Khác Hoa Sơn Tiên Môn full

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
10425468-256-k409142.jpg

Hoa Sơn Tiên Môn Full
Tác giả: pykarai
Thể loại: Huyền ảo, Siêu nhiên
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tay cầm ba thước Thanh Phong, học trăm môn kiếm pháp, ngộ chân lý trong kiếm.

Lục Nguyên, một đệ tử bình thường của Bắc Phong Hoa Sơn Tiên Môn, vốn cho rằng mình có thể du đãng nhàn rỗi bình yên cả đời nhưng vì sư phó thọ nguyên không nhiều, đủ loại khiêu chiến ập đến hắn không thể không liều một phen.

Trong lúc vô tình, hắn đã lĩnh ngộ kiếm ý trong kiếm, về sau luyện thành Chung Cực Kiếm ý, hóa thành Vân Long thập hình.

Dùng Chung Cực kiếm thuật, khiêu chiến các lộ tiên ma trên tiên giới.

Ngươi có muôn vàn pháp thuật, tất cả các đại pháp ma đạo ta chỉ dùng kiếm mà phá.

Vô tình, Lục Nguyên trở thành truyền kỳ lớn nhất của tu tiên giới trở thành thần thoại trong kiếm, kiếm đạo truyền thuyết.

Đẳng cấp tu vi phân ra:

Luyện Thế kỳ, Luyện Thể kỳ, Trường Sinh kỳ…

Luyện Khí kỳ và Luyện Thể kỳ có tất cả mười tầng.

Luyện Khí kỳ mười tầng theo thứ tự là tầng thứ nhất Khí Cảm Hiện, tầng thứ hai Chân Khí Sinh, tầng thứ ba Thập Nhị Chính Kinh, tầng thứ tư Bát Đại Kỳ Kinh, tầng thứ năm Tiểu Chu Thiên, tầng thứ sau Luyện Khí Thành Cương, tầng thứ bảy Ngự Khí Ly Thể, tầng thứ tám Tế Kinh Vi Mạch, tầng thứ chín Đại Chu Thiên, tầng thứ mười Đại Viên Mãn.



tiên​
 
Có thể bạn cũng thích
  • 《Hoàn - Edit》 Trở Về Thời Niên Thiếu Của Chồng Tôi...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • REUP-SAU KHI THOẢ THUẬN KẾT HÔN CÙNG ẢNH ĐẾ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT - EDIT HOÀN] SAU KHI TRỞ THÀNH ĐẠI HỘ -...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • TINH LẠC NGƯNG THÀNH ĐƯỜNG (Quyển 1) - Nhất Độ Quân Hoa
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • /HOÀN/GL/ABO/PO18/ Cà Phê Đen - Nhĩ Tại Hồ Thuyết...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ĐM/EDIT/HOÀN] Xuyên Thành Yêu Đao Của Nam Chính.
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Hoa Sơn Tiên Môn Full
    Hoa Sơn Tiên Môn 1


    Hoa Sơn Tiên Môn

    Tác giả: Mạt Lăng Biệt Tuyết

    Nhóm dịch: Black - Vipvandan

    Làm ebook: tinhlinh2

    Nguồn: Bàn Long Hội.

    Giới Thiệu:

    Tay cầm ba thước Thanh Phong, học trăm môn kiếm pháp, ngộ chân lý trong kiếm.

    Lục Nguyên, một đệ tử bình thường của Bắc Phong Hoa Sơn Tiên Môn, vốn cho rằng mình có thể du đãng nhàn rỗi bình yên cả đời nhưng vì sư phó thọ nguyên không nhiều, đủ loại khiêu chiến ập đến hắn không thể không liều một phen.

    Trong lúc vô tình, hắn đã lĩnh ngộ kiếm ý trong kiếm, về sau luyện thành Chung Cực Kiếm ý, hóa thành Vân Long thập hình.

    Dùng Chung Cực kiếm thuật, khiêu chiến các lộ tiên ma trên tiên giới.

    Ngươi có muôn vàn pháp thuật, tất cả các đại pháp ma đạo ta chỉ dùng kiếm mà phá.

    Vô tình, Lục Nguyên trở thành truyền kỳ lớn nhất của tu tiên giới trở thành thần thoại trong kiếm, kiếm đạo truyền thuyết.

    Đẳng cấp tu vi phân ra:

    Luyện Thế kỳ, Luyện Thể kỳ, Trường Sinh kỳ…

    Luyện Khí kỳ và Luyện Thể kỳ có tất cả mười tầng.

    Luyện Khí kỳ mười tầng theo thứ tự là tầng thứ nhất Khí Cảm Hiện, tầng thứ hai Chân Khí Sinh, tầng thứ ba Thập Nhị Chính Kinh, tầng thứ tư Bát Đại Kỳ Kinh, tầng thứ năm Tiểu Chu Thiên, tầng thứ sau Luyện Khí Thành Cương, tầng thứ bảy Ngự Khí Ly Thể, tầng thứ tám Tế Kinh Vi Mạch, tầng thứ chín Đại Chu Thiên, tầng thứ mười Đại Viên Mãn.

    Chương 1: Trượt chân đưa tới tiên duyên.

    Đông Lâm trấn nói lớn cũng không lớn nói nhỏ cũng không phải là nhỏ.

    Thôn trấn như vậy kéo dài từ đầu phố đến cuối phố chỉ một nén hương là có thể đi hết.

    Thôn trấn bình thường vẫn có sinh hoạt, bình thản vô cùng.

    Mà thôn trấn như vậy một khi xảy ra chuyện gì khác thường lập tức sẽ có người bàn luận náo nhiệt ví dụ như là lúc này.

    - Các ngươi có nghe nói không tên Lục Nguyên mười tuổi con của Lục đại phu được một vị tóc bạc trắng xóa tiên phong đạo cốt thu làm đệ tử, có được tiên duyên.

    Ở trên bờ sông Triệu đại thẩm đang giặt quần áo cất tiếng.

    - Tên quỷ đầu kia được làm đệ tử tiên nhân sao, có chuyện tốt như vậy à?

    Ở bên cạnh một đại cô nương cất tiếng.

    - Đúng vậy chuyện gì xảy ra vậy?

    Một đại thẩm hỏi Triệu đại thẩm.

    - Nghe nói hắn tâm địa tốt, lúc nguy nan cứu người, nên mới được thu làm đệ tử.

    Triệu đại thẩm cất tiếng nói.

    - Không thể nào, tên quỷ đầu Lục Nguyên kia mà cứu người à?

    Một đại thẩm nói:

    - Ta chỉ nhớ rõ tên quỷ đầu này bình thường chỉ mang theo một đám hài tử làm xằng làm bậy khắp nơi không có việc gì thì đi ăn trộm trái cây, thậm chí hắn còn nhìn lén đại cô nương tắm rửa, làm gì có chuyện cứu người.

    - Đúng thế ta cũng thấy không có khả năng tiểu quỷ này từ thời mặc tã cho tới bây giờ, hắn không phải là người như vậy.

    Một vị đại thẩm rất quen thuộc Lục Nguyên cất tiếng.

    - Bất kể thế nào tên tiểu tử Lục Nguyên kia cũng được tiên duyên rồi, trở thành tiên nhân đệ tử.

    Một đại cô nương tổng kết.

    - Tên tiểu quỷ Lục Nguyên này đúng là may mắn.

    - Đúng thế về sau hắn chính là tiên nhân.

    - Tiên nhân à, chậc chậc.

    - Đúng thế Tạ gia tiểu tức phụ nghe nói tiểu quỷ Lục Nguyên này trước kia nhìn lén ngươi tắm, về sau trở thành tiên nhân nói không chừng sẽ tìm đến ngươi.

    Một câu nói này khiến cho tiểu tức phụ của Tạ gia đỏ bừng cả khuôn mặt, nàng hiện tại mới mười sáu tuổi, gả chưa được nửa năm, khuôn mặt trái xoan trong nháy mắt đã ửng đỏ cả lên.

    ......

    Lúc này ở đầu đông thôn trấn có một hài tử đang đứng, ở bên cạnh hắn là một lão nhân tiên phong đạo cốt có chòm râu dài.

    Tiểu hài tử này dĩ nhiên là tiểu tử Lục Nguyên còn vị lão nhân tiên phong đạo cốt kia là người thu nhận hắn.

    Lục Nguyên nhớ lại, mọi chuyện diễn ra thế nào.

    Vào buổi sáng nay hắn cùng với một đám tiểu đồng ra cánh rừng ngoài trấn đi chơi, lúc đó ở phía xa xa nhìn thây một con cọp hắn liền sợ tới mức hồn phi phách tán, lập tức gọi những người khác nhảy lên đại thụ, tuy nhiên lão tam béo ị của nhà họ Cổ vì thân thể quá nặng cộng thêm nguyên nhân kích động nên leo không nổi lên cây.

    Nhìn thấy con cọp đã tới, lúc đó hắn cũng sợ xanh mặt, từ trước tới nay hắn đã nghe thấy người ta nói đến sự uy phong của cọp, nuốt chửng không ít người, lúc này tuy hắn ở trên tàng cây con hổ ở dưới nhưng vẫn cảm nhận được sự uy phong của con hổ.

    Đúng lúc này...

    Hắn bị trượt chân.

    Lúc hắn phục hồi tinh thần thì con cọp đã tiến tới trước mặt, hắn sợ tới mức hồn phi phách tán, thầm nghĩ phải dốc sức liều mạng chạy trốn, đại hán bình thường cũng không chống nổi con cọp chứ đừng nói là hắn, đúng lúc này một đạo bạch quang xuất hiện, đánh chết con cọp sau đó một vị tiên trưởng tóc trắng xuất hiện.

    Tiên trưởng tóc trắng này cho rằng mình ở trên cành cây sở dĩ nhảy xuống là vì lòng hiệp nghĩa muốn cứu Cổ lão tam thấy mình không tệ cho nên muốn thu làm đồ đệ.

    Trời ạ thật là, lúc đó hắn chỉ trượt chân mà thôi.

    Hắn tuy không phải là người xấu nhưng cũng không phải là người tốt đại nhân đại nghĩa làm gì có chuyện bỏ mạng mình cứu mạng người khác hoàn toàn đều là nguyên nhân trượt chân mà thôi.

    Tuy nhiên vị tóc trắng tiên trưởng này đã cho là như vậy hắn cũng không ngốc mà giải thích rõ ràng.

    Đây chính là tiên duyên.

    Trong truyền thuyết những tiên nhân có thể nhổ núi bổ nhạc, nâng thái sơn, lấp bắc hải.

    Trong lòng Lục Nguyên trưởng trấn đã là đại quan mà hắn không đỡ nổi tuy nhiên nghe nói trên trưởng trấn còn có huyện lệnh, trên huyện lệnh còn có tri phủ trên tri phủ còn có thừa tướng trên thừa tướng còn có hoàng đế mà nghe nói tiên nhân so với hoàng đế còn lớn hơn, thì đây là nhân vật cỡ nào?

    Mà bây giờ mình có cơ hội làm môn hạ tiên nhân sau này không chừng sẽ trở thành tiên nhân.

    Hắc hắc đã như vậy mình tại sao lại phải giải thích hiểu lầm như vậy.

    Không ngờ mình có may mắn tốt như vậy trượt chân kết quả đã mang tới một đoạn tiên duyên.

    Cái gì gọi là nhân phẩm, đây chính là nhân phẩm.

    Về sau mình trở thành tiên nhân, còn không phải là muốn có bao nhiêu tiền thì có bấy nhiêu tiền sao, muốn làm quan thì làm quan, về sau muốn cưới những cô vợ như tức phụ nhà họ Tạ cũng có thể.

    Lục Nguyên nghĩ một hồi khóe miệng không khỏi bật cười.

    Mặc dù hắn có phẩn giảo hoạt nhưng dù sao cũng chỉ là hài tử mười sáu tuổi không giấu được nhiều tâm tư.

    Chính vì nghĩ mình sau này sẽ trở thành tiên trưởng trong truyền thuyết nghĩ tới những sinh hoạt khoái hoạt, Lục Nguyên cáo từ cha mẹ mà không có chút gì nuối tiếc ngược lại tràn ngập hưng phấn, các cảm giác vắng nhà sầu tư gì đều không hề tồn tại.

    - Ngươi đã cáo biệt cha mẹ, hiện tại chúng ta phải lên đường thôi.

    Tiên trưởng tóc trắng cất tiếng nói.

    - Vâng.

    Lục Nguyên đã sớm tung tăng như chim sẻ...

    Trên bầu trời mây trắng bồng bềnh.

    Ở trên bầu trời xuất hiện một cái chén màu xanh ngọc bích lơ lửng trong đám mây trắng đó.

    Cái chén này chỉ sợ bằng một chiếc xe ngựa nhỏ.

    Ở bên trong cái chén xanh bích kia một lão giả tóc trắng ngồi xếp bằng bên cạnh là một hài tử mười lăm tuổi nhìn trái ngó phải.

    Lục Nguyên lúc này vô cùng kinh ngạc, tiên trưởng đúng là tiên trưởng có thủ đoạn tiên gia, vừa rồi chỉ thấy tiên trưởng móc từ trong người ra một cái chén bình thường quăng lên không trung cái chén này đã biến thành lớn không ngừng, về sau mình cùng với y ngồi vào trong đó bay lên trên không trung vô cùng ổn trọng không hề lay động, lại không hề cảm thấy tiếng gió lớn.

    Thủ đoạn tiên gia quả nhiên thần kỳ vô cùng.

    Tương lai mình cũng có thể trở thành tiên trưởng, Lục Nguyên chớp mắt liên tục, đối với sinh hoạt tương lai vô cùng chờ mong.

    Tiên trưởng tóc trắng quát to một tiếng:

    - Đi..

    Cái chén màu xanh này liền bay về phía hướng đông nam, tiên trưởng tóc trắng liền nói:

    - Có một số việc cần nói cho ngươi một phen, phàm nhân các ngươi gọi chúng ta là tiên trưởng kỳ thật chúng ta không phải là thần tiên chúng ta chỉ là tu tiên giả mà thôi, hấp thu thiên địa linh khí rèn luyện bản thân, có những thủ đoạn khiến cho các ngươi sợ hãi thán phục, ngươi làm đệ tử của lão phu cũng nên biết điều này, lão phu họ Lý tên là Nguyên bạch chính là trưởng lão thứ chín của Hoa Sơn tiên môn.

    - Về phần Hoa Sơn tiên môn thì chính là năm đại tiên môn ở Đại Tấn quốc, năm nghìn năm trước do tổ sư gia Thông Hiểu chân nhân lập nên.

    - Về sau ngươi là môn hạ của lão phu chính là đệ tử đời thứ mười của Hoa Sơn tiên môn.

    - Về phần Hoa Sơn tiên môn ở Hoa Sơn cách đây chục vạn dặm còn phải đi lâu một phen.

    Chương 2: Mới quay đầu đã nhập tiên môn.

    Lão tiên trưởng tóc trắng cũng không nói thêm gì nữa Lục Nguyên hiếu kỳ nhìn trái nhìn phải đứng ở trên bầu trời cùng với ở mặt đất hoàn toàn khác nhau, chỉ cảm thấy dưới đất nhỏ hơn rất nhiều, hóa ra những sơn mạch cao ngất đều trở thành từng đống đất nhỏ, giống như mỗi món đồ chơi vậy những dòng sông lớn trở thành giống như các con mương nhỏ.

    Hơn nữa Lục Nguyên còn phát hiện hóa ra trên mặt đất nhìn lên trên trời cho rằng trên bầu trời cái gì cũng không có giờ mới phát hiện hóa ra nó đầy chủng loại, bụi mưa.

    Đúng là những chuyện lạ mình xem như mở rộng tầm mắt.

    Ở phía trước xuất hiện một dãy núi cao, điều này khiến cho Lục Nguyên quái lạ, phải biết rằng những sơn mạch trước kia đều trở thành đống đất thì dãy núi này hùng vĩ như vậy chỉ sợ độ cao không ít hơn vạn trượng, quả nhiên là một tòa núi hùng vĩ.

    Đứng ở trên không trung chỉ thấy tòa núi này cao lớn vô cùng, vượt trội hơn tất cả.

    Lúc này tiên trưởng tóc trắng Lý Nguyên Bạch chỉ vào tòa núi cao vạn trượng mà nói:

    - Đây chính là Hoa Sơn của Hoa Sơn tiên môn chúng ta, ở đây có hơn mười đỉnh núi tuy nhiên năm đỉnh núi cao nhất được đặt tên, theo thứ tự là Triêu Dương Phong ở phía Đông, Lạc Nhạn phong ở phía Nam, Liên Hoa phong ở phía Tây, Ngọc Nữ phong ở trung ương, Vân Thai phong ở phía Bắc.

    Mà Hoa Sơn tiên môn cũng chia làm năm chi, ở trên năm đỉnh lão phu chính là trưởng lão của Vân Thai phong phía bắc, ngươi từ nay về sau cũng là đệ tử thứ mười của Vân Thai Phong.

    Lý Nguyện Bạch ngự chén đi vào, tay nắm pháp quyết, chính giữa phát ra hào quang vô tận trong nhất thời Lục Nguyên bị ánh sáng làm hoa cho cả mắt, quả nhiên thủ đoạn của tiên gia không hề tầm thường.

    Ở bên trong Vân Thai Phong, năm dặm một hành lang, mười dặm một các, mái cong kéo dài, tường màu thanh sắc, sóng xanh nước trong, tiên hạc bay múa giống như là tiên nữ, quả nhiên là cảnh sắc của tiên giới.

    Lục Nguyên năm mười tuổi đã nhìn thấy tòa nhà lớn nhất chính là tòa nhà của trưởng trấn, nhưng tòa nhà đó soi với cung điện nơi này thì như một trời một vực, chênh lệch không biết bao nhiêu lần, khiến cho Lục Nguyên phải mở to mắt.

    Dọc theo con đường, Lục Nguyên một mực đi theo sau lưng của Lý Nguyên Bạch, làm một số thủ tục nhập đệ tử.

    Tuy nhiên chỉ có Lý Nguyên Bạch là biết đây là thủ tục còn Lục Nguyên thì không hiểu, đầu óc của hắn đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn động.

    Hoa Sơn tiên môn vô tận hào quang, lúc này đã làm cho Lục Nguyên bị trấn trụ rồi.

    Hóa ra trên thế giới còn có thịnh cảnh như vậy.

    Quả nhiên là thủ đoạn tiên gia.

    Đúng sau này mình cũng muốn trở thành tiên trưởng, à không, phải là tu tiên giả theo lời sư phó nói.

    Nếu hoàng đế có đổi vị trí cho mình mình cũng không làm.

    Thời gian từ từ trôi qua, thủ tục nhập đệ tử cũng đã xong Lục Nguyên đã chính thức trở thành đệ tử chân truyền đời thứ mười của Bắc Phong Hoa Sơn tiên môn.

    Lúc này Lục Nguyên vẫn không biết đệ tử chân truyền trân quý thế nào.

    Hoa Sơn tiên môn chính là năm đại tiên môn của đại Tấn đế quốc đây chính là siêu cấp đại phái đã thành lập đến 5000 năm.

    Kỳ thật Hoa Sơn tiên môn thu đồ đệ xưa nay vẫn rất thưa thớt.

    May mà Lý Nguyên Bạch cho rằng Lục Nguyên tuổi còn trẻ đã biết xả thân cứu người căn cốt cũng ổn cho nên thu làm đệ tử.

    Hơn nữa Tu Tiên giả mệnh dài, sống mấy trăm năm tuổi là chuyện bình thường hiện tại người sống dài nhất ở Đại Tấn đế quốc nghe nói đã qua vạn năm rồi, như vậy năm nghìn năm trôi qua Hoa Sơn tiên môn đệ tứ đời thứ mười có tới mấy nghìn người rồi.

    Mà Hoa Sơn ngũ phong, mỗi đỉnh đều chỉ thu mười đệ tử chân truyền đủ thấy đệ tử chân truyền nó trân quý đến mức nào.

    Sư phó của Lục Nguyên là Lý Nguyên Bạch địa vị cũng khá cao, lại thu Lục Nguyên làm đệ tử duy nhất cho nên hắn vừa vào đây có thể nói là một bước lên trời.

    Đương nhiên lúc này Lục Nguyên căn bản không biết.

    Lý Nguyên Bạch mang theo Lục Nguyên, làm tất cả thủ tục, hiện tại Lục Nguyên đã trở thành đệ tử chân truyền của lão.

    Sau đó Lý Nguyên Bạch mang Lục Nguyên tới sườn núi phía sau Bắc Phong.

    Chỉ thấy ở đây cây cối sum xuê, xanh tươi um tùm, xung quanh có một hàng rào đem nó ngăn cách với bên ngoài, đạo hàng rào kia nhìn thì như đơn giản nhưng kỳ thực có ẩn giấu cấm pháp, đương nhiên Lục Nguyên không nhìn ra những điều này.

    Sau khi tiến vào hàng trong Lý Nguyên Bạch nói:

    - Đây là nhà của lão phu sau này ngươi cùng vi sư ở đây đúng rồi, hiện tại ta cũng nói cho ngươi biết năm đạo giới luận của Hoa Sơn tiên môn.

    - Giới thứ nhất là khi sư diệt tổ bất kính tôn trưởng.

    - Thứ hai là phản bội sư môn, một khi phản bội, đuổi giết đến cùng.

    - Giới thứ ba là tranh đấu bên trong giết hại đồng môn.

    - Giới thứ tư là cấu kết ma đạo sát hại đồng đạo.

    - Giới thứ năm là lạm sát kẻ vô tội, sát hại phàm nhân.

    - Vi sư thấy ngươi tâm địa vô cùng tốt lúc nguy hiểm còn cứu người khác mới thu ngươi làm môn hạ tuy nhiên nếu như ngươi phạm phải năm đại giới, vi sư sẽ tìm ngươi khắp chân trời góc biển mà trừng trị ngươi

    Lý Nguyên Bạch từ từ nói.

    Sư phó vô cùng nghiêm khắc, tuy nhiên Lục Nguyên không sợ, từ nhỏ phụ thân của hắn cũng nghiêm khắc như vậy tuy nhiên không có cách nào làm gì hắn, nghĩ tới khuôn mặt của phụ thân lại nhìn khuôn mặt của Lý Nguyên Bạch bỗng nhiên hắn phát hiện hai khuôn mặt đó có phần giống nhau trong lòng không khỏi cười thầm.

    Đương nhiên Lục Nguyên cũng không có ý định phạm vào năm đại giới này, khi sư diệt tổ sát hại đồng môn sát hại đồng đạo căn bản không phải là phong cách hành sự của hắn, tuy hắn không muốn làm người tốt nhưng chưa từng có ý định làm người xấu như thế.

    Làm theo ý mình tự tại theo phong cách của mình.

    Mấy ngày kế tiếp Lục Nguyên ở lại đây, bắt đầu tu luyện.

    Hóa ra tu tiên bước đầu tiên là Luyện Khí kỳ, thứ hai là Luyện Thể kỳ.

    Luyện Khí kỳ và Luyện Thể kỳ có tất cả mười tầng.

    Luyện khí kỳ mười tầng theo thứ tự là tầng thứ nhất, Khí Cảm Hiện, tầng thứ hai Chân Khí Sinh, tầng thứ ba Thập Nhị Chính Kinh, tầng thứ tư Bát Đại Kỳ Kinh, tầng thứ năm Tiểu Chu Thiên, tầng thứ sau Luyện Khí Thành Cương, tầng thứ bảy Ngự Khí Ly Thể, tầng thứ tám Tế Kinh Vi Mạch, tầng thứ chín Đại Chu Thiên, tầng thứ mười Đại Viên Mãn.

    Mười tầng này mỗi tầng đều đặc thù, tu hành khó khăn, không dễ mà đạt thành.

    Luyện Thể kỳ cũng có mười tầng cảnh giới, về phần cảnh giới cụ thể thì Lý Nguyên Bạch nói:

    - Ngươi bây giờ chưa bắt đầu tu hành, chưa luyện xong mười tầng Luyện Khí, bây giờ không cần biết trước.

    Về phần sau Luyện Thể Kỳ chính là Trường Sinh kỳ, tuy nhiên riêng chỉ hỏi mười tầng của Luyện Thể kỳ, Lục Nguyên đã bị sư phó của mình mắng cho một trận, chỉ sợ hỏi thêm càng bị giáo huấn.

    Lục Nguyên hiện tại đang ngồi ở trong phòng của mình bắt đầu thổ nạp, lúc mới đầu hắn cũng không học công phu cao sâu, dù sao theo lời nói của sư phó, bắt đầu tu tiên cũng không cần công pháp cao thâm, chỉ cần thổ nạp là đủ.

    Sáng sớm ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ.

    Được rồi hít một hơi thở một hơi...

    Đáng chết thiếu chút nữa là ngủ mất rồi.

    Lục Nguyên đột nhiên tỉnh lại bắt đầu thổ nạp, lòng dặn phải kiên trì nhưng cảm giác buồn ngủ càng lúc càng lớn hắn phải cố gắng lắm mới cưỡng lại được.

    Chương 3: Năm tháng vô ưu vô lự

    Hoa Sơn tiên môn ẩn trong ánh sáng và gió mây.

    Trên Bắc phong, mây triền gió cuốn.

    Trên Bắc phong không biết có bao nhiêu cung điện, lầu các.

    Có thể ở Bắc phong hiểm yếu xây dựng nhiều cung điện, lầu các như vậy không thể không tán thán tiên gia thật là tài.

    Hậu sơn Bắc phong có một biệt viện tinh xảo, biệt viện này được gọi là Trường Xuân Cư, đây là nơi đệ cửu đại trưởng lão Bắc phong Lý Nguyên Bạch cư ngụ.

    Xung quanh Trường Xuân Cư cây cối sum suê, rậm rạp um tùm, bốn phía hàng rào bao vây Trường Xuân Cư.

    Lúc này trong sân Trường Xuân Cư đang đứng một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi.

    Thiếu niên không cao lắm, hơi gầy, bộ dáng lém lỉnh, đôi mắt đầy tinh ranh.

    - Luyện công lâu như vậy hơi mệt chút, nghỉ một lát đã.

    Thiếu niên lém lỉnh mười lăm, mười sáu tuổi nói rồi trèo lên cây.

    - Trước tiên ở trên cây này phơi nắng ngủ cái đã rồi tính.

    Nói xong thiếu niên nằm trên cây ngủ say sưa.

    - Mặt trời lên ba sào, là lúc ngủ ngon.

    - Lục Nguyên, cái thằng lười này!

    Trong Trường Xuân Cư truyền ra thanh âm già nua bất đắc dĩ, chính là giọng của Lý Nguyên Bạch.

    Không sai, thiếu niên tinh ranh mười lăm, mười sáu tuổi chính là Lục Nguyên.

    Sáu năm trước khi hắn trượt chân kết quả bị Lý Nguyên Bạch cho rằng tâm tính cực kỳ tốt, xả thân cứu người nên thu làm môn hạ, đúng là trượt chân dẫn đến tiên duyên.

    Sáu năm về sau hắn ở trong Trường Xuân Cư Bắc phong Hoa Sơn tiên môn đi theo sư phụ Lý Nguyên Bạch tu hành

    Sáu năm tu hành hắn không cố gắng nhiều lắm, thỉnh thoảng bị sư phụ Lý Nguyên Bạch mắng là đồ lười.

    May mắn tư chất hắn không tính quá kém.

    Đương nhiên nguyên nhân chủ yếu là công pháp tốt.

    Nhờ sư phụ Lý Nguyên Bạch có địa vị khá cao trong môn phái, hắn là thập đại đệ tử chân truyền Bắc phong nên học được công pháp tuyệt đối là thượng đẳng.

    Hai tuyệt kỹ mạnh nhất Bắc phong loại tâm pháp Vân Long Tâm Pháp, cùng với loại kiếm pháp Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Tu tiên giới người bình thường không tư cách được công pháp tốt.

    Chỉ cực kỳ ít ỏi người mới được công pháp rất tốt.

    Công pháp kém ảnh hưởng khá lớn.

    Nếu ngươi dùng sai công pháp đúng là làm nhiều mà công ít.

    Dùng tốt công pháp thì tăng lợi gấp đôi.

    Hắn luyện là hai tuyệt kỹ mạnh nhất Bắc phong, Vân Long Tâm Pháp, Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Nhờ phúc Vân Long Tâm Pháp, hắn dùng sáu năm bình thường, không cố gắng tu hành bao nhiêu mà đã tu đến cửa luyện khí kỳ đệ tứ tầng bát đại kỳ kinh.

    Luyện khí kỳ đệ nhất tầng thị khí cảm hiện, lúc này sinh ra khí cảm, cửa rất dễ vượt qua.

    Đệ nhị tầng thị chân khí sinh, đem khí cảm hóa thành chân khí tu tiên giả.

    Đệ tam tầng thập nhị chính kinh là đem chân khí rót vào bản thân mười hai chính kinh.

    Lúc này hắn đang ở luyện khí kỳ đệ tứ tầng bát đại kỳ kinh, đang dùng chân khí trùng kích bát đại kỳ kinh.

    Trùng kích khai kinh mạch càng nhiều thì chân khí càng hùng hậu.

    Được rồi, không nghĩ chuyện tu hành nữa, trước ngủ một giấc rồi tính.

    Mình làm vậy gọi là kết hợp nửa làm nửa chơi, còn bị sư phụ kêu đồ lười thì đã sớm quen, đã bị kêu sáu năm đồ lười rồi thôi.

    Bị mắng là lười thì lười đi, không có gì to tát.

    Dù sao mình có bị mắng cỡ nào cũng sẽ không thiếu khối thịt.

    Nói đến thịt, tự dưng thèm ăn thịt quá.

    Trong truyền thuyết các tiên trưởng đa số ăn chay là chính, chính xác hơn là đa số tu tiên giả Hoa Sơn tiên môn chính là vậy.

    Đáng tiếc Lục Nguyên là ăn hàng.

    Hắn thích nhất là ăn thịt.

    Lúc ở Đông Lâm trấn hắn ăn không đỡ thèm, chỉ ăn thịt heo, thịt gà, thịt vịt, thịt chó, có bốn loại.

    Lúc ở Đông Lâm trấn hắn đã thèm thịt bò lắm, đáng tiếc cấm giết bò, một khi giết chết bò thì ngoan ngoãn vào nha môn ngồi uống trà đi.

    Sau khi đến Hoa Sơn tiên môn được ăn sướng miệng, động lực lớn nhất để hắn tu hành công pháp kiếm pháp là bởi vì pháp lực cao, kiếm thuật giỏi muốn bắt các loại hoang dã càng dễ.

    Từ nay về sau, cái gì lợn rừng, gà rừng, thỏ hoang, chó hoang, thậm chí thịt sói, dù sao thứ gì cũng không chạy thoát khỏi miệng hắn.

    Nếu sư phụ Lý Nguyên Bạch biết ông dạy công pháp, kiếm pháp cho hắn dùng đến bắt thú hoang, thỏa mãn thèm ăn thì không biết sẽ tức đến mức nào.

    Trước nay Lục Nguyên luôn cho rằng bản thân trời sinh tính háu ăn.

    Người khác ăn nhiều vậy sớm nên mập ra, mà hắn thì chưa bao giờ béo lên.

    Thôi, nghĩ đến thịt thì đi bắt thú thôi, thuận tiện nướng thịt luôn.

    ……..

    Một cây gậy nhỏ dài.

    Mặt trên nướng một con thỏ.

    Con thỏ mập mạp to lớn, lúc này bị nướng đến nhỏ mỡ ra.

    Lục Nguyên rắc nguyên liệu, con thỏ có gia vị càng hấp dẫn, khiến người chỉ muốn cắn một cái mới đã thèm.

    Hắc hắc, lại là một lần hưởng thụ.

    Bên cạnh sớm đặt hoàng tửu, lát nữa nướng xong con thỏ thì hoàng tửu và thỏ khiến người sảng khoái ăn một bữa, đúng là hưởng thụ vô cùng.

    Vào lúc này, một luồng kiếm quang từ bên cạnh nhanh chóng xẹt qua, từ hướng đông đến, thẳng chỉ con thỏ sắp nướng chín.

    Cùng lúc đó, một luồng kiếm quang từ phía tây xẹt đến cũng chỉ hướng con thỏ.

    Hai kiếm quang cùng lóe lên, kiếm quang cực lạnh lẽo.

    Lục Nguyên không tỏ ra bất ngờ, trường kiếm ra khỏi vỏ, chớp mắt chắn hai mặt đông tây, bảo vệ con thỏ chặt chẽ.

    *Đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh!*

    Kiếm lãng cuồn cuộn, kiếm ý cực lạnh lẽo, trong khoảnh khắc đã giao đấu mấy chiêu, kiếm va chạm không ngừng.

    Trong tiếng kiếm đánh, Lục Nguyên quát:

    - Hai tên ăn hàng, muốn giành ăn cũng đừng rõ ràng vậy chứ!

    Yên tâm, lần này ta bắt ba con thỏ, có phần các ngươi!

    Nghe nói vậy kiếm quang lập tức ngừng.

    Hai thiếu niên hiện ra.

    Một thiếu niên vóc dáng tròn trịa.

    Một thiếu niên gầy gò, diện mạo bình thường.

    Hai người này tên tròn tròn là Diệp Viên, tên gầy kêu Diệp Phương.

    Người tên Diệp Phương có sư phụ là Quân Tử Kiếm Phương Nho trong Bắc phong lục kiếm tiên.

    Gã ở trong thập đại đệ tử chân truyền xếp hàng chín.

    Diệp Viên tròn trịa có sư phụ là Viên Dung Kiếm Tiên Diệp Dương Dung trong Bắc phong lục kiếm tiên, Diệp Viên ở trong thập đại đệ tử chân truyền xếp hàng mười.

    Cho nên hai người này là cửu sư đệ, thập sư đệ của hắn.

    Bắc phong nổi danh nhất là sáu vị, xưng làm Bắc phong lục kiếm tiên.

    Sư phụ Lý Nguyên Bạch của hắn, sư phụ Quân Tử Kiếm Phương Nho của Diệp Phương, sư phụ Viên Dung Kiếm Tiên Diệp Dương Dung của Diệp Viên đều có trong đó.

    Lại nói kỳ thực hai tên Diệp Phương, Diệp Viên cũng là ăn hàng.

    Lục Nguyên luôn thích hăn, hai huynh đệ Diệp Phương, Diệp Viên cũng giống nhau.

    Ngẫu nhiên một lần hai bên gặp gỡ kết thành bằng hữu.

    Bởi vì nguyên nhân ngưu tầm ngưu, mã tầm mã khiến quan hệ ba người không tệ lắm.

    Giống như mới rồi vì con thỏ nướng hai người cầm kiếm đánh lén cướp thực vật không phải chuyện lần đầu xảy ra.

    Đương nhiên nếu Diệp Phương, Diệp Viên nướng cái gì thì hắn cũng sẽ không chút do dự đi cướp.

    Mọi người giành tới giật lui, vui ngất trời.

    Diệp Phương cười hì hì nói:

    - Có rượu có thịt thật là dễ chịu.

    Đúng thế, ngày có rượu có thịt đương nhiên là thoải mái.

    Rảnh rỗi đấu kiếm, nướng gà rừng, thỏ hoang cái gì, ngẫu nhiên tu hành hoặc ở dưới ánh nắng ngủ, thật là đoạn năm tháng thiếu niên vô tư.

    Chương 4 Một chút lo lắng.

    Sáu năm nay tại Hoa Sơn tiên môn Bắc phong ngày tháng của hắn thoải mái như vậy đấy, vô âu lo.

    Không thể không nói, sáu năm trước đến Hoa Sơn tiên môn là đúng rồi.

    Nếu không thì làm gì có ngày thoải mái như bây giờ.

    Núi xanh nước biếc.

    Từng đợt mùi hương đậm đặc tỏa ra.

    Ba con thỏ bị đặt trên cái giá, thỏ đều sắp chảy ra mỡ.

    Cửu sư đệ Diệp Phương, thập sư đệ Diệp Viên mắt thèm thuồng nhìn con thỏ trước mặt.

    Đặc biệt là Diệp Viên đã chảy nước miếng, bộ dạng thật là bỉ ổi hèn tỏa.

    Lục Nguyên nhắc nhở rằng:

    - Cửu sư đệ, Phương sư thúc có danh xưng là Quân Tử Kiếm, ngươi cũng phải có bộ dạng của tiểu Quân Tử Kiếm đi chứ.

    Diệp Phương xì nói:

    - Ở trước mặt sư phụ phải làm bộ, trước lục sư huynh thì ta cần gì giả bộ.

    Sư phụ của gã là Quân Tử Kiếm, bình thường từng hành động đều tràn đầy phong độ quân tử, yêu cầu đệ tử cũng như thế.

    Đáng tiếc Diệp Phương là cái tên chẳng ra gì, ở trước mặt sư phụ giả bộ tiểu Quân Tử Kiếm, kỳ thực thì, hì hì.

    Cái tên Diệp Viên cũng không phải thứ tốt, hết ăn lại nằm.

    Tất nhiên chính hắn chẳng tốt đến đâu, bị sư phụ Lý Nguyên Bạch mắng đồ lười không biết bao nhiêu lần.

    Vậy nên ba người là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, không tên nào giỏi hơn tên nào.

    Đợi chốc lát hương vị ngày càng thơm.

    Lục Nguyên tay nhanh chóng di chuyển rắc gia vị lên, tay này cực kỳ thành thạo, không kém gì tay cầm kiếm.

    Qua chốc lát ba con thỏ đã nướng chín.

    Vào lúc này, ba luồng kiếm quang cùng lóe lên chỉ hướng con thỏ mình vừa ý.

    Thịt thỏ vào miệng cực mềm, cộng thêm hoàng tửu, đúng là cực kỳ hưởng thụ.

    Lục Nguyên híp mắt lại.

    Thật là năm tháng vô sầu lo.

    Lục Nguyên rất thích không khí như vậy.

    Nghe nói trong môn phái tu tiên có rất nhiều báo thù, giữa tu tiên giả bình thường hay đấu nhau, tu tiên giới nguy hiểm còn hơn cả võ lâm mấy phần.

    Nhưng có liên quan gì hắn đầu.

    Hắn chỉ là một kẻ trốn trong Hoa Sơn Bắc phong ăn no chờ chết, đồ lười thôi.

    Con đường tu tiên khó khăn liên quan gì hắn?

    Nhưng có khi không khí không thể quá tốt, tốt quá thì trời sẽ ghen ghét.

    Trời ghét thì sẽ có người muốn phá hỏng.

    Ví dụ như lúc này.

    - Ủa, đây không phải là lục sư huynh sao?

    Theo thanh âm khiến người khó chịu là một thiếu niên áo trắng vẻ mặt kiêu ngạo đi ra từ sau thân cây.

    Thiếu niên áo trắng vẻ mặt huênh hoang, cách biệt với ba người Lục Nguyên, Diệp Phương, Diệp Viên không lớn, nhưng vừa đến liền phá hỏng không khí.

    Thiếu niên áo trắng kiêu ngạo này là người thứ mười một trong đệ thập đại đệ tử chân truyền Bắc phong thu, tên là Tư Mã Hạo.

    Nếu cứng rắn nói thì hắn phải kêu gã một tiếng thập nhất sư đệ.

    Hỏng ở chỗ chữ thập nhất này.

    Hoa Sơn tiên môn đặt ra quy tắc, Hoa Sơn ngũ phong mỗi phong chỉ có thể có mười đệ tử chân truyền, không thể nhiều hơn, đây là quy tắc tổ sư khai phái Thông Hiểu Chân Nhân đặt ra, dùng năm ngàn năm thì đương nhiên không ai dám phá hỏng.

    Mỗi một phong đều có một ít trưởng lão đắc danh, những trưởng lão này truyền xuống đệ tử.

    Nếu trưởng lão không đủ nhiều thì cũng không sao.

    Nhưng Bắc phong lại cứ là không thiếu trưởng lão đắc danh, cho nên sớm đủ mười vị đệ tử chân truyền rồi.

    Bắc phong đời trước nổi danh nhất đương nhiên là Bắc phong lục kiếm tiên.

    Giống như sư phụ của Lục Nguyên, Lý Nguyên Bạch, sư phụ của Diệp Phương, Quân Tử Kiếm Phương Nho, sư phụ của Diệp Viên, Viên Dung Kiếm Tiên Diệp Dương Dung đều nằm trong Bắc phong lục kiếm tiên.

    Bắc phong lục kiếm tiên còn có một người là Tư Mã Trường Bạch.

    Tư Mã Trường Bạch đã dẫn trưởng tôn Tư Mã Bạch đứng hàng thứ năm trong mười đệ tử chân truyền, nhưng theo thứ tôn Tư Mã Hạo lớn lên thì gã muốn đem cháu đưa vào trong thập đại đệ tử chân truyền luôn.

    Cố tình thập đại đệ tử chân truyền đã đầy, Tư Mã Hạo chỉ có thể xếp hàng đệ thập nhất.

    Nếu là thập nhị, thập tam, thập tứ thì không thấy tiếc gì, nhưng cố tình là đệ thập nhất, điều này khiến người vô cùng buồn bực.

    Chỉ kém một bước, làm sao cam lòng chứ.

    Phải biết rằng thập đại đệ tử chân truyền, mười người đầu và thập nhất đãi ngộ hoàn toàn khác.

    Đây là tổ sư khai phái đặt ra, mười người đầu có không ít tài nguyên đan dược, tâm pháp, kiếm pháp, không phải đệ thập nhất có thể so sánh bằng.

    Cho nên Tư Mã Hạo cực kỳ muốn làm thập đại đệ tử chân truyền.

    Vị trí thập đại đệ tử chân truyền không phải không gì phá nổi, nếu biểu hiện quá kém thì rất có khả năng sẽ bị đuổi đi.

    Nhưng thập đại đệ tử chân truyền đa số không dễ chọc, vậy nên Tư Mã Hạo đưa mắt hướng về Lục Nguyên.

    Lục Nguyên luôn là đồ lười, có chút dễ ăn hiếp.

    Đương nhiên có một nguyên nhân là sư phụ hắn, Lý Nguyên Bạch năm đó bị trọng thương, giờ tuổi thọ sắp hết, không bằng mấy vị Bắc phong lục kiếm tiên khác.

    Thế nên Tư Mã Hạo mới khi dễ lên đầu Lục Nguyên.

    Bây giờ Tư Mã Hạo lại đến gây chuyện.

    Thiếu niên áo trắng kiêu ngạo Tư Mã Hạo khiêu khích nói:

    - Từ lâu nghe tiếng lục sư huynh chưa bao giờ cố gắng tu hành, kiếm thuật cũng không được tốt lắm, đối với đạo trù nghệ có hứng thú hơn.

    Không bằng như vậy, lục sư huynh rời khỏi môn phái đi, xuống núi mở tiệm cơm nhỏ thì sao hả?

    Ta nhất định sẽ thường đến ủng hộ, còn kêu gọi bạn bè đến nữa, để mọi người biết tay nghề của lục sư huynh.

    Diệp Phương, Diệp Viên khen tay nghề của hắn là khen thật.

    Còn Tư Mã Hạo kiêu ngạo này là châm biếm.

    Giận, lúc này Lục Nguyên rất giận.

    Tuy tính tình của hắn không kém nhưng bị người khiêu khích như thế không giận mới lạ.

    Thiếu niên áo trắng kiêu ngạo Tư Mã Hạo nói:

    - Đúng rồi, nghe nói sau sáu tháng nữa trong phong có đại tái, đến lúc ấy ngươi, ta đều phải tham gia, có một số sư huynh đệ cũng tham gia.

    Khi đó xin lục sư huynh đừng tiếc dạy dỗ cho, cho đệ ta nhìn xem kiếm thuật tinh diệu của lục sư huynh.

    Bốn chữ kiếm thuật tinh diệu cố ý nhấn mạnh, đương nhiên là nghĩa bóng rồi.

    Tu tiên giới bây giờ là thái bình thịnh thế.

    Nhưng thái bình không có nghĩa là không có chuyện gì cả.

    Có khi trong môn phái xuất hiện đấu tranh nho nhỏ, ngẫu nhiên xuất hiện yêu ma, ngũ đại tiên môn chính phái phải đi trảm yêu trừ ma.

    Các môn các phái đều khích lệ đệ tử, khiến môn hạ không quá ham an nhàn.

    Sống trong gian nan khổ cực, chết trong an nhàn, đạo lý này ngũ đại tiên môn đều biết.

    Hoa Sơn Bắc phong mỗi cách năm năm sẽ có một lần đại tái trong phong.

    - Đến khi đó chắc chắn sẽ không làm Tư Mã sư đệ thất vọng.

    Lục Nguyên lạnh lùng đáp trả:

    - Đúng rồi, Tư Mã sư đệ vội vã đi ra khen tay nghề của ta, chẳng lẽ muốn ăn gà trong tay ta?

    Đáng tiếc đáng tiếc, cho ngươi một khúc xương gà nè.

    Xương gà xảo diệu ném đến trước mặt Tư Mã Hạo.

    Tư Mã Hạo vung kiếm chắn.

    *Bộp* một tiếng đánh xương gà rớt xuống đất.

    Lục Nguyên lầm bầm:

    - Thì ra Tư Mã sư đệ vẫn là muốn ăn gà chứ không thích ăn xương hả?

    Tư Mã Hạo biến lúng túng, chặn xương gà ở trong miệng Lục Nguyên thành ra gã muốn ăn gà.

    Không chặn xương gà thì thành gã muốn ăn xương.

    Diệp Phương, Diệp Viên cất tiếng cười nhạo, chế giễu Tư Mã Hạo.

    Họ là bạn tốt của Lục Nguyên đương nhiên phải đứng về phía hắn, cùng cười giễu Tư Mã Hạo.

    Diệp Phương, Diệp Viên một người so với một người cười ác hơn.

    Chương 5: Luyện kiếm.

    Chết tiệt, cái miệng Lục Nguyên đúng là lợi hại.

    Nhưng chờ sáu tháng sau Bắc phong đại tái để xem ngươi miệng lưỡi sắc bén có tác dụng gì.

    Tư Mã Hạo xoay người muốn đi.

    Đợi Tư Mã Hạo cái tên kiêu ngạo đi rồi, Lục Nguyên mắng một tiếng xui.

    Đích thực là quá xui, đụng phải hàng này.

    Hắn ở trong Hoa Sơn tiên môn Bắc phong sinh hoạt luôn vô tư, khá thoải mái.

    Bây giờ tu tiên giới là thái bình thịnh thế, môn phái không cần các đệ tử đánh nhau, ngày vô cùng an nhàn.

    Hắn rất thích sinh hoạt nhàn nhã như vậy, nhưng cố tình, chết tiệt, luôn có một số người đáng ghét xuất hiện, ví dụ như Tư Mã Hạo luôn cho rằng bản thân xếp trong thập đại đệ tử chân truyền.

    Năm tháng có vô tư hơn cũng không khả năng không có cái bóng.

    Hoa cỏ vờn quanh.

    - Khụ khụ.

    Trong chủ phòng Trường Xuân Cư thỉnh thoảng truyền ra tiếng ho khan dữ dội.

    - Sư phụ, dược đến rồi.

    Lục Nguyên bưng dược đã sắc xong đưa vào chủ phòng.

    Thân thể sư phụ ngày càng kém, trong lòng hắn rất buồn.

    Sáu năm nay sư phụ Lý Nguyên Bạch có thể nói là rất tốt với hắn, nhưng hắn biết, tuổi thọ của sư phụ không nhiều.

    Tất nhiên Lục Nguyên sẽ không bởi vì biết tin này mà mỗi ngày mặt ủ mày chau.

    Mặt như đưa đám qua một ngày là một ngày, sống vui vẻ cũng là qua ngày.

    Lục Nguyên trước giờ là loại người vui vẻ sống qua ngày.

    Lý Nguyên Bạch cầm lên chén dược, uống một hơi cạn sạch, không vì dược đắng mà nhíu mày.

    Nhìn đệ tử đứng cạnh, Lý Nguyên Bạch gật gù.

    Đệ tử của ông tuy là đồ lười, còn thường bất cần đời nhưng tâm tính đích thực không tệ, thu đệ tử này không uổng công.

    Tu tiên giả thu đồ đệ quan trọng là tâm tính rồi mới là căn cốt.

    Lý Nguyên Bạch đột nhiên nói:

    - Qua sáu tháng là đại tái trong phong.

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Việc này đã có nghe nói.

    Đúng rồi, sư phụ nhắc đến làm gì?

    Lục Nguyên biết sư phụ sẽ không chẳng việc có gì nhắc tới đại tái trong phong.

    Bình thường đại tái trong phong mọi người so tài rồi thôi.

    Hoàn toàn là thử nhau, vì khiến đệ tử không quá qua loa, tăng chút động lực cho họ.

    Cũng khiến các trưởng bối xem tiến triển của đám hậu bối.

    Lý Nguyên Bạch cười cười nói:

    - Việc này đơn giản thôi.

    Bởi vì vi sư tuổi thọ sắp hết, rất nhiều người đều đang mưu đồ vi sư.

    Ví dụ vi sư mang cho ngươi phúc lợi thập đại đệ tử chân truyền đã có người đang mưu đồ.

    Tư Mã Hạo gần đây thường khiêu khích ngươi còn chẳng phải vì ta sắp ra đi, Tư Mã Trường Bạch muốn đem thứ tôn Tư Mã Hạo vào thập đại đệ tử chân truyền, thay thế vị trí của ngươi sao?

    Lý Nguyên Bạch chần chờ một lát, tạm nghỉ rồi nói tiếp:

    - Đại tái trong phong lần này Tư Mã Trường Bạch đã sớm âm thầm liên lạc một số trưởng lão, nếu ngươi biểu hiện không tốt trong đại tái trong phong, nếu như ngươi thua Tư Mã Hạo, vậy lực lượng của họ có lẽ sẽ dùng chút thủ đoạn, cướp vị trí thập đại đệ tử chân truyền của ngươi.

    Lý Nguyên Bạch nhướng mày, bình thường ông lão bình hòa giờ hiện sát khí, nói:

    - Lão phu còn chưa chết đã bắt đầu mưu đồ thứ của lão phu, đáng hận!

    Bây giờ Lục Nguyên coi như triệt để hiểu ngọn nguồn.

    Thế là đã rõ, thì ra đại tái trong phong lần này đối với hắn không phải bình thường.

    Lúc này Lục Nguyên phát hiện trong lòng mình có thanh âm đang kêu gào.

    Phải thắng!

    Phải thắng!

    Nhất định phải thắng!

    Tim hắn đang đập rất nhanh.

    Cái tên Tư Mã Hạo mấy lần khiêu khích mình, mưu đồ vị trí thập đại đệ tử chân truyền của mình, đã vậy thì mình phải thắng về.

    Sư thúc Tư Mã Trường Bạch còn mưu đồ thứ của sư phụ, càng đáng chết, mình càng phải thắng trở về.

    Vì mặt mũi của sư phụ, mình nhất định phải thắng.

    Lục Nguyên đột nhiên giật mình phát hiện, dưới mặt lười biếng là lòng hiếu thắng mãnh liệt, cùng với một khi đối địch thì phải hung dữ đánh trả lại.

    Lúc này Lý Nguyên Bạch cũng đang nhìn Lục Nguyên, nhìn hắn xuất hiện sự nghiêm túc mà không phải bộ dạng lười nhác.

    Lý Nguyên Bạch gật gù.

    Giờ đối phương đã ép tới cửa, đồ nhi, hãy nghiêm túc ứng chiến đi.

    Lần này ngươi không thể lười nữa, lấy tiềm lực trong người ngươi ra đi.

    Nếu tuổi thọ vi sư còn nhiều năm thì có thể làm chỗ dựa cho ngươi thật lâu.

    Nhưng mạng số vi sư sắp hết, giờ vi sư có thể chăm sóc ngươi không còn thời gian bao nhiêu nữa.

    Hãy cố gắng đi.

    Lý Nguyên Bạch đã không còn sống bao lâu, không còn nhiều hứng thú tranh đấu.

    Thắng thì sao, thua thì sao, cuối cùng vẫn là đống xương mà thôi.

    Ông không có con cái, không có người thân, duy nhất không yên tâm là đồ nhi lười biếng Lục Nguyên.

    Bây giờ ông còn chưa chết đã có người tìm tới cửa, nếu ông chết rồi sẽ xảy ra chuyện gì nữa, làm sao mà yên tâm cho được.

    Một tiếng thở dài thườn thượt.

    ………

    Giờ hắn đã bị người buộc đến tuyệt cảnh.

    Sư phụ không còn sống bao lâu.

    Tư Mã Trường Bạch đã chạy tới cửa, muốn cướp tài sản trong tay sư phụ, bao gồm vị trí thập đại đệ tử chân truyền của hắn.

    Nói thật ra nếu chỉ là muốn cướp vị trí thập đại đệ tử chân truyền thì không khiến Lục Nguyên tức giận như vậy.

    Chẳng qua họ còn muốn cướp tất cả của sư phụ.

    Sư phụ đối xử với mình rất tốt, dẫn mình lên đường tu tiên, từng chút một dạy mình tu hành thế nào.

    Bây giờ họ lại làm vậy, khiến mình rất giận.

    Trước kia mình luôn lười biếng, giờ thì làm sao cũng phải luyện công chăm chỉ mới được.

    Luyện công, đối với mình không tinh thông nhiều pháp thuật chủ yếu có hai mặt, một là pháp lực, một là kiếm pháp.

    Mình luyện là Vân Long Tâm Pháp Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, đều là công pháp xuất sắc, chính yếu trong Hoa Sơn Bắc phong.

    Nhưng bây giờ cách đại tái trong phong chỉ còn chừng sáu tháng.

    Sáu tháng muốn tăng pháp lực là cực kỳ khó khăn.

    Pháp lực tích lũy là lấy đơn vị bằng năm, sáu tháng sao có thể tăng cao được.

    Vậy chỉ còn nước luyện kiếm pháp, nói không chừng mặt kiếm pháp có tăng vọt.

    Thời gian sáu tháng luyện kiếm pháp còn miễn cưỡng được.

    Sáu tháng này mình phải liều mạng luyện kiếm rồi.

    Tư Mã Trường Bạch, Tư Mã Hạo đều tới cửa khi người, không hung ác đánh trả thì coi sao được.

    Mình phải luyện kiếm thật giỏi, mạnh mẽ đánh trả, đánh mặt Tư Mã Trường Bạch sưng phù lên luôn.

    Sư phụ tặng cho mình Dưỡng Ngô kiếm đã nắm trong tay.

    Dưỡng Ngô kiếm là sư phụ Lý Nguyên Bạch tốn sức rèn ra thanh kiếm cho mình, kiếm lấy tên dưỡng ngô là muốn mình dưỡng hạo nhiên chính khí.

    Đương nhiên kêu mình dưỡng hạo nhiên chính không có khả năng lắm, mình không phải người có cảm giác chính nghĩa cao siêu, mình chỉ là người bình thường tất cả tùy tâm, không làm được tình cảm cao thượng dưỡng thiên địa hạo nhiên chính khí.

    Nhưng lấy Dưỡng Ngô kiếm sảng khoái nghênh đón đối thủ không phải việc khó khăn.

    Dưỡng Ngô kiếm lấy từ trên vách tường xuống.

    Kiếm này chỉ dài ba thước, rộng chừng nửa tấc, thân kiếm cực kỳ sáng ngời, chuôi kiếm đơn giản, là một thanh kiếm ngay thẳng.

    Tay Lục Nguyên nắm thanh kiếm, cảm giác ấm trơn, kiếm tựa như sư phụ ngày thường làm người, ngay thẳng chính nghĩa, đáng tiếc sư phụ hạo nhiên chính khí dưới tình huống không còn sống bao lâu đã có người tới cửa khi dễ, mưu đồ tất cả của sư phụ.

    Kiếm pháp theo sự giận dữ này từ từ thi triển ra.

    Kiếm pháp chính là Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Một thức tiếp một thức kiếm pháp thi triển ra từng tấc vuông.

    Chương 6: Kiếm thuật(thượng)

    Kiếm chiêu thi triển không nhanh, Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm thâm ảo, hắn không quá sở trường.

    Rơi lệ đầy mặt a rơi lệ.

    Bây giờ Lục Nguyên chỉ có cảm tưởng duy nhất là lệ rơi đầy mặt.

    Trước kia không mấy chăm chú, giờ nghiêm túc mới phát hiện pháp lực của mình bình bình, không có chỗ nào vượt trội hơn người.

    Trong thập đại đệ tử chân truyền xếp hạng của mình chắc là xếp chót quá.

    Bình thường lười biếng không thèm để ý gì cả, chân chính chú ý mới nhận ra trình độ của mình thật khiến người muốn khóc.

    Phải cố gắng thôi.

    Không cố gắng bị người tới trước mặt khi dễ, sư phụ cũng không còn mặt mũi.

    Con người luôn còn chút tính tình.

    Bây giờ hắn bị buộc tới nước này, tính tình phải lên rồi.

    Không nói nhiều, cố lên!

    - Cửu sư đệ, tiếp chiêu đi!

    Muốn luyện kiếm tất nhiên phải có người cùng luyện.

    Nhưng muốn có người cùng cũng khó tìm.

    Các trưởng lão thực lực quá cao, tùy tiện một hai chiêu là có thể diệt hắn, không luyện được gì cả, đấu như thế không có gì thú vị.

    Đệ tử bình thường thì thực lực thấp chút, đệ tử bình thường không được chân truyền, được tâm pháp, kiếm pháp không được thứ gì tốt, làm sao là đối thủ của hắn.

    Cho nên tới tới lui lui có thể lựa chọn chỉ vậy thôi, cơ bản chỉ có đệ tử chân truyền làm đối thủ.

    Mà những đệ tử chân truyền đều có phái đoàn riêng.

    Không phải bạn tốt, quan hệ tốt thì không ai luyện kiếm với ngươi.

    May là quan hệ giữa hắn với cửu sư đệ Diệp Phương, thập sư đệ Diệp Viên khá tốt, coi như là một vòng nhỏ.

    Kiếm hai người này luyện kiếm không khó.

    - Muốn ta cùng luyện kiếm cũng được.

    Diệp Phương một chút cũng không có bộ dạng tiểu Quân Tử Kiếm giả dạng với bên ngoài.

    Gã nói:

    - Trong một tháng xuống núi lấy rượu lục sư huynh bao nha.

    Trên Bắc phong tất nhiên là không có tiệm rượu, chỗ này là trọng địa tiên gia làm sao bán rượu được.

    Vậy nên muốn uống rượu thì chỉ có thể thành thật xuống núi mua.

    Đối với đám đệ tử thập đại, bây giờ không biết ngự kiếm phi hành chỉ dựa vào chân xuống núi không phải chuyện dễ.

    Lục Nguyên lập tức đồng ý:

    - Được!

    Diệp Phương chớp mắt ra tay, vừa xuất thủ liền một luồng sáng lạnh lóe lên, kiếm ảnh cuồn cuộn nhanh chóng ra tay.

    Diệp Phương, Lục Nguyên cùng nhau luyện, đều là Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Nhưng Diệp Phương ra kiếm càng sớm hơn, đánh phủ đầu.

    ‘Vân Ý Miên Miên’, ‘Đại Phong Trọng Trọng’, ‘Vân Triền Kiếm Nhiễu’, ‘Đại Phong Khởi Hề’.

    ‘Vân Trọng Trọng Phong Cấp Cấp’, ‘Phong Quá Giang Sơn Bất Lưu Ngân’.

    Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Ở trong tay Diệp Phương không ngừng phát ra Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Những chiêu thức này cái nào cũng tinh diệu tuyệt luân.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên đánh trả, cũng là Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Mọi người đều là thập đại đệ tử chân truyền, luyện đều là Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm nổi danh Bắc phong.

    Lúc luyện kiếm pháp này, liên tục giao đấu, Lục Nguyên phát hiện điều kỳ lạ đó là kiếm chiêu của hắn và Diệp Phương thỉnh thoảng xuất hiện sơ hở.

    Đương nhiên lý do vì kiếm pháp còn thấp, là có sơ hở, chỉ có thể mượn cơ hội mở rộng thế thắng của mình, không thể một chiêu thắng địch.

    Chờ lúc hắn lộ ra sơ hở thì thế thắng lại bị suy yếu.

    Vì cái gì trong kiếm chiêu có sơ hở?

    Lục Nguyên suy tư.

    Kiếm chiêu chắc chắn có sơ hở, đây là hiển nhiên, trên đời không có kiếm chiêu không sơ hở, hơi nghĩ chút liền hiểu ngay.

    Nhưng bởi vì có chút kiếm chiêu sơ hở là nửa sau, nếu có thể chia kiếm chiêu thành mấy đoạn dùng đến chỗ có sơ hở thì không dùng, thế thì sẽ ra sao?

    Kiếm chiêu là chết, không lẽ người cũng chết?

    Đầu óc Lục Nguyên lóe lên cách nghĩ này, cố gắng muốn làm được điều đó nhưng phát hiện không dễ chút nào.

    Nhưng ngẫu nhiên làm được mấy lần lại khiến Diệp Phương luống cuống tay chân, xem ra cách nghĩ này đúng là có tác dụng.

    Tuy nhiên trong phút chốc hắn không làm được nửa chiêu kiếm chiêu dùng cho chiêu sau, kiếm chiêu liên tiếp nhau không phải vấn đề dễ giải quyết, muốn đem một chiêu, nửa chiêu thuận lợi liên tiếp nửa chiêu sau không phải chuyện dễ.

    Sự việc gì nghĩ thì dễ chứ thật sự làm rất khó khăn.

    Cái gọi là biết thì dễ làm thì khó chính là như thế.

    Một chiêu lại một chiêu kiếm chiêu đều phải luyện sáu năm, muốn đột nhiên dùng nửa chiêu sửa đổi thói quen sáu năm không phải chuyện dễ.

    Bây giờ Lục Nguyên cảm thấy là lúc mình nên hỏi sư phụ giảng về kiếm đạo.

    - Lục sư huynh, nhớ rượu đó!

    Chưa chia ra thắng bại Lục Nguyên vội vàng đi mất, Diệp Phương chỉ có nước nhún vai nhắc hắn nhớ rượu.

    Lục Nguyên đáp một tiếng:

    - Không thành vấn đề!

    Bây giờ hắn đã hơi lĩnh ngộ ra, đang muốn đi thỉnh giáo sư phụ.

    ………..

    Vỏ kiếm xám, chuôi kiếm đen giắt xéo trên vách tường.

    Thanh kiếm xem như không động cũng cho người cảm giác tĩnh mịch.

    Đây là chủ phòng Trường Xuân Cư.

    Tuy ngoài cửa sổ chim hót hoa nở, cây xanh cỏ biếc, nhưng trong phòng vì có thanh kiếm nên cảm thấy tĩnh mịch.

    Lục Nguyên biết đây chính là Thùy Mộ kiếm danh chấn tu tiên giới Đại Tấn quốc của sư phụ.

    Sư phụ hắn trong Bắc phong lục kiếm tiên có danh hiệu là Thùy Mộ Kiếm Tiên Lý Nguyên Bạch.

    Thu lại tầm mắt, hắn nhìn hướng sư phụ, dường như khuôn mặt ông già nua chút.

    Sư phụ Lý Nguyên Bạch nghe Lục Nguyên nói xong mới từ từ bảo:

    - Cảnh giới kiếm thuật cơ bản có thể chia làm bốn tầng.

    - Tầng thứ nhất là cảnh giới của ngươi, kiếm chiêu chết, người cũng chết.

    - Tầng thứ hai chính là kiếm chiêu chết, người sống, người không bó buộc vào kiếm chiêu.

    Nghe nói thế trong lòng Lục Nguyên xẹt qua lĩnh ngộ.

    Lúc đấu với Diệp Phương hắn đã ngộ ra điều này, kiếm chiêu chết, người là sống, con người không cần dùng hết trọn bộ kiếm pháp, dùng hết kiếm chiêu của mình là được.

    Tất nhiên cảm giác đến cảnh giới kiếm thuật tầng thứ hai và chân chính cảnh giới kiếm thuật tầng thứ hai là hoàn toàn khác hẳn.

    Vẫn là câu nói kia, biết dễ làm khó.

    - Tầng thứ ba là kiếm ý.

    Nhưng cảnh giới này rất khó lĩnh ngộ, lĩnh ngộ được cảnh giới đó đã là cao thủ không tệ.

    Năm đó vi sư một trăm mười sáu tuổi lĩnh ngộ kiếm ý.

    Sau khi lĩnh ngộ kiếm ý qua một đoạn thời gian trình độ kiếm thuật tăng vọt, cuối cùng xếp hàng trong Bắc phong lục kiếm tiên.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Nhưng lĩnh ngộ cảnh giới này cực kỳ khó khăn, rất nhiều đệ cửu đại trưởng lão cũng chưa lĩnh ngộ đến cảnh giới này.

    Nguyên Bắc phong, đệ cửu đại trưởng lão lĩnh ngộ kiếm ý chưa đến mười người.

    Đệ tử đời các ngươi tới nay không một ai lĩnh ngộ lên cảnh giới này, coi như là đại sư huynh, nhị sư huynh của ngươi cũng vậy.

    - Tầng thứ tư là cảnh giới trong truyền thuyết chung cực kiếm ý.

    Một khi lĩnh ngộ chung cực kiếm ý, thiên hạ vạn vật không gì không thể nhập vào kiếm.

    Cỏ cây đá núi, không thứ nào không thể nhập vào kiếm, hóa thành kiếm pháp cuồn cuộn, là cảnh giới kiếm pháp cao nhất.

    Lý Nguyên Bạch lắc đầu, nói:

    - Nhưng cảnh giới đó chỉ là trong truyền thuyết, tới nay chưa nghe nói có ai luyện thành, chỉ có trong truyền thuyết.

    Lục Nguyên nghe lời sư phụ Lý Nguyên Bạch nói trong lòng nổi sóng.

    Kiếm thuật tất nhiên có cảnh giới mấy tầng.

    Hắn đang ở tầng thứ nhất.

    Mình còn cần phải cố gắng hơn nữa, mắt Lục Nguyên sáng lên.

    Lý Nguyên Bạch giảng dạy, trong lòng thấy rất vui mừng.

    Chương 7: Kiếm thuật(trung)

    Đệ tử của mình rốt cuộc bắt đầu cố gắng.

    Đương nhiên ông rất hiểu tính tình đệ tử của mình, bây giờ chắc là muốn đánh vào mặt Tư Mã Trường Bạch, Tư Mã Hạo mới cố gắng như thế.

    Một khi đạt thành mục tiêu thì chắc sẽ hồi phục tính tình lười biếng thôi.

    Nhưng có thể cố gắng một đoạn thời gian cũng tốt.

    Mình không còn sống bao lâu nữa, những tuyệt kỹ của mình có thể truyền bao nhiêu thì bao nhiêu đi.

    Lý Nguyên Bạch vừa nói xong kiếm đạo, bốn tầng kiếm thuật, ngừng một lát rồi gằn từng chữ:

    - Lĩnh ngộ của ngươi thì cũng đúng, nhưng biết dễ mà làm khó, ngươi phải làm đến tình trạng không bó buộc vào kiếm chiêu không quá dễ dàng.

    - Hơn nữa tu hành kiếm thuật chú trọng là từ từ tiến hành, nóng nảy không được.

    - Chậm rãi đến.

    Giọng điệu của Lý Nguyên Bạch bình thản.

    Ông trải qua không biết bao nhiêu sóng to mưa gió, tất nhiên là vô cùng bình tĩnh.

    Lục Nguyên nghe trong lòng, thầm nghĩ điều này mình cũng biết, tu hành kiếm thuật là từ từ đến, luyện tới trình độ nhất định, nước chảy thành sông.

    Đáng tiếc thời gian cho mình không nhiều lắm, chỉ còn lại sáu tháng thôi.

    Mình nhất định phải chế định một kế hoạch luyện kiếm để tăng nhanh kiếm thuật mới được.

    ………..

    Cuồng Phong Liễu Lâm.

    Đây là nơi không nổi tiếng mấy trong Bắc phong.

    Chỗ này có hai đặc điểm.

    Một là gió to, gần như một ngày mười hai canh giờ không ngừng không nghỉ nổi gió mạnh.

    Nếu như người bình thường tại chốn này sẽ rất khó sinh tồn, là tu tiên giả cũng cần mất chút pháp lực đông lại thân thể, nếu không thì sợ rằng sẽ bị gió thổi bay đi.

    Thứ hai là cây liễu, nơi đây tràn đầy cây liễu, cây liễu liên tiếp lá liễu.

    Bình thường chỗ này thường nổi gió, từng mảnh lá liễu tung bay bị gió thổi lắc lư.

    Nhưng dù nó có chút đặc điểm cũng không quá lớn.

    Bắc phong gió to, thắng cảnh nổi tiếng chẳng biết có bao nhiêu cái, như Chân Võ Quán, Tiêu Công Thạch Thất, Trường Xuân Thạch Thất, Ngọc Nữ Song, Tiên Du Cống, Thần Thổ Nhai, Ỷ Vân Đình, Lão Quân Quải Lê Xử, Thiết Ngưu Đài, Bạch Vân Tiên Cảnh Thạch Bài Phường vân vân, khiến chỗ này không ai đến.

    Ngẫu nhiên mới có người đến đây.

    Lúc này gió đang thổi.

    Một thanh y thiếu niên hơi gầy, mắt lóe tinh nghịch đang bước vào chỗ này.

    Hay cho Cuồng Phong Liễu Lâm, quả nhiên gió rất lớn, ở bên trong cảm giác như tiến vào biển liễu.

    Lục Nguyên thầm nghĩ.

    Còn tại sao hắn chạy tới đây kỳ thực rất đơn giản, hắn muốn đến luyện kiếm.

    Lúc đó hắn nghĩ tìm chỗ luyện kiếm, nghĩ tới nghĩ lui thấy chỗ này không tệ.

    Cuồng Phong Liễu Lâm.

    Vô số lá liễu bị cuồng phong thổi lắc lư có thể xem thành mục tiêu cho hắn luyện kiếm.

    Khi hắn đặt ra kế hoạch luyện kiếm thì bất giác nghĩ đến đây.

    Nếu đã nghĩ tới thì liền đến.

    Cố gắng trong gió mạnh nhìn chính xác mục tiêu, nhìn chính xác một mảnh lá.

    Loại lá liễu không ngừng lắc lư cần có ánh mắt thật tinh.

    Bây giờ hắn đem lá liễu lung lay thành đối thủ của mình, bắt đầu luyện kiếm.

    ‘Vân Lai Phong Nhiễu’, ‘Vân Trọng Trọng Phong Cấp Cấp’, ‘Phong Quá Giang Sơn Bất Lưu Ngân’, ‘Vân Ý Miên Miên’, ‘Phong Bất Khả Truy’.

    Từng chiêu kiếm chiêu rời tay đâm hướng lá cây, nhanh chóng cắt rụng lá liễu rồi tìm lá khác.

    Từng mảnh lá bị đâm xuống nhưng có khi lá cây trong gió rơi quá nhanh, hơn nữa có lá liễu khác yểm hộ, thường có tình huống đâm không trúng.

    Dần dần Lục Nguyên phát hiện Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm đúng là huyền diệu, nhưng có khi kiếm chiêu cần thời gian quá lâu, có khi đợi ngươi đánh xong chiêu thức thì mảnh lá cây chú ý đã sớm bị gió thổi bay mất.

    Có khi kiếm chiêu ra nửa chiêu đã đủ rồi.

    Lúc trước so kiếm cùng Diệp Phương thì Lục Nguyên đã lĩnh ngộ ra, cảnh giới thứ hai kiếm thuật,

    Kiếm thuật là chết, người là sống, người không bó buộc vào kiếm chiêu.

    Đương nhiên nghĩ và làm được là hai việc khác nhau.

    Bây giờ bắt đầu luyện tập cảnh giới này thôi.

    Vân Lai Phong Nhiễu chỉ dùng nửa chiêu đầu, Vân Lai.

    Phong Tỏa Giang Sơn dùng đoạn đầu.

    Vân Phong Thâm Thâm Tàng Thâm Sơn dùng đoạn sau.

    Hắn cố gắng thử nghiệm, không ngừng dùng lá liễu lắc lư luyện kiếm, đợt này đến đợt khác, một ngày qua một ngày đều vất vả luyện kiếm.

    Lục Nguyên bình thường tuyệt đối không có trạng thái như vậy, nhưng bây giờ hắn bị Tư Mã Trường Bạch, Tư Mã Hạo khi dễ đến trên đầu, không hung hăng đánh trả thì sao được, mặc kệ ngày thường có lười biếng đến đâu, lần này phải cố gắng một lần.

    Lúc bắt đầu không thể làm được, dùng nửa chiêu đơn giản, nhưng muốn nửa chiêu mà lập tức trôi chảy tiếp chiêu sau thì không dễ.

    - Hộc hộc…mệt quá.

    Dù mỗi lần vung kiếm không mệt nhưng mỗi ngày ngàn lần vung kiếm thì mệt mỏi đến cực hạn.

    Nhưng lúc này hắn chỉ có thể cố gắng, nếu bị người khi dễ đến mức đó mà không dốc sức, vậy chỉ có thể nói hắn thật sự là phế vật.

    Hắn chỉ là đồ lười chứ không là phế vật.

    Mồ hôi dọc theo trán không ngừng chảy xuống.

    Từ ban ngày luyện đến ban đêm.

    Trong Cuồng Phong Liễu Lâm yên tĩnh không bóng người.

    Lúc luyện kiếm cơ bản một ngày chỉ ngủ hai, ba canh giờ.

    Thời gian trôi qua trong luyện kiếm vô tận.

    Một tháng cứ thế qua đi.

    Trong một tháng Lục Nguyên đã quen chỉ dùng kiếm một nửa.

    Kiếm thức Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm dù là thức nào đều có thể tùy ý dùng một nửa, hoặc là nửa đầu hay là nửa sau.

    Bộ kiếm chiêu này đã bị vận dụng bảy, tám phần, đương nhiên bỏ đi những kiếm chiêu ngược lại càng thuận tay, càng như ý, càng dễ dàng hơn.

    Cuồng Phong Liễu Lâm vào lúc này càng thực dụng, bây giờ Lục Nguyên đã hiểu nay hắn tới cảnh giới thứ hai kiếm thuật, kiếm chiêu chết, người là sống, người không nên bó buộc vào kiếm mà nên khống chế kiếm.

    Mục đích ban đầu đã đạt được.

    Cảnh giới thứ hai kiếm thuật, người không bó buộc vào kiếm chiêu, rốt cuộc mình đã làm được.

    Nhưng lúc này hắn còn muốn luyện kiếm một đoạn thời gian, dù sao cách Bắc phong đại tái còn tới năm tháng, nếu bây giờ ra ngoài không có việc gì làm, không bằng luyện kiếm thêm nữa, nói không chừng sẽ có đột phá gì.

    Tuy sư phụ nói kiếm ý là cảnh giới thứ ba của kiếm thuật, coi như là trong đệ cửu đại trưởng lão cũng không có mười người luyện được nhưng hắn muốn thử một lần.

    Con người thì phải có dã tâm.

    ……..

    Đã là tháng thứ hai hắn ở tại Cuồng Phong Liễu Lâm.

    Hai tháng qua Lục Nguyên luôn luyện kiếm tại đây.

    Lúc này Lục Nguyên đã lờ mờ cảm giác được.

    Kuyện kiếm trong Cuồng Phong Liễu Lâm, có khi đâm lá liễu, có khi không cần nửa chiêu, chỉ một động tác thôi, dần phát hiện ra kiếm chiêu Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm đều là do một số động tác cơ bản cấu thành.

    Chém, chặt, băng, liêu, chọc, tẩy, tiệt, đâm, nghiền, ép, móc, vân.

    Không có động tác khác, vậy Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm kỳ thực nên là những động tác cơ bản thêm vào ý, ví dụ như vân ý, phong ý cấu thành.

    Thế thì cái gì là vân ý, cái gì là phong ý?

    Cuồng Phong Liễu Lâm, tháng thứ tư.

    Lục Nguyên luôn tùy tiện xuất kiếm, cùng lúc đó suy tư về vân ý, phong ý.

    Lúc này hắn đã hơi hiểu phong ý, dù sao ở trong Cuồng Phong Liễu Lâm đã bốn tháng, lúc nào cũng chịu cuồng phong ảnh hưởng, lúc nào cũng bị gió mạnh thổi.

    Cái gì là gió?

    Gió nhẹ không để lại dấu vết chính là phong.

    Cái gì là gió?

    Cuồng phong thổi qua một mảnh hỗn độn cũng là gió.

    Những điều đó đều là gió.

    Chương 8: Kiếm thuật (hạ)

    Bất giác có chút phong ý dung nhập vào kiếm chiêu.

    Kỳ thực đây là nhờ Lục Nguyên luyện Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, trong kiếm chiêu có quá nhiều chiêu thức ẩn chứa phong ý.

    Nếu là luyện kiếm pháp khác, dù ở trong Cuồng Phong Liễu Lâm luyện lâu hơn nữa, trừ phi là siêu cấp thiên tài, nếu không đừng mơ lĩnh ngộ ra phong ý, cũng đừng nghĩ dung nhập phong ý vào trong kiếm chiêu.

    Cái gì là mây đâu?

    Lục Nguyên đột nhiên phát hiện đang ở trong biển mây.

    Đã lâu đến bốn tháng, không sai, lá liễu bị gió thổi bốn tháng không ngừng.

    Kỳ thực chính là biển lá liễu, biển mây lá liễu, ở trong mây và gió bốn tháng lâu, lúc nào cũng cảm, cũng nhận.

    Lục Nguyên hiểu cái gì là gió, cái gì là mây rồi.

    Có chút ngộ đạo nhưng càng nhiều là tự nhiên hiểu ra.

    Cái gì là gió, cái gì là mây.

    Gió nhẹ thổi qua không dấu vết là gió, cuồng phong quét qua một mảnh hỗn độn cũng là gió, gió ấm thổi người say cũng là gió.

    Vân ý chồng chất là mây, biển mây cuồn cuộn cũng là mây, nhè nhẹ lơ lửng vẫn là mây.

    Phong và vân ý đều tiến vào đầu hắn.

    Hiểu phong và vân ý, bây giờ bắt đầu dung nhập vân ý, phong ý vào trong Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Từ những động tác cơ bản chém, chặt, băng, liêu, chọc, tẩy, tiệt, đâm, nghiền, ép, móc, vân cộng vân ý, phong ý, cấu thành Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Từng kiếm chiêu tinh diệu cuất hiện trong tay Lục Nguyên.

    ‘Vân Lai Phong Nhiễu’, ‘Phong Quá Giang Sơn Bất Lưu Ngân’, ‘Vân Tỏa Thâm Sơn Phong Bất Quát’…’Vân Ý Miên Miên’, ‘Phong Bất Khả Truy’.

    Đây vẫn là Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Nhưng Lục Nguyên biết, bây giờ Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm của hắn đã hoàn toàn khác.

    Nếu nói trước kia kiếm chiêu là chết, người bó buộc vào kiếm chiêu, dùng hoàn chỉnh kiếm chiêu, đó là thấy núi thì là núi, xem nước thì là nước.

    Tiếp theo kiếm chiêu là chết, người không bó buộc vào kiếm chiêu, khi đó chỉ dùng nửa chiêu hoặc một ít tàn chiêu, lúc đó thấy núi không là núi, thấy nước không là nước.

    Bây giờ hắn cơ bản dùng chém, chặt, băng, liêu, chọc, tẩy, tiệt, đâm, nghiền, ép, móc, vân cộng vân ý, phong ý, dùng từng chiêu Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm thì đến cảnh giới xem núi vẫn là núi, nhìn nước vẫn là nước.

    Hắn đã lĩnh ngộ kiếm ý.

    Một tia ngộ đạo cộng thêm càng nhiều tất nhiên, lĩnh ngộ ra kiếm ý Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Lục Nguyên nhìn đôi tay mình, nhìn trường kiếm trong tay.

    Sư phụ Lý Nguyên Bạch từng nói nguyên Bắc phong đệ cửu đại không có tới mười người hiểu ra kiếm ý, trong đó bao gồm Bắc phong lục kiếm tiên.

    Đệ thập đại không một ai hiểu ra kiếm ý, không ngờ hắn lại hiểu được nó.

    Đến nay Lục Nguyên vẫn không dám tin, nhưng hắn hiểu, bản thân đích thực hiểu ra kiếm ý, tới tầng thứ ba kiếm thuật, cấp kiếm ý, cách tầng cao nhất kiếm ý chung cực kiếm ý chỉ kém một tầng.

    Kiếm ý, kiếm ý, kiếm ý!

    Đến nay vẫn không dám tin mình cứ như vậy lĩnh ngộ kiếm ý.

    Hắn ngây người thật lâu mới hồi phục tinh thần, vỗ tay.

    Lĩnh ngộ ra kiếm ý Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, là lúc trở về.

    Bốn tháng không ăn miếng thịt, không uống ngụm rượu, miệng sớm thèm chịu không nổi.

    Tu hành, hoàn thành.

    *Xoẹt!* một tiếng, Dưỡng Ngô kiếm quay về vỏ.

    Vác vỏ kiếm lên vai, Lục Nguyên sải bước đi ra Cuồng Phong Liễu Lâm hắn tu hành dài bốn tháng.

    ……..

    Lục Nguyên không hay biết là, thậm chí lúc này Hoa Sơn Bắc phong cũng không ghi chép, năm đó đệ nhị đại tổ sư Bắc phong sáng chế ra Vân Long Tâm Pháp, Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm đánh khắp tu tiên giới Đại Tấn quốc không địch thủ chính là ở trong Cuồng Phong Liễu Lâm ngộ ra sáng lập Vân Long Tâm Pháp, Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Đương nhiên cũng có một chút nhân tố may mắn, có khi may mắn nên gặp liền gặp.

    Trường Xuân Cư, cây cỏ vờn quanh, đường mòn râm mát.

    Trong sân trải đá ngay ngắn.

    Lục Nguyên đứng trong sân Trường Xuân Cư, nói:

    - Sư phụ, đệ tử xin ngươi lĩnh giáo cho một hai.

    Lý Nguyên Bạch nghe vậy ngây ra, nói:

    - Ngươi lĩnh giáo với vi sư?

    Tuy hiện giờ vi sư không sống bao lâu nhưng sức chiến đấu không mất quá lớn, mà vi sư chính là một trong Bắc phong lục kiếm tiên.

    Khi nói chuyện từ người Lý Nguyên Bạch tỏa ra kiếm ý vô tận, cây cỏ bên cạnh đều bị ảnh hưởng.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Kiếm thuật của ngươi luyện với cùng đời lão cửu Diệp Phương, lão thập Diệp Viên mới tốt.

    Lục Nguyên lắc đầu, kiên quyết nói:

    - Vẫn là muốn lĩnh giáo sư phụ một hai.

    Lý Nguyên Bạch nhíu mày:

    - Ngươi quá vội vàng.

    Thôi, ngươi ra tay đi, để ta xem nửa tháng nay ngươi lại ngộ ra cái gì.

    Tâm tình hiện nay của Lý Nguyên Bạch thật rất khó nói.

    Lục Nguyên bình thường là đồ lười, khó được bây giờ vì việc đại tái trong phong bị Tư Mã Trường Bạch, Tư Mã Hạo khiêu khích biến chăm chỉ.

    Đây vốn là chuyện tốt, tất nhiên Lý Nguyên Bạch vui vẻ nhìn rồi.

    Chẳng qua luyện kiếm không phải chuyện một sớm một chiều, vội không được.

    Một khi gấp gáp ngược lại dễ rơi vào khốn cảnh, bị kiếm thuật trói buộc, cuối cùng kiếm thuật thụt lùi, trong tu tiên giới không phải chưa có tiền lệ.

    Nay Lục Nguyên khiêu chiến với ông, về mặt luyện kiếm xem ra hắn đã nóng nảy.

    Lần này Lý Nguyên Bạch dự định đánh thức Lục Nguyên một phen.

    Lục Nguyên không khách sáo, đối mặt sư phụ một trong Bắc phong lục kiếm tiên, nếu khách sáo mới là kỳ.

    Dưỡng Ngô kiếm đã ra khỏi vỏ, thân kiếm sáng ngời ở trong tay Lục Nguyên lăn lộn, nhanh như điện, đã thi triển ra ‘Cuồng Phong Quá Cảnh’.chiêu này khiến Lý Nguyên Bạch biến sắc mặt.

    Không thể nào!

    Trong một chiêu này ông lại thấy đến kiếm ý, phong kiếm ý.

    Lý Nguyên Bạch lòng nổi lên sóng cuộn.

    Có khả năng sao?

    Đệ tử của mình giờ mới mười sáu tuổi.

    Mười sáu tuổi đã lĩnh ngộ phong kiếm ý.

    Lúc mình lĩnh ngộ phong kiếm ý là lúc một trăm mười sáu tuổi, đó đã xem như không tệ, nếu không thì không thể xếp vào trong Bắc phong lục kiếm tiên.

    Hiện nay đệ tử mình đã lĩnh ngộ rồi?

    Dù nghĩ thế nào cũng là tuyệt đối không khả năng.

    Lại thử một lần đi, Lý Nguyên Bạch thầm nghĩ.

    Lý Nguyên Bạch rung tay, trường kiếm như bông ở trên không trung xẹt qua, cùng là chiêu ‘Cuồng Phong Quá Cảnh’.

    Cuồng Phong Quá Cảnh đối Cuồng Phong Quá Cảnh, cùng là phong kiếm ý, phong ý nhập vào kiếm ý.

    Cuồng Phong Quá Cảnh là một chiêu khá hung mãnh, kiếm thế như điện, lực phá hoại to lớn.

    Hai chiêu Cuồng Phong Quá Cảnh mạnh va chạm một chỗ, *bùm!* một tiếng, vốn là cảnh cỏ cây bao quanh không biết bao nhiêu hoa cỏ và thảm cỏ bị lật lên, thật như gió lốc thổi qua.

    Kiếm ý dung nhập vào kiếm chiêu có thể giống như thiên nhiên gió lốc thổi qua.

    Hiển nhiên Lý Nguyên Bạch chỉ dùng pháp lực tương đương với Lục Nguyên, vốn ông không phải muốn thắng đệ tử mà là xem thân thủ, kiếm pháp của đệ tử.

    Hai chiêu va đụng, lòng Lý Nguyên Bạch dấy lên mừng như điên.

    Không ngờ đệ tử của ông thật sự luyện thành phong kiếm ý.

    Ngay cả ông đều phải hơn một trăm tuổi mới luyện thành kiếm ý!

    Vậy thử chiêu tiếp theo xem.

    Lúc này Lý Nguyên Bạch không khách sáo nữa, lập tức ra một kiếm, kiếm này ý miên miên, dường như bình thản, nhưng hiểu Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm thức liền có thể thấy ra chiêu này chính là chiêu Vân Ý Miên Miên trong Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Chiêu này mặt ngoài bình tĩnh kỳ thực che giấu sát chiêu, khá là đáng sợ.

    Chương 9 Vân Long tâm pháp cùng Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.(thượng)

    Lục Nguyên lập tức hiểu ra ý định của sư phụ, run tay ra một kiếm, cùng là thức Vân Ý Miên Miên.

    Vân Ý Miên Miên va đụng Vân Ý Miên Miên.

    Hai chiêu này mặt ngoài vô cùng bình tĩnh, khi chúng va chạm nhau thì không sinh ra nhiều lực phá hoại.

    Lúc này Lý Nguyên Bạch thầm mừng rỡ, quả nhiên, mới rồi trong hai kiếm mình đã cảm giác được, đệ tử mình đã lĩnh ngộ vân kiếm ý, phong kiếm ý.

    Không ngờ, thật là không ngờ, thú vị, thú vị.

    Đệ tử mình bình thường lười muốn chết, vào lúc mấu chốt lại bùng phát, lĩnh ngộ đến kiếm ý Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Lúc mình còn trẻ được xưng là thiên tài mà phải đến một trăm mười sáu tuổi mới lĩnh ngộ được.

    Mà đệ tử mình bây giờ mới mười sáu tuổi thôi.

    Một trăm mười sáu và mười sáu, chênh lệch quá lớn.

    Nếu nói số mình sắp tận không yên tâm nhất chính là đệ tử duy nhất.

    Nhưng bây giờ đệ tử Lục Nguyên biểu hiện ra khiến mình yên tâm, có thể thả lỏng, đương nhiên, không khả năng hoàn toàn yên bụng.

    Lý Nguyên Bạch hỏi:

    - Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm tổng cộng có mấy kiếm?

    Đây là câu hỏi nho nhỏ.

    Lục Nguyên đáp:

    - Hai kiếm, một kiếm là vân kiếm, một là phong kiếm.

    Lý Nguyên Bạch nghe vậy cười bảo:

    - Hay cho tổng cộng hai kiếm, một kiếm là vân kiếm, một là phong kiếm.

    Bởi vì cười vui quá nên ông ho khan, dù sao thân thể ông đã không tốt lắm.

    Nhưng ho khan cũng đáng, trong lời đáp này ông hiểu đệ tử đích thực ngộ ra rồi.

    Lúc trước đệ tử ông lĩnh ngộ là cửa kiếm chiêu chết, người là sống, đến tìm ông xin chỉ dần.

    Ông mới hơi nhắc đến kiếm ý, nhưng không cho rằng đệ tử có thể học được.

    Dù sao cửa kiếm ý quá khó khăn, một khi lĩnh ngộ kiếm ý, chỉ cần thời gian tích lũy, tuyệt đối trở thành cao thủ nhất lưu.

    Lúc đó nhắc tới là để đệ tử hiểu một ít phương hướng tương lai.

    Kết quả không ngờ hơn bốn tháng sau Lục Nguyên lại lĩnh ngộ kiếm ý Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Điều này sao không làm Lý Nguyên Bạch không vui cho được?

    Trong đệ thập đại đệ tử chỉ bàn về kiếm ý, kiếm thuật có thể nói nên là đệ tử ông xếp hạng đầu, coi như là trong đệ cửu đại trưởng lão cũng không đủ mười trưởng lão lĩnh ngộ kiếm ý.

    Tầng kiếm ý vốn là cực kỳ khó lĩnh ngộ, một khi ngộ được thì cả đời đã định sẽ trở thành cao thủ tu tiên giới, sau này ít nhất trưởng thành cỡ cấp bậc Bắc phong lục kiếm tiên.

    Hơn nữa đệ tử của ông mười sáu tuổi đã lĩnh ngộ kiếm ý, trẻ tuổi như vậy, xem như sáng tạo kỷ lục.

    Tại Hoa Sơn Bắc phong, trẻ tuổi nhất lĩnh ngộ kiếm ý nên là đệ nhị đại tổ sư rồi mới là đệ tử của ông.

    Nghĩ đến chỗ vui, Lý Nguyên Bạch cười to.

    Từ lúc ông tái phát trọng thương, đã lâu không vui vẻ như vậy.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Lần đại tái trong phong này ta yên tâm rồi.

    Chỉ bằng mười sáu tuổi lĩnh ngộ kiếm ý đủ khiến đệ tử ông sẽ không bị gạt bỏ ra hàng thập đại đệ tử chân truyền.

    Tính toán của Tư Mã Trường Bạch hụt hẫng rồi.

    Nói xong câu đó ông lại ho dữ dội.

    Thân thể một ngày kém hơn một ngày, mình không chống đỡ được bao lâu.

    Thời gian như hạt cát trôi qua kẽ tay.

    Tuổi thọ của mình còn có bao lâu?

    Vốn lòng tràn đầy lo lắng giờ giảm bớt nhiều.

    Lý Nguyên Bạch lại nói:

    - Tuổi của ngươi đã hiểu ra kiếm ý, điều này khiến vi sư kiêu ngạo vì ngươi.

    Nhưng con đường tu tiên khó khăn chồng chất, chúng ta tu hành vô cùng nguy hiểm.

    Ngươi không được vì một chút thành tích hiện tại mà kiêu ngạo tự cao.

    - Vâng!

    Lục Nguyên gật đầu.

    Mới rồi hắn đúng là có chút kiêu ngạo, bị sư phụ nhắc nhở lập tức bình tâm lại.

    ……..

    Lần đại tái trong phong đích thực không cần lo lắng.

    Chính vì như vậy nên hắn lại hồi phục trạng thái làm biếng.

    Từ nay về sau Lục Nguyên trở về thói quen sinh hoạt bình thường, rảnh rỗi thì ngủ, câu cá, nướng gì đó hoặc mua ít rượu.

    Ngày trôi qua vô cùng nhàn nhã.

    Ngày này Lục Nguyên nằm trên bãi cỏ.

    Bên cạnh hắn lóe hai luồng sáng lạnh.

    Hai luồng sáng ở trên không trung không ngừng va chạm, lúc nhanh lúc chậm, kiếm lãng cuồn cuộn, kiếm quang cực rét lạnh.

    Một kiếm thức là ngay ngắn, thẳng thắn, như có chính khí.

    Kiếm thức khác thì ôn hòa, phòng thủ cực tốt.

    Hai người này đương nhiên chính Diệp Phương, Diệp Viên.

    Tổ ba người lại gom cùng nhau.

    Diệp Phương, Diệp Viên vốn là huynh đệ ruột.

    Diệp Phương bái Quân Tử Kiếm Phương Nho Bắc phong lục kiếm tiên làm thầy.

    Diệp Phương thì bái trong Bắc phong lục kiếm tiên Viên Dung Kiếm Tiên Diệp Dương Dung làm thầy.

    Kiếm pháp hai người đương nhiên khác nhau rất lớn, cùng là một bộ Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm nhưng Diệp Phương dùng ngay thẳng, Diệp Viên dùng ôn hòa.

    Lục Nguyên đứng cạnh không ra tay, chỉ ở đó nhìn, cảm thấy hai người ra tay bên nào cũng có nhiều sơ hở chồng chất, hoàn toàn không phù hợp kiếm ý Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Lục Nguyên khẳng định rằng mình có thể dễ dàng bắt được sơ hở đó.

    Mình đúng là tiến bộ rất nhiều, Lục Nguyên thầm cảm thán.

    Vốn thực lực của hắn chỉ đấu không chia thắng bại với Diệp Phương, Diệp Viên.

    Nhưng bây giờ hắn cảm giác có thể dễ dàng tìm ra sơ hở trong kiếm chiêu của Diệp Phương, Diệp Viên.

    Muốn thắng hai người này không cần ba mươi chiêu, cảnh giới kiếm thuật của họ còn ngừng ở tầng thứ nhất kiếm thuật kiếm chiêu chết, người bó buộc vào kiếm chiêu.

    Hắn thì sớm đến tầng kiếm ý, về mặt kiếm thuật cao hơn rất nhiều.

    Vậy nên hắn mới dễ dàng thấy ra sơ hở của họ.

    Lục Nguyên nằm một bên nhìn hai người so kiếm, cùng lúc đó ngon lành nhấm nháp hoàng tửu.

    Bốn tháng tu hành trong Cuồng Phong Liễu Lâm thật đáng giá, không ngờ đến tầng đó, luyện thành kiếm ý, đã thật.

    Đại tái trong phong càng lúc càng gần.

    Còn có một tháng là đến đại tái trong phong.

    Gần đây Hoa Sơn Bắc phong đều trong căng thẳng và bận rộn.

    Hoa Sơn Bắc phong cơ bản do ba loại người cấu thành.

    Trưởng lão, thập đại đệ tử chân truyền, đệ tử bình thường.

    Đại tái trong phong cơ bản lôi kéo tất cả mọi người.

    Các trưởng lão là hy vọng đệ tử của mình biểu hiện tốt, cho mình chút mặt mũi.

    Đương nhiên trong đó không thiếu người như Tư Mã Trường Bạch muốn ở đại tái trong phong được đến lợi tích lớn, thay thứ tôn của gã mưu đồ vị trí thập đại đệ tử chân truyền.

    Thập đại đệ tử chân truyền cơ bản muốn biểu hiện tốt.

    Thập đại đệ tử chân truyền ai nấy cũng là được mọi người chú ý, nhiều người đang xem, nên họ không muốn biểu hiện kém làm mất mặt.

    Đệ tử bình thường đa số muốn biểu hiện tốt, nói không chừng có thể bị các trưởng lão thu làm đệ tử.

    Nếu được đỉnh cao trưởng lão như Bắc phong lục kiếm tiên thu làm đệ tử vậy là một bước lên trời rồi.

    Có một số người giống Tư Mã Hạo, có dã tâm muốn đoạt vị trí thập đại đệ tử chân truyền.

    Trên cơ bản nguyên Hoa Sơn Bắc phong đều bị đại tái trong phong lần này thúc đẩy.

    Nguyên Bắc phong bao phủ trong không khí căng thẳng và bận rộn.

    Chân chính rảnh rỗi ước chừng chí có hai sư đồ Trường Xuân Cư.

    Thùy Mộ Kiếm Tiên Lý Nguyên Bạch không còn sống bao lâu tất nhiên chẳng ai tới cửa.

    Nghe nói bên Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch đông như trẩy hội.

    Lục Nguyên thì bởi vì tính tình lười chảy nhớt, cùng cửu sư đệ Diệp Phương, thập sư đệ Diệp Viên ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, quan hệ với người khác chỉ bình thường.

    Gầy đây Diệp Phương, Diệp Viên bị sư phụ của mình là Quân Tử Kiếm Phương Nho, Viên Dung Kiếm Tiên Diệp Dương Dung đặc huấn.

    Dù sao Diệp Phương và Diệp Viên trong thập đại đệ tử chân truyền nhập môn trễ nhất, thực lực không mạnh lắm, sàn sàn với Lục Nguyên, bây giờ tất nhiên bị hai vị sư phụ kêu đi huấn luyện để tránh cho mất mặt tại đại tái trong phong.

    Chương 10 Vân Long tâm pháp cùng Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm. (hạ)

    Đương nhiên tình cảnh của họ tuyệt đối không nguy hiểm bằng Lục Nguyên.

    Dù sao sư phụ của Lục Nguyên, Lý Nguyên Bạch đã là đèn sắp cạn đầu, nên tình cảnh Lục Nguyên rất nguy hiểm.

    Lý Nguyên Bạch là đại thụ, Lục Nguyên chính là cây non cạnh đại thụ.

    Đại thụ sắp ngã, cây non có thể ngăn được cuồng phong không?

    Lại nói, tóm lại là Lục Nguyên bây giờ rất rảnh.

    Rảnh đến đang nghiên cứu tài nấu nướng của mình không sai, luôn thích ăn, tại sao thân thể vẫn gầy như cây tre, không mập lên, cái này đúng là kỳ?

    Rảnh đến nghiên cứu mặt này là đủ thấy nhàn đến bao nhiêu rồi.

    Hắn nằm trên cây, lười biếng phơi nắng.

    Gây đây đích thực không có gì làm cả.

    Nếu không mình lại luyện kiếm đi?

    Kỳ thực sau khi lĩnh ngộ kiếm ý phong vân Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm lại luyện bộ kiếm pháp kia thì không có nhiều tác dụng, nhưng nếu đã rảnh rỗi thì luyện vậy.

    Giờ tùy ý luyện kiếm, luyện luyện bất giác sử dụng Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Dù sao bộ kiếm pháp kia hắn đã luyện sáu năm, sớm nhập vào tận xương tủy.

    Trong lòng nảy ý nghĩ, hắn quyết định múa bộ kiếm pháp kia.

    Bắt đầu luyện từ chiêu thứ nhất ‘Vân Thương Thương’, từng chiêu từng thức, có bài bản hẳn hoi.

    Lúc này hắn đã sớm lĩnh ngộ phong vân kiếm ý, không còn để ý có hoa mỹ hay không, chỉ là có nề nếp luyện kiếm chiêu thôi.

    Tuy có nề nếp lại thẳng hướng chân ý trong kiếm, cùng chưa lĩnh ngộ kiếm ý mặt ngoài giống nhau nhưng bản chất hoàn toàn khác.

    Luyện đến luyện đi, Lục Nguyên lờ mờ phát hiện bộ Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm này dường như có chút liên hệ với Vân Long Tâm Pháp đã luyện.

    Dường như bộ kiếm pháp kia có thể kéo theo Vân Long Tâm Pháp tăng lên đồng bộ.

    Lục Nguyên đã nhận xét đúng, Vân Long Tâm Pháp và Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm vốn là một bộ, đều do đệ nhị đại tổ sư Hoa Sơn Bắc phong sáng chế ra.

    Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm có hai kiếm ý, vân kiếm ý, phong kiếm ý.

    Hai kiếm ý biến ra một trăm lẻ tám chiêu vô cùng tinh diệu.

    Vân Long Tâm Pháp cũng do vân ý chồng chất thành, Vân Long cửu biến, biến hóa vô thường, vân thế vô thường.

    Hai cái vốn chính là một thể.

    Bình thường Vân Long Tâm Pháp phối hợp Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm so với cùng cái khác thì uy lực lớn hơn vài phần.

    Tương ứng, nếu Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm đến đại viên mãn thì sẽ mang theo Vân Long Tâm Pháp tăng vọt lên.

    Tương tự, nếu luyện Vân Long Tâm Pháp đến đại viên mãn thì cũng sẽ kéo theo Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm tăng tiến.

    Nếu không thì bộ tâm pháp, kiếm pháp này không là nguyên bộ.

    Trong ngũ đại tiên môn Đại Tấn quốc đều có cùng loại tâm pháp, kiếm pháp.

    Nguyên bộ sinh ra, hai cái cùng dùng uy lực tăng nhiều.

    Lúc này Lục Nguyên diễn luyện trọn bộ Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, cũng lĩnh ngộ phong vân kiếm ý, đã nhìn thấu bản chất Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Đợt này nghiêm túc diễn luyện bất giác kéo theo Vân Long Tâm Pháp dâng lên, bắt đầu không ngừng đột kích cửa ải.

    Bây giờ pháp lực bản thân Lục Nguyên là cảnh giới đệ thập đại đệ tử chân truyềnrưởng lão đệ tứ tầng bát đại kỳ kinh, mà Vân Long Tâm Pháp dâng lên, theo Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm dâng lên, không ngừng phá một cửa lại một cửa.

    Kiếm chiêu, tiếp tục luyện.

    Pháp lực không ngừng di động, phá một cửa lại một cửa.

    Rốt cuộc, *Bùm* một tiếng, phá cửa ải cuối cùng.

    Phá xong cửa cuối cùng, pháp lực trong người thập nhị chính kinh, bát đại kỳ kinh hình thành một vòng tuần hoàn, vòng đi vòng lại, từ đầu đến cuối.

    Tới đây thì Lục Nguyên có đần hơn cũng hiểu hắn đã luyện đến cảnh giới luyện khí kỳ đệ ngũ tầng tiểu chu thiên, tăng một tầng.

    Đương nhiên cửa này rất khó phá, có nhiều sư huynh đệ đều kẹt tại đây.

    Ai mà ngờ mình đột nhiên xông qua đâu.

    Bây giờ kiếm pháp của mình là lĩnh ngộ phong vân kiếm ý, về mặt kiếm thuật hơn xa thập đại đệ tử chân truyền khác.

    Mặt pháp lực cũng tới luyện khí kỳ đệ ngũ tầng tiểu chu thiên, không tệ, thật là không tệ.

    Nếu không nhớ lầm thì hiện nay trong thập đại đệ tử chân truyền mạnh nhất là đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình.

    Hai người đó nhập môn rất sớm, pháp lực đã tới cảnh giới luyện khí kỳ đệ bát tầng tế kinh vi mạch.

    Nhưng thực lực hai người mạnh như vậy không phải vì có tư chất vượt trội, chẳng qua là bởi họ nhập môn sớm nhất.

    Trong thập đại đệ tử chân truyền chỉ có đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình hơn bốn mươi tuổi, người khác đều khoảng hai mươi.

    Trừ đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình ra, mạnh nhất chắc là tam sư tỷ Lăng Ngọc Châu.

    Nghe nói pháp lực của tam sư tỷ Lăng Ngọc Châu đã đến tình trạng luyện khí kỳ đệ ngũ tầng tiểu chu thiên.

    Còn mấy người sau cơ bản là cảnh giới luyện khí kỳ đệ tứ tầng bát đại kỳ kinh, không cách nào tiến lên.

    Từ luyện khí kỳ đệ tứ tầng bát đại kỳ kinh đến luyện khí kỳ đệ ngũ tầng tiểu chu thiên không phải chuyện dễ.

    Không ngờ mình vô ý đi tới một bước này, đuổi kịp tam sư tỷ Lăng Ngọc Châu.

    Lần đại tái trong phong này từ giờ càng không cần lo lắng bao nhiêu.

    Tư Mã Trường Bạch sư thúc, Tư Mã Hạo, các ngươi rốt cuộc có thủ đoạn gì cứ dùng hết đi, không sao cả.

    Hì hì, lần này nhất định phải đánh các ngươi thật nặng vào.

    Ngẫm nghĩ một lát, hắn lại bắt đầu luyện kiếm.

    Vẫn là Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, nhưng lần này tinh thần không còn, tương đương vô thần.

    Luyện vài chiêu thì chỉ thấy cực kỳ uể oải, hắn liền nằm trên cành cây ngủ.

    Dưỡng Ngô kiếm vào vỏ, lấy vỏ kiếm làm gối đầu, nhìn lên trời, cứ thế thoải mái đi vào giấc ngủ.

    Bắc phong.

    Lúc này đã gần tới Bắc phong đại tái.

    Sáu tháng trước Bắc phong đại tái không khí có chút căng thẳng nhưng vẫn không mấy khác với bình thường.

    Một tháng trước Bắc phong đại tái, không khí căng thẳng lan tràn Bắc phong, đệ tử bình thường cố gắng hơn thường ngày rất nhiều.

    Thập đại đệ tử chân truyền thì sớm bị sư phụ mình túm đi đặc huấn, ví dụ như Diệp Phương, Diệp Viên.

    Một số đệ tử có bối cảnh, hậu đài như Tư Mã Hạo cũng huấn luyện, tất cả đều vì Bắc phong đại tái.

    Đương nhiên trong đó không bao gồm Lục Nguyên, đích thực là không cần thiết.

    Đệ tử của mình lĩnh ngộ kiếm ý cực kỳ khó, pháp lực lại tăng chút, cần gì đặc huấn nữa, đây là cách nghĩ của Lý Nguyên Bạch.

    Nhưng đến bây giờ, mấy ngày trước Bắc phong đại tái, không khí căng thẳng dù không biến mất nhưng nên cố gắng đã rất cố, nên đặc huấn cũng huấn luyện rồi, mọi người rảnh rỗi.

    Lúc này gần đến đại tái, nên phấn đấu thì cố gắng, nên chuẩn bị thì sẵn sàng, tất cả phải nhìn trong Bắc phong đại tái rồi.

    Mọi người rảnh rỗi túm tụm tốp năm tốp ba.

    Tụ thành nhóm thì đương nhiên sẽ nói ít việc thú vị xảy ra gần đây.

    Con người luôn là có bản tính nhiều chuyện.

    - Nghe nói chưa?

    Lần này đại sư huynh, nhị sư huynh đều về núi.

    Tại Bắc phong đại sư huynh chỉ có một vị, nhị sư huynh cũng chỉ có một.

    Đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình.

    Nhưng hai người này hoàn toàn khác với tám thập đại đệ tử chân truyền, họ nhập Bắc phong đã lâu, lại là nhân vật trụ cột trong đệ thập đại đệ tử chân truyền, bình thường có nhiệm vụ chạy xuống núi hoài, ít khi về núi.

    - Đúng thế, đại sư huynh và nhị sư huynh trở về rồi, sắp có trò hay coi.

    - Đúng rồi, hai người kia tranh vị trí thủ lĩnh đệ thập đại đệ tử chân truyền đã lâu.

    Chương 11-13: Bắc Phong tỉ thí

    Thập đại đệ tử chân truyền Bắc phong lấy đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình dẫn đầu.

    Thực lực hai người này khá thâm sâu, không phải tám người kia có thể so sánh, hơn nữa hai người thực lực xấp xỉ nhau.

    Xấu ở chỗ thực lực hai người sàn sàn như nhau.

    Nhân vật lãnh đạo Bắc phong đời trước đương nhiên là Nguyên Nguyên Thượng Nhân trong Bắc phong lục kiếm tiên, người khác như Quân Tử Kiếm Phương Nho, Thùy Mộ Kiếm Tiên Lý Nguyên Bạch, Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch, Viên Dung Kiếm Tiên Diệp Dương Dung, Cô Tâm Kiếm Tiên Độc Cô Diệp chỉ là bầy sao vây quanh lãnh đạo Nguyên Nguyên Thượng Nhân thôi.

    Một tập thể chỉ có thể có một lãnh đạo, nếu có hai người thì tập thể dễ dàng tan vỡ.

    Lãnh đạo đệ cửu đại là Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Vậy người lãnh đạo Bắc phong đệ thập đại sẽ là ai?

    Xem tình hình trước mắt chỉ hai người có khả năng, là đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình.

    Cố tình hai người này thực lực bằng nhau, còn là hạng có dã tâm không nhỏ, đều nhắm trúng vị trí này.

    Vài chục năm nay không biết đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình đã đấu bao nhiêu lần, nhưng vẫn không chia ra cao thấp.

    Nay xem ra lần Bắc phong đại tái này hai người sẽ lại đấu một phen.

    Vậy nên mọi người mới cho rằng có kịch vui để xem.

    Đương nhiên bàn bạc xong những điều này mọi người lại nói đến màn kịch khác.

    Đó là mấy thập đại đệ tử chân truyền xếp chót, ai có khả năng bị thay thế, bị người nào thay.

    Bàn đến bàn đi, mọi người cuối cùng thấy có khả năng bị thay thế nhất vẫn là lục sư huynh trong thập đại đệ tử chân truyền, Lục Nguyên.

    Nói đến đại sư huynh, nhị sư huynh thì giọng điệu họ kính nể, mà nhắc đến lục sư huynh Lục Nguyên thì tất cả không có bao nhiêu kính trọng.

    Hắn luôn lười nhớt thây, thực lực xếp chót trong thập đại đệ tử chân truyền.

    - Lần này bị thay thế e rằng chính là lục sư huynh Lục Nguyên.

    - Đúng thế, nói đến thập đại đệ tử chân truyền, tuy hắn xếp hạng sau nhưng thực lực chắc không kém hơn mấy vị khác, đáng ra không đến phiên hắn.

    Đáng tiếc, sư phụ của hắn, Lý Nguyên Bạch giờ đã không còn sống bao lâu cho nên mới bị người khi dễ trên đầu.

    Nghe nói Tư Mã Trường Bạch sư thúc định để thứ tôn Tư Mã Hạo thay thế vị trí của Lục Nguyên.

    - Thì ra Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch tính toán vị trí đó, hèn chi.

    - Lý Nguyên Bạch sư bá và Tư Mã Trường Bạch sư thúc đều xếp trong Bắc phong lục kiếm tiên, danh hiệu hai người một là Thùy Mộ Kiếm Tiên, một là Đại Nhật Kiếm Tiên.

    Bây giờ đúng là xứng với cái tên, Lý sư bá đã sắp xuống mồ, Tư Mã Trường Bạch sư thúc thì như mặt trời ban trưa, khó mà đối kháng.

    Kỳ thực năm đó Lý Nguyên Bạch gọi là Thùy Mộ Kiếm Tiên ý nói kiếm pháp của ông tựa như xế chiều, rơi vào kiếm thế của ông sẽ cảm thấy bốn phía tối đen, không có ánh sáng, âm trầm tử khí do kiếm toát ra.

    Tư Mã Trường Bạch tên gọi Đại Nhật Kiếm Tiên là vì kiếm pháp của gã một khi thi triển liền có lửa phụ trợ, tùy kiếm chiêu thi triển mặt trên nhiệt độ ngày càng cao, đến cuối cùng, kiếm sẽ nóng tựa như có mặt trời, khiến kẻ địch cực kỳ khổ sợ, cho nên mới được gọi là Đại Nhật Kiếm Tiên.

    Năm đó danh hiệu hai người đặt tên theo kiếm pháp, không ngờ bây giờ danh hiệu lại không khác gì tình thế, một người sắp xuống mồ, một như mặt trời ban trưa, không biết là trùng hợp hay ý trời đây.

    - Đáng tiếc, Tư Mã Trường Bạch sư thúc làm vậy có chút thất đức.

    Bây giờ Lý sư bá còn chưa chết đã mưu đồ sản nghiệp của sư bá.

    - Cái này cũng là không có cách nào.

    Đại Tấn quốc thiếu thốn tài nguyên, mọi người không phải không biết.

    Lý sư bá danh nghĩa có không ít sản nghiệp, ví dụ như dược điền, như là vị trí thập đại đệ tử chân truyền của Lục Nguyên, đều là thứ khiến người muốn cướp.

    Nếu là bình thường thì tất nhiên không ai dám cướp, nhưng Lý sư bá hắn không còn sống bao lâu, khối thịt mỡ ai không muốn đi tới trên đầu cắn một miếng đâu?

    - Đúng thế.

    - Phải rồi, Tư Mã Hạo đó có thực lực khiêu chiến với Lục Nguyên không?

    - Nghe nói Tư Mã Hạo từ nhỏ đã được Tư Mã Trường Bạch sư thúc mang theo bên người, thực lực bản lĩnh không tệ.

    - Lục Nguyên thì nghe nói mới vào núi sáu năm, hơn nữa là đồ lười, luôn làm biếng, chỉ sợ không học được bao nhiêu tiên công của Lý sư bá.

    Bình thường thực lực của hắn xếp trong thập đại đệ tử chân truyền tuyệt đối áp chót.

    - Lại nói tình thế bây giờ đã quá rõ ràng.

    Tư Mã Trường Bạch sư thúc muốn đấu với Lý Nguyên Bạch sư bá, không bao nhiêu người chịu giúp Lý Nguyên Bạch sư bá cả.

    Dù sao vì một người sắp xuống mồ, tuổi thọ không bao lâu như Lý sư bá đi đắc tội với Tư Mã sư thúc như mặt trời ban trưa là không khôn ngoan.

    - Đúng vậy, lần này vị trí thập đại đệ tử chân truyền của Lục Nguyên chắc chắn bị Tư Mã Hạo cướp rồi.

    Lục Nguyên đi trên đường định mua hoàng tửu.

    Nướng vàng con thỏ, uống hoàng tửu là mỹ vị nhân sinh.

    Lại nói bản tính Lục Nguyên liền thích ăn uống rượu.

    Nhưng trên đường đi mua rượu hắn nghe thấy thảo luận ầm ĩ.

    Ai, xem ra không ai xem trọng mình, đa số cho rằng Tư Mã Trường Bạch thắng, đều nói Tư Mã Hạo thắng chắc rồi.

    Hết cách, bây giờ sư phụ thân thể có vấn đề, cộng thêm hình tượng lười biếng hằng ngày của mình khiến mọi người cảm giác như thế.

    Nhưng mà…khóe miệng Lục Nguyên cong lên lộ nụ cười khẩy.

    Tư Mã Trường Bạch, ngươi muốn cướp sản nghiệp của sư phụ không dễ vậy đâu.

    Tư Mã Hạo, muốn cướp đi vị trí thập đại đệ tử chân truyền cũng không phải chuyện dễ.

    Bây giờ thực lực của ta đã có bước tiến lớn.

    Nghĩ muốn lấy cũng được thôi, tới đại tái trong phong, mình nhất định phải thật mạnh vả vào mặt Tư Mã Hạo, Tư Mã Trường Bạch.

    Nhất định phải vả mặt Tư Mã Trường Bạch, Tư Mã Hạo sưng húp lên.

    Bình thường ta là đồ lười.

    Nhưng kẻ nào đối địch với ta thì ta chưa bao giờ mềm lòng.

    Bất giác hắn đã đi tới tiệm rượu, mua hoàng tửu xong lắc lư đi hướng Trường Xuân Cư.

    Gió thu thổi lá cây, bất giác nổi lên sát khí.

    Đại tái trong phong, sắp đến rồi.

    Hoàng tửu ấm áp, uống trong gió thu lá rụng cũng không tệ đâu.

    Mười lăm tháng mười.

    Mặt trời mới mọc, ánh sáng vạn dặm.

    Hoa Sơn tiên môn liên miên xa xăm, mấy chục ngọn núi.

    Trong đó năm phong lớn nhất là Đông phong Triêu Dương Phong, Nam phong Lạc Nhạn Phong, Tây phong Liên Hoa Phong, Trung phong Ngọc Nữ Phong, Bắc phong Vân Đài Phong, tổng cộng năm chi chia nhau sắp đặt trong năm phong này.

    Ngũ phong có truyền thừa, công pháp, thế lực riêng.

    Hiện tại trên đỉnh Bắc phong có một chuông cổ to lớn.

    Chuông cổ to cỡ một tòa nhà, màu vàng rực nhưng bởi vì năm tháng trôi qua, mặt trên để lại nhiều dấu vết thời gian, loang lổ xanh đồng.

    Chuông này tên là Chấn Bắc Chung, do đệ nhị đại tổ sư Bắc phong để lại.

    Nghe nói đệ nhị đại tổ sư Bắc phong từng khuất phục tất cả môn phái Đại Tấn, là đệ nhất tông sư trong tu tiên giả Đại Tấn thuở ấy, rất được hậu bối tôn sùng.

    Lão lập nên Chấn Bắc Chung truyền đến bây giờ.

    Bất cứ đời nào, chuông vang ba tiến thì là Bắc phong đại tái.

    Chuông vang năm tiếng là ngũ phong đại tái.

    Chuông vang chín tiếng là có tình huống nguy cấp, cả phong cảnh giới.

    Lúc này tiếng chuông du dương vang trên đỉnh Bắc phong, truyền khắp núi.

    *Đinh--- *

    Qua thật lâu, lại là một tiếng:

    *Đinh--- *

    Sau, lại một tiếng:

    *Đinh--- *

    Tiếng chuông vang quanh quẩn trong sơn cốc ngọn núi, vô cùng du dương.

    Chuông ngân ba tiếng, Bắc phong đại tái.

    Theo ba tiếng chuông vang, biểu thị lần này Bắc phong từ trên xuống dưới chuẩn bị dài lâu, năm năm một lần Bắc phong đại tái rốt cuộc bắt đầu.

    Cuối cùng sắp bắt đầu.

    Mọi người chờ đã rất lâu.

    Lúc này bốn phong khác như Đông phong Triêu Dương Phong, Nam phong Lạc Nhạn Phong, Tây phong Liên Hoa Phong, Trung phong Ngọc Nữ Phong đều có vài kiếm quang bay thẳng đến nơi này.

    Những kiếm quang hoặc đỏ hoặc lam hoặc xanh, các màu sắc hoặc hòa lẫn lại hoặc cực kỳ tinh thuần như nước, rạch phá không trung thẳng hướng Bắc phong.

    Kiếm quang như nước, thế tới rào rạt.

    Hiện tại là sáng sớm.

    Ánh sáng rực rỡ, mây tía rạng rỡ, nhưng những kiếm quang dù dưới mây tía vẫn không kém sắc chút nào.

    Nhiều kiếm quang bay tới chiếu Bắc phong không giống trần gian.

    Lúc này các đệ tử Bắc phong trong lòng có hâm mộ, đều là một số tiền bối có thể ngự kiếm phi hành.

    Muốn ngự kiếm phi hành không phải chuyện dễ, phải đến cảnh giới luyện thể kỳ.

    Đợi bọn họ đến luyện thể kỳ không biết mất bao lâu.

    Vân Cốc.

    Cốc này là một sơn cốc khá đặc biệt trong Bắc phong.

    Nghe nói Vân Cốc là nơi năm đó đệ nhị đại tổ sư luyện kiếm, đệ nhị đại tổ sư có thể vô địch Đại Tấn quốc có chút liên quan đến chỗ này.

    Nghe nói năm đó Vân Cốc mây mù dày đặc, đệ nhị đại tổ sư tại đây sáng chế ra Vân Long Tâm Pháp và Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Đương nhiên nghe nói này là đồn bậy, nơi đệ nhị đại tổ sư sáng tạo Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm và Vân Long Tâm Pháp thật sự chính là Cuồng Phong Liễu Lâm.

    Chẳng qua theo năm ngàn năm trôi qua, các loại xưa kia đều chìm theo thời gian.

    Bây giờ Vân Cốc sớm không có mây, chỉ là một sơn cốc bình thường cực kỳ nổi tiếng thôi.

    Mỗi lần Bắc phong đại tái đều dựng ở Vân Cốc.

    Lúc này đã sắp xếp xong hội trường Bắc phong đại hội.

    Đài chủ tịch đặt ghế cho Bắc phong lục kiếm tiên cùng nhiều trưởng lão.

    Tay trái đài chủ tịch bày vị trí cho quý khách xem lễ.

    Đại tái trong phong đương niên bốn phong khác sẽ phái người đến xem lễ, dù sao cũng là một môn trong Hoa Sơn ngũ phong.

    Tay phải là vị trí thập đại đệ tử chân truyền.

    Thập đại đệ tử chân truyền, thân phận những đệ tử này khác với đệ tử bình thường.

    Không nói đến các loại đãi ngộ tốt, tương lai lục kiếm tiên sợ rằng sẽ ra từ thập đại đệ tử chân truyền mà ra.

    Chính vì quyền lợi lớn, địa vị cao cho nên vị trí thập đại đệ tử chân truyền khiến người hâm mộ, mới có chuyện Tư Mã Hạo muốn cướp vị trí của Lục Nguyên.

    Còn đệ tử bình thường thì không có chỗ ngồi.

    Lúc này mọi người vào sân.

    Bắc phong lục kiếm tiên người đi trước là chủ Bắc phong Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân là một ông lão tiên phong đạo cốt, nhìn sâu không lường được.

    Năm kiếm tiên khác đều đã gặp qua, Quân Tử Kiếm Phương Nho vẻ mặt chính trực.

    Viên Dung Kiếm Tiên Diệp Dương Dung là người đàn ông trung niên béo mặt đầy tươi cười, nhìn giống như thương nhân.

    Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch là lão mặt trắng ra vẻ ta đây, có chút giống Tư Mã Hạo.

    Thùy Mộ Kiếm Tiên Lý Nguyên Bạch lên đài ngẫu nhiên ho khục khặc.

    Cô Tâm Kiếm Tiên Độc Cô Diệp là người đàn bà như thâm cốc u lan, thoạt trông khoảng hai mươi tuổi, kỳ thực tuổi khá lớn.

    Đương nhiên tại tu tiên giới hỏi tuổi nữ tu sĩ là hành vi không lễ phép.

    Bắc phong lục kiếm tiên, toàn bộ vào sân.

    Khách từ phong khác đến thì không có mấy người quen mặt.

    Rốt cuộc, đến phiên thập đại đệ tử chân truyền.

    Lục Nguyên lười biếng đứng đó, nhìn, rõ ràng cảm giác tinh thần, mặt mày Diệp Phương và Diệp Viên có chút khác, xem ra họ đặc huấn có hiệu quả.

    Hắn thầm nghĩ trong lòng, chợt nghe một giọng nói vang lên.

    - Ồ, đây chẳng phải là lục sư đệ ư?

    Nghe đến giọng ồn ào quen thuộc, Lục Nguyên không cần ngoái đầu cũng biết đó là ai.

    Người này chính là lão ngũ trong thập đại đệ tử chân truyền, Tư Mã Bạch, cũng chính là trưởng tôn của Tư Mã Trường Bạch, huynh trưởng của Tư Mã Hạo.

    Bởi vì gã sinh ra sớm nên được nhét vào thập đại đệ tử chân truyền, còn Tư Mã Hạo sinh ra trễ, thêm vào đủ chuyện nên xếp trong thập đại đệ tử chân truyền hàng thứ đệ thập nhất, vị trí khiến người tan nát cõi lòng.

    Thấy bên Thùy Mộ Kiếm Tiên dễ khi dễ thì mưu đồ đoạt vị trí của Lục Nguyên.

    Tư Mã Bạch châm chọc nói:

    - Nghe nói lục sư đệ về đạo trù nghệ khá cao, nếu xuống núi mở tiệm cơm thì chắc chắn làm ăn rất tốt.

    Nhưng lần đại tái trong phong này hy vọng trù nghệ của lục sư đệ có thể mang chút may mắn cho ngươi, đừng thua quá thảm.

    Tư Mã Bạch quả nhiên là huynh trưởng của Tư Mã Hạo, nói chuyện cùng một câu.

    Lục Nguyên quay đầu lại.

    Vốn nếu là người ngoài châm chọc như vậy thì hắn bỏ qua, không đáng bực bội người dưng.

    Nhưng Tư Mã Bạch thì khác.

    Tư Mã Bạch là trưởng tôn của Tư Mã Trường Bạch, là huynh trưởng của Tư Mã Hạo.

    Dòng giống Tư Mã Trường Bạch đã khi dễ tới cửa rồi, hắn không thể lùi nữa, không còn đường lùi.

    Đương nhiên Lục Nguyên không thể bỏ qua, lòng máy động, nảy ra một kế.

    Hắn quay đầu nhìn khuôn mặt huênh hoang của Tư Mã Bạch, nói:

    - Ồ, thì ra là ngũ sư huynh, xem ra ngũ sư huynh cực kỳ tin tưởng lệnh đệ nhỉ.

    Như vậy đi, ngũ sư huynh, chúng ta đánh cuộc đi?

    Cược ta lần này có thể giữ vị trí thập đại đệ tử chân truyền không.

    Nếu giữ được coi như ngũ sư huynh thua, nếu như ta không thể giữ vị trí thì là thua ngũ sư huynh.

    - Tiền đặt cược thì ta lấy Dưỡng Ngô kiếm của ta bỏ thêm bốn mươi viên linh thạch hạ phẩm.

    Còn ngũ sư huynh ngươi lấy Trường Hồng kiếm cộng bốn mươi viên linh thạch, thấy sao?

    Lời vừa thốt ra, thập đại đệ tử chân truyền xung quanh tập thể kinh ngạc.

    Tiền đặt cược này rất lớn.

    Phi kiếm trong tu tiên giới là rất hiếm có.

    Tài liệu tu tiên giới cực kỳ hiếm hoi, cửu u huyền thiết rất quý giá, hơn nữa cửu u huyền thiết chưa khó kiếm, chủ yếu là luyện phi kiếm cần phải lấy tinh huyết bổn mệnh của đại cao thủ luyện thể kỳ phun ra ngụm máu đó mới luyện thành.

    Phun ra một ngụm bổn mệnh tinh huyết sẽ tổn thương nguyên khí, coi như là đỉnh cao luyện thể kỳ cũng không ai chịu luyện nhiều phi kiếm, vì thế phi kiếm mới cực kỳ quý giá.

    Thập đại đệ tử chân truyền giống như Lục Nguyên có sư phụ Lý Nguyên Bạch tốt cho một thanh Dưỡng Ngô kiếm.

    Tư Mã Bạch có Tư Mã Trường Bạch tổ phụ cũng là thập đại đệ tử chân truyền, mới được thanh Trường Hồng kiếm, có thể thấy phi kiếm quý giá.

    Còn linh thạch hạ phẩm, thập đại đệ tử chân truyền giống như Lục Nguyên một năm được mười hạ phẩm linh thạch.

    Tức là nói thập đại đệ tử chân truyền như Lục Nguyên muốn tích góp bốn mươi viên linh thạch là cần lâu đến bốn năm.

    Tiền đặt cược này không chỉ lớn mà là vô cùng to lớn.

    Lớn cực kỳ.

    Cá cược giữa trưởng lão không biết thế nào nhưng đây là ván cược lớn nhất trong đệ thập đại đệ tử chân truyền.

    Không sai, lần này Lục Nguyên muốn thắng mạnh Tư Mã Trường Bạch, Tư Mã Hạo.

    Chỉ đánh sưng mặt hai người này còn chưa đủ, phải thắng được vật chất, cho nên mới có đợt cá cược này.

    Hai người kia khi dễ đến trước mặt mình, leo lên đầu sư phụ rồi, mình không mạnh mẽ đánh trả thì coi sao được.

    Muốn đối phó kẻ địch thì phải diệt kẻ đó thật độc vào.

    Muốn đánh kẻ địch thua cả tinh thần lẫn vật chất.

    Bình thường mình lười biếng, rất ít đối phó người.

    Nhưng khi đối phó người thì thủ đoạn là thế đó.

    Một khi đối địch với mình, vậy sẽ khiến ngươi triệt để hối hận đã đối đầu với ta.

    Tư Mã Bạch nghe tiền đặt cược lớn đến thế thì biền sắc.

    Đặt cược quá lớn, lớn đến gã hơi giật mình, đích thực gã có chút chùn tay.

    Nhưng nhiều người vây quanh nhìn, nếu gã không dám cược thì chẳng phải là khiến người cười nhạo, sau này mất hết mặt trong thập đại đệ tử chân truyền.

    Gã cắn răng nói:

    - Được, ta cược!

    - Tốt!

    Nghe Tư Mã Bạch đồng ý, Lục Nguyên cười thầm trong bụng.

    Tư Mã Bạch tự đưa lên cửa không thể trách hắn được, tất nhiên mặt ngoài hắn không lộ vẻ gì.

    Ván cược đến đây chính thức thành lập.

    Lúc này người bên cạnh cũng hăng lên.

    Không ngờ trò hay thăng cấp.

    Tư Mã Trường Bạch và Lý Nguyên Bạch minh đấu ám đấu, cuộc đấu tranh thập đại đệ tử chân truyền giữa Tư Mã Hạo và Lục Nguyên, cá cược giữa Lục Nguyên và Tư Mã Bạch, vốn là có ích lợi thập đại đệ tử chân truyền bên trong, bây giờ cộng thêm ván ván cược lớn thì càng đặc sắc.

    Nhưng người Bắc phong không hiểu rõ Lục Nguyên cơ bản là thua chắc rồi, tại sao hắn đề ra tiền đặt cược như vậy?

    Hoa Sơn Bắc phong.

    Ánh sáng ngày càng rực rỡ, chiếu Bắc phong sáng ngời.

    Lúc này Bắc phong đại tái đã chính thức bắt đầu.

    Bắc phong lục kiếm tiên, Nguyên Nguyên Thượng Nhân, Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch, Thùy Mộ Kiếm Tiên Lý Nguyên Bạch, Viên Dung Kiếm Tiên Diệp Dương Dung, Quân Tử Kiếm Phương Nho, Cô Tâm Kiếm Tiên Độc Cô Diệp đều vào vị trí.

    Thập đại đệ tử chân truyền cũng ngồi vào chỗ của mình.

    Kỳ thực Bắc phong đại tái chân chính so đấu là thập đại đệ tử chân truyền.

    Dù sao thập đại đệ tử chân truyền mới là trọng tâm bồi dưỡng thật sự của Bắc phong.

    Bắc phong đại tái cơ bản là xếp hạng thập đại đệ tử chân truyền.

    Màn chính của Bắc phong đại tái là cuộc chiến giữa thập đại đệ tử chân truyền.

    Đương nhiên mọi người chuẩn bị xem đã mắt là đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình chiến đấu.

    Quý khách bốn phong khác trong Hoa Sơn tiên môn tiến đến đa số chỉ trỏ, nhìn đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình.

    Họ xì xầm hai ngôi sao sáng của Hoa Sơn Bắc phong, bàn luận vị nào sẽ là Nguyên Nguyên Thượng Nhân tương lai.

    Đương nhiên giống Lục Nguyên, luôn ở chốt cuối thập đại đệ tử chân truyền không chút hấp dẫn người.

    Màn kịch hay đều đặt ở phía sau, là vở kịch chính của Bắc phong đại tái.

    Nhân vật chính phải ra sân vào phút cuối cùng, vở kịch lớn phải mở màn vào lúc cuối, đều là đạo lý đó.

    Bắc phong đại tái mở đầu luôn là đệ tử bình thường so đấu, giai đoạn này là buồn chán nhất.

    Đệ tử bình thường đa số là trình độ luyện khí kỳ nhất tầng, nhị tầng, không có công pháp tốt lại nhập môn không lâu, tất nhiên không khả năng luyện cường đại bao nhiêu.

    Bọn họ không học được công pháp cường đại như Vân Long Tâm Pháp, Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Giai đoạn thứ hai là thập đại đệ tử chân truyền chỉ điểm cho các đệ tử bình thường.

    Bình thường bất cứ ai trong thập đại đệ tử chân truyền cần phải chỉ dẫn năm đệ tử bình thường, đây là lúc rèn luyện ánh mắt thập đại đệ tử chân truyền.

    Thập đại đệ tử chân truyền dù là người nào sau này đều sẽ đảm đương một phía.

    Tu tiên giới quan trọng nhất là truyền thừa.

    Thập đại đệ tử chân truyền sau này phải gánh trọng trách, đương nhiên phải biết dạy người, chỉ ra sai lầm trong kiếm pháp của đệ tử khác, vậy sẽ có lợi cho truyền thừa môn phái.

    Tầng thứ ba là màn kịch chính, chiến đấu giữa thập đại đệ tử chân truyền.

    Trải qua đoạn thứ nhất đệ tử bình thường tỷ thí buồn chán.

    Rốt cuộc đến đoạn thứ hai.

    Kỳ thực đoạn thứ hai cũng khá chán.

    Mọi người đều ngáp dài, người xem cũng không mấy hứng thú.

    Do lão thập Diệp Viên trong thập đại đệ tử chân truyền bắt đầu chỉ điểm năm đệ tử bình thường.

    Giai đoạn chỉ điểm này là các đệ tử bình thường tự chọn.

    Ngươi sùng bái sư huynh nào, hoặc ngươi cảm thấy sư huynh nào lợi hại, có thể giải quyết thắc mắc lâu dài của ngươi thì có thể hỏi vị đó trong thập đại đệ tử chân truyền.

    Mỗi lần đều là đệ tử bình thường xin đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình chỉ điểm nhiều nhất, ai bảo hai người này nổi tiếng cao.

    Tất nhiên không thiếu người xin tam sư tỷ Lăng Ngọc Châu chỉ dạy.

    Mỹ sư tỷ thôi, ai mà không động tâm?

    Lão thập Diệp Viên lớn lên mập mạp đương nhiên không bao nhiêu người thích, nhưng dù sao cũng là trong thập đại đệ tử chân truyền, tất nhiên không lo không gom đủ năm người xin gã chỉ dẫn.

    Cái gọi là chỉ điểm cơ bản là quyết đấu, trong quyết đấu chỉ ra khuyết điểm, chỉ ra cách nhìn, rèn luyện ánh mắt của thập đại đệ tử chân truyền.

    Thập đại đệ tử chân truyền không chỉ phải mạnh mẽ còn có ánh mắt tốt.

    Tiến hành bình tĩnh không có gì lạ.

    Cho đến lượt lão lục, Lục Nguyên.

    Danh sách năm người xin Lục Nguyên chỉ dạy đã đi ra.

    Tư Đồ Tả, Tư Đồ Hữu, Tư Mã Ôn, Tư Mã Viêm, Tư Mã Hạo.

    Danh sách năm người vừa ra, tất cả lấy làm kỳ.

    Năm người này…

    Không ngờ là năm người đó xin Lục Nguyên chỉ dạy.

    Trong đệ tử bình thường không phải không có cao thủ, không phải chỉ thập đại đệ tử chân truyền mới có cao thủ.

    Giống như Bắc phong lục kiếm tiên nhiều vị đều bồi dưỡng một ít cao thủ, đặc biệt như Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch, thế lực bản thân ngày càng lớn.

    Gã có dã tâm hừng hực, trong đệ tử bình thường bồi dưỡng không ít cao thủ.

    Tư Đồ Tả, Tư Đồ Hữu nghe nói là tán tu tu tiên giới Đại Tấn quốc.

    Hai người một tinh thông kiếm thuật tay trái, một tinh thông kiếm thuật tay phải.

    Hơn nữa hai người này đều có pháp lực luyện khí kỳ tứ tầng, khá là ghê gớm, bị Tư Mã Trường Bạch thu lấy.

    Tư Mã Ôn, Tư Mã Viêm đều là Tư Mã Trường Bạch bồi dưỡng ra, cùng là luyện khí tam tầng, bị gã dạy Đại Nhật kiếm pháp của bản thân.

    Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm vô cùng thâm ảo, nhưng Bắc phong có môn quy, không phải thập đại đệ tử chân truyền thì không thể tập, tất nhiên gã không dám dạy cho đệ tử.

    Tư Mã Hạo là thứ tôn gã trọng điểm bồi dưỡng ra, pháp lực luyện khí kỳ tứ tầng, nghe nói tinh thông Đại Nhật kiếm pháp của Tư Mã Trường Bạch.

    Không ngờ là năm người này xin Lục Nguyên chỉ điểm.

    Bình thường chỉ điểm đơn giản là chỉ dạy mà thôi.

    Đệ tử bình thường đối với thập đại đệ tử chân truyền luôn là sùng bái, kính sợ, có thể được chỉ điểm thì rất vui mừng.

    Bây giờ xin Lục Nguyên chỉ điểm là Tư Đồ Tả, Tư Đồ Hữu, Tư Mã Ôn, Tư Mã Viêm, Tư Mã Hạo.

    Này đâu phải là chỉ điểm gì, căn bản là khiêu chiến, trần trụi khiêu khích.

    Lại nghĩ đến lúc trước lan truyền tin đồn trong Bắc phong, nói là Tư Mã Trường Bạch muốn cướp sản nghiệp của Lý Nguyên Bạch, Tư Mã Hạo muốn đoạt vị trí thập đại đệ tử chân truyền của Lục Nguyên, người hiểu chuyện đều ngẫm ra ý định thực sự lần này là gì.

    Chương 14-16: So kiếm

    Quả nhiên, Tư Mã Hạo bắt đầu ra tay, Tư Mã Trường Bạch bắt đầu xuất thủ.

    Lần này đám tu tiên giả Bắc phong dù là đệ cửu đại trưởng lão hay đệ thập đại đệ tử đa số đều nhìn hướng Bắc phong lục kiếm tiên.

    Tất nhiên còn có một ít đệ tử bình thường địa vị quá thấp căn bản không hiểu nội tình giờ vẫn đang ngơ ngác, không hiểu xảy ra chuyện gì.

    Đám tu tiên giả nhìn qua, chỉ thấy trong Bắc phong lục kiếm tiên Nguyên Nguyên Thượng Nhân, Quân Tử Kiếm Phương Nho, Viên Dung Kiếm Tiên Diệp Dương Dung đều là mắt xem mũi, mũi xem tâm, bộ dạng không biết gì hết.

    Cô Tâm Kiếm Tiên Độc Cô Diệp, người đàn bà đẹp như sơn cốc u lan chỉ lạnh lùng cười, không nói câu nào.

    Ánh mắt thật tự nhiên dời đến nhân vật chính vụ này Thùy Mộ Kiếm Tiên Lý Nguyên Bạch, Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch.

    Lý Nguyên Bạch rốt cuộc mở miệng:

    - Thủ đoạn giỏi lắm, thủ đoạn giỏi lắm, Tư Mã sư đệ quả nhiên là thủ đoạn cực hay.

    Tư Mã Trường Bạch cười nói:

    - Thủ đoạn gì?

    Sư đệ không biết gì cả, xin Lý sư huynh chỉ dạy cho.

    Gã làm bộ ngớ ngẩn.

    Lý Nguyên Bạch cười lạnh nói:

    - Không cần hiểu mà giả vờ ngu.

    Hai người tại chỗ múa mép khua môi, lúc này năm người Tư Đồ Tả, Tư Đồ Hữu, Tư Mã Ôn, Tư Mã Viêm, Tư Mã Hạo đều cười với Lục Nguyên, nụ cười lạnh lẽo, châm chọc.

    Tư Mã Hạo mắt chợt lóe đắc ý, nói:

    - Lục sư huynh, sáu tháng trước ta đã nhắc nhở ngươi rồi.

    Trong lòng Tư Mã Hạo tràn ngập đắc ý.

    Lần này chắc chắn cướp đoạt vị trí thập đại đệ tử chân truyền của Lục Nguyên.

    Gã lập tức có thể chiếm được vị trí thập đại đệ tử chân truyền.

    Nghĩ đến vị trí thập đại đệ tử chân truyền là Tư Mã Hạo liền phát thèm, rốt cuộc sắp đến phiên mình.

    Lúc này trong sân tỷ thí dù không ai nói chuyện nhưng cơ bản tất cả cho rằng Lục Nguyên thua chắc rồi.

    Tư Đồ Tả, Tư Đồ Hữu, Tư Mã Ôn, Tư Mã Viêm, Tư Mã Hạo.

    Đội năm người như vậy!

    Trên cơ bản sắp thành đội ngũ mạnh nhất trong đệ tử bình thường, coi như Lục Nguyên có mạnh hơn bị đội năm người luân phiên khiêu chiến thì phải chịu thua thôi.

    Huống chi Lục Nguyên bình thường trong thập đại đệ tử chân truyền thứ hạng xếp chót, không mạnh bao nhiêu.

    Không công bình!

    Đúng vậy, đại tái trong phong mơ hồ nổi lên không khí căm phẫn.

    Thùy Mộ Kiếm Tiên Lý Nguyên Bạch bình thường làm người không tệ.

    Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch thường hành động bá đạo, các đệ tử dưới tay gã càng phách lối hơn, khiến Tư Mã Trường Bạch ở trong đệ tử bình thường danh dự không tốt lắm.

    Ngược lại danh tiếng Lý Nguyên Bạch tốt rất nhiều.

    Bây giờ việc Tư Mã Trường Bạch làm rõ ràng là nhân lúc cháy nhà đi hôi của, nhân lúc Lý Nguyên Bạch không sống bao lâu hung ác khi dễ một phen.

    Nhưng các đệ tử bình thường bất bình thì có ích gì?

    Bốn vị Bắc phong lục kiếm tiên khác không một ai lên tiếng.

    Lực lượng các đệ tử bình thường rất nhỏ bé.

    Cho nên chỉ có không khí căm phẫn mà thôi.

    Trừ điều đó ra không còn gì khác.

    Họ chuyển ánh mắt hướng đến người then chốt sự việc.

    Người đó tất nhiên là Lục Nguyên.

    Mọi người nhìn qua, phát hiện mắt hắn híp lại như là định ngủ một giấc.

    Không phải chứ, đùa hả?

    Trước kia nghe nói lục đệ tử Lục Nguyên ham ngủ, thường lười chảy nhớt, nhưng trong loại tình huống này hắn còn ngủ được sao?

    Nếu là vậy thì tài quá rồi.

    Dường như Lục Nguyên mạnh giật mình, duỗi lưng, cười khẽ nói:

    - Tốt lắm Tư Đồ Tả, Tư Đồ Hữu, Tư Mã Ôn, Tư Mã Viêm, Tư Mã Hạo, năm người các ngươi xin ta chỉ điểm không phải không được.

    Ai, muốn thắng năm người không thể quá dễ dàng, phải tốt chút sức.

    Ai, cố gắng giải quyết trong vòng một nén nhang đi, xử lý xong ngủ tiếp, tối hôm qua không ngủ ngon.

    Nói xong hắn còn ngáp một cái. nhưng

    Lời vừa thốt ra, trời long đất lở!

    Giỡn cái gì.

    Tư Đồ Tả, Tư Đồ Hữu, Tư Mã Ôn, Tư Mã Viêm, Tư Mã Hạo cơ bản là đội mạnh nhất trong đệ tử bình thường.

    Đệ tử bình thường mạnh nhất là luyện khí kỳ tam tầng, tứ tầng, còn lại đa số là luyện khí kỳ nhất tầng, nhị tầng.

    Đội mạnh như vậy đã rất khá rồi.

    Đội ngũ như thế ở trong thập đại đệ tử chân truyền người có thực lực không tệ đụng phải đều thấy đau đầu.

    Chứ đừng nói tới thập đại đệ tử chân truyền như Lục Nguyên xếp chót.

    Theo mọi người nhận xét, Lục Nguyên xếp chót thập đại đệ tử chân truyền cơ bản không khả năng thắng đội năm người.

    Dù sao ở trong mắt mọi người, ba người Tư Đồ Tả, Tư Đồ Hữu, Tư Mã Hạo ai cũng là luyện khí tứ tầng bát đại kỳ kinh, tùy tiện lấy ra một bàn về thực lực không yếu hơn Lục Nguyên, chứ đừng nói tới Tư Mã Ôn, Tư Mã Viêm, thực lực kém chút nhưng không lệch bao nhiêu.

    Lục Nguyên không có một chút cơ hội thắng.

    Chỉ có thảm bại!

    Chỉ có thể thảm bại!

    Thảm bại!

    Chính là kết cục duy nhất của Lục Nguyên.

    Bây giờ Lục Nguyên đang nói cái gì đó?

    Hắn nói chẳng những hắn thắng, còn thắng trong vòng một nén nhang.

    Vớ vẩn, cực kỳ nhảm nhí.

    Mơ mộng viễn vông, nằm mơ ban ngày.

    Chắc không phải là Lục Nguyên bị áp lực lớn quá buộc điên rồi đi?

    Nếu không thì hắn không khả năng nói ra lời như vậy, đây là điều không thể!

    Tất cả mọi người đều cho rằng Lục Nguyên điên rồi.

    Trong sân.

    Tư Mã Hạo nghẹn họng nói:

    - Buồn cười quá, Lục Nguyên, ngươi điên rồi.

    Lục Nguyên cười cười đáp:

    - Ta điên hay không thì xem thực chiến đi.

    Tay động, đã nắm chặt chuôi kiếm Dưỡng Ngô kiếm, nhảy lên đài.

    - Năm ngươi ai lên trước?

    - Do ta lên trước đi.

    Tư Đồ Tả nhảy lên đài.

    Tư Đồ Tả là một người đàn ông khoảng ba mươi cao gầy, trời sinh mặt ngựa.

    Tay cầm kiếm của gã không giống người thường, cầm kiếm tay trái.

    Trước kia Lục Nguyên có nghe một số lời đồn về Tư Đồ Tả.

    Nghe nói người này vốn là tán tu, sau đó bị Tư Mã Trường Bạch thu vào trong Hoa Sơn tiên môn.

    Nghe nói kiếm pháp tay trái của người này vô cùng kỳ lạ.

    - Bắt đầu!

    Theo trưởng lão trọng tài tuyên bố trận chiến bắt đầu, Tư Đồ Tả tay trái nhanh chóng rút kiếm khỏi vỏ, phút chốc kiếm quang bóng ảnh chỉ hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên liếc qua, cảm thấy quanh người mình nhiều chỗ ngày thường ít khi bị chỉ vào nay kiếm chỉ đến.

    Kiếm thuật của Tư Đồ Tả này quả thực là lạ, hoàn toàn khác với kiếm thuật những người khác.

    Khá là quái dị.

    Chỗ kiếm pháp bình thường tấn công thì nó không công.

    Đường kiếm bình thường kiếm pháp đi thì nó không đi.

    Hoàn toàn là đi bên hông, đi nghiêng, đi méo.

    Bởi vì tay trái Tư Đồ Tả dùng bộ kiếm pháp kia.

    Tay trái dùng khác với tay phải dùng, tăng thêm sự thiên, quỷ, kỳ, tà của bộ kiếm pháp.

    Phút chốc kiếm ảnh ly kỳ đâm hướng hắn, kiếm pháp giỏi thật.

    Kiếm pháp thật khó đối phó.

    ‘Vân Tụ Vô Thường’.

    Chớp mắt Lục Nguyên ra chiêu Vân Tụ Vô Thường.

    Vân Tụ Vô Thường chính là một trong các thủ chiêu hiếm hoi trong Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm lấy chiêu làm thủ, nhưng thủ chiêu cũng giỏi lắm, ví dụ như chiêu Vân Tụ Vô Thường, kiếm thế ngưng tụ như đám mây tụ tập, khiến người công kích như đánh vào áng mây, không có chỗ dùng sức, xem như chiêu thức phòng thủ khá mạnh.

    *Đinh đinh đinh đinh đinh đinh!*

    Tay trái Tư Đồ Tả kiếm nhanh chóng liên tục đánh vào kiếm của hắn.

    Lục Nguyên bình tĩnh tâm thần.

    Tuy kiếm tay trái của Tư Đồ Tả quái dị nhưng kiếm thuật của người này cảnh giới không cao, ra chiêu không có kiếm ý cho nên hắn dễ dàng cản lại, giờ bắt đầu phân tích kiếm pháp Tư Đồ Tả.

    Một bên chặn đối phương công kích một bên vừa phân tích.

    Kiếm thức trên đời này đều do động tác cơ bản chém, chặt, băng, liêu, chọc, tẩy, tiệt, đâm, nghiền, ép, móc, vân cấu thành, không có ngoại lệ.

    Tuy kiếm tay trái của Tư Đồ Tả vô cùng quái lạ nhưng cũng do những động tác cơ bản này cấu thành.

    Kiếm thuật đến cấp kiếm ý đối với chưa đến cấp kiếm ý là có ưu thế tuyệt đối.

    Khi Lục Nguyên đang phân tích thì Tư Đồ Tả cảm thấy rất lạ.

    Tại sao có chuyện này?

    Mặc kệ mình ra kiếm thế nào, kiếm chiêu quái dị cỡ nào thì Lục Nguyên đều chặn được, hơn nữa kiếm thức như tia chớp của mình tựa đánh vào đoàn mây, không có sức lực.

    Bề ngoài thì Tư Đồ Tả chiếm hết ưu thế, liên tục tấn công, nhưng chỉ mình gã biết không phải như vậy, kiếm có cảm giác không ra lực được.

    Lục Nguyên này có chút lạ.

    Trong đồn đãi Lục Nguyên chỉ là đồ lười, trong thập đại đệ tử chân truyền xếp hạng chót, nay xem ra hình như không phải như vậy.

    Lục Nguyên nhìn kiếm Tư Đồ Tả đến đi, chậm rãi phân tích ra đại khái.

    Phân tích đại khái chiêu thức của kiếm tay trái gần xong rồi, được, có thể ra tay, không cần đợi nữa.

    Hắn đột nhiên ra tay. ‘Cuồng Phong Quá Cảnh’, ‘Vi Phong Phất Diện’, ‘Vân Sơn Trọng Trọng’, ‘Vân Vô Hình’, một chiêu tiếp một chiêu, liên tục mấy chiêu, ánh sáng lạnh chớp lóe.

    Đợi khi ánh sáng lạnh ngừng lại thì mũi kiếm đã chỉ vào cổ họng Tư Đồ Tả.

    Đại cục đã định.

    Tư Đồ Tả ngây ra.

    Mới rồi gã cho rằng Lục Nguyên không đơn giản nhưng chẳng ngờ nhanh như vậy đã thua, mũi kiếm đâm vào cổ họng là chân thực như vậy.

    Lục Nguyên cười nhìn Tư Đồ Tả, nói:

    - Kiếm thuật của Tư Đồ sư đệ đích thực không tốt lắm, cần phải luyện tập nhiều.

    Đây là dùng ngôn ngữ tát tai Tư Đồ Tả.

    Trước khi đấu Tư Đồ Tả tràn trề tự tin thế mà nhanh vậy đã thua, giờ còn nghe Lục Nguyên nói mát, mặt lập tức nóng ran.

    Lúc này trừ cực ít trưởng lão ra đa số người ngơ ngác.

    Tình huống mới rồi chỉ thấy Tư Đồ Tả không ngừng tấn công nhanh, Lục Nguyên thì liên tục phòng thủ, dường như gã đã chiếm ưu thế tương đương.

    Sao tự dưng kết cục ngược lại, Lục Nguyên một hơi tấn công chiến thắng?

    Tình thế nghịch chuyển quá nhanh.

    Rất nhiều người đều thấy không có khả năng!

    Lục Nguyên một hơi từ lép vế chuyển thành ưu thế, biến thắng lợi, trận chiến này rốt cuộc là sao?

    Đương nhiên một ít trưởng lão ánh mắt cực sáng như Nguyên Nguyên Thượng Nhân, Tư Mã Trường Bạch, Diệp Dương Dung, những Bắc phong lục kiếm tiên đều mắt sáng ngời.

    Mới rồi họ thấy ra lúc Lục Nguyên ra tay lờ mờ thấy bóng kiếm ý, nhưng chắc không thể nào, hắn mới mười sáu tuổi.

    Lý Nguyên Bạch là một trăm mười sáu tuổi mới lĩnh ngộ kiếm ý, mấy người khác coi như sớm hơn ông thì cũng không hơn bao nhiêu.

    Coi như là Nguyên Nguyên Thượng Nhân, chủ Bắc phong, người xuất sắc nhất đệ cửu đại Bắc phong phải đến ba mươi ba tuổi mới lĩnh ngộ kiếm ý, đó là đã được gọi siêu cấp thiên tài!

    Lúc này Lục Nguyên ra kiếm chiêu ẩn chứa bóng dáng kiếm ý, mấy vị Bắc phong lục kiếm tiên nhìn nhau, không mấy tin tưởng, cảm thấy không có khả năng

    Vậy nên hãy nhìn xem đi.

    Nếu người này thật sự lĩnh ngộ kiếm ý thì thú vị đây.

    Ánh bình minh đầy trời, Tư Đồ Tả thua.

    Chỉ dùng hai mươi chiêu mà thôi.

    Đương nhiên không phải nói hai người tổng cộng ra hai mươi chiêu.

    Kiếm tay trái của Tư Đồ Tả khá nhanh, mới rồi đã thi triển bốn mươi bốn chiêu, Lục Nguyên thì chỉ dùng hai mươi chiêu thôi.

    Tư Đồ Tả đã bại.

    Ánh sáng chiếu trên thân kiếm, Dưỡng Ngô kiếm sáng ngời như nước sắp biến thành sắc đỏ.

    Nên biết Tư Đồ Tả có thực lực luyện khí kỳ đệ tứ tầng, có thể nói là thực lực gã không tệ, trong đệ tử bình thường coi như đỉnh cao nhất.

    Nếu gã gặp phải mấy vị đỉnh cao trong thập đại đệ tử chân truyền thua nhanh vậy thì không tính cái gì, nhưng nay đụng phải Lục Nguyên, trong thập đại đệ tử chân truyền luôn là người áp chót thế mà thua nhanh như vậy, thảm như thế, không thể không nói khiến người vô cùng kinh ngạc.

    Lúc này tất cả mọi người có cùng thắc mắc: “Lục Nguyên thật là người xếp chót trong thập đại đệ tử chân truyền sao?”

    Vốn có tin đồn Lục Nguyên là xếp chót trong thập đại đệ tử chân truyền, nhưng bây giờ rất nhiều người nghi ngờ cách nói này.

    Lục Nguyên động tay, Dưỡng Ngô kiếm quay về vỏ.

    Hắn áp một cái, lười biếng nói:

    - Được rồi, người kế tiếp, nhanh chóng đánh xong để ta còn về ngủ.

    Đây rõ ràng là xem thường, tất nhiên Tư Đồ Tả cảm nhận được nhưng gã đã thua, coi như trong lòng tức đến ói máu cũng không có cách nào.

    Đội năm người kẻ thứ hai Tư Đồ Hữu bước vào sân.

    Hai người thi hành kiếm lễ.

    Hoa Sơn tiên môn là một trong năm chính phái tu tiên Đại Tấn quốc.

    Nếu là chính phái thì đương nhiên phải có phong độ chính phái, phong độ chính phái bao gồm cả lễ nghi, trước khi đấu hành kiếm lễ là quy tắc.

    Động tác kiếm lễ chính xác là đôi tay ở trước ngực, tay cầm trường kiếm chĩa xuống chắp tay với đối thủ, biểu thị kính ý.

    Xong kính ý rồi Tư Đồ Hữu liền bắt đầu thi triển kiếm pháp tay phải của mình.

    Tư Đồ Tả cộng tác đã thua, gã phải báo thù cho Tư Đồ Tả.

    Tay phải kiếm của Tư Đồ Hữu rất nhanh, kiếm quang tung hoành, kiếm thức tung bay.

    Kiếm tay phải của gã vừa ra mắt Lục Nguyên lập tức thấy quen thuộc, đâu chỉ quen, là thuộc nằm lòng.

    Lục Nguyên ngẫm nghĩ liền hiểu rốt cuộc cái gì gọi là kiếm pháp tay phải.

    Kiếm pháp của Tư Đồ Hữu rất giống của Tư Đồ Tả.

    Đa phần giống nhau, số ít kiếm chiêu hơi biến đổi.

    Tiếp đó từ tay trái chuyển qua tay phải dùng.

    Hai tay trái phải trao đổi.

    Cùng một bộ kiếm pháp tay trái dùng cho cảm giác hoàn toàn không giống tay phải, vị trí kiếm chiêu chỉ không giống nhau.

    Nhưng đáng tiếc hắn đã phân tích kiếm pháp tay trái của Tư Đồ Tả một lần, cùng bộ kiếm pháp đổi trái phải có tác dụng với người khác, đối với người lĩnh ngộ cấp kiếm ý thì đích thực không tác dụng gì.

    Cho nên Tư Đồ Hữu đối mặt hắn chỉ có nước thua.

    ‘Vân Động Phong Động’, ‘Phong Xuy Vân Quyển’, ‘Phong Quá Vô Vân’, ‘Phong Khởi Vân Dương’, các loại kiếm chiêu thi triển ra trong tay hắn, kiếm chuyển như ý lờ mờ hiện ra kiếm thế ngày càng thuận tay, trôi chảy.

    Kiếm trong tay như một phần thân thể.

    Khi kiếm tùy tâm chuyển thì mũi kiếm đã đâm vào trước ngực Tư Đồ Hữu, chỉ cần lại đâm sâu chút nữa là khiến gã chết ngay.

    Dù sao Tư Đồ Hữu còn kém xa mới đến cảnh giới luyện thể kỳ tàn thể trọng sinh, một phần thân thể bị tổn thương lại có ngưng luyện ra được, quả là cường đại mạnh mẽ.

    Lục Nguyên ngáp một cái, nói:

    - Yếu như vậy đúng là đáng thương.

    Lục Nguyên lập tức bâng quơ nói:

    - Được rồi, người kế tiếp.

    Lần này đánh bại Tư Đồ Hữu tổng cộng dùng mười chiêu, Lục Nguyên ra tay mười kiếm chiêu đã đắc thắng.

    Chẳng qua càng là nhẹ nhàng, càng là tự nhiên vô ý thì Tư Đồ Hữu càng thấy mình bị khinh thường.

    Mặt Tư Mã Trường Bạch, Tư Mã Hạo càng bị tát mạnh.

    Lúc này đám Bắc phong lục kiếm tiên liếc nhau, tràn đầy thâm ý.

    ................

    Người tiếp theo là Tư Mã Ôn.

    Tư Mã Ôn học là Đại Nhật kiếm pháp của Tư Mã Trường Bạch, pháp lực gã chỉ là cảnh giới luyện khí kỳ đệ tam tầng thập nhị chính kinh.

    Kế hoạch ban đầu của Tư Mã Trường Bạch là sắp xếp hai người Tư Đồ Tả, Tư Đồ Hữu vào phía trước, dựa vào họ đủ giải quyết Lục Nguyên.

    Gã không bao giờ ngờ sẽ có loại tình huống như vậy.

    May là Tư Mã Ôn không phải kẻ yếu, một khi nổi khùng lên thì khá là độc, giờ gã lên máu rồi.

    Hết cách, làm liều thôi, triển khai Đại Nhật kiếm pháp, không ngừng tấn công, không ngừng tấn công, hy vọng tiên phát chế nhân, dựa vào không ngừng tấn công chiếm tiên cơ nói không chừng có thể thắng.

    Kiếm thế như lửa, Tư Mã Ôn tấn công dồn dập, phát hiện Lục Nguyên ngừng tránh né thì gã thầm mừng rỡ.

    Trừ phi hai trận vừa rồi khiến Lục Nguyên dùng pháp lực sắp cạn kiệt, nói không chừng lần này gã đắc thắng.

    Nếu như gã thắng, vậy chuyến này nổi trội rồi, sau này ở dưới tay Tư Mã Trường Bạch càng dễ lăn lộn.

    Đáng tiếc khi gã vui mừng nhất, cho rằng mình sắp chiến thắng thì Lục Nguyên lên tiếng.

    Lục Nguyên có chút tiếc nuối nói:

    - A, đây chính là Đại Nhật kiếm pháp mà ngươi học sao, đúng là không được tốt lắm.

    Mới rồi hắn luôn né tránh là muốn quan sát Đại Nhật kiếm pháp của Tư Mã Trường Bạch rốt cuộc là sao.

    Đại Nhật kiếm pháp là tuyệt kỹ kiếm pháp của Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch, tuyệt đối không đơn giản.

    Đáng tiếc Tư Mã Ôn học Đại Nhật kiếm pháp không tốt lắm, đến đây thì đã thấy rõ trình độ của Tư Mã Ôn.

    Cho nên tiếp theo Lục Nguyên không chờ đợi nữa.

    Trực tiếp lên, trong năm chiêu giải quyết Tư Mã Ôn.

    Nếu nói Tư Mã Ôn chỉ tiếp năm chiêu của Lục Nguyên là bi kịch thì Tư Mã Viêm nối tiếp Tư Mã Ôn càng thê thảm.

    Giờ gã đã bị Lục Nguyên hù vỡ mật.

    Tư Đồ Tả, Tư Đồ Hữu, Tư Mã Viêm mạnh hơn gã mà còn thất bại trong tay Lục Nguyên thì gã chẳng có chút tựa tin.

    Chính vì bây giờ gã không có chút niềm tin, thực lực bản thân kém xa Lục Nguyên.

    Hai nguyên nhân gộp một chỗ khiến Lục Nguyên dùng hai chiêu là thắng gã.

    Lúc này đội năm người bốn tên Tư Đồ Tả, Tư Đồ Hữu, Tư Mã Ôn, Tư Mã Viêm đã thua, mọi người phát hiện một chuyện kỳ tích, đó là Lục Nguyên đối phó Tư Đồ Tả ra hai mươi chiêu, đối phó Tư Đồ Hữu là mười chiêu, đối phó Tư Mã Ôn là năm chiêu, đối phó Tư Mã Viêm là hai chiêu.

    Hắn xuất chiêu ngày càng ít, đều là nửa chiêu thức đợt đầu.

    Vậy cuộc chiến cuối cùng, đối trận Tư Mã Hạo sẽ như thế nào?

    Lại cần bao nhiêu chiêu đâu?

    Không phải là phân nửa hai chiêu, một chiêu chứ?

    - Một chiêu!

    - Một chiêu!

    - Một chiêu!

    Có người kêu gọi, hy vọng Lục Nguyên có thể lại sáng tạo kỳ tích, một chiêu thắng Tư Mã Hạo, nhưng đa số người thấy không có khả năng.

    Tư Mã Hạo bản thân có pháp lực luyện khí kỳ tứ tầng, kiếm pháp truyền thừa từ tổ phụ Tư Mã Trường Bạch, do gã từng chút một dạy dỗ.

    Tuy Lục Nguyên rồi sẽ thắng nhưng không khả năng trong vòng một chiêu.

    Bây giờ mặt Tư Mã Hạo đen như lọ nồi, vốn cho rằng lần này đội mình thắng chắc Lục Nguyên, lấy vị trí thập đại đệ tử chân truyền, thậm chí không cần mình ra tay là thắng ngay.

    Nhưng giờ lại xuất hiện tình huống khó tin như vậy, không ngờ Lục Nguyên thắng, hơn nữa thắng khá nhẹ nhàng, thắng hết bốn người trước mình.

    Lại thêm lúc này đám đệ tử bình thường đang nói gì thế này? ‘Một chiêu’?

    Làm sao có thể một chiêu được?

    Coi như Lục Nguyên mạnh hơn mình cũng sẽ không cường bao nhiêu, sao có thể trong một chiêu đánh bại mình, đây rõ ràng là ô nhục mình mà.

    Tư Mã Hạo lửa giận hừng hực, lần này chắc chắn không thể làm thập đại đệ tử chân truyền rồi.

    Nhưng tuyệt đối không thể để Lục Nguyên dễ chịu.

    Tư Mã Hạo thầm nhủ.

    Mấy vị trong Bắc phong lục kiếm tiên ăn ý liếc mắt nhìn nhau.

    Lúc này Lý Nguyên Bạch vẫn như cũ bình thản, tóc trắng bay bay.

    Mặt Tư Mã Trường Bạch biến xanh mét.

    Còn Cô Tâm Kiếm Tiên Độc Cô Diệp như thâm cốc u lan thì cười khẽ, không biết đang cười ai.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân tiếp tục ngồi câu cá.

    Ánh sáng chiếu rọi, vầng mặt trời từ từ dâng lên, ánh nắng rực rỡ chiếu khắp mặt đất.

    Bất cứ ánh sáng nào, bất cứ thần thông nào, trước uy lực thiên nhiên đều biến thành buồn cười.

    Thiên địa xa xưa, mặt trời muôn thuở, muôn đời không đổi thay.

    Lúc này tại Hoa Sơn Bắc phong, một thắng cảnh tiên gia, trong Bắc phong Vân Cốc đang có trận tỷ thí.

    - Một chiêu!

    - Một chiêu!

    - Một chiêu!

    Tiếng kêu ngày càng cao, mặt Tư Mã Hạo biến càng đen, mặt Tư Mã Trường Bạch cũng có xu hướng xanh mét.

    Giờ đã tới đỉnh cao.

    Trước kia Bắc phong đại tái bình thường ở đoạn thứ ba thập đại đệ tử chân truyền mới tiến vào cao trào, nhưng lần Bắc phong đại tái này, ngay lúc này đã sục sôi.

    Đích thực là tiến vào tột đỉnh rồi.

    Trong sân hai người, Tư Mã Hạo thầm nghĩ thực lực của mình không kém gì Tư Đồ Tả, dù thế nào cũng phải cố chống chừng hai mươi chiêu.

    Gã rút ra phối kiếm Hạo Viêm kiếm của mình.

    Lục Nguyên cũng chậm rãi bình tâm.

    Mọi chuyện đều không đặt trong lòng.

    Đầu hắn xẹt qua rất rất nhiều việc, ví dụ sáu tháng trước Tư Mã Hạo ở trước mặt huênh hoang vênh váo, nói sáu tháng sau tại Bắc phong đại tái sẽ cho hắn biết mặt.

    Hắn nhớ đến trước đó nữa Tư Mã Hạo không ngừng khiêu khích, các loại thủ đoạn, các cách rất đáng ghét!

    Đương nhiên đó còn chưa ghê tởm nhất.

    Ghê tởm nhất là việc Tư Mã Trường Bạch làm, lại muốn nhân lúc sư phụ sống không bao nhiêu này cướp đi sản nghiệp của sư phụ, rất quá đáng.

    Đối với sư phụ Lý Nguyên Bạch, Lục Nguyên có lòng yêu quý rất sâu.

    Dù sao là sư phụ kéo hắn vào Hoa Sơn tiên môn, từng chút một chỉ dạy hắn tu tiên.

    Nếu như không có sư phụ thì chắc bây giờ hắn ở Đông Lâm trấn kế thừa y thuật phụ thân mà hắn không thích rồi.

    Nếu đối với bản thân hắn thì đã đáng ghét.

    Nay rõ ràng không chừa chút mặt mũi cho sư phụ, muốn nhân dịp cướp sản nghiệp càng đáng ghét hơn.

    Lửa giận hừng hực thiêu đốt trong lòng.

    Ngày càng tức giận!

    Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm xẹt qua trong đầu.

    Mỗi một kiếm chiêu đấu với bốn người Tư Đồ Tả, Tư Đồ Hữu, Tư Mã Ôn, Tư Mã Viêm không ngừng khắc vào óc, vô số chiêu thức, kiếm thức không ngừng biến đổi, rốt cuộc tay không bị óc khống chế đã động.

    Búng tay kiếm ra khỏi vỏ, luồng sáng lạnh xẹt bên người.

    Dưỡng Ngô kiếm vào tay.

    Lòng giận dữ.

    Một kiếm chém ra.

    Nhát kiếm này là chiêu đếm ngược thứ hai trong Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, ‘Phong Nộ Vân Nộ’, chiêu này có tiếng là khó học khó luyện, dù học cũng ít có người phát huy ra uy lực chiêu thức.

    Cho nên chiêu này trong Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm cực kỳ ít có người sử dụng, bây giờ Lục Nguyên dùng một kiếm này.

    Kiếm động phong vân động!

    Một kiếm mang theo ánh sáng xanh lạnh buốt, mang theo giá rét căm căm, mang theo kiếm ý, giận dữ, hồi ức như sao băng chém hướng Tư Mã Hạo.

    Một kiếm thật nhanh!

    Một kiếm thế đến thật gấp!

    Một kiếm thật mạnh!

    Tư Mã Hạo chỉ thấy trong trời đất của gã trừ một kiếm đó, cảnh vật khác đều biến mất hết.

    Khi đối mặt một kiếm này, Tư Mã Hạo chỉ kịp dùng kiếm đỡ, dùng chiêu Hỏa Như Hoàng trong Đại Nhật kiếm pháp.

    *Đinh!* một tiếng, sau đó là hoàn toàn yên tĩnh.

    Lục Nguyên đứng đó, nhẹ vuốt trường kiếm trong tay.

    Trường kiếm khẽ kêu, mang theo giọt máu.

    Tư Mã Hạo bởi vì đổi vị trí mà nửa quỳ trước mặt Lục Nguyên, gã ho khan, rốt cuộc *bùm* một tiếng quỳ hẳn xuống, ngực có vệt máu cực dài.

    Lục Nguyên cười to nói:

    - Thì ra thập nhất sư đệ biết hối hận, bây giờ muốn quỳ trước mặt ta?

    Nhưng chúng ta là sư huynh đệ, không cần đại lễ như vậy.

    Chương 17+18: Kinh động toàn trường

    Tư Mã Hạo vừa tức vừa sốt ruột, chết tiệt, coi như là mình có thua thảm hơn nữa cũng không nên quỳ trước mặt Lục Nguyên.

    Gã không cam lòng nhưng thật sự không còn sức lực.

    Cuối cùng *bùm* một tiếng, từ quỳ hoàn toàn ngã xuống đất, như vậy đỡ chút, dù khuất nhục nhưng không hơn vừa rồi.

    Sảng khoái!

    Lúc này Lục Nguyên chỉ thấy thật đã, Tư Mã Hạo này không biết đã hãm hại mình biết bao lần.

    Nay rốt cuộc cũng quỳ trước mặt mình.

    …………

    Lúc này toàn trường kinh ngạc.

    Tuy mới rồi nhiều người đứng xem đều kêu “một chiêu!”, “một chiêu!”, “một chiêu!” nhưng nói thật, không ai thật sự cho rằng Lục Nguyên có khả năng một chiêu thắng Tư Mã Hạo.

    Dù sao Tư Mã Hạo có pháp lực tứ tầng, thực lực khá mạnh mẽ, sẽ không dưới Tư Đồ Tả.

    Dù Lục Nguyên mạnh nhưng trên mười chiêu mới thắng được Tư Đồ Tả, kêu một chiêu chỉ là chơi thôi, ai ngờ Lục Nguyên thật sự một chiêu thắng Tư Mã Hạo.

    Các đệ tử bình thường đều gầm lên, kinh ngạc vì nhát kiếm vừa rồi.

    Lục Nguyên cũng thầm kinh ngạc, vừa rồi một kiếm kia mình phát huy siêu bình thường.

    Có khi con người có thể phát huy siêu bình thường, mới rồi thật bất hạnh mình đã dùng một lần, nếu không thì muốn thắng Tư Mã Hạo ít nhất cần mười đến hai mươi chiêu.

    Tuy kiếm thuật của mình mạnh hơn gã, pháp lực cũng vượt trên, nhưng chiến đấu giữa tu tiên giả rất hiếm có mấy chiêu đã chai thắng bại, đa số là mấy chục chiêu, mấy trăm chiêu, mấy ngàn chiêu, trừ phi thực lực cách biệt quá xa.

    Ngẫu nhiên phát huy vượt bậc cũng là có khả năng.

    Mới rồi một kiếm đã thật, nhưng muốn mình dùng lại uy lực một kiếm kia là không thể nào, ít nhất bây giờ đích thực là vậy.

    Lục Nguyên hiểu một kiếm mới rồi là mình phát huy siêu bình thường.

    Bắc phong lục kiếm tiên ánh mắt cao hơn hắn nhiều, ai nấy đều hiểu, vừa rồi nhát kiếm của Lục Nguyên hoàn toàn là phát huy siêu bình thường.

    Nhưng có thể phát huy siêu bình thường đã biểu thị đệ tử này có tiềm lực, tiềm lực mạnh hơn xa hiện nay.

    Hơn nữa không bn đến tiềm lực, chỉ riêng hiện tại đã đủ khiến đa số người trong Bắc phong lục kiếm tiên kinh hỉ, trừ Tư Mã Trường Bạch.

    Kiếm ý!

    Kiếm ý!

    Đây chính là kiếm ý!

    Coi như trong đệ thập đại đệ tử đại đệ tử Vân Dật, nhị đệ tử Vân Bình xem không biết cái gì là kiếm ý, chỉ cảm thấy kiếm pháp của lục sư đệ đột nhiên biến cường rất nhiều, có thể gọi là kiếm pháp tinh diệu.

    Nhưng mấy đệ cửu đại trưởng lão cầm quyền ánh mắt rất độc, liếc qua liền thấy ra là kiếm ý.

    Bây giờ trong kiếm quang chưa tới mười người lĩnh ngộ kiếm ý, phong kiếm ý, vân kiếm ý.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân bộ dạng tiên phong đạo cốt, giống ông thọ trong bức tranh.

    Lão nhìn Lý Nguyên Bạch, nói:

    - Lý sư đệ bồi dưỡng một vị đệ tử tốt, khó được, khó được.

    Lý Nguyên Bạch mỉm cười, tuy chỉ là cười nhưng ông cũng thấy rất kiêu ngạo vì đệ tử của mình.

    - Thường thôi, thường thôi, hắn luôn rất cố gắng.

    Vừa dứt lời Lý Nguyên Bạch phát hiện mặt mình hơi đỏ, đệ tử lười của mình trừ gần đây ra có bao giờ cố gắng đâu.

    Chỉ cố gắng một hơi sáu tháng gần đây thôi.

    Đương nhiên nếu nói ra việc này nhất định sẽ khiến Tư Mã Trường Bạch đã tức đến mặt xanh mét phải hộc máu.

    Mới cố gắng sáu tháng đã có thành tựu như vậy, thế thuộc hạ của Tư Mã Trường Bạch gã luôn chăm chỉ là thứ hạng hai ngu dốt ư?

    Lúc này Tư Mã Trường Bạch xanh mặt hừ một tiếng, đến đây chấm hết, kế hoạch của gã hoàn toàn tan vỡ.

    Kế hoạch vốn hoàn mỹ không kẽ hợ lại bị một tiểu bối phá hỏng sạch sẽ.

    Đương nhiên gã không cho rằng đúng là Lục Nguyên phá hỏng, gã nghi ngờ là Lý Nguyên Bạch giở trò.

    Nhưng Lục Nguyên biết kiếm ý, thứ này chỉ có thể tự lĩnh ngộ chứ không thể truyền dạy.

    Rốt cuộc Lý Nguyên Bạch dùng thủ đoạn gì có thể khiến Lục Nguyên lĩnh ngộ kiếm ý Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm?

    Đương nhiên đừng tưởng rằng Tư Mã Trường Bạch đã từ bỏ mưu đồ cướp tài sản Lý Nguyên Bạch.

    Đây mới chỉ thất bại một lần mà thôi.

    Qua lần thất bại này, Tư Mã Trường Bạch sẽ trong thời gian ngắn rút tay về, nhưng sớm muộn gì gã lại lần nữa hành động.

    Dù sao một trưởng lão có sản nghiệp khổng lồ, sống không bao lâu thật khiến người đỏ mắt.

    Một vòng núi non đỏ thẫm.

    Bắc phong Vân Cốc chìm trong sắc đỏ này.

    Lúc này cảm xúc các đệ tử bình thường có chút mất khống chế.

    Lục Nguyên luôn điệu thấp, xếp chót trong thập đại đệ tử chân truyền lại biểu hiện tốt như vậy.

    Hai mươi chiêu thắng Tư Đồ Tả.

    Mười chiêu thắng Tư Đồ Hữu.

    Năm chiêu thắng Tư Mã Ôn.

    Hai chiêu thắng Tư Mã Viêm.

    Một chiêu thắng Tư Mã Hạo.

    Hai mươi chiêu, mười chiêu, năm chiêu, hai chiêu, một chiêu, thật là có quy luật.

    Lúc này, không biết là ai kêu lên:

    - Còn chưa đến một nén nhang!

    Các đệ tử bình thường bất giác nhớ đến lúc mới bắt đầu Lục Nguyên đã nói:

    - Tốt lắm Tư Đồ Tả, Tư Đồ Hữu, Tư Mã Ôn, Tư Mã Viêm, Tư Mã Hạo, năm người các ngươi xin ta chỉ điểm không phải không được.

    Ai, muốn thắng năm người không thể quá dễ dàng, phải tốt chút sức.

    Ai, cố gắng giải quyết trong vòng một nén nhang đi, xử lý xong ngủ tiếp, tối hôm qua không ngủ ngon.

    Lúc này một nén nhang còn đốt một khúc, xem ra hắn nói đúng.

    Ồn ào, lúc này đích thật là ầm ĩ.

    Lục Nguyên biểu hiện xuất sắc như vậy khiến đệ tử bình thường đứng xem đều ồ lên.

    Rất nhiều đệ cửu đại trưởng lão tự hỏi lòng mình, phát hiện kiếm thuật bản thân sợ rằng không bằng đệ thập đại đệ tử này.

    Đây thật là Lục Nguyên bình thường biểu hiện chẳng ra gì?

    Đây thật là Lục Nguyên xếp chót trong thập đại đệ tử chân truyền?

    Thật quá khó tin!

    - Ai nói Lục Nguyên xếp hàng chót trong thập đại đệ tử chân truyền?

    - Đúng rồi đúng rồi, cường như vậy mà.

    Phút chốc Bắc phong đại tái có chút mất khống chế.

    Bây giờ Lục Nguyên nghe bên tai vang tiếng la, mới đầu nghe thì rất khoái.

    Dù sao trên thế giới này ai mà không thích lên mặt.

    Mình thắng được nhiều người hoan hô, có mặt mũi quá chứ.

    Nhưng thời gian lâu thì khác, hắn lười biếng trở lại vị trí thập đại đệ tử chân truyền.

    Diệp Phương chạy lại nói:

    - Làm khá lắm, lần này nở mũi nhỉ.

    - Lục sư huynh từ khi nào lợi hại vậy?

    Không chịu cho ta biết một tiếng.

    Chỗ có Diệp Phương là có mặt Diệp Viên.

    Diệp Viên làm lão thập trong thập đại đệ tử chân truyền tất nhiên cũng có ghế ngồi.

    Lục Nguyên nhún vai nói:

    - Không có cách nào, gần đây ta khổ luyện.

    - Xì.

    Hai người Diệp Phương, Diệp Viên cùng hừ một tiếng.

    Họ không tin Lục Nguyên thật sự khổ tu.

    Trong ấn tượng của họ, Lục Nguyên luôn là lười chảy thây, trước giờ chưa từng thấy hắn cố gắng, đây là lần đầu tiên.

    Cho nên nói dù có là tay chân thân thiết hơn cũng không hiểu biết hắn bằng sư phụ Lý Nguyên Bạch mang hắn nhập môn.

    Kỳ thực ta cũng rất cố gắng nha.

    Dĩ nhiên khi câu này vừa xuất hiện trong đầu thì mặt hắn hơi đỏ.

    Xem ra da mặt mình chưa đủ dày.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên cảm giác được một số sư huynh đệ ngồi cạnh ánh mắt nhìn mình có chút biến đổi.

    Trước kia hắn luôn xếp chót trong thập đại đệ tử chân truyền, đám người này thật tự nhiên khinh thường hắn.

    Nay hắn bày ra trình độ có thể xếp trung đẳng trong thập đại đệ tử chân truyền, ánh mắt đám người theo đó biến đổi, phải chú trọng chút rồi.

    Lúc này, đại sư huynh Vân Dật lên tiếng:

    - Lục Nguyên, làm tốt lắm.

    Gã gật đầu, cho rằng Lục Nguyên biểu hiện không sai, có chút ý muốn lôi kéo hắn.

    Gã và lão nhị Vân Bình tranh giành vị trí mạnh nhất thập đại đệ tử chân truyền, đương nhiên cần lôi kéo một số người có thực lực.

    Lục Nguyên trước kia bản thân xếp cuối, tiếp theo sư phụ tuổi thọ không bao lâu, Vân Dật không mấy chú ý Lục Nguyên.

    Nhưng bây giờ thì gã có ý muốn dụ dỗ.

    Lục Nguyên cười cười.

    Đùa gì vậy, hắn sẽ không bị đại sư huynh Vân Dật lôi kéo.

    Một khi bị gã lôi kéo thì sẽ cuốn vào tranh đấu giữa gã và nhị sư huynh Vân Bình.

    Có thời gian đó không bằng đi tắm rửa, ngủ một giấc, ăn đồ nướng, uống ngụm rượu, ai rảnh đâu cùng họ chơi trò tranh giành thế lực.

    Vậy nên hắn chỉ cười nhún vai, không đáp lời.

    Nếu đáp lời mới là đồ ngu.

    Vừa ngồi xuống một lát hắn chợt nghĩ ra việc quan trọng, quay đầu nhìn Tư Mã Bạch, nói:

    - Ngũ sư huynh, bây giờ là lúc hoàn thành đánh cuộc rồi.

    Mới nãy Lục Nguyên so tài với năm người Tư Đồ Tả quá đặc sắc, đặc sắc đến mức thập đại đệ tử chân truyền đều tạm thời quên chuyện này.

    Lúc trước khi tỷ thí Tư Mã Bạch cho rằng vị trí của Lục Nguyên tại thập đại đệ tử chân truyền sẽ bị đệ đệ Tư Mã Hạo cướp.

    Cũng hết cách, cạm bẫy Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch thiết kế thật là quá mạnh.

    Nhìn đội năm người xem: Tư Đồ Tả, Tư Đồ Hữu, Tư Mã Ôn, Tư Mã Viêm, Tư Mã Hạo, năm người như vậy đúng là không phải dễ giải quyết.

    Cơ bản khi ấy mọi người cho rằng Lục Nguyên thua chắc.

    Lúc Lục Nguyên và Tư Mã Bạch đặt cược gã còn tưởng mình thắng chắc rồi.

    Ai ngờ gió đổi chiều, phát triển tình thế như vậy.

    Bây giờ Lục Nguyên nhắc đến, mọi người liền nhớ tới ván cược.

    Diệp Phương ở bên cạnh hát đệm nói:

    - Đã cá thì phải làm theo cá cược.

    Diệp Viên thì hú hét nói:

    - Không lẽ đường đường là lão ngũ thập đại đệ tử chân truyền mà là người không giữ chữ tín?

    Hai người cao giọng đâm thọc nói, đám sư huynh đệ đưa mắt nhìn qua khiến mặt Tư Mã Bạch xanh mét nhưng chỉ đành bất đắc dĩ.

    Lần đánh cuộc này không thể không thực hiện.

    - Bốn mươi hạ phẩm linh ta không có sẵn trên người, đợi về sau đưa ngươi.

    Thanh Trường Hồng kiếm ngươi lấy đi.

    Tư Mã Bạch lưu luyến nhìn Trường Hồng kiếm chuôi kiếm khảm một viên hồng ngọc.

    Gã là một trong thập đại đệ tử chân truyền, lại có tổ phụ Tư Mã Trường Bạch mà chỉ có một thanh phi kiếm, đủ thấy phi kiếm quý giá.

    Chẳng qua đánh cược rồi không thể không bỏ.

    Tất cả thập đại đệ tử chân truyền có mặt tại đây, một khi quỵt nợ thì danh dự của gã sẽ bị hủy.

    Cho nên chỉ đành giao ra Trường Hồng kiếm.

    Tư Mã Bạch lúc này là câm điếc ăn hoàng liên, đắng không thể tả!

    Nhưng dù gã có nhăn nhó cỡ nào cũng vô dụng, Lục Nguyên không có chút lòng đáng thương gã.

    Tư Mã Bạch còn đang lưu luyến nhìn Trường Hồng kiếm của mình, Lục Nguyên đã giương tay giựt lấy.

    Trường Hồng kiếm vào tay liền thấy ấm áp, giơ tay rút kiếm ra khỏi vỏ.

    Phối kiếm Dưỡng Ngô kiếm của Lục Nguyên sáng như hồ nước, dưỡng thiên địa hạo nhiên chính khí.

    Bây giờ thanh Trường Hồng kiếm nằm trong tay, thân kiếm chảy xuôi vệt đỏ thẫm như là cầu vồng trong cõi trời đất, vào tay ấm áp, phối hợp hỏa hệ kiếm pháp như Đại Nhật kiếm pháp là thích hợp nhất.

    Lục Nguyên nhẹ búng thanh kiếm.

    *Ong!*

    Thanh âm như lửa cháy.

    Lục Nguyên tán thán:

    - Kiếm tốt.

    Lục Nguyên khen như vậy khiến mặt Tư Mã Bạch càng xanh hơn.

    Không sai, Lục Nguyên đang muốn khiêu khích Tư Mã Bạch.

    Lúc này Trường Hồng kiếm đã vào tay, chỉ còn bốn mươi hạ phẩm linh thạch.

    Bốn mươi hạ phẩm linh thạch không phải số lượng nhỏ.

    Coi như là thập đại đệ tử chân truyền, một năm môn phái chỉ phát cho mười hạ phẩm linh thạch, nếu không có nguồn thu nhập khác, muốn gom góp tích lũy đám hạ phẩm linh thạch cần lâu đến bốn năm.

    Vậy nên trên người Tư Mã Bạch không có ngay bốn mươi hạ phẩm linh thạch là chuyện bình thường, không ai sẽ tùy thân mang theo tài sản lớn vậy.

    Sớm muộn gì sẽ rơi vào tay mình thôi.

    Nghĩ đến bốn mươi hạ phẩm linh thạch, món tài sản kếch sù, Lục Nguyên chợt phát hiện mình chảy nước miếng.

    Thiện tai!

    Thiện tai!

    Không sai, đối với Tư Mã Trường Bạch muốn cướp sản nghiệp của sư phụ Lý Nguyên Bạch phải mạnh tát vào mặt.

    Đối với Tư Mã Hạo muốn cướp vị trí thập đại đệ tử chân truyền của mình phải tát mạnh vào mặt.

    Trưởng tôn của Tư Mã Trường Bạch, huynh trưởng Tư Mã Hạo, Tư Mã Bạch cũng phải chịu đánh.

    Không chỉ về mặt vật chất mà còn có tinh thần.

    Về tinh thần khiến lần hành động này của họ thất bại, ở trước mặt nhiều người mạnh mẽ đánh mặt Tư Mã Trường Bạch, Tư Mã Hạo.

    Khiến kế hoạch của Tư Mã Trường Bạch thất bại, khiến mơ mộng của Tư Mã Hạo tan vỡ, thậm chí làm gã nửa quỳ trước mặt mình, đây gọi là đả kích tinh thần.

    Về vật chất là ván cược cùng Tư Mã Bạch.

    Lần này đánh thắng thanh Trường Hồng kiếm, bốn mươi hạ phẩm linh thạch, tiền đặt cước tuyệt đối không nhỏ, có thể nói mình kiếm lời to.

    Về tinh thần và vật chật hai mặt đả kích.

    Lần đả kích này chắc bên Tư Mã Trường Bạch cần thời gian dài mới gượng dậy được.

    Không sai, ta rất lười, nhưng nếu cho rằng ta lười là có thể khi dễ thì Tư Mã Trường Bạch, Tư Mã Hạo, Tư Mã Bạch chính là tấm gương.

    Vị trí thập đại đệ tử chân truyền của mình không dễ bị cướp đâu.

    ………

    Sau chính là đặc sắc chân chính của Bắc phong đại tái…so đấu giữa thập đại đệ tử chân truyền.

    Đối với thập đại đệ tử chân truyền so đấu thì Lục Nguyên không đặt trong lòng, tùy tiện ứng phó xong việc.

    Bởi vì biểu hiện vừa rồi, trong thập đại đệ tử chân truyền so đấu hắn tùy tiện múa may là được.

    Ánh mắt các trưởng lão rất sáng, biết hắn không yếu thì không có cớ gì, sẽ không cắt bỏ vị trí trong thập đại đệ tử chân truyền của hắn.

    Đương nhiên Lục Nguyên biết thập đại đệ tử chân truyền so đấu có rất nhiều trưởng lão, khách ngoài phong muốn xem không phải đám bọn hắn mà là tranh tài giữa đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình.

    Nếu đã là vai phụ thì hãy diễn tốt bổn phận, tùy tiện ứng phó là được, không cần quá liều mạng.

    Đương nhiên Lục Nguyên cũng nhìn ra thực lực đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình.

    Kiếm thuật hai người kém hơn hắn, nhưng hai sư huynh đích thực pháp lực hết sức mạnh mẽ, cao hơn hắn rất nhiều, gấp mười lần thậm chí là hơn nữa.

    Kiếm thuật hai sư huynh không sánh bằng hắn, dựa vào pháp lực vượt xa cũng đủ dễ dàng thắng.

    Hai sư huynh này e rằng trình độ không chỉ là luyện khí kỳ bát tầng tế kinh vi mạch, có khả năng càng cao!

    Lục Nguyên hiểu rõ địa vị của mình, thực lực hiện nay trong thập đại đệ tử chân truyền coi như trung đẳng, kém xa đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình.

    Nhưng hắn không muốn tranh giành cái gì đứng đầu thập đại đệ tử chân truyền, cũng không muốn đoạt vị trí chủ Bắc phong tương lai.

    Hắn chỉ muốn nhàn nhã sống qua ngày, không cần thực lực mạnh hơn đại sư huynh, nhị sư huynh.

    - Oáp---

    Bất giác buồn ngủ quá.

    Ráng chiều đầy trời, mây đỏ ập đến, hết sức huyễn lệ.

    - Bắc phong đại tái chính thức kết thúc.

    Chương 19: Dư âm tỷ kiếm

    Lục Nguyên giật mình tỉnh dậy.

    A, đã ngủ nửa buổi chiều rồi ư?

    Lỗi quá lỗi.

    Long hàm bảo cái thừa triêu nhật, phượng thổ lưu tô đái vãn hà.

    Trăng vừa lên, đường chân trời ánh hoàng hôn còn một vệt tàn hồng, hồng như máu.

    Mặt đất, rừng núi đều rơi vào u ám.

    Tia sáng cuối cùng bị hắc ám nuốt, chậm rãi biến mất.

    Ánh sáng và cái bóng không ngừng lắc lư.

    Trường Xuân Cư cũng rơi vào bóng tối, chủ có chủ phòng là sáng đè.

    Ánh sáng chiếu rọi một góc, đuổi bóng đêm ra xa chút.

    Trong chủ phòng.

    Dược sắc trong nồi đất đỏ, tỏa mùi thuốc thoang thoảng.

    Lý Nguyên Bạch cười to.

    Lần này đánh vào mặt Tư Mã Trường Bạch đúng là sướng chết được, đã lâu lâu lắm rồi ông không vui vẻ cười như vậy.

    Nhớ đến mặt Tư Mã Trường Bạch xanh mét, Lý Nguyên Bạch lại cười.

    Nếu dùng hai chữ để hình dung thì chính là, đã ghiền!

    Đúng thế, đã ghiền!

    Đã bao lâu mình không sướng như vậy, từ lúc phát hiện sống không bao lâu thì mình chưa từng vui vẻ.

    Mình vẫn là không nhìn thấu.

    Thôi, thôi, không nghĩ chuyện buồn phiền, chỉ nghĩ đến lần này tát mặt Tư Mã Trường Bạch, thì ra sướng như vậy.

    - Ngươi làm khá lắm, nhưng đừng tưởng Tư Mã Trường Bạch sẽ bỏ qua.

    Ngươi chỉ thắng tiểu cục, mà với điều kiện ta không còn sống bao lâu, hắn sẽ lại tìm đến người.

    Tư Mã Hạo sẽ còn muốn cướp vị trí thập đại đệ tử chân truyền của ngươi.

    Trước mắt chỉ mới là khiêu chiến một cửa thôi.

    - Mặt sau còn có khiêu chiến khác chờ đợi ngươi.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Lần này tuy hắn đánh mặt Tư Mã Trường Bạch, Tư Mã Bạch, Tư Mã Hạo nhưng chỉ cần sư phụ vẫn không sống lâu thì hắn sẽ lại nghênh đón khiêu chiến khác.

    Tất nhiên bởi vì lần này thất bại, trong khoảng thời gian ngắn họ sẽ không quấy rầy hắn.

    Nhưng muốn tới khiêu chiến thì cứ đến đi.

    Người can đảm muốn cướp vị trí của mình sẽ không có kết cục tốt gì.

    Lần này có thể tát mạnh vào mặt Tư Mã Bạch, Tư Mã Hạo, lần sau tất nhiên có thể đánh càng nặng hơn.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Lần này dù là trong Bắc phong lục kiếm tiên cũng có người nghi ngờ vi sư động tay chân, cảm thấy vi sư dùng cách rất kỳ lạ để ngươi lĩnh ngộ kiếm ý.

    Chuyện này vi sư đã ừ rồi, tức là nói, trong mắt Bắc phong lục kiếm tiên, lần này ngươi thắng có một nửa là nhờ vào vi sư.

    Lục Nguyên nghe thầm hiểu, sư phụ tuyệt đối sẽ không hại mình.

    - Cây to đón gió lớn.

    Bây giờ trong môn phái đa phần hài hòa nhưng vẫn có một số nhân tố bất an, ví dụ Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch dã tâm hừng hực.

    Hắn bồi dưỡng nhiều thuộc hạ không lẽ chỉ để chơi thôi?

    Các ngươi đời này đại đệ tử Vân Dật, nhị đệ tử Vân Bình tranh tới tranh lui, đấu qua đấu lại.

    - Nếu ngươi quá nổi bật thì sẽ dẫn đến chút rắc rối, phải cuốn vào vòng xoáy không cần thiết.

    Lý Nguyên Bạch bỗng ho dữ dội, ho khan xong mới chậm rãi nói:

    - Tính tình ngươi luôn lười nhác, chỉ lần này bị buộc gắt gao mới cố gắng một phen, vi sư biết rõ.

    - Ngươi cũng không thích ra đầu sóng, không muốn cây to đón gió.

    - Lần này ngươi thắng tại Bắc phong đại tái có một nửa đẩy lên người vi sư, chắc họ sẽ cho rằng ngươi chỉ có thế thôi, sẽ không quá để ý ngươi.

    Một là vì bảo vệ ngươi, cũng thuận theo tính tình ngươi, tính ngươi vốn chính là vậy.

    Lý Nguyên Bạch từ từ giải thích.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Vậy cũng tốt, Bắc phong đại tái là bị buộc mới ra tay một lần.

    Mình vẫn là tiếp tục trở về sinh hoạt làm biếng, thế mới là chính mình.

    Tranh quyền đoạt lợi cái gì, không thấy mệt mỏi sao?

    Đương nhiên Lục Nguyên cũng hiểu đây vẫn là môn phái chính đạo, coi như hòa thuận, mặt ngoài mọi người hài hòa, sư huynh đệ thân thiện, sư thúc bá trân trọng, chỉ ngẫu nhiên có mâu thuẫn nhỏ.

    Nghe nói tại ma đạo môn phái, yêu ma quỷ quái chính là đồng môn tương tàn, tính kế nhau, thí sư giết cha, hỗn loạn.

    Tính tình của mình nếu đặt ở hoàn cảnh đó thì chắc bị người ăn sống không còn mẩu xương.

    ………

    Vẫn là Trường Xuân Cư, nhưng lần này là ở trong phòng ngủ của hắn.

    Trong phòng ngủ có một cái bàn, một cái ghế, một cái giường, rất đơn giản.

    Trên vách tường có một số trường kiếm treo lên, Lục Nguyên treo Dưỡng Ngô kiếm về chỗ cũ, cùng treo Trường Hồng kiếm lên vách tường.

    Hai thanh phi kiếm treo cùng một chỗ, trong phòng dường như sáng sủa nhiều.

    Nghe nói tu tiên giới có một ít kiếm tu ngay cả ngủ cũng phải đặt kiếm cùng chỗ với mình.

    Ăn cơm là dùng tay trái ăn tay phải cầm kiếm.

    Tắm rửa phải giấu trong bồn tắm.

    Đáng tiếc đó không phải là phong cách của ta, ta không cường như vậy.

    Nhìn Trường Hồng kiếm, Lục Nguyên tặc lưỡi, cái này là thắng về, cảm giác đặc biệt tốt.

    Đúng rồi, lần này thắng trừ thanh kiếm ra còn có vật khác, ví dụ như bốn mươi viên linh thạch hạ phẩm.

    Kiếm lời to, bốn mươi viên linh thạch hạ phẩm đã đưa vào tay hắn.

    Nghĩ đến lúc Tư Mã Bạch đưa tới bốn mươi viên linh thạch hạ phẩm làm vẻ mặt là thấy thích ngay, như ăn vào nhân sâm, mỗi lỗ chân lông đều thoải mái, đây là tinh thần cực kỳ dễ chịu.

    Dùng hết bốn mươi viên linh thạch hạ phẩm, để lại làm gì.

    Dù sao hạ phẩm linh thạch vốn chính là cho người dùng, để lại cũng không ích lợi gì.

    Nghe nói tại tu tiên giới có một số người thích sưu tập hạ phẩm linh thạch, tác dụng là ngắm nghía.

    Nghe nói có một số kẻ sĩ đại năng còn có thể ngắm ra năm sáu bảy tám, đối với điều này Lục Nguyên chỉ có nước khâm phục.

    Ta là tục nhân, rất tục.

    Ta được hạ phẩm linh thạch, ta chỉ muốn hấp thu linh khí bên trong tăng pháp lực bản thân, không muốn nghĩ điều gì khác.

    Chu sa vẽ trên lá bùa, tổng cộng năm lá bùa có chữ kỳ dị, thực ra là cổ triện tự.

    Hắn từng theo sư phụ học một ít cổ triện tự, trên cơ bản bùa tu tiên giới đều là lấy cổ triện tự hoàn toàn khác nhau vẽ ra.

    Chữ trên năm lá bùa nếu lấy chữ hiện tại giải thích thì là ‘Kim Phong’, ‘Mộc Phong’, ‘Thủy Phong’, ‘Hỏa Phong’, ‘Thổ Phong’.

    - Tật!

    Niệm một tiếng, đánh năm lá bùa vào năm hướng, chớp mắt đã bày xong ngũ hành Phong Linh trận.

    Ngũ hành Phong Linh trận chính là một loại phong cấm linh khí cấm pháp.

    Đầu năm nay tài nguyên thiếu thốn, một chút linh khí mọi người cũng tiếc lãng phí, cho nên phát minh ra Phong Linh trận.

    Một khi ngươi ở trong Phong Linh trận đập vỡ linh thạch, trong đó tỏa ra linh khí, những linh khí sẽ bị nhốt chặt trong ngũ hành Phong Linh trận, không có một chút tỏa ra ngoài, tuyệt đối lợi dụng tận gốc, không lãng phí chút nào.

    Đây toàn là bị buộc ra cả.

    Ai kêu Đại Tấn quốc thiếu thốn tài nguyên, mọi người chỉ có thể vừa khai thác vừa tiết kiệm, nghĩ hết cách tiết kiệm linh khí.

    Lúc này Lục Nguyên ngồi xếp bằng chính giữa ngũ hành Phong Linh trận, Trường Hồng kiếm rút ra, từng bước cắt vỡ bốn mươi viên linh thạch hạ phẩm.

    Bốn mươi luồng linh khí mỏng tỏa ra.

    Một luồng linh khí thì mỏng như bốn mươi cái dâng lên thì linh khí rất hùng hồn.

    Bốn mươi viên linh thạch hạ phẩm bị đập ra, bốn mươi luồng linh khí tụ tập một chỗ.

    Trong ngũ hành Phong Linh trận đậm đặc khác thường.

    Bây giờ Lục Nguyên cực kỳ vui sướng.

    Đây là hành động xa xỉ cỡ nào chứ.

    Sợ rằng thập đại đệ tử chân truyền không mấy ai hưởng thụ kiểu xa xỉ như vậy.

    Một hơi phá vỡ bốn mươi viên linh thạch hạ phẩm, phóng linh khí bên trong ra luyện công, hành động cực kỳ xa xỉ nói ra sẽ khiến không ít người kinh sợ.

    Xa xỉ thế này đủ khiến người sướng chết được.

    Chương 20: Vân Long thập biến

    Tất nhiên càng khoái là bốn mươi viên linh thạch hạ phẩm này là thắng từ đối thủ Tư Mã Bạch.

    Lấy linh thạch thắng từ đối thủ xa xỉ một phen càng khiến người sung sướng mỗi tấc thân thể.

    Linh khí quá nồng đậm, chỉ ngồi vào trong, chưa vận công đã cảm giác linh khí ùa vào người.

    Hắn ngồi xuống.

    Hít vào một hơi.

    Thở ra.

    Thuận theo hô hấp, linh khí nồng đậm nhanh chóng bị hút vào người, xông vào thập nhị chính kinh, kỳ kinh bát mạch.

    ………

    Hít vào thở ra.

    Lục Nguyên chợt mở mắt ra.

    Mới rồi hút hết linh khí trong bốn mươi linh thạch.

    Hắn đã tới trung kỳ luyện khí kỳ đệ ngũ tầng tiểu chu thiên, tiến cảnh cực lớn.

    Tại tu tiên giới. mỗi một tiểu cảnh giới chai làm tiền, trung hậu ba kỳ, mỗi kỳ rất khó đột phá.

    Đương nhiên loại đột phá này không cần lĩnh ngộ gì, khó là tích lũy pháp lực, tích lũy pháp lực không phải dễ, rất khó tích đầy.

    Dựa vào thắng được một bước từ sơ kỳ đệ ngũ tầng tiểu chu thiên thúc đẩy đến trung kỳ đệ ngũ tầng tiểu chu thiên, có thể nói là tiến bộ cực lớn.

    Nếu Tư Mã Bạch biết mình dựa vào hạ phẩm linh thạch thắng từ chỗ gã để tăng tiến pháp lực không ít thì chắc sẽ tức bể mũi ra.

    Hoa Sơn Bắc phong to lớn, thắng cảnh nổi danh rất nhiều, như Chân Võ Quán, Tiêu Công Thạch Thất, Trường Xuân Thạch Thất, Ngọc Nữ Song, Tiên Du Cống, Thần Thổ Nhai, Ỷ Vân Đình, Lão Quân Quải Lê Xử, Thiết Ngưu Đài, Bạch Vân Tiên Cảnh Thạch Bài Phường vân vân.

    Tương đối thì Quan Vân Đài không phải thắng cảnh nổi tiếng lắm.

    Quan Vân Đài phong cảnh cực đẹp.

    Đứng tại Quan Vân Đài, đằng trước là vách đá cheo leo, giữa vách đá vô tận đám mây đậm đặc.

    Những đám mây liên miên trập trùng như băng sơn bềnh bồng trên biển, tựa như do cẩm thạch điêu khắc thành các kiểu dáng cung điện đình tạ, cao thấp liên hợp thành tân thành nhìn không thấy không trường nhai.

    Đôi khi hỏa thành voi trắng tản mạn, vượn trắng to lớn, lạc đà thong dong, sư tử yên lành ngủ, cừu to mọng, gấu đứng yên, con gà, hoặc nằm, hoặc ngồi, hoặc đi, hoặc đứng.

    Nguyên cái quan tựa như biển mây.

    Vân khởi vân dũng, vân quyển vân thư, gió quét qua sóng tung tóe, sóng lớn vỗ bờ.

    Cảnh sắc này thật là rất đẹp.

    Nhưng Hoa Sơn Bắc phong vô cùng to lớn, mỹ cảnh Bắc phong rất nhiều, chỗ này cũng không nổi tiếng lắm.

    Tuy nhiên, Quan Vân Đài có tác dụng cực lớn.

    Muốn học Vân Long Tâm Pháp bình thường hay đến xem mây ở Quan Vân Đài.

    Vân Long Tâm Pháp chính là do đệ nhị đại tổ sư Bắc phong sáng chế ra.

    Nghe nói đệ nhị đại tổ sư Bắc phong đem bộ tâm pháp này tu hành đến mức Vân Long Thập Biến, thiên hạ vô địch.

    Nhưng hậu bối như vậy hơn bốn ngàn năm nay không ai lấy về vinh quang tiền bối, luyện Vân Long Tâm Pháp thành Vân Long Thập Biến.

    Lúc này là sáng sớm, nhưng không có tia nắng ban mai.

    Trời âm u nhưng không thể che lấp cảnh biển mây.

    Quan Vân Đài là một tảng đá xanh to lớn, đá có hơn một nửa nhô lên giữa không trung vách đá.

    Đứng tại đây chỉ cần là người không thể ngự kiếm phi hành thì sẽ phập phồng lo âu.

    Lúc này trên Quan Vân Đài đang đứng hai người.

    Một ông lão tóc trắng, một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi trông khá là tinh ranh.

    Ông lão tóc bạc chính là trong Bắc phong lục kiếm tiên nổi danh Thùy Mộ Kiếm Tiên Lý Nguyên Bạch, cũng là danh chấn một phương, chẳng qua nay số mạng sắp hết.

    Thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi tất nhiên là đệ tử duy nhất của Lý Nguyên Bạch, Lục Nguyên.

    Bây giờ Lục Nguyên thật thảm.

    Cũng không biết có phải lần ở Bắc phong đại tái mình biểu hiện tốt quá không mà sư phụ Lý Nguyên Bạch hình như cho rằng mình còn có thể cố gắng một phen, nên bắt đầu đặc huấn mình.

    Trời ơi đất hỡi, đặc huấn thì cứ đặc huấn đi, không cần sáng sớm lôi người từ trong chăn ra đi.

    Bắc phong đại tái là tháng mười, bây giờ đã qua một tháng, thời tiết lạnh biết bao.

    Thời tiết lạnh như vậy ai mà muốn ra khỏi chăn, núp trong chăn sướng biết bao.

    Được rồi, tuy giờ mình không sợ rét lạnh nữa nhưng muốn ngủ nướng làm sao cũng phải tìm cớ chứ.

    - Oáp--

    Trong lúc vô tình hắn lại ngáp một cái.

    Lý Nguyên Bạch đứng đó, tóc trắng bay bổng, râu trắng phất phơ, thật là một người tiên phong đạo cốt.

    - Lục Nguyên, bây giờ kiếm pháp của ngươi không tệ, tuy không bằng đám xương già chúng ta nhưng cấp bậc ngang nhau, đều là tầng kiếm ý, cách chung cực kiếm ý xa xôi vô vọng.

    Bây giờ ngươi cần phải rèn luyện kiếm kỹ, cuối cùng có một ngày sẽ đuổi kịp lão già chúng ta.

    Nói đến kiếm thuật của đệ tử thì Lý Nguyên Bạch có chút kiêu ngạo.

    Mới chỉ mười sáu tuổi đã tới tầng kiếm ý, dù đặt tại đâu thì đều là thiên tài.

    Đương nhiên bởi vì Lý Nguyên Bạch che giấu, mấy Bắc phong lục kiếm tiên khác còn tưởng ông dùng thủ đoạn đặc biệt, cho nên không xem trọng hậu bối Lục Nguyên.

    Lý Nguyên Bạch nói tiếp:

    - Pháp lực của ngươi không tính tệ, bây giờ đã là trung kỳ luyện khí kỳ đệ ngũ tầng tiểu chu thiên, thực lực này tại thập đại đệ tử chân truyền cũng coi như trung đẳng.

    Nếu tuổi thọ vi sư còn nhiều thì có thể từ từ dạy ngươi, nhưng giờ vi sư không còn bao nhiêu ngày, đem tổng quyết Vân Long Tâm Pháp truyền cho ngươi.

    - Bây giờ có lẽ ngươi không hiểu được nhưng sau này có thể từ từ ngộ ra.

    - Vân Long Tâm Pháp do mây sinh ra, do vân biến, xưng là Vân Long Thập Biến.

    - Muốn nói đến Vân Long Tâm Pháp thì phải trước tiên nói long sinh cửu tử.

    Cửu tử này là Bị Hí, Ly Vẫn, Bồ Lao, Bệ Ngạn, Thao Thiết, Bát Phúc, Nhai Tí, Toan Nghê, Tiêu Đồ.

    Thường nói long sinh cửu tử, mỗi con khác nhau.

    - Vân Long Tâm Pháp, chín biến trước của Vân Long Thập Biến là Bị Hí biến, Ly Vẫn biến, Bồ Lao biến, Bệ Ngạn biến, Thao Thiết biến, Bát Phúc biến, Nhai Tí biến, Toan Nghê biến, Tiêu Đồ biến.

    Chỉ có luyện thành cửu biến này mới thúc đẩy biến cuối cùng, Chân Vân Long biến.

    Một khi luyện Chân Vân Long biến thì nguyên khí tiên giới sẽ liên tục giáng xuống trọng tố thân Vân Long, như hóa thành rồng thật sự.

    Năm đó đệ nhị đại tổ sư luyện chính là Chân Vân Long biến.

    Nguyên khí tiên giới liên tục giáng xuống, trọng tố thân Vân Long thành thể thực long, thiên hạ vô địch.

    - Về đệ thập biến Chân Vân Long biến biến, biến này trước tiên đừng luyện, cơ bản không khả năng luyện được.

    - Phải trước luyện cửu biến trước, Bị Hí biến, Ly Vẫn biến, Bồ Lao biến, Bệ Ngạn biến, Thao Thiết biến, Bát Phúc biến, Nhai Tí biến, Toan Nghê biến, Tiêu Đồ biến.

    Mỗi luyện thành một tầng thì có thể tăng nhiều thực lực, pháp lực bản thân cũng sẽ biến đổi một tầng, quả là thần diệu vô cùng.

    Lý Nguyên Bạch nói.

    Lúc này Lục Nguyên tinh thần hơi nâng cao, dù sao đây là pháp môn vô cùng tinh diệu, không phải bình thường có thể so được.

    Vân Long Tâm Pháp, Vân Long Thập Biến chính là tâm pháp cao nhất Bắc phong.

    Nhưng càng nghe, Lý Nguyên Bạch dạy càng kỹ càng thì Lục Nguyên phát hiện mình ngày càng buồn ngủ, muốn ngáp.

    Thấy phản ứng của Lục Nguyên, Lý Nguyên Bạch cười thầm.

    Đệ tử của mình tính tình sẽ không thay đổi.

    Người ta nói giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, quả nhiên không sai.

    Nhưng lúc ông dạy tổng thể thì hắn có nghiêm túc lắng nghe, vậy cũng là không tệ rồi.

    Vân Long Tâm Pháp vô cùng thâm ảo, hơn nữa bên trong biến ảo khó nắm, tất cả phải xem lĩnh ngộ sau này của đệ tử mình.

    Chương 21-23: Trở về

    Có một số người đạp trên con đường người đi trước, từng bước một tiến tới.

    Có một số người có sáng ý, có thể tự tìm đường cho mình, còn là con đường không sai, không ngừng tiến bước.

    Đệ tử của ông là người sau, cái loại có sáng ý, thường óc chợt lóe tia sáng.

    Đối với người như vậy không cần nghiêm khắc quản giáo, nếu không phải ông không còn sống bao lâu thì sẽ không trước tiên truyền tổng thể tối cao Vân Long Thập Biến cho hắn.

    Lý Nguyên Bạch nhìn đầy trời vân khí, nói:

    - Lục Nguyên, chỗ này là Quan Vân Đài, ngươi hãy ở đây quan sát một lát đi, có lợi ích cho ngươi lĩnh ngộ biến đổi Vân Long Tâm Pháp.

    - Vâng!

    Lục Nguyên gật đầu.

    Sư phụ ở bên cạnh, muốn làm biếng cũng không tiện.

    Hắn chỉ đành ngồi xếp bằng, bắt đầu nhìn biển mây đằng trước.

    Biển mây biến đổi vô thường, ở trong mắt Lục Nguyên đã bắt đầu biến thành các loại gà nướng,, thỏ nướng, còn có dương nướng, càng nghĩ càng thèm thuồng.

    Nếu Lý Nguyên Bạch biết đệ tử của mình giờ đang nghĩ cái gì chắc sẽ dở khóc dở cười, không biết nên nói gì đây.

    …………

    Chớp mắt đã qua nửa năm.

    Lục Nguyên nằm trên cỏ, lúc này đã là xuân về hoa nở.

    Thời tiết thế này là thoải mái nhất.

    Thoải mái khiến người muốn làm biếng.

    Nằm trên cỏ, cảm nhận chim hót ríu rít, ngày xuân thật tốt.

    Vào ngày xuân ngủ nướng cảm giác càng tuyệt.

    Lục Nguyên thở ra hơi dài.

    Nửa năm qua tuy hắn không cố gắng quá nhiều nhưng không quá lười, thúc đẩy pháp lực lên đến hậu kỳ luyện khí kỳ đệ ngũ tầng tiểu chu thiên.

    Đương nhiên về mặt kiếm thuật thì rất khó tiến bộ, hắn đã tới cấp kiếm ý, cực kỳ khó tăng tiến về kiếm thuật.

    Ở không xa, hai người Diệp Phương, Diệp Viên đang so kiếm.

    Hai người này giờ không tìm Lục Nguyên so kiếm nữa.

    Tuy so kiếm với Lục Nguyên tiến bộ cực lớn nhưng lần nào cũng thua thì cảm giác không quá tốt, kiếm thuật của Diệp Phương, Diệp Viên còn ngừng ở tầng thứ nhất bó buộc kiếm chiêu, chỉ hơi sờ đến kiếm thuật tầng thứ hai không bó buộc vào kiếm chiêu.

    Đấu kiếm thì sao có thể là đối thủ của Lục Nguyên, thua rất nhiều lần, tất nhiên không không kiếm Lục Nguyên so kiếm nữa.

    Dĩ nhiên ba người là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, cái gì uống rượu nướng đồ ăn đều cùng một chỗ.

    Hiếm khi trong một môn phái tìm được người cùng hội cùng thuyền.

    Nhìn Diệp Phương, Diệp Viên đấu kiếm, tâm trí Lục Nguyên không biết chạy đi đâu.

    Bây giờ mình mới mười bảy tuổi, lúc rời khỏi nhà là mười tuổi, bất giác ra đi đã lâu tới bảy năm.

    Có lẽ mình nên về nhà nhìn xem.

    Tiên nhân không tuyệt tình, huống chi tu tiên giả, mình thật là có chút nhớ nhà.

    Lý Nguyên Bạch hỏi:

    - Ngươi muốn xuống núi về nhà một chuyến?

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Phải.

    - Thiên tính hiếu thảo, này không sai.

    Lý Nguyên Bạch khen ngợi gật đầu, nói:

    - Vậy được, ngươi xuống núi đi, nhưng không thể đi quá lâu.

    Lấy thời gian một năm làm hạn định, trong một năm ngươi phải trở về.

    Khi Lý Nguyên Bạch thốt lời là thời hạn thân thể ông chỉ chống được một năm, vượt qua thời gian thì không có cam đoan.

    Lúc ông chết Lục Nguyên nhất định phải ở trên núi, nếu không thì sợ rằng tài sản sẽ bị cướp, không rơi vào tay đệ tử ông được.

    Lục Nguyên gật đầu, một năm dư dả rồi, mình chỉ muốn xuống núi thăm phụ mẫu một chuyến thôi.

    Bảy năm chưa gặp, hơi nhớ nhung.

    Bảy năm trước cái gì cũng không hiểu, khi đó nghe nói có thể thành tiên trưởng liền vô cùng vui vẻ, không để ý về nhà từ biệt.

    Giờ chỉ có rời khỏi nhà mới càng thêm nhớ nhà.

    Lý Nguyên Bạch dặn bảo:

    - Chuyến này ngươi xuống núi phải cẩn thận nhiều chỗ, đừng tùy tiện xung đột với người tứ đại tiên môn khác.

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Vâng.

    - Ngươi xuống núi đừng đi dưới đất, thế giới dưới đất cực kỳ hỗn loạn, bên trong có rất nhiều cao thủ yêu ma, coi như là vi sư đi cũng không dám bảo đảm.

    Đại Tấn quốc có hai thế lực, một là năm tòa tiên sơn trên mặt đất có ngũ đại tiên môn.

    Một là yêu ma dưới đất.

    Giữa hai bên vừa lúc phân cách Đại Tấn quốc.

    Cao thủ yêu ma dưới đất không ít hơn ngũ đại tiên môn, tu tiên giả đi vào đó muốn sống sót không phải dễ.

    - Vâng!

    Lục Nguyên gật đầu, hứa:

    - Ta sẽ không xâm nhập dưới đất, ta cũng sợ chết.

    - Vậy thì đúng rồi.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Đừng cấu kết với ma đạo, đừng tàn sát đồng môn chính đạo, những giới luật môn phái này chắc ngươi rất rõ, không cần vi sư lặp lại.

    Lý Nguyên Bạch nói một hơi, bất giác lại ho.

    Kỳ thực lúc này bên cạnh còn đứng một ông lão tóc trắng gầy gò tên là Tống lão.

    Tống lão là ông lão đi theo Lý Nguyên Bạch rất lâu, tư chất không được nên không bị nhận làm đệ tử nhưng người rất trung thành tận tâm, luôn hầu hạ Lý Nguyên Bạch.

    Lục Nguyên nhìn Tống lão, nói:

    - Tống lão, trong thời gian ta xuống núi làm phiền lão chăm sóc sư phụ.

    Tống lão gật đầu nói:

    - Thiếu chủ nhân cứ yên tâm.

    Lão gọi Lý Nguyên Bạch là lão chu nhân thì tất nhiên gọi Lục Nguyên là thiếu chủ nhân.

    Lục Nguyên thấy vậy thì không nói gì thêm, thu xếp hành lý.

    Xuống núi không phải chuyện dễ.

    Đừng tưởng rằng núi Hoa Sơn tiên môn dễ xuống.

    Hoa Sơn tiên môn chính là một trong năm ngũ đại tiên môn chính đạo của Đại Tấn quốc.

    Tiên môn như vậy phòng ngự tầng tầng, năm đó hắn theo sư phụ Lý Nguyên Bạch tiến vào Hoa Sơn tiên môn chỉ thấy vô số ánh sáng bảy sắc, vô tận ánh sáng.

    Những ánh sáng này bề ngoài dễ nhìn nhưng là tầng tầng cấm chế.

    Hộ sơn đại trận Hoa Sơn tiên môn một khi dựng lên, coi như là chủ Bắc phong Nguyên Nguyên Thượng Nhân đích thân ra tay thì e rằng không qua nổi.

    May là Lục Nguyên hiện nay là thập đại đệ tử chân truyền Bắc phong, có danh hiệu.

    Đưa ra danh hiệu của mình thì được một con đường nhỏ, đi theo đường này hai bên là ánh sáng bảy sắc không ngừng biến ảo.

    Lục Nguyên biết rõ đó là cấm chế cực kỳ đáng sợ, một khi đụng chạm liền chết không chỗ chôn.

    Tốt lắm, rốt cuộc xuống núi.

    Quay đầu lại là một tòa Hoa Sơn khổng lồ.

    Cuối cùng xuống núi.

    Ở trên núi lâu có chút buồn bực, hơn nữa quan trọng lòng thực vật trên núi nhạt như nước ốc.

    May là hắn còn nướng vài món ăn ngon.

    Nhưng ta biết trù nghệ bản thân tay nghề coi như lớp giữa nhất lưu và nhị lưu.

    Thế gian có chút đầu bếp trình độ đỉnh cao.

    Rất nhanh đã đến gần một thành trì, tìm một tửu lâu, kêu không ít món ăn nổi danh.

    Món nổi nhất tửu lâu này là mười tám món: toan thái ngư, hồng du tố phì tràng, đại thiên kiền thiêu ngư, khiếu hóa kê, đặc vị thịt dê, hỏa bạo đại hà.

    Hắn ăn đến miệng đầy mỡ, kêu thêm mấy cân hoàng tửu, tùy tay chứa vào tử hồ lô mới mua không lâu, thỏa mãn rời đi.

    Giờ thay đồ, không sai.

    Một thân áo xanh, sau lưng phối kiếm, lưng giắt tử hồ lô, tạo hình này khá oai.

    Lục Nguyên rất vừa lòng bộ dạng hiện tại của mình.

    Hắn đi không vội vã, một đường nhàn nhã dạo bước.

    Bởi vì rời đi bảy năm, bảy năm trước sức khỏe phụ mẫu không vấn đề, hắn không có bao nhiêu tình cảm gần hương tình khiếp, một đường dạo chơi, hưởng thụ hồng trần phồn hoa, chậm rãi đi đến Đông Lâm trấn.

    Đông Lâm trấn vẫn không khác gì trước, không có phòng mới, chỉ là càng thêm xập xệ chút.

    Trấn vẫn chỉ có đường chính giữa phủ đá xanh bằng phẳng, đường khác đều là đá cao thấp không đồng đều.

    May là hôm nay trời không mưa, nếu không chắc đã đầy người bùn lầy.

    Lục Nguyên đi trên phố lớn ngõ nhỏ quen thuộc, người bên cạnh không mấy ai nhận ra Lục Nguyên.

    Lục Nguyên thay đổi.

    Mười tuổi và mười bảy tuổi là đoạn thời gian diện mạo biến đổi cực kỳ hơn.

    Cộng thêm quan trọng nhất là khí chất.

    Bảy năm nay Lục Nguyên biến đổi mặt mày rất lớn, khí chất thay đổi càng lớn hơn.

    Luôn sinh hoạt tại Hoa Sơn tiên môn, tuy tính lười biếng gian xảo không thay đổi gì mấy nhưng mang theo chút tiên khí.

    Người bên cạnh có không ít tò mò đánh giá Lục Nguyên nhưng không ai nhận ra hắn.

    Người thấy Lục Nguyên đều tò mò nghĩ, khí chất bất phàm, ăn mặc quý giá như vậy chắc không phải là cái gì con trai quốc công, vương gia trong vương thành chứ?

    Lục Nguyên đánh giá hai bên, nhận ra vài người.

    Ủa, đó không phải là Tạ gia tiểu nương tử sao?

    Lúc nhỏ mình nghịch ngợm từng nhìn trộm nàng tắm rửa.

    Lúc ấy cho rằng là người đẹp nhất trần đời hóa ra chỉ vậy thôi, khi ấy mình còn ảo tưởng sau này lớn lên phải cưới người vợ đẹp như thế.

    Thời gian bảy năm khiến Tạ gia tiểu nương tử từ thiếu phụ hai mươi tám biến thành hơn hai mươi, so với ban đầu càng dụ hoặc.

    Nhưng ở tại Hoa Sơn tiên môn lâu, ánh mắt cao nhiều, giờ nhìn Tạ gia tiểu nương tử chỉ gần với mức nhất lưu nhan sắc cỡ này tại Bắc phong thấy nhiều, dĩ nhiên hắn sẽ không động tâm.

    Ủa, người kia, mập mạp, hơi quen mắt, chắc không là lão tam mập Giả gia chứ?

    Lúc đó mình chơi thân với hắn lắm, khi ấy mình bắt cọp, Giả lão tam vì không kịp bò lên cây suýt bị cọp ăn.

    Lúc ấy vì mình trượt chân, kết quả bị Lý Nguyên Bạch thấy cho rằng mình xả thân cứu người, tâm tính cực tốt nên thu làm đệ tử.

    Mình tiến vào tiên môn có quan hệ rất lớn với Giả gia lão tam mập.

    Đi trên phố lớn ngõ nhỏ quen thuộc, cảm xúc trong lòng ngổn ngang.

    Đường có dài hơn cuối cùng đến cuối.

    Rốt cuộc đi sắp hết đường đá xanh.

    Đây là đầu đông trấn Đông Lâm trấn.

    Nhà mình tại đây.

    Bảy năm, rời đi đã suốt bảy năm.

    Bây giờ cuối cùng về nhà rồi.

    Đông Lâm trấn, đông trấn.

    Có một nhà Lục gia y quán.

    Lục gia y quán trang trí đơn giản, một cái quầy, mặt sau là tủ dược.

    Lục đại phu kêu to:

    - Người tiếp theo!

    Y thuật của Lục đại phu chỉ trung bình.

    Nhưng Đông Lâm trấn là trấn nhỏ, tổng cộng có hai y sinh, một là y sinh trình độ tám lạng nửa cân với Lục đại phu.

    Cứ thế, nhà Lục gia y quán của Lục đại phu làm ăn coi như tạm được.

    Người tiếp theo là thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi có vẻ lém lỉnh, bộ thanh y không biết do vật gì dệt thành khá là mềm nhẵn, sợ rằng thiếu niên không giàu cũng sang.

    - Chìa tay ra.

    Xem bệnh phải vọng, văn, vấn, thiết.

    Y thuật của Lục đại phu chưa giỏi đến mức vừa nhìn liền biết bệnh gì, tất nhiên phải thiết.

    Chỉ là Lục đại phu cảm thấy thiếu niên lém lỉnh này quen mắt quá.

    Thiếu niên mỉm cười kêu:

    - Cha!

    Tiếng cha vừa ra, Lục đại phu ngây ngốc.

    Mình tổng cộng có ba con trai, một con gái.

    Con cả Lục Phương sớm thành gia, có một trai một gái.

    Con thứ hai Lục Dã năm trước cũng thành gia, con dâu có bầu.

    Còn lại con thứ ba Lục Nguyên.

    Lục Nguyên luôn khác với con cả, con thứ hai, vô cùng bướng bỉnh.

    Lúc đó ông không quá để ý, cho rằng lớn chút cưới vợ thì tất nhiên sẽ bình tâm.

    Ai mà ngờ con thứ ba cơ duyên xảo hợp cùng một tiên trưởng đi tu tiên.

    Con thứ ba có tiền đồ như vậy đương nhiên là việc tốt, nhưng liên tiếp bảy năm không gặp một mặt, làm cha tự nhiên sẽ lo lắng.

    Thiếu niên lém lỉnh trước mắt nhìn khá quen, lại nghe hắn gọi cha, Lục đại phu qua đã lâu mới phản ứng.

    - Ngươi là, Nguyên nhi?

    - Đúng rồi!

    Thiếu niên lém lỉnh cũng chính là Lục Nguyên gật đầu.

    Vốn cho rằng sẽ kích động, kết quả lúc gặp cha thì kích động thật.

    Cho rằng bảy năm cha sẽ không già đi, nhưng giờ xem ra cha già chút, tóc đã lấm tấm trắng.

    Cha con gặp mặt có chút lạnh lùng.

    Đợi gặp mẹ Lục Trương thị, mẹ con gặp nhau, Lục Trương thị liền ôm đầu Lục Nguyên khóc rống, khóc một hồi mới bình tĩnh lại.

    Qua chốc lát, đại ca Lục Phương, nhị ca Lục Dã, tam tỷ Lục Diệp đều trở về.

    Bây giờ Lục gia đúng là đại gia đình.

    Lục đại phu, Lục Trương thị là đời thứ nhất.

    Đời thứ hai có bảy người, lão đại Lục Phương và vợ, lão nhị Lục Dã và vợ, lão tam Lục Diệp và chồng, tuy đã lấy chồng nhưng nghe nói tiểu đệ về nhà thì lập tức mang theo chồng quay về, cộng thêm lão tứ Lục Nguyên, tổng cộng bảy người.

    Trừ Lục Nguyên ra, những người khác đã kết hôn.

    Đời thứ ba lão đại Lục Phương có một trai một gái, lão tam Lục Dã có một con trai.

    Bây giờ xem ra là một gia đình khá lớn.

    Kỳ thực sáu người đời thứ hai kích động quay về nhà là muốn xem đệ đệ theo tiên trưởng đi bảy năm bây giờ có trở thành tiên trưởng trong truyền thuyết không.

    Đối với tiên trưởng trong truyền thuyết họ rất tò mò.

    Đại Tấn quốc thường có truyền thuyết nhân giáng trần, nhà nhà tín ngưỡng đạo giáo tam thanh.

    Bảy năm trước Lục Nguyên có tiên duyên khiến bao người hâm mộ.

    Bây giờ Lục Nguyên trở về thì tất nhiên phải nhìn xem chút.

    Con trai của Lục Phương là người đầu tiên nói ra suy nghĩ của mọi người:

    - Tứ thúc, nghe nói ngươi theo tiên trưởng đi, bây giờ có phải thành tiên trưởng?

    Nếu là tiên trưởng thì có thể biểu diễn một ít tiên thuật cho xem không?

    Tiểu tử này hơi giống Lục Nguyên trước kia, cũng là tiểu quỷ nghịch ngợm.

    Lục Nguyên nhìn trái nhìn phải, phát hiện mọi người đều mong chờ nhìn mình, xem ra hôm nay không biểu diễn không được.

    Tay động, đầu ngón tay bốc lên ngọn lửa, đấy là pháp lực dẫn đốt không khí, không phải việc gì khó.

    Lửa nhấp nháy không ngừng.

    - A!

    - Tiểu đệ thật sự thành tiên nhân!

    Từng tiếng kêu kinh ngạc.

    Lục Nguyên cảm thấy bây giờ mình giống như biểu diễn tạp kỹ.

    Đại ca Lục Phương càng vạm vỡ, nhị ca Lục Dã cũng rắn chắc không ít, đen hơn.

    Tam tỷ Lục Diệp đẹp rất nhiều, xem ra gả cho người sẽ biến càng đẹp.

    Nhìn đầu chân mày của tam tỷ và tam tỷ phu thì chắc rất ân ái, hắn yên tâm rồi.

    Mọi người dù sao là gia đình, thảo luận một lát tình hình bảy năm qua.

    Lục Nguyên đại khái kể một số việc trên Hoa Sơn tiên môn Bắc phong, chỉ kể sơ lược đã khiến cả nhà hâm mộ vô cùng.

    Đây chính là sinh hoạt tiên nhân trong truyền thuyết.

    Lục Nguyên có hỏi một số tình huống trong nhà.

    Đại ca Lục Phương không muốn kế thừa phụ nghiệp, đi trong huyện thành làm bộ đầu.

    Làm bộ đầu không tệ, so với làm y sinh tốt hơn.

    Nhị ca Lục Dã cũng không muốn kế nghiệp, muốn cùng đại ca làm việc trong huyện nha.

    Kết quả Lục đại phu bi kịch.

    Lão đại làm bộ đầu, lão nhị làm bộ khoái, đứa con thứ ba càng hay, làm tiên nhân.

    Vốn sinh ba đứa con tưởng sẽ có một đứa nối nghiệp cha, giờ hay lắm, không một đứa nào, khiến Lục đại phu khóc ròng, làm sao chịu nổi.

    Còn tam tỷ Lục Diệp thì tam tỷ phu là chưởng quầy tiệm gạo, điển hình con nối nghiệp cha.

    Cả nhà ngồi một chỗ trò chuyện, ấm áp hòa thuận vô cùng.

    Lục Nguyên rất hưởng thụ không khí như vậy.

    Thoải mái, ấm áp.

    ………

    Đông Lâm trấn không tính là lớn.

    Một khi xảy ra chuyện gì lạ liền chấn động toàn trấn.

    Tiểu quỷ nhà Lục gia bảy năm trước có tiên duyên đi theo tiên nhân đã trở về, điều này tất nhiên là việc chấn kinh toàn trấn, khiến cả Đông Lâm trấn náo nhiệt lên.

    - Nghe nói chưa?

    Tiểu quỷ Lục gia trở về rồi.

    - Đứa nào?

    - Thì là đứa bảy năm trước đi theo tiên nhân tóc trắng đó.

    - A, là nó hả, nhớ nhớ, tiểu quỷ đó may mắn thật.

    - Xuỵt, nhỏ giọng chút.

    Nghe nói tiểu quỷ đã thành tiên nhân, ở Lục gia còn biểu diện tiên kỹ ngón tay ra lửa.

    - Cái này gọi là may mắn, một phen thành tiên nhân.

    - Đúng rồi, Tạ gia tiểu nương tử, năm đó tiểu quỷ còn nhìn lén ngươi tắm rửa, bây giờ hắn thành tiên nhân, nói không chừng ngươi sẽ thành tiên phi đâu.

    Người nhiều chuyện nói vậy khiến Tạ gia tiểu nương tử mặt đỏ hồng, tính tình vẫn như bảy năm trước, da mặt mỏng, không chịu được người khác đùa.

    - Đi thôi, chúng ta đi xem tiên nhân đi.

    - Lục Nguyên thành tiên nhân, chúng ta một đống người đi ngó, hắn sẽ không tức giận chứ?

    - Xì, tiểu quỷ Lục Nguyên năm đó đều là ta rửa đít cho hắn, lúc mới ra đời ta còn ôm đâu.

    Giờ hắn thành tiên nhân, chúng ta đi xem hắn thì có sao nào?

    Nói chuyện là một bà thím hừng hực khí thế.

    - Đi xem một chút đi, chưa từng thấy tiên nhân đâu.

    - Đúng thế, bình thường châu phủ có tiên nhân, huyện thành cực ít tiên nhân, không ngờ Đông Lâm trấn chúng ta cũng ra một vị tiên nhân.

    Ai cũng vô cùng tò mò, cuối cùng nhiều người tụ tập thành lực lượng tập thể hướng về Lục gia y quán.

    Coi như là Tạ gia tiểu nương tử mặt hồng cũng kiềm không được tò mò cùng người đi hướng Lục gia y quán.

    Đây là một vùng đất tương đối rộng lớn, diện tích lãnh thổ bao la, kéo dài đến vạn dặm.

    Trên vùng đất này có năm ngọn núi cao, phía trên có năm đại tiên môn, đồng thời, trên rất nhiều sơn mạch cũng có Tu tiên giả, tu tiên môn phái, chỉ là không cường đại bằng năm đại tiên môn mà thôi.

    Còn dưới lòng đất lại rất mênh mông, tựa hồ là một thế giới vô biên vô hạn, trong lòng đất cũng không thiếu yêu ma, những yêu ma này cũng cường đại thần kỳ, càng đi sâu xuống lòng đất, khả năng đụng phải yêu ma cường đại lại càng lớn, những yêu ma này tuy ở dưới lòng đất sâu thẳm, nhưng thỉnh thoảng cũng có thể từ dưới lòng đất chui lên.

    Chính vì vậy, cho nên rất nhiều tiên môn, mới để đệ tử đi diệt trừ yêu ma dưới lòng đất.

    Ở nước Đại Tấn thường xuyên có Tu tiên giả và yêu ma dưới lòng đất xuất hiện.

    Bản thân triều đình nước Đại Tấn cũng có thực lực nhất định, tuy không thể so sánh với năm đại tiên môn, nhưng nhất định cũng có Tu tiên giả, gia nhập vào triều đình nước Đại Tấn.

    Nước Đại Tấn, tỉnh Đông Bình, phủ Đông Đạo, huyện Đông Dã.

    Huyện Đông Dã gần đây có phần không yên ổn.

    Nơi đây vốn rất an bình, chỉ là hai tháng trước, ở vùng núi Quảng Diệp của huyện Đông Dã nghe nói xuất hiện yêu ma, yêu ma này còn có thể tập kích người, lúc mới đầu cũng không có gì, người chết cũng không nhiều, sau này, trên cơ bản chỉ có những người đi qua quan đạo gần núi Quảng Diệp mới bị tập kích, bị yêu ma giết chết.

    Thoáng chốc huyện Đông Dã lập tức rối loạn lòng người.

    Yêu ma đối với phàm nhân trên thế gian mà nói, là chuyện tương đối đáng sợ, huyện lệnh Đông Dã gần đây cũng lo lắng không yên, huyện Đông Dã là một huyện nhỏ vắng vẻ, quan đạo phụ cận cũng không nhiều, chỉ có một quan đạo có thể nói là tương đối quan trọng gần núi Quảng Diệp, nếu quan đạo đó không có người qua lại, trên cơ bản, huyện Đông Dã sẽ bị ngăn cách với thế giới bên ngoài.

    Huyện lệnh Đông Dã buồn bã vô cùng, mục đích làm quan của hắn, cũng không phải vì điều gì vĩ đại, cái gọi là ba năm làm tri phủ thanh liêm cũng có thể kiếm được mười vạn lạng bạc, mục đích làm quan của hắn chính là số bạc trắng bóng kia, nhưng gần đây lại xuất hiện yêu ma, cái mạng nhỏ của hắn còn chưa chắc giữ được, bạc trắng gì đó cũng chỉ có thể xếp phía sau.

    Huyện lệnh Đông Dã cũng biết, mình căn bản không thể đối phó được với những yêu ma này, khi hắn ở Đông Châu trước kia đã từng được chứng kiến lực lượng của yêu ma, đó là lực lượng có thể hủy diệt tất cả, chỉ có mời Tu tiên giả mới có thể đối phó được.

    Huyện lệnh Đông Dã cũng đã mời nhân vật ở nơi lớn hơn như Đông Châu, phàm nhân gọi là tiên trưởng, nhưng huyện lệnh Đông Dã biết rõ đó là Tu tiên giả.

    Đương nhiên, Tu tiên giả cũng không dễ mời.

    Huyện lệnh khó khăn lắm mới mời tới được mấy vị.

    Đúng lúc này, nghe nói bổ đầu Lục Phương trong huyện có tứ đệ cũng là Tu tiên giả, gần đây mới từ trên núi xuống, huyện lệnh Đông Dã vô cùng vui mừng, lập tức nhờ Lục Phương đi mời tứ đệ kia, mặc dù nghe nói tứ đệ kia và tiên nhân cùng đi tu tiên trong vòng bảy năm cũng không luyện ra cái gì, nhưng tốt xấu gì cũng là Tu tiên giả, có thêm một Tu tiên giả là có thêm một phần lực lượng.

    Như vậy, cũng dễ đối phó với yêu ma của núi Quảng Diệp hơn.

    ——————

    Thị trấn Đông Lâm.

    - Núi Quảng Diệp xuất hiện yêu ma?

    Lục Nguyên nghe thấy tin này, không khỏi nhíu mày.

    Đây có lẽ là yêu ma từ dưới đất chui lên.

    Ý định ban đầu của Lục Nguyên chỉ là tới thăm người nhà, căn bản không muốn đi đấu yêu ma gì cả, khi xuống núi, sư phụ Lý Nguyên Bạch đã căn dặn kỹ càng, yêu ma dưới lòng đất không dễ chọc, thực lực của chúng cũng không dưới năm đại tiên môn, tuyệt đối đừng đi xuống lòng đất, Lục Nguyên từ trước đến giờ cũng không phải người thích chõ mũi vào chuyện người khác.

    Nhưng tình huống hiện tại, nếu không giải quyết yêu ma núi Quảng Diệp, đại ca Lục Phương và nhị ca Lục Dã thân là bộ khoái bộ đầu, chỉ sợ sớm muộn cũng phải giao phong với yêu ma, mà thân phận phàm nhân giao phong với yêu ma, tuyệt đối là đi vào cõi chết, hắn thân là Tu tiên giả, càng hiểu rõ lợi hại của yêu ma, đó tuyệt đối không phải thứ phàm nhân có thể đối phó được.

    Không có cách nào, xem ra hắn cũng chỉ còn lựa chọn đi đấu với yêu ma.

    Đương nhiên, bản thân cũng không xem là vi phạm lời căn dặn của sư phụ Lý Nguyên Bạch.

    Sư phụ căn dặn, kêu hắn không đi xuống lòng đất, bản thân hắn cũng không đi xuống lòng đất, mà chỉ là đấu với yêu ma từ lòng đất chui lên.

    Có thể đấu với yêu ma, xem như cũng không tệ.

    Dù sao, nói thật, bản thân hắn cũng có chút ngứa tay, tu tiên bảy năm, ngày nào cũng nghe sư môn trưởngbối giảng cách trảm yêu trừ ma, nhưng lại chưa bao giờ trảm yêu trừ ma, hiện giờ, phải đi xem xem, rút cuộc yêu ma mạnh như thế nào, dù sao hắn cũng không phải liều chết, nếu thật sự đánh không lại thì bỏ chạy là được.

    - Được, ta đi với các ngươi đến huyện nha.

    Lục Nguyên dự định đến huyện nha trước, nghe nói huyện lệnh Đông Dã cũng đã mời được mấy vị Tu tiên giả cùng đi trừ ma.

    Nghe nói như vậy, Lục đại phu cùng Lục Trương Thị đều vô cùng lo lắng:

    - Nguyên nhi, con mới tu hành bảy năm, làm sao có thể là đối thủ của yêu ma, con không thể đi được.

    Lục Nguyên lắc đầu:

    - Cha, mẹ, hai người yên tâm, con chỉ đi xem thôi, nếu quả thật không đấu lại yêu ma kia, con sẽ tìm đường đào tẩu, hai người cứ an tâm.

    Sau đó, hắn tiếp tục đi theo đại ca Lục Phương, nhị ca Lục Dã, ba người ba con ngựa nhắm thẳng huyện nha của huyện Đông Dã.

    Huyện Đông Dã quả nhiên phồn hoa hơn thị trấn Đông Lâm rất nhiều, lúc này Lục Phương hơi có chút đắc ý nói:

    - Huyện thành của huyện Đông Dã tương đối phồn hoa, sau này ta định chuyển đến huyện thành này ở.

    Chương 24+25: Hoàng huyện lệnh

    Hắn là bổ đầu, hàng năm cũng kiếm được không ít tiền, muốn mua một ngôi nhà lớn ở huyện thành cũng không phải việc gì khó khăn.

    Hai bên đường đều là cửa hàng, tiệm gạo, hiệu cầm đồ…rất khang trang, thị trấn Đông Lâm không thể sánh bằng, nhưng người đi đường lại rất ít, từ khi nghe nói ở núi Quảng Diệp gần đây xuất hiện yêu ma, huyện thành liền vắng vẻ đi rất nhiều.

    Nhưng Lục Nguyên hiện tại cũng đã quen với cảnh tượng này, ngay cả cung điện trong tiên môn mấy ngày qua cũng nghe nói chuyện này, đương nhiên không cảm thấy kinh ngạc với những chuyện trước mắt.

    được

    Cuối cùng cũng đến huyện nha Đông Dã, huyện nha Đông Dã là một ngôi nhà rất lớn, phía trước huyện nha có một chiếc trống lớn giải oan, người có oan tình có thể đến đây kêu oan, bậc thềm cửa ra vào có chín bậc, tương đối cao, người đứng trên bậc thềm có thể nhìn bao quát phía dưới, trên cầu thang có hai con sư tử đá cao hơn đầu người, cực kỳ dữ tợn, uy phong lẫm liệt, trên cửa chính còn có hai vòng đồng màu vàng lấp lánh.

    Đúng là huyện nha Đông Dã cũng có mấy phần uy phong!

    - Chào bổ đầu.

    - Chào bổ đầu.

    Lục Phương là bổ đầu ở đây, địa vị khá cao, khi đi qua thỉnh thoảng lại có người chào hỏi hắn, nhưng khi chào hỏi bộ khoái và Lục Phương, mọi người đều nhìn về phía Lục Nguyên, hiển nhiên tất cả đều đã nghe nói tứ đệ của Lục bộ đầu là tiên nhân, mà còn là một tiên nhân trẻ tuổi, từ trước đến giờ mọi người rất hiếm khi nhìn thấy một tiên nhân trẻ tuổi như vậy.

    Một lát sau, huyện lệnh Đông Dã béo mập Hoàng Quảng cũng đích thân ra nghênh đón, Tu tiên giả có địa vị cao hơn huyện lệnh rất nhiều, hắn vô cùng niềm nở, thớ thịt trên mặt cũng không ngừng lay động:

    - Lục bộ đầu, vị này chính là Tứ đệ của ngươi, quả nhiên là tiên phong đạo cốt, thiếu niên anh hùng.

    Khi tán dương Lục Nguyên, Hoàng huyện lệnh cũng âm thầm nói thầm trong lòng, tiên nhân trẻ tuổi như vậy, thật sự chưa từng thấy qua.

    Người ta nói người trẻ tuổi thường làm việc không chắc chắn.

    Tiên nhân trẻ tuổi như vậy, có thể làm được sao?

    Yêu ma núi Quảng Diệp cũng không dễ đấu, không biết nó đã ăn bao nhiêu người rồi.

    Huyện nha Đông Dã.

    Hoàng huyện lệnh nhiệt tình kéo tay Lục Nguyên:

    - Tiểu tiên trưởng thiếu niên anh hùng, lần này đi trừ yêu, bổn huyện thay mặt dân chúng huyện Đông Dã phải cảm tạ ngươi rồi.

    Lục Nguyên thầm cười lạnh, vị Hoàng huyện lệnh này, thật đúng là biết đại biểu, thoáng chốc đã thay mặt toàn bộ bách tính trong huyện cảm tạ mình, thật là thú vị.

    Nói ra, dân chúng của huyện Đông Dã, ngoại trừ bộ phận mà mình quen biết, những người khác có quan hệ gì đến mình chứ, nếu như không vì đại ca Lục Phương, nhị ca Lục Dã làm viên quan nhỏ ở huyện nha thì Lục Nguyên thật sự cũng không đến đây.

    Hoàng huyện lệnh mời Lục Nguyên cùng vào trong huyện nha, đi đến hậu viện huyện nha liền nhìn thấy hai đạo nhân tiên phong đạo cốt, hai người này xác thực là tiên phong đạo cốt, dáng dấp sáu, bảy mươi tuổi, râu tóc bạc trắng, trong tay lại cầm cây phất trần, người như vậy, không phải tiên phong đạo cốt thì còn là gì.

    Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng, bề ngoài này chỉ sợ cũng không hề thua kém Nguyên Nguyên thượng nhân của Bắc Phong.

    Đáng tiếc, thực lực lại kém xa.

    Lục Nguyên vừa liếc nhìn, phát hiện hai vị đạo nhân này, một vị luyện khí pháp lực kỳ thứ tư của Bát đại kỳ kinh, một vị luyện khí pháp lực kỳ thứ ba Thập nhị chính kinh, pháp lực kém hơn mình rất nhiều.

    Hoàng huyện lệnh nói:

    - Hai vị tiên trưởng này, pháp danh gọi là Tích Trần đạo trưởng và Tích Dịch đạo trưởng.

    Lục Nguyên gật đầu chào hỏi, đương nhiên, mặc dù trong lòng hắn cho rằng thực lực của hai vị lão đầu này không ra gì, cũng sẽ không biểu hiện ra ngoài, chỉ cười ha ha nói:

    - Thì ra là Tích Trần đạo trưởng, Tích Dịch đạo trưởng, nghe danh đã lâu.

    Tích Trần đạo trưởng thấy Lục Nguyên vừa mở đầu đã lấy lòng, cũng có phần hưởng thụ:

    - Không biết tiểu hữu xuất thân phương nào?

    Lục Nguyên nói:

    - Ta xuất thân ở Hoa Sơn Bắc Phong.

    Tích Trần đạo trưởng nghe xong, sắc mặt lập tức biến đổi:

    - Thì ra là danh môn đại phái.

    Thì ra hai vị Tích Trần đạo trưởng và Tích Dịch đạo trưởng chính là tán tu.

    Tán tu là loại Tu tiên giả miếu lớn không thu, miếu nhỏ không nhận, loại Tu tiên giả này chỉ là ngẫu nhiên có cơ duyên, có được một số công pháp của tu tiên giới, nhưng vì đủ loại nguyên nhân, không được thu vào trong môn phái.

    Tán tu bình thường có hai loại thái độ đối với danh môn đại phái, một là vô cùng ngưỡng mộ, sau đó ra sức nịnh bợ.

    Còn có một loại, là thái độ của hai vị đạo trưởng Tích Trần, Tích Dịch thể hiện lúc này, đó là thù ghét danh môn đại phái, đây là lòng đố kỵ chuyển thành thù ghét.

    Tích Dịch đạo trưởng cười khẩy nói:

    - Thật không dám nhận, ngươi là đệ tử của danh môn đại phái Hoa Sơn tiên môn.

    Nhưng ngươi còn trẻ như vậy, thật ra còn rất non nớt, thực lực như vậy, nếu xuống núi, tốt nhất là tùy ý dạo chơi, nếu không bị yêu ma giết chết thì thật là đáng tiếc.

    Tích Trần đạo trưởng sở dĩ dám nói như vậy, là vì ở các đại danh môn chính phái, đệ tử chân truyền thật sự rất ít.

    Bình thường đụng phải đều là đệ tử bình thường.

    Đệ tử bình thường ở danh môn chính phái, không chiếm được công pháp tu hành gì tốt, thực lực cũng không quá mạnh.

    Đệ tử bình thường giống như Lục Nguyên, phần lớn là luyện khí kỳ nhị trọng, không luyện được kỳ tam trọng.

    Chính vì như vậy, Tích Trần đạo trưởng mới dám lên tiếng giễu cợt, hai người bọn họ, tuyệt đối không ngờ, Lục Nguyên lại là loại đệ tử chân truyền hiếm có vô cùng.

    Thái độ của Tích Trần đạo trưởng và Tích Dịch đạo trưởng chỉ có thể nói là có chút ác liệt.

    Lục Nguyên cũng không có cảm giác quá lớn.

    Khi ở trên núi, sư phụ Lý Nguyên Bạch đã từng nói với hắn hai loại thái độ kỳ quái của tán tu, hơn nữa khuyên bảo hắn, tán tu phần lớn đều là kẻ đáng thương, đại phái không thu, tiểu phái không nhận mà thôi, bọn họ muốn mỉa mai vài câu thì cứ để cho bọn họ mỉa mai, dù sao bị mỉa mai vài câu, cũng không mất mát cái gì.

    Danh môn đại phái cũng phải có khí phách của danh môn đại phái.

    Đương nhiên, chỉ cần đối phương không quá mức là được rồi.

    Một khi quá mức, bị giết chết cũng đừng nên trách, danh môn đại phái trở thành danh môn đại phái, có thanh danh uy chấn Đại Tấn hiện giờ, cũng không phải dựa vào giảng khí độ mà có, mà là dựa vào không ngừng chém giết mới có thanh danh hiện giờ, nền tảng của danh môn đại phái nào mà không có xương trắng, thây chất đầy núi, khi ở trong núi, sư phụ cũng đã từng dạy bảo Lục Nguyên điều này.

    Hoàng huyện lệnh ở bên cạnh nghe ba vị Tu tiên giả nói chuyện, thầm nghĩ, thì ra tiểu tiên trưởng lại có người lai lịch lớn như vậy, xuất thân từ đại môn phái, không tệ, không tệ.

    Vị tiểu tiên trưởng này, mặc dù bản thân còn rất trẻ tuổi, làm việc có thể không chắc chắn.

    Nhưng một khi hắn bị tổn thất nặng, quay về sư môn báo cáo, có thể dẫn động người của Hoa Sơn tiên môn tới, yêu ma dưới lòng đất gì đó thoáng chốc còn không trở thành tro bụi.

    Hoàng huyện lệnh vừa nghĩ như vậy, trong lòng lập tức đại định:

    - Tốt rồi, tốt rồi, ba vị tiên trưởng, bổn huyện đã chuẩn bị tiệc rượu, kính mời ba vị tiên trưởng nhập tiệc.

    Hoàng huyện lệnh quả nhiên không hổ là một huyện lệnh, tiệc rượu bày ra tương đối thịnh soạn.

    Thức ăn nóng hổi, ngào ngạt hương thơm, chua cay mặn ngọt rất vừa miệng, canh sườn, cá sốt hành, thịt cá tươi ngon, mùi hành thơm ngát.

    Gà xé phay trộn ướt, nhìn màu ướt đỏ tươi đã thấy ngon miệng, kết hợp với rau trộn, không mập không ngán, hơi cay cay, rất vừa miệng…..

    Trên cơ bản, còn chưa chờ Hoàng huyện lệnh bắt đầu khách khí, Lục Nguyên đã ăn ngấu nghiến.

    Không có cách nào, gần đây hắn ăn rất ngon miệng nên tham ăn.

    Trước mắt có nhiều mỹ thực như vậy, làm gì còn có thể khách khí.

    Thỉnh thoảng hắn lại nhấp mấy ngụm rượu, ăn thêm chút đồ ăn, thật sự rất tiêu sái.

    Lục Nguyên căn bản không để ý đến hình tượng, còn bên kia, hai vị Tích Trần đạo trưởng, Tích Dịch đạo trưởng vốn là là tiên phong đạo cốt, bất luận ăn thứ gì cũng chỉ lướt qua mấy miếng, điệu bộ nho nhã, Hoàng huyện lệnh ở bên cạnh quan sát, càng cảm thấy, hai vị đạo trưởng này thật sự có bản lĩnh.

    Còn Lục Nguyên chỉ là tiểu tiên trưởng trẻ tuổi mà thôi, làm việc chắc chắn chưa thuần thục.

    Đương nhiên Hoàng huyện lệnh là người thông minh, cũng không biểu lộ ra điều gì, bắt đầu nói lời khách sáo với ba vị Tu tiên giả.

    Hai vị Tích Trần đạo trưởng, Tích Dịch đạo trưởng chỉ đợi giờ khắc này, liền bắt đầu thao thao bất tuyệt, kể về lịch sử trừ yêu diệt ma của bọn họ.

    Điều này khiến Hoàng huyện lệnh vốn cũng chỉ nghe nói về tu tiên giới khẽ ngây người sửng sốt, lại càng cảm thấy, hai vị Tích Trần đạo trưởng, Tích Dịch đạo trưởng có bản lĩnh.

    Lục Nguyên ở bên cạnh nghe được chỉ cảm thấy buồn cười, hai vị đạo trưởng Tích Trần, Tích Dịch này, thật sự thổi phồng quá mức, thực lực của đám yêu ma kia, bị bọn họ thổi phồng không biết lợi hại bao nhiêu, nếu quả thật có yêu ma lợi hại như vậy tồn tại, đừng nói đến hai vị tán tu Tích Trần, Tích Dịch, mà ngay cả mình cũng đối phó không nổi.

    Không khí của bữa tiệc có vẻ rất hài hòa, Tích Trần đạo trưởng và Tích Dịch đạo trưởng muốn nói khoác, Hoàng huyện lệnh nghe bọn hắn nói khoác, bọn hắn càng nói khoác, Hoàng huyện lệnh càng an tâm, có hai vị tiên trưởng thần thông quảng đại ở đây, tiêu diệt đám yêu ma kia còn không phải dễ như trở bàn tay, mặc dù Lục Nguyên nhìn ra, nhưng cũng không nói, chỉ chăm chú ăn cơm.

    Cứ như vậy, buổi tiệc trôi qua rất vui vẻ.

    Vài ngày sau, Tích Trần đạo trưởng và Tích Dịch đạo trưởng thường xuyên biểu diễn một số tiên thuật như ngón tay bốc lửa, lá bùa ngưng băng trong huyện nha, xem ra mọi người trong huyện nha từ trên xuống dưới tương đối sùng bái hai vị lão đạo có dáng dấp tiên phong đạo cốt này, trong đó bao gồm cả Hoàng huyện lệnh và đại ca Lục Phương, nhị ca Lục Dã của Lục Nguyên.

    Về phần Lục Nguyên, đương nhiên chỉ thích ngủ nướng.

    Dù sao, còn chưa tới ngày trừ yêu, hắn không ngủ nướng thì làm gì.

    Về phần hai vị Tích Trần đạo trưởng, Tích Dịch đạo trưởng, thích đùa nghịch cái gọi là “Tiên thuật”, làm cho người ta sùng bái, quan tâm đến hắn làm gì.

    Đương nhiên, hiện tại Lục Nguyên cũng hiểu rõ, vì sao Tích Trần đạo trưởng và Tích Dịch đạo trưởng lại cố gắng như vậy, nghe nói vì trong huyện Đông Dã có một hầm mỏ, mỗi năm sản xuất một khối hạ phẩm linh thạch, Tích Trần đạo trưởng và Tích Dịch đạo trưởng đương nhiên là muốn có thứ này.

    Bọn hắn không thể lấy nó một cách quang minh chính đại, dù sao bọn hắn chỉ là tán tu có thực lực không cao, vẫn sợ hãi uy thế của vương triều Đại Tấn, cho nên đành phải bày ra uy phong tiên nhân, khiến trên dưới huyện nha vô cùng sùng bái, đến lúc đó ngoài trừ yêu, lại đùa nghịch chút ít thủ đoạn, đương nhiên có thể khiến toàn bộ huyện nha tiến cống cho hắn, một năm một khối hạ phẩm linh thạch, đối với tán tu có thực lực không cao như bọn hắn mà nói, thật sự là tương đối có sức hấp dẫn.

    Nhưng mỗi năm một khối hạ phẩm linh thạch, lại không có gì hấp dẫn với Lục Nguyên, cho nên chi bằng ngủ nướng.

    Ở nước Đại Tấn bất luận là những chuyện đại sự như kết hôn, thăng quan, khởi công…đều phải chọn ngày.

    Ngày kết hôn tương đối phiền toái, có liên quan đến cầm tinh của người kết hôn, còn thăng quan thì không cần phiền toái như vậy, cố định một số ngày, ví dụ như tháng chạp thì có ngày mùng tám, ngày mười một, ngày hai mươi, ngày hai tư, ngày hai sáu, ngày hai chín tháng chạp đều là những ngày đẹp để thăng quan.

    Tương ứng, trừ yêu đương nhiên cũng là một chuyện trọng đại.

    Đại sự như vậy, ngày khai phát, đương nhiên cũng phải chọn lựa cẩn thận.

    Lần này núi Quảng Diệp xuất hiện yêu ma, chặn ngang quan đạo, không ngừng có người bị giết, cả huyện oanh động, có thể nói, từ trên xuống dưới đều sợ yêu ma kia xông vào huyện thành đại sát một trận, nghe nói yêu ma đó ăn thịt người, Hoàng huyện lệnh cũng lo lắng đến mức sắp bạc trắng cả tóc, vất vả lắm mới mời tới ba vị tiên trưởng.

    Đương nhiên, muốn chọn ngày cũng không phải chuyện nhỏ.

    Hoàng huyện lệnh cơ bản đã hỏi qua mấy vị tướng số, bán tiên nổi tiếng trong bổn huyện, cuối cùng xác định ngày xuất phát trừ yêu là ngày mùng chín tháng năm.

    Ngày mùng chín tháng năm, theo các thầy tướng số, bán tiên nói là ngày đại cát đại lợi, hoàng đạo, tam hợp, thiên quý, thiên hỉ, hiển tinh.

    Ngày này hung thần nghi kị: đao châm, hoành thiên, Thiên Lôi, Long Hổ, thần số, tứ cùng, thổ cấm, huyền vũ, chu tước.

    Vừa vặn là ngày tốt để trừ yêu.

    Tiếng trống trận đánh dồn dập, còn mời mấy vị hát xướng trên sân khấu, nguyên một đám hoa đán tiểu đán thay nhau ra trận, lại mời Vương bán tiên nghe nói nhất linh khắp huyện, múa kiếm gỗ trên sân khấu, miệng rì rầm, nghe nói hắn đã xin chỉ thị của thần tiên trên trời, lần này trừ yêu sẽ được thần tiên trên trời chiếu cố, nhất định sẽ thành công.

    Quần chúng phía dưới vây xem, thỉnh thoảng bộc phát ra những tiếng tán thưởng:

    - Hay, hay.

    Lần này trừ yêu là chuyện đại sự, cho nên có không ít người đến quan sát nghi thức trừ yêu.

    Lúc này Lục Nguyên đang đứng trên mái hiên huyện nha, một tay cầm bình rượu, một tay cầm chân gà nướng, chuẩn bị xem kịch vui, nhưng phát hiện công việc chuẩn bị trước khi trừ yêu lần này cũng quá bày trò, Lục Nguyên khẽ trợn mắt há hốc miệng kinh ngạc!

    Thì ra trước khđi chém yêu trừ ma còn phải chuẩn bị nhiều như vậy.

    Cái gì là bạo trận chiến, sân khấu kịch, bán tiên.

    Những sư thúc, sư bá của hắn trước kia đi trảm yêu trừ ma, không ai có bộ dạng như vậy.

    Nhưng ta nên tôn trọng văn hóa dân gian.

    Được rồi, tiếp tục uống rượu, xem trò hay.

    Tiếp theo, Hoàng huyện lệnh bước lên vũ đài, nói với đám quần chúng đang chen chúc dày đặc phía dưới:

    - Bổn huyện phụng mênh thiên tử, làm quan phụ mẫu một phương, từ khi chấp chưởng đến nay, dân chúng thái bình yên vui, nhưng núi Quảng Diệp gần đây có yêu ma xuất hiện, bổn huyện phụng mệnh thiên tử, trông giữ nơi này, há có thể cho phép yêu ma tàn sát bừa bãi, nay ta đã mời tiên trưởng đến đây diệt trừ yêu ma, để huyện Đông Dã ta trời đất thái bình.

    - Tiên trưởng, tiên trưởng, tiên trưởng. . . . . .

    Từng âm thanh cuồng nhiệt vang lên nghênh đón hai vị Tích Trần đạo trưởng, Tích Dịch đạo trưởng.

    Tiên trưởng mà những người này biết nhất định phải có dáng vẻ tiên phong đạo cốt, loại giống như Lục Nguyên, trẻ tuổi, còn hoàn toàn là thiếu niên, cũng không được mọi người tin tưởng.

    Cho nên Lục Nguyên sáng sớm đã ẩn núp trên mái hiên huyện nha, ung dung tự tại uống rượu, nhìn xem trò hay phía dưới.

    Thời gian không sai biệt lắm, cuối cùng cũng đến lúc phải lên đường.

    Chương 26+27: Tà Nghi kiếm pháp

    Núi Quảng Diệp.

    Núi này có rất nhiều lá rộng, nên được gọi là núi Quảng Diệp.

    Núi Quảng Diệp cũng không cao lắm, chỉ khoảng trăm trượng.

    Núi này vốn không nổi danh, là ngọn núi thuộc về huyện Đông Dã, cũng không có nhiều người biết rõ tên của ngọn núi này, quan đạo bên cạnh núi Quảng Diệp bình thường có rất nhiều người qua lại, bất cứ ai vận chuyển hàng hóa đều phải đi qua nơi này.

    Nhưng trước đó không lâu, ở núi Quảng Diệp xuất hiện một con yêu ma, giết không ít người, quan đạo cũng trở nên vắng vẻ đi rất nhiều, có ít người dám đi qua quan đạo này.

    Mặt trời cà càng cao, ánh nắng chiếu sáng cả mặt đất.

    Lúc này mặt đất giống như được quét một lớp nắng.

    Trời tháng năm đã khá nóng bức.

    Lúc này, trên quan đạo sớm đã vắng bóng người đã xuất hiện một đoàn người.

    Người cầm đầu đoàn người này chính là hai vị tiên nhân tiên phong đạo cốt, phía sau còn có một người đàn ông trung niên trong tay cầm tấm biển tính toán, tiếp theo là một đại đội mặc y phục bộ khoái, trong đó có một thiếu niên dáng vẻ lười biếng.

    Đúng vậy, đoàn người này chính là đoàn người xuất phát đến núi Quảng Diệp trừ yêu trước đó.

    Dẫn đầu đoàn người là hai vị đạo trưởng tiên phong đạo cốt Tích Trần, Tích Dịch, người cầm chiêu bài trong tay, miệng lẩm bẩm, chính là Vương bán tiên, hắn cũng không muốn đến đây, nghe nói phải đi trừ yêu đã thấy sợ hãi, nhưng không biết tại sao Hoàng huyện lệnh nhất định muốn hắn đến đây, không đến không được.

    Mặc dù Hoàng huyện lệnh không phải yêu ma, nhưng muốn hại chết một người dưới quyền cai trị của hắn, thật sự là chuyện dễ dàng, phần lớn bộ khoái đều là bộ khoái huyện Đông Dã, chuyện trừ yêu bộ khoái cũng phải tham gia, thật sự là bi kịch, về phần thiếu niên biếng nhác, không phải Lục Nguyên thì còn là người nào.

    Hoàng huyện lệnh chưa đến, mặc dù Hoàng huyện lệnh bắt bộ khoái và Vương bán tiên nhất định phải tới, nhưng bản thân hắn lại cực kỳ sợ chết, làm sao có thể đến được.

    Khi gần tới núi Quảng Diệp, bộ khoái đều khiếp đảm, chứ đừng nói chi là Vương bán tiên, hiện tại hai chân đã sắp mềm nhũn, Tích Trần đạo trưởng lạnh lùng quát:

    - Chư vị yên tâm, trong đời chúng ta không biết đã diệt trừ bao nhiêu yêu ma.

    Hắn vừa quát, thoáng chốc khiến mọi người có thêm dũng khí.

    Đúng vậy, còn có hai vị tiên trưởng tiên phong đạo cốt ở đây, sợ cái gì chứ.

    Lục Nguyên phát hiện, ngay cả đại ca Lục Phương, nhị ca Lục Dã cũng đã lui về gần phía hai vị đạo trưởng Tích Trần, những năm này ở thế gian, trừ yêu vẫn phải dựa vào bề ngoài, Lục Nguyên thầm nhủ trong lòng, đúng lúc này, đột nhiên lông mày hắn nhíu lại, yêu ma tựa hồ đã đến.

    Lúc này, bỗng nhiên nổi lên một hồi gió tanh, lá cây kinh động, bách thú tuyệt tích, đồng thời, truyền đến tiếng cười quái dị:

    - Hai con người kia dám nói muốn diệt trừ ta, quả nhiên là buồn cười.

    Gió tanh vừa hiện, lúc này ở trước mặt mọi người, đã xuất hiện một con quái vật.

    Quái vật kia, toàn thân đen kịt, làn da giống như có một tầng vỏ cứng, lân phiến dài khắp, trên đầu có hai cái sừng nhọn hoắt, hình dáng cơ bản giống như con người, nhưng lớn hơn con người rất nhiều, các đốt ngón tay đều có sừng nhọn, giống như đao kiếm, kỳ thật chúng còn sắc bén hơn đao kiếm.

    - Tu La!

    Hai đạo trưởng Tích Trần, Tích Dịch đồng thanh kêu lên.

    - Tu La!

    Lục Nguyên cũng cả kinh.

    Tu La!

    Không thể ngờ được yêu ma trên núi Quảng Diệp lại là Tu La.

    Thế giới dưới lòng đất, có vô số yêu ma, càng xuống sâu trong lòng đất, yêu ma càng hung tàn càng đáng sợ, hơn nữa chủng loại yêu ma dưới lòng đất không ít, Tu La chính là một loại trong số đó, hơn nữa còn là một loại tương đối cường lực trong số yêu ma dưới lòng đất, Tu La là chủng tộc chiến đấu trời sinh, ý thức chiến đấu vô cùng cường đại.

    Bọn hắn sinh ra vì chiến đấu, bỏ mạng vì chiến đấu, tương đối đáng sợ, Tu tiên giả bình thường đụng phải Tu La đều đau đầu!

    Khi Lục Nguyên ở Hoa Sơn tiên môn, sư phụ Lý Nguyên Bạch đã từng nhắc đến Tu La tộc, nói Tu La chia làm nhiều loại, dựa vào luyện khí kỳ để gọi Tu La, tương đồng với luyện khí kỳ gọi là A Tu La, sau đó còn có cấp Tu La tướng, Tu La vương… nhưng Tu La đẳng cấp thấp nhất cũng không thể xem thường.

    Nhớ kỹ những lời này, Lục Nguyên đã khẽ động chuôi kiếm.

    Chỉ cần tình huống có chút bất thường sẽ lập tức ra tay.

    Từ lúc nào thứ như Tu La lại trèo lên mặt đất, trong tình huống bình thường, Tu La không phải sẽ ngoan ngoãn ở dưới thế giới dưới lòng đất hay sao?

    Ba người Tích Trần, Tích Dịch, Lục Nguyên đều nhận ra quái vật kia chính là chủng tộc Tu La hiếu chiến, những người khác là phàm nhân, đương nhiên không nhận ra, nhưng chỉ riêng tướng mạo hung tàn của Tu La đã khiến tất cả phàm nhân đều mềm nhũn, các bộ khoái cũng nhanh chóng nắm lấy cung tên.

    Trên quan đạo bên cạnh núi Quảng Diệp

    Mặt trời trên đỉnh đầu đang chiếu sáng rực rỡ.

    Đám bộ khoái vừa rồi còn đang hò hét náo nhiệt, hiện tại đã trở nên im ắng.

    Bọn họ chỉ cảm thấy thiên địa tựa hồ trở nên lạnh lẽo cùng với sự xuất hiện của quái vật Tu La.

    Còn thầy tướng số Vương bán tiên đang tính toán năm trăm trước, năm trăm năm sau hiện tại đã mềm nhũn trên mặt đất, thậm chí còn không thể di động bước chân.

    Tu La cười quái dị:

    - Không tệ, không tệ, ngoại trừ một tên huyết nhục ăn không ngon, những tên khác đều là hạng huyết khí tràn đầy, đặc biệt là ba tên Tu tiên giả, huyết khí còn sung mãn hơn, có thể ăn một bữa thỏa thích rồi.

    Hoàn toàn không nghi ngờ gì, Tu La thích ăn thịt người, trong mắt Tu La, người có huyết khí càng tràn đầy ăn càng ngon, ngoại trừ Vương bán tiên là loại ăn không ngon, còn đám bộ khoái bình thường quen tập luyện võ nghệ, thân thể khỏe mạnh, huyết khí tràn đầy, đương nhiên ăn rất ngon.

    Còn ba vị Tu tiên giả, chính là vật đại bổ, Tu La nhìn thấy đã vô cùng thèm thuồng.

    Hai vị Tích Trần, Tích Dịch đồng thời phát động công kích.

    Tu La lúc này quá cường thế, tốt nhất là tiên hạ thủ vi cường.

    Tích Trần đạo trưởng vừa ra tay đã sử dụng tuyệt kỹ của hắn, hắn có pháp lực của luyện khí kỳ đệ tứ trọng bát đại kỳ kinh, luyện bộ Tả Nghi kiếm pháp.

    Còn Tích Dịch đạo trưởng có pháp lực luyện khí kỳ đệ tam trọng thập nhị chính kinh, luyện bộ Hữu Nghi kiếm pháp.

    Hai người vốn cũng chỉ là phàm nhân, tình cờ nhặt được một quyển luyện khí tàn phổ và một quyển kiếm phổ tàn phổ trong sơn động, dựa vào luyện khí tàn phổ và kiếm phổ luyện thành thực lực hiện tại.

    Một người luyện Tả Nghi kiếm pháp, một người luyện Hữu Nghi kiếm pháp trong kiếm phổ tàn phổ, hợp lại chính là hai loại kiếm pháp, nếu bọn họ thật sự có được lưỡng nghi kiếm pháp hoàn chỉnh, thì cũng có chút uy lực.

    Đáng tiếc bản bọn họ có được lại là bản thiếu, trong kiếm chiêu có không ít sơ hở, mặc dù những năm qua bọn họ đã bổ sung một số chỗ, nhưng cuối cùng không được xem là kiếm pháp lợi hại gì cả.

    Đương nhiên, Lục Nguyên dễ dàng nhìn thấy điều này.

    Chí ít hai vị Tích Trần đạo trưởng và Tích Dịch đạo trưởng cũng tương đối có tự tin với hai bộ lưỡng nghi kiếm pháp.

    Tích Trần đạo trưởng dùng Tả Nghi kiếm pháp triển khai kiếm thức, Tích Dịch đạo trưởng dùng Hữu Nghi kiếm pháp triển khai kiếm thức, giữa hai loại kiếm pháp, mơ hồ có một số quan hệ hợp tác, hai đường kiếm pháp triển khai, chỉ thấy kiếm quang lạnh lẽo, bộ khoái của huyện Đông Dã nhìn thấy đều âm thầm kêu hay, quả nhiên không hổ là tiên trưởng, xuất thủ đương nhiên không giống phàm nhân.

    Những kiếm pháp này huyền ảo biết bao.

    Đáng tiếc, Tu La căn bản không để ý tới, thân thể cấp tốc di động, đánh về phía Tích Dịch đạo trưởng.

    Trên khuỷu tay của Tu La có sừng nhọn rắn chắc có thể so sánh với bảo kiếm, Tích Dịch đạo trưởng múa kiếm đón đỡ, nhưng chỉ vừa múa kiếm, đã nghe một tiếng phịch, Tích Dịch đạo trưởng không biết đã té ngã xuống đâu.

    Tiếp theo thân hình Tu La nhanh như điện xẹt, lao về phía Tích Trần đạo trưởng.

    Tích Trần liên tục hoàn thủ, nhưng làm sao có thể chống chọi với Tu La, khuỷu tay của Tu La không ngừng va chạm với trường kiếm của Tích Trần đạo trưởng.

    Trong lòng Tích Trần thầm kêu “Pháp lực thật cường đại”.

    Đây là pháp lực cường đại biết bao, có thể so sánh với luyện khí kỳ đệ lục trọng của Luyện khí thành cương.

    Luyện khí thành cương.

    Lúc này Lục Nguyên cũng xác định, đây quả nhiên là pháp lực luyện khí thành cương của luyện khí kỳ đệ lục trọng.

    Như vậy có thể đánh một trận rồi.

    Khi Lục Nguyên còn đang đứng một bên nói thầm, phía bên Tu La đã liên tiếp tung mấy chiêu, đánh bay Tích Trần đạo trưởng, khiến đạo trưởng liên tục thổ huyết.

    Lúc này trong lòng Tích Trần đạo trưởng và Tích Dịch đạo trưởng đều âm thầm kêu không ổn, Tu La này có lực công kích và chiêu thức cực kỳ đáng sợ, vượt xa hai người bọn họ.

    Đám bộ khoái cũng đã sớm mềm nhũn vì khiếp sợ, Lục Dã vẫn cố trấn định bắn tên.

    Nhưng Tu La căn bản không để ý đến mũi tên này.

    Cung tên của phàm nhân khiến yêu ma căn bản không có cảm giác, giống như không bắn ra vậy.

    - Ha ha ha….

    Tu La cười lớn.

    - Huyết thực, đều là huyết thực, huyết thực tràn đầy.

    Tu La lao về hướng Tích Trần đạo trưởng.

    Theo hắn thấy khí huyết toàn thân Tích Trần đạo trưởng là cường đại nhất, hắn đương nhiên không nhìn ra pháp lực của Lục Nguyên, Lục Nguyên luyện Vân Long tâm pháp, Vân Ý vô thường, Vân Ý phiêu miểu, khó đoán nhất là Vân Long tâm pháp, sở trường ẩn nấp, nếu người có pháp lực không cao bằng Lục Nguyên sẽ không nhìn ra pháp lực của hắn.

    Trong trận chiến đấu vừa rồi Tích Trần đạo trưởng đã bị Tu La đánh trúng, bị thương không nhẹ, hiện tại cơ thể đầy vết thương, còn thân hình của Tu La lại nhanh như điện xẹt, làm sao có thể né tránh được, nói thì chậm, làm lại rất nhanh.

    Tích Trần đạo trưởng chỉ cảm thấy khuôn mặt Tu La đầy đáng sợ, cái đầu đầy lân phiến sắp thò đến trước mặt mình, như sắp sửa nuốt chửng mình vậy.

    - Đinh!

    Một thanh trường kiếm sáng loáng xuất hiện!

    Đây là phi kiếm!

    Phi kiếm là thứ tương đối hiếm thấy, bình thường tán tu đều chưa nhìn thấy, nghe nói phi kiếm không chỉ dùng chất liệu Cửu U huyền thiết tương đối quý hiếm chế tạo, hơn nữa còn cần cao nhân luyện thể kỳ.

    Cho nên, phi kiếm thật sự rất quý giá.

    Ngay cả Tích Trần và Tích Dịch đạo trưởng cũng chỉ dùng bảo kiếm mà thôi, cấp bậc kém hơn phi kiếm một chút.

    Thanh trường kiếm sáng loáng như thu thủy này chính là phi kiếm.

    Sau khi Tích Trần chạy trốn, lập tức nhìn thấy người ra tay chính là Lục Nguyên.

    Tên đệ tử của danh môn đại phái chết tiệt này lại có phi kiếm, phúc lợi của danh môn đại phái thật là tốt.

    Tích Trần đạo trưởng nhớ đến hồi ức hai huynh đệ bọn họ đi đến đâu cũng không có môn phái nào tiếp nhận, bọn họ càng cảm thấy khó chịu

    Tích Trần đạo trưởng chỉ chờ Lục Nguyên thất bại, chỉ có điều, hắn chờ mãi mà không thấy.

    Lúc này, Tích Trần đạo trưởng cảm thấy rất kỳ quái.

    Chuyện này là thế nào?

    Tích Trần đạo trưởng nhìn sang, chỉ thấy Lục Nguyên đang chiến đấu với Tu La, hơn nữa giữa hai bên đang có xu thế bất phân thắng bại, điều này sao có thể xảy ra!

    Trong lòng Tích Trần đạo trưởng thầm nói, nhân vật giống như Lục Nguyên, xuất thân từ danh môn đại phái, người như vậy, trời sinh đã kiêu ngạo, nếu thật sự đụng phải yêu ma, đặc biệt là loại yêu ma khó chơi như Tu La, theo hắn thấy, có lẽ chỉ trong mấy hiệp sẽ bị Tu La đánh ngã mới đúng, làm sao có thể chiến đấu bất phân thắng bại Tu La được.

    Xác thực, chiến đấu lần này thật sự bất phân thắng bại.

    Nhìn dáng vẻ này, Lục Nguyên còn chưa chiếm bao nhiêu thế hạ phong, nhưng dần dần giữa hai bên thậm chí còn có xu thế cân bằng.

    Dưỡng Ngô kiếm trong tay Lục Nguyên khẽ động, đâm về phía Tu La.

    Pháp lực của Tu La còn lớn hơn hắn.

    Ở Tu tiên giới, pháp lực cao cường hơn một trọng là đã mạnh hơn không biết bao nhiêu lần, giống như luyện khí kỳ đệ lục trọng luyện khí thành cương, có thể dễ dàng đánh bại luyện khí kỳ đệ ngũ trọng tiểu chu thiên, thắng được pháp lực của cương khí, pháp lực chưa thành cương còn xa mới có thể so sánh được, sau mấy phen đụng độ sơ kỳ, Lục Nguyên càng phát hiện, đánh như vậy thật sự là tương đối chịu thiệt.

    Hơn nữa, cái sừng trên đầu, góc nhọn ở khuỷu tay, góc nhọn ở các khớp xương trên đùi Tu La, công kích như vậy, thật sự tương đối cổ quái, trong nháy mắt, Lục Nguyên chỉ có thể phòng thủ, dùng thủ chiêu “Vân Tụ Vô Thường” trong 108 thế kiếm để thủ, nhưng dần dần hắn cũng nhìn ra một chút môn đạo.

    Công kích của Tu La thật sự là cổ quái, đối thủ mà Lục Nguyên va chạm trước kia đều dùng kiếm, đây là lần đầu tiên hắn đụng phải yêu ma.

    Nhưng dần dần, Lục Nguyên cũng nghĩ đến, vì sao hắn không xem các loại công kích bằng chân, sừng, khuỷu tay là công kích bằng kiếm.

    Nếu xem những công kích đó là kiếm thì sẽ đơn giản hơn nhiều.

    Dù sao bản thân hắn cũng lĩnh ngộ Phong Vân kiếm ý, hiểu biết về kiếm đạo vượt xa đồng liêu.

    “Cuồng Phong quá cảnh”, “Đại Phong Khởi Hề”, “Vân Sơn trọng trọng”, “Vân Tụ Vô Thường”….từng chiêu kiếm pháp được thi triển trong tay Lục Nguyên, kiếm pháp càng ngày càng tùy ý, Lục Nguyên cũng từ từ đạt đến cảnh giới tương đối thần diệu.

    Trên quan đạo của núi Quảng Diệp, huyện Đông Dã.

    Một mình Lục Nguyên đang độc đấu với Tu La.

    Trong quá trình chiến đấu, cùng với thi triển kiếm chiêu, Lục Nguyên càng đắm chìm vào một cảnh giới tương đối thần diệu.

    Thả lỏng, thả lỏng.

    Pháp lực của mình, xác thực không bằng Tu La.

    Nhưng mình cần pháp lực như Tu La sao?

    Chiêu thức của Tu La thật sự quá kém cỏi.

    Mình có thể tùy ý phá hư chiêu thức của hắn, có thể tùy ý thi triển kiếm chiêu “Gió hiu hiu thổi, Dịch thủy lạnh”, “Đại phong”….“Vân vô hình” “Vân vô ý”, từng thức kiếm chiêu, thỏa thích quét ra, cho dù Tu La có pháp lực vượt qua Lục Nguyên, nhưng xuất chiêu cũng chỉ có thể xuất ra một nửa, căn bản không thành chiêu thức, muốn công kích cũng không công kích được.

    Lúc này, chiến cuộc giữa hai bên đã không còn ở thế cân bằng.

    Lục Nguyên hiện giờ đã tập trung vào chiến cuộc.

    Mặc dù pháp lực của hắn không bằng Tu La, nhưng chỉ cần tùy ý xuất ra một kiếm đã chỉ ra chỗ sơ hở của Tu La, khiến cho Tu La cuồng nộ không thôi, nhưng lại không thể làm gì.

    Còn Lục Nguyên càng đánh càng thoải mái.

    Một khi kiếm lý đã thông thì vô cùng thư thái.

    Lúc này, Lục Nguyên đang đắm chìm giữa đại dương của kiếm, thể xác và tinh thần vui sướng vô cùng.

    Lục Nguyên biết rõ, hắn có thể dễ dàng đánh bại Tu La.

    Đương nhiên, Lục Nguyên cũng minh bạch, trận chiến này hắn có thể giành phần thắng là vì pháp lực của hắn và Tu La hơn kém nhau không nhiều, nếu như pháp lực của hắn quá kém, cho dù chiêu thức tuyệt diệu thế nào cũng vô dụng.

    Chiêu thức, pháp lực, thiếu thứ nào cũng không được.

    Chương 28+29: Tu La

    Tu La vô cùng tức giận.

    Trong cuộc đời mấy chục năm qua của hắn, bất luận là ở thế giới dưới lòng đất, hay là thế giới trên mặt đất, đều chưa từng đụng phải chuyện phiền muộn như vậy, pháp lực của hắn, rõ ràng còn hơn Lục Nguyên không ít, luyện khí kỳ đệ lục trọng luyện khí thành cương, đối diện với luyện khí kỳ đệ ngũ trọng tiểu chu thiên không biết là mạnh hơn bao nhiêu lần.

    Cuộc đời của Tu La từng trải qua rất nhiều cuộc chiến đấu, đối diện với nhân vật luyện khí kỳ đệ ngũ trọng, hắn thật sự không thèm để mắt, hắn vốn tưởng rằng trong 30 chiêu có thể giành được phần thắng, kết quả thật không ngờ, con người này lại quái dị như vậy, kiếm trong tay hắn giống như có thần tiên trợ giúp, bất luận Tu La công kích như thế nào, đều bị hắn chỉ ra chỗ sơ hở, nếu mình dốc sức liều mạng, bị chỉ ra chỗ sơ hở nhất, nhất định bản thân sẽ tiêu vong, còn đối phương nhiều nhất chỉ chịu tổn thương một chút.

    Tu La hiện tại mới phát hiện, dưới chiêu thức của thiếu niên loài người này, ngay cả chiêu thức hoàn chỉnh, hắn cũng không thể nào sử dụng được.

    Tu La muốn gào thét!

    Tại sao!

    Tại sao!

    Tại sao trên thế gian này lại có kiếm thuật quái dị như vậy!

    Hắn chỉ muốn dùng một chiêu thức hoàn chỉnh mà thôi!

    Nhưng dưới mũi kiếm của con người này, hắn muốn dùng một chiêu thức hoàn chỉnh cũng không thể được.

    Tu La thật sự thấy khốn đốn.

    Tu La là kẻ vô cùng bi kịch, phải biết rằng, kiếm thuật của Lục Nguyên đã đạt tới cấp kiếm ý, ở Bắc Phong những người lĩnh ngộ được kiếm ý đều không quá 10 người!

    Mặc dù pháp lực của Tu La mạnh hơn Lục Nguyên một chút, nhưng kiếm thuật lại kém hơn Lục Nguyên rất nhiều, vừa rồi, Lục Nguyên lĩnh ngộ bất luận chiêu thức gì cũng có thể biến thành kiếm chiêu, nếu tiếp tục tỷ thí với Tu La, đương nhiên hắn có thể thắng Tu La dễ dàng, ép Tu La tới tình cảnh vô cùng chật vật.

    ——————

    Lúc này, hai người Tích Trần và Tích Dịch đạo trưởng cũng cảm thấy vô cùng kinh hãi, trên đời này làm sao lại có thể có kiếm pháp đáng sợ như vậy, đây rốt cuộc là kiếm pháp gì, tùy ý một kiếm đã có thể chỉ ra sơ hở của đối thủ, khiến cho đối thủ có pháp lực mạnh hơn hắn, thậm chí không sử dụng được chiêu thức hoàn chỉnh.

    Đây là kiếm pháp đáng sợ gì chứ!

    Chuyện này làm sao có thể xảy ra!

    Hai vị Tích Trần và Tích Dịch đạo trưởng vốn là loại tán tu đại miếu không thu, tiểu miếu không nhận, mặc dù hai người bọn họ chưa từng nhìn thấy đại tràng diện, nhưng cũng ngẫu nhiên một lần được nhìn thấy vị trưởng lão của Thanh Thành tiên môn ra tay, lúc ấy hai người rất khắc sâu ấn tượng, nhưng lúc này bọn họ cảm thấy kiếm thuật của Lục Nguyên chỉ sợ còn ở trên vị trưởng lão của Thanh Thành tiên môn.

    Hắn chỉ là một thiếu niên, làm sao kiếm thuật của hắn có thể vượt qua trưởng lão của Thanh Thành tiên môn được!

    Hai vị đạo trưởng Tích Trần và Tích Dịch dù thế nào cũng không thể tin nổi, nhưng sự thật bày ra trước mắt, một kiếm tùy ý của Lục Nguyên có thể ép Tu La không thể không phòng thủ, tùy ý một kiếm, liền có thể chỉ ra sơ hở của đối thủ, kiếm pháp triển khai, có thể áp chế được Tu La vốn có pháp lực vượt qua hắn.

    Thật sự là kiếm pháp rất đáng sợ!b

    Hai vị Tích Trần, Tích Dịch đạo trưởng vốn đã cảm thấy kiếm pháp của mình tương đối tinh diệu, kết quả khi đụng phải Tu La, bị Tu La chèn ép đến mức không có sức hoàn thủ.

    Chiêu thức của Tu La mới đáng sợ, lúc ấy ấn ký cực kỳ đáng sợ của Tu La đã khắc sâu trong lòng bọn họ, nhưng kết cục dưới mũi kiếm của Lục Nguyên, Tu La lại bị áp chế thành như vậy, vô cùng chật vật thảm hại.

    Hơn nữa, nhị vị đạo trưởng còn nhìn thấy kiếm pháp của Lục Nguyên giống như thần tích.

    Chiêu thức của hai người ở trước mặt Tu La chỉ là cặn bã.

    Còn chiêu thức của Tu La, dưới kiếm của Lục Nguyên cũng chỉ là cặn bã mà thôi.

    Tích Trần và Tích Dịch đạo trưởng nhất tề cảm thấy, hai người bọn họ quả thật quá mức ngu si.

    Lúc mới đầu, hai người chỉ xem Lục Nguyên là một đệ tử có thực lực tương đối bình thường, còn nói những lời trào phúng mỉa mai.

    Lúc đó hai người bọn họ thật sự là chán sống, với thực lực của Lục Nguyên, muốn giết chết hai người quả thực hết sức đơn giản.

    ——————

    Những người đứng xem trận chiến này, không phải chỉ có Tích Trần và Tích Dịch đạo trưởng, mà còn đám bộ khoái của huyện Đông Dã.

    Đám bộ khoái nhìn thấy nhị vị lão tiên trưởng Tích Trần, Tích Dịch mà bọn họ sùng bái bị quái vật có lân phiến đen kịt đánh cho thảm bại, đã không còn tự tin nào nữa.

    Bọn họ muốn công kích, nhưng cung tên xưa nay rất ghê gớm, lại hoàn toàn không thể làm gì cơ thể của Tu La.

    Bọn họ rất muốn chạy trốn, chỉ là không hiểu sao đôi chân mềm nhũn, muốn chạy cũng không chạy được, nhìn thấy Tu La lao thẳng về phía Tích Trần đạo trưởng, trong lòng bọn họ đã nghĩ thầm, sau khi Tu La ăn xong hai vị đạo trưởng, chỉ sợ nó sẽ đến tìm mình, kết quả không ngờ, tiểu tiên trưởng trẻ tuổi nhất lại bất ngờ ra tay.

    Hầu hết các bộ khoái đều cảm thấy vị tiểu tiên trưởng này còn quá trẻ.

    Người trẻ tuổi thường làm việc không chắc chắn.

    Người trẻ tuổi như vậy, nhất định cũng không có bản lĩnh gì.

    Hơn nữa, thời gian trước đây ở trong huyện nha, Tích Trần và Tích Dịch đạo trưởng, thường xuyên sử xuất thủ đoạn tiên gia.

    Còn vị tiểu tiên trưởng này bình thường đều có dáng vẻ biếng nhác, vì vậy mọi người đều cho rằng vị tiểu tiên trưởng này không có thực lực, đều cho rằng muốn trừ yêu ở núi Quảng Diệp, chỉ có thể dựa vào nhị vị lão tiên trưởng Tích Trần, Tích Dịch.

    Nào ngờ đúng vào thời điểm mấu chốt, tiểu tiên trưởng lại đứng ra, hơn nữa dựa vào thanh trường kiếm trong tay, liên tục chế trụ yêu ma.

    - Lục Bộ đầu, tứ đệ nhà ngươi thật sự rất lợi hại.

    Những bộ khoái này lập tức nhớ ra, vị tiểu tiên trưởng này chính là tứ đệ của bổ đầu, lập tức bắt đầu ra sức tâng bốc.

    Bọn họ biết mạng sống của mình căn bản đều dựa vào Lục Nguyên, vì vậy không hề khách khí, tâng bốc rất tự nhiên.

    - Ta cũng sớm nói rồi, tứ đệ nhà ta rất lợi hại.

    Lục Phương cười nói, hiển nhiên hắn đã quên mất, lúc trước ngay cả hắn cũng không tin tứ đệ của mình.

    Còn Vương bán tiên trước đó đang bận bịu tính toán, giờ đã sớm bất tỉnh rồi.

    Kiếm quang xẹt qua, vô cùng mãnh liệt.

    Kiếm chiêu mang theo sát ý nồng đậm, xẹt qua đầu Tu La.

    “Phong Vân sát” là một trong những chiêu công kích mạnh nhất của 108 kiếm Phong Vân, trong kiếm ẩn chứa sát khí của gió, sát khí của mây, sát khí phong vân dung hòa làm một thể, rốt cuộc hóa thành một kiếm chứa đầy sát khí, vô cùng sắc bén.

    Một chiêu kiếm tựa hồ rất đơn giản, nhưng lại khiến người ta không có chỗ nào để trốn.

    Dưỡng Ngô kiếm sáng bóng như dòng nước mùa thu, mang theo sát ý phong vân.

    Máu tươi điên cuồng tuôn ra, một cái đầu lâu bay ra giữa không trung.

    Tu La không đầu vẫn tiến về phía trước, hắn quá phẫn nộ, rõ ràng pháp lực của hắn ở trên Lục Nguyên nhưng cuối cùng lại bị áp chế thành như vậy.

    Cho dù Tu La đã mất đầu vẫn muốn đánh về phía Lục Nguyên, chỉ có điều đối với Tu La mà nói, cái đầu chính là thứ quan trọng nhất, mất đầu thì nhất định sẽ chết, nghe nói khi đạt tới cảnh giới cực cao có thể hóa thành tấm thân bất tử, có nghĩa là cho dù đầu bị cắt, trái tim vỡ nát cũng có thể sống lại, nhưng chí ít phải là luyện khí kỳ, hai đại cảnh giới của luyện thể kỳ đều không thể làm được chuyện như vậy.

    - Ồ, xong rồi sao?

    Lúc này Lục Nguyên vẫn còn đang đắm chìm trong hải dương kiếm ý, thi triển kiếm chiêu, chỉ cảm thấy thoải mái vô cùng.

    Hắn vốn còn muốn đánh thêm một số chiêu thức, kết quả còn chưa xuất ra chiêu thức đã phát hiện đối thủ ngã xuống, không khỏi tiếc nuối:

    - Đánh mạnh quá sao, chết mất rồi.

    Lúc này hai vị Tích Trần và Tích Dịch đạo trưởng đều đã vô cùng kinh hãi.

    Hai người bọn họ bị Tu La đánh cho không ra bộ dạng gì nữa, Tu La chỉ vẫy tay đã cảm thấy đáng sợ.

    Kết quả, lúc này Lục Nguyên đã giết chết Tu La, còn hoàn toàn không chủ ý.

    Chênh lệch giữa bọn họ và Lục Nguyên tại sao lại lớn như vậy chứ?

    Lúc này Tích Dịch đạo trưởng thấp giọng nói:

    - Kiếm pháp của hắn lợi hại như vậy, nhất định là kiếm pháp bí truyền của Hoa Sơn tiên môn, chẳng qua tán tu chúng ta không có được kiếm pháp ấy mà thôi, nếu không cũng có thể trở nên cường đại như vậy.

    Kết quả hắn vừa dứt lời, đã bị Tích Trần đạo trưởng vỗ vào đầu:

    - Ngươi thật ngu ngốc, Hoa Sơn tiên môn, cũng chỉ có thực lực tương đương với Thanh Thành tiên môn mà thôi.

    Kiếm thuật của trưởng lão Thanh Thành tiên môn không lợi hại như vậy.

    Chẳng lẽ chỉ có Hoa Sơn tiên môn có kiếm pháp bí truyền, còn Thanh Thành tiên môn không có hay sao, ngươi có ngốc cũng đừng ngốc quá như thế chứ.

    Tích Dịch bị Tích Trần đạo trưởng vỗ xuống đầu, lại một lần nữa cảm thấy đau lòng.

    Hắn đương nhiên cũng biết những chuyện này, chẳng qua bản thân thấy khó chịu vì mình không phải danh môn đại phái, người của danh môn đại phái lợi hại như vậy, dù thế nào cũng phải tìm lý do để giải thích chứ.

    Lúc này, đã có rất nhiều người chạy tới ăn mừng.

    - Tiểu tiên trưởng quả nhiên rất cao minh.

    - Tiểu tiên trưởng thủ đoạn cao cường.

    - Yêu ma lợi hại như vậy, đều bị tiểu tiên trưởng xử lý.

    Đúng là đủ loại lấy lòng, tâng bốc.

    Lục Nguyên lười biếng nhún vai, hoàn toàn không có bất cứ cảm giác gì với những lời tâng bốc này.

    Nói ra khi hắn còn chưa đến 10 tuổi, lăn lộn ở thị trấn Đông Lâm đã biết rõ lợi ích của nịnh nọt, tâng bốc.

    Lúc ấy hắn toàn nịnh nọt người khác, trình độ tâng bốc của bản thân không hề thấp, đương nhiên sẽ không bị những lời này lừa phỉnh.

    Đúng rồi, hắn nhớ sư phụ Lý Nguyên Bạch còn dặn dò hắn một chuyện rất quan trọng, là chuyện gì nhỉ?

    Lục Nguyên cố gắng nhớ lại, cuối cùng nhớ ra sư phụ Lý Nguyên có dặn:

    - Trảm yêu trừ ma là việc tương đối nguy hiểm, nhưng một khi trảm yêu trừ ma thuận lợi, một việc nhất định không nên quên, là vơ vét chiến lợi phẩm.

    Đúng rồi, chiến lợi phẩm.

    Lục Nguyên không phải người hồ đồ, mặc dù hắn hơi lười nhác một chút, nhưng luôn được gọi là quỷ tinh, tuyệt đối không hề hồ đồ, cho nên hiện tại mới nghĩ ra, chủ yếu vì đây là lần đầu tiên trảm yêu trừ ma, lần đầu làm việc không thuần thục là chuyện rất bình thường.

    Lục Nguyên lập tức bắt đầu vơ vét chiến lợi phẩm, chỉ tiếc tên Tu La này thậm chí còn không mặc y phục, căn bản không có chỗ nào giấu đồ.

    Sau khi rất nghiêm túc vơ vét, Lục Nguyên liền quyết định từ bỏ, trên người Tu La tuyệt đối không có chiến lợi phẩm, khi ở tiên môn, hắn cũng có nghe nói, Tu La là chủng tộc thích sào huyệt, bất luận đi đâu cũng muốn đào sào huyệt.

    Cho dù hắn lên mặt đất, không có thế giới dưới lòng đất, cũng nhất định phải có sào huyệt, hiện tại mình chỉ cần tìm được sào huyệt của hắn.

    - Các ngươi khiêng thi thể, đầu lâu của Tu La về huyện nha lĩnh công, ta đi đây một lát.

    Lục Nguyên nói xong, không hề dừng lại, đám bộ khoái đương nhiên không biết Lục Nguyên đang làm gì, nhưng hai vị Tích Trần và Tích Dịch đạo trưởng lại biết rõ, nhưng bọn họ đã hoàn toàn bị kiếm pháp của Lục Nguyên thuyết phục, hơn nữa lần này cũng hoàn toàn dựa vào Lục Nguyên ra tay đấu với Tu La, cứu được tính mạng bọn hắn, cho nên không có ý tứ đi tranh giành.

    Lập tức, bọn bộ khoái tìm được một cây gậy rất dài, mấy bộ khoái cùng nhau khiêng thi thể của Tu La.

    - Nặng thật.

    - Đúng vậy, sợ rằng nó phải nặng bằng bốn năm người chúng ta.

    - Đến chết mà vẫn còn cứng như vậy.

    Có vị bộ khoái lấy đao ra đâm vào thi thể Tu La, kết quả trên thi thể của hắn vẫn không có dấu vết nào.

    - Chết rồi mà vẫn cứng như vậy, không biết tiểu tiên trưởng làm thế nào giết chết được yêu ma này.

    - Chậc chậc.

    Mọi người đồng loạt thán phục.

    Đám bộ khoái nâng thân thể Tu La lên, nhắm thẳng huyện thành Đông Dã.

    Khi tiến vào huyện thành, nhìn thấy tất cả các nhà đều đóng chặt cửa, nhưng nhìn thấy đám bộ khoái khiêng một thân thể cực lớn màu đen, lân phiến khắp người tiến vào, mọi người không khỏi vui mừng hoan hô ùa ra, đám bộ khoái thấy dân chúng hoan hô, cũng có chút dương dương đắc ý.

    Dân chúng nhìn nhị vị lão tiên trưởng Tích Trần và Tích Dịch, lại nhìn thi thể yêu ma cực lớn kia, không ngừng hoan hô tên của hai vị đạo trưởng, khiến hai người cảm thấy khá xấu hổ.

    Yêu ma này rõ ràng không phải bọn họ giết được, bọn họ cũng muốn kêu lên giải thích, nhưng mấy trăm ngàn bách tính cùng nhau hô vang tên bọn họ giống như thủy triều, khiến hai người không cách nào giải thích.

    Về phần Hoàng huyện lệnh, vốn đang chui đầu vào trong phủ của mình, nếu không phải triều đình Đại Tấn quy định, huyện lệnh chạy trốn sẽ mắc tội chết thì hắn đã chạy trốn từ lâu rồi!

    Hắn và đám tiểu thiếp đang cùng nhau ẩn nấp, rút cuộc đột nhiên nghe thấy bên ngoài có thanh âm giống như nước lũ.

    Hoàng huyện lệnh lập tức đứng dậy, biết rằng có lẽ chuyện trảm yêu trừ ma đã thành công.

    Đương nhiên, hắn thật sự không nghĩ đến, người trảm yêu trừ ma thành công không phải là nhị vị lão tiên trưởng mà hắn tương đối tín nhiệm.

    Mà là vị tiểu tiên trưởng mà hắn cho rằng quá trẻ tuổi, không có bản lĩnh làm việc kia.

    ——————

    Trong khu rừng u ám.

    Mặt trời sau giờ ngọ vốn vô cùng rực rỡ.

    Nhưng vì ở đây rừng cây quá rậm rạp, che mất mặt trời, lá mục dày đặc trên mặt đất, tạo ra không khí ẩm ướt vô cùng.

    Lục Nguyên cấp tốc nhảy lên trong rừng cây.

    Trong đầu hắn nhớ lại những điều đã học được ở Hoa Sơn tiên môn, yêu ma dưới lòng đất rất ghét ánh mặt trời, cơ bản đều thích xây tổ ở nơi u ám, Tu La là chủng tộc ưa thích thích xây sào huyệt ở nơi vừa u ám vừa ẩm ướt.

    Đối thủ của Hoa Sơn tiên môn chính là yêu ma dưới lòng đất, vì vậy bọn họ rất am hiểu tập tính của chúng.

    Lúc này Lục Nguyên nhìn thấy phía trước có một địa huyệt u ám, địa huyệt này rõ ràng không phải hình thành tự nhiên, Lục Nguyên biết rằng, cuối cùng mình cũng đã tìm được.

    Sào huyệt của Tu La, chiến lợi phẩm, ta đến đây.

    Lục Nguyên lao thẳng về phía trước.

    Đây là một huyệt động tối tăm, to lớn.

    Dù sao thân hình cũng Tu La cũng cao vượt người thường.

    Tiến vào trong huyệt động, Lục Nguyên bắt đầu thăm dò.

    Lần đầu tiên trảm yêu trừ ma, do tinh thần của hắn hoàn toàn chìm đắm trong kiếm thuật, không buồn không vui, thật sự không có quá nhiều cảm giác.

    Nhưng hiện tại là thu nhặt chiến lợi phẩm sau lần đầu tiên trảm yêu trừ ma, tinh thần không biết tại sao lại rất hưng phấn.

    Huyệt động này tựa hồ cũng không có gì cả.

    Nhưng Lục Nguyên không tin, Tu La không để lại thứ gì ở đây.

    Chương 30: Linh thạch

    Tìm kiếm chiến lợi phẩm nhất định phải kiên nhẫn một chút, trước kia những điều hắn học được chỉ là trên lý thuyết, lúc này mới thật sự là sử dụng thực tế.

    Yêu ma dưới lòng đất thích giấu đồ ở dưới đất, vì vậy có lẽ nên đào đất.

    Dưỡng Ngô kiếm là một phi kiếm quý giá, Lục Nguyên thật sự không nỡ dùng nó để đào động.

    Hắn tiện tay tìm một hòn đá sắc bén, quán chú pháp lực vào bên trong, bắt đầu đào đất.

    Ồ….!

    Linh thạch!

    Lục Nguyên nhìn thấy phía trước xuất hiện một khối đá hình vuông màu đen, lập tức phán đoán ra đây là linh thạch.

    Dựa vào độ nồng đậm của linh khí phán đoán, có lẽ đây là linh thạch hạ phẩm, còn về tại sao lại có màu đen vì nghe nói linh thạch sản sinh từ thế giới dưới lòng đất đều có chút màu đen, hoàn toàn không giống với linh thạch màu trắng của thế giới mặt đất.

    Từng khối linh thạch được đào ra, tổng cộng có hơn 20 viên.

    Giàu to rồi.

    Lục Nguyên lập tức phát hiện mình đã trúng số.

    Mỗi năm Bắc Phong chỉ phát cho mình 10 viên hạ phẩm tinh thạch, lần này thoáng chốc đã kiếm được hơn 20 viên.

    Chiến lợi phẩm thu được của trảm yêu trừ ma lần này đương nhiên là linh thạch, nhưng đồng dạng đi èm cũng là nguy hiểm cực lớn.

    Nếu đánh không lại yêu ma thì không phải trảm yêu trừ ma mà là bị yêu ma chém chết, bị yêu ma loại bỏ, như vậy thì đúng là bi kịch.

    Lục Nguyên cẩn thận cất 22 viên hạ phẩm linh thạch vào trong túi của mình.

    Sau đó, hắn lại tiếp tục đào.

    Hắn đào được một lúc lại đào được một chiếc xiên sắt.

    Chiếc xiên sắt này không phải xiên sắt bình thường, tối đen, đây có lẽ là thứ dùng hắc thiết dưới lòng đất rèn thành, giống như binh khí của Tu La, đáng tiếc Lục Nguyên lại dùng kiếm, chứ không phải xiên sắt, cho nên không dùng được, vì vậy tiện tay quẳng sang một bên, tiếp tục đào.

    Một lúc sau, hắn lại đào được rất nhiều thứ cổ quái, một cái móng tay, một sợi tóc, một cái móng vuốt.

    Xem ra vị Tu La chết dưới kiếm của mình còn là một nhà thu thập, đống rác rưởi này liên tục được vứt đi.

    Khối sắt này là cái gì?

    Khối sắt này đặt vào tay cảm giác ấm nóng, hoàn toàn không giống với cảm giác lạnh lẽo của thiết sắt thông thường, lớn bằng nắm tay, phía trên có khắc đủ loại quái thú, mỗi con quái thú đều cực nhỏ, hơn nữa hình dạng của quái thú vô cùng cổ quái, phần lớn đều là những loại Lục Nguyên chưa từng nhìn thấy, phía trên có một phong tự.

    Đây là….phong linh bài?

    Trong thiên địa tồn tại một vật tên là linh thú.

    Linh thú là tên gọi chung của các loại sinh vật được sinh ra trong hoàn cảnh tự nhiên của trời đất.

    Ví dụ, mây trên không trung tích tụ lại một chỗ rất lâu, có thể sinh ra một con linh thú vân hệ, lại ví dụ, một con sông chảy ngàn năm không nghỉ, biến hóa qua vạn năm cũng có thể sinh ra một con linh thú thủy hệ, hỏa diễm nếu ngàn vạn năm không tắt cũng có thể sinh ra một con linh thú hỏa hệ.

    Vào thời gian thiên địa mới hình thành, có rất nhiều linh thú, căn bản có thể thấy ở bất cứ đâu, hơn nữa những linh thú này thường cường đại vô cùng, nguồn gốc của linh thú phần lớn là được sinh ra trong thiên hồng mông hỗn độn, đến sau này, mặc dù hoàn cảnh hậu thiên cũng có thể sinh ra không ít linh thú, nhưng cùng với dòng chảy thời gian, linh thú ngày càng ít đi.

    Nghe nói thời đại khai thiên lập đất, linh thú trong thiên địa quá nhều, tùy tiện mấy năm là có thể sinh ra linh thú.

    Nhưng cùng với thời gian phát triển đến hiện tại, muốn sinh ra linh thú khó khăn hơn rất nhiều, thông thường phải trên ngàn năm mới có thể sinh ra một con linh thú.

    Cho nên linh thú càng ngày càng trân quý.

    Thiếu chút nữa quên mất không nói tác dụng của linh thú, linh thú có tác dụng khá lớn đối với Tu tiên giả.

    Lấy ví dụ, linh thú thủy hệ bản thân là tập hợp của tinh hoa thủy hệ, bọn chúng chỉ cần hấp thu một chút linh thạch là có thể không ngừng phun ra nguyên lực thủy hệ trong một thời gian tương đối dài, nguyên lực thủy hệ này tương đối tinh thuần.

    Nếu Tu tiên giả tu luyện công pháp thủy hệ, có thể trực tiếp hấp thu loại nguyên lực thủy hệ tinh thuần này vào trong cơ thể, tăng trưởng pháp lực, mà không cần phải đi chiết xuất nguyên lực thiên địa.

    Có thể nói, linh thú thủy hệ có lợi ích tương đối lớn đối với tăng trưởng pháp lực của Tu tiên giả thủy hệ.

    Tu tiên giả có hai mặt cơ bản, một là pháp lực, hai là chiêu thức, tăng trưởng pháp lực đương nhiên là vô cùng quan trọng, vì vậy, linh thú thủy hệ tương đối quan trọng với Tu tiên giả thủy hệ.

    Nói cách khác, linh thú hệ khác đối với Tu tiên giả hệ khác cũng tương đối quan trọng.

    Linh thú càng ngày càng quý hiếm, lại tương đối quan trọng, vì vậy giá trị của linh thú cũng ngày một cao.

    Ngay ở Hoa Sơn Bắc Phong, nhân vật như Bắc Phong Lục Kiếm Tiên, trong tay tuyệt đối cũng không có nhiều linh thú, còn cửu đại trưởng lão khác, trong tay rất nhiều trưởng lão căn bản không có linh thú nào, trong khi đó Hoa Sơn tiên môn cũng là một trong năm đại tiên môn của nước Đại Tấn.

    Được rồi, giới thiệu xong linh thú, bây giờ sẽ đến Phong linh bài.

    Các Tu tiên giả đều cần linh thú, nhưng lúc nào cũng mang theo linh thú bên mình cũng không tiện, sợ linh thú chạy mất, sợ linh thú chịu tổn hại trong lúc chiến đấu gì đó, cho nên rất nhiều năm trước, có một vị nhân sĩ đại năng, đã sáng tạo ra phong linh bài, có thể phong ấn linh thú vào bên trong.

    Hiện tại, phong linh bài trong số những chiến lợi phẩm này không biết có linh thú hay không?

    Tâm tình của Lục Nguyên do đó cũng trở nên khẩn trương.

    - Vạn pháp quy nhất, phong linh quy cấm, phong linh bài, tiến.

    Bất cứ phong linh bài nào cũng có khẩu quyết tiến vào như vậy, một khi đọc xong khẩu quyết, tinh thần sẽ tiến vào trong thế giới của phong linh bài.

    Đương nhiên, những điều này Lục Nguyên được nghe thấy khi ở Bắc Phong Hoa Sơn tiên môn, còn đây vẫn là lần đầu tiên bản thân hắn thể nghiệm.

    Sau khi đọc xong khẩu quyết, trong nháy mắt tinh thần Lục Nguyên trở nên hoảng hốt, tiến vào trong một thảo nguyên xanh biếc, đây chính là thế giới trong phong linh bài.

    Lục Nguyên nhìn xung quanh, phát hiện trên đám cỏ cách mình không xa vừa vặn có ba con thỏ màu trắng như tuyết.

    Lục Nguyên vội vàng thăm dò.

    Hắn vui mừng phát hiện, ba con thỏ trắng này thuộc về vân hệ, cũng tức là nói ba con thỏ trắng là vân thỏ linh thú vân hệ.

    Vân thỏ linh thú vân hệ!

    Mình không nhìn lầm chứ.

    Lục Nguyên chính là tu luyện tâm pháp vân long của vân hệ, thứ hắn cần chính là linh thú vân hệ, một khi có được linh thú vân hệ, linh thú vân hệ có thể cung cấp cho hắn nguyên khí vân hệ cuồn cuộn không dứt, khiến pháp lực của hắn tăng trưởng cực nhanh, cơ bản có thể xem là cỏ khô gặp được dòng suối mát.

    Nếu Lục Nguyên có được ba con linh thỏ vân hệ này, tốc độ tu luyện của hắn cũng sẽ nhanh hơn rất nhiều.

    Lần này hắn thật sự giàu to rồi.

    Cũng không biết con Tu La này kiếm ở đâu được ba con linh thú vân hệ, phong linh bài này có giá trị rất lớn, giá trị của linh thú vân hệ còn lớn hơn phong linh bài rất nhiều.

    Lục Nguyên không biết rằng, con Tu La này vì cơ duyên trùng hợp, có được ba con linh thú, nó biết rằng ba con linh thú này vô cùng quý giá, sợ tin tức lộ ra ngoài, cho nên mới chạy ra khỏi thế giới lòng đất.

    Nó vốn tưởng rằng không chọc vào ngũ đại tiên môn, tu tiên môn phái, đương nhiên sẽ vô sự, nào ngờ lại rơi vào trong tay Lục Nguyên lần đầu đi trảm yêu trừ ma.

    Đây chính là đại bi kịch của Tu La.

    Chương 31 +32: Tốc độ kinh người

    Còn Lục Nguyên nói là lần đầu nhưng lại đại phát, kỳ ngộ của con Tu La dưới lòng đất chẳng khác nào chuyển hóa đến người Lục Nguyên.

    Lục Nguyên xếp chân ngồi xuống, lúc này hắn đã xây dựng liên hệ với ba con linh thú vân hệ bên trong phong linh bài, liên hệ vừa được thiết lập đã cảm thấy nguyên khí vân hệ tinh thuần cuồn cuộn không ngừng từ trong phong linh bài tuôn vào trong cơ thể của mình.

    Lục Nguyên ước chừng, với nguồn nguyên khí vân hệ cung cấp thế này, căn bản có thể khiến tốc độ tu hành của hắn tăng trưởng gấp hai lần hiện tại.

    Hai đã đủ kinh người rồi, dù sao, trong tu tiên giới, muốn đẩy nhanh tốc độ tu tiên là chuyện cực kì khó.

    Thoáng chốc đã đề thăng gấp hai lần hiện tại có thể không kinh người được sao?

    Lần này Lục Nguyên đúng là đại phát.

    Đương nhiên, bản thân Lục Nguyên cũng biết hiện tại cũng vì pháp lực của hắn còn thiếu, cho nên lượng linh khí như vậy có thể khiến tốc độ tu hành của pháp lực đề thăng gấp hai lần ban đầu, một khi pháp lực cao rồi, lượng nguyên khí vân hệ cung cấp có thể khiến tốc độ đề thăng tu hành pháp lực của hắn giảm bớt.

    Dù sao, lượng nguyên khí vân hệ mà ba con linh thú vân hệ cung cấp cũng cố định không thay đổi.

    Lúc này Lục Nguyên chỉ cảm thấy vô cùng sung sướng, lượng nguyên khí vân hệ vô cùng tinh thuần từ trong phong linh bài không ngừng rót vào trong cơ thể hắn, khiến hắn cảm thấy rất sảng khoái, pháp lực không ngừng đề thăng.

    Lục Nguyên lại nhìn 22 viên linh thạch chiến lợi phẩm trong tay, thầm nghĩ không biết có nên thử đột phá cảnh giới hay không, dù sao, lúc này hắn cũng đã ở trạng thái đỉnh phong của đệ ngũ trọng luyện khí kỳ, có thể thử trùng kích cảnh giới.

    22 viên linh thạch được lấy ra toàn bộ, Lục Nguyên phong bế linh khí bên trong phong linh trận, sau đó nghiền nát toàn bộ 22 viên linh thạch, trong nháy mắt 22 luồng linh khí tinh thuần tràn ra, cộng thêm nguyên khí vân hệ từ trong phong linh bài truyền đến, hai luồng cùng tác dụng, làm cho Lục Nguyên cảm thấy pháp lực của mình cũng đang rục rịch muốn nổi dậy.

    Pháp lực của bản thân đã đạt đến đỉnh phong của tiểu chu thiên, pháp lực ở mười hai chu thiên, bên trong bát đại kỳ kinh, quay lại tuần hoàn, vô thủy vô chung.

    Lúc này dưới tác dụng của hai luồng lực lượng, Lục Nguyên mơ hồ cảm thấy pháp lực của mình đã bắt đầu thay đổi, vân hệ vẫn là vân hệ, pháp lực vốn có tương đối hùng hậu, hiện giờ hai luồng lực lượng đồng loạt áp chế, kinh mạch lớn như vậy, khiến pháp lực không ngừng ngưng tụ.

    Một hồi lâu sau.

    Một tiếng nổ vang lên.

    Thanh âm này không phải từ ngoại giới, mà từ bên trong cơ thể Lục Nguyên, Lục Nguyên đã cảm nhận được, pháp lực quanh người mình trong khoảnh khắc vừa rồi đã từ lượng biến thay đổi thành chất biến, loại chất biến này hoàn toàn cường đại hơn pháp lực vốn có rất nhiều, ngưng luyện rất nhiều.

    Đây chính là làuyện khí thành cương.

    Trong lòng Lục Nguyên âm thầm cảm khái, chỉ trong nháy mắt, hắn đã đạt được luyện khí thành cương sao?

    Chuyện này thật sự rất tuyệt vời.

    Nếu để hai vị Tích Trần và Tích Dịch đạo trưởng biết được chuyện này, đoán chừng họ sẽ rơi lệ đầy mặt tiếc nuối, bọn họ không làm sao tu hành, chỉ sợ cả đời này cũng không đột phá đến bước Luyện khí thành cương, nhưng Lục Nguyên lại rất dễ dàng phá được, thử hỏi hai người bọn họ có thể không ghen tị được sao.

    Thậm chí mấy vị đệ tử xếp thứ ba thứ tư trong thập đại đệ tử chân truyền của Bắc Phong cũng phải ôm mặt ghen tị.

    Bọn họ đã ở đệ ngũ trọng tiểu chu thiên từ rất lâu rồi, mà vẫn không đột phá được đệ lục trọng luyện khí thành cương.

    Nếu để bọn họ biết được Lục Nguyên dễ dàng trùng kích được đệ lục trọng luyện khí thành cương như vậy, đoán chừng Lăng Ngọc Châu, vị đệ tử thứ ba trong thập đại đệ tử chân truyền cũng sẽ khóc hận.

    Lục Nguyên duỗi lưng, thu công.

    Khi đi ra khỏi huyệt động, mặt trời đã chan hòa, long lanh.

    Lúc này, tâm tình của Lục Nguyên rẩt vui sướng, giống như mặt trời lúc này, vô cùng tươi đẹp.

    Mặt trời chói chang ở trên cao, chiếu ánh sáng xuống mái ngói lưu ly của huyện nha, vương triều Đại Tấn từ trước đến nay không có truyền thống tu sửa huyện nha.

    Huyện nha huyện Đông Dã là một nơi rất đồ sộ, tường vôi trắng, ngói lưu ly, đây là nơi uy nghiêm nhất của huyện Đông Dã, dân chúng đến đây, cũng không khỏi hạ thấp thanh âm, sợ quấy nhiễu Huyện thái gia.

    Trong huyện, Huyện lệnh đương nhiên là người có địa vị cao nhất.

    Từ trước đến nay không có gì người nào dám đến huyện nha làm càn.

    Nhưng lúc này, trên mái ngói lưu ly của huyện nha có một thiếu niên mặc y phục màu xanh đang nằm trên đấy, mặt trời thật sự rất chói chang, khiến người ta không thể ngủ ngon.

    Một tay Lục Nguyên cầm bình rượu, một tay cầm con gà quay, mặt trời gay gắt thế này thật đúng là bi kịch.

    Chuyện của Tu La hiện tại đã được giải quyết xong xuôi, cái đầu của Tu la cũng đã được mang lên trên, lúc này cũng chỉ còn công tác kết thúc.

    Bởi vì công tác kết thúc vẫn chưa hoàn thành, nên tạm thời Lục Nguyên vẫn không thể rời đi.

    Vì vậy, hàng ngày ở đây chờ đợi đến mức buồn tẻ, vô vị.

    Cũng may ở huyện nha lại có rất nhiều thức ăn ngon.

    Lục Nguyên gần đây luôn thèm ăn, vừa vặn ở đây có rượu ngon, đồ ăn ngon, vì vậy cũng có thể ở lại một thời gian.

    Mặt khác, hiện tại hắn đã đạt tới đệ lục trọng của luyện khí kỳ luyện khí thành cương, pháp lực đã có tiến bộ nhảy vọt, pháp lực mới vừa vặn tiến bộ, căn bản không cần phải tu luyện nữa, chỉ cần giữ vững cảnh giới hiện tại là được rồi, tu hành pháp lực là một quá trình lâu dài của tu tiên, có nôn nóng cũng không được, đợi tích lũy đủ, là có thể thuận lợi đột phá.

    Hơn nữa, trước đó không lâu khi Lục Nguyên giết chết Tu La, trong số chiến lợi phẩm thu được, có một phong linh bài, bên trong phong linh bài có ba con vân thỏ linh thú vân hệ, ba con vân thỏ đã truyền nguyên khí vân hệ cuồn cuộn không ngừng vào trong cơ thể hắn, hiện tại hắn không tu hành, cũng chẳng khác nào đang ngồi xếp bằng tu hành.

    Chiến lợi phẩm vơ vét được lần này thật sự rất giá trị.

    Ba con vân thỏ linh thú vân hệ!

    Nếu chuyện này để những khác ở Bắc Phong biết được, đoán chừng các sư huynh, trưởng lão đều sẽ ghen tị.

    Lục Nguyên nhìn mặt trời, đây không phải thời tiết để luyện kiếm.

    Lúc này, Lục Nguyên bất giác nhớ tới trận chiến với Tu La, lúc ấy pháp lực của Tu La cao hơn hắn, sở dĩ hắn có thể thắng, là vì chiêu thức ở trên Tu La, kiếm thuật của Lục Nguyên đã đạt tới cấp độ kiếm ý, sau khi xem thân thể của Tu La như một thanh kiếm liền có thể dùng kiếm áp chế hắn.

    Tu La dùng thân thể chiến đấu, có thể xem hắn như dùng kiếm, sau đó lấy kiếm thuật của mình áp chế hắn.

    Nhưng nếu như hắn dùng binh khí khác, ví dụ như đao, thương, côn… thì mình có thắng được hắn hay không?

    Mặc dù phần lớn Tu tiên giả của nước Đại Tấn sử dụng kiếm, nhưng cũng có một số người dùng thứ khác, không phải người nào cũng dùng kiếm.

    Vừa vặn, trong huyện nha đang có hai vị Tích Trần và Tích Dịch đạo trưởng, Lục Nguyên từ trên nóc nhà nhảy xuống, nói với Tích Trần đạo trưởng:

    - Đúng rồi, Tích Trần đạo trưởng, ta đang muốn nghiên cứu một vấn đề của kiếm thuật, ngươi có biết dùng đao, thương không?

    - Biết.

    Tích Trần đạo trưởng đáp.

    Tán tu và Tu tiên giả có môn phái không giống nhau, Tu tiên giả có môn phái đều sử dụng kiếm pháp, giống như những người ở Bắc Phong, ai ai cũng dùng kiếm, nhưng tán tu thì khác.

    Tán tu căn bản không có loại kiếm pháp gì tốt, tìm được công pháp gì thì học công pháp ấy, rất nhiều tán tu biết sử dụng kiếm pháp, đao pháp, thương pháp, nhưng không có cái nào tinh thông.

    Tán tu, đại bộ phận đều tương đối bi kịch.

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Ta đang nghiên cứu làm thế nào sử dụng kiếm pháp đấu với đao pháp, thương pháp, ngươi có thể dùng đao pháp đấu một trận với ta không?

    Mình nên cự tuyệt hắn, mình nên cự tuyệt hắn, Tích Trần đạo trưởng thầm nghĩ trong lòng, mình là một tán tu có có cốt khí có khí tiết, há có thể đầu hàng người có môn phái, há có thể đồng ý yêu cầu của người danh môn đại phái , mình nên cự tuyệt, thế nhưng, ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lại gật đầu:

    - Có thể.

    Hai chữ “có thể” vừa thốt ra, Tích Trần đạo trưởng liền cảm thấy hối hận, tại sao mình có thể nói ra hai chữ đó.

    Thật là quá bi kịch.

    Mình bình thường không phải người xem thường danh môn đại phái nhất sao, tại sao lại đồng ý chứ?

    Muốn trách, vẫn phải trách kiếm pháp như thần của Lục Nguyên, sau khi nhìn thấy một lần, chỉ muốn nhìn thấy lần thứ hai, sau khi tìm được cho mình một lý do, Tích Trần đạo trưởng phát hiện mình đã khí phách hơn rất nhiều.

    - Được, vậy bắt đầu đi.

    Lục Nguyên nói:

    - Chỉ là luyện kiếm pháp, cũng không cần rót quá nhiều pháp lực vào trong.

    Lục Nguyên hiện giờ có pháp lực luyện khí kỳ đệ lục trọng Luyện khí thành cương, nếu như dùng quá nhiều pháp lực đối địch với Tích Trần đạo trưởng, hoàn toàn là lấy pháp lực khi dễ người khác, mà hiện tại hắn chỉ muốn luyện kiếm pháp mà thôi.

    Tích Trần đạo trưởng giơ một tay lên, cầm một thanh trường đao đi ra, trường đao của hắn cũng là cấp bậc bảo đao, tán tu như hắn đương nhiên không thể có phi kiếm, hắn đố kỵ nhìn Dưỡng Ngô kiếm của Lục Nguyên, càng ghen ghét danh môn đại phái chết tiệt.

    Giao thủ đã bắt đầu.

    Tích Trần đạo trưởng giơ trường đao lên, thi triển một đường đao pháp, đây không phải đao pháp cao thâm gì cả, nhưng đây là lần đầu tiên Lục Nguyên đối diện với đao pháp, nhất thời cũng không chiếm được nhiều tiện nghi, nhưng đây là cảm giác không thích hợp khi lần đầu đối diện với đao pháp.

    Đao và kiếm hoàn toàn khác nhau, có nhiều thứ kiếm pháp không làm được nhưng đao pháp có thể làm được, đương nhiên, ngược lại, đao pháp có rất nhiều chỗ không làm được, nhưng kiếm pháp lại có thể làm được.

    Kiếm và đao vốn không giống nhau.

    Lục Nguyên lần lượt hóa giải từng chiêu, quan sát, tìm hiểu, đột nhiên phát hiện, đao pháp ban đầu cũng chỉ có như vậy mà thôi.

    Đao và kiếm, biểu hiện ra không giống nhau, nhưng trên thực tế là rất giống nhau.

    Sau khi hiểu được điều này, Lục Nguyên tiếp tục xuất kiếm, những chiêu kiếm này, căn bản không phải chiêu hoàn chỉnh, thường xuyên là một kiếm tùy ý, nhưng một kiếm tùy ý này có thể chỉ thẳng vào chỗ sơ hở của Tích Trần đạo trưởng, khiến cho Tích Trần đạo trưởng không thể thi triển chiêu số, hiện tại Tích Trần đạo trưởng mới biết, cảm giác của Tu La lúc đó rút cuộc như thế nào.

    Bất luận là dùng chiêu thức gì, đều chỉ có thể sử dụng nửa chiêu là không thể không thu chiêu, cảm giác vô cùng khổ sở, hơn nữa bản thân giống như có sơ hở bất cứ lúc nào, giống như đối thủ có thể tùy ý đâm kiếm vào, cảm giác toàn thân mình đều là sơ hở, loại cảm giác này khiến cho người ta khổ sở muốn thổ huyết, còn cảm giác mình như hoàn toàn bại lộ trước mặt đối phương, tương đối khó chịu.

    Tích Trần đạo trưởng hành tẩu ở tu tiên giới nhiều năm, chưa từng đụng phải đối thủ nào khiến mình khó chịu như vậy.

    - Đổi thương.

    Lục Nguyên quát, lưu lại một khe hở.

    Lúc này Tích Trần đạo trưởng biết rõ mình dùng đao cũng hoàn toàn không chiếm được một chút tiện nghị, cũng lập tức đổi thương, trường thương nơi tay, triển khai một đường thương pháp.

    Khi mới bắt đầu, Lục Nguyên lại có dáng vẻ phân tích, tìm hiểu như dùng đao lần trước, một lát sau, Tích Trần đạo trưởng đã bị Lục Nguyên bắt đầu gây khó khăn, bất luận hắn dùng chiêu thức gì, đều chỉ có thể dùng được một nửa, hơn nữa đối phương chỉ cần tùy ý đâm ra một kiếm là có thể chỉ ra sơ hở của mình, cảm giác quanh người mình đều có sơ hở.

    Loại cảm giác khó chịu này khiến cho Tích Trần đạo trưởng như muốn thổ huyết.

    Thì ra ở bên cạnh xem Lục Nguyên thi triển kiếm pháp, xác thực đẹp mắt vô cùng, kỳ vĩ vô cùng.

    Nhưng khi giao thủ thật sự với Lục Nguyên, trở thành đối thủ của hắn, lại khó chịu, buồn nôn như vậy.

    Kiếm pháp thần kỳ này quả nhiên là cổ quái!

    Lúc này, Lục Nguyên hoàn toàn đắm chìm trong một trạng thái cổ quái, tâm thần hoàn toàn đắm chìm bên trong.

    Kiếm chiêu, đều từ những chiêu thức cơ bản như bổ, chém, đâm, quấy nhiễu, áp chế….cấu thành.

    Đao chiêu, là do các loại chiêu thức cơ bản như bổ, chẻ, chém, đâm, ngăn đón… cấu thành.

    Thương chiêu là do các chiêu thức cơ bản chích, đâm, quất, vụt, quấn, ngăn đón….cấu thành.

    Kiếm chiêu, đao chiêu, thương chiêu, biểu hiện ra không giống nhau.

    Nhưng trên thực tế đều tương thông với nhau.

    Đều do một số chiêu thức cơ bản cấu thành, chiêu thức chân chính đều nằm trong đó.

    Kiếm ý, đao ý, thương ý, nói trắng ra đều là ý.

    Bản thân hắn dùng luyện kiếm ý, còn đối thủ lại vô cùng đa dạng, nhưng chỉ cần khám phá được mặt ngoài, nghiên cứu tìm tòi bổn nguyên, tất cả đều là ý, cũng tức là nói, tất cả đối thủ còn chưa đạt tới cấp ý, luận về chiêu thức đều không phải đối thủ của mình, bất luận hắn dùng binh khí gì, cũng giống như vậy.

    Vạn chủng binh khí, cho dù có cổ quái, nói trắng ra là, cũng chỉ là hàm ý ở trong đó.

    Lúc này, Lục Nguyên hiểu rằng, đây chính là một loại cảnh giới-cảnh giới vạn binh quy ý, một khi hiểu thông cảnh giới này rồi, về sau bất luận đụng phải binh khí cổ quái gì, cũng có thể thoải mái giao đấu, hoàn toàn không sợ.

    Cảnh giới của vạn binh quy ý, tương đối khó hiểu, đương nhiên, so với kiếm ý thì còn dễ hiểu hơn một chút, nhưng độ khó cũng rất lớn.

    Dù sao, có thể hiểu ra hay không, hoàn toàn phải xem vận khí, ngộ đạo.

    Một khi ngộ đạo rồi, về sau không sợ bất cứ binh khí gì nữa, cho dù ngươi có sử dụng đao thương côn kích gì đó thì cũng như nhau.

    Không ngộ đạo thì nói cái gì cũng vô dụng.

    Còn hiện tại, Lục Nguyên cũng đã ngộ đạo.

    Về sau, cho dù đối thủ của mình sử dụng binh khí cổ quái thế nào, mình cũng ứng phó được.

    Hắn quái thì cứ mặc hắn quái, hắn mạnh thì mặc hắn mạnh, chỉ cần ta có kiếm ý, đều có thể không sợ hãi ứng phó với tất cả các chiêu thức cổ quái của thiên hạ.

    - Rốt cuộc ngộ ra rồi.

    Lục Nguyên khẽ động tay, Dưỡng Ngô kiếm giống như dòng nước mùa thu được thu vào trong bao.

    Lúc này, Tích Trần đạo trưởng mới thoát ra được, nói thật, giao thủ với Lục Nguyên thật sự làm cho người ta hộc máu, chiêu thức gì cũng bị hắn chỉ ra sơ hở, dùng một nửa chiêu là cảm giác không thể thi triển được nữa, toàn thân đều bị kiếm thế của đối thủ bao phủ, loại cảm giác thật sự buồn nôn.

    - Đa tạ Tích Trần đạo trưởng tương trợ ta ngộ ra kiếm đạo.

    Lục Nguyên chắp tay nói cám ơn.

    Chương 33: Kiếm pháp thần kỳ

    - Không cần cám ơn, không cần cám ơn.

    Tích Trần đạo trưởng lại một lần nữa khổ sở nói, mình đang làm gì vậy, mình đường đường là một tán tu, mình lâu nay luôn cừu thị danh môn đại phái, tại sao bây giờ đệ tử của danh môn đại phái lại cám ơn mình, không được, mình vẫn là tán tu, tuyệt đối không thể đánh đồng ô hợp với danh môn đại phái được.

    Tích Trần đạo trưởng đang định biểu thị mình là tán tu chính trực, khinh thường danh môn đại phái, kết quả vừa nhìn đã không còn thấy bóng dáng của Lục Nguyên đâu nữa, lại thấy Lục Nguyên đã nhảy lên nóc nhà, ngươi đi chậm một chút không được sao, ít ra cũng để ta biểu hiện sự khinh thường đối với danh môn đại phái rồi hãy đi.

    - Kiếm pháp thần kỹ !

    Tích Dịch đạo trưởng ở bên cạnh xem cuộc chiến lẩm bẩm nói.

    - Kiếm pháp khiến cho người ta khó chịu.

    Tích Trần đạo trưởng khinh thường nói, cố ý mở rộng thanh âm, để cho Lục Nguyên nghe được, biểu thị ta chẳng thèm để ý đến kiếm pháp của ngươi.

    Vương triều Đại Tấn đương nhiên có một bộ hệ thống của vương triều.

    Vương triều Đại Tấn, có thể cân đối năm đại tiên môn và yêu ma lòng đất, mặc dù có thể cường thịnh, là vì hai thế lực lớn có thực lực ngang bằng nhau, tạo ra một kết quả cân đối.

    Nhưng bản thân vương triều Đại Tấn cũng có một thực lực tương đối cường đại, vương triều Đại Tấn cũng không thiếu Tu tiên giả.

    Giống như hai vị tán tu Tích Trần đạo trưởng, Tích Dịch đạo trưởng không dám làm chuyện xằng bậy ở vương triều Đại Tấn là vì e ngại Tu tiên giả bên trong vương triều Đại Tấn.

    Đương nhiên, mặc dù vương triều Đại Tấn có Tu tiên giả, nhưng so với năm đại tiên môn vẫn ít hơn rất nhiều.

    Vương triều Đại Tấn, xem như là thế lực thứ ba trong khối đại địa này.

    Mặc dù bọn họ có không ít Tu tiên giả, nhưng cũng không dồi dào đến mức có thể phân cho mỗi một huyện thành một Tu tiên giả đóng quân.

    Một nơi như huyện Đông Dã đương nhiên sẽ không có Tu tiên giả, thậm chí châu phủ cũng chỉ có số lượng Tu tiên giả rất ít.

    Cho nên núi Quảng Diệp xuất hiện yêu ma, cũng chỉ có liên tục báo cáo lên trên, nhưng đợi ở trên thông báo xuống thì cũng quá lâu, vì vậy Hoàng huyện lệnh của huyện Đông Dã đã tự mình mời mấy vị Tu tiên giả đến.

    Kết quả cuối cùng, tiêu diệt được Tu La, đem đầu Tu La báo cáo lên trên, đây tuyệt đối là một chuyện lớn.

    Công lao này nhanh chóng được được khen thưởng.

    Người đến ban thưởng là một Tu tiên giả, khí tức xem ra cũng không tệ.

    Lúc này Lục Nguyên đang nằm ở nóc nhà huyện nha nhìn sang, chỉ thấy Tu tiên giả này là một người trung niên gầy gò, vị Tu tiên giả trung niên gầy gò nói:

    - Tư Hoàng huyện lệnh có công diệt trừ yêu ma, cho nên được phong làm Tiễn Tào phủ Đông Đạo.

    Nghe xong ban thưởng, Hoàng huyện lệnh thật sự rất vui vẻ.

    Phía trên huyện là phủ, trên phủ là tỉnh.

    Nước Đại Tấn, tỉnh Đông Bình, phủ Đông Đạo, huyện Đông Dã.

    Hắn vốn là huyện lệnh huyện Đông Dã, làm huyện lệnh một huyện đương nhiên là rất tốt.

    Nhưng Tiễn Tào là chức quan gì chứ, Tiễn Tào phủ Đông Đạo, là Tiễn Tào quản một phủ, lợi lộc rất nhiều, ở trên huyện lệnh xa.

    Hơn nữa đến được phủ Đông Đào mới có cơ hội thăng chức, không giống như ẩn nấp ở xó xỉnh huyện Đông Dã, cơ hội thăng chức không có bao nhiêu, vì vậy mà Hoàng huyện lệnh đương nhiên rất vui mừng.

    Hoàng huyện lệnh vui mừng rời đi, vị Tu tiên giả trung niên cũng không để ý nhiều, hắn nhìn xung quanh hỏi:

    -Vị nào là Lục Nguyên?

    Hắn là tiên sư cúng tế của tỉnh Đông Bình, họ Hạc, tên Thanh.

    Lần này nghe phía dưới báo lại, xuất hiện một con Tu La, không bao lâu sau, lại có một cái đầu Tu La được đưa tới, nghe nói người ra tay chính là một trong thập đại đệ tử của Hoa Sơn tiên môn.

    Hạc Thanh vừa nghe nói đã cảm thấy có chút hiếu kỳ, nhìn cái đầu Tu La cũng biết con Tu La này không dễ chọc vào, rõ ràng bị thập đại đệ tử của Hoa Sơn tiên môn giải quyết.

    Đó là một tiểu tiên trưởng rất tài giỏi.

    Vị tiểu tiên trưởng này còn xuất thân từ Hoa Sơn tiên môn, có chỗ dựa sâu sắc, Hạc Thanh bất giác cũng muốn làm quen.

    Lục Nguyên cũng đang chờ đợi vị Hạc Thanh này đến để kết thúc công việc

    Sau khi giết chết Tu La còn có một số công tác kết thúc công việc, vị Tu tiên giả Hạc Thanh này có lẽ chính là người phụ trách công việc đó.

    Công tác kết thúc quan trọng nhất là tìm ra Tu La thông qua con đường nào đến nhân gian, sau đó che kín con đường này lại.

    Tất cả con đường từ dưới lòng đất thông lên nhân gian đều có người của năm đại tiên môn và các tiên môn khác phong tỏa, không để cho yêu ma dưới lòng đất có thể dễ dàng chui lên nhân gian, nếu như yêu ma dưới lòng đất có thể dễ dàng trèo lên nhân gian…vậy thì thực sự rất khủng khiếp, tính mạng của người phàm cũng sẽ thường xuyên chịu uy hiếp.

    Ví dụ như con Tu La kia, ở dưới thế giới mặt đất cũng không phải là nhân vật gì lớn, nhưng lại có thể dễ dàng ăn thịt nhân khẩu trong huyện.

    Chính bởi vì tất cả con đường từ thế giới dưới lòng đất thông lên nhân gian đều bị phong tỏa.

    Cho nên, khi ở đây xuất hiện một con yêu ma dưới lòng đất mới khiến cho người ta cảm thấy cổ quái.

    Vì vậy, mới cần điều tra rõ ràng.

    Vị Tu Tiên giả Hạc Thanh này thật ra là một phù chú sư hiếm thấy trong số Tu tiên giả.

    Trong số Tu tiên giả, đại đa số đều là kiếm tu, nhưng cũng có một số ít chức nghiệp khác, ví dụ như phù chú sư, phù chú sư dùng phù chú làm thủ đoạn chiến đấu, đương nhiên, phù chú sư chủ yếu nhất là dùng phong ấn, phong ấn con đường từ thế giới dưới lòng đất đi lên mặt đất.

    Còn có một số luyện đan sư, chủ yếu là luyện đan, người như vậy bình thường là báu vật của môn phái, rất ít khi tham dự chiến đấu.

    Lần này, Hạc Thanh đến đây, trước tiên phải tìm được đường di Tu La đến mặt đất, sau đó là phong ấn nơi đó.

    Cái này chính là công tác kết thúc.

    Sở dĩ Lục Nguyên một mực không đi, chính là vì chờ phù chú sư đến đây làm kết thúc công việc này, hiện tại, Hạc Thanh rút cuộc đã tới.

    Lục Nguyên nhảy xuống:

    - Tại hạ là Lục Nguyên.

    Lễ bộ phải làm đủ, Lục Nguyên vốn xuất thân từ danh môn đại phái, đương nhiên rất quen thuộc với những nghi thức lễ nghi này, không thể vì hoàn toàn chưa gặp qua đối phương mà bỏ qua lễ nghi, kỳ thật trong lòng Lục Nguyên cảm thấy lễ nghi này rất phiền phức, nhưng người khác tuân thủ nó, hắn cũng chỉ có thể làm theo.

    Bản thân hắn cũng chỉ là một người thường nước chảy bèo trôi, cũng không phải cường giả lợi hại gì cả.

    Cũng may, sư phụ của Lục Nguyên là Lý Nguyên Bạch cũng không tệ lắm, quản chế hắn cũng không quá nghiêm khác, không giống như bằng hữu tốt của Lục Nguyên là cửu sư đệ Diệp Phương, hắn mới là bi kịch.

    Sư phụ của hắn là Quân Tử Kiếm Phương Nho, nhất cử nhất động của hắn đều phải giống như quân tử, ngồi có thế ngồi, đứng có thế đứng, ăn cơm cũng có tư thái nhất định.

    Diệp Phương thật sự là bi kịch, sư phụ hắn yêu cầu vô cùng nghiêm khắc, ngay cả rượu cũng không thể, một khi phát hiện uống rượu là một trận trọng tội, vì vậy mới tạo thành tính cách y buồn của Diệp Phương.

    Chương 34: Hạ Thanh

    Lúc này, Hạc Thanh nhìn thấy Lục Nguyên liền cảm thấy vô cùng kinh ngạc, Lục Nguyên nhiều nhất cũng chỉ khoảng 16, 17 tuổi, vậy mà hắn có thể đánh bại Tu La, tiểu tử này đúng là tiền đô vô lượng.

    Hoa Sơn tiên môn đối với nước Đại Tấn mà nói chính là thượng môn, lúc này Hạc Thanh cũng có ý kết giao, mỉm cười nói:

    - Quả nhiên là anh hùng xuất tiểu tiên trưởng, còn trẻ như vậy mà đã rất lợi hại, Hạc Thanh bội phục.

    Hạc Thanh và Lục Nguyên vui vẻ nói chuyện, một người lão luyện nhiều kinh nghiệm, một người được môn phái bồi dưỡng ứng phó với mọi chuyện, hai người đều rất khách sáo.

    Hạc Thanh từ đầu tới cuối, không hề chú ý tới Tích Trần đạo trưởng và Tích Dịch đạo trưởng, trong mắt hắn, hai tán tu không có thực lực này không đáng để hắn để mắt.

    Lúc này Tích Trần đạo trưởng và Tích Dịch đạo trưởng đang ở bên cạnh, rất tức giận bất bình.

    Danh môn đại phái thì tài giỏi rồi.

    Danh môn đại phái thì cực kỳ khủng khiếp rồi.

    Không hề nghi ngờ, mối ác cảm của hai vị này đối với danh môn đại phái không hề giảm xuống.

    Bọn hắn cố gắng biểu thị cơn giận của mình cho Lục Nguyên thấy, biểu thị hết lần này đến lần khác, nhưng bi kịch chính là, bất luận bọn họ biểu thị bao nhiêu lần, đều bị Lục Nguyên không quan tâm tới, điều này khiến bọn họ cũng chỉ biết đau khổ trong lòng.

    ——————

    Công tác kết thúc công việc đã xong, Lục Nguyên ở lại nhà mình ở thị trấn Đông Lâm trong một thời gian ngắn.

    Trong khoảng thời gian này, hắn cũng rất nhàn nhã.

    Hạc Thanh làm xong công việc, phải quay về chỗ thượng cấp ở tỉnh Đông Bình.

    Hoàng huyện lệnh được thăng chức đến phủ Đông Đạo làm Tiễn Tào.

    Hai vị đạo trưởng Tích Trần và Tích Dịch mặc dù vẫn ở huyện Đông Dã, nhưng hai người này luôn khinh thường danh môn đại phái, mặc dù trong lòng rất kính phục kiếm pháp của Lục Nguyên nhưng hai người bọn họ không thể khuất phục danh môn đại phái, há có thể chủ động đến tìm Lục Nguyên.

    Cho nên, thời gian gần đây Lục Nguyên rất rảnh rỗi.

    Rảnh rỗi cũng tốt, lần này Lục Nguyên vốn chỉ muốn về thăm nhà, huyện Đông Dã xuất hiện yêu ma cũng chỉ là chuyện tình cờ.

    Bản thân hắn vốn không có hứng thú với những chuyện lộn xộn.

    Thời gian còn lại Lục Nguyên hầu hết đều ở nhà, hưởng thụ đồ ăn do mẫu thân Lục Trương thị làm, mặc dù những món ăn không phải rất ngon, nhưng lại có mùi vị rất đặc biệt.

    Hắn dự định ở nhà thêm một thời gian, dù sao thời gian một năm mà sư phụ quy định còn xa mới tới, nhưng sau đó Lục Nguyên phát hiện mình hoàn toàn không thể tiếp tục ở lại.

    Vì mẫu thân Lục Trương thị đã thu xếp cho hắn một hiền thê.

    Có chuyện đùa như vậy sao?

    Hiền thê?

    Chuyện này là thế nào chứ.

    Nữ tử phàm nhân sống được bao lâu chứ.

    Còn tuổi thọ của hắn là bao nhiêu.

    Trên cơ bản, Tu tiên giả đều muốn trở thành một loại sinh vật không giống phàm nhân, nếu hai loại người này sống chung với nhau, nhất định không có cảm giác nào.

    Bản thân hắn cũng từng nói, hiện tại hắn là Tu tiên giả, không thành thân, kết quả mẫu thân vẫn không từ bỏ ý định, cách mấy ngày lại dẫn một cô nương đến xem mặt.

    Lục Nguyên hiện tại hoàn toàn bất lực với mẫu thân Lục Trương thị, nếu không chống lại được, chi bằng trốn nhà đi.

    Cuối cùng, Lục Nguyên để lại một phong thư, rời nhà đi.

    Khi rời đi, hắn cũng không khỏi cảm khái, quả nhiên, người mẹ nào cũng có sở thích muốn tìm con dâu thay con trai.

    Đến rất tiêu sái, đi cũng rất tiêu sái.

    Một bộ thanh sam, một thanh trường kiếm, liền xuất phát.

    Ngoài ra, Lục Nguyên cũng không mang theo bất cứ thứ gì, dù sao trên người hắn cũng có không ít bạc, cần gì thì mua là được rồi.

    Ở thế tục, bạc rất quan trọng, rất giá trị, nhưng ở tu tiên giới, thứ này có rất nhiều, có thể tùy ý sử dụng mà không đau lòng.

    Sau khi rời nhà, Lục Nguyên lại ngao du khắp nơi.

    Lãnh thổ của nước Đại Tấn khá rộng lớn.

    Chỉ riêng tỉnh Đông Bình đã rộng hơn trăm vạn dặm, mà nước Đại Tấn có hơn mười tỉnh, đủ thấy thổ địa này rộng lớn không thể tưởng tượng nổi, toàn bộ nước Đại Tấn, có lẽ phải rộng đến vạn dặm.

    Lục Nguyên mua một con ngựa, tự do tự tại đi ngao du khắp tỉnh Đông Bình, nhưng lúc này, tỉnh Đông Bình, thậm chí toàn bộ nước Đại Tấn đều đang ở thời kì thái bình thịnh thế.

    Cửa thông đạo nối thế giới dưới lòng đất và thế giới mặt đất đều có người của năm đại tiên môn và các tiên môn khác phòng thủ.

    Nước Đại Tấn không có yêu ma dưới lòng đất gì cả, đương nhiên vô cùng thái bình.

    Lục Nguyên đi dạo ở tỉnh Đông Bình không bắt gặp yêu ma nào làm loạn, nhưng lại đụng phải một cái gọi là đại hội võ lâm, nghe nói do hảo thủ trong giang hồ tổ chức.

    Giang hồ, nghe nói là những người rất rảnh rỗi, mặc dù Lục Nguyên tự nhận mình cũng rất rãnh rỗi, nhưng cũng không rãnh rỗi đến mức ấy, cho nên, đi dạo một vòng ở tỉnh Đông Bình, nhìn thời gian, cũng sắp được nửa năm.

    Bây giờ là lúc trở về núi.

    Đương nhiên, hiện tại Lục Nguyên muốn về núi còn có một nguyên nhân, đó là sau khi hắn chém giết Tu La, vơ vét chiến lợi phẩm, kiếm được một phong linh bài, trong phong linh bài đó có ba con linh thú vân hệ vô cùng quý giá, có thể nói là vượt xa dự liệu của bản thân.

    Linh thú vân hệ là loại linh thú có thể không ngừng phun ra nuốt vào nguyên khí vân hệ, khiến cho tốc độ tu hành của Tu tiên giả nhanh hơn không ít.

    Từ đó về sau, không cần phải ngồi xuống tu hành, tốc độ pháp lực tăng lên cũng không tệ.

    Chỉ có điều linh thú vân hệ cũng cần phải nuôi nấng.

    Đương nhiên, giá trị của việc nuôi nấng này, nếu tính toán, cụ thể là nuôi một, được ba.

    Nuôi dưỡng như vậy, đương nhiên không thể từ bỏ được.

    Lục Nguyên tất nhiên cũng cam lòng.

    Chỉ có điều, cam lòng thì cam lòng.

    Hiện tại, trong tay hắn không có hạ phẩm linh thạch, thật sự là bi kịch.

    Do thời gian dài không được nuôi nấng, nguyên khí vân hệ từ trong phong linh bài phun vào trong cơ thể hắn đã giảm bớt một ít.

    Ai kêu hắn sử dụng 22 viên hạ phẩm linh thạch chiến lợi phẩm quá nhanh, bằng không thì hiện tại cũng có hạ phẩm linh thạch rồi.

    Vì hạ phẩm linh thạch, hắn đành phải quay về núi.

    Ngọn núi vẫn nằm yên ở đó.

    Hoa Sơn.

    Hoa Sơn vạn trượng.

    Ngọn núi cao vạn trượng, kỳ thật không phải thứ con người có thể tưởng tượng được, tựa hồ giống như che khuất bầu trời, người từ dưới đất nhìn lên, sẽ nhìn thấy bầu trời giống như bị chẻ thành hai nửa.

    Ngọn núi hùng vĩ, cao ngất, tựa hồ không thể nào tưởng tượng, loại sơn mạch này sinh ra từ linh khí thiên địa, nguyên khí nồng đậm ở trên không phải thứ bên ngoài có thể tưởng tượng.

    Mặc dù không thể gọi nơi này là động thiên, nhưng cũng có thể gọi là phúc địa.

    Loại phúc địa này bị đại tiên môn chiếm cứ là chuyện rất bình thường.

    Lục Nguyên rốt cuộc đã trở về, nhìn sơn mạch cao ngất tựa hồ như chém bầu trời thành hai nửa ở trước mặt, Lục Nguyên không khỏi thở dài một hơi, hắn bước đến Hoa Sơn tiên môn, ở bên ngoài có ngàn vạn cấm chế, hào quang bảy sắc, căn bản không cách nào xông vào, Lục Nguyên báo tên ở bên ngoài, sau khi trải qua nghiệm chứng, cuối cùng thuận lợi về tới Hoa Sơn tiên môn.

    ——————

    Sau khi trở về núi, cũng không thiếu chuyện phải làm.

    Chương 35+36: Trở về Trường Xuân Cư

    Đầu tiên là đi vấn an sư phụ, xuống núi nửa năm, sắc mặt sư phụ càng thêm tái nhợt, thậm chí mơ hồ lộ ra một luồng tử khí.

    Sư phụ cũng là một trong Bắc Phong lục kiếm, pháp lực cường đại vô cùng, người như vậy đã không khống chế nổi bệnh già của mình, tuổi thọ càng ngày càng ít đi.

    Trong lòng Lục Nguyên âm thầm cảm khái, hắn cùng sư phụ nói chuyện phiếm mấy câu, Lý Nguyên Bạch hỏi thăm cuộc sống của hắn sau khi xuống núi, khi nghe Lục Nguyên giao đấu với Tu La, cũng khẽ gật đầu mỉm cười.

    Tu vi của hắn như vậy, đã từng chém giết qua vô số Tu La cường đại, thậm chí đại Tu La luyện thể kỳ, hắn cũng tự tay chém qua, chỉ có một con Tu La, hắn đương nhiên không thèm để ý.

    Hắn chỉ nghe đồ nhi nói chuyện, nghe thấy đồ nhi đánh thắng, sau đó đơn thuần cực kỳ cảm thấy vui vẻ, như thế mà thôi.

    Những người càng đến gần cái chết lại càng xem trọng thân tình, tình thầy trò hiện tại của hắn đối với Lục Nguyên đã giống như thân tình rồi.

    Một lát sau, Lục Nguyên đi tới chỗ nội vụ, nhận mười viên linh thạch, lúc này mới đi đến phòng ngủ của mình.

    Phòng ngủ, vẫn đơn giản như vậy.

    Một chiếc giường, một chiếc ghế dựa, một chiếc bàn.

    Trên vách tường giắt một thanh phi kiếm, chuôi kiếm ửng đỏ, vỏ kiếm theo phong cách cổ xưa, chính là Trường Hồng kiếm, Lục Nguyên thắng được của Ti Mã Bác trong đại hội thi đấu Bắc Phong.

    Lục Nguyên cũng tháo thanh Dưỡng Ngô kiếm luôn mang theo bên mình xuống, treo lên trên tường, còn mình thì thoải mái nằm xuống chiếc giường ngủ quen thuộc sáu năm qua.

    Nằm trên giường một hồi, sau khi tìm lại cảm giác quen thuộc trước kia, Lục Nguyên bèn ngồi dậy, bây giờ là lúc nuôi nấng linh thú vân hệ trong Phong linh bài, trong tay hắn cầm một khối hạ phẩm linh thạch, đọc một pháp quyết:

    - Vạn pháp quy nhất, phong linh quy cấm, phong linh bài, tiến.

    Lục Nguyên tiến nhập vào thế giới thảo nguyên trong phong linh bài, trong tay vừa vặn cũng cầm một khối hạ phẩm linh thạch.

    Hắn mới tiến vào trong đã phát hiện ba con linh thú trong phong linh bài đều vui sướng chạy về phía mình.

    Mấy con linh thú này đúng là biết tâng bốc, lần trước khi mình không mang linh thạch tiến vào, ba con linh thú hoàn toàn không để ý đến hắn, hiện tại, không ngờ lại vô cùng nhiệt tình như vậy.

    Còn chưa chờ Lục Nguyên kịp phản ứng, ba con vân thỏ đã nuốt luôn viên hạ đẳng linh thạch, hơn nữa sau khi nuốt xong viên tinh thạch, còn ném ánh mắt đáng thương nhìn Lục Nguyên.

    Không có cách nào, lại đi ra.

    Chuyến trở về này, Lục Nguyên mang theo hai khối hạ đẳng linh thạch, khiến một con hỏa cẩu, ba con vân thỏ đều ăn rất nhanh.

    Trước kia, bọn chúng đều không thèm để ý đến Lục Nguyên, lúc này ngược lại lại tỏ ra thân thiết nằm xuống bên cạnh hắn.

    Ba con vân thỏ là đáng yêu nhất, vừa thân mật cọ chân hắn, vừa lăn qua lăn lại trên mặt đất, cái bụng tròn vo, xem ra không cần cho ăn nữa.

    Sau khi trở ra, ý thức Lục Nguyên quay lại thân thể, lập tức cảm giác được pháp lực vân hệ từ trong phong linh bài truyền tới lại khôi phục tiêu chuẩn như ban đầu.

    Nếu so sánh số hạ phẩm linh thạch mà hắn tổn hao và nguyên khí vân hệ vô cùng Lục Nguyên tiếp nhận được, xem ra lần làm ăn này rất giá trị.

    Kỳ thật đây cũng là chuyện đương nhiên, các Tu tiên giả hấp thu linh khí trong linh thạch, còn cần chuyển hóa thành pháp lực của hệ bản thân, sự chuyển đổi này rất hao tổn.

    Còn các linh thú lại chuyển hóa trăm phần trăm, không hề có hao tổn, hơn nữa vì bản thân vân thú ẩn chứa nguyên khí của hệ này, không khỏi lộ ra một chút.

    Cứ như vậy, nuôi linh thú căn bản là cuộc mua bán giá trị nhất.

    Lục Nguyên gối đầu lên phong linh bài, chìm vào giấc ngủ.

    Nằm ngủ trong căn phòng nhỏ quen thuộc hơn sáu năm qua, đương nhiên là vô cùng thoải mái.

    Gió thu, mưa thu sầu chết người.

    Lúc này đã vào cuối thu.

    Mưa phùn mênh mông, ngoài Trường Xuân Cư bện lưới mưa mông lung.

    Phương xa ngọn núi, gần như tre xanh ở trong mưa phùn thấy không rõ ràng.

    Dưới hành lang, nước mưa đánh trên mặt đất, từng giọt mưa tí tách rơi.

    Phía xa, trong mưa có chim bay vụt qua nhanh.

    Lục Nguyên chưa bao giờ là người đa sầu đa cảm, tất nhiên bây giờ sẽ không sinh ra cảm giác buồn gì.

    Nói đến Lục Nguyên cũng bị sư phụ Lý Nguyên Bạch buộc xem chút sách, đọc ít thơ.

    Dù sao ở trong mắt sư phụ Lý Nguyên Bạch, điển tịch nho gia có thể bồi dưỡng tâm tính con người.

    Lý Nguyên Bạch rất chú trọng tâm tính, một người tâm tính tốt, cái khác tệ chút không sao, chậm rãi bồi dưỡng được, tâm tính kém thì bất trị.

    Hơn nữa Lý Nguyên Bạch cho rằng những áng thơ, quyển sách có thể bồi dưỡng khí chất một người.

    Cho nên dưới áp lực của sư phụ, dù Lục Nguyên khá là lười nhưng cũng bị buộc đọc chút sách vở.

    Ví dụ như ‘Đối tiêu tiêu mộ vũ sái giang thiên, nhất phiên tẩy thanh thủ.’ ‘Vũ sắc thu lai hàn, phong nghiêm thanh giang thích.’ ‘Thu phong thổi bạch sóng, thu vũ ô bại hà.

    Bình hồ tam thập lý, quá khách cảm thu đa.’ Vân vân, nhìn khá dễ.

    Không phải hắn cái gì cũng dốt, tất nhiên là hiểu chút ý cảnh trong đó.

    Nhưng ý cảnh tốt hơn thì sao?

    Vẫn không thể ăn vào miệng trong hiện thực.

    Được rồi, không thể không thừa nhận hắn là tục nhân, cực kỳ tục.

    Giờ là ngày thu, mình nên suy ngẫm xem mùa này nên ăn thứ gì.

    Ăn là một đạo tinh thâm rộng lớn.

    Luôn đuổi theo cay, tươi, mặn là thấp kém.

    Chân chính đạo thượng thừa thì tất nhiên là tươi, cay, mặn nhưng cũng cần mùi vị nguyên bản của thực vật, có chút món ăn vốn không cần đưa bất cứ gia vị, vị nguyên bản đã là khá ngon rồi.

    Hơn nữa chân chính đạo ẩm thực thượng thừa, mỗi một mùa, ăn cái cần phải nghiên cứu.

    Được rồi, không cần để ý nhiều vậy, mình cũng không cần truy đuổi cái gì đạo ẩm thực thượng thừa, chỉ cần ăn ngon là tốt rồi.

    Trong ngày thu thế này ăn gì mới tốt đây?

    Mùa này không nóng không lạnh, thích hợp bổ dưỡng, cái này được xưng là thu bổ, ăn thịt dê chắc là không tệ.

    Lục Nguyên nghĩ đến thịt dê thơm ngào ngạt, lập tức thèm chảy nước miếng.

    Mặc kệ tất cả, trước kiếm thịt dê xuyến ăn cái rồi tính.

    Thịt dê có rất nhiều cách ăn.

    Ví dụ như bảo thịt dê, thịt dê nướng, hắn thích nhất là thịt dê xuyến.

    Cái nồi bỏ đó, dùng kiếm cắt thịt dê, từng miếng như giấy mỏng, đây chính tác dụng của kiếm thuật giỏi.

    Loại thịt dê xuyến này miếng thịt đều đều mỏng như tờ giấy, các gia vị nêm ngon lành, xuyến thịt ngon lành cực kỳ.

    - Đúng là ngon thật.

    Lục Nguyên dùng đũa lắc lư một khối thịt dê xuyến, cực kỳ hưởng thịt mỹ vị.

    Đương nhiên hắn là tay phải cầm kiếm, tay trái cầm đũa.

    Nguyên nhân tay trái cầm kiếm là vì bên cạnh còn có hai ăn hàng, hai tên miệng cực rộng, chính là Diệp Phương, Diệp Viên.

    Bình thường không thấy hai người này, nhưng chỉ cần có đồ ngon là không thể thiếu họ.

    Bình thường ba người chia đồ ăn đều phải đấu kiếm một phen, lúc đấu kiếm giành đồ ăn.

    Sau đó bởi vì thực lực ba người sàn sàn nhau, nên cơ bản chia đồ thành ba phần.

    Bây giờ ba người cùng ăn thì tất nhiên phải dùng kiếm tranh, nhưng đáng tiếc là kiếm thuật của Lục Nguyên đã khá giỏi, vượt xa Diệp Phương, Diệp Viên, nên hắn ăn nhiều nhất.

    Diệp Phương kêu to:

    - Không công bình, không công bình!

    - Đúng vậy, cực kỳ không công bình!

    Diệp Viên gật đầu đồng ý nói:

    - Tại sao có thể như vậy?

    - Nói nhảm, ai kêu kiếm kỹ của các ngươi không bằng ta?

    Lục Nguyên không chút xấu hổ nói.

    Ba người ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, cùng là ăn hàng, bình thường có đồ ăn là sẽ tranh đến đoạt đi túi bụi.

    - Kiếm thuật của ta mạnh nhất, bây giờ ta làm vậy gọi là hợp lý lợi dụng ưu thế của mình, hiểu chưa?

    Diệp Phương kêu gào:

    - Vô sỉ!

    Diệp Viên gật mạnh đầu tán đồng.

    Chẳng qua Lục Nguyên mặt dày tất nhiên không có ý kiến, đối với hai bạn xấu la làng thì phớt lờ đi.

    Lúc này chợt có tiếng cười mắng:

    - Lại là ba người các ngươi.

    Lục Nguyên nhìn qua, vốn lười nhác lập tức nghiêm nghị.

    Người đến áo trắng tóc râu bạc, chính là sư phụ Lý Nguyên Bạch.

    Ở trước mặt bất cứ ai Lục Nguyên đều là bộ dạng cà lơ phất phơ không để ý.

    Nhưng trước mặt sư phụ thì hắn đâu dám, sư phụ Lý Nguyên Bạch là người hắn kính trọng nhất.

    - Tham kiến sư phụ!

    Hai người Diệp Phương, Diệp Viên vốn mặt cười cợt nhả giờ thấy Lý Nguyên Bạch đến lập tức nghiêm túc.

    Hai người cùng chắp tay nói:

    - Kính chào Lý sư bá.

    Lý Nguyên Bạch híp mắt nhìn ba người, thấy là thanh xuân sức sống.

    Lý Nguyên Bạch cực kỳ chú trọng đệ tử Lục Nguyên của mình, đối với bạn tốt của hắn thì tất nhiên là yêu ai yêu cả đường đi.

    - Tất cả không cần đa lễ, lần này lão phu đến là báo cho các ngươi biết một việc, trong Bắc phong, Vân Vụ sơn cốc ngưng tụ ra hai linh thú vân hệ, một con là Vân Thố, một con là Vân Miêu, định để thập đại đệ tử chân truyền các ngươi đi trước bắt.

    Nhưng vì chỉ có hai con nên phải xem bản lĩnh mỗi người.

    Linh thú vân hệ!

    Vốn Lục Nguyên còn đang cười cợt lòng thít chặt.

    Trên người hắn có ba linh thú vân hệ Vân Thố, đương nhiên biết tác dụng của linh thú vân hệ.

    Ba con linh thú vân hệ Vân Thố cơ bản tăng gấp đôi tốc độ tu hành pháp lực của hắn.

    Tốc độ tu tiên gấp đôi, đó là khái niệm gì?

    Quả thực là không thể tưởng tượng.

    Bây giờ không ngờ xuất hiện linh thú vân hệ!

    Vân Vụ sơn cốc ở mặt tây bộ Bắc phong, là vùng khá nổi danh của Hoa Sơn Bắc phong, chỗ ấy ở trong Bắc phong là sơn cốc tích mây nhiều nhất.

    Trước kia đã nói lai lịch linh thú, ví dụ như linh thú vân hệ là do mây nhiều năm chồng chất cùng một chỗ.

    Trải qua thời gian hơn trăm năm mới biến hóa thành linh thú.

    Chính vì vậy nên linh thú vân hệ khá hiếm thấy.

    Cho nên nói cực kỳ hiếm thấy, cũng cực kỳ quý giá.

    Coi như là Bắc phong lục kiếm tiên trong tay cũng không có bao nhiêu linh thú vân hệ.

    Loại linh thú vân hệ này một khi nắm trong tay thì không cần nôi nấng nhiều, linh thú vân hệ không ngừng phun ra nuốt vào nguyên khí vân hệ, có thể tăng cao tốc độ tu hành luyện tâm pháp vân hệ.

    Bây giờ, Bắc phong Vân Vụ sơn cốc trải qua hơn trăm năm tích lũy, rốt cuộc biến hóa ra hai con linh thú vân hệ.

    Đương nhiên hai linh thú vân hệ thuộc về ai thì khó mà chọn.

    Đám Bắc phong lục kiếm tiên muốn lấy hai con linh thú vân hệ cho các đệ thập đại đệ tử chân truyền, để họ tăng cao thực lực.

    Đương nhiên thập đại đệ tử chân truyền có phúc lợi này, còn đệ tử khác thì không khả năng có cơ hội đó.

    Thập đại đệ tử chân truyền được tâm pháp, kiếm pháp, đan dược và đủ loại lợi ích không phải đệ tử bình thường có thể sánh bằng.

    Nếu không thì Tư Mã Hạo sẽ không mưu đồ vị trí thập đại đệ tử chân truyền của Lục Nguyên.

    Đáng tiếc gã bị Lục Nguyên đánh đến mặt xám mày tro trở về, liên quan Tư Mã Trường Bạch bị mất mặt.

    Lại nói, nghe Lý Nguyên Bạch nói thế thì mắt Lục Nguyên lập tức sáng ngời.

    Diệp Phương, Diệp Viên cũng mắt sáng lên, nhưng rồi biến ảm đạm.

    Họ tự biết bản thân, thực lực xếp chót trong thập đại đệ tử chân truyền, lần này linh thú vân hệ chỉ có hai con, nào có phần của họ chứ.

    Mưa phùn rả rích đan vào trên không trung, mông lung núi non viễn xứ, cung điện gần bên.

    Trong mưa phùn đan thành lưới, chỉ có thể nhìn đến bóng dáng mông lung, tất cả không rõ ràng.

    Không khí Hoa Sơn Bắc phong trong cơn mưa này biến khác hẳn.

    Hoa Sơn Bắc phong, trải qua lần bình thản Bắc phong đại tái, gần đây lại náo nhiệt lên.

    Điều tra nguyên nhân thì vẫn là vì các trưởng lão tuyên bố tại Vân Vụ sơn cốc xuất hiện linh thú vân hệ.

    Linh thú vân hệ, vật quý hiếm như vậy xuất hiện khiến rất nhiều tu tiên giả thường ngày bình thản trở nên không bình tĩnh, thật là tội lỗi, tội lỗi.

    - Nghe nói chưa?

    Lần này trong Vân Vụ sơn cốc xuất hiện vân thú đó!

    - Đúng thế, nghe nói có hai con linh thú vân hệ, một là Vân Thố, con kia là Vân Miêu.

    - Đáng tiếc, chúng ta là đệ tử bình thường, không tư cách tiến vào Vân Vụ sơn cốc, chỉ thập đại đệ tử chân truyền mới có tư cách.

    - Thập đại đệ tử chân truyền, thật là vị trí tốt, đáng tiếc chúng ta không tốt số như vậy, không sinh ra làm học trò của trưởng lão cầm quyền như là Bắc phong lục kiếm tiên.

    - Dù là học trò Bắc phong lục kiếm tiên thì sao, cũng chưa chắc có thể làm thập đại đệ tử chân truyền.

    Lần trước Bắc phong đại tái chẳng phải thứ tôn Tư Mã Hạo của Đại Nhật Kiếm Tư Mã sư thúc muốn cướp vị trí của lục sư huynh Lục Nguyên, đồ nhi Thùy Mộ Kiếm Thiên Lý sư bá, kết quả bị đánh nở hoa luôn.

    Vị trí thập đại đệ tử chân truyền phải có xuất thân, có may mắn, có tư chất, có tâm tính, thiếu một thứ cũng không được.

    - Vậy cũng đúng.

    - Hơn nữa coi như là thập đại đệ tử chân truyền lần này cũng chưa chắc có thể được linh thú vân hệ, dù sao tổng cộng chỉ có hai linh thú vân hệ mà thập đại đệ tử chân truyền thì tới mười người, làm gì dễ dàng như vậy.

    Người nói chuyện hiển nhiên là có tin tức khá nhiều.

    - Đúng đúng.

    Dám hỏi sư huynh, ngươi cảm thấy ai có khả năng được đến linh thú vân hệ nhất?

    Sư đệ bình thường không có nhiều tin tức lập tức nghiêm túc hỏi.

    Đây không chỉ vì nhiều chuyện mà thôi, còn liên quan đến tương lai của họ.

    Thập đại đệ tử chân truyền sau này sẽ trở thành trưởng lão cầm quyền Bắc phong, tựa như hiện nay Bắc phong lục kiếm tiên vậy.

    Đệ tử bình thường khác đều muốn bám vào dưới tay các đệ tử chân truyền, vậy thì sau này mới chiếm được ích lợi càng lớn.

    Cho dù trong chính đạo môn phái hòa bình thì vẫn có loại chuyện nghiêng theo chiều gió, đứng nhầm nơi sẽ không mất mạng nhưng cũng không có lợi lộc gì.

    Tuy nhiên, như thế còn đỡ hơn ma đạo môn phái nhiều.

    Chính đạo môn phái chỉ là ám tranh, mọi người đánh tới chia ra thắng bại liền ngừng tay, sẽ không quá đáng, không lấy mạng.

    Nghe nói thế giới yêu ma dưới đất cũng có một ít môn phái, những môn phái này khá là mạnh bạo, lấy trưởng lão cầm đầu làm trung tâm, đệ tử chân truyền là tay đấm vàng, đệ tử bình thường là tay chân tôm tép.

    Những thế giới yêu ma dưới đất này, trong ma đạo môn phái đánh tới đánh lui, giết xuôi giết ngược, máu me đầm đìa.

    Ai tay ngoan, ai thực lực mạnh là có thể leo lên vị trí cao.

    Vì ích lợi, máu mủ ruột rà không nhận, thí sư giết cha, không phải nơi cho con người ở.

    Chương 37+38: Tư Mã Bác

    Người bị hỏi có khả năng biết vấn đề về linh thú vân hệ, vị sư huynh bình thường có nguồn tin rộng suy tư một lát, nói:

    - Cái này khó nói, khó nói.

    Bàn về thực lực thì tất nhiên là đại sư huynh và nhị sư huynh.

    Thực lực của hai vị sư huynh này vượt xa tám người khác, nhưng hai người họ luôn đấu kịch liệt, dù là cái gì cũng phải tranh giành, lần này chỉ sợ không thoát khỏi.

    - Người khác thì tất nhiên là tam sư tỷ Lăng Ngọc Châu mạnh nhất.

    - Nhưng tứ sư huynh Phương Đạm cũng khá lợi hại.

    - Ngũ sư huynh Tư Mã Bác nghe nói trước đó không lâu được Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã sư thúc truyền cho Đại Nhật kiếm pháp, không phải loại Tư Mã Hạo đã múa may mà là Đại Nhật Kiếm Tiên thật sự.

    Nghe nói gần đây liên tục đánh bại vài tên giỏi lắm, lần này sợ là thế tới rào rạt.

    - Còn lục sư huynh Lục Nguyên vốn xếp hạng chót trong thập đại đệ tử chân truyền, nhưng lần trước tại Bắc phong đại tái có biểu hiện cực tốt, rất có khả năng.

    Vị sư huynh bình thường được tình báo này phân tích đến phân tích đi không dứt khoát được lần này rốt cuộc là ai sẽ đắc thắng, đoạt được linh thú vân hệ.

    Nhưng gã phân tích ra khiến sư đệ gật đầu khâm phục gã sát đất.

    Nhận được ánh mắt khâm phục mong chờ từ lâu, sư huynh gật đầu, cực kỳ vừa lòng.

    …….

    Lục Nguyên lưng cõng Dưỡng Ngô kiếm, đội mũ, đi trên đường mòn trong rừng.

    Tuy mũ lớn nhưng vẫn có vài giọt nước mưa len lỏi.

    Nghe nói đến pháp lực mạnh mẽ không gì sánh được, liên miên bất tận thì có thể dùng pháp lực dày đặc bọc quanh người, không giọt nước nào xâm nhập được.

    Nhưng rõ ràng pháp lực của hắn trong đệ thập đại đệ tử chân truyền không tệ lắm, tới luyện khí kỳ đệ lục tầng luyện khí thành cương rồi, nhưng cách tám chữ pháp lực mạnh mẽ, liên miên bất tận kém quá xa.

    Đây là đường mòn đi thông đến Vân Vụ sơn cốc.

    Hắn nhận được lệnh của sư phụ tất nhiên phải đi Vân Vụ sơn cốc.

    Linh thú vân hệ đối với tu hành pháp lực thì quá quan trọng.

    Tu hành pháp lực không giống như tu kiếm thuật có thể một hơi lĩnh ngộ.

    Tu pháp lực cần có thiên tài địa bảo, cần ngày tích đêm lũy, vì thế nên linh thú vân hệ mới càng quan trọng.

    Muốn tăng Vân Long tâm pháp thì hắn phải dựa vào linh thú vân hệ.

    Không có linh thú vân hệ, để tăng một chút pháp lực cần phải tự mình tu hành, thế thì chẳng phải cực kỳ mệt mỏi?

    Không sai, không chút nghi ngờ, Lục Nguyên muốn cướp linh thú vân hệ là vì muốn làm biếng.

    Vân Vụ sơn cốc đã ngay trước mắt.

    Hắn mới nghĩ trong lòng thì Vân Vụ sơn cốc đã xuất hiện ở đằng trước.

    Vân Vụ sơn cốc chính là nơi tập kết vân khí khá dày đặc, chưa đến trong cốc đã cảm giác vân khí rồi.

    Hắn chỉ thấy Vân Long tâm pháp như sống động vài phần, ở cửa cốc viết: Tĩnh như luyện, động như yên, nhẹ như nhứ, rộng như hải, bạch như miên.

    Lại đến chỗ này.

    Hắn còn nhớ trước khi học Vân Long tâm pháp cũng từng tới, khi ấy sư phụ Lý Nguyên Bạch chỉ vào cửa cốc mười lăm chữ: Tĩnh như luyện, động như yên, nhẹ như nhứ, rộng như hải, bạch như miên.

    Nói cho hắn, đây là chân lý của Vân Long tâm pháp.

    Lục Nguyên đến thì phát hiện mình tới hơi muộn, chín đệ tử chân truyền khác đã sớm chờ tại đó.

    Ngay cả đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình cũng có mặt rồi.

    Đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình quả nhiên khác với đệ tử chân truyền ở mặt sau.

    Dù bây giờ hắn đã tới tình trạng luyện khí kỳ đệ lục tầng luyện khí thành cương thì vẫn cảm giác được đại sư huynh, nhị sư huynh sâu không lường được.

    Tất nhiên ngay cả đại sư huynh, nhị sư huynh thực lực thâm hậu thế mà cũng đến đoạt linh thú vân hệ đủ thấy nó trân quý, quý hiếm cỡ nào.

    - A, lục sư huynh đến.

    - Lục sư huynh, chào buổi sáng.

    Diệp Phương, Diệp Viên cười hì hì chào hỏi, tuy gọi lục sư huynh nhưng không có kính ý.

    Hết cách, ba người chơi cùng một chỗ quá lâu, vì gần gũi quá nên tất nhiên là rất quen, không khả năng sinh ra loại kính trọng.

    - A, lục sư đệ, lại là ngươi đến trễ nhất.

    Giọng nói đáng ghét rất quen thuộc.

    Có thể khiến Lục Nguyên vừa nghe liền thấy ghét trừ Tư Mã Bác thuộc phe của Tư Mã Trường Bạch thì còn ai nữa?

    Tư Mã Bác nói:

    - Không phải là lại ngủ nướng đi?

    Làm đệ tử chân truyền mà lười biếng như vậy thì không tốt.

    Lục Nguyên lười không thèm để ý gã.

    Dù sao hắn đã thắng gã thẳng tay, giờ gã không mặn không nhạt mỉa mai chế giễu hắn, hắn lười để ý.

    Nhưng một khi vượt qua lằn ranh của hắn thì tất nhiên sẽ không nương tay đánh trả.

    Bên kia đại sư huynh Vân Dật cười nói:

    - Lục sư đệ, chào buổi sáng, thời gian gần đây không gặp nhỉ.

    Nếu là Lục Nguyên trước kia thì Vân Dật lười lôi kéo, nhưng trong Bắc phong đại tái hắn biểu hiện không tệ, có giá trị khuyến dụ.

    Vân Dật bắt đầu lôi kéo làm quen, Vân Dật thấy thế liền thầm nhủ, cái tên này nhanh tay thật, mau thế đã lôi kéo rồi, mình không thể chậm hơn.

    Gã lập tức mỉm cười nói với Lục Nguyên:

    - Lục sư đệ, gần đây ta được một bình hồ đò tiên tửu, nghe nói lục sư đệ thích uống rượu, bữa nào rảnh sư huynh đệ chúng ta ngồi uống vài chén.

    Vân Dật thầm nghĩ, hay cho cái tên cáo già, biết lôi kéo lòng người, mình không thể tỏ ra yếu thế.

    Nghe nói lục sư đệ rất thích rượu, mình cũng có thể đột phá từ mặt này.

    Lục Nguyên vừa đến liền dẫn động ba bên phản ứng.

    Hai bạn xấu Diệp Phương, Diệp Viên giống bình thường chào hỏi, quá quen nên không cần khách sáo gì nhiều.

    Tư Mã Bác là mỉa mai.

    Vân Dật, Vân Bình thì không ngừng lôi kéo.

    Thật là chỗ nào có người thì có giang hồ!

    Tĩnh như luyện, động như yên, nhẹ như nhứ, rộng như hải, bạch như miên.

    Mười lăm chữ này mỗi ba chữ viết khác nhau.

    Ba chữ tĩnh như luyện viết bằng phẳng, cho người cảm giác yên tĩnh.

    Ba chữ động như yên nét bút như múa, chữ như vọt ra.

    Chín chữ nhẹ như nhứ, rộng như hải, bạch như miên cũng có đặc điểm riêng.

    Vân Vụ sơn cốc khổng lồ ở đằng sau mười lăm chữ này.

    Mưa phùn liên miên từ trên trời rơi xuống.

    Thập đại đệ tử chân truyền mỗi người đội mũ, ống quần ai nấy dính nước bùn.

    Trong cơn mưa to muốn không dính chút nước bùn thì khó mà làm được, nhưng rất nhanh, các vị đệ tử chân truyền phát hiện mình nghĩ sai rồi.

    Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho cao quan áo trắng bước từ trong rừng rập ra.

    Gã đạp trên mặt đất, không một chút nước bùn bắn lên người.

    Nhìn Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho, mọi người phát ra âm thanh nhỏ đi nhiều.

    Sợ thật, trong Bắc phong lục kiếm tiên đám đệ tử sợ nhất không phải là chủ Bắc phong Nguyên Nguyên Thượng Nhân mà là Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho.

    Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho dù làm chuyện gì, từng hành động đều có phong độ quân tử.

    Gã yêu cầu với mình hoàn toàn từ điều kiện quân tử, làm hậu bối của gã, áp lực quá lớn.

    Tuy rằng Phương Nho rất ít chỉ trích hậu bối khác trừ đệ tử của gã, Diệp Phương đáng thương.

    Nhưng khí thế cường đại của gã khiến người thấy áp lực thật sự rất lớn.

    Phương Nho không cần nói cái gì, lúc gã ra ngoài Vân Vụ sơn cốc thì tất cả đệ tử chân truyền đều yên lặng.

    Đối với khí thế mạnh mẽ của Phương sư thúc, Lục Nguyên chỉ có nước sùng bái.

    Giọng Phương Nho công chính mà nhã nhặn:

    - Vân Vụ sơn cốc là nơi đậm mây nhất của Bắc phong chúng ta.

    Trải qua mấy trăm năm tích lũy rốt cuộc biến ra hai con linh thú vân hệ, một là Vân Thố, một là Vân Miêu.

    Theo tất cả trưởng lão bàn bạc, do thập đại đệ tử chân truyền các người đi giành lấy.

    Trong Vân Vụ sơn cốc, dựa vào bản lĩnh của mình đi tranh.

    - Một người tối đa chỉ có thể cướp một con, mặt khác không được tổn thương tính mạng.

    Cùng là đệ tử chân truyền, điểm đến mới thôi, nếu không thì trục xuất sư môn.

    Thanh âm công chính nhã nhặn rất có sức sát thương.

    - Bây giờ, vào sơn cốc đi, tự dựa vào bản lĩnh của mình.

    Hiển nhiên khí thế của Quân Tử Kiếm Tiên quá mạnh, mọi người không muốn đứng chung với gã lâu.

    Lập tức đệ thập đại đệ tử chân truyền chạy vào trong Vân Vụ sơn cốc.

    Lần tranh đoạt linh thú vân hệ này do Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho chủ trì.

    Dù sao đây không phải việc lớn như Bắc phong đại tái, chỉ xem như chuyện cỏn con, do Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho trong Bắc phong lục kiếm tiên chủ trì đã là tốt lắm rồi.

    ……..

    Vân Vụ sơn cốc cơ bản là một vòng tròn, trừ cửa vào ra không còn lối vào nào khác.

    Cho dù ngươi tới cảnh giới ngự khí hành không muốn từ trên sơ cốc bay ra cũng không được.

    Bên trên sớm có các đời tiền bối Hoa Sơn Bắc phong thiết lập đủ các cấm chế.

    Vân Vụ sơn cốc tuy mấy trăm năm mới ra vài con linh thú vân hệ nhưng tốt xấu còn có.

    Nếu đã ra linh thú vân hệ thì tất nhiên phải bảo vệ, không cho người nào xâm nhập vào.

    Tiến vào nơi này chỉ thấy mây mù rất lớn.

    Mây như mành lụa, như vải trắng, hoặc đậm hoặc nhạt che tầm mắt người.

    Thập đại đệ tử chân truyền vừa vào đây, chỉ thấy trên không trung có một con thỏ trắng như tuyết.

    Con thỏ mà bay trên trời thì cần gì phải nói, chính là linh thú vân hệ Vân Thố.

    Không ngờ vừa vào Vân Vụ sơn cốc đã thấy một con Vân Thố rồi.

    Vân Dật giơ tay, một chiêu ‘Vi Phong Từ Lai’ chỉ hướng Vân Thố.

    Chiêu Vi Phong Từ Lai có thể nhẹ có thể nặng, nhẹ thì bắt giữ mà không tổn hại mạng sống, như là gió nhẹ phất qua mặt.

    Nặng có thể giết chết đối thủ ngay lập tức, khiến đối phương không cảm nhận bao nhiêu đau đớn, tựa gió phất qua gáy.

    Đại sư huynh Vân Dật ra chiêu Vi Phong Từ Lai quả nhiên luyện khá thành thạo, mắt thấy Vân Thố săp rơi vào tay gã.

    Lúc này, bên cạnh đâm ra một phi kiếm có chút cong.

    Trong thập đại đệ tử chân truyền, chỉ có nhị đệ tử Vân Bình là phi kiếm hơi cong.

    Long Thủ kiếm trong tay Vân Bình là một phi kiếm khá đặc sắc.

    Thanh kiếm này không thẳng như bình thường mà hơi cong, có chút giống vuốt rồng.

    Đây là sư phụ gã, Cô Tâm Kiếm Tiên Độc Cô Diệp cố ý chế tạo cho, hy vọng gã có thể thành quần long trong thập đại đệ tử chân truyền.

    Kiếm và người tính cách giống nhau, Cô Tâm Kiếm Tiên Độc Cô Diệp hơi có dã tâm, cho rằng đệ tử của bà có thể lấy được vị trí to lớn nên chế tạo phi kiếm lấy tên là Long Thủ kiếm.

    Phi kiếm của đại như huynh Vân Dật có tên là Trung Chính kiếm, ý là công chính bình hòa.

    Thanh kiếm của gã không dài không ngắn, không bén không cùn, không rộng không hẹp, công chính bình hòa.

    Kiếm này là sư phụ của Vân Dật, Nguyên Nguyên Thượng Nhân tạo ra.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân là chủ Bắc phong, tính tình bình hòa, hy vọng đệ tử của lão cũng bình hòa.

    Phi kiếm như người.

    Bắc phong lục kiếm tiên mỗi một kiếm tiên rèn ra phi kiếm đều tựa như tính cách người đó.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân tính cách ôn hòa nên tạo ra là Trung Chính kiếm.

    Lý Nguyên Bạch hy vọng đệ tử có thể dưỡng chính khí mênh mông trong thiên địa nên tạo ra là Dưỡng Ngô kiếm.

    Tư Mã Trường Bạch tính cách bá đạo, hy vọng đệ tử của mình biến càng mạnh, vì Tư Mã Bác tạo ra là Trường Hồng kiếm, cầu vồng xuyên suốt, khí thế nhiếp người.

    Cô Tâm Kiếm Tiên Độc Cô Diệp tuy là phụ nữ nhưng tính cách kiêu ngạo, tạo ra phi kiếm là Long Thủ kiếm, hy vọng đệ tử có thể đứng đầu quần hùng.

    Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho, Diệp Phương làm đệ tử của gã được rèn phi kiếm có tên là Vô Thuật kiếm, muốn Diệp Phương thẳng thắn công bình.

    Viên Dung Kiếm Tiên Diệp Dương Dung rèn ra phi kiếm cho đệ tử Diệp Viên gọi là Thất Xảo kiếm, muốn Diệp Viên có thể tùy cơ bứng biến khéo léo thế sự.

    Lại nói lúc này Trung Chính kiếm của Vân Dật và Long Thủ kiếm của Vân Bình nặng nề va nhau.

    Hai người không dùng chiêu quá mạnh, sợ tổn thương đến Vân Thố nhưng pháp lực của họ quá hùng hồn, tám đệ tử chân truyền khác đứng phía xa đều cảm giác rõ rệt.

    Hai người tranh giành một con Vân Thố, đối với tám đệ tử chân truyền khác coi như là tin tốt.

    Nếu hai vị này không tranh đấu, vậy thì tám đệ tử chân truyền khác không có cơ hội giành giật.

    Dù sao đại sư huynh Vân Dật, nhị như huynh Vân Bình mạnh hơn mấy người khác rất nhiều.

    Họ đều ở tuổi bốn, năm mươi mà tu vi cực kỳ sâu, tám đệ tử chân truyền khác chỉ mới hai mươi tuổi mà thôi.

    Bây giờ đại sư huynh, nhị sư huynh tranh đoạt con Vân Thố, tương đương cho tám đệ tử chân truyền cơ hội giành Vân Miêu còn lại.

    Tám đệ tử chân truyền nhìn nhau một cái, hiển nhiên xem đối phương là địch thủ, tất nhiên chủ yếu nhất là ba người tranh đấu, chính là tam sư tỷ Lăng Ngọc Châu, tứ sư huynh Phương Đạm, ngũ sư huynh Tư Mã Bác, thực lực ba vị này cao chút.

    Còn lục đệ tử Lục Nguyên, lần trước tuy biểu hiện khá tốt nhưng tính tình biếng nhác rất khó khiến người xem hắn là uy hiếp lớn.

    Đang lúc tám vị đệ tử chân truyền nhìn nhau thì đột nhiên nghe một tiếng ‘meo’, một luồng sáng trắng nhào vào ngực Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cúi đầu, một con mèo, một con mèo trắng, vừa lúc nằm trong ngực mình.

    Vậy cũng được?

    Vân Vụ sơn cốc

    *Đinh!*

    *Đinh!*

    *Đinh!*

    *Đinh!*

    *Đinh!*

    *Đinh!*

    *Đinh!*

    Một chuỗi sắt thép va chạm vang lên, đấy là do Trung Chính kiếm của đại sư huynh Vân Dật, Long Thủ kiếm của nhị sư huynh Vân Bình ở giữa không trung hoặc là trên hoặc là dưới đụng chạm.

    Đại sư huynh và nhị sư huynh đều là cao tầng luyện khí kỳ, pháp lực hơn xa tám đệ tử khác, đã có thể ngắn ngủi bay lên, dù không thể lâu dài ngự khí hành không.

    Cho nên hai người giao đấu cao thấp bay, hai thanh kiếm vang lên cùng là trên dưới bay.

    Cách hai đệ tử chân truyền giao đấu không xa, tám vị đệ tử chân truyền đang mắt to trừng mắt nhỏ.

    Thế mà cũng được?

    Thế mà cũng được!

    Thường nghe nói có con thỏ ngu muốn chết, ngây ngốc đụng vào thân cây, chưa nghe nói có con mèo ngu muốn chết, đụng vào ngực người.

    Bảy đệ tử chân truyền khác đều tò mò đánh giá Lục Nguyên.

    Không lẽ Lục Nguyên lớn lên rất có sức hấp dẫn?

    Nhưng nhìn hắn, bây giờ vẫn là thiếu niên gầy guộc, mỏng manh, đôi mắt tràn đầy tinh ranh, nhìn sao cũng không giống có sức hấp dẫn đặc biệt.

    Lục Nguyên cũng không hiểu ra sao, tại sao con Vân Miêu này chủ động nhảy vào ngực mình, không lẽ là vì trên người hắn có Phong Linh bài chứa ba con Vân Thố nên đồng tính hấp dẫn?

    Con Vân Miêu này mơ hồ cảm giác hơi thở của ba con Vân Thố, cho rằng hắn cũng là linh thú vân hệ nên nhào tới.

    Kỳ thực Lục Nguyên đoán rất gần với đáp án chính xác.

    Chẳng qua bây giờ nên xử lý con Vân Miêu này thế nào.

    Đây là suy nghĩ trong lòng tám đệ tử chân truyền.

    Lục Nguyên ngáp một cái nói:

    - Được rồi, bây giờ con Vân Miêu nếu đã tự động đụng vào ngực ta thì là của ta.

    Cái này gọi là của ai nấy giữ, mọi người tán đi.

    Không sai, nếu đã vào lòng mình thì sao hắn có thể nhường Vân Miêu được.

    Chương 39+40: Lăng Ngọc Châu

    Nếu đã đến thì liền thuộc về ta.

    Lời vừa thốt ra, mọi người đều kinh ngạc.

    Chỗ này đứng tam sư tỷ Lăng Ngọc Châu, tứ sư huynh Phương Đạm, ngũ sư huynh Tư Mã Bác, lão thất An Tri, lão bát Diệp Phi, lão cửu Diệp Phương, lão thập Diệp Viên.

    Bảy người đều đứng đó, đối với nó như hổ rình mồi, có thể nói hiện tại Vân Miêu là khoai lang phỏng tay.

    Kết quả Lục Nguyên giỏi thật, lại nói Vân Miêu thuộc về hắn.

    Lăng Ngọc Châu cười, tiếng cười khá là trong trẻo.

    Trong thập đại đệ tử chân truyền, chỉ mình nàng là con gái, thực lực cũng rất khá.

    Nàng nói:

    - Lục sư đệ, bây giờ tám người chúng ta đoạt con Vân Miêu này.

    Nếu lục sư đệ muốn một người chiếm Vân Miêu linh thú vân hệ chính là một đấu bảy người chúng ta nha.

    Lăng Ngọc Châu chờ Lục Nguyên đáp lời.

    Lần này lục sư đệ Lục Nguyên là đối thủ, xem thực lực không yếu.

    Nhưng tứ sư đệ Phương Đạm cũng là cao thủ, kế thừa Quân Tử kiếm pháp của Quân Tử Kiếm Tiên Phương sư thúc, khó đối phó.

    Ngũ sư đệ Tư Mã Bác kế thừa Đại Nhật kiếm pháp của Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã sư thúc, rất khó chơi.

    Lão thất An Tri, lão bát Diệp Phi, lão cửu Diệp Phương, lão thập đệ tử, bốn người này không khó đối phó, khá dễ dàng.

    Mấy người đều là đối thủ, tiếp theo là nên làm sao ứng đối.

    Nàng còn nghĩ tiếp theo nên làm sao, kết quả Lục Nguyên nói câu tiếp theo khiến nàng không cần nghĩ nữa.

    Lục Nguyên lười biếng nói:

    - Con Vân Miêu này nếu đã rơi vào tay sư đệ ta thì tất nhiên là thuộc về ta.

    Cái này gọi là trời ban, nếu bởi vậy mà phải đấu với bảy vị sư huynh tỷ đệ thì cũng chẳng sao.

    Lục Nguyên lười nhác nói một câu khiến đám người kinh ngạc!

    Trong phút chốc họ không biết nên nói gì!

    Cái này!

    Đùa gì chứ!

    Lục Nguyên, rốt cuộc hắn đang giỡn cái gì!

    Lục Nguyên trước kia ở trong thập đại đệ tử chân truyền là xếp hạng chót, chính là cùng cấp bậc với lão cửu Diệp Phương, lão thập Diệp Viên, cơ bản thuộc về hạng xếp chót trong thập đại đệ tử chân truyền.

    Đương nhiên lần trước tại Bắc phong đại tái, người này biểu hiện một phen lộ ra thực lực không tầm thường.

    Nhưng thế thì sao?

    Lần đó hắn đối phó dù sao chỉ là đệ tử bình thường, đệ tử bình thường và đệ tử chân truyền chênh lệch khá lớn.

    Hắn đối phó được năm tên đệ tử bình thường chưa chắc ứng đối được một đệ tử chân truyền.

    Hắn thật là to gan!

    Dưỡng Ngô kiếm đã gác trên vai.

    Kiếm như nước.

    Lục Nguyên nói:

    - Muốn lên thì lên đi.

    - Tốt!

    Tư Mã Bác là người thứ nhất lên tiếng.

    Gần đây gã đã luyện thành Đại Nhật kiếm pháp.

    Đại Nhật kiếm pháp của gã thật là tinh thuần chứ không như Tư Mã Ôn chỉ có phần hình.

    Một chiêu Đại Nhật kiếm pháp thi triển chỉ thấy nhiệt độ không khí tăng cao, ngay cả máu cũng như bị hong khô.

    Tư Mã Bác muốn báo thù lần trước cược thua, báo mối thù ở Bắc phong đại tái bị đánh mặt.

    Lúc này chiến ý hừng hực bốc cháy, phối hợp Đại Nhật kiếm pháp của gã càng cho cảm giác người thiêu đốt, kiếm cũng đang đốt cháy.

    Gã như là hỏa cầu to lớn thiêu cháy đối thủ.

    Tam đệ tử Lăng Ngọc Châu, tứ đệ tử Phương Đạm tạm thời không ra tay.

    Thực lực của Tư Mã Bác quả là tiến bộ không ít, đích thực không tệ.

    Họ đánh chết không tin hắn có thể lấy một địch bảy, giờ Tư Mã Bác ra tay thì muốn để gã thử thực lực của Lục Nguyên.

    Nay xem ra Tư Mã Bác ra tay cũng có khuôn có dạng, lục sư đệ, hãy để chúng ta nhìn sức nặng của ngươi xem!

    Còn lão thất An Tri, lão bát Diệp Phi, lão cửu Diệp Phương, lão tập Diệp Viên thấy tam sư tỷ, tứ sư huynh không ra tay thì tất nhiên họ cũng không vội.

    Lúc này cơ bản là Lục Nguyên và Tư Mã Bác đơn độc đấu.

    Lục Nguyên nhìn Vân Miêu trong ngực, không mấy để ý kiếm pháp của Tư Mã Bác.

    Nếu là kiếm pháp chưa thấy thì hắn phải nhìn một phen, xem kiếm ý của gã rồi tìm chỗ sơ hở công kích.

    Nhưng Đại Nhật kiếm pháp của Tư Mã Bác thì hắn đã thấy ở chỗ Tư Mã Ôn, Tư Mã Viêm, Tư Mã Hạo, đã hiểu quá rõ.

    Hơn nữa trải qua cuộc chiến với Tu La, là thực chiến thật sự, kiếm pháp, tâm linh của hắn càng tinh thuần.

    Chỉ thấy Tư Mã Bác đánh tới dùng một chiêu Đại Nhật Viêm Viêm.

    Chiêu Đại Nhật Viêm Viêm có uy lực cực kỳ lớn, khí thế bây giờ đã tới đỉnh cao.

    Nhưng đỉnh thì thế nào?

    Vào lúc kiếm thế của ngươi mạnh nhất phá đi.

    Lục Nguyên chợt ra tay!

    Một kiếm!

    Cuồng Phong Quá Cảnh trực tiếp vọt tới, xông hướng Đại Nhật Viêm Viêm.

    Cuồng Phong Quá Cảnh và Đại Nhật Viêm Viêm đụng độ, cảnh này mọi người không biết đã thấy bao lần nhưng chưa từng bất ngờ như vậy.

    Cuồng Phong Quá Cảnh thật như gió to thổi qua, trực tiếp phá hủy Đại Nhật Viêm Viêm.

    Hơn nữa chiêu Cuồng Phong Quá Cảnh còn đánh bay Tư Mã Bác, trên người gã không biết bị bao nhiêu vết thương, toàn do Cuồng Phong Quá Cảnh tạo ra.

    Đối mặt Lục Nguyên mạnh mẽ, Tư Mã Bác không có sức đánh lại, bị đánh thành thế này.

    Một chiêu!

    Đùa gì chứ.

    Lục Nguyên đánh Tư Mã Bác thực lực kiếm thuật gọi là tiến bước lớn, chỉ dùng một chiêu!

    Đệ tử chân truyền có mặt đánh rùng mình, họ không biết đấy là tất nhiên.

    Tư Mã Bác là pháp lực đỉnh cao luyện khí kỳ đệ tứ tầng, kiếm thuật là đỉnh cao tầng thứ nhất.

    Thực lực Lục Nguyên hiện tại là pháp lực luyện khí kỳ đệ lục tầng, kiếm thuật thì tới cấp kiếm ý, càng đứng nói kiếm ý Đại Nhật kiếm pháp đã bị Lục Nguyên nhìn thấu, nên mới một kiếm phá đi!

    Tư Mã Bác lúc này nặng nề đập ra sau, đầu óc trống rỗng!

    Làm sao có thể một kiếm đánh bại mình chứ?

    Thực lực của mình so với đệ đệ Tư Mã Hạo mạnh hơn nhiều, khi ấy tổ phụ từng nói Lục Nguyên có thể một kiếm phá Tư Mã Hạo là ngẫu nhiên, là phát huy vượt qua bình thường.

    Không lẽ hắn lại phát huy vượt bình thường?

    Giờ đây Tư Mã Bác không biết mình nên bày ra biểu tình gì nữa.

    Vân Vụ sơn cốc, chỗ này mây mù khá nhiều, che phủ bốn phía.

    Trong Vân Vụ sơn cốc, chỉ cần cách xa chút là không nhìn rõ sự việc.

    Kỳ thực lúc này đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình đấu với nhau cách tám đệ tử chân truyền không tính xa bao nhiêu, chẳng qua bị mây che sương đậy khiến gần như vậy mà không thấy rõ, chỉ có thể nghe tiếng giao đấu trong trẻo.

    Trung Chính kiếm của Vân Dật và Long Thủ kiếm của Vân Bình thỉnh thoảng va chạm trên không trung.

    Tiếng va chạm của Trung Chính kiếm khá là êm dịu, khí thế công chính bình hòa.

    Tiếng Long Thủ kiếm va chạm thì vô cùng mãnh liệt sục sôi.

    Tính tình người khác nhau thì kiếm cũng khác, tất nhiên tiếng kiếm sẽ khác đi.

    Đây là cuộc tranh đấu ai làm ch g thập đại đệ tử chân truyền, Trung Chính kiếm và Long Thủ kiếm không ngừng va chạm.

    Lúc này tám đệ tử chân truyền khác Lục Nguyên đang động tay, Dưỡng Ngô kiếm quay về vỏ.

    Thân kiếm sáng như hồ nước biến mất trong vỏ kiếm.

    Giây phút này, Tư Mã Bác đang không ngừng bay xa xa, bị một kiếm Cuồng Phong Quá Cảnh đánh tan tác.

    Thua không chỉ một chiêu mà còn có sự tự tin.

    Một chiêu!

    Chỉ một chiêu!

    Gã đã thua, Tư Mã Bác không biết cảm giác trong lòng là gì nữa.

    Lúc này, sáu đệ tử chân truyền khác cũng biến sắc mặt.

    Từ đệ tử chân truyền thứ ba Lăng Ngọc Châu đến đệ tử thứ mười Diệp Viên, tám đệ tử chân truyền dù thực lực chênh lệch, có cao có thấp nhưng đó giờ không ai một kiếm có thể khiến đệ tử chân truyền gục ngã.

    Bây giờ, Lục Nguyên một nhát khiến Tư Mã Bác thua trận!

    Sáng chế ra một tiền lệ!

    Dĩ nhiên sẽ khiến sáu đệ tử chân truyền khác biến sắc mặt.

    Phải biết rằng Tư Mã Bác trong tám đệ tử chân truyền là nổi danh cường giả, không phải hàng dỏm như Diệp Phương, Diệp Viên.

    Tương đối thì Lục Nguyên trước kia ở trong đệ tử chân truyền xếp hạng chót, chỉ là biểu hiện tốt chút tại Bắc phong đại tái mà thôi.

    Lục Nguyên xếp chót một kiếm thắng Tư Mã Bác.

    Tương phản quá lớn phút chốc khiến các đệ tử chân truyền khó thể chấp nhận.

    *Bùm!*

    Người Tư Mã Bác nặng nề đập trên đất, sau tiếng va chạm không còn tiếng động gì khác.

    Mây động sương động, gió nhẹ động.

    “Meo~”

    Ở trong ngực Lục Nguyên, con Vân Miêu linh thú vân hệ kêu một tiếng.

    Lục Nguyên cười cười nói:

    - Ta nói rồi, ta phải lấy con Vân Miêu này.

    Mấy vị sư huynh đệ, sư tỷ, ra tay đi.

    Cứ từng người ra không đón được vài chiêu của ta đâu.

    Nếu lúc trước Lục Nguyên nói vậy thì đệ tử chân truyền khác sẽ cho rằng hắn chỉ cứng miệng, nhưng bây giờ, không ai dám cho rằng hắn đang nói khoác.

    Người một kiếm đánh bại Tư Mã Bác đích thực có tư cách nói đao to búa lớn như vậy.

    Chớp mắt Lăng Ngọc Châu ra tay.

    Nàng dùng kiếm là Tâm Ngọc kiếm.

    Thanh kiếm này có màu sắc lấp lánh, có thể nói là thanh kiếm đẹp nhất trong đệ tử chân truyền.

    Là Cô Tâm Kiếm Tiên Độc Cô Diệp chế tạo cho nàng, thanh kiếm như ngọc còn có màu phấn hồng, cực kỳ huyễn lệ.

    Kiếm thì khá đẹp nhưng kiếm pháp không đẹp chút nào.

    Kiếm pháp của nàng kế thừa Bắc phong lục kiếm tiên Cô Tâm Kiếm Tiên Độc Cô Diệp thiên, lệ, quỷ, dị.

    Kiếm pháp thiên, lệ, quỷ, dị như vậy một khi thi triển đâm đến, liên tục đâm vào nhiều chỗ sơ hở trên người Lục Nguyên, chiêu thức khiến đệ tử chân truyền phải kêu một tiếng: hay.

    Cùng lúc đó ra tay còn có lão tứ Phương Đạm.

    Phương Đạm đi theo Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho, kiếm pháp của gã cũng giống vậy, ngay thẳng, công chính.

    Kiếm pháp theo quy tắc, không có bất cứ kỳ chiêu, quái chiêu, nhưng ở trong chiêu thức lại có khí thế khiến người khó thể đối địch.

    Lão thất An Tri sư phụ là chủ Bắc phong Nguyên Nguyên Thượng Nhân, nhưng kiếm pháp của gã còn thấp, chưa được vài phần chân truyền của lão.

    Nhưng kiếm pháp có chút hình thức ban đầu, không tệ.

    Bộ Chính Trung kiếm pháp đường đường chính chính, công chính bình hòa, cực kỳ khí thế.

    Nếu luyện thành bộ kiếm pháp này chắc chắn rất khó đối phó.

    Lão bát Diệp Phi có sư phụ trưởng lão không thuộc về Bắc phong lục kiếm tiên.

    Trưởng lão này thực lực khá mạnh, nếu không thì không thể xếp đệ tử của mình vào trong thập đại đệ tử chân truyền.

    Kiếm pháp của Diệp Phi nhanh, cao, tuyệt, lẹ, xem như có chút đặc điểm nhưng không luyện ra quá xuất sắc.

    Còn lão cửu Diệp Phương, lão thập Diệp Viên bình thường đấu với nhau, đã quá quen đặc điểm kiếm pháp của họ, không cần giới thiệu.

    Sau khi Lục Nguyên bày ra thực lực một kiếm đánh bại Tư Mã Bác, năm đệ tử chân truyền khác không khách sáo, tập thể ra tay.

    Năm kiếm pháp khác nhau giết hướng Lục Nguyên, đủ loại kiếm quang thoáng hiện bên cạnh hắn, kiếm quang chớp lóe kiếm ảnh, kiếm ảnh kéo theo kiếm quang.

    Lục Nguyên tay động, đã thi triển ra kiếm chiêu có tính phòng thủ là ‘Vân Tụ Vô Thường’.

    *Đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh!*

    Một chuỗi tiếng sắt thép vang lên, năm tu tiên giả hợp tác đánh ra có chút thực lực, Lục Nguyên thầm nghĩ.

    Hắn không biết năm vị đệ tử chân truyền trong lòng cực kỳ kinh sợ.

    Năm đệ tử chân truyền đều cho rằng lấy năm địch một, từ năm hướng đánh tới, năm loại kiếm pháp khác nhau tấn công, trước công kích như vậy, chỉ sợ Lục Nguyên không dễ ứng đối được.

    Dù sao phải cùng phòng thủ năm hướng năm loại kiếm pháp khác nhau tấn công là việc khá khó khăn.

    Không ngờ Lục Nguyên lại chống được.

    Kiếm pháp như thế thật khiến người khâm phục.

    Mặt khác, pháp lực của Lục Nguyên trong quá trình năm đệ tử chân truyền đấu với hắn, không ngừng kiếm và kiếm giao nhau, đã phát hiện ra pháp lực của hắn khá hùng hồn, đã đến tình trạng luyện khí kỳ đệ lục tầng luyện khí thành cương, muốn tới mức này không dễ dàng gì.

    Lăng Ngọc Châu, Phương Đạm kẹt ở luyện khí kỳ đệ ngũ tầng lâu rồi, không ngờ sẽ bị Lục Nguyên trước một bước lên đến luyện khí kỳ đệ lục tầng.

    Tức là nói, bây giờ Lục Nguyên về mặt pháp lực tương đương có ưu thế, mặt kiếm thuật cũng vậy.

    Một phen giao đấu, Lăng Ngọc Châu luôn tự cho rằng đứng đầu trong tám đệ tử chân truyền mặt sau giờ thì phát hiện thực lực Lục Nguyên càng trên nàng, dù là pháp lực hay kiếm thuật!

    Nhưng Lăng Ngọc Châu làm vị thứ ba trong thập đại đệ tử chân truyền, tâm trí vô cùng kiên nghị, không dễ dàng bỏ cuộc.

    Bây giờ không phải một chọi một mà là năm đối một.

    Năm đệ tử chân truyền đấu một mình Lục Nguyên, chắc chắn có thể thắng.

    …………

    *Đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh!*

    Một chuỗi tiếng sắt thép va chạm vang lên, Lục Nguyên luôn quan sát.

    Hiện nay kiếm thuật của hắn đã tới tầng ba cấp kiếm ý, vượt xa một số sư huynh đệ chỉ đến kiếm thuật tầng thứ nhất.

    Nhưng muốn dùng kiếm ý phá hủy thì cần phải nhìn thấu kiếm ý trong kiếm thuật của người đó đã.

    Nhìn thấu kiếm ý của một bộ kiếm thuật thì tất nhiên cũng xem thấu sơ hở của bộ kiếm thuật đó.

    Kiếm thuật của tam sư tỷ Lăng Ngọc Châu là thiên, lệ, quỷ, kỳ.

    Kiếm ý của bộ kiếm thuật kia hơi khó xem thấu.

    Lục Nguyên tiếp tục nhìn kiếm chiêu của Lăng Ngọc Châu, đột nhiên óc chợt lóe tia sáng.

    Kiếm ý bộ kiếm thuật của Lăng Ngọc Châu không phải là hai chữ thiên kỳ sao, nhưng thiên, kỳ của Lăng Ngọc Châu còn chưa đủ hoàn mỹ cho nên có thể phá.

    Tất nhiên Lục Nguyên không vội phá, ngược lại nhìn kiếm thuật của tứ sư huynh Phương Đạm.

    Kiếm thuật Phương Đạm công chính ngay thẳng, không có chút sai biệt, không có bất cứ kỳ chiêu.

    Bộ kiếm ý này nên là quân tử, đáng tiếc kiếm thuật của Phương Đạm sư huynh chỉ là khô khan học kiếm chiêu, không chân chính lĩnh ngộ chính khí hùng hồn của quân tử.

    Nếu chân chính lĩnh ngộ quân tử chính khí hùng hồn, tựa như Phương Nho sư thúc, vậy hắn đừng mơ phá được, trước bỏ trốn mới đúng.

    Lại chuyển qua nhìn lão thất An Tri.

    Kiếm ý của An Tri càng dễ nhìn thấu.

    Kiếm ý lão bát Diệp Phi nên là phi, đáng tiếc bản thân gã không đủ nhanh, nên kiếm ý phi càng dễ phá.

    Còn Diệp Phương, Diệp Viên, hai vị này kiếm ý và sơ hở hắn đã sớm nắm trong lòng bàn tay.

    Đối với kiếm ý và sơ hở của năm tu tiên giả, hắn đã quan sát gần xong.

    Cũng là lúc nên phản kích.

    Vân Vụ sơn cốc.

    Sáu vị đệ tử chân truyền đấu với một mình Lục Nguyên.

    Sáu đệ tử chân truyền đấu với một vị đệ tử chân truyền, đây là chuyện lạ mấy trăm năm chưa từng có, bây giờ Lục Nguyên hiện ra thực lực mạnh mẽ tuyệt đối trên mọi người, khiến sáu đệ tử chân truyền không thể không hợp tác.

    Liên hợp năm loại kiếm pháp, từ năm hướng tấn công Lục Nguyên.

    Phút chốc kiếm quang như mưa, kiếm thế như mây.

    Xung quanh đều là kiếm!

    Kiếm!

    Lục Nguyên nhìn Dưỡng Ngô kiếm trong tay.

    Dưỡng Ngô kiếm cùng phi kiếm khác chạm nhau khẽ run rẩy, tới lúc phản kích rồi.

    Kiếm thế chuyển, tăng tốc độ đâm ra kiếm quang.

    Kiếm quang lạnh lẽo.

    Một kiếm ‘Đại Phong Khởi Hề’ vừa ra, năm đệ tử chân truyền bao vây Lục Nguyên đều cảm giác nhát kiếm của hắn là hướng về một mình họ, kiếm thế sắc bén, như bão tố, cùng chuyển sang phòng thủ.

    Chương 41+42: Vân Long Điện

    Lục Nguyên lại ra một chiêu ‘Vân Tỏa Thâm Sơn Phong Bất Quát’.

    Nhát kiếm này thẳng tới trường kiếm của Lăng Ngọc Châu, kiếm thế chĩa hướng nàng.

    Lăng Ngọc Châu dùng kiếm pháp là thiên, kỳ, quỷ, dị, nhưng mấu chốt của thức Vân Tỏa Thâm Sơn Phong Bất Quát ở chỗ tỏa.

    Nhát kiếm vừa ra, kiếm thế của Lăng Ngọc Châu chậm lại, cùng lúc đó, tay Lục Nguyên động, đã thi triển ra ‘Phong Bất Khả Truy’.

    Chiêu kiếm Phong Bất Khả Truy là nổi danh nhanh nhất nhất trong nhiều kiếm chiêu.

    Nhát kiếm cực kỳ nhanh,chờ Lăng Ngọc Châu kịp phản ứng thì đã đâm trúng cổ tay nàng.

    - Rời tay!

    Theo tiếng quát, trường kiếm rời khỏi tay Lăng Ngọc Châu.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên đối diện bốn đệ tử chân truyền lại một chiêu Đại Phong Khởi Hề đều thấy kiếm là chuyên chỉ vào họ, cùng lúc đó, hắn giơ tay ra chiêu Vân Triền Kiếm Nhiễu.

    Kiếm như bóng với hình quấn lấy trường kiếm của tứ đệ tử Phương Đạm.

    Dưỡng Ngô kiếm cùng Vô Thuật kiếm của gã va chạm quấn quýt, khiến kiếm thế ngay thẳng công chính của Phương Đạm bị phá hư không ra hình dạng.

    Kiếm thế đã lộ sơ hở thì Lục Nguyên không chần chờ nữa, lần thứ hai ra chiêu Phong Bất Khả Truy.

    Kiếm thế như gió, đâm trúng cổ tay phải của Phương Đạm.

    - Rời tay!

    Lại là một tiếng quát chói tai, trường kiếm của Phương Đạm cũng rời ra.

    Lần này hai trong sáu đệ tử chân truyền khó đối phó nhất đã bị giải quyết, còn lại bốn dễ đánh.

    Lục Nguyên không nghiên cứu cái gì phá kiếm chiêu nữa, chỉ thi triển trường kiếm, Dưỡng Ngô kiếm tùy tiện vạch, từng đoàn kiếm quang bao bọc, kiếm ảnh di chuyển, kiếm tùy tâm động.

    Lúc này căn bản không phải đối phó địch thủ mà là luyện kiếm thôi.

    Kiếm pháp dấy lên kiếm ảnh lập lòe.

    Nhưng điều này tăng lớn áp lực cho bốn đệ tử chân truyền khác.

    Bây giờ còn lại là lão thất An Tri, lão bát Diệp Phi, lão cửu Diệp Phương, lão thập Diệp Viên.

    Thực lực bốn người này trong thập đại đệ tử chân truyền đều là hàng chót, cộng thêm thấy tam sư tỷ Lăng Ngọc Châu thua, tứ sư huynh Phương Đạm bại, ngũ sư huynh Tư Mã Bác thảm bại, sĩ khí bị hạ thấp.

    Kiếm quang lại động.

    - Buông tay!

    - Buông tay!

    - Buông tay!

    - Buông tay!

    Liên tiếp bốn tiếng buông tay, trường kiếm của bốn người bị Lục Nguyên cứng rắn đánh rơi ra.

    Cho đến bây giờ đã phân thắng bại, một mình Lục Nguyên khiến Tư Mã Bác ngã xuống đất, năm đệ tử chân truyền khác trường kiếm rời tay, trận chiến này hắn thắng rồi.

    Chính môn đại phái như Hoa Sơn, các đệ tử chia thắng bại chỉ tính từ trường kiếm rời tay là được, không khả năng giống ma đạo môn phái không chết không ngừng.

    Thập đại đệ tử chân truyền đều là dùng không biết bao nhiêu linh dược, công pháp bồi dưỡng, đâu bỏ được để cho chết.

    Cỡ như Hoa Sơn Tiên Môn đi đường bồi dưỡng tinh anh, hoàn toàn khác với ma đạo môn phái đi đường đào thải.

    Có thể nói môn phái như Hoa Sơn Tiên Môn rất có tình người, khiến rất ít người phản môn, môn phái đồng lòng cực cao.

    Môn phái ma đạo thì đồng lòng rất thấp, ra đệ tử xuất sắc kết quả là vì người đó quá mức lợi hại cuối cùng hủy diệt môn phái.

    Đây không phải là tin tức tốt cho đại phái ma đạo.

    Thế giới dưới đất rối loạn hơn thế giới bên trên nhiều.

    Lục Nguyên cười cười nói:

    - Được rồi, trận chiến này ta thắng, con Vân Miêu thuộc về ta.

    Nghe Lục Nguyên nói vậy, bảy đệ tử chân truyền chỉ có thể vô lực nhún vai.

    Lục Nguyên một thắng bảy, tuy mọi người thèm nhỏ dãi linh thú vân hệ Vân Miêu nhưng nó đích thực đã thuộc về hắn.

    Lúc này đám Lăng Ngọc Châu bề ngoài ủ rũ trong lòng vô cùng chấn kinh!

    Mới rồi có nhầm không vậy!

    Một mình Lục Nguyên thắng bảy người!

    Dù là mặt kiếm pháp hay pháp lực đều tự mình thắng bảy đệ tử chân truyền, loại chuyện này quá khó tin.

    Không sai, Lục Nguyên có sư phụ tốt, nhưng đệ tử chân truyền ai không có sư phụ giỏi?

    Không có linh dược?

    Kết quả Lục Nguyên vẫn là thắng một bậc, trừ phi sau này hắn có thể trở thành nhân vật ngang hàng tranh chấp với đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình.

    Nếu nói vậy thì trong thập đại đệ tử chân truyền, nhân vật tranh chủ Bắc phong tương lai vốn là Sở Hán tranh hùng tiếp theo thành tam quốc tranh bá.

    Lăng Ngọc Châu thầm nghĩ vậy, lúc này nếu đổi thành hai người Diệp Phương, Diệp Viên thì tuyệt đối sẽ không nghĩ thế.

    Người như lục sư huynh làm sao có thể làm chuyện mệt mỏi đến thế.

    Cái gì tranh chủ Bắc phong tương lai, tính cách của hắn tuyệt đối không khả năng.

    Tranh giành phiền phức, tranh xong rồi đừng tưởng chủ Bắc phong dễ làm, các loại chính vụ, sự việc chờ ngươi đi xử lý, cực kỳ rắc rối, đâu thú vị bằng uống ngụm rượu, ăn món ngon.

    Không sai, Lục Nguyên vốn chính là người như vậy, lần này cố gắng đi giành linh thú vân hệ Vân Miêu cũng là vì đâm lười, không muốn cố gắng tu luyện công pháp vân hệ, cho nên muốn tìm chút linh thú vân hệ đến.

    Những linh thú vân hệ chỉ cần nhiều phun ra nuốt vào nguyên khí vân hệ là có thể thay hắn tu hành, còn nhanh hơn rất nhiều.

    Con người a, có thể làm biếng được thì cứ lười.

    Lục Nguyên giơ tay lên, niệm một câu pháp thuật đã đem Vân Miêu bỏ vào Phong Linh bài của mình.

    Lúc này trong Phong Linh bài đã có ba con Vân Thố, một con Vân Miêu, không lúc nào là không phun ra nuốt vào nguyên khí vân hệ, khiến hắn luôn luôn tăng pháp lực.

    Nghe nói linh thú vân hệ còn có loại Vân Hổ, Vân Báo.

    Linh thú vân hệ đại hình phun ra nuốt vào nguyên khí vân hệ phần lượng vượt xa linh thú vân hệ loại nhỏ.

    Nếu hắn có mấy chục, mấy trăm con linh thú vân hệ thì pháp lực bản thân chẳng phải là sẽ tăng vào vào?

    Nhưng đó chỉ là hắn mơ mộng thôi, trên đời này linh thú vân hệ cực kỳ ít ỏi, ở đâu ra cho người muốn lấy là được.

    Bên kia đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình hình như tranh chấp ra kết quả rồi, bởi vì đã ngừng tiếng Trung Chính kiếm và tlinh kiếm va nhau.

    Cuộc chiến bên này đã ngừng thì chạy qua bên kia xem, xem coi đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình tranh đấu rốt cuộc ai thắng, ai bại?

    Đứng đầu thập đại đệ tử chân truyền rốt cuộc là vị nào?

    Đỉnh Bắc phong có một cung điện tên là Vân Vụ Cung.

    Vân Vụ Cung này không phải do gạch bình thường làm thành mà là đệ nhị đại tổ sư Bắc phong mạnh mẽ ngưng tụ vân vụ khí hóa thành một tòa cung điện.

    Trong cung dù là tường, cột trụ đều do mây mù cấu thành, vân khí tập hợp, vụ khí ngưng tụ.

    Đương nhiên bên trong một số vật khác ví dụ như bàn, ghế cái gì đều là sau này chuyển vào.

    Đệ nhị đại tổ sư có thể cứng rắn ngưng tụ mây mù thành cung điện thật là kỳ diệu.

    Năm đó đệ nhị đại tổ sư đánh biến thiên hạ không địch thủ, câu đó quả nhiên không phải thổi phồng.

    Vân Vụ Cung này bởi vì tụ tập vân khí, ngưng tụ vụ khí, cung điện như mây như khói, vĩnh viễn không cũ đi, thật là dị cảnh.

    Hơn nữa hộ phong đại trận của Bắc phong thiết lập trong Vân Vụ Cung, trừ đó ra còn có Vân Long Điện, chính cung của Vân Vụ Cung là chỗ nghị sự Bắc phong.

    Vân Long Điện này trước cửa viết ba chữ to Vân Long Điện, tiến vào trong chỉ thấy vài chục cây long trụ đứng thẳng chống đỡ nguyên đại điện.

    Trong đại điện bày cái bàn cực dài do vân hoạt thạch chế thành.

    Tảng đá vân hoạt thạch khá là lạnh lẽo và trơn trượt, phản chiếu ảnh người, xúc cảm không tệ, sắc màu lạnh lẽo, trong Vân Long Điện chế thành bàn dài thì không tệ.

    Tận cùng bàn dài đang ngồi một lão đạo nhân tiên phong đại cốt, chính là chủ Bắc phong Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân đang chau mày.

    Hai bên bàn dài còn ngồi vài người.

    Như là Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Bác, Cô Tâm Kiếm Tiên Độc Cô Diệp, Thùy Mộ Kiếm Tiên Lý Nguyên Bạch, Viên Dung Kiếm Tiên Diệp Dương Dung, bốn vị đều có mặt.

    Không thấy Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho đâu.

    Phương Nho đi Vân Vụ sơn cốc, chỗ ấy có cuộc chiến linh thú vân hệ.

    Kỳ thực lần này linh thú vân hệ cũng là các vị muốn thử thách đám hậu bối thập đại đệ tử chân truyền một phen, xem coi rốt cuộc trong hậu bối thập đại đệ tử chân truyền có vị nào càng ưu tú chút.

    Mọi người đều cho rằng đệ tử của mình là xuất sắc nhất, lần này khiến bọn họ tranh đấu một trận.

    Trừ điều đó ra còn ngồi một vị không thuộc về Bắc phong lục kiếm tiên.

    Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi.

    Vị này cũng là đệ cửu đại trưởng lão Bắc phong nhưng không xếp vào Bắc phong lục kiếm tiên.

    Người không được xếp vào Bắc phong lục kiếm tiên bình thường sẽ kém hơn Bắc phong lục kiếm tiên, trình độ tổng thể thấp hơn nhiều, nhưng việc gì luôn có ngoại lệ.

    Ví dụ như Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi chính là ngoại lệ đó.

    Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi, vốn gã chỉ có tư chất trung đẳng mà thôi, một lần ngẫu nhiên được kỳ ngộ, pháp lực tăng mảng lớn, hơn nữa được một bộ Phi Thiên kiếm pháp, từ nay về sau thực lực tăng mạnh, có thể đối kháng với Bắc phong lục kiếm tiên.

    Địa vị của gã tại Bắc phong khá cao, ví dụ như trong thập đại đệ tử chân truyền lão bát Diệp Phi chính là đệ tử của gã.

    Có thể đem đệ tử của mình đưa vào thập đại đệ tử chân truyền, do đó thấy được sức nặng của vị trưởng lão này.

    Nhưng Bắc phong lục kiếm tiên tổng cộng sáu người.

    Không khả năng chỉ vì một Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi mà cộng thành bảy.

    Hơn nữa trong Bắc phong lục kiếm tiên kỳ thực tranh chấp rất nhiều về ích lợi, ai mà muốn chia ra quyền lực của mình cho Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi, cho nên đến nay địa vị của gã khá là lúng túng.

    Nhưng hình như cơ hội cho gã đã tới rồi, vị trí của Thùy Mộ Kiếm Tiên Lý Nguyên Bạch không lâu sau sẽ là thuộc về gã.

    Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi đặt mục tiêu là vị trí của Lý Nguyên Bạch.

    Tư Mã Trường Bạch thì muốn cướp tài sản của Lý Nguyên Bạch.

    Vị trí thì không có khả năng trực tiếp kế thừa đời tiếp theo, Lý Nguyên Bạch sẽ buông tay, số tài sản ông định giao cho Lục Nguyên chứ không từ bỏ.

    Vậy nên mâu thuẫn của Tư Mã Trường Bạch và Lý Nguyên Bạch cực kỳ lớn.

    Mâu thuẫn giữa Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi và Lý Nguyên Bạch thì không lớn đến vậy.

    Lúc này trong Vân Long Điện ngồi sáu vị.

    Năm Bắc phong lục kiếm tiên cộng thêm Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi.

    - Gần đây Đại Tấn quốc đưa lên tình báo hình như là yêu ma dưới đất xuất hiện thế giới bên trên tăng nhiều.

    Lên tiếng là Viên Dung Kiếm Tiên Diệp Dương Dung, gã cai quản là tình báo.

    Gã nheo mắt báo cáo tình báo gần đây.

    Dù Đại Tấn quốc có thực lực nhưng vẫn phải dựa vào ngũ đại tiên môn.

    Dù sao nếu không có ngũ đại tiên môn thì đã sớm đè được đám yêu ma dưới đất.

    Yêu ma dưới đất xuất hiện, đây là việc lớn!

    Đại địch của ngũ đại tiên môn chỉ có một, đó chính là yêu ma thế giới yêu ma dưới đất.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nhíu mày, nói:

    - Sở Phi, ngươi đi nhìn xem, nếu cần thiết thì ngươi cứ xử lý.

    - Vâng!

    Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi gật đầu.

    Gã biết nếu muốn ngồi vào vị trí của Lý Nguyên Bạch, chính thức trở thành một trong Bắc phong lục kiếm tiên thì phải biểu hiện tốt vào lúc này.

    Yêu ma dưới đất thường xuyên xuất hiện là chuyện lớn, Nguyên Nguyên Thượng Nhân sai gã đi làm thì phải đi thôi, nhất định làm cho thật đẹp mới được.

    Sở Phi đã đồng ý thì người khác không nói gì thêm.

    Không sai, yêu ma dưới đất thường xuyên xuất hiện là việc lớn nhưng thế thì sao?

    Sở Phi là người đứng sau Bắc phong lục kiếm tiên, do gã ra mặt xử lý, chỉ cần không phải việc cực kỳ to lớn thì đều trấn áp được, không cần quá lo.

    - Vậy thì…

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân tuyên bố tan họp, lần này họp chủ yếu là bàn luận chuyện đó.

    Vào lúc này, Phương Nho bước nhanh vào Vân Long Điện.

    Phương Nho vừa đến thì không khí biến căng thẳng.

    Phương Nho là quân tử cứng nhắc, khí thế của quân tử khá là cường.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân hỏi:

    - Ồ, ngươi trở về rồi.

    Bên Vân Vụ sơn cốc tốt nhất nên đi một người, vừa rồi đã quyết định chuyện gần đây yêu ma hay xuất hiện, do Sở Phi đi.

    Phương Nho gật đầu, nói:

    - Sư huynh, bên Vân Vụ sơn cốc đã kết thúc.

    - A, kết thúc rồi?

    Mọi người đều ngẩn ra.

    Bên Vân Vụ sơn cốc kết thúc rồi sao?

    Dựa theo bình thường thì bên ấy nên kéo dài rất lâu mới chấm dứt chứ, sao nhanh như vậy?

    Khiến mọi người không kịp phản ứng, đều cảm giác quá mau.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân, Lý Nguyên Bạch, Tư Mã Trường Bạch, Độc Cô Diệp, Diệp Dương Dung, Sở Phi, sáu người đều hít thở chậm rãi, muốn nghe kết quả.

    Vân Vụ sơn cốc xem như là chuyện nhỏ kỳ thực đối với Bắc phong chính là việc lớn, liên quan đến đệ tử bên nào mạnh, đệ tử bên nào yếu.

    Tuy mọi người là tu tiên giả nhưng không thể sống lâu đến trăm tuổi, tương lai phải nhờ vào thập đại đệ tử chân truyền.

    Cho nên thập đại đệ tử chân truyền phải mạnh mới khiến người yên lòng.

    Độc Cô Diệp khẽ cười nói:

    - Tổng cộng hai con linh thú vân hệ, không phải là Vân Dật giành một con, Vân Bình một con chứ?

    Trong thập đại đệ tử chân truyền, những người khác đều khoảng hai mươi tuổi, chỉ Vân Dật và Vân Bình là hơn bốn mươi.

    Hai người pháp lực thâm sâu, mấy người khác không thể sánh bằng.

    Nếu họ làm như vậy thì đích thực tám vị đệ tử chân truyền khác không thể đấu lại.

    Nhưng hiển nhiên điều này không hợp tính cách Vân Dật, Vân Bình.

    Hai vị này dù làm chuyện gì cũng phải tranh đoạt, đấu một trận, họ không tranh giành mới là chuyện là.

    Phương Nho lắc đầu, nói:

    - Không, Vân Dật và Vân Bình tranh Vân Thố, kết quả trong cuộc chiến Vân Dật nhờ vào kinh nghiệm dày dặn, nhờ phần lợi mây mù trong Vân Vụ sơn cốc nên thắng Vân Dật một chiêu sít sao, đoạt được Vân Thố.

    Một chiêu sít sao!

    Lại là như vậy.

    Không phải nói Vân Dật và Vân Bình do đó chia ra thắng bại.

    Hai người bình thường đấu đến đấu đi, ngươi thắng ta một chiêu, ta thắng ngươi một thức là việc bình thường, không thể xác định rốt cuộc hai người ai yếu ai mạnh hơn.

    Phương Nho ho khan, nói:

    - Còn lại con Vân Miêu thì rơi vào tay…

    - Sẽ rơi vào tay ai?

    Lăng Ngọc Châu?

    Phương Đạm?

    Tư Mã Bác?

    Hay là Lục Nguyên lần trước biểu hiện không tệ?

    Đương nhiên khả năng rơi vào tay Lục Nguyên khá thấp, ba người trước thì cơ may lớn hơn.

    Sư phụ của Lăng Ngọc Châu là Độc Cô Diệp.

    Tổ phụ của Tư Mã Bác là Tư Mã Trường Bạch đều nheo mắt.

    Vân Vụ Cung.

    Vân Long Điện.

    Đằng trước Vân Long Điện có vô biên trúc xanh, có hồ nước xanh biếc, trên hồ có thủ thủy.

    Một đầu thủ thủy trúc ở trong nước, đầu kia giơ lên trên, nếu có nước dọc theo lòng ống trúc chảy xuống thì thủ thủy sẽ nhẹ nhàng đổi vị trí, phát ra tiếng trong trẻo dễ nghe.

    *Đinh!*

    Tiếng thủ thủy trong rung động lòng người.

    Rất nhiều ánh mắt nhìn hướng Phương Nho.

    Chương 43+44: Linh thú vân hệ

    Phương Nho sắc mặt không thay đổi nói:

    - Con linh thú vân hệ Vân Miêu rơi vào tay Lục Nguyên.

    - Cái gì!?

    Độc Cô Diệp, Tư Mã Trường Bạch cùng biến sắc mặt.

    Nên biết hai vị này đều là Bắc phong lục kiếm tiên, nhân vật như vậy sẽ không dễ dàng đổi sắc mặt, trải qua không biết bao nhiêu sóng to gió lớn, nhưng vào lúc này vẫn là biến sắc.

    Có thể nói hai người đều không ngờ sẽ có biến đổi như vậy.

    Lúc này những người khác cũng hơi biến sắc, chỉ mình Nguyên Nguyên Thượng Nhân là không lộ bất cứ biểu tình gì.

    Chủ Bắc phong, Nguyên Nguyên Thượng Nhân khôn ngoan trí tuệ, dù xảy ra chuyện khó tin như vậy thì mặt vẫn không thay đổi bao nhiêu, chỉ là đầy ẩn ý liếc Lý Nguyên Bạch.

    Lý Nguyên Bạch cũng rất kinh ngạc.

    Ông đột nhiên phát hiện mình không hiểu bao nhiêu về tiến độ tu hành của đệ tử của mình.

    Kỳ thực như vậy cũng là bình thường.

    Lục Nguyên luyện là Vân Long tâm pháp.

    Vân Long tâm pháp thuộc tính vốn là mây, trong nhiều tâm pháp khó đoán nhất chính là Vân Long tâm pháp.

    Mây sâu không thể đoán, mây mù bay bổng, không đặc biệt cẩn thận thì rất khó đoán ra cảnh giới Vân Long tâm pháp.

    Tâm pháp các hệ khác thì rất dễ dàng đoán ra sâu cạn.

    Đương nhiên không phải nói vân hệ tâm pháp vượt trội hơn hệ khác, tâm pháp các hệ có ưu điểm riêng.

    Ví dụ như thủy hệ tâm pháp giỏi nhất là ẩn hình, có khi ngươi không thể nào phát hiện tu tiên giả thủy hệ tâm pháp.

    Lôi hệ tâm pháp là giỏi nhất công kích, một khi ra tay thực như thiên lôi giáng xuống, không thể ngăn cản.

    Tư Mã Trường Bạch nói:

    - Chuyện này là sao?

    Tám đệ tử chân truyền tranh chấp con Vân Miêu đó tại sao lại rơi vào tay Lục Nguyên?

    Mặt gã biến xanh mét, nghĩ đến lần trước mình dốc hết công sức kế hoạch kết quả bị tiểu bối Lục Nguyên phá hỏng bét hết.

    Quan hệ giữa gã và Lý Nguyên Bạch sớm cực kỳ tồi tệ, nây đối với việc Lục Nguyên được đến linh thú vân hệ Vân Miêu thì tất nhiên là không vui vẻ gì.

    Tư Mã Trường Bạch quát:

    - Chẳng lẽ tiểu quỷ lười biếng trong lúc mọi người tranh chấp thì nhặt lợi!?

    Gã lộ rõ biểu hiện căm ghét như vậy đương nhiên không vì gã mất khôn mà bởi gã luyện là hỏa hệ tâm pháp.

    Gã luyện không phải Vân Long tâm pháp mà hỏa hệ tâm pháp nổi danh về lực công kích, phối hợp Đại Nhật kiếm pháp nên tính tình sẽ nóng nảy chút.

    Cả Bắc phong không phải ai cũng luyện Vân Long tâm pháp.

    Bắc phong thành lập nhiều năm như vậy có ra một ít tâm pháp không tệ, nhưng những tâm pháp này không có nhiều người luyện.

    Trong quá trình luyện khi ngươi gặp phải cửa khó khăn thì phải tự mình vượt qua, tự mình lĩnh ngộ, chắc chắn là tăng khó khăn.

    Luyện Vân Long tâm pháp thì tại Bắc phong không biết có bao nhiêu tiền bối để lại sách vở cho học, đơn giản rất nhiều, không thường ra sai sót.

    Lại nói bây giờ đang nói đến Lục Nguyên.

    Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho lắc đầu, nói:

    - Không phải, sau trận chiến đó ta có hỏi qua, tại Vân Vụ sơn cốc, con Vân Miêu chủ động nhào vào ngực Lục Nguyên, sau đó Lục Nguyên lấy một địch bảy.

    Đúng rồi, Tư Mã sư đệ, trưởng tôn Tư Mã Bác của ngươi bị Lục Nguyên một kiếm đánh bại.

    Không phải gã mỉa mai gì Tư Mã Trường Bạch, phong cách của gã luôn là vậy, có gì nói nấy.

    Phong độ quân tử không giả bộ không dối trả, nói một là một, nói hai là hai.

    Tư Mã Trường Bạch cũng biết phong cách của Phương Nho, hơn nữa nói thật ra bây giờ gã không có sức lực để ý chuyện này.

    Hiện giờ gã trợn mắt há hốc mồm, nói giỡn cái gì vậy?

    Tư Mã Bác là trưởng tôn gã dốc hết tâm huyết bồi dưỡng, bị tạp chủng Lục Nguyên một kiếm đánh bại!

    Điều này sao có thể!?

    Tư Mã Trường Bạch hoàn toàn ngây ngẩn.

    Nói sao cũng không có khả năng!

    Chẳng qua Phương Nho chưa bao giờ nói dối, có sao nói vậy, trước giờ chưa từng sai.

    Gã đã nói một kiếm đánh bại thì chính là thế.

    Mấy người khác đều kinh ngạc, một kiếm đánh bại Tư Mã Bác điều này nếu là đại đệ tử Vân Dật, nhị đệ tử Vân Bình thì không có gì, nhưng bây giờ là Lục Nguyên đánh ra chiến tích như vậy thì khiến người nói không nên lời.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân đánh vỡ im lặng:

    - Vậy tiếp theo như thế nào?

    Cho đến bây giờ lão là người duy nhất không lộ vẻ chấn kinh.

    - Tiếp theo…

    Phương Nho dùng giọng bình thản nói:

    - Tiếp theo nghe nói Lục Nguyên lấy một địch năm, đối trận với năm đệ tử chân truyền khác, mạnh mẽ thắng hết.

    Một đệ tử chân truyền cùng đối phóp năm đệ tử chân truyền lại còn chiến thắng.

    Loại chuyện này đã mấy trăm năm chưa từng xảy ra!

    Ai mà chịu nổi, ai mà chịu nổi.

    Mỗi một đệ tử chân truyền có thể nói là những người có mặt dùng tâ huyết bồi dưỡng ra, mất rất nhiều tâm trí, tuy bởi vì mới hai mươi tuổi nên không lợi hại bao nhiêu nhưng cũng là họ tốn sức tài bồi ra.

    Nay bị cùng là đệ tử chân truyền, tuổi mới gần mười sáu, Lục Nguyên, một mình đánh bại.

    Kiếm tiên có mặt có cảm giác thật khó chịu đựng.

    Lục Nguyên luôn là người đứng hàng cuối cùng trong đệ tử chân truyền, khi nào thì có thành tích như vậy, thật là quái dị.

    Rất nhiều người bất giác nhìn hướng Lý Nguyên Bạch, kết quả phát hiện ông cười khổ.

    Đích thực, Lý Nguyên Bạch chỉ nước cười khổ, ông không hay biết từ khi nào đệ tử của mình biến lợi hại như vậy.

    Trong Vân Long Điện không khí phút chốc tĩnh lặng và gượng gạo.

    Cuối cùng vẫn là Nguyên Nguyên Thượng Nhân đánh vỡ sự nặng nề này.

    Lão nói:

    - Lục Nguyên biểu hiện như vậy tốt lắm.

    Hoa Sơn ngũ phong đời này lấy đệ tử chân truyền Bắc phong chúng ta yếu nhất.

    Bốn phong khác Đông phong, Tây phong, Nam phong, Trung phong hoặc là kiếm hoặc là khí, nhưng mặc kệ là kiếm hay khí đều vượt qua Bắc phong chúng ta.

    Cho đến nay Bắc phong chúng ta chỉ có Vân Dật, Vân Bình là tốt chút, giờ có thêm một người xuất sắc, tốt lắm.

    Trên cơ bản, Nguyên Nguyên Thượng Nhân lên tiếng là đã quyết định rồi, xem ra lần này xu hướng chính là như vậy.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nhìn hướng Lý Nguyên Bạch, nói:

    - Lý sư đệ dạy một đệ tử thực không tệ.

    Lý Nguyên Bạch còn có thể nói gì?

    Ông chỉ có nước cầm lên chén trà trước mặt, không nói cái gì hết.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân tùy ý nói:

    - Thập đại đệ tử chân truyền đời này chắc còn chưa ai có được linh thú vân hệ, sau khi trở về ngươi dạy Lục Nguyên cách dùng linh thú vân hệ đi.

    Hiển nhiên lão cho rằng đệ tử chân truyền bình thường sẽ không có Phong Linh bài và cách dùng linh thú vân hệ, họ không bao giờ ngờ vì có lần kỳ ngộ trước nên giờ đây Lục Nguyên đã có ba linh thú vân hệ, nay tổng cộng có bốn con.

    Bây giờ Lục Nguyên đang có nguyên khí vân hệ liên miên bất tận ùa vào.

    - Được rồi, lần nghị sự này đến đây thôi.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nói:

    - Giải tán.

    Lúc giải tán, Độc Cô Diệp, Lý Nguyên Bạch, Tư Mã Trường Bạch, Phương Nho, Diệp Dương Dung, Sở Phi, sáu vị tiền bối kiếm tiên lần lượt đi ra Vân Long Điện.

    Lúc mỗi người đi ra biểu tình nên hình dung cách nào đây.

    Lạ lùng!

    Biểu tình của họ khó thể miêu tả.

    Tiết trời gần đây có thể nói là lúc này lúc kia.

    Phút chốc mưa to như trút nước, như là nước ngân hà trên thiên đình đánh nghiêng, sắp nhấn chìm cỏ cây trong đình viện.

    Trong thoáng chốc lại là mưa phùn liên miên, đan thành lưới bao phủ trời đất mông lung.

    Trên hành lang Trường Xuân Cư, một thiếu niên bên mép đã có chút lông tơ đang nhìn mưa tối trời tối đất.

    Mưa to thành biên, mưa phùn liên miên, mưa khác nhau có hình dạng khác nhau.

    Lục Nguyên rơi vào suy tư, mây có thể hóa thành kiếm, Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm kỳ thực là hai kiếm ý.

    Như vậy mưa có thể hóa thành kiếm không?

    Ngưng luyện ra vũ kiếm ý.

    Sương có thể hóa thành vụ kiếm ý thì tất nhiên mưa có thể thành vũ kiếm ý.

    Nhưng muốn hắn tự mình nghiên cứu ra vũ kiếm ý không phải chuyện dễ, trong thoáng chốc Lục Nguyên ngơ ngác đứng trên hàng lang, nhìn mưa biến đổi.

    Bắt đầu thì mưa rền gió dữ, sau đó mưa phùn liên miên, rồi đột nhiên mưa như đá nghiêng đánh, dấu hiệu sắp mưa khác nhau ở trong đầu hắn không ngừng mô phỏng.

    Lúc này Lục Nguyên rơi vào suy tư.

    Vốn lúc này Lục Nguyên bưng dược cho sư phụ Lý Nguyên Bạch.

    Bình thường sư phụ cần sắc thuốc do lão bộc bên cạnh sư phụ là Tống thúc làm, nếu hắn đã trở về, khá là rảnh rỗi bèn bưng dược cho sư phụ.

    Hắn mới bưng dược thì ở trên hành lang nhìn mưa rơi rả rích, rơi vào trạng thái ngộ kiếm.

    Kết quả là bi kịch.

    Cái gì đều quên, giờ hắn đang suy tư, mưa có thể dung nhập vào kiếm ý không.

    Vốn Lý Nguyên Bạch đang chờ dược đưa lên, kết quả đợi một lúc không thấy người thì bước ra đi xem, lập tức phát hiện Lục Nguyên đứng trong hành lang dài như si như mê, đấy là ngộ.

    Ngộ với kiếm đạo.

    Loại ngộ này chỉ xuất hiện trên người đệ tử có thiên phú.

    Đương nhiên không phải nói ngộ là có thể ngộ ra, nhưng có ngộ như vậy một lần thì có lợi ích rất lớn với trưởng thành kiếm đạo.

    Lý Nguyên Bạch ở một bên nhìn chốc lát, sau đó quay trở về phòng, không quấy rầy đồ đệ của mình.

    Mưa tiếp tục rơi.

    Qua không lâu sau, Lục Nguyên đột nhiên thở ra một hơi, mới rồi đầu óc rối loạn, tất cả hỗn loạn.

    Đầy trời mưa rơi như hóa thành phi kiếm vọt hướng hắn.

    Giây phút kia, tim hắn cũng loạn, đáng tiếc là hắn rốt cuộc vẫn không ngộ ra vũ kiếm ý.

    Nhưng không cần quá để bụng, dù gì ngộ kiếm đạo không phải chuyện dễ, có thể ngộ ra một loại kiếm ý hóa thành một bộ kiếm pháp đều là nhân vật cấp bậc tông sư, hắn còn trẻ, còn sớm lắm.

    Kỳ thực giống như Lục Nguyên mười bảy tuổi đã hiểu ra kiếm ý coi như tìm khắp Đại Tấn quốc cũng là kinh thế hãi tục.

    Nếu nói mười bảy tuổi đã tự động quan sát trời đất lĩnh ngộ vũ kiếm ý thì sẽ kinh thế hãi tục đến cỡ nào.

    Hành động như vậy coi như là trong Bắc phong lục kiếm tiên thì chỉ có Nguyên Nguyên Thượng Nhân, Độc Cô Diệp làm được thôi, bốn người khác không thể.

    Quan sát trời đất, tự ngộ ra kiếm ý là loại cảnh giới nào.

    Không ngộ được thì thôi.

    Lục Nguyên cười cười, chợt thấy dược trong tay sớm lạnh ngắt thì giật mình.

    Chết tiệt, quên đưa dược cho sư phụ rồi, mình ở chỗ này ngây người.

    Hắn lập tức chạy đi, thấy trong phòng ngủ sư phụ Lý Nguyên Bạch đang cười nhìn hắn.

    Ông nói:

    - Mới rồi không sai, định quan sát thiên địa, lĩnh ngộ kiếm ý.

    Lục Nguyên nói:

    - A, ta thất bại, cuối cùng vẫn không lĩnh ngộ được vũ kiếm ý.

    - Thất bại là bình thường, muốn lĩnh ngộ một loại kiếm ý không phải chuyện dễ.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Cũng tới lúc rồi, nói cho ngươi biết cái gì là cảnh giới kiếm thuật chân chính vậy, nếu không ta sợ mình không có cơ hội nói.

    Trước kia có nói với ngươi rồi, kiếm thuật tổng cộng chia làm bốn cảnh giới.

    Lúc nói ra câu này Lý Nguyên Bạch rất vui sướng.

    Vốn ông cho rằng mình sắp chết, không có cơ hội nói ra lời như vậy, bởi vì lời này cần đệ tử nghe có cảnh giới khá cao.

    Ông vốn tưởng dù mình chết thì Lục Nguyên không khả năng tới cảnh giới đó, không ngờ đệ tử của mình nhanh vậy đã sờ đến cảnh giới như vậy.

    - Tầng thứ nhất là cảnh giới hiện nay của ngươi, kiếm chiêu là chết, người cũng chết.

    - Tầng thứ hai chính là kiếm chiêu chết, người sống, người không bó buộc vào kiếm chiêu.

    - Tầng thứ ba thì là kiếm ý.

    - Tầng thứ tư là chung cực kiếm ý.

    - Muốn từ tầng thứ ba lên tầng thứ tư không dễ dàng.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Đại đạo ba ngàn, trong thiên địa kiếm ý cũng có ba ngàn loại.

    Bây giờ ngươi lĩnh ngộ là hai loại, một loại là phong kiếm ý, một là vân kiếm ý.

    Nếu đợi ngươi gom đủ ba ngàn loại là đến chung cực kiếm ý chân chính.

    Đến khi đó, một khi lĩnh ngộ chung cực kiếm ý, thiên hạ vạn vật không gì không thể nhập vào kiếm.

    Cỏ cây đá núi, không thứ nào không thể nhập vào kiếm, hóa thành kiếm pháp cuồn cuộn.

    Coi như là phong vũ lôi điện, thiên nhiên vạn vật có thể hóa vào trong kiếm ý, trở thành ba ngàn kiếm ý.

    - Đương nhiên, chung cực kiếm ý chỉ là truyền thuyết.

    Bây giờ tu tiên giả mạnh nhất Đại Tấn quốc là môn chủ Hoa Sơn Tiên Môn, sư tổ Yến Thương Thiên.

    Sư tổ ngưng luyện ra chín mươi bảy loại kiếm ý đã có thể xưng là đứng đầu Đại Tấn quốc ta.

    - Lĩnh ngộ càng nhiều kiếm ý thì kiếm thuật càng cao.

    Lục Nguyên nghe Lý Nguyên Bạch dạy dỗ, thì ra đây chính là hướng tiến bộ của mình.

    Trên cơ bản tầng kiếm thuật hiện nay của hắn có thể nói là độc bộ trong đệ thập đại Hoa Sơn Tiên Môn, chỉ có một ít đệ cửu đại trưởng lão xuất sắc ở mặt kiếm thuật có thể cùng hắn tranh cao thấp, nhưng bây giờ hắn phát hiện thì ra trước mặt mình còn có con đường tiến bộ.

    Ba ngàn kiếm ý!

    Chung cực kiếm ý, một khi luyện thành thì vạn vật tự nhiên đều có thể nhập kiếm.

    Đương nhiên đệ nhất cao thủ Đại Tấn quốc, tông sư kiếm đạo là sư tổ Yến Thương Thiên luyện thành chín mươi bảy loại kiếm ý.

    Hiện nay hắn mới có hai loại kiếm ý, mà đệ nhất tông sư kiếm đạo Đại Tấn quốc là chín mươi bảy loại kiếm ý.

    ………..

    Bây giờ đầu óc Lục Nguyên có chút rối, đang sửa sang lời vừa rồi sư phụ dạy.

    Luyện thành một loại kiếm ý là được xưng đại sư kiếm đạo.

    Luyện thành mười loại kiếm đạo là được xưng tông sư kiếm đạo.

    Luyện thành một trăm loại kiếm ý là được xưng là đại tông sư kiếm đạo.

    Luyện thành một ngàn kiếm ý được xưng là đầu lĩnh kiếm đạo.

    Luyện thành ba ngàn loại kiếm ý được xưng là kiếm thần.

    Đây là lời sư phụ đã nói, chính là đẳng cấp tiếp theo của kiếm thuật.

    Hiện nay hắn đang ở cảnh giới đại sư kiếm đạo, cách điều sư phụ nói năm tầng cảnh giới càng cao thì có thể dễ dàng đột phá canh giới càng thấp.

    Hoa Sơn Bắc phong bây giờ Bắc phong lục kiếm tiên đều ở mức đại sư kiếm đạo, không có ai luyện đến tông sư kiếm đạo.

    Tông sư kiếm đạo có thể luyện thành mười loại kiếm ý là cực kỳ thưa thớt, gần như tuyệt chủng.

    Trong đầu Lục Nguyên còn đang suy ngẫm, nay mình đã luyện thành hai loại kiếm ý, đã là đại sư kiếm đạo, nếu tái luyện thành tám loại thì chẳng phải thành tông sư kiếm đạo, vượt qua bất cứ ai trong Bắc phong lục kiếm tiên rồi?

    Kỳ thực luyện kiếm ý không khó khăn như trong tưởng tượng, đây là cảm giác của Lục Nguyên.

    Bây giờ nếu có ai biết suy nghĩ trong đầu Lục Nguyên thì chắc chắn sẽ khóc.

    Mấy người khác luyện kiếm ý là khó càng khó hơn, khó như lên trời, chỉ mình Lục Nguyên là nhẹ nhàng chút.

    Chương 45+46: Vân tụ kiếm pháp

    Làm đệ tử chân truyền hiển nhiên không chỉ cần tăng thực lực của mình mà còn các mặt khác.

    Đệ tử chân truyền đều là rường cột tương lai cho Bắc phong, sau này phải một mình đảm đương một phía, cần học hỏi rất nhiều thứ, ví dụ như chỉ đạo đệ tử.

    Gần đây Lục Nguyên bị phái làm một nhiệm vụ, là chỉ đạo kiếm thuật cho đệ tử bình thường.

    Chỉ đạo kiếm thuật, rất nhiều đệ tử chân truyền thích nhiệm vụ này.

    Đệ tử bình thường bình thường rất nhiều người không có sư phụ chỉ học theo mọi người, số ít có sư phụ thì cũng là cửu đại trưởng lão, nhưng cửu đại trưởng lão không phải ai cũng là tinh anh, có một số lăn lộn qua ngày, bản thân kiếm thuật không được tốt lắm, càng đừng nói đến dạy đệ tử.

    Giống như Tư Đồ Tả, Tư Đồ Hữu là đệ tử bình thường mà có sư phụ kiếm ctiên cỡ như Tư Mã Trường Bạch thì không nhiều bao nhiêu, là số ít trong cực ít.

    Kết quả là trình độ của đệ tử bình thường thành vấn đề.

    Chẳng qua giống như Bắc phong lục kiếm tiên đều là sức lực có hạn, hơn nữa nhận giáo dục tinh anh, mọi người tự mình tăng thực lực, cầu trường sinh còn ngại không đủ thời gian, rảnh đâu đặt thời gian vào đệ tử bình thường.

    Những đệ tử bình thường vốn chỉ là ngôi sao làm nền cho vầng trăng mà thôi, là đốm sao le lói không chút bắt mắt.

    Kết quả là khiến các đệ tử chân truyền đi chỉ đạo kiếm thuật.

    Làm loại chỉ đạo kiếm thuật thế này có thể rèn luyện năng lực chỉ điểm của các đệ tử chân truyền.

    Dù sao có rất nhiều người nhìn ra đượ khuyết điểm nhưng không thể nói cụ thể được.

    Thông qua chỉ đạo kiếm thuật thì có thể tăng cường điều này.

    Cùng lúc đó còn rèn luyện ánh mắt các đệ tử chân truyền, dù sao mỗi đệ tử bình thường có khuyết điểm kiếm thuật khác nhau.

    Cứ thế thì ánh mắt đệ tử chân truyền phải tốt, phải nhanh chóng tìm ra khuyết điểm đệ tử bình thường rồi sửa đổi.

    Đây không phải việc dễ làm.

    Nhưng thập đại đệ tử chân truyền trừ Lục Nguyên ra, chín vị khác cơ bản đều rất có hứng thú với việc này.

    Trong lúc chỉ dẫn kiếm thuật thì rèn luyện ánh mắt của mình, rèn luyện ngôn ngữ, năng lực biểu đạt, mấy thứ này chỉ là bình thường, quan trọng nhất là có thể lôi kéo lòng người.

    Bố cục của Bắc phong là như vầy, trưởng lão đỉnh cấp như Bắc phong lục kiếm tiên, bên cạnh họ đều có một ít trưởng lão ủng hộ.

    Hiện tại đời đệ thập này mọi người đều muốn lôi kéo chút đệ tử bình thường, mượn sức lòng người thêm.

    Lôi kéo lòng người mới có lợi cho mình trong tương lai.

    Trừ Lục Nguyên.

    Cho đến nay Lục Nguyên luôn lười làm chuyện này, bình thường uống rượu, ăn thịt, ngủ, ngày qua thoải mái.

    Không có việc gì đi dạy người khác kiếm thuật làm chi, hơn nữa hắn không có ý nghĩ kéo bè kết phái, kết quả lúc này lại bị phái đi chỉ đạo kiếm thuật.

    Chẳng phải là kiếm thuật của hắn tốt chút, vượt xa mấy đệ thập đại đệ tử chân truyền khác sao?

    Làm gì rảnh quá kéo hắn tới chỉ đạo kiếm thuật làm chi?

    Thật là vớ vẩn.

    Dù hắn oán thầm nhưng nói thật, bên trên đã truyền xuống thì chỉ có nước thành thật đi chỉ đạo kiếm thuật.

    Bình nguyên Bắc phong.

    Bình nguyên Bắc phong là nơi rộng rãi trống trải hiếm có của Bắc phong, vùng đất cực kỳ rộng, sợ rằng tới mấy chục dặm, ở giữa sườn núi Bắc phong.

    Đệ tử bình thường không có sư phụ chỉ đạo, hoặc là trình độ sư phụ không được tốt lắm bình thường sẽ luyện kiếm tại đây.

    Đối với đệ tử bình thường mà nói, Bắc phong có khóa sáng và khóa chiều.

    Khóa sáng là ở trong ánh rạng đông luyện kiếm, khóa chiều là ở ánh chiều tà luyện kiếm.

    Đương nhiên ngày mưa thì ngoại lệ, ngày mưa không có khóa sáng hay chiều.

    Lúc này Lục Nguyên đã đến bình nguyên Bắc phong.

    Nhiều người thật.

    Bình thường chỉ thấy thập đại đệ tử chân truyền, lần này thấy không ít người.

    Đệ tử bình thường đời này của Bắc phong sợ rằng tới gần ngàn người.

    Nhiều người như vậy tập trung tại bình nguyên Bắc phong, dù chỗ này có rộng lớn bây giờ cũng hơi chật chội.

    Trên bình nguyên Bắc phong có một khối đá xanh, chỉ đạo kiếm thuật chính là trên tảng đá này, có thể khiến đệ tử bình thường bốn phương tám hướng trông thấy rõ.

    Bây giờ bình minh đang lên.

    Một vị cửu đại trưởng lão dẫn Lục Nguyên leo lên tảng đá.

    Vị cửu đại trưởng lão này không dám lên mặt ta đây là cửu đại trưởng lão.

    Gã chỉ là cửu đại trưởng lão bình thường, địa vị trong Bắc phong kỳ thực gần bằng đệ tử chân truyền, nhưng kỳ thực là không bằng đệ tử chân truyền.

    Họ chỉ là trưởng lão bình thường không có quyền thế, đệ tử chân truyền tương lai sẽ càng lên cao hơn, sẽ trở thành như Bắc phong lục kiếm tiên hiện nay.

    Đối với đệ tử chân truyền, các cửu đại trưởng lão bình thường tự động thấp đi một bậc, càng đừng nói bây giờ Lục Nguyên nổi bật trong đệ tử chân truyền, không dám đắc tội, khúm núm nịnh nọt nhiều.

    Cửu đại trưởng lão kia nói:

    - Lục sư điệt, mời.

    - Sư thúc khách sáo.

    Lục Nguyên tùy tiện đáp một câu, đã đứng trên đá xanh.

    Cửu đại trưởng lão đi theo lên, quát to:

    - Yên lặng chút, yên lặng chút!

    Lần này chỉ đạo kiếm thuật cho các ngươi chính là Lục Nguyên sư điệt, cũng là lục sư huynh của các ngươi!

    Kỳ thực đệ tử bình thường tại Bắc phong cũng có xếp hạng, chẳng qua đều là hạng từ mấy chục đến mấy trăm, thậm chí là trên ngàn, ai mà rảnh nhớ.

    Còn đệ tử chân truyền xếp mười hạng đầu thì ai đều nhớ kỹ.

    Nghe nói là lục sư huynh Lục Nguyên, các đệ tử bên dưới lập tức lặng đi.

    Nếu như là lục sư huynh trước kia thì bọn họ không thèm để ý.

    Lục sư huynh trước kia chẳng qua là đại danh từ, hơn nữa vì tuổi thọ sư phụ hắn, Lý Nguyên Bạch sư bá sắp hết, có khả năng hắn tùy thời rơi xuống đệ tử bình thường.

    Nhưng bây giờ lục sư huynh rất nổi bật, không khả năng bị rớt xuống đệ tử bình thường, cộng thêm thực lực mạnh mẽ, nghe nói gần đây còn lấy một địch nhiều người, đánh bại mấy đệ tử chân truyền.

    Nổi bật đến nước này thì có thể nói là trội một phương.

    Lục Nguyên lên đài, nhìn mặt dưới biến yên tĩnh, gật đầu.

    Nếu đã đến làm chỉ đạo kiếm thuật vậy hãy làm tốt một lần đi.

    Hắn nói:

    - Đúng rồi, lần khóa sáng này nói về kiếm pháp gì?

    Hắn vừa nói vậy lập tức khiến cửu đại trưởng lão đứng cạnh yên lặng, lau mồ hôi trán.

    Bình thường đệ tử chân truyền đến chỉ đạo kiếm thuật đều chuẩn bị xong chương trình, đâu như Lục Nguyên lên đài mới hỏi hôm nay nói kiếm pháp gì?

    Cửu đại trưởng lão lập tức đáp:

    - Hôm nay giảng Vân Tụ kiếm pháp.

    - Vân Tụ kiếm pháp hả?

    Lấy đến coi thử.

    Lục Nguyên chưa từng luyện bộ kiếm pháp kia, đệ tử bình thường luyện kiếm pháp kém xa đệ tử chân truyền luyện.

    Cửu đại trưởng lão lần thứ hai câm nín, qua một lúc mới đưa ra Vân Tụ kiếm pháp.

    Các đệ tử bình thường bên dưới cũng ngậm miệng, vị này tài thật, chân chính lên đài mới xem lần này giảng là kiếm pháp gì.

    Loại tài đến trình độ này khiến người không thể không khâm phục.

    Tiếp theo, hắn giảng được kiếm pháp không?

    Thật khiến nhiều người nghi ngờ.

    Nhưng những đệ tử bình thường nghi ngờ Lục Nguyên rất nhanh câm miệng, bởi vì hắn lập tức giảng dạy kiếm pháp, vội vàng lật một lần rồi dạy nguyên bộ kiếm pháp, còn dạy khá trôi chảy, so với những người khác giảng tốt hơn nhiều, không phải lung tung xà ngầu.

    Nghe xong Lục Nguyên giảng dạy kiếm pháp, lần này cửu đại trưởng lão bên cạnh lấy làm lạ hỏi:

    - Lục sư điệt, ngươi thật sự bắt đầu mới xem bộ kiếm pháp kia?

    Gã có chút khó hiểu.

    Gã có luyện qua Vân Tụ kiếm pháp, kết quả vừa rồi Lục Nguyên giảng dạy thì phát hiện gã lĩnh ngộ Vân Tụ kiếm pháp không sâu bằng hắn.

    Nếu Lục Nguyên sớm làm chuẩn bị thì gã chấp nhận được, nhưng cố tình vừa mới lấy kiếm phổ bộ kiếm pháp gã đưa qua, cho nên gã không thể không thấy lạ.

    Rõ ràng hắn chỉ mới xem bộ kiếm pháp, làm sao lĩnh ngộ còn sâu hơn gã chứ?

    Lục Nguyên gật đầu nói:

    - Đúng vậy, bộ kiếm pháp kia rất dễ, học một cái liền hiểu.

    Bộ Vân Tụ kiếm pháp rất dễ dàng, chỉ là lấy một mặt vân tụ trong vân kiếm ý hóa thành bộ kiếm pháp này, bàn về độ phức tạp, độ thâm ảo đều cực thấp, tương ứng càng dễ học chút, uy lực yếu đi rất nhiều.

    Hắn nói rất đơn giản, học một lát liền hiểu, cửu đại trưởng lão bên cạnh rơi lệ đầy mặt.

    Cái này cũng quá khoa trương đi?

    Mình luyện bộ Vân Tụ kiếm pháp vài chục năm, kết quả không sâu bằng Lục Nguyên ngươi tùy tiện liếc vài cái liền lĩnh ngộ kiếm pháp.

    Cái này gọi cửu đại trưởng lão sao không muốn khóc chứ.

    Mặt trời mọc hướng đông, trời nhuộm ráng đỏ.

    Bắc phong bị bao trùm trong ánh đỏ ấy.

    Bình nguyên Bắc phong.

    - Vân Thải Tụ!

    - Loạn Vân Tập!

    - Đôi Thiên Biến!

    Gần ngàn đệ tử bình thường cùng thi triển ra từng chiêu từng thức trong Vân Tụ kiếm pháp.

    Lúc này Lục Nguyên đứng trên tảng đá to nhìn các đệ tử bình thường bên dưới luyện kiếm.

    Lục Nguyên không thừa nhận cũng không được, những đệ tử bên dưới tuy kiếm pháp vụng về nhưng đùng là nhiều người cùng thi triển một kiếm chiêu, tình hình khá là đồ sộ.

    Hiển nhiên làm chỉ đạo kiếm thuật không phải chuyện dễ, tiếp theo hắn còn phải xuống chỉ dẫn cho những đệ tử bình thường khuyết điểm trong kiếm pháp.

    Tất nhiên cửu đại trưởng lão cũng theo cùng.

    Lục Nguyên đi tới trước mặt một người, nhìn gã thi treeirn kiếm thuật, chỉ hơi xem liền nhìn thấu kiếm pháp của gã.

    Hắn nói:

    - Kiếm pháp của ngươi quá cứng, vân hệ kiếm pháp không cần cứng rắn.

    Sau đó hắn đi tới trước mặt đệ tử khác, nói:

    - Kiếm pháp của ngươi quá mừng mềm nhẹ, vân nhu và nhu của ngươi cách biệt rất xa.

    - Kiếm pháp của ngươi bên trên kèm quá nhiều pháp lực, cơ bản đem toàn bộ pháp lực phóng thích vào kiếm.

    Kỳ thực dùng sáu phần pháp lực là được rồi.

    Vân hệ kiếm pháp chú ý là phóng ra pháp lực mà như không phóng, nắm bắt ở chỗ đó.

    - Pháp lực của ngươi quá mức chú trọng kiếm chiêu, quá cương cứng, người không thể quá cứng.

    - Kiếm pháp của ngươi có chút cứng nhắc.

    ………

    - Kiếm pháp của ngươi quá nhanh, tốc độ dùng kiếm không cần nhanh như vậy.

    Nếu ngươi luyện là thủy hệ kiếm pháp thì tốc độ này tạm được.

    Nhưng đừng quên, ngươi luyện là vân hệ kiếm pháp.

    Lục Nguyên chỉ cần vừa nhìn kiếm pháp liền lập tức có thể chỉ ra khuyết điểm, một đường đi qua không biết chỉ điểm bao nhiêu thiết sót trong kiếm pháp của đệ tử.

    Đẳng cấp kiếm thuật cao quá nhiều.

    Hắn thật là như nhìn xuống đám người, bởi vì đang nhìn xuống nên có thể thấy ra cao thấp, khuyết điểm kiếm thuật của họ, vân vân và vân vân.

    Bên cạnh cửu đại trưởng lão bình thường thì trợn mắt há hốc mồm.

    Gã là cửu đại trưởng lão, tu kiếm vìa chục năm gần trăm năm nhưng cũng không cách nào giống Lục Nguyên, chỉ liếc sơ vài mắt là lập tức chỉ ra chỗ sơ hở kiếm thuật của các đệ tử.

    Hơn nữa coi như là trong thập đại đệ tử chân truyền, hai vị xếp hàng đầu Vân Dật, Vân Bình đến đây thì sợ rằng cũng không có bản lĩnh như thế.

    Chính vì vậy mà vị cửu đại trưởng lão này xem trợn mắt há hốc mồm.

    Cứ vậy chỉ dẫn chỉ dẫn, hắn bỗng ngây ra.

    Phía trước đứng chính là Tư Đồ Tả, bên cạnh còn có mấy người là Tư Đồ Hữu, Tư Mã Ôn, Tư Mã Viêm.

    Bốn người này dù là thân binh của Tư Mã Trường Bạch nhưng kỳ thực chỉ là đệ tử bình thường.

    Lần trước tại Bắc phong đại tái họ còn muốn hại hắn một phen, kết quả bị hắn đánh bại.

    Bây giờ thấy hắn, biểu tình trên mặt bốn người khó coi.

    Lục Nguyên thuận miệng nói:

    - A, sao vậy?

    Biểu tình bốn vị là sao thế?

    Muốn khiêu chiến với ta?

    Nếu bốn người này dám đáp là phải thì hắn không để ý lại dạy dỗ chúng một lần.

    Lúc Bắc phong đại tái hắn có thể thắng bốn người, bây giờ càng đơn giản hơn.

    Dù sao hắn luôn tiến bộ, tốc độ bước tiến khá dài.

    Đương nhiên bốn người liên tục lắc đầu.

    Chúng là thuộc hạ của Tư Mã Trường Bạch, tất nhiên hiểu gần đây thực lực của Lục Nguyên lại có tiến bộ, trận tại Vân Vụ sơn cốc đánh thật quá đẹp, khiến người khâm phục.

    Bây giờ chúng không có can đảm lại khiêu chiến Lục Nguyên.

    - Đúng rồi, sao Tư Mã Hạo không đến?

    Lục Nguyên liếc bốn người bộ dáng suy sút, không có ý động tay thì cũng lười làm gì.

    Dù sao ra tay tại chỗ này không hợp quy tắc, dù hắn không để ý quy tắc nhưng đó là con người đặt ra, do các đời tổ tiên Bắc phong đặt ra, hiện giờ hắn chưa có lực lượng chống đối quy tắc này.

    Vậy nên hắn tạm thời bỏ qua, thuận miệng hỏi Tư Mã Hạo.

    Bốn người Tư Đồ Tả sắc mặt lúng túng.

    Tư Mã Hạo nghe nói lần này chỉ đạo kiếm thuật là Lục Nguyên thì đương nhiên sẽ không đến rồi.

    Tiếp theo tập thể im lặng, Lục Nguyên không rảnh đi chỉ dẫn mấy người này, tự nhiên đi qua.

    Khi ráng màu thiêu đốt núi tây, rốt cuộc hắn hoàn thành chỉ đạo kiếm thuật lần này.

    Lục Nguyên mệt đến thở không nổi, rốt cuộc xong rồi, chỉ đạo kiếm thuật lần này coi như xong.

    Lần này thật là mệt, tuy chỉ đạo mỗi người dùng thời gian cực kỳ ngắn, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng tổng hợp lại chỉ dẫn gần ngàn người, mất thời gian khá dài, mất cả ngày trời, may là rốt cuộc xong rồi.

    Đệ tử chân truyền khác làm công việc chỉ đạo kiếm thuật nghe nói đều cần phải mất mấy ngày, hắn coi như tiết kiệm được thời gian nghỉ ngơi.

    Hắn trở về Trường Xuân Cư nơi cư ngụ, tiện tay đọc một quyển sách.

    Quyển sách này là mới rồi có đệ tử bình thường đưa cho, nghe nói thống kê nhân vật nổi tiếng cửu đại, thập đại Bắc phong lục kiếm tiên hiện nay.

    Dù sao bây giờ hắn rảnh qua, tùy tiện xem chơi.

    Mở sách ra liền thấy một bức tranh, là tranh vẽ chủ Bắc phong Nguyên Nguyên Thượng Nhân, có vài phần giống.

    Bên trên viết: Nguyên Nguyên Thượng Nhân, chủ Bắc phong, phối kiếm: Nguyên Thủy Linh kiếm.

    Kiếm pháp tự sáng tạo: Nguyên Thủy kiếm pháp.

    Không sai, trên phi kiếm một cấp là linh kiếm.

    Chỉ cỡ kiếm tiên mới có được linh kiếm.

    Trên linh kiếm một cấp là tiên kiếm.

    Tiên kiếm cực kỳ thưa thớt, khó thể tìm kiếm, ngẫu nhiên mới có người chiếm được.

    Lật trang thứ hai là tranh vẽ Tư Mã Trường Bạch.

    Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch.

    Phối kiếm, Đại Nhật linh kiếm.

    Kiếm pháp tự sáng tạo: Đại Nhật kiếm pháp.

    Trang thứ ba là tranh Độc Cô Diệp.

    Cô Tâm Kiếm Tiên Độc Cô Diệp.

    Phối kiếm, Nhất Diệp linh kiếm.

    Kiếm pháp tự sáng tạo: Tri Lai kiếm pháp.

    Trang thứ tư là tranh Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho.

    Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho.

    Phối kiếm, Hạo Nhiên linh kiếm.

    Kiếm pháp tự sáng tạo: Quân Tử kiếm pháp.

    Trang thứ năm vẽ Viên Dung Kiếm Tiên Diệp Dương Dung.

    Viên Dung Kiếm Tiên Diệp Dương Dung.

    Phối kiếm, Dương Viên linh kiếm.

    Kiếm pháp tự sáng tạo: Viên Dung kiếm pháp.

    Chương 47+48: Triều đình đại Tấn

    Trang thứ sáu là tranh sư phụ Lý Nguyên Bạch.

    Thùy Mộ Kiếm Tiên Lý Nguyên Bạch.

    Phối kiếm, Thùy Mộ linh kiếm.

    Kiếm pháp tự sáng tạo: Thùy Mộ kiếm pháp.

    Trang thứ bảy là tranh Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi.

    Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi.

    Phối kiếm, Phi Thiên linh kiếm.

    Kiếm pháp tự sáng tạo: Trùng Thiên Cửu Linh kiếm pháp.

    Trang thứ tám đến thứ mười là ba trưởng lão đệ cửu đại xuất danh.

    Từ trang mười một thì là giới thiệu các đệ thập đại đệ tử chân truyền.

    Đại đệ tử Vân Dật.

    Phối kiếm: Trung Chính kiếm.

    Đến cấp đệ tử chân truyền là dùng phi kiếm chứ không phải linh kiếm.

    Nhị đệ tử Vân Bình.

    Phối kiếm: Long Thủ kiếm.

    Tam đệ tử Lăng Ngọc Châu.

    Phối kiếm: Ngọc Phi kiếm.

    Tứ đệ tử Phương Đạm.

    Phối kiếm: Vô Thuật kiếm.

    Ngũ đệ tử Tư Mã Bác.

    Phối kiếm: Bác Nhật kiếm.

    Lục đệ tử Lục Nguyên.

    Phối kiếm: Hạo Nhiên kiếm.

    Thất đệ tử An Tri.

    Phối kiếm: An Nhiên kiếm.

    Bát đệ tử Diệp Phi.

    Phối kiếm: Nhất Minh kiếm.

    Cửu đệ tử Diệp Phương.

    Phối kiếm: Phương Chính kiếm.

    Thập đệ tử Diệp Viên.

    Phối kiếm: Họa Viên kiếm.

    ……..

    Ngọn đèn mờ ảo.

    Trong ngọn đèn mờ ảo, Nguyên Nguyên Thượng Nhân vuốt chòm râu hoa râm của mình, trước mặt lão đứng cửu đại trưởng lão ban ngày đi cùng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên nheo mắt nói:

    - Lục Nguyên không thừa dịp lôi kéo đệ tử bình thường, xem ra vị này không có lòng muốn hấp dẫn thế lực, có thể yên tâm.

    Cửu đại trưởng lão tất nhiên biết chủ Bắc phong nói yên tâm là gì.

    Vốn hai người Vân Dật, Vân Bình tranh hùng giờ Lục Nguyên mạnh mẽ nổi bật.

    Tuy hiện giờ Lục Nguyên còn chưa biểu hiện ra thực lực có thể đối địch với Vân Dật, Vân Bình nhưng tiềm lực kinh người, chỉ sợ tương lai có thể đối kháng với hai người này.

    Bây giờ là Sở Hán tranh hùng, tương lai có khả năng thành tam quốc tranh bá.

    Nhưng nay xem ra tính tình của Lục Nguyên sợ rằng sẽ không nhúng tay vào trong.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân gật đầu, nói:

    - Tính tình của Lục Nguyên đích thực lười biếng, vậy cũng tốt, trong môn phái cần một ít người lười.

    Đối với một môn phái thì nội bộ hài hòa mới là quan trọng nhất.

    Được rồi, ngươi có thể đi xuống, lão phu đã biết sự việc lần này.

    Cửu đại trưởng lão vội vàng lui ra.

    Dưới ngọn đèn mờ, Nguyên Nguyên Thượng Nhân vuốt râu, thì thào:

    - Xem ra sau này không cần sắp xếp cho Lục Nguyên chỉ đạo kiếm thuật.

    - Lười cũng có chỗ tốt của lười, như vậy thì giữ cho nội bộ môn phái hài hòa dễ dàng rất nhiều.

    *Oành!*

    Một tiếng sấm vang lên.

    Trên cột nhà thư phòng Nguyên Nguyên Thượng Nhân có hai chữ ‘hài hòa’ rồng bay phượng múa.

    Hai chữ này dường như vô cùng huyền bí.

    Vân Vụ Cung.

    Vân Long Điện.

    Kinh vũ lôi điện!

    Ngày hôm qua bầu trời còn sáng sủa thì đột nhiên mưa giật sấm chớp, bao phủ cả Hoa Sơn trong mưa sấm.

    Lúc này ngoài Vân Long Điện mưa to đầy trời đem phía xa cung điện gần, gần chút cột trụ bàn long bị che mờ, trời đất bện thành lưới mưa.

    Mưa to như trút nước!

    Lúc nào trong Vân Long Điện, Bắc phong lục kiếm tiên đều đến đủ, cộng thêm Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi.

    Bảy người ngồi trước bài dài vân hoạt thạch trong Vân Long Điện.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân tay cầm một phần cấp báo, nói:

    - Phần cấp báo này là mới rồi Diệp sư đệ đưa ta.

    Diệp sư đệ đương nhiên chính là nói Diệp Dương Dung.

    Viên Dung Kiếm Tiên Diệp Dương Dung ở trong Bắc phong lục kiếm tiên quản lý tình báo, tất cả tình báo đều phải qua tay gã rồi chỉnh lý đưa lên phong chủ Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Bắc phong lục kiếm tiên mỗi người đều có phạm vi quản lý của mình.

    - Nội dung trong cấp báo là tại Đông Bình tỉnh Đông Đạo phủ dưới quyền chúng ta xuất hiện yêu ma dưới đất.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nói:

    - Hơn nữa lần này không phải một con mà là một môn phái yêu ma dưới đất.

    - Cái gì!?

    Bên cạnh sáu vị kiếm tiên đều kinh nghiệm chiến trận dày dạn nhưng lúc này phải biến sắc.

    Một môn phái yêu ma dưới đất, đó là khái niệm gì?

    Yêu ma dưới đất có tổ chức nhất định, giống như môn phái tiên môn.

    Chẳng qua môn phái yêu ma dưới đất khác với tiên môn trên mặt đất.

    Môn phái yêu ma dưới đất chủ yếu là chế độ đào thải, hở chút là các đệ tử trong môn phái đấu đá nhau, ai mạnh thì sống, phép tắc hoang dã cực kỳ thảm khốc.

    Một yêu ma dưới đất môn pháió khá là đáng sợ.

    Cho nên sáu vị kiếm tiên kinh nghiệm chiến trận gió tanh mưu máu đều biến sắc mặt.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân lắc đầu, nói:

    - Không phải môn phái yêu ma dưới đất đại hình như mọi người tưởng, chỉ là loại nhỏ yêu ma dưới đất tổ thành môn phái, tên gọi Nguyệt Ma Môn.

    Nghe nói là môn phái loại nhỏ yêu ma dưới đất tổ thành thì mấy vị kiếm tiên có mặt thở ra hơi dài, yên lòng.

    Môn phái cũng chia ra môn phái đại hình, trung hình, tiểu hình.

    Thế giới dưới đất cũng thế.

    Thế giới dưới đất giống như thế, Hoa Sơn Tiên Môn là môn phái đại hình, một khi có đại hình môn phái yêu ma dưới đất xâm nhập thì thật bất hạnh, chiến trận sẽ lan tràn toàn Đại Tấn quốc, tiên ma đại chiến, sẽ hóa thành sát kiếp thảm án.

    Coi như là kiếm tiên có mặt trong này tự hiểu chưa chắc sống sót qua khỏi sát kiếp đó.

    May là chỉ môn phái tiểu hình xâm nhập.

    Môn phái nhỏ yêu ma dưới đất tổ thành không mạnh lắm.

    Trên cơ bản khổng lồ giống Hoa Sơn Tiên Môn có thể dễ dàng nghiền nát môn phái nhỏ yêu ma dưới đất.

    Chỉ là môn phái nhỏ như vậy, mấy vị kiếm tiên thế mới yên lòng.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân lại nói:

    - Sở sư đệ, vốn quyết định giao việc yêu ma dưới đất thường xuyên xuất động cho ngươi, giờ xem ra vẫn là do ngươi giải quyết.

    Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi gật đầu đáp:

    - Vâng!

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân lại sai bảo:

    - Chỉ là môn phái tiểu hình mà thôi, ngươi mang theo hết thập đại đệ tử chân truyền đi, luyện tay chân.

    Thập đại đệ tử chân truyền chắc chắn phải xuống núi trải qua mưa gió, không qua mưa gió thì sẽ không trưởng thành được.

    Ngươi không qua thực chiến thì coi như dùng linh dược bồi dưỡng thực lực đệ tử chân truyền có nhiều hơn nữa cũng không tác dụng là bao.

    Sở Phi gật đầu:

    - Vâng!

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nói:

    - Thập đại đệ tử chân truyền đều hành động, ngươi phải cẩn thận chút.

    Sở Phi lại gật đầu:

    - Vâng!

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nói

    - Đông Lục huyện là tại Đông Bình tỉnh Đông Đạo phủ, nơi này dù là khu vực chúng ta cai quản nhưng kỳ thực còn có một phong khác trong Hoa Sơn ngũ phong là Nam phong Lạc Nhạn Phong cai quản khu vực gần bên đó.

    Chỗ ấy cơ bản coi như chỗ giao giới vùng chúng ta và Nam phong cai quản.

    Chắc Nam phong cũng sẽ phái người đi ra.

    Đại Tấn quốc mặt ngoài là triều đình Đại Tấn quản lý.

    Kỳ thực triều đình Đại Tấn chỉ là đại diện mà thôi.

    Tài nguyên tốt nhất trong Đại Tấn quốc thật là đều nằm trong tay ngũ đại tiên môn, mảnh đất phì nhiêu nhất thích hợp trồng dược liệu, khoáng sản nhiều tài nguyên nhất, mọi thứ đều thuộc về ngũ đại tiên môn.

    Coi như là chỗ khác món nhỏ cho triều đình Đại Tấn đại diện, cái lớn thì ngoan ngoãn giao lên ngũ đại tiên môn.

    Chiếm tài nguyên, chiếm quyền lợi thì tất nhiên phải có nghĩa vụ.

    Ở đâu xuất hiện yêu ma, trừ phi đặc biệt dễ dàng, nếu không thường là người ngũ đại tiên môn ra tray.

    Ngũ đại tiên môn phải cai quản tốt địa phương toàn Đại Tấn quốc, tất nhiên phải chia khu quản lý, vùng nào do môn phái nào quản, vùng nào do môn phái phụ trách, nếu không thì dễ lộn xộn.

    Cái gọi là quản lý cũng đơn giản, bình thường tùy tiện sai đệ tử bình thường đóng tại đó, chờ xảy ra vấn đề thì điều động cao thủ chân chính qua.

    Ví dụ lần này Đông Bình tỉnh, Đông Đạo phủ, Đông Lục huyện xảy ra vấn đề, đó là khu giao giới Bắc phong, Nam phong Bắc phong quản lý, cho nên Bắc phong sẽ sai người đi, Nam phong cũng sẽ sai người đi, hai bên đều phái người đến.

    Độc Cô Diệp nửa cười nửa không lên tiếng:

    - Nam phong, thật là phiền phức đây.

    ……….

    Mưa do chưa ngừng.

    Nhưng Bắc phong có một đám người đã lên đường.

    Làm đệ tử chân truyền tiên môn, không có cái gì chiều chuộng, cái gì trời mưa không thể chạy đi.

    Lần này đầu lĩnh là Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi, thập đại đệ tử chân truyền thì chỉ tám người đi, đại đệ tử Vân Dật, nhịkh đệ tử Vân Bình không theo.

    Hai người họ có nhiệm vụ khác, thực lực của hai người thâm sâu, có rất nhiều nhiệm vụ, bình thường sẽ không tham gia nhiệm vụ có tính chất rèn luyện như thế này, dù sao họ đã sớm rèn luyện xong rồi.

    Tám đệ tử chân truyền mặt sau đều mới hai mươi tuổi, còn cần rèn luyện.

    Lục Nguyên đội mũ mặc áo tơi, nước mưa giăng đầy, cùng nhau chạy đi.

    Trong đệ tử chân truyền ai quan hệ tốt thì tụm lại cùng nhau, có quan hệ tốt với Lục Nguyên chính là Diệp Phương và Diệp Viên.

    Lục Nguyên có chút hâm mộ Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi sư thúc, đến đẳng cấp như họ, pháp lực trải rộng toàn thân, căn bản không sợ cái gì gió mưa, sẽ không bị nước mưa làm ướt đồ.

    Lúc này Diệp Phương nói:

    - Lần này Đông Lục huyện xuất hiện yêu ma.

    - Đúng thế.

    Diệp Viên gật đầu nói:

    - Ta chưa từng đấu với yêu ma.

    Hai người có chút sợ, dù sao chưa từng đấu với yêu ma, bất giác phập phồng lo sợ.

    Ngũ đại tiên môn giáo dục khiến họ sớm hiểu thế giới yêu ma dưới đất mới là đối thủ thật sự của ngũ đại tiên môn.

    Lục Nguyên nói:

    - Thật ra không có gì, yêu ma cũng chỉ thế thôi.

    Lần trước hắn đấu một lần với Tu La, phát hiện yêu ma cũng chẳng có gì nên không mấy để bụng.

    Diệp Phương xì một tiếng, nói:

    - Đó là ngươi thôi.

    Bây giờ pháp lực, kiếm thuật của ngươi cao, tất nhiên không sợ.

    Sao ta không đột nhiên ngộ đạo, ngộ ra kiếm ý chứ!

    Diệp Phương rơi lệ hâm mộ Lục Nguyên may mắn.

    Gã không cho rằng Lục Nguyên có tu vi kiếm thuật như hiện nay là kết quả cố gắng.

    Gã biết rõ Lục Nguyên quá mà, chắc chắn do may mắn thôi.

    Diệp Viên đột nhiên xen vào một câu:

    - Đúng rồi, nói đến kiếm thuật giỏi, lần này người Nam phong sẽ hợp tác cùng chúng ta là kiếm tông, kiếm thuật của họ chắc là khá cao, không biết so với lục sư huynh ngươi thì thế nào.

    Hoa Sơn ngũ phong, Đông phong Triêu Dương Phong, Nam phong Lạc Nhạn Phong, Tây phong Liên Hoa Phong, Trung phong Ngọc Nữ Phong, Bắc phong Vân Đài Phong.

    Trong năm phong này Đông phong Triêu Dương Phong, Nam phong Lạc Nhạn Phong chú trọng về kiếm, cho rằng kiếm thuật là quan trọng nhất, kiếm thuật vô địch thì tất nhiên gì cũng vô địch.

    Trung phong Ngọc Nữ Phong, Tây phong Liên Hoa Phong thì trọng về khí, cho rằng pháp lực đến trình độ nhất định thì có thể tiêu diệt tất cả, kiếm thuật cái gì không quan trọng.

    Chỉ có Bắc phong Vân Đài Phong là cho rằng kiếm khí quan trọng, kiếm khí đều quan trọng.

    Kết quả là Triêu Dương Phong Triêu Dương Phong, Nam phong Lạc Nhạn Phong kiếm thuật rất tốt nhưng pháp lực thì yếu.

    Trung phong Ngọc Nữ Phong, Tây phong Liên Hoa Phong hai phong pháp lực mạnh nhưng kiếm thuật thì yếu.

    Bắc phong Vân Đài Phong là kiếm khí cùng quan trọng, pháp lực bình bình, kiếm thuật bình bình, xem như trung bình.

    Tất nhiên trung bình chưa bao giờ đại biểu là yếu cả.

    Năm ngàn năm trước tổ sư Hoa Sơn Tiên Môn sáng lập ra Hoa Sơn Tiên Môn, lúc ấy không có chia ra ngũ phong cái gì.

    Đệ tử của tổ sáng tạo phái Thông Hiểu Chân Nhân không ai là không xuất sắc cả.

    Lúc đó Hoa Sơn Tiên Môn chân chính trọng tâm kiếm khí xung tiêu đường, nhưng cũng là kiếm khí xung tiêu đường gây họa.

    Kiếm khí xung tiêu đường, kiếm khí xung tiêu đường, là kiếm ở trước.

    Nhưng hiển nhiên đệ tử của Thông Hiểu Chân Nhân lúc đó cho rằng là phi kiếm ở trước cho nên phải là khí đằng trước.

    Lại có đệ tử cho rằng là kiếm đằng trước.

    Thế là có hai phe, một phe khí tông, một phe là kiếm tông.

    Mắt thấy hai tông kiếm khí sắp xảy ra trận tranh đấu.

    Vào lúc này, đệ nhị đại tổ sư Bắc phong Vân Tiêu Dao trọng kiếm khí, trở thành cao thủ đệ nhất Đại Tấn quốc, đệ nhất tông sư, đệ nhất đầu lĩnh.

    Chủ trương lúc ấy của đệ nhị đại tổ sư Bắc phong Vân Tiêu Dao là:

    - Các ngươi muốn chính yếu kiếm tông, chính yếu khí tông, bây giờ đấu với nhau tất nhiên tổn thương thực lực bổn môn.

    Dù sao Hoa Sơn nhiều núi, sao kiếm tông, khí tông không chọn một núi ở, lưu truyền mấy trăm năm, mấy ngàn năm, mấy vạn năm, đến khi đó lại xem rốt cuộc là khí tông thắng hay kiếm tông thắng.

    Đương nhiên khi đệ nhị đại tổ sư Bắc phong Vân Tiêu Dao nói ra câu này thì ông đã là đệ nhất cao thủ Đại Tấn quốc, lời nói có sức nặng.

    Sau đó Hoa Sơn Tiên Môn chia làm năm.

    Hai kiếm tông.

    Hai khí tông.

    Một xem trọng cả kiếm khí.

    Thành ra tình hình Hoa Sơn ngũ phong hiện nay.

    Mưa như trút nước, mặt đất lầy lội.

    Rừng trúc xung quanh không ngừng bị mưa to đánh xuống.

    Mặt đầy có không ít lá trúc bị mưa to đập rơi rụng.

    Lúc này trừ Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi ra, tám đệ tử chân truyền đi theo không ai không đầy chân dính bùn.

    Chuyến hành trình không cưỡi ngựa mà là đi bộ, nghe nói vì để rèn luyện ý chí.

    Lục Nguyên ngẩng đầu nhìn trời, gần đây thời tiết làm sao thế nhỉ, không lẽ là ngân hà nghiêng?

    Ngân hà đổ làm thời tiết cứ mưa to suốt ngày.

    Sở Phi nói:

    - Tám người các ngươi luôn ở Bắc phong chắc không tiếp xúc nhiều với người Đông phong.

    Đông phong Triêu Dương Phong chính là một kiếm tông Hoa Sơn Tiên Môn.

    Kiếm tông học kiếm pháp càng cường đại hơn chúng tra, họ không quá nghiên cứu về pháp lực mà để ý kiếm pháp đáng sợ.

    Năm ngàn năm qua kiếm tông sáng chế ra không ít kiếm pháp cường đại kỳ lạ.

    - Người kiếm tông đối với Bắc phong chúng ta chú trọng kiếm khí thì không tốt lắm, các ngươi phải chuẩn bị tâm lý đi.

    Sở Phi nói:

    - Đương nhiên nếu họ làm quá đáng thì không chút do dự đánh trả, Bắc phong chúng ta không phải ăn chay.

    - Vâng!

    Tám vị đệ tử chân truyền đều là thanh niên huyết khí nóng nảy, không ai hiền lành gì, tất nhiên là liên tục đồng ý.

    Lại đi chốc lát, tuy vẫn là đường núi nhưng phía trước có thể thấy toàn Đông Lục huyện thành.

    Đông Lục huyện thành trong mưa nhìn không quá rõ ràng.

    Mưa to mênh mông.

    Đột nhiên một kiếm đâm xuyên màn mưa, nhát kiếm kia bỗng đâm rách màn mưa khiến người bất giác bị hấp dẫn.

    Nhát kiếm ở trong mưa múa may, dần ẩn đi, biến mất trong mưa, dung nhập vào mưa, giống như chính là mưa to mà không phải kiếm như mưa.

    Có thể cùng nước mưa hợp thành một thể, kiếm pháp như vậy đã rất tuyệt.

    Lăng Ngọc Châu thầm kinh sợ, nàng bản năng cảm giác người dùng kiếm pháp này đứng trên mình.

    Nàng tuyệt đối không làm được kiếm và mưa hợp thành một, kiếm pháp người đó ở trên nàng, vậy tức là cũng trên sáu đệ tử chân truyền khác, ước chừng chỉ có kiếm pháp của lục sư đệ mới ngang tay với người này.

    Lục Nguyên đội mũ, người mặc áo tơi, nhìn kiếm pháp dung nhập vào nước mưa thì nheo mắt lại.

    Kiếm pháp người này đúng là khá nhưng chỉ vậy thôi, tới tầng hai kiếm thuật, kiếm chiêu chết người là sống, con người không cần bó buộc kiếm chiêu, hơn nữa có nghiên cứu sâu về tầng thứ hai kiếm thuật.

    Chương 49: Đông Lục huyện thành

    Nhưng chỉ thế mà thôi.

    Tầng thứ hai kiếm thuật chỉ cần tư chất trung đẳng, cố gắng chút là tới được.

    Đừng nhìn hiện nay đám đệ tử chân truyền Hoa Sơn Bắc phong đa phần chưa đến tầng thứ hai kiếm thuật, nhưng nếu qua vài năm thì họ rồi sẽ đến.

    Tầng thứ ba kiếm thuật cấp kiếm ý khó hơn tầng thứ hai rất nhiều, chỉ có thiên tài mới lên được.

    Có thể nói kiếm thuật của Lục Nguyên vượt xa người đột nhiên xuất hiện này.

    Cho nên Lục Nguyên không mấy để ý người đó.

    Người kiếm pháp dung nhập vào nước mưa chậm rãi thu kiếm.

    Sau khi gã thu kiếm mọi người mới thấy rõ, người múa kiếm pháp dung nhập vào nước mưa là thanh niên cỡ hai mươi tuổi, khá trẻ.

    Trẻ tuổi như vậy mà có được kiếm pháp như thế đích thực không tệ, tất nhiên lúc này mọi người cố ý quên đi Lục Nguyên.

    Giống Lục Nguyên mười bảy tuổi luyện đến cấp kiếm ý là quá yêu nghiệt rồi.

    Thanh niên kiếm pháp dung nhập vào nước mưa thu kiếm lại, cười cười nói:

    - Nam phong đệ thập đại đệ tử chân truyền bát đệ tử Cố Mê, xin chào các vị Bắc phong.

    Thanh niên tên Cố Mê sắc mặt cuồng vọng nói:

    - Nghe nói các vị Bắc phong đến nên cố ý tới thỉnh giáo.

    Không biết các vị Bắc phong có ai chịu làm đối thủ của ta không?

    Lần này khó rồi.

    Người kiếm tông giai đoạn đầu chủ trương vào kiếm pháp, tiến cảnh cực nhanh.

    là kiếm tông hay chú trọng cả kiếm khí về mặt tu hành giai đoạn đầu không phải đối thủ kiếm tông.

    Hiện nay kiếm tông Nam phong thập đại đệ tử chân truyền đệ bát Cố Mê chạy tới đây khiêu chiến, thật khiến người khó xử.

    Sở Phi có thể chắc chắn Cố Mê luyện chắc là vũ thủy kiếm pháp Bắc phong.

    Bộ vũ thủy kiếm pháp này bình thường uy lực không lớn bao nhiêu, nhưng vào ngày mưa sử dụng thì uy lực mạnh đến không thể tưởng tượng.

    Tam đệ tử Lăng Ngọc Châu, tứ đệ tử Phương Đạm, ngũ đệ tử Tư Mã Bác đi lên thì thua chắc rồi.

    Lúc này Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi bất giác cảm thán, may là Bắc phong ra một vị cấp yêu nghiệt, Lục Nguyên.

    Kiếm pháp so với bên kiếm tông càng khoa trương, mười bảy tuổi đã luyện thành cấp kiếm ý đặt ở kiếm tông Đông phong, Nam phong, hai phong này chắc chắn không bao nhiêu người dám tin.

    Nếu không phải là Lục Nguyên có mặt thì lần này đúng là gã khó ra quyết định.

    Nếu Lục Nguyên đã ở thì dễ làm nhiều.

    Sở Phi chưa bao giờ là người dễ khi dễ.

    Người Nam phong giờ có người tới cửa xin chỉ giáo, nếu không đáp lễ một phen thì chẳng phải là khiến người Nam phong cho rằng họ bất lực, sẽ khiến khí thế Nam phong vọt lên trời.

    Làm sao Sở Phi không biết lần này Nam phong đệ bát đệ tử chân truyền Cố Mê tiến đến khiêu chiến, mặt sau có bóng dáng đệ cửu đại trưởng lão Nam phong.

    Nếu thật sự bị Cố Mê đánh thắng thì gã mất mặt, Bắc phong cũng không còn mặt mũi.

    Sở Phi làm bộ suy tư một lúc, nói:

    - Vậy đi, thanh niên đọ sức một phen là nên.

    Thôi thì Lục Nguyên, ngươi lên đi.

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Tuân lệnh.

    Hết cách, trưởng bối đã mở miệng, hắn làm vãn bối chỉ có thể thực hành nhiệm vụ, ai kêu Sở sư thúc là trưởng bối đâu.

    Ngũ đại tiên môn, danh môn chính phải giảng là tôn sư trọng đao, không đi theo đường thí sư phản môn của ma đạo.

    Lúc này bên tai hắn vang giọng Sở Phi truyền âm:

    “Thắng đẹp chút.

    Nam phong muốn dùng đệ tử chân truyền Cố Mê khiêu chiến chúng ta, tát mặt Bắc phong, ngươi phải đánh trả thật mạnh vào.”

    …….

    Trong mưa to.

    Nam phong đệ bát đệ tử chân truyền Cố Mê nhìn Lục Nguyên.

    Gã nói:

    - Thì ra là lục sư huynh luôn thích ăn ngon uống rượu.

    Cuộc tỷ thí này ta sẽ không nương tay, ta ra chiêu đây!

    Cố Mê hành kiếm lễ xong đã triển khai vũ thủy kiếm pháp của mình.

    Một khi thi triển ra vũ thủy kiếm pháp thì sẽ hoàn toàn dung nhập vào trong mưa to.

    Trong cơn mưa lớn như vậy, ngươi sắp không thấy được kiếm của gã tại đâu.

    Lúc này, bảy đệ tử chân truyền khác lòng thầm kinh ngạc, thầm nghĩ nếu đổi thành mình đứng ở vị trí Lục Nguyên, đối mặt kiếm pháp như vậy chỉ sợ không cách nào phá được.

    Nếu đấu với Cố Mê, sợ rằng họ sẽ thua trong tay gã.

    Kiếm pháp khó dò như thế, Lục Nguyên làm cách nào đối phó?

    Lục Nguyên đang quan sát kiếm chiêu của đối thủ.

    Vừa rồi lúc Cố Mê biểu diễn kiếm pháp của mình thì hắn đã quan sát kỹ rồi.

    Kiếm ý bộ kiếm pháp kia tựa như nước mưa, đáng tiếc bộ vũ thủy kiếm pháp kỳ thực giống mê mông tế vũ, giờ mưa tầm tã, kiếm ý và mưa to hiện tại không quá hài hòa, cho nên không thể phối hợp hoàn mỹ.

    Mới rồi Sở Phi đã dặn phải thắng đẹp chút, hết cách, vậy thì thắng đẹp đi.

    Tất nhiên Lục Nguyên hiểu Nam phong đột nhiên phái một đệ tử chân truyền đến là muốn Bắc phong mất mặt, lại bị Sở Phi dặn, thế thì dốc sức một lần vậy.

    Bởi vì mới rồi hắn đã quan sát kiếm pháp người này nên giờ không cần xem nữa, vừa ra tay liền tấn công ngay.

    ‘Cuồng Phong Quá Cảnh’ là chiêu thứ nhất.

    Chiều này trước lấy gió mạnh vô biên thổi tan thế công kiếm chiêu của đối phương, cũng thổi loạn mưa to bốn phía.

    Lập tức tiếp theo chiêu ‘Phong Loạn Vân Loạn’.

    Lúc này gió mây tán loạn, bốn phía nước mưa bị Cuồng Phong Quá Cảnh phá hỏng, giờ thêm Phong Loạn Vân Loạn thì mưa càng loạn.

    Bây giờ thân hình Cố Mê, kiếm ảnh của gã bị buộc ra khỏi nước mưa.

    Kỳ thực vũ thủy kiếm pháp của gã giờ đã bị phá hủy, bị buộc hiện hình trong nước mưa tức là đã phá vũ thủy kiếm pháp.

    Lục Nguyên không chút khách sáo thừa thắng xông lên.

    ‘Vân Ý Miên Miên’, ‘Đại Phong Trọng Trọng’, ‘Vân Triền Kiếm Nhiễu’, ‘Đại Phong Khởi Hề’, ‘Phong Bất Khả Truy’.

    Đến chiêu Phong Bất Khả Truy thì mũi kiếm Dưỡng Ngô kiếm đã chỉ vào cổ họng Cố Mê.

    Lục Nguyên cười cười nói:

    - Cố sư đệ, chịu thua đi.

    Lúc này mặt Cố Mê trắng bệch, bảy chiêu đã thua Lục Nguyên, điều này sao có thể!

    Bảy chiêu, chỉ vẻn vẹn bảy chiêu mà thôi.

    Trước không nói hai phong kiếm tông Đông phong, Nam phong sơ kỳ tiến cảnh nhanh nhất.

    Bình thường thực lực người kiếm tông sơ kỳ thắng ba phong khác.

    Thứ hai, bây giờ là trời mưa to, đặc biệt có lợi cho Cố Mê thi triển vũ thủy kiếm pháp.

    Thứ ba, Lục Nguyên thường nổi tiếng là hết ăn lại nằm, bình thường lười vô cùng, nghe nói gần đây biểu hiện tốt chút nhưng không biết cường đến mức này.

    Rất nhiều nhân tố kết hợp khiến Cố Mê không cách nào chấp nhận mình thua.

    Đừng nói là Cố Mê, coi như tiền bối kiếm tiên Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi cũng có chút không thể chấp nhận.

    Dù gã biết Lục Nguyên rất yêu nghiệt, rất lợi hại, lĩnh ngộ kiếm ý, nhưng hắn nhìn ra kiếm ý kiếm pháp khác thì tốc độ hơi quá nhanh đi?

    Nhanh như vậy đã đánh bại đối thủ, coi như tiền bối kiếm tiên Sở Phi cũng ngoài ý muốn.

    Gã kêu Lục Nguyên thắng đẹp chút nhưng không ngờ hắn sẽ thắng tuyệt như vậy!

    Coi như là Sở Phi cũng không biết nói gì hơn.

    Bảy đệ tử chân truyền Bắc phong khác cảm thấy bình thường thôi.

    Họ đều thua Lục Nguyên, lần đó hắn một đấu bảy mà họ còn thua, cho nên giờ thì cảm thấy rất bình thường.

    Đông Lục huyện thành.

    Nơi này có tiệm gạo Hoa thị.

    Tiệm gạo Hoa thị là tiệm gạo lớn nhất Đông Lục huyện, hơn nữa lịch sử lâu đời.

    Nhà họ Hoa đời này đến đời khác đều mở tiệm gạo tại đây, có một số người nhìn trúng gạo đem đến món lợi lớn, muốn gây chuyện với tiệm gạo Hoa thị, nhưng cuối cùng đám người muốn rây rắc rối đều chết không rõ ràng.

    Chương 50: Ngoại lệ

    Tiệm gạo Hoa thị chính là một trong các cơ sở ngầm của Hoa Sơn Tiên Môn tại đây.

    Hoa Sơn Tiên Môn thống trị Đại Tấn quốc, ở các nơi đều bày ra cơ sở ngầm.

    Lúc này hậu viện tiệm gạo Hoa thị tụ tập người Hoa Sơn Bắc phong, người Hoa Sơn Nam phong.

    Hoa Sơn Bắc phong thì đương nhiên không cần nói, đệ cửu đại Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi dẫn theo tám vị đệ thập đại đệ tử chân truyền, một hàng tổng cộng chín người.

    Người Hoa Sơn Nam phong thì cũng không phải không có người quen, là do đệ cửu đại Phi Nhạn Kiếm Tiên Cố Phi, mang theo bảy đệ thập đại đệ tử chân truyền, một hàng bảy người.

    Đội ngũ hai phong không có ân oán to lớn gì, chẳng qua người kiếm tông bình thường kiêu ngạo chút, tự kiêu chút, không phải không thể nhịn.

    Nói cụ thể là Bắc phong Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi, Nam phong Phi Nhạn Kiếm Tiên Cố Phi, hai vị này có ân oán.

    Hai người ngoại hiệu đều có chữ ‘phi’, tên cũng một chữ ‘phi’, kiếm pháp một người là Phi Thiên kiếm pháp, một người là Phi Nhạn kiếm pháp, đều thiên hướng nhẹ nhàng uyển chuyển.

    Có thể nói họ sớm bởi vì điều này là so sánh, bình thường quan hệ khá xấu.

    Không ngờ Bắc phong phái ra Sở Phi.

    Nam phong thì phái Cố Phi.

    Thật là chuyện quá sức buồn cười.

    Đương nhiên dù nói rất buồn cười nhưng hai người tốt xấu là tiền bối kiếm tiên đệ cửu đại, ở trước mặt mười mấy hậu bối họ phải lo mặt mũi tiền bối chứ, không khả năng vung tay đánh.

    - A, đây chẳng phải là Sở Phi sư đệ ư?

    - Đây không phải là Cố Phi sư đệ sao?

    Hai người đều gọi đối phương là sư đệ, tuyệt đối không chịu chút thiệt thòi về mặt này.

    - Không ngờ Sở Phi sư đệ bị phái chấp hành nhiệm vụ này.

    - Đúng thế, cũng không ngờ là Cố Phi sư đệ người làm nhiệm vụ này.

    Quan hệ hai vị cực xấu đang làm bộ làm tịch.

    Cố Phi nói:

    - Đúng rồi, Sở Phi sư đệ, nghe nói phong của các người trong đệ thập đại ra một tinh anh kiếm thuật Lục Nguyên, một chiêu liền đánh bại Cố Mê đệ tử của ta.

    Sở Phi nói:

    - Đâu có đâu có, Lục Nguyên kiếm thuật chỉtệ chút thôi, là may mắn mới thắng được Cố Mê sư điệt một chiêu.

    Ăn may ăn may.

    ……….

    Sở Phi và Cố Phi, hai vị kiếm tiên tiền bối đều đang giả bộ cười cợt, làm bộ làm tịch bắt chuyện vài câu.

    Tám đệ tử chân truyền Bắc phong, bảy đệ tử chân truyền Nam phong thì không có chuyện gì để nói.

    Họ chỉ hỏi một câu ai là Lục Nguyên, đối với người có thể một chiêu đánh bại Cố Mê, đệ tử chân truyền Nam phong rất chú ý.

    Dù sao kiếm pháp của Cố Mê không tệ, hơn nữa lúc giao đấu là trong mưa, có thể nói gã chiếm hết thiên thời địa lợi, kết quả vậy mà còn thua.

    Điều này chứng minh Lục Nguyên Bắc phong kiếm thuật chắc rất khá, dáng giá người Nam phong bọn họ chú ý chút.

    Tuy họ luôn xem thường kiếm pháp Bắc phong nhưng Lục Nguyên này đáng giá họ chú trọng.

    Lập tức chưởng quỹ tiệm gạo Hoa thị đã chuẩn bị tốt tiệc rượu.

    Tiệc rượu lần này gồm hai mươi tám món.

    Tây hồ cá giấm chua, bạch thiêu hoàng áp bảo, ma bà đậu ngũ, ngũ hương tương thịt bò, sườn nướng tỏi, tỏi giã thịt luộc, trứng chiên ớt, hổ bì thanh tiêu, cộng thêm hai món canh ngon miệng.

    Đúng là một bàn mỹ thực.

    Đương nhiên đa số tu tiên giả đối với mỹ thực không mấy hứng thú, càng đừng nói sắp trảm yêu trừ ma, mọi người chỉ ăn vài miếng cho có.

    Nhưng mà, có ngoại lệ.

    Ngoại lệ đó tất nhiên là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên mặc kệ tất cả, chính mình ăn no đã.

    Một là đồ ăn ngon hai là rượu ngon, giờ không ăn cho đã thì chẳng phải là lãng phí ư?

    Mấy người khác chỉ nếm vài ngụm, Lục Nguyên thì mất hết hình tượng ăn lấy ăn để.

    Đặc biệt là ngũ hương tương thịt bò, hắn xuất thân Đông Dã huyện thật ra cách Đông Lục huyện không bao xa.

    Lúc nhỏ có nghe danh tiếng ngũ hương tương thịt bò rồi mà chưa từng ăn, giờ coi như được nếm thử.

    Ngũ hương tương thịt bò mùi thịt không tệ, thịt bò mềm vào miệng liền tan, theo chuyên gia mỹ thực như hắn phán đoán thì đây tuyệt đối là thịt bê chưa đến một năm, nếu không thì không mềm được như vậy.

    Nếu không thì thịt bò sẽ không mềm đến thế.

    Đúng rồi, Tây Hồ cá giấm chua làm cũng không tệ.

    Đáng tiếc rượu kém chút, không có rượu ngon.

    Lục Nguyên không coi ai ra gì ăn ngốn nghiến, khiến đám tu tiên giả bên cạnh nhìn ngây ngẩn.

    Hai tên Diệp Phương, Diệp Viên thầm buồn bực, bọn họ cũng muốn mồm to ăn, nhưng trước mặt người kjhacs phải giữ hình tượng.

    Dù sao muốn tiêu sái như lục sư huynh thật là quá khó khăn.

    Cố Mê cũng trợn tròn mắt, gã thua vào tay kẻ tham ăn như vậy, nhìn ngược nhìn xuôi đều là không thể nào.

    Gã cố gắng mỗi ngày luyện kiếm, kết quả thua tên tham ăn, còn là chỉ đón sáu chiêu, tới chiêu thứ bảy liền thua, làm sao chịu nổi, làm sao chịu nổi hở trời.

    Đương nhiên nếu Cố Mê biết thời gian mỗi ngày Lục Nguyên luyện kiếm ít đến đáng thương thì chắc sẽ càng chịu không nổi, khóc ròng.

    Nhiều người nhìn chằm chằm mà Lục Nguyên vẫn không để ý, vẫn ăn ngấu nghiến.

    ……….

    Hoa Sơn Bắc phong.

    Lúc này sấm sét ầm ầm.

    *Oành!*

    Lại là một tiếng sét vang lên.

    Sét nổ tung chiếu sáng cảnh sắc bên dưới, cùng chiếu sáng thư phòng của Nguyên Nguyên Thượng Nhân, chiếu sáng treo trên vách tường rồng bay phượng múa hai chữ ‘hài hòa’.

    Lúc này Nguyên Nguyên Thượng Nhân đang viết chữ, đứng một bên có trong Hoa Sơn lục kiếm tiên Viên Dung Kiếm Tiên Diệp Dương Dung.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân tay cầm bút lông, trong tiếng sấm ầm ầm lão viết viết xuống tờ giấy trắng tinh một chuỗi chữ như long xà bò.

    Diệp Dương Dung ở một bên nhìn, pjhast hiện hàng chữ đó là ‘Kinh lôi chấn thì xà hóa long’.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân dừng bút, nói:

    - Tám đệ tử chân truyền Bắc phong chúng ta trước kia chưa từng đối phó yêu ma dưới đất.

    Nhưng yêu ma dưới đất là đối thủ chân chính của ngũ đại tiên môn chúng ta, dù thế nào cũng phải đối mặt.

    Lần này chúng đụng phải rèn luyện, là rắn hay rồng, là kinh lôi chấn thì xà hóa long, hay kinh lôi chấn thì xà hóa trùng, tất cả phải xem chính bọn chúng.

    Diệp Dương Dung mỉm cười, trên khuôn mặt tròn trĩnh đầy thịt mỡ, cười liền giống như gã thương nhân.

    Gã nói:

    - Ta xem ra không chỉ như thế.

    Đông Lục huyện đó là chỗ giao giới Bắc phong ta và Nam phong.

    Nam phong sẽ phái người ra, chắc chắn giống như chúng ta phái một trưởng lão dẫn chút đệ tử chân truyền.

    Nam phong là một trong hai phong kiếm tông.

    Người Nam phong luôn hiếu chiến, ta thấy ý định của ngươi là muốn đệ tử chân truyền Bắc phong ta cùng đệ tử chân truyền Nam phong so đấu một lần, xem coi bên nào càng ghê gớm hơn.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân chắp tay sau lưng, nói:

    - Bùa hộ mệnh phòng thân không còn bao lâu, đệ thập đại Bắc phong chúng ta hơi yếu, phải để chúng thấy đệ tử chân truyền phong khác, sau này khiến chúng cố gắng hơn chút.

    - Đạo hài hòa là phải khiến chúng hiểu có ngoại địch rất cường đại bên ngoài, thế thì nội bộ tất nhiên dễ dàng hài hòa.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân cười cười chỉ vào hai chữ hài hòa treo trên vách tường.

    Đông Bình tỉnh, Đông Đạo phủ, Đông Lục huyện.

    Gần đây mưa to tầm tã, người ta không muốn đi ra ngoài, ngay cả bộ khoái trong huyện nha cũng không muốn.

    Nhưng gần đây huyện liên tục có vụ án mười mấy người mất tích, khiến đám bộ khoái không thể không hành động.

    - Ngày đáng ghét thật!

    Một bộ khoái hùng hổ nói:

    - Thời tiết như vậy còn xảy ra vụ án mười mấy người mất tích, xui quá là xui!

    Một bộ khoái khác nói:

    - Đại ca, vụ án một hơi mất tích mười mấy người không giống việc con người làm, ngươi nói có phải là yêu ma không?

    Bộ đầu bị gọi là đại ca nhún vai nói:

    - Chúng ta đã sớm bao lên trên, đang chờ mặt trên sai người xuống.

    Bây giờ chúng tra chỉ là làm việc theo phép thôi.

    Trong mưa to, tiệm gạo Hoa thị.

    Hậu viện Vũ Đả Phi Hoa kiếm pháp.

    Nha hoan đã thu dọn, bưng xuống chén đĩa, lại có nha hoàn thanh tú bưng lên chè xanh.

    Mọi người ăn uống no đủ, có thể bàn việc rồi.

    Tuy nói cửu đại trưởng lão Bắc phong Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi và cửu đại trưởng lão Nam phong Phi Nhạn Kiếm Tiên Cố Phi có mâu thuẫn khá lớn.

    Nhưng mâu thuẫn về mâu thuẫn, cuối cùng vẫn là một môn phái.

    Dù là Sở Phi hay Cố Phi, hai người đều biết đạo lý lớn, không phải người biết chuyện thì không khả năng tại Bắc phong, Nam phong leo cao như vậy.

    Tu tiên đại phái giao trách nhiệm cho người thì thực lực là chỉ tiêu quan trọng, nhưng về mặt khác như năng lực lãnh đạo, năng lực phối hợp đều cần khảo sát.

    Thậm chí có lúc năng lực lãnh đạo, năng lực phối hợp trên cả sức chiến đấu cá nhất.

    Chỉ luôn biết giết giết giết giết giết không khả năng chân chính giết ra một môn phái khổng lồ.

    Tại tu tiên giới lưu truyền một câu thế này: Thế sự hiểu rõ là tu vi, nhân tình tạo đời tất kiếm thuật.

    Chuyện thế gian, quan hệ nhân tình, mấy thứ này quan trọng như là kiếm thuật vậy.

    Bây giờ nếu hai người Sở Phi, Cố Phi làm lớn chuyện thì sợ rằng tới lúc đó ngư ông đắc lợi chính là Nguyệt Ma Môn, sẽ khiến yêu ma dưới đất cười chết.

    Bây giờ tới lúc chấp hành nhiệm vụ rồi.

    - Lần này đi ra chỉ là môn phái nhỏ yêu ma dưới đất Nguyệt Ma Môn, không phải chuyện quá lớn.

    Sở Phi nói:

    - Việc này không tính chuyện lớn, nên chủ yếu là khiến các ngươi rèn luyện.

    Nay đã tra rõ, tại thị trấn có năm con đường đi hướng lòng đất, tới lúc đó các ngươi có thể chia đội tiến vào điều tra.

    - Nhưng mỗi người phải lấy một bùa hộ mệnh phòng thân theo.

    Sở Phi nói:

    - Bùa hộ mệnh phòng thân này khi các ngươi gặp nguy hiểm sẽ phòng ngự một đoạn thời gian, ta và Cố sư thúc của các ngươi có thể cảm giác được.

    Ta và Cố sư thúc các ngươi là kiếm tiên nổi danh về tốc độ, trăm dặm ngự kiếm lập tức đuổi kịp, có thể bảo vệ các ngươi thoát thân, không đến mức bỏ mạng bên trong.

    Lần này là muốn các đệ tử chân truyền môn hạ học hỏi kinh nghiệm, giao đấu với yêu ma dưới đất.

    Không trải qua mưa gió, cuối cùng không trưởng thành cây to được, việc này là dĩ nhiên.

    Nhưng mỗi một đệ tử chân truyền đều là vất vả cực khổ lắm mới bồi dưỡng ra, bỏ ra biết bao nhiêu tâm huyết, muốn bồi dưỡng một cái không phải chuyện dễ.

    Vậy nên có thể không hao tổn thì cố gắng tránh cho.

    Đây là cách tiên môn bồi dưỡng đệ tử tinh anh.

    Giống như môn phái ma đạo thì đơn giản rất nhiều.

    Tàn sát lẫn nhau, không để ý bất cứ nhiệm vụ nào, chỉ cần ngươi sống sót thì ngươi chính là cường giả.

    Nếu ngươi chết thì ngươi là kẻ yếu.

    Kẻ có thể sống sót tuyệt đối cường đại, nhưng cách đào thải đó quá mức tàn khốc.

    Vậy nên ban đầu khi xuống núi thì Nguyên Nguyên Thượng Nhân đã lấy mười mấy bùa hộ mệnh phòng thân giao cho Sở Phi.

    Bây giờ Sở Phi đem những bùa hộ mệnh phòng thân chia ra.

    Bên cửu đại trưởng lão Nam phong Cố Phi cũng phát ra mười mấy cái bùa hộ mệnh phòng thân.

    Lục Nguyên nhận lấy bùa hộ mệnh phòng thân.

    Bùa hộ mệnh phòng thân này cỡ nửa bàn tay, màu xanh biếc, bên trên khắc chữ ‘hộ’ rất to.

    Tuy tu tiên giới chủ yếu là kiếm thuật nhưng có một số không đi con đường bình thường kiểu như phù chú sư.

    Ví dụ triều đình Đại Tấn cung dưỡng không ít phù chú sư, có thể dùng phù chú phong lại thế giới dưới đất và con đường đi thông nó.

    Trừ điều đó ra phù chú sư còn có thể chế tác phù chú, ví dụ như loại bùa hộ mệnh.

    Lúc này đã điều tra rõ, tổng cộng năm lối vào thông hướng thế giới dưới đất, nên tiếp theo sẽ do Nam phong, Bắc phong tổng cộng mười lăm đệ tử chân truyền tự tổ đội tiến lên đối phó yêu ma dưới đất.

    Mười lăm đệ tử chân truyền không phải cưỡng ép tổ đội mà khiến đám người tự do lập đội.

    Dù sao quan hệ tốt thì phối hợp sẽ tốt hơn chút.

    Đám đệ tử chân truyền lập tức xuất phát.

    Tất nhiên trong tiệm gạo Hoa thị còn ngồi hai cửu đại kiếm tiên Sở Phi, Cố Phi.

    Hai vị này ngồi tại chỗ không động đậy, một khi cảm ứng đệ tử nào gặp nguy thì lập tức ngự kiếm đi ngay.

    Cố Phi nhìn hướng Sở Phi, nói:

    - Sở sư đệ, chúng ta ngồi ở đây cũng buồn, không bằng vầy đi, chúng ta đánh đổ một ván, xem xem lần này đệ tử của chúng ta rốt cuộc bên nào biểu hiện tốt chút.

    Sở Phi gật đầu đáp:

    - Cố sư đệ nói cũng được, giờ cá cược một trận đi.

    Người ta đã tới cửa khiêu khích, không đánh trả sao được.

    Lần này phải xem biểu hiện của Lục Nguyên rồi.

    Mang theo tám vị đệ tử chân truyền chỉ Lục Nguyên là yêu nghiệt nhất, đệ tử chân truyền khác kém xa.

    Sở Phi phát hiện càng nhìn đệ tử Lục Nguyên thì càng vừa mắt.

    ………..

    Thế giới dưới đất, sắp đi đến thế giới dưới đất rồi.

    Lục Nguyên bất giác nổi lên hứng thú.

    Tuy lúc trước ở Quảng Diệp sơn Đông Dã huyện cách chỗ này không xa hắn có giết một con Tu La luyện khí kỳ đệ lục tầng, nhưng hắn chưa từng đến thế giới dưới đất.

    Từ khi tham gia vào Hoa Sơn Tiên Môn không lâu sau ngày nào cũng nhận giáo dục miêu tả thế giới dưới đất, nhưng đó giờ hắn chưa từng thấy, hôm nay coi như có thể kiến thức thế giới dưới đất rồi, trong lòng bất giác có chút hưng phấn.

    Đồn rằng thế giới dưới đất tràn đầy lạ lùng, vô cùng nguy hiểm, mình có thể mở mang tầm mắt.

    Hai người bên cạnh hắn tất nhiên là Diệp Phương và Diệp Viên.

    Bình thường quan hệ ba người không tệ, bây giờ tất nhiên cùng tổ đội.

    Nhưng Diệp Phương, Diệp Viên không bình tĩnh như Lục Nguyên, họ đang kích động xen lẫn sợ hãi, dù sao hai người không từng đụng đến thế giới dưới đất, không từng đấu với thế giới yêu ma dưới đất, căng thẳng là đương nhiên.

    Ba người Lục Nguyên, Diệp Phương, Diệp Viên đã đến trước một miếu sơn thần.

    Vào miếu sơn thần chỉ thấy trong miếu thờ sau lưng tượng phật có cái hố đen rất to.

    Hố đen này không tỏa ra ánh sáng lắm, kéo dài xuống lòng đất, bên dưới chính là thế giới dưới đất.

    - Được rồi, vào thôi.

    Lục Nguyên là người thứ nhất tiến vào thế giới dưới đất.

    Lúc đi vào tay hắn cầm ngọn đuốc, thế giới dưới đất tối đen như mực, yêu ma dưới đất đa số có thể nhìn thấy vật trong bóng tối nhưng tu tiên giả thì không được, ở trong bóng đen thấy không rõ ràng, phải cầm cây đuốc tiến vào.

    Diệp Phương và Diệp Viên cũng lần lượt nhảy xuống.

    Rốt cuộc bắt đầu bước đầu tiên vào thế giới dưới đất.

    Sắp tiến vào địa vực u ám, thế giới yêu ma.

    Đây là một đường hầm âm u, ánh sáng ngọn đuốc mờ ảo chiếu sáng vách tường bên cạnh.

    Lục Nguyên đi tới gần mũi dán sát vào ngửi, đây là đất mới đaoà không lâu.

    Tại Hoa Sơn Tiên Môn phải học rất nhiều thứ, không chỉ là công pháp và kiếm thuật, còn có các loại kiến thức về thế giới dưới đất.

    Thế giới dưới đất vô cùng nguy hiểm, những thứ này là nhất định phải dạy, nếu không thì rất dễ chết tại thế giới dưới đất.

    Mới rồi Lục Nguyên cẩn thận xem xét, phát hiện chỗ này đều là đất mới, biểu hiện đào không bao lâu.

    Đường hầm hướng xuống lòng đất hiển nhiên mới được đào ra không lâu.

    Tiếp tục đi xuống thì phát hiện đường hầm không rộng lắm, có thể chứa bốn, năm người sóng vai đi.

    Độ cao đường hầm cỡ hai người, ai kêu chiều cao của yêu ma dưới đất hơn nhân loại bình thường rất nhiều, tất nhiên phải đào đường hầm cao chút.

    Đường hầm đi hướng lòng đất là sườn dốc chậm rãi nghiêng xuống.

    Ba người Lục Nguyên, Diệp Phương, Diệp Viên tiếp tục đi xuống.

    Đi không biết qua bao lâu, đằng trước vẫn là tối đen như mực.

    Lúc này, phía trước đột nhiên vang giọng cười khặc khặc quái dị:

    - Thú vị, thú vị.

    Tiểu bối Hoa Sơn Tiên Môn lại dám xâm nhập lãnh địa Nguyệt Ma Môn ta, thật là muốn tìm chết mà.

    Thế thì, ngoan ngoãn chịu chết đi!

    Trong bóng tối dần đi ra một yêu ma khá cao.

    Yêu ma đó toàn thân đen thui, làn da như có tầng xác cứng mọc đầy vảy, đầu có hai cái sừng nhọn, bộ dạng khá giống nhân loại nhưng lớn hơn con người nhiều, cơ bản là gấp rưỡi con người.

    Chỗ khớp xương đều có mũi nhọn hoắc như là đao kiếm, lóe tia sáng lạnh, thoạt trông còn sắc bén hơn đao kiếm bình thường, chỉ sợ nhanh hơn phi kiếm.

    Tu La!

    Quái vật dưới đất Tu La!

    Hơn nữa Lục Nguyên cảm giác ra con Tu La này có thực lực khá mạnh, mạnh hơn nhiều so với lần trước tại Đông Dã huyện hắn gặp con kia, chắc là pháp lực cỡ luyện khí kỳ đệ thất tầng ngự khí lăng thể.

    Lục Nguyên lập tức cảm giác ra pháp lực của đối phương, mà Diệp Phương thì không cảm giác được.

    Dù sao pháp lực của gã chỉ là luyện khí kỳđệ tứ tầng kỳ kinh bát mạnh, kém đối phương quá xa, pháp lực xa đến không cách nào đoán trắc.

    Diệp Phương đã cầm chắc trường kiếm, kiếm chiêu chỉ hướng đối thủ, thi triển là Quân Tử kiếm pháp một chiêu ‘Cương Trực Công Chính’.

    Chiêu kiếm pháp này Diệp Phương thi triển càng lúc càng rành rẽ, lờ mờ mang theo chút chính khí.

    Diệp Phương cũng có tiến bộ, chỉ nhìn một kiếm chiêu này là biết ngay.

    Nhưng đáng tiếc đụng phải là Tu La, Tu La pháp lực luyện khí thất tầng.

    Con Tu La cười khặc khặc quái dị, tùy tiện vỗ một chưởng, đột nhiên vỗ vào Phương Chính kiếm của Diệp Phương.

    Diệp Phương chỉ thấy sức mạnh ập đến, gã chưa kịp phản ứng thì kiếm đã bay, người như bay văng ra ngoài.

    Diệp Viên vừa lúc đứng cạnh Diệp Phương, sợ Tu La truy sát gã nên lập tức hướng sang bên cạnh chắn.

    Tu La lại đánh một chưởng, vừa lúc đánh vào Họa Viên kiếm của Diệp Viên.

    Diệp Viên tuy vận dụng Viên Dung tâm pháp sư phụ Diệp Dương Dung dạy cho muốn triệt tiêu sức mạnh đó nhưng làm sao triệt tiêu cho nói. *Bộp* một tiếng, cùng Diệp Phương chồng lên nhau.

    Một chiêu đã chấn thương Diệp Phương, Diệp Viên.

    Lúc này Diệp Phương, Diệp Viên đều biết Tu La khá là lợi hại.

    Chết tiệt!

    Mới tiến vào thế giới dưới đất mà thôi, không lẽ đã bị buộc phải sử dụng hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý sao, rồi bị Sở sư thúc cứu ra, tiếp đó đánh mất cơ hội rèn luyện.

    Lần này hành trình đi thế giới dưới đất sẽ kết thúc như vậy sao?

    Con Tu La cười khặc khặc đột nhiên vọt hướng Diệp Phương, Diệp Viên.

    Tu La thích uống máu ngươi, giống Diệp Phương và Diệp Viên đều là tu tiên giả khí huyết dồi dào là Tu La thích nhất.

    Nhưng lúc này, một kiếm từ hướng tây đâm đến.

    Nhát kiếm đến thật xảo quyệt, vừa lúc tới gần cổ Tu La.

    Nếu Tu La tiếp tục tiến lên thì sẽ bị một kiếm đâm xuyên cổ.

    Tu La đột nhiên quay đầu nói:

    - Lại là một tiểu bối Hoa Sơn Tiên Môn, cũng được, cũng được, hôm nay để ngươi biết cái gì kêu yêu ma!

    Tu La lao nhanh hướng Lục Nguyên, định trước hết giải quyết tiểu bối này.

    Toàn thân Tu La đều là vũ khí, dù là khuỷu tay hay tay, chân đều là binh khí của nó.

    Tu La vẫn cảm thấy khuỷu tay của mình tiện lợi hơn kiếm của nhân loại rất nhiều.

    Lần giao đấu này nó nghĩ một hậu bối tiên môn bình thường là việc dễ như trở bàn tay thôi.

    Kết quả nó phát hiện đã sai lầm rồi.

    Kiếm pháp của nhân loại hậu bối này chỉ có thể dùng tinh diệu để hình dung.

    ‘Vân Ý Miên Miên’, ‘Đại Phong Trọng Trọng’, ‘Vân Triền Kiếm Nhiễu’, ‘Đại Phong Khởi Hề’.

    ‘Vân Trọng Trọng Phong cấp cấp’, ‘Phong Quá Giang Sơn Bất Lưu Ngân’.

    Hàng loạt kiếm chiêu thi triển ra, từng kiếm chỉ hướng nhược điểm của Tu La, khiến nó ngay cả việc ra chiêu cũng không làm được, bình thường mới phát nửa chiêu liền bị chiêu sau tạp chết.

    Sơ hở bị chỉ, nó cảm thấy toàn thân đều bị kiếm chiêu chỉ vào, khá là khó chịu.

    Lúc này Tu La đã phát hiện pháp lực của mình trên nhân loại hậu bối một chút, nhưng lại bởi vì kiếm pháp đáng chết của hậu bối nhân loại quá kỳ lạ, quái tinh diệu, tùy tiện một kiếm chỉ hướng sơ hở của nó khiến nó hoàn toàn bị động.

    Dần dần Tu La phát hiện nó hoàn toàn ở thế bị động, tiết tấu chiến đấu đã bị hậu bối nhân loại nắm giữ.

    Chết tiệt!

    Đây là sao!?

    Tại sao Hoa Sơn ra một thiếu niên kiếm thuật tinh diệu như vậy, không lẽ vị thiếu niên này là kiếm tông?

    Nghe nói Hoa Sơn kiếm tông thiên hướng kiếm thuật tinh thuần.

    Nhưng cho dù kiếm thuật Hoa Sơn kiếm tông tinh diệu thì cũng hiếm khi tuyệt đến mức này, đã quá đáng sợ rồi.

    Đây đâu giống là kiếm pháp của thiếu niên mà nên là kiếm thuật của kiếm tiên xuất sắc trong đệ cửu đại.

    Tu La vốn cho rằng đã phát hiện ba miếng mồi ngon, ba đệ tử chân truyền trẻ tuổi khí huyết dồi dào.

    Bây giờ mới phát hiện nó đụng phải vách tường, còn là đập vào vách tường rất cứng.

    Đấu kiếm với Lục Nguyên nếu đã rơi vào lưới kiếm muốn muốn trốn thoát thì rất khó.

    Lưới kiếm của Lục Nguyên càng lúc càng chặt, con Tu La có thể hoạt động phạm vi ngày càng thu hẹp, hơn nữa trên người thường bị thương, máu chảy ngày càng nhiều, càng nhiều.

    Rốt cuộc…

    *Rầm* một tiếng, con Tu La ngã gục dưới kiếm của Lục Nguyên.

    Phút chốc máu chảy đầy đất, toàn là máu của Tu La.

    Lúc này Diệp Phương, Diệp Viên đều ngây như phỗng, hai người tất nhiên sớm biết kiếm thuật của Lục Nguyên tinh diệu, là đứng đầy đệ thập đại Bắc phong, nhưng trước kia dù là Bắc phong đại tái hay tại Vân Vụ sơn cốc Lục Nguyên chỉ tùy tiện ra kiếm, không sử dụng quá nhiều bản lĩnh.

    Bây giờ, lần này đối mặt Tu La về pháp lực cao hơn hắn một chút, cơ bản dùng hết kiếm thuật, khiến Diệp Phương, Diệp Viên quan sát một phen kiếm thuật của Lục Nguyên.

    Tựa như bay trên trời, không bó buộc vào chiêu thức, hơn nữa từng chiêu chỉ hướng sơ hở đối phương, đây là kiểu đánh kỳ lạ gì vậy, tùy tiện một kiếm là có thể chỉ vào sơ hở đối phương!

    Chỉ bằng kiếm thuật đem kẻ có pháp lực trên hắn một bậc, Tu La của Tu La tộc nổi tiếng chiến đấu bị giết chết.

    Diệp Phương, Diệp Viên vốn cho rằng đã thấy qua Bắc phong đại tái, thấy qua Vân Vụ sơn cốc, đã rất hiểu kiếm thuật của Lục Nguyên, bây giờ mới phát hiện hai người hoàn toàn không biết gì cả, bất giác kiếm thuật của lục sư huynh đã đến trình độ này.

    Dựa vào kiếm thuật!

    Cứng rắn khiêu chiến vượt cấp, thắng Tu La pháp lực cường địa như vậy!

    Còn Lục Nguyên lúc này không rảnh để ý Diệp Phương, Diệp Viên nghĩ làm sao, bây giờ hắn nên đi cướp đoạt chiến lợi phẩm.

    Con Tu La này là luyện khí kỳ đệ thất tầng ngự khí ly thể, so với con Tu La trước mạnh hơn, chắc chiến lợi phẩm sẽ nhiều chút.

    Lục Nguyên ôm ý nghĩ như vậy đi qua lục tìm, kết quả vô cùng tiếc nuối phát hiện con Tu La không tùy thân mang thiêu cái gì cả.

    Chương 51+52: Nguyệt Nga môn

    Xem ra phải tiêu diệt Nguyệt Ma Môn mới có thể lục ra chiến lợi phẩm.

    Nhưng có một chiến lợi phẩm tuyệt đối không thể quên, đó là đầu Tu La.

    Đầu Tu La đặt ở Hoa Sơn thì có thể báo công, đặt ở triều đình Đại Tấn cũng có thể báo công, tất nhiên hắn sẽ không bỏ qua rồi.

    ………..

    Lúc này trên mặt đất.

    Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi nhíu mày nói:

    - Có người dùng hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý.

    Gã đạp ngự kiếm bay đi giải cứu đệ tử chân truyền gặp nguy hiểm.

    Phi Thiên kiếm quang như có linh tính hóa thành ánh sáng trắng chớp mắt biến mất.

    Bên này Phi Nhạn Kiếm Tiên Cố Phi bật cười.

    Bên đệ tử chân truyền của Sở Phi trước tiên gặp rắc rối, phải nhờ gã cứu viện, thế này mới bắt đầu rèn luyện mà đã bước ra một lần tỷ thí giữa Nam phong và Bắc phong, đây tất nhiên là chuyện tốt.

    Kết quả Cố Phi chưa cười xong thì phát hiện bên mình cũng cần cứu người.

    - Không phải chứ?

    Lần này Nguyệt Ma Môn có nhiều cao thủ thế sao?

    Cố Phi chớp mắt bay lên, kiếm hóa vệt sáng, người kiếm hợp nhất, một luồng sáng đen xông xuống lòng đất.

    Hang động tối đen, đường hầm xâm nhập lòng đất.

    Hang động tối đen này không biết đã tồn tại bao nhiêu năm rồi, luôn ở trong hoàn cảnh tối tăm, đám yêu ma dưới đất đã sớm quen với nó, có thể nhìn thấu bóng đêm thì tất nhiên không cần lửa.

    Nhưng nhân loại tu tiên giả vào trong đó cần phải có lửa.

    Có thể nói hoàn cảnh tối tăm, đường không quen thuộc là một nguyên nhân quan trọng cho đến nangũ đại tiên môn vẫn không tiêu diệt yêu ma dưới đất.

    Hắc ám tồn tại không biết bao nhiêu năm đột nhiên bị đánh vỡ.

    Ba bó đuốc đốt sáng xung quanh.

    Kỳ thực tu tiên giả tiến vào thế giới dưới đất thì sẽ mang theo nhiên tinh thạch.

    Loại nhiên tinh thạch này bình thường nhìn giống như bảo thạch, nhưng chỉ cần đưa vào pháp lực là sẽ tỏa ánh hào quang.

    Nhưng nhiên tinh thạch giá cả xa xỉ nên tu tiên giả vẫn thường dùng đuốc đã, đợi đốt cháy hết rồi mới dùng nhiên tinh thạch.

    Lửa bập bùng.

    Dưới ánh sáng ngọn đuốc chiếu rọi bốn phía sáng sủa, cũng chiếu ra thân hình ba người.

    Ba người này đều là thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi.

    Thiếu niên dẫn đầu bộ dáng lười biếng.

    Bên cạnh một người gầy ốm, người kia hơi lùn nhưng rất mập.

    Sau lưng ba người đều cõng bao to, thiếu niên chính giữa cõng bao to nhất, căng phồng.

    Hai thiếu niên cõng bao thì hơi rỗng, chỉ đầy phân nửa.

    - Lục sư huynh, ngươi nói tới chừng nào ta có thể bỗng nhiên luyện thì đột phá kiếm ý hả?

    Đáng thương kiếm thuật của ta còn lòng vòng ở tầng thứ nhất kiếm thuật.

    Diệp Viên có chút nức nở nói.

    Vốn kiếm thuật của gã cỡ này sư phụ Diệp Dương Dung sẽ không sớm cho gã biết về các tầng kiếm thuật, dù sao bây giờ dạy không phải lúc.

    Có vài thứ dạy quá sớm sẽ khiến đệ tử mơ tưởng viễn vông, dạy đệ tử nên là từng bước một.

    Nhưng vì ra yêu nghiệt Lục Nguyên, mà Diệp Phương, Diệp Viên có quen hệ với hắn khá tốt, thường ở chung một chỗ, sẽ hỏi chút liên quan đến kiếm thuật nên Diệp Dương Dung trực tiếp nói cho Diệp Viên đẳng cấp kiếm thuật luôn.

    Không sai, người chính giữa là Lục Nguyên, hai người bên cạnh là Diệp Phương, Diệp Viên.

    Ba người bây giờ còn đang ở trong thế giới dưới đất.

    Lấy thực lực của Lục Nguyên muốn sinh tồn trong thế giới dưới đất, địa bàn Nguyệt Ma Môn khống chế thì không mấy khó khăn.

    Dù sao Nguyệt Ma Môn chỉ là một môn phái tiểu hình, không có nhiều cao thủ.

    Thực lực Diệp Phương, Diệp Viên muốn sinh tồn ở địa bàn Nguyệt Ma Môn khống chế thế giới dưới đất thì khó khăn rất nhiều, may là họ chung đội với Lục Nguyên.

    Còn cái bao to sau lưng ba người là chứa đầu yêu ma.

    Một khi cầm yêu ma đã dù là tại Hoa Sơn hay triều đình Đại Tấn đều có thể thu được rất nhiều phần thưởng.

    Những cái đầu bị bỏ vào trong bao là Lục Nguyên giết nhiều yêu ma nhất nên bao phồng căng.

    Diệp Phương, Diệp Viên dù bởi vì đi theo Lục Nguyên thu hoạch được vài đầu yêu ma nhưng chỉ vẻn vẹn vài con thôi.

    Tuy nhiên Diệp Phương, Diệp Viên không có gì bất mãn, dù sao nếu không phải chung đội với Lục Nguyên, lúc đụng tới Tu La cường đại mới đầu thì đã dùng bùa hộ mệnh phòng thân rút lui khỏi lần rèn luyện này.

    Đương nhiên mặt sau đụng yêu ma không cường bằng con thứ nhất, mặt sau đa số là yêu ma luyện khí kỳ tam tầng, tứ tầng, ngũ tầng.

    Coi như là Nguyệt Ma Môn cũng không có bao nhiêu yêu ma luyện khí kỳ thất tầng.

    Trong lần rèn luyện này Diệp Phương, Diệp Viên càng thấy rõ kiếm thuật của lục sư huynh Lục Nguyên, vốn ở Bắc phong đại tái, Vân Vụ Cung chiến đấu nhanh chóng kết thúc, giờ mới phát hiện kiếm thuật của lục sư huynh cao cường như vậy, cũng ác độc đến thế, từng chiêu chỉ hướng sơ hở đối phương, luôn chỉ vào nhược điểm đối thủ.

    Cái này cần ánh mắt cao minh, tu vi kiếm thuật cao cỡ nào.

    Đối với điều này, Diệp Phương, Diệp Viên chỉ có thể khâm phục.

    ……….

    Đi trong con đường tối đen, Diệp Viên thì thào nói:

    - Nếu có một ngày ta cũng có thể đột nhiên ngộ đạo thì tốt quá rồi.

    Gã đang nằm mơ.

    Cơ bản của tính tình Lục Nguyên, Diệp Phương, Diệp Viên khá giống nhau, đồ là ăn ngon uống đã, lười biếng.

    Chỉ vì Diệp Phương bái dưới Quân Tử Kiếm Tiên, ở trước mặt người khác phải giả bộ tiểu quân tử nếu không thì sẽ bị sư phụ Phương Nho dạy dỗ thê thảm.

    Kiếm thuật!

    Tu vi kiếm thuật!

    Lúc này, một con Tu La bỗng nhảy ra.

    Lục Nguyên tay động, Dưỡng Ngô kiếm ra khỏi vỏ, hóa thành thu thủy chớp mắt đâm hướng sườn phải đối thủ.

    Nó từ bên trái nhào ra lộ nhược điểm sườn phải.

    Con Tu La vốn định lao tới ai ngờ sườn phải bị kiếm chỉ vào, nếu không đổi hướng thì sợ rằng sẽ bị một kiếm đâm thủng, bất đắc dĩ giơ lên vuốt sắc bén cứng rắn chặn Dưỡng Ngô kiếm.

    *Ầm!*

    Đối phương chắc là pháp lực luyện khí đệ ngũ tầng, Lục Nguyên chớp mắt làm ra phán đoán.

    Hắn nói:

    - Con Tu La này để ta đối phó!

    Tùy tay một kiếm đâm hướng sơ hở đối phương, lúc này Lục Nguyên không vội chấm dứt Tu La pháp lực không bằng mình, chiêu thức biến hóa càng kém xa.

    Hắn rơi vào suy tư, mới rồi dường như bắt được chút linh cảm, nhưng rốt cuộc là linh cảm gì đây.

    Linh cảm tồn tại vốn chính là tia sáng chợt lóe, không bắt được thì sẽ trôi qua.

    Lúc này, lại một tia sáng lóe qua, Lục Nguyên hiểu ra.

    Bây giờ mặt kiếm thuật hắn có thể một kiếm chỉ vào sơ hở đối phương, nhưng có thể khống chế đối thủ được không?

    Nói đơn sản là thông qua xuất kiếm phong kín động tác nhất định của đối phương, khiến đối phương chỉ làm ra động tác cố định.

    Đối thủ từng bước một nằm trong tính toán của mình.

    Nói cách khác vốn chỉ hướng nhược điểm đối phương giờ thông qua trường kiếm buộc đối phương chỉ có thể đi như vậy, điều này yêu cầu kiếm pháp càng cao chút, nhưng hắn cảm giác có thể làm được điều này.

    Hắn lập tức luyện tập, không tệ, vẫn là từng chiêu chỉ hướng nhược điểm đối thủ.

    Chẳng qua bắt đầu thích hợp buộc đối phương đi hướng mình muốn, ví dụ một kiếm phong này hướng trái thì nó chỉ có thể chạy bên phải.

    Kiếm phong này lên trên thì đối phương chỉ có thể xuống dưới.

    Đương nhiên lúc mới luyện tập thì không quá thuận tay, từ chỉ hướng sơ hở đối phương đến buộc từng chiêu từng thức của đối thủ toàn do trường kiếm mình khống chế, trong đó chỗ khó khăn không cần nói cũng biết.

    Giống như chơi cờ, lúc trước chỉ cần thắng đối phương, bây giờ chẳng những phải thắng còn là thắng như thế nào, dùng cách gì, bao nhiêu nước mới thắng phải tính kế từng bước.

    Cái này khó khăn cao đến cực điểm.

    Lúc mới luyện xuất hiện không ít sai lầm, may là đối thủ chỉ là Tu La luyện khí ngũ tầng, thực lực yếu hơn mình chút, coi như có phạm sai lầm thì lập tức lấp lại được.

    Dần dần, Lục Nguyên chìm trong biến hóa kiếm thuật.

    Con Tu La luyện khí ngũ tầng trước giờ chưa đánh nhục nhã như vậy.

    Đối mặt kẻ có thể giết mình nhưng vẫn chỉ chơi đùa mình, hơn nữa thường dùng kiếm chiêu khiến người khó chịu đến cực điểm, thật là quá độc.

    Nhưng đánh tới đánh lui, con Tu La rốt cuộc mất máu quá nhiều gục ngã dươis kiếm Lục Nguyên.

    Lúc này Lục Nguyên còn đang suy tư cái gì.

    Lát sau, Diệp Phương cuối cùng nhịn không được hỏi:

    - Lục sư huynh, ngươi làm sao vậy?

    Lần chiến đấu này dường như hoàn toàn không giống phong cách trước kia.

    - Ta đang luyện kiếm.

    Lục Nguyên đang suy tư nói:

    - Kiếm pháp của ta vốn là từng chiêu chỉ hướng sơ hở đối thủ, nhưng chỉ có thể khiến đối thủ thua thôi.

    Bây giờ ta muốn làm là đối thủ phải hành động theo suy nghĩ của ta, đối thủ thua như thế nào phải do ta khống chế.

    Cái này khó giải thích chút.

    Nói đến chơi cờ đi, vốn ta có thể làm chỉ là thắng đối phương, giờ ta muốn làm vẫn là thắng nhưng cần dẫn dắt hoặc nên nói là buộc đối phương đi theo suy nghĩ của ta, thắng bao nhiêu nước, dùng cách gì thắng.

    Tóm lại dưới kiếm của ta thì đối phương như con rối.

    Diệp Phương, Diệp Viên nghe líu lưỡi, đều cảm thấy loại cảnh giới này không khả năng thực hiện được.

    ……..

    Lúc này Lục Nguyên không hay biết.

    Thiên hạ có ba ngàn kiếm ý, mỗi loại có chia ra sơ lĩnh ngộ, trung kỳ lĩnh ngộ, hoàn toàn lĩnh ngộ.

    Sơ lĩnh ngộ như là trạng thái tại Bắc phong đại tái, đó là kiếm ý sơ lĩnh ngộ.

    Trung kỳ lĩnh ngộ là từng kiếm chỉ hướng sơ hở đối phương, đây là đã nắm giữ kiếm ý thành thạo mới có thể tùy ý một kiếm là chỉ vào nhược điểm đối thủ.

    Hoàn toàn lĩnh ngộ là như bây giờ hắn định làm, dùng kiếm ý hoàn mỹ khống chế đối thủ dưới trường kiếm của mình, muốn làm cái gì cũng không được.

    Thân thể ngươi muốn sang phải nhưng trường kiếm buộc ngươi chỉ có thể hướng trái.

    Tất nhiên loại lĩnh ngộ này là loại hoàn toàn lĩnh ngộ khó nhất trong kiếm ý.

    Sau này những kiếm ý bởi vì có loại kiếm ý thứ nhất chỉ đạo, chỉ cần kiếm ý thứ nhất có thể hoàn toàn lĩnh ngộ, kiếm ý mặt sau muốn hoàn toàn lĩnh ngộ không phải việc quá khó.

    Bây giờ Lục Nguyên muốn làm là loại thứ nhất, thứ hai kiếm ý hoàn toàn lĩnh ngộ.

    Phong kiếm ý!

    Vân kiếm ý!

    Tính tình Lục Nguyên đại khái là như thế này.

    Bình thường khá là vô hại, bộ dạng ăn nằm chờ chết.

    Nếu có người hơi xúc phạm thì cơ bản không so đo, coi như là người tốt trong Bắc phong.

    Dù ai thấy đều sẽ cười giỡn, đùa vài câu cũng không sao, các ngươi ai muốn trêu chọc thì tùy. không

    Nhưng một khi bị chọc giận quá, tới giới hạn thì hoàn toàn biến thành người khác.

    Tin tưởng đối với điều này, thuộc hạ dưới trướng Tư Mã Trường Bạch nên cảm nhận rõ ràng.

    Một hệ Tư Mã Trường Bạch chọc hắn, kết quả tại Bắc phong đại tái bị Lục Nguyên điên cuồng tát vào mặt, đánh đến Tư Mã Trường Bạch không còn mặt mũi.

    Cái này coi như còn đỡ, dù sao Hoa Sơn Tiên Môn là danh môn chính phái, không cho phép tàn sát lẫn nhau, nếu không thì nói không chừng Lục Nguyên sẽ làm ra chuyện gì nữa, tính tình của hắn vốn chính là vậy.

    Mặt khác đừng xem thường Lục Nguyên bình thường lười biếng, một khi nghiêm túc thì khác hẳn.

    Khi hắn nghiêm túc lên, trừ luyện kiếm ra quên hết mọi thứ, tập trung chìm đắm trong cảnh giới luyện kiếm.

    Một khi chìm trong cảnh giới này thì tốc độ luyện kiếm đặc biệt nhanh, tăng cao khá lớn, mà không chỉ như vậy thôi.

    Trước kia chỉ Lý Nguyên Bạch mới thấy mặt này của đồ nhi.

    Diệp Phương, Diệp Viên chưa thấy qua Lục Nguyên mặt đó, chỉ thấy bộ dạng thường ngày lười nhác, ăn nằm chờ chết.

    Bây giờ hai người Diệp Phương, Diệp Viên đã thấy mặt này của Lục Nguyên.

    Tính tình Diệp Phương, Diệp Viên đều gần như nhau, bình thường thích đùa giỡn, tất nhiên không thể thiếu Lục Nguyên.

    Nhưng mấy ngày nay Lục Nguyên luôn chìm đắm trong kiếm pháp, không tham gia với hai người.

    Bây giờ Diệp Phương, Diệp Viên đã hiểu, thì ra Lục Nguyên thành công không hoàn toàn là may mắn, nhân tố lớn nhất là bản thân hắn.

    Tất nhiên Lục Nguyên thành công cũng có phần may mắn.

    Lại đến một con Tu La.

    Con Tu La này rất nhanh, mau lẹ lao tới, chớp mắt tăng tốc.

    Diệp Phương, Diệp Viên biết bây giờ Lục Nguyên muốn luyện kiếm pháp nên không ra tay, mặc kệ hắn làm.

    Dưỡng Ngô kiếm rút ra, kiếm quang sáng như nước ở trong đường hầm tối đen lóe lên.

    Một kiếm đã cuốn Tu La vào trong kiếm pháp.

    Con Tu La ấy thực ra muốn ra tay với Diệp Viên béo mập, nhưng bất đắc dĩ kiếm pháp kai vòng lấy thì đã bị cuốn vào, như có khí lưu vô hình buộc nó phải vào trong đó.

    Con Tu La có chút bực mình.

    Tu La muốn tấn công Lục Nguyên, nhưng lúc này Dưỡng Ngô kiếm nhoáng lên, kiếm thế sắc bén buộc Tu La không thể không né sang trái.

    Tốt lắm, kiếm thế biến lại biến, Tu La tiếp tục né trái.

    ……..

    Chiến đấu vẫn đang tiếp tục.

    Không biết chiến đấu bao lâu, con Tu La đột nhiên phát hiện mình luôn né trái, không thể bước một bước sang phải, hơn nữa hướng trái cơ bản bị cố định, điều này sao có thể được!

    Tu La liền muốn né phải một lần, nhưng nghênh đón là mũi kiếm Dưỡng Ngô kiếm cực kỳ sắc lạnh.

    Bất đắc dĩ nó lại né sang phải, chạy tới nơi định sẵn.

    …….

    Con Tu La này đến lúc chết không một lần tránh sang phải, ở dưới kiếm Lục Nguyên không ngừng né trái tránh trái.

    Giờ phút này Lục Nguyên hiểu ra, mình muốn Tu La hướng chỗ nào, làm ra động tác nào đều được cả.

    Bất giác nảy ra cảm giác sống chết kẻ địch nằm trong tay mình.

    Thanh kiếm nơi tay, khống chế trong tay.

    Chính là cảm giác này.

    Lục Nguyên đột nhiên nhìn trường kiếm, ngây người nhìn chằm chằm Dưỡng Ngô kiếm.

    Ngẩn ngơ một lát, ánh mắt si mê đột nhiên biến vô cùng rạng rỡ.

    Hắn bỗng hét lên:

    - Ta hiểu rồi!

    Lục Nguyên rốt cuộc hiểu làm sao đạt được hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý, điều này huyền diệu khó giải thích nhưng nói rõ là dùng trường kiếm buộc đối thủ đi vị trí mình muốn, làm động tác mình muốn đối thủ làm.

    Chỉ cần có thể hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý, có thể nói đối thủ trong mắt mình kỳ thực như con rối.

    Bây giờ chỉ cần là đối thủ pháp lực không vượt trên mình quá nhiều, cơ bản mình thắng chắc rồi.

    Đây chính là hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý!

    Đương nhiên điều này không phải nói về mặt lĩnh ngộ kiếm ý Lục Nguyên đã đi đến cực hắn.

    Hắn chỉ là lĩnh ngộ được điều này, tiếp theo trong chiến đấu hoàn thiện là được.

    Lý Nguyên Bạch năm đó ở một trăm mười sáu tuổi lĩnh ngộ ra kiếm ý, mất tám mươi bốn năm, lúc hai trăm tuổi hoàn toàn lĩnh ngộ mộ kiếm ý.

    Bây giờ Lục Nguyên mười sáu tuổi lĩnh ngộ kiếm ý, mất một năm, ở dưới đất hoàn toàn lĩnh ngộ phong vân kiếm ý, nếu để Lý Nguyên Bạch biết được thì không biết sẽ phản ứng ra sao, chắc là dở khóc dở cười.

    Nhưng nói tóm lại chắc là ông rất vui mừng.

    Diệp Phương, Diệp Viên biểu tình hia người không biết làm sao.

    Họ chính mắt nhìn Lục Nguyên hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý, giờ cảm thấy loại tu vi kiếm thuật này quá đáng sợ.

    Chương 53+54: Ám hiệu

    Diệp Phương thì thào:

    - Có phải ta nhìn lầm rồi không?

    Từ đầu tới đuôi con Tu La không thể đi sang phải một bước, hoàn toàn sang trái.

    - Hoàn toàn bị kiếm pháp buộc không ngừng né trái.

    Diệp Viên gật đàu, nói:

    - Lục sư huynh, kiếm pháp của ngươi ngày càng khó được, ngày càng khiến người khó chịu.

    Sau này tuyệt đối không so kiếm với ngươi, nếu không sẽ bị buồn bực chết.

    Lục Nguyên cười cười nói:

    - Xì, không so kiếm với ta không lẽ so uống rượu?

    Các ngươi đấu không lại ta.

    Lục Nguyên chìm đắm trong trạng thái luyện kiếm trên cơ bản không thèm để ý gì hết, phớt lờ người ngoài, chỉ có đi ra khỏi trạng thái ấy mới trở lại phong cách cười giỡn hằng ngày.

    Về mặt kiếm pháp giờ đây Diệp Phương, Diệp Viên tự biết không bằng, nhưng nói đến uống rượu thì sao?

    Diệp Phương, Diệp Viên không cam lòng tỏ ra yếu thế.

    Diệp Phương lập tức cười to nói:

    - Ha ha, ta chính là tửu thần chuyển thế đây, dám so uống rượu với ta?

    Thật là không muốn sống nữa.

    Diệp Viên bỗng nói:

    - Hai người đừng la nữa được không!

    Trong thế giới dưới đất không có món ngon rượu tốt, các ngươi không nói thì thôi, nhắc đến là thấy thèm.

    Gần đây toàn ăn Ích Cốc đan.

    Ích Cốc đan đó nhạt nhẽo muốn chết.

    Bình thường các tu tiên giả sẽ mang theo Ích Cốc đan, nhưng Ích Cốc đan thật là chẳng có mùi vị gì, tu tiên giả rất ít dùng, chỉ khi bế quan mới ăn nó.

    Hoặc là ở thế giới dưới đất không tiện bổ sung lương thực thì ăn cái này.

    Diệp Viên vừa dứt lời, hai người Lục Nguyên, Diệp Phương gật đầu liên tục.

    Đương nhiên họ không thể lập tức đi lên trên, lần này khó được rèn luyện thế giới dưới đất một chuyến, giết càng nhiều Tu La càng tốt.

    ……..

    Bên trên Đông Lục huyện.

    Lúc này đệ cửu đại Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi nhíu mày, cùng lúc đó, Phi Nhạn Kiếm Tiên Cố Phi cười to rất đắc ý.

    Cho đến bây giờ, lần rèn luyện thế giới dưới đất này Bắc phong tám đệ tử chân truyền có bốn dùng bùa hộ mệnh phòng thân bị Sở Phi cứu về, bởi vậy mất tư cách rèn luyện.

    Nam phong bảy đệ tử chân truyền chỉ có một dùng bùa hộ mệnh phòng thân, bị Cố Phi cứu về mất đi tư cách rèn luyện.

    Lần này đệ tử chân truyền Bắc phong và Nam phong rèn luyện kỳ thực là có chút so bì với nhau, rất rõ ràng, bây giờ Bắc phong thua trước bảy ván.

    Tỷ lệ mất đi tư cách rèn luyện là bốn so một.

    Chính vì thế nên Sở Phi mới nhíu mày, Cố Phi thì cười to, có vài phần đắc ý.

    Danh môn chính phái trong nội bộ cũng có tranh đấu.

    Con người là động vật thích đấu tranh.

    Tu tiên giả cũng là người, không có ngoại lệ.

    May rằng là danh môn địa phái, mọi người chỉ đấu qua đáu lại nhưng không quá mức, có một lằn ranh ở đó, dù ai cũng không thể vượt qua.

    Vượt qua lằn ranh sẽ bị Hoa Sơn Tiên Môn trình độ cao phán xét.

    Diệp Phương nói:

    - Đầu Tu La càng lúc càng nặng.

    Diệp Viên vác đầu người nói:

    - Hết cách, đầu Tu La ngày càng nhiều mà.

    Hai người đi phía trước thế giới dưới đất, vốn cho rằng có thể thu hoạch một, hai đầu Tu La là được rồi, coi như hoàn thành rèn luyện lần đầu đi thế giới dưới đất.

    Hai người họ xếp hạng trong thập đại đệ tử chân truyền áp chót, bình thường không có dã tâm gì lớn, ước mơ to nhất là mấy trăm năm sau có thể chen vào vị trí Bắc phong lục kiếm tiên.

    Lần đầu tiên đi thế giới dưới đất rèn luyện có thể thu hoạch một, hai đầu Tu La đã tính hoàn thành nhiệm vụ.

    Kết quả có hai ngờ may mắn bùng nổ, cái bao sau lưng hai người chứa đầu Tu La đến ba, bốn cái.

    Vốn Tu La rất nặng, một cái đầu trọng lượng kha khá, gộp ba, bốn cái thì vai rất nặng.

    Nếu là gã đàn ông bình thường thì đã mệt chết rồi, may rằng tu tiên giả có sức mạnh cực lớn nên không tính khó khăn.

    Hai người Diệp Phương, Diệp Viên biết rõ lần này thu hoạch nhiều vậy mặt ngoài như là bùng nổ may mắn kỳ thực toàn nhờ phúc của Lục Nguyên.

    Nếu không phải đi theo Lục Nguyên làm gì có theero ử lâu thế giới dưới đất như vậy, sớm bị đào thải, mất tư cách rèn luyện.

    Còn về bản thân Lục Nguyên trong bao đầu Tu La tới mười cái, nặng vô cùng.

    May là pháp lực của hắn đã tới đỉnh cao luyện khí lục tầng, đầu Tu La nặng chút cũng chẳng sao.

    Diệp Phương cười nói:

    - Lục sư huynh, lần này nhờ cả vào người.

    Sau khi lên mặt đất ta mời ngươi uống rượu.

    Diệp Viên gật đầu nói:

    - Ngươi ra rượu thì ta bày bàn đồ ăn ngon.

    Diệp Phương, Diệp Viên một người ra rượu một người ra đồ ăn, Lục Nguyên gật đầu, cười nói:

    - Tốt, tốt, đến lúc đó ta thả bụng ăn, tuyệt đối không nương tay!

    Lần rèn luyện thế giới yêu ma dưới đất Lục Nguyên giúp đỡ Diệp Phương, Diệp Viên rất lớn.

    Không chỉ là thu hoạch ba, bốn cái đầu Tu La, chiến lợi phẩm là thứ yếu, quan trọng hơn khiến Diệp Phương, Diệp Viên đã quen chiến đấu trong thế giới dưới đất, quen tác chiến cùng Tu La.

    Khi đó Nguyên Nguyên Thượng Nhân viết ‘Kinh lôi chấn xà hóa long’ kỳ thực rất có lý.

    Lần đầu tiên rèn luyện khiến các đệ tử chân truyền từ từ quen chiến đấu với yêu ma dưới đất.

    Lần đầu khá là quan trọng.

    Lần đầu tiên nếu lập nền tảng niềm tin, quen chiến đấu, sau này đệ tử chân truyền trưởng thành rất nhanh.

    Qua một cửa này thì là rắn hóa rồng.

    Không qua cửa thì rắn lột xác thành trùng.

    Là rồng là trùng, lần đầu tiên rèn luyện quyết định rất lớn.

    Thu hoạch lớn nhất của Diệp Phương, Diệp Viên chính là thế.

    Sau khi Diệp Phương, Diệp Viên quay về thế giới mặt đất mời Lục Nguyên uống rượu ngon, ăn món ngon kỳ thực so với lần này họ có được chênh lệch cực kỳ xa.

    Nhưng một là vì hai người không thích nói cảm ơn ngoài miệng, chỉ thích ghi nhớ trong lòng, miệng nói không thật.

    Hai là bằng hữu với nhau, có khi ta giúp ngươi, ngươi giúp ta.

    Bằng hữu nếu tính toán chi li thì không thành bằng hữu.

    Bằng hữu chính là bằng hữu.

    Năm đó Lục Nguyên còn chưa luyện thành kiếm ý thường cùng Diệp Phương, Diệp Viên cùng nhau, ba người không ít lần đồng lòng đối phó bên ngoài.

    Tình nghĩa sâu như vậy không phải mấy câu là nói rõ ràng.

    Nếu Diệp Phương, Diệp Viên có năng lực giúp Lục Nguyên thì chắc họ sẽ hết lòng giúp.

    Đây chính là bằng hữu.

    Nơi có bằng hữu, cho dù là thế giới dưới đất tối tăm cũng vui sướng nhiều.

    ……..

    Ba người tiếp tục cầm đuốc đi trong thế giới dưới đất.

    Diệp Phương bỗng lên tiếng:

    - Ủa, có một ám hiệu!

    Lục Nguyên tiến lên xem, mặt lập tức biến sắc.

    Đó là ám hiệu biểu thị gần đó có nguy hiểm.

    Mỗi tiên môn đều có ám hiệu đặc biệt riêng, vào lúc cần thiết truyền tải rất nhiều ý nghĩa.

    Tất nhiên học ám hiệu khá là phức tạp, một môn học vấn.

    Lập ám hiệu thì có giải ám hiệu, cho đến nay, ám hiệu các tiên môn không ngừng thay đổi biến đổi, không ngừng sinh ra biến hóa.

    Làm đệ tử chân truyền tương lai phải đảm đương một phía thì tất nhiên có học ám hiệu.

    Từ lúc nhỏ, mười một năm nay hắn đã học qua ba bộ ám hiệu.

    Hai bộ trước vì có người phá giải nên từ bỏ không dùng.

    Có thể nói hắn học ám hiệu không giỏi lắm, quen thói lười trừ hứng thú với luyện kiếm ra mấy cái khác hứng thú thiếu thiếu, cho nên môn học khác không được tốt.

    Tuy nhiên cho dù học ám hiệu có dở thế nào cũng nhận ra ám hiệu này biểu thị gần đó có nguy hiểm.

    Lục Nguyên lập tức nghe thấy tiến đánh nhau.

    - Chúng ta đi qua!

    Lục Nguyên vọt tới trước, Diệp Phương, Diệp Viên lập tức theo sau.

    Chạy theo lập tức phát hiện đằng trước có đánh nhau, nhưng khi hắn tới nơi thì trận đánh đã kết thúc.

    Bên cạnh nhân loại đã lóe ánh sáng bùa chú xanh nhạt.

    Đừng nhìn lá bùa lóe ánh sáng xanh nhạt mỏng manh, nhưng mặc kệ Tu La luyện khí lục tầng công kích thế nào cũng không đánh phá được.

    Đây là bùa hộ mệnh phòng thân Sở Phi sư thúc phát, Lục Nguyên lập tức đoán ra được.

    Hắn thấy trong bùa hộ mệnh phòng thân vuông vức một cô gái, chính là tam sư tỷ Lăng Ngọc Châu.

    Lúc này tam sư tỷ Lăng Ngọc Châu đã dẫn động bùa hộ mệnh phòng thân, tự động bị đào thải lần rèn luyện này.

    Lục Nguyên nói:

    - Xem ra ta tới chậm.

    - A, là ngươi à, lục sư đệ.

    Lăng Ngọc Châu vẻ mặt hơi tiếc nuối nói:

    - Cẩn thận, đối thủ là Tu La cảnh giới luyện khí lục tầng.

    Tu La công kích khá nhanh, tứ chi đều biến thành vũ khí, biến chiêu cực kỳ quái dị, rất khó đối phó.

    Mới rồi Lý Nguyên Bạch chỉ mười chiêu liền bị Tu La đánh đến phải dẫn động bùa hộ mệnh phòng thân.

    Nếu không có bùa hộ mệnh phòng thân trong người chỉ sợ nàng đã chết trong tay Tu La.

    Đối với Tu La cực kỳ cuồng mãnh, công kích cuồng dã, bá đạo, xuất quỷ nhập thần thì nàng hơi sợ, sợ Lục Nguyên không biết nên nhắc nhở một tiếng.

    - Biết rồi.

    Lục Nguyên nhún vai, không để ý Lăng Ngọc Châu nhắc nhở, đối thủ đẳng cấp nhiêu đó thôi.

    Dưỡng Ngô kiếm bắn ra khỏi vỏ, kiếm quang như luồng sáng xanh đâm hướng Tu La.

    Con Tu La đang lo lắng không làm gì được Lý Nguyên Bạch trong phù quang, không lấy được khối huyết thực này, rất là giận dữ, kết quả đến ba huyết thực khác thì hú quái dị.

    Sướng quá.

    Nó lập tức nhào hướng Lục Nguyên, định bắt lấy huyết thực nhân loại này.

    Lục Nguyên đánh với Tu La đẳng cấp này đã có kinh nghiệm, không vội đánh bại đối thủ mà thử mình hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý.

    Tay xuất hiện Trường Hồng kiếm, nhưng mới hơn mười chiêu đã ép Tu La hoàn toàn rơi vào kiếm võng.

    Muốn con Tu La đi lên thì nó chỉ có nước lên, không dám hướng nơi khác.

    Muốn con Tu La sang phải thì nó tuyệt đối chỉ sang phải, ngay cả góc độ cũng bị Lục Nguyên khống chế.

    Trường kiếm trong tay, khống chế đối thủ.

    Đây chính là hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý, quả thực đã ghiền, so với lúc trước từng chiêu chỉ hướng sơ hở đối thủ thì đã hơn nhiều.

    Lục Nguyên càng đánh càng sướng tay, tùy ý xuất chiêu, tùy ý ra chiêu, không cần chiêu thức cố định.

    Lăng Ngọc Châu trợn mắt há hốc mồm.

    Khi nàng đụng phải con Tu La này mười chiêu đã bị đánh phải lấy ra bùa hộ mệnh phòng thân, biết rõ Tu La đó đáng sợ.

    Tốc độ, công kích đáng sợ, góc độ công kích quái dị khó đoán đều khắc sâu ấn tượng trong đầu Lăng Ngọc Châu.

    Kết quả bây giờ Lăng Ngọc Châu thấy Tu La luyện khí lục tầng mình hoàn toàn không địch lại, khiến mình thấy đáng sợ ở dưới kiếm lục sư đệ tựa con rối, tất cả như bị lục sư đệ khống chế.

    Lăng Ngọc Châu cũng là người học kiếm, biết đây là kết quả kiếm thuật tạo thành.

    Đây là loại kiếm thuật đáng sợ cỡ nào chứ!

    Lăng Ngọc Châu ngây như phỗng.

    Còn về Diệp Phương, Diệp Viên, hai người đã nhìn quen kiếm thuật tinh diệu đến cực điểm này của Lục Nguyên.

    Nói cách khác, sớm bị kích thích quen, nhàm rồi, nếu mỗi lần đều chấn kinh thì dây thần kinh của họ sớm đứt.

    Nhưng tại sao Diệp Phương, Diệp Viên cảm thấy trong lòng mình có xúc động muốn khóc đâu.

    Thật lâu sau Lăng Ngọc Châu mới nói:

    - Đúng rồi, báo cho các ngươi biết một tiếng, dường như bây giờ thế giới dưới đất tám đệ tử chân truyền Bắc phong chúng ta trừ ba người các ngươi, bao gồm cả ta, năm đệ tử chân truyền đều bị đào thải rồi.

    Lăng Ngọc Châu nhắc nhở rằng:

    - Nam phong bảy đệ tử chân truyền bây giờ chỉ mới có hai bị loại bỏ.

    Lần này Bắc phong chúng ta và Nam phong so bì đã tụt hậu nhiều.

    Lăng Ngọc Châu nói:

    - Bây giờ phải dựa vào các ngươi rồi.

    Đương nói nàng nói là vậy thôi, kỳ thực chỉ dựa vào một mình Lục Nguyên thay Bắc phong giành lại mặt mũi, đừng thua quá thảm.

    Vinh dự của Bắc phong là vinh dự của mọi người.

    Cách giáo dục kiểu tinh anh của Hoa Sơn Tiên Môn, các tinh anh bị bồi dưỡng ra có lòng hướng về môn phái rất mạnh.

    Ba người.

    Một con gà nướng.

    Một bình rượu.

    Gà nước là phong huân thiêu kê nổi tiếng Đông Lục huyện, ăn hơi khô chút nhưng phối hợp ngũ lương hoàng tửu của Đông Lục huyện thì tuyệt vời.

    Gà nướng và hoàng tửu đều là Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi từ thế giới mặt đất mang tới.

    Khi ba người Lục Nguyên chạy đến thì bùa hộ mệnh phòng thân của Lăng Ngọc Châu bị Tu La cuồng mãnh công kích buộc phát động.

    Loại bùa hộ mệnh này một khi phát động thì đánh mất tư cách rèn luyện lần này, bị đào thải khỏi cuộc chơi.

    Đương nhiên bùa hộ mệnh không khả năng mãi mãi chống đỡ, chỉ có thể chống một thời gian, nhờ vào Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi, Phi Nhạn Kiếm Tiên Cố Phi hai vị tiền bối kiếm tiên nhân kiếm hợp nhất, kiếm và thân hợp tiến đến cứu giúp.

    Lần này Lục Nguyên đột nhiên xuất hiện giải quyết con Tu La luyện khí lục tầng.

    Nhưng hiển nhiên Sở Phi sư thúc trên mặt đất không hay biết.

    Gã lập tức nhân kiếm hợp nhất ngự kiếm đến cứu giúp.

    Kết quả khi tới gặp gỡ Lục Nguyên, vừa lúc gã mang theo ít thức ăn, điều này khiến ba người Lục Nguyên ăn Ích Cốc đan phát ngán cướp đi.

    Ba ăn hàng, đây là suy nghĩ của Sở Phi sau khi đi.

    Lại nói gà nướng đang nướng trên cái giá, một lúc sau làm nóng nó lên.

    Tiếc là gà nướng không nhiều, chỉ một con, rượu cũng không nhiều, chỉ một bình.

    Ba ăn hàng muốn chia cũng không đủ.

    Gà nướng đang ở trên cái giá.

    Diệp Phương bỗng nói:

    - Đúng rồi, lục sư huynh, tam sư tỷ nói bây giờ tám đệ tử chân truyền Bắc phong chúng ta chỉ còn lại ba người mình ở thế giới dưới đất, năm người khác đã mất tư cách rèn luyện đợt này.

    Bên Nam phong nghe nói chỉ hai người bị loại bỏ, vẫn còn năm đệ tử chân truyền, áp lực lớn quá chứ.

    Lục Nguyên lười biếng nói:

    - Đừng nghĩ nhiều quá, chúng ta cố gắng hết sức là được.

    Còn về cuối cùng có giành lấy mặt mũi cho phong hay không, ngươi không mệt hả?

    Nghĩ nhiều như vậy.

    Chậc chậc, thật là bị sư phụ của ngươi ảnh hưởng.

    Diệp Phương nghĩ lại thấy cũng đúng, làm tròn bổn phận của mình là đủ, nghĩ nhiều quá cũng không có ích gì.

    Tất nhiên dù gã thầm đồng ý nhưng ngoài miệng không chịu thua.

    Gã nói:

    - Xì, lục sư huynh, giờ ngươi cứng miệng vậy chứ đứng trước mặt sư phụ ta ngươi cũng không dám thở mạnh nữa là.

    Lục Nguyên gật đầu nói:

    - Hết cách thôi, khí thế sư phụ ngươi quá cường đại.

    Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho, mỗi tiếng nói hành động, từng cử chỉ đều như quân tử cổ.

    Đừng nói đám hậu bối đệ tử chúng ta, e rằng đệ cửu đại sư thúc, các sư bá không sợ khí thế sư phụ ngươi không có mấy ai.

    Nghĩ tới Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho luôn nghiêm mặt, bộ dáng cực kỳ nghiêm khắc thì Lục Nguyên, Diệp Viên bật cười.

    Tuy Diệp Phương muốn cười nhưng đệ tử không trách sư phụ sai, nên mặt vẫn rất nghiêm.

    Lúc này gà nướng phát ra từng đợt mùi thơm.

    Lục Nguyên, Diệp Phương, Diệp Viên, ba người cùng nhận ra một vấn đề.

    Chỉ có một con gà, một bình rượu, sao mà chia.

    Chương 55+56: Tà ma ngoại đạo

    Lục Nguyên cười cười, Dưỡng Ngô kiếm đã ra khỏi vỏ:

    - Quy tắc cũ, ai kiếm thuật giỏi thì ai được tối đa một nửa.

    Diệp Phương kêu gào:

    - Vô sỉ!

    Diệp Viên gật đầu:

    - Vô sỉ thật.

    Bây giờ ngươi so kiếm thuật với chúng ta, không biết ngượng à?

    Quy tắc ban đầu là so kiếm thuật giành món ngon rượu ngon, luôn là vậy.

    Nhưng bây giờ kiếm thuật của Lục Nguyên cao hơn hai người này, cho nên Diệp Phương, Diệp Viên liên tiếp la vô sỉ.

    Lục Nguyên không cho là đúng, Dưỡng Ngô kiếm rút khỏi vỏ đâm hướng Diệp Phương, Diệp Viên.

    Phương Chính kiếm của Diệp Phương, Họa Viên kiếm của Diệp Viên cùng rút ra.

    Kiếm thuật hai người so với lúc xuống thế giới dưới đất thì cao chút, nếu muốn lấy kiếm thuật so thì thử một lần xem.

    Kiếm thuật không còn bó buộc vào chiêu pháp, chiêu thức, đương nhiên không phải nói hai người Diệp Phương, Diệp Viên đã tới tầng thứ hai kiếm thuật, nhưng họ đã hiểu ý nghĩa này.

    Họ đã hướng tới tầng thứ hai kiếm thuật không bó buộc kiếm chiêu, tiến hóa đến tùy tâm tùy ý ra chiêu.

    Tiến hóa này cần thời gian không ngắn.

    Diệp Phương học kiếm pháp có nề nếp, nhưng giữa trật tự lại có khí thế vô cùng.

    Sư phụ Quân Tử Kiếm Tiên đều có loại kiếm phong này, mỗi người dùng kiếm có phong cách riêng, cao thủ càng cao thì càng rõ ràng, loại phong cách này mạnh mẽ thì sẽ ảnh hưởng đến đệ tử của mình.

    Họa Viên kiếm của Diệp Viên ở không trung vạch vòng tròn chặn Lục Nguyên, hiển nhiên hai người muốn cùng đối phó hắn.

    Lục Nguyên cười cười, lại dám hai người cùng đối phó mình, nhưng có khả năng không?

    Hai người này trong kiếm thuật có sơ hở, dù sao mình đã quá quen kiếm pháp của họ.

    Tùy tay chỉ hướng sơ hở, từng chiêu ép sát, chưa đến mười chiêu đã đánh bay trường kiếm hai người ra xa.

    Lại chọc một cái, chém rớt một nửa gà nướng, rượu cũng đổ phân nửa.

    - Ngại thật, ha ha.

    - Vô liêm sỉ!

    Đợi ăn một bữa cơm, tuy một chút này còn kém xa định nghĩa ăn no nhưng tốt hơn Ích Cốc đan lạt thếch rất nhiều.

    Ăn uống xong xuôi tiếp tục xuất phát.

    Ăn xong lại đi, kết quả nửa ngày không đụng tới một con yêu ma.

    Dường như gần đây không gặp bao nhiêu yêu ma.

    Diệp Phương nhướng mày hỏi:

    - Yêu ma đâu?

    Sao dạo này không thấy nhỉ?

    Lục Nguyên phản bác nói:

    - Nguyệt Ma Môn này chỉ là một môn phái tiểu hình yêu ma dưới đất, dưới tay môn chủ Nguyệt Tu La chỉ vài chục yêu ma lớn nhỏ thôi.

    Giờ rơi vào tay chúng ta chừng hai mươi con, ở đâu ra nhiều yêu ma vậy.

    Lại đi một lúc, đằng trước ánh sáng xanh mông lung.

    Có kinh nghiệm Lăng Ngọc Châu, Lục Nguyên lập tức phát hiện đó chắc là bùa hộ mệnh phòng thân dâng lên ánh sáng xanh, tức là nói chỗ này chắc có đệ tử chân truyền Bắc phong hay Nam phong.

    Bắc phong nghe nói trừ ba người hắn ra, năm đệ tử chân truyền khác đều bị đào thải.

    Vậy thì đây chắc là đệ tử chân truyền Nam phong.

    Lục Nguyên nói:

    - Đi nhìn xem đi.

    Hai người khác gật đầu.

    Ba người lập tức đi qua, không vội vã.

    Một lát sáu thấy người nằm đầy đất, trên người ai cũng tỏa ra ánh sáng xanh nhạt.

    Kỳ thực dùng đầy đất để hình dung thì hơi phóng đại, nằm trên mắt đất tổng cộng mới năm người thôi.

    Nhưng trong thế giới dưới đất rất ít gặp con người, thấy năm người thì bất giác dùng từ người đầy đất.

    - Đây là?

    Lục Nguyên ngây ngẩn, lập tức hiểu ra.

    Đây là năm đệ tử chân truyền Nam phong bị loại bỏ.

    Trong phút chốc Lục Nguyên nghĩ thông rất nhiều vấn đề.

    Thế giới dưới đất này vô cùng nguy hiểm, thậm chí có Tu La luyện khí kỳ thất tầng, theo lý thì đệ tử chân truyền bình thường không chống nổi được.

    Nhưng bây giờ xem ra chắc trong đệ tử chân truyền Nam phong năm người tụ tập một chỗ.

    Sức một người nhỏ, sức năm người to, tập trung một chỗ cộng thêm kiếm thuật huyền bí, tinh diệu của kiếm tông Nam phong, có thể chống chọi đến bây giờ là bình thường.

    Lúc này bên Diệp Phương đã hỏi ra chuyện, hóa ra họ đụng phải Nguyệt Tu La nên toàn quân bị diệt.

    Nguyệt Tu La, chủ nhân Nguyệt Ma Môn.

    Đụng phải Nguyệt Tu La, năm người hợp tác chẳng đáng là gì.

    Nên mới có tình hình trước mắt hắn.

    Diệp Phương nói:

    - Bây giờ khu vực thế giới dưới đất chắc chỉ có ba người chúng ta.

    - Không sai.

    Diệp Viên cũng nói:

    - Sao cảm giác áp lực lớn quá.

    Lục Nguyên tổng kết rằng:

    - Thôi đi, bình tĩnh lại, làm hết sức mình.

    Đúng vậy, chỉ có thể làm hết sức.

    Đây chỉ là một lần rèn luyện.

    Lần rèn luyện này cho đến nay xem như đạt thành mục đích.

    Mục đích rèn luyện vốn không phải muốn đệ tử chân truyền đối phó môn chủ Nguyệt Ma Môn Nguyệt Tu La, chỉ là muốn các đệ tử chân truyền lần đầu tiên cùng yêu ma dưới đất chiến đấu, lần đầu tiên chiến đấu tại thế giới dưới đất.

    Khi sấm vang, rắn, rốt cuộc biến thành rồng hay thành trùng.

    Đây là mục đích rèn luyện.

    Bây giờ Lục Nguyên, Diệp Phương, Diệp Viên đều ở thế giới dưới đất đã lâu, cũng ứng đối không ít Tu La.

    Mục đích lần rèn luyện đã đạt thành, có thể xem như hoàn thành rồi.

    Trên cơ bản lần rèn luyện này đã hoàn thành, bây giờ còn ở lại thế giới dưới đất chẳng qua thêm nhiệm vụ phụ, xem chủ nhân Nguyệt Ma Môn Nguyệt Tu La rốt cuộc mạnh cỡ nào.

    Nếu đã rèn luyện hoàn thành vượt qua, tiếp theo chỉ là kèm thêm, tại sao phải có áp lực?

    Con người phải học thả lỏng mình, học tự do.

    Lục Nguyên tính tình trước giờ đều là trời sụp xuống làm chăn đắp, vui vẻ sống qua mỗi ngày.

    Lúc này truyền đến tiếng cười yểu điệu:

    - Ha ha ha ha, lại có một số hậu bối đến chơi với ta.

    Tiếng cười yếu ớt vang lên bất tận, xung quanh tràn đầy tiếng cười.

    Bỗng bên này đột nhiên tỏa ánh sáng, phút chốc vô số nhiên tinh thạch ở bên cạnh lóe sáng.

    Phía trước không xa đứng một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp đang cười duyên.

    Đích thực là một người phụ nữ rất đẹp.

    Không nói khác, bộ ngực, đùi đẹp không thể chê, trừ chiều cao.

    Tu La này chiều cao sợ rằng gần sáu thước, so với người đàn ông nhân loại bình thường cao hơn nhiều.

    Tất nhiên so với nam Tu La trong Tu La tộc thì xinh xắn đáng yêu.

    Tu La tộc chính là một chi nhánh lớn yêu ma dưới đất.

    Chi nhánh lớn này có chút quái.

    Tu La tộc dù là nam hay nữ đều cao hơn nhân loại bình thường nhiều, đàn ông Tu La tộc càng cao vô cùng, gần một trượng.

    Người đàn ông Tu La tộc ai nấy vô cùng xấu xí, ngược lại đàn bà Tu La tộc thì như tiên giáng trần, khiến người động lòng.

    Tu La trước mắt cao hơn Lục Nguyên chút, khiến hắn mở mắt là nữ Tu La ăn mặc rộng rãi thật.

    Ngực lộ phân nửa, lộ rốn, lộ cả chân dài, đùi đẹp trắng như tuyết.

    Lục Nguyên sống cả đời chưa từng thấy cách ăn mặc mát mẻ như vậy.

    Trong ấn tượng của hắn, phụ nữ ai nấy mặc đồ kín mít, ngực, eo, chân, mấy chỗ đó chỉ có thể cho tướng công xem, trừ con gái thanh lâu.

    Tà ma ngoại đạo quả nhiên là tà ma ngoại đạo.

    Thật là bại hoại phong hóa.

    Quá thấp kém.

    Ngoài miệng nói thấp kém nhưng mắt Lục Nguyên nhìn chằm chằm đệ thập đại đệ tử chân truyềnu tiên.

    Lục Nguyên tính tình lười biếng, không nghiêm túc, mắt nhìn chút cũng là bình thường.

    Đương nhiên khi mắt ăn bớt người ta nhưng tay đã ấn chuôi Dưỡng Ngô kiếm, tùy thời phát động.

    Đệ thập đại đệ tử chân truyềnu tiên chắc chắn là chủ Nguyệt Ma Môn, để hắn thử một lần xem chủ Nguyệt Ma Môn rốt cuộc có bản lĩnh gì.

    Nguyệt Tu La tức giận quát một tiếng:

    - Hậu bối Hoa Sơn Tiên Môn, xem số đầu trong bao các người cõng thì chính là ba người các ngươi giết môn nhân ta nhiều nhất!

    So với tổ năm người trước đó còn nhiều hơn, đáng giận!

    Năm người một tổ tất nhiên là nói năm đệ tử chân truyền Nam phong.

    Đương nhiên chiến đấu giống ngũ đại tiên môn với yêu ma dưới đất đích thực không cần nói nhảm.

    Trong Hoa Sơn Tiên Môn nhận giáo dục trước nay là đụng tới yêu ma dưới đất thì không nói nhiều, rút kiếm giết.

    yêu ma dưới đất trước giờ luôn đem tu tiên giả tiên môn là huyết thực khí huyết dồi dào, tất nhiên không nói hai lời liền giết.

    Đây chính là ngũ đại tiên môn và yêu ma dưới đất.

    Kỳ thực nhiều năm như vậy có một số người muốn hai bên hòa bình ở chung.

    Trong những người đó có Hoa Sơn Tiên Môn nhân, cũng có yêu ma dưới đất.

    Nhưng mặc kệ là bên nào đều không ngoại lệ thất bại.

    Những kẻ muốn hai phe hòa bình chung sống không chút ngoài ý muốn bị bánh xe lịch sử nghiền thành phấn.

    Lục Nguyên chưa bao giờ là người cố gắng gì nhiều, chăm chỉ nhiều.

    Dù sao làm theo sư môn sai bảo, gặp yêu ma rút kiếm liền giết, rất đơn giản, thích hợp tính tình lười của mình.

    Cái gì muốn nghịch thiên khiến hai bên ở chung hòa bình, thật có lỗi, chưa từng nghĩ đến điều này.

    Lục Nguyên đã rút ra Dưỡng Ngô kiếm, nhưng Nguyệt Tu La càng nhanh.

    Nguyệt Tu La vọt tới, đến trước mắt Lục Nguyên, một chân đạp từ đầu hắn xuống.

    Chân dài đá cực nhanh, đánh tới ngay mặt, lúc này đã không còn lựa chọn nào khác.

    Lục Nguyên dùng Dưỡng Ngô kiếm chắn ngang.

    *Ầm!*

    Nguyệt Tu La chân dài cứng rắn tựa như sắt thép.

    Lục Nguyên nét mặt lộ vui sướng, mới rồi giao đấu đã cảm giác tới rồi, pháp lực của Nguyệt Tu La không khủng bố như hắn đã tưởng, chắc là luyện khí kỳ đệ bát tầng tế kinh vi mạch.

    Luyện khí kỳ tổng cộng mười tầng, trong đó có hai cửa khó đột phát.

    Một là đệ ngũ tầng tiểu chu thiên.

    Một khi luyện thông đệ ngũ tầng tiểu chu thiên, pháp lực trong người hùng hậu hơn trước nhiều.

    Thứ hai là luyện khí kỳ đệ lục tầng luyện khí thành cương, một khi đến bước đó, pháp lực sẽ do lượng sinh ra biến chất, biến đỏi mạnh hơn trước nhiều.

    Luyện khí ngũ tầng rất khó đối kháng với luyện khí lục tầng.

    Luyện khí thất tầng ngự khí ly thể kỳ thực là thêm năng lực ngự khí ly thể thôi.

    Đệ bát tầng tế kinh vi mạch là đem pháp lực luyện đến tế kinh vi mạch, pháp lực sẽ có tiến bộ không sai.

    Nói đơn giản là luyện khí kỳ đệ bát tầng tế kinh tuy rằng cường đại hơn luyện khí kỳ đệ lục tầng luyện khí thành cương, nhưng chỉ là tăng mặt pháp lực hơn chút thôi.

    Thêm một năng lực ngự khí ly thể, cái khác không biến đổi nhiều.

    Lục Nguyên ở trong lòng miễn cưỡng nhận xét, phát hiện hắn cố gắng có thể chống được.

    Nếu đối thủ là luyện khí kỳ cửu tầng đại chu thiên vậy không còn nước đánh.

    Pháp lực luyện khí kỳ cửu tầng đại chu thiên gần như đến cửa luyện khí kỳ, vượt xa bất đẳng cấp nào bên dưới, lượng cách biệt lớn đến không thể tả.

    Nếu là vậy thì Lục Nguyên chỉ có nước trực tiếp nhận thua.

    May là đối thủ vẫn là luyện khí kỳ đệ bát tầng tế kinh vi mạch, coi như may mắn.

    Lục Nguyên vốn tưởng mình may mắn, đối thủ dễ đối phó.

    Kết quả hắn liền phát hiện mình sai rồi, sai mười phần mười.

    Chỉ thấy Nguyệt Tu La tùy ý động, liền có một thổ khôi lỗi từ dưới đất chui lên.

    Loại thổ khôi lỗi không khác nhân loại lắm, vàng vọt, không mắt không tai.

    Đây còn chưa kết thúc, lập tức có càng nhiều thổ khôi lỗi chui ra.

    Chết tiệt, Nguyệt Tu La không chỉ có năng lực chiến đấu ngay mặt còn có thể triệu hoán ra thật nhiều thổ khôi lỗi, tay vung lên là dựng lên thổ khôi lỗi.

    Thực lực đám thổ khôi lỗi không cao nhưng cũng cỡ cảnh giới luyện khí nhị tầng, tam tầng, tứ tầng, cố lượng lại nhiều.

    Từng con từng con do mặt đất biến hóa ra.

    Chết tiệt!

    Lục Nguyên liên tục kêu đáng chết, một đối thủ Nguyệt Tu La là đủ rồi, đừng nói đến nhiều thổ khôi lỗi.

    Diệp Phương, Diệp Viên, bọn họ cũng rơi vào khổ chiến.

    Một hơi ra mười mấy thổ khôi lỗi, xem tình hình dường như biến ngày càng nhiều.

    Khổ chiến!

    Đây là từ khi Lục Nguyêny lĩnh ngộ kiếm ý lần đầu rơi vào khổ chiến.

    Có đại địch như Nguyệt Tu La chặn, xung quanh còn có không ít thổ khôi lỗi công kích.

    yêu ma dưới đất quả nhiên không dễ chọc, chỉ là một môn chủ môn phái dưới chót đã đủ khiến mình rơi vào khổ chiến rồi.

    Lục Nguyên cảm thấy trước đây mình hơi sơ sẩy, tự kiêu.

    Lục Nguyên đang tự kiểm điểm.

    Đột nhiên thực lực tăng vọt, thổ vương triệu hoán lệnh tăng tiến, trong thời gian ngắn hơi tự đắc.

    Nhưng không thể quá mức tự đắc, tương lai đường còn rất dài, mình mới bước ra một bước nhỏ thôi.

    Được rồi, đợi xong lần rèn luyện này, quay về Hoa Sơn Bắc phong tĩnh dưỡng một đoạn thời gian, tẩm trong đồ ngon rượu ngon một lúc thì chắc tâm tình sẽ trở lại như lúc ban đầu.

    Một mảnh sáng sủa.

    Ở thế giới dưới đất không phải hoàn toàn tối tăm.

    Thế giới dưới đất đa số địa khu là tối đen nhưng có không ít nơi bởi vì các loại đá trang sức hoặc thứ gì khác nên vẫn rất sáng sủa.

    Tựa như một đế quốc nghèo khổ, dù dân chúng có nghèo hơn nhưng quý tộc quan quân thượng tầng vẫn sinh hoạt rất tốt.

    Nơi này tràn ngập ánh sáng.

    Công kích của Nguyệt Tu La ngày càng nhanh, ngày càng độc.

    Xem ả vô cùng mềm mại nhưng giống như nam Tu La, các nơi trên người đều có thể làm vũ khí, vô cùng sắc bén, tựa sắt thép.

    Pháp lực của ả là luyện khí kỳ đệ bát tầng tế kinh vi mạch, pháp lực mạnh hơn Lục Nguyên nhiều.

    Bên cạnh còn có không ít thổ khôi lỗi cùng tấn công.

    Những thổ khôi lỗi có lực công kích không tính cao nhưng tốt xấu là pháp lực luyện khí nhị tầng, tam tầng, tứ tầng, cộng thêm số lượng nhiều, không dễ đối phó.

    Lúc này Lục Nguyên hoàn toàn rơi vào trong khổ chiến.

    Đây là từ khi hắn lĩnh ngộ kiếm ý lần đầu tiên rơi vào khổ chiến.

    Dưỡng Ngô kiếm trong tay trái chắn phải đỡ, mỗi lần Nguyệt Tu La tấn công là kiếm sẽ kèm thêm chiêu Vân Ý Miên Miên.

    Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm là một bộ kiếm pháp khá huyền ảo, do đệ nhị đại tổ sư Bắc phong sáng chế ra.

    Bộ kiếm pháp này chính là kiếm pháp trấn phong của Bắc phong.

    Hoa Sơn ngũ phong mỗi một phong kỳ thực có khá nhiều kiếm pháp.

    Nhưng có thể xưng là kiếm pháp trấn phong cơ bản là tuyệt học trong tuyệt học, rất lợi hại.

    Còn kiếm pháp trấn môn thì càng hiếm hoi, càng tuyệt vời, càng khó được.

    Tất nhiên muốn tập kiếm pháp trấn môn thì khó khăn càng cao.

    Bộ kiếm pháp Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm không chỉ tập trung vào chiêu thức mà còn có pháp lực.

    Ví dụ chiêu Vân Ý Miên Miên căn bản không phải phá giải chiêu thức địch quân mà khiến kiếm thế của mình kèm chút vân ý.

    Lấy thế Vân Ý Miên Miên, vân ý vô tận khiến pháp lực kẻ địch đánh trên người ngươi sẽ bị vân vô biên vô tận triệt tiêu hết.

    Vân Ý Miên Miên phủ trên Dưỡng Ngô kiếm, pháp lực Nguyệt Tu La đánh tới kỳ thực mỗi lần bị triệt tiêu không ít, nếu không thì sợ rằng hắn không cách nào đánh với Nguyệt Tu La luyện khí bá tầng.

    Đây vốn là cách đệ tử đại môn phái có tuyệt kỹ công pháp khi dễ người môn phái nhỏ không có tuyệt kỹ.

    Đại môn phái đương nhiên có rất nhiều tuyệt học.

    Sử dụng tốt những thứ đó thì dù pháp lực kém hơn môn phái nhỏ một chút, khi dùng tuyệt học thì có thể lấp đầy không ít.

    Chương 57+58: Phản kích

    Đương nhiên Nguyệt Tu La có luyện khí bát tầng, pháp lực hùng hậu như vậy vượt qua Lục Nguyên hai tầng tạo thành áp lực khá lớn cho hắn.

    Lục Nguyên chắn trái đỡ phải, đã rơi vào khổ chiến.

    Lục Nguyên rơi vào khổ chiến, bên kia Diệp Phương, Diệp Viên càng thảm hơn.

    Còn lại mười mấy con thổ khôi lỗi bao vây Diệp Phương, Diệp Viên.

    Bản thân đám thổ khôi lỗi thực lực kém chút nhưng số lượng quá nhiều.

    Nếu không đâm vào chỗ yếu thì những thổ khôi lỗi sẽ không tán đi, cũng không sợ đau, khiến người nhức đầu.

    Phía Diệp Viên đỡ chút, Họa Viên kiếm múa may, ở không khí vạch kiếm ảnh hình tròn phòng ngự thổ khôi lỗi bốn phía.

    Bên Diệp Phương thì tệ chút.

    Diệp Phương múa Phương Chính kiếm, kiếm thức ngay ngắn, phòng thủ khá chật vật.

    Không phải vì kiếm pháp của gã kém hơn Diệp Viên mả bởi kiếm pháp Diệp Phương luyện ngay ngắn, từng chiêu từng thức đều thẳng tắp.

    Kiếm thế như vậy khi tấn công tất nhiên vô cùng sắc bén, phòng ngự thì kém rất nhiều.

    So sánh thì kiếm pháp, kiếm thế hình tròn của Diệp Viên rất có lợ cho phòng ngự nhưng tấn công thì không, uy lực tấn công không đầy đủ.

    Kiếm pháp của Diệp Phương đích thực không thích hợp phòng thủ, chiêu thức đến đi bị thổ khôi lỗi liên tục đánh trúng.

    Rốt cuộc khi một con thổ khôi lỗi đánh trúng sau gáy gã thì màn sáng xanh nhạt lóe lên, bùa hộ mệnh phòng thân dựng lên.

    Khi màn sáng xanh dựng lênđám thổ khôi lỗi không tấn công gã mà hướng về Diệp Viên.

    Diệp Viên phòng thủ đích thực không sai, nhưng khi thổ khôi lỗi tấn công hai người đều dồn về phía gã thì rốt cuộc không chống đỡ nổi nữa.

    Lại ra mười chiêu, gã bất đắc dĩ dựng lên màn sáng xanh nhạt.

    Lần này mười mấy thổ khôi lỗi cộng thêm Nguyệt Tu La chủ công đều hướng về Lục Nguyên.

    Lục Nguyên chịu áp lực lớn đến cực điểm.

    Diệp Phương, Diệp Viên thầm nghĩ, xem ra lần này đối phó Nguyệt Tu La thất bại rồi, nhưng lần rèn luyện dưới đất có thể tới bước này xem như hoàn mỹ.

    Dù cuối cùng không đánh bại Nguyệt Tu La hơi đáng tiếc nhưng đã không tệ, hai người coi như vừa lòng.

    Lục Nguyên đột nhiên mở miệng:

    - Kỳ thực lần rèn luyện đến mức này, lấy tính tình làm biếng của ta thì xem như hoàn mỹ rồi.

    Chỉ là ngươi đến trước mắt, không đánh ngã ngươi thì hơi đáng tiếc.

    Nguyệt Tu La nghe vậy cười ra tiếng, nói:

    - Thật là một hậu bối đáng yêu, lại dám có ý định đánh bại ta?

    Sao có thể chứ, không biết tự lượng sức mình.

    - Có phải là không biết lượng sức hay không phải thử mới biết.

    Lục Nguyên bỗng phát hiện nỗi hiếu thắng trong lòng bị kích phát.

    Dưỡng Ngô kiếm đột nhiên vèo vèo liên tục tấn công, kiếm phong lạnh lẽo, kiếm quang chớp lóe, liên tiếp vài kiếm đông hướng Nguyệt Tu La, nói chính xác hơn là ngón chân trái của ả.

    Tất cả pháp lực của hắn đều tuôn vào Dưỡng Ngô kiếm, hạo nhiên khí của kiếm càng tăng lên, kiếm quang sáng ngời.

    Trước kiếm quang sắc bén, Nguyệt Tu La cau mày, không lẽ hậu bối tiên môn này phát hiện cái gì?

    Diệp Phương, Diệp Viên kinh ngạc phát hiện khi Lục Nguyên công kích ngón chân trái của Nguyệt Tu La thì gần hai mươi thổ khôi lỗi không động đậy, như là chết đứng vậy.

    Tiếp theo từng kiếm của Lục Nguyên đều tấn công ngón chân trái của Nguyệt Tu La.

    Nguyệt Tu La quát chói tai:

    - Ngươi làm sao phát hiện được!?

    - Đánh lâu như vậy mà không phát hiện thì chẳng phải làđáng cười?

    Lục Nguyên cười cười nói:

    - Mỗi lần ngươi muốn thổ khôi lỗi công kích thì ngón chân trái phải đạp đất mới được.

    Căn cứ năm ngón chân trái đạp đất biến đổi thì thổ khôi lỗi công kích sẽ xảy ra biến đổi tương ứng.

    Những thổ khôi lỗi chỉ do mặt đất ngưng tụ thành, không có trí tuệ, vậy nên chỉ cần khống chế ngón chân trái của ngươi thì đám thổ khôi lỗi sẽ không có tác dụng.

    Đáng tiếc ta phát hiện hơi muộn.

    Đúng rồi, phải cảm ơn thói quen không thích mang giày của ngươi.

    Cái này cũng được?

    Diệp Phương, Diệp Viên há hốc mồm.

    Lục Nguyên nói thì đơn giản nhưng thực hiện không hề dễ dàng chút nào.

    Trong công kích như gió táp mưa sa của Nguyệt Tu La, bị thật nhiều thổ khôi lỗi vây đánh, trái chắn phải chặn đã là khó khăn mà còn có thể bình tĩnh quan sát đối thủ, Diệp Phương, Diệp Viên tự nhân bản thân không có năng lực như vậy.

    Lục Nguyên cười cười, là nụ cười tự tin, nói:

    - Được rồi, mới nãy luôn mặc kệ ngươi tấn công, giờ chắc nên do ta tấn công rồi.

    Lục Nguyên sẽ tấn công vào lúc này cũng là có lý do.

    Thứ nhất, bây giờ Nguyệt Tu La không còn nhiều pháp lực.

    Năm đệ tử chân truyền kiếm tông Nam phong bắt tay nhau không phải dễ đối phó.

    Đệ tử kiếm tông Nam phong có lẽ pháp lực không mạnh bao nhiêu nhưng ai nấy kiếm pháp vô cùng kỳ diệu.

    Trong kiếm tông không biết có bao nhiêu kiếm pháp kỳ lạ hiếm hoi.

    Năm đệ tử chân truyền bắt tay nhau nên tiêu hao không ít pháp lực của Nguyệt Tu La.

    Bây giờ một lần đối ba người chiến đấu lâu như vậy, chắc pháp lực của Nguyệt Tu La lại suy yếu một bậc.

    Thứ hai, Vân Ý Miên Miên trong Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm phủ trên kiếm có thể triệu tiêu một phần pháp lực của đối phương.

    Thứ ba, pháp lực mới bắt đầu khí thế hùng hồn chỉ có thể ngăn cản.

    Một hơi xông xáo, lần hai suy, lần ba kiệt, giờ là lúc khí thế Nguyệt Tu La giảm thấp, tới lúc hắn nên tấn công rồi.

    Nguyệt Tu La phát ra từng tiếng chế giễu.

    Coi như không có thổ khôi lỗi thì ả tự tin chỉ bằng thực lực bản thân vượt qua Lục Nguyên rồi, bây giờ hậu bối này lại dám nói là đơn độc đấu thắng mình, điều này sao có thể?

    Thật là quá buồn cười.

    Khi cười giễu thì Nguyệt Tu La tấn công.

    Lục Nguyên cười cười, xem ra Nguyệt Tu La vẫn cho rằng ả thắng chắc rồi, đáng tiếc, bây giờ tình hình khác biệt.

    GiỠlà lúc mình phản kích.

    Pháp lực toàn thân dồn vào thanh kiếm, Dưỡng Ngô kiếm tỏa kiếm quang sáng ngời.

    Kiếm quang như uông nước chiếu ngọn đuốc xung quanh sáng tỏ thêm.

    Kiếm, động lên.

    Thi triển ra chiêu ‘Phong Lưu Vân Tán’.

    Phong Lưu Vân Tán là chiêu kinh điển nhất trong Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Thi triển ra kiếm chiêu quay quanh đối thủ, tiêu hao pháp lực đối thủ khiến pháp lực kẻ địch bị phong lưu vân tán đi.

    Bây giờ Lục Nguyên là bình tĩnh, pháp lực dồn dập tấn công, pháp lực có chút thiếu hụt, đương nhiên còn một vấn đề chính yếu là ả luôn triệu hoán thổ khôi lỗi.

    Nghĩ đến lúc ả một chọi năm đệ tử chân truyền chắc đang triệu hoán thổ khôi lỗi, thứ này triệu hoán tiêu hao pháp lực khá nhiều, còn liên tục đấu, tiêu hao dĩ nhiên là rất lớn.

    ‘Phong Loạn Vân Loạn’, chiêu này kiếm quang rất loạn, dưới kiếm quang hoàn cảnh chiến đấu đều loạn lên.

    ‘Phong Quá Giang Sơn Bất Lưu Ngân’ là một chiêu thức tập kích rất hiểm, gió thổi qua nước non không để lại dấu tích.

    ‘Vi Phong Phất Diện’, kiếm thức khiến ngươi bất giác trúng chiêu.

    ‘Phong Bất Khả Truy’, kiếm chiêu này trong Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm là chiêu có tốc độ rất nhanh, kiếm quang chỉ như cái bóng thẳng hướng đối thủ.

    Chiêu ‘Vân Quyển Vân Thư’ cực kỳ tự nhiên, cực kỳ tiêu sái, cực kỳ tả ý.

    Trong những chiêu thức này Nguyệt Tu La bất giác rơi vào kiếm chiêu.

    Ban đầu ả định dùng chân trái khống chế thổ khôi lỗi nhưng phát hiện không như ý.

    Chân trải chỉ cần sắp đụng tới mặt đất là kiếm quang lạnh lẽo xẹt qua, khiến chân ả không cách nào đạp đất.

    Dần dần ả phát hiện rơi vào tình trạng càng đáng sợ.

    Bất giác động tác thân thể mình đã bị kiếm thế địch thủ quyết định.

    Không phải Nguyệt Tu La không thể khống chế cơ thể, nhưng ngươi muốn chuyển người xuống nhưng cố tình kiếm quang lóe ánh sáng xẹt qua.

    Trừ phi ngươi chịu để chìa đôi chân cho kiếm quang chặt đứt, nếu không thì không cách nào xuống.

    Ngươi muốn đi trái nhưng kiếm quang xẹt qua trái, không muốn mất mạng thì không dám né bên trái.

    Nguyệt Tu La phát hiện mình bị kiếm thế vây khốn, bị kiếm ý ảnh hưởng, dần bất đắc dĩ.

    Mình tựa con rối của Lục Nguyên vậy.

    Bình thường ả khống chế thổ khôi lỗi, nhưng đây là lần đầu tiên bị người loay hoay như con rồi.

    Giờ Nguyệt Tu La đã hiểu, đối thủ của ả dù tuổi rất trẻ, thoạt trông là nhân loại chưa đến hai mươi tuổi mà kiếm thuật đã xuất thần nhập quá.

    Chết tiệt!

    Bình thường kiếm thuật nhập hóa ít nhất phải là đệ cửu đại chứ?

    Từ khi nào xuất hiện đệ thập đại kiếm thuật nhập hóa vậy?

    Thanh kiếm trong tay, khống chế đối thủ.

    Lục Nguyên có chính là cảm nhận này.

    Đây là đúng là một kiếm nơi này khống chế đối thủ.

    Hành động, sống chết của đối thủ bị khống chế bơir kiếm thế của mình.

    Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm liên miên thi triển ra.

    Kỳ thực Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm có đặc điểm rất lớn đó là đặc điểm vân hệ, càng cuốn lấy đối thủ, đối thủ càng vùng vẫy thì càng như rơi vào đống mây.

    Đương nhiên nói thì nhẹ nhàng chứ Lục Nguyên không hề thoải mái, dù sao pháp lực Nguyệt Tu La cao hơn tới hai tầng cảnh giới, đây còn là tình huống đối thủ tiêu hao một phần pháp lực, hơn nữa ả không có tuyệt học.

    Cách đánh từng chiêu chỉ sơ hở đối phương chắc có thể vượt tiểu cảnh giới thắng đối thủ.

    Tình hình bây giờ hắn lấy trường kiếm khống chế đối thủ chắc là có thể vượt hai tiểu cảnh giới chiến thắng.

    Đây là cực hạn của hắn.

    Không sai, kiếm thuật đích thực rất cường đại nhưng cũng cần pháp lực tương ứng, nếu pháp lực quá yếu, cho dù ngươi có kiếm thuật mạnh hơn nữa cũng không bao nhiêu tác dụng.

    Lúc này Lục Nguyên đã tiêu hao pháp lực rất nhiều, nhưng chìm đắm trong cảnh giới này, kiếm quang chớp lóe, kiếm tích tung bay, dù thân thể mệt mỏi đến cực hạn không còn cảm giác.

    Chính vì Lục Nguyên chìm đắm trong cảnh giới đó nên bên cạnh đến một vị tiền bối kiếm tiên cũng không hay biết.

    Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi đã đến.

    Khi Diệp Phương phát động bùa hộ mệnh phòng thân thì gã cảm giác được rồi, lập tức nhân kiếm hợp nhất ngự kiếm bay đến giải cứu.

    Gã vừa ngự kiếm đến, bước ra kiếm quang trạng thái nhân kiếm hợp nhất nhìn tình hình bên này, kinh ngạc đến bàn tay vuốt râu tạm dừng.

    Đây là…

    Có phải mình nhìn lầm không.

    Thực lực cỡ như tiền bối kiếm tiên Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi đương nhiên sớm nhìn thấu pháp lực là luyện khí kỳ bát tầng, Lục Nguyên chỉ là đỉnh luyện khí kỳ lục tầng thôi, chính giữa pháp lực chênh lệch quá lớn.

    Bây giờ nhìn qua thì Lục Nguyên lại chiếm ưu thế, áp chế Nguyệt Tu La, điều này sao có thể, đây là điều kinh thứ nhất.

    Sở Phi chắp tay sau lưng, thấy ngay thổ khôi lỗi.

    Môn chủ Nguyệt Ma Môn Nguyệt Tu La triệu hoán thổ khôi lỗi rồi?

    Vậy tại sao bây giờ thổ khôi lỗi không động đậy?

    Sở Phi lấy làm lạ.

    Tại tu tiên giới có một số biết triệu hoán ra sinh linh trợ giúp uy lực tác chiến rất lớn, tại sao bây giờ Nguyệt Tu La bị ức chế còn không dùng thổ khôi lỗi?

    Sở Phi có ánh mắt độc cỡ nào, lại là người ngoài cuộc tỉnh táo, liền chú ý đến chân trái Nguyệt Tu La.

    Lục Nguyên luôn chém hướng chân ả, không để chân trái Nguyệt Tu La đạp đất, mặt này có lẽ có gì đó.

    Nhưng càng là vậy thì Sở Phi càng kinh sợ, một người thực lực luyện khí kỳ đệ bát tầng tế kinh vi mạch lại có thể triệu hoán thổ khôi lỗi công kích, người như vậy lại bị một đệ tử hậu bối luyện khí kỳ lục tầng đè áp, đây là kinh thứ hai.

    Sở Phi trong lòng tràn đầy nghi hoặc, quan sát kỹ kiếm pháp Lục Nguyên.

    Gã sớm biết Lục Nguyên lĩnh ngộ kiếm ý, nhưng coi như là lĩnh ngộ kiếm ý thì tối đa chỉ vượt một tầng tiểu cảnh giới thắng địch thôi.

    Bây giờ là vượt hai tầng tiểu cảnh giới áp chế đối thủ.

    Sở Phi nhìn xem, càng nhìn kiếm pháp Lục Nguyên thì càng giật mình.

    Kiếm pháp Lục Nguyên kỳ thực rất đơn giản, chủ yếu là Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm cộng thêm một ít kiếm chiêu căn bản không thành hệ thống, tùy ý ra bảy lẻ tám lạc kiếm chiêu.

    Nhưng chính vì chiêu thức đơn giản như vậy sử dụng càng lộ uy lực, đây là hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý.

    Cấp kiếm ý chia làm sơ lĩnh ngộ, trung kỳ lĩnh ngộ, và hoàn toàn lĩnh ngộ.

    Hoàn toàn lĩnh ngộ!

    Không ngờ là hoàn toàn lĩnh ngộ.

    Lúc này Sở Phi thực là vô cùng hoảng sợ.

    Sở Phi gã cũng là hơn một trăm năm trước mới hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý, khi đó đã hơn một trăm tuổi, bây giờ Lục Nguyên sư điệt tuổi chưa đến hai mươi đã hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý!

    Sở Phi ở một bên quan sát bị hoảng sợ.

    Lục sư điệt này thật là…

    Sở Phi đứng nơi này, tuy chỉ đơn giản chắp tay đứng nhưng tiền bối kiếm tiên Bắc phong đứng đó tạo áp lực khá lớn cho Nguyệt Tu La.

    Vốn Nguyệt Tu La đã bị Lục Nguyên áp chế, giờ lòng căng thẳng thì sai lầm càng nhiều, kết quả là bị Lục Nguyên một chiêu Cuồng Phong Quá Cảnh hoa lệ, Dưỡng Ngô kiếm tựa cuồng phong thổi quét chém đầu Nguyệt Tu La.

    Cuồn cuộn, đầu Nguyệt Tu La lăn trên mặt đất.

    Chiêu cuối cùng Cuồng Phong Quá Cảnh, trường kiếm chỉ xéo đằng trước, Lục Nguyên thở ra hơi dài.

    Kỳ thực mới rồi đấu với Nguyệt Tu La là hắn dốc hết sức lực, pháp lực tiêu hao gần hết, thậm chí đến khúc sau hơi suy kiệt, nhưng chìm đắm trong trạng thái kiếm thuật cực kỳ tuyệt vời nên không biết gì.

    Bây giờ đã qua tinh thần chìm đắm trong kiếm thuật lập tức cảm giác cả người uể oải, Nguyệt Tu La thì đã trống rỗng.

    Nguy hiểm quá.

    Cho dù kiếm thuật của mình tinh diệu đến trình độ này, muốn vượt hai tầng tiểu cảnh giới thắng địch đúng là khó khăn.

    Pháp lực, kiếm thuật, thiếu một thứ cũng không được.

    Lục Nguyên đột nhiên thấy Sở Phi, giật mình nói:

    - A, Sở sư thúc, ngươi ở đó à.

    Sở Phi cười cười nói:

    - Kiếm thuật của ngươi xứng với hai chữ tinh diệu, nhưng kinh nghiệm thực chiến không được tốt lắm.

    Như cấp bậc chúng ta khi đấu với địch thì phải tai nghe sáu hướng mắt nhìn tám phương.

    Sư thúc ta đứng đây lâu như vậy mà ngươi không phát hiện.

    Lục Nguyên đáp:

    - Vâng, đa tạ sư thúc nhắc nhở, sau này sẽ chú ý hơn.

    Đối với câu đáp của Lục Nguyên, Sở Phi khá vừa lòng.

    Sư điệt này không kiêu ngạo nóng nảy, sẽ không vì kiếm thuật tinh diệu, đứng trên đệ thập đại đệ tử mà ngạo mạn, là mầm tốt.

    Chẳng qua trước kia không biết Lục Nguyên làm biếng mà lại là mầm tốt đến thế, xem nhầm rồi.

    Xem ra Lý Nguyên Bạch sư huynh đúng là gừng càng già càng cay.

    Sở Phi nói:

    - Kiếm thuật của ngươi tinh diệu, đứng trên đệ thậpđại nhưng đừng quá kiêu ngạo.

    Trong đệ thập đại đệ tử không ít người pháp lực thắng ngươi.

    Pháp lực là căn cơ tất cả, kiếm khí tông cùng quan trọng, kiếm khí tông cùng quan trọng.

    Gã đang nhắc nhở Lục Nguyên đừng chỉ chú trọng kiếm thuật mà bỏ qua tu hành pháp lực.

    Hoa Sơn Tiên Môn tổng cộng ngũ phong, trong đó có hai phong là kiếm tông.

    kiếm tông truy cầu kiếm pháp hung ác, kỳ quái, huyền ảo.

    Gã sợ Lục Nguyên đi theo con đường mòn kiếm tông.

    - Vâng!

    Chương 59+60: Cửu đại kiếm tiên

    Đây sẽ là một cuộc nói chuyện rất dài, lúc ở trên núi đã nghe vô số lần nghe sư phụ, sớm thói quen đáp vâng.

    Nếu không nói vậy thì sẽ tranh cãi một phen, đến lúc đó không biết tốn bao nhiêu nước biếng, đây là điều Lục Nguyên lười biếng không muốn.

    Lại nói Lục Nguyên không hiểu quan niệm kiếm tông, khí tông.

    Kiếm khí tông cùng quan trọng, đây chẳng phải là rất rõ ràng sao?

    Kiếm tông, khí tông, năm đó hai tông này vì danh hiệu kiếm khí xung tiêu đường muốn tranh rốt cuộc nên là kiếm trước hay khí trước đến nước này, họ thấy mệt sao?

    - Được rồi, chắc ngươi đã mệt, lần rèn luyện này cũng xong xuôi, ngươi trở về ngủ đi.

    Sở Phi vốn định nói thêm vài câu nhưng thấy Lục Nguyên ngáp, bộ dạng mẫu mực thì biết có nói gì thêm cũng không bao nhiêu tác dụng cho nên nói như vậy.

    Rốt cuộc có thể nghỉ ngơi, mình thật là mệt lắm rồi.

    Bình thường mình lười quen rồi, ít khi luôn mệt mỏi như vậy.

    Lần này tu hành tại thế giới dưới đất, thế giới dưới đất tùy thời có khả năng yêu ma đánh lén, luyện kiếm pháp chỗ này rồi trải qua nhiều chiến đấu, cuối cùng còn chiến với Nguyệt Tu La, sắp mệt đến gục ngã rồi.

    Lập tức Sở Phi mang theo Lục Nguyên, Diệp Phương, Diệp Viên đi ra thế giới dưới đất.

    Ánh sáng lại hiện ra.

    Ở thế giới dưới đất lâu đột nhiên gặp phải ánh sáng cực kỳ chói mắt gần như không thể thích ứng, mắt bất giác nheo lại.

    May là cửa ra ở trong miếu sơn thần, không phải trực tiếp tiếp xúc ánh nắng.

    Mắt qua chốc lát hồi phục bình thường.

    - A, Lục Nguyên sư điệt, Diệp Phương sư điệt, Diệp Viên sư điệt, ba ngươi rốt cuộc đi ra.

    Họ vừa bước ra miếu sơn thần thì thấy cửu đại kiếm tiên Cố Phi tươi cười bước tới.

    - Ba ngươi không tệ, so với năm đệ tử chân truyền Nam phong chúng ta chống đỡ lâu chút.

    Lời của Cố Phi nhấn mạnh ba chữ ba người, năm người, lâu chút.

    Ý là Bắc phong các ngươi cuối cùng ở lại chỉ có ba, Nam phong chúng ta có năm.

    Bắc phong các ngươi chỉ ở lâu hơn Nam phong chúng ta giây lát thôi, không lâu bao nhiêu.

    Đây là tự đưa lên cửa khiêu khích, coi như tự động xin bị tát.

    Đối với yêu cầu này đương nhiên Sở Phi sẽ không từ chối.

    Sở Phi mặt tươi cười nói:

    - Nghe nói năm vị đệ tử chân truyền Nam phong thua dưới tay Nguyệt Tu La, mà ba đệ tử chân truyền Bắc phong chúng ta đã đánh chết Nguyệt Tu La.

    Cố Phi nghe thế ngây ra:

    - Cái gì!?

    - Ngươi nói cái gì!?

    Cố Phi không dám tin vào tai mình.

    Mới rồi Sở Phi nói cái gì?

    Đệ thập đại đệ tử chân truyền Bắc phong đánh chết chủ Nguyệt Ma Môn Nguyệt Tu La?

    Điều này không khả năng!

    Phản ứng đầu tiên của Cố Phi là phủ nhận chuyện này.

    Sở Phi cười cười nói:

    - Ngại quá, vừa rồi đã nói một lần, giờ không hứng thú nói lần thứ hai.

    Dù sao ngươi có thể đi chiến trường nhìn dấu vết, xem coi ta có nói láo không.

    .......

    Lục Nguyên đến hậu viện tiệm gạo Hoa thị, bùm một tiếng ngã trên giường.

    Giường sau lưng thật là mềm.

    Rất rất rất muốn ngủ một giấc.

    Lần này đúng là mệt quả, từ nhỏ đến lớn chưa từng mệt như vậy.

    Chốc lát sau Lục Nguyên đã ngủ, một giấc không mộng mị.

    Không biết qua bao lâu, đột nhiên hắn cảm thấy mũi ngưa ngứa, ngáp một cái tỉnh dậy.

    Hắn nằm trên giường lười nhúc nhích, chỉ nghĩ rằng nếu giờ có người đưa lên rượu ngon món ngon thì tốt rồi.

    Đáng tiếc bây giờ không ai để ý Lục Nguyên cả.

    Lục Nguyên ở trên giường ngây ra một canh giờ mới uể oải đi tắm rửa, ăn đồ ăn.

    Đi tắm không phải nói hắn kỹ cở nào mà là ở thế giới dưới đất nhiều ngày, bình thường chém giết yêu ma, áo xanh đã nhuộm chút vết máu, nếu không thay đi thì sẽ ảnh hưởng thèm ăn.

    Hắn ngồi trong tiểu đình, ngồi đây, tay phải cầm một bình rượu, tay trái cầm phong huân thiêu kê, ngon lành hắn.

    Ngày phải trôi qua như vậy mới thoải mái, nhàn nhã thôi.

    Rượu ngon vào miệng, vô cùng sung sướng.

    Nhưng không có cách nào, Lục Nguyên biết làm đệ tử chân truyền nhất định phải rèn luyện, đương nhiên, nếu quyết định từ bỏ vị trí đệ tử chân truyền thì không cần đi rèn luyện gì hết.

    Nhưng hắn không thể bỏ vị trí đệ tử chân truyền, dù sao đệ tử chân truyền ý nghĩa thật nhiều tài nguyên, địa vị cao.

    Thôi đi, nghĩ mấy chuyện vớ vẩn này làm gì?

    Bây giờ mình có rượu thì say, uống rượu uống thôi.

    Rượu rót vào họng khá là thuần, mùi vị không tệ.

    Mưa to liên miên rốt cuộc dừng lại, khiến người trong vùng Đông Đạo phủ bất giác giãn mày cau.

    Cứ mưa rơi như vậy không nói đến lúa mùa này thất bát, chỉ sợ thành lũ lụt, đến khi đó đông thiên hà ngã, nước sông tràn, lũ lụt ngàn dặm khủng khiếp không thể tưởng tượng.

    Đối với dân chúng, nếu cứ mưa hoài thì sợ rằng sẽ phải đối mặt sống chết, trôi giạt ngàn dặm.

    Đối với quan viên, bản địa lũ lụt có thể sống sót nhưng sợ rằng mũ ô sa trên đầu không cần mang nữa.

    Triều đình Đại Tấn quốc là vậy đấy.

    Lúc gặp tai nạn quan viên nhất định phải ở tiền tuyến, nếu dám lùi một bước thì không cần đội mũ ô sa nữa.

    Bình thường ngươi có tham ô thì triều đình không quản, đừng quá đáng là được, nhưng ở phút mấu chốt bỏ trốn thì không cần mang mũ ô sa.

    May là mưa mấy ngày sau rốt cuộc ngừng.

    Trời trong xanh.

    Thật là ngày nắng đẹp.

    Trời chiều trong lành, đến hoàng hôn một vệt cầu vồng rực rỡ giắt ở chân trời.

    Trúc xanh trong sân vì có mưa to tẩy rửa đặc biệt xanh miết, tẩy lá cây xanh ngọc.

    Nhà nào có sân không trồng cây trúc, ăn không thể không có thịt, ở không thể không có trúc.

    Hậu viện tiệm gạo Hoa thị, cây trúc đặc biệt xanh, lá trúc xanh biếc.

    Không xa có núi giả, ao nước, cầu đá.

    Nguyên sân tràn ngập cảm giác trong lành sau cơn mưa.

    Người Bắc phong, Nam phong đều ngồi đó.

    Bắc phong do cửu đại kiếm tiên Sở Phi dẫn theo, ngồi hàng loạt tám vị đệ tử chân truyền.

    Nam phong do cửu đại kiếm tiên Cố Phi dẫn theo, ngồi bảy vị đệ tử chân truyền.

    Sở Phi ho khan một tiếng, nói:

    - Bây giờ cũng tới lúc rồi, để xem biểu hiện lần rèn luyện này của mọi người.

    Rèn luyện xong làm theo quy tắc phải trước xem thành tích, rồi mọi người ngẫm nghĩ khuyết điểm, khiến tất cả rút kinh nghiệm, tranh thủ lần sau biểu hiện càng tốt.

    Nhưng không chút nghi ngờ, bởi vì nhiệm vụ này là Bắc phong, Nam phong cùng chấp hành, người kiếm tông Nam phong lại hơi hiếu chiến, cộng thêm hai người Sở Phi, Cố Phi ân oán không dứt, cho nên thành tỷ thí giữa hai phong, xem coi phong nào thành tích tốt chút.

    Nhưng nghĩ xem, chủ Bắc phong Nguyên Nguyên Thượng Nhân, chủ Nam phong, hai cáo già phái ra Sở Phi, Cố Phi chỉ sợ rằng là muốn khiến đệ tử chân truyền Bắc phong, Nam phong tỷ thí một phen.

    Nếu ngày nào cũng lười thì rất khó tiến bộ, đôi khi mang đến chút áp lực khiến các đệ tử chân truyền cạnh tranh nhau mới tăng tốc độ trưởng thành của đệ tử chân truyền.

    Hoa Sơn Tiên Môn có thể hùng mạnh suốt hơn năm ngàn năm, thực lực giữ ở ba hàng đầu trong ngũ đại tiên môn, trong đó không thể thiếu ngũ phong cạnh tranh nhau.

    Cạnh tranh có khi là lành tính, đôi khi ác tính, phải xem khống chế ra sao.

    Đương nhiên cáo già bên trên có phải là ý tưởng đó không thì nói sau.

    Sở Phi, Cố Phi có thù cũ, khiến hai người mặt ngoài vô cùng khách sáo nhưng bên trong nhất định phải so bì một lần.

    Cố Phi cười cười nói:

    - Tốt lắm, bên chúng ta có bảy đệ tử chân truyền, tham gia lần rèn luyện này.

    Vệ Bi, ngươi lấy chiến lợi phẩm ra đi.

    Chiến lợi phẩm tất nhiên là đầu Tu La, nhưng nơi này hoàn cảnh đẹp, mọi người tay cầm tách ra, uống chè xanh.

    Trong sân núi giả cầu đá ao nước trúc xanh, phía xa dãy núi sau cơn mưa mây mù lượn lờ, cầu vồng bảy sắc treo cao.

    Cảnh đẹp như vậy nhìn đầu máu me thì thật là phá hoại cảnh đẹp.

    Cho nên xử lý cái đầu do người tiệm gạo Hoa thị làm.

    Tiệm gạo Hoa thị vốn chính là thế lực ngầm của Hoa Sơn Tiên Môn, người phụ trách cũng l tu tiên giả, làm những điều này không chút thấy khó khăn.

    Qua chốc lát, chỉ nghe đại chưởng quỹ tiệm gạo Hoa thị la to:

    - Lần này Nam phong đệ tứ đệ tử chân truyền Vệ Bi tổng cộng thu hoạch sáu đầu Tu La.

    Trong đó một đầu Tu La luyện khí lục tầng, ba đầu Tu La luyện khí ngũ tầng, hai đầu Tu La luyện khí tứ tầng.

    Tu La khác với nhân loại.

    Mỗi khi Tu La tăng một tầng thì thân thể sẽ xuất hiện chút biến đổi, có thể từ cái đầu phân tích đây rốt cuộc là Tu La luyện khí mấy tầng.

    Tất nhiên điều này cần tri thức căn bản khá là rộng lớn, lúc ấy tại Hoa Sơn có dạy nhưng Lục Nguyên ngủ gà ngủ gật mất rồi.

    Lại nói lúc này trong tiệm gạo Hoa thị.

    Bên Nam phong đệ tứ đệ tử chân truyền Vệ Bi chiến tích là sáu cái đầu Tu La, chính là nói gã chém giết sáu con đầu Tu La.

    Càng khiến người kinh ngạc là trong sáu Tu La gã giết có một là luyện khí lục tầng.

    Muốn giết chết Tu La ở cấp này cần có bản lĩnh, khiến người phải chú ý.

    Tiếp theo chưởng quỹ tiệm gạo Hoa thị hắng giọng nói:

    - Nam phong đệ ngủ đệ tử chân truyền Thẩm Lạc thu hoạch tổng cộng sáu đầu Tu La.

    Trong đó một đầu Tu La luyện khí lục tầng, hai đầu Tu La luyện khí ngũ tầng, ba đầu Tu La luyện khí tứ tầng.

    Thẩm Lạc là đệ ngũ đệ tử chân truyền Nam phong, thực lực không dưới đệ tứ đệ tử chân truyền Vệ Bi, chiến tích lần này không kém gì tứ đệ tử Vệ Bi.

    Tiếp theo năm đệ tử chân truyền Nam phong mặt sau đều là năm, sáu đầu Tu La ra mắt, tuy không có đầu Tu La luyện khí lục tầng nhưng cũng có một ít cái đầu là luyện khí ngũ tầng, tứ tầng, tam tầng.

    Tất nhiên Nam phong chia bình quân như vậy là có lý do.

    Bọn họ trừ một người ngoài ý muốn đụng phải Tu La cường đại lập tức mất tư cách rèn luyện, còn lại đều chung một chỗ nên số lượng đa phần Tu La đều bình quân, xếp hàng phía trước thực lực mạnh được Tu La đẳng cấp cao chút, chỉ thế thôi.

    Lập tức, chưởng quỹ tiệm gạo Hoa thị thống kê tổng thành tích lần này Hoa Sơn Nam phong báo ra:

    - Lần này bảy đệ tử chân truyền Nam phong tổng cộng thu được bốn mươi đầu Tu La, trong đó hai luyện khí lụ ctầng, mười bốn cái luyện khí ngũ tầng, mười lăm cái luyện khí tứ tầng, bảy cái luyện khí tam tầng, hai cái luyện khí nhị tầng.

    Thành tích rèn luyện của Nam phong đã thống kê xong, thành tích không tệ.

    Bốn mươi cái đầu Tu La, trong đó không ngờ có hai đầu Tu La luyện khí, thành tích như vậy đương nhiên là không sai.

    Cố Phi cười cười, không lên tiếng.

    Lúc này Sở Phi cũng cười, không nói lời nào.

    Hai người không nói nhưng ánh mắt va chạm trong không trung.

    Cú va chạm này dù mặt hai người tươi cười mà ánh mắt thì khiến người rùng mình.

    Đầu Tu La luyện khí vô tình thấy ánh mắt hai vị cửu đại kiếm tiên đụng độ lau mồ hôi.

    Năm đó hai vị một là Phi Thiên Kiếm Tiên, một là Phi Nhạn Kiếm Tiên, lúc trẻ mấy lần giao đấu, đại náo không biết bao nhiêu nơi.

    Nếu tại đây gây rối thì cơ sở ngầm cái gì đều sẽ lộ hết ra.

    Nói chính xác hơn, chỉ sợ tiệm gạo Hoa thị hóa thành tro tàn dưới kiếm của hai vị cửu đại kiếm tiên.

    Nhị chưởng quỹ ho khan, nói:

    - Tiếp theo thống kê thành tích Bắc phong.

    Bắc phong đệ tam đệ tử chân truyền Lăng Ngọc Châu, tổng cộng năm cái đầu Tu La.

    Trong đó hai cái đầu Tu La luyện khí ngũ tầng, hai cái luyện khí tứ tầng, một cái luyện khí tam tầng.

    Thành tích này tuy không sánh bằng đệ tứ, đệ ngũ đệ tử chân truyền Nam phong nhưng không tệ.

    Tiếp theo báo cáo đệ tứ đệ tử chân truyền Phương Đạm.

    Thành tích của Phương Đạm coi như được, tổng cộng bốn đầu Tu La.

    Tiếp theo là Tư Mã Bác, thực lực tàm tạm, bốn đầu Tu La.

    Sau đó báo ra thành tích hai đệ thất, đệ bát đệ tử chân truyền.

    Cứ như vậy năm người thêm vào tổng cộng được mười chín đầu Tu La.

    Hiển nhiên lúc này trừ thành tích ba người Lục Nguyên, Diệp Phương, Diệp Viên, Bắc phong năm đệ tử chân truyền thành tích về mặt số lượng kém hơn bảy đệ tử chân truyền Nam phong một nửa, về chất lượng thì càng tệ, không có một đầu Tu La luyện khí lục tầng.

    Dưới cầu vồng, đêm dần sâu.

    Ánh hoàng hôn lờ mờ, bóng đen nhấp nháy.

    Lúc này trong sân bóng núi giả càng kéo càng dài.

    Bóng trúc cũng dài ra, lá trúc theo gió lắc lư.

    Bảng vãn.

    Cố Phi cười cười, nhẹ lắc lư tách trà trong tay.chắc tiệm gạo Hoa thị đã bày sẵn tiệc tối, lần này coi như nho nhỏ thắng Sở Phi một lần, bữaối mình có thể uống vài chén.

    Đáng tiếc không thắng lớn, hậu bối Lục Nguyên Bắc phong lần này biểu hiện khá xuất sắc, một người giải quyết Nguyệt Tu La.

    Nhưng đây là cạnh tranh đoàn thể, mình thắng mặt tổng thể, coi như thua cá nhân thì tổng hợp lại coi như thắng.

    Đáng tiếc chỉ là thắng nhỏ, nếu thắng lớn thì sẽ cùng đối thủ Sở Phi uống rượu, đó đúng là sung sướng muốn chết, sướng vô cùng.

    Ngón tay Cố Phi rất dài, cũng rất trắng.

    Sở Phi mặt không biểu tình.

    Nhìn Sở Phi mặt không biểu tình, Cố Phi cười cười.

    Cần gì như vậy?

    Lần này coi như mình thắng một bậc nho nhỏ.

    Nhị chưởng quỹ tiếp tục đọc:

    - Diệp Phương năm cái đầu, trong đó ba cái đầu Tu La luyện khí tứ tầng, hai đầu Tu La luyện khí tam tầng.

    Đệ thất đệ tử chân truyền Bắc phong An Tri, đệ bát đệ tử chân truyền Diệp Phi đều nhìn sang.

    Hai người họ đều là ba đầu Tu La, không ngờ Diệp Phương bình thường thực lực không bằng họ lại có năm cái đầu, sắp đuổi kịp tam sư tỷ, cho nên hơi ngoài ý muốn.

    - Diệp Viên năm cái đầu, trong đó hai đầu Tu La luyện khí tứ tầng, ba đầu Tu La luyện khí tam tầng.

    Đệ thất đệ tử chân truyền An Tri, đệ bát đệ tử chân truyền Diệp Phi cùng gật gù, hai người coi như hiểu.

    Lý do Diệp Phương, Diệp Viên thành tích theo kịp tam sư tỷ Lăng Ngọc Châu là vì cùng lục sư huynh một chỗ.

    Nếu không thì cửu sư đệ Diệp Phương, thập sư đệ Diệp Viên rất khó làm được chiến tích như vậy.

    Lục sư huynh Lục Nguyên, không chút nghi ngờ, là trong thập đại đệ tử chân truyền Bắc phong trừ đại sư huynh, nhị sư huynh ra mạnh nhất.

    Bây giờ chỉ còn lại một mình lục sư huynh Lục Nguyên chưa báo chiến tích.

    Lúc này tuy chiến tích của Diệp Phương, Diệp Viên không tệ nhưng chỉ đem chiến tích Bắc phong kéo lên hai mươi chín cái, cách biệt với Nam phong còn khá lớn, dù là chất lượng hay số lượng.

    Bên Bắc phong còn một người cuối cùng, chính là Lục Nguyên.

    Nhị chưởng quỹ tằng hắng, tạm dừng giây lát, dường như nhìn thấy việc khiến gã rất kinh ngạc.

    Tất cả chiến tích đều là mấy người trong tiệm gạo Hoa thị vừa thống kê ra, lập tức đưa tới, dù là nhị chưởng quỹ thì trước đó không hay biết.

    Nhị chưởng quỹ khựng lại khiến đám người khác hơi mất kiên nhẫn.

    Chương 61+62: Toàn trường kinh sợ!

    Nhị chưởng quỹ rốt cuộc đọc:

    - Bắc phong đệ lục đệ tử chân truyền Lục Nguyên thu hoạch mười hai đầu Tu La.

    Trong đó một đầu Tu La luyện khí thất tầng, bốn cái đầu Tu La luyện khí lục tầng, bảy cái đầu Tu La luyện khí ngũ tầng, tổng cộng mười hai cái.

    Lời vừa nói ra, toàn trường kinh sợ!

    Trừ Sở Phi sớm biết chiến tích không kinh ngạc ra, còn có Lục Nguyên, Diệp Phương, Diệp Viên ba người, những người khác đều bị hù giật mình!

    Chiến tích mới rồi là sao?

    Một người tổng cộng lấy mười hai cái đầu Tu La.

    Trong đó một đầu Tu La luyện khí thất tầng!

    Bốn cái đầu Tu La luyện khí lục tầng!

    Bảy cái đầu Tu La luyện khí ngũ tầng!

    Chiến tích này tổng thể đưa ra khiến người sợ hãi.

    Hơn nữa chỉ lấy ra một chiến tích cũng đủ làm người kinh sợ.

    Trước không nói hạng đầu, một cái đầu Tu La luyện khí thất tầng, chiến tích này đủ hù người rồi.

    Đầu Tu La luyện khí thất tầng, muốn đánh bại đầu Tu La luyện khí thất tầng, mười lăm đệ tử chân truyền có mặt dù là Bắc phong hay Nam phong không ai dám nói có thể đánh bại luyện khí thất tầng.

    Lại nói hạng thứ hai, bốn cái đầu Tu La luyện khí lục tầng, cái này hay lắm, trước đó Bắc phong không một đệ tử chân truyền thu hoạch đầu Tu La luyện khí lục tầng, bởi vì quá khó đánh bại.

    Coi như là Nam phong kiếm tông nổi tiếng kiếm thuật chỉ có đệ tứ đệ tử chân truyền Vệ Bi, đệ ngũ đệ tử chân truyền Thẩm Lạc là có thể thu hoạch một đầu Tu La luyện khí lục tầng, đều là khổ chiến lắm mới thành công.

    Kết quả Lục Nguyên giỏi thật, một người thu hoạch bốn cái đầu Tu La luyện khí lục tầng.

    Nhìn bộ dạng của hắn hình như thu hoạch đầu Tu La luyện khí lục tầng đối với hắn là chuyện dễ như ăn cháo.

    Điều thứ ba, đầu Tu La luyện khí ngũ tầng tới bảy cái.

    Đây là đầu Tu La luyện khí ngũ tầng trở lên đã mười hai cái, mọi người có thể tưởng tượng, nếu ra tay với Tu La yếu chút, một mình hắn thu hoạch Tu La có lẽ sẽ gần hai mươi.

    Chiến tích này!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Chiến tích này quá hù người rồi!

    Lúc này một người nhanh chóng chạy tới bên cạnh nhị chưởng quỹ, nhỏ giọng báo cáo.

    Nhị chưởng quỹ biến sắc mặt, nửa ngày mới từ từ nói:

    - Thành tích Bắc phong đệ lục đệ tử chân truyền Lục Nguyên còn tăng một điều, là một cái đầu chủ Nguyệt Ma Môn Nguyệt Tu La.

    Kỳ thực vốn chiến tích như vậy sớm nên báo lên trên mới đúng.

    Chỉ là một thập đại đệ tử chân truyền, là hậu bối chưa đến hai mươi tuổi đã đánh bại được chủ một môn như Nguyệt Tu La khiến người nghe lạnh ngáy, không ai tin được.

    Cộng thêm Sở Phi từng đi một chuyến dưới đất, cho nên chiến tích thế này cần phải kiểm tra, đây là quy tắc của Hoa Sơn Tiên Môn.

    Là một môn phái khổng lồ nhất định có nhiều quy tắc.

    Chiến tích có khi cần kiểm nghiệm, dưới tình huống bình thường thì kiểm nghiệm chiến tích chỉ là làm cho có.

    Nhưng lần này Lục Nguyên biểu hiện hù chết người, khiến lần kiểm nghiệm thành tích này không chỉ làm bộ dạng, là thật sự kiểm tra.

    Từ dấu vết chiến đấu lúc đó tạo dựng lên tình cảnh, phát hiện Sở Phi đúng thực không ra tay.

    Như vậy mới xác định đây là chiến tích của Lục Nguyên, vậy nên kiểm nghiệm mới kéo dài đến bây giờ.

    Chiến tích này nghe rợn cả người!

    Nguyệt Tu La cường đại, năm đệ tử chân truyền Lạc Nhạn Phong đã đích thân thể nghiệm.

    Năm đệ tử chân truyền liên kết lại đều thua dưới tay Nguyệt Tu La, pháp lực bản thân ả mạnh mẽ không gì sánh được, cộng thêm có thể triệu hoán thổ khôi lỗi, rất là khó đánh.

    Bây giờ ả bị Lục Nguyên giải quyết, tuy rằng hắn có Diệp Phương, Diệp Viên trợ giúp nhưng ba đệ tử chân truyền đã giải quyết được Nguyệt Tu La vẫn là chiến tích khiến người sợ hãi.

    Hiện tại chiến tích lần rèn luyện này của Lục Nguyên rất đáng sợ.

    Chiến tích lần này là: Đầu chủ Nguyệt Ma Môn Nguyệt Tu La, một đầu Tu La luyện khí thất tầng, bốn cái đầu Tu La luyện khí lục tầng, bảy cái đầu Tu La luyện khí ngũ tầng, tổng cộng mười ba cái.

    Giờ đến phiên người Nam phong sắc mặt khó coi.

    Muốn so so lượng, dù sáu người Bắc phong thu hoạch tổng cộng hai mươi chín cái nhưng cộng vào Lục Nguyên mười ba cái đã vượt qua Nam phong có bốn mươi đầu Tu La.

    Muốn so chất lượng, Lục Nguyên thu hoạch chính là chủ Nguyệt Ma Môn Nguyệt Tu La, chỉ một cái này đủ vượt xa Nam phong, càng đừng nói đến có một đầu Tu La luyện khí thất tầng, bốn cái đầu Tu La luyện khí lục tầng, bảy cái đầu Tu La luyện khí ngũ tầng.

    Về chất lượng không biết vượt xa Nam phong đến đâu.

    Lúc này, Sở Phi cười.

    Lập tức sắp bắt đầu tiệc tối.

    Trên bàn tiệc uống vài hớp, đặc biệt ở trước mặt lão đối thủ Cố Phi, chắc là thú vị lắm.

    Đây không phải thắng nhỏ mà là thắng lớn.

    Lần này đệ tử chân truyền Bắc phong biểu hiện thắng lớn đệ tử chân truyền Nam phong.

    Còn Cố Phi Nam phong giờ sắc mặt không dễ nhìn.

    “Oa oa oa!”

    Vài ngày mưa liên tục đã tạnh, ngay cả con ếch trong hồ nước cũng lên tinh thần, kêu không ngừng.

    Châu chấu núp trong góc cũng vui vẻ kêu.

    Trong sân trúc lay theo gió, bóng lá cây lắc lư.

    Sở Phi cười cười nói:

    - Được rồi, tới lúc chia chiến lợi phẩm.

    Nguyệt Ma Môn là môn phái hơi lớn tất nhiên là có tài nguyên nhất định, bây giờ bị tiêu diệt thì nên chia chiến lợi phẩm.

    Nên chia như thế nào?

    Chia theo chiến tích lần rèn luyện này là công bình nhất.

    Chiến tích được nhiều, chiến tích kém được ít, mọi người không phản đối.

    Khi Sở Phi nói lời này thì cười rạng rỡ.

    Lần này tát mạnh vào mặt Cố Phi, còn thắng lớn sướng như vậy, thật khó được.

    Phải biết gã và Cố Phi đối địch nhiều năm như vậy, không biết ân oán bao sâu nhưng chiến thắng lớn nhất chưa từng giống vậy.

    Sở Phi nhìn Lục Nguyên sao mà thật hợp mắt.

    - Được rồi, người đầu tiên, Diệp Phi.

    Lần này chiến lợi phẩm của ngươi là năm khối hạ phẩm linh thạch.

    Diệp Phi nhún vai.

    Lần này gã biểu hiện không tốt, cơ bản xem như chiến tích kém nhất, chắc chắn sẽ bị sư phụ Sở Phi hành chết.

    May là lục sư huynh thắng đối thủ khiến sư phụ tâm tình tốt, chắc là trở về dù có bị hành cũng không mấy nghiêm trọng.

    Nhưng xếp chót chiến tích còn được năm khối hạ phẩm linh thạch thì không tệ lắm.

    …….

    - Diệp Phương, lần này biểu hiện không sai, mười lăm khối hạ phẩm linh thạch.

    Lần này Diệp Phương biểu hiện đúng là không sai, được mười lăm khối hạ phẩm linh thạch.

    ………

    - Lăng Ngọc Châu, biểu hiện tốt đi, lần này ngươi được hai mươi lăm khối hạ phẩm linh thạch.

    Lăng Ngọc Châu biểu hiện lần này trung bình, được hai mươi lăm khối hạ phẩm linh thạch, nhưng xem như không sai rồi.

    Dù sao trong môn phái một năm chỉ phát mười khối hạ phẩm linh thạch, lần này rèn luyện đấu tranh sinh tử, được hai mươi lăm khối hạ phẩm linh thạch đã tốt lắm.

    …….

    - Thẩm Lạc, ngươi biểu hiện không tệ, lần này ngược được ba mươi khối hạ phẩm linh thạch, một con linh thú vụ hệ Vụ Thố.

    Chiến lợi phẩm của đệ ngũ đệ tử chân truyền Nam phong Thẩm Lạc vừa ra khiến mọi người có mặt đều hít ngụm khí.

    Ba mươi khối hạ phẩm linh thạch không quan trọng, không ngờ còn có một con linh thú vụ hệ Vụ Thố

    Hoa Sơn ngũ phong, mỗi phong luyện pháp lực không giống nhau.

    Tựa như Đông phong Triêu Dương Phong luyện pháp lực hỏa hệ, thế như lửa, là trong ngũ phong một phong có kiếm pháp hung ác nhất, công kích mạnh nhất.

    Bắc phong Vân Đài Phong luyện là pháp lực vân hệ, pháp lực miên miên mật mật, thoạt trông không tốt lắm nhưng một khi rơi vào đó thì sẽ càng lún càng sâu, khó thể thoát ra.

    Nam phong Lạc Nhạn Phong luyện là pháp lực vụ hệ, công pháp trấn phái là Vân Vụ tâm pháp, kiếm pháp trấn phái nổi danh nhất là Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức.

    Hệ này công pháp quái dị, kiếm pháp kỳ lạ, đi là thiên môn trong thiên môn.

    Linh thú vụ hệ vô cùng thưa thớt, không ngờ lần này Thẩm Lạc lại được một con Vụ linh thú.

    Thẩm Lạc cũng kiềm không được mỉm cười, tâm tình vui sướng.

    Đến phiên Vệ Bi, biểu hiện của gã tốt hơn Thẩm Lạc chút, được đến một con linh thú vụ hệ, ba mươi mốt khối linh thạch.

    Lúc này mọi người đều ngừng thở.

    Nam phong Thẩm Lạc, Vệ Bi biểu hiện so với đệ tử chân truyền khác đích thực không sai, nhưng so sánh Lục Nguyên thì kém một bậc.

    Họ đều được thưởng như vậy thì Lục Nguyên đâu?

    Hắn sẽ nhận được cái gì?

    - Lục Nguyên, lần này ngươi biểu hiện không tệ.

    Ngươi được chín mươi khối hạ phẩm linh thạch, ba con linh thú vân hệ Vân Miêu, cùng với một bộ pháp bảo tu la túi.

    Nghe phần thưởng như vậy mọi người đều hít ngụm khí lạnh, đúng là phong phú không tầm thường.

    Linh thú vân hệ vốn nổi danh là hiếm coi, bây giờ một hơi phát ba con.

    Hạ phẩm linh thạch, những người khácđều vài khối, mười khối, coi như Vệ Bi, Thẩm Lạc biểu hiện tốt nhất cũng được ba mươi khối mà thôi.

    Một mình hắn được đến chín mươi khối, phần thưởng như vậy thật là kinh khủng.

    Có thể tưởng tượng Lục Nguyên được , ba con linh thú vân hệ, sau này tốc độ tu hành pháp lực của hắn sẽ tăng rất nhiều.

    Hơn nữa còn có pháp bảo.

    Tu tiên giới triều hướng là kiếm pháp, kiếm thuật.

    Mọi người bình thường tập kiếm, luyện kiếm, một khi tới đệ nhị tầng đại cảnh giới luyện thể kỳ thì có thể ngự kiếm hành không.

    Khi đó uy lực kiếm thuật so với bây giờ tay cầm trường kiếm đối kiếm mạnh hơn nhiều.

    Nhưng pháp bảo không tính quá nghịch thiên.

    Mỗi loại pháp bảo đều có tác dụng của nó.

    Một số pháp bảo uy lực cực lớn, vận dụng tốt coi như kiếm thuật hơi kém cũng có thể lật ngược.

    Nhưng luyện chế pháp bảo khá rắc rối, lúc trước không ai được trưởng bối ban cho pháp bảo, vậy nên mọi người ai nấy không pháp bảo, không ngờ Lục Nguyên là người thứ nhất có pháp bảo.

    ………..

    Lần này đúng là kiếm lời to.

    Lục Nguyên nằm trên giường suy nghĩ.

    Môn phái để rất nhiều đệ tử rèn luyện thật không tệ, thu hoạch lớn như vậy.

    Tất nhiên hắn cũng hiểu lần đầu tiên rèn luyện khó khăn thấp chút, còn có trưởng lão ở bên cạnh trông chừng, nhưng đây chỉ là mấy lần đầu thôi, đến mặt sau thì không có đãi ngộ tốt như vậy.

    Rèn luyện sau này sẽ không có trưởng lão theo cạnh, nếu ngươi không vượt qua có chết cũng chỉ trách ngươi không may mắn.

    Không thấy đời trước sao, mười vị đệ tử chân truyền bây giờ chỉ còn lại Bắc phong lục kiếm tiên.

    Chín mươi khối hạ phẩm linh thạch, chắc đủ để mình đột phá cảnh giới pháp lực, nhưng không vội, trước nghiên cứu pháp bảo đầu tiên tu la túi đã.

    Thường hắn chỉ nghe đồn về pháp bảo chứ đó giờ không sử dụng.

    Tu la túi trong tay màu xám đen, bên trên khắc hai chữ Tu La nhỏ xíu.

    Thần thức lập tức tiến vào trong tu la túi, liền hiểu ra.

    Hóa ra tu la túi chính là pháp bảo tồn trữ.

    Pháp bảo loại không gian tồn trữ kích cỡ túi to, càng là loại pháp bảo tồn trữ to thì càng đáng giá.

    Nhưng tu la túi cỡ túi to thế này đ rất có giá trị.

    Pháp bảo tồn trữ trong tu tiên giới không nhiều người dùng, có loại pháp bảo này tương lai đi trong tu tiên giới tiện lợi nhiều, cái gì nho nhỏ đều cất vào trong.

    Thần thức tiến vào tu la túi, phát hiện bên trong có vài vật.

    Món thứ nhất là một khối lệnh bài vàng, thần thức quét qua, phát hiện bên trên viết ‘thổ vương triệu hoán lệnh’.

    Hiểu theo mặt chữ thì chắc là có thể triệu hoán thổ khôi lỗi.

    Lúc đó Nguyệt Tu La có thể triệu hoán ra thổ khôi lỗi xem ra có liên quan đến khối lệnh bài này.

    Tuy nghe nói loại triệu hoán cần có pháp lực tương đương, nhưng pháp lực vân hệ trước giờ lấy miên miên mật mật xưng hùng, không sợ tiêu hao pháp lực.

    Giơ tay sờ soạng, từ trong tu la túi lấy ra thổ vương triệu hoán lệnh.

    Chỉ thấy khối thổ vương triệu hoán lệnh này cầm vào tay khá thoải mái.

    Hắn nâng tay quát một tiếng:

    - Triệu!

    Theo tiếng nói, mặt đất rung động, lập tức xuất hiện một thổ khôi lỗi.

    Con thổ khôi lỗi này chỉ có trình độ luyện khí tam tầng.

    Lòng Lục Nguyên xẹt qua hiểu ra, biết thổ vương triệu hoán lệnh đúng là thứ tốt, có thể triệu hoán thổ khôi lỗi.

    Hơn nữa vừa rồi thí nghiệm phát hiện triệu hoán thổ khôi lỗi căn cứ pháp lực người triệu hoán quyết định.

    Ví dụ bây giờ hắn là luyện khí lục tầng có thể triệu hoán ra thổ khôi lỗi luyện khí tam tầng, số lượng nhất định.

    Nếu pháp lực cao thì có thể triệu hoán thổ khôi lỗi càng mạnh, đến khi ấy chơi chiến thuật biển thổ khôi lỗi là có thể đè chết địch thủ.

    Đương nhiên cái này nhờ vào vân hệ tâm pháp của hắn, nếu không phải hắn luyện vân hệ tâm pháp có đặc điểm miên miên mật mật, muốn giữ nhiều pháp lực tiêu hao như vậy không dễ dàng.

    Thổ vương triệu hoán lệnh đúng là thứ tốt, ngay cả hai vị tiền bối kiếm tiên Sở Phi, Cố Phi cũng động tâm.

    Nhưng Nguyệt Tu La là một mình Lục Nguyên đánh ngã, bọn họ là tiền bối kiếm tiên không tiện da mặt dày lấy đi pháp bảo này, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn thổ vương triệu hoán lệnh rơi vào tay Lục Nguyên.

    Lúc này Lục Nguyên đã phát hiện tác dụng lớn nhất của thổ vương triệu hoán lệnh, đợi khi nào hắn nổi tính làm biếng không muốn mua rượu, có thể sai thổ khôi lỗi đi một chuyến.

    Nếu để Sở Phi biết hậu bối sư điệt này đem thổ vương triệu hoán lệnh lợi hại đến thế sử dụng theo cách đó chắc chắn sẽ dở khóc dở cười.

    Đêm sâu, bóng tối bao phủ mặt đất.

    Trong phòng lóe sáng ánh đèn, ánh sáng yếu ớt xua ta bóng đêm.

    Nhưng cả mặt đất vẫn chìm trong hắc ám.

    Trong phòng khách, Lục Nguyên tiếp tục loay hoay thổ khôi lỗi, học cách làm sao khống chế nó.

    Khống chế con rối cần từng bước một quen thuộc, từng bước quen dần.

    - Đi.

    Lúc mới bắt đầu kêu thổ khôi lỗi đi nó không đi, kêu nhảy nó không nhảy, nhưng theo quen thuộc quá trình, khống chế hơn nửa đêm thì rốt cuộc gần được.

    - Động.

    - Đánh.

    Cứ thế khống chế, thổ khôi lỗi dần linh hoạt hơn, sẽ theo hắn khống chế mà công kích.

    Hắn không dùng chân mà dùng tay khống chế thổ khôi lỗi.

    Tới giờ hắn mới hiểu, nếu pháp lực của mình mạnh thì có thể triệu hoán ra thổ khôi lỗi trên luyện khí lục tầng.

    Thổ khôi lỗi trên luyện khí lục tầng không cần khống chế như vậy mà trực tiếp dùng thần thức điều khiển.

    Khi đó thổ khôi lỗi đã có linh trí nhất định, có thể làm một số động tác đơn giản.

    Ví dụ ở trên núi thì nó xuống núi lấy rượu cho.

    Đương nhiên nếu pháp lực bản thân càng cao, mặt sau triệu hoán ra thổ khôi lỗi càng cường đại.

    Đây chính là thổ vương triệu hoán lệnh, rốt cuộc có thể triệu hoán ra cường tới đâu thì cửu đại kiếm tiên như Sở Phi cũng nhìn không thấu.

    Chương 63+64: Thương Hoàng Kính!

    Trừ điều đó ra tu la túi còn chứa vài vật, trong đó có một quyển sách ‘Thương Hoàng Kình’.

    Thương Hoàng Kình lấy từ trong tu la túi ra, trong sách ghi chép một công pháp gọi là Thương Hoàng Kình.

    Thương Hoàng Kình này không phải lấy luyện khí làm chủ mà là hấp thu thổ khí bốn phía, ngưng luyện thân thể khiến thân xác càng mạnh mẽ.

    Tạm thời hắn không thể luyện, đang học vân hệ công pháp, bây giờ vân hậ công pháp còn chưa tinh thâm, không tiện luyện bản Thương Hoàng Kình.

    Trong tu la túi còn có một khối ngọc giản, cầm ra xem, thần thức quét vào, kết quả thất vọng phát hiện, ngươi nói trong ngọc giản ghi cái gì?

    Là ghi Nguyệt Ma Môn ở thế giới yêu ma dưới đất đắc tội một môn phái trung hình, bị buộc di chuyển lên mặt đất gần đó.

    Thì ra Nguyệt Ma Môn vì thế mà đến đây, cuối cùng hủy diệt ở nơi cách mục đích rất gần.

    Lại quét qua, trong tu la túi không còn gì khác, chỉ mấy thứ này mà thôi.

    Đúng rồi, suýt quên việc chính.

    Tu la túi rơi vào tay mình nhưng nếu chưa tâm huyết tế luyện thì vẫn là vật vô chủ, phải lập tức bắt đầu tâm huyết tế luyện ngay.

    Hắn hộc búng máu phun vào tu la túi, nói:

    - Tâm liên huyết, huyết liên thể…tâm huyết nhất thể, tâm huyết tế luyện.

    Chiếu theo đó, qua thật lâu sao mới tế luyện xong tu la túi.

    Lúc này đứng thẳng dậy, nghỉ ngơi giây lát.

    Bước đến gần cửa sổ, phát hiện bên ngoài trăng đã xuống núi tây.

    Đã rất khuya rồi, ngủ thôi, lần này bận rộn đến khuy.

    Còn về luyện hóa linh thạch, tăng tiến pháp lực thì không cần gấp.

    Dù sao đệ thập đại đệ tử chân truyềnl đã ở trong tu la túi, sau này tính tiếp vậy.

    Nay có tu la túi thật tiện lợi, một số thứ thể tích không quá lớn có thể bỏ vào trong.

    ……….

    Mấy ngày kế tiếp, rảnh rỗi.

    Lần này rèn luyện xong thì không còn việc gì phải làm, xuống ngày nhàn rỗi.

    Ngày nào cũng rảnh vậy lại không thể lập tức trở về.

    Bởi vì còn phải kết thúc công tác, sao có thể về núi ngay được.

    Trảm yêu trừ ma không phải trảm xong yêu, trừ xong mà là mọi chuyện kết thúc.

    Tựa như lần Đông Dã huyện, chẳng qua một Tu La thế giới mặt đất đều cần làm công tác kết thúc.

    Giờ đại quy mô, một môn phái yêu ma tiểu hình lên mặt đất rồi rút về, chuyện như vậy cần phải nghiêm túc điều tra.

    Cần phải điều tra nguyên nhân Nguyệt Ma Môn sẽ lên mặt đất.

    Tuy Lục Nguyên có nói lý do ra nhưng Hoa Sơn Tiên Môn còn phải xét duyệt, phải sai thám tử trong yêu ma dưới đất dò thám, xác nhận tin tức.

    Cộng thêm lần này trên mặt đất xuất hiện nhiều lối đi thông thế giới dưới đất cần phải bị lấp lại.

    Dù sao công tác kết thúc một đống, chỉ nghĩ thôi đã khiến người đau đầu.

    Lần này kết thúc công tác phiền phức hơn trước rất nhiêu.

    May là lần này có tiền bối kiếm tiên ở, tùy tiền bối kiếm tiên đi xử lý thôi, mình thà tại đây nhàn phát điên cũng sẽ không tham gia góp vui.

    Công tác kết thúc thật là việc không vui gì cả.

    Lục Nguyên đang nằm trên nóc nhà, nhìn trời trong xanh, mây trắng trôi lững lờ.

    Không biết từ khi nào mình đã quen nằm nhìn trời.

    Bầu trời dường như là biến hóa cuối cùng của tất cả.

    Nghe nói chung cực kiếm ý, thiên địa vạn vật không thứ gì không hóa thành kiếm ý được.

    Không biết chân chính lĩnh ngộc chung cực kiếm ý có thể đem trời cũng hóa thành nhát kiếm.

    Nếu bầu trời đều có thể hóa thành kiếm thì thiên hạ rộng lớn, còn ai chặn được?

    Ai chặn được thì mới là chân chính vô địch.

    Hắn nằm trên nóc nhà nhìn xuống sân, vừa lúc trông thấy bóng dáng hai người Diệp Phương, Diệp Viên.

    Nhìn sắc mặt hai người hồng hào hiển nhiên là vừa ăn món ngon.

    Hắn lập tức giận dữ nói:

    - Hai ngươi hay quá ha!

    Đi ăn đồ ngon cũng không kêu ta một tiếng.

    Là ai đã quên lúc ở thế giới dưới đất một người nói rượu ngon, một người nói món ngon?

    Diệp Phương cười hì hì nói:

    - Sao mà quên lục sư huynh ngươi được.

    Mới rồi chúng ta ra ngoài đi dạo, kết quả trông thấy tửu lâu nên tùy tiện ăn, tuyệt đối không hề quên lục sư huynh.

    Diệp Viên gật đầu, sau lưng gã có cái bao to.

    Gã sờ trong bao lấy ra một bình rượu.

    Lục Nguyên nhìn qua, là ‘ngũ lương hoàng tửu’.

    Đông Lục huyện nổi tiếng nhất rượu này, khá thuần, vào miệng cực mềm, uống vào rất dễ chịu.

    Hắn không chút khách sáo nhận lấy, uống ừng ực.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Còn nữa đâu?

    Hai tên ăn hàng.

    Diệp Phương cười cười nói:

    - Đương nhiên là không thiếu lục sư huynh rồi.

    Nhìn đây, có phong huân thiêu kê.

    Lúc ở dưới đất chỉ thấy phong huân thiêu kê là thực vật ngon nhất trần đời, muốn khi lên mặt đất sẽ ăn nhiều chút.

    Kết qua ăn đến con thứ bảy thì buồn nôn rồi.

    Lục Nguyên bất đắc dĩ nói:

    - Lúc ở thế giới dưới đất là ăn Ích Cốc đan nhạt như nước ốc, chỉ cần thực vật bình thường đủ thấy ngon rồi.

    Nhưng ngươi có thể ăn đến con thứ bảy mới muốn nôn, từ điểm đó ta rất khâm phục ngươi.

    Diệp Phương và Diệp Viên mang đến trừ phong huân thiêu kê, ngũ lương hoàng tửu ra còn có hàng loạt món nguội như tỏi giã thịt luộc, lạp xưởng nướng, vịt ướp muối.

    Tỏi giã thịt luộc hơi cay, ăn khá là ngon miệng.

    Vịt ướp muối mức độ ướp hoàn mỹ, không tệ.

    Lạp xưởng nướng cắn một miếng cực ngon.

    Quan trọng là phải có rượu ngon phối, không có rượu ngon kèm theo thì tất cả đều hỏng.

    Ngũ lương hoàng tửu vào miệng vừa thơm vừa nồng.

    Mùi vị không sai, phối hợp với ngũ lương mỹ tửu thật là hưởng thụ.

    Tuy nhiên, dù ăn rất thỏa mãn miệng hắn vẫn nói:

    - Ta chỉ là ăn chút ít hai vị ăn thừa, cho nên các ngươi thiếu ta mỹ tửu mỹ thực chỉ có thể tính lời thôi, lần sau tính tiếp.

    - Lục sư huynh, ngươi quá tàn nhẫn!

    - Đúng vậy, lục sư huynh!

    Diệp Phương, Diệp Viên rên rỉ kêu la.

    Đời người.

    Đời người nên trooiqua như thế nào?

    Chắc có rất nhiều người có cách nhìn khác nhau.

    Một số người vì công danh hơn người, vì danh tiếng càng lớn.

    Một số người vì nghiệp lớn, dã tâm hừng hực muốn sáng lập sự nghiệp càng to.

    Một số người là vì truy cầu thiên hạ vô địch.

    Một số người vì môn phái, cẩn thận tận tụy.

    Một số người lại vì truy cầu trường sinh, truy cầu bất tử, chặt đứt tất cả cảm tình chỉ vì trường sinh bất tử hư vô.

    Còn có một số người vì truy cầu dâm dục, khắp nơi song tu.

    Mỗi người đều có cách sống khác nhau.

    Mỗi người đều có truy cầu khác nhau.

    Giữa người với người vốn là khác biệt.

    Lục Nguyên chưa bao giờ là người có dã tâm.

    Cái gì nổi danh thiên hạ, cái gì nghiệp lớn hơn người, thiên hạ vô địch, môn phái truyền thừa, môn phái phát triển, trường sinh bất tử, song tu đều không liên quan đến hắn.

    Hắn chỉ là muốn làm đồ lười rúc trong Bắc phong, mỗi ngày ăn nằm chờ chết, thuận tiện nhấm nháp các món ngon.

    Đây là yêu thích và hứng thú của hắn.

    Nếu cứng rắn nói có gì thích thì là đối với kiếm pháp có nhiệt tình rất lớn, đó là yêu thích bẩm sinh.

    Có khi cảm giác có thể đem vạn sự vạn vật dung nhập vào kiếm pháp là việc thú vị.

    Có thể nói nếu không vì sư phụ không sống bao lâu, đám người Tư Mã Trường Bạch khi dễ lên đầu thì Lục Nguyên sẽ không có biến đổi gì, suốt ngày ăn nằm, coi như luyện thành kiếm ý, thành tượu người kiếm thuật số một đệ thập đại Bắc phong kỳ thực bình thường rất lười.

    Ví dụ như bây giờ cùng hai bằng hữu quan hệ khá thân uống ngũ lương hoàng tửu, ăn tỏi giã thịt luộc, lạp xưởng nướng, vịt ướp muối, mùi vị không tệ.

    Ngày thế này là điều hắn truy cầu, ngày như vậy vốn nên vô cùng thoải mái.

    Có lẽ hắn không thể trường sinh bất tử, nhưng có thể bảo đảm vui vẻ qua mỗi ngày, coi như chết già cũng không tiếc nuối.

    Lúc này Lục Nguyên đang ngồi trên nóc nhà ăn ngon uống đã.

    Một ngụm rượu một miếng thức ăn, đổi thần tiên cũng không chịu.

    Chợt có hai thanh niên sắc mặt nghiêm nghị đi đến.

    Hai thanh niên sắc mặt nghiêm nghị người đi đầu vì lạnh lùng vừa khắc khổ, giống như có ai thiếu tiền gã rất nhiều.

    Người này chính là Nam phong đệ tứ đệ tử chân truyền Vệ Bi.

    Người kia diện mạo bình thường nhưng hơi trung tính, không có mọc râu, chính là Nam phong đệ thập đại đệ ngũ đệ tử chân truyền Thẩm Lạc.

    Vệ Bi, Thẩm Lạc vừa vào sân liền đưa mắt nhìn hướng Lục Nguyên.

    - Lục sư đệ ở đây à.

    Họ xếp hàng thứ tư, thứ năm nên có thể kêu Lục Nguyên là sư đệ.

    - Hóa ra là hai sư huynh, tìm ra có chuyện gì?

    Lục Nguyên nâng mi mắt hỏi, nhưng tay vẫn cầm bình rượu.

    Vệ Bi nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lần này chúng ta đến là muốn lĩnh giáo một hai với lục sư đệ.

    - Đúng vậy.

    Thẩm Lạc ở một bên lên tiếng:

    - Nhưng chúng ta biết lục sư đệ có thể giải quyết Nguyệt Tu La, sợ là một đối một thì chúng ta không thắng được.

    Vậy nên chúng ta lấy hai đối một, muốn thử một phen, xem coi kiếm thuật của lục sư đệ rốt cuộc tinh diệu đến cảnh giới nào.

    Hai đệ tử chân truyền Nam phong Vệ Bi, Thẩm Lạc khiêu chiến tra xét nguyên nhân rất đơn giản, ngạo khí của kiếm tông.

    Kỳ thực kiếm tông cũng chú trọng luyện khí, nhưng tương đối thì càng nặng về luyện kiếm hơn.

    Trong kiếm tông có rất nhiều kiếm pháp khác nhau, đệ tử kiếm tông có thể học được rất nhiều kiếm pháp mạnh mẽ, tương đối thì càng nhanh thành ocong chút.

    Lúc tuổi trẻ thì thực lực so với khí tông hoặc kiếm khí tông cùng quan trọng mạnh hơn chút.

    Điều này luôn như thế, năm ngàn năm thời gian tích lũy khiến kiếm tông có ngạo khí.

    Ngạo khí này là năm ngàn năm tích lũy.

    Lần này đến Đông Lục huyện rèn luyện, trước đó có nghe nói cùng đệ tử chân truyền Bắc phong rèn luyện, khi ấy ai đều cười, nhất định phải hành Bắc phong một phen, khiến người Bắc phong hiểu kiếm tông mới là mạnh nhất.

    Nếu không thì sẽ chẳng phái đệ bát đệ tử chân truyền Cố Mê đến thăm dò một hai.

    Vốn đệ tử chân truyền Nam phong vô cùng kiêu ngạo, cho rằng lần rèn luyện này Nam phong chiếm ưu thế chắc rồi, trên cơ rồi.

    Kết quả, kết cục cuối cùng lại vì Lục Nguyên biểu hiện vượt trôi, Nam phong thua thảm.

    Điều này khiến đệ tử chân truyền Nam phong rất khó chấp nhận, nhưng nghĩ đến kiếm pháp của Lục Nguyên rất khá, một chọi một sợ rằng đánh không lại.

    Cho nên Vệ Bi, Thẩm Lạc mới muốn lấy hai chọi một, thử một lần kiếm pháp của Lục Nguyên.

    Tuy lấy hai đối một nhưng chỉ cần thắng được thì vẫn xem như họ thắng.

    Tất nhiên sự kiện khiêu chiến này sau lưng không thiếu bóng dáng cửu đại kiếm tiên Cố Phi.

    Cố Phi không chính mắt thấy kiếm pháp của Lục Nguyên cho nên muốn xem thử, rốt cuộc kiếm pháp Lục Nguyên đến trình độ nào, nên mới có lần khiêu chiến này.

    Khiêu chiến!

    Lục Nguyên ngẩn ra.

    Nếu khiêu chiến thì cũng thú vị, hắn sớm muốn xem kiếm pháp trấn phong của Nam phong.

    Mỗi một phong đều kiếm pháp trấn phong, tâm pháp trấn phong riêng.

    Giống như Bắc phong, kiếm pháp trấn phong là Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, bộ kiếm pháp kia kiếm thuật là phong kiếm ý, vân kiếm ý.

    Nam phong kiếm pháp trấn phong là Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức, bộ kiếm pháp đó chính là phức tạp nhất trong ngũ đại kiếm pháp trấn phong Hoa Sơn ngũ phong, tựa như Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm kiếm pháp trấn phong Bắc phong.

    Tuy nhiên Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm coi như khó luyện thì tốn chút thời gian có thể miễn cưỡng ghi nhớ, luyện được.

    Dù sao tư chất mỗi đệ tử chân truyền không tệ, còn có thể luyện giỏi hay không, lĩnh ngộ kiếm ý thì lại là chuyện khác.

    Kiếm pháp trấn phong Nam phong thì thật bất hạnh, không phải chừng trăm thức, tổng cộng một ngàn ba trăm thức, được xưng là kiếm pháp phức tạp nhất Hoa Sơn.

    Bộ kiếm pháp kia, trăm biến ngàn hóa, rất khó luyện này.

    Coi như trong đệ tử chân truyền cũng rất ít người luyện thành, một khi luyện thành thì uy lực cực lớn.

    Lục Nguyên sớm ngưỡng mộ danh tiếng, rất muốn nhìn một cái kiếm pháp trấn phong Nam phong, nay nghe Vệ Bi, Thẩm Lạc khiêu chiến thì mừng rỡ.

    Hắn nói:

    - Các ngươi có luyện thành Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức không?

    Vệ Bi lắc đầu nói:

    - Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức làm gì dễ luyện thành như vậy.

    Ta luyện thành là Bách Biến Vân Kiếm, Thẩm Lạc là Thiên Huyễn Vụ Kiếm.

    Thẩm Lạc gật đầu nói:

    - Cho nên hai chúng ta muốn liên hợp khiêu chiến với ngươi.

    Bộ Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức của Nam phong quá mức phức tạp, dù là trongđệ tử chân truyền thì đa số người không luyện thành.

    Cuối cùng rốt cuộc có một vị tiền bối Nam phong đem bộ kiếm pháp phức tạp đến cực điểm chia làm hai, hóa thành hai loại kiếm pháp, một là Bách Biến Vân Kiếm, hai là Thiên Huyễn Vụ Kiếm.

    Kiếm pháp tách ra thì đương nhiên dễ luyện hơn nhiều, đệ tử chân truyền đa số người luyện được nhưng uy lực giảm đi nhiều.

    Tuy nhiên, không thể không thừa nhận, vị tiền bối Nam phong đó rất có tài.

    Gã tách thành hai bộ kiếm pháp Bách Biến Vân Kiếm, Thiên Huyễn Vụ Kiếm có thể tổ hợp lại.

    Chỉ cần một người luyện Bách Biến Vân Kiếm, một người luyện Thiên Huyễn Vụ Kiếm cùng nhau liên hợp thì có thể hóa ra bảy phần uy lực Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức.

    Trách không được Vệ Bi, Thẩm Lạc muốn liên hợp khiêu chiến với hắn, thì ra hai người một luyện thành Bách Biến Vân Kiếm, một luyện thành Thiên Huyễn Vụ Kiếm.

    Lúc này Lục Nguyên hưng phấn lên, tuy không thấy được Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức nguyên bản nhưng có thể chứng kiên một phen Bách Biến Vân Kiếm và Thiên Huyễn Vụ Kiếm liên hợp thì cũng không tệ rồi.

    Bây giờ rảnh rỗi không chỉ mình Lục Nguyên.

    Trừ hai vị lĩnh ngộ kiếm ý đi xử lý công tác kết thúc, cơ bản mười mấy vị đệ tử chân truyền rất rảnh.

    Nói đến Lục Nguyên, Diệp Phương, Diệp Viên đều là thứ ham ăn thích uống, rảnh đi kiếm thức ăn ngon, rượu ngon, ngày qua nhanh.

    Người khác rảnh thì đúng là rảnh đến không biết làm gì.

    Đang rảnh quá thì nghe nói Lục Nguyên cùng Vệ Bi, Thẩm Lạc so kiếm nên tụ tập lại.

    Lục Nguyên là mạnh nhất trong tám đệ tử chân truyền Bắc phong.

    Vệ Bi, Thẩm Lạc thì là hai người mạnh nhất trong bảy đệ tử chân truyền Nam phong.

    Huống chi giờ nghe nói hai người Vệ Bi, Thẩm Lạc định liên hợp công kích.

    Một người luyện Bách Biến Vân Kiếm, Thiên Huyễn Vụ Kiếm, tất nhiên khiến họ càng nổi hứng thú.

    Mới giây lát, đám người còn trong phòng đều ùa ra ngoài.

    Nhưng lúc này là trước khi đấu kiếm, không ai nói gì.

    Người giỏi kiếm đấu kiếm, không khí rất căng thẳng, sợ ra tiếng phá hủy.

    “Gru!”

    Một con chim vàng anh bay lên khỏi núi giả, con cá từ cái ao nhảy lên không trung.

    Khoảnh khắc, Vệ Bi ra tay.

    Gã ra tay chính là Bách Biến Vân Kiếm, kiếm thức không ngừng lấp lóe, biến ảo không ổn định, nhưng Lục Nguyên không để ý đến kiếm pháp gã biến đổi.

    Kiếm ý của Bách Biến Vân Kiếm cũng là vân kiếm ý, tuy hóa thành bộ kiếm pháp Bách Biến Vân Kiếm quỷ dị nhiều biến nhưng nói thật, không để ý lắm.

    Hiểu ra kiếm ý trung tâm nhất, tất cả chiêu thức mặt ngoài đều là giả.

    Chương 65+66: Bách Biến Vân Kiếm

    Đương nhiên dù là vậy nhưng đệ tử chân truyền khác thấy kiếm pháp của Vệ Bi thì vẫn hít ngụm khí lạnh.

    Kiếm pháp của Vệ Bi khá là quái dị.

    ‘Vân Mang Mang’.

    Chiêu Vân Mang Mang, trong vân thế vô tận, ngươi không thể thấy kiếm ở đâu.

    Nhát kiếm ‘Ô Vân Cuồn Cuộn’ vung vẩy như mây đen cuồn cuộn, tựa nghiên mực ập hướng ngươi.

    ‘Bạch Vân Đạm Đạm’, chiêu này cực kỳ tùy ý, rất tiêu sái.

    ‘Vân Du Tứ Thức’, chiêu này một khi vận dụng thì kiếm pháp di chuyển không biết kiếm ở chỗ nào, sẽ từ đâu đâm vào.

    ……..

    Bên này Thẩm Lạc cũng dùng Thiên Huyễn Vụ Kiếm.

    Bộ Thiên Huyễn Vụ Kiếm của gã là kiếm pháp không sai.

    ‘Vụ Khí Khán Hoa’, chiêu này dùng ra kiếm như trong sương nhìn hoa, nửa thật nửa giả.

    Giữa thật giả ngươi cho rằng chiêu này là thật sự, kỳ thực kiếm đó là giả, kiếm thật ở sau lưng ngươi.

    Ngươi cho rằng kiếm này là giả, kiếm đó lập tức biến thành thật.

    ‘Sương Khói Trần Thiên’, kiếm này vận dụng không thấy kiếm chỗ nào, chỉ thấy sương khói.

    Chiêu ‘Yên Tiêu Vụ Tán’ khá giống với Phong Lưu Vân Tán, bản chất đều là tiêu hao pháp lực đối phương.

    ‘Đại Vụ Thảm Thảm’ kiếm chiêu bi tráng thê lương.

    ‘Độc Lang Ác Vụ’ chiêu này là sát chiêu nổi danh trong Thiên Huyễn Vụ Kiếm, hơn nữa ẩn giấu khá sâu, là sát chiêu không dễ phát hiện.

    Có thể nói dù là Bách Biến Vân Kiếm của Vệ Bi, hay là Thiên Huyễn Vụ Kiếm của Thẩm Lạc đều luyện rất sâu, không uổng là xuất thân từ kiếm tông.

    Kiếm pháp của hai người hiển nhiên đã sớm đến tầng thứ hai kiếm thuật, nhìn rất khá.

    Kỳ thực muốn đối phó với Bách Biến Vân Kiếm thì Lục Nguyên có thể đơn giản phá đi, dù gì hắn đã lĩnh ngộ vân kiếm ý, vân hệ kiếm pháp dù là loại nào cũng không có tác dụng trước mặt hắn.

    Thiên Huyễn Vụ Kiếm tuy rằng nhìn thâm ảo, kỳ thực chân chính quyết đấu với hắn, có thể lấy Cuồng Phong Quá Cảnh cứng rắn phá chiêu này.

    Cuồng Phong Quá Cảnh, kiếm chiêu như cuồng phong.

    Cuồng phong quét qua, mặc kệ là vụ gì của ngươi đều phải tránh sang bên.

    Phong hệ vốn chính là để khắc vụ hệ.

    Dù là Vệ Bi, hay là Thẩm Lạc, một chọi một với hắn thì hắn có thể nhẹ nhàng thắng, không có gì rắc rối.

    Nhưng Bách Biến Vân Kiếm, Thiên Huyễn Vụ Kiếm tổ hợp lại một chỗ dường như hợp thành bộ kiếm pháp khác, hơi có uy lực hình thức ban đầu của kiếm pháp trấn phong Nam phong Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức, khiến hai bộ kiếm pháp ở chỗ nguy hiểm thì bỗng tăng gấp mấy lần.

    Nếu chỉ là vậy cũng đành thôi, cố tình Lục Nguyên phát hiện chỗ quái dị nhất của tổ hợp hai người này.

    Hắn liếc mắt liền phát hiện chỗ sơ hở của Bách Biến Vân Kiếm, nhưng vừa tấn công vào đó, kết quả phát hiện sơ hở đã bị Thiên Huyễn Vụ Kiếm của Thẩm Lạc ngăn chặn.

    Tấn công chỗ sơ hở Thẩm Lạc, kết quả bị Vệ Bi của Bách Biến Vân Kiếm ngăn chặn.

    Kiếm pháp Vệ Bi có sơ hở, kiếm pháp Thẩm Lạc có sơ hở.

    Nhưng cố tình kiếm pháp hai người lại bù đắp cho người.

    Phần bù đắp này khiến kiếm pháp hai người không có sơ hở.

    Nam phong đúng là nơi bồi dưỡng ra cao thủ kiếm thuật, vị tiền bối năm đó có thể sáng chế ra Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức, tu vi kiếm thuật cao thâm khó đoán.

    Sau đó vị tiền bối có thể tách bộ kiếm pháp thành Bách Biến Vân Kiếm, Thiên Huyễn Vụ Kiếm, tu vi kiếm thuật cũng thâm sâu khó dò.

    Cách đánh chỉ hướng sơ hở xem ra không làm gì được hai người này.

    Suy nghĩ duy nhất trong đầu hắn là hết cách, dùng hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý thôi.

    Tay động Dưỡng Ngô kiếm. ‘Cuồng Phong Liễu Lâm’, chiêu này chia ra tấn công hai hướng, một thức là phong kiếm, một thức là vân kiếm, tách ra tấn công Vệ Bi, Thẩm Lạc.

    Lúc này kiếm của Lục Nguyên không chú trọng nhiều về kiếm pháp, càng lúc càng nhanh, chia ra tấn công hai người.

    Trường kiếm trong tay, khống chế đối thủ.

    Đây chính là sau khi hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý hắn có thể làm được.

    Lý do Lục Nguyên dùng kiếm mau như vậy là bởi vì đem mình xem thành hai người, một kiếm xử dụng thành hai kiếm.

    Cùng lúc đó buộc Vệ Bi, Thẩm Lạc tách ra.

    Vốn Vệ Bi, Thẩm Lạc không muốn rời đi, kiếm pháp của họ là bổ sung cho nhau, liên hợp thì uy lực lớn đến không biết bao nhiêu lần, nhưng lập tức hoảng sợ phát hiện dưới kiếm quang của Lục Nguyên họ không thể không rời đi, dường như họ bị trường kiếm của Lục Nguyên khống chế.

    Đây chỉ mới bắt đầu thôi.

    Tiếp theo họ phát hiện điều khiến người kinh hãi tuyệt vọng, hai người không thể liên hợp một chỗ.

    Dưới kiếm quang của Lục Nguyên dường như làm hành động gì đều do Lục Nguyên chế định, h͠thực hành.

    Đây là kiếm thuật làm được chứ không phải khôi lỗi thuật!

    Trong tu tiên giới Đại Tấn quốc có rất ít yêu ma giỏi về khôi lỗi thuật, nhưng bây giờ kiếm thuật của Lục Nguyên rõ ràng khác với khôi lỗi thuật.

    Khôi lỗi thuật là khiến ngươi không thể khống chế thân thể, hắn khống chế ngươi.

    Lục Nguyên dùng kiếm đã làm được điều này.

    Kiếm quang chớp động, Lục Nguyên càng đánh càng thoải mái.

    Vệ Bi, Thẩm Lạc thì càng đánh càng vất vả.

    Chiêu thức của họ thường bị kẹt một nửa thì không thể vung xuóng nữa, thân thể bị khống chế di chuyển trong phạm vi nhất định.

    Dù là người hay kiếm dường như bị giam dưới Dưỡng Ngô kiếm của Lục Nguyên.

    Lúc này Vệ Bi, Thẩm Lạc đều có cảm giác khổ không nói nên lời.

    Hai người họ chỉ là muốn sử dụng kiếm như bình thường mà khó vậy sao?

    Đệ tử chân truyền khác ai nấy trợn mắt há hốc mồm.

    Đây thật là Bắc phong, Nam phong tỷ thí sao?

    Nam phong nổi danh kiếm thuật, lệ thuộc kiếm tông.

    Bắc phong là kiếm khí tông đều quan trọng.

    Bây giờ là gì thế này.

    Kiếm pháp của đệ tử đệ tử chân truyền Bắc phong kiếm khí quan trọng càng mạnh hơn, kiếm pháp đệ tử đệ tử chân truyền kiếm tông thì càng yếu?

    Đây rốt cuộc ai mới là kiếm tông?

    Ai mới là kiếm khí quan trọng?

    Cảm giác như trái ngược.

    Khi các đệ tử chân truyền rảnh phát chán thì hai cửu đại trưởng lão bận muốn chết.

    Công tác kết thúc đúng là rườm rà.

    Đầu tiên là phân tích nguyên nhân Nguyệt Ma Môn đi tới vùng gần đây, tuy Lục Nguyên đã nói ra lý do nhưng cần tra xét, cùng với nên đưa báo cáo thế nào cho triều đình Đại Tấn.

    Tuy triều đình Đại Tấn không sánh bằng ngũ đại tiên môn nhưng là đại biểu mặt ngoài, phải có cách nói với triều đình Đại Tấn.

    Mặt khác phải phong lại nơi đây, một bên ra roi thúc ngựa giục triều đình Đại Tấn phái phù chú sư đến phong, vân vân và vân vân.

    Đương nhiên dù sự việc rườm rà nhưng tranh thù lúc rảnh rỗi cũng không phải không khả năng.

    Vốn Cố Phi đã kết hoạch tốt lắm, lần này để Vệ Bi, Thẩm Lạc khiêu chiến Lục Nguyên, gã thì âm thầm quan sát.

    Ai biết cái tên Sở Phi không dễ chọc, hôm nay luôn theo sát gã, nửa bước không rời, nói là công việc nhiều quá.

    Gã không rời một tấc thì mình làm sao đi quan sát cuộc chiến đây?

    Sở Phi cười híp mắt.

    Cố Phi không vui.

    Hai người đều là tinh anh trong cửu đại trưởng lão.

    Ngươi tính toán ta thì ta sẽ tính kế ngược lại ngươi.

    Hai người là lão địch thủ, tính kế qua lại nất trời.

    Hai người đều biết đối phương bụng nghĩ gì, hiển nhiên lần này Sở Phi chiếm trên cơ.

    Sở Phi tủm tỉm nói:

    - Ai, công tác nhiều thật.

    Công tác thì đúng là nhiều, nhưng không đến nỗi ôm không hết.

    Làm đến cấp bậc đệ cửu đại trưởng lão, không biết đã bao nhiêu lần Công tác kết thúc, sớm nằm trong quy trình, nếu nói phiền phức thì cũng không rắc rối mấy.

    Cố Phi biết trong lòng Sở Phi nghĩ cái gì, thầm mắng gã sói trán.

    Đáng chết!

    Hai cửu đại kiếm tiên có nhiều đệ tử trước mặt nhưng vẫn rất giả dối, đây là thói quen nuôi dưỡng tại danh môn chính phái.

    Bình thường danh môn chính phái mở hội, không có việc gì thì mở tiệc, trừ khi đối phó yêu ma dưới đất ngoan độc ra, kỳ thực nội bộ ít khi tuyệt tình, mọi người đa phần là mở tiệc thôi.

    Tiệc tùng nhiều khiến con người biến giả dối.

    Ai!

    Thôi, vội vàng công tác kết thúc, lười tính toán với người như Sở Phi, lần này mình rơi vào thế yếu, nếu càng tính toán thì sợ rằng càng chọc tức mình thôi.

    Bây giờ đã đến giai đoạn cuối công tác kết thúc.

    Lúc này từ triều đình Đại Tấn vận đến rất nhiều phù thổ, loại phù thổ, phù hoàn còn chưa phát huy uy lực thì mềm nhũn nhẹ hẫng, dễ vận chuyển.

    Một khi vùi vào đất, trải qua đặc biệt phù pháp chuyển biến sẽ thành cứng rắn hơn cả cương thiết.

    Phù thổ do rất nhiều năm trước phù chú sư nghiên cứu ra.

    Thế giới yêu ma dưới đất mở thông đạo lên mặt đất, trong tu tiên giả phù chú sư tương ứng nghiên cứu ra phù thổ, khi công tác kết thúc thì đem phù thổ phủ lên, vùi vào đất, khiến đường yêu ma dưới đất đào ra bị phù thổ lấp kín.

    Công tác cuối cùng là đám phù chú sư dùng bù chú lần thứ hai gia cố cửa động.

    Công tác kết thúc rốt cuộc làm gần xong.

    Báo cáo đã xong hết từ lâu.

    …….

    Rốt cuộc làm xong công tác kết thúc.

    Cũng tới lúc rời khỏi Đông Lục huyện.

    Lúc này trên một ngọn núi ngoài Đông Lục huyện thành có đoàn người đang đi.

    Dẫn đầu đoàn người là Sở Phi, phía sau là tám đệ tử chân truyền Bắc phong.

    Làm xong công tác kết thúc, lần rèn luyện này xem như hoàn thành, tới lúc nên rời đi Đông Lục huyện.

    Khi ở Đông Lục huyện mưa to liên miên, giờ rời đi là một ngày nắng ráo.

    Mặt trời chiếu rọi, rơi trên người có cảm giác ấm áp.

    Ngoái đầu nhìn Đông Lục huyện, huyện thành dưới ánh nắng, trong phút chốc khiến người hoảng hốt.

    Không xa lại có đoàn người cất bước đi tới, là hàng người Nam phong.

    Đoàn người Nam phong không phải quay về Hoa Sơn, nghe nói họ phải tiếp tục rèn luyện.

    Bởi vì cửu đại kiếm tiên không vừa lòng kết quả lần rèn luyện này, cho nên phải tiếp tục đi.

    Hai đội gặp nhau trên đường.

    Hai cửu đại kiếm tiên Sở Phi, Cố Phi đương nhiên nhìn nhau không vừa mắt.

    Lúc này tám đệ tử chân truyền Bắc phong và bảy đệ tử chân truyền Nam phong chưa đến gai mắt nhau.

    Mười lăm đệ tử chân truyền đều là thanh niên, lúc bắt đầu Nam phong hơi ngạo khí nhưng sau khi thấy kiếm thuật của Lục Nguyên thì ngạo khí bị mài gần hết.

    Đều là thanh niên ở chung một thời gian, có rất nhiều người quan hệ tạm được.

    - Bảo trọng.

    Từng người cười chào nhau.

    - Bảo trọng.

    Vệ Bi nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, đến lúc Hoa Sơn ngũ phong đại tái chúng ta sẽ lần nữa khiêu chiến ngươi.

    Khi đó ta sẽ luyện thành Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức.

    Nói xong câu đó gã không tình nguyện thốt hai chữ:

    - Bảo trọng.

    Đúng vậy, triều đình Đại Tấn đường xa, gió lớn sóng dữ, một đường bảo trọng.

    Sau đó hai đội Bắc phong, Nam phong mỗi người một ngã.

    Đoàn Bắc phong đi hướng Hoa Sơn.

    Diệp Phương bỗng gật gù nói:

    - Thật hoài niệm.

    Diệp Viên gật mạnh đầu, hòa cùng:

    - Đúng thế, thật hoài niệm.

    Lăng Ngọc Châu chượt kinh ngạc nói:

    - Các ngươi rất hoài niệm Đông Lục huyện này?

    Tuy đây là nơi đầu tiên chúng ta rèn luyện nhưng không tới mức hoài niệm đi.

    Lục Nguyên bật cười nói:

    - Bọn họ hoài niệm Đông Lục huyện nhưng là mỹ thực, mỹ tửu của Đông Lục huyện thôi.

    Diệp Phương gật đầu:

    - Người hiểu ta chỉ có Lục Nguyên.

    Diệp Viên gật theo:

    - Đúng đúng.

    Lăng Ngọc Châu lắc đầu nói:

    - Diệp Phương, mệt ngươi bình thường trong phòng giả bộ thành tiểu quân tử kiếm, giờ coi như đã nhận rõ tính cách ngươi rồ.

    Câu này khiến mọi người cất tiếng cười.

    Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho trong thập đại đệ tử chân truyền có hai Diệp Phi, một là lão tứ Phương Đạm, nhưng Phương Đạm tính tình lạnh nhạt, không giống quân tử.

    Bình thường trong phong Diệp Phương càng giống quân tử hơn, đáng tiếc bây giờ nguyen hình lộ cả ra ngoài.

    Sở Phi đứng trước nhất, không nói chuyện, nhưng những lời kia lọt vào tai gã.

    Gã ngoái đầu nhìn dưới bầu trời trong xanh, cỏ cây xanh ngắt, trong cây cối đường núi những khuôn mặt thanh xuân.

    Từng khuon mặt, một chuỗi tiếng cười, đây chính là thanh xuân, tuổi xuân rực rỡ.

    Năm đó khi mình mới vào tu tiên giới, với xuống núi thì cũng giống như vậy đi, thật là đoạn thời gian đáng nhớ.

    Đáng tiếc thời gian thanh xuân qua đi rồi sẽ không quay lại nữa, có vài thứ đã bỏ qua sẽ không có lại.

    Hãy giữ gìn thanh xuân hiện tại đi.

    Đó, là thời gian đẹp nhất đời người.

    Sau này có lẽ eo pháp lực tăng cao mà có được lực lượng càng cường đại, được đến trường sinh, thậm chí là bất tử.

    Nhưng niềm vui thanh xuân ban đầu vĩnh viễn không có được nữa.

    Sở Phi đột nhiên muốn hát, bài ca tuổi trẻ gã thích nhất, nhưng ngẫm nghĩ rồi từ bỏ, không có tâm tình đó.

    Gã chỉ hy vọng đám hậu bối sau lưng mình, niềm vui vẻ thanh xuân có thể dài lâu chút.

    Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, trong đám đệ tử sau lưng mình, sau này sống vui sướng nhất chắc là Lục Nguyên.

    Bởi vì tính tình của hắn, hắn không có dã tâm quá lớn, không có truy cầu quá to nên dễ dàng vui vẻ.

    Dù Lăng Ngọc Châu là con gái nhưng lòng ham quyền lợi rất nặng.

    Phương Đạm tính tình lạnh nhạt, thật không sai, nhưng gã truy cầu là trường sinh, khó, khó, khó.

    Tư Mã Bác bị tổ phụ ảnh hưởng, dã tâm dào dạt, người như vậy càng khó sống vui.

    Đệ tử Diệp Phương của mình thì còn tạm được.

    Hoa Sơn cao vạn trượng, khí thế chọc trời.

    Sơn thế núi cao dốc đứng, vách chọc trời, dãy núi vượt trội, lấy hiểm trở xưng hùng lập thế.

    Lúc này một đoàn người ngựa đang đi trên đường lớn, lập tức trông thấy Hoa Sơn cao tận trời mây.

    Nhưng dù nói đã thấy Hoa Sơn, muốn chân chính đến Hoa Sơn, dù bước chân đoàn người khá nhanh cũng cần tốn thời gian lâu chút.

    Nếu có thể giống Sở Phi cửu đại kiếm tiên nhân kiếm hợp nhất, ngự kiếm đi thì một ngàn dặm chỉ trong chớp mắt lại là chuyện khác.

    Sở Phi đi ở phía trước đột nhiên nói:

    - Đúng rồi, có chuyện suýt quên nói.

    Nghe câu đó tám đệ tử chân truyền đằng sau yên tĩnh lại.

    Sở Phi bỗng nói:

    - Lần đầu tiên các ngươi rèn luyện kỳ thực chưa nghiêm túc tổng kết, suy ngẫm lại.

    Nghe thế thì tám đệ tử chân truyền sau lưng gã kinh sợ, Sở Phi cười cười.

    Gã nói:

    - Không lẽ các ngươi cho rằng cạnh tranh với Nam phong là tổng kết, suy ngẫm lại sao?

    Trong ngũ đại tiên môn thực ra có một quy tắc, chiến đấu rèn luyện xong phải tôngr kết, ngẫm nghĩ.

    Mỗi lần chiến đấu, mỗi lần rèn luyện là tài sản rất quý giá, có thể tổng kết ngẫm nghĩ trong mỗi lần chiến đấu, lịch lãm mới tìm ra khuyết điểm của mình, tiến bộ càng nhanh.

    Nhưng không lâu trước đó, rèn luyện tại Đông Lục huyện mọi người đều cho rằng chiến tích cuối cùng với Nam phong coi như tổng kết, ngẫm nghĩ rồi, ai mà ngờ Sở Phi sư thúc vào lúc này đột nhiên nêu lên.

    Sở Phi cười nói:

    - Các ngươi ở Đông Lục huyện coi như thắng lớn Nam phong một lần, nếu khi đó kêu các ngươi tổng kết, suy ngẫm thì chắc cũng không có tâm trí.

    Coi như ta nêu ra các ngươi cũng sẽ không dốc lòng nhớ kỹ.

    Vậy nên dứt khoát đợi một đoạn thời gian, chờ các ngươi trầm lắng hưng phấn rồi mới nói.

    Nói đến đây sắc mặt Sở Phi âm trầm.

    Chương 67+68: Nguyên Nguyên thượng nhân

    Lại bị trưởng bối dạy rồi, tám đệ tử chân truyền không phát ra tiếng.

    Lúc các trưởng bối dạy dạy thì tốt nhất là đừng ra tiếng, mọi người ở Hoa Sơn Tiên Môn lâu như vậy đều dưỡng thành thói quen này.

    - Trước tiên nói ngươi, Lăng Ngọc Châu.

    Ngươi là đầu lĩnh tám đệ tử chân truyền lần này, là tam sư tỷ trong thập đại đệ tử chân truyền, trong cuộc chiến lại không để ý đại cục, không biết tổ hợp lực lượng các sư đệ mà phân tán.

    Lúc đó chúng ta khiến các ngươi tự mình tổ hợp chứ không nói nhất định phải tản ra.

    Sức một người yếu, sức tập thể cường, thường thức cơ bản này ngươi không biết sao?

    Nhìn Nam phong đi, lần này đã làm rất tốt, về điểm này ngươi không bằng Vệ Bi Nam phong.

    Sở Phi mặt âm trầm nói đến Lăng Ngọc Châu gục đầu sắp chui xuống đất.

    - Phương Đạm, ngươi càng giỏi.

    Lăng Ngọc Châu tốt xấu có cùng đồng bạn đi thế giới dưới đất, ngươi lại dám một mình xuống thế giới dưới đất.

    Làm tốt thật, đúng là làm hay lắm đấy.

    Nếu ngươi có thực lực siêu mạnh thì ta không có lời gì để nói, thực lực không mạnh mẽ còn không biết sự quan trọng của hợp sức, chuyện này ta phải nói với Phương sư huynh.

    Sở Phi bình thường cười tủm tỉm nhưng khi nghiêm khắc thì cũng rất nghiêm.

    - Tư Mã Bác, biểu hiện của ngươi tạm được, nhưng chỉ vẻn vẹn là tạm được thôi, không có biểu hiện đặc sắc.

    Tư Mã Bác thở ra hơi dài.

    Lúc mấy người trước bị mắng thảm như thế, tuy gã bị gọi là biểu hiện mình thường nhưng không bị chửi nặng mấy.

    - Lục Nguyên, ngươi biểu hiện không được tốt lắm.

    Vốn mọi người cho rằng Lục Nguyên biểu hiện không khiến Sở Phi nói cái gì, ai ngờ hắn lại bị phê bình.

    Sở Phi sắc mặt nghiêm khắc nói:

    - Vấn đề lớn nhất của ngươi là quá chìm đắm vào kiếm thuật.

    Không lẽ ngươi cũng tưởng tham gia vào kiếm tông?

    Kiếm khí quan trọng, kiếm khí quan trọng, không lẽ ngươi đều quên rồi sao?

    Phê bình này rất khắc nghiệt.

    Hoa Sơn kiếm tông, khí tông, kiếm khí tông đứng ngang hàng.

    Lục Nguyên vội gật đầu nói:

    - Đệ tử rõ.

    Hết cách, không thể phản bác với tiền bối, hắn đúng là hơi thiên hướng kiếm thuật, Sở sư thúc nói hơi có lý, là lúc nên tăng chút pháp lực.

    Thực ra lúc này hắn mang theo Phong Linh bài có ba con Vân Thố, bốn con Vân Miêu, số lượng phun ra nuốt vào vân khí khá lớn, hiện hắn đã đứng đỉnh cao luyện khí đệ lục tầng.

    - Còn ngươi, Diệp Phi, ngươi đó là biểu hiện sao?

    Biểu hiện cực kỳ mất mặt, trở về sẵn sàng nhận đặc huấn đi!

    Đối với đệ tử Diệp Phi của mình thì Sở Phi càng không nể tình, không chút nể mặt.

    Từng người bị phê bình, hai người Diệp Phương, Diệp Viên không chạy thoát, ai cũng có phần.

    ……….

    Trải qua từng tầng cấm pháp, ánh sáng vô tân, rốt cuộc về núi.

    Lần thứ hai trở lại vùng Bắc phong.

    Sở Phi bỗng nói:

    - Tốt lắm, tất cả giải tán, muốn làm gì thì làm.

    Tiếng giải tán vừa ra, tám vị đệ tử chân truyền như ong vỡ tổ.

    Lục Nguyên lập tức chạy hướng Trường Xuân Cư giữa sườn núi, rất nhanh đã đến nơi.

    Trường Xuân Cư vẫn là cỏ cây um tùm, vừa lúc gặp Tống thúc đang sắc thuốc.

    Hắn chờ một lát tự mình bưng dược đi chính sảnh.

    Khi hắn vào chính sảnh, sư phụ Lý Nguyên Bạch mặc áo trắng, vuốt chòm râu bạc, đang nhìn quyển sách, trên sách viết ba chữ đen ‘Nam Hoa Kinh’.

    Lục Nguyên biết rõ mấy năm nay sư phụ gần như không đụng vào kiếm nữa.

    Bình thường chỉ xem thư, tu thân dưỡng tính.

    - Đặt dược tại đó đi, a, Lục Nguyên, là ngươi à.

    Lý Nguyên Bạch vốn tưởng là tống thúc, tùy ý kêu đặt dược tại chỗ đó rồi đi, kết quả liếc mắt phát hiện Lục Nguyên.

    Ông đặt ‘Nam Hoa Kinh’ sang bên.

    Ông nói:

    - Ngươi trở về rồi.

    Lục Nguyên cung kính đáp:

    - Vâng, sư phụ.

    Lý Nguyên Bạch gật đầu, nói:

    - Đây là lần đầu tiên ngươi rèn luyện, hãy kể quá trình một chút đi.

    Lục Nguyên cung kính nói:

    - Sư phụ trước hết uống dược đã.

    Lý Nguyên Bạch cười cười, cầm chén dược lên, nói:

    - Được rồi, ta vừa uống dược vừa nghe ngươi kể.

    - Vâng.

    Lục Nguyên gật đầu, nói:

    - Lần rèn luyện này là lấy Nguyệt Ma Môn tới gần mặt đất làm đối thủ.

    Chúng còn có vài cái lên trên nhưng khi chúng ta đến thì toàn bộ rút xuống lòng đất, cho nên Sở sư thúc khiến chúng ta tùy ý tổ đội xâm nhập thế giới dưới đất.

    Nhưng vì lo lắng an toàn nên cho một người một tiệm gạo Hoa thị.

    Từ lúc bắt đầu rèn luyện đến ở thế giới dưới đất lấy yêu ma dưới đất luyện kiếm, cuối cùng quyết đấu Nguyệt Tu La, cùng với trong quá trình đấu Nguyệt Tu La phát hiện nhược điểm của ả, tiến hành công kích, hắn từ từ kể ra.

    Nghe Lục Nguyên trải qua hành trình rèn luyện, Lý Nguyên Bạch thỉnh thoảng gật gù.

    Đợi Lục Nguyên nói xong ông mới bình luận:

    - Tu vi về mặt kiếm thuật của ngươi đích thực không sai, bây giờ đã có thể hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý…phong kiếm ý, vân kiếm ý.

    Còn việc Sở sư thúc ngươi lo lắng ngươi trọng về kiếm thuật, thiên hướng kiếm tông thì vi sư không chút lo âu.

    Ngươi tính tình vốn là lười biếng, là loại tính cách xuất thân từ tông nào thì ở tông đó.

    Ngươi xuất thân là kiếm khí tông thì định trước sẽ là kiếm khí tông, ai kêu ngươi quá lười.

    Lý Nguyên Bạch không nhanh không chậm nói:

    -

    Sau này ngươi ở Bắc phong một đoạn thời gian đi, không cần vội vàng làm nhiệm vụ kế tiếp.

    Lần rèn luyện này ngươi nổi bật, tiếp theo trong sự kiện khác phải để đệ tử chân truyền nổi bật.

    Một người đừng nên chiếm hết tất cả, mọi thứ thực ra là vấn đề chừng mực.

    Ông sống lâu như vậy, đặc biệt gần đây không còn bao nhiêu ngày, cái gì đều nhìn thấu, đều thấy rõ ràng.

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Vâng!

    ………..

    Lúc này trong thư phòng của Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Sở Phi kể rõ ràng chuyện rèn luyện lần này.

    Khi Sở Phi kể thì Nguyên Nguyên Thượng Nhân luôn đang viết chữ.

    Một bài thể chữ Nhan cực kỳ xinh đẹp.

    Vẫn là hàng chữ: ‘Kinh lôi chấn thì xà hóa long’.

    Lần này viết long như mây bay nước chảy, không chút dừng lại.

    Viết xong bảy chữ, Nguyên Nguyên Thượng Nhân cười nói:

    - Sở Phi, mấy chữ này ta viết thế nào?

    Sở Phi đứng cạnh cười gật đầu đáp:

    - Kiểu chữ Nhiên không tệ, nhưng còn cần rèn luyện nhiều.

    - Cũng đúng, những hậu bối này đích thực cần rèn luyện.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân gật đầu, gác bút lông lên nghiên mực, chắp tay sau lưng nhìn ngoài khung cửa.

    Ngoài cửa sổ mây trắng lững lờ trôi.

    Thư phòng của lão ở nơi cực cao tại Bắc phong, ra thư vòng đi hơn mười bước là có thể thấy mây bềnh bồng ở vách núi.

    Hội đương lăng tuyệt đỉnh, nhất lãm chúng sơn tiểu.

    Bắc phong nhiều mây mù, sớm có câu nói như thế.

    Đây là một ngày đầy sương.

    Cả Trường Xuân Cư bị bao phủ trong sương khói.

    Giờ phút này, một thiếu niên đang ngồi xếp bằng trên mặt đất sân Trường Xuân Cư, điều chỉnh hô hấp.

    Thiếu niên mặt vẫn còn ngái ngủ, bộ dạng lười biếng.

    Không sai, thiếu niên này chính là Lục Nguyên.

    Theo lý thì Lục Nguyên sẽ không sớm như vậy đã đi ra tu hành, ngủ sớm dậy trễ đặc biệt thoải mái.

    Nhưng lần này là sư phụ yêu cầu.

    Lý Nguyên Bạch bình thường không can thiệp đệ tử tu hành, nhưng ông phát hiện bây giờ Lục Nguyên đã tới đỉnh luyện khí lục tầng, tùy thời đột phá, cho nên ra nghiêm lệnh Lục Nguyên gần đây phải cố gắng chút, đột phá tiểu cảnh giới một tầng này, không được làm biếng nữa.

    Hết cách, nghiêm lệnh của sư phụ, mình không thể không cố gắng.

    May là lập tức đột phá, nhanh chóng đột phá một tầng tiểu cảnh giới mới là chính đạo.

    Lại lười biếng ngáp một cái, thật không có tinh thần dậy sớm, ngủ nướng mới khiến người thoải mái nhất.

    Dậy sớm thế này khiến người không có chút tinh thần, may là vào lúc này không cần mình có gì nhiều tinh thần, trong Phong Linh bài bảy con linh thú vân hệ đang không ngừng phun ra nuốt vào nguyên khí vân hệ.

    Điều mình cần làm chỉ là đem nhiều nguyên khí vân hệ rót vào trong kỳ kinh bát mạch thân thể, chính kinh thập nhị mạch.

    Nguyên khí vân hệ ở trong người không ngừng di chuyển.

    Lúc ở luyện khí ngũ tầng đã là thông tiểu chu thiên.

    Luyện khí lục tầng luyện khí thành cương biến pháp lực càng ngưng tụ.

    Pháp lực ở trong người liên miên không ngừng di chuyển, càng lúc càng nhiều, càng lúc càng ngưng tụ, xông vào mỗi kinh mạch trong người.

    Dần dần kinh mạch không thể lấp đầy, mà pháp lực vân hệ dần có xung động muốn đột phá khỏi thân thể.

    Đúng rồi, phải bắt lấy xúc động này.

    Pháp lực không ngừng tích lũy, áp lực trong người càng lúc càng lớn.

    Nhưng còn chưa đủ, bây giờ mình chỉ có khả năng đột phá chứ chưa đột phá.

    Bây giờ muốn đột phá thì cần nhiều nguyên khí, từ trong tu la túi lấy ra bốn mươi hạ phẩm linh thạch.

    Hạ phẩm linh thạch chắc đủ để mình xông vào một tầng cảnh giới, còn lại thì để cho linh thú vân hệ.

    Linh thú vân hệ đích thực khá hữu dụng, nhưng tương đối cũng cần linh thạch nuôi nấng.

    Lấy ra bốn mươi hạ phẩm linh thạch bày xong Phong Linh trận, sau đó đâm nát bốn mươi hạ phẩm linh thạch.

    Chớp mắt trong Phong Linh trận tràn đầy linh khí cực kỳ đậm đặc.

    Linh khí đậm như vậy khiến pháp lực vân hệ trong cơ thể di chuyển ngày càng nhanh, ngày càng nhanh, đã nhanh đến không thể tin nổi.

    ………..

    Không biết qua bao lâu, tay Lục Nguyên động, từng vân khí nhàn nhạt toát ra từ đầu ngón tay hắn, dài đến một thước.

    Đây là ngự khí ly thể.

    Luyện khí kỳ đệ thất tầng ngự khí ly thể.

    Vốn pháp lực có thể dùng trên người mình, chỉ có thể di chuyển trong người, đọng tại đầu ngón tay có thể chuyển đến trường kiếm, nhưng dán chặt trên mũi kiếm thì không cách nào chuyển lên một ly nữa, không có thực vật, không thể tiếp tục di chuyển.

    Bây giờ pháp lực vân hệ đã có thể từ đầu ngón tay toát ra hơn một thước, lại qua Dưỡng Ngô kiếm ra tay.

    Pháp lực vân hệ di động trên Dưỡng Ngô kiếm, pháp lực vượt qua Dưỡng Ngô kiếm duỗi ra ngoài tới một thước mới ngừng lại.

    Lúc này trong người Lục Nguyên tràn đầy vui sướng.

    Rốt cuộc đến một bước luyện khí kỳ đệ thất tầng ngự khí ly thể.

    Đến luyện khí kỳ đệ thất tầng ngự khí ly thể biểu hiện lớn nhất là có thể ngự khí ly thể.

    Ví dụ như có thể đẩy pháp lực ra đầu ngón tay, có thể đem pháp lực đầu ngón tay bắn ra ngoài.

    Về kiếm thì có thể đẩy ra kiếm khí, đương nhiên cũng có thể quăng kiếm khí ra ngoài.

    Nhưng cách đánh kiếm khí tiêu hao pháp lực quá nhanh, bình thường không ai làm vậy.

    Kiếm khí.

    Trường kiếm có hạn chế cự ly, bình thường khoảng ba thước, nếu vượt qua ba thước thì công kích không được.

    Nhưng kiếm khí xuất hiện bù đắp điều này rất tốt.

    Chỉ cần pháp lực của ngươi đủ mạnh là có thể thúc đẩy kiếm khí.

    Kiếm khí có thể dài, ngắn, tùy thời biến đổi, một khi thúc đẩy thì sẽ khiến trường kiếm chớp mắt biến dài.

    Có kiếm khí thì sức sát thương của kiếm pháp có thể tăng nhiều.

    Đương nhiên kiếm khí hệ khác nhau có màu khác.

    Tựa như pháp lực vân hệ của mình tăng ở mặt kiếm, sinh ra kiếm khí là màu trắng.

    Vân kiếm khí ntrawngs nhạt như mây, mũi kiếm lại kéo dài một thước tới trước, đây chính là cực hạn kéo dài kiếm khí của mình.

    Nếu pháp lựcmình tăng lên thì khoảng cách kiếm khí có thể tăng thêm chút.

    Lúc này trong lòng Lục Nguyên đột nhiên xẹt qua tia lĩnh ngộ.

    Trong Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm kỳ thực có một số kiếm chiêu cần kiếm khí hỗ trợ thì uy lực mới càng mạnh.

    Thôi, lần này mình lại luyện một lần Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm đi.

    ‘Phong Vân Giai Loạn’.

    ‘Vân Triền Kiếm Nhiễu’.

    ‘Phong Quá Giang Sơn Bất Lưu Ngân’.

    ……….

    ‘Phong Lưu Vân Tán’.

    ‘Phong Xuy Vân Quyển’ kiếm quang như nước, từng thức từng thức kiếm chiêu thi triển ra.

    Kiếm chiêu dùng không nhanh, hắn không cần gấp gáp dùng hết kiếm pháp.

    Chỉ là từng chiêu từng chiêu sử dụng kiếm pháp, từng chiêu từng chiêu thi triển kiếm kỹ.

    Một bên vừa thi triển vừa tìm hợp tính bởi vì luyện thành kiếm khí, thích hợp sửa chữa kiếm chiêu mình ra.

    Bất giác cảm ngộ với Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm càng lúc càng sâu, ngày càng sâu.

    Khi thi triển kiếm chiêu hắn cực kỳ chăm chú nhìn vào kiếm của mình, nhìn bàn tay cầm kiếm của mình, nhìn thi triển kiếm pháp, từng chiêu một ngày càng trôi chảy.

    Đó là một loại trôi chảy cực kỳ kinh người, vô hình kiếm khí mới luyện phối hợp cùng Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm trong luyện tập càng thêm hoàn mỹ.

    ‘Phong Bình Vân Tịch’ là thức cuối cùng trong kiếm chiêu Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Chiêu này cực kỳ chậm, theo từng chiêu thức chậm rãi thi triển, Dưỡng Ngô kiếm ngừng ở giữa trán, bộ kiếm pháp lại luyện một lần nữa.

    Lục Nguyên ngơ ngác nhìn thanh Dưỡng Ngô kiếm, khoảnh khắc đầu óc không biết hiện ra bao nhiêu, rốt cuộc thi triển thức Phong Bình Vân Tịch cuối cùng, đầu óc tất cả suy nghĩ đều tan biến.

    Thở ra hơi dài, rốt cuộc luyện xong rồi.

    Luyện xong mới cảm giác hơi mệt mỏi, lại nhìn sáng sớm luyện kiếm người đầy mồ hôi, trước tắm rửa ăn điểm tâm.

    Lúc này không có gì buồn ngủ.

    Dù sao sáng sớm tinh mơ luyện một phen, không khả năng buồn ngủ bao nhiêu nữa.

    Hôm nay nên làm gì đây, là bắt thỏ hoang hay bắt chó hoang?

    Đúng rồi, thịt chó, trong các loại thịt thì thịt chó là tươi nhất, đặc biệt chó mực.

    Nghĩ đến thịt chó là Lục Nguyên bất giác chảy nước miếng.

    Bắc phong cầm thú đầy rừng, trong những ngày hắn không ở chắc là béo lên chút.

    Đúng rồi, còn phải bắt chẹt Diệp Phương, Diệp Viên mỹ thực mỹ tửu, mình không hứng thú xuống núi mua rượu, để hai người này lo đi, ai kêu ở thế giới dưới đất là hai người hứa với mình rồi, ha ha ha.

    Dưới chân Hoa Sơn, Giang Âm phủ, Giang Âm huyện.

    Giang Âm huyện là huyện lớn gần đây, tri huyện của huyện này đều là lục phẩm.

    Tuy nhiên, dù là tri huyện lục phẩm thì thân phận so với tri huyện bình thường cao hơn.

    Tuy nhiên, không ai thích làm tri huyện tại đây.

    Ở nơi khác làm tri huyện là quan phụ mẫu địa phương, tại Giang Âm huyện làm tri huyện là cái gì?

    Không sai, ở mặt ngoài nhìn thì ngươi là quan phụ mẫu một vùng, nhưng Giang Âm huyện cách Hoa Sơn quá gần.

    Trong Giang Âm huyện có không ít người có thân thích, bằng hữu tại Hoa Sơn, còn có một số đệ tử có chút thân phận, không phải Giang Âm tri huyện chọc nổi.

    Cho nên Giang Âm tri huyện là chuyện cực nhọc không lấy lòng, bình thường trong triều đình Đại Tấn là người đấut hất bại, đứng sai đội, hoặc là đắc tội người mới đến đây.

    Nhưng dù Giang Âm tri huyện là việc cực nhọc, Giang Âm huyện khá là phồn hoa.

    Nguyên huyện thành to gấp ba huyện thành khác, ven đường đầy tiệm gạo cửa hàng vải tửu lâu, thỉnh thoảng vang tiếng sạp nhỏ rao hàng, đúng là náo nhiệt.

    Nơi gần tiên môn tuy rằng khiến đám huyện lệnh kêu khổ nhưng đối với dân chúng thì cực kỳ tốt.

    Ngũ đại tiên môn môn quy nghiêm ngặt, đệ tử môn hạ tuyệt đối không làm chuyện quấy rầy người dân, lại không có yêu ma dám đến đây, coi như là nơi an cư lạc nghiệp không sai.

    Chương 69+70: Giang thị huynh đệ

    Phía đông nam huyện thành, có một tiệm rượu gọi là ‘Lạc Thiên tửu gia’.

    Lạc Thiên tửu gia lấy bán rượu làm chính, nhưng kinh doanh chủ yếu là các loại rượu tủng đẳng trong thiên hạ, hướng về dân thường buôn bán.

    Lạc Thiên tửu gia nổi tiếng nhất là lạc thiên hoàng tửu.

    Lạc thiên hoàng tửu vào miệng nồng, vị ngon, quan trọng nhất là, không mắc.

    Một cân rượu mới năm mươi đồng, giá này ngươi có thể tìm thấy rượu giá rẻ hơn nó sao?

    - Chủ tiệm, lấy ba mươi cân lạc thiên hoàng tửu, ba mươi cân khúc lương thanh tửu, ba mươi cân thiêu đao tử!

    Một thiếu niên đứng chỗ bán rượu nói với thiếu phụ thanh tú bán rượu.

    Thiếu niên mở miệng liền kêu chín mươi cân rượu, khiến đám người chờ mua rượu sau lưng hắn đều kinh ngạc.

    Há mồm liền là chín mươi cân, thiếu niên này đúng là tửu quỷ.

    Thiếu phụ bán rượu thanh tú dường như quen biết thiếu niên từ lâu, biết thiếu niên là đệ tử Hoa Sơn khó được xuống núi một chuyến, cho nên đi liền mua gần trăm cân rượu là bình thường.

    Nàng nói:

    - Biết rồi.

    Tiếp theo đưa cho thiếu niên một túi da to chứa rượu, bắt đầu rót rượu vào.

    Lục Nguyên đứng tại chỗ chờ.

    Không sai, bây giờ hắn tự xuống núi mua rượu.

    Tuy tu tiên giả không cấm ăn thịt uống rượu nhưng phải kiêng dè danh tiếng, cho nên trên núi không lập tiệm rượu, muốn uống rượu thì ngoan ngoãn xuống núi mua.

    Một chuyến xuống núi đường cao núi xa cho nên lần này mua gần trăm cân về.

    Rảnh rỗi đứng đây ngắm phong cảnh hoàn toàn khác với trên núi.

    Đương nhiên, ánh mắt hắn liếc trộm thiếu phụ bán rượu thanh tú, không phải có ý dâm tà gì, chỉ đơn thuần dùng ánh mắt khen ngợi nhìn thôi.

    Tựa như thấy một bức tranh, một cây mai, một tảng đá lạ, lấy ánh mắt nhìn cảnh đẹp thiên địa xem.

    Lúc này trên ocn đường phía trước có ba gã đàn ông đi tới.

    Ba gã đàn ông cao to vạm vỡ như nhau, nửa thân trần đi trên đường, sau lưng vác thanh khoái kiếm to lớn, đi rất oai phong.

    Ba gã đàn ông lưng cõng kiếm to khi đi qua là xung quanh gà bay chó sủa, người ngã ngựa đổ, hiển nhiên ba tên này nổi tiếng xấu trong Giang Âm huyện thành.

    - Đó là Tây Châu tam cự kiếm!

    - Đúng thế, nghe nói bên Tây Châu phủ đến tán tu, ai nấy thực lực kinh người.

    - Trước đó không lâu nghe nói trong Tây Châu tam cự kiếm Giang Bột Nhiên cùng Hoa Sơn Bắc phong nhị đệ tử Vân Dật đánh một trận chỉ kém một chút thôi.

    Giang Âm huyện thành có rất nhiều tu tiên giả đến, mọi người đã tập mãi thành thói quen, không giống như chỗ khác như trông thấy tiên nhân.

    Lục Nguyên liếc mắt ba gã đàn ông nhưng không mấy để ý, mình mua rượu của mình, lo việc khác làm gì?

    Tính tình hắn lười biếng, chuyện gì cũng chẳng thèm lo.

    Lục Nguyên tiếp tục ở trước cửa Lạc Thiên tửu gia chờ

    Thiếu phụ bán rượu thanh tú lấy rượu.

    Vào lúc này, tiếng xé gió to lớn đột nhiên ập hướng hắn.

    Lục Nguyên liếc mắt qua, là đầu lĩnh Tây Châu tam cự kiếm Giang Bột Nhiên đột nhiên rút kiếm to chém vào hắn.

    Lục Nguyên lập tức né sang bên, không hỏi nhiều.

    Nếu đối thủ đã muốn công kích mình thì hiển nhiên đã sớm đặt mục tiêu.

    Nếu đã vậy thì cần gì nói nhảm.

    Muốn nói nhảm phải chờ mình đánh bại đối thủ rồi nói tiếp.

    Tay giơ lên, Dưỡng Ngô kiếm ra khỏi vỏ, hơi tiếp xúc với kiếm to của Giang Bột Nhiên.

    Vừa mới va chạm lập tức cảm giác lực lượng mạnh mẽ truyền đến, nhưng lúc này pháp lực của hắn không yếu, đã đến cảnh giới luyện khí thất tầng, nhận xét bảo thù thì chắc đối phương cũng chỉ là cảnh giới luyện khí đệ bát tầng, pháp lực chỉ mạnh hơn mình chút thôi.

    Giang Bột Nhiên ngẩn ra, không ngờ một đệ tử hậu bối lại có thể chặn kiếm mình.

    Giang Bột Nhiên lập tức xoay tay, mở to thu lại thi triển Địa Liệt kiếm pháp.

    Địa Liệt kiếm pháp của gã mạnh mẽ không gì sánh bằng, chiêu thức chặt chém, mỗi chiêu chém ra như là đất nứt, khí thế kinh người.

    Rất nhiều đối thủ khi cùng Giang Bột Nhiên giao đấu thì sẽ bị khí thế chấn nhiếp, căn bản đối phó không nổi.

    Lục Nguyên dùng Dưỡng Ngô kiếm, kiếm pháp đối thủ mạnh mẽ thì mình lấy chiêu thức nhu chậm rãi mài mòn đối phương, đem đối phương đưa vào trong kiếm pháp của mình.

    ‘Vân Ý Miên Miên’.

    ‘Vân Triền Kiếm Nhiễu’.

    ‘Vi Phong Phất Diện’.

    ‘Phong Vân Vô Hình’.

    ‘Phong Lưu Vân Tán’.

    Đều là các chiêu nhìn thì mềm yếu, bình thường chiêu thức như thế Giang Bột Nhiên không thèm để ý.

    Theo gã nghĩ thì nam tử hán đại trượng phụ đương nhiên phải dùng chiêu chặt chém, nhưng theo Lục Nguyên thi triển ra những kiếm chiêu yếu mềm này thì từng chút một mài mòn kình lực kiềm của gã.

    Hơn nữa dần dần Giang Bột Nhiên lập tức phát hiện kiếm chiêu của mình không thể tùy theo ý muốn chặt chém nữa, dường như rơi vào đoàn mây mềm mại, không thể thi triển chiêu thức như ý nữa.

    Giang Bột Nhiên kinh sợ, gã chịu người nhờ đi đối phó Lục Nguyên, vốn cho rằng một thiếu niên chưa đến hai mươi tuổi tầm thường, coi như đối thủ là đệ tử chân truyền Bắc phong Hoa Sơn Tiên Môn nhưng còn chẳng phải là gã muốn đối phó làm sao thì làm thế ấy, tùy tiện nhào nặn.

    Kết quả ai mà ngờ hậu bối này kiếm thuật kinh người đến thế, gã sơ sẩy đã rơi vào kiếm ý của hắn, không thể tự do múa kiếm chiêu của mình, thậm chí bị trường kiếm của hắn bó buộc, thân bất do kỹ.

    Không có cách nào, Giang Bột Nhiên đột nhiên đánh ra kiếm khí.

    Chỉ thấy trường kiếm của gã bắn ra kiếm khí màu vàng đất, đó là gã luyện khí kỳ bát tầng phát hiện kiếm thuật không đối phó được Lục Nguyên nên dùng kiếm khí.

    Dù sao người mới gã đến đối phó Lục Nguyên cung cấp tình báo hắn là đệ tử hậu bối mới tới cảnh giới luyện khí lục tầng, chưa luyện thành kiếm khí.

    Kiếm khí ảnh hưởng rất lớn đến quyết đấu.

    Một khi có được kiếm khí, trường kiếm tựa như có thể biến dài biến ngắn, kiếm sẽ tăng rất nhiều biến đổi quái dị.

    Teo gã nghĩ chỉ cần thi triển ra kiếm khí thì thắng chắc rồi.

    Kết quả Giang Bột Nhiên lập tức cảm thấy muốn khóc.

    Vì lúc này Lục Nguyên cũng thi triển kiếm khí.

    Kiếm khí trắng bắn ra từ Dưỡng Ngô kiếm.

    Cùng là kiếm khí chế kiếm khí, mọi người đều có kiếm khí, đều hiểu kiếm khí iến hóa, vậy thì vẫn là phải so kiếm thuật.

    Cứ so kiếm thuật thì Lục Nguyên lại thắng Giang Bột Nhiên.

    Đột nhiên đến một trận khiêu chiến.

    Nhưng nếu đã đến thì đánh vậy.

    Lục Nguyên không thèm để ý.

    Dưỡng Ngô kiếm liên tục vung, từng chiêu từng chiêu kiếm pháp thi triển ra.

    Lúc này Giang Bột Nhiên đã hoàn toàn bị khống chế bởi kiếm pháp của hắn.

    Giang Bột Nhiên vừa kinh vừa giận.

    Gã là tán tu nổi danh, gặp qua không biết bao nhiêu cao thủ, cũng thấy qua không ít nhân vật ngũ đại tiên môn, nhưng trước giờ chưa gặp một thiếu niên hậu bối không quan trọng nào mà còn chưa đủ hai mươi tuổi đã luyện kiếm thuật đến tình trạng như vậy.

    Hai tên khác trong Tây Châu tam cự kiếm, Giang Đại Nộ, Giang Bột Nộ trong lòng kinh sợ.

    Chúng cũng là tán tu nổi tiếng đã lâu nhưng chưa từng thấy qua kiếm thuật như vậy, không ngờ dựa vào trường kiếm trong tay, buộc đại ca Giang Bột Nhiên đến mức này, như là bị khống chế.

    Giang Đại Nộ, Giang Bột Nộ nhìn nhau, lập tức rút kiếm ra tham gia chiến cuộc.

    Lần này mục đích của chúng là giết chết Lục Nguyên chứ không phải đơn độc khiêu chiến.

    Vốn cho rằng một mình Giang Bột Nhiên đã có thể đánh ngục đối thủ, nhưng bây giờ nếu đại ca Giang Bột Nhiên không làm được thì lấy ba chọi một đi.

    Giang Đại Nộ dùng là Phá Địa kiếm pháp.

    Một khi gã thi triển ra Phá Địa kiếm pháp thì như trời sụp đất nứt, kiếm chiêu hùng hồn vô cùng chém thẳng hướng Lục Nguyên.

    Bên kia người cuối cùng trong Tây Châu tam cự kiếm Giang Bột Nộ thi triển bộ Kim Cương kiếm pháp.

    Khi thi triển ra Kim Cương kiếm pháp thì người gã như nộ mục kim cương, khí thế khiến người kinh sợ.

    Địa Liệt kiếm pháp của Giang Âm phủc, Phá Địa kiếm pháp của Giang Đại Nộ, Kim Cương kiếm pháp của Giang Bột Nộ.

    Ba bộ kiếm pháp cực kỳ hung mãnh, khí thế hùng hồn công kích Lục Nguyên.

    Hai người Giang Đại Nộ, Giang Bột Nhiên cùng đẩy ra kiếm khí vàng đất, Giang Bột Nộ thì đẩy ra kiếm khí màu vàng kim.

    Ba kiếm khí tung hoành cuồn cuộn ép hướng Lục Nguyên.

    Lúc ban đầu dường như áp chế được hắn.

    Đối thủ rất mạnh.

    Dưỡng Ngô kiếm trong tay Lục Nguyên va chạm với ba thanh thanh trường kiếm của đối thủ, phát hiện ra đối thủ rất mạnh, chắc hai tên là luyện khí kỳ bát tầng, một trên là luyện khí kỳ thất tầng.

    Ba người cùng nhau đánh thì mạnh hơn hắn nhiều.

    Đối thủ thế này không dễ đối phó.

    Ba bộ kiếm pháp cực kỳ mạnh mẽ đẩy Dưỡng Ngô kiếm sắp bật ra.

    Trước không vội vàng.

    Mài mòn đối thủ đã.

    Lục Nguyên vung trường kiếm, mới bắt đầu toàn là chiêu thức trông khá yếu ớt vô lực, nhưng những chiêu thức đó đều là chăn bọc kim.

    Chuôi Dưỡng Ngô kiếm di chuyển trong tay, thi triển ra từng kiếm chiêu tinh diệu vô cùng, ba đối thủ đều đi đường hung mãnh, vậy mình lấy nhu thắng cương đi.

    Tuy nhiên vẫn là hơi phiền phức.

    Dù sao đối thủ là ba tên, ba đối thủ đều đi hướng mạnh mẽ, muốn không ngừng mạnh mẽ va đụng pháp lực của mình.

    Nhưng đây chỉ là rắc rối nhỏ.

    Nói thật, ba người này kiếm thuật cũng thường thôi, tùy tiện đâm ra vài kiếm chỉ hướng sơ hở của họ.

    Vài kiếm tùy ý buộc mấy người kia muốn cứng rắn đánh cũng không được.

    Cuối cùng lại vài kiếm tùy tiện đánh ba người liên hợp phòng thủ cũng không được.

    Trước kiếm thế của Lục Nguyên không thể không tách ra.

    Không sai, trận chiến này mới bắt đầu ba người hơi phiền, lát sau Lục Nguyên đánh tùy tiện.

    Nếu như hắn không đột phá luyện khí kỳ thất tầng thì sẽ đánh khá vất vả, dù sao lúc ấy đấu với Nguyệt Tu La đã mệt mỏi như vậy.

    Nhưng bây giờ hắn đột phá luyện khí kỳ thất tầng, đối phó ba vị Tây Châu tam cự kiếm hai tên luyện khí kỳ bát tầng, một tên luyện khí kỳ thất tầng có áp lực không nặng mấy.

    Nhưng lúc mới bắt đầu để chúng mặt ngoài chiếm chút ưu thế, lập tức dùng kiếm thế bao phu chúng, lấy một chọi ba đã buộc ba người chật vật, tùy ý ra chiêu không quá mức nghiêm túc đã có thể đem ba người liên hợp đánh thành như vậy.

    Lục Nguyên càng đánh càng nhẹ nhàng, kiếm thế di động, vô cùng tiêu sái.

    Giờ phút này, Giang Bột Nhiên, Giang Đại Nộ, Giang Bột Nộ Tây Châu tam cự kiếm đều đầu đầy mồ hôi.

    Chúng nhận ủy thác đến giết Lục Nguyên vốn cho rằng là một nhiệm vụ khá nhẹ nhàng, nhưng thật sự làm mới phát hiện hoàn toàn không phải chuyện như vậy.

    Hậu bối này kiếm thuật mạnh mẽ không dưới bất cứ ai chúng từng gặp.

    Chỉ dựa vào một thanh trường kiếm đã cứng rắn vây khốn ba người họ.

    Phải biết rằng hậu bối này pháp lực so với bất cứ ai trong ba người chúng đều hơi yếu chút.

    Kết quả dựa vào pháp lực yếu hơn ba người chút cứng rắn dựa vào một thanh trường kiếm, lấy một địch ba, vây ba tên.

    Kiếm pháp như vậy thật là không tưởng tượng nổi, không thể tưởng tượng.

    Ba người Giang Bột Nhiên ở dưới kiếm Lục Nguyên khổ đến buồn nôn, muốn ra chiêu thức mà không hoàn chỉnh được, muốn liên hợp kết quả không có cả khả năng đó, bị buộc đông nhảy tây vọt, giống như hoàn toàn bị trường kiếm của đối phương kiểm soát.

    Ba người Giang Bột Nhiên cùng nghĩ đến người ủy thác mình đã nói: hậu bối Lục Nguyên này pháp lực là luyện khí kỳ lục tầng, kiếm thuật không tệ.

    Chết tiệt, pháp lực rõ ràng là luyện khí kỳ thất tầng, nếu chỉ riêng pháp lực tăng một tầng không hợp với tình báo thì không có gì.

    Kiếm thuật đâu chỉ không tệ, là tinh diệu tuyệt luân.

    Chết tiệt!

    Lúc này, có không ít người bắt đầu vây quanh, khi đứng xem thì cách hơi xa, sợ bị cách đánh điên cuồng của ba huynh đệ học Giang Tây Châu tam cự kiếm tai vạ.

    Nhưng nhìnlát phát hiện cách đánh hung ác của ba huynh đệ học Giang hoàn toàn bị thiếu niên trẻ tuổi áp chế.

    - Thiếu niên này là ai?

    Sao trẻ như vậy?

    Thoạt trông chưa đến hai mươi tuổi đã có thể một kiếm áp chế Tây Châu tam cự kiếm.

    - Đúng vậy, Tây Châu tam cự kiếm.

    Nghe nói đầu lĩnh Tây Châu tam cự kiếm nổi danh tán tu, bình thường giết người cướp của, làm không ít việc ác.

    Không biết tại sao không lâu trước đó đến Giang Âm phủ chúng ta.

    Ba người này ác danh huênh hoang, có thể sống đến bây giờ toàn là vì ba người tay chân cực kỳ cứng rắn, không ngờ người như vậy đấu với một thiếu niên hậu bối mà bị áp chế hoàn toàn.

    - Đúng rồi, lão đại Giang Bột Nhiên Tây Châu tam cự kiếm trước đó giao đấu với Hoa Sơn Bắc phong nhị đệ tử Vân Dật cũng chỉ hơi kém chút.

    Thiếu niên này là ai?

    Tại sao mạnh như vậy?

    - Một kiếm áp chế Tây Châu tam cự kiếm, thật là thiếu niên lợi hại.

    Giang Âm huyện cách Hoa Sơn rất gần, bình thường có tu tiên giả tới lui, giờ trong đám người đứng xem có một số tu tiên giả nhận ra Tây Châu tam cự kiếm.

    Đa phần không ai biết Lục Nguyên rốt cuộc là người nào, nhưng rất tò mò một thiếu niên một kiếm áp chế ba huynh đệ Tây Châu tam cự kiếm nổi tiếng ác.

    Rốt cuộc có một thập đại đệ tử chân truyền Hoa Sơn khi được Lục Nguyên dạy kiếm thuật có được hắn chỉ nhận, ồ lên nói.

    - Đây chẳng phải là lục sư huynh ư?

    Lục sư huynh đấu với Tây Châu tam cự kiếm mà có thể một người áp chế ba, cái này…

    Đám người kia thấy có kẻ nói ra lai lịch thiếu niên đều vây quanh hỏi.

    Thập đại đệ tử chân truyền đó liền kể từng chiến tích quá khứ của Lục Nguyên ra.

    Ba huynh đệ họ Giang Tây Châu tam cự kiếm.

    Ba người này lúc tiến vào Giang Âm phủ thì tình báo đã rơi vào tay Bắc phong lục kiếm tiên Diệp Dương Dung.

    Dù sao Diệp Dương Dung là quản lý tình báo chủ Bắc phong.

    Theo cửu đại kiếm tiên như Diệp Dương Dung thấy thì Tây Châu tam cự kiếm thực ra chỉ là ba con kiến nhỏ xíu, tiến vào Giang Âm phủ không làm nên chuyện gì, cho nên tạm thời không để ý.

    Kết quả ba huynh đệ họ Giang Tây Châu tam cự kiếm luôn không làm chuyện gì, không động thì thôi, vừa động liền loạn, chẳng ngờ ba người cùng ra tay với Hoa Sơn Tiên Môn Bắc phong đệ lục đệ tử chân truyền Lục Nguyên.

    Khi tình báo truyền đến tay Diệp Dương Dung thì gã bị hù giật nảy mình.

    Diệp Dương Dung lập tức nhảy dựng.

    Đệ tử chân truyền, là tài sản quan trọng của một môn phái.

    Đệ tử chân truyền giống như Lục Nguyên càng là quan trọng hơn cả quan trọng.

    Đệ tử chân truyền như vậy không thể có chuyện gì.

    Nhưng muốn đệ tử chân truyền như thế không bị gì cũng không dễ dàng.

    Tuy Tây Châu tam cự kiếm ở trong Diệp Dương Dung cửu đại kiếm tiên chẳng qua là ba con kiến, nhưng đối với thập đại đệ tử chân truyền còn chưa lớn lên thì sẽ tạo thành nguy hiểm rất lớn.

    Ba huynh đệ họ Giang, hai tên là luyện khí kỳ bát tầng, một trên là luyện khí kỳ thất tầng, ba người liên hợp, trong Bắc phong thập đại đệ tử chân truyền không ai chặn lại nổi.

    Coi như là đại đệ tử Vân Dật, nhị đệ tử Vân Bình cũng không ngăn được.

    Chương 71+72: Hoàn toàn lĩnh ngộ?

    Bây giờ Diệp Dương Dung hơi rối.

    Gã lập tức báo cho Sở Phi và Lý Nguyên Bạch.

    Báo cho Sở Phi là vì gã nhanh nhất, tốc độ ngự kiếm đứng nhất đệ cửu đại trong cửu đại kiếm tiên Hoa Sơn.

    Nếu là gã thì có thể nhanh chóng chạy đến Giang Âm huyện.

    Báo cho Lý Nguyên Bạch là vì ông là sư phụ của Lục Nguyên, việc này phải sớm báo cho Lý Nguyên Bạch biết mới tốt.

    Tất nhiên Diệp Dương Dung cũng đích thân đi.

    Thân hình mập mạp khi hành động thì cực kỳ nhanh nhẹn, tốc độ nhân kiếm hợp nhất không chậm chút nào.

    ……….

    Giang Âm huyện thành.

    Trước cửa Lạc Thiên tửu gia.

    Lục Nguyên một người đối chiến ba huynh đệ họ Giang Tây Châu tam cự kiếm.

    Ba huynh đệ họ Giang mới bắt đầu còn dũng mãnh, kiếm pháp hung hãn, nhưng lúc này bị Lục Nguyên lấy kiếm pháp cuốn vào trong đó, không thể phá vòng vây, hoàn toàn bị giam cầm trong tầng tầng kiếm chiêu, tựa như bị giam trong mây.

    Chúng tứng đến la quang quác nhưng không có tác dụng gì.

    Vào lúc này, một luồng sáng đột nhiên hiện ra.

    Luồng sáng này rất đột ngột, kiếm quang trắng tuyết tán đi lộ ra một bóng người mảnh khảnh, chính là Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi đã tới.

    Sở Phi nhận được tình báo từ Diệp Dương Dung thì bị hù giật nảy mình.

    Gã khá vừa mắt Lục Nguyên, lập tức nhân kiếm hợp nhất, trăm dặm ngự kiếm, dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến.

    Trong cuộc rèn luyện tại Đông Lục huyện, Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi biết kiếm pháp của Lục Nguyên nên không lấy làm lạ nữa, nhưng hơi thắc mắc tốc độ tăng kiếm pháp của hắn.

    Trước đó không lâu lần rèn luyện tại Đông Lục huyện, Lục Nguyên là luyện khí kỳ lục tầng, sao mới mấy ngày không gặp mà đã đến luyện khí kỳ thất tầng rồi?

    Tốc độ tăng pháp lực khá nhanh.

    Nhưng gã ngẫm nghĩ, lần rèn luyện ấy Lục Nguyên thắng được chín mươi khối hạ phẩm linh thạch, lại có ba con linh thú vân hệ Vân Miêu, cộng vào lần trước tại Vân Vụ Cung hắn được một con linh thú vân hệ Vân Miêu, tương đương với có bốn con linh thú vân hệ trong tay.

    Bốn con linh thú vân hệ phun ra nuốt vào nguyên khí vân hệ số lượng khá lớn, có thể tăng lên đến luyện khí kỳ thất tầng là bình thường.

    Xem ra mình đến uổng công rồi.

    Lấy kiếm thuật của Lục Nguyên, có pháp lực luyện khí kỳ thất tầng, muốn đối phó ba địch thủ cỡ này, tuy Tây Châu tam cự kiếm thành danh đã lâu nhưng không khả năng là đối thủ của hắn.

    Tuy nhiên không tính uổng công, có thể nhìn kiếm thuật của Lục Nguyên.

    Sở Phi chắp tay sau lưng quan sát kiếm thuật của Lục Nguyên, nhìn kiếm thuật Lục Nguyên có loại mỹ cảm.

    Tiết tấu đó, vận luật đó, so với nhìn đệ tử Diệp Phi của mình luyện kiếm tốt rất nhiều.

    Thật là người so với người tức chết người.

    Sở Phi đánh giá, bỗng phát hiện lần này kiếm thuật của Lục Nguyên có thêm một ít biến đổi trước kia không có, đó là kiếm khí!

    Theo lý thì Lục Nguyên nên vừa tới luyện khí kỳ thất tầng không lâu, mới luyện kiếm khí không lâu.

    Nhưng coi như vừa mới luyện kiếm khí không lâu, xem kiếm chiêu của hắn thì đã hoàn toàn nắm giữ kiếm khí rồi.

    Nhanh như vậy đã có thể nắm giữ kiếm khí, tại kiếm đạo thiên phú thật cao!

    Lát sau, một luồng sáng đen, luồng sáng vàng vụt tới.

    Luồng sáng đen đáp xuống đất, đó là một ông lão áo trắng.

    Luồng sáng vàng là tên mập béo ục ịch.

    Đó là Lý Nguyên Bạch và Diệp Dương Dung.

    Hai vị cửu đại kiếm tiên tuy đến rất nhanh nhưng vẫn chậm hơn Sở Phi một chút.

    Kỳ thực Lý Nguyên Bạch đối với trình độ kiếm thuật, tu vi của Lục Nguyên cơ bản hiểu, biết thực lực đệ tử mình muốn đối phó ba tán tu nổi tiếng Tây Châu tam cự kiếm không rắc rối bao nhiêu.

    Tuy lòng biết là vậy nhưng sự việc xảy ra thì ông vẫn lo, lập tức ngự kiếm đến.

    Diệp Dương Dung thì trợn mắt há hốc mồm.

    Gã trông thấy cái gì?

    Lục Nguyên, một hậu bối đệ tử lại một người một kiếm cứng rắn ám chế ba Tây Châu tam cự kiếm tán tu hơi nổi tiếng?

    Tình báo của Diệp Dương Dung chắc chắn không sai, biết ba tán tu nổi tiếng có hai tên là luyện khí kỳ bát tầng, một trên là luyện khí kỳ thất tầng.

    Một đánh ba mà có thể đánh thành như vậy.

    Tuy Diệp Dương Dung mặt ngoài là mập mạp nhưng kỳ thực vô cùng khôn khéo, nếu không thì sẽ chẳng nắm giữ hệ thống tình báo Bắc phong.

    Gã lập tức nhìn ra pháp lực của Lục Nguyên đã đến luyện khí kỳ thất tầng.

    Không ngờ pháp lực của Lục Nguyên đã đến cảnh giới này.

    Coi như là Vân Dật, Vân Bình lúc hai mươi tuổi pháp lực cũng chưa được như thế, huống chi là Lục Nguyên chắc mới mười bảy tuổi.

    Mười bảy tuổi đã có pháp lực luyện khí kỳ thất tầng, thật là không tệ.

    Nhưng Diệp Dương Dung liền phát hiện thứ mình nhận ra mới là chuyện cỏn con, càng khiến người kinh sợ là tu vi kiếm thuật của Lục Nguyên.

    Một kiếm tùy tay chỉ hướng sơ hở đối thủ chắc đã tới giữa lĩnh ngộ kiếm ý.

    Tiếp tục quan sát thì phát hiện càng quái.

    Đối thủ ba huynh đệ họ Giang Tây Châu tam cự kiếm lại bị trường kiếm Lục Nguyên khống chế.

    Đây là trường kiếm trong tay khống chế đối thủ, hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý!

    Không phải chứ, mười bảy tuổi đã có thể hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý!

    Diệp Dương Dung là quản lý hệ thống tình báo, có thể nói kiến thức rộng lớn nhưng lúc này không thể không kinh ngạc.

    Mười bảy tuổi hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý, không khoa trương nói trước nay chưa từng có ai nhưng cũng không kém là mấy.

    Lúc này Sở Phi, Lý Nguyên Bạch, Diệp Dương Dung, ba vị cửu đại kiếm tiên đều khoanh tay đứng.

    Ba người họ vốn lo lắng Lục Nguyên bị ba huynh đệ họ Giang Tây Châu tam cự kiếm tiêu diệt, ai ngờ không cần họ ra tay, một mình hắn trên cơ tuyệt đối.

    Ba người họ chỉ ở bên cạnh nhìn thôi.

    Diệp Dương Dung cảm thán nói:

    - Lý sư huynh thật là thu được đồ đệ tốt.

    Sở Phi gật mạnh đầu nói:

    - Đúng đúng.

    Lý Nguyên Bạch cười cười, vuốt râu, có vài phần đắc ý.

    - Triệt kiếm!

    Dưỡng Ngô kiếm một chiêu chém xéo, khiến ba thanh kiếm to của ba huynh đệ họ Giang Tây Châu tam cự kiếm văng ra.

    Cổ tay ba người có vật máu.

    Mũi Dưỡng Ngô kiếm của Lục Nguyên đâm hướng cổ họng ba huynh đệ họ Giang.

    Lục Nguyên đứng đó nói:

    - Tham kiến sư phụ, Diệp sư thúc, Sở sư thúc.

    Đương nhiên hắn sẽ không vội vàng giết Tây Châu tam cự kiếm.

    Ba người này đột nhiên tới tìm hắn, vừa gặp đã đánh nhau, hiển nhiên sớm có mưu tính, sau lưng họ rốt cuộc là ai?

    Việc này đáng giá truy xét, có thể mượn cơ hội lôi ra người sau màn hay không.

    Tuy rằng hơi khó khăn nhưng nên thử một lần.

    Vậy nên tạm thời không giết ba huynh đệ này.

    Trong Vân Vụ Cung, ngoài Vân Long Điện.

    Nước trong veo chảy qua thủ thủy trúc.

    Thủ thủy trúc rất nhẹ, khi nước chảy ra một đoạn thì thủ thủy trúc sẽ nhẹ di chuyển đến bên kia, đợi nước chảy hết lại lại vòng về bên này, cấu thành cảnh đẹp trên núi giả.

    Một con chim vàng anh nhẹ đáp xuống.

    Chim vàng anh nhàng nhàng đáp xuống bên kia thủ thủy trúc, trọng lượng một con chim khiến thủ thủy trúc vểnh lên.

    Dường như vàng anh đã phát hiện thủ thủy trúc, chốc lát nhảy đầu bên này thủ thủy trúc khiến đầu kia nhổm lên, chốc lát nảy tới bên kia thủ thủy trúc khiến đầu bên này vểnh lên.

    Một con chim vàng anh nho nhỏ khiến cái ao này trở nên tràn đầy sức sống.

    Chim vàng anh ngoài Vân Long Điện nhảy tới nhảy lui, linh tính vô cùng, cực kỳ vui sướng.

    Lúc này Bắc phong lại đang trong bão tố.

    Mọi người hiểu Bắc phong hiện giờ nằm trong tay Bắc phong lục kiếm tiên.

    Nhưng tương lai Bắc phong sẽ rơi vào tay thập đại đệ tử chân truyền.

    Ngũ đại tiên môn như Hoa Sơn bình thường rất chú ý uy danh, một đệ tử bình thường bị ám sát đều là việc lớn.

    Bây giờ đệ tử chân truyền bị ám sát thì càng là việc cực kỳ lớn, tất nhiên phải tra kỹ đến cùng.

    Đặc biệt là Nguyên Nguyên Thượng Nhân nói một câu:

    - Đệ tử chân truyền là tương lai Bắc phong.

    Ai dám hủy đệ tử chân truyền Bắc phong ta, ta mặc kệ thế lực sau lưng hắn lớn cỡ nào, rốt cuộc ai sai khiến đều phải tra kỹ đến cùng!

    Câu này nói mạnh mẽ, đủ thấy Nguyên Nguyên Thượng Nhân rất giận và quyết tâm điều tra ngọn nguồn.

    Nói đùa, đệ tử chân truyền lần này bị ám sát nếu không tra xét đến cùng vậy lần sau những người đó còn đến ám sát nữa, nhiều thêm mấy lần thì đệ tử chân truyền Bắc phong còn lại mấy người chứ?

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nói thế là làm cho người trong thiên hạ xem.

    Ai dám đụng vào đệ tử chân truyền Bắc phong thì Nguyên Nguyên Thượng Nhân ta dám liều mạng.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân trước giờ rất quan tâm thuộc hạ.

    Đương nhiên có một số người cho rằng chuyện này rất có thể dính líu đến một trong Bắc phong lục kiếm tiên, sẽ không điều tra sau, đây là hoàn toàn sai.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân đã nói thế này:

    - Tư Mã Trường Bạch, nhiệm vụ của ngươi vốn phụ trách phòng vệ ngoài Bắc phong, bây giờ ngươi làm quá tệ, tạm thời trừ chức vụ của ngươi, do Cô Tâm Kiếm Tiên Độc Cô Diệp đảm nhiệm.

    Bắc phong lục kiếm tiên mỗi người đều có công tác riêng.

    Ví dụ như Diệp Dương Dung là công tác tình báo.

    Ví dụ như Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho là phụ trách phòng vệ trong Bắc phong.

    Tư Mã Trường Bạch chức vụ vốn là phụ trách phòng vệ ngoài Bắc phong.

    Bây giờ bởi vì Tư Mã Trường Bạch có khả năng dính líu đến chuyện này, gã đầu tiên bị miễn chức, hiển nhiên Nguyên Nguyên Thượng Nhân đối với việc điều tra quyết tâm cỡ nào.

    Trong Bắc phong lập tức dấy lên bão tố.

    Gốc gá xa ngoài Tây Châu của Tây Châu tam cự kiếm bị lật ra, tất cả người có quan hệ bằng hữu tốt với Tây Châu tam cự kiếm đều bị bắt về.

    Mấy ngày này Tây Châu tam cự kiếm tiếp xúc với ai đều bị điều tra.

    Lần này Bắc phong thật sự nổi giân, Nguyên Nguyên Thượng Nhân cũng giận thật.

    Đệ tử chân truyền Bắc phong tuyệt đối không thể bị ám sát.

    Dám ám sát, mặc kệ ngươi có thể thành công hay không đều phải đền mạng.

    Đây chính là thái độ của Bắc phong, thái độ của Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    ………..

    Trường Xuân Cư trong trận gió lốc này vô cùng yên tĩnh.

    Trong chủ phòng, Lý Nguyên Bạch ngồi, Lục Nguyên đứng.

    Lý Nguyên Bạch đang nhẹ xoa tay:

    - Tây Châu tam cự kiếm xong đời rồi.

    - Một số người dính líu với Tây Châu tam cự kiếm cũng tiêu rồi.

    - Mượn cơ hồi bão tố Bắc phong lần này, Tư Mã Trường Bạch sắp đặt một ít cơ sở ngầm đều bị quét sạch.

    - Tư Mã Trường Bạch bởi vì bị tình nghi nên không dám nhảy ra.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Lần này hắn lỗ to.

    Bão tố Bắc phong cuốn phạm vi quá lớn, nhưng tổn thất lực lượng lớn nhất là cơ sở ngầm của Tư Mã Trường Bạch.

    Tư Mã Trường Bạch tràn đầy dã tâm, âm thầm chuẩn bị không ít tay sai, đều giấu không lấy ra.

    Kết quả lần này bị Nguyên Nguyên Thượng Nhân nhân dịp bão tố quét sạch, ăn bồ hòn.

    - Nhưng tiếc nhất là lần này Tư Mã Trường Bạch xóa đuôi sạch sẽ, làm thật tuyệt, cho nên bây giờ còn chưa có chứng cứ.

    Hắn tham gia việc này, lại không có bất cứ chứng cớ chứng minh là hắn làm.

    Cho nên lần này chưa thể kéo hắn xuống ngựa, nếu không thì coi như hắn là cửu đại kiếm tiên nhưng có chứng cứ hắn làm thì vẫn theo bổn môn ngũ đại giới, điều thứ ba nội bộ tranh đấu, tàn hại đồng môn, hắn sẽ bị phạt vào Tư Quá Nhai, khó thể đi ra.

    Lục Nguyên lẳng lặng nghe, không lên tiếng.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Bây giờ ngươi theo lý thì chẳng phải nên giận dữ sao?

    Dù gì người muốn ám toán ngươi bởi vì cắt đuôi sạch sẽ, tuy tổn thất lực lượng nhưng vẫn giữ được bản thân.

    Lục Nguyên cười, cười khẽ nói:

    - Bây giờ ta có tức giận thì có tác dụng gì?

    Bây giờ ta không thể làm gì được Tư Mã Trường Bạch, ta sớm biết điều này rồi.

    Nhưng ta còn trẻ, còn có cơ hội, gần đến lúc thì tất nhiên có thể đùa chết Tư Mã Trường Bạch.

    - Ta không phản đối ngươi đùa chết Tư Mã Trường Bạch.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Nhưng ngươi phải biết, thứ nhất, thực lực của Tư Mã Trường Bạch không dưới vi sư, rất khó đối phó, ngươi khó thể đấu lại, đólà thứ nhất.

    Thứ hai, bổn môn ngũ đại giới điều thứ ba, không được tranh đấu nội bộ, tàn hại đồng môn.

    Cho nên tương lai ngươi muốn đấu với Tư Mã Trường Bạch thì phải chơi sao cho đẹp chút.

    Lý Nguyên Bạch chưa từng cho rằng đệ tử của mình có thể đấu nổi với Tư Mã Trường Bạch, ông còn lo sợ mình vừa đi thì đệ tử sẽ gặp tai họa, sau này phát hiện thì ra đệ tử không tệ chút nào.

    Bắc phong đại tái một lần, một lần ám sát này, hai lần âm mưu Tư Mã Trường Bạch đối phó hắn kết quả đều bị đánh rớt răng.

    Chỉ cần ông cố chống thân thể tàn tạ này thêm ít năm, chống đến đệ tử trưởng thành càng mạnh hơn, khi ấy rất có khả năng đối phó được Tư Mã Trường Bạch.

    Trong lòng Lý Nguyên Bạch phút chốc ngổn ngang trăm mối cảm xúc.

    - Nhưng ngươi có thể yên tâm, bây giờ phòng vệ trong phong nằm trong tay Phương sư đệ, phòng vệ ngoài phong là trong tay Độc Cô sư muội.

    Tư Mã Trường Bạch đã mất hết tất cả chức vụ, muốn đối phó ngươi không có bao nhiêu sức lực.

    Lục Nguyên trong lòng đang cười khẩy.

    Tư Mã Trường Bạch, ngươi làm giỏi lắm!

    Lần trước Bắc phong đại tái, lần này ám sát.

    Tốt lắm, mình đều nhớ kỹ.

    Đương nhiên Lục Nguyên thích đem những việc đó đặt dưới đáy lòng chứ không thích nói ra, thù hận cũng dìm vào sâu trong tâm.

    Bình thường sinh hoạt ra sao thì vẫn như vậy, nhưng khi có năng lực báo thù thì hắn chắc chắn sẽ thiết kế hoàn mỹ, thật xinh đẹp, khiến Tư Mã Trường Bạch ngã xuống không thể đứng dậy, thậm chí là hoàn toàn hủy diệt.

    Danh môn chính phái, theo lý thì sẽ không có ý nghĩ như vậy, Lục Nguyên vốn cũng không có suy nghĩ đó.

    Chẳng qua bị Tư Mã Trường Bạch ám toán, hắn lại là tính tình lấy răng trả răng, gậy ông đập lưng ông.

    Nếu Tư Mã Trường Bạch đã tính kế mình, muốn đưa mình vào chỗ chết thì tất nhiên mình sẽ không nương tay.

    Ngươi nhảy ra khỏi quy tắc danh môn chính phái thì ta cũng sẽ nhảy ra khỏi quy tắc danh môn chính phái chơi cùng ngươi.

    Nụ cười nhạt cong lên nơi khóe miệng

    Nhưng lập tức nụ cười nhạt biến mất, đổi về bộ dáng lười biếng hằng ngày.

    Việc này dù sao là chuyện rất xa xôi, mình chỉ cần nhớ thù này là được.

    Thường ngày nên sống sao thì sống vậy, cả ngày treo hận thù ngoài miệng thì rất mệt, rất không thói quen, trở về mình của bình thường đi.

    Như vậy có lẽ nói không chừng sẽ khiến Tư Mã Trường Bạch thả lỏng đề phòng.

    Bão tố thật mãnh liệt.

    Bão tố lần này quét trong Bắc phong, cũng quét bên ngoài Bắc phong.

    Gió lốc ữ dội không biết bao nhiêu người mất mạng bên trong.

    Dám đụng vào đệ tử chân truyền là kết quả này.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân đang lập uy.

    Chương 73+74: Thịt chó

    Ngay cả Tư Mã Trường Bạch đều bị lão cắt chức, đủ thấy lần này lão thật sự ra tay.

    Trong lần bão tố này khiến trong ngoài Bắc phong đều biết không nên chọc đệ tử chân truyền Bắc phong.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân vẫn là bảo vệ người của mình như trước kia.

    Nhưng bão tố có mạnh hơn cũng có ngày ngừng.

    Trận bão tố dần qua đi.

    …………

    Thời gian lại ba một năm.

    Lịch triều đình Đại Tấn.

    Bây giờ là năm ngàn ba trăm ba mươi ba năm lịch Đại Tấn.

    Lúc này Hoa Sơn Bắc phong dần trở về bình tĩnh.

    Bắc phong.

    Ngày này thời tiết tốt, là một ngày sáng sủa.

    Mây trắng lững lờ bay, ánh nắng ấm áp.

    ở giữa sườn núi Bắc phong, trên một bãi cỏ nằm một thiếu niên.

    Thiếu niên gối lên trường kiếm nằm trên mặt đất, bên cạnh đặt một bình rượu.

    Thiếu niên nằm một lát, thỉnh thoảng nắm bình rượu bên cạnh uống vài hớp, rượu vào cổ họng, bất giác lại qua một năm.

    Mình đã mười tám tuổi.

    Một năm nay Bắc phong nổi bão tố dữ dội, nhưng lúc này gần qua hết.

    Trong một năm hắn trở lại như trước kia, bộ dáng thường biếng.

    Không sai, hắn sẽ không quên mối thù với Tư Mã Trường Bạch nhưng thù hận không cần mỗi ngày treo ngoài miệng, vác trên mặt, chỉ cần ghi nhớ trong lòng là được.

    Một năm này hắn hiếm khi cố gắng, mỗi ngày thời gian tu luyện nhiều đến ba canh giờ, so với trước cố gắng rất nhiều.

    Điều này nếu đểđệ tử chân truyền khác nghe được chắc sẽ khóc ròng, bởi vì đệ tử chân truyền mỗi ngày tu hành ít nhất cũng năm, sáu canh giờ.

    Một năm nay hắn cũng có tiến bộ.

    Có Phong Linh bài bên trong ba con Vân Thố, bốn con Vân Miêu trợ giúp, trong một năm hắn nước chảy thành sông tu luyện đến tình trạng luyện khí kỳ đệ bát tầng tế kinh vi mạch.

    Kinh mạch trong người trừ thập nhị chính kinh, bát đại kỳ kinh ra còn một ít tế kinh vi mạch nhưng không rõ ràng.

    Vốn tiểu thu thiên pháp lực chuyển giữa thập nhị chính kinh và bát đại kỳ kinh, đến luyện khí kỳ đệ bát tầng tế kinh vi mạch thì pháp lực bắt đầu rót vào tế kinh vi mạch, khiến pháp lực lần thứ hai tăng lên.

    Luyện khí kỳ thất tầng đến luyện khí kỳ bát tầng không tính khó, chủ yếu là tích lũy pháp lực.

    Từ luyện khí kỳ đệ bát tầng tế kinh vi mạch đến luyện khí kỳ cửu tầng đại chu thiên thì khá khó khăn, không phải dễ đột phá.

    Một khi ngưng luyện đại chu thiên thì pháp lực trong các kinh mạch sẽ liên miên bất tận, so với tiểu chu thiên không biết mạnh mẽ gấp bao nhiêu lần, cường đại đến cỡ nào.

    Đương nhiên bây giờ hắn đang ở luyện khí kỳ đệ bát tầng tế kinh vi mạch.

    Thời gian một năm đẩy pháp lực lên đến mức này đã là không tệ.

    Đương nhiên trong một năm hắn không chỉ làm nhiêu đó thôi, còn luyện chút luyện kiếm.

    Ví dụ Thùy Mộ kiếm pháp của sư phụ hắn cũng luyện, nhưng không nắm giữ được ý nghĩa Thùy Mộ kiếm pháp.

    Tất nhiên theo lời sư phụ nói đó không phải vì thiên phú kiếm thuật của hắn không được, nguyên nhân là vì tính tình.

    Kiếm, rất giống con người.

    Tựa như Lý Nguyên Bạch bình thường tính tình trầm ổn, luyện Thùy Mộ kiếm pháp rất bình thường.

    Loại người biếng nhác, vô cùng lạc quan như Lục Nguyên muốn luyện Thùy Mộ kiếm pháp có chút trầm tịch thì khá khó khăn.

    Đương nhiên không luyện thành thì thôi, Lục Nguyên không có cảm giác mãnh liệt lắm.

    Kiếm ý là thứ không cưỡng cầu được, nếu cứng rắn miễn cưỡng ngược lại dễ dàng lạc lối.

    Thành là may mắn, bại là số của ta.

    Chỉ thế thôi.

    Kỳ thực Lục Nguyên đến bây giờ có thể được thành tựu như vậy trừ thiên phú kiếm thuật cao ra còn có một vấn đề, đó là tâm tính như vậy phù hợp tư tưởng thanh tịnh tự nhiên của đạo gia tiên gia.

    Nếu quá mức cố chấp, có tính công lợi mạnh mẽ thì dễ dang sinh ra tâm ma, không có lợi cho tu hành.

    Lục Nguyên nằm trên cỏ, lười biếng ngáp một cái, vô cùng ủ rũ.

    Ai kêu bây giờ tiết trời nóng bức, sắp đến mùa hè rồi.

    Thời tiết nóng bức, đến giữa trưa lười chỉ muốn ngủ, lại uống ngụm rượu, chỉ thấy càng buồn ngủ hơn.

    Lúc này, một luồng sáng lạnh bỗng lóe lên.

    Đó là trường kiếm phi sắc, nhanh chóng tấn công hướng Lục Nguyên.

    Một chuỗi kiếm chiêu nhanh chóng thi triển đánh thẳng về hắn.

    Lục Nguyên lật tay đáp một kiếm, nhát kiếm đâm vào sơ hở trường kiếm phi sắc, chặn lại thế công.

    Nhưng dường như chu nhân trường kiếm phi sắc đã sớm đoán được loại tình huống này.

    Trường kiếm phi sắc chuyển động, triển khai đường kiếm thế khác, lại đâm tới.

    Lục Nguyên vẫn không thèm liếc cái nào, lật tay một kiếm, lại phá trường kiếm phi sắc.

    Chủ nhân trường kiếm phi sắc lại mấy lần công kích, nhưng mặc kệ sửa lại vài lần thế công đều bị Lục Nguyên tùy ý đâm một kiếm chọc trúng chỗ sơ hở, kiếm thế bị phá sạch sẽ.

    Chủ nhân trường kiếm phi sắc rốt cuộc không ra tay nữa, ngừng lại, đó là một thiếu nữ mỹ miều, mặc đồ phi sắc, tóc dài tùy ý cột thành đuôi ngựa, rất sáng sủa.

    Một cô gái mặc đồ phi sắc, vừa sáng sủa lại mỹ miều, tất nhiên cô gái này khá nổi tiếng trong Bắc phong, chính là vị thứ ba trong thập đại đệ tử chân truyền, Lăng Ngọc Châu.

    Không biết có chuyện gì mà một năm nay Lăng Ngọc Châu rảnh liền tìm hắn so đấu.

    Tuy một năm Lăng Ngọc Châu tiến bộ chút ít, thúc đẩy pháp lực lên cảnh giới luyện khí kỳ đệ lục tầng, kiếm thuật cũng có tiến bộ nhưng kém xa, không phải đối thủ của hắn.

    Trước đó không lâu nghe nói nàng xuống núi đi rèn luyện, không ngờ nhanh vậy về núi rồi.

    Lăng Ngọc Châu về núi là hắn khó thể yên tĩnh, nàng sẽ đi tìm hắn so kiếm.

    Thảm quá, Lục Nguyên thấy nhức đầu.

    Lăng Ngọc Châu tay động, trường kiếm phi sắc Ngọc Phi kiếm đã trở vào bao.

    Thiếu nữ phi y mỹ miều mà sáng sủa nhẹ vỗ ngực, hiển nhiên mới rồi so đấu một chuỗi kiếm chiêu nhanh, không ngừng tổ chức kiếm chiêu, tổ chức thế công làm nàng hơi mệt, trán đổ mồ hôi, ngực phập phồng.

    Phi y thiếu nữ cười cười nói:

    - Quả nhiên không địch lại ngươi.

    Đúng rồi, nghe nói ngươi thích rượu, lần này ta xuống núi rèn luyện mang một bình tiên nhân nhưỡng này.

    Tay chuyển, từ trong tay áo đưa ra một bình rượu.

    Nàng mặc đồ phi sắc dán sát người, lộ ra đường cong xinh đẹp, eo mảnh khảnh, vai nhỏ nhắn, nhưng đến tay áo thì bỗng to ra.

    Tiên nhân nhưỡng, đây là một trong năm mỹ tửu Đại Tấn quốc, so với đông lục hoàng tửu nổi danh hơn nhiều.

    Lục Nguyên lập tức tinh thần phấn chấn, nhanh chóng đón lấy bình rượu.

    Tiên nhân nhưỡng vừa vào tay, chỉ thấy bình rượu rất có xúc cảm.

    Rượu ngon quả nhiên là rượu ngon, chẳng rượu uống ngon mà bình rượu cũng tinh trí có xúc cảm.

    Hắn lập tức kiềm không được mở nắp bình, chúc ngược uống một ngụm.

    Rượu vào miệng cực thuần, uống một ngụm hương nồng còn trong miệng.

    Tiên nhân nhưỡng, tiên nhân nhưỡng, không uổng là tiên nhân nhưỡng ra.

    Muốn hỏi Lục Nguyên thích nhất ăn cái gì thì chắc là thịt chó.

    Thứ nhất là đen, hai là vàng, ba là đốm, bốn là trăng.

    Ăn ngon nhất không thể nghi ngờ chính là thịt chó mực.

    Chưa ăn thịt chó vĩnh viễn không biết thịt chó mùi vị ngon cỡ nào, cái vị đó thật đúng là ‘Thịt chó lăn ba vòng, thần tiên đứng không vững’, ‘ngửi mùi thịt chó, thần tiên muốn trèo tường’.

    Đặc biệt là thịt chó mực, đó là cực phẩm trong thịt chó.

    Thịt chó mực so với thịt chó khác thì thơm, mềm, non, ngon miệng.

    Chó mực vừa mới bắt được mập mạp, hắn lấy muối rắc chút trừ đi mùi đất, rồi lấy ra cắt thành khối, dùng nước trong tẩy sạch.

    Bỏ vào nồi trước dùng chút dầu ăn, giấm chua đảo, đợi nước ráo thì bỏ thêm chút giâm đảo nữa, đun sôi đến mặt trên bốc bọt bong bỏng.

    Rồi bỏ vào nước tương, múi, hoàng tửu, đường trắng, các loại gia vị cùng số lượng đinh hương, gừng, quết bì, hồi hương, bát giác, trần bì, hạt tiêu, hỗn hợp thành gia vị.

    Nói đến làm đồ ăn thì mình tuyệt đối là cao thủ.

    Hết cách, trên núi không học nấu ăn thì àm gì có món ngon để ăn.

    Nhiều năm qua Lục Nguyên có thể tự hào nói bây giờ mình tuyệt đối là đại sư đầu bếp.

    Lập tức sôi lên.

    Một nồi thịt chó mực.

    Nghĩ tới đây, Lục Nguyên bất giác chảy nước miếng.

    Cộng thêm tiên nhân nhưỡng Lăng Ngọc Châu mang đến, thật là hưởng thụ vô cùng.

    Ngày như vậy đổi làm tiên nhân cũng không chịu.

    Nơi này đã tràn đầy mùi hướng, bỗng nhiên một bóng người cao gầy nhanh chóng chạy đến.

    - Chậc chậc, lục sư huynh.

    Mới vừa về chưa kịp nghỉ ngơi đã đến đúng lúc ngươi làm thịt chó, hay quá là hay.

    Lục Nguyên nhìn qua, đấy chẳng phải là Diệp Phương sao.

    Thảm rồi, tại sao mới chuẩn bị hưởng thụ mỹ thực thì cái tên Diệp Phương đến vậy nè.

    Không phải trước đó không lâu gã theo sư phụ Phương Nho xuống núi rèn luyện sao?

    Trong một năm qua các đệ tử chân truyền lục tục theo sư phụ đi rèn luyện.

    Chỉ Lục Nguyên không theo sư phụ đi, tất nhiên nguyên nhân một là vì thân thể Lý Nguyên Bạch ngày càng kém, chịu không nổi chạy đi đường dài, hai là bây giờ Lục Nguyên đích thực không cần rèn luyện đơn giản như vậy.

    Kỳ thực lý do quan trọng nhất là vì Lục Nguyên lười.

    Lục Nguyên liếc qua thấy trải qua những ngày xuống núi rèn luyện, khí chất của Diệp Phương có biến đổi, trông giỏi giang hơn trước, xem ra một năm xuống núi rất có tác dụng.

    Duy nhất không thay đổi là thói quen thích ăn ngon của gã không chút biến đổi.

    Hưởng thụ mỹ thực là loại một mình vui không bằng cùng vui.

    Một người ăn mỹ thực không vui sướng bằng có nhiều người ăn.

    Đương nhiên Lục Nguyên sẽ không khách sáo mời, đã bắt đầu ăn thịt chó mực.

    Thịt chó mực vào miệng vừa thơm vừa mềm.

    Hắn nói:

    - Đúng rồi, chẳng phải ngươi theo Phương sư thúc xuống núi rèn luyện sao?

    Tại sao trở về rồi?

    - Lục sư huynh, không lẽ ngươi không biết?

    Gần đây sắp đến đại năm trăm tuổi của chủ Bắc phong chúng ta, Nguyên Nguyên sư bá, cho nên đám chúng ta đều chạy trở về.

    Diệp Phương thích thú gắp thịt chó mực bỏ vào miệng, nói:

    - Ai, đi theo sư phụ ta xuống núi thật làm người muốn khóc, không ăn được thứ gì ngon hết, chỉ có thể làm theo lệ thường.

    Sư phụ gã là Quân Tử Kiếm Tiên, bình thường phong cách quân tử, đi theo vị này tất nhiên không có gì hưởng thụ.

    Lục Nguyên ngẩn người, nói:

    - A, Nguyên Nguyên sư bá sắp đến đại thọ năm trăm tuổi rồi?

    Lục Nguyên có chút muốn khóc, mình ở Bắc phong xem ra hơi bị cô độc, việc ai đều biết chỉ mỗi mình không biết, hèn chi gần đây Lăng Ngọc Châu về núi, Diệp Phương cũng trở về.

    - Nghe nói đại sư huynh, nhị sư huynh cũng sắp về núi.

    Đại thọ năm trăm tuổi của Nguyên Nguyên Thượng Nhân mọi người đều sẽ về.

    Diệp Phương nói:

    - Chắc qua thời gian ngắn trên núi sẽ đến không ít khách.

    Hai người ăn vui vẻ vô cùng, đũa bay múa.

    ……..

    Bởi vì sắp đến đại thọ năm trăm tuổi của Nguyên Nguyên Thượng Nhân, gần đây Bắc phong đúng là náo nhiệt rất nhiều, thập đại đệ tử chân truyền gần như đều về hết.

    Chính vì thập đại đệ tử chân truyền đều về núi, Lục Nguyên phát hiện mình khó thể yên tĩnh.

    Lăng Ngọc Châu thỉnh thoảng tìm hắn so kiếm, cái này không nhắc đến.

    Chân chính phiền phức là đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình.

    Hai người này bình thường rảnh rỗi sẽ tìm hắn, muốn lôi kéo.

    Hai người cạnh tranh nhau, đều muốn làm đời tiếp theo chủ Bắc phong, tranh giành dữ dội.

    Lúc trước khi hắn còn là đồ lười thì không lai giành giật cả, giờ hắn biểu hiện hơi nổi chút hai người đó bắt đầu đoạt tới đoạt lui.

    Lục Nguyên chỉ thấy họ rảnh quá, nhức đầu quá đi.

    Lần này ở trên núi muốn yên tĩnh cũng khó.

    Thôi, xuống núi đi dạo thôi.

    Lục Nguyên muốn xuống núi, vừa lúc Diệp Phương cũng muốn đi.

    Khi Diệp Phương ở trên núi, trước mắt sư phụ Phương Nho thì phải làm tiểu quân tử kiếm có khuôn có dạng, mỗi tiếng nói hành động đều phải làm theo quy định, làm sao thoải mái bằng dưới núi.

    Hai người đều muốn xuống núi đi dạo, thiết tam giác trong đó một góc Diệp Viên tất nhiên cũng đi cùng.

    Lại là Giang Âm phủ, Giang Âm huyện.

    Giang Âm huyện vô cùng phồn hoa, hai bên đường hàng gạo tửu lâu tiệm vải tiệm hoa tiệm cá, vô cùng náo nhiệt, dòng người cuồn cuộn.

    Lục Nguyên đi theo dòng người, tay cầm một hồ lô rượu, là mới rót vào khúc thanh lương tửu, vừa uống vài ngụm vừa đi, thoải mái vô cùng, vậy mới là cuộc đời chứ.

    Hắn đi đi đi, chỉ thấy dòng người cuồn cuộn, như biển người, không biết đang làm gì.

    Hắn bèn đi qua xem, thuận tiện hỏi người bên cạnh.

    - Chỗ này rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

    Lục Nguyên thuận miệng hỏi, chủ yếu là rảnh quá, ranh đến không có việc gì làm muốn giúp vui.

    - A, nghe nói là Tư Mã kiếm quán đóng cửa lâu một năm lại bắt đầu mở nên mọi người đều chạy tới.

    Tư Mã kiếm quán dựng mười cửa, nếu có thể qua vài cửa là sẽ được tiền thưởng khá nhiều, còn có cơ hội tham gia Tư Mã kiếm quán, chuyện tốt như vậy đương nhiên rất nhiều tu tiên giả có mặt.

    Tư Mã kiếm quán, Lục Nguyên lập tức hiểu đây là sao.

    Tư Mã kiếm quán là một phần lực lượng dưới tay Tư Mã Trường Bạch.

    Tư Mã kiếm quán này bình thường dựng mười cửa để người khiêu chiến, nếu có thể vượt vài cửa thì sẽ được nhiều tiền thưởng, còn có cơ hội tham gia vào Tư Mã kiếm quán, đương nhiên được nhiều người hoan nghênh.

    Đối với tán tu, có thể làm thuộc hạ của Tư Mã Trường Bạch có thực lực như vậy là việc cực kỳ tốt.

    Đám tán tu bình thường sầu khổ nhất là không có người chỉ dạy, không có người làm núi dựa.

    Chỉ cần đầu vào đẳng cấp như Tư Mã Trường Bạch là có thể được người chỉ dạy, có chỗ dựa rồi.

    Bình thường Tư Mã kiếm quán không biết đã lôi kéo bao nhiêu tán tu.

    Đương nhiên Tư Mã kiếm quán là thế lực ngoài sáng, không thể lôi kéo nhân vật quá cường, không thể vượt qua luyện khí kỳ, nếu vượt qua thì vi phạm quy định Bắc phong.

    Thuộc hạ Tư Mã Trường Bạch còn có lực lượng ngầm thu mấy người luyện thể kỳ cao cấp hơn luyện khí kỳ.

    Tư Mã Trường Bạch dã tâm dào dạt, dưới tay không biết có bao nhiêu lực lượng.

    Tất nhiên một năm trước, trận bão tố Bắc phong đó đã quét đi nhiều cơ sở ngầm của Tư Mã Trường Bạch, khi đó hắn cũng biết tới Tư Mã kiếm quán.

    Nhà kiếm quán này bị buộc phải đóng cửa.

    Không ngờ bây giờ Tư Mã kiếm quán đã mở lại.

    Tốt lắm.

    Khóe môi Lục Nguyên nhếch nụ cười.

    Không ngờ bão tố Bắc phong qua đi một năm Tư Mã Trường Bạch lại bắt đầu hoạt động, nhưng nếu đã bị mình gặp được thì phải phá hư một phen.

    Có thể phá hỏng thế lực của Tư Mã Trường Bạch, mạnh tát mặt gã thì thật là việc thể xác và tinh thần sung sướng.

    Bất giác hắn thấy hăng hái.

    Giang Âm huyện thành.

    Tư Mã kiếm quán lần này lại khai trương.

    Vì lần khai trương này, quán trưởng Tư Mã kiếm quán, Tư Mã Trường Phong cố ý mời đương triều thư pháp đại gia Mễ Kiên viết một tấm bảng dài.

    Tấm bảng viết ‘Tư Mã kiếm quán’, bốn chữ to rồng bay phượng múa.

    Trừ điều đó ra, cửa lớn kiếm quán sơn lại màu đỏ, hai con sư tử đổi thành thanh đồng sư tử to lớn.

    Ngày hôm nay là ngày Tư Mã kiếm quán khai trương, Tư Mã Trường Phong cố ý ở trước đạo quán bày lôi đài để thu hút người.

    Chương 75+76: Tư Mã kiếm quán

    Tại đây phải nói rõ chút, Tư Mã Trường Phong là đường đệ của Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch, nhưng không có bản lĩnh như gã, tư chất bình thường, trình độ không tốt lắm.

    Nhưng bởi vì gã là đường đệ của Tư Mã Trường Bạch cho nên được đặt chức vụ quán chủ Tư Mã kiếm quán.

    Lần này nhất định phải đánh ra lửa.

    Tư Mã Trường Phong thầm nhủ.

    Bởi vì một năm trước bão tố Bắc phong, Tư Mã Trường Phong nhịn một năm.

    Đối với Tư Mã Trường Phong, nhịn một năm đã đủ lâu, giờ rốt cuộc có thể lần nữa làm việc.

    Tư Mã Trường Phong cười cười, nhìn nhiều người vây quanh, rất có niềm tin hôm nay có thể một pháo xông thiên.

    - Lần này Tư Mã kiếm quán chúng ta lại mở cửa, vẫn là thông lệ cũ, tổng cộng dựng mười cửa, mỗi qua một cửa sẽ có thù lao không nhỏ, nói không chừng còn có thể được huynh trưởng ta chỉ vài chiêu.

    Tư Mã Trường Phong cười lớn nói:

    - Trừ điều đó ra, ngày hôm nay có thể thông qua vài quan, nói không chừng sẽ được chút quà đặc biệt.

    Nghe câu này đám người bên cạnh cũng cất tiếng cười.

    tán tu tại đây chờ hcinhs là cơ hội này.

    Chỉ cần thông qua vài cửa đạo quán là sẽ có phần thưởng dày, nói không chừng còn có thể làm thuộc hạ của Tư Mã Trường Bạch.

    Đối với tán tu không có chỗ dựa, đầu vào cửu đại kiếm tiên như Tư Mã Trường Bạch chính là việc cực kỳ tốt đẹp.

    Đám người bình thường đứng xem cũng kêu la tốt tốt.

    Họ chỉ là đến xem, càng mau có đám tán tu khiêu chiến mười cửa càng tốt, còn lại họ không quan tâm.

    Tư Mã Trường Phong cười to nói:

    - Đúng rồi, ngày hôm nay chúng ta mở quán, nghe nói có vài nhà kiếm quán muốn đến đá quán chúng ta.

    Nhưng, ha ha, tùy tiện đến, nếu đến Tư Mã kiếm quán đều tiếp hết.

    Câu này tất nhiên là nói nhảm.

    Đùa cái gì, kiếm quán thế lực dưới tay Tư Mã Trường Bạch ai mà dám đắc tội, ai dám đến đá quán?

    Tư Mã Trường Bạch chính là cửu đại kiếm tiên khá nổi tiếng.

    Danh tiếng Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch ai không nghe, không ai không biết.

    Tuy một năm trước bị tước chức vụ, mất mặt nhưng Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch là nhân vật trung đẳng trong Bắc phong lục kiếm tiên.

    Tư Mã Trường Phong thấy đám người cuồn cuộn bên cạnh thì bật cười.

    Lần này mở lại kiếm quán chắc chắn sẽ thành công!

    ………

    Lúc này, trong đám người.

    Lục Nguyên nở nụ cười.

    Hai người Diệp Phương, Diệp Viên đứng cạnh cùng phát hiện Lục Nguyên đang cười.

    Diệp Phương mẫn cảm nhận ra, hỏi:

    - Lục sư huynh, ngươi định làm gì?

    Lục Nguyên cười cười đáp:

    - Tất nhiên là đá quán.

    Diệp Viên ở bên cạnh nói:

    - Ngươi mà đá quán, Tư Mã kiếm quán này chính là một trong thứ lực dưới tay Tư Mã sư thúc, ngươi làm vậy chẳng phải là đắc tội Tư Mã sư thức?

    Lục Nguyên cười lạnh nói:

    - Hừ, quan hệ giữa ta và hắn sớm kém cỏi, mọi người đều biết, có thể đá quán thì sao không làm?

    Ta cần gì cho hắn mặt mũi?

    Một năm nay thuộc hạ Tư Mã Trường Bạch bị bão tố Bắc phong càn quét thảm, cần đây mới sinh động lại.

    Luôn không tìm được cơ hội xuống tay, bây giờ làm thôi.

    Có thể tát mặt Tư Mã Trường Bạch một lần, tạo ra chút phiền phức cho gã, vừa lúc hắn rảnh không có việc gì thì tất nhiên sẽ đi làm.

    Hắn cuối cùng là người lười biếng, không phải loại âm trầm nham hiểm, cái gì nghiên cứu đối địch một kích giết chết, trước đó thì sẽ không ra tay.

    Cái loại âm độc đó, phép tính mưu thâm kế sâu ấy không thích hợp hắn.

    Hắn là có thể tát mặt Tư Mã Trường Bạch một lần liền tát.

    Đây là phong cách của hắn.

    Lục Nguyên nói:

    - Phải rồi, hai ngươi đừng theo.

    Diệp Phương xì một tiếng, nói:

    - Chúng ta là bằng hữu, là hảo bằng hữu.

    Ngươi lên thì đương nhiên chúng ta cũng lên.

    Diệp Viên đứng cạnh nói:

    - Tuy sẽ đắc tội Tư Mã sư thúc nhưng vì bằng hữu thì không sao cả.

    Diệp Phương phản bác nói:

    - Lại nói chỉ cần chúng ta không đắc tội Tư Mã Trường Bạch quá đáng, chúng ta có sư phụ của mình chống lưng, cùng lắm là chịu quở trách thôi.

    Đây chính là bằng hữu, có khó khăn cùng nhau lên, có phúc cùng hưởng, nếu không thì kết bạn làm gì?

    Lục Nguyên không ngăn cản nữa, suy nghĩ nên bắt đầu đá quán thế nào.

    Đá quán có cách đá khác nhau.

    Nhưng mặc kệ là cách đá quán gì hắn không định cho đối phương mặt mũi.

    Lục Nguyên quan sát, đằng trước có một cái bảng to, bên trên viết bốn chữ to màu vàng ‘Tư Mã kiếm quán’.

    Bốn chữ to vàng rất mới, rồng bay phượng múa, hiển nhiên là mời danh gia thư pháp mới nhất tạo ra tấm bảng.

    Tốt lắm.

    Lục Nguyên đứng lên, giẫm chân, vọt lên cao một trượng.

    Tu tiên giả luyện khí kỳ tất nhiên sẽ không bay được nhưng bay cao một trượng vẫn là có thể.

    Bảng dài rất mới, vừa lúc treo ở nơi cao một trượng.

    Lục Nguyên bay lên, chân đá vào bảng dài bốn chữ to vàng.

    *Rắc!*

    Một cước đá ra, bảng dài không chịu nổi, lập tức nứt vỡ, từ chính giữa tách thành hai.

    Sướng!

    Loại cảm giác này, sướng!

    Cảm giác cực kỳ sướng.

    Đương nhiên Lục Nguyên biết đây là sung sướng mặt tâm lý.

    Hết cách, chỉ cần đối địch với Tư Mã Trường Bạch, khiến gã chịu thiệt là hắn thấy rất sướng.

    Lục Nguyên hành động chấn kinh toàn trường, ánh mắt mọi người nhìn về phía.

    Mọi người đích thực kinh ngạc.

    Khi Tư Mã kiếm quán khai trương lại thì không ngờ có người dám đến đá quán, mà còn không nể mặt nữa chứ.

    Cước thứ nhất đã đem biển dài vàng Tư Mã kiếm quán tốn sức chuẩn bị bổ thành hai nửa, đây hoàn toàn không cho Tư Mã kiếm quán mặt mũi, hoàn toàn không cho Tư Mã Trường Bạch mặt mũi.

    Trên đá quán treo thiếu niên không thèm để ý, rốt cuộc vì sao to gan như vậy, dám đá quán như thế!

    Tư Mã Trường Phong cũng không dám tin nhìn Lục Nguyên.

    Thật có người dám đá quán, không thể tin nổi.

    Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch như mặt trời ban trưa, không thể tin có người dám không nể mặt Tư Mã Trường Bạch.

    Chuyện này nhiều năm qua cơ bản không ai làm, chỉ có một năm trước bão tố Bắc phong, qn lên tiếng mới có người làm Tư Mã Trường Bạch mất mặt.

    Lần này thiếu niên đó rốt cuộc là đang tìm cái chết hay sao?

    Gã hoàn toàn không thể tin.

    Lục Nguyên đứng đó lười biếng nói:

    - Sao vậy, không quen hả?

    Không phát hiện ta đang làm gì ư?

    Ta tới đá quán.

    Dưỡng Ngô kiếm nằm bên trong vỏ, vỏ kiếm vác trên vai, bộ dáng không thèm để ý.

    Ầm!

    Toàn trường rối loạn.

    Không ngờ có người dám đá quán!

    Tất cả mọi người không nghĩ tới sẽ có kẻ dám chọc vào kiếm quán dưới tay Tư Mã Trường Bạch, chọn lúc Tư Mã kiếm quán lại khai trường đến đá quán, cái này thật là không đem cửu đại tri danh kiếm tiên đặt vào mắt.

    Thiếu niên đúng là gan to bằng trời, nhưng nhiều ánh mắt tập trung vào người hắn, trên mặt hắn vẫn là treo nụ cười chẳng thèm quan tâm.

    Đây là cuối xuân, gió cuối xuân rất ấm áp, mang theo hương mùa hè.

    Sáng sớm cuối xuân như vậy, gió nhẹ đưa ấm áp, lá cây rơi tàn hồng, một thiếu niên lười biếng vác thanh trường kiếm đứng, vốn nên là hình ảnh không sai.

    Nhưng bây giờ thiếu niên vác kiếm đứng trước Tư Mã kiếm quán.

    Mới rồi hắn một cước đạp vỡ bảng dài vàng, không phải là hình ảnh xinh đẹp gì.

    Toàn trường kinh ngạc!

    Không biết thiếu niên lấy đâu ra gan báo.

    Tư Mã Trường Phong chợt quá to:

    - Giết chết!

    Tư Mã Trường Phong là đệ đệ của Tư Mã Trường Bạch đương nhiên là rất vênh váo.

    Giết chết một tu tiên giả mà thôi, đối với gã không phải việc gì khó.

    Lập tức tuôn ra mười mấy tu tiên giả, đều là tu vi luyện khí nhị tầng, tam tầng, xông hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên lười rút kiếm khỏi vỏ.

    Đối phó đám người thực lực thấp như vậy không cần rút kiếm khỏi vỏ.

    Vỏ kiếm liên tục chỉ đánh ngã đám người định tấn công hắn.

    Diệp Phương, Diệp Viên cũng giết lên, đánh ngã số tu tiên giả còn lại, chỉ mấy hai, ba chớp mắt.

    Nắm đấm thật cứng!

    Đám tu tiên giả đứng xem đều phát hiện thiếu niên gây chuộc bản lĩnh cứng, không phải dễ dàng đối phó được.

    Tư Mã Trường Phong cũng nhận ra đối thủ cường, gã hỏi:

    - Ngươi là ai?

    Nếu đối thủ có lai lịch lớn thì có thể chắp nối.

    Tư Mã Trường Phong lăn lộn lâu như vậy, cũng hiểu rõ những môn môn đạo đạo.

    Lục Nguyên cười khẩy nói:

    - Ngươi mặc kệ ta là ai, dù sao hôm nay là muốn đá quán của ngươi.

    Tư Mã Trường Phong thấy thiếu niên lười trực tiếp từ chối lập tức hừ lạnh.

    Dù thiếu niên có lai lịch thì sao?

    Chỗ dựa sau lưng gã càng lớn, Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Bác.

    Nếu đối thủ đã không nể mặt thì đánh chết luôn.

    Lý do Tư Mã Trường Phong có tự tin như vậy là vì lần này Tư Mã kiếm quán lại khai trương mời không ít người đến.

    Lần này Tư Mã kiếm quán mở lại có chủ tướng mười cửa.

    Lần này mời chủ tướng mười cửa đầu là hạng nổi tiếng.

    Ví dụ như Tư Mã Ôn, Tư Mã Viêm, Tư Đồ Tả, Tư Đồ Hữu, Tư Mã Hạo.

    Tất nhiên nổi danh nhất vẫn là Tư Mã Bác.

    Tư Mã Bác không phải nhân vật đơn giản, gã chính là một trong thập đại đệ tử chân truyền Hoa Sơn Bắc phong.

    Trừ điều đó ra còn mời bốn vị môn khách Hoa Sơn Bắc phong đến.

    Bốn vị môn khách đó đều là môn khách dưới tay Tư Mã Trường Bạch.

    Gồm Tấn Cầm Nhất, Ngụy Kỳ Nhị, Triệu Thư Tam, Hàn Họa Tứ.

    Bốn người này không xuất thân từ Hoa Sơn Bắc phong, vốn là tán tu, có chút bản lĩnh, là Tư Mã Trường Bạch hơn nửa năm trước thu nhận, rồi tham gia Hoa Sơn Bắc phong, trở thành môn khách Bắc phong.

    Hoa Sơn Tiên Môn cơ bản chia bốn loại thân phận.

    Một loại là cửu đại kiếm tiên danh tiếng cực lớn, nắm giữ thực quyền trưởng lão.

    Loại thứ hai là trưởng lão không có quyền lực.

    Loại thứ ba là đệ tử chân truyền.

    Loại thứ tư là những người nửa được dựa vào Hoa Sơn Bắc phong bị thu làm môn khách.

    Loại thứ năm tức là đệ tử bình thường.

    Bốn người này gia nhập dưới tay Tư Mã Trường Bạch không bao lâu, hoàn toàn xa lạ Hoa Sơn, chỉ nghe theo một mình Tư Mã Trường Bạch.

    Lần này Tư Mã Trường Bạch ra lệnh bốn người trợ uy cho Tư Mã kiếm quán mở trở lại nên họ đến.

    Chính vì có chủ tướng mười cửa tồn tại nên Tư Mã Trường Phong rất vững bụng.

    ………..

    Lúc này trong Tư Mã kiếm quán truyền ra giọng Tư Mã Hạo.

    - Tên nào không biết sống chết dám ở ngày hôm nay đến đá quán?

    Đúng là muốn tìm chết mà.

    - Có người đá quán cũng tốt, cho chúng ta xử lý, nếu không rảnh quá cảm giác thật chán.

    Lại một giọng nói quen thuộc, là của Tư Mã Bác.

    - Ngũ sư huynh nói đúng.

    Đây là giọng Tư Mã Ôn vuốt mông ngựa.

    - Chắc người đến đá quán không cần ngũ sư huynh ra tay đâu, mấy người chúng ta đủ bóp chết hắn rồi.

    Đây là giọng Tư Mã Viêm.

    Nghe giọng mấy người đó, Tư Mã Trường Phong nở nụ cười.

    Ngày này gã cố ý mười chủ tướng bốn cửa đầu trong mười cửa đến, nghe tiếng thì đều có mặt cả.

    Ha ha, những người này đến, tiểu tử này sẽ tùy tiện bị bóp chết thôi.

    Đặc biệt chủ tướng cửa thứ sáu là đệ ngũ đệ tử chân truyền thập đại đệ tử chân truyền.

    Trước đó không lâu Tư Mã Bác ăn không ít linh dược, cứng rắn tăng lên đến luyện khí kỳ đệ lục tầng.

    Luyện khí kỳ lục tầng là khái niệm gì chứ, tùy tiện tiêu diệt tiểu tử đến đá quán.

    Rốt cuộc, sáu người sáu cửa đạp bước đi ra.

    Người thứ nhất lộ mặt là Tư Mã Ôn.

    Tư Mã Ôn vừa ra liền có không ít người kinh kiêu.

    Thì ra Tư Mã Ôn có ở Tư Mã kiếm quán làm chủ tướng một thời gian, mọi người đều biết mặt, biết Tư Mã Ôn lợi hại.

    Người thứ hai ra mặt là Tư Mã Viêm, thực lực không kém hơn Tư Mã Ôn.

    Người thứ ba bước ra là Tư Đồ Tả, thứ tư là Tư Đồ Hữu cũng ra.

    Càng khiến người kinh sợ là Tư Đồ Tả, Tư Đồ Hữu một người tay trái kiếm pháp, một người tay phải kiếm pháp, hai người lấy hai bộ kiếm pháp xưng tuyệt, lợi hại hơn Tư Mã Ôn, Tư Mã Viêm nhiều.

    Người thứ năm lộ mặt là Tư Mã Hạo, đương nhiên so với Tư Đồ Tả, Tư Đồ Hữu có thân phận cao chút.

    Không ngờ thứ tôn của Đại Nhật Kiếm Tiên cũng đến.

    Nhưng khi người thứ sáu lộ mặt thì che hết ánh sáng của năm người trước.

    Người thứ sáu là một thanh niên tuấn tú, vị này chẳng những là trưởng tổn của Tư Mã Trường Bạch còn là vị trí thứ năm trong thập đại đệ tử chân truyền, đệ ngũ đệ tử chân truyền Tư Mã Bác, thực lực cơ bản có thể sánh ngang với Lăng Ngọc Châu, Phương Đạm.

    Sáu người này chính là Tư Mã Bác, Tư Mã Hạo, Tư Đồ Tả, Tư Đồ Hữu, Tư Mã Ôn, Tư Mã Viêm.

    Sáu người vừa ra, Tư Mã Trường Phong rất là đắc ý.

    Có sáu người ở, người nào cũng sẽ bị bắt được thôi.

    Đặc biệt Tư Mã Bác chính là đệ ngũ đệ tử chân truyền, thực lực nổi trội như vậy.

    Tư Mã Trường Phong đắc ý nhìn Lục Nguyên, tiểu tử ngươi bây giờ biết sợ chưa?

    Đám người đứng xem cũng nhận ra mấy người, bàn tán xôn xáo, nói lần này thiếu niên kia tiêu đời rồi.

    Không bao nhiêu người chú ý đến sau người vừa bước ra đầu tiên mắt thấy thiếu niên thì ngơ ngác.

    Tư Mã Bác, Tư Mã Hạo, Tư Đồ Tả, Tư Đồ Hữu, Tư Mã Ôn, Tư Mã Viêm, sáu người vốn tưởng là kẻ nào lạ mặt đến quậy, cho rằng thực lực của họ có thể tùy tiện trấn áp, thoải mái bước ra Tư Mã kiếm quán, định chơi chút.

    Ai dè mở cửa, kết quả phát hiện đứng đó chờ sáu người họ lại là…

    Lại là…Lục Nguyên!

    Lục Nguyên đáng sợ thế nào sáu người đã tự cảm nhận.

    Năm người Tư Mã Hạo trong Bắc phong đại tái lĩnh giáo qua.

    Tư Mã Bác thì tại Vân Vụ Cung lĩnh gíao rồi.

    Trong sáu người ai đều biết coi như họ liên hợp lại cũng không khả năng là đối thủ của Lục Nguyên.

    Tại Vân Vụ Cung Lục Nguyên lấy một địch sáu, đánh sáu vị đệ tử chân truyền, mạnh hơn sáu người họ rất nhiều.

    Lục Nguyên cười, nhụ cười hời hợt, nói:

    - A, là sáu người khác ngươi?

    Sao nào, muốn đấu với ta hả?

    Vậy tới đây.

    Thật là tha hương gặp bạn cố tri, không ngờ tại đây đụng sáu người họ.

    Nếu họ muốn ra tay thì hắn hoàn toàn không e ngại đánh cho một trận.

    Đám Tư Mã Hạo đưa mắt nhìn Tư Mã Bác.

    Lục Nguyên quá cường, họ không có ý kiến gì chỉ còn nước nhìn gã, dù sao Tư Mã Bác là đệ tử chân truyền, còn là đệ ngũ đệ tử chân truyền.

    Tư Mã Bác rất muốn khóc, dù gã là đệ tử chân truyền nhưng đụng phải Lục Nguyên cũng là đệ tử chân truyền thì chỉ có thể bất đắc dĩ khóc thầm.

    Tư Mã Hạo không biết làm sao nhỏ giọng hỏi:

    - Đại ca, đánh hay không?

    - Đánh cái đầu ngươi.

    Tư Mã Bác rất buồn bực, vỗ đầu Tư Mã Hạo:

    - Làm sao đánh?

    Muốn tìm chết hả?

    Đám người đứng xem sôi trào.

    Nghe Tư Mã Bác nói mới ngây ngốc phát hiện giằng co nửa ngày, sau người Tư Mã Bác không ra tay đều vì sợ thiếu niên này.

    Thanh thế của đám người Tư Mã Bác mà lại sợ một thiếu niên lười, thiếu niên này rốt cuộc có lai lịch gì?

    Chương 77+78: Kỳ diệu

    Đám người xôn xao!

    Hiển nhiên họ không thể tin, sáu người Tư Mã Bác liên hợp mà lại sợ thiếu niên như vậy, sợ đến không có cả can đảm ra tay.

    Tư Mã Bác chính là đệ ngũ đệ tử chân truyền, năm người khác có thân phận đệ tử khá cao trong Hoa Sơn Bắc phong.

    Sáu người không có can đảm ra tay, thiếu niên lười này rốt cuộc mạnh cỡ nào?

    Tư Mã Trường Phong cũng không dám tin, nhưng lập tức nghĩ đến một khả năng.

    Thiếu niên lười, trường kiếm như thu thủy, hình tượng này rất giống một vị trong đệ tử chân truyền Bắc phong, không lẽ hắn là….

    Xuân phong phất vào mặt, hoa nở tàn hồng.

    Thiếu niên lười vác kiếm trên vai, nụ cười lười biếng chẳng thèm để ý.

    Lúc này sáu người Tư Mã Bác đều là hạng có chút danh tiếng, đặc biệt là Tư Mã Bác, tiếng tăm càng lớn.

    Sáu người như vậy bắt tay nhau đối mặt một thiếu niên mà lại không có cả can đảm ra tay.

    Thiếu niên lười này rốt cuộc là thần thánh phương nào?

    Cuối cùng có người nhận ra thân phận thiếu niên lười.

    - Đấy là Lục Nguyên, Hoa Sơn Bắc phong đệ lục đệ tử chân truyền.

    - A, là đệ lục đệ tử chân truyền ư?

    Vậy xếp hạng của hắn chắc là sau Tư Mã Bác, tại sao khiến Tư Mã Bác không dám ra tay vậy?

    Bên cạnh có người đặt câu hỏi.

    - Cái này ngươi không hiểu sao?

    Đệ lục đệ tử chân truyền Lục Nguyên không phải nhân vật đơn giản.

    Còn nhớ bão tố Bắc phong bắt đầu từ năm trước không?

    Nguồn gốc trận phong ba đó là vì Tây Châu tam cự kiếm ám sát Lục Nguyên này, kết quả Tây Châu tam cự kiếm bị một mình Lục Nguyên tiêu diệt.

    - Không phải chứ?

    Tây Châu tam cự kiếm, nghe nói đều là người luyện khí bát tầng, người như vậy mà cũng bị diệt?

    - Hết cách, đúng là có đó.

    Mọi người xôn xao.

    Dần dần đám người đứng xem đa phần biết được thân phận thiếu niên, có thể một tay áp chế Tây Châu tam cự kiếm, hèn chi khiến sáu người Tư Mã Bác hợp tác mà không dám ra tay.

    Lục Nguyên cười cười nói:

    - Sao vậy?

    Muốn ra tay thì nhanh lên đi.

    Lúc này một giọng trầm thấp vang lên:

    - A, ngươi chính là Lục Nguyên sao?

    Có nghe tiếng ngươi, thôi, hôm nay để mấy người chúng ta đọ sức với ngươi xem.

    Theo thanh âm trên lôi đài xuất hiện một người đàn ông tay ôm dao cầm. *Vèo* một tiếng, lại xuất hiện ba người.

    Người thứ hai là ông lão gầy trơ xương, tay linh đánh cờ hạp.

    Người thứ ba là người đàn ông trung niên tay cầm bút lông, hơi tuấn tú.

    Người này tràn đầy vẻ nho nhã.

    Người thứ tư tay cầm một cuộn tranh.

    Bốn người này chính là Tư Mã Trường Bạch cố ý mời đến làm môn khách.

    Bốn môn khách tên Tấn Cầm Nhất, Ngụy Kỳ Nhị, Triệu Thư Tam, Hàn Họa Tứ.

    Bốn người này nghe nói thực lực rất thâm sâu, trong vòng luyện khí kỳ hiếm gặp đối thủ.

    Nhưng tham gia dưới tay Tư Mã Trường Bạch đã hơn nửa năm mà chưa lập công lao gì, lần này theo lệnh của gã tiến đến trợ trận cho Tư Mã kiếm quán, làm bốn chủ tướng cuối trong mười cửa.

    Bốn người này mạnh hơn trẻ tuổi Tư Mã Bác nhiều.

    Họ vốn cho rằng lần này không chuyện gì, chỉ là xuống núi một chuyến, tọa trấn.

    Kết quả không ngờ rằng sẽ xuất hiện chuyện này, Lục Nguyên đến đá quán, đúng là cơ hội tốt cho bốn người họ lập công.

    Tấn Cầm Nhất nói:

    - Không ngờ gặp phải ngươi.

    Ngụy Kỳ Nhị gật đầu tiếp:

    - Nghe nói kiếm thuật của ngươi tinh diệu.

    Triệu Thư Tam nói:

    - Nhưng chắc chỉ là đồn đãi thôi.

    Hàn Họa Tứ dứt lời:

    - Chuyến này xem ra là lúc bốn chúng ta gặp nhau.

    Bốn người quanh năm cùng nhau, thành thói quen một người chỉ nói một, hai câu, cuối cùng liên kết lời bốn người lại.

    Họ sớm nghe nói kiếm thuật của Lục Nguyên tinh diệu khiến Tư Mã Trường Bạch hơi đau đầu, nhưng họ không đồng ý lắm.

    Tuổi còn trẻ sao dễ dàng kiếm thuật tinh diệu được, mặt kiếm thuật không phải dễ tinh tiến.

    Bốn người cầm kỳ thư họa ở tu tiên giới thời gian lâu như vậy chưa từng thấy hai chưa đến hai mươi tuổi đã được gọi là kiếm thuật tinh diệu.

    Họ đều cho rằng Lục Nguyên kiếm thuật tinh diệu có trình độ tầm thường thôi, lần này có cơ hội lập công rồi.

    Tuyệt đối dễ dàng thắng Lục Nguyên.

    Đây là cách nghĩ trong lòng bốn người.

    Người thứ nhất ra tay là kiếm pháp.

    Kiếm pháp tay cầm cuộn tranh.

    Cuộn tranh cuộn lại như một thanh kiếm, khi trải ra thì như tấm chắn.

    Cuộn tranh cuộn cuộn mở mở, chiêu số vô cùng quái dị hiện ra trong tay gã.

    Chiêu này của kiếm pháp có tên gọi là Đại Họa Thiên Hạ kiếm pháp, tương đương với thiên môn kiếm pháp.

    Ba người khác không lập tức lên.

    Bốn người cầm kỳ thư họa tự xưng là cầm kỳ thư họa như ᩠ngạo khí, bình thường đối địch đều là một người đi trước, nếu đánh không lại mới lấy bốn chọi một.

    Hàn Họa Tứ ra tay, ba người kia thấy đối phó hậu bối tầm thường như Lục Nguyên thì một mình Hàn Họa Tứ là đủ rồi, không cần quá nhiều người.

    Hàn Họa Tứ vừa ra tay, không ngừng thi triển ra Đại Họa Thiên Hạ kiếm pháp.

    kiếm pháp kia vừa ra, Lục Nguyên lập tức phát hiện pháp lực đối thủ mạnh hơn mình một bậc, chắc là luyện khí kỳ đệ cửu tầng, có thể đánh.

    Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm lập tức thi triển ra đối kháng cùng địch thủ.

    Trong lúc đấu, hắn không ngừng quan sát, chỉ hơn mười chiêu đã phát hiện sơ hở trong kiếm pháp của Hàn Họa Tứ.

    Chỉ chốc lát sau, Hàn Họa Tứ phát hiện có gì lạ, dường như mình rơi vào kiếm quyển của đối phương.

    Mặc kệ mình ra tay thế nào đều bị đối thủ đâm vào chỗ hở, điều này khiến Hàn Họa Tứ bật thốt, ba người khác liền phát hiện lạ lùng.

    Xem ra kiếm pháp Lục Nguyên đúng là hơi kỳ diệu.

    Nhưng hiển nhiên còn chưa đủ khiến ba người cầm kỳ thư chú ý quá nhiều.

    - Ta đến!

    Chớp mắt tấn công là Triệu Thư Tam.

    Triệu Thư Tam bay tới gần, bút lông dài chừng một thước đâm hướng Lục Nguyên, thế công bút lông sắc bén, có thế bút hạ thư xuân thu, viết nhật nguyệt chi.

    Bộ bút pháp của gã có tên là Xuân Thu Nhật Nguyệt bút pháp, chiêu thức vô cùng uy mãnh.

    Triệu Thư Tam rất tự tin, vừa lên liền tấn công, căn bản không phối hợp với Hàn Họa Tứ.

    Bút pháp của gã chém chặt vô cùng tự nhiên, mở đầu đã chiếm trên cơ.

    Nhưng kỳ thực gã chỉ chiếm ưu thế một lát thôi.

    Gã lập tức phát hiện điều vô cùng đáng sợ, gã cũng bị cuốn vào võng kiếm tưởng như mềm mại yếu ớt.

    Lúc đầu Triệu Thư Tam cho rằng võng kiếm này là yếu đuối vô lực, giờ mới biết võng kiếm đúng là giấu kim trong bông, không vào đó thì khó phát hiện kiếm quyển này đáng sợ.

    ……..

    Lúc này hai người Triệu Thư Tam, Hàn Họa Tứ đều bị vây khốn trong kiếm quyển Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Hai người bị vây trong võng kiếm, càng cảm giác được kiếm thuật Lục Nguyên đáng sợ.

    Hai người họ mới bắt đầu cho rằng kiếm thuật Lục Nguyên chỉ thế thôi, cho rằng người trẻ tuổi không khả năng luyện thành kiếm thuật tinh diệu bao nhiêu.

    Nhưng bị vây trong kiếm quyển, cảm nhận rõ rệt thanh niên này thật sự luyện thành kiếm thuật tinh diệu!

    Tấn Cầm Nhất, Ngụy Kỳ Nhị liếc nhau.

    Hai người lăn lộn trong tu tiên giới nhiều năm chưa từng thấy kiếm thuật tinh diệu như vậy.

    Lúc này hai người đánh giá kiếm thuật Lục Nguyên chỉ hai chữ tinh diệu.

    Nhưng họ không rảnh rỗi khâm phục, trước bắt tay nhau đối phó địch thủ rồi tính tiếp.

    Chớp mắt Tấn Cầm Nhất, Ngụy Kỳ Nhị cùng tấn công, giờ không nhàn rỗi nghiên cứu một chọi một hay nhiều đấu một.

    Lục Nguyên tức cười, nếu lúc mới bắt đầu họ lấy bốn đánh một còn khả năng đối phó được hắn, nhưng mới đầu xem thường hắn, kết quả từng tên tấn công, đã khiến hắn hiểu nhược điểm hai người Triệu Thư Tam, Hàn Họa Tứ, giờ muốn làm gì được hắn thì đúng là buồn cười.

    Kiếm pháp không biến đổi, lại là một chiêu ‘Cuồng Phong Quá Cảnh’ đâm thẳng hướng Hàn Họa Tứ và Triệu Thư Tam.

    Tay lật lại, chiêu ‘Phong Bất Khả Truy’ đánh về Tấn Cầm Nhất, Ngụy Kỳ Nhị.

    Lúc này trên lôi đài đằng trước Tư Mã kiếm quán.

    Một mình Lục Nguyên, một thanh trường kiếm đem Tấn Cầm Nhất, Ngụy Kỳ Nhị, Triệu Thư Tam, Hàn Họa Tứ cuốn vào kiếm quyển.

    Kỳ thực lúc mới đầu bốn người liên hợp thì còn chiếm chút ưu thế, nhưng Lục Nguyên lập tức tìm ra sơ hở của họ.

    Tấn Cầm Nhất là dùng cầm, gã bắn cầm huyền phát ra từng chiêu công kích ngự khí ly thể.

    Nhưng chỉ cần chú ý động tác ngón tay của gã là phát hiện ra gã công kích chỗ nào.

    Nếu dùng Cuồng Phong Quá Cảnh không ngừng trùng kích cầm huyền của gã thì gã bị ảnh hưởng ngay.

    Chiêu thức công kích cần dùng cầm huyền pháp lực ngự khí ly thể sẽ có sơ hở.

    Ngụy Kỳ Nhị là dùng quân cờ đen trắng công kích hắn, nhưng rắc rối lớn nhất của lão là không thể gần người, một khi bị tới gần thì sức chiến đấu sẽ yếu.

    Triệu Thư Tam dùng bút lông, bút pháp mạnh mẽ chặt chém, khuyết điểm là bút lông của gã chỉ dài một thước, còn Dưỡng Ngô kiếm thì ba thước ba phân.

    Hắn lợi dụng binh khí dài đủ xoay sở.

    Cuộn tranh của Hàn Họa Tứ thi triển Đại Họa Thiên Hạ kiếm pháp dùng là kiếm pháp, khuyết điểm càng dễ thấy.

    Đại họa thiên hạ nên có khí độ của đại họa thiên hạ, không phải người bình thường có thể thi triển ra được, cần người sử dụng có đại khí phách.

    Khí chất của Hàn Họa Tứ không hợp với khí phách Đại Họa Thiên Hạ kiếm pháp.

    Sơ hở của bốn người này một khi bị tìm ra thì Lục Nguyên thả tay chân thi triển kiếm chiêu, dần đem bốn người cuốn vào kiếm quyển của mình.

    Quần chúng đứng xem ngẩn ngơ ra đó.

    Không ngờ Lục Nguyên dựa vào trường kiếm trong tay cứng rắn áp chế bốn môn khách cầm kỳ thư họa vào kiếm quyển.

    Tư Mã Trường Phong thì hoàn toàn không hiểu xảy ra chuyện gì.

    Lúc mới bắt đầu bị thiếu niên lười quậy còn tưởng chẳng có việc gì, gã có chủ tướng mười cửa, cố ý mời mười vị cao thủ đến, chắc chắn có thể tóm lấy Lục Nguyên.

    Kết quả hay lắm, đầu tiên là sáu người Tư Mã Bác đến, cho rằng đám Tư Mã Bác có thể bắt lấy thiếu niên lười.

    Có hai ngờ sáu người Tư Mã Bác đụng phải Lục Nguyên thì không có cả can đảm ra tay.

    Tiếp theo là cầm kỳ thư họa tiến đến, bốn người là chủ tướng bốn cửa sau, là tán tu nổi danh đã lâu, danh tiếng to gấp mấy lần so với Tây Châu tam cự kiếm.

    Kết quả bốn người liên hợp thế mà bị thiếu niên lười dựa vào một thanh trường kiếm áp chế chặt chẽ.

    Không thể tin, tuyệt đối không thể tin!

    Sáu người Lý Nguyên Bạch chỉ thấy miệng đắng chát.

    Tư Mã Bác tự nhận gã là một trong đệ tử chân truyền nhưng thực lực cách Lục Nguyên không biết xa bao nhiêu.

    Tư Mã Hạo thì là câm nín khóc thầm, trước kia gã còn muốn cướp vị trí đệ tử chân truyền của Lục Nguyên, cho rằng hắn là dễ bị ăn hiếp nhất trong đệ tử chân truyền.

    Bây giờ xem ra Lục Nguyên mới là thứ khó chọc nhất trong đệ tử chân truyền.

    Còn bốn người Tấn Cầm Nhất thì thầm kêu khổ.

    Bốn người họ lúc mới bắt đầu chiến đấu cho rằng chỉ là đệ tử hậu bối mà thôi, còn cái gì mà kiếm thuật tinh diệu, họ xuất thân là tán tu không mấy để ý.

    Người ta là đệ tử chân truyền danh môn, dù sao cũng có chút tài năng chứ.

    Đệ tử chân truyền danh môn xuất thân cao quý, tất nhiên khác với tán tu cha không thương mẹ không yêu.

    Bốn người Tấn Cầm Nhất gặp qua không ít đệ tử chân truyền danh môn, nhưng đó giờ không đụng phải như Lục Nguyên kiếm thuật tinh diệu đến mức này.

    Một thanh trường kiếm đã giam cầm bốn người, điều này thật là không thể tưởng tượng.

    Họ muốn dùng hết cách thoát khỏi kiếm quyển này nhưng võng kiếm như mây, khiến chúng muốn thoát không được.

    Hơn nữa chúng phát hiện không thể khống chế thân thể, dường như bị kiếm thế ảnh hưởng.

    Chết tiệt, một hậu bối sao lại có kiếm thuật tuyệt vời như vậy!

    Lúc này trường kiếm Lục Nguyên múa may.

    Kiếm chiêu Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm không ngừng thi triển ra.

    Bốn đối thủ đã bị hắn cuốn vào kiếm quyển, tiếp theo cực kỳ đơn giản.

    Hắn nhìn Tư Mã Bác bên cạnh, nói:

    - A, sáu người các ngươi giờ muốn ra tay không?

    Nếu muốn cũng không sao, cứ tới đây đi.

    Đám Tư Mã Bác cùng rơi lệ.

    Sáu người họ đã cảm giác được, dù họ có tham gia vào cũng không khả năng địch nổi Lục Nguyên.

    Kiếm thuật Lục Nguyên quá mức tuyệt diệu.

    Kiếm thuật như vậy!

    - Triệt kiếm!

    Kiếm Lục Nguyên động, Dưỡng Ngô kiếm khoảnh khắc rạch một vệt dài.

    Tùy theo luồng kiếm quang, bốn phía bắn vết máu.

    Cổ tay bốn người cầm kỳ thư họa cùng bị cắt đứt gân mạch, hơn nữa nhìn kỹ sẽ thấy vết thương đứt gân cùng một vị trí.

    Tấn Cầm Nhất, Ngụy Kỳ Nhị, Triệu Thư Tam, Hàn Họa Tứ đều hít ngụm khí lạnh.

    Thiếu niên này kiếm thuật thật quá tinh diệu, có thể cắt cùng một vị trí gân mạch bốn người, không lệch một ly, khống chế đối với trường kiếm đã đến tình trạng này.

    Cuộc chiến đến đây là kết thúc.

    Gân mạch khá trọng yếu với tu tiên giả, tại luyện thể kỳ thì thân thể còn có khả năng tự động tu sửa tàn chi, tự nối lại gân mạch.

    Nhưng ở luyện khí kỳ một khi gân mạch bị cắt đứt thì sức chiến đấu tổn hao lớn.

    Tu tiên giới có không ít linh dược có thể tu bổ gân mạch nhưng cần thời gian rất dài trở về như cũ.

    Ít nhất trong mấy tháng, bốn người cầm kỳ thư họa đã đánh mất sức chiến đấu.

    Cho nên trận này họ thua.

    Nguyên nhân Lục Nguyên không giết luôn là vì môn quy Hoa Sơn.

    Hoa Sơn môn quy điều thứ ba, nội bộ tranh đấu, tàn hại đồng môn.

    Lúc trước Tư Mã Trường Bạch muốn mưu sát hắn lau sạch cái đuôi, không bắt được đuôi cáo của gã, hết cách.

    Nếu bây giờ hắn tại chỗ này giết chết cầm kỳ thư họa, tuy bốn người này chỉ là môn khách Hoa Sơn nhưng cũng xem như đồng môn, dù sư phụ Lý Nguyên Bạch có muốn bảo vệ hắn cũng khó được.

    Đến lúc ấy nhẹ thì đi Tư Quá Nhai, nặng thì trục xuất sư môn.

    Môn quy Hoa Sơn ngũ đại giới vô cùng nghiêm ngặt, không người có thể phạm.

    Danh môn chính phái là danh môn chính phái.

    Quy tắc là quy tắc.

    Mọi người ở mặt ngoài nhất định phải chơi trong vòng quy tắc, nếu muốn nhảy ra khỏi vòng quy tắc thì cũng được, nhưng đừng để bị người bắt đuôi, nếu không thì, hì hì, đến lúc đó thảm lắm.

    Đây chính là quy tắc trò chơi, kỳ thực có quy tắc trò chơi cũng tốt, mọi người đều sẽ đùa trong vòng, ngẫu nhiên nhảy ra khỏi quy tắc phải vô cùng cẩn thận, so với môn phái ma đạo không có quy tắc, cường giả sống sót, kẻ yếu đi chết thì tốt rất nhiều.

    Lục Nguyên chợt phát hiện một việc khiến mình rất buồn bực.

    Giờ mình đá quán xong rồi, khiêu chiến cũng xong, tiếp theo nên làm gì?

    Không lẽ đánh một hơi nữa? phải rồi, mình có thể phóng hỏa, thiêu hết Tư Mã kiếm quán, đây là ý kiến hay.

    Chỉ cần đốt lửa hủy Tư Mã kiếm quán, muốn xây dựng lại không phải chuyện đơn giản, sẽ vì một mình hắn đánh đến rớt danh tiếng, ít nhất trong thời gian ngắn Tư Mã kiếm quán nguyên khí đại thương.

    Tốt lắm, vậy phóng hỏa đi.

    Chương 79+80: Phóng hỏa

    Phóng hỏa là một loại kỹ thuật, đây là lần đầu tiên mình đụng kỹ thuật thế này.

    Trong lòng Lục Nguyên vui vẻ lạ lùng.

    ………

    Lúc này trong đám người có một người đàn ông đội mũ.

    Khuôn mặt người đàn ông ẩn dưới mũ chỉ lộ chòm râu dưới cằm, hiển nhiên tuổi tác không nhỏ, ít nhất khoảng ba mươi tuổi.

    Người đàn ông đội mũ lầm bầm:

    - Kiếm ý, không ngờ là kiếm ý.

    Ta là đệ nhất đệ tử chân truyền kiếm tông Đông phong Triêu Dương Phong chỉ mới sờ được lằn ranh kiếm ý không lâu, hơn nữa ta đã ba mươi ba tuổi, không ngờ Bắc phong Vân Đài Phong sẽ có một thanh niên tuổi trẻ vậy đã nắm giữ kiếm ý.

    Rốt cuộc ta là kiếm tông hay hắn là kiếm tông?

    Người đàn ông đội mũ lẩm bẩm, hiển nhiên có chút buồn rầu.

    Nghe lời gã tự nói thì chắc là đệ nhất đệ tử chân truyền Đông phong Triêu Dương Phong Thạch Triêu Dương, cũng là trong đệ nhất đệ tử chân truyền kiếm tông Đông phong Triêu Dương Phong số rất ít luyện thành kiếm pháp trấn phong Đông phong Triêu Dương Nhất Khí kiếm pháp.

    Đông phong Triêu Dương Phong, kiếm pháp trấn phong là Triêu Dương Nhất Khí kiếm pháp.

    Nam phong Lạc Nhạn Phong, kiếm pháp trấn phong là Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức.

    Bắc phong Vân Đài Phong, kiếm pháp trấn phong là Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Kiếm pháp trấn phong có huyền bí riêng.

    Vân Vụ Cung.

    Vân Long Điện.

    Nơi này cho người ấn tượng là nghiêm túc, sâm nghiêm, yên lặng trang nghiêm.

    Nơi này là chỗ Bắc phong cửu đại kiếm tiên xử lý chính sự.

    Vẫn là cái ao trước Vân Long Điện, trên ao một con chim vàng anh khẽ hót tăng thêm không khí rộn rã cho Vân Long Điện.

    Nơi khác đều là nghiêm túc, yên lặng, trang nghiêm.

    Hộ vệ nơi này ai nấy xụ mặt, đứng thẳng tắp như cây thương.

    Trong Vân Long Điện thường chỉ xuất hiện cửu đại tri danh kiếm tiên, như là Bắc phong lục kiếm tiên.

    Mấy ngày gần đây Thùy Mộ Kiếm Tiên Lý Nguyên Bạch thì lý do thân thể nên ít đến, Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi thì đến rất thường xuyên, bình thường chỉ là mấy người này.

    Ngày hôm nay, trong Vân Long Điện đến khá nhiều người.

    Ngồi có bảy vị cửu đại kiếm tiên…Nguyên Nguyên Thượng Nhân, Thùy Mộ Kiếm Tiên Lý Nguyên Bạch, Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch, Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho, Cô Tâm Kiếm Tiên Độc Cô Diệp, Viên Dung Kiếm Tiên Diệp Dương Dung, Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi.

    Bảy người này đều có mặt, không thiếu một ai.

    Bây giờ bảy vị tụ tập một chỗ không dễ dàng, đủ cả bảy vị cửu đại kiếm tiên.

    Trừ bảy vị cửu đại kiếm tiên ra còn đứng đệ ngũ đệ tử chân truyền Tư Mã Bác, đệ lục đệ tử chân truyền Lục Nguyên, đệ cửu đệ tử chân truyền Diệp Phương, đệ thập đệ tử chân truyền đệ cửu đại trưởng lão trong thập đại đệ tử chân truyền.

    Đệ tử bình thường Tư Mã Hạo, đệ tử bình thường Tư Đồ Tả, đệ tử bình thường Tư Đồ Hữu.

    Đệ tử bình thường Tư Mã Ôn, đệ tử bình thường Tư Mã Viêm.

    Trừ những người đó ra còn có bốn môn khách Hoa Sơn là Tấn Cầm Nhất, Ngụy Kỳ Nhị, Triệu Thư Tam, Hàn Họa Tứ.

    Gió đang thét ngoài ngoài cung điện.

    Cuồng phong rống gầm.

    Yên tĩnh, đây là cảm giác đầu tiên trong Vân Long Điện hiện nay.

    Tĩnh như chết.

    Trong lặng ngắt như tờ, mắt Nguyên Nguyên Thượng Nhân nửa khép nửa mở.

    Độc Cô Diệp khóe môi treo nụ cười chẳng biết vì gì.

    Phương Nho sắc mặt không thay đổi nghiêm nghị.

    Diệp Dương Dung cười tủm tỉm, vĩnh viễn bộ dạng con buôn hòa khí phát tài.

    Lý Nguyên Bạch đôi mi trắng rũ xuống, mắt như nhắm.

    Tư Mã Trường Bạch mặt treo nụ cười nhạt.

    Sở Phi ngồi ở cuối cùng như không liên quan đến mình, mặt không biểu tình.

    Bảy vị cửu đại kiếm tiên đều là hạng kinh nghiệm sóng gió.

    Muốn từ trên mặt họ thấy ra suy nghĩ là đang nằm mơ!

    Bảy người họ ai không khôn ngoan không thâm sâu.

    Bảy người họ có cách nghĩ riêng, chỉ chính họ mới biết.

    Đương nhiên kỳ thực bên trong ba người Phương Nho, Độc Cô Diệp, Sở Phi thực ra không nghĩ gì hết.

    Bởi vì ba người vừa nhận được tin, nói là đệ tử của tmt và đệ tử Lý Nguyên Bạch xảy ra xung đột, khẩn cấp phán xét trong Vân Long Điện cho nên mới vội vàng chạy tới.

    Còn bốn người khác, Nguyên Nguyên Thượng Nhân là chủ một phong tất nhiên là biết.

    Lý Nguyên Bạch, Tư Mã Trường Bạch là sư phụ đương sự cũng biết.

    Diệp Dương Dung phụ trách tình báo nên phải biết.

    Lại nói bây giờ Tư Mã Trường Bạch không chỉ bực thôi, là tức chết được.

    Gã không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy.

    Lục Nguyên, hậu bối kiếm thuật không tệ lại gan to bằng trời, lúc Tư Mã kiếm quán dưới tay gã khai trương dám đến đá quán, đánh bại chủ tướng mười cửa Tư Mã kiếm quán, còn đốt Tư Mã kiếm quán thành tro bụi.

    Thật to gan!

    Tiểu tử hậu bối bình thường dám tập kích kiếm quán dưới tay mình, đúng là ăn gan hùm mật gấu mà!

    Tư Mã Trường Bạch trước nay là người rất bá đạo, nhìn từ danh hiệu của gã thì biết.

    Đại Nhật Kiếm Tiên, kiếm như mặt trời ban trưa, mặt trời trên cao che giấu tất cả, che chắn mọi thứ.

    Kiếm của gã bá đạo, công pháp của gã bá đạo, con người gã càng bá đạo, nói mục tiêu cả gã khá lớn.

    Mục tiêu của gã là làm chủ Bắc phong, nhận vị trí của Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Theo gã thấy thì Nguyên Nguyên Thượng Nhân đã già rồi, không dùng được, quá bảo thủ, nên là gã tuổi trẻ, bá khí nhận chủ Bắc phong mới là lẽ phải, xem đem Bắc phong đi đến huy hoàng.

    Gã bá đạo với Lục Nguyên thể hiện ở chỗ gã luôn cho rằng mình có thể đoạt vị trí đệ tử chân truyền của Lục Nguyên, có thể phái Tây Châu tam cự kiếm đi ám sát hắn.

    Dù sao điều gaxc làm là đương nhiên, Lục Nguyên dám phản kích gã, dám chủ động tập kích kiếm quán dưới tay gã thì không được.

    Cho nên trong lòng gã cực kỳ giận dữ.

    Tiểu tử này lại dám không sợ mình, còn chủ động tập kích thế lực dưới tay mình.

    Tư Mã Trường Bạch thầm giận trong bụng, cũng cảm giác thuộc hạ toàn đám vô dụng.

    Lần này thuộc hạ gã có hơn mười người đi kiếm quán, trong đó có đệ tử chân truyền Tư Mã Bác, có thân phận môn khách như cầm kỳ thư họa, kết quả đụng phải Lục Nguyên đều thua.

    Thật vô dụng!

    Tiểu bối Lục Nguyên đúng là có chút bản lĩnh, kiếm thuật không tệ, nhưng chỉ vẻn vẹn là thế thôi.

    Diệp Dương Dung bỗng cười nói:

    - Lục Nguyên, thực lực của ngươi không tệ, một người đấu với cầm kỳ thư họa mà thắng được.

    Bình thường Diệp Dương Dung là lão già dễ ở chung, việc không liên quan mình đứng xa nhìn.

    Nhưng bây giờ chuyện liên quan đến Diệp Viên của gã cũng bị cuốn vào trong, cho nên Diệp Dương Dung chỉ có thể bước chân vào.

    Diệp Dương Dung nói xong, Độc Cô Diệp, Phương Nho, Sở Phi chưa biết nội tình bên trong đều kinh ngạc.

    Họ chưa biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, đang muốn nghe kể thì Diệp Dương Dung bỗng nhưng thốt lời, tiểu tử Lục Nguyên lại dám một mình đấu bốn người cầm kỳ thư họa.

    Hơn nữa còn đấu thắng.

    Thật là một tiểu bối khiến người giật mình.

    Nếu nói trước đó Lục Nguyên đấu với Tây Châu tam cự kiếm mọi người còn cho rằng Lục Nguyên và đệ thập đại đại đệ tử Vân Dật, nhị đệ tử Vân Bình ai mạnh ai yếu thì bây giờ khẳng định Lục Nguyên tên lười này càng cường chút.

    Độc Cô Diệp cười cười nói:

    - Kêu chúng ta nói chưa kể gì hết đã trực tiếp nói vậy, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

    - Cũng tốt.

    Diệp Dương Dung lập tức nói ra việc Lục Nguyên tập kích Tư Mã kiếm quán.

    Lúc này, ba người Phương Nho, Độc Cô Diệp, Sở Phi đều kinh ngạc nhìn hướng Lục Nguyên.

    Dám khiêu khích kiếm quán dưới tay Tư Mã Trường Bạch, Lục Nguyên này đúng là gan to bằng trời.

    Vốn chỉ biết đệ tử Lục Nguyên kiếm thuật rất tốt, thiên phú về kiếm đạo không tệ, không ngờ vị này làm việc sẽ liều lĩnh như vậy.

    Tư Mã Trường Bạch thân phận là sư thúc, bản thân như mặt trời ban trưa, có rất nhiều thuộc hạ, không ngờ Lục Nguyên dám chhủ động chọc Tư Mã Trường Bạch.

    Gan to bằng trời!

    To gan làm loạn!

    Độc Cô Diệp cười khẽ nói:

    - Hay cho người to gan làm loạn, nhưng ta thích.

    Cô Tâm Kiếm Tiên Độc Cô Diệp trong Bắc phong cửu đại kiếm tiên xưa này không thèm để ý người nào, coi như là Tư Mã Trường Bạch bà cũng không nể mặt.

    Bà trực tiếp nói ra, vỗ tay cười.

    Sở Phi thì cười tủm tỉm nhìn Lục Nguyên, tràn đầy khen ngợi.

    Trong Vân Long Điện.

    Sự việc rốt cuộc bày ra.

    Chuyện là như thế này, hậu bối Lục Nguyên không ngờ gan to bằng trời, to gan làm loạn chủ động khiêu khcihs Tư Mã Trường Bạch.

    Độc Cô Diệp vỗ tay cười, cười nhạo Tư Mã Trường Bạch.

    Bà sẽ không cho Tư Mã Trường Bạch mặt mũi gì.

    Tư Mã Trường Bạch mặt trầm như nước nói:

    - Đích thực có chuyện này, nhưng hậu bối Lục Nguyên đã phạm môn quy.

    Môn quy Hoa Sơn điều thứ nhất, khi sư diệt tổ, bất kính tôn trưởng.

    Tư Mã kiếm quán là sản nghiệp danh nghĩa của ta, điều này Lục Nguyên cũng biết vậy mà vẫn dám đi đá quán, đây là bất kính tôn trưởng.

    điều thứ ba nội bộ tranh đấu, tàn hại đồng môn, Tư Mã kiếm quán của ta là sản nghiệp danh nghĩa Hoa Sơn Bắc phong hắn lại dám phóng hỏa đốt cháy, xem như phạm môn quỷ.

    Tiểu tử này bất kính tôn trưởng, nội bộ tranh đấu, có đưa đi Tư Quá Nhai cũng không quá.

    - Cái này…

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nhìn Lục Nguyên, hỏi:

    - Ngươi giải thích thế nào?

    Quy tắc là quy tắc.

    Môn quy là môn quy.

    Lần này Tư Mã Trường Bạch định mượn quy tắc đùa chết Lục Nguyên, coi như không đùa chết hắn cũng phải khiến hắn lột tầng da.

    Tư Mã Trường Bạch là kiêu hùng, biết chơi ám sát ngoài quy tắc, cũng biết mượn quy tắc giết người.

    Tuy Nguyên Nguyên Thượng Nhân rất đồng ý thấy Lục Nguyên thiêu kiếm quán dưới tay Tư Mã Trường Bạch nhưng nói thật, lão phải giữ quy tắc này.

    Lão là chủ Bắc phong, dù không thể hoàn toàn xử lý theo công bằng nhưng ít nhất ở mặt ngoài phải công bình.

    Nếu Lục Nguyên không cho giải thích thì phải phạt hắn, nhưng Nguyên Nguyên Thượng Nhân sẽ cố ý phạt nhẹ thôi.

    Ánh mắt lão nhìn hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cười cười nói:

    - Ta đối với hai điều Tư Mã sư thúc nói là bất kính tôn trưởng, đồng môn tranh đấu thì tuyệt đối không nhận, cũng không dám nhận.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân ừ một tiếng, chờ Lục Nguyên giải thích tiếp.

    Lục Nguyên nghiêm giọng nói:

    - Trước lúc ta đến đá quán có nghe đệ đệ Tư Mã sư thúc là Tư Mã Trường Phong nói một câu thế này, đúng rồi là: Đúng rồi, ngày hôm nay chúng ta mở quán, nghe nói có vài nhà kiếm quán muốn đến đá quán chúng ta.

    Nhưng, ha ha, tùy tiện đến, nếu đến Tư Mã kiếm quán đều tiếp hết.

    Lúc đó đột nhiên nổi lên ham muốn chiến đấu lại nghe câu kia, nghĩ muốn so đấu với thuộc hạ của Tư Mã sư thúc một phen cho nên mới đến đá quán.

    Hoàn toàn là do Tư Mã Trường Phong trước nói có thể đá quán cho nên ta mới đá quán, sao tự dưng thành bất kính với Tư Mã sư thúc, sao lại thành đồng môn tranh đấu?

    Ta đối với Tư Mã sư thúc chính là vô cùng ngưỡng mộ.

    Diệp Phương, Diệp Viên cười muốn đau bụng.

    Người có mặt chỉ cần hơi hiểu Lục Nguyên là nén cười muốn rút gân.

    Nổi lên ham muốn chiến đấu!

    Đùa giỡn cái gì, tính tình lười biếng như Lục Nguyên ở đâu ra cái gì nổi lên ham muốn chiến đấu, chỉ khả năng nổi lên chứng làm biếng thì có.

    Câu này nói quá giả, giả đến không thể giả hơn.

    Nhưng Lục Nguyên nói rất nghiêm túc.

    Đương nhiên trong lời Lục Nguyên nói lộ ra một tin tức.

    Hắn bắt chặt Tư Mã Trường Phong nói sai, đánh vào nhược điểm này.

    Ánh mắt mọi người nhìn hướng Tư Mã Trường Phong.

    Tư Mã Trường Phong đứng tại đây nhưng bản thân thực lực trung bình, thường ngày chỉ biết dựa vào uy phong của Tư Mã Trường Bạch ở bên ngoài ra vẻ ta đây, tại Vân Long Điện trọng địa thì gã không dám cả thở mạnh đương nhiên không chút bắt mắt.

    Ánh mắt mọi người cùng tập trung về Tư Mã Trường Bạch, gã căng thẳng, chợt nhớ đến lúc đó đúng là mình có nói ra lời này.

    Gã muốn chối lắm nhưng khi ấy có mặt không chỉ bên mình và Lục Nguyên, còn có hai đệ tử chân truyền Diệp Phương, Diệp Viên.

    Sức nặng của đệ tử chân truyền không nhẹ.

    Tư Mã Trường Phong căng thẳng một lúc sau mới nói:

    - Dường như có nói qua.

    Lời vừa thốt ra, mọi người biết sự việc đã định, cho dù mặt sau có biến đổi thì cũng không nhiều.

    Đám người đa số nhìn hướng Tư Mã Trường Bạch.

    Thật đáng tiếc, Tư Mã Trường Bạch, lần này bị tiểu bối Lục Nguyên tát mặt kết quả giờ phải ngậm bồ hòn làm ngọt, đáng thương.

    Bây giờ Tư Mã Trường Bạch rất muốn đánh đường đệ mình một trận.

    Lục Nguyên nhún vai, nói:

    - Chuyện kế tiếp rất đơn giản, ta đi đá quán, phía trước bước ra sáu người Tư Mã Bác.

    Ta trước tiên hỏi sáu người có muốn đánh không?

    Sáu người không ra tay, ta cũng không động thủ, ta hoàn toàn xuất phát từ tinh thần nội bộ môn phái tình thương mến thương nha, hoàn toàn là luận bàn đồng môn thôi.

    - Tiếp theo xuất hiện bốn người cầm kỳ thư họa.

    Bốn người này vừa xuất hiện thì Tấn Cầm Nhất khiêu chiến với ta.

    Ta thầm nghĩ đám Tấn Cầm Nhất khiêu chiến ta, chỉ đơn thuần là luận bàn, hoàn toàn là luận bàn nội bộ môn phái mọi người cực kỳ hài hòa, cho nên cuối cùng kiềm không được ra tay hơi nặng, thấy hơi có lỗi nhưng cơ bản lần này đá quán vẫn nằm trong môn phái hài hòa, tinh thần tình thương mến thương hoàn thành lần đá quán này.

    Biểu tình của Lục Nguyên nghiêm túc đến không thể nghiêm hơn được.

    Hai người Diệp Phương, Diệp Viên thì sắp rút gân, đương nhiên, họ chỉ dám cười thầm trong bụng, bề ngoài vẫn là bộ dáng nghiêm trang.

    Cái này phải nhờ ơn sư phụ Diệp Phương là Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho.

    Theo cạnh người như Phương Nho học xụ mặt nghiêm túc là chuyện dễ như ăn cháo.

    Tình hình lúc đó là Lục Nguyên ra tay đá quán, sáu người Tư Mã Bác bị hắn hù sợ không dám ra tay.

    Lúc đó Lục Nguyên thấy đám Tư Mã Bác không dám động đậy thì buông lời khiêu khích.

    Nếu đám Tư Mã Bác thật sự ra tay thì kết quả chắc chắn rất thảm, may là gã nhịn được.

    Còn về bốn người cầm kỳ thư họa xem như là tán tu nổi danh đã lâu, kết quả bị cắt đứt gân mạch càng muốn khóc.

    Lúc đó Lục Nguyên uy phong tám hướng, đánh Tư Mã kiếm quán thê thảm vô cùng.

    Sáu người Tư Mã Bác, bốn người cầm kỳ thư họa đều biết sự thực không phải như Lục Nguyên nói, nhưng bất đắc dĩ hắn nói cũng là sự thực, chẳng biết vì sao thốt ra từ miệng hắn thì chuyện biến chất.

    Lục Nguyên thở dài một tiếng, nói:

    - Còn về cuối cùng phóng hỏa, à, là như vầy, trước giờ ta nghe nói đá quán xong phải phá hỏng một phen, ta chỉ tuân theo thông lệ đá quán thôi, nên mới phóng hỏa thôi, tuyệt đối không có lòng muốn đối chọi với Tư Mã sư thúc, chẳng qua muốn đá quán thì phải làm theo thông lệ.

    Trong lòng ta thực sự kính ngưỡng Tư Mã sư thúc lắm.

    Chương 81+82: Tĩnh lặng

    Nếu nói mới rồi chỉ Diệp Phương, Diệp Viên vất vả chịu đựng, giờ thì trong cửu đại kiếm tiên trừ Tư Mã Trường Bạch mặt âm trầm ra, cửu đại kiếm tiên khác đều kiềm nén khổ cực.

    Tiểu tử này láu cá thật.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nghe Lục Nguyên nói xong nhìn hướng Tư Mã Trường Bạch.

    Lão nói:

    - Tư Mã sư đệ, thuộc hạ của ngươi đã không phản bác thì xem ra tình huống thật là vậy.

    Tình hình như vậy không trách được Lục sư điệt, nhưng cuối cùng hắn vẫn có chút lỗi lầm, đặc biệt là cuối cùng phóng hỏa.

    Nhưng đó chỉ là con nít nghịch ngợm, thôi vậy đi, phạt Lục Nguyên đệ tử chân truyền một năm không được lĩnh linh thạch, ngươi thấy sao?

    Phạt như vậy tương đương bằng không.

    Tư Mã Trường Bạch lòng hừng lực cháy lửa giận, bất đắc dĩ lý vốn ở bên mình nhưng đám thuộc hạ quá vô dụng, cộng thêm Lục Nguyên vô cùng gian xảo kiến lý lẽ đảo ngược về hắn.

    Tại tiên môn tất cả đều ấn theo chữ lý.

    Đạo lý, quy tắc.

    Đây chính là quy tắc trò chơi của tiên môn.

    Lần này hiển nhiên Lục Nguyên đã nắm chắc quy tắc trò chơi đạo lý tiên môn.

    Chính vì vậy nên gã muốn mượn cơ hội này tìm rắc rối cho Lục Nguyên thì rất khó.

    ………..

    Cuối cùng lần hội nghị tạm thời trong Vân Long Điện rốt cuộc kết thúc.

    Nhưng lúc này mấy người khác hơi thay đổi phần đánh giá Lục Nguyên.

    Các cửu đại kiếm tiên càng hiểu tính hắn hơn.

    Bình thường là lười, có thiên phú rất cao lại không phát huy ra, nhưng một khi đụng phải chuyện chọc tức hắn thì sẽ rất nghiêm túc, hoàn toàn si mê vào trong.

    Trạng thái si mê này khá đáng sợ, bởi vì trong trạng thái đó hắn tăng rất nhanh.

    Không chỉ vậy, hắn còn vô cùng lớn gan, trước kia chưa từng phát hiện.

    Không to gan bằng trời thì sẽ không chủ động chọc Tư Mã Trường Bạch, chủ động chọc Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch là việc rất khó khăn.

    Trừ điều đó ra còn gian xảo, chủ động chọc Tư Mã Trường Bạch đã sớm chuẩn bị đường lui, khiến mình an toàn thoát ra.

    Lười biếng, có thiên phú cực cao, một khi nghiêm túc thì rất tài, gan to bằng trời, vô cùng gian xảo.

    Đây chính là Lục Nguyên.

    Hoa Sơn Bắc phong, đệ lục đệ tử chân truyền.

    Một vầng trăng non treo trên không trung.

    Ánh trăng bạc rắc xuống mặt đất, khiến đất phô một tầng trăng bạc.

    Ánh trắng không đâu không chiếu vào, như thủy ngân nghiêng ánh chiếu khắp mặt đất.

    Tối cuối xuân có chút lạnh, vào đêm càng lạnh lẽo.

    Hơi mát lạnh quét qua rừng núi, hóa thành sương dày đặc.

    Núi phía xa, gần tàn hồng, toàn bộ bày ra dưới ánh trăng.

    Rốt cuộc chuyện ầm ĩ ban ngày kết thúc.

    Bắc phong yên tĩnh chút.

    Ánh trắng rắc trong rừng núi, đường mòn, trên đường lát đá dù có sương lạnh nhưng có có chút tàn hồng trên tảng đá.

    Lúc này trong đường núi có hai người đi một trước một sau.

    Người đi trước là ông lão râu tóc bạc trắng, mặt mũi hiền lạnh, mặc đạo bào trắng, tay áo bay bay, thật là một ông lão tiên phong đạo cốt.

    Mặt sau đi thiếu niên mang nụ cười bất cấn đời, áo xanh, lưng cõng mộ thanh trường kiếm, chừng mười bảy, mười tám tuổi.

    Đi đằng trước Lý Nguyên Bạch lên tiếng:

    - Lần này ngươi làm không tệ.

    Hai người mới đi ra Vân Vụ Cung, hướng tới Trường Xuân Cư, đi trong đường mòn.

    Lý Nguyên Bạch đánh vỡ sự yên tĩnh này.

    - Gan to bằng trời thì cứ gan to bằng trời đi.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Đương nhiên ngươi không bị phạt là vì việc ngươi làm rất hợp tâm ý của Nguyên Nguyên sư huynh.

    - Gần tới đại thọ năm trăm tuổi của Nguyên Nguyên sư huynh cần phải yên ổn, Tư Mã Trường Bạch nắm chắc điều này nên mới khiến thế lực thuộc hạ trồi lên, thường xuyên hoạt động.

    Nghĩ rằng sắp đến đại thọ năm trăm tuổi của Nguyên Nguyên sư huynh, e ngại sắp bắt đầu đại thọ năm trăm tuổi, khách khắp nơi sẽ đến, Nguyên Nguyên sư huynh không tiện ra tay.

    Kết quả Nguyên Nguyên sư huynh không làm gì thì ngươi đã làm, đương nhiên Nguyên Nguyên sư huynh vừa lòng.

    - Lại nói ngươi kiếm cớ rất hay, cho nên Nguyên Nguyên sư huynh chỉ làm cho có phạt ngươi một năm không lấy linh thạch.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Lần này chắc Tư Mã Trường Bạch sẽ không có hoạt động gì nữa, ngoan ngoãn chờ đại thọ năm trăm tuổi của Nguyên Nguyên sư huynh qua đi.

    Không sai, gần đây việc lớn thật sự của Bắc phong là đại thọ năm trăm tuổi của Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Càng tới gần đại thọ năm trăm tuổi của Nguyên Nguyên Thượng Nhân thì càng không được gây chuyện.

    Nếu không thì Nguyên Thủy linh kiếm của Nguyên Nguyên Thượng Nhân không phải dễ chọc.

    Nguyên thủy, nước nguyên sơ.

    Có thể phối hai chữ linh kiếm thì tuyệt đối là thanh kiếm kinh thiên động điện.

    Mấy ngày sau Hoa Sơn Bắc phong đúng là ngày càng nói nhiệt.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân là chủ Bắc phong, bốn phong khác tất nhiên phair đến chúc mừng.

    Dù là kiếm tông Đông phong, Nam phong, hay khí tông Tây phong, Trung phong đều phải đến chúc mừng.

    Tuy những tông mạch này quan hệs không tốt lắm nhưng dù gì cũng là cùng một tiên môn, làm sao cũng phải tiến đến.

    Dù cho phong chủ của họ không đến thì tuyệt đối phải cửu đại kiếm tiên xếp hàng đầu đến.

    Trừ điều đó ra còn có một số người quan hệ tốt với Nguyên Nguyên Thượng Nhân đi đến.

    Lúc Nguyên Nguyên Thượng Nhân còn là thiếu niên cũng là vị cửu đại kiếm tiên anh tư bừng bừng, từng ở tu tiên giới trảm yêu trừ ma, đánh ra danh tiếng nổi như cồn, quen biết không ít bạn tốt.

    Những bạn tốt nay giờ còn sống cũng khá nhiều, tất nhiên sẽ đến.

    Nếu muốn tứ đại tiên môn khác đến thì hơi kém tư cách.

    Nếu là chủ Hoa Sơn Tiên Môn, hiện giờ là đệ nhất tông sư tu tiên giới Đại Tấn, lĩnh ngộ chín mươi bảy loại kiếm ý Yến Thương Thiên đại thọ thì tứ đại tiên môn lập tức chạy đến chúc mừng ngay.

    Coi như một số lão quái vật ở góc xa xôi nào đó cũng sẽ ngoan ngoãn đi ra chúc mừng.

    Đệ nhất tông sư tu tiên giới Đại Tấn đâu phải người dễ chọc.

    Lại nói bây giờ Bắc phong thật là rất náo nhiệt.

    Khách từ bốn phong khác, hoặc một số bạn tốt của Nguyên Nguyên Thượng Nhân lần lượt đi đến Bắc phong, khiến nơi này tưng bừng hơn trước kia rất nhiều.

    Có nhiều khách nhân đến khiến lúc này mọi người bận vắt giò lên cổ.

    Sự kiện Tư Mã kiếm quán bị Lục Nguyên phá giờ mọi người không rảnh nhắc tới, mỗi ngày Bắc phong đều trôi qua trong ồn ào.

    ………

    Nếu nói bây giờ Bắc phong có vài chỗ ít ỏi yên tĩnh thì Trường Xuân Cư tuyệt đối là một trong số đó.

    Trường Xuân Cư xây ở nơi yên tĩnh.

    Đương nhiên nguyên nhân chính yếu là vì chủ nhân hiện nay của Trường Xuân Cư, Lý Nguyên Bạch tuổi thọ sắp tận, người như vậy tuy là một trong Bắc phong lục kiếm tiên nhưng không còn bao nhiêu giá trị lợi dụng.

    Bằng hữu trước kia của Lý Nguyên Bạch đa số tại trận ly kỳ cốc đã chết.

    Khi đó Lý Nguyên Bạch cũng bị trọng thương ở Ly Kỳ cốc, nếu không thì tu vi như ông sống trăm năm, thậm chí là mấy trăm năm khỏi phải nói.

    Tiếp theo Lục Nguyên ở Trường Xuân Cư, đệ tử chân truyền có chút giá trị nhưng mấy lần hắn đóng cửa không gặp, dần không ai đi quấy rầy hắn nữa.

    Cho nên bây giờ Trường Xuân Cư rất yên lặng.

    LúcLục Nguyên đang ngồi trong phòng mình.

    Trường Hồng kiếm và Dưỡng Ngô kiếm, hai thanh phi kiếm treo nghiêng trên vách tường, Phong Linh bài đặt trước ngực.

    Trong Phong Linh bài có ba con Vân Thố, bốn con Vân Miêu, nguyên khí vân hệ liên miên bất tận ùa vào thân thể.

    Có bảy con linh thú vân hệ trợ giúp, không cần hắn cố gắng bao nhiêu tăng pháp lực.

    Lục Nguyên suy tư.

    Nói chính xác hơn là tổng kết sau cuộc chiến.

    Tổng kết lại những cuộc chiến đấu trước kia, không biết khi nào thì bỗng suy nghĩ đi làm tổng kết sau cuộc chiến, đột nhiên nảy ra ý niệm, làm tổng kết chiến đấu đi.

    Gần đây một số cuộc chiến mình có biểu hiện như thế nào?

    Chắc là tạm được.

    Bây giờ mình có hai kiếm ý phong vân, đã triệ tđể hiểu ra.

    Trừ phi học được càng nhiều kiếm ý, nếu không thì không khả năng tăng lên nữa.

    Phong kiếm ý, vân kiếm ý đều ở trong lòng.

    Vậy trong cuộc chiến trước kia cho chỗ nào không đủ?

    Hắn lập tức nghĩ đến lúc đấu với bốn người cầm kỳ thư họa.

    Cuộc chiến đó pháp lực bốn người cầm kỳ thư họa cao hơn hắn một bậc, binh khí bốn người là cầm, kỳ, bút, cuộn tranh.

    Chiêu thức của bốn người này quái dị nhiều biến.

    Nếu không phải lúc đó họ lơ là, mới bắt đầu cùng nhau tấn công thì hắn sẽ gặp rắc rối lớn.

    Họ có bốn người mà mình chỉ có một.

    Tốc độ bốn người gần bằng mình, lấy bốn chọi một, ra một chiêu họ có thể ra bốn chiêu thì mình sẽ cuống cuống tay chân.

    May là trước có hai tên bị kiếm của mình khống chế, muốn nhanh cũng không nổi, hai người sau có nhanh cũng vô dụng.

    Cho nên bây giờ khuyết điểm lớn nhất mặt kiếm thuật của mình chắc là tốc độ kiếm rất bình thường.

    Có lẽ mình nên luyện kiếm một trận, tăng tốc độ ra kiếm đi.

    Nếu tốc độ kiếm càng nhanh thì chắc mình sẽ càng mạnh.

    Nhưng muốn tăng tốc độ kiếm không phải việc dễ dàng.

    Đúng rồi, trong tàng thư của sư phụ hình như có bộ ‘Cấp Vũ kiếm pháp’.

    Cấp Vũ kiếm pháp chú ý chính là chữ nhanh, có lẽ mình có thể nghiên cứu bộ kiếm pháp này.

    Ngày sáng sủa.

    Ánh nắng ấm áp chiếu trên mặt đất.

    Thời tiết sáng sủa như vậy bình thườngLục Nguyên vô cùng hoan nghênh.

    Cuối xuân không nóng, ra chút ánh năng nằm trên cỏ ngủ thì rất thoải mái.

    Tốt nhất là có một bình rượu bên cạnh, ngủ đã mắt thì uống ngụm rượu, cực kỳ an nhàn.

    Nhưng hiển nhiên gần đầy Lục Nguyên không thích ngày nắng lắm.

    Mau đổ mưa đi, một cơn mưa thôi cũng tốt.

    Bây giờ Lục Nguyên chỉ chờ mong cơn mưa.

    Không phải nó ihắn thích mưa, cái gì mưa, gió, sương, tình thơ ý họa cái gì ở trong mắt hắn không bằng gặm đùi heo.

    Hết cách, hắn là tục nhân, là tục nhân thích ăn uống ngon, không thanh nhã được.

    Lại nói hắn từ tàng thư thất của sư phụ lật ra một quyển ‘Cấp Vũ kiếm pháp’.

    Muốn luyện ‘Cấp Vũ kiếm pháp’ thì đương nhiên chờ mong ngày mưa rồi.

    Tu tiên giả bình thường muốn luyện một loại kiếm thuật tuyệt đối không cần trời mưa.

    Ngươi luyện vũ hệ kiếm pháp chờ trời mưa, vậy luyện tuyết hệ kiếm pháp không lẽ chờ tuyết rơi, làm gì phiền phức như vậy.

    Bình thường tu tiên giả chỉ cần làm theo quyển sách, từng bước một tu luyện theo chiêu thức là được.

    Nhưng dù làm vậy tu tập kiếm pháp được, luyện ra kiếm pháp chẳng qua thành chiêu thức thôi, tối đa đến đệ nhị tầng kiếm thuật cảnh giới người không bó buộc kiếm chiêu, không ngộ được ý trong đó.

    Muốn thẳng đến cảnh giới kiếm thuật đệ tam tầng kiếm ý là không thể nào.

    Đối với Lục Nguyên đã lĩnh ngộ kiếm ý thì không lĩnh ngộ hết kiếm ý tất cả đều uổng công.

    Cho nên bây giờ hắn muốn luyện Cấp Vũ kiếm pháp thì phải nhìn mưa rào trong trời đất, muốn mượn đó lĩnh ngộ cấp vũ kiếm ý, do đó chân chính lĩnh ngộ Cấp Vũ kiếm pháp.

    Kết quả không biết tại sao gần đây trời trong xanh, không có đợt mưa nào, mưa phùn còn không có chứ đừng nói đến mưa rào.

    Kết quả muốn khóc, bây giờ mình không thể luyện thành Cấp Vũ kiếm pháp được.

    Xem ý mà luyện kiếm là cách luyện kiếm của mình, khách nhau rất lớn với đệ tử khác trong đệ thập đại, khá giống với cửu đại tri danh kiếm tiên.

    Xem ra tạm thời không luyện thành Cấp Vũ kiếm pháp rồi.

    Vài ngày không đổ mưa, Lục Nguyên cũng hết cách, chỉ đành tamj thời từ bỏ Cấp Vũ kiếm pháp.

    Tạm thời không luyện được Cấp Vũ kiếm pháp nhưng phải nghĩ cách tăng cao tốc độ kiếm.

    Tốc độ kiếm!

    Đầu óc nhanh chóng xoay chuyển, chợt lóe tia sáng.

    Trên Bắc phong có rất nhiều thác nước, những thác nước ở giữa khe núi, hoặc là từ trên đổ xuống, đổ cao đến mấy chục trượng.

    Thác nước đánh xuống có lực cản cực mạnh, có lẽ là nơi luyện kiếm không tệ, mình nên mượn thác nước luyện tốc độ kiếm.

    ………

    Bắc phong có khá nhiều thác nước.

    Nổi danh nhất chắc là Tam Trọng Điệp thác nước.

    Tam Trọng Điệp thác nước này là một vách đá cheo leo, vách chia thành ba khúc, nước từ trên đổ xuống chia thành ba khúc, hình thành cảnh quan Tam Trọng Điệp thác nước kỳ lạ.

    Lúc này quanh Tam Trọng Điệp thác nước đầy người.

    Sắp tới đại thọ năm trăm tuổi của Nguyên Nguyên Thượng Nhân rồi, Bắc phong đến không ít khách nhân.

    Các vị khách đi tới Bắc phong thì đương nhiên sẽ ngắm cảnh bốn phía một phen.

    Mấy thắng cảnh nổi tiếng của Bắc phong như Tiêu Công Thạch Thất, Trường Xuân Thạch Thất, Ngọc Nữ Song, Tiên Du Cống, Thần Thổ Nhai, Ỷ Vân Đình, Lão Quân Quải Lê Xử, Thiết Ngưu Đài, Bạch Vân Tiên Cảnh Thạch Bài Phường vân vân đều có không ít người tham quan.

    Tam Trọng Điệp thác nước đương nhiên cũng có khá nhiều khách đến xem.

    Kỳ thực tại Bắc phong có một số thác nước không biết tên.

    Cách Tam Trọng Điệp thác nước chưa đến trăm dặm, chỗ này có một thác nước, nhưng nó không nổi tiếng chút nào, không thể so với Tam Trọng Điệp thác nước cực kỳ nổi danh, xung quanh lại nhiều bùn lầy nên rất ít người tới.

    Thác nước vô danh cao hơn ba mươi trượng.

    Thác nước to lớn ầm ầm rót vào trong hồ nước, đánh lên bọt nước trắng xóa cao cao.

    Lúc này trong hồ nước đứng một thiếu niên.

    Thiếu niên chừng mười bảy, mười tám tuổi, lưng cõng một thanh phi kiếm trong vỏ, ánh mắt nghiêm túc.

    Lục Nguyên hít sâu một hơi nhìn thác nước trước mắt.

    Không sai, lần này hắn muốn luyện kiếm tại đây.

    Ánh mắt Lục Nguyên lộ ra nghiêm túc, không giống bình thường lười biếng.

    Tính tình của Lục Nguyên là bình thường làm biếng, một khi nghiêm túc thì tập trung sức lực gấpm ấy lần người khác.

    Luyện kiếm dưới thác nước, nước chảy ầm ầm xuống có sức mạnh to lớn, hắn muốn luyện kiếm dưới thác nước như đi ngược dòng nước.

    Dưới tình huống như vậy hắn ra kiếm dưới thác nước, chỉ cần trong nước xuất kiếm nhanh hơn trước kia, một khi ra thác nước thì thì tốc độ xuất kiếm của hắn sẽ hơn xa bây giờ, đây là tính toán của hắn.

    Suy nghĩ của con người không thể hạn chế một mặt, không chỉ luyện thành Cấp Vũ kiếm pháp mới có thể tăng nhanh tốc độ kiếm, cách khác cũng được.

    Ầm!

    Càng tới gần thác nước cảm giác xung lực của nó càng lớn, càng tới gần càng cảm giác dường như cả thế giới đổ sập trước mặt mình, đây là lực lượng đáng sợ cỡ nào!

    Bọt nước trắng to lớn bắn trên mặt đau đớn.

    Không nói nhảm, vỗ vỏ kiếm, vệt sáng đỏ di đọng khắp thân kiếm, Trường Hồng kiếm ra khỏi võ.

    Tay chuyển đã nắm chuôi Trường Hồng kiếm.

    Lần này hắn dùng là Trường Hồng kiếm.

    Khi chiến đấu hắn dùng Dưỡng Ngô kiếm, bình thường luyện kiếm thì lấy Trường Hồng kiếm đi.

    Dù là phi kiếm cũng cần bảo dưỡng, nếu cứ không ngừng sử dụng một thanh kiếm mà không cho thời gian nghỉ ngơi thì sợ là thanh kiếm đó không chịu nổi lăn qua lộn lại như vậy.

    Trường Hồng kiếm chuyển tới thác nước, mới đặt dưới thác nước chỉ cảm thấy lực lượng to lớn đang ầm ầm xông đến Trường Hồng kiếm, khiến Trường Hồng kiếm không ngừng hạ xuống.

    Hắn dùng pháp lực phủ lên thân kiếm mới không để kiếm hạ xuống nữa.

    Chương 83+84: Khổ luyện

    Nhưng như vậy thì muốn nâng lên khá khó khăn.

    Trường Hồng kiếm cứng rắn nâng lên, tuy tốc độ cực kỳ chậm chạp, đâu còn vẻ nhẹ nhàng bình thường, tốc độ thực là chậm như trâu già kéo xe nát vậy.

    May mắn là luyện tập một lát đã cảm giác được dùng pháp lực là đúng rồi.

    Thác nước cao hơn ba mươi trượng đánh xuống có lực lượng lớn như vậy!

    Khiến tốc độ vận kiếm của mình chậm đến tột độ, tựa ốc sên, thân Trường Hồng kiếm đều bị đè cong.

    Nói thật trước khi luyện kiếm thật không biết thác nước cao hơn ba mươi mét có lực lượng lớn như vậy.

    Tiêu hao xong pháp lực thì hắn ngồi trở về tảng đá bên hồ nước, ăn qua loa.

    Nhận bảy Vũ Đả Phi Hoa kiếm pháp Vân Thố, Vân Miêu trong Phong Linh bài hồi phục pháp lực.

    Khi pháp lực lần thứ hai bắt đầu liên miên bất tận di chuyển thì hắn lại đầu vào thác nước, bắt đầu luyện kiếm.

    Kỳ thực lúc này Lục Nguyên đã phát hiện, luyện kiếm dưới thác nước thế này chẳng những có thể luyện tốc độ kiếm mà còn có thể luyện pháp lực, đúng là một hòn đá trúng hai con chim.

    Thác nước thiên lạc, bán cùng ngân hà tranh lưu, đằng hồng bôn điện, bạch sắc vạn hác.

    Ầm ầm sóng lớn như ngân hàng từ trên trời đổ xuống, đánh vào hồ nước.

    Hồ nước bắn lên bọt nước trắng to lớn, thế cuộn trào mãnh liệt.

    Dưới thác nước, một thiếu niên tay cầm thanh phi kiếm đỏ thẫm cố gắng quay người nhảy lên trên.

    Một kiếm lại một kiếm ngược thác nước chém ra.

    Làm sao chém càng nhanh, Làm sao chém càng cường!

    Lục Nguyên từng nhát từng nhát kiếm chém ngược, từ trên cao chém ngược xuống.

    Thác nước cao hơn ba mươi trượng không ngừng ập xuống.

    Muốn ở lực trùng kích mạnh mẽ như vậy lật kiếm chém lên không thể nghi ngờ là cực kỳ gian nan, tiêu hao pháp lực rất nhanh, nhưng làm vậy có thể tăng tốc độ kiếm, khiến kiếm thuật càng mạnh hơn.

    Lật tay một kiếm lại một kiếm.

    Cứ thế lật tay một kiếm lại một kiếm làm bản thân mệt muốn chết, tu hành nghịch thế thác nước thế này vốn rất vất vả.

    Đây là ngày tu hành thứ hai, lúc này Lục Nguyên lật tay một kiếm lại một kiếm, chém ngược kiếm ra, nhưng lúc này tốc độ xuất kiếm chậm như ốc sên, tiêu hao pháp lực cực kỳ to lớn.

    Mồ hôi không ngừng chảy dọc xuống trán, lập tức hòa vào sóng lớn vang ầm ầm.

    Dù là ban ngày hay ban đêm đều không ngừng luyện kiếm, chỉ có khi pháp lực cạn kiệt mới dừng lại tĩnh tọa, nhân tiện ăn chút gì bổ sung thể lực bị tiêu hao.

    Trong lúc tu hành không để ý cái gì đồ ăn ngon, tùy tiện dùng Ích Cốc đan cho qua.

    Bình thường hắn lười chảy nhớt, khi cần nghiêm túc thì rất chăm chỉ.

    Làm người nên chơi thì chơi, nên nghiêm túc thì phải nghiêm túc.

    Con người chính là một sợi dây, luôn căng ra dễ đứt, chỉ có lúc lỏng lúc căng mới là lẽ phải.

    Đương nhiên thời gian lỏng của hắn rất nhiều, ngẫu nhiên mới căng.

    Nghĩ vậy hắn bất giác bật cười, mượn lực linh thú vân hệ trong Phong Linh bài, pháp lực không ngừng hồi phục.

    Một khi hồi phục pháp lực thì lại tập trung vào tu hành gắt gao.

    ……..

    Tu hành ngày thứ mười lúc này dưới thác nước vô danh, Lục Nguyên vẫn đang tiếp tục ra từng kiếm.

    Lần này tốc độ xuất kiếm không nhẹ nhàng hơn bình thường nhưng so ban đầu vào thác nước tu hành xuất kiếm như ốc sên thì nhanh rất rất nhiều.

    Bây giờ hắn cảm giác rõ ràng đã tiến bộ.

    Nếu có tiến bộ, cảm nhận rõ rệt thì cứ tiếp tục luyện đi.

    Hít sâu một hơi, hắn lần thứ hai bắt đầu luyện kiếm.

    Thật ra lúc này Lục Nguyên vui mừng phát hiện mình ở dưới thác nước luyện kiếm khiến tăng mạnh tính kéo dài pháp lực, càng thêm miên miên mật mật, phù hợp đặc tính vân hệ tâm pháp miên miên mật mật.

    Thực ra bây giờ Lục Nguyên mới phát hiện bản thân thích hợp vân hệ tâm pháp.

    Hỏa hệ quá mạnh mẽ, vụ hệ nhiều biến, lôi hệ bá đạo, những thứ đó không thích hợp hắn.

    Giống như vân hệ mặt ngoài đơn giản, thoạt trông không có bao nhiêu uy lực, kỳ thực miên miên mật mật mới càng phù hợp tâm tính của hắn.

    Nhân, kiếm, công pháp, kiếm pháp.

    Những thứ này phải tương xứng mới đúng.

    Nếu người và công pháp tương xứng thì thành công gấp bội.

    Người và công pháp không tương xứng thì là làm nhiều mà công ít.

    ……..

    Tu hành ngày thứ ba mươi, dưới thác nước vô dành, Lục Nguyên đang không ngừng chém ngược, từng kiếm từng kiếm nghịch thế thác nước mà lên.

    Kiếm thế lúc này so với ngày thứ nhất chậm như ốc sên nhanh hơn không biết gấp bao nhiêu lần, nhanh hơn tốc độ kiếm ngày tu hành thứ mười.

    Đương nhiên Lục Nguyên cũng biết đây là vì thiên phú kiếm đạo của mình khá cao, cộng thêm một tháng nay ngày đêm tu hành tạo thành.

    Một tháng nay hắn chưa từng ngừng bước chân tu hành, ngày lẫn đêm, chỉ lúc pháp lực cạn kiệt mới dừng lại.

    Nhưng lúc này Lục Nguyên cảm giác được dù tốc độ kiếm tăng không ít nhưng tình hình này cứ cảm thấy rất khó tăng lên thêm.

    Khổ luyện mà không cách nào tăng lên chỉ có nhờ vào ngộ.

    Hắn lập tức đem tảng đá mình ngồi chuyển tới dưới thác nước, ngồi trên đó, mặc thác nước xô đẩy.

    Ngồi dưới thác nước minh tưởng, máu thịt cảm nhận thác nước không ngừng đánh vào lực cản mạnh mẽ, Lục Nguyên rơi vào trạng thái trầm tư.

    Thác nước từ trên đầu đổ xuống, Lục Nguyên đang suy tư.

    Dòng nước chảy dường như hơi biến đổi, nước chảy không hoàn toàn giống hệt, có lúc xung kích mạnh, có lúc lực cản yếu.

    Nếu có thể lợi dụng nước biến hóa thì kiếm của mình sẽ không tầm thường.

    Minh tưởng thật lâu sau, Lục Nguyên bỗng mở mắt ra, Trường Hồng kiếm xoay ngược lên.

    Trường Hồng kiếm xoay ngược lên, cứ thế xoay ngược lên, Lục Nguyên cảm giác rõ ràng Trường Hồng kiếm xuất kiếm không giống, có thể cảm nhận trên thân kiếm các nơi khác nhau chịu lực cản.

    Nếu như thân kiếm hoàn toàn ở khu vực lực cản nhược thì có thể càng nhanh hơn không?

    Luyện kiếm trong thác nước là như vậy, nếu luyện kiếm trong không khí thì sao?

    Tu tiên giới có một phần người nghiên cứu đã sớm nghiên cứu ra.

    Không trung không phải không có gì hết mà tồn tại một loại khí thể, loại không khí này có thể ngăn cản tốc độ trường kiếm.

    Nước chảy có chỗ yếu, vậy trong không khí phải chăng có khu vực mạnh khu vực yếu đâu?

    Tuy khác biệt nhỏ nhưng nếu ở khu vực lực cản yếu ra kiếm chắc sẽ khiến kiếm mình nhanh chút.

    Một kiếm chém ra, đôi mắt cẩn thận nhìn biến hóa của nhát kiếm.

    Đôi tay nắm chuôi kiếm, cảm nhận một chút run rẩy từ thân kiếm.

    Lúc này tập trung hết sức chăm chú, tất cả tinh thần đều tập trung vào tu hành kiếm thuật.

    Suy tư thật lâu sau, Lục Nguyên lật tay ra kiếm, hoặc là xuất kiếm trong thác nước, hoặc là ra kiếm trong không khí, không ngừng Cố Mêar giác biến đổi mỗi một kiếm, biến hóa có nhỏ hơn cũng nghiêm túc quan sát.

    ……..

    Lúc này Lục Nguyên lật tay đâm một kiếm, đâm vào trong thác nước, ngược lên.

    Ngược lên một kiếm vô cùng linh động, so với nhát kiếm nào trước kia nhanh hơn nhiều.

    Trường Hồng kiếm đảo ngược đâm lên không trung, tốc độ nhát kiếm này gấp hai tốc độ ban đầu, cực kỳ nhanh nhẹn.

    Thành công!

    Mình rốt cuộc thành công!

    Trải qua hai tháng tu hành, rốt cuộc tăng tốc độ kiếm lên gấp hai ban đầu, như vậy thì mặt kiếm thuật mình sẽ tăng vọt, sức chiến đấu cũng tăng theo, tốc độ kiếm càng nhanh.

    Giờ bốn người cầm kỳ thư họa có lập tức ùa lên tấn công cũng sẽ không làm mình e ngại nữa.

    Trừ điều đó ra, hai tháng tu hành dưới nước kỳ thực cũng tu hành cả pháp lực, đẩy pháp lực lên đến trung kỳ luyện khí kỳ đệ bát tầng tế kinh vi mạch.

    Dưới thác nước ầm ầm, Lục Nguyên cất tiếng cười.

    Hai tháng tu hành có thành quả, Trường Hồng kiếm nhoáng lên một cái về vỏ, tốt lắm, lần này luyện kiếm hoàn tất.

    Hắn bước nhanh ra khỏi hồ nước, bước ranh ra khỏi vùng đầm lầy, chạy hướng Trường Xuân Cư.

    Qua hai tháng khổ tu, một khi tu tới mục đích liền thấy mệt mỏi vô cùng lan khắp người.

    Trước ngủ một giấc rồi tính.

    Ánh chiều tà ở núi tây biến đổi màu sắc, vô biên ráng màu nhuộm đỏ núi tây.

    Mây biến đổi không ngừng.

    Hoàng hôn khiến cây cỏ Trường Xuân Cư đều phu một tầng vàng nhạt, sắc hoàng hôn.

    Lục Nguyên đang đứng trong sân.

    Lý Nguyên Bạch râu tóc bạc trắng chắp tay đi trong sân.

    - Tịch dương vô hạn hảo, chỉ là gần hoàng hôn.

    Một câu thơ bao gồm nhiều ý.

    Lục Nguyên không lên tiếng, biết bây giờ không cần hắn nói gì.

    Lý Nguyên Bạch tay động, Thùy Mộ linh kiếm trong phòng bị ông hư không bắt lấy.

    Chỉ chiêu này đã vượt xa mình rồi, Lục Nguyên thầm nghĩ.

    Lý Nguyên Bạch nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Ngày hôm nay hãy để sư đồ chúng ta thử một trận, xem coi thành quả hai tháng ngươi tu hành thế nào, lĩnh ngộ kiếm ý gì.

    Lục Nguyên tu hành kiếm thuật tùy tính, đều là tu một mình, Lý Nguyên Bạch không hỏi han gì, mặc kệ hắn phát triển theo ý mình.

    Lục Nguyên rất thích hợp loại dạy học thế này, nếu cứng rắn muốn hắn dựa theo con đường thì hỏng hết.

    Có thể nói nếu Lục Nguyên làm đệ tử dưới tay Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho thì thua rồi.

    Đương nhiên dù để mặc Lục Nguyên tự phát triển nhưng cần kiểm tra thành quả hắn tu hành.

    Có thể làm sư phụ một ngày là một ngày đi.

    Lý Nguyên Bạch thầm than.

    Cả đời ông chỉ có một thê tử, một đồ nhi.

    Thê tử sớm mất đi, chỉ còn lại đồ nhi.

    Lý Nguyên Bạch nhàn nhạt nói:

    - Ngươi tấn công, nếu có thể buộc ta di động một bước, coi như vi sư thua.

    Tuy đã là xế chiều nhưng dù sao ông là một trong Bắc phong lục kiếm tiên, thực lực sâu không lường được.

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Vâng!

    Dưỡng Ngô kiếm nhoáng một cái rút ra khỏi vỏ, thân kiếm sáng ngời đâm hướng Lý Nguyên Bạch, trước ra chiêu Cuồng Phong Quá Cảnh.

    Cuồng Phong Quá Cảnh, vô cùng hung mãnh.

    Chiêu này là thức nổi danh hung mãnh trong Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Chiêu này phát ra như cuồng phong thổi quét, chẳng những hung mãnh mà còn nhanh.

    Cuồng Phong Quá Cảnh quét hướng Lý Nguyên Bạch.

    Tay Lý Nguyên Bạch động, Thùy Mộ linh kiếm trong tay giơ lên chặn lại, dường như kiếm chiêu của Lục Nguyên không thay đổi gì so với trước.

    ‘Vân Lai Phong Nhiễu’.

    ‘Phong Quá Giang Sơn Bất Lưu Ngân’, từng chiêu kiếm chiêu thi triển, Lý Nguyên Bạch càng lúc càng thấy lạ.

    Kiếm chiêu của đệ tử không khác gì trước, dường như không có thay đổi gì.

    Đệ tử mình tu hành hai tháng qua rốt cuộc tu về mặt nào, thật đáng giá nghiên cứu một phen.

    Vào lúc này, Lục Nguyên lần thứ hai ra tay.

    Nhìn thủ thế kiếm chiêu thì là Phong Bất Khả Truy.

    Chiêu Phong Bất Khả Truy là chiêu thức tốc độ kiếm nhanh nhất trong Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Lý Nguyên Bạch không nhanh không chậm, ông cũng quen thuộc Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, ông có ít nhất năm cách phá chiêu kiếm pháp này.

    Tùy tiện một loại đều có thể phá Phong Bất Khả Truy của Lục Nguyên.

    Vào lúc này, Lý Nguyên Bạch biến sắc mặt.

    Giờ phút này, tốc độ kiếm của Lục Nguyên tăng gấp hai ban đầu, thật nhanh, cộng thêm chiêu Phong Bất Khả Truy, thật là nhanh đến cực điểm, nhanh đến Lý Nguyên Bạch suýt không kịp phản ứng.

    Không sai, Lục Nguyên đợi chính là giờ phút này.

    Bắt đầu dùng kiếm chiêu khác tốc độ cũ trước tê liệt sư phụ Lý Nguyên Bạch.

    Tiếp theo bỗng dùng tốc độ kiếm nhanh hiện tại cùng thi triển ra chiêu Phong Bất Khả Truy nhanh nhất, thành công tấn công, đây là tính toán của Lục Nguyên.

    kiếm là phải dựa vào đầu óc.

    Vào lúc này, tay Lục Nguyên động.

    Thùy Mộ linh kiếm của ông dùng tốc độ nhanh nhất động, chớp mắt Lục Nguyên cảm giác tốc độ kiếm của mình bỗng bị giảm bớt.

    Cho nên nhát kiếm nhanh tuyệt cực kỳ này đã bị giảm tốc độ nhiều, mất uy lực.

    - Thùy mộ kiếm ý như là cuối xuống mộ, giảm động tác của đối thủ.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Nhưng có thể buộc ta sử dụng thùy mộ kiếm ý thì ngươi đã không tệ lắm.

    Lý Nguyên Bạch cảm thán.

    Lần này khảo sát kiếm thuật của đệ tử không ngờ mình bị buộc ra thùy mộ kiếm ý.

    - Xem ra hai tháng tu hành khiến tốc độ kiếm của ngươi tăng lên gấp hai ban đầu, rất tốt.

    Thùy Mộ linh kiếm quay về vỏ.

    Nếu đã khảo sát tu vi đệ tử, thử ra thành quả bế quan luyện kiếm xong thì không cần đánh nữa.

    Lục Nguyên đang suy tư.

    Mới rồi sư phụ Lý Nguyên Bạch thi triển ra thùy mộ kiếm ý động tác chậm rãi, hắn rõ ràng cảm giác tối đi.

    Nếu thùy mộ kiếm ý hoàn toàn thi triển thì sẽ thấy xung quanh tối tăm, động tác cực kỳ chậm chạp.

    So sánh thì kiếm ý Tư Mã Trường Bạch khi thi triển e rằng ánh sáng chói lòa, ánh sáng nóng bức.

    Tư Mã Trường Bạch đối địch với sư phụ của mình không phải không có lý do.

    Nếu sư phụ là trạng thái đỉnh cao, Tư Mã Trường Bạch là trạng thái đỉnh cao, hai người đụng độ thì rất thú vị.

    - Đúng rồi, đại thọ năm trăm tuổi của Nguyên Nguyên sư huynh là qua ba ngày nữa.

    Nghe nói khí tông Tây phong Liên Hoa Phong Thương Khí Kiếm Tiên Triệu Thương Chi cũng đến.

    Người này đến chắc là muốn tìm phiền phức với ta, ngươi phải cẩn thận chút.

    - Vâng!

    Lục Nguyên gật đầu, có biết một số ân oán của sư phụ.

    Ví dụ như năm đó sư phụ có nửa kẻ thù chính là khí tông Tây phong Thương Khí Kiếm Tiên Triệu Thương Chi này.

    Nghe nói năm đó là vì sư nương dẫn đến xung đột, nghe nói năm đó sư nương cực kỳ xinh đẹp, như tiên nữ giáng trần, người truy đuổi sư nương rất nhiều, trong đó có sư phụ Lý Nguyên Bạch, cũng có Tây phong Thương Khí Kiếm Tiên Triệu Thương Chi.

    Kết của cuối sư nương chọn sư phụ, gả cho Lý gia, khiến Triệu Thương Chi từ nay về sau vô cùng hận thù sư phụ, chỉ là vì còn là đồng môn nên xem như nửa kẻ địch thôi.

    …….

    Đúng là nhắc tào tháo thì tào tháo đến.

    Mới nói đến khí tông Tây phong Thương Khí Kiếm Tiên Triệu Thương Chi không lâu thì Triệu Thương Chi đã đến viếng Trường Xuân Cư.

    Vị này thoạt nhìn là người đàn ông chừng năm mươi tuổi, diện mạo bình thường không có gì lạ, đạo bào xám, đi đường không khí dao động, hiển nhiên pháp lực bất phàm.

    Khí tông cửu đại tri danh kiếm tiên có lẽ kiếm thuật kém chút nhưng pháp lực thì ai nấy bất phàm.

    - Ngờ Lý sư huynh đã không còn bao nhiêu ngày, thật là đáng tiếc.

    Tùy tiện trò chuyện vài câu Triệu Thương Chi đã nói đến đệ tử của gã, Triệu Nam.

    Theo gã nói thì đệ tử Triệu Nam chính là khí tông Tây phong đệ tam đệ tử chân truyền, pháp lực không tầm thường, đó là lời gã đã nói.

    - Nghe nói đệ tử của Lý sư huynh rất lười biếng hả?

    Đệ tử Triệu Nam của ta thì không tệ chút nào, gần đây đến cảnh giới đỉnh cao luyện khí thất tầng.

    Đệ tử chân truyền khí tông đúng là không tầm thường.

    Bắc phong đệ tam đệ tử chân truyền Lăng Ngọc Châu mới là sơ kỳ luyện khí lục tầng thì Tây phong đệ tam đệ tử chân truyền đã tới đỉnh cao luyện khí thất tầng.

    - Đệ tử của ta đúng là làm biếng, nếu không thì nó có thể tới cảnh giới luyện khí bát tầng rồi.

    Chương 85+86: Lạc quan sống

    Tóm lại vị Tây phong Thương Khí Kiếm Tiên Triệu Thương Chi nói chuyện chủ yếu là có ý này, thực lực hiện tại của gã không tệ, so với Lý Nguyên Bạch chờ chết tốt hơn nhiều.

    Thực lực đệ tử Triệu Nam của gã không tệ, là nhân tài nổi danh mới xuất hiện của kiếm khí tông Tây phong, so với Lục Nguyên đệ tử nổi tiếng làm biếng thì tốt rất nhiều.

    Trên cơ bản, đang nói bây giờ gã mạnh hơn Lý Nguyên Bạch nhiều.

    Rõ ràng vì Triệu Thương Chi là đến khoe khoang.

    Kỳ thực bây giờ biết Lục Nguyên kiếm thuật trác tuyệt chỉ có hai phong nam bắc.

    Đông phong đệ nhất đệ tử chân truyền Đại Tấn cũng biết nhưng không tuyên truyền.

    Bắc phong tất nhiên sẽ không nói chuyện trong phong với bên ngoài làm gì.

    Nam phong là kiếm tông đương nhiên sẽ không tiết lộ tình báo cho khí tông Tây phong.

    Vậy nên cho tới nay, Triệu Thương Chi còn tưởng Lục Nguyên là cái tên lười chảy thây, không có thực lực gì.

    Trong lòng Triệu Thương Chi gã chiến thắng Lý Nguyên Bạch, ít nhất bây giờ mình sống tốt, tương lai còn có vô hạn khả năng.

    Lý Nguyên Bạch tối đa chỉ sống hai, ba năm, cũng có thể không được tới lúc đó.

    Đệ tử Triệu Nam chính là thiên tài Tây phong, tuổi trẻ vậy đã tới đỉnh cao luyện khí thất tầng, hơn xa Lục Nguyên nổi tiếng lười.

    Vậy nên gã rất đắc ý khoe ra.

    Đừng trách Triệu Thương Chi thiển cận, thật sự là khoe khaong trước mặt tình địch cũ thật là quá sung sướng.

    Thương Khí Kiếm Tiên Triệu Thương Chi rốt cuộc đắc ý rời đi.

    Gã đến để khoe khoang, khoe gã sống lâu hơn Lý Nguyên Bạch, khoe đệ tử của gã xuất sắc hơn ông.

    Lý Nguyên Bạch luôn không nói một lời.

    Đợi gã rời đi, Lục Nguyên hỏi.

    Lý Nguyên Bạch mỉm cười nói:

    - Hắn muốn khoe thì tùy hắn, huống chi tranh chấp với hắn ta đã sớm thắng rồi.

    Ta ôm sư nương ngươi mỹ nhân quay về, hắn không được gì hết.

    Cho nên ta tính dù chỉ sống được hai, ba năm nữa thì ta vẫn là người thắng.

    - Nếu đã là người thắng thì cần gì tranh chấp với hắn nữa?

    Bây giờ Lục Nguyên chỉ có thể vô cùng hâm phục.

    Đích thực, sư phụ là người thắng, Triệu Thương Chi có khoe khoang hơn nữa cũng không thể che giấu sự thật gã là kẻ thất bại.

    Cái gì kêu không chiến mà thắng chính là như vậy.

    Khâm phục thật khâm phục.

    Sư phụ quả nhiên là sư phụ, cao minh chính là cao minh.

    Lý Nguyên Bạch chắp tay nói:

    - Còn về cái tên Triệu Nam đó, nghe nói là đệ tử kiếm khí tông Tây phong xuất sắc.

    Nhưng khí tông bọn họ chuyên môn luyện khí, kết quả cảnh giới pháp lực không cao bằng ngươi, đây còn gì để nói?

    Hắn không biết ngượng ngùng đòi so?

    Lục Nguyên nghe xong muốn cười, đích thực là vậy.

    Lý Nguyên Bạch chắp tay đi ra Trường Xuân Cư, trong bóng đêm thấp thoáng, biến mất.

    Lục Nguyên cũng biết sư phụ đang đi đâu, là ngôi mộ của sư nương.

    Sư nương chết không phải chuyện gì ngoài ý muốn.

    Tuy sư nương xinh đẹp tuyệt trần nhưng bản thân tư chất kém, dù sư phụ dùng không ít thuốc hay trợ giúp nhưng rốt cuộc tư chất vẫn cực kỳ kém, đến cuois không đột phá được luyện khí kỳ.

    Chưa đột phá luyện khí kỳ thì tuổi thọ có hạn, sư nương bởi vì tuổi thọ đến nên tự nhiên chết.

    Từ lúc hắn lên núi đến giờ sư phụ hay tới trước mộ sư nương.

    Kỳ thực sư phụ không còn sống bao lâu, nhưng hắn từ trước đến nay không thấy sư phụ có gì đau thương, hoặc nên nói nếu sư phụ đi tới thế giới khác có thể đoàn tụ cùng sương nương, chỉ là ông không yên tâm về hắn.

    Nhìn bóng lưng sư phụ biến mất trong bóng đêm, phút chốc Lục Nguyên không biết trong lòng mình xẹt qua điều gì.

    Đêm dần sâu.

    Một vầng trăng khuyết không biết từ khi nào leo lên núi tây.

    Trường Xuân Cư càng tĩnh, càng lạnh.

    ………

    Đời người không khả năng không có bi thương.

    Nhưng lạc quan sống, lạc quan qua mỗi một ngày là tín điều cuộc sống của hắn.

    Rượu là rượu ngon, là tiên nhân nhưỡng mới chưng.

    Không thể không nói, Lăng sư tỷ đưa tới tiên nhân nhưỡng đích thực không uổng là một trong năm mỹ tửu Đại Tấn quốc, vào miệng cực thuần, người uống như say.

    Đồ nhắm rất ngon, dù không phải là thịt chó mà ‘Thịt chó lăn ba vòng, thần tiên đứng không vững’, nhưng là ngưu bách diệp mùi vị không tệ.

    Rượu ngon đồ nhắm ngon tâm tình tốt, sống trên đời còn mong muốn gì hơn.

    Uống một ngụm rượu, ăn một miếng nưu bách diệp, cuộc sống nhàn nhã như vậy đấy.

    Đúng rồi, quên nói địa điểm, đấy không phải Trường Xuân Cư mà là một tiệm ăn có tên là Đức Hưng phạn trang.

    Tuy Bắc phong cấm tửu điếm nhưng tiệm cơm thì không cấm.

    Con người phải ăn cơm, mọi người chán Ích Cốc đan thì sẽ ăn chút đồ ăn đổi khẩu vị.

    Còn rượu là Lục Nguyên tự mình mang đến, tự mang rượu thì chắc không ai nói gì được chứ?

    Nhưng lúc này có một người xông đến.

    Kỳ thực vào lúc này có người tiến vào không chút kỳ lạ.

    Nói đến người này là bởi vì người đó xông vào vọt hướng vị trí Lục Nguyên ngồi.

    Đấy là một người khoảng hai mươi tuổi, da trắng nõn, khá tuấn tú, có thể xem thành thư sinh mặt trắng, mặc đồ trắng.

    Người này đến cạnh bàn của Lục Nguyên, hỏi:

    - Ngươi là Lục Nguyên?

    Đệ tử của Thùy Mộ Kiếm Tiên sư bá?

    Lục Nguyên tiếp tục uống rượu, tùy tiện gật đầu nói:

    - Đúng.

    - Ta tên Triệu Nam, Thương Khí Kiếm Tiên Triệu Thương Chi là sư phụ của ta.

    Thư sinh mặt trắng nói:

    - Lần này ta đến là tìm ngươi đấu một trận.

    Tuy lấy thân phận đệ tam đệ tử chân truyền của ta đấu với đệ lục đệ tử chân truyền nhà ngươi thì hơi khi dễ ngươi, nhưng nếu sư phụ của ngươi và ta là đối đầu vậy không trách được ta.

    Thì ra người này chính là Triệu Nam à.

    Người ăn cơm trong Đức Hưng phạn trang đa số nghe nói qua năm đó Lý sư bá, Triệu sư bá có thù oán.

    Hết cách, mối thù đó quá nổi tiếng, lần này nghe nói tìm Lục Nguyên thì cùng ồ lên, lại có trận chiến để xem rồi.

    Càng tới gần đại thọ năm trăm tuổi của Nguyên Nguyên Thượng Nhân thì người đến Bắc phong càng nhiều.

    Đệ tử chân truyền đa số thì bồng bột nóng nảy, bình thường có ba tông kiếm tông, khí tông, kiếm khí tông.

    Lý niệm chênh lệch khiến đám đệ tử chân truyền ẩu đả nhau.

    Cửu đại kiếm tiên bên trên tất nhiên sẽ không ngăn cản.

    Đệ tử chân truyền cần phải rèn luyện mới trưởng thành được, cùng đệ tử chân truyền phong khác đấu bị cho rằng là một loại rèn luyện.

    Cửu đại kiếm tiên đều là ngồi câu cá chờ xem đệ tử chân truyền phong nào càng lợi hại.

    Nhưng nếu một phong đánh thắng thì mặt ngoài mắng vài câu chứ trong bụng đám cửu đại kiếm tiên mừng vô cùng.

    Nếu thua thì mặt ngoài không nói gì nhưng trở về chắc chắn sẽ chửi một trận.

    Chính vì vậy nên mọi người không có việc gì liền thấy được các đệ tử chân truyền chiến đấu, giờ xem ra có thể thấy đệ tam đệ tử chân truyền khí tông Tây phong và đệ lục đệ tử chân truyền kiếm khí tông Bắc phong Lục Nguyên chiến đấu rồi.

    Lại nói còn chờ Lục Nguyên đáp lời.

    Kết quả Lục Nguyên chẳng thèm để ý, tiếp tục ăn uống.

    Một ngụm rượu ngon một miếng đồ ăn, vui vẻ vô cùng, thật như làm thần tiên.

    Triệu Nam trước giờ không nghĩ tới loại tình huống này, gã phát khiêu chiến mà đối thủ chẳng thèm để ý, tiếp tục ăn uống.

    Triệu Nam cảm thấy mình chịu sỉ nhục to lớn, không chút khách sáo rút kiếm khỏi vỏ.

    Gã dùng phi kiếm là thần thức thiên kiếm, một thanh trường kiếm xanh sẫm.

    Gã vung kiếm chiêu đâm hướng Lục Nguyên.

    Gã quát:

    - Lục sư đệ, tiếp chiêu đi!

    kiếm chiêu liên tục chỉ hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên tay phải tiếp tục uống rượu tay trái động, Dưỡng Ngô kiếm chưa ra khỏi vỏ, tùy tiện chuyển hướng, kiếm đâm vào sơ hở của Triệu Nam.

    Kiếm chiêu của Triệu Nam bị chỉ trúng sơ hở chỉ có thể từ bỏ thế công chiêu này, lại tổ chức kiếm thế.

    Lại là kiếm thế cuồn cuộn đâm hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên tay phải gắp một miếng ngưu bách diệp tùy tay đâm một nhát nữa, lại trúng vào sơ hở trong kiếm thế của Triệu Nam, khiến kiếm thế hỗn loạn.

    Triệu Nam lần thứ hai tổ chức thế công, lại bị Lục Nguyên tay trái tùy tay một kiếm phá vỡ, lúc này tay phải hắn đang dùng đũa kẹp đậu phộng.

    ………

    Triệu Nam lại tổ chức thế công, lần nữa bị Lục Nguyên tay trái tùy tay một kiếm phá vỡ, lúc này tay phải của hắn đang gắp đậu hủ.

    Triệu Nam phát hiện dù gã công kích cỡ nào, dù tổ chức kiếm thế tấn công ra sao đều bị Lục Nguyên tùy tay một kích chỉ vào sơ hở phá đi kiếm chiêu.

    Nếu chỉ là vậy thì thôi, cố tình Lục Nguyên từ đầu đến cuối luôn ngồi vị trí cũ, luôn dùng tay trái, từ đầu đến cuối kiếm của hắn chưa ra khỏi vỏ, vẫn là mang theo vỏ kiếm nghênh địch, từ đầu đến cuối tay hắn gắpăn, một lát là bách ngưu diệp, chốc lát là đậu phộng, lát nữa là đậu hủ.

    Cái này…

    Cái này…

    Cái này…

    Cái này sao có thể!?

    Lục Nguyên, trong tin đồn là một nhân vật lười biếng, nghe nói không có gì mạnh, kết quả bây giờ chân chính đấu với hắn, Lục Nguyên lại vẫn ngồi không động đậy, tay phải ăn đồ ăn tay trái dùng kiếm, kiếm không ra khỏi vỏ đã đánh loạn tất cả thế công của gã.

    Cảm giác bây giờ của Triệu Nam thật bi kịch.

    Chênh lệch lớn đến thế sao?

    Càng khoa trương là đây đang ở Đức Hưng phạn trang, bên cạnh có không ít người, rất nhiều người đều đang nhìn gã bị Lục Nguyên chơi đùa như con khỉ.

    Triệu Nam cảm thấy mặt nóng ran, mặt mũi cái gì sắp mất hết rồi.

    Bắc phong, Đức Hưng phạn trang.

    Đau thương tuyệt vọng, thật là đau thương tuyệt vọng.

    Giờ này phút này Triệu Nam chỉ cảm thấy đau thương tuyệt vọng.

    Tất cả kiếm chiêu của gã đều bị Lục Nguyên tùy ý phát vỡ, vấn đề lớn nhất là hắn vẫn ngồi tại chỗ, tay phải ăn tay trái dùng kiếm, kiếm chưa ra khỏi vỏ, cứ thế cản công kích của gã.

    Lúc này Lục Nguyên vẫn đang ăn ngon lành, bách ngưu diệp, đậu phộng, đậu hủ chậm rãi bỏ vào miệng.

    Đám quần chúng đứng xem đều cực kỳ kinh ngạc.

    Không sai, đệ tử chân truyền khí tông trình độ kiếm thuật không được tốt lắm nhưng Lục Nguyên có thể tay phải ăn, tay trái dùng kiếm mà hoàn toàn phá được kiếm pháp Triệu Nam vậy thành tựu kiếm pháp của Lục Nguyên khá sâu.

    - Hóa ra Bắc phong Lục Nguyên kiếm thuật sâu như vậy.

    - Đúng thế, đúnglà xuất sắc.

    Đương nhiên cũng cũng có người không đồng ý.

    Ví dụ như trong đám người kiếm tông Nam phong đệ tứ đệ tử chân truyền Vệ Bi.

    Vệ Bi đã sớm lĩnh giáo kiếm pháp Lục Nguyên, biết kiếm pháp Lục Nguyên rất đáng sợ.

    Vệ Bi đến lúc mình đối mặt trường kiếm của hắn thì thở dài thay Triệu Nam.

    Thật đáng thương, đấu với Lục Nguyên chính là bi kịch.

    Vệ Bi nhớ đến lúc trước mình bi kịch, giờ đổi thành khí tông Tây phong Triệu Nam bi kịch thì rất sướng.

    Không sai, bây giờ Triệu Nam rất bi kịch.

    Triệu Nam lửa giận bốc cháy hừng hực.

    Gã không muốn cứ bi kịch tiếp.

    Gã ở trong Tây phong khổ luyện nhiều năm, bây giờ đã luyện pháp lực đến đỉnh cao luyện khí thất tầng, được xưng là thiên tài, lần này đến Bắc phong là để nổi tiếng, không phải thành làm nền, bị làm trò cười.

    Hết cách, vốn gã chỉ định dùng kiếm thuật, nay kiếm thuật kém xa Lục Nguyên thì chỉ có thể dùng pháp thuật.

    Kiếm thuật là trào lưu của tu tiên giả Đại Tấn quốc.

    Nhưng không phải không có cách đánh khác.

    Ví dụ phù chú sư cũng là một chức nghiệp.

    Đám phù chú sư dựa vào phù chú chiến đấu, cách đánh hoàn toàn khác với kiếm tu.

    Nếu kiếm tu không có nhiều kinh nghiệm đấu với phù chú sư thì sợ rằng sẽ bị mệt lớn.

    Trừ điều đó ra còn có pháp thuật.

    Người Hoa Sơn khí tông bình thường kiếm thuật không tốt lắm, nhưng pháp lực hơi cao, kết quả khí tông lưu hành cách đánh pháp thuật.

    Không ngừng dùng pháp thuật oanh tạc đối phương, hình thành trào lưu pháp thuật đối kháng kiếm thuật.

    Bây giờ Triệu Nam bị Lục Nguyên đánh thảm, vốn không muốn dùng pháp thuật, muốn giấu nghề chờ lúc mấu chốt, nay xem ra chỉ có nước sử dụng pháp thuật.

    ……….

    Triệu Nam luyện là pháp lực mộc hệ nên đương nhiên dùng mộc hệ pháp thuật.

    ‘Diệp Thứ thuật’, Diệp Thứ thuật’ chớp mắt phát ra vài chục lá cây, những lá cây như sắt thép đâm hướng quân địch.

    ‘Diệp Bạo thuật’, khi lá cây đâm đến quân địch thì có thể thúc đẩy lá cây nổ.

    ‘Diệp Chi thuật’, pháp thuật này có thể khiến lá cây hóa thành nhánh cây cực dài, như cây roi quất hướng đối thủ.

    Đương nhiên pháp thuật hung tàn nhất vẫn là Địa Thứ thuật, từ mặt đất đột nhiên đâm ra nhánh cây tấn công Lục Nguyên, nếu không cẩn thận né chậm lập tức sẽ bị đâm trúng, bị thương.

    Triệu Nam một hơi dùng hết pháp thuật mình biết, dùng pháp thuật oanh tạc đối thủ.

    Trước một chuỗi oanh kích, Lục Nguyên rốt cuộc không thể bình tĩnh ngồi tay phải ăn tay trái cầm kiếm nữa.

    Chỉ thấy Lục Nguyên đặt đũa xuống, tay phải cầm kiếm, cùng trái né phải tránh.

    Phạm vi công kích của pháp thuật so với phạm vi công kích trường kiếm thì lớn hơn rất nhiều.

    Triệu Nam chỉ thấy đã ghiền vô cùng, mới rồi buồn bực đều trút ra hết.

    Không phải mới rồi Lục Nguyên ngươi còn đang làm bộ sao, tay phải cầm đũa ăn, tay trái dùng kiếm đối phó mình, giờ cũng phải né tránh, phải trốn.

    Trong lòng Triệu Nam hung tàn hơn, quyết tâm thắng đối thủ.

    Pháp thuật công kích đa số là phạm vi lớn, trước công kích của gã Lục Nguyên liên tục trốn.

    Triệu Nam càng lúc càng sung sướng.

    Nhưng gã sung sướng không được bao lâu, bởi vì Lục Nguyên bắt đầu phản kích.

    Đây chắc là lần đầu tiên mình đối mặt địch thủ chủ yếu dùng pháp thuật.

    Lục Nguyên vừa né tránh pháp thuật Triệu Nam công kích vừa nghĩ.

    Thú vị thật, mình từng đối phó địch thủ dùng kiếm, từng đối phó địch thủ dùng thân thể chiến đấu, từng đối phó địch thủ dùng con rối, nhưng không từng đối phó địch thủ dùng pháp thuật.

    Uy lực pháp thuật rất cường đại nhưng chắc cũng có cách phá.

    Trong khi chiến đấu thì bình tĩnh, đây luôn là ưu điểm của Lục Nguyên.

    Lúc đối mặt Nguyệt Tu La, ả có ưu thế áp đảo, hắn cũng có thể trong thế yếu phát hiện mấu chốt Nguyệt Tu La khống chế con rối.

    Bây giờ Lục Nguyên đang quan sát lần này đối thủ là Triệu Nam dùng pháp thuật.

    Thi triển pháp thuật phải dùng tay.

    Mỗi một pháp thuật đều có động tác tay đặc biệt.

    Nếu hắn có thể phá hỏng động tác tay của gã thì gã sẽ không dùng pháp thuật được.

    Nhưng lúc này Triệu Nam không ngừng dùng pháp thuật, pháp thuật diện tích rộng oanh tạc, căn bản không cho hắn tới gần.

    Bây giờ hắn không thể ngự kiếm công kích xa, trong phút chốc muốn tới gần Triệu Nam phá hủy động tác tay của gã không phải chuyện dễ.

    Nhưng Triệu Nam là mộc hệ pháp thuật, pháp thuật của gã cơ bản phải dựa vào mộc hệ như cành lá để thực hiện công kích.

    Nếu tốc độ kiếm của hắn nhanh thì chắc là chắn được hết đám cành lá.

    Bây giờ phải dùng tốc độ kiếm rồi, lúc trước luôn không nghiêm túc, giờ nên nghiêm túc chút.

    Chương 87+88: Tốc độ kinh hồn

    Chớp mắt tốc độ kiếm của Lục Nguyên bỗng tăng nhanh.

    Tốc độ kiếm nhanh tuyệt diệu đâm thẳng, đem lá, cành cây Triệu Nam dùng pháp thuật đánh tới cứng rắn chắn.

    Mấy trăm lá cây đều bị một kiếm chắn, tốc độ kiếm như vậy thật khiến người giật mình!

    Nếu nói trong đám pháp thuật khó chặn nhất thì nên là Địa Thứ thuật.

    Địa Thứ thuật từ mặt đất đâm ra, cho người thời gian phản ứng ít đến đáng thương.

    Triệu Nam thấy Lục Nguyên tăng tốc độ kiếm, lấy tốc độ kiếm siêu hanh chặn đám cành, lá, nhưng gã không chút bối rối.

    Gã còn có Địa Thứ thuật.

    Thời gian Địa Thứ thuật đâm ra khỏi mặt đất quá ngắn, căn bản không kịp phản ứng.

    Triệu Nam rất tự tin vào Địa Thứ thuật.

    Gã giơ tay lên, lại là một Địa Thứ thuật.

    Địa Thứ thuật này mới đánh ra, mắt thấy sắp đâm vào chân Lục Nguyên thì ánh sáng lạnh lóe lên, gốc cây trồi lên khỏi mặt đất chớp mắt bị trường kiếm chặt được.

    Thế này cũng được?

    Thế này cũng được???

    Đùa cái gì!

    Địa Thứ thuật đâm ra mặt đất thời gian ngắn đến không cần chớp mắt, lúc này phản ứng kịp thì tốc độ kiếm của Lục Nguyên nhanh cỡ nào chứ, phản xạ thần kinh của hắn đáng sợ đến đâu?

    Triệu Nam trợn tròn mắt, gã vẫn không thể tin, sao có người có thần kinh phản xạ nhanh như vậy!

    Tốc độ kiếm có thể mau như thế!

    Lúc này kiếm tông Nam phong Vệ Bi đứng xem cũng nuốt lệ câm nín, khoảnh khắc ngắn ngủi Đại Thứ thuật đâm ra vung kiếm chặt đứt, cái này cần tốc độ kiếm nhanh cỡ nào!

    Thế này cũng được!?

    Vốn tại Đông Lục huyện thành phát hiện kiếm thuật Lục Nguyên đã đáng sợ rồi, ai ngờ hơn một năm không gặp, Lục Nguyên tăng tốc độ kiếm đến trình độ khủng khiếp như vậy, Vệ Bi đúng là bùi ngùi xót xa.

    Lúc này Vệ Bi dùng ánh mắt đồng tình nhìn Triệu Nam.

    Đấu với Lục Nguyên kiếm đạo thiên tài, vị khí tông Triệu Nam này đúng là đáng thương quá.

    Kiếm thật nhanh!

    Kiếm nhanh sắc bén như vậy!

    Đem tấn cả lá cây, địa thứ, nhánh cây đều chặt đứt, chặn lại hết.

    Đức Hưng phạn trang ngồi đa số người biết hàng, đều kinh ngạc, kiếm nhanh như vậy đúng là khiến người sửng sốt!

    Triệu Nam cũng thấy thật khó tin.

    Pháp thuật của gã lại bị người dùng trường kiếm ắn hết, thật là không thể tưởng tượng.

    Loại chuyện này chưa từng xảy ra khi gã đấu với đệ tử chân truyền khác, người dùng pháp thuật một khi để đối thủ đến gần thì không phải chuyện vui vẻ gì.

    Pháp thuật ở cự ly gần không có nhiều tác dụng, chỉ có dùng kiếm.

    Lật tay một kiếm đâm hướng Lục Nguyên.

    Bình thường Triệu Nam hơi tự tin vào kiếm của mình, nhưng muốn đối Lục Nguyên thì không còn chút niềm tin.

    Mới rồi Lục Nguyên chỉ dùng kiếm tay trái đã hoàn toàn phá kiếm chiêu của gã, bây giờ hắn đổi dùng kiếm tay phải sẽ là kết cuộc gì?

    Triệu Nam có thể tưởng tượng kết quả cuối mình thê thảm ra sao.

    Đích thực, Triệu Nam dùng pháp thuật bị tới gần, càng bi kịch.

    ‘Phong Lai Kiếm Nhiễu’, ‘Cuồng Phong Quá Giang’… ‘Đại Phong Khởi Hề’, Lục Nguyên tùy ý vài kiếm đã phá hủy kiếm chiêu của Triệu Nam, mới năm chiêu trường kiếm đã chỉ cổ họng Triệu Nam đâm sâu chút là có thể lấy mạng gã.

    Thua, lúc này đầu óc Triệu Nam trống rỗng, không nghĩ gì được.

    - Không tệ lắm, vốn cho rằng ngươi không thể buộc ta nhúc nhích nửa bước, giờ ngươi có thể khiến ta di chuyển né tránh, còn dùng kiếm tay phải.

    *Keng!* một tiếng, Dưỡng Ngô kiếm về vỏ, Lục Nguyên gật đầu bình luận.

    Dù sao là đồng môn so tài, chỉ có thể đánh đến đây.

    Cái này xem như đánh giá kiểu gì!

    Triệu Nam cảm thấy muốn khóc.

    Gã bình thường là thiên chi kiêu tử khí tông Tây phong, là đệ tử thiên tài trong khí tông, được nhiều cửu đại kiếm tiên khích lệ.

    Lần này gã phụng mệnh sư phụ Triệu Thương Chi đến đối phó Lục Nguyên, kết quả thua thê thảm, không chỉ là thua, thua xong còn bị đối phương đánh giá: ngươi không tệ, có thể buộc ta di chuyển né tránh, còn dùng kiếm tay phải.

    Kiểu nói đó, đánh giá đó sao mà giống trưởng bối đánh giá vãn bối.

    Trời thấy đổ lệ, mình chỉ muốn thắng đối phương.

    Kết quả thua thảm như vậy!

    Còn bị đối phương đánh giá như thế.

    Quá thống khổ!

    Bây giờ Triệu Nam cảm thấy tất cả người trong Đức Hưng phạn trang, đều đang cười nhạo mình.

    Bây giờ là giây phút đau khổ nhất đời gã, là bi kịch nhất trong đời.

    Chỉ thấy chưởng quỹ Đức Hưng phạn trang tiến đến hỏi:

    - Ngươi không sao chứ?

    Triệu Nam gật đầu, lòng dâng lên cảm động, vẫn có người quan tâm mình thôi, không tính tuyệt vọng.

    Chưởng quỹ Đức Hưng phạn trang thấy Triệu Nam gật đầu thì nói tiếp:

    - Mới rồi ngươi dùng pháp thuật đánh nát hai mươi cái bàn, ba mươi ba bình trần niên mỹ tửu, mười sáu bát cơm tẻ bao gồm linh khí, ba bát thượng đẳng linh rượu, tổng cộng phải bồi thường tiệm anh của ta ba mươi hai linh thạch.

    Triệu Nam vốn cho rằng chưởng quỹ đến an ủi mình, kết quả không ngờ phải bồi thường, còn bồi thường cao đến ba mươi linh thạch.

    - Tại sao Lục Nguyên cũng đánh vỡ mà ngươi không tìm hắn đòi?

    Chưởng quỹ cao giọng nói:

    - Bởi vì Lục Nguyên từ đầu tới đuôi không tổn hại vật gì hết, luôn là pháp thuật của ngươi đập phá.

    Sao, không muốn bồi thường?

    Tiệm ăn chúng ta được Dung trưởng lão Diệp Dương Dung trong Bắc phong cửu đại kiếm tiên bảo hộ à!

    Triệu Nam bi thương tuyệt vọng, mới rồi còn tưởng thua dưới tay Lục Nguyên là giây phút bi kịch nhất đời mình, giờ cảm thấy sau thất bại bị chưởng quỹ đòi nợ mới là giây phút bi kịch nhất đời.

    Lục Nguyên thật là cái tên khiến mình nghe liền muốn khóc.

    Bắc phong đúng là nơi khiến mình muốn khóc.

    Nhưng Triệu Nam lập tức phát hiện đây chưa phải là lúc muốn khóc nhất, đợi thấy sư phụ ồi, nếu sư phụ nghe nói gã thua Lục Nguyên thì chắc chắn đó là lúc gã khóc rống.

    Sư phụ Thương Khí Kiếm Tiên Triệu Thương Chi đã sớm nói rồi:

    - Thua ai cũng không thể thua đệ tử của Lý Nguyên Bạch.

    Sư phụ Triệu Thương Chi hậnt hù kiếm khí tông Lý sư bá chính là đổ nước tam giang ngũ hồ cũng tẩy không sạch.

    Tình địch!

    Từ nhỏ đến lớn không biết bao nhiêu lần Triệu Nam nghe sư phụ Triệu Thương Chi nhắc tới tình địch Lý Nguyên Bạch, không biết bao lần nói gã phải thắng đệ tử của Lý Nguyên Bạch Lục Nguyên, lời nói còn văng vẳng bên tai.

    Kỳ thực Triệu Nam không phát hiện sư phụ Triệu Thương Chi cũng muốn khóc như gã.

    Triệu Thương Chi luôn đem Lý Nguyên Bạch thành tình địch lớn nhất, nhưng vấn đề là Lý Nguyên Bạch không ghi nhớ người này, một kẻ thua cuộc mà thôi, đây là ấn tượng của ông với Triệu Thương Chi.

    Ngươi đem người ta thành tình địch, người ta căn bản không đặt ngươi trong lòng, cái này còn chưa muốn khóc sao?

    Đôi sư đồ Triệu Thương Chi, Triệu Nam kỳ thực là tổ hai người muốn khóc.

    Khi Triệu Nam tuyệt vọng muốn khóc thì tại Đức Hưng phạn trang, kiếm tông Nam phong đệ tứ đệ tử chân truyền Vệ Bi đánh rùng mình.

    Vốn gã định tìm Lục Nguyên đấu lần nữa, nhưng giờ xem ra không nên đi tìm hắn, đấu với thiên tài kiếm đạo thế này rất đáng sợ.

    Cho dù gã có luyện thành Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức cũng quyết không đấu cùng Lục Nguyên.

    ……….

    Lục Nguyên đi ra Đức Hưng phạn trang, tay cầm một hồ lô rượu, đang suy tư trận chiến vừa ròi.

    Hắn hơi lười, vì lười nên phải tốn càng ít thời gian đạt thành nhiều mục đích.

    Ví dụ tổng kết sau cuộc chiến.

    Tổng kết sau cuộc chiến có lợi ở chỗ tổng kết ra sở trường và khuyết điểm của mình, càng tốt nhìn rõ bản thân.

    Có thể nói người giỏi tổng kết sau cuộc chiến mất một nửa sức lực là có thể đạt đến hiệu quả những người khác cố gắng.

    Tùy tiện hớp ngụm rượu, hắn tiếp tục suy tư.

    Lần này hắn lại một lần xinh đẹp lấy kiếm phá pháp.

    Nhưng không phải nói bây giờ hắn có thể một kiếm phá vạn pháp, muốn chân chính một kiếm phá vạn pháp thì hắn còn cần tu hành, cần cố gắng hơn.

    Tổng kết lần này là, hắn có thể phá mộc hệ pháp thuật, bởi vì mộc hệ pháp thuật cần lá cây mộc hệ thi triển, hắn chặt đứt hoặc chặn hết lá cây mới phá được mộc hệ pháp thuật.

    Tương đối thì hỏa hệ pháp thuật, thủy hệ pháp thuật, lôi hệ pháp thuật cần vật truyền tải không phải loại lá cây mà là hỏa, thủy, lôi thì khó chắn.

    Nhất kiếm phá vạn pháp, nói thì dễ nhưng làm không dễ chút nào.

    Mình nên quay về tàng thư các của sư phụ, xem coi có sách ghi chép làm sao lấy kiếm phá pháp thuật không.

    Đứng trên vai người đi trước ít tốn sức nhiều.

    Trường Xuân Cư đã ở trước mắt, Lục Nguyên sải bước.

    Lại một hớp lớn rượu.

    Rượu vào bụng, nửa tỉnh nửa say, thoải mái.

    Kỳ thực đấu với người giống như Triệu Nam khí tông Tây phong là chuyện chẳng đáng gì.

    Trong lúc chủ Bắc phong đại thọ năm trăm tuổi của Nguyên Nguyên Thượng Nhân chính sự nên là tiếp đãi khach từ các nơi đến, cùng với canh gác.

    Bắc phong đến nhiều người như vậy, canh gác phải nghiêm ngặt hơn, cần nhiều người phòng vệ.

    Nhưng chuyện này liên quan gì đến mình chứ?

    Lục Nguyên đi trong đường nhỏ, tay cầm hồ lô rượu hớp ngụm rượu, thoải mái.

    Cái gì chính sự tiếp đãi khách không cần tìm mình, mình làm không được, cũng lười làm chuyện này.

    Nhưng bây giờ tâm tình mình rất vui, thắng một trận khiến tâm tình vui vẻ.

    Đa số người đều giống nhau, thích thắng không thích thua.

    Đúng rồi, giờ mình đang quay về Trường Xuân Cư, xem coi có sách nào tiền bối để lại cách lấy kiếm phá pháp không.

    Mình trời sinh để luyện kiếm, đối với pháp thuật có học đôi chút nhưng không mấy hứng thú.

    Không hứng thú với pháp thuật nhưng sau này khó tránh khỏi đụng tới nó, cho nên phải học cách phá pháp thuật.

    Hắn vừa đến Trường Xuân Cư, phát hiện cửa đứng một đạo đồng chờ.

    - Kính chào lục sư huynh, phong chủ lệnh ngươi đi thư phòng của ngài một chuyến.

    Nguyên Nguyên sư bá tìm mình làm gì?

    Hơi kinh ngạc nhưng nếu Nguyên Nguyên sư bá đã kêu đi thì mình chỉ có nước đi.

    Lập tức đi theo sau đạo đồng hướng tới thư phòng của Nguyên Nguyên sư bá.

    Thư phòng của Nguyên Nguyên sư bá ở đỉnh cao Hoa Sơn Bắc phong, một đường rốt cuộc đến đỉnh núi Hoa Sơn Bắc phong.

    Tới chốn này mây mù dày nặng.

    Người như ở trong mây mù, khắp nơi mây trắng vờn quanh, như là chỗ của tiên gia.

    Nơi này nguyên khí thiên địa càng nồng đậm, hơn Trường Xuân Cư gấp mấy lần.

    Càng đi lên cao thì đường núi càng hiểm trở, không dễ đi.

    Nếu quay đầu nhìn sang bên sẽ phát hiện bên cạnh là vực sâu vạn trượng.

    Tiếp tục leo lên trên.

    Đi một đoạn thời gian, đằng trước trong mây mù dần xuất hiện một góc mái cong.

    Tiến thêm chút sẽ phát hiện chỗ này có một gian đình viện lầu các do đá, gỗ chế thành, trong mây trắng vờn quanh thật như thắng cảnh tiên gia.

    Bước vào sân, đến trước lầu các, chỉ thấy một tấm biển treo ngang, viết ‘Trung Chính Bình Hòa Trai’.

    Trung Chính Bình Hòa Trai, cũng khá chính xác.

    Nguyên Nguyên sư bá làm người trung chính bình hòa, có lão lãnh đạo, thực lực Bắc phong từ từ mạnh hơn.

    Cũng vì lão trung chính bình hòa nên làm việ cũng trung chính bình hòa.

    Đương nhiên, nếu thật sự chọc giận lão thì sẽ không trung chính bình hòa nữa.

    Lúc đó có người ám sát Lục Nguyên, ám sát đệ tử chân truyền là điều Nguyên Nguyên Thượng Nhân không thể tha thứ nhất.

    Lập tức có trận bão tố thổi quét.

    Hắn vứt bỏ suy nghĩ lung tung, tiến vào lầu các.

    Vừa vào lầu các, đập vào mắt là một cái bàn dài vân hoạt thạch cực kỳ dài, có mấy chiếc ghế hoàng lê mộc.

    Lúc này một ông lão chắp tay sau lưng đưa lưng hướng Lục Nguyên nhìn ngoài khung cửa sổ vân khởi vân diệt, vân quyển vân xá.

    Vách tường bên cạnh ông lão râu tóc bạc trắng treo hai chữ lớn rồng bay phượng múa ‘Hài hòa’.

    Ông lão râu tóc bạc trắng đứng đó, thân hình không cao to nhưng cho người cảm giác tựa uyên đình nhạc trì.

    Lục Nguyên chợt phát hiện không chỉ mình hắn đến, đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình cũng có mắt.

    Một lúc kêu ba người đến không biết có chuyện gì, hắn thầm nhủ.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân quay đầu lại, thấy Lục Nguyên thì cười mắng rằng:

    - Lục Nguyên ngươi giỏi thật, tới chỗ lão phu còn cầm hồ lô rượu!

    Vân Dật, Vân Bình ngoái đầu thấy Lục Nguyên như vậy thì thầm nghĩ, vị lục sư đệ này thật là không chú ý hình tượng gì cả, ở trước Nguyên Nguyên Thượng Nhân mà cầm hồ lô rượu.

    Lục Nguyên hơi lúng túng.

    Bình thường ở trước mặt mấy vị sư bá hắn sẽ chú ý hình tượng một chút, hết cách, đệ tử danh môn chính phái là như thế đấy.

    Tuy tính hắn lười biếng nhưng cần làm bộ thì vẫn là làm tịch được.

    Kết quả giờ tốt lắm, luống cuống một phen, bi kịch.

    Hắn vội cất hồ lô rượu vào trong tay áo.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nói:

    - Không sao, lão phu không phải người cứng nhắc như Phương sư thúc các ngươi.

    - Được rồi, bắt đầu nói chính sự.

    Tìm các ngươi đến lafcos việc, việc này phải nói từ hơn bốn trăm năm trước.

    Hơn bốn trăm năm trước…

    ………..

    Ngoài Trung Chính Bình Hòa Trai, vân quyển vân thư, vân khởi vân dũng.

    Vực sâu vạn trượng ngay trước mắt.

    Tĩnh, tĩnh như chết.

    Chỉ có gió thổi qua cây tùng nơi vách núi phát ra thanh âm.

    Trong Trung Chính Bình Hòa Trai, Nguyên Nguyên Thượng Nhân kể chuyện xa mấy trăm năm trước.

    Lục Nguyên dần hiểu ra rốt cuộc là chuyện gì.

    Việc này phải nói từ hơn bốn trăm năm trước.

    Hơn bốn trăm năm trước lúc đó đệ tử chân truyền trung tâm tổng cộng có hai người, một là Nguyên Nguyên Thượng Nhân, còn một tên Nguyên Lăng.

    Nguyên Lăng đó không phải nhân vật đơn giản, thiên phú trên cả Nguyên Nguyên Thượng Nhân, nhưng làm việc nóng vội, cho nên cuối cùng, tổ sư đệ bát đại giao vị trí chủ Bắc phong vào tay Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Giao thì cứ giao đi, cố tình Nguyên Lăng thiên phú cực cao, hành động vội vàng, cứ cho rằng mình chỗ nào cũng thắng Nguyên Nguyên Thượng Nhân bình thường ngay thắng, tất nhiên là không phục Nguyên Nguyên Thượng Nhân thưởng vị trí phong chủ gã để ý đã lâu, cho nên phát động làm phản.

    Không thể không nói Nguyên Nguyên Thượng Nhân thoạt trông bình thường nhưng cũng là hạng giấu kim trong bông, không phải dễ chọc.

    Vung tay lên, dập tắt Nguyên Lăng phản loạn.

    Nhưng khi đó Nguyên Nguyên Thượng Nhân dù gì còn trẻ, không gừng già như bây giờ.

    Nguyên Lăng thật sự không phải nhân vật đơn giản, dù cuối cùng phản loạn thất bại, Nguyên Lăng không chết mà trốn ra ngoài.

    Sau khi trốn đi, nghe nói Nguyên Lăng bắt đầu thành lập thế lực của mình, dường như là tổ chức có số thành viên khổng lồ.

    Lần này đại thọ năm trăm tuổi của Nguyên Nguyên Thượng Nhân nhiều khách từ các nơi tiến đến, là lúc long xà hỗn tạp.

    Kết quả Nguyên Lăng cũng muốn thừa dịp làm chút trò quỷ, sai một số thuộc hạ tiến vào nhưng bị Nguyên Nguyên Thượng Nhân biết được, định tối nay tiêu diệt hết tay chân Nguyên Lăng sắp đặt.

    Lấy thực lực thuộc hạ của Nguyên Nguyên Thượng Nhân muốn tiêu diệt đám người quấy rối không phải chuyện gì khó, nhưng lão muốn sắp đặt một số đệ tử chân truyền rèn luyện một phen.

    Kết quả lão kêu ba người đến, xem như cho ba người rèn luyện.

    Đương nhiên đó cũng là vì bây giờ thập đại đệ tử chân truyền chân chính có thể dùng là ba người Vân Dật, Vân Bình, Lục Nguyên, bảy người khác còn hơi non, không tham gia vào rèn luyện độ khó cao như vậy.

    Chương 89+90: Trung niên họ Đào

    Nếu không thì Nguyên Nguyên Thượng Nhân rất muốn toàn bộ thập đại đệ tử chân truyền đều rèn luyện.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân không nói cái khác, đối với đệ tử chân truyền dưới tay mình thì đặc biệt chú ý.

    Lục Nguyên cảm thán, Nguyên Nguyên Thượng Nhân thật là lợi hại, cái người kêu Nguyên Lăng chắc cũng là hạng kinh tài tuyệt diễm, người như vậy xem thường Nguyên Nguyên Thượng Nhân, cho rằng lão bình thường, nhưng không biết Nguyên Nguyên Thượng Nhân là loại kim giấu trong bông, cuối cùng thất bại trong tay lão.

    Người như vậy mới đúng là lợi hại.

    Không ra tiếng, tất cả đều tính toán xong.

    May là hắn chỉ là sư điệt của vị lợi hại này, cùng người như vậy đứng chung một bên cảm giác an toàn tăng nhiều.

    Tất nhiên Nguyên Nguyên Thượng Nhân rất chăm sóc đám sư điệt, lần trước Bắc phong nổi bão tố quét mạnh, cái gì chỗ tốt cũng không quên đám sư điệt.

    Được rồi, chuẩn bị làm việc chính thôi.

    Việc nhỏ đấu với khí tông đệ tử chân truyền Triệu Nam quăng sang bên, việc chân chính rốt cuộc đến rồi.

    Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, đánh nát Nguyên Lăng sắp đặt mới yên tâm ăn xong đại thọ năm trăm tuổi.

    Đại thọ năm trăm tuổi lần này gây ra không nhỏ bão táp.

    Ba người Vân Dật, Vân Bình, Lục Nguyên đều có nhiệm vụ không giống nhau, chia ra hành động.

    Nhiệm vụ của hắn là phòng thủ một nơi…Tiêu Công Thạch Thất.

    Nghe nói thuộc hạ đệ tử Nguyên Lăng định dùng tạc linh thạch nổ tung Tiêu Công Thạch Thất tạo thành hỗn loạn để thực hiện âm mưu càng lớn.

    Vốn Nguyên Lăng định thi triển hàng loạt mưu kế, đáng tiếc đụng phải cáo già Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Xem ra vị này hơn bốn trăm năm trước thua, hơn bốn trăm năm sau vẫn thua.

    Đáng thương quá.

    Thực ra cũng bình thường thôi, mấy năm nay Nguyên Nguyên Thượng Nhân làm chủ Bắc phong, không biết nhận được bao nhiêu khiêu chiến, trải qua bao nhiêu sóng gió, thủ đoạn càng lúc càng cao, càng lúc càng giấu kỹ kim trong bông, cực kỳ khó dây vào là bình thường.

    Mặt khác tạc Lạc Thiên tửu gia này là loại khác lạ trong Lạc Thiên tửu gia, chắc thuộc về hỏa Lạc Thiên tửu gia, trời sinh ẩn chứa hỏa nhiều hơn Lạc Thiên tửu gia khác, hơn nữa không ổn định, chạm một chút là nổ ngay, cho nên gọi nó là tạc Lạc Thiên tửu gia.

    Lại nói bây giờ trăng treo trên đầu cành lẽo.

    Đáng tiếc không có một vị sư tỷ, sư muội xinh đẹp để hẹn hò.

    Nghe nói kiếm tông Đông phong đệ cửu đệ tử chân truyền Liễu Diệp Nhi là một cô gái khá xinh đẹp, nghe nói khuôn mặt ngây thơ.

    Diệp Phương, Diệp Viên gặp qua mấy lần còn kể cho hắn nghe, tiếc là không được chính mắt gặp.

    Thôi, bình tĩnh lại đi.

    Bởi vì, đối thủ tới rồi.

    Đối thủ nhảy tới trước Tiêu Công Thạch Thất, hắn nhảy xuống, nhìn đằng trước người vốn không nên xuất hiện vào lúc này thì ngây ra.

    Lục Nguyên quan sát phát hiện người này khá quen, đúng rồi, là lúc hắn làm chỉ đạo kiếm thuật có chỉ cho một sư đệ, khoảng bốn mươi tuổi, gầy gò, khuôn mặt bình thường, có một vết đao là khiến hắn hơi ấn tượng.

    Không sai, vị này đúng là sư đệ.

    Hoa Sơn chính là như vậy, mỗi đời thân phận cao nhất là thập đại đệ tử chân truyền, người khác dù nhập môn sớm hơn, tuổi có lớn hơn thì hãy ngoan ngoãn làm sư đệ.

    - Ngươi là, Đao sư đệ.

    Nguyên nhân hắn còn nhớ được người này họ Đao là vì vết đao trên mặt gã, lúc ấy hắn có hỏi qua, biết được gã họ Đao.

    Người đàn ông trung niên họ Đao gật đầu nói:

    - Không sai, chính là ta, lục sư huynh.

    Lục Nguyên nói:

    - Không ngờ tới, ngươi đầu phục phản đồ Nguyên Lăng.

    - Sai rồi.

    Người đàn ông trung niên họ Đao gật đầu nói:

    - Ta vốn chính là đệ tử của Nguyên Lăng Thượng Nhân, chẳng qua ẩn nấp vào Hoa Sơn Tiên Môn chờ nhận mệnh lệnh của thượng nhân mà thôi.

    Không ngờ ngươi ở tại đây, không lẽ…

    Gã nghi ngờ Lục Nguyên biết mục đích gã tới.

    Lục Nguyên thở dài một hơi, nói:

    - Ta nói ta tại đây đi dạo thì chắc ngươi sẽ không tin, nên ta không nói nhảm.

    Không sai, ta biết mục đích của ngươi, ta tuân lệnh Nguyên Nguyên sư bá canh phòng tại đây.

    Người đàn ông trung niên họ Đao gật đầu, hơi kinh ngạc.

    Không ngờ kế hoạch của Nguyên Lăng Thượng Nhân bị Nguyên Nguyên Thượng Nhân biết, nhưng gã nghĩ rằng kế hoạch của Nguyên Lăng Thượng Nhân không có gì sai sót, dù có bị phát hiện cũng có cách bù đắp, gã chỉ cần hoàn thành công tác của mình là được rồi.

    Gã nói:

    - Tốt lắm, xem ra phải cùng lục sư huynh ngươi quyết đấu.

    - Để ta xem xem rốt cuộc là đệ tử chân truyền chúng ta dưới tay Nguyên Lăng Thượng Nhân lợi hại hay là đệ tử chân truyền Bắc phong chính thống các ngươi lợi hại.

    Người đàn ông trung niên họ Đao này là đệ tử chân truyền của Nguyên Lăng.

    Vốn chỉ có tiên môn môn quy trung đẳng trở lên mới có cách nói đệ tử chân truyền.

    Chỉ có chủ một phong quy mô thượng đẳng mới được xưng hồ là thượng nhân.

    Nhưng Nguyên Lăng là người tâm cao khí ngạo, gã tài hoa trác tuyệt, dù thua dưới tay Nguyên Nguyên Thượng Nhân một lần nhưng không cho rằng mình không bằng lão.

    Gã trốn chạy xong thành lập thế lực của mình, tự xưng là thượng nhân.

    Cùng lúc đó, chọn một ít đệ tử ưu tú dưới tay gọi là đệ tử chân truyền, không nhiều không ít, vừa lúc mười tên đệ tử chân truyền.

    Từ lúc ban đầu Nguyên Lăng đã rót vào ý tưởng phân biệt cao thấp với thập đại đệ tử chân truyền Bắc phong cho mười tên đệ tử chân truyền.

    Người đàn ông trung niên họ Đao gật đầu là một trong thập đại đệ tử chân truyền dưới tay Nguyên Lăng.

    Gã sớm muốn cùng thập đại đệ tử chân truyền Bắc phong so tài một phen.

    Gã luôn ẩn nấp trong Bắc phong, có nghe nói một ít tin đồn Lục Nguyên lợi hại, nhưng không chính mắt thấy thì tất nhiên không tin.

    Hơn nữa gã có thực lực, Nguyên Lăng đưa gã đến ẩn nấp Bắc phong thì đương nhiên truyền cho không ít công pháp, linh thạch.

    Thực lực của gã cao hơn đệ tử bình thường nhiều.

    ……..

    Hàn nguyệt sương ngưng, tàn nguyệt như câu.

    Trước Tiêu Công Thạch Thất.

    người đàn ông trung niên họ Đao nhìn Lục Nguyên, trong lòng gã dấy lên ý chí chiến đấu.

    Cho đến nay gã luôn muốn so đấu với thập đại đệ tử chân truyền Bắc phong một phen.

    Từ nhỏ bị rót vào quan niệm, thập đại đệ tử chân truyền bọn họ dưới tay Nguyên Lăng Thượng Nhân không kém hơn thập đại đệ tử chân truyền dưới tay Nguyên Nguyên Thượng Nhân, nay rốt cuộc có thể so sánh một phen.

    Người đàn ông trung niên họ Đao nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lục sư huynh, nghe nói ngươi nổi tiếng kiếm thuật tinh tuyệt, đáng tiếc lần này ta không đấu kiếm thuật với ngươi mà đấu pháp thuật, Bạo Vũ Tiễn!

    Gã quát to một tiếng, tay không ngừng làm động tác, đủ kiểu đủ loại.

    Chỉ thấy trong tay gã không ngừng làm nên đủ kiểu dáng mưa tên.

    Những mưa tên này ít nhất mấy trăm cây, nhanh hư chớp lao hướng Lục Nguyên.

    Pháp thuật ư?

    Sao gần đây cứ đụng phải mấy tên thích dùng pháp thuật thế này.

    Tay động, Trường Hồng kiếm ra khỏi vỏ.

    Trường Hồng kiếm là phi kiếm hỏa hệ, có chút khắc chế thủy hệ pháp thuật.

    Trường kiếm nhanh chóng chỉ ra, không ngừng đâm, hoàn toàn chặt Bạo Vũ Tiễn tập kích.

    Lục Nguyên không thể không thừa nhận, nếu hắn không ở dưới thác nước hai tháng luyện tốc độ kiếm, dùng kiếm thuật trước kia đối phó pháp thuật thì hơi rắc rối.

    *Đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh!*

    Bạo Vũ Tiễn đánh vào Trường Hồng kiếm phát ra một chuỗi thanh âm.

    Chặn tất cả!

    Người đàn ông trung niên họ Đao hơi giật mình, không ngờ Bạo Vũ Tiễn nhanh như thế mà bị chặn lại hết.

    Không phải gã không biết Bạo Vũ Tiễn khó chặn.

    Bạo Vũ Tiễn tốc độ nhanh, mũi tên nhiều, có tới mấy trăm cây, pháp thuật như vậy mà còn bị chặn, kiếm của Lục Nguyên rốt cuộc nhanh đến đâu!

    Giờ phút này, người đàn ông trung niên họ Đao khá kinh ngạc.

    Người đàn ông trung niên họ Đao này kỳ thực sớm có lòng muốn so tài với đệ tử chân truyền, từng ngầm che mặt đấu với đệ tử chân truyền Phương Đạm, trận đó nhẹ nhàng chiến thắng cho nên bất giác khinh thường thập đại đệ tử chân truyền.

    Lúc đó người đàn ông trung niên họ Đao có thể mạnh như vậy là vì gã có sư phụ Nguyên Lăng cường đại.

    Nguyên Lăng chính là người năm đó thiên phú vượt qua Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Thứ hai là người đàn ông trung niên họ Đao tuổi rất lớn, hơn bốn mươi, tu hành hơn bốn mươi năm tất nhiên không phải Phương Nho mới hai mươi có thể sánh bằng.

    Lần đó gã nhẹ nhàng thắng Phương Đạm nên không mấy chú trọng đệ tử chân truyền Bắc phong.

    Sau đó dù Lục Nguyên hơi nổi tiếng, được gọi là kiếm thuật tinh tuyệt nhưng trừ lần hắn ra tay ở Bắc phong đại tái ra còn lại vài lần ít ỏi không phải đệ tử bình thường có thể trông thấy, người đàn ông trung niên họ Đao cũng không thấy.

    Cho nên đối với Lục Nguyên, gã không mấy để ý, cho rằng muốn thắng một thằng nhãi còn chưa mọc lông là việc rất đơn giản.

    Kết quả hiện giờ gã thấy tốc độ kiếm nhanh như vậy.

    Không ngờ ngay cả pháp thuật Bạo Vũ Tiễn ưu thế tốc độ nhanh, tên nhiều cũng bị chặn, còn là hoàn mỹ chặn, một mũi Bạo Vũ Tiễn cũng không lọt qua.

    Thật là giỏi!

    Một đêm này ánh trăng rất lạnh.

    Đêm này trên Bắc phong đã định sẽ xảy ra nhiều cuộc tàn sát.

    Nhưng tất cả chém giết chỉ ở trong bóng tối, sẽ không đem đến ảnh hưởng gì lớn.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân dưới tình huống nhiều người không hay biết hóa giải thế công của Nguyên Lăng, tiêu diệt sắp đặt của Nguyên Lăng.

    Tiêu Công Thạch Thất.

    Nơi này có một truyền thuyết.

    Nghe nói thật lâu trước kia trên Bắc phong ở một đạo sĩ tên là Tiêu Khoáng, tên hiệu Đạo Quảng, sống một mình tại Vân Đài Phong, uống sương tuyệt thực, bên người thường có ba con chim xanh báo cho y biết chuyện tương lai.

    Hoàng đế tiền triều Vũ Văn Hộ đích thân lên núi cầu đạo, ra lệnh ở trước Tiêu Công Thạch Thất xây cung điện cho gã cư ngụ.

    Lúc dựng cung trên núi thiếu đất đèn dầu, Tiêu Đạo Quảng khấn thầm thì có đất từ vách đá tuôn xuống, liên miên không ngớt, trong lu dầu cách đêm tự đầy, dùng hoài không cạn.

    Sau này mọi người gọi chỗ tuôn ra đất là Thần Thổ Nhai, chỗ đặt lu dầu là Tiên Du Cống.

    Tiêu Công Thạch Thất vì vậy được đặt tên.

    Bầy giờ trăng treo trời đầy sương, ngoài Tiêu Công Thạch Thất.

    Người đàn ông trung niên họ Đao một đợt Bạo Vũ Tiễn đã bị Lục Nguyên lấy kiếm chặn hết, cực kỳ chấn kinh.

    Tốc độ kiếm thật nhanh, có thể chặn pháp thuật như Bạo Vũ Tiễn, còn là hoàn mỹ chặn.

    Nhưng gã không chút hoảng loạn, liên tục thi triển pháp thuật Thủy Chi Nhẫn, Thủy Đạn.

    Ngưng tụ hơi nước trên trời thành đủ loại vũ khí, Trường Hồng kiếm liên tục ra tay hoặc tránh, hoặc né, hoặc chặn, nhanh chóng tới gần người đàn ông trung niên họ Đao.

    Kiếm tu trước khi có thể ngự kiếm công kích xa, muốn đánh với người dùng pháp thuật thì chỉ có thể tới gần.

    Nếu không đánh không đến đối thủ thì mặc kệ kiếm thuật của ngươi tinh tuyệt đến đâu cũng vô dụng.

    Lục Nguyên nhanh chóng đến gần, ngày càng gần.

    Mắt thấy người đàn ông trung niên họ Đao cách Lục Nguyên khoảng cách chỉ bằng hai thanh trường kiếm.

    Người đàn ông trung niên họ Đao bỗng cười, là nụ cười đắc ý, Lục Nguyên biết mình trúng kế rồi.

    Gã giơ tay lên phát ra pháp thuật chuẩn bị đã lâu ‘Thủy Chi Nộ Đào’, lập tức sóng dữ rít gào phát ra từ tay gã.

    Thủy Chi Nộ Đào bao bọc Lục Nguyên vào trong.

    Thủy Chi Nộ Đào là công kích toàn phương diện, một khi đánh hướng đối thủ thì sẽ bao bọc vào trong.

    Ngươi có thể trốn được Bạo Vũ Tiễn không lẽ còn thoát được nước cuồn cuộn khắp mọi mặt sao?

    Bây giờ người đàn ông trung niên họ Đao rất có lòng tin.

    Lần này chắc chắn thắng Lục Nguyên.

    Ngươi, đệ tử chân truyền Bắc phong cuối cùng vẫn không thắng nổi đệ tử chân truyền thuộc hạ của Nguyên Lăng Thượng Nhân như ta.

    Người đàn ông trung niên họ Đao vui vẻ lạ thường.

    Từ nhỏ đến lớn được dạy phải thắng đệ tử chân truyền, lần trước thắng đệ tứ đệ tử chân truyền Phương Nho đã vui biết bao, giờ thắng cả Lục Nguyên lợ hại hơn Phương Đạm thì gã càng sướng.

    Chủ yếu là pháp thuật Thủy Chi Nộ Đào quá hoàn mỹ.

    Công kích mọi mặt, chỉ cần có lỗ hổng nhỏ là có thể chui vào tấn công.

    Kiếm ngươi có nhanh hơn cũng không khả năng chặn đước sóng cuồn cuộn.

    Pháp thuật Thủy Chi Nộ Đào đối phó kiếm tu chưa luyện thành ngự kiếm thuật thì rất đáng sợ.

    Tất nhiên pháp thuật này cũng có khuyết điểm.

    Thứ nhất, tiêu hao kiếm pháp quá lớn, thứ hai, cần pháp khí thủy hệ đặc biệt hỗ trợ, nếu không thì chẳng thể nào thi triển ra pháp thuật này.

    Người đàn ông trung niên họ Đao dùng pháp thuật xong tràn đầy tự tin đánh bại Lục Nguyên.

    Thắng!

    Sắp thắng!

    Khóe môi người đàn ông trung niên họ Đao bất giác nhếch lên, nhưng không để gã giơ lên bao lâu thì đông cứng.

    Giờ phút này Lục Nguyên lao nhanh ra khu vực Thủy Chi Nộ Đào công kích, kiếm nhanh như chớp đâm hướng gã đàn ông họ Đao.

    Gã đàn ông họ Đao biến sắc mặt.

    Làm sao có thể!?

    Thủy Chi Nộ Đào, một pháp thuật hoàn mỹ như vậy mà bị phá!

    Điều này sao có thể!

    Gã đàn ông họ Đao cực kỳ chấn kinh, quá sức kinh ngạc khiến gã chắn kiếm của Lục Nguyên không có bao nhiêu sức lực.

    Kiếm thuật Lục Nguyên vốn đã mạnh hơn gã nhiều, gã kinh ngạc thất thần bị đánh bại càng nhanh.

    Chỉ hơn mười chiêu thì trường kiếm Lục Nguyên đã cắt đứt gân mạch gã đàn ông họ Đao.

    Trường Hồng kiếm lập tức giơ ngang trước cổ họng gã đàn ông họ Đao.

    Lại đẩy vào một tấc là có thể giết chết gã đàn ông họ Đao.

    Gã đàn ông họ Đao còn đang lầm bầm:

    - Làm sao có thể, làm sao có thể thua được, làm sao có thể ngươi có thể phá pháp thuật hoàn mỹ của ta…

    Lục Nguyên không đáp lời gã, nhưng hắn biết đây coi như may mắn.

    Vì hắn luyện kiếm dưới thác nước, lực thác nước từ trên xuống dưới, lực xung kích lớn kinh người, khi đó hắn muốn tăng cao tốc độ kiếm, kết quả phát hiện dòng nước có chỗ yếu chỗ mạnh.

    Mới rồi phá chiêu pháp thuật Thủy Chi Nộ Đào hắn nhanh chóng phát hiện chỗ Thủy Chi Nộ Đào chảy yếu, nhanh chóng loa ra.

    Lần này xem như mèo mù vớ cá rán.

    Tất nhiên Lục Nguyên cũng biết chính vì mình luyện kiếm dưới thác nước, ở dưới thác nước cứng rắn bị dòng nước đổ ập hai tháng, mẫn cảm với thủy hệ pháp thuật cộng thêm lúc đó lĩnh ngộ, kết quả sau này hắn muốn phá thủy hệ pháp thuật thì đơn giản hơn phá pháp thuật khác một chút.

    Cho đến nay hắn đã phá hai hệ pháp thuật.

    Mộc hệ pháp thuật, dựa vào ngăn chặn và lợi dụng nhược điểm bẩm sinh của mộc hệ pháp thuật, cộng thêm cành lá mộc hệ pháp thuật không đủ cứng, lấy kiếm nhanh chặt đứt, đây chính là phá pháp.

    Thủy hệ pháp thuật thì dựa vào tốc độ kiếm nhanh ngăn chặn, cùng với cảm giác đặc biệt với thủy hệ mà phá vỡ.

    Chương 91+92: Bạch Ngự Băng

    Nhất kiếm phá vạn pháp chính là hắn bây giờ, có thể lấy kiếm pháp phá rất nhiều loại kiếm pháp, ai chưa luyện đến tầng kiếm ý đều sẽ bị hắn phá vỡ, đối với mộc hệ pháp thuật, thủy hệ pháp thuật thì có chút tin tưởng nắm chắc.

    Tất nhiên cách nhất kiếm phá vạn pháp còn đoạn khoảng cách dài.

    ………

    Gã đàn ông họ Đao đã bị đưa vào thiên lao Bắc phong.

    Trong Bắc phong có thiên lao chuyên môn nhốt tù phạm, nhốt bên trong muốn trốn ra gần như không khả năng.

    Nhiệm vụ này coi như hoàn tất.

    Đúng rồi, trước khi chuyển gã đàn ông họ Đao vào thiên lao, nên lấy cái gì đều lấy ra hết.

    Có đồ để lấy mà không lấy thì chẳng phải phong cách của ta, huống chi cái này xem như là chiến lợi phẩm của mình.

    Đầu tiên là hai mươi cái tạc linh thạch, cái tên này cừ thật, chơi thật lớn.

    Lúc trước đã nói qua, tạc linh thạch chính là loại kỳ dị trong linh thạch, nên tính thuộc hỏa linh thạch, trời sinh lửa bên trong nhiều hơn hỏa linh thạch bình thường, khá ổn định, đụng vào liền nổ.

    Tạc linh thạch ở trong chợ tu tiên giả bán giá rất đắt.

    Tạc linh thạch đặt bên cạnh mình lúc đấu thì làm ám khí, oành một tiếng quăng ra liền nổ, cũng có thể bán vào chợ tu tiên giả đổi thành hạ phẩm linh thạch, ít nhất có thể đổi được một trăm hạ phẩm linh thạch.

    Trừ hai mươi tạc linh thạch còn có một bộ pháp khí…Song Xà Bình.

    Đây là cái mình màu trắng ngà, thuộc về pháp khí thủy hệ.

    Chính bởi vì có Song Xà Bình

    Mà gã đàn ông họ Đao mới có thể thi triển ra pháp thuật Thủy Chi Nộ Đào.

    Pháp khí thủy hệ này giá trị chưa biết nhưng tệ lắm cũng đáng gần trăm hạ phẩm linh thạch.

    Xem trăng treo cao, hàn sương lãnh nguyệt.

    Lục Nguyên cất th và Dưỡng Ngô kiếm vào vỏ.

    Là lúc đi Trung Chính Bình Hòa Trai báo cáo nhiệm vụ hoàn thành.

    Trăng treo trên cao, là nửa đêm.

    Trong Trung Chính Bình Hòa Trai, Nguyên Nguyên Thượng Nhân đang viết chữ.

    Bút lông sói ở trong tay, thạch yên nghiên đặt một bên, có một đạo đồng mài mực, giấy tuyên thành trải ra.

    Khi Lục Nguyên bước vào thì thấy cảnh tượng này.

    Lục Nguyên chắp tay nói:

    - Tham kiến sư bá.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nhàn nhạt hỏi:

    - Đã hoàn thành nhiệm vụ?

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Vâng.

    Đã là nửa đêm, hắn rất muốn trở về ngủ một giấc, kết quả chợt nghe Nguyên Nguyên Thượng Nhân nói.

    - Đến đây, tới bên cạnh lão phu, nhìn lão phu viết chữ.

    Lục Nguyên muốn khóc, giờ hắn chỉ muốn ngủ thôi, vậy mà bị Nguyên Nguyên Thượng Nhân kêu đi qua xem lão viết chữ.

    Đi thì đi, hết cách, vị này là sư bá, còn là chủ Bắc phong, mệnh lệnh của lão hắn chỉ có nước nghe.

    Hắn đi tới sau lưng Nguyên Nguyên Thượng Nhân, nhìn lão viết chữ.

    Qua giây lát hai người Vân Dật, Vân Bình cũng trở lại, họ đã hoàn thành nhiệm vụ của mình.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân kêu hai người đến bên cạnh nhìn lão viết chữ.

    Chữ là do nét bút viết ra, như mây bay nước chảy.

    Tiếp theo có không ít người lần lượt đến, đều là báo cáo hoàn thành nhiệm vụ.

    Đương nhiên cũng có lúc xuất hiện tình huống ngoài ý muốn, sẩy tay.

    Nhưng Nguyên Nguyên Thượng Nhân sắp đặt thật lợi hại, một người sẩy tay thì người sau liền bù đắp, từng tình báo truyền lên, thật là cái lưới lớn.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân đúng là giỏi thật.

    Biết Nguyên Lăng sắp đặt không vội ra tay mà chờ tối hai ngày trước đại thọ mới bắt đầu hành động.

    Không ra tay thì thôi, đã làm là thế tới rào rạt, một hơi bố trí nhiều tay chân lặng lẽ bện lưới lớn, đến cuối cùng hoa lệ thu võng.

    Một hơi không biết thu võng được bao nhiêu con cá.

    Loại sắp đặt này, loại thủ đoạn này, loại nhẫn nhịn này.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân không uổng là Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Nếu chỉ là vậy thì thôi, cố tình khi đám người báo cáo thì Nguyên Nguyên Thượng Nhân vẫn luôn viết chữ, không ngẩng đầu.

    Lão đang viết ‘Đế Kinh Thiên’ tiền tiền triều hoàng đế khai quốc viết: "Tần xuyên hùng đế trạch, hàm cốc tráng hoàng cư.

    Khỉ điện thiên tầm khởi, ly cung bách trĩ dư.

    Liên hoăng dao tiếp hán, phi quan huýnh lăng hư.

    Vân rì ẩn tầng khuyết, phong yên xuất khỉ sơ..."

    Chữ của Nguyên Nguyên Thượng Nhân vuông tròn đều có, ba thế tự nhiên, chữ như vàng, các hàng ngọc nhuận, nhiều phương mỹ lệ, kết tự rộng rãi, kết cấu hào phóng, khí thế tao nhã.

    Từng tình báo đưa lên, ngẫu nhiên cũng có tình báo về sai sót, Nguyên Nguyên Thượng Nhân mặt không biến sắc, tay vẫn ổn định.

    Viết xong nguyên Thiên Đế Kinh, trơn tru như là tâm lão không có bất cứ dao động.

    Thái sơn sụp trước mặt không biến sắc

    Bây giờ Lục Nguyên đã biết lý do Nguyên Nguyên Thượng Nhân kêu hắn, đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình đứng đây nhìn lão viết chữ là vì sao.

    Một là đợi ba người hắn trước tiên nhìn Nguyên Nguyên Thượng Nhân sắp đặt, sau này ba người sẽ là đảm đương một phía Nguyên Nguyên Thượng Nhân, giờ trước xem cách làm của lão, học hỏi.

    Thứ hai là muốn ba người học thái sơn sụp trước mặt không biết sắc, học bình tĩnh.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân tự mình biểu diễn cho ba người xem so với tất cả giảng giải có ích nhiều, tốt hơn nhiều.

    Đêm chậm rãi trôi qua, đồng hồ cát bên cạnh từng chút một chảy xuống.

    ‘...

    Quảng đãi thuần hóa phu, phương tự vân đình hưởng.’ Đây là hai câu cuối của ‘Đế Kinh Thiên’.

    Viết xong hai câu này, Nguyên Nguyên Thượng Nhân ném bút lông sói sang bên, ném vào trong ống đựng bút.

    Lão phủi tay, nói:

    - Để ba người trẻ tuổi các ngươi cùng lão già như lão phu nhìn chữ một đêm, bài ‘Đế Kinh Thiên’ rốt cuộc viết xong, các ngươi có thể trở về.

    Lúc này người lão phái ra ngoài chấp hành nhiệm vụ đã hoàn thành xong hết.

    Tay chân, thế lực Nguyên Lăng ẩn giấu hoàn toàn tan rã.

    Lưới này đúng là vớt lên không ít cá, trong đó có một số cá lớn.

    Còn dạy ba đệ tử chân truyền có tài hoa chỉ xem như thuận tiện thôi.

    Rốt cuộc có thể về nhà ngủ rồi, Lục Nguyên ngủ gà ngủ gật, nửa đêm rạng sáng lăn qua lộn lại sao không buồn ngủ?

    Đi ra Trung Chính Bình Hòa Trai, hắn duỗi người mấy cái.

    Hai người Vân Dật, Vân Bình như có điều suy nghĩ không nói lời nào.

    Thật lợi hại, Nguyên Nguyên Thượng Nhân, một ban đềm vô số cuộc chiến.

    Lục Nguyên thở dài một hơi, tuy nhiên chuyện không liên quan mình, giờ phải về ngủ thôi.

    Hy vọng có giấc mơ đẹp.

    ………

    Tỉnh lại đã là sáng ngày hôm sau.

    Sắc trời rất đẹp.

    Ngày mai là ngày đại thọ năm trăm tuổi của Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Rốt cuộc sắp tới rồi.

    Hắn mới ăn bữa sáng thanh đạm, tương dưa leo với cháo loãng, ăn vô cùng thoải mái thì Diệp Phương, Diệp Viên ồn ào xông vào.

    Diệp Phương nói:

    - Đi, đi, đi, đi nhìn Liễu sư muội đi.

    Lục Nguyên kinh ngạc kêu lên:

    - Cái gì?

    - Đi xem Liễu sư muội!

    Diệp Viên ở bên cạnh nói:

    - Không phải đã nói với ngươi rồi sao?

    Kiếm tông Đông phong đệ cửu đệ tử chân truyền Liễu Diệp Nhi, chính là tiểu mỹ nữ nổi danh, nói thật ra còn đẹp hơn Lăng tam sư tỷ nhiều.

    Lăng Ngọc Châu coi như thượng đẳng, nghe Diệp Phương, Diệp Viên nói vậy thì hắn nổi lên hứng thú.

    Người trẻ tuổi thôi, đối với con gái đẹp thì sẽ có chút hứng thú.

    Lục Nguyên lập tức cầm Dưỡng Ngô kiếm đang nghỉ ngơi giắt bên hông, cùng Diệp Phương, Diệp Viên ra ngoài.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Đúng rồi, lần này là chuyện gì?

    Diệp Phương nói:

    - Nghe nói khí tông Trung phong Ngọc Nữ Phong đệ thất đệ tử chân truyền Bạch Ngự Băng, và kiếm tông Đông phong đệ cửu đệ tử chân truyền Liễu Diệp Nhi đấu nhau.

    Nghe nói Bạch Ngự Băng cũng là mỹ nữ khá đẹp nhưng lạnh như băng, không phải loại đáng yêu ngây thơ như Liễu Diệp Nhi, cho nên không để ý lắm.

    Ba người Diệp Phương, Diệp Viên, Lục Nguyên chạy nhanh như bay lên chỗ Nhị Tứ Thập Phù Kiều.

    Nhị Tứ Thập Phù Kiều là thắng cảnh nổi tiếng của Bắc phong, chỗ này nước chảy qua khe núi hình thành dòng sông không rộng lớn lắm, tiền bối Bắc phong ở mặt trên xây hai mươi bốn cầu nổi, Nhị Tứ Thập Phù Kiều kết cấu hình vòm, trên cầu có khắc tượng sư tử.

    Khiến nơi này có chút cảnh tượng Giang Nam.

    Lúc này rất nhiều người đứng xem.

    Lục Nguyên quan sát.

    Trên Nhị Tứ Thập Phù Kiều có một cô gái mặc đồ trắng, vóc dáng cao, mặt lạnh như tuyết, chắc là Bạch Ngự Băng trong miệng họ.

    Bạch Ngự Băng khá đẹp, chân thon dài, thắt lưng quấn dải lụa trắng ôm eo mảnh khảnh, có thể xứng chữ tuyệt sắc.

    Bên kia là thiếu nữ thanh y hơi thấp.

    Thiếu nữ có chút trẻ con mập, đôi mắt thuần khiết ngây thơ, khuôn mặt xinh đẹp, da trắng tuyết, hoàn mỹ đường cong.

    Thiếu nữ hấp dẫn người nhất ở chỗ đôi mắt đơn thuần kia, tựa như làm người thấy chốn thuần khiết nhất thế gian, hèn chi đè qua Bạch Ngự Băng và tam sư tỷ Lăng Ngọc Châu, xem ra nàng chính là Liễu Diệp Nhi.

    Khí tông đệ tử chân truyền đụng độ kiếm tông đệ tử chân truyền, đánh nhau là chuyện rất bình thường.

    Còn về Bạch Ngự Băng và Liễu Diệp Nhi ai thua ai thắng, cái này quan trọng sao?

    Cái này thật sự quan trọng ư?

    Lục Nguyên ở bên cạnh ngắm bộ dạng Bạch Ngự Băng và Liễu Diệp Nhi đấu nhau, khoanh tay trước ngực.

    Đây mới là cuộc sống của đệ tử chân truyền, so với đêm tối đánh nhau, tiêu diệt từng kẻ địch, sinh hoạt trước mắt, nhìn đồng môn sư tỷ muội xinh đẹp đấu nhau mới thoải mái.

    Cuộc sống nên là thế này.

    Lúc này ánh nắng ấm áp, vô cùng thoải mái.

    Đương nhiên Lục Nguyên cũng biết có quang minh thì phải có hắc ám.

    Được rồi, cứ đi hưởng thụ sinh hoạt dù là quang minh hay hắc ám thôi.

    Đỉnh Bắc phong cao ngất.

    Vân cuốn vụ nhiễu, đứng chót vót, cuồng phong rít gào qua, thổi tay áo phần phật bay như tiên cảnh.

    Đỉnh cao nhất đặt một Chấn Bắc Chung.

    Chấn Bắc Chung cỡ lầu các màu vàng rực, năm tháng để lại dấu vết loang lổ trên chuông.

    Chấn Bắc Chung đặt trên đỉnh núi, so với Trung Chính Bình Hòa Trai ở không xa, Ỷ Vân Đình thì còn cao hơn chút.

    *Đinh--*

    Hai tiếng chuông du dương vang lên trên đỉnh truyền khắp cả Bắc phong.

    Qua thật lâu, lại là một tiếng.

    *Đinh--*

    Chuông vang hai tiếng.

    Chấn Bắc Chung này không phải vật tầm thường, là đệ nhị đại tổ sư truyền xuống.

    Chuông vang ba hồi là Bắc phong đại tái.

    Chuông vang năm tiếng là Hoa Sơn ngũ phong.

    Chuông vang chín lần là có tình hình nguy cấp, toàn phong đề phòng.

    Đại thọ năm trăm tuổi của Nguyên Nguyên Thượng Nhân tiếng chuông vang hai hồi.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân làm người không thích xa hoa phô trương, chuông vang hai tiếng làm hình tượng rồi thôi.

    Lúc này náo nhiệt nhất chắc là Vân Thiện Điện Vân Vụ Cung.

    Đại thọ năm trăm tuổi của Nguyên Nguyên Thượng Nhân cử hành trong Vân Thiện Điện.

    Vị trí Vân Thiện Điện cực kỳ rộng lớn, dài hơn mười trượng, rộng hơn mười trượng, chính giữa có ba mươi sáu bàn long trụ, trong điện cực kỳ sáng ngời.

    Lúc này đã bày sẵn vài cái bàn, mặt trên đặt một ít mỹ tửu mỹ thực.

    Mỹ tửu chỗ này theo vị trí cái bàn khác nhau đặt các loại linh rượu.

    Như tử vân tiên nhưỡng, nho linh tửu, vân vân và vân vân.

    Mỗi một cái bàn đều có long nha cơm, ngô cơm, những cơm bao gồm linh khí.

    Rượu và cơmhai thư này có thể quy mô lớn sinh ra linh khí kèm theo, nhưng thức ăn khác thì không được.

    Dù Nguyên Nguyên Thượng Nhân nói lần này đơn giản là chính, đừng dùng xa hoa, nhưng lão vẫn là chủ một phong, không thể quá keo kiệt.

    Tay gấu thịt rồng bay, cá biển cua trăm năm, các loại không giống nhau, thật là mỹ vị trăm món, dị quả các sắc tươi mới.

    Bàn đằng trước là những người có thân phận, ví dụ Hoa Sơn tri danh cửu đại trưởng lão, ví dụ người có tiếng trong Đại Tấn quốc tu tiên.

    Bàn chính giữa là dể trưởng lão bình thường ngồi.

    Bàn mặt sau là cho các đệ tử chân truyền ngồi.

    Theo hai tiếng chuông vang lên, có thể bắt đầu.

    Lục Nguyên phía sau một cái bàn rót cho mình ly nho linh tửu.

    Loại nho linh tửu này chú trọng là linh khí bên trong, không có nhiều yêu cầu về vị rượu.

    Nếu là tu tiên giả thì đành thôi, dù gì rượu có vị thế nào vào miệng họ đều như nhau, nhưng trong miệng hắn thì kém rất nhiều, ai kêu hắn là tửu quỷ đâu.

    Miễn cưỡng tạm được, đây là Lục Nguyên đánh giá nho linh tửu.

    Khi Lục Nguyên uống rượu thì Nguyên Nguyên Thượng Nhân nâng chén lên.

    Lão nói:

    - Các vị đồng môn, các vị đồng đạo, các vị bằng hữu, lần này đại thọ năm trăm tuổi của lão phu được nhiều đồng môn, đồng đạo, bằng hữu đến dự lão phu rất vui mừng.

    Thôi, lão phu không nói nhiều lời, xin kính một chén.

    Mọi người đứng lên, cùng uống cạn chén.

    Cứ thế, Nguyên Nguyên Thượng Nhân bắt đầu đi tìm một số lão bằng hữu trò chuyện uống rượu.

    Lần này Bắc phong cửu đại kiếm tiên ví dụ Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho, Cô Tâm Kiếm Tiên Độc Cô Diệp đều được phân công kính rượu các đồng môn, đồng đạo, bằng hữu ở bàn đằng trước.

    Lần này nếu nói có gì đặc biệt thì là Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi rốt cuộc thành công đứng ra, biểu thị nội bộ Bắc phong đã xác định, do gã thay thế Thùy Mộ Kiếm Tiên Lý Nguyên Bạch.

    Hết cách, Thùy Mộ Kiếm Tiên Lý Nguyên Bạch tối đa còn sống hai, ba năm, vị trí của ông quan trọng, do người khác đảm nhiệm thay là lẽ tất nhiên.

    Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi thực lực mạnh mẽ, thay thế ông là tốt nhất.

    Không chút nghi ngờ, Bắc phong quyết định chính thức nâng đỡ Sở Phi, khiến gã trở thành một trong tân quý đại thọ năm trăm tuổi lần này.

    Mọi người uống rượu, trò chuyện, nguyên Vân Thiện Điện vô cùng náo nhiệt.

    Lục Nguyên chậm rãi uống rượu nhìn tình hình phát triển.

    Thọ yến từ khi bắt đầu đến bây giờ không có biến đổi gì, người Nguyên Lăng sắp đặt không xuất hiện, xem ra lần trước Nguyên Nguyên Thượng Nhân đã thắng, hoàn mỹ thắng Nguyên Lăng một lần, khiến người gã sắp xếp không có tác dụng gì.

    Thủ đoạn của Nguyên Nguyên Thượng Nhân quá cao minh.

    Hay thật là hay, bái phục bái phục.

    Lục Nguyên đang uống rượu.

    Thọ yến này mặt ngoài vô cùng bình tĩnh, chẳng qua dươi bình tĩnh thấp thoáng không ít tranh đấu.

    Diệp Phương ngồi bên trái kề tai hắn nói:

    - Lục sư huynh, ngươi ngồi vị trí này tốt thật.

    - Tốt lắm sao?

    Lục Nguyên luôn chú ý Nguyên Lăng có sắp xếp thêm tay chân không, muốn nhìn Nguyên Nguyên và Nguyên Lăng ai đấu lợi hại hơn, nên hắn không chú ý mình ngồi ở đây có gì tốt.

    Nghe Diệp Phương nhắc nhở hắn mới đánh giá xung quanh.

    Liếc qua phát hiện bên tay phải là một thiếu nữ thanh y.

    Thiếu nữ khuôn mặt búp bê, da trắng nõn, có chút trẻ con mập, khuôn mặt thuần khiết, đôi mắt trong suốt, hai má có lúm đồng tiền, cười thì rất động lòng người.

    ủa, đây chẳng phải là kiếm tông Đông phong đệ cửu đệ tử chân truyền Liễu Diệp Nhi đó sao?

    Liễu Diệp Nhi yên tĩnh ngồi, vô cùng ngoan ngoãn, khiến người bất giác nhìn chằm chằm nàng.

    Lục Nguyên thế mới phát hiện vô tình ngồi bên cạnh nàng, hèn chi Diệp Phương ngồi bên trái nói mình ngồi chỗ rất tốt.

    Lục Nguyên phát hiện mũi ngửi mùi hương thơm dịu, chắc là mùi cơ thể từ người thanh y thiếu nữ Liễu Diệp Nhi.

    Trách không được đã bảo hôm nay vị rượu khác đi, có thêm mùi hương, thì ra là mùi từ thiếu nữ thanh y bên cạnh.

    Chương 93+94: Chủ Bắc phong

    Lục Nguyên phát hiện tim mình đập hơi nhanh.

    Hết cách, hắn vẫn chỉ là thiếu niên mười tám tuổi, ngồi bên cạnh một thiếu nữ đáng yêu, khuôn mặt ngây thơ, đôi mắt trong suốt, có lúm đồng tiền dáng yêu, tim đập nhanh là chuyện bình thường.

    Mười tám tuổi rốt cuộc vẫn là mười tám tuổi.

    Thiếu niên mười tám tuổi dù hơi tinh ranh nhwg vẫn chỉ là mười tám tuổi, đối với sự việc chưa trải qua thì tim đập rộn rã.

    Đương nhiên đây chỉ vẻn vẹn là phản ứng bình thường khi thiếu niên lần đầu tiếp người khác phái phù hợp con mắt thẩm mỹ mà thôi.

    Lúc này, thiếu nữ thanh y bên cạnh nhẹ liếm nho linh tửu trong ly.

    Nàng lẩm bẩm:

    - Hơi ngọt nha.

    Không biết tại sao Lục Nguyên cảm thấy động tác của thiếu nữ thanh y có chút giống con chó nhỏ.

    Thiếu nữ thanh y nghiêng đầu hỏi:

    - Ta thấy ngươi luôn uống rượu này, vị đúng là không tệ, hơi ngọt, hèn chi ngươi thích uống.

    Nàng thè lưỡi hồng lại liếm một cái.

    Đúng là rất giống chó nhỏ, Lục Nguyên thầm nghĩ.

    Đương nhiên lúc này Lục Nguyên rất muốn khóc, không người đàn ông nào bởi vì ngọt mà uống rượu, thiếu nữ thanh y có chút chậm chạp.

    ………

    Ngày hôm nay là đại thọ năm trăm tuổi của Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Ngày hôm nay trong Vân Thiện Điện, cửu đại tri danh kiếm tiên nói chuyện cũ của họ, có chuyện chiến đấu, có chuyện tình cảm.

    Đám người khó được tụ tập một chỗ, đương nhiên có một số cửu đại tri danh kiếm tiên đang bàn việc phân chia một số ích lợi.

    Cửu đại trưởng lão bình thường cũng kết giao với nhau.

    Lúc này, các thập đại đệ tử chân truyền trẻ tuổi nhất ngồi rất gần, có Vân Dật, Vân Bình đấu tranh với nhau, có kiếm tông, khí tông mắt lạnh nhìn nhau, cũng có giống thiếu nữ thanh y liếm nho linh tửu ngọt ngào, có thiếu niên lười biếng uống rượu vừa ngắm cảnh đẹp xung quanh, ngắm thiếu nữ thanh y đáng yêu.

    Ngày hôm nay bên ngoài ánh nắng rực rỡ.

    Các đệ tử chân truyền tuổi trẻ đa số sẽ nhớ kỹ ngày này rất lâu rất lâu.

    Tương lai của những đệ tử chân truyền này sẽ như thế nào?

    Trên đời không có bữa tiệc nào không tàn.

    Đại thọ năm trăm tuổi cuối cùng vẫn là kết thúc.

    Rừng cây xanh xanh, cây cối xanh xanh.

    Một con đường mòn, một con đường lát đá.

    Lục Nguyên đứng đây là để đưa tiễn, kiếm tông Đông phong đệ tử chân truyền do hắn đưa tiễn.

    Kiếm tông Đông phong hắn chỉ biết một mình Liễu Diệp Nhi, sai rồi, là chỉ nói một câu với nàng, cùng ngồi chung một chỗ mà thôi, không biết tại sao mặt trên sai hắn đi đưa kiếm tông Đông phong đệ tử chân truyền.

    Một người đàn ông trung niên đội mũ đi qua đây, Lục Nguyên biết người này tên là Thạch Triêu Dương, chính là đệ nhất đệ tử chân truyền Đông phong, nghe nói thực lực cao cường, trên cả Vân Dật, Vân Bình.

    Người đàn ông trung niên râu ria xồm xoàm tên Thạch Triêu Dương nói:

    - Kiếm thuật của ngươi rất không sai.

    Lục Nguyên hỏi ngược lại:

    - Ồ, ngươi đã thấy kiếm pháp của ta?

    - Tại Giang Âm huyện ngươi đá Tư Mã kiếm quán thì có đứng bên cạnh xem, kiếm pháp rất không tệ, hy vọng sau này chúng ta có cơ hội đấu một trận.

    Thạch Triêu Dương cười ha hả đi tới trước.

    Lục Nguyên nhún vai.

    Mỗi phong Hoa Sơn, trong thập đại đệ tử chân truyền đều có một số nhân tài xuất sắc.

    Đây là thời đại rất nhiều thiên tài, đây là thời đại quần tinh hội tụ.

    Đây là thời đại khá thú vị.

    Hắn bước nhanh đi hướng Trung Chính Bình Hòa Trai.

    Trước khi tiễn kiếm tông Đông phong đệ tử chân truyền hắn được dặn đưa người xong lập tức tới Trung Chính Bình Hòa Trai một chuyến.

    Lại đến Trung Chính Bình Hòa Trai, nơi này tất cả giống hệt như trước.

    Quái dị nhất là lần này tiến đến vẫn chỉ có ba đệ tử chân truyền, đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình và hắn.

    Dường như có gì đó là lạ.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân xoay người nhìn Vân Dật, Vân Bình, Lục Nguyên.

    Lão trầm giọng nói:

    - Lần này gọi các ngươi đến là có một số việc muốn nói với các ngươi, ngồi đi.

    Đợi ba người ngồi xuống, Nguyên Nguyên Thượng Nhân chắp tay sau lưng nói:

    - Lần này để các ngươi thấy lão phu và Nguyên Lăng ở trong tối giao đấu, các ngươi cũng biết lai lịch Nguyên Lăng.

    - Năm đó Nguyên Lăng và lão phu tranh chủ Bắc phong, lão phu không cần nhất định phải đoạt được chủ Bắc phong, nhưng cuối cùng tổ sư các ngươi giao gánh nặng thì lão phu chỉ có thể gánh.

    Nguyên Lăng cũng vì vậy phản môn.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân trầm giọng nói:

    - Lần này lão phu không muốn bi kịch đó tái diễn tại đệ thập đại, cho nên, trước nói ra vấn đề lựa chọn chủ Bắc phong đệ thập đại.

    Lão vừa dứt lời Lục Nguyên vèo một tiếng đứng lên định trốn.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân liếc qua, Lục Nguyên dừng động tác bỏ chạy.

    Hắn nói:

    - Sư bá, chủ Bắc phong cái gì không liên quan đến ta đi?

    Ta chỉ là người lười, tương lai chọn chủ Bắc phong thế nào, tuyển làm sao, ai làm, không dính dáng gì đến ta, ta không muốn bị cuốn vào trong đó!

    Tuyển chọn chủ Bắc phong tương lai chắc chắn là việc rắc rối.

    Đối với việc rắc rối như vậy Lục Nguyên lựa chọn luôn là trốn được bao xa thì chạy bao xa.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân trừng hắn, nói:

    - Ngồi xuống.

    Lục Nguyên làm mặt khổ qua, nhăn nhúm như trái quýt.

    Muốn khóc quá, mình không muốn bị cuốn vào tranh giành chủ Bắc phong đệ thập đại, bình thường có thể trốn thì trốn, tránh được thì tránh.

    Lúc này trong Trung Chính Bình Hòa Trai yên tĩnh đến nghe tiếng kim rơi.

    *Vèo--*

    Bên ngoài gió thổi mây trôi.

    Vân Dật, Vân Bình đều cảm thấy tim đập nhanh.

    - Chủ Bắc phong là vị trí cầm lái Bắc phong, không cần người cầm lái quá ưu tú nhưng phải có bản lĩnh đè ép đệ tử chân truyền khác, đây là điều cơ bản nhất, điều này ba người các ngươi làm được.

    Nhưng Lục Nguyên, tính tình ngươi lười biếng, không chút thích hợp làm chủ Bắc phong, cho nên ngươi tự động bài trừ ra ngoài, gọi ngươi đến chỉ là muốn ngươi lắng nghe.

    Nghe nói vậy Lục Nguyên lập tức mặt mày hớn hở.

    Đồ ngốc mới làm chủ Bắc phong, hắn không ngu.

    Chủ Bắc phong, đùa cái gì, trước không nói làm chủ Bắc phong trong quá trình tranh đến giành đi không biết phải đấu bao nhiêu lần, tranh đấu gay gắt, mưa tên đao thương.

    Coi như làm được chủ Bắc phong có chính sự làm không xong, công việc xử lý không xong, việc trong phòng phải nhức óc, việc ngoài phong phải đau đầu, mệt chết mất.

    Làm chủ Bắc phong đâu thoiar mái bằng mình cầm hồ lô rượu tùy tiện làm món ngon, tìm chỗ ăn ngon ăn một bữa no nê.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nhìn Lục Nguyên, bất đắc dĩ lắc đầu.

    Đệ tử chân truyền này, người khác muốn tranh giành vị trí chủ Bắc phong, hắn căn bản không muốn làm, đúng là…nên nói sao đây?

    Kỳ thực trong nhiều đệ tử chân truyền, thiên phú cao nhất là Vân Dật, Vân Bình, Lục Nguyên.

    Nhưng Lục Nguyên tâm tính thanh tịnh không xa cầu, hắn rất phù hợp mấy chữ đó, sau này thành tựu sẽ là lớn nhất.

    Vân Dật, Vân Bình, hai người dã tâm rất nặng, tuy thiên phú rất tốt nhưng tâm tính không hợp ý đạo gia tu tiên, tương lai thành tựu không lớn bằng Lục Nguyên.

    Đương nhiên chủ Bắc phong không phải so ai tâm tính càng tốt thì ai làm.

    Phong chủ nói trăng ra là cầm quyền tu tiên giả.

    Chủ Bắc phong, vị trí cầm lái này không thích hợp người có ý tiêu dao.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân trầm giọng nói:

    - Thời thế thanh bình, Bắc phong cần cầm lái tự nhiên là người đạo đức tín nghĩa.

    - Nếu là thời loạn thì tất nhiên cần người cấp tiến cao ngang.

    - Tương lai nếu là thời thái bình thì Vân Dật, ngươi tính tình trầm ổn, xem như trung chính bình hòa, vị trí chủ Bắc phong là Vân Dật ngươi ngồi.

    Tương lai nếu loạn thế gió mây lên, vị trí này do Vân Bình ngươi làm.

    Vân Bình, tính tình ngươi nóng nảy không chịu thua.

    Cho nên kêu Lục Nguyên ngươi đến, vì ngươi là cùng đại với đại sư huynh, nhị sư huynh ngươi, sau này ngươi làm giám sát.

    - Hợp sức thì mạnh, chia rẽ thì yếu, nếu còn đấu nữa sẽ càng yếu.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân trầm giọng nói:

    - Đây chính là điều ta muốn nói cho các ngươi.

    - Được rồi, các ngươi có thể đi, hãy suy nghĩ lời hôm nay ta nói.

    ………

    Vân Dật, Vân Bình, Lục Nguyên đều đi ra.

    Trong Trung Chính Bình Hòa Trai, Nguyên Nguyên Thượng Nhân chắp tay đứng.

    Lúc này, cửa sau lưng lão bị đẩy ra.

    Diệp Dương Dung mập mạp mang nụ cười thương nhân đẩy cửa tiến vào.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân không hề ngoài ý muốn, dường như đã tính trước gã sẽ tới.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân thì thào nói:

    - Tính tình lười nhác của Lục Nguyên không tệ, nếu không vì Sở Hán tranh hùng biến thành tam quốc tranh bá càng khó khăn, hơn nữa tính hắn phù hợp ý tiêu dao không bị bó buộc của tiên gia, tương lai thành tựu của hắn là lớn nhất.

    Diệp Dương Dung xen vào:

    - Cho nên sư huynh muốn để Lục Nguyên giám sát hai người kia.

    - Đúng vậy.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân gật đầu, nói:

    - Lý do kêu ba người họ tham gia ám đấu minh tranh với Nguyên Lăng là để chúng xem, để chúng lấy đệ cửu chúng ta làm tham khảo, cũng nói ra sự việc.

    Thái bình là Vân Dật lên, loạn thế là Vân Bình đến, hy vọng chúng nghe lọt tai, đừng đi vào lối mòn của chúng ta.

    Thực ra Nguyên Nguyên Thượng Nhân biết lời mình nói hôm nay chưa chắc đem lại bao nhiêu tá dụng.

    Nhưng vì vết xe đổ của lão khiến lão phải suy nghĩ đắn đo, có lẽ vô dụng, có lẽ hữu dụng.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân chỉ có thể cố hết sức.

    Trên đời này khó khống chế nhất chính là lòng người.

    Cho dù Nguyên Nguyên Thượng Nhân tính hết thiên cơ, tính cạn vạn biến nhưng không ể khống chế lòng người.

    Diệp Dương Dung bỗng nói:

    - Đúng rồi, lần này Nguyên Lăng sư huynh sắp đặt hơi dễ tan tác, có phải là kỳ lắm không?

    - Đúng là hơi kỳ.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nhíu mày, nói:

    - Lần này dễ dàng đánh tan kế hoạch của Nguyên Lăng không phù hợp cách Nguyên Lăng thường hay làm.

    Nhưng suy nghĩ của Nguyên Lăng luôn rất khó đoán, ta cũng không đoán ra được.

    Đối với Nguyên Lăng, chúng ta trước cẩn thạn là hơn rồi theo kế hoạch sắp xếp đi.

    Diệp Dương Dung gật đầu đáp:

    - Vâng!

    Bắc phong, Trường Xuân Cư.

    Mới vào canh ba đã bị sư phụ kêu lên, thật thảm quá.

    Nhưng nhìn sư phụ Lý Nguyên Bạch sắc mặt nghiêm túc thì Lục Nguyên không phàn nàn cái gì.

    Lý Nguyên Bạch mang Lục Nguyên đi thư phòng.

    Gian thư phòng này hắn từng đến, bên trong trang sức đơn giản, một hàng giá sách, một cái bàn dài, một cái ghế, đơn giản làm chính.

    Nhưng hôm nay trên bàn học đặt một tấm bản đồ to lớn.

    Lý Nguyên Bạch chắp tay sau lưng nói:

    - Đến đây, nhìn cái này.

    Lục Nguyên tới gần xem, là bản đồ Đại Tấn quốc, trên bản đồ non xanh nước biết trập trùng.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Hiện nay Đại Tấn quốc chia làm hai trăm bảy mươi tỉnh, mỗi tỉnh ít nhất gần mười phủ, nhiều nhất là hơn hai mươi.

    Bây giờ Đại Tấn quốc tổng cộng có ba ngàn bảy trăm bảy mươi bảy phủ.

    Vùng đất bao la, núi non sông nước sợ là lớn đến mấy ngàn vạn lý, bao la vô bờ.

    Tất nhiên Lục Nguyên sớm biết, cách phân chia của Đại Tấn quốc là như vầy: quốc, tỉnh, phủ, huyện.

    Quốc quản tỉnh, tỉnh quản phủ, phủ quản huyện.

    Trong thiên hạ tỉnh có hai trăm bảy mươi cái, phủ là ba ngàn bảy trăm bảy mươi bảy phủ, huyện thì nhiều đến mấy vạn, khó thể thống kê.

    Lục Nguyên im lặng, những điều đó hắn sớm biết, không hiểu tại sao hôm nay sư phụ bỗng nói lên.

    Lý Nguyên Bạch dùng tay vẽ vòng tròn trên bản đồ Đại Tấn quốc, Lục Nguyên nhìn qua, phát hiện chỗ vòng tròn Đông Đạo phủ.

    Đông Dã huyện nơi hắn sinh ra là thuộc về Đông Đạo phủ quản.

    Đông Đạo phủ cũng là một trong ba ngàn bảy trăm bảy mươi bảy phủ, nhưng hắn vẫn khó hiểu tại sao sư phụ vòng khối này lại.

    Lý Nguyên Bạch chắp tay nói:

    - Tuổi thọ của vi sư chắc còn có thể chống qua hai năm, nhưng tối đa không vượt qua ba năm.

    Lục Nguyên nghe nói thế thấy hơi khó chịu.

    Lý Nguyên Bạch cười cười nói:

    - Đứa ngốc đứa ngốc, sao phải khó chịu?

    Sư nương ngươi sớm đi, bằng hữu của vi sư đa số cũng đi, bây giờ vi sư sống trên đời chỉ lo lắng mình ngươi.

    Chỉ cần ngươi trưởng thành, dù vi sư có mất cũng sẽ không lung lay bao nhiêu.

    Lý Nguyên Bạch nói tiếp:

    - Nhưng trước khi vi sư mất phải đại khái nói cho ngươi một chút về gia sản của vi sư.

    Cửu đại tri danh kiếm tiên đều có một phần gia sản khổng lồ, Lý Nguyên Bạch cũng vậy, nếu không thì Tư Mã Trường Bạch sẽ chẳng thèm thuồng đến mức muốn cướp đoạt.

    - Trong Bắc phong vi sư có một số tài sản nhưng không chủ yếu.

    Tài sản chính của vi sư là ở nơi khác, nhưng bây giờ ta không muốn giao sản nghiệp khổng lồ đó cho ngươi, bởi vì ngươi còn chưa đủ mạnh.

    Lý Nguyên Bạch trầm giọng nói:

    - Ngươi không đủ mạnh, không thể trấn áp những người giữ gìn sản nghiệp thay vi sư.

    - Không sai, khi vi sư còn ở, chỉ cần một ngày chưa chết thì uy phong của vi sư sẽ trấn được những người đó.

    - Nhưng ngươi không được.

    - Lòng người khó đoán, đích thực có một phần người sẽ đi theo ngươi, trung thành tận tâm.

    Nhưng cũng có một số người âm thầm xằng bậy, bây giờ ngươi chưa thể áp phục họ.

    Ngươi đừng nói có thể mượn sức, mượn sức môn phái.

    Không sai, sức mạnh môn phái ngươi có thể mượn, lấy thân phận hiện nay của ngươi, đệ tử chân truyền thiên tài, Nguyên Nguyên sư huynh chắc chắn sẽ cho ngươi mượn sức.

    Nhưng đó không phải sức của mình, rốt cuộc vẫn là không phải, vi sư hy vọng ngươi có thể bằng vào lực lượng của mình khuất phục đám người đó.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Cho nên trước đưa ngươi một sản nghiệp không tính lớn để luyện tay, nhìn xem ngươi có thể đứng vững gót chân không.

    Ông chỉ vào vị trí Đông Đạo phủ trên địa đồ mới nãy ông đánh dấu, nói:

    - Trong Đông Đạo phủ ra thành không bao xa có một khoáng sản, khoáng sản lấy sản xuất mỏ vàng làm chính, nhưng ngẫu nhiên có đào ra linh thạch.

    - Nơi này xem như là một trong số sản nghiệp khổng lồ của vi sư, ngươi đi trước thử xem.

    Ở đó có lẽ ngươi sẽ gặp các loại tình huống nhưng phải tự mình xử lý.

    Lý Nguyên Bạch trầm giọng nói:

    - Sư môn, vi sư đều sẽ không giúp gì cho ngươi, xem như là thử thách ngươi.

    Lục Nguyên gật đầu, đáp:

    - Vâng!

    Sản nghiệp khổng lồ của sư phụ theo luật do hắn kế thừa.

    Nhưng đầu năm nay người ngó trộm sản nghiệp khổng lồ của sư phụ không ít.

    Có người minh đến, ví dụ Tư Mã Trường Bạch.

    Có người âm thầm phá rối, đám người núp trong bóng tối tạm thời tìm không thấy.

    Đa số hoặc cho rằng mình tuổi nhỏ dễ khi dễ, hì hì, đến lúc ấy sẽ cho các ngươi biết ta có phải là tuổi nhỏ dễ ăn hiếp không.

    Lục Nguyên đi ra gian phòng, căn phòng lập tức yên lặng.

    Lý Nguyên Bạch chắp tay sau lưng đứng đó, ngẩn ngơ nhìn Thùy Mộ linh kiếm treo trên tường.

    Ông bước đến cạnh Thùy Mộ linh kiếm, rút ra thân kiếm một thước, thân kiếm ảm đạm.

    Ông búng tay bắn.

    Chương 95+96: Tử Vân tiên nhưỡng

    *Ong- *

    Tiếng kiếm trầm thấp rơi vào tai.

    Trong phút chốc Lý Nguyên Bạch ngơ ngác nhìn thanh linh kiếm từng cùng mình tung hoành trong trời đất, như đang suy nghĩ cái gì, ngây ra như phỗng.

    Thật lâu sâu ông mới tỉnh táo lại.

    Lúc này bầu trời ngoài khung cửa đã dần sáng.

    Mình đang từ từ già cả, tuổi thọ không còn bao nhiêu, đệ tử có thể giống như bây giờ, giờ dần sáng, sau này sáng tỏ, cuối cùng như mặt trời ban trưa.

    Nếu có thể như vậy thì mình có thể yên tâm đi.

    Tuy biết bây giờ đệ tử mình thể hiện ra tài năng, coi như mình qua đời thì Nguyên Nguyên sư huynh sẽ chăm sóc thay, nhưng vẫn rất lo lắng.

    Làm trưởng bối không thể không lo âu.

    …………

    Rốt cuộc sắp uống núi.

    Ở trên núi đã lâu, xuống núi đi dạo cũng không tệ.

    Đây là suy nghĩ của Lục Nguyên.

    Nhưng khi xuống núi có vài chuyện cần hoàn thành, việc chủ yếu nhất là đi chỗ Diệp Viên, trộm mấy bình tử vân tiên nhưỡng gần đây gã mới lấy được.

    Tử vân tiên nhưỡng cao cấp hơn nho linh tửu một chút, chuyên cung cấp cho cửu đại tri danh kiếm tiên.

    Lúc đó hắn thèm nhỏ dãi, nhưng vì giới hạn thân phận, trong đại thọ năm trăm tuổi của Nguyên Nguyên sư bá hắn không tư cách vào tay.

    Kỳ thực dưới tình huống bình thường, từ mấy tửu quỷ kén chọn ra, Hoa Sơn Bắc phong không phải không có rượu.

    Nhưng lần này đại thọ năm trăm tuổi khác với bình thường, thả lệnh uống rượu một đoạn thời gian, không thấy trước đó không lâu Đức Hưng phạn trang có bán rượu, khiến đệ tử chân truyền khí tông Triệu Nam buồn muốn khóc phải bồi thường tiền đánh vỡ trần niên mỹ tửu à?

    Lại nói nghe nói Diệp Viên sau đó có kiếm một ít, này là ăn nhờ sư phụ gã.

    Sư phụ Diệp Dương Dung của gã phụ trách tình báo, lần này đại thọ năm trăm tuổi không phải bình thường, có nhiều thế lực mạnh ẩn núp bên trong, do Diệp Dương Dung phụ trách.

    Gã phụ trách khối này, Diệp Viên thừa dịp lấy vài bình tử vân tiên nhưỡng cũng không quá.

    Vốn hắn định từ từ uống với Diệp Viên, ở trên núi sợ gì không có cơ hội.

    Nhưng bây giờ phải xuống núi, đi trước lấy mấy bình tử vân tiên nhưỡng vào tay đã, ít nhất mang đi một nửa.

    Nếu không thì sẽ cảm thấy có lỗi với bản thân lắm.

    Lục Nguyên nhe răng cười nói:

    - Mập, giao ra đây.

    Diệp Viên ngẩn ra, hỏi lại:

    - Cái gì?

    - Giả bộ giỏi đấy, tử vân tiên nhưỡng.

    Diệp Viên ồ một tiếng, lộ ra bộ dạng hiểu rồi, nói:

    - Ta tổng cộng chỉ có một bình thôi.

    Lục Nguyên cười nhạt, nói:

    - Đừng giả bộ, mập, ngoan ngoãn đưa ra đi.

    Ta muốn ba bình, nếu không thì ta không để ý sư huynh đệ chúng ta bây giờ so kiếm.

    Không chút nghi ngờ, đây là dùng vũ lực uy hiếp, tuyệt đối là vũ lực uy hiếp.

    Diệp Viên rất muốn khóc, gã chỉ được sáu bình thôi, kết quả Lục Nguyên một hơi đòi ba bình, đừng quên không chỉ mình hắn, còn có tên Diệp Phương nữa.

    Tuy nhiên bây giờ vũ lực uy hiếp đã bày ngay trước mắt.

    ……….

    Kết quả cuối cùng vẫn là vũ lực uy hiếp có hiệu quả.

    Diệp Viên nức nở nói:

    - Lục Nguyên, ngươi quá quá vô sỉ rồi.

    Lục Nguyên cầm tử vân tiên nhưỡng, không thèm để ý, bị gã mắng mấy câu mặc kệ nó, dù sao mình có chỗ tốt là được rồi.

    Trên núi.

    Dưới núi.

    Trên núi có cảm giác trên núi, dưới núi có cảm giác của dưới núi.

    Trên núi non xanh nước biếc, mây mù vờn quanh, như là chốn tiên cảnh.

    Người ở đó ngày ngày rảnh đến xương sắp rỉ ra, không có việc gì thì tĩnh tọa, tu hành một lát, luyện kiếm, ngủ một giấc, vô cùng thoải mái.

    Chỉ cần ngươi không cuốn vào tranh đấu quyền thế, trên núi so với hoàn cảnh tiên gia trong truyền thuyết không khác nhau quá lớn.

    Cảm giác trên núi là tiên, tiên khí nặng.

    Dưới núi có hương vị dưới núi.

    Dưới núi cũng là non xanh nước biển, nhưng dưới núi có thành trì, từng thành trì, huyện thành mấy ngàn thậm chí mấy vạn người cư ngụ trong một huyện thành.

    Châu phủ có mấy vạn thậm chí mấy chục vạn người ở trong một thành trì.

    Tỉnh thành thì số người càng nhiều, mấy chục vạn người.

    Đến Đại Tấn quốc danh thành như Đại Tấn quốc Đô vậy thì trong một thành trì có trên ngàn vạn người, danh thành khác cũng là vài trăm vạn người một thành trì.

    Trong thành thì người đông đúc, thiếu vài phần tiên khí nhưng có hương vị nhân gian.

    Tiệm gạo, tiệm cầm đồ, con khỉ làm xiếc chạy nhảy đều có hương vị nhân gian.

    Tiên vị có tiên vị tốt, nhân vị có nhân vị diệu.

    Lục Nguyên là loại người có thể ở trên núi hưởng thụ tiên vụ quanh quẩn, tiên khí mờ mịt, cũng có thể hưởng thụ hương vị nhân gian.

    Nói đơn giản là hăn hưởng thụ các loại hoàn cảnh, lực thích ứng siêu cường.

    Sáng sớm ánh nắng ấm áp rơi trên người vô cùng thoải mái.

    Đây là con đường lớn đi thông bốn hướng.

    Dù sáng sớm nhưng đã có người đi ngược xuôi.

    Một thiếu niên mặt treo nụ cười bất cần đời, lưng cõng một thanh trường kiếm, tay cầm một hồ lô rượu đang chạy đi.

    Nói là chạy kỳ thực thiếu niên đi không nhanh, thỉnh thoảng còn hớp ngụm rượu, rảnh thì thấy ven đường có quán liền ngồi xuống, dùng mấy tiền đồng mua ăn vặt.

    Rốt cuộc xuống núi.

    Chuyến này ở trên núi hơn một năm.

    Nên xuống núi hít thở không khí mới đi, Lục Nguyên lười nhác nghĩ.

    Còn nhiệm vụ sư phụ giao thì nhớ rõ nhưng việc gì nên làm từng bước một, không gấp được.

    Bên này chậm rãi đi, nhìn bản đồ trong tay, là bản đồ nội bộ tu tiên giới, vẽ kỹ càng hơn Đại Tấn bản đồ rất nhiều, rất nhiều chỗ không thấy trong Đại Tấn bản đồ đều ghi rõ tại đây.

    Ở đây chỉ cần đi bên phải chừng năm mươi dặm là có chợ tu tiên giả.

    Trong Đại Tấn quốc có dựng rất nhiều chợ tu tiên giả.

    Chợ tu tiên giả có lớn có nhỏ, cơ bản xây ở chỗ giao thông tiện lợi.

    Đương nhiên chợ tu tiên giả lớn nhất vẫn là bên cạnh Đại Tấn quốc đế kinh Ngũ Môn chợ tu tiên giả.

    Ngũ Môn chợ tu tiên giả, thực rõ ràng, là do ngũ đại tiên môn cùng quản lý chợ tu tiên giả, cho nên đặt gần đế kinh là kết quả ngũ đại tiên môn điều đình.

    Nghe nói Ngũ Môn chợ tu tiên giả đó vô cùng phồn hoa, náo nhiệt cực kỳ.

    Tại đó chỉ cần ngươi có đủ linh thạch, mua phi kiếm là dễ như trở bàn tay, đừng nói là phi kiếm, thậm chí linh kiếm cũng mua được.

    Đồn rằng Ngũ Môn chợ tu tiên giả từng bán cả tiên kiếm,

    Nhưng đây chỉ là tin đồn.

    Tiên kiếm, đó là khái niệm gì?

    Chủ một phong đều không có tiên kiếm.

    Tiên kiếm thần diệu khó thể hình dung, tiên kiếm cường đại khó mà suy xét.

    Cho nên nói ở trong chợ lớn nhất Đại Tấn quốc Ngũ Môn chợ tu tiên giả từng bán tiên kiếm chỉ có thể là tin đồn.

    Đương nhiên nói là chợ tu tiên giả lớn nhất, chứ chợ tu tiên giả bình thường nào có lớn như vậy.

    Chợ tu tiên giả bình thường không khả năng lớn đến vậy.

    Theo phương hướng bản đồ chỉ, hắn đi tới chợ tu tiên giả trước mắt.

    Đến chợ tu tiên giả, phát hiện đúng là chợ tu tiên giả loại nhỏ.

    Đứng chỗ cao nhìn xin chợ tu tiên giả này giống Đông Lâm trấn hắn sinh ra, nhỏ đến đáng thương.

    Bước nhanh đi vào, không phải nói chứ tuy chợ tu tiên giả nhỏ nhưng chim sẻ bé mà đủ ngũ tạng.

    Tùy ý lướt qua, cơ bản chợ tu tiên giả mở cửa hàng có bốn loại.

    Loại thứ nhất tức là dược liệu, đan dược.

    Dược liệu, đan dược có thể tăng pháp lực cho người.

    Tu tiên lấy pháp lực đi đầu, dược liệu, đan dược tất nhiên tiêu thụ vô cùng tốt, kỳ thực hiệu quả không mạnh hơn linh thạch bao nhiêu.

    Đương nhiên dù là linh thạch hay dược liệu thì đều không bằng linh thú.

    Bình thường linh thú là nguồn cung cấp nguyên khí thiên địa liên miên bất tận, cho nên được ưu ái hơn linh thạch, đan dược, tất nhiên nếu ngươi cứ rắn nói cái gì cực phẩm đan dược so với linh thú bình thường thì tất nhiên không cần so.

    Nhưng dưới tình huống bình thường, giá linh thú cao hơn đan dược nhiều.

    Giống Lục Nguyên có bảy con linh thú vân hệ, coi như là đệ tử chân truyền chiếm rất nhiều tài nguyên cũng phải hâm mộ chứ đừng nói tán tu bình thường.

    Vậy nên chợ tu tiên giả loại nhỏ này sao có thể tồn tại linh thú.

    Loại thứ hai là binh khí, đủ kiểu dáng binh khí, gần như đều là đẳng cấp phàm trần, cái gì giang hồ thần binh.

    Trước không nói phi kiếm cần tài liệu quý hiếm, còn phải người luyện thể kỳ phun ra bổn mệnh huyết mới tế luyện được.

    Cho đến nay phi kiếm số lượng không nhiều, chợ tu tiên giả loại nhỏ đa số bán binh khí thế gian, ngẫu nhiên có thanh phi kiếm thì cũng bán cao đến một, hai trăm hạ phẩm linh thạch.

    Đừng tưởng rằng một, hai trăm hạ phẩm linh thạch là ít lắm.

    Giống như Lục Nguyên đệ tử chân truyền một năm chỉ được phát mười hạ phẩm linh thạch, năm đó hai vị đạo trưởng Tịch Trần, Tịch Dịch vì một viên linh thạch mà có thể đi chiến đấu.

    Trong tán tu có thể lấy ra một, hai trăm linh thạch thì cũng có nhưng rất ít.

    Loại thứ ba là đủ loại đủ dạng công phá.

    Trong công pháp có tâm pháp cũng có kiếm pháp, đa số là hàng tam lưu, tứ lưu, ngẫu nhiên có bán hàng nhị lưu đều là giá cao.

    Còn kiếm pháp đẳng cấp như Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm thì đừng mơ.

    Rất nhiều kiếm pháp không có cả một chút kiếm ý.

    Không phải mỗi bộ kiếm pháp đều có kiếm ý.

    Chỉ có kiếm pháp đỉnh cao cấp mới tồn tại kiếm ý.

    Còn loại thứ tư không phải bán mà là lấy.

    Mặc kệ ngươi lấy cái gì ra đều thu hết, ví dụ dược liệu, đan dược, họ thu, binh khí cũng thu, công pháp cũng thu, đều là đổi ra linh thạch, thứ gì quái lạ hiếm hoi họ cũng thu.

    Đương nhiên giá họ thu thấp hơn giá thị trường một chút.

    Loại này tại tu tiên giới gọi là hiệu cầm đồ.

    ……..

    Lục Nguyên đi vào một tiệm, trực tiếp nói:

    - Bán đồ!

    Hiệu cầm đồ có thể cầm, có thể bán.

    Bán thì sẽ thấp hơn giá thị trường chút nhưng không chuộc lại được, nếu cầm thì trong kỳ hạn có thể chuộc đồ, nhưng giá cầm sẽ thấp hơn giá bán rất nhiều.

    Trước đó không lâu trước đại thọ năm trăm tuổi của Nguyên Nguyên Thượng Nhân hắn đấu với người đàn ông trung niên họ Đao, lhi ấy bắt được pháp khí thủy hệ Song Xà Bình và hai mươi tạc linh thạch.

    Tạc linh thạch rót vào pháp lực rồi ném là nó sẽ nổ, coi như hữu dụng, nói không chừng lúc chiến đấu sẽ sử dụng.

    Còn về pháp khí thủy hệ Song Xà Bình nằm trong tay mình không có tác dụng gì, bán đi cho rồi, bán kiếm chút linh thạch có thể khiến mình mượn lực linh thạch tăng cao pháp thuật.

    Mình ở cảnh giới trung kỳ luyện khí kỳ đệ bát tầng một đoạn thời gian, tới lúc tăng lên chút.

    Đây là một rừng rậm rất dày đặc, lá cây che trời chắn ánh nắng ra ngoài, nhánh cây liền nhau, trên cây con chim bay tới bay lui.

    Năm ngoái trời thu lá rụng còn chồng chất trên mặt đất, chồng thật dày, mặt trên lá cây ngẫu nhiên bò ra côn trùng nhỏ xíu.

    Dưới tán cây mát rượu.

    Lục Nguyên đang ngồi dưới nơi mát mẻ này.

    Hắn mới ra khỏi chợ tu tiên giả không lâu.

    Ở trong chợ tu tiên giả bán pháp khí thủy hệ Song Xà Bình một trăm hạ phẩm linh thạch, giờ định lấy nó để luyện công.

    Năm phong linh phù bay ra, dán trên năm cành cây xung quanh, chớp mắt hình thành Phong Linh trận.

    Tay động, móc ra năm mươi hạ phẩm linh thạch.

    Dưỡng Ngô kiếm nhẹ nhàng rút khỏi vỏ đâm nát năm mươi hạ phẩm linh thạch.

    Chớp mắt nguyên khí thiên địa lấp đầy Phong Linh trận.

    Hắn lập tức không chút chần chờ ngồi xếp bằng.

    Vận chuyển Vân Long tâm pháp, bắt đầu hấp thu nguyên khí thiên địa.

    Đương nhiên giờ phút này bảy con linh thú vân hệ trong Phong Linh bài đang cung cấp nguyên khí vân hệ.

    Vân Long tâm pháp vận chuyển trong người.

    Lúc này bản thân hắn ở trung kỳ luyện khí kỳ đệ bát tầng tế kinh vi mạch.

    Luyện khí đến đệ ngũ tầng tiểu chu thiên, thập nhị chính kinh, bát đại kỳ kinh thông và liền nhau hóa thành một tiểu chu thiên.

    Luyện khí luyện khí kỳ đệ bát tầng là tế kinh vi mạch.

    Cửa tế kinh vi mạch pháp lực bắt đầu trùng kích kinh mạch khác trong người, nếu đều trùng kích toàn bộ kinh mạch trong người là hoàn thành cửa này.

    Còn cửa tiếp theo luyện khí kỳ đệ cửu tầng đại chu thiên thì là tất cả pháp lực kinh mạch có thể liên miên bất tận lưu thông, không bị ngăn trở nữa.

    Bây giờ hắn bị kẹt ở cửa tế kinh vi mạch, kinh mạch trong người trừ thập nhị chính kinh, bát đại kỳ kinh ra có hơn phân nửa đã thông rôi, nhưng còn một nửa chưa thông.

    Ngay hôm nay mượn nguyên khí thiên địa ẩn chứa trong linh thạch từng chút một đánh thông tất cả kinh mạch.

    Vân Long tâm pháp thúc đẩy không nhanh.

    Bản chất của Vân Long tâm pháp không phải nhanh mà là chậm rãi như mây, miên miên mật mật, đây mới là đặc tính Vân Long tâm pháp.

    Nếu luyện Vân Long tâm pháp nhanh như chớp thì cơ bản coi như luyện hỏng rồi, có luyện Vân Long tâm pháp thêm nữa cũng sẽ không tiến bộ.

    Tâm pháp có đặc tính của tâm pháp.

    Kiếm cũng có đặc tính của kiếm.

    Tựa như chợ tu tiên giả bán phi kiếm cơ bản là lầm người.

    Mỗi tu tiên giả có khí chất tu tiên riêng, tất nhiên cần phi kiếm khác nhau.

    Phi kiếm cần làm theo bản thân mới là tốt nhất.

    Không có phi kiếm tốt nhất, chỉ có phi kiếm hợp mình nhất, câu này lưu truyền trong ngũ đại tiên môn.

    Nhưng tán tu bên ngoài không có chân truyền, không biết những điều này là bình thường.

    Cho dù có truyền ra câu đó thì rất nhiều tán tu cho rằng là lừa họ.

    Hắn tĩnh tâm lại, chậm rãi vận hành Vân Long tâm pháp, nguyên khí thiên địa không ngừng ùa vào thân thể.

    Kinh mạch có Vân Long tâm pháp trùng kích, từng sợi một thông, pháp lực ngày càng thâm sâu, càng hùng hậu.

    Vân Long tâm pháp là loại trong phút chốc xung lực không lớn nhưng tràn đầy sức bật sau này.

    Vân Long tâm pháp ở trong người vận chuyển không biết bao lâu từ từ xông tới trước.

    ……..

    Lục Nguyên mở mắt ra, đầu đầy mồ hôi.

    Mới rồi không biết vận chuyển Vân Long tâm pháp bao lâu, cơ bản xông hết tất cả kinh mạch toàn thân nhưng không cách nào đánh thông toàn bộ, pháp lực không thể nối liền đi qua, đây chính là đỉnh cao luyện khí đệ bát tầng, một khi đột phá tầng này thì có thể đến luyện khí đệ cửu tầng.

    Thôi, tạm dừng đi.

    Lần này luyện đến đây là được.

    Nóng vội không thành, hơn nữa Vân Long tâm pháp không tốt cho vội vàng luyện.

    Hắn giơ tay lên thu về năm phong linh phù, ném trở lại tu la túi.

    Trước mắt pháp bảo duy nhất hắn dùng là tu la túi, cực kỳ hữu dụng.

    ………..

    Lý gia sơn trang.

    Thế lực của sư phụ tại đây là khoáng sản, nghe nói bên cạnh khoáng sản dựng một sơn trang, đặt tên là Lý gia sơn trang.

    Lý gia sơn trang cách khoáng sản không xa.

    Lý gia sơn trang xưa kia từng vô cùng phồn hóa nhưng bây giờ có chút lụn bại.

    Lục Nguyên đi tới bên Lý gia sơn trang, đánh gia Lý gia sơn trang có chút sa sút, kéo một người đàn ông cao gầy bên cạnh lại.

    Chương 97-98: Lý gia sơn trang

    Hắn hỏi:

    - Chỗ này chính là Lý gia sơn trang?

    Người đó rõ ràng cũng là tu tiên giả nhưng trình độ khá thấp, chỉ mới là tu vi luyện khí nhị tầng, không đáng để vào mặt.

    Người đàn ông cao gầy gật đầu, đáp:

    - Đúng vậy, đây chính là Lý gia sơn trang.

    Gã nhìn sau lưng Lục Nguyên cõng trường kiếm, nói thêm:

    - Xem ra ngươi cũng là tu tiên giả, nhưng ta đề nghị ngươi đừng đầu vào Lý gia sơn trang.

    Không lẽ ngươi không nghe nói Lý gia sơn trang là thế lực dưới tay Hoa Sơn Bắc phong Thùy Mộ Kiếm Tiên Lý Nguyên Bạch?

    Lục Nguyên giả bộ kinh ngạc nói:

    - Thế lực dưới tay kiếm tiên nổi danh vậy mà còn không được sao, tại sao không thể đầu vào?

    Người đàn ông cao gầy bộ dạng hiểu biết rộng nói:

    - Ta nói nhé, tiểu lão đệ, ánh mắt ngươi không thể không nhìn xa chút.

    Bây giờ Thùy Mộ Kiếm Tiên Lý Nguyên Bạch đúng là uy danh lừng lẫy, nhưng nghe nói hắn chỉ có tuổi thọ vài năm.

    Một khi hắn tiêu đời thì Lý gia sơn trang lập tức thay chủ.

    Hì hì, bây giờ ngươi đầu vào Lý gia sơn trang thì không có chút tiền đồ.

    Người đàn ông cao gầy ra vẻ ta rất hiểu biết.

    - Đa tạ nhắc nhở.

    Lục Nguyên cười cười nói.

    Thật buồn cười, bây giờ xem ra không mấy ai xem trọng sư phụ, ngay cả thế lực địa phương mà dám phô trương như vậy, tu tiên giả bình thường luyện khí nhị tầng làm bộ dáng dính líu cùng sư phụ thì không có tương lai, thật muốn cười chết được.

    Nhưng không thể không thừa nhận, sư phụ bây giờ đã là tuổi xế chiều, cách nhìn của họ đích thực không sai.

    Xem ra mình chỉ đành nghiêm túc một phen.

    Để chúng biết cho dù Thùy Mộ Kiếm Tiên mất đi thì vẫn còn tu tiên giả ở.

    Người đàn ông cao gầy đang nhiệt tình đề cử:

    - Nếu không ta giới thiệu cho ngươi chỗ khác đi?

    Giống như bên cạnh chúng ta rất nhiều khoáng sản, còn có một số thế lực khác, như là Tôn gia sơn trang có Thanh Thành cửu đại kiếm tiên làm hậu thuẫn.

    Nơi này khá nhiều khoáng sản, bên trong Lý Nguyên Bạch chỉ chiếm một khoáng sản khá lớn, còn có thế lực khác chiếm khoáng sản.

    - Không cần.

    Từ chối người đàn ông cao gầy giới thiệu, hắn bước hướng Lý gia sơn trang.

    Bảng hiệu trước cửa Lý gia sơn trang dường như có chút xám, dường như có đoạn thời gian không quét dọn.

    Hai sư tử đá không có gì oai phong, giống như bị bệnh.

    Lục Nguyên chắp tay sau lưng, đây chính là thế lực dưới tay sư phụ mình, sau này mình phải tiếp tục cai quản nó.

    Thế lực, cái thứ này nên nói sao đây.

    Vốn tính tình lười biếng như mình không muốn quản lý những thế lực này, tựa như mình trốn tránh vị trí chủ Bắc phong vậy.

    Nhưng đó là thế lực sư phụ để lại, vẫn phải nhận lấy sản nghiệp.

    Một là vì đấy là sư phụ để lại, theo lý nên là mình tiếp nhận, nếu bị người khác cướp đi, dù tính mình tiêu dao không câu chấp cũng sẽ tức giân.

    Hai là những thế lực, sản nghiệp mỗi năm sẽ giao lên linh thạch, cuối cùng những linh thạch đó nếu mình cai quản sản nghiệp thì tất cả đều rơi vào tay mình.

    Con người dù sao không phải sống bằng không khí.

    Tu tiên cần ngộ tính, cũng cần tài nguyên.

    Dù là hắn cũng cần tài nguyên đi tu tiên.

    Tuy rằng quản lý một phong có thể đạt được càng nhiều tài nguyên, nhưng quá nhiều sự việc, hắn lười quản lý, hoàn toàn không quản lý thế lực, không cần một chút sản nghiệp cũng là không khả năng.

    Thôi, ở trong đó chọn điểm cân bằng đi, sư phụ để lại thế lực phải quản, sản nghiệp phải tiếp nhận.

    Đây chính là điểm cân bằng của hắn, lấy tâm tính bản thân làm ra điểm cân bằng, chủ Bắc phong là loại việc quá phiền phức xin miễn cho.

    Tất nhiên cho dù có làm chủ Bắc phong thì tài nguyên tuyệt đối nhiều hơn mấy vị Bắc phong lục kiếm tiên khác, nhưng tương đối thời gian để tu hành càng ít.

    Kỳ thức đây là vấn đề chừng mực, lựa chọn ra sao căn cứ tâm tính thói quen của mỗi cá nhân mà định.

    Đây là một lệnh bài to cỡ bàn tay, màu đen, do huyền thiết kỳ lạ chế thành.

    Chinh giữa mặt chính lệnh bài điêu khắc một thanh kiếm cực nhạt, mặt trái là một chữ thiếu.

    Lục Nguyên sớm có lệnh bài này nhưng luôn không phát huy tác dụng gì, giờ mới sử dụng.

    Không chút nghi ngờ, lệnh bài này rất hữu dụng.

    Nhìn thấy khối lệnh bài, Lý gia sơn trang trang chủ Lý Phóng lập tức quỳ xuống.

    - Tham kiến thiếu chủ!

    Lý Phóng là người có râu lớn tuổi ồi nhưng thấy lệnh bài thì ngoan ngoãn quỳ xuống, thân phận chênh lệch rất lớn.

    Người như Lý Phóng nếu chuyển đến Bắc phong, dựa vào quan hệ Lý Nguyên Bạch có thể làm cỡ như trưởng lão bình thường, nhưng là cái loại trưởng lão không có quyền, không thế, bàn về thân phận thì kém Lục Nguyên đệ tử chân truyền rất xa.

    Trưởng lão không quyền không thế hiển nhiên không có ích gì, chẳng bằng đi ra bên ngoài làm chủ một phương vui hơn.

    Lý Phóng được sai ra ngoài thật là vô cùng sung sướng, trong tay có một khoáng sản.

    Khoáng sản này lấy vàng làm chính, ngẫu nhiên xuất hiện chút linh thạch.

    Lý Phóng tại đây sống rất thoải mái, mỗi năm phải nộp lên phần lớn linh thạch, cộng thêm phát chút cho thuộc hạ, lão còn không ít bỏ túi.

    Nhưng ngày sung sướng thế này đã kết thúc vào mấy năm trước.

    Từ khi nghe tin trong Bắc phong cửu đại kiếm tiên Lý Nguyên Bạch sống không lâu, bị Đại Nhật Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch từng bước ép sát thì Lý Phóng sống không dễ chịu nữa.

    Lý Phóng là dựa vào cây to Lý Nguyên Bạch.

    Ở dưới cây hóng mát.

    Nhưng bây giờ cây ngã, người dựa vào cây cũng thảm.

    Mấy năm nay Lý Phóng sống rất khổ.

    Vùng này đều là khoáng sản, đủ kiểu khoáng sản đủ dạng thế lực.

    Ban đầu Lý Phóng dựa vào Lý Nguyên Bạch cây to được đến khoáng sản lớn nhất trong các khoáng sản.

    Nhưng mấy năm nay có một số thế lực mạnh không kém gì lão như là Tôn gia sơn trang có Thanh Thành cửu đại kiếm tiên làm hậu thuẫn, cơ bản coi như minh cướp.

    Một số thế lực sau lưng không mạnh mẽ như thế thì thầm đoạt.

    Minh cướp ám đoạt.

    Đây gần như là bế tắc.

    Lý Phóng đau đầu.

    Vốn là dựa vào cây to hóng mát, bây giờ tường đổ người cũng ngã.

    Thế lực cường thì minh tranh, thế lực s thì ám đoạt làm Lý Phóng rất nhức đầu nhưng hết cách.

    Một mình lão dù mạnh hơn cũng không khả năng chống lại các mặt minh tranh ám đoạt.

    Cơ bản khoáng sản ban đầu bị minh đạot minh cướp nuốt hơn phân nửa.

    Cứ thế khiến mỗi năm giao lên linh thạch thiếu hơn phân nửa, càng đừng nói đến phần của lão, cơ bản không có luôn, mặt linh thạch bị tổn thất to lớn.

    Càng muốn khóc là khu Đông Đạo phủ này còn ai sợ Lý Phóng, đều đang cười nhạo lão.

    Sau lưng Lý Phóng có người nhưng một cửu đại kiếm tiên sắp chết thì có tác dụng gì?

    Không phải Lý Phóng chưa từng cố gắng, trước đó không lâu lão đã xung đột với Tôn gia sơn trang.

    Phải nói Lý Phóng không tầm thường, có thể đặt làm người cia quản một góc bên ngoài thì tất nhiên không đơn giản.

    Lý Phóng thực lực là luyện khí kỳ bát tầng, nhưng bị đối phương mạnh đánh trọng thương.

    Bây giờ là lúc nghênh đón thiếu chủ Lục Nguyên.

    Vết thương của Lý Phóng đã tốt hơn phân nửa, mặt trắng bệch, trên người có rất nhiều vết thương quấn vải.

    Lý Phóng khổ lắm, muốn khóc.

    Ngày thật không cách nào sống.

    Đang khi lão khóc không thể sống nổi nữa thì thiếu chủ đến.

    Bên trên rốt cuộc phái người xuống, nhưng tại sao không phái tứ tôn kiếm khách nổi tiếng dưới tay lão chủ nhân mà là thiếu chủ?

    Dưới tay Thùy Mộ Kiếm Tiên nổi tiếng nhất là tứ tôn kiếm khách, bốn người đó là cao thủ tuyệt đỉnh, tương đối thì tuy thiếu chủ được truyền thừa từ lão chủ nhân nhưng tuổi quá nhỏ, giờ mới mười tám tuổi, tuy là đệ tử chân truyền Bắc phong nhưng chỉ mới mười tám thì có bản lĩnh cỡ nào chứ.

    Hơn nữa luôn nghe nói thiếu chủ vô cùng lười biếng, tuy gần đây nghe nói thiếu chủ mạnh hơn, tuy nhiên hai năm đủ làm nên cái gì?

    Lý Phóng không cho rằng thiếu chủ đến có thể kéo lại tình thế Đông Đạo phủ.

    Lý Phóng muốn khóc mà không được, cho rằng bên trên để thiếu chủ đến là muốn hắn học hỏi kinh nghiệm, nhưng rèn luyện thì đi nơi nào không quá rắc rối ấy, làm gì đưa vào vùng Đông Đạo phủ, khu này đã quá nhiều rắc rối.

    Lý Phóng chỉ có thể ngồi nhìn thảm kịch xảy ra, không biết làm sao.

    Đương nhiên dù sâu trong tâm lão cho rằng Lục Nguyên không có tác dụng gì nhưng thiếu chủ là thiếu chủ, thân phận thiếu chủ cao quá nhiều, mặt ngoài Lý Phóng vẫn phải cung kính.

    ………

    Trà, đặt trên mặt bàn.

    Đây là cực phẩm bích loa xuân, dùng nước nuối Đông Du thanh Tuyền nổi danh gần Đông Đạo phủ ngâm, vị trà thơm ngát, vào miệng thoải mái.

    Nhưng Lục Nguyên không thèm liếc cực phẩm bích loa xuân trên bàn cái nào, giật nắp hồ lô rượu, rót một ngụm rượu.

    Lý Phóng thầm rủa, đúng là phí của trời.

    Uống hớp rượu xong tinh thần tốt lên nhiều, hết cách, mình là tửu quỷ thôi.

    Hắn nói:

    - Ngươi nói thế cục bây giờ là thế này, nay có minh tranh có ám đoạt, chu yếu là mấy thế lực, một là cùng là cường long, cùng là có cửu đại kiếm tiên làm hậu thuẫn Tôn gia sơn trang.

    - Thứ hai là ở địa bàn Đông Đạo phủ gia tộc trăm năm Vương gia.

    - Ba là nghe nói Hoàng gia có quan hệ với nội bộ triều đình Đại Tấn.

    - Bốn là nghe nói môn phái tu tiên trung đẳng ở phía sau chống lưng Tiền gia.

    - Trừ bốn thế lực cơ bản tính minh cướp ra còn có một ít thế lực nhỏ chút, những thế lực nhỏ này dùng thủ đoạn ám đoạt.

    Lục Nguyên cau mày phân tích tình thế Đông Đạo phủ hiện này.

    Tình hình đúng là khiến người nhức đầu, hèn chi sư phụ để hắn đến.

    Có Tôn gia cùng là cường long, có địa đầu xà Vương gia, có Hoàng gia liên thông Đại Tấn vương triều, còn có Tiền gia tu tiên môn phái trung đẳng, bốn thế lực khác nhau.

    Hơi rắc rối.

    Nhưng chỉ là hơi rắc rối mà thôi, nếu hắn đã đến thì tự tin giải quyết được.

    Lục Nguyên trầm ngâm, thỉnh thoảng uống hớp rượu.

    Bình thường hắn không thích nghĩ tình hình quá phức tạp, nhưng giờ nếu đã đối mặt thì phải hoàn mỹ giải quyết.

    Nói đơn giản là rất nhiều tu tiên giả rất cố gắng nhưng không có tài năng bẩm sinh.

    Hắn thì có tài nhưng không có hứng thú.

    Tuy nhiên, sự việc đã buộc hắn dùng ra tài năng của mình thì cứ dùng vậy.

    Kỳ thực vấn đề quan trọng nhất bây giờ là biết thực lực của đối thủ.

    Biết người biết ta mới có thể bách chiến bách thắng.

    Lục Nguyên hỏi thẳng:

    - Những gia tộc, thế lực này, không nói đến quan hệ sau lưng họ, chỉ nói thế lực tại đây có nhân vật từ luyện thể kỳ trở lên không?

    Luyện thể kỳ mạnh hơn luyện khí kỳ nhiều.

    Lý Phóng lắc đầu nói:

    - Sao mà có được?

    Nhân vật luyện thể kỳ dù đặt ở tỉnh cũng là cao thủ cả tỉnh, đâu dễ dàng xuất hiện.

    Kỳ thực trong ngũ đại tiên môn giấu không ít cao thủ luyện thể kỳ, nhưng bên ngoài cao thủ luyện thể kỳ rất thưa thớt, thậm chí là hiếm thấy.

    Dù Đông Đạo phủ không ít khoáng sản nhưng đa số là mỏ vàng hỗn loạn chút mỏ linh, không xem như mỏ linh chân chính, sẽ không có cao thủ luyện thể kỳ.

    Nếu như là thuần mỏ linh thì Đại Tấn hiếm hoi tài nguyên tu tiên sợ rằng tu tiên giả còn mạnh hơn cả luyện thể kỳ sẽ đi thủ hộ.

    Lục Nguyên gật đầu, không có luyện thể kỳ thì yên tâm rồi.

    Bây giờ hắn là đỉnh cao luyện khí đệ bát tầng, cơ bản chỉ cần còn là ở luyện khí kỳ thì hắn giải quyết được.

    Nếu đối phương không có luyện thể kỳ thì chỉ còn lại một việc.

    Giết gà dọa khỉ!

    Giết gà, dọa khỉ.

    Muốn giết gà dọa khỉ đầu tiên phải có thực lực giết gà dọa khỉ đã.

    Gà không dễ giết, khỉ không dễ dọa.

    Trước khi không giết được gà ngược lại bị gà giết thì nguy rồi.

    Lý Phóng không tin tưởng thực lực Lục Nguyên, dù sao thiếu chủ quá trẻ, mười tám tuổi có thể gánh trọng trách gì?

    Cùng lúc đó, Lý Phóng không mong chờ gì tương lai, qua hai, ba năm lão chủ nhân qua đời thì thiếu chủ không thể lên đài, khi đó thế lực này sẽ sụp đổ.

    Bây giờ khổ, tương hai hai, ba năm càng khổ hơn.

    Hai, ba năm sau lão chủ nhân qua đời, không còn sống nổi nữa.

    Lý Phóng càng nghĩ càng thấy đau khổ.

    Lục Nguyên uống từng ngụm rượu.

    Trong khi Lý Phóng bi thương thì Lục Nguyên vô cùng nhàn nhã, chẳng qua là chọn giết con gà nào thôi.

    Tôn gia sơn trang có Thanh Thành cửu đại kiếm tiên làm hậu thuẫn?

    Bản địa xà Vương gia?

    Hoàng gia có quan hệ với nội bộ triều đình Đại Tấn?

    Môn phái tu tiên trung đẳng ở phía sau chống lưng Tiền gia?

    Chọn một thôi.

    Không lẽ mình phải điểm binh điểm đến ai thì là người đó?

    Hắn đang muons chọn một người thì một tu tiên giả nhanh chóng chạy tới nói.

    - Thiếu chủ, trang chủ, mnguy rồi, khoáng sản bắc bộ Tượng Sơn lại đánh rồi!

    Tượng Sơn là tên một khoáng sản thế lực Lý Nguyên Bạch sở hữu trong rất nhiều khoáng sản, tất cả Tượng Sơn đều thuộc quyền sở hữu của ông.

    Nhưng hai năm nay mọi người cảm thấy thế lực Lý Nguyên Bạch dễ khi dễ, hoặc là minh cướp, hoặc là ám đoạt.

    Trước đó không lâu Lý Phóng bị đánh trọng thương, bây giờ quặng mỏ bắc bộ Tượng Sơn đánh lộn, xem ra là muốn cướp quặng mỏ.

    Lý Phóng trầm giọng nói:

    - Là nhà nào ra tay?

    Tu tiên giả nói:

    - Là Tôn gia sơn trang.

    Tôn gia sơn trang chính là Tôn gia sơn trang có Thanh Thành cửu đại kiếm tiên làm hậu thuẫn?

    Khi Lý Phóng cực kỳ đau đầu nghĩ cách đối phó Tôn gia sơn trang thì Lục Nguyên chợt cười.

    Rất tốt, mình đang lo chọng iết con gà nào, nay xem ra là con gà này rồi.

    Con gà này đủ mập, vừa lúc dọa cho khỉ xem.

    ………

    Trong một quặng mỏ bắc bộ Tượng Sơn, đây là quặng mỏ thấp bé.

    Vách quặng mỏ màu vàng nhạt, đào xuống có từng tầng từng tầng kim sa.

    Loại kim sa này trải qua tinh luyện là có thể biến thành hoàng kim.

    Tại tu tiên giới thường dùng tiền nhất là linh thạch.

    Nhưng chỉ cần vàng đủ nhiều thì có thể đổi thành linh thạch.

    Vàng ở trong tu tiên giới không phải không đáng một đồng, chỉ là kém xa giá trị linh thạch.

    Hơn nữa khoáng sản vùng này ngẫu nhiên sẽ đào ra linh thạch, cho nên khoáng sản khu này tiêu thụ rất tốt, có nhiều thế lực cát cứ chỗ này.

    Bây giờ trong quặng mỏ hai bên đang đấu nhau.

    Một bên là tu tiên giả Tôn gia sơn trang, một bên là tu tiên giả Lý gia sơn trang.

    Vô số thanh trường kiếm va chạm nhau, các loại kiếm pháp thi triển trong tay họ.

    Thỉnh thoảng có người bị thương, ngẫu nhiên có người rầm một tiếng ngã xuóng đất, hiển nhiên là trọng thương.

    Chỗ này là địa bàn của Lý gia sơn trang.

    Nhưng hậu thuẫn của Lý gia sơn trang Lý Nguyên Bạch tuổi thọ không còn nhiều, đương nhiên mọi người khi dễ lên đầu.

    Tôn gia sơn trang, có Thanh Thành cửu đại kiếm tiên làm hậu thuẫn, khí thế càng mạnh.

    Trước đó không lâu trang chủ Tôn gia sơn trang là Tôn Thiên mới đánh Lý Phóng Lý gia sơn trang trọng thương, bây giờ thuộc hạ gã kết bà đến cướp quặng mỏ.

    Họ vốn từng bước một tằm ăn mỗi quặng mỏ Tượng Sơn

    Chương 99-100: Lý gia

    Lý gia cũng có tu tiên giả, nhưng mấy năm nay rất nhiều tu tiên giả đã rời khỏi Lý gia, đầu vào người khác.

    Nhân số vốn là thiếu nhiều, cho dù không rời khỏi Lý gia đầu vào thế lực khác thì sĩ khí sẽ giảm thấp.

    Càng đừng nói lần này Tôn gia sơn trang xuất động Tôn gia Thập Tam Ưng.

    Tôn gia Thập Tam Ưng.

    Là mười ba tu tiên giả từ luyện khí tam tầng đến tứ tầng, thực lực rất khá.

    Có Tôn gia Thập Tam Ưng.

    Bên Lý gia tan tác càng là đương nhiên, bên ngã xuống đất cơ bản đều là người Lý gia.

    Đa số bị trọng thương, giờ còn chống chọi chiến đấu không bao nhiêu người.

    Trong Tôn gia Thập Tam Ưng có người nói:

    - Ha ha, người Lý gia sơn trang bây giờ vẫn đang ngoan cố chống lại, thật là không thấy quan tài không đổ lệ.

    - Đúng vậy, ngoan ngoãn giao những khoáng sản cho chúng ta thì tốt rồi.

    Một người khác trong Thập Tam Ưng nói:

    - Chiếm hết khoáng sản Tượng Sơn, mỗi năm chúng ta có thể chia hoa hồng linh thạch sẽ càng nhiều, có thể có ba đến bốn cái.

    - Ha ha ha ha.

    Lúc này chiến cuộc đã hoàn toàn đứng bên người Tôn gia sơn trang.

    Những người Tôn gia sơn trang cười to, nói năng huênh hoang, xem đám người kia là người chết rồi.

    Lúc này, một thanh y thiếu niên tay cầm hồ lô rượu, vẻ mặt bất cần bước ra nói:

    - A, các ngươi chính là người Tôn gia sơn trang?

    Xem ra không tệ, để ta đếm coi, một, hai…mười ba, mười ba người.

    Thanh y thiếu niên lại lười biếng ném hồ lô rượu, hồ lô rượu biến mất, thanh y thiếu niên dùng tay lau rượu dính khóe môi.

    - Đúng rồi, ta tên là Lục Nguyên, các ngươi hãy nhớ kỹ tên này.

    Nói xong câu đó tay thanh y thiếu niên bắn chuôi kiếm, chớp mắt một luồng cuồng phong xẹt qua.

    Khi thanh y thiếu niên lại xuất hiện thì đã đứng sau lưng Tôn gia Thập Tam Ưng.

    Thanh y thiếu niên tay vung, thanh trường kiếm sang như hồ nước chậm rãi đẩy vào vỏ kiếm cổ xưa.

    Lúc này, sau lưng thanh y thiếu niên, Thập Tam Ưng cùng muốn chặn máu tươi, vì cổ tay đôi tay chúng chảy ra hai mươi sáu vệt máu.

    ………

    Không sai, ra tay là Lục Nguyên.

    Quy tắc cũ, cắt gân mạch tay.

    Một khi gân mạch đôi tay bị cắt đứt, trừ phi là cường giả luyện thể kỳ, nếu không lập tức mất sức chiến đấu.

    Đương nhiên đối mặt cái gọi là Thập Tam Ưng chỉ cần một kiếm thôi, không cần dùng kiếm pháp gì nhiều, dùng chỉ là lãng phí.

    Một kiếm!

    Lúc này, trang chủ Lý Phóng Lý gia sơn trang bị hù giật mình.

    Nói đến thì Lý Phóng cũng là cao thủ, có thực lực luyện khí đệ bát tầng, kiếm thuật tạm được.

    Nếu lão không bị trọng thương đối phó với Tôn gia Thập Tam Ưng thì không là chuyện khó, tuy nhiên, Lý Phóng tự nhận là tại đỉnh cao muốn chống lại Tôn gia Thập Tam Ưng thì cũng phải tốn chút sức, đâu như thiếu chủ chỉ cần một kiếm, chỉ dùng một kiếm là phế Tôn gia Thập Tam Ưng, cái này khoa trương quá đi, Lý Phóng thật sự bị chấn kinh.

    Một kiếm!

    Tu tiên giả bên Lý gia dù là ngã trên đất hay còn đứng cũng hoàn toàn kinh sợ.

    Chúng từng đấu với Tôn gia Thập Tam Ưng, đối mặt Tôn gia Thập Tam Ưng thì chúng hoàn toàn yếu thế, cũng biết coi như trang chủ không trọng thương sẽ phải mất ít sức mới đánh ngã Tôn gia Thập Tam Ưng mới được.

    Nhưng bây giờ, thanh y thiếu niên chỉ dùng một chiêu này rốt cuộc là ai?

    Lý Phóng kịp phản ứng lại, nhìn biểu tình đám thuộc hạ, gật gù nói:

    - Vị này là Hoa Sơn Bắc phong phái tới, chính là thiếu chủ.

    Trong thế lực hệ Thùy Mộ Kiếm Tiên chỉ có một thiếu chủ.

    Hoa Sơn Bắc phong đệ lục đệ tử chân truyền Lục Nguyên.

    Lúc này đám tu tiên giả Lý gia muốn khóc.

    Hai năm qua chúng sống vất vả nhường nào, bị minh thế lực khi dẽ, bị ám thế lực ăn hiếp, ngày quá khó sống.

    Nếu không phải họ nhận đại ân cấp trên thì sớm phản sơn trang theo địch rồi.

    May là, rốt cuộc, bên trên sai người xuống giúp đỡ, còn xuất động thiếu chủ.

    Họ có nghe một số tin đồn về thiếu chủ, nhưng đồn chỉ là đồn, mới rồi họ chính mắt thấy thiếu chủ kiếm phế Tôn gia Thập Tam Ưng.

    Thiếu chủ đến, có thiếu chủ lợi hại như vậy thì có lẽ sau này không khổ như hai năm qua nữa.

    Bàn, là bàn dài hoàng lê mộc bình thường.

    Trên bàn dài hoàng lê mộc đặt một thanh hoa chén sứ to.

    Bên trên là cá chạch sao ớt.

    Ớt đỏ thắm khiến người thèm ăn, bên trong cá chạch bị chiên thành màu hoàng kim, bên cạnh đặt ớt, nước tương, gừng tỏi, hành, bát tiên tương, các loại gia vị, chưa ăn vào bụng đã thấy đói, thèm chảy nước miếng, bất giác thấy đói khác.

    Dùng đũa gắp, gắp lên một miếng cá chạch dính đầy ớt bỏ vào miệng, chỉ thấy vị cá chạch và ớt hòa hợp một chỗ, vô cùng ngon.

    Nhắm mắt hưởng thụ.

    Đây là thật là vô cùng hưởng thụ.

    Hưởng thụ mỗi ngày sinh hoạt, hưởng thụ mỗi một mỹ thực, sống như vậy mới là đặc sắc.

    Dễ chịu thật.

    Ăn vài ngụm, uống một hớp rượu nhạt bớt chất cay trong miệng rồi lần thứ hai ăn tiếp.

    Lục Nguyên ăn vui sướng.

    Lý Phóng ở bên cạnh sốt ruột.

    Mới rồi tuy thiếu chủ biểu hiện ra kiếm thuật không tệ, trên cả lão, một kiếm phóng ngã Tôn gia Thập Tam Ưng, sau đó giam chúng lại, nhưng cũng vì vậy chọc giận Tôn gia sơn trang.

    Trang chủ Tôn gia sơn trang, Tôn Thiên Cương không phải nhân vật dễ chọc.

    Trước đó không lâu trong trận tỷ thí là Tôn Thiên Cương đánh Lý Phóng trọng thương.

    Vốn cách nghĩ của Lý Phóng là bây giờ nên tìm cách làm sao đối phó Tôn Thiên Cương mới đúng.

    Kết quả thiếu chủ hay thật, tại đây ngon lành nhấm nháp mỹ thực, vốn không muốn đối phó Tôn Thiên Cương làm sao.

    Lý Phóng sốt ruột, muốn nóng cả đầu.

    Nhưng Lý Phóng có vội vàng hơn thì Lục Nguyên vẫn là không nhanh không chậm.

    Rốt cuộc Lý Phóng vẫn nhịn không được hỏi:

    - Thiếu chủ, ngươi không gấp sao?

    Lão làm trưởng bối, tuy kiếm thuật không tốt bằng vãn bối nhưng có càng nhiều kinh nghiệm, lão cảm thấy có nghĩa vụ nhắc nhở thiếu chủ.

    Lục Nguyên khó hiểu hỏi lại:

    - Gấp cái gì?

    - Tôn Thiên Cương lập tức đến, hắn là đỉnh luyện khí kỳ đệ cửu tầng, nghe nói chỉ kém một bước là vào luyện khí kỳ đệ thập tầng đại viên mãn, pháp lực sâu không lường được.

    Lục Nguyên gật gù nói:

    - À, chỉ là con gà mập chút nào.

    Trước đó ta đã nói giết gà dọa khỉ mà, Tôn gia Thập Tam Ưng không đủ sức nặng làm gà.

    Tôn Thiên Cương là con gà mập.

    Hắn vừa nói xong Lý Phóng xúc động muốn ôm mặt khóc, nửa ngày thiếu chủ kỳ thực đem Tôn Thiên Cương làm gà dọa khỉ.

    Tôn gia sơn trang lấy đâu ra tự tin lớn vậy?

    - Giọng điệu lớn lối thật, lại dám đem ta thành gà giết, để giết gà dọa khỉ.

    Ta muốn nhìn coi ai giết được ai?

    Tiếng cười khẩy truyền từ ngoài cửa, một ông lão gầy gò bước vào.

    Lý Phóng nhìn sang, phát hiện người đến là Tôn Thiên Cương.

    Tôn Thiên Cương đến nhanh thật.

    Vốn Tôn Thiên Cương tính tình nóng nảy, vừa nghe nói thuộc hạ Thập Tam Ưng đều bị người Lý gia bắt liền chạy tới.

    Lý gia bây giờ còn có gì?

    Thế lực Thùy Mộ Kiếm Tiên đều ngã đỏ, còn muốn ngoan cố chống lại phe mình?

    Thật là buồn cười.

    ………

    Tôn Thiên Cương vừa xuất hiện không nương tay, phát động bộ kiếm pháp Loạn Tùng kiếm pháp, mặt ngoài nhìn như đâm loạn khiến người nhìn không rõ bộ kiếm pháp đó công kích, xem như là bộ kiếm pháp không sai.

    Loạn Tùng kiếm pháp vừa ra tay thẳng hướng Lục Nguyên.

    Theo gã nghĩ thì Lục Nguyên chỉ là một vãn bối thôi, tuy được xưng là đệ tử chân truyền cái gì, nhưng chưa đến hai mươi tuổi thì được chân truyền gì chứ?

    Tôn Thiên Cương vừa ra tay không tệ, kiếm pháp bao phu Lục Nguyên, dường như tùy thời sẽ nuốt hắn vào tam xích thanh phong của gã.

    Nhưng Tôn Thiên Cương lập tức phát hiện mình đã sai.

    Lục Nguyên tùy ý một kiếm là có thể chỉ hướng sơ hở của gã, nếu là thế thì thôi, cố tình đấu kiếm tiếp theo không thể khống chế kiếm của mình, chậm rãi động tác cũng bị kiểm soát, dường như động tác gã đều bị trường kiếm của đối phương khống chế vậy.

    Đây là kiếm pháp tà môn gì thế này!

    Chắc chắn là tà thuật!

    Tà thuật!

    Nếu cách nghĩ của Tôn Thiên Cương bị Lục Nguyên biết chắc hắn sẽ rất khinh thường.

    Trường kiếm trong tay, khống chế đối thủ, cái này thành yêu thuật mới là quái.

    Kỳ thực lúc mới bắt đầu trậnch iến Lục Nguyên còn rất mong chờ vào Tôn Thiên Cương.

    Tôn Thiên Cương là người Thanh Thành tiên môn trong ngũ đại tiên môn, Lục Nguyên mong chờ gã sẽ biểu diễn ra mấy bộ kiếm pháp không tệ.

    Dù sao trước đó hắn chưa từng đấu với người Thanh Thành tiên môn, muốn xem người Thanh Thành tiên môn rốt cuộc có thủ đoạn gì.

    Lúc mới đấu hắn tràn ngập mong chờ.

    Kết quả cho đến nay Tôn Thiên Cương không lấy ra kiếm pháp tuyệt vời gì cả, chỉ dùng bộ kiếm pháp không mấy bắt mắt.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Ngươi có biết trong lục đại tuyệt kiếm Thanh Thành tiên môn Khoái Mạn Thập Thất Lộ Ngự Kiếm Thuật không?

    Ngự kiếm thuật và kiếm pháp cách gọi khác nhau nhưng cơ bản là cùng loại, chẳng qua trong giai đoạn không ngự kiếm phi hành thì gọi là kiếm pháp, ngự kiếm nghênh địch thì gọi là ngự kiếm thuật.

    Bình thường Lục Nguyên hay nghe nói đến Khoái Mạn Thập Thất Lộ Ngự Kiếm Thuật, cho nên thuận miệng gọi thành ngự kiếm thuật.

    Tôn Thiên Cương lắc đầu.

    Lục Nguyên lại hỏi:

    - Vậy ngươi có biết trong lục đại tuyệt kiếm Vũ Đả Phi Hoa ngự kiếm thuật không?

    Thanh Thành không chia ngũ phong, lục phong.

    Lục đại tuyệt kiếm của họ cơ bản tương đương với kiếm pháp trấn phong của bất cứ phong nào trong ngũ phong Hoa Sơn Tiên Môn.

    Tôn Thiên Cương lại lắc đầu.

    - Vậy ngươi có biết trong lục đại tuyệt kiếm…

    Tôn Thiên Cương lại lắc đầu.

    …….

    Lục Nguyên hơi buồn rầu, vốn tưởng chứng kiến các loại kiếm pháp Thanh Thành tiên môn, kết quả làm nửa ngày Tôn Thiên Cương chẳng biết kiếm pháp xuất sắc nào cả.

    Đừng nói là Thanh Thành tiên môn lục đại tuyệt kiếm, coi như là kiếm pháp xuất sắc dưới lục đại tuyệt kiếm cũng không biết, bi kịch.

    Kỳ thực bây giờ Tôn Thiên Cương càng muốn khóc hơn.

    Gã vốn đến tìm Lục Nguyên gây chuyện, kết quả hay lắm, không nói đánh không lại hắn, bị Lục Nguyên tùy tiện một kiếm chỉ vào sơ hở, bị trường kiếm Lục Nguyên hại như vậy rất buồn bực rồi còn bị hỏi có biết các loại kiếm pháp thâm ảo không.

    Nói đùa, đừng nói là kiếm pháp đẳng cấp cao như lục đại tuyệt kiếm, cho dù kiếm pháp thâm ảo dưới lục đại tuyệt kiếm cũng không phải tư lịch như gã học được.

    Gã rất muốn học nhưng đúng là học không được, hơn nữa nhìn Lục Nguyên bộ dạng bất mãn, hắn bất mãn cái gì?

    Gã không học được lục đại tuyệt kiếm hay loại nào trong kiếm pháp thâm ảo đều không bất mãn, vậy hắn bất mãn cái gì?

    Tôn Thiên Cương rơi vào cực hạn thống khổ, tìm rắc rối không thành, mình thật là người đầu tiên từ xưa đến nay.

    Tôn Thiên Cương mới cảm thấy mình rất bi kịch thì chợt nghe Lục Nguyên nói:

    - Ai, thôi đi, nếu ngươi không biết kiếm pháp gì thú vị thì không chơi nữa, nên kết thúc chiến đấu thôi.

    Tôn Thiên Cương vẫn cảm thấy mình đang cố gắng chặn kiếm pháp Lục Nguyên, dù hơi vất vả nhưng còn ngăn nổi.

    Kết quả bây giờ nghe thì dường như thanh niên này từ đầu tới giờ chơi với mình, chưa nghiêm túc bao nhiêu.

    Kiếm dài ba thước ba phân, rộng chừng nửa tấc, thân kiếm sáng như uông nước.

    Tay, trắng mà thuôn dài.

    Kiếm rất ổn, tay cũng ổn.

    Lục Nguyên cầm kiếm, kiếm không nhúc nhích.

    Nhưng Tôn Thiên Cương thì không thể ổn định, bởi vì lúc này kiếm đang đặt ở cổ gã, chỉ cần tiến tới chút là sẽ lấy mạng ngay, bảo sao gã bình tĩnh được.

    Con mắt Lý Phóng mở thật to, lão dụi mắt nghi rằng đã nhìn lầm.

    Tôn gia trang chủ Tôn Thiên Cương dù gì cũng là đỉnh luyện khí cửu tầng.

    Sao ở trong tay thiếu chủ thì chịu đòn không nổi, dễ bị đánh bại quá vậy?

    Lý Phóng tát đùi một cái, đâu quá, không phải nằm mơ.

    Tu tiên giả ở cửa nhìn thấy cảnh này cũng khó nén lòng vui vui sướng.

    Gã nhanh chóng lùi ra sau, gã phải nói việc này cho tất cả người Lý gia sơn trang.

    Thiếu chủ đánh bại Tôn gia sơn trang trang chủ Tôn Thiên Cương, tin tốt thế này phải truyền khắp trang, khiến người cả trang cùng biết tin vui.

    - Ngươi nghe nói chưa?

    Thiếu chủ đánh bại Tôn Thiên Cương!

    - Tôn Thiên Cương, ngươi nói là Tôn gia trang chủ ư?

    - Đúng rồi, chính là Tôn gia trang chủ, trước đó không lâu làm bị thương trang chủ chúng ta.

    - Thiếu chủ uy vũ!

    - Xì, chẳng phải mới rồi ngươi nói dù thiếu chủ có đánh bai gì Tôn gia Thập Tam Ưng nhưng không đấu lại Tôn Thiên Cương sao?

    Ngươi còn luôn mồm nói Tôn Thiên Cương là một trong cao thủ tu tiên giả Đông Đạo phủ, không dễ dàng đối phó.

    Một tu tiên giả ở cạnh nhắc lại.

    - Ta có nói sao?

    Thật nói hả?

    Hiển nhiên vị này đang giả ngu.

    -

    Sau này ngày lành của chúng ta rốt cuộc đến.

    - Đúng vậy, hai năm nay, mụ nội nó, không phải để ngươi sống!

    Thế lực các phương đều tới cửa, minh cướp ám đoạt.

    tu tiên giả nói chuyện phát hiện có gió thổi hạt cát vào mắt, dụi dụi, tuyệt đối là gió thổi cát vào.

    - Rốt cuộc khổ tẫn cam lai.

    tu tiên giả Lý gia sơn trang đều chạy đi báo tin vui lớn này.

    Hai năm nay đúng là khó sống, may là giờ thiếu chủ tới rồi, thiếu chủ còn có thực lực tuyệt vời như vậy, mkiếm thuật siêu phàm, khống chế được Tôn Thiên Cương, ngày gian khổ rốt cuộc kết thúc.

    Tuy rằng đám tu tiên giả cũng hiểu, đại thế thì bên Thùy Mộ Kiếm Tiên suy bại rồi, rốt cuộc vẫn là ngã.

    Dù sao thiếu chủ còn quá trẻ, không khả năng tự lực chống đỡ tòa nhà phe Thùy Mộ Kiếm Tiên.

    Nhưng có thể tạm thời cho mọi người sống tốt tại Đông Đạo phủ cũng không tệ.

    Chuyện ngày mai đợi mai tính.

    Hôm nay có rượu hôm nay say.

    ………

    Đây là một gian mật thất trong Lý gia sơn trang.

    Đánh đen mờ ám lấp lóe.

    Trong ánh đèn mờ chiếu cảnh tượng mật thất.

    Tôn Thiên Cương và Tôn gia Thập Tam Ưng, tổng cộng mười bốn người bị hàn thiết liên khóa, muốn nhúc nhích cũng khó.

    Bên kia đứng Lý Phóng, Lục Nguyên thì ngồi chễm chệ.

    Lục Nguyên cũng rất thổn thức, không thể không nói, cắt gân mạch người ta riết quen tay, mới rồi khống chế được Tôn Thiên Cương không cẩn thận một kiếm cắt gân tay gã.

    Tay chuyển, Dưỡng Ngô kiếm quay về vỏ.

    Hắn nói:

    - Được rồi, có thể bắt đầu,

    Vừa nghe là tính sổ hậu sự thì Tôn Thiên Cương đánh rùng mình, nói:

    - Ngươi không thể giết ta, sau lưng ta có Thanh Thành cửu đại kiếm tiên Thanh Âm Kiếm Tiên Tôn Thanh Nghi, ngươi giết ta sẽ khiến hai vị kiếm tiên đại chiến!

    Lục Nguyên cười cười, nâng tay lấy ra hồ lô rượu, nhẹ gỡ nắp hồ lô rượu, nói:

    - Sao có thể dễ dàng nói chém chém giết giết?

    Thật không hài hòa.

    Ngũ đại tiên môn chúng ta đều là môn phái tiên đạo, cùng là đối phó yêu ma dưới đất nên đồng khí liên chi mới đúng, sao ta giết ngươi được.
     
    Hoa Sơn Tiên Môn Full
    Hoa Sơn Tiên Môn 2


    Hoa Sơn Tiên Môn

    Tác giả: Mạt Lăng Biệt Tuyết

    Nhóm dịch: Black - Vipvandan

    Làm ebook: tinhlinh2

    Nguồn: Bàn Long Hội.

    Chương 101-102: Tôn Thiên Cương

    Nghe Lục Nguyên nói vậy, Tôn Thiên Cương sống lưng thẳng lên, ha ha, xem ra người này vẫn sợ thế lực sau lưng mình.

    Lục Nguyên đùa hồ lô rượu trong tay, nói:

    - Trên đầu ta có sư phụ, thế lực sau lưng ngươi đều là cửu đại kiếm tiên, nếu đánh giết thì chẳng phải là khiến yêu ma dưới đất được lợi.

    Cùng là ngũ đại tiên môn phải đoàn kết yêu thương.

    Sống lưng Tôn Thiên Cương càng thẳng, bây giờ gã cảm thấy Lục Nguyên sẽ cung kính đưa gã ra cửa.

    Lục Nguyên tiếp tục nói:

    - Đúng rồi, giữa ngũ đại tiên môn chắc có Tông Lão Hội?

    Tông Lão Hội đó chuyên môn phán xử các loại tranh chấp ngũ đại tiên môn.

    Ta nghĩ, lấy thân phận sư phụ của ta đưa chuyện lên Tông Lão Hội chắc không phải việc gì khó.

    Để ta nghĩ thử xem, các ngươi đến khoáng sản của chúng ta làm loạn, sau đó ngươi trực tiếp xông vào Lý gia sơn trang giết ta, hai việc này nếu đưa lên Tông Lão Hội thì ngươi sẽ có hậu quả gì?

    Để ta nghĩ xem.

    Tôn Thiên Cương thế mới phát hiện là lạ.

    Nếu thuộc hạ của gã đi cướp quặng mỏ của họ, sau đó gã xông vào Lý gia sơn trang đòi chém giết, mấy chuyện đó bị đưa lên Tông Lão Hội thì sợ rằng Thanh Âm Kiếm Tiên Tôn Thanh Nghi trên đầu gã cũng không giữ được, gã chỉ có một con đường chết.

    Lục Nguyên cười nói:

    - Bây giờ là bắt được nhân chứng vật chứng à.

    Tôn Thiên Cương chợt nhớ ra:

    - A, ta và Thập Tam Ưng đều bị ngươi bắt ở bên ngoài, các ngươi chỉ bắt người chúng ta thì lấy đâu ra chứng cứ?

    Tôn Thiên Cương không uổng là kinh nghiệm sóng gió lâu năm, lập tức bắt được lỗ hổng của Lục Nguyên.

    Có sơ hở này thì có thể cãi trong Tông Lão Hội rồi.

    Lục Nguyên cười, cười rất vui, lắc lư một khối đá đen viết chữ ‘thiết’ trong tay, nói:

    - Đúng rồi, cái này tên là nam châm, chắc ngươi sẽ không nhận biết chứ?

    Mới rồi trong quặng mỏ ta đều dùng từ kính thuật.

    Từ kính thuật là trong mười pháp thuật thông dụng tại tu tiên giới, chắc ngươi nên biết chứ?

    Tại tu tiên giới có mười pháp thuậtthường dùng nhất.

    Mười pháp thuật này không phải nói uy lực rất lớn mà rất thường dùng.

    Ví dụ thiên lý truyền âm thuật là đứng cao nhất, loại pháp thuật này có thể đem thanh âm truyền vào tai người chỉ định.

    Người có pháp thuật cao có thể truyền âm ngàn dặm.

    Từ kính thuật ở trong đó xếp hạng hàng đầu.

    Pháp thuật từ kính thuật là dùng nam châm thi triển.

    Sau khi thi triển có thể ghi lại một đoạn hình ảnh thời gian ngắn.

    Lục Nguyên ghi lại hết hình ảnh trong quặng mỏ, đây chính là thu hoạch nhân chứng vật chứng, không thiếu thứ nào.

    Lục Nguyên thu hoạch nhân chứng vật chứng, nếu đưa lên Tông Lão Hội thì gã tiêu đời rồi.

    Dù sao Tông Lão Hội có quy định, ngũ đại tiên môn phải đồng khí liên chi mà không là đấu đến đấu đi.

    Ngươi muốn đấu cũng được, đừng bị người bắt nhân chứng vật chứng, mọi người bình thường không ai ngu đến bị nắm nhân và chứng, chỉ là lần này Tôn Thiên Cương bị lọt bẫy nặng.

    Tôn Thiên Cương thế mới phát hiện mình sai rồi, sai rất nhiều.

    Vốn cho rằng Hoa Sơn Bắc phong dù phái ra thiếu chủ phe Thùy Mộ Kiếm Tiên nhưng vị này chỉ mới mười tám tuổi, có thể lợi hại đến đâu?

    Kết quả giờ mới biết, vị thiếu chủ này chẳng những kiếm thuật lợi hại cực điểm còn gian manh như vậy, bất giác tính toán gã vào bẫy.

    Sao mà có tiểu hồ ly như vậy?

    So với nhân vật lười biếng trong tin đồn hoàn toàn không giống.

    Tôn Thiên Cương biết, mình thua thật rồi.

    Trong mật thất, trên mặt Lục Nguyên treo nụ cười thản nhiên.

    Đúng vậy, rất bình thản.

    Tất cả đều nằm trong tay hắn.

    Mặt Tôn Thiên Cương nổi lên nhiều loại biểu tình, cuối cùng gã cúi đầu nói:

    - Ta chịu thua.

    Ba chữ kia như cây băng.

    Đúng vậy.

    Gã chỉ đành nhận thua.

    Loại chuyện này nếu đưa lên Tông Lão Hội vậy chẳng những mất mặt Thanh Âm Kiếm Tiên Tôn Thanh Nghi, còn phải bồi thường nhiều tổn thất, không bằng tại đây dứt khoát chịu thua.

    Gã vừa nói ra ba chữ ta chịu thua khiến Lý Phóng mừng như điên.

    Lý Phóng toét miệng cười, suýt chút cười ra tiếng.

    Tôn Thiên Cương ngươi cũng có lúc chịu thua sao.

    Mấy năm nay Tôn Thiên Cương luôn đè đầu lão, trước đó không lâu gã còn đánh lão trọng thương, vốn tưởng không biết năm nào mới báo thù được.

    Kết quả bây giờ Tôn Thiên Cương tự nói ra ba chữ ‘ta chịu thua’, sao không khiến Lý Phóng vui sướng cho được.

    Lý Phóng biết thiếu chủ đối phó xong Tôn gia Thập Tam Ưng, bắt chúng đến Lý gia sơn trang xong không vội ra tay mà ở đó ăn nguyên nhân là vì chờ Tôn Thiên Cương mắc câu.

    Tôn Thiên Cương xâm nhập Lý gia sơn trang đòi chém giết cho gã thêm một tội danh.

    Thiếu chủ, thật lợi hại!

    Lục Nguyên gật đầu nói:

    - Tốt lắm, như vậy chúng ta có thể tính toán sổ sách.

    - Đầu tiên tính đến là giao ra tất cả khoáng sản các ngươi bá chiếm Tượng Sơn.

    Trước kia còn chưa có chứng cứ ngươi có thể nói xạo là chúng ta nhường cho, giờ đã có chứng cứ thật sự.

    Lục Nguyên nói:

    Tôn Thiên Cương tất nhiên đồng ý, hết cách, không thể không đồng ý.

    - Thứ hai, lần này chiếm đoạt quặng mỏ nhân viên chúng ta tổn thất rất nghiêm trọng, ví dụ như có nhiều người bị thương, trong nam châm ghi chép rõ ràng, chắc ngươi không quên chứ?

    Lục Nguyên nói:

    - Chắc nên cho bọn họ phí bồi thường chứ?

    Không nhiều, bị thương ngã xuống đất mỗi người mười linh thạch đi.

    Không ngã xuống đất nhưng bị thương một người ba linh thạch.

    Đây không phải số lượng nhỏ, nếu thật lấy ra sợ rằng trên dưới một trăm hạ phẩm linh thạch.

    Cố tình không có cách nào, nếu đưa lên Tông Lão Hội thì trừng phạt nhẹ hơn chút nhưng sẽ mất mặt Thanh Âm Kiếm Tiên Tôn Thanh Nghi, thế thì không chỉ là giá này.

    Kết quả Tôn Thiên Cương chỉ đành gật đầu tiếp.

    Tôn Thiên Cương thế mới phát hiện mình rất thảm, nếu nói bị thương thì gã và thuộc hạ Thập Tam Ưng bị cắt gân tay mới nặng hơn, đám người gã cũng bị thương sao không ai bồi thường đi?

    Nhưng biết làm sao giờ?

    - Thứ ba, ta ra tay một lần có chút mỏi, nên có phí ra tay đi?

    Nếu không có phí ra tay thì ta không cẩn thận cắt đứt gân hai chân ngươi chắc cũng là trong phạm vi bình thường.

    Không sai, đây chính là uy hiếp.

    Nếu nói hai điều trước còn hợp lý thì cái cuối hoàn toàn không hợp.

    Nhưng bây giờ Lục Nguyên trần trụi uy hiếp, ngươi không phục thì cắt gân chân.

    - Còn thứ bốn, ngươi xâm nhập Lý gia sơn trang chúng ta đánh nát nhiều đồ vật, tất nhiên cũng phải bồi thường.

    Để ta tính coi, tổn thất lớn, ít nhất phải đền năm mươi linh thạch.

    Cái này là xạo, gã đánh nát đồ vật không đáng cả một linh thạch, giờ hắn lại nói phải đền năm mươi linh thạch.

    Quá xạo sự.

    Kết quả hai bên cãi cọ.

    Nhưng bên cãi Lục Nguyên chễm chệ ngồi, có thời gian cãi.

    Bên kia đôi tay còn đang chảy máu ròng ròng, càng cãi càng kiệt sức.

    ………….

    Đến cuối cùng Tôn Thiên Cương bị nhiễu vòng vòng, dù sao cuối cùng thống kê gã phát hiện thiếu Lục Nguyên hai trăm tám mươi linh thạch.

    Ông trời ơi, gã ở trong này kinh doanh vài chục năm cũng không có nhiều linh thạch đến vậy, chắc chắn cuối cùng phải lấy từ linh thạch giao lên trên ra bổ khuyết.

    Nhưng hết cách, Lục Nguyên quá tinh ranh.

    Chuyện này nếu đưa lên Tông Lão Hội sẽ phải đền hơn một trăm linh thạch cộng thêm mặt mũi Thanh Âm Kiếm Tiên mất hết.

    Nếu bây giờ bồi thường, mặt Thanh Âm Kiếm Tiên còn đó, nhưng thêm hơn một trăm linh thạch.

    Vừa lúc là phạm vi lớn nhất Tôn Thiên Cương chấp nhận được.

    Lục Nguyên tinh ranh ở chỗ tính chính xác phạm vi lớn nhất Tôn Thiên Cương chấp nhận được, trực tiếp bắt đến lợi ích lớn nhất.

    ………..

    Khi người bên Tôn gia đem hai trăm tám mươi Lạc Thiên tửu gia đến cửa thì Lục Nguyên mới vung tay cho Tôn Thiên Cương cùng thuộc hạ Thập Tam Ưng rời đi.

    Gân mạch đôi tay họ bị cắt, chắc trong đoạn thời gian dài không thể ra tay, ít nhất mấy tháng sẽ như phế nhân, nếu không có linh dược thì sẽ phế càng lâu.

    Lý gia sơn trang trên dưới vui mừng ngất trời.

    ai năm qua sống mà như mười năm, hai mươi năm, không có việc vui như vậy, đi đánh nhau trọng thương có mười linh thạch bồi dưỡng, bị thương nhẹ có ba linh thạch bổ.

    Một linh thạch đã rất quý giá, một năm nay họ chỉ được có hai linh thạch thôi, cho dù thu nhập thêm thì tối đa là một, hai cái.

    Cơ bản người bị thương nhẹ lần này được linh thạch một năm, người bị thương nặng nhận linh thạch tới vài năm, bị thương quá đáng giá.

    Còn tình hình hai năm qua đó là bị thương được phát thuốc chữa đã không sai.

    Đây chính là hai năm thê lương của Lý gia sơn trang.

    May là bây giờ thiếu chủ đến, thiếu chủ vừa đến liền ra tay áp đảo Tôn Thiên Cương, khiến gã bình thường bá đạo thế mà ngoan ngoãn đào ra linh thạch, còn bồi thường nhiều đến thế, vẫn nên đi theo thiếu chủ mới có cơm ăn.

    - Thiếu chủ uy vũ!

    - Thiếu chủ vạn tuế!

    Từng thanh âm vang vọng trong mỗi góc Lý gia sơn trang.

    Lục Nguyên đang ngồi trong phòng mình, nghe bên ngoài vang tiếng thiếu chủ vạn tuế thì buồn cười.

    Lần này vốn hắn có thể giết Tôn Thiên Cương, nhưng nghĩ đến thân thể sư phụ ngày càng kém, giờ để ông đấu với Thanh Âm Kiếm Tiên Tôn Thanh Nghi thì rất khó thắng, không nên gây phiền cho sư phụ.

    Thế là hắn dùng quy tắc ngũ đại tiên môn, Tông Lão Hội chơi một chiêu.

    Chính mình dùng là quy tắc ngũ đại tiên môn, Tông Lão Hội,

    Sau này họ chơi trở về cũng chỉ có thể trong vòng quy tắc.

    Tông Lão Hội không phải dễ chọc.

    Ai trước phạm quy Tông Lão Hội thì ai trước xui xẻo.

    Tay nhẹ đụng tu la túi lấy ra một hạ phẩm linh thạch.

    Hạ phẩm linh thạch này bán trong suốt, không phải hình cầu hoàn mỹ, lần này hắn cũng kiếm lời, trừ bỏ một trăm linh thạch an ủi thuộc hạ ra hắn được một trăm tám mươi linh thạch.

    Đây là từ mười tám năm làm đệ tử chân truyền hắn được món thu nhận lớn nhất.

    Kiếm lời!

    Lục Nguyên đung đưa hạ phẩm linh thạch, có ngũ đại tiên môn có quy tắc của ngũ đại tiên môn, Tông Lão Hội có quy định của Tông Lão Hội, hắn lợi dụng quy tắc trò chơi đùa một phen, kiếm lời to.

    Thêm vào lần trước năm mươi hạ phẩm linh thạch bán pháp khí thủy hệ Song Xà Bình chưa dùng, bây giờ hắn có tổng cộng hai trăm ba mươi hạ phẩm linh thạch.

    Mình có số tài sản không nhỏ nhỉ, tiếc là bây giờ mình bị kẹt đỉnh cao bát tầng tế kinh vi mạch, không phải lý do không đủ nguyên khí thiên địa mà kém một đột phá, đột phá này dựa vào pháp lực tích lũy rất khó phá nổi.

    Đương niên nếu có thể đột phá tới luyện khí kỳ cửu tầng đại chu thiên thì mình sẽ tăng vọt rất lớn.

    - Thời gian gần đây đi ra ngoài rất có mặt mũi ha?

    - Đúng thế, vốn mọi người đềucho rằng chúng ta xong đời, ai cũng khi dễ lên đầu chúng ta, giờ thiếu chủ đến, mọi thứ đều khác đi.

    - Ha, bây giờ ai không biết Tôn gia sơn trang trang chủ Tôn Thiên Cương bị thiếu chủ chúng ta đánh bại?

    - Quá sức đúng!

    Hai, ba năm nay không có mặt mũi như vậy.

    tu tiên giả Lý gia sơn trang tụm năm tụm ba xì xào.

    Gần đây họ ra ngoài cảm nhận hoàn toàn khác với trước kia, phía trước ai nấy xem thường, thế lực phương nào đều có thể đè ép, giờ thì thẳng sống lưng, ánh mắt ai đều khác đi.

    - Dạo này mấy người phản ra sơn trang muốn trở về, họ ở bên ngoài sống không tốt lắm, nghe nói thiếu chủ đến thì muốn quay về sơn trang.

    - Hừ, để chúng mới là lạ.

    Lúc sơn trang khốn khó nhất rời khỏi sơn trang, đầu vào thế lực khác, bây giờ ở bên ngoài không làm ăn được gì thì muốn trở về, thật cho rằng sơn trang là thu đồng nát chắc?

    Một tu tiên giả khác gật đầu, đối với câu này rất tán đồng.

    Lý gia sơn trang âm trầm nặng nề mấy ngày nay tràn ngập sức sống.

    Dưới tay thiếu chủ làm việc có động lực hơn.

    Lúc này Lục Nguyên ở trong phòng đang chắp tay suy tư.

    Trong tay mình có hai trăm ba mươi hạ phẩm linh thạch, nhiều hạ phẩm linh thạch nên chơi sang một lần dùng trăm cái đi.

    ít nhất đối với mình những hạ phẩm linh thạch đều bỏ vào tu la túi, nhưng bây giờ mình không phải nhờ vào tích lũy pháp lực đột phá cửa này.

    Đại chu thiên, cái gì là đại chu thiên?

    Toàn thân thông thuận, pháp lực di chuyển tất cả kinh mạch, tuần hoàn đi chính là đại chu thiên.

    Bây giờ kinh mạch toàn thân mình tràn đầy pháp lực, nhưng kinh mạch không thể hóa thành tuần hoàn, không thể khiến pháp lực thuận lợi di chuyển khắp người, cho nên chưa đến luyện khí kỳ đệ cửu tầng đại chu thiên.

    Những kinh mạch này như từng con sông nhỏ, pháp lực tựa nước chảy trong đó.

    Nhưng giữa các sông có chướng ngại.

    Nếu có thể xông mở các chướng ngại này là có thể đến đại chu thiên.

    Luyện kiếm, có thể xem ý thiên địa mà luyện thành kiếm thuật,

    Vậy luyện tâm pháp có thể xem ý thiên địa mà luyện thành tâm pháp không?

    Còn nhớ lúc trước mình từng đọc một quyển sách cổ, ghi một câu đệ nhị đại tổ sư nói: cao trướng cao lùi, thần sương vãn lộ, mạc bất ẩn hàm thiên địa chí lý, sở vị ngoại sư tạo hóa, trung đắc tâm nguyên, dĩ nhân vi sư, dĩ thư vi sư, hựu chẩm ma cập đắc thượng dĩ thiên địa vi sư.

    Vân Long tâm pháp, Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm của đệ nhị đại tổ sư không phải người xưa để lại mà là lão lấy thiên địa làm sư sáng lập ra tâm pháp, kiếm pháp.

    Nghe nói thực lực của đệ nhị đại tổ sư Bắc phong vượt qua cả Thông Hiểu Chân Nhân sáng phái Hoa Sơn, không phải không có lý do.

    Mình ngộ ra Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm không vì luyện rập khuôn theo, cứ làm theo khuôn thì luyện một trăm năm cũng khó ngộ ra kiếm ý.

    Ở trong Cuồng Phong Liễu Lâm xem cuồng phong cuốn rừng liễu, nhìn sóng mây biển mây, coi như mặt nào đó lấy thiên địa làm sư, mới mau như vậy hiểu ra kiếm ý.

    Không cố chấp kiếm pháp, tâm pháp, chắc là có thể quan sát thiên địa vạn vật biến hóa mà hiểu ra tâm pháp.

    Đi dạo vòng vòng thôi.

    Có lẽ trong thiên địa vạn vật biến hóa là sẽ hiểu ra tiến bộ tâm pháp tầng này.

    ………

    Lục Nguyên tùy tiện đi ra Lý gia sơn trang.

    Tùy ý bước đi.

    Lúc này hắn đi tới một cây cầu, dưới cầu nước sông chảy cuồn cuộn.

    Nước sông chảy cuồn cuộn, bất cứ cát đá, bất cứ trở ngại nào trong nước sông cuồn cuộn sẽ bị gột rửa sạch sẽ, bị đẩy đến đáy, đẩy đến không biết bao xa.

    Nước sông chỉ cần đủ xiết, đủ hùng hồn là có thể đạp ngã tất cả chướng ngại vật trước mặt mình.

    Bây giờ nếu mình có thể khiến vân hệ tâm pháp tạm thời thêm vào đặc điểm thủy hệ, như nước xiết, vậy thì muốn đột phá các cửa tới đại chu thiên không phải chuyện quá khó.

    Lục Nguyên cứ thế đứng nhìn dưới cầu nước sông chảy cuồn cuộn.

    Nước sông cuộn trào, thế dào dạt, ngẫu nhiên có hiểm địa bắn lên bọt trawgs xóa, như là thân nhậnl ãng phi, nhất hoằng toái ngọc.

    ……….

    Mây, nước.

    Làm sao trong vân hệ tâm pháp tăng thêm đặc tính nước xiết?

    Chương 103-104: Thác chính là kiếm

    Lục Nguyên ngẫm nghĩ, đột nhiên vỗ trán.

    Chẳng phải trong Vân Long tâm pháp có đoạn: ‘Vu sơn hành vân thương hải hóa thủy…’

    Đoạn này ghi trong Vân Long tâm pháp, lúc đó mình nghĩ thật lâu mà không nghĩ thông đặc điểm này, giờ xem như hiểu rồi.

    Lập tức ngồi xếp bằng trên kiều, bắt đầu vận Vân Long tâm pháp.

    Chỉ là vận chuyển Vân Long tâm pháp khác hẳn với bình thường, lần này pháp lực vân hệ trong người dường như nảy sinh chút biến đổi.

    Vận hành thật lâu sau, đằng sau lưng Lục Nguyên tập hợp chút vân khí nhàn nhạt, những vân khí này ngưng tụ thành hình quái thú kỳ dị.

    Quái thú giống con cá, miệng rất rộng, đuôi thật to, như quyển vĩ long đầu.

    Nếu lúc này cửu đại tri danh kiếm tiên ở đây thì sẽ lập tức phát hiện Lục Nguyên đang lĩnh ngộ Vân Long Thập Biến đệ nhất biến Ly Vẫn Biến.

    Ở sau lưng ngưng tụ thành quyển vĩ long đầu chính là Ly Vẫn Biến trong long sinh cửu tử.

    Kỳ thực lúc này Lục Nguyên đã phát hiện Vân Long tâm pháp biến đổi.

    Vân Long tâm pháp lại xưng là Vân Long Thập Biến tâm pháp, trước kia sư phụ đã giảng dạy rồi, là chuyện sau Bắc phong đại tái.

    Long có chín tử, là Bị Hí, Ly Vẫn, Bồ Lao, Bệ Ngạn, Thao Thiết, Bát Phúc, Nhai Tí, Toan Nghê, Tiêu Đồ,L tức là long sinh cửu tử.

    Đệ nhị đại tổ sư Bắc phong thật là một học giả thiên tài, bản thân lão luyện vân hệ tâm pháp bình thường, sau đó phát hiện chỗ thiếu của vân hệ tâm pháp, ví dụ lực bùng phát yếu vân vân.

    Lão thử thay đổi bộ tâm pháp, qua vô số lần sửa chữa, rốt cuộc biến thành Vân Long Thập Biến.

    Vân Long Thập Biến cửu biến trước đối ứng là chín tử của long sinh cửu tử.

    Mỗi một biến đều tìm ra một loại thiếu hụt của vân hệ tâm pháp, thay đổi khuyết điểm đó.

    Một khi luyện Vân Long cửu biến, pháp lực của ngươi sẽ không có bất cứ khuyết điểm nào nữa.

    Cuối cùng, một khi ngưng luyện thành Vân Long cửu biến thì có thể đem cửu biến trước hợp làm một, hóa thành chân chính chung cực đệ thập biến Vân Long biến.

    Nếu có thể luyện thành đệ thập biến Vân Long thì vô địch Đại Tấn quốc, thực lực vượt cả tổ sư sang phái Hoa Sơn Tiên Môn Thông Hiểu Chân Nhân không phải chuyện gì khó khăn.

    Nhưng muốn luyện thành Vân Long đệ thập biến gian nan biết bao.

    Có thể nói hơn bốn ngàn năm nay, không một ai luyện được Vân Long đệ thập biến nữa.

    Chủ Bắc phong hiện nay, Nguyên Nguyên Thượng Nhân chẳng qua luyện đến Vân Long đệ lục biến mà thôi, không cách nào luyện tiếp được.

    Lục Nguyên tuổi này đã luyện thành trong Vân Long Thập Biến nhất biến Ly Vẫn biến, đích thực là rất tài.

    Đúng rồi, quên giải thích Vân Long Thập Biến nhất biến Ly Vẫn biến.

    Ly Vẫn, một trong long sinh cửu tử có thể phun sóng giáng mưa, nổ sấm đốt lửa.

    Ly Vẫn biến là phát hiện vân hệ tâm pháp khi xông quan thì vân hệ không đủ dày đặc, khiến vân hệ tâm pháp vào lúc thích hợp có thể chuyển biến thành thủy hệ tâm pháp như nước xiết dâng lên.

    Có thể nói, Vân Long Thập Biến tâm pháp là tâm pháp cao nhất tu tiên giới, một khi luyện thành Vân Long cửu biến sẽ không có bất cứ khuyết điểm gì, toàn là chỗ mạnh.

    Loại tâm pháp đỉnh cấp trong đỉnh cấp, nếu cứng rắn nói khuyết điểm thì chỉ có một, đó là luyện thành không dễ.

    Hoặc nên nói muốn luyện thành Vân Long cửu biến đều quá gian nan, càng đừng nói Vân Long đệ thập biến Vân Long biến, đệ thập biến này so với bất cứ biến nào trước đều phải khó khăn rất nhiều.

    Thành đệ thập biến Vân Long biến thì vô địch Đại Tấn!

    Vân Long Thập Biến tâm pháp vốn chính là bộ tâm pháp đỉnh trong đỉnh cấp vô cùng ảo diệu, vô số biến hóa.

    Nước chảy cuồn cuộn, cầu đá lặng yên.

    Đêm dâng sâu, ráng chiều tung bay như không cam lòng biến mất.

    Trẻ con trăn châu dắt con trâu già chậm rãi đi qua, hưởng thu ánh hoàng hôn cuối cùng trong trời đất.

    Đứa trẻ dắt trâu về nhà, quạ đen bay về sào, bờ sông đô đằng như cũ, cầu đá như cũ, nước sông như cũ.

    Thanh y thiếu niên ngồi ngay ngắn trong nước sông.

    Nước sông cuồn cuộn chảy nhanh qua hai bên người thanh y thiếu niên.

    Tuy nước chảy xiết nhưng không sâu.

    Sau lưng thanh y thiếu niên có một quái thú trắng, quái thú mồm rộng đuôi to, quyển vĩ long đầu.

    Quái thú trắng không ngừng nuốt hơi nước xung quanh vào người, nếu nhìn gần chút sẽ thấy quái thú trắng như mây ngưng tụ thành.

    Lục Nguyên thở ra hơi dài, phun ra ngụm khói trắng.

    Giờ xem như mình luyện thành Vân Long Thập Biến đệ nhất biến Ly Vẫn biến.

    Luyện Ly Vẫn biến xong pháp lực có thể tạm thời hóa thành nước xiết, có được năng lực pháp lực thủy hệ.

    Luyện pháp lực vân hệ có thể luyện ra đặc điểm pháp lực thủy hệ, Vân Long Thập Biến tâm pháp đúng là không đơn giản.

    Bây giờ chắc nên tiếp tục luyện công.

    Có được Vân Long Thập Biến đệ nhất biến, muốn đột phá cảnh giới sẽ đơn giản chút.

    Vận dụng Vân Long Thập Biến đệ nhất biến Ly Vẫn Biến, pháp lực lập tức biến thành như pháp lực thủy hệ điên cuồng vọt hướng mỗi chốt chặn.

    Lục Nguyên phát hiện một khi vận Vân Long Thập Biến đệ nhất biến Ly Vẫn Biến thì tốc độ tiêu hao pháp lực sẽ biến nhanh, xem ra đặc tính vân hệ tâm pháp miên miên mật mật hậu kình vô cùng tạm thời yếu đi.

    Xông lên.

    pháp lực như nước xiết tuôn hướng chốt chặn thứ nhất.

    …………

    *Bùm bùm bùm bùm bùm bùm*

    Trong người như nổ một chuỗi thanh âm, tạc khiến thân thể Lục Nguyên thỉnh thoảng run rẩy.

    Lục Nguyên bất giác mỉm cười, chốt chặn trong người đều bị bay, lúc này pháp lực đã chảy thành một thể.

    Đại chu thiên.

    Đây chính là luyện khí kỳ đệ cửu tầng đại chu thiên.

    Mình rốt cuộc đến luyện khí kỳ đệ cửu tầng đại chu thiên, thật sự không dễ dàng.

    Tuy mới rồi phá quan khiến mình đầu đầy mồ hôi, tiêu hao nhiều pháp lực nhưng giờ pháp lực xuyên suốt toàn thân, tất cả kinh mạch thông, cảm giác vui sướng khó hình dung khiến tinh thần phấn chấn.

    Hắn đứng lên, nâng tay lấy ra hồ lô rượu hớp một ngụm lớn.

    Nhân sinh đắc ý tu tẫn hoan, mạc sử kim tôn không đối nguyệt.

    Bây giờ là lúc đắc ý.

    Sao không đối với bầu trời chậm rãi dâng lên vầng trăng khuyết uống vui vẻ.

    Rượu vào họng mát lành vô ngần.

    Sướng!

    Dễ chịu.

    Uống sảng khoái, uống đến mơ màng, hắn không cẩn thận bùm một tiếng ngã vào nước sông, bắn lên bọt nước trắng xóa.

    Hắn vội vàng đứng lên, nhưng mới một nửa thì thất thần.

    Hai bên là nước sông chảy qua, như từng thanh kiếm.

    Nước chảy như kiếm.

    Trước đây mình từng đứng dưới thác nước hai tháng luyện kiếm, thác nước không phải như kiếm sao.

    Nước chảy là kiếm, thác nước cũng là kiếm.

    Hoặc là mình có thể mượn cơ hội ngộ ra kiếm ý gì.

    Hắn bất giác quan sát nước sông cuồn cuộn chảy qua bên người.

    Nước sông.

    Cuồn cuộn chưa từng ngừng, rào rạt tuôn ra.

    Hắn chẳng những là mắt nhìn nước sông, thân thể trầm trong sông nước mỗi một tấc da cũng cảm giác nước chảy.

    Càng cảm giác càng ngây ngẩn, cuối cùng dần rơi vào trạng thái không minh.

    Trong trạng thái không minh dường như không nghĩ gì cả lại dường như nghĩ đến mọi thứ.

    Đầuóc ở giữa nghĩ và không nghĩ, cũng ở giữa ngộ và không ngộ.

    Lục Nguyên bất giác rút ra Dưỡng Ngô kiếm, bắt đầu ở trong nước chảy múa.

    Có thể nói chỉ cần Lục Nguyên có thể dựa vào nước chảy sáng chế ra một bộ kiếm chiêu tuyệt diệu thì đã chân chính lĩnh ngộ thủy kiếm ý.

    Lúc này bên bờ có tiếng bước chân, tuy rằng tiếng chân kia không lọt vào trai Lục Nguyên, hắn đang ở trạng thái không minh.

    Bây giờ hắn ở trạng thái không minh trừ phi có người công kích, nếu không sẽ chẳng tỉnh lại, chỉ có chờ hắn suy nghĩ gần xong mới tỉnh táo.

    Bên bờ đứng một ông lão để râu tuổi già nua.

    Lý Phóng thấy thiếu chủ vẫn không xuất hiện, muốn dọc theo đường thiếu chủ đi xem coi hắn đi đâu.

    Hiện nay Đông Đạo phủ không bình tĩnh, thiếu chủ kiếm áp Tôn Thiên Cương khiến rất nhiều thế lực đưa mắt đến thiếu chủ, Lý Phóng hơi lo âu nên theo tới.

    Lão đi tới bờ sông thì phát hiện thiếu chủ đang đứng ở giữa sống, phối kiếm Dưỡng Ngô kiếm tùy thân ra khỏi vỏ, đang hư ảo đâm thứ gì.

    Lý Phóng tiếp tục xem, phát hiện thiếu chủ dường như đang múa kiếm chiêu rồi lại không giống kiếm chiêu, hình như đang không ngừng sửa chữa.

    Đây là có ý gì?

    Lão sớm biết thiếu chủ kiếm thuật tinh tuyệt, giờ thiếu chủ đang làm gì?

    Kiếm thuật thiếu chủ cho dù tệ đến đâu cũng không kém đến tình trạng đó đây.

    Lý Phóng đột nhiên giật mình, không lẽ là sáng tạo kiếm thuật!?

    Không đúng, muốn sáng tạo kiếm thuật cần phải cỡ cấp tông sư mới làm được.

    Kiếm thuật thiếu chủ dù tinh diệu đến mấy, không lẽ tới cấp tông sư rồi?

    Lý Phóng gần như không thể tin, nhưng bây giờ điều thiếu chủ đang làm đích thực là sáng tạo kiếm chiêu, còn đang không ngừng chỉnh sửa.

    …………

    Đôi mắt Lục Nguyên hồi phục trong sáng.

    Lại thất bại.

    Lúc tại Bắc phong đã muốn lĩnh ngộ vũ kiếm ý mà thất bại, lần này luyện thành Vân Long Thập Biến đệ nhất biến Ly Vẫn Biến muốn lĩnh ngộ thủy kiếm ý, kết quả vẫn thất bại, đáng tiếc.

    Nhưng từ đó có thể thấy ra kiếm ý khó lĩnh ngộ cỡ nào, dưới tình huống như thế mà còn thất bại.

    Lần đầu tiên hắn có thể lĩnh ngộ phong kiếm ý, vân kiếm ý coi như may mắn, hơn mười năm luyện bộ kiếm pháp cộng thêm may mắn lĩnh ngộ, bây giờ muốn lĩnh ngộ kiếm ý khác thì không dễ dàng như thế.

    Nhưng thất bại thì cứ thất bại.

    Hắn lại hớp một ngụm rượu.

    Kiếm ý vốn là không dễ dàng lĩnh ngộ.

    Ngộ được thì là ngộ.

    Ngộ không được thì tạm thời bỏ.

    Cái gọi là được thì ta may mắn, không được là số mệnh.

    Nếu quả để ý, ngộ không thông một kiếm ý liền chán nản nửa ngày vậy người đó quá yếu đuối.

    Nếu không không thông một kiếm ý mà cứ điên cuồng ngộ, tiếp tục như thế thì cũng có khả năng ngộ kiếm ý nhưng khả năng điên tẩu hỏa nhập ma càng lớn hơn.

    Hắn nâng tay Dưỡng Ngô kiếm vào vỏ, y phục đã ướt đẫm, dùng pháp lực hong khô.

    Hắn đi đến bờ sông thì pháp lực hong đồ khô ráo rồi, chượt phát hiện Lý Phóng đứng tại bờ sông.

    Hắn tùy ý giơ tay nói:

    - A, ngươi cũng ở à.

    Lý Phóng vô cùng kinh ngạc hỏi:

    - Thiếu chủ, mới rồi ngươi đang sáng tạo kiếm chiêu?

    - Xem như đi.

    Lục Nguyên gật đầu, lúc đó nếu mình có thể sáng tạo ra một bộ thủy hệ kiếm pháp thì coi như lĩnh ngộ được thủy kiếm ý nên nói thế cũng đúng.

    - Nhưng thất bại rồi.

    Lý Phóng vô cùng kinh ngạc, tuy thiếu chủ nói lúc sáng tạo kiếm chiêu đã thất bại, nhưng có hteer sáng tạo kiếm chiêu thì đã là biểu hiện gần với tông sư kiếm đạo.

    Lý Phóng khâm phục thiếu chủ sát đất.

    Lục Nguyên để tâm mấy suy nghĩ nhỏ nhặt đó, xem trăng trên cao, nói:

    - Tốt rồi, trở về đi.

    Thanh y thiếu niên cất bước đi dưới ánh trăng.

    Trăng treo cao, ánh trăng như nước.

    Nhẹ nhàng rắc trên người thiếu niên.

    Khóe môi thiếu niên nhếch nụ cười.

    Dưỡng Ngô kiếm khiêng trên vai.

    Đường lát đá ở dưới chân.

    Thanh y thiếu niên vác Dưỡng Ngô kiếm đi trên đường lát đá.

    Rốt cuộc một góc Lý gia sơn trang xuất hiện ở ngã rẽ rừng cây trước mặt.

    Lý gia sơn trang cũng bị ánh trăng bạc bao bọc.

    Ánh trăng không nơi nà không ở.

    Gió nhè nhẹ thổi.

    Gió động, trúc động, ảnh động.

    Đều ở trong ánh trăng nhè nhẹ lắc lư.

    Kéo theo một cơn gió nhẹ loạn ảnh.

    Trong lúc trăng treo cao thì Lục Nguyên trở về Lý gia sơn trang, đã khuya, bình thường lúc này sơn trang im lặng, trừ người sơn trang tuần đêm ra, sơn trang rơi vào ngủ say, không náo nhiệt bằng ban ngày.

    Chợt một tu tiên giả bước nhanh tới nói:

    - Tham kiến thiếu chủ.

    Lục Nguyên phất tay, hỏi:

    - Đứng lên đi, nói, có chuyện gì?

    - Là như vậy.

    Tu tiên giả đó gật đầu đáp:

    - Tối hôm nay nhận hơn mười phong thư.

    - A?

    Lấy đến xem thử.

    Lục Nguyên từ tay tu tiên giả nhận lấy thư, bóc ra xem từng cái, đọc xong mặt hiện nụ cười nhạt.

    Mười mấy phong thư, người viết lấy thư bốn người chủ yếu, là Tôn Thiên Cương có Thanh Thành làm hậu thuẫn, bàn chiếm chỗ này ngàn năm thế gia Vương gia gia chủ Vương Hoành Đồ.

    Có quan hệ với hoàng tộc Đại Tấn Hoàng gia gia chủ Hoàng Phong Ba.

    Có tu tiên môn phái trung hình đứng sau Tiền gia gia chủ.

    Thư khác đều là từ thế lực lớn nhỏ trong Đông Đạo phủ.

    Những lá thư này đủ loại ngôn ngữ, kiểu dáng khác nhau.

    Nhưng kỳ thực mục đích chỉ có một, là dò xét giới hạn của hắn.

    Thực ra lúc Lục Nguyên mới đến thì thế lực lớn nhỏ Đông Đạo phủ không ai để ý cả.

    Thiếu chủ đến thì sao?

    Thiếu chủ này là đệ tử chân truyền Hoa Sơn Bắc phong thì sao chứ?

    Dù gì hắn còn quá trẻ tuổi.

    Tuổi nhỏ vậy dù là đệ tử chân truyền thì thực lực không tốt lắm, quan trọng hơn là tuổi nhỏ kinh nghiệm kém, chơi không lại người có kinh nghiệm nhiều.

    Nói ngắn gọn là khi Lục Nguyên mới đến, tất cả người trong cuộc đều cho rằng hắn quá non.

    Thực lực non, kinh nghiệm cũng non.

    Kết quả mọi người phát hiện đã nhìn làm.

    Một đệ tử chân truyền mười tám tuổi đem Tôn Thiên Cương kinh nghiệm tám mươi tuổi đánh gục, chịu thua.

    Chẳng những thực lực đủ, mặt thủ đoạn cũng cáo.

    Đùa giỡn, loại chuyện nhảm này mà cũng có sao?

    Cho nên họ rất tò mò, Lục Nguyên rốt cuộc có bộ dạng gì?

    Một người tuổi trẻ như vậy đã đánh bại Tôn Thiên Cương kinh nghiệm lâu năm, quả là không đơn giản.

    Đương nhiên họ nhiều ít đã cướp quặng mỏ của Thùy Mộ Kiếm Tiên, muốn họ đem đồ vào bụng phun ra là cực kỳ khó khăn.

    Họ bàn với nhau, gửi thư một lần, thế lực mười phương cùng gửi thư, trong đó ẩn chứa cảnh cáo.

    Lục Nguyên ngươi xem như là quá giang long, đến Đông Đạo phủ phải ngoan ngoãn cúi đầu, huống chi ngươi chỉ là một người tuổi trẻ không bao nhiêu kinh nghiệm.

    Không sai, đây là lần thử, thử giới hạn của Lục Nguyên, thử thái độ của hắn.

    Hơn mười phương thế lực liên hợp, Lục Nguyên phải kiêng dè một hai.

    Trong thư nhắc đến nhiều nhất là gác lại vấn đề, cùng cùng khai phát.

    Nói đơn giản là các phương thế lực trước kia chiếm quặng mỏ phe Thùy Mộ Kiếm Tiên ngươi, những tranh chấp này đều có thể gác lại, mọi người cùng cùng khai phát, mđây chính là thăm dò giới hạn của hắn.

    Lục Nguyên cười cười, thú vị.

    Đúng là vô cùng thú vị.

    Lục Nguyên nói với Lý Phóng đứng sau lưng.

    - Lý Phóng, ngươi hồi âm giúp ta, cứ viết thế này, tất cả chiếm cứ quặng mỏ Tượng Sơn vô điều kiện trả về, đúng rồi, còn phải bồi thường.

    Mỗi cái chiếm quặng mỏ đều phải đưa ra bồi thường, không có điều kiện gì để bàn.

    Nói đùa hả?

    Những người đó còn muốn thử giới hạn của mình?

    Chiếm quặng mỏ mà còn muốn gác lại vấn đề, cùng khai phát, nói đùa gì vậy?

    Làm sao có chuyện tốt như vậy!

    Chương 105: Vọng pháp thuật (thượng)

    Họ muốn thử giới hạn của mình, vậy mình sẽ cứng rắn hồi âm cho họ xem.

    Lý Phóng gật đầu, lập tức múa bút thành văn.

    Sướng thật, đó, lão chưa từng cứng rắn hồi ấm thủ lĩnh thế lực khác như vậy, sinh tồn trong nhiều thế lực gian khổ biết bao, giờ rốt cuộc viết đã tay, trong thư hồi âm cứng răn.

    Tu tiên giả đứng cạnh cũng thầm sung sướng.

    Thiếu chủ chính là thiếu chủ, tình thế vốn đối mặt các thế lực đâu cứng rắn như vậy được, chỉ có đi theo thiếu chủ mới cứng rắn đến thế, theo thiếu chủ có thịt ăn a.

    Vị tu tiên giả này lần trước bị thương nhẹ, được ba linh thạch, kiếm được món hời nhỏ, trong lòng rất ùng bái Lục Nguyên.

    Bây giờ tăng sâu thêm sự tôn sùng.

    ………

    Bóng trúc theo gió lay.

    Lục Nguyên ở hậu viên yên tĩnh ngồi.

    Không biết tại sao muốn luyện kiếm.

    Dưỡng Ngô kiếm rút ra khỏi vỏ, yên tĩnh nhìn thanh Dưỡng Ngô kiếm ba thước ba tấc.

    Thân Dưỡng Ngô kiếm dường như phản chiếu ánh trăng.

    Thôi, luyện kiếm đi.

    Vẫn là luyện kiếm chiêu cũ Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    ‘Vân Ý Miên Miên’, ‘Đại Phong Trọng Trọng’, ‘Vân Triền Kiếm Nhiễu’, ‘Đại Phong Khởi Hề’…

    ‘Vân Trọng Trọng Phong cấp cấp’, ‘Phong Quá Giang Sơn Bất Lưu Ngân’, ‘Vân Tỏa Thâm Sơn Phong Bất Quát’…

    Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, từng chiêu thi triển ra.

    Lục Nguyên tùy ý thi triển kiếm chiêu, không niệm không tưởng, đầu óc trống rỗng, không phải ngộ đạo cũng không muốn ngộ cái gì.

    Bây giờ trăng treo trên cao, hắn chỉ là muốn dưới ánh trăng tùy ý thi triển Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm mà thôi.

    Từng chiêu từng thức kiếm chiêu ở trong tay ánh chiếu ánh trăng trên trời, kiếm quang sáng trong.

    Bây giờ chỉ đơn thuần thưởng thức trường kiếm trong tay, trường kiếm múa ra kiếm chiêu mà thôi.

    Bộ kiếm pháp như vậy thi triển ra cực kỳ mỹ lệ.

    Kiếm, vô cùng linh hoạt trong tay, đã biến thành một phần thân thể.

    Thì ra bất giác mình đã thích Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm như vậy, kiếm chiêu khắc sâu vào xương cốt, trôi chảy thành huyết dịch mình. ‘Phong Bình Vân Tịch’, đây là chiêu cuối cùng trong Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, theo kiếm chiêu này thi triển ra, Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm đã xong.

    Dưỡng Ngô kiếm chậm rãi trở vào bao, thu vào vỏ kiếm cổ xưa.

    Theo Dưỡng Ngô kiếm trở vào bao, Lục Nguyên bất giác nhớ sư phụ.

    Thân thể sư phụ chắc kém hơn rồi, tuy bình thường hắn luôn là bộ dáng lãng tử say rượu, không để gì vào lòng, nhưng đến đêm trăng vắng lặng, tay múa Dưỡng Ngô kiếm sư phụ tặng thì sẽ nhớ đến ông.

    Thôi, thôi, tất cả suy nghĩ đều hóa thành ngụm rượu.

    Gỡ nắp hồ lô rượu ra, uống ngụm rượu vào bụng.

    Đây là sáng sớm đầy sương.

    Mặt trời còn chưa mọc, giọt sương từ lá cây rơi xuống mặt đất thành đường cong tự nhiên.

    *Bóc* giọt sương vỡ hóa thành từng hạt châu.

    Trong bụi cỏ, trong rừng cây, vô cùng tĩnh lặng.

    Cho dù ở sáng sớm thì đêm tĩnh lặng không hoàn toàn tán đi.

    Túc điểu còn đang vỗ cánh, hiển nhiên vừa mới dậy, đám sâu còn đang lười biếng nằm trong hốc, có chút chui ra ngoài hốc cây tìm đồ ăn.

    Con cóp đang ở địa bàn của nó chưa tỉnh lại.

    Lục Nguyên dụi mắt, đầu óc không tỉnh táo.

    Quá sớm.

    Bình thường đã quen ngủ nướng, dậy sớm thế này không quen chút nào.

    Ừng ực hớp ngụm rượu, thế này mới tỉnh táo chút.

    Đối với tửu quỷ, rượu chẳng những khiến người say, cũng làm người tỉnh.

    Đầu óc tỉnh táo, hắn nhìn Lý Phóng vội vàng đến nói là có chuyện bẩm báo.

    Hắn nói:

    - Có gì thì cứ nói đi.

    Lý Phóng mở miệng:

    - Thiếu chủ xin đi theo ta.

    Theo Lý Phóng dẫn đường tới chỗ vọng tháp cao nhấ Lý gia sơn trang.

    Đứng trên vọng tháp nhìn xuống dưới, chỉ thấy ngoài mấy chục vạn dặm có một đội hơn trăm người, phỏng đoán chừng hai trăm người đang đi tới Lý gia sơn trang.

    Những người đó bước chân rất nhanh, không chậm hơn tuấn mã, hiển nhiên là tu tiên giả.

    Một hơi đến hai trăm tu tiên giả, trong Đông Đạo phủ tuyệt đối không ai làm được như vậy, trừ phi là thế lực các nơi liên hợp.

    Lý Phóng tay động, đằng trước xuất hiện hai mặt thủy kính, hai mặt thủy kính một gồ một lõm khiến tình hình phía xa biến cực kỳ rõ ràng.

    Đây là vọng pháp thuật.

    Mười pháp thuật tu tiên giới thường dùng có thiên lý truyền âm, có từ kính thuật, có thủy kính thuật, cũng có vọng pháp thuật.

    vọng pháp thuật có thể khiến cảnh vật phía xa biến rõ ràng, xem như là pháp thuật thực dụng.

    Nhìn vọng pháp thuật thủy kính diện, chỉ thấy đội ngũ khoảng hai trăm người có bốn người dẫn đầu.

    Nhưng Tôn Thiên Cương khí thế không bao nhiêu, ba người kia thì hừng hực khí thế.

    Lý Phóng chỉ vào mấy người này, nói:

    - Lão già chính giữa vóc dáng cao to râu trắng là tại Đông Đạo phủ cát cứ ngàn năm thế gia Vương gia gia chủ Vương Hoành Đồ, nổi danh địa đầu xà, dù là cường long chốn nào đến đây đều phải chừa mặt mũi cho lão.

    - Người bên trái tràn đầy quý khí, mặc áo tím, người đàn ông trung niên mặc quan bào chính là Hoàng gia gia chủ có quan hệ với Đại Tấn hoàng tộc Hoàng Phong Ba.

    - Người bên trái là ông lão mặt âm trầm, co ro khúm rúm, nhưng đừng coi thường vị này, đây là có trung đẳng tu tiên môn phái làm hậu thuẫn Tiền gia gia chủ Tiền Lãnh.

    - Một số người khác đứng hàng đầu đều là thủ lĩnh thế lực khác.

    - Theo sau là thuộc hạ của họ.

    Lý Phóng nói:

    - Đông Đạo phủ nhiều người như vậy đều hướng đến Lý gia sơn trang chúng ta.

    Lục Nguyên ngẫm nghĩ sơ đã biết là tại sao.

    Hôm qua thủ lĩnh các thế lực đều gửi thư đi, trong thư nội dung nhảm nhí, cái gì tạm thời gác lại tranh luận, cùng nhau khai phát các quặng mỏ Tượng Sơn, đấy chẳng phải là vớ vẩn ư?

    Đương nhiên mục đích đám người gửi thư là để xem giới hạn của hắn, thăm dò hắn.

    Kết quả hắn hồi âm cứng rắn cực kỳ.

    Chẳn những muốn họ trả lại quặng mỏ đã chiếm đoạt còn phải họ bồi thường tổn thất.

    Kết quả đám người này nóng nảy.

    Các quặng mỏ họ đã ăn vào miệng rồi kêu họ phun nói dễ hơn làm, nhưng chắc cũng nghĩ tới hắn đã thắng Tôn Thiên Cương, họ không tin tưởng một chọi một thắng được hắn.

    Cho nên thế lực mười phương hợp thành liên minh, muốn hiếp bức hắn đi vào khuôn khổ, ngoan ngoãn chấp nhận việc quặng mỏ Tượng Sơn.

    Họ văn không được thì dùng võ.

    Tất nhiên họ tuyệt đối không dám giết hắn.

    Cái giá giết một đệ tử chân truyền, họ tuyệt đối trả không nổi.

    Nhưng chỉ cần thắng hắn vậy có thể buộc hắn đồng ý hàng loạt điều kiện.

    Nếu khiến họ thành công thì hắn mất mặt, sư phụ cũng không còn mặt mũi.

    Nhưng họ nghĩ quá tốt đẹp rồi.

    Lý Phóng nói:

    - Thiếu chủ, làm sao đây.

    đối phương có gần hai trăm tu tiên giả, chúng ta nên đối phó làm sao?

    Nếu không thì chúng ta trước trốn đi?

    - Trốn?

    Đùa gì vậy.

    Lục Nguyên cười nói:

    - Ta vốn chỉ muốn giết gà dọa khỉ, nhưng đám khỉ này gan quá to, giết gà mà dọa không được, xem ra chỉ có thể cho chúng biết mùi.

    Lục Nguyên cười đặc biệt tiêu dao, nụ cười rất đẹp.

    Lý Phóng cảm thấy nên nhắc nhở Lục Nguyên, lão nói:

    - Nhưng đối phương có hai trăm tu tiên giả.

    Lục Nguyên xua tay, bộ dạng tự tin nói:

    - Hai trăm thì hai trăm, không có gì, hai trăm con khỉ mà thôi.

    Lý Phóng rơi lệ đầy mặt.

    Thiếu chủ tự tin qua, đối mặt hai trăm tu tiên giả trong mắt hắn thành hai trăm con khỉ.

    Nhưng làm sao thắng được đây, giờ phe mình chỉ có mười mấy tu tiên giả mà đối thủ đến hai trăm tên, đánh sao cũng là bên mình thua.

    Chương 106: Vọng pháp thuật (hạ)

    Lát sau liên minh hơn mười thế lực Đông Đạo phủ đến bên ngoài Lý gia sơn trang.

    Hoàng gia gia chủ Hoàng Phong Ba cười nhạt nói:

    - Hậu bối họ Lục đó có lẽ có chút bản lĩnh, nhưng chút bản lĩnh đó đã muốn cứng đến thì đúng là buồn cười.

    - Đúng vậy, tuy thừa nhận hắn thắng Tôn Thiên Cương thì có chút bản lĩnh, dựa vào đó đã muốn cưỡng chế chúng ta, không mắc cười chút nào.

    - Quá đúng.

    Vốn chúng ta viết thư cho hắn nói muốn gác lại vấn đề những quặng mỏ rốt cuộc là của ai, cùng nhau khai phát, kết quả cho mặt hắn không nhặt, trực tiếp nói phải chúng ta trả lại quặng mỏ, còn muốn bồi thường tổn thất, đúng là tức cười.

    Vương gia gia chủ Vương Hoành Đồ hừ lạnh nói.

    - Hôm nay phải khiến thắng nhãi đó nhìn sự lợi hại của chúng ta!

    Nghe nội dung họ lao nhao, Lục Nguyên cười nhạt.

    Đúng là quá buồn cười, nguyên khoáng sản Tượng Sơn đều là địa bàn phe hắn, bị chúng chiếm, chúng chiếm rồi còn muốn nói bởi vì nguyên nhân lịch sử nên gác lại tranh luận, cùng khai phát, nói thế chẳng phải là vớ vẩn à?

    Lại còn ở bên cạnh trộm nói không tính cái gì.

    Bây giờ rõ ràng đến trước sơn trang, đúng là tìm cái chết.

    Mệt chúng có mặt nói ra lý do như vậy.

    Con người vô sỉ không sai, nhưng vô sỉ cũng có mức độ thôi.

    Lúc này coi như là Lục Nguyên tính tình khá tốt cũng bùng nổ sát khí.

    ………

    Trong tiếng kêu gào của đám người, sương mù dần mỏng đi, tiếp theo cửa lớn Lý gia sơn trang bị đẩy ra.

    *Két--*

    Đằng sau cửa gỗ đỏ nặng nề xuất hiện một thanh y thiếu niên, thanh y thiếu niên tay cầm bình rượu, ngồi trên ghế, lười biếng nhìn gần hai trăm tu tiên giả mười phương thế lực.

    Hai trăm chọi một.

    Gần hai trăm tu tiên giả đối với một tu tiên giả thanh y thiếu niên.

    Gần hai trăm tu tiên giả tràn ngập sát khí đứng, thanh y thiếu niên lười nhác ngồi.

    Thanh y thiếu niên lưng cõng hai thanh trường kiếm, tay cầm hồ lô rượu, hớp ngụm rượu, trước ánh nhìn chăm chú của hai trăm đôi mắt, thanh y thiếu niên bình tĩnh lạ thường..

    Thanh y thiếu niên không phải ba đầu sáu tay, xem ra chỉ là thiếu niên bình thường, trẻ như vậy sao có thể kiếm áp Tôn Thiên Cương được?

    Rất nhiều người trong thế lực liên minh thầm nghĩ.

    Vương gia gia chủ Vương Hoành Đồ trong thế lực liên minh trầm giọng nói:

    - Ngươi chính là Hoa Sơn Bắc phong đệ tử chân truyền Lục Nguyên chứ gì?

    Đúng là tuổi trẻ tài cao, nhưng vấn đề khoáng sản Tượng Sơn bởi vì đủ loại lịch sử hình thành…

    Gã còn định nói tràng giang đại hải nhưng Lục Nguyên hừ lạnh nói.

    - Ít nói nhảm đi, đều kết thành thế lực liên minh kéo đến Lý gia sơn trang, hãy dựa vào kiếm nói chuyện!

    Giết gà không dọa được khỉ.

    Vậy thì giết luôn khỉ.

    Tranh, không cần nữa, có tranh thêm chỉ tốn nước miếng.

    Vương Hoành Đồ vốn còn định tranh luận như hắn đã nói vậy thì lập tức cười Lục Nguyêạnh.

    Gã nói:

    - Tốt thôi, để chúng ta xem coi sức nặng Hoa Sơn Bắc phong đệ tử chân truyền.

    Đúng rồi, còn đám người Lý Phóng, các ngươi cũng ra đi.

    Chúng ta là gần hai trăm tu tiên giả, các ngươi chỉ chừng mười tu tiên giả, đừng nói chúng ta ỷ đông hiếp yếu.

    Lý Phóng và tu tiên giả Lý gia sơn trang đều nhảy ra, thấy đối phương có nhiều tu tiên giả thì họ hơi run nhưng giờ không thể lùi một bước.

    Nếu lại lùi thì Lý gia sơn trang xem như đóng cửa, hơn nữa có thiếu chủ chống, thiếu chủ thân phận cao nhất đứng ở trước nhất thì họ còn có lý do nào để lùi?

    Nhưng lúc này Lục Nguyên lại xua tay nói:

    - Các ngươi tránh ra, không cần.

    - Đối phó gần hai trăm tu tiên giả thôi, một mình ta đủ rồi.

    Lục Nguyên thản nhiên nói.

    Một câu thốt ra dẫn đến vô cùng rung động.

    Vị Lục thiếu chủ này thật quá kiêu căng.

    Gần hai trăm tu tiên giả đứng đây, trong đó có như Vương Hoành Đồ, Hoàng gia gia chủ Hoàng Phong Ba là luyện khí kỳ thập tầng, hắn lại nói một mình hắn đủ rồi, cái này cần tự tin cỡ nào mới kiêu ngọa như vậy được?

    Vốn đám tu tiên giả nhốn xáo vì câu này mà chớp mắt yên lặn.g

    *Bóc*

    Sương sớm từ lá cây trượt xuống rơi xuống mặt đất, hóa thành vô số bọt nước làm ướt cỏ xanh bên cạnh.

    *Ực*

    Giờ phút này, chỉ có tiếng thanh y thiếu niên uống rượu.

    Cây tre trên cao chậm rãi rơi xuống vài lá trúc xanh, rơi trên y phục của thanh y thiếu niên.

    Trong Lý gia sơn trang trồng rất nhiều trúc xanh, cây trúc dài mà nhỏ, vỏ bóng loáng, sắc hơi sậm.

    Lá trúc xanh xanh nhẹ nhàng rơi xuống.

    Rơi trên y phục thanh y thiếu niên.

    Thanh y thiếu niên mặt treo nụ cười bất cần đời, tay động, quăng hồ lô rượu vào trong tu la túi, cùng lúc đó, tay đặt trên chuôi Dưỡng Ngô kiếm.

    Hắn nói:

    - Được rồi, các ngươi muốn từng tên lên hay là một đám xông lên?

    Dù là một tên hay một đám lên ta đều không sao cả.

    Nếu nói mới rồi mọi người còn chưa nghe rõ thế thì bây giờ những người có mặt tia nghe rõ ràng.

    Thanh y thiếu niên thật sự muốn khiêu chiến hai trăm tu tiên giả có mặt.

    Đây chính là hai trăm tu tiên giả!

    Lúc này Vương gia gia chủ Vương Hoành Đồ, Hoàng gia gia chủ Hoàng Phong Ba, Tiền gia gia chủ Tiền Lãnh đều suy tư.

    Tôn Thiên Cương đã bị Lục Nguyên đánh tơi bời, không còn chút khí thế, nay tất nhiên toàn là ba người ra quyết định.

    Ba người liếc nhau, rốt cuộc có quyết định.

    Để thuộc hạ thử một lần bản lĩnh thanh y thiếu niên, ít nhất tiêu hao pháp lực của hắn.

    Ba người giơ tay lên, đám thuộc hạ lập tức xông ra ngoài.

    Mấy chục tu tiên giả cầm trường kiếm vọt hướng Lục Nguyên, đủ kiểu đủ loại kiếm pháp triển khai, hoặc ba hoặc năm tấn công Lục Nguyên.

    Đám tu tiên giả huấn luyện nghiêm chỉnh, không hề hỗn loạn bao vây, tầng tầng lớp lớp bao bọc hắn vào trong.

    Khóe môi Lục Nguyên cong lên, nếu nói đám tu tiên giả lấy luyện khí nhị tầng, tam tầng, tứ tầng làm chính mà có thể kiềm chế được mình mới là quái.

    Tay xẹt qua, Dưỡng Ngô kiếm thân sáng ngời ra khỏi vỏ.

    Dưỡng Ngô kiếm vừa ra khỏi vỏ thì kiếm chiêu tinh diệu thi triển.

    Cuồng Phong Quá Cảnh là chiêu bắt đầu, chiêu thức bắt đầu lập tức dấy lên cuồng phong.

    Pháp lực vân hệ của Lục Nguyên chưa bao giờ nổi tiếng bá đạo, nhưng bản thân hắn là luyện khí kỳ cửu tầng, muốn đối phó đám luyện khí kỳ nhị tầng, tam tầng, tứ tầng coi như là ngũ tầng thì cách biệt quá xa, pháp lực có thể tính là bá đạo.

    Một chiêu Cuồng Phong Quá Cảnh đánh loạn tất cả sắp đặt của tu tiên giả.

    Như vậy thì tiết tấu bị khống chế trong tay hắn.

    Không chút chần chờ, trường kiếm xuất thủ.

    Mới rồi Cuồng Phong Quá Cảnh khiến tu tiên giả loạn cả lên.

    Vốn đám tu tiên giả tu vi kiếm pháp không tốt lắm, giờ rối loạn thì càng tiêu.

    Lục Nguyên tùy ý đâm một kiếm chỉ vào sơ hở mấy tu tiên giả, đám người này không tránh được, chắn không nổi.

    Dưới trường kiếm của Lục Nguyên, từng tên từng tên tu tiên giả ngã xuống, ngẫu nhiên có luyện khí lục tầng tu tiên giả ra tay cũng không chống lại Lục Nguyên nổi.

    Lục Nguyên bước chân không ngừng chuyển, di động qua đâu thì trường kiếm đâm tới đó, có người ngã xuống.

    ……..

    Trên mặt đất nằm đầy người.

    Lục Nguyên đã cất Dưỡng Ngô kiếm vào vỏ.

    Cái này…

    Này không phải đùa chứ?

    Tốt xuất cũng là mấy chục tu tiên giả, đa số là luyện khí nhị tầng, tam tầng, tứ tầng, kết quả dưới tay Lục Nguyên không có sức đấu một chiêu, không ngừng tan tác, không ngừng ngã xuống, dù không chết nhưng đều bị cắt đứt gân tay, đánh mất sức chiến đấu.

    Chương 107+108: Kiếm phá vạn pháp

    Ba người Vương Hoành Đồ, Hoàng Phong Ba, Tiền Lãnh biến sắc mặt, coi như chúng đã thấy qua nhiều sóng to, lần này phái mấy chục tu tiên giả thuộc hạ xuất kích là tính như vầy, thứ nhất, khiến chúng thử bản lĩnh Lục Nguyên, xem coi kiếm pháp của hắn rốt cuộc tới đâu, thứ hai là cố gắng tiêu hao chút pháp lực của hắn.

    Kết quả đám thuộc hạ không chặn nổi một chiêu, chỉ có thể thấy ra kiếm thuật Lục Nguyên rất cao, còn cao diệu ở đâu, khuyết điểm chỗ nào thì thử không ra.

    Mục tiêu thứ hai, muốn tiêu hao pháp lực của Lục Nguyên, nhưng giờ nhìn hắn đứng đó bộ dáng cực kỳ nhàn nhã, đâu giống bị tiêu hao pháp lực,

    Tóm lại ba người phái mấy chục thuộc hạ, kết quả đám thuộc hạ không phát huy chút tác dụng.

    Không đúng, cũng có phát huy tác dụng.

    Từ mặt nào đó làm nổi bật thực lực mạnh mẽ của Lục Nguyên, đả kích sĩ khí bên ta, đây tuyệt đối là phản tác dụng.

    Vương Hoành Đồ, Hoàng Phong Ba, Tiền Lãnh, ba vị gia chủ đều thấy họ bi kịch, sai thuộc hạ ra ngoài không có tác dụng gì ngược lại đả kích sĩ khí phe mình.

    ………

    Toàn trường yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở nặng nề cùng với một tiếng trường kiếm trở vào vỏ.

    Dưỡng Ngô kiếm quay về vỏ, Lục Nguyên hơi lắc đầu nói:

    - Những thuộc hạ thực lực không tốt thì đừng lấy ra, căn bản không có tác dụng gì với ta cả.

    Bây giờ ba ngươi lên cho rồi.

    Nói đến mức này, ba người Vương Hoành Đồ, Hoàng Phong Ba, Tiền Lãnh không lên cũng không được.

    Tiền Lãnh đứng dậy, nói:

    - Ta trước thử bản lĩnh hắn xem.

    Tiền Lãnh đến trước mặt Lục Nguyên ba trượng, ngón tay liên tục bấm pháp quyết.

    ‘Bạo Vũ Tiễn’.

    Chớp mắt mấy chục mưa tên xuất hiện thẳng hướng Lục Nguyên.

    Pháp thuật Bạo Vũ Tiễn là loại nhanh, nổi tiếng nhiều khó chắn.

    Tiền Lãnh là Tiền gia gia chủ, là hạng tâm kế thâm trâm.

    Mới rồi gã thấy Lục Nguyên đối phó đám tu tiên giả thực lực kém chút liền phát hiện kiếm thuật của Lục Nguyên tinh diệu.

    Kiếm thuật tinh diệu thì dùng pháp thuật đối phó đi, nói không chừng thu hoạch hiệu quả tốt.

    Sở trường của Tiền Lãnh là thủy hệ pháp thuật, cho nên vừa ra tay là Bạo Vũ Tiễn.

    Gã vừa dùng Bạo Vũ Tiễn thì Lục Nguyên đã rút ra Trường Hồng kiếm hoàn toàn chắn Bạo Vũ Tiễn.

    Chiêu vừa ra toàn trường chấn kinh.

    Pháp thuật nhanh dày đặc như Bạo Vũ Tiễn mà có thể hoàn mỹ chắn, điều này quá đáng sợ đi, kiếm nhanh như vậy.

    Tiền Lãnh đích thực giỏi về thủy hệ pháp thuật, chớp mắt đổi sang một thủy hệ pháp thuật khác, ‘Thủy Long Bộc’.

    Chiêu Thủy Long Bộc rất giống với hắn từng đón chiêu Thủy Chi Nộ Đào, cũng là sát chiêu công kích mọi mặt, căn bản không thể ngăn cản.

    Tiền Lãnh đánh ra pháp thuật ‘Thủy Long Bộc’, cho rằng Lục Nguyên làm sao cũng phải bị thương, kết quả giây lát đã thấy một luồng sáng lạnh chém vỡ Thủy Long Bộc, khoái kiếm đâm hướng gã.

    Tiền Lãnh ngây như phỗng.

    Pháp thuật công kích mọi mặt như Thủy Long Bộc của mình cũng bị phá?

    Còn bị phá nhanh như vậy?

    Đùa gì thế?

    Nhưng Tiền Lãnh dù sao cũng là Tiền gia gia chủ, kinh nghiệm trăm trận, dù không dám tin tuyệt chiêu Thủy Long Bộc đơn giản bị phá hủy nhưng kịp phản ứng thời, người né sang bên, Trường Hồng kiếm đâm vào sườn phải của gã.

    Một vết thương dài như không sâu xuất hiện ở sườn phải.

    Nhanh như vậy đã phá thủy hệ pháp thuật của Tiền Lãnh, thật là lợi hại.

    Người có mặt có biết thủy hệ pháp thuật của Tiền Lãnh khó đối phó, không ngờ bị Lục Nguyên nhanh như vậy phá hủy, trong lòng cực kỳ kinh sợ.

    Thực ra lý do Lục Nguyên có thể nhanh vậy phá hủy thủy hệ pháp thuật của Tiền Lãnh là vì trong trận âm mưu tại đại thọ năm trăm tuổi của Nguyên Nguyên Thượng Nhân, hắn đối phó người đàn ông trung niên họ Đao, người đó cũng dùng thủy hệ pháp thuật, cùng loại với thủy hệ pháp thuật của Tiền Lãnh, mà hắn đã nắm giữ cách phá thủy hệ pháp thuật nên mới dễ dàng giải quyết như vậy.

    Nếu bây giờ là một chọi một thì Lục Nguyên có thể thừa dịp truy kích đánh chết Tiền Lãnh, nhưng lúc này là ba đấu một.

    - Ta đến!

    Hoàng gia gia chủ Hoàng Phong Ba vung tay áo, vừa ra tay đã là phong hệ pháp thuật Tật Phong Lợi Nhẫn của gã.

    Pháp thuật Tật Phong Lợi Nhẫn có thể ngưng không khí thành lưỡi dao tấn công đối thủ, loại pháp thuật này vô chất vô hình, không cách nào ngăn cản.

    Lại đến một người, là phong hệ pháp thuật ư?

    Lục Nguyên trầm ngâm, hắn từng dùng trường kiếm phá mộc hệ pháp thuật, thủy hệ pháp thuật nhưng chưa từng phá phong hệ pháp thuật, lần này có thể biết đến phong hệ pháp thuật, bất giác thấy hứng thú.

    Hắn cảm giác đằng trước dường như có pháp thuật dao động, đây là phong hệ pháp thuật ư?

    Hắn né sang bên.

    Né được?

    Hoàng gia gia chủ Hoàng Phong Ba ngây ra.

    Phong hệ pháp thuật của gã trước nay nổi danh là vô chất vô hình không thể tra xét, sao lại bị Lục Nguyên dễ dàng né tránh?

    Chắc chắn là ngoài vô tình thôi.

    Hoàng Phong Ba nghĩ, lại ra một chiêu Tật Phong Lợi Nhẫn, mượn tay áo phấp phới bay đem Tật Phong Lợi Nhẫn tấn công Lục Nguyên.

    Chiêu công kích sắp đánh tới người Lục Nguyên thì lại bị né qua.

    Chuyện gì vậy?

    Nếu nói lần đầu là vô tình thì lần thứ hai không khả năng là ngoài ý muốn.

    Hoàng Phong Ba ngây ra, sao lại bị đối phương né tránh được?

    Hết cách, Hoàng Phong Ba hít sâu, chỉ đành dùng tuyệt chiêu pháp thuật Bách Phong Nhẫn Trận.

    Bách Phong Nhẫn Trận là pháp thuật tuyệt học của Hoàng Phong Ba, có thể trong thời gian cực ngắn bắn ra hàng trăm Tật Phong Lợi Nhẫn đan trên không trung, khiến đối thủ không có cách nào né tránh.

    Với chiêu trăm luồng Tật Phong Lợi Nhẫn này, gã không tin Lục Nguyên còn tránh được, nếu tránh được hết thì thật sự quái dị.

    Hoàng Phong Ba đánh ra Bách Phong Nhẫn Trận tuyệt học mạnh nhất của mình.

    Nếu Lục Nguyên có thể tránh được thì mình không là họ hoàng nữa!

    Hoàng Phong Ba cực kỳ tự tin đánh ra chiêu đó, kết quả phát hiện Lục Nguyên vô cùng dễ dánh tránh được, dường như có thể thấy Bách Phong Nhẫn Trận vậy, hoàn mỹ né tránh nó.

    Cái này…

    Cái này…

    Cái này…

    Bách Phong Nhẫn Trận, tuyệt học cỡ này mà bị tránh thoát, Hoàng Phong Ba không thể tin vào mắt mình, con ngươi gã trợn trừng.

    Tiền Lãnh, Vương Hoành Đồ cũng xoe tròn mắt.

    Rất nhiều tu tiên giả trong Đông Đạo phủ công nhận là pháp thuật khó tránh nhất kết quả bị Lục Nguyên thoát khỏi, hắn làm sao làm được?

    - A, phong hệ pháp thuật của ngươi là thế này sao?

    Có mạnh hơn chút nữa không?

    Lục Nguyên nhẹ nhàng tránh khỏi Bách Phong Nhẫn Trận, hỏi.

    Lục Nguyên có chút u buồn, mình tràn đầy mong chờ thủy hệ pháp thuật siêu cường, kết quả trình độ cỡ này làm thất vọng quá.

    Hoàng Phong Ba sắp ói máu.

    Bách Phong Nhẫn Trận của gã nổi danh tuyệt học, kết quả tuyệt học bị Lục Nguyên dễ dàng tránh thoát, làm người ta sao chịu nổi đây.

    Hoàng Phong Ba giờ rất muốn hộc máu cộng núp trong góc tường khóc thầm.

    Câu nói của Lục Nguyên khiến người quá đau lòng.

    Lục Nguyên cũng hiểu ra, hóa ra mình bất giác học được phá phong hệ pháp thuật.

    Luyện phong kiếm ý, xung quanh gió có chút dao động là mình sẽ phát hiện ra ngay, cho nên phong hệ pháp thuật ở trước mặt mình thành trở cười.

    Lấy kiếm phá pháp, mình có thể phá trừ mộc hệ pháp thuật, thủy hệ pháp thuật ra nay thêm một phong hệ pháp thuật.

    Khi nào thì mình mới có thể chân chính nhất kiếm phá vạn pháp.

    Kiếm khí kinh hồng, kiếm quang chớp lóe.

    Giữa kiếm quang và kiếm khí, lá trúc bay lên rồi rơi xuống, lá trúc bay bổng tụ tụ tán tán.

    Thanh y thiếu niên trong lá trúc tung bay kiếm ra kinh hồng.

    Lúc này Hoàng Phong Ba biến sắc mặt.

    Phong hệ Bách Phong Nhẫn trận mạnh nhất của gã ở trước mặt Lục Nguyên như trò hề.

    Khiến gã tức ói máu là dường như Lục Nguyên không mấy hài lòng uy lực pháp trận phong hệ, còn muốn gã lấy ra pháp thuật phong hệ mạnh hơn nữa.

    Trời biết đó đã là pháp thuật phong hệ mạnh nhất Hoàng Phong Ba có thể lấy ra.

    Một nhát kiếm sắc bén chém xuống, nhát kiếm này mặt trên mang theo sắc vàng rực rỡ, gia chủ Vương gia Vương Hoành Đồ đã thi triển ra La Hán kiếm pháp sở trường của mình.

    Bộ kiếm pháp La Hán kiếm pháp này khí thế mênh mông, kiếm chiêu khép mở kim quang vô cùng.

    Vương Hoành Đồ thấy tình hình bên này có chút không ổn lập tức ra tay.

    Thấy Vương Hoành Đồ đã ra tay, bên này Tiền Lãnh lấy lại bình tĩnh cũng hành động, pháp thuật thủy hệ ‘Thủy Đạn Thuật’, hạt nước hóa thành mấy trăm thủy đạn cùng tấn công Lục Nguyên.

    Hoàng Phong Ba lúc này không còn sức lực hộc máu tránh ở góc tường rơi lệ nữa, trở tay bắn pháp thuật phong hệ Phong Luân thuật.

    Phong Luân thuật là ngưng gió thành vòng xoáy, phong luân không ngừng xoay tròn, có thể thấy đây là pháp thuật vô cùng bá đạo.

    Ba gia chủ hợp tác liên tục tấn công Lục Nguyên.

    Ba gia chủ này ai cũng không đơn giản, thực lực khá là mạnh mẽ, pháp lực đã luyện tới cảnh giới đệ cửu tầng đại chu thiên, hoặc là đệ thập tầng đại viên mãn, đại viên mãn.

    La Hán kiếm pháp của Vương Hoành Đồ tuy không như Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm nhưng cũng thâm ảo vô cùng, thêm nữa gã luyện bộ kiếm pháp kia thời gian khá dài, kiếm pháp sớm đã vô cùng thuần thục.

    Pháp thuật thủy hệ của Tiền Lãnh càng tinh túy khó tránh né.

    Pháp thuật phong hệ của Hoàng Phong Ba thì vô hình vô chất, khó mà phát hiện.

    Đối mặt công kích như vậy, Lục Nguyên cầm Dưỡng Ngô kiếm múa may không dùng chiêu thức cố định nữa, nghĩ đến chiêu nào thì ra chiêu đó, nghĩ đến thức nào thì ra thức đó.

    Hoàn toàn là vô chiêu vô thức, dựa theo tình hình mà phối hợp thi triển.

    Lúc mới bắt đầu thì Lục Nguyên chủ yếu tránh né.

    La Hán kiếm pháp không đơn giản, pháp thuật thủy hệ cũng khó né tránh, pháp thuật phong hệ thì càng là vô hình vô chất.

    Ba loại khó tránh né nhất cùng tổ hợp, thế mà Lục Nguyên đều tránh được hết.

    Hắn né tránh xảo diệu đến không thể nói nên lời, tránh xảo như vậy khiến Đông Đạo phủ một đám tu tiên giả dù là địch hay ta đều hít ngụm khí lạnh.

    Nếu nói mới rồi Lục Nguyên một đối một phá pháp thuật thủy hệ, pháp thuật phong hệ còn chưa đủ khiến chúng rung động thì nay, Lục Nguyên một chọi ba cùng né tránh La Hán kiếm pháp, pháp thuật thủy hệ, pháp thuật phong hệ khiến chúng rung động đến cực điểm.

    Bình thường đám tu tiên giả Đông Đạo phủ cũng biết tới ba vị gia chủ này, chỉ lấy ra một vị, bản lĩnh sở trường của họ dù là kiếm thuật hay pháp thuật đều khó thể tránh né.

    Kết quả bây giờ Lục Nguyên hoàn toàn tránh được hết.

    Lúc này ba gia chủ trong lòng tràn ngập rung động, ba người họ công kích lại bị Lục Nguyên tránh được hết.

    Ba gia chủ không vội vã, dù hiện tại công kích bị Lục Nguyên tránh hết nhưng né nhiều thì rồi sẽ có sơ hở, chỉ cần ba người không ngừng tấn công, bắt được một chút sơ hở của Lục Nguyên là có thể chiến thắng.

    Ba gia chủ quyết định xong vững bụng, nhưng đấu qua năm mươi chiêu thì trong ba gia chủ, Hoàng Phong Ba trước tiên phát hiện không đúng.

    Gã dùng là pháp thuật vốn ở phía xa sử dụng là được, nhưng bất giác đã bị Lục Nguyên cuốn vào trong kiếm quyển.

    Gã muốn lóe người trốn ra kiếm quyển lại phát hiện không cách nào chạy ra thanh kiếm Lục Nguyên vạch kiếm quyển.

    Hoàng Phong Ba phát hiện mình trốn không thoát kiếm quyển này thì rất kinh ngạc, gã giương mắt nhìn hai vị khác, muốn cầu cứu với hai gia chủ.

    Nhưng Hoàng Phong Ba lập tức trông thấy một việc khiến gã tuyệt vọng.

    Hai gia chủ khác hiện tại cũng bị giam trong Dưỡng Ngô kiếm tạo ra kiếm quyển, không cách nào thoát thân.

    Một thanh trường kiếm ba phân vạch ra kiếm quyển tuyệt đối không khả năng lớn bao nhiêu.

    Nhưng một thanh trường kiếm như vậy lại có thể cuốn ba gia chủ ở trong đó.

    Đây thật là kiếm thuật sao?

    Đây có phải là yêu thuật không?

    Mặc kệ là ba gia chủ ở trong cuộc hay tu tiên giả Đông Đạo phủ bên ngoài đều hít ngụm khí lạnh.

    Nếu nói ba gia chủ nên có ánh mắt cao minh hơn đám tu tiên giả Đông Đạo phủ bên ngoài cuộc, nhưng lúc này chúng mới phát hiện, đụng phải chuyện như vậy, bọn chúng tựa như đám tu tiên giả ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu tại sao sẽ có kiếm thuật đáng sợ như vậy tồn tại trên đời này.

    Đích thực quá khó khăn.

    Hiện tại Lục Nguyên thi triển kiếm thuật cơ bản không khác gì đệ cửu đại tri danh kiếm tiên, tu tiên giả bình thường đâu có cơ hội thấy kiếm thuật kỳ diệu như vậy?

    Nhưng nếu nói những tu tiên giả này không có ai không vui thì cũng không đúng, ví dụ như lúc này Tôn Thiên Cương tâm tình khá là tốt.

    Lần trước gã bị Lục Nguyên đánh đến khâm phục, phát hiện dù là thủ đoạn hay kiếm thuật của mình đều kém xa hắn.

    Lần trước chỉ một mình gã thê thảm, giờ thấy Vương Hoành Đồ, Hoàng Phong Ba, Tiền Lãnh ngang hàng với mình đều sắp tơi tả thì rất là khoái.

    Tôn Thiên Cương thầm cười lạnh.

    Lúc trước mình thua Lục Nguyên, ai đều cho rằng mình lật thuyền trong mương.

    Mình giải thích không có tác dụng, bây giờ các ngươi đều thấy Lục Nguyên lợi hại rồi chưa?

    Nếu đã thảm thì mọi người cùng nhau chịu đi, không phải chỉ riêng bản thân gặp khổ nạn.

    Có câu một mình chịu khổ không bằng kéo người khác chôn cùng.

    Mọi người cùng nhau bị Lục Nguyên đánh đến lệ rơi đầy mặt thật là một việc vui vẻ.

    Tôn Thiên Cương phát hiện hình như mình sắp thành biến thái rồi?

    …….

    - Triệt kiếm!

    Lục Nguyên bỗng quát một tiếng.

    Cổ tay ba gia chủ cùng một vị trí xuất hiện vệt máu cực sâu.

    Một kiếm này đã cắt đứt gân tay chúng, một nhát kiếm cắt cùng một chỗ trên tay ba gia chủ, độ sâu cũng giống hệt.

    Lục Nguyên khống chế kiếm ngày càng quen tay, lên đến tột đỉnh.

    Ba gia chủ bị cắt đứt gân mạch, lập tức đôi tay không còn sức.

    Trường kiếm rời khỏi tay, không thể thi triển ra pháp thuật được nữa.

    Lục Nguyên nhìn nhìn, nói:

    - A, Tôn Thiên Cương, ngươi có mặt hả?

    Tôn Thiên Cương lúc này phát hiện thì ra mình không có cảm giác tồn tại như vậy.

    Tốt xấu gã là nhân vật nổi danh ngang hàng với ba gia chủ, kết quả bây giờ mới bị phát hiện, thật là không được chú ý, rất không bắt mắt.

    Nhưng hiển nhiên bị Lục Nguyên chú ý đến không phải việc gì tốt.

    Tôn Thiên Cương lập tức giải thích rằng:

    - Vốn ta không định đến, kết quảị bọn họ bắt buộc đến.

    Nói xong gã làm vẻ mặt ngây thơ vô tội.

    Lục Nguyên gật đầu, vẫy tay:

    - Tốt, Lý Phóng, ra đi, bắt mấy người này vào trong ngục.

    Lý Phóng lập tức chạy ra, lão chạy đặc biệt nhanh, lấy thân phận đường đường tu tiên giả luyện khí bát tầng thế mà lúc chạy suýt chút ngã nhào, cũng vì quá mức kích động.

    Nhưng sao lão có thể không kích động?

    Nhiều thế lực Đông Đạo phủ đều bị thiếu chủ đánh bại, sắp bị lão bắt giữ.

    Chương 109+110: Thanh Thành tiên môn

    Hai năm nay, những thế lực này không biết khiến Lý Phóng và Lý gia sơn trang chịu khổ bao nhiêu lần, chiếm gần một nửa Tượng Sơn khoáng động.

    Hiện nay những thế lực này đều rơi vào tay lão, thật là quá sướng.

    Mấy tu tiên giả Lý gia sơn trang khác cũng vui vẻ chạy ra.

    Nhưng rồi họ lập tức ủ rũ, không có cách nào, Lý gia sơn trang là có nhà tù nhưng không nhiều đến thế.

    Lần này thiếu chủ một hơi bắt giam gần hai trăm tu tiên giả, ở đâu ra nhiều nhà tù như vậy?

    Còn về việc xây nhà tù mới, muốn giam giữ tu tiên giả thì cần lấy tài liệu đặc biệt chế tạo, không phải nói muốn xây là có thể lập tức xây đi ra.

    Thật lâu rồi, đó giờ không nghĩ đến có ngày Lý gia sơn trang bắt kẻ địch đến không đủ tù giam.

    Nhưng hiển nhiên loại buồn rầu này là vui quá hóa buồn.

    Lý gia sơn trang trên dưới đều hy vọng có nhiều buồn rầu như vậy một chút.

    ……….

    Bây giờ trên dưới Lý gia sơn trang vô cùng bận rộn, người rảnh nhất chắc chỉ có một.

    Không chút nghi ngờ, người này chính là Lục Nguyên.

    Đánh nhau coi như vui, nhưng công tác đánh xong bắt giữ kẻ địch chiến bại thì rất là không thú vị.

    Loại công tác rắc rối đến cực điểm này vẫn nên đẩy cho Lý Phóng đi làm, mà coi bộ dáng Lý Phóng thì rất thích làm đấy chứ.

    Dưỡng Ngô kiếm và Trường Hồng kiếm sớm quay về vỏ, hiện nay hắn nắm trong tay là hồ lô rượu.

    Đó là hồ lô rượu màu vàng nhạt, bị cầm đến có vết hằn.

    Kỳ thực bàn về chứa số lượng rượu thì các loại túi da chứa được nhiều rượu nhất.

    Một hồ lô rượu cho dù lớn mấy thì chứa rượu chỉ chừng vài cân, không sánh bằng số lượng túi rượu chứa được.

    Nhưng túi da trâu làm sao có xúc cảm bằng hồ lô rượu, nắm trong tay sao thoải mái bằng hồ lô rượu.

    Rót một ngụm rượu, rượu vào cổ họng cảm giác hơi lạnh, thêm vào vị nồng, thật thoải mái.

    Sống trên đời vốn nên như vậy.

    So sánh đánh giết thì uống rượu nhàn nhã thoải mái hơn.

    Tất nhiên đánh giết cũng là tất yếu.

    Sinh tồn trên thế giới này có khi phải lộ ra vũ lực cường đại.

    Nhưng không thể vì cần chém giết, đánh nhau mà đặt tâm điểm sinh hoạt vào chém giết được.

    Là mình hưởng thụ cuộc sống chứ không phải để cuộc sống hưởng thụ mình.

    Chỉ uống rượu đã rất thú vị, nhưng có đồ nhắm thì càng tuyệt.

    Khi Lục Nguyên đi tới nhà bếp thì phát hiện bên trong không có ai, ngay cả người trong nhà bếp cũng bị kêu đi hỗ trợ.

    Lần này phải bắt giữ phạm nhân quá nhiều, trên dưới Lý gia sơn trang bận muốn chết, kết quả là nhà bếp không một bóng người.

    May là dù không có người nhưng nguyên liệu đều đầy đủ.

    Tự mình làm việc, cơm no áo ấm thôi.

    Tài nấu bếp của hắn không tệ, trước khi trở thành tông sư kiếm thuật thì ước mơ của hắn chính là thành siêu đầu bếp.

    Có khi Lục Nguyên cảm thấy mình thật đáng thương, tại sao mọi người đều chú ý kiếm thuật của mình siêu đẳng, trừ hai tên ăn hàng Diệp Phương, Diệp Viên ra thì không còn ai thưởng thức tài nấu ăn siêu tuyệt của hắn nữa.

    Bình thường nguyên liệu không thể dùng cái đầu, nhưng cũng có ngoại lệ, ví dụ như đầu cá.

    Đầu cá đóa tiêu là một món không tệ lắm.

    Món này khâu quan trọng nhất là phải trừ đi mùi tanh.

    Trước tiên dùng ít muối và rượu gia vị ngâm một đoạn thời gian, rắc gừng xắt lát mỏng.

    Thứ hai là rưới dầu, dùng dầu nấu sôi lên rót vào cây ớt, các loại gia vị, món này chủ yếu cay và nhiều dầu.

    Món này màu đỏ rực rỡ, mùi đậm, thịt mềm mại.

    Đầu cá mềm mịn, mỡ nhưng không ngán, tươi mới nóng cay.

    Rốt cuộc làm xong món đầu cá đóa tiêu, nhìn ché sứ thanh hoa to lớn chứa đầu cá đóa tiêu, đầu cá tươi mới ớt đỏ rực, khiến hắn bất giác nuốt nước miếng.

    Khẩu vị của hắn rất thích cay, là cay.

    Nhưng cay về cay, chỉ cần ăn sướng miện gthì tốt rồi.

    Hắn bưng đĩa đầu cá đóa tiêu đến tiểu viện, trong sân dưới vài gốc cây trúc có một cái bàn đá xanh, bốn cái ghế đá.

    Hắn ngồi trên ghế đá xanh, nhấm nháp món này.

    Một hớp rượu lại một miếng đồ ăn.

    Kêu làm thần tiên cũng không đổi.

    Cứ như vậy ngon lành thưởng thức món ngon thế này, uống vài hớp rượu, vô cùng sung sướng.

    Hai bên rừng trúc nhấp nhoáng, hồ nước trong viện chậm rãi chảy xuôi.

    Lúc này Lý Phóng vội vàng đi tới nói:

    - Thiếu chủ, thiếu chủ!

    Lục Nguyên không vội đáp lời mà trước tiên nuốt xuống ngụm rượu, rồi mới lên tiếng:

    - Có chuyện gì?

    Cái tên này chẳng phải đang rầu nhà tù không đủ dùng ư?

    Sao bây giờ có rảnh tìm mình?

    Lý Phóng nói:

    - Thiếu chủ, bây giờ chúng ta nên làm sao?

    Có nên nhân dịp này bắt chẹt thủ lĩnh mười mấy phương không?

    Lý Phóng vừa thốt lời mới phát hiện mình không còn là ông lão nghiêm túc, trước kia lão đâu có thói quen nhân lúc cháy nhà hôi của thế này.

    Không thể không thừa nhận, lần trước gặp thiếu chủ hốt Tôn Thiên Cương một mớ thật là sướng muốn chết, lần này nhiều con tin rơi vào tay nên lão bất giác lại nghĩ đến.

    Lão vốn nên là một ông lão nghiêm túc, giới thuật mới đúng.

    Lý Phóng phát hiện hình tượng xưa kia cách mình ngày càng xa.

    Lục Nguyên gắp một miếng cá, nói:

    - Không, lần này chúng ta không thể làm gì họ.

    Mọi người cùng là tu tiên giả, sao có thể cứ ăn bớt qua lại, thế này không hài hòa chút nào.

    Lý Phóng ngẩn ra.

    Úi dà, thiếu chủ đổi tính rồi?

    Sao tự dưng biến chính nghĩa dữ vậy?

    Lục Nguyên trầm giọng nói:

    - Tông Lão Hội, quản lý tất cả tranh chấp giữa tiên môn tu tiên giới, tất nhiên là không thể can thiệp nội chính nội bộ một tiên môn.

    Tu tiên giới Đại Tấn quốc cơ bản lấy năm đại tiên môn làm chủ.

    Nhân viên Tông Lão Hội cơ bản lấy người trong năm đại tiên môn làm chủ.

    - Nay có lần tranh chấp này, hãy để ta nghĩ xem.

    Ngàn năm thế gia Vương gia có quan hệ hoàng thất với hoàng tộc Đại Tấn.

    Môn phái tu tiên trung đẳng hậu thuẫn Tiền gia, thêm vào bảy, tám thế lực khác, những người này trong Tông Lão Hội, so với năm đại tiên môn thì kém cực xa, thế mà họ dám gan to bằng trời chủ động tấn công Lý gia sơn trang một hệ với Hoa Sơn tiên môn, loại lỗi lầm này không thể tha thứ.

    - Nếu họ không rơi vào tay chúng ta, dựa vào thế lực Thanh Thành tiên môn và thế lực khác còn có thể cãi cọ với Tông Lão Hội, nhưng hiện nay rõ ràng là không thể.

    Lục Nguyên cười cười:

    - Dựa vào loại lỗi lầm này, những thế lực của họ toàn bộ bị trục xuất khỏi Đông Đạo phủ cũng là bình thường.

    Mấy người như Hoàng Phong Ba, Tiền Lãnh, Vương Hoành Đồ bị nhốt trong thiên lao Hoa Sơn tiên môn giam giữ mấy trăm năm đến khi họ kết thúc tuổi thọ cũng không có gì lạ.

    - Vậy nên, lần này chúng ta không làm gì hết.

    Lục Nguyên nghiêm mặt nói:

    - Khoáng sản vùng Đông Đạo phủ này chúng ta nuốt hết.

    Lý Phóng bất giác rơi lệ đầy mặt.

    Vốn lão bây giờ đã biến không tính nghiêm túc bao nhiêu, muốn hốt một mớ đám người bị bắt, ai mà ngờ thiếu chủ còn ác hơn, còn siêu hơn, trực tiếp đem việc này đưa lên trên Tông Lão Hội.

    Dựa theo quy tắc cuộc chơi của Tông Lão Hội, chiếm hết khoáng sản Đông Đạo phủ vùng này.

    Lý Phóng hỏi:

    - Vậy Tôn gia sơn trang có Thanh Thành tiên môn hậu thuẫn thì sao?

    - Tôn gia sơn trang à, việc này cứ để mặt trên tính đi.

    Lục Nguyên nhún vai:

    - Thanh Thành tiên môn cũng là một trong ngũ đại tiên môn, tại Tông Lão Hội, một trong ngũ đại tiên môn đối mặt với một trong ngũ đại tiên môn khác cũng sẽ chẳng chiếm ưu thế lớn bao nhiêu.

    Nhưng lần này trong tay chúng ta nắm nhiều chứng cứ, coi như là bắt giữ Tôn Thiên Cthì bên trên cũng sẽ xử lý tốt, căn bản không cần chúng ta lo lắng.

    Sự việc cứ thế quyết định, Lý Phóng nhanh chóng rời đi.

    Lục Nguyên tiếp tục uống rượu của mình.

    Tu tiên giả thu đồ đệ chú trọng nhất là tâm tính, tiếp theo là căn cốt.

    Thu đệ tử tâm tính xấu, sau này thí sư làm bậy, tu tiên giới ra vài chuyện như vậy xong khi thu đồ đệ thì ưu tiên tâm tính, mấy cái khác tính sau.

    Bản thân tu tiên chú trọng là ngộ tính, tư chất, tài nguyên, thiếu một thứ cũng không được.

    Tư chất và ngộ tính là trời sinh, nếu ngộ tính, tư chất thấp muốn tu tiên cũng khó.

    Là đệ tử chân truyền thì ngộ tính, tư chất sẽ không kém đi đâu, bình thường đều là thượng phẩm.

    Tư chất của Lục Nguyên là thượng phẩm, ngộ tính càng là thượng phẩm trong thượng phẩm.

    Còn về tài nguyên, mặc kệ ngươi có ngộ tính cao hơn, tư chất mạnh hơn cũng không thể thiếu tài nguyên.

    Trong truyền thuyết, thời xa xưa có một người lười muốn tự thành tiên, độ qua lôi kiếp, đạp đất thành tiên, không cần bất cứ tài nguyên gì.

    Chẳng qua đó chỉ là truyền thuyết xa xưa, bây giờ căn bản không tồn tại nhân vật như vậy.

    Ngộ tính giống như Lục Nguyên cũng cần tài nguyên.

    Tất nhiên hắn chưa bao giờ cưỡng cầu tài nguyên gì, nhất quyết muốn chiếm đoạt tài nguyên, vậy thì không hợp tâm tính, dễ dàng nhập ma đạo.

    Tuy nhiên, tài nguyên tự đưa đến trước mặt thế này thì cớ gì không nhận đâu?

    Tu tiên kỳ thực là việc khá gian nan.

    Không có tài nguyên không được, nhưng mê muội truy đuổi tài nguyên thì dễ dàng rơi vào ma đạo.

    Tiêu dao tùy duyên, tự do thong dong, tùy tâm mà động, mười hai chữ này nói thì đơn giản nhưng làm thì không dễ chút nào.

    Đem sự việc đưa lên trên tới Tông Lão Hội rồi thì Lục Nguyên trở về sinh hoạt hằng ngày.

    Hiện tại Đông Đạo phủ đã không có thế lực gì có thể đối chọi với Lý gia sơn trang nữa.

    Nghe nói hiện nay tu tiên giả Lý gia sơn trang đi ra ngoài bộ dáng không như trước, rất là oai phong lẫm liệt.

    Nay chỉ cần người ở trong vòng đều biết, các thế lực Đông Đạo phủ đều bị quét sạch, không bị lây lan thì cũng chẳng thể chống lại Lý gia sơn trang được.

    Tất nhiên chuyện này không liên quan đến Lục Nguyên.k

    Gần đây Lục Nguyên rất lười, không có việc gì thì uống rượu ngủ, tới các tửu điếm trong Đông Đạo phủ ăn đủ món ngon, đây cơ bản là sinh hoạt chính.

    Lục Nguyên luôn là bộ dáng thanh y thiếu niên.

    Các tửu lâu, quán rượu chắc không ngờ một thanh y thiếu niên như vậy chính là người có địa vị cao nhất trong Lý gia sơn trang thế lực mạnh nhất Đông Đạo phủ.

    Đây là hồ nước một nơi nào đó.

    Hồ nước xanh biếc phản chiếu cây liễu bên hồ.

    Lá liễu nhẹ rũ trên mặt nước, con chim xẹt qua lá liễu đánh vỡ mặt nước tĩnh như gương, đu đưa bóng người chiếu mặt hồ.

    Bên cạnh hồ nước chỉ có một người mặc áo xanh.

    Người áo xanh đầu đội mũ, xem không rõ hình dạng, tuổi tác.

    Người áo xanh đội mũ tay cầm cần câu, dây khẽ động hiển nhiên là có cá mắc câu.

    Nhưng dường như người áo xanh không hay biết, mãi một lúc sau người ấy mới tỉnh dậy.

    - A, ngủ gục có cá mắc câu cũng không biết, tội quá, tội quá.

    Tay giật muốn kéo con cá ra, nhưng cá ăn hết mồi chẳng biết bơi đi đâu rồi.

    Thanh y thiếu niên khẽ cười, không hề giận dữ bởi vì con cá ăn mồi xong bơi đi.

    Câu cá vốn chính là muốn câu tâm tình.

    Tâm tình vui, mọi việc đều tốt.

    Lục Nguyên lười biếng hiếm khi đi câu cá.

    Câu cá là một trong các hoạt động hiếm hoi mà Lục Nguyên thích, hắn có thể ngồi tại đó không động đậy, có khi còn thiếp ngủ một giấc.

    Hoạt động như vậy rất ít làm, không thích cũng không được.

    Nếu con cá này đã bơi đi thì tìm con khác vậy.

    Phải tin rằng tuyệt đối có một con cá ngốc ăn mồi xong còn không đi, đợi hắn ngủ một giấc rồi ngoan ngoãn để hắn câu lên.

    Trên đời này có người lười biếng nhớt thây như hắn thì tất nhiên cũng sẽ có con cá lười chảy nước, cứ chờ tại đây là được.

    Lục Nguyên móc một con giun xong lại ném cần câu.

    Nhưng lần này hắn chưa đợi được cá thì đã đợi một người đến.

    Một ông lão tóc trắng xóa.

    Lục Nguyên biết người này.

    Ông ta họ Lỗ, bình thường sinh hoạt tại bắc Phong, hắn thường gọi ông là Lỗ Thúc.

    Lục Nguyên lập tức đứng dậy.

    Tuy Lỗ Thúc là thuộc hạ của sư phụ hắn nhưng dù sao thuộc hàng trưởng bối.

    Giáo dục nhiều năm tại Hoa Sơn tiên môn khiến hắn đã quen tôn kính trưởng bối.

    - Lỗ Thúc, thúc đến đây?

    Ông lão họ Lỗ gật đầu, nói:

    - Thiếu chủ, lần này ngươi làm không tệ, xảo diệu bắt hết thủ lĩnh những thế lực này, còn dùng nam châm ghi lại cảnh tưởng lúc đám thủ lãnh bị bắt, mấy thứ này sẽ trở thành chứng cứ có lợi.

    Lần này tại Tông Lão Hội, bên chúng ta thắng lớn rồi.

    Những thế lực này bị trục xuất khỏi Đông Đạo phủ, khoáng sản vùng này đều thuộc về hệ chúng ta.

    Nhưng tương ứng, đối phương giao nộp một mớ linh thạch không nhiều lắm làm bồi thường là có thể chuộc đám người đó về.

    Tông Lão Hội rốt cuộc ra quyết định.

    Đúng như hắn đoán, quả nhiên Tông Lão Hội ra quyết định như vậy.

    Tuy rằng nói Tông Lão Hội tuyệt đối công bình, nhưng chắc chắn sẽ đứng hướng ngũ đại tiên môn.

    Dù sao cơ bản Tông Lão Hội do người ngũ đại tiên môn cấu thành, do người cấu thành thì không tránh được nhân tình.

    Một khi xuất hiện tranh chấp có thiên hướng bên ngũ đại tiên môn cũng là việc bình thường.

    - Còn về Thanh Thành tiên môn, đã âm thầm cùng Thanh Thành tiên môn đạt thành hiệp nghị, không báo việc Tôn Thiên Cương lên Tông Lão Hội, để tránh mất mặt kiếm tiên Tôn Thanh Nghi.

    Chẳng qua có điều kiện, Tôn gia sơn trang làm theo hiệp nghị rút khỏi khoáng sản Đông Đạo phủ.

    Tông Lão Hội ra quyết định xem ra đã thành kết cuộc.

    Còn việc ông lão họ Lỗ tự mình đến thì cũng đơn giản thôi, Lục Nguyên chỉ tới đây rèn luyện một phen, rèn luyện xong sẽ quay về Hoa Sơn.

    Chỗ này Lý Phóng không để khống chế tình hình, cho nên mới phái ông lão họ Lỗ tới trấn giữ bốn phía.

    Vụ việc rốt cuộc cũng nên kết thúc.

    Người có thể thở ra hơi dài rồi.

    Chạng vạng ngày hè, mặt trời đã lặn xuống núi tây, hoàng hôn nhuộm đẫm bầu trời, mây tía đầy không trung.

    Từng đợt gió bắc mát mẻ từ phía núi thổi tới, xẹt qua lá cây trong rừng, đến Lý gia sơn trang.

    Gió từng cơn thổi lá cây xào xạc, lắc lư, tĩnh tĩnh ngừng ngừng.

    Gió nhẹ nhàng thổi mặt nước bình tĩnh lăn tăn sóng gợn.

    Cơn gió này thổi đi ngày hè nóng bức và náo nhiệt, thổi tỉnh đinh hương, hải đường trong sân.

    Gió mát len qua lá cây, hương hoa ở dưới mái hiên lan tỏa.

    Cơn gió nhẹ này dường như đến từ rừng cây, cũng dường như từ trăng lạnh sao sáng đến.

    Trong buổi hoàng hôn như vậy, nên dựa vào đình viện hưởng thụ gió mát.

    Lục Nguyên dựa vào bên hồ, ngồi trên xích đu làm bằng trúc, lưng tựa vào lưng xích đu.

    Lắc lư, lắc lư.

    Người nhẹ nhàng lắc lư.

    Mỗi thớ thịt trên người đều thả lỏng đến cực điểm.

    Chương 111+112: Siêu thoát kiếm ý

    Gió thật khiến người thoải mái.

    Gió thiên nhiên khác với gió dưới kiếm của mình.

    Tuy hắn đã lĩnh ngộ kiếm ý gió nhưng so sánh với gió thiên nhiên thì vẫn khác rất nhiều.

    Đúng thế, nếu kiếm của hắn dùng gió làm kiếm ý, có thể giống như gió thiên nhiên thì sẽ đến cảnh giới gì đây?

    Kiếm thuật của hắn phải chăng có thể tiến thêm một bước?

    Lục Nguyên suy tư, giãn ra từng thớ thịt, cảm nhận gió lướt qua mỗi tấc da thịt.

    Từng cơn gió mát thổi qua.

    Gió, là linh tính thiên nhiên, không đâu không ở.

    Có khi yên lặng, có khi không ngừng di chuyển, khiến người cảm giác gió tồn tại.

    Luôn cảm nhận cơn gió, Lục Nguyên rút kiếm ra.

    Dưỡng Ngô kiếm khẽ đung đưa, như đang bắt chước gió mát thổi tới từ rừng cây hoàng hôn.

    Kiếm chiêu không cần cứng nhắc như vậy, kiếm chiêu nên tùy ý chút.

    Kiếm, là phát ra từ trong lòng, không phải do kiếm chiêu ghi nhớ trong đầu phát ra.

    Tất cả dựa theo chính mình tự hiểu.

    ……..

    Đêm càng sâu, gió càng lạnh, đã khá rét lạnh.

    Đặc biệt là trong rừng núi, đêm hè gió tựa như đao cắt.

    Gió lạnh cắt rừng cây xào xạc vang, vô số lá và cành cây bị gió thổi hòa cùng một chỗ như tiếng gió rống giận.

    Dưỡng Ngô kiếm của Lục Nguyên biến đổi, hóa thành một loại kiếm pháp khác.

    Đây là loại kiếm pháp so với cái trước càng lạnh lẽo, càng nghiêm túc.

    ………

    Đêm chậm rãi qua đi, mặt trời treo cao.

    Gió còn đang thổi nhưng có ánh nắng chiếu rọi không còn là gió rét mà là gió nóng.

    Gió nóng bức thổi như lửa cháy, phủ lên tất cả sinh vật trên mặt đất không thể tránh thoát, đánh mất sức sống.

    Chỉ có con ve là còn đang vui sướng kêu vang.

    ………

    Thiên nhiên có vô số cơn gió.

    Gió mạnh rít gào, gió mát phất qua mặt, gió mát hoàng hôn, gió nóng dưới ánh nắng nóng bức, gió lạnh trong rừng núi nửa đêm, gió nhẹ thổi mặt nước khẽ dao động, còn có thổi cây lá rung động thiên hôn địa ám hắc phong, cũng có tà phong đi kèm mưa phùn…

    Qua nửa tháng, Lục Nguyên cảm nhận đủ kiểu đủ dáng cơn gió, cũng trong quá trình cảm nhận các cơn gió không ngừng sửa chữa kiếm chiêu của mình.

    Chiêu thức đại khái Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm không biến đổi, nhưng về chi tiết thì biến càng phù hợp hắn hơn, khi dùng càng thêm tiện tay.

    Chậm chạp, tà phong, mưa phùn.

    Góc tường, chim én bay.

    Trong sân, Lục Nguyên chậm rãi mở mắt ra.

    Khi hắn mở mắt thì tay động, Dưỡng Ngô kiếm đã ra khỏi vỏ, gió mạnh trùng trùng một thức xuất thủ.

    Một thức vốn thi triển khá cuồng bạo, nhưng bây giờ ra tay thì không còn là kiếm của hắn mà dường như giống gió mạnh thiên nhiên rít gào qua.

    Hắn luyện thành, rốt cuộc luyện thành!

    Cho đến nay kiếm ý chỉ có ba tầng, một là sơ nắm giữ kiếm ý, một là trung kỳ kiếm ý, tùy tay có thể đâm hướng sơ hở của đối phương.

    Một là hoàn toàn khống chế kiếm của mình, lĩnh ngộ kiếm ý hoàn toàn.

    Bây giờ hắn mới phát hiện, trên hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý còn có một bậc.

    Bậc này chính là tầng hắn đang lĩnh ngộ, một cấp bậc không biết nên gọi là gì nhưng tuyệt đối tồn tại, hoàn toàn vượt qua tầng cảnh giới lĩnh ngộ kiếm ý.

    Dưỡng Ngô kiếm quay về vỏ, mới rồi một lần thử nghiệm phát hiện đã luyện thành một tầng.

    Hắn đem tinh thần từ trường kiếm thu trở về mới phát hiện chỗ bán nguyệt bán đình trong sân, ông lão họ Lỗ đã chắp tay đứng.

    Lục Nguyên kêu một tiếng:

    - Lỗ Thúc!

    Tại Bắc phong hắn luôn xưng hô như vậy.

    Nhưng Lục Nguyên phát hiện lúc mình gọi Lỗ Thúc thì dường như ông lão họ Lỗ chưa hồi phục tinh thần, hình như đang suy nghĩ chuyện gì.

    Ông lão họ Lỗ rốt cuộc tỉnh táo lại, nói:

    - Thiếu chủ, mới rồi ngươi đang dùng siêu thoát kiếm ý?

    Lục Nguyên hỏi ngược lại:

    - Siêu thoát kiếm ý?

    Đấy là cái gì?

    Dường như trưởng lão đi theo sư phụ thật lâu biết một ít tri thức không ghi chép trong sách.

    Ông lão họ Lỗ gật đầu nói:

    - Ta đã theo lão chủ nhân lâu rồi, từng gặp qua mỗi một loại kiếm ý.

    Dưới tình huống bình thường gồm ba tầng, sơ ngộ kiếm ý, trung kỳ kiếm ý, hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý.

    Nhưng kỳ thực sau hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý còn có một tầng, gọi là siêu thoát kiếm ý.

    - Đến siêu thoát kiếm ý thì khi kiếm rút ra không còn là kiếm nữa, ngươi chính là kiếm ý, sẽ ngược dòng đến bộ dạng nguyên bản thiên nhiên.

    Ví dụ như thiếu chủ luyện Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm, mới rồi ngươi lĩnh ngộ siêu thoát kiếm ý thì kiếm và kiếm chiêu của ngươi có thể hóa thành gió thiên nhiên.

    - Thiếu chủ, mới rồi ngươi thi triển kiếm chiêu thì ta không là đối thủ của ngươi còn thấy ra kiếm của ngươi.

    Nếu là trạng thái đối thủ thì sẽ không thấy kiếm mà chỉ cảm giác đến gió.

    Ông lão họ Lỗ tặc lưỡi khen:

    - Tuổi cỡ thiếu chủ mà đã tới tầng cấp này, quả thực là thiên tài.

    Trong ba ngàn kiếm ý, xem ra ngươi đã luyện phong kiếm ý tới đỉnh cao.

    Siêu thoát kiếm ý.

    Thì ra đây mới là hình dạng cuối cùng của kiếm ý.

    Đem kiếm và kiếm chiêu hóa thành hình thái thiên nhiên, siêu thoát kiếm, cũng siêu thoát kiếm chiêu, quay về căn nguyên thiên địa.

    Hắn ở phương diện kiếm đạo dường như lại tiến bộ, còn là một bước rất mấu chốt.

    Đáng tiếc một bước này chưa đầy đủ.

    Hắn luyện Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm, bộ kiếm chiêu Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm dùng là hợp phong kiếm ý, vân kiếm ý.

    Phong kiếm ý hắn đã luyện đến trạng thái căn nguyên nhất, luyện đến siêu thoát kiếm ý, nhưng vân kiếm ý thì còn chưa tới tình trạng siêu thoát kiếm ý.

    Nói đơn giản hơn, hắn chưa tính chân chính tăng bước tiến kiếm thuật.

    Chỉ có luyện thành vân kiếm ý thì mới chân chính tăng tiến vượt bậc về kiếm thuật.

    …….

    Tiếp theo thời gian trôi qua, Lục Nguyên quan sát mây trên bầu trời, muốn luyện vân kiếm ý đến trạng thái siêu thoát kiếm ý, hồi phục căn nguyên.

    Nhưng quá khó, liên tục nửa tháng, Lục Nguyên rốt cuộc khẳng định cố gắng đã thất bại.

    Hắn vẫn không cách nào luyện vân kiếm ý đến trạng thái siêu thoát kiếm ý.

    Thôi, tạm thời từ bỏ vậy, cứ tiếp tục cũng không có ý nghĩa gì.

    Luyện kiếm không phải việc một sớm một chiều.

    Dưới tình huống một lúc không ngộ đạo được thì phải chậm rãi tích lũy năm tháng, vội vàng không nên chuyện.

    Tiến độ luyện kiếm phải ngừng thì hắn đi luyện công vậy.

    Hắn ngồi xếp bằng trong phòng của mình, lấy ra năm lá bùa các sắc, bày ra Phong Linh trận.

    Lần trước hắn đào mỏ Tôn Thiên Cương Tôn gia sơn trang, bây giờ trên người có hai trăm ba mươi linh thạch.

    Linh thạch nhiều như vậy đúng là món gia tài lớn, không dùng thì thật là lãng phí.

    Hắn lấy từ trong tu la túi ra năm mươi linh thạch, Dưỡng Ngô kiếm nhanh chóng chém xuống, chớp mắt linh thạch vỡ nát, tràn ngập ra thật nhiều nguyên khí thiên địa.

    Hắn bắt đầu không ngừng hấp thu nguyên khí thiên địa.

    Lục Nguyên vừa hút nguyên khí thiên địa vừa suy tư.

    Hiện nay hắn đang ở luyện khí sơ kỳ đệ cửu tầng đại chu thiên.

    Cửa khó khăn trước mắt là luyện khí đệ thập tầng đại viên mãn, kỳ thực không tính là khó khăn, khó ở chỗ đại cảnh giới thứ hai luyện thể kỳ.

    Luyện thể kỳ hoàn toàn khác với luyện khí kỳ.

    Tu tiên giả chẳng những phải pháp lực cường đại, còn cần có thân thể khỏe mạnh.

    Luyện khí thập tầng, luyện thể kỳ cũng có thập tầng.

    Đệ nhất tầng ngự khí ly không.

    Đệ nhị tầng ngũ tạng lục phủ.

    Đệ tam tầng nhật nguyệt tinh hoa.

    Đệ tứ tầng luyện huyết.

    Đệ ngũ tầng mệnh tinh huyết.

    Đệ lục tầng luyện da cốt.

    Đệ thất tầng luyện đầu óc.

    Đệ bát tầng ngự kiếm hành không.

    Đệ cửu tầng tàn thể trọng sinh.

    Đệ thập tầng đại viên mãn.

    Cảnh giới thập tầng này đều khác nhau.

    Ví dụ như đệ nhất tầng ngự khí ly không, luyện thành rồi có thể ngự không phi hành.

    Đệ ngũ tầng mệnh tinh huyết, luyện xong có thể tự mình chế ra phi kiếm.

    Đệ bát tầng ngự kiếm hành không có thể dùng ngự kiếm thuật, từ xa dùng phi kiếm chế địch.

    Đến tầng này thì có vài phần bộ dạng kiếm tiên.

    Đệ cửu tầng tàn thể trọng sinh là thể tàn phế cũng có thể nhanh chóng trọng sinh, từ nay về sau cắt gân đoạn mạch không còn sợ ai nữa.

    Ngươi cắt gân mạch thì lập tức tạo lại nó là được rồi.

    Nhưng có một hạn chế, đó là có thể tạo lại thứ như gân mạch nhưng nếu trọng thương thật sự trí mạng thì vẫn sẽ phải chết.

    Tất nhiên tạm thời hắn không cần nghĩ xa đến vậy.

    Bây giờ trước tiên hắn phải nghĩ là luyện khí đến tầng thứ mười, rồi lấy luyện khí đột phá luyện thể kỳ mới tính tiếp.

    Luyện thể kỳ cường đại không phải luyện khí có thể bằng được.

    Luyện thể kỳ mới là chân chính bước vào cánh cửa tu tiên giả.

    Luyện khí luyện khí, còn một hơi hóa thành tiên khí.

    Luyện thể luyện thể, ngưng luyện thân thể chuyển hóa thành tiên thể.

    Dù là kỳ nào thì thật ra bản chất là chuyển hoán từ người thành tiên.

    ……..

    Lại nói, trải qua một đoạn thời gian đập vỡ linh thạch, Lục Nguyên rốt cuộc đem pháp lực bản thân đẩy tới trung kỳ đệ cửu tầng đại chu thiên, bây giờ hắn không vội trùng kích hậu kỳ.

    Tu hành pháp lực cần chậm rãi chứ không thể vội vã, từng bước một vững chắc đi mới là đường ngay.

    Mây xám tràn ngập bầu trời, che lấp trời xanh.

    Mây có khí thế của mây.

    Rậm rạp che trời đất.

    Lục Nguyên đờ ra, bình thường mình thật là hay nhìn mây thất thần.

    Vân kiếm ý không luyện đến cảnh giới siêu thoát kiếm ý đích thực đáng tiếc.

    Kết quả hắn cứ ngơ ngác nhìn mây, bây giờ đã là giờ thìn, trời đầy mây.

    Chẳng biết từ bao giờ Lý Phóng đã tới sau lưng hắn.

    Lý Phóng đứng sau lưng hắn trầm giọng nói:

    - Thiếu chủ, là lúc nên thả mấy người Vương Hoành Đồ, Hoàng Phong Ba.

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Ừ, biết rồi.

    Sau cái lần Tông lão quyết định đạt thành hiệp nghị, do mấy Vương gia, Hoàng gia, Tiền gia bồi thường một ít linh thạch không tính nhiều, sau đó thả đám người rời đi.

    Sở dĩ lấy linh thạch không bao nhiêu bồi thường là bởi vì mấy khoáng sản của họ đều giao cho Lý gia sơn trang.

    Bản thân họ đã giao khoáng sản rồi thì tất nhiên không cần nộp nhiều linh thạch.

    Ngược lại mấy gia tộc gom cùng một chỗ, tổng cộng đền hai trăm linh thạch.

    Linh thạch bồi thường không tính nhiều nhưng nghĩ đến mình lời to khoáng sản còn lớn hơn lần đào mỏ Tôn Thiên Cương nhiều, chỉ tạm thời vào tay thiếu chút thôi.

    Nếu Tông Lão Hội đã quyết định rồi, bồi thường cũng vừa lòng thì tất nhiên phải thả đám người đó đi.

    Tại thời đại thái bình thịnh thế này, kỳ thực tỷ lệ chết của tu tiên giả không cao lắm.

    Mọi người đều chừa một con đường, đấu tới đấu lui nhưng cơ bản giữ lại mạng sống.

    Hôm nay ngươi tha ta một mạng, ngày mai ngươi kết cuộc thất bại cũng còn cái mạng.

    Nếu ngại mạng nhiều quá thì xuống mặt đất đấu với yêu ma, bảo đảm yêu ma sẽ không nương tay.

    Lục Nguyên nói:

    - Thả đi.

    Lý Phóng gật đầu, rời đi.

    Chỉ chốc lát sau, gần hai trăm tu tiên giả đều được mang tới cửa lớn sơn trang.

    Mấy người này mắt thấy sắp ra ngoài, Lý Phóng thấy hơi hụt hẫng.

    Khó được lão buồn rầu một phen, xây dựng nhiều nhà tù như vậy, kết quả bây giờ người đi rồi, nhà tù lại trống không.

    Vốn lão còn lo rầu có mấy người này không đủ nhà giam chứa, giờ tiếp tục rầu người đi rồi nhà tù trống trơn.

    Lý Phóng phát hiện mình ngày càng sầu.

    Lúc đám người sắp đi, có không ít đều nhìn hướng Lục Nguyên, chẳng qua liếc vài cái thì không dám nhìn thẳng.

    Đối với thiếu niên đánh bại cả đám bọn họ, họ có vài phần sợ hãi.

    Khoảng thời gian này bởi vì Tông Lão Hội đạt thành hiệp nghị đồng ý thả họ ra, nên thỉnh thoảng cũng có người tới thăm họ, khiến dù ở trong ngục nhưng họ cũng biết tình huống bên ngoài.

    Hiện nay Đông Đạo phủ đã thành địa bàn của Lý gia sơn trang.

    Lục Nguyên lúc này ngẩn ra nói:

    - Ủa, tay của họ?

    Lục Nguyên phát hiện tay của bốn người Hoàng Phong Ba, Vương Hoành Đồ, Tôn Thiên Cương, Tiền Lãnh đều mạnh mẽ vững vàng.

    Vốn bốn người này bị hắn cắt đứt gân mạch, bây giờ gân cứng cáp, thật là kỳ lạ.

    Lý Phóng ở bên cạnh giải thích:

    - Bởi vì bên Tông Lão Hội quyết định rốt cuộc vẫn phải thả đám người đó ra, cho nên bắt nhốt không nghiêm ngặt lắm, cho một số người đến thăm tù.

    Họ đã đưa vào dược liệu hồi phục gân mạch, trải qua hơn một tháng, gần hai tháng trời nên cơ bản họ đã hồi phục tám phần thực lực.

    Lục Nguyên gật gù:

    - Thì ra là vậy.

    Thế lực phía sau những người này hiển nhiên muốn dùng họ đến nơi khác, cho nên trước tiên đưa vào chút dược liệu lành gân mạch cũng là bình thường.

    - Đúng rồi, các ngươi chờ chút.

    Lục Nguyên đột nhiên lên tiếng khiến đám Vương Hoành Đồ, Hoàng Phong Ba lòng căng thẳng.

    Tuy chúng đã trải qua mưa gió bao năm nhưng thật là hơi sợ thanh y thiếu niên này.

    Nghe thanh y thiếu niên kêu ngừng thì lập tức dừng bước ngay.

    Lục Nguyên nói:

    - Các ngươi, Vương Hoành Đồ, Hoàng Phong Ba, Tiền Lãnh, Tôn Thiên Cương, bốn ngươi cùng lên đánh với ta, để ta thử kiếm.

    Không sai, mục đích của hắn là muốn thử xem kiếm pháp của mình.

    Hắn luyện thành siêu thoát kiếm ý phong kiếm ý, sớm muốn thử kiếm nhưng không có đối thủ thích hợp.

    Nếu bốn vị này thực lực hồi phục tám phần thì có thể dùng để thử kiếm một lần.

    Vương Hoành Đồ, Hoàng Phong Ba, Tiền Lãnh, Tôn Thiên Cương, bốn người cứng ngắc.

    …….

    Dù không biết tại sao Lục Nguyên muốn thử kiếm.

    Nhưng lần này Vương Hoành Đồ, Hoàng Phong Ba, Tiền Lãnh, Tôn Thiên Cương, tứ đại cao thủ trước kia của tu tiên giả Đông Đạo phủ, trong lòng luôn giữ sự tự tin.

    Cầm lấy binh khí nguyên bản của mình từ tay Lý Phóng, lòng tự tin của họ tăng vài phần.

    Đây là một trận không phải ra tay trước sau, bốn người cùng xuất thủ.

    Tôn Thiên Cương ra tay là Loạn Tùng kiếm pháp, kiếm pháp nhìn loạn mà tụ.

    Vương Hoành Đồ thì là La Hán kiếm pháp đại khí bàng bạc, phòng chủ chặt chẽ.

    “Bạo Vũ Tiễn”, “Bách Vũ Đạn”, “Vũ Chi Vụ”, đủ loại pháp thuật thủy hệ xuất hiện, tay Tiền Lãnh vẫn là ổn định như vậy.

    Hoàng Phong Ba có tay pháp thuật phong hệ cũng cực kỳ siêu quần: “Tật Phong Lợi Nhẫn”, “Phong Chi Ẩn Sát”, “Bách Phong Nhẫn Trận”, đủ các loại pháp thuật thi triển từ tay gã.

    Bốn gia chủ đều lấy ra bản lĩnh đặc biệt của mình.

    Lần trước thua Lục Nguyên, họ đúng là hơi e ngại thanh y thiếu niên này.

    Nhưng ai cũng thua không tâm phục, qua hơn một tháng trong lao tù, họ không ngừng suy tư, nếu lần nữa đụng độ Lục Nguyên thì nên làm sao.

    Trong sinh hoạt lao tù hơn một tháng, họ không ngừng nghĩ cách đối phó Lục Nguyên, sớm nghĩ ra các loại cách.

    Bây giờ rốt cuộc lần thứ hai đối mặt Lục Nguyên, trong lòng họ dâng lên hào hùng chiến đấu.

    Hơn nữa bốn chọi một, so lần trước ba đối một thêm một người, cộng với trầm tư trong lao ngục một tháng.

    Có lẽ, trận chiến này có thể thắng.

    Lúc bốn người mới ra tay đều cảm thấy có khả năng thắng trận này, nhưng giao đấu chưa đến mười chiêu thì họ cảm giác là lạ.

    Nếu lần trước bị cuốn vào kiếm quyển, bị tìm ra sơ hở, bị trói tay trói chân thì họ công nhận, ít nhất vậy thì còn cơ hội phản kháng, còn có khả năng lật ngược thế cờ.

    Chương 113+114: Nội bộ Đại Tấn

    Nhưng lần này càng thêm không đúng.

    Đấu chưa đến mười chiêu mà họ cảm giác mình bị cuốn vào kiếm quyển, tùy thời bị tìm ra sơ hở.

    Thân thể họ như bị khống chế, không chỉ là thế, họ còn phát hiện trước mặt họ dường như không phải kiếm.

    Là gió.

    Gió thiên phiên.

    Nếu nói đối thủ là kiếm thì họ còn có thể nghĩ cách phản kích lại, vậy bây giờ họ muốn phản kích cũng không biết nên làm sao.

    Trong thiên nhiên gió tùy ý thổi, không nơi nào là không có gió, cái loại này ngơi nên làm sao phản kích đây?

    Tới mức độ này rồi chính là kiếm thuật khiến người tuyệt vọng.

    Trừ phi pháp lực vượt xa Lục Nguyên, nếu không thì đụng phải kiếm thuật khiến người tuyệt vọng chỉ có nước tâm lạnh.

    Bốn người Vương Hoành Đồ, Hoàng Phong Ba vốn ở trong tù một tháng, nghĩ ra các cách nhưng giờ đối mặt kiếm thuật cỡ này của Lục Nguyên, chúng không có cách nào hết thì làm sao đánh?

    Gió thiên nhiên không chỗ nào không ở là đối thủ của ngươi, ngươi làm sao mới tránh được kiếm như vậy?

    Đám Vương Hoành Đồ, Hoàng Phong Ba bây giờ đã tuyệt vọng, bốn người cảm thấy đầu ó mình có bệnh.

    Nếu không bệnh thì sao tự dưng đi tìm chết, cướp khoáng sản Tượng Sơn làm gì?

    Sau khi Lục Nguyên đi tới Lý gia sơn trang còn dám chủ động tìm tới cửa.

    Gió rốt cuộc ngừng.

    Khi gió ngừng thì đám Vương Hoành Đồ mới trông thấy Dưỡng Ngô kiếm.

    Dưỡng Ngô kiếm lúc này đã có phân nửa trở vào vỏ, trước ánh nhìn chăm chú của bọn họ, nửa còn lại của Dưỡng Ngô kiếm cũng vào trong vỏ.

    Lục Nguyên thu tay, trận chiến này chỉ là một lần thử xem siêu thoát kiếm ý phong kiếm ý mà thôi.

    Bây giờ coi như trông thấy uy lực siêu thoát kiếm ý của phong kiếm ý rồi, quả nhiên cực mạnh.

    Bốn người Vương Hoành Đồ hồi phục tám phần thực lực bắt tay nhau mà vẫn vô lực trước siêu thoát kiếm ý của mình.

    Đã thử ra uy lực thì tất nhiên có thể ngừng tay.

    ………

    Những ngày tiếp theo Lục Nguyên khá là nhàn rỗi.

    Khối địa bàn Đông Đạo phủ cơ bản bị Lý gia sơn trang chiếm lĩnh, biết được Lục Nguyên có kiếm thuật như vậy đám Vương Hoành Đồ dẫn theo thế lực thuộc hạ chạy xa thật xa, không dám hó hé tới gần Đông Đạo phủ nữa.

    Chúng cảm thấy Lục Nguyên giống như ác ma, trốn càng xa càng tốt, ở gần chút sẽ gặp nguy hiểm.

    Chuỗi ngày này hắn mỗi ngày vui vẻ ăn uống no đủ ngủ đã giấc, ngày ngày nhàn nhã.

    Kỳ thực bây giờ Lý gia sơn trang mỗi ngày chính vụ khá nhiều, nhưng nếu ông lão họ Lỗ đã tới rồi thì cứ giao hết cho ông ta cùng với Lý Phóng là được rồi.

    Việc rắc rối như thế hắn lười rớ vào.

    Cái gì phân chia khoáng sản, sai người đi lấy khoáng sản, tổ thành đội tuần tra khoáng sản, hấp thu máu mới, mấy công tác nhiều như vậy nếu thật đi xử lý thì khỏi có thời gian nghỉ ngơi.

    Thôi thì hắn sống ngày qua ngày mọc nấm cho rồi.

    Nếu nói trong thời gian này còn có gì khó chịu thì đó là Đại Tấn hoàng tộc Thất hoàng tử.

    Vừa lúc y tới Đông Bình tỉnh, nghe nói việc Đông Đạo phủ thì ba ngày hai đầu đến viếng, Lục Nguyên làm sao cũng nghĩ không ra ý tưởng của vị Thất hoàng tử Đại Tấn hoàng tộc này.

    Nội bộ Đại Tấn hoàng tộc, vì vị trí hoàng đế đời tiếp theo mà nội đấu khá kịch liệt.

    Chắc chắn Thất hoàng tử cũng muốn kéo viện trợ, rảnh quá đến tìm hắn chắp nối, còn tặng cho không ít lễ vật.

    Ai, Thất hoàng tử đúng là rảnh quá đi, ngay cả vị trí chủ Bắc phong mà hắn còn cố gắng né tránh cho bằng được, ngu gì để cuốn vào tranh chấp hoàng đế tiếp theo trong Đại Tấn hoàng tộc.

    Loại chuyện này có thể trốn bao xa thì trốn, lễ vật Thất hoàng tử đưa tới đều bị chắn trở về.

    Nhưng Thất hoàng tử đúng là bám riết không tha, thỉnh thoảng đến viếng gây rắc rối.

    Thôi, thôi, không bằng về cho rồi.

    Dù sao bây giờ tình hình Đông Đạo phủ đã bị hắn giải quyết, vấn đề khoáng sản cũng xử lý tốt đẹp, việc còn lại có Lỗ Thúc trấn giữ.

    Lỗ Thúc so với hắn càng lão luyện, có ông trấn giữ thì hắn rất yên tâm.

    Vẫn là quay về Hoa Sơn thôi.

    “Ve ve…”

    “Ve ve…”

    Từng tiếng ve kêu có lẽ là tràn đầy sức sống nhất vào ngày hè.

    Trong sân, Lục Nguyên chắp tay sau lưng, lần này đối phó bốn người Hoàng Phong Ba, Tôn Thiên Cương, Vương Hoành Đồ, Tiền Lãnh, nhốt bốn người vào trong ngục, vốn dựa theo kế hoạch nên cướp hết khoáng sản vùng này, tiếp theo trong bốn người tối đa là Tôn Thiên Cương có hậu đài cứng nhất còn sống trở ra, mấy tên khác nên ngoan ngoãn ở trong ngục.

    Kết quả cuối cùng Tông Lão Hội ra quyết định khiến đám người sống sót đi ra, nhưng cuối cùng khoáng sản vẫn thuộc quyền sở hữu một hệ của hắn.

    Nói đơn giản là mục tiêu hoàn thành một cái, cái kia thất bại.

    Kỳ thực lúc ban đầu Lục Nguyên tưởng cơ bản cấu thành Tông Lão Hội là người ngũ đại tiên môn, một khi xảy ra sự cố thì tất nhiên sẽ hướng về hắn, trực thuộc Hoa Sơn tiên môn trong ngũ đại tiên môn.

    Kết quả hắn phát hiện lần này Tông Lão Hội không nghiêng về hướng mình.

    Quyết đoán này chỉ có thể nói là hơi đứng về phía đối phương.

    Điều này khá kỳ lạ.

    Lúc nhận được quyết định, Lục Nguyên lấy làm lạ, nhưng sau đó nghe Lỗ Thúc giảng dạy thì hắn hiểu ra.

    Hiện tại Hoa Sơn tiên môn chia làm năm phong, năm phong nội đấu với nhau, lại chia thành ba tông kiếm tông, khí tông, kiếm khí tông.

    Kiếm tông Đông phong, Nam phong.

    Khí tông Trung phong, Tây phong.

    Kiếm khí tông Bắc phong.

    Tuy Hoa Sơn tiên môn chia làm năm phong, nhưng năm phong liên hợp lại, thực lực nguyên Hoa Sơn tiên môn xếp hàng số một ngũ đại tiên môn.

    Hoa Sơn tiên môn hiện này thế quá mạnh, cưỡng chế bốn tiên môn khác đứng đầu.

    Vậy nên bốn tiên môn cảm thấy nên áp chế Hoa Sơn tiên môn một chút.

    Vừa lúc sự việc Đông Đạo phủ đưa lên Tông Lão Hội, theo lý nói Hoa Sơn tiên môn luôn cường thế, lần này Lục Nguyên thủ đoạn càng diệu, khoáng sản tất nhiên phải giao cho Hoa Sơn tiên môn quản lý rồi.

    Đám Hoàng Phong Ba sợ là sẽ phải bị đưa tới nhà giam Hoa Sơn, tối đa Tôn Thiên Cương may mắn chút, tại vì có chỗ dựa cứng.

    Lúc trước đã nói, Tông Lão Hội cơ bản do người ngũ đại tiên môn cấu thành.

    Lúc này bốn tiên môn khác đều có ý định muốn áp chế Hoa Sơn tiên môn.

    Vậy nên phán quyết cuối cùng ngược lại có lợi cho thế lực sau lưng Vương gia, Hoàng gia, Tiền gia.

    Lần này Tông Lão Hội là tát mạnh vào mặt Hoa Sơn tiên môn, coi như là lần đầu tiên bốn tiên môn bắt tay nhau áp chế Hoa Sơn tiên môn một phen.

    Tất nhiên Nguyên Nguyên Thượng Nhân không cam lòng, nhưng lần này là bốn tiên môn bắt tay nhau áp chế, khiến Hoa Sơn tiên môn không phục cũng không được.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân tại Tông Lão Hội kháng nghị nhiều lần mà không được, bất đắc dĩ, càng đừng nói tới Lý Nguyên Bạch phản đối, tất nhiên khó thể lung lay quyết định.

    Kết quả cứ thế, cuối cùng rơi vào tay Lục Nguyên.

    Tốt lắm.

    Khóe môi Lục Nguyên nhếch nụ cười nhạt.

    Quyết định của Tông Lão Hội một khi đã ra thì không ai dám nghi ngờ, không ai dám không làm theo.

    Lục Nguyên không dám, cho nên mới làm theo quyết định thả đám Hoàng Phong Ba.

    Hừ, ai không dám chứ?

    Khóe môi Lục Nguyên nụ cười càng lạnh.

    Đám Hoàng Phong Ba dám trước chiếm khoáng sản Tượng Sơn, khi hắn đến thì còn động tay chân tới cửa khiêu khích.

    Vốn hắn không có sát khí bao nhiêu, nhưng Tông Lão Hội phán xét như vậy, chính là nói đám Hoàng Phong Ba chọc người một hệ của hắn, chủ động trêu chọc hắn, cuối cùng chỉ bồi thường một khoáng sản là xong xuôi.

    Nói giỡn chắc!

    Không sai, Lục Nguyên luôn không phải là người tốt gì.

    Bình thường hắn lười biếng, bộ dáng rất tốt nói chuyện.

    Có khi bị lấn át vài câu thì Lục Nguyên cũng sẽ không nói cái gì.

    Nhưng chuyện gì cũng có mức độ, nếu vượt qua ranh giới thì hắn sẽ không là bộ dáng dễ nói chuyện bình thường nữa.

    Đám Hoàng Phong Ba đã vượt qua lằn ra kia, muốn chạy, hắn sẽ dễ dàng tha sao?

    Làm gì đơn giản vậy được.

    Không sai, Tông Lão Hội đã ra quyết định rồi, nhưng dù tu tiên giả khác một vạn người có chín ngàn chín trăm chín mươi chín tên không dám làm trái quyết định của Tông Lão Hội thì hắn dám.

    Hắn chính là gan to bằng trời như vậy đấy.

    Lúc còn ở Bắc phong thì hắn đã dám chủ động chọc vào Tư Mã Trường Bạch cường đại hơn mình nhiều.

    Lười biếng, gian xảo, to gan làm bậy, đây vốn chính là tính cách của hắn.

    Ở trước mặt đám người kia hắn giả bộ, giả bộ hoàn toàn nghe theo quyết định của Tông Lão Hội.

    Bây giờ thì đám Hoàng tộc chắc đã trốn đi xa lắc xa lơ, không ở địa giới Đông Đạo phủ nữa, cũng tới lúc hắn nên ra tay rồi.

    Trước khi về núi nên lần cuối xử lý vụ việc.

    Tay động, từ trong tu la túi lấy ra một mặt nạ, mặt nạ này là thứ dịch dung, có thể hóa thành bộ dạng khác, là bốn năm trước một người bạn tán tu của sư phụ tặng cho hắn.

    Hai năm trước vị tiền bối tán tu đó đã chết, hắn sử dụng mặt nạ dịch dung này tuyệt đối không có chút sơ hở nào.

    Hoàng Phong Ba, Tôn Thiên Cương, Vương Hoành Đồ, Tiền Lãnh, thật ngại quá, chọc ta thì không sao nhưng một khi vượt qua giới hạn của ta thì chỉ có một con đường chết!

    Ai nói lão tử không dám hả?

    ………

    Ông lão họ Lỗ phập phồng lo sợ nhìn mấy tình báo vừa đưa tới tay.

    Hoàng Phong Ba, chết.

    Tôn Thiên Cương, chết.

    Vương Hoành Đồ, chết.

    Tiền Lãnh, chết.

    Khi bốn tin chết đưa tới thì ông lão họ Lỗ phát hiện tim mình đập nhanh rất nhiều.

    Nếu bình thường bốn người này chết không phải chuyện gì lớn, nhưng bây giờ không phải lúc bình thường!

    Tông Lão Hội mới ban bố quyết định không lâu thì bốn người lần lượt chết.

    Ông lão họ Lỗ biết bên lão chủ nhân đã nhận quyết định của Tông Lão Hội, cho nên bốn người này không phải lão chủ nhân xuống tay, trừ phi là thiếu chủ.

    Nhưng không đúng, thường ngày thấy thiếu chủ lười chảy nhớt, chắc không đến mức gan to bằng trời thế đâu?

    Nhưng ông lập tức nhớ tới lúc thiếu chủ ở Bắc phong dám chủ động chọc vào Tư Mã Trường Bạch, khiêu khích Kiếm Quán của Tư Mã Trường Bạch.

    Dưới mặt nạ lười chảy thây của thiếu chủ chiếu rọi bốn chữ gan to bằng trời sáng rỡ.

    Trừ phi thật sự là thiếu chủ làm.

    Ông lão họ Lỗ vội chạy tới chỗ thiếu chủ.

    Trong khoảng thời gian này ông quá bận công việc, Đông Đạo phủ vừa bình định, các loại việc cần giải quyết nên không có thời gian để ý thiếu chủ.

    Ông vội chạy tới chỗ thiếu chủ, kết quả phát hiện ban ngày ban mặt hắn đang nằm ngủ.

    Ông lão họ Lỗ nói:

    - Thiếu chủ, Hoàng Phong Ba, Tôn Thiên Cương, Vương Hoành Đồ, Tiền Lãnh, bốn người đã chết!

    Lục Nguyên có chút kinh ngạc hỏi lại:

    - Cái gì?

    Bốn người chết như thế nào?

    Ông lão họ Lỗ nói:

    - Thiếu chủ, nếu thật là ngươi làm thì nhanh chóng thừa nhận đi, ta báo lên lão chủ nhân nghĩ cách giải quyết chuyện này.

    Lục Nguyên nói:

    - Sao có thể chứ?

    Tông Lão Hội ra quyết định, sao ta dám ra tay?

    Lục Nguyên bộ dáng ngờ nghệch.

    Tông Lão Hội, đó là thiên uy.

    Thiên uy khó dò.

    Thiên uy của Tông Lão Hội càng khó đoán hơn.

    Việc nội bộ trong ngũ đại tiên môn Tông Lão Hội không cai quản được, nhưng việc ngoài tiên môn thì Tông Lão Hội có quyền uy tuyệt đối.

    Tông Lão Hội ra quyết định, dù ngươi có là cừu địch sinh tử, phán xét ngươi dừng tay thì phải ngừng.

    Qua năm ngàn năm đã dưỡng thành quyền uy tuyệt đối của Tông Lão Hội.

    Nhưng hiện tại tốt lắm, liên quan việc Đông Đạo phủ Tông Lão Hội mới ra quyết định không lâu thì Hoàng Phong Ba, Tôn Thiên Cương, Vương Hoành Đồ, Tiền Lãnh đều chết rồi, Tông Lão Hội không thể không tham gia điều tra.

    Lập tức có người Tông Lão Hội tới vùng Đông Đạo phủ điều tra.

    Nhân vật bị tình nghi lớn nhất chính là Lục Nguyên.

    Người Tông Lão Hội mặc đồ trắng, mặt che khăn trắng, cả người trùm một màu trắng.

    Bộ đồ rất lớn, cách ăn mặc như vậy khiến mọi người không biết hai vị Điều Tra Sử của Tông Lão Hội lớn lên thế nào, mập ốm ra sao.

    Chỉ đại khái biết một cao một thấp, cái khác hoàn toàn không biết gì cả.

    Trong gian phòng này hai vị Điều Tra Sử Tông Lão Hội ngồi, tuy họ ngồi nhưng cho người áp lực khá lớn, tựa như núi băng ở trước mặt ngươi.

    Lục Nguyên cũng đang ngồi, đối diện hai Điều Tra Sử Tông Lão Hội.

    Lục Nguyên ngồi bộ dáng khá là nhàn nhãn, không có chút gì căng thẳng như người khác ở trước mặt Điều Tra Sử Tông Lão Hội.

    Trong đó một vị Điều Tra Sử Tông Lão Hội trầm giọng nói:

    - Lục Nguyên, hiện tại bắt đầu điều tra ngươi.

    Trước đó không lâu Hoàng Phong Ba, Tôn Thiên Cương, Vương Hoành Đồ, Tiền Lãnh đều chết, ngươi đã biết chưa?

    Lục Nguyên đáp:

    - Biết.

    Điều Tra Sử tiếp tục hỏi:

    - Ồ, làm sao biết?

    Lục Nguyên đáp:

    - Là Lỗ Thúc cho ta biết, vào mấy ngày hôm trước.

    Một vị Điều Tra Sử khác lên tiếng:

    - Giải thích thế nào về việc bình thường vài ngày không thấy bóng dáng ngươi?

    Đây là sơ hở lớn nhất của Lục Nguyên, ít nhất thì vị Điều Tra Sử này nghĩ như vậy.

    Mấy ngày không gặp bóng người liền rất có khả năng, rất đáng nghi.

    Chỉ cần dọc theo sơ hở này tìm là có thể tìm được chứng cứ xác thực.

    Uy nghiêm của Tông Lão Hội là không thể xâm phạm.

    Lục Nguyên lười biếng đáp:

    - Trước khi các ngươi điều tra chuyện này thì nên tra xét hoạt động bình thường của ta đi.

    Con người ta a, một là thích uống rượu ngon, thường càng uống càng say.

    Thứ hai là lười, bình thường tùy tiện tìm một chỗ liền ngủ.

    Vậy nên trong thời gian này ta giống như bình thường sinh hoạt, mỗi ngày ra ngoài, không có việc gì kiếm chỗ ngủ, như vậy cũng bình thường thôi.

    Cách mấy ngày không thấy bóng ta là bình thường, nếu ngày nào cũng gặp ta mới là bất bình thường.

    Lục Nguyên khá là vô tội nói.

    Hai Điều Tra Sử phát hiện Lục Nguyên khá tinh ranh, căn bản không giống thanh niên mười tám tuổi.

    Từ người hắn không thể hỏi ra tin tức gì hữu dụng, cũng không tìm ra chút sơ hở nào.

    Rốt cuộc là hoàn cảnh nào bồi dưỡng ra một tiểu hồ ly xuất sắc như vậy?

    Càng làm người đau đầu là đám người Hoàng Phong Ba chết không để lại chứng cứ gì.

    Cái gì túc ấn, hơi thở pháp thuật, hơi thở kiếm đều không để lại.

    Người ra tay rất lão luyện, lần giết Tôn Thiên Cương tuy có lộ ra khuôn mặt nhưng hoàn toàn khác với mặt Lục Nguyên.

    Hai Điều Tra Sử có bảy phần khẳng định chuyện này chính là Lục Nguyên làm, nhưng không bắt được bất cứ sơ hở gì thì đành bó tay.

    Vụ việc Đông Đạo phủ rốt cuộc trôi qua.

    Chuyện này tuy hai Điều Tra Sử nghi ngờ là Lục Nguyên làm nhưng không có chứng cứ, họ không có cách nào.

    Nếu là người môn phái nhỏ khác thì bọn họ còn có thể cứng rắn hành động, bất đắc dĩ Lục Nguyên là người Hoa Sơn tiên môn.

    Hoa Sơn tiên môn là mạnh nhất trong ngũ đại tiên môn, hơn nữa đệ nhất tông sư Đại Tấn Yến Thương Thiên chính là chưởng giáo Hoa Sơn tiên môn.

    Chương 115+116: Nửa năm trôi qua

    Không có chứng cứ thì việc này chỉ đành qua đi, thành vụ án không thể giải quyết.

    Chuyện này dẫn đến các phương phản ứng.

    Bên tứ đại tiên môn vốn muốn mượn cơ hội đè ép Hoa Sơn tiên môn một phen, dù sao Hoa Sơn tiên môn quá mạnh, kết quả bởi vì Lục Nguyên phản kích khiến ý định của họ thành công dã tràng.

    Tứ đại tiên môn gồm: Thanh Thành tiên môn, Côn Luân tiên môn, Nam Hải tiên môn, Võ Đang tiên môn, họ càng cảm thấy Hoa Sơn tiên môn cường đại.

    Hiện giờ tứ đại tiên môn là điển hình câm điếc ăn hoàng liên, có khổ không dám nói ra.

    ………

    Bên Lý Nguyên Bạch bất đắc dĩ thở dài nói:

    - Thật là hồ đồ.

    Vốn ông định đợi Lục Nguyên trở về sẽ nghiêm khắc trừng phạt, chọc tới trên đầu Tông Lão Hội thật là quá to gan.

    May là hắn ra tay sạch sẽ, nhưng dù sao đợi Lục Nguyên về cũng phải phạt hắn một phen, trị hắn tiêu hao bớt nhuệ khí đi.

    Tư Mã Trường Bạch thì trợn mắt há hốc mồm.

    Vốn lúc Lục Nguyên tới quậy Tư Mã Kiếm Quán của mình thì gã phát hiện Lục Nguyên không sợ trời không sợ đất rồi, kết quả bây giờ mới biết lần trước hắn chọc Tư Mã Kiếm Quán căn bản là việc cỏn con.

    Lục Nguyên này bình thường không có gì, phát điên lên thật đúng là tên điên.

    Hiện giờ Tư Mã Trường Bạch cảm thấy chọc vào Lý Nguyên Bạch có chút không khôn ngoan.

    Nhưng nếu đã dây vào rồi thì phải nghĩ cách trước khi Lục Nguyên trưởng thành triệt để xóa bỏ đi.

    Chỉ cần mình ra tay gọn gàng khiến Nguyên Nguyên Thượng Nhân không có gì để nói.

    Nói đơn giản là bên ngoài chơi theo quy tắc, đừng để có chứng cứ bị chộp là được.

    ………

    Khi Nguyên Nguyên Thượng Nhân thu được tin tức này thì cất tiếng cười to, nói:

    - Không sai, làm tốt lắm!

    Ngươi không giết bốn người Hoàng Phong Ba thì sau này lão phu cũng sẽ giết!

    Để lại bốn người Hoàng Phong Ba là tát vào mặt Hoa Sơn tiên môn.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân vốn định đích thân ra tay, nay Lục Nguyên hành động thì lão khỏi phải làm.

    ……..

    Khắp nơi đều có phản ứng.

    Nhưng mặt kệ ở đâu nghĩ gì, sự việc đến tận đây cũng nên kết thúc.

    Vốn cho rằng việc này nên sớm kết thúc, lúc Lục Nguyên đem vụ việc đưa lên Tông Lão Hội thì nên chấm dứt.

    Kết quả tứ đại tiên môn chơi một chiêu khiến chuyện kéo dài đến hiện nay, kéo dài thì mở rộng hiệu ứng, các phương trong lòng có cảm giác gì thì chỉ chính họ mới biết.

    Còn bản thân Lục Nguyên, hắn lập tức trở về Hoa Sơn.

    Nhưng sau khi quay về Bắc phong liền bị sư phụ Lý Nguyên Bạch mắng cho một trận.

    Tiếng mắng của Lý Nguyên Bạch đa phần là chửi Lục Nguyên gan to bằng trời, làm xằng làm bậy.

    Tất nhiên Lục Nguyên sẽ không thấy tức giận, sư phụ mắng vài tiếng thì phận làm đệ tử phải nghe, đừng nói tới trong tiếng mắng cảm giác được sư phụ vô cùng quan tâm mình, là sợ mình gặp chuyện.

    Cuối cùng Lý Nguyên Bạch phạt Lục Nguyên cấm túc tại Hoa Sơn một năm, trong vòng một năm không thể ra Hoa Sơn.

    Lục Nguyên không có cảm giác gì về trừng phạt này.

    Là sư phụ lo lắng cho hắn, hơn nữa hắn quậy dưới núi trời long đất lở, trong khoảng thời gian này ở trên núi hồi phục tâm tình bình tĩnh.

    Hồng trần dưới núi hỗn loạn dễ khiến người đạo tâm bị che mờ, cho nên thỉnh thoảng phải ở trên núi điều chỉnh.

    Đúng thế, còn phải hưởng thụ cuộc sống nhàn nhã trên núi nữa chứ.

    Đối với trừng phạt này Nguyên Nguyên Thượng Nhân không nói thêm cái gì.

    Lục Nguyên là sư điệt, lão thích cá tính to gan của hắn.

    Ngươi không chọc ta thì thôi, tùy tiện trêu vào tùy ngươi, một khi vượt qua giới hạn vậy mặc kệ ngươi có là thiên vương lão tử cũng nhất định đáp trả lại.

    Nhưng Lý sư đệ tiêu hao tính tình sư điệt này cũng tốt, sư điệt này tương lai lão sẽ trọng dụng.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân đối với sư điệt của mình nhận định là lười biếng, ngộ tính cao, thiên phú tạm được, làm việc hơi gian xảo nhưng một khi chọc nóng nảy sẽ nổi điên làm bậy.

    Lý sư đệ thu một đồ đệ thật tốt, khiến Nguyên Nguyên Thượng Nhân có chút hâm mộ.

    ………

    Hạ đi, thu đến, đông lại.

    Nửa năm chớp mắt đã qua.

    Đột ngột đến đợt tuyết đầu đông rơi suốt một ngày một đêm.

    Sau khi ngừng tuyết, bước ra khỏi phòng nóc như lân văn, cây như bạch san hô, từ xa nhìn đỉnh núi khác như dãy ngọc long, thật là minh quang diệu nhãn ngọc điêu càn khôn.

    Lục Nguyên bước ra phòng của mình.

    Nửa năm qua tuy nói hắn bị phạt cấm túc tại Hoa Sơn một năm, nhưng thời gian trôi qua không tệ lắm.

    Tuy không xuống dưới nửa bước nhưng bên Diệp Viên sớm chứa không ít rượu, nửa năm trước đem mớ rượu trực tiếp chuyển về đủ cho hắn uống một bụng.

    Hắn rảnh rỗi ở trên núi thì các loại chim bay cá nhảy gặp xui.

    Nửa năm qua hắn luyện kiếm, tĩnh tọa, uống rượu, nướng các loại món ngon, ngày tháng vô cùng tự do, chẳng ngờ pháp thuật đã đột phá đến đỉnh đệ cửu tầng đại chu thiên luyện khí.

    Cuộc đời thật là…

    Thôi, trước đừng cảm thán cuộc đời, sư phụ sắp đi ra rồi.

    Lục Nguyên đi tới bên cạnh Lý Nguyên Bạch, muốn nâng ông dậy thì bị cười mắng:

    - Sư phụ ngươi còn chưa tới mức cần người dìu đâu!

    Nói xong ông chắp tay sau lưng cất bước đi.

    Lục Nguyên đi theo sau.

    Ông lão áo trắng đi đằng trước, thanh y thiếu niên đi theo phía sau.

    Tuyết trên mặt đất lập tức xuất hiện hai hàng bước chân, dọc theo Vân Vụ Cung.

    Vân Vụ Cung Vân Thiện Điện lúc này khá là náo nhiệt.

    Hoa Sơn nổi danh kiếm tiên Quân Tử kiếm tiên Phương Nho, Đại Nhật kiếm tiên Tư Mã Trường Bạch, Thùy Mộ kiếm tiên Lý Nguyên Bạch, Cô Tâm kiếm tiên Độc Cô Diệp, Viên Dung kiếm tiên Diệp Dương Dung, Phi Thiên kiếm tiên Sở Phi, bốn vị đều đã đến chỉ còn thiếu một mình Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Mười đệ tử chân truyền không thiếu một ai.

    Đại đệ tử Vân Dật, nhị đệ tử Vân Bình, tam đệ tử Lăng Ngọc Châu, tứ đệ tử Phương Đạm, ngũ đệ tử Tư Mã Bác, lục đệ tử Lục Nguyên, thất đệ tử An Tri, bát đệ tử i, cửu đệ tử Diệp Phương, thập đệ tử Diệp Viên đều lần lượt đến, tụ tập đầy sảnh.

    Trừ những người này ra còn có không ít cửu đại bất tri danh trưởng lão, một số thập đại đệ tử biểu hiện ưu thế vượt trội.

    Trên mỗi cái bàn đều bày sẵn rượu và đồ nhắm.

    Ngày hôm nay khác với bình thường, là ngày cuối năm.

    Không sai, chính là cuối năm.

    Tu tiên giả không giống như người thường tưởng tượng ăn gió uống sương, tu tiên giả cũng là ăn cuối năm.

    Mỗi năm Bắc phong đều sẽ ăn cuối năm một lần.

    Cuối năm ở Bắc phong kỳ thực chính là làm tổng kết một năm cùng với hy vọng năm mới, mọi người cùng nhau vui vẻ ngồi chung một chỗ, coi như ngưng tụ lòng người môn phái.

    Ngũ đại tiên môn rất chú trọng đồng lòng nội bộ môn phái của mình.

    Một môn phái không đồng lòng, ngươi tính kế ta ta hại ngươi, vậy môn phái này cách diệt vong không xa.

    …….

    Sau khi Lục Nguyên bước vào, cùng thập đại đệ tử chân truyền khác chào hỏi trừ Tư Mã Bác ra.

    Lục Nguyên bình thường là người dễ nói chuyện, quan hệ với mấy người trong đệ thập đại đệ tử chân truyền không tệ, tất nhiên trừ cừu gia Tư Mã Bác.

    Dĩ nhiên còn có hai phe cánh Diệp Phương, Diệp Viên của hắn.

    Lăng Ngọc Châu bước tới nói:

    - Lục sư đệ, ta mới trở về từ dưới núi, mang cho ngươi một bình tiên nhân nhưỡng đây.

    Đây là lần thứ hai Lăng Ngọc Châu tặng tiên nhân nhưỡng cho hắn, nhưng hiển nhiên phải trả cái giá giống nhau, cùng nàng luyện kiếm.

    Bây giờ Lăng Ngọc Châu thích nhất là kiếm hắn luyện kiếm, thật thảm.

    Hai tên Diệp Phương, Diệp Viên ở bên cạnh nháy mắt.

    Đợi Lăng Ngọc Châu đi nơi khác thì Diệp Phương là người thứ nhất trêu bảo:

    - Lục sư huynh, ngươi nói xem có phải tam sư tỷ vừa mắt ngươi không?

    Lục Nguyên lập tức thanh minh:

    - Nhảm nhí.

    Coi kìa, Phương sư thúc nhìn qua.

    Nghe tới Phương sư thúc nhìn qua thì Diệp Phương lập tức điều chỉnh biểu tình, bộ mặt nghiêm túc đến không thể nghiêm hơn.

    Công phu biến sắc mặt của gã thật lợi hại, cũng hết cách, nếu bị Phương Nho sư thúc thấy bộ dáng không ra gì của gã thì chẳng tránh được nghe chửi, rồi phạt chép một ngàn lần chính khí ca là chuyện bình thường.

    Diệp Viên bật cười.

    Diệp Phương lập tức nhận ra mình bị lừa, liếc thấy sư phụ vốn không hề nhìn sang đây, lập tức cười gian nói:

    - Lục sư huynh, ngươi thật ác nha.

    Lục Nguyên khinh thường nói:

    - Hừ, đối với ngươi thì nhân hậu làm gì.

    ……..

    Đang lúc mọi người trò chuyện thì Nguyên Nguyên Thượng Nhân đến.

    Khi Nguyên Nguyên Thượng Nhân tới thì Vân Thiện Điện chớp mắt yên tĩnh nhiều.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân cười cười, vẫy tay nói:

    - Mọi người tùy ý.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân rất vui mừng.

    Quét mắt qua, lão phát hiện đệ thập đại đệ tử chân truyền đều tiến bộ không ít.

    Vân Dật biến càng trầm ổn.

    Vân Bình không còn cá tính nóng nảy, chắc đã chấp nhận cách nói loạn thế gã ra mặt, còn thái bình thì do Vân Dật làm chủ Bắc phong.

    Tam đệ tử Lăng Ngọc Châu, tứ đệ tử Phương Đạm, ngũ đệ tử Tư Mã Bác, thất đệ tử An Tri, bát đệ tử Diệp Phi, cửu đệ tử Diệp Phương, thập đệ tử Diệp Viên cũng mạnh hơn rất nhiều.

    Còn về Lục Nguyên, thực lực của tiểu tử này cần lão lo sao?

    Thập đại đệ tử chân truyền đều chậm rãi trưởng thành, hơn nữa mâu thuẫn giữa thập đại đệ tử chân truyền so với đệ cửu đại năm đó nhỏ hơn nhiều.

    Khi đó nội bộ đệ cửu đại tranh đấu đến ngươi chết ta sống.

    Còn đệ thập đại chỉ có Vân Dật và Vân Bình cạnh tranh, Tư Mã Bác cùng Lục Nguyên có mâu thuẫn khá lớn.

    So sánh thì tốt hơn đệ cửu đại trước kia nhiều.

    Lão là chủ Bắc phong đệ cửu đại, nhìn thấy đệ thập đại tốt hơn đệ cửu đại thì làm sao không mừng trong bụng được?

    Một môn phái muốn phát triển thì trước tiên bên trong phải tường hòa đã.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân chắp tay sau lưng, lão sẽ chú ý đệ thập đại tiếp tục trưởng thành, tranh thủ không xuất hiện đấu tranh như đệ cửu đại trước kia.

    Bông tuyết hình ngọc điệp b trong đêm tối giao thừa, nó cùng pháo nổ múa, chẳng mấy chốc đã nhuộm trắng phòng xá Bắc phong Hoa Sơn mái nhà trắng tinh, nhuộm rừng cây đường mòn trong thiên địa.

    Tùng bách trắng xóa, trắng cả Bắc phong Hoa Sơn.

    Trời đất trắng mênh mang.

    Lúc này đất trắng, núi trắng, trời trắng, không thể chia rõ đâu là đất, đâu là núi, đâu là núi, chúng gần nhau như vậy, giao hòa.

    Trời đất trắng xóa, một mảnh trang nghiêm.

    Trong Vân Vụ Cung Vân Thiện Điện thì rất là ầm ĩ.

    Mấy vị trưởng bối tri danh kiếm tiên còn giữ chút dáng vẻ trưởng bối tri danh kiếm tiên, mà bên dưới mấy đệ tử rất là sôi động.

    Ngày hôm nay là giao thừa, bỏ lệnh cấm rượu.

    Vân Dật là đệ nhất đệ tử chân truyền hơi nhấp môi rượu.

    Lăng Ngọc Châu bình thường chưa bao giờ uống rượu lúc này khuôn mặt cũng đỏ hồng men say.

    Mọi người chuốc rượu nhau, nhưng hiển nhiên không ai muốn khiêu chiến tửu trung tiên Lục Nguyên.

    Lục Nguyên thật là cô đơn.

    Không ngờ ở tài nấu bếp mình cô đơn mà mặt rượu chè cũng chiếc bóng, không một ai dám khiêu chiến.

    Trong trận đấu rượu này, mạnh nhất không thể nghi ngờ chính là Diệp Viên.

    Phải nói tửu lượng của Lục Nguyên, Diệp Phương tuyệt đối không hơn Diệp Viên, nhưng mà dưới mí mắt sư tôn Quân Tử Kiếm Phương Nho của Diệp Phi, gã chỉ đành giả bộ không biết uống rượu.

    Lục Nguyên không đi đâu mời rượu, chỉ có Diệp Viên người béo da mặt dày, không ngừng kính rượu tới lui, kính đến mấy đệ tử chân truyền khác thầm kêu khổ.

    Diệp Viên thì rất là đắc ý.

    Gã ở trong thập đại đệ tử chân truyền thực lực chót nhất, mà rượu đạo thì là đứng đầu trong hàng đầu.

    Thật không dễ dàng mấy đệ tử chân truyền khác liên tục xin tha, Diệp Viên mới thỏa mãn thu binh.

    Đệ tử chân truyền khác ói chuyện với nhau.

    Đề tài là như vầy:

    - Nghe nói Vân Dật đại sư huynh lần này ở thế giới yêu ma bên dưới rèn luyện, chém giết vài con Tu La luyện khí cửu tầng.

    - Nhị sư huynh cũng không kém.

    - Đúng rồi, nghe nói tam sư tỷ và khí tông Bạch Ngự Băng sư tỷ đánh nhau, hai mỹ nhân tranh chấp.

    Hiện giờ Lăng Ngọc Châu đã uống đầu choáng váng, có chút ngọng nghịu nói:

    - Ngươi nói lung tung cái gì đó?

    - Đúng rồi, suýt quên, nghe nói cửu sư đệ và một vị sư muội kiếm tông song song với nhau hơn mười ngày.

    Lần này pháo khẩu tập trung về Diệp Phương.

    Lục Nguyên cũng đưa ánh mắt hướng Diệp Phương:

    - Cửu sư đệ, có việc này nữa à?

    Diệp Phương nói:

    - Chỉ là đi chung thôi.

    Lục sư huynh, ngươi và sư muội Liễu Diệp Nhi xinh đẹp nhất kiếm tông có dây dưa đó thôi.

    - Thôi đi, còn muốn đánh trống lảng hả?

    Ta và Liễu sư muội chỉ là cùng ngồi uống rượu.

    Lục Nguyên cười nhạt vạch trần ý định dời đề tài của Diệp Phương.

    Kết quả là pháo khẩu lần thứ hai chuyển hướng Diệp Phương.

    …….

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân vừa lòng nhìn tình hình trước mắt, đây chính là điều lão muốn, nội bộ môn phái vô cùng hài hòa.

    Môn phái nội bộ hài hòa thì mới có thể phát triển cường đại.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân cũng biết hiện nay Hoa Sơn tiên môn mặt ngoài rất mạnh, thực lực luôn xếp đứng đầu trong ngũ đại tiên môn, nhưng đứng đầu trong ngọn sóng vốn là khiêu chiến rất lớn, lần trước biến cố tại Tông Lão Hội chính là vì như thế.

    Mà Nội bộ Hoa Sơn tiên môn lại còn có kiếm tông, khí tông, kiếm khí tông.

    Hiện nay Hoa Sơn tiên môn mạnh thì đúng là mạnh, nhưng nội bộ môn phái không hài hòa, ba tông tranh chấp.

    Lão không có tài khống chế, có khả năng làm chính là đem điều tốt cho Hoa Sơn Bắc phong.

    Nhìn thập đại đệ tử chân truyền cười đùa ầm ĩ, Nguyên Nguyên Thượng Nhân tinh thần có chút hốt hoảng.

    Có lẽ bởi vì tranh đấu đệ cửu đại cho nên mới càng muốn đệ thập đại hài hòa, nội bộ bình tĩnh chăng?

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nhìn hướng đệ thập đại đệ tử chân truyền.

    Mấy người đệ thập đại đệ tử chân truyền khác đều không cần lão đẩy, nhưng Lục Nguyên thì lão phải đẩy Lý sư đệ một phen, khiến hắn tranh thủ học hỏi thêm kinh nghiệm.

    Không sai, Lục Nguyên sư điệt lệnh cấm tú còn nửa năm mới đầy, bản thân Hoa Sơn Bắc phong cũng có chỗ cho rèn luyện.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân rốt cuộc lên tiếng:

    - Lý sư đệ.

    Lý Nguyên Bạch nhìn sang.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nói:

    - Hãy để Lục Nguyên sư điệt đi chỗ trước kia ngươi nhậm chức một thời gian đi.

    Rèn luyện một lúc, nửa năm nay hắn cũng nhàn nhã lắm rồi, giờ nên để hắn hoạt động chút.

    Lý Nguyên Bạch gật đầu:

    - Hiểu rồi.

    Ngày này qua thật là nhanh, dường như chưa chơi bao nhiêu thì thời gian đã đến giờ tý đêm giao thừa.

    Đến lúc này thì tụ hội giao thừa nên kết thúc.

    Nhưng hiển nhiên các đệ tử chân truyền đệ thập đại chơi chưa đã, trừ Lăng Ngọc Châu ra, mấy người khác tụm năm tụm ba với người quen cùng đi chơi.

    Thập đại đệ tử chân truyền, từng người từng người khi đi hết rồi, dường như trong điện biến vắng vẻ nhiều.

    Chương 117-118: Tuyết ngừng rơi

    Lúc Lý Nguyên Bạch áo trắng tóc trắng đi ra Vân Vụ Cung thì trên trời tuyết đã ngừng rơi, nhưng đỉnh đầu vẫn là một mảnh mây đen.

    Lại một năm qua đi, thời gian thật như hạt cát.

    Nay tuổi thọ của ông chỉ còn một năm rưỡi, thời gian qua đúng là nhanh quá, cuộc đời ông chỉ còn một lần giao thừa cuối cùng.

    Nhìn hình ảnh Lý Nguyên Bạch trong trời đêm quần áo phất phơ theo gió, Phương Nho muốn đi tới nói vài câu nhưng không biết nói cái gì.

    Bắc phong lục kiếm tiên tuổi khác nhau.

    Lý Nguyên Bạch là tuổi lớn nhất, đứng sau Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Phương Nho tuổi gần Lý Nguyên Bạch, coi như có thể nói vài câu với ông.

    Nhưng muốn khuyên lại không biết nói làm sao.

    ……..

    Người cuối cùng đi ra Vân Vụ Cung là Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Lại một năm nữa, hiện nay Hoa Sơn giữ khí thế cường thịnh nhất, đứng đầu ngũ đại tiên môn, nhưng càng là giai đoạn đỉnh cao thì càng phải cẩn thận xuống dốc.

    Tuy nhiên, nay thấy những đệ tử chân truyền này, chắc là sẽ không để Bắc phong xuống dốc đâu.

    Đêm nay Hoa Sơn lục kiếm tiên mỗi người trong lòng đều suy nghĩ rất nhiều.

    Bọn họ tuổi không còn trẻ, tất nhiên không thể giống đệ tử chân truyền chẳng cần lo nghĩ nhiều.

    Con người, luôn sẽ lớn lên.

    Con người càng lớn thì gánh càng nhiều túi.

    Con người, một khi trưởng thành, sẽ không thể quay về năm tháng tuổi trẻ, tâm tình khi ấy.

    Gánh nặng trên người không phải dễ dàng thả xuống.

    Hãy quý trọng năm tháng thanh xuân hiện tại đi.

    ……

    Tối hôm qua đùa một trận đến gần sáng mới ngủ, khi hắn tỉnh lại thì đã gần buổi trưa.

    Rửa mặt xong Lục Nguyên hoàn toàn tỉnh táo, là lúc đi vấn an sư phụ.

    Hắn đi đến chủ thất thì thấy sư phụ đang chắp tay đứng, thì thào nhìn bức tranh treo trên tường.

    Tranh vẽ một vị mỹ nữ.

    Mỹ nữ dung nhan tuyệt thế, dù chỉ trong tranh cũng cảm giác khí chất thanh tuyệt, thế gian hiếm có.

    Lục Nguyên biết đây là tranh của sư nương.

    Bình thường sư phụ giấu đi tranh của sư nương, sợ tranh bị phủ bụi, chỉ có lúc quan trọng mới cẩn thận lấy ra xem.

    Bức tranh đó hắn đã thấy rất nhiều lần, sư nương trong tranh đúng là một người cực kỳ đẹp.

    Theo sư phụ nói thì sư nương bên ngoài còn đẹp hơn tranh gấp mấy lần.

    Chẳng những sắc đẹp tuyệt trần mà tính cách cũng rất tốt, đáng tiếc hắn nhập sư môn quá muộn, chưa từng gặp sư nương một mặt.

    Lý Nguyên Bạch đứng đó nhìn tranh vẽ mỹ nữ thật lâu chưa quay đầu lại.

    Lục Nguyên đứng yên tại chỗ không động đậy, sợ quấy rầy sư phụ nhìn tranh sư nương.

    Tĩnh lặng lâu thật lâu.

    Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.

    - Xuân nhật yến, lục tửu nhất bôi ca nhất biến.

    Tái bái trần tam nguyện: một nguyện lang quân thiên tuế, hai nguyện thiếp thân thường kiện, ba nguyện như đồng lương thượng yến, tuế tuế tướng mạo kiến.

    Giọng Lý Nguyên Bạch quanh quẩn trong phòng.

    Bài thơ này năm đó nàng rất thích, bình thường hay lặp lại ngâm nga.

    Nàng mất rồi, mình càng lúc càng thích bài thơ này.

    Lầm bầm đọc, dường như trở lại năm đó, nhìn nàng ngâm ra câu thơ thì gió thổi, chim bay múa, đầy đất hoa cúc, thật là hình ảnh cực đẹp.

    Đáng tiếc không thể trở về quá khứ.

    Thật lâu sau hóa thành tiếng thở dài.

    Không biết qua bao lâu, Lý Nguyên Bạch rốt cuộc lấy lại tinh thần, nói:

    - A, ngươi đến rồi.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Lý Nguyên Bạch không để ý, đây không phải lần đầu tiên ông bị đệ tử này phát hiện mình thất.

    Chậm rãi cuộn lại bức tranh, nhẹ nhàng đặt nó về vị trí cũ như sợ nó bị tổn hại một chút gì.

    Xong xuôi ông mới nói:

    - Hôm nay kêu ngươi đến là muốn ngươi đi rèn luyện.

    Lục Nguyên cung kính nói:

    - Nhưng đệ tử còn nửa năm cấm túc.

    Cấm túc một năm là mệnh lệnh sư tôn đã ban.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Bắc phong cũng có chỗ rèn luyện, là nơi năm đó vi sư nhậm chức.

    Nghe sư phụ nói thế thì Lục Nguyên thoáng chốc hiểu ra ngay.

    Hoa Sơn lục kiếm tiên, mỗi một vị đều có địa vị quan trọng, có chức vụ riêng.

    Phương Nho phụ trách tất cả lực lượng phòng vệ bên trong Bắc phong.

    Tư Mã Trường Bạch phụ trách lực lượng phòng vệ bên ngoài Bắc phong, nhưng bởi vì việc Tây Châu Tam Cự Kiếm nên bị cắt chức, do Phương Nho thay thế.

    Diệp Dương Dung phụ trách tình báo.

    Người đàn bà Độc Cô Diệp thì phụ trách tấn công bên ngoài.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân phụ trách cai quản tất cả.

    Còn sư phụ Lý Nguyên Bạch chức vụ là tư pháp và ngục tù.

    Tư pháp và ngục tù đều do sư phụ cai quản, chẳng qua ngày nay ông dần đem tư pháp và ngục tù giao cho Sở Phi quản lý.

    Bây giờ Lý Nguyên Bạch không có nhiều sức lực quản lý nó nữa.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Trong thiên lao có rất nhiều nhân vật đắc tội Bắc phong chúng ta, tại đó ngươi có thể đấu với những phạm nhân này, xem như là rèn luyện.

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Những tù phạm này cơ bản đều lăn lộn giữa sinh tử, hơn nữa lão phu kiềm chế chúng nhiều năm, hận thù của chúng với lão phu sợ là còn sâu hơn Bắc phong lục kiếm tiên khác.

    Ngươi là đệ tử của lão phu, đến đó lấy đám tù phạm luyện kiếm chắc bọn chúng sẽ không để ngươi thoải mái đâu.

    Ngươi cần chuẩn bị tâm lý.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Lại sắp bắt đầu rèn luyện mới, chỉ là lần rèn luyện này ở trong Bắc phong chứ không phải xuống núi.

    Sẽ là một lần rèn luyện khá đặc biệt đây.

    Thùy Mộ kiếm tiên Lý Nguyên Bạch, vốn giữ chức vụ tư pháp và ngục tù, cùng tính tình hiện nay hoàn toàn khác.

    Lý Nguyên Bạch trước kia nghiêm túc, cứng nhắc.

    Tuy nhiên, con người rồi sẽ đổi tính, trải qua một số việc, đặc biệt là số mạng sắp hết, tính cách Lý Nguyên Bạch thay đổi rất nhiều, thành bộ dáng ông lão hiền từ như hiện nay.

    Lục Nguyên thật may mắn, may mắn là bái Lý Nguyên Bạch sau khi đổi tính làm sư phụ.

    Bản tính xấu xa của Lục Nguyên nếu là làm đệ tử cho người cứng nhắc, nghiêm túc thì sẽ là điều rất khó chịu.

    Hiện nay hắn phải đi thiên lao Bắc phong mở mắt một phen, nơi sư phụ trước kia giữ chức vụ.

    Hôm nay tuyết nhỏ hơn nhiều, tuyết trắng như trân châu, tựa mưa phùn, tựa tơ liễu dương hoa, phất phơ trước mắt treo tấm màn tuyết trắng.

    Xuyên qua màn tuyết lưa thưa nhìn phong mạch Hoa Sơn phía xa, lờ mờ như ở trong mây trong sương.

    Đội cái mũ hơi rộng, đạp đường núi ẩm ướt, Lục Nguyên dựa theo vị trí trên bản đồ đi thiên lao.

    Bình thường thiên lao giữ kín với đệ tử chân truyền, không biết rốt cuộc nó nằm ở hướng nào.

    Nhưng hôm qua có người đưa tới một phần bản đồ, bên trên có đánh dấu vị trí thiên lao.

    Bắc phong lớn cỡ này, cứ làm theo tìm đến thiên lao không phải việc gì khó.

    Lục Nguyên đội mũ bước đi.

    Rất nhanh hắn đã tới sườn núi hậu sơn Bắc phong, tìm thấy địa điểm rồi.

    Thiên lao xây dựng ở giữa sườn núi.

    Nghe nói thiên lao tổng cộng có thập tầng, mỗi tầng bắt tù phạm khác nhau.

    Hôm qua sư phụ có giới thiệu kỹ càng cho hắn, nghe nói thiên lao tầng thứ nhất bắt nhốt tù phạm luyện khí từ đệ nhất tầng đến thất tầng.

    Còn thiên lao tầng thứ hai thì bắt tù phạm luyện khí bát tầng đến thập tầng.

    Thiên lao tầng thứ ba bắt nhốt là tù phạm luyện thể đệ nhất tầng đến tam tầng.

    Thiên lao tầng thứ tư, bắt tù phạm luyện thể từ tứ tầng đến thất tầng.

    Tầng thứ năm thiên lao, nhốt tù phạm luyện thể từ bát tầng đến thập tầng.

    Còn năm tầng sau bắt nhốt tù phạm rốt cuộc là gì thì Lý Nguyên Bạch không nói.

    Nhưng hiển nhiên mặt sau nhốt tù phạm càng thêm đáng sợ.

    Theo sư phụ nói thì hắn sẽ bị sai đi trông coi tù phạm thiên lao tầng thứ hai, tại đó là nhân vật luyện khí bát tầng đến thập tầng, vừa lúc thích hợp cho hắn luyện kiếm.

    Những tù phạm này có pháp thuật là luyện khí bát tầng đến thập tầng, không đặc biệt cao nhưng đủ các loại nhân vật, đều có tuyệt kỹ riêng.

    Một chọi một còn đỡ, nếu đối với nhiều người thì rất khó ứng phó.

    Hắn hồi phục tinh thần, đã thấy mình đứng bên ngoài thiên lao.

    Bên ngoài thiên lao có rất nhiều thủ vệ.

    Lục Nguyên đi qua đưa ra thân phận, thấy người đàn ông trung niên Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi tiêu sái đi ra.

    Phi Thiên Kiếm Thiên Sở Phi cơ bản đã tiếp nhận chức vụ tư pháp và ngục tù của Lý Nguyên Bạch, hiện nay thiên lao thuộc về gã phụ trách cũng là bình thường.

    Lục Nguyên cung kính nói:

    - Tham kiến Sở sư thúc.

    Sở Phi gật đầu nói:

    - Ngươi đến rồi.

    Trong thập đại đệ tử chân truyền, gã xem vừa mắt nhất tuyệt đối là đệ tử của mình, Diệp Phương.

    Cái thứ hai vừa mắt chính là Lục Nguyên.

    Lý do xếp Lục Nguyên thứ hai cũng là đương nhiên, đệ tử của mình tất nhiên tốt hơn rồi, cơ bản tri danh kiếm tiên đệ cửu đại nào cũng cho rằng như thế.

    - Tin ngươi đến thiên lao rèn luyện đã truyền tới từ mấy ngày trước.

    Sở Phi chắp tay sau lưng, gật đầu nói:

    - Như vậy đi, lấy pháp thuật hiện nay của ngươi, đi thiên lao tầng thứ hai rèn luyện chắc là được.

    Giống hệt như Lý Nguyên Bạch đã đoán.

    Sở Phi dẫn Lục Nguyên tiến vào trong thiên lao.

    Đi vào thiên lao, bên trong canh giữ cực kỳ nghiêm ngặt.

    Trong thiên lao không hề tối tăm, vách tường đều treo đèn trăm năm, dầu đèn này có thể đốt cháy khoảng trăm năm, khiến thiên lao luôn sáng rực rỡ.

    Lục Nguyên ngẩng đầu nhìn thiên lao, phát hiện bốn phía vách núi đều bày cấm pháp dày đặc, trải qua một đoạn đường là đến thiên lao tầng thứ nhất.

    Thiên lao tầng thứ nhất tràn đầy tù thất đơn.

    Tù thất đều dùng cửu u hàn thiết thành, mặt trên bày các loại cấm pháp, cơ bản không cách nào phá vỡ.

    Sở Phi ở đằng trước dẫn đường nói:

    - Mỗi tầng thiên lao đều như vậy, mỗi tù nhân là một phòng giam đơn độc, hơn nữa mỗi tù phạm đều bị thi nhiều cấm pháp, khiến chúng không thể phát huy ra pháp thuật.

    Muốn khiêu chiến những tù phạm này thì phải tiến vào trong từng tù thất, tạm thời mở cấm pháp của chúng rồi mới đấu được.

    Sở Phi nói:

    - Những tù phạm này cơ bản đều bị Hoa Sơn tiên môn chúng ta bắt, hận Hoa Sơn tiên môn thấu xương.

    Một khi bị chúng mở ra cấm pháp, có thể phát huy pháp thuật thì tựa như điên như ma tấn công.

    Đấu với chúng phải nhớ kỹ phải cẩn thận, nếu không bị đám tù phạm lấy mạng thì không đáng.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Muốn đi thiên lao tầng thứ hai thì tất nhiên phải qua tầng thứ nhất.

    Khi qua thiên lao tầng thứ nhất, Lục Nguyên phát hiện một điều ngoài ý muốn.

    Hắn phát hiện tam sư tỷ Lăng Ngọc Châu ở trong một gian tù thất đấu với phạm nhân.

    Ngọc Phi kiếm quang như phấn như ngọc, kiếm quang ở trong tù thất nhỏ xíu tỏa ra nhiều tầng ánh sáng.

    Nhưng phạm nhân đó cũng không kém, công kích điên cuồng.

    Tuy nhiên, Lăng Ngọc Châu trên cơ một chút.

    Sở Phi nói:

    - Thiên lao vốn chính là nơi chúng ta rèn luyện, cùng đủ loại người giao đấu.

    Lăng Ngọc Châu đến sớm hơn ngươi chút, nhưng thực lực của nàng chỉ rèn luyện ở thiên lao tầng thứ nhất, coi như là ở tầng thứ nhất thì cũng hơi khó khăn.

    Xem ra thật như Sở Phi đã nói, Lăng Ngọc Châu hiện nay bận đến nói không nên lời.

    Trải qua cấm pháp cường đại tầng thứ nhất, rốt cuộc đi tới thiên lao tầng thứ hai.

    Thiên lao tầng thứ hai hoàn cảnh giống với tầng thứ nhất.

    Nhưng tù phạm nơi này rõ ràng càng nhiều.

    Sở Phi đã quay về, gã cùng đi tới đây cũng tốt lắm rồi.

    Gã đã dạy cho Lục Nguyên pháp thuật tạm thời giải trừ cấm pháp trên người tù phạm.

    Tất nhiên chỉ là tạm thời, có thể kéo dài khoảng nửa canh giờ.

    Pháp thuật vĩnh viễn giải cấm pháp trên người tù phạm chỉ có vài người hiếm hoi biết, coi như là đệ tử chân truyền cũng không được biết.

    Lục Nguyên đứng trên mặt đất thiên lao tầng thứ hai, bốn vách tường treo đầy đèn trăm năm, sáng rực rỡ.

    Hiện nay Lục Nguyên khá là buồn bực, trước kia hắn có nghe nói như thế này.

    Nghe nói tại thiên lao không khí khiến người bất giác biến căng thẳng, nhưng nay hắn đứng ở thiên lao tầng thứ hai tại sao không có chút cảm giác hồi hộp gì hết vậy?

    Thiệt là kỳ lạ, rốt cuộc là sao đây?

    Tay động, lấy ra hồ lô rượu vàng nhạt trong tu la túi, uống một hớp.

    Mùa đông trong thiên lao cũng rất lạnh lẽo, uống một ngụm người nóng lên chút.

    Bình thường thiên lao tầng thứ hai cũng có ngục tốt đúng giờ tuần tra, nhưng hiện nay không phải thời gian tuần tra, Lục Nguyên cũng không ăn mặc như ngục tốt.

    Đám tù phạm thiên lao tầng thứ hai lập tức bắn pháo.

    - Ồ, lại có người đến à?

    - Xem bộ dáng trẻ thật.

    - Trẻ như vậy chắc là nhất đại đệ tử chân truyền, không chừng là muốn tìm chúng ta luyện kiếm.

    - Trẻ vậy đã tìm chúng ta luyện kiếm, đúng là không biết trời cao đất rộng.

    Đúng rồi, Vân Dật, đệ nhất đệ tử chân truyền đệ thập đại Bắc phong của họ, năm đó tại tầng chúng ta luyện kiếm.

    Vốn định lấy chúng ta luyện kiếm kết cuộc bị chúng ta luyện, không ở vài ngày đã cụp đuôi chạy trốn mất biệt.

    - Ha ha, đúng thế, đúng thế.

    Tù phạm thiên lao tầng thứ hai ai cũng vô cùng huênh hoang, tùy ý lớn tiếng cười nhạo.

    Chúng đều là bị người Hoa Sơn tiên môn bắt đến, thái độ với đệ tử chân truyền không mấy tốt đẹp, nay nghe nói lại có một đệ tử chân truyền đến thì ai cũng ồn ào cả lên.

    Lục Nguyên không thèm để ý, tiếp tục đánh giá mấy tù phạm.

    Lúc này trong đám tù phạm có người la to:

    - Các ngươi sai rồi, vị này chẳng những là đệ tử chân truyền, còn là đệ lục đệ tử chân truyền.

    Trong thiên lao có người biết thân phận mình, điều này khiến Lục Nguyên có chút kinh ngạc.

    Hắn ngẩng đầu nhìn, phát hiện là một người đàn ông trung niên cao to, bộ dáng khá quen mắt nhưng trong phút chốc không nhớ ra là ai.

    Hắn hỏi:

    - Ngươi là ai?

    Gã đàn ông tù phạm lập tức nổi giận:

    - Ngươi không nhớ ta sao?

    Ta ngày đêm đều nhớ đến ngươi!

    Ta tên là Giang Bột Nhiên!

    Lục Nguyên gật gù:

    - Nghe quen quen.

    Lúc này gã đàn ông tù phạm sắp rơi lệ đầy mặt rồi.

    Gã đã nói rõ ràng thế mà Lục Nguyên còn chưa nhớ ra?

    Không lẽ mình không có cảm giác tồn tại đến thế sao?

    Gã quyết định lần thứ hai khẳng định chính mình:

    - Ta tên Giang Bột Nhiên, là lão đại Tây Châu Tam Cự Kiếm!

    Lục Nguyên thế mới nhớ ra.

    Cũng hết cách, năm đó Tây Châu Tam Cự Kiếm ám sát hắn, kết quả bị hắn giải quyết rồi Bắc phong nổi lên trận bão tố.

    Nghe bảo ba vị này cuối cùng tiến vào thiên lao Bắc phong, hắn không mấy để ý.

    Cách nhau một, hai năm, quên mặt mũi là chuyện bình thường.

    - Ồ, nhớ ra ngươi rồi, ngươi là Tây Châu Tam Cự Kiếm.

    Giang Bột Nhiên lúc này khóc ròng, rốt cuộc nhớ ra gã là ai, thật không dễ dàng, xem ra gã còn có chút cảm giác tồn tại đấy chứ.

    Đang lúc Giang Bột Nhiên định khóc rống thì phát hiện xung quanh tĩnh lặng, gã cảm nhận không khí biến đổi, hoàn toàn thay đổi, không khí vô cùng lạnh lẽo.

    Chương 119-120: Hung hãn

    Khoảnh khắc, biểu tình đám tù phạm thiên lao tầng thứ hai đều biến đổi.

    Rốt cuộc có một tù phạm khặc khặc cười quái dị nói:

    - Đệ lục đệ tử chân truyền, đồ đệ của Lý Nguyên Bạch ư.

    - Là đồ đệ của cái tên Lý Nguyên Bạch.

    - Ha ha, Lý Nguyên Bạch kiềm chế chúng ta nhiều năm như vậy, rốt cuộc đợi đến đồ đệ Lý Nguyên Bạch rồi.

    Lần này chúng ta nhất định phải chiêu đãi hắn thật tốt, đúng không lão Thử?

    - Đó là tất nhiên, không chiêu đãi đồ đệ Lý Nguyên Bạch cho tốt thì sao xứng đáng với Lý Nguyên Bạch, hiểu rồi, lão Ngưu.

    - Rốt cuộc đến, đồ đệ của Lý Nguyên Bạch.

    Tự tìm đường chết, hãy để Ngân Tu ta bóp chết ngươi đi!

    Từng câu vô cùng âm trầm vang trong thiên lao tầng thứ hai.

    Những người này đều rất kích động.

    Lý Nguyên Bạch lúc trước giữ chức vụ tư pháp và ngục tù, người bên trong đều từng bị ông kiềm.

    Mối hận với Lý Nguyên Bạch sâu hơn bất cứ ai, vượt xa Sở Phi hiện tại.

    Bọn chúng biết không thể làm gì được Lý Nguyên Bạch, giờ nghe nói đồ đệ của Lý Nguyên Bạch lại dám tới thiên lao tầng thứ hai, ai cũng xoa tay bóp vai.

    Luyện khí đệ cửu tầng đại chu thiên cần phải luyện tới luyện khí đệ thập tầng đại viên mãn mới là rèn luyện.

    Trải qua muôn ngàn thí nghiệm.

    Đem pháp thuật rèn luyện trăm ngàn lần, pháp thuật biến hóa từ chất thì tự nhiên tiến vào luyện khí đệ thập tầng đại viên mãn.

    Cho nên muốn luyện đến luyện khí đệ thập tầng đại viên mãn cần rèn luyện pháp thuật thật nhiều, chiến đấu hiển nhiên là cách khá hữu dụng để luyện pháp thuật bản thân cường đại.

    Khi chiến đấu pháp thuật toàn thân sẽ điều động, vận chuyển, khiến pháp thuật bị rèn luyện.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân cũng biết Lục Nguyên lười biếng, nếu không đẩy thì chắc chắn hắn sẽ trốn ở góc nào đó uống rượu rồi ngủ.

    Kết quả đẩy một cái đẩy Lục Nguyên đến thiên lao tôi luyện.

    Đệ tử này tương lai sẽ có trọng dụng.

    …….

    Kết quả là Lục Nguyên đến thiên lao, hiện đang ở thiên lao tầng thứ hai.

    Lúc này không khí thiên lao tầng thứ hai khá là quái lạ.

    Âm lãnh mà tiêu điều.

    Đám tù phạm đều nhìn qua, đủ loại tiếng cười quái lạ vang lên không ngừng.

    Chúng không nghĩ tới đến chính là đệ tử của Lý Nguyên Bạch.

    Ha ha ha ha, có cơ hội ngược đãi đệ tử của Lý Nguyên Bạch tất nhiên không thể bỏ qua rồi.

    Không chiêu đãi một phen thì sao được.

    Giang Bột Nhiên trong Tây Châu Tam Cự Kiếm nghe mấy lời này, cảm giác không khí quái dị thì co rút cổ.

    Ngục giam có quy tắc của ngục giam.

    Gã vào thiên lao đã hơn một năm, biết tại thiên lao tầng thứ hai mạnh nhất là bốn tên.

    Tử Thử, Sửu Ngưu, Ngân Tu, Bôn Lôi.

    Không biết tên thật của chúng, chỉ biết ngoại hiệu hiện nay của chúng là bốn tên đó.

    Lúc này Lục Nguyên không sốt ruột chút nào, cầm hồ lô rượu vàng nhạt hớp một ngụm, tiện tay ném hồ lô rượu vào trong tu la túi.

    Hắn nói:

    - Xem ra sư phụ của ta khiến các ngươi sợ đến thế à?

    Vừa nghe đến tên sư phụ ta đã kích động như vậy, thật đáng thương.

    Các ngươi a, sợ sư phụ ta như vậy lại sắp bị ta chà đáp, tội quá tội.

    Câu này thốt ra toàn trường tĩnh lặng.

    Câu nói quá kiêu ngạo.

    Tù phạm thiên lao tầng thứ hai toàn là luyện khí bát tầng đến thập tầng, tu luyện vài chục năm, có tu hành hơn trăm năm, đa số bụng đầy tuyệt kỹ, kinh nghiệm đầy mình.

    Những người này dù không tới cùng hung cực ác nhưng cũng cực kỳ đáng sợ.

    Nay một tên hậu bối lại dám nói ra lời kiêu ngạo như vậy.

    Quá huênh hoang.

    Yên tĩnh như chết, không ai dám tin vào lỗ tai mình.

    Chỉ có gió lạnh lẽo thổi qua thiên lao tầng thứ hai.

    - Ha ha ha ha, cười chết mất.

    Năm đó Lý Nguyên Bạch còn chưa tự kiêu như vậy, chẳng ngờ đệ tử của hắn kiêu ngạo đến thế, thật là buồn cười.

    Lão già xấu xí tên Tử Thử cười nói:

    - Nếu Tử Thử ta không nhớ sai thì Lý Nguyên Bạch thu đệ tử vào tám năm trước đi?

    Mới tu luyện tám năm, dù lão thất phu Lý Nguyên Bạch dạy hết bản lĩnh cho ngươi thì cũng không khả năng cường bao nhiêu.

    - Đúng thế, thôi, hãy để chúng ta chiêu đãi đệ tử của Lý Nguyên Bạch một phen nào!

    Vang lên đủ loại cười nhạo.

    Chúng hận Lý Nguyên Bạch thấu xương, cho nên có biết đôi chút về tin tức của ông, ví dụ như tám năm trước ông có thu đệ tử, hiện nay một vị tự đưa lên cửa, sao không khiến chúng mừng rỡ?

    Lục Nguyên không thèm để ý đám người này chế giễu, nói:

    - Trong các ngươi có bao nhiêu tên mạnh nhất đi lên để ta luyện kiếm!

    Thật đúng là tiểu bối gan to bằng trời!

    Đám tù phạm cười to.

    Hậu bối này thật không biết sống chết, mới vào thiên lao tầng thứ hai đã muốn tìm mấy kẻ mạnh nhất, không biết sống chết tự tìm đường chết mà!

    Đây là đánh giá của đám tù phạm đối với Lục Nguyên.

    Nhưng nếu đệ tử của Lý Nguyên Bạch đã tự động tìm đường chết thì đám tù phạm cũng rất vui chào đón.

    - Tử Thử đại ca, không bằng ngươi đến ngược đãi thằng nhóc một phen đi.

    Trong một tù thất đi ra một lão già âm trầm nói:

    - Cũng tốt, để ta ra tay đi.

    Lục Nguyên đã vào trong tù thất do cửu u hàn thiết chế thành, còn đem cấm pháp trên người Tử Thử tạm thời hóa giải.

    Trong vòng nửa canh giờ, pháp thuật của Tử Thử sẽ giống như trước kia, nhưng qua nửa canh giờ thì pháp thuật của lão sẽ lại bị cấm chế.

    Tử Thử không vội vàng ra tay.

    Pháp thuật của lão bị cấm chế quá lâu, đã rất lâu không vận chuyển, nay phải di chuyển một lúc đã, để kinh mạch trong người thích ứng cảm giác pháp thuật chuyển động.

    Bên ngoài gian tù thất truyền đến tiếng kêu của tù phạm khác:

    - Tử Thử, đừng chơi quá đà nhé!

    Đừng một hơi giết chết đệ tử của Lý Nguyên Bạch, tối đa cho tàn phế thôi!

    - Đúng rồi đó, lão Thử, chúng ta còn chưa ngược đãi đệ tử của Lý Nguyên Bạch!

    - Tử Thử, mọi người đều chưa ra tay đỡ thèm đâu!

    Nghe từng tiếng kêu thì biết người chờ ngược đãi Lục Nguyên không phải số ít.

    Đặc biệt là ba người khác đứng ngang hàng với Tử Thử, Sửu Ngưu, Ngân Tu, Bôn Lôi.

    Bọn chúng kỳ thực cũng muốn xuống tay, kết quả bị Tử Thử giành trước một bước.

    Tử Thử cười khặc khặc nói:

    - Hiểu rồi, ta sẽ chỉ làm tiểu tử này tàn phế.

    Lão nhìn Lục Nguyên:

    - Xem bộ dạng của người khá giống thư sinh mặt trắng, nếu làm tàn phế thì chắc là sướng lắm.

    Tử Thử nói với Lục Nguyên:

    - Đúng rồi, chắc sư phụ ngươi có nhắc tới ta đi?

    Danh hiệu của ta là Tử Thử.

    Lục Nguyên lắc đầu:

    - Chưa từng nghe.

    Tử Thử hơi giận nói:

    - Tại sao không nhắc tới ta?

    Năm đó mười hai người chúng ta danh hiệu là Thập Nhị Tán Sát, hoạt động tại tỉnh Tây Nguyên, tung hoành tiêu sái.

    Kết quả bị sư phụ Lý Nguyên Bạch của ngươi diệt mười người, bắt giữ hai đầu lĩnh chúng ta, vậy mà hắn không nhắc tới ta!?

    Tử Thử giận dữ.

    Lục Nguyên giải thích:

    - Cái này, sư phụ của ta ở trong lòng ngươi rất quan trọng, ông ấy đã đánh bại ngươi, diệt người của ngươi, ngươi suốt đời khó quên.

    Nhưng đối với sư phụ của ta, ngươi ước chừng chỉ là tiểu tốt vô danh tùy tiện bị đánh bại thôi, tất nhiên là nhớ không được.

    Giống như mới rồi ta không nhớ cái gì Tây Châu Tam Cự Kiếm, cái gì Giang Bột vậy đó.

    Giờ phút này, Tử Thử và Giang Bột Nhiên cùng rơi lệ đầy mặt.

    Bọn họ biết, Lục Nguyên nói là sự thật.

    Mười hai người của lão nhớ kỹ đối thủ là vì bị đối phương đánh bại, tất nhiên là ký ức khắc sâu.

    Còn đối thủ tùy tay đánh bại cho nên không nhớ được mình, trong mắt đối thủ thì lão chỉ là hạng tiểu tốt vô danh mà thôi.

    Đây là sự thật trần trụi, nhưng bởi vì là sự thật mới càng khiến người tan nát cõi lòng, mới càng khiến người muốn khóc.

    Giang Bột Nhiên thật sự ở một bên khóc ròng, còn Tử Thử thì nghiến răng.

    Lão phát hiện Lý Nguyên Bạch đáng hận, nhưng đệ tử của Lý Nguyên Bạch cũng khá đáng ghét, một hơi đã nói ra việc khiến lão thống khổ.

    - Tiểu tử giỏi lắm, hôm nay phải làm ngươi tàn phế!

    Trong tay Tử Thử cầm một thanh bảo kiếm, bảo kiếm nhân gian tất nhiên không sánh bằng phi kiếm rồi, đây là mới nãy đưa cho lão, chứ bình thường tù phạm không được có cái gì cả.

    Nhưng Tử Thử cho rằng dựa vào một thanh bảo kiếm, thêm vào pháp thuật luyện khí thập tầng của mình là đủ xử lý tiểu tử đáng ghét này rồi.

    Tử Thử vừa ra tay liền triển khai ‘Thử Bối kiếm pháp’ của lão.

    Bộ ‘Thử Bối kiếm pháp’ khá đặc biệt, đông bôn tây tẩu, nam thoan bắc đào, tốc độ cực nhanh khiến người khó bắt lấy.

    Chiêu ‘Thử Vĩ Lưỡng Đoạn’ khiến ngươi không biết kiếm rốt cuộc đánh vào đầu hay là chân của ngươi, cực kỳ khó đoán.

    Chiêu ‘Thử Tâm Lang Phế’ vô cùng hung ác, thực là như muốn liều mạng với ngươi.

    Chiêu ‘Hồ Bôn Thử Thoan’ kiếm chiêu cực nhanh, cực ngoan.

    Còn kiếm chiêu ‘Xà Nhập Thử Xuất’ là kiếm chiêu khiến người khó đề phòng nhất, không cẩn thận liền trúng chiêu, đây là chiêu âm hiểm nhất trong ‘Thử Bối kiếm pháp’.

    Tử Thử dùng bộ ‘Thử Bối kiếm pháp’ khiến đám tù phạm đứng cạnh xem hô to quá đã.

    Ngay cả Sửu Ngưu ở bên cạnh cũng thầm nghĩ, Tử Thử công lực chưa giảm, kiếm pháp càng ngày càng tinh thâm, vẫn là cường như vậy.

    Trước kiếm pháp tuyệt vời đến thế, chắc là hậu bối Lục Nguyên chỉ có nước cúi đầu chịu thua.

    Sửu Ngưu thầm nghĩ vậy, cơ bản đám tù phạm cũng nghĩ như thế.

    Hơn nữa lúc mới bắt đầu đúng là Tử Thử lấn lướt rất nhiều, mỗi lần chỉ kém một chút là bị thương Lục Nguyên rồi.

    Xem tình hình thì Tử Thử đâm trúng Lục Nguyên chỉ là vấn đề thời gian.

    Thật ra lúc bắt đầu, ‘Thử Bối kiếm pháp’ của Tử Thử đúng là gây chút rắc rối cho Lục Nguyên.

    Bộ ‘Thử Bối kiếm pháp’ này có đặc tính của chuột, cái gì Thử Vĩ Lưỡng Đoạn, Thử Tâm Lang Phế, Lang Bôn Thử Nhảy, Xà Nhập Thử Xuất, mấy chiêu thức cái nào cũng tinh ranh vô cùng, cổ quái hơn Tư Đồ Tả kiếm pháp cùng là chiêu liều mạng.

    Lúc bắt đầu đúng là hơi nguy hiểm, ban đầu lấy chiêu Vân Ý Miên Miên đề phòng, đợi quen thuộc ‘Thử Bối kiếm pháp’ rồi lập tức phản công.

    Lần lượt thi triển Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm.

    Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm tốc độ không nhanh như ‘Thử Bối kiếm pháp’, cũng không mau bằng Tử Thử.

    Bất giác đã cuốn Tử Thử vào trong kiếm quyển.

    Trường kiếm trong tay, khống chế địch thủ.

    Lục Nguyên không sử dụng siêu thoát kiếm ý của phong kiếm ý.

    Không có cách nào, siêu thoát kiếm ý phong kiếm ý đối với Tử Thử thật là quá cao, căn bản không cần thi triển kiếm ý đỉnh cao tới mức đó.

    Kiếm ý tầng thứ hai chỉ hướng sơ hở đối thủ, kiếm ý tầng thứ ba đâm ra trường kiếm đủ khống chế đối thủ rồi.

    Kiếm thế như mây trôi nước chảy, vây khốn Tử Thử trong kiếm quyển.

    Tất nhiên đây chỉ mới là ban đầu vây khốn Tử Thử, lúc này đám người đứng xem còn chưa phát hiện, tưởng rằng lão chiếm ưu thế, lập tức thắng được Lục Nguyên.

    Nghĩ tới có thể ngược đãi đệ tử của Lý Nguyên Bạch, ai cũng hưng phấn không biết làm sao.

    Chỉ có ba vị Tây Châu Tam Cự Kiếm lờ mờ cảm thấy quen mắt.

    Ủa, đây không phải là kiếm quyển quái lạ lúc trước bao vây ba người mình sao?

    Giang Bột Nhiên thầm nghĩ, kiếm quyển quái dị này xuất hiện chỉ sợ Tử Thử thảm rồi.

    Thiên lao tầng thứ hai, đèn trăm năm chiếu bốn phía sáng sủa.

    Dưỡng Ngô kiếm ba thước ba phân, tay phải trắng nõ thuôn dài, ổn định, đây là một bàn tay thích hợp cầm kiếm.

    Thanh y thiếu niên mỉm cười, lắc đầu.

    Dưỡng Ngô kiếm trong tay phải của hắn, kiếm tỏa sáng từng chút một biến mất trong vỏ kiếm.

    - Các ngươi thật là tệ quá, thực lực có nhiêu đó đã muốn đến chọc ta, thật quá đáng tiếc.

    Lúc này ánh nến thiêu đốt, trừ lời thanh y thiếu niên nói và tiếng Dưỡng Ngô kiếm vào vỏ, không còn tiếng động gì khác.

    Những người khác bây giờ ai nấy con mắt trợn to như ốc bưu.

    Bọn chúng bì hù sợ.

    Mới rồi, Tử Thử đấu với Lục Nguyên, kết quả là lão thua vào tay hắn.

    Trận thua thứ nhất có thể nói là ngẫu nhiên, vậy trận thứ hai, thứ ba, thứ tư thì không thể nói là tình cờ nữa rồi.

    Trận thứ hai lên sân là Sửu Ngưu.

    Sửu Ngưu dùng bộ Thiên Tàn kiếm pháp, nghe nói còn có Địa Khuyết kiếm pháp.

    Một khi hai bộ kiếm pháp Thiên Tàn Địa Khuyết hợp lại thì chính là quỷ khốc thần sầu.

    Hai bộ kiếm pháp này nghe nói là truyền từ hơn năm ngàn năm trước.

    Năm ngàn năm trước thế cục mảnh đất này hoàn toàn khác với hiện nay.

    Khi đó có tiên môn tồn tại nhưng không có ngũ đại tiên môn Hoa Sơn, Thanh Thành mà là thế lực khác.

    Nghe nói Thiên Tàn Địa Khuyết kiếm pháp là tuyệt kỹ kiếm pháp thời Ai Lao Sơn tiên môn.

    Mọi người rất tin tưởng vào Thiên Tàn kiếm pháp của Sửu Ngưu

    Kết quả Thiên Tàn kiếm pháp lúc mới bắt đầu là chiếm ưu thế, lập tức giống như Tử Thử, bị cuốn vào trong kiếm quyển quái dị, trốn không thoát, cuối cùng thất bại.

    Trận thứ hai Bôn Lôi ra tay.

    Bôn Lôi danh hiệu Bôn Lôi không phải vì gã dùng pháp thuật lôi hệ, mà vì gã ra tay rất nhanh, bị hình dung là như sét đánh.

    Kiếm pháp của gã đích thực rất nhanh, đáng tiếc, kiếm pháp chỉ nhanh hơn Lục Nguyên một chút.

    Khốn khổ là Lục Nguyên sử dụng chiêu Vân Ý Miên Miên, triệt tiêu cái nhanh của gã.

    Trong Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm có rất nhiều chiêu tức tinh diệu tác dụng cực lớn.

    Ví dụ như chiêu Vân Ý Miên Miên, có thể sử dụng trong phạm vi nhất định, kiếm của đối thủ bất giác chậm lại, tựa như kiếm chém vào đám mây bông, muốn nhanh cũng không được.

    Bôn Lôi ra tay vốn chỉ cao hơn Lục Nguyên một đường, nay tốc độ biến chậm thì tất nhiên không phải là đối thủ của hắn.

    Trận thứ tư Ngân Tu ra tay.

    Ngân Tu giỏi về pháp thuật thủy hệ.

    Đáng tiếc Lục Nguyên đã từng phá hai người sử dụng pháp thuật thủy hệ, một lần nữa phá Ngân Tu dùng pháp thuật thủy hệ không phải việc gì khó khăn.

    Tuy giữa đường xảy ra chút việc ngoài ý muốn nhưng cuối cùng vẫn là hủy pháp thuật thủy hệ của Ngân Tu.

    Bốn trận đấu thua, cái này gọi người làm sao chịu được đây?

    Lúc mới bắt đầu đám tù phạm nghe nói Lục Nguyên là đệ tử của Lý Nguyên Bạch, ai nấy hưng phấn.

    Vốn tưởng có thể ngược đãi, làm Lục Nguyên nửa chết nửa sống, để trút mối hận với Lý Nguyên Bạch.

    Kết quả cuối cùng bốn nhân vật luyện khí thập tầng tại thiên lao tầng thứ hai là Tử Thử, Sửu Ngưu, Ngân Tu, Bôn Lôi đều bị Lục Nguyên đánh tàn phế.

    Cho nên xuất hiện cảnh tượng lúc đầu chương.

    Dưới ánh nến chiếu rọi, Lục Nguyên tiên tục đánh tàn phế bốn người chậm rãi đút Dưỡng Ngô kiếm vào bao.

    - Cấp kiếm ý.

    Lúc này, trong một góc tối thiên lao tầng thứ hai, một người đàn ông trung niên gầy gò có ba chòm râu dê đột nhiên thốt ra câu này.

    Người đàn ông trung niên ba chòm râu dê không phải tu tiên giả bình thường mà là đến từ Thông Hiểu Môn tu tiên giả.

    Chương 121+122: Cấp kiếm ý

    Tại Đại Tấn quốc có một môn phái rất quái lạ, xưng là Thông Hiểu Môn.

    Môn phái này người rất thưa thớt.

    Hơn nữa môn phái không phải như bình thường tăng trưởng pháp thuật, bọn họ dùng pháp môn rất lạ để tăng pháp thuật.

    Ngươi càng biết nhiều thì pháp thuật càng thâm.

    Trong môn phái này, mới nhập môn gọi là Nhất Hiểu Sinh, đợi biết nhiều tri thức thì gọi là Thập Hiểu Sinh.

    Biết được nhiều, nhân vật nổi tiếng trong thiên hạ ngươi đều biết hết thì kêu là Bách Hiểu Sinh.

    Thiên hạ rất ít có việc ngươi không biết thì gọi là Thiên Hiểu Sinh.

    Thiên hạ không có việc gì ngươi không biết thì kêu là Vạn Hiểu Sinh.

    Cái người bị nhốt tại thiên lao tầng thứ hai là một Thập Hiểu Sinh.

    Thập Hiểu Sinh tốt xấu cũng là người của Thông Hiểu Môn, khi Lục Nguyên liên tục đấu bốn trận thì rốt cuộc nhận ra đẳng cấp kiếm ý của hắn, cấp kiếm ý.

    Ba chữ cấp kiếm ý thốt ra, thiên lao tầng thứ hai đa số người hít ngụm khí lạnh.

    Bị nhốt tại thiên lao thứ hai đều là tu tiên giả luyện khí từ bát tầng đến thập tầng, còn là hạng người kinh nghiệm chiến trường đầy rẫy, lấy tán tu chiếm đa số.

    Những người này dạo chơi trong tu tiên giới coi như kiến thức rộn rãig, có không ít người biết cấp kiếm ý là khái niệm gì.

    Cấp kiếm ý căn bản không phải một đệ thập đại đệ tử chân truyền có thể làm được.

    Coi như là trưởng lão đệ cửu đại cũng không ai luyện thành kiếm ý này.

    Chỉ có đệ cửu đại tri danh kiếm tiên ngũ đại tiên môn mới luyện thành kiếm ý.

    Do đó có thể thấy kiếm ý hiếm hoi.

    Mọi người sớm nghe nói đến cấp kiếm ý nhưng đó giờ chưa chính mắt thấy, không biết cái gì là cấp kiếm ý, vậy nên Lục Nguyên liên tục đấu vài trận vẫn không ai nhận ra.

    Tuy nhiên qua Thập Hiểu Sinh xuất thân từ Thông Hiểu Môn điểm tỉnh, tất cả lập tức hiểu được, thì ra kiếm pháp của Lục Nguyên chẳng ngờ chính là cấp kiếm ý.

    Nghe đến cấp kiếm ý, có nhiều người trước tiên là không tin.

    Cấp kiếm ý quá khó để luyện thành, nhưng ánh mắt của Thập Hiểu Sinh sẽ không nhìn sai.

    Lý Nguyên Bạch đáng chết năm đó phải mất hơn một trăm tuổi mới luyện thành kiếm ý, tại sao đệ tử của ông mới tối đa hai mươi tuổi mà đã luyện thành kiếm ý chứ?

    Mọi người nhớ rõ Lý Nguyên Bạch là tám năm trước thu đệ tử, tức là nói, cái người tên Lục Nguyên chỉ dùng tám năm thời gian đã ngộ ra kiếm ý.

    Quái thai, đây tuyệt đối là quái thai.

    Bọn họ biết tiêu chuẩn bình quân trong đệ thập đại đệ tử chân truyền.

    Ví dụ như đệ nhất đệ tử chân truyền Vân Dật, năm đó đến nơi này luyện kiếm chưa luyện bao lâu đã chịu không nổi.

    Đệ nhất đệ tử chân truyền Vân Dật còn như vậy thì đừng nói tới đệ tử chân truyền khác.

    Mà Lục Nguyên này rõ ràng chỉ là đệ lục đệ tử chân truyền, tại sao ra quái thai như vậy?

    Thức ăn trong thiên lao không tệ như tưởng tượng.

    Lục Nguyên nhìn trên bàn thịt luộc giã tỏi, cá hấp, bạo sao ruột già, khoai tây xắt lát chua cay, một đĩa đậu phộng, thêm vào hai bình rượu, thầm cảm thán.

    Xem ra ở trong thiên lao một thời gian cũng không tệ lắm.

    Ít nhất thức ăn không tệ, đều là món ăn thường ngày, nhưng xem người làm thì khá là chính cống.

    Lục Nguyên là đệ tử chân truyền đến thiên lao rèn luyện, ăn cơm vốn nên cùng ngục tốt gác lao một chỗ, hắn không quá để ý.

    Nhưng bị Sở Phi sư thúc kêu qua còn có đồ ăn ngon nên hắn đã tới.

    Sở Phi sớm chờ đợi hắn.

    Lần này là ba người Sở Phi, Lục Nguyên, Lăng Ngọc Châu cùng ăn cơm.

    Sở Phi kêu hai đệ tử chân truyền lại đây, Lục Nguyên và Lăng Ngọc Châu không khách sáo, ngồi xuống.

    Sở Phi cười cười, đẩy một bình rượu đến:

    - Lục Nguyên, ngươi là điển hình không rượu không vui, cho ngươi một bình.

    Bình khác trên bàn hiển nhin không phải cho Lăng Ngọc Châu mà chính gã uống.

    Sở Phi lúc rảnh rỗi thích nhấm nháp vài ly, tất nhiên cũng không đặc biệt yêu thích.

    Lục Nguyên không khách sáo, ngon lành ăn uống.

    Bên kia Lăng Ngọc Châu có vẻ khá mệt, tinh thần không được tốt lắm.

    Sở Phi hỏi:

    - Sao vậy, Lăng sư điệt?

    Thiên lao tầng thứ nhất khó khăn lắm sao?

    Lăng Ngọc Châu gật đầu đáp:

    - Rõ ràng ta là luyện khí thất tầng, trong thiên lao tầng thứ nhất cũng có một ít luyện khí thất tầng.

    Ta luyện kiếm pháp rõ ràng cao hơn một chút nhưng đám tù phạm đều có tuyệt chiêu riêng, đặc biệt có một số liều mạng, đối phó khá gian nan.

    Sở Phi gật đầu:

    - Khó khăn mới là đúng.

    Trong chiến đấu khó khăn như vậy ngươi mới nhanh chóng trưởng thành.

    Đúng rồi, Lục Nguyên, còn ngươi?

    Lục Nguyên gật đầu nói:

    - Tàm tạm.

    Sở Phi cứng họng:

    - Quá nghiêm tốn rồi đi?

    Mới rồi ta nhận được tin, ngươi đánh bị thương bốn tên mạnh nhất thiên lao tầng thứ hai.

    Mới tiến vào tầng thứ hai mà đã áp đảo rất nhiều tù phạm trong đó rồi.

    Sở Phi càng nhìn Lục Nguyên càng thấy vừa mắt.

    Lăng Ngọc Châu có chút cảm thán nói:

    - Lục sư đệ vẫn lợi hại như vậy.

    Lần đầu tiên nàng thấy sự lợi hại của lục sư đệ là đại tái Bắc phong.

    Nhưng khi đó lục sư đệ còn chưa lợi hại đến thế, dường như càng về sau lục sư đệ càng lợi hại hơn.

    Lăng Ngọc Châu muốn cố gắng rút ngắn chênh lệch này, nàng luôn liều mạng, nhưng sự thật chỉ là uổng công.

    Lăng Ngọc Châu cảm thán.

    Nàng ở thiên lao tầng thứ nhất đánh vất vả như vậy, kết quả lục sư đệ tới thiên lao tầng thứ hai ngày thứ nhất đã đánh gục đám tù phạm trong đó.

    Tù phạm thiên lao tầng thứ hai mạnh hơn tù phạm thiên lao tầng thứ nhất rất nhiều.

    Kỳ thực Lăng Ngọc Châu là loại người rất háo thắng, trước khi Lục Nguyên nổi bật thì nàng luôn là nhân vật xếp thứ ba trong thập đại đệ tử chân truyền, đứng sau đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Dật.

    Mặt này có phần nàng có sư phụ tốt, có phần tư chất không tệ, cũng có phần bản thân nàng rất cố gắng.

    Lục Nguyên không để ý Lăng Ngọc Châu trong lòng than thở, đang phấn đấu càn quét rượu và thức ăn.

    Sống thật tốt mỗi một giây trong đời, để mình sống càng thoải mái hơn, đây luôn là tuyên ngôn của Lục Nguyên.

    Hiện nay có rượu ngon uống, có đồ ăn ngon, không nhân dịp hưởng thụ thì làm cái gì?

    Lục Nguyên cười hỏi:

    - Sở sư thúc, ta không mang bao nhiêu rượu vào thiên lao, đợi lát nữa uống hết có thể xin sư thúc cho thêm không?

    Hắn hỏi vậy cũng vì càng lúc càng quen thuộc với Sở Phi sư thúc.

    Trong đệ cửu đại tri danh kiếm tiên, Phương Nho nghiêm túc cứng nhắc.

    Tư Mã Trường Bạch là kẻ thù.

    Độc Cô Diệp là đàn bà.

    Diệp Dương Dung cho cảm giác rất gian xảo.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân địa vị quá cao.

    Trừ sư phụ ra thì chỉ có Sở Phi sư thúc càng lúc càng quen là hắn thỉnh thoảng vui đùa vài câu.

    Sở Phi cười mắng:

    - Ngươi đó, cái tên ham ăn ham rượu xấu xa, dám đòi sư thúc rượu để uống hả?

    Đây là trọng địa thiên lao, không có rượu!

    Hứng thú là thầy dạy tốt nhất.

    Hứng thú lớn nhất của Lục Nguyên có ba cái.

    Ăn uống, ngủ, cùng với kiếm thuật.

    Trong thiên lao cùng Sở Phi sư thúc ăn uống không có gì phải chú ý.

    Ngủ, tại thiên lao không phải là chỗ ngủ tốt.

    Ngủ cũng cần chú ý, ngủ trong thiên lao tất nhiên không có bao nhiêu cảm giác.

    Muốn ngủ phải ngủ ở một nơi hoàn cảnh tốt, ví dụ bãi cỏ, bờ sông, cành cây, hoàn cảnh bốn phía tốt đẹp, nghe chim hót nước chảy mới ngủ càng dễ chịu.

    ứ thế, hai thứ ăn uống, ngủ bị phủ định.

    Kết quả là trong thiên lao điều duy nhất hắn có thể làm chỉ là luyện kiếm.

    Ngày thứ nhất đến thiên lao tầng thứ hai đã đè ép tất cả tù phạm tại đây.

    Nay, chỉ cần luyện kiếm cho tốt là được.

    Tù phạm thiên lao tầng thứ hai tuy thực lực không bằng hắn nhưng có đủ loại tuyệt kỹ, có thể để hắn luyện kiếm kỹ.

    Thời gian tiếp theo Lục Nguyên cùng đám tù phạm không ngừng giao đấu, tiếp xúc đủ loại kiếm pháp.

    Những kiếm pháp này hoặc là không mấy thâm ảo, không mấy phức tạp nhưng có thể làm tuyệt kỹ của đám tù phạm thì nhiều ít có chút đặc điểm, Lục Nguyên thử từng cái một.

    Tuy không đụng đến kình địch nhưng so đấu kỹ thuật, hắn cảm thấy kiếm pháp của mình tiến bộ đôi chút.

    Trong đó khiến hắn thấy khá thú vị là hai bộ kiếm pháp.

    Một bộ là Thiên Tàn kiếm pháp của Sửu Ngưu.

    Cảm giác bộ Thiên Tàn kiếm pháp này khá lạ, nhưng hình như thiếu một nửa, nếu cộng thêm một nửa thì chắc chắn sẽ trở thành bộ kiếm pháp tương đương đáng sợ.

    Tất nhiên Lục Nguyên hiểu đây chỉ là trực giác của mình mà thôi, kỳ thực hắn đã cảm giác rất đúng.

    Bởi vì cái thời hơn năm ngàn năm trước, khi đó hai bộ kiếm pháp Thiên Tàn Địa Khuyết chính là tuyệt kỹ của Ai Lao Sơn tiên môn.

    Tựa như bây giờ một trong ngũ đại tiên môn, Võ Đang tiên môn có một bộ Âm Dương Lưỡng Nghi kiếm pháp.

    Nếu thật rút ra Ấm Nghi kiếm pháp, hay Dương Nghi kiếm pháp thì không tính thâm ảo gì, nhưng tổ hợp hai kiếm pháp này lại sẽ thành bộ kiếm pháp khá ảo diệu.

    Còn có một bộ chính là kiếm pháp của Thập Hiểu Sinh có ba chòm râu dê.

    Không biết Thập Hiểu Sinh học từ đâu ra một trong sáu tuyệt kiếm của Thanh Thành tiên môn, Vũ Đả Phi Hoa kiếm pháp bản tàn khuyết.

    Tuy là tàn khuyết, tuy bộ kiếm pháp kia không đầy đủ nhưng khiến Lục Nguyên cảm giác được Vũ Đả Phi Hoa kiếm pháp khác biệt.

    Bộ Vũ Đả Phi Hoa kiếm pháp này tuyệt đối không yếu hơn Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm.

    Sáu tuyệt kiếm của Thanh Thành tiên môn quả nhiên không đơn giản.

    Lờ mờ trong bộ kiếm pháp hắn cảm giác ra vũ kiếm ý.

    Đáng tiếc nó chỉ là tàn thiên, nếu là Vũ Đả Phi Hoa kiếm pháp hoàn chỉnh thì nói không chừng sẽ khiến hắn ngộ được vũ kiếm ý.

    Lục Nguyên mấy lần đều cách vũ kiếm ý, thủy kiếm ý một chút thôi, một chút là lĩnh ngộ được.

    Nhưng sai một chút là một chút, vẫn luôn treo tại đó.

    Nếu có thể thấy chân chính Vũ Đả Phi Hoa kiếm pháp thì chắc chắn sẽ khác hẳn hiện tại.

    ……..

    Trừ dùng đủ các loại kiếm pháp để hắn đấu kiếm đã ghiền ra, trong đám tù phạm còn có một số dùng pháp thuật.

    Ngân Tu dùng là pháp thuật thủy hệ, để hắn tăng một ít kinh nghiệm phá pháp thuật thủy hệ.

    Tù phạm khác cũng có dùng mộc hệ pháp thuật, phong hệ pháp thuật.

    Hai pháp thuật này đều từng bị hắn phá giải, đơn thuần là tăng thêm chút kinh nghiệm phá pháp thuật đó mà thôi.

    Lần này coi như hắn kiến thức đến hỏa hệ pháp thuật.

    Lúc mới bắt đầu đối diện hỏa hệ pháp thuật thì hắn khá là chật vật, có lần bị hỏa hệ pháp thuật buộc đến thê thảm.

    Cái gì hỏa cầu thuật, hỏa tiễn thuật, đánh lâu mới phát hiện nếu hắn vận dụng Vân Long Thập Biến Đệ nhất biến Ly Vẫn biến thì có thể tạm thời đem pháp lực trong người chuyển hóa thành pháp lực thủy hệ rồi.

    Sau đó dựa vào pháp lực thủy hệ bám vào kiếm, dùng nước khắc lửa, phá hủy thủy hệ pháp thuật, rồi mới giải quyết đối thủ.

    Hắn còn đụng phải người dùng thổ hệ pháp thuật.

    Kẻ thi triển thổ hệ pháp thuật lấy thổ thuẫn khiến người đau đầu.

    Thổ thuẫn bảo vệ khiến kẻ thi pháp bao bọc trong thổ thuẫn, chỉ có thể từng chút một phá vỡ phòng ngự thổ thuẫn mới công kích đến kẻ bên trong, đây chính là pháp thuật khiến người khá là nhức đầu.

    Còn về tính công kích của thổ hệ pháp thuật, chỉ cần tốc độ né tránh đủ nhanh thì không có gì phải sợ.

    Nói đơn giản là đấu với kẻ dùng thổ hệ pháp thuật, chỉ có chậm rãi tiêu hao, khó mà tốc chiến tốc thắng.

    Người dùng thổ hệ pháp thuật giống như cõng mai rùa, khiến người nhức đầu muốn chết.

    ……..

    Trong thiên lao tầng thứ hai, Lục Nguyên nhanh chóng tiến bộ.

    Không phải bước tiến cảnh giới kiếm thuật mà là mặt kiếm kỹ càng lão luyện thành thạo hơn.

    Vốn hắn về mặt kiếm thuật có cảnh giới cực kỳ cao, tới cấp kiếm ý rồi.

    Nhưng dù cảnh giới kiếm thuật cao mà kinh nghiệm không đủ chín, trừ bình thường đấu với đệ tử chân truyền ra, cơ hội đấu cùng người khác ít hơn mười lần.

    Lúc này hắn ở trong thiên lao luyện kiếm, cùng đủ loại tù phạm giao đấu, hình kiếm thuật, hình pháp thuật, tăng mạnh kinh nghiệm cho hắn.

    Cứ như thế, mặt kiếm thuật đã có chút tiến bộ.

    Tiến bộ kiếm thuật chỉ là thứ yếu, quan trọng là lần này đấu với tù phạm nhiều loại hình thế này khiến hắn tăng kinh nghiệm, đứng vững căn bản, có chỗ tốt cực lớn cho sau này lĩnh ngộ càng nhiều kiếm ý, hiểu xa hơn kiếm thuật tông sư.

    Thực ra rèn luyện trong thiên lao tầng thứ hai không chỉ là mặt kiếm thuật tăng vọt, pháp thuật của hắn cũng có nhiều biến đổi.

    Qua luyện khí đệ cửu tầng đại chu thiên rồi thì sắp đến luyện khí thập tầng đại viên mãn.

    Vốn việc này không có, cần thiết là rèn luyện pháp thuật thật nhuần nhuyễn, chiến đấu chính là cách nhanh nhất để rèn luyện pháp thuật.

    Trong lúc chiến đấu, vận chuyển pháp thuật nhiều hơn trạng thái bình thường.

    Lần này rèn luyện tại thiên lao, vốn chính là muốn tăng pháp thuật lên một tầng.

    Trải qua thời gian này rèn luyện, Lục Nguyên phát hiện bản thân có biến đổi.

    Vốn chỉ là thay đổi chút chút không đáng chú ý, nhưng bây giờ hình như sắp nghênh đón biến đổi lớn rồi.

    Khi hắn ngồi xếp bằng trong một góc hẻo lánh tại thiên lao tầng thứ hai, bắt đầu vận công ngưng luyện pháp thuật bản thân, vân hệ pháp lực ở trong người không ngừng di chuyển, không nhanh mà chậm rãi chảy xuôi.

    Nhưng vân hệ pháp lực bản thân hắn dường như có chút thay đổi.

    Càng miên càng mật, đây là đặc tính pháp lực hiện tại của hắn.

    Pháp lực trải qua nhiều lần sử dụng đã biến đổi rất nhiều.

    Hắn lại bố trí Phong Linh trận quanh người, đập vỡ một ít linh thạch, dù sao giờ hắn có khá nhiều linh thạch.

    Trải qua chiến dịch Đông Đạo phủ, hiện nay hắn có hơn bốn trăm viên linh thạch.

    Lần này hắn nhẫn tâm, đập vỡ tám mươi linh thạch, vô số nguyên khí thiên địa ùa vào người hắn.

    Lục Nguyên vận chuyển Vân Long tâm pháp hấp thu những nguyên khí thiên địa này, từng chút một chuyển hóa thành pháp lực, khiến pháp lực bản thân càng miên càng mật, càng lúc càng đậm đặc.

    Không biết trải qua bao lâu, nguyên khí thiên địa trong Phong Linh trận ngày càng mỏng thì Lục Nguyên bỗng mở mắt ra.

    Khoảnh khắc này, Lục Nguyên biết mình đã tới trạng thái luyện khí thập tầng đại viên mãn.

    Đại viên mãn, đây là cảnh giới cuối cùng của luyện khí thập tầng.

    Cảnh giới tầng này kỳ thực không khó đột phá.

    Trong luyện khí kỳ khó nhất là đệ ngũ tầng tiểu chu thiên, đệ lục tầng luyện khí thành cương, đệ cửu tầng đại chu thiên, mấy cảnh giới khó khăn.

    Đệ thập tầng đại viên mãn không tính quá khó khăn, tất nhiên, tuy nói cảnh giới tầng này không khó lắm nhưng tốt xấu nếu đột phá sẽ đứng ở đỉnh luyện khí kỳ.

    Thật không dễ dàng.

    Từ luyện khí đệ nhất tầng luyện đến luyện khí thập tầng, thật là việc không dễ.

    Chương 123+124: Ác mộng bắt đầu

    Giống như leo núi, rốt cuộc bò tới đỉnh ngọn núi cao.

    Bất giác có chút cảm thán.

    Từ lúc gia nhập Hoa Sơn tiên môn, sư phụ đã kêu hắn phải cố gắng tới luyện khí kỳ thập tầng, nay coi hắn đã tới luyện khí kỳ thập tầng rồi, không biết tại sao, trong lòng hết sức cảm thán.

    Mấy năm nay sư phụ cứ lo sợ lỡ ông đi rồi hắn còn chưa tới đỉnh cao luyện khí kỳ, nay coi như sư phụ yên tâm đi rồi.

    Tới đỉnh cao luyện khí kỳ, chẳng những coi như chính mình bò lên đỉnh núi cao, còn là hoàn thành một nguyện vọng của sư phụ.

    Trong lòng hắn trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

    Tất nhiên, cảm thán xong thì phải nghĩ cách tiếp theo.

    Bước tiếp theo, luyện khí kỳ thập tầng tới luyện thể kỳ đệ nhất tầng, so với luyện khí ngũ tầng tiểu chu thiên, lục tầng luyện khí thành cương, đệ cửu tầng đại chu thiên, ba tầng cảnh giới này gộp lại càng khó không biết gấp mấy lần.

    Một cửa sẽ càng khó, chỉ khi luyện tới luyện thể đệ nhất tầng ngự khí ly không thì mới có thể chân chính bay lên trời.

    Kỳ thật rất nhiều người nói tu tiên giả trong luyện khí kỳ chưa phải tu tiên giả chân chính.

    Chỉ có tới luyện thể kỳ mới là tu tiên giả thật sự.

    Luyện thể luyện thể, thành tiên thể.

    Cho nên có nhiều người gọi luyện thể kỳ là tiên thể kỳ.

    Nói thật ra Lục Nguyên khá là mong chờ luyện thể kỳ, dù sao bay lên trời là ước mơ của bao nhiêu người.

    Bay trên trời tựa như con chim.

    Lục Nguyên cũng muốn bay, luôn nằm trên mặt đất nhìn lên trời, đất xa như núi, gần như sương, kỳ thực hắn cũng muốn bay lên trời, bay vào tầng mây trắng.

    Hắn muốn ở trong mây nhìn trời, nhìn đất, nhìn núi, nhìn sương, rốt cuộc sẽ là cảnh tượng gì.

    Huống chi nằm tại mây trắng mềm mại luôn là ước mơ của hắn, không uổng phí luyện Vân Long Phong Pháp, Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm, dù là tâm pháp hay kiếm pháp đều có liên quan đến mây.

    Bất giác hắn đã có cảm giác đặc biệt đối với mây.

    Chẳng qua, luyện thể kỳ còn rất xa xôi.

    Coi như là đỉnh cao luyện khí kỳ thì cách luyện thể kỳ vẫn xa như vậy.

    Thiên lao tầng thứ hai.

    Lục Nguyên giơ hồ lô rượu trong tay, hớp một ngụm, không nhấp nhiều.

    Bất đắc dĩ, ở trong thiên lao một khi vào rồi không dễ ra ngoài, những rượu này là lấy từ chỗ Sở Phi sư thúc, vào tay không dễ tất nhiên phải quý trọng, chỉ uống ngụm nhỏ.

    Rảnh quá.

    Bất giác bỗng dưng rảnh rỗi.

    Tới sơ kỳ luyện khí thập tầng đại viên mãn rồi thì rảnh xuống, nói thiên lao tầng thứ hai cũng có một số tù phạm, nhưng những tên này đều cùng hắn luyện kiếm.

    Lúc mới bắt đầu có mấy cái còn chịu đòn được, sau đó bị hắn tiêu hao ra kinh nghiệm rồi thì đám người không chịu đòn nổi nữa.

    Bây giờ nên nói sao đây, hắn đến thiên lao có hai mục đích.

    Cái thứ nhất là rèn luyện pháp lực, khiến pháp lực đến luyện khí thập tầng đại viên mãn.

    Thứ hai là tìm đám tù phạm luyện kiếm, tăng kinh nghiệm đánh nhau.

    Nay hai mục đích đều đạt tới, coi như viên mãn hoàn thành nhiệm vụ.

    Vốn hắn còn định đi thiên lao tầng thứ ba dạo một vòng, kết quả bị Sở Phi trực tiếp từ chối.

    - Hiện tại ngươi là luyện khí kỳ thập tầng, không tệ, nhưng luyện khí kỳ thập tầng cách luyện thể kỳ đệ nhất tầng ngự khí ly không là một trời một vực.

    Bây giờ ngươi đi thiên lao tầng thứ ba, ta bảo đảm đám tù phạm đó sẽ xé xác ngươi ra.

    Sở Phi chắp tay sau lưng nói, không có đường gỡ gạc.

    Luyện thể kỳ cùng luyện khí kỳ là khác nhau một trời một vực.

    Đề nghị bị Sở Phi trực tiếp từ chối, Lục Nguyên biết đấy là sư thúc bảo vệ mình.

    Xem ra chênh lệch giữa luyện khí kỳ và luyện thể kỳ quả nhiên rất lớn.

    Tức là hiện nay hắn ở thiên lao tầng thứ hai chán chết, lên thiên lao tầng thứ ba thì không được, có ở lại trong thiên lao cũng không ý nghĩa gì.

    Thôi, lần này rèn luyện dừng tại đây đi.

    Lục Nguyên giơ hồ lô rượu nhấp một ngụm, lầm bầm:

    - Cũng được, lần này tu hành tới đây nên kết thúc.

    Mấy tên tù phạm nghe tới câu này thì rất kích động.

    Mấy tên tù phạm lập tức truyền câu nói này đi, lan tràn khắp ngục giam, đám người cực kỳ kích động.

    Lúc mới bắt đầu Lục Nguyên đến thiên lao bọn chúng kích động.

    Đệ tử của Lý Nguyên Bạch tự đưa lên cửa thôi.

    Mục đích của chúng là đánh Lục Nguyên tàn phế hoặc chết luôn.

    Tất nhiên chúng không vội đưa Lục Nguyên xuống suối vàng, trước tiên đánh tàn tật đã, để báo mối thù sâu tựa biển với Lý Nguyên Bạch.

    Ban đầu chúng mơ rất đẹp, nhưng lập tức mộng tan tành.

    Lục Nguyên ra tay, có câu chuyên nghiệp vừa ra tay liền biết tài năng.

    Lục Nguyên động lập tức áp đảo bốn người Tử Thử, Sửu Ngưu, Ngân Tu, Bôn Lôi, triệt để cắt đứt ý nghĩ làm hắn nửa sống nửa chết của chúng.

    Tiếp theo cơn ác mộng của chúng bắt đầu.

    Sau khi Lục Nguyên tiến vào mỗi ngày phải luyện kiếm, mỗi lần luyện kiếm là sẽ có một tù phạm chịu khổ, bị thương, trong đó bi thảm nhất phải tính đến Sửu Ngưu.

    Ai bảo Thiên Tàn kiếm pháp của Sửu Ngưu có chút thú vị làm chi.

    Sửu Ngưu có thể nói là trong rất nhiều tù phạm tại thiên lao tầng thứ hai bị thương nhiều nhất.

    Nay chúng nghe tới Lục Nguyên muốn luyện kiếm là sợ vỡ mật.

    Lục Nguyên trở thành cơn ác mộng của chúng.

    Chúng thầm nghĩ, chỉ là ngồi tù thôi mà, có cần thảm đến thế không trời?

    Lúc ban đầu chúng cảm thấy ở trong nhà giam bị nhốt thật thống khổ, giờ nghĩ lại, thì ra đoạn thời gian đó mới là cuộc sống thần tiên.

    Ngày nay chính là ác mộng, không có việc gì bị Lục Nguyên lôi ra đánh trọng thương, ngày như vậy làm sao sống đây.

    Chúng ta chỉ muốn bình yên ngồi tù mà thôi!

    Bây giờ nghe nói Lục Nguyên định kết thúc tu hành, đám tù phạm thật là kích động, cảm động vô cùng.

    Lục Nguyên kết thúc tu hành chẳng phải nói lên hắn sẽ lập tức rời khỏi đây sao?

    Hắn rời đi thì chẳng phải là ác mộng sẽ kết thúc?

    Đám tù phạm lén truyền lời Lục Nguyên vừa nói, ai nghe xong đầu tiên là không thể tin, tiếp theo mặt mừng như điên.

    Không biết có bao nhiêu tù phạm mặt đẫm nước mắt.

    Thật không dễ dàng, ác mộng rốt cuộc sắp kết thúc rồi sao?

    Đúng là một ngày đáng ăn mừng.

    Lục Nguyên dường như giật mình tỉnh lại, nói:

    - Ồ, xem bộ dáng của các ngươi dường như tiếc ta rời đi, không ít người còn tiếc đến rơi nước mắt, vậy ta không đi đâu.

    Nghe câu này, đám tù phạm thống khổ muốn chết.

    Trong lòng chúng đều la đừng mà, chỉ cầu Lục Nguyên sớm đi cho rồi.

    Nhưng chúng không dám kêu ra tiếng với Lục Nguyên.

    Bọn chúng thật sự sợ Lục Nguyên rồi, sợ chọc hắn chú ý.

    Chúng sợ Lý Nguyên Bạch, cũng sợ Lục Nguyên.

    Không phải e sợ thân phận đệ tử Lý Nguyên Bạch của Lục Nguyên mà sợ bản thân hắn.

    Lúc Lục Nguyên mới tiến vào, nói trở thành ác mộng của chúng, khi ấy đám tù phạm to tiếng cười giễu, không ai tin, mà bây giờ thì đã trở thành sự thật.

    ……..

    Hắn nói vậy chỉ là lúc sắp đi hù đám tù phạm một phen thôi.

    Lục Nguyên vẫn là rời khỏi thiên lao tầng thứ hai, ở lại đây không có gì thú vị, rất khó tăng cao nữa, chỉ có nước rời đi.

    Lục Nguyên thư giãn gân cốt, lững thững bước tới thiên lao tầng thứ nhất.

    Trong thiên lao tầng thứ nhất, Lăng Ngọc Châu ngồi xếp bằng trên mặt đất tĩnh tọa, bộ dáng như là đang hồi phục tinh lực.

    Lăng Ngọc Châu nghe tiếng bước chân đến gần thì mở to mắt:

    - A, lục sư đệ, chắc còn chưa tới giờ ăn cơm?

    Lăng Ngọc Châu cho rằng Lục Nguyên đến là vì ăn cơm.

    Lục Nguyên thầm u buồn.

    Hóa ra hắn ở trong mắt tam sư tỷ xinh đẹp là ăn hàng.

    Hắn nhún vai nói:

    - À không, ta đã tu hành xong, thiên lao tầng thứ hai không có gì ở lại nữa, lấy bọn chúng luyện kiếm cũng đủ rồi, giờ có tôi luyện với chúng thêm cũng không có gì tiến bộ.

    Lăng Ngọc Châu nghe Lục Nguyên nói vậy thì gật đầu.

    Kiếm pháp của Lục Nguyên cao tuyệt, ở thiên lao tầng thứ hai sống rất thoải mái, vô cùng đơn giản.

    Bây giờ nàng còn vất vả tại thiên lao tầng thứ nhất, lục sư đệ đã cảm thấy thiên lao tầng thứ hai không khả năng khiến hắn tiến bộ thêm, kết thúc tu hành.

    Cái này thật là chênh lệch không nhỏ.

    Hắn tiến tới trước nói chuyện với Sở Phi sư thúc, Sở Phi gật đầu.

    Gã thấy hết Lục Nguyên tiến bộ, kết thúc rèn luyện cũng là bình thường, tất nhiên cho hắn rời đi.

    Hắn ở tại thiên lao gần một tháng, tuy trong này không hề tối tăm, khắp nơi đều là đèn trăm năm chiếu sáng rực rỡ, nhưng đèn trăm năm không thoải mái như thiên nhiên.

    Đạp bước ra ngoài thiên lao, Lục Nguyên hít sâu vài hơi mới thỏa mãn.

    Gió thiên nhiên thật dễ chịu.

    Ánh sáng thiên nhiên thật dịu dàng.

    Mây thiên nhiên thật là tự do.

    Lục Nguyên chắp tay sau lưng, đạp trên đất núi, cảm nhận bên ngoài và thiên lao khác biệt.

    Thế núi phía xa, gió, mây khói đều tự nhiên như vậy.

    Quả nhiên hắn không thói quen sinh hoạt trong thiên lao, vẫn là bên ngoài tự do không ràng buộc khiến người dễ chịu, thoải mái từ tận trong xương cốt.

    Đi ra thiên lao hắn bước nhanh tới Trường Xuân Cư.

    Trung Chính Bình Hòa Trai.

    Dưới biển chữ hai chữ ‘bình hòa’, Nguyên Nguyên Thượng Nhân đang phê duyệt chính vụ trong tay mình.

    Tuy những chính vụ này đã số đã qua tay Diệp Dương Dung, chọn thứ quan trọng mới đưa lên, nhưng sự việc Bắc phong không ít.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân phê duyệt phần chính vụ trong tay, nói:

    - Gần đây dường như Nguyên Lăng lại sôi nổi chút.

    Diệp Dương Dung nói:

    - Hắn lại nuốt một môn phái tu tiên trung đẳng.

    Thế lực dưới tay hắn càng lúc càng lớn.

    - Thật là đối thủ khó đối phó.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân cau mày.

    Đối với vị sư đệ thiên phú cực cao, được xưng là kỳ tài ngàn năm khó gặp này lão cũng vô cùng đau đầu.

    Diệp Dương Dung nói:

    - Mới rồi Sở Phi đưa tới một tin, Lục Nguyên ở trong thiên lao rèn luyện tu hành đã ra ngoài.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nhíu mày, nói:

    - Từ lúc hắn đi vào đến nay hình như mới một tháng?

    Nhanh vậy.

    Lúc trước lão phu có nói với Sở sư đệ là phải cố gắng khiến Lục Nguyên ở bên trong tu hành một đoạn thời gian lâu chút.

    Diệp Dương Dung cười cười đáp:

    - Sở sư đệ cũng hết cách.

    Hiện tại Lục Nguyên đã tới luyện khí kỳ thập tầng, hơn nữa đám tù phạm tại thiên lao tầng thứ hai đều qua tay hắn nay sợ Lục Nguyên từ tận xương tủy.

    Lục Nguyên có ở lại thiên lao tầng thứ hai tu hành cũng sẽ không có tiến bộ.

    - Nhanh như vậy ư?

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân ngẩn ra.

    Vốn lão cho rằng thiên lao có thể khiến Lục Nguyên tu hành nửa năm, ít nhất cũng phải mất ba đến bốn tháng.

    Không ngờ mới một tháng mà Lục Nguyên đã hoàn thành lần tu hành rồi.

    Diệp Dương Dung nói tiếp:

    - Sở Phi sư đệ nói Lục Nguyên tự yêu cầu đi thiên lao tầng thứ ba, nhưng vì lo nghĩ an toàn của hắn nên sư đệ từ chối.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân gật đầu, nói:

    - Từ chối là tốt.

    Dù hiện nay Lục Nguyên đã hoàn toàn lĩnh ngộ cấp kiếm ý, nhưng luyện khí kỳ thập tầng so với luyện thể kỳ đệ nhất tầng ngự khí ly không cách biệt rất xa.

    Nếu hắn đi thiên lao tầng thứ ba thì quá nguy hiểm.

    Huống chi hắn là đồ đệ của Lý sư đệ thì càng nguy hiểm thêm.

    - Lần này Lục Nguyên biểu hiện không tệ.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nở nụ cười nói:

    - Xem ra không lâu sau tại ngũ phong đại tái, có Vân Dật, Vân Bình, Lục Nguyên ở thì thành tích Bắc phong chúng ta thế nào cũng sẽ không xếp chót.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân là người giữ thong dong, không xa cầu đứng nhất ngũ phong đại tái, nhưng tuyệt đối không hy vọng xếp cuối cùng.

    Diệp Dương Dung nói:

    - Vậy thì sư huynh, chúng ta có nên khiến Lý sư huynh lại đẩy Lục Nguyên cố gắng hơn nữa không?

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân lắc đầu nói:

    - Không cần, bồi dưỡng người cần chú ý là thiên tính của họ.

    Lục Nguyên thiên tính lười biếng, ngẫu nhiên khiến hắn chăm chỉ còn được, nhưng cứ khiến hắn cố gắng thì thiên phú bản thân hắn chắc chắn sẽ tiêu tan.

    Đây cũng là cách Nguyên Nguyên Thượng Nhân bồi dưỡng đời sau, bồi dưỡng căn cứ tính tình đời tiếp theo.

    - Đúng rồi, chúng ta luôn đặt ánh mắt vào Vân Dật, Vân Bình, Lục Nguyên, cũng nên chia ra chú ý vào Lăng Ngọc Châu, Phương Đạm, Tư Mã Bác, An Tri, Diệp Phương, Diệp Viên, Diệp Phi.

    Bảy người này cũng là đệ tử chân truyền.

    Thập đại đệ tử chân truyền dù là ai đều phải thành tài, đây chính là hy vọng của lão phu đối với bọn họ.

    Tháng ba mưa phùn, lúc tạnh lúc rơi, thanh tẩy không khí mát mẻ trong lành.

    Chồi non vẫn rất nhỏ nhưng khắp nơi đã có sắc xanh.

    Ngày xuân ánh nắng không chói chang, chỉ từ trong áng mây lộ ra tia sáng dịu dàng, bóng cây mờ nhạt, còn chút gió rét ngày đông chưa chịu đi.

    Đào dại nở sớm nhất, màu phấn hồng lắc lư trong gió.

    Chim én nhẹ lướt qua nóc nhà, đỗ quyên ẩn núp sau nhánh cây, họa mi thành đàn khe khẽ kêu trên cành cây cổ thụ.

    Lục Nguyên tỉnh lại trong tiếng chim hót véo von.

    Sau khi tỉnh giấc, hắn nhìn ra ngoài phòng.

    Cấm túc tới hôm nay đã qua chín tháng, rèn luyện tại thiên lao sớm kết thúc từ hai tháng trước.

    Ngày trở về bình tĩnh thường ngày, không khí có phần lười biếng.

    Hắn nhớ tới lúc mình mới vào Hoa Sơn thì thảm thán: ‘ngày xuân không phải lúc tu hành’.

    Đích thực ngày xuân không phải để tu hành.

    Đương nhiên, có thể lười biếng nhưng có linh thạch, Phong Linh bài trong năm linh thú vân hệ trợ giúp, dù hắn không cố gắng nhưng pháp lực yên tĩnh bình thản không có gì khúc chiết đã luyện tới trung kỳ luyện khí thập tầng đại viên mãn.

    Sức mạnh còn hơn cả trước kia, đã đến tình trạng khá là tuyệt vời.

    Nếu hắn còn có một ít linh thú vân hệ thì tốt rồi.

    Linh thú vân hệ thật không tệ, chỉ cần nó ở trong Phong Linh bài là Lục Nguyên sẽ có pháp lực linh thú vân hệ liên miên bất tận cung cấp vào trong người.

    Đây thật là con người cần phải có sẵn.

    Rửa mặt súc miệng xong, Lục Nguyên bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.

    Bữa sáng Trường Xuân Cư là trong một gian phòng khác, ở đó có hai cái bàn.

    Một cái là của Lý Nguyên Bạch, một cái là của Lục Nguyên, trên bàn đặt cháo trắng dưa cải, bữa sáng nên ăn nhẹ chút.

    Lục Nguyên còn đang ăn sáng thì Lý Nguyên Bạch nói:

    - Ngày hôm qua Nguyên Nguyên sư huynh ra một mệnh lệnh, khiến ngươi phụ trách chủ trì lần tuyển nhận đệ tử này.

    Lục Nguyên ngây ra:

    - Tuyển nhận đệ tử?

    Ngũ đại tiên môn có hai loại đệ tử, một loại là đệ tử chân truyền, do tri danh kiếm tiên đời trước tự mình chọn lựa, mấy người khác không được quyền hỏi đến.

    Nhưng tri danh kiếm tiên cũng phải phối hợp danh ngạch đệ tử chân truyền, tổng cộng chỉ mười người đệ tử chân truyền được đến chân truyền, cùng lúc hưởng các loại tài nguyên, các cơ hội rèn luyện.

    [/QUOTE]

    Chương 125+126: Đứng đầu Bắc Phong

    Loại thứ hai là đệ tử bình thường.

    Đệ tử bình thường không có số tốt như vậy.

    Đệ tử bình thường trong môn phái không khả năng được cho công pháp kiếm pháp tốt bao nhiêu, đều là hạng nhị, tam lưu, tài nguyên và cơ hội rèn luyện đều không được đặc biệt chú ý.

    Cùng lúc đó, đệ tử bình thường không hạn chế danh ngạch.

    Tất nhiên không phải nói đệ tử bình thường không thể thành tài.

    Có khi đệ tử bình thường được cơ duyên tốt, ngộ tính cực cao thì vẫn có thể thành tài.

    Giống như đệ cửu đại, lục kiếm tiên Bắc phong ban đầu đều là đệ tử chân truyền.

    Mặt sau Thùy Mộ Kiếm Tiên Lý Nguyên Bạch, Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi chính là đệ tử bình thường, cơ duyên đủ, thực lực đủ thì có thể trở thành cửu đại tri danh kiếm tiên.

    Tuyển nhận đệ tử bình thường không hạn chế danh ngạch, một thời gian là có thể đến một lần.

    Tuyển nhận đệ tử bình thường không cần tri danh kiếm tiên đích thân đi, đa số do đệ cửu đại trưởng lão, các đệ tử chân truyền đi chủ trì quá trình tuyển nhận đệ tử bình thường.

    Hiện giờ xem ra Nguyên Nguyên sư bá muốn sai mình đi.

    Thiệt tình…

    Lục Nguyên nhún vai, sao hắn không biết ý định của Nguyên Nguyên sư bá chứ?

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân cũng hiểu cái tính lười chảy thây của hắn, để hắn nghỉ ngơi một thời gian liều cho một nhiệm vụ, để rảnh một lúc rồi lại phát một nhiệm vụ cho hắn, không để hắn quá bận rộn cũng không quá nhàn rỗi.

    Nhưng bất đắc dĩ, Nguyên Nguyên sư bá là chủ Bắc phong, lão đã ra lệnh thì hắn chỉ có nước nghe theo.

    Tuy nhiên, lúc này Lục Nguyên nghĩ ra một cách có thể làm biếng:

    - Sư phụ, lúc trước người ra lệnh cấm túc ta chẳng phải còn ba tháng mới đến kỳ ư?

    Bây giờ đã phải đi tuyển người?

    Lý Nguyên Bạch cười mắng một câu:

    - Để ngươi lười hai tháng nay, giờ chỉ là đi chủ trì một phen công việc tuyển nhận đệ tử bình thường, ngươi còn muốn làm biếng?

    Lần này là ngũ phong Hoa Sơn tiên môn cùng thu người, ở dưới núi tuyển nhận, đó là khu vực chung của ngũ phong, không tính ra khỏi phạm vi ngũ phong.

    Sư phụ đều nói vậy thì hắn chỉ đành đi.

    Lục Nguyên nhún vai, chẳng qua là tuyển nhận đệ tử mà thôi, kỳ thực không phải việc gì ghê gớm lắm.

    - Đúng rồi, lần này không chỉ một mình ngươi nhận chủ trì sự vụ, còn có một vị họ Ngô đệ cửu đại trưởng lão, rồi còn Diệp Phương hảo huynh đệ của ngươi cũng sẽ đi theo.

    Hiển nhiên Nguyên Nguyên Thượng Nhân không chỉ muốn rèn luyện năng lực quản lý công việc của một mình Lục Nguyên, lão muốn luyện hết cả thập đại đệ tử chân truyền.

    Lúc này Lý Nguyên Bạch có chút cảm thán.

    Ông đã trải qua Nguyên Nguyên Thượng Nhân và Nguyên Lăng cửu đại tranh giành, biết so về tài hoa cá nhân thì Nguyên Lăng thắng Nguyên Nguyên sư huynh.

    Nhưng bây giờ xem ra, ánh mắt của sư bá chủ Bắc phong đệ bát đại không tệ, Nguyên Nguyên sư huynh mới là người tốt nhất thích hợp làm chủ Bắc phong.

    Đổi thành Nguyên Lăng, tài hoa của gã tuy rằng trên Nguyên Nguyên Thượng Nhân cũng không cách nào chăm lo cho đời sau như vậy.

    Lục Nguyên lập tức rời đi, hắn phải vội vàng chạy tới địa điểm tuyển nhận đệ tử.

    Lúc này Lý Nguyên Bạch một người chắp tay đứng trước cửa sổ.

    Ngoài song, trong sân, cảnh xuân dạt dào, khắp nơi đầy sức sống.

    Lần này phụ trách tuyển nhận đệ tử tổng cộng có ba người.

    Một là Ngô trưởng lão kinh nghiệm phong phú, còn hai người là đệ lục đệ tử chân truyền Lục Nguyên, đệ cửu đệ tử chân truyền Diệp Phương.

    Chuyện quá rõ ràng, Nguyên Nguyên Thượng Nhân muốn rèn luyện các đệ tử chân truyền năng lực xử lý mọi chính sự, cho nên mới kêu Lục Nguyên và Diệp Phương chủ trì lần tuyển nhận đệ tử này.

    Đệ tử chân truyền không chỉ có đánh nhau lợi hại là được, còn phải là nhân vật đảm đương một phía, sau này tiếp nhận chính vụ thì tựa như cửu đại tri danh kiếm tiên, ai chẳng phải là trong tay nắm giữ một đống công việc.

    Thế nên Nguyên Nguyên Thượng Nhân mới ra lệnh như vậy.

    Còn về Ngô trưởng lão, kinh nghiệm phong phú ở bên cạnh giúp đỡ chút chút, tránh cho hai đệ tử chân truyền không có kinh nghiệm làm ra sai sót trong tuyển nhận đệ tử.

    Lúc này Ngô trưởng lão, Lục Nguyên, Diệp Phương ba người chạy xuống Sơn Môn Hoa Sơn sơn cước.

    Sơn Môn của Hoa Sơn tiên môn xây dựng tại sơn cước Hoa Sơn, nơi này địa thế rất bằng phẳng, lần tuyển nhận đệ tử này cũng tổ chức tại đây.

    Một thân đạo bào xám, lưng ấn âm dương ngư, bộ dáng ông lão tiên phong đạo cốt, đó chính là Ngô trưởng lão lúc chạy đi thỉnh thoảng đánh giá Lục Nguyên một cái.

    Ngô trưởng lão cũng là kiếm tu, sớm nghe nói trong đệ thập đại đệ tử chân truyền, đệ lục đệ tử chân truyền Lục Nguyên kiếm kỹ trác tuyệt nhưng vẫn không cơ hội tiếp xúc.

    Lần này khó được lão cùng Lục Nguyên chủ trì công việc tuyển nhận đệ tử, cho nên muốn học hỏi một hai.

    Trước khi Ngô trưởng lão ra tay thì thầm nghĩ bản thân đã tới cảnh giới luyện khí thập tầng, bàn về thực lực không thua Vân Bình.

    Lúc trước có lần lão cùng đệ nhị đệ tử chân truyền xử lý công việc chiếm được cơ hội thỉnh giáo Vân Bình, kết quả trận đó hai bên đánh ngang tay.

    Lần này khó được cùng đệ lục đệ tử chân truyền Lục Nguyên nổi danh kiếm kỹ cùng nhau làm việc, tất nhiên Ngô trưởng lão phải học hỏi một phen.

    Lần này thỉnh giáo lão mới phát hiện mình ở trong tay Lục Nguyên chỉ mười chiêu đã vào thế yếu tuyệt đối, lúc thất bại thì chỉ gần hai mươi chiêu mà thôi.

    Việc này hù Ngô trưởng lão một phen.

    Lúc lão đấu với Vân Bình cũng là không phân trên dưới.

    Kết quả khi đấu cùng Lục Nguyên thì hai mươi chiêu đã thua rồi.

    Vốn mọi người luôn cho rằng trong đệ thập đại đệ tử chân truyền, mạnh nhất là hai vị Vân Dật, Vân Bình.

    Dù mấy ngày nay có không ít người đồn rằng Lục Nguyên kiếm kỹ trác tuyệt, nhưng đa số người vẫn cho rằng thập đại đệ tử chân truyền mạnh nhất là Vân Dật, Vân Bình.

    Ai ngờ được thực lực của Lục Nguyên đã đến mức độ này?

    Ngô trưởng lão thật sự bị rung động.

    Lão và Vân Bình đánh ngang tay, đấu với Lục Nguyên lại thua trong hai mươi chiêu.

    Lúc vừa thua Ngô trưởng lão phải mất thật lâu mới lấy lại tinh thần.

    Xem ra đứng đầu đệ thập đại đệ tử chân truyền vốn nên là Lục Nguyên.

    ……..

    Rốt cuộc tới Sơn Môn Hoa Sơn tiên môn.

    Sơn Môn chỗ này có một cổng chào khá cao, bạch ngọc trụ mặt trên rồng bay phượng múa viết bốn chữ to ‘Hoa Sơn tiên môn’.

    Nguyên cổng chào không dính chút tro bụi, nghe nói chữ là năm ngàn năm trước tổ sư gia sáng tạo ra Hoa Sơn tiên môn Thông Hiểu Chân Nhân đề bút.

    Thông Hiểu Chân Nhân pháp lực thần thông, năm đó lão viết ra chữ dù là năm ngàn năm xong cổng chào vẫn không có tro bụi.

    Bốn chữ này tựa như năm ngàn năm trước, không dính chút dấu vết năm tháng.

    Đây là ngoài Sơn Môn, ngoài Sơn Môn không nằm trong vòng vây cấm pháp Hoa Sơn tiên môn, chỗ này không trú đóng quá nhiều người thủ vệ, coi như là bên ngoài cùng Hoa Sơn tiên môn.

    Chỉ có thông qua tầng tầng cấm pháp mới thấy được nội Sơn Môn của Hoa Sơn tiên môn.

    Phòng ngự nội Sơn Môn và ngoại Sơn Môn là hoàn toàn khác nhau.

    Lúc này ngoại Sơn Môn rất náo nhiệt.

    Hoa Sơn tiên môn chính là mạnh nhất trong ngũ đại tiên môn, uy danh lan xa.

    Hoa Sơn tiên môn định tuyển nhận đệ tử, tuy không phải tuyển nhận đệ tử chân truyền mà chỉ là đệ tử bình thường cũng không biết có bao nhiêu người tiến đến báo danh.

    Trong đó có một số tuổi trẻ gia tộc tu tiên giả đến, cũng có quan viên Đại Tấn, thậm chí là đời sau hoàng tộc, có đời sau nổi danh phú thương đương triều Đại Tấn, cùng với các ngành nghề khác.

    Đệ tử chân truyền là cơ hội chỉ có thể gặp chứ không cưỡng cầu, mọi người không dám mơ ước viễn vông trở thành đệ tử chân truyền, chỉ hy vọng thành đệ tử bình thường, đệ tử bình thường Hoa Sơn tiên môn mạnh nhất trong ngũ đại tiên môn, đối với bọn họ đã là có chỗ tốt rất lớn rồi.

    Các loại công pháp của Hoa Sơn tiên môn cho dù chỉ là nhị lưu, tam lưu ra bên ngoài cũng thành nhất lưu công pháp.

    Huống chi tại Hoa Sơn tiên môn mạnh nhất còn có thể kết bạn với các loại nhân vật, các loại tài nguyên nhân mạch, nếu có thể kết bạn với một đệ tử chân truyền, không biết sẽ giúp ích lớn bao nhiêu cho tương lai của mình.

    Ngoài Sơn Môn Hoa Sơn bốn chữ ‘Hoa Sơn tiên môn’ ngay ngắn vuông vức, chữ không lộ ra mũi nhọn lại nội hàm thần vận.

    Lần này không phải chỉ Bắc phong nhận đệ tử, ngũ phong Hoa Sơn, Đông phong Triêu Dương Phong, Nam phong Lạc Nhạn Phong, Trung phong Ngọc Nữ Phong, Tây phong Liên Hoa Phong, Bắc phong Vân Đài Phong.

    Ngũ phong tuyển nhận đệ tử.

    Ngô trưởng lão, Lục Nguyên, Diệp Phương là chủ trì lần này Bắc phong tuyển nhận đệ tử.

    Người muốn nhập môn nhiều thật.

    Lục Nguyên cảm thán.

    Lục Nguyên xoa mắt, đằng trước xuất hiện một thanh y thiếu nữ.

    Thanh y thiếu nữ khuôn mặt ngây thơ, đôi mắt sáng trong suốt như là bé gái có chút sổ sữa, hai bên má còn có một lúm đồng tiền.

    Lục Nguyên dụi mắt nói:

    Ồ, là Liễu Diệp Nhi sư muội.

    Thanh y thiếu nữ quay đầu, ngây như phỗng, mất một lúc mới nhận ra.

    - A, đúng rồi, ngươi là sư huynh thích uống rượu trong đại thọ năm trăm của Nguyên Nguyên sư bá!

    Bạch y thanh niên đi cùng thanh y thiếu nữ giật mình.

    Bạch y thanh niên chính là đệ tam đệ tử chân truyền Đông phong, Liễu Minh, là huynh trưởng ruột của Liễu Diệp Nhi.

    Y biết tình tình muội muội mình, rất dễ quên, chẳng ngờ nhớ được sư huynh đệ núi khác, thật là hiếm thấy.

    Xem ra vị sư đệ thích uống rượu này để lại ấn tượng khá sâu trong lòng tiểu muội, nếu không thì nàng sẽ không ghi nhớ.

    Mọi người đều là đệ tử chân truyền, trao đổi với nhau rất nhanh thân quen.

    Lần này kiếm tông Đông phong đến là đôi huynh muội đệ tam đệ tử chân truyền Liễu Minh, đệ cửu đệ tử chân truyền Liễu Diệp Nhi.

    Kiếm tông Nam phong đến người quen, là đệ tứ đệ tử chân truyền Vệ Bi, đệ ngũ đệ tử chân truyền Thẩm Lạc.

    Hai người này một luyện Bách Biến Vân Kiếm, một luyện Thiên Huyễn Vụ Kiếm.

    Hai người hợp tác dùng Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ Nhất Thiên Ba Trăm Thức công kích Lục Nguyên, kết quả bị hắn đánh bại.

    Khí tông Tây phong là đệ tam đệ tử chân truyền Triệu Nam, vị này cũng là người quen, từng dùng mộc hệ pháp thuật bị Lục Nguyên phá vỡ, người khác thì không biết.

    Khí tông Trung phong đến hai đệ tử chân truyền, cũng không nhận biết.

    Trước khi tuyển nhận đệ tử thì mọi người cùng nhau trò chuyện vài câu.

    Lúc nói chuyện Lục Nguyên phát hiện Liễu Diệp Nhi vẫn đáng yêu như vậy, mơ hồ thấy sợ, bình thường nói cái gì liền quên ngay, thật là cô bé mơ hồ đáng yêu.

    Đệ tam đệ tử chân truyền Triệu Nam xuất thân khí tông Tây phong cố gắng muốn biểu hiện mặt sát khí của mình, tất nhiên sát khí là hướng về Lục Nguyên.

    Lần trước tại Bắc phong gã bị Lục Nguyên lấy kiếm phá pháp, vốn định khiêu chiến hắn lần nữa, ai ngờ so với lần trước mình không tiến bộ bao nhiêu, có khiêu chiến cũng không thắng được, vậy nên rõ ràng tỏa sát khí.

    Đáng tiếc, mặc kệ gã tỏa sát khí cỡ nào đều bị Lục Nguyên phớt lờ, khiến Triệu Nam thấy rất bi thương.

    Gã cố gắng phát sát khí nhưng tại sao từ đầu đến đuôi bị bỏ qua, trời ơi đất hỡi, tại sao tàn nhẫn như vậy chứ!

    Kiếm tông Nam phong Vệ Bi và Thẩm Lạc không cảm thấy cái gì, hai người đều định chݠtới khi kiếm thuật tăng tiến thì mới khiêu chiến Lục Nguyên, nhưng lúc này cách kiếm thuật tăng tiến còn rất xa.

    Đệ tam đệ tử chân truyền kiếm tông Đông phong Liễu Minh tò mò đánh giá Lục Nguyên.

    Y biết tính tình muội muội mơ hồ, tại sao nàng vẫn nhớ Lục Nguyên?

    Y cảm thấy khá hứng thú.

    ……..

    Công việc tuyển nhận đệ tử rốt cuộc bắt đầu.

    Các vị đệ tử chân truyền còn đang trò chuyện cũng quay về vị trí.

    Công việc tuyển nhận đệ tử yêu cầu không cao lắm, chỉ cần tâm tính không sai, căn cốt còn khá thì liền thu vào trong môn, yêu cầu thấp hơn thu đệ tử chân truyền rất nhiều.

    Tuy là vậy nhưng cũng có gần một nửa số người không thể làm đệ tử bình thường.

    Nên biết rằng có mặt tham gia tuyển chọn đệ tử bình thường đa số là có thân phận, có hậu đài mà còn như vậy, đủ thấy Hoa Sơn tiên môn cái gọi là yêu cầu không cao đối với người xuất thân thế lực cỡ trung, tiểu là cao chót vót.

    Ngũ phong đều dùng nguyên tắc tự nguyện tham gia, cũng rất đơn giản, mỗi người chỉ có một cơ hội.

    Ví dụ nếu ngươi muốn vào kiếm tông Đông phong mà không đậu thì không thể tham gia bốn phong khác, lập tức mất tư cách.

    ……….

    Bắt đầu tuyển nhận đệ tử liền thấy ra ngũ phong khác nhau.

    Người hướng về Đông phong Triêu Dương Phong, Nam phong Lạc Nhạn Phong, Tây phong Liên Hoa Phong là nhiều nhất.

    Đông phong Triêu Dương Phong xếp đầu trong ngũ phong, thật ra thì thực lực cũng là đứng đầu.

    Trấn phong kiếm pháp Triêu Dương Nhất Khí Kiếm chính là tuyệt kỹ hiếm có trong trời đất.

    Nam phong Lạc Nhạn Phong thực lực trong ngũ phong cũng là dựa vào hàng đầu, trấn phong kiếm pháp Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ Nhất Thiên Ba Trăm Thức xưng là bộ kiếm pháp nhiều kiếm chiêu nhất trong tu tiên giới Đại Tấn quốc, tất nhiên là khá hấp dẫn người rồi.

    Còn Tây phong Liên Hoa Phong là thực lực khá mạnh trong hai phong khí tông.

    Kiếm pháp Liên Hoa Phong không xuất sắc, lại được xưng là tâm pháp Tử Khí Đông Lai mạnh nhất trong Hoa Sơn ngũ phong.

    Tử Khí Đông Lai tâm pháp vừa chiếu ra tử khí thì trời biến sắc, có thể xưng là tâm pháp vô thượng, vượt xa tâm pháp trấn phái của ngũ phong khác.

    Ba phong này coi như là phong mạch hấp dẫn nhiều người tới báo danh nhất.

    So sánh với nó thì người tìm tới Trung phong và Bắc phong không nhiều lắm.

    Thế cục hiện nay của Hoa Sơn tiên môn là kiếm tông xưng hùng, khí tông hơi yếu, kiếm khí tông là yếu nhất thì tất nhiên kiếm khí tông không mấy bắt mắt.

    Người đến Bắc phong báo danh không nhiều, Lục Nguyên còn khoái vì nhàn rỗi.

    Tự hắn xử lý chừng mười người xin nhập môn, thí nghiệm tâm tính và căn cốt, để một nửa thông qua.

    Mấy chuyện khác thì cơ bản đè nặng trên vai Ngô trưởng lão và Diệp Phương, Lục Nguyên ngồi bên cạnh chép miệng uống rượu.

    Người đến Bắc phong thiếu thì mặc kệ nó, ít người hắn càng thoải mái hơn.

    Lục Nguyên hớp ngụm rượu, thầm nghĩ.

    Tuyển nhận đệ tử cần lần lượt hỏi từng người, trong lúc tuyển nhận còn phải kiểm tra tâm tính và căn cốt, cứ như vậy mất thời gian khá dài.

    Một ngày tất nhiên là không đủ.

    Khi trời vào đêm thì công tác tuyển nhận đệ tử tạm dừng.

    Mọi người bắt đầu nghỉ ngơi, Lục Nguyên vốn không phải người chăm chỉ gì, hôm nay cả ngày tuyển nhận người một ngày đã hơi mệt.

    Khi Ngô trưởng lão chỉnh lý danh sách nhận người hôm nay thì Lục Nguyên đã ngáy ngủ, tất nhiên Diệp Phương cũng sớm đi ngủ.

    Hắn đang ngủ say sưa thì đột nhiên bị đẩy tỉnh.

    Tỉnh dậy mới phát hiện là bị Diệp Phương đẩy.

    Lục Nguyên ngẩn ngơ hỏi:

    - Có chuyện gì?

    Diệp Phương nói:

    - Mới rồi bên ngoài ồn ào nghe nói dường như là Vạn Lý Độc Hành Điền Trọng trộm phi kiếm tới rồi.

    Chương 127-128: Vạn Lý Độc Hành

    Vạn Lý Độc Hành Điền Trọng coi như là nhân vật nổi danh trong tán tu.

    Tán tu này có thân pháp cực nhanh, có người gọi gã là người chạy nhanh nhất trong luyện khí kỳ.

    Trừ phi biết bay, nếu không thì tuyệt đối không chặn lại gã được.

    Vạn Lý Độc Hành Điền Trọng có một thói quen chính là trộm, còn là trộm phi kiếm chứ không trộm thứ khác, theo gã nói thì gã là phẩm kiếm đại sư.

    Người này sôi nổi hoạt động khắp nơi, gã nổi danh là tại vì có hai lần bị nhân vật luyện thể kỳ truy giết, kết quả gã chạy thoát.

    Luyện thể kỳ đuổi giết mà còn trốn thoát được, đến đây thì Vạn Lý Độc Hành Điền Trọng nổi danh thiên hạ.

    Lục Nguyên vừa nghe là Vạn Lý Độc Hành Điền Trọng đến lập tức nghiêng người cầm Dưỡng Ngô kiếm.

    Hắn nói:

    - Ra ngoài xem thử.

    Vốn lúc này mọi người hầu như đều sắp đi vào giấc ngủ.

    Ban ngày dù là tuyển người hay bị người tuyển đều khá mệt rồi, loại mệt mỏi này đa số là về tinh thần, kết quả nghe nói Vạn Lý Độc Hành Điền Trọng trong tán tu đến khiến cho ầm ĩ.

    Vạn Lý Độc Hành Điền Trọng xem như là nhân vật nổi danh, trộm các loại phi kiếm khá là nổi tiếng, còn trốn thoát khỏi tay tu tiên giả luyện thể kỳ.

    Lục Nguyên tay ấn trên chôi Dưỡng Ngô kiếm, nhảy lên.

    Đối với loại người như Vạn Lý Độc Hành Điền Trọng hắn lười để ý, theo yêu cầu sư môn đối phó yêu ma dưới đất, hoặc là tán tu thanh danh cực kỳ xấu xa, không cần hỏi thiện ác, rút kiếm liền giết, như vậy tiện hơn nhiều.

    Lục Nguyên đến bên ngoài lều tạm dựng, trông thấy vài đệ tử chân truyền khác.

    Kiếm tông Đông phong đệ tam đệ tử chân truyền Liễu Minh, Liễu Diệp Nhi.

    Kiếm tông Nam phong đệ tứ đệ tử chân truyền Vệ Bi, đệ ngũ đệ tử chân truyền Thẩm Lạc.

    Khí tông Tây phong đệ tam đệ tử chân truyền, cùng với cái người không biết.

    Và cả hai đệ tử chân truyền khí tông Trung phong.

    Tám vị đệ tử chân truyền đều đã rút kiếm ra.

    Bị bao vây bên trong là một người đàn ông trung niên dùng đoản kiếm.

    Người đàn ông trung niên đang cất tiếng cười, kiếm thế cực nhanh.

    Người đàn ông trung niên để râu ria, dáng người có chút gầy, chính là Vạn Lý Độc Hành Điền Trọng.

    Đoản kiếm của gã như gió, kiếm thế liên tục chém.

    Tuy rằng Đông phong, Nam phong, Trung phong, Tây phong, tổng cộng tám đệ tử chân truyền hợp tác nhưng không làm gì được gã, còn bị Vạn Lý Độc Hành Điền Trọng buộc đến chiêu thức không ngay ngắn, thê thảm vô cùng, cực kỳ chật vật.

    Điền Trọng cười nói:

    - Bổn đại gia chỉ trộm phi kiếm, không ngờ những đệ tử chân truyền các ngươi tuổi không lớn mà ai cũng tinh dữ, khiến ta thất thủ.

    Lần này Điền Trọng thất bại là ngoài ý muốn.

    Nếu chỉ là tám vị đệ tử chân truyền thì gã lấy một chọi tám chẳng chút e ngại, nhưng gã biết chỗ này còn vài vị trưởng lão.

    Cùng lúc đó, nơi đây là ngoại Sơn Môn Hoa Sơn tiên môn, tuy không phòng bị nghiêm ngặt lắm nhưng cách Hoa Sơn quá gần, tốt nhất nên trốn là vừa.

    Điền Trọng xưa nay gan to bằng trằng, nhưng ở ngoài Sơn Môn Hoa Sơn, cách Hoa Sơn quá gần gã cũng hơi e ngại.

    Lúc này Ngô trưởng lão ra tay, một kiếm đâm thẳng, nhát đâm này cực tinh diệu.

    Điền Trọng không chút nghĩ ngợi, khoái kiếm gạt ra, tùy tay đánh tan kiếm thế của Ngô trưởng lão, nhanh chóng phá vòng vây.

    Thực lực của gã đúng là trên Ngô trưởng lão, hơn nữa kinh nghiệm chiến đấu phong phú rất nhiều, khoái kiếm vừa rồi đúng lúc chém vào chỗ yếu nhất trong kiếm thế của Ngô trưởng lão.

    - Bổn đại gia đi đây!

    Gã chạy như bay, tuy gã không biết bay nhưng có bộ thân pháp Vạn Lý Độc Hành đặc biệt, tốc độ cực nhanh.

    Ngay khi gã sắp chạy trốn thành công, đúng lúc này chỉ thấy một thanh y thiếu niên giơ kiếm đứng ở chỗ gã phải chạy qua.

    Thanh y thiếu niên khóe miệng nhếch nụ cười khẽ.

    Điền Trọng không thèm để ý.

    Gã xem ra thanh y thiếu niên này chắc chỉ là một đệ tử chân truyền mà thôi, một đệ tử chân truyền bình thường, sợ cái gì?

    Vạn Lý Độc Hành Điền Trọng có được Vạn Lý Độc Hành thân pháp, vô cùng to gan, kinh nghiệm chiến đấu tràn đầy, thích trộm đủ kiểu dáng phi kiếm, từng đối mặt nhân vật luyện thể kỳ mà chạy thoát, coi như có danh tiếng rất lớn trong tán tu.

    Tuy nói gã là vô địch luyện khí kỳ thì không chính xác nhưng chẳng sai bao nhiêu.

    Lần này Vạn Lý Độc Hành Điền Trọng đến trộm kiếm vốn chỉ là định len lén mà thôi, ai ngờ vô tình bị phát hiện dẫn tới nhiều môn nhân Hoa Sơn bao vây.

    Điền Trọng không sợ, đoản kiếm trong tay chém liên tục.

    Gã có một bộ kiếm pháp gọi là Phi Sa Tẩu Thạch kiếm pháp.

    Đặc điểm lớn nhất của bộ kiếm pháp này là nhanh cực kỳ, mặc kệ ngươi có kiếm ý gì, trực tiếp chém một kiếm qua, lấy tốc độ nhanh nhất chém bay đối phương.

    Điền Trọng cười to nói:

    - Bổn đại gia muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, các ngươi có thể làm gì được bổn đại gia?

    Mới rồi gã đã đánh tan tám vị đệ tử chân truyền Đông phong, Nam phong, Trung phong, Tây phong bao vây, lại đánh vỡ kiếm thế của Bắc phong Ngô trưởng lão.

    Mắt thấy một thanh y thiếu niên chắn trước mặt thì không thèm suy nghĩ chém ra nhát kiếm.

    Cách gã dùng kiếm rất quái lạ, không dùng đâm mà quen dùng chặt.

    Theo gã nghĩ thì thanh y thiếu niên chẳng qua là một đệ tử chân truyền bình thường mà thôi.

    Nay Hoa Sơn tiên môn trong ngũ phong trừ đệ tử chân truyền xếp hạng hai, ba là thực lực tàm tạm ra, đệ tử chân truyền khác ở trong mắt Điền Trọng chẳng đáng là bao.

    Tất nhiên đây cũng là bởi vì đệ tử chân truyền của các phong chưa trưởng thành, còn quá trẻ tuổi.

    Điền Trọng chém ra một nhát kiếm.

    Khoảnh khắc này Lục Nguyên rung tay lên, Dưỡng Ngô kiếm nghênh đến.

    Kiếm thế của đối phương cực nhanh, vậy hắn sẽ là cực chậm.

    Một chiêu Vân Ý Miên Miên kéo khoái kiếm của Điền Trọng vào kiếm chậm của mình.

    Đối phương đã nhanh thì khiến người ta chậm, đây chính là chân lý của vân hệ kiếm pháp.

    Điền Trọng chém ra một nhát khoái kiếm kết quả lại bị Lục Nguyên cản lại thì rất là kinh ngạc.

    Nhưng lúc này gã chỉ cho rằng là ngoài ý muốn mà thôi.

    Điền Trọng lập tức thi triển ra chiêu Phi Sa trong Phi Sa Tẩu Thạch kiếm pháp.

    Chiêu này tựa như gió to nổi lên, nếu chiêu này mà còn không đánh văng được thanh y thiếu niên thì chính là có kỳ dị.

    Kết quả Điền Trọng lập tức phát hiện chiêu gió to nổi lên của mình thật sự bị chặn, gã liền thấy lạ lùng.

    Kiếm pháp của thanh y thiếu niên thoạt trông không tệ, Điền Trọng không dám khinh thường nữa.

    Phi Sa Tẩu Thạch kiếm pháp thi triển ra chiêu một chữ nhanh.

    Một khi thi triển ra Phi Sa Tẩu Thạch kiếm pháp thì như gió lốc rít gào, tốc độ nhất tuyệt.

    Điền Trọng vốn cho rằng mình thi triển ra tuyệt kỹ Phi Sa Tẩu Thạch kiếm pháp thì đối phương chỉ có nước trốn tránh.

    Nhưng mà, gã lập tức phát hiện mình sai rồi.

    Đối thủ không nhanh không chậm, đầu tiên là tùy ý ra vài kiếm, chỉ hướng sơ hở của gã, buộc kiếm chiêu vốn cực nhanh biến thành chậm.

    Đây mới chỉ là bắt đầu, mặt sau càng lạ lùng.

    Điền Trọng phát hiện kiếm chiêu của đối phương hình như khá là đơn giản, nhưng trước kiếm chiêu đơn giản đó vậy mà Phi Sa Tẩu Thạch kiếm pháp vô cùng nhanh của gã bất giác bị ghìm chậm lại.

    Điền Trọng có danh hiệu là Vạn Lý Độc Hành thân pháp, đó đương nhiên là nên ở thì ở, tuyệt đối không dây dưa.

    Lúc này thấy ra kiếm pháp của Lục Nguyên quái lạ, không dễ đối phó thì gã lấy làm kỳ, nhưng bàn chân không hề chậm muốn chuồn đi.

    Tuy nhiên, Điền Trọng đột ngột chuyển động, lúc gã định chạy mất thì phát hiện không thể thoát ra khỏi kiếm quyển của Lục Nguyên.

    Chỉ cần một chân.

    định ra khỏi kiếm quyển là gã sẽ bị trường kiếm của Lục Nguyên chặt đứt chân ngay.

    Trường kiếm tam thước tam phân.

    Tam thước tam phân kiếm quyển.

    Đây giống như một lĩnh vực.

    Trong lĩnh vực kiếm này, chân nào bước ra là chặt chân, tay nào thò ra là chém tay.

    Kiếm pháp như thế này…

    Điền Trọng cảm thấy không thích hợp.

    Mới rồi gã một chọi với tám đệ tử chân truyền đều có thể chiếm ưu thế hoàn toàn, một người phá hỏng tám đệ tử chân truyền liên hợp, tại sao bây giờ đối mặt một mình đệ tử chân truyền Lục Nguyên thì đã bị vây khốn rồi?

    Điền Trọng thầm kêu khổ, nghĩ rằng đúng là thuyền lật mương mà.

    Nhưng kiếm thuật của thanh y thiếu niên hơi bá đạo quá đi?

    ……

    Kỳ thực lúc này đâu chỉ mình Điền Trọng, các đệ tử chân truyền khác như Đông phong Liễu Minh, Liễu Diệp Nhi.

    Nam phong Vệ Bi, Thẩm Lạc.

    Tây phong Triệu Nam và đệ tử chân truyền khác.

    Trung phong hai đệ tử chân truyền, cùng các trưởng lão ngũ phong, ai cũng kinh ngạc mất cả hình tượng.

    Tám đệ tử chân truyền lấy tám đối một mà không làm gì được Điền Trọng, lúc ấy gã ứng đối vô cùng nhẹ nhàng.

    Hiện nay Lục Nguyên một người đối phó Điền Trọng lại có thể áp chế gã đến tận đây.

    Các đệ tử chân truyền thấy rõ ràng bây giờ Điền Trọng đã đánh mất chiến ý, gã muốn vắt giò bỏ chạy.

    Nhưng ở trong kiếm quyển quái dị của Lục Nguyên, gã muốn trốn cũng chạy không thoát, muốn chuồn đi cũng không được.

    Thân pháp tuyệt kỹ danh xưng Vạn Lý Độc Hành thân pháp lúc này không có chút tác dụng gì.

    Đèn đuốc sáng ngời chiếu rọi, Lục Nguyên tiếp tục đấu với Điền Trọng.

    Bộ dạng bây giờ của Vạn Lý Độc Hành Điền Trọng khá là chật vật.

    Bị kiếm quyển quái lạ Dưỡng Ngô kiếm của Lục Nguyên cuốn lấy áp chế, gã sớm không thành hình dạng Vạn Lý Độc Hành thân pháp nữa.

    …….

    Lúc này trong nội Sơn Môn Hoa Sơn tiên môn đi ra mấy vị tri danh kiếm tiên đều ngơ ngác nhìn Lục Nguyên đơn độc đấu với Điền Trọng.

    Mấy vị tri danh kiếm tiên bởi vì sợ đệ tử chân truyền gặp chuyện nên nhanh chóng chạy tới, kết quả khi đến thì vừa lúc thấy bộ dạng Lục Nguyên chiến đấu cùng Điền Trọng.

    Lúc mới bắt đầu mấy tri danh kiếm tiên đã cảm thấy là lạ.

    Lục Nguyên là một đệ tử chân truyền làm sao độc đấu với Điền Trọng nổi danh đại đạo trộm kiếm được?

    Nghiêm túc nhìn kỹ, mấy tri danh kiếm tiên biến sắc mặt vô cùng nghiêm trọng.

    Trong kiếm pháp của Lục Nguyên họ lờ mờ thấy ra điều gì.

    Kiếm ý.

    Đây không phải thật chứ, không ngờ là kiếm ý.

    Mấy tri danh kiếm tiên đều phát hiện ra điều lạ lùng.

    Bọn họ là tri danh kiếm tiên đệ cửu đại nhưng đa số khoảng một trăm tuổi mới lĩnh ngộ kiếm ý, trong phút chốc không thể chấp nhận việc Lục Nguyên lĩnh ngộ ra kiếm ý.

    Kết quả đứng ngoài quan sát kỹ càng, cuối cùng rốt cuộc khẳng định, Lục Nguyên thật sự lĩnh ngộ kiếm ý.

    Phong kiếm ý và vân kiếm ý.

    Thật là tài.

    Mấy cửu đại tri danh kiếm tiên biết Lục Nguyên lĩnh ngộ kiếm ý thôi mà đã biến sắc mặt rồi, nếu như họ biết Lục Nguyên thậm chí lĩnh ngộ phong kiếm ý đến tình trạng siêu thoát kiếm ý, không biết đám tri danh kiếm tiên trải qua sóng to gió lớn này sẽ chấn kinh đến mức nào?

    ………

    Chuyện tiếp theo không có gì bất ngờ, Vạn Lý Độc Hành Điền Trọng không phải đối thủ của Lục Nguyên, cuối cùng bị hắn bắt giữ.

    Nếu đã là Lục Nguyên bắt người này thì tất nhiên do Ngô trưởng lão áp đi thiên lao Bắc phong.

    Bây giờ đã là đêm khuya, qua một ngày mệt nhọc thêm vào Điền Trọng quấy rầy, mọi người rất mệt mỏi, tất nhiên quay về trong lều nghỉ ngơi.

    Ngoại Hoa Sơn tiên môn màn đêm lại trở về sự yên tĩnh trước khi Vạn Lý Độc Hành Điền Trọng đến.

    Chẳng qua trong mỗi lều còn khe khẽ vang tiếng trò chuyện.

    Trong bóng đêm, những tiếng xì xầm lặng lẽ bàn về Lục Nguyên làm sao mạnh như vậy, đệ tử chân truyền kinh sợ, các trưởng lão kinh sợ, người đến gia nhập Hoa Sơn tiên môn cũng kinh sợ.

    Nhưng cuối cùng tiếng thì thào dần biến mất.

    Đêm tĩnh lặng rốt cuộc đến.

    Đêm sâu thẳm, từng cái lều tiếng hô hấp dần chậm lại, ngoài lều gió thổi qua rừng cây mang theo tiếng lá xào xạc.

    Giọt nước đánh vào hòn đá, ngẫu nhiên vang tiếng các côn trùng kêu vang, yên tĩnh có thể nghe thấy.

    Trăng sáng đứng lại giữa các tầng mây.

    Đêm yên tĩnh như vậy, coi như là ngôi sao từ giữa không trung rơi xuống đều có thể nghe thấy tiếng nó rơi xèo xèo.

    Ngoại Sơn Môn Hoa Sơn tiên môn thật sự biến yên tĩnh.

    Vài phong trong ngũ phong Hoa Sơn thì các loại tin tức đang lan truyền.

    Nam phong còn đỡ, sớm tại Đông Lục huyện rèn luyện thì các vị tri danh kiếm tiên Nam phong đã biết Lục Nguyên luyện thành cấp kiếm ý.

    Đông phong thì trải qua cửu đại kiếm tiên đệ nhất chân truyền tử Thạch Triêu Dương nhắc nhở, đã chấp nhận tin Lục Nguyên luyện thành kiếm ý.

    Chỉ là, hai tri danh kiếm tiên Nam phong và Đông phong có chút dở khóc dở cười.

    Hai người danh hiệu xưng là kiếm tông, lấy kiếm kỹ xưng hùng, tại kiếm đạo danh tiếng so với Bắc phong kiếm khí tông lớn hơn rất nhiều.

    Kết quả lúc này tốt lắm, trong đệ thập đại đệ tử chân truyền, kiếm tông đệ tử chân truyền không luyện thành kiếm ý, thế mà đệ tử chân truyền kiếm khí tông có một luyện thành kiếm ý, cái này gọi người làm sao chấp nhận đây?

    …….

    Hai khí tông Trung phong và Tây phong trước đó vốn không biết Lục Nguyên đã luyện thành kiếm ý, bây giờ đột nhiên nhận được tin tức, nói là đệ lục đệ tử chân truyền Bắc phong Lục Nguyên kiếm lấn át Điền Trọng, luyện thành cấp kiếm ý, đều bị chấn kinh.

    Nhanh vậy đã luyện thành cấp kiếm ý cũng quá đáng sợ rồi.

    Người này tuổi mới bao nhiêu chứ, tại sao có thể luyện thành kiếm ý?

    Không đùa đi?

    Nhưng hiển nhiên tri danh kiếm tiên các núi đều biết hệ thống tình báo dưới tay mình sẽ không nói giỡn, chỉ có nước chấp nhận sự thật.

    Không ngờ kiếm khí tông lại ra một nhân vật kiếm đạo tuyệt vời như vậy.

    Chắc người kiếm tông khốn khổ rồi, đám tri danh kiếm tiên khí tông đều rung động, đột nhiên nhớ tới kiếm tông buồn cười.

    Dựa theo lý lẽ bình thường, cấp kiếm ý thứ nhất nên ra tại kiếm tông, không ngờ xuất hiện ở Bắc phong kiếm khí tông, lần này có thể cười nhạo kiếm tông một phen.

    Trong hai phong kiếm tông, tri danh kiếm tiên buồn bực nhất chính là Thương Khí Kiếm Tiên Triệu Thương Chi.

    Đáng thương gã năm đó là tình địch của Lý Nguyên Bạch, kết quả tình nhân trong mộng bị ông ôm đi mất, gã bị thương rất nặng.

    Nhưng thọ mệnh của Lý Nguyên Bạch đã tận, coi như về tuổi thọ gã thắng ông một phen.

    Mới đắc ý không lâu thì truyền đến tin đệ tử của mình thua Lục Nguyên, trong lòng tất nhiên rất giận.

    Kết quả bây giờ lại đến tin tức, chẳng ngờ Lục Nguyên đã luyện thành kiếm ý.

    Lần này thì Triệu Thương Chi tức ói máu.

    Gã chỉ là muốn thắng tình địch Lý Nguyên Bạch một lần mà thôi, tại sao khó khăn như vậy?

    Tình nhân trong mộng bị Lý Nguyên Bạch ôm đi, bây giờ đệ tử lại không bằng của ông ta.

    Lý Nguyên Bạch, không lẽ Triệu Thương Chi ta cả đời không bằng ngươi sao?

    Chương 129-130: Náo nhiệt

    Mặt trời từ tầng mây phương xa ló đầu ra, như là dâng lên từ đáy biển, dường như có bàn tay vô hình đem vòng tròn to lớn tỏa ánh sáng rực rỡ giơ cao trên mặt đất đang say ngủ.

    Dùng ánh sáng chói lòa soi rọi vạn vật trên đất liều, dù là sống hay chết, sắp sinh ra hoặc là sắp chết đi.

    Trước mặt trời to lớn này bất cứ sinh linh đều nhỏ bé như vậy.

    Trước ánh nắng vô biên chiếu rọi tất cả thần thông đều mất đi ý nghĩa.

    Đơn giản rửa mặt súc miệng xong, Lục Nguyên chắp tay đứng.

    Có nhiều lúc hắn đứng trên núi nhìn mặt trời mọc.

    Đứng trên núi nhìn và đứng dưới núi nhìn mặt trời lên hoàn toàn khác nhau.

    Ở dưới núi nhìn mặt trời mọc là ngẩng đầu nhìn lên vòng tròn nóng rực, dưới ánh nắng chói lọi bất giác sinh ra tâm tình con người thật nhỏ bé, bất giác nảy ra các loại sùng bái.

    Còn đứng trên núi nhìn mặt trời lên, có thể thấy ánh nắng mênh mông hơn, thấy quá trình mặt trời mọc càng hùng vĩ hơn, nhưng bản thân bởi vì ở nơi cực cao mà không cần ngẩng đầu nhìn.

    Có lẽ hắn đã hiểu tại sao các tiên môn đều xây ở trên núi.

    Trên núi dễ thủ khó công, cái này kỳ thực chỉ là một nguyên nhân.

    Lý do chủ yếu chắc là vì xây trên núi, vô số lần mặt trời mọc rồi lặn, mặt trăng lặn rồi treo cao bồi dưỡng ra tính tình, khí chất, cách cục của một người.

    Tu tiên giả, tu là pháp lực, nhưng cũng tu cả khí chất, cách cục.

    Bỗng nhiên Lục Nguyên nảy ra một ít cảm nghĩ.

    ……

    Ngày thứ hai rốt cuộc bắt đầu công tác nhận người.

    Vốn Lục Nguyên cho rằng ngày thứ hai nên nhẹ nhàng hơn ngày thứ nhất mới đúng.

    Dù sao ngày thứ nhất nhàn nhãn như vậy, đa số người tuôn hướng Đông phong Triêu Dương Phong, Nam phong Lạc Nhạn Phong, Tây phong Liên Hoa Phong.

    Tương đối thì Bắc phong Vân Đài Phong cực ít người đến.

    Kết quả mới nhận người thì Lục Nguyên biết mình sai lầm rồi.

    Vô số người chạy hướng Bắc phong nhận người, nhiều gấp mấy lần ngày hôm trước.

    So sánh thì Đông phong Triêu Dương Phong, Nam phong Lạc Nhạn Phong, Tây phong Liên Hoa Phong, ba nơi nhận người không náo nhiệt như ngày hôm qua, kém hơn bên Bắc phong nhận người nhiều.

    Lục Nguyên dụi mắt, nghi ngờ mình nhìn lầm rồi.

    Chắc chắn là hắn nhìn lầm.

    Nhưng đáng tiếc, dụi mắt rồi phát hiện vẫn có nhiều người như thế.

    - Ngươi muốn gia nhập Bắc phong Vân Đài Phong?

    - Đúng vậy.

    Tối hôm qua chúng ta đều thấy rồi.

    Đông phong Triêu Dương Phong.

    Nam phong Lạc Nhạn Phong.

    Trung phong Ngọc Nữ Phong.

    Tây phong Liên Hoa Phong, tám vị đệ tử chân truyền liên hợp đều đấu không lại Vạn Lý Độc Hành Điền Trọng, vậy là một đệ tử chân truyền Bắc phong đã thắng được, chênh lệch đúng là quá lớn.

    - Ta thấy nên tham gia Bắc phong có tương lai hơn.

    Hiển nhiên những người này đã thấy chiến đấu vào đêm qua, cho nên mới có chuyển biến như vậy, chỗ Bắc phong mới đầy người.

    Tất nhiên không phải mọi người đều dễ dàng thay đổi suy nghĩ.

    Có đa phần người ý nghĩ vững vàng, sẽ không vì một trận chiến, biểu hiện của một đệ tử chân truyền mà thay đổi ý nghĩ.

    Hoa Sơn ngũ phong, Triêu Dương Phong đứng đầu.

    Hoa Sơn tam tông, kiếm tông đệ nhất.

    Lục Nguyên nghe lời của đám người này, thế mới biết tại sao có nhiều người ùa tới Bắc phong ghi danh, hóa ra toàn là do tối hôm qua hắn đánh ra.

    Nhiều người như vậy đến kêu hắn thí nghiệm từng người chắc mệt chết mất thôi.

    Lục Nguyên lập tức hỏi Diệp Phương ngồi bên cạnh:

    - Ngô trưởng lão đâu?

    Ta cảm thấy bây giờ nhiều người đến báo danh, tình cảm quần chúng sôi trào, chỉ có Ngô trưởng lão kinh nghiệm phong phú mới trấn trận được.

    Diệp Phương gật mạnh đầu, rất đồng ý nói:

    - Đúng là vậy, tiếc là bây giờ Ngô trưởng lão còn chưa trở về.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Ngô trưởng lão còn chưa về vậy đi đâu?

    - Ngô trưởng lão đi đâu hả?

    Đêm hôm qua ngươi bắt Vạn Lý Độc Hành Điền Trọng, Ngô trưởng lão suốt đêm áp giải gã đi thiên lao Bắc phong, hiện nay còn chưa trở về, chắc là phải mất một thời gian nữa.

    Diệp Phương nhìn hướng Lục Nguyên, không nói nên lời, lắc đầu, vô cùng bi thương.

    Lục Nguyên phát hiện mình sai rồi, hoàn toàn sai.

    Hôm nay nhiều người ùa hướng Bắc phong nhiều hơn ngày hôm qua rất rất là nhiều, mà Ngô trưởng lão kinh nghiệm phong phú không ở, kết quả là, bi kịch.

    Hôm nay đối với Bắc phong Vân Đài phong là một ngày không tệ.

    Tuyển nhận đệ tử số lượng khá nhiều, những đệ tử này tâm tính, căn cốt đều tạm được, so với mười năm trước lần tuyển nhận đệ tử dù là chất hay lượng đều tốt rất nhiều.

    Nhưng hôm nay đối với Lục Nguyên là một ngày tai nạn.

    Cả ngày bận rộn thí nghiệm tâm tính, căn cốt các đệ tử, mệt đến nhũn người, suýt chút không có cả thời gian uống hớp rượu.

    Ngày hôm nay trải qua vô cùng thê thảm, Lục Nguyên suy yếu nghĩ.

    Còn về việc lộ ra cấp kiếm ý bị người bốn phong khác biết được thì Lục Nguyên chẳng chút để ý.

    Tính tình của hắn nên là không quá bắt mắt cũng không nên quá hạ thấp.

    Bắt mắt thì cây to đón gió.

    Hạ thấp thì quá tầm thường.

    Cũng không phải nói bắt mắt hay hạ thấp không tốt, nó có ưu điểm và khuyết điểm riêng.

    Chỉ là tùy người thích hợp mà thôi.

    Tính cách như hắn chắc là hợp thuận theo tự nhiên, không cao cũng chẳng thấp, nên phát triển làm sao thì tùy như thế, theo tính mà đi, thuận tự nhiên.

    ……

    Kết thúc nhiệm vụ tuyển nhận đệ tử, Lục Nguyên trở lại sinh hoạt bình thường nhàn nhã, bây giờ cách kết thúc lệnh cấm túc còn có ba tháng.

    Nghe nói Diệp Phương lại lập tức đi làm nhiệm vụ khác, sư phụ của gã, Quân Tử Kiếm Phương Nho bây giờ đang không ngừng huấn luyện gã, thật là đáng thương.

    Lục Nguyên thầm đồng tình Diệp Phương.

    Tất nhiên Diệp Phương không ở là tin tốt, gần đây Diệp Viên chứa rượu không còn nhiều, hắn lại bị lệnh cấm túc không thể xuống núi lấy rượu, Diệp Phương không ở cũng tốt, đỡ phải chia số rượu không bao nhiêu.

    Tay lắc lư hồ lô rượu vàng nhạt, hắn bước ra khỏi Trường Xuân Cư.

    Lúc này mới rơi một trận mưa xuân.

    Mưa xuân tạnh, Trường Xuân Cư tràn ngập sức sống, bụi hoa nở rộ nụ hoa, cỏ cây xanh biếc.

    Lý Nguyên Bạch áo trắng tóc trắng chắp tay đứng đó, thấp thoáng trong sức sống dạt dào hiện ra càng thê lương.

    Nghe đến tiếng bước chân sau lưng, Lý Nguyên Bạch không quay đầu nói:

    - Trở về rồi.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Đúng rồi, mới rồi bên thiên lao Bắc phong đưa tới một bộ Vạn Lý Độc Hành thân pháp, coi như là chiến lợi phẩm của ngươi.

    Vạn Lý Độc Hành thân pháp này có thể dùng để chạy, có chỗ đặc biệt.

    Lý Nguyên Bạch phất tay, một quyển sách lơ lửng trên không trung, chậm rãi đưa tới trước mặt Lục Nguyên.

    Lục Nguyên thuận tay đón lấy, nhìn, mặt trên là bốn chữ Vạn Lý Độc Hành.

    Hắn ném quyển sách vào trong tu la túi.

    Sư phụ đã nói là có chỗ đặc biệt thì chỉ vẻn vẹn là hơi đặc biệt thôi, xem ra không phải là tuyệt học gì.

    Trong Bắc phong, làm đệ tử chân truyền không thiếu nhất là đủ kiểu tuyệt học.

    Lục Nguyên hiểu đạo lý tham thì thâm, nên không vội vàng học.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Tiếp theo ngươi phải làm chính là trùng kích luyện thể kỳ.

    Đương nhiên luyện thể kỳ không dễ đột phá.

    Một khi tiến vào luyện thể kỳ thì có thể bay trên trời, đó mới tính chân chính đi vào hàng ngũ tu tiên giả.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Đúng rồi, lúc này vi sư tâm tình không tệ, ngươi hãy xem vi sư luyện một lần Thùy Mộ kiếm pháp đi.

    Thùy Mộ kiếm pháp chính là Lý Nguyên Bạch tự sáng chế ra, Lục Nguyên thử vài lần mà vẫn không học được.

    Tuy nhiên, Lý Nguyên Bạch vẫn muốn để Lục Nguyên học thành Thùy Mộ kiếm pháp mà ông đã sáng tạo ra.

    Dĩ nhiên Lý Nguyên Bạch không hề bắt buộc.

    Lần này ông chỉ là luyện một lần, Lục Nguyên có thể học được bao nhiêu thì tùy vào bản thân hắn.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Thùy Mộ linh kiếm ra khỏi vỏ, đây là một trường kiếm tối đen không chút ánh sáng.

    Trường kiếm vừa ra khỏi vỏ liền khó thể tìm kiếm, dường như là hòa vào trong bóng đêm.

    Lý Nguyên Bạch nhẹ động Thùy Mộ linh kiếm trong tay.

    Từng chiêu thức kiếm pháp cực tinh diệu theo trường kiếm trong tay ông mở ra.

    ‘Mộ Sắc Mông Lung’ vừa ra, lúc này vốn là buổi chiều hoàng hôn, sắc trời còn khá sáng, thế mà kiếm ra thì bầu trời dần tối đi, mê mờ mông lung, dường như tất cả đều biến mờ ảo.

    Đánh ra một kiếm thức ‘Mộ Sắc Thương Mang’ thì sắc trời tối đen, mới rồi còn có thể thấy bóng dáng sư phụ, nay chẳng những là kiếm, ngay cả thân hình sư phụ cũng hoàn toàn hòa vào chạng vạng tối mờ, không thể thấy rõ nữa.

    Lục Nguyên chấn kinh, xung quanh đều biến tối đen, một kiếm này rốt cuộc là biến đổi thiên tượng hay là cảm giác của riêng hắn?

    Rốt cuộc thật là đêm tối hay là hắn cảm giác trời tối?

    ……..

    ‘Anh Hùng Thùy Mộ’ nhát kiếm bao gồm vô tận không cam lòng, ở trong đó sẽ bị ý của nó ảnh hưởng.

    ‘Thùy Mộ Chi Niên’ là thức cuối cùng trong Thùy Mộ kiếm pháp.

    Thức thi triển ra trời đất âm u, trong thiên địa tối đen này ẩn chứa vô tận chết chóc.

    Vô cùng vô tận chết chóc như là chớp mắt nuốt hết sinh linh.

    Nhưng chiêu này, vô tận chết chóc cuối cùng biến mất trong hắc ám chứ không bùng phát ra.

    Lý Nguyên Bạch từ từ thu kiếm lại.

    Lúc này Lục Nguyên đã rơi vào rung động thật sâu.

    Kiếm pháp của sư phụ thật mạnh quá.

    Có thể nói nếu hắn đấu với sư phụ, căn bản không dùng mấy chiêu liền chết vào tay sư phụ rồi.

    Gần đây hắn có chút danh tiếng dấy lên chút xôn xao, nhưng so với cửu đại tri danh kiếm tiên như sư phụ thì vẫn kém quá xa.

    Một kiếm vừa ra, trời đất tối tăm.

    Tất nhiên Lục Nguyên cho rằng điều này đa số do pháp lực và kiếm thuật kết hợp tạo thành.

    Đơn thuần tu vi kiếm thuật thì sư phụ không hơn hắn bao nhiêu, nhưng uy lực như vậy vẫn đủ khiến người tán thán thực lực của cửu đại tri danh kiếm tiên đúng là cường.

    Hắn vẫn kém quá xa.

    Gần đây Bắc phong khá là náo nhiệt, lần này tuyển nhận đệ tử thu được không ít đệ tử nhập môn.

    Những đệ tử này nhập môn tâm tính, tư chất khá tốt, cả đám bị các đệ cửu đại trưởng lão không biết tên dắt đi, còn lại một đám đương nhiên ăn chung nồi, cùng mọi người luyện tập.

    Dù sao Bắc phong có dạy buổi sáng, buổi chiều, thỉnh thoảng có trưởng lão bình thường hoặc là đệ tử chân truyền đến giảng bài.

    Chỉ cần ngươi nghiêm túc, dù không được chân truyền nhưng vẫn học được này nọ.

    Một đám người nhiều như vậy, lại một đống trưởng lão chọn đệ tử, Bắc phong ồn ào một phen.

    Gần đây nhiều đệ tử chân truyền Bắc phong đi chỉ dạy kiếm pháp thì thầm than khổ.

    Vốn đệ tử chân truyền còn có mấy người ở lại Bắc phong, so với Bắc phong đại tái năm đó mạnh rất nhiều, đa số đều là pháp lực luyện khí lục tầng, kiếm thuật cơ bản đến tầng thứ nhất, thậm chí có mấy vị đến kiếm thuật tầng thứ hai thì không còn cố chấp vào kiếm chiêu.

    Theo lý thì các đệ tử dạy kiếm pháp cho đệ tử bình thường là đủ dùng rồi.

    Nhưng khi các đệ tử chân truyền đi chỉ dạy kiếm thuật mới phát hiện đây là công việc khó làm.

    Không phải nói là đám đệ tử bình thường không tốt, chỉ vì nhóm đệ tử đều chính mắt thấy chiến tích Lục Nguyên đại chiến Vạn Lý Độc Hành Điền Trọng, nên bất giác hỏi kiếm thuật của những đệ tử chân truyền so với Lục Nguyên sư huynh thì thế nào?

    Cái này bảo đám đệ tử chân truyền trên núi đáp thế nào?

    Làm sao chịu nổi?

    Chỉ có thể câm nín nhìn trời.

    Tất nhiên chuyện mây gió trong Bắc phong không liên quan gì đến Lục Nguyên.

    Trong khoảng thời gian này Lục Nguyên luôn ở Trường Xuân Cư, ngoan ngoãn cùng sư phụ luyện khí, luyện Thùy Mộ kiếm pháp của sư phụ.

    Bộ Thùy Mộ kiếm pháp của sư phụ có thể làm chậm chạp động tác người, cũng có thể che lấp tầm nhìn, không thèm nhìn sát khí ẩn giấu trong hắc ám, thật là bộ kiếm pháp khá tuyệt vời.

    Tất nhiên Lục Nguyên nghiêm túc học bộ kiếm pháp kia là bởi vì nó chính là kiếm pháp của sư phụ.

    Tuy nhiên, bởi vì chậm chạp không thể hiểu ra mộ kiếm ý nên chỉ có thể học vẹt chiêu thức mà thôi, chưa học được tinh túy chân chính.

    Thời gian cứ thế chậm rãi trôi qua.

    Bất giác đã qua hai tháng.

    Hai tháng này hắn rảnh rỗi liền luyện luyện khí, luyện pháp lực, so với đoạn thời gian trước càng cố gắng hơn.

    Hắn cố gắng hơn trước nguyên nhân chủ yếu là bởi vì luyện thể kỳ đệ nhất tầng ngự khí ly không quá mức hấp dẫn.

    Nếu có thể luyện thành luyện thể kỳ đệ nhất tầng ngự khí ly không thì sẽ bay được lên trời.

    Con người luôn mơ mộng về bay lượn, dù là người lười như Lục Nguyên thì gần đây cũng chăm chỉ hơn.

    Tuy nhiên, coi như là chăm hơn chút, muốn tới luyện thể kỳ không phải việc dễ đàng.

    Hai tháng qua tuy pháp lực của hắn đã đẩy tới đỉnh cao luyện khí kỳ đệ thập tầng đại viên mãn nhưng cách luyện thể kỳ vẫn là xa xôi không hẹn, không chút dấu hiệu thành công.

    Luyện khí kỳ mười cửa, đối với những người khác thì luyện khí kỳ đệ ngũ trọng tiểu chu thiên, đệ lục trọng luyện khí thành cương, đệ cửu tầng đại chu thiên là cực kỳ khó khăn.

    Nhưng nói thật, hắn ở ba cửa này không đụng với chuyện gì khó cả, nước chảy thành sông, tự nhiên luyện qua.

    Bây giờ thì coi như gặp cửa khó rồi, giậm chân tại chỗ hai tháng mà không cách nào vượt qua, không thể tới luyện thể kỳ.

    Hơn nữa cứ theo xu hướng này, sợ là vài năm nữa hắn chưa chắc đến được luyện thể kỳ.

    Từ luyện khí kỳ đột phá luyện thể kỳ đúng là khó.

    Sư phụ Lý Nguyên Bạch cảm thấy việc này rất là bình thường.

    Ông nói:

    - Luyện khí kỳ thập tầng, trùng kích luyện thể kỳ một tầng vốn đã vô cùng gian nan.

    Năm đó vi sư từ luyện khí kỳ thập tầng trùng kích luyện thể kỳ nhất tầng dùng tròn năm năm.

    Lý Nguyên Bạch tư chất không tệ, là một trong lục kiếm tiên Bắc phong, vốn là nhân vật tuyệt đỉnh đệ cửu đại, người như vậy mà còn phải dùng chục năm thì đủ thấy cửa này khó rồi.

    - Hiện nay đệ thập đại đệ tử chân truyền Hoa Sơn tiên môn chỉ có đệ nhất đệ tử chân truyền khí tông Tây phong Tống Nam Sơn bởi vì được Tử Khí Đông Lai tâm pháp, thêm vào cơ duyên đặc biệt mới vừa tới luyện thể kỳ.

    Còn đệ tử chân truyền ngũ phong khác thì đệ nhất đệ tử chân truyền Thạch Triêu Dương Đông phong cũng chưa đến luyện thể kỳ.

    Tử Khí Đông Lai tâm pháp của Tây phong luôn là tuyệt kỹ cực siêu, Tử Khí Đông Lai, tử hà thiên lý.

    Còn về đại đệ tử Bắc phong Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình thì cũng tương tự.

    Hai người sớm trước Lục Nguyên tới luyện khí thập tầng đại viên mãn, nhưng luôn bị vây ở tầng này không cách nào đột phá lên trên.

    Nghe sư phụ nói vậy, Lục Nguyên nhầm nhủ, xem ra luyện khí kỳ trùng kích luyện thể kỳ không dễ chút nào.

    Chương 131+132: Ám sát tới cửa

    Thôi, mình không cần sốt ruột.

    Việc này vốn cũng không thể vội vàng.

    Tu hành nếu là nóng nảy thì rất dễ tẩu hỏa nhập ma.

    Vẫn là cầm bình rượu, lấy dĩa mồi đậu phộng nhắm rượu, thảnh thơi nhàn nhãn mới là cuộc sống, mới là đạo tu hành.

    Cảnh sắc chiều xuân khi mưa qua cảm giác đặc biệt sâu.

    Mưa chưa rơi thì hoa còn rực rỡ, khi mưa qua đi, tàn hoa đầy đất.

    Trên đường lát đá trong sân rơi rụng vài cánh hoa hồng.

    Nơi này không phải Trường Xuân Cư mà là một sân trong Ám Kiếm sơn trang dưới sơn cước Bắc phong, cơ bản là một trong viện lạc của Lý Nguyên Bạch dưới sơn cước Bắc phong.

    Lý Nguyên Bạch ngoài Bắc phong còn có sản nghiệp khá khổng lồ, trong mớ tài sản này có rất nhiều người không thể lên Hoa Sơn Bắc phong.

    Kết quả là Lý Nguyên Bạch ở sơn cước Bắc phong xây dựng một Ám Kiếm sơn trang.

    Bình thường thuộc hạ Lý Nguyên Bạch không cần đi Trường Xuân Cư, cơ bản báo cáo tại Ám Kiếm sơn trang.

    Lúc này trong sân, Lục Nguyên đang ngồi.

    Đối diện Lục Nguyên ngồi một ông lão trên mặt có ba chòm râu dê.

    - Thiếu chủ, sản nghiệp Đông Bình tỉnh ở nơi khác không mở rộng bao nhiêu, cơ bản giống năm ngoái, nhưng thiếu chủ từng kinh doanh Đông Đạo phủ khoáng sản thì mở rộng sản nghiệp ở vùng này rất nhiều.

    Ông lão có ba chòm râu dê đang báo cáo tình huống sản nghiệp các phủ Đông Bình tỉnh.

    Ông lão này chính là thuộc hạ đầu não thế lực tại Đông Bình tỉnh của Lý Nguyên Bạch, cũng họ Lý, gọi là Lý Phong, địa vị so với Lý Phóng tại Đông Đạo phủ thì cao hơn nhiều, hơn nữa thực lực của lão cũng trên Lý Phóng nhiều.

    Thực lực của lão đã tới cảnh giới luyện thể kỳ đệ nhất tầng ngự khí ly không, là đầu lĩnh một phương vốn cần có thực lực như vậy.

    Sản nghiệp dưới tay Lý Nguyên Bạch cơ bản mỗi một năm đều sẽ báo cáo cho ông tình huống năm qua một lần.

    Nghe thuộc hạ báo cáo tình huống sản nghiệp vốn là việc của Lý Nguyên Bạch, nhưng gần đây sức khỏe ông ngày một xấu, kết quả là giao việc vào tay Lục Nguyên.

    Lục Nguyên nghe ông lão Lý Phong ba chòm râu dê báo cáo, nghe mà mắt nhập nhèm buồn ngủ, một chuỗi số liệu vô cùng khô khan thật khó hấp dẫn người ta.

    Lúc Lục Nguyên sắp ngủ gật thì trong mắt ông lão ba chòm râu dê Lý Phong lóe tia sáng.

    Lúc này, Lục Nguyên bản năng nhoáng người qua, cùng lúc đó vách tường sau lưng hắn bị khí tạc ra một lỗ hổng.

    Đáng chết!

    Lý Phong muốn giết mình!

    Lục Nguyên bản năng phản ứng lại.

    Tại sao Lý Phong muốn giết hắn?

    Hiện tại có mối thù với hắn chắc chỉ có một mình Tư Mã Trường Bạch, Lý Phong lại là thuộc hạ của sư phụ.

    Không đúng.

    Lục Nguyên lập tức nghĩ tới một điểm không thích hợp.

    Bây giờ sư phụ nên còn hơn một năm tuổi thọ mới đúng, thuộc hạ của sư phụ nên trung thành với ông rồi nhân đó cũng trung thành với hắn luôn chứ?

    Nhưng cùng lúc đó cũng có kẻ muốn giết hắn.

    Dù sao, ủng hộ hắn trở thành chủ nhân đời sau còn không bằng tự họ làm.

    Người có dã tâm ở đâu không có?

    Đây chính là lòng người, lòng người không biết đủ rắn nuốt con voi.

    Tuy Lục Nguyên ít khi chơi trò ứng xử nhân tính, nhưng đối với việc này không hề xa lạ.

    Vậy nên mới có lần ám sát đáng chết này.

    Tất nhiên, đằng sau lưng Lý Phong còn có những kẻ khác.

    Lý Phong chỉ là thanh đao mà thôi, kẻ cầm đao sẽ là ai?

    Bây giờ hắn không có thời gian suy nghĩ quá nhiều, trường kiếm trong tay Lý Phong đã nhanh như chớp đâm tới.

    Mỗi một kiếm lão đâm đều có tiếng gió rít.

    Pháp lực của lão vô cùng mạnh mẽ, Lục Nguyên lập tức nhớ tới Lý Phong là luyện thể kỳ đệ nhất tầng ngự khí ly không.

    Lấy thực lực hiện tại của hắn, muốn thắng Lý Phong đúng là quá khó khăn.

    Dù sao luyện thể kỳ mạnh hơn luyện khí kỳ nhiều.

    Lúc này trong đầu Lục Nguyên bình tĩnh lại, chiến đấu càng kịch liệt thì đầu óc càng tỉnh táo, đây coi như là một trong các đặc tính của Lục Nguyên.

    Tu tiên giới hiện đang thái bình thịnh thế, nhưng hòa bình không khả năng không có báo thù.

    Trên đời khó đoán nhất là lòng người.

    Tu tiên giả là người, lòng tu tiên giả cũng rất khó đoán.

    Mặt ngoài thái bình có bao nhiêu sóng ngầm đang dâng lên.

    Nếu như không có lợi ích còn dễ nói, một khi dính đến ích lợi là sẽ có tranh giành, đủ loại kiểu dáng ám tranh ám đấu và ám sát.

    Cuộc sống tu tiên vốn có của hắn cơ bản là vô cùng thoải mái.

    Thanh y thiếu niên lười biếng, Dưỡng Ngô kiếm sáng như mặt nước, trong tay cầm hồ lô rượu, phong cảnh Hoa Sơn Bắc phong tiên khí mờ ảo, đây chính là cuộc sống tu tiên trước kia của hắn, cũng cấu thành bức tranh tu tiênuy mỹ trong sương khói.

    Nhưng cuộc sống tu tiên không khả năng bình tĩnh không khúc chiết.

    Cuộc sống tu tiên sẽ có lúc tối tăm.

    Đặc biệt vì hắn là đệ tử chân truyền, sắp tiếp nhận số lớn di sản của sư phụ, mà tuổi thọ sư phụ chỉ còn hơn một năm.

    Nay, ám sát tìm tới cửa.

    Mặt tối lòng ngời.

    Tất nhiên đến thì cứ đến đi.

    Khóe môi Lục Nguyên cong lên một chút lười nhác.

    Không sai, sinh hoạt trước kia của hắn rất thoải mái, như là bức tranh tiên cảnh.

    Nhưng hắn cũng có năng lực ứng đối mặt tối của tu tiên, đối mặt gập ghềnh tu tiên.

    Khi đó trận ám sát Tây Châu Tam Cự Kiếm hắn đón được, đợt ám sát này hắn cũng có thể!

    Sau cơn mưa hoa rơi đầy đất.

    Trong sân Ám Kiếm sơn trang, cánh hoa hồng sau cơn mưa bị kiếm quang thổi quét.

    Cánh hoa hồng nổi bật kiếm quang càng thêm lạnh giá, kiếm khí như nước lạnh vô biên.

    Một ít hoa rơi bị kiếm khí triệt để nghiền nát, không tồn tại chút gì trên nhân gian.

    Đá dưới cánh hoa cũng bị kiếm quang giao nhau đánh nát.

    Kiếm quang khởi, kiếm quang diệt, kiếm quang động, kiếm quang sinh.

    Một bóng xám ông lão và một bóng thanh y thiếu niên cùng kiếm quang động.

    Kiếm quang cuốn nhau, cánh hoa tung bay.

    Hoa bị kiếm quang nghiền, đá cũng bị kiếm quang đập vỡ.

    Kiếm khí tung hoành, hoa rơi động theo, kiếm quang sắc lạnh dẫn theo hoa bay.

    Bị áp chế, hoàn toàn bị áp chế.

    Hiếm khi Lục Nguyên đấu với người mà bị áp chế, cảm giác hiện giờ tuyệt đối không tốt chút nào.

    Kỳ thực đấu đến lúc này thì Lục Nguyên đã phát hiện ra kiếm thuật của đối thủ không bằng mình.

    Đối thủ căn bản không hiểu ra kiếm ý, nhưng lại có pháp lực luyện thể kỳ.

    Dù kiếm thức của hắn có tinh diệu hơn nữa, đối thủ chỉ cần lấy pháp lực cứng rắn phá là được.

    Pháp lực luyện thể kỳ hoàn toàn áp chế hắn.

    Kỳ thực tuy là kiếm tông, cũng biết pháp lực quan trọng, lý luận kiếm tông là dưới tình huống pháp lực không cách biệt quá xa thì lấy kiếm mà thắng.

    Còn lý luận của khí tông là kiếm thuật cần thiết tồn tại, trực tiếp dùng pháp lực thắng.

    Có thời gian luyện khí thì lấy đi luyện pháp lực đến pháp lực vạn vật đều phá được mới là đường ngay.

    Hơn bốn ngàn năm trước, khi Hoa Sơn còn là môn phái thống nhất, không chia kiếm tông, khí tông, kiếm khí tông.

    Một khối kiếm khí xung tiêu đường trường biển, tranh chấp kiếm trước hay khí trước dẫn đến kiếm tông, khí tông tranh luận gay gắt.

    Cuối cùng càng lúc càng kéo dài, tranh chấp càng lan rộng, khiến Hoa Sơn tiên môn hoàn chỉnh thống nhất biến thành Hoa Sơn tam tông ngũ phong kéo dài hơn bốn ngàn năm nay.

    Nói trở về, trận chiến đấu còn đang tiếp tục mà hiện nay hắn bị áp chế.

    Đối mặt pháp lực luyện thể kỳ mạnh mẽ của Lý Phong, tinh diệu kiếm chiêu của hắn cũng bị phá hết.

    Đáng chết!

    Lục Nguyên rất ít gặp tình huống bị ức chế thế này.

    *Xoẹt!*

    Lần này hắn né tránh chậm, tay phải bị rạch một vết máu, đây không phải lần đầu tiên hắn bị áp chế, cũng tuyệt đối là lần đầu bị đánh thành thế này.

    Tay phải rạch một đường dài chảy máu, dù không mấy ảnh hưởng ra tay nhưng đúng là lần đầu tiên hắn nếm mùi.

    Lý Phong trường kiếm liên tục chuyển, đâm ra một kiếm nhanh hơn một kiếm.

    Lão là pháp lực thủy hệ, từng đợt pháp lực thủy hệ từ trường kiếm truyền vào người Lục Nguyên, pháp lực thủy hệ luyện thể kỳ mạnh mẽ cực kỳ xông vào người hắn.

    Tuy pháp lực thủy hệ không nổi danh bá đạo nhưng pháp lực luyện thể kỳ mạnh mẽ thật không thể tưởng tượng.

    Vài đợt pháp lực thủy hệ xông vào thân thể Lục Nguyên, bắt đầu phá hư kinh mạch của hắn.

    Hơn nữa bị pháp lực thủy hệ ảnh hưởng, dù tốc độ né tránh hay ra kiếm của Lục Nguyên đều chậm không ít.

    Đây là đặc tính của pháp lực thủy hệ.

    Mỗi một pháp lực hệ nào đều có đặc tính của hệ đó.

    Ví dụ pháp lực kim hệ, pháp lực hỏa hệ có lực công kích cao.

    Pháp lực vân hệ thì liên miên bất tận, giỏi về ẩn nấp.

    Đặc điểm lớn nhất của pháp lực thủy hệ chính là khiến tốc độ đối thủ giảm bớt, cùng với công kích nội bộ thân thể.

    Trước lực trùng kích của pháp lực thủy hệ, Lục Nguyên ngày càng rơi vào tình hình nguy hiểm, nay toàn nhờ vào kiếm chiêu tinh diệu chống đỡ.

    Lý Phong thấy Lục Nguyên còn đang đau khổ chống đỡ thì lập tức giơ tay đánh ra pháp thuật Thủy Long Ba.

    Kiếm chiêu của Lục Nguyên đúng là rất phiền phức, lão không kiên nhẫn phá đi kiếm chiêu tinh diệu kia.

    Một luồng sóng nước bỗng xuất hiện trước mặt lão ập hướng Lục Nguyên, chớp mắt bao phủ hắn trong sóng biển cuồn cuộn.

    Trước loại pháp thuật này, kiếm chiêu đều mất đi ý nghĩa.

    Lục Nguyên đã bị dòng nước Thủy Long Ba bao trùm, trước, sau, trái, phải, trên, dưới, đông, tây, nam, bắc đều là nước mênh mông.

    Hơn nữa dòng nước áp áp lực khá lớn đè ép Lục Nguyên, như muốn nghiền thân thể hắn ra.

    Cùng lúc đó, pháp lực thủy hệ theo kiếm của Lý Phong trút vào người Lục Nguyên bắt đầu bùng phát.

    Thủy Long Ba muốn từ bên ngoài đè bẹp người Lục Nguyên, còn pháp lực thủy hệ thì đến từ kinh mạch trong người điên cuồng phá hư.

    Lục Nguyên đầu óc vẫn rất tỉnh táo, vô hạn đau đớn dọc theo thần kinh nhanh chóng truyền đến bộ não.

    Đáng chết, luyện thể kỳ mạnh hơn xa luyện khí kỳ quả nhiên là thật.

    Dù chỉ là luyện thể kỳ đệ nhất tầng ngự khí ly không cũng mạnh hơn luyện khí thập tầng đại viên mãn của hắn rất nhiều, không ngờ hoàn toàn áp chế hắn.

    Mình sắp chết tại đây sao?

    Không được, tuyệt đối không thể chết ngay lúc này!

    Dưới khung xương lười biếng kỳ thực có ý chí cầu sinh khá mãnh liệt, chẳng qua Lý Phong pháp lực đúng là hơn hắn quá xa, bây giờ còn bị bao phủ trong pháp thuật Thủy Long Ba, khắp người vài chỗ kiếm thương.

    Thủy hệ pháp thuật đang điên cuồn chuyển động trong kinh mạch của, muốn chuyển bại thành thắng thật tình rất khó.

    Cố gắng thu lấy pháp lực bản thân muốn đối kháng pháp lực của Lý Phong xâm nhập trong thân thể, còn phải đối kháng pháp lực Thủy Long Ba từ bên ngoài, Lý Phong càng tăng mức độ, pháp lực đấu tranh, vết thương của hắn không ngừng tăng thêm, dường như thời điểm bị Lý Phong buộc nổ tung không còn xa.

    Thân thể của mình thế nào tự bản thân biết.

    Nếu thật không thể lật ngược thế cờ thì chỉ sợ mười giây sau thân xác sẽ nổ tung.

    Một giây, hai giây, ba giây.

    Bốn giây, năm giây, sáu giây.

    Thời gian ngày càng nhanh, Lục Nguyên phát hiện đầu óc bắt đầu tỉnh táo.

    Trong ngoài đều là pháp lực thủy hệ cường đại đè ép muốn tạc nổ hắn, ý thức của hắn ngày càng mơ hồ, xem ra thật sẽ gục tại đây, gục ngã bởi âm mưu này.

    Sau lưng Lục Nguyên bắt đầu biến hóa ra một quái thú.

    Con thú kia mồm rất to,quyển vĩ đầu rồng, Lục Nguyên đã rơi trạng thái vào nửa hôn mê không hỠphát hiện biến đổi này, Lý Phong ở bên ngoài Thủy Long Ba càng không trông thấy được.

    Thủy hệ pháp thuật Thủy Long Ba luôn vây khốn người hắn, nước như xoắn ốc chuyển động, di chuyển nhanh đến không thấy rõ tình hình bên trong.

    Đằng sau lưng Lục Nguyên, con quái thú quyển vĩ đầu rồng đó là vân khí toàn thân Lục Nguyên biến ra.

    Khi Lục Nguyên gặp nguy hiểm tính mạng, ý thức nửa hôn mê thì thân thể tự động vận chuyển Vân Long Thập Biến Đệ nhất biến Ly Vẫn biến duy nhất có khả năng cứu mạng.

    Cái con Ly Vẫn đầu rồng đuôi rồng xuất hiện sau lưng Lục Nguyên chính là do vân khí ngưng tụ thành.

    Quái thú bắt đầu điên cuồng cắn nuốt dòng nước xung quanh.

    Mặc kệ là pháp lực thủy hệ trong người Lục Nguyên hay là Thủy Long Ba bên ngoài đều bị nó nuốt hết vào bụng.

    Ly Vẫn, long tử phun vũ giáng sóng.

    Con Ly Vẫn này xuất hiện sau lưng Lục Nguyên, theo nó nuốt ngày càng nhiều pháp lực thủy hệ, dòng nước thì Ly Vẫn càng biến rõ ràng.

    Nó vốn nửa mơ hồ nay càng rõ rệt hơn, thậm chí có thể thấy được vảy, vuốt của nó.

    Vân Long Thập Biến, tổng cộng mười biến.

    Mỗi một biến chia ra sơ ngộ biến hóa, tinh thông biến hóa.

    Tựa như lúc trước pháp lực vân hệ trong người hắn ngưng tụ ra một con Ly Vẫn mơ hồ thì chỉ là sơ ngộ biến hóa mà thôi.

    Lần này khi gặp nguy hiểm tính mạng, thân thể bản năng phát động Ly Vẫn biến, mà Ly Vẫn biến cũng điên cuồng hấp thu tất cả hơi nước xung quanh, Ly Vẫn biến từ sơ ngộ đến tinh thông Ly Vẫn biến.

    Lúc này, Lục Nguyên mở mắt ra, lúc vừa hồi phục ý thức thì hắn hơi lấy làm lạ.

    Đã qua mười giây mà mình vẫn còn sống, thật là lạ.

    Tại sao mình sống được?

    Hắn lại nhìn xung quanh, thế mới phát hiện mình vẫn còn trong dòng nước mênh mông.

    Hắn còn ở trong pháp thuật Thủy Long Ba bao vây, thế thì tại sao không cảm giác áp lực to lớn của Thủy Long Ba như trước nữa?

    Lục Nguyên rất là lấy làm kỳ, chỉ cảm giác Thủy Long Ba có gì đó khá thân thiết.

    Thân thiết, từ này xuất hiện thì…

    Lục Nguyên bỗng ngoái đầu, tuy sau lưng Ly Vẫn cũng theo hắn chuyển động nhưng vẫn thấy được một phần thân thể nó.

    Ly Vẫn!

    Chính là Vân Long Thập Biến Đệ nhất biến Ly Vẫn biến phát động ư?

    Loại Ly Vẫn biến này chỉ là lấy vân khí hóa ra quái thú chứ không phải quái thú thật sự có ý thức, chẳng ngờ nó lại tự động xuất hiện.

    Lúc này Lục Nguyên đã biết tại sao mình còn sống rồi.

    Xem ra lúc gặp nguy hiểm sinh mạng thân thể hắn làm ra chính xác là đúng nhất, bắt đầu , Vân Long Thập Biến Đệ nhất biến Ly Vẫn biến.

    Ly Vẫn biến vẫn hấp thu nhiều pháp lực thủy hệ bắt đầu biến đổi, hình thể ngày càng rõ ràng, đã tới tầng tinh thông Ly Vẫn biến.

    Lục Nguyên cảm giác được pháp lực liên miên bất tận từ Ly Vẫn sau lưng truyền vào thân thể mình.

    Những pháp lực này cường đại lạ lùng, còn mạnh hơn cả pháp lực của chính hắn.

    Lục Nguyên con mắt biến khác thường, thế này mới hiểu, cơ duyên xảo hợp, pháp lực vân hệ sau lưng hóa thành Ly Vẫn không ngờ đem pháp lực của Lý Phong không ngừng đưa vào người hắn, hóa thành một phần thân thể.

    Bản thân hắn đã là đỉnh cao luyện khí thập tầng, pháp lực đưa vào khá mạnh, cộng thêm Phong Linh bài đúng lúc phóng ra pháp lực vân hệ tinh thuần.

    Lục Nguyên phát hiện pháp lực, thân thể của mình đang không ngừng biến đổi.

    Dường như sắp đột phá tầng đại cảnh giới này, đạt tới cảnh giới khác vậy.

    Chương 133-134: Phản kích

    Luyện khí kỳ tới luyện thể kỳ, cửa này cực kỳ khó khăn.

    Không biết có bao nhiêu người khựng lại tại cửa này.

    Trong đệ thập đại đệ tử chân truyền chỉ có đệ nhất đệ tử chân truyền Tây phong luyện tập Tử Khí Đông Lai tâm pháp lại có kỳ ngộ khác mới vừa lên luyện thể kỳ đệ nhất tầng.

    Còn đệ tử chân truyền khác đều là hạng thiên tài mà không có ai đạt tới luyện thể kỳ, do đó đủ thấy cửa này khó cỡ nào.

    Lý Nguyên Bạch đã nói ông kẹt tại cửa này lâu đến mấy năm.

    Thế mà bây giờ hắn lại cảm giác mình sắp đột phá, chắc không là ảo giác chứ?

    Lục Nguyên vừa mừng vừa sợ, nhưng cẩn thận kiểm tra thì phát hiện pháp lực cuồn cuộn, đích thực là dấu hiệu sắp đột phá.

    Pháp lực cuồn cuộn không ngừng do vân cùng biến thành Ly Vẫn đưa vào người hắn.

    Bản thân hắn pháp lực đã tới đỉnh, nhưng có những pháp lực này không ngừng rót vào, pháp lực trong người ngày càng dồi dào.

    Tuy nhiên, pháp lực mạnh mẽ như vậy thì kinh mạch trong người chưa chắc chứa nổi.

    Vô số kinh mạch như sắp nổ tung.

    Mới rồi cảm thấy sắp đột phá, giờ thì lại như sắp bùng nổ.

    Lục Nguyên không biết đây rốt cuộc là có ý gì.

    Cuộc đời thay đổi cũng quá chóng vánh đi?

    Trong lên xuống nhanh như vậy, hắn không thể khống chế thân thể, chỉ có thể khống chế bản tâm trong sáng như gương.

    *Bùm!* một tiếng.

    Dường như thân thể nổ, tiếp theo là vô số pháp lực tuôn ra lan tràn các góc thân thể, cùng xương, thịt, máu, da, lông, những tổ chức cùng một chỗ.

    Lúc này thì Lục Nguyên đã hiểu, khoảnh khắc này hắn đã tới luyện thể kỳ.

    Luyện thể luyện thể thành tiên thể.

    Luyện thể kỳ thực là pháp lực rèn luyện thân thể khiến càng gần với tiên thể, xa khỏi xác phàm.

    Luyện thể kỳ có thể khiến thân thể con người càng mạnh mẽ hơn, vượt xa thân xác trước kia.

    Muốn dùng cái gì luyện thể đâu?

    Tất nhiên lấy pháp lực luyện thể rồi.

    Tại luyện khí kỳ, ngươi ngưng luyện bao nhiêu pháp lực thì nó vẫn ngoan ngoãn ở trong các sợi kinh mạch, sẽ không cải tạo thân thể bao nhiêu.

    Tại luyện khí kỳ, thân thể tu tiên giả kỳ thực không mạnh hơn phàm nhân bao nhiêu.

    Kỳ thực cơ thể người kinh mạch và chỗ khác trên người ngăn cách nhau, có một bình chướng chặn tại đó.

    Nếu muốn tới luyện thể kỳ thì phải mở kinh mạch và bình chướng khác trong thân thể, đem pháp lực trong kinh mạch lưu chuyển toàn thân mới có thể đột phá cảnh giới, tới luyện thể kỳ.

    Một khi đột phá tầng bình chướng đó đến luyện thể kỳ, pháp lực chuyển động toàn thân thì có thể dùng pháp lực cải tạo thân thể.

    Cái gọi là luyện thể kỳ đệ nhất tầng ngự khí ly không cũng khá là đơn giản.

    Khi tới luyện thể kỳ, pháp lực cải tạo thân thể càng thêm thích hợp bay trên trời, đấy chính là điều bí ẩn của đệ nhất tầng ngự khí ly không.

    Nay Ly Vẫn sau lưng hắn vẫn không ngừng cung cấp pháp lực, rốt cuộc hắn đột phá bình chướng đó.

    Nguyên bản pháp lực ứ đọng trong các kinh mạch tuôn ra khắp góc thân thể.

    Đây chính là luyện thể kỳ!

    Hắn chỉ cảm thấy từ trên xuống dưới chỗ nào cũng khó chịu.

    Xương, máu, thịt, da, lông, tất cả đều có pháp lực bao trùm.

    Tại luyện thể kỳ, thân thể biến càng mạnh hơn trước, hơn nữa pháp lực hiện nay có thể tồn trữ trong thân thể, so với pháp lực luyện khí kỳ thì mạnh đến không thể tính toán.

    Trừ điều đó ra, luyện thể kỳ còn có thể ngự khí ly không.

    Có thể nói luyện thể kỳ so với luyện khí kỳ là mỗi mặt đều mạnh hơn rất rất nhiều.

    Lấy tâm tính tiêu dao tự do bình thản của Lục Nguyên, vào lúc này cũng mừng như điên.

    Luyện khí kỳ đến luyện thể kỳ lần đột phá này quá lớn, so với lúc trước đột phá luyện khí đệ ngũ tầng tiểu chu thiên, đệ lục tầng luyện khí thành cương, đệ cửu tầng đại chu thiên, thì cái này khó khăn gấp vô số lần.

    Ly Vẫn sau lưng còn đang không ngừng đưa pháp lực vào người hắn, nhưng tốc độ truyền không bằng vừa rồi.

    Lục Nguyên thầm hiểu, bởi vì pháp lực thủy hệ xung quanh đã không còn nhiều.

    Nay pháp lực thủy hệ trong người đã sớm thanh tẩy sạch sẽ, vết thương hắn cũng lành gần hết rồi.

    Đặc tính thứ ba của pháp lực thủy hệ chính là chữa thương, tuy không sánh bằng pháp lực mộc hệ nhưng không tệ.

    Có nhiều pháp lực thủy hệ như vậy tu bổ, vết thương của hắn hồi phục rất nhiều.

    Nay pháp lực tràn đầy, trạng thái tinh thần cũng rất tốt.

    Thế thì, nên bắt đầu phản kích thôi.

    Tay lật lại, nắm Dưỡng Ngô kiếm vững chắc hơn trước.

    Lúc này lực lượng pháp thuật Thủy Long Ba xung quanh đã tiêu hao gần cạn kiệt, muốn phá vỡ thì rất đơn giản.

    Lục Nguyên lật tay chém một nhát qua, chớp mắt cắt vỡ Thủy Long Ba, chém hướng Lý Phong lộ vẻ kinh ngạc vì sử dụng pháp thuật mà không giết được Lục Nguyên.

    Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm Cuồng Phong Đoạn Lãng.

    Cuồng phong có thể chặt đứt sóng gợn.

    Lý Phong kinh ngạc.

    Lão tuyệt đối không ngờ Lục Nguyên có thể thoát ra khỏi Thủy Long Ba của mình.

    Một chiêu Cuồng Phong Đoạn Lãng của Lục Nguyên thế đến cực nhanh, dù Lý Phong né tránh rất mau nhưng trên tay trái vẫn bị cắt một vệt máu.

    Lý Phong giật mình, không ngờ lão đường đường là luyện thể kỳ mà lại bị thương vào tay Lục Nguyên đang ở luyện khí kỳ thập tầng, thật là hơi mất mặt.

    Tất nhiên việc chủ yếu hiện nay là hoàn thành nhiệm vụ giết Lục Nguyên, đó mới là vô cùng quan trọng.

    Chỉ cần giết chết Lục Nguyên, lão biến đổi hình dạng đi xa một đoạn thời gian, đợi Lý Nguyên Bạch chết thì lão sẽ có lợi lộc chưa từng có.

    Lục Nguyên thì thào:

    - Cũng tới lúc phản kích rồi.

    Nghe đến câu này, Lý Phong suýt chút bật cười, thật là hậu bối buồn cười.

    Chỉ là may mắn đột phá Thủy Long Ba mà thôi, thế mà đã cho rằng có thể phản kích lão?

    Chính lão là luyện thể kỳ tu tiên giả, đâu phải kẻ tầm thường luyện khí kỳ tu tiên giả như ngươi có thể phản kích?

    Quá mức buồn cười.

    Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm Cuồng Phong Quá Cảnh.

    Chiêu này Lục Nguyên chớp mắt thi triển ra, Lý Phong không mấy để ý.

    Lão có tu vi luyện thể kỳ, mặc kệ Cuồng Phong Quá Cảnh của ngươi tinh diệu tới đâu, trước pháp lực luyện thể kỳ thì tất cả đều là mây bay.

    Đối mặt chiêu mạnh mẽ Cuồng Phong Quá Cảnh, Lý Phong không chút do dự xuất trường kiếm phản kích.

    Theo Lý Phong nghĩ thì lão có thể dựa vào ưu thế pháp lực luyện thể kỳ chặn lại, nhưng khi kiếm đụng phải Cuồng Phong Quá Cảnh, pháp lực cực kỳ hùng hồn từ Dưỡng Ngô kiếm truyền đến, chỉ chớp mắt thì tất cả chiêu thức phòng ngự của Lý Phong đều bị Cuồng Phong Quá Cảnh không chút lưu tình phá hủy.

    Phản kích bắt đầu.

    Cuồng Phong Quá Cảnh phá hủy phòng ngự của đối thủ xong thì gió không thể đuổi kịp nữa.

    Trước khi Lý Phong kịp phản ứng lại, Dưỡng Ngô kiếm đã vạch một vệt thương dài ở sườn phải của lão.

    Tiếp theo chính là Vân Triền Kiếm Nhiễu.

    Kiếm thế đi cực kỳ quái dị, vòng qua chiêu phòng ngự Lý Phong mới dựng lại, ở lưng trái của lão rạch vết thương đẫm máu.

    Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm Đại Phong Trọng Trọng, chiêu này vừa ra khiến ngời Lý Phong có vài vết thương.

    Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm Phong Xuy Vân Quyển.

    Chiêu Phong Xuy Vân Quyển này Lý Phong vốn không kịp phản ứng, người lại có thêm mấy vết thương.

    Kiếm pháp hiện nay của Lục Nguyên có giận dữ và hào khí bình thường không có.

    Hắn lúc thường ngày tâm tính khá bình hòa, về kiếm pháp coi như thắng được đối phương.

    Kỳ thực hắn có thể chờ đối phương trước xuất kiếm, lấy kiếm chiêu chậm rãi tiêu hao đối phương đến khi bất đắc dĩ mới thôi, tâm tính quyết định loại chiến đấu này.

    Nhưng bây giờ vì suýt chết trong tay Lý Phong nên hắn giận dữ, không chờ Lý Phong rồi chậm rãi xuống tay nữa, hắn trực tiếp công kích, một chiêu nhanh hơn một chiêu, kiếm thế như sóng to gió lớn, từng chiêu thế đánh hung mãnh.

    Trong chiến đấu như thế này, Lục Nguyên cảm giác ra sự sảng khoái bình thường không cảm thấy được.

    Hoàn toàn áp chế!

    Lý Phong không ngừng than khổ.

    Trước khi lão đấu với Lục Nguyên thì chưa từng tưởng tượng sẽ bị tiểu bối như Lục Nguyên gắt gao áp chế.

    Lão vẫn cho rằng Lục Nguyên chỉ là một hậu bối có tiếng mà không có miếng thôi, kết quả lão lại bị hậu bối này áp chế.

    Chấn kinh còn có người nhanh chóng tới đây.

    Chỗ này là Ám Kiếm sơn trang, là một sơn trang dưới sơn cước Bắc phong do Lý Nguyên Bạch xây dựng, coi như thế lực của ông.

    Bên trong sơn trang có không ít tu tiên giả, chẳng qua trong đó vài tu tiên giả luyện thể kỳ bởi vì một việc mà đã bị sai đi đâu rồi, số còn lại nghe nói Lý Phong ám sát thiếu chủ thì vô cùng kinh ngạc.

    Lý Phong lại dám ám sát thiếu chủ?

    Nguy hơn là Lý Phong là tu tiên giả luyện thể kỳ, thiếu chủ thì chỉ là tu tiên giả luyện khí kỳ, thế thì chẳng phải thiếu chủ sẽ chết trong tay Lý Phong sao?

    Nếu như thiếu chủ chết trong tay Lý Phong, vậy sẽ là một trận động đất kinh thiên động địa.

    Hiện nay người ở lại trong Lý gia sơn trang không có một tu tiên giả luyện thể kỳ nào, nhưng nghe nói thiếu chủ gặp nguy thì lập tức chạy đến ngay.

    Dù họ chạy tới chưa chắc hữu dụng, nhưng cũng phải đến.

    Người ở tại Ám Kiếm sơn trang đa số rất trung thành với Lý Nguyên Bạch.

    Khi họ tới sân xem tình hình trước mắt thì giật nảy mình.

    Thanh y thiếu niên áp chế lão già áo xám, mặc kệ lão già áo xám dùng kiếm hay pháp thuật đều bị áp chế.

    Dưỡng Ngô kiếm xoay quanh trên dưới, phá từng đòn phản kích tầng tầng của lão già áo xám.

    Họ không nhìn lầm chứ?

    Người Ám Kiếm sơn trang dụi mắt, nghi ngờ mình trông nhầm.

    Đáng tiếc xoa mắt xong phát hiện vẫn là vậy, đúng là thiếu chủ áp chế Lý Phong.

    Thật sự có chuyện vớ vẩn thế này ư?

    Tu tiên giả luyện khí áp chế tu tiên giả luyện thể kỳ?

    Điều này không thể nào?

    Người Ám Kiếm sơn trang chăm chú xem, cẩn thận quan sát lập tức phát hiện, thiếu chủ và lão già áo xám Lý Phong giao đấu song kiếm va chạm, thiếu chủ không hề yếu thế về pháp lực.

    Tức là nói thiếu chủ cũng là luyện thể kỳ?

    Luyện thể kỳ!

    Luyện thể kỳ là cái gì?

    Đây là tiêu chí chân chính bước vào ngưỡng cửa tu tiên giả!

    Chỉ có đến luyện thể kỳ thì pháp lực mới bắt đầu cải tạo thân thể.

    Chỉ có đến luyện thể kỳ mới có thể ngự khí ly không.

    Chỉ có đến luyện thể kỳ mới có thể sống thọ năm trăm.

    Muốn từ luyện khí thập tầng đột phá đến luyện thể kỳ đệ nhất tầng ngự khí ly không khá là gian nan, không biết bao nhiêu tu tiên giả khựng lại tại cửa nảy một bước khó tiến, không ngờ thiếu chủ lại đột phá được, đến luyện thể kỳ đệ nhất tầng ngự khí ly không.

    Điều này đối với người trung thành Lý Nguyên Bạch là một việc rất vui mừng.

    Lão chủ nhân tối đa còn hơn một năm tuổi thọ, thiếu chủ biến càng mạnh thì bọn họ đi theo hắn tất nhiên sẽ được lợi không ít.

    Đám người mới bắt đầu thì vô cùng lo lắng, nay yên tâm xem thiếu chủ áp chế Lý Phong.

    Thanh y thiếu niên nắm trường kiếm ra tay, công kích một đợt so với một đợt càng cao khiến lão già áo xám tuyệt vọng chống đỡ.

    Ám Kiếm sơn trang xây ở nơi khá hẻo lánh dưới chân Bắc phong.

    Sơn trang xây trong rừng rậm, đại thụ che trời bao vây Ám Kiếm sơn trang, bên trong trang vô cùng thanh u.

    Bình thường sơn trang rất yên tĩnh bình lặng, ngẫu nhiên truyền đến tiếng chim tước hót.

    Hiện nay sơn trang cũng yên tĩnh, chẳng qua tĩnh mịch ngay cả tiếng hô hấp cũng không dám quá lớn.

    Trong sân bên trong sơn trang, sân đầy hoa hồng rụng, đá xanh vỡ nát, nhánh cây bị nghiền.

    Lúc này một ông lão tóc trắng áo trắng chắp tay đứng.

    Ông lão tóc trắng này tạo áp lực rất lớn cho xung quanh.

    Lý Nguyên Bạch sắc mặt nghiêm túc, ông vốn tưởng một năm cuối cùng trong đời sẽ không tức giận, nhưng lần này kiềm không được nổi giận.

    Thuộc hạ của ông lại có kẻ dám ám sát đệ tử của ông.

    Lý Nguyên Bạch rất hiểu về lòng người, lập tức đoán đại khái nguyên nhân lần ám sát này.

    Cũng đúng, dưới tay ông có không ít nhân vật trác tuyệt, đại biểu nhất là Tứ Tôn Ngũ Khách, Thanh Ngũ Khách Thượng Quan Khanh, Bạch Ngũ Khách Nam Cung Bạch, Hồng Ngũ Khách Tư Đồ Hồng, Hắc Ngũ Khách Mộ Dung Ám.

    Trong đám người này có trung thành tận tâm với ông sẽ tiếp tục ủng hộ đệ tử của ông, có người đã không bao nhiêu lòng trung thành, muốn đứng trên đỉnh núi khác.

    Núp sau lưng Lý Phong điều khiển lão rốt cuộc là ai?

    Lần này Lý Nguyên Bạch không đem sự việc báo lên Bắc phong.

    Chuyện xảy ra tại Ám Kiếm sơn trang, Lý Phong là thuộc hạ của ông, xuống tay là thuộc hạ mình, đây coi như là việc riêng không cần gây đến Bắc phong.

    Nếu việc thuộc hạ của mình đưa lên tận Bắc phong thì chứng mình ông không thể cai quản được thuộc hạ, đây đối với cửu đại tri danh kiếm tiên là việc khá mất mặt.

    Nhưng nhất định phải xử lý việc này.

    Lý Nguyên Bạch sắc mặt âm trầm.

    Mặc kệ sau lưng Lý Phong là ai thì ông nhất định phải giải quyết việc này.

    Ông còn chưa chết mà đám người đó dám xằng bậy, không lẽ coi ông là người chết rồi?

    Xem ra đám người đó đã quên năm đó Thùy Mộ Kiếm Tiên giết người như thế nào.

    Lý Nguyên Bạch sắc mặt âm trầm, đám người trong Ám Kiếm sơn trang tất nhiên không dám lên tiếng, thậm chí sợ đến không dám thở mạnh.

    Bình thường Lý Nguyên Bạch ở trước mặt mọi người là trưởng bối hiền lành, nhưng có thể trở thành thủ lĩnh thế lực lớn như vậy, bản thân ông đương nhiên có mặt sát phạt quyết đoán.

    Lúc này lộ ra trước mắt Ám Kiếm sơn trang chính là mặt đó.

    Lý Nguyên Bạch nhìn Lý Phong không xa bị kiềm chế, biểu tình nghiêm túc, mặt trầm như nước.

    Lý Nguyên Bạch có chút kinh ngạc nhìn hướng Lục Nguyên.

    Đến nay ông vẫn không hiểu rõ Lục Nguyên làm sao tới luyện thể kỳ.

    Khi nghe nói Lý Phong trong Ám Kiếm sơn trang ám sát Lục Nguyên thì Lý Nguyên Bạch chấn kinh, nghe Lục Nguyên đột phá đến luyện thể kỳ ông càng kinh hơn.

    Trải qua sóng gió bao năm, khi ông nghe được tin này, phản ứng đầu tiên là bàn tay vuốt râu khựng lại ít nhất năm giây.

    Đến hiện nay Lý Nguyên Bạch vẫn còn khó tin.

    Ông lại hỏi một lần:

    - Ngươi đến luyện thể kỳ?

    Lục Nguyên gật đầu.

    Cảm giác bây giờ rất dễ chịu, pháp lực ùa vào mỗi vị trí trên người, toàn thân bao phủ trong pháp lực, cảm giác xương, thịt, máu, da, lông đều tràn ngập lực lượng.

    Lý Nguyên Bạch lại hỏi:

    - Làm sao lĩnh ngộ đột phá?

    Lục Nguyên có sao nói vậy:

    - Hình như lúc chiến đấu với Lý Phong, không biết tại sao đột phá nữa.

    Chẳng qua giọng điệu đáp lời có vẻ vô tội, khiến Lý Nguyên Bạch nghe không biết nên nói gì.

    Nói thật thì Lý Nguyên Bạch có chút hâm mộ cộng ghen tỵ đệ tử này.

    Năm đó ông kẹt tại cửa này năm năm mới đột phá, nay đệ tử của ông mới khựng ở cửa hai tháng mà đột phá rồi, đây rốt cuộc là may mắn hay là thứ gì khác?

    Chương 135-136: Bay

    Lý Nguyên Bạch đối với vị đệ tử này không biết nên nói gì nữa.

    Lý Phong bị áp chế thì trong lòng thầm khóc.

    Lão vốn tưởng sẽ dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ giết chết Lục Nguyên, ai ngờ hắn tại chỗ đột phá.

    Hơn nữa Lục Nguyên đột phá rồi lại không biết làm sao mình đột phá.

    Bây giờ Lý Phong rất muốn chết.

    Hắn sớm không đột phá, muộn không đột phá, cứ nhằm ngay lúc lão ra tay mới đột phá là sao?

    Lý Nguyên Bạch chắp tay nói:

    - Được rồi, chuyện kế tiếp vi sư sẽ giải quyết.

    - Lão phu phải khiến đám người đó biết tuy rằng lão phu còn tuổi thọ hơn một năm nhưng chưa chết!

    Giọng điệu âm trầm biểu hiện Lý Nguyên Bạch quyết tâm dấy lên sóng gió.

    Tiếp theo thật là bão tố.

    Thế lực dưới tay Lý Nguyên Bạch bị cuốn vào cơn bão táp.

    Lấy Lý Phong làm nơi đột phá, bất cứ nhân vật đáng ngờ nào đều bị điều tra, bao gồm bốn cao thủ của Lý Nguyên Bạch: Thanh Ngũ Khách Thượng Quan Khanh, Bạch Ngũ Khách Nam Cung Bạch, Hồng Ngũ Khách Tư Đồ Hồng, Hắc Ngũ Khách Mộ Dung Ám.

    Trận gió lốc này quét rất nhanh, nội bộ thuộc hạ Lý Nguyên Bạch không biết bao nhiêu ngời bị cuốn vào.

    Lục Nguyên không thèm để ý trận sóng gió này.

    Sư phụ đã nói sẽ xử lý thì cứ để sư phụ đi giải quyết.

    Tin tưởng người có thể tin, đây luôn là ưu điểm của Lục Nguyên.

    Lúc này Lục Nguyên đang ở trong Trường Xuân Cư.

    Bay!

    Hiện nay hắn đã tới luyện thể kỳ đệ nhất tầng ngự khí ly không, phát hiện mình vẫn chưa biết bay.

    Theo sư phụ nói thì hắn cứ lĩnh ngộ sơ sơ lập tức phát hiện cái gì là bay ngay.

    Thế thì cái gì là bay đâu?

    Lục Nguyên nhìn mây trắng trên trời, hắn sớm muốn ở trên mây ngủ một giấc.

    Đó, là ước mơ của hắn.

    Nhưng nên làm sao để bay?

    Theo các loại điển tịch ghi chép thì chắc là pháp lực biến đổi cấu tạo thân thể khiến con người có thể bay.

    Như vậy cải tạo như thế nào?

    Lục Nguyên nhớ lại lúc trước xem điển tịch Bắc phong lệ đại tổ sư, nhớ tới nội dung liên quan phần ngự khí ly không.

    Trong trời đất tồn tại đủ kiểu đủ dáng nguyên khí, tới luyện thể kỳ thì pháp lực tồn tại trong mỗi tấc thân thể.

    Chỉ cần đem pháp lực cải tạo thân thể khiến thân xác và pháp lực kết hợp nhẹ hơn nguyên khí thiên địa xung quanh là có thể bay trên trời, đây chính là bí quyết bay.

    Điều này ghi trong điển tịch Bắc phong các đời tổ sư, ghi khá sơ sài, còn cần hắn thử một lần mới biết bay là sao.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng trên mặt đất trong sân Trường Xuân Cư, dùng pháp lực biển đổi một ít kết cấu trong thân thể, khiến cơ thể ngày càng nhẹ.

    Hắn lờ mờ cảm giác người bắt đầu bay lên trên.

    Lục Nguyên phân tâm, phát hiện bất giác hắn đã ngồi xếp bằng cách mặt đất một tấc.

    Kết quả phân tâm là *bùm* một tiếng, hắn nặng nề rớt xuống đất.

    Mông hơi đau nhưng đau chút không sao cả, biểu hiện vừa rồi chứng minh thay đổi thân thể có thể khiến người bay trên trời, hắn vừa mừng vừa sợ.

    Trừ tạp niệm, bắt đầu lần thí nghiệm thứ hai, biến đổi thân thể.

    Người hắn chậm rãi bay lên trên, càng bay càng cao, cách một trượng còn không ra vấn đề, tất nhiên là tiếp tục bay lên.

    Cách mặt đất một trượng.

    Cách mặt đất hai trượng.

    Cách mặt đất ba trượng.

    Lúc cách mặt đất ba trượng thì thân thể có ra ngoài ý muốn, rơi thẳng xuống, lần này từ trên ba trượng rớt xuống đất chắc chắn sẽ đau muốn chết.

    May là cách mặt đất một trượng thì hắn tìm được cảm giác bay, lập tức khựng người, lại bay trở lên trên.

    Trải qua hơn mười ngày hai, ba trăm lần bay lên, mấy chục lần té xuống, từ cách mặt đất mười trượng ngã xuống làm thân thể bị thương, Lục Nguyên rốt cuộc dần nắm giữ cảm giác bay.

    Cơ bản bay bình thường không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, có thể thong dong bay bổng trên không trung.

    Nhưng đây không phải bay mà chỉ là bềnh bồng.

    Bềnh bồng là tự động nổi lên, do gió kẹp giữa nguyên khí thiên địa kéo theo, không thể tự do khống chế phương hướng.

    Hắn còn cần phải học khi bay thì khống chế phương hướng, lúc đó mới là chân chính bay.

    Trước tiên bay vào không trung, suy nghĩ cách làm sao chuyển biến phương hướng.

    Lục Nguyên phát hiện không liên quan đến biến đổi thân thể mà cần mượn lực phản tác dụng nguyên khí thiên địa không ngừng đổi độ cao phương hướng, đây là bí quyết bay.

    Tất nhiên, biết lý luận là một chuyện, chân chính dùng được hay không lại là chuyện khác.

    Trong quá trình rèn luyện, Lục Nguyên mắc rất nhiều lỗi.

    Ví dụ muốn bay hướng đông nam kết quả không vận dụng pháp lực quá sức bay hướng tây nam.

    Ví dụ rõ ràng muốn bay lên kết quả là rơi xuống, suýt chút không hôn môi mặt đất rồi.

    Muốn bay hướng đông nhưng cuối cùng là lệch lạc hướng đông nam.

    Lục Nguyên không mấy để ý những sai lầm này, con người khi bắt đầu học sự vật mình hoàn toàn không biết thì thường có sai lầm là việc bình thường.

    Lúc hắn luyện kiếm thì cũng phạm rất nhiều lỗi lầm, khi đó vài lần suýt đâm bị thương mình.

    Nay hắn đang luyện kỹ năng bay hoàn toàn xa lạ.

    Luyện tập bay phải mất vài chục ngày, thậm chí thời gian càng lâu cũng là bình thường.

    Bay vốn là việc không dễ dàng.

    Cái gì vừa đến luyện thể kỳ là có thể bay, lập tức vào tay, đó chỉ là chuyện hoang đường.

    Mảnh đất này có lịch sử lâu năm như vậy chưa từng nghe nói có thiên tài đến thế, mọi người là từng chút một học tập, thích ứng bay.

    Lúc Lục Nguyên học bay thì dùng hai mươi mấy gần ba mươi ngày, nay cơ bản nắm giữ kỹ năng này tàm tạm rồi, hắn mới vừa lòng hít sâu.

    Đúng vậy, ta có thể bay.

    Ta muốn bay.

    Lần này mình phải bay thử một lần vĩ đại, bay lên mây trắng đi!

    Tu tiên giả cũng có đủ loại mơ mộng, đủ kiểu lãng mạn.

    Từ lúc Lục Nguyên nhập tiên môn thì luôn mơ bay lên mây.

    Rốt cuộc tới lúc bay thử lên mây rồi.

    Trên mặt đất nhìn mây, ở trên núi nhìn mây rất nhiều lần, vậy ở trên không trung nhìn mây sẽ là cảm giác gì?

    Mây trắng rốt cuộc có bộ dạng gì?

    Lục Nguyên rất tò mò những điều này.

    Trải qua gần một tháng học bay, Lục Nguyên đã nắm được kỹ xảo bay, nay rốt cuộc lần đầu tiên bay hướng mây trắng.

    Đây là ước mơ bao nhiêu năm nay, rốt cuộc bắt đầu thử một lần chân chính bay hướng mây.

    Lục Nguyên khống chế thân thể bay lên trời.

    Một trượng, hai trượng, ba trượng…

    Mười trượng, hai mươi trượng, ba mươi trượng…

    Một trăm trượng, hai trăm trượng, ba trăm trượng…b

    Càng bay càng cao, cao thật cao.

    Bầu trời trong xanh bềnh bồng từng áng mây trắng.

    Những áng mây đôi khi hòa thành một đoàn bông, đôi khi dài như dải lụa, vòng đỉnh núi qua, phiêu đãng tại Hoa Sơn ngũ phong.

    Lục Nguyên bay cao luôn quan sát đám mây.

    Càng bay cao, dần đã ở phía trên mây trắng.

    Ở trên mây trắng nhìn mây là cảnh tượng khác hẳn.

    Đây là chân chính biển mây.

    Mây dần càng đậm, ở trên mây không trông thấy mặt đất nữa, chỉ ngẫu nhiên vài ngọn núi cao đụng mây rạch biển mây dày đặc, như tư thế cao chót vót trên tiên sơn.

    Lượn vòng trong biển mây, Lục Nguyên nhìn cảnh vật trước mắt.

    Biển mây thật rất giống biển, có biển mênh mông, có biển khí thế, có sóng trắng tung tóe, có ba cốc sâu, như là đáy cốc, mây khói tràn ngập, mênh mông vô bờ.

    Đứng trên mây trắng nhìn xuống biển mây phía dưới.

    Lục Nguyên bay thật cao, đột nhiên muốn xông vào biển mây dò tìm, vào một lần xem mây rốt cuộc có bộ dạng gì.

    Nghĩ đến liền làm là thói quen tốt của Lục Nguyên.

    Hắn đột nhiên vọt vào biển mây, lẩn vào trong đám mây.

    *Bộp!*

    Thân thể như len vào đoàn bông cực kỳ mềm mại, loại cảm giác này vô cùng tuyệt vời.

    Hắn chỉ cảm thấy mây trắng mềm mại, nằm trong đó lăn lộn đặc biệt thoải mái.

    Mở mắt ra bốn phía mềm mềm trắng như tuyết bao vây.

    Bây giờ Lục Nguyên tựa như con nít lăn lộn trong tầng mây.

    Thì ra đây chính là mây trắng.

    Không cần giả bộ thâm trầm, nên vui thì vui chính là thói quen của Lục Nguyên.

    Có thể thực hiện mộng ước bay lên trời sau khi vào tiên môn, thực hiện mơ ước tự tay sờ mây trắng, Lục Nguyên vô cùng vui vẻ ở trong mây trắng lăn lộn.

    - Ta…biết…bay….!

    Lăn một hồi, Lục Nguyên đứng trên mây trắng gào hướng biển mây bốn phía.

    Tiếng rống dài truyền một khoảng cách rồi dần biến mất, sau không còn tiếng gì nữa, tan mất trong hư vô.

    Tới luyện thể kỳ rồi, luyện tập bay là bước đầu tiên.

    Bước thứ hai là phải phải quen thuộc kiếm khí.

    Luyện kiếm khí là tại luyện khí kỳ đệ thất tầng ngự khí ly thể, nhưng lúc ở thất tầng pháp không thể kéo kiếm khí quá dài, cũng không thể để kiếm khí chiến đấu thời gian quá lâu.

    Vậy nên dù nắm giữ thủ đoạn kiếm khí nhưng kỳ thực rất ít khi sử dụng kiếm khí chiến đấu.

    Chỉ tới cảnh giới luyện thể kỳ đệ nhất tầng ngự khí ly không, pháp lực tăng trên diện rộng, đem kiếm khí đạt tới một trượng dài hơn trường kiếm cũ rất nhiều, hơn nữa hiện nay pháp lực mạnh mẽ có thể giữ kiếm khí chiến đấu thời gian dài.

    Tất nhiên quan trọng nhất là nếu ngươi luyện pháp thuật đến cảnh giới ngự khí ly không rồi không cần kiếm khí, pháp thuật có thể cách không phóng.

    Nếu như là kiếm tu, luyện đến cảnh giới luyện thể kỳ đệ nhất tầng ngự khí ly không không cần dùng kiếm khí, trường kiếm gần ba thước mới chân chính thực chiến vậy thì chẳng phải là không thể dùng năng lực ngự khí ly không rồi?

    Vậy nên cảnh giới luyện thể kỳ đệ nhất tầng ngự khí ly không mới là lúc kiếm khí đại hành kỳ đạo.

    Chiến đấu tại thời đại này từ trường kiếm lưu chuyển thành kiếm khí lưu.

    Kiếm khí lưu có phạm vi sát thương, đối địch lớn hơn trường kiếm lưu nhiều.

    Tất nhiên nếu tới luyện thể kỳ đệ bát tầng ngự kiếm hành không thì mới chuyển thành phi kiếm lưu, khi đó cách không ngự kiếm mọi việc thuận lợi, phạm vi sát thương lớn hơn kiếm khí lưu hiện nay rất rất nhiều.

    Quả thật, kiếm pháp vẫn là bộ kiếm pháp đó, nó sẽ không biến.

    Nhưng trường kiếm dài ra có ảnh hưởng kiếm pháp, càng đừng nói kiếm chiêu có thể khiến phạm vi công kích của trường kiếm dài mấy lần, tự nhiên sẽ có ảnh hưởng khá lớn.

    Vậy nên điều này cần quá trình thích ứng.

    Gần đây Lục Nguyên rất có hứng thú luyện kiếm.

    Chỉ đơn thuần luyện kiếm thì hắn luôn rất hào hứng, chứ đừng nói chi lần này là luyện kiếm trên mây trắng.

    Nay Lục Nguyên biến đổi địa điểm luyện kiếm.

    Trước kia là ở Trường Xuân Cư, lần này học bay, luyện kiếm trên mây trắng.

    Ở trên mây tùy ý luyện kiếm, hắn dần thích ứng cách công kích kiếm chiêu dài một trượng.

    Luyện kiếm trên mây trắng khiến lồng ngực Lục Nguyên càng rộng lớn bình thản.

    Luyện kiếm tại đây, nâng tay nhìn thiên địa biến đổi, mây trắng bí ẩn, khiến tính cách, khí chất, cách cục của con người bị ảnh hưởng.

    Người càng tự do tự tại, khí chất càng bình hòa lười biếng, tựa như mây trên trời, cách cục cũng lớn dần.

    Ở trên mây trắng còn có một số điều ít người biết, ví dụ như linh thú vân hệ là vô số mây trắng thời gian dài dồn ra.

    Điều này Lục Nguyên đã sớm biết, lần này bay lên trên mây cũng là muốn kiếm chút linh thú vân hệ, kết quả tìm cỡ nào cũng không thấy một con.

    Sau đó ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, chỗ này là trên bầu trời Bắc phong, mây trắng trên Hoa Sơn, nơi này nếu có linh thú vân hệ đã sớm bị các đời tổ sư Hoa Sơn thu mất rồi, đâu ra tới phiên mình?

    Đây chỉ là một việc trên ít người biết, không hề ảnh hưởng tâm tình hết sức vui vẻ của Lục Nguyên.

    Lần này trên mây Lục Nguyên chơi đến quên cả đất trời.

    Một mình tự do hưởng thụ khoảnh trời, vùng mây.

    Lục Nguyên ở trên mây chừng một tháng.

    Một tháng không khả năng đều là trời trong xanh mây trắng lững lờ bay.

    Ngẫu nhiên sẽ có mưa rào.

    Khi mưa rào đến, Lục Nguyên phát hiện mây sẽ bớt chút, dùng mây hóa mưa đại khái là như vậy.

    Nếu là giông tố thì trên tầng mây sẽ biến đổi mây trắng, mây đen cuồn cuộn như mực đổ xuống đem trời đất thành bức tranh.

    Mưa như thác đổ nghiêng mực đen, một bức vẩy mực tả ý, sáng khoái khó tả.

    Lục Nguyên quan sát mây đen, trắng trong thiên địa, mưa to mưa nhỏ, sấm sét vô hạn, trong lòng nảy sinh rất nhiều cảnh ngộ.

    Dù không lĩnh ngộ ra kiếm ý khác nhưng có thể nói, đoạn thời gian này tại đây quan sát sấm sét mây đen cuồn cuộn, mưa lớn nhỏ, nhìn cảnh tượng thiên địa, đối với việc hắn ngộ các loại kiếm ý đánh xuống căn cơ vững chắc.

    Ngày này hắn từ trên trời đáp xuống, sấm chớp liên tục, hắn không dám tiếp tục ở trên trời nữa.

    Nếu bị sấm sét đánh trúng thì không phải giỡn chơi, thế nên hắn mới ngoan ngoãn đi xuống.

    Mưa to giã mặt đất, khiến tiếng động trong Trường Xuân Cư giảm nhỏ nhiều.

    - Ồ, từ trên trời xuống rồi à.

    Lý Nguyên Bạch cười cười.

    Lúc trước ông mới học bay thì cũng ở trên trời chơi một trận, đồ đệ giống hệt như ông.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Việc Lý Phong ám sát ngươi đã tra ra.

    Đứng sau lưng Lý Phong là thuộc hạ Tứ Tôn Ngũ Khách của vi sư Hắc Ngũ Khách Mộ Dung Ám.

    Người này đã theo vi sư nhiều năm, không ngờ vì quyền lợi hắn làm chuyện như vậy.

    Dựa theo tính tình trước kia của vi sư, vốn nên lập tức giết chết hắn.

    Nhưng không biết có phải vì vi sư sắp tới số, lòng hơi mềm, để Mộ Dung Ám trốn thoát.

    Mộ Dung Ám có thực lực luyện thể kỳ đệ lục tầng luyện da cốt, chuyến này hắn trốn thoát ngày sau sợ rằng sẽ khó xử ngươi.

    Ngươi nên cẩn thận.

    Đây chính là kết quả cuối cùng.

    Lý Nguyên Bạch dù sao không phải năm đó, không nói tới thực lực kém hơn thời kỳ đỉnh cao, còn mềm lòng.

    Nếu không thì Mộ Dung Ám tầm thường luyện thể kỳ đệ lục tầng luyện da cốt sao trốn thoát khỏi tay ông được?

    Nhưng mục đích lần này đã đạt tới, cơ bản thanh tẩy thế lực thuộc hạ dưới tay Lý Nguyên Bạch, sau này Lục Nguyên muốn tiếp nhận thì dễ dàng rất nhiều.

    Có nhiều người hai lòng không phục Lục Nguyên đều bị Lý Nguyên Bạch mượn cơ hội lần này tẩy gần hết.

    Lúc Lý Nguyên Bạch nói chuyện luôn nhìn Lục Nguyên.

    Kết quả phát hiện phản ứng của hắn là bình thản, ông rất vừa lòng.

    Tu tiên giới dù bây giờ là thái bình nhưng cũng có đủ loại báo thù.

    Dù sao nơi nào có người là có tranh đấu.

    Cùng trời đấu rất vui.

    Cùng địa đấu rất vui.

    Cùng người đấu càng vui.

    Tu tiên giới các loại báo thù cơ bản ngừng ở đấu với người.

    Sinh tồn tại tu tiên giới thì ngươi phải đấu, không đấu thì không thể sống sót trong hoàn cảnh này.

    Nhưng nếu ngươi hoàn toàn rơi vào đủ loại đấu tranh, si mê chơi các thủ đoạn, vậy thì sẽ nhập ma đạo.

    May là đệ tử của ông dù bị cuốn vào đủ loại đấu tranh nhưng hiểu ra, đấu chỉ là một loại thủ đoạn chứ không si mê vào đó.

    Có thù báo oán không có gì sai, tu tiên cũng không trốn thoát khỏi tranh đấu, nhưng trầm mê trong đó thì rơi vào kém cỏi.

    Tu tiên, cuối cùng vẫn là cảm nhận đối với thiên địa.

    Chương 137-138: Tiên cảnh

    Trời như họa, đất như kỳ, thân ở trong kỳ, cảm nhận thiên địa.

    Thế gian có tiên cảnh không?

    Đáp án là có.

    Trên mây trắng ngàn dặm không người, vân quang tuôn trào, ở bên trên quan sát như đại dương mênh mông lại như đất trải bằng, cũng như sơn cốc đầy tuyết.

    Những đám mây thiên biến vạn hóa, lững lờ trôi, biến đổi muôn dạng.

    Tại đây không có chút gì tục khí, cũng không chút tục ý, tuy không có tiên nhân cư ngụ lại làm sao không thể gọi là tiên cảnh?

    Chỉ là tiên cảnh tĩnh lặng, trừ mây trắng trôi lững thững, thường có sấm sét mưa giông ra không còn thứ gì khác.

    Hoang vắng như vậy không có mấy ai chịu ở lâu dài.

    Thế gian, gà nhà ngươi gáy chó nhà ta sủa, bên này bán dầu bên kia bán gạo, ngươi thả diều ta uống rượu, có tự do và sự vui sướng của riêng mình.

    Thế nhân người có ngàn vạn loại, trong đó không thiếu người có thể ở tại mây trắng tiên cảnh mấy trăm năm, thậm chí là mấy ngàn năm.

    Nhưng hiển nhiên Lục Nguyên không thuộc về loại người này.

    Lục Nguyên là loại người gì?

    Lục Nguyên là đồ lười, ngẫu nhiên có thể tĩnh tâm, yên tĩnh tham ngộ, lúc tập trung thì vượt xa người thường gấp mấy lần.

    Nhưng một khi qua thời kỳ say mê thì rõ đầu rõ đuôi lười nhớt thây.

    Về bản chất, hắn không phải loại người có thể ở lại mây trắng tiên cảnh vài chục năm, chứ đừng nói là mấy trăm năm.

    Như hiện nay hắn ở trên mây trắng tiên cảnh chơi mấy tháng.

    Hiểu ra bay là sao, luyện cách làm sao lấy kiếm chiêu đối địch, còn ở trên mây lăn lộn chơi một vòng.

    Chơi đã rồi thì rời khỏi mây trắng tiên cảnh.

    Tất nhiên bây giờ xuống dưới là vì hắn phát hiện một việc rất quan trọng.

    Mấy năm trước lúc hắn ở Đông Đạo phủ to gan làm liều một phen, sau khi về sư môn bị sư phụ phạt cấm túc Hoa Sơn Bắc phong một năm, trong một năm không thể xuống núi, nay đã hết thời hạn.

    Mình có thể xuống núi rồi.

    Hắn sớm nhớ nhung các loại món ngon Giang Âm trấn dưới sơn cước Hoa Sơn, rốt cuộc có thể xuống núi chơi một chuyến rồi.

    Phải nói Lục Nguyên cũng giỏi nấu bếp nhưng ăn món mình tự làm thì thiếu loại kích tình và cảm nhận.

    Hắn vẫn là thích ăn đồ do người khác làm hơn.

    Vậy nên hắn lập tức xuống núi.

    Xuống núi rồi hắn chạy thẳng tới Giang Âm trấn.

    Từ trên núi tới Giang Âm hai bên con đường ầm ĩ không dứt.

    Hàng gạo quán rượu đủ loại cò kè mặc cả.

    Tất nhiên thanh âm lớn nhất là tiếng rao hàng của những tiểu thương.

    Cảm giác thật là quen thuộc, khiến người hoài niệm.

    Kỳ thực nhân gian khói lửa cũng không tệ lắm.

    Lục Nguyên chạy thẳng tới ‘Lạc Thiên tửu gia’.

    Lạc Thiên Tửu gia có hai loại rượu hắn khá thích, hắn chạy vội đến tiệm.

    Bán rượu vẫn là thiếu phụ thanh tú hơn một năm trước.

    - Lão bản nương, đến ba mươi cân Lạc Thiên Hoàng tửu, ba mươi cân Khúc Lương Thanh tửu, ba mươi cân Thiêu Đao Tử…

    Hắn một hơi mua nhiều rượu khiến thiếu phụ bán rượu ngây ra, nhưng lập tức nhận ra vị đệ tử Bắc phong Hoa Sơn này.

    - Được rồi!

    Rất nhanh rượu đã tới, toàn bộ bỏ vào túi da trâu, hắn ném vào trong tu la túi, tất nhiên sẽ không quên lấy ra hồ lô rượu vàng nhạt chứa Lạc Thiên Hoàng tửu.

    Hắn mở nắp hồ lô rượu ngon lành uống một hớp, vào miệng mát lạnh, cảm giác thật là thích.

    Lệnh cấm túc ở trên Hoa Sơn bởi vì thiếu rượu nên hắn không thể sảng khoái uống một phen, hôm nay nhất định phải nhậu đã đời mới được.

    Chỉ là có rượu mà không có mồi thì không tốt chút nào.

    Nói về thức ăn thì trong Giang Âm huyện có một nhà Sát Gia Tra quán bán cá không tệ, lâu rồi không thưởng thức thủy chử ngư của Sát Gia Tra quán, phối hợp với Lạc Thiên Hoàng Tửu chính là nhất tuyệt.

    Hắn đến Sát Gia Tra quán, kêu một nồi thủy chử ngư, tiếp theo ngon lành nhấm nháp.

    Chợt nghe trong gian phòng kế bên truyền đến thanh âm trầm thấp, dường như có chữ Bắc phong, hắn lập tức vận chuyển pháp lực bên tai, nghe lén thanh âm phát ra từ gian phòng mé đông.

    - Sắp tới ngũ phong đại tái rồi.

    - Đúng thế, lần này chúng ta đại sư huynh Tống Nam Sơn Tống sư huynh chắc chắn có thể lần thứ hai được đệ nhất.

    - Quá đúng.

    Dù sao trong ngũ phong chỉ có tống sư huynh của chúng ta là đến luyện thể kỳ.

    Đệ nhất đệ tử chân truyền Thạch Triêu Dương kiếm tông Đông phong đối mặt đại sư huynh chúng ta cũng phải cam bái hạ phong.

    - Hai phong khí tông chúng ta tuy tổng thực lực không bằng hai phong kiếm tông nhưng bàn về thực lực cá nhân, trong đệ thập đại đệ tử chân truyền vẫn là đại sư huynh chúng ta số một….

    - Nghe nói đệ lục đệ tử chân truyền Lục Nguyên bên kiếm khí tông kiếm thuật trác tuyệt, lĩnh ngộ cấp kiếm ý.

    - Cho dù lĩnh ngộ được cấp kiếm ý thì sao?

    Còn chẳng phải không là đối thủ của đại sư huynh chúng ta…?

    Đủ các thanh âm vang lên, Lục Nguyên nghe đã hiểu.

    Xem ra đây chắc là sư huynh đệ Hoa Sơn Tây phong.

    Bọn họ đang bàn về ngũ phong đại tái.

    A, bất giác ngũ phong đại tái đã sắp bắt đầu rồi, thật là không chú ý đến.

    Hoa Sơn tiên môn tổng cộng có ngũ phong.

    Từ khi Hoa Sơn tiên môn phân liệt thành ngũ phong thì có thói quen ngũ phong đại tái, để các đệ tử chân truyền ngũ phong so đấu một lần, để đệ tử ngũ phong hiểu chỗ thiếu hụt của mình, đây là ý định lập ra ngũ phong đại tái.

    Đến nay ý định này cơ bản không thay đổi bao nhiêu.

    Ngũ phong đại tái chẳng những người thắng mặt mày sáng sủa, phong mạch người đó cũng dính quang, thực lực có chỗ lợi.

    Mỗi lần ngũ phong đại tái người chiến thắng cuối cùng được thưởng rất phong phú.

    Thế nên đệ tử ngũ phong đều rất có hứng thú tham gia ngũ phong đại tái.

    Lục Nguyên nghe một lát, phát hiện các đệ tử chân truyền khí tông Tây phong chỉ bàn về thế cục ngũ phong đại tái lần này.

    Lục Nguyên không mấy hứng thú nghe lén, ngược lại tập trung đối phó rượu và thức ăn trên bàn.

    Rượu, đồ ăn rất nhanh vào bụng.

    Thật là bữa cơm ngon lành, tại Bắc phong một năm không thể xuống núi, rốt cuộc khó khăn lắm mới xuống núi ăn một bữa ngon miệng, Lục Nguyên giờ đã cơm no rượu say.

    Lục Nguyên đi bộ trở về núi.

    Nội Sơn Môn Hoa Sơn tiên môn có nhiều cấm chế, không phải ngươi nói bay là có thể bay, mọi người đều ngoan ngoãn hai chân bước vào Sơn Môn.

    Coi như là cửu đại tri danh kiếm tiên tới đây cũng phải ngoan ngoãn đi.

    Lục Nguyên tất nhiên là phải đi bộ rồi.

    Đi bộ trở về Trường Xuân Cư, chạng vạng đảo vòng, hắn thấy có đạo đồng tới cửa ý bảo Lục Nguyên trước đi tham gia rèn luyện thiên lao.

    Ủa, không phải mình mới từ thiên lao rèn luyện trở về không lâu sao?

    Tại sao phải đi nữa?

    Đưa đạo đồng đi, Lục Nguyên lấy làm lạ.

    Lý Nguyên Bạch chắp tay đi ra nói:

    - Không có gì kỳ.

    Không lâu sau là ngũ phong đại tái, dù Nguyên Nguyên sư huynh không phải hạng người tranh cường hiếu thắng, nghiêng về tự tại nhưng cũng không hy vọng đệ tử chân truyền dưới tay mình ở ngũ phong đại tái rơi vào hạng chót.

    Vậy nên tập hợp lại thập đại đệ tử chân truyền các ngươi cử hành một lần huấn luyện cũng là việc bình thường.

    - Không chút nghi ngờ, trong thiên lao có đủ loại tù phạm, có thể cùng các nhân vật giao đấu chính là tiến hành huấn luyện tốt nhất.

    Còn về ngươi, vốn không cần đi thiên lao làm gì, nhưng thập đại đệ tử chân truyền đều phải đi thì ngươi không tiện ra ngoại lệ.

    Có lẽ vì vậy nên Nguyên Nguyên sư huynh mới khiến ngươi đi….

    Lý Nguyên Bạch trước đó không biết sự việc nhưng ông kinh nghiệm già dặn, vài manh mối đã mò ra cả quá trình.

    Nghe sư phụ giải thích Lục Nguyên thầm gật đầu, hóa ra là vậy.

    Ngũ phong đại tái là việc lớn, mỗi một phong đều phải vô cùng chú trọng.

    Dù sao ngũ phong đại tái, biểu hiện của các đệ tử chân truyền chẳng những liên quan đến mặt mũi cửu đại tri danh kiếm tiên, còn liên quan đến tương lai ngũ phong.

    Dưới tình huống bình thường mọi người đều cho rằng đệ tử chân truyền của mình tốt, ưu tú, đây là quan điểm con mình luôn tốt nhất.

    Chỉ có ngũ phong đại tái mới phát hiện khuyết điểm đệ tử chân truyền núi của mình, lấy đó bù đắp.

    Cứ như thế mới khiến các đệ tử chân truyền càng biến mạnh hơn, tương lai núi mình không bị suy sụp.

    Nói lạc đề, nếu vậy thì xem ra hắn chỉ có thể đi thiên lao một chuyến, dù sao là Nguyên Nguyên sư bá kêu qua.

    Ngày thứ hai, mưa phùn tí tách rơi, chào từ biệt sư phụ, Lục Nguyên đầu đội mũ mặc áo tơi, bên trong vẫn là áo chẽn đơn giản, lưng giắt Dưỡng Ngô kiếm, tay phải cầm hồ lô rượu, mặc trang sức đơn giản xuất phát đi trên đường núi.

    Mưa dần lớn, trên đường đọng giọt nước, Lục Nguyên đạp qua, ống quần dính không ít bùn lầy.

    Đến bên ngoài thiên lao, hắn phát hiện hiếm khi đầy đủ thập đại đệ tử chân truyền.

    Đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình, tam sư tỷ Lăng Ngọc Châu, tứ sư huynh Phương Đạm, ngũ sư huynh Tư Mã Bác, thất sư đệ An Tri, bát sư đệ Diệp Phi, cửu sư đệ Diệp Phương, thập sư đệ Diệp Viên, chín người đầy đủ, chỉ mình hắn đến trễ.

    Lục Nguyên bỗng có chút cảm thán.

    Mấy năm trước thập đại đệ tử chân truyền còn thường gặp mặt, coi như đại sư huynh và nhị sư huynh không ở, tám đệ tử chân truyền vẫn thường xuyên gặp nhau.

    Nhưng hai, ba năm nay trừ hắn bởi vì sư phụ sắp tới số không cần luyện tập quá nhiều, đệ tử chân truyền khác đều bị sư phụ của họ điên cuồng huấn luyện, không ngừng chấp hành đủ các loại nhiệm vụ.

    Ngay cả hai bằng hữu tốt nhất Diệp Phương, Diệp Viên cũng bị sai đi chấp hành các loại nhiệm vụ, chỉ có mỗi mình hắn là rảnh rỗi.

    Hiếm khi lần ngũ phong đại tái này khiến thập đại đệ tử chân truyền lần thứ hai tụ tập một chỗ.

    Lục Nguyên bản năng cảm thấy càng là sau này thì cơ hội thập đại đệ tử chân truyền cùng chấp hành nhiệm vụ sẽ càng ít.

    Thập đại đệ tử chân truyền đều không ngừng trưởng thành, tới tình trạng đảm đương một phía, sau này chỉ sợ rất ít giống như trước có thể cùng nhau làm nhiệm vụ.

    Hoặc đây chính là cái giá của trưởng thành.

    Tuổi đang không ngừng tăng lên.

    Thanh xuân không quay về nữa.

    May là bằng hữu chính là bằng hữu, sẽ không vì ít khi cùng làm nhiệm vụ mà không còn là bằng hữu.

    Một lúc bằng hữu là cả đời bằng hữu.

    Đằng trước thiên lao, thập đại đệ tử chân truyền lần thứ hai gặp nhau.

    Khi thập đại đệ tử chân truyền đều nhanh chóng trưởng thành, bọn họ muốn cùng một chỗ ngày càng khó khăn.

    Đây chính là trưởng thành.

    Trưởng thành ý nghĩa rèn luyện ngày càng nhiều, tương lai phải giải quyết càng nhiều chuyện, thời gian rảnh rỗi ngày càng ít đi.

    Con người một khi trưởng thành có thể khống chế nhiều tài nguyên hơn, nhưng tương đối gánh trách nhiệm cũng sẽ nhiều lên.

    Đệ thập đại đệ tử chân truyền đang trưởng thành.

    Lần này gặp mặt nhiều vui vẻ.

    Bọn họ vây thành một vòng.

    Đại sư huynh Vân Dật, lão tứ Phương Đạm, lão bát Diệp Phi là một vòng.

    Nhị sư huynh Vân Bình, tứ đệ tử Tư Mã Bác, thất đệ tử An Tri là một vòng.

    Lục Nguyên, Diệp Phương, Diệp Viên là một vòng, thêm vào Lăng Ngọc Châu luôn tránh ở bên ngoài bất cứ vòng tròn nào.

    Đây chính là vòng tròn các thập đại đệ tử chân truyền Bắc phong.

    Vốn ba cái vòng này thì vòng của Lục Nguyên, Diệp Phương, Diệp Viên là yếu nhất, sớm muộn gì sẽ bị hấp thu đến vòng tròn đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình.

    Nhưng bởi vì Lục Nguyên nhanh chóng nổi trội, vòng tròn này lờ mờ có thể đối kháng cùng hai vòng khác, Lăng Ngọc Châu cũng dần hướng về phía vòng tròn Lục Nguyên, Diệp Phương, Diệp Viên.

    Nếu Lục Nguyên có lòng tranh quyền đoạt lợi, chỉ sợ sẽ là trận đấu tranh.

    Nhưng hiển nhiên Lục Nguyên là người lười biếng.

    Coi như là cái vòng Vân Dật, Vân Bình kỳ thực mấy năm nay cũng bớt tranh chấp hơn, dù sao lời của Nguyên Nguyên Thượng Nhân đem đến út tác dụng.

    Nội bộ môn phái lấy hài hòa làm chính.

    Quan hệ Vân Dật, Vân Bình mấy năm nay dần dịu đi.

    Một người đàn ông trung niên gầy gò bước ra:

    - Ồ, đã tới rồi.

    Bát đệ tử Diệp Phi lập tức hành lễ:

    - Tham kiến sư tôn!

    Người đến chính là Phi Thiên Kiếm Tiên Sở Phi.

    Tính tình của Sở Phi coi như là hiền hòa trong cửu đại tri danh kiếm tiên, so với cửu đại tri danh kiếm tiên khác thì dễ thân hơn.

    Có lẽ bởi vì gã làm cửu đại trưởng lão bất tri danh thật lâu, sau được kỳ duyên mới một bước lên trời.

    Có lẽ vì kinh nghiệm trong khoảng thời gian này nên gã bình thường không quá nghiêm khắc.

    - Đã đến rồi.

    - Thiên lao tầng thứ nhất là tù phạm luyện khí nhất tầng đến thất tầng…

    - Thiên lao tầng thứ hai là tù phạm luyện khí bát tầng đến thập tầng…

    - Thiên lao tầng thứ ba là tù phạm luyện thể nhất tầng đến tam tầng…

    Sở Phi giới thiệu, hệt như lúc trước nói cho Lục Nguyên nghe.

    - Phương Đạm, Tư Mã Bác, An Tri, Diệp Phi, Diệp Phương, Diệp Viên, đề nghị sáu người đi khiêu chiến thiên lao tầng thứ nhất…

    Sở Phi dùng từ là đề nghị.

    - Lăng Ngọc Châu, thực lực của ngươi tối đa mạnh hơn Phương Đạm, Tư Mã Bác một bậc nhưng ngươi ở thiên lao tầng thứ nhất rèn luyện đã lâu, có thể thử đi thiên lao tầng thứ hai một lần.

    Nếu cảm thấy không thích hợp thì lui về thiên lao tầng thứ nhất…

    - Vân Dật, Vân Bình, lấy thực lực của hai ngươi đi thiên lao tầng thứ hai đi.

    Thực lực của các ngươi chắc đứng vững được tại thiên lao tầng thứ hai…

    Nói đến đây, các đệ tử chân truyền cùng nhìn Sở Phi cho đến bây giờ đều nói với thập đại đệ tử chân truyền chỉ không nhắc tên Lục Nguyên, không lẽ muốn Lục Nguyên đi thiên lao tầng thứ ba?

    Nếu là vậy thì chẳng phải nói lên Lục Nguyên có thực lực luyện thể kỳ?

    Thật là hơi khó tin.

    Bọn họ không thể nào tin Lục Nguyên đã tới luyện thể kỳ.

    Đương nhiên Sở Phi không nói lời như vậy.

    Sở Phi nói:

    - Còn về Lục Nguyên, ngươi muốn đi dạo ở thiên lao tầng thứ nhất thì tùy, muốn dạo chơi ở thiên lao tầng thứ hai cũng được, nhưng không thể đi thiên lao tầng thứ ba…

    Sở Phi không hay biết Lục Nguyên nay đã tới luyện thể kỳ, nếu mà biết chắc chắn gã sẽ bị chấn kinh.

    Lần huấn luyện đặc biệt thiên lao này vốn Lục Nguyên không cần tham gia, nhưng nghĩ tới thập đại đệ tử chân truyền khác đều tham gia mà hắn không có thì chẳng phải là nổi bật?

    Vậy nên cũng kêu Lục Nguyên tới.

    Đương nhiên Sở Phi biết Lục Nguyên tại thiên lao không thể tăng cao hơn nữa, tùy ý dặn một tiếng rồi thôi.

    Những ngày kế tiếp Lục Nguyên sống khá là thoải mái.

    Nói thật ra mức độ tự do vẫn là có đối lập.

    Khi thấy Phương Đạm, Tư Mã Bác, An Tri, Diệp Phi, Diệp Phương, Diệp Viên sáu người tại thiên lao tầng thứ nhất mệt gần chết, bình thường bị đám phạm nhân đánh bị thương.

    Thấy Lăng Ngọc Châu tại thiên lao tầng thứ nhất và thứ hai ra ra vào vào, lên lên xuống xuống.

    Thấy Vân Dật, Vân Bình tại thiên lao tầng thứ hai chỉ khó khăn đứng vững, vô cùng gian nan.

    Chương 139-140: Lão nhân tóc trắng

    So sánh thì Lục Nguyên tay cầm hồ lô rượu vàng nhạt, thảnh thơi đi dạo đúng là nhàn nhã vô cùng.

    Có đệ tử chân truyền bất mãn lầm bầm, tại sao Lục Nguyên không cần tu hành, có thể mỗi ngày rảnh rỗi đi lung tung?

    Kết quả ngẫu nhiên một lần họ thấy Lục Nguyên đến thiên lao tầng thứ hai.

    Đám tù phạm thiên lao tầng thứ hai bị hù đến không dám nhúc nhích, họ mới phát hiện tại sao Sở sư thúc nói Lục Nguyên không cần tu hành, có thể đi bốn phía.

    Hơn nữa rất nhiều đệ tử chân truyền bị chấn động, tam đệ tử Lăng Ngọc Châu tại thiên lao tầng thứ hai xoay sở hết sức gian nan, thường phải rút về thiên lao tầng thứ nhất nghỉ tạm.

    Đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình ở thiên lao tầng thứ hai cũng chỉ miễn cưỡng.

    Mà lục đệ tử Lục Nguyên lại có thể dọa đám tù phạm thiên lao tầng thứ hai thành như vậy.

    Chẳng phải nói lục đệ tử Lục Nguyên so với đại sư huynh, nhị sư huynh còn…

    Tuy đám người này sớm biết Lục Nguyên lĩnh ngộ cấp kiếm ý, tuy gần đây lục đệ tử khá là nổi tiếng, nhưng bởi vì hai vị đại sư huynh, nhị sư huynh có địa vị cực cao trong các đệ tử chân truyền, cho tới nay họ đều không tin Lục Nguyên có thể sánh bằng hai người.

    Hiện tại thì sự thật rành rành bày ra đó.

    Đương nhiên dù là vậy thì vẫn có chút ít đệ tử chân truyền không tin tưởng.

    Trước khi chân chính giao đấu, bọn họ không bao giờ tin tưởng.

    Dĩ nhiên Lục Nguyên sẽ không thèm để ý những điều đó.

    Đối với cái gì xếp hạng đệ tử chân truyền, Lục Nguyên không chút hứng thú.

    Hắn chỉ muốn làm một đệ tử chân truyền bình thường, vốn không nghĩ tới trở thành đệ tử trung tâm, thành chủ nhân tương lai của Bắc phong, thế thì chẳng phải mệt lắm sao?

    Đoạn ngày tại thiên lao Lục Nguyên vô cùng dễ chịu.

    Thời gian ăn cơm lại tới rồi, bàn cơm là bày tại thiên lao tầng thứ nhất.

    Ngũ phong đại tái ngày càng gần, mọi người đấu với đám tù phạm đa số cảm giác được mình yếu kém, đều muốn tranh thủ trước khi ngũ phong đại tái bù đắp khuyết điểm, lấy trạng thái hoàn mỹ nhất hoàn thành ngũ phong đại tái.

    Cứ thế phải nắm chắc thời gian, cho nên họ ăn cơm tại thiên lao tầng thứ nhất.

    Một cái bàn vuông, bên trên mười sáu món ăn, thêm vào đủ lượng cơm, đó chính là cơm trưa của mười đệ tử chân truyền.

    Thập đại đệ tử chân truyền trừ Lục Nguyên, Diệp Phương, Diệp Viên cực số ít ra, người khác không để ý ăn cái gì, chỉ cần tiêu chuẩn bình thường là đủ rồi.

    Họ chỉ cần không quá tệ, thậm chí không thèm để ý món ăn là gì.

    Lục Nguyên dĩ nhiên sẽ không qua loa như vậy, nhưng món ăn hôm nay tạm được, lại nhấp vài ngụm rượu, vị cũng tốt lắm.

    Diệp Phương, Diệp Viên hâm mộ nhìn Lục Nguyên uống rượu, nhưng họ không dám uống.

    Nếu uống hơi say đấu với đám tù phạm, vậy là tìm cái chết rồi, họ không muốn chết đâu.

    Kết quả là hai người Diệp Phương, Diệp Viên chỉ có thể mắt thèm nhìn Lục Nguyên ở đó nhàn nhã uống rượu, trong lòng vô cùng oán giận.

    Lục Nguyên phát hiện điều này càng uống ngon lành, bình thường bị hai tên Diệp Phương, Diệp Viên cướp rượu uống, nay mình có thể mà hai người kia không dám uống, vị rượu ngon hơn nhiều lắm.

    *Bùm!* Một tiếng, tảng đá phía trước như bị nổ tung.

    Lúc này, một ông lão tóc bạc mặt âm trầm bước nhanh tới, đã đến bên cạnh cái bàn.

    - Xem bộ dáng của các ngươi chắc đều là đệ tử chân truyền, tốt lắm.

    Vốn t nghĩ đến tuy ta trốn thoát khỏi thiên lao tầng thứ ba nhưng muốn chạy ra thiên lao thì càng khó.

    Nay có các ngươi những đệ tử chân truyền trong tay, đàm phán một hai với đám cửu đại kiếm tiên thì muốn chạy thoát khỏi Hoa Sơn không phải việc gì khó.

    Nói không chừng còn có thể lấy được loại linh kiếm nữa…

    Ông lão tóc trắng quái dị cười.

    Lục Nguyên từ trong lời nói của ông lão tóc trắng nghe ra tin tức, lão già này chắc là từ thiên lao tầng thứ ba trốn ra.

    Thiên lao tầng thứ ba bắt nhốt nhân vật luyện thể kỳ từ nhất tầng đến tam tầng.

    Tức là nói, ông lão tóc trắng chắc là luyện thể kỳ.

    Ưm, không ngờ vô tình đụng phải một lần vượt ngục.

    Cuộc sống đúng là vô cùng bất ngờ.

    Đúng là sóng trước chưa yên thì lớp sau tới nữa.

    Ông lão tóc trắng hư không đánh một chưởng vào Vân Bình cách lão gần nhất.

    Một chưởng cuồn cuộn như biển, trong chưởng hiện ra pháp lực thủy hệ cường đại.

    Vân Bình thấy tình huống như vậy lật tay lấy ra Long Thủ kiếm, nhát kiếm chém hướng ông lão tóc trắng.

    Ông lão tóc trắng cười nói:

    - Kẻ luyện khí kỳ cũng dám phản kháng?

    Chỉ thấy lão vươn tay, ngón giữa tay phải xuất hiện một kiếm khí nước, chớp mắt phá kiếm chiêu Long Thủ kiếm của Vân Bình làm thành phòng ngự.

    Lão bỗng bay lên, nhanh chóng giao đấu cùng Vân Bình, thủy sắc kiếm khí trong tay vô cùng tinh diệu, pháp lực mạnh mẽ.

    Chỉ vài chiêu bình thường mà đã bắt Vân Bình vào tay.

    - Con tin đầu tiên đã vào tay.

    Ông lão tóc trắng cười ha hả, khiến các đệ tử chân truyền có mặt chấn kinh.

    Ông lão tóc trắng đúng là mạnh quá, chưa ra mười chiêu đã bắt được nhị sư huynh, không lẽ thập đại đệ tử chân truyền hôm nay chịu nạn trong tay một tù nhân sao?

    Hiện tại, ông lão tóc trắng vượt ngục khỏi thiên lao tầng thứ ba rõ ràng muốn bắt hết đệ tử chân truyền có mặt, làm điều kiện để lão đàm phán với cửu đại kiếm tiên.

    Lúc này ông lão tóc trắng không chú ý tới cách lão không xa, một thanh y thiếu niên tay đã ấn trên chuôi kiếm.

    Đương nhiên, coi như có chú ý tới thì lão chẳng thèm để trong lòng.

    Một thập đại đệ tử chân truyền bình thường chưa trưởng thành, lão cần gì sợ chứ?

    Thiên lao tầng thứ nhất.nh

    Khi mọi người đều ăn cơm trưa, lúc cảnh giác thả lỏng nhất thì chẳng ngờ trong thiên lao tầng thứ ba có phạm nhân vượt ngục, hơn nữa phạm nhân còn nhân cơ hội xông đến thiên lao tầng thứ nhất, đụng phải đệ tử chân truyền đang ăn cơm.

    Xui là lão bị nhốt vào thiên lao không lâu, biết vài vị đệ tử chân truyền, lập tức mừng như điên.

    Lão đang lo làm sao chạy ra khỏi thiên lao, bố phòng ngoài cùng thiên lao mới là nghiêm ngặt nhất, kết quả đang lúc lão buồn rầu thì ông trời rớt cục vàng xuống.

    Ông lão tóc trắng phạm nhân này cũng khá lợi hại, lật tay chưa đến mười chiêu đã bắt giữ Vân Bình, Long Thủ kiếm bị đánh văng sang bên.

    Vân Dật thấy tình hình này lập tức biến sắc mặt, biết ông lão tóc trắng lợi hại, nhưng lúc này không thể thụt lùi trốn tránh.

    Gặp phải tuyệt cảnh không thể từ bỏ.

    - A!!!

    Quát to một tiếng, Vân Dật dẫn đầu triển khai Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm công kích ông lão tóc trắng.

    Theo tiếng quát của gã, Lăng Ngọc Châu, Phương Đạm, Tư Mã Bác, ba người khoảng cách gần nhất cùng tấn công.

    Ngọc Phi trường kiếm của Lăng Ngọc Châu ở trên không trung vạch một đường xinh đẹp.

    Trải qua thời gian rèn luyện này, kiếm pháp của Lăng Ngọc Châu đã bớt nhiều hoa mỹ thiên hướng thực dụng.

    Tay nàng chuyển động Ngọc Phi kiếm, cũng là Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm tấn công hướng ông lão tóc trắng, thế công như điện.

    Phương Đạm giơ tay cũng đánh Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm.

    Phương Đạm hơi khác với đệ tử chân truyền khác, gã không thể học được Quân Tử kiếm pháp của sư phụ, tính tình thầy trò cách biệt quá xa, cho nên gã am hiểu nhất là Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm, cũng đánh ra Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm.

    Tư Mã Bác thì kiếm thế như lửa.

    Vào giây phút mấu chốt này gã dùng không phải Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm mà là Đại Nhật kiếm pháp do Tư Mã Trường Bạch tự sáng tạo ra.

    Đại Nhật kiếm pháp đúng là có chỗ đặc biệt, một khi dùng thì bốn phía sáng lên rất nhiều, như là ngày hè.

    Tư Mã Bác pháp lực không bao nhiêu đã đem đến hiệu quả như vậy, nếu do Tư Mã Trường Bạch sử dụng thì e rằng sẽ cực kỳ nóng bức.

    Vốn Lục Nguyên định lập tức ra tay lúc này ngẩn ra.

    Nếu ngày sau hắn đối đầu với Tư Mã Trường Bạch thì làm cách nào đối phó bộ Đại Nhật kiếm pháp này?

    Trong lúc Lục Nguyên ngây ra thì bốn người Vân Dật ra tay.

    Ba người dùng Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm bỗng chốc ó thổi ù ù.

    Cùng lúc đó, ông lão tóc trắng ra tay cực kỳ sắc bén.

    Chỉ thấy thân hình ông lão tóc trắng chuyển động như tia chớp, kiếm khí thủy khí trong tay tung hoành không gì cản nổi. kiếm khí lấy pháp lực mạnh mẽ phá đi Vân Dật, Lăng Ngọc Châu, Phương Đạm, Tư Mã Bác bốn người liên hợp.

    Lấy nước phá gió!

    Ra tay thật siêu!

    Tu tiên giả luyện thể kỳ quả nhiên pháp lực mạnh mẽ đáng sợ.

    Kiếm khí thủy khí của ông lão tóc trắng quét qua, bốn người Vân Dật, Lăng Ngọc Châu, Phương Đạm, Tư Mã Bác đều bị chấn văng ra.

    Chỉ có mình Vân Dật thực lực cao minh lùi ba bước, mấy người khác thì bị đánh bay khá xa.

    Bốn người hợp sức chỉ sợ vẫn rất khó thắng được ông lão tóc trắng.

    Ông lão tóc trắng phá phòng ngự của bốn người xong như tia chớp chộp hướng Lăng Ngọc Châu, không phải lão nhất định phải bắt nàng mà đột nhiên nảy ý muốn bắt nàng trước thôi.

    Mắt thấy Lăng Ngọc Châu sắp rơi vào tay lão, lúc này một trường kiếm sáng như nước xuất hiện trước mặt nàng.

    *Keng!*

    Trường kiếm sáng như nước va chạm với kiếm khí thủy khí.

    Ông lão tóc trắng vốn tưởng lấy thực lực của mình muốn chấn văng đối phương là việc cực kỳ đơn giản.

    Mới rồi lão đã nhìn ra, xuất kiếm chính là thanh y thiếu niên, xem ra cũng là thập đại đệ tử chân truyền.

    Một đệ tử chân truyền chưa trưởng thành mà dám chặn trước mặt lão thật là buồn cười.

    Khi ông lão tóc trắng đánh ra kiếm khí thủy khí thì cảm thấy mình thắng chắc rồi.

    Kết quả lần này lão phát hiện pháp lực của đối phương không yếu hơn lão bao nhiêu.

    Lão chỉ lung lay một cái, thanh y thiếu niên cũng chỉ hơi lảo đảo mà thôi.

    Đệ tử chân truyền khác tuy rằng bây giờ còn chưa trưởng thành nhưng đều được tập trung bồi dưỡng, ánh mắt mỗi người không kém bao nhiêu, tất nhiên nhìn ra một kích mới rồi.

    Ông lão tóc trắng luyện thể kỳ cùng Lục Nguyên va chạm, không ngờ hai người thân thể cùng lung lay.

    Ông lão tóc trắng pháp lực đã tới đại cảnh giới luyện thể kỳ, trừ phi pháp lực của Lục Nguyên cũng đến cảnh giới đó, nếu không như vậy thì hắn làm sao chặn được một kích của ông lão tóc trắng?

    Nhưng hiện nay Lục Nguyên mới chỉ mười chín tuổi, nói hắn tới luyện thể kỳ cũng quá khó tin.

    Rất nhiều đệ tử có mặt tại chỗ cực kỳ kinh ngạc.

    Họ không dám tin vào mắt mình, nhưng Lục Nguyên lập tức biểu hiện ra thực lực.

    Ông lão tóc trắng và hắn lại mấy lần giao đấu, hắn không một lần yếu thế, khiến họ không thể không tin, pháp của Lục Nguyên đúng là đã tới luyện thể kỳ.

    Vân Dật, Vân Bình cảm giác cổ họng vừa đắng vừa chát.

    Thì ra lục sư đệ bất giác đã tới luyện thể kỳ.

    Hiện nay chiến cuộc chỉ vừa bắt đầu.

    Cho đến nay, Lục Nguyên và ông lão tóc trắng mới giao đấu vài chiêu mà thôi.

    Ông lão tóc trắng thầm thấy kỳ lạ, cho dù ngươi có là đệ tử chân truyền, tuổi trẻ vậy đã tới luyện thể kỳ cũng quá yêu nghiệt đi.

    Ông lão tóc trắng là hạng người kinh nghiệm chiến đấu phong phú.

    Tuy pháp lực của đối phương mạnh mẽ không kém gì lão, nhưng dù sao đối thủ còn quá trẻ tuổi, trẻ như vậy chỉ sợ tối đa là hai mươi tuổi, lại có thực lực tuyệt vời như vậy, chỉ sợ hắn dốc hết tâm trí vào luyện pháp lực, chắc là kiếm pháp không cao cường bao nhiêu.

    Ông lão tóc trắng đoán kiếm pháp của Lục Nguyên chắc không cao cường lắm, lòng lão thầm nghĩ mình có kinh nghiệm dày dặn, kiếm pháp không tệ lắm, coi như pháp lực ngang hàng, nếu lão muốn thắng đối thủ chắc không phải việc gì quá khó.

    Ông lão tóc trắng lập tức đặt quyết định so chiêu cùng Lục Nguyên.

    Tuy nhiên, lần so chiêu này là bắt đầu ác mộng.

    - Vân Lai Phong.

    - Phong Quá Giang Sơn Bất Lưu.

    - Vân Tỏa Thâm Sơn Phong Bất Quát.

    - Vân Ý Miên Miên.

    - Phong Bất Khả Truy.

    Lục Nguyên thi triển ra từng chiêu, không vội khiến đối thủ nhận thua nhưng bất giác kéo đối phương vào kiếm quyển của mình.

    Làm giống lần trước chiến thắng áp đảo Lý Phong cũng có thể, nhưng không cách nào cảm nhận kiếm pháp của đối thủ, mà muốn trở thành kiếm đạo tông sư thì cần biết nhiều kiếm thuật chút.

    Lại nói lấy tính tình của hắn không vội vàng, không nóng nảy kéo đối thủ vào kiếm quyển thì được rồi.

    Lục Nguyên thi triển ra kiếm chiêu bình tĩnh nhàn nhã, nhưng ông lão tóc trắng thì bình tĩnh không nổi.

    Lúc mới bắt đầu lão muốn lợi dụng kinh nghiệm già dặn của mình đập bẹp đối phương, kết quả giao đấu hơn mười chiêu thì phát hiện kiếm thuật đối thủ không tầm thường, muốn thoát khỏi vòng chiến bắt đệ tử chân truyền khác.

    Ai ngờ lão phát hiện không cách nào thoát ra kiếm quyển này.

    Chết tiệt, ông lão tóc trắng luyện thể kỳ kinh nghiệm phong phú, từng cùng cửu đại tri danh kiếm tiên cấp kiếm ý đọ sức qua, nhận biết đây là kiếm ý.

    Lão thầm chửi rủa, đây rốt cuộc là quái thai gì thế này.

    Tuổi còn trẻ, pháp lực hùng hồn, kiếm pháp cũng đến cấp kiếm ý, quá quái dị đi, quá yêu nghiệt đi.

    Bây giờ ông lão tóc trắng rất muốn ói búng máu, vốn cho rằng đệ tử chân truyền đời này chưa lớn lên, tạm thời còn dễ khi dễ, bắt tới tay có thể cùng cửu đại tri danh kiếm tiên cò kè mặc cả, chạy ra thiên lao đáng sợ này.

    Mọi chuyện y như lão dự đoán, nhưng chết tiệt là trong đệ thập đại đệ tử chân truyền lại ẩn núp một yêu nghiệt, lão đã đụng trúng vách tường.

    Nói thật ra thiên lao Bắc phong phòng ngự nghiêm ngặt như vậy, lần này lão vượt ngục là chuẩn bị mười năm, khó khăn lắm bắt được cơ hội thêm vào cao nhân trợ giúp mới thành công vượt ngục một lần.

    Ngươi nói vượt ngục một lần dễ dàng lắm sao?

    Kết quả lúc này đạp trúng đinh.

    Ông lão tóc trắng rất muốn đập đầu chết cho rồi.

    Thiên lao Bắc phong không khả năng không canh phòng chặt chẽ.

    Ông lão tóc trắng vượt ngục chỉ giây lát lập tức có tin tức truyền đến trên bàn Phi thiên Kiếm Tiên Sở Phi.

    Sắc mặt Sở Phi biến đổi.

    Nếu như không có đệ tử chân truyền ở trong ngục thì gã không tin ông lão tóc trắng có thể thoát ra phòng ngự thiên lao.

    Nhưng gã lập tức nghĩ đến đệ tử chân truyền tại thiên lao tầng thứ nhất, nếu bị ông lão tóc trắng giam cầm đệ tử chân truyền uy hiếp thì chỉ sợ Bắc phong phải tạm thời nhượng bộ một lần, đưa tiễn ông lão tóc trắng ra tù.

    Nếu là vậy thì Bắc phong sẽ không còn mặt mũi nào.

    Sở Phi vừa định nhân kiếm hợp nhất bay ra, kết quả nhận được tin báo ông lão tóc trắng đã tiếp xúc với các đệ tử chân truyền.

    Đáng chết!

    Muộn rồi!

    Sở Phi cũng biết đám tù phạm luyện thể kỳ đều không yếu, lần này xem ra thật phải ngậm bồ hòn một lần.

    Kết quả gã mới nghĩ vậy thì lại truyền tin mới.

    Lúc nhận được tình báo, biểu tình của Sở Phi là lạ.

    Chương 141+142: Cấp báo

    Có phải gã xem lầm rồi không?

    Trong tình báo vừa rồi nói Lục Nguyên một chọi một ngăn cản ông lão tóc trắng?

    Ông lão tóc trắng là luyện thể kỳ, Lục Nguyên có thể chặn lại, trừ phi hắn cũng là luyện thể kỳ, nhưng điều này có khả năng không?

    Đến bây giờ Sở Phi đã chấp nhận tin tức Lục Nguyên là luyện thể kỳ.

    Tuy cái tin này chấn động lòng người nhưng Sở Phi cảm thấy có thể miễn cưỡng chấp nhận được.

    Nay Sở Phi lập tức ra lệnh cho thuộc hạ điều tra tại sao xuất hiện sai sót, để ông lão tóc trắng vượt ngục thành công, nhất định phải điều tra ra.

    Một lần sai sót Sở Phi còn có thể nhịn.

    Nếu nhiều lần phạm sai thì gã không muốn chịu đựng.

    Sở Phi lờ mờ cảm thấy sự kiện vượt ngục lần này có kỳ lạ.

    Phong phong cao gần vạn trượng, cho dù là ngày hè oi bức thì đỉnh núi cũng không nóng bao nhiêu.

    Ánh nắng giữa trưa chiếu trên người khá là ấm áp.

    Trung Chính Bình Hòa Trai bình thường có chút uy nghiêm, nhưng hôm nay mấy bạn tốt tụ họp không cần không khí nghiêm túc như vậy.

    Vài ciếc ghế bị chuyển vào trong sân Bình Hòa Trai, ngồi trong sân có Nguyên Nguyên Thượng Nhân, Diệp Dương Dung, Lý Nguyên Bạch, Phương Nho.

    Sự việc bắt đầu là thế này, vốn Phương Nho định báo cáo một ít sự việc, vừa lúc Lý Nguyên Bạch có chuyện tìm đến.

    Việc Phương Nho báo cáo liên quan tới chuyện năm đó.

    Nhớ đến năm đó a!

    Bất giác bốn vị tri danh kiếm tiên lớn tuổi nhớ đến chuyện năm đó.

    - Năm đó a…

    Trong sân, ánh nắng chiều ấm áp chiếu rọi, Nguyên Nguyên Thượng Nhân cảm thán.

    Năm đó đệ cửu đại vẫn là đệ tử chân truyền, khi ấy mọi người quan hệ còn chưa đến nỗi.

    Lão là đại sư huynh, Nguyên Lăng là nhị sư đệ.

    Tam sư đệ Lý Nguyên Bạch luôn già dặn ổn trọng.

    Tứ sư đệ Phương Nho tính cách trầm ổn.

    Đoạn thời gian đó khá là vui vẻ.

    Năm đó, nhớ đến năm đó, trên khuôn mặt thương nhân của Diệp Dương Dung có ý cười, nụ cười giả dối giảm bớt nhiều.

    Nhớ đến năm đó, Lý Nguyên Bạch cũng rơi vào hồi ức.

    Phương Nho bình thường khuôn mặt khắc khổ biến mềm mại nhiều.

    - Hiện giờ nhớ Giang Nam nhạc, năm đó thiếu xuân sam bạc…

    Bên tai Nguyên Nguyên Thượng Nhân dường như vang lên bài thơ, những người khác cũng gần như vậy.

    Ánh nắng ấm áp chiếu rọi, mấy cửu đại tri danh kiếm tiên đều rơi vào hồi ức, trò chuyện một số việc năm xưa.

    Mọi người đều biết sau này cơ hội như vậy không còn nhiều nữa.

    Họ đã nhìn ra Lý Nguyên Bạch chỉ còn sống hơn một năm.

    Mấy người nói nói, cuối cùng im lặng.

    Chuyện sau đó là môn phái nội đấu, cuối cùng Nguyên Lăng thành nhân vật phản diện.

    Năm đó thập đại đệ tử chân truyền đã chết ba người, chạy trốn một người, nay còn lại sáu người.

    Năm đó đệ cửu đại được xưng là đời hoàng kim.

    Kết quả đời hoàng kim nội đấu chết không ít, không còn là đời hoàng kim nữa.

    Thật khiến người…thổn thức!

    Mấy người nói chuyện năm đó, vô cùng cảm thán.

    Lúc này bỗng một đạo đồng tiến đến.

    - Cấp báo!

    Cấp báo thì tất nhiên có việc gấp.

    Mấy người tạm ngừng hồi ức chuyện năm xưa.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nhận lấy cấp báo, nhưng xem xong thì biểu tình của lão khá là đặc sắc.

    Lão giật mình một lúc mới nửa cười nửa không chuyển hướng Lý Nguyên Bạch, nói:

    - Lý sư đệ à Lý sư đệ, đệ tử của ngươi…

    Một câu nói khiến Lý Nguyên Bạch không hiểu ra sao, hỏi:

    - Đệ tử của ta làm sao?

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân không vội đáp:

    - Trên cấp báo nói một trọng phạm luyện thể kỳ thiên lao tầng thứ ba vượt ngục, kết quả tại thiên lao tầng thứ nhất đụng phải thập đại đệ tử chân truyền đang ăn cơm trưa.

    Lão nói đến đây thì Diệp Dương Dung và Phương Nho đều cuống lên.

    Trong đó có đệ tử của họ, không thể không sốt ruột.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân cầm tách trà, chậm rãi hớp một ngụm, nhẹ gõ chén trà, nói tiếp:

    - Tiếp theo phạm nhân muốn bắt thập đại đệ tử chân truyền để bàn điều kiện với chúng ta, kết quả Lục Nguyên phản kích.

    Lý sư đệ, không ngờ đệ tử của ngươi thắng được phạm nhân luyện thể kỳ nhất tầng, đệ tử của ngươi cũng là luyện thể kỳ…

    Diệp Dương Dung kinh kêu:

    - Cái gì!?

    Từ trước đến nay gã chưa từng nghe tin tức này nên lấy làm lạ.

    Phương Nho cũng nhướng mày.

    Luyện thể kỳ!

    Từ luyện khí đến luyện thể không biết khó khăn bao nhiêu.

    Mọi người đều biết Lục Nguyên đặc biệt có thiên phú, dường như vận may cũng không tệ, nhưng đều cho rằng hắn muốn đến luyện thể kỳ thì ít nhất cần hai, ba năm.

    Ai ngờ hắn nhanh đột phá như vậy.

    Lần này ánh mắt mọi người đều nhìn hướng Lý Nguyên Bạch.

    Lý Nguyên Bạch cười khổ nói:

    - Trước đó không lâu ta thanh tẩy thuộc hạ, việc này chắc các ngươi biết?

    Mọi người có biết chuyện, nhưng đây là việc riêng của Lý Nguyên Bạch, tất cả không tiện nhúng tay, không ai đi điều tra.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Lần thanh tẩy đó là bởi vì thuộc hạ của ta, một trong Tứ Tôn Ngũ Khách, Hắc Ngũ Khách Mộ Dung Ám ủy thác Lý Phong đi ám sát đệ tử của ta.

    Kết quả bị đệ tử của ta trong chiến đấu đột phá đến luyện thể.

    Ta có hỏi hắn nguyên nhân, hắn nói bỗng dưng đột phá rồi.

    Bỗng dưng.

    Hay cho câu bỗng dưng.

    Bốn vị kiếm tiên có mặt, Nguyên Nguyên Thượng Nhân, Lý Nguyên Bạch, Phương Nho, Diệp Dương Dung ai cũng là tri danh kiếm tiên, năm đó là đệ tử chân truyền, nhưng họ đột phá luyện thể kỳ đều là trải qua muôn vàn gian nan, đổ mồ hôi sôi nước mắt.

    Kết quả Lục Nguyên một câu bỗng dưng đột phá, khiến bốn vị kiếm tiên câm nín, muốn khóc.

    Đầu năm nay a!

    Qua nửa ngày mọi người coi như chấp nhận Lục Nguyên bỗng dưng tới luyện thể kỳ.

    Tất nhiên, xem như miễn cưỡng nhận tin này nhưng mỗi người vẫn cảm thấy rất khó chấp nhận.

    Coi như là Lý Nguyên Bạch sớm đã biết chuyện kỳ thực trong lòng vẫn lấn cấn, đột phá quá nhanh đi.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân đầu tiên lên tiếng chỉ vào một điểm:

    - Vậy thì sau này ngũ phong đại tái có Lục Nguyên, bên chúng ta chắc sẽ có thành tích tốt.

    Mấy người khác đương nhiên gật đầu đồng ý.

    Diệp Dương Dung lo xa chút, nói:

    - Vậy thì có phải là hơi khi dễ người không?

    Một đệ tử chân truyền vừa luyện luyện thể, luyện kiếm ý, pháp lực và kiếm thuật tuyệt diệu như vậy, người như thế tham gia ngũ phong đại tái thì khó tránh quá mức…

    Diệp Dương Dung cảm thấy như vậy quá vô địch.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân cười ha hả.

    Cuối cùng nguyên nhân có phạm nhân vượt ngục rốt cuộc đã điều tra ra.

    Nói đơn giản là phạm nhân đó bản thân chuẩn bị mười năm, đây chỉ là nguyên nhân thứ yếu.

    Tương đối thứ yếu nhất là bởi vì Lý Nguyên Bạch giao tiếp công tác với Sở Phi có một số chỗ không giao cho rõ ràng, gã vừa tiếp nhận không quen nên xuất hiện chút sai sót.

    Đương nhiên mấy chuyện này đều chỉ là nguyên nhân phụ, nguyên nhân chủ yếu chỉ có một, đó là…Lăng Nguyên chõ mũi vào.

    Không sai, là Lăng Nguyên, thiên tài nhất trong đệ cửu đại, cũng là phản đồ đệ cửu đại.

    Theo Sở Phi sư thúc tiết lộ, kiếm tiên đệ cửu đại khác phỏng đoán nguyên nhân Nguyên Lăng nhúng tay vào việc này là muốn nhìn một cái thập đại đệ tử chân truyền có nhân vật gì thú vị không.

    Kết quả có trận phạm nhân vượt ngục sau đó bị hắn đánh một trận.

    Hiện giờ Lục Nguyên đã hiểu, hiện nay hắn kỳ thực chỉ là quân cờ thôi.

    Một quân cờ giữa trận sát phạt của một ít kỳ thủ.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân và Nguyên Lăng không ngừng đấu, hai người là kỳ thủ, những kẻ khác là quân cờ.

    Biết mình là quân cờ rồi, Lục Nguyên chẳng chút giận dữ.

    Con người sống trên đời đều là tiến bộ từng chút một, tích lũy thực lực từng chút một.

    Tựa như Nguyên Nguyên Thượng Nhân và Nguyên Lăng hiện tại làm kỳ thủ, thực ra lúc họ còn trẻ cũng từng là quân cờ trong tay đệ bát đại.

    Sống trên đời khi con người còn yếu ớt thì khó tránh phải làm quân cờ.

    Cái gì vừa đi ra đã là đánh biến thiên hạ vô địch thủ chỉ là chuyện hoang đường.

    Cái gì vĩnh viễn không làm quân cờ, vĩnh viễn đứng trên mọi người chỉ là nói nhảm.

    Cái gì vừa hét ra đã nghịch thiên, càng là buồn cười, thiên không dễ dàng nghịch như vậy.

    Tất nhiên hắn không phải quân cờ yên phận, từ trước giờ là một quân cờ cực phản nghịch.

    Ví dụ như việc Đông Đạo phủ cuối cùng không đi theo con đường Tông Lão Hội quy định, một hơi giết hết mấy nhân vật chủ yếu.

    Lần này Nguyên Lăng muốn xem thực lực của nhiều đệ tử chân truyền nên mới ra tiết mục phạm nhân vượt ngục xông hướng đệ tử chân truyền.

    Hắn chưa có cơ hội náo loạn một phen, nếu không thì, hắc hắc.

    Hoặc là Nguyên Lăng nếu ngươi còn dám đến một lần như vậy, nói không ngừng gia sẽ náo loạn một trận.

    Tuy chỉ là một quân cờ, nhưng lại là quân cờ cả gan làm loạn quấy cả đại cục.

    Đương nhiên hắn phải cố gắng chút, tranh thủ sớm ngày thoát khỏi thân phận quân cờ.

    Nếu muốn hắn tự chơi cờ thì Lục Nguyên sẽ không đồng ý, hơn phân nửa ở bên cạnh ngủ gà ngủ gật.

    Ngược lại hắn muốn làm quân cờ bất tuân, hoặc sớm chút thăng lên đến cấp kỳ thủ.

    Lục Nguyên nhún vai.

    Được rồi, bắt đầu tu hành thôi.

    Khoảng thời gian này sư huynh đệ khác tu hành hắn ở bên cạnh xem, tất nhiên tu hành sẽ không tại thiên lao tầng thứ nhất, thiên lao tầng thứ hai, mà là thiên lao tầng thứ ba.

    Thiên lao tầng thứ ba có phạm nhân luyện thể kỳ đệ nhất tầng ngự khí ly không đến đệ tam tầng nhật nguyệt tinh hoa.

    Có lẽ tại thiên lao tầng thứ ba không dễ lăn lộn nhưng đi trải nghiệm một chút, cùng tu tiên giả luyện thể kỳ trao đổi một phen.

    Hắn bước chân vào thiên lao tầng thứ ba, mới bước chân vào lập tức nghe tiếng cười quái dị.

    - Ủa, đến là đệ tử chân truyền…

    - Đệ tử chân truyền gan to thật, không ngờ dám đến thiên lao tầng thứ ba rèn luyện…

    - Hắn đang tìm cái chết…

    - Vậy để chúng ta ngược đãi chết đi…

    Trong tiếng cười nhạo, bộ dạng đám tù phạm kỳ kỳ lạ lạ, nhưng khi tù phạm nhận ra Lục Nguyên là đệ tử của Lý Nguyên Bạch thì lập tức đám tù phạm đổi giọng.

    - Hóa ra là đệ tử của Lý Nguyên Bạch à…

    - Tốt lắm, không hành hạ hắn đến chết thật có lỗi với chúng ta…

    - Ngươi đừng mơ một người ngược sát, chúng ta cũng muốn giải thèm…

    Lời nói âm trầm tràn ngập sát khí vang trong thiên lao tầng thứ ba, giống hệt như thiên lao tầng thứ hai, hiển nhiên chúng cực kỳ tức giận và căm hận Lý Nguyên Bạch.

    Lục Nguyên khóe môi cong lên, nói:

    - Các ngươi đúng là không có lời kịch mới, giống hệt thiên lao tầng thứ hai.

    Thiên lao tầng thứ hai bị ta đánh phục, nay lập tức giải quyết thiên lao tầng thứ ba…

    Đáp lại đám tù phạm là lời nói cực kỳ kiêu ngạo của Lục Nguyên.

    Đối với đám tù phạm này tất nhiên Lục Nguyên sẽ không khách sáo.

    Vậy, lần tu hành thứ hai bắt đầu, mà lúc này cách ngũ phong đại tái ngày càng gần.

    Vừa làm vừa chơi rất quan trọng.

    Lục Nguyên vẫn cho rằng kết hợp vừa làm vừa chơi chẳng những không giảm thấp hiệu suất tu hành, ngược lại còn tăng cao.

    Tất nhiên đây là có điều kiện.

    Nếu chìm đắm vào tình trạng nào đó, toàn tâm toàn ý làm một việc thì mặc kệ cái gì vừa làm vừa chơi, nhưng trạng thái như vậy rất hiếm thấy.

    Lục Nguyên bình thường đều là vừa làm vừa chơi.

    Tất nhiên phần làm ít chút, phần chơi nhiều chút.

    Nay hắn tu hành tại thiên lao tầng thứ ba, tu một thời gian liền chạy tới thiên lao tầng thứ nhất nghỉ xả hơi, nói chuyện với Diệp Phương, Diệp Viên.

    Hai người này đã chậm rãi thích ứng sinh hoạt thiên lao tầng thứ nhất, dám uống chút rượu, không căng thẳng như lúc mới đến.

    Lúc này bình rượu và một đĩa đậu phộng đặt trên mặt đất.

    Đang tu hành trong thiên lao, không thể yêu cầu quá nhiều.

    Một bình rượu, một đĩa đậu phộng đã là không tệ.

    Nhớ năm đó tại thế giới bên dưới Đông Lục huyện tu hành đối phó Nguyệt Ma Môn, khi đó không có cả giọt rượu, ngày ngày ăn ích cốc đan đến miệng không còn cảm giác.

    Nay có một bình rượu, một đĩa đậu phộng đã là không tệ.

    Ba người lập tức chè chén.

    Uống rồi bắt đầu trò chuyện.

    Diệp Phương nói:

    - Đã đến thiên lao thì nói chuyện lao ngục đi.

    Chuyện này là sư phụ của ta nói…

    Sư phụ của Diệp Phương, Phương Nho có danh hiệu Quân Tử kiếm ít khi mở miệng, xem ra câu chuyện rất đáng tin cậy.

    Lục Nguyên rảnh rỗi nên ngóng nghe chơi.

    Bên kia Diệp Phương bắt đầu kể:

    - Yêu ma dưới đất xưng là có thiên động vạn huyệt hàng tỷ yêu ma…

    - Nhưng hai ngàn năm trước có một tên tự xưng là ma trong ma thiên hạ nhâm độc hành, Vạn Ma Chi Ma Nhâm Độc.

    Tên này tuy chưa thống trị dưới đất thiên động vạn huyệt hàng tỷ yêu ma, nhưng không kém bao nhiêu.

    Tình hình khi đó yêu ma dưới đất sắp phát động công kích với ngũ đại tiên môn chúng ta.

    Lúc đó lực lượng của yêu ma dưới đất còn thống nhất, muốn đối phó Vạn Ma Chi Ma Nhâm Độc Nhâm Độc cực kỳ khó khăn.

    Ngũ đại tiên môn phát hiện tới lúc chỉ mành treo chuông, ngũ đại tiên môn định kết thành liên minh cùng kháng Vạn Ma Chi Ma Nhâm Độc.

    Nhưng vào lúc này Vạn Ma Chi Ma Nhâm Độc Nhâm Độc bỗng nhiên thất bại.

    Phó thủ của Vạn Ma Chi Ma Nhâm Độc Nhâm Độc là Thái Âm Ma Quân Đông Phương Yêu lên đài…

    - Có vài lời đồn nói Vạn Ma Chi Ma Nhâm Độc Nhâm Độc là bị phó thủ Thái Âm Ma Quân Đông Phương Yêu ám hại, nhưng nghe nói Thái Âm Ma Quân Đông Phương Yêu không giết chết Vạn Ma Chi Ma Nhâm Độc mà cầm tù tại một nơi hẻo lánh.

    Cụ thể ở đâu thì trừ Thái Âm Ma Quân Đông Phương Yêu ra không ai biết được…

    Lục Nguyên nghe hứng thú dạt dào.

    Dù là Vạn Ma Chi Ma Nhâm Độc hay Thái Âm Ma Quân đều là thống trị thế giới dưới đất thiên động vạn huyệt hàng tỷ yêu ma.

    So sánh thì Lục Nguyên, Diệp Phương, Diệp Viên ba người thảo luận đều chỉ là hạng tôm tép.

    Trên cơ bản đây là một đám tôm tép vừa xuất hiện tu tiên giới Đại Tấn, ngẫu nhiên bình luận thủ lĩnh mạnh nhất xa tận chân trời, nhàm chán trong buổi tiệc rượu mà thôi.

    Uống rượu xong, mặc kệ là Vạn Ma Chi Ma Nhâm Độc Nhâm Độc hay Thái Âm Ma Quân Đông Phương Yêu đều bị lãng quên, trừ tăng một ít kiến thức bản thân ra thì không có bao nhiêu ý nghĩa.

    Chỉ là rất nhiều chuyện vốn không cần ý nghĩa.

    Nếu mỗi một việc đều cần ý nghĩa thì Lục Nguyên sẽ không thường tay cầm hồ lô rượu.

    Tùy tâm sở dục, tự do tự tại, đấy chính là Lục Nguyên.

    Diệp Viên bỗng lên tiếng:

    - Đúng rồi, nghe nói thiên lao Hoa Sơn chúng ta cũng giam cầm không ít đại yêu cự ma năm đó thua dưới tay các sư thúc, sư tổ, bên trong có nhiều bậc nổi danh.

    Tất nhiên Hoa Sơn tiên môn chúng ta nổi danh không phải thiên lao mà là Tư Quá Nhai.

    Tư Quá Nhai Tư Quá Nhai, tại đó kiểm điểm nghe nói rất bi thảm…

    Quả nhiên ba người tán gẫu đề tài bắt đầu lạc xa.

    Chương 143-144: Kết thúc tu hành

    Bên này bàn xong Vạn Ma Chi Ma Nhâm Độc Nhâm Độc, Thái Âm Ma Quân Đông Phương Yêu lập tức bắt đầu kéo đến Hoa Sơn thiên lao.

    Đề tài lại đổi đến Hoa Sơn Tư Quá Nhai.

    Tư Quá Nhai ở bên ngoài kỳ thực không nổi danh, nhưng khá nổi tiếng trong Hoa Sơn.

    Đệ tử Hoa Sơn phạm sai lầm nặng nề đều bị ném vào Tư Quá Nhai.

    Nói nói, rượu đã cạn, đậu phộng chỉ còn mấy hột.

    Đệ tử chân truyền khác cơ bản sắp tiếp tục tu hành.

    Lúc này Sở Phi thong thả bước tới nói:

    - Được rồi, lần này kết thúc tu hành.

    - Kết thúc…

    Các đệ tử chân truyền không kịp phản ứng.

    Sở Phi dở khóc dở cười:

    - Các ngươi tu hành trong thiên lao đến không để ý thời gian rồi sao?

    Ba ngày sau là ngũ phong đại tái, nay các ngươi tu hành cũng được rồi, là lúc cho thân xác nghỉ ngơi, giữ tinh thần tràn đầy để nghênh đón ngũ phong đại tái sắp tới.

    - Nhưng trước đó các ngươi phải đi một chuyến Trung Chính Bình Hòa Trai đã, Nguyên Nguyên sư huynh có việc muốn dặn dò các ngươi.

    - Vâng!

    Nếu lần rèn luyện đến đây kết thúc, vậy mọi người thu xếp lập tức rời đi thiên lao.

    Làm đại cục, Vân Bình tính tình nhiệt huyết, tài hoa cực cao, nếu có thể trợ giúp Vân Dật thì tương lai rất tốt.

    Lăng Ngọc Châu mạnh mẽ, sau này thành tựu của nàng chỉ sợ không kém hơn Độc Cô sư muội.

    Phương Đạm tính tình thanh thản, tuy hoàn toàn khác với sư phụ là Phương sư đệ nhưng sẽ bước trên con đường của chính mình.

    Tư Mã Bác và Tư Mã sư đệ khá giống.

    Lục Nguyên thì là cấp yêu nghiệt, tương lai lão không đoán biết được.

    Bốn người An Tri, Diệp Phi, Diệp Phương, Diệp Viên tuy không vượt hơn sư phụ của họ nhưng có thể kế thừa bảy, tám phần, tương lai không tệ lắm.

    Tương lai rất đáng kỳ vọng!

    Mỗi lần Nguyên Nguyên Thượng Nhân thấy thập đại đệ tử chân truyền đều tràn ngập thỏa mãn và vui mừng.

    Đây chính là thập đại đệ tử chân truyền mà lão tốn sức bồi dưỡng ra, hy vọng tương lai họ sẽ biến mạnh hơn đệ cửu đại hiện nay.

    Nhưng trước tiên phải xem biểu hiện của họ tại ngũ phong đại tái đã.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân chắp tay sau lưng nói:

    - Ngũ phong đại tái sắp bắt đầu, lão phu tin chắc các ngươi cũng rõ.

    Ngũ phong Hoa Sơn tiên môn luôn lấy Đông phong, Nam phong, Tây phong ba phong xưng hùng.

    Trong tam tông luôn lấy kiếm tông xưng hùng, khí tông xếp sau, kiếm khí tông là xếp chót.

    - Lần ngũ phong đại tái này lão phu muốn các ngươi biểu hiện thật tốt, nhưng không cần có áp lực quá nhiều, làm hết sức là được.

    - Được rồi, giải tán, hãy nghỉ ngơi cho tốt, chờ ngũ phong đại tái bắt đầu!

    Đợi đám đệ tử chân truyền đều đi ra ngoài, Nguyên Nguyên Thượng Nhân chắp tay nhìn biển mây ngoài song cửa, biển mây cuồn cuộn.

    Thực lực Bắc phong bởi vì trận nội loạn năm đó thêm vào nhiều nguyên nhân lịch sử, kỳ thực là xếp chót trong ngũ phong.

    Đệ thập đại đệ tử chân truyền luôn là nhất lưu như Vân Dật, Vân Bình, nhị lưu có Lăng Ngọc Châu, Phương Đạm những người đó, chứ không có đỉnh cấp như kiếm tông Đông phong Thạch Triêu Dương, Nam phong Mạc Thiên Biến, Tây phong Tống Nam Sơn.

    Nay rốt cuộc có thêm một đỉnh cấp Lục Nguyên.

    Tuy nhiên, hắn đã có pháp lực luyện thể kỳ, lại có kiếm thuật cấp kiếm ý, dường như không chỉ là đỉnh cấp bình thường.

    Cách ngũ phong đại tái chỉ còn ba ngày, mấy ngày nay Lục Nguyên rất thoải mái, uống rượu, ngủ, luyện kiếm.

    Mỗi ngày thời gian luyện kiếm không dài, chỉ là quen thuộc kiếm mà thôi, thời gian uống rượu với ngủ chiếm đa số.

    Hết cách, bản tính của hắn vốn là vậy.

    Ba ngày nay vui vẻ nhất phải tính đến Diệp Phương.

    Bình thường Quân Tử Kiếm Phương Nho vô cùng nghiêm túc, ba ngày nay khó được cho gã thả lỏng, không ngờ có thể quan minh chính đại uống rượu, khiến Diệp Phương cảm động muốn khóc.

    Hai ngày nhoáng một cái trôi qua.

    Một ngày trước ngũ phong đại tái, một tin tức quan trọng đột nhiên rơi xuống.

    Lần này giải thưởng ngũ phong đại tái phong phú khác thường.

    Lúc Lục Nguyên thấy giải thưởng ngũ phong đại tái thì giật bắn mình.

    Mặt tỷ thí cá nhân đứng nhất là được một linh thú đại hình, đứng nhì là linh thú trung hình, đứng ba là linh thú tiểu hình, mặt sau giải thưởng không có gì đặc sắc.

    Về tỷ thí đoàn thể đứng nhất mỗi người trong đoàn được một linh thú tiểu hình.

    Thưởng như vậy đâu chỉ phong phú, là dày đến cực điểm.

    Linh thú có thuộc tính khác nhau, ví dụ Đông phong Triêu Dương Phong luyện là Triêu Dương tâm pháp, cần linh thú hỏa hệ.

    Tây phong Liên Hoa Phong luyện vụ hệ tâm pháp cần linh thú vân hệ.

    Bắc phong ngũ phong luyện Vân Long tâm pháp cần linh thú vân hệ.

    Trừ ba hệ này ra còn có các hệ khác như linh thú lôi hệ, mộc hệ, linh thú mỗi hệ đều cực kỳ quý giá.

    Linh thú theo kích cỡ lớn nhỏ có phân biệt, ví dụ như linh thú vân hệ, cỡ Vân Thố, Vân Miêu thuộc về linh thú loại nhỏ.

    Vân Lang, Vân Xà thuộc linh thú cỡ trung.

    Vân Hổ, Vân Sư là linh thú cỡ lớn.

    Trên linh thú đại hình còn có nhiều phân cấp nữa.

    Trên linh thú đại hình là cự hình linh thú, lên nữa thì là linh thú cấp dị thú, cấp truyền thuyết, cấp thần thoại, cấp thượng cổ.

    Tất nhiên linh thú cấp linh thú trở về sau thì rất ít xuất hiện, càng đừng nói đến linh thú cấp truyền thuyết, cấp thần thoại, cấp thượng cổ, đó giờ chỉ nghe nói chứ chưa thấy qua.

    Linh thú càng lớn thì có thể phun ra nuốt vào nguyên khí càng nhiều, đem lợi ích càng lớn cho người nhận.

    Nếu nói cửu đại tri danh kiếm tiên không để linh thú loại nhỏ vào mắt, vậy đại hình linh thú khiến cho cá kiếm tiên đều phải mắt thèm, đủ thấy bên trên Hoa Sơn tiên môn rất chú trọng ngũ phong đại tái này, bỏ vốn cỡ đó.

    Lục Nguyên nghe xong đầu tiên ngớ ra, sau đó hiếm khi chiến ý tăng vọt.

    Hết cách rồi, Lục Nguyên khá thích linh thú, nay trong Phong Linh bài bảy con linh thú rõ ràng không đủ dùng.

    Nếu có được đại hình linh thú, trung hình linh thú đưa lên cửa thì chính là việc tốt.

    Có nhiều linh thú thì có thể khiến hắn không mất nhiều thời gian vào tĩnh tọa luyện khí, có thể làm biếng rồi.

    Tuyệt Thế Yến Thương Thiên.

    Đây là Đại Tấn tu tiên giới đánh giá chưởng giáo Hoa Sơn tiên môn.

    Tuyệt thế!

    Lão đích thực xứng với từ tuyệt thế.

    Một người hiểu ra chín mươi bảy loại kiếm ý, đệ nhất cao thủ, đệ nhất tông sư Đại Tấn tu tiên giới, coi như là chủ nhân thế giới yêu ma dưới đất thiên động vạn huyệt hàng tỷ yêu ma Đông Phương Yêu cũng từng thua dưới tay Yến Thương Thiên.

    Hoa Sơn tiên môn có thể xưng là đứng đầu ngũ đại tiên môn cũng bởi vì có Yến Thương Thiên tồn tại.

    Yến Thương Thiên xuất thân từ Đông phong Triêu Dương Phong, chính là đệ bát đại Triêu Dương Phong.

    Nhưng hiện nay lão đã thoát ra khỏi kiếm tông Đông phong, đương nhiệm chủ trì Đông phong Nguyên Dương Thượng Nhân là đệ tử của lão.

    Nay lão không cai quản việc ngũ phong nữa, cơ bản Yến Thương Thiên không chăm lo bất cứ chuyện gì, chỉ treo biển chưởng giáo Hoa Sơn tiên môn.

    Bản thân lão hoặc là bế quan hoặc là ra ngoài vân du.

    Nhưng dù chỉ treo biển cũng đủ chấn nhiếp quần ma đạo chích.

    Cơ bản trên tay Yến Thương Thiên không có lực lượng gì, nhưng lão dựa vào trường kiếm, một người một kiếm ngồi vững vàng trên vị trí chưởng giáo Hoa Sơn tiên môn, không ai dám không phục.

    Nội bộ Hoa Sơn tiên môn lấy Đông phong làm chủ.

    Lần này ngũ phong đại tái cử hành tại Đông phong.

    Đông phong Triêu Dương Phong tại đỉnh núi có một Triêu Dương Đài.

    Mỗi ngày nắng sớm chiếu trên Triêu Dương Đài, chạng vạng cũng là chiếu trên Triêu Dương Đài, cho nên mới có tên là Triêu Dương Phong.

    Nghe nói năm đó tổ sư khai phái Hoa Sơn Thông Hiểu Chân Nhân chính là ngộ đạo tại Triêu Dương Đài trên đỉnh Triêu Dương Phong, xem mặt trời mọc chân trời, hiểu ra vô thượng cuối cùng khai sáng Hoa Sơn tiên môn.

    Tháng tám thích hợp gả cưới, di chuyển.

    Ngày hôm nay chính là ngày ngũ phong đại tái.

    Hôm nay Lục Nguyên dậy rất sớm, lúc mới xuống giường ngoài cửa lất phất mưa phùn, bầu trời hơi âm u, nhưng ngày như vậy không tệ lắm.

    Dù sao nay là ngày hè, trời âm u có mưa nhẹ mát mẻ chút, hôm nay là một ngày rất quan trọng.

    Ngũ phong đại tái.

    Sáng sớm ăn bữa sáng cháo trắng thanh đạm, xong sẽ đi theo sư phụ xuất phát hướng Đông phong.

    Kỳ thực Bắc phong và Đông phong cách nhau khá xa, nhưng mọi người là tu tiên giả, bước chân nhanh, không mất bao lâu đã đến Đông phong, cho nên không trước tiên tới chỗ đó.

    Ăn xong điểm tâm, hắn đi theo sau lưng sư phụ hướng tới Đông phong.

    Đây chắc là lần đầu tiên hắn đi Đông phong.

    Trước khi thu hắn vào môn thì sư phụ bị trọng thương, ít khi đến Đông phong viếng bằng hữu.

    Hắn thì vô cùng lười biếng, có rảnh không bằng ngủ tại Trường Xuân Cư, cho nên tính tới tính lui hắn thật sự chưa từng qua Đông phong một lần.

    Ấn tượng của hắn với Đông phong ở một điểm là Đông phong có Liễu sư muội xinh đẹp, còn lại không có gì ấn tượng.

    Chuyến này hắn đi theo sư phụ bước lên mảnh đất Đông phong, đánh giá phong cảnh xung quanh.

    Chỉ thấy bên cạnh cự thuyên kiều tùng to lớn che lấp trời, hoàn cảnh thanh u tĩnh lặng.

    Đi qua rừng cây bên trên bóng mát, bên tai như vang tiếng thông reo, liên tiếp tựa tiếng trúc đàn.

    Đi ngày càng cao, rốt cuộc đến địa điểm ngũ phong đại tái, Tiên Chưởng bình địa.

    Đông phong hiểm trở ít có đất bằng.

    Nhưng giữa sườn núi có một đất bằng cực lớn.

    Bình địa này không phải hoàn toàn bẳng phẳng mà như một dấu tay ấn ra.

    Nghe nói trên trời có một thần tiên tên là Cự Linh Tiên.

    Cự Linh Tiên này có thể hóa thân vạn trượng, lúc đến nhân gian trừ yêu thì một chưởng đánh vào Hoa Sơn Đông phong.

    Một chưởng đánh ra khối đất bằng này, cho nên mảnh đất Đông phong này mới có tên là Tiên Chưởng bình địa.

    Hiện giờ Tiên Chưởng bình địa vô cùng náo nhiệt.

    Người ngũ phong đa số đã tới rồi.

    Thoạt trông vị trí phía đông ngồi tri danh kiếm tiên ngũ phong, chính giữa ngồi chủ nhân Đông phong Nguyên Dương Thượng Nhân.

    Bên cạnh có Nam phong Hồi Phong Thượng Nhân, Bắc phong Nguyên Nguyên Thượng Nhân, Tây phong Tử Hà Thượng Nhân, Trung phong Ngọc Chân Thượng Nhân.

    Năm vị thượng nhân bên cạnh ngồi các phong tri danh kiếm tiên, cỡ như Quân Tử Kiếm Phương Nho đều có mặt.

    Hắn biết tri danh kiếm tiên Bắc phong, còn tri danh kiếm tiên phong khác thì cũng biết một nửa.

    Vị trí của Lý Nguyên Bạch tất nhiên cũng ở phía đông, ngồi cùng chỗ với đám tri danh kiếm tiên.

    Trước khi đi Lý Nguyên Bạch vốn định dặn dò, sau ngẫm nghĩ đệ tử của mình không cần phải dạy cái gì nên không nói câu nào.

    Lục Nguyên đánh giá chính giữa có một đài cao, hiển nhiên là lôi đài ngũ phong tỷ thí.

    Vị trí phía nam ngồi các nhân vật không biết, cơ bản không thấy quen mặt mấy cái.

    Chỗ đó cơ bản là bất tri danh trưởng lão ngũ phong.

    Trưởng lão ngũ phong có không ít, nhưng kêu ra tên chỉ có vài cái, đa số trưởng lão không có danh tiếng gì, thực lực không được tốt lắm.

    Phân biệt giữa cửu đại tri danh kiếm tiên và trưởng lão bình thường tựa như đệ tử chân truyền cùng với đệ tử bình thường.

    Ngồi ở phương bắc là đệ tử chân truyền các phong.

    So sánh thì hắn biết nhiều về đệ tử chân truyền hơn chút.

    ược rồi, công nhận có nhiều đệ tử chân truyền là bị hắn đánh bại cho nên thấy quen mắt chút.

    Lục Nguyên quan sát đánh giá, phát hiện Liễu Diệp Nhi khuôn mặt ngây thơ ngồi trong đó.

    Thật dưỡng mắt, dù không có tâm tư gì nhưng nhìn cô gái ngây thơ như thế vẫn khá là dưỡng mắt.

    Phía tay không cần nói, đều là các đệ tử bình thường.

    Ngũ phong đại tái tất nhiên cho phép các đệ tử ở bên cạnh tham quan, để đệ tử bình thường kiến thức thực lực đệ tử chân truyền, cũng là kích phát lòng hướng lên trên của các đệ tử bình thường này.

    Đông, nam, tây, bắc bốn phía đầy người, không có một người tham quan.

    Vốn ngũ phong đại tái Hoa Sơn tiên môn là sự kiện khá lớn.

    Hoa Sơn tiên môn chính là đệ nhất tiên môn Đại Tấn quốc, các đệ tử chân truyền Hoa Sơn hiện nay trưởng thành thế nào, tiềm lực ra sao tất nhiên sẽ tác động rất nhiều phương diện, nhiều người đều muốn đến tham quan.

    Đáng tiếc là Hoa Sơn tiên môn ngũ phong đại tái chưa bao giờ phát một tấm thiệp mời, không cho người ngoài đến tham quan.

    Điều này khiến người ngoài Hoa Sơn tiên môn dù lòng ngứa muốn chết, muốn xem ngũ phong đại tái mà không có cơ hội.

    Nếu Hoa Sơn tiên môn chịu để cho người ngoài tham quan ngũ phong đại tái thì chỉ sợ khách đến từ mấy ngàn, mấy vạn.

    Lục Nguyên đến bầy đệ tử chân truyền phương bắc ngồi xuống.

    Phương bắc không nhiều người, tổng cộng hơn bốn mươi vị mà thôi.

    Lục Nguyên tùy ý tìm chỗ ngồi, qua giây lát Liễu Diệp Nhi ngồi xuống cạnh huynh trưởng Liễu Minh.

    Thực bất hạnh, Liễu Minh ngồi cạnh Lục Nguyên, kết quả là Liễu Diệp Nhi ngồi bên cạnh hắn.

    Cái này gọi là may mắn, hắn lại ngồi bên cạnh Liễu Diệp Nhi.

    Lục Nguyên ngồi chỗ này bởi vì quá gần nên có thể ngửi được mùi thơm từ người Liễu Diệp Nhi.

    Lục Nguyên gỡ nắp hồ lô rượu uống một ngụm.

    Lúc này Liễu Minh và muội muội Liễu Diệp Nhi trò chuyện vài câu xong nhìn hướng Lục Nguyên.

    Y nói:

    - Lục sư đệ, đã lâu không gặp.

    Lần trước lục sư đệ đấu với Vạn Lý Độc Hành Điền Trọng, kiếm thuật thật khiến ta giật mình, khâm phục khâm phục.

    Lục Nguyên cười đáp:

    - Không có gì không có gì.

    Liễu Diệp Nhi ở một bên thế mới phát hiện Lục Nguyên:

    - A, ngươi là sư huynh thích uống rượu đó.

    Phải rồi, lần trước ngươi dùng kiếm pháp thật giỏi, ta không thể sử dụng ra kiếm pháp như vậy được!

    Sau khi trở về các sư thúc, sư bá đều nói đó là cấp kiếm ý, nhưng ta nghe mà không hiểu gì cả.

    Lúc Liễu Diệp Nhi nói lời này khẽ cười, hai lúm đồng tiền ở gò má xinh đẹp cực kỳ.

    Mặc kệ là ba chữ cấp kiếm ý hay cô gái Liễu Diệp Nhi ngây thơ đều hấp dẫn không ít ánh mắt.

    Trong lúc ba người Liễu Minh, Liễu Diệp Nhi, Lục Nguyên nói chuyện thì bốn phía đệ tử chân truyền có hơn một nửa đưa ánh mắt hwongs về chỗ này.

    Nói một câu mà bị nhiều người quan sát thì thật là khó chịu.

    Kỳ thực ba người Liễu Minh, Liễu Diệp Nhi, Lục Nguyên không quen biết nhau, nên nói dăm ba câu xong thì im lặng.

    Chỉ có Liễu Diệp Nhi còn đang nhìn Lục Nguyên uống rượu.

    Thật ra nàng rất tò mò, hôm nay Lục Nguyên uống rượu có phải là ngọt không?

    Lần trước tại Vân Vụ Cung uống rượu ngọt, nàng về Đông phong cũng thử uống vài lần nhưng phát hiện rượu cực kỳ cay đắng, uống không ngon chút nào.

    Cho nên nàng hơi nghi ngờ, có phải chăng rượu của Bắc phong là ngọt, rượu của Đông phong là đắng đâu?

    Nếu để người biết suy nghĩ trong lòng nàng chắc sẽ dở khóc dở cười.

    Không thể không nói, cô bé mơ hồ này đúng là quá hồ đồ.

    Mời các bạn độc giả ủng hộ, tài trợ để truyện ra nhanh hơn: Bấm vào đây (http://banlong.us/forum/showthread.php?t=8853)

    Chương 145-146: Tử Hà thượng nhân

    Đệ tử chân truyền khác bắt đầu bàn tán.

    Đề tại của đệ tử chân truyền cơ bản là lần tỷ thí cá nhân này ai đệ nhất, tỷ thí đoàn thể là núi nào đứng đầu.

    Mỗi người có cách nhìn riêng, chủ yếu quyết định trong ba phong Đông phong, Nam phong, Tây phong.

    Dù sao ba phong này khá mạnh, hai phong khác yếu rất nhiều.

    Không ai cho rằng Bắc phong và Trung phong có chút cơ hội.

    Tỷ thí cá nhân ai đứng đầu, nói đến nói đi đều cho rằng đệ nhất đệ tử chân truyền khí tông Tây phong là có khả năng nhất.

    Dù sao Tống Nam Sơn có pháp lực luyện thể kỳ, pháp lực tới cảnh giới hùng hồn.

    Đương nhiên đệ nhất đệ tử chân truyền Đông phong Thạch Triêu Dương, đệ nhất đệ tử chân truyền Nam phong Mạc Thiên Biến, đệ lục đệ tử chân truyền Bắc phong Lục Nguyên đều có khả năng.

    Không sai, trong mắt đệ tử chân truyền phong khác, Lục Nguyên chỉ là người có khả năng đạt được đệ nhất tỷ thí cá nhân mà thôi.

    Thực lực chân chính của hắn chỉ có những cửu đại tri danh kiếm tiên Bắc phong, cùng với người từng đấu với hắn và tuyệt vọng mới rõ ràng, số còn lại không hiểu rõ gì mấy.

    So sánh thì luyện thể kỳ Tống Nam Sơn rõ ràng đáng sợ hơn.

    Đây là suy nghĩ của các đệ tử chân truyền.

    Bọn họ rất tự tin vào phong mạch của mình, không quá để ý đến kiếm khí tông.

    Tất nhiên họ không khả năng biết Lục Nguyên đã tới luyện thể kỳ.

    Đây là ngày ngũ phong đại tái thứ nhất.

    Ngày thứ nhất mọi người chỉ là quen biết lẫn nhau, không vội bắt đầu ngũ phong đại tái.

    Chân chính ngũ phong đại tái là vào ngày mai.

    Lục Nguyên ngồi tại đó nghe đệ tử chân truyền các phong thảo luận, làm như vô tình, cầm hồ lô rượu uống một ngụm.

    Trong lúc đệ tử chân truyền khác bàn tán náo nhiệt thì bất giác Lục Nguyên đã thiếp ngủ.

    Trăng tròn tháng tám dần bay lên trời cao, mây xám trong suốt che lấp ánh trắng.

    Có một ít ánh trăng mờ gieo rắc xuống rừng cây.

    Mới vào đêm chưa lâu, còn nhiều người không ngủ.

    - Tỷ thí cá nhân đứng đầu được một đại hình linh thú, hạng hai là trung hình linh thú, hạng ba là tiểu hình linh thú.

    Tỷ thí đoàn thể đứng đầu mỗi người một tiểu hình linh thú, lần này Yến sư bá thật là rộng rãi…

    Diệp Dương Dung bây giờ vẫn khá kinh ngạc giải thưởng ngũ phong đại tái lần này.

    Yến sư bá của gã tất nhiên là có danh hiệu Tuyệt Thế Yến Thương Thiên.

    Tuyệt Thế Yến Thương Thiên!

    Giải thưởng lần này là do Yến Thương Thiên ban cho.

    Thưởng như thế dù là cửu đại kiếm tiên cũng tâm động.

    Lúc này cửu đại tri danh kiếm tiên Bắc phong đều ở chung một gian, sau khi đến Đông phong thì được sắp xếp vào sân chuyên cho người Bắc phong tạm thời cư ngụ.

    Hiện tại các cửu đại tri danh kiếm tiên đang tụ cùng một chỗ bàn bạc ngày mai sắp bắt đầu ngũ phong đại tái.

    Độc Cô Diệp cười nhạt nói:

    - Tây phong Tử Hà Thượng Nhân bộ dạng giống như là đứng đầu tỷ thí cá nhân rơi vào tay hắn rồi, đại hình linh thú nằm trong tầm tay rồi.

    Nguyên Dương Thượng Nhân Đông phong thì bộ dáng cứ như là tỷ thí đoàn thể thuộc về họ vậy, thật khiến người tức giận.

    Bà đích thực rất giận, ban ngày đúng là không vui vẻ gì.

    Ngũ phong đại tái thi là đệ tử chân truyền.

    Tổng thực lực đệ tử chân truyền tất nhiên là kiếm tông mạnh nhất.

    Khí tông ra một Tống Nam Sơn, thực lực cá nhân đệ tử chân truyền đích thực không tệ.

    Các đệ tử chân truyền khác không sai thì tri danh kiếm tiên Đông phong, Nam phong, Tây phong nói chuyện cũng tự tin hơn, mặt mũi vênh váo hơn.

    So sánh thì tri danh kiếm tiên Bắc phong chịu thiệt thòi chút.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân cười cười nói:

    - Tức cái gì?

    Hạng đầu tỷ thí cá nhân chắc chắn rơi vào phong chúng ta rồi, bây giờ tạm thời để đám tri danh kiếm tiên phong khác vui vẻ chốc lát đi.

    Chúng ta mới là người cười cuối cùng.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nói câu này khiến hai người Độc Cô Diệp, Tư Mã Trường Bạch đều kinh ngạc, không biết tại sao lão có tự tin lớn như vậy.

    Lục Nguyên rất mạnh, kiếm thuật là cấp kiếm ý.

    Nhưng nếu đánh thực chiến thì chắc đấu không lại Tống Nam Sơn luyện Tử Khí Đông Lai tâm pháp lại có kỳ duyên.

    Lúc này Diệp Dương Dung ở bên cạnh bật cười nói:

    - Hai người các ngươi còn chưa biết, trước đó không lâu Lục Nguyên đã tới luyện thể kỳ.

    Pháp lực là luyện thể kỳ, kiếm thuật là cấp kiếm ý, đến tham gia ngũ phong đại tái có bao nhiêu khó khăn?

    Độc Cô Diệp nghe mà ngẩn ra.

    Bà không bao giờ ngờ Lục Nguyên đã tới luyện thể kỳ.

    Từ luyện khí kỳ đến luyện thể kỳ cái cửa này khá là khó đột phá, chẳng ngờ Lục Nguyên lại làm được.

    Phản ứng đầu tiên của Độc Cô Diệp là không tin, nhưng nhìn sư huynh đệ khác, xem biểu tình của họ thì đúng là thật rồi.

    Lắc đầu, Độc Cô Diệp mỉm cười nói:

    - Không ngờ, thật không ngờ.

    Xem ra đệ nhất tỷ thí cá nhân thuộc về chúng ta chắc rồi.

    Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân, hai vị thượng nhân bây giờ vui vẻ, chắc tới lúc đó sẽ vui không nổi nữa.

    Độc Cô Diệp tính tình có chút cực đoan, không như Nguyên Nguyên Thượng Nhân tâm tình rộng rãi, cho nên nghĩ đến có thể làm Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân khó coi thì càng vui sướng.

    Không sai, Độc Cô Diệp từ đó giờ luôn tự cho rằng mình là đàn bà, có ân báo ân, có thù báo thù, muốn khóc thì khóc, mốn cười cứ cười.

    Độc Cô Diệp khen một tiếng:

    - Tiểu tử Lục Nguyên có tiền đồ…

    Mấy tri danh kiếm tiên Bắc phong nhìn nhau cười lạnh, bất giác tâm tình biến vui sướng.

    Lần ngũ phong đại tái này chắc chắc sẽ xảy ra sự việc khá đặc sắc.

    Tư Mã Trường Bạch sắc mặt không thay đổi nhưng không cười theo, thật là không có gì đáng cười.

    Gã tuyệt đối không ngờ Lục Nguyên nhanh như vậy đã tới luyện thể kỳ, thật là nhân vật khó dây vào.

    Gã không ngờ một hậu bối bình thường đã khiến mình cảm thấy phiền phức như vậy.

    Nghĩ như thế, lòng gã trầm xuống, đầu xoay chuyển trăm ngàn độc kế, nghĩ cách làm sao đối phó Lục Nguyên.

    Kỳ thực nếu Lục Nguyên chịu thường xuống núi thì Tư Mã Trường Bạch có cách đối phó được hắn.

    Nhưng Lục Nguyên tính tình lười biếng, ít khi xuống núi, khiến Tư Mã Trường Bạch rất bất đắc dĩ.

    Diệp Dương Dung chợt hỏi:

    - Vậy việc Nguyên Lăng thì sao?

    Đối với cửu đại kiếm tiên Bắc phong thì Nguyên Lăng chính là cây gai độc.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nói:

    - Trước qua ngũ phong đại tái đã, rồi cũng tới lúc bắt đầu chuẩn bị hành động đối phó Nguyên Lăng.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân là rộng rãi, đại khí nhưng bị đánh mà không đánh trả không phải phong cách của lão.

    Hành động cẩn thân, hậu phát chế nhân, một vòng tiếp một vòng mới là Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Lục Nguyên mở cửa sổ ra, nhìn thấy sương mù mênh mông, mềm như cát.

    Rặng mây đỏ, áng mây, khói bếp, sương khói trôi nổi trên trời xanh.

    Trong ráng màu, sương sớm, lờ mờ thấy có bóng người bay trên trời.

    Mặt trời đỏ dâng lên từ Triêu Dương Đài, chiếu Đông phong trong ánh bình minh.

    Đông phong lồng lộng, vân sinh vân diệt nơi đây.

    Ngày thứ hai ngũ phong đại tái.

    Ngày hôm nay nên bắt đầu chính thức giao đấu.

    Sáng sớm hắn cùng đệ tử chân truyền khác ăn ít thức ăn, uống ngụm cháo trắng, bữa sáng chủ yếu là mộc mạc.

    Ngày hôm nay đệ tử chân truyền khác có vài phần mong chờ, vài phần lo âu.

    Dù sao hôm nay bắt đầu chính thức giao đấu, giao đấu không phải người bình thường, đều là đệ tử chân truyền phong khác.

    Cho nên những đệ tử chân truyền Bắc phong cũng rất sợ bị nhanh chóng đào thải.

    Nhanh chóng bị đào thải không nói đến mất mặt, mất đi cơ hội phát hiện khuyết điểm của mình, quan trọng nhất là lần này ban thưởng quá dày, bị loại sớm thì không được thưởng.

    Vào lúc này chân chính bình thản chỉ có ba người Vân Dật, Vân Bình, Lục Nguyên.

    Lục Nguyên tuyệt đối không khả năng bị loại bỏ từ vòng đầu.

    Hai người Vân Dật, Vân Bình thực lực coi như nhất lưu trong đệ tử chân truyền.

    Nếu không đụng phải đỉnh cao Đông phong Thạch Triêu Dương, Nam phong Mạc Thiên Biến, Tây phong Tống Nam Sơn thì căn bản không khả năng bị loại.

    Vòng thứ nhất đã đụng tới mấy người này là xác suất cực kỳ nhỏ, tất nhiên Vân Dật, Vân Bình tự tin rất nhiều, không lo lắng bao nhiêu.

    Trừ ba người Vân Dật, Vân Bình, Lục Nguyên ra, mấy người khác có khả năng bị đào thải, nay phải dựa vào vận may và thực lực.

    Nhưng mặc kệ có lo lắng hay không, ngũ phong đại tái sẽ không có gì biến đổi.

    Giờ là lúc bắt đầu ngũ phong đại tái.

    Ngũ phong đại tái có một lôi đài to, lôi đài này chia thành năm loại nhỏ.

    Vòng loại tỷ thí thứ nhất tiến hành trên năm lôi đài này, vừa lúc có hai mươi lăm trận cùng lúc tỷ thí.

    Trận tỷ thí thứ nhất đến thứ năm cùng tiến hành.

    Trong năm trận tỷ thí hấp dẫn nhất không nghi ngờ chính là trận Nam phong đệ nhất đệ tử chân truyền Mạc Thiên Biến cùng Bắc phong đệ ngũ đệ tử chân truyền Tư Mã Bác.

    Tất nhiên đa số người đều nghiêng hướng Mạc Thiên Biến.

    Mạc Thiên Biến được gọi là mạnh nhất trong đệ tử chân truyền Nam phong.

    Nghe nói gã còn luyện thành Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ Nhất Thiên Ba Trăm Thức, làm sao không hấp dẫn người đứng xem?

    Còn Tư Mã Bác thì trở thành phong nền thôi.

    Tư Mã Bác rất muốn khóc, gã xui xẻo quá đi, vòng thứ nhất đã phải đối mặt nhân vật cỡ Mạc Thiên Biến.

    Lục Nguyên đối với tình cảnh đáng thương của Tư Mã Bác không có cảm giác gì cả, hoặc nên nói là còn vui sướng khi người gặp họa.

    Không có cách nào, hắn vốn có thù với Tư Mã Bác, gã đụng phải chuyện xui xẻo thì tất nhiên hắn vui mừng rồi.

    Hắn không vĩ đại đến mức đồng tình cừu nhân, tính cách của hắn chưa bao giờ là người cao thượng.

    Lục Nguyên đánh giá Mạc Thiên Biến.

    Mạc Thiên Biến thoạt trông hơn ba mươi tuổi, bộ dáng khá gầy gò, đặc biệt nhất là kiếm của gã không phải trong vỏ kiếm mà ẩn trong nhị hồ.

    Gã lưng đeo nhị hồ lên sân, thoạt trông rất nghèo túng.

    Nghe nói tạo hình của gã là học theo sư phụ.

    Sư phụ của gã là kiếm tiên khá nổi danh, danh tiếng tại Nam phong chỉ dưới Hồi Phong Thượng Nhân.

    Lục Nguyên đứng bên cạnh quan sát, Mạc Thiên Biến và Tư Mã Bác bắt đầu giao đấu.

    Lục Nguyên lập tức phát hiện kiếm của Mạc Thiên Biến rất nhanh, rất quái dị, thường ở góc độ gần như không khả năng công kích Tư Mã Bác.

    Đại Nhật kiếm pháp của Tư Mã Bác có chút uy phong nhưng đối mặt kiếm pháp quái dị như vậy thì uy phong bị đánh đến không có.

    Từ bắt đầu chiến đấu thì Tư Mã Bác đã tuyệt đối ép thế.

    Đây chính là Bách Biến Thiên Thiên Huyễn Vân Vụ Nhất Thiên Ba Trăm Thức sao?

    Lục Nguyên ở một bên đánh giá, phát hiện kiếm pháp của Mạc Thiên Biến so với đệ tứ đệ tử chân truyền Nam phong Vệ Bi, đệ ngũ đệ tử chân truyền Thẩm Lạc thì cao hơn rất nhiều.

    Đã là đỉnh cao kiếm thuật tầng thứ hai, nói không chừng đến cơ duyên thì có thể đến cấp kiếm ý.

    Vòng thứ nhất trận thứ sáu đến thứ mười có hai trận chiến hấp dẫn người.

    Một trận là đệ nhất đệ tử chân truyền Đông phong Thạch Triêu Dương chiến đấu, còn một trận là đệ nhất đệ tử chân truyền Tây phong khí tông Tống Nam Sơn chiến đấu.

    Thạch Triêu Dương là một người đàn ông trung niên để râu xồm xoàm.

    Kiếm thuật gã ra ngoài dự đoán của Lục Nguyên.

    Nhìn kiếm pháp gã, Lục Nguyên phát hiện Thạch Triêu Dương đã gần tới cấp kiếm ý, so với Nam phong Mạc Thiên Biến thì cao minh hơn chút.

    Trong vòng mười năm gã chắc chắn sẽ tới cấp kiếm ý.

    Kiếm tông chính là kiếm tông, hai tông kiếm tông có hai đệ nhất đệ tử chân truyền kiếm thuật thật là bất phàm.

    Bên khí tông đệ nhất đệ tử chân truyền Tây phong Tống Nam Sơn, người này lớn lên uy nghiêm, tuy bộ dáng khoảng bốn mươi nhưng nghiêm túc không kém gì cửu đại tri danh kiếm tiên.

    Cách đánh của gã khá phù hợp với tiêu chí khí tông.

    Mặc kệ kiếm pháp của ngươi là gì, trực tiếp dùng pháp lực mạnh mẽ đánh bay.

    Pháp lực luyện thể kỳ của gã đích thực đủ cho gã tung hoành.

    Vòng thứ nhất trận tỷ thí thứ mười lăm đến hai mươi rốt cuộc bắt đầu.

    Lục Nguyên phát hiện mình nằm trong danh sách, rốt cuộc tới phiên hắn ra tay rồi.

    Nói thật, đứng một bên xem nhiều đệ tử chân truyền trổ tài, cuối cùng chờ tới phiên mình.

    Ủa, tên đối thủ quen quá, đệ tam đệ tử chân truyền khí tông Tây phong, Triệu Nam.

    Đó là cái tên từng thê thảm trên tay mình mà ta.

    Hoa Sơn Đông phong, Tiên Chưởng bình địa.

    Tiết trời oi bức, ngày hè đập vào mắt đều là sắc xanh, dù có chút màu hồng cũng nhạt gần như lẻ loi, đặc biệt là thấp thoáng bốn phía xanh đậm.

    Nhìn sắc xanh tầng tầng lớp lớp vô biên vô hạn, bất giác đã tràn đầy cả trời đất.

    Xanh đến sâu, đến đậm, đến nao lòng.

    Xanh chiếu người, trong phút chốc dường như bầu trời bị nhuộm xanh.

    Cảnh đúng là đẹp, nhưng quá nóng bức.

    May là Tôn gia sơn trang không sợ nóng lạnh, không e ngại mùa hè nóng cháy lắm, có thể yên tâm ngắm cảnh đẹp.

    Ngũ phong đại tái trận thứ mười bảy.

    Đệ lục đệ tử chân truyền Bắc phong Lục Nguyên, đấu với đệ tam đệ tử chân truyền Tây phong Triệu Nam.

    Trước khi lên đài có người đứng cạnh vỗ vai Triệu Nam, tỏ vẻ đau buồn.

    Nay Lục Nguyên tuy nhận đánh giá người ngoài thấp hơn Tống Nam Sơn nhưng tốt xấu coi như là một trong những người có khả năng đoạt quán quân.

    Đấu với Lục Nguyên, Triệu Nam đúng là quá xui.

    Các sư huynh đệ khác của Triệu Nam chỉ có nước vỗ vai gã.

    Lúc Triệu Nam sắp lên đài phát hiện sư phụ đi tới.

    Chết tiệt, lòng Triệu Nam trĩu nặng.

    Sư phụ Thương Khí Kiếm Triệu Thương Chi cùng với sư phụ của Lục Nguyên là tình địch, là tử địch, cuộc đời có nguyện vọng lớn nhất là đánh bại Lý Nguyên Bạch.

    Lần trước tham gia đại thọ năm trăm của Nguyên Nguyên sư bá Bắc phong đã bị sư phụ kêu gã đánh bại Lục Nguyên để nở mày nở mặt.

    Kết quả trận đó gã thua, hiện tại Triệu Thương Chi có kêu gã đi đánh bại Lục Nguyên nữa không đây?

    Nay Lục Nguyên là cấp kiếm ý, Triệu Nam không có chút tự tin thắng nổi hắn.

    Triệu Thương Chi đi tới, im lặng giây lát, vỗ vai Triệu Nam, nói:

    - Cứ đánh đi, dù không thể thắng nhưng không được thua quá mất mặt, nếu không vi sư sẽ lột da ngươi!

    Hiện nay Triệu Thương Chi rất đáng thương, đệ tử của gã còn không bằng đệ tử của Lý Nguyên Bạch.

    Khi Triệu Nam lên đài thì phát hiện xung quanh có nhiều ánh mắt quét tới, cửu đại tri danh kiếm tiên, trưởng lão bình thường, đệ tử chân truyền, đệ tử bình thường, cơ bản đều nhìn bên này.

    Tất nhiên Triệu Nam biết đám người đó không phải nhìn mình, họ là muốn xem Lục Nguyên, gãlà phông nền, một diễn viên phụ mà thôi.

    Thật là đáng buồn, mình dù sao cũng đường đường là đệ tam đệ tử chân truyền khí tông Tây phong, đệ tam đệ tử chân truyền!

    Không ngờ biến thành làm nền, quá xót xa.

    Lần này coi như thua cũng phải thua đẹp chút.

    Chương 147+148: Lục Nguyên vs Triệu Nam

    Trên lôi đài, Lục Nguyên và Triệu Nam cách nhau khoảng hai trượng, hai người đứng đó đều là trước mặt chắp tay cầm kiếm chĩa xuống, cái này gọi là kiếm lễ.

    Hoa Sơn tiên môn là danh môn chính phái, tất nhiên có quy tắc lớn.

    Sau khi thi kiếm lễ xong mới chính thức bắt đầu tỷ thí.

    Trận tỷ thí bắt đầu Triệu Nam còn chưa ra tay.

    Gã đang suy nghĩ trận đấu này nên dùng cách gì đánh.

    Kiếm thuật ư?

    Nói đùa.

    Lần trước lúc tại Bắc phong Lục Nguyên có thể đang ngồi tay phải cầm đồ ăn tay trái đánh với mà còn thắng được.

    Dùng kiếm thuật là đi tìm chết.

    Nếu như dùng pháp thuật thì lần trước đã bị Lục Nguyên phá giải rồi.

    Triệu Nam càng nghĩ càng thấy cuối cùng chỉ có nước dùng pháp thuật, vẫn là lần trước ‘Diệp thứ’, ‘Diệp bạo’, ‘Diệp kỹ’.

    Tốc độ ném những pháp thuật này của Triệu Nam nhanh hơn trước rất nhiều, nhưng pháp thuật đó đã bị Lục Nguyên phá một lần rồi, lại phá lần nữa có gì khó?

    Dưỡng Ngô kiếm nhẹ chuyển động, nhanh chóng chặn mộc hệ pháp thuật.

    Mộc hệ pháp thuật cần lấy gỗ thật thi triển, có thể chặn được, đây chính là khuyết điểm lớn nhất của mộc hệ pháp thuật.

    Cùng lúc đó, hắn sải bước nhanh áp sát Triệu Nam.

    Kẻ thi triển pháp thuật sợ nhất là bị kiếm tu tới gần.

    Lần trước Triệu Nam bị Lục Nguyên áp sát dùng trường kiếm giải quyết, lần này động tác của hắn nhanh hơn trước nhiều.

    Bước chân hắn nhanh hơn là vì trước đó không lâu tùy ý luyện Vạn Lý Độc Hành thân pháp của Vạn Lý Độc Hành Điền Trọng.

    Bộ thân pháp này đúng là có điểm đặc biệt, đi bộ thì xem như là bộ pháp khá nhanh.

    Thật ra sử dụng pháp lực luyện thể kỳ thì có thể thắng nhanh hơn.

    Nhưng cần thiết không?

    Vạn Lý Độc Hành bộ pháp hành động cực nhanh, một bên cản đòn một bên nhanh chóng tới gần Triệu Nam.

    Chưa đợi Triệu Nam sử dụng Địa Thứ Thuật, pháp thuật gã sở trường nhất thì hắn đã tới bên cạnh gã.

    Đến gần Triệu Nam rồi hắn không ngừng tấn công, kiếm thức như điện, mới năm chiêu mà trường kiếm đã gác ngang cổ Triệu Nam.

    Dưỡng Ngô kiếm gác ngang, hơi nhấn vào chút là sẽ đâm vào cổ Triệu Nam.

    Nếu nói lần trước tại Bắc phong Triệu Nam thua mau, vậy lần này càng nhanh hơn.

    Thêm vào mới bắt đầu Lục Nguyên dùng chiêu đón đỡ, hắn tổng cộng sử dụng bảy chiêu.

    Bảy chiêu!

    Triệu Nam tốt xấu là đệ tam đệ tử chân truyền khí tông Tây phong.

    Ý nghĩa đại biểu của tam đệ tử chân truyền không giống như đệ tử chân truyền xếp sau.

    Tam đệ tử chân truyền đều là tam cường đứng đầu trong phong của mình, nhưng hiện nay kiếm thuật của Lục Nguyên lại trong bảy chiêu đánh bại gã, thật là quá nhanh.

    Mọi người đều biết Lục Nguyên rất mạnh, là một trong những người có khả năng đoạt giải quán quân tỷ thí cá nhân lần này, tuy cuối cùng vẫn thua luyện thể kỳ Tống Nam Sơn nhưng cũng khá mạnh.

    Trước khi chiến đấu, không ai ngờ Lục Nguyên sẽ thắng Triệu Nam trong bảy chiêu.

    Bên trên khán đài, đám cửu đại tri danh kiếm tiên đều khá thất vọng.

    Họ vốn tưởng lần này có thể thấy kiếm thuật của Lục Nguyên.

    Sớm nghe nói kiếm thuật của đệ tử trẻ tuổi này trác tuyệt, vượt xa đệ tử kiếm tông cùng thế hệ rất nhiều, tới cấp kiếm ý mà chỉ cửu đại tri danh kiếm tiên mới khả năng làm được, khá là truyền kỳ.

    Vậy nên nghe nói Lục Nguyên sắp sửa ra tay họ mới nghiêm túc chú ý.

    Kết quả không tưởng được đối thủ Triệu Nam của Lục Nguyên chỉ chống đỡ sáu chiêu, đến chiêu thứ bảy thì thua trận, thời gian quá ngắn.

    Cấp kiếm ý, đây là một khái niệm huyền diệu khó giải thích.

    Hiểu ra kiếm ý thì lập tức chen vào hàng ngũ kiếm thuật đại sư.

    Nhưng cho dù ngươi hiểu ra cấp kiếm ý cũng không phải tùy tiện liếc vài mắt là thấy được, tốt xấu cần đánh ra chút chiêu thức mới nhìn ra cấp kiếm ý của Lục Nguyên, mới khiến mọi người thấy rõ ràng.

    Kết quả Triệu Nam thua quá nhanh, khiến đám cửu đại tri danh kiếm tiên vô cùng thất vọng.

    Họ thầm nghĩ đệ tam đệ tử chân truyền khí tông đúng là vô dụng, nhanh vậy đã thua.

    Vốn họ quyết tâm muốn nhìn cấp kiếm ý của hắn, kết quả bị quấy loạn không xem rõ ràng, chỉ mơ hồ nhìn thôi.

    Nếu để Triệu Nam biến rất nhiều cửu đại tri danh kiếm tiên rất bất mãn với mình, cho rằng gã nên chống chọi mấy chiêu với Lục Nguyên để mọi người thấy rõ kiếm ý của hắn, chắc chắn gã sẽ khóc ròng.

    Vòng tỷ thí thứ nhất là năm mươi tiến hai mươi lăm.

    Đợt này Tư Mã Bác, An Tri, Diệp Phương Bắc phong đều thê thảm bị đào thải.

    Đợt tỷ thí thứ hai là hai mươi lăm tiến mười ba.

    Vòng này Vân Bình xui xẻo, đụng phải Tống Nam Chỉ, bị loại.

    Tứ đệ tử Phương Đạm cũng bị loại.

    Diệp Phi, Diệp Viên đều bị đào thải vào vòng này.

    Vòng tỷ thí thứ ba là mười ba hạng đầu tiến mười.

    Vòng này Vân Dật, Lăng Ngọc Châu bị đào thải.

    Lăng Ngọc Châu có thể chống đến vòng này mới bị loại đã là khá ghê gớm.

    Thực lực của Vân Dật bị loại ở vòng này là rất bình thường.

    Dù sao đã tới vòng thứ ba, qua vòng này chính là bảy hạng đầu.

    Kết thúc vòng thứ ba, bên trong bảy hạng đầu chỉ còn một mình Lục Nguyên.

    Tiến mười hạng tổng cộng có bảy danh ngạch, có ngũ phong tham gia cho nên kết thúc vòng thứ ba còn lại bảy người thì Bắc phong chỉ giữ một mình Lục Nguyên, cơ bản phù hợp tình hình thực tế của Bắc phong.

    Tất nhiên nếu không phải có Lục Nguyên, là một trong ngũ phong, Bắc phong ngay cả vị trí bảy hạng đầu đều chen không vào một người thì khá mất mặt.

    Bảy hạng đầu không ra cái gì bắt mắt, dù sao mọi người đều là đệ tử chân truyền, tiến độ tu vi đều sàn sàn như nhau.

    Dưới tình huống như vậy, rất khó ra kết quả bất ngờ.

    Tiến vào bảy hạng đầu có đệ nhất đệ tử chân truyền kiếm tông Đông phong Thạch Triêu Dương, đệ nhị đệ tử chân truyền Đoạn Dương.

    Đệ nhất đệ tử chân truyền kiếm tông Nam phong Mạc Thiên Biến, đệ nhị đệ tử chân truyền Lưu Mộc.

    Đệ lục đệ tử chân truyền kiếm khí tông Bắc phong Lục Nguyên.

    Đệ nhất đệ tử chân truyền Đông phong khí tông Tống Nam Sơn.

    Đệ nhất đệ tử chân truyền khí tông Trung phong Đường Tĩnh.

    Hiện nay xếp hạng mười đệ tử chân truyền đứng đầu, dễ thấy nhất có ba người.

    Một là Tống Nam Sơn, dựa vào pháp lực luyện thể kỳ tiếu ngọa xưng hùng, là người khả năng lớn nhất đoạt giải quán quân.

    Rất nhiều người đều nói đứng đầu tỷ thí cá nhân chắc chắn là Tống Nam Sơn.

    Người thứ hai chính là đệ nhất đệ tử chân truyền khí tông Trung phong Đường Tĩnh.

    Đường Tĩnh là trong bảy hạng đầu một cô gái duy nhất, còn lớn lên rất đẹp, vóc người cao ráo, mặc bộ đồ trắng tinh, đùi đẹp thon dài, chân đạp ủng da hưu, trông rất có bộ dáng đương phụ tĩnh.

    Trường kiếm của nàng là một thanh Phấn Ngọc kiếm màu hồng.

    Người thứ ba tất nhiên là Lục Nguyên.

    Người duy nhất luyện thành cấp kiếm ý, đệ tử chân truyền bảy hạng đầu, này có thể không bắt mắt sao?

    Trừ điều đó ra, đệ tử chân truyền xếp bảy hạng đầu các trong phong mạch của mìnhphải đệ nhất chính là đệ nhị, chỉ mình Lục Nguyên là đệ lục đệ tử chân truyền, như thế làm sao không gây chú ý?

    Vòng thứ ba tỷ thí cá nhân cứ thế kết thúc.

    Cho đến nay đã xếp ra đệ tử chân truyền bảy hạng đầu.

    Nếu nói trong cuộc chiến ba vòng trước, đám cửu đại tri danh kiếm tiên tiền bối ở một bên quan sát thấy không vui nhất chính là cuộc chiến của Lục Nguyên.

    Họ sớm biết Lục Nguyên tới cấp kiếm ý rồi, lòng vô cùng tò mò.

    Một người tuổi trẻ như vậy đạt cấp kiếm ý là lần đều tiên gặp, nói là khai sáng lịch sử Hoa Sơn tiên môn thì hơi khoa trương nhưng không kém bao nhiêu.

    Vậy nên họ rất muốn thấy kiếm ý của Lục Nguyên.

    Kết quả cho đến nay Lục Nguyên đụng tới đối thủ mạnh nhất chính là vị đầu tiên, Triệu Nam.

    Còn đệ tử chân truyền khác đều là xếp hạng sau, Lục Nguyên một đường bằng phẳng vọt đến.

    Đối phó địch thủ mặt sau hắn không cần dùng bảy chiêu, bình thường ba, bốn chiêu là giải quyết xong đối thủ.

    Nhanh chóng xử lý đối thủ như vậy thì làm sao thấy rõ huyền diệu kiếm ý khó giải thích này chứ?

    Kết quả là đám tri danh kiếm tiên chờ xem kiếm ý của Lục Nguyên cứ chờ rồi lại chờ, đợi rồi lại đợi.

    Nay rốt cuộc từ bảy hạng đầu đến tứ cường, còn sót lại bảy đệ tử chân truyền ai cũng rất mạnh, giờ chắc có thể buộc ra kiếm ý của Lục Nguyên rồi.

    Rất nhiều tri danh kiếm tiên đều rất mong chờ kiếm ý của Lục Nguyên.

    Kiếm ý.

    Đây là sự tồn tại huyền diệu khó giải thích.

    Cho nên cửu đại kiếm tiên rất là mong chờ, hậu bối này tuổi trẻ vậy đã lĩnh ngộ kiếm ý khiến cửu đại tri danh kiếm tiên dấy lên hứng thú.

    Kết quả một đường Lục Nguyên tùy tiện vài kiếm đánh bay đối thủ làm cửu đại kiếm tiên không nhìn thấy gì, hơi đáng tiếc.

    Vốn mọi người cho rằng đã vào vòng tỷ thí thứ tư, bảy hàng đầu tiến bốn thì có thể trông thấy kiếm ý của Lục Nguyên, kết quả đám cửu đại tri danh kiếm tiên lập tức phát hiện bọn họ vẫn không thấy kiếm ý Lục Nguyên được.

    Bởi vì vòng tỷ thí thứ bốn, bảy người tất nhiên có một trống, kết quả là tới tay Lục Nguyên.

    Khiến người thất vọng.

    Không ngờ lúc mấu chốt Lục Nguyên lại không cần đấu.

    Mọi người tạm thời không thể thấy kiếm ý của Lục Nguyên, nổi lên mất mát.

    Chỉ có thể nói, chuyện gì luôn tràn ngập biến số, không phải mọi người có thể khống chế.

    Tuy nhiên, nói là sự việc đầy biến số, Lục Nguyên khỏi phải đấu thì hơi vớ vẩn.

    Nhưng cuối cùng tiến vào tứ cường không có biến đổi gì nhiều.

    Gồm kiếm tông Đông phong Thạch Triêu Dương.

    Kiếm tông Nam phong Mạc Thiên Biến.

    Đông phong khí tông Tống Nam Sơn.

    Bắc phong kiếm khí tông Lục Nguyên.

    Tứ cường vòng mới nhất rốt cuộc sinh ra.

    Trước khi bốn người tỷ thí thì đã hấp dẫn, nay quả nhiên chính là bốn người này, không thể không nói muốn làm ngựa ô ngược dòng, kỳ tích cũng không phải dễ dàng.

    Lần này Bắc phong coi như giành chút mặt mũi, tiến vào tứ cường, lần ngũ phong đại tái trước không có đệ tử chân truyền tiến tứ cường.

    Sau tỷ thí vòng thứ tư phải nghỉ ngơi một đoạn thời gian mới tiến hành vòng tỷ thí thứ năm.

    Trong khi nghỉ ngơi, tất nhiên Lục Nguyên đi uống rượu.

    Lý Nguyên Bạch bước tới bên cạnh Lục Nguyên.

    Hắn lập tức bái lễ, miệng nói:

    - Kính chào sư phụ.

    Lý Nguyên Bạch giơ tay ý bảo Lục Nguyên không cần đa lễ, nói:

    - Ngươi có phát hiện không?

    Mới rồi Sở Phi sư thúc của ngươi còn ở đây bây giờ không thấy.

    Lục Nguyên gật đầu, nói:

    - A, hình như là vậy.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Ngươi có biết Sở Phi sư thúc của ngươi đi làm gì không?

    Tất nhiên Lục Nguyên lắc đầu bảo không biết.

    - Khụ khụ.

    Lý Nguyên Bạch đang định nói gì thì bỗng ho sặc sụa khiến Lục Nguyên lo lắng, qua giây lát ông mới ngừng ho, hít thở đều đều.

    - Chẳng phải lúc trước đã nói Nguyên Lăng thả phạm nhân để thí nghiệm đệ tử chân truyền các ngươi, để hắn xem có hậu bối nào nổi bật không.

    Khi đó hắn không khả năng ở trong thiên lao, vậy chắc chắn trong đó có sắp xếp người của hắn.

    Lúc này Sở Phi rời khỏi quan sát Đông phong ngũ phong đại tái là dụ rắn ra khỏi hang, bây giờ thì tất nhiên là trở về bắt rắn rồi.

    Lục Nguyên lập tức hiểu ra, sư phụ tìm hắn nói đoạn lời này là để bồi dưỡng năng lực suy nghĩ toàn cục của hắn.

    Điều này vốn nên chờ thời gian sau từ từ bồi dưỡng ra, nhưng tuổi thọ của sư phụ không còn nhiều, vậy nên chỉ có thể bắt lấy bất kỳ cơ hội.

    Lúc danh sách vòng tỷ thí thứ năm ra, có nhiều người ngây như phỗng.

    Danh sách vòng tỷ thí thứ năm thật khiến vài người hóa đá.

    Thạch Triêu Dương đối Mạc Thiên Biến, Lục Nguyên đối Tống Nam Sơn.

    Mọi người công nhận đệ nhất đương nhiên là Tống Nam Sơn, pháp lực luyện thể kỳ.

    Nhưng Lục Nguyên là đệ tử chân truyền duy nhất luyện thành cấp kiếm ý.

    Mọi người vốn cho rằng trận Lục Nguyên đối đầu Tống Nam Sơn sẽ là trận quyết chiến, không ngờ trận chiến của hai người trước tiên bắt đầu.

    Trong đệ tử chân truyền, duy nhất cấp kiếm ý, Lục Nguyên đối đầu duy nhất pháp lực luyện thể kỳ Tống Nam Sơn, điều này chỉ có thể nói vận mệnh vô thường.

    - Lần trước Lục Nguyên đúng là may mắn, bảy tiến bốn mà có thể không chiến đấu, một vòng duy nhất trống đều bị hắn đụng phải.

    - Vậy nên cái này gọi là dùng hết vận may, tại đây gặp phải Tống Nam Sơn.

    - Đúng thế, may mắn thật là thứ kỳ lạ.

    - Cũng chưa chắc, tốt xấu kiếm thuật Lục Nguyên tới cấp kiếm ý rồi, đây chính là cấp kiếm ý!

    Có một ít người không phục, cho rằng đây là trận long tranh hổ đấu.

    Kết quả người bên cạnh lập tức lắc đầu, nói:

    - Ngươi thật không biết tình hình gì cả.

    Biết cái gì kêu là luyện thể kỳ không?

    Cấp kiếm ý là có thể kéo lại chênh lệch tiểu cảnh giới một, hai tầng, thậm chí là ba tầng.

    Nhưng mà, chênh lệch đại cảnh giới sao có thể lấp đầy?

    Pháp lực luyện thể kỳ vô cùng mạnh mẽ, không phải luyện khí kỳ có thể sánh bằng.

    Hơn nữa luyện thể kỳ có năng lực lớn nhất chính là bay.

    Chỉ cần Tống Nam Sơn bay lên trời đánh, kiếm thuật của Lục Nguyên lợi hại hơn nữa thì có ích gì?

    - Cho nên nói Tống Nam Sơn thắng chắc rồi.

    - Vậy là may mắn của Lục Nguyên dừng tại đây.

    - Tống Nam Sơn đại sư huynh lần ngũ phong đại tái trước là quán quân tỷ thí cá nhân, lần này cũng vô địch là việc đương nhiên thôi.

    Cửu đại trưởng lão và các đệ tử thập đại đều đang bàn tán sôi nổi, nhưng hiển nhiên dù là ai đều cho rằng tuy Lục Nguyên mạnh, tuy cấp kiếm ý ghê gớm, nhưng đụng phải Tống Nam Sơn pháp lực luyện thể kỳ cũng chỉ có nước thất bại.

    Đệ tử chân truyền châu đầu ghé tai thì thầm, tuy cửu đại tri danh kiếm tiên không nói thẳng ra nhưng nhìn biểu tình của họ, đa số cho rằng Tống Nam Sơn thắng chắc rồi.

    Tử Hà Thượng Nhân vuốt râu, nheo mắt nhìn hướng Nguyên Nguyên Thượng Nhân, tuy lão không nói gì nhưng vẻ mặt rất rõ ràng, cho rằng Tống Nam Sơn Tây phong bọn họ thắng chắc.

    Lập tức bắt đầu trận chiến Thạch Triêu Dương, Mạc Thiên Biến.

    Triêu Dương Nhất Khí Kiếm của Thạch Triêu Dương rất mạnh, tinh hoa Triêu Dương Nhất Khí Kiếm bị gã phát huy ra sáu phần.

    Đừng xem thường sáu phần này, có thể đem kiếm pháp đẳng cấp như Triêu Dương Nhất Khí Kiếm phát huy uy lực sáu phần tương đương ghê gớm.

    Đệ tử Đông phong bình thường phát huy hai phần uy lực Triêu Dương Nhất Khí Kiếm đã là không tệ.

    Mạc Thiên Biến dùng Bách Biến Thiên Thiên Huyễn Vân Vụ Nhất Thiên Ba Trăm Thức, đây cũng là một bộ kiếm pháp tinh túy, từ trong nhị hồ xuất kiếm, đôi khi kiếm ra nhị hồ, đôi khi kiếm trong nhị hồ, quỷ biến khó lường, xuất quỷ nhập thần.

    Gã phát huy bộ kiếm pháp này vô cùng quái dị, người đứng xem tuy rất rất nhiều nhưng coi như là các trưởng lão, đa số không biết rốt cuộc kiếm của y tại đâu.

    Trận chiến này đấu khá là đặc sắc.

    Dù là Thạch Triêu Dương hay Mạc Thiên Biến, hai đệ nhất đệ tử chân truyền hai phong kiếm tông, trận chiến này đều phát huy ra thực lực bình thường, không chỉ là vậy, còn có chút vượt qua bình thường.

    Trận chiến đánh vô cùng đặc sắc, nhưng không biết tại sao, người đứng xem cứ có cảm giác là lạ.

    Chương 149+150: Quyết chiến kịch liệt

    Mọi người suy tư một lúc liền hiểu được tại sao trận chiến này không đủ.

    Bởi vì lập tức bắt đầu trận sau, Lục Nguyên đấu Tống Nam Sơn, một là pháp lực luyện thể kỳ, một là kiếm thuật cấp kiếm ý, dù thế nào cũng hấp dẫn hơn trận này.

    Chính vì trận càng hấp dẫn hơn ở phía sau, cho nên mọi người mới thấy trận này không mấy đặc sắc.

    Tuy mọi người đều cho rằng Lục Nguyên chắc chắc thua, dù hắn có kiếm thuật cấp kiếm ý, nhưng nhất định đánh không lại Tống Nam Sơn.

    Trận chiến đấu này kết quả là thua, nhưng Lục Nguyên cấp kiếm ý và Tống Nam Sơn luyện thể kỳ, chắc chắn sẽ là trận chiến đặc sắc.

    Ngày hè nói đổi là đổi.

    Mới rồi khi Đông phong Thạch Triêu Dương đấu với Nam phong Mạc Thiên Biến vẫn là nắng hè chói chang, kết quả hai người mới kết thúc trận chiến thì sắc trời lập tức biến đổi.

    Đầu tiên là mây đen dày đặc như bị cuồng phong thổi đến nhanh chóng tràn đầy cả bầu trời, rõ ràng ban ngày mà tối tăm vô cùng.

    Từng đợt gió lạnh rít gào thổi đến, khiến đệ tử bình thường mới rồi còn thấy nóng bức lập tức cảm giác lạnh lẽo.

    *Xoẹt!*

    Một tia chớp rộng dài như rạch phá cả trời đêm, tia chớp kia như muốn đánh vỡ bầu trời.

    *Oành!* một tiếng vang thật lớn.

    Tiếng sấm như muốn đánh vỡ vũ trụ theo sau tới rồi.

    Đông phong Nguyên Dương Thượng Nhân, Nam phong Hồi Phong Thượng Nhân, Bắc phong Nguyên Nguyên Thượng Nhân, Tây phong Tử Hà Thượng Nhân, Trung phong Ngọc Chân Thượng Nhân, năm vị thượng nhân liếc nhau, cuối cùng xác định tiếp tục trận Lục Nguyên đấu Tống Nam Sơn.

    Lục Nguyên đã đứng trên lôi đài.

    Đối thủ của hắn Tống Nam Sơn cũng đứng trên lôi đài.

    Tống Nam Sơn là người đàn ông trung niên khuôn mặt nghiêm nghị, mặt trắng không râu.

    Gã nghiêm mặt nói:

    - Lục sư đệ, nghe nói ngươi đến cấp kiếm ý.

    Đáng tiếc, gặp phải ta, ngươi không có chút cơ hội…

    Tống Nam Sơn nhoáng người lên, đã bay lên trời cao ba trạng, lúc này gã cách mặt đất ba trượng, trường kiếm không cách nào công kích.

    Tống Nam Sơn bềnh bồng giữa không trung.

    Tính tình của Tống Nam Sơn là loại cực kỳ trầm ổn, không thích mạo hiểm.

    Ví dụ như đối phó Lục Nguyên thì gã lập tức bay đến trời cao mà trường kiếm công kích không tới, tiếp theo ở trên cao dùng pháp thuật công kích Lục Nguyên.

    Chiến pháp của gã cơ bản tất thắng.

    Tống Nam Sơn giơ tay lên, pháp thuật Mộc Diệp thuật nhanh chóng hướng thẳng tới Lục Nguyên.

    Mộc Diệp thuật của gã phát ra lá mộc diệp so với của Triệu Nam thì nhanh rất nhiều.

    Bên trong ẩn chứa pháp lực hiển nhiên không cùng cấp bậc với Triệu Nam.

    Khí tông phát triển tương đương không cân bằng, Tống Nam Sơn bởi vì luyện Tử Khí Đông Lai tâm pháp cộng thêm kỳ ngộ, thực lực mạnh mẽ vượt lẽ thường, còn đệ tử khí tông khác thì đều trung bình, đa số không bằng đệ tử kiếm tông.

    Lục Nguyên lóe người tránh né.

    Nhưng Tống Nam Sơn không thèm để ý, gã vốn không có ý định vừa bắt đầu chiến đấu đã thắng Lục Nguyên, đó là việc không có khả năng.

    Tống Nam Sơn cho rằng pháp lực của mình hùng hậu, căn bản không sợ tiêu hao hết, nên gã giữ vững tấn công liên tục công kích Lục Nguyên.

    Tống Nam Sơn không sợ Lục Nguyên tránh né.

    Gã dùng là mộc hệ pháp thuật.

    Những mộc hệ pháp thuật này một khi đánh trúng mặt đất sẽ mọc rễ, dần dần chiếm đầy lôi đài.

    Chỉ cần lan đầy lôi đài, đến khi đó Lục Nguyên không chỗ trốn tránh thì tất nhiên sẽ rơi vào tay gã.

    Đây vốn là cách đánh chắc ăn, cái gì kiếm thuật cấp kiếm ý, đối với Tống Nam Sơn biết bay căn bản không có chút tác dụng.

    Không đánh trúng Tống Nam Sơn bay trên trời thì tất cả chỉ là vớ vẩn.

    Trừ mấy người Bắc phong biết nội tình, còn lại mỗi người đều cho rằng Tống Nam Sơn thắng chắc.

    Tử Hà Thượng Nhân khá là vừa lòng, Tống Nam Sơn chọn cách đánh ổn thỏa thế này là rất tốt, thắng đối thủ, cầm lấy vị trí đứng đầu tỷ thí cá nhân mới là đường ngay.

    Lúc này không bao nhiêu người chú ý đến, thanh y thiếu niên đang né tránh khóe miệng nhếch nụ cười.

    Tia chớp bạc dài dài rộng rộng như muốn đánh vỡ thiên địa, tiếng sấm như muốn chấn vỡ vũ trụ.

    Vài tia chớp đáng sợ, mấy tiếng sấm khủng khiếp vang lên xong, dường như sấm sét nhỏ hơn chút.

    Mưa to như trút nước, so với vừa rồi càng lớn.

    Mưa rơi tầm tã, đập mặt đất văng lên bọt nước, đập lá cây không ngừng lắc lư.

    Trận mưa to như ngân hà dốc ngược, thật như là muốn nhấn chìm thiên địa.

    Phía xa dãy núi Hoa Sơn ở trong trời đất trắng xóa không thể thấy rõ.

    Mưa lớn như vậy rơi vào người hơi đau, nhưng người đứng xem cuộc chiến này vẫn tiếp tục quan sát.

    Trận này cơ bản là hai đệ tử chân truyền mạnh nhất đệ thập đại chiến đấu.

    Trận chiến này có ảnh hưởng khá lớn trong tương lai Hoa Sơn tiên môn.

    Người đứng xem cuộc chiến này lộ ra chênh lệch pháp lực mỗi người.

    Giống như cửu đại tri danh kiếm tiên nói nói cười cười, mưa rơi đến đỉnh đầu họ thì tự động tiêu tán, không có giọt nào rơi xuống.

    Mỗi vị cửu đại tri danh kiếm tiên y phục đều khô ráo không dính chút nước.

    Trưởng lão bình thường có phân biệt pháp lực cao thấp.

    Có chút pháp lực trác tuyệt thì có thể khiến mưa tự động biến mất, có chút pháp lực tệ chỉ đành để mưa to tưới ướt.

    Bên đệ tử chân truyền cơ bản chỉ có thể mặc kệ mưa to rơi, do đó có thể thấy, thực lực các đệ tử chân truyền còn kém xa lắm, không bằng rất nhiều cửu đại trưởng lão bình thường, còn cần rèn luyện nhiều hơn.

    Còn bên đệ tử bình thường càng đừng nói, toàn bộ bị mưa xối ướt nhẹp.

    Tất nhiên hiện nay mặc kệ pháp lực thế nào, bất kể có thân phận gì, tất cả đều tập trung chú ý cuộc chiến đang diễn ra.

    Thạch Triêu Dương, Mạc Thiên Biến đứng bên cạnh chỉ có thể cảm thán.

    Cuộc chiến của hai người không được chú ý bằng Lục Nguyên, Tống Nam Sơn, kém quá xa.

    Lôi đài làm bằng đá thanh huyền thạch trăm năm.

    Loại thanh huyền thạch trăm năm này là tài liệu cứng rắn hiếm có trong đá xanh.

    Mặt ngoài không khác gì đá xanh bình thường, cứng rắn, luyện khí kỳ đánh nhau rất khó tổn hại chất liệu của nó.

    Lúc này thanh huyền thạch trăm năm mọc đây cỏ cây xanh.

    Những cỏ cây này đều là Tống Nam Sơn phát ra mộc hệ pháp thuật rơi trên mặt đá hình thành, pháp thuật khác không có đặc điểm như vậy.

    Mộc hệ pháp thuật của Tống Nam Sơn khó giải quyết nhất là khi nó rơi xuống đất liều bén rễ, đâm chồi lú lá cây, tạo thành rắc rối cho đối thủ.

    Một khi để pháp thuật của gã bén rễ đâm chồi thì Lục Nguyên không còn chỗ đặt chân, nếu không sẽ bị quấn lấy.

    Hiện nay trên thanh huyền thạch, mảnh đất Lục Nguyên có thể đứng ngày càng ít, tất nhiên, Vạn Lý Độc Hành thân pháp của Lục Nguyên cực nhanh.

    Tống Nam Sơn vẫn là trôi nổi trên ba trượng, không ngừng đánh xuống pháp thuật, từng cái pháp thuật không ngừng rơi xuống.

    Gã căn bản không sợ tiêu hao, cho dù có tiêu hao thế nào thì còn lại pháp lực cũng đủ đối phó đối thủ luyện khí kỳ.

    Thực bất hạnh Lục Nguyên chính là luyện khí kỳ.

    Trận chiến nay đấu rất kịch liệt.

    Nhưng lúc thanh huyền thạch phủ kín pháp thuật đâm chồi bén rễ thì là lúc Lục Nguyên phải nhận thua, người đứng xem đa số đều nghĩ như vậy.

    Tử Hà Thượng Nhân đắc ý vuốt râu.

    Tống Nam Sơn không thèm quan tâm, gã cảm thấy đó là việc đương nhiên.

    Ngay khi Tống Nam Sơn cho rằng phần thắng đã quyết định thì thanh y thiếu niên trên lôi đài mỉm cười nói.

    - Kỳ thực không phải một mình ngươi biết bay, ta cũng biết bay.

    Lời này thốt ra, thanh âm không lớn, nhưng có pháp lực thúc đẩy ở trong mưa to nghe khá roàng.

    Câu này nói ra toàn trường lập tức yên tĩnh, vô cùng tĩnh lặng.

    Lúc nghe câu này, cửu đại tri danh kiếm tiên còn có thể giữ bộ mặt bình tĩnh không thay đổi cái gì.

    Còn trưởng lão bình thường, đệ tử chân truyền, đệ tử bình thường thì trợn to mắt, há hốc mồm.

    Lục Nguyên nói cái gì?

    Hắn có biết hắn đang nói gì không?

    Bay!

    Đây là năng lực luyện thể kỳ, không tới luyện thể kỳ thì không cách nào bay, đây là định luật cơ bản.

    Đương nhiên phong hệ pháp thuật có thể tạm thời cho người bay một lát, nhưng chân chính phải nhất định phải đến luyện thể kỳ.

    Lục Nguyên, không ngờ hắn nói là hắn biết bay!

    Dùng phong hệ pháp thuật bay ngắn ngủi đương nhiên không tính, không lẽ hắn cho rằng hắn có thể bay lên trời sao?

    Lục Nguyên mới chỉ là thiếu niên mười chín tuổi, sẽ có năng lực bay sao?

    Không khả năng.

    Một khi có năng lực bay thì đại biểu tiến vào luyện thể kỳ.

    Điều này là không thể!

    Một thiếu niên mười chín tuổi không thể nào đến luyện thể kỳ.

    Đa số người đều cho rằng đây là không thể.

    Bay lên!

    Lục Nguyên bay!

    Khi rất nhiều người không thể tin tưởng, Lục Nguyên đã bay lên trời.

    Tốc độ bay của hắn không đặc biệt nhanh nhưng bay khá ổn định.

    Hắn bay thẳng lên trời cao, tới cùng độ cao với Tống Nam Sơn, đứng ở không khí đối diện gã.

    Hắn nói:

    - Ta nói rồi, ta cũng biết bay.

    Bay, thật sự bay.

    Đây tuyệt đối là luyện thể kỳ bay chứ không phải phong hệ pháp thuật tạm thời bay.

    Phong hệ pháp thuật tạm thời bay thì rất nhanh, không như luyện thể kỳ bay thong dong tự tại.

    Tất cả tĩnh lặng, khi Lục Nguyên bay thì mọi thứ biến yên tĩnh, dường như tiếng mưa gió vào lúc này biến mất.

    Cửu đại tri danh kiếm tiên nay không thể giữ sự bình tĩnh được nữa, biểu tình của họ hơi biến đổi.

    Lục Nguyên tới luyện thể kỳ?

    Điều này không khả năng đi.

    Lục Nguyên nay mới mười chín tuổi đã tới luyện thể kỳ?

    Không thể nào.

    Các cửu đại tri danh kiếm tiên nhìn Lục Nguyên bềnh bồng trên không trung, lại nhìn đám tri danh kiếm tiên Nguyên Nguyên Thượng Nhân Bắc phong, thế mới phát hiện mấy người Nguyên Nguyên Thượng Nhân đều là bộ dạng sớm biết trước.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân khẽ cười.

    Ngược lại Tử Hà Thượng Nhân không còn vẻ tự đắc trước đó.

    Im lặng thật lâu sau, cửu đại tri danh kiếm tiên đều đang tiêu hóa tin tức Lục Nguyên đạt đến luyện thể kỳ.

    Nửa ngày sau Nguyên Dương Thượng Nhân mới nói:

    - Mười chín tuổi mà đến luyện thể kỳ, lại ngộ kiếm ý, Nguyên Nguyên sư đệ, Bắc phong các ngươi ra một vị yêu nghiệt.

    Nguyên Dương Thượng Nhân ra tiếng, cửu đại tri danh kiếm tiên khác mới chú ý tới, bị tin Lục Nguyên mười chín tuổi đến luyện thể kỳ chấn động, đã quên hắn còn hiểu ra kiếm ý.

    Bình thường đệ thập đại đệ tử chân truyền có thể hiểu ra kiếm ý, hoặc lên tới luyện thể kỳ, hoàn thành một trong hai cái đã có thể xưng là tuyệt đỉnh.

    Ai dè Lục Nguyên một người hiểu ra kiếm ý, kiếm pháp lại tới luyện thể kỳ, đây là tuyệt đỉnh trong tuyệt đỉnh.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân cười cười nói:

    - Kỳ thực cũng không có gì, chỉ là có chút cơ duyên thôi.

    Hiện tại có ít thành tích, tương lai nên đi như thế nào còn phải xem chính hắn.

    Lời này khiêm tốn nhưng phối hợp bộ dáng khi nói chuyện của lão thì không phải khiêm tốn.

    Lúc này trong cửu đại tri danh kiếm tiên, bực bội nhất có hai người, một là Tư Mã Trường Bạch, hai là Triệu Thương Chi.

    Kỳ thực hiện nay cửu đại tri danh kiếm tiên khiến người chú ý nhất chính là Lý Nguyên Bạch.

    Tri danh kiếm tiên khác đều dùng ánh mắt ghen tỵ nhìn ông, không ngờ đệ tử của Lý Nguyên Bạch sẽ xuất sắc như vậy.

    Coi như Lý Nguyên Bạch chỉ còn sống một năm cũng sẽ ngậm cười nơi chín suối, không có bao nhiêu thất vọng.

    Lý Nguyên Bạch vuốt râu, bây giờ ông có chút đắc ý.

    Phút cuối sinh mệnh còn có lúc đắc ý như vậy thì không tệ lắm.

    Lý Nguyên Bạch bất giác nhớ đến năm đó một chút đắc ý này.

    Tựa như năm xưa khi ông đứng tại ngũ phong đại tái, lấy được thành tích tốt vào mười ba hạng đầu.

    Khi đó ông còn trẻ tuổi, dù làm việc gì cũng tràn ngập nhiệt tình.

    Dường như ông đã tìm về cảm giác lúc đó, Lý Nguyên Bạch vuốt râu cười.

    Mưa gió sấm chớp!

    Mưa to tầm tã!

    Tống Nam Sơn kinh ngạc thật lâu.

    Gã không bao giờ ngờ sư đệ Lục Nguyên lại mạnh đến thế, còn trẻ vậy mà tới luyện thể kỳ.

    Tống Nam Sơn luyện chính là Tử Khí Đông Lai tâm pháp cộng thêm kỳ ngộ mới đến luyện thể kỳ, không ngờ Lục Nguyên tuổi trẻ như thế mà cũng đạt được.

    - Sư đệ quả nhiên rất giỏi, nhưng nếu sư đệ muốn thắng ta vẫn cực kỳ khó khăn.

    Dù sao ta có kinh nghiệm phong phú hơn ngươi nhiều.

    Tống Nam Sơn khá là trấn tĩnh, kinh nghiệm đối chiến của gã vốn đã dày, tự nhận mình tràn đầy kinh nghiệm, dùng pháp thuật cũng đủ tiêu hao đối phương.

    Tống Nam Sơn giơ tay lên đánh ra Diệp Bạo thuật, Diệp Kỹ thuật, Diệp Vũ thuật, Chi Vũ thuật, Chi Võng các loại pháp thuật.

    Trong các pháp thuật này thì Diệp Vũ thuật điều động lá cây tấn công bất quy tắc, khó mà đề phòng.

    Pháp thuật Chi Võng càng ghê gớm.

    Pháp thuật này có thể gom mấy trăm nhánh cây hóa thành một cái lưới lớn bao trùm đối phương, coi như là một chiêu tuyệt kỹ, mạnh hơn pháp thuật khác rất nhiều.

    Tống Nam Sơn tin tưởng Chi Võng pháp thuật của mình chắc chắn sẽ gây phiền phức rất lớn cho đối phương.

    Chỉ thấy Lục Nguyên chuyển Dưỡng Ngô kiếm một vòng, kiếm quang sắc bén cắt nát tất cả Chi Võng.

    Phải nói Chi Võng pháp thuật không dễ nát, nhưng tốc độ ra kiếm của Lục Nguyên quá nhanh, nên có thể hoàn mỹ làm được điều này.

    Phá hủy Chi Võng pháp thuật xong, Lục Nguyên mỉm cười nói:

    - Tống sư huynh nói muốn dựa vào kinh nghiệm thắng ta, đại khái Tống sư huynh đã quên, kiếm thuật của ta là cấp kiếm ý, cũng tới lúc để Tống sư huynh nếm thử kiếm thuật của ta rồi.

    Lục Nguyên bay trên trời áp sát Tống Nam Sơn.

    Tống Nam Sơn ngây ra.

    Chết rồi, gã bị việc Lục Nguyên là luyện thể kỳ chấn động, suýt quên tiểu sư đệ Lục Nguyên có kiếm thuật tới cấp kiếm ý, căn bản không sợ gã kinh nghiệm phong phú.

    Trận chiến khó khăn, Tống Nam Sơn lúc trước khi đấu không ngờ trận này sẽ gian nan như vậy.

    Thấy Lục Nguyên tấn công hướng mình, Tống Nam Sơn xoay người muốn kéo giãn khoảng cách.

    Lục Nguyên lắc đầu, Dưỡng Ngô kiếm phun ra kiếm khí một trượng trắng xóa.

    Dưỡng Ngô kiếm mang theo kiếm khí xoay chuyển, triển khai kiếm pháp rậm rạp, là lúc để gã hiểu cái gì gọi là kiếm thuật cấp kiếm ý.

    Cấp kiếm ý, rất nhiều cửu đại tri danh kiếm tiên đều vô cùng mong chờ.

    Là cơ hội để bọn họ nhìn xem cái gì kêu là cấp kiếm ý.

    Thanh y thiếu niên nhẹ nhàng chuyển động chuôi kiếm mát lạnh trong tay.

    *Oành ầm ầm* tiếng sấm đánh.

    Thanh y thiếu niên nhẹ chuyển động chuôi kiếm mát lạnh.

    Dưỡng Ngô kiếm dài tam thước tam phân, rộng một phân, là lấy cửu u huyền thuyết, thiên hà tinh thần làm tài liệu chủ yếu luyện chế ra, nặng mười tám cân tám lượng tám.

    Kiếm khí, màu trắng, dài một trượng.

    Lục Nguyên ra tay, chặn Chi Võng pháp thuật của Tống Nam Sơn xong nhanh chóng áp sát gã.

    Tống Nam Sơn nhớ lại đối phương có cấp kiếm ý thì tất nhiên không dám đấu khoảng cách gần với Lục Nguyên, muốn nhanh chóng cách xa.

    Lục Nguyên thì không ngừng áp sát.

    Một người né ra một người tới gần.

    Chương 151+152: Đấu trên không trung

    Hai người một lùi một tiến.

    Người lùi không ngừng phóng ra pháp thuật, người tiến không ngừng dùng kiếm ngăn.

    Hai đệ tử chân truyền ở trên không trung ra tay hàng loạt.

    Tốc độ Tống Nam Sơn phóng ra pháp thuật rất nhanh, cũng rất ổn định.

    Năm nay gã đã hơn bốn mươi tuổi, là đệ nhất đệ tử chân truyền khí tông Tây phong, từ lúc nhỏ đã bắt đầu được bồi dưỡng, nhận đào tạo nhiều hơn Lục Nguyên rất nhiều, kinh nghiệm tràn đầy, thi triển pháp thuật khá là vững vàng, cơ bản sẽ không xuất hiện sai sót.

    So sánh thì Lục Nguyên ra tay khá là bình thường.

    Hắn ra tay chỉ dùng kiếm thuật cơ bản nhất, chém, đâm, chặt, liêu, băng, tiệt, mạt, xuyên, đâm lên, đề, nghiền, quét, nhìn cực kỳ bình thường nhưng các cửu đại tri danh kiếm tiên sắc mặt trầm trọng.

    Lục Nguyên ra tay bề ngoài thoạt trông tầm thường nhưng có một loại cảm giác tự nhiên.

    Hắn xuất kiếm tựa như nước chảy xuống, mây bay trên trời, không có chút gì mất tự nhiên.

    So với Tống Nam Sơn ổn định thì Lục Nguyên tự nhiên càng thêm đáng sợ.

    Cách Tống Nam Sơn còn một trượng thì Lục Nguyên sử dụng kiếm pháp của mình, từng chiêu Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm xuất hiện.

    Mọi người không mấy xa lạ Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm của Lục Nguyên.

    Dù sao đệ tử chân truyền Bắc phong ai cũng biết bộ kiếm chiêu này.

    Nhiều đệ tử chân truyền sử dụng hết lần này tới lần khác, sao tất cả không quen mắt cho được?

    Đối với bộ kiếm chiêu này, có nhiều người cảm thấy không có gì ghê gớm.

    Nhưng nay Lục Nguyên sử dụng Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm dường như khác với của đệ tử chân truyền khác.

    Kiếm chiêu của Lục Nguyên chặt chẽ, kình ý không dứt, liên miên bất tuyệt, như xuân tằm phun tơ.

    Khi kiếm quang động thì tựa thần long giơ vuốt, bạch xà phun lưỡi, xuất thần nhập hóa.

    Nguyên bộ kiếm pháp có chính, có tà, có động, có tĩnh, có gầy, có khô, có nhuận.

    Kiếm quang liên tục chớp lóe như là múa bút khí thôn sơn hà, tự tại chạy chồm, lúc lên lúc xuống, ly hợp tụ tán, khiến người rung động tâm hồn.

    Bộ kiếm pháp của Lục Nguyên khiến cảm giác đến cái gì là mỹ.

    Hoàn toàn bắt được tinh túy, cái ý của bộ kiếm pháp kia.

    Lục Nguyên dùng vẫn là Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm, nhưng cửu đại tri danh kiếm tiên đều biết, Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm như vậy đã có được chân chính phong kiếm ý, vân kiếm ý cho nên chiêu thức mới mỹ như vậy.

    So sánh với Lục Nguyên thi triển Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm thì đầy trời đổ mưa, Tống Nam Sơn pháp thuật lấp lánh nhiều màu chỉ là phông nền mà thôi.

    Cửu đại tri danh kiếm tiên từ lúc Lục Nguyên mới bắt đầu tham gia trận chiến thứ nhất ngũ phong đại tái thì đã mong chờ hắn biểu hiện ra kiếm thuật.

    Nay, họ rốt cuộc thấy kiếm thuật của Lục Nguyên.

    Hai đạo kiếm ý hòa lẫn trên Dưỡng Ngô kiếm, còn đệ tử chân truyền Tây phong Tống Nam Sơn chỉ là làm nền.

    Quả nhiên là kiếm thuật cấp kiếm ý.

    Cửu đại tri danh kiếm tiên đang thưởng thức kiếm thuật của Lục Nguyên.

    Có thể thấy loại kiếm thuật như vậy là một điều hưởng thụ.

    Tống Nam Sơn cũng coi như cảm nhận được cái gì gọi là kiếm thuật cấp kiếm ý.

    Người đứng xem thấy kiếm chiêu của Lục Nguyên có giá trị ngắm nghía, còn Tống Nam Sơn ở trong vòng lại cảm giác cực kỳ khó chịu.

    Đầu tiên là bị một kiếm tùy tiện chỉ chỗ sơ hở, tiếp theo là Dưỡng Ngô kiếm cuốn gã vào kiếm quyển.

    Vừa vào kiếm quyển thì sinh tử nằm trong tay Lục Nguyên khống chế.

    Trưởng lão bình thường, đệ tử chân truyền, đệ tử bình thường xem mà không hiểu, nhưng ánh mắt cửu đại tri danh kiếm tiên đều rất cao minh.

    Họ lập tức nhận ra ngay, hiện tại kiếm thuật của Lục Nguyên đã tới tầng hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý.

    Lúc trước họ chỉ nghe nói Lục Nguyên đạt cấp kiếm ý, không ngờ hắn đã là cấp hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý.

    Sơ ngộ kiếm ý và hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý tất nhiên là khác hẳn.

    Không ngờ kiếm thuật của Lục Nguyên tuyệt vời như vậy, tới tầng lĩnh ngộ cấp kiếm ý rồi.

    Nếu những người này biết kiếm thuật Lục Nguyên không phải lĩnh ngộ kiếm ý mà là tối cao kiếm ý, siêu thoát kiếm ý thì chỉ sợ kinh hãi đến té xuống ghế.

    Siêu thoát kiếm ý khó khăn hơn lĩnh ngộ kiếm ý rất nhiều.

    - Lục Nguyên thắng.

    Rốt cuộc, trọng tài tuyên bố Lục Nguyên chiến thắng, Tống Nam Sơn thua.

    Dù là ai đều nhìn ra được, dưới kiếm thuật cấp kiếm ý của Lục Nguyên, Tống Nam Sơn không có một chút khả năng chiến thắng.

    Coi như Tống Nam Sơn nghe phán mình thua cũng thầm mừng, đấu với kiếm thuật như Lục Nguyên thật khiến người buồn bực.

    Tiếng tuyên bố này cuối cùng trong đệ tử chân truyền xếp hàng hai hạng đầu đã sinh ra.

    Một là kiếm tông Đông phong Thạch Triêu Dương, một là Bắc phong kiếm khí tông Lục Nguyên.

    Còn về Tống Nam Sơn chỉ có thể bi kịch.

    Pháp lực Tống Nam Sơn đến luyện thể kỳ lần ngũ phong đại tái trước đứng đầu, nhưng lần này đụng phải Lục Nguyên chỉ có nước cạnh tranh hạng ba.

    Đương nhiên tuy vòng thứ sáu cũng là tỷ thí cuối cùng còn chưa bắt đầu nhưng mọi người đều cho rằng, lần tỷ thí cá nhân này hạng nhất e rằng là Lục Nguyên.

    Đệ tử chân truyền, cùng với đệ tử bình thường Bắc phong đều sôi trào.

    Hạng đầu tỷ thí cá nhân ngũ phong đại tái, đây là quang vinh khó khăn cỡ nào, tất nhiên là ai cũng hân hoan, vô cùng vui sướng.

    Cửu đại tri danh kiếm tiên Bắc phong còn đang ngồi tại đó, biểu tình mỗi người bình thường như cũ, nhưng tri danh kiếm tiên khác đều cảm giác ra sự đắc ý.

    Tất nhiên người có tâm tình vui vẻ trừ bỏ Tư Mã Trường Bạch ra.

    Trong đệ tử chân truyền ngũ phong trừ Lục Nguyên, mạnh nhất nên là Tống Nam Sơn.

    Ngay cả Tống Nam Sơn còn thua, trên cơ bản đệ tử chân truyền không còn một ai là đối thủ của Lục Nguyên.

    Tỷ thí cá nhân cuối cùng, đối thủ của hắn là Thạch Triêu Dương.

    Thạch Triêu Dương là một nhân vật rất ghê gớm, hơn bốn mươi tuổi đã sắp lĩnh ngộ cấp kiếm ý.

    Nếu cho gã thêm mười năm, hai mươi năm là có thể lĩnh ngộ cấp kiếm ý, vậy thì sẽ không thua gì đệ nhất đệ tử chân truyền kiếm tông Đông phong đời trước, so với Lý Nguyên Bạch năm đó khoảng một trăm tuổi lĩnh ngộ kiếm ý thì còn nhanh hơn rất nhiều.

    Gã cũng đã luyện thành Triêu Dương Nhất Khí Kiếm.

    Triêu Dương Nhất Khí Kiếm, loại kiếm pháp này khá là quái lạ, căn bản không có chiêu thức gì cố định, tựa như ánh bình minh thiên biến vạn hóa, nhưng khi cuối cùng mặt trời lên, thiên biến vạn hóa sẽ thành mặt trời nóng rực đánh về phía đối thủ, đó là lúc kiếm khí tăng cao nhất, lực công kích mạnh nhất.

    Dù nhìn từ mặt nào thì Thạch Triêu Dương đều khá hoàn mỹ.

    Đáng tiếc, gã đụng tới Lục Nguyên.

    Lục Nguyên hiện nay sớm bị rất nhiều tri danh kiếm tiên đệ cửu đại nhận định là yêu nghiệt.

    Một người mười chín tuổi đã tới pháp lực luyện thể kỳ, kiếm thuật đến cấp kiếm ý, đụng phải Lục Nguyên chỉ có thể xem như Thạch Triêu Dương bất hạnh.

    Cho nên cuối cùng Thạch Triêu Dương thua Lục Nguyên cũng là việc đương nhiên.

    Bên kia, trận tranh đấu hạng ba và hạng tư, Mạc Thiên Biến dùng Bách Biến Thiên Thiên Huyễn Vân Vụ Nhất Thiên Ba Trăm Thức đích thực ghê gớm, nhưng chỉ vẻn vẹn là khá mà thôi.

    Đụng phải Tống Nam Sơn cái loại ra chiêu bay đến không trung phóng pháp thuật khiến Mạc Thiên Biến chỉ đành bất đắc dĩ nhận thua.

    Tống Nam Sơn được hạng ba tỷ thí cá nhân.

    Kết quả lần tỷ thí này mấy hạng đầu đã xếp ra.

    Hạng nhất, đệ lục đệ tử chân truyền kiếm khí tông Bắc phong, Lục Nguyên.

    Hạng hai, đệ nhất đệ tử chân truyền kiếm tông Đông phong Thạch Triêu Dương.

    Hạng ba, đệ nhất đệ tử chân truyền khí tông Tống Nam Sơn.

    Hạng bốn, đệ nhất đệ tử chân truyền kiếm tông Nam phong Mạc Thiên Biến.

    Hạng năm, đệ nhị đệ tử chân truyền kiếm tông Đông phong, Đoạn Dương.

    Hạng sáu, đlệ nhất đệ tử chân truyền khí tông Trung phong Đường Tĩnh.

    Hạng bảy, đệ nhị đệ tử chân truyền kiếm tông Nam phong Lưu Mộc.

    Bảy hạng đầu cứ thế xếp ra, trong đó phải tính Tống Nam Sơn buồn bực nhất.

    Lấy thực lực như gã vốn có thể xếp hạng hai, kết quả bởi vì trước tiên đụng Lục Nguyên mà bi kịch xếp hạng ba.

    Còn về kiếm tông Đông phong, Nam phong đối với xếp hạng thế này không nhiều cảm giác thất vọng.

    Cho dù Lục Nguyên không nổi bật thì Thạch Triêu Dương chắc chắn sẽ xếp thứ hai, nay đá Tống Nam Sơn xuống hạng ba để Thạch Triêu Dương lên thứ hai, chiến tích này đã không tệ.

    Hơn nữa bayrhanjg đầu kiếm tông chiếm bốn danh ngạch, dù không được đệ nhất nhưng cũng lộ rõ thực lực đệ nhất tông kiếm tông Hoa Sơn.

    Vui sướng nhất dĩ nhiên là kiếm khí tông Bắc phong.

    Lần trước ngũ phong đại tái không có ai tiến vào bảy hạng đầu, lần này một hơi chen vào một người còn lấy thành tích tốt thứ nhất nữa chứ.

    Khí tông có chút bực mình.

    Hai phong khí tông là Tây phong, Trung phong thực lực không tệ, kết quả lần này bảy hạng đầu chỉ có hai đệ tử khí tông.

    Hơn nữa vốn cho rằng đứng đầu chắc chắn rơi vào tay khí tông, ai mà ngờ đột nhiên chui ra một Lục Nguyên, đem Tống Nam Sơn đá xuống hạng ba.

    Nhưng mặc kệ vui mừng thế nào, buồn bực bao nhiêu, tỷ thí cá nhân cứ thế kết thúc.

    Bây giờ tạm thời còn chưa phát thưởng, phải đợi tỷ thí đoàn thể xong đã rồi mới phát.

    Bây giờ mọi người không vội lấy thưởng tỷ thí cá nhân, dõi mắt về tỷ thí đoàn thể mười lăm ngày sau đi.

    Hiện nay còn thời gian mười lăm ngày, trong khoảng thời gian này bị thương có thể dưỡng thương, pháp lực tiêu hao quá lớn có thể hồi phục chuẩn bị tinh lực tràn đầy đánh một trận tỷ thí đoàn thể.

    Giải thưởng tỷ thí đoàn thể cũng không nhỏ.

    Tất nhiên nếu ngươi không bị thương, pháp lực tiêu hao ít, trong mười lăm ngày này muốn làm gì đều được, tùy tiện ngươi.

    Dù gì Đông phong có không thiếu cảnh đẹp, mọi người có thể đi tham quan bốn phía, thời gian mười lăm ngày tuyệt đối đủ dùng.

    Sáng sớm tinh mơ, có tiếng sấm nặng nề vang vọng trong núi non.

    Tia điện vàng dữ tợn chợt lóe trong mây đen dày đặc, điên cuồng đốt cháy.

    Sắc trời bên ngoài mây đen dày đặc, tia chớp tầng tầng.

    Dường như gần đây thật như ngân hà trên trời nghiêng, từ hôm qua sau cuộc chiến giữa Lục Nguyên và Tống Nam Sơn thì không ngừng có gió mưa chớp giật, vẫn chưa ngừng lại.

    Trong một gian phòng trong sân tại Đông phong Hoa Sơn, bày mười mấy cái bàn, trên một cái bàn đặt một phần bữa sáng.

    Cửu đại tri danh kiếm tiên Bắc phong và thập đại đệ tử chân truyền đang tụ tập ăn cơm.

    Bên ngoài sấm chớp nổ đì đùng không chút ảnh hưởng bên trong không khí vui vẻ.

    Các đệ tử chân truyền trên mặt đều mang nụ cười.

    Ngày hôm qua Lục Nguyên đấu với Tống Nam Sơn xong lập tức chiến cùng Thạch Triêu Dương, cuối cùng xác định hắn đứng nhất tỷ thí cá nhân.

    Điều này đối với Bắc phong là việc nở mày nở mặt.

    Rất nhiều đệ tử chân truyền cũng quang vinh lây.

    Đêm hôm qua các đệ tử chân truyền vui vẻ quậy một trận, đùa đến gần giờ tý mới chịu đi ngủ, ngày thứ hai hôm nay thức dậy vẫn tinh thần tràn trề.

    Lúc ăn sáng, tuy các cửu đại tri danh kiếm tiên đều ngồi đó nhưng đám đệ tử chân truyền còn khe khẽ nói nhỏ.

    Bữa sáng khá là đơn giản, trên bàn đều là món ăn thanh đạm.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân yên lặng ăn xong cơm mới từ từ nói:

    - Lần này Lục Nguyên làm không tệ.

    Vị trí hạng nhất tỷ thí cá nhân bị chúng ta lấy được, mười lăm ngày sau chính là tỷ thí đoàn thể.

    Tuy nhiên, chúng ta không cần dã tâm quá lớn, có một đệ nhất tỷ thí cá nhân đã không tệ.

    Về tỷ thí đoàn thể mười lăm ngày sau, đánh dở hoặc hay đều không cần quan tâm, vậy nên trong những ngày tiếp theo lão phu không kiềm chế các ngươi, cứ tự do đi chơi, khó được đến Đông phong một chuyến.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân từ trước đến nay không phải hạng người có lòng hiếu thắng nặng, làm theo đạo thong dong.

    Vậy nên lão không đặt kết quả tỷ thí đoàn thể trong lòng, để các đệ tử vui vẻ chơi đùa thả lỏng.

    Có thể làm được đến bay giờ thì lão đã rất vừa lòng.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân đã nói vậy thì các cửu đại kiếm tiên khác không còn lời gì để nói.

    Các đệ tử bên dưới nghe thế mặt mày hớn hở.

    Hiếm khi đến Đông phong một chuyến, dù ngũ phong cách nhau rất gần nhưng đệ tử ít khi đi thăm nhau, lần này đã đến vui vẻ chơi một chút mới phải đạo.

    Đám Nguyên Nguyên Thượng Nhân, cửu đại tri danh kiếm tiên ăn xong bữa sáng thì rời đi.

    Bọn họ biết cửu đại tri danh kiếm tiên còn chưa đi thì đám người kia sẽ không chơi vui vẻ được.

    Đám Nguyên Nguyên Thượng Nhân, cửu đại kiếm tiên vừa đi, các đệ tử chân truyền lập tức hoạt bát.

    Trước kia đã nói thập đại đệ tử chân truyền lấy Vân Dật, Vân Bình, Lục Nguyên làm thành ba cái vòng, mỗi vòng có ba đến bốn người, lúc này bàn bạc nên đi đâu chơi ngắm cảnh Đông phong.

    Đông phong có rất nhiều thắng cảnh xuất sắc, ví dụ như Thanh Long đàm, Cam Lộ trì, Tam Bình động, Thanh Hư động, Bát Cảnh cung, Thái Cực Đông Nguyên Môn.

    Diệp Phương tới gần nói:

    - Lục sư huynh, không bằng ngươi hẹn với cửu sư muội Đông phong Liễu Diệp Nhi sư muội đi.

    Còn ta thì kêu thập sư muội Đông phong Thạch Lộ cùng đi.

    Diệp Phương làm bộ dạng này thật là đáng khinh.

    Diệp Viên ở bên cạnh biến sắc mặt nói:

    - Hèn chi luôn có tin đồn ngươi dụ dỗ một sư muội Đông phong, xem ra chính là thập sư muội Đông phong này rồi.

    Phải nói các loại thắng cảnh không tệ, nếu có một sư muội xinh xắn đáng yêu đi cùng thì du ngoạn càng vui vẻ hơn.

    Lục Nguyên lắc đầu nói:

    - Thôi, các ngươi đi đi.

    Liên tục đánh mấy ngày, ta hơi mệt.

    Lục Nguyên không có tinh thần, Diệp Phương, Diệp Viên thì lại rất hào hứng.

    Nhưng hai người biết một khi Lục Nguyên đã quyết định thì sẽ không dễ dàng thay đổi, vậy nên chỉ có nước nhún vai rời đi, bắt đầu cuộc sống hạnh phúc của mình.

    Đám người rời đi, Lục Nguyên hít một hơi sâu.

    Kỳ thực không phải hắn mệt.

    Trận chiến trước đó, đối phó đối thủ trước khi gặp Tống Nam Sơn đều chỉ đơn giản mấy chiêu liền giải quyết.

    Khi đối diện Tống Nam Sơn, trận đó dù tốn thời gian chút nhưng thật ra dánh rất sướng tay, không mệt chút nào, ngược lại cảm giác vui sướng lạ thường.

    Cho nên nói tiêu hao quá nhiều tinh lực thật ra là nói xạo.

    Chỉ là bây giờ hắn muốn yên lặng một chút, yên lặng suy nghĩ một vấn đề.

    Hắn chắp tay đi ra sân, đứng trên hành lang sân vườn, ngẩng đầu nhìn trời.

    Bầu trời mây đen cuồn cuộn, lúc tụ lúc tán, một mảnh tối tăm chiếu thiên địa hắc ám.

    Tia chớp xẹt nhanh đến, phía xa núi non, trước mắt sân vườn, đột nhiên chớp lóe tia sáng rồi quay về hắc ám.

    Lại là một ngày mưa gió thổi xì xào.

    Chương 153+154: Mưa lớn

    Hôm qua khi đấu với Tống Nam Sơn, hắn dùng Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm vô cùng sướng tay, lờ mờ cảm giác được thứ gì, như là bắt được một tia kiếm ý.

    Lúc đó cảm giác như là tại cuồng phong liễu lâm luyện Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm, luyện đến điểm mấu chốt.

    Cái gì là mưa to?

    Lục Nguyên bất giác đi vào trong sân, mặc kệ mưa đập vào người.

    Cảm giác cơn mưa, cũng nhớ lại cảm giác ngày hôm qua chiến đấu cùng Tống Nam Sơn.

    Khi đó hắn đang vui vẻ đầm đìa thắng Tống Nam Sơn thì bởi vì thắng rào rạt, tương xứng với mưa to, tìm đến một tia cảm giác.

    Hiện nay lại lần nữa tìm về cảm giác đó.

    Mưa to đập vào áo xanh, đập vào làn da.

    Những giọt mưa đập vào người có cảm giác nhoi nhói, tuy cảm giác này nhẹ đến gần như bỏ qua.

    Lục Nguyên ngẩng đầu cảm nhận mưa tầm tã che cả đất trời.

    Màn mưa bện thành thiên địa.

    Đây chính là mưa to!

    Mưa lớn xối xả, Lục Nguyên tiếp tục mặc kệ hạt mưa thấm ướt người, đầu óc rơi vào cảnh giới si mê.

    Dưỡng Ngô kiếm trong tay bất giác vung, thân kiếm sáng choang vừa vung ra thì trên thân kiếm đã đầy giọt nước.

    Lục Nguyên hít một hơi dài.

    Trường kiếm biến đổi, không ngừng xuất chiêu thức.

    Chiêu thức đang múa không liên quan gì đến Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm, là một bộ kiếm pháp ngẫu nhiên.

    Kiếm pháp kia cực kỳ cuồng bạo nhưng sơ hở cũng rất nhiều.

    Tùy ý một chiêu đã có năm, sáu sơ hở, thậm chí càng nhiều.

    Lục Nguyên như vô ý tự do vung trường kiếm.

    Dần dần chiêu thức càng giống với mưa to bốn phía, sơ hở ngày càng ít đi.

    Kỳ thực lúc múa chiêu thì trong óc hắn có nhiều ngắt quãng, một là cảnh tượng hắn từng ở Bắc phong ngộ vũ kiếm ý kết quả thất bại.

    Một là lúc hắn ở dưới thác nước luyện kiếm.

    Một là lúc ở trong nước tại Đông Đạo phủ ngộ thủy kiếm ý thì thất bại.

    Vô số ký ức thất bại cùng với ký ức luyện kiếm dưới thác nước xẹt qua đầu óc.

    Lục Nguyên bỗng mở mắt ra, coi như hiểu cái gì là bạo vũ kiếm ý.

    Tại sao kêu mưa to?

    Do trên trời đổ xuống, sảng khoái lâm li, xóa nhòa tất cả nên gọi là mưa to.

    Cái khí thế có thể tẩy tất cả bụi trần trong thiên địa, ấy chính là mưa to.

    Lĩnh ngộ điều này rồi, Lục Nguyên nhanh chóng xuất kiếm, lần này xuất kiếm khá nhanh, thế như bạo vũ xông đến thiên địa, như muốn chặt đứt tất cả.

    Gió linh động, mây triền miên, bạo vũ hung mãnh.

    Lục Nguyên thở ra một hơi dài, bất giác hắn đã lĩnh ngộ bạo vũ kiếm ý.

    Đây chắc là kiếm ý thứ ba hắn lĩnh ngộ, không đúng, bạo vũ kiếm ý chắc không phải là một kiếm ý trong ba ngàn kiếm ý, nói chính xác hơn chỉ có thể xem như một nửa kiếm ý.

    Trong lòng Lục Nguyên đột nhiên xẹt qua tia lĩnh ngộ.

    Vũ kiếm ý chắc là chia hai loại, một loại là tế vũ kiếm ý, loại khác là bạo vũ kiếm ý.

    Nay hắn lĩnh ngộ nửa kiếm ý chính là bạo vũ kiếm ý, chỉ cần lại lĩnh ngộ tế vũ kiếm ý là có thể triệt để lĩnh ngộ vũ kiếm ý rồi, hoàn thành một nửa kiếm ý.

    Lục Nguyên cảm giác được hắn sẽ rất nhanh hoàn thành vũ kiếm ý.

    Trước kia hắn đã thất bại rất nhiều lần về mặt này, Bắc phong một lần, Đông Đạo phủ một lần, thêm vào luyện kiếm dưới thác nước một lần, kinh nghiệm ba lần cộng hôm qua đấu với Tống Nam Sơn lĩnh ngộ ra, bốn lần lĩnh ngộ chắc đã có thể ngưng tụ thành vũ kiếm ý hoàn mỹ, tuy hiện nay chỉ mới hoàn thành bạo vũ kiếm ý.

    Lục Nguyên bất giác cảm thán, mình nhanh như vậy dễ dàng tiến vào trạng thái si mê, dùng bốn lần lĩnh ngộ mới có khả năng hoàn thành vũ kiếm ý, đủ thấy lĩnh ngộ kiếm ý khó khăn cỡ nào.

    Hèn chi coi như là đệ nhất đệ tử chân truyền kiếm tông Đông phong Thạch Triêu Dương, đệ nhất đệ tử chân truyền kiếm tông Nam phong Mạc Thiên Biến đều hơn bốn mươi tuổi mà vẫn chưa lĩnh ngộ kiếm ý, điều này thật quá khó khăn.

    Lần trước hắn có thể trong cuồng phong liễu lâm lĩnh ngộ phong kiếm ý, vân kiếm ý thật đúng là may mắn.

    Yên tĩnh mưa to đang trút xuống, Lục Nguyên xoay người nhích động, Dưỡng Ngô kiếm nhanh vô cùng đâm vào trong mưa to.

    Cá iđâm này khí thế như mưa to đập xuống.

    Thật là bạo vũ kiếm ý hoàn mỹ.

    Hiện giờ hắn nên tìm một cơ hội, nhân lúc cảm giác bây giờ đang tốt, trạng thái đỉnh cao nhanh chóng lĩnh ngộ tế vũ kiếm ý, đem tế vũ kiếm ý và bạo vũ kiếm ý dung hợp thành vũ kiếm ý trong ba ngàn kiếm ý.

    Kỳ thực ba ngàn kiếm ý chưa chắc khó khăn.

    Lý do vũ kiếm ý khó là bởi vì mưa khó nắm bắt nên mới càng khó.

    Xuân vũ mông lung, hạ vũ rào rạt, thu vũ mê mờ, đông vũ tiêu tiêu, thần vũ và mộ vũ khác nhau, mưa rào và mưa phùn lại khác nữa, hình thái của mưa rất nhiều chủng loại, cho nên vũ kiếm ý mới là trong ba ngàn kiếm ý nổi danh khó khống chế.

    Một ít kiếm ý không khó bằng vũ kiếm ý.

    Nhưng một khi lĩnh ngộ được vũ kiếm ý thì tác dụng đặc biệt lớn.

    Vũ kiếm ý vốn chính là một trong các kiếm ý siêu tuyệt.

    Lục Nguyên nhíu mày.

    Chắp tay đứng trong sân, hắn không đội mũ, đi tới đi lui.

    Hiện nay tinh thần hắn còn đang chìm đắm trong say mê, dù có gà nướng rượu ngon đặt trước mặt Lục Nguyên, sợ là hắn không chút nhíu mày.

    Mới rồi hắn đã luyện thành bạo vũ kiếm ý, vừa lúc cảm giác lĩnh ngộ còn chưa biến mất, dưới nước luyện kiếm, tại Bắc phong ngộ ra vũ kiếm ý, Đông Đạo phủ ngộ vân kiếm ý, hôm qua đấu với Tống Nam Sơn, cái cảm giác đặc biệt đó còn không biến mất, nhân tiện lĩnh ngộ bạo vũ kiếm ý.

    Có câu là nhất thịnh hai suy ba kiệt.

    Tế vũ kiếm ý làm sao cảm ngộ đây?

    Hắn suy tư đi tới đi lui trong sân.

    Hai người Diệp Phương, Diệp Viên đã đi từ lâu, đệ tử chân truyền khác có rảnh đi ra ngoài chơi, phong cảnh Đông phong rất đẹp lại có giai nhân như ngọc, đúng là chỗ tốt để du ngoạn.

    Quan trọng nhất là hiện nay đệ tử chân truyền Bắc phong đi ra ngoài rất có mặt mũi.

    Lục Nguyên hạng nhất tỷ thí cá nhân khiến mọi người thơm lây.

    Kỳ thực không cần nói đến đệ tử chân truyền, mấy vị cửu đại kiếm tiên Bắc phong khoảng thời gian gần đây khá là thích đi ra ngoài, mục đích viếng thăm cửu đại kiếm tiên khác thì không cần nói nhiều.

    Lúc này trong sân, chỉ một mình Lục Nguyên đi tới đi lui.

    Lục Nguyên suy tư, gần nửa canh giờ sau đột nhiên óc chợt lóe tia sáng.

    Tế vũ kiếm ý, mưa phùn đối với bình minh, Triêu Dương Nhất Khí Kiếm.

    Có lẽ hắn có thể mượn Triêu Dương Nhất Khí Kiếm lĩnh ngộ tế vũ kiếm ý, cuối cùng hóa thành vũ kiếm ý hoàn chỉnh.

    Nhưng Triêu Dương Nhất Khí Kiếm chỉ có đệ tử chân truyền Triêu Dương Phong mới biết.

    Triêu Dương Phong có nhiều đệ tử chân truyền như vậy, người duy nhất hắn quen chỉ có một cửu sư muội Liễu Diệp Nhi.

    Hay là đi tìm nàng ta xem, xem coi nàng có biết Triêu Dương Nhất Khí Kiếm không?

    Trong trạng thái si mê, Lục Nguyên tuyệt đối là phái hành động, nói liền làm.

    Tại Đông phong hỏi thăm chỗ Liễu Diệp Nhi ở không phải việc gì khó.

    Nghe nói nàng cùng sư phụ Không Linh Kiếm Tiên ở tại Linh Vực Tiên Cư.

    Lục Nguyên hỏi rõ địa điểm xong lập tức xuất phát, đi hướng Linh Vực Tiên Cư.

    Dọc đường hắn nghe thấy đủ loại đề tài.

    Hiện nay đám người nói nhiều nhất là trận chiến hôm qua.

    Hôm qua trận đấu giữa Lục Nguyên và Tống Nam Sơn tuy đã qua nhưng vẫn bị cho rằng kinh điển.

    Dù sao hiện nay thập đại đệ tử chân truyền Hoa Sơn được công nhận mạnh nhất giao đấu, coi như đã qua một ngày vẫn có nhiều người thảo luận là bình thường.

    Một đường đi nghe cùng đề tài nhưng Lục Nguyên không thèm để ý, mắt thấy sắp tới Linh Vực Tiên Cư, khó khăn lớn nhất bày ra.

    Làm sao tiến vào Linh Vực Tiên Cư?

    Chỗ cư ngụ của mỗi một cửu đại kiếm tiên đều có cấm chế tầng tầng lớp lớp, không thể tùy tiện tiến vào.

    Đừng nhìn hắn dễ dàng ra vào Trường Xuân Cư, bởi vì đó là địa bàn của sư phụ, cấm chế sư phụ thiết lập.

    Linh Vực Tiên Cư thì không dễ đi vào như vậy.

    Hắn mới nghĩ đến làm sao vào Linh Vực Tiên Cư thì thấy phía trước có người cưỡi vân liễn.

    Vân liễn không phải phàm vật chế thành mà là tu tiên giả vân hệ tụ tập thiên địa vân khí hóa thành loại như chiếc kiệu nhân gian.

    Vân liễn ngồi rất thoải mái, có nhiều tu tiên giả nữ giới rất thích ngồi.

    Từ trên vân liễn bước xuống mấy thiếu nữ thanh xuân xinh đẹp, trong đó một người chính là Liễu Diệp Nhi khuôn mặt ngây thơ.

    Mấy thiếu nữ khác khá là quen mắt, dường như đều là nữ đệ tử chân truyền Đông phong, Nam phong.

    Đông phong, Nam phong cùng là kiếm tông, đệ tử chân truyền hai tông này quan hệ tốt rất nhiều.

    - Trận chiến ngày hôm qua thật đặc sắc.

    Một cô gái áo vàng nói:

    - Tống Nam Sơn khí tông luôn dựa vào pháp lực luyện thể kỳ thắng chúng ta, lần này coi như ngậm bồ hòn.

    Trước đó không ai ngờ được Lục sư huynh cũng là luyện thể kỳ.

    Thiếu nữ áo vàng mắt sáng răng trắng, là đệ thất đệ tử chân truyền Nam phong, Cố Hề Nhược, cũng là một nữ tu xinh đẹp nổi danh trong kiếm tông.

    Bên cạnh một bạch y thiếu nữ nói:

    - Luyện thể kỳ đấu với luyện thể kỳ, thật là không ngờ nổi.

    Lục sư huynh còn có kiếm thuật tuyệt vời đến vậy, cấp kiếm ý.

    Ngày hôm qua nhìn hắn xuất kiếm thật là đẹp trai dễ sợ!

    Bạch y thiếu nữ dáng người cao ráo, nếu Diệp Phương có mặt lập tức nhận ra nàng chính là sư muội gã ngày nhớ đêm mong, Thạch Lộ, tại kiếm tông Đông phong xếp hàng đệ thập.

    Có câu người nhìn thấy người, trí nhìn thấy trí.

    Cửu đại tri danh kiếm tiên biết kiếm ý của Lục Nguyên, biết hắn hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý, thi triển kiếm ý vô biên.

    Đệ tử chân truyền nam giới thì nghiên cứu kiếm ý, kiếm chiêu, kiếm thức của Lục Nguyên, hy vọng có thể thấy ra chút sơ hở.

    Dù sao bây giờ chỉ mới xong tỷ thí cá nhân, tỷ thí đoàn thể còn chưa bắt đầu.

    Đệ tử chân truyền nữ giới thì ánh mắt khác với đệ tử chân truyền nam giới.

    Các nàng chú ý là kiếm chiêu của Lục Nguyên có dễ nhìn không, lúc dùng kiếm có đẹp trai không, ít nhất thì Thạch Lộ thấy như vậy.

    Hôm qua Lục Nguyên xuất kiếm, kiếm quang liên tục như vẩy mực khí thôn sơn hà, tự tại dâng trào, lúc lên lúc xuống, ly hợp tụ tán, khiến người rung động tâm hồn, cho dù không thể gọi là hoàn mỹ thì không kém bao nhiêu.

    - A, không ngờ hắn chẳng những có rượu dễ uống, mà kiếm thuật cũng tốt như vậy.

    Không chút nghi ngờ, Liễu Diệp Nhi luôn mơ hồ có ấn tượng với Lục Nguyên vẫn là rượu rất ngọt dễ uống.

    Hoàng y Cố Hề Nhược, bạch y Thạch Lộ, thanh y Liễu Diệp Nhi người ngọc đứng chung một chỗ, ba thiếu nữ mặt mày như họa.

    Trong ba thiếu nữ Cố Hề Nhược và Thạch Lộ cực kỳ xinh đẹp.

    Cố Hề Nhược mắt sáng răng trắng như tinh linh.

    Thạch Lộ dáng người cao ráo, thuần khiết láu lỉnh.

    Liễu Diệp Nhi khuôn mặt ngây thơ đáng yêu.

    Lục Nguyên hoàn toàn không để ý nội dung mấy người bàn tán, hoặc nên nói hắn trong trạng thái si mê trừ hứng thú với kiếm ra không để ý chuyện gì khác.

    Lục Nguyên trạng thái si mê hoàn toàn khác với Lục Nguyên lười biếng bình thường.

    Lục Nguyên chặn lại ba thiếu nữ mắt tròn xoe.

    Ba thiếu nữ lập tức nhận ra Lục Nguyên ngay.

    Hiện giờ năm mươi đệ tử chân truyền ngũ phong ai cũng nhận biết Lục Nguyên.

    Thấy Lục sư huynh mới rồi bị mình bình luận đột nhiên hiện ra trước mặt, Thạch Lộ và Cố Hề Nhược mặt ửng đỏ.

    - Liễu sư muội, có thể đi với ta một chút không?

    Đông phong không thiếu chỗ yên tĩnh, ví dụ như chỗ phi ti vũ bộc này.

    Phi ti vũ bộc là chỗ thác nước nhưng không chảy xiết, thủy lưu bên trên như tơ rắc xuống dưới, kết quả thành tên phi ti vũ bộc.

    Thắng cảnh này phong cảnh không tệ, chẳng qua Hoa Sơn Đông phong có nhiều cảnh nổi tiếng nên chỗ này không nổi danh.

    Đằng trước phi ti vũ bộc đứng hai thiếu niên thiếu nữ.

    Thanh y thiếu niên tay cầm một thanh trường kiếm, thanh y thiếu nữ tay ngọc đặt ở chuôi kiếm.

    Liễu Diệp Nhi bình thường luôn mơ hồ, trước khi rời đi Cố Hề Nhược truyền âm nói một câu khiến gò má nàng hây hồng.

    Nhưng lúc này nghe Lục Nguyên nói mục đích là muốn mượn Triêu Dương Nhất Khí Kiếm của mình thì nàng gật đầu.

    Đúng rồi, chắc chắn là Cố sư tỷ hiểu lầm.

    Được rồi, vứt bỏ tạp niệm, bắt đầu luyện kiếm thôi.

    Liễu Diệp Nhi là một người mơ hồ, người mơ hồ có chỗ tốt, tạp niệm rất ít, dù có thì rất dễ dàng gạt bỏ.

    Liễu Diệp Nhi nói:

    - Ta có biết Triêu Dương Nhất Khí Kiếm nhưng luyện không giỏi lắm.

    - Không sao.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Vốn hắn không định nhìn kiếm chiêu, chỉ muốn xem kiếm ý, có dùng dở chút cũng không ảnh hưởng bao nhiêu.

    Liễu Diệp Nhi nghe vậy thì gật đầu, tay thuôn khẽ động, Thanh Diệp kiếm bắn khỏi vỏ.

    Thanh Diệp kiếm của nàng lấp lánh sắc xanh biếc.

    Sắc xanh vừa ra là một chuỗi kiếm chiêu.

    Những kiếm chiêu này đúng là sử dụng không tốt lắm.

    Lục Nguyên lắc đầu, nhìn ra được Liễu Diệp Nhi luyện Triêu Dương Nhất Khí Kiếm không tốt lắm, nhưng không ảnh hưởng lớn với hắn.

    Hắn chỉ là muốn thông qua nàng luyện Triêu Dương Nhất Khí Kiếm tiếp xúc kiếm ý triêu dương.

    Tiếp xúc rồi lĩnh ngộ tế vũ tương đối với triêu dương.

    Dưới phi vũ bộc bố, thanh y thiếu niên và thanh y thiếu nữ cầm trường kiếm không ngừng va chạm trên không trung.

    Tất nhiên Lục Nguyên luôn khống chế kiếm thế không đến mức đè ép kiếm của Liễu Diệp Nhi, cùng lúc đó khi giao đấu thì luôn cảm nhận triêu dương, lĩnh ngộ tế vũ.

    Triêu Dương Nhất Khí Kiếm luôn đung đưa trước mắt, vậy tế vũ đâu?

    Lục Nguyên một bên ứng đối kiếm chiêu của Liễu Diệp Nhi, một bên nhìn phi ti vũ bộc phía xa, vừa suy nghĩ vài đoạn ký ức liên quan thác nước.

    Bạo vũ kiếm ý, vũ kiếm ý, vân kiếm ý thành công hoặc kinh nghiệm thất bại, tìm cảm giác chưa đánh mất.

    Rất nhanh, cảm giác nhanh chóng quay trở về.

    Triêu dương ở trước mắt, phi ti vũ bộc ở bên cạnh.

    Lục Nguyên luôn suy tư.

    Không bao lâu sau, Lục Nguyên đột nhiên ngẩng đầu, mới rồi hắn đã lĩnh ngộ cái gì là tế vũ.

    Tế vũ, mông mông lung lung, tế tế mê mê, tiết mưa xuân như du, thu vũ gió thu sầu người chính là tế vũ.

    Quá mức mê mờ khiến người bắt không được vị trí, khó đoán chính là tế vũ.

    Quất người gieo sầu chính là tế vụ.

    Nghĩ vậy, Lục Nguyên bất giác đi đến khoảnh đất trống bắt đầu luyện kiếm.

    Kiếm chiêu từng chiêu biến đổi, từng thức biến động.

    Thân kiếm Dưỡng Ngô kiếm vốn cực kỳ chói sáng tùy theo kiếm chiêu lắc lư có chút mông lung khiến người thấy không rõ.

    Chương 155+156: Vũ kiếm ý

    Hắn rốt cuộc lĩnh ngộ tế vũ kiếm ý.

    Đây chính là tế vũ kiếm ý.

    Không biết luyện bao lâu, Lục Nguyên tay động, Dưỡng Ngô kiếm quay về vỏ.

    Mới rồi hắn lấy kiếm lĩnh ngộ tế vũ kiếm ý, cộng thêm lúc trước bạo vũ kiếm ý, hai cực đoan vũ kiếm ý đã bị hắn lĩnh ngộ, phen này rốt cuộc luyện thành vũ kiếm ý.

    Vũ kiếm ý trong ba ngàn kiếm ý.

    Đây chính là kiếm ý thứ ba hắn lĩnh ngộ được.

    Mà hiện nay, hắn mới mười chín tuổi.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân chấp chưởng Bắc phong, lão lĩnh ngộ kiếm ý tổng cộng tám loại, chưa đến mười thứ.

    Lĩnh ngộ một loại kiếm ý xưng là kiếm thuật đại sư, lĩnh ngộ mười loại kiếm ý xưng là kiếm thuật tông sư, lĩnh ngộ trăm loại kiếm ý xưng là kiếm thuật đại tông sư.

    Bắc phong lục kiếm tiên toàn bộ đều là kiếm thuật đại sư, không một ai đạt tới cảnh giới kiếm thuật tông sư.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân lĩnh ngộ tám loại kiếm chiêu, năm vị tri danh kiếm tiên khác lĩnh ngộ càng ít hơn.

    Trong tế vũ, trước phi ti bộc vũ, thanh y thiếu niên và thanh y thiếu nữ hai thanh kiếm tung bay.

    Dưỡng Ngô kiếm và Thanh Diệp kiếm ở trên không trung không ngừng va chạm.

    *Đinh đinh đinh!*

    Tiếng kiếm giòn vang cùng tiếng thác nước đánh trên tảng đá hòa cùng nhau.

    Trong tiếng kiếm va và giọt nước đánh, thanh y thiếu niên thiếu nữ thân hình nhanh chóng lượn lờ.

    Thân hình như tiên tung bay, kiếm quang lên xuống, thác nước như tơ vương.

    Cùng với, một vầng trăng sáng.

    Thời gian dần trôi qua, đêm càng sâu thẳm.

    Mộ vũ vừa tạnh, không biết khi nào thì ánh trăng đã treo ở tây sơn, dãy núi phía xa dưới ánh trăng gieo rắc càng âm u xa xôi.

    Chim én khẽ động bộ lông ẩm nước bay trong rừng núi, gió đêm mang theo khí lạnh đặc biệt sau cơn mưa.

    Lục Nguyên đi trong đường mòn xuyên qua rừng cây, hắn đã ngộ được vũ kiếm ý, coi như hành trình này được thu hoạch lớn.

    Bởi vì sắc trời đã khuya nên Liễu Diệp Nhi sư muội quay về Linh Vực Tiên Cư của nàng, hắn thì tất nhiên phải trở về chỗ mình trú ngụ.

    Bước chân vội vã hơn, tâm tình có chút vui sướng.

    Bởi vì tiến bộ hàng loạt, kiếm thuật đến trình độ cỡ này rồi hắn muốn hơn nữa thì cực kỳ khó khăn.

    Chuyển qua một góc rừng, thấy phía xa trập trùng lầu các.

    Lầu các ngói lưu ly phản chiếu ánh trăng trên cao.

    Lục Nguyên tay cầm hồ lô rượu hớp một ngụm, hai từ hình dung hiện tại chính là ‘thoải mái’.

    - Lục sư huynh, lục sư huynh!

    Vang lên tiếng kêu gọi sau lưng, Lục Nguyên quay đầu, phát hiện đó là một đệ tử hơn ba mươi tuổi, khá quen mắt.

    Lại nhìn một phen, đấy chẳng phải là một đệ tử bình thường ở bên cạnh Diệp Phương đó sao?

    Đệ tử bình thường đều sẽ chủ động tới gần đệ tử chân truyền, dù sao ai cũng biết chỉ cần đệ tử chân truyền không chết thì tương lai rộng mở, ở trong môn phái có địa vị khá cao.

    Mỗi đệ tử chân truyền bên cạnh đều đi theo một đám đệ tử bình thường, trừ Lục Nguyên.

    Lục Nguyên không đủ cả thời gian ăn ngủ, uống rượu, luyện kiếm, làm gì có hứng thú lôi kéo một đám đệ tử bình thường.

    Lục Nguyên dừng bước đứng đó.

    Đệ tử bình thường đi tới trước mặt Lục Nguyên, thở hồng hộc nói:

    - Lục sư huynh, việc lớn không tốt!

    Đệ tử chân truyền Bắc phong chúng ta tại Thái Cực Đông Nguyên Môn cùng đệ tử chân truyền khí tông Tây phong đánh nhau!

    Quy mô đang mở rộng, ngay cả đại sư huynh, nhị sư huynh cũng tham gia.

    Đối diện Tống Nam Sơn tham gia vào luôn, bên chúng ta khá nguy hiểm!

    Nghe đến đây thì Lục Nguyên ngây ra.

    Tỷ thí cá nhân đã qua vài ngày, trong mấy ngày nay các đệ tử chân truyền khó được rảnh rỗi, đi các nơi chơi.

    Thắng cảnh Đông phong nổi tiếng dĩ nhiên là lựa chọn hàng đầu, như là mấy chỗ Thanh Long đàm, Cam Lộ trì, Tam Bình động, Thanh Hư động, Bát Cảnh cung, Thái Cực Đông Nguyên Môn, các nơi là chỗ thường đi qua.

    Ngươi đi mấy chỗ này thì ta cũng đi xem.

    Mọi người đều đi đến những thắng cảnh đó khó tránh sẽ đụng độ.

    Quan hệ Hoa Sơn ngũ phong không tốt lắm.

    Hoa Sơn tiên môn chia làm kiếm tông, khí tông, kiếm khí tông.

    Các đệ tử chân truyền lớn lên tại tam tông, trừ số ít khác thường ra còn lại tư tưởng hoàn toàn khác biệt.

    Kiếm tông tin vào kiếm pháp mới là đúng đắn.

    Khí tông tin tưởng không cần kiếm pháp, pháp thuật mới là thật sự.

    Kiếm khí tông thì tin tưởng kiếm khí đều đủ mới là đường ngay.

    Mọi người ý tưởng khác nhau thì thôi, lại cứ là các đệ tử chân truyền trừ hai vị đứng đầu, đa số tuổi khoảng hai mươi, đệ tử chân truyền trẻ như vậy tất nhiên có chút nhiệt huyết.

    Ý tưởng khác nhau mà còn nhiệt huyết, đụng độ nhau sẽ xảy ra chuyện gì có thể nghĩ.

    Kết quả là mấy ngày nay, tại những thắng cảnh nổi tiếng không biết xảy ra bao nhiêu cuộc chiến.

    Đối với các đệ tử chân truyền xung đột, nhóm cửu đại tri danh kiếm tiên các phong cơ bản mắt nhắm mắt mở, không hứng thú quan tâm.

    Các đệ tử chân truyền đánh lộn cũng tốt, dù sao xem như tăng kinh nghiệm đánh nhau, tốt cho tương lai.

    Đương nhiên cần một điều kiện, đánh không thể thua.

    Thắng trở về không bị mắng, mà thua là nghe chửi đi.

    Chẳn qua lần này khác với mọi khi, là trận đánh nhau quy mô lớn.

    Lớn hơn bình thường nhiều.

    Nghe đệ tử bình thường nói, thập đại đệ tử chân truyền khí tông Tây phong tập thể ra mặt.

    Thập đại đệ tử chân truyền Bắc phong thì trừ hắn phải luyện vũ kiếm ý không có mặt ra, chín đệ tử chân truyền khác đều đi hết, đánh nhau tại Thái Cực Đông Nguyên Môn.

    Lục Nguyên lập tức chạy đi như bay.

    Vốn bây giờ hắn có thể bay, nên trực tiếp bay qua nhanh hơn chạy trên mặt đất nhiều.

    Nhưng hắn không quen Đông phong, không biết Thái Cực Đông Nguyên Môn ở đâu, chỉ có nước để đệ tử bình thường đi trước dẫn đường.

    Hai người bước chân cực nhanh đi hướng Thái Cực Đông Nguyên Môn.

    Trong lúc chạy đi hắn hỏi đệ tử bình thường, biết tại sao xảy ra trận đánh lộn quy mô lớn vậy.

    Thì ra hôm nay Vân Dật và mấy đệ tử chân truyền khác du ngoạn tại Thái Cực Đông Nguyên Môn, đụng phải mấy đệ tử chân truyền khí tông Tây phong.

    Hai phe bởi vì một ít sự việc mà gây gỗ.

    Vốn hai bên ý tưởng đã khác biệt, lại nhiệt huyết nên xáp vào đánh lộn.

    Khí tông Tây phong đánh thua nên đi kêu người, rồi thì lan rộng quy mô trận đánh, đến nay đệ tử chân truyền hai phong cơ bản đều tham gia chiến đấu.

    Thái Cực Đông Nguyên Môn chính là một thắng cảnh nổi tiếng của Hoa Sơn Đông phong.

    Thái Cực Đông Nguyên Môn xây tại sườn núi Đông phong, nơi này không phải cảnh đẹp do Đông phong xây dựng.

    Thái Cực Đông Nguyên Môn là năm ngàn năm trước để lại di tích, có một cổng chào màu xanh bên trên viết bốn chữ tiểu triện ‘Thái Cực Đông Nguyên Môn’.

    Theo tư liệu Hoa Sơn tiên môn để lại khảo chứng thì hơn năm ngàn năm trước Hoa Sơn Đông phong từng tồn tại một môn phái.

    Môn phái tu tiên giả không mạnh lắm, thực lực không cường đại, nhưng phù chú có chỗ đặc biệt.

    Mặt trên Thái Cực Đông Nguyên Môn có để lại một chút phù chú của họ.

    Năm đó môn phái kia vẽ phù chú khá đẹp, kết quả là có không ít người đến xem.

    Lâu, chỗ này thành thắng cảnh.

    Cổng chào Thái Cực Đông Nguyên Môn cao ít nhất năm trượng, có sáu cây cột xanh chống đỡ.

    Cột màu xanh, mặt trên khắc không ít đường nét phù chú cực đẹp.

    Tuy năm tháng đã phá hủy một chút đường nét hoàn chỉnh của phù chú nhưng xem thì vẫn rất mát mắt.

    Lúc này, người trong Thái Cực Đông Nguyên Môn không ai có hứng thú nhìn nó, họ toàn nhìn hai phe đang đánh nhau, không ít người đứng xem trò hay.

    Lúc mới bắt đầu tại Thái Cực Đông Nguyên Môn trừ Bắc phong, Tây phong ra còn có người các phong khác không nhiều lắm đã rời đi.

    Nhưng sau khi Bắc phong, Tây phong đánh nhau thì người đến xem trò vui nhiều hơn, xem trận đấu giữa đệ tử chân truyền Bắc phong, Tây phong, chỉ thấy đánh đấm cực kỳ đặc sắc.

    Nguyên nhân đệ tử chân truyền Bắc phong, Tây phong đánh nhau không cần ngẫm nghĩ, không có gì ngoài vài lý do như máu nóng sục sôi, rồi lý tưởng khác nhau.

    Chiến đấu như thế tại Hoa Sơn tiên môn lịch sử năm ngàn năm không biết xuất hiện bao nhiêu lần, chẳng qua lần này lặp lại lý do kể trên mà thôi.

    *Bùm bùm!!!*

    Liên tiếp vài tiếng nổ, Vân Dật thở dốc, đùi phải nửa quỳ.

    Gã nắm Trung Chính kiếm trong tay, bàn tay hơi run.

    Hiện tại chín đệ tử chân truyền Bắc phong duy nhất còn sức chiến đấu chỉ có gã.

    Tất nhiên gã không còn bao nhiêu sức lực, còn trước mặt gã, Tống Nam Sơn mặt trắng không râu bước nhanh ép tới.

    Vân Dật thầm mắng đáng chết, lần này lật thuyền trong mương, té triệt để.

    Bắc phong trừ lục sư đệ ra, tất cả đệ tử chân truyền đều tại đây, đương nhiên đệ tử chân truyền khí tông Tây phong sẽ không làm gì gã, nhưng chắc chắn mất mặt rồi.

    Mặt mũi Bắc phong cũng sẽ bị tát.

    Một đệ tử chân truyền thua là một tri danh kiếm tiên mất mặt.

    Một đệ tử chân truyền một phong thua là cả Bắc phong mất mặt.

    Tống Nam Sơn nhìn Vân Dật, lắc đầu, gã vung Thiên Tử kiếm.

    Thiên, thương thiên, tử, tôn quý.

    Thiên Tử kiếm, tôn quý nhất thiên hạ.

    Thiên Tử kiếm chém ra, pháp lực luyện thể kỳ trùm lên Thiên Tử kiếm, đánh vào Trung Chính kiếm của Vân Dật, hất gã bay tới tảng đá Thái Cực Đông Nguyên Môn, Trung Chính kiếm rơi một bên.

    Trong tỷ thí cá nhân Tống Nam Sơn lại thua Lục Nguyên, khiến Tống Nam Sơn luôn tâm cao khí ngạo rất khó chịu.

    Nay đánh chín đệ tử chân truyền Bắc phong đến mất hết sức chiến đấu, thật tốt, trút cơn giận.

    Lúc này, Tống Nam Sơn trông thấy thanh y thiếu niên bay tới, mỉm cười.

    Tốt lắm, vốn cho rằng lần này chỉ có thể giải quyết chín đệ tử chân truyền Bắc phong, hiện nay Lục Nguyên đến, thuận tiện xử hắn luôn.

    Tống Nam Sơn mỉm cười.

    Một đối một gã thua Lục Nguyên, trận đấu đó gã kém một bậc.

    Nhưng đừng quên tại đây đầy đủ thập đại đệ tử chân truyền Tây phong.

    Thập đại đệ tử chân truyền Tây phong bình thường cao hơn thập đại đệ tử chân truyền Bắc phong nhiều.

    Lấy mười đối một không thắng Lục Nguyên mới là việc lạ.

    Hơn nữa Tống Nam Sơn lấy mười đối phó một cũng không còn lời gì để nói, dù sao chỗ này còn chín đệ tử chân truyền Bắc phong, chẳng qua sớm một bước mất sức chiến đấu mà thôi.

    Chỉ cần tại đây giải quyết hết thập đại đệ tử chân truyền Bắc phong, mặt mũi mất tại tỷ thí cá nhân có thể tìm trở về.

    Tống Nam Sơn có chút hưng phấn, gã phát hiện tìm mình đập rất nhanh.

    Tống Nam Sơn nhìn thanh y thiếu niên vọt tới, lắc đầu:

    - Ngươi đến muộn rồi, bên các ngươi chỉ còn lại ngươi mà bên ta có mười người.

    Nếu ngươi đến sớm chút, chúng ta mười đối mười thì còn đánh được.

    Gã làm bộ dáng vô cùng đáng tiếc.

    Lục Nguyên nhanh chóng lao đến, nhìn lướt qua tình huống bên mình.

    Đối mặt Tống Nam Sơn khiêu khích, Lục Nguyên bình thản nhướng mày.

    Hắn vô tình nói:

    - Ồ, không tính muộn.

    Tuy rằng chín người họ mất sức chiến đấu nhưng một mình ta đánh các ngươi đã đủ.

    Một câu thốt ra, toàn trường yên tĩnh.

    Bầu trời trong, áng mây nhu hòa vây quanh trăng lóng lánh từ gió núi thổi qua, ánh sáng xanh chiếu xung quanh thành một vầng sáng, từ nhạt đến đậm, như có như không.

    Ánh trăng chiếu rọi Thái Cực Đông Nguyên Môn màu xanh.

    Vân Dật tựa vào cột đá xanh Thái Cực Đông Nguyên Môn, hộc búng máu.

    Các đệ tử chân truyền Bắc phong khác bị thương không nhẹ hơn Vân Dật, đa số nửa nằm hoặc nằm hẳn.

    Có người tay còn nắm phi kiếm, có một số phi kiếm như Trung Chính kiếm, Long Thủ kiếm, Họa Viên kiếm, vân vân và vân vân đều bị đánh bay sang bên.

    Trên người họ trừ bị sức mạnh đánh trúng ra còn có dấu vết nước, lửa, lá cây đánh trúng.

    Đệ tử chân truyền khí tông Tây phong bản lĩnh riêng cơ bản đều là pháp thuật.

    Đám Vân Dật lúc này đều kinh ngạc há hốc mồm.

    Bọn họ cảm thấy hình như đã nghe lầm, mới rồi Lục Nguyên nói cái gì?

    - Ồ, không tính muộn.

    Tuy rằng chín người họ mất sức chiến đấu nhưng một mình ta đánh các ngươi đã đủ.

    Câu nói vang lên một đoạn thời gian sau bọn họ vẫn giữ trạng thái này.

    Thập đại đệ tử chân truyền khí tông Tây phong cảm thấy hình như mình nghe lầm.

    Thật là tự kiêu, hắn nói cái gì?

    Hắn nói muốn một đánh mười?

    Không sai, lúc tỷ thí cá nhân Lục Nguyên thắng đại sư huynh Tống Nam Sơn.

    Nhưng tại đây chính là thập đại đệ tử chân truyền, các đệ tử chân truyền khí tông Tây phong không yếu.

    Hắn lại dám nói lấy một địch mười!

    Thật là quá kiêu ngạo!

    Đám người đứng xem cũng kinh ngạc, lặng đi.

    Lục Nguyên quá tự kiêu.

    Trong đám người đứng xem có mấy khuôn mặt quen thuộc, ví dụ như kiếm tông Nam phong Vệ Bi, Thẩm Lạc, cùng với ba người Cố Hề Nhược.

    Tuy rằng ba người đều biết Lục Nguyên rất mạnh, nhưng đều không cho rằng hắn có khả năng chiến thắng.

    Một địch mười rất khó!

    Đương nhiên đây không phải là chính yếu nhất.

    Thập đại đệ tử chân truyền sử dụng pháp thuật, mười loại pháp thuật chạy đến mỗi góc, ngươi làm sao né tránh?

    Nếu nói lời này là ai khác thì mấy người sẽ cho rằng là thổi phồng, nhưng người lên tiếng là Lục Nguyên, hạng nhất tỷ thí cá nhân.

    Mọi người nhìn qua, chỉ thấy thanh y thiếu niên khóe môi cong lên nụ cười, giơ tay ném hồ lô rượu vào trong tu la túi, tay đặt trên chuôi kiếm Dưỡng Ngô kiếm.

    Muốn lấy một đối mười rất khó, nhất là do thập đại đệ tử chân truyền dùng pháp thuật làm đối thủ.

    Lục Nguyên đã sớm biết điều này, cho nên lần này phải chăm chú chút, liều mạng chút.

    Kỳ thật trận này là do lý tưởng khác biệt, đối với lý tưởng cái gì kiếm, cái gì khí Lục Nguyên cũng không đồng ý.

    Muốn luyện cái gì thì luyện cái đó, đây là suy nghĩ của Lục Nguyên.

    Nhưng Lục Nguyên chưa bao giờ nói ra ý nghĩ này, tranh cãi với người khác rất phiền phức, đơn giản rõ ràng dùng kiếm giải quyết đi.

    Dưỡng Ngô kiếm rút ra khỏi vỏ, hắn thói quen ra một chiêu Cuồng Phong Quá Cảnh.

    Chiêu Cuồng Phong Quá Cảnh đánh vỡ phòng ngự của đối phương thì không tệ lắm, cuồng phong thổi qua một mảnh hỗn độn.

    Nhưng Tống Nam Sơn giơ tay lên, ‘Thụ Trường thuật’ đánh vào mặt đất, vài gốc cây chớp mắt mọc lên, cứng rắn chặn chiêu Cuồng Phong Quá Cảnh.

    Cuồng phong gặp rừng sẽ yếu, gió yếu rồi tất nhiên không thể cuồng phong thổi quá một mảnh hỗn độn.

    Mắt thấy đối thủ muốn bao vây, Lục Nguyên giơ tay đánh ra kiếm chiêu mới sáng tạo.

    Tế Vũ Mông Mông, bây giờ hắn đã hiểu ra vũ kiếm ý, có thể dựa vào đó tạo ra một bộ kiếm pháp, tuy nhiên bây giờ không có thời gian, chỉ kịp một chiêu Tế Vũ Mông Mông, nhưng cũng không sao.

    Cho dù hắn không sáng chế một bộ kiếm pháp hoàn chỉnh nhưng là lĩnh ngộ kiếm ý, tùy tiện đánh ra kiếm chiêu là có thể.

    Lục Nguyên vung ra một chiêu khiến đám người cảm giác xung quanh như có nhiều nước mưa, bản thân hắn dường như biến mất.

    Dường như họ không thể trông thấy sư huynh đệ khác của mình.

    Chương 157+158: Nắm bắt Vũ kiếm ý

    Đây chính là kiếm ý ảnh hưởng.

    Rõ ràng bây giờ không có mưa rơi nhưng những người này cảm giác đang mưa, mưa phùn mông lung.

    Từ lúc bắt đầu đến giờ, Lục Nguyên liên tiếp xuất chiêu chỉ có một mục đích là không để đối thủ liên hợp.

    Một khi đối thủ liên hợp thì không dễ dàng, hắn sẽ gặp nguy hiểm.

    Cuồng Phong Quá Cảnh không thể phá hỏng trận hình đối phương vậy thì dùng Tế Vũ Mông Mông mê hoặc chúng đi.

    Vũ kiếm ý có tác dụng lớn nhất là khiến đối thủ rơi vào mông lung, không thể bắt được.

    Mưa khó nắm bắt, vũ kiếm ý cũng như thế.

    Hiện giờ xem ra hắn đã làm được điều này, có thể lần lượt phá đối phương bao vây, Lục Nguyên thầm nghĩ.

    Dùng Cuồng Phong Quá Cảnh là vì Tống Nam Sơn là mộc hệ, lấy mộc khắc phong, cho nên uy lực của Cuồng Phong Quá Cảnh bị áp chế, cơ bản không có tác dụng gì.

    Dùng vũ kiếm ý, trong thập đại đệ tử chân truyền đối phương có tu tiên giả hỏa hệ, nhưng bởi vì người này pháp lực kém hơn Lục Nguyên rất nhiều nên không thể tiêu trừ vũ kiếm ý.

    Tế Vũ Mông Mông không thể nắm bắt.

    Bây giờ rõ ràng thập đại đệ tử chân truyền Tây phong cách nhau không xa nhưng bị vũ kiếm ý cách trở.

    Lục Nguyên lóe người đi tới bên cạnh Triệu Nam, vung Dưỡng Ngô kiếm ra.

    Triệu Nam ở trong thập đại đệ tử chân truyền thứ hạng hàng đầu, chẳng qua Lục Nguyên đã thắng gã hai lần, khá quen thuộc tài năng của gã.

    Triệu Nam phát hiện Lục Nguyên, vội vàng thi triển pháp thuật công kích hắn.

    Nhưng một là gã cách Lục Nguyên quá gần, hai là hệ pháp thuật vốn không thích hợp cận chiến, cho nên sẽ chịu thiệt, ba là số lần gã thua trong tay Lục Nguyên quá nhiều, vừa thấy mặt hắn là gã hoảng ngay.

    Lục Nguyên đã sớm phá vỡ pháp thuật của gã nhiều lần, quen thuộc vô cùng, chỉ vài kiếm gã đã bị Lục Nguyên khống chế.

    Bên này đánh nhau quả nhiên hấp dẫn lực chú ý đệ tử chân truyền khác.

    Các đệ tử chân truyền lập tức dồn sang, nhưng lúc này Lục Nguyên đã sớm biến mất trong Tế Vũ Mông Mông.

    Lục Nguyên lắc mình đã tới bên cạnh đệ cửu, đệ thập đệ tử chân truyền Đông phong.

    Hai người đứng cách nhau rất gần, Lục Nguyên không nói nhảm, kiếm quang xoay chuyển, trực tiếp vài kiếm khống chế hai người.

    Đệ cửu, đệ thập đệ tử chân truyền thực lực không tệ, nhưng so với Lục Nguyên thì kém rất xa, ngay cả tuyệt chiêu pháp thuật chưa kịp lấy ra đã bị kiềm chế.

    Đệ tứ đệ tử chân truyền Tây phong là một người có hỏa hệ pháp thuật lực công kích cực cao.

    Vừa thấy Lục Nguyên đến, gã lập tức đánh ra các pháp thuật như ‘Hỏa cầu’, ‘Viêm bạo’, ‘Hỏa đao’, ‘Dung nham xung’. ‘Phong hỏa liên’.

    Tốc độ đánh ra pháp thuật không kém hơn Tống Nam Sơn.

    Đối mặt hàng loạt pháp thuật, Lục Nguyên lập tức dùng Vân Long Đệ nhất biến Ly Vẫn biến, cộng thêm vũ kiếm ý.

    Trước kia dùng Vân Long Thập Biến đệ nhất biến, hắn phát hiện hiệu quả phá hỏa hệ pháp thuật không tệ, nay thêm vào vũ kiếm ý, phá hỏa hệ pháp thuật càng thêm sướng tay.

    Nhanh chóng phá xong những hỏa hệ pháp thuật, trước khi đệ tứ đệ tử chân truyền kịp phản ứng thì hắn đã giải quyết đối thủ.

    Đánh ngã đệ tứ đệ tử chân truyền xong hắn xoay người biến mất trong tế vũ.

    Ở trong tế vũ hắn xoay người xuất hiện bên cạnh đệ thất đệ tử chân truyền.

    Đệ thất đệ tử chân truyền thấy Lục Nguyên lập tức đánh ra lôi hệ pháp thuật.

    Lục Nguyên còn chưa từng phá lôi hệ pháp thuật, nhưng hết cách, mặc kệ nó, trực tiếp dùng pháp lực bản thân còn mạnh hơn đệ thất đệ tử chân truyền nhiều hơn.

    Hắn trực tiếp chém một nhát kiếm, chém nhát kiếm này hắn cảm giác thân thể rung lên, như bị lôi đánh trúng.

    Lôi hệ pháp thuật quả nhiên không dễ dàng phá, tuy nhát kiếm này chém bay đối phương, nhưng Lục Nguyên khẳng định đây là bởi vì pháp lực mình hơn xa đối phương mà thôi, sau này đụng tới lôi hệ pháp thuật không thể dùng cách này.

    Hắn phải nghĩ cách khác phá nó mới được.

    Đệ ngũ đệ tử chân truyền là một vị sử dụng thổ hệ pháp thuật.

    Lục Nguyên không khách sáo, Vân Long Thập Biến đệ nhất biến Ly Vẫn Biến phát động, kèm theo vũ kiếm ý.

    Vừa ra pháp lực thủy hệ vừa dùng kiếm thuật vũ hệ, nước chớp mắt đem thổ hệ pháp thuật trước mặt ngưng tụ thành thổ tường bị phá hỏng mềm nhũn ra.

    Thổ tường là một pháp thuật có Lục Nguyên cực cao, sử dụng thì tiêu hao pháp lực khá lớn, cho dù pháp lực của đối phương mạnh hơn mình cũng có thể chống đỡ rất nhiều.

    Đệ ngũ đệ tử chân truyền này sử dụng pháp lực thổ tường, nói sao thì cũng có thể chống chọi lâu chút.

    Gã mới thở ra một hơi, chưa kịp phản ứng thì thổ tường đã bị phá hủy.

    Chưa đợi gã kịp phản ứng đã bị Lục Nguyên khống chế.

    Đệ bát đệ tử chân truyền là sử dụng mộc hệ pháp thuật.

    Hắn phá nó rất nhiều lần, sớm quen thuộc, tùy ý giương tay hủy pháp thuật này, kiềm chế đệ bát đệ tử chân truyền.

    Đệ lục đệ tử chân truyền sử dụng kim hệ pháp thuật, có thể tăng cường lực phòng ngự bản thân, cùng với lực công kích kiếm thuật.

    Kỳ thực gã thiên về kiếm thuật, khác hẳn với đệ tử chân truyền dùng pháp thuật khác.

    Kiếm thuật của gã ở trong đệ tử chân truyền Tây phong gần với Tống đại sư huynh, luôn tự hào về kiếm thuật của mình.

    Kết quả hiện nay gã đụng phải kiếm thuật đại sư Lục Nguyên, kết quả thê thảm.

    Đệ nhị đệ tử chân truyền mạnh hơn Triệu Nam nhiều, gã dùng là phong hệ pháp thuật, thấy Lục Nguyên lại đây gã lập tức phát động phong hệ pháp thuật Tật Phong Lợi Nhẫn.

    Phong hệ pháp thuật nổi danh là nhanh, mau chóng tấn công Lục Nguyên.

    Chẳng qua dùng phong hệ pháp thuậta hướng người luyện thành phong kiếm ý thì rất vô dụng.

    Hắn nhanh như chớp tránh khỏi Tật Phong Lợi Nhẫn, đấu với đệ nhị đệ tử chân truyền Tây phong.

    Đệ nhị đệ tử chân truyền Tây phong này không ngừng sử dụng phong hệ pháp thuật.

    Sau Tật Phong Lợi Nhẫn là Phong Khốn thuật, Thập Tự Phong trảm.

    Thập Tự Phong trảm là hai đao phong thập tự giao nhau đánh ra, mạnh hơn tật Phong Lợi Nhẫn rất nhiều.

    Phong Khốn thuật là gió bốn phía đè ép đối thủ.

    Những thủ đoạn này đích thực không tệ, đáng tiếc trong Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm của Lục Nguyên có ‘Bằng Phong Sử’.

    Chiêu này vừa sử dụng không ngờ cuốn lấy phong hệ pháp thuật của đệ nhị đệ tử chân truyền vào trong kình phong, lấy kình đối kình, phản công hướng đệ nhị đệ tử chân truyền.

    Đệ nhị đệ tử chân truyền nằm mơ cũng không ngờ phong hệ pháp thuật của mình trở thành kiếm khí của Lục Nguyên.

    Vốn Lục Nguyên đã mạnh hơn gã, lại mượn pháp lực của gã đánh một kích kia càng mạnh, trực tiếp đánh bay đệ tứ đệ tử chân truyền.

    Đến đây thì từ đệ nhị đến đệ thập đệ tử chân truyền đều thua dưới kiếm Lục Nguyên, thời gian không dài lắm.

    Mấy đệ tử chân truyền này có sử dụng kim hệ pháp thuật, mộc hệ pháp thuật, thủy hệ pháp thuật, hỏa hệ pháp thuật, thổ hệ pháp thuật, phong hệ pháp thuật, lôi hệ pháp thuật, kết quả đều bị Lục Nguyên phá hết.

    Nhất kiếm phá các pháp, lúc phá hủy cảm giác thật là sướng muốn chết!

    Lục Nguyên đánh đến cảm thấy sướng tay, không thèm để ý bên cạnh vang tiếng hút khí, bây giờ chỉ còn lại đối thủ cuối cùng, Tống Nam Sơn.

    Lục Nguyên liên tục đánh ngã chín đệ tử chân truyền, phá kim hệ pháp thuật, mộc hệ pháp thuật, thủy hệ pháp thuật, hỏa hệ pháp thuật, thổ hệ pháp thuật, phong hệ pháp thuật, lôi hệ pháp thuật, khiến xung quanh hít ngụm khí lạnh.

    Tuy nhiên Lục Nguyên không thèm để ý những điều đó.

    Chỉ còn lại đối thủ cuối cùng, Tống Nam Sơn.

    Kỳ thực ngay từ ban đầu Lục Nguyên đã sớm nghe ra giọng điệu của Tống Nam Sơn ý định lấy mười đánh một.

    Thập đại đệ tử chân truyền khí tông Tây phong đánh một mình hắn.

    Nếu gã đã hy vọng như vậy thì cứ làm theo điều gã muốn đi.

    Hiện tại chín đệ tử chân truyền đều thua dưới kiếm của hắn, chỉ còn lại cuối cùng một Tống Nam Sơn.

    Dưỡng Ngô kiếm nhẹ rung động.

    - Tống sư huynh, tiếp chiêu đi!

    Dưỡng Ngô kiếm như tên rời cung, nhát kiếm quét hướng Tống Nam Sơn.

    Chiêu này là Phong Bất Khả Truy, tốc độ cực nhanh.

    Tống Nam Sơn thấy thế lập tức giơ tay đánh ra một pháp thuật thụ mộc bình chướng, để chắn thế đánh của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên thấy vậy, lúc sắp đụng vào thụ mộc bình chướng của Tống Nam Sơn thì kiếm thế thay đổi, biến thành vũ kiếm ý.

    Vũ kiếm ý như xuân phong hóa vũ xuyên qua pháp thuật thụ mộc bình chướng, lật tay một nhát đâm vào sau lưng Tống Nam Sơn.

    Mới vừa giao đấu đã bị thương Tống Nam Sơn, gã kinh sợ, lại nhớ tới vừa rồi Lục Nguyên dùng kiếm pháp đánh bại chín vị sư đệ, lập tức hiểu ra kiếm pháp của Lục Nguyên lại tiến bộ, gã phải cẩn thận đối phó.

    Nhưng Tống Nam Sơn còn chưa kịp nghĩ xong thì Lục Nguyên lại đâm tới một nhát.

    Một kiếm này tốc độ cực kỳ nhanh, Tống Nam Sơn trở tay lại là một pháp thuật.

    Lúc này Phong Bất Khả Truy của Lục Nguyên biến thành Vân Triền Kiếm Nhiễu.

    Chưa đợi Tống Nam Sơn biến đổi thì kiếm thức của Lục Nguyên lại biến, biến, biến, biến.

    Kiếm pháp hiện nay của Lục Nguyên không ngừng giao hòa giữa phong kiếm ý và vân kiếm ý.

    Gió cực nhanh, không đâu không ở, mây lững lờ, triệt tiêu sức đến, mưa mông lung, mưa cuồng bạo, các loại kiếm ý ở trong tay hắn không ngừng chuyển đổi.

    Cách đánh như vậy khiến Tống Nam Sơn muốn ói máu, hiện nay kiếm pháp của Lục Nguyên biến đổi quá nhiều, gã ứng phó không kịp.

    Lúc này Lục Nguyên không kéo Tống Nam Sơn vào kiếm quyển tiêu hao mà trực tiếp một chiêu tiếp một chiêu tấn công, dựa vào đủ loại kiếm ý hoán đổi đối phó Tống Nam Sơn.

    Tống Nam Sơn vừa ứng đối loại kiếm pháp này thì tiếp theo đã đổi thành cái khác, không ngừng bị thương dưới kiếm của Lục Nguyên.

    Hoàn toàn áp chế!

    Đó là hình dung hiện nay Lục Nguyên đối Tống Nam Sơn.

    So với trận tỷ thí cá nhân càng khoa trương hơn chút.

    - Nhìn thấy không?

    Kiếm thuật của Lục Nguyên, mới rồi trong thời gian ngắn hắn đã phá kim hệ pháp thuật, mộc hệ pháp thuật, thủy hệ pháp thuật, hỏa hệ pháp thuật, lôi hệ pháp thuật.

    Đám người đứng xem tràn đầy kinh ngạc.

    - Ngươi xem thiếu rồi, còn có phong hệ pháp thuật, thổ hệ pháp thuật nữa.

    - Nói vậy là hắn đều phá hết bảy đại hệ pháp thuật rồi sao?

    Có tu tiên giả nói pháp thuật trong thiên hạ có trăm loại ngàn loại, thoáng như vân hệ pháp thuật, băng hệ pháp thuật, dung nham hệ pháp thuật, quang hệ pháp thuật, vân vân các loại.

    Nhưng tuy pháp thuật chia làm trăm ngàn loại xét đến cùng vẫn chia bảy đại hệ pháp thuật.

    Tức là kim hệ pháp thuật, mộc hệ pháp thuật, thủy hệ pháp thuật, hỏa hệ pháp thuật, thổ hệ pháp thuật, phong hệ pháp thuật, lôi hệ pháp thuật.

    Ở đây cần phải thuyết minh một điều.

    Phong hệ pháp thuật và lôi hệ pháp thuật vốn dựa theo ngũ hành nên thuộc về mộc hệ pháp thuật.

    Nhưng bản thân phong hệ pháp thuật, lôi hệ pháp thuật quá mạnh, bao hàm quá nhiều, khiến cuối cùng mọi người đem hai hệ pháp thuật này tách ra khỏi mộc hệ pháp thuật, tính làm một đại hệ pháp thuật, hợp thành bảy đại hệ pháp thuật.

    - Không thể nào.

    Một tu tiên giả kiếm tông cảm thán nói:

    - Đây chính là trong truyền thuyết thần kỹ nhất kiếm phá các pháp.

    Gã ở kiếm tông thời gian đã rất lâu, có nghe nói qua thần kỹ nhất kiếm phá các pháp, nhưng từ trước giờ chưa từng thấy, đệ tử chân truyền kiếm tông cũng không làm được, nghe nói tri danh kiếm tiên có thể, nhưng gã chưa từng thấy.

    Không ngờ bây gờ thấy trong tay một đệ tử chân truyền kiếm khí tông, thật không biết nên nói gì mới tốt.

    - Các ngươi còn chưa để ý, lần này Lục Nguyên đánh Tống Nam Sơn dễ dàng hơn lúc tỷ thí cá nhân nhiều.

    - Đúng thế, dường như kiếm thuật của hắn lại tiến bộ.

    - Kiếm pháp của hắn không chỉ là truyền thuyết phong kiếm ý, vân kiếm ý thôi.

    Một vị trưởng lão có chút tiếng tăm kiếm đạo trong kiếm tông trầm giọng nói:

    - Chắc còn có vũ kiếm ý nữa.

    Tuy hắn chưa nghiên cứu thông nhưng ít nhất đã ngộ ra vũ kiếm ý.

    Vị trưởng lão kiếm tông này tuy không phải cửu đại tri danh kiếm tiên nhưng thực lực rất gần, vậy nên mới có ánh mắt như vậy.

    Tu tiên giả bên cạnh sôi nổi bàn tán, hoặc là kinh ngạc kiếm ý của Lục Nguyên, hoặc là kinh ngạc về nhất kiếm phá các pháp.

    Tất cả mọi người đều nhận ra, lần này Tây phong té ngã đau đây.

    Giống như lúc trước Vân Dật hiểu được Bắc phong lật thuyền trong mương, sự việc nên có kết thúc.

    Vốn đệ tử chân truyền các phong đánh nhau là việc cực kỳ bình thường.

    Mọi người đều nhiệt huyết thêm vào lý tưởng khác biệt, thuở nhỏ chịu giáo dục khác nhau, trong một phong đụng độ đánh lộn thì rất bình thường, không đánh nhau mới là lạ.

    Mấy đệ tử chân truyền đánh lộn thì thôi, không có gì kỳ.

    Nhưng hai phong hai mươi đệ tử chân truyền đánh nhau, loại chuyện này nên có chấm dứt.

    Ba người Vân Dật, Vân Bình, Lục Nguyên đánh thắng trận này trút một hơi xong rất là sảng khoái, nhưng sau đó nghĩ đến dù sao là hai mươi đệ tử chân truyền đánh lộn, còn đánh bị thương đối phương, việc này phải báo cáo lên trên, báo cho các vị sư thúc, sư bá biết.

    Nếu phải chấm dứt thì cứ để sư thúc, bá đặt dấu chấm đi.

    Khi trở về vừa lúc Diệp Dương Dung, Độc Cô Diệp, Phương Nho, ba vị sư thúc, sư bá ở.

    Bọn họ kể ra vụ việc xong Diệp Dương Dung cười nói:

    - Đánh hay lắm!

    Các ngươi lo cái gì kết thúc, dàn xếp đuôi cái gì?

    Đệ tử chân truyền đánh nhau, đánh thua trở về chúng ta mất mặt, đánh thắng trở về chúng ta nở mặt, bọn họ mất mặt.

    Độc Cô Diệp cười khúc khích nói:

    - Thật ra ta cảm thấy chúng ta nên đi xin lỗi.

    Đệ tử chân truyền hai phong đánh lộn, chúng ta thắng, đối phương đều bị thương mất sức chiến đấu.

    Lúc chúng ta đi xin lỗi chắc là sắc mặt Tử Hà Thượng Nhân sẽ dễ nhìn lắm.

    Độc Cô Diệp đây đâu phải là đi xin lỗi, đúng hơn là tát vào mặt người ta ấy chứ.

    Nếu họ thật đi, chắc chắn Tử Hà Thượng Nhân sẽ tức đến mặt xanh mét, hệt như tử hà.

    Diệp Dương Dung cười to nói:

    - Độc Cô sư muội, muội thật là tát tai người ta, tát đến chỗ Tử Hà Thượng Nhân.

    Thôi, cứ để ta đi xin lỗi.

    Mấy người này đều bị Tử Hà Thượng Nhân làm bực mình đôi chút, nay đều muốn đi vui sướng khi người gặp họa.

    Nói là xin lỗi nhưng cái loại xin lỗi này rất là nở mặt.

    - Ngại quá, đệ tử của ta không cẩn thận đánh toàn bộ đệ tử của ngươi mất sức chiến đấu, thật có lỗi.

    Nói ra lời như vậy không chọc người tức điên mới là kỳ.

    Chỉ tưởng tượng tình hình xin lỗi thôi là vui sướng lắm rồi.

    Độc Cô Diệp, Diệp Dương Dung đều giành nhau đi xin lỗi.

    - Hồ đồ!

    Hai ngươi cũng đi theo đám hậu bối làm loạn sao?

    Nếu thật làm vậy thì chắc chắn Tử Hà Thượng Nhân không chịu để yên cho ta!

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân cười cười đi tới:

    - Trận chiến này các ngươi đánh không tệ.

    Chương 159+160: Kết thúc cuộc chiến

    Câu trước là nói với Độc Cô Diệp, Diệp Dương Dung, câu sau là nói với đám Lục Nguyên.

    - Nhưng các ngươi cũng nên làm tổng kết sau cuộc chiến.

    Tại Hoa Sơn tiên môn, hoặc nên nói là tại ngũ đại tiên môn, chiến đấu xong tổng kết không có gì lạ.

    Chỉ có tổng kết mới càng phát hiện khuyết điểm của mình, càng tốt trưởng thành.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân quát:

    - Vân Dật!

    Bình thường vi sư dạy ngươi như thế nào?

    Làm việc phải trầm ổn, không có bảy phần nắm chắc thì không được đánh.

    Ngươi làm gì?

    Trận này căn bản không có bao nhiêu tự tin đã khai chiến.

    Nếu không phải có Lục Nguyên ra tay, chỉ sợ lần này chúng ta không còn mặt mũi nào!

    Vân Bình, ngươi phải phụ trợ Vân Dật, kết quả bây giờ cũng hồ đồ theo!

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân tiếp tục quát:

    - Đương nhiên hai người biểu hiện không tệ, lần này khó được các ngươi hợp tác một phen.

    Tuy thua Tống Nam Sơn nhưng các ngươi có thể hợp tác, điều này không tệ.

    - Lăng Ngọc Châu, Phương Đạm, Tư Mã Bác, An Tri, Diệp Phi, Diệp Phương, Diệp Viên, bảy người các ngươi không có lời gì để nói, có thể chiến đấu đến cùng, tuy cuối cùng bị đánh bại nhưng đã không sai.

    Môn phái chúng ta cần chính là hợp tác, tuy thực lực cá nhân có lẽ yếu chút nhưng chỉ cần chung sức là có thể chiến thắng đối thủ càng cường đại,

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nói:

    - Lục Nguyên, lần này ngươi biểu hiện khá lắm, nhưng ngươi có vấn đề lớn nhất là ít hợp tác với đệ tử chân truyền khác.

    Tất nhiên đây là tính tình của ngươi, ta không bắt ép.

    Còn mấy chuyện khác, vì lão phu không nhìn thấy chiến trường nên không nói gì được, do các ngươi tự ngộ đi.

    Nói đến ngộ thì Lục Nguyên đã ngộ được không ít.

    Ngộ này là từ chỗ giao đấu với đám Tống Nam Sơn, chính là vấn đề kiếm pháp hiện nay của hắn.

    Vốn hắn chỉ có hai loại kiếm ý phong kiếm ý, vân kiếm ý.

    Vân kiếm ý giỏi về phòng thủ, có thể đem pháp lực của đối phương mượn thế mây tiêu hao hết.

    Phong kiếm ý giỏi về tốc độ, gió to nổi lên cực nhanh.

    Hai loại một công giỏi về phòng thủ, một giỏi về tốc độ, hợp cùng một chỗ tác dụng khá lớn.

    Hiện này có thêm một vũ kiếm ý.

    Vũ kiếm ý khó nắm bắt, mông mông lung lung tế vũ kiếm ý, cũng có thế cực mãnh liệt bạo vũ kiếm ý.

    Nói đơn giản là vũ kiếm ý có hai tác dụng, một là khó nắm bắt, hai là lực công kích cao, tuy không bằng hỏa kiếm ý, lôi kiếm ý.

    Có thêm vũ kiếm ý, kiếm pháp vốn có của Lục Nguyên tăng về mặt quỷ dị khó nắm bắt, lực công kích tăng mảng lớn.

    Hiện nay Lục Nguyên giỏi về kiếm thuật tốc độ công kích nhanh, quái dị khó lường, lực công kích tăng mạnh.

    Vậy thì có thể tăng tiến kiếm thuật rồi.

    Mưa rơi lất phất.

    Đây là ngày thứ nhất sau khi kết thúc tỷ thí đoàn thể.

    Lấy thói quen thường ngày của Lục Nguyên chắc nên tìm vài món ngon, thêm vào một bình rượu, ngon lành uống một bữa mới đúng.

    Nhưng hôm nay Lục Nguyên không làm như vậy, hắn ngồi trong phòng của mình, phân thần tiến vào Phong Linh bài.

    Cái này phải nói từ tỷ thí đoàn thể mới kết thúc không bao lâu.

    Cái gọi là tỷ thí đoàn thể nói trắng ra chính là thập đại đệ tử chân truyền ngũ phong đối chiến, đoàn thể đánh hội đồng, thí nghiệm năng lực cá nhân cũng như năng lực phối hợp.

    Lần này Bắc phong gặp phải đối thủ là hai phong Tây phong, Đông phong.

    Khí tông Tây phong sớm thua Bắc phong, lần này chỉ là thua thêm một lần, chẳng có gì lạ.

    Đông phong tỷ thí đoàn thể lấy hạng mục là kiếm trận, nhưng lại cứ là Lục Nguyên luyện vũ kiếm ý tế vũ kiếm ý vừa lúc tương sinh tương khắc với Triêu Dương kiếm ý.

    Không chút nghi ngờ, Lục Nguyên pháp lực hơn xa bọn họ tất nhiên sẽ không bị Triêu Dương kiếm ý khắc chế.

    Lại thêm vào thực lực đám Vân Dật, Vân Bình không yếu, phối hợp cùng Lục Nguyên chiến thắng Đông phong Triêu Dương Phong là việc tất nhiên.

    Kỳ thực từ trận Thái Cực Đông Nguyên Môn, Lục Nguyên lấy một thắng mười thì tỷ thí đoàn thể không còn ý nghĩa, không có gì bất ngờ xảy ra.

    Cho nên cuối cùng Bắc phong lấy thành tích đứng đầu tỷ thí đoàn thể.

    Năm nay thành tích tỷ thí của Bắc phong không tệ lắm, đứng nhất tỷ thí cá nhân, tỷ thí đoàn thể, vượt xa thành tích trước kia.

    Đêm qua các đệ tử chân truyền vui chơi một đêm, đến trời sáng mới đi ngủ.

    Ngày hôm qua Lục Nguyên không có phút nào rảnh rang, rõ ràng hôm qua được thưởng nhưng vẫn không kiếm được thời gian rỗi, may là hôm nay có rảnh tìm phần thưởng của mình.

    Phần thưởng sớm đã mang đến.

    Phần thưởng đứng đầu tỷ thí cá nhân là một đại hình linh thú.

    Phần thưởng tỷ thí đoàn thể là đoàn viên có tiểu hình linh thú.

    Vốn trong Phong Linh bài của hắn có bảy linh thú, gồm ba con Vân Thố, bốn con Vân Miêu.

    Ba con Vân Thố là từ Đông Dã huyện chém giết Tu La.

    Bốn Vân Miêu có một đến từ tỷ thí Vân Vụ sơn cốc, ba con là rèn luyện ở Đông Lục huyện.

    Hiện tại trong Phong Linh bài đập vào mắt không phải ba con Vân Thố, bốn Vân Miêu mà là một con Vân Hổ.

    Con hổ to thuần màu trắng, nếu đứng lên thì sợ là cao cỡ một người.

    Nó thoải mái nằm sấp trên mặt đất, tuy lười biếng nằm nhưng uy thế khá là đáng sợ, dường như sẽ tùy thời vọt ra cắn nuốt tất cả.

    Tuy là màu trắng nhưng vuốt hổ sắc bén, mắt hổ lạnh lẽo, cho người cảm giác đáng sợ.

    So sánh với con Vân Hổ thì tám linh thú khác bốn Vân Thố, Vân Miêu không có uy thế gì cả.

    Vốn có một trong ba con là phần thưởng thắng tỷ thí đoàn thể, nhưng Vân Thố, Vân Miêu biểu hiện ra khá là sợ hãi.

    Vân Thố ôm linh thạch trong ngực, Vân Miêu gừ gừ kêu.

    Linh thú vân hệ trong Phong Linh bài có trí tuệ riêng, dù không cao nhưng chúng nó đều là vật thực.

    Tất nhiên giữa Vân Hổ, Vân Thố, Vân Miêu sẽ không chiến đấu, chúng nó đều do đám mây hóa thành, bản chất là giống nhau, sẽ không công kích nhau, hơn nữa đều lấy linh thạch ăn cơm mà không nuốt nhau đầy bụng.

    Linh thạch là do Lục Nguyên cung cấp.

    Lục Nguyên nhìn một con Vân Hổ, bốn con Vân Thố, bốn con Vân Miêu trong Phong Linh bài, vừa lòng gật đầu.

    Luyện kiếm là điều hắn yêu thích.ì

    Thu gom linh thú vân hệ cũng là sở thích của hắn, tất nhiên, luyện kiếm là bản năng thích, còn thu gom linh thú vân hệ là bởi vì càng kiếm nhiều linh thú vân hệ thì pháp lực của hắn sẽ tăng càng nhanh, không cần dùng nhiều thời gian vào mặt tu hành pháp lực, hắn có thể làm biếng, nên tất nhiên là hứng thú dạt dào.

    Đem linh thạch trong tay ném qua, Vân Thố và Vân Miêu lập tức chạy tới dưới chân hắn làm nũng.

    Vân Thố dùng mặt thân thiết cọ ống quần của hắn, Vân Miêu thì cứ kêu meo meo, bộ dáng khá là vui vẻ.

    Chỉ có Vân Hổ tuy đón lấy linh thạch của hắn nhưng bộ dáng vẫn kiêu ngạo.

    Tốt lắm, Vân Hổ ngươi giỏi lắm.

    Vân Hổ tuy rằng không đáng yêu, nhưng Lục Nguyên biết tác dụng của nó lớn hơn Vân Thố, Vân Miêu rất nhiều.

    Dù sao Lục Nguyên không phải loại yêu mến động vật, tuy Vân Hổ rất uy mãnh, Vân Thố, Vân Miêu rất đáng yêu nhưng không ở trong Phong Linh bài lâu, chúng ra khỏi Phong Linh bài, hắn lập tức cảm giác pháp lực khắp người biến đổi.

    Pháp lực dũng mãnh nhập vào người, nếu nói Phong Linh bài trước kia pháp lực ùa vào người hắn là suối nhỏ thì nay pháp lực là sông nhỏ.

    Lục Nguyên thầm nhận định, con Vân Hổ này cung cấp nguyên khí vân hệ e rằng tám con Vân Miêu, Vân Thố cộng lại gấp bốn, năm lần.

    Một con Vân Hổ có thể bằng nhiều Vân Miêu, Vân Thố như vậy.

    Hèn chi, hèn chi hôm qua lúc hắn lên lĩnh thưởng thì rất nhiều cửu đại tri danh kiếm tiên ghen ghét nhìn.

    Vân Hổ này quá quý giá!

    Hiện giờ Lục Nguyên cảm thấy rất sung sướng.

    Con Vân Hổ cung cấp pháp lực vân hệ vô cùng tinh thuần, còn khá hùng hồn không ngừng rót pháp lực vào người hắn.

    Sau khi Lục Nguyên tới luyện thể kỳ, phát hiện bảy con linh thú vân hệ loại nhỏ cung cấp pháp lực hơi bị thiếu.

    Kết quả trải qua lần ngũ phong đại tái này, được đến một con vân thú cỡ lớn Vân Hổ khiến pháp lực của hắn tăng tốc độ ùa vào gấp năm, sáu lần.

    Cứ tiếp tục tốc độ như vậy, chắc sẽ tới ngày luyện thể kỳ đệ nhị tầng ngũ tạng lục phủ thôi.

    Lúc này trong lòng hắn vô cùng vui sướng.

    Càng thêm trân trọng cất giữ Phong Linh bài.

    Hiện tại đồ vật bên người hắn có giá trị cao nhất đối với hắn chắc là Dưỡng Ngô kiếm.

    Bởi vì nó là sư phụ tặng cho, là tâm huyết sư phụ đưa hắn.

    Có lẽ ở trong mắt người khác, nó không quý giá bằng linh vật trong Phong Linh bài, nhưng ở trong lòng hắn, Dưỡng Ngô kiếm mới là quý báu nhất.

    Cái thứ hai chính là chín linh thú trong Phong Linh bài.

    Cái thứ ba, không chút nghi ngờ chính là tu la túi, giá trị của tu la túi cao hơn Trường Hồng kiếm một chút.

    Cái thứ tư chính là Trường Hồng kiếm.

    Còn linh thạch là thứ không mấy đáng giá, có nhiều mới quý.

    Hắn đếm thì có khoảng mấy trăm linh thạch, đều là hốt từ đợt Đông Đạo phủ, đợt này cũng kiếm được không ít linh thạch, đám linh thạch đó đủ cho hắn tu luyện và nuôi nấng chín linh thú trong Phong Linh bài thời gian khá lâu.

    Tác dụng của Vân Hổ rất lớn, tăng thêm nhu cầu linh thạch cũng là tất nhiên.

    Hiện nay tỷ thí cá nhân xong rồi, tỷ thí đoàn thể cũng xong, tức là nói ngũ phong đại tái nên chấm dứt, có phải là thu dọn quay về Bắc phong rồi không?

    Gần đây tại Đông phong ra tay hàng loạt, dù tăng cao không ít nhưng khiến hắn rất mệt, bây giờ nên quay về Bắc phong tĩnh dưỡng một đoạn thời gian.

    Hơn nữa, điểm quan trọng nhất là tuổi thọ của sư phụ chắc chỉ còn một năm.

    Tạm thời trong một năm hắn không muốn ra ngoài rèn luyện.

    Hắn muốn đi cùng sư phụ qua một năm cuối cùng này.

    Làm đệ tử của người thì nên tròn đạo hiếu của đệ tử.

    Bây giờ Lục Nguyên đi theo sau lưng Nguyên Nguyên Thượng Nhân tiến tới trước.

    Việc này phải nói đến vừa rồi, mới rồi hắn dò xét Phong Linh bài rõ ràng định làm vài món, uống rượu một bữa rồi đi ngủ, kết quả Diệp Dương Dung sư thúc tới cửa.

    Thì ra Nguyên Nguyên Thượng Nhân phải tham gia một hội nghị, chỉ định kêu Lục Nguyên đi, hắn bất đắc dĩ làm theo.

    Có lòng làm biếng nhưng không tiện lười.

    Dù sao Nguyên Nguyên sư bá chấp chưởng Bắc phong!

    May là lúc này hắn phát hiện bị kêu đi không chỉ mình hắn.

    Đại sư huynh Vân Dật, nhị sư huynh Vân Bình cũng bị kêu lên.

    Tốt quá rồi, có hai vị sư huynh Vân Dật, Vân Bình cùng nhau chịu khổ, quá tốt quá tốt.

    Kết quả Lục Nguyên mới ở trong lòng thấy tốt đẹp thì phát hiện mình đã sai rồi.

    Dù là đại sư huynh hay nhị sư huynh, đối với có thể kiến thức hội nghị chấp chưởng ngũ phong thì hứng thú dào dạt, chỉ có một mình hắn coi việc này là chuyện mệt mỏi, cũng đúng.

    Đại sư huynh, nhị sư huynh ham thích quyền thế, sao không có hứng thú với loại chuyện như vậy?

    Ai, thật bi kịch, Lục Nguyên thầm nghĩ.

    Hội nghị ngũ phong không chỉ mình Nguyên Nguyên Thượng Nhân dẫn theo đệ tử chân truyền đi kiến thức, chủ bốn phong khác cũng dẫn theo đệ tử chân truyền.

    Đông phong Nguyên Dương Thượng Nhân, Nam phong Hồi Phong Thượng Nhân, Bắc phong Nguyên Nguyên Thượng Nhân, Tây phong Tử Hà Thượng Nhân, Trung phong Ngọc Chân Thượng Nhân ngồi ở sau bàn dài trong điện.

    Hội nghị chủ ngũ phong chắc toàn là tán dóc chứ gì.

    Lục Nguyên ở bên cạnh vừa ngáp vừa nghe, mới phát hiện cũng không chỉ thế thôi, không tính là chỉ tán gẫu.

    Thì ra lúc ngũ phong đại tái, chủ ngũ phong có làm một việc lớn.

    Hoa Sơn tiên môn ngũ phong đại tái, cơ bản mỗi đệ tử chân truyền đều thể hiện ra thực lực.

    Đệ tử chân truyền Đại Tấn đệ nhất tiên môn, thực lực tất nhiên là ảnh hưởng lòng người, sẽ dẫn đến đủ loại dò thám.

    Chủ ngũ phong chính là năm con cáo già, lợi dụng những tâm lý này điều tra ngược lại phân bộ một tổ chức bí ẩn.

    Cái tổ chức bí ẩn đó nghe nói tên là Thiên Thế Minh.

    Thiên Thế Minh này khá là bí ẩn và cường đại, chuyên môn thu phản đồ các đại tiên môn, thực lực có thể đối kháng với Nguyên Nguyên Thượng Nhân, thậm chí khả năng thắng Nguyên Lăng một bậc, nay là một thành viên Thiên Thế Minh.

    Thiên Thế Minh này nổi lên gần trăm năm nay, nhân dịp ngũ đại tiên môn cùng thế giới yêu ma dưới đất Thiên Động Vạn Huyệt Yêu Ma chiến đấu thì hấp thu nhiều phản đồ mạnh mẽ, biến cường đại.

    Bây giờ tổ chức bí ẩn Thiên Thế Minh này dù thực lực còn chưa thể đối kháng với ngũ đại tiên môn nhưng tương đương rắc rối.

    Cho nên Hoa Sơn tiên môn nhân dịp ngũ phong đại tái điều tra ngược lại một phân bộ của Thiên Thế Minh.

    Tiếp theo, trước đó không lâu đã tiêu diệt phân bộ này, cũng lấy được một ít tư liệu của Thiên Thế Minh.

    Đám cáo già này làm việc không đơn giản, đệ thập đại còn đang ngây ngốc giao đấu, bọn họ bất giác làm chuyện lớn, diệt một phân bộ mạnh mẽ của tổ chức bí ẩn, được đến một phần tư liệu.

    Đám cáo già này dẫn các đệ thập đại đệ tử chân truyền đến xem tự nhiên là muốn đệ tử chân truyền học thủ đoạn như vậy, học thủ đoạn cũng cần mưa dầm thấm đất.

    Còn về Lục Nguyên, hiện tại trong lòng liên tục kêu than, thế giới thật là phức tạp.

    Hiện nay chỉ một Đại Tấn quốc, dưới đất đã có thiên động vạn huyệt hàng tỷ yêu ma, có tổ chức bí ẩn Thiên Thế Minh, có tứ đại tiên môn.

    Chỉ nội bộ Hoa Sơn còn có kiếm tông, khí tông, kiếm khí tông, á phiền phức rắc rối, vẫn là mình đi uống rượu, luyện kiếm, ngủ cho bớt việc.

    Tuy thế giới vô cùng phức tạo nhưng hắn muốn chính là sinh hoạt thật đơn giản.

    Ồn ào, hỗn loạn, xì xào ầm ĩ, cuối cùng phải quay về binh tĩnh.

    Sinh hoạt vốn là như vậy.

    Ngẫu nhiên sẽ phấn chấn nhưng không khả năng ngày qua ngày cao trào nối tiếp nhau.

    Bình thản rồi cao trào, rồi lại bình thản.

    Sinh hoạt bình thản chính là một sợi chỉ, cao trào là một điểm trên sợi chỉ đó.

    Ngũ phong đại tái rốt cuộc kết thúc, sau đó Lục Nguyên trở về Bắc phong, trở về ngày tháng như cũ.

    Quay về Bắc phong, nhìn mây Bắc phong, nhìn núi Bắc phong, nhìn rừng Bắc phong, nhìn đường mòn Bắc phong, nhìn nước suối Bắc phong chảy, nổi lên chút cảm xúc khác.

    Trong khoảng thời gian này Lục Nguyên hay chạy lên bạch vân tiên cảnh, ở trên mây trắng luyện kiếm, ngủ, uống rượu, ngày trôi qua vô cùng tự do.

    Kỳ thực thiên hạ các nơi mây đều cùng một dạng, trắng tinh mà mềm mại, nằm ở bên trên rất thoải mái.

    Nhưng Bắc phong có tên là Vân Đài Phong, mây nơi này đặc biệt thuần, đậm, tự do hơn.

    Lục Nguyên thích bay trên mây trắng nhìn nơi tịch liêu không một ai, hoặc là bởi vì hắn luyện Vân Long tâm pháp, Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm, cũng có khả năng là hắn hâm mộ mây tự do tự tại tùy ý bay, nhìn dải mây trong biển mây, nhìn trong sân hoa nở hoa tàn.

    Chương 161: Hạng nhất

    Kỳ thực lúc ngũ phong đại tái kết thúc Lục Nguyên có chút dễ chịu, có chút đắc ý.

    Là hắn giúp Bắc phong được hạng nhất tỷ thí cá nhân, tỷ thí đoàn thể.

    Đừng nói Lục Nguyên không nên như vậy, nói thật ra hắn chỉ là một thiếu niên mười chín tuổi, tuy tâm tính tiêu dao không ràng buộc nhưng vẫn còn khá non.

    Sau khi được thành tích như vậy, bất giác có chút đắc ý.

    Nhưng trải qua mấy tháng tại Bắc phong, ở trên mây trắng nhàn nhã cô đọc sinh hoạt, tất cả đắc ý rốt cuộc tiêu tan gần hết.

    Trong khoảng thời gian này hắn ở trên mây trắng cố gắng sáng tạo ra một bộ kiếm pháp.

    Hắn lĩnh ngộ vũ kiếm ý, kết quả dựa theo vũ kiếm ý sáng tạo ra một bộ kiếm pháp.

    Bộ kiếm pháp kia có tên là Vũ Lạc Bảy Mươi Hai Kiếm.

    Tổng cộng bảy mươi hai bộ.

    Bộ kiếm pháp này tuy nói là sau khi hắn lĩnh ngộ vũ kiếm ý mà sáng tạo ra, nhưng dù sao kinh nghiệm còn thấp, sáng tạo kiếm pháp tất nhiên không khả năng so với Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm.

    Nếu nói Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm là đỉnh cấp kiếm pháp thì bộ Vũ Lạc Bảy Mươi Hai Kiếm tối đa xem như kiếm pháp nhất lưu.

    Tuy nhiên, có thể sáng tạo ra một bộ kiếm pháp năm mười chín tuổi thì tuyệt lắm rồi.

    Đối với Vũ Lạc Bảy Mươi Hai Kiếm mình sáng tạo ra, Lục Nguyên có chút đắc ý.

    Thôi được, để mình thử múa lại kiếm pháp này xem.

    Đánh ra một chiêu Vũ Thủy Mênh Mông, kiếm quang Dưỡng Ngô kiếm mê mê mông mông, bao phủ tất cả xung quanh vào trong, khiến mây nơi này biến mông lung, như là mây núi xa sau cơn mưa.

    Tác dụng của chiêu này là khiến đối phương không thể phát hiện chỗ mình ẩn núp.

    Chiêu Bạo Vũ Oanh Minh kiếm quang như điện, tựa mưa to công kích kẻ địch.

    Chiêu này lực công kích mãnh liệt, trên cả Cuồng Phong Quá Cảnh.

    Mộ Vũ Tiêu Tiêu kỳ thực kết hợp Thùy Mộ kiếm pháp sáng tạo ra.

    Siêu thoát kiếm ý này một khi thi triển ra mộ vũ cùng đối với kẻ địch có tác dụng làm chậm chạp, tất nhiên không lớn bằng Thùy Mộ kiếm pháp, nhưng cũng coi như một kiếm chiêu có thể làm đối phương thân hình chậm chạp.

    Các chiêu thức ‘Thu Vũ Mê’, ‘Xuân Vũ Mộng’, ‘Vũ Hậu Sơ’, ‘Vũ Đả Ba Tiêu’, ‘Vũ Lạc Tiền’, ‘Vũ Thủy Thành Hà’ thi triển ra trong tay Lục Nguyên.

    Bên trên mây trắng thanh y thiếu niên vung thanh phong ba thước ba phân.

    Kiếm quang động nước mưa lên.

    Hoặc là mê mông, hoặc là mát mẻ, hoặc như mưa to ầm ầm.

    Luyện đến chỗ hưng phấn, hắn thi triển toàn bộ Vũ Lạc Bảy Mươi Hai Kiếm.

    Đến một chiêu cuối cùng trong Vũ Lạc Bảy Mươi Hai Kiếm ‘Vũ Hậu’ mới tính chân chính thi triển hoàn một thức.

    Lục Nguyên thầm nghĩ, Vũ Lạc Bảy Mươi Hai Kiếm của mình nay còn kém xa Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm.

    Nhưng rốt cuộc có một ngày mình sẽ hoàn thiện bộ kiếm pháp này, khiến nó có thể sánh ngang Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm.

    Đây có lẽ là dã tâm của mình.

    Gần đây Lục Nguyên gặp phải một chuyện rắc rối.

    Câu chuyện là vầy, Nguyên Nguyên Thượng Nhân kêu hắn đi Ngũ Tiên Minh rèn luyện một phen.

    Làm thành viên ngũ đại tiên môn tất nhiên phải biết Ngũ Tiên Minh là cái gì.

    Khác với tổ chức Thiên Thế Minh giấu đầu lòi đuôi, Ngũ Tiên Minh là một tổ chức rất lớn, lớn nhất Đại Tấn quốc.

    Ngũ đại tiên môn, Hoa Sơn tiên môn, Côn Luân tiên môn, Võ Đang tiên môn, Thanh Thành tiên môn, Nam Hải tiên môn, đây chính ngũ đại tiên môn.

    Ngũ đại tiên môn này không phải lập từ năm ngàn năm trước, thời gian dựng lên khác nhau.

    Ví dụ như Côn Luân tiên môn thành lập thời gian sớm nhất, có thể truy tìm nguồn gốc đến vạn năm trước.

    Võ Đang tiên môn thời gian thành lập là hơn bảy ngàn năm trước.

    Thời gian thành lập Hoa Sơn tiên môn là năm ngàn năm trước.

    Thanh Thành tiên môn và Nam Hải tiên môn thì chậm chút, gần năm ngàn năm, chậm hơn Hoa Sơn tiên môn chút ít.

    Nhưng mặc kệ thế nào thì cuối cùng hình thành ngũ đại tiên môn, cùng quản lý cục diện Đại Tấn quốc.

    Ngũ đại tiên môn là khoảng gần năm ngàn năm trước tổ chức một thế lực thay đổi, đem tiên môn cường đại đứng đầu đều hoán đổi, đến thời đại ngũ đại tiên môn cầm đầu.

    Nhóm người gần năm ngàn năm trước là sửa kêu nhật nguyệt đổi thanh thiên, bộ phần người này ở trong thiết huyết giết ra, tất nhiên xứng đáng.

    Sau khi họ thành lập rồi, lập nên Đại Tấn hoàng triều đại biểu nhân gian.

    Trừ điều đó ra, họ phát hiện giữa ngũ đại tiên môn thường xuất hiện đủ loại lục đục, tranh chấp, kiểu như ông nói ông có lý, bà nói bà có lý.

    Bình thường bởi vì tranh luận không rõ dẫn đến hàng loạt phiền phức, thậm chí từ rắc rối nhỏ biến thành to, rắc rối to biến càng to hơn nữa, dẫn đến có khả năng chiến tranh nội bộ.

    Kết quả nhóm lãnh đạo ngũ đại tiên môn năm đó thành lập Tông Lão Hội.

    Tông Lão Hội làm một loạt xử lý, chuyên môn xử các loại tranh chấp.

    Tông Lão Hội năm đó kéo dài đến ngày hôm nay, tới bây giờ Tông Lão Hội tại Đại Tấn quốc tu tiên giới có quyền lực khá lớn.

    Địch thủ của ngũ đại tiên môn thì mọi người đều hiểu, là thế giới dưới đất Thiên Động Vạn Huyệt Yêu Ma.

    Cái gọi là một hòa thượng có hồ nước uống, hai hòa thượng có gánh nước uống, ba hòa thượng không có ngụm nước nào.

    Ng đại tiên môn đối phó yêu ma dưới đất luôn muốn giữ lại thực lực của mình, ai cũng nghĩ lãng phí thực lực của người khác.

    Kết quả là lúc đối đầu yêu ma dưới đất ăn thiệt thòi rất nhiều, cuối cùng nhóm lãnh đạo ngũ đại tiên môn năm đó phát hiện cứ như vậy không được, mọi người đều cứ khư khư giữ sức mạnh của riêng mình.

    Kết quả thành lập Ngũ Tiên Minh.

    Ngũ Tiên Minh chính là ngũ đại tiên môn đem thực lực của mình ra gom vào một cái minh thống nhất điều độ.

    Trong Ngũ Tiên Minh có bộ pháp tắc điều độ của riêng mình, cơ bản không cho phép điều tra thân phận trước khi tiến vào Ngũ Tiên Minh, để tránh vì đủ loại thân phận mà xuất hiện vấn đề điều phối.

    Tất nhiên Ngũ Tiên Minh chưa bao giờ cai quản chuyện trên mặt đất.

    Mục đích thành lập Ngũ Tiên Minh là để đối phó yêu ma dưới đất, cho nên cơ bản Ngũ Tiên Minh là ở dưới mặt đất.

    Ngũ Tiên Minh là quân đội chiến đấu mạnh nhất trừ bổn môn ngũ đại tiên môn ra.

    Đó mới là lực lượng tinh nhuệ chân chính.

    Nơi Ngũ Tiên Minh chiến đấu mới là tiền tuyến trực diện yêu ma dưới đất, còn nơi khác chỉ là ngẫu nhiên toát ra một, hai yêu ma mà thôi.

    Nơi khác là cảnh tượng thanh bình, còn nơi Ngũ Tiên Minh trú đóng cách thái bình thịnh thế xa rất xa.

    Đệ tử chân truyền ngũ đại tiên môn đều sẽ cách một thời gian đến Ngũ Tiên Minh rèn luyện, Lục Nguyên đã sớm biết điều này.

    Sớm muộn gì hắn phải đi Ngũ Tiên Minh rèn luyện một phen.

    Nhưng cho đến nay hắn muốn chờ sư phụ qua đời rồi mới đi Ngũ Tiên Minh rèn luyện, hắn muốn cùng sư phụ qua một năm cuối cùng, coi như bổn phận đạo hiếu làm đệ tử.

    Kết quả lúc này Nguyên Nguyên ra lệnh hắn đi Ngũ Tiên Minh, Lục Nguyên không muốn đi chút nào.

    Lý Nguyên Bạch nhíu mày:

    - Hiện giờ ngươi không muốn đi, vi sư cũng hiểu tâm tình của ngươi.

    Tâm tính ngươi rất tốt, điều này vi sư sớm biết, chỉ là lấy thực lực hiện nay của ngươi, tuy ở trong đệ tử chân truyền không tệ nhưng đừng quên, nếu vi sư đi rồi thì ngươi đối mặt đối thủ sẽ là ai…

    - Tư Mã Trường Bạch, người này ngươi không thể đối phó.

    Lần trước phản đồ dưới tay vi sư, Hắc Ngũ Khách Mộ Dung Ám, thực lực người này cũng vượt trên ngươi.

    Chương 162-163: Đột phá

    - Nếu vi sư ra đi, ngươi phải tiếp nhận sản nghiệp khổng lồ của vi sư.

    Đám thuộc hạ của vi sư có lẽ có một ít sẽ trung thành tận tâm, nhưng vẫn có người lòng mang ý xuất, còn có cái khác sẽ như Tư Mã Trường Bạch muốn cướp sản nghiệp của người ta.

    Nếu ngươi ở trong môn phái, không tăng mạnh thực lực thì làm sao đối phó đây?

    Lý Nguyên Bạch thở dài nói:

    - Từ khi kết thúc ngũ phong đại tái đến nay đã ba tháng, tuổi thọ vi sư nếu dùng dược thì cố gắng kéo dài chút, chắc còn hơn một năm.

    Lần này ngươi đi Ngũ Tiên Minh rèn luyện, một năm sau ngươi có thể xin trở về.

    Đến lúc đó còn kịp trước khi vi sư ra đi.

    Lý Nguyên Bạch nhìn Lục Nguyên:

    - Nếu ngươi không đi, vi sư sẽ không uống dược, cuối cùng còn tuổi thọ nửa năm.

    Sư phụ đã nói vậy thì hắn còn cách nào?

    Lục Nguyên nhún vai, xem ra chỉ có thể bất đắc dĩ cất bước.

    Lục Nguyên có chút buồn bực, hắn biết Lý Nguyên Bạch tính tình ngay thẳng, nói một là một, hai là hai.

    - Được rồi, ta đi…

    Thấy Lục Nguyên đồng ý, Lý Nguyên Bạch nở nụ cười.

    Lục Nguyên bất đắc dĩ nhún vai.

    Ngũ Tiên Minh, xem ra nhất định phải đi.

    Thôi, đi thì đi.

    Luôn ở tại Hoa Sơn Bắc phong cùng sư phụ đích thực không tệ.

    Nhưng có thể tại Ngũ Tiên Minh rèn luyện biến mạnh hơn thì chắc sư phụ càng vui vẻ.

    Luyện khí kỳ, một hơi tiên khí ở trong thân thể, từ hơi tiên khí đó bắt đầu luyện đến kinh mạch toàn thân tràn đầy tiên khí.

    Luyện thể kỳ thì lấy pháp lực biến đổi thân thể mình, là bước quan trọng từ con người chuyển thành tiên.

    Tiên thể và phàm thể vốn khác nhau, nếu không thay đổi thân thể vậy thì sao có thể thành tiên?

    Lục Nguyên đang đi hướng Trung Chính Bình Hòa Trai Nguyên Nguyên Thượng Nhân cư ngụ.

    Nguyên Nguyên sư bá dặn trước khi hắn xuất phát phải qua một chuyến.

    Đi đi, hắn phát hiện pháp lực trong người dường như biến hóa một tầng.

    Sau khi tiến vào luyện thể kỳ thì pháp lực bắt đầu tuôn đến các góc thân thể, khiến người có thể bay, tiếp theo đến luyện thể kỳ đệ nhị tầng chắc là ngũ tạng lục phủ.

    Luyện khí thập tầng, mỗi tầng có đặc điểm riêng.

    Tương tự luyện thể thậpỠtầng, mỗi tầng có đặc điểm riêng biệt.

    Luyện thể thập tầng, đệ nhất tầng ngự khí ly không, đệ nhị tầng ngũ tạng lục phủ, đệ tam tầng nhật nguyệt tinh hoa, đệ tứ tầng luyện huyết, đệ ngũ tầng mệnh tinh huyết, đệ lục tầng luyện da cốt, đệ thất tầng luyện đầu óc, đệ bát tầng ngự kiếm hành không, đệ cửu tầng tàn thể trọng sinh, đệ thập tầng đại viên mãn.

    Đệ nhất tầng ngự khí ly không pháp lực ùa vào thân thể, có thể bay.

    Đệ nhị tầng ngũ tạng lục phủ lấy pháp lực ngưng luyện ngũ tạng lục phủ, có thể khiến nội tạng biến cường đại hơn.

    Ngũ tạng lục phủ là khí quan rất quan trọng trong cơ thể.

    Một khi ngũ tạng lục phủ đặc biệt cường đại, hô hấp thu nạp pháp lực cũng càng mạnh thêm.

    Con người tu luyện phun ra nuốt vào thiên địa pháp lực cần có ngũ tạng lục phủ cường đại.

    Nói đơn giản là, nếu con ngươi một hơi có thể nuốt vào pháp lực lượng nhất định, vậy một khi ngưng luyện ngũ tạng lục phủ nuốt vào pháp lực hơn ban đầu gấp ba lần, rất có lợi cho tu hành pháp lực.

    Kỳ thực luyện thể thập tầng có vài tầng khá chủ yếu.

    Đệ nhất tầng ngự khí ly không, con người biết bay, tất nhiên khá quan trọng.

    Đệ tam tầng nhật nguyệt tinh hoa, tầng này cũng rất quan trọng.

    Một khi ngưng luyện tầng này, hấp thu là nhật nguyệt tinh hoa, khiến chất lượng pháp lực tăng cao hơn trước rất nhiều, là không thể so sánh.

    Đệ ngũ tầng mệnh tinh huyết, một khi đến tầng này có thể luyện chế ra phi kiếm.

    Đệ lục tầng luyện da cốt, toàn thân biến cứng rắn, phòng ngự tăng nhiều.

    Đệ bát tầng ngự kiếm hành không càng cường đại không gì sánh bằng.

    Tới đệ bát tầng ngự kiếm hành không là có thể chân chính ngự kiếm đối địch, ngoài mười dặm, trăm dặm đều có thể giết người, thật là mạnh đến không thể tưởng tượng.

    Đệ cửu tầng tàn thể trọng sinh, tầng này nếu như bộ phận thân thể bị phá hư có thể tiêu hao nhiều pháp lực sống lại, đúng là năng lực không thể tin.

    Nói đơn giản, luyện thể kỳ là đệ nhất tầng, đệ tam tầng, đệ ngũ tầng, đệ lục tầng, đệ bát tầng, đệ cửu tầng, sáu tầng đặc biệt mấu chốt, quan trọng.

    Đương nhiên quan trọng hơn cả là đệ bát tầng ngự kiếm hành không.

    Một khi đến ngự kiếm hành không thì hoàn toàn khác với trước.

    Được rồi, không kéo đề tài, không giới thiệu luyện thể kỳ thập tầng khác nhau nữa.

    Chỉ nói hiện tại hắn lờ mờ cảm thấy mình có thể trùng kích luyện thể kỳ đệ nhị tầng.

    Nếu là tu luyện bình thường thì tuyệt đối sẽ không nhanh như vậy.

    Có thể tới luyện thể kỳ đệ nhị tầng cũng nhờ phúc Vân Hổ.

    Ngũ phong đại tái cuối cùng thưởng cho đại hình vân thú Vân Hổ thật quá sức cường.

    Chỉ một Vân Hổ, một con đại hình linh thú phun ra nuốt vào số lượng đã là gấp bốn, năm lần bốn con Vân Thố, bốn con Vân Miêu, khiến tốc độ tu hành pháp lực của hắn biến gấp năm, sáu lần.

    Con Vân Hổ này khiến hắn tu hành tăng nhanh tốc độ rất nhiều.

    Cứ thế qua ba tháng tu hành, rốt cuộc thúc đẩy pháp lực đến tình trạng sắp thăng cấp.

    Hắn hít sâu một hơi, pháp lực bắt đầu trùng kích ngũ tạng lục phủ.

    Kỳ thực cửa này không dễ đột phá.

    Trước khi ngũ tạng lục phủ trải qua rèn luyện thì rất yếu ớt, nếu không cẩn thận sẽ dễ dàng bị phá tan.

    Cho nên tu tiên giả khi trùng kích cửa này rất là cẩn thận, nhưng đây đối với tu tiên giả vân hệ không phải việc khó.

    Dù sao pháp lực vân hệ có đặc điểm này, khi cần mềm mỏng thì vô cùng mềm nhẹ.

    Kỳ thực pháp lực vân hệ về mặt chiến đấu không đủ, đây là khuyết điểm lớn nhất của pháp lực vân hệ.

    May là hiện nay hắn luyện Vân Long Thập Biến bù đắp những thiếu sót.

    Vứt bỏ tất cả tạp niệm, hắn bắt đầu từ từ trùng kích ngũ tạng lục phủ.

    Ngũ tạng là trái tim, gan, tỳ, phế, thận.

    Lục phủ là ruột non, đảm, bao tử, ruột già, bàng quan.

    Lúc này pháp lực đang chậm rãi lao vào ngũ tạng lục phủ.

    - A!!!

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng ngửa đầu hú dài.

    Tiếng hú này từ miệng hắn phun ra một hơi xông lên bầu trời, một hơi lên cao một trượng mới ngừng.

    Hắn chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ toàn thân biến cường đại lạ lùng, không còn chút tạp chất.

    Con người trước khi ra đời, ngũ tạng lục phủ hoàn toàn mới tinh.

    Một khi sinh ra hít vào không khí vẩn đục, tích hết trong người, bởi vì những khí bẩn này mới cơ thể sinh ra đủ chứng bệnh.

    Chỉ khi tới luyện thể đệ nhị tầng mới hoàn toàn phun ra hết khí bẩn trong người, cùng lúc đó, ngũ tạng lục phủ biến cường đại hơn, phun ra nuốt vào pháp lực dài mà sâu vượt xa trước kia nhiều.

    Lục Nguyên hiểu, hiện nay mình rốt cuộc đến luyện thể kỳ đệ nhị tầng ngũ tạng lục phủ.

    Bên cạnh Lục Nguyên đầy rẫy tiếng hút khí.

    Trước kia đã nói Lục Nguyên đang đi tới Trung Chính Bình Hòa Trai Nguyên Nguyên Thượng Nhân cư ngụ, kết quả giữa đường cảm thấy sắp đột phá, cảm giác đột phá đến không được áp chế, nếu không thì nói không chừng cảm giác sẽ biến mất, sau này mới có cơ hội đột phá.

    Vậy nên hắn ở xung quanh bày phòng ngự đơn giản xong bắt đầu đột phá.

    Kết quả lúc này tới luyện thể đệ nhị tầng, một hơi khí bẩn xông đến trời cao một trượng mới ngừng.

    Bên cạnh có một số trưởng lão đi ngang qua.

    Mấy trưởng lão này dù pháp lực không bằng cửu đại tri danh kiếm tiên nhưng đa số không kém hơn Lục Nguyên, đa phần là luyện thể kỳ.

    Lúc này thấy Lục Nguyên sắp đột phá, có một số người đứng bên cạnh chốc lát, kết quả thấy hắn ngửa đầu hú, ngụm khí bẩn phun ra xa xôi.

    Lần này những trưởng lão hơi kinh ngạc, nhanh vậy đã tới luyện thể kỳ đệ nhị tầng!

    Đám người bọn họ từ luyện thể kỳ đệ nhất tầng đến đệ nhị tầng không biết trải qua bao nhiêu cực khổ mới luyện thành, trong đó ngắn nhất cũng mất mười năm.

    Ai như Lục Nguyên.

    Lúc ngũ phong đại tái hắn mới đến luyện thể kỳ đi?

    Nay chỉ ba tháng đã tới luyện thể kỳ đệ nhị tầng, pháp lực đột phá tốc độ nhanh như vậy thật khiến người kinh dị.

    Người đứng đầu đệ thập đại đệ tử chân truyền Bắc phong quả nhiên không ai ngoài Lục Nguyên.

    Thì ra trước khi ngũ phong đại tái tuy Lục Nguyên rất nổi tiếng nhưng hai người Vân Dật, Vân Bình nổi danh đã lâu, có nhiều người cho rằng Vân Dật, Vân Bình mạnh hơn chút.

    Ngũ phong đại tái lần này xác định vị trí đứng đầu đệ thập đại đệ tử chân truyền Bắc phong của Lục Nguyên.

    Nếu không phải Lục Nguyên tính tình biếng nhác, chỉ sợ sớm có không ít người đầu hướng cánh chim hắn rồi.

    Dĩ nhiên cho dù muốn hướng cánh chim Lục Nguyên thì còn phải lo lắng đến nhân tố Tư Mã Trường Bạch.

    Nếu nói Lục Nguyên là sồ ưng giương cánh, vậy Tư Mã Trường Bạch là đại ưng bay lượn bầu trời.

    Cho dù đến nay thì chênh lệch giữa Lục Nguyên và Tư Mã Trường Bạch vẫn là chân trời cách biệt.

    Thu xếp một phen, mang theo Dưỡng Ngô kiếm và Trường Hồng kiếm, bỏ linh thạch, Phong Linh bài vào tu la túi, lại cầm hồ lô rượu, Lục Nguyên tiêu sái xuống núi.

    Hoa Sơn lập tức bị bỏ lại sau lưng.

    Mục tiêu chuyến đi này là Ngũ Tiên Minh.

    Hắn phải đi Ngũ Tiên Minh rèn luyện.

    Tuy có hơi lo lắng thân thể sư phụ nhưng không có cách nào.

    Nếu hắn có thể trưởng thành càng mạnh thì sư phụ đi càng yên lòng, không cần quá lo lắng cho hắn.

    Lục Nguyên trước đến giờ là người có ý nghĩ rộng rãi, sau khi xuống núi liền quăng tất cả mọi chuyện ra sau đầu.

    Cầm hồ lô rượu uống từng hớp, hoặc bay trên trời một lúc, pháp lực tiêu hao gần hết thì đi bộ một khoảng, vô cùng tự do.

    Đương nhiên tuy nói phải đi Ngũ Tiên Minh báo danh, rèn luyện một phen nhưng dù sao cũng trải qua Đông Đạo phủ Đông Dã huyện, không bằng hắn đi thăm nhà.

    Nhà của Lục Nguyên tất nhiên là Đông Lâm trấn.

    Lần này đi Đông Lâm trấn ra việc ngoài ý muốn.

    Nói đơn giản thì gặp phải bằng hữu từ nhỏ.

    Lúc nhỏ Lục Nguyên là cầm đầu bọn trẻ, khi ấy Đông Lâm trấn có hai đầu lĩnh con nít, một tên khác gọi là Mạnh Bạch, tên nghe thì văn nhã nhưng năm đó gã giống như Lục Nguyên, đều là hạng quậy phá, nhìn lén con gái, đàn bà có chồng tắm rửa, trèo cây hái trộm cái gì đều có phần của Lục Nguyên, cũng sẽ không thiếu mặt Mạnh Bạch.

    Hai đầu lĩnh con nít Đông Lâm trấn vào mười năm trước từng hoành hành một thời.

    Hai đứa nhóc vừa nhúc nhích liền kéo theo con nít cả Đông Lâm trấn, khiến từng nhà Đông Lâm trấn ai nấy nhức đầu.

    Gặp phải bạn tốt từ nhỏ Mạnh Bạch không có gì, nhưng sau một năm hắn gặp tiên duyên thì Mạnh Bạch cũng đụng tiên duyên, tiến vào môn phái tu tiên trung đẳng Vũ Lăng tiên môn, thành đệ tử chân truyền.

    Lần này gã cũng phải đi Ngũ Tiên Minh rèn luyện.

    Mỗi lần Ngũ Tiên Minh đều nhận rất nhiều người đi vào, bao gồm ngũ đại tiên môn, cũng bao gồm các tiên môn lớn nhỏ khác.

    Nếu đã cùng đi Ngũ Tiên Minh, lại là bạn tốt thơ ấu thì tất nhiên nên đồng hành rồi.

    Mạnh Bạch bộ dạng như thư sinh mặt trắng, đối với điều này, Lục Nguyên chỉ có nước cảm thán.

    Năm đó đầu lĩnh con nít nay thành tiểu mặt trắng, khiến người thổn thức.

    Mạnh Bạch hỏi:

    - Đúng rồi, ngươi tiến vào tiên môn nào vậy?

    Mới rồi gã giới thiệu mình là đệ ngũ đệ tử chân truyền Vũ Lăng tiên môn, cũng là đệ tử chân truyền của môn chủ Vũ Lăng tiên môn.

    Lục Nguyên tùy tiện đáp:

    - Hoa Sơn tiên môn.

    Mạnh Bạch ngẩn ra, trợn mắt:

    - Cường đại nhất ngũ đại tiên môn!

    Có thể tại Hoa Sơn tiên môn mạnh nhất trong ngũ đại tiên môn làm đệ tử bình thường cũng không tệ.

    Gã vỗ vai Lục Nguyên, gã không bao giờ ngờ rằng Lục Nguyên chính là đệ tử chân truyền của Hoa Sơn tiên môn.

    Đệ tử chân truyền Hoa Sơn tiên môn không phải bình thường, ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ.

    Mạnh Bạch cười giỡn nói:

    - Yên tâm đi, lần này đi ta sẽ che chở ngươi, ai kêu năm đó chúng ta là một phe đâu!

    Điều này khiến Lục Nguyên rơi lệ đầy mặt.

    Hắn dù gì cũng là luyện thể kỳ đệ nhị tầng, cần Mạnh Bạch luyện khí lục tầng che chở, cái này khiến người không nói nên lời.

    Mạnh Bạch là đệ tử chân truyền của môn chủ Vũ Lăng tiên môn, tiên môn trung đẳng, cho nên tu hành tám năm mới đến luyện khí thất tầng là rất bình thường.gã là đệ tử chân truyền của môn chủ môn phái tu tiên trung đẳng, tuy không sánh bằng Hoa Sơn tiên môn nhưng là đệ tử của môn chủ!

    Gã được đến tài nguyên không kém hơn Diệp Phương, Diệp Viên bao nhiêu.

    Nay hai người Diệp Phương, Diệp Viên cũng là luyện khí thất tầng.

    Ngũ đại tiên môn mạnh nhất Đại Tấn quốc rất nhiên là Hoa Sơn tiên môn, Võ Đang tiên môn, Côn Luân tiên môn, Thanh Thành tiên môn, Nam Hải tiên môn.

    Trừ năm môn phái mạnh nhất này ra còn có mười tiên môn cỡ trung, tuy không sánh bằng ngũ đại tiên môn nhưng cũng có thực lực khá mạnh.

    Thực lực một tiên môn cỡ trung dĩ nhiên không thể so với Hoa Sơn tiên môn nhưng tuyệt đối không kém một mình Bắc phong, cơ bản có thể sánh ngang với nó.

    Ví dụ như Mạnh Bạch xuất thân từ Vũ Lăng tiên môn, là một trong mười tiên môn cỡ trung, còn là một tiên môn cỡ trung luyện khí khá xuất sắc, cộng thêm gã là đệ tử chân truyền của môn chủ, có một kỳ ngộ, khiến gã còn trẻ vậy đã có pháp lực luyện khí thất tầng.

    Đương nhiên, làm trung đẳng tiên môn hâm mộ thượng đẳng tiên môn là bản năng.

    Làm đệ tử chân truyền trung đẳng tiên môn hâm một đệ tử chân truyền thượng đẳng tiên môn cũng là bản năng.

    Mạnh Bạch cho rằng Lục Nguyên là đệ tử bình thường, nếu biết sự thật hắn là đệ tử chân truyền thì chắc hâm mộ chết mất.

    Hai đứa trẻ thân thiết cùng tuổi bởi vì đều cùng đi Ngũ Tiên Minh mà đồng hành.

    Lúc hai người bạn thân cùng tuổi đi ra Đông Lâm trấn thì người trong trấn đều cảm thán, đúng rồi, năm đó hai đầu lĩnh bọn nhóc chuyên phá làng phá xóm nay một là bạch y thiếu niên tuấn tú, một là thanh y thiếu niên xuất trần, thật không nhìn ra bộ dáng lúc nhỏ của cả hai.

    Chênh lệch a.

    Trong tiếng cảm thán của các dì, các bác gái tại Đông Lâm trấn, Lục Nguyên và Mạnh Bạch thẳng tới đệ thập phân đường Ngũ Tiên Minh.

    Mạnh Bạch tràn đầy tự tin nói:

    - Tiểu Lục Tử, đến lúc đó ngươi chờ xem.

    Mấy năm nay ta tại Vũ Lăng tiên môn học được không ít pháp thuật, cộng thêm giỏi về hỏa hệ pháp thuật.

    Năm đó khi còn nhỏ Mạnh Bạch gọi Lục Nguyên là Tiểu Lục Tử, Lục Nguyên thì gọi Mạnh Bạch là Tiểu Mạnh Tử, đã kêu thói quen.

    Lục Nguyên lắc đầu, năm đó sao không phát hiện Mạnh Bạch là tên nói nhiều nhỉ?

    Trên đường đi Ngũ Tiên Minh đệ thập phân đường gã không ngừng lảm nhảm.

    Lục Nguyên luôn nhẫn nhịn, cuộc đời a, khốn khổ a.

    Chương 164-165: Bách Khoáng tỉnh

    Cái này phải giải thích một chút, hành trình phải đi tới Ngũ Tiên Minh đệ thập phân đường.

    Ngũ Tiên Minh đệ thập phân đường có danh xưng là tân nhân phân đường, chuyên tuyển nhận người mới đến bồi dưỡng, huấn luyện cho tốt để đi sắp xếp vào chín phân đường khác, đây chính là chức trách của đệ thập phân đường.

    Đại Tấn quốc khá là khổng lồ, có hai trăm bảy mơi tỉnh, ba ngàn bảy trăm bảy mươi bảy phủ.

    Ngũ Tiên Minh đệ thập phân đường là phân đường iếm khi không ở dưới đất mà trên mặt đất.

    Địa điểm phân đường tại một trong hai trăm bảy mơi tỉnh Đại Tấn quốc, Bách Khoáng tỉnh.

    Bách Khoáng tỉnh này ở rất nhiều năm trước nổi danh có nhiều khoáng vật, cho dù hiện nay cũng có khoáng snar khá nhiều, nhưng địa thế quá thấp, gần sát với thế giới dưới đất, thêm nữa có nhiều quặng mỏ hoang phế, vậy nên bình thường tụ tập nhiều yêu ma.

    Rất ít có dân chúng bình thường ngụ ở đây, đa phần là thương nhân vì cầu tài không cần mạng, hoặc là kẻ bị buộc đến đường cùng muốn vào Bách Khoáng tỉnh vài lần phất nhanh, hoặc là tu tiên giả.

    Tỉnh này coi như điển hình dân cư thưa thớt.

    Khi Lục Nguyên đến Bách Khoáng tỉnh thì kinh ngạc phát hiện vừa tiến vào lập tức thấy cảnh sắc hoàn toàn khác với trước kia.

    Các tỉnh hắn đi qua đa số là phong cảnh tỉnh phương nam.

    Phương nam đình viện, phương nam phong cảnh, mà tiến vào Bách Khoáng tỉnh thì phong tình đại mạc ập vào mặt.

    Đưa mắt nhìn một mảnh cát vàng không chút sắc xanh.

    Lục Nguyên tiến vào Bách Khoáng tỉnh mới chân chính mở rộng tầm mắt.

    Mảnh đất nơi này cực khô cằn, mặt đất gần như đều rạn nứt, trải qua sơn mạch không phải xanh lục mà vàng vọt, ngẫu nhiên có chút ít sơn mạch sắc xanh.

    Thỉnh thoảng có một khối đất trũng xuống dưới mấy trăm mét cũng là bình thường.

    Thường đó là một con đường thông đến bên dưới không biết sâu bao nhiêu.

    Khai sơn động huyệt như muốn nuốt hết tất cả, bên trong như tùy thời sẽ chạy ra quái thú.

    Đây chính là Bách Khoáng tỉnh, hoàn toàn khác với Đông Bình tỉnh mình xuất thân.

    Tại đây rất ít người, cơ bản không có thôn trang gì, chỉ có một thành trấn không tính lớn lắm, vào trong có thể mua được đồ ăn nước uống, có thể bán ra các loại khoáng thạch.

    Có thể chắc chắn rằng nếu không phải Bách Khoáng tỉnh còn chất chứa rất nhiều khoáng vật thì chỉ sợ tỉnh này sẽ triệt để bị bỏ hoang, không ai đến đây nữa.

    Khiến Lục Nguyên kinh ngạc là cho dù chỗ này rõ ràng thiếu nước, Bách Khoáng tỉnh khô nóng như thế mà Mạnh Bạch vẫn huyên thuyên không ngừng, đúng là cái mỏ nhiều chuyện.

    Rốt cuộc đằng trước xuất hiện quần thể kiến trúc vô cùng to lớn.

    Một tòa tiếp một tòa tháp lâu phóng lên cao, hàng loạt phòng ốc san sát nhau.

    Đây chính là Ngũ Tiên Minh đệ thập phân đường, xây tại sâu trong sa mạc Bách Khoáng tỉnh.

    ĐLơn giản báo danh xong, Lục Nguyên làm người mới bình thường bị phân vào đệ thập phân đà của Ngũ Tiên Minh đệ thập phân đường.

    Ngũ Tiên Minh là do nhóm lãnh đạo ngũ đại tiên môn gần năm ngàn năm trước kiến lập, cấu thành lấy ngũ đại tiên môn làm gốc, cái khác tiên môn làm phó.

    Nhưng khi mới xây dựng thì sợ bởi vì vấn đề các loại thân phận dẫn đến yêu ma dưới đất điều độ không công bình, vậy nên năm đó ra nghiêm lệnh một khi tiến vào Ngũ Tiên Minh thì không thể như trước kia.

    Dù sao một khi điều tra rõ thân phận mỗi người tiến vào tân liên minh, về mặt điều động ngươi điều người tiên môn này, hắn nói ngươi cố ý đem người tiên môn đó đi chịu chết, giữ thực lực người tiên môn của mình.

    Cho nên năm đó định quy tắc này, mọi người có thể dùng tên thật, tên giả tùy tiện, dù sao Ngũ Tiên Minh không thể tra.

    Vậy nên tuy Lục Nguyên là đệ tử chân truyền Hoa Sơn tiên môn nhưng đi tới Ngũ Tiên Minh, tùy tiện báo cái tên Lục Lục thì giống như người mới khác, không hề bắt mắt.

    Mạnh Bạch cũng báo danh Mạnh Ngũ.

    Nguyên nhân lấy tên này rất đơn giản, Mạnh Bạch là đệ ngũ đệ tử chân truyền Vũ Lăng tiên môn, Lục Nguyên là đệ lục đệ tử chân truyền Bắc phong, vậy nên một kẻ là Mạnh Ngũ, một tên là Lục Lục.

    Tiếp theo tất nhiên là phân đến phòng người mới, huấn luyện phải chờ vài ngày tuyển đầy đủ người mới rồi mới bắt đầu.

    Phòng người mới là bốn người một gian.

    Trừ Lục Nguyên và Mạnh Bạch ra, hai người khác một tên Hoàng Vân, khuôn mặt vàng vọt, chỉ báo một cái tên không biết là tên thật hay giả, xuất thân không biết.

    Người khác khoảng hai mươi tuổi, mồm khá rộng, tự xưng mình là đệ tử chân truyền Côn Luân tiên môn, tên Triệu Hàn.

    Người này còn nói quan hệ với đệ nhất đệ tử chân truyền Côn Luân tiên môn Triệu Càn Khôn không tệ.

    Ngũ Tiên Minh cấm điều tra xuất thân người mới, nhưng mặc kệ kẻ tự bộc lộ thân phận mình.

    Dù sao hiện tại người mới tiến Ngũ Tiên Minh có một nửa dùng tên giả, một nửa tự lộ xuất thân, chỉ xem ý muốn của cá nhân đó.

    Triệu Hàn vẻ mặt tiểu nhân đắc chí nói:

    - Lần này ta cùng đại sư huynh Triệu Càn Khôn của chúng ta đến.

    Đại sư huynh chúng ta ghê gớm lắm.

    Đại sư huynh Triệu Càn Khôn chúng ta ở trong đệ thập đại đệ tử chân truyền Côn Luân tiên môn là duy nhất luyện thể kỳ.

    Đây chính là luyện thể kỳ!

    Sau này Triệu đại sư huynh tiền đồ vô hạn, quan hệ của ta với đại sư huynh cũng không tệ lắm, ha ha ha ha.

    Vị này hiển nhiên là loại cáo mượn oai hùm.

    Nghe gã nói vậy, Hoàng Vân rõ ràng bị chấn động, vẻ mặt khiêm tốn cười nói:

    - Phải không?

    Vậy sau này xin Triệu sư huynh chiếu cố cho, có cơ hội cho chúng ta gặp Triệu đại sư huynh một lần.

    Có thể gặp Triệu đại sư huynh là vinh hạnh cả đời ta.

    Gã cũng muốn thừa cơ dính chút quan hệ với Triệu Càn Khôn.

    Dù sao Triệu Càn Khôn là đệ nhất đệ tử chân truyền Côn Luân tiên môn, tương lai tuyệt đối là nhân vật quan trọng trong Côn Luân tiên môn, thậm chí rất khả năng là chưởng giáo đời tiếp theo.

    Thấy phản ứng của Hoàng Vân, Triệu Hàn xuất thân Côn Luân tiên môn rất là vừa lòng.

    Gã nịnh nọt đại sư huynh Triệu Càn Khôn Côn Luân tiên môn rất nhiều, cũng thích được người khác nịnh lại, cho nên thấy Hoàng Vân phản ứng như vậy thì rất vui.

    Nhưng gã không thấy Lục Nguyên và Mạnh Bạch có chút phản ứng gì, lòng thầm oán giận.

    Hai tiểu nhân vật đáng chết, Triệu Hàn thầm nghĩ, không biết là tán tu hay tiên môn trung, tiểu, lại dám không nhìn mình.

    Quan hệ của mình với đại sư huynh rất tốt, tại Côn Luân tiên môn địa vị của mình rất cao.

    Chờ bọn họ phát hiện thần uy của đại sư huynh rồi, biết đại sư huynh lợi hại, chắc chắn sẽ đến nịnh nọt mình thôi.

    Triệu Hàn thầm nhủ.

    Lục Nguyên ở bên cạnh nghe, dở khóc dở cười.

    Hiện tại trong phòng này có bốn người mới.

    Trong đó Triệu Hàn ỷ vào quan hệ với đại sư huynh Triệu Càn Khôn bọn họ không tệ, cáo mượn oai hùm, mười phần mười là tiểu nhân.

    Hoàng Vân chưa biết xuất thân nhưng rõ ràng biết nịnh nọt, không thể kết bạn được.

    Mạnh Bạch thì khỏi phải nói, vốn chính là bạn thân từ thuở nhỏ của hắn, nay quan sát tuy nói nhiều chút nhưng vẫn là bằng hữu không tệ.

    Qua chốc lát, đại sư huynh của Triệu Hàn, Triệu Càn Khôn Côn Luân tiên môn quả nhiên đến rồi.

    Người này tuổi chừng bốn mươi, mặt vuông tai to, xem có tướng tôn quý.

    Bên cạnh gã đi theo rất nhiều người, không ngừng tâng bốc.

    Triệu Càn Khôn hai mắt nửa khép, không biết rốt cuộc có nghe hay không.

    Nhưng Lục Nguyên cho rằng vị đại sư huynh Triệu Càn Khôn Côn Luân tiên môn này chắc là nghe rất mát lòng, nếu không sẽ chẳng để nhiều người đi theo a dua như vậy.

    Triệu Càn Khôn thấy hai người Lục Nguyên, Mạnh Bạch không sùng bái nhìn mình, mắt chợt lóe tia sáng.

    Lục Nguyên thầm châm biếm, Côn Luân tiên môn thực lực so với Hoa Sơn tiên môn hiện nay rất yếu, gã là đại sư huynh Côn Luân tiên môn có nhiều người nịnh hót như vậy, hắn tốt xấu xem như đệ nhất đệ tử chân truyền Hoa Sơn tiên môn, bên người không có một ai, thật là cách biệt.

    Đương nhiên, Lục Nguyên khẳng định nếu thật có nhiều người nịnh nọt quanh mình như vậy thì hắn chắc chắn sẽ ói ra.

    Tính tình của hắn không chịu nổi như vậy.

    Đối với Triệu Càn Khôn nhận bao nhiêu người a dua mà vẫn thản nhiên như thường thì hắn chỉ có nước bái phục.

    Đây là ngày thứ nhất Lục Nguyên đi vào đệ thập phân đà của Ngũ Tiên Minh đệ thập phân đường.

    Đệ thập phân đà của Ngũ Tiên Minh đệ thập phân đường.

    Bên cạnh trừ một sơn mạch không tính cao ra còn lại là vô tận sa mạc.

    Một vầng mặt trời từ đường chân trời dâng lên, đứng trên cát vàng, gió lạnh thổi bốn phía, đây chính là sa mạc sáng sớm, nhiệt độ cực thấp.

    Nếu lại qua mấy canh giờ thì mặt đất nóng đến bánh rán lập tức chín.

    Đại Tấn quốc thật là quá khổng lồ, có đủ kiểu dáng địa hình.

    Lục Nguyên đứng trên cát vàng, tay cầm một hồ lô rượu, bên cạnh đứng khoảng hai trăm người.

    Nghe nói đây là một lần tập huấn của đệ thập phân đà đệ thập phân đường.

    Hai trăm người chính là tổng số lượng lần này đệ thập phân đường tuyển người.

    Lại nhìn đằng trước, trung niên thư sinh vóc dáng cao gầy, trên mặt có một vết sẹo đao kiếm tên là Tống Kiếm Cửu, không biết xuất thân.

    Nhưng trong Ngũ Tiên Minh vốn không chú trọng xuất thân, Lục Nguyên từng thấy người này ngự kiếm bay đến phía xa, chắc là tu vi luyện thể kỳ đệ bát tầng ngự kiếm hành không.

    Luyện thể đệ bát tầng không yếu chút nào, đặt tại ngũ đại tiên môn cũng là cao thủ tuyệt luân, Lục Nguyên biết người này chính là đà chủ đệ thập phân đà, cũng là người huấn luyện hai trăm người mới.

    Đà chủ đệ thập phân đà Tống Kiếm Cửu khẽ ho khan, nói:

    - Đám người mới đến là để nhận huấn luyện, mà ta trong tương lai một đoạn thời gian sẽ huấn luyện các ngươi.

    Lần này tổng cộng tuyển hai ngàn người mới tiến vào, đệ thập phân đường chia mười phần, mỗi một phân đà hấp thu hai trăm người.

    Chín tháng sau sẽ có trận đệ tử mười phân đà tỷ thí, vì đến lúc đó các ngươi không đến mức thất bại, ta không đến nỗi mất mặt, trong chín tháng tới ta sẽ huấn luyện các ngươi thật tốt.

    Đương nhiên ta trước giờ đều cho rằng bồi dưỡng theo kiểu tinh anh mới là đúng đắn, nếu không hiện giờ ngũ đại tiên môn không đến mức bồi dưỡng toàn kiểu tinh anh.

    Nhưng ta mặc kệ xuất thân, thân phận của các ngươi.

    Ở chỗ của ta, mặc kệ ngươi có thân phận gì, tất cả dựa theo thực lực.

    Tiếp theo ta sẽ tiến hành một đợt thí nghiệm, thí nghiệm có mười người ta sẽ tập trung bồi dưỡng.

    Mười người hàng đầu này có thể mỗi ngày mười hai canh giờ đi theo bên cạnh ta.

    Thí nghiệm năm mươi người đầu thì ta sẽ nghiêm túc bồi dưỡng, mỗi ngày có thể nhận sáu canh giờ huấn luyện.

    Thí nghiệm một trăm năm mươi người hàng đầu thì ta sẽ dùng hết sức dạy, một ngày có thể nhận ba canh giờ huấn luyện.

    Nếu là năm mươi tên cuối cùng vậy đừng trách ta, một ngày chỉ dạy một canh giờ.

    Tống Kiếm Cửu lớn tiếng quát:

    - Vậy nên thí nghiệm tiếp theo mọi người phải nghiêm túc vào, nó liên quan đến thời gian huấn luyện mỗi ngày trong chín tháng của các ngươi!

    - Chín tháng sau trận tỷ thí mười phân đà đừng để ta mất mặt, cũng để các ngươi vẻ vang mặt mày.

    Tống Kiếm Cửu quát to:

    - Tỷ thí mười phân đà phần thưởng khá phong phú, nếu chiến tích của ngươi rất tốt thì dù đi phân đường Ngũ Tiên Minh khác, hoặc không đi Ngũ Tiên Minh quay về thế giới an toàn trên mặt đất sẽ khắp nơi được lợi ích.

    Nghe tiếng Tống Kiếm Cửu rống to chói tai, đám người mới bên dưới ai cũng sục sôi.

    Tiếp theo sẽ có một trận thí nghiệm, sau chín tháng là có tỷ thí mười phân đà.

    Con người chính là như vậy, có so tài mới dễ dàng hăng hái.

    Lục Nguyên ở trong hai trăm người mới lắng nghe, xem ra sau chín tháng là tỷ thí mười phân đà, phải tập trung chút, dù sao phần thưởng khá dày.

    Hắn có thể đến luyện thể kỳ đệ nhị tầng là vì phần thưởng ngũ phong đại tái quá phong phú nên mới nhanh chóng đột phá như vậy.

    Vì thế nên hắn rất có hứng thú với tỷ thí mười phân đà sau chín tháng.

    Tất nhiên đối với việc Tống Kiếm Cửu nói trắc nghiệm thành tích, định ra thời gian nhận huấn luyện dài ngắn thì hắn có chút không hài lòng.

    Thôi, nếu thật tranh thí nghiệm mười hạng đầu, mỗi ngày mười hai canh giờ đi theo Tống Kiếm Cửu huấn luyện thì thà giết hắn còn hơn.

    Từ lúc hắn gia nhập Hoa Sơn tiên môn đến nay chưa từng chịu huấn luyện như vậy, hoàn toàn không thích hợp hắn trời sinh lười biếng.

    Xem ra năm mươi tên cuối cùng một ngày huấn luyện một canh giờ mới tốt, hắn khá thích loại này.

    Mỗi người đều có cách tăng cấp của riêng mình.

    Đa số người dựa vào cố gắng tăng lên, nhưng Lục Nguyên hiểu rõ, hắn là loại nhờ vào ngộ tính, ngẫu nhiên chợt lóe tia sáng mà tăng lên.

    Nếu thật có một ngày không ngừng cố gắng, luôn căng dây đàn thì ngược lại tiêu trừ tia sáng chợt lóe bình thường.

    Đà chủ đệ thập phân đà mới dứt lời không lâu thì thí nghiệm cá nhân bắt đầu.

    Thí nghiệm cá nhân này là phải chạy trong sa mạc con đường dài năm trăm dặm.

    Trên con đường năm trăm dặm này sẽ có rất nhiều chướng ngại, nhiều quái thú, mãnh thú sa mạc ẩn nấp trong đó chuẩn bị đánh lén người đi qua.

    Càng nhanh tới đích đến thì thành tích thí nghiệm càng tốt.

    Con đường năm trăm dặm nếu như ở hoàn cảnh bình thường thì tất nhiên không thành vấn đề.

    Nhưng đây là sa mạc, hơn nữa Tống Kiếm Cửu đã nói rõ, trong quá trình có rất nhiều quái thú mãnh thú sa mạc ẩn nấp, hơn nữa ngươi muốn đi đường vòng cũng không được.

    Một là vì mọi người hoàn toàn chưa quen khu vực sa mạc này, hai là rất nhiều chỗ mấu chốt đặt thủy kính thuật.

    Ngươi không đi con đường này bị Tống Kiếm Cửu thông qua thủy kính thuật nhìn, thành tích trực tiếp xếp chót.

    Tống Kiếm Cửu vừa nói bắt đầu lập tức có vài người bay lên.

    Trong đó có đại sư huynh Triệu Càn Khôn Côn Luân tiên môn.

    Trừ mấy người đó ra còn có vài cửu đại trưởng lão tuổi khá trẻ, chỉ khoảng một, hai trăm tuổi, có tiềm lực.

    Lần này Ngũ Tiên Minh một lần tuyển nhận hai ngàn người mới tiến vào, không khả năng chỉ nhận đệ tử chân truyền mỗi một môn phái, còn nhận một ít đệ tử có tiềm lực trong môn phái, cùng với cửu đại trưởng lão tuổi trẻ mà có tiềm năng.

    Môn phái tuy chủ yếu bồi dưỡng tinh anh, cho đệ tử chân truyền nhiều tài nguyên, cơ hội, nhưng đó không có nghĩa là không cho trưởng lão, các đệ tử khác cơ hội.

    Chẳng qua cho cơ hội, tài nguyên ít mà thôi.

    Lúc này thấy Triệu Càn Khôn và vài cửu đại trưởng lão một, hai trăm tuổi bay lên, Tống Kiếm Cửu cười cười.

    Tất nhiên có thể bay tới mục đích, biết bay là năng lực sau khi đến luyện thể kỳ, tự nhiên không thể ngăn cản.

    Nhưng quái thú sa mạc không chỉ trên mặt đất, trên bầu trời cũng có các loại quái cầm.

    Tốt lắm, bây giờ, thí nghiệm bắt đầu.

    Mọi người chạy đi.

    Lúc mới bắt đầu thì tất cả vọt lên trước, mấy tu tiên giả luyện thể kỳ biết bay thì không cần nói, hai trăm người mới đệ thập phân đà có hơn một trăm chín mươi người không biết bay, đều chạy trên đất bằng.

    Vừa bắt đầu mọi người có kẻ cố gắng lộ ra hết thực lực, có kẻ không vội vàng chờ mặt sau mới bùng phát.

    Chương 166-167: Tống Kiếm Cửu

    Lục Nguyên lẫn trong đám người, không vội vàng xông lên trước nhất.

    Lần thí nghiệm cá nhân này hắn không cần lấy thành tích tốt, nếu thật bị Tống Kiếm Cửu dính sát mười hai canh giờ huấn luyện đặc biệt, cái kiểu cố gắng đó không hợp thiên tính của hắn, hơn nữa dễ dàng trừ đi tia sáng ngộ tính, thế thì mất nhiều hơn được.

    Vậy nên có thể lấy năm mươi tên cuối cùng trong hai trăm người mới là được.

    Lục Nguyên nhìn đám người vội vã xông tới trước, không chút gấp gáp từ từ theo sau.

    Mạnh Bạch đi tới bên cạnh Lục Nguyên, nói:

    - Tiểu Lục Tử, ngươi đi nhanh chút đi!

    Dưới tình huống bình thường pháp lực càng cao thì tốc độ đi càng nhanh, tu tiên giả luyện khí cửu tầng, thập tầng chạy cự ly ngắn không thua gì ngựa giống, thậm chí còn nhanh hơn.

    Mạnh Bạch thấy Lục Nguyên tốc độ không nhanh, cho rằng pháp lực hắn thấp mới chạy chậm như vậy, gã nóng nảy.

    Pháp lực như Mạnh Bạch dĩ nhiên có thể chạy như bay đến mặt trên, nhưng hảo huynh đệ ở phía sau thì làm sao gã tiến lên được?

    Cho nên gã sốt ruột muốn chết.

    Lục Nguyên cười cười, cảm thấy Mạnh Bạch như vậy thật không tệ, dù sao gã quan tâm hắn.

    Bạn tốt từ nhỏ còn có thể giữ quan hệ như vậy thật không sai.

    - Ngươi chạy tới trước đi, hiện tại pháp lực ta không được, mau nữa không nổi.

    Thấy Mạnh Bạch vẫn không chạy lên, Lục Nguyên cười nói:

    - Ngươi chạy lên trước lấy được thành tích càng tốt, vậy sẽ được huấn luyện đặc biệt nhiều hơn, tới lúc đó học càng nhiều thứ thì không phải có thể xoay người dạy cho ta sao?

    Nghe Lục Nguyên nói vậy Mạnh Bạch mới gật đầu, bắt đầu thúc đẩy pháp lực chạy tới trước.

    Lúc này cùng một phòng người mới Triệu Hàn, Hoàng Vân cũng lướt qua Lục Nguyên.

    Khi đi qua Triệu Hàn thầm cười lạnh, giả bộ cái gì, mới bắt đầu người tên Lục Lục bộ dáng thờ ơ lạnh nhạt, đối với mình là người thân tín bên cạnh đại sư huynh Triệu Càn Khôn cũng không nịnh bợt, tưởng đâu là nhân vật gì ghê gớm lắm, hóa ra trình độ chỉ nhiêu đó.

    Lục Nguyên cơ bản chạy ở cuối cùng, không nhanh không chậm.

    Trong đám người mới chạy chót cũng khá tự tại, dù sao quái thú trong sa mạc đều bị người đằng trước thanh lý gần hết, mặt sau ngẫu nhiên chui ra một con sa hạt cỡ nửa đầu người, bầu trời đột nhiên xẹt qua một, hai thực thi thứu hai cánh cỡ nửa trượng.

    Quái thú như vậy đối với người mới chạy ở cuối đoàn thì khó khăn, nguy hiểm, nhưng đối với Lục Nguyên chẳng có gì nguy cả.

    Gặp khó khăn thì tùy tiện vung một kiếm, có thể giết chết đám sa hạt, thực thi thứu.

    Trời ngày càng nóng.

    Sa mạc vào đêm lạnh buốt xương, ban ngày thì nóng như lửa.

    Đi trong sa mạc mấy canh giờ thì trời đã nóng bức, mặt đất bốc lên nóng cháy, cát vàng cuồn cuộn, trên không trung mặt trời chiếu ánh nắng ngày càng nóng.

    Vô vàn ánh nắng chiếu rọi mặt đất, muốn đem sinh linh trên đất thành khô hạn, thậm chí hạt cát cũng bay ra mùi khét.

    Đúng vậy, hắn đã tới Bách Khoáng tỉnh đệ thập phân đường đệ thập phân đà.

    Nay hắn đang trong thí nghiệm người mới của đệ thập phân đà.

    Một đoạn sinh hoạt hoàn toàn mới sắp bắt đầu.

    Hớp một ngụm rượu, không nhanh không chậm đi về phía trước.

    Mặc kệ là hoàn cảnh gì, mình chính là mình, tính tình sẽ không biến đổi.

    Chín tháng, phải ở đây chín tháng, hoàn thành tỷ thí mười phân đà xong thì quay về Bắc phong Hoa Sơn đi.

    Đến khi đó nhất định không xuống núi nữa, chờ sư phụ chết bệnh, cùng sư phụ đi qua ngày tháng cuộc đời cuối cùng, làm tròn đạo hiếu đệ tử.

    Hắn thầm nghĩ.

    Đại mạc cô yên trực, trường hà lạc nhật viên.

    Câu này dùng vào lúc này đúng là thích hợp nhất.

    Một vầng mặt trời chiều chiếu trên đại mạc, rọi vào tháp lâu, điêu lâu Ngũ Tiên Minh đệ thập phân đường, cho đệ thập phân đường một tầng sắc thái tráng lệ.khí nóng mỏng do cát tỏa ra lan xung quanh, như là biển vàng, không có chút gió đánh vỡ sự tĩnh lặng viêm tịch này.

    Đích đến thí nghiệm cá nhân là trên một cồn cát, lúc này cồn cát ngồi không ít người.

    Lục Nguyên rốt cuộc leo lên trên cồn cát, đi tới trước mặt đà chủ Tống Kiếm Cửu báo cáo.

    Tống Kiếm Cửu gật đầu nói:

    - Ngươi là người thứ một trăm tám mươi đến.

    Ta sẽ không nhớ tên quá nhiều người, sau này ta gọi ngươi là số một trăm tám mươi.

    Một người trí nhớ có hạn, không khả năng một hơi nhớ hai trăm tên.

    Tất nhiên Tống Kiếm Cửu sẽ nhớ xếp mười hạng đầu, còn xếp sau căn bản không thèm nhớ, dùng danh hiệu đại xưng.

    Lục Nguyên gật đầu, đối việc này không ý kiến.

    Tính tình Lục Nguyên vốn là một loại tùy tiện ít khi để ý.

    Kiếm, rượu, sư phụ, người thân, bằng hữu cùng với vật chất phần thưởng mới là điều hắn chú ý.

    Một ít hư danh, bài danh cái gì không đáng để trong lòng.

    Hắn tại ngũ phong đại tái cố gắng như vậy cũng là vì phần thưởng dày, cộng thêm mặt mũi ngũ phong mà thôi.

    Lấy tính cách của Lục Nguyên, muốn hắn dốc hết sức cho một thí nghiệm là không khả năng.

    Lục Nguyên nhún vai đi đến một góc.

    Hắn là một trăm tám mươi, mặt sau còn có hai mươi người, tương đương với lần thí nghiệm cá nhân còn chưa kết thúc, phải chờ hai mươi người sau đến mới xong.

    Lục Nguyên vừa ngồi xuống thì Mạnh Bạch đã đi tới, nói:

    - Ngươi yên tâm, ta thứ bảy mươi, một ngày có thể nhận ba canh giờ huấn luyện.

    Đến khi đó ta học được bao nhiêu sẽ dạy ngươi!

    Lục Nguyên nhún vai:

    - Cảm ơn, muốn uống rượu không?

    Hắn giơ lên hồ lô rượu.

    Mạnh Bạch vội nhận lấy hớp một ngụm, nhưng xem ra gã chỉ đem rượu làm thứ giải khát thôi.

    Nhìn bộ dạng uống rượu của gã không phải người mê rượu.

    Cũng đúng, mỗi người có cách sống riêng, không khả năng mỗi người đều thích uống rượu.

    Mạnh Bạch không nói chuyện, chạy năm trăm dặm, lại giữa đường gặp nhiều quái thú, gã rất mệt, bản tính nói nhiều tạm thời không phát huy.

    Lục Nguyên thấy không sao cả, vui vẻ uống rượu một mình.

    Nói thật, ở trong đại mạc, nhân bóng đêm, mặt trời chưa lặn, hoàng hôn như nhuộm máu mặt đất uống rượu là lần đầu tiên trong đời.

    Bên cạnh lại truyền đến thanh âm chói tai của Triệu Hàn, bạn cùng phòng người mới.

    - Đại sư huynh của chúng ta thực lực đã tới luyện thể kỳ, hơn nữa lần này dùng pháp bảo Lạc Vũ Song Dực, dễ dàng thắng được đứng đầu thí nghiệm tân nhân phân đà!

    Giọng Triệu Hàn rất là đắc ý, cứ như gã mới là kẻ lấy được hạng nhất thí nghiệm người mới không bằng.

    Bộ dáng cực kỳ đắc ý đó thật xứng với câu ‘tiểu nhân đắc chí liền phát cuồng’.

    Lục Nguyên liếc bên cạnh đệ nhất đệ tử chân truyền Côn Luân tiên môn Triệu Càn Khôn.

    Ngũ đại tiên môn có lịch sử riêng, có khác biệt riêng.

    Giống như Hoa Sơn tiên môn đặc điểm là một tiên môn chia thành tam tông, ba loại lý tưởng kiếm tông, khí tông, kiếm khí tông.

    Võ Đang tiên môn thì là đạo pháp và kiếm pháp.

    Kiếm pháp của họ khá là kỳ lạ, hoàn toàn khác với kiếm pháp Hoa Sơn tiên môn.

    Thanh Thành tiên môn kiếm pháp đa số lấy nhẹ nhàng quái dị làm chính.

    Nam Hải tiên môn vị trí hẻo lánh, ở một góc Đại Tấn quốc, cách tứ đại tiên môn khác khá xa.

    Côn Luân tiên môn là trong ngũ đại tiên môn có lịch sử lâu đời nhất, tiên môn cổ xưa nhất.

    Tiên môn này chênh lệch với tiên môn khác tuy không xa như Nam Hải tiên môn nhưng cũng khá lớn.

    Kiếm pháp của Côn Luân tiên môn là một loại cổ xưa, hơn nữa tiên môn này có để lại pháp bảo hiếm thấy.

    Họ nghiên cứu rất kỹ về pháp bảo, bình thường sử dụng từng cái, pháp bảo đánh đối phương bó tay.

    Tất nhiên bởi vì quá chú trọng pháo bảo mà không tập trung tu luyện bản thân, nên Côn Luân tiên môn luôn xếp lớp giữa ngũ đại tiên môn, vị trí không trên cũng không dưới, lịch sử lâu đời nhất lại không phải là tiên môn mạnh nhất.

    Vậy nên lần này Triệu Càn Khôn sử dụng pháp bảo Lạc Vũ Song Dực là rất bình thường.

    Bọn họ không dùng pháp bảo mới là bất thường.

    Trừ Triệu Càn Khôn ra, mấy người khác có năng lực bay đa số là cửu đại trưởng lão.

    Đối với thập đại đệ tử chân truyền thì có thể đến luyện thể kỳ là quá nghịch thiên, cơ bản ngũ đại tiên môn mỗi tiên môn có một người là luyện thể kỳ.

    Hoa Sơn tiên môn Tống Nam Sơn, Côn Luân tiên môn Triệu Càn Khôn đều là như vậy.

    Đương nhiên giống Lục Nguyên đột nhiên nhảy ra luyện thể kỳ là tuyệt đối ngoài ý muốn.

    Nhưng cửu đại trưởng lão một, hai trăm tuổi đến luyện thể kỳ không có gì bất ngờ.

    Giống như đám Sở Phi cửu đại tri danh kiếm tiên đã sớm vượt qua luyện thể kỳ, tiến vào cảnh giới dưới luyện thể kỳ là trường sinh kỳ.

    Huấn luyện tiếp theo giống như đà chủ Tống Kiếm Cửu mới đầu đã nói, mười người hàng đầu thí nghiệm cả ngày mười hai canh giờ theo sát gã.

    Năm mươi người hàng đầu thì một ngày gã dạy sáu canh giờ.

    Một trăm năm mươi hàng đầu một ngày dạy ba canh giờ.

    Năm mươi người cuối cùng giống Lục Nguyên thì chỉ dạy một canh giờ.

    Tuy nhiên Lục Nguyên không có gì bất mãn.

    Tống Kiếm Cửu dạy cơ bản là kinh nghiệm chiến đấu, cùng với đủ loại kinh nghiệm khi đấu với yêu ma dưới đất.

    Lục Nguyên phát hiện mình thật tình không quá thích hợp giáo án của Tống Kiếm Cửu.

    Hắn thói quen trong chiến đấu cảm nhận kinh nghiệm mà không phải do người dạy dỗ.

    Còn về công pháp, tâm pháp cái gì càng khỏi phải nói, Bắc phong Hoa Sơn tất nhiên là cực tốt, Tống Kiếm Cửu không dám dạy mặt này.

    Vậy nên Lục Nguyên phát hiện Tống Kiếm Cửu dạy dỗ không quá thích hợp mình.

    Nhưng không thích hợp cũng không sao, hắn có thể tự tu hành.

    Đệ thập phân đà xây dựng nơi này có nhiều đường hầm kéo dài xuống đất, muốn đụng tới yêu ma không phải việc quá khó, tự mình đi thể nghiệm chẳng phải là càng tốt hơn nhờ người dạy sao?

    Đương nhiên, cách Tống Kiếm Cửu dạy tuy nói không thích hợp Lục Nguyên nhưng hợp với bộ phận khác.

    Người với người luôn có khác nhau.

    Đệ thập phân đường xây chỗ này có một ít phân đà sát nhau, có một ít cách xa chút.

    Tựa như cách không xa có đệ cửu phân đà, ngẫu nhiên có lần đụng phải Lăng sư tỷ Lăng Ngọc Châu tại đệ cửu phân đà.

    Lăng Ngọc Châu có hỏi xếp hạng của Lục Nguyên, kết quả nghe hắn xếp thứ một trăm tám mươi thì cười suýt ngã ngửa, muốn đứt hơi, vỗ bộ ngực phập phồng.

    Phi lễ chớ thị, phi lễ chớ thị, Lục Nguyên thầm lầm bầm phi lễ chớ thị.

    Lăng Ngọc Châu thấy Lục Nguyên cúi đầu, chú ý ánh mắt sư đệ nhìn bộ ngực mình thì mặt đỏ lên, nhưng lập tức trở lại bình thường.

    Lục Nguyên tùy ý hỏi nàng thí nghiệm người mới thế nào, Lăng Ngọc Châu nói cho hắn nàng xếp thứ năm mươi tại đệ cửu phân đà, coi như là một trong người mới đệ cửu phân đà tập trung bồi dưỡng.

    Lăng Ngọc Châu hiểu vị sư đệ này vốn không c箠dạy dỗ gì nhiều, hắn luôn là tự học thành tài.

    Trong Bắc phong lục kiếm tiên, ít quản lý đệ tử nhất, mặc kệ đệ tử tự do trưởng thành chính là Lý sư bá.

    Phương châm mặc kệ đệ tử trưởng thành của Lý sư bá, khiến lục sư đệ thực lực hiện nay là đứng đầu đệ thập đại Hoa Sơn.

    Đây là ngày thứ tư tiến vào Ngũ Tiên Minh, lúc này Lục Nguyên đang đi hướng nhiệm vụ lâu.

    Trong đệ thập phân đường có một nhiệm vụ lâu.

    Nói đến thì phải nhắc tới địa thế chỗ này.

    Bách Khoáng tỉnh có rất nhiều khoáng động, cách lòng đất quá gần, bình thường hay xuất hiện yêu ma, cho nên phó đường chủ đệ thập phân đường tổ kiến một nơi phát nhiệm vụ, đệ thập nhất phân đà.

    Đệ thập nhất phân đà nói là phân đà kỳ thực có hai việc làm, phát nhiệm vụ và ban thưởng.

    Mười phân đà đằng trước đệ thập nhất phân đà đều xây một nhiệm vụ lâu, có thể nhận nhiệm vụ ở mỗi phân đà.

    Nhưng nếu hoàn thành nhiệm vụ thì phải đi đến đệ thập nhất phân đà lĩnh thưởng.

    Lục Nguyên vẫn cảm thấy thực chiến thích hợp với mình hơn, trong thực chiến tăng kinh nghiệm chiến đấu nói không chừng có thể vớt chút thưởng và chiến lợi phẩm, đó mới là con đường tu hành của hắn.

    Vậy nên hắn định đi nhiệm vụ lâu nhìn xem.

    Nhiệm vụ lâu đã ở ngay trước mắt.

    Nhiệm vụ lâu này nói là nhiệm vụ lâu nhưng không lớn chút nào, chẳng qua là gian phòng hơi to chút.

    Bước vào trong, vách tường dán một ít nhiệm vụ, nhưng vừa bước vào nhiệm vụ lâu trông thấy một hàng tiêu đề chữ lớn viết trên vách tường ‘Cách tỷ thí mười phân đà còn có hai trăm sáu mươi sáu ngày’, đây là ý của đà chủ Tống Kiếm Cửu.

    Tống Kiếm Cửu rất chú trọng tỷ thí mười phân đà này.

    Gã cho rằng, tỷ thí mười phân đà chín tháng sau nhất định phải thắng, vậy thì địa vị của gã tại đệ thập phân đường mới tăng cao, hơn nữa gã là người hiếu thắng, không thích thua.

    Gã sợ đám người mới làm biếng, kết quả tại nhiều chỗ viết cách tỷ thí mười phân đà còn dư bao nhiêu ngày.

    Mỗi ngày đổi một lần, để mọi người thấy ngày càng tới gần tăng cảm giác áp lực.

    Hiện nay không khí đệ thập phân đà cực kỳ căng thẳng, mọi người đều rất cố gắng.

    Lục Nguyên nhìn nhiệm vụ treo trên vách tường, cẩn thận xem xét.

    Những nhiệm vụ có khó có dễ.

    Dễ dàng thì khá đơn giản, ví dụ như đánh chết sa hạt, tìm tài liệu sa trùng, đối phó sa mạc quái thú là chuyện rất dễ.

    Khó khăn thì tương đương gian nan, có phải xuống đường hầm đối phó yêu ma dưới đất, thậm chí là yêu ma môn phái loại hình nhỏ.

    Đúng thế, năm đó Nguyệt Ma môn chính là môn phái.

    Môn phái nhỏ so với Nguyệt Ma môn khó xử lý hơn, cộng thêm tiến vào thế giới dưới đất nguy hiểm trập trùng.

    Lục Nguyên đánh giá những nhiệm vụ, cái khó thù lao cao, cái dễ thù lao thấp, đấy là bình thường.

    Nên chọn nhiệm vụ gì đây?

    Mắt quét qua danh sách nhiệm vụ, hắn muốn lựa chọn một cái không tệ lắm.

    Ngũ Tiên Minh, đệ thập phân đường, đệ thập phân đà.

    Lục Nguyên quét đám nhiệm vụ, lướt từng cái, khi lên tới mặt trên cùng thì mắt sáng lên.

    Nhiệm vụ giới thiệu như thế này: cách chỗ này xa năm trăm dặm tu tiên gia tộc Chu gia, con gái gia chủ đời này là Chu Khinh Noãn bị Huyết Kiếm Môn bắt cóc, thỉnh cầu viện thủ.

    Sẵn đây cảnh báo trước, Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân tu vi cỡ luyện thể kỳ tam tầng, tứ tầng, xin nhận nhiệm vụ phải cẩn thận.

    Đối thủ là luyện thể kỳ tam tầng hoặc tứ tầng, hèn chi nhiệm vụ này đặt ở trên cùng, khó khăn đứng đầu mớ nhiệm vụ, tất nhiên thù lao cũng là hậu hĩnh nhất.

    Lục Nguyên nhìn nhiệm vụ đó, quyết định tiếp nhận.

    Nhiệm vụ này có hai trọng điểm.

    Thứ nhất, đã nói kẻ bắt cóc là Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân.

    Huyết Kiếm Môn, đây là một trong mười tiên môn cỡ trung của Đại Tấn quốc.

    Bàn về thực lực thì không dưới Vũ Lăng tiên môn mà Mạnh Bạch xuất thân.

    Ngũ đại tiên môn cỡ lớn, mười tiên môn cỡ trung Đại Tấn quốc, môn phái Huyết Kiếm Môn coi như có một góc.

    Đương nhiên ngũ đại tiên môn cỡ lớn, mười tiên môn cỡ trung Đại Tấn quốc không hoàn toàn là chính đạo.

    Ví dụ như Huyết Kiếm Môn là môn phái bên tà đạo.

    Huyết Kiếm Môn có thể trường tồn bất diệt là vì nó ở cực tây, chỗ ấy địa thế kỳ lạ, có các loại cấm pháp.

    Huyết Kiếm Môn cũng khá lạ lùng, bình thường lấy máu tế kiếm mình, khiến phi kiếm uy lực ngày càng mạnh.

    Chương 168-169: Nhiệm vụ khó khăn

    Không khí trong Huyết Kiếm Môn khá tệ, môn chủ Huyết Kiếm Môn là Huyết Kiếm Lão Tổ, bản thân là đạo nhân không chuyện ác nào không làm, tu luyện thích nhất là âm dương hư không đại nhạc phú.

    Thế nên thượng bất chính thì hạ tắc loạn, bên dưới trưởng lão, đệ tử các loại nhân vật đều có, giết người cướp của không từ điều ác nào.

    Vậy nên xuất thân Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân bắt cóc Chu Khinh Noãn, con gái tu tiên gia tộc Chu gia là đương nhiên.

    Thứ hai, nói đến Chu gia bị bắt cóc, nếu nhớ không lầm thì sư nương xuất thân từ Chu gia.

    Sư nương xuất thân không phải đại môn đại phái gì, vẻn vẹn chỉ là tu tiên gia tộc mà thôi.

    Hơn nữa tư chất không được tốt, sư phụ bình thường hay nói sư nương gả cho ông thật sự là vì ở trong lòng sư phụ, hình tượng của sư nương vô cùng tốt đẹp không thể dùng hai chữ thượng hạ đánh giá.

    Đương nhiên sau khi sư nương thành thân cùng sư phụ, lấy tính tình sư nương bình đạm không làm gì áo gấm về làng.

    Bà thuộc một chi nhánh tu tiên gia tộc này, thuở nhỏ phụ mẫu đều qua đời, ở trong gia tộc chỉ có thúc bá thân thích.

    Lúc đó sư nương và người trong nhà không tính thân, cho nên chỉ nói với gia đình là thành thân chứ không nói bà gả cho đại danh đỉnh đỉnh Thùy Mộ Kiếm Tiên Lý Nguyên Bạch.

    Đương nhiên hơn ba trăm năm trước danh tiếng Lý Nguyên Bạch không lớn như sau này.

    Đây vốn là chuyện hơn ba trăm năm trước.

    Chu gia ở tại Bách Khoáng tỉnh, ứng đối với bản đồ thì phát hiện sư nương xuất thân từ Chu gia ấy.

    Trước khi hắn đến Bách Khoáng tỉnh đã được sư phụ dặn rằng phải đi Chu gia nhìn xem, nếu Chu gia có xuất hiện cái gì ngoài ý muốn giúp được bao nhiêu cứ giúp, Lục Nguyên gật đầu vâng dạ.

    Tuy sư nương và Chu gia không tính thân thiết bao nhiêu, lại qua ba trăm năm rồi, nhưng dù sao cũng là Chu gia, có thể giúp thì giúp.

    Ai mà ngờ thật sự ra việc, cũng tốt, nhất tiễn song điêu.

    Thêm nữa hắn là tu tiên giả, chính đạo môn phái, gặp chuyện một thiếu nữ yếu đuối bị tà ma ngoại đạo như Huyết Kiếm Môn bắt cóc, tất nhiên phải cứu về, nếu không sao xứng danh chính đạo đệ tử?

    Tính tình của Lục Nguyên vốn chính là trung lập lương thiện.

    Kết quả là, Lục Nguyên gật đầu nhận nhiệm vụ này.

    Tại tu tiên giới nhận nhiệm vụ chính là ở bên trên đánh dấu, ý là có người đã nhận.

    Lúc này vang tiếng cười bừa bãi:

    - Ha ha, cười chết mất.

    Đệ thập phân đà chúng ta thí nghiệm người mới tổng cộng hai trăm người, Lục Lục xếp hạng một trăm tám mươi mà cũng dám nhận nhiệm vụ này?

    Buồn cười quá đi!!!

    Trong tiếng cười to, Triệu Hàn cùng phòng bước vào nhiệm vụ lâu.

    Bên cạnh Triệu Hàn trừ Hoàng Vân nịnh hót ra còn thêm một người.

    Thế gian này không thiếu đủ loại người.

    Không thiếu kiểu cáo mượn oai hùm như Triệu Hàn, cũng không thiếu kiểu người nịnh nọt như Hoàng Vân.

    Tu tiên giới cũng là do người cấu thành.

    Do người cấu thành sẽ có nhân tình thế thái, ấy là lẽ thường.

    Dĩ nhiên Lục Nguyên chỉ thấy rất đáng tiếc thôi.

    Nếu là Phương Hàn Hoa chân chính mượn uy còn có thể cáo mượn oai hùm, lại cứ phải dựa thế Triệu Càn Khôn.

    Thực lực Triệu Càn Khôn đó tối đa cỡ Tống Nam Sơn, đáng tiếc, thực lực cỡ đó có thể mượn uy không?

    Đương nhiên, có lẽ trong lòng người như Triệu Hàn thì thế là đủ mượn oai rồi.

    Cũng đúng, mỗi người ánh mắt nhìn đời là khác nhau.

    Triệu Hàn cười ha hả nói:

    - Người như ngươi xếp hạng một trăm tám mươi mà dám nhận nhiệm vụ này, thật quá tức cười.

    Đây được gọi là nhiệm vụ khó khăn nhất, mới rồi nghe nói một vị trưởng lão luyện thể kỳ người mới của đệ cửu phân đà bị trọng thương bởi nhiệm vụ này, vừa trốn về đây.

    Tin tức của Triệu Hàn coi bộ khá rộng.

    Ngày thứ nhất vào phòng người mới thì Triệu Hàn liền phát hiện Lục Nguyên bộ dáng lạnh nhạt, hoàn toàn không sinh ra nỗi kính sợ với gã hay Triệu Càn Khôn sau lưng gã, lòng thầm oán giận.

    Sau đó gã phát hiện Lục Nguyên trong thí nghiệm người mới chỉ xếp một trăm tám mươi, nên cho rằng hắn không có bản lĩnh gì, tất nhiên là mọi cách châm biếm.

    Nay Lục Nguyên dám nhận nhiệm vụ bị gọi là khó khăn nhất, gã liền cười to chế nhạo.

    Tính tình Lục Nguyên vốn lạnh nhạt, không thèm để trong lòng mấy lời Triệu Hàn châm chọc, nhận nhiệm vụ xong liền đi, lười để ý gã.

    Triệu Hàn phát hiện mình bị phớt lờ, từ lúc gã tiến vào Lục Nguyên đều không nhìn gã cái nào.

    Gã rất tức giận, một kẻ xếp hạng một trăm tám mươi trong thí nghiệm người mới mà dám không nhìn mình hả?

    Thật là quá đáng, sao lại có chuyện quá đáng như vậy chứ?

    Triệu Hàn hầm hừ, Lục Lục, ngươi đi càng tốt, rồi có ngày ngươi sẽ sợ hãi ta.

    Dám nhận nhiệm vụ khó khăn nhất, không biết sống chết!

    Theo lý thì một tỉnh hơn mười cái phủ, trăm cái huyện là phối trí cơ bản.

    Nhưng hiện tại Bách Khoáng tỉnh khá là hoang phế, gọi phủ chỉ là trò đùa, không có một thành trì xứng với quy mô phủ, hoặc xưng là huyện, là trấn.

    Hơn nữa giữa huyện và trấn không có đường chính, cơ bản phải đi trên sa mạc.

    Chu gia ở tại địa phương tên là Hoàng Thổ huyện.

    Lục Nguyên lần này đi bởi vì vội vàng nên không đi bộ mà lấy ra năng lực bay luyện thể kỳ.

    Ngự khí ly không !

    Đương nhiên phải cách đệ thập phân đường, đệ thập phân đà một khoảng mới ngự khí ly không.

    Nếu hiện nay người đệ thập phân đà phát hiện Lục Nguyên, cái người xếp hạng một trăm tám mươi trong thí nghiệm người mới có thể ngự khí ly không thì chắc tròng mắt sẽ rớt cả ra ngoài.

    Ngự khí ly không không đơn giản là kỹ năng, đây cần phải luyện thể kỳ, coi như tại phân đà người mới có không ít trưởng lão tuổi trẻ cũng không có bao nhiêu biết luyện thể kỳ.

    Còn về đệ tử chân truyền thì càng đừng nói, ngũ đại tiên môn mỗi tiên môn có một luyện thể kỳ đã là không tệ.

    Do đó có thể thấy luyện thể kỳ hiếm hoi cỡ nào.

    Hiện tại tất nhiên Lục Nguyên không có hứng thú quan tâm mấy chuyện này.

    Hắn đã bay lên không trung, bầu trời sa mạc vô cùng nóng bức, dường như không khí dao động vậy.

    Hắn hơi tăng tốc độ bay một chút, thẳng tới Hoàng Thổ huyện đánh dấu trên bản đồ, vị trí Chu gia.

    Nếu ngự khí ly không thì năm trăm dặm không tính xa.

    Mất chút thời gian bay trên bầu trời Hoàng Thổ huyện, đáp xuống đám mây, cẩn thận xem xét bên dưới, tùy tiện tìm một người hỏi han rồi đi tới Chu phủ.

    Chu phủ, dù gì đây cũng là một tu tiên gia tộc, tuy tại nơi như Bách Khoáng tỉnh nhưng vẫn phải giữ mặt mũi tu tiên gia tộc.

    Cửa lớn Chu phủ đỏ thẫm nước sơn, bên trên treo hai đồng hoàn vàng óng, cửa ngồi hai sư tử đá, nhìn khá là uy phong, còn đứng mấy gia đinh.

    Bên cạnh tường vây đều là màu trắng ngói to, hiển nhiên tu tiên gia tộc này không đơn giản.

    Tất nhiên dù tu tiên gia tộc có không đơn giản thì đối mặt đạo nhân tiên môn trung đẳng như Huyết Kiếm Môn vẫn là đành bó tay.

    Lục Nguyên tiến đến trước cửa, báo là nhận nhiệm vụ tiến đến hỗ trợ.

    Lát sau, một người đàn ông trung niên gầy gò mặc áo xám có vài sợi tóc bạc đi ra.

    Trên mặt người đàn ông trung niên tràn đầy sốt ruột, nói:

    - Tại hạ là chủ nhân Chu phủ, Chu Kỳ Vượng, không biết các hạ có thân phận gì?

    Lục Nguyên đáp:

    - Ta là người mới bên Ngũ Tiên Minh đệ thập phân đường, đệ thập phân đà, nhận nhiệm vụ đến đây…

    Chu Kỳ Vượng gật đầu:

    - Ra vậy.

    Xem ra ngươi cũng biết chuyện của tiểu nữ.

    Tiểu nữ bị bắt đi đã gần một ngày, tuy rằng trên người tiểu nữ có cấm chế pháp bảo có thể bảo vệ, không để tiểu nữ trong vòng một ngày bị Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân làm bẩn.

    Nhưng bây giờ sắp hết thời gian một ngày, nếu còn không cứu ra được chỉ sợ tiểu nữ gặp nguy hiểm.

    Xin làm phiền đạo hữu gấp đi cứu giúp.

    Gia chủ Chu gia Chu Kỳ Vượng vô cùng nhiệt tình nói, kéo tay Lục Nguyên đi vào.

    Vốn hiện nay Chu gia đang chuẩn bị lực lượng cuối cùng để cứu ra con gái gia chủ Chu gia, Chu Khinh Noãn.

    Chu Kỳ Vượng mặt ngoài vô cùng nhiệt tình nhưng đang thầm tính toán xếp hạng người mới của Lục Nguyên là mấy.

    Nói chung xếp hạng thí nghiệm người mới càng cao thì thực lực càng mạnh.

    Khi Chu Kỳ Vượng quanh co hỏi ra thì Lục Nguyên cười đáp:

    - Trong thí nghiệm người mới ta xếp hạng một trăm tám mươi đệ thập phân đà.

    Lời vừa thốt ra, Chu Kỳ Vượng lòng lạnh lẽo.

    Xếp hạng một trăm tám mươi thì có thực lực gì chứ?

    Đây đúng là điển hình mới ra đời không biết sống chết.

    Nhưng gã dù sao là chủ nhân một gia tộc, người thâm trầm.

    Dù xếp hạng của Lục Nguyên là một trăm tám mươi, thực lực không mạnh nhưng thêm một con chốt hy sinh cũng tốt.

    Thế nên trên mặt gã không lộ vẻ gì, vẫn là tươi cười đầy mặt.

    Chu Kỳ Vượng lập tức mượn cớ đi kêu gọi người khác.

    Nay gã có thể kéo ai đều kéo đến hết, làm một kích cuối cùng, nếu lần này lại không thể cứu ra con gái Chu Khinh Noãn thì chỉ sợ trong sạch của con gái sẽ mất vào tay Huyết Kiếm Môn dâm đạo, vậy thì đáng chết.

    Tại Đại Tấn quốc, trong sạch của con gái rất là quan trọng.

    Trinh tiết còn lớn hơn cả sinh mạng.

    - Muốn cứu Chu tiểu thư, rất khó.

    Không phải chúng ta không muốn cứu, bởi vì đối phương là luyện thể kỳ, chúng ta không trêu vào được!

    Một người mày nhíu chặt nói.

    Gia chủ Chu gia Chu Kỳ Vượng mời một đám người tới đây bàn việc cứu con gái, nhưng mấy người đó không đồng ý, kỳ thực là không muốn đi.

    Mọi người đều biết con gái Chu gia là bị Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân bắt, trước không nói Huyết Kiếm Môn bối cảnh cường đại, căn bản chọc không được, nghe nói đạo nhân đó là luyện thể kỳ!

    Luyện thể kỳ không phải đám người tùy tiện địch lại nổi, mọi người không nghĩ đi chịu chết.

    Tu tiên gia tộc nơi này, ví dụ bản thân Chu Kỳ Vượng cũng chỉ là luyện khí thập tầng, nếu thật đối mặt nhân vật luyện thể kỳ, không phải đi chịu chết thì là gì?

    Những người được mời đến rốt cuộc là có giao tình với Chu Kỳ Vượng nhiều năm, trong thoáng chốc không thể từ chối.

    Nhưng theo ông lão mày nhíu chặt nói ra lời đó, có người đầu tiên thì dễ làm, những người khác ai nấy mở miệng.

    - Đúng vậy, chúng ta cũng là xem Khinh Viện lớn lên, nhưng đối phương là luyện thể kỳ, bọn ta đi căn bản không khả năng thành công, hoàn toàn là chịu chết.

    - Nghe nói Chu gia các ngươi đã chết một đám người.

    - Nghe nói bên đệ thập phân đường Ngũ Tiên Minh đến đây một luyện thể kỳ đều bại trận, bị thương rời đi.

    - Cho dù ngươi nói có kiếm trận gì, có thể để mọi người dùng lực lượng kiếm trận nhưng thực lực cách biệt quá lớn.

    Dù mọi người có dùng kiếm trận, chỉ sợ không phải đối thủ.

    Mấy người khác đều lên tiếng, qua lại tình cảm thì qua, nhưng mạng mình mới là quan trọng nhất, ai nấy đều lắc đầu.

    - Đúng vậy.

    Còn có Huyết Kiếm Lão Tổ.

    Huyết Kiếm Lão Tổ đó rất bao che huyết điểm, vô cùng tàn ác, nếu giết môn nhân của lão chỉ e không chừa một mống.

    Huyết Kiếm Lão Tổ và môn chủ môn phái khác cách biệt rất lớn.

    Môn chủ môn phái khác đa số có tác phong chưởng giáo, ít khi ra tay, cho dù có đi nữa đều sẽ không giết nhiều người, lại còn chú ý đối thủ, đối phương mạnh mới chịu xuất động.

    Nhưng Huyết Kiếm Lão Tổ này tuyệt đối là ngoại lệ.

    Lão hứng lên thì đối với phàm nhân đều có thể đại khai sát giới, căn bản không e dè thân phận, muốn giết là giết, hở chút là diệt môn, một nhân vật rất đáng ghét.

    Thực lực của lão xưng là đệ nhất ma đạo Đại Tấn quốc thì có lẽ kém chút, nhưng xưng là ma đạo giết người nhiều nhất, ác danh cao nhất thì tuyệt đối không đủ.

    Năm đó lão tới các nơi Đại Tấn giết người cướp của, chọc chưởng giáo Hoa Sơn tiên môn Yến Thương Thiên giận dữ.

    Tuyệt Thế Yến Thương Thiên muốn ra tay, ai mà không sợ?

    Coi như Huyết Kiếm Lão Tổ cũng tuyệt đối khả năng chết dưới tay Yến Thương Thiên.

    Nhưng đây chính là tai họa di ngàn năm, lúc Yến Thương Thiên định ra tay thì dưới đất chủ nhân thiên động vạn huyệt hàng tỷ yêu ma Đông Phương Yến tới cửa khiêu chiến.

    Yến Thương Thiên bất đắc dĩ từ bỏ tru sát Huyết Kiếm Lão Tổ, nghênh chiến đầu lĩnh yêu ma Đông Phương Yêu.

    Khi ấy là một trận đại chiến!

    Cuối cùng Yến Thương Thiên thắng, Đông Phương Yêu bại lui.

    Đến đây thì chính thức đặt nền vị trí đệ nhất tông sư Đại Tấn quốc của Yến Thương Thiên.

    Từ sau việc này, Hoa Sơn tiên môn chính thức trở thành đệ nhất tiên môn Đại Tấn, đứng trên tứ đại tiên môn khác.

    Huyết Kiếm Lão Tổ cực kỳ chật vật trốn về hang ổ của lão, qua trận này không dám tùy tiện tới gần vùng Trung Nguyên Đại Tấn, cực kỳ sợ Yến Thương Thiên.

    Lão luôn núp trong hang ổ Liên Miên Tuyết Sơn Thanh Hải Hắc Giáo của lão, ít khi ra núi.

    Tuy lão chật vật bỏ trốn nhưng cũng khiến người khâm phục, lại có thể nhặt cái mạng từ tay tuyệt thế Yến Thương Thiên.

    Mọi người đặc biệt kiêng dè Huyết Kiếm Lão Tổ ví dụ như Vũ Lăng Thượng Nhân, môn chủ Vũ Lăng tiên môn.

    Thực lực của lão không thua gì Huyết Kiếm Lão Tổ, nhưng bàn về danh tiếng thì Vũ Lăng Thượng Nhân kém hơn Huyết Kiếm Lão Tổ rất rất nhiều.

    Huyết Kiếm Lão Tổ là cái loại khiến con nít nghe liền ngừng khóc.

    Vậy nên nghe nói là Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân làm thì rất nhiều người không muốn rước họa vào thân, để tránh bị Huyết Kiếm Lão Tổ ra tay không bao giờ e ngại thân phận diệt cả nhà.

    Chu Kỳ Vượng nhìn trái nhìn phải, phát hiện hầu như ai cũng né tránh ánh mắt gã.

    Không một ai muốn chọc Huyết Kiếm Môn, không một ai muốn chọc vào người luyện thể kỳ.

    Chu Kỳ Vượng thầm than, không lẽ gã chỉ có thể tự mình cùng hai trưởng lão Chu Thiết Kiền, Chu Thiết Nhiệt Chu gia đi sao?

    Chu gia cũng có chút thực lực nhưng lần trước cứu người bị hao hụt, đây xem như là cố gắng cuối cùng của Chu gia.

    Bỗng vang lên một tiếng nói:

    - Ta đi!

    Mọi người nhìn lại, chỉ thấy một thanh y thiếu niên tiếp lời.

    Tay hắn cầm một hồ lô rượu, trong khi ai nấy tránh né ánh mắt Chu Kỳ Vượng thì hắn cao giọng nói, đa số người có mặt hơi ghét thanh y thiếu niên này.

    Những người đó bây giờ đều sợ chọc vào Huyết Kiếm Môn, ai cũng trốn tránh, ngươi một thanh y thiếu niên sắm vai anh hùng làm gì?

    Đấy chẳng phải thể hiện mọi người gan bé, một mình ngươi to gan?

    Hiện ra mọi người yếu đuối, ngươi anh hùng?

    Rất nhiều người đều như thế, bản thân không dám làm, nếu xuất hiện người dám làm thì lại thầm hận kẻ đó, cảm thấy người này quá khoe khoang, làm bộ anh hùng.

    Rất nhiều người thầm nghĩ thanh y thiếu niên này không biết sống chết, cuối cùng chắc chết sẽ chết trong tay Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân.

    Chương 170-171: Chu gia tiểu thư

    Một con đường cát vàng hướng lên trên, thẳng tới sơn mạch thấp bé không xa.

    Chu gia tiểu thư bị người Huyết Kiếm Môn cột trên sơn mạch thấp bé đó.

    Lúc này dưới chân núi nhỏ kia có bốn người bước đi.

    Đi chính giữa là người đàn ông trung niên tóc bạc mặt đầy mệt mỏi.

    Bên tay phải người đàn ông trung niên là hai ông lão tóc muối tiêu, tay trái là một thanh y thiếu niên.

    Ba người đàn ông tuổi lớn mặt đầy mệt mỏi và lo lắng, thanh y thiếu niên cầm hồ lô rượu nhấp từng hớp.

    Chu Kỳ Vượng liếc thanh y thiếu niên bên cạnh, không ngờ cuối cùng chịu liều mạng trừ người trong nhà ra chỉ có thanh y thiếu niên này, thật là cảm thán.

    Chu Kỳ Vượng siết nắm tay, nắm chặt trường kiếm.

    Lần này đi chịu chết, lực lượng Chu gia đã không giữ lại bao nhiêu, chết không ít, phen này trước khi xuất phát gã đã sắp xếp xong hậu sự.

    Nếu gã không trở về nữa thì do người nào đảm nhiệm gia chủ, chuyện như thế đã sắp đặt xong.

    Chuyến này là liều mạng, Chu Kỳ Vượng hít sâu một hơi, lần nữa hai tăng nhanh bước chân.

    Lúc này Lục Nguyên đang cảm thán.

    Phong cảnh đại mạc khác với nơi hắn sinh ra.

    Sơn mạch sạm vàng thế này, dọc theo đường đi cũng có chút sắc xanh, nhưng đều là cỏ cây thấp lùn.

    Thôi, tập trung chút, lập tức phải đối phó một cao thủ trước nay chưa từng gặp.

    Luyện thể kỳ tam tầng hoặc tứ tầng, hắn chưa từng gặp cao thủ như vậy.

    Hớp ngụm rượu, quăng hồ lô rượu vào trong tu la túi, tay hắn ấn trên chuôi kiếm Dưỡng Ngô kiếm.

    Ngọn đồi này rất nhỏ, không mất bao lâu đã đến đỉnh chớp.

    Tại một khối đất trốn trên đỉnh chóp nằm một hoàng y thiếu nữ quần áo ngay ngắn.

    Hoàng y thiếu nữ bị dây thừng rất thô trói chặt, không thể động đậy.

    Hoàng y thiếu nữ khuôn mặt rất xinh đẹp, mặt trái xoan, hai bên có một lúm đồng tiên, một lọn tóc rũ xuống, mặt tràn đầy mồ hôi và hoảng hốt.

    Dây thừng thô đen trói thiếu nữ càng thêm nhỏ xinh.

    Bên cạnh hoàng y thiếu nữ ngồi một trung niên đạo nhân.

    Trung niên đạo nhân vóc dáng vô cùng vạm vỡ, nào giống một đạo nhân?

    Giống như đồ tể hơn.

    Đạo bào màu đỏ chính là đặc điểm riêng của Huyết Kiếm Môn.

    Đạo nhân mặc đạo bào đỏ thấy bốn người Chu Kỳ Vượng, Chu Thiết Kiền, Chu Thiết Nhiệt, Lục Nguyên đi đến thì cười to nói:

    - Ha ha, lại có mấy con quy chịu chết.

    Cho nên nói cột Chu gia tiểu thư tại đây là mua bán hời, có thể hấp dẫn đám tu tiên giả các ngươi không ngừng lên núi.

    Đến lúc đó lấy máu thịt tu tiên giả các ngươi ngưng luyện ra Huyết Vân Linh Thú cho ta, đợi khi Huyết Vân Linh Thú tế luyện xong thì có thể hưởng thụ mỹ nhân luôn.

    Bên cạnh Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân có gần mười cái xác, máu nhuộm mặt đất thành màu đỏ, tại sa mạc nắng nóng phát ra mùi hôi có chút khô ráo.

    Trên bầu trời thực thi thứu không ngừng kêu gào lượn lờ.

    Chẳng qua thực thi thứu cũng cảm giác được Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân đáng sợ, không dám đáp xuống ăn thịt người.

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân cười ha hả, tay động, trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm đỏ máu, chính là huyết kiếm.

    Huyết Kiếm Môn khác với môn phái khác, bọn chúng không cần phi kiếm, linh kiếm, tiên kiếm cái gì, chúng có thể lấy máu tế luyện ra kiếm của mình, cách một đoạn thời gian phun một búng máu lên, khiến huyết kiếm càng lúc càng lợi hại, ngày càng lớn mạnh.

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân lấy ra huyết kiếm tấn công Chu Thiết Kiền.

    Thế kiếm này cực nhanh, Chu Thiết Kiền chưa kịp phản ứng thì Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân đã tới trước mặt.

    Chu Thiết Kiền hết cách, chỉ có nước giơ kiếm lên cứng rắn chặn chiêu này.

    Nhưng pháp lực phủ trên huyết kiếm cường đại tới cỡ nào.

    *Bộp* một tiếng Chu Thiết Kiền bị đánh bay rất xa, suýt chút rơi xuống núi, miệng liên tục hộc máu, hiển nhiên mới rồi một kích khiến lão trọng thương.

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân này quá mạnh.

    Trưởng lão Chu gia Chu Thiết Kiền là tu vi luyện khí cửu tầng vậy mà bị một nhát kiếm trọng thương đến thế.

    Lúc này Lục Nguyên rơi vào suy tư.

    Huyết Vân Linh Thú.

    Nghe nói tâm pháp cao nhất của Huyết Kiếm Môn chính là Huyết Vân tâm pháp.

    Huyết Vân tâm pháp bàn về thâm ảo thì không bằng Vân Long tâm pháp, nhưng cũng là tâm pháp vân hệ khá nổi danh tại tu tiên giới Đại Tấn quốc, bàn về thực lực thì chỉ dưới Vân Long tâm pháp, về danh tiếng thì không kém Vân Long tâm pháp bao nhiêu.

    Nghe nói Huyết Vân tâm pháp của chúng có chỗ khá đặc biệt.

    Tâm pháp cao nhất trong môn phái này tất nhiên là Huyết Vân tâm pháp thuộc về tâm pháp vân hệ, bọn chúng cũng cần linh thú vân hệ.

    Nghe nói chúng có một loại bí pháp, một khi được đến linh thú vân hệ thì có thể dùng máu tăng phẩm cấp linh thú vân hệ.

    Ví dụ như đem tiểu hình linh thú tăng thành trung hình linh thú, nhưng cái này cần rất nhiều máu, thậm chí là máu của nhiều tu tiên giả.

    Loại linh thú bị ô nhiễm quá nặng tăng cấp được gọi là Huyết Vân Linh Thú.

    Khi hắn tại Bắc phong, bởi vì Huyết Kiếm Môn luyện Huyết Vân tâm pháp cũng là vân hệ tâm pháp, cùng loại với Vân Long tâm pháp nên có đặc biệt giảng dạy, lúc ấy Lục Nguyên chẳng biết tại sao không thiếp ngủ nên nghe lọt tai, bây giờ nghe đến Huyết Vân Linh Thú lập tức nhớ lại ngay.

    Thì ra Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân ở đây là muốn mượn máu tu tiên giả tăng đẳng cấp Huyết Vân Linh Thú.

    Sa mạc là bao la, mênh mông vô bờ cát vàng kéo dài tới chân trời.

    Sa mạc tĩnh lặng, mặt trời điên cuồng chiếu ánh nắng thiêu mặt đất, cát vàng biến vô cùng nóng bức.

    Không có gió, không có tiếng động, khí nóng không tiếng động lăn lộn.

    Thế giới cát vàng đơn điệu, khô khan, khắp nơi đều là hơi thở tử vong, thực thi thứu ở trên không trung bay lượn, không dám xuống dưới kiếm ăn.

    Trên đỉnh núi vàng, Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân tựa đồ tể giơ tay một kiếm đã đánh bay Chu Thiết Kiền, cho thấy thực lực vô cùng cường đại.

    Nhát kiếm đến quá nhanh, ba người Chu gia vốn không kịp phản ứng.

    Thấy tình hình như vậy, Chu Kỳ Vượng và Chu Thiết Nhiệt nhìn nhau, hét:

    - Bày kiếm trận!

    Hai người cùng ra tay, tại kiếm trận phối hợp với nhau, định lấy đó đánh bại Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân.

    Vốn họ định bao gồm cả Chu Thiết Kiền, ba người cùng nhau bày kiếm trận, tuy rằng xác suất thành công cực nhỏ nhưng tốt xấu còn một chút hy vọng thành công.

    Tất nhiên họ cũng hiểu lần này xác suất tử vong rất cao.

    Vậy nên lúc Chu Kỳ Vượng ra khỏi nhà đã sắp xếp xong hậu sư.

    Lại nói chiến đấu hiện tại.

    Chu Kỳ Vượng và Chu Thiết Nhiệt hai người lập tức bày ra một kiếm trận.

    Nói đến kiếm trận tất nhiên Võ Đang tiên môn là nhiều nhất, lấy kiếm trận xưng hùng Đại Tấn quốc.

    Chu gia ở cơ duyên xảo hợp được người Võ Đang tiên môn dạy một chút kiến thức kiếm trận.

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân cười càn rỡ nói:

    - Một chút thủ đoạn cũng dám lấy ra?

    Chỉ thấy huyết bào của gã xoay tròn trên không trung, gã điên cuồng xoay nhanh, huyết kiếm và huyết bào cùng một màu khiến nhìn không rõ đâu là huyết kiếm, đâu là huyết bào.

    *Đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh!*

    Một chuỗi tiếng va chạm, huyết kiếm đột nhiên đâm ra từ huyết bào, sau một chuỗi tiếng đánh, nhanh chong ra tay, hai người Chu Kỳ Vượng và Chu Thiết Nhiệt đều hộc máu ngã xuống đất.

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân ngừng xoay tròn.

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân cười to nói:

    - Tốt lắm, đám các ngươi, ta không vội giết ngay, dù sao tế luyện Huyết Vân Linh Thú dùng máu người sống càng tốt!

    Gã động tay, bên cạnh lập tức xuất hiện một linh thú vân hệ Huyết Vân Lang màu đỏ rực.

    Huyết Vân Lang của gã cao cỡ nửa người, trông như nhuộm đẫm máu tươi, khiến người ớn lạnh, khác với linh thú vân hệ bình thường đáng sợ.

    Kỳ thực con Huyết Vân Lang này bản thân chính là tiểu hình linh thú Vân Cẩu thăng lên trung hình linh thú Huyết Vân Lang.

    Hiện tại gã muốn mượn máu của tu tiên giả lần thứ hai tăng phẩm chất Huyết Vân Lang.

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân cười khục khặc, chỉ huy Huyết Vân Lang đến bên cạnh Chu Kỳ Vượng.

    Trong đám người này, máu của Chu Kỳ Vượng là nhiều nhất cho nên trước tiên tìm tới gã.

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân động trường kiếm chém xuống, một tan rã một chút năng lực phản kháng cuối cùng của Chu Kỳ Vượng, rồi mới bắt đầu huyết tế.

    Vào lúc này, người Chu Kỳ Vượng bỗng nhúc nhích.

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân nhìn sang, thế mới phát hiện vừa này thanh y thiếu niên động thân hình, kéo Chu Kỳ Vượng sang một bên, để gã tránh thoát một kiếm.

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân bật cười nói:

    - Hậu bối kia, ta xem ngươi tuổi còn rất trẻ, muốn để ngươi sống lâu vài ngày, cuối cùng huyết tế ngươi.

    Ngươi giỏi lắm, dám chủ động ra tay, thật muốn tìm chết mà!

    Lục Nguyên ngáp một cái, tay ấn chuôi kiếm:

    - Muốn huyết tế ta phải xem ngươi có bản lĩnh đó không đã.

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân nghe vậy cực kỳ giận dữ, Huyết Kiếm Môn công pháp không tu thân dưỡng tính, vị đạo nhân tựa đồ tể này tính tình không mấy tốt.

    Thân hình gã ở trên không trung biến mất, chớp mắt đã tới trước mặt Lục Nguyên, huyết quang như rắn độc đâm thẳng hướng hắn, đây chính là luyện thể kỳ.

    Tốc độ của luyện thể kỳ nhanh hơn luyện khí kỳ rất nhiều, thời gian giao đấu nhanh như tia chớp.

    Lục Nguyên hơi ngoài ý muốn, trước kia chưa từng đấu với người có tốc độ nhanh như vậy.

    Tốc độ của Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân so với Tống Nam Sơn còn nhanh hơn, nhưng hắn ứng phó được, dù sao phong kiếm ý nổi tiếng là nhanh.

    *Keng!*

    Dưỡng Ngô kiếm và huyết kiếm va nhau, Lục Nguyên lùi ra sau một trượng, Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân cũng lùi ra xa nửa trượng.

    Quả nhiên, nếu bàn về pháp lực thôi thì Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân chiếm ưu thế.

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân va chạm một kích xong kíp mắt nói:

    - Hay cho hậu bối nhà ngươi, không ngờ có pháp lực luyện thể kỳ.

    Không tệ, không tệ, trẻ vậy đã có pháp lực như thế.

    Đáng tiếc, pháp lực đạo ra là luyện thể kỳ tứ tầng, ngươi đấu không lại đạo gia đâu.

    Tiếc thật, tuổi trẻ tài tuấn như thế mà sắp chết trong tay đạo gia.

    Tinh huyết của ngươi chắc có thể khiến một con vân thú loại nhỏ thông qua huyết tế trưởng thành Huyết Vân Linh Thú cỡ trung.

    Luyện thể kỳ tứ tầng!

    Nghe câu này thì Lục Nguyên cũng giật nảy mình.

    Môn phái Huyết Kiếm Môn kiếm pháp hơi quái lạ, bọn chúng có thể thông qua phun máu lên kiếm tăng sức chiến đấu.

    Cực hạn của hắn chắc là đánh với nhân vật luyện thể tứ tầng.

    Tiểu cảnh giới vượt hai tầng đối phó đối thủ, nếu đối phương là luyện thể ngũ tầng thì hắn đánh không lại nữa.

    Chính là nói, nếu đối phương thông qua phun máu lên kiếm tăng sức chiến đấu, hắn sẽ không là đối thủ.

    Tất nhiên lúc mới bắt đầu đối thủ phát hiện pháp lực của hắn không bằng người ta, chắc sẽ không vội vàng phun máu lên huyết kiếm.

    Dù luyện Huyết Vân tâm pháp thì huyết lượng cũng có hạn, không đụng tới kình địch thì sẽ không vội phun máu lên huyết kiếm.

    Vậy nên nếu hắn muốn đánh thì phải bắt đầu dưới tình huống không làm Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân chú ý dẫn gã vào kiếm quyển của hắn, tiêu hao, để gã không làm được cái việc phun máu lên kiếm.

    Nếu không thì trận chiến này hắn sẽ thua.

    Thú vị.

    Lúc này Lục Nguyên cảm thấy thú vị, hưng phấn hừng hực.

    Tốt lắm, đã lâu không nghiêm túc chiến đấu như vậy.

    Dù là tại ngũ phong đại tái đấu với Tống Nam Sơn cũng chưa từng nghiêm túc đấu.

    Nay phải liều mạng đụng độ một phen, xem coi mình đối đầu luyện thể tứ tầng sẽ có kết quả gì.

    Dưỡng Ngô kiếm và huyết kiếm va nhau.

    Lúc mới bắt đầu thì Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân chiếm ưu thế, gã cảm thấy đặc biệt sảng khoái.

    Một là vì gã trên cơ, hai là vì gã phát hiện Lục Nguyên dùng kiếm pháp của Hoa Sơn tiên môn.

    Huyết Kiếm Môn Huyết Kiếm Lão Tổ ở dưới tay Yến Thương Thiên tùy tiện một nhát kiếm đánh trọng thương, khó khăn lắm mới nhặt một mạng chạy trốn, sau này vô cùng e ngại Hoa Sơn tiên môn, đặc biệt nghiên cứu kiếm pháp ngũ phong Hoa Sơn tiên môn.

    Tất nhiên, Huyết Kiếm Lão Tổ không có can đảm nghiên cứu ra kiếm pháp Hoa Sơn tiên môn rồi tìm Yến Thương Thiên báo thù.

    Tìm Yến Thương Thiên báo thù đúng là cần can đảm to lớn, Huyết Kiếm Lão Tổ xếp ba hàng đầu ma đạo không dám.

    Lão nghiên cứu kiếm chiêu Hoa Sơn tiên môn chỉ là vì sau này nếu đụng phải Yến Thương Thiên còn có thể thoát được mấy chiêu.

    Đương nhiên nếu đệ tử dưới tay lão có thể bí mật giết chết đệ tử Hoa Sơn tiên môn thì lão sẽ thưởng hậu hĩnh.

    Huyết Kiếm Lão Tổ chính là tiểu nhân như vậy đấy.

    Đánh không lại người ta thì rất sung sướng khi dễ đồ tử, đồ tôn của người ta.

    Đương nhiên phải âm thầm giết, nếu mà bị Hoa Sơn tiên môn biết được, Huyết Kiếm Lão Tổ rất sợ Yến Thương Thiên sẽ tìm tới cửa.

    Huyết Kiếm Lão Tổ là tiểu nhân, tiểu triệt để, không có chút phong độ tông sư.

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân vừa mới bắt đầu giao đấu đã chiếm ưu thế thì rất nhiên rất vui, nghĩ tới có thể lấy đầu Lục Nguyên trở về lĩnh thưởng, tâm tình gã hưng phấn.

    Nhưng tại sao đánh lâu như vậy mà mặc kệ huyết kiếm công kích cỡ nào, Lục Nguyên chỉ rơi vào thế yếu chứ không bị thương?

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân càng đánh càng thấy lạ, đợi gã kịp phản ứng thì đã bị dẫn vào một kiếm quyển lạ lùng.

    Tốt lắm, hoàn thành thu lưới.

    Lục Nguyên thong dong đung đưa trường kiếm trong tay.

    Vì đưa Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân vào trong võng kiếm của hắn, mới bắt đầu hắn làm bộ rơi vào thế yếu.

    Hết cách, hắn hơi sợ Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân phun máu lên huyết kiếm tăng mạnh sức chiến đấu, giờ thì không phải lo nữa.

    Kiếm quang động, kiếm quang chớp lóe, kiếm quang mang theo ánh sáng chói lòa.

    Kiếm quang vốn như thu thủy lúc này tựa như ánh nắng nóng cháy lấp lóe.

    Đối mặt kiếm quang như vậy, Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân lấy làm lạ.

    Hậu bối này tuổi còn trẻ như thế chẳng những pháp lực đến luyện thể kỳ, còn có kiếm pháp đáng sợ đến vậy.

    Chết tiệt, Hoa Sơn tiên môn ở đâu ra bồi dưỡng nhân vật yêu nghiệt như thế này?

    May là gã còn giấu tuyệt chiêu cuối cùng, lấy máu bản thân huyết tế huyết kiếm.

    Một khi lấy máu bản thân huyết tế huyết kiếm thì có thể trong thời gian ngắn tăng sức chiến đấu, nhưng mất máu thì nguyên khí đại thương, cách này không thể sử dụng nhiều.

    Nay có thể giết nhân vật quan trọng đệ tử chân truyền của Hoa Sơn tiên môn thì lời to rồi.

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân định phun máu nhưng chợt phát hiện mình mới há mồm thì có một đạo kiếm quang đánh tới, sợ là chưa phun ra máu đã bị một nhát chém bay đầu.

    Muốn phun máu thì nhất định phải chặn kiếm quang của Lục Nguyên đã.

    Nếu không thì dù làm thế nào gã cũng phun không ra ngụm máu này.

    Đáng chết!

    Quả nhiên đối phương hoàn toàn bị kiếm quyển của hắn kiềm chế, sắp khống chế đối thủ rồi.

    Một đợt nóng bức như gió mùa hè thổi qua toàn thân Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân đã bị vài vết thương, đây là siêu thoát kiếm ý của Lục Nguyên.

    Nhưng siêu thoát kiếm ý quá cao cấp, trên đỉnh núi không một ai nhận ra được.

    Chương 172-173: Phong Linh bài

    Kỳ thực cái loại siêu thoát kiếm ý này đúng là quá mức cao cấp, nguyên tu tiên giới người nhận biết cực kỳ ít ỏi.

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân trong gió nóng liều mạng đấu, không ngừng bị chém ra từng vệt máu, mãi đến cuối cùng kiếm đâm xuyên tim.

    Vì gã chưa tới tình trạng luyện thể kỳ đệ cửu tầng tàn thể trọng sinh, trái tim bị đâm thủng thì chết chắc rồi.

    Rốt cuộc đã chết, có thể thu chiến lợi phẩm.

    Mới nãy khi nghe đến Huyết Vân Linh Thú thì lòng hắn dao động, xem Huyết Vân Lang lập tức hiểu, lần này thu hoạch lớn đây.

    Hy vọng trừ linh thú vân hệ ra còn có bất ngờ khác, đây là cho đến nay hắn lần đầu đánh chết một người luyện thể kỳ tứ tầng.

    Luyện thể kỳ không thể so với luyện khí kỳ.

    Luyện khí kỳ chỉ là binh tôm tướng cua.

    Còn luyện thể kỳ đã tới tình trạng khá mạnh mẽ, nhân vật như vậy trên người chắc chắn mang theo không ít thứ tốt.

    Trên đỉnh núi, bên cạnh Chu Kỳ Vượng và hai trưởng lão trong gia tộc Chu Thiết Kiền, Chu Thiết Nhiệt, hai người nhìn nhau.

    Lúc này Chu Kỳ Vượng nhớ tới lúc Lục Nguyên tới thì tự xưng mình là xếp hạng một trăm tám mươi thí nghiệm người mới, cái này mà là xếp hạng một trăm tám mươi?

    Nếu đây mà là xếp hạng một trăm tám mươi vậy trước đó không lâu xưng là xếp hạng năm luyện thể kỳ đệ cửu phân đà bị đánh chạy đi là chuyện gì?

    Một trăm tám mươi?

    Xếp hạng một trăm tám mươi?

    Gió nóng bức thô ráp mang theo mùi sa mạc cuốn trên đỉnh núi.

    Thực thi thứu trong gió nóng xoay vòng.

    Trên đỉnh núi, hiện giờ Chu Kỳ Vượng trợn tròn con mắt muốn rớt ra.

    Đây cũng xem như là thí nghiệm người mới xếp hạng một trăm tám mươi?

    Gạt người quá đi!

    Hai người Chu Thiết Kiền, Chu Thiết Nhiệt có cùng loại biểu tình, bọn họ không bao giờ ngờ sẽ có kết cuộc như vậy.

    Vốn tưởng đâu chết chắc rồi.

    Bọn họ đi theo một là vì từng chịu ân của gia chủ Chu Kỳ Vượng, hai là vì xem Chu Khinh Noãn lớn lên, vậy nên mới theo tới.

    Khi Chu Thiết Kiền chưa kịp tổ kiếm trận liền bị Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân đánh bại liền thầm nhủ lần này chết tại đây rồi.

    Kết quả lão bị thanh y thiếu niên đồng hành cứu.

    Lúc nghe nói thanh y thiếu niên này trong thí nghiệm người mới xếp hạng một trăm tám mươi đã cho rằng thực lực không bao nhiêu, ai mà ngờ hắn mạnh như vậy, giải quyết Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân hung ác.

    Dưỡng Ngô kiếm vừa động đã thu vào trong vỏ.

    Trận chiến này kết thúc, không hề giữ lại, dùng hết sức mình ra tay, đối mặt luyện thể kỳ tứ tầng muốn giấu một tay cũng không được.

    Nếu mới rồi để Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân phun báu vào huyết kiếm chiến lực tăng cao thì chết là hắn.

    Đúng rồi, đã nhiều năm không ra tay giết người, lần này sạch sẽ đánh chết đối thủ.

    Đối với việc giết người, chủ trương của Lục Nguyên giống với tiên môn như Hoa Sơn tiên môn, tuyệt đối không lạm sát vô tội, có thể không giết thì đừng giết, với đồng môn tất nhiên sẽ không hạ sát thủ.

    Nhưng nếu thật đụng phải cái loại tà ma ngoại đạo nổi danh như Huyết Kiếm Môn, người này lấy huyết tế người ngưng luyện Huyết Vân Linh Thú, không giết thì để làm gì?

    Tay động, Dưỡng Ngô kiếm ở trong không trung vạch một đường kiếm hoa xinh đẹp, thu vào vỏ.

    Lục Nguyên vốn tưởng đây là lúc thu chiến lợi phẩm, dù sao dây thừng trên người Chu gia tiểu thư có phụ thân nàng đi chặt đứt.

    Kết quả Chu Kỳ Vượng nay không còn bao nhiêu pháp lực, cần nhờ hắn giúp đỡ, giúp thì giúp.

    Lục Nguyên trực tiếp rút kiếm, kiếm quang chợt lóe chém hướng thân thể Chu gia tiểu thư.

    Cái này làm Chu Kỳ Vượng sợ muốn chết.

    Gã vốn là muốn Lục Nguyên dùng pháp lực tay vặn đứt dây thừng.

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân trói Chu Khinh Noãn là pháp thừng, cần có pháp lực tương đương mới đứt đoạn.

    Chu Kỳ Vượng làm được nhưng vì bị thương quá nặng, pháp lực không bao nhiêu.

    Ai mà ngờ Lục Nguyên trực tiếp chém nhát kiếm.

    Kiếm quang như nước, chặt đứt pháp thừng, y phục dính với pháp thừng lại không rách chút nào.

    Kiếm thuật thật tinh diệu!

    Lục Nguyên có cảm giác là lạ.

    Không có cách nào, kiếm như một phần thân thể của hắn, mới rồi liên tục ra vài kiếm chém đứt pháp thừng trên người Chu gia tiểu thư, trường kiếm dán sát da thịt nàng, dấy lên chút cảm giác là lạ, đây là biểu hiện điển hình thanh niên mười chín tuổi không đủ định lực.

    Thôi đi, trong đầu không cần nghĩ mấy chuyện vớ vẩn này.

    Chiến lợi phẩm mới quan trọng.

    Hắn đi tới bên cạnh Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân lục tìm chiến lợi phẩm.

    Việc tìm chiến lợi phẩm trận này tất nhiên hoàn toàn vào tay Lục Nguyên, đám Chu Kỳ Vượng không dám đến chia chác, lẽ dĩ nhiên chiến lợi phẩm do hắn độc chiếm.

    Lục tìm một lát, trước tiên vào tay là một khối Phong Linh bài.

    Trước khi ra tay hắn đã nghĩ chắc chắn là có Phong Linh bài rồi, nếu không thì bỏ Huyết Vân Linh Thú vào đâu?

    Mỗi khối Phong Linh bài đều có liên hệ với chủ nhân, nhưng nếu chủ nhân chết thì người khác có thể dùng huyết luyện lập liên hệ mới.

    Lục Nguyên không chút chần chờ bắt đầu huyết luyện:

    - Lấy máu của ta luyện Phong Linh bài.

    Vạn pháp quy nhất, phong linh quy cấm, Phong Linh bài, tiến!

    - Chậc chậc.

    Hắn tiến vào trong Phong Linh bài này, tặc lưỡi lấy làm kỳ.

    Trong khối Phong Linh bài toàn là huyết vân thú, số lượng không ít.

    Bốn con Huyết Vân Lang, năm con Huyết Vân Cẩu đỏ.

    Huyết Vân Lang thoạt trông rất hung dữ, răng nanh sắc nhọn.

    Huyết Vân Cẩu đỏ cũng mắt đỏ rực nhìn rất có sát ý.

    Đây là!

    Trong Phong Linh bài của Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân khá là phong phú, không kém gì của hắn.

    Hắn nhận được thưởng ngũ phong đại tái mới có một Vân Hổ vân thú cỡ lớn, mà Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân cũng có nhiều phần thường dày như vậy, thật là…ngẫm nghĩ lại hắn thấy bình thường, Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân này chính luyện thể kỳ tứ tầng, không phải tôm tép gì.

    Nhân vật như vậy luyện công pháp vân hệ, có linh thú vân hệ cũng là bình thường.

    Bởi vì Huyết Kiếm Môn có công pháp linh thú huyết tế thuật đặc biệt, có thể thông qua máu tu tiên giả khiến linh thú tăng đẳng cấp, từ loại nhỏ biến cỡ trung, dù tăng kiểu này cũng khá gian nan nhưng vậy thì một luyện thể kỳ tứ tầng có tài sản như thế chẳng lạ gì.

    Thôi, giết gã mình kiếm lời.

    Lục Nguyên biết mình luyện là Vân Long tâm pháp, tuy cùng Huyết Vân tâm pháp của Huyết Kiếm Môn cùng là vân hệ tâm pháp nhưng Huyết Vân tâm pháp hấp thu vân hệ nguyên khí bị ô nhiễm cực kỳ tà ác.

    Chúng dùng linh thú huyết tế thuật tăng huyết vân thú cũng là ô nhiễm pháp lực, không thích hợp Vân Long tâm pháp của hắn.

    Nếu cứ hấp thu huyết vân thú cung cấp cho nguyên khí vân hệ thì hắn ngồi chờ tẩu hỏa nhập ma đi.

    Nhưng chỉ cần tìm được Thiên Tịnh Thủy là có thể dùng nó tịnh hóa huyết vân linh thú thành linh thú bình thường.

    Đến lúc đó hắn sẽ tăng linh thú, khiến lượng pháp lực phun ra nuốt vào nhanh hơn bây giờ rất nhiều, gấp hai lần cũng là bình thường.

    Dù sao bốn con Huyết Vân Lang phun ra nguyên khí thiên địa số lượng không kém hơn một con Vân Hổ.

    Còn về Huyết Vân Cẩu, dù là tiểu hình linh thú cũng có số lượng khá lớn phun ra nuốt vào trong tiểu hình linh thú.

    Một Huyết Vân Cẩu số lượng phun ra pháp lực nguyên khí là hai con Vân Miêu.

    Tinh thần ra khỏi Phong Linh bài, hắn cất đi khối Phong Linh bài đỏ rực này.

    Đây là bảo bối của hắn, chỉ cần tìm thêm Thiên Tịnh Thủy là giàu to rồi.

    Lần này giết chết Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân được đến linh thú vân hệ chẳng ngờ còn hơn tất cả lần rèn luyện trước kia, đủ thấy giết chết luyện thể tứ tầng lợi ích tới nhường nào.

    Tất nhiên có được nhiều ích lợi như vậy cũng là có nguyên nhân, là giết chết Huyết Kiếm Môn.

    Hắn tiếp tục tìm kiếm.

    Tuy rằng uy lực huyết kiếm cũng không tệ nhưng cơ bản không có giá trị, huyết kiếm của Huyết Kiếm Môn là vật rất quái lạ.

    Chỉ có thể một mình sử dụng huyết kiếm, người khác dùng thì không phát huy ra được hiệu quả gì, hơn nữa phải nhờ vào Huyết Kiếm Môn nhân tự tế luyện, không ngừng phun máu lên trên.

    Coi như cùng là Huyết Kiếm Môn nhân đổi thanh huyết kiếm đều không có uy lực.

    Vậy nên huyết kiếm không có tác dụng gì, có thể lấy giá thấp hai, ba chục linh thạch xử lý.

    Lục Nguyên tiếp tục lục tìm ra hai quyển sách, một có tên là ‘Huyết Kiếm kiếm pháp’, nói về kiếm pháp của Huyết Kiếm Môn, có thể giữ lại tham khảo một chút.

    Một quyển là ‘linh thú huyết tế thuật’, quyển thứ hai này lấy máu người, thậm chí là tu tiên giả để tăng cấp linh thú huyết hệ, pháp môn tà ác.

    Lục Nguyên cầm nó trong tay, gần như không chút do dự thiêu đốt, loại tà môn pháp điển như vậy giữ lại làm gì?

    Giữ lại Huyết Kiếm kiếm pháp là bởi vì đó là một bộ kiếm pháp, chính đáng dùng thì là chính, tà ác dùng chính là tà.

    Còn linh thú huyết tế thuật hoàn toàn dựa vào máu người khác, là cách tà môn, căn bản không khả năng sử dụng vào chính đáng, tất nhiên phải đốt cháy, tuyệt đối không thể để lại chút gì.

    Đáng tiếc là không được đến tâm pháp cao cấp của Huyết Kiếm Môn như ‘Huyết Vân tâm pháp’.

    Nếu có thể được Huyết Vân tâm pháp thì không tệ, có thể cùng Vân Long tâm pháp của hắn hỗ trợ nhau.

    Tâm pháp cùng hệ có thể lấy đến tham khảo, nói không chừng có thể ngộ ra càng nhiều.

    Nhưng sự việc gì không khả năng mười phân vẹn mười, không có Huyết Vân tâm pháp thì không có đi.

    Đúng rồi, chỗ này còn có linh thạch, gần ba trăm cái linh thạch hạ phẩm, khiến Lục Nguyên rất vui vẻ.

    Thế này hắn mới nghĩ đến linh thú của mình tăng nhiều, tu hành cũng cần linh thạch, vân thú cũng cần linh thạch, nếu không kiếm thêm thì sắp không đủ dùng rồi.

    Đừng nhìn hiện nay trong tay hắn có hơn hai trăm linh thạch, nhưng có nhiều vân thú như vậy chưa chắc đủ dùng bao lâu.

    Hiện tại có ba trăm linh thạch hạ phẩm vào tay, việc tốt việc tốt.

    Lục lục tìm tìm, rốt cuộc tìm đến một quyển sách cuối cùng, cái này không phải là tâm pháp gì, ghi chép đều là một ít vấn đề Huyết Kiếm Môn nhân tu hành gặp được.

    Ví dụ chỗ này cần phải tu hành thế nào mới tốt, chỗ kia cần ra loại kiếm nào.

    Lục Nguyên tùy tay lật xem, thế mới biết thì ra gần đây Huyết Kiếm Môn chuẩn bị cùng phương nam biển xa Thất Sát Tinh Túc Hải bắt tay nhau.

    Thất Sát Tinh Túc Hải chính là một trong mười tiên môn cỡ trung, vị trí địa lý khá gần với Nam Hải tiên môn, cùng là tà đạo môn phái.

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân này nhận mệnh sư môn đi Thất Sát Tinh Túc Hải, viếng thăm xong trở về ngang qua Bách Khoáng tỉnh cướp giết một phen để luyện Huyết Vân Linh Thú, kết quả rơi vào tay Lục Nguyên.

    Lần này kiếm lời thật to.

    Dù là linh thạch hay là linh thú trong Phong Linh bài, còn được một Huyết Kiếm kiếm pháp không sai.

    Thật không tệ, Lục Nguyên thầm nghĩ.

    Tất nhiên thu được phong phú như vậy cũng là bởi vì đối thủ rất mạnh.

    Tu tiên giả luyện thể kỳ tứ tầng nếu như bên người không có cái gì mới là xạo.

    - Bọn họ lần này đi chắc chắn không về được…

    Bên ngoài Chu gia không xa một đám người xì xầm.

    - Đúng vậy, kiếm người luyện thể kỳ thì chẳng phải là đi tìm cái chết?

    - Đạo nhân đó chính là Huyết Kiếm Môn nhân.

    Nhưng giờ bọn họ chết càng tốt, nếu thật đợi đám người Huyết Kiếm Môn tới thì chờ diệt môn đi.

    - Huyết Kiếm Lão Tổ chính là kẻ hung dữ nhất Đại Tấn.

    - Thanh y thiếu niên đó đúng là hậu bối không biết sống chết, lại dám chủ động đi, chắc chắn là chết trong tay Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân rồi.

    Lòng người rất thú vị.

    Bọn họ không đi tham gia trận này, vì biểu thị họ có tầm mắt thấy xa, vì biểu thị họ không phải không có tình nghĩa với Chu gia, họ chỉ là không muốn đi chịu chết, kết quả bây giờ họ hy vọng đoàn người Chu Kỳ Vượng chết trong tay Huyết Kiếm Môn, vậy thì chứng minh rồi sự chính xác của họ.

    Họ đứng cách Chu gia không xa, xì xầm với nhau, càng nói càng thấy bọn họ làm thật rất chính xác.

    Họ đang nói hưng phấn thì phát hiện không xa, Chu Kỳ Vượng, Chu Thiết Kiền, Chu Thiết Nhiệt, thanh y thiếu niên chưa biết tên và hoàng y thiếu nữ cùng đi.

    Không ngờ đã trở lại!

    Một đám rớt cằm!

    Mới rồi đám người còn bàn tán xôn xao, dường như cho rằng mình vô cùng chính xác, nay ai nấy câm nín.

    Sao có thể?

    Đây chính là sa mạc buổi tối sao?

    Có ánh trăng chiếu rọi ưu mỹ rọi cồn cát tựa như loạn thạch quyển động đôi thành cồn tuyết, trập trùng hùng vĩ vô cùng.

    Gió mạnh thổi qua lập tức hạt cát di động như sóng tuyết bọt nước, thật là đẹp đến cực điểm.

    Lúc này vào đêm chưa lâu, sa mạc còn chưa quay về bình tĩnh.

    Trên bầu trời một con Kim Đồng Ưng to lớn không ngừng bay lên bay xuống, lượn vòng, trải qua đâu đánh vỡ bình tĩnh sa mạc.

    Kim Đồng Ưng là một trong quái thú cường đại nhất sa mạc.

    Kim Đồng Ưng, đôi mắt vàng ròng, loại quái cầm này có thân thể hơn đồng loại rất nhiều, đôi vuốt cực kỳ sắc bén, đôi kim đồng trời sinh có năng lực chấn nhiếp các loài chim.

    Cái gì thực thi thứu, huyết ưng, đụng phải Kim Đồng Ưng đều phải cút ra xa, càng đừng nói tới sa địa biên bức, loài biết bay càng yếu.

    Lúc này, con Kim Đồng Ưng không ngừng lên xuống, gập lại đằng, dường như muốn vung thứ đứng trên lưng nó.

    Ở trên lưng Kim Đồng Ưng truyền đến tiếng cười sang sảng.

    Kim Đồng Ưng vẫn không ngừng lên xuống lộn vòng, nhưng vẫn không thể quăng thứ ở trên lưng nó xuống.

    Cứ như vậy vật lộn trên không trung chẳng biết qua bao lâu, Kim Đồng Ưng rốt cuộc từ bỏ, bắt đầu bay ổn định.

    Phía trên trời truyền đến tiếng cười to:

    - Thế này mới đúng!

    Kim Đồng Ưng bay bình thường thì mới thấy rõ thanh y thiếu niên đứng trên lưng nó.

    Thanh y thiếu niên tay cầm một hồ lô rượu, vô cùng tự do không bị trói buộc.

    Cái này phải nói đến việc Chu gia.

    Ban ngày hôm nay hắn giải quyết xong Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân, giải cứu Chu gia tiểu thư, trở lại Chu gia, ở ngoài cửa Chu gia tất nhiên là làm khiếp sợ một đám người.

    Đám người này lúc mới bắt đầu huyên thuyên, chủ đề thảo luận đều là vài người Chu gia đi chắc chắn chết trong tay Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân, lấy đó chứng minh họ đã đúng khi không đi hỗ trợ.

    Không phải họ không muốn giúp Chu gia, chẳng qua không muốn chịu chết mà thôi.

    Cho nên khi năm ngườiChu Kỳ Vượng trở về thì vô số người hả họng rớt cằm.

    Sao có thể?

    Lục Nguyên tại Chu gia lôi kéo giữ lại thu hai trăm linh thạch làm phí thù lao, tại Bách Khoáng tỉnh đa số tu tiên gia tộc khá là giàu có.

    Tuy Chu gia quy mô nhỏ nhất, không sánh bằng mấy gia tộc Đông Đạo phủ nhưng tốt xấu ở tại Bách Khoáng tỉnh nhiều khoáng sản, muốn lấy ra thù lao linh thạch là bình thường.

    Lục Nguyên không báo ra tên sư phụ, cũng không nói tên mình.

    Không cần thiết.

    Năm đó sư phụ không nói tên thì hắn nói làm gì?

    Dù sao chỉ là nhận một nhiệm vụ mà thôi, giữ hành động bình tĩnh như năm đó.

    Kỳ thực hắn có chút cảm thán.

    Chương 174-175: Hoàn thành nhiệm vụ

    Nhân tình ấm lạnh, những điều này không có gì, Lục Nguyên đã sớm biết nhân tình thế thái rồi.

    Nhưng lúc Lục Nguyên ở tại Chu gia nghe một số người bàn bạc mới biết, thì ra quá trình Chu gia tiểu thư bị Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân bắt đi, vị hôn phu đã sớm đính ước với nàng không dám đi cứu, trốn mất biệt.

    Vị hôn thê của mình bị bắt cóc mà không cứu, đúng là cặn bã.

    Hoặc nên nói thế giới này thứ gì cũng có.

    Thôi, liên quan gì mình.

    Dù sao mình đã hoàn thành nhiệm vụ, coi như hoàn tất sư phụ dặn dò nếu Chu gia gặp phiền phức thì giúp đỡ, tất nhiên nên rời đi.

    Hắn thấy sắc trời đã tối, bay trở về, đang bay thì đụng phải một con Kim Đồng Ưng, thế là nổi máu hăng hái, ngồi trên Kim Đồng Ưng.

    Dĩ nhiên Kim Đồng Ưng cực lực phản kháng, không muốn để Lục Nguyên ngồi lên lưng nó.

    Nhưng cuối cùng giằng co vẫn là Lục Nguyên chiếm ưu thế, con Kim Đồng Ưng chỉ có nước ngoan ngoãn chịu thua.

    Lục Nguyên ngồi trên Kim Đồng Ưng.

    Kim Đồng Ưng là vật hung mãnh hiếm thấy trong số quái cầm trên trời, tốc độ không kém gì hắn tự bay, ngược lại còn nhanh hơn chút.

    Hơn nữa ngồi trên lưng Kim Đồng Ưng mặc kệ nó bay tiết kiệm pháp lực, không cần tiêu hao chút nào.

    Đứng trên Kim Đồng Ưng chỉ thấy cồn cát như sóng tuyết.

    Hắn vui vẻ ngửa đầu hú dài:

    - A!!!

    Kim Đồng Ưng giương cánh xé gió, một đường bay nhanh.

    Lục Nguyên ngồi trên Kim Đồng Ưng, con Kim Đồng Ưng này cũng thú vị.

    Khi Kim Đồng Ưng thấy sắp tới đệ thập phân đường thì ngừng lại, không dám đến gần vì sợ bị giết.

    Lục Nguyên nhảy người khỏi lưng Kim Đồng Ưng rơi tự do xuống đất.

    Tay động ném qua nửa cái linh thạch hạ phẩm, là cho linh thú trong Phong Linh bài vừa lúc còn lại nửa cái.

    - Tiểu ưng, nửa cái linh thạch này cho ngươi, nếu lần tới ta cần tọa kỵ nữa thì sẽ kiếm ngươi.

    Kim Đồng Ưng thấy linh thạch thì đôi mắt vàng sáng lên, vội ngậm nửa linh thạch vào miệng nhưng tiếc không ăn.

    Linh thạch quá quý giá.

    Vốn Bách Khoáng tỉnh có rất nhiều khoáng thạch, mấy năm nay ngày càng ít, lại nhiều thế lực chiếm lĩnh.

    Nay quái thú hoang dã cỡ như Kim Đồng Ưng muốn tìm ăn linh thạch cũng không dễ dàng.

    Vốn nó vô duyên vô cớ làm tọa kỵ nửa canh giờ cho người ta cưỡi thì rất khó chịu, nhưng nay được linh thạch, tâm tình nó vui vẻ lên.

    Kim Đồng Ưng dấy lên cuồng phong biến mất trong bầu trời trong vắt, Lục Nguyên thì đi hướng đệ thập phân đường.

    Đệ thập phân đường, đệ thập nhất phân đà, phân đà đặc biệt nhất, chuyên phát nhiệm vụ và ban thưởng.

    - Đệ thập phân đà, nhiệm vụ khó nhất hoàn thành?

    Phó đường chủ đệ thập phân đường, ngoại hiệu Cô Đăng Dạ Vũ Tào Thu là thư sinh gầy yếu, có chòm râu đen khá đẹp, râu đen chỉnh lý cực kỳ ngay ngắn.

    Gã hơi tò mò cộng kinh ngạc đánh giá Lục Nguyên.

    Gã thấy ra Lục Nguyên rất trẻ tuổi, tối đa chừng hai mươi.

    Người trẻ tuổi như vậy lại mang trở về Chu gia tiểu thư.

    Nhiệm vụ khó nhất trong khoảng thời gian này bị thanh niên trẻ tuổi đến thế hoàn thành.

    Tào Thu biết nhiệm vụ khó khăn nhất này, đối thủ dường như là Huyết Kiếm Môn nhân luyện thể tam tầng hoặc tứ tầng, trước đó không lâu đệ cửu phân đà một trưởng lão luyện thể kỳ đi làm mà không thành công, không dè nay người thanh niên này hoàn thành.

    Thật là khiến người cảm thán.

    Tào Thu rất tò mò thân phận thanh y thiếu niên trước mắt, nhưng bởi vì Ngũ Tiên Minh quy định không thể tra thân phận người ta, trừ phi người đó tự lộ thân phận.

    Tuy là quy tắc cũ hơn bốn ngàn năm, bây giờ mặt này không kiềm chế nghiêm khắc nhưng thôi đi, vẫn là không điều tra, để tránh bị đối thủ cạnh tranh bắt được nhược điểm.

    Lại nói cần gì vội vã tra thân phận thanh y thiếu niên?

    Sau hơn tám tháng nữa chính là tỷ thí mười phân đà.

    Tỷ thí mười phân đà quan hệ rất trọng yếu, thưởng dày, đến khi đó tất cả nên lộ thì sẽ lộ ra.

    Tin tưởng đến lúc đó, gã sẽ biết thân phận thanh y thiếu niên tuổi trẻ này, xem rốt cuộc là vị nào có thể hai mươi tuổi đã giết chết Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân.

    Tào Thu ngày càng mong chờ tỷ thí mười phân đà hơn tám tháng sau.

    - Nghe nói chưa, nhiệm vụ khó nhất đã bị người hoàn thành!

    - Cái gì?

    Ngươi nói là nhiệm vụ bị gọi khó nhất?

    - Đúng thế, nhiệm vụ Chu gia đó đó.

    Nghe nói đối thủ là Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân.

    Đạo nhân này có khả năng là luyện thể kỳ tam tầng, nhưng nghe nói bị giải quyết rồi.

    Nghe nói là người mới đệ thập phân đường chúng ta làm.

    Đủ các loại bàn tán vang lên, gần đây mọi người bắt đầu chú ý nhiệm vụ lâu.

    Nhiệm vụ thứ nhất luôn đặt tại nhiệm vụ lâu tất nhiên khiến mọi người chú ý.

    Nhưng không ai nhận lấy nó, thực lực đối thủ quá mạnh, luyện thể kỳ không phải chuyện đùa.

    Cộng thêm vì vậy mà đắc tội Huyết Kiếm Môn thì rất phiền phức.

    Huyết Kiếm Môn chính là thứ cực kỳ rắc rối, ngay cả môn chủ đều không có phong độ tông sư môn phái, ai mà muốn chọc vào?

    Mọi người đều cho rằng nhiệm vụ cực kỳ khó khăn, cơ bản không ai hoàn thành nổi.

    Nhưng nay nhiệm vụ đã hoàn thành.

    Khiến người trợn mắt cứng họng.

    - Nói nhiệm vụ này chỉ có mấy trưởng lão mới khả năng làm được.

    - Đúng thế, mấy trưởng lão rất có khả năng.

    Trong mười phân đà, đệ thập phân đường có ít ỏi mấy trưởng lão pháp lực đến luyện thể kỳ tam tầng, cho nên bây giờ mọi người nghi ngờ là trưởng lão tuổi trẻ nào làm!

    Còn thập đại đệ tử chân truyền giống như Triệu Càn Khôn, Tống Nam Sơn thì cơ bản là cực hạn đệ tử chân truyền.

    Thập đại đệ tử chân truyền không khả năng thắngđược Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân luyện thể tam tầng, tứ tầng.

    - Lợi hại thật, không biết là ai hoàn thành nhiệm vụ nữa.

    Triệu Hàn đi trong gian phòng, nói:

    - Tất nhiên, nếu như là Triệu đại sư huynh đi, bằng vào thực lực của Triệu đại sư huynh cộng thêm pháp bảo Côn Luân ta, chắc chắn có thể hoàn thành nhiệm vụ.

    Đây là điển hình dát vàng lên mặt đại sư huynh của gã.

    Lấy thực lực như Triệu Càn Khôn đi làm nhiệm vụ này chỉ có nước bị Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân giết chết.

    Hoàng Vân ở một bên cũng nịnh bợt nói:

    - Đúng thế, đúng thế.

    Triệu đại sư huynh ra tay thì việc biến cực kỳ đơn giản.

    Kỳ thực coi như là Triệu Hàn sư huynh ngươi ra tay cũng chưa chắc không khả năng đấu một phen.

    Nịnh nợt thế này khiến Triệu Hàn đắc ý cười to.

    Lúc này trong phòng còn ngồi một người, người đó dĩ nhiên là Lục Nguyên.

    Hôm qua Lục Nguyên mệt mỏi cả ngày, mấy trăm dặm đi tới đi lui, giao đấu với luyện thể tứ tầng, cho nên trở về giao nhiệm vụ xong hắn liền ngủ, giờ mới tỉnh lại.

    Triệu Hàn thấy Lục Nguyên thì cười nói:

    - Đúng rồi, khi đó ta thấy ngơi cũng nhận nhiệm vụ, ngươi nên mừng đi.

    Nếu không phải trước đó có người hoàn thành nhiệm vụ thì sợ rằng ngươi đã chết trong tay Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân rồi!

    Gã cười nhạo Lục Nguyên nhận nhiệm vụ khó khăn nhất, gã nhìn hắn từ trên xuống dưới đều thấy gai mắt.

    Lục Nguyên lười biếng nhìn Triệu Hàn:

    - Bình thường chó sủa hướng ta thì ta không để ý, nhưng chó cứ sủa ta hoài thì ta sẽ phải dạy cho một bài học.

    - Cái gì!?

    Triệu Hàn giận dữ, lại dám gọi mình là chó?

    Thật muốn chết mà!

    Cái loại xếp hạng một trăm tám mươi vô dụng lại dám cười nhạo mình?

    Muốn chết!

    Gã định rút kiếm, mới rút ra một nửa thì nắm đấm của Lục Nguyên đã trước một bước đánh vào gò má gã.

    Cú đánh nặng nề đập vào mặt Triệu Hàn.

    Triệu Hàn chịu không nổi bùm một tiếng ngã ra sau, lúc ngã xuống đất gã lập tức bò dậy, kết quả muốn ra kiếm một nửa lại bị Lục Nguyên nặng nề đấm một cú vào gò má nữa.

    Dù Triệu Hàn có tránh né cỡ nào cũng không thể thoát khỏi nắm đấm của Lục Nguyên.

    Một đấm tiếp một đám đánh vào gò má gã.

    Lúc mới bắt đầu Triệu Hàn còn định tránh né Lục Nguyên công kích rồi phản đòn, nhưng mỗi lần đều bị chính xác đánh trúng gò má, một đấm lại một đấm liên tiếp.

    Móc trên.

    Móc dưới.

    Móc trái.

    Móc phải.

    Đấm thẳng.

    Đấm xoáy.

    Sướng quá đi!

    Đây là cảm giác hiện tại của Lục Nguyên, đó giờ luôn dùng kiếm đối địch, cảm giác hoàn toàn khác với dùng nắm tay.

    Kiếm, phóng khoáng, tự do, kiếm thế mỹ diệu.

    Dùng đấm thì cảm giác thịt chân thật.

    Thì ra dùng nắm đấm đánh sướng như vậy.

    Đương nhiên bản tính hắn yêu kiếm, sớm đã đem kiếm khắc vào trong xương cốt, không khả năng bỏ kiếm dùng đấm.

    Chẳng qua ngẫu nhiên dùng nắm tay ngược đãi đối thủ cũng không sai.

    Lục Nguyên càng đánh càng sướng, đánh mặt Triệu Hàn thành đầu heo.

    Đầu heo không phải từ hình dung mà miêu tả thật sự.

    Mỗi một đấm Lục Nguyên không dùng nhiều pháp lực, đều là ngang bằng với Triệu Hàn.

    Một đấm lại một đấm đánh trúng mặt Triệu Hàn, sớm đánh mặt gã sưng biết bao, thành đầu heo.

    Lúc này khá là sướng tay, nhưng kết quả cuối cùng là đà chủ Tống Kiếm Cửu tới rồi.

    Khi Tống Kiếm Cửu đến thì nheo mắt, cuối cùng ra quyết định sự việc lần này là ở trong phòng ẩu đả, giam vào phòng tối bảy ngày bảy đêm.

    Đương nhiên loại giam giữ này bao gồm đánh người Lục Nguyên cùng bị đánh Triệu Hàn.

    Kỳ thực phán định như vậy là bởi vì Tống Kiếm Cửu gai mắt Triệu Hàn.

    Tống Kiếm Cửu vì tỷ thí mười phân đà hơn tám tháng sau mà luôn điều tra người mới trong phân đà, sớm chú ý đến Triệu Hàn.

    Gã phát hiện Triệu Hàn chỉ là hạng cáo mượn oai hùm, ton hót, tất nhiên là không vừa mắt, khinh thường Triệu Hàn, thế nên mới ra quyết định nghiêng về Lục Nguyên.

    Lục Nguyên không có ý kiến.

    Nhốt trong phòng tối bảy ngày bày đêm thì tùy, kệ nó.

    Dù sao hắn dùng bảy ngày này luyện công, ngủ cũng tốt.

    Chỉ có thể tĩnh tọa và ngủ, luyện kiếm là không được rồi, bởi vì không gian phòng tối quá nhỏ hẹp, chỉ để một người miễn cưỡng xoay người, không khả năng luyện kiếm được.

    Kết quả trong phòng tối Lục Nguyên khó được nghiêm túc rèn luyện Vân Long tâm pháp một thời gian, khiến Vân Long tâm pháp càng thêm vững chắc.

    Triệu Hàn thì thật thảm, gã chân chính bị đánh thành đầu heo, kết quả còn bị giam trong phòng tối bảy ngày bảy đêm, bị người đánh cùng chịu khổ như vậy sao không gọi người tức giận?

    Nhưng đây là mệnh lệnh của đà chủ, Triệu Hàn không có cách cũng không có gan phản kháng đà chủ Tống Kiếm Cửu.

    Đừng nhìn gã là đệ tử chân truyền, nhưng chỉ cần không phải bị trọng thương, Côn Luân tiên môn sẽ không xen vào tại Ngũ Tiên Minh, đây chính là một trong các quy của năm đó của Ngũ Tiên Minh.

    Dù sao mọi người ai không là đệ tử chân truyền, tại Ngũ Tiên Minh không chịu thiệt được thì làm sao tiếp tục Ngũ Tiên Minh đây?

    Triệu Hàn đau đến rên hừ hừ.

    Bị đánh thành đầu heo mặt khó coi là chuyện nhỏ, cơ mặt bị đánh thành thế này không biết đau cỡ nào, nếu ở bên ngoài còn có thể dùng dược vật, mà trong phòng tối thì không có cả dược vật, chỉ có nước chịu đựng đau đớn, khiến Triệu Hàn đau đến sống dở chết dở.

    Triệu Hàn trong vô cùng đau đớn, càng căm hận Lục Nguyên.

    Một khi gã đi ra phòng tối nhất định phải tìm đại sư huynh, xin đại sư huynh báo thù thay mình, nhất định phải hành hạ Lục Nguyên thật thảm!

    Ở trong lòng Triệu Hàn, chỉ cần đại sư huynh ra tay, bắt Lục Nguyên là chuyện dễ như chơi.

    Thời gian bảy ngày đã qua gần hết.

    Rốt cuộc có thể đi ra khỏi phòng tối, khi ra thì tia nắng chiếu vào người khiến hắn hơi khó thích ứng.

    Triệu Hàn cũng đi ra khỏi phòng tối, gã thầm nghĩ bao nhiêu là cách, trăm ngàn độc kế nhưng sợ bị Lục Nguyên đánh một lần nữa, im lặng vội vàng đi ra.

    Lục Nguyên không thèm đi để ý, tiểu thủ đoạn vĩnh viễn là tiểu thủ đoạn, không đủ e ngại.

    Nay hắn nên nghĩ tiếp theo làm cái gì đây.

    Bây giờ hắn thấy tiếc nhất là cùng Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân thu hoạch rất nhiều Huyết Vân Linh Thú, tiếc rằng không có Thiên Tịnh Thủy, không thể tịnh hóa Huyết Vân Linh Thú, cũng không thể lợi dụng Huyết Vân Linh Thú được.

    Nếu có thể dùng Huyết Vân Linh Thú thì hắn tới luyện thể kỳ đệ tam tầng nhật nguyệt tinh hoa không là việc khó.

    Nhưng Thiên Tịnh Thủy đâu ra nhỉ?

    Thiên Tịnh Thủy, truyền thuyết Nam Hải tiên môn có, nghe nói Thất Sát Tinh Túc Hải cũng có.

    Dù là Nam Hải tiên môn hay là Thất Sát Tinh Túc Hải, đều nắm giữ một phần biển rộng, có Thiên Tịnh Thủy tinh túy trong nước cũng là bình thường.

    Trừ điều đó ra, nghe nói vài chỗ trong sa mạc cũng sẽ có Thiên Tịnh Thủy.

    Sa mạc là nơi cực kỳ thiếu nước, nước nơi này sẽ không ngừng bốc hơi, nhưng có một vài chỗ nước không bị bốc hơi lại bốc hơi, quanh năm suốt tháng tích lũy xuất hiện Thiên Tịnh Thủy tinh hoa nước.

    Vừa lúc Bách Khoáng tỉnh là sa mạc, chắc là có thể tìm được Thiên Tịnh Thủy.

    Đương nhiên có thời gian phải xem huyết kiếm kiếm thuật.

    Đi đi, hắn thấy bên trên có tiêu đề ‘Cách tỷ thí mười phân đà còn có hai trăm năm mươi bảy ngày.’

    Ồ, vậy là còn hai trăm năm mươi bảy ngày sao.

    Rời khỏi phòng tối mới phát hiện bây giờ đệ thập phân đà mọi người vẫn đang bàn tán rốt cuộc là ai giết Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân.

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân pháp lực hùng hồn vô cùng, huyết kiếm kiếm thuật cũng cực giỏi.

    Nhân vật như vậy tất nhiên rất lợi hại, trong đệ thập phân đà người có thể giết chết được gã có thể đếm trên đầu ngón tay.

    Vốn mọi người có nghi ngờ mấy trưởng lão tuổi trẻ, nhưng sau đó các trưởng lão đều phủ nhận cách nói này, sự việc không phải do họ làm.

    Kết quả đệ thập phân đường tổng cộng mười phân đà, ai đều vô cùng tò mò không biết rốt cuộc là kẻ nào giết chết Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân.

    Nhưng hiển nhiên không ai nghi ngờ đến Lục Nguyên.

    Một người xếp hạng một trăm tám mươi sao có thể giết chết được Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân?

    Ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ, coi như Lăng Ngọc Châu tại đệ cửu phân đà cũng không dám nghĩ là Lục Nguyên ra tay.

    Lục Nguyên biểu hiện tại ngũ phong đại tái sức chiến đấu mạnh nhất là thắng luyện thể nhất tầng Tống Nam Sơn.

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân luyện thể tứ tầng so sánh với luyện thể nhất tầng Tống Nam Sơn cách biệt một trời một vực.

    Những ngày tiếp theo, đà chủ đệ thập phân đà Tống Kiếm Cửu vẫn là mang theo mười đệ tử đứng đầu đi các nơi rèn luyện, tìm yêu ma.

    Mười người đứng đầu này mới là trung tâm bồi dưỡng của gã.

    Trong đó biểu hiện khiến gã vừa lòng nhất là Triệu Càn Khôn.

    Tuy Triệu Càn Khôn Côn Luân tiên môn không phải kẻ mạnh nhất trong số người gã bồi dưỡng, nhưng Triệu Càn Khôn là có tiềm lực lớn nhất.

    Bốn mươi tuổi đã tới luyện thể kỳ, Triệu Càn Khôn có tiềm lực vô hạn.

    Tống Kiếm Cửu thậm chí cho rằng tám tháng tới Triệu Càn Khôn rất có thể đột phá luyện thể kỳ đệ nhị tầng.

    Trừ Triệu Càn Khôn ra, đệ thập phân đà còn có một trưởng lão tuổi trẻ nên chăm chú bồi dưỡng, trưởng lão đó tên gọi Tống Vương, mới một trăm tuổi đã đến luyện thể nhất tầng, không tệ.

    Chương 176-177: Kim Đồng ưng

    Còn mấy người khác thì Tống Kiếm Cửu không mất quá nhiều thời gian tài bồi.

    Chân chính tỷ thí mười phân đà là tranh tài giữa tinh anh, từ vị trí hai mươi đến một trăm năm mươi còn chú ý một chút, về năm mươi vị cuối cùng thì cơ bản hoàn toàn buông tha.

    Ngày cứ thế trôi qua, Lục Nguyên bắt đầu việc tu hành của mình.

    Đà chủ Tống Kiếm Cửu không bồi dưỡng thì thôi, không có gì.

    Nếu đi theo kiểu bồi dưỡng như gã rút cạn sức lực, tiêu hao linh tính của hắn, tùy ý nhận một nhiệm vụ khó khăn không cao cũng chẳng thấp.

    Lấy yêu ma luyện kiếm, lấy yêu ma tu hành, khi đánh nhau tăng cao mới là cách tu hành của hắn.

    Lấy Vạn Lý Độc Hành thân pháp đến bên ngoài đệ thập phân đà, khẽ kêu một tiếng, tiếng kêu vang vọng tận trời.

    Một lát sau, một bóng đen nhanh chóng sà xuống.

    Bóng đen này rơi xuống lộ rõ bộ dáng, rõ ràng là một con Kim Đồng Ưng.

    Lục Nguyên cười nói:

    - Tiểu ưng, quả nhiên ngươi đến rồi.

    Vốn Kim Đồng Ưng bị người làm tọa kỵ rất khó chịu, nhưng sau đó được nửa khối linh thạch thì nó hớn hở nửa ngày, phát hiện làm tọa kỵ của Lục Nguyên không phải việc gì xấu.

    Nhân loại Lục Nguyên sẽ không dùng để loại pháp thuật giam cầm nó, rất nhiều đồng loại của nó đều bị bắt giữ, có thể không bị giam cầm còn được chút linh thạch thì không tệ lắm.

    Nó không hề biết Lục Nguyên cực kỳ chán ghét giam cầm sinh linh khác.

    Đương nhiên sinh linh vận mệnh đã định bị sinh linh khác giam trong Phong Linh bài là ngoại lệ.

    Bản thân Lục Nguyên lười biếng như mây, tính tình tự do.

    Hắn biết ưng là gì, là tại bầu trời hoang dã, bầu trời đại mạc tự do bay, tự do rong ruổi, đó mới gọi là ưng.

    Nếu bị giam cầm ở một nơi thì sao kêu là ưng chứ?

    Hắn muốn tự do, ưng cũng phải tự do.

    Hắn ghét bị trói buộc, ưng cũng ghét bị giam cầm.

    Nếu đã không muốn làm gì ép người?

    - Đi thôi, tiểu ưng!

    Lục Nguyên nhảy người lên lưng Kim Đồng Ưng, chỉ phương hướng.

    Kim Đồng Ưng thấp giọng hú một tiếng, tiếng hú thẳng lên cao.

    Xung quanh vang cuồng phong phần phật, quái cầm bốn phía đều tránh né uy phong một trong các hung cầm trên trời.

    Lục Nguyên mặc áo xanh bị gió thổi phất phơ.

    Lục Nguyên cười to, Kim Đồng Ưng cũng kẹt kẹt cười.

    Một người một cầm đều thấy vô cùng sung sướng

    - Vậy xuất phát đi mục đích, kiếm yêu ma!

    Lục Nguyên tùy ý chỉ một hướng, Kim Đồng Ưng đập hai cánh xé gió lao đi.

    Kỳ thực Kim Đồng Ưng là hung cầm trong thiên hạ, thực lực rất cao, bản thân đã là luyện khí bát tầng, cửu tầng, đã đấu với một ít yêu ma, không chút nào sợ hãi.

    Gió không ngừng thổi vù vù.

    Chim ưng xoay quanh trên không trung, giữa tầng mây.

    Đây là khu vực của Kim Đồng Ưng, thực thi thứu, sa ưng khác tự động né tránh, không dám vượt giới hạn.

    Mắt vàng Kim Đồng Ưng vừa liếc liền chấn nhiếp tâm hồn người, thật là một trong các bá chủ khoảnh trời.

    Con Kim Đồng Ưng xoay quanh, đột nhiên lao xuống.

    Ưng lao xuống, đó là lực lượng lớn cỡ nào!

    Ưng lao xuống, do từ trên không nhào xuống mặt đất, trên mặt đất có hai Sa Ma luyện khí lục tầng, thất tầng.

    Sa Ma là một loại yêu ma chỉ cầm tìm chút thời gian là có thể dung nhập vào trong bãi ra, là một trong yêu ma dưới đất, sức chiến đấu ngay mặt không xuất sắc như Tu La nhưng trong sa mạc khá là cường.

    Trước khi Sa Ma vào sa mạc thì thân thể thấp bé, người vàng vọt, sẽ như nhân loại mặc quần ngắn, người lỏa lồ.

    Hai con Sa Ma này đang đánh giá bốn phía, lúc ban đầu không chú ý đỉnh đầu, giờ đột nhiên nghe tiếng gió.

    Hai Sa Ma ngẩng đầu, kết quả thấy một Kim Đồng Ưng to lớn từ trên trời lao xuống.

    Kim Đồng Ưng, một trong các bá chủ bầu trời sa mạc.

    Vốn Sa Ma muốn tránh né dung nhập vào hạt cát, nhưng tốc độ của Kim Đồng Ưng quá nhanh.

    Móng vuốt to lớn còn cứng hơn sắt thép mang theo tiếng xé gió năng nề đập vào Sa Ma luyện khí lục tầng.

    Con Sa Ma lập tức bị giam chặt trên không trung liên tục hộc máu, chết sống không biết.

    Sa Ma luyện khí thất tầng khác chưa kịp làm hành động gì đã bị Kim Đồng Ưng túm lấy.

    Bay!

    Sa Ma đã bị chộp lên không trung, càng bay càng cao.

    Sa Ma vô cùng kinh sợ.

    Chưa tới luyện thể kỳ thì trừ số ít chủng tộc, còn lại không thể bay.

    Nay nó bị Kim Đồng Ưng kéo lên không trung cao một trăm trượng cao như vậy, nếu bị ném xuống thì chẳng phải là trọng thương?

    Kim Đồng Ưng còn đang không ngừng bay cao.

    Một trăm năm mươi trượng, hai trăm trượng, hai trăm năm mươi trượng, ba trăm trượng.

    Sa Ma luyện khí thất tầng không ngừng túm chân Kim Đồng Ưng, nhưng Kim Đồng Ưng mạnh vung quăng con Sa Ma hướng sa mạc.

    Từ cao ba trăm mét ngã xuống sẽ có hậu quả gì đâu?

    Chỉ nghe phía dưới truyền đến tiếng ‘a’ cực kỳ thê thảm sau đó ngừng bặt.

    Khỏi phải nói, nó đã chết rồi.

    Lục Nguyên ngồi trên lưng chim ưng cười cười, thật là cách săn giết yêu ma sảng khoái.

    Lúc mới bắt đầu hắn còn tưởng phải đi khắp nơi tìm yêu ma, giờ thì không cần, có loại hung cầm như Kim Đồng Ưng là có thể tìm ra yêu ma ở trên mặt đất còn nhỏ hơn chấm đen.

    Cộng thêm lao xuống, chộp yêu ma, bay lên cao, quăng xuống.

    Nguyên bộ diễn Kim Đồng Ưng làm cực kỳ quen thuộc.

    Tất nhiên khi Kim Đồng Ưng lôi yêu ma lên cao nhất htif Lục Nguyên sẽ tia chớp xuất kiếm, đem bộ phận đại biểu thân phận yêu ma từ trên người chúng, ví dụ như một gai xương sau lưng Sa Ma chém xuống, lấy vật đại biểu có thể đi đệ thập nhất phân đà đệ thập phân đường đổi thưởng, cũng có thể đi Đại Tấn triều đình đổi.

    Lục Nguyên ngồi trên lưng chim ưng, Dưỡng Ngô kiếm sớm thu vào, giơ tay lấy ra hồ lô rượu.

    Ừng ực uống một ngụm, sướng!

    lấy tính tình của Lục Nguyên, muốn hắn mỗi ngày đến tối đen ở trong hầm mỏ đầy rẫy nguy hiểm săn giết yêu ma, mỗi ngày không nghỉ ngơi không ngừng rèn luyện là điều không thể.

    Trước mắt ngồi trên lưng chim ưng, do Kim Đồng Ưng săn giết yêu ma mới hợp với tính cách lười biếng của Lục Nguyên.

    Ngẫu nhiên có yêu ma lợi hại thì hắn mới xuất kiếm đối địch.

    Trước đó không lâu một Sa Ma luyện thể kỳ đã chết dưới kiếm của Lục Nguyên.

    Trên cơ bản hiện nay Lục Nguyên và Kim Đồng Ưng, một người một ưng tổ hợp tuy không nói vô địch nhưng xem như tung hoành trên sa mạc.

    - Grao!!!

    Kim Đồng Ưng tiếp tục bay, Lục Nguyên nằm trên lưng chim ưng to lớn, ngẩng đầu ngắm mây.

    Lúc nằm trên đất ngắm mây, nằm trên cây ngắm mây, bay trên trời ngắm mây, ngồi trên mây trắng ngắm mây, nhưng hắn chưa từng nằm trên lưng chim lưng ngắm mây.

    Lúc này nằm trên lưng chim ưng nhìn mây, hắn chỉ thấy mây đang nhanh chóng thụt lùi, thỉnh thoảng sinh ra biến đổi khác với mây chỗ khác.

    Mình ở rất nhiều nơi nhìn thấy thật nhiều mây.

    Nhàn nhạt mờ mịt, phiêu phiêu đãng đãng là mây thản nhiên.

    Ưng bay trong loại mây này, người ngồi trên lưng chim ư, chỉ cảm thấy như ở trong sương.

    Mây theo gió lững lờ bay, không câu chấp bộ dạng.

    Đó là dày đặc tầng tầng chất thật dày mây trắng, ở trên không trung như sẽ không biến đổi, nhưng một lát hợp thành loại hình này, lát lại là hình dạng kia…

    Một tầng mỏng manh gần như không tồn tại, đó là mây mỏng…

    Mặt trời lặn xuống núi tây, nhuộm mây đỏ hồng như máu nổi trên bầu trời, huyết vân huyến vũ.

    Trời tối đen, vô cùng tối tăm, mây chỉ nhuộm một tầng xám tro, đó là mây trong bóng đêm…

    Ngàn dặm mây tía nhuộm thành mây tím…

    Đây là ráng đỏ, chốc lát nửa tím nửa vàng, lát là nửa xám nửa trắng, màu vàng nhạt, cộng màu tím, biến thành hồng hà bảy sắc như lửa cháy…

    Mây xám đen gián đoạn tia sáng cuối cùng trên trời, như có ai đổ nghiêng mực nước.

    A, không chỉ là một tầng, theo mây đen tích càng nhiều, bôi một tầng không trung.

    Dường như bôi mực nước quá nhiều, giọt mực sắp nhỏ xuống đất rồi.

    Lục Nguyên nằm trên lưng chim ưng đột nhiên hiểu cái gì là mây.

    Tự do tự tại, vô cùng tản mạn, dường như theo cảnh vật xung quanh biến đổi mà thay đổi, nhưng thực chất thứ bên trong vĩnh viễn không đổi, đây chính là mây.

    Lục Nguyên chợt phát hiện, tính cách của mình thật giống với mây.

    Hiện nay hắn có thành tựu như vậy có liên quan rất lớn đến lúc ban đầu luyện Vân Long tâm pháp, tập Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm, tâm tính quá phù hợp.

    Lục Nguyên đã đứng lên, rút Dưỡng Ngô kiếm ra khỏi võ.

    Kiếm múa, kiếm chiêu không nhanh nhưng lười nhác xuất kiếm, tùy ý múa.

    Kiếm pháp lúc này đã không có chút gì dính dáng Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm, hoàn toàn là Lục Nguyên tùy ý vung kiếm.

    Lúc mới bắt đầu Kim Đồng Ưng hơi sợ hãi.

    Dù sao một thanh phi kiếm đang múa may trên lưng nó, thanh kiếm chỉ cần lệch chút là nó sẽ bị thương.

    Nhưng dần dần lúc sau Kim Đồng Ưng cảm thấy nó không cần sợ, bởi vì nó pjhasơn trang hiện căn bản không giống vung kiếm mà tựa như mây, tựa như mây bình thường nó lao qua.

    Lục Nguyên từng chút một sửa chữa kiếm chiêu, từng chút một hòa hợp, dần dần đã hóa thành một áng mây.

    Lục Nguyên hít sâu một hơi, rốt cuộc luyện thành vân siêu thoát kiếm ý kiếm ý.

    Bình thường hắn ra tay như gió, nay ra tay có thể như mây.

    Mỗi một loại siêu thoát kiếm ý tuyệt.

    đối không đơn giản.

    Lục Nguyên bởi vì ở rất nhiều nơi nhìn thấy các loại mây, lúc này nằm trên lưng chim ưng ngắm mây có điều ngộ ra, cuối cùng lĩnh ngộ vân siêu thoát kiếm ý kiếm ý.

    Bây giờ Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm đã có hai kiếm ý lĩnh ngộ siêu thoát kiếm ý.

    Hắn đã luyện Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm đến đỉnh cao.

    Lục Nguyên ở trên không trung thoải mái ngửa đầu hét dài:

    - A!!!

    Kim Đồng Ưng như cảm giác được tâm tình thanh y thiếu niên trên lưng, cũng ngửa đầu cất tiếng kêu.

    Hai người cùng nhau phát ra tiếng hú dài.

    Lúc Lục Nguyên lĩnh ngộ siêu thoát kiếm ý vân kiếm ý là tháng thứ tư đi vào đệ thập phân đường đệ thập phân đà.

    Bốn tháng nay hắn vẫn thói quen vừa uống rượu vừa tu hành.

    Bốn tháng tu hành không uổng phí, rốt cuộc lúc này lại một lần ngộ đạo, đương nhiên ngộ đạo kiểu này là nhiều năm tích lũy cộng đột nhiên chợt lóe tia sáng.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng trên lưng chim ưng.

    Kim Đồng Ưng cảm ứng, tốc độ chậm lại, không như ban đầu nhanh như chớp.

    Lục Nguyên phát hiện pháp lực của mình có dấu hiệu đột phá.

    Hắn luyện là Vân Long tâm pháp, trước kia đã nói, Vân Long tâm pháp và Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm có liên quan.

    Tâm pháp cảnh giới quá cao sẽ kéo kiếm pháp tiến bộ theo.

    Kiếm pháp quá cường thì sẽ kéo tâm pháp cùng tiến bộ.

    Không sai, hiện tại pháp lực của Lục Nguyên đã không tệ, mười chín tuổi mà đến luyện thể kỳ nhị tầng, nhưng so sánh với kiếm pháp thì tuột hậu rất nhiều.

    Lúc này hắn đã luyện kiếm pháp đến đỉnh cao nhất siêu thoát vân kiếm ý, tâm pháp tất nhiên sẽ đi theo xông lên một khoảng cách.

    Hắn cảm giác pháp lực ngày càng mạnh.

    Đây là bốn tháng tu hành tới nay để pháp lực từ sơ kỳ luyện thể kỳ đệ nhị tầng đến trung kỳ.

    Lúc này vì vân kiếm ý tới siêu thoát kiếm ý kéo pháp lực lên theo, một đường tăng vọt đã tới đỉnh luyện thể kỳ đệ nhị tầng ngũ tạng lục phủ.

    Lúc này ngũ tạng lục phủ đã hoàn tất tế luyện, ngũ tạng lục phủ biến vô cùng cường đại, vô cùng ngưng luyện, mỗi một phun ra nuốt vào có thể hấp thu thật nhiều pháp lực.

    Mặt kiếm thuật thì không cần nghĩ, nay hắn chỉ cần tập trung vào pháp lực, nên làm sao có thể tiến bộ đến tình trạng luyện thể kỳ đệ tam tầng nhật nguyệt tinh hoa.

    Luyện thể kỳ cửa ải khó nhất không phải cửa này, khó đột phá nhất là luyện thể đệ thất tầng luyện đầu óc, đến luyện thể kỳ đệ bát tầng ngự kiếm hành không.

    So sánh thì cửa luyện thể kỳ đệ nhị tầng ngũ tạng lục phủ, đệ tam tầng nhật nguyệt tinh hoa thật không tính khó bao nhiêu.

    Nhưng dù là vậy thì không phải tùy tiện có thể đột phá.

    Tuy hắn muốn nhân lần kiếm thuật này kéo theo, định đột phá tới luyện thể kỳ tam tầng.

    Nhưng trải qua một thời gian vận công, hắn phát hiện mình xông quan thất bại.

    Thất bại thì thôi đi, mình không cưỡng cầu.

    Lục Nguyên nhún vai, con người phải biết thỏa mãn.

    Hắn dùng thời gian bốn tháng hiểu ra vân kiếm ý, siêu thoát kiếm ý, triệt để nắm giữ vân kiếm ý và đem pháp lực đẩy đến đỉnh cao luyện thể kỳ đệ nhị tầng ngũ tạng lục phủ đã là không sai rồi.

    Lục Nguyên nằm trên lưng chim ưng, cầm rượu uống một ngụm.

    Kim Đồng Ưng cảm giác được, lần thứ hai tăng tốc, ở trên không trung vỗ cánh bay nhanh.

    Kim Đồng Ưng lao vút đi, cho cảm giác đập cánh cuốn gió mây!

    Sa mạc nóng bức, ngày thu.

    Mây lững lờ trôi rải rác không thể che chắn mấy phần ánh nắng chiếu rọi.mạnh mẽ chim ưng từ vô số áng mây xuyên qua xông tới một ốc đảo dưới mặt đất.

    Lục Nguyên ngồi trên lưng Kim Đồng Ưng, nhàn nhã cầm hồ lô rượu uống một hớp, rượu trôi tuột cổ họng giải chút cảm giác khát.

    Theo yêu ma bị giết ngày càng nhiều, chiến lợi phẩm trong tay hắn càng chồng chất.

    Đặc biệt là trước đó không lâu giết Sa Ma luyện thể kỳ nhất tầng chiến lợi phẩm nhiều nhất.

    Sa Ma đó có một sa viêm phi kiếm, một trăm ba mươi viên linh thạch, một khối Phong Linh bài, trong Phong Linh bài có một con sa xà, ba con sa cua.

    Đúng rồi, còn có một bộ sa y, là pháp bảo có thể chìm trong cát chảy sa mạc, không để người khác phát hiện.

    Pháp bảo này khá thú vị, hắn thử chơi vài lần, rất khá.

    Còn linh thú thì thường luyện thể kỳ hoặc nhiều hoặc ít đều có linh thú, chẳng qua bởi vì tu hành pháp lực khác nhau nên giữ linh thú thuộc tính cũng khác.

    Ví dụ như Sa Ma thì tất nhiên giữ linh thú hệ lưu sa.

    Còn Lục Nguyên thì là linh thú vân hệ.

    Tại chợ tu tiên giả, có thể lấy linh thú trong Phong Linh bài ra trao đổi hoặc bán với giá cao, dù sao linh thú không hợp với ngươi bán đi là được, có thể đổi lại số lượng linh thạch tương đương.

    Đó là chỉ nói yêu ma luyện thể kỳ, còn yêu ma luyện khí kỳ nhiều ít có mang một chút chiến lợi phẩm nhưng rất vụn vặt, không tiện tính từngón.

    Dĩ nhiên đám yêu ma có để lại vài món rất quan trọng có thể lấy đổi thưởng, đều ném hết vào trong tu la túi là xong việc.

    Phải rồi, gần đây tu la túi sắp chứa không nổi nữa.

    Tu la túi lớn đến thế mà giờ quá nhiều chiến lợi phẩm đến chứa không nổi.

    Vùng sa mạc thật là nơi rèn luyện cực tốt.

    Yêu ma rất nhiều, quan trọng nhất là không chiếm chút ưu thế, hắn có thể an toàn rèn luyện.

    Giống như Đông Bình tỉnh nơi hắn sinh ra, muốn tìm một con yêu ma không phải việc dễ dàng.

    Hèn chi Ngũ Tiên Minh sẽ đem đệ thập phân đường chuyên huấn luyện người mới thiết lập tại đây.

    Chương 178-179: Xếp hạng 180

    Kim Đồng Ưng mạnh mẽ vọt xuống ốc đảo, khi sắp tới nơi mới giảm tốc độ, cuối cùng vững vàng đáp trên mặt đất ốc đảo.

    Phút chót giảm tốc khiến cuồng phong thổi đứt một gốc cây nhỏ bên cạnh.

    Ốc đảo này có sông trong vắt, Kim Đồng Ưng tới ốc đảo này uống nước.

    Kim Đồng Ưng bùm một cái thò đầu vào nước, ùng ục uống, hớp vài ngụm mới giải khát muốn chết.

    Lục Nguyên đi sâu vào trong ốc đảo.

    Tại sa mạc, mỗi một ốc đảo đều rất quý giá, cơ bản đều có người sinh tồn.

    Ốc đảo là lễ vật lớn nhất ông trời ban cho sa mạc, không ai sẽ lãng phí lễ vật này.

    Lục Nguyên định đi đổi ít rượu, gần đây ở trên cao uống rượu sắp uống hết mớ rượu cất trong tu la túi rồi, đi tìm rượu rồi nói tiếp.

    Lục Nguyên tùy ý đi sâu vào trong ốc đảo.

    Sâu trong ốc đảo là từng hàng lều bạt.

    Muốn trong các lều bạt tìm ra thương nhân là kỹ xảo rất đơn giản, nay Lục Nguyên đã học được kỹ xảo này, dù sao bốn tháng trong đại mạc không chỉ chơi thôi.

    Thương nhân tất nhiên bán rượu, nhưng giá rượu rất cao, cơ bản gấp vài chục lần Đông Bình tỉnh.

    Nhưng hết cách, mua thôi, dù gì vàng không có tác dụng quá lớn với hắn.

    Lục Nguyên trả tiền tại chỗ, tùy tay mua hai mươi cân rượu, ném túi rượu căng phồng vào trong tu la túi.

    Sau đó Lục Nguyên nhàn nhã đi dạo trong ốc đảo, nghĩ có nên đi ăn một bữa không.

    Thực vật trong sa mạc khác hẳn với Trung Nguyên.

    Thực vật nơi này có đầu dê, thịt dê nướng, uống sữa dê, đồ chay thì có sa thông, nói chung tràn ngập đặc sản dị vực, vị cũng không tệ lắm.

    Đến sa mạc có thể nhấm nháp món ngon sa mạc coi như không tệ.

    Nghĩ tới đầu dê, chuỗi thịt dê, thận dê, đùi dê, bất giác chảy nước miếng.

    Chợt nghe tiếng ưng kêu.

    Là tiếng Kim Đồng Ưng kêu ngày ở chung, Lục Nguyên đã sớm quen tiếng kêu của Kim Đồng Ưng, biết tiếng kêu lúc này tuyệt đối không phải vui vẻ gì.

    Hắn lập tức không chút do dự vận Vạn Lý Độc Hành thân pháp như tia chớp vọt tới trước.

    Vạn Lý Độc Hành thân pháp là thân pháp khá nhanh.

    Thân pháp này theo tu vi của ngươi tăng cao mà tốc độ ngày càng nhanh.

    Loại công pháp này chạy trên mặt đất gần như không để lại dấu vết trên mặt đất.

    Gọi là vạn lý độc hành cũng không đủ.

    Rất nhanh hắn đã chạy tới bờ sông.

    Nước sông trong veo không ngừng chảy tới trước, kêu róc rách.

    Nhưng có một cái lưới to đột ngột xuất hiện trói chặt Kim Đồng Ưng.

    Không biết võng đen là vật gì chế thành, bên trên có tơ khói đen, lấy tu vi sắp luyện khí cửu tầng của Kim Đồng Ưng mà không thể thoát khỏi lưới đen tỏa khói đen, khiến nó không ngừng sắc nhọn kêu.

    *Vèo vèo* vài tiếng, dưới đất chui ra một ít yêu ma, Lục Nguyên phát hiện mình bị bao vây.

    Dẫn đầu là một Đại A Tu La, bộ dáng như luyện thể kỳ tam tầng.

    Tộc A Tu La chính là thế, luyện khí kỳ xưng là Tu La, luyện thể kỳ thì xưng là Đại A Tu La.

    Đại A Tu La bộ dáng giống như Tu La mà Lục Nguyên từng đấu, đều là toàn thân đen thui nhưng đôi mắt thay đổi, từng vòng trắng.

    Đại A Tu La quả nhiên không đơn giản.

    Năng lực chiến đấu của Đại A Tu La vượt xa Tu La, chưa nói đến khắp người đều thành binh khí, nhiều bộ phận trên người còn có thể kéo dài, chiêu thức của chúng quái lạ đến cực điểm.

    Đại A Tu La được xưng là cỗ máy giết người hoàn mỹ, cùng cấp rất ít ai đánh thắng được Đại A Tu La.

    Bên cạnh còn có một Sa Ma thô to.

    Sa Ma này chỉ sợ cao chừng nửa trượng, cao hơn Sa Ma bình thường rất nhiều, không thấp hơn Đại A Tu La bên cạnh.

    Sa Ma này tu vi cỡ luyện thể kỳ tam tầng.

    Bên cạnh hai yêu ma dẫn đầu có rất nhiều yêu ma cấp thấp.

    Có Tu La luyện khí kỳ, có Sa Ma luyện khí kỳ, còn có loại quái vật Lục Dã Quái.

    Lục Dã Quái sức chiến đấu không cao cường, bình thường chúng nấp trong ốc đảo, có thể tự động chuyển hóa toàn thân thành màu xanh, rất khó bị phát hiện.

    Tác dụng lớn nhất của loại quái vật này là điều tra địch tình mặt đất.

    Yêu ma dưới đất các loại chủng tộc, có bản lĩnh riêng.

    - Đây chính là kẻ chỉ huy Kim Đồng Ưng…

    - Chắc là vậy.

    Người này chỉ huy Kim Đồng Ưng đáng chết giết rất nhiều yêu ma đồng loại của chúng ta!

    Nghe nói vậy Lục Nguyên rốt cuộc hiểu tại sao bị tìm tới cửa.

    Hóa ra hắn chém giết quá nhiều yêu ma, mà yêu ma cũng có đầu óc, chỉ số thông minh, cho nên muốn phản kích lại.

    Hiện giờ xem ra chúng đã mai phục sẵn tại ốc đảo này, đợi Kim Đồng Ưng xuống dưới uống nước thì phục kích.

    Một Lục Dã Quái cất tiếng sắc nhọn nói:

    - Ta nhận ra người này!

    Lúc đó đệ thập phân đường tuyển rất nhiều người mới, ta ngụy trang thành thảm cỏ ở bên cạnh điều tra, người này có đạp trên đầu ta nhưng hắn không chú ý thảm cỏ ta nấp khác với chỗ khác, không phát hiện ra ta.

    Người này tại thí nghiệm người mới đệ thập phân đường đệ thập phân đà xếp hạng một trăm tám mươi.

    - Cái gì?

    Xếp hạng một trăm tám mươi?

    Hiển nhiên yêu ma sinh hoạt tại đây cực kỳ quen thuộc Ngũ Tiên Minh đệ thập phân đường, chúng đều biết xếp hạng một trăm tám mươi là khái niệm gì.

    - Ha ha, xếp hạng một trăm tám mươi!

    - Thực lực như vậy cũng dám săn giết chúng ta?

    - Đều tại Kim Đồng Ưng đáng chết!

    Ánh mắt vàng đó có thực lực luyện khí bát tầng, cửu tầng, đã giết một phần phe chúng ta.

    - Đúng thế.

    Người này không có bản lĩnh gì, hôm nay hãy ngược đãi hắn một phen, để hắn biết trời cao đất rộng, hy vọng ở địa ngục hắn biết sám hối!

    Nghe nói Lục Nguyên xếp hạng một trăm tám mươi thì yêu ma có mặt đều lớn tiếng cười nhạo.

    Thì ra chỉ là một vô danh tiểu tốt xếp hạng một trăm tám mươi mà thôi, sớm biết như vậy thì bọn chúng không cần xuất động, chỉ cần bắt Kim Đồng Ưng, tùy tiện mấy Tu La hoặc Sa Ma là có thể giết chết người này.

    Bọn chúng to tiếng chế giễu, mấy Sa Ma, Tu La luyện khí kỳ muốn tranh công thì vọt hướng Lục Nguyên, muốn nhanh chóng giải quyết hắn, giành lấy công lao.

    Tu La thế vọt tới cực nhanh, khi nhào qua thì đôi tay hóa thành vuốt như đao.

    Sa Ma từ dưới đất lăn qua dấy lên cát bụi đầy trời.

    Lục Nguyên cười cười, tay đặt trên chuôi kiếm Dưỡng Ngô kiếm.

    Đúng là muốn tìm chết mà.

    Tay động, kiếm ra khỏi vỏ, kiếm quang lấp lóe.

    Tu La nhào tới hóa thành cái xác, cổ họng con Sa Ma cũng thêm lỗ hổng, nằm trên mặt đất máu chảy như suối.

    Lại có mấy Tu La, Sa Ma không tin tà tấn công, hoặc trái hoặc phải, hoặc trước hoặc sau, hoặc trên hoặc dưới, mỗi hướng tấn công đủ loại.

    Đối mặt nhiều công kích như vậy, Lục Nguyên vẫn không chút để ý.

    Công kích thế này quá yếu, Dưỡng Ngôcòn chưa vào vỏ tùy ý động, kiếm quang trong cát vàng lóe từng đợt ánh sáng xinh đẹp, kiếm như có linh tính.

    Kiếm quang lấp lóe, một kiếm nối một kiếm, mỗi một kiếm hình xuất ra là có một Tu La hoặc một Sa Ma mất mạng, tuyệt không đánh hụt.

    Chốc lát sau chỉ có thanh y thiếu niên còn đứng, bên cạnh hơn mười cái xác, máu nhuộm cát vàng.

    Đùa cái gì?

    Thí nghiệm người mới xếp hạng một trăm tám mươi thế mà liên tục ra tay, một kiếm một cái, không chém hụt nhát nào?

    Đây mà là xếp hạng một trăm tám mươi?

    Nếu đây là thí nghiệm người mới xếp hạng một trăm tám mươi vậy xếp hạng đệ nhất còn lợi hại tới đâu?

    Yêu ma có qua có lại với đệ thập phân đường bao nhiêu lần, chúng đã sớm điều tra tạng ốc rễ, biết người mới đệ thập phân đường tuyệt đối không có khả năng mạnh đến vậy.

    Hiện nay tên nào tên nấy cảm thấy xếp hạng một trăm tám mươi thật là quá gạt người.

    Lúc này, yêu ma mới rồi còn kêu gào cười nhạo Lục Nguyên xếp hạng một trăm tám mươi lặng ngắt như tờ, tất cả dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Lục Dã Quái, nghi nó đã nói sai.

    Lục Dã Quái lập tức nói:

    - Ta chính mắt thấy hắn nhận thí nghiệm người mới một trăm tám mươi!

    Yên tĩnh!

    Tĩnh như chết!

    Sông trong ốc đảo tiếp tục chảy tới trước.

    Ngày thu ánh nắng chói chang không chút lưu tình, trong ốc đảo cũng có cảm giác nóng bức.

    Cực kỳ yên tĩnh.

    Tất cả yêu ma đều thầm mắng thí nghiệm người mới gạt người, người có thực lực như vậy mà mới xếp hạng một trăm tám mươi!?

    Đại A Tu La và thủ lĩnh Sa Ma, hai nhân vật luyện thể kỳ tam tầng cùng đứng dậy.

    Tới lúc này lại để thuộc hạ tấn công thanh y thiếu niên chính là tìm cái chết, chỉ có hai thủ lĩnh ra tay mới được.

    Đại A Tu La nhoáng người, chớp mắt đã tới đỉnh đầu Lục Nguyên.

    Thật nhanh!

    Trước kia Lục Nguyên chưa từng đấu với Đại A Tu La, bây giờ mới biết thế nào là Đại A Tu La, nhanh kinh người!

    May mắn Lục Nguyên động tác không chậm, phong kiếm ý sẽ khiến kiếm bất giác biến nhanh.

    Luồng gió chặn trước mặt, thanh đao mỏng trong tay Đại A Tu La cực nhanh đụng vào Dưỡng Ngô kiếm của Lục Nguyên.

    Hai người cùng lùi ra sau, nhưng rõ ràng, bàn về pháp lực thì Lục Nguyên có vẻ kém chút.

    Quả nhiên, pháp lực thắng được.

    Lúc này Đại A Tu La không lùi ngược lại tiến lên, đao mỏng trong tay chém hướng Lục Nguyên, cùng lúc đó hai tay, chân hóa thành vũ khí đánh xáp lá cà với hắn.

    Một khi bị Đại A Tu La thì nguy rồi, cùng lúc đó Lục Nguyên cảm thấy chân dưới mềm nhũn, lún xuống.

    Pháp thuật thủ lĩnh Sa Ma, ‘Sa Vi thuật’, dùng sa khốn thuật khiến Lục Nguyên không thể nhúc nhích một bước.

    Tốt lắm.

    Kỳ thực lúc mới bắt đầu Đại A Tu La tấn công chỉ là đánh lạc hướng, khiến thủ lĩnh Sa Ma dùng sa khốn thuật ngụy trang, khi Đại A Tu La tấn công thì sử dụng sa khốn thuật.

    Đại cục đã định!

    Đại A Tu La, sa khốn thuật, hai yêu ma luyện thể tam tầng đều cười.

    Chúng không thể không đắc ý, pháp lực của thanh y thiếu niên mới rồi giao đấu đã bị thăm dò ra, kém hơn Đại A Tu La một chút, nay bị sa khốn thuật trói chặt không thể động đậy, hai tên Đại A Tu La, thủ lĩnh Sa Ma hợp tác không thắng mới lạ.

    Một chiến thuật hoàn mỹ!

    Lục Nguyên cũng phát hiện tình cảnh khốn khổ của mình, bị sa khốn thuật vây khốn, chân bị cố định trong hạt cát không thể nhúc nhích.

    Vậy không còn cách nào, lấy ra hết bản lĩnh thôi.

    Lúc này thủ lĩnh Sa Ma cách Lục Nguyên chưa đến một trượng.

    Dưỡng Ngô kiếm phun ra kiếm khí trắng xóa kéo thủ lĩnh Sa Ma vào trong kiếm quyển.

    Bây giờ hắn không thể nhúc nhích, e ngại không phải Đại A Tu La.

    Mọi người đều nói sức chiến đấu của Đại A Tu La rất khá, nhưng so với hắn đã lĩnh ngộ kiếm ý thì Đại A Tu La không thể dùng pháp thuật không có gì đáng sợ.

    Sợ là thủ lĩnh Sa Ma núp phía xa dùng pháp thuật kìa.

    Nay trước tiên cuốn nó vào kiếm quyển đã.

    Vốn thủ lĩnh Sa Ma cách Lục Nguyên gần một trượng, cho rằng khoảng cách này là an toàn, kết quả lập tức bị cuốn vào kiếm quyển của hắn, thêm vào kiếm thế tinh diệu, buộc nó muốn lùi khỏi đây cũng không được.

    Nó muốn chui xuống dưới nhưng ở trong Dưỡng Ngô kiếm kiếm khí, không thể thoát ra.

    Đại A Tu La thấy tình hình như vậy, hét một tiếng, xông vào kiếm quyển.

    Đao mỏng như tia chớp chém hướng Lục Nguyên, muốn chặt đứt kiếm thế của hắn, dựa vào pháp lực siêu cường và tốc độ siêu nhanh khiến kiếm thế của hắn rối loạn.

    Thật phiền phức!

    Mắt thấy thủ lĩnh Sa Ma sắp ra khỏi kiếm quyển của mình, Lục Nguyên không chút chần chờ sử dụng vân siêu thoát kiếm ý kiếm ý.

    Khoảnh khắc, đao của Đại A Tu La không tìm thấy đối thủ, trước mắt là mây, ngươi chặt đứt mây thì mây lại lần nữa tập hợp, ngươi có chặt chém cỡ nào thì có tác dụng gì đâu?

    Còn về thủ lĩnh Sa Ma, nó phát hiện không thấy hạt cát mà nó trông nhờ vào nhất, toàn bộ đều là trong mây.

    Nó là Sa Ma, phải nhờ vào lực lượng cát mới được.

    Nay nó phát hiện dưới lòng bàn chân là một tầng mây mỏng manh, làm gì có cát?

    Không có cát, nó không cách nào sử dụng pháp thuật.

    Nay bọn chúng tựa như đang đấu với mây!

    Bạch vân vô tung!

    Bạch vân vô hình!

    Bạch vân vô ý!

    Lúc mới bắt đầu là bạch vân từng chút một tiêu hao pháp lực của thủ lĩnh Sa Ma và Đại A Tu La, vây khốn hai tên.

    Thủ lĩnh Sa Ma, Đại A Tu La đều kinh nghiệm tràn đầy nhưng chưa từng đánh trận nào khó chịu như vậy, không thấy mặt ai, như là đang đấu với mây trắng!

    Chết tiệt!

    Tại sao trong khoảnh khắc đã biến đổi?

    Mới rồi vẫn là mây trắng nay thành mây đen cuồn cuộn.

    Mây đen như mực nước nuốt người vào trong.

    Thủ lĩnh Sa Ma, Đại A Tu La bị cuốn vào trong mây đen.

    Mới rồi mây trắng là thủy nguyên, tính chất vây khốn, vậy lúc này mây đen là có tính sát thương.

    Mới bị cuốn vào mây đen thì trên người chúng đã có rất nhiều kiếm thương.

    Thủ lĩnh Sa Ma, Đại A Tu La đều muốn chạy nhưng ở trong mây đen muốn tìm phương hướng là rất khó khăn, dù trốn cỡ nào cũng không ra được, biến thế nào cũng không thể thoát.

    Chúng chỉ có thể ở trong mây đen không ngừng bị đâm, bị sát thương.

    - A!!!

    Thủ lĩnh Sa Ma chịu hơn mười kiếm thương, máu chảy quá nhiều, bị thương trầm trọng, cuối cùng một kiếm đâm vào trái tim nó.

    Thủ lĩnh Sa Ma hét thảm một tiếng gục trên mặt đất.

    Giây phút cuối cùng trước khi chết nó rốt cuộc thấy hạt cát.

    Khi yêu ma này sắp chết thì vân kiếm ý cũng mất đi tác dụng.

    Thủ lĩnh Sa Ma chết, tiếng a hét thảm ảnh hưởng Đại A Tu La không ít.

    Lẽ ra Đại A Tu La coi như là kinh nghiệm phong phú, không nên bị ảnh hưởng dễ dàng như vậy mới đúng, nhưng trận đánh ngày hôm nay quá lạ lùng, không thấy đối phương mà chỉ thấy đám mây, lại nghe thủ lĩnh Sa Ma chết, trái tim nó rơi xuống đáy cốc.

    Mặt khác, Lục Nguyên dùng kiếm pháp càng thong dong hơn.

    Thủ lĩnh Sa Ma chết, sa khốn thuật trói buộc hắn tất nhiên biến mất, bước chân có thể di chuyển, vung kiếm càng thoải mái, cuốn lấy Đại A Tu La vào trong áng mây đen.

    Mây đen rốt cuộc tán đi, Đại A Tu La nặng nề ngã trên mặt đất, máu chảy đầy đất.

    Lục Nguyên thở dốc, đây là lần đầu tiên hắn dùng vân siêu thoát kiếm ý kiếm ý đối địch, hoặc nên nói là lần đầu tiên sử dụng siêu thoát kiếm ý lâu như vậy.

    Lần trước đối đầu Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân chỉ có phút cuối hắn mới dùng phong siêu thoát kiếm ý kiếm ý bị thương địch thủ, không bao nhiêu lâu đã giải quyết.

    Còn lần này đối phó Đại A Tu La, thủ lĩnh Sa Ma, mất nhiều công sức, cơ bản dùng siêu thoát kiếm ý từ đầu đến cuối.

    Kết quả hắn phát hiện sử dụng siêu thoát kiếm ý tiêu hao pháp lực khá nhanh, không ngừng bị tiêu hao.

    Nếu Đại A Tu La có thể chống chọi lâu hơn thì có lẽ hắn không cách nào tiếp tục dùng siêu thoát kiếm ý.

    Chương 180-181: Thu thập chiến lợi phẩm

    Điều này nhắc nhở hắn phải cẩn thận thêm, theo lý thì lấy kiếm thuật của hắn, đối phó hai người pháp lực hơn mình một tiểu cảnh giới thì mình nên thắng mới đúng.

    Kết quả lần này đánh hiểm nguy như vậy.

    Một là vì các tộc có ưu thế, đặc điểm riêng, hắn còn chưa nắm được hết.

    Hai là có chút đối thủ kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú, bất giác rơi vào bẫy của người ta.

    Trong lúc chiến đấu, dựa vào kiếm thuật, pháp lực, cũng dựa vào ứng biến tại trận.

    Kinh nghiệm chiến đấu của mình vẫn còn thiếu chút, sau này phải chăm chỉ luyện tập thêm kinh nghiệm mới được, Lục Nguyên thầm nghĩ.

    Hắn nhìn bên cạnh, đã không có yêu ma.

    Những Tu La, Sa Ma sớm chạy mất dép.

    Lục Nguyên đi đến cái lưới bốc khói đen, phi kiếm chém vào lưới, kết quả *keng* một tiếng, không có phản ứng!

    A!

    Lưới đen này cứng đến Dưỡng Ngô kiếm của mình chém không đứt!

    Lục Nguyên kinh ngạc, ở bên cạnh đánh giá một phen, phát hiện góc đông nam lưới đen có một quả cầu màu đen cỡ nắm tay, quả cầu đen thui.

    Lục Nguyên đi tới trước quả cầu, đưa pháp lực vào trong cầu, thần thức thăm dò mới biết quả cầu đen là một bộ pháp bảo, có tên là Thất Tình Hắc Tơ Võng.

    Nó lấy tóc của nữ Tu La, tại ngày cực dương cực thủy phơi bảy bảy bốn mươi chín ngày, lại tại ban đêm cực âm nước cực âm tẩm chín chín tám mươi mốt ngày, rồi lấy lửa ma đốt, cuối cùng mới luyện thành Thất Tình Hắc Tơ Võng.

    Loại Thất Tình Hắc Tơ Võng này dùng để trói người cực tốt, xem như là pháp bảo không tệ, nếu không thì đã chẳng buộc chặt Kim Đồng Ưng luyện khí cửu tầng, không thể nhúc nhích.

    Lục Nguyên tùy tay cất pháp bảo này vào trong tu la túi của mình.

    Kim Đồng Ưng rốt cuộc thoát ra, liên tục kêu, hai cánh vỗ phành phạch, khá là hưng phấn.

    Lục Nguyên bắt đầu lục tìm chiến lợi phẩm.

    Hai yêu ma luyện thể kỳ sao có thể là hạng khố rách áo ôm?

    Sa Ma luyện thể kỳ tam tầng cũng có linh thú sa hệ, nhưng của nó không nhiều bằng Sa Ma lần trước, chỉ bảy con sa hạt mà thôi, coi như là linh thú sa hệ loại nhỏ, giá trị không cao.

    Không ngờ bên Đại A Tu La không có linh thú, khiến hắn ngoài ý muốn.

    Nó dùng thanh đao mỏng thì có chút lai lịch, kêu là Tu La cốt đao, lấy khúc xương cứng nhất trong người nó luyện chế ra, vô cùng mỏng và sắc bén, một khi thi triển thì nhanh như chớp, cầm đến chợ tu tiên giả bán có thể được giá tốt.

    Phải rồi, thuận tiện vớt được hai trăm bảy mươi linh thạch, thu hoạch không sai.

    Lục Nguyên không nhỏ nhen, lần này hốt được hai trăm bảy mươi linh thạch, liếc Kim Đồng Ưng bên cạnh mắt trông mong nhìn mình bèn ném qua mười cái linh thạch, khiến Kim Đồng Ưng mừng như điên.

    Mười linh thạch!

    Không biết đã bao nhiêu năm nó không được nhiều linh thạch như vậy!

    Đi theo đồng bạn Lục Nguyên không tệ.

    Ở trong mắt Kim Đồng Ưng, hắn chỉ là đồng bạn mà thôi.

    Kim Đồng Ưng kiêu ngạo không thừa nhận Lục Nguyên là chủ nhân.

    Nhưng Kim Đồng Ưng luyến tiếc không ăn hết, trước ăn một cái, giấu mấy cái còn lại vào lông chim của nó.

    Lục Nguyên còn tìm thấy một quyển sách, nhưng mặt trên chữ ngoằn nghèo xem không hiểu.

    Thế giới dưới đất và thế giới bên trên cơ bản thông dụng một loại văn tự, nhưng thế giới bên dưới có một số nơi vẫn dùng ngôn ngữ văn tự tộc mình, đụng tới loại này Lục Nguyên rất bất đắc dĩ, vung tay ném vào trong tu la túi.

    Kỳ thực lần này xem như thu hoạch kha khá, chẳng qua không lâu trước đó hắn hốt mẻ lớn ở chỗ Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân, so sánh liền thấy chênh lệch, nguyên nhân chủ yếu bởi vì sinh vật như Đại A Tu La quá nghèo.

    Được rồi, đã đoạt xong chiến lợi phẩm.

    Lục Nguyên nghiêng người ngồi trên lưng Kim Đồng Ưng.

    Kim Đồng Ưng bay vọt lên trời, ánh mắt nó đặc biệt sắc bén, nó nổi giận rồi, mới nãy lại bị một đám yêu ma tính kế, nếu không phải có đồng bạn trên lưng thì nó té ngã rồi.

    Kim Đồng Ưng kiêu ngạo hiện tại rất giận, muốn tìm đám yêu ma gây rối.

    Một người một ưng phóng lên cao.

    Không có mấy con Tu La trốn thoát được, lấy Sa Ma làm chủ.

    Lúc mới bắt đầu vì Tu La công kích quá nhanh, cơ bản đều chết dưới Dưỡng Ngô kiếm.

    Sa Ma thì điên cuồng chạy trốn, nó dung nhập vào trong cát trốn thật xa.

    Sa Ma có thể lặn vào cát trốn đi nhưng không lặn xuống quá sâu, bề mặt sa mạc sẽ có từng đợt sóng cát.

    Ngày thu ánh nắng chói chang, từng đợt sóng cát kéo dài phía xa.

    Kim Đồng Ưng đã bay lên.

    Kiêu ngạo Kim Đồng Ưng nổi giận, phóng lên cao, vọt hướng sóng cát không hiện quá rõ ràng, đáp xuống, chộp Sa Ma chôn dưới cát không quá sâu ra, rồi đột nhiên vọt lên cực cao.

    Sau khi Lục Nguyên lấy Dưỡng Ngô kiếm chặt được một gai xương đặc điểm lớn nhất sau lưng Sa Ma xong nó ném Sa Ma xuống, *bùm* một tiếng, Sa Ma hét thảm thiết.

    Hiển nhiên Kim Đồng Ưng còn chưa chơi đủ, tiếp tục đáp xuống, chộp một Sa Ma chạy trốn.

    Đáng thương Sa Ma núp vào trong sóng cát vốn không bị bao nhiêu quái cầm trên mặt đất chú ý đến, nhưng xui xẻo đụng phải Kim Đồng Ưng trời sinh mắt vàng.

    Từng con Sa Ma bị chộp lên, từng con bị quăng xuống.

    Chỉ nghe từng tiếng hét thê thảm.

    Lục Nguyên không có ý kiến, tay trái cầm hồ lô rượu, tay phải vào lúc cần thiết thì kiếm quang chợt lóe chém xuống một gai xương, công việc khá đơn giản.

    Một hớp rượu lại vung một kiếm, cuộc đời vô cùng nhàn nhã.

    Tất nhiên Lục Nguyên biết mình nhàn như vậy có ba nguyên nhân.

    Một là tốc độ của Kim Đồng Ưng quá nhanh, đối thủ muốn mai phục không phải chuyện dễ.

    Hai là nay sức chiến đấu của hắn cực kỳ cao, không có nhân vật cỡ luyện thể kỳ ngũ tầng thì không chống lại hắn được.

    Luyện thể kỳ ngũ tầng trong tu tiên giới Đại Tấn quốc là nhân vật khá ghê gớm, trong trưởng lão coi như cực giỏi.

    Thứ ba, hiện nay đang ở gần đệ thập phân đường, chỗ này là khu vực Ngũ Tiên Minh chiếm ưu thế, yêu ma không thể tổ chức thế công quy mô lớn đối phó hắn, nếu không thì hắn làm gì nhàn nhã như vậy được?

    Thôi, nghĩ nhiều lý do làm gì.

    Được rảnh rỗi một lúc là một lúc.

    Ngồi trên lưng chim ưng, ta lấy rượu ngón kính trời xanh.

    Cuộc đời a, thật là thanh nhàn.

    Giờ phút này không biết có bao nhiêu người mới chui trong hang động chắc chắn bất mãn câu Lục Nguyên vừa nói.

    Họ còn đang chui trong hang động đủ kiểu đủ dạng,tràn ngập các loại nguy hiểm, lực lượng yêu ma mạnh hơn trên mặt đất nhiều.

    Bọn họ đang huấn luyện vô cùng vất vả, nguy hiểm trập trùng.

    Dĩ nhiên đám người này không phải một mình người mới đi, đa số là tổ hợp thành đoàn thể, nếu không thì sẽ mất mạng dưới lòng đất ngày.

    Cứ thế vừa bắt Sa Ma chạy trốn, ném chết nó, thanh y thiếu niên ở trên lưng chim ưng xuất kiếm uống rượu.

    Một người một ưng tiêu dao tự tại.

    Thật ứng với câu kia, một người một ưng ta tự do.

    Nhưng Lục Nguyên lập tức phát hiện một vấn đề rất nghiêm trọng.

    Tu la túi của hắn đã đầy!

    Lúc mới bắt đầu có được tu la túi còn cảm thấy không gian thật lớn, kích cỡ một cái túi to chắc nên đủ dùng một trận.

    Hiện nay trong tu la túi mỗi một hạ phẩm linh thạch đều không lớn, nhưng có đến bảy trăm cái!

    Đầu tiên là bảy trăm linh thạch chiếm vị trí khá nhiều, rồi chiến lợi phẩm Trường Hồng kiếm này, Sa Viêm kiếm này, thổ vương triệu hoán lệnh này, Thất Tình Hắc Tơ Võng này, sa y, Tu La cốt đao, vài Phong Linh bài.

    Tuy mỗi thứ sẽ không chiếm nhiều không gian nhưng cộng lại thì cũng không ít.

    Rồi thêm vào gai xương sau lưng Sa Ma, sừng Tu La trên đỉnh đầu Tu La, mỗi một cái không to nhưng chém giết nhiều, linh tinh vụn vặn thể tích gom thành to.

    Đương nhiên còn phải tính đến mấy túi da rượu ngon, kết quả là một tu la túi to lớn nay không còn vị trí, là chuyện bình thường.

    Pháp bảo loại không gian càng lớn càng đáng giá.

    Bất đắc dĩ a.

    Ngươi đã dùng quen pháp bảo loại không gian, nếu không dùng, đem đồ giắt trên người, cầm trên tay thì thật không quen chút nào.

    Thế mới có câu từ nghèo rồi giàu dễ, chứ từ giàu trở về nghèo khó.

    Nếu chuyển rượu ra rồi chứa chiến lợi phẩm khác, có lẽ người khác làm được nhưng nếu hành động như vậy thì Lục Nguyên đã không phải là Lục Nguyên.

    Tính tình của Lục Nguyên quyết định tất cả, quan trọng nhất là thân tình, bằng hữu, sau đó là kiếm và rượu.

    Chiến lợi phẩm bình thường sao có thể so sánh với rượu chứ?

    Thôi, đầy tu la túi thì quay về đệ thập phân đường đệ thập phân đà đi.

    Hoàn thành nhiều nhiệm vụ như vậy về giao ra, thuận tiện đem sừng Tu La, gai xương Sa Ma đổi thành linh thạch.

    Lục Nguyên thầm nghĩ, kêu gọi một tiếng, Kim Đồng Ưng lập tức hiểu ý Lục Nguyên, đi hướng đệ thập phân đường.

    Đến ngoài đệ thập phân đường chừng trăm dặm thì Kim Đồng Ưng không bay tới nữa, Lục Nguyên nhảy xuống lưng chim ưng, đạp hư không đi xuống đất.

    Lại quay về đệ thập phân đường.

    Đệ thập phân đường tổng cộng có mười phân đà, hoặc cách gần, hoặc cách xa.

    Ví dụ như đệ thập phân đà và đệ cửu phân đà cách nhau khá gần.

    Rất nhiều đám người mới Ngũ Tiên Minh bây giờ đang tiến hành đủ các loại huấn luyện, nhiệm vụ.

    - Đúng rồi, các ngươi có nghe nói chưa?

    Hiện nay có một người cưỡi trên lưng Kim Đồng Ưng khắp nơi bắt yêu ma đấy!

    - Kim Đồng Ưng, một trong bá chủ bầu trời sa mạc?

    - Đúng thế, rất nhiều yêu ma mất mạng trong tay một người một ưng!

    - A, khi ấy ta chính mắt thấy một người cưỡi trên lưng chim ưng, một con Tu La từ trên cao mấy trăm trượng té xuống, chết ngay tại chỗ!

    Người này chính mắt trông thấy, bên cạnh lập tức có người hỏi gã có thấy bộ dạng người trên lưng chim ưng không.

    Nhưng người đó vì cách khá xa nên không thấy rõ ràng.

    Dù sao một người một ưng biến nổi tiếng, rất nhiều người mới Ngũ Tiên Minh đều thảo luận.

    Mọi người cũng muốn có chim ưng, nhiều người cho rằng người trên lưng chim ưng thực lực không giỏi lắm, chắc là con ưng kia lợi hại thôi.

    Đối với cách nghĩ này, Lục Nguyên chỉ có thể bất đắc dĩ nghe.

    Dù sao Lục Nguyên không hứng thú can thiệp cách nghĩ của người khác.

    Hắn đi hướng đệ thập nhất phân đà.

    Hiện nay đệ thập nhất phân đà khá là náo nhiệt, phát ra tiếng xôn xao.

    Lục Nguyên nhìn qua, hóa ra là Triệu Càn Khôn đang giao nhiệm vụ, từng cái một.

    Bên cạnh Triệu Càn Khôn mấy người như Triệu Hàn đều kinh thán, khen ngợi vài câu.

    Rốt cuộc đám Triệu Càn Khôn đi rồi, đệ thập nhất phân đà yên tĩnh lại.

    Ngoại hiệu Cô Đăng Dạ Vũ, phó đường chủ đệ thập phân đường Tào Thu ngồi đó.

    Gã nhớ thanh y thiếu niên này, tuy không biết thân phận nhưng nhớ rõ lần trước thanh y thiếu niên đã hoàn thành nhiệm vụ khó nhất Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân.

    Tào Thu ngồi đó cười nói:

    - Lần này hoàn thành bao nhiêu nhiệm vụ?

    Lục Nguyên tiến lên giao nhiệm vụ phẩm, ví dụ gai xương Sa Ma, sừng Tu La.

    Gai xương Sa Ma và Tu La có số lượng không ít.

    Tào Thu nhìn hắn lấy ra, trước tiênđưa ánh mắt nhìn hướng Sa Ma gai xương, sừng Tu La lớn nhất.

    Gai xương Sa Ma và sừng Tu La có đẳng cấp như vậy, chỉ sợ là Sa Ma có tu vi luyện thể kỳ tam tầng, Tu La cũng là Đại A Tu La.

    Thật là không tầm thường, nhìn từ chiến lợi phẩm thì hắn đã chém giết ba yêu ma luyện thể kỳ, chỉ dựa vào cái này thì chất lượng cao hơn mới rồi Triệu Càn Khôn lấy ra nhiều.

    Còn về gai xương Sa Ma, sừng Tu La luyện khí kỳ, thoạt trông số lượng rất nhiều, ngang bằng Triệu Càn Khôn.

    Thanh y thiếu niên số lượng ngang bằng Triệu Càn Khôn, nhưng chất lượng thì cao hơn gã không ít.

    Tào Thu thầm tính trong lòng, báo ra số thù lao:

    - Tổng cộng ba trăm sáu mươi linh thạch.

    Lục Nguyên nhận lấy những linh thạch hạ đẳng chứa hết vào tu la túi, kết quả bi kịch phát hiện, tu la túi mới thanh lý xong sừng Tu La, gai xương Sa Ma, bỏ vào ba trăm sáu mươi linh thạch thì không còn chỗ trống bao nhiêu.

    Xem ra mình phải nghĩ cách giải quyết vấn đề pháp khí không gian, nếu không thì thật phiền phức.

    Đáng tiếc hiện nay hắn chỉ có hơn một ngàn hạ phẩm linh thạch.

    Tu tiên giới Đại Tấn quốc là một vạn khối hạ phẩm linh thạch đổi một khối trung phẩm linh thạch, một vạn khối trung phẩm linh thạch đổi một khối thượng phẩm linh thạch.

    Lục Nguyên cầm hồ lô rượu, uống một hớp, đi ra cửa lớn đệ thập nhất phân đà.

    Lục Nguyên vừa đi ra cửa đệ thập nhất phân đà thì Cô Đăng Dạ Vũ Tào Thu đột nhiên ngẩn ra, gã ngơ ngác nhìn sừng Tu La trong tay.

    Sừng Tu La này chỉ là của Tu La luyện khí kỳ, nhìn thì không có bất cứ chỗ khác lạ nào.

    Tào Thu cứ ngơ ngác nhìn, mất một lúc đổi lại gai xương Sa Ma, tiếp tục ngẩn ngơ xem.

    Tào Thu xem thật lâu khiến thuộc hạ đứng cạnh tò mò hỏi:

    - Phó đường chủ, sao ngươi cứ nhìn gai xương Sa Ma và sừng Tu La vậy?

    Thuộc hạ này có chút tò mò, thanh y thiếu niên có rất nhiều chiến lợi phẩm, chất lượng còn cao hơn Triệu Càn Khôn chút, nhưng chắc không thể khiến phó đường chủ kiến thức rộng rãi cứ nhìn chằm chằm như vậy.

    Phải biến rằng phó đường chủ là tu tiên giả gần tam tầng đại cảnh giới trường sinh cảnh rồi, đâu dễ dàng biến sắc mặt.

    Tào Thu thì thào:

    - Thật là trông nhầm, nhầm rồi.

    Đôi mắt gã vẫn nhìn chằm chằm sừng Tu La trong tay, thấy thuộc hạ ra vẻ khó hiểu thì đưa mặt vỡ sừng Tu La cho xem.

    - Ngươi nhìn vết cắt đi.

    Thuộc hạ nhìn hết nửa ngày vẫn không thấy ra cái gì.

    Tào Thu lắc đầu nói:

    - Cũng đúng, căn bản kiếm thuật của ngươi còn kém xa lắm, nhìn không ra kiếm thuật vết cắt này.

    Kiếm thuật của thiếu niên thật không tầm thường, chỉ nhìn vết cắt là biết kiếm thuật thiếu niên không dưới ta.

    Thuộc hạ nghe vậy kinh sợ.

    Phó đường chủ có danh hiệu Cô Đăng Dạ Vũ, kiếm thuật trác tuyệt, hiện tại lại nói kiếm thuật thanh y thiếu niên không kém gì gã, sao không khiến thuộc hạ đó kinh ngạc cho được.

    - Phó đường chủ, từ một vết cắt mà có thể thấy ra kiếm thuật của hắn thì có phải là quá kỳ diệu không?

    Tào Thu lắc đầu nói:

    - Ngươi không biết.

    Năm đó Tuyệt Thế Yến Thương Thiên dùng kiếm tước một đầu gỗ Hoa Sơn cỡ bàn tay tặng cho thủ lĩnh yêu ma Nhâm Độc.

    Nhâm Độc nhìn gỗ Hoa Sơn cỡ bàn tay này bảy ngày bảy đêm, sau nói câu đầu tiên là kiếm thuật Yến Thương Thiên tuyệt thế, vô địch Đại Tấn, Nhâm Độc ta không phải là đối thủ.

    Tào Thu nói tiếp:

    - Cao thủ kiếm thuật tùy ý cắt, ở trong mắt cùng là cao thủ kiếm thuật có thể quan sát ra vài phần.

    Thanh y thiếu niên này đưa tới sừng Tu La, gai xương Sa Ma, nếu ta còn không nhìn ra kiếm thuật thanh y thiếu niên không dưới ta thì không xứng với danh hiệu Cô Đăng Dạ Vũ rồi.

    Dưới bầu trời, trong mây trắng.

    Một người, một hồ lô rượu, một chim ưng.

    Đây là cuộc sống tự do hiện naycuar Lục Nguyên.

    So sánh với người mới ở dưới đất chui đường hầm thì ngày tháng của Lục Nguyên đúng là dễ chịu.

    Chẳng qua bây giờ Lục Nguyên cũng có đau đầu, tu la túi sắp đầy.

    Chương 182-183: Địa Hành Tri Muội Nhân

    Hai khối Phong Linh bài, một thanh Trường Hồng kiếm, một thanh Tu La Cốt Đao, cộng thêm Thất Tình Hắc Tơ Võng, thổ vương triệu hoán lệnh, mấy thứ này không chiếm bao nhiêu vị trí, tu la túi còn có thể chứa được, dù thêm vào mấy túi rượu da thì cũng không thành vấn đề.

    Phiền phức lớn nhất là hạ phẩm linh thạch hơn một ngàn chật ních tu la túi.

    Không ngờ có một ngày mình sẽ đau đầu vì hạ phẩm linh thạch quá nhiều, thật là đau cũng sướng.

    Lục Nguyên nhún vai.

    Phải nghĩ cách giải quyết đám hạ phẩm linh thạch này mới được.

    Ai, nếu có pháp bảo loại không gian to lớn thì tốt rồi.

    Nhưng pháp bảo đại không gian đâu dễ kiếm?

    Đều là giá trên trời.

    A, phải rồi, mình có thể dùn linh thạch tăng pháp lực, nay mình đã là đỉnh luyện thể kỳ đệ nhị tầng ngũ tạng lục phủ, có thể thử một lần trùng kích luyện thể kỳ tam tầng.

    - Tiểu ưng, tìm chỗ nào yên lặng dừng lại.

    Kim Đồng Ưng gật đầu, lượn một vòng cực xinh đẹp lao xuống một góc sa mạc.

    Sa mạc, muốn tìm chỗ yên tĩnh thì rất dễ, nơi này vạn dặm không bóng người là bình thường.

    Lục Nguyên động tay lấy ra năm lá bùa ở xung quanh bày Phong Linh trận, lại từ trong tu la túi đào ra thật nhiều linh thạch, một lần dốc hết một trăm cái.

    Cùng lúc đó, Dưỡng Ngô kiếm nhanh chóng ra tay, kiếm quang hóa thành từng ảo ảnh, tốc độ cực nhanh đâm vỡ một trăm linh thạch.

    Hắn ngồi xếp bằng trên đất, mười ngón chỉ ngực.

    Vô số linh khí ùa vào người, một khối Phong Linh bài vọt tới nguyên khí liên miên không ngừng.

    Lục Nguyên hít sâu một hơi, hít một hơi đã hút vào vô số linh khí nguyên hệ vô người, lợi dụng các loại linh khí bắt đầu cải tạo thân thể.

    Luyện thể kỳ luyện thể luyện thể, thành tựu thân thể, vốn chính là lấy nguyên khí thiên địa biến đổi thân thể.

    Lúc này ngũ tạng lục phủ đã sớm rắn chắc vô cùng, có thể hấp thu nguyên khí thiên địa nhanh hơn trước rất nhiều.

    Nguyên khí thiên địa ùa vào người, ngũ tạng lục phủ đã không cần cải tạo nữa, những linh khí không cải tạo ngũ tạng lục phủ mà không ngừng di chuyển trong người, như nước chảy khắp các góc thân thể.

    Pháp lực trong người ngày càng nhiều.

    Những pháp lực đầy ắp thân thể, sắp đột phá, nhất định phải phá tan cửa này.

    Lục Nguyên bắt đầu một lần lại một lần vận pháp lực cải tạo thân thể, nhưng dấu hiệu đột phá vẫn không tan vỡ.

    Đến mặt sau, pháp lực bên ngoài bị hút vào người ngày càng ít.

    Lục Nguyên mở to mắt, mới rồi một trăm linh thạch thất bại.

    Vậy tiếp theo, ba trăm cái thì sao?

    Lục Nguyên lấy ra ba trăm linh thạch, đâm vỡ hết, vậy thì nguyên khí thiên địa còn nhiều hơn mới rồi rất là nhiều.

    Vô tận nguyên khí ùa vào thân thể, bắt đầu không ngừng chảy xuôi, như muốn trướng phình thân thể hắn.

    Chết tiệt, dường như lần này đâm vỡ linh thạch hơi bị nhiều, khiến pháp lực ùa vào người quá mức, hình như không thể chịu đựng nhiều pháp lực như vậy, thân thể sắp nổ tung.

    Khó chịu quá!

    Toàn thân như sắp nổ.

    Lục Nguyên không dám qua loa, vận Vân Long Thập Biến tâm pháp.

    Vân Long Thập Biến tâm pháp chậm rãi di chuyển hấp thu các nơi trong người hắn quá nhiều pháp lực.

    Nhưng rõ ràng Vân Long Thập Biến tâm pháp không đủ nhanh, cảm giác khó chịu không giảm bớt chút nào.

    Không biết qua bao lâu, thân thể *bùm* một tiếng như nổ tung.

    Lúc này trên đỉnh đầu Lục Nguyên có một giây xuất hiện ảo ảnh long hổ, nó xuất hiện cực kỳ ngắn ngủi, nếu không cẩn thận quan sát thì không chú ý đến.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên phát hiện thân thể mình có chút thay đổi.

    Con người khi sinh ra thì âm dương cân bằng, nhưng sự cân bằng này không ngừng bị há hỏng.

    Sinh bệnh, mệt mỏi, dục vọng, suy nghĩ, vân và vân vân, không ngừng phá hủy thân thể cho đến khi con người chết đi.

    Nay trạng thái thân thể của hắn chính là như vậy.

    Ngoài người nguyên khí không ngừng đánh vào, nguyên khí thiên địa chia ra âm dương.

    âm dương bị hấp thu vào, không ngừng đối kháng không cân bằng trong người, đến một điểm cực hạn thì tựa như mới rồi, người Lục Nguyên rốt cuộc bùm một tiếng, không cân bằng âm dương hoặc nhiều ra âm, hoặc nhiều ra dương sẽ bị tiêu trừ, lại đạt đến cân bằng.

    Một khi trong người âm dương cân bằng thì tựa như hiện tại, có thể khí huyết điều hòa, thân thể hoàn mỹ, được trường sinh.

    Đây chính là một cửa khá quan trọng của luyện thể kỳ.

    Tất nhiên lúc này thân thể hắn không chỉ như vậy thôi.

    Người hắn đang trong cân bằng âm dương hoàn mỹ, một khi từ thiên địa hấp thu nguyên khí nhất định, có thể dựa theo cân bằng âm dương hoàn mỹ tiếp theo, giữ cho sự cân bằng này hoàn mỹ, tuổi thọ kéo dài

    Âm dương cân bằng không phải nói âm dương ngang nhau.

    Đàn ông âm dương cân bằng tức là dương chiếm ưu thế.

    Đàn bà âm dương cân bằng dĩ nhiên là âm chiếm ưu thế.

    Đây là một cân bằng tương đối chứ không phải âm dương tuyệt đối ngang nhau.

    Lục Nguyên mở mắt ra, thở ra một hơi dài, coi như đã tới luyện thể kỳ đệ tam tầng nhật nguyệt tinh hoa rồi.

    Đến cảnh giới nhật nguyệt tinh hoa rồi thân thể âm dương cân bằng, có thể từ trong thiên địa hấp thu nhật nguyệt tinh hoa.

    Lục Nguyên tùy tay thu về năm lá bùa bày Phong Linh trận.

    Nói thật ra dù hắn tiến bộ về kiếm thuật hay pháp lực đa số là bình ổn, ít khi đột phá bất ngờ, việc này cũng khá bình thường.

    Kỳ thực tu tiên lần nào cũng vô cùng mạo hiểm mới là không bình thường.

    Ngươi mỗi lần đều nguy hiểm muốn chết, cuối cùng thuận lợi thông qua, một lần chứng minh mạng lớn, nhiều lần chứng tỏ cái gì?

    Chứng tỏ cực kỳ may mắn, nếu thật sự mỗi lần đều như vậy thì ngươi chính là con ông trời rồi, nên mới lần nào nguy hiểm cũng thuận lợi trót lọt, nếu không thì lấy đâu ra may mắn như vậy?

    Bình bình ổn ổn, nước chảy thành sông đột phá mới là bình thường.

    Tuy không mạo hiểm, không kích thích nhưng điều này biểu thị pháp lực đã tới rồi, dụng công tới rồi, cảnh giới tới rồi thì tất nhiên vững vàng tiến bước.

    Đương nhiên hắn cũng ngẫu nhiên đột phá bất ngờ, vô cùng mạo hiểm.

    Giống như luyện khí kỳ đệ thập tầng tới luyện thể kỳ đệ nhất tầng, đó là đột phá bất ngờ.

    Đa phần thì bình ổn tăng cao, ngẫu nhiên mạo hiểm một lần, đây chính là con đường tăng cao của hắn.

    Tựa như chiến tranh trong thế gian, cơ bản thắng đường hoàng, ngẫu nhiên ra kỳ binh.

    Tu hành và chiến tranh có nhiều chỗ tương tự.

    Thôi, lần này mình đã tới luyện thể kỳ đệ tam tầng nhật nguyệt tinh hoa, còn luyện thể kỳ đệ tứ tầng luyện huyết thì không dễ như vậy, nhưng đó là buồn phiền sau này, nghĩ nhiều làm gì?

    Có câu hôm nay có rượu hôm nay say.

    Địa Hành Tri Muội Nhân

    Đây là một phân loại trong yêu ma dưới đất, loại yêu ma này tổng cộng có tám chân, giống như nhền nhện tốc độ đi khá nhanh, nhanh hơn ngựa giống rất nhiều.

    Nó đi nhanh, trong sa mạc bình thường chui xuống đất khiến tu tiên giả bay trên trời không cách nào tìm ra.

    Có thể nói hồ lô rượu tại Bách Khoáng tỉnh cơ bản không có thiên địch.

    Nhưng hiện nay Địa Hành Tri Muội Nhân đang kinh khủng hét to:

    - Kim Đồng Ưng vương!

    Hét xong không ngừng vọt tới trước, tốc độ nhanh gấp mấy lần con ngựa, trong quá trình không ngừng lẻn vào cát đất bốc lên bụi mù.

    Dưới đất không ai chạy qua nó, trên trời bởi vì cát quá lớn không ai thấy được nó.

    Lúc này trên bầu trời phát ra tiếng chim ưng kêu, lát sau một hắc ưng to lớn từ không trung vọt nhanh xuống, xé gió như đao xé rách tất cả đất cát.

    Đôi vuốt so với sắt thép còn cứng hơn gấp mấy lần, đễàng chộp lấy Địa Hành Tri Muội Nhân, bắt nó lên trên.

    Mặt Địa Hành Tri Muội Nhân lộ vẻ tuyệt vọng.

    Lục Nguyên ngồi trên bầu trời.

    Không biết khi nào thì hắn có biệt hiệu Kim Đồng Ưng Vương nữa.

    Những yêu ma không biết tên hắn, thấy hắn cùng Kim Đồng Ưng xuất kích, thế là đặt tên cho hắn là Kim Đồng Ưng Vương.

    Mấy tháng qua, Kim Đồng Ưng Vương tại sa mạc nổi tiếng vô cùng, là loại khiến yêu ma con nít nín khóc.

    Đám yêu ma vứ nhắc tới Kim Đồng Ưng Vương đều sợ muốn chết.

    Ai, khi nào thì mình thành ưng vương rồi?

    Thật khiến người vô cùng cảm thán.

    Kim Đồng Ưng đã phóng lên cao, nó vẫn theo thói quen cũ chộp yêu ma lên trên cao rồi nặng nề quăng xuống, chơi ác thật.

    Lục Nguyên đột nhiên ra tay chặt một khối vỏ trên lưng Địa Hành Tri Muội Nhân, đây là ấn ký của Địa Hành Tri Muội Nhân.

    Ném khối vỏ vào trong tu la túi, Lục Nguyên nuốt một ngụm rượu.

    Ưng phóng lên cao cao, bốn phía mây trắng bay bay.

    Lục Nguyên hít một hơi, lại là bốn tháng, cách lần trước đến luyện thể kỳ đệ tứ tầng đã bốn tháng rồi.

    Bốn tháng này hắn vẫn đang không ngừng săn giết yêu ma, rồi đi đổi thưởng nhiệm vụ.

    Bốn tháng trước tính cả Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân, tổng cộng kiếm được tám trăm linh thạch, rồi bốn tháng sau không may mắn như lần Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân, tổng cộng kiếm được khoảng năm trăm linh thạch, cộng thêm vân thú tiêu hao cùng với hắn tu hành, hiện tại tổng số linh thạch còn tám trăm.

    Vốn hắn định tìm một pháp bảo không gian, kết quả bốn tháng sau không may mắn lắm, vẫn không đụng đến pháp bảo không gian, đáng tiếc.

    Cùng lúc đó, bốn tháng này hắn đã thúc đẩy pháp lực lên đến trung kỳ luyện thể kỳ đệ tam tầng nhật nguyệt tinh hoa.

    Đúng rồi, việc quan trọng nhất là sắp bắt đầu tỷ thí mười phân đà.

    Lúc trước đã nói, chín tháng liền bắt đầu tỷ thí mười phân đà, mà bây giờ đã hơn tám tháng, cách chín tháng không được bao lâu.

    Rốt cuộc sắp bắt đầu tỷ thí mười phân đà, hắn ở trong sa mạc tu hành lâu như vậy cũng vì tăng thực lực, trong tỷ thí mười phân đà dễ thắng trận lấy luôn phần thưởng hậu hĩnh.

    Ngày xuân trong sa mạc và Trung Nguyên khác nhau.

    Xuân sa mạc tiểu kiều lưu thủy, tà phong tế vũ, cái mũ áo tơi, vô cùng tự do.

    Xuân sa mạc đất bằng phẳng, ngẫu nhiên có vài nơi để lại một ít cỏ dại khô vàng từ vài năm trước, có nơi khác một mảnh vàng vọt, chỉ là không nóng bức bằng ngày hè.

    Lục Nguyên là lần đầu tiên trải qua ngày xuân tại sa mạc.

    Thể nghiệm khó được, phong cảnh mỗi chỗ có đặc điểm khác nhau.

    Hiện tại Lục Nguyên ngồi bên cửa sổ phòng người mới, nhìn cảnh sắc ngoài song cửa và phía xa xôi.

    Đây là xuân sa mạc, đương nhiên bây giờ có hứng thú ngắm cảnh chỉ một mình Lục Nguyên, người khác đều đang bàn tán tỷ thí mười phân đà sắp đến.

    - Nghe nói bên đệ nhất phân đà thực lực khá mạnh, có rất nhiều trưởng lão tuổi trẻ luyện thể kỳ.

    - Đúng thế, nghe nói đệ tam phân đà cũng có nhiều cao thủ.

    - Chúng ta là đệ thập phân đà, chắc là thực lực yếu.

    - Lần này đệ thập phân đà chúng ta muốn thắng cũng không dễ.

    - Đúng thế.

    - …

    Cửa phòng người mới bị đẩy ra, Triệu Hàn bộ dạng vênh váo tiến vào, đi bên cạnh gã là Hoàng Vân.

    Lúc Triệu Hàn vào cửa vẫn là bộ dáng huênh hoang, nhưng khi thấy Lục Nguyên thì biến sắc mặt.

    Lần trước bị Lục Nguyên đánh một bữa, gã nghĩ rất nhiều cách trả thù hắn nhưng luôn không gặp mặt, nay rốt cuộc thấy hắn rồi.

    Nhưng khi thật sự gặp mặt Lục Nguyên thì gã bất giác bộ mặt đau đớn, dường như lần trước bị đánh thành đầu heo lại nhốt trong phòng tối, vết thương lần nữa quay về.

    Triệu Hàn vô cùng vênh váo nói:

    - Ngươi trở lại cũng tốt.

    Lục Lục, sắp bắt đầu tỷ thí mười phân đà rồi, khi ấy để ngươi biết sự lợi hại của ta!

    Gã lập tức chạy ra phòng người mới, định đi tìm đại sư huynh bàn bạc, muốn nhờ đại sư huynh ra tay, trong tỷ thí mười phân đà dạy cho Lục Nguyên một bài học.

    Lục Nguyên không có phản ứng gì.

    Một con kiến mà thôi.

    Ở trong lòng Lục Nguyên, Triệu Hàn là một con kiến, không đáng hắn bỏ thời gian, chỉ cần gã không sủa hướng hắn là được, nếu dám lại sủa bậy thì hắn sẽ đánh cho một trận nữa.

    Tất nhiên không khả năng giết chết gã, dù gì đây là địa bàn Ngũ Tiên Minh, Ngũ Tiên Minh có vài quy định nhất định phải giữ.

    Trên cơ bản, chỉ cần không chọc giận Lục Nguyên, vượt qua giới hạn của hắn thì hắn khá là vô hại.

    Một khi vượt qua giới hạn của Lục Nguyên, vậy hắn không phải dễ chọc, cái gì đều dám làm, thậm chí cái chuyện dây vào Tông Lão Hội đều dám làm.

    Lục Nguyên từ trước đến nay là mặt ngoài vô hại, trong xương to gan bằng trời.

    Lại nói, cửa phòng người mới lần thứ hai bị đẩy ra, đến là bạn tốt thuở nhỏ, Mạnh Bạch.

    Mạnh Bạch đi vào xong ngây ra:

    - Là ngươi à?

    Mấy ngày nay ngươi ít trở về, ta ở chỗ Tống đà chủ học được không ít, định dạy cho ngươi, kết quả không thấy mặt ngươi đâu.

    Nhưng ngươi đã trở lại rồi, lần này tỷ thí mười phân đà ngươi cùng ta một chỗ đi, hai chúng ta cùng phấn đấu.

    Yên tâm, ta sẽ che chở ngươi!

    Lục Nguyên cười cười, có chút cảm động.

    Bằng hữu chính là bằng hữu.

    Lục Nguyên nói:

    - Được rồi, Mạnh Bạch, ngươi biết ta là đệ tử Hoa Sơn tiên môn đúng không?

    Kỳ thực ta là đệ tử chân truyền Hoa Sơn tiên môn.

    Mạnh Bạch sờ trán Lục Nguyên, nói:

    - Tiểu Lục Tử, ngươi điên rồi hả?

    Đệ tử chân truyền Hoa Sơn tiên môn?

    Sao có thể?

    Lục Nguyên thở dài:

    - Ta chẳng những là đệ tử chân truyền Hoa Sơn tiên môn, còn là luyện thể kỳ.

    Hết cách, Mạnh Bạch vẫn không chịu tin.

    Kết quả hắn bay lên, ở nóc phòng người mới bay thật lâu mới đáp xuống.

    Biết bay!

    Đây là năng lực đặc biệt của luyện thể kỳ.

    Lục Nguyên biết bay chứng minh một việc, đó là hắn thật sự là tu tiên giả luyện thể kỳ.

    Mạnh Bạch ngơ ngác thật lâu, im lặng thật lâu mới nói:

    - Tiểu Lục Tử ngươi giỏi lắm, dám lừa ta!?

    Lục Nguyên nhún vai nói:

    - Lúc đó ta nói rồi, chỉ là ngươi không tin, ta lười giải thích.

    Nay đến tỷ thí mười phân đà, phải giải thích trước đã, vậy nên giờ mới nói.

    Tình hình lúc đó là như thế này.

    Lục Nguyên có nói mình là đệ tử chân truyền Hoa Sơn tiên môn, kết quả Mạnh Bạch cho rằng không khả năng.

    Mạnh Bạch cho rằng Lục Nguyên đang nói giỡn, mà tính tình hắn vốn lười biếng, nếu không tin thì khỏi giải thích nữa, lại giải thích không chừng còn có vài phần cảm giác khoe khoang.

    Bây giờ sắp bắt đầu tỷ thí mười phân đà, không chừng sẽ một phen hợp tác cho nên hắn mới nói trước.

    Mạnh Bạch đột nhiên nghĩ đến cái gì, nói:

    - Nghe nói lần Hoa Sơn tiên môn ngũ phong đại tái có một người tên Lục Nguyên, ta luôn nghĩ đó trùng tên trùng họ với ngươi, mà ngươi vừa lúc là đệ tử chân truyền Hoa Sơn tiên môn, cái Lục Nguyên đó chắc không phải là ngươi chứ?

    Lục Nguyên gật đầu.

    Mạnh Bạch đột nhiên ôm đầu:

    - Trời ơi đất hỡi, ngươi lười như vậy, từ nhỏ đã làm biếng muốn chết thế mà thành đệ nhất ngũ phong đại tái!

    Thật là ông trời không có mắt mà!

    Chương 184-185: Tào Thu

    Lúc nhỏ tuy Lục Nguyên là đầu lĩnh bọn nhỏ nhưng rất lười, hắn nghĩ ra ý tưởng luôn là làm sao khiến người càng làm biếng hơn.

    Tương đối thì Mạnh Bạch là loại đầu lĩnh lũ nhóc nhảy lên chạy xuống.

    Nói đến đây hai người bất giác nhớ tới thời gian thơ ấu.

    Nếu nói những người này bàn bạc tỷ thí mười phân đà sắp tới khiến không khí càng căng thẳng, vậy khi đệ thập phân đường tuyên bố phần thưởng tỷ thí người mới lần này mới là chân chính lửa đổ thêm dầu, khiến không khí càng cao hơn, nhiệt liệt hơn.

    Lần tỷ thí mười phân đà này phần thưởng đứng đầu cao lạ thường.

    Phần thưởng đứng đầu là hai trung hình linh thú, một bộ pháp bảo không gian trung đẳng, Thiên Tịnh Thủy, Xích Viêm Hỏa.

    Bản thân trung hình linh thú đã có giá trị khá cao, pháp bảo không gian trung đẳng cũng là giá trên trời tại tu tiên giới Đại Tấn quốc.

    Thiên Tịnh Thủy có rất nhiều tác dụng, lớn nhất chính là sau khi dùng, tu hành trong thời gian ngắn không tẩu hỏa nhập ma.

    Xích Viêm Hỏa thì là ngọn lửa để luyện chế phi kiếm, linh kiếm khá hữu dụng, còn tiên kiếm đẳng cấp càng cao chỉ có trong truyền thuyết.

    Truyền thuyết Tuyệt Thế Yến Thương Thiên nắm Phi Yến kiếm chính là một thanh tiên kiếm.

    Nhưng làm sao tạo ra tiên kiếm thì không ai biết.

    Bốn phần thưởng này cái nào mà chẳng giá trị cực cao?

    Phần thưởng đứng đầu hậu hĩnh đến thế.

    Lại nhìn phần thưởng đứng nhì.

    Một con trung hình linh thú, một pháp bảo không gian loại nhỏ, Xích Viêm Hỏa.

    Tuy thưởng đứng nhì không bằng đứng nhất nhưng cũng không tệ.

    Pháp bảo không gian loại nhỏ kích cỡ bằng tu la túi, còn về giá trị trung hình linh thú, Xích Viêm Hỏa thì không cần nói lần thứ hai.

    Phần thưởng đứng ba rút lại, một trung hình linh thú, Xích Viêm Hỏa, so với thứ hai kém chút nhưng không tệ.

    Xếp hạng đằng sau cũng có thưởng, ví dụ tiểu hình linh thú, nhưng so với ba hạng đầu thì cách biệt rất nhiều.

    Khi phần thưởng tuyên bố thì nhiệt tình đốt cháy càng cao.

    Kỳ thực mọi người đều hiểu đệ nhất, nhì, ba không có liên quan nhiều đến người bình thường, nhưng xuất hiện loại như vậy vẫn khiến người rất dễ kích động.

    Lại nói tỷ thí mười phân đà không phải tỷ thí cá nhân mà là bỏ một đám người đến hoàn cảnh cực to lớn, tùy bọn họ đấu, nói không chừng có thể thừa cơ vớt vát.

    Còn nhớ một trăm năm trước, trong một lần tỷ thí mười phân đà, có một người luyện khí kỳ đệ thất tầng thừa cơ hôi của, nhân lúc cao thủ cường đại đánh cho lưỡng bại câu thương thì giành đệ nhất, được rất nhiều pháp bảo.

    Mọi người nghe chuyện xong đều đem người đó mơ thành chính mình.

    Đây là cách nghĩ của người bình thường, còn tâm cao khí ngạo có thực lực như Triệu Càn Khôn thì tất nhiên trực chỉ hạng nhất.

    Gần đây thực lực của Triệu Càn Khôn đúng là tiến bộ rất lớn, nay đã tới đỉnh cao luyện thể kỳ đệ nhất tầng, chỉ kém một bước là có thể tiến vào luyện thể kỳ đệ nhị tầng.

    Vốn Lục Nguyên còn đang ngắm cảnh xuân sa mạc, thưởng thức phong cảnh, nghe thế thì ngây ra, không ngờ thưởng như vậy, thật là…khiến người không biết nói cái gì đây.

    Thưởng lần này trừ Xích Viêm Hỏa hắn tạm thời không cần, cái khác đều muốn.

    Đặc biệt là Thiên Tịnh Thủy, vốn tưởng ở trong sa mạc kiếm Thiên Tịnh Thủy, kết quả ngồi trên lưng chim ưng Kim Đồng Ưng mất hơn tám tháng mà không thấy Thiên Tịnh Thủy đâu, cứ thế càng tỏ vẻ Thiên Tịnh Thủy hiếm có.

    Xích Viêm Hỏa khi luyện phi kiếm thì rất có ích.

    Xem ra lần này phải cố gắng chút.

    - Không thể lạc quan.

    Tống Kiếm Cửu nhíu mày, chắp tay sau lưng.

    Đó giờ Tống Kiếm Cửu là người cực kỳ kiêu ngạo, gã xuất thân không phải môn phái ngũ đại tiên môn, khi ấy gã chỉ là một tán tu tầm thường vô danh mà thôi.

    Nhưng vì bản thân có thiên phú và không ngừng cố gắng, rốt cuộc luyện tới cảnh giới luyện thể kỳ đệ bát tầng, hơn nữa trở thành đà chủ đệ thập phân đường Ngũ Tiên Minh.

    Gã có mục tiêu càng xa, ví dụ như trở thành phó đường chủ giống Cô Đăng Dạ Vũ Tào Thu.

    Lần tỷ thí mười phân đà thật không dễ dàng.

    Không phải nói Tống Kiếm Cửu huấn luyện trung bình không bằng đà chủ mà vì ban đầu được đến chất lượng người mới đã kém xa đệ nhất phân đà, đệ tam phân đà, đệ tứ phân đà, chênh lệch với các phân đà khác không lớn, dưới tình huống như thế muốn thắng thật không dễ dàng.

    Vậy nên Tống Kiếm Cửu chỉ có thể nhíu mày nói:

    - Không lạc quan.

    Hy vọng đệ tử chân truyền Triệu Càn Khôn và cửu đại trưởng lão Tống Vương sẽ không khiến mình thất vọng.

    Còn mấy người khác thì Tống Kiếm Cửu không đặt nhiều hy vọng, đặc biệt là năm mươi hạng chót.

    Đại mạc thê lương, vô tận cát vàng.

    Dù là khi nào đều hiện ra vô cùng tĩnh mịch.

    Thương Sơn là một tòa cô sơn đứng thẳng trong sa mạc.

    Núi trong sa mạc tựa như đảo trong biển rộng.

    Dù hơn một ngàn người tụ tập trên sa mạc cũng sẽ không thay đổi sa mạc vô cùng thê lương, hiu quạnh.

    Trước Thương Sơn bây giờ tụ tập hơn một ngàn người.

    Đây là nhóm người mới mười phân đà.

    Ngày hôm nay là ngày thứ nhất bắt đầu tỷ thí mười phân đà.

    Những người này bị tập trung đến trước Thương Sơn, vốn ban đầu mười phân đà tổng cộng hai ngàn người, nhưng chín tháng rèn luyện tiêu hao vài người.

    Coi như là lực lượng Ngũ Tiên Minh trên mặt đất chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng yêu ma không phải tùy tiện có thể giết.

    Kết quả là trong chín tháng rèn luyện, mỗi một phân đà tổn thất hai, ba mươi người.

    Bây giờ mỗi phân đà có một trăm sáu mươi, bảy mươi người, không khả năng quân số tròn hai trăm ngời như ban đầu.

    Lục Nguyên lẫn trong đám người, đội mũ, đè thấp vành nón, không chút bắt mắt.

    Trong đám tu tiên giả không ít ngời đội mũ cho nên không gây chú ý.

    Đà chủ mười phân đà đã sớm đến.

    Lần tỷ thí mười phân đà này liên quan đến mặt mũi và lên chức của họ, dĩ nhiên phải chú ý rồi.

    Lục Nguyên xen lẫn trong đám người, khắp nơi đều là tiếng bàn tán về tỷ thí mười phân đà sắp bắt đầu.

    Mặt đất thê lương vô tận, kỳ thực đám người như hắn đối với sa mạc vô tận này căn bản như con kiến thôi.

    Khi tu tiên giả có tiếng sống lâu đều chết, khối sa mạc vô tận thê lương này sẽ vẫn tiếp tục tồn tại.

    Một ngàn năm, một vạn năm, mười vạn năm…

    Được rồi, nghĩ xa quá, tư duy của mình trôi xa thật.

    Lục Nguyên thầm cười, cầm lấy hồ lô rượu hớp một ngụm.

    Khi người chủ trì lần tỷ thí mười phân đà này đi ra thì Lục Nguyên kinh ngạc.

    Người đàn ông trung niên mặc đồ xanh để chòm râu chẳng phải là cái vị đệ thập nhất phân đà kia sao?

    Cô Đăng Dạ Vũ Tào Thu đứng trên cao, tùy ý quét mắt, liếc đến thanh y thiếu niên quan sát vết kiếm biết kiếm thuật không kém gì gã.

    Gã nói:

    - Xem ra người đã đến đông đủ, vậy để ta giải thích một chút quy tắc tỷ thí mười phân đà lần này.

    - Mỗi người các ngươi nhận được một khối lệnh bài khắc chữ ngũ tiên.

    Tiếp theo Thương Sơn sau lưng các ngươi, sơn mạch này bị đào rỗng bên trong, triền núi bị chia thành mười khu vực.

    Các người sẽ bị tản ra sắp xếp ở mười khu vực đó.

    Mười khu vực không liên thông nhau nhưng có thể xin thông qua tiến vào khu vực khác.

    Tào Thu nói tiếp:

    - Tiếp theo, mục đích của các ngươi là cướp ngũ tiên lệnh của người khác.

    Dĩ nhiên khi ra tay không được giết chết đối thủ.

    Dưới tình huống không cần thiết, không cần đánh tàn phế.

    Trong sơn mạch phóng không ít thủy tính thuật, nếu dưới tình huống không cần thiết mà đánh tàn đối thủ lập tức bị tiêu trừ tư cách so tài.

    - Lần tỷ thí này tổng cộng mười lăm ngày.

    - Trong mười lăm ngày ngươi bị cướp ngũ tiên lệnh cũng không sao, có thể cướp trở về, mãi đến ngày cuối cùng mới thôi.

    - Đây chính là quy tắc tỷ thí mười phân đà lần này.

    Lập tức vang lên tiếng bàn tán.

    Lúc vừa bắt đầu rất nhiều người muốn tổ đội, lấy nhiều thắng ít.

    Kết quả bây giờ xem ra người mười phân đà đều bị đánh tan, cái gọi là tổ đội căn bản không thích hợp, loại người giống Triệu Hàn lập tức sốt ruột, gã đã nịnh nọt rất lâu.

    Lục Nguyên, Mạnh Bạch cười cười, trước khi bắt đầu hai người đã định sẽ hợp tác nhưng có thể thì hợp tác, không thể cũng không sao.

    Lục Nguyên tất nhiên tin tưởng vào mình, thật bất hạnh, Mạnh Bạch cũng tự tin bản thân.

    Người mười phân đà bị tản ra, lập tức đi qua các lối khác nhau tiến vào Thương Sơn bị đào rỗng.

    Các đà chủ mười phân đà bắt đầu cá cược.

    Mỗi lần tỷ thí mười phân đà là trong mười đà chủ đa số người tham gia cá cược, cá rất lớn.

    Hết cách, ai kêu đà chủ đệ tam phân đà Công Dương Thắng, đệ tứ phân đà Công Dương Tam Quang đều là dân cờ bạc, bị hai người này ảnh hưởng, đà chủ phân đà khác đa số tham gia canh bạc.

    Đà chủ đệ tam phân đà Công Dương Thắng, con người này thích đánh cuộc, bình thường hay thắng, hoặc có lẽ vì gã trời sinh có vận may tốt lắm.

    Đà chủ đệ tứ phân đà Công Dương Tam Quang thì càng thú vị, vị này thích đánh cuộc, hơn nữa đánh bạc là thua, cơ bản chưa từng thắng.

    Đã vậy mà gã vẫn tiếp tục đánh cược rồi thua, kết quả được danh hiệu công dương tam quan.

    Tam quang của gã là tam quang, nhân quang, tài quang, rồi thì dần quên đi tên thật của mình.

    Công Dương Tam Quang vốn từng thăng làm phó đường chủ nhưng bởi vì quá ghiền đánh bạc, thường vì cờ bạc mà quên việc của mình, kết quả bị giáng chức thành phân đà chủ.

    Đương nhiên bản thân Công Dương Tam Quang không quá để ý bị giáng thành đà chủ, ngược lại chỉ cần có thể đánh bạc thì gã mặc kệ tất cả.

    Cái gọi là mê cờ bạc hơn mạng chính là hình dung Công Dương Tam Quang.

    Quả nhiên, rất nhiều người mới vừa tiến vào Thương Sơn thì Công Dương Tam Quang liền hét to:

    - Nào, mở sòng, mờ sòng!

    Lần này mọi người ai áp phân đà đệ nhất, phân đà đệ nhị, phân đà đệ tam?

    Đà chủ đệ tam phân đà Công Dương Thắng lập tức chụp một góc, mấy người khác cũng đặt sòng.

    Vào lúc này, đà chủ đệ cửu phân đà, Hiên Viên Trọng cũng đặt cược:

    - Ta đặt ba trăm linh thạch cược đệ thập phân đà xếp hạng dưới đệ cửu phân đà chúng ta!

    Sòng bạc của Công Dương Tam Quang mở là chỉ cần liên quan kết quả tỷ thí mười phân đà đều có thể cược, tất nhiên là nhận ván của đà chủ đệ cửu phân đà Hiên Viên Trọng.

    Thật là huênh hoang!

    Tống Kiếm Cửu cũng biết Hiên Viên Trọng chĩa mũi dùi hướng mình.

    Quan hệ giữa đệ thập phân đà và đệ cửu phân đà luôn không tốt lắm, nhưng lần này nghe nói đệ cửu phân đà nhận vào người mới chất lượng khá cao, có vài trưởng lão luyện thể kỳ, cho nên Hiên Viên Trọng đây là muốn tát tai gã.

    Tính tình Tống Kiếm Cửu luôn kiêu ngạo, lập tức phản kích:

    - Ta cũng đặt ba trăm linh thạch, cược xếp hạng đệ thập phân đà chúng ta trên đệ cửu phân đà!

    Tuy xác suất thắng ván này nhỏ nhưng Tống Kiếm Cửu chính là người như vậy.

    - Ta cũng tham gia!

    Tào Thu nói:

    - Ta cược đệ thập phân đà sẽ tiến ba hàng đầu, đặt năm trăm linh thạch.

    Phó đường chủ Tào Thu trước giờ không tham gia cờ bạc, lần này đột nhiên tham gia khiến ngời kinh ngạc, lại còn cược đệ thập phân đà tiến vào ba hạng đầu, điều này thật không thể tin.

    Coi như là đà chủ đệ thập phân đà Tống Kiếm Cửu cũng không tin nổi.

    Công Dương Tam Quang mặc kệ mấy chuyện này, gã không cần biết lời hay lỗ, không cần biết thắng hay thua, chỉ cần có cá cược là được rồi.

    Thương Sơn, phân khu thứ mười, cũng chính là phân khu Lục Nguyên ở.

    Hiện nay Lục Nguyên đang ở một con đường hầm trong triền núi Thương Sơn.

    Đường hầm không tính quá tối, cách một khoảng sẽ có nhiên tinh thạch khiến bên trong có chút ánh sáng.

    Đương nhiên dù không có ánh sáng cũng chẳng sao, thế giới yêu ma dưới đất sinh hoạt là ở lòng đất, làm đối thủ của yêu ma thì phải thích ứng hoàn cảnh không ánh sáng.

    Có nhiều cuộc huấn luyện của Ngũ Tiên Minh chủ yếu nhằm vào hoàn cảnh không ánh sáng.

    Ngũ Tiên Minh có kinh nghiệm đối phó yêu ma dưới đất càng giống, bình thường tạo ra hoàn cảnh không ánh sáng như vậy, giờ có chút ánh sáng đã không sai.

    Nhiên tinh thạch là một loại đá bỏ vào trong chút pháp lực là có thể đốt cháy một đoạn thời gian, có thể chiếu sáng bốn phía, một tài liệu quan trọng khi người ở trong hắc ám.

    Lúc luyện khí kỳ lục tầng, thất tầng, đối với Lục Nguyên thì nhiên tinh thạch coi như quý giá, nhưng nay Lục Nguyên gia sản rủng rỉnh thì nhiên tinh thạch không tính cái gì.

    Lần này trước khi tiến hành tỷ thí thì hắn đã mang không ít nhiên tinh thạch, nhưng bây giờ xem ra chỗ này có ánh sáng nhạt, không cần đến nhiên tinh thạch.

    Trong ánh sáng mờ ám, Lục Nguyên đánh giá hoàn cảnh trước mắt.

    Bây giờ hắn ở trong một đường hầm triền núi không tính rộng lớn, hai bên đều là vách đá.

    Đi trong đường núi không bao xa, đằng trước bỗng xuất hiện một bóng người, đó là một thanh niên xa lạ, thoạt trông không có gì đặc sắc, sắc mặt có chút suy sụp, người này tên là Đỗ Hối.

    Đỗ Hối nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Ồ, không ngờ nhanh như vậy đã gặp được người.

    Là ngươi, ngươi là trong thí nghiệm người mới đệ thập phân đà chúng ta xếp hạng một trăm tám mươi.

    Tốt lắm, coi như ông trời tặng một khối ngũ tiên lệnh cho ta.

    Vậy thì từ chối bất kính, ta chỉ đành nhận!

    Đỗ Hối trong thí nghiệm người mới xếp hạng thứ tám mươi, thực lực không tệ, bây giờ thấy Lục Nguyên xếp hạng một trăm tám mươi thì nghĩ mình thắng chắc rồi.

    Đỗ Hối chưa từng mơ được đệ nhất, đệ nhị, đệ tam cái gì.

    Gã là ngời rất thực tệ, không quá mơ mộng, không nghĩ muốn hôi của.

    Mục đích của gã chỉ là lấy nhiều ngũ tiên lệnh chút, đến khi đó dựa vào ngũ tiên lệnh đổi lấy linh thạch nhất định, gã chính là người thực tế như vậy.

    Kỳ thực có tính tình như vậy cũng bởi vì từ nhỏ gã đã xui xẻo, hoặc bởi vì nguyên nhân tên là ‘hối’, vận khí của gã luôn không tốt, từ trước đến giờ chưa gặp phải chuyện tốt gì, cho nên thiếu mơ mộng.

    Nhưng gã không ngờ mới bắt đầu tỷ thí mười phân đà mà ông trời đã cho món quà lớn rồi.

    Người xếp hạng một trăm tám mươi, đây chẳng phải là tặng không cho mình một khối ngũ tiên lệnh sao?

    Bây giờ Đỗ Hối rất muốn khóc.

    Từ nhỏ đến lớn vận may của mình luôn không tốt, chưa từng đụng phải chuyện gì hay ho, nay rốt cuộc đổi vạn rồi sao?

    Tuy lần này chỉ là vạn may nhỏ xíu, việc tốt nhỏ xíu, nhưng vẫn mạnh hơn trước giờ không gặp chuyện gì tốt.

    Người xếp hạng một trăm tám mươi, ngươi thật là phúc tinh của gia, Đỗ Hối thầm nghĩ.

    Dĩ nhiên gã không biết Lục Nguyên tên gì, thậm chí tên giả là cái gì.

    Ai mà thèm chú ý một người xếp hạng một trăm tám mươi chứ?

    Người ta chỉ tập trung ánh mắt vào hạng người như Triệu Càn Khôn thôi.

    Kiếm quang.

    Đó là một kiếm quang lạnh đến cực điểm.

    Luồng kiếm quang này xuất hiện như gió.

    Chương 186-187: Đỗ Hối

    Ánh sáng chói mắt đều trong một kiếm này.

    Đỗ Hối bây giờ nằm trên mặt đất, ngây ngốc nằm.

    Gã thật không ngờ mình sẽ nhanh chóng thua như vậy.

    Trong đầu gã tràn đầy đều là tình hình nhát kiếm vừa rồi của thanh y thiếu niên, một kiếm không ngừng hiện ra trong đầu.

    Cho đến bây giờ, Đỗ Hối còn nằm trên mặt đất lạnh lẽo nghĩ đến nhát kiếm vừa rồi.

    Nhát kiếm đó quá huyền diệu, khiến Đỗ Hối phải không ngừng nhớ lại.

    Khóe môi Đỗ Hối cong nụ cười khổ, thật trêu người, cái người như vậy mà xếp hạng một trăm tám mươi, có phải là quá trêu người?

    Xếp hạng một trăm tám mươi, có phải là rất gạt người?

    Cho đến nay vận may của Đỗ Hối khá tệ, coi như trời sinh xui xẻo.

    Vốn gã cho rằng lần này bắt đầu tỷ thí mười phân đà, lần đầu đụng phải người xếp hạng một trăm tám mươi thì chắc là đổi vận, kết quả tốt lắm, cái người vốn tưởng có thể cướp được ngũ tiên lệnh lại một nhát kiếm thắng mình.

    Ngược lại là mình bị cướp đi ngũ tiên lệnh.

    Đỗ Hối nằm trên mặt đất thật lâu, rốt cuộc thở ra một hơi.

    Thôi, thôi, tiếp theo còn mười bốn ngày rưỡi, mình còn có thể cướp ngũ tiên lệnh của người khác.

    Nếu tương lai hơn mười ngày này vẫn xui như vậy, tiếp theo trực tiếp sửa tên cho rồi, không gọi là Đỗ Hối nữa mà là ‘thái môi’.

    Chỉ nghĩ đến lịch sử xui xẻo của mình đủ khiến gã rơi lệ.

    Lắc lư Ngũ Tiên Minh hơi nhỏ hơn bàn tay một chút khắc chữ ‘ngũ tiên’, Lục Nguyên ngắm nghĩa.

    Cái này chắc là dùng loại tinh thiết đặc biệt tạo ra, vận may không tệ, mới bắt đầu tỷ thí mười phân đà đã được một khối lệnh bài, may lắm thôi.

    Tiếp theo đi tìm người khác nào.

    Tất nhiên người thí nghiệm người mới xếp hạng tám mươi vừa rồi bàn về thực lực kém xa hắn, còn vì sơ sẩy mới bị hắn một kiếm chấm dứt.

    Nếu mới rồi gã nghiêm túc hơn chắc có thể đón đỡ vài kiếm, nhưng dù thế nào đều tuyệt đối không phải đối thủ của hắn.

    Đối thủ tiếp theo có thể cùng hắn bất phân thắng bại gần như không có.

    Cho nên các trận kế tiếp đa phần không mấy khó khăn, không bằng dưới hoàn cảnh như vậy luyện kiếm, dù sao hắn cũng muốn luyện thành mạc kiếm ý.

    Hoàn cảnh tối tăm bây giờ vừa lúc luyện mạc kiếm ý.

    Lục Nguyên cầm hồ lô rượu uống một ngụm, giảm bớt cảm giác khát.

    Vẫn là đường núi tối tăm trong triền núi.

    Ánh sáng u ám ngẫu nhiên hiện lên kiếm và kiếm giao nhau, ngẫu nhiên có tiếng kiếm va nhau.

    Chiêu ‘Anh Hùng Thùy Mộ’ hiện ra, có loại ý thê lương bất đắc dĩ.

    Thật là một chiêu tinh diệu, đây là ý nghĩ duy nhất của đối thủ Lục Nguyên.

    Đối thủ Lục Nguyên là ngời luyện khí cửu tầng, cũng rất khá, trong thí nghiệm người mới đệ cửu phân đà xếp hạng hai mươi mốt, thực lực kinh người.

    Lần này bởi vì bị tách ra nên gã bị phân tại đệ thập phân khu.

    Vốn gã có thể thi triển thân thủ một phen, ai ngờ đụng phải thanh y thiếu niên này, kiếm pháp cực kỳ tinh diệu.

    Một chiêu Anh Hùng Thùy Mộ đè ép người luyện khí cửu tầng phải bỏ kiếm.

    Tuy rằng đối thủ của Lục Nguyên cho rằng kiếm thuật của hắn rất tinh diệu nhưng chính hắn lại bất đắc dĩ lắc đầu.

    Cho đến bây giờ hắn vẫn không ngộ thông mạc kiếm ý, bộ Anh Hùng Thùy Mộ này dùng không được, cho nên đối thủ nghĩ kiếm thuật của hắn quá tinh diệu là vì kiếm thuật đối thủ rất kém.

    Mạc kiếm ý thật khó luyện thành!

    Lục Nguyên ném bốn khối ngũ tiên lệnh vào tu la túi, đây là số lượng ngũ tiên lệnh lấy được từ tay đối thủ luyện khí cửu tầng vừa rồi.

    Một khi có ngũ tiên lệnh dù ở trên người giấu trong pháp bảo không gian cũng cảm nhận được.

    Chất liệu ngũ tiên lệnh rất khác lạ, là lấy cách làm đặc biệt gia công mới có hiệu quả như vậy.

    Xem ra địch thủ này trước đó khá thành công, có bốn khối ngũ tiên lệnh nhưng giờ thì hoàn toàn rơi vào tay hắn.

    Phải rồi, quên tính thời gian, bây giờ tỷ thí mười phân đà đã qua hai ngày, nay là ngày thứ ba, cộng thêm bốn khối ngũ tiên lệnh vừa lấy được, hắn tổng cộng có hai mươi ba khối ngũ tiên lệnh.

    Đệ thập phân khu tổng cộng có một trăm sáu mươi lăm ngũ tiên lệnh, đã hai mươi ba khối rơi vào tay hắn.

    Chiến quả không tệ, Lục Nguyên thầm nghĩ.

    Tiếp tục tìm kiếm thôi, bên trong Thương Sơn bị đào rỗng cũng khá to, mình ở trong triền núi đi không nhanh lắm, cho nên đếnn ay còn chưa đi hết đệ thập phân khu.

    Kỳ thực Lục Nguyên phát hiện một việc.

    Ngày thứ nhất hắn đụng tới đối thủ cơ bản là hành động một mình.

    Tới ngày thứ hai, đối thủ đụng độ bắt đầu kết bạn.

    Kỳ thực chuyenj này rất bình thường, ngày thứ nhất mọi người từ mỗi hang động tiến vào đệ thập phân khu Thương Sơn, đến ngày thứ hai, qua một thời gian giảm xóc, quan hệ tốt dùng hết mọi cách tập hợp một chỗ, những người đó cảm thấy đơn độc khó khăn nên tạm thời cùng người khác bắt tay.

    Chỉ có Lục Nguyên là hoàn toàn mặc kệ, một người một kiếm đã đủ.

    Tất nhiên đây là do Lục Nguyên tự tin vào chính mình.

    Lục Nguyên từ trong miệng người khác biết hiện nay đệ thập phân khu khó giải quyết nhất là nhóm Triệu Càn Khôn có được nhiều ngũ tiên lệnh nhất.

    Nhóm người tụ tập một chỗ, nghe nói cướp rất nhiều ngũ tiên lệnh, còn nhiều hơn cả hắn.

    Nghe nói bọn họ gom nhiều người cùng một chỗ, đụng phải ai đều là cướp cho rồi.

    So sánh họ tập thể hành động thì một mình hắn cướp không được nhiều lắm.

    Lục Nguyên tiếp tục tiến lên, phía trước sáng ngời.

    Bình thường trong đường núi đều âm u, loại ánh sáng này biểu thị phía trước chắc chắn có không ít người, trong đó nhiều người sử dụng Nhiên Tinh Thạch, không biết đó là ai?

    Lục Nguyên bước nhanh tới phía trước, thật sự thấy một nhóm người.

    Dẫn đầu nhóm người là một người đàn ông trung niên có chút uy nghiêm, khá quen mắt, chính là Triệu Càn Khôn.

    Trừ Triệu Càn Khôn còn có vài kẻ hắn quen biết, ví dụ như Triệu Hàn, Hoàng Vân đều ở trong đó, còn có mười mấy người khác Lục Nguyên thấy khá quen mắt, tuy không gọi tên được nhưng biết là cùng nhóm với Triệu Càn Khôn.

    Đám Triệu Càn Khôn vừa mới cướp xong mấy khối ngũ tiên lệnh của một nhóm ba người, đang định kết thúc công việc thì Triệu Hàn bỗng quay đầu, vừa lúc thấy Lục Nguyên.

    Triệu Hàn kích động nói:

    - A, đây chẳng phải là Lục Lục sao?

    Còn tưởng ngươi không ở đệ thập phân khu chứ.

    Nếu như không ở đệ thập phân khu thì chơi mất vui, ta muốn tìm ngươi báo thù cũng không tiện, hôm nay vừa lúc gặp ngươi tại đây.

    Triệu Hàn nói những lời này hấp dẫn ánh mắt đám người về phái Lục Nguyên.

    Mười mấy ngời nhìn hắn, ánh mắt cực kỳ sắc bén.

    Triệu Hàn bộ dáng tiểu nhân đắc ý, vênh váo:

    - Khi đó ngươi đánh ta dữ lắm mà, thật bất hạnh, hôm nay tại đây đụng phải ta, đại sư huynh nhất định sẽ dạy ngươi bài học, cho ngươi biết cái gì gọi là trời cao đất rộng.

    Ta là người của đại sư huynh mà ngươi cũng dám đánh?

    Hôm nay nhất định phải cướp hết ngũ tiên lệnh của ngơi, rồi đánh ngươi cả người đầy vết thương tại đây, chỉ cần không đánh chết, tàn phế là được.

    Triệu Hàn chưa từng nghĩ đến việc sung sướng như vậy, sẽ tại đây gặp Lục Nguyên, hơn nữa hắn lẻ loi một mình, bên cạnh gã có Triệu Càn Khôn đại sư huynh, cũng có mười mấy người.

    Mười mấy người đối phó một tên, thật là quá đã.

    Gã nhớ đến lúc đó Lục Nguyên đánh mình liền cảm thấy đau, nay rốt cuộc có cơ hội trả thù rồi, sướng biết là bao.

    Tất nhiên gã không dám tự quyết định, đưa mắt nhìn Triệu Càn Khôn.

    Triệu Càn Khôn mới là trung tâm nhóm người này.

    Triệu Càn Khôn nhìn hướng Lục Nguyên:

    - Lúc đó ngươi dám đánh thuộc hạ của ta, thật can đảm, bây giờ là lúc để ngươi biết đánh thuộc hạ ta là việc sai lầm cỡ nào.

    Ta là thiên sinh vận mệnh tử, thuộc hạ của ta trừ ta ra không phải ai cũng có thể dạy dỗ.

    Ngươi đối nghịch với ta là sai lầm lớn nhất của ngươi.

    Giọng Triệu Càn Khôn âm trầm mà đầy uy nghiêm.

    Triệu Càn Khôn uy phong rất lớn, gã luôn là thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết.

    Kỳ thực cơ bản mỗi một đệ nhất đệ tử chân truyền tiên môn đều uy phong rất lớn.

    Tống Nam Sơn uy phong khá lớn, quyền lợi trong tay đệ nhất đệ tử chân truyền không nhỏ, so với trưởng lão bình thường lớn hơn nhiều, tương lai có triển vọng lớn, có thể nói là quyền cao chức trọng, đến chỗ nào đều là một tay che trời, trừ Lục Nguyên.

    Cá nhân Lục Nguyên trời sinh không bày nổi uy phong, không làm bộ dáng vẻ bệ vệ được, không cách nào làm nổi.

    Lại nói hiện nay trong đường núi tối tăm, Lục Nguyên đụng phải đám Triệu Càn Khôn, gã nói ra câu này biểu thị thái độ.

    Lần này mười mấy ánh mắt đều sát khí đằng đằng.

    Tiểu tử tên Lục Lục xui xẻo rồi.

    Lục Nguyên vẻ mặt nhàn nhã nói:

    - Các ngươi đây là tự động đưa lên cửa?

    Ta đang nghĩ nên đi đâu cướp ngũ tiên lệnh, các ngươi chủ động như vậy, cảm ơn nhé.

    Khi hắn thốt ra câu này khiến không khí toàn trường nặng nề, ai cũng ngẩn ra, cho rằng mình đã nghe lầm.

    Tình hình hiện nay rất rõ ràng, cái người tên Lục Lục sẽ bị cướp ngũ tiên lệnh, bị đánh trọng thương, tuy không tàn không phế nhưng chẳng tốt đẹp bao nhiêu, đây là kết quả rõ rành rành ra đấy.

    Thế mà hắn dám nói với bên Triệu Càn Khôn là tự đưa ngũ tiên lệnh lên cửa.

    Cái này, quá tự kiêu rồi.

    Yên tĩnh chốc lát sau bùng phát tiếng cười to.

    Câu nói của Lục Nguyên quá buồn cười.

    Đối thủ là mười mấy người, trong đó có đại sư huynh Côn Luân tiên môn Triệu Càn Khôn, tiểu tử Lục Lục lại dám thốt lời cuồng ngạo, đúng là không biết sống chết.

    - Các ngươi đây là tự động đưa lên cửa?

    Ta đang nghĩ nên đi đâu cướp ngũ tiên lệnh, các ngươi chủ động như vậy, cảm ơn nhé.

    Lục Nguyên vẻ mặt nhẹ nhàng nói thật, kết quả khiến một trận cười to.

    - Ngời này đúng là không biết sống chết!

    - Triệu Hàn, vốn ngươi nói tên này không biết chết là gì, ta không tin, nay coi như thấy rồi.

    - Đó giờ chưa từng thấy người không biết sống chết như vậy.

    - Ở trước mặt đại sư huynh mà hắn dám nói lời như vậy, buồn cười quá.

    Đại sư huynh vừa thốt lời thì sau này tương lai của hắn tại tu tiên giới sẽ bị hủy là chuyện thường.

    Nếu Lục Nguyên là người khác thì đúng là bình thường, đệ nhất đệ tử chân truyền Côn Luân tiên môn tại tu tiên giới có lực ảnh hưởng rất lớn, muốn giải quyết một tiểu nhân vật rất đơn giản, với điều kiện Lục Nguyên là tiểu nhân vật.

    Triệu Càn Khôn cũng cười, gã cảm thấy khá là buồn cười.

    Đương nhiên dù cười nhưng Lục Lục dám nói ra lời như vậy thì phải được dạy dỗ một trận.

    Tu tiên giới có trật tự của tu tiên giới.

    Dám xúc phạm đại sư huynh Côn Luân tiên môn sẽ là kết cuộc như thế này.

    Côn Luân tiên môn trong ngũ đại tiên môn là môn phái có nặng về quy tắc nhất, từng phần từng phần quy tắc khiến ngời hộc máu.

    Đương nhiên có nhiều quy tắc như vậy là vì nó có lịch sử lâu đời nhất trong ngũ đại tiên môn.

    Thêm nữa nghe nói năm đó tài sản giàu nhất, một môn phái, vương triều phồn hoa từ thịnh chuyển suy luôn có quy tắc không hợp hiện thực, không có nhiều tác dụng.

    - Đại sư huynh, hãy để ta ra tay giải quyết tên này đi!

    - Đại sư huynh, để ta đi!

    Ai nấy tranh nhau muốn tranh việc này.

    Đám người đó chưa chắc đều là người Côn Luân tiên môn nhưng kêu đại sư huynh rất là thân, sau này Triệu Càn Khôn được thế thì có thể che chở họ.

    Đám người này đều cho rằng Lục Nguyên thành hòn đá kê chân, không ngừng tranh giành.

    Cuối cùng đám người tranh chấp không được gì, kết luận tập thể vọt hướng Lục Nguyên, cuối cùng hắn rơi vào tay ai thì là công lao của người.

    Họ đều xem Lục Nguyên là cá nằm trên thớt.

    Khoảnh khắc họ lao qua, Lục Nguyên giơ tay, xuất kiếm.

    Kiếm quang khởi, kiếm quang động, kiếm quang diệt.

    Khởi, động, diệt.

    Ba quá trình rất đơn giản.

    Nhưng trong quá trình kiếm quang khởi, kiếm quang động, kiếm quang diệt lại không giống như bình thường thân kiếm Dưỡng Ngô kiếm di chuyển ánh sáng như nước, mà là trong kiếm quang tựa gió từng tên ngã xuống đất, tất cả bị trường kiếm của Lục Nguyên đâm thương.

    Lần này là cắt vỡ cổ tay.

    Nhiều kiếm như vậy dù là nhát nào đều cắt cùng một chỗ trên cổ tay, cắt đứt gân mạch tay phải.

    Mỗi một nhát kiếm không sâu một phân, không cạn một phân, vị trí hoàn toàn giống nhau.

    Lục Nguyên có chút cảm thán, không biết từ khi nào hắn bắt đầu cắt gân mạch.

    Năm đó tại Đông Đạo phủ và trước đó nữa hắn cắt không ít gân mạch, bây giờ thử lại một lần còn khá quen tay.

    Lục Nguyên xuất kiếm, chốc lát nhiều người ngã xuống đất khiến số còn lại ngây ra.

    Bọn họ sớm nghe Triệu Hàn nói về Lục Lục, nhưng từ miệng Triệu Hàn thì Lục Lục là một nhân vật tài năng chẳng bao nhiêu, họ cũng biết tính tình Triệu Hàn không hạ thấp địch thủ, nhưng xếp hạng một trăm tám mươi, cái này khiến người làm sao không tin Lục Nguyên thực lực cực kỳ thấp?

    Kết quả có ai ngờ chân chính giao đấu thì thực lực của Lục Nguyên cao đến cỡ này?

    Người vừa lao ra có xếp hạng một trăm ba mươi, có xếp hạng sáu mươi mốt, tối đa thậm chí là xếp hạng thứ bốn mươi mốt.

    Kết quả nhiều người như vậy lao ra không ngờ không có sức đỡ một chiêu của Lục Nguyên.

    Cái tên xếp hạng một trăm tám mươi này quá gạt người!

    Triệu Hàn cảm thấy miệng đắng chát.

    Lần trước Lục Nguyên đánh gã thành đầu heo còn có thể an ủi mình là hắn trước tiên tấn công mới chiếm ưu thế đánh được gã.

    Nhưng nay Lục Nguyên biểu hiện ra thực lực đáng sợ như vậy, Triệu Hàn lòng thít chặt.

    May là đại sư huynh ở bên cạnh, lấy thực lực của đại sư huynh chắc chắn có thể đánh Lục Nguyên thành đầu heo.

    Lúc này đám người đó chấn kinh kiếm thuật huyền diệu của Lục Nguyên nhưng đều cho rằng đại sư huynh chắc chắn chiến thắng.

    Tu vi luyện thể kỳ của đại sư huynh không phải Lục Lục pháp lực luyện khí kỳ cộng kiếm thuật huyền diệu có thể so sánh.

    - Hãy để ta thử với ngươi xem!

    Triệu Càn Khôn rốt cuộc đứng dậy, nói:

    - Ta muốn để ngươi biết đối nghịch với ta là sai lầm lớn nhất của ngươi!

    Càn Khôn kiếm trong tay Triệu Càn Khôn ra khỏi vỏ.

    Càn Khôn kiếm của gã vô cùng tôn quý, thân kiếm sáng rực như ánh nắng, so với kiếm quang dịu dàng như nước của Dưỡng Ngô kiếm thì nó cường liệt hơn rất nhiều.

    Càn Khôn kiếm nội uẩn càn khôn cho nên mới lấy làm tên kiếm, bản thân là thể hiện bá đạo cực độ.

    Triệu Càn Khôn phất tay một cái, Càn Khôn kiếm hóa thành vệt sáng chém hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên lật tay giơ Dưỡng Ngô kiếm chém ngược lại.

    *Đinh!*

    Dưỡng Ngô kiếm dịu dàng như nước cùng Càn Khôn kiếm dữ dội như nắng va nhau.

    Chương 188-189: Phản đồ bắc phong

    Lục Nguyên đứng bất động như núi, Triệu Càn Khôn thì bay ngược ra sau.

    Cái này!

    Kỳ thực bản thân Lục Nguyên cảm thấy kết quả này rất bình thường.

    Bây giờ hắn là trung kỳ luyện thể kỳ đệ tam tầng nhật nguyệt tinh hoa, đối thủ chỉ là hậu kỳ luyện thể kỳ đệ nhất tầng ngự khí ly không, chính giữa chênh lệch đến hai tầng, chân chính đụng độ pháp lực hắn không thắng mới là bất bình thường.

    Tuy nhiên, Lục Nguyên cảm giác bình thường chứ người khác thì không.

    Đây chính là đại sư huynh Côn Luân tiên môn Triệu Càn Khôn, tu tiên giả luyện thể kỳ đệ nhất tầng ngự khí ly không!

    Tu tiên giả như vậy khi đụng độ với người thanh niên hai mươi tuổi thế mà pháp lực rõ ràng yếu thế hơn.

    Điều này bảo sao người ta chấp nhận được!

    Triệu Hàn cũng cảm giác không khả năng.

    Lúc mới bắt đầu Lục Lục là người mới xếp hạng một trăm tám mươi, sau đó phát hiện thực lực của hắn không kém gì gã, mấy người mới rồi lao ra đều bị Lục Lục nhanh chóng ra kiếm đánh bại, nay đại sư huynh luôn kiêu ngạo pháp lực luyện thể kỳ mà đụng tới Lục Lục này cũng chịu thiệt thòi, xem ra pháp lực Lụ cLục càng cao hơn!

    Điều này sao có thể!

    Triệu Hàn cảm giác thế giới của mình hoàn toàn bị đảo điên.

    Nay Triệu Hàn sợ hãi không chỉ là Lục Lục pháp lực cao cường mà hắn còn trẻ như vậy, sức mạnh cường đến thế sợ rằng rất có lai lịch, xuất thân của hắn không đơn giản.

    Nếu như thế lực sau lưng hắn đến đối phó gã thì thật rắc rối, không biết đại đại sư huynh có thể bảo vệ gã được không?

    Triệu Hàn trước kia luôn cho rằng đại sư huynh là ngọn núi lớn nhất trong đệ thập đại tuổi trẻ để dựa vào, nhưng bây giờ thấy đại sư huynh bị một kiếm chém bay thì gã không khẳng định nữa.

    Chiến đấu tiếp theo nếu muốn hình dung thì chỉ có thể dùng ba chữ tính áp đảo.

    Đích thực là hoàn toàn áp đảo.

    Bây giờ Lục Nguyên không vội dùng tinh diệu kiếm chiêu với Triệu Càn Khôn, còn đang dùng pháp lực chém chặt, buộc gã hết đường đỡ.

    Triệu Càn Khôn ngươi luôn kiêu ngạo về pháp lực của mình, vậy lấy điểm ngươi kiêu ngạo nhất đánh bại ngươi, đây chính là cách làm của Lục Nguyên.

    Triệu Càn Khôn dưới đáy lòng kêu gào: Sao có thể?

    Mình làm sao có thể bại được?

    Triệu Càn Khôn gã đời này thuận buồm xuôi gió.

    Triệu Càn Khôn gã tại Côn Luân tiên môn có quyền lực còn lớn hơn Tống Nam Sơn tại Hoa Sơn tiên môn.

    Triệu Càn Khôn gã luôn là thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết.

    Gã chưa từng nghĩ có ngày sẽ thất bại, còn thua thảm như vậy, pháp lực tự hào nhất kém xa người ta.

    Sảng khoái, không ngờ đám Triệu Càn Khôn tài sản giàu vậy, trên người họ có đến sáu mươi bảy khối ngũ tiên lệnh, lớn gấp ba lần hắn một mình nhặt nhạnh, kiếm lời kiếm lời.

    Lần này đánh nhau thật là sướng.

    Kỳ thực nhóm Triệu Càn Khôn gom góp nhiều ngũ tiên lệnh như vậy cũng là bình thường.

    Góp nhặt ngũ tiên lệnh kkhông phải là một mình chiến đấu.

    Đệ thập phân khu Thương Sơn khổng lồ như vậy, ngươi không gặp người thì có lợi hại hơn cũng không chút tác dụng.

    Lục Nguyên một mình thu gom ngũ tiên lệnh, hiệu suất tất nhiên rất thấp.

    Đám Triệu Càn Khôn là mười mấy người cùng gom ngũ tiên lệnh, bình thường tản ra bốn phía, một khi phát hiện ai là lập tức tụ tập một chỗ cướp lấy ngũ tiên lệnh của đối phương, hiệu suất như vậy nhanh hơn Lục Nguyên một người rất nhiều.

    Đám Triệu Càn Khôn trước đó xuôi chèo mát mai, dùng hai ngày cướp hơn năm mươi khối ngũ tiên lệnh, bao gồm mười mấy người bọn chúng chính là sáu mươi bảy ngũ tiên lệnh.

    Vốn họ cho rằng tiếp tục cướp bóc một phen rồi chuyển sang chín khu khác, ai ngờ đụng phải Lục Nguyên.

    Họ có sáu mươi bảy khối ngũ tiên lệnh khiến Lục Nguyên lời to.

    Thêm vào hai mươi ba khối ngũ tiên lệnh vốn có của Lục Nguyên, lần này hắn có tổng cộng chín mươi khối ngũ tiên lệnh.

    Tức là nói, đệ thập phân khu có một trăm sáu mươi lăm khối ngũ tiên lệnh nay có chín mươi khối rơi vào tay Lục Nguyên, mà hiện tại chỉ mới là ngày thứ ba.

    Lục Nguyên phát hiện thành thật tìm người thực lực yếu không có bao nhiêu ngũ tiên lệnh, hắn đụng tới một số người toàn là một, hai cái, nên đấu với đám người mạnh như Triệu Càn Khôn một lần thắng càng nhiều.

    Huống chi lần này không chỉ thu hoạch rất nhiều ngũ tiên lệnh mà còn sướng tay nữa.

    Hắn đánh Triệu Hàn hung tàn, nếu nói có cừu oán với Triệu Hàn thì đó chỉ là cách nghĩ đơn phương của gã mà thôi.

    Lục Nguyên chưa từng có ân oán gì với Triệu Hàn, chỉ là một con chó cứ không ngừng sủa mình.

    Triệu Hàn bình thường có tư cách gì kết thù oán với hắn?

    Đương nhiên con chó luôn sủa thì rất phiền, lần này chân chính đánh Triệu Hàn thành trạng thái trọng thương, tuy sẽ không tàn tật nhưng cần phải tĩnh dưỡng một đoạn thời gian khá dài, sau này con chó đó chắc chắn không dám sủa hắn nữa.

    Khi hắn đánh Triệu Hàn cảm giác không tệ lắm.

    Còn Triệu Càn Khôn, hắn cũng đập cho một trận.

    Nên nói sao đây, hắn chỉ đơn thuần gai mắt Triệu Càn Khôn.

    Hắn vốn là nhân vật vui giận tùy tâm, thấy Triệu Càn Khôn gai mắt, vừa lúc gã chọc hắn, hết cách, tất nhiên là ra tay đánh một bữa.

    Nếu như là Tống Nam Sơn đến chắc chắn sẽ lo lắng tình nghĩa giữa Côn Luân tiên môn và Hoa Sơn tiên môn, để sau này hai tiên môn còn qua lại nên cho qua, nhưng Lục Nguyên chưa bao giờ là loại người lấy đại cục làm trọng.

    Đại cục, đi gặp quỷ đi.

    Lấy đại cục làm trọng, đi chết đi.

    Mình chưa bao giờ tin thứ đó.

    - Nếu như ta đủ mạnh thì ta chính là đại cục!

    Đây là một câu Nguyên Lăng, phản đồ Bắc phong từng nói.

    Tuy ngoài mặt Lục Nguyên không dám nói nhưng đáy lòng vài phần đồng ý câu nói này.

    Người với người là khác nhau.

    Nguyên Lăng phản đồ Bắc phong bản thân là cường giả kiêu hùng, tự cho rằng mình chính là đại cục lớn nhất.

    Lục Nguyên thì lười để ý.

    Lục Nguyên không hứng thú làm đại cục, cũng không thích để ý đại cục gì, tự mình sống qua ngày vui vẻ là tốt rồi, đại cục liên quan gì ta?

    Ta mặc kệ đại cục, người khác đừng dùng đại cục đến đè ép ta.

    Nếu không nói không chừng gia sẽ quậy một trận, Đông Đạo phủ chọc Tông Lão Hội chính là ví dụ.

    Hiện tại Lục Nguyên bước đi khá là nhẹ nhàng.

    Chín mươi khối ngũ tiên lệnh.

    Đánh cướp đám Triệu Càn Khôn còn nhanh hơn tự mình thu gom nhiều.

    Thời gian trong bóng đêm lặng lẽ đi qua hai ngày.

    Lục Nguyên uống một hớp rượu.

    Lần đó đụng phải đám Triệu Càn Khôn là siêu may mắn, một hơi được sáu mươi bảy khối ngũ tiên lệnh, khiến số lượng ngũ tiên lệnh của hắn tăng vọt lên chín mươi khối.

    Nhưng không phải lần nào cũng may mắn như vậy, hai ngày sau thì cũng có gặp người nhưng gặp phải người có ngũ tiên lệnh đã là không sai, bình thường toàn là người không có ngũ tiên lệnh.

    Coi như may mắn gặp người có ngũ tiên lệnh cũng chỉ là một, hai khối, ngẫu nhiên có ba khối ngũ tiên lệnh đã là cao nhất.

    Đương nhiên bực mình nhất là mỗi lần đụng phải người đều cho rằng hắn dễ khi dễ, muốn cướp ngũ tiên lệnh trong tay hắn, bộ muốn là được chắc?

    Lúc đó Lục Nguyên sẽ thổn thức một phen, cuộc sống khiến hắn không thể không thổn thức.

    Vậy nên hai ngày ngày tuy hắn luôn cố gắng thu gom ngũ tiên lệnh, nhưng vận may không được tốt lắm, hai ngày mới tăng hai mươi lăm khối.

    Bây giờ trong tay hắn số lượng ngũ tiên lệnh là một trăm mười lăm khối.

    Nếu có thể lại gặp đám Triệu Càn Khôn thì tốt rồi.

    Nhóm Triệu Càn Khôn bởi vì người đông thế mạnh nên tốc độ thu thập ngũ tiên lệnh nhanh hơn hắn nhiều, nếu gặp bọn họ thì có thẩ phát tài.

    Ai, đáng tiếc Thương Sơn đệ thập phân khu quá rộng lớn, muốn tìm đến đám Triệu Càn Khôn không dễ dàng.

    Nếu đám Triệu Càn Khôn biết Lục Nguyên đang không ngừng tìm kiếm họ thì chắc chắn sẽ buồn bực chết được.

    Cái tên Triệu Càn Khôn luôn là thuận ta thì sống nghịch ta thì chết, nhưng không thể không thừa nhận, gã đích thực là người có bản lĩnh.

    Hai ngày trước, trong trận chiến đó gã phát hiện không bằng Lục Nguyên thì thẳng thắn chấp nhận điều này, kết quả dùng pháp bảo Côn Luân Trinh Tri Châu trinh sát xung quanh, một khi phát hiện bóng dáng Lục Nguyên là chạy ra thật xa.

    Tất nhiên Triệu Càn Khôn không thừa nhận mình sợ Lục Nguyên, đích thực gã không sợ hắn.

    Có địa vị đệ nhất đệ tử chân truyền Côn Luân tiên môn, tâm trí của gã khá là vững vàng, đâu giống đồ vô dụng Triệu Hàn dễ dàng sợ hãi người.

    Theo Triệu Càn Khôn thấy thì bây giờ đúng là mình không bằng Lục Nguyên, nhưng chỉ là tạm thời không bằng, sau này có thể tu hành tăng cao, đến lúc ấy lại chiến đấu với Lục Lục.

    Lại nói Triệu Càn Khôn dựa theo cái tên người này kêu Lục Lục, ngẫm lại kiếm pháp và pháp lực của hắn, Triệu Càn Khôn lờ mờ đoán được Lục Lục là ai.

    Nếu là người đó, nghe nói rất là lười, tức là nói sau này hắn nắm quyền thế không lớn bằng mình.

    Đến khi đó lấy thực lực của mình và thuộc hạ, nhiều lực lượng thắng người này.

    Triệu Càn Khôn có thể nhịn, cũng ghi hận.

    Đây chính là Triệu Càn Khôn, đại sư huynh Côn Luân tiên môn Triệu Càn Khôn.

    Trong thời gian ngắn đã nghĩ ra cách đối phó Lục Nguyên, chứ không phải như Triệu Hàn chỉ biết sợ hãi.

    Kết quả là Triệu Càn Khôn dùng pháo bảo Cô Luân Trinh Tri Châu trinh sát bốn phía để tránh đi Lục Nguyên, đây là nguyên nhân tại sao hắn vẫn không đụng phải gã.

    Lại nói Lục Nguyên không có nhiều suy nghĩ như vậy, cũng không am hiểu pháp lực, càng không biết rõ pháp bảo, hắn luôn cho mình dùng kiếm là đủ rồi.

    Cảm giác lấy kiếm phá pháp khá sướng, lúc tại ngũ phong đại tái, một kiếm phá các pháp rất là thích.

    Lục Nguyên tiếp tục đi trong đường tối, vừa đi vừa suy tư.

    Bây giờ đệ thập phân khu tổng cộng có một trăm sáu mươi lăm khối thì một trăm mười lăm cái đã rơi vào tay hắn, còn lại năm mươi khối ngũ tiên lệnh.

    Số ngũ tiên lệnh còn lại không dễ thu gom, dù sao Thương Sơn đệ thập phân khu lớn như vậy, có hai, ba khối lệnh bài trong người, đám người đó núp trong góc tối thì làm sao kiếm ra?

    Trên cơ bản muốn gom hết ngũ tiên lệnh trong một phân khu là không thể nào, chỉ lãng phí thời gian.

    Dù sao thế nào cũng có người núp trong góc tối, ngươi có cách gì?

    Xem ra phải chuyển khu rồi.

    Hiện nay đã cướp gần hết đệ thập phân khu, hoặc là có thể chuyển khu thử một lần, hiện giờ mới qua bốn ngày, lần này rèn luyện tổng cộng là mười lăm ngày, vậy còn mười một ngày, còn chín phân khu đang chờ hắn, cứ ở tại đệ thập phân khu có chút mất nhiều hơn được.

    So sánh một phen, Lục Nguyên quyết định chuyển khu.

    Chuyển khu là có điều kiện.

    Lúc trước đã có nói, phải có ba mươi khối ngũ tiên lệnh mới chuyển khu được, hạn định này khiến người muốn chuyển khu chắc chắn là cao thủ.

    Bây giờ đệ thập phân khu chắc không có ai lấy ra được ba mươi khối ngũ tiên lệnh, coi như Triệu Càn Khôn rất khó, nhưng đối với Lục Nguyên không tính việc gì khó.

    Khu vực chuyển khu không khó tìm, là chỗ chính giữa đệ thập phân khu, nơi đó có một đồng chế, mặt trên có vô số cấm pháp.

    Theo giới thiệu thì chỉ cần trên người có đủ ngũ tiên lệnh, những cấm pháp sẽ tự động mở một đoạn thời gian rất ngắn, vậy là có thể rất nhanh đi qua cửa lớn chuyển đến phân khu khác.

    Như vậy, đi thôi.

    Lục Nguyên đi thẳng tới trung tâm đệ thập phân khu.

    Đệ thập phân khu rất nhiều góc nhưng trung tâm rất dễ đi, rất nhanh thì cánh cửa trung tâm đệ thập phân khu tỏa ánh sáng nhạt đã xuất hiện trước mặt.

    Lục Nguyên cảm giác được xung quanh không ít người mai phục, nhưng sao không có hơi thở ngũ tiên lệnh?

    Đáng tiếc, nếu có ngũ tiên lệnh thì mình trước khi rời đi có thể cướp bóc một phen rồi.

    Lục Nguyên có chút tiếc nuối sờ mũi.

    Những người mai phục xung quanh núp tại đây là có hai mục đích.

    Một là nhìn người thứ nhất chuyển khu rời đệ thập phân khu là ai, mọi người có chút tò mò người thứ nhất chuyển khu.

    Thứ hai là nếu có cơ hội, không chừng họ có thể lấy được một ít ngũ tiên lệnh.

    - Người kia là ai…

    - Xem hình như chỉ có một người, hay là chúng ta thử ra tay một lần xem?

    - Đúng vậy, nói không chừng có thể cướp được ngũ tiên lệnh.

    - Thôi đi, có thể chuyển khu đều là có trên ba mươi khối ngũ tiên lệnh, có thể chuyển khu tuyệt đối là cao thủ, không phải ngươi, ta đối phó được.

    Có người rất kích động thì tất nhiên có người bình tĩnh.

    Lúc này một người bên cạnh nói:

    - Đúng rồi đó, may là các ngươi không đi, đi thì xong rồi.

    Trước kia ta từ xa nhìn người này một mình đối đầu đám Triệu Càn Khôn mười mấy người, một người liền thắng.

    Người này lúc mới bắt đầu bị đám Triệu Càn Khôn cướp bóc, vón có chút buồn bực, kết quả Lục Nguyên lập tức xuất hiện, khi đó người này nằm trên đất xem trò hay.

    Lúc đó gã thấy đám người Triệu Càn Khôn bị cướp trong lòng la một câu, nên!

    Thật là sảng khoái.

    Dù sao gã bị Triệu Càn Khôn cướp, giờ thấy Triệu Càn Khôn bị cướp lại thì đương nhiên la một tiếng nên rồi.

    - Cái gì?

    Triệu Càn Khôn chính là đại sư huynh Côn Luân tiên môn, người này mà còn thua…

    - Đúng vậy, hơn nữa họ tới mười mấy người!

    Có rất nhiều người không tin tưởng.

    Người lúc nãy lên tiếng cười lạnh nói:

    - Ta lừa các ngươi làm gì?

    Đúng thế, lúc ấy Triệu Càn Khôn và Triệu Hàn bị đánh một trận, các ngươi thích bị đánh trọng thương thì cứ lên đi, ta không ngăn cản.

    Rốt cuộc vẫn không người dám thử, dù sao họ không muốn bị trọng thương, một khi trọng thương thì không thể cướp ngũ tiên lệnh tiếp.

    Không người thử cũng tốt, dù sao đám người này đều không có ngũ tiên lệnh, mình không hứng thú với người không có ngũ tiên lệnh.

    Lục Nguyên đưa tay ấn vào cửa tỏa ánh sáng nhạt, lập tức cảm giác ngũ tiên lệnh trên người xuất hiện lực lượng kỳ lạ.

    Cửa tỏa ánh sáng rực rỡ, lát sau, *bóc* một tiếng, cửa mở ra.

    Cửa mở, sau cửa là một mảnh tối đen.

    Lục Nguyên mặc kệ sau cánh cửa là cái gì, trực tiếp bước qua.

    Trước đệ thập phân khu chắc là đệ cửu phân khu.

    Đệ cửu phân khu có cái gì nhỉ?

    Lục Nguyên rất là tò mò.

    Bên ngoài Thương Sơn.

    Phó đường chủ Cô Đăng Dạ Vũ Tào Thu và mười vị đà chủ đang rất hưng phấn nhìn thủy kính thuật to nhỏ trước mặt.

    Những thủy kính thuật này chỉ ở mấy chỗ mấu chốt, ví dụ như một điểm mấu chốt chắc là trong đệ nhất phân khu, đệ nhất phân đà và đệ tam phân đà tranh hùng, hai phân đà này thực lực khá là khủng khiếp, hiện nay nhân vật cao đẳng trong hai phân đà cũng dần tụ tập.

    Đa số cao thủ chia cùng một khu, còn chưa cùng một khu thì nhanh chóng kiếm đủ ba mươi khối ngũ tiên lệnh sau đó chuyển tới đệ nhất khu, khiến đệ nhất phân khu là khu có nhiều cao thủ nhất.

    Chương 190-191: Võ Đang tiên môn

    Đệ nhất phân đà và đệ tam phân đà đánh nhau khá dữ dội.

    Dù là đệ nhất phân đà hay đệ tam phân đà thì thực lực đều rất mạnh, nhưng trong phút chốc không phân ra thắng bại được.

    Lúc này không biết là ai chuyển tầm mắt hướng thủy kính thuật đệ thập phân khu.

    Đà chủ đệ cửu phân đà Hiên Viên Trọng cười to nói:

    - Trễ như vậy mới người đầu tiên chuyển khu.

    Cũng không tệ, đây là người đệ thập phân đà thứ nhất chuển khu.

    Đệ thập phân đà có hai tên đặc biệt mạnh, một là trưởng lão tuổi trẻ Tống Vương, một là Triệu Càn Khôn.

    Bên Tống Vương ra chút ngoài ý muốn, đụng tới nhân vật đệ nhất phân đà, kết quả đại bại một trận, nay còn chưa đủ ba mươi khối ngũ tiên lệnh.

    Triệu Càn Khôn thì thua trong tay Lục Nguyên, hiện tại cũng chưa đủ ba mươi khối ngũ tiên lệnh.

    Phân đà khác sớm đã có người chuyển khu.

    Đệ thập phân đà ngời duy nhất chuyển khu là Lục Nguyên, bởi vì tính tình không nhanh không chậm nên lúc này mới từ từ chuyển khu.

    Kết quả đương nhiên bị Hiên Viên Trọng cười nhạo đà chủ đệ thập phân đà Tống Kiếm Cửu.

    Dù sao chuyển khu nhanh chậm thuyết minh thực lực cá nhân trong phân đà đó.

    Bây giờ đã tới ngày thứ tư mới chuyển khu, khá là chậm.

    Tống Kiếm Cửu nhìn hướng thủy kính thuật thấy là thanh y thiếu niên thì giật mình, gã không biết người này, căn bản không nằm trong tinh anh gã bồi dưỡng, đây là sao?

    Sau lưng là đệ thập phân khu tối đen, đằng trước là đệ cửu phân khu tối tăm.

    Đạp qua cửa tỏa ánh sáng nhạt chính là bước chân vào đệ cửu phân khu.

    Vẫn là hoàn cảnh ánh sáng lờ mờ, may là mắt hắn sớm thích ứng.

    Lục Nguyên cảm giác rõ ràng, khi mình tiến vào đệ cửu phân khu thì có rất nhiều người núp ở phía sau chướng ngại vật nhìn lén, nhưng không phát hiện có ngũ tiên lệnh dao động.

    Mỗi một cửa khu trung tâm phân khu đều là tiêu điểm.

    Nơi này căn bản không ẩn khuất, ở tại đây trừ tu tiên giả có thực lực ra thì chính là kẻ không có ngũ tiên lệnh trong tay, hai loại tu tiên giả này đều không sợ bị ai cướp đi ngũ tiên lệnh.

    Lúc này, chỉ thấy một thanh y thiếu niên xuất hiện từ trong cửa phân khu, đám tu tiên giả giả mai phục sẵn có chút nóng lòng.

    Lục Nguyên quá trẻ tuổi, trẻ như vậy sẽ khiến ngời muốn thử một lần thực lực của hắn, nói không chừng có cơ hội cướp ngũ tiên lệnh.

    Tất nhiên mọi người hiểu rằng có thể đi ra cửa phân khu chắc chắn có ba mươi khối ngũ tiên lệnh, mà có được ba mươi khối ngũ tiên lệnh tuyệt đối là cao thủ.

    Trong phút chốc đám người bên cạnh do dự.

    Rốt cuộc, một tu tiên giả động.

    Đó là một tu tiên giả luyện khí thất tầng, dù sao không còn ngũ tiên lệnh vậy cứ liều một phen đi.

    Tu tiên giả luyện khí thất tầng vừa ra tay chính là một luồng hỏa pháp thuật, chiếu xung quanh sáng rỡ.

    Bạo viêm hỏa xông hướng Lục Nguyên, hắn hơi nhoáng người tránh công kích, triển khai Vạn Lý Độc Hành thân pháp, chớp mắt đi tới bên cạnh tu tiên giả đó.

    Một cùi chỏ, tu tiên giả còn chưa kịp phản ứng đã bị đánh văng đi.

    Mới rồi một kích khi hắn giật chỏ có dùng chút phong kiếm ý.

    Thứ này nên nói sao đây, không phải chỉ có dùng kiếm mới phát huy ra được.

    Chỉ cần lĩnh ngộ kiếm ý, trong thiên địa bất cứ binh khí nào đều phát huy ra kiếm ý được, không dùng binh khí mà thân bộ phận thân thể cũng phát huy ra kiếm ý được, nhưng vẫn không sướng tay bằng dùng kiếm.

    Tất nhiên Lục Nguyên đối phó với đối thủ thực lực gần bằng mới phải dùng kiếm, chứ tôm tép thì không cần.

    Hắn nhàn nhã vỗ một phát là giải quyết đối thủ ngay.

    Trông thấy Lục Nguyên gọn lẹ xử lý đối thủ, đám tu tiên giả còn lại đều rung động.

    Mới rồi Lục Nguyên hiện ra thực lực khiến chúng không dám nhúc nhích.

    Lục Nguyên đang định phủi tay rời đi thì lại nghe đằng trước vang tiếng bước chân chạy hướng phía mình, còn có người muốn ra tay với mình?

    Lục Nguyên đưa mắt nhìn qua, thấy một phi y thiếu nữ cao ráo đang chạy nhanh tới chỗ mình.

    Ủa?

    Tam sư tỷ?

    Nàng ở đệ cửu phân khu.

    Nhưng lúc này phi y thiếu nữ Lăng Ngọc Châu thở hồng hộc, hít thở không đều, xem ra bị thương.

    Trán nàng đẫm mồ hôi, lảo đảo chạy tới, hiển nhiên là bị người đuổi theo.

    - Lăng Ngọc Châu, ngươi chạy không thoát đâu!

    - Hãy giao ra bảy khối ngũ tiên lệnh trên người ngơi!

    Mọi người đều là đồng môn ngũ đại tiên môn, đồng khí liên chi, tất nhiên chúng ta sẽ không làm khó dễ ngươi.

    - Nếu không chịu giao thì chỉ có cướp!

    - Một người đàn bà cường như vậy làm gì?

    Phía sau xuất hiện một đám người, khoảng mười mấy người.

    Nhóm người này dẫn đầu là một người đàn ông trung niên áo xanh.

    Người đàn ông trung niên áo xanh bộ dạng tuấn tú, da trắng không để râu, nho nhã phong độ khó tả, đầu đội tử kim quan, mặc dương ngư đạo bào màu tím.

    Nhưng bắt mắt nhất không chút nghi ngờ chính là trường kiếm trong tay người đàn ông trung niên áo xanh nho nhã.

    Tay gã nắm trường kiếm lộ ra một khúc thân kiếm mặt trên khảm mấy hạt châu đỏ như máu, giống mã não.

    Mỗi hạt châu đều trong suốt lóng lánh khiến thân kiếm tỏa ra chút sắc đỏ.

    Thất Tinh Kiếm.

    Tiêu chí của thiếu chưởng giáo Võ Đang tiên môn!

    Đương thời cầm thanh kiếm này chỉ có một người, danh xưng là đệ nhất đệ tử chân truyền Võ Đang tiên môn trong ngũ đại tiên môn, Trương Thanh Thư.

    Trương Thanh Thư này cung là nhân vật luyện thể kỳ, không chỉ thế, thoạt trông nhóm của gã còn có mấy trưởng lão luyện thể kỳ.

    - Lăng Ngọc Châu, sao ngươi có thể thoát chứ?

    Trương Thanh Thư mỉm cười nói:

    - Đừng nói là ngươi, dù là Tống Nam Sơn năm đó cũng nhận thua tại Võ Đang kiếm trận của chúng ta.

    Coi như là đệ nhất ngũ phong đại tái lần này Lục Nguyên tới đây, đụng phải kiếm trận chúng ta thì phải ngoan ngoãn chịu thua thôi.

    Trương Thanh Thư nói câu này là lời nói thật, vô cùng chân thật.

    Võ Đang tiên môn là một trong ngũ đại tiên môn, ngũ đại tiên môn có đặc điểm riêng.

    Ngũ đại tiên môn, bàn về kiếm pháp thì đương nhiên Hoa Sơn tiên môn dẫn đầu.

    Nếu là về pháp bảo thì tất nhiên là Côn Luân tiên môn dẫn đầu.

    Thanh Thành tiên môn, kiếm pháp phiêu dật linh hoạt, khó mà nắm bắt.

    Nam Hải tiên môn, trấn giữ một phương, bí ẩn khó lường.

    Võ Đang tiên môn là môn phái có nhiều kiếm trận nhất.

    Có lẽ tố chất cá nhân của họ không cao lắm, nhưng kiếm trận tổng hợp lại thực lực của họ thì cực kỳ mạnh.

    Họ có đủ kiểu dáng kiếm trận, kiếm pháp mạnh nhất của Võ Đang tiên môn là Thái Cực kiếm pháp, kiếm trận mạnh nhất là Chân Võ Thất Tiệt kiếm trận.

    Võ Đang tiên môn có rất nhiều kiếm pháp, ví dụ như Nhu Vân kiếm pháp, nhiễu Chỉ Nhu kiếm pháp, Sư Môn Đấu thập Tam Kiếm La Hán kiếm pháp.

    Võ Đang tiên môn có càng niều kiếm trận, càng nổi tiếng.

    Lưỡng Nghi kiếm trận, Tam Tài kiếm trận, Tứ Tượng kiếm trận, Ngũ Hành kiếm trận, Lục Hợp kiếm trận, Thất Tinh kiếm trận, Bát Quái kiếm trận, Cửu Cung kiếm trận, cuối cùng mạnh nhất là Chân Võ Thất Tiệt kiếm trận, cùng với truyền thuyết không ai chính mắt thấy Đại Diễn kiếm trận.

    Trong tu tiên giới Đại Tấn quốc có một câu nói như vầy: kiếm pháp cá nhân mạnh nhất có lẽ là Hoa Sơn tiên môn nhân, nhưng người nhiều nhất chắc chắn là Võ Đang tiên môn.

    Hoa Sơn tiên môn là một người thành rồng, Võ Đang tiên môn là tất cả thành rồng.

    Họ hợp tác thì uy lực kiếm pháp là không thể tưởng tượng.

    Tựa như Tuyệt Thế Yến Thương Thiên, nổi danh vô địch.

    Nhưng năm đó đối mặt Võ Đang tiên môn Thất Tử sử dụng Chân Võ Thất Tiệt kiếm trận lại dùng ngàn chiêu mới chiến thắng.

    Tuyệt Thế Yến Thương Thiên xưng là đệ nhất Đại Tấn quốc, đối mặt Đại tần quốc phương xa, đệ nhất cao thủ Đại Nguyên quân có lẽ còn khả năng đánh ngang tay, nhưng trong Đại Tấn quốc thì trước nay là vô địch.

    Coi như là năm đó thủ lĩnh yêu ma dưới đất Nhâm Độc khi nhận mộc đầu Hoa Sơn cỡ bàn tay mà Yến Thương Thiên khắc cũng không dám đối địch, co đầu rụt cổ.

    Sóng sau đè sóng trước, Đông Phương Yêu hơn Nhâm Độc một bậc lại dám khiêu chiến Yến Thương Thiên cũng chỉ có nước thua trong tay lão.

    Nhưng Đông Phương Yêu có thể ngàn chiêu mới thua dưới kiếm Yến Thương Thiên, cuối cùng còn giữ cái mạng khiến người tán thán.

    Trừ Đông Phương Yêu ra ít có người nào chắn được ngàn chiêu của Yến Thương Thiên.

    Trận chiến ba năm trước, bảy người mạnh nhất Võ Đang tiên môn lại bắt tay nhau bày Chân Võ Thất Tiệt kiếm trận, dưới tay Yến Thương Thiên chống đỡ ngàn chiêu mới thua, đến đây thì Võ Đang tiên môn chính là giữ vững vị trí tiên môn thứ hai thiên hạ, không ai tranh giành vị trí đó nữa.

    Không sai, tại Đại Tấn quốc, có thể thua dưới tay Yến Thương Thiên bao nhiêu chiêu chính là chứng cứ có mạnh hay không.

    Tuyệt Thế Yến Thương Thiên là núi cao khiến người ngẩng đầu.

    Lại nói tới Võ Đang tiên môn.

    Võ Đang tiên môn có đủ các loại kiếm trận, những kiếm trận này khá là phức tạp.

    Đệ thập đại đệ tử chân truyền bình thường biết sử dụng chính là Lưỡng Nghi kiếm trận, Tam Tài kiếm trận, Tứ Tượng kiếm trận.

    Với ba kiếm trận này, trước nay không một đệ tử chân truyền có thể phá được.

    Chính vì kiếm trận của Võ Đang tiên môn lợi hại như vậy, cho nên đệ nhất đệ tử chân truyền Võ Đang tiên môn Trương Thanh Thư mới nói rằng: coi như Lục Nguyên tới đây, đụng phải kiếm trận của chúng ta cũng sẽ ngoan ngoãn chịu thua.

    Đây chính là Võ Đang tiên môn năm ngàn năm tích lũy uy danh, khiến đệ tử Võ Đang tiên môn ai cũng đầy tự tin.

    Trương Thanh Thư không cảm thấy mình cứng miệng, người bên cạnh không ai cho rằng Võ Đang tiên môn nhân nói khoác, mà là lời nói thật.

    Ngay cả Lăng Ngọc Châu trong lòng cũng cho rằng như vậy.

    Hết cách, năm ngàn năm tích lũy uy danh không phải giả.

    - Giao ra ngũ tiên lệnh, không ai giúp được ngươi.

    Trương Thanh Thư từ từ nói.

    Gã trời sinh tôn quý.

    Gã khác với Triệu Càn Khôn, Triệu Càn Khôn là tự đại, kiêu ngạo ở bên ngoài, còn Trương Thanh Thư bề ngoài nho nhã lễ độ với người nhưng kiêu ngạo từ trong xương.

    - Vậy sao?

    Đột nhiên một thanh âm từ bên cạnh vang lên:

    - Mới rồi ngươi nói coi như ta đến, đụng tới kiếm trận của các ngươi cũng phải ngoan ngoãn chịu thua?

    Mọi người theo thanh âm nhìn qua, chỉ thấy một thanh y thiếu niên mỉm cười đi đến.

    Lăng Ngọc Châu kêu lên:

    - Lục sư đệ.

    Lăng Ngọc Châu kêu một tiếng lục sư đệ, người xung quanh lập tức biết thân phận của Lục Nguyên.

    Lăng Ngọc Châu kêu lục sư đệ chỉ có một người, đệ lục đệ tử chân truyền Bắc phong Hoa Sơn, Lục Nguyên.

    Vốn đệ tử này không có gì xuất sắc, nhưng nghe nói lần ngũ phong đại tái này được hạng nhất.

    Không ngờ tại đây đụng phải đệ tử chân truyền có thực lực nhất Hoa Sơn tiên môn, thật không ngờ…

    Đương nhiên coi như Lục Nguyên xuất hiện, mọi người cũng biết thân phận đệ nhất đệ tử chân truyền Hoa Sơn tiên môn của hắn, nhưng đụng phải Võ Đang kiếm trận thì chỉ có nước thua.

    Võ Đang tiên môn năm ngàn năm qua sáng lập ra uy danh không thể xem thường.

    Lục Nguyên không khả năng thắng Võ Đang kiếm trận.

    Trương Thanh Thư cười cười:

    - Hóa ra là Lục sư đệ.

    Ngũ đại tiên môn đồng khí liên chi, gọi nhau sư huynh đệ rất bình thường.

    Lục Nguyên tuổi nhỏ hơn Trương Thanh Thư rất nhiều cho nên mới gọi hắn là sư đệ.

    - Lục sư đệ, nghe nói kiếm thuật của ngơi rất giỏi, pháp lực đã tới luyện thể kỳ, nhưng muốn phá kiếm trận chúng ta thì là không khả năng.

    Võ Đang kiếm trận, đệ nhất Đại Tấn.

    Trương Thanh Thư chân thành nói:

    - Nếu đã tại đây đụng phải Lục sư đệ, cũng xin Lục sư đệ giao ra ngũ tiên lệnh đi.

    Dường như trên người Lục sư đệ có rất nhiều ngũ tiên lệnh.

    Gã nói chuyện không nhanh không chậm, có loại cảm giác tôn quý.

    - Ta cũng vừa mắt ngũ tiên lệnh của Trương sư huynh.

    Lục Nguyên cười cười nói:

    - Không bằng như vậy, để ta phá Võ Đang tiên môn truyefn thừa kiếm trận gần sáu ngàn năm đi.

    Yên tĩnh giống như chết.

    Vừa rồi Lục Nguyên thốt ra câu kia khiến tĩnh lặng như chết.

    Võ Đang kiếm trận của Võ Đang tiên môn, đó là cái gì!

    Võ Đang kiếm trận có lịch sử không biết dài bao lâu.

    Gần sáu ngàn năm trước liền có Võ Đang tiên môn, tất nhiên khi ấy Võ Đang tiên môn không có địa vị như hiện nay.

    Lúc đó tiên môn cường đại có giống như Ai Lao Sơn tiên môn.

    Khi ấy Ai Lao Sơn tiên môn được xưng là kiếm pháp thế công sắc bén nhất thiên hạ Ai Lao Sơn Tam Thập Lục kiếm, từng đấu với kiếm trận Võ Đang tiên môn, chưa phá được kiếm trận Võ Đang tiên môn.

    Năm ngàn năm trước, Hoa Sơn tiên môn Thông Hiểu Chân Nhân từng khen kiếm trận Võ Đang tiên môn, nói rằng: Được thiên địa huyền bí, một khi trận kiếm triển khai, gần như vô cùng vô tận.

    Câu nói này đánh giá khá cao, được huyền bí thiên địa, một khi triển khai kiếm trận thì gần như vô cùng vô tận, đủ thấy Thông Hiểu Chân Nhân xem trọng kiếm trận của Võ Đang tiên môn cỡ nào.

    Hoa Sơn tiên môn hai tòa núi cao nhất, hơn bốn ngàn năm trước đệ nhị đại Bắc phong tổ sư, cùng bốn ngàn năm sau Tuyệt Thế Yến Thương Thiên đều là đệ nhất tông sư Đại Tấn quốc, đều dùng ngàn chiêu mới đánh bại Võ Đang tiên môn kiếm trận, đủ thấy sự lợi hại đó.

    Côn Luân tiên môn từng có một bộ Côn Luân Thất Bảo Tam Long Thần Hỏa Tráo.

    Tam Long Thần Hỏa Tráo đó nghe nói là Cửu Long Thần Hỏa Tráo từ thời thượng cổ hình thành, một khi phát ra thì uy lực gần như vô địch.

    Ba ngàn năm trước, một vị chưởng giáo Côn Luân tiên môn dựa vào Tam Long Thần Hỏa Tráo đã vô địch Đại Tấn, kết quả bị Võ Đang Tiên Môn kiếm trận chặn lại.

    Hai ngàn năm trăm năm trước Võ Đang tiên môn ra một nhân vật kinh tài tuyệt diễm, tên là Giang Kiếm Quân, lấy một người dịch nhiều kiếm, một mình có thể phát động nhiều kiếm trận Võ Đang tiên môn như: Lưỡng Nghi kiếm trận, Tam Tài kiếm trận, Tứ Tượng kiếm trận, Ngũ Hành kiếm trận, Lục Hợp kiếm trận, Thất Tinh kiếm trận, Bát Quái kiếm trận, Cửu Cung kiếm trận, lấy Chân Võ Thất Tiệt kiếm trận mạnh nhất xưng là số một.

    Lịch sử Võ Đang tiên môn chính là lịch sử Võ Đang kiếm trận.

    Kỳ thực Võ Đang tiên môn cũng có kiếm thuật tuyệt vời như Thái Cực kiếm pháp.

    Nhưng luyện thành Thái Cực kiếm pháp quá khó khăn, rất rất khó, khó đến không thể tưởng tượng, rất hiếm có người luyện thành.

    Võ Đang kiếm trận thì danh tiếng quá lớn, khiến Võ Đang tiên môn trở thành chiêu bài của Võ Đang tiên môn.

    Hiện tại Lục Nguyên lại nói hắn muốn phá Võ Đang tiên môn truyền thừa kiếm trận gần sáu ngàn năm!

    Giọng điệu huênh hoang cỡ nào!

    Giọng điệu này không ai bì nổi.

    Tuy nói đám người Trương Thanh Thư vận dụng chỉ là ba kiếm trận trong nhiều Võ Đang kiếm trận nổi danh là Lưỡng Nghi kiếm trận, Tam Tài kiếm trận, Tứ Tượng kiếm trận, nhưng dù chỉ ba cái đơn giản trong chín kiếm trận thì không phải dế dàng phá được.

    Chương 192-193: Tuyệt thế Yến Thương Thiên

    Ít nhất chưa từng nghe nói có đệ tử chân truyền nào phá được ba kiếm trận này.

    Cho nên lúc Lục Nguyên thốt ra câu nói thì không khí hoàn toàn yên tĩnh.

    Nửa ngày sau mới vang tiếng cười của Trương Thanh Thư:

    - Lục sư đệ nói hay thật, tốt thôi, chúng ta bày chút kiếm trận để Lục sư đệ phá thử xem.

    Trong lòng Trương Thanh Thư nổi giận.

    Võ Đang tiên môn, Võ Đang kiếm trận, uy danh gần sáu ngàn năm, Hoa Sơn sư đệ này lại to mồm nói muốn phá Võ Đang kiếm trận.

    Không sai, Hoa Sơn Yến Thương Thiên đã phá tất cả Võ Đang kiếm trận, nhưng Yến Thương Thiên được công nhận là người số một Đại Tấn, lão có bản lĩnh ngày, ngươi chỉ là sư đệ đệ thập đại dựa vào bãn lĩnh gì?

    Trương Thanh Thư luôn tự hào Võ Đang Tiên Môn kiếm trận, nếu bây giờ Lục Nguyên đã xem thường Võ Đang kiếm trận vậy gã sẽ để hắn xem, để hắn biết cái gì kêu là Võ Đang kiếm trận.

    - Trương trưởng lão, Tống trưởng lão, làm phiền hai người chủ trì Lưỡng Nghi kiếm trận, Tam Tài kiếm trận.

    Ta thì chủ trì Tứ Tượng kiếm trận.

    Trương Thanh Thư nói:

    - Chúng ta cùng bày ba kiếm trận.

    Trương Thanh Thư rất tức giận, muốn để Lục Nguyên nếm mùi vĐại Tấn hoàng tộcủy kính thuật lợi hại một phen nên dĩ nhiên không nương tay rồi.

    Trương trưởng lão, Tống trưởng lão đều là trưởng lão trẻ tuổi của Võ Đang, hai người có thực lực luyện thể kỳ.

    Nghe lời của Trương Thanh Thư, hai trưởng lão lòng thầm rùng mình.

    Ba kiếm trận cùng vận hành sinh ra uy lực rất khủng khiếp.

    Có cần dùng ba kiếm trận với đệ tử chân truyền không?

    Tuy đệ tử chân truyền này là có thực lực đứng nhất đệ tử chân truyền Hoa Sơn tiên môn nhưng ngẫm lại, Lục Nguyên dám xem thường Võ Đang kiếm trận, tất nhiên phải dạy cho hắn một bài học.

    Lại nói tính tình Trương Thanh Thư trước giờ đều quen sư thử vồ thỏ dùng hết sức, hai trưởng lão rất hiểu điều này, không còn gì để nói, bày kiếm trận.

    Lưỡng Nghi kiếm trận là do Trương trưởng lão chủ trì.

    Lưỡng Nghi kiếm trận này một người dùng dương lộ, một người dùng âm lộ kiếm trận, đây chính là Lưỡng Nghi kiếm trận.

    Nếu là một người hiểu âm kiếm ý, một người hiểu dương kiếm ý, pháp lực hai người đều cao tuyệt thì có thể phát huy ra hiệu quả lớn nhất.

    Nhưng chỗ tốt của kiếm trận là đây.

    Tuy không đến mức hoàn mỹ xúc phát điều kiện kiếm trận, nhưng uy lực sẽ không quá kém.

    Pháp lực Trương trưởng lão càng sâu chút sử dương lộ kiếm trận, một đệ tử chân truyền luyện khí thập tầng thì thi triển âm lộ kiếm trận.

    Một dương một âm, nước lửa điều hòa, không ngừng thi triển tấn công Lục Nguyên.

    Kiếm trận này âm dương tương sinh, âm dương tương hòa, dù là ai tấn công bọn họ đều bị hai lộ âm dương phân hóa.

    Khi âm dương kiếm trận vừa bày xong thì bên Tống trưởng lão cũng bày Tam Tài kiếm trận.

    Tam Tài kiếm trận xưng là thiên tài, địa tài, nhân tài, tam tài.

    Tống trưởng lão thực lực luyện thể kỳ tất nhiên chủ trì amwsơn trang trận quan trọng nhất kiếm trận, hai đệ tử chân truyền khác cũng không yếu, chia nhau nắm giữ tài lộ kiếm, nhân tìa kiếm.

    Tam Tài kiếm trận này kỳ thực nếu hiểu thiên kiếm ý, địa kiếm ý, nhân kiếm ý, ngời hiểu ba kiếm ý hợp tác thi triển thì uy lực sẽ lớn đến mức không thể tưởng tượng.

    Nhưng coi như là ba người Tống trưởng lão không hiểu tam tài kiếm ý. lúc này thi triển ra huyền ảo khó tả.

    Lập thiên chi đạo, âm cùng dương, lập địa chi đạo, lấy nhu cùng cương, lập nhân chi đạo, là người và nghĩa.

    Tam Tài kiếm trận, thiên tài, địa tài, nhân tài, hoàn mỹ phối hợp, các loại kiếm chiêu liên tục không ngừng như nước ập hướng Lục Nguyên.

    Cùng lúc đó, Trương Thanh Thư đã giơ tay ra lệnh ba đệ tử chân truyền phối hợp bay Tứ Tượng kiếm trận.

    Tứ tượng chia làm bốn hướng thanh Long, Bạch Hổ, Chu tước, Huyền Vũ.

    Tứ Tượng kiếm trận chia làm bốn hướng đông, tây, nam, bắc.

    Phía đông Thanh Long là vị trí quan trọng nhất, tất cả sát khí đều do nơi này tổ thành.

    Trương Thanh Thư chủ trì vị đông phương Thanh Long, bốn đệ tử chân truyền thì chia vị trí khác.

    Bộ Tứ Tượng kiếm trận này cũng là cần người hiểu bốn phương vị thi triển ra mới càng lợi hịa.

    Bốn người Trương Thanh Thư phát triển thì kém chút, nhưng dù là vậy vẫn cảm thấy kiếm ý thao thao bất tuyệt.

    Tứ Tượng kiếm trận bàn về lực sát thương thì còn lớn hơn Lưỡng Nghi kiếm trận, Tam Tài kiếm trận.

    Ba kiếm trận thành chữ ‘phẩm’ bao vây Lục Nguyên vào chính giữa.

    Lục Nguyên ở trong cục, bị ba kiếm trận bao vây.

    Thật lợi hại.

    Lục Nguyên ở trong cục không chút hốt hoảng, ngược lại còn nổi lên hưng phấn không tên.

    Sớm nghe danh Võ Đang Tiên Môn kiếm trận, nay nếu gặp thì phải thử một lần.

    Ai bảo hắn trời sinh hứng thú với rượu và kiếm.

    Lại nói quan hệ với Lăng Ngọc Châu không sai, hắn có thể không giúp sao?

    Cho nên mới ra tay.

    Lúc này ở trong cục, chu vi toàn là kiếm liên miên bất tận.

    Thôi, trước thử một lần, Dưỡng Ngô kiếm nhẹ bắn khỏi vỏ, lậ tay một kiếm đâm vào Lưỡng Nghi kiếm trận.

    Pháp lực của đối thủ không bằng hắn chính là bình chướng lớn nhất của hắn.

    Lật tay một kiếm đánh về phái âm dương lộ, Trương trưởng lão chủ trì kiếm trận cùng hắn giao đấu.

    Quả nhiên pháp lực đối phương yếu hơn mình.

    Nhưng Lục Nguyên cảm giác rõ ràng Trương trưởng lão triệt tiêu pháp lực của hắn, tiêu hóa trong âm dương kiếm trận, triệt tiêu kiếm pháp.

    Một lát sau, Lục Nguyên phát hiện kiếm trận này quả nhiên kỳ lạ và lợi hại.

    Đối phương có nhiều người như vậy, không một ai pháp lực cao bằng mình nhưng luôn có thể triệu tiêu nhát kiếm có pháp lực cao cấp.

    Dường như bọn họ đón một chiêu của hắn có thể chia cho nhiều người.

    Thêm nữa ba kiếm trận này quái lạ là hợp thành chỉnh thể.

    Dường như Lưỡng Nghi kiếm trận, Tam Tài kiếm trận, Tứ Tượng kiếm trận hợp thành một chỗ, ba kiếm trận liên kết với nhau.

    Vốn đối phương gom một chỗ, hắn có thể dùng một nhát kiếm khống chế đối thủ có kiếm thuật cỡ này, tựa như khi ấy hắn bại Nam phong Vệ Bi, Thẩm Lạc Bách Biến Vân Kiếm, thiên Huyễn Vụ kiếm.

    Nhưng ba kiếm trận của đối thủ tổ hợp, liên kết, hắn dùng một kiếm khống chế đối thủ mà không có tác dụng gì.

    Ngươi vừa định tách ra kiếm trận này thì hai kiếm trận khác sẽ phá hư kiếm chiêu của ngươi, khiến hắn dùng hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý mà không có tác dụng gì.

    Kỳ thực Võ Đang cơ bản tất cả tiểu kiếm trận đều có thể hợp thành đại kiếm trận, bọn họ nguyên bản chính là do bộ lý luận: Nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn.

    Suy theo lý luận đó loại tiểu kiếm trận thế này tất nhiên có thể tự do tổ hợp.

    Thật lợi hại!

    Lúc này Lục Nguyên cảm giác ra sự lợi hại, bị nhiều kiếm trận bao vây, pháp lực có cao cũng không tác dụng gì, kiếm thuật hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý cũng không tác dụng.

    Hơn nữa ba kiếm trận phối hợp nhau, Tam Tài kiếm trận chủ thủ, Tứ Tượng kiếm trận chủ công, Lưỡng Nghi kiếm trận bổ khuyết điểm, hoàn toàn áp chế hắn trong kiếm trận.

    Có chín thanh trường kiếm không ngừng co rút không gian né tránh của hắn, khiến hắn ngày càng yếu thế.

    Võ Đang kiếm trận thật lợi hại.

    Năm đó Yến Thương Thiên tổ sư có thể một người phá hết tất cả Võ Đang kiếm trận là thần thông cỡ nào, thật khiến người ngưỡng mộ.

    Không biết lúc nào thì chín người Trương Thanh Thư đều kinh sợ.

    Bọ họ biết rõ uy lực ba kiếm trận tổ hợp.

    Ba kiếm trận tổ hợp mấy ngàn năm trong đám người trẻ tuổi chưa từng đụng tới đối thủ, chẳng ngờ Lục Nguyên lại có thể chống chọi lâu như vậy.

    Tuy Lục Nguyên cuối cùng sẽ thua trong kiếm trận, nhưng người này có thể chống đỡ lâu như vậy trong ba kiếm trận thì nên kiêu ngạo.

    Trương Thanh Thư thầm nghĩ.

    Lục Nguyên cười vang nói:

    - Ba kiếm trận thật lợi hại, nhưng đã tới lúc ta phá nó.

    Võ Đang tiên môn kiếm trận quả nhiên danh bất hư truyền.

    Ba kiếm trận tổ hợp, mỗi một kiếm của Lục Nguyên đều là chín người trong ba kiếm trận chịu đựng, khiến Lục Nguyên dù pháp lực cực cao nhưng đành bất đắc dĩ.

    Dù có hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý, một kiếm khống chế đối thủ nhưng đối mặt kiếm trận thì không có bao nhiêu tác dụng.

    Kiếm thế như biển không ngừng áp súc không gian của Lục Nguyên.

    Ngời xung quanh thấy vậy đều chấn kinh uy lực kiếm trận!

    Kiếm trận!

    Uy lực thật là không thể tưởng tượng.

    Tuyệt học lớn nhất của Võ Đang tiên môn đúng là bất phàm.

    Kết quả lúc này Lục Nguyên lại nói hắn muốn phá kiếm trận này, đúng là buồn cười.

    Đám Trương Thanh Thư thầm cười lạnh.

    Nay không gian Lục Nguyên có thể né tránh ngày càng hẹp, tối đa hơn ba mươi chiêu nữa sẽ bị áp súc đến không có không gian trốn tránh, đến lúc Lục Nguyên bị đánh bại thì có còn dám nói khoác lác nữa không.

    Kỳ thực Lục Nguyên sớm có cách phá kiếm trận nhưng bởi vì trời sinh quá yêu thích kiếm nên muốn kéo dài lâu hơn.

    Bây giờ thấy nếu không phản kích thì sẽ bị kiếm trận càng trói càng chặt, khi ấy hắn sẽ thêm chật vật, phải ra tay.

    Lật tay một chiêu đánh ra vân siêu thoát kiếm ý.

    Bỗng chốc một mảnh trắng xóa.

    Có hiệu quả cản tầm mắt thì có rất nhiều loại kiếm ý, ví dụ như vụ kiếm ý, ám kiếm ý, mạc kiếm ý, vũ kiếm ý, cùng với vân kiếm ý.

    Đương nhiên các loại cản trở có khác nhau.

    Vụ là mê mông, vũ là khó nắm bắt, mạc là tâm cảnh, ám là bản chất.

    Mà vân, đó là khiến ngươi thấy một mảnh trắng xóa, khiến mỗi chiêu ngươi phát ra bị giảm uy lực.

    Chớp mắt đã cuốn những người đó vào vân siêu thoát kiếm ý.

    Trong mây, Lục Nguyên đánh ra phong siêu thoát kiếm ý kiếm ý, mây chưa tán thì gió nổi lên.

    Hai siêu thoát kiếm ý lần lượt đánh ra.

    Siêu thoát kiếm ý xuất hiện chính là tính áp đảo.

    Đám người Võ Đang tiên môn tuy ai nấy thực lực không tệ nhưng trước nay chưa từng tiếp xúc cao cấp cỡ siêu thoát kiếm ý, lại thêm bây giờ kiếm của họ rơi vào mây trắng mênh mông, thân thể họ bị gió cuốn.

    Mây trắng bay bay, mây lững lờ, gió nhẹ phất qua mặt, gió cuốn người.

    Lúc mới bắt đầu, tuy bị vây nhưng không cảm giác ra nguy hiểm khiến người thả lỏng tinh thần.

    Nhưng lúc này vang tiếng hét, đã có người bị thương.

    Đám Trương Thanh Thư lập tức cảm thấy không ổn, nhưng phong vân trước mắt là sao?

    Không lẽ là là ảo thuật?

    Trương Thanh Thư lấy ra pháp bảo Phá Huyễn Châu, kết quả mây trắng chuyển thành mây đen, gió nhẹ thành gió lớn.

    Mây đen dày đặc, cuồng phong rít gào.

    Mây càng chất càng dày, mây đen cuồn cuộn đem bốn phía thành như mực nước, thậm chí còn đậm hơn mực gấp mấy lần.

    Bạo phong điên cuồng trùng kích, gào thét đem triền núi biến thành như địa ngục, đem cát đá bốn phía cuốn lấy.

    Vách đá vì bạo phong mà rung rinh, người cũng đứng không vững.

    Đây là Lục Nguyên hết sức ra tay.

    Phút chốc mây gió cuồn cuộn.

    Lục Nguyên đột nhiên lóe tia lĩnh ngộ.

    Đây là ý nghĩa cao nhất của Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm.

    Rốt cuộc hắn luyện xong Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm, có thể luyện tập kiếm pháp tiếp theo rồi.

    Lục Nguyên cảm thấy được, chín người Võ Đang tiên môn bày ba kiếm trận bây giờ bị hắn dốc hết sức ra tay, kiếm trận sắp tan vỡ.

    Nếu họ có thể tới cấp kiếm ý thì sẽ không nhanh tan vỡ như vậy.

    Kiếm thuật chênh lệch một trời một vực, thế nên mới khiến họ dễ dàng tan vỡ.

    Nếu do chân chính tu tiên giả cấp kiếm ý bày ra kiếm trận này, muốn phá trận không dễ.

    Tuy bây giờ sắp tới lúc phá trận nhưng hắn không nén được thầm nhủ, Võ Đang kiếm trận quả nhiên danh bất hư truyền.

    Tất nhiên muốn kiếm chín nhân vật cấp kiếm ý bày trận là không hiện thực.

    Hoa Sơn Bắc phong đệ cửu đại có bảy cấp kiếm ý, tuy Võ Đang tiên môn có thể tìm ra chín cấp kiếm ý bày trận nhưng không khả năng tìm được quá nhiều, càng không khả năng dùng chín tu tiên giả cấp kiếm ý đến đối phó hậu bối tầm thường như hắn.

    Trong lòng đảo qua nhiều suy nghĩ, miệng hắn quát:

    - Triệt kiếm!

    Một kiếm này bạo phong cuốn loạn vân, phút chốc phong rống vân phá.

    *Đinh đang!*

    *Lạch cạch!*

    *Leng keng!*

    Theo Lục Nguyên hét tiếng triệt kiếm, lập tức vang tiếng kiếm rơi trên mặt đất.

    Dưỡng Ngô kiếm của Lục Nguyên chỉ hướng cổ họng Trương Thanh Thư.

    Hắn nói:

    - Kiếm trận Võ Đang tiên môn các ngươi đích thực không sai, ta phải dùng hết sức mới phá được nó.

    Đây là khiêm tốn.

    Đây là khiêm tốn?

    Đây thật là khiêm tốn?

    Cái này nhìn sao cũng không giống khiêm tốn đi?

    Tuy Lục Nguyên cho rằng mình nói câu này rất là khiêm tốn, nhưng người bên cạnh, bao gồm Lăng Ngọc Châu đều không cho rằng là vậy.

    Dùng hết sức mới phá được kiếm trận, cái từ ‘mới’ này thật là…Võ Đang tiên môn ba kiếm trận, hơn năm ngàn năm qua chưa từng có một đệ tử chân truyền phá hủy.

    Hiện tại đã bị phá rồi!

    Mà Lục Nguyên lại còn dùng chữ ‘mới’, cái này cách khiêm tốn rất là xa xa xa.

    Đương nhiên không mấy người sẽ chú ý chi tiết nhỏ này, gần như mọi người đều trong trạng thái há hốc mồm, trợn trừng mắt.

    Lcus này ý nghĩ duy nhất trong lòng họ là ở đâu ra quái thai, mới hai mươi tuổi mà đã phá được Võ Đang tiên môn kiếm trận.

    Gần sáu ngàn năm không đệ tử chân truyền phá được!

    Thế mà cứ như vậy bị phá hủy.

    Trong phút chốc đầu óc đa số ngừng suy nghĩ, không ngừng lặp lại tin tức cơ bản không khả năng.

    - Phá.

    - Thật sự phá.

    - Ba kiếm trận liên hợp mà bị phá.

    - Vị đệ tử chân truyền thực lực đệ nhất Hoa Sơn tiên môn quả nhiên không tầm thường.

    - May quá may quá.

    Một tu tiên giả đứng xem nói:

    - May là mới rồi ta không nhúng tay.

    Ta vốn không biết thân phận người đó là gì, thấy hắn có ngũ tiên lệnh còn định lên cướp, bây giờ ngay cả Võ Đang tiên môn kiếm trận còn thua, ta đi lớn là trực tiếp tìm chết rồi.

    - Ngươi như thế gọi là may mắn.

    Một tu tiên giả nói:

    - Hoa Sơn tiên môn quả nhiên là đệ nhất tiên môn Đại Tấn, vô cùng cường đại.

    Đệ nhất Đại Tấn Tuyệt Thế Yến Thương Thiên, bây giờ đệ thập đại sắp ra một nhân vật ghê gớm, có lẽ tương lai có thể đuổi kịp Yến Thương Thiên.

    - Thôi đi, người này sao có thể so với Tuyệt Thế Yến Thương Thiên?

    Trên thế giới này có rất nhiều thiên tài, nhưng chân chính thành tựu sánh bằng Tuyệt Thế Yến Thương Thiên, một ngàn năm tối đa chỉ có một.

    Nhưng nếu Lục Nguyên không chết, dù thành tượu không khả năng bằng Tuyệt Thế Yến Thương Thiên nhưng chắc cũng không kém bao nhiêu.

    Hoa Sơn sẽ lại ra một nhân vật khó lường.

    Tiêu điểm đám người bàn tán, Lục Nguyên, hiện đang đứng đó, cười híp mắt nhìn hướng Trương Thanh Thư.

    Hắn nói:

    - Được rồi, bây giờ kiếm trận của các ngươi đã thua trong tay ta, có tuyệt học gì càng lợi hại hơn không?

    Nếu không có thì giao ngũ tiên lệnh ra đây.

    Trong tay các ngươi chắc có không ít ngũ tiên lệnh.

    Người giữ ngũ tiên lệnh đứng hơi gần lập tức có thể cảm nhận được hơi thở ngũ tiên lệnh, hơn nữa tuy không tra xét được số lượng cụ thể nhưng có thể dựa vào hơi thở mà nhận được nhiều hoặc ít.

    Giống như bây giờ, Lục Nguyên cảm giác ra ngũ tiên lệnh trên người đám Trương Thanh Thư sẽ không dưới nhóm Triệu Càn Khôn.

    Chương 194-195: Giao ra ngũ tiên lệnh

    Võ Đang tiên môn lợi hại nhất là kiếm trận, bây giờ kiếm trận còn thua thì còn lời gì để nói?

    Chỉ có nước ngoan ngoãn nhận thua, giao ra ngũ tiên lệnh.

    Trương Thanh Thư không có suy nghĩ muốn trả thù Lục Nguyên.

    Gã và Triệu Càn Khôn không giống nhau.

    Triệu Càn Khôn nghĩ là sau này nhất định phải trả thù, Trương Thanh Thư thì nghĩ rằng mai sau phải biến mạnh hơn, trước kia mình thật là ếch ngồi đáy giếng, sau này phải cố gắng tu hành thêm.

    Còn về đấu với Lục Nguyên thì cũng chỉ là trong thử luyện giao đấu tính chất hữu nghị thôi.

    Khi giao ra ngũ tiên lệnh, Lục Nguyên đếm số, đúng là nhiều, tới bảy mươi khối ngũ tiên lệnh.

    Nhưng cũng đúng, đám Trương Thanh Thư nhiều hơn nhóm Triệu Càn Khôn, thực lực càng mạnh, số lượng ngũ tiên lệnh trên nhóm Triệu Càn Khôn là bình thường.

    Hắn vốn có một trăm mười lăm khối ngũ tiên lệnh, bây giờ có một trăm tám mươi sáu khối.

    Một trăm tám mươi sáu khối, số lượng lớn đến khiến người bên cạnh muốn mù mắt.

    Đám người đứng xem nhìn mà theo, nhưng có thèm hơn nữa cũng vô dụng, chúng không dám ra tay cướp đoạt.

    Ngay cả Võ Đang tiên môn nhân còn thua thì chúng dựa vào cái gì xông lên?

    Trận tỷ thí này là ngày thứ năm, cách mười lăm ngày còn có mười ngày.

    Mười ngày sau chắc hắn nên thu gom càng nhiều ngũ tiên lệnh, nhất định phải lấy thưởng hạng nhất.

    Hết cách, ai kêu thưởng hạng nhất có pháp khí không gian, Thiên Tịnh Thủy mà hắn cần, còn có linh thú cho hắn có thể làm biếng.

    Muốn lười thì phải nghĩ cách để lười, có khi phải chăm chỉ một phen, chứ không phải làm biếng rồi thành con sâu mặc người chà đạp.

    Mình luôn muốn tự do nhưng phải là có thực lực tự tại không ràng buộc.

    Nếu không có sức mạnh thì làm sao tự do đây?

    Lúc Lục Nguyên đọc sách thì rất hâm mộ thế gian có đào hoa nguyên.

    Nhưng Tư Mã Trường Bạch đã dạy cho Lục Nguyên một bài học, hiểu ra tại thế giới này muốn tự tại không phải dễ dàng.

    Kết quả hiện nay Lục Nguyên có khi sẽ cố gắng một phen, sẽ không luôn làm biếng uống rượu thôi.

    Cuộc đời a, Lục Nguyên lại cảm thán.

    Cầu tiêu dao, hỏi tiêu dao, hỏi thế gian đâu là tiêu dao.

    Chỉ là tiêu dao không mong cầu.

    Đợi tỷ thí lần này xong xuôi nhất định phải về Bắc phong ngủ một giấc thật ngon mới được, lần này nói sao cũng phải lười một năm, không thì mệt quá đi.

    Lục Nguyên ở chỗ này than thở mệt mỏi, kỳ thực từ khi vào sa mạc, chân chính mệt chỉ có khoảng thời gian so tài này, lúc trước trong sa mạc hắn luôn ngồi trên lưng chim ưng uống rượu, ngẫu nhiên xuất kiếm mà thôi.

    Nhưng người lười luôn thích tìm cớ làm biếng.

    Đánh bạc là một hoạt động rất kích thích.

    Ngũ Tiên Minh đệ thập phân đường đà chủ đệ tứ phân đà Công Dương Tam Quang là người nhiệt liệt truy đuổi loại hoạt động này.

    Bởi vì bị người này ảnh hưởng, cho nên lần tỷ thí mười phân đà này mọi người đều bị cuốn vào trận cờ bạc, coi như là phó đường chủ Cô Đăng Dạ Vũ Tào Thu chưa từng vào trong vòng xoáy cũng bị cuốn đi.

    Lúc này, đà chủ đệ cửu phân đà Hiên Viên Trọng sắc mặt có chút khó xem.

    Đà chủ đệ thập phân đà Triệu Càn Khôn sắc mặt có chút quái.

    Còn ra vẻ nắm chắc tất cả là Cô Đăng Dạ Vũ Tào Thu.

    Vốn át chủ bài chân chính của đệ cửu phân đà chính là Võ Đang tiên môn Trương Thanh Thư, cùng với hai vị trưởng lão.

    Võ Đang tiên môn nhân có lẽ đơn độc thì không phải mạnh nhất, nhưng hợp tác thì tuyệt đối siêu mạnh.

    Đệ cửu phân đà khá có thực lực, lần này cực kỳ trùng hợp là đám Trương Thanh Thư vừa lúc phân đến đệ cửu phân khu.

    So sánh thì đệ thập phân đà Triệu Càn Khôn cũng cực kỳ trùng hợp phân tại đệ thập phân khu.

    Triệu Càn Khôn thực lực không kém hơn Trương Thanh Thư bao nhiêu, nhưng Võ Đang tiên môn mười mấy người đối đầu với Côn Luân tiên môn thì có thể chắc chắn Võ Đang tiên môn sẽ thắng.

    Giữa Hiên Viên Trọng và Tống Kiếm Cửu quan hệ xấu không phải chuyện một, hai ngày.

    Lần này vừa lúc đụng phải tỷ thí mười phân đà, Hiên Viên Trọng rõ ràng chiếm thế, gặp Công Dương Tam Quang mở bàn cược, vậy nên gã mới đi khiêu khích Tống Kiếm Cửu.

    Có thể nói Hiên Viên Trọng nói đều đúng, đám Trương Thanh Thư đúng là mạnh hơn nhóm Triệu Càn Khôn.

    Nhưng mà…

    Chết tiệt là không biết ở đâu ra trong đệ thập phân đà xuất hiện một thanh y thiếu niên, lúc này không tra thân phận thanh y thiếu niên cũng biết người này chính là Hoa Sơn tiên môn Lục Nguyên.

    Có câu chuyên nghiệp vừa ra tay liền biết tài, thân phận Lục Nguyên không khả năng cứ giấu giếm mãi.

    Lục Nguyên xuất hiện không có gì, nhưng lại cứ là đệ tử chân truyền thực lực số một Hoa Sơn tiên môn, mạnh đến hơi không có đạo lý đi?

    Chẳng ngờ cứng rắn đá ngã chín người ba kiếm trận Võ Đang tiên môn!

    Phá kỷ lục!

    Thật sự là phá kỷ lục.

    Ba kiếm trận Võ Đang tiên môn chưa từng bị đệ tử chân truyền phá, lần này Lục Nguyên không cẩn thận phá kỷ lục.

    Lần này Hiên Viên Trọng có khổ không nói nên lời, sao có thể như vậy?

    Cùng lúc đó, Tống Kiếm Cửu cũng là lạ.

    Trước đó gã không hề chú ý đến Lục Nguyên, xem ra mắt bị chó ăn rồi, hoặc nên nói gã thắng đến không hiểu ra sao.

    Chỉ có Tào Thu vững vàng ngồi câu cá, bộ dáng sớm đã biết trước, khiến ngời không thể không khâm phục phó đường chủ chính là phó đường chủ.

    Không ai biết bây giờ Tào Thu cũng chấn kinh, trong lòng sóng cuộn biển gầm.

    Tào Thu luôn tự nhận mình khiêm tốn, bình thường không nói lời gì quá tròn.

    Lần đó nhìn vết kiếm, biết kiếm thuật của Lục Nguyên có khả năng tới cấp kiếm ý, nhưng cho rằng hắn chỉ mới vứa đạt cấp kiếm ý thôi.

    Khi đó gã nói kiếm thuật Lục Nguyên không kém gì gã cũng chỉ là vài phần khiêm tốn.

    Bây giờ nhìn kiếm thuật của Lục Nguyên đã tới cấp siêu thoát kiếm ý.

    Chết tiệt, mình cũng chỉ mới đi tới siêu thoát kiếm ý, hậu bối như Lục Nguyên mà có thể luyện thành siêu thoát kiếm ý, mình đường đường là phó đường chủ!

    Vị hậu bối này lại ngang ngửa với mình, đều tới cấp siêu thoát kiếm ý.

    Ngũ Tiên Minh tổng cộng mười phân đường, muốn làm một phó đường chủ không dễ dàng.

    Bàn về thực lực thì Cô Đăng Dạ Vũ Tào Thu không thua gì Bắc phong lục kiếm tiên.

    Hoa Sơn tiên môn Lục Nguyên, thú vị.

    Tào Thu cười, chắp tay sau lưng.

    Xuất hiện một thanh niên thú vị như vậy, sau này hắn trưởng thành thật đáng giá mong chờ.

    Ngày thứ bảy Lục Nguyên đã càn quét xong đệ cửu phân khu, lúc này trong tay hắn cầm ngũ tiên lệnh tới hai trăm bốn mươi khối.

    Trước kia đã nói tại một phân khu không khả năng thu gom hết ngũ tiên lệnh nguyên phân khu đó.

    Dù sao mỗi một phân khu khá lớn, có số ít người giấu vài khối ngũ tiên lệnh co rúc một góc, ngươi có thể làm gì?

    Hai phân khu sưu tầm được hai trăm bốn mươi khối ngũ tiên lệnh có thể nói đã là cực hạn, kết quả hắn lần nữa chuyển khu.

    Ngày thứ chín, Lục Nguyên quét xong đệ bát phân khu, lúc này trong tay cầm ngũ tiên lệnh tới ba trăm năm mươi bảy khối, ở trong đệ bát phân khu cũng không đụng tới đối thủ có thực lực tương đương.

    Ngày thứ mười một, Lục Nguyên quét xong đệ thập phân khu, cầm ngũ tiên lệnh đến bốn trăm bảy mươi ba khối.

    Tại đệ thất phân khu đụng phải một ít đối thủ khó nhai, mất chút thời gian rốt cuộc giải quyết xong.

    Lúc này Lục Nguyên phát hiện ra tốc độ quét một phân khu ngày càng nhanh, nguyên nhân khá đơn giản, bởi vì càng tới mặt sau thì ngũ tiên lệnh đều tập trung trong tay số ít người, chỉ cần đánh ngã số ít đó là có thể được đa số ngũ tiên lệnh.

    Lúc ngũ tiên lệnh thiếu thì có thể núp trong góc tối khó bị phát hiện.

    Ngũ tiên lệnh càng nhiều thì càng khó trốn.

    Một khối ngũ tiên lệnh như đoàn sáng nhạt, có thể núp đi, nhiều ngũ tiên lệnh tựa như đoàn sáng trắng chói mắt trong bóng tối, từ xa có thể thấy rõ.

    Ngày thứ mười ba, Lục Nguyên quét xong đệ lục phân khu, nắm sáu trăm khối ngũ tiên lệnh.

    Tình huống đệ lục phân khu giống như mấy phân khu trước, chỉ tốn chút sức.

    Khi hắn sử dụng kiếm gõ của mình thì vẫn là tung hoành vô địch thủ.

    Lập tức sắp tới ngày thứ mười bốn.

    Lục Nguyên biết, ngày thứ mười bốn không hề nhẹ nhàng.

    Lúc trước khi hắn đánh chết Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân, khi ấy trong đệ thập phân đường liền nói có ba người có thể giải quyết Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân.

    Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân là luyện thể kỳ tứ tầng, tức là nói khi ấy tại đệ thập phân đường đệ thập phân đà có ba, năm người có thực lực luyện thể kỳ tứ tầng.

    Cho đến này hắn vẫn chưa đụng tới luyện thể kỳ tứ tầng.

    Vậy tiếp theo có gặp gỡ hay không?

    Mười phân khu liên tiếp nhau, từ đệ nhất phân khu đến đệ thập phân khu.

    Đệ thập phân khu có thể đi đến đệ cửu phân khu, đệ cửu phân khu có thể đi đến đệ thập, đệ bát phân khu.

    Đệ nhất phân khu chỉ có thể đi đến đệ nhị phân khu, cơ bản liên kết như vậy đấy.

    Bây giờ hắn đã quét qua đệ thập phân khu, đệ cửu phân khu, đệ bát phân khu, đệ thất phân khu, đệ lục phân khu, tổng cộng năm phân khu, được sáu trăm khối ngũ tiên lệnh.

    Đối thủ có thực lực chắc bây giờ cũng càn quét xong đệ nhất phân khu đến đệ ngũ phân khu.

    Chính là nói, hai ngày sau sẽ cùng hắn đụng độ, đây là điều không thể tránh khỏi.

    Nếu không tránh được thì né làm gì?

    Lục Nguyên định tạm thời không chuyển khu, trước tiên tại đệ lục phân khu quen hoàn cảnh đã.

    Cao thủ giao đấu không phải pháp lực, kiếm thuật của ngươi cao liền thắng.

    Cao thủ giao đấu cần thiên thời, địa lợi, pháp lực, kiếm thuật bản thân cùng với ứng biến tức thời, tâm lý lúc đó, các loại nhân tố hợp thành.

    Nghe nói Đại Tần quốc có một vị kiếm tiên gọi là Tây Môn Lãnh Tuyệt, mỗi lần quyết đấu đều phải tắm gội dâng hương ba ngày mới đi quyết đấu, tất nhiên đó chỉ là ví dụ cực đoan, nhưng cũng thuyết minh trước khi chiến đấu, nhân tố ứng biến tại tức thời, tâm lý là rất quan trọng.

    Bây giờ hắn làm quen địa lý một chút, rồi dưỡng tâm, chuẩn bị cuộc chiến cuối cùng.

    Đương nhiên Lục Nguyên dưỡng tâm không như Đại Tần quốc kiếm tiên Tây Môn Lãnh Tuyệt, Lục Nguyên không chút hứng thú tắm rửa dâng hương.

    Hắn thích là vừa uống rượu vừa ngủ, đấy mới là trạng thái tự nhiên nhất của hắn, thân thể vô cùng thả lỏng.

    Tỷ thí mười phân đà ngày thứ mười bốn.

    Thật là hoàn cảnh không vui chút nào.

    Lục Nguyên nằm trên một khối tảng đá, rót một hớp rượu.

    Mình quả nhiên vẫn là thích ở ngày trong xanh, nằm trên mặt đất nhàn nhã uống rượu, vậy mới là sống chứ.

    Dưới hoàn cảnh âm u khô khan uống rượu không sướng chút nào.

    Nhưng thôi, cố chịu đi.

    Con người không thể yêu cầu quá nhiều.

    Con người phải học thích ứng trong mọi tình cảnh.

    Lục Nguyên cảm giác đối thủ nên đến nhanh thôi, chắc là trong hôm nay.

    Đằng trước truyền đến tiếng xé gió, tổng cộng có mười tên đến, ngày càng gần.

    Lục Nguyên vẫn như cũ lười biếng dựa vào tảng đá, hớp ngụm rượu.

    Lúc này, mười người phía xa rốt cuộc đến rồi.

    Thật mạnh!

    Mười ngời đều là trưởng lão tuổi trẻ, trong đó có ít nhất bốn tên pháp lực không kém gì hắn, chắc là luyện thể kỳ tứ tầng, còn có mấy người pháp lực không tầm thường, cỡ luyện thể nhị tầng, tam tầng.

    Người kém nhất cũng cỡ luyện khí thập tầng.

    Đây chính là đội ngũ mạnh nhất tỷ thí mười phân đà.

    Quả nhiên mạnh!

    Lục Nguyên đã cảm giác ra, dù hắn có dốc hết sức ra tay cũng chưa chắc là đối thủ mười người này liên hợp, xem ra cần chiến pháp vừa đánh vừa trốn.

    Cái gọi là chiến pháp vừa đánh vừa trốn chính là dùng Vạn Lý Độc Hành thân pháp kéo khoảng cách với đám người, chờ bọn họ có một tên đuổi tới thì cố gắng đấu với số ít, không thể đối phương bao vây.

    Hơn nữa lúc cần thiết hắn có thể dùng sa y núp trên mặt đất, sau đó dùng thổ vương triệu hoán lệnh triệu hoán ra thổ khôi lỗi, lợi dụng thổ khôi lỗi hấp dẫn sức chú ý của đám người rồi ra tay.

    Vì trận chiến cuối cùng này, mình chuẩn bị không ít, không phải luôn nằm ì ra uống rượu thôi đâu, cũng nghĩ đến các loại ứng đối.

    Mắt thấy đối phương sắp lên, Lục Nguyên dùng Vạn Lý Độc Hành thân pháp chuồn đi.

    Lúc này, trong bóng tối vang tiếng bước chân.

    Tiếng chân đó đúng là đạp trên mặt đất, nhưng không biết tại sao cứ như đạp vào trái tim người, khiến mười mấy người có mặt thấy lòng thít chặt.

    Người đó rốt cuộc xuất hiện trong ánh sáng, đó là một người trẻ tuổi tóc màu bạc, khuôn mặt khá là tuấn mỹ.

    Người trẻ tuổi diện mạo tà mị, có tính xâm lược.

    Đôi mắt hẹp dài nhìn người thì tựa như độc xà, khiến người hốt hoảng, vóc dáng cực cao, mặc áo choàng xanh.

    Nếu như Bắc phong Nguyên Nguyên Thượng Nhân ở tại đây, hoặc là mấy người Bắc phong lục kiếm tiên có mặt lúc này thì sẽ giật mình nhảy dựng.

    Người trẻ tuổi tóc bạc này chính là Bắc phong…phản đồ!

    Giang Nam hoa điêu, đây là một loại rượu nổi tiếng tỉnh kế bên Bách Khoáng tỉnh.

    Loại rượu này nơi sanrsinh rất quý giá, phải vận vào sa mạc tỉnh yêu ma tứ xứ Bách Khoáng tỉnh, giá cả tăng lên gấp mấy chục lần.

    Rượu ngon như vậy, coi như là đà chủ đệ thập phân đường cũng chưa chắc nếm được.

    Loại rượu Giang Nam hoa điêu mùi vị khá nhu, say, tại đại mạc uống rượu như vậy cảm giác càng tuyệt.

    Hỏa bạo sa trùng, đây là một món khá ngon.

    Sa trùng ở trong sa mạc là một loại sâu cực kỳ nhỏ, thích ẩn hiện nơi có nguồn nước, thịt rất ngon.

    Món hỏa bạo không chỉ vị không tệ không thôi còn cực kỳ ngon, chỉ nghĩ đã chảy nước miếng rồi.

    Du thố sa tôm cũng là món ngon tại đại mạc.

    Nếu nói hỏa bạo sa trùng hơi khô khan thì du thố sa tôm chính là cực kỳ tươi mới, nổi danh mới mở và thịt mềm.

    Rượu là rượu ngon, đồ ăn cũng là món ngon.

    Một bữa ăn như vậy nếu đặt ở bình thường thì đám đà chủ mười phân đà chắc đã ăn ngấu nghiến.

    Nhưng bây giờ đà chủ mười Phương Đạm không chút hứng thú với rượu và thức ăn.

    Tỷ thí mười phân đà rốt cuộc đến cao trào.

    Một bên là các trưởng lão tuổi trẻ cường đại của đệ nhất phân đà, trong đó có bốn pháp lực luyện thể kỳ tứ tầng, bốn tên luyện thể nhị tầng, tam tầng, một tên luyện thể nhất tầng, một tên luyện khí thập tầng.

    Tổ hợp như vậy ở trong tỷ thí mười phân đà là tuyệt sát, vô địch.

    Có thể nói một phần người đỉnh cao tỷ thí mười phân đà có hơn phân nửa ở trong đội ngũ này.

    Khi được phân đến như vậy, đà chủ đệ nhất phân đà không biết nói gì hơn, quá may mắn, đỉnh cao nhất có một nửa ở tại đệ nhất phân đà.

    Lần này đệ nhất phân đà mạnh mẽ thì mọi người sớm biết rồi.

    Ngay cả Tống Kiếm Cửu cũng rất hiểu, nhưng gã không muốn nói ra, sợ đả kích tự tin của người đệ thập phân đà, tuy rằng bản thân gã cũng không có niềm tin.

    Bên kia là ngựa ô vùng lên Lục Nguyên.

    Đương nhiên nói hoàn toàn là ngựa ô cũng không chính xác, dù sao Lục Nguyên là đệ tử chân truyền có thực lực nhất Hoa Sơn tiên môn, nhưng lúc này hắn biểu hiện ra sức mạnh cường đến ngoài dự đoán của mọi người.

    Bây giờ chắc nên là cuộc chiến cuối cùng.

    Chương 196-197: Công Dương Tam Quang

    Đương nhiên trận chiến cuối cùng này không khả năng quá đặc sắc.

    Lục Nguyên không khả năng chiến thắng, đây là nhậndđịnh của tất cả mọi người.

    Dù sao đối thủ có tổng cộng mười người, thực lực tổng hợp quá mạnh.

    Nhưng đây là cuộc chiến cuối cùng, ra sao cũng phải nhìn xem.

    Mọi người quên uống rượu, quên ăn.

    Rất nhiều đà chủ nhìn chằm chằm vào thủy kính thuật, nhìn trận chiến sắp xảy ra.

    Ngay khi mọi người đang nhìn thì *bùm* một tiếng, thủy kính thuật vỡ nát!

    Thủy kính thuật bị phá?

    Rất nhiều đà chủ bất giác ngẩng đầu nhìn nhau, không biết tại sao thủy kính thuật đột nhiên bị phá.

    Là ai phá thủy kính thuật?

    Thủy kính thuật giấu ở nơi khá ẩn khuất, hơn nữa trải qua đường chủ đích thân gia cố, muốn phá không dễ.

    Như vậy, là ai phá thủy kính thuật đâu?

    Thế giới này trước giờ luôn có rất nhiều âm mưu, tại lúc mấu chốt thủy kính thuật bị phá, khả năng không dính dáng đến âm mưu là không thể nào.

    Tào Thu lập tức quát:

    - Công Dương Tam Quang, ngươi cùng ta đi vào Thương Sơn, xem rốt cuộc là ai làm loạn!

    Trước kia đã nói thực lực của Công Dương Tam Quang đứng đầu trong đà chủ mười phân đà, gã có thực lực làm phó đường chủ, chỉ bởi vì quá ham cờ bạc nên từ phó đường chủ bị giáng thành đà chủ.

    Có thể tại Ngũ Tiên Minh này làm phó đường chủ thì thực lực khá mạnh mẽ, sẽ không kém hơn Bắc phong lục kiếm tiên.

    Cho nên Tào Thu kêu Công Dương Tam Quang cùng gã liên kết.

    Hai người hợp tác, chỉ cần không đụng phải đẳng cấp cỡ Nguyên Nguyên Thượng Nhân thì sẽ không chịu thiệt gì lớn.

    Tại Đại Tấn quốc có bao nhiêu nhân vật như Nguyên Nguyên Thượng Nhân?

    Đương nhiên, Cô Đăng Dạ Vũ Tào Thu luôn rất cẩn thận, nói:

    - Công Dương Thắng, Hiên Viên Trọng, Tống Kiếm Cửu, các ngươi nhanh chóng đi báo cho đường chủ, có biến cố!

    Ngũ Tiên Minh tổng cộng có mười đường chủ, mỗi một đường chủ thực lực sâu không lường được, không yếu hơn Nguyên Nguyên Thượng Nhân bao nhiêu.

    Thương Sơn, đệ lục phân khu.

    Vốn cao thủ mạnh nhất đệ nhất phân đà lập tức sẽ đấu với Lục Nguyên.

    Bên Lục Nguyên sắp co giò bỏ chạy, dùng Vạn Lý Độc Hành thân pháp vừa chạy vừa đánh, kết quả lúc này trong bóng tối đi ra một người trẻ tuổi có đôi mắt hẹp dài, diện mạo tuấn mỹ tà khí, tóc bạc.

    Nói đến cũng lạ, người trẻ tuổi đi qua có loại vô cùng tà khí, khiến người nảy ra cảm giác vô cùng đáng sợ.

    Lục Nguyên tinh thần chấn động.

    Hắn nhận ra người trẻ tuổi tóc bạc tà khí tuấn mỹ này.

    Ngời này là Bắc phong gần ngàn năm qua phản đồ lớn nhất, Nguyên Lăng, một tu tiên giả thực lực tuyệt đối không dưới Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân luôn cực kỳ e ngại người này, trừ lần ngũ phong đại tái ra, thời gian khác luôn cảnh giác đề phòng.

    Lý do tại ngũ phong đại tái không cần đề phòng là bởi vì ngũ phong đại tái treo danh nghĩa Tuyệt Thế Yến Thương Thiên.

    Nguyên Lăng dám náo loạn vào lúc đó, chờ gã chính là Tuyệt Thế Yến Thương Thiên truy sát.

    Không ngời nào dám đối diện ba thước trường kiếm của Yến Thương Thiên.

    Môn chủ Huyết Kiếm Môn, Huyết Kiếm Lão Tổ thực lực không kém Nguyên Nguyên Thượng Nhân, Nguyên Lăng, kết quả đụng phải Yến Thương Thiên thật thảm.

    Nguyên Lăng có to gan hơn nữa cũng không dám làm bậy tại ngũ phong đại tái, nếu không thì chờ Yến Thương Thiên truy sát đến chết đi.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân luôn kiêng dè Nguyên Lăng, dùng Từ Kính thuật đem bộ dạng của Nguyên Lăng cho ba đệ tử chân truyền Vân Dật, Vân Bình, Lục Nguyên xem.

    Lục Nguyên có xem qua, lúc trông thấy Nguyên Lăng tại sao trẻ tuổi như vậy khá là khó hiểu.

    Khi đó Nguyên Nguyên Thượng Nhân đap lại là tiếng than dài:

    - Đó là một loại cấm thuật, Nguyên Lăng luôn nghiên cứu đủ loại cấm thuật, hơn nữa tư chất của hắn đích thực ở trên ta, hắn học được rất nhiều môn cấm thuật.

    Tại tu tiên giới có rất nhiều môn cấm thuật, nhưng mỗi loại đều rất khó học, Nguyên Lăng học cấm thuật tốc độ khá nhanh.

    Nói trở về, lúc này Lục Nguyên thấy bước ra từ bóng tối lại là Nguyên Lăng thì trái tim đập nhanh, hắn không hiểu tại sao chỗ này có mặt Nguyên Lăng, phản đồ lớn nhất ngàn năm nay của Bắc phong.

    Nguyên Lăng mỉm cười nói:

    - Chào mọi người.

    Có lẽ trừ tiểu tử Bắc phong Hoa Sơn ra không ai nhận được ta.

    Bổn thượng nhân tên là Nguyên Lăng Thượng Nhân, theo lý nói nên thuộc về Hoa Sơn tiên môn đệ cửu đại.

    Đương nhiên, bổn thượng nhân là phản đồ, vậy nên có lẽ các ngươi không nghe qua tên ta.

    Lần này bổn thượng nhân tới là vì lúc ta muốn xây dựng thế lực tại Bắc Lăng sơn thì phát hiện thuộc hạ không đủ thực lực, tư chất không đủ.

    Bổn thượng nhân muốn xây dựng thập đại đệ tử chân truyền, kết quả là ngũ phong đại tái Ngũ Tiên Minh đệ thập phân đường lọt vào mắt bổn thượng nhân.

    Tùy đám các ngươi tranh đấu, cuối cùng những người xuất sắc nhất có thể quy nhập vào dưới tay bổn thượng nhân, trở thành một phần tử của Bắc Lăng Sơn boonrthượng nhân.

    Giọng của gã khá là từ tính.

    - Sẽ trở thành một phần tử Bắc Lăng Sơn, đây là vinh hạnh của các ngươi.

    Cưỡng ép bắt người, Nguyên Lăng nói được quá mức tự nhiên.

    Lục Nguyên lập tức nghe hiểu.

    Rất đơn giản, Nguyên Lăng dựng thế lực mới tại Bắc Lăng Sơn nhưng tư chất hơi tệ, quyết định lựa chọn người xuất sắc trong tỷ thí mười phân đà.

    Gã dùng một thuật biến hình hóa ra bộ dáng người mới, chờ đến bây giờ quyết định ra một phần người xuất sắc thì gã mới thong thả ra tay.

    Lục Nguyên lòng căng thẳng, sớm nghe tiếng Nguyên Lăng, bây giờ coi như gặp mặt.

    Nghe tiếng ác của gã từ lâu, trái tim hắn đập nhanh.

    Nói như thế nào thì Lục Nguyên chỉ là một thanh niên bình thường.

    Đụng phải Nguyên Lăng mấy trăm năm luôn đối địch Bắc phong thì tất nhiên lòng căng thẳng.

    Trưởng lão tuổi trẻ xuất thân Thanh Thành tiên môn Diệp Bình Tây trước tiên ra tay.

    Diệp Bình Tây rất trẻ, chỉ một trăm tuổi mà thôi, bây giờ có tu vi luyện thể kỳ tứ tầng.

    Rất nhiều người cho rằng tương lai Diệp Bình Tây có khả năng trở thành như Sở Phi Bắc phong, từ đệ tử bình thường bình thường vọt thành tri danh kiếm tiên.

    Diệp Bình Tây tính tình luôn nóng nảy, mỗi người đều có tính cách riêng, gã chính là loại nóng nảy đó.

    Phi kiếm Thác Lạc Thất Sắc của gã xuất ra.

    Thanh kiếm Thác Lạc Thất Sắc khác xa phi kiếm bình thường.

    Phi kiếm bình thường chỉ có một màu, Thác Lạc Thất Sắc thì là bảy sắc, màu khá hỗn độn.

    Vừa ra tay chính là một trong sáu tuyệt kiếm của Thanh Thành tiên môn, Khoái Mạn Thập Thất Lộ.

    Bộ kiếm pháp Khoái Mạn Thập Thất Lộ ở trong Thanh Thành tiên môn không thấp hơn Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm, vốn trưởng lão như Diệp Bình Tây không cơ hội học tập, gã phải lập công lao rất lớn mới được truyền thụ.

    Khoái Mạn Thập Thất Lộ phối hợp Thác Lạc Thất Sắc, bảy sắc trên kiếm di động, kiếm thức lúc nhanh lúc chậm, phút chốc dường như không gian, thời gian thác loạn.

    Lục Nguyên luôn hy vọng nhìn thấy Khoái Mạn Thập Thất Lộ, nay coi như thấy rồi, lòng thầm nghĩ nếu mình đụng phải, muốn thắng vị Diệp trưởng lão này chỉ sợ khá là khó khăn.

    Mắt thấy Thác Lạc Thất Sắc sắp đánh tới cổ họng Nguyên Lăng Thượng Nhân, Nguyên Lăng không nhúc nhích, mãi đến mũi kiếm cách Nguyên Lăng Thượng Nhân chỉ có một tấc thì Nguyên Lăng rốt cuộc ra tay.

    Cong ngón tay bắn một cái, vừa lúc bắn vào thân kiếm vô cùng huyễn lệ.

    Diệp Bình Tây bỗng giật mình, văng ra xa.

    Chỉ một cái búng mà đã tổn thương Diệp Bình Tây tu vi luyện thể kỳ tứ tầng.

    Thật lợi hại.

    Có mặt đều là nhân vật tinh anh, đương nhiên hiểu bây giờ có trốn cũng vô dụng, chỉ có thể đánh.

    Người còn lại đều ra tay, nhưng Nguyên Lăng chỉ nhẹ búng một cái, dưới tay gã không ai đối địch nổi, càng không định dùng phối kiếm Lăng Giá linh kiếm.

    Đứng trên tất cả, đây chính là Nguyên Lăng.

    Giải quyết xong người khác, Nguyên Lăng nhìn hướng Lục Nguyên:

    - Để ngươi lại cuối cùng mới đánh bại là vì ta xem trọng ngươi nhất.

    Tiềm lực của ngươi lớn nhất trong số này, tư chất rất không tệ.

    Ta thật tò mò, nếu ta bắt đi đệ tử chân truyền có tiềm lực nhất trong thập đại Bắc phong thì Nguyên Nguyên sẽ có phản ứng gì?

    Thương Sơn đệ lục phân khu, Lục Nguyên nặng nề thở dốc, tay nắm Dưỡng Ngô kiếm không ngừng run rẩy.

    Trước kia có nghe tiếng Nguyên Lăng nhưng không ngờ bây giờ hắn dùng cả hai siêu thoát kiếm ý mà chỉ ba chiêu đã thua dưới tay Nguyên Lăng.

    Nguyên Lăng không hề sử dụng phối kiếm, chỉ dùng ngón tay nhẹ búng đã dễ dàng ba chiêu đánh bại hắn, cách biệt một trời một vực.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân tặc lưỡi khen:

    - Đích thực không tệ, không ngờ ngươi luyện thành hai siêu thoát kiếm ý kiếm ý Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm.

    Xem ra bổn thượng nhân đánh giá thấp tiềm lực của ngươi.

    Chênh lệch thật lớn!

    Lục Nguyên vô lực.

    Trong khoảng thời gian này mình quá đắc ý.

    Đầu tiên là trong ngũ phong đại tái được thứ nhất, rồi trong tỷ thí mười phân đà tuy không được số một nhưng tự nhận không ai đơn độc khiêu chiến thắng được mình.

    Mấy ngày hôm trước còn phá chín người liên hợp ba kiếm trận Võ Đang tiên môn.

    Trong thời gian này tin tưởng tăng vọt.

    Kết quả hiện nay chân chính đụng phải tu tiên giả nhất lưu mới phát hiện mình kém quá xa.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân không cần xuất kiếm, chỉ ngón tay đã ba chiêu đánh bại mình.

    Quá khoa trương!

    Mình hơi đắc ý vong hình, cao thủ trên đời này nhiều đếm không xuể.

    Lục Nguyên còn muốn phản kích nhưng kinh mạch toàn thân là pháp lực đáng sợ đến cực điểm, kiếm nắm còn không vững thì nói gì đến xuất kiếm?

    Hiện thực chính là như thế, khi đụng phải nhân vật vượt trên chính mình rất xa, không khả năng đột nhiên bùng phát chiến thắng.

    Nếu hiện nay Lục Nguyên có thể bùng nổ thắng được Nguyên Lăng Thượng Nhân thì chỉ có một khả năng, thế giới sắp hủy diệt rồi.

    Chỉ cần thế giới còn xoay bình thường thì điều này là không thể.

    Lục Nguyên ở bên cạnh thở dốc, trên mặt Nguyên Lăng Thượng Nhân lộ biểu tình kinh ngạc, ngón trỏ tay phải bị cắt xuống, từng giọt máu không ngừng rơi tí tách.

    Đừng hiểu lầm, tuyệt đối không phải do Lục Nguyên làm.

    Thực lực của Lục Nguyên trong đám thanh niên không tệ, nhưng dưới tay Nguyên Lăng Thượng Nhân thì kém cực kỳ xa, căn bản không khả năng cắt đứt ngón trỏ của gã.

    Có lẽ điều này rất khó chấp nhận, nhưng sự thật chính là sự thật, chênh lệch là chênh lệch, Lục Nguyên phải chấp nhận điều này.

    Bây giờ bên cạnh Lục Nguyên có người bán trong suốt, đó là một tóc trắng bay bay, tiên phong đạo cốt, chính là Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Đương nhiên đây không phải là chân thân Nguyên Nguyên Thượng Nhân, nếu không thì sẽ không là bán trong suốt.

    Tình hình vừa rồi là trên người Lục Nguyên đột nhiên lóe luồng sáng trắng, nhanh chóng chặt một ngón tay của Nguyên Lăng Thượng Nhân bất ngờ không kịp đề phòng, sau đó Nguyên Nguyên Thượng Nhân bán trong suốt hiện ra.

    - Vân phân thân…

    Nguyên Lăng kinh ngạc:

    - Không ngờ sư huynh đã luyện thành vân phân thân, chúc mừng, lại còn chuyển phân thân lên người hậu bối này.

    - Bởi vì ngươi chắc chắn sẽ đặt mục tiêu vào Lục Nguyên, phong cách làm việc của ngơi luôn là vậy.

    Vang lên giọng Nguyên Nguyên Thượng Nhân:

    - Thế nên đặt một phân thân tại đây cũng là bình thường.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân cười lạnh nói:

    - Không lẽ sư huynh cho rằng vân phân thân như ngơi có thể làm gì được sư đệ ta sao?

    - Thêm vào ta có đủ không?

    Vang lên tiếng nói, người đàn ông trung niên Tào Thu đội mũ xuất hiện.

    Nguyên Lăng nhìn sang, nói:

    - Cô Đăng Dạ Vũ Tào Thu, nghe nói Cô Đăng Dạ Vũ Thập Phương Dạ Kiếm của ngươi không tệ lắm, nhưng ngươi cộng vân phân thân của sư huynh ta cũng không thắng được ta đâu.

    - Vậy thêm vào ta thì sao?

    Một gã đàn ông đầu hói chính giữa cười hì hì xuất hiện.

    - Thiên quang địa quang tài tài cũng quang Công Dương Tam Quang.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân nhíu mày.

    Tuy Công Dương Tam Quang là đà chủ nhưng thực lực bản thân tuyệt đối là cấp phó đường chủ, thậm chí còn mạnh hơn.

    Công Dương Tam Quang mê đánh bạc lớn như vậy là một loại ngoài ý muốn, Công Dương Tam Quang, Tào Thu, vân phân thân Nguyên Nguyên Thượng Nhân, ba người cộng lại cơ bản có thể chắn được gã, tất nhiên họ sẽ yếu thế hơn chút.

    Tuy rằng cái thứ vân phân thân này chỉ là một đám mây tinh luyện thật lâu tập hợp lại, qua một đoạn thời gian sẽ tự động tan biến, đến lúc đó gã một người đối phó hai người Công Dương Tam Quang, Tào Thu tuyệt đối thắng chắc.

    Nhưng kéo dài thời gian thì đường chủ đệ thập phân đường sẽ tới.

    Đường chủ đệ thập phân đường, Tiếu Lý Tàng Đao Lý Cáp Nhi là một nhân vật khó chơi.

    Ngũ Tiên Minh vốn là bộ đội chiến đấu mạnh nhất đốiv với dưới đất của ngũ đại tiên môn, là đường chủ mười phân đường, ai cũng khó đối phó.

    Bây giờ Nguyên Lăng Thượng Nhân muốn lui.

    Chỉ thấy Nguyên Lăng Thượng Nhân động tay, sau lưng gã xuất hiện một một con quái thú to lớn do mây ngưng kết thành.

    Quái thú kia giống như rồng, như rồng?

    Chỉ là nhỏ hơn rồng rất nhiều, không lẽ là Vân Long Thập Biến đệ thập biến Vân Long biến?

    Nếu là Vân Long biến thì không cần đánh nữa, Lục Nguyên lập tức phu nhận suy nghĩ này.

    Một khi luyện thành Vân Long Thập Biến đệ thập biến Vân Long, có thể nói vô địch Đại Tấn quốc cũng không đủ.

    Nguyên Lăng tuy là một trong đầu lĩnh ma đạo, nhưng cách vô địch Đại Tấn quốc còn có đoạn khoảng cách rất dài, gã không khả năng luyện thành Vân Long đệ thập biến Vân Long biến.

    Vậy thì chắc là Vân Long Thập Biến Bồ Lao biến rồi.

    Bồ Lao là một trong chín con của rồng, thân hình nhỏ hơn rồng, tiếng kêu to, một khi luyện thành Bồ Lao biến thì pháp lực toàn thân có thể hóa thành pháp lực phong hệ, chớp mắt biến thành thanh âm to lớn.

    Trong Vân Long Thập Biến thì Bồ Lao biến lấy thanh âm công kích địch thủ.

    Lục Nguyên lập tức dùng pháp lực che tai lại.

    - Đây là Vân Long Thập Biến Bồ Lao biến!

    Nghe nói vậy, Tào Thu và Công Dương Tam Quang cùng dùng pháp lực che tai.

    Họ tất nhiên có nghe tiếng Vân Long Thập Biến.

    Một khi pháp lực che tai thì không nghe thấy thanh âm gì khác, nhưng hiển nhiên có thể cảm giác xung quanh trong tiếng rống vô số đá vụn hóa thành bụi phấn.

    Công kích sóng ấm lại có thể đem tảng đá to thành phấn, ngay cả con mắt cũng bị sóng âm công kích đau đớn.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân đã biến mất, khi đi thì thuận tiện mang theo ba trưởng lão tuổi trẻ luyện thể kỳ, trong đó bao gồm Diệp Bình Tây trưởng lão ra tay trước dùng Thác Lạc Thất Sắc.

    Nguyên Lăng tính tình là nên đứt thì cắt, đợi lát nữa đường chủ đệ thập phân đường Tiếu Lý Tàng Đao Lý Cáp Nhi xuất hiện chỉ sợ muốn tốn còn khó.

    Bây giờ dứt khoát đi, mang theo ba vị trưởng lão luyện thể kỳ có tiềm lực.

    Chương 198+199: Tỷ thí kết thúc

    Kỳ thực gã muốn mang đi nhiều hơn, nhưng vân phân thân Nguyên Nguyên Thượng Nhân, Cô Đăng Dạ Vũ Tào Thu, Công Dương Tam Quang đích thực không dễ chọc, cộng thêm trong bóng tối có khả năng giấu đường chủ đệ thập phân đường Tiếu Lý Tàng Đao Lý Cáp Nhi.

    Con người Lý Cáp Nhi có thể được danh Tiếu Lý Tàng Đao là có thể thấy loại người thích tránh chỗ tối đâm người.

    Tỷ thí mười phân đà đã kết thúc.

    Vào nửa ngày trước.

    Xảy ra chuyện Nguyên Lăng Thượng Nhân tập kích thì tất nhiên phải sớm kết thúc tỷ thí mười phân đà.

    Đương nhiên coi như là kết thúc sớm thì vẫn phải công bố kết quả, nhưng mỗi lần tỷ thí mười phân đà đều phải ba ngày sau mới ra thành tích, vậy nên mọi người đều đang chờ đợi thành tích tỷ thí mười phân đà.

    Lục Nguyên nằm trên giường, nhìn trầnnhà.

    Khó chịu, cực kỳ khó chịu.

    Tuy thành tích tỷ thí mười phân đà lần này hắn chắc chắn không tệ, dù sao có sáu trăm khối ngũ tiên lệnh trong tay, thành tích không thể kém được.

    Kết quả tỷ thí mười phân đà lần này tạm được nhưng quá trình khiến người rất buồn bực.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân đột nhiên xuất hiện, thực lực cho đến nay hắn rất kiêu ngạo ở trước mặt Nguyên Lăng chỉ ba chiêu đã thua.

    Đánh không lại Nguyên Lăng không có gì, chỉ là trong giọng điệu của gã có thể tùy ý khống chế hắn, muốn bắt thì bắt, điều này khiến người rất khó chịu, đâu chỉ là khó chịu, thật tình là bực mình đến cực độ.

    Mình muốn làm mây tự do bềnh bồng trên trời lại cứ là không như mong muốn.

    Kỳ thực Lục Nguyên chỉ là thanh niên hai mươi tuổi, bị người đánh ngã như vậy tâm tình làm sao vui vẻ cho được?

    Nhưng muốn báo thù, bây giờ hoàn toàn không có cửa.

    Thực lực của Nguyên Lăng Thượng Nhân là áp đảo, không có chút khả năng thắng.

    Không nói đến Nguyên Lăng Thượng Nhân, coi như Tư Mã Trường Bạch kém hươn Nguyên Lăng Thượng Nhân rất nhiều đối với hắn bây giờ tựa như núi cao.

    Phải tiếp tục cố gắng, một ngày nào đó mình sẽ đả đảo Tư Mã Trường Bạch, chiến thắng Nguyên Lăng Thượng Nhân!

    Lục Nguyên khó được lập chí, kỳ thực hắn sớm lập chí muốn thắng Tư Mã Trường Bạch, giờ thì đứng đầu là phải thắng Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Hết cách, Lục Nguyên phát hiện trong lòng mình vẫn có chút hiếu thắng.

    Lục Nguyên cầm hồ lô rượu uống một hớp.

    Cả đời mình chỉ cần kiếm, rượu.

    Lúc tâm tình buồn bực cầm rượu uống một hớp thì lập tức tốt rất nhiều.

    Lục Nguyên thở ra hơi dài, không bằng đi ngồi Kim Đồng Ưng giải buồn đi.

    Dù sao ngồi trên lưng chim ưng tâm tình sẽ biến rất tốt.

    Nhìn trời xanh mây trắng, tự do, tâm tình cũng rộng rãi hơn.

    Hắn đi ra ngoài đệ thập phân đà mười dặm, rống chói tai với bầu trời:

    - Tiểu ưng!

    Hắc ưng to lớn từ trên trời đáp xuống.

    Trong thời gian này không thấy Lục Nguyên, Kim Đồng Ưng có chút thân thiết dựa vào hắn.

    Lục Nguyên nghiêng người nhảy lên lưng chim ưng, nói:

    - Tiểu ưng, mang ta đi dạo đi.

    Kim Đồng Ưng vốn là vật thông linh, lập tức mang Lục Nguyên xông lên trên cao.

    Nó vọt lên, một lát đã thẳng đến tận trời.

    Lục Nguyên ngồi trên lưng hcim ưng, nhìn mây trắng lững lờ trôi bên người, tám tình thoáng đáng chút.

    Mới rồi ở trong phòng không hiểu chút việc giờ thì nghĩ thông rồi.

    Thôi, trước ném đống việc này ra sau đầu, hưởng thụ sinh hoạt hiện nay mới là đường ngay.

    Kim Đồng Ưng bay lên không trung, mang theo Lục Nguyên bay một lúc, lại thấy bên dưới có yêu ma, kết quả sà xuống, bắt đầu vui vẻ chơi trò bắt yêu ma lên cao rồi ném xuống.

    Kim Đồng Ưng giống như con nít, đối với trò chơi đơn giản này thích mê ly, chơi một lần lại một lần.

    Trên bầu trời sa mạc, một người một ưng tiêu dao mà tự tại.

    Người uống rượu, ngắm mây.

    Ưng đang chơi trò chơi.

    Nằm trên lưng chim ưng, Lục Nguyên suy tư.

    Trận chiến với Nguyên Lăng, gã chỉ giơ một ngón, nhưng cảm giác ngón tay đó có vô số kiếm ý vòng quanh, cho nên mới dễ dàng đánh bại hắn.

    Hắn cũng biết kiếm ý, nhưng kiếm ý của hắn trong một kiếm chỉ có thể chém ra một kiếm ý.

    Ví dụ một nhát kiếm này vung ra là phong kiếm ý.

    Muốn xuất vũ kiếm ý cũng chỉ có thể chờ nhát sau.

    Nhưng cẩn thận ngẫm lại, trong trận chiến ấy, Nguyên Lăng tùy ý búng tay là có dương kiếm ý, phong kiếm ý, vân kiếm ý, ba loại kiếm ý.

    Chính giữa chênh lệch khá rõ ràng, mọi người đều hiểu vài loại kiếm ý, Nguyên Lăng có thể tùy ý một nhát đánh ra vài kiếm ý, mà hắn chỉ có thể vung một kiếm ý, vậy thì hắn phải chịu thiệt.

    Tức là nói, bây giờ kiếm thuật của hắn có hai không gian tiến bộ, một là ngộ càng nhiều kiếm ý, hai là đem càng nhiều kiếm ý dung nhập vào một kiếm đánh ra.

    Hai mặt này đều rất khó tăng cấp.

    Bây giờ hắn phải thử đem nhiều kiếm ý đánh vào một kiếm.

    Siêu thoát kiếm ý phong kiếm ý, siêu thoát kiếm ý vân kiếm ý, có thể hay không một nhát kiếm chém ra hai loại này?

    Nếu có thể một kiếm chém ra phong vân thì sao?

    Kiếm thuật của mình chắc chắn sẽ tiến bộ bước lớn.

    Kỳ thực mơ tưởng giống như Yến Thương Thiên một kiếm có thể chém ra chín mươi bảy loại kiếm ý thật khiến người không thể ngăn cản.

    Đệ nhất tông sư Đại Tấn quả nhiên không uổng danh, chỉ tưởng tượng thôi đã ngưỡng mộ như núi cao.

    Lục Nguyên cầm hồ lô rượu hớp ngụm rượu, rơi vào suy tư.

    Đầu óc suy nghĩ, hắn nằm trên lưng chim ưng, cảm nhận gió thổi qua bên người, nhìn mây trắng trên cao.

    Phút chốc ngẩn ngơ.

    Không biết qua bao lâu, trời sáng rồi lại tối, tối rồi lại sáng.

    Một đêm lại một đêm trôi qua.

    Hai ngày cứ thế qua đi.

    Lục Nguyên thở hắt ra hơi dài, muốn một kiếm chém ra vài kiếm ý không phải chuyện dễ, lần này cố gắng thất bại nhưng kiếm thuật nếu muốn tinh tiến không phải việc dễ dàng.

    Thât bại thì cứ kệ đi, nếu một lần liền thành công mới là giả.

    Lần này nếu có thể nhẹ nhàng thành công, Lục Nguyên sẽ nghi ngờ có phải mình là con ông trời không.

    Sự thực chính minh dù hắn may mắn chút nhưng cách con ông trời còn một khoảng.

    Lục Nguyên không biết sự thực là một kiếm vung vài kiếm ý, cái loại cấp bậc này còn cao hơn cả siêu thoát kiếm ý.

    Trong Bắc phong lục kiếm tiên chỉ một mình Nguyên Nguyên Thượng Nhân làm được.

    Nguyên Lăng có thể làm được, Ngũ Tiên Minh đệ thập phân đường, phó đường chủ Tào Thu không làm được, Công Dương Tam Quang có thực lực phó đường chủ cũng không làm được, đường chủ là người duy nhất làm được.

    Lục Nguyên bây giờ đơn thuần kiếm thuật đã không kém hơn Tư Mã Trường Bạch, cơ bản cùng loại cảnh giới, tối đa là thiếu lĩnh ngộ một, hai loại kiếm ý mà thôi.

    Một kiếm chém ra vô số kiếm ý, cấp bậc đó dù là Lục Nguyên hay cỡ như Tư Mã Trường Bạch cũng không thể lĩnh ngộ.

    A, đã hai ngày.

    Cũng là lúc quay về đệ thập phân đường.

    Dù sao lập tức tuyên bố thành tích tỷ thí mười phân đà, những phần thưởng khá hậu hĩnh, bên trong vài món đều là công cụ để mình làm biếng.

    Tuy rằng bị Nguyên Lăng đả kích, tính tình không phải nói đổi là đổi ngày, muốn làm biếng thì vẫn là lười, lúc cần cố gắng thì tất nhiên sẽ cố.

    Hắn trở lại đệ thập phân đường, lúc này bên trong đặc biệt náo nhiệt.

    Sau khi tỷ thí mọi người đều bàn bạc ngày mai sắp tuyên bố thành tích.

    Đối với thành tích tỷ thí, mọi người rất tò mò.

    Còn việc Nguyên Lăng xuất hiện, thật bất hạnh, trừ mấy người có mặt trong đó ra những người còn lại không biết gã từng xuất hiện.

    Nói chính xác hơn, tại tu tiên giới Đại Tấn quốc, rất nhiều người căn bản không biết Nguyên Lăng tồn tại.

    Thực lực của Nguyên Lăng không kém gì đầu lĩnh ma đạo Huyết Kiếm Lão Tổ, nhưng bởi vì thân phận phản đồ của gã nên ngũ đại tiên môn chưa từng tuyên dương, dựng lên điển hình xấu.

    Điển hình phản đồ dễ dàng khiến người phía sau bắt chước.

    Huyết Kiếm Lão Tổ vốn chính là đầu lĩnh ma đạo nên có thể tuyen dương ra, không sợ người noi theo.

    Bản thân Nguyên Lăng không thèm chú ý mình có nổi danh hay không.

    Thế lực Bắc Lăng Sơn của gã không có cứ điểm cố định.

    Gã dám có cứ điểm cố định sao?

    Không cần nói thù hận giữa gã và Hoa Sơn tiên môn, lần này bắt đi người Thanh Thành tiên môn, Nam Hải tiên môn, một hơi đắc tội hai tiên môn, cộng thêm gã hành động luôn không kiêng nể gì, không biết đắc tội bao nhiêu ngời, nếu có cứ điểm cố định thì r rằng lập tức bị tiêu diệt ngay.

    Dù sao ngũ đại tiên môn mới là chân chính cường đại.

    Dù là yêu ma dưới đất hay tổ chức Thiên Thế Minh phản đồ của Nguyên Lăng đều không cường bằng ngũ đại tiên môn.

    Thực lực ngũ đại tiên môn sâu không lường được.

    Lại nói Lục Nguyên trở về đệ thập phân đường đệ thập phân đà, mọi người bàn tán thành tích ngày mai, không bao nhiêu người biết Nguyên Lăng từng đến, tất nhiên Lục Nguyên sẽ không thèm để ý, tiếp tục tiến lên.

    Trên đường đi hắn gặp Triệu Hàn, nhưng Triệu Hàn bị hắn đánh sợ rồi, bây giờ ngay cả chỗ dựa Triệu Càn Khôn còn bị hắn đánh bại, nên gã gặp phải hắn chân liền nhũn ra.

    May là lúc này Lục Nguyên không thèm để ý đến gã.

    Đằng trước truyền đến tiếng thảo luận:

    - Lần này nếu đệ nhất chắc phải là Võ trưởng lão Võ Trầm Đông của Nam Hải tiên môn chúng ta, đã lấy hai trăm năm mươi mốt khối ngũ tiên lệnh.

    Câu này tất nhiên khiến vang lên tiếng tấm tắc khen ngợi.

    Hai trắm năm mươi mốt khối ngũ tiên lệnh, trong mười phân khu Thương Sơn tổng cộng là một ngàn sáu trăm khối ngũ tiên lệnh, một mình gã lấy hai trăm năm mơi mốt khối, thành tích đâu chỉ là tốt, phải nói tốt đến kinh người.

    Vốn mới rồi còn có người định phản bác, nhưng sau nghe hai trăm năm mươi mốt khối thì không can đảm phản đối.

    Hai trăm năm mươi mốt khối, thật là quá nhiều.

    Bình thường có mấy chục khối ngũ tiên lệnh đủ kiêu ngạo, có chút tài năng, nhưng mấy chục so với hai trăm năm mươi mốt khối chính là chân trời cách biệt.

    Tiếp theo tự nhiên là đầy tiếng nịnh hót.

    - Đúng rồi, Võ trưởng lão Nam Hải tiên môn các ngươi ở phân đà thứ mấy?

    - Đương nhiên là đệ nhất phân đà.lần này đệ nhất phân đà có thành tích tốt nhất!

    - Chậc chậc, đệ nhất phân đà đúng là mạnh, xem ra tỷ thí mười phân đà đệ nhất phân đà thắng chắc rồi.

    Lục Nguyên trong tiếng bàn tán đi vào phòng người mới, nằm trên giường.

    Thật là mệt mỏi quá, trong hai ngày qua đầu óc tràn đầy suy nghĩ về dung nhập, muốn đem vài kiếm ý dung nhập chém ra một kiếm, cuối cùng tất nhiên thất bại, cũng tiêu hao rất nhiều tinh lực, bây giờ chỉ muốn nằm nghỉ ngơi.

    Còn thành tích ngày mai thì đợi mai tính tiếp đi.

    Đệ thập phân đường, bây giờ đang tiến hành hội nghị.

    Đường chủ không tới họp.

    Là do phó đường chủ Tào Thu chủ trì hội nghị lần này, mười đà chủ đều có mặt.

    Tào Thu nói:

    - Đường chủ đi đuổi theo Nguyên Lăng, hội nghị lần này do ta chủ trì.

    Bên dưới một vị đà chủ nói:

    - Thực lực như đường chủ chắc sẽ kém hơn Nguyên Lăng một bậc, Nguyên Lăng cùng Bắc phong đối địch nhiều năm như vậy, kết nhiều cừu nhân, gian xảo như hồ, truy theo Nguyên Lăng có gặp nguy hiểm không?

    Mấy năm nay cao thủ chết dưới tay Nguyên Lăng nhiều không đếm hết, rất nhiều trường sinh kỳ chết dưới tay gã.

    Có thể nói Nguyên Lăng là gần mấy trăm năm qua một trong năm người đứng đầu bảng truy nã của ngũ đại tiên môn.

    Tào Thu nói:

    - Đường chủ đệ cửu phân đường nửa người nửa yêu Âm Bán Bán cũng đi theo.

    Nghe đến đường chủ đệ cửu phân đường nửa người nửa yêu Âm Bán Bán đi theo thì rất nhiều đà chủ yên lòng.

    Không sai, Nguyên Lăng đúng là một trong đầu lĩnh ma đạo, đứng năm hàng đầu.

    Nhưng Ngũ Tiên Minh là quân đoàn chiến đấu mạnh nhất của ngũ đại tiên môn, tổng cộng có mười vị đường chủ, do hai đường chủ đích thân truy đuổi, xem như đụng độ Nguyên Lăng cũng có khả năng thắng.

    Coi như Nguyên Lăng bày cơ quan mai phục họ cũng có thể an toàn rút lui, đặc biệt đi chính là nửa người nửa yêu Âm Bán Bán Âm đường chủ.

    Vị Âm đường chủ này có bộ thủ âm hư độn pháp, rất khó phá.

    Âm đường chủ vốn có huyết thóng yêu tộc, mới bắt đầu mọi người không tin tưởng gã, nhưng gã trận trảm một trong mười trưởng lão yêu ma dưới đất Đồng Tử Ma, Đồng trưởng lão thì không ai nghi ngờ nữa.

    Có thể trận trảm mười trưởng lão yêu ma dưới đất là công lao tuyệt vời.

    Yêu ma dưới đất, thiên động vạn huyệt hàng tỷ yêu ma.

    Nghe thì khá là rời rạc nhưng yêu ma dưới đất đã sớm có chế độ thống nhất.

    Đều tiên là Yêu Ma Thánh Đế, tất nhiên chính là Đông Phương Yêu.

    Dưới thánh đế có quang minh yêu hoàng, có hắc ám ma hoàng, hai yêu ma cấp hoàng.

    Sau nữa còn có tứ sắc yêu vương, tứ sắc yêu vương danh xưng khác nhau nhưng tuân theo bốn quy định.

    Dưới tứ sắc yêu vương có ngũ hành yêu hầu.

    Ngũ hành yêu hầu chính là bạch kim yêu hầu, thanh mộc yêu hầu, trạch thủy yêu hầu, xích hỏa yêu hầu, thương thổ yêu hầu.

    Dưới ngũ hành yêu hầu là mười trưởng lão.

    Có thể nói mười trưởng lão có địa vị cực cao ở yêu ma dưới đất.

    Nửa người nửa yêu Âm Bán Bán có thể trảm trận một trong mười trưởng lão yêu ma dưới đất, Đồng Tử Ma Đồng trưởng lão thì tất nhiên đáng tin, vậy nên mới được ủy nhiệm chức đệ cửu đường chủ Ngũ Tiên Minh.

    Nguyên Lăng dám làm bậy trong tỷ thí mười phân đà Ngũ Tiên Minh đệ thập phân đường, tất nhiên Ngũ Tiên Minh không chịu bỏ qua, cộng thêm ba người bị bắt đi.

    Tào Thu nói:

    - Vậy nói về tỷ thí mười phân đà lần này đi.

    Hai vị đường chủ đã đuổi theo Nguyên Lăng, chúng ta tiếp tục phân đoạn công bố thành tích cái thứ hai đếm ngược tỷ thí mười phân đà, ngày mai sẽ công bố. t

    Đà chủ đệ tam phân đà Công Dương Thắng hỏi:

    - Vậy ba trưởng lão bị bắt đi để lại ngũ tiên lệnh thì sao?

    Tào Thu nói:

    - Ngũ tiên lệnh ba người họ để lại bình quân cho bảy đồng đội còn lại của họ.

    Tào Thu tạm rơi vào trầm mặc.

    Lần này Nguyên Lăng xuất hiện là ngoài ý muốn, Lục Nguyên biết siêu thoát kiếm ý càng là ngoài ý muốn.

    Tình hình lúc đó là tu la túi chiếu tranh đấu giữa đệ nhất phân đà và đệ tam phân đà, cho nên chỉ có chính gã chú ý Lục Nguyên dùng siêu thoát kiếm ý.

    Nếu không thì đà chủ khác tuy chưa ngộ ra kiếm ý nhưng chắc nên nhận được một ít.

    Càng đừng nói chuyên gia như Công Dương Tam Quang, gã chắc chắn nhận được siêu thoát kiếm ý.

    Lúc này chắc không bao nhiêu người phát hiện Lục Nguyên biết siêu thoát kiếm ý, đợi càng nhiều người phát hiện chắc chắn là một phen nổi danh thiên hạ, đây chính là siêu thoát kiếm ý.

    Lúc này Tào Thu không hay biết, Lục Nguyên còn đang định tu luyện cấp càng cao, dùng vô số kiếm ý dung vào một kiếm, đẳng cấp cao thâm mà Tào Thu cũng không thể chen vào.
     
    Hoa Sơn Tiên Môn Full
    Hoa Sơn Tiên Môn 3


    Hoa Sơn Tiên Môn

    Tác giả: Mạt Lăng Biệt Tuyết

    Nhóm dịch: Black - Vipvandan

    Làm ebook: tinhlinh2

    Nguồn: Bàn Long Hội.

    Chương 200+201: Mưa rơi

    Nếu như biết, chắc chắn biểu tình của Tào Thu rất thú vị.

    Ngày hôm nay mưa lất phất rơi.

    Mưa nhẹ nhàng rơi trên sa mạc lập tức không còn dấu vết.

    Hôm nay bên ngoài đệ thập nhất phân đà rất náo nhiệt.

    Về nguyên nhân là bởi vì thành tích tỷ thí mười phân đà sẽ tuyên bố tại đệ thập nhất phân đà.

    Cứ thế thì đương niên trước cửa đệ thập nhất phân đà phải náo nhiệt vô cùng rồi.

    Người mười phân đà đều chạy tới cửa đệ thập nhất phân đà, hơn một ngàn sáu trăm người đem đệ thập nhất phân đà vốn khá rộng rãi chen chúc đầy.

    Bởi vì mưa nhè nhẹ rơi, Lục Nguyên đội mũ đi đến trước đệ thập nhất phân đà.

    Ủa, Diệp Phương?

    Đã có một đoạn thời gian không gặp vị này.

    Ánh mắt Diệp Phương cũng sắc bén, lập tức phát hiện ra Lục Nguyên.

    Diệp Phương kêu lên:

    - Lục sư huynh!

    Gã chạy lại đây, nói:

    - Sao rồi?

    Thành tích lần tỷ thí mười phân đà này như thế nào?

    Có phải là không cẩn thận lại đứng đầu không?

    Gã nói câu này hơi lớn khiến mấy người bên cạnh nghe được.

    Trong đám người lập tức có kẻ lạnh lùng quát:

    - Nói đùa cái gì, lần này đứng đầu chắc chắn là Võ trưởng lão Nam Hải tiên môn chúng ta!

    Hiện nay được ủng hộ cao nhất không thể nghi ngờ chính là Võ Trầm Đông trưởng lão Nam Hải tiên môn.

    Hai trăm năm mươi mốt khối ngũ tiên lệnh, đây là số lượng cao nhất hiện nay đám người được biết, mấy người khác có vài chục khối ngũ tiên lệnh đã coi như không tệ, đa số người không có cả một khối ngũ tiên lệnh.

    Lục Nguyên trước nay không thích đấu võ mồm với người, không thèm để ý mà trực tiếp dùng kiếm, đây xem như là thói quen, tất nhiên khả năng vì một câu nói mà dùng kiếm.

    Kết quả hắn lười tranh cãi, tùy tiện họ nói, dù sao không dính dáng gì đến mình, họ nói ai thì là ai đi.

    Dù sao kết quả lần tỷ thí này không bởi vì họ tranh cãi mà quyết định, mà là việc thật.

    Người đó nói tới chỗ hứng khởi, tuyên dương sự lợi hại của Võ Trầm Đông trưởng lão Nam Hải tiên môn bọn họ, cùng với quan hệ giữa gã và Võ trưởng lão tốt cỡ nào, trên cơ bản tính tình giống như Triệu Hàn, đều thuộc loại nịnh nọt tìm chỗ dựa cáo mượn oai hùm.

    Cùng loại cơm nuôi trăm loại người.

    Thế giới này ngời với người là khác nhau.

    Người đó cứ tuyên dương quan hệ với Võ trưởng lão không tệ, bên cạnh vang không ít tiếng khen, chắp nối.

    Vị Võ trưởng lão này hiện tại biểu hiện khá xuất sắc, thậm chí có khả năng trở thành cửu đại tri danh kiếm tiên, tiền đồ vô hạn.

    Qua chốc lát, Tào Thu bước ra.

    Tào Thu đi tới một đài cao nhìn nhiều người bên dưới.

    - Đã thống kê ra thành tích tỷ thí mười phân đà.

    Đệ nhất phân đà, đệ tam phân đà biểu hiện không tệ, lần này còn có một phân đà lúc trước chẳng chút bắt mắt nhưng mặt sau biểu hiện không tệ.

    Câu nói này khiến dấy lên vô số tiếng xôn xao.

    Rốt cuộc là phân đà nào biểu hiện không tệ?

    Mọi người đều bị tản ra, không ai biết biểu hiện cụ thể của phân đà mình rốt cuộc thế nào, có nhân vật kiệt xuất gì.

    Bây giờ nghe nói trừ đệ nhất phân đà, đệ tam phân đà ra còn có một biểu hiện không tệ, lập tức sôi nổi bàn tán, không biết rốt cuộc là phân đà nào biểu hiện ra sao.

    Tiếng thảo luận cuồn cuộn, mọi người đều là tranh giành mặt mũi, đương nhiên đều nghĩ phân đà của mình biểu hiện không tệ.

    Hiện nay tỷ thí mười phân đà có ngũ đại tiên môn, sáu, bảy môn phái tu tiên cỡ trung, cùng với tiên môn loại nhỏ hỗn hợp cùng nhau.

    Vẫn là lấy phân đà chia ra đơn giản nhất.

    Lại nói qua chín tháng, mỗi đà chủ phân đà rót vào cho thuộc hạ chịu huấn luyện cảm giác vinh dự phân đà của mình, tuy không bằng cảm giác trung thành với môn phái nhưng vẫn có chút tác dụng.

    Trước mắt sắp tuyên bố thành tích.

    Giây phút khiến người kích động, thấy người bên dưới nhiệt liệt thì Tào Thu cũng hơi giật mình.

    Kết quả cuối cùng lần tỷ thí mười phân đà này có một người ra ngoài dự đoán, tuy biết Lục Nguyên một đường càn quét nhưng không ngờ vị này trong tay nắm số lượng ngũ tiên lệnh nhiều như vậy, thật là sắp phá kỷ lục trước kia.

    A, không đúng, năm đó Yến Thương Thiên tuổi trẻ cũng từng tham gia thí nghiệm Ngũ Tiên Minh đệ thập phân đường.

    Lúc đó vị này mới là một kiếm quét ngang, so với Lục Nguyên thì yêu nghiệt hơn nhiều.

    Cho nên trình độ hiện tại của Lục Nguyên còn trong phạm vi có thể chấp nhận.

    Tào Thu hít sâu một hơi, từ trong tay áo lấy ra một quyển bạch:

    - Lần này thống kê năm mươi hàng đầu, cũng báo tên lên.

    Có thành tích năm mươi hàng đầu sau này muốn tiếp tục ở lại ngũ đại tiên môn thì có thể.

    Nếu muốn quay về Đại Tấn quốc Trung Nguyên cũng có thể dựa vào thứ này tham gia môn phái tu tiên trung đẳng, tương lai tươi sáng.

    Đi vào hàng này thì không phải đệ tử bình thường nữa, có thể ngạch ngoại làm một ít trưởng lão có triển vọng, đương nhiên đệ tử chân truyền là không thể tăng, đệ tử chân truyền cơ bản là cố định, chỉ có tình huống hiếm hoi mới được tăng.

    - Xếp thứ năm mươi, đệ cửu phân đà, Ngô Lai, bảy khối ngũ tiên lệnh.

    Bảy khối ngũ tiên lệnh đều có thể xếp năm mươi hàng đầu, thật khiến người kinh ngạc.

    Bảy khối ngũ tiên lệnh không nhiều, nhưng càng như vậy càng chứng minh lần này ngũ tiên lệnh tập trung, nếu không thì xếp thứ năm mươi sẽ không chỉ là bảy khối ngũ tiên lệnh.

    Ngô Lai được gọi tên rất là vui vẻ.

    Thứ năm mươi và thứ năm mươi mốt được đãi ngộ hoàn toàn khác biệt.

    Ngô Lai không phải là đệ tử chân truyền, chỉ là một trưởng lão bình thường, dựa vào thành tích lần này có thể khiến gã nhận đãi ngộ trong môn phái tăng một bậc.

    - Xếp thứ bốn mươi chín, đệ tam phân đà, Trác Đông, tám khối ngũ tiên lệnh.

    Lần này đến phiên đệ tử chân truyền Trác Đông vui vẻ, có mặt mũi!

    Dưới loại điều kiện này giành được hạng bốn mươi chín là việc rất tự hào, sau này trở lại Thanh Thành tiên môn nhất định phải thổi phồng một phen.

    Kỳ thực Trác Đông ở trong Thanh Thành tiên môn xếp hạng phần đầu.

    ………

    - Xếp thứ bốn mươi ba, đệ tam phân đà, Vân Dật.

    Đại sư huynh thành tích tạm được.

    Đại sư huynh Vân Dật trong thập đại đệ tử chân truyền Hoa Sơn tiên môn nên xếp khoảng hạng mười, bây giờ có ngũ đại tiên môn, còn có một đám tiên môn trung đẳng, thật nhiều trưởng lão, lần này gã có thể tiến vào năm mươi hạng đầu xem như có thực lực và may mắn.

    Rất nhiều sư huynh đệ Bắc phong đều tụ tập bên đại sư huynh, chúc mừng.

    Vân Bình nhún vai nói:

    - Đại sư huynh, lần này ta xui quá, không có tiến năm mươi hàng đầu, may là có ngươi, nếu không thì Bắc phong mất mặt.

    Quan hệ giữa Vân Dật và Vân Bình đã dịu rất nhiều, mấy người thập đại đệ tử chân truyền khác trừ Vân Dật, Lục Nguyên không có ai tiến vào năm mươi hàng đầu.

    Vân Dật cười cười, khá là vừa lòng thành tích trước mắt, nói:

    - Ta đã cố gắng hết sức, tiếp theo phải xem lục sư đệ.

    Không biết lần này thách tích của lục sư đệ thế nào?

    Chắc không rơi khỏi mười hạng đầu.

    Trong đám người có rất nhiều tu tiên giả luyện thể kỳ, thậm chí là tứ tầng.

    Lúc trước Lục Nguyên biểu hiện ra thực lực mạnh nhất chỉ là thắng Tống Nam Sơn luyện thể kỳ nhất tầng.

    Đệ tử chân truyền có mặt không cho rằng Lục Nguyên có thể được hạng nhất, chỉ nói tiến vào mười hạng đầu đã không sai, có thể năm hàng đầu quá tốt.

    Coi như là Diệp Phương lúc mới bắt đầu nói Lục Nguyên hạng nhất chỉ là loại nói đùa.

    Có những trưởng lão tuổi trẻ luyện thể kỳ tứ tầng, đệ tử chân truyền không khả năng hạng nhất.

    Dù sao năm tháng tu luyện cách biệt quá xa.

    …..

    - Xếp hạng ba mươi ba, đệ thập phân đà, Triệu Càn Khôn.

    Rốt cuộc đến phiên đệ thập phân đà Triệu Càn Khôn.

    Từ sau khi Triệu Càn Khôn thua trong tay Lục Nguyên thì điên cuồng xua thuộc hạ tại đệ thập phân khu tìm ngũ tiên lệnh, cuối cùng bị gã đánh đến hạng ba mươi ba, thành tích này đối với gã hơi sai lệch chút.

    ……

    - Xếp hạng hai mươi mốt, đệ nhất phân đà, Tống Nam Sơn.

    Sư huynh đệ Hoa Sơn tiên môn, Tống Nam Sơn, lần này gã biểu hiện khá tầm thường, không cao không thấp, vừa lúc thứ hai mươi mốt, phù hợp thực lực và thân phận của gã, đây cũng là người Hoa Sơn tiên môn có thành tích tốt nhất cho đến lúc này.

    ……….

    Hiện nay đã tới báo mười hàng đầu.

    Mười hàng đầu hấp dẫn chú ý so với hạng mười một đến năm mươi.

    Tất cả mọi người gần như ngừng thở.

    - Xếp hạng mười, đệ nhất phân đà, Triệu Mãn, ba mươi mốt khối ngũ tiên lệnh.

    Đây là một trưởng lão tuổi trẻ, hiện tại xuất thân từ đệ nhất phân đà.

    - Xếp hạng chín, đệ tam phân đà, Hoành Nguyên, ba mươi ba khối ngũ tiên lệnh.

    Đây là một trưởng lão tuổi trẻ, hiện đến từ đệ tam phân đà.

    Xếp hạng tiếp theo cơ bản là đệ nhất phân đà và đệ tam phân đà, rất ít có người phân đà khác.

    Trong các phân đà thực lực mạnh nhất chính là đệ nhất phân đà, đệ tam phân đà.

    Vốn đệ tam phân đà thua trong tay đệ nhất phân đà, nhưng đệ tam phân đà rất nhanh tổ chức lại, đem mỗi một phân khu còn lại cướp đoạt một phen, cũng phát hiện một đường hầm bí mật trong triền núi lẻn đến phân khu sau cướp ngũ tiên lệnh, vậy nên bây giờ mới có thể tranh một hơi cùng đệ nhất phân đà.

    Đương nhiên chỉ là tranh một hơi, ngời đệ nhất phân đà có được số lượng ngũ tiên lệnh vẫn là đè ép đệ tam phân đà.

    Phân đà khác so sánh thì khá suy yếu, cứ giằng co tranh chấp rốt cuộc đọc đến hạng thứ hai.

    - Xếp thứ hai, đệ nhất phân đà, Võ Trầm Đông, hai trăm chín mươi tám khối ngũ tiên lệnh.

    Vừa thốt ra hai trăm chín mươi tám khối ngũ tiên lệnh lập tức khiến mọi người kinh ngạc.

    Hai trăm chín mươi tám khối, không ngờ nhiều như vậy, so với lời nói ban đầu còn hơn bốn mươi khối, thật khiến người sợ hãi.

    Kỳ thực hơn bốn mươi khối ngũ tiên lệnh rõ ràng là từ ba người bị bắt chia đều cho bảy đồng đội.

    Võ Trầm Đông chính là một trong bảy người đó, nhưng may là gã không bị Nguyên Lăng Thượng Nhân bắt đi.

    Người khác kinh ngạc gã có đến hai trăm chín mươi tám khối ngũ tiên lệnh thì Võ Trầm Đông sắc mặt trầm xuống.

    Không ngờ là thứ hai.

    Lúc mới bắt đầu gã có hai trăm năm mươi mốt khối thì cho rằng mình thắng chắc rồi, sau nhận được tin bởi vì ba người kia bị bắt, gã có thêm bốn mươi bảy khối, tức là nói có hai trăm chín mươi tám khối ngũ tiên lệnh, khiến gã tràn đầy tự tin, ai ngờ được hạng hai tỷ thí mười phân đà.

    Mình có nhiều ngũ tiên lệnh mà vẫn là hạng hai, vậy hạng nhất đâu?

    Đứng đầu là ai?

    Hạng nhất có bao nhiêu ngũ tiên lệnh?

    Hạng nhất, hoa lạc nhà ai?

    Tình thế hiện tại rõ ràng thành đệ nhất phân đà và đệ tam phân đà tranh hùng, phân đà khác so sánh đều thua kém.

    Hạng nhất là đệ nhất phân đà hay đệ nhị phân đà?

    Tất nhiên hiện nay có rất nhiều người chấn kinh một việc, như Võ Trầm Đông có hai trăm chín mươi tám khối ngũ tiên lệnh còn không được hạng nhất, vậy hạng nhất sẽ là ai?

    Mọi người nhìn Tào Thu.

    Kết quả Tào Thu không chút vội vã, gã cầm lấy tách trà sứ nhấp một người, khiến mọi người dâng lên tò mò một lúc mới thong thả nói:

    - Xếp hạng nhất, Lục Lục.

    Tên này vừa ra, một mảnh mờ mịt.

    Đúng thế.

    Không bao nhiêu người biết Lục Lục là ai.

    - Lục Lục là ai vậy?

    - Đó là trưởng lão tiên môn nào?

    - Sao trước giờ chưa từng nghe nói?

    - Một tiên môn có nhiều trưởng lão như vậy, nói không chừng là trưởng lão đó không lâu trước gặp kỳ ngộ, đột nhiên biến mạnh?

    Sự việc như vậy không phải chưa từng có, ví dụ điển hình nhất chính là Sở Phi.

    Gã là trưởng lão bình thường được kỳ ngộ chen đến tri danh kiếm tiên chính là ví dụ lớn nhất, mọi người không ngừng xì xào.

    Đám Triệu Càn Khôn, Triệu Hàn biến sắc mặt.

    Triệu Càn Khôn biết thân phận Lục Lục, gã chỉ không ngờ vị này mạnh đến thế, lấy được hạng nhất.

    Mạnh Bạch đầu tiên là kinh ngạc, sau đó trong lòng có chút tự hào.

    Bằng hữu của mình lấy được thành tích như vậy đương nhiên gã tự hào, gã lập tức tìm đến vị trí Lục Nguyên đứng.

    Người Bắc phong cũng im lặng, Lý Nguyên Bạch là đệ cửu phân đà có biết chút ít, những người khác thì không.

    Qua một lúc Diệp Phương mới thì thào nói:

    - Học Lục, thành tích này, lại gọi Lục Lục.

    Lục sư huynh, hạng nhất không phải là ngươi chứ?

    Gã không dám tin đưa mắt nhìn Lục Nguyên.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Lập tức nổ tung.

    Rất nhiều đệ tử chân truyền Bắc phong bùng nổ.

    Không ngờ Lục Nguyên đứng nhất lần này.

    Nên biết rằng tỷ thí này không phải đệ tử chân truyền Hoa Sơn tiên môn so tài, còn có đệ tử chân truyền tứ đại tiên môn khác, cùng sáu tiên môn cỡ trung, thêm vào rất nhiều trưởng lão tuổi trẻ so tài.

    Nếu chỉ là đệ tử chân truyền ngũ đại tiên môn cùng tu tiên môn phái trung đẳng thì Lục Nguyên lấy hạng nhất còn chấp nhận được, nhưng cộng vào trưởng lão tuổi trẻ thì quá khó khăn.

    Trưởng lão tuổi trẻ nói trẻ chứ đa số có một, hai trăm tuổi, hơn nữa tiềm lực trưởng lão tuổi trẻ bị nhìn trúng sẽ nhận không ít công pháp không sai.

    Tuổi càng nhiều thực lực không tệ, trong các đệ tử chân truyền còn chưa trưởng thành thì họ có thể dễ dàng thắng đệ tử chân truyền.

    Ngươi không thấy sao, xếp mười hạng đầu, từ thứ mười đến thứ hai đều là trưởng lão tuổi trẻ, không có một đệ tử chân truyền.

    Mà bây giờ Lục Nguyên lại lấy hạng nhất.

    Đương nhiên đây chỉ là nổ tung quy mô nhỏ, bởi vì bốn phía ầm ĩ, đa số người vẫn không biết.

    Tào Thu đứng trên đài cao tiếp tục nói:

    - Sáu trăm khối ngũ tiên lệnh.

    Sáu trăm…sáu trăm…sáu trăm…

    Sáu trăm khối ngũ tiên lệnh.

    Đùa cái gì.

    Mới rồi nói Võ Trầm Đông có hai trăm chín mươi tám khối ngũ tiên lệnh thì mọi người hoàn toàn bị chấn, không ngờ có một vị khoa trương hơn, vượt hẳn hai trăm chín mươi tám khối ngũ tiên lệnh, đến sáu trăm khối ngũ tiên lệnh, số lượng như vậy quá kinh người.

    Nên biết tỷ thí mười phân đà lần này tổng cộng chỉ một ngàn sáu trăm khối ngũ tiên lệnh mà thôi, một người chiếm sáu trăm khối ngũ tiên lệnh, đây là việc kinh khủng cỡ nào.

    Kỳ thực bây giờ Lục Nguyên đang sờ mũi, nếu không phải ra chuyện Nguyên Lăng, có lẽ hắn còn lấy được nhiều thêm ngũ tiên lệnh.

    Nghe tin sáu trăm khối ngũ tiên lệnh, lần này càng náo động, không ngờ thắng lớn như vậy, vượt xa hạng hai.

    Cho nên mọi người ồ ạt bàn tán Lục Lục rốt cuộc là ai.

    Thật bất hạnh, đám Bắc phong giữ kín miệng không tính quá chặt, Mạnh Bạch là tên nói nhiều, kết quả Lục Nguyên chính là Lục Lục lập tức truyền ra.

    Lục Nguyên vốn không nổi tiếng, nhưng sau ngũ phong đại tái, đệ tử chân truyền có thực lực nhất Hoa Sơn đánh ra danh tiếng, đương nhiên đều là chỉ thắng Tống Nam Sơn một chút.

    Chương 202+203: Thật ghê gớm

    Chính là mạnh hơn Tống Nam Sơn, đệ tử chân truyền đỉnh cao một chút, theo mọi người nghĩ thì Lục Nguyên, Tống Nam Sơn, Triệu Càn Khôn, Trương Thanh Thư, đệ tử chân truyền mỗi tiên môn nên ngang hàng, ít nhất trong mắt mọi người chính là vậy.

    Bây giờ xem ra không phải thế.

    Mấy người khác như Tống Nam Sơn, Triệu Càn Khôn, Trương Thanh Thư đều không có năng lực vào mười hàng đầu lần tỷ thí này.

    Mười hàng đầu bị các trưởng lão tuổi trẻ nắm giữ, kết quả Lục Nguyên lao vào mười hàng đầu, còn lấy hạng nhất, dùng ưu thế to lớn sáu trăm khối ngũ tiên lệnh đè ép hạng hai Võ Trầm Đông trưởng lão hai trăm chín mươi tám khối.

    Một đệ tử chân truyền mà đến tình trạng này, thật ghê gớm.

    Bên dưới không biết có bao nhiều người vọt hướng Lục Nguyên, Mạnh Bạch cũng đang gian khổ chen tới chỗ hắn, phát hiện mình chen lấn cỡ nào cũng qua không nổi, đông quá.

    Đám Bắc phong cũng phát hiện tình hình không thích hợp, rất nhiều người ùa hướng họ, họ cảm thấy mình sắp bị đám người ép thành cháo.

    Quá phóng đại rồi đi.

    Dù Vân Dật tính tình trầm ổn, kiến thức nhiều tình hình lớn thì lúc này cũng biến sắc mặt, bị hù rồi.

    Đệ tử chân truyền càng đừng nói, bị hù sợ, nói chính xác ra Lục Nguyên cũng bị hù.

    Nhiều người vọt hướng mình, mà mình lại không thể lấy Dưỡng Ngô kiếm chĩa vào, coi như là Triệu Càn Khôn thích nịnh bợ xem tình hình thế này chắc cũng sẽ sợ hãi đi?

    Lúc này Lục Nguyên không dám ở lại, bay lên không trung chạy trốn, ở lại đây không ổn.

    Lục Nguyên vốn muốn núp trong phòng người mới một lát, kết quả không ở bao lâu thì có một đống ngời ập đến, ai cũng giới thiệu tên mình, muốn kéo chút quan hệ với Lục Nguyên.

    Theo họ nghĩ cùng Lục Nguyên người có triển vọng như vậy lôi kéo làm quen là cực kỳ quan trọng, tương lai Lục Nguyên rất có thể là chưởng giáo Hoa Sơn tiên môn.

    Lục Nguyên lần thứ hai bị giật nảy mình, kết quả bay lên.

    Xem ra đệ thập phân đường tạm thời không có chỗ yên tĩnh, dứt khao sơn trang nằm trên lưng chim ưng bên ngoài nghĩ ngơi cho rồi.

    Lục Nguyên vừa bay vừa nghĩ.

    - Luyện thể kỳ!

    - Có thể được hạng nhất tất nhiên là luyện thể kỳ, đương nhiên sẽ biết bay.

    - Tư thế bay đẹp trai quá.

    Từng thanh âm vang lên, giống như cả người Lục Nguyên đều là ưu điểm, khiến nhiều đệ tử chân truyền Bắc phong cười khổ.

    Vị này nổi tiếng lười biếng, tại sao khuyết điểm lười lớn nhất đó không ai nhắc tới.

    Đương nhiên kỳ thực chính họ cũng bị chấn động, thực lực Lục Nguyên lại tiến bộ đến nước này.

    Hai người Vân Dật, Vân Bình phát hiện mình và lục sư đệ chênh lệch ngày càng xa.

    Tại ngũ phong đại tái đã khá xa rồi, không ngờ bây giờ càng xa xôi hơn.

    Tống Nam Sơn cũng tràn đầy cay đắng.

    Ngày gã thua Lục Nguyên có nghĩ tới mau sau thắng lại, luôn cố gắng, tập huấn đệ thập phân đường rất là chịu khó, ai mà ngờ Lục Nguyên tiến bộ nhanh hơn.

    Xem ra muốn đuổi kịp Lục Nguyên rất gina nan.

    ………..

    Nếu nói bây giờ ai mờ mịt nhất thì phải là Tống Kiếm Cửu.

    Gã dùng bồi dưỡng tinh anh mười người mới.

    Két quả gã bồi dưỡng tinh anh mười người mới lần này chỉ Triệu Càn Khôn biểu hiện tốt nhất, mấy người khác thể hiện bình thường.

    Còn Lục Nguyên gã chưa từng để ý tới lại lấy hạng nhất tỷ thí, khiến đánh cuộc giữa gã và đối thủ một mất một còn Hiên Viên Trọng bất ngờ thắng.

    Không ngờ cứ như vậy thắng, thật là khó hiểu.

    Tính tình Tống Kiếm Cửu kiêu ngạo, thích thắng lợi, truy cầu chiến thắng.

    Bình thường khi thắng thì rất vui, nhưng lần này thắng mờ mịt như vậy khiến gã không biết nên vui hay nên khó chịu nữa.

    ………..

    Ngời trẻ tuổi tóc bạc chắp tay đứng.

    Người trẻ tuổi mắt rất hẹp dài, áo choàng xanh thoe gió bay phần phật.

    Gã đứng trên đỉnh một triền núi thấp bé, nhìn xuống mặt đất.

    Dường như thiên hạ nằm trong tay gã.

    Bỗng vang lên một giọng khàn khàn:

    - Nguyên Lăng, nghe nói lần này ngơi rất chật vật?

    Đối mặt Công Dương Tam Quang, Tào Thu, vân phân thân của Nguyên Nguyên Thượng Nhân sư huynh ngươi liền tạm thời rút lui, thật không giống phong cách của ngươi.

    Một lão già lùn xấu xí bước ra từ bóng tối.

    Sau lưng áo lão già lùn xấu xí có một chữ ‘sửu’, rất giống với một phản đồ trong truyền thuyết.

    Tại Côn Luân tiên môn từng ra một nhân vật kinh tài tuyệt diễm, chỉ không biết tại sao phản bội Côn Luân tiên môn, còn mang đi vô thượng bí tịch ‘Thái Ất bí tịch’ của Côn Luân tiên môn.

    Côn Luân tiên môn lịch sử lâu nhất, thậm chí có truyền thuyết kế thừa đạo Nho chính thống của một ít thần tiên.

    Thái Ất bí tịch là tiên môn này lưu truyền xuống vô thượng bí tịch chế tạo pháp bảo, một trong ba bí tịch quan trọng nhất tại Côn Luân tiên môn, kết quả bị người này lấy đi.

    Tên thật của người này không thể điều tra, chỉ biết sau này mọi người đều gọi lão là Thiên Sửu Lão Già, cũng là một đầu lĩnh ma đạo.

    Người này mang đi Thái Ất bí tịch, Côn Luân tiên môn nhân phái ra rất nhiều trường sinh kỳ truy sát lão, kết quả đều bị lão giết người này.

    Tiếng ác của người này không kém gì Nguyên Lăng.

    Nguyên Lăng tiêu sái cười, cười thì gã rất tà mị tuấn tú.

    Gã nói:

    - Tào Thu, Diệp Viên đều là tu tiên giả trường sinh kỳ, vân phân thân Nguyên Nguyên Thượng Nhân sư huynh ta còn có vài phần lợi hại, ta lùi một, hai bước cũng là bình thường.

    - Lại nói…

    Nguyên Lăng nói đến đây thì thở dài một tiếng:

    - Hiện nay Tuyệt Thế Yến Thương Thiên còn đó, nếu là vị sư bá đó của ta thì một đầu lĩnh ma đạo dám nổi trội sẽ chờ bị Yến sư bá của ta truy sát đi.

    Đại Tấn quốc không một ai có thể tiếp được tam xích thanh phong của Yến Thương Thiên, đây là thường thức.

    - Ta biểu hiện quá mạnh sẽ chịu đón gió lớn, có khi tỏ ra yếu thế không phải việc xấu.

    Thiên Sửu Lão Già cười to nói:

    - Dù sao ngươi đã tìm được ba tên tiềm lực không sai, đúng không?

    - Đúng vậy, tìm được ba cái, đáng tiếc hiện tại ta muốn được đến nhất là Lục Nguyên.

    Nguyên Lăng lầm bầm, đôi mắt hẹp dài nheo lại như rắn độc.

    Lục Nguyên phát hiện chính mình, nên nói thế nào nhỉ, nếu có vài người ngẩng đầu nhìn mình thì còn có chút đắc ý, dù sao người trẻ tuổi có ai làm được hoàn toàn chính chắn?

    Sẽ ngẫu nhiên có chút đắc ý.

    Mà nếu thật nhiều người ngẩng đầu nhìn mình, rất nhiều ánh mắt nóng bỏng thì sẽ chịu không nổi.

    Mới vừa rồi khi lĩnh thưởng hạng nhất tỷ thí, dưới đài hơn một ngàn người nhìn hắn, sợ muốn chết, gia chịu không nổi kinh sợ như vậy.

    Thế nên hắn lĩnh thưởng xong liền bay đi ngay.

    Không sai, là bay.

    Hắn không vội kêu gọi tiểu ưng, khó được bay đến nơi cực cao thấy một đóa mây trắng nhàn nhạt, bay lên đầu mây trắng, ngồi xuống.

    Hai vân thú trung hình, một pháp khí không gian cỡ trung, Thiên Tịnh Thủy, Xích Viêm Hỏa.

    Đương nhiên ba thứ khác đều cất trong pháp khí không gian cỡ trung, tiểu tu di túi.

    Tu di, núi cực lớn, tương truyền núi cao tám vạn bốn ngàn dặm.

    Tiểu tu di túi, đặt tên này rất là đại khí, khi thần thức Lục Nguyên xâm nhập tiểu tu di túi thì phát hiện pháp bảo không gian này quả nhiên vô cùng lớn, cỡ hai gian nhà gỗ.

    Lúc trước tu la túi so với tiểu tu di túi thì nhỏ rất nhiều lần, căn bản không cùng cấp bậc.

    Pháp khí không gian giá rất mắc, tu la túi càng to thì càng quý giá.

    Tựa như tiểu tu di túi, không gian bên trong lớn cỡ hai gian nhà gỗ, diện tích khá là khổng lồ, chỉ trường sinh kỳ mới có được pháp khí không gian lớn như vậy.

    Lục Nguyên rất vui sướng, xem xét phần thưởng khác.

    Bên trong có một khối Phong Linh bài.

    Phong Linh bài là vật phổ thông trong tu tiên giới, không tính quý giá.

    Từ tiểu tu di túi lấy ra Phong Linh bài, xâm nhập thần thức vào, chỉ thấy bên trong Phong Linh bài có hai hồ ly.

    Không sai, là hai con hồ ly lông trắng xinh đẹp.

    Vân Hồ!

    Còn là hai con!

    Không sai, trước kia hắn nhân dịp ngũ phong đại tái được một con Vân Hổ, vân thú cỡ lớn.

    Nhưng được vân thú cỡ lớn là chỉ ngộ chứ không cưỡng cầu được.

    Được hai Vân Hồ tuyết trắng thật không tệ.

    Trong hai tiểu tu di túi còn có hai cái cốc, mặt trên cốc dùng chữ cổ triện viết ‘Thiên Tịnh’, cái khác viết ‘Xích Viêm’.

    Không biết từ khi nào thì tu tiên giới phổ biến tập tục, ở rất nhiều chỗ thích dùng cổ chữ triện viết văn.

    Lục Nguyên rất hạn thói quen này, buộc hắn phải học thêm một môn cổ chữ triện, lãng phí nhiều thời gian ngủ của hắn.

    Xích Viêm Hỏa được gọi là ngọn lửa không bao giờ tắt.

    Loại lửa này khi rèn luyện phi kiếm, linh kiếm và pháp bảo khác thì khá hữu dụng.

    Cho dù Lục Nguyên đơn thuần kiếm tu không luyện chế pháp bảo, nhưng sau này luyện phi kiếm hoặc linh kiếm thì sẽ có tác dụng rất lớn.

    Lục Nguyên mở cốc ra nhìn, thấy bên trong có một chuỗi lửa ma trơi, lửa ma trơi yên tĩnh bốc cháy.

    Xích Viêm Hỏa khá là quý giá, trừ phi bên trong có hỏa tinh trong lúc rèn thì dùng hết, nếu không cơ bản không bao tắt.

    Trong một cốc khác tất nhiên là Thiên Tịnh Thủy.

    Lục Nguyên mở ra cốc nhìn, chỉ thấy bên trong nước trong vắt vô ngần.

    Nước trong suốt, trong đến có thể nhìn thấu tâm người.

    Nước không nhiều, chỉ một cốc to, nhưng một cốc to này cực kỳ quý.

    Hắn lấy từ trong tiểu tu di túi ra cốc chứa Thiên Tịnh Thủy.

    Cốc này bóng loáng không biết dùng vật gì chế thành, có thể chứa Thiên Tịnh Thủy, Xích Viêm Hỏa, chỉ sợ cũng là bảo bối.

    Kỳ thực Hoa Sơn tiên môn có giới thiệu một ít bảo bối thường thấy, nhưng Lục Nguyên lúc học tập thường hay ngủ gật, nên có vài cái không học biết là thường, rất bình thường.

    Lục Nguyên lật trong tu la túi lấy ra khối Phong Linh bài phong Huyết Vân Linh Thú.

    Trong khối Phong Linh bài này có tổng cộng bốn Huyết Vân Lang, năm Huyết Vân Linh Cẩu.

    Kỳ thực trung hình linh thú không dễ tìm, khi ấy Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân có bốn con Huyết Vân Linh Thú là bởi vì gã dùng linh thú huyết tế thuật, cái thuật lấy người luyện huyết, bình thường luyện thể kỳ chỉ có luyện thể kỳ thất tầng, bát tầng mới có bốn trung hình linh thú.

    Tu tiên giả luyện thể kỳ nhị tầng, tam tầng không có gia sản nhiều như vậy.

    Lục Nguyên gọi ra bốn con Huyết Vân Linh Lang, năm con Huyết Vân Linh Cẩu.

    Năm con linh thú màu chảy đầm đìa bao vây Lục Nguyên vào giữa, mỗi con lộ ra vô cùng hung tợn.

    Nghe nói đại hình linh thú trở lên sẽ công kích chủ nhân, thứ có được thần hồn không phải dễ dàng hàng phục.

    Tay Lục Nguyên động, Dưỡng Ngô kiếm chọc một giọt Thiên Tịnh Thủy đến trước mặt Huyết Vân Linh Cẩu.

    Huyết Vân Linh Cẩu hét thảm, màu đỏ trên người dần nhạt đi, nhưng hiển nhiên một giọt Thiên Tịnh Thủy không có tác dụng.

    Lục Nguyên tay nhẹ rung, lại đưa bốn giọt Thiên Tịnh Thủy tới trước mặt Huyết Vân Linh Cẩu.

    Huyết Vân Linh Cẩu rốt cuộc triệt để chuyển hóa, màu đỏ toàn thân không ngừng giảm đi, nó liên tục hét thảm, qua chốc lát mới hoàn toàn hóa thành con chó trắng to lớn.

    Nếu vừa rồi Huyết Vân Linh Cẩu dữ tợn hung tàn, bây giờ Vân Cẩu trắng tinh rất đáng yêu, bộ dạng mờ mịt, nhìn mà động lòng.

    Tốt lắm, vân thú loại nhỏ cơ bản cần năm giọt Thiên Tịnh Thủy, đương nhiên đây không phải cố định.

    Không phải nói vân thú loại nhỏ có cùng cấp bậc, tựa Vân Cẩu có thể cung cấp vân hệ nguyên khí vượt xa Vân Thố, cơ bản nhìn hình thể và cấp bậc.

    Ví dụ hình thể Vân Cẩu không lớn hơn Vân Hồ bao nhiêu, nhưng bị xếp vào vân thú loại nhỏ, lượng phun ra nuốt vào vân khí kém xa Vân Hồ.

    Dưỡng Ngô kiếm chọc mười giọt Thiên Tịnh Thủy rơi vào Huyết Vân Linh Lang.

    Huyết Vân Linh Lang không ngừng kêu gào, thân thể đỏ rực có một phần biến trắng.

    Vẫn chưa đủ?

    Cổ tay Lục Nguyên nhẹ chuyển, trường kiếm lại chọc năm giọt Thiên Tịnh Thủy, mười lăm giọt Thiên Tịnh Thủy vung ra rốt cuộc chuyển hóa Huyết Vân Linh Lang thành bạch Vân Lang.

    Huyết Vân Linh Lang rất là hung tàn, con sói này trông như con chó to lớn, xem khá là dịu ngoan.

    Lục Nguyên khẳng định, một con Huyết Vân Linh Lang cần mười lăm giọt Thiên Tịnh Thủy, một con Huyết Vân Linh Cẩu cần năm giọt Thiên Tịnh Thủy.

    Tức nói bây giờ cần tám mươi lăm giọt Thiên Tịnh Thủy.

    Cốc Thiên Tịnh Thủy của hắn coi như có thể tịnh hóa chín vân thú, có thể giữ lại phần lớn để lần sau dùng nữa.

    Nếu lần sau lại đụng tới Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân thì mình sẽ phát tài nữa rồi.

    Ai kêu Bắc phong và Huyết Kiếm Môn đều là vân hệ tâm pháp làm chi.

    Một là chính đạo, một là ma đạo, Lục Nguyên phát hiện mình ngày càng thích chính đạo. ‘Đụng tới ma đạo, rút kiếm liền giết’, quy định thật tốt, đặc biệ tsau khi giết chết có thu hoạch thưởng cho thì càng tuyệt.

    Đúng rồi, bây giờ phải thống kê mình tổng cộng có bao nhiêu vân thú.

    Đem vân thú trong nhiều Phong Linh bài bỏ vào trong một Phong Linh bài.

    Lục Nguyên thống kê vân thú của mình.

    Đầu tiên là vân thú cỡ lớn, tổng cộng có một con, là Vân Hồ thắng được từ ngũ phong đại tái.

    Vân Hổ đén bây giờ vẫn uy phong như vậy, ở trong Phong Linh bài gầm một tiếng, vân thú xung quanh không con nào dám tới gần.

    Đúng là hổ uy, hổ phong còn đó.

    Tiếp theo là vân thú cỡ trung.

    Lần tỷ thí mười phân đà này thu hoạch hai Vân Hồ, từ Huyết Kiếm Môn Đạo Nhân thu hoạch bốn con Vân Lang.

    Còn vân thú loại nhỏ thì có năm con Vân Cẩu, năm con Vân Miêu, năm con Vân Thố, đầy đủ hết.

    Đây chính là số lượng linh thú vân hệ của hắn, có hai mươi hai con.

    Bây giờ hai mươi hai con vân thú đều xếp vào một Phong Linh bài, thần thức xâm nhập trong Phong Linh bài này, hai mươi hai con vân thú cơ bản không có vấn đề.

    Lục Nguyên ném linh thạch qua.

    Vân Hổ nuốt vào nhưng vẫn vô cùng kiêu ngạo.

    Vân Hồ cực kỳ xinh đẹp lóe người.

    Vân Lang thoạt trông như con chó to, bộ dạng Vân Cẩu vốn là khờ.

    Vân Miêu meo meo kêu, lười biếng duỗi lưng.

    Vân Thố thì dựa vào dưới chân Lục Nguyên.

    Các loại linh thú vân hệ thật thú vị.

    Kỳ thực trên đại linh vân thú còn có cự hình linh thú, dị thú linh thú, truyền thuyết linh thú, thần thoại linh thú, thượng cổ linh thú.

    Nếu mình có mấy vân thú mặt sau thì tốt rồi, cấp bậc linh thú cao đều sẽ tự động tấn công người.

    Theo ghi chép lịch sử Đại Tấn quốc, vài vạn năm trước từng xuất hiện linh thú cấp truyền thuyết.

    Đó là một linh thú cấp truyền thuyết hỏa diễm, nhẹ nhàng tấn công đã hủy một thành trấn.

    Cho nên coi như là hắn đụng phải linh thú cấp dị thú, sợ rằng kết quả cuối cùng sẽ là bị giết chết.

    Linh thú không phải lúc nào cũng dịu ngoan, linh thú hậu kỳ cường đại mạnh mẽ.

    Hắn lập tức cảm nhận nguyên khí vân hệ liên miên không ngừng rót vào người, khiến tốc độ tăng pháp lực hơn gấp hai lần.

    Chương 204: Siêu thoát kiếm ý.

    Kỳ thực tốc độ tu hành vốn có của Lục Nguyên đã khá nhanh, vân thú vốn là nhiều, lần này thu hoạch hai Vân Hồ, bốn con Vân Lang, năm con Vân Cẩu, tốc độ tu hành pháp lực còn nhanh hơn rất là nhiều, khiến hắn cảm giác pháp lực không ngừng dâng lên.

    Đúng rồi, hắn còn một khối Phong Linh bài, bên trong có một sa hệ tiểu hình linh thú, sau này có thể bán đổi lấy linh thú vân hệ.

    Lục Nguyên đem một loạt Tu La cốt đao, xích sa phi kiếm ném hết vào trong tiểu tu di túi, còn tu la túi thì chuyên môn bỏ rượu đi.

    Tiểu tu di túi thì bỏ vào vật dụng, pháp bảo, phi kiếm, linh thạch.

    Luôn rầu về pháp khí không gian rốt cuộc xong.

    Còn hiện tại làm gì?

    Tất nhiên là lấy một bình rượu ra khỏi tu la túi, vỗ giấy dán uống rồi.

    Nằm trên mây trắng uống rượu, so với uống trong tửu lưu cảm giác khác nhau.

    Kỳ thực bây giờ bên dưới đệ thập phân đường cử hành đủ các loại hoạt động, hoạt động chúc mừng thì khỏi cần nói, chu yếu nhất là tuyển nhận người mới tiến vào dường khác.

    Ngũ Tiên Minh làm nhiều vậy là vì huấn luyện người mới, nhưng ít nhất bây giờ Lục Nguyên còn chưa định tiến vào phân đường khác của Ngũ Tiên Minh, hắn định quay về Bắc phong.

    Tuổi thọ của sư phụ ngày càng ngắn.

    Việc đi phân đường Ngũ Tiên Minh khác chỉ có thể chờ mặt sau.

    Hiện tại Ngũ Tiên Minh đệ thập phân đường khá là náo nhiệt.

    Mấy phân đường khác của Ngũ Tiên Minh đều tiến đến tuyển người, xếp hạng hàng đầu tất nhiên sẽ được các phân đường mời mọc.

    Trong khi Ngũ Tiên Minh tuyển người thì các loại tin tức lan truyền, mọi người không ngừng đi phía xa đưa tin.

    Nếu nói tỷ thí ngũ phong đại tái là một tiên môn nổi danh, như vậy tỷ thí mười phân đà chính là nổi danh cả Đại Tấn.

    Ví dụ Trương Thanh Thư thực lực vững vàng, có phong cách Võ Đang tiên môn, không nổi bật, không bắt mắt nhưng cũng không quá bình thường.

    Ngẫu nhiên cũng sẽ giới thiệu một ít đệ tử chân truyền mới khá giỏi, hoặc là trưởng lão trẻ tuổi có thực lực bắt mắt như Võ Trầm Đông đều được đưa vào tin tức.

    Tuy nhiên, trong mớ tin này xếp vào hàng nhất, dễ thấy nhất chỉ có một cái.

    Hoa Sơn tiên môn, Lục Nguyên, thực lực càng mạnh hơn truyền thuyết.

    Thêm nữa mười hàng đầu cơ bản do trưởng lão tuổi trẻ giữ thứ hạng, hắn lấy được hạng nhất, kết quả cuối cùng là được sáu trăm khối ngũ tiên lệnh, vượt xa xếp hạng hai trăm chín mơi tám khối ngũ tiên lệnh.

    Thành quả này chỉ chứng minh một việc, thực lực của Lục Nguyên mạnh hơn xa đệ tử chân truyền khác, bao gồm đệ tử chân truyền như Tống Nam Sơn, Triệu Càn Khôn, Trương Thanh Thư.

    Lục Nguyên, tuổi hai mươi.

    Tống Nam Sơn, Triệu Càn Khôn, Trương Thanh Thư đều là hơn bốn mươi tuổi.

    Lục Nguyên chỉ là theo cửu đại kiếm tiên như Lý Nguyên Bạch.

    Tống Nam Sơn theo cùng là chủ Tây phong Hoa Sơn tiên môn Tử Hà Thượng Nhân.

    Triệu Càn Khôn, Trương Thanh Thư đi theo người dù về thực lực, địa vị đều không dưới Tử Hà Thượng Nhân.

    Có thể nói là từ tuổi tác hay theo sư phụ thì Tống Nam Sơn, Triệu Càn Khôn, Trương Thanh Thư đều hơn xa Lục Nguyên, kết quả bây giờ thực lực của hắn hơn đám người đó.

    Nhận được tình báo rất nhiều người khó tin.

    Ví dụ như tình báo bên Côn Lôn sơn nhận tin xong đều biến sắc mặt, nói:

    - Thật khó tin, khó tin.

    Thanh Thành tiên môn, một trung niên đạo nhân mặt mày tuấn tú, lưng đeo vỏ kiếm phồn sức, nhìn tình báo.

    - Tiểu tử làm bậy tại Đông Đạo phủ không ngờ trưởng thành như vậy.

    Kiếm tiên khuôn mặt tuấn tú này tại tu tiên giới có danh tiếng rất lớn, Thanh Âm Kiếm Tiên Tôn Thanh Nghi.

    Võ Đang tiên môn, một trong Võ Đang Thất Tử Mạc Kỳ, đó là một người Ễу஠ông trung niên mặt đầy râu ria thích uống rượu, thoạt trông rất là lôi thôi.

    Tất nhiên nếu là người hiểu nội tình Võ Đang Thất Tử sẽ biết, tửu quỷ lôi thôi nay tuy không phải chưởng giáo Võ Đang nhưng rất có khả năng là mạnh nhất trong Võ Đang Thất Tử.

    - Lục Nguyên, một tửu quỷ tuổi trẻ có tiềm lực.

    Không tệ, so với thằng nhóc Trương Thanh Thư thú vị hơn.

    Thực lực Trương Thanh Thư không bằng Lục Nguyên chắc chắn là bởi vì hắn không thích uống rượu.

    Câu này thốt ra khiến một người đàn ông trung niên tuấn tú mỹ tu bên cạnh gã cười phá lên.

    Người đàn ông trung niên tuấn diện mỹ tu chính là Ân Chính trong Võ Đang Thất Tử.

    Ân Chính cười cười nói:

    - Mạc sư đệ, ngươi nói bậy bạ.

    Tiểu tử Thanh Thư luôn trầm ổn, tuy bây giờ hắn không bằng Lục Nguyên Hoa Sơn nhưng chỉ cần hắn vững vàng trưởng thành như vậy, sau này tiếp chưởng Võ Đang tiên môn không phải chuyện khó.

    Còn về Lục Nguyên, mới rồi trong tin truyền đến có bình luận của Thanh Thư.

    - Thanh Thư nói lúc đấu với Lục Nguyên, hắn sử dụng ba kiếm trận.

    Lưỡng Nghi kiếm trận, Tam Tài kiếm trận, Tứ Tượng kiếm trận, chín người cùng ra tay, kết quả bị Lục Nguyên phá.

    - Cái gì!?

    Mạc Kỳ nhảy cẫng, con mắt trợn to, la hét:

    - Ngươi có lầm không?

    Ba kiếm trận liên hợp một chỗ bị tiểu bối hơn hai mươi tuổi phá, tuy chín người không có một hiểu ra kiếm ý, căn bản không thể phát huy một phần uy lực ba kiếm trận, nhưng không phải một tiểu bối có thể phá được.

    Ân Chính gật đầu nói:

    - Đúng vậy, cho nên mới thấy lạ.

    Thanh Thư nói lúc hắn giao đấu với Lục Nguyên thì cảm giác dường như đang đấu với gió, với mây.

    Mạc Kỳ nghi hoặc nói:

    - Ngươi là nói Lục tiểu tử đã luyện thành Bắc phong lao tử Phong Vân Một Trăm Lẻ Tám Kiếm hai siêu thoát kiếm ý phong kiếm ý, vân kiếm ý?

    Điều này không thể nào.

    Siêu thoát kiếm ý, quá khoa trương đi.

    Còn trẻ như vậy không khả năng luyện thành siêu thoát kiếm ý.

    Hoa Sơn vừa mới ra một Yến Thương Thiên, mọi người đều đang chờ Yến Thương Thiên phi thăng, chứ bị đè đầu hoài không tốt.

    Đừng nói bây giờ lại đến một Lục tiểu tử, Võ Đang chúng ta tiếp tục bị đè ép.

    Ân Chính lắc đầu nói:

    - Ta cũng cho rằng không khả năng.

    Lục tiểu tử không thể nào luyện thành siêu thoát kiếm ý, chắc là một loại pháp bảo tạo thành hiệu quá như vậy chứ không phải siêu thoát kiếm ý đâu.

    Hai vị này đều có kiến thức rất cao, nhưng chưa chính mắt thấy thì tuyệt đối không thừa nhận Lục Nguyên luyện thành siêu thoát kiếm ý.

    Siêu thoát kiếm ý so với kiếm ý khó khăn rất nhiều.

    Vậy nên bây giờ tình trạng rất thú vị, người đấu với Lục Nguyên, bởi vì siêu thoát kiếm ý quá cao cấp nên họ không biết.

    Còn chưa giao đấu thì hoàn toàn không tin Lục Nguyên luyện thành siêu thoát kiếm ý.

    Mặc kệ nói thế nào, lần này Lục Nguyên tại tỷ thí mười phân đà có thể nói là một phen nổi danh Đại Tấn đều biết.

    Cũng tới lúc nên quay về Hoa Sơn.

    Hắn từ biệt đà chủ đệ thập phân đà Tống Kiếm Cửu.

    Đúng rồi, còn nhận được một tấm lệnh bài, mặt trên khắc chữ nhất và một ít hoa văn phức tạp.

    Theo tống đà chủ nói thì là duy nhất lệnh của Ngũ Tiên Minh, đại biểu hắn lấy được hạng nhất tại tỷ thí mười phân đà.

    Các đợt hạng nhất tỷ thí mười phân đà đều có lệnh bài này.

    Có lệnh bài này thì có thể trực tiếp đi chín phân đường khác, dù là phân đường nào đều tùy lựa chọn mà không phải chờ phân đường chọn ngươi, đây chính là đặc quyền đứng nhất tỷ thí mười phân đà.

    Hơn nữa đi những phân đường này chắc chắn sẽ được chiếu cố rất nhiều.

    Đương nhiên trước khi trở về cần phải đi một nơi.

    Chương 205-206: Từ biệt Kim Đồng Ưng

    Lục Nguyên rời đệ thập phân đường một khoảng cách, đứng trong cát vàng quát khẽ:

    - Tiểu ưng!

    Tiếng kêu thẳng đến tầng trời.

    Lát sau, hắc ưng to lớn từ trên trời sà xuống, vuốt ưng mạnh mẽ bấu mặt đất, Kim Đồng Ưng đã đáp xuống.

    Lục Nguyên nhẹ vuốt lông chim của Kim Đồng Ưng, nói:

    - Tiểu ưng, ta lập tức quay về Hoa Sơn, đó là một nơi rất xa xôi, ngươi muốn đi cùng ta không?

    Nếu đồng ý thì đi chung với ta đi, nếu không muốn thì thôi.

    Nghe Lục Nguyên nói, Kim Đồng Ưng im lặng một lát, nhẹ lúc lắc đầu ưng to lớn.

    Lục Nguyên sớm biết sẽ là kết quả này.

    Ưng, là sinh linh kiêu ngạo, tự do.

    Nếu thuần phục ưng thì không khiến ưng có sự tự do của nó nữa.

    Khi lần đầu ngồi trên lưng chim ưng Lục Nguyên đã nói rồi, bản thân không muốn chớ cưỡng ép người.

    Hắn muốn như mây, không bị trói buộc.

    Chim ưng cũng như thế.

    Hắn đem ưng thành tọa kỵ, để ưng cùng mình đi Hoa Sơn, khi đó mất đi đồng bằng này, mất đi bầu trời này, mất đi mảnh đất này, Kim Đồng Ưng có còn là Kim Đồng Ưng nữa không?

    Bây giờ thấy Kim Đồng Ưng lắc đầu, Lục Nguyên cười cười, thật ra hắn đã sớm biết sẽ là kết quả này.

    Đương nhiên ưng tự nhiên và vân ưng khác nhau.

    Vân ưng trời sinh tại một vùng, không giống ưng thiên nhiên bay khắp nơi.

    Vân ưng linh trí không cao bằng ưng bình thường, số mệnh là bị phong vào Phong Linh bài, không giống với sinh vật thiên nhiên có thiên tính.

    Nếu vậy thì, tạm biệt.

    - Tạm biệt, tiểu ưng.

    Lục Nguyên lời nói nhàn nhạt không bao nhiêu lưu luyến, tính tình hắn chính là tiêu sái.

    Kim Đồng Ưng gật đầu, dù hơi lưu luyến thanh y thiếu niên ở chung với nó rất tốt, nhưng nó muốn vẫn là vùng trời mênh mông này.

    Cá không thể rời khỏi nước, ưng không thể rời khỏi bầu trời.

    Lục Nguyên từ trong tiểu tu di túi móc ra ba mươi linh thạch, nói:

    - Tiểu ưng, hy vọng sau này có ngày chúng ta gặp lại.

    Mấy linh thạch xem như quà từ biệt.

    Nhẹ vuốt lôm chim Kim Đồng Ưng, Lục Nguyên vẫy tay, đầu không quay lại dứt khoát đi, rất là tự tại.

    Có lẽ tương lai sẽ còn gặp lại.

    Nhưng tương lai quá xa xôi, không cần nghĩ về nó nhiều.

    Ba người Lục Nguyên, Diệp Phương, Diệp Viên cùng đi hướng Hoa Sơn.

    Hai người họ cũng về Hoa Sơn, chín tháng đã huấn luyện họ quá mức.

    Ngoài ra còn có Mạnh Bạch đồng hành.

    Mạnh Bạch khá hợp với hai người Diệp Phương, Diệp Viên, trên đường nói cười không ngừng.

    Lục Nguyên ngẫu nhiên chen vào mấy câu, cứ thế dần đi ra, có khi ngẩng đầu, dường như trên mây mơ hồ thấy một con hắc ưng.

    Cười cười, tiếp tục tiến lên.

    Rốt cuộc dần ra khỏi sa mạc vô cùng khô hạn, đại mạc cuồn cuộn, ra khỏi Bách Khoáng tỉnh trở lại tỉnh khác.

    Chỉ thấy mưa xuân lất phất, nhược liễu phù phong, tiểu kiều lưu thủy, nổi lên vài phần cảm thán.

    Sinh hoạt chính tháng cứ thế qua đi, hiện tại rốt cuộc quay về Hoa Sơn.

    Lục Nguyên đề nghị:

    - Ta cảm thấy chúng ta nên ăn uống một bữa, ở trong sa mạc chín tháng miệng lạt như nước lã.

    Diệp Phương là người thứ nhất gật đầu:

    - Đồng ý.

    Diệp Viên gật đầu tiếp theo:

    - Đúng vậy.

    Mạnh Bạch hớn hở nói:

    - Xem ra các người cũng không thích khổ tu, đồng ý phải có ăn ngon uống đã, quá đúng!

    Lần đầu tiên gã phát hiện người cùng chung chí hướng, một số sư huynh đệ của gã cứng nhắc chút.

    Bốn thanh niên cười xông vào tửu lâu thứ nhất đập vào mắt.

    Trong tửu lâu tràn ngập vui cười, mọi người kể một ít chuyện thú vị.

    Mạnh Bạch, Diệp Phương, Diệp Viên mới quen biết, đề tài có thể nói không nhiều, kết quả chủ đề quay quanh quá trình huấn luyện tại đệ thập phân đà.

    Đương nhiên Mạnh Bạch không ít giảng chuyện đáng xấu hổ trước kia của Lục Nguyên, khiến Diệp Phương, Diệp Viên nghe cười nhạo hắn.

    Lục Nguyên không phải người tốt lành gì, lập tức kể xấu chuyện Mạnh Bạch năm đó.

    Đây, chính là thanh xuân!

    Hoa Sơn chín là đệ nhất hiểm núi của đại Tấn đế quốc.

    Hiểm trở dốc đứng những từ này là để hình dung về Hoa Sơn.

    Ở sa mạc quay đầu nhìn Hoa Sơn tràn đầy sương mù trong lòng không khỏi cảm khái.

    Núi thật đúng là có chỗ tốt của núi.

    Đứng ở dưới chân núi không khỏi có một cảm giác tình cảm hào hùng.

    Ngọn núi hiểm trở như thế cao ngạo đứng vững.

    Về phần bắc Phong, còn chưa kịp quay trở lại Trường Xuân Cư, Lục Nguyên đã lập tức được Nguyên Nguyên thượng nhân gọi vào Bình Hòa trai, Nguyên Nguyên thượng nhân đã sớm nhận được tin báo Nguyên Lăng xuất hiện, cho nên gọi Lục Nguyên đến để biết rõ sự tình.

    Sau khi nghe Lục Nguyên nói rõ ràng chuyện Nguyên Lăng Nguyên Nguyên thượng nhân chắp tay, thong thả bước đi, tựa hồ đang trầm tư.

    Hắn cùng với Nguyên Lăng đấu pháp đã giằng co mấy trăm năm, mọi người có thắng có bại.

    Nguyên Nguyên thượng nhân dĩ nhiên biết rõ Nguyên Lăng khó đối phó, cho nên nửa ngày sau cười cười nói:

    - Đúng rồi, ngươi vừa mới về, đoán chừng cũng muốn gặp sư phụ của ngươi ngươi đi thăm sư phụ của ngươi đi.

    - Vâng.

    Lục Nguyên liền gật đầu.

    Từ Bình Hòa trai đi ra, thẳng tới Trường Xuân Cư gặp sư phụ.

    Lục Nguyên không phải là người dễ dàng buồn bã, nhưng hiện tại thấy sư phụ của mình ngày càng thêm già đi thì trong lòng không khỏi chán nản, Lý Nguyên Bạch nhịn không được mà cười lên:

    - Lục Nguyên người có sinh có tử, tu tiên giả cũng không phải là ngoại lệ, chỉ là tính mạng kéo dài hơn so với người bình thường mà thôi, đúng rồi ta còn chưa đi tới Bách Quáng tỉnh, ngươi đem tình hình ở Bách Quáng tỉnh kể lại cho ta nghe.

    Lục Nguyên lập tức đem chuyện ở Bách Quáng tỉnh kể lại.

    Lý Nguyên Bạch liền hăng hái lắng nghe.

    Cứ như vậy nói gần nửa canh giờ mới đem chuyện của Bách Quáng tỉnh nói xong.

    Mà đến khi Lục Nguyên nói cho Lý Nguyên Bạch biết được pháp lực của mình hiện tại đã tới Luyện Thể kỳ tầng thứ ba, Lý Nguyên Bạch nhịn không được mà cười lên:

    - Vốn vi sư một mực lo lắng không biết phải làm sao nhưng tình hình bắc Phong không có cách nào, tuy nhiên sau chuyện Bắc Phong đó ngươi hiển lộ thực lực vi sư từng muốn kết thân với Độc Cô sư muội cho ngươi cùng với Tam sư tử Lăng Ngọc Châu thành thân, Độc Cô sư muội gần đây cương nganh, nếu như vi sư đi rồi ngươi cùng với tam sư tỷ thành thân, nghĩ tới Độc Cô Sư muội cũng có thể bảo vệ được ngươi, Tư Mã Trường Bạch cũng không dám xằng bậy, nhưng hiện tại xem ra không cần phải rồi.

    - Thực lực của ngươi như vậy, Nguyên Nguyên sư huynh cũng có ý định bảo vệ ngươi, hơn nữa ngươi cũng cơ linh, Tư Mã Trường Bạch khó có thể động tay chân.

    Lục Nguyên hiện tại trợn mắt há hốc mồm mà nhìn sư phụ.

    Hóa ra sư phụ muốn mình thàn thân với tam sư tỷ.

    Chuyện này...

    Không biết phải nói sao cho phải.

    Xem dáng vẻ của Lục Nguyên như vậy Lý Nguyên Bạch liền trêu ghẹo:

    - Thế nào có phải có phần thất vọng không, nếu không ta lại liên hệ với Độc Cô sư muội cho ngươi nhanh chóng thành thân với Tam sư tỷ, dù sao lúc trước nói chuyện Độc Cô sư muội có phần đồng ý.

    Lục Nguyên lúc này đang nghĩ tới hình dáng của tam sư tỷ.

    Tam sư tỷ Lăng Ngọc Châu thân hình xinh đẹp, cả người đầy sức sống, trong đệ tử đời thứ mười có thể đánh bại nàng cũng chỉ có Vân Dật Vân Bình, tứ sư huynh Phương Đạm, ngũ sư huynh Tư Mã Bác.

    Tam sư tỷ này có có thể dùng ba từ, mạnh mẽ cố gắng xinh đẹp để hình dung.

    Tuy nhiên nghe sư phụ trêu ghẹo Lục Nguyên lại lắc đầu:

    - Được rồi, tạm thời con đối với nàng ta còn chưa có suy nghĩ đó...

    Lý Nguyên Bạch cười cười nếu như Lục Nguyên đồng ý hắn đúng là sẽ đi nói chuyện.

    Lăng Ngọc Châu với Lý Nguyên Bạch dù sao cũng tương xứng.

    Nói như vậy là tu tiên giả ở Đại Tấn đế quốc thành thân cũng phải luận bối phận, nếu như đệ tử đời thứ mười với đời thứ chín thành thân chính là làm loạn bối phận, bị rất nhiều người chế nhạo, đương nhiên vẫn có những tình huống bất ngờ không hợp thế tục tuy nhiên đa phần bọn họ đều tuân theo quy định ngầm này.

    Thực lực cùng thế hệ hiện tại không ai có thể hơn được Lục Nguyên, có lẽ bên yêu ma thì có, hoặc là Đại Tần hoặc Đại Nguyên quốc thì có nhưng yêu mà là địch thủ, đại Tần hay Đại Nguyên là địch quốc.

    Tổng kết lại, hiện tại muốn tìm ra người thứ hai có thực lực như Lục Nguyên là không có khả năng.

    Lý Nguyên Bạch suy nghĩ như vậy, tuy Nguyên Nguyên thượng nhân sẽ che chở cho đệ tử của mình nhưng nếu như có thêm Độc Cô sư muội thì tương lai của nó nhất định càng thêm an toàn.

    Thứ hai đệ tử của mình lười nhác, mà mình còn để lại một phần sản nghiệp, với sự lười nhác của nó, muốn phát triển sự nghiệp này không phải là điều dễ dàng, mà tiểu cô nương Lăng Ngọc Châu ở phương diện này có thể giúp đỡ.

    Thành thân không phải chỉ xét đến tình yêu mà còn phải xét đến các mặt khác.

    Theo các mặt khác mà nói, Lăng Ngọc Châu hoàn toàn tương xứng.

    Lý Nguyên Bạch cũng biết tiểu cô nương Lăng Ngọc Châu kia tính tình hoàn toàn không tệ.

    Nghe nói Liễu Nhi cô nương của Kiếm Tông cũng không tệ, sau lưng cũng có bối cảnh rất sâu chỉ là Kiếm tông và Kiếm Khí tông mâu thuẫn tương đối sâu, muốn hóa giải cũng rất khó khăn.

    Tuy nhiên Lục Nguyên đã không chối bỏ, thì Lý Nguyên Bạch tự nhiên cũng không nói gì.

    Những ngày kế tiếp rất nhàn nhã tự do tự tại.

    Mỗi ngày thì uống rượu không thì luyện kiếm, không làm những chuyện khác.

    Đương nhiên kỳ thật ở sa mạc cũng không có nhiều mệt mỏi, Lục Nguyên vô luân ở tình cảnh nào cũng có thể lười biếng, trong khoảng thời gian này hắn cũng gặp Lăng Ngọc Châu, Lục Nguyên cũng không có gì mà mất tự nhiên, mình cho tới bây giờ vẫn chưa từng thảo luận chuyện thành thân gì cả.

    Lúc này Lục Nguyên đang nằm ở trên cỏ nhìn lên trên trời xanh, hiện tại phải nghỉ ngơi một phen, sau đó là tu luyện với tốc độ này ít ngày nữa là có thể đến tầng thứ ba Nhật Nguyệt Tinh Hoa đỉnh phong rồi.

    Đúng rồi, nếu như có thể luyện tới tầng thứ tư Luyện Huyetes Cảnh thì chiến lực của mình sẽ tăng lên tương đối, vốn tầng thứ tư Luyện Huyết Cảnh không làm tăng chiến lực, nhưng mà trước đó hắn lúc ở sa mạc đã lấy được một bộ môn kiếm thuật Luyện Huyết.

    Kiếm thuật Luyện Huyết kia cũng có phần huyền ảo tuy nhiên không có tác dụng lớn lắm với Lục Nguyên.

    Chỉ có một môn pháp tên là Huyết Tế kiếm, đây là dùng tinh huyết trên người trong thời gia ngắn ngủi vẩy vào kiếm để tăng chiến lực, đương nhiên ai cũng có tinh huyết có hạn cho nên cũng chỉ có thể dùng khi vạn bất đắc dĩ.

    Dùng huyết tế kiếm thuật mặc dù có phần tổn thương, bình thường không thể dùng nhưng vạn nhất ở thời khắc mấu chốt cũng cần phải tăng chiến lực để đánh bại đối phương.

    Nếu như có thể luyện tới tầng thứ tư Luyện Huyết cảnh thì có thể thi triển môn kiếm thuật này.

    Tuy nhiên muốn đạt tới tầng thứ tư cũng không phải là một chuyện dễ dàng, cần phải đem pháp lực của mình ngưng trọng huyết dịch toàn thân, mới có thể xưng là luyện huyết, hiện tại pháp lực bản thân có thể đến toàn thân, nhưng chính thức ngưng luyện cũng chỉ là lục phủ ngũ tạng, nếu như có thể đột phá thành công bước này, pháp lực luyện huyết thành công, từ đó đem luyện huyết trải ra toàn thân, có chỗ tốt rất lớn.

    Đơn giản mà nói, tầng thứ tư luyện huyết cảnh chính là bổn mạng của tầng thứ năm chuẩn bị cho tầng thứ sáu tầng thứ bảy.

    Ở trong các tiên môn khác cũng không có nhiều tác dụng trừ Huyết Kiếm môn.

    Mà các đó không xa, Diệp Viên đã đi tới rồi trong tay còn cầm một xâu cá nướng.

    Vì mới trở về núi không lâu Phương Nho cùng với Diệp Dương hai vị sư thúc không lập tức gọi Diệp Phương và Diệp Viên đi làm nhiệm vụ ngay lập tức, trong khoảng thời gian này bọn hắn cũng vô cùng tự tại.

    Mà trong khoảng thời gian này, Diệp Phương Diệp Viên Lục Nguyên Mạnh Bạch bốn người thường xuyên tụ tập chơi đùa, có đôi khi còn luận bàn kiếm kỹ, tuy nhiên lúc luận bàn kiếm kỹ Lục Nguyên tự nhiên bị bài trừ ra bên ngoài, lý do ba người nói là cùng với Lục Nguyên luận bàn kiếm kỹ làm họ tổn thương tự tôn quá lớn.

    Mà Lục Nguyên ở Bắc phong nhàn nhã tự tại, ở phía tây Côn Lôn tiên môn lại đang nghênh đón khách nhân.

    Khách nhân đến từ Đại Khương quốc.

    Nửa ngày sau, đệ tử của Côn Lôn tiên môn Triệu Càn Khôn bị khách nhân này đánh bại, mà khác nhân này cũng thật phô trương xuất phát tiến tới một tiên môn khác.

    Cái gọi là thiện giả bất lai lai giả bất thiện.

    Mà Đại Nguyên cùng với Đại Tấn chính là địch quốc với nhau.

    Gió nhẹ thổi trong Trường Xuân Cư, ven đường cây cối phát ra sinh cơ.

    Trở lại trung tâm của Trường Xuân Cư Lục Nguyê liền cùng nhau ăn cơm với sư phụ.

    Bữa tối thanh đạm vô cùng, sau khi ăn xong, phục thị sư phụ và Tống thúc mấy chén trà Lý Nguyên Bạch khẽ nói:

    - Vừa rồi có tin tức truyền tới, sứ giả của Đại nguyên quốc đã tới rồi.

    - Sứ giả của Đại Nguyên quốc?

    Lục Nguyên giật mình.

    - Đúng chính là sứ giả của Đại Nguyên quốc.

    Lý Nguyên Bạch nhìn ly trà trong tay:

    - Bọn họ chính là sứ giả của Đại Nguyên quốc, nghe nói người cầm đầu chính là một trong tam đại tông sư của Đại Nguyên hắn cùng với đồ tôn Thiết Mộc Nhĩ của hắn tới đây, trên cơ bản là thiết lập quan hệ giữa Đại Nguyên và Đại Tấn.

    Thiên hạ không biết rộng lớn thế nào.

    Thiên hạ quốc gia nghe nói có tới hơn mười cái.

    Đương nhiên với tri thức của Lục Nguyên thì không có khả năng nhớ hết, nhưng có ba quốc gia mà Lục Nguyên nhất định rõ ràng đó là Đại Tấn cùng Đại Tần và Đại Nguyên.

    Trong đó Đại Tần so với Đại Tấn và Đại Nguyên thì đều hiếu thắng, tuy nhiên đại Tần tinh lực ứng đối ở phía xa xôi cho nên cũng không thể đặt nhiều ở đây, mà chỗ hẻo lánh này đa phần là nơi tranh giành giữa Đại Tấn và Đại Nguyên.

    Đại Nguyên quốc và Đại Tấn quốc tình hình không giống nhau lắm.

    Nếu như nói Đại Tấn tu tiên giả tràn ngập thiên hạ thì Đại Nguyên quốc tu phật giả chiếm đa số.

    Thống trị Đại Tnấ quốc kỳ thực là ngũ đại tiên môn mà thống trị Đại Nguyên quốc là tam đại thánh địa, theo thứ tự là Vạn Xà Sơn Trang, Đại Tuyết Sơn Lan Đà Tự, Mật Tông.

    Trong đó Vạn Xà Sơn Trang cũng không tu phật mà là một hệ tu tiên, Vạn Xà sơn trang có tâm pháp cao nhất là Vạn Xà Hóa Long, danh tiếng còn trên cả Vân Long tâm pháp, mà Vân Long tâm pháp kết cục cuối cùng cũng hóa thành vân long, giống như Vạn Xà Hóa Long.

    Tuy nhiên Vạn Xà hóa long của Vạn Xà sơn trang tu luyện dễ thành công hơn Vân Long tâm pháp một chút, hơn nữa tâm pháp cuối cùng của nó, độc long còn mạnh hơn cả Vân Long.

    Chương 207-208: Đại Nguyên khiêu chiến

    Thực lực của Vạn Xà sơn trang cơ hồ không khác biệt lắm so với Hoa Sơn tiên môi, những nhân vật nổi danh đều rất nhiều, mà Vạn Xà sơn trang còn có cao thủ hạng nhất khống chế được thiên hạ tẩu thú.

    Đại Tuyết Sơn Lan Đà tự cũng là một thánh địa, dựng ở phái trên Đại Tuyết sơn, thần bí khó lường.

    Mà Mật Tông môn phái này có phần độc đáo, một công pháp được nhiều người biết đến nhất của họ chính là Tinh Dương Hoan Hỉ thiền, tuy nhiên Mật Tông cao minh nhất không phải là Hoan Hỉ thiền mà chính là Long Hổ Phi Thăng Kinh, Long Hổ Phi Thăng kinh này một khi luyện tới tầng thứ mười tám thì uy lực cực lớn.

    Mà Long Hổ Phi Thăng Kinh mỗi khi luyện xong một tầng đều có thể tăng thêm lực của một con hổ và một con rồng, có thể phá không phi thăng.

    Trong truyền thuyết từng có một vị Mật tông luyện tới tầng thứ mười tám tùy ý đánh ra một quyền là có long có hổ.

    Trong thiên hạ này bất kể ai có thể hóa thành hình rồng đều có thể là đỉnh cấp trong thiên hạ.

    Vô luận là Vân Long Tâm Pháp hay là Vạn Xà Hóa Long tâm pháp hay là Long Hổ Phi thăng kinh đều có truy cầu cuối cùng là hóa thành hình rồng.

    Hóa rồng hóa rồng, một khi hóa rồng là trở thành thiên hạ đỉnh cấp.

    Nhưng mà hóa rồng đâu có dễ dàng.

    Như Vân Long tâm pháp trong lịch sử chí có hai tổ sư ngưng xuất Vân Long được mà thôi.

    Tiếp tục, Lý Nguyên Bạch nói tới trong tam đại tông sư thì hiện tại Thiên Viên tông sư chính là tông chủ mật tông, cũng chính là tam đại tông sư của Đại Nguyên quốc.

    Mà đồ đệ của hắn là Phiền Pháp thượng nhân cũng không đơn giản nghe đồn người này tu luyện truyền pháp, mỗi hồi truyền pháp ra là vô số tín nam tín nữ lao tới, được trăm vạn người triều bái.

    Lý Nguyên Bạch tiếp tục nói:

    - Vừa rồi có tin tức truyền tới, Phiền Pháp thượng nhân mang theo đệ tử của hắn là Thiết Mộc Nhĩ và một đoàn người đến Đại Tấn quốc hơn nữa trước đó không lâu còn đến Côn Lôn tiên môn luận đàm một phen, Thiết Mộc Nhĩ dễ dàng thắng được Triệu Càn Khôn.

    Bọn họ nói là tới đây.

    Rõ ràng là lai giả bất thiện.

    Đến đây không thể nhắc tới chuynệ, Huyết Kiếm môn nghe nói là một chi nhánh của Đại Tuyết Sơn, không biết lúc nào cũng đã lăn lộn tới Đại Tấn quốc, vốn Yến Thương Thiên cũng muốn thuận tay đi diệt Huyết Kiếm Môn, nhưng vì Huyết Kiếm lão nhân cứ ở trong hang ổ không chịu ra vì vậy Yến Thương Thiên còn chưa đến tìm.

    Đương nhiên cũng có lời đồn nói là Huyết Kiếm môn phản bội Đại Tuyết Sơn sợ Lan Đà Tự đuổi giết cho nên trốn đến Đại Tấn quốc.

    Lục Nguyên còn cho rằng hôm nay còn có thể tiếp tục tiêu dao, tuy nhiên trời lại không theo ý nguyện của người rồi.

    Đúng thế,trước đó không lâu truyền tới tin tức, Thanh Thành tiên môn đã bị đánh đổ rồi, chân truyền đệ tử Lý Hư Huyền của Thanh Thành tiên môn thua dưới tay của Thiết Mộc Nhĩ.

    Mà Thanh Thành tiên môn chính là năm đại Tiên môn, cao thủ như vân.

    Thực lực của Đại Nguyên quốc những năm gần đây so với Đại Tấn quốc còn lớn hơn một bậc, bất kể thế nào hai nước cũng là kình địch.

    Đại Nguyên quốc Thiết Mộc Nhĩ sau khi thắng được Triệu Càn Khôn còn thắng được đệ tử chân truyền của Thanh Thành tiên môn Lý Hư Huyền.

    Qua một thi gian ngắn cũng nghe được tin tức, Võ Đang tiên môn Trương Thanh Thư cũng thua.

    Thật đúng là...

    Lục Nguyên biết mình xem ra phiền toái một phen rồi.

    Đại Nguyên quốc và Đại Tấn quốc tranh giành với nhau, gần đây Đại Tấn quốc chiếm ưu thế, hiện tại Đại Nguyên quốc phái người tới, chiến thắng liên tiếp, Đại Tấn quốc vô luận thế nào cũng phải chống lại, mà hiện tại Triệu Càn Khôn thua Trương Thanh Thư thua, kết quả tới phiên mình rồi.

    Không có cách nào, ai bảo trong năm đại tiên môn mình chính là cao thủ trong đám trẻ tuổi.

    Hiện tại Đại Nguyên quốc phái người tới mình không ra tay cũng không được.

    Ra tay thì ra tay, dù sao mình cũng muốn biết người tu phật của dị quốc có thực lực thế nào.

    Ngay lập tức có rất nhiều người lên Hoa Sơn, đương nhiên căn bản là tới Bắc Phong một ngày không biết có bao nhiêu người muốn bái kiến Lục Nguyên.

    Tất cả đều muốn động viên Lục Nguyên cố gắng nhất định phải đánh bại Thiết Mộc Nhĩ.

    Hiện tại mọi người đều ý thức được danh dự của quốc gia quan trọng thế nào.

    Đại Tấn cùng với Đại Nguyên đối địch nhiều năm, đánh cho nhiễu loạn không biết bao nhiêu người chết, đương nhiên Đại Nguyên cũng có người chết trong tay của Đại Tấn, chuẩn xác mà nói, Đại Nguyên còn chết nhiều hơn, dù sao những năm gần đây Đại Tấn vẫn thắng thế.

    Ta là tu tiên giả của Đại Tấn quốc sao có thể bại bởi Đại Nguyên quốc.

    Đại Tấn ta, Yến Thương Thiên, đấu với nhau còn hơn cả tam đại tông sư của Đại Nguyên.

    Một đời tuổi trẻ của Đại Tấn đế quốc còn hơn một đời tuổi trẻ của Đại Nguyên quốc.

    Nếu như Triệu Càn khôn Lý Hư Huyền Trương Thanh Thư những người này không bại dưới tay của Thiết Mộc Nhĩ thì cũng thôi đi nhưng hiện tại rõ ràng họ đã thua, mọi người không thể bỏ qua, tuy nhiên mọi người đều hiểu, người tuổi trẻ mạnh nhất của Đại Tấn quốc không phải đám Triệu Càn Khôn mà là tên yêu nghiệt của Hoa Sơn tiên môn kia.

    Đơn giản mà nói, Lục Nguyên hiện tại đã là người giữ thể diện cuối cùng cho Đại Tấn quốc, những người này đều không muốn Lục Nguyên thua, cho dù trước kia từng quyết chiến với Lục Nguyên, cũng muốn hắn thắng.

    Tự nhiên những cái này làm Lục Nguyên phiền đến mức điên lên rồi.

    Từng đợt sóng người nối tiếp nhau.

    Nếu như mình phiền thì còn không sao, nhưng hiện tại sư phụ của Lục Nguyên thân thể không tốt, nếu chẳng may ảnh hưởng thì không phải là tội hay sao, kết quả Lục Nguyên liền dán thông báo đại khái ý là:

    - Hiện tại ta muốn đối mặt với Thiết Mộc Nhĩ mà bế quan, nếu như các ngươi tới thăm, ta tiếp đãi cũng được nhưng thua Thiết Mộc Nhĩ thì đừng trách ta.

    Lục Nguyên sau khi dán tấm bảng này lên, mọi chuyện liền trở nên thanh tĩnh.

    Mọi người không ai muốn hắn thua, cho nên liền rút đi.

    Mà Lục Nguyên lúc này đang nghỉ ngơi, chuyện sau này rồi sẽ tính.

    Là Bắc Phong chi chủ cho nên trước khi khai chiến, Nguyên Nguyên thượng nhân xác thực là có tìm Lục Nguyên nói chuyện.

    Dù sao cũng là lãnh đạo cả.

    Ở bên ngoài Trung Chính Bình Hòa trai, mây trắng du du.

    Nguyên Nguyên thượng nhân, Lý Nguyên Bạch Độc Cô Diệp, Phương Nho Diệp Dương Dung, Sở Phi sáu người đều nhìn Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cảm thấy có áp lực rất lớn đương nhiên không phải là vì sáu vị cửu đại kiếm tiên nhìn mình mà là vì ánh mắt của Độc Cô Diệp, tại sao hắn có cảm giác Độc Cô Diệp nhìn hắn giống như là mẹ vợ nhìn con rể vậy loại cảm giác này thật là rét lạnh.

    Loại cảm giác này thật không thể có.

    Bây giờ mình còn chưa muốn thành thân mặc dù cũng có chút thích thích tam sư tỷ Lăng Ngọc Châu động lòng người.

    Một nhân tài tiêu diêu tự tại khoái hoạt.

    Nguyên Nguyên thượng nhân nói:

    - Hiện tại ngươi cũng minh bạch, trên cơ bản ngươi chính là người tuổi trẻ cuối cùng rồi, nếu như ngươi không thắng thì sẽ có tổn thất lớn, toàn bộ mặt mũi của Đại Tấn quốc sẽ mất đi, làm hạ thấp sĩ khí của không ít tướng sĩ ngoài biên cương, đây là chuyện vô cùng nghiêm trọng.

    Lục Nguyên cười khổ:

    - Được rồi, sư bá nói con phải thắng con sẽ dốc toàn lực.

    Nguyên Nguyên thượng nhân lúc này mới thỏa mãn gật đầu.

    - Được rồi ta cũng giới thiệu qua đối thủ của ngươi, đối thủ của ngươi là Thiết Mộc Nhĩ, hắn không hề đơn giản, nghe qua là chuyển thế linh đồng mà ra.

    - Mà đối thủ của ngươi Thiết Mộc Nhĩ chính là chuyển thế tông chủ đời thứ ba, trải qua quán đính của Mật Tông đã nhớ lại ký ức của kiếp trước.

    - Kết quả hắn tu hành rất nhanh, pháp lực hiện tại của hắn chúng ta cũng không biết là bao nhiêu, tuổi của hắn tuy chỉ mới mười ba nhưng thực lực của hắn mạnh cỡ nào chúng ta cũng không nhìn ra, đương nhiên không phải là vì pháp lực của hắn quá sâu mà là vì Mật tông có phương pháp che giấu, chúng ta cũng không phá được, mặc dù có trí nhớ của kiếp trước, nhưng nói thẳng ra là, hắn cũng cần phải thời gian mới tu hành được, chỉ là tu hành nhanh hơn so với mọi người mà thôi.

    - Kỳ thực có đôi khi phải thừa nhận, người nước Đại Nguyên da mặt thật là dày, Mật Tông dùng chuyển thế linh đồng đi khiêu chiến với chúng ta thật là hèn hạ vô sỉ.

    Độc Cô Diệp ở bên cạnh nói một câu cửu đại kiếm tiên đều gật đầu.

    - Tuy nhiên cũng không có cách nào ai bảo chúng ta không có chuyển thế linh đồng.

    Nguyên Nguyên thượng nhân thở dài một tiếng.

    - Cần phải thắng nếu như không thắng thì mất đi sĩ khí của Đại Tấn quốc chúng ta.

    Lục Nguyên ở bên cạnh nói:

    - Bọn họ một chuyến này tới đây, không phải là muốn làm tổn thất sĩ khí của Đại Tấn chúng ta sao?

    Nếu vậy thì cũng thật rảnh rỗi.

    Nguyên Nguyên thượng nhân nói:

    - Rất đơn giản, Đại Tấn quốc chúng ta cùng với Đại Nguyên quốc bây giờ đang ngưng chiến rồi, nếu như bây giờ chúng ta bị tổn thương sĩ khí, lúc này mất đi chủ động đàm phán, tuy nhiên cũng không thể cưỡng cầu ngươi chỉ cần lượng sức là xong, nếu như quả thật không đánh lại thì chỉ có thể lui mà thôi, đối thủ cũng quá vô sỉ rồi.

    Lục Nguyên nhún vai, đúng là thế.

    Tất cả không đơn giản như ngoài mặt.

    Vũ lực và chính trị bao giờ cũng tương quan.

    Vũ lực đắc thắng thì phương diện chính trị chiếm ưu thế.

    Lúc này một vị trưởng lão vội tới:

    - Hoàng đế của Đại Tấn quốc Tấn Vinh đế đã tới.

    Chuyện này thật ghê gớm, kinh động lên tới tận hoàng đế.

    Đương Kim hoàng đế Tấn Vinh đế đã đến, kỳ thật ai cũng biết hắn ta là một bù nhìn.

    Tuy nhiên người ta tốt xấu cũng là hoàng đế mặc dù chỉ là một con rối nhưng vẫn phải cho mặt mũi.

    Nghe Tấn Vinh hoàng đế tới, Nguyên Nguyên thượng nhân nhún vai:

    - Chúng ta đi nghênh đón một chút, Lục Nguyên, ngươi cũng đi đi.

    - Tấn Vinh hoàng đế tới, tất sẽ muốn gặp ngươi bây giờ ngươi trốn đi, chút nữa Tấn Vinh hoàng đế sẽ trực tiếp tới Trường Xuân cư bái phỏng ngươi.

    Lục Nguyên cười khổ ra mặt.

    Tấn Vinh hoàng đế quả nhiên không hổ là hoàng đế bù nhìn, người mặc áo long bào, tuy nhiên không có chút khí thế nào Cửu Ngũ chí tôn này thật đúng là, ngẫm lại cũng đúng, năm đại tiên môn muốn hoàng đế là phế vật, dĩ nhiên không muốn tìm người tinh minh.

    Thiên hạ có ngũ đại tiên môn quản lý là được rồi không cần Tấn Vinh hoàng đế để ý tới, hắn là một bù nhìn là được, Nguyên Nguyên thượng nhân gặp hắn không cần phải hành lễ gì cả chỉ cần ôm quyền là xong.

    Tấn Vinh đế nhìn về phía Lục Nguyên rồi nói:

    - Không tệ, rất tuấn tú, tuổi còn trẻ mà đã có trình độ này thật đúng là không tệ, đúng rồi không biết Lục Nguyên ngượi đã thành thân chưa trẫm có mấy đứa con gái trong đó tam công chúa ngũ công chúa thất công chúa còn chưa thành thân, mặc ngươi chọn lựa.

    Lục Nguyên trong lòng oán thầm vài tiếng, tuy nhiên Lý Nguyên Bạch ở bên cạnh đã hỗ trợ chối từ rồi.

    Lý Nguyên Bạch cũng biết tính tình của đệ tử mình hắn vô cùng lười biếng, có thể nói nếu như Đại Tấn quốc còn có một người có thể ngăn cản được Thiết Mộc Nhĩ thì Lục Nguyên tuyệt đối không ra tay, trốn ở trong nhà mà ngủ nướng, lấy công chúa, đừng nói đùa, tranh giành ngôi vị hoàng đế cũng phiền toái vô cùng, Lục Nguyên không có hứng thú.

    Lục Nguyên hiện tại trong lòng thầm nghĩ;

    - Có bị choáng mới đi lấy công chúa.

    .....................

    Bắc Phong không có thanh tịnh, chỉ có mây trắng là thanh tịnh.

    Lục Nguyên lúc này đang ngắm nhìn mây trắng.

    Ở phái dưới vô cùng náo nhiệt, hắn vừa uống rượu vừa ngủ gật thì cảm thấy pháp lực toàn thân tuôn đầy, lúc này hắn mới biết rằng mình sắp đột phá, thật đúng là, mình không hề cố gắng mà pháp lực vẫn đột phá.

    Hắn bày ra Phong Linh trận, lại lấy ba trăm linh thạch, nhẹ nhàng thi triển, vô số linh khí bừng lên, Lục Nguyên lập tức ngồi xuống, Vân Long tâm pháp nhanh chóng vận chuyển.

    Vô số pháp lực không ngừng phun ra đột phá vô số cửa khẩu, hấp thu pháp lực của bản thân.

    Lúc ở Luyện Thể kỳ pháp lực ngưng tụ lục phủ ngũ tạng, mà bây giờ pháp lực đã không hề ngưng tụ nữa mà dũng mãnh lao tới, tuy nhiên cảm giác đem huyết dịch ngưng luyện không phải là chuyện dễ dàng, tựa hồ như có cửa ải gì đó chắn giữ.

    Lục Nguyên lúc này cũng không gấp, thời gian từ từ trôi qua hắn hấp thu lấy pháp lực, Vân Long tâm pháp dần vận chuyển.

    Hết thảy thuận theo tự nhiên.

    Tự nhiên tu hành tự nhiên luyện kiếm, đây là bí quyết thành công lớn nhất của Lục Nguyên, đem bản thân dung hòa vào tự nhiên, sau đó đem tâm của mình sát nhập vào đó.

    Người tu hành có rất nhiều trở ngại.

    Mà bản thân tự nhiên thì không có trở ngại gì, tự nhiên là hoàn mỹ.

    Đem thân xác dung nhập vào tự nhiên, những trở ngại này sẽ biến mất.

    Tuy nhiên muốn đem thân xác dung nhập vào tự nhiên không hề đơn giản, như Lục Nguyên cũng không hiểu rõ lắm, tuy nhiên mỗi khi lười biếng ngắm mây trắng ngẩn ngơ hắn lại khôi phục trạng thái này.

    Loại trạng thái này chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu.

    Ầm.

    Không biết trải qua bao lâu, Lục Nguyên đột nhiên phát hiện ra thân thể có một cánh cửa nào đó được mở ra, toàn bộ ngưng luyện huyết dịch biến hóa, những huyết dịch này càng thêm tinh túy, đồng thời trong cơ thể cũng điên cuồng tạo huyết.

    Điên cuồng tạo huyết, máu càng ngày càng trở thêm tinh khiết.

    Đây chính là biểu hiện lớn nhất của Luyện Huyết cảnh.

    Đương nhiên bình thường tu luyện huyết cảnh cũng làm cho pháp lực thêm thâm hậu, nhưng khi chính thức thực chiến thì tác dụng cũng không lớn lắm, tuy nhiên Lục Nguyên có kiếm thuật Huyết Kiếm nên không giống với.

    Đạt tới Luyện Huyết cảnh, lần này thật là thú vị, đúng lúc hắn vừa uống rượu ngắm mây trắng thì đột phá, dễ dàng đột phá như vậy thật là tiêu dao, cũng khiến cho hắn càng thêm có tin tưởng vào cuộc quyết đấu với Thiết Mộc Nhĩ càng thêm có tin tưởng, dù sao pháp lực của đối phương hiện tại cũng không thể quá cao, không đơn giản thắng được mình.

    Hắn lấy từ trong túi ra Huyết Kiếm kiếm thuật, nghiêm túc mà tu luyện.

    Một hồi gió thổi qua, gió cuốn từng trang sách Huyết Kiếm Kiếm thuật.à

    Mấy trắng thoáng cái trở nên rối loạn.

    Ngày xuân mưa phùn thỉnh thoảng nhuốm ướt xiêm y.

    Đám nữ tu bọn họ mặc áo màu tím hoặc màu vàng, nhè nhẹ đi trong mưa phùn.

    Ở sườn núi Bắc Phong, nơi này vốn là nơi tụ tập của các đệ tử hiện tại đã được chọn là nơi tỷ thí, ở đây trước đó không lâu đã dựng một cái đài cao, hai bên có vô số ghế ngồi.

    Một dãy vị trí theo thứ tự là của Hoa Sơn tiên môn, Võ Đang tiên môn, Thanh Thành tiên môn, Côn Luân tiên môn, Nam Hải tiên môn, cùng với Đại Tấn hoàng tộc, vị trí cuối cùng là của Đại Nguyên quốc.

    Chương 209-210: Lục Nguyên vsThiết Mộc Nhĩ

    Hoa Sơn tiên môn chư vị thượng nhân đều đã đến đông đủ, Đông Phong Nguyên Dương thượng nhân Nam Phong Hồi Phong thượng nhân, Bắc Phong Nguyên Nguyên thượng nhân, Tây Phong Tử Hà thượng nhân, Ngọc Chân thượng nhân.

    Võ Đang tiên môn cũng có người đến, chính là hai trong Võ Đang thất tử, hai vị kỳ nhân này thân phận cũng tương đối cao .

    Thanh Thành tiên môn có Thanh Âm Kiếm tiên Tôn Thanh Nghi cùng với mấy kiếm tiên nổi danh.

    Côn Luân tiên môn cũng tới mấy kiếm tiên nổi danh.

    Từng tiên môn ở phía sau lưng đều có đệ tử chân truyền, bọn họ cơ bản đều đứng đó đều là những người bị đánh bại bởi Triệu Càn khôn, Trương Thanh Thư, Lý Hư Huyền.

    Mà Tấn Vinh hoàng đế của Đại Tấn hoàng tộc thì đang đoan trang ngồi, sắc mặt vô cùng nghiêm túc, ở phía sau hắn là mấy người của hoàng tộc, Tấn Vinh đế vốn một thân phế vật nhưng ở phía sau hắn có mấy người thực lực bất phàm, nổi danh, ngoài ra còn có mấy thiếu nữ và công tử xinh đẹp chính là công chúa và vương tử của Đại Tấn hoàng tộc.

    Ở bên Đại Nguyên cũng có không ít người, mà hấp dẫn ánh mắt của người ta chính là năm nam tử đầu trọc, những hòa thượng này lỗ tai cũng thật là lớn.

    Lúc này ngũ đại Bắc Phong mọi người đã đến đông đủ.

    Võ Đang tiên môn cũng có hai vị thượng nhân, những tiên môn khác cũng đến một vài vị thượng nhân, tổng cộng là hơn mười thượng nhân cấp.

    Thực lực của Thượng Nhân cấp, cửu đại kiếm tiên cũng không thể so sánh.

    Cửu Đại kiếm tiên cơ bản đều đã đạt tới Trường Sinh Kỳ, như Lý Nguyên Bạch, Tư Mã Trường Bạch bọn họ.

    Lúc này mọi người đều không dám coi thường, nếu như Hoa Sơn tiên môn lại bị thất bại thì chỉ còn lại Nam Hải tiên môn, mà Nam Hải tiên môn, đệ tử trẻ tuổi kiệt xuất nhất cũng không hơn bọn Triệu Càn Khôn là bao.

    Đương nhiên đây chỉ là một mặt, việc còn lại là liên quan tới vấn đề đám phán của Đại Nguyên và Đại Tống ở khuỷu sông Tây Vực.

    Cho nên một trận chiến này trên Hoa Sơn tiên môn mang ý nghĩa vô cùng trọng đại.

    Mưa phùn vẫn đang rơi lất phất.

    Đông Phong Nguyên Dương thượng nhân hỏi:

    - Phiền Pháp thượng nhân, nghe nói Phật học từ bi, tại sao Đại Nguyên quốc các ngươi thường xuyên quấy nhiễu biên cương của Đại Tấn quốc. mặc dù Đại Tấn quốc thực lực còn hơn cả Đại Nguyên quốc nhưng Đại Nguyên quốc lần nào cũng gây phiên toái, mấy năm lại tới một chuyến.

    Phiền Pháp thượng nhân chắp tay lại thành hình chữ thập:

    - A di đà phận, đây chính là thiên đạo, sói đói bụng muốn ăn thỏ, thỏ đói bụng muốn ăn cỏ, đây là thiên lý, thiên lý cũng là phật lý, Đại Nguyên quốc không phì nhiêu, có nơi quá mức lạnh lẽo, có nơi lại quá mức nóng bức, vì cầu sinh cũng chỉ có thể như vậy...

    Võ Đang thất tử cười cười nói:

    - Hòa thượng nghe nói kinh phật có chuyện phật tổ cắt thịt nuôi chim ưng, vậy tại sao Đại Nguyên các ngươi không học theo, làm thức ăn cho Đại Tấn chúng ta, chịu sự thống trị, về sau các ngươi cũng là một phần tử của Đại Tấn, cũng không cần phải chịu đói nữa, cũng không cần phải có chiến tranh nữa, như vậy không phải rất tốt sao?

    Phiền Pháp thượng nhân mỉm cười, người của Phật giáo luôn thiện biện, mà Phiền Pháp thượng nhân thường xuyên khai mở đàn giảng phật hiệu có vô số tín đồ, tuy nhiên cãi nhau thì hắn không lại.

    Một nam tử hai mươi tuổi mặc thanh y bỗng nhiên ở phía bắc đứng ra.

    Tăng nhân áo gai Thiết Mộc Nhĩ cất tiếng nói:

    - Nghe nói Đại Tấn ngoại trừ tuyệt thế Yến Thương Thiên ra thì những người khác đều yếu đuối, lần này đi một chuyến về phía đông quả nhiên là sự thật, ngũ đại tiên môn, đệ tử chân truyền, Triệu Càn Khôn, Lý Hư Huyền, Trương Thanh Thư đều là lũ yếu đuối, đánh bại dễ dàng, hi vọng các ngươi lần này có thể tiếp được một vài chiêu thức.

    Một câu nói này nửa thật nửa giả, Đại Tấn những năm gần đây có thể thắng Đại Nguyên chính là vì tuyệt thế Yến Thương Thiên một khi Yến Thương Thiên không xuất thế thì Đại Tấn yếu hơn một chút, tuy nhiên đây cũng là lời giả, hắn Thiết Mộc Nhĩ thắng được Triệu Càn Khôn Trương Hư Huyền Trương Thanh Thư chỉ có một nguyên nhân là vì hắn là chuyển thế linh động, trải qua Quán Đính thức tỉnh trí nhớ kiếp trước tu hành mới nhanh hơn người khác.

    Câu này nửa thật nửa giả, khiến cho người của Đại Tấn quốc cảm thấy rất buồn nôn, nhưng lại khó phản bác.

    Mà Lục Nguyên ở bên cạnh thì lười biếng ngáp:

    - Ta nghe nói, phật giáo các ngươi lợi hại nhất không phải là phật công mà là miệng lưỡi, hiện tại cũng thấy được, quả là thế, vị thượng nhân kia, ngươi cũng thế, tướng mạo không tốt lắm, đều sinh ra một cái miệng tốt.

    Ta nghe nói nhân gian lưu hành một môn công pháp Long Dương, chúng đại sư có cái miệng tốt như vậy đi làm Long Dương nhất định là được.

    Một câu nói này khiến cho rất nhiều người muốn cười, những người như Cửu Đại còn có thể cố nhịn mà trấn tĩnh được tuy nhiên da mặt không ngừng rút lên, còn các đệ tử đời thứ mười thì bật cười.

    Bọn họ cũng không ngờ Lục Nguyên hóa ra tranh cãi cũng hung hãn như vậy.

    Kỳ thật Lục Nguyên tuy lười biếng nhưng cãi nhau rất hung hãn.

    Không có cách nào năm đó ở Đông Lâm trấn, hắn đã cãi nhau rất nhiều.

    Lúc trước ở Bắc Phong, Tư Mã Hạo cũng đã nếm qua thiệt thòi.

    Mà bây giờ Lục Nguyên mắng vô cùng ác độc nếu như Thiết Mộc Nhĩ cãi lại thì chứng minh rằng Phật giáo có một cái miệng tốt, thừa nhận Phật giáo chính là đồ tử của miệng lưỡi.

    Còn nếu như không cãi lại, thì chứng minh cho thấy bọn họ đi làm Long Dương.

    Một câu nói này cãi lại cũng khó mà không cãi lại cũng khó.

    Đương nhiên phương pháp mắng người như vậy của Lục Nguyên có vẻ hơi vô lại, những người có thân phận sẽ không nói, như bọn Triệu Càn Khôn Trương Thanh Thư bình thường bọn họ ổn trọng đánh chết cũng không nói những lời như thế, nhưng Lục Nguyên thì không để ý tới thân phận cho lắm.

    Mà hắn thì lười nhác, mang theo vẻ không sợ trời không sợ đất, đôi khi có phần vô lại, giảo hoạt.

    Cao nhân còn cách hắn quá xa.

    Hơn nữa hắn cũng chưa từng có ý định làm cao nhân.

    Làm cao nhân làm gì?

    Quá mệt mỏi.

    Ta chính là ta, đây chính là phương thức sống thoải mái nhất.

    - Đã như vậy không cần nói nhảm nữa.

    Thiết Mộc nhiễm cung chưởng đánh về phía Lục Nguyên, nếu như tu tiên giả thích sử dụng kiếm thì người tu phật lại thích dùng chưởng.

    Kiếm tu có các loại kiếm pháp ví dụ như Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm Triêu Dương nhất mạch kiếm, Vũ Đả Phi Ti kiếm, Khoái Mạn thập thất thức, Thái cực kiếm pháp.

    Mà người tu phật cũng có những chưởng pháp tương ứng, ví dụ như bàn nhược chưởng, Vi Đà chưởng, Hàng Ma chưởng, Đại Lực Kim Cương chưởng...

    Thiết Mộc Nhĩ dùng Mật Tông Hàng Ma chưởng, dùng phương pháp đặc thù tấn công, một chưởng này uy lực kinh người, cao nhân bên cạnh quan sát vô số nhìn thấy chưởng phách này cũng không khỏi hít vào một hơi lạnh.

    Một chưởng này đánh ra khí thế vô cùng, rõ ràng đã đạt tới tầng thứ sáu của Luyện Thể kỳ rồi.

    Chưởng lực vô cùng uy mãnh.

    Triệu Càn Khôn cùng với Trương Thanh Thư bọn họ đều hít một hơi lạnh, lúc bọn họ giao thủ với Thiết Mộc Nhĩ thì đối phương cũng chỉ dùng uy lực tới tầng thứ ba để đối phó với bọn họ mà thôi, không ngờ Thiết Mộc Nhĩ khi dốc toàn lực lại lợi hại như thế, pháp lực tới tận tầng thứ sáu, ở bên cạnh một số cửu đại trưởng lão cũng biến sắc, pháp lực của Luyện Thể Kỳ tầng thứ sáu quá mức cao thâm rồi.

    Kỳ thật Thiết Mộc nhĩ có thể có pháp lực như vậy cũng là vì hắn nghe qua truyền thuyết Lục Nguyên, hiện tại Lục Nguyên chính là mũi nhọn lớn nhất trong năm mũi nhọn, nghe nói kiếm thuật của Lục Nguyên tương đối cao minh, pháp lực cũng đạt tới Luyện Thể kỳ, Thiết Mộc Nhĩ thầm nghĩ, mình cần phải dùng lực tối đa rồi nói sau.

    Thiết Mộc Nhĩ thân là chuyển thế linh đồng, có kinh nghiệm của kiếp trước nên vô cùng cay độc.

    Đồng thời Thiết Mộc Nhĩ còn có một ý định, càng nhanh chóng đánh bại Lục Nguyên càng có thể đả kích niềm tin của Đại Tấn quốc, cuộc đàm phán tại khuỷu sông Tây vực càng có nhiều chỗ tốt, lúc trước hắn đánh bại bọn Trương Thanh Thư cũng là như thế, hiện tại đánh bại Lục Nguyên cần phải dùng thời gian nhanh nhất.

    Chưởng phong cực kỳ mãnh liệt bay trên đài cao.

    Lục Nguyên trở tay một kiếm chống đối chưởng phong của Thiết Mộc Nhĩ.

    - Đương...

    Lục Nguyên lui về sau một chút, Thiết Mộc Nhĩ cũng lui về sau.

    Luyện thể kỳ của Thiết Mộc Nhĩ đạt tới tầng thứ sáu, mà Lục Nguyên cũng chỉ đạt tới tầng thứ tư mà thôi, nhưng mà bởi vì Lục Nguyên tu luyện Vân hệ tâm pháp cho nên lúc Lục Nguyên ra tay người khác cũng không biết pháp lực của Lục Nguyên cao hay thấp.

    Một chút mưa, theo gió mà rơi lả tả.

    Lục Nguyên than dài, khí trời tốt như thế, nếu như tìm một chỗ vừa ngủ vừa uống rượu có phải khoát hoạt rồi không, nhìn phong cảnh xung quanh, các cành trúc lượn lờ như là thiễu nữ, tâm tình uvi sướng, Lục Nguyên càng lúc càng thưởng thức.

    Trong mắt của Lục Nguyên, chỉ có những phong cảnh mỹ hảo mà thôi.

    Nhưng hết lần này tới lần khác, những chém giết này lại lãng phí thời tiết mưa xuân của hắn.

    Tuy nhiên không có cách nào khác, nếu như mình thua thì đàm phán ở khuỷu sông Tây vực sẽ thất bịa, Lục Nguyên cần phải chăm chú hơn, đối phương là Chuyển thế linh đồng, mình cần phải cố gắng nhiều.

    Mà lúc này Trương Thanh Thư, Triệu Càn Khôn Lý Hư Huyền bọn họ cũng trợn mắt há hốc mồm.

    Thiết Mộc nhĩ là chuyển thế linh đồng, đạt tới tầng thứ sáu pháp lực còn có thể tiếp nhận.

    Nhưng Lục Nguyên tại sao cũng đạt tới tầng thứ tư rồi?

    Chuyện này cũng thật là quá khoa trương.

    Bọn họ vốn đều cho rằng mình là những người mạnh nhất trong các đệ tử trẻ tuổi, hiện tại hai người giao thủ kia bất kể là ai cũng vượt xa hơn so với bọn họ điều này thật không biết phải nói sao cho phải.

    Hai tên yêu nghiệt.

    Đây là đánh giá của những người khác về Thiết Mộc Nhĩ và Lục Nguyên, hai người đều có thực lực vượt xa hơn so với đám trẻ tuổi rồi.

    Đương nhiên tương đối mà nói, càng yêu nghiệt chính là Lục Nguyên.

    Thiết Mộc Nhĩ tốt xấu gì cũng là chuyển thế linh đồng, luyện tới tầng thứ sáu còn có thể tiếp nhận mà Lục Nguyên cái gì cũng không phải, cứ như vậy luyện tới tầng thứ tư, mọi người làm sao chịu nổi?

    Bây giờ long tranh hổ đấu, cục diện đương nhiên Thiết Mộc Nhĩ chiếm chút ưu thế, Lục Nguyên tuy lãnh hội kiếm ý, nhưng pháp lực laij thua, mà Thiết Mộc Nhĩ lại con có tuyệt kỹ của kiếp trước, Lục Nguyên muốn thắng thì rất khó.

    Chuyển thế linh đồng mang theo đại sát khí.

    Đương nhiên mật tông muốn làm ra nhiều chuyển thế linh đồng cũng là chuyên không thể.

    Chuyển thế linh đồng sau khi sống lại lại phải dùng quán đính để khôi phục lại chân linh của kiếp trước.

    Đây cũng là chuyện tương đối phức tạp, Mật tông từ trước tới nay cũng chỉ có hai người chuyển thế, những người khác không cách nào chuyển thế được, liên quan đến chuyện thần bí của bọn họ, người của đại Tấn quốc không mấy người hiểu.

    - Đương đương đương.

    Hàng Ma chưởng chạm vào Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, chưởng phong của Thiết Mộc Nhĩ tương đối mãnh liệt, mà Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm của Lục Nguyên cũng ứng đối vô cùng tốt, dù sao chưởng phong cũng chỉ là gió mà thôi, chỉ cần tìm được chỗ yếu kém bạc nhược là có thể phá được.

    Trong nhất thời Thiết Mộc Nhĩ cũng không làm gì được Lục Nguyên.

    Thiết Mộc Nhĩ thấy tình huống như vậy thì bàn tay khẽ chuyển động, làm ra một đại thủ ấn chộp về phái Lục Nguyên, nhìn thấy chiêu thức này tu tiên giả đều quái lạ:

    - Hư Không đại thủ ấn.

    Đây chính là hư không đại thủ ấn, một trong những tuyệt học của Mật tông.

    Luận địa vị nó không cao hơn so với Long Hổ Phi Thăng kinh.

    Luận thanh danh không bằng Âm Dương hoan hỉ thiền.

    Nhưng nó cũng là một cao chiêu có giá trị rất lớn.

    Long Hổ phi thăng kinh rất khó luyện, mà Hư Không đại thủ ấn thì rất nhiều người luyện được, loại Hư Không đại thủ ấn này chộp về phía đối phương còn mang theo tính truy tung, vô luận người ta trốn ở chỗ nào cũng không thoát được.

    Hư không đại thủ ấn đánh ra một chiêu, nhiều tu tiên giả ở đại Tấn quốc không hiểu rõ đã bị thua thiệt rất lớn.

    Mật tông hai đại thủ ấn, ngoại trừ Hư Không đại thủ ấn này còn có Huyết thủ ấn, làm cho tu tiên giả Đại Tấn quốc thất bại rất nhiều.

    Thiết Mộc Nhĩ quả nhiên không hổ là chuyển thế linh đồng, thoáng cái đã dùng được hư không đại thủ ấn, hư không đại thủ ấn chộp về phía Lục Nguyên, vô luận Lục Nguyên dùng kiếm ngăn phải trái thì đều bị thủ ấn chộp tới, hư không đại thủ ấn vừa đánh ra, Thiết Mộc Nhĩ muốn thua cũng khó.

    Trong lúc mọi người đều cho rằng Lục Nguyên phải thua chắc chắn thì không thấy thân ảnh của Lục Nguyên ở trong trường đâu nữa, cũng không thấy thân ảnh của kiếm, chỉ thấy một luồng gió.

    Gió đang thổi tên đài.

    Luồng gió này hoàn mỹ sát nhập vào tự nhên, hư không đại thủ ấn có thể truy tung đối thủ nhưng hiện tại không thấy đối thủ khiến cho đại thủ ấn không ngừng cuộn tròn ở trên không, lúc này mọi người đều đại biến sắc mặt, Thiết Mộc Nhĩ cũng nhận ra mà quát lớn:

    - Đáng chết, Phong Chi Thoát kiếm ý.

    Gần đây thanh danh của Lục Nguyên lớn lên, mọi người cũng biết rõ Lục Nguyên đã đạt tới cấp kiếm ý, pháp lực đạt tới luyện thể kỳ.

    Tuy nhiên, Lục Nguyên đều thích làm mọi người bất ngờ, vốn pháp lực không phải đến tầng thứ hai luyện thể kỳ mà đến tầng thứ tư, mà bây giờ hắn còn có thể dùng kiếm ý đỉnh phong để tránh thoát Hư Không đại thủ ấn.

    Tư Mã Trường Bạch, Độc Cô Diệp cũng chỉ đạt tới kiếm thuật như Lục Nguyên mà thôi.

    Đương nhiên Nguyên Nguyên thượng nhân có thể phát ra kiếm ý vẫn hơn Lục Nguyên.

    Lúc này toàn trường chấn động ai cũng không tin nổi vào mắt mình.

    Thiết Mộc Nhĩ trong lòng thầm nói;K

    - Đúng là quái vật mình là chuyển thế linh đồng có được thực lực như thế cũng không kỳ quái nhưng Lục Nguyên rõ ràng có thực lực như vậy thì thật khiến cho người ta phải kinh hãi rồi, gió qua nhanh, Thiết Mộc Nhĩ còn chưa kịp phản ứng đã bị mấy kiếm đâm tới.

    Thiết Mộc Nhĩ quả không hổ là chuyển thế linh đồng hắn lập tức đánh ra một tuyệt kỹ khác là Bảo Bình ấn, chỉ thấy quanh người của hắn được bao quanh một lớp.

    Nhìn thấy Thiết Mộc Nhĩ đột nhiên đánh ra Bảo Bình ấn, gió bắt đầu đổi, gió nổi mây phun, đem Bảo Bình ấn một mực vây quanh hắn.

    Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm còn có một chiêu tên là Phong Vân Lưu Tán, Phong Vân nhị đại kiếm ý cùng lúc phát ra sẽ mài mòn pháp lực của đối thủ, vốn Thiết Mộc Nhĩ có thể dùng pháp lực bảo trụ cho Bảo Bình Ấn một lúc tuy nhiên Phong Vân Lưu Tán liên tục đánh tới khiến cho Bảo Bình Ấn không trụ được lâu.

    Một kiếm một kiếm liên tục đâm tới.

    Thiết Mộc Nhĩ lúc này đã bị trọng thương.

    Một trận chiến này có thể nói là kinh hoàng bất ngờ.

    Chương 211-212: Chiến thắng

    Vốn Thiết Mộc Nhĩ cũng rất mạnh, so với đám Triệu Càn Khôn bọn họ lúc mà hắn chỉ dùng pháp lực luyện thể kỳ tầng thứ ba thì hiện tại dùng Hàng Ma chưởng, Hư không đại thủ ấn, bảo Bình ấn các loại pháp ấn, tuyệt kỹ rất nhiều.

    Nhưng cho dù như thế, hắn vẫn thua Lục Nguyên, mọi người không ngờ rằng Lục Nguyên có thể có pháp lực tầng thứ tư, còn có thể có được kiếm ý siêu thoát, Phong Chi Thoát kiếm ý, vốn mọi người chỉ biết rằng Lục Nguyên khá mạnh, nhưng mạnh đến trình độ này rõ ràng đã luyện tới nhị đạo thoát kiếm ý rồi.

    Thật khiến cho người ta phải bất ngờ.

    Thật đúng là yêu nghiệt.

    Đây chính là cách nhìn trực quan cử cửu đại kiếm tiên về thực lực của Lục Nguyên.

    Phiền Pháp thượng nhân đứng lên:

    - Một trận chiến này, Đại Nguyên quốc nhận thua.

    Hắn không thể không đứng lên, một trận chiến này đánh bạc về vấn đề đàm phán ở khuỷu sông Tây Vực không nói, nhưng s lại giá trị của Cửu Chuyển linh đồng vẫn cao hơn một chút, vốn hắn cho rằng đại Tấn quốc không có một người trẻ tuổi nào có thể là đối thủ của Thiết Mộc Nhĩ, kết quả lại có chuyện bất ngờ.

    Cho nên Phiền Pháp thượng nhân cũng không thể không nhận thua.

    Lục Nguyên kỳ thật cũng muốn đem Thiết Mộc Nhĩ giết đi, nhưng hiện tại bọn họ chính là đặc sứ tới đây, mình cũng không thể xuất thủ, hơn nữa Phiền Pháp thượng nhân đã nói vậy mình cũng chỉ có thể dừng tay, nói cách khác nếu mình không dừng tay không chừng mang tới quốc chiến.

    Lục Nguyên hiện tại cũng chỉ là một người lười nhác, cho nên cũng đưa kiếm thu vào trong vỏ.

    Lúc này hoàng đế Tấn Vinh ho khan một tiếng:

    - Một trận chiến này, Đại Tấn quốc chúng ta đã thắng, Hoa Sơn tiên môn Lục Nguyên có biểu hiện như vậy thật không tệ, trẫm ban thưởng cho ngươi năm trăm linh thạch.

    Năm trăm linh thạch nghe thì nhiều đây là thủ bút lớn của Đại Tấn hoàng đế, tuy nhiên Lục Nguyên đã đem lại mặt mũi lớn cho Đại Tấn quốc nên con số này cũng đáng.

    Lục Nguyên tự nhiên cám ơn, ngốc sao mà có năm trăm linh thạch mà không nhận.

    Thanh âm của Tấn Vinh hoàng đế còn chưa dứt thì một bóng người đã nhảy lên, bóng người màu xanh kia không nói nhiều nhắm thẳng về phía Thiết Mộc Nhĩ.

    Biến cố này khiến mọi người đều bất ngờ, Phiền Pháp thượng nhân lập tức lao tới người kia, phát ra Hư Không đại thủ ấn.

    Bóng người màu xanh bất đắc dĩ phải đương tay đối chiến với Hư Không đại thủ ấn.

    Một đòn này, Phiền Pháp thượng nhân rõ ràng phải chịu chút thiệt thòi.

    Người tới là ai, Phiền Pháp thượng nhân nhìn lại thì thấy bóng người màu xanh đã túm lấy Thiết Mộc Nhĩ mà bay đi.

    Phiền Pháp thượng nhân quýnh lên, tay phải dùng Hư Không đại thủ ấn tay trái dùng Huyết thủ ấn hướng về phía người này đánh tới, hắn cũng không muốn người này bắt Thiết Mộc Nhĩ đi, Chuyển Thế linh đồng đối với mật tông quá sức trân quý.

    Người kia là ai?

    Tại sao vừa ra tay đã muốn cướp chuyển thế linh đồng?

    Sắc mặt của Nguyên Nguyên thượng nhân trở nên ngưng trọng lên, toàn trường nhiều người như vậy chỉ có lão là nhận ra lão nhận ra hoàn toàn là vì cảm giác quen thuộc.

    Vốn Lục Nguyên và Thiết Mộc Nhĩ đang đánh nhau.

    Kết quả Lục Nguyên đem Thiết Mộc Nhĩ đánh cho trọng thương, rồi sau đó có biến hóa phát sinh.

    Đột nhiên xuất ra một người áo xanh cướp chuyển thế linh đồng Thiết Mộc Nhĩ đi, mà Thiết Mộc Nhĩ bị Lục Nguyên đánh cho trọng thương không còn sức hoàn thủ nữa, Phiền Pháp thượng nhân cùng người áo xanh va chạm với nhau rõ ràng rơi vào thế hạ phong, người áo xanh kia bắt Thiết Mộc Nhĩ rời đi, Phiền Pháp thượng nhân đánh ra Hư Không đại thủ ấn và Huyết Thủ ấn.

    Hư Không đại thủ ấn có tính chất truy tung.

    Mà Huyết thủ ấn thì bàn tay trở nên lớn hơn gấp mười lần, đồng thời hai tay thống huyết với nhau có thể tăng lên pháp lực.

    Mật Tông hai đại thủa ấn xuất hiện, người áo xanh cũng tránh được.

    Mà lúc này một bóng đen vọt ra, đây chính là Phiền Luân thượng nhân, cũng chính là một trong Tam Đại Tông Sư thượng nhân, tuy bình thường hắn chỉ ăn mặc giống như tăng nhân nhưng lúc này chuyển thế linh đồng xuất hiện nguy hiểm hắn cũng lập tức vọt ra không che giấu thực lực nữa.

    Phiền Luân thượng nhân tu luyện Kim Luân, lúc này ngũ luân tề động.

    Một bên là Phiền Pháp thượng nhân đánh ra hai đại thủ ấn.

    Một bên là ngũ luân của Phiền Luân thượng nhân xuất động.

    Mà Nguyên Nguyên thượng nhân thấy rằng tình hình như vậy cũng không thể bỏ qua, người áo xanh kia nhanh chóng bị kéo chiếc khăn trùm đầu ra, lộ ra một khuôn mặt trẻ tuổi tuấn tú, con mắt hẹp dài lộ ra vẻ tà ác cực độ.

    Nhìn thấy người này phản ứng đầu tiên của mọi người là giống như gặp rắn vậy.

    - Nguyên Lăng.

    Lục Nguyên lập tức nhận ra người này chính là Nguyên Lăng, thật không ngờ Nguyên Lăng dám tới nơi này, đúng là gan lớn, phải biết rằng nơi này cao thủ như mây hơn nữa lại còn là đại bản doanh của Nguyên Nguyên thượng nhân, còn có tuyệt thế Yến Thương Thiên ở đây mà Nguyên Lăng dám có gan lớn xông vào.

    Cửu đại kiếm tiên phần lớn đều nhận ra phản đồ Hoa Sơn này.

    Nguyên Lăng cũng không hề hoảng hốt hai mắt nhíu lại;

    - Phiền Luân thượng nhân Phiền Pháp thượng nhân hai người liên thủ quả nhiên cao minh, không hổ là cấp thượng nhân, tuy nhiên chuyển thế linh đồng này ta muốn rồi, ta nghiên cứu nhiều cấm thuật như vậy nhưng chưa từng nghiên cứu qua chuyển thế linh đồng, bổn thượng nhân muốn xem quán đính trùng sinh của mật tông các ngươi rốt cuộc là gì đây.

    Rốt cuộc mọi người cũng hiểu được mục đích của hắn hóa ra hắn muốn nghiên cứu chuyển thế linh đồng Thiết Mộc Nhĩ, nghiên cứu ra quán đính chi mê, đương nhiên trên người của Thiết Mộc Nhĩ có rất nhiều tuyệt kỹ mật tông, nếu như Thiết Mộc Nhĩ rơi vào tay của Nguyên Lăng chỉ sợ những tuyệt kỹ kia cũng rơi vào tay của Nguyên Lăng.

    Phiền Pháp thượng nhân và Phiền Luân thượng nhân hai đại tuyệt kỹ đều xuất hiện.

    Đặc biệt là Phiền Luân thượng nhân, hắn đã thành danh trở thành Thiên Viên tông sư, ngũ luân chính là dựa theo ngũ ý, kim đạo mộc đạo thủy đạo, hỏa đạo, địa đạo ngũ luân danh xưng này phát ra trừ phi ngươi nhảy ra khỏi tam giới nếu không cũng không thoát được.

    Kiếm có kiếm ý chưởng có chưởng ý, đao có đao ý.

    Kỳ thật nói trắng ra đều là ý giống nhau.

    Tuy nhiên sử dụng kiếm thì gọi là kiếm ý, dùng đao gọi là đao ý, kiếm phong và đao phong kỳ thực cũng giống nhau nếu như không dùng đao không dùng kiếm không dùng chưởng thì gọi là Kim Đạo chi ý.

    Năm đó Thiên Viên tông sư nói rằng, trừ phi ngươi thoát khỏi tam giới, nếu không không thoát khỏi ngũ luân.

    Đáng tiếng năm đó ngũ luân đã bị Yến Thương Thiên phá đi, về sau Viên tông sư từ bỏ tiến vào một cấp độ rất cao, tuy lần đó hắn bị Yến Thương Thiên phá nhưng cũng vì vậy mà có thể nâng cao môn tuyệt học này.

    Nhìn thấy Nguyên Lăng một tay cầm thanh kiếm màu bạc nhảy lên đâm vào mộc luân, đã phá giải ngũ luân.

    - Phiền Luân lão hòa thượng, ngươi còn muốn dùng mấy thứ này vây khốn ta thì vẫn còn non lắm, gọi sư phụ của ngươi đến thì may ra.

    Thân ảnh của hắn lóe lên tránh khỏi tiến công của Phiền Pháp thượng nhân.

    Phiền Pháp thượng nhân quát to:

    - Hay cho Nguyên Lăng, không sợ sư phụ của ta đuổi giết ngươi?

    Nguyên Lăng tà khí mười phần mà nói;

    - Ta sợ nhưng Yến sư bá không sợ, có Yến Sư bá ở đây sư phụ của ngươi dám tới Đại Tấn quốc sao?

    Hơn nữa cho dù sư phụ ngươi tới thì sao, hắn căn bản không có thám thính nơi này, hắn có thể tìm được ta ẩn sau trong lòng đất sao, ha ha ha, chuyển thế linh đồng ta đã muốn.

    Mang theo một nụ cuồng tiếu, Nguyên Lăng đã mang theo Thiết Mộc Nhĩ rời đi, tốc độ cực nhanh.

    Mắt thấy Nguyên Lăng thượng nhân cắp Thiết Mộc Nhĩ mang đi, Phiền Luân thượng nhân lập tức đuổi theo, Phiền Pháp thượng nhân truy vấn hơn mười thượng nhân đang ngồi bên cạnh:

    - Nguyên Lăng ra tay sao các ngươi không ra tay?

    Nguyên Nguyên thượng nhân lười biếng ngáp một cái:

    - Chúng ta vừa rồi bị bất ngờ pháp lực không cách nào điều động, Nguyên Lăng gần đây giảo hoạt đoán chừng đã hạ độc.

    Đây rõ ràng là nói dối, đơn giản mà nói, trong nước Đại Tấn quốc tuy đánh nhau nhưng đó là chuyện bên trong một khi đối mặt với ngoại quốc thì vẫn đoàn kết, Nguyên Lăng muốn bắt chuyển thế linh đồng của Đại Nguyên quốc đi nghiên cứu mọi người không giúp đỡ nhưng tuyệt đối không ngăn cản, bọn họ cũng không rảnh rỗi đến vậy.

    Nguyên Nguyên thượng nhân lại nói:

    - Nguyên Lăng giảo hoạt chúng ta cũng muốn bắt hắn nhưng bắt không được nếu như bắt được thì đã sớm bắt rồi.

    Nguyên Nguyên thượng nhân nói như vậy cho thấy, đây là phản đồ của Hoa Sơn bắt Thiết Mộc Nhĩ, tuyệt đối không phải là do Đại Tấn làm, Đại Nguyên quốc các ngươi muốn giận chó đánh mèo cũng được nhưng muốn thì tìm Nguyên Lăng.

    Phiền Pháp thượng nhân nghe Nguyên Nguyên thượng nhân giải thích thì trong lòng không biết phải làm thế nào, Nguyên Nguyên thượng nhân này thật giảo hoạt không nắm được chút sơ hở nào của hắn, nếu như nói Nguyên Nguyên thượng nhân và Nguyên Lăng liên thủ thì tuyệt đối không thể, hai người này là tử địch bất kể là ai cũng biết.

    Chuyện này cứ như vậy chìm xuống không cách nào làm gì được Đại Tấn quốc.

    Phiền Pháp thượng nhân suy nghĩ, không có cách nào liền hét lớn, bọn họ liền dẫn toàn bộ đoàn sứ giả đuổi theo Nguyên Lăng.

    .....

    Phiền Pháp thượng nhân bọn họ đi rồi, đám tu tiên giả của Đại Tấn quốc đều vui sướng, tên yêu nghiệt Thiết Mộc Nhĩ mà bọn họ vênh váo đã bị Lục Nguyên đánh bại, tiếp theo Nguyên Lăng xuất hiện bắt Thiết Mộc Nhĩ đi nghiên cứu.

    Những chuyện này liên tiếp diễn ra khiến mọi người vui sướng vô cùng.

    Chuyện kế tiếp dĩ nhiên là yến hội ăn mừng, chúc mừng Lục Nguyên chiến thắng.

    ..................

    Hoa Sơn cũng không phải chỉ có năm ngọn núi mà phải nói là hàng trăm ngọn núi.

    Tuy nhiên tương đối mà nói, ngũ phong phổ biến nhất và danh tiếng nổi nhất.

    Mà lớn nhất của Hoa Sơn chính là Thiên Phong.

    Thiên Phong vốn không phải tự nhiên mà có mà là lúc bắt đầu Hoa Sơn, một vị chưởng giáo đem đất đắp thành, hóa thành Thiên Phong to lớn.

    Đương nhiên vì vậy mà Thiên Phong trở nên vô cùng cao lớn, tuy nhiên đường đi lại thẳng tắp không hề có sườn dốc gì, muốn đi lên chỉ có một cách đó là bay lên.

    Thiên Phong này nhìn như một thần kiếm chống thẳng lên trời.

    Thiên Phong cũng không có đệ tử, trên đó có rất ít người đều là chưởng giáo thân tín.

    Mà những người như Yến Thương Thiên thì càng ít, trên ngọn núi này chỉ có Yến Thương Thên và một đồng tử thân tín, không có người thứ ba.

    Đỉnh Thiên Phong, mây mù lộ ra.

    Ở trong mây mù mơ hồ có một nam tử áo trắng tuấn lãng xếp bằng, nam tử này toàn thân tuấn ngọc, môi mỏng như kiếm, hai hàng lông mày như kiếm, mắt sắc như kiếm, sống mũi như kiếm, áo trắng như kiếm, giày trắng như kiếm, toàn thân cao thấp chỉ có thể dùng một chữ kiếm để hình dung.

    Người này khuôn mặt tuấn mỹ, mỗi nụ cười đều có thể khiến cho mỹ nhân trong thiên hạ động tâm, tuy nhiên khuôn mặt của hắn lại lạnh như băng không có một chút cảm tình.

    Tuyệt thế Yến Thương Thiên.

    - Tiểu bối đúng là có tiền đồ, còn trẻ như vậy đã đạt tới tầng thứ tư, còn luyện thành Thoát Kiếm ý, thật có ý tứ.

    Tuấn mỹ áo trắng yến Thương Thiên hơi khàn khàn nói những từ như vậy đã có người đánh giá về Yến Thương Thiên.

    - Không có nữ nhân nào có thể ngăn cản được nụ cười của hắn, tuy hắn chưa bao giờ cười.

    - Không có người nào có thể ngăn được kiếm của hắn.

    - Tiểu tử Nguyên Lăng kia, đoạt được chuyển thế linh đồng cũng không khiến cho ta tức giận, nếu không ta đã xuất một kiếm đuổi giết hắn.

    Yến Thương Thiên ở trên thiên đỉnh, cách Bắc phong khá xa nhưng cặp mắt của hắn có thể xuyên qua sương mù dày đặc khám phá vài trăm dặm cho thấy thần thông cỡ nào.

    Ở bên cạnh hắn đồng tử liền hỏi:

    - Chưởng giáo, nếu như Lục Nguyên không thắng Thiết Mộc Nhĩ mà Thiết Mộc Nhĩ thắng thì đàm phán khuỷu sông bọn họ chiếm được ưu thế chúng ta phải làm sao?

    - Làm sao à?

    Khóe môi của Yến Thương Thiên khẽ giương lên;

    - Rất đơn giản ta sẽ dùng phi yến kiếm tiên của ta đến tận Đại Nguyên quốc, xem ở trong tam đại tông sư ai có thể ngăn cản một kiếm của ta.

    Đúng là phong cách của Yến Thương Thiên, hắn có ý định đến Đại Nguyên quốc giết một trận lớn để cho Đại Nguyên quốc chịu thua.

    Tuyệt thế Yến Thương Thiên đúng là Yến Thương Thiên.

    Một người một kiếm có thể địch cả một quốc gia.

    Sự tình của Đại Nguyên đế quốc náo động một hồi.

    Tuy nhiên chuyển thế linh đồng Thiết Mộc Nhĩ bị Lục Nguyên đánh bại lại bị Nguyên Lăng bắt đi, Phiền Pháp thượng nhân bọn họ đuổi theo thì chuyện này cũng kết thúc rồi.

    Đương nhiên ngũ đại tiên môn của Đại Tấn cũng muốn cho Đại Nguyên quốc một câu trả lời thỏa đáng.

    Tuy nhiên chuyện này rất đơn giản.

    - Chúng ta đã tận lực tuy nhiên chúng ta không bắt được Nguyên Lăng thật sự là không có biện pháp nào, ngươi cũng không thấy chúng ta mấy trăm năm nay cũng không bắt được Nguyên Lăng sao, chẳng lẽ khi chuyển thế linh đồng bị bắt trong vòng mấy tháng chúng ta liền bắt được Nguyên Lăng?

    Lão hồ ly của Đại Tấn quốc rất nhiều.

    Hơn nữa bọn họ đã đạt tới cấp thượng nhân thì dĩ nhiên giảo hoạt rồi.

    Đương nhiên Nguyên Nguyên thượng nhân thì còn giảo hoạt hơn, dù sao những thượng nhân khác đều không rơi vào hoàn cảnh như Nguyên Nguyên thượng nhân đã từng trải qua, một bên là tiên môn tam tông yếu nhất, một bên Tư Mã Trường Bạch dã tâm bừng bừng, Nguyên Lăng thỉnh thoảng quấy rối khiến cho Nguyên Nguyên thượng nhân phải cáo già hơn rất nhiều.

    Dù sao chuyện này Đại Nguyên quốc cũng không tìm ra cái xấu, Đại Tấn quốc cũng phái người có ý hiệp trợ nhưng cuối cùng vẫn không tìm được Nguyên Lăng.

    Chuyện này cơ bản đã xong.

    Bắc Phong cuối cùng trở nên quạnh quẽ lại.

    Khôi phục lại sự lạnh lùng vắng vẻ như lúc trước.

    Tu tiên trên núi vốn quạnh quẽ như thế.

    Ở trên núi yên tĩnh, mới bảo toàn được bản tâm của con người.

    Con người bản tâm cùng với thiên nhiên dung hòa làm một mới có thể tu tiên cho tốt.

    Trước khi chân núi trở nên yên tĩnh, có rất nhiều bái phỏng Lý Nguyên Bạch, kỳ thật bọn họ muốn gặp Lục Nguyên, tuy nhiên bọn họ là trưởng bối, đặc biệt như Võ Đang thất tử thân phận địa vị không ở dưới Nguyên Nguyên thượng nhân, làm sao có thể đi bái phỏng Lục Nguyên hậu bối được cho nên đành phải lấy cớ đi bái phỏng Lý Nguyên Bạch.

    Lục Nguyên vốn muốn tránh những tiền bối này nhưng hắn cũng không có cách nào đành phải theo sư phụ đi tiếp đãi.

    Cũng may cuộc sống như vậy không kéo dài bao lâu, những tiền bối này cuối cùng cũng rời đi, để lại Hoa Sơn thanh tịnh, có đôi khi Lục Nguyên cũng cảm khái, có thực lực rồi muốn tiêu dao cũng không dễ dàng.

    Nếu như mình không có thực lực căn bản lần này không tới phiên mình ra tay, mà có thể trốn ở nơi hẻo lãnh tiêu dao tự tại nhưng đã có thực lực thì không có biện pháp nào khác.

    Chương 213-214: Trịch Trục Hoa

    Người ở trên đời này, có đôi khi không tự làm chủ được mình.

    Thôi vậy có thể hưởng thụ tiêu dao bao lâu thì hưởng thụ bấy lâu.

    Lục Nguyên khoát tay cầm chai rượu, thảnh thơi mà uống, từng luồng gió bắc thổi xào xạc.

    Nơi này yên lặng và tĩnh mịch.

    Nhìn về phía phương xa sương mù che chắn, có thể thấy đám nữ tu đang cầm từng cái ô làm bằng trúc.

    Kỳ thật Bắc Phong không náo nhiệt, Hoa Sơn Tây Phong lại vô cùng náo nhiệt, Tây Phong Tống Nam Sơn bởi vì chuyện của Đại nguyên quốc đã dứt khoát cử hành để cho một đám tuổi trẻ tụ hội, mời khắp đệ tử chân truyền tới đây tham gia.

    Vô luận là ngũ đại tiên môn hay các tiên môn khác đều được mời.

    Mà mặt mũi của Tống Nam Sơ tương đối lớn, trên cơ bản trong các đệ tử chân truyền thì Lục Nguyên thực lực cao nhất, nhưng Tống Nam Sơn kết giao rất nhiều bằng hữu, những bằng hữu này vẫn phải nể mặt mũi của hắn.

    Thứ hai là bọn họ cũng có hứng thú với đệ nhất tiên môn của Đại Tấn quốc kết quả tất cả đều tới Tây Phong, hiện tại Tây Phong vô cùng náo nhiệt.

    Bọn họ cũng mời Lục Nguyên.

    Tuy nhiên Lục Nguyên cự tuyệt.

    Hiện tại Lục Nguyên không có sức lực chơi bời với các đệ tử chân truyền, hiện tại thực lực của hắn đã mạnh hơn bọn họ nhiều, đệ tử chân truyền chỉ có thực lực Luyện Khí tầng thứ sáu tầng thứ bảy tầng thứ tám, cùng lắm là tầng thứ chín tầng thứ mười mà hắn hiện tại đã có tu vi Luyện Thể kỳ tầng thứ tư.

    Hiện tại hắn không còn cảm giác với đệ tử chân truyền nữa.

    Chẳng lẽ đây chính là cao thủ tịch mịch trong truyền thuyết.

    Được rồi mình rảnh rỗi nghĩ tới cao thủ tịch mịch, muốn nói cao thủ tịch mịch cần phải nói đến vị Yến tổ sư trên Thiên đỉnh kia.

    Lục Nguyên uống rượu suy nghĩ mông lung trong nhất thời đại não của hắn trống trơn cảm giác vô cùng tốt.

    Lục Nguyên không đi Tây Phong lại làm cho các đệ tử chân truyền giảm bớt áp lực, bọn họ lớn nhất chỉ có mươi tuổi, người trẻ đều có tính khoe khoang, uống một chút rượu liền thể hiện kỹ năng khoe khoang chiến tích quá khứ là điều bình thường.

    Nếu như Lục Nguyên mà đi thì chiến tích của Lục Nguyên là một hòn núi cao, hắn không đi bọn họ mới tự tại.

    Một tháng trôi qua.

    Lại là một tháng lười biếng.

    Một tháng này Lục Nguyên vô cùng thư thái, mỗi ngày uống rượu luyện kiếm.

    Kiếm ở nơi tay Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, từng chiêu từng thức thi triển, Lục Nguyên tâm tư đắm chìm trong cảnh giới kỳ diệu, cũng không biết bao lâu Lục Nguyên thở dài một hơi:

    - Lại thất bại.

    Tuy thất bại nhưng Lục Nguyên cũng không nhụt chí, chớp nhoáng kiếm đã thu vào vỏ.

    Luyện kiếm đến đây cần phải dung kiếm ý vào kiếm, một kiếm phát ra lực Phong Vân.

    Đáng tiếc hắn chưa luyện được đến mức này.

    Tuy nhiên cũng không cần phải gấp, Nguyên Nguyên thượng nhân và Nguyên Lăng thượng nhân cũng mới đạt tới mức độ này, mình chỉ mới hai mươi tuổi, tu vi kiếm thuật muốn tăng nhanh thì thật khó khăn.

    Lục Nguyên liền thu kiếm vào vỏ, rượu cầm nơi tay, giơ lên uống, trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái.

    Hắn lập tức đi nhanh về phía Trường Xuân Cư, thời gian này hắn ở cùng với sư phụ tương đối nhiều nếu không nhớ lầm thì sư phụ chỉ còn ba tháng tuổi thọ nữa.

    Ba tháng.

    Ở Trường Xuân Cư, Lý Nguyên Bạch đang chắp tay, trên mặt của hắn không có bi thương chút nào, hắn cũng đã khám phá ra sinh tử, sống có gì vui chết có gì sợ?

    Nhìn thấy Lục Nguyên đi vào Lý Nguyên Bạch khẽ gật đầu:

    - À, trở về rồi.

    Lão chỉ hỏi nhàn nhạt một câu.

    Tình cảm thầy trò không cần nói nhiều.

    Đã tới bữa cơm tối, Lý Nguyên Bạch thanh đạm nói:

    - Bây giờ sư phụ có một chuyện muốn giao cho ngươi.

    - Sư phụ cứ nói thẳng đi.

    Lục Nguyên hỏi.

    - Giúp ta hái Trịch Trục Hoa.

    Lý Nguyên Bạch nói.

    Trịch Trục Hoa, Lục Nguyên cũng đã từng nghe loài hoa truyền thuyết này, hắn sinh trưởng ở trong lòng đất ẩm ướt, được xưng là thiên hạ đệ nhất hoa, mỗi khi nở cũng chỉ có ba canh giờ mà thôi, một khi qua quãng thiờ gian này, nghe nói Trịch Trục Hoa sẽ héo tàn, hơn nữa Trịch Trục Hoa còn có truyền thuyết mỹ hảo nếu như lúc hái Trịch Trục Hoa gặp phải thiếu nữ mà nói, sẽ sinh ra một đoạn tình duyên vô cùng tốt đẹp.

    Lý Nguyên Bạch từ từ nói;

    - Ba trăm năm trước vi sư và tổ mẫu của ngươi gặp nhau ở trong lòng đất, cũng chính là lúc hái Trịch Trục Hoa, vi sư nhờ đó mà có một đoạn tình duyên đẹp nhất, một trăm năm trước, sư mẫu của ngươi vào lúc Trịch Trục Hoa nở rộ đã mất đi.

    - Hai tháng sau là lúc Trịch Trục Hoa nở vi muốn lại nhìn thấy Trịch Trục Hoa chỉ là vì thân thể ngày càng yếu chỉ sợ không chịu được mệt nhọc cho nên phải nhờ ngươi rồi.

    Lý Nguyên Bạch nói.

    Đây là tâm nguyện cuối cùng của sư phụ dĩ nhiên là Lục Nguyên gật đầu đồng ý.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Trịch Trục Hoa nở ở trong lòng đất, lòng đất vô cùng nguy hiểm ngươi cần phải cẩn thận.

    - Vâng...

    Lục Nguyên gật đầu, sau đó Lục Nguyên trở về sương phòng của mình.

    Mà sau khi Lục Nguyên trở về phòng, lão Tống thu dọn bát đũa thấp giọng nói:

    - Lão chủ nhân, ông lúc này muốn thiếu chủ đi hái Trịch Trục Hoa chỉ sợ cũng muốn...

    - Ta nói hắn đi hái Trịch Trục Hoa chính là để hoàn thành hai tâm nguyện của ta, còn có một nguyện vọng cũng mượn lúc này thực hiện.

    - Hia nguyện vọng này, nếu như thực hiện được lão phu cũng có thể yên tâm nhắm mắt rồi.

    - Sống không tiếc mà chết cũng không tiếc...

    Xã hội là đa dạng, nó không phải là toàn bộ địa linh và linh thạch.

    Có nhiều thứ một chút tác dụng với tu hành cũng không có, nhưng lại có giá trị cực cao, khiến cho xã hội không còn đơn địa.

    Ví dụ như Đại Yến quốc đã từng xuất hiện qua một vị thi nhân tên là Liễu Thất Biến ,Liễu Thất Biến này mỗi khi có hứng liền làm thơ, mỗi vần thơ đều mang theo ý vị hàm súc, mà nếu như muốn mời hắn làm thơ thì giá cả không thể thấp hơn một trăm linh thạch một bài.

    Mà ba nghìn năm trước từng có một vị họa sĩ được xưng là Cửu Sơn đại nhân, vị Cửu Sơn đại nhân này vẽ một bức tranh có giá trị lên tới 150 linh thạch.

    Đương nhiên có giá trị cao nhất chính là Thanh Minh Thượng Hà Đồ, tác phẩm này có giá trị lên tới một nghình linh thạch.

    Đối với đồ vật đẹp vô luận là thơ, tranh hay thứ gì khác, tu tiên giả cũng cảm thụ được, bọn họ thích từ tận đáy lòng.

    Trịch Trục Hoa cũng thế.

    Đẹp nhất trong thiên hạ lại ở trong nơi nguy hiểm hơn nữa lại chỉ nở có ba canh giờ, là một truyền thuyết tương đối mỹ hảo.

    Vì thế tu tiên giới cố ý làm ra một cái gọi là Băng Hàn chén, có thể bỏ Trịch Trục hoa vào đó bảo tồn trong vòng ba mươi ngày chưa héo hiện tại Trịch Trục Hoa tương đối hiếm, mà ở trong lòng đất lại có Quang Minh Yêu Hoàng, Hắc Ám Ma hoàng các loại, nghe nói hai người này cũng rất thích Trịch Trục HOa cho nên hai người bọn họ cũng bắt thủ hạ đem đại bộ phận Trịch Trục hoa chuyển vào Quang Minh cung của bọn họ.

    Kết quả là Trịch Trục hoa trong lòng đất càng lúc càng ít.

    Lục Nguyên nhìn vào địa đồ, dựa vào tư liệu xác thực xem chỗ nào có Trịch Trục hoa.

    Nhìn tới nhìn lui cũng chỉ có nơi này mà thôi, Lục Nguyên xác định vị trí là rừng lá phong, tuy nhiên Lục Nguyên lại nhíu mày nơi này cách mặt đất thật sự cũng quá xa, mình cũng chưa từng lịch lãm ở trong lòng đất mà yêu ma ở trong lòng đất dưới rừng lá phong này cũng cường đại hơn nhiều.

    Nguy hiểm thật lớn.

    Lục Nguyên cũng biết rằng thực lực của mình tuy rằng không tệ nhưng ở trên thế gian này những người mạnh hơn mình vẫn còn rất nhiều, riêng đời thứ chín còn rất nhiều người mạnh hơn mình, mình vạn lần không được tự đại, ở bên trong khu rừng lá phong này còn có một phân đà bố phòng.

    Lục Nguyên sau khi nhận được tin tức thám thính của Diệp Dương Dung sư thúc thì biết, quả nhiên đúng là có phân đà bố phòng, tuy nhiên không phải một cái mà có tới ba cái, theo thứ tự là phân đà thứ bảy thứ tư và thứ mười.

    Phân đà thứ mười là phân đà chuyên môn bồi dưỡng nhân vật mới.

    Mà phân đà thứ bảy thì chuyên môn dùng để chiến đấu cùng với phân đà thứ mười thì không giống.

    Đương nhiên mỗi phân đà đều có thực lực mạnh mẽ, tuy nhiên bọn họ bất đồng với phân đà thứ mười là, phân đà càng xếp trên thì càng mạnh, mà nơi này có tới ba phân đà bố phòng cho thấy chỗ này yêu ma xuất hiện khá mạnh.

    Lục Nguyên trầm tư, nơi này yêu ma rất mạnh mình đi hái Trịch Trục Hoa nhưng mà Trịch Trục Hoa hai tháng sau mới nở nếu như mình lẻ loi đi một mình thì khá nguy hiểm không bằng gia nhập vào một phân đà, tìm thời cơ chín muồi rồi hái Trịch Trục hoa.

    Trước gia nhập một phân đà, quen với địa hình và yêu ma chung quanh rồi có thể động thủ.

    Như vậy cũng không tệ, cứ quyết định vậy đi.

    Tuy nhiên gia nhập phân đà nào đây?

    Nơi nà dù sao cũng có tới ba phân đà bố phòng, Lục Nguyên xem địa hình cuối cùng cũng xác định phân đà thứ bảy.

    Muốn gia nhập cũng đơn giản, sau khi dọn dẹp quần áo và thức ăn xong, Lục Nguyên mang theo rượu thịt bỏ vào trong Tu La túi.

    Dù sao hiện tại mình dùng Tiểu Tu Di túi để mang linh thạch pháp bảo phi kiếm, mà Tu La túi thì tự nhiên là để mang thức ăn.

    Không gian pháp bảo vẫn tương đối thuận tiện, nếu như không có các loại pháp khí không gian, thì mình làm sao có thể nhẹ nhàng như vậy, Lục Nguyên tới phòng của sư phụ cáo từ sau đó nhanh chóng đi xuống núi, hướng về phía lộ tuyến đã định sẵn mà rời đi.

    Ngũ tiên minh mang nhiều lực lượng như vậy, sớm đã mở một con đường xuống Quang Minh, đại phân đường và các phân đà đóng ở trong lòng đất đều có liên hệ tới Quang minh, con đường này tuyệt đối không để cho yêu mà tồn tại, nhân tài và lực lượng đều đặt ở chỗ này.

    Tầm quan trọng của Quang Minh chi lộ không cần nói cũng biết.

    Phân đường thứ mười ngoại trừ huấn luyện nhân vật mới còn có nhiệm vụ thủ hộ cửa ra vào của Quang Minh chi lộ.

    Sau khi tới Bách Quáng tỉnh, tiến nhập vào trong Quang Minh Chi Lộ mới biết Quang Minh chi lộ này thần kỳ rộng lớn vô cùng, chỗ hẹp nhất cũng đủ cho năm cái xe ngựa chạy song song, hơn nữa hai bên đều có ánh đèn khiến cho nơi này sáng loáng một mảng.

    Nơi này thủ vệ sâm nghiêm, cách một khoảng là có một thủ vệ, cũng may thân phận của Lục Nguyên lớn lao cho nên một đường thông suốt.

    Rốt cuộc hắn cũng đã tới nơi đóng quân của phân đà thứ bảy và thứ ba, từng phân đà đều đốt đèn khiến cho cảnh tượng chiếu sáng không hề có một chút đen tối, Lục Nguyên điều chrnh phương hướng, quan sát kiến trúc xung quanh.

    Lục Nguyên đi tới cửa đã bị phân đà thứ mười cản lại rồi, hắn liền lấy ra Duy Nhất lệnh.

    Duy Nhất lệnh chỉ có người đứng hàng thứ nhất mới có duy nhất lệnh, nhìn thấy Duy Nhất lệnh này ngay cả thủ vệ cũng co rút đồng tử lại.

    Lại là Duy Nhất lệnh.

    Tin tức Duy Nhất lệnh tới mang theo một hồi sóng to gió lớn.

    Lục Nguyên cũng không ngờ lại có nhiều người bái phỏng mình như vậy sớm biết như thế hắn cũng không sử dụng duy nhất lệnh, tùy tiện dùng một cái tên giả khác là được dù sao mình chỉ cần Diệp Dương Dung sư thúc hỗ trợ thì qua cửa cũng không khó khăn.

    Nhân sinh thật là thổn thức.

    - Ngươi có nghe không, người có Duy Nhất lệnh đã xuất hinệ.

    - Chính là người đệ nhất trong cuộc tỷ thí của phân đà thứ mười?

    - Đúng thế nghe nói hắn có được sáu trăm khối tiên lệnh, so với người xếp thứ hai là Võ Trầm Đông trưởng lão thì còn nhiều hơn rất nhiều, hơn nữa hắn rõ ràng là đệ tử chân truyền cũng không phải là trưởng lão.

    - Đệ tử chân truyền từ khi nào xuất hiện nhân vật cao minh như vậy?

    - Đúng rồi nghe nói hắn tới đây là để đầu nhập vào phân đà thứ mười của phân đường thứ bảy.

    - Phân đà thứ mười của phân đường thứ bảy, phân đà này cũng không có gì cao minh, tại sao hắn lại tới phân đà đó?

    Ở xung quanh chúng ta, phân đà thứ tư thứ bảy đều hiếu thắng hơn so với phân đà thứ mười, sao hắn lại tới phân đà thứ mười?

    - Cái này ai mà biết được.

    - Ngươi nói xem hắn liệu có làm ảnh hưởng tới yêu ma khảo thí vào nửa tháng sau không?

    - Làm sao có thể ảnh hưởng được, hắn chỉ xếp hàng thứ nhất tỏng phân đà thứ mười, mà phân đường thứ bảy của chúng ta hảo thủ như mây, hắn làm sao có thể đoán được, ta đoán trường trong cuộc khảo thí, hắn vẫn chỉ xếp kế cuối mà thôi.

    Một lọ Giang Nam hoa điêu, hai cái ly bạch ngọc,.

    Hai người ngồi ở hai bên cái bàn.

    Lục Nguyên kinh ngạc nhìn đà chủ phân đà thứ mười của phân đường thứ bảy.

    Thật không ngờ đà chủ của phân đà thứ mười phân đường thứ bảy lại là Tống Kiếm Cửu.

    Thật là không ngờ.

    -Tống đà chủ sao lại ở nơi này?

    Lục Nguyên kinh ngạc, đúng thế đây rõ ràng là đà chủ của phân đà thứ mười phân đường thứ mười tại sao lại tới đây đảm nhiệm chức đà chủ.

    - Là vì ngươi.

    Tống Kiếm Cửu nói nhìn thấy vẻ kinh ngạc của Lục Nguyên hắn liền cười ha hả:

    - Rất đơn giản vì biểu hiện của ngươi ở trong cuộc tỉ thí phân đà đã làm cho ta lập được đại công.

    - Kết quả thì sao ta đã được lên chức, vừa đúng lúc tiền nhiệm phân đà thứ mười của phân đường thứ bảy bỏ mình trong tay của yêu ma ta liền được thăng chức tới nơi này.

    Tống Kiếm Cửu tự tại nói, đối với một nhân vật thường xuyên chém giết yêu ma như hắn, chuyện chém giết yêu ma chỉ dành cho nhân vật mới, còn với hắn là chuyện vô cùng buồn tẻ.

    Mà có thể được đưa ra tiền tuyên, coi như là không tệ.

    Tuy ở đây tỉ lệ tử vong cao, tiền nhiệm đà chủ bỏ mình nơi này nhưng Tống Kiếm Cửu rất thích.

    - Đúng rồi, ngươi đến đúng thời điểm tốt lắm.

    Tống Kiếm Cửu tươi cười:

    - Nửa tháng sau là khảo thí yêu ma dưới lòng đất.

    - Khảo thí yêu ma dưới lòng đất?

    Lục Nguyên nhướn mày.

    Vậy nghĩa là sao đây thật là quái dị.

    Tống Kiếm Cửu giải thích:

    - Chúng ta ngũ tiên minh vì đối kháng với tổ chức yêu ma dưới lòng đất thì cần phải quen thuộc với bọn chúng, các ngươi lúc rời khỏi tiên môn chắc cũng nghe đồn về đủ loại yêu ma dưới lòng đất, nhưng cũng ít được thấy sau khi trải qua huấn luyện lần này sẽ đối mặt với một số yêu ma dưới lòng đất.

    - Lần khảo thí yêu ma này hàng năm đều tiến hành, chỉ cần là những người gia nhập phân đường ngũ tiên môn liên minh không đầy mười năm là có thể tham gia khảo thí.

    - Thời gian thì sẽ bắt đầu vào nửa tháng sau.

    Lục Nguyên nghe Tống Kiếm Cửu giải thích thì cảm thấy có phần thú vị.

    Hơn nữa hắn nghe nói ngũ tiên môn mọi người đều muốn tham gia, xem ra mình cũng có thể tham gia.

    Chương 215-216: Chém giết bốn yêu ma

    Tống Kiếm Cửu nói:

    - Đạt dược danh hào thứ nhất trong cuộc khảo thí này sẽ có ban thưởng, đương nhiên bởi vì chín đại phân đường những người gia nhập ngũ tiên minh chưa đầy mười năm là có thể tham gia cho nên chức vị thứ nhất này không dễ nắm lấy.

    Lục Nguyên liền có hứng thú.

    Nghe tổng đà chủ nói, lần khoả thí này có tác dụng rất tốt để mình hiểu rõ về yêu ma.

    Lục Nguyên có một thói quen tốt chưa bao giờ dám coi thường thiên hạ cao thủ, hắn rất cẩn thận, ngẫu nhiên tuy có đắc ý nhưng không dám đắc ý quá nhiều.

    Sau khi hiểu rõ, Lục Nguyên liền hướng về phía rừng lá phong mà đi, hiện tại phân đà thứ mười cách rừng lá phong thật sự quá gần rồi, cho nên Lục Nguyên đi một lúc đã tới.

    Đây là khu Phong Lâm sao?

    Lục Nguyên dò xét chỉ thấy ở phía trước một mảng hắc ám bao trùm, nơi này tựa hồ là trong lòng đất mà mỗi cây phong lại phát ra ánh sáng màu đỏ tuyệt đẹp.

    Lục Nguyên trong lòng thầm nghĩ, xem ra trong lòng đất cũng không thiếu cảnh đẹp, không phải nơi nào cũng là cảnh u ám.

    Lục Nguyên ngừng hô hấp đi một đoạn đường lúc này hắn cẩn thận phát hiện ra thanh âm, lập tức ngưng thở, cố gắng che giấu pháp lực, kỳ thật đệ nhất ẩn náu công pháp chính là tâm pháp vụ hệ.

    Những thanh âm này càng lúc càng tới gần, ở đó truyền ra;

    - Hình như gần đây Hồ trưởng lão rất muốn có Trịch Trục Hoa.

    - Đúng thế, Trịch Trục Hoa, Trịch Trục Hoa, Quang Minh Yêu Hoàng rất thích Trịch Trục Hoa mà Hồ trưởng lão cũng như vậy.

    - Aizzz, đáng tiếc địa vị của chúng ta thấp nếu không chúng ta mang Trịch Trục Hoa này đến cho Yêu Hoàng như vậy sẽ là một công lớn.

    - Ngươi không muốn sống nữa à, Hồ trưởng lão nghe được nhất định sẽ lấy cái mạng của ngươi.

    - Trịch Trục Hoa này khó gần quá, lúc đó chúng ta muốn đoạt Trịch Trục Hoa chỉ sợ rất khó khăn.

    - Ha ha ngươi lo cái gì, nếu như Hồ trưởng lão ra tay, thiên hạ không có gì có thể thoát ra khỏi, một cái Trịch Trục Hoa nho nhỏ thì làm sao là ngoại lệ được.

    Nghe những yêu ma này nói, Lục Nguyên chuyển động tâm tư mấy lần, hóa ra không chỉ có mình thích Trịch Trục Hoa mà một vị Hồ trưởng lão kia cũng thích, nếu như mình đoán không sai thì Hồ trưởng lão này chính là Hồ trưởng lão ở trong Thiên Nguyệt Hàn động.

    Một đời thánh đế yêu ma ở phía dưới là hai đại yêu hoàng, tứ sắc yêu vương, ngũ hành yêu hầu lại có phiên thập đại trưởng lão.

    Thập đại trưởng lão, mỗi vị đều bất phàm.

    Thật không ngờ mình lại cùng với Hồ trưởng lão tranh đoạt Trịch Trục Hoa, hiện tại cần phải cẩn thận dù sao Hồ trưởng lão một trong thập đại trưởng lão trong truyền thuyết cũng rất nguy hiểm, người này quỷ kế đa đoan, thực lực thâm trầm, mình không thể so được.

    Muốn cùng với hắn tranh chấp thật là khó khăn, chính diện giao thủ mình không có cơ hội thắng.

    Đúng lúc này có thanh âm thấp giọng hô lên:

    - Lòng đất có người.

    Nhe thấy thanh âm này, Lục Nguyên không do dự nữa, chỉ thấy kiếm ý bắn ra bốn phía, hai đại Tu La pháp lực xuất hiện, Lục Nguyên lập tức phát hiện ra trước mặt mình là hai con yêu ma hình nhện, có tám chân, loại yêu mà này làm cho tu tiên giả nhân loại tương đối đau đầu.

    - Ha ha nhân loại.

    - Nhân loại còn trẻ như vậy.

    - Xem khí huyết của hắn còn tràn đầy kìa.

    Bốn con yêu ma cười ha hả, Lục Nguyên liền cử động một đại tu la phát ra, tốc độ cực nhanh.

    - Pháp lực luyện thể kỳ tầng thứ tư.

    Lục Nguyên vừa ra tay bọn họ đã biết được thực lực của hắn, bốn yêu ma này khá cao hứng, bọn họ không ngờ Lục Nguyên lại có pháp lực Luyện Thể Kỳ tầng thứ tư.

    Còn trẻ vậy đã có pháp lực Luyện Thể Kỳ tầng thứ tư hẳn là nhân vật trọng yếu của ngũ đại tiên môn.

    - Chúng ta không vội giết hắn, bắt hắn đi nhất định là một công lao lớn.

    Bốn tên yêu ma bàn bạc với nhau.

    Bọn họ cũng không sợ Lục Nguyên chạy thoát, bọn họ bốn người đều có tu vi Luyện Thể Kỳ tầng thứ tư thứ năm, với thực lực của bọn họ như vậy nhất định là mạnh hơn Lục Nguyên, nghĩ tới đây bọn họ không khỏi hưng phấn, ở trong thế giới lòng đất tàn khốc vô cùng chỉ có thể lập nhiều đại công mới có thể leo lên trên, không bình yên như thế giới trên mặt đất, đây là nơi mà đồng môn tương tài, thí sư nghịch thượng, những điều này đều là bình thường.

    Ví dụ như Yêu Ma thánh đế hiện tại chính là do giết Yêu Ma thánh đế trước đây mới đoạt được thượng vị.

    Mà Hắc Ám Ma Hoàng Kinh Hoàn Chân thì là do giết vợ cầu đạo, tru sát thê tử sau đó công lực đại tiến, đã tiến nhập tà đạo, thế giới hắc ám dưới lòng đất vô cùng đáng sợ.

    Đương nhiên có thể bắt được Lục Nguyên dễ dàng không, Lục Nguyên dĩ nhiên là không muốn cho bọn chúng thấy bọn chúng đúng.

    - Vừa vặn ta cũng muốn bắt bốn người các ngươi.

    Lục Nguyên nhún vai nói, sở dĩ hắn muốn bắt bốn người này là muốn hỏi một chút về chuyện Hồ trưởng lão muốn lấy Trịch Trục hoa, vừa rồi đám yêu ma kiểm tra thực lực của hắn hắn cũng đã kiểm tra thực lực của bọn chúng.

    Lục Nguyên vừa nói bốn tên yêu ma kia liền cười ha hả, bốn tên yêu ma đều có thực lực tầng thứ tư thứ năm thứ sáu Luyện thể kỳ mà Lục Nguyên còn dám nghênh ngang như vậy thật là buồn cười tới cực điểm, đúng là nghé con không biết sợ cọp.

    Đại Tu La xuất đao hai đao nhanh như thiểm điện, lực công kích mãnh liệt của bốn con nhện đánh về phía Lục Nguyên, thế công mãnh liệt vô cùng.

    Tứ đại yêu mà có tu vi Luyện Thể kỳ tầng thứ tư, hai tên luyện thể kỳ tầng thứ năm, một tên Luyện Thể kỳ tầng thứ sáu.

    Tứ yêu liên thủ.

    Tràng diện này công kích mãnh liệt quả thật là sóng to gió lớn.

    Hiện tại chỉ có thể dùng một từ đáng sợ để hình dung.

    Những yêu ma này đều trải qua thân kinh bách chiến, có thể vững ưu thế của mình, phối hợp vô cùng tốt, ngay từ đầu công kích mãnh liệt khiến Lục Nguyên phải cau mày.

    Hắn rung tay liền dùng Tế Vũ kiếm ý.

    Vũ Kiếm ý chia làm hai kiếm ý Tế Vũ và Bạo Vũ hai kiếm hoàn toàn khác nhau.

    Mà tác dụng lớn nhất của Tế Vũ Kiếm Ý chính là mê hoặc địch

    nhân, để cho địch nhân không nhìn rõ phương hướng, đám yêu ma trong lòng đất không dễ gì đối phó được, ở trong lòng đất bọn họ chưa từng gặp mưa, lúc này bị Tế Vũ kiếm ý vây quanh bọn họ liền cảm thấy mờ mịt, trong nhất thời không biết phải ứng phó sao cho tốt.

    - Ảo thuật.

    Tu tiên giới cũng có người ưa thích làm ảo thuật.

    Đại Tu La thét dài một tiếng, đây chính là tuyệt kỹ Tu La Phá của bọn họ.

    Có thể dùng Tu La phá vỡ ảo thuật, nhưng cho dù hắn thét to liên tục, kỳ thật Lục Nguyên vẫn chưa lĩnh hội được Vũ Ch kiếm ý Thoát Kiếm ý, hắn hóa được nhiều màn m ưa như vậy là có pháp khí Vũ Mê Mông mà sư phụ cho mình.

    Đối phó với những yêu ma này là vừa đủ.

    Phong Chi Kiếm Ý thoát kiếm ý ra tay, như một ngọn gió thổi qua đã gây nên một đạo vết thương trên người của Tu La, một ngọn gió này tuy có vẻ nhẹ nhàng, nhưng đã làm cho mấy cái chân của đám nhện này bị chặt đứt máu tươi tuôn ra.

    Đám yêu ma bọn họ kinh sợ bọn họ chưa từng gặp qua tình cảnh như vậy.

    Vốn bọn họ cho rằng mình chỉ chạm phải một tiểu bối mà thôi kết quả lại đụng phải một đám Tế Vũ phong kiếm khiến cho bọn họ gặp bao nhiêu khó khăn sau đó là một luồng gió thổi qua.

    Yêu phong kỳ dị khiến cho bọn họ không ngừng bị thương.

    Bọn họ muốn ngăn cản nhưng mà tương đối khó khăn, luồng gió kỳ dị này không ngừng tấn công, bọn họ cũng cảm giác được uy lực mấy kiếm này của đối phương khá lớn.

    Thật là khó đối phó, Lục Nguyên vù vù bắn ra mấy luồng gió, trên lưng của hắn cũng có mấy đạo kiếm thương, hắn cũng không vội mà giải quyết tính mạng của bọn họ dù sao bọn họ vẫn còn công dụng với hắn.

    Tuy nhiên trên người bọn họ cũng có chiến lợi phẩm cần phải nắm lấy, trên người của Cát Ma từ luyện thể kỳ tầng thứ sáu trở lên cũng phải có tới ba trăm linh thạch, luyện thể kỳ tầng thứ năm cũng phải có hai trăm linh thạch.

    Về phần Đại Tu lạ bọn họ tổng cộng có hơn một trăm linh thạch và hai thanh Tu La cốt đao.

    Lục Nguyên rất chán ghét giao thủ với Đại A Tu La, chẳng biết tại sao Đại A Tu La đều ẩn náu, hơn nữa không cần phi kiếm bản thân của bọn nó đều có binh khí, nghe nói vì phương pháp tu hành của Đại A Tu la khác với những người khác cho nên những thứ có tác dụng với Vân Thú Linh Thú thì đối với bọn chúng không có tác dụng gì, Tu la nhất tộc tự nhiên không tồn tại lâu.

    Dù sao mình cũng được sáu trăm linh thạch trong một trận chiến.

    Xem như một lần phát tài.

    Đương nhiên đừng tưởng phát tài như vậy là dễ dàng.

    Thứ nhất đây là cuộc chiến sinh tử, cuộc chiến này quá mức đáng sợ, phong hiểm giữa sống và chết cực cao.

    Thứ hai Lục Nguyên pháp lực cũng không khác đối thủ là ao cho nên đối thủ bình thường sẽ khinh thị mà không chạy trốn, bọn họ không ngờ kiếm thuật của Lục Nguyên lại cao cường như thế mới thua ở trong tay của Lục Nguyên.

    Khi Tống Kiếm Cửu nhìn thấy Lục Nguyên mang hai con Tu la, một con nhện và một con ma cát về, bốn đầu yêu ma này đã nửa chết nửa sống, hắn ngạc nhiên hỏi:

    - Những cái này...

    đều là một mình ngươi làm?

    Lục Nguyên gật nhẹ đầu, Tống Kiếm Cửu cơ hồ muốn ngất xỉu rồi, thực lực của đối thủ hắn cũng nhìn ra tương đối cao minh, Tống Kiếm Cửu hiện tại đạt tới cảnh giới Luyện Thể tầng thứ tám, có thể ngự không ngưng kiếm nhưng cũng biết rằng đối phó với bốn con yêu ma này khó khăn thế nào, ít nhất trong ở phân đà thứ mười phân đường thứ bảy rất ít người làm được.

    Lần trước Lục Nguyên ở phân đà thứ mười tỉ thí làm cho Tống Kiếm Cửu bất ngờ.

    Mà bây giờ Lục Nguyên mang về bốn yêu ma có thực lực như thế càng khiến cho Tống Kiếm Cửu bất ngờ hơn.

    Tống Kiếm Cửu hít sâu một hơi sau khi bình tĩnh hơn nhiều mới hỏi:

    - Ngươi mang bốn người bọn chúng về đây làm gì?

    - Ta sẽ không tra tấn đâu...

    Lục Nguyên nhún vai:

    - Thủ hạ của đà chủ có nhiều nhân tài như vậy mà bốn tên yêu ma này nghe nói có quan hệ với Hồ trưởng lão...

    Lục Nguyên vừa nói chuyện này Tống Kiếm Cửu liền coi trọng, nếu như mấy yêu ma này quả thực có liên hệ với Hồ trưởng lão thì nên để hảo thủ đi thẩm vấn.

    Một lát sau bốn tên yêu ma này đã thành thực khai ra, hóa ra bọn họ được Hồ trưởng lão phái đi chờ cơ hội để đoạt lấy Trịch Trục Hoa ngoại trừ đó ra thì không có âm mưu nào khác, mà về phần kế hoạch của Hồ trưởng lão thì bọn họ cũng không biết chút gì.

    Tống Kiếm Cửu đối với Trịch Trục Hoa không có hứng thú nên cũng không để tâm mà Lục Nguyên lúc này liền lâm vào trầm tư.

    - Đúng rồi thời gian kế tiếp ngươi nên chuẩn bị cho tốt, đón tiếp cuộc khảo thí yêu ma dưới lòng đất.

    Tống Kiếm Cửu nói nếu như lần trước hắn chỉ có ba phần tin tưởng với Lục Nguyên thì hiện tại đã lên tới sáu phần rồi.

    Lục Nguyên tiến bộ thật đúng là thần kỳ.

    Nửa tháng sau chuẩn bị khảo thí với yêu ma, đúng là thời khắc chờ mong.

    Nói không chừng sẽ chết rất nhiều người.

    - Khảo thí yêu ma dưới lòng đất.

    - Đúng thế rất đặc sắc...

    - Mỗi năm một lần cơ hội của chúng ta đã tới.

    Chín đại phân đường, hảo thủ như vân, chúng ta làm sao có thực lực mà tranh đoạt được đừng nói mấy người chúng ta cả phân đà thứ mười cũng không có ai có thực lực mà tranh giành.

    - Đúng thế lần khảo thí yêu ma thứ nhất ở trong lòng đất, người xếp thứ hai là Nam Cung Lạp cũng chuẩn bị rồi.

    - Đúng thế, Diệp Thanh Ngữ đã trải qua kỳ hạn mười năm lúc này chính là lúc Nam Cung Lạp lên ngôi.

    Lục Nguyên ở phân đà thứ mười nghe từng thanh âm nghị luận, xem ra ở lần khảo thí yêu ma này có một người rất lợi hại tên là Nam Cung Lạp, à chuyện đó cũng không quan trọng, mình cần phải tranh thủ dạo chơi trước khi Trịch Trục Hoa nở, không nhất định phải tranh giành ngôi vị đệ nhất.

    Xua đuổi ý nghĩ phóng tâm mở ra.

    Trong tiếng nghị luận, Lục Nguyên không có tâm tình, chỉ uống rượu.

    Rất nhanh đã đến kỳ khảo thí yêu ma dưới lòng đất tất cả những người gia nhập ngũ tiên môn chưa đầy mười năm đều muốn tham gia cuộc khảo thí này.

    Khảo thí yêu ma dưới lòng đất cơ bản chia làm hai phương diện.

    Một là chiến lực cơ bản của tu tiên giả.

    Hai là trình độ quen thuộc của tu tiên giả với yêu ma dưới lòng đất.

    Trước là khảo thí chiến lực của tu tiên giả.

    Kiếm có kiếm đạo đường, pháp tu đường.

    Con đường pháp thuật và con đường kiếm đạo hoàn toàn khác nhau.

    Pháp thuật khi đạt tới cảnh giới nhất định sẽ có Sơ Chưởng Thiên Tâm, cái gọi là Sơ Chưởng Thiên Tâm chính là có thể đem thiên địa nguyên khí trong vòng mười dặm nắm giữ ở trong tay, cho nên pháp tu và kiếm tu hoàn toàn khác nhau, Kiếm tu chính là một bộ phận mình hóa thành trời như Lục Nguyên nắm giữ kiếm ý Phong Chi Thoát, bản thân hóa thành gió, mà pháp tu chính là giữ thiên địa nguyên khí lưu động.

    Pháp thuật sơ chưởng thiên tâm cùng với kiếm đạo kiếm ý mặc dù tương đương khác nhau nhưng cùng độ cao không khác nhau lắm, Sơ Chưởng Thiên Tâm cùng với kiếm thuật kiếm ý cơ bản là cùng loại, hơn nữa rất ít người luyện thành.

    Mà sau Sơ Chưởng Thiên tâm thì còn có Chưởng Thiên Tâm trong vòng một trăm dặm, có thể nắm giữ thiên địa nguyên khí lưu động ở trong tay.

    Mà pháp tu cấp độ thứ ba ở trong nghìn dặm gọi là Thiên Tâm thì có thể nắm giữ Thiên Địa Nguyên Khí lưu động ở trong nghìn dặm, đây hoàn toàn cùng loại với lãnh ngộ cấp bậc kiếm ý.

    Cũng giống như ba nghìn con đường trong thiên địa.

    Pháp tu cũng có ba nghìn đường.

    Ba nghìn thiên tâm ý thức.

    Nếu như có thể nắm giữ ba nghìn thiên tâm ý thức này thì có thể đạt tới tình trạng Chung Cực Pháp thần, đương nhiên Chung Cực pháp thần cùng Chung cực Kiếm Thần hư vô mờ ảo, cho tới bây giờ đều chưa từng thấy.

    Pháp thuật cùng với kiếm thuật tranh luận vẫn liên tục.

    Giống như Hoa Sơn tiên môn cũng xuất hiện tam tông, Kiếm Tông Khí Tông Kiếm Khí tông.

    Kiếm Tông cùng với Khí Tông tranh đấu với nhau cũng chẳng khác gì Pháp thuật và kiếm thuật tranh đấu với nhau.

    Trước hết là khảo thí pháp thuật.

    Mà bất hạnh là Lục Nguyên chưa bao giờ tu luyện pháp thuật, ngoại trừ biết được một môn âm thuật thiên lý truyền âm, Thủy Kính thuật cùng với Vọng Pháp thuật, Cân Tung thuật Phản Cân Tung thuật thì Lục Nguyên chưa từng tu tập những pháp thuật khác.

    Chương 217-218: Thất bại

    Năm đó hắn tu luyện Thủy Kính Thuật ngủ gà ngủ gật, cho nên Thủy Kính Thuật cũng không luyện thành.

    Chính bởi vì như vậy cho nên khi khảo thí pháp thuật Lục Nguyên ngay cả thứ tự kém cỏi nhất cũng không đạt được.

    Sau đó là khảo thí kiếm thuật, về phương diện khảo thí kiếm thuật thì chỉ cần lãnh hội kiếm ý là có thể có được đánh giá hoàn mỹ, mà Lục Nguyên kiếm thuật là hoàn mỹ, dễ dàng lấy được thứ tự đầu tiên.

    Hai hạng khảo thí đầu tiên không vượt ra ngoài dự liệu của Lục Nguyên, mình pháp thuật vô năng, kiếm thuật là tông sư, điều này cũng bình thường.

    Khảo thí kế tiếp thật khiến Lục Nguyên bất ngờ.

    Khảo thí kế tiếp chính là muốn kiểm tra hiểu biết.

    Sa ma có nhược điểm gì?

    Mình giết vài con sa ma nhưng chưa từng biết nhược điểm của nó, cứ trực tiếp cường sát là được.

    Làm thế nào đối phó với Địa Hành Tri Chu Nhân?

    Điều này cũng thật làm khó Lục Nguyên, kỳ thực Tri Chu Nhân là một loại yêu ma tương đối khó đối phó,biết bao nhiêu tu tiên giả nghĩ ra đủ loại phương pháp khắc chế Tri Chu Nhân, nhưng những biện pháp này tương đối phức tạp, điều khiến cho Lục Nguyên đau đầu là, hắn khi đối đầu với Tri Chu nhân chưa từng dùng phương pháp xử lý đặc thù, bình thường đa số là cường sát, chỉ cần Tri Chu nhân dám ra khỏi mặt đất thì bọn chúng đa phần chết dưới kiếm của hắn, cho nên đề mục này hắn cũng đáp không được.

    Cái này cũng chủ yếu tại vì kiếm thuật của Lục Nguyên quá cao, kiếm thuật cao như vậy thì đối phó với Địa Hành Tri Chu Nhân là chuyện quá đơn giản không cần phương pháp xử lý đặc thù gì.

    Cũng may cuộc khảo thí kế tiếp có liên quan đến thực chiến, thực chiến thì Lục Nguyên không sợ rồi.

    Quả nhiên trải qua cuộc khảo thí, người xếp thú nhất là Nam Cung Lạp.

    Bài danh mười vị trí đầu đều là gương mặt cũ mọi người đều đã nghe tên, mà Lục Nguyên khiến cho mọi người hiếu kỳ, tìm hoài mới thấy hắn xếp thứ 43 thứ hạng này đúng là không được tốt lắm.

    - Cái gì hắn không phải là người ở trong cuộc tỷ thí Thập Phân đà đã lấy được vị trí đầu tiên sao?

    - Đúng thế chính là hắn.

    - Tại sao thành tích lại thê thảm vậy?

    - Thập phân đà tỉ thí chỉ là một số nhân vật mới mà thôi, lấy được vị trí đầu tiên thì thế nào, hiện tại tỉ thí yêu ma ở trong lòng đất, gặp phải nhiều hảo thủ như vậy, hắn dĩ nhiên không phải là địch thủ, tuy nhiên vị trí thứ 43 đúng là hơi kém, vốn hắn phải có được vị trí thứ mười hai mươi mới đúng.

    - Đúng thế xem ra hắn đã gian dối.

    - Cũng đúng nghe nói trong cuộc tỷ thí thập phân đà hắn bỏ xa người xếp thứ hai, hiện tại có khả năng là gian dối.

    Lúc này Lục Nguyên nghe thấy thanh âm gì cũng nhún vai, thành tích như vậy là bình thường, thứ nhất là khảo thí pháp thuật của mình, về phương diện này thì hắn vô năng, thứ hai là khảo thí nhận thức về yêu ma dưới lòng đất, về chuyện này thì kiến thức của hắn quá nông cạn.

    Cho nên cuối cùng mới có thành tích như vậy.

    Thành tích này cũng hơi tệ, Lục Nguyên cũng cảm thấy hơi thất lạc.

    Tuy nhiên sau khi uống một ngụm rượu Lục Nguyên không khỏi kỳ quái, mình cảm thấy mất mát gì chứ?

    Mình gần đây liệu có phải đắc ý đã quen, cuộc thi đấu lần trước mình xếp thứ nhất khiến cho mình đắc ý rồi không?

    Đúng là choáng váng.

    Thực lực của mình hiện tại đúng là không tệ, đoán chừng đám người Nam Cung Lạp đối chiến khó mà thắng được mình nhưng mà cuộc khảo thí yêu ma dưới lòng đất là lý giải ngọn nguồn về đám yêu ma mà mình không hiểu rõ thì thua cũng là chuyện bình thường.

    Nhân sinh không có chuyện chỉ có thắng không có bại.

    Mình cũng không phải là thiên tài toàn năng gì, chỉ có thiên phú đặc biệt với kiếm đạo mà thôi, đến bây giờ mình còn chưa từng phát hiện ra mình có thiên phú về cái gì ngoại trừ kiếm đạo, không đúng còn có thiên phú về rượu, về nấu nướng, ngoài ra không có thiên phú nào khác.

    Chỉ là gần đây mình liên tiếp chiến thắng bị chiến thắng làm cho váng đầu, mình không biết mình có bao nhiêu phân lượng rồi còn tự cho mình rất giỏi, cái gì cũng muốn giành vị trí thứ nhất kết quả thất bại một phen làm cho mình hiểu rõ, mình cũng không phải là thiên tài toàn năng gì.

    Mình là dạng người gì?

    Mình là một người có thiên phú tương đối tốt về kiếm đạo, về rượu, về nấu ăn, pháp thuật cũng không có thiên phú gì, trí nhớ thì cũng thế, lại có bốn phần lười nhác ba phần tiêu dao, hai phần to gan lớn mật, một phần giảo hoạt.

    Tâm tính dễ dàng dung nhập với tự nhiên, nhưng sau khi đạt được một số chiến tích không tệ lại để ý đến nhiều chuyện.

    - Aizzz, mình có khuyết điểm thật lớn.

    Đương nhiên người trẻ tuổi có khuyết điểm cũng là người bình thường, còn trẻ như vậy mà trầm ngâm quá cũng không quá mức thú vị.

    Sau khi nhìn rõ tất cả, bất tri bất giác tâm tình của Lục Nguyên càng thêm trong vắt.

    Có thể nói lần thất bại này là cơ sở để tương lai Lục Nguyên phát triển, nếu như Lục Nguyên một đường thắng thì đương nhiên thống khoái, nhưng mà như vậy không có lợi cho hắn, cho nên đôi khi, thất bại còn làm cho phát triển tăng thêm.

    Không có áp chế thì không thành đại thụ che trời.

    Tu tiên giới bất kể phát triển nào cũng có chút bế tắc, chưa từng có ngoại lệ.

    Lúc này Lục Nguyên ở trên cây, thế giới dưới lòng đất cũng tồn tại cây cối, ví dụ như l Phong lâm chẳng hạn.

    Hắn uống một ngụm rượu thơm ngon tinh khiết.

    Uống rượu vô cùng tự tại.

    Quả nhiên là rượu có chân ý.

    Tống Kiếm Cửu thấy vậy thì lắc đầu cười khổ.

    Lục Nguyên đúng là một người khiêu thoát nhanh nhẹn, ngươi vĩnh viễn không đoán được bước tiếp theo của hắn sẽ thế nào.

    Trong cuộc tỉ thí phân đà mình chưa từng chờ mong biểu hiện của hắn nhưng không ngờ hắn đã lấy được vị trí thứ nhất mà cuộc khảo thí dưới lòng đất này, vốn cho rằng Lục Nguyên sẽ có biểu hiện tốt không ngờ thành tích của hắn lại vượt qua tưởng tượng của mình.

    Dù sao mình vẫn không đoán được kết quả.

    Tống Cửu Kiếm dĩ nhiên minh bạch thực lực của Lục Nguyên tương đối cao minh, chỉ sợ Nam Cung Lạp cũng bị đánh bại, dù sao trước đó không lâu Lục Nguyên cũng mang về tới tứ đại yêu ma đủ để chứng minh thực lực của hắn.

    Lục Nguyên đúng là một người khiêu thoát.

    Ngũ tiên môn biên chế đại khái phân thành minh chủ phía dưới là hai phó minh chủ, về sau còn có thập đại phân đường, ngoại trừ phân đường thứ mười chuyên huấn luyện nhân vật mới thì những phân đường khác đều là chuyên môn chiến đấu, mà từng phân đường lại chia làm mười phân đà, mỗi phân đà lại có mười hương đàn.

    Lục Nguyên hiện tại đang ở hương đàn thứ mười của phân đà thứ mười của phân đường thứ bảy.

    Sở dĩ hắn ở hương đàn này là vì nó ở gần khu rừng lá phong.

    Hương đàn thứ mười này cũng chỉ cần phải chú ý tới hai người một người chính là Hương Chủ Cô Trần tử, thứ hai là Cô Vân tử, hai người bọn họ đạo hiệu gần giống nhau, bọn họ đối với Lục Nguyên tương đối lãnh đạm sở dĩ như vậy là bọn họ xuất thân từ Côn Luân tiên môn, mà Côn Luân tiên môn hiện tại không có quan hệ với Lục Nguyên.

    Đà chủ ở trong ngũ tiên môn ít nhất phải có tu vi Luyện Thể Kỳ tầng thứ bảy, mà ở phía dưới đà chủ những hương chủ này cũng ít nhất phải có tu vi Luyện Thể kỳ tầng thứ tư.

    Ngoài hai sư huynh đệ này, mười hương đàn khác, Lục Nguyên cũng không chú ý.

    - Ta thấy tên Lục Nguyên này có vấn đề.

    - Ta hoài nghi trong này có chuyện mờ ám, cũng không có cách nào hắn có xuất thân là đệ tử chân truyền của ngũ đại tiên môn, mọi người phải nể mặt mũi của hắn.

    Có đôi khi thành công xảy ra mọi người liền hoài nghi có mờ ám trong đó, không phủ nhận thế giới này có rất nhiều chuyện mờ ám nhưng không phải toàn bộ đều là chuyện mờ ám.

    - Ta thấy hắn không có bao nhiêu thực lực mới trốn đến phân đà thứ mười này nếu không hăn đã đến những phân đà khác chẳng phải tốt hơn sao?

    Thanh âm nghị luân tràn ngập Lục Nguyên đối với những lời này không có phản ứng gì.

    Người ta nói thì kệ người ta chẳng lẽ mình còn chạy tới tranh giành với họ mình không phải là hàng giả sao.

    Lục Nguyên lười biếng duỗi lưng một cái, hiện tại hắn sống tự tại, quản chi người khác nghĩ gì nói gì.

    Ta chỉ muốn tiêu dao, tiêu dao.

    Một người một kiếm một bình rượu thật là khoái ý nhân sinh.

    Hơn nữa trải qua thất bại này khiến cho Lục Nguyên tâm tình càng thêm trong vắt, tâm huyết tương liên, việc tu luyện của hắn vì vậy cũng trôi chảy hơn rất nhiều.

    Liên tiếp mấy ngày trôi qua trong mấy ngày này, Lục Nguyên vô cùng tiêu dao, ai nghị luận thì nghị luận hắn vẫn uống rượu tiêu dao lâu lâu thì đi dò xét khu rừng lá phong.

    Mà những ngày nay mọi chuyện cũng sóng êm bể lặng, đương nhiên cũng có chuyện xảy ra nhưng quá cách xa nơi này.

    Nghe nói hàng trăm vạn yêu ma trong lòng đất đã tổ chức đại thọ hai nghìn năm cho Quang Minh Yêu Hoàng, rất nhiều người tới tặng lễ, ngay cả Hồ trưởng lão cũng vì đại thọ này mà muốn lấy được Trịch Trục hoa, cho nên phía trên liền truyền lệnh xuống tất cả các phân đà và hương đàn đều phải cẩn thận, Yêu Hoàng mừng thọ, có một số yêu ma muốn hiến huyết nhục của Tu Tiên giả làm lễ chúc thọ.

    Trong khoảng thời gian này nếu như không đề phòng cẩn thận chỉ sợ sẽ bị bắt lấy mà làm thọ lễ.

    Yêu mà là yêu ma, dùng huyết nhục của tu tiên giả làm thọ lễ cũng không có gì lạ.

    Rất nhiều nơi có biến hóa.

    Lúc nhân tài của hương đàn đang ăn cơm đã truyền tới tiếng quái dị:

    - Hay lắm huyết nhục của chúng tu tiên giả này chúng ta muốn, vừa vặn làm lễ chúc thọ cho Quang Minh Yêu Hoàng.

    Theo tiếng nói một đạo huyết quang từ nơi khác xuất hiện, một đường thẳng tới không ai có thể kháng cự.

    Người đi đầu chính là Đại A Tu La, Tu La cốt đao của hắn nhanh như điện một đường chém liên tục, mắt thấy Đại A Tu La này không thể kháng cự, hương chủ của hương đàn thứ mười là Cô Vân Tử xuất động kiếm ngăn lại, Đại A Tu La nhan như thiểm điện chém về phía Cô Vân Tử, xem ra Cô Vân Tử không phải là đối thủ của hắn, Cô Trần Tử thấy vậy thì quýnh lên, lập tức xuất thủ tương trợ, hai người trở thành song đấu với Đại A Tu La miễn cưỡng cũng không bị bại.

    Tuy nhiên đột kích không đơn giản chỉ một mình Đại A Tu La còn có Địa Hành Tri Chu Nhân, hai chân của bọn chúng đứng lên, sáu chân còn lại cầm binh khí, một đường bọn chúng đi qua, máu chảy như tháng.

    Ngoài ra còn có hai con Sa Ma, hai con Sa Ma này cuốn tới, không ngừng làm cho tu tiên giả ngã xuống.

    Tiếp tục ở cửa ra vào của Hương Đàn lại vọt ra hai mươi con Cốt Ma, mấy con Cốt Ma này thân hình cao lớn, lực phòng ngự và lực công kích không tính là nhanh nhưng số lượng khác nhiều.

    Những yêu ma này xâm nhập vào hương đà thứ mười liền chiếm ưu thế, mà tu tiên giả ở hương đàn này nhìn thấy bọn chúng vây công mình không ít người ngã xuống, cơ bản không có sức hoàn thủ, tuy nhiên tất cả đều liều chết phản kháng, bọn họ đều không muốn thua, một khi thua thì sẽ bị yêu ma bắt trở thành huyết nhục đưa làm chúc thọ cho Quang Minh Yêu Hoàng, kết cục bi thảm vậy không ai muốn thừa nhận cho nên đám tu tiên giả đều gắng sức phản kháng, tuy nhiên phản kháng cũng không có tác dụng gì, thực lực hai bên cách nhau một trời một vực.

    Cảm xúc tuyệt vọng vây quanh, chết không đáng sợ, nhưng trở thành huyết nhục để người ta làm thọ lễ, bất kể ai cũng không muốn tiếp nhận.

    Mọi người cũng đã từng nhìn thấy tu tiên giả bị ép làm thọ lễ, hắn bị ép lại, toàn thân huyết nhục mơ hồ, sinh tử không biết, giống như là thịt heo vậy, tình cảnh bi thảm vậy ai cũng không chịu được.

    Đúng lúc trong tình cảnh tuyệt vọng này thì...

    - Đương đương đương...

    Từng thanh âm vang lên, chỉ một kiếm mà thôi một kiếm này mang theo hàn ý, đã làm cho hai mươi con Cốt Ma ngã xuống.

    Cốt Ma tuy công kích và phòng ngự không cao nhưng lại vô cùng thiện chiến.

    Đây là?

    Chẳng lẽ phân đà thượng cấp đã ra tay, không đúng, hương đàn thứ mười từ lúc bị tập kích cho tới nay vẫn chỉ có vài khắc mà thôi, phân đà làm sao biết tình hình nhanh như vậy.

    Vậy thì ai xuất kiếm?

    Mọi người nhìn lại thì thấy người xuất kiếm đang lười nhác tươi cười, tùy ý đứng đó, bàn tay phải tra kiếm vào bao, bàn tay trái còn cầm hồ lô rượu.

    Đây là Lục Nguyên, là Lục Nguyên...

    Hiện tại ngũ tiên minh mọi người đều biết Lục Nguyên.

    Chỉ là Lục Nguyên mạnh như vậy sao?

    Vốn mọi người cho rằng Lục Nguyên là hàng giả, chuyện hắn lấy được vị trí thứ nhất trong cuộc tỷ thí thập phân đà là có điều mờ ám, tuy nhiên hiện tại không ngờ thực lực của Lục Nguyên lại lớn như thế, so với hương chủ Cô Trần Tử cũng không khác biệt lắm, như vậy là hảng già sao?

    Không đúng...

    Thanh y thiếu niên bỗng nhiên xuất kiếm, một kiếm hàn ý bắn ra bốn phía, giết hai mươi mốt Cốt Ma.

    Làm ra chiến tích như vậy nhưng hắn vẫn như cũ không hề để ý.

    Vẫn như cũ cười biếng nhác khoác tay lên chôi kiếm.

    Mà thế kiếm như vậy khiến cho mọi người phải chấn kinh kể cả hương chủ Cô Trần Tử hắn nằm mơ cũng không ngờ tên Lục Nguyên hàng giả lại có uy lực lớn như thế.

    Mà một kiếm này cũng chấn kinh đám yêu ma.

    Còn trẻ mà đã có thực lực như thế, địa vị trong ngũ đại tiên môn nhất định rất cao, giam giữ hắn chẳng phải sẽ là một công lớn hay sao?

    Đám yêu ma liền xoay quanh hắn, hai tên Sa Mà và Địa Hành Tri Chu Nhân liền công kích về phía Lục Nguyên, thậm chí ngay cả hai tên vốn vây Công hai người Cô Trần Tử và Cô Vân Tử cũng đánh về phía hắn.

    Bọn hắn muốn lập công lao vì thế thế công như điện.

    Bốn tên yêu ma này bất kể thế nào cũng có tu vi Luyện Thể kỳ tầng thứ tư tầng thứ năm, bất kể ai cũng không dưới Cô Trần Tử, hơn nữa yêu ma thiện chiến phần lớn có thể lấy một địch hai với huynh đệ Cô Trần Tử Cô Vân Tử, bốn yêu ma đồng thời công kích về phía Lục Nguyên.

    Công kích thật đáng sợ.

    Đại Tu La thế như điện lăng lệ ác liệt.

    Sa Ma công kích thì âm tàn xảo trá vô cùng, xoáy lên vô số cát bụi, Địa Hành Tri Chu ma thì xông lên từ chính diện, chỉ có thể dùng hai chữ để hình dung chính là mãnh liệt.

    Nhanh mãnh liệt xảo quyệt.

    Mỗi người đều vô cùng lợi hại, Cô Trần Tử và Cô Vụ Tử hai người thầm nghĩ nếu như bốn người này công kích chính mình chỉ sợ mình cũng phải chết ở đây, mà Lục Nguyên thì lại không động tay động chân, Lục Nguyên xem ra không phải hàng giả nhưng gặp phải công kích như vậy mà vẫn bình thản sao?

    Chương 219-220: Toàn trường kinh ngạc

    Nhưng người khác của hương đàn thứ mươi đều có cùng suy nghĩ giống như Cô Trần Tử, yêu ma công kích thật sự quá lợi hại.

    Nhưng ngay sau đó bọn họ phải trợn mắt há hốc mồm.

    Bọn họ chỉ thấy kiếm quang như gió, kimế quang inh kiếm quang như thủy triều đủ loại kiếm pháp đem bốn yêu ma bao hàm trong đó, nhìn tình cảnh Lục Nguyên rõ ràng không rơi vào thế hạ phong ngược lại còn có vẻ chiếm thượng phong.

    Lục Nguyên lúc này đã ra tay, bốn yêu ma này tuy có thể tiêu diệt cả hương đàn nhưng cũng không phải là đối thủ của hắn, hắn đã từng gặp địch thủ khó khăn hơn rất nhiều, những địch thủ này hắn căn bản không coi vào đâu.

    Kiếm phong bao trùm, tam đạ kiếm ý không ngừng biến chuyển.

    Lúc xuất kiếm thỉnh thoảng hắn thử xem có thể đem tam đại kiếm ý dung hợp làm một hay không tuy nhiên đều thất bại.

    Thật đáng tiếc.

    Trong lúc Lục Nguyên thầm kêu đáng tiếc thì bốn tên yêu ma không ngừng kêu khổ, bọn chúng căn bản thật không ngờ rằng chỉ đi vào vây công một hương đàn thôi mà gặp phải đối thủ khó giải quyết như vậy đối thủ quá mức đáng sợ, căn bản không phải là nhân vật của một hương đàn, đây là có chuyện gì?

    Đương nhiên bọn chúng không có thời gian suy nghĩ, tất cả tinh lực của bọn chúng đều đặt lên trên thanh trường kiếm kia, tuy nhiên cho dù tập trung bọn chúng thi thoảng vẫn bị thương.

    Cảnh tượng này quá đặc sắc rồi, Cô Trần Tử và Cô Vân Tử hai người đều luyện kiếm, nhìn thấy kiếm thuật của Lục Nguyên thì không khỏi tán thưởng, kiếm thuật tinh diệu như vậy hai người bọn họ luyện hơn trăm năm rồi mà vẫn chưa đạt được mà Lục Nguyên rõ ràng có thể phát ra, bọn họ lúc này giống như quên hết tất cả chỉ chú ý tới kiếm thuật tinh diệu này.

    - Tử...

    Một thanh âm to lớn phát ra, một kiếm này mang theo kiếm quang lăng lệ ác liệt, lập tức chém giết, Đại A Tu La, hai tên Sa Ma Địa Hành Tri Chu tứ yêu ma đều xuất hiện một cái lỗ ở cổ họng, đủ thấy kiếm này lăng lệ ác liệt tới mức nào.

    Thắng rồi sao?

    Lúc này tất cả mọi người đều mờ mịt.

    Bốn yêu ma này, đều có tu vi Luyện Thể kỳ tầng thứ tư tầng thứ năm đều có thể đánh bại Cô Trần Tử Cô Vân Tử hai người.

    Thực lực như vậy đấu với Lục Nguyên lại thua.

    Nhìn dáng vẻ của Lục Nguyên thì thấy hắn vẫn chưa dốc hết toàn bộ thực lực.

    Như vậy....

    Thực lực chênh lệch thật là quá lớn.

    Những người ở trong hương đàn đều thầm nghĩ, lúc đầu bọn họ cho rằng Lục Nguyên là hàng giả, nói cách khác hắn xếp thứ bốn mươi ba trong cuộc khảo thí cho thấy ngũ đại tiên môn đã có chuyện mờ ám trong chuyện hắn xếp vị trí thứ nhất lần trước, bây giờ thì hay rồi, tất cả nhìn thấy thành tích thực sự của hắn mà kinh hãi.

    Lúc mới bắt đầu bọn họ chỉ hoảng sợ mà thôi nhưng còn bây giờ...

    Là khiếp sợ tới cực điểm!

    Những người ở hương đàn thứ mười cho rằng Lục Nguyên là hàng giả đều cảm thấy bất an đồng thời đều thầm mắng mình, tại sao lại mắng Lục Nguyên là hàng giả, biểu hiện thực lực như vậy mà là hàng giả sao?

    Nếu như là hảng giả, thì thiên hạ khắp nơi đều là hảng giả rồi, ngay cả Nam Cung Lạp đứng đầu cuộc khảo thí cũng không có thực lực như vậy.

    Về phần Lục Nguyên hắn căn bản không để ý tới suy nghĩ của bọn họ, mình chỉ nhìn thấy yêu ma vây công mà ta tay ma thôi, dù sao mình cũng là đệ tử chính phái, từ nhỏ đã được giáo dục, một khi gặp tình huống này sẽ ra tay, mà lúc này chính là lúc thu thập chiến lợi phẩm.

    Lục Nguyên suy nghĩ thuận tiện đem chiến lợi phẩm cất vào trong cái túi tiểu tu di, lúc này hắn mới phát hiện ra mọi người đang ngây ngốc nhìn mình, tất cả đều bị chấn kinh, một người trẻ tuổi mới hơn hai mươi mà thực lực còn cao minh gấp nhiều lần so với hương chủ, hết lần này tới lần khác bị trào phúng là hàng giả, kết quả hiện tại...

    Trong nhất thời không ai nói nên lời.

    Hơn nữa một người mới hai mươi tuổi làm sao có thực lực mạnh như vậy?

    Đây đúng là một nghi vấn.

    Đây căn bản không giống như là một thực lực của người trẻ tuổi tuyệt đỉnh, người trẻ tuổi tuyệt đỉnh cho dù là Triệu Càn Khôn Tống Thanh Thư cũng chỉ có tu vi Luyện Thể kỳ tầng thứ nhất tầng thứ hai mà thôi, mà Lục Nguyên có thể đối phó với bốn tên yêu ma có tu vi Luyện Thể Kỳ tầng thứ tư tầng thứ năm.

    Trên cả tuyệt đỉnh thì là gì?

    Trong nhất thời hai người Cô Trần Tử và Cô Vụ tử không biết phải xử lý thế nào, cuối cùng Cô Trần Tử mới ho khan một tiếng:

    - Lục Nguyên ngươi làm không tệ, ta sẽ thỉnh công cho ngươi.

    Lục Nguyên nhún vai vừa rồi những chiến lợi phẩm hắn đều thu hết, nhưng vẫn còn có thể đi lĩnh thưởng, ở tu tiên giới là như vậy giết yêu ma là có thể đi lĩnh thưởng, Cô Trần Tử và Cô Vụ Tử đi ra ngoài thỉnh công một hồi sau khi trở về sắc mặt đại biến mà nói:

    - Vừa rồi ta đi ra ngoài mới phát hiện, hóa ra yêu ma lúc này tiến công trên phạm vi tương đối lớn, chẳng những hương đàn thứ mười của chúng ta mà toàn bộ mười hương đàn đều bị công kích.

    Hơn nữa nghe nói phân đà thứ bảy thứ tư cũng bị công kích.

    Lục Nguyên nghe nói xong thì ngẩn người.

    Hắn trước đã nghe nói qua, phân đà thứ bảy phân đà thứ tư và phân đà thứ mười ở đây đóng quân rất nhiều, mà yêu ma nơi này cũng tương đối mạnh mẽ, đều là những tinh minh.

    Hiện tại xem ra yêu ma đã tấn công mạnh ba phân đà.

    Đương nhiên cũng có thể thực lực của yêu ma không dừng lại ở ba phân đà này, lòng đất dù sao cũng là địa bàn của yêu ma, sâu trong lòng đất muốn điều thêm người của ngũ tiên minh tới đây cũng khó.

    Dù sao bất kể thế nào tổng kết một phen thì sau khi trải qua một phen hỗn chiến, nhân loại tu tiên giả và yêu ma trong lòng đất ít nhất đã có sáu phân đà tham gia hỗn chiến, mà vừa rồi mấy yêu ma công kích hương đàn thứ mười của phân đà thứ mười kỳ thật chỉ là một góc của đại chiến mà thôi.

    Lục Nguyên không khỏi thấy tâm tình bay lên.

    Đánh thì đánh.

    Mình hiện tại dang cần linh thạch vân thú để đột phá, cuộc đánh này mình cũng thừa cơ vơ vét được một đám.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng gõ vào thanh kiếm mà suy nghĩ.

    Lần này hỗn chiến, yêu ma thật là ghê gớm.

    Đương nhiên ở phân đà thứ tư và phân đà thứ bảy yêu ma chỉ có kết quả không thắng không bại mà thôi.

    Hướng chủ công chính là phân đà thứ mười này.

    Phân đà thứ mười là phân đà yếu mất trong ba phân đà, với sách lược của đám yêu ma này thì chính là nhanh chóng giải quyết phân đà thứ mười một khi giải quyết xong lợi dụng binh lực đối phó với hai phân đà còn lại, nhanh như chớp giải quyết phân đà thứ tư và phân đà thứ bảy.

    Lúc đó ba phân đà đều thất bại, mà yêu ma sẽ mang huyết nhục của bọn họ làm thọ lễ cho Quang Minh Yêu Hoàng.

    Phần thọ lễ này chuẩn bị vô cùng dụng tâm, vì thọ lễ cho Yêu Hoàng mà bọn chúng phát ra một hồi phong ba.

    Tuy nhiên cũng không có cách nào khác, đại nhân vật một khi hành động thì phải dấy lên phong ba.

    Hiện tại phân đà thứ mười đã rơi vào tình trạng vô cùng nguy hiểm, chẳng những từng hương đàn nguy hiểm mà tổng bộ cũng tương đối nguy hiểm, yêu ma dùng lực lượng áp đảo mà tiến công, tình cảnh các nơi cũng không khá hơn nhiều so với hương đàn thứ mười, đều nguy hiểm.

    - Tình thế hiện tại rất nguy hiểm.

    Cô Trần Tử cất tiếng nói.

    - Xem ra chúng ta phải xông ra rồi.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Trồn ở trong mười hương đàn không ra thì chỉ có con đường chết một khi yêu ma giải quyết xong đại bản doanh của mười hương đàn khác thì dùng lực lượng áp đảo của bọn chúng, với tài năng của Lục Nguyên cũng chỉ có thể nuốt hận.

    Đương nhiên xông ra ngoài chém giết cũng chỉ có ba người Cô Vân Tử Cô Trần Tử và Lục Nguyên mà thôi những người khác căn bản không có thực lực.

    Bọn họ lao ra đã hấp dẫn chú ý của yêu ma.

    Đành vậy hiện tại phân đà thứ mười đã là khu vực quản lý của yêu ma, ưu thế của chúng quá lớn, lập tức có một số yêu ma lao tới về phía ba người Lục Nguyên, Cô Vân Tử Cô Trần Tử.

    Lục Nguyên nâng kiếm lên rất nhanh chóng có một đám yêu ma ngã dưới kiếm của hắn.

    Hảo kiếm thuật!

    Tuy lúc đối chiến hai người Cô Vân Tử và Cô Trần Tử bội phục kiếm thuật của Lục Nguyên nhưng lúc này chứng kiến lần nữa vẫn không kìm được mà cất tiếng khen.

    Mà Lục Nguyên thì chém giết khiến cho rất nhiều yêu ma chú ý tới, thấy Lục Nguyên thực lực cao minh ngay lập tức một Thổ Ma lao tới.

    Bọn Thổ Ma này trái phải cũng tới hơn mười tên.

    Thổ Ma cũng giống như là Sa Ma đều rất có bổn sự trốn dưới mặt đất, tuy nhiên Sa Ma thiên về hệ chiến đấu mà Thổ Ma thiên về hệ pháp thuật, Thổ Ma xoáy lên một vòng về phía Lục Nguyên, Lục Nguyên lập tức phi thân lên cũng giống như Cô Vân Tử và Cô Trần Tử.

    Tại đây cũng cần phải nói rõ một chút, nơi này ở trong lòng đất, lòng đất là địa phương của Thổ Ma, bốn phía đều là thạch bích đất đai phá huy ưu thế pháp thuật lớn nhất của Thổ Ma.

    Ở thế giới dưới mặt đất một thổ ma không đáng sợ nhưng một đám thổ ma rất đáng sợ.

    Nếu như ở dưới lòng đất sợ nhất là gặp cái gì, đáp án chính là thổ ma.

    Một đám thổ ma thật khiến cho người ta phải đau đầu.

    Lúc này ở bốn phía không ngừng có Thổ Thứ thuật bắn ra, Cô Trần Tử và Cô Vân Tử hai người trước sau bị thương, Cô Trần Tử và Cô Vân Tử hai người muốn cử động cũng không được liền đưa mắt về phía Lục Nguyên thầm nghĩ chắc hắn cũng không đối phó được.

    Kết quả sau khi nhìn sang hai người Cô Vân Tử và Cô Trần Tử đều phải trợn mắt.

    Hai người giống như hóa thành khúc gỗ, Lục Nguyên lúc này đã nhanh chóng lao về phía hơn mười Thổ Ma, vô số Thổ Thứ thuật bắn về phái hắn mà Lục Nguyên lại nhanh như thiểm điện chặt đứt hết tất cả.

    Một Thổ Ma thi triển Thổ Thứ Thuật không đáng sợ nhưng khiến người khác đau đầu.

    Mà mười thổ ma thi triển Thổ Thứ thuật thì tuyệt đối đáng sợ.

    Một đám thổ ma dùng Thổ thứ thuật không biết làm táng thân bao nhiêu tu tiên giả, ai nghe thấy Thổ Thứ thuật cũng biến sắc.

    Cô Trần Tử Cô Vân Tử hai người há hốc mồm nhìn Lục Nguyên như thiểm điện chặt đứt những Thổ Thứ Thuật kia, điều này khiến bọn họ khiếp sợ tốc độ kiểm phải cực nhanh mới làm ra được chuyện như vậy.

    Nhưng Lục Nguyên lại làm được Cô Trần Tử ở ngũ tiên minh nhiều năm như thế mà chưa từng nhìn thấy phương pháp xử lý như vậy, bởi vì yêu cầu về tốc độ xuất kiếm quá cao, kết quả hiện tại đã nhìn thấy mà người làm ra không phải tiền bối danh gia gì cả mà là một người trẻ tuổi, Cô Trần Tử và Cô Vân tử muốn ngậm miệng cũng không được.

    Đám Thổ Ma kia vốn tưởng rằng nhiệm vụ hoàn thành đơn giản nhưng không ngờ người trẻ tuổi kia lại có thể dùng thủ pháp không thể tưởng tượng phá được Thổ Thứ thuật của bọn chúng.

    Không phản bác được tình thế này làm sao chịu nổi.

    Bọn Thổ Ma này hiện tại xúc động vô cùng, bọn họ không ngờ rằng sở trường của mình lại bị phá dễ dàng như vậy, tuy nhiên bọn chúng cũng không có cơ hội, đám Thổ ma này cũng chỉ có chiến thuật dùng gai của mình tấn công một khi bị tiếp cận thì chẳng bằng cặn bã nhanh chóng bị Lục Nguyên giải quyết.

    Lục Nguyên cũng không dám nghênh ngang thu thập chiến lợi phẩm, chỉ đem một số thứ tốt thu vào trong túi tu di rồi tiếp tục dấn thân vào chiến đấu.

    Dù sao, Lục Nguyên cũng không quên lấy đi gai nhọn nhất của Thổ Ma, lấy được thứ này có thể chứng minh mình đã giết được Thổ ma có thể đi lĩnh thưởng.

    Ngoài Thổ ma Viêm Dạ Xoa là một loại yêu ma khá nhiều ở trong lòng đất.

    Viêm Dọa Xa hấp thu vô số hỏa diễm mà thành, thậm chí có một số Viêm Dạ Xoa còn dùng dung nham trong lòng đất để luyện công bọn chúng cũng tinh thông pháp lực hỏa hệ, chuẩn xác mà nói, bọn chúng tùy ý đưa một tay lên là có thể đánh ra hỏa diễm liên tục.

    Hơn mười con dạ xoa phóng hỏa về phía Lục Nguyên, tin rằng Lục Nguyên ở tình thế này trốn cũng không thoát Lục Nguyên lập tức vận động đệ nhất biến của Vân Long, đem pháp lực toàn thân chuyển thành pháp lực thủy hệ, dùng nước phá hỏa, pháp lực bao hàm ở bên trong trường kiếm, mở ra một hình ảnh hoàn mỹ.

    Nếu như nói lúc trước Lục Nguyên biểu hiện chém đứt Thổ Thứ thuật cho thấy tốc độ kiếm của hắn nhanh như thế nào thì hiện tại hắn biểu hiện tuyệt diệu kiếm thuật làm cho đa phần đám ma chú ý, nhiều Viêm Dạ Xoa như vậy, cũng không thể lọt pháp lực vào trong phạm vi của Lục Nguyên được.

    Tựa hồ thanh kiếm của hắn có mang theo lực lượng thần kỳ gì đó, vô luận hỏa diễm nào cũng không xông vào được.

    hơn nữa loại lực lượng thần kỳ này, Viêm Dạ Xoa đều không tự chủ bị vây hãm vào.

    Khiếp sợ qua đi vẫn là khiếp sợ.

    Chết lặng vẫn là chết lặng.

    Khiếp sợ và chết lặng hiện ra trước mặt của Cô Trần tử, kiếm thuật của Lục Nguyên thật quá thần kỳ, đánh bại nhiều Thổ Ma, một kiếm đánh bại rất nhiều Viêm Dạ Xoa, yêu ma dưới kiếm của hắn trở nên yếu đuối mà Cô Trần Tử và Cô Vân Tử thì đều biết những yêu ma dưới lòng đất này rất đáng sợ.

    Sở dĩ bọn chúng trở nên yếu đuối là vì Lục Nguyên quá mạnh.

    Lúc trước đã nói Cô Trần Tử và Cô Vân Tử là người của Côn Luân tiên môn dĩ nhiên biết được ân oán giữa Lục Nguyên và Triệu Càn Khôn, Cô trần Tử đắng chát nói;

    - Thật là mạnh.

    Cô Vân Tử cũng gật đầu:

    - Ta hiện tại cảm thấy Triệu sự điệt cho dù là đệ tử chân truyền đệ nhất sau này là chưởng giáo Côn Luân nhưng chọc vào Lục Nguyên cũng sẽ nhận phải bi kịch.

    Cô Trần Tử gật đầu:

    - Đúng thế ta cũng có cảm giác này.

    Hai người tuy là người của Côn Luân tiên môn nhưng đều cảm thấy đệ tử chân truyền của môn phái mình kém quá xa Lục Nguyên, to lớn vô cùng.

    - Ta cảm thấy chúng ta sắp nhìn thấy một Yến Thương Thiên nữa xuất hiện.

    Cô Trần Tử lẩm bẩm nói, đây đã là đánh giá cao nhất rồi...

    Chính đạo và ma đạo tranh chấp là một chủ đề rất dài.

    Ma đạo có lý của ma đạo chúng tu hành chính là vì hai chữ nghịch thiên, bọn họ cho rằng thuận người vi tiện nghịch người vi quý, chỉ có nghịch nhân mới có thể thoát khỏi hạn chế của thiên nhiên vĩnh viễn trường sinh bất tử.

    Ma Đạo nói không thuận lòng trời đối ngoại tàn mà đối nội cũng nhẫn.

    Cùng là ma đạo lại giết đồng môn giết tới giết lui là chuyện bình thường.

    Đồng môn tương tàn, phụ tử tương thí.

    Ở ma đạo không người nào có thể tin.

    Ma đạo không có quy tắc.

    Chương 221-222: Kiếm ở nơi tay rượu ở nơi tay

    Ma đạo tu hành là dùng linh thạch nhưng nhiều yêu ma có thể dùng cách thôn phệ, đem huyết nhục tiên giả huyết nhục yêu ma làm tài liệu tu hành, mà ma đạo còn đem máu huyết của địch nhân hóa thành pháp lực của bản thân.

    Đương nhiên hóa huyết cũng là một thần công cao cường của ma đạo.

    Một khi hóa huyết thành công thì không cần phải vất vả tu hành, có thể đem huyết nhục của đối thủ hấp thu hết.

    Hóa huyết chính là ma công đệ nhất của ma đạo.

    Đương nhiên ma công như thế, rất khó luyện thành, chỉ sợ ma công mười người luyện cũng chín người phải chết, cùng với công pháp chính đạo hoàn toàn bất đồng.

    Nói xong ma đạo phải nói tới chính đạo.

    Chính đạo cũng có tranh đấu nhưng tranh đấu vẫn nằm trong quy tắc.

    Từng tiên môn đều có môn quy của mình, trên cơ bản đồng môn tương tàn lạm sát phàm nhân đều bị cấm một khi trái với quy tắc thì rất khó dừng chân trong chính đạo.

    Chính đạo cho dù có tranh đấu cũng phải có nhân nghĩa một chút.

    Chính đạo những thứ như tôn sư trọng đạo rất được xem trọng mà một khi thí sư thì tiên môn nào cũng không chứa chấp.

    Chính đạo chính là tiên đạo, lời nói là hiệp ngôn.

    Lục Nguyên tính tình tuy tiêu dao tuy nhiên hắn được Hoa Sơn giáo dục rất nhiều đã hiểu thế nào là tiên thế nào là hiệp.

    Ở trong sương mù tại Vân Sơn cầm một bình rượu nhìn từng đám mây bay, như vậy không phải là tiên sao?

    Như thế nào là hiệp là không lạm sát người, có nguyên tắc của mình, nắm lấy chính nghĩa, thấy yêu ma sẽ ra tay.

    Ở trong các môn phái có giáo dục có người thiên hướng về tiên ẩn cư có người lại thiên hướng về hiệp cứu trợ vạn chúng, đánh giết yêu ma, mọi người đều có thái độ khác nhau.

    Mà Lục Nguyên thì sao, hắn lại thích lười biếng, đi hành hiệp trượng nghĩ khắp nơi, quá là mệt mỏi, quá mất gân cốt, không phù hợp với tính tình của hắn, mà thiên hướng về tiên thì mới là nhàn nhã tự tại, tuy nhiên dù sao hắn ở trong môn phái nhiều như vậy cũng bị tiêm nhiễm phương diện về hiệp cũng có một chút.

    Vừa thấy yêu mà là rút kiếm giết.

    Giết yêu ma trảm yêu ma thay trời hành đạo.

    Lúc này chính là lúc thay trời hành đạo.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng chuyển động thanh kiếm, hắn đã đánh bại Thổ Ma Viêm Dạ Xoa mà sau khi hắn đánh bại hai loại ma này vô số yêu ma đều đưa mắt nhìn về hắn, bọn chúng đều không ngờ, thanh y thiếu niên này tuổi còn trẻ lại có kiếm thuật tinh diệu như vậy.

    Liên tiếp phá yêu ma lúc này Lục Nguyên cũng thèm rượu hắn lấy ra một hồ lô mà uống, cảm thấy hào khí tăng lên rất nhiều.

    - Rất tốt, ai lại cùng ta chiến một trận?

    Mấy Đại A Tu La đã bị đoạt mất, Tu La nhất tộc là một tộc tương đối xuất sắc, bọn chúng có bản năng chiến đấu trời sinh, mấy Đại A Tu La liền tấn cô về phía Lục Nguyên, Lục Nguyên cười ha hả, bàn tay trái vẫn cầm hồ lô rượu bàn tay phải dùng kiếm chiêu tinh diệu thi triển.

    Cuồng phong chuyển qua gió nổi mây phun, Phong Vân lưu tán.

    Vân Sinh Vân Diệt, Vân Thư Vân cuốn.

    Bạo Vũ như trụ, một mảng mênh mông.

    Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm cùng với thất thập nhị kiếm Vũ Lạc, từng chiêu từng thức thi triển ra.

    Đại A Tu La chính là chiêu thức bản năng của Tu La tộc, tuy nhiên không cảm nhận được ý của nó thì không thể luyện được đến tình trạng mạnh nhất, một chiêu thức này mang tới sơ hở lớn.

    Trên cơ bản Đại A Tu La đang chiến đấu cùng với Lục Nguyên.

    Đại A Tu La cùng chiêu thức truyền thừa bả năng.

    Lục Nguyên ở trong thiên địa đại đạo lãnh hội kiếm ý.

    Hai thứ này đấu với nhau ai thắng cũng rõ ràng rồi, Đại A Tu La để lộ quá nhiều sơ hở, nhanh chóng bị bại khiến cho đám yêu ma còn lại phản giật mình.

    Yêu ma ở trong lòng đất có một loại yêu ma tên là Huyết Mẫu yêu ma này tính tình trời sinh cường đại pháp tu, hơn nữa thứ mà bọn chúng tu cũng không phải là kim thủy hỏa thổ phong lôi những pháp thuật này mà là huyết hệ pháp thuật, loại tà thuật này tu tiên giả không cách nào học được, một khi bị huyết mẫu ma xâm phạm nhân tậm thì cảm xúc liền trở nên rối loạn.

    Rất nhiều sinh linh chính đạo bị Huyết Mẫu ma bao vây rồi đi vào ma đạo.

    Nghe nói ở cách đó xa xa còn có một vị cường giả tới Huyết Mẫu ma tự xưng là Huyết Hà lão tổ, vị Huyết Hà lão tổ cũng xưng tôn một phương.

    Mà lúc này mấy Huyết Mẫu ma đánh về phái Lục Nguyên, đủ loại vây công, những huyết hệ pháp thuật này công kích về mặt cảm xúc khiến cho người ta rất dễ rơi vào tà đạo.

    Huyết Mẫu ma thấy máu của bọn chúng đã nhiễm lên trên người của Lục Nguyên thì mỉm cười, máu của bọn họ xuất ra chính là tà huyết tinh hoa nếu không phải gặp đối thủ khó chơi bọn chúng cũng không dùng.

    Mà lúc này kiếm quang nhoáng lên một cái bọn chúng còn chưa kịp phản ứng thì mấy huyết mẫu ma đã táng thân dưới kiếm của Lục Nguyên, không có cách nào, đại đa số mọi người đều có cảm xúc xấu mà cảm xúc xấu của Lục Nguyên không có nhiều lắm, mà lần này Lục Nguyên ra tay chính là dùng Dương Ngô kiếm.

    Dương Ngô Kiếm chính là phi kiếm mà Lý Nguyên Bạch rèn ra:

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Thanh kiếm này có ngũ hành pháp thuật, thế như cầu vồng, có thể khắc được rất nhiều nhân tố tà ác.

    Lục Nguyên về cảm xúc xấu thì có vô cùng ít, hơn nữa còn cầm Dương Ngô kiếm khiết cho các ma huyết của Huyết Mẫu ma không có bao nhiêu tác dụng với hắn.

    - Thống khoái.

    Lục Nguyên lại uống một ngụm rượu, vừa uống rượu vừa xuất kiếm, mùi rượu ngày càng thuần, kiếm pháp ngày càng tinh diệu, một đường phá vô số yêu ma, Lục Nguyên cũng dần cảm giác mình đã tới được một cảnh giới kỳ diệu.

    Rượu uống càng thoải mái kiếm sử càng nhanh.

    Nhớ rõ ở Đại Tấn tu tiên giới có một vị danh nhân từng nói:

    - Thứ hắn muốn uống chính là rượu nggon nhất, muốn ôm nữ tử xinh đẹp nhất muốn cưỡi tuấn mã tốt nhất, muốn dùng kiếm tốt nhất, muốn gặp đối thủ cường đại nhất muốn đánh một cuộc đấu thống khoái.

    Đúng rồi vị danh nhân đó không phải là người của Đại Tấn mà là người của Đại Tần quốc tên là Diệp Hoan, lá cây theo gió mà phiêu linh vô luận nơi nào cũng có thể khoái hoạt, đây là Diệp Hoan một trong những tông sư của Đại Tần quốc.

    Mà biểu hiện của Lục Nguyên lúc này thật khiến cho đám yêu ma phải tán loạn rồi, bọn chúng vốn tính toán, dùng hai phân đà đánh phân đà thứ mười nhanh chóng giải quyết rồi tập trung binh lực đi trừ khử các phân đà khác.

    Kết quả không ngờ lại xuất hiện một thanh y thanh niên.

    Thanh y thanh niên này một tay cầm hồ lô rượu một tay cầm kiếm.

    Kiếm ở nơi tay rượu ở nơi tay.

    Nhưng không ai có thể kháng cự.

    Thổ Ma bại, Viêm Dạ Xoa bại, Đại A Tu La bại, Huyết Mẫu Ma bại.

    Một đường thất bại chết không ít yêu ma thậm chí binh lực cũng bị Lục Nguyên giày vò, không chiếm ưu thế chứ đừng nói là phương diện sĩ khí, bị thiếu niên này đả kích toàn thân không còn sĩ khí rồi.

    Lục Nguyên vừa uống rượu vừa chiến đấu, hồ lô rượu một tay một tay cầm kiếm trảm yêu ma.

    Đếnlúc này Lục Nguyên đã có danh tiếng.

    Vô số yêu ma muốn ngăn cản hắn nhưng không ai ngăn cản được ba thước thanh phong của hắn.

    Lục Nguyên biểu hiện đã dẫn tới chấn động của đám yêu ma.

    Mà không chỉ yêu ma còn có rất nhiều người của phân đà thứ mười cũng chấn động.

    Ở phân đà thứ mười biết rõ bổn sự của Lục Nguyên cũng chỉ có Tống Kiếm Cửu mà thôi những người khác thấy Lục Nguyên xếp thứ bốn mươi ba trong khảo thí yêu ma dưới lòng đất thì cho rằng hắn chẳng có gì hơn, về phần tin tức Đại Nguyên quốc phái người tới khiêu chiến bị thua trong tay Lục Nguyên bọn họ vẫn chưa biết.

    Ngũ tiên minh chiến lực cường đại mà tài nguyên đa phần là do ngũ đại tiên môn cung cấp, nhưng ở phương diện tin tức lại hơi bị áp chế dù sao bọn họ cũng là một tổ chức ở trong lòng đất.

    Ngũ đại tiên môn cân đối kế sách, xuất hiện tông lão hội cũng đồng thời xuất hiện ngũ tiên minh.

    Bọn họ cho rằng cuộc tỷ thí ở phân đà thứ mười đã có mờ ám, mà tin tức Đại Nguyên đế quốc tới khiêu chiến lại không truyền tới cho nên ai cũng nghĩ Lục Nguyên là hàng giả, kết quả thực lực mạnh mẽ của Lục Nguyên cứ thế biểu hiện ra khiến tất cả đều kinh ngạc.

    Tu tiên giả của mười phân đà đều trợn mắt há hốc mồm.

    - Như vậy sao có thể là hàng giả được.

    - Đúng thế cho dù là hương chủ cũng không có thực lực mạnh như thế.

    Những người trước kia nói Lục Nguyên là hàng giả bây giờ không dám nói lung tung nữa.

    Mà Lục Nguyên cũng không để ý nhiều hắn một tay cầm hồ lô rượu một tay cầm kiếm khoái hoạt tiêu dao.

    Ta vui cười ở bản tâm.

    Ta tiêu dao bất kể nơi nào.

    Lục Nguyên bây giờ phát ra cho đám yêu ma một cảm giác không ai có thể là địch thủ của hắn.

    Tuy nhiên lúc này Lục Nguyên vẫn ngẩng đầu lên, ở phía trước trên bầu trời bay tới hai Đại A Tu La, Đại A Tu La này so với các Đại A Tu La khác thì khác nhau, toàn thân đều hiện quang, hiển nhiên đã sắp đạt tới Trường Sinh Kỳ.

    Yêu ma thấy Đại A Tu La xuất hiện thì đều cung kính nói:

    - Tham kiến đà chủ.

    Đại A Tu La này chính là đà chủ một phương, bản thân có tu vi Luyện Thể Kỳ tầng thứ tám Ngự Kiếm Hành Không, có thể ngự kiếm chém giết không cần cận chiến xuất kiếm.

    Nếu nói hương chủ là người được tôn kính ở dưới lòng đất thì đà chủ càng được tôn kính.

    Mỗi đà chủ đều à nhân vật vô cùng mạnh mẽ.

    Đại A Tu La có phần buồn bực vốn kế hoạch vây công phân đà thứ mười này có thể nhanhc hóng giải quyết, sau đó đi giải quyết phân đà thứ bảy mà không ngờ lại xuất hiện một người kỳ quái như thế nếu không phải như vậy hắn đã sớm đi giải quyết Tống Kiếm Cửu.

    Thổ Ma Viêm Dạ Xoa Đại A Tu La Huyết Mẫu Ma...

    đều đã bại dưới kiếm của thanh y thiếu niên.

    Có thể nói nếu như tiếp tục để cho thanh y thiếu niên này hoành hành thì chiến cục sẽ sụp đổ.

    Bất đắc dĩ hắn cũng chỉ có thể xuất đầu ra đối phó với thanh y thiếu niên này, một vị đà chủ khác thì đối phó với Tống Kiếm Cửu, hắn ở trên hư không cất tiếng:

    - Tiểu bối dám phá đám chúng ta, hôm nay là ngày chết của ngươi.

    Hắn giơ tay lên một Tu La cốt đao đã hiện ra nơi tay.

    Vèo.

    Tu La Cốt Đao đã đánh tới đỉnh đầu của Lục Nguyên, lúc Tu La cốt đao đánh tới Lục Nguyên theo bản năng lui về phía sau.

    - Một hậu bối mà có thể ngăn cản một đao kia của ta đúng là không tệ.

    Hắn khó kìm được mà tán dương:

    - Đáng tiếc ngươi cũng chỉ dừng ở tình trạng này mà thôi pháp lực của ngươi kém ta quá lớn, ngươi sẽ chết ở đây ta sẽ đem huyết dịch của ngươi nhập vào cốt đao xem như để làm kỷ niệm.

    Tu La nhất tộng từng có một truyền thống nếu gặp được đối thủ cao minh sẽ đem xương cốt của hắn sát nhập vào trong cốt đao, như vậy là tôn kính với cường giả đồng thời cũng làm tăng uy lực của cốt đao.

    Đương đương dương, Đại A Tu La tiếp tục ra tay.

    Lúc Đại A Tu La công kích, Lục Nguyên không ngừng lui về, tuy mỗi kiếm của hắn có thể ngăn cản được nhưng vì pháp lực của hắn không theo kịp đối phương.

    Lục Nguyên hít sâu một hơi, đối thủ quá mạnh.

    Đây chính là đối thủ mạnh nhất hắn gặp từ trước tới nay.

    Vốn đối thủ trước đây của hắn là những thế hệ bình thường, cho dù là nhân vật tổ đỉnh chuyển thế linh đồng như Thiết Mộc Nhĩ hay là Nguyên Lăng cũng không có chỉ thực lực áp đảo.

    Mà Tu La trước mắt đã luyện tới pháp lực tầng thứ bảy Luyện Thể Kỳ khiến cho Lục Nguyên muốn thổ huyết.

    Đúng rồi thổ huyết, Huyết Kiếm kiếm thuật.

    Lại một kiếm ngăn cản Tu La cốt đao, người lại bay về phía sau.

    - Cấp đà chủ rất mạnh nhưng ngươi cho rằng có thể hơn ta sao?

    Một câu nói này khiến cho mọi người phải giật mình.

    Đúng thế Lục Nguyên đúng là rất mạnh mọi người trước kia không ai ngò hắn mạnh như thế, có thể tung hoành một kiếm trong lũ yêu ma nhưng mà sự cường đại của hắn cũng có hạn, tuổi trẻ kiệt xuất cùng thế hệ có thể xưng hùng nhưng một khi gặp phải hảo thủ cách nhau một đời thì phải thiệt thòi rồi.

    Ở trong thế giới trong lòng đất, Đà Chủ vẫn là một danh từ cường đại, về phần Đường Chủ còn cường đại hơn, mỗi vị đường chủ đều thâm bất khả trắc.

    Mà Lục Nguyên đã nói gì:

    Hắn còn nói;

    - Cấp đà chủ rất mạnh nhưng ngươi cho rằng có thể hơn được ta sao?

    Những lời này có hàm ý gì, là khiêu chiến cấp đà chủ sao?

    Thật là không biết lượng sức hắn dám khiêu chiến với cấp đà chủ thật là buồn cười.

    Cấp đà chủ ở mỗi khu vực đều là những người đã thành danh lớn.

    Thật là người trẻ tuổi không biết trời cao đất rộng.

    Phần đông tu tiên giả và yêu ma đã quên cuộc hỗn chiến không tự chủ được nhìn vào cuộc chiến giữa Đại A Tu La Hàm Na La và Lục Nguyên, Hàm Na La cười to hắn thật sự không ngờ người trẻ tuổi này không ngờ cũng không biết cấp đà chủ dưới mặt đất đại biểu cho điều gì.

    Chỉ thấy thanh y trẻ tuổi giơ tay lên móc ra một phi kiếm, huyết kiếm thuật có ghi lại dùng máu tế kiếm chính là một môn tà thuật, mà Dưỡng Ngô Kiếm không cách nào dùng tà thuật này được.

    Tự nhiên tu tiên giả và yêu ma cũng không biết hàm nghĩa của chuynệ này chỉ thấy thanh y trẻ tuổi sau khi thay đổi phi kiếm liền thổ huyết lên thân kiếm, thanh kiếm cầu vồng kia biến thành màu đỏ, bắt đầu có huyết sắc kỳ dị.

    Hắn đang làm gì, chẳng lẽ hắn cho rằng búng máu như vậy có thể làm hắn vượt qua được cấp đà chủ sao?

    Đây là chuyện không thể nào.

    Khiêu chiến với đà chủ vốn là nhiệm vụ không thể hoàn thành.

    Chẳng biết lúc nào, một luồng gió đã thổi qua.

    Thế giới dưới lòng đất mặc dù không có mưa nhưng thực sự có gió.

    Làn gió nhẹ từ từ nhưng thoáng cái đã trở thành tà phong tung hoành.

    Huyết sắc cầu vồng hóa thành một đạo huyết quang không thể tìm ra tung tích của hắn.

    Tu La cốt đao mỏng như cánh ve cũng không có cách nào tìm ra tung tích.

    Vô luận là kiếm thuật của Lục Nguyên hay đao thuật của Hàm Nan La đều nổi tiếng, bằng không thì lúc này mắt thường không cách nào nắm bắt được, làm sao có thể truy tìm ra đối phương, kiếm thuật và đao thuật như vậy phải nói là kiệt xuất tương đương, một đòn tấn công Lục Nguyên đã rơi vào thế hạ phong nhưng Hàm Nan La vẫn thấy được Huyết kiếm của đối phương có phần cổ quái, tựa hồ triệt tiêu pháp lực trên Tu La cốt đao của mình vậy.

    Chương 223-224: Thế giới yêu ma

    Tu La nhất tộc vô cùng nổi tiếng.

    Tuy lần này Lục Nguyên chém giết cấp đà chủ dưới lòng đất nhưng điều tiếc nuối chính là Hàm Nan La rất nghèo, Tu la nhất tộc không cách nào dựa vào linh thú tăng cường pháp lực cho nên không thu thập linh thú linh thạch cũng rất ít, chỉ có cốt đao Tu La là giá trị vài phần.

    Lục Nguyên cũng không quan tâm hắn vốn chỉ muốn bảo vệ tính mạng chưa bao giờ chủ động truy cầu những linh thạch này.

    Đương nhiên nếu như chiến lợi phẩm đi tới cửa Lục Nguyên cũng không ném ra ngoài, được rồi thu thập xong tiếp tục trảm yêu trừ ma.

    Lục Nguyên bay vút thẳng hướng về phía tổng bộ của phân đà thứ mười ở chỗ đó Tống Kiếm Cửu đang giao thủ với Đại A Tu La cả kinh, vốn lần này Tống Kiếm Cửu tiêu hao pháp lực còn bị thương một chút vết thương nhẹ hắn để cho Hàm Nan La đi đối phó với Lục Nguyên nhưng không ngờ Hàm Nan La lại thất bại ở trong một tên vô danh tiểu tốt...

    Vị Đại A Tu La này muốn lập tức chạy trốn, hắn đã đạt tới luyện thể kỳ tầng thứ tám có thể ngự kiếm hành không, đạp lên bầu trời, phá không mà rời đi.

    Vị Đại A Tu La cấp đà chủ này muốn chạy trốn nhưng tình thế không như vậy, Tống Kiếm Cửu dù sao cũng là cấp đà chủ, hắn bây giờ vô cùng cảm khái về Lục Nguyên, thật không ngờ Lục Nguyên cũng đạt tới chiến lực cấp đà chủ rồi, điều này thật không lường được, trường kiếm trong tay xoay chuyển cuốn lấy Đại A Tu la mà Lục Nguyên cũng nhanh chóng chạy tới phối hợp.

    Khẩn Nan La có đao pháp cũng không dưới Hàm Nan La.

    Đáng tiếc hắn chạm phải sự liên thủ của Lục Nguyên và Tống Kiếm Cửu.

    Tống Kiếm Cửu kinh nghiệm phong phú kiếm pháp tinh thuần.

    Mà Lục Nguyên tuy pháp lực chưa đủ nhưng huyết tế kiếm thuật vẫn chưa biến mất, bọn họ dùng hai đánh một khiến cho Đại A Tu La không có bao nhiêu sức hoàn thủ, điều kinh hãi chính là hắn thi triển ra tuyệt kỹ gì, Tống Kiếm Cửu có thể phá không được nhưng Lục Nguyên tùy ý một kiếm là có thể phá.

    Khẩn Nan La khổ tâm muốn thổ huyết hắn biết rằng mình không phải là đối thủ của hai người kiếm pháp của người trẻ tuổi kia tinh tuyệt như thế, dễ dàng phá chiêu của mình chỉ sợ Tống Kiếm Cửu cũng không có bổn sự đó.

    Mà Tống Kiếm Cửu thì thất kinh, hắn ở bên cạnh Lục Nguyên thì cảm thấy được kiếm thuật của Lục Nguyên tinh tuyệt đến mức nào, nhìn thấy Lục Nguyên tùy ý phá đao của Khẩn Nan La, trong lòng hắn tràn đầy cảm xúc.

    Vốn kế hoạch của yêu ma là nhanh chóng đánh bại phân đà thứ mười sau đó xuất binh đối phó với phân đà thứ tư và phân đà thứ bảy, kết quả ngoài dự liệu xuất hiện Lục Nguyên, thực lực của Lục Nguyên ngoài dự liệu của bnọ chúng, chẳng những yêu ma vô số táng mệnh trong tay của hắn mà còn có một cấp đà chủ cũng bị táng mệnh.

    Phương diện yêu ma này hoàn toàn bị phá vỡ, nếu như chỉ đơn giản vậy thì cũng thôi đi.

    Nhưng mà lần này Lục Nguyên lại cùng với Tống Kiếm Cửu giải quyết Khẩn Nan La, cuối cùng Lục Nguyên dùng một kiếm đâm chết Khẩn Nan La.

    Điều này tạo ra một cục diện cổ quái bởi vì Lục Nguyên cải biến chiến cuộc, phân đà thứ mười tăn cao sĩ khí, những yêu ma công kích nơi này có thể nói là binh bại như núi đổ, nhanh chóng bị phản công, mà sau khi phân đà thứ mười giải quyết yêu ma của hai phân đà này xong lập tức đi cứu phân đà thứ bảy.

    Hiện tại binh lực của ngũ tiên minh đã chiếm ưu thế.

    Tự nhiên phân đà còn lại của yêu ma trong lòng đất bắt đầu bại vong.

    Chiến sự cuối cùng cũng đã xong.

    Tuy ở thế giới dưới mặt đất không phân ngày đêm nhưng mọi người đã có thói quen tính toán buổi trưa buổi chiều buổi tối.

    Đánh xong một trận chiến này tất cả cơ hồ mệt mỏi, toàn thân tiêu hao pháp lực, tuy rằng cũng có tử thương không ít nhưng đa phần là thắng lợi, đáng để ăn mừng, bọn họ cũng bắt đầu vơ vét chiến lợi phẩm.

    Chiến lợi phẩm, đúng rồi, Lục Nguyên kỳ thực hiện tại mệt mỏi đến mức ngón tay cũng không muốn nhúc nhích nhưng phong lin bài không ngừng đưa vân hệ pháp lực vào thân thể, để xem chiến lợi phẩm của mình có bao nhiêu Lục Nguyên liền dùng tinh thần đưa vào trong tiểu tu di túi.

    Sau khi tìm tòi một hồi, Lục Nguyên sợ hãi kêu lên một tiếng.

    Hóa ra hắn đã gom được rất nhiều, chiến lợi phẩm đã đầy hơn một nửa tiểu tu di túi của hắn.

    Đầu tiên là là Tu La giác luyện thể kỳ số lượng quá nhiều, có tới hơn ba mươi ba cái.

    Ngoài ra còn có rất nhiều thứ khác, yêu ma chết dưới tay của hắn tới hơn một trăm con, số lượng này chắc chắn không người nào trong phân đà có thể vượt qua, sau trận chiến này mình nhất định có thanh danh trong thế giới dưới mặt đất.

    Đương nhiên Lục Nguyên đối với chuyện nổi danh này cũng không ham muốn lắm, chỉ tưởng tượng ra mà thôi.

    Ngoại trừ những thứ này còn có mười ba thanh phi kiếm, còn có Xích Sa Phi Kiếm mà Sa Ma thích dùng nhất, còn có các binh khí của Địa Hành Tri Chu Nhân, một số cỏ cây không biết.

    Đúng rồi, thiếu chút nữa thì đã quên ,linh thạch.

    Lúc này số lượng linh thạch hạ phẩm của hắn thật khiến cho người ta phải sợ hãi, hắn có tới ba nghìn miếng linh thạch hạ phẩm, ba nghìn miếng số lượng này cũng quá nhiều rồi.

    Còn linh thú sa hệ thổ hệ cũng khá nhiều.

    Linh thú sa hệ có sáu con loại lớn, có bốn mươi ba con loại nhỏ.

    Linh thú thổ hệ cũng rất nhiều, loại lớn có năm con loại nhỏ có tới bốn mươi bảy con, yêu ma trên mặt đất cơ hồ đều luyện công pháp sa hệ hoặc thổ hệ cho nên Lục Nguyên cũng chỉ có chiến lợi phẩm là hai loại này mà thôi.

    Hiện tại những linh thú này hắn không cách nào sử dụng nhưng sau này trở về khu chợ của tu tiên giả có thể đổi chúng lấy linh thú vân hệ.

    Lục Nguyên hiện tại đã biết rõ, không phải tiền phi nghĩa thì không giàu.

    Số tiền này mình tích lũy bao nhiêu năm cũng không bằng, mà lần này một trận chiến đã đạt được, đương nhiên cơ hội như vậy chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu mọi người lúc bình thường đâu dễ chạm phải đại chiến như thế.

    Thế giới dưới lòng đất tổng cộng cũng chỉ có hai trăm cái phân đà, lần đại hỗn chiến này tương đối khó thấy mà chỗ tốt trong lần đại chiến này cơ bản bị Lục Nguyên đoạt hết rồi.

    Đương nhiên cơ hội để có tài phú như vậy quá ít, muốn đạt được như vậy không biết phải mất bao nhiêu lâu nữa.

    Người khó tránh khỏi bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh.

    Mà hoàn cảnh bất đồng thì thi triển bất đồng.

    Ví dụ như Hoa Sơn tiên môn, Võ Đang tiên môn ở trên núi cao dễ nhiễm một chút tiên khí mà những người ở nơi nóng huyết thì khác, tiên nhân phục đan dược cầu trường sinh hấp thiên địa tinh hoa, đoạt thiên cơ mà vào thiên địa.

    Ở trên núi cao tự nhiên có vài phần tiên khí.

    Mà những sơn mạch thấp bé thì không có tiên khí như vậy, ở đó dễ dàng xuất hiện những cường đạo.

    Nhân gian thi triển đế nhân gian hóa, thông tục mà khoái hoạt, cùng với tiên khí trên núi dạt dào trên núi thì hoàn toàn bất đồng.

    Mà thế giới dưới lòng đất không có hoàn cảnh của nhân gian cũng không có tiên khí mờ ảo thế giới dưới lòng đất quanh năm ẩm ướt, trong hoản cành này đã bị ma đạo hóa, tàn nhẫn vô cùng, không ai tin ai thường xuyên chém giết lẫn nhau, đây là đặc thù của ma đạo.

    Mà ở thế giới dưới mặt đất, ngũ tiên minh cùng với đám yêu ma thì bất đồng ngũ tiên minh dù sao cũng có xuất thân từ tu tiên giả, được tu tiên gia giáo dục, chính đạo đã thấm sâu vào tâm tự nhiên không có khả năng giống như ma đạo, đương nhiên cũng không có khả năng giống như các tiên môn trên núi cao ở dưới lòng đất, luôn phải chiến đấu với các yêu ma, xác suất tử vong tương đối cao đây là một nơi máu huyết.

    Ở đây mọi người tuy là tu tiên giả nhưng không biết rõ mình sống chết vào lúc nào, đã sớm khác với thói quen của tu tiên giả ở trên núi, thường xuyên ăn miếng thịt bự uống chén rượu lớn, thống khoái.

    Có lẽ tầng lớp cao tầng của ngũ tiên minh tính toán rất nhiều chuyện.

    Nhưng tầng lớp dưới cơ bản là đều như vậy.

    Ví dự như lúc này, sau khi bảy đại phân đà đại chiến xong, bắt đầu tổ chức tiệc tối, yến hội cở hành ở Vân Thiên Điện.

    Mà bữa tiệc này cũ không phải ở trong cung điện gì cả mà là ở một khối đất trống, ở đây đã đốt lên một đống lửa chiếu sáng từng khuôn mặt mỗi người.

    Ở đây có thịt heo thịt dê thịt bò thịt chó các loại, không giống như yến hội tổ chức ở Hoa Sơn Tiên môn có những đồ ăn cao cấp, tay gấu, tổ yến các loại, dù sao nơi này cung ứng cũng khó khăn, tài nguyên không dư giả như Hoa Sơn tiên môn.

    Có rượu, vô cùng thống khoái.

    Sau cuộc chiến lần này, thu thập thi thể người chết rồi làm gì chẳng lẽ lại ngập vào trầm mê bi thống sao?

    Nếu như vậy thì ngũ tiên môn cũng không cần lăn lộn, cả ngày đem hào khí đặt vào đây, rồi bị yêu ma khiêu chiến đánh bại.

    Người chết đã rồi, thì chúng ta sống phải thống khoái, thống khoái nhất thời sau đó lại tiếp tục chiến đấu.

    Kỳ thật ở trong lòng đất cùng với yêu ma khai chiến cũng không phải là ý nguyện của đa số người nhưng mà đây là bất đắc dĩ nếu như không có người thủ vệ ở trong lòng đất chờ yêu ma đánh lên mặt đất đến lúc đó chúng tiên môn sẽ gặp sát kiếp tạo thành một màn gió tanh mưa máu, hơn nữa yêu ma còn có một đặc điểm là càng nhiều huyết nhục thì bọn chúng càng mạnh, thật sự nếu như để cho yêu ma chém giết lên trên mặt đất thì càng khó khắc chế rồi.

    Mà ngũ tiên minh sau mỗi lần đại chiến đầu tổ chức một bữa tiệc lớn.

    Vì không biết rõ thời khắc sinh tử cho nên mọi người lúc này ăn uống vô cùng thống khoái, bữa tiệc trong chốc lát đã bắt đầu.

    Đám tu tiên giả từng người ngồi vào chỗ, ở đây khai mở ăn uống cũng không cần chờ đà chủ hương chủ gì cả mỗi người đều tùy ý vui chơi giải trí thống khoái, đương nhiên nếu như Đà Chủ muốn nói chuyện thì mọi người vẫn phải cho chút mặt mũi mà yên lặng, về phần hương chủ bản thân đã sớm đầu nhập vào đám gia hỏa khí thế ngất trời mà ăn uống.

    Ngoài ba đà chủ bị trọng thương không tới thì đại bộ phận đều tới.

    Lục Nguyên cũng tới.

    Hắn cầm rượu uống thống khoái.

    Uống rượu cũng cần phải phân hoàn cảnh lúc trước ở Hoa Sơn tiên môn thì hắn độc ẩm, nhìn mây trắng mà uống, tìm thức ăn ngon, tìm một nơi có phong vị là thống khoái.

    Rượu mạnh rót xuống cổ, thật là thoải mái.

    Ở bên cạnh, từng lộ cạn ly, từng thanh âm thống khoái vang lên.

    Cực kỳ thống khoái!

    Hóa ra sau một hồi đại chiến lại thống khoái như vậy.

    Mà lúc này ở bên cạnh vang lên từng tiếng cười đùa, ở trên chân núi đám nữ tu bọn họ cũng đến, từng tiếng cười đùa vang lên dĩ nhiên cũng không thiếu những lời đàm luận về cuộc chiến vừa rồi, tất cả mọi người đều cố ý tránh đàm luận về những người đã chết, mà bảy phần trong các câu chuyện đều nói tới Lục Nguyên, có thể nói Lục Nguyên hoàn toàn dựa vào lực lượng bản thân mà chém giết rất nhiều yêu ma, thậm chí có hai đà chủ chết ở trong tay hắn khiến cho bảy đại phân đà chiến thắng, có thể nói, nếu như không có Lục Nguyên, cuộc đại chiến này phần thắng phải thuộc về đám yêu ma kia mới đúng.

    - Dùng lực một người ở trong hỗn chiến mà chúng ta đã giành được thắng lợi.

    - Đúng vậy rất lợi hại.

    - Nghe nói hắn còn giết hai cấp đà chủ.

    - Cái gì cấp đà chủ sao?

    Không có khả năng.

    Người nói chuyện là người ở phân đà thứ tư liền lộ vẻ không tin, không có cách nào, ở thế dưới dưới mặt đất, cấp đà chủ là một danh từ hoành hành, cấp đà chủ cơ hồ là đệ nhất cao thủ, mà người trẻ tuổi kia đạt tới cấp đà chủ, còn giết hai cấp dà chủ khác chuyện này khó mà tưởng tượng được nếu như tin tức này truyền về hoa sơn tiên môn, chỉ sợ đám tiên trưởng ở đó cũng không dám tin.

    Mọi người đối với những người trẻ tuổi đạt tới Luyện Thể Kỳ tầng thứ nhất đã là quá tuyệt đỉnh rồi mà Lục Nguyên cho dù yêu nghiệt nhưng cũng chỉ mới hai mươi tuổi, hắn đạt tới tình trạng này thật khó tưởng tượng.

    Chính bời vì độ khó quá cao, cho nên sau khi nghe nói, nhiều tu tiên giả phản ứng đầu tiên là không tin.

    - Ngươi cho rằng không thể nhưng sự thật là như vậy.

    Tu tiên giả ở phân đà thứ mười cất tiếng nói, người này là người thành thực, tuy rằng thực lực của hắn không cao, nhưng trước giờ chưa có nửa câu nói dối,.

    - Chính mắt ta nhìn thấy hắn giết chết Hàm Nan La đó, một đấu một mà giết chết đó.

    Người thứ hai nói:

    - Sau đó hắn cùng với Tống Kiếm Cửu đà chủ liên thủ đánh chết một đà chủ yêu ma khác.

    Người thứ hai vừa nói xong, xung quanh liền yên tĩnh trở lại, tất cả đều biểu lộ giật mình.

    Thật đúng là...

    Bữa tiệc của tu tiên giả vẫn tiếp tục mà Lục Nguyên vẫn lặng yên uống rượu.

    Tuy nhiên bởi vì chỗ này tương đối lạ lẫm, không có người quen trong nhất thời hắn cảm thấy hào khí xung quanh nóng rực, ở đây thịt chó làm cũng không ngon lắm, so với thủ nghệ của hắn thì còn kém xa.

    Nhưng mà có đôi khi ăn là hào khí không phải là vì cái khác.

    Hiện tại hào khí đã tới.

    Tuy rượu hơi dở thịt chó hơi kém, nhưng thể xác và tinh thần của hắn vô cùng thư thái.

    Lúc này Cô Trần Tử và Cô Vân Tử cũng đi tới trước người của Lục Nguyên, Cô Trần Tử nói:

    - Lục lão đệ, lúc ngươi tới hương đàn thứ mười này, chúng ta còn mở miệng châm chọc, sau đó ở trong hỗn chiến lão đệ hiển lộ thực lực thật khiến cho chúng ta bội phục.

    Cô Vân Tử gật đầu cũng cầm chén rượu lên;

    - Những tiểu ân oán trước kia, đều tiêu theo một chén rượu này được không?

    Về sau mọi người kề vai giết địch.

    - Được.

    Lục Nguyên cũng không phải là người hẹp hòi, hơn nữa hắn cũng không để chuyện này trong lòng lập tức cạn chén, Cô Trần Tử liền cười ha hả:

    - Tuy nhiên nói thật Lục lão đệ ta thật sự phục ngươi còn trẻ như vậy đã có thực lực như thế, so với hai sư huynh đệ chúng ta năm đó thì hơn quá xa.

    Cô Vân Tử cũng nâng chén cười to. n

    Tất cả ân oán đều biến mất trong một chén rượu.

    Lúc này hào khí vô cùng náo nhiệt thỉnh thoảng lại có người mời rượu Lục Nguyên, bọn họ đã nghe qua sự tích anh hùng của Lục Nguyên, hiện tại cũng tìm tới Lục Nguyên mời rượu, Lục Nguyên tính tình hào sảng, ai cũng không từ chối.

    Lục Nguyên một mực rất thích uống rượu.

    Khi còn bé ở Đông Lâm trấn hắn đã thường xuyên uống trộm rượu lúc ở Hoa Sơn tiên môn sư phó thanh tịnh vô vi mặc kệ hắn, cho nên Lục Nguyên càng uống tới tình trạng nửa tỉnh nửa say.

    Chương 225-226: Hồ trưởng lão vs Lý Nguyên Bạch

    Đương nhiên có người muốn kính Lục Nguyên hắn dĩ nhiên không từ chối.

    Có người mời rượu Lục Nguyên càng phóng khoáng.

    Ở Bắc Phong Lục Nguyên căn bản là tửu lượng vô địch thủ tuy nhiên nơi này trong yến hội có nhiều người uống rượu đỉnh cao, Lục Nguyên mới phát hiện ra tửu lượng của mình hiện tại không đủ dùng.

    Những người kia nghe Lục Nguyên có sự tích anh hùng một kiếm trảm hai đà chủ, vãn hồi bại cục cho ngũ tiên minh thì liên tục mời rượu, Lục Nguyên uống đến phóng khoáng tuy nhiên càng lúc càng không chịu được vì càng có nhiều người mời rượu hắn.

    Tửu lượng của hắn không chịu nổi nữa rồi, thật sự làm sao chịu nổi, hắn chỉ có thể vận dụng pháp lực của bản thể bức rượu ra mà uống tiếp, thân là tu tiên giả, bức rượu ra khỏi người là chuyện đơn giản, Lục Nguyên rất ít khi làm ra chuyện này nhưng hiện tại không có cách nào, hào khí quá nóng rồi không uống không được.

    Hào khí quá nóng rồi.

    Lục Nguyên thầm nghĩ, rượu là thứ tốt, tuy nhiên thứ tốt cũng nên uống một số lượng vừa phải, mình cuối cùng cũng đã minh bạch đạo lý này.

    Lúc này hào khí quá náo nhiệt, phân đà đà chủ thứ tư và thứ bảy của ngũ tiên minh và phân đà đà chủ thứ mười Tống Kiếm Cửu đang nói chuyện với nhau.

    Ở trong ngũ tiên minh hoàn cảnh ác liệt hơn trên núi rất nhiều.

    Đã đến nơi này thì không biết trời đất thế nào, cứ vui vẻ thống khoái một phen.

    Từng ánh lửa á trên khuôn mặt của ba vị đà chủ.

    Ba vị đà chủ nở ra nụ cười tùy ý uống rượu, bọn họ không thể giống như những kẻ dưới có thể chè chén say sưa, phân đà đà chủ thứ tư cất tiếng nói:

    - Hiện tại nhiệm vụ của chúng ta là điều tra rõ cuộc tiến công này của bọn chúng là có mục đích gì, rốt cuộc là yêu ma nào chủ động hay là có mệnh lệnh từ phía trên truyền xuống.

    Mọi người đều hiểu ý của hắn, đà chủ phân đà thứ bảy uống một ngụm rượu rồi nói:

    - Theo đà chủ thứ bảy là vì sao, hiện tại Quang Minh Yêu Hoàng đang đại thọ hai nghìn tuổi, nếu quả thật đây là mệnh lệnh của thượng cấp thì bọn chúng nhất định không tiến công đơn giản mà còn tốn nhiều tâm cơ hơn.

    Tống Kiếm Cửu gật đầu:

    - Đúng là như thế, tuy nhiên chuyện này chúng ta chỉ cần báo lên trên, thượng cấp dĩ nhiên sẽ có chỉ đạo.

    Tứ đà chủ nghi hoặc nói:

    - Đúng rồi, Tống đà chủ, Lục Nguyên của phân đà các ngươi rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

    Lần trước khảo thí yêu ma trong lòng đất hắn chỉ xếp thứ 43 mà lần này lại có chiến lực cấp đà chủ theo lý mà nói cho dù là Nam Cung Lạp xếp thứ nhất cũng không có chiến lực như hắn.

    Thất đà chủ không nói chuyện nhưng cũng đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Tống Kiếm Cửu.

    Hai vị đà chủ thấy biểu hiện của Lục Nguyên như vậy dĩ nhiên là nghi hoặc.

    Tống Kiếm Cửu cười khổ một tiếng:

    - Ta lúc đó cũng mượn cơ hội hỏi qua thượng cấp mới biết, tên Lục Nguyên này vì sao xếp thứ 43, khảo thí yêu ma dưới lòng đất là khảo thí pháp thuật và kiếm thuật, pháp thuật của hắn ngoại trừ những thứ thiết yếu thì cái gì cũng không biết, sau đó đến phiên khảo thí nhận thức về yêu ma trong lòng đất từng nhược điểm của yêu ma thì hắn cũng không biết, trên cơ bản ,phương diện lý luận hắn đều không biết gì, hoàn toàn dựa vào thực chiến hoàn mỹ mà đạt được vị trí 43 nếu như không phải phương diện thực chiến hắn hoàn mỹ thì chỉ sợ vị trí 43 cũng không lấy được.

    Hắn vừa nói vậy hai vị đà chủ khác đều giật mình.

    Kết quả như vậy thật không biết phải nói sao cho phải.

    Bữa tiệc đang tiến hành bỗng nhiên phía nam không ngừng vang lên tiếng thảm thiết, đồng thời bão tố huyết quang bắn lên.

    Có chuyện gì vậy?

    Có một số người lập tức đi về phía đó.

    Bởi vì chỗ này là đất bằng, cho nên mọi người tản ra là lập tức thấy rõ tình cảnh.

    Ở phía trước một lão nhân râu trắng đang khoan thai tản bộ mà tới, chỉ cần ai tới gần hắn là bị hắn không chút do dự đánh cho trọng thương.

    Lão nhân này có thực lực thật là đáng sợ.

    Lục Nguyên theo bản năng cảm thấy râu tóc dựng lên.

    Mà lúc này ba đà chủ đang uống rượu đều biến sắc, Tứ đà chủ cất tiếng:

    - Hồ trưởng lão.

    - Xem ra ngươi nhận thức được lão phu, đúng thế, là lão phu.

    Lão già râu trắng mang theo chút tiên phong đạo cốt gật đầu, lúc nói chuyện hai mắt của hắn híp lại giống như là hồ ly, Lục Nguyên đã nghe nói qua, yêu ma sơ kỳ cùng hình thái nhân loại có biến hóa cực lớn, nhưng sau khi đạt tới Trường Sinh Kỳ thì yêu ma cơ bản cũng có thể hóa thành hình dáng giống như nhân lọa, lão nhân râu trắng này đúng là thập đại trưởng lão trong lũ yêu ma.

    Lúc này Cô Trần Tử lén đánh tới, liền bị Hồ trưởng lão phất tay, bắn ra phía xa xa sinh tử không rõ.

    Hồ trưởng lão thật lợi hại một cái phất tay có thể làm cho một hương chủ sinh tử không biết.

    Hồ trưởng lão khoan thai nói:

    - Xem ra các ngươi vẫn không rõ chuyện đã xảy ra, được rồi, các ngươi đã được chọn làm lễ vật ta hiến cho Quang Minh Yêu Hoàng thì ta cũng nói, tất cả kế hoạch này đều là do ta trù tính.

    Lão phu tới đây vốn chỉ lấy Trịch Trục Hoa Quang Minh Yêu Hoàng rất thích Trịch Trục Hoa, kết quả vừa hay phát hiện ở đây bởi vậy lão phu liền nghĩ ra một kế để cho bốn phân đà tới đây tiên công các ngươi, muốn giải quyết các ngươi, sau đó lấy huyết nhục của đam tu tiên giả các ngươi.

    Tống Kiếm Cửu trầm giọng nói:

    - Nói vậy ngươi đã sớm tàng hình rồi, tại sao lúc yêu ma rơi vào tình cảnh xấu ngươi lại không trợ giúp nếu như ngươi trợ giúp không phải chúng ta đã thất bại rồi sao?

    Hồ trưởng lão lắc đầu:

    - Không được ta là trưởng lão các ngươi chỉ là đà chủ, bốn phân đà bị các ngươi giải quyết hết lão phu làm sao có thể đi trợ giúp, dù sao bốn phân đà của bọn chúng bị hủy thì đã hủy, các ngươi cũng tiêu hao pháp lực, hiện tại các ngươi trở nên dễ đối phó hơn, như vậy chẳng phải thọ lễ là do một mình ta dâng lên sao, há có thể chia phần cho người khác.

    Hồ trưởng lão cất tiếng nói khiến cho Lục Nguyên phải lạnh lẽo, yêu ma quả nhiên là yêu ma, chứng kiến đồng liêu bị giết mà không quan tâm, chỉ quan tâm tới lợi ích của mình, quả nhiên là hành vi của yêu ma.

    Hồ trưởng lão cười ha hả:

    - Vốn cho rằng chỉ có một chút huyết nhục của tu tiên giả thật không ngờ đột nhiên xuất hiện một tên Lục tiểu tử, cứ thế mà đánh cho bốn phân đà rơi vào thất bại, cũng nhờ vậy mà khiến cho thọ lễ của ta trở nên phong phú hơn, cảm ơn ngươi, Lục tiểu tử.

    Hồ trưởng lão cười ha hả đắc ý vô cùng:

    - Bây giờ ta có ba phần hạ lễ rồi, một là Trịch Trục Hoa, hai là huyết nhục của tu tiên giả của ba phân đà, ba là một tên tiểu tử gần hai mươi tuổi đã có chiến lực cấp đà chủ, chắc hẳn Quang Minh Yêu Hoàng đối với thọ lễ của ta nhất định sẽ rất hài lòng, có thể thăng cho ta làm Ngũ Hành Yêu Hầu cũng nên.

    Hồ trưởng lão cười ha hả mà ba đà chủ đều trầ mặc, pháp lực của bọn họ đã tiêu hao cực lớn nếu như bọn họ không tiêu hao cộng thêm Lục Nguyên thì đúng là có thể liều mạng với Hồ trưởng lão, nhưng hiện tại mọi người thực sự quá yếu.

    Cho dù bốn đánh một cũng không có phần hắng, nhưng tới lúc này đánh không được cũng phải đánh ai cũng không muốn làm huyết nhục tu tiên giả.

    Tứ đà chủ, Thất đà chủ, Tống Kiếm Cửu, Lục Nguyên cùng lúc công hãm, hiện tại chỉ có thể tấn công mà thôi.

    Hồ trưởng lão cười ha hả, thong dong mà nói;

    - Các ngươi đúng là đi tìm cái chết.

    Hai tay của hắn phát ra ánh lửa.

    Hồ trưởng lão hiện tại đã đạt tói Trường Sinh Kỳ, lĩnh ngộ hỏa ý, bất kể phương diện nào cũng chiếm ưu thế, tứ dà chủ dĩ nhiên là dễ dàng rơi vào thế hạ phong những người khác tiến công cũng không có tác dụng.

    Hồ trưởng lão cười ha hả, một đòn của hắn đã trúng ba người.

    Nhưng Hồ trưởng lão nằm mơ cũng không ngờ, một thanh kiếm cứ như vậy mà đâm vào thân thể của mình, nếu như không phải hắn tránh nhanh thì đã đâm vào trái tim là ai đây?

    Lúc này một trường kiếm màu đen đã đâm tới, người này dừng lại nhẹ nhàng kéo khăn che mặt xuống.

    - Hồ trưởng lão ở Ly Kỳ cốc từ biệt, nhiều năm đã không gặp rồi.

    Mà lúc này Lục Nguyên nhìn thấy người mang mặt nạ thì chấn động mãnh liệt... người này là...

    Dị biến nổi bật.

    Vốn kế sách của Hồ trưởng lão vô cùng tốt tiêu hao pháp lực của ba phân đà, sau đó đem huyết nhục của bọn họ dâng lên làm thọ lễ cho Quang Minh Yêu Hoàng nhưng đúng lúc này một thanh trường kiếm đâm tới nếu như không phải Hồ trưởng lão theo bản năng né tránh thì chỉ sợ đã táng mạng rồi.

    Mà người sau khi xuất kiếm đã kéo mặt nạ xuống lộ ra khuôn mặt già nua.

    Lục Nguyên chấn động mãnh liệt toàn thân, người này chính là sư phụ.

    Đúng vậy chính là sư phụ của mình Thủy Mạc Kiếm Tiên Lý Nguyên Bạch, mà thanh trường kiếm đâm vào ngực của Hồ trưởng lão chính là Thủy Mạc Linh Kiếm.

    Chỉ là sao sư phó lại ở chỗ này, ông ấy cùng với Hồ trưởng lão có ân oán gì?

    Trong nhất thời, Lục Nguyên tràn đầy nghi hoặc.

    Biến cố phát sinh trong nháy mắt, Hồ trưởng lão căn bản không kịp phản ứng, tuy nhiên từ trước tới nay hắn vẫn là người có khả năng ứng biến, lập tức thi triển tuyệt kỹ Hồ Tử Lưu Bì, dùng phương pháp này thay đổi phương vị, có được con đường sống, tuy nhiên vừa rồi một kiếm đã bị thương cho nên vô luận thế nào hắn cũng không vãn hồi được.

    Chuyện này biến hóa quá nhanh, hơn nữa Lý Nguyên Bạch và Hồ trưởng lão đều là cao thủ Trường Sinh Kỳ những người ở bên cạnh đều á khẩu không nói nên lời, im lặng nhìn hai đại cao thủ quyết đấu.

    Lúc này tâm tình của Hồ trưởng lão khiếp sợ đến cực điểm, hắn mang danh là Hồ trưởng lão, có danh tiếng thiên cơ chi biến, một khi gặp nguy hiểm có thể dễ dàng thoát nhưng mà trước mặt hắn lúc này chính là Lý Nguyên Bạch, là Thủy Mạc Kiếm Tiên, nếu như ngay cả chút năng lực đó thì cũng không được xưng là Thủy Mạc Kiếm Tiên, cho nên nghi hoặc của hắn liền biến mất;

    - Hóa ra là Lý đạo huynh, Ly Kỳ Cốc từ khi từ biệt cho tới bây giờ đã nhiều năm không gặp, cần phải chúc mừng Lý đạo huynh thu được một đệ tử giỏi.

    Lý Nguyên Bạch khẽ gật đầu:

    - Hồ trưởng lão đã lâu rồi không gặp.

    Nói tới chỗ này Thủy Mạc Kiếm Linh lại ra tay, đây là lần đầu tiên Lục Nguyên nhìn thấy sư phụ của mình ra tay chỉ thấy màu đen nhanh chóng nhuộm bốn phía, cơ hồ đem Hồ trưởng lão vây trong đó, may mà Hồ trưởng lão không hổ danh là một trong thập đại yêu ma, quả nhiên hắn có chỗ độc đáp, hắn lập tức thi triển hỏa hồ, những màn đen kia trong nhất thời không thể lan tỏa.

    Màn kiếm pháp kia có tên là Mặc Sắc Phô Nhiễm, dùng hắc ám mà vây quanh đối thủ, Hồ trưởng lão năm đó là địch thủ của Lý Nguyên Bạch dĩ nhiên là biết chiêu này, cho nên Hồ Hỏa nhanh chóng bốc lên, dùng Hồ Hỏa đốt cháy hắc ám.

    Hai người không ngừng chớp động thân hình đều nhanh nhạy tuyệt luân.

    Đến lúc này cả hai cũng không có chiêu thức cố định, một bên nắm lấy mặc chi kiếm ý một bên nắm lấy hỏa chi kiếm ý, một màn đen và một màn lửa đấu với nhau, nếu như cuối cùng màn đen chiếm lĩnh toàn trường thì dĩ nhiên là Lý Nguyên Bạch thắng còn nếu như màn lửa chiếm lĩnh thì chính là Hồ trưởng lão thắng.

    Hồ trưởng lão cười ha hả:

    - Nghe nói là ngươi sắp chết, quả nhiên là thế, pháp lực đã lui nhiều như vậy cách thời kỳ đỉnh phong quá xa, hiện tại nếu ngươi muốn báo thù cho hảo hữu của ngươi là không có khả năng.

    Hắn nói lời này ra dĩ nhiên là muốn đả kích Lý Nguyên Bạch.

    Cao thủ tranh chấp có nhiều nhân tố quyết định.

    Thiên thời địa lợi nhân hòa.

    Cùng với tâm của bản thân.

    Tâm yếu thì người yếu, tâm mạnh thì người mạnh, nếu như tâm linh xuất hiện sơ hở thì khí thế sẽ yếu, Hồ trưởng lão đang muốn đả kích khí thế của Lý Nguyên Bạch.

    Lý Nguyên Bạch căn bản không để ý tới, giương tay mà xuất kiếm.

    Lúc này một kiếm hơi chậm một chút, tuy nhiên màn đen lại nhanh hơn rất nhiều, khiến cho Hồ trưởng lão phải hoảng sợ kêu lên:

    - Đáng chết Bát Mặc Đại Tả Ý, ngươi tại sao lại dùng Bát Mặc Đại Tả Ý?

    Bất kể là Lý Nguyên Bạch hay là Hồ trưởng lão đều là nhân vật lĩnh ngộ cấp kiếm ý tuy nhiên đều không thể như Nguyên Nguyên thượng nhân, Nguyên Lăng thượng nhân, có thể đem ý dung ở kiếm mà chém ra, tuy nhiên ở trên thế gian có rất nhiều diệu pháp cổ quái ví dụ như Bát Mặc Đại Tả Ý, Lưu Bạch Tiểu Đề Thi, hai thứ này là do một vị tổ sư của Hoa Sơn sáng chế ra, Bát Mặc Đại Tả Ý tương đối khó luyện thành, nhưng một khi luyện thành có thể làm cho hắc ám xâm nhập vào kiếm, kiếm ý tăng lên uy lực, mà Lưu Bạch Tiểu Đề Thi thì lại là Triêu Dương kiếm ý, tăng uy lực cho Đại Nhật Kiếm Ý.

    Năm đó vị tổ sư của Hoa Sơn dùng lực lượng của mình đã sáng tạo ra Bát Mặc Đại Tả ý, Lưu Bạch Tiểu Đề Thi có thể nói là tuyệt thế nhân tài.

    Hoa Sơn tiên môn có rất nhiều nhân vật truyền thừa, vô địch khắp Đại Tấn, cho nên lưu lại rất nhiều công pháp là chuyện đương nhiên.

    Đương nhiên, Bát Mặc Đại Tả Ý và Lưu Bạch Tiểu Đề Thi đều rất khó luyện thành.

    Hồ trưởng lão tuyệt đối không ngờ Lý Nguyên Bạch rõ ràng đã luyện thành Bát Mặc Đại Tả Ý.

    Hồ trưởng lão thiên cơ chi biến cũng không có khả năng ngăn cản được, Bát Mặc Đại Tả Ý bao hàm quan hắn, lúc này Lý Nguyên Bạch cũng ở trong màn hắc ám, một lúc sau ánh sáng mới lộ ra.

    Chỉ là lúc này, Hồ trưởng lão đã nằm dưới mặt đất lộ ra biểu lộ kinh ngạc, chết không thể chết nữa.

    Mà lúc này Lý Nguyên Bạch thì chống kiếm thở hổn hển, sau khi hắn giết chết Hồ trưởng lão cũng không bị thương nhưng đã tiêu hao rất nhiều pháp lực, sinh lực dường như đã cạn kiệt.

    - Hồ trưởng lão đã đền tội rồi, lão hư môn các ngươi cũng có thể yên nghỉ.

    Lý Nguyên Bạch lẩm bẩm nói.

    Lý Nguyên Bạch lúc này hướng về phía Lục Nguyên mà nói:

    - Nguyên nhi ngươi đi theo ta.

    - Vâng....

    Lục Nguyên nghe theo.

    Một sư một đồ một trước một sau đi về phía xa xa, lúc này Tống Kiếm Cửu mới lên tiếng:

    - Lý sư huynh, chiến lợi phẩm của huynh....

    Hồ trưởng lão là một trong thập đại trưởng lão, có thực lực Trường Sinh kỳ, trên người hắn chỉ sợ cất giấu rất nhiều bảo vật, mà trận chiến này chỉ do Lý Nguyên Bạch ra tay, dĩ nhiên chiến lợi phẩm quy về Lý Nguyên Bạch.

    Chương 227-228: Ngắm Trịch Trục Hoa

    Lý Nguyên Bạch giơ tay về phía đằng sau;

    - Hồ trưởng lão được xưng là thiên cơ chi biến, túi trữ vật của hắn sau khi hắn chết nhất định sẽ bị hủy diệt, không có ai có thể lấy được nếu không thì hắn cũng không được gọi là thiên cơ chi biết.

    - Xem ra Lý Nguyên Bạch đã nghiên cứu rất nhiều về Hồ trưởng lão nên chuyện này cũng rõ ràng.

    Người dần dần đi...

    Lục Nguyên theo sát sau lưng của sư phụ tâm tình ngày càng xoay chuyển.

    Sư phụ chỉ còn có một tháng thọ nguyên, mà bây giờ giao tranh với Hồ trưởng lão một hồi, chỉ sợ tính mạng không còn nhiều, nhìn về phía sư phụ tràn đầy tử khí không có sinh cơ, Lục Nguyên tràn ngập đau xót.

    Lý Nguyên Bạch đi về phái trước, tạo thành một vòng tay mà nói:

    - Vi sư cả đời này có một thê tử có một đám hảo hữu có một đồ đệ, thê tử của vi sư cũng là sư mẫu của ngươi, sư mẫu của ngươi cùng với vi sư ân ân ái ái, chỉ vì tu vi thiên phú có hạn không cách nào đột phá, thọ nguyên tử vong như người bình thường coi như không đáng tiếc...

    - Vi sư thu một đệ tử vốn không yên lòng với nó, sợ sau khi vi sư mất đi ngươi có sản nghiệp lớn như vậy sẽ có một đàn sói xung quanh muốn xâu xé nhưng hiện tại xem ra với biểu hiện thiên tư của ngươi không cần ta lo lắng nữa, hiện tại ngươi có chiến lực cấp đà chủ, so với vi sư năm đó thì hơn rất nhiều.

    - Đối với ngươi vi sư cũng yên tâm.

    Lý Nguyên Bạch chắp tay sau lưng đi về phía trước:

    - Chỉ là đám hảo hữu kia vi sư một ngày không báo thì chết cũng không cam tâm.

    - Nhiều năm trước vi sư có một đám bằng hữu không tệ, quan hệ rất tốt, mà đá bằng hữu này có một người tên là Diệp Hồ, Diệp Hồ hào sảng là một bằng hữu không tệ, năm đó vi sư cùng với đám bằng hữu định đi đối phó với Tứ Sắc Yêu Vương, Xích Dực Yêu Vương, vi sư và đám bằng hữu có thực lực tương đương, mà Xích Dực Yêu Vương thì có thực lực không kém Nguyên Nguyên sư bá bao nhiêu, trận chiến đó chúng ta có khả năng thắng không ngờ tên Diệp Hồ, thật không ngờ, hắn lại chính là yêu ma, ở Ly Kỳ Cốc dùng thân phận bằng hữu ám toán chúng ta, cuối cùng Xích Dực Yêu vương tới chúng ta bị thảm bại, cơ hồ tất cả mọi người đều chết ở chiến dịch kia, mà vi sư tuy bị trọng thương nhưng vẫn giữ được tính mạng.

    Lục Nguyên thân là đệ tử của Lý Nguyên Bạch cũng đã từng nghe qua ba chữ Ly Kỳ Cốc nhưng không biết nội tình, hiện tại cuối cùng cũng đã hiểu.

    Thì ra là thế!

    Lục Nguyên bây giờ mới biết sư phụ đang giao hậu sự rồi trong lòng cảm xúc hỗn loạn, chỉ theo Lý Nguyên Bạch đi về phía trước.

    Lý Nguyên Bạch nói:

    - Xích Dực Yêu vương đánh bại chúng ta, chúng ta không có lời nào để nói, muốn đi vào chiến trường phải giác ngộ sinh tử, rút kiếm ra khỏi vỏ thì phải có nhận thức rằng mình có thể chết dưới kiếm.

    - Chỉ là tên Diệp Hồ dùng thân phận hảo hữu ám hại khiến cho vi sư không thể không giết hắn, nếu như hắn không chết vi sư cũng khó mà yên tâm.

    Lý Nguyên Bạch chắp tay sau lưng mà nói:

    - Ngày đó ta phái ngươi tới đây cũng có nguyên nhân hiện tại ta nói cho ngươi nghe...

    Lúc ở bữa tiệc, ánh đèn chiếu rọi sáng loáng tuy nhiên càng đi thì bóng đen càng bao trùm, ở phía xa xa có màu đỏ trùng thiên, Lục Nguyên cũng biết đó chính là rừng cây lá phong.

    - Vài năm cuối của vi sư có ba nguyện vọng, liên quan đến ba thứ trọng yếu của vi sư là thê tử hảo hữu và đệ tử.

    - Tuy nhiên bởi vì ngươi có biểu hiện xuất sắc cho nên chỉ còn lại hai nguyện vọng.

    Lý Nguyên Bạch nói;

    - Dù sao với biểu hiện của ngươi trong tương lai tiền đồ không thể đong đếm được, Tư Mã Trường Bạch chỉ có thể ngăn ngươi nhất thời chứ không ngăn được cả đời, hơn nữa Nguyên Nguyên sư huynh cũng sẽ bảo vệ ngươi, vi sư có thể yên tâm.

    - Mà hai nguyện vọng còn lại, thứ nhất chính là nhìn thấy Trịch Trục Hoa, thứ hai là muốn xử lý tên Diệp Hồ kia, hôm nay Hồ trưởng lão đã bị tru sát, như vậy vi sư không còn tiếc nuối.

    Lý Nguyên Bạch từ từ nói.

    - Chỉ là đối phó với Hồ trưởng lão không phải chuyện dễ dàng.

    - Gần đây là đại thọ hai nghìn năm của Quang Minh Yêu Hoàng, hắn thích Trịch Trục Hoa cho nên Hồ trưởng lão mới đi hái, Trịch Trục Hoa số lượng vô cùng ít, hơn nữa nhiều năm trước ở trong lòng đất đa số Trịch Trục Hoa đã bị Quang Minh Yêu Hoàng chuyển vào trong Quang Minh cung của hắn.

    Ở trong lòng đất Trịch Trục Hoa càng lúc càng ít, vi sư đếm tới đếm lui thì thấy chỗ này là chỗ mà Hồ trưởng lão có khả năng tới hái nhất.

    Lý Nguyên Bạch vì báo thù nhiều năm hiển nhiên đã nghiên cứu sâu đậm về Hồ trưởng lão.

    Bắc Phong lục kiếm tiên bất kể là ai cũng đáng sợ vô cùng.

    Lý Nguyên Bạch cho dù sắp chết cũng tuyệt đối không thể khinh thường.

    - Đương nhiên nếu như ở nơi khác thì vi sư cũng an bài một số ánh mắt, nếu như Hồ trưởng lão xuất hiện ở đó vi sư cũng sẽ có thủ đoạn dứng đối về phần gọi ngươi tới đây là vi sư muốn xem ngươi có thể có bao nhiêu kinh nghiệm, xem bản lĩnh của ngươi thế nào.

    Lý Nguyên Bạch cười cười:

    - Vốn kê hoạch ban đầu là để ngươi đối mặt với Hồ trưởng lão cho ngươi tự mình đấu một trận với yêu ma Trường Sinh Kỳ, cho ngươi thấy sự đáng sợ của hắn, nhưng hiện tại thân thể của ta càng ngày càng kém rồi, nếu như chậm chạp không động thủ mất đi thời cơ tốt nhất thì ôm hận cả đời.

    - Hôm nay cuối cùng cũng đã tru sát Hồ trưởng lão, nguyện vọng đã được thực hiện, vi sư cho dù xuống cửu tuyền cũng có thể ăn nói với đám hảo hữu.

    Lý Nguyên Bạch nói.

    Khu rừng lá phong đã đi tới rồi.

    Hào quang màu đỏ chiếu vào khiến cho áo bào màu trắng của Lý Nguyên Bạch cũng bị nhuộm đỏ.

    Lục Nguyên đi sát sau lưng của Lý Nguyên Bạch.

    Ở hai bên là lá phong đỏ ửng.

    Cảnh sắc nơi này vô cùng tươi đẹp, gió thổi làm lá phong bay chập chờn, làn lá đỏ nhẹ nhàng lắc lư, đẹp vô cùng. không

    Lý Nguyên Bạch nhẹ nhàng ho khan vài tiếng, sau đó nói;

    - Vi sư vốn không lo cho ngươi, vốn vi sư nếu như có linh thú vân hệ đã truyền cho ngươi chẳng qua năm đó ở Ly Kỳ cốc ta bị Xích Dực Yêu vương công kích, trốn thoát chật vật, ngay cả pháp khí Tiểu Ngân Nguyệt cũng ném đi, cho nên không có vân thú truyền cho ngươi, chuyện này thật có lỗi với ngươi.

    Lúc ở Ly Kỳ Cốc Hồ trưởng lão lấy tên giả là Diệp Hồ lúc ấy hắn chưa phải là một trong thập đại trưởng lão mà Xích Dực Yêu vương khi đó là tứ sắc yêu vương, thực lực thâm bất khả trắc không hề dưới Nguyên Nguyên thượng nhân.

    Gặp phải công kích như vậy mất đi pháp khí là chuyện bình thường.

    Lục Nguyên nói:

    - Sư phụ, dạy con kiếm thuật pháp thuật tâm pháp chỉ điểm cho đệ tử, đối với đệ tử đó là trọng ân rồi không có vân thú tương truyền thì đã sao.

    Nói tới đây hắn có phần nghẹn ngào hắn biết rõ vi sư hiện tại đang giao hậu sự rồi.

    Mình cho tới bây giờ sở học đều là do sư phụ dạy dỗ.

    Mà sư phụ sắp đi hắn không khỏi nghẹn ngào.

    Lý Nguyên Bạch gật đầu:

    - Đứa nhỏ này ưu điểm lớn nhất của ngươi không phải ngộ tính tốt mà là tâm tính tốt.

    Thấy Lục Nguyên nghẹn ngào, Lý Nguyên Bạch cười cười;

    - Đứa nhỏ này còn chưa nhìn ra sinh tử hay sao, vi sư hiện tại đã giết được Hồ trưởng lão ngươi cũng không cần lo lắng, vi sư không còn tiếc nuối gì hết thì chết có gì là đáng sợ, sinh sinh tử tử, chính là thiên đạo không cần phải chú ý.

    Lý Nguyên Bạch ho khan vài tiếng, tiếp tục giảng:

    - Vốn còn rất nhiều địch nhân mà ta phải lo lắng, ví dụ như Tư Mã Trường Bạch, một số người không phục tuy nhiên bọn họ không trực tiếp làm phản giống như là Mộ Dung Ám, những chuyện này ta để cho ngươi giải quyết, tuy nhiên nghĩ lại ngươi đã có năng lực, những chuyện này giao cho ngươi cũng là để rèn luyện ngươi ta tin ngươi có thể làm được.

    - Về phần tương lai còn có một trách nhiệm.

    - Né như về sau ngươi thi triển đến Tả Hữu Ngũ Phong Vận Mệnh, khi đó Hoa Sơn Tam Tông Kiếm Tông Khí Tông Kiếm Khí Tông tương tranh, ngươi cần phải bảo hộ số mệnh cho Hoa Sơn đừng để cho Hoa Sơn bị diệt.

    Lý Nguyên Bạch nói những lời này khiến Lục Nguyên vô cùng kinh ngạc.

    Lục Nguyên vô cùng kinh ngạc Hoa Sơn tiên môn chính là đệ nhất tiên môn của Đại Tấn lại có tổ sư Yến Thương Thiên tọa trấn môn phái như vậy phải tồn tại vĩnh viễn làm sao có thể diệt môn?

    Lý Nguyên Bạch cười cười:

    - Ngươi chẳng lẽ không nhìn ra tổ sư Yến Thương Thiên tuy tài năng thiên phú cao nhưng sớm muộn cũng phải phi thăng, một khi tổ sư phi thăng Hoa Sơn Tiên môn có thể ngồi ở vị trí thứ nhất hay không thì khó nói, tứ đại tiên môn còn lại kiêng kỵ khá sâu Hoa Sơn Tiên môn mà Hoa Sơn Tiên Môn bên trong còn có Kiếm Tông Khí Tông Kiếm Khí Tông tranh giành với nhau Hoa Sơn Tiên Môn bây giờ nhìn thì như phong quang nhưng tương lai chỉ sợ gặp khó, thậm chí có khả năng diệt môn, đến lúc đó nếu như ngươi có năng lực thì thay Hoa Sơn bảo vệ một mạch, đừng để môn phái bị diệt.

    Lý Nguyên Bạch nói như vậy Lục Nguyên liền ý thức được sự tình.

    Hoa Sơn Tiên môn, đệ nhất tiên môn hóa ra đã nghiêm trọng đến mức thù trong giặc ngoài như vậy.

    Hắn biết rõ nhưng không ngờ rằng sẽ có khả năng diệt môn.

    Tuy nhiên sư phụ cũng không khuếch đại chỉ sợ...

    Lý Nguyên Bạch cười cười:

    - Đương nhiên ngươi có năng lực thì làm như vậy còn nếu như không có năng lực thì hãy ráng giữ mình.

    - Vi sư không muốn dùng chức vụ sư phụ để ép ngươi sau này ngươi tiếp chưởng sự nghiệp của vi sư, cùng với tam tông tranh giành cần phải chú ý.

    Lý Nguyên Bạch cười khổ một phen, tuy nhiên cũng không có cách nào khác.

    Nguyên Nguyên thượng nhân sẽ che chở cho Lục Nguyên, nhưng cuối cùng cũng không thể giống như khi Lý Nguyên Bạch còn tại thế, không thể chu toàn như vậy được.

    Cho nên giao thì đã giao xong, phía trước đã xuất hiện một mảnh đất trống.

    Ở chỗ đó có một con suối nhẹ nhàng chảy ra một dòng nước mát.

    Nước suối vô cùng thanh tịnh.

    Mà ở bên cạnh con suối có mấy bông hoa bích sắc, một bông hoa vô cùng xinh đẹp cơ hồ không thể dùng ngôn ngữ nào để hình dung sự xinh đẹp của nó, bông hoa bích sắc này nở ra giống như là một giai nhân vậy.

    Làm sao có thể dùng ngôn ngữ hình dung ra bông hoa này, trong nhất thời không thể tìm ra ngôn ngữ gì, tựa hồ trong cuộc sống không có ngôn ngữ nào có thể dùng.

    Hoa có rất nhiều loại đẹp nhưng bất kể loại hoa nào cũng không đẹp bằng bông hoa này.

    Trịch Trục Hoa!

    Trịch Trục Hoa cuối cùng đã nở.

    Đây là Trịch Trục Hoa Lục Nguyên cũng đã nhìn thấy rất nhiều loại hoa nhưng chưa từng có loại hoa nào xinh đẹp như vậy.

    - Trịch Trục Hoa cuối cùng đã nở.

    Lý Nguyên Bạch nhẹ nhàng nói ánh mắt của hắn trở nên mê mang, tựa hồ lâm vào một không gian nào khác, Lý Nguyên Bạch đi tới bên cạnh tảng đá gần Trịch Trục Hoa mà thì thào:

    - Năm đó vi sư ở đây gặp sư mẫu của ngươi...

    Thanh âm về sau càng ngày càng trầm thấp chỉ có Lý Nguyên Bạch mới nghe được.

    Trịch Trục Hoa Trịch Trục Hoa.

    Một bông hoa xinh đẹp.

    Lục Nguyên ngồi ở bên cạnh im lặng nhìn sư phó nhìn đóa Trịch Trục Hoa, một bích quang nhàn nhạt nghiền nát u mộng, nhẹ nhàng im lặng nở rộng trong khu rừng lá phong, Trịch Trục Hoa im lặng mà nở.

    Bích Sắc như mộng.

    Không chỉ một tu tiên giả mà tất cả tu tiên giả đều cầu trường sinh, nhưng một tu tiên giả ở trong cuộc sống cũng không khỏi quá đơn điệu, Lý Nguyên Bạch tuổi trẻ truy cầu trường sinh tuy nhiên sau này đối với trường sinh không còn hứng thú.

    Lý Nguyên Bạch cảm tạ trời xanh để cho hắn có một đám bằng hữu tốt một thê tử rất tốt một đệ tử rất tốt.

    Trời xanh chiếu cố hắn như thế, chết đi thì đã thế nào?

    Lý Nguyên Bạch lẳng lặng nhìn Trịch Trục Hoa.

    Màu sắc của hoa ngày càng xanh lại càng ngày càng thẫm.

    Tuy nhiên Trịch Trục Hoa cũng có lúc héo tàn.

    Bích sắc của Trịch Trục Hoa bắt đầu giảm đi.

    Rốt cuộc Trịch Trục Hoa cũng héo tàn rồi.

    Trịch Trục Hoa nở thật đẹp nhưng cũng héo tàn thật nhanh.

    Lúc Trịch Trục Hoa héo tàn, Lục Nguyên đột nhiên chấn động.

    Vừa rồi, sư phụ hắn đã tuyệt khí.

    Sư phụ Lý Nguyên Bạch đã cưỡi hạc về trời rồi, trên mặt của lão mang theo nụ cười nụ cười không hề tiếc nuối.

    Lục Nguyên nhịn không được mà khóc thành tiếng như là hài tử vậy.

    Bất kỳ thời điểm nào Lục Nguyên cũng có nguyên tắc khoái hoạt, vô luận ở trên núi hay là ở trên mặt đất, Lục Nguyên cũng đều tiêu dao tự tại, Lục Nguyên đều vui sướng mà sống, tuy nhiên lúc này sư phụ rời đi hắn nhịn không được mà khóc lớn thành tiếng.

    Là sư phụ mang mình vào Hoa Sơn tiên môn, đi vào tu tiên giới.

    Là sư phụ biến mình từ một hài đồng bình thường thành một trong mười đệ tử chân truyền của bắc phong Hoa Sơn Tiên môn.

    Ở Đông Lâm trấn mình ngay cả chữ cũng không biết nhiều, nhưng sư phụ sau này đã dạy mình rất nhiều chữ.

    Là sư phụ dạy cho mình kiếm thuật, mình khi đó không phải là kiếm thuật đại sư chỉ là một hài đồng học kiếm thuật mà thôi.

    Mình thiên phú về pháp thuật đúng là không tốt, cũng là sư phụ chỉ điểm dạy mình cũng không vì phương diện pháp thuật mình ngu ngốc mà tức giận.

    Mình tính tình có phần hậu đậu thường xuyên làm hỏng một số việc sư phụ cũng không nói gì.

    Mà mình tính tình tinh nghịch sư phụ có đôi khi la mắng nhưng cũng không quá nặng.

    Mình thiên tính lười nhác lúc không muốn luyện kiếm sư phụ cũng không trách cứ quá nhiều.

    Khi kiếm thuật của mình có chút thành tựu có phần đắc ý, sư phụ cũng không quên điểm tỉnh mình.

    Sư phụ Lý Nguyên Bạch chính là người trọng yếu nhất cả đời này của mình.

    Nhưng sư phụ cứ như vậy mà mất đi rồi.

    Mặc dù nói đàn ông không được khóc nhưng mình vẫn không nhịn được mà khóc thành tiếng, dù sao nên khóc thì khóc nên cười thì cười đây mới là bản tính của mình

    Sư phụ đi rồi, Trường Xuân Cư chỉ cô đơn một người tuy còn một số bằng hữu nhưng chẳng hiểu sao mình vẫn cảm thấy lạnh lẽo.

    Lý Nguyên Bạch mất đi, Lục Nguyên khóc lớn không ngớt, Lục Nguyên khóc hồi lâu mới bắt đầu làm quan tài, sư phụ muốn chôn cất ở Hoa Sơn an táng cùng một chỗ với sư nương, Lục Nguyên dùng cây phong chế tạo quan tài, ở đây lá phong đẹp đẽ trên đường hắn vừa làm quan tài vừa nhìn sư phụ thêm vài lần, dùng gỗ phong này làm quan tài, sư phụ nhất định sẽ thích.

    Chuông 229-230: Tiễn đưa sư phụ

    Quan tài chế tạo xong hắn đem sư phụ và Thủy Mặc Linh Kiếm bỏ vào trong đó, thanh kiếm này đã theo sư phụ cả đời cũng nên theo sư phụ vào trong lòng đất, lúc này chập tối nhưng bỗng nhiên linh kiếm sáng loáng lên.

    Thanh linh kiếm này cũng có thần thái hiển nhiên nó đã biết chủ nhân của mình đã mất đi.

    Lục Nguyên đứng dậy nâng quan tài lên mà nói;

    - Sư phụ để con đưa tiễn người đến đoạn đường cuối cùng.

    Cáo biệt nơi xinh đẹp này cáo biệt Trịch Trục Hoa đã héo tàn, Lục Nguyên liền khiêng quan tài một đường chạy về Hoa Sơn.

    Hoa Sơn tiên môn nhanh chóng truyền ra tin tức.

    Bắc Phong Lục Kiếm tiên, Lý Nguyên Bạch đã tiên thăng.

    Lý Nguyên Bạch còn có một số hạ nhân như Tống thúc, cho nên rất nhanh chóng linh đường liền được dọn dẹp Lục Nguyên không cần phải làm gì, chỉ cần ở linh đường đãi khách là được.

    Người của Bắc Phong thì không cần tiếp đãi nhiều mà người của tứ phong và tứ đại tiên môn cũng tới đây tế bái.

    Tang sự cứ như vậy không phong quang lắm mà chôn cất.

    Những bạn cũ của Lý Nguyên Bạch cơ bản đều đã chết rồi không ai đến được chỉ có một số sư huynh đệ tới tế bái mà thôi, tuy nhiên Lục Nguyên cũng không quan tâm, sư phụ trước khi chết đã mang theo nụ cười mà rời đi, tất cả các ân oán đều chấm dứt không còn tiếc nuối gì.

    Lục Nguyên ở đây tiếp kiến khách tới viếng khắp nơi.

    Hiện tại Lý Nguyên Bạch đã hạ táng được một tháng.

    Lục Nguyên khôi phục lại dáng vẻ thường ngày, người không nên sống bi thương, sư phụ chắc cũng không muốn mình mãi bi thương như vậy.

    Hoàng hôn lặng lẽ, Lục Nguyên nằm ở trên đồng cỏ đây cũng không phải là ở Trường Xuân Cư mà là một bãi cỏ thuộc Bắc Phong, những ngày này Lục Nguyên đã khôi phục lại thói quen vốn có tùy ý tìm một bãi cỏ nếu không phải là luyện kiếm thì uống rượu nhàn nhã vô cùng.

    Tưởng niệm một người không phải là ngày nào cũng nhắc tới người đó mà là ghi tạc vào tâm.

    Hình thức bề ngoài vốn không trọng yếu.

    Lục Nguyên nằm ở trên cỏ, Dưỡng Ngô Kiếm để ở bên cạnh.

    Cảnh tượng trước mắt thật là đặc sắc.

    Trong áng trời chiều, ngọn núi càng trở nên u ám ở phía xa xa hoàng hôn giống như lơ lửng, mặt trời lặn về phía tây chim chóc về rừng cảnh sắc có phần lắng đọng.

    Lục Nguyên im lặng nằm trên đồng cỏ nhìn cảnh sắc trước mắt.

    Đây chính là hoàng hôn sao?

    Mưa to từng cơn gió nhẹ thổi lên.

    Lục Nguyên cầm Dưỡng Ngô Kiếm nhẹ nhàng huy động từng chiêu từng chiêu mà thi triển, không phải là Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm cũng không phải là Lạc Vũ thất thập nhị kiếm mà hắn chế ra mà là kiếm pháp mà sư phụ truyền lại lúc sắp chết, Thùy Mạc kiếm pháp.

    - Mạc Sắc Mông Lông, Mộ Sắc Thương Mang, Anh Hùng Thùy Mạc, Thùy Mạc Chi NIên, từng chiêu từng thức thi triển ra.

    Lúc này Lục Nguyên thi triển Thùy Mạc kiếm pháp so với bất kỳ kiếm pháp nào trước kia đều tinh diệu hơn, sau khi thi triển được mười lần hắn cũng thở ra một hơi.

    Thành công rồi.

    Đúng thế thành công rồi.

    Ở thời khắc này mình đã lĩnh ngộ loại kiếm ý thứ tư, Mộ chi kiếm ý, vốn dùng tính tình tiêu sái tự tại của mình lĩnh ngộ kiếm ý là rất khó nhưng sư phụ phi thăng đã ảnh hưởng tới sựương lĩnh ngộ kiếm ý của mình, mình còn cách kiếm thuật của Nguyên Nguyên sư bá một khoảng, đương nhiên kiếm thuật của mình bây giờ tuyệt đối sẽ không thấp hơn ai ngoài Nguyên Nguyên sư bá, điều này Lục Nguyên vẫn tự tin.

    Vân Chi kiếm ý mê loạn ở trong tầm mắt của hắn, có thể triệt tiêu pháp lực của đối phương.

    Phong chi kiếm ý vô hình vô chất, vừa nhanh vừa tiến bộ công.

    Vũ chi kiếm ý phân làm hai chủng, Bạo Vũ Kiếm ý lực công kích qua Phong Chi Kiếm ý, Tế Vũ Kiếm ý có thể làm mê loạn tầm mắt.

    Mà Mạc chi kiếm ý có thể làm cho đối phương không nhìn thấy, ánh mắt mất đi tác dụng đồng thời còn có thể làm chậm đi động tác của đối phương, có tác dụng kìm chế thật sâu.

    Sau khi lĩnh ngộ kiếm ý, Lục Nguyên uống một ngụm rượu thật lớn.

    Thoải mái!

    Cái gọi là nhân sinh đắc ý tu tận hoan, lĩnh ngộ kiếm ý là một chuyện tốt, kiếm thuật của mình thăng tiến một bước, hiện tại lúc đắc ý như vậy cũng nên ăn ngon một phen mới được.

    Thật lâu rồi chưa hưởng thụ qua mỹ thực.

    Đúng rồi hiện tại cần phải ăn cho thật ngon.

    Hiện tại là trời thu.

    Trời thu món ngon nhất là cua, nhất định lúc này cua rất mập phải hưởng thụ một phen.

    Cách đó không xa, Diệp Dương Dung nhẹ nhàng lay động hắc y mà cười ,hắn phục mệnh của sư huynh Nguyên Nguyên đến xem Lục Nguyên, bây giờ thấy Lục Nguyên đi nhanh về phía trước phóng khoáng uống rượu thì cười cười, tên Lục tiểu tử này hắn đúng là không cần phải lo lắng nữa rồi.

    Vốn Nguyên Nguyên sư huynh cùng mình lo lắng tên tiểu tử này mất đi sư phụ sẽ buồn đau nhưng không tiểu tử này sống rất khoái hoạt, lúc sư phụ qua đời hắn rất thương tâm nhưng sau đó nhanh chóng điều chỉnh tâm tình, sống một cái vui sướng.

    Diệp Dương Dung khẽ gật đầu vĩnh viễn vui sướng tự do tự tại mới là Lục Nguyên.

    Bắc Phong cần Lục Nguyên.

    Đặc biệt là hiện tại.

    Kiếm Tông Khí Tông Kiếm Khí tông bất hòa sắp xung đột, Yến tổ sư sắp phi thăng loạn trong giặc ngoài, Vân Dật và Vân Bình hai tiểu tử này khó có thể đứng đầu trận tuyến.

    Hắc ám trở nên im ắng.

    Sư phụ hiện tại không ở đây sẽ sinh ra ảnh hưởng tương đối lớn.

    Mà ảnh hưởng này là các mặt.

    Đối nội mà nói, bản tâm của Lục Nguyên may mà điều chỉnh tương đối nhanh, nhàn nhã vui sướng luyện kiếm uống rượu ngắm nhìn bầu trời, bản tâm như trước, kiếm như trước rượu cũng như trước.

    Mà ảnh hưởng bên ngoài thì là hai phương diện.

    Thứ nhất là thủ hạ của sư phụ cơ bản đều trở thành thủ hạ của hắn, những người này cũng không lập tức phản lại Lục Nguyên, dù sao sau lưng của Lục Nguyên cũng là Hoa Sơn tiên môn, thủ hạ của sư phụ cũng không dám thể hiện sự phản loạn rõ nét.

    Nhưng mà bên ngoài còn tưởng Lục Nguyên làm chủ nhưng trên thực tế, những tài nguyên cơ bản khô dao, phía trên hỏi tới thì nói ra đủ loại nguyên nhân.

    Ví dụ như năm này cùng người ta đánh nhau tổn thất nghiêm trọng.

    Lục Nguyên muốn tra bọn họ cũng không thể được.

    Ở thế giới này chính là một thế giới đa nguyên hóa kiếm thuật của ngươi cao cường nhưng năng lực kinh doanh chưa hẳn đã tốt, những thuộc hạ này coi Lục Nguyên còn trẻ tuổi nên đùa bỡn dễ dàng vô cùng.

    Thủ hạ của Lý Nguyên Bạch có trung thành và tận tâm nhưng không có trung tâm.

    Đối với chuyện này Lục Nguyên cũng không giận, căn bản cũng không quản.

    Mình chỉ có năng lực ở phương diện kiếm thuật, hơn nữa hiện tại tức giận cũng không có tác dụng gì.

    Những người ở phía dưới thủ đoạn rất nhiều, đấu với những người này thật là hao phí thời gian và tinh lực.

    Biện pháp tốt nhất hiện tại của mình chính là không để ý đến họ dùng thời gian mà tu hành, thực lực của mình được đề cao những người phía dưới lúc đó sẽ tu hành, bởi vì sư phụ cường hoành cho nên trước kia bọn họ không dám làm xằng bậy mà hiện tại thực lực của mình chưa đủ.

    Đây là đạo lý đơn giản.

    Thế gian sở học có thiên vạn, nhưng kỳ thực nếu như dùng vũ lực uy hiếp tới thăm thì tất cả những thứ khác đều phải thuần phục.

    Tác dụng của vũ lực nếu như không phải như thế thì cũng không có chuyện ngũ đại tiên môn chiếm lĩnh Đại Tấn quốc, tất cả các ngành sản xuất khác đều chỉ là phụ.

    Những tên làm trò giả dối mình sẽ nhớ kỹ, sau khi thực lực của mình đủ sẽ tính tóa tới bọn chúng.

    Thủ hạ của sư phụ, có tứ tông kiếm khách mạnh nhất.

    Tứ tông kiếm khách này đều là nhân vật có tu vi Luyện thể kỳ đỉnh phong, theo thứ tự là Thanh Kiếm khách Thượng Quang Thanh Bạch Kiếm Khách Nam Cung Bạch, Hồng Kiếm Khách Tư Hồ Hồng, hắc kiếm khách Mộ Dung Ám, Mộ Dung Ám hiện tại đã bị đuổi ra ngoài, ba người còn lại vẫn còn.

    Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch giao linh thạch lên trên vô cùng nhỏ, m à Tư Hồ Hồng thì giao linh thạch cũng không có bao nhiêu biến hóa.

    Hay lắm Thượng Quan Thanh Nam Cung Bạch hai người này ta nhớ kỹ.

    Kỳ thật với tính tình của Lục Nguyên, hắn không chú ý đến cái gì là có cừu tất báo, tuy nhiên cũng cần giới hạn thấp nhất về tiểu ân tiểu thù, Lục Nguyên gần đầy tâm tình khai mở không để trong lòng nhưng một khi vượt qua giới hạn nào đó vậy thì khó nói, những sản nghiệp kia vốn là của sư phụ, bọn họ lợi dụng mình tuổi nhỏ thực lực không đủ thừa cơ ám đoạt.

    Muốn chết.

    Lục Nguyên có đôi khi không rõ, tính tình tốt không có nghĩa là dễ bắt nạt, aizzz..

    Phương diện ảnh hưởng thứ hai bên ngoài chính là Tư Mã Trường Bạch.

    Vốn áp lực do Tư Mã Trường Bạch gây ra đã được sư phụ giải quyết.

    Nhưng bây giờ Lý Nguyên Bạch chết đi Tư Mã Trường Bạch há có thể buông tha.

    Tư Mã Trường Bạch dù sao cũng là cửu đại kiếm tiên, giống như là Lý Nguyên Bạch vậy, Lý Nguyên Bạch lúc sắp chết có thể giết một rong thập đại trưởng lão của yêu ma Hồ trưởng lão cho thấy cửu đại kiếm tiên bất phàm thế nào.

    Uy danh của Tư Mã Trường Bạch không ở dưới sư phụ, đệ tử chân truyền đời thứ mười vẫn kiêng nể áp lực của hắn.

    Cho dù nguyên Nguyên thượng nhân đứng ra giúp mình thì áp lực vẫn không nhẹ.

    Tuy nhiên gần đây có một chuyện cực kỳ tốt.

    Chuyện này bắt đầu từ lúc thế giới có tam đại cự đầu theo thứ tự là Thánh Hoàng Đông Phương Yêu, danh hào thứ nhất ở Đại Tấn đáng tiếc nó thua dưới kiếm của Yến Thương Thiên.

    Thứ hai chính là Quang Minh Yêu Hoàng Phương Tà người này làm lễ mừng thọ màng nhấc lên gió tanh mưa máu cho thấy đáng sợ thế nào, mà vị thứ ba chính là Hắc Ám Ma Hoàng thứ Kinh Mại Chân người này giết vợ cầu đạo.

    Mà ở phía dưới tam cự đầu dưới lòng đất còn có tứ sắc yêu vương, tứ sắc yêu vương này bất kỳ ai cũng có thực lực mạnh mẽ, mà mạnh nhất chính là Hoàng Long yêu vương Hiên Viên Nhất, nghe nói còn có huyết thống long tộc thời thượng cổ, cho nên rất cường đại.

    Trước đó không lâu Tư Mã Trường Bạch gặp phải một nữ tu, vị nữ tu này phong thái vô hạn, Tư Mã Trường Bạch lúc đó cũng không phải là tu tiên giả độc thân cũng từng song tu với mấy vị nữ tu nhưng vị nữ tu kia vô cùng quyến rũ khiến cho hắn vô cùng mê luyến.

    Cửu Đại Kiếm tiên đưa một nữ tu về nhà cũng không có gì, nhưng nữ tu này không ngờ lại chính là tiểu thiếp của Hoàng Long Yêu vương Hiên Viên Nhất.

    Cho nên Tư Mã Trường Bạch xem như chạm phải một phiền toái lớn, Hoàng Long Yêu Vương trực tiếp xông lên mặt đất đánh cho Tư Mã Trường Bạch bị trọng thương cũng may Tư Mã Trường Bạch có chút bổn sự hơn nữa trên mặt đất là thiên hạ của tiu tiên giả nếu không hắn đã bị giết rồi.

    Nhưng mà kể từ đó Tư Mã Trường Bạch đã bị trọng thương.

    Nói chuyện tào lao như vậy Tư Mã Trường Bạch liền bị trọng thương tiền căn hậu quả là do bị thương nặng dưỡng thương không biết bao lâu, mà Lục Nguyên vận khí tốt, Tư Mã Trường Bạch bị thương áp lực trên người của hắn giảm bớt.

    Sư phụ không ở đây tất cả những mưa gió đều do mình gánh chịu.

    Tuy nhiên không sao cả.

    Con người lớn lên không có khả năng luôn phải ở trong đại thụ mình cần phải sớm đi ra đối đầu với mưa gió.

    Hơn nữa gió thì thế nào mưa thì thế nào, vô luận là mưa gió thế nào mình cũng không thay đổi.

    Trăng non như câu.

    Nguyệt mát như nước.

    Lục Nguyên ngồi ở trên mặt đất lúc này Trường Xuân Cư vô cùng lãnh tịch, Trường Xuân Cư không phải là nơi không người ít nhất bọn Tống thúc vẫn còn ở đây, Lục Nguyên hít sâu một hơi bài trừ hết tất cả tạp tư, bắt đầu luyện công hắn bắt đầu cảm thấy pháp lực của mình có dấu hiệu đốt phá.

    Sở dĩ nhanh chóng đột phá như vậy là vì linh thú vân hệ khá nhiều, Lục Nguyên đã thu nạp cho mình rất nhiều linh thú vân hệ mà sư phụ vừa đi những linh thú vân hệ còn lại đều giao cho mình, tuy nói lúc trước linh thú vân hệ của Lý Nguyên Bạch ở Ly Kỳ Cốc đã bị phá hủy toàn bộ tuy nhiên vài chục năm qua lão vẫn góp nhặt một số, toàn bộ đều chuyển giao ch Lục Nguyên, hiện tại Lục Nguyên có tổng cộng hai con linh thú Vân Hổ, tám con Vân Sói, hai con Vân Hồ.

    Linh thú vân hệ loại nhỏ có năm con Vân Cẩu năm con Vân Miêu, năm con Vân Thỏ.

    Hiện tại vân hệ linh thú nhiều như thế, đã vượt qua số vân hệ linh thú của tu tiên giả Luyện Thể kỳ tầng thứ tư bình thường cho nên Lục Nguyên lúc này pháp lực tăng lên khá nhiều, liên tục nguyên khí không ngừng truyền vào cơ thể của hắn khiến cho hắn không muốn tiến giai cũng không được.

    Lúc này cũng không phải là đột phá bất ngờ gì cả mà là nước chảy thành sông mà đột phá mà thôi.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng đồng thời lấy ra một số linh thạch, ở trong lòng đất cuộc chiến mấy phân đà hắn đã kiếm được mấy nghìn miếng linh thách, có thể nói linh thạch vô cùng sung túc.

    Nhiều linh thạch vân hệ nguyên khí trào vào cơ thể, trong thân thể có một số huyết dịch không ngừng được rèn luyện.

    Như vậy cũng không biết bao lâu, Lục Nguyên cuối cùng cũng thở ra một hơi, lúc này trong cơ thể của hắn toàn thân huyết dịch đã được luyện hóa, Lục Nguyên biết rõ mình đang đột phá tới bổn mạng của luyện thể kỳ tầng thứ năm, pháp lực huyết dịch vận chuyển khắp nơi.

    Rè phi kiếm cần trọng yếu nhất chính là Bổn Mạng tinh huyết, đương nhiên bổn mạng tinh huyết tu tiên giả đều vô cùng coi trọng không dễ dàng dùng tinh huyết luyện kiếm nhưng đã đến Luyện Thể kỳ tầng thứ năm này thì cần phải luyện chế phi kiếm thích hợp cho mình.

    Lục Nguyên cũng không nghĩ đến chuyện luyện chế phi kiếm, bởi vì hiện tại Dưỡng Ngô Kiếm hắn đã sử dụng tương đối thuận tay.

    Mình luyện kiếm chưa chắc đã tốt hơn, mà thanh kiếm Dưỡng Ngô này chính là phi kiếm mà sư phụ tặng cho.

    Trời xanh mây trắng, hai người trẻ tuổi đang ở trên bãi cỏ đấu kiếm.

    Người gầy kiếm pháp thi triển đâu ra đấy ngay ngắn có độ mỗi thức đều nghiêm cẩn vô cùng, mà người béo thì tựa hồ có phần phá cách, hai kiếm pháp tinh diệu đấu với nhau hiển nhiên kiếm thuật đều không kém từng chiêu đặc sắc vô cùng.

    - Lão đệ kiếm thuật của ngươi tiến bộ không tệ tuy nhiên so với đại ca ta thì kém xa rồi.

    Người gầy cười ha hả nói.

    - Đai ca kiếm thuật của huynh chưa chắc mạnh hơn đệ, xem kiếm.

    Người béo lập tức biến đổi chiêu thức.

    Mà ở cách đó không xa có một người trẻ tuổi vẫn đang nằm ngủ trên đồng cỏ.

    Người trẻ tuổi kia mặc một thân thanh y, dùng cái nón rộng vành che nắng, ngoài miệng ngậm một cọng cỏ, mà cánh tay phải cầm một thanh phi kiếm uống từng ngụm rượu.

    Thời tiết thật là tốt.

    Lục Nguyên nằm thở dài một hơi.

    Chương 231+232: Khiêu chiến đạo quán

    Loại thời gian nhàn nhã này đã lâu hắn không thấy rồi.

    Bầu trời mây trắng du du.

    Hắn lại uống một ngụm rượu.

    Nhân sinh!

    Bên cạnh là Diệp Phương cùng với Diệp Viên đang đấu kiếm, vị cửu sư đệ và thập sư đệ này mấy này nay kiếm thuật cũng thăng tiến hơn rất nhiều, hiện tại cũng tới cấp kiếm thuật thứ hai, tuy nhiên muốn đạt tới cấp kiếm ý thứ ba chỉ sợ phải tốn cả trăm năm, đệ tử chân truyền bình thường cũng phải tốn cả trăm năm để lãnh hội cấp kiếm ý, đây là bản luận thông hành, đời thứ chín năm đó cũng thế hiện tại đời thứ mười cũng hế, như Thạch Triêu Dương đệ nhất chân truyền của kiếm tông cũng phải lúc sáu mươi mấy tuổi mới lĩnh hội được kiếm ý.

    Đương nhiên mình là ngoại lệ không thể tính vào trong đó.

    chính bởi vì kiếm thuật của mình rất không tệ, pháp lực cũng tương đối mạnh cho nên mình căn bản không cần vội vã tu hành.

    Nhân sinh vốn là nhàn nhã mà trải qua.

    Quá vội vã thì không phải là hưởng thụ nhân sinh.

    Chỉ thấy ở phương trời xa truyền tiếng tới của Tống thúc:

    - Chủ nhân.

    Lục Nguyên đứng dậy;

    - Tống thúc đừng đa lễ.

    Tống thúc theo hầu sư phụ nhiều năm đối với sư phụ trung thành và tận tâm hiện tại đối với mình cũng không tệ, thái độ của Lục Nguyên đối với Tống thúc dĩ nhiên cũng không thể kém.

    Nhìn thấy Tống thúc xuất hiện Lục Nguyên đoán rằng có chuyện xảy ra mình ở Bắc Phong trên đồng cỏ nhàn nhã ngắm trời xem ra phải dừng lại rồi.

    - Chủ nhân...

    Tống thúc nói.

    Vừa rồi truyền đến tin tức...

    Hắn vừa nói vừa đưa một bức thư ra.

    Nhận lấy lá thư này Lục Nguyên không khỏi nhíu mày lại.

    Tư Mã Trường Bạch hiện tại tuy bị thương nặng nhưng cũng không quên tính toán với mình.

    Sự tình là thế này hiện tại thủ hạ của mình Hồng kiếm khách Tư Đồ Hồng mở đạo quán có tên gọi là Tư Đồ đạo quán.

    Tư Đồ Hồng người này tuy là nữ tử nhưng hào sảng vô cùng người này thích nhất chính là ở đạo quán tiếp khách tứ phương, cũng có được thanh danh tốt.

    Mở đạo quán dĩ nhiên không tránh khỏi việc bị người ta tới quấy rối.

    Tuy nhiên Tư Đồ Hồng là nữ tử lại hào sảng cho nên từ trước tới nay người tới quấy rối không nhiều.

    Nhưng lần này lại có một người tới gây rối hắn tên là Tống Sí chính là một trong những thủ hạ của Tư Mã Trường Bạch.

    Hoa Sơn tiên môn không cho đồng môn tương tàn nhưng ngươi mở đường quán người ta tới quấy rối là ở trong quy tắc không có cách nào chỉ trích.

    Nếu như Lý Nguyên Bạch còn tại thế thì Lý Nguyên Bạch muốn giải quyết chuyện này vô cùng đơn giản.

    Nhưng hiện tại Lý Nguyên Bạch không có ở đây.

    Thuộc hạ Tống Sí của Tư Mã Trường Bạch tới khiêu chiến kết quả Tư Đồ Hồng bị bại lập tức viết thư báo cho Lục Nguyên dù sao chủ nhân của sản nghiệp này cũng là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên nhíu mày, hắn quyết định đi một chuyến.

    Tư Đồ đạo quán của Tư Đồ Hồng không tính xa nó ngay ở bên cạnh Giang Âm Phủ của Hoa Sơn.

    Từ Hoa Sơn đi tới Giang Âm huyện chỉ chừng một trăm dặm là tới.

    Giang Âm phủ chính là tòa đại phủ vô cùng nổi danh, hơn nữa so với phủ thành bình thường thì vô cùng bất đồng, nơi này quá gần Hoa Sơn đồng thời cũng là nơi tụ tập đông của Tu Tiên giả, yêu ma quỷ quái cũng không dám lại gần đây, mà Giang Âm Phủ cũng phồn hoa vô cùng, ở hai bên buôn bán vô cùng tấp nập.

    Ngựa xe như nước phồn hoa náo nhiệt đây chính là Giang Âm phủ.

    Đương nhiên tòa phủ này tuy phồn hoa nhưng không có quan lại nào muốn ở đây đảm nhiệm tri phủ, vì ở đây chất béo rất ít, ở đây không có người nào lại đi sợ tri phủ cả, cho nên tri phủ cũng không có chất béo gì cả.

    Mà ở phía đô Giang Âm phủ là lầu các tràn ngập, mái ngói vây quanh, ở trên đó có treo một tấm biển lớn, dòng chữ cứng cáp vô cùng, nghe nói dòng chữ này chính là do Tư Đồ Hồng viết ra, có thể viết được dòng chữ cứng cáp như vậy khiến cho người ta không thể không bội phục một nữ hào kiệt.

    Lục Nguyên giẫm chân tại chỗ tiến vào trong Tư Đồ đạo quán, lúc này Tư Đồ đạo quán đã rơi vào trong tình cảnh bi thảm, Lục Nguyên cứ vậy xông vào đại bộ phnậ đều không biết chỉ có một số nhỏ là nhận thức mà thôi, cộng thêm bên cạnh Lục Nguyên lúc này là Tống thúc.

    - Trang chủ đã đến.

    - Đúng thế đây chính là trang chủ.

    Tống thúc thuở nhỏ là nô bộc của Lý gia cho nên gọi Lục Nguyên là chủ nhân mà những người khác thì bất đồng, Lý Nguyên Bạch tổ kiến sơn trang những người dưới tay của ông đều gọi Lý Nguyên Bạch là trang chủ hiện tại Lý Nguyên Bạch đã tiên thăng trang chủ chính là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cũng nhìn ra được Hồng Kiếm khách Tư Đồ Hồng, nữ tử này ước chừng bốn mươi bộ dáng thùy mị vẫn có tuy nhiên vẫn ánh lên khí khái hào hùng, nàng một thân mặc xiêm y màu đỏ nhạt, hào khí bừng bừng nói:

    - Tham kiến thiếu... trang chủ.

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Ngươi đem sự tình phát sinh nói cho ta biết.

    Đối với Tư Đồ Hồng Lục Nguyên vẫn tương đối khách khí, dù sao đây nàng vẫn là người duy nhất không cắt xén linh thạch, bởi vì tiếp xúc không lâu cho nên không thể nói là trung thành và tận tâm nhưng cũng được xem là hết lòng rồi.

    - Vâng.

    Tư Đồ Hồng lập tức trầm thấp nói:

    - Mấy ngày trước thủ hạ của Tư Mã Trường Bạch là Tống Sí đột nhiên tìm tới cửa khiêu chiến, thuộc hạ ứng chiến tuy nhiên đối phương đã đạt tới Luyện Thể Kỳ tầng thứ tám Ngự Kiếm hành không, thuộc hạ không địch nổi mà bại trận, tên Tống Sí kia từ đó ngày nào cũng tới khiêu chiến mà đạo trường của chúng thuộc hạ không có ai đấu nổi cho nên phải để cho trang chủ tự mình đi một chuyến thật là có lỗi.

    Kỳ thật Tư Đồ Hồng biết Lục Nguyên là trang chủ nhưng cũng biết trang chủ tuổi còn nhỏ hiện tại mới hai mươi tuổi, chỉ sợ không thắng nổi, nàng cũng mời Thượng Thanh Quan và Nam Cung Bạch hai người tới nhưng kết quả là....

    - Trang chủ thuộc hạ cũng đánh không lại Tống Sí, cũng chẳng biết tại sao Tống Sí lại mạnh như vậy trước kia chúng ta đều không phân cao thấp đó.

    Nam Cung Bạch cất tiếng nói, hắn tuy tên là Nam Cung Bạch nhưng làn da lại ngăm đen.

    - Trang chủ trước kia thuộc hạ còn cao hơn Tống Sí một tầng luận pháp lực cũng cao hơn hắn một tầng.

    Thượng Quan Thanh cất tiếng nói, hắn hình dáng tương đối tuấn dạt thành thục.

    - Nhưng lúc chiến đấu có nhiều nhân tố quyết định thiên thời địa lợi nhân hòa, thuộc hạ cũng không đánh lại hắn.

    Thượng Quan Thanh lúc nói chuyện lộ ra vẻ vô tội.

    Lục Nguyên nghe Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch nói mà không khỏi cười thầm.

    Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch đấu với Tống Sí, Tống thúc cũng đã kể cho Lục Nguyên nghe rồi, hai người tuy ngoài mặt lộ ra vẻ đánh nhau kích liệt nhưng công kích vẫn không xuất lực cuối cùng cố tình để thua.

    Đơn giản mà nói tình thế hiện tại là như thế.

    Bên Tư Mã Trường Bạch phái Tống Sí ra là muốn làm mất mặt mình, mà thủ hạ của mình cũng muốn làm mất mặt mình, có thể nói Tư Mã Trường Bạch muốn cho sản nghiệp của mình sụp đổ nên mới phái Tống Sí tới.

    Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch thấy cơ hội khó có liền cấu kết với Tư Mã Trường Bạch, lúc công kích không xuất lực cố ý bị thua, chỉ có Tư Đồ Hồng là thực sự bị bại.

    Tất cả vấn đề liền được đổ lên trên người của Lục Nguyên.

    Nếu như Lục Nguyên không giữ được trận tuyến thì uy vọng bị mất, thủ hạ sụp đổ.

    Đến lúc đó bước tiến công Lục Nguyên của Tư Mã Trường Bạch xem như là thành công rồi.

    Thượng Quan Thanh Nam Cung Bạch hai người cũng không cần làm thủ hạ của Lục Nguyên, thừa cơ Lục Nguyên mất thế lấy đi sản nghiệp là đơn giản vô cùng.

    Đây là một cái bẫy đào sẵn cho mình nhảy xuống.

    Trường SInh Kỳ đặc điểm lớn nhất chính là tuổi thọ được tăng lên ước chừng hai nghìn năm.

    Hai nghìn năm!

    Luyện Khí kỳ chỉ có một trăm năm tuổi thọ cùng lắm là hai trăm năm tuổi thọ.

    Luyện Thể kỳ có năm trăm năm tuổi thọ.

    Mà tới Trường Sinh Kỳ là có được hai nghìn năm tuổi thọ, thử nghĩ mà xem phàm nhân chỉ có sáu bảy mươi năm tuổi thọ, cùng lắm là trăm năm mà tu tiên giả Trường Sinh kỳ có tới hai nghìn năm tuổi thọ làm sao không thể xưng là Trường Sinh.

    Tu tiên giả Trường Sinh Kỳ chính là lực lượng nòng cốt của Đại Tấn Quốc, Bắc Phong Lục kiếm tiên cơ bản đều là những người đã đạt tới Trường Sinh Kỳ, đương nhiên Nguyên Nguyên thượng nhân là ngoại lệ, hiện tại đã tới cảnh giới rất cao của Trường Sinh Kỳ mà Bắc Phong Lục Kiếm tiên hiện tại năm người còn sống thì đều đạt tới Trường Sinh Kỳ đương nhiên đây là nói năm người khác, chính là quân tử kiếm Phương Nho, hòa hợp kiếm Diệp Dương Dung, Triệu Dương Kiếm Tư Mã Trường Bạch, Cô Tâm Kiếm Độc Cô Diệp, Phi Thiên Kiếm Sở Phi.

    Tiên môn tựa như triều đình đều có thể nhận người làm quan mà tất cả những thủ hạ của các kiếm tiên đều là môn khách của triều đình quyền quý.

    Bẫy rập đã bố trí.

    Thượng Quan Thanh cùng với Nam Cung Bạch hai người đều bất động thanh sắc mà cười thầm lúc này kế hoạch đã bố trí hoàn tất rồi hiện tại chỉ cần Tư Mã Trường Bạch đến hoàn thành mục đích của hắn là xong, triệt để chèn ép Lục Nguyên thành xông xong, Tư Mã Trường Bạch cũng có thể có được khá nhiều sản nghiệp mà Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch hai người cũng thế.

    Thượng Quan Thanh Nam Cung Bạch hai người bọn họ hiện tại Lục Nguyên chưa đối phó được nhưng về sau nhất định sẽ không tha.

    Lục Nguyên tính tình tuy tốt nhưng không có nghĩa là dễ bị người ta bắt nạt.

    Mà lúc này một tu tiên giả mặc áo bào màu xám nhanh chóng chạy tới:

    - Trang chủ, không tốt rồi Tống Sí lại tới, Tống Sí bắn tiếng nếu như hôm nay chúng ta không ứng đối được sự khiêu chiến của hắn thì hắn sẽ lấy biển của đạo quán đi.

    Biển của đạo quán là đại biểu cho mặt mũi của đạo quán, cũng tức là nói, nếu như hôm nay Tống Sí thành công vậy thì cái mặt mũi của Lục Nguyên cũng mất đi hết Tư Mã Trường Bạch, Thượng Quan Thanh Nam Cung Bạch đã thành công kế sách.

    - Chúng ta đi ra xem.

    Lục Nguyên bước ra cổng chính của Tư Đồ đạo quán thì thấy ở đây đã vây đầy người, những người này tự nhiên là biết chuyện gì, đều hiểu là Tư Mã Trường Bạch động tay động chân ở đằng sau.

    Lý Nguyên Bạch vừa mới tiên thăng một tháng, đã bắt đầu có chủ ý với sản nghiệp của Lý Nguyên Bạch, những người vây quanh cũng có rất nhiều người bi phẫn tuy nhiên chỉ là một bộ phận mà thôi.

    Đại bộ phận thì đang xì xầm chờ xem náo nhiệt.

    Mà bộ phận bi phẫn kia thì không chống nổi Tư Mã Trường Bạch, thứ hai là Tống Sĩ khiêu chiến đường quán là chuyện hợp quy củ, không vi phạm môn quy của Hoa Sơn tiên môn.

    - Lúc này Ám Kiêm sơn trang chỉ sợ gặp khó khăn.

    Cũng không phải ai cũng biết thanh danh của Lục Nguyên, so sánh với Lý Nguyên Bạch, Tư Mã Trường Bạch đã thành danh trở thành kiếm tiên lâu như vậy danh tiếng của Lục Nguyên vô cùng thấp.

    - Đúng vậy Lục Nguyên kia nghe nói trẻ tuổi không tệ đáng tiếc dù sao hắn vẫn còn quá trẻ.

    - Gặp phải nhân vật tinh anh hắn cũng chỉ có thể thất thủ vô sách mà thôi.

    - Ám Kiếm sơn trang xem ra phải vì vậy mà giải thể.

    Lục Nguyên nhìn Tống Sí hắn cũng đã nghe nói qua cách xuất kiếm của hắn, hắn chính là nhân vật mà Tư Mã Trường Bạch bồi dưỡng kiếm thuật của hắn mang phong cách của Tư Mã Trường Bạch, rất phức tạp, mỗi kiếm đều mang theo vẻ nóng nhiệt đi tới cuối cùng vô cùng hung hãn.

    Tống Sí nhìn thấy Lục Nguyên liền cất tiếng:

    - Hóa ra là Lục Nguyên sư điệt.

    Hộ pháp bình thường đáng lẽ nên gọi Lục Nguyên là trang chủ dù sao Lục Nguyên hiện tại vẫn là chúa tể một phương có sản nghiệp khổng lồ, nhưng Tống Sí cứ như vậy mà gọi Lục Nguyên là sư điệt đả kích khí thế của hắn.

    Tống Sí biết rõ nếu như mình thắng Lục Nguyên, thì sẽ áp đảo khí thế, hắn ý định trong vòng mười kiếm sẽ đánh bại Lục Nguyên, một khi như thế khí thế của Ám Kiếm sơn trang sẽ hoàn toàn suy yếu đến lúc đó Nam Cung Bạch Thượng Quan Thanh hai người ở bên trong tương trợ muốn đè chết Lục Nguyên cũng không phải là chuyện khó khăn.

    Đáng tiếc Lục Nguyên ngươi là thiên tài nhưng không phải là có thể ngăn được.

    Tống Sí cũng không nói nhiều;

    - Hôm nay ta lại tới khiêu chiến nếu như không có người nào có thể thắng thì ta chỉ có thể mang tẩm biển này lấy đi.

    Lúc này tất cả mọi người đều nhìn về phía Lục Nguyên, xem Lục Nguyên có phản ứng gì không, người trẻ tuổi này sẽ ứng phó với chuyện này thế nào.

    - Làm sao bây giờ?

    Lục Nguyên khẽ cắn môi lộ ra nụ cười;

    - Để ta tới chơi với Tống sư thúc một chút, hi vọng sư thúc có thể chống mây chiêu dưới tay ta.

    Hắn tuy gọi Tống Sí là sư thúc nhưng bộ dạng không có chút nào cung kính, dáng vẻ của hắn vô cùng tự tin.

    Lời này vừa cất ra toàn trường yên tĩnh.

    Thượng Quan Thanh Nam Cung Bạch hai người tuyệt đối không ngờ, Lục Nguyên muốn tự mình ra tay hắn mặc dù không quá là trẻ tuổi nhưng không thể là địch thủ của Tống Sí.

    Tư Đồ Hồng cũng khẽ giật mình, trang chủ tại sao lại đưa ra quyết định như vậy.

    Tống thúc ở cạnh cũng giật mình.

    Mọi người vây xung quanh cũng giật mình thầm nghĩ Lục Nguyên đúng là không biết trời cao đất rộng.

    Những người này vẫn chưa cười thành tiếng mà mấy người sau lưng của Tống Sí đều cười ha hả.

    - Buồn cười quá hắn lại còn tưởng mình hơn cả Tống Sí sư thúc.

    - Thật là buồn cười quá.

    - Hắn hiển nhiên không biết cái gì gọi là chênh lệch...

    Một dàn tiếng cười xuất hiện chế nhạo Lục Nguyên.

    Người cười to nhất chính là Tư Mã Hạo hắn chính là thứ tôn của Tư Mã Trường Bạch, là thập nhất đệ tử Bắc Phong.

    Kiếm thuật của Tống Sí thiên hướng về sự rườm rà.

    Đúng vậy là rườm rà.

    Kiếm thuật của hắn phiền phức vô cùng, đa số kiếm pháp của Đại Tấn bách biến, bộ kiếm pháp có tới 1300 thức, quả thật là huy động trí nhớ của con người tới cực hạn, nhớ kỹ 1300 thức đều không dễ dàng chứ đừng nói là luyện thành 1300 thức.

    Kiếm pháp của Tống Sí mặc dù không tới 1300 thức nhưng cũng vô cùng rườm rà.

    Tống Sí gần đây đối với bộ Phồn Sí Kiếm Pháp này vô cùng có lòng tin, bộ kiếm pháp này thực sự không phải là do Tống Sí sáng tạo nên, muốn như vậy ít nhất phải có cấp kiếm ý, bộ Phồn Sí Kiếm Pháp này của hắn chính là do nữ tu tiên giả Uất Trì Phồn Sí sáng chế ra, vị nữ tu kia cả đời nhẫn nại, Phồn Sí Kiếm Pháp này là một bộ kiếm pháp rất cao, nàng phải dùng cả đời mới sáng tạo nên được.

    Chương 233+234: Đánh bại Tống Sí

    Tống Sí trước kia ỷ vào bộ kiếm pháp này, hành sự thuận lợi không gặp đối thủ.

    Cho nên giao chiến với Lục Nguyên hắn không hề e ngại.

    Kết quả lúc hắn vung kiếm, vô luận Phồn Sí Kiếm Pháp này biến ảo thế nào, Lục Nguyên đều tùy ý dùng một kiếm mà phá, phá được dễ dàng.

    Lúc đầu hắn chỉ mới thấy kiếm thuật của Lục Nguyên tương đối cao minh, hiện tại hắn mới biết Lục Nguyên thật sự vô cùng đáng sợ.

    Hơn nữa bất tri bất giác Tống Sí đã lâm vào vòng kiếm võng của Lục Nguyên, liên tục bị khống chế bởi kiếm của Lục Nguyên.

    Đây là kiếm thuật bậc nào?

    Trên mặt của Nam Cung Bạch Thượng Quan Thanh đều lộ ra vẻ không thể tin nổi, hiện tại Lục Nguyên tựa hồ sắp thắng, làm sao có thể, Lục Nguyên còn trẻ như vậy làm sao có thể có sức mạnh như thế, Nam Cung Bạch tự nghĩ mình và Thượng Quan Thanh đấu với Lục Nguyên cũng chưa chắc có thể thắng, Tống Sí năm đó tuy là bại tướng dưới tay của hắn nhưng mà Thượng Quan Thanh tự nhận mình hiện tại bao nhiêu tuổi, Nam Cung Bạch bao nhiêu tuổi, làm sao Lục Nguyên có thể mạnh như vậy.

    Đương nhiên Thượng Quan Thanh không có chút nào dao động hắn cũng là tu tiên giả sắp tiếp cận Trường Sinh Kỳ, làm sao có thể dễ dàng dao động, vốn hắn muốn nhân cơ hội cướp lấy sản nghệp của Lục Nguyên, những sản nghiệp này khi rơi vào tay hắn có khi hắn có cơ hội đột phá tới Trường Sinh Kỳ một khi đột phá rồi, ở Đại Tấn quốc là người có địa vị tương đối rồi thì còn sợ gì nữa.

    Nam Cung Bạch cũng có suy nghĩ giống như là Thượng Quan Thanh.

    Giúp người khác kinh doanh sản nghiệp không bằng chiếm lấy tự mình kinh doanh cho khoái hoạt.

    Đương nhiên loại sự tình này chỉ xảy ra khi Lý Nguyên Bạch tiên thăng mà thôi lúc Lý Nguyên Bạch còn sống bọn họ không dám dao động.

    Lúc trước chuyện ám sát Lục Nguyên làm chọc giận Lý Nguyên Bạch, bọn họ chỉ có thể đẩy ra kẻ chết thay là Mộ Dung Ám, Lý Nguyên Bạch vừa chết bọn họ liền hoạt động, quả nhiên chủ nhược thần cường, mà bây giờ bọn họ mới phát hiện, hiện tại chủ của họ cũng không quá yếu.

    Tư Đồ Hồng nhìn thấy Lục Nguyên mạnh mẽ thậm chí còn hơn cả Tống Sí thì khó tin nổi, tuy nhiên trong lòng cũng cao hứng, Tư Đồ Hồng là người trung tâm, nguyên nhân này rất đơn giản, Tư Đồ Hồng từ lâu đã thầm yêu Lý Nguyên Bạch, lúc Tư Đồ Hồng còn là thiếu nữ gia tộc gặp nạn, cô khổ được Lý Nguyên Bạch xuất thủ tương trợ, từ đó nàng đã thầm thương y, chỉ tiếc là lúc đó Lý Nguyên Bạch đã có thể tử, Tư Đồ Hồng cũng chỉ có thể thầm mến mà thôi, sau này phu nhân của Lý Nguyên Bạch tiên thăng Tư Đồ Hồng cũng muốn nhân cơ hội này thượng vị chỉ là Lý Nguyên Bạch đối với thê tử của mình tình ý sâu đậm toàn tâm toàn ý.

    Lý Nguyên Bạch tuy đi nhưng chỉ định đệ tử Lục Nguyên của hắn là người nối nghiệp là đệ tử của y, bất kể thế nào nàng cũng ủng hộ, cái này xuất phát từ trung tâm của Tư Đồ Hồng.

    Thế gian yêu yêu oán hận vốn rất nhiều.

    Tu tiên giả cũng khó tránh khỏi lục dục hồng trần, chỉ có số ít giống như tuyệt thế Yến Thương Thiên mới đạt được thoát khỏi lục dục hồng trần hoặc người lười nhác như Lục Nguyên mới ít dính tới lục dục ít vướng hồng trần.

    Lục dục hồng trần lăn lăn lộn lộn một khi bị nhiễm thì tu tiên không dễ.

    Mà Tư Mã Hạo lúc này cũng mở to mắt mà nhìn, bốn năm trước thực lực của hắn và Lục Nguyên không khác biệt lắm, Lục Nguyên là đệ tử chân truyền thứ mười mà hắn là thứ mười một, hắn sớm đã nhìn không hiểu kiếm thuật của Lục Nguyên cũng không biết kiếm thuật của Lục Nguyên đạt tới cảnh giới tuyệt diệu cỡ nào, chỉ là Tư Mã Hạo cũng biết Tống Sí chính là thủ hạ lợi hại nhất của sư phụ của mình, tuy nhiên hắn ra tay vẫn không làm gì được Lục Nguyên, như vậy hiện tại Lục Nguyên đã đạt tới tình trạng gì?Tư Mã Hạo trong lòng thầm giận, tại sao mình không có thiên phú như Lục Nguyên, rõ ràng xuất thân của mình so với hắn tốt hơn, mình cũng cố gắng hơn hắn.

    Về phần những tu tiên giả khác thì đang xem náo nhiệt.

    Đương nhiên bọn họ cũng khiếp sợ thực lực của Lục Nguyên, thực lực của Lục Nguyên quá mạnh mẽ còn trẻ như vậy đã có thực lực như thế.

    Trong chốc lát, một huyết sắc trường kiếm đã để ngang trước mắt của Tống Sí.

    Mũi kiểm chỉ cần đâm thêm một chút là có thể xuyên qua cổ họng của hắn, Tống Sí nếu như bị đâm xuyên qua nhất định chỉ có con đường chết.

    - Tống sư thúc kiếm thuật của sư thúc cũng không có gì đặc biệt.

    Tống Sí thầm kêu khổ đồng thời không tưởng tượng nổi, mìn cũng là nhân vật nhiều năm mà lại bại ở trong tay một tiểu bối thật sự là cảm khái, Tư Mã sư huynh phái mình đi làm chuyện này tuy nhiên không ngờ rằng pháp lực của Lục Nguyên mạnh hơn trong truyền thuyết rất nhiều kiếm thuật cũng thế, quả thật không ngờ Lục Nguyên đã lĩnh hội gần như toàn bộ kiếm ý hẳn là Lý sư huynh trước khi phi thăng đã dùng biện pháp đặc thù giúp hắn lĩnh ngộ.

    - Tống sư thúc thanh Phồn Sí kiếm xem ra phải ở đây rồi, đây là quy củ khiêu chiến đạo quán.

    Đạo quán cho phép khiêu chiến nếu như ngươi thắng thì có thể lấy biển của đạo quán đi.

    Mà nếu ngươi thua thì phải giao ra bội kiếm, trở thành chiến lợi phẩm trang trí cho đạo quán, đại biểu cho vinh quang của đạo quán.

    Đương nhiên đây chỉ là tình thế xé rách mặt nhau, bình thường tranh tài nhỏ, thắng thua chỉ cần biết là được hôm nay ngươi cho ta mặt mũi ngày mai ta cũng sẽ cho ngươi mặt mũi, quảng giao bằng hữu tứ phương.

    Tuy nhiên lúc này Tư Mã Trường Bạch liên tục phái Tống Sí tới thực hiện âm mưu của hắn, kết quả không ngờ Lục Nguyên có thực lực vượt xa sự tưởng tượng của hắn, cho nên làm bẽ mặt không thành ngược lại bị người ta làm bẽ mặt lại.

    Tống Sí phải giao ra Phồn Sí kiếm.

    Tống Sí cũng biết quy củ lúc trước hắn không ngờ rằng mình sẽ thua, nếu như biết trước có lẽ hắn đã không dùng thanh Phồn Sí Kiếm xinh đẹp này tới đây khiêu chiến.

    Lục Nguyên cười ha hả đem Phồn Sí kiếm giao cho Tư Đồ Hồng;

    - Tư Đồ Hồng, thanh kiếm này giao cho ngươi rồi, bảo kiếm tặng giai nhân.

    Tư Đồ Hồng mỉm cười:

    - Trang chủ thuộc hạ tạm thời bảo lưu, sau này trang chủ thành thân, sẽ mang nó tặng lại cho phu nhân của trang chủ.

    Lục Nguyên cười ha hả, một trận chiến coi như đã xong, nhưng Lục Nguyên biết rõ trận chiến này đã xong nhưng ảnh hưởng chưa tiêu mất.

    Ỏ trên đỉnh Bắc Phong đoán chừng cũng sẽ đấu tranh kịch liệt.

    Thực lực đánh xong còn phải đấu nhau về chính trị.

    Đã tới nhập thu, lá vàng lác đác rơi xuống.

    Ở trong Vân Long Điện.

    Quân tử kiếm Phương Nho, Cô Tâm Kiếm Độc Cô Diệp, Phi Thiên Kiếm Sở Phi ba người vừa rồi nhận được tin tức, Nguyên Nguyên sư huynh vừa rồi mời bọn họ tới Vân Vụ Cung Vân Long Điện một chuyến, tuy nhiên hiện tại gần đây không có chuyện gì xảy ra, ngũ đại tiên môn không có chuyện gì, yêu ma dưới lòng đất cũng chúc thọ Quang Minh Yêu Hoàng, thọ lễ hiện tại đã xong, không biết Nguyên Nguyên sư huynh mời bọn họ tới có chuyện gì.

    Vừa vặn thấy Diệp Dương Dung đi qua, Độc Cô Diệp hỏi:

    - Này mập, bây giờ rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

    Độc Cô Diệp thương xuyên gọi Diệp Dương Dung là mập, mà tính tình của Diệp Dương Dung cũng tương đối tốt, vẫn cười toe toét không hề tức giận.

    Diệp Dương Dung lắc đầu:

    - Ta cũng không biết...

    Độc Cô Diệp cắt tiếng:

    - Được rồi mập ngươi là sư huynh đệ tâm phúc nhất của Nguyên Nguyên sư huynh mà cũng không biết, ngươi nói không biết có phải muốn lừa gạt sư muội này phải không?

    Diệp Dương Dung cười cười, đối với vị sư muội này hắn một chút biện pháp cũng không có, vị sư muội này ra tay độc ác vô cùng, tính tình cực ngạo, tuy nhiên đôi khi lại yêu kiều khiến hắn một chút biện pháp cũng không có.

    - Dù sao cũng là chuyện tương đối thú vị, liên quan tới tên Lục tiểu tử kia...

    - A....

    Trong lúc nói chuyện Tư Mã Trường Bạch cũng đi tới.

    Tư Mã Trường Bạch sau khi đi vào, sắc mặt hơi tái nhợt, hiển nhiên trước đó không lâu hắn bị Hàng Long Yêu Vương đánh cho bị trọng thương, hơn nữa chuyện này không nói lý lẽ, ngươi thông đồng với tiểu thiếp của hắn, chuyện này sớm đã thành trò cười cho tu tiên giới.

    Cái mặt của hắn không biết bị ném đi tới nơi nào, Tư Mã Trường Bạch hiện tại trọng thương tại thân nếu như không phải hắn bị trọng thương thì Lục Nguyên chắc chắn sẽ không chỉ nhận áp lực như hiện tại.

    Ngũ đại kiếm tiên từng người ngồi xuống.

    Sau một lát Nguyên Nguyên thượng nhân đã tới:

    - Lần này là muốn nói tới một chuyện.

    Nguyên Nguyên thượng nhân đi thẳng vào vấn đề:

    - Đúng rồi để chờ Tư Đồ sư muội, Tống Sư đệ và Lục sư điệt tới.

    Tư Đồ Hồng, Tống Sí và Lục Nguyên ba người bước lên.

    Sau khi chấm dứt chuyện của Lục Nguyên, có Tống Sí bên trong cho nên Tư Mã Trường Bạch cũng có liên hệ, Tư Mã Trường Bạch và Lục Nguyên đối kháng với nhau cửu đại kiếm tiên đều hứng thú.

    Mà Lục Nguyên đối mặt với Tư Mã Trường Bạch đúng là to gan lớn mật.

    Mọi người cũng muốn nhìn xem, Lục Nguyên hiện tại có thể làm ra thủ đoạn gì.

    Đương nhiên mọi người cũng biết, Lục Nguyên thật sự không thể đối đầu trực tiếp với Tư Mã Trường Bạch được đoán chừng hắn sẽ dùng hoa chiêu.

    Không có c hiện tại Cửu Đại Kiếm tiên ai mà không biết Lục Nguyên kỳ thật cũng có phần giảo hoạt.

    Nguyên Nguyên thượng nhân nhìn Diệp Dương Dung rồi gật nhẹ đầu:

    - Sự tình là như vậy, trước đó không lâu Tống Sí đi tới đạo quán của Tư Đồ Hồng khiêu chiến, hơn nữa còn tuyên bố đạo quán không ai địch lại hắn hắn sẽ lấy biển của đạo quán đi.

    Nắm lấy biển của đạo quán là không nể mặt mũi, mà Tống Sí là thủ hạ của Tư Mã Trường Bạch xem như là chính Tư Mã Trường Bạch làm.

    Sau đó Diệp Dương Dung mới lên tiếng;

    - Sau đó Lục Nguyên đánh bại Tống Sí.

    Cái gì/

    Lục Nguyên trước đó mới chỉ đạt tới Luyện Thể kỳ tầng thứ tư mà thôi, mà Tống Sí đã tới Luyện thể kỳ tầng thứ tám ngự kiếm hành không, một bên đạt tới tầng thứ tám có thể cách không tấn công địch, Lục Nguyên làm sao có thể thắng được Tống Sí?

    CHo dù tất cả các đại kiếm tiên trải qua không ít sóng to gió lớn nhất thời cũng kinh hãi.

    Nói đùa gì vậy?

    Vô luận đứng ở góc độ nào Lục Nguyên cũng không thể nào thắng được Tống Sí mà hiện tại chuyện gì xảy ra, Lục Nguyên rõ ràng còn hơn cả Tống Sí.

    Độc Cô Diệp tuy là nữ tử nhưng ngay thẳng hỏi liền;

    - Đây là có chuyện gì.

    Diệp Dương Dung phụ trách tình báo liền nói:

    - Chúng ta vừa rồi phân tích trận chiến đó Lục Nguyên sở dĩ có thể thắng là vì đã đạt tới Luyện Thể kỳ tầng thứ năm, thứ hai Lục Nguyên đã lĩnh ngộ Mạc Chi Kiếm Ý, cho nên mới hơn được Tống Sí.

    Đây quả là chuyện kinh hãi, nhân vật như Tư Mã Trường Bạch tuy bị trọng thương nhưng không làm gì nổi một hậu bối nhỏ tuổi.

    Vốn mọi người còn cho rằng Lý Nguyên Bạch sau khi tiên thăng, Lục Nguyên sẽ bị Tư Mã Trường Bạch chèn ép mà kết quả Lục Nguyên dám ngạnh kháng với Tư Mã Trường Bạch điều này cho thấy...

    Lục Nguyên đã lớn rồi.

    Phương Nho thầm nghĩ:

    - Lý sư huynh nếu biết chuyện này dưới cửu tuyền cũng sẽ rất vui mừng.

    Kế tiếp là phán quyết, chuyện này Nguyên Nguyên thượng nhân muốn trách tội Tư Mã Trường Bạch mặc dù nói mở đạo quán là có thể tới khiêu chiến, nhưng mà Tống Sí là người của Hoa Sơn tiên môn, cùng môn nhân lại gây chiến, vi phạm điều thứ ba của môn quy, vốn theo thường lệ mà phạt, vốn Nguyên Nguyên thượng nhân muốn trọng phạt Tư Mã Trường Bạch nhưng mà Tư Mã Trường Bạch lại nói Lục Nguyên dùng tà đạo công pháp Huyết Tế kiếm thuật, ngũ đại môn quy có ghi không được luyện công pháp tà ma ngoại đạo, mà Lục Nguyên học công pháp ma đạo xem như phạm vào điều tối kỵ.

    Đơn giản mà nói hiện tại Tống Sí vi phạm môn quy nội đấu đồng môn, Lục Nguyên tuy có giải thích rõ ràng hắn không cấu kết với ma đạo nhưng lại dùng công pháp của ma đạo cho nên rất khó phán định.

    Cuối cùng Nguyên Nguyên thượng nhân cũng ra phán quyết:

    - Tống Sí, ngươi phạm vào môn quy, chủ động khiêu chiến phạt ngươi giao ba trăm linh thạch cho Lục Nguyên.

    Hình phạt này khá nặng, Tống Sí có tu vi Luyện Thể kỳ tầng thứ tám, chỉ có khoảng một nghìn linh thạch mà thôi, mà Lục Nguyên sở dĩ thân gia đặc biệt phong phú là vì bản thân của hắn có được sản nghiệp thứ hai là ở trong cuộc chiến phân đà đã có được chỗ tốt quá lớn.

    - Về phần Lục Nguyên ngươi dùng Huyết Tế kiếm thuật, ta muốn dùng thất thần chặt đứt đoạn trí nhớ này của ngươi thuận tiện phạt linh thạch một năm.

    Đối với Lục Nguyên, dĩ nhiên là không thể lưu lại công pháp ma đạo trên người của hắn, phạt linh thạch một năm thì lại có phần nhẹ.

    Hai người đều vi phạm môn quy nhưng Lục Nguyên rõ ràng được phạt nhẹ hơn một chút.

    Sau khi mọi người rời khỏi Vân Long Điện, Diệp Dương Dung nói:

    - Sư huynh, trừng phạt thế này...

    Nguyên Nguyên thượng nhân gật đầu:

    - Huyết Kiếm lão tổ dùng máu tế kiêm thuật cách này có thể nâng cao chiến lực kỳ thật lại làm tổn thương bản nguyên, cho nên huyết kiếm môn mới hút máu của kẻ đích bổ sung máu cho mình, Lục Nguyên tiểu tử này không biết tốt xấu học pháp môn này hơn nữa chúng ta là môn phái chính đạo học ma đạo công pháp thật không đúng.

    Điều ấy diệp Dương Dung dĩ nhiên biết rõ, liền khẽ gật đầu, Nguyên Nguyên thượng nhân mỉm cười:

    - Ta thấy phạt như vậy sẽ có tác dụng lớn có thể kích thích sự phát triển của tiểu tử Lục Nguyên này, để cho hắn không lười biếng nũa, vốn ta định xử lý Tống Sí không ngờ hắn lại tự xử lý được.

    - Cùng với Nguyên Lăng tranh đấu, kiếm khí tam tông tranh đấu cũng đã đến rồi.

    Nguyên Nguyên thượng nhân chắp tay đi tới trước cửa sổ thì thào nói.

    Bắc Phong gần đây khá náo nhiệt.

    Vân Long Điện ở Vân Vụ cung cũng không có bí mật gì, nhanh chóng được tiết lộ ra bên ngoài, mà một khi tiết lộ ra bên ngoài tất cả đều chấn kinh, Cửu Đại Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch phái Tống Sí đi đối phó với Lục Nguyên kết quả lại bị Lục Nguyên đánh bại, ở Bắc Phong không phải ai cũng ngu, bọn họ rất dễ hiểu được nhiều chuyện ví dụ như hiện tại Tư Mã Trường Bạch bị trọng thương, ví dụ như thủ hạ mạnh nhất của Tư Mã Trường Bạch có tu vi luyện thể kỳ tầng thứ mười đã bế quan, mà Tống Sí đã là người mạnh nhất trong tay của Tư Mã Trường Bạch rồi vậy mà bị Lục Nguyên đánh bại.

    Cũng tức là trong thời gian ngắn khi Tư Mã Trường Bạch bị trọng thương Lục Nguyên có thể ngạnh kháng với y.

    Khiếp sợ.

    Tất cả mọi người đều khiếp sợ.

    Chương 235-236: Võ Lăng tiên môn

    Cho tới bây giờ Vân Dật Vân Bình hai người vẫn chưa đột phá tới Luyện Thể Kỳ, mà những đệ tử chân truyền khác cũng chỉ mới đạt tới Luyện Khí kỳ tầng thứ sáu tầng thứ bảy mà thôi.

    Mà Lục Nguyên hiện tại đã có thể chiến thắng Tống Sí có tu vi Luyện Thể kỳ tầng thứ tám.

    Viêm Huy chi phủ, tường trắng mái ngói rực rỡ ánh ra lưu ly tứ phía.

    Lúc này ở bên trong Tư Mã Trường Bạch sắc mặt tái nhợt, hắn đang vuốt vuốt hàm râu, ở trên đó còn mơ hồ ẩn hiện ánh vàng nếu như người có tri thức sẽ biết đó là Kim Long Châu, Kim Long châu này dương khí cực thịnh, có thể phóng xuất ra vô số hỏa diễm, tăng thêm lực sát thương rất nhiều.

    Ở bên cạnh hắn lúc này là Tư Mã Bác.

    Tư Mã Bác cất tiếng:

    - Tổ phụ, Lục Nguyên ngày càng mạnh chờ vài chục năm nữa hắn có thể vượt qua vài chục năm nữa đến lúc đó sợ rằng phiền toái.

    Tư Mã Trường Bạch cười cười:

    - Ngươi gấp cái gì, còn vài chục năm nữa, vẫn còn sớm.

    Tư Mã Bác nói:

    - Tổ phụ chẳng lẽ không nhìn ra, Nguyên Nguyên sư bá có thiên hướng về phía Lục Nguyên sao, chúng ta đối phó với Lục Nguyên thì được nhưng muốn giết Lục Nguyên thì chỉ sợ Nguyên Nguyên sư bá không đồng ý mà thủ đoạn của Nguyên Nguyên sư bá thì rất ghê gớm.

    Tuy đã cùng làm nhiệm vụ với Lục Nguyên, nhưng địch nhân là địch nhân, một khi là địch nhân thì phải ngươi chết ta sống.

    Tư Mã Trường Bạch lắc đầu:

    - Ngươi thật là nóng nảy, không cần gì phải gấp ta tự có an bài.

    Thấy Tư Mã Bác vẫn còn khó hiểu Tư Mã Trường Bạch liền nói:

    - Lục Nguyên muốn trưởng thành đến tình trạng của ta thì còn phải mất rất nhiều năm, với thiên tư của hắn không mất vài chục năm thì không thể, mà những năm nay Yến Sư Bá không biết chạy tới đâu rồi.

    - Sau đó thì sao, Nguyên Nguyên sư huynh phát ra tin giả tưởng rằng ta không biết sao, thật quá coi thường Tư Mã Trường Bạch ta rồi.

    Tư Mã Trường Bạch cười cười:

    - Tất cả đã có bố cục sớm, một khi tới thời điểm mấu chốt là có thể giết đại long, đại long có thể giết thì quan tâm gì đế một tên ở nơi hẻo lánh.

    Tư Mã Trường Bạch nói những lời này Tư Mã Bác tương đối rõ ràng mà kinh hãi:

    - Tổ phụ, ý người là...

    - Đúng tất cả ngươi biết ta biết, cần gì phải nói rõ, chuyện này cũng đừng cho đệ đệ của ngươi là Tư Mã Hạo biết, hắn chưa đủ ổn trọng.

    Tư Mã Trường Bạch cười cười:

    - Ngươi nghe hiểu ý của ta, kỳ thật chuyện của Lục Nguyên cũng không quan hệ tới sự tình khẩn yếu.

    Ở thế giới này không ai là đồ ngốc.

    Đặc biệt là cửu đại kiếm tiên dù sao cũng là tinh anh.

    Lý Nguyên Bạch trước khi chết c có thể giết được Hồ trưởng lão.

    Mà những người khác khi còn tráng niên dĩ nhiên rất cao minh.

    Nguyên Nguyên thượng nhân muốn đem Tư Mã Trường Bạch trở thành công cụ, mà Tư Mã Trường Bạch cũng có được đại vị, cả hai đều thủ đoạn cao minh.

    Thu qua đông tới, tuyết trắng bao la mờ mịt.

    Mùa đông này Vân Vụ công vẫn như thường lệ cử hành yến tiệc giao thừa, chỉ là cửu đại kiếm tiên thiếu đi một vị kiếm tiên, nhân số tổng thể không có đại biến lắm, nhưng hào khí rõ ràng đã giảm bớt.

    Mùa đông cứ như vậy mà đi qua.

    Trường Xuân Cư lúc này không khỏi có vài phần tiêu điều.

    Lục Nguyên không khỏi mắng chửi mình, mình mới qua hai mươi tuổi vừa tới hai mươi mốt tuổi, cái gì mà tiêu điều.

    Vui sướng khoái hoạt tràn ngập sinh cơ mới là điều cần làm.

    Xuân qua hạ đến lại tới thu.

    Một năm rồi.

    Cách lần gần đây nhất đánh nhau với Tư Mã Trường Bạch đã là một năm rồi mà sư phụ tiên thăng cũng đã một năm.

    Lại là cuối thu, sương phong dần lên, rừng lá phong đã nhuộm thấm hoàng bích, lâu lâu có dã hạc cất tiếng làm buồn rã lòng.

    Lục Nguyên lười biếng nằm trên một đồng cỏ miệng ngậm cỏ khô, tay cầm hồ lô rượu uống một ngụm.

    Một năm này trôi qua hắn thực sự lười biếng, nhàn nhã thoải mãi, tuy nhiên pháp lực của hắn cũng đã đột phá tới Luyện Thể kỳ tầng thứ năm đỉnh phong, lúc này có thể phun máu rèn phi kiếm, tuy nhiên hắn không có ý định rèn phi kiếm, Dưỡng Ngô Kiếm mà sư phụ hắn để lại cũng tương đối tốt rồi.

    Có thể nói, hiện tại vân hệ linh thú của Lục Nguyên đã khá nhiều, cơ bản đã không còn kém tu tiên giả Trường Sinh sơ kỳ, có nhiều linh thú như vậy tốc độ tu hành sao mà không nhanh được.

    Tuy nhiên cho dù hắn tu luyện nhanh thì trong vòng một năm cũng chỉ có thể đẩy từ luyện thể tầng thứ năm sơ kỳ lên tới luyện thể tầng thứ năm đỉnh phong mà thôi.

    Đạt tới luyện thể kỳ, tăng lên mỗi tầng đều không dễ dàng.

    Nghe nói đạt tới Trường Sinh kỳ rồi, tăng lên mỗi tầng đều vô cùng lâu.

    Về phần kiếm pháp Lục Nguyên cũng có tiến cảnh, Mạc Chi Kiếm ý và Vũ Chi Kiếm ý hai đại kiếm ý này đã luyện tới tình trạng hư thoát.

    Lục Nguyên nằm trên đồng cỏ nhàn nhã nghe hạc kêu.

    Tay của hắn cầm hồ lô rượu bỗng nhiên hắn cất cao giọng nói:

    - Là vị sư thúc nào đến?

    Người tới béo mập, cười ha hả nói:

    - Lục sư điệt ngày càng lợi hại, sư thúc ở xa như vậy mà vẫn bị ngươi phát hiện ra, lợi hại lợi hại.

    Lục Nguyên đứng dậy:

    - Diệp sư thúc cười chê sư điệt rồi, Diệp sư thúc lợi hại vô cùng nếu như không phải sư thúc cố ý để lộ động tĩnh thì cho dù tới bên cạnh sư diệt cũng không biết.

    Câu này là nói thật, Lục Nguyên bây giờ cho dù lợi hại nhưng vẫn còn kém bắc phong lục kiếm tiên rất xa.

    Diệp Dương Dung cười ha hả:

    - Lục sư điệt ngày càng khách khí, thôi được rồi nói ngắn gọn, Nguyên Nguyên sư huynh muốn tìm ngươi.

    - Nguyên Nguyên sư bá?

    Lục Nguyên giương lông mày lên, Nguyên Nguyên sư bá gọi mình đi hẳn là có chuyện mình còn muốn lười nhác một phen nhưng xem ra phải chấm dứt rồi.

    Diệp Dương Dung cười cười:

    - Không cần phải lo lắng cũng không phải chuyện gì cực nhọc, là Võ Lăng tiên môn trong thập đại tiên môn thay đổi chưởng môn, chúng ta với bọn họ cũng có giao tình, bọn họ thay đổi là đại sự cho nên các vị kiếm tiên trưởng lão và một số đệ tử chân truyền cũng tới chúc mừng.

    Chuyện như vậy một chút cũng không phiền lụy.

    Võ Lăng tiên môn không phải là tiên môn của hảo hữu Mạnh Bạch sao, không ngờ đã thay thế chưởng môn.

    Võ Lăng tiên môn chính là một trong thập đại tiên môn.

    Nghe nói vị tổ sư sáng tạo ra Võ Lăng tiên môn là Đại Mộng chân nhân, lúc còn trẻ là một thư sinh bình thường ngẫu nhiên xuôi dòng mà ngộ nhập đào hoa nguyên, đào hoa nguyên là một nơi không có chính quyền không có chiến tranh ai cũng an cư lạc nghiệp khoái hoạt.

    Khi đó Đại Mộng chân nhân thầm nghĩ sẽ dừng chân vĩnh viễn ở nơi này, tuy nhiên ở nhà còn có một số chuyện xử lý kết quả phải rời khỏi đào hoa nguyên, trông nom một số sự vụ, kết quả lần thứ hai tiến nhập vào đào hoa nguyên thì không vào được nữa.

    Đại Mộng chân nhân tìm kiếm vài chục năm, cho tới khi tuổi già vẫn không tìm thấy Đào Hoa nguyên kia.

    Rốt cuộc Đại Mộng chân nhân cũng đại ngộ.

    Ta tìm không thấy tại sao không tự sáng tạo ra một đào hoa nguyên, dùng năng lực Đại Mộng chân nhân muốn tạo ra một Đào Hoa nguyên là chuyện dễ dàng.

    Cho nên khi đó Đại Mộng chân nhân bắt đầu sáng tạo, kết quả đã sáng tạo ra một môn công pháp Đại Mộng.

    Mà Đại Mộng kiếm pháp có tên là Thiên Niên kiếm pháp.

    Đại Mộng chân nhân có tên là Phương Giác Hiểu kiếm tiên, bởi vì chuyện này mà ba tuyệt kỹ tâm pháp Đại Mộng xuất hiện, kiếm pháp tên là Thiên Niên Kiếm Pháp, trường kiếm tên là Phương Giác Hiểu kiếm tiên.

    Đại Mộng Thiên Niên Phương Giác hiểu.

    Đại Mộng chân nhân có thể dùng tay của một kẻ thư sinh sáng tạo ra Võ Lăng tiên môn, tuy không thể so với ngũ đại tiên môn nhưng cũng coi như là nhất tuyệt rồi.

    Mà tâm pháp cao nhất của Võ Lăng tiên môn cũng là mộng hệ tâm pháp, cổ quái tới cực điểm, mộng hệ tâm pháp này tuy cuiố cùng phân ra thuộc thủy hạ tâm pháp nhưng kỳ thực là tâm pháp gì mọi người vẫn không thể nào tinh tường hoàn toàn.

    Giới thiệu Võ Lăng tiên môn cũng phải giới thiệu chuyện phát sinh gần đây của họ.

    Sự tình rất đơn giản, gần đây Võ Lăng tiên môn có chưởng giáo ngộ nhập Nam Hải, Nam Hải khong biết sâu rộng thế nào, nhưng chưởng giáo tôn sư ở Nam Hải gặp tai nạn, bị thương nặng trở về, kể từ đó phải đem chức chưởng môn giao cho người khác.

    Cho nên vị chưởng môn này liền có ý định giao chức chưởng môn của mình cho đệ đệ ruột của mình là Lăng Hải thượng nhân.

    Đương nhiên Võ Lăng tiên môn là một trong thập đại tiên môn thay thế chưởng môn là đại sự.

    Đối với tu tiên giới mà nói là một chuyện đại .

    Hoa Sơn tiên môn gần đây có giao hảo với Võ Lăng tiên môn nên dĩ nhiên cũng phái người đi.

    Mà các tiên môn khác cũng phái ra một đạo nhân mã, Hoa Sơn tiên môn phân thành tam tông nhiều năm, vô luận chuyện gì cũng phái ra một đạo nhân mã.

    Lúc này dẫn đội chính là quân tử kiếm Phương Nho nổi tiếng ở trong Bắc Phong, cộng thêm mấy vị trưởng lão cửu đại và mấy vị đệ tử chân truyền, tứ đệ tử Phương Đạm ngũ đệ tử Tư Mã Bác, lục đệ tử Lục Nguyên, tổng cộng là sáu người.

    Ở thế giới dưới lòng đất yêu ma và tiên giới đánh nhau nhưng vì có ngũ tiên minh, thế giới trên mặt đất vẫn thái bình thịnh thế.

    Ở trên đường đi không gặp một đạo tặc nào.

    Trên đường đi Phương Nho ngẫu nhiên cũng chỉ điểm các đệ tử chân truyền vài câu, Lục Nguyên cũng được chỉ điểm một chút tâm pháp.

    Có sư phụ chỉ điểm cùng với không có sư phụ chỉ điểm, hiệu quả tu hành dĩ nhiên là khác nhau lớn.

    Tu tiên giới ở Đại Tấn quốc nếu đã có sư phụ một ngày vi sư chung thân vi phụ đã có sư phụ dĩ nhiên không thể bái sư phụ thứ hai mà Lục Nguyên sư phụ đã tiên thăng, có thể gia nhập làm môn hạ kiếm tiên khác, tuyệt đối là hợp tình hợp lý.

    Lục Nguyên thiên tư quá mức kinh người, tuổi còn trẻ đã đạt tới trình độ quá lớn nếu như bái nhập làm môn hạ kiếm tiên khác, ví dụ như Nguyên Nguyên thượng nhân chỉ sợ Nguyên Nguyên thượng nhân cười cũng không ngậm miệng lại được.

    Tuy nhiên muốn thu đệ tử cũng cần bản thân đệ tử đồng ý.

    Mà thật bất hạnh Lục Nguyên bản thân không muốn bái sư, đơn giản mà nói, Lục Nguyên cũng không muốn bái sư phụ thứ hai.

    Điều này làm cho các chư vị kiếm tiên Bắc Phong thất vọng vô cùng, tuy nhiên cũng thầm thấy Lục Nguyên là một hảo hài tử có hiếu, đối với Lục Nguyên ngày càng coi trọng.

    Rốt cuộc cũng đã tới Võ Lăng sơn.

    Võ Lăng sơn ở phía nam Đại Tấn quốc, so với Hoa Sơn thì không nguy hiểm bằng, Võ Lăng Sơn nhiều chỗ bằng phẳng, địa thế cũng thấp hơn, nhan sắc tú lệ, có rất nhiều địa hình kỳ lạ, ví dụ như hạp cốc thạch phong.

    Quân tử kiếm Phương Nho mang theo một đám trưởng lão hoa sn, đệ tử tới Võ Lăng Sơn, trên báo danh thiếp.

    - Tiểu Lục tử, lần này ta làm chủ nhà.

    Một tràng cười vang lên sau đó một nam nhân trẻ tuổi mặc áo trắng xuất hiện.

    - Tiểu Mạnh tử, đây là ngươi nói đó, ta có thể thả cửa mà ăn.

    Nói xong một trắng một xanh hai đệ tử trẻ tuổi liền khoan thai đi tới qua rượu sau khi đi tới Lục Nguyên liền nói:

    - Đúng rồi nghe nói ở bên cạnh Võ Lăng Sơn có một khu chợ tu tiên giả khá lớn đúng không?

    - Đúng vậy.

    Mạnh Bạch gật đầu:

    - Ở đó có một phiên chợ Võ Lăng, có tu tiên giả tụ tập quy mô ngươi tới đó làm gì?

    Muốn mua đan dược sao?

    Lục Nguyên tới Võ Lăng tiên môn dĩ nhiên sẽ gặp hảo hữu Mạnh Bạch của mình hai người quan hệ không tệ, lần trước Mạnh Bạch tới Hoa Sơn tiên môn, Lục Nguyên làm chủ nhà, bây giờ tới phiên Mạnh Bạch làm chủ nhà, hai người tương kiến cực hoan.

    Về phần Lục Nguyên hỏi chỗ tu tiên giả tụ tập dĩ nhiên là có nguyên nhân.

    Trong tay của hắn có một số lớn chiến lợi phẩm vẫn chưa bán đi.

    Đương nhiên Mạnh Bạch khi nghe nói tới chiến lợi phẩm thì cũng lơ đễnh, hắn cũng không biết đó là một chiến lợi phẩm khổng lồ.

    Phiên chợ của tu tiên giả, cùng với chợ của nhân gian cũng tương đối giống nhau.

    Đi trên đường, hai bên vô cùng náo nhiệt ngựa xe như nước...

    Hai bên là các cửa hàng tràn đầy kiểu dáng, ở đây có mua bán linh kiếm linh thú thậm chí còn có cả linh thú cỡ lớn.

    Lục Nguyên nhìn bốn phía cuối cùng quyết định mang bán Tu La giác đầu tiên.

    Trên cơ bản những phiên chợ tốt thường ở phía sau, những cửa hàng này có hậu trường là Đại Tấn vương triều hoặc ngũ đại tiên môn.

    Những cửa hàng này đều thống nhất là những cửa hàng săn Ma.

    Lục Nguyên Mạnh Bạch tới một cửa hàng săn ma, cửa hàng này cờ xí phấp phới, hai chữ Săn Ma toát ra khí thế hào hùng.

    Nghe nói chữ viết này là do minh chủ ngũ tiên môn Liệp Thiên Thú viết nên.

    Liệp Thiên Thu cũng là một nhân vật rất cao minh của Đại Tấn quốc, người này từng đấu với Yến Thương Thiên nghìn chiêu mới bại, có thể bại trong nghìn chiêu với Yến Thương Thiên tuyệt đối là cao thủ đỉnh cấp của Đại Tấn quốc.

    Trừ Yến Thương Thiên hắn chính là người mạnh nhất của Đại Tấn quốc.

    Gian phòng săn ma khá lớn, ở bên trong đã có sẵn mấy vị tu tiên giả.

    Nhìn thấy Lục Nguyên và Mạnh Bạch đi vào, mấy vị tu tiên giả đều không để ý, bởi vì Lục Nguyên và Mạnh Bạch còn rất trẻ.

    Những người trẻ tuổi như vậy cho dù săn giết được yêu ma cũng không có bao nhiêu yêu ma đẳng cấp.

    Hoặc có thể nói còn trẻ như vậy thì không có chiến lợi phẩm gì tốt.

    Tự nhiên bọn họ không có bao nhiêu tinh thần nghênh đón.

    Lục Nguyên lơ đễnh chuẩn bị xuất ra chiến lợi phẩm thì lúc này truyền tới một tràng cười:

    - A, đây không phải là Lục sư đệ Lục Nguyên sao.

    Chỉ thấy một người đi tới, chính là chân truyền đệ tử Triệu Càn Khôn của Côn Luân tiên môn ngoài ra còn có mấy người đi đằng sau hắn.

    Thật sự là nhân sinh, nơi này lại chạm phải Triệu Càn Khôn.

    Tuy nhiên tuyệt đối không ngờ Triệu Càn Khôn lại chủ động chào hỏi hắn.

    Triệu Càn Khôn tiến vào cửa hàng săn ma mà cười ha hả;

    - Lục sư đệ cũng mang bán chiến lợi phẩm săn ma sao, cũng không biết chiến lợi phẩm của sư đệ so với ta thì ai nhiều hơn.

    Triệu Càn Khôn cũng đã lịch lãm rèn luyện trong lòng đất, vận khí của hắn vô cùng tốt cũng chạm phải kỳ ngộ gặt hái được rất nhiều chiến lợi phẩm, hắn đang định vào cửa hàng săn ma đổi lấy linh thạch thì gặp phải Lục Nguyên.

    Vừa chạm phải Lục Nguyên hắn liền hứng thú.

    Dĩ nhiên hắn không muốn giao thủ với Lục Nguyên, hắn sớm biết mình đã không còn là đối thủ của Lục Nguyên nữa.

    Chương 237+238: Đánh cược với Triệu Càn Khôn

    Lại nói hiện tại Lục Nguyên quanh năm ở Bắc Phong ít xuống núi, tuy nhiên danh khí của Lục Nguyên ở Đại Tấn quốc tương đối lớn, hiện tại ai cũng biết hắn chính là người mạnh nhất trong đám đệ tử trẻ tuổi.

    Triệu Càn Khôn chạm phải Lục Nguyên, trong nháy mắt đã hiện lên vô số tâm tư.

    Hắn bại trong tay của Lục Nguyên một lần dĩ nhiên là có oán khí, lúc này thầm nghĩ, mình vừa vặn có chiến lợi phẩm xuất ra có thể làm tăng thanh danh của mình, để cho Lục Nguyên thê thảm một phen.

    Làm mất mặt Lục Nguyên là chuyện thống khoái cỡ nào.

    Triệu Càn Khôn lại nói:

    - Chúng ta vốn ở phân đường thứ mười, có vị đà chủ tên là Công Dương Tam Quang nghe nói vị đà chủ này rất thích đánh bạc, như vậy đi Lục sư đệ chúng ta đánh bạc một phen, xem chiến lợi phẩm yêu ma của chúng ta ai có nhiều chất lượng cao hơn, Lục sư đệ không dám đánh bạc sao, kỳ thực đánh bạc cũng không lớn lắm, chỉ hai trăm linh thạch mà thôi.

    Lục Nguyên nở ra nụ cười, chiến lợi phẩm yêu ma của hắn rất nhiều, hắn lấy được ở phân đường thứ mười còn mình lấy ở phân đường thứ bảy dĩ nhiên Triệu Càn Không không thể bằng, bây giờ còn muốn so với mình, thật là buồn cười.

    Hiển nhiên vị Triệu Càn Khôn này muốn thắng để làm mất mặt mình.

    Được rồi gần đây mình cũng có tình tình rảnh rỗi, đây là hắn muốn tự mình mất mặt chứ không phải mình cố tình.

    Mọi người nghe thấy có đánh cược thì hứng thú.

    - Tu la Giác luyện khí kỳ mười bảy cái, tu lác giác luyện thể kỳ tám cái.

    Đọc tới đây chưởng quỹ của cửa hàng săn ma giật mình nhìn lại Triệu Càn Khôn, người trẻ tuổi này ẩn náu thật lợi hại, tu la giác luyện thể kỳ có tới tám cái phải biết rằng tu la giác luyện thể kỳ rất khó có được đó.

    - Sa Ma cốt thứ, Luyện khí kỳ sáu cái luyện thể kỳ hai cái.

    Sa Ma cốt thứ cũng là thứ tương đối trân quý không ngờ rằng Triệu Càn Khôn lại có nhiều như vậy.

    - Thổ Ma cốt thứ, Luyện Khí kỳ bảy cái, luyện thể kỳ ba cái.

    Thổ Ma cốt thứ trân quý không dưới mấy thứ trên.

    - Viêm Châu bốn miếng.

    Viêm Dạ Xoa chỉ đến Luyện Thể Kỳ mới ngưng tụ được Viêm Châu, bốn miếng là rất không tệ rồi.

    - Xác Địa Hành Tri Chu Nhân, Luyện Khí kỳ năm cái Luyện Thể kỳ ba cái.

    - Xích Sa Kiếm năm thanh.

    - Thổ Kiếm ba thanh.

    - Binh khí của Địa Hành Tri Chu Nhân hai mươi mốt thanh.

    - Tu La Cốt Đao mười bảy thanh.

    - Linh thú thổ hệ tám con loại nhỏ hai con loại lớn.

    - Linh thú sa hệ mười con loại nhỏ ba con loại lớn.

    Chưởng quỹ cửa hàng đọc tới đây thì hít một hơi lạnh, nhiều nhiều chiến lơi phẩm như vậy không thể tưởng tượng được người trẻ tuổi này lại có nhiều chiến lợi phẩm như thế, không biết hắn làm sao mà lấy được.

    Mà nghe chưởng quầy Săn Ma nói một câu này Mạnh Bạch và đám tiểu đệ của Triệu Càn Khôn cũng bị chấn kinh.

    - Thật không đó là đại sư huynh của chúng ta.

    - Đại sư huynh quả nhiên lợi hại, thật nhiều chiến lợi phẩm yêu ma.

    - Đúng thế không tưởng được là có nhiều chiến lợi phẩm như vậy.

    - Đại sư huynh quả nhiên là điển hình trảm yêu trừ ma, thật sự thay trời hành đạo.

    - Đại sư huynh thật lợi hại.

    - Đại sư huynh bách chiến bách thắng...

    Những đám tiểu tử vây quanh Triệu Càn Khôn thay nhau nịnh nọt.

    Triệu Càn Khôn cũng thật thống khoái, kỳ thật những chiến lợi phẩm này đại bộ phận đến từ một tu tiên giả Luyện Thể kỳ tầng thứ bảy sắp chết, trước đó không lâu hắn đụng phải một tu tiên giả này, chứ thực lực của hắn làm sao có thể chém giết được nhiều yêu ma có tu vi Luyện Thể kỳ như vậy.

    Hắn dĩ nhiên biết thực lực của Lục Nguyên không phải là tệ, chỉ là Lục Nguyên ở trong lòng đất có hai tháng làm sao có thể có nhiều chiến lợi phẩm yêu ma như vậy được lần này chỉ cần thắng Lục Nguyên là có thể tăng

    Triệu Càn Khôn nhìn về phía Lục Nguyên mà lúc này những người khác cũng nhìn về phía Lục Nguyên.

    Triệu Càn Khôn có nhiều chiến lợi phẩm yêu ma như vậy chỉ sợ Lục Nguyên có danh khí lớn đến đâu cũng phải thua trận.

    Triệu Càn Khôn vô cùng đắc ý, mình xuất ra nhiều chiến lợi phẩm yêu ma như vậy là có thể hơn cả Lục Nguyên.

    Lục Nguyên ngươi chỉ là một khối đá để ta đặt chân mà thôi.

    Mạnh Bạch thầm lo lắng nhưng hắn cũng không giúp đỡ được gì.

    Lục Nguyên không nhanh không chậm nói:

    - Chiến lợi phẩm yêu ma ta cũng có một ít chỉ là tựa hồ số lượng không được nhiều.

    Hắn nói tới đây sắc mặt trở nên hơi khó xử Triệu Càn Khôn thấy vậy thì càng cười ha hả, hắn cảm thấy lần này có thể đạp được Lục Nguyên một cái thật là thống khoái.

    Lục Nguyên khẽ chuyển động lấy ra từng cái Tu La giác, tu la giác này chính là Tu La giác luyện khí kỳ.

    Cây Tu La giác luyện khí kỳ lúc rút ra trên mặt Triệu Càn Khôn nở ra nụ cười.

    Cây Tu La giác thứ năm được rút ra, Triệu Càn Khôn vẫn trấn định.

    Cây tu La giác luyện thế kỳ thứ mười rút ra, Triệu Càn Khôn vẫn trấn định như trước.

    Cây Tu La giác thứ hai mươi được rút ra Triệu Càn Khôn không còn trấn định nữa, hắn chỉ có mười bảy cái mà không ngờ Lục Nguyên lại có nhiều Tu La giác như vậy.

    Lục Nguyên lấy tới cái thứ bốn mươi sắc mặt của Triệu Càn Khôn trở nên đặc sắc.

    Khi Lục Nguyên lấy tới cái thứ sáu mươi Triệu Càn Khôn trở nên tái nhợt, tuy nhiên hắn vẫn trấn định được, Triệu Càn Khôn lấy từ tu tiên giả sắp chết được tám cái Tu La giác Luyện Thể Kỳ mà Lục Nguyên chỉ ở dưới lòng đất hai tháng không có khả năng nhiều hơn hắn.

    Lục Nguyên lại lấy Tu La Giác luyện thể kỳ, khi hắn lấy ra cái thứ tám, Triệu Càn Không chấn động không nói nên lời, hiển nhiên vẫn chưa xong, Lục Nguyên lại lấy ra mười sáu cái Tu La giác Luyện Thể kỳ nữa, tổng cộng là 24 cái.

    - Tu La Giác luyện khí kỳ 67 cái, Tu La giác luyện thể kỳ 24 cái.

    Chưởng quỹ săn ma báo số lượng, Triệu Càn Khôn khong nói nên lời, mà những người chuẩn bị vuốt mông ngựa cũng bị trấn nhiếp.

    Rõ ràng là quá nhiều.

    Triệu Càn Khôn lấy được từ một vị tu tiên giả sắp chết mới có nhiều Tu La giác như thế.

    Mà không ngờ số lượng Tu La giác của Lục Nguyên lại gấp tới ba lần hắn.

    Chênh lệch này khác biệt như ngày với đêm.

    Tuy nhiên Triệu Càn Khôn vẫn chưa hoàn toàn hết hi vọng, có lẽ Tu La giác mình thua nhưng chiến lợi phẩm khác có khi mình thắng.

    ........

    - Thổ Ma thứ cốt linh căn Luyện Khí kỳ không có cái nào.

    Câu này vừa mới nói ra, Triệu Càn Khôn mừng thầm nhưng câu tiếp theo làm hắn sợ hãi.

    - Thổ Ma thứ cốt Luyện Thể kỳ 14 cái.

    Phương diện số lượng Triệu Càn Khôn tuy nhiều hơn nhưng về số lượng Luyện Thể kỳ Thổ Ma thứ cốt thì hắn thực sự kém quá xa.

    Tới đây Triệu Càn Khôn đã biết mình thua.

    .......

    Sa Ma thứ cốt Luyện Khí kỳ hai mươi mốt cái Luyện Khí kỳ tám cái.

    - Viêm Châu mười ba miếng.

    - Xác Địa Hành Tri Chu Nhân, Luyện Khí kỳ 16 con, luyện thể kỳ 12 con.

    - Xích Sa Kiếm hai mươi mốt thanh.

    - Thổ Kiếm chín thanh.

    Binh khí của Địa Hành Tri Chu Nhân 81 thanh.

    Binh khí của Địa Hành Tri Chu Nhân cũng không đáng tiền, tuy nhiên tám mươi mốt thanh là số lượng khổng lồ, bọn chúng lúc chiến đấu dùng hai chân, sáu chân còn lại nắm lấy binh khí.

    - Tu La Cốt Đao ba mươi mốt thanh.

    Đây là chiến lợi phẩm duy nhất không nhiều hơn Triệu Càn Khôn.

    - Linh thú sa hệ loại nhỏ sáu mươi mốt con loại lớn mười con.

    Số lượng linh thú này tương đối kinh người.

    - Linh thú thổ hệ loại nhỏ bảy con loại lớn bốn mươi bảy con.

    Linh thú thổ hệ tương đối kinh người.

    ......

    Chiến lợi phẩm vô luận về mặt số lượng hay chất lượng Lục Nguyên đều vượt xa Triệu Càn Khôn, đúng lúc này Lục Nguyên lại móc ra một vật sau khi lấy ra toàn trường kinh hô:

    - Đây là chuyết châu của Huyết Mẫu ma vô cùng thưa thớt, Huyết Mẫu ma ngưng tụ thành huyết châu vô cùng khó không ngờ ngươi lại có huyết châu.

    Nếu nói lúc trước mấy chiến lợi phẩm còn thông thường thì huyết châu này đã vô cùng đặc biệt và hiếm có rồi.

    Chưởng quỹ săn ma không ngờ rằng Lục Nguyên lại có huyết châu.

    Lục Nguyên xuất ra huyết châu, Triệu Càn Khôn bọn họ nhìn thấy đều khiếp sợ ai cũng biết nó không phải vật tầm thường.

    Chưởng quỹ săn ma lúc này cẩn thận dò xét, lúc này mới phát hiện ra một Tu La giác đặc biệt:

    - Đây là Tu La giác cấp đà chủ.

    Cấp đà chủ/

    Chẳng lẽ người trẻ tuổi này đã từng săn giết yêu ma cấp đà chủ sao?

    Tuy nhiên không thích hợp người trẻ tuổi này mới bao nhiêu tuổi làm sao có thể giết được yêu ma cấp đà chủ nếu như là thật thì hắn quá yêu nghiệt rồi.

    Lục Nguyên danh khí tương đối lớn nhưng nếu như có thể săn giết yêu ma cấp đà chủ thì rất nhiều người không tin.

    Chưởng quỹ săn ma đã tiếp không biết bao nhiêu khách nhân nhưng chưa bao giờ gặp phải một người trẻ tuổi mà có được nhiều chiến lợi phẩm yêu ma như vậy.

    Xem ra người trẻ tuổi kia chính là đệ tử của một đại lão ở tu tiên giới, nếu như vậy thì đại lão kia cũng quá phóng khoáng rồi cho người trẻ tuổi này thật nhiều chiến lợi phẩm yêu ma.

    - Còn hay không?

    Chưởng quỹ săn ma hỏi.

    Lục Nguyên lắc đầu.

    - Không còn có như vậy thôi.

    Chưởng quỹ săn ma thầm than nếu như có nhiều hơn nữa thật không biết phải nói thế nào.

    Mà Triệu Càn Khôn ở bên cạnh thì âm trầm, kỳ thật trong lòng của hắn lúc này vô cùng thất vọng, vốn hắn cho rằng có thể đánh bại Lục Nguyên không ngờ số lượng chiến lợi phẩm của Lục Nguyên còn hơn mình ba bốn lần.

    Mà mấy người vỗ mông ngựa sau lưng của Triệu Càn Khôn lúc này cũng không nói ra lời, bọn họ không ngờ sư huynh của mình lại thua thê thảm như vậy.

    Về phần bản thân Lục Nguyên vẫn vân đạm phong thanh.

    Triệu Càn Khôn hùng hổ tới Lục Nguyên không hề để ý, đơn giản mà nói, Triệu Càn Khôn muốn tự mất mặt mà thôi.

    Hiện tại điều Lục Nguyên hiếu kỳ chính là chiến lợi phẩm của mình có thể đổi lấy bao nhiêu linh thú vân hệ mà thôi.

    Có nhiều linh thú vân hệ pháp lực tu hành của mình có thể tăng cao rất nhiều.

    Chênh lệch là chênh lệch.

    Cho dù Triệu Càn Khôn trù tính tỉ mỉ.

    Cho dù Lục Nguyên không đếm xỉa tới.

    Nhưng mà chênh lệch vẫn to lớn như một cái hào trời rộng không cách nào nhảy qua.

    Sắc mặt của Triệu Càn Khôn trở nên âm trầm vô cùng hắn là thiên kiêu chi tử làm sao có thể gặp áp chế như thế hiện tại thua một trận mất đi mặt của Côn Luân tiên môn, lần này một chuyến trở về chỉ sợ mình mất mặt thật lớn.

    Lục Nguyên cơ hồ không đếm xỉa tới.

    Chưởng quỹ săn ma bắt đầu hỏi phần thưởng, Triệu Càn Không muốn linh thạch và một bộ phân linh thú, Côn Luân tiên môn có rất nhiều công pháp, cho nên hắn cũng không cần.

    Linh thú mà Triệu Càn Khôn muốn dĩ nhiên là linh thú hỏa hệ.

    Tính toán một hồi chưởng quỹ nói:

    - Tổng cộng là tám trăm linh thạch, Hỏa hệ linh thú sáu con loại lớn mười tám con loại nhỏ.

    Kỳ thật cái giá này hơi thấp, dù sao số linh thú thổ hệ và sa hệ mà Triệu Càn Khôn mang tới không ít.

    Tu tiên giả tuy tu tập thổ hệ tâm pháp tương đối nhiều nhưng mà linh thú thổ hệ cũng rất nhiều cho nên cung lớn hơn cầu, giá của linh thú thổ hệ không bằng giá của linh thú hỏa hệ.

    Ở dưới mặt đất linh thú thổ hệ có giá rất đắc đỏ mà ở thế giới trên mặt đất, linh thú thổ hệ và sa hệ lại có giá không lớn.

    Nếu như hai bên trao đổi với nhau thì nhất định giá của linh thú thổ hệ và sa hệ có thể cao hơn, tuy nhiên nếu như buôn bán như vậy chẳng phải là tư thông với địch sao.

    Nếu như làm như vậy một khi bị phát hiện sẽ bị ngũ đại tiên môn đuổi giết.

    Ngũ đại tiên môn tuyệt đối không cho làm chuyện tư thông với địch như vậy.

    Sau đó đến lượt Lục Nguyên chưởng quỹ tính toán xong liền hỏi;

    - Ngươi muốn đổi lấy toàn bộ linh thú vân hệ?

    - Đúng thế.

    Tu tiên bình thường cũng cần linh thạch tuy nhiên Lục Nguyên hiện tại có hơn ba nghìn linh thạch rồi trong nhất thời cũng không cần mà linh thú vân hệ có thể tăng nhanh pháp lực của hắn.

    Chưởng quỹ săn ma gật đầu hồi lâu sau mới cất tiếng:

    - Những chiến lợi phẩm này có thể đối lấy hai con vân hổ cỡ lớn mười sáu con vân hồ cùng với mười lăm con linh thú Vân Thỏ loại nhỏ.

    Nghe thấy số lượng này Lục Nguyên cũng hoảng sợ những tu tiên giả bên cạnh cũng kinh hãi, không ngờ lại nhiều linh thú vân hệ như vậy, nhưng cũng hợp lý Lục Nguyên có nhiều chiến lợi phẩm như vậy dĩ nhiên phải đổi được phần thưởng tương ứng.

    .........................

    Lục Nguyên sau khi trở về từ phiên chợ liền cảm thấy pháp lực bản thân biến đổi tựa hồ như muốn đột phá vậy hắn lập tức tìm một khách sạn, Mạnh Bạch nghe nói Lục Nguyên muốn tu hành thì dĩ nhiên là hỗ trợ hắn làm hộ pháp, Lục Nguyên xếp bằng trong tĩnh thất, năm ngón tay chĩa lên trời ôm quyền ngồi một chỗ.

    Lúc này nguyên khí tràn ngập, tựa hồ mỗi lần hô hấp đều có một lượng lớn nguyên khí tràn vào, nhanh chóng đem huyết dịch lục phủ ngũ tạng trong cơ thể của hắn dịch chuyển.

    Chỉ là lục phủ ngũ tạng cơ hồ không bao hàm được nguyên khí vân hệ khổng lồ như vậy, mỗi thời mỗi khác, vân hệ nguyên khí đều trùng kích thân thể, cũng không biết trùng kích bao lâu, Lục Nguyên cảm thấy máu của mình lưu chuyển càng lúc càng nhanh.

    Không biết bao lâu thân thể của hắn như muốn nổ tung, mà nguyên khí vân hệ dũng mãnh kia lúc này cũng phát sinh xung đột, không ngừng cải tạo làn da xương cốt khiến cho làn da của hắn trở nên cứng hơn, độ co dãn càng lúc càng mạnh.

    Rốt cuộc cũng đạt tới Luyện thể kỳ tầng thứ sáu.

    Bước tiếp theo chính là rèn luyện đại não không để cho tâm trí loạn lạc.

    Một khi luyện thành đại não Luyện Thể kỳ tầng thứ bảy, mình có thể tiến hành ngự kiếm phi hành tầng thứ tám.

    Cuối cùng cũng luyện thành.

    Lục Nguyên thở dài một hơi.

    Sau khi hắn tu luyện thành công Mạnh Bạch liền đi nghỉ ngơi, lúc này trời đã tối, ngày mai bọn họ lại đi chơi, đã tới gần Võ Lăng Sơn Mạnh Bạch dĩ nhiên là tận tình địa chủ dẫn Lục Nguyên đi chơi thật tốt.

    Mà Lục Nguyên lúc này tay cầm một bình rượu dựa lên trên giường cảm giác được xung quanh có không ít tu tiên giả, xem ra đại điển tiếp nhận chưởng môn Võ Lăng tiên môn hấp dẫn được không ít người.

    Đúng rồi mình có rượu vẫn nên kiếm một số đồ nhắm.

    Lục Nguyên xoay người vừa vặn mở cửa ra.

    Biến hóa sát sinh.

    Chỉ trong nháy mắt một thiếu nữ vọt tới, thiếu nữ này mặc xiêm y màu đỏ đôi mắt long lanh, bờ môi đỏ mọt làn da trắng toát, thiếu nữ này lộ vẻ bối rối, vừa vặn Lục Nguyên mở cửa ra nàng liền ngã vào ngực hắn.

    Chương 239: Chung đại tiểu thư

    Lục Nguyên lúc này cổ quái, mình chuẩn bị ra ngoài kiếm một số đồ nhắm rượu mà thôi mà thiếu nữ này lại nhào vào lồng ngực mình hơn nữa lại vô cùng mềm mại thi thoảng lại có mùi hương thơm truyền tới.

    Thiếu nữ kia ửng đỏ cả khuôn mặt nàng sống mười tám năm rồi chưa bao giờ gặp phải chuyện này, tuy nhiên ở phía trước có người đuổi giết vẫn nên trốn đi thì tốt hơn.

    Tiến vào trong sương phòng của Lục Nguyên, nàng vốn định nhảy ra từ cửa sổ, tuy nhiên vừa tới gần cửa sổ nàng đã đổi ý mà chui vào gầm giường.

    Về phần Lục Nguyên hắn chưa kịp phản ứng, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

    Thiếu nữ chui vào gầm giường dùng ngón tay đưa lên đôi môi đỏ mọng, ý bảo hắn im lặng.

    Lục Nguyên nhún vai, được rồi không để ý tới là xong, hắn lấy một ít đậu phộng và một ít thịt bò đi tới bàn ngồi vào trong gian phòng, đang uống hăng say thì nghe rầm một tiếng cửa khách sạn đã bị phá ra.

    Khách sạn này tương đối gần Tiên Nhân Kiều, Tiên Nhân Kiều chính là một cây cầu đá, tương đương nổi danh cho nên có rất nhiều tu tiên giả tới đây du lịch.

    Cho nên khách sạn này có không ít tu tiên giả.

    Lúc này rầm một tiếng mọi người không kìm được mà nhìn sang.

    Ở trước cửa khách sạn có hai nam tử, nam tử thứ nhất mặc xiêm y kỳ quái tựa hồ là người dị vực,mà nam tử thứ hai có da thịt đen kịt sau lưng hắn cũng là một thanh hắc kiếm..

    - Đoàn huynh, ta vừa nhìn thấy cô nương kia trốn vào đi, hơn nữa vẫn chưa chạy đi.

    Thanh niên toàn thân đen kịt cất tiếng nói.

    - Vậy sao?

    Nếu như có thể bắt được Chung đại tiểu thư ngươi nhất định có công lao lớn.

    Nam nhân dị vực cất tiếng nói.

    - Được được.

    Nam nhân toàn thân đen kịt đeo hắc kiếm sau lưng cười cười, hú dài nói;

    - Các vị tại hạ là kiếm khách Mộ Dung Ám, mà vị này chính là tu tiên giả của Đại Tần đế quốc, chúng ta tới đây để bắt một vị thiếu nữ ẩn náu trong khách sạn này hi vọng các vị có thể phối hợp.

    Hắc Kiếm Khách Mộ Dung Ám cũng có thanh danh, là một trong tứ đại cao thủ của Ám Kiếm sơn trang, nghe nói hắn đã đạt tới Luyện Thể kỳ tầng thứ tám, bởi vì chuyện ám sát Lục Nguyên mà đã bị ám Kiếm Sơn trang thậm chí là Hoa Sơn tiên môn đuổi giết không ngờ rằng lại xuất hiện ở chỗ này.

    Mà vị tu tiên giả còn lại những người khác cơ bản đều không nghe nói qua, chỉ biết hắn là người của Đại Tần quốc, quốc lực của Đại Tần so với Đại Tấn còn mạnh hơn, nhưng bọn họ cách đây quá xa, tu tiên giả ở Đại Tần quốc ngoại trừ những người có thanh danh thật lớn còn những người khác ở Đại Tấn quốc đa phần cũng không biết tên.

    Lục Nguyên lúc này cũng khẽ giật mình.

    Hắc kiếm khách Mộ Dung Ám rõ ràng đã xuất hiện, mình tìm hắn một thời gian rồi không gặp không ngờ bây giờ lại gặp ở đây.

    Hơn nữa lời của bọn họ là có ý gì, Chung đại tiểu thư là thiếu nữ trốn dưới gầm giường sao/ Rõ ràng là người Đại Tần quốc đuổi giết vậy thì hẳn là có lai lịch, họ Chung hơn nữa còn có thân phận đại tiểu thư chẳng lẽ là...

    Đại Tấn có ngũ đại tiên môn theo thứ tự là Hoa Sơn Tiên môn, Võ Đang tiên môn, Côn Luân tiên môn Thanh Thành tiên môn, Nam Hải tiên môn ngũ đại tiên môn.

    Mà Đại Tần quốc thì có tứ đại thánh địa.

    Thánh địa đầu tiên chính là Hoa Tự, nghe nói bọn họ có bảy mươi ba tuyệt kỹ, mỗi tuyệt kỹ đều có cấp bậc ngang ngửa với Vân Long tâm pháp Phong Vân 1085 kiếm.

    Hoa Sơn tiên môn chỉ có mười loại mà thoi mà Hoa Tự lại có tới bảy mươi ba loại.

    Thánh địa thứ hai của Đại Tần quốc là Tiêu Dao tiên môn, Tiêu Dao tiên môn này cũng là một đại tiên môn cường đại vô cùng môn phái này tuyệt kỹ cũng không nhiều nhưng mà mỗi loại đều vô cùng mhạn, có thể thu nạp pháp lực của người khác làm pháp lực tiêu dao của mình, có thân pháp nhanh nhất tên là Lạc Thần Hư Bộ, có Trường Xuân Tạo Hóa Công tâm pháp mạnh nhất về Dương Hệ công kích tâm pháp.

    Thứ ba chính là Vô Kiếm tiên môn.

    Vô Kiếm tiên môn này, ai cũng biết dùng phi kiếm ngự không đối địch, nhưng bọn họ đáng sợ nhất không phải là phi kiếm mà là vô kiếm, tiên môn này có hai đại công pháp, một loại nổi danh là kiếm tiên, đệ tử chân truyền có thể học được vô ảnh kiếm khí, học được vô ảnh kiếm khí có thể ngưng tụ bản thân thành kiếm khí vô hình từ phía xa tấn công địch nhân.

    Thánh địa thứ tư của Đại Tần quốc tên là Xích Long tiên môn, Xích Long tiên môn quảng thu đệ tử nghe nói cói tới ba mươi vạn.

    Mà Xích Long tiên môn có tuyệt kỹ tương đối đặc biệt.

    Tứ đại tiên môn ở Đại Tần quốc bất kể cái nào cũng đều lớn hơn Hoa Sơn tiên môn.

    Mà Vô Kiếm tiên môn tương đối cổ quái, trong đó trọng yếu nhất là người của nhà họ Chung, Cửu Huyền Vô Ảnh kiếm được giữ trong tay của họ Chung, cho nên họ Chung là một dòng họ tương đối có uy tín ở Đại Tần quốc.

    Lục Nguyên lúc này nghe nói Mộ Dung Ám và tu tiên giả của Đại Tần quốc đuổi giết Chung đại tiểu thư thì lắc đầu cười cười thầm nghĩ thiên hạ họ Chung nhiều không kể xiết, cô gái dưới giường kia đoán chừng là họ Chung nhưng chưa chắc có uqna hệ với tứ đại kiếm môn của Đại Tần quốc.

    Mộ Dung Ám và tu tiên giả kia đánh ra một pháp khí xung quanh khách sạn không cho phép người khác ra ngoài sau đó truy tìm.

    Mà tìm kiếm Chung đại tiểu thư còn có cả Trương Thanh Thư, trương Thanh Thư theo chân sư thúc tới đây, vừa vặn gặp phải một nữ tu tiên môn xinh đẹp Trương Thanh Thư liền động tâm.

    Trương Thanh Thư vốn có tên tuổi Võ Đang tiên môn vốn bình thường Mộ Dung Ám sẽ để ý nhưng lúc này hắn không để ý tới nữa, tùy ý đánh bại đại trận mà Trương Thanh Thư bày ra.

    Sau đó đi tới gian phòng này Mộ Dung Ám liền ngây dại.

    Một thanh y trẻ tuổi đang ở trong căn phòng.

    Thanh y trẻ tuổi này Mộ Dung Ám trong lòng hận không biết bao nhiêu lần không ngờ lại gặp ở đây.

    Trương Thanh Thư nằm trên mặt đất lúc này toàn thân của hắn vô cùng đau đớn hắn không ngờ Mộ Dung Ám hoàn toàn không nể mặt hắn, mà lúc này mấy vị đồng môn bày tứ tượng kiếm trận cũng bị phá sạch sẽ.

    Trương Thanh Thư bình thường ở Võ Đang tiên môn luôn được tôn trọng hiện tại đã hoàn toàn mất đi mặt mũi.

    Đúng lúc này thì hắn nhìn thấy một thanh niên trẻ tuổi ở cách đó không xa chính là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên, Mộ Dung Ám.

    Trương Thanh Thư mặc dù bị trọng thương nhưng vẫn chưa chết cứng vẫn phát hiện ra vấn đề.

    Lục Nguyên là trang chủ của Ám Kiếm sơn trang, vốn Lý Nguyên Bạch khi còn tại thế, Mộ Dung Ám phái người ám sát Lục Nguyên, kết quả Lý Nguyên Bạch muốn giết Mộ Dung Ám nhưng sau đó vì cảm thấy Mộ Dung Ám theo mình nhiều năm nhất thời nương tay để hắn chạy thoát.

    Đây thật sự là vương đối vương rồi.

    Lục Nguyên nhàn nhã uống rượu lấy thịt bò mà ăn.

    Mà hai mắt của Mộ Dung Ám như muốn phóng hỏa rồi, người làm hại mình chạy trối chết cho tới bây giờ đang ở trước mặt mình, lần trước hắn sai thủ hạ của mình đi ám sát Lục Nguyên kết quả tên thủ hạ kia thật quá vô dụng bị Lục Nguyên đánh bại.

    Chương 240+241: Một kiếm ngăn địch một kiếm dùng bữa

    Đây là tự rước lấy họa thiếu chút nữa hắn đã chết ở trong tay của Lý Nguyên Bạch, vất vả lắm mới lợi dụng được lòng dạ mềm yếu của Lý Nguyên Bạch mà chạy thoát, tuy nhiên sau đó Hoa Sơn tiên môn lại phát lệnh truy sát hắn phải lang thang bốn phía, giống như chó hoang vậy.

    Cho dù là tán tu cũng tuyệt đối không đáng thương như là Mộ Dung Ám.

    Mà sau đó hắn lại nghe nói Lục Nguyên một đường phong quang làm cho Mộ Dung Ám tràn ngập sự đố kỵ.

    Đáng chết, hiện tại lại gặp được Lục Nguyên.

    Mà Nhạc Vu ở bên cạnh thấy vậy thì vỗ vai hắn mà nói;

    - Bình tĩnh một chút đây là việc nhỏ bắt Chung đại tiểu thư quan trọng hơn.

    Nghe Nhạc Vu nói vậy Mộ Dung Ám gật nhẹ đầu, đúng thế đuổi bắt Chung đại tiểu thư quan trọng hơn, một khi đuổi bắt được Chung đại tiểu thư sẽ lập được một công lao lớn, mà Chung đại tiểu thư kia chính là nhân vật trọng yếu của tứ đại tiên môn Đại Tần quốc, mặc dù không phải ở dưới một người trên vạn người nhưng cũng không kém quá xa.

    Mà bọn họ đang thay Xích Long tiên môn bắt người Xích Long tiên môn là một trong tứ đại tiên môn của Đại Tần quốc một khi bắt được Chung đại tiểu thư, có thể lập được công lao lớn cho Xích Long tiên môn.

    Chính vì bọn họ có chỗ dựa là Xích Long tiên môn cho nên không hề e ngại Võ Đang tiên môn

    Mộ Dung Ám thấy vậy liền nói;

    - Lục Nguyên hiện tại chúng ta bận bắt một thiếu nữ chỉ cần ngươi chịu cho chúng ta tìm kiếm, ta sẽ không so đo với ngượi....

    - Nếu không thì sao?

    Lục Nguyên tự tại mà hỏi.

    - Nếu không thì tốt... trước hết đem ngươi giết.

    Lục Nguyên trả lời chính hợp với ý của Mộ Dung Ám, nếu như vì tha cho Lục Nguyên vì đại cục thì hắn cũng đồng ý vừa vặn bây giờ Lục Nguyên đã chống đối thì hợp với ý của hắn, Lục Nguyên thiên đường có đường đi địa ngục không lối mà ngươi lại xông vào.

    Mộ Dung Ám khẽ động tay, Ám Kiếm của hắn cũng giương cao lên, đâm thẳng về phía Lục Nguyên, hắn gọi là Ám Kiếm Mộ Dung Ám dĩ nhiên kiếm pháp của hắn cũng được vài phần chân truyền từ Lý Nguyên Bạch, Thùy Mặc Kiếm pháp tương đối xuất sắc, Mộ Dung Ám dĩ nhiên cũng có tuyệt kỹ của bản thân mình.

    Thùy Mặc Kiếm pháp ra tay, vô cùng hung ác.

    Bộ kiếm pháp này Mộ Dung Ám thi triển tương đối xuất sắc.

    - Anh Hùng Thùy Mạc, Mạc Sắc Thương Mang, Mạc Ý Thâm Trầm, Mạc Sắc Tây Lai.

    Bát Mặc Chi Mộ.

    Từng chiêu từng thức được Mộ Dung Ám thi triển kiếm pháp đúng là tinh diệu vô cùng mọi người không khỏi mà trầm trồ khen ngợi, mà Lục Nguyên cũng dương tay xuất kiếm, Lục Nguyên sau khi xuất ra Dưỡng Ngô Kiếm cũng không thi triển Phong Vân 108 kiếm mà thi triển Thùy Mạc Kiếm pháp.

    - Anh Hùng Thùy Mạc, mạc Sắc Thương Mang....

    Bát Mạc Chi Mộ...

    Từng chiêu từng thức cũng được Lục Nguyên thi triển ra vô luận Mộ Dung Ám dùng chiêu nào Lục Nguyên cũng dùng chiêu đó.

    Hai người thi triển kiếm chiêu giống nhau nhưng Lục Nguyên lại chiếm thượng phong.

    Kiếm thuật của hắn ở phía trên Mộ Dung Ám sao?

    Mộ Dung Ám căm tức vô cùng, hắn vẫn cho rằng thực lực của mình ở trên Lục Nguyên, Lý lão đầu nhất định hoa mắt không thu mình làm đệ tử mà thu Lục Nguyên làm đệ tử, mình tu hành hơn trăm năm, Lục Nguyên mới tu hành mười năm kết quả mình và Lục Nguyên đấu một với một mà Lục Nguyên lại chiếm thượng phong, kiếm thuật của Lục Nguyên tinh diệu như vậy sao/ Đáng chết tại sao lại như thế.

    Hẳn là Lý lão đầu đã đem rất nhiều đan dược và bí quyết kiếm thuật cho Lục Nguyên nên mình mới không bằng hắn.

    Mộ Dung Ám thầm nghĩ hắn không tin được sự thật.

    Kỳ thật Lý Nguyên Bạch không quá thiên hướng về Lục Nguyên, Lý Nguyên Bạch dạy Lục Nguyên và Mộ Dung Ám không có gì khác nhau quá lớn.

    Sở dĩ lão không thu Mộ Dung Ám làm đệ tử chỉ có một nguyên nhân ---- tâm thuật bất chánh.

    Thu đệ tử nhất định phải để ý tới tâm thuật.

    Ở xung quanh truyền tới tiếng ồn ào mọi người không ngờ Mộ Dung Ám có tu vi Luyện Thể kỳ tầng thứ tám lại không đấu lại một người trẻ tuổi như Lục Nguyên.

    Mà lúc này Nhạc Vu thấy Mộ Dung Ám rơi vào thế hạ phong thì khẽ giật mình, người trẻ tuổi này thật lợi hại, Nhạc Vu không chút do dự rút kiếm ra hắn cũng không có hứng thú một đấu một bất chấp tất cả mà rút ra phi kiếm đâm về phía Lục Nguyên.

    Vốn tu tiên giả luyện thể kỳ tầng thứ tám có thể ngự kiếm công kích từ xa tuy nhiên hiện tại có nhiều người như vậy hắn không công kích từ xa được, Lục Nguyên liền vung Dưỡng Ngô Kiếm lên đón đỡ, Nhạc Vu và Lục Nguyên giao thủ mấy chiêu song kiếm chạm nhau mấy lần.

    Nhạc Vu có tu vi Luyện Thể kỳ tầng thứ tám.

    Cũng túc là nói, Nhạc Vu Mộ Dung Ám hai tu tiên giả luyện thể kỳ tầng thứ tám song chiến với một mình Lục Nguyên.

    Lại một lần va chạm, phi kiếm màu đỏ của Nhạc Vu lại đâm về phía Lục Nguyên, mà lúc này phát ra biến hóa vô cùng kinh người, phi kiếm màu đỏ đã gần tới cổ họng của Lục Nguyên, chỉ sợ nếu thực sự đâm vào cổ họng mạng của Lục Nguyên sẽ bỏ ở nơi này.

    Mà Mộ Dung Ám cũng nhanh chóng phối hợp công kích hai người này muốn tuyệt sát Lục Nguyên.

    Phi kiếm màu đỏ của Nhạc Vu đột nhiên quẹo vào hóa thành nhuyễn kiếm mà lúc này Dưỡng Ngô Kiếm của Lục Nguyên lại đang bận ngăn cản kiếm của Mộ Dung Ám.

    Tình thế nguy cấp.

    Đúng lúc này cái đũa mà Lục Nguyên cầm bằng tay trái đột nhiên chuyển động pháp lực của hắn dồn lên chiếc đũa dùng đũa làm kiếm, ngăn cản một kiếm này của Nhạc Vu, sau khi hóa giải nguy cơ, Lục Nguyên lại tiếp tục xuất kiếm, một thanh Dưỡng Ngô Kiếm kìm chế đối thủ trong vòng.

    Đương nhiên đối thủ cũng không phải tầm thường hắn có tu vi tới Luyện Thể kỳ tầng thứ tám.

    Thời gian dần trôi qua Lục Nguyên ngày càng thích ứng với Xích Xà kiếm pháp của Nhạc Vu bộ Xích Xà kiếm pháp này thiên hướng về linh, xảo thiên tà, lãnh, những cái này nếu như đụng phải tu tiên giả khác thì còn cơ hội nhưng chạm phải kiếm thuật đại sư là Lục Nguyên thì những chiêu thức như vậy hắn đã rất quen thuộc.

    Tự nhiên tay trái dùng đũa làm kiếm là chuyện bình thường.

    Nếu như không làm được thì hắn làm sao có thể vừa ăn uống vừa đối địch được.

    Vốn lúc ở Bắc Phong Hoa Sơn Lục Nguyên cũng đã từng thử qua tuy nhiên đó chẳng qua là đối với đệ tử chân truyền khí tông mà thôi, còn chưa đối đầu với nhân vật mạnh như Nhạc Vu.

    Kiếm thuật đôi khi phải phá cách một chút.

    Nếu như chỉ một mặt cầu thắng thì sẽ mất đi sự hư thoát của kiếm thuật.

    Kiếm thuật là một học vấn rất lớn, không chỉ riêng là học vấn chế địch mà còn rất nhiều học vấn khác.

    Lục Nguyên bắt đầu dùng tay phải tấn công dịch tay trái gắp đồ ăn, vài kiếm trôi qua hắn lại ăn một món, kiếm pháp như gió, tay trái dùng đũa cũng như gió.

    Những người ở bên cạnh đều lắc đầu Lục Nguyên đối phó với hai tu tiên giả Luyện Thể kỳ tầng thứ tám mà dám một kiếm ngăn địch một kiếm dùng bữa.

    Thực lực này thật là đáng sợ.

    Kiếm thuật cỡ này khiến cho người ta không nói được lời nào.

    Trương Thanh Thư ở trên mặt đất cười thảm một tiếng, kiếm thuật của Lục Nguyên hiện tại đã tiến bộ hơn so với lúc giao thủ với hắn quá nhiều rồi.

    Mà Nhạc Vu cũng không hiểu chuyện gì đã xảy ra, rõ ràng đây là một người trẻ tuổi mà lại có kiếm thuật như vậy, Đại Tấn quốc từ lúc nào xuất hiện một nhân vật như thế.

    Nhạc Vu chỉ cảm thấy mình đang rơi vào thế hạ phong, không thể đánh nữa, hắn và Mộ Dung Ám liếc nhìn nhau một cái.

    Mộ Dung Ám lúc đầu cũng váng đầu cảm thấy tại sao mình không bằng Lục Nguyên, Lý lão đầu tại sao năm đó chọn Lục Nguyên mà không chọn mình làm đệ tử tuy nhiên hiện tại thấy mình không phải là đối thủ của Lục Nguyên thì không thể kéo dài dù sao mình cũng đang là tội phạm truy nã nếu như bị tu tiên giả Trường Sinh Kỳ tới đuổi giết thì mình chỉ còn con đường chết.

    Như vậy thì phải lui thôi.

    Nhạc Vu và Mộ Dung Ám hai người liếc nhau liền minh bạch tâm tư của nhau.

    Sau khi đạt tới Luyện Thể kỳ tầng thứ tám mỗi vị tu tiên giả đều không dễ trêu chọc Mộ Dung Ám và Nhạc Vu hai người sau một hồi tấn công Lục Nguyên dùng Dưỡng Ngô Kiếm mà phá, tuy nhiên lúc này Lục Nguyên phát hiện ra vấn đề tu tiên giả Luyện thể kỳ tầng thứ tám có thể ngự kiếm viễn trình nghênh địch.

    Tức là Nhạc Vu và Mộ Dung Ám hai người có thể để phi kiếm ở đây ngăn cản mình mà bọn họ thì rời đi.

    Vòng kiếm của mình đối với Nhạc Vu và Mộ Dung Ám không còn hữu dụng.

    Tại sao lại như vậy?

    Dùng vòng kiếm chế địch, một kiếm nơi tay tận lực khống chế địch thủ đối với tu tiên vượt qua Luyện Thể kỳ tầng thứ tám thì không thể dùng hay sao?

    Lục Nguyên đối với kiếm thuật có hứng thú nhưng hiện tại gặp phải nan đề không khỏi trầm tư, đến tột cùng phải làm thế nào mới đối phó được với tu tiên giả đã qua Luyện thể kỳ tầng thứ tám người không ở cạnh kiếm.

    Lục Nguyên lâm vào trầm tư.

    - Thật là lợi hại.

    - Ngươi thấy chưa một người đấu với hai tu tiên giả Luyện Thể kỳ tầng thứ tám.

    - Đúng thế hắn vẫn tay phải đối địch tay trái dùng đũa gắp đồ ăn, thật là kiếm thuật cao minh.

    Người bên cạnh không ít người là tu tiên giả tuy nhiên thực lực của bọn họ không tốt lắm nhưng bọn họ đều không nhìn ra kiếm thuật của Lục Nguyên, vừa đối địch vừa ăn uống, đây là kiếm thuật bậc nào.

    Từng thanh âm nghị luận như nước thủy triều, Lục Nguyên thoáng cái không tỉnh được.

    Hắn tiếp tục trầm tư nghĩ về vấn đề vừa rồi.

    Đối thủ có thể để lại kiếm đối địch với mình rồi đi xa ra chỗ khác, vậy thì phải làm sao mới có tác dụng đây?

    Vô luận thế nào cũng phải nghĩ ra cách xử lý.

    Này...

    Lục Nguyên bỗng nhiên cảm thấy có người gọi mình.

    Ảo giác nhất định là ảo giác.

    Lục Nguyên định thần lại, một khuôn mặt vừa giận vừa vui tới trước mặt hắn, thấy Lục Nguyên hiồ phục tinh thần, thiếu nữ có đôi mắt sáng liền mỉm cười, tuy nhiên lúc này nàng phát hiện mặt của mình gần mặt của hắn liền khẽ rời xa một chút.

    - Cám ơn ngươi lần này nếu như không phải nhờ ngươi ta không biết sẽ bị tên Nhạc Vu làm cho sống chết thế nào.

    Lục Nguyên gật đầu:

    - À không cần phải khách khí, ta là người của tiên hiệp đạo hành hiệp trượng nghĩa là bổn phận.

    Câu này chính là câu đầu tiên phải học sau khi vào Hoa Sơn, Hoa Sơn tiên môn chính là môn phái chính đạo, học những cái này tương đối hợp lý tuy Lục Nguyên cũng học qua cũng ít dùng những lời này nhưng hiện tại một chút khách sáo vẫn là có công dụng.

    - Được rồi, ta cũng đã cứu được ngươi ngươi bây giờ có thể đi rồi.

    Lục Nguyên hạ lệnh trục khách chủ yếu là bây giờ, Lục Nguyên đang nghĩ tới kiếm pháp vô luận cái gì hắn cũng không để ý.

    Thiếu nữ kia không khỏi giật mình, nàng tự biết dung mạo của mình xinh đẹp thân phận cao quý, người trẻ tuổi ở trước mặt mình đều muốn tận lực nịnh nọt muốn làm cho mình cười vậy mà thanh niên trước mặt lại không hề để ý tới mình.

    Giống như hắn không hề chứng kiến dung mạo của mình khiến cho thiếu nữ phải khẽ giật mình.

    Thiếu nữ đối với dung mạo của mình có vài phần tự tin hiện tại đã bị đả kích.

    Người trẻ tuổi mặc thanh y này đúng là có chút ý tứ.

    Thấy Lục Nguyên hạ lệnh trục khách thiếu nữ cũng không dừng lại, dùng tay ném ra một tấm lệnh bài:

    - Đây là lệnh bài của ta, nếu như về sau ngươi ở đại Tần quốc gặp khó khăn, có thể tìm ra hỗ trợ, xem như đáp ứng ơn cứu mạng của ngươi, tạm biệt.

    Thiếu nữ đề khí ngự không mà bay đi hiển nhiên cũng đã đạt tới Luyện Thể Kỳ.

    Mười tám tuổi đã tới Luyện Thể Kỳ!

    - Tham kiến đại tiểu thư.

    Một đám tu tiên giả đứng ỏ bên trong chắp tay cúi đầu.

    Đám tu tiên giả này ăn mặc có phần dị vực, cùng với Đại Tấn quốc có phần bất đồng.

    Đám Tu Tiên giả này phần lớn có phong cách quần áo của Đại Tần, pháp lực của từng người đều không giống nhau, khí tức không biết sâu dày bao nhiêu, hơn nữa tùy thời có thiên địa nguyên khí phun vào cơ thể, một khi đạt tới Trường Sinh Kỳ, là có thể mở cửa Trường Sinh, từ đó về sau không ngừng phun nhả thiên địa nguyên khí.

    Mà thiếu nữ mà mọi người bái kiến chính là thiếu nữ hôm nay bị đuổi giết.

    Những tu tiên giả Trường Sinh kỳ này đều phải cúi đầu với thiếu nữ.

    Thân phận thiếu nữ này chỉ sợ tương đối bất phàm.

    Ở đây tu tiên giả ai cũng minh bạch Chung đại tiểu thư chính là người trẻ tuổi được sủng ái nhất, cho nên trong tay nàng cũng nắm lấy quyền lực thật lớn, nàng cũng tương đối lợi hại, tâm trí mưu trí chồng chất, ở trong Đại Tần quốc cũng có thanh danh thật lớn.

    Lần này nàng tới Đại Tấn quốc du ngoạn một phen vốn định giải sầu kết quả lại chạm phải chuyện hành thích.

    Thiếu nữ mắt sáng lạnh lẽo nói:

    - Hành tung của ta tại sao lại tiết lộ ra ngoài, thật là thú vị.

    Trong lời nói kèm theo vài phần lãnh ý.

    - Đúng rồi thuận tiện đem tư liệu của tên Lục Nguyên này tới đây cho ta.

    Thiếu nữ ra lệnh, lúc ra lệnh sắc mặt lạnh như băng.

    Một đoàn người Bắc Phong Hoa Sơn Tiên Môn ỏ trong viện của Võ Lăng tiên môn gọi là Vũ tiểu viện.

    Lục Nguyên lúc trở lại Vũ tiểu viện, Diệp Phương tiến tới hỏi:

    - Lục sư huynh, nghe nói gần đây huynh hiển lộ thần uy, lấy một địch hai đối phó với hai tu tiên giả Luyện thể kỳ tầng thứ tám có phải không?

    Diệp Viên ở bên cạnh cũng phụ họa:

    - Hơn nữa còn là tay phải dùng kiếm tay trái ăn cơm...

    Mấy đệ tử chân truyền khác đều chậc lưỡi bọn họ sau khi nghe tin tức này thì cũng không hoài nghi chỉ là xác nhận một phen mà thôi, hơn nữa bọn họ sớm cũng đã cảm thấy chênh lệch giữa mình và Lục Nguyên ngày càng lớn to đến không tưởng tượng nổi.

    Lục Nguyên gật nhẹ đầu.

    - Hồ đồ.

    Trong thanh âm cười ha hả của các đệ tử chân truyền một đạo thanh âm trầm thấp vang lên, chính là quân tử kiếm Phương Nho:

    - Đấu kiếm chính là đại sự sinh tử, há có thể vừa ăn vừa đấu kiếm, thật sự là hồ đồ.

    Y cảm thấy mình cần phải thay Lý sư huynh giáo huấn Lục Nguyên một phen.

    Lục Nguyên cũng chỉ có thể vâng dạ cho xong, không có cách nào vị Phương sư thúc này vốn tính tình như thế, bảo thủ cổ hủ hắn làm sao có thể phản bác.

    Kỳ thật Phương sư thúc nói cũng có đạo lý, đấu kiếm chính là đại sự sinh tử.

    Tuy nhiên Lục Nguyên bản thân có thiên phú cực cao về kiếm thuật.

    Chương 242+243: Đại điển truyền chưởng môn

    Lục Nguyên cho tới bây giờ vẫn không cho rằng kiếm thuật dùng để đánh nhau, kiếm thuật là một môn đại học vấn, đánh nhau chiến thắng chỉ là một bộ phận của học vấn.

    Rất nhiều kiếm khách kiếm tiên cho rằng phải thành kiếm thủ thì kiếm mới tại thân cái này cũng không sai rất nhiều người đã nói như thế.

    Đáng tiếc Lục Nguyên chưa bao giờ muốn làm kiếm khách Lục Nguyên chỉ có hứng thú với kiếm đạo, giống như Lục Nguyên dùng kiếm cắt thịt, đây chính là chuyện mà kiếm tiên tuyệt đối không làm, nhưng Lục Nguyên tới bây giờ vẫn cho rằng, mình bảo trì được hứng thú với kiếm mới là vương đạo.

    Cho nên có đôi khi Lục Nguyên sẽ làm một số nan đề về kiếm đạo.

    Ví dụ như vừa ăn uống vừa vung kiếm nghênh địch.

    Đương nhiên Lục Nguyên không ngốc đến mức mà tranh cãi với Phương Nho, nếu như hắn không nghe Phương Nho giáo huấn một phen là hắn bi thảm rồi, Diệp Phương thật đáng thương mới có sư phụ như vậy, sư phụ Lý Nguyên Bạch của mình thật là tốt luôn cho mình tự do tự tại vô thúc.

    Sau một nén hương đã có khách tới thăm.

    Hiện tại tu tiên giả của Võ Lăng tiên môn đã tụ tập.

    Đại điển tiếp nhận chưởng môn của Võ Lăng tiên môn chính là đại sự của tu tiên giới tại Đại Tấn quốc.

    Loại sự tình này dĩ nhiên là tiên môn tu tiên đều phái người tới.

    Phương Nho tính tình nghiêm khắc, ở tu tiên giới cũng không có nhiều hảo hữu, tuy nhiên hắn đại biểu cho thân phận Bắc Phong cho nên sẽ có người đến bái phỏng, Phương Nho dĩ nhiên là tiếp kiến, mà những người tới bái phỏng không khỏi muốn gặp Lục Nguyên một phen.

    Đây là người trẻ tuổi đứng đầu trong tu tiên giả của Đại Tấn quốc.

    Huống chi cách đó không lâu đã truyền ra câu chuyện hắn ở khách sạn lấy một địch hai với hai tu tiên giả luyện thể kỳ tầng thứ tám khiến cho cả hai phải sợ hãi chạy đi mất, chiến tích này thật không tầm thường.

    - Lục sư điệt quả nhiên lợi hại.

    Người cất tiếng chính là Mạc Kỳ một trong Võ Đang thất tử.

    - Nếu có dịp xin mời tới chỗ chúng ta uống rượu.

    Mạc Kỳ cầm hồ lô rượu trong tay giương lên Võ Đang thất tử ai cũng là nhân vật cấp thượng nhân, thân phận còn cao hơn cả Phương Nho một chút, hắn nói như vậy thật khiến người ta dở khóc dở cười.

    Lục Nguyên dĩ nhiên muốn đáp ứng, ở trong mắt của Lục Nguyên dù sao cũng chỉ là uống rượu mà thôi, không quan trọng bối phận lắm.

    - Lục sư điệt kiếm thuật của sư điệt làm người ta mở rộng tầm mắt.

    Người cất tiếng chính là Phi Vũ Kiếm Tiên Tần Doanh của Thanh Thành tiên môn, vị tiền bối này tuy đã cao tuổi nhưng dung nhan như thiếu nữ nàng am hiểu Vũ Đả Phi Ti kiếm pháp một trong sáu tuyệt kiếm của Thanh Thành tiên môn, Lục Nguyên cũng không biết nói gì chỉ liên tục gật đầu.

    - Lục sư điệt một trận này đánh rất không tệ.

    Người nói chuyện chính là Thiên Tàn lão nhân của Côn Luân tiên môn, lão nhân này có bối phận cực cao cũng là nhân vật cấp thượng nhân, hơn nữa nghe nói còn là huynh đệ của Thiên minh và Thiên Sửu lão nhân.

    - Lục sư điệt không tệ nếu có thời gian rảnh rỗi thì đến Nam Hải tiên môn chúng ta chơi một chút.

    Người nói chuyện chính là Linh Đỉnh kiếm tiên Đinh Hải của Nam Hải tiên môn.

    - Có cơ hội nhất định sẽ tới.

    Lục Nguyên liền ứng phó nói.

    Những lời khách sáo của danh môn chính phái kỳ thật Lục Nguyên cũng rất quen thuộc.

    Hiện tại ngũ đại tiên môn Hoa Sơn xếp thứ nhất Võ Đang xếp thứ hai kỳ thật đều là nguyên nhân Yến Thương , còn lại thực lực của Võ Đang tuyệt đối không kém hơn Hoa Sơn mà Hoa Sơn tiên môn bên trong chia làm tam tông mà Võ Đang tiên môn thì lại đoàn kết, hiện tại Võ Đang thất tử bảy vị cấp thượng nhân đều có quan hệ vô cùng tốt.

    Mà theo lời của Phương Nho thì Võ Đang tiên môn cũng dã tâm bừng bừng bọn họ càng ngày càng muốn mạnh hơn nữa, thậm chí còn nuốt hết một số môn phái nhỏ xung quanh khôi phục vinh quang võ Đang tiên môn ngày xưa.

    Mà Võ Đang tiên môn bản thân cũng không phải ở Đại Tấn quốc mà ra đời mà là ở Đại Tần quốc.

    Nghe nói năm đó Võ Đang tiên môn ở Đại Tần quốc là một tiên môn khổng lồ nhưng vì nguyên nhân tranh đấu thất bại đã di dời đến Đại Tấn quốc trở thành tiên môn Đại Tấn quốc.

    Đại Tần quốc tu tiên có tiêu chuẩn cao hơn không ít so với Đại Tấn quốc, ở Đại Tấn quốc một người trên bốn mươi tuổi mới đạt tới Luyện Thể kỳ màởở Đại Tần quốc một tiên môn có thể sinh ra một hai người chừng hai mươi tuổi đã đạt tới Luyện Thể kỳ, cũng biết rằng tiêu chuẩn chọn người ở Đại Tần quốc cao đến mức nào.

    Lễ đại điển tiếp nhận chưởng môn đã bắt đầu.

    Về đại điển này không hề tầm thường.

    Võ Lăng tiên môn dù gì cũng là một tiên môn, đại điển này không cho phép bất kỳ sai lầm nào cũng không thể để mất mặt mũi, lễ đại điển này được tổ chức ở Đào Nguyên cung.

    Đào Nguyên cung là một cung điện, toàn bộ cung điện treo vô số bích họa, đều là do Đại Mộng chân nhân năm đó tự vẽ ra.

    Lục Nguyên cùng với các đệ tử chân truyền khác đi theo sau lưng của Phương Nho tiến vào trong Đào Nguyên cung chỉ cảm thấy tòa cung điện này kỳ lạ quý hiếm, ở phía trước xuất hiện một tòa cung điện mộng ảo, bảy màu thay đổi.

    - Đại Mộng điện.

    Đại Mộng chân nhân ở Đào Nguyên cung thành lập Đại Mộng điện, chỉ hi vọng cả đời mình ở lại Đào Nguyên.

    Kỳ thật Đại Mộng chân nhân năm đó ngoại trừ Đại Mộng tâm pháp Thiên Niên kiếm pháp còn có một thần công tên là Tử Trạch Thần công, môn công pháp này ba nghìn năm rồi chưa có người nào ở Võ Lăng tiên môn luyện thành cũng không biết uy lực của nó đến cỡ nào.

    Tiến vào trong Đại Mộng điện, ở trong đó đã sớm có sắp xếp người, đồng tử ở phía trước tiến ra dẫn Phương Nho vào bên trong về phần Lục Nguyên và các đệ tử chân truyền hiện tại không còn chỗ ngồi trống đành phải đứng ở bên cạnh.

    Lục Nguyên cũng sớm quen rồi, hắn vẫn là đệ tử đời thứ mười, dù sao đứng thì đứng, đương nhiên tính tình của Lục Nguyên lạnh nhạt cũng không để ý nhiều.

    Mà lúc Phương Nho tới mấy phong mạch khác cũng có người tới, qua một lúc sau có một đoàn ngươi tới tuy nhiên đi đầu lại không phải tiền bối kiếm tiên mà lại là một thiếu nữ mặc bạch y, lộ ra một khí độ phi phàm, ở sau lưng nàng có một số kiếm tiên Trường Sinh kỳ.

    - Đại Tần quốc Vô Kiếm tiên môn Chung đại tiểu thư tới.

    Người tiếp khách cất tiếng, Chung đại tiểu thư có thân phận cực cao, đại biểu cho một tiên môn ở Đại Tần quốc hơn nữa lại còn có thân phận khách từ xa tới cho nên Võ Lăng tiên môn sớm sắp xếp cho nàng một vị trí tốt.

    Lục Nguyên lúc này thầm nghĩ, Vô Kiếm tiên môn Chung Đại tiểu thư, không phải là người mình cứu chứ?

    Tuy nhiên không đúng, thiếu nữ mình cứu đâu có sự lạnh lùng như nàng ta đâu?

    Hơn nữa nếu thật sự là Chung đại tiểu thư đoán chừng Mộ Dung Ám muốn chết mới đi bắt nàng.

    Đương nhiên cũng có chút khả năng, đến tột cùng là có phải cô gái mình cứu không?

    Lục Nguyên cũng có vài phần hiếu kỳ.

    Lục Nguyên cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều, ngay lập tức Võ Lăng tiên môn đã cử hành đại điển, tu tiên giới đã mười một năm rồi mới chứng kiến một chương môn phái tiếp nhận đại điển.

    Chương trình tiếp nhận đại điển khá rườm rà, tuy nhiên quan trọng nhất chính là phần giao tín vật.

    Rất nhiều môn phái đều có tín vật của chưởng môn.

    Ví dụ như Võ Đang tiên môn có tín vật là Chân Vũ kiếm tiên, nghe nói thanh tiên kiếm này chính là thanh kiếm của khai sơn tổ sư, trân quý vô cùng, mà Côn Luân tiên môn thì có tín vật chính là Nguyên Thủy Côn Luân, nghe nói Nguyên Thủy Côn Luân là pháp bảo đã lâu, đương nhiên tín vật quý giá nhất là Kiếm Khí Lệnh của Hoa Sơn tiên môn, đây cũng không phải là đồ của khai phái tổ sư mà chính là của tổ sư đời thứ hai dùng Thiên Ngoại Mạch Thiết chế tạo mà thành, có bổn ý là kiếm khí nhất thể cũng không biết tại sao lại trở thành tín vật chưởng môn Hoa Sơn.

    Mà tín vật của Võ Lăng tiên môn chính là Đào Hoa lệnh và Phương Giác Hiểu kiếm tiên.

    Những tín vật này lưu truyền cho tới bây giờ cơ bản đều không mang ra chiến đấu chiểu đến thời điểm nguy cơ mới lấy ra sử dụng .

    Mà những tín vật này đều có uy lực vô cùng không thể lường trước được.

    Lúc này là đại điển chuyển giao chưởng môn kỳ thật nói trắng ra là chuyển giao tín vật.

    Hải Võ thượng nhân xuất hiện ở phía trên sắc mặt của hắn tái nhợt xem ra bị thương rất nặng.

    Tín vật Đào Hoa Lệnh và Phương Giác Hiểu Kiếm tiên cuối cùng cũng được giao ra.

    Lúc này lễ tiếp nhận đại điển chưởng môn cuối cùng cũng đã hoàn thành, đằng sau mặc dù còn rất nhiều chi tiết nhưng Lục Nguyên không quan tâm lắm chỉ ngủ gà ngủ gật, đồng thời hắn cũng đã đến cơn thèm rượu ở trong đại điển nghiêm túc này không cách nào uống rượuđược.

    Nghiêm túc nghiêm túc.

    Lục Nguyên lúc này cảm thấy mình đã buồn ngủ lắm rồi.

    Sau ba canh giờ lễ giao tiếp đại điển chưởng môn đã hoàn thành.

    Lễ giao tiếp chưởng môn đã hoàn thành rồi, kế tiếp chưởng môn Võ Lăng tiên môn và những người có phách lực đều tới phân điện, chỗ này chỉ mời một số nhân vật.

    Ngũ đại tiên môn cùng với các kiếm tiên chính đạo cơ bản đã tới.

    Nhưng mà Chung đại tiên môn thật khiến cho người ta kỳ quái, dù sao đây cũng là người của ngoại mang.

    Những kiếm tiên nổi danh này nhiều ít cũng mang theo đệ tử hạch tâm tới, tất cả mọi người đều nhận thức các đệ tử chân truyền, mà Lục Nguyên cũng đi theo sau lưng của Phương Nho, một lúc sau bọn họ đã đi tới phân điện.

    Hải Lăng thượng nhân trầm thấp mà nói:

    - Lần này mời các vị tới đây thật sự là do có một bảo tàng muốn nói cho các vị biết.

    Nghe tới bảo tàng tất cả mọi người đều tỉnh táo tinh thần.

    Hải Lăng thượng nhân tiếp tục nói:

    - Không biết mọi người có nghe qua Vô Sinh lão nhân.

    Vô Sinh lão nhân mọi người dĩ nhiên đã nghe qua Vô Sinh lão nhân bốn nghìn năm trước ở tu tiên giới vô cùng thần kỳ, cũng không biết là lão xuất hiện ở nơi nào, chỉ là nghe nói hắn có tài bắt chước học tuyệt học của người khác sau đó dùng tuyệt học của ngươi để đối phó với chính ngươi.

    Vô Sinh lão nhân này tính tình quái gở, bốn nghìn năm trước là một nhân vật Phong Vân nghe nói đã cùng với hai tổ sư của Hoa Sơn tiên môn giao thủ, tuy từng thua dưới tay của hai vị tổ sư nhưng đã là qua nghìn chiêu.

    Nghe nói Vô Sinh lão nhân đạt tới kỳ tích, ở trận chiến ấy, nghe nói Vân Long thập biến cũng đều thi triển đến tầng thứ mười.

    Cuối cùng Vô Sinh lão nhân bị mất tích có truyền thuyết rằng hắn để lại Vô Sinh di cung, trong đó có đủ loại đan dược và vô số linh thú, cũng có người nói Vô Sinh lão nhân để lại rất nhiều bí tịch, có người nói trong đó lại có rất nhiều tuyệt học.

    Dù sao Vô Sinh lão nhân cũng đã mất tích có đủ loại truyền thuyết nhưng không ai tìm thấy được Vô Sinh di cung thậm chí ngay cả Vô Sinh di cung có tồn tại hay không vẫn là nghi vấn.

    Tuy nhiên trước đó không lâu Võ Lăng tiên môn có một số đệ tử rõ ràng đã phát hiện ra Vô Sinh di cung, đây là cơ hội thật tốt cũng không biết chuyện gì xảy ra Võ Đang tiên môn tự nhiên bức bách Võ Lăng tiên môn giao ra Vô Sinh di cung.

    Thực lực của Võ Đang tiên môn gần bằng Hoa Sơn tiên môn, Võ Đang tiên môn khổng lồ cỡ đó dĩ nhiên làm khó Võ Lăng tiên môn rồi.

    Chỉ là vô luận Hải Vũ thượng nhân hay Hải Lăng thượng nhân đều lộ thái độ cứng rắn.

    Về sau bọn họ mượn lúc chuyển giao chức chưởng môn, đem các tu tiên giả các đại phái tụ tập ở nơi này, đem chuyện này ra bàn luận.

    Vô Sinh di cung xuất hiện, tu tiên giả ở Đại Tấn quốc sinh ra một hồi sóng to gió lớn, Vô Sinh lão nhân năm đó danh khí cũng không phải là để trưng cho đẹp tuy thời gian trôi đi vật đổi cảnh dời nhưng Vô Sinh lão nhân ai cũng biết, toàn bộ đều tuôn về Võ Lăng sơn, tông lão hội cũng tổ chức hội nghị khẩn cấp.

    Vô Sinh di cung hiện tại cũng không mở ra lúc này ngũ đại tiên môn cùng với các tiên môn chính đạo đang thương nghị việc này.

    Thập đại tiên môn hiện tại có Huyết Kiếm Môn, Thất Sát Tinh Tú Hải, Huyền Minh Môn ba môn phái thuộc tà môn còn lại bảy đại tiên môn khác đều thuộc về chính đạo, bảy đại tiên môn tổ chức hội nghị thương lượng lần này đến tột cùng phải mở thế nào.

    Cuối cùng quyết định cũng mở ra.

    Tranh luận cũng đã được khai mở.

    Tám chữ này chính thức nói ra, sẽ tiến hành khảo thí, chỉ có người có tu vi dưới Trường Sinh kỳ mới được đi vào.

    Dứt khoát năm tiên môn thượng đẳng và ngũ đại tiên môn đều phái người tiến vào trong Vô Sinh Di Cung, đạt được bao nhiêu chỗ tốt là do bản lĩnh của họ, có cái gì tốt thì cứ tranh giành.

    Vốn mọi chuyện cũng chỉ tranh giành đến bước này mà thôi.

    Rất nhiều người có tu vi luyện khí kỳ tới đây tham dự cơ hội này dĩ nhiên bọn họ không thể bỏ qua.

    Mà tu tiên giả Luyện Thể kỳ cũng không ít.

    Hiện tại các tu tiên giả tới Võ Lăng tiên môn đã tới mấy nghìn người thậm chí cả vạn người số lượng cực kỳ lớn, Lục Nguyên cũng hoảng sợ kỳ thực Đại Tấn quốc phàm nhân phần đông tu tiên giả không nhiều lắm, tuyệt đối khong ngờ khi có sự tình lại có nhiều tu tiên giả tụ tập ở đây đến như vậy.

    Đương nhiên Lục Nguyên cũng nghe nói, những nhân vật đến đây cơ hồ đều đã từ Luyện Thể kỳ tầng thứ chín trở lên.

    Võ Lăng sơn vô cùng náo nhiệt.

    Lúc này ở Vũ Tiểu Trúc ngoại trừ mười đệ tử chân truyền tụ hợp ở bên ngoài thì còn rất nhiều trưởng lão Bắc Phong, có một số người bình thường Lục Nguyên còn chưa từng gặp, pháp lực của bọn họ cao thâm vô cùng, đoán chừng phải đạt tới Luyện Thể kỳ tầng thứ chín trở lên những trưởng lão này bình thường rất ít xuất hiện, trên cơ bản đều bế quan để trùng kích Trường Sinh kỳ, chỉ có xuất hiện loại chuyện tốt thế này bọn họ mới ra mặt.

    Đối với bọn họ mà nói, tất cả đều không trọng yếu bằng việc trùng kích trường sinh kỳ.

    Bởi vì luyện thể kỳ trùng kích tới tầng thứ mười còn có thể mượn nhờ ngoại vật nên họ có thể đi ra ngoài một phen.

    Mà luyện thể kỳ tầng thứ mười trùng kích tới Trường Sinh kỳ không có cách nào mượn nhờ ngoại vật cho nên tu tiên giả tầng thứ mười Luyện thể kỳ cũng không xuất hiện.

    Ngoại trừ trưởng lão còn có một số đệ tử không giống bình thường cũng xuất hiện.

    Chương 244+245: Vô Sinh di cung

    Lúc này Vô Sinh Di cung xuất hiện bảo tàng dị thế oanh động to lớn, vượt xa bất kỳ cảnh tượng nào mà trước kia Lục Nguyên từng chứng kiến.

    Mà ở đối diện mọi người ngoại trừ quân tử kiếm Phương Nho còn có Phi Thiên Kiếm Sở Phi.

    Phương Nho trầm thấp nói:

    - Vô Sinh di cung, cung điện này một ngày tụ tập rất nhiều lực lượng tiên môn, trên đó có bảy tầng càng tiến vào bên trong càng khó.

    - Các ngươi tiến vào tầng thứ nhất của Vô Sinh di cung thì không có nguy hiểm nào lớn tuy nhiên tiến vào các tầng sau thì càng phải cẩn thận hơn, chú ý tới tính mạng của mình, đó là mệnh lệnh của tông lão hội, ở trong Vô Sinh di cung không được giết đồng đạo cùng tiên môn.

    Phương Nho lúc này đem điều lệ đi vào Vô Sinh di cung nói cho mọi người một phen.

    Phương Nho đối với mọi người yêu cầu cũng không quá cao, các trưởng lão nếu như đi vào Vô Sinh di cung lấy được bảo tàng dĩ nhiên là tốt nếu không được cũng không cưỡng cầu.

    Đệ tử Diệp Phương của hắn năng lực có hạn vẫn là Luyện Khí kỳ tầng thứ bảy không có biểu hiện gì tốt.

    Mà Lục Nguyên biểu hiện của hắn thì có thể đi vào trong Vô Sinh di cung tuy nhiên ở trong đó hiện tại có rất nhiều tu tiên giả Luyện Thể kỳ tầng thứ chín trở lên Lục Nguyên vẫn còn non một chút.

    Phương Nho lâm vào trầm tư.

    Năm tiên môn thượng đẳng bảy trung đẳng tiên môn gần vạn tu tiên giả bắt đầu tiến vào trong Vô Sinh di cung.

    Đúng là một trò hay.

    Nếu như Vô Sinh di cung không hạn chế Trường Sinh Kỳ cũng có thể tiến vào thì Phương Nho rất hứng thú muốn đi vào dù sao Vô Sinh lão nhân năm đó cũng là một trong những thiên hạ tuyệt đỉnh, không chừng bảo tàng trong đó có được chỗ gì tốt với mình.

    Muốn đi vào Vô Sinh di cung nhất định phải chờ một thiờ gia ngắn.

    Vừa vặn rượu không có.

    Lục Nguyên lập tức đi tới tửu lâu.

    - Chưởng quỹ bán cho ta ba mươi cân Giang Nam Hoa Điêu, năm mươi cân Tam Nguyệt Nhưỡng.

    Túi Tu La của hắn hiện tại chuyên để mang rượu, chỉ mang theo tám mươi cân rượu là đủ.

    Tám mươi cân rượu này, đủ cho hắn uống no say ở trong Vô Sinh di cung.

    Lục Nguyên vừa cất tiếng chưởng quỹ bán rượu sau đó liền nói:

    - Tiểu ca ca chờ một chút.

    Lục Nguyên giật mình mà dừng lại.

    - Tiểu ca gần đây Vô Sinh di cung được mở ra, chúng ta tuy là khách sạ nhưng cũng bán một số pháp khí phòng thân, không biết tiểu ca có hứng thú không?

    Nghe tới đây Lục Nguyên liền hiểu rõ, hóa ra hắn đang chào hàng pháp khí các loại.

    Lục Nguyên dĩ nhiên là lắc đầu từ chối hắn cầm hồ lô rượu nhanh chóng rời đi, ở đây hào khí thật là náo nhiệt, tất cả mọi người đều chuẩn bị đi vào Vô Sinh di cung, bởi vì ở trong Vô Sinh di cung có rất nhiều bảo tàng cho nên những thương nhân bán pháp khí đan dược lúc này bán hàng lời vô số.

    Sau lưng những thương nhân này nhất định có bóng dáng của Võ Lăng tiên môn.

    Phàm nhân trên đời đều muốn kiếm tiền.

    Tu tiên giả trên đời đều muốn kiếm linh thạch.

    Mà tiên môn thì cần tài nguyên khổng lồ mới có thể duy trì sự phát triển, dù sao một người tu tiên có thể tiêu dao mà thành lập một tiên môn thì không có khả năng tiêu dao, cần phải có tiên khí dạt dào.

    Hiện tại có cơ hội kiếm linh thạch Võ Lăng tiên môn làm sao có thể bỏ qua.

    Thời gian một ngày trôi qua rất nhanh lúc này lối vào Vô Sinh di cung đã tấp nập người đương nhiên vẫn vô cùng có trật tự, năm thượng đẳng tiên môn chiếm vị trí tối đa sau đó là bảy trung đẳng tiên môn, về phần những tán tu muốn đục nước béo cò thì lối vào sớm đã bị cách ly rồi.

    Đương nhiên năm tiên môn thượng đẳng chiếm vị trí lớn hơn so với bảy tiên môn trung đẳng.

    Mà lối vào Vô Sinh di cung là một toàn đạo quan.

    Nơi này là một đạo quan đã lụi bại, nhưng trước đó đã được quét dọn sạch sẽ, nơi đó xuất hiện một pháp trận truyền tống.

    Pháp thuật ngoại trừ bảy đại hệ pháp thuật còn có một số chi nhánh.

    Ví dụ như không gian pháp thuật, không gian pháp thuật không biết phân loại vào đâu cuối cùng được chọn làm pháp thuật phong hệ.

    Không gian pháp thuật vô cùng khó học, nhưng nếu như có thể học được thì chớp mắt có thể truyền tống tới một nơi rất xa.

    Đây là Vô Sinh di cung tầng thứ nhất sao?

    Lục Nguyên đứng nguyên ở trên mặt đất.

    Đây là một bãi cỏa xanh mượt chỗ này không biết là đại địa bao la bát ngát thế nào cũng không biết giới hạn ở đâu, đỉnh bầu trời cũng cách hắn rất xa, có một số sương mù khiến cho hắn không rõ tình hình lắm.

    Đúng lúc này ở trong sương mù kia xuất hiện mấy đạo thanh âm phá không, Lục Nguyên giơ tay lên, Dưỡng Ngô kiếm xuất ra khỏi vỏ.

    Dưỡng Ngô Kiếm vừa ra khỏi vỏ, đã đột kích xé gió về phía thanh âm kia.

    Đây là chim.

    Một loại chim.

    Lục Nguyên nhìn sang thấy con quái điểu này so với chim chóc bình thường còn nhỏ hơn một chút hơn nữa hành động cực nhanh pháp lực tựa hồ cũng có mạnh yếu, Lục Nguyên nhanh chóng đưa ra mấy kiếm giết đám chim chóc này.

    - Phập.

    Một đầu chim chóc đã bị giết chết, còn tuôn ra một khối linh thạch.

    Đây là có chuyện gì giết chim tại sao lại xuất hiện linh thạch thật là cổ quái.

    Đã có linh thạch Lục Nguyên dĩ nhiên không khách khí thu vào trong tiểu tu di túi của mình.

    Trong chốc lát hắn đã gặp khá nhiều quái điểu, có con thì xuất hiên linh thạch có con thì không.

    Thu hoạch cũng không lớn Lục Nguyên liền trầm tư.

    Nếu như mình ở luyện khí kỳ những linh thạch này còn có chút ít tác dụng với mình nhưng hiện tại số lượng linh thạch quá ít với mình không có tác dụng gì lớn.

    Tuy nhiên nghĩ lại cũng bình thường, Vô Sinh di cung nghe nói tầng thứ bảy hung hiểm hơn tầng một rất nhiều, tầng thứ nhất chỉ có vậy cũng là tương đối bình thường.

    Đi vài bước Lục Nguyên thấy phía trước xuất hiện một tấm bia đá, trên bên đá có khắc ít chữ:

    - Ta lang thang khắp nơi cuối cùng dừng quãng đời còn lại ở Đại Tấn quốc ta một thân sở học tuy không dám xưng là đứng đầu quốc gia nhưng cũng là tuyệt đỉnh, đáng tiếc ta cả đời này không có một đệ tử, nay lưu lại Vô Sinh Di cung này, ta đoán rằng sẽ có cả vạn tu tiên giả tiến đây cho nên để cửa ải khó khăn khảo nghiệm.

    - Tầng thứ nhất có Xích Hỏa Điểu Hàn Độc Điểu hai loại quái cầm, đã bị ta dùng lực phong bế mấy nghìn năm nhất định sinh sôi nảy nở rất nhiều, mà đại bộ phận quái điểu đều có linh thạch dùng để làm tặng phẩm cho người tới.

    - Trung tâm tầng thứ nhất có truyền tống pháp trận, có thể truyền tới tầng thứ hai Vô Sinh cung đồng thời ở trung tâm tầng thứ nhất có một bia đá, dùng năng lực của ta ngưng tụ mà thành, ba ngày sau người tru sát quái điểu xếp hạng trước hai nghìn mới có thể tiến vào tầng thứ hai.

    Chữ viết tới đây là kết thúc.

    Lục Nguyên liền hiểu ra hóa ra quái cầm ở đây có linh thạch là do Vô Sinh lão nhân dùng năng lực ngưng tụ mà thành.

    Hơn nữa muốn tiến vào Vô Sinh di cung tầng thứ hai phải giết quái điểu xếp hạng trước hai nghìn.

    Không có gì khó.

    Ba ngày sao?

    Lục Nguyên cười cười cứ khởi công thôi.

    Lại truyền tới từng thanh âm xé gió lúc này có hơn mười con quái điểu bị hắn giết nữa.

    Đối với ác đệ tử chân truyền bình thường sẽ đau đầu nhưng với Lục Nguyên mà nói chẳng đáng là gì.

    Những quái điểu này phi hành cho dù nhanh nhưng làm sao có thể nhanh hơn trường kiếm của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên hiện tại dùng phong chi kiếm ý một đường giết tớn không biết bao nhiêu quái điểu táng thân dưới kiếm của hắn, thỉnh thoảng lại có thanh âm linh thạch êm tai rơi xuống.

    Lục Nguyên lúc này phát hiện mình đã sai vốn hắn cho rằng quái điểu không có bao nhiêu linh thạch nhưng về sau hắn mới phát hiện quái điểu rất nhiều, ngẫu nhiên tuôn ra không ít linh thạch.

    Vô sinh cung tầng đầu tiên xem như vượt qua.

    Phía sau còn có sáu tầng chờ đợi hắn.

    Lục Nguyên không biết hắn lúc tru sát quái điểu rất nhiều người đang nghị luận về hắn.

    Vô Sinh di cung ở trung tâm có phòng ngực cực lớn, quái điểu không thể tiến vào.

    Lúc này đây đã có một số đệ tử bình thường tới.

    Ở đây giết quái điểu tương đối đơn giản với Lục Nguyên, nhưng với các đệ tử chân truyền khác như Mạnh Bạch Diệp Phương Diệp Viên đều tương đương khó, bọn họ chỉ có thể trốn ở đây tránh sự công kích của quái điểu.

    Bọn họ vào trung tâm mới phát hiện, Vô Sinh lão nhân đã ngưng pháp thành một cái bảng, Vô Sinh cũng nói không lâu sau ở đây sẽ xuất hiện có một cái bảng hiển thị ai tru sát quái điểu nhiều nhất, đương nhiên chỉ hiện một trăm người không có khả năng hiện hai nghìn người toàn bộ.

    Tự nhiên mọi người cũng biết rằng, tuy chỉ hiện một trăm người nhưng sẽ thống kê tới cả nghìn người cũng không biết Vô Sinh lão nhân năm đó dùng pháp lực thế nào mà công tác tự thống kê này nghìn năm sau vẫn có tác dụng.

    Kỳ thật vô sinh lão nhân năm đó có nhiều tuyệt kỹ, có được công pháp kỳ quái này cũng là bình thường.

    Tất cả mọi người đều chờ mong.

    - Các ngươi nói xem bài danh mười người đầu tiên là ai, là những luyện thể kỳ tầng thứ chín chăng?

    Đương nhiên không phải đi vào Vô Sinh di cung tòa những người có tu vi Luyện Thể kỳ tầng thứ chín số người có luyện thể kỳ tầng thứ năm tầng thứ sáu cũng rất nhiều.

    - Để ta nói cho mà nghe, ngôi đệ nhất nhất định thuộc về Hà Trường Phong nghe nói Hà Trường Phong kiếm pháp vô cùng cao tuyệt.

    - Hà Trường Phong lợi hại nhưng ta thấy Tống Phá Lãng của Thanh Thành tiên môn còn lợi hại hơn.

    - Không đúng, Côn Luân tiên môn Chung Hữu Thì có rất nhiều pháp bảo, pháp thuật cường đại hắn được ngôi vị đệ nhất là truyện bình thường.

    - Giang Vân Phàm mới lợi hại Giang Vân Phàm chính là tu tiên giả của Võ Đang tiên môn nghe nói có Chỉ Nhu kiếm pháp kiếm pháp hoặc nhanh hoặc chậm vô cùng lợi hại.

    - Mao Thương Hải mới lợi hại, thần bí nhất chính là hắn.

    Đủ loại thanh â vang lên.

    Bảng pháp lực càng ngày càng sáng, ánh sáng hun đúc, cuối cùng thu hút phần đông đệ tử nhìn sang, ai cũng nhìn về vị trí thứ nhất xem rốt cuộc là ai đạt được.

    Tuy nhiên vị trí thứ nhất bị sương mù bao phủ che chắn không rõ.

    - Thứ sáu là Mao Thương Hải.

    Nghe được thanh âm này những người ủng hộ Mao Thương Hải bị đả kích không ít, bọn họ cho rằng hắn sẽ đoạt ngôi đầu không ngờ lại là vị trí thứ sáu.

    - Vị trí thứ năm côn Luân tiên môn Chung Hữu Thì.

    Những người ủng hộ Chung Hữu Thì không khỏi mất đi khí thế.

    - Vị trí thứ tư là Thanh Thành tiên môn Tống Phá Lãng.

    Tống Phá Lãng chỉ xếp thứ tư.

    - Vị trí thứ ba là Hà Trường Phong.

    Những người ủng hộ Hà Trường Phong thì không khỏi sa sút.

    - Vị trí thứ hai Võ Đang tiên môn giang Vân Phàm.

    Mọi người đều giật mình, Giang Vân Phàm chỉ xếp thứ hai năm người danh khí thứ nhất chỉ xếp từ thứ hai tới thứ sáu, vậy vị trí thứ nhất là ai, rốt cuộc là ai mà có thể vượt qua cả những tu tiên giả có tầng thứ chín Luyện Thể kỳ này.

    - Vị trí thứ nhất Lục Nguyên.

    Thông tin này vừa hiện ra tất cả đều giật mình.

    Pháp lực ngưng tụ trên bản, biểu hiện không phải là tính danh của bọn họ mà là tướng mạo của bọn họ.

    Mấy nhân vật bài danh đầu tiên đều có danh khí cục cao xem tướng mạo là nhận ra.

    Mà vị trí đầu tiên Lục Nguyên, cũng là người có vài phần danh tiếng lập tức có người nhận ra.

    Những đệ tử bình thường đối với chuyện Lục Nguyên xếp đầu bảng đều giật mình tuy nhiên cũng không kinh hãi.

    Phần đông đệ tử suy nghĩ cẩn thân, tầng thứ nhất của Vô Sinh cung vô cùng đơn giản, những nhân vật có tu vi Luyện Thể kỳ tầng thứ năm đều có thể giết quái điểu tới mức tối đa, có đôi khi chỉ cần kiếm thuật tinh chuẩn nhanh và may mắn đụng phải một đám quái cầm là được.

    Lục Nguyên lúc này xếp vị trí đầu tiên cũng chỉ là ngẫu nhiên mà thôi.

    Độ khó quá thấp khiến sai biệt không lộ ra nhiều.

    ................

    Mà Lục Nguyên lúc này đang uống một ngụm rượu.

    Kỳ thật hắn cũng không biết dụng ý của Vô Sinh lão nhân là muốn khảo nghiệm tốc độ kiếm hoặc tốc độ pháp thuật nếu như tốc độ kiếm hoặc tốc độ pháp thuật mà giảm thì không có khả năng tấn công đối thủ, đây cũng là dụng ý mà Vô Sinh lão nhân bố trí di cung.

    Một vạn tu tiên bị loại bỏ hơn tám nghìn người còn lại hai nghìn người tiến vào trong Vô Sinh di cung tầng thứ hai.

    Mà tầng thứ hai của Vô Sinh di cung lại không khác tầng thứ nhất bao nhiêu lắm, quy tắc cũng cùng loại chỉ là hiện tại chỉ có năm trăm người tiến vào tầng thứ ba.

    Mà Vô Sinh di cung tầng thứ hai thì thay đổi loại quái thú, ở tầng này xuất hinệ một quái thú giống là thương ngưu và mã ma vậy, hai loại quái thú này đều có pháp lực tương đối thâm hậu, vô cùng cao minh, hơn nữa lực phòng ngự vô cùng cao tu tiên giả luyện khí kỳ tầng thứ mười đánh nó cũng không có bao nhiêu tác dụng.

    Mặt khác còn có một loại quái vật đại địa thương ngưu mặc dù so với thương ngưu bình thường lớn hơn vài phần nhưng pháp lực cũng thâm hậu vô cùng.

    Nếu như Vô Sinh di cung tầng đầu tiên dùng để loại bỏ đệ tử bình thường.

    Thì Vô Sinh di cung tầng thứ hai là loại bỏ những đệ tử chân truyền cùng với một số trưởng lão thực lực hơi thấp.

    Mặt khác Vô Sinh Di cung tầng thứ hai chính là để khảo nghiệm lực công kích nếu như lực công kích của ngươi không đủ thì sẽ bị loại bỏ.

    Mà tự nhiên cũng có người chú ý tới bảng xếp hạng của tầng thứ hai, Lục Nguyên vẫn đứng thứ nhất thật đúng là lợi hại.

    Kỳ thật trong lúc tu tiên giả chú ý tới những điều này Lục Nguyên vẫn trầm mê vào việc luyện kiếm.

    Vô Sinh di cung tầng đầu tiên khảo nghiệm kiếm pháp chuẩn và nhanh mà tầng thứ hai khảo nghiệm lực công kích, Lục Nguyên đã có lực công kích tuyệt đối rồi dù sao hắn cũng có pháp lực Luyện thể kỳ tầng thứ sáu.

    Tuy nhiên Lục Nguyên cũng đang trầm tư mình kỳ thật cói thể áp chế một bộ phận lực công kích sau đó tiếp tục tu luyện khoái kiêm của mình.

    Mã Ma lực phòng ngự tương đối cao ta áp chế pháp lực một chút, đâm ngươi không bị tổn thương nhưng nếu như nhiều kiếm đâm vào một vị trí nhanh đến cực điểm thì Mã Ma cho dù mạnh mẽ cũng bị phá hủy lớp phòng ngự.

    Lục Nguyên một kiếm ra tay, huy động cực nhanh và chuẩn tương đương nan giải nhưng thời gian trôi qua hắn cũng đã thàn thói quen, Vô Sinh di cung hắn trải qua sáu ngày là đã vượt qua.

    Kỳ thật thời gian này Lục Nguyên cũng đã luyện được rất nhiều kiếm pháp.

    Vô Sinh di cung tầng thứ hai tại một nơi hẻo lánh.

    Chương 246-247: Trầm mê kiếm thuật

    Lục Nguyên vừa giết xong một con Mã Ma, hiên tại hắn đã đạt tới cảnh giới Trầm Mê trong kiếm thuật đối với ngoại giới không hề để ý mà lúc này ở cách đó không xa mấy tu tiên giả tiến tới đứng giữa là một nam tử khí chất tôn quý.

    - Tại hạ là đệ tử chân truyền của Nam Hải tiên môn Kiều Tư Lục, có phải đây chính là Lục sư đệ của Hoa Sơn tiên môn không?

    Vị nam tử khí chất cao quý lại nói;

    - Tuy tại hạ ở nam Hải nhưng đã nghe qua đại danh của Lục sư đệ, chỉ là Nam Hải cùng Hoa Sơn cách xa nhau khó có thể tới bái phỏng lần này rốt cuộc cũng đã nhìn thấy Lục sư đệ quả nhiên là khí vũ bất phàm anh hùng thiếu niên.

    Lục Nguyên không để ý tới, lúc này hắn đã chìm vào trong Trầm Mê kiếm thuật không để ý tới ngoại giới.

    Kiều Tư Lục thấy Lục Nguyên không để ý tới mình thì có phần tức giận hắn đè nén mà nói:

    - Đã nghe qua đại danh của Lục sư đệ cũng muốn lãnh giáo một hai không biết Lục sư đệ có hứng thú không, mọi người chỉ điểm tới là dừng, thế nào?

    Lục Nguyên không để ý tới, cũng không biết có người đang nói chuyện với mình.

    Đương nhiên Kiều Tư Lục nếu như công kích thì Lục Nguyên sẽ theo bản năng mà phản ứng đánh trả.

    Kiều Tư Lục nói xong mà Lục Nguyên vẫn không có phản ứng đuổi theo một con mã ma khác thấy Lục Nguyên rời đi, một vị trưởng lão nói:

    - Chỉ sợ là hắn sợ Kiều sư điệt thực lực của Kiều sư điệt cũng không cùng loại với đám Tống Nam Sơn Trương Thanh Thư bọn họ.

    Kỳ thật đây chỉ là thổi phòng mà thôi, Kiều Tư Lục chỉ ngang với đám Tống Nam Sơn Trương Thanh Thư.

    Kiều Tư cũng thầm nghĩ xem ra Lục Nguyên chỉ có hư danh.

    Một vị trưởng lão lắc đầu nói:

    - Kiều sư điệt ngươi nhìn xem.

    Vị trưởng lão kia uy vọng rất nặng Kiều Tư Lục lập tức tới nhìn thấy một đạo kiếm thương liền hỏi:

    - Sư thúc đây không phải một đạo kiếm thương sao?

    - Ngươi thì nhìn thấy một đạo còn ta nhìn thấy mười bốn đạo, Lục Nguyên cố ý đèn nén pháp lực của mình, đem mười bốn kiếm tụ hợp một chỗ hoàn toàn khác biệt so với những thứ mà ngươi nhìn thấy, ngươi nhìn thấy một đạo vết thương còn ta nhìn thấy mười bốn miệng vết thương.

    Dùng vết kiếm xem kiếm thuật.

    Sắc mặt của Kiều Tư Lục trở nên khó coi, cái này chẳng phải nói là Lục Nguyên làm một chuyện mà sau kinh Lục Nguyên làm xong hắn ngay cũng không hiểu sao?

    Chênh lệch này thật là quá lớn.

    Mười bốn đạo kiếm nhập cùng một chỗ đem miệng vết thương giống hệt nhau chuyện này không thể nào tưởng tượng nổi.

    Thời gian sáu ngày cũng đã trôi qua, đoàn người dẫn đầu vẫn là những người có tu vi Luyện Thể kỳ tầng thứ bảy thứ tám thứ chín mà Lục Nguyên vẫn là người dẫn đầu trong đoàn người thứ nhất.

    Lần này tiến vào trong Vô Sinh di cung tầng thứ ba chỉ còn lại năm trăm người mà thôi, mà hiện tại vẫn còn có sáu đệ tử chân truyền tiến vào tầng thứ ba, năm tiên môn thượng đẳng mỗi tiên môn có một người mà bảy tiên môn trung đẳng thì cũng còn lại một người mà thôi, ngoài ra còn có Lục Nguyên là đệ tử chân truyền đạt trình độ cao nhất còn sáu người kia chỉ xếp mấy vị trí gần cuối.

    Vô Sinh Di Cung tầng thứ ba.

    Ở đây có mười loại hình thể quái vật, sương mù dày đặc tản ra làm cho hắn nhìn rõ hơn một chút, nhưng c quái vật này giống như là cừu non vậy, tuy nhiên trên người của bọn chúng lại là từng mảng dao găm.

    Loại quái vật này tên gì, Lục Nguyên cũng không biết.

    Mà hơn mười quái vật cổ quái nhìn thấy Lục Nguyên xong thì chuyển động vô số phi đao bắn về phía hắn, những quái vật này pháp lực không hề tầm thường, mỗi khi đánh ra những cây dao phi thẳng về phía Lục Nguyên.

    Lục Nguyên nghi hoặc chẳng lẽ Vô Sinh di cung tầng thứ ba xuất hiện những con quái vật này để khảo nghiệm khả năng né tránh của tu tiên giả/

    Trên cơ bản vô sinh di cung ba tầng đầu khảo nghiệm tốc độ kiếm thuật độ chính xác lực công kích, cùng với năng lực né tránh.

    Tầng thứ hai hắn có thể nhìn thấu ý đồ của Vô Sinh lão nhân bây giờ cũng có thể.

    Mình vẫn nên luyện kiếm của mình.

    Dưỡng Ngô Kiếm khẽ chuyển động giờ khắc này tốc độ của nó nhanh tới cực điểm, trong nháy mắt đã đánh rơi những phi đao lao tới, những phi đao quái dê này có thể chuyển biến khiên cho Lục Nguyên lâu lâu cũng bị thương.

    Thú vị!

    Lục Nguyên đang trầm tư làm sao để cho Dưỡng Ngô Kiếm nhanh hơn thì số lượng của Quái Dương phi đao càng lúc càng nhanh, lúc mới bắt đầu Lục Nguyên có chút phiền toái nhưng hiện tại hắn đã gặp đại phiền toái.

    Trong nhất thời kiếm quang nổi lên bốn phía kiếm sắc như nước.

    Giải quyết xong hai nhóm quái dệ, Lục Nguyên cuối cùng cũng đã tìm thấy một khối bia đá khối bia đá này giới thiệu loại quái dương này gọi là Đao Dương.

    Những cọng lông của mấy loại dê này thường là phi đao.

    Lục Nguyên xem xong giới thiệu của tấm bia đá thì chìm vào suy nghĩ.

    Mình đã luyện kiếm của mình hiện tại cảm thấy mình đã nhanh chóng nắm giữ được kiếm ý rồi chỉ cần cho mình một thời gian ngắn mình có thể nhanh chóng luyện thành Khoái chi kiếm ý thậm chí hiện tại sau khi giết xong Đao Dương ngẫu nhiên cũng lấy được linh thạch, Lục Nguyên cũng không thèm để ý kiếm thuật mới là trọng điểm.

    Đến ngày thứ chín cuối cùng cũng đã tiến vào Vô Sinh Di Cung tầng thứ tư, lúc này trong số năm trăm người được giữ lại chỉ còn lại hai trăm người mà thôi, mà bây giờ toàn bộ đệ tử chân truyền đã bị loại bỏ sạch sẽ.

    Vô Sinh Di cung tới tầng thứ tư.

    Tầng này quái vật là Tạc Hồ tên đầy đủ là Tạc Tâm Hồ Ly.

    Tạc Tâm Hồ Ly là một loại quái vật tương đối xảo trá tuy nhiên cũng vô cùng quý giá, thuốc luyện chế từ trái tim của nó có thể lẩn tránh tâm ma, chính là dược liệu trân quý của tu tiên giả.

    Chính bởi vì tác dụng của nó vô cùng lớn cho nên giá cả ở trong tu tiên giới vẫn khá đắt đỏ.

    Chỉ là pháp lực của Tạc Hồ cao minh khi trưởng thành đều có thực lực Luyện Thể kỳ hơn nữa nó vô cùng gian xảo, hơn nữa trái tim của nó bất kỳ khi nào cũng có thể nổ tung, lúc đó không muốn bị thương cũng khó.

    Cửa ải này khảo nghiệm nhân tâm xem ngươi tham lam hay không, tim của tạc hồ quá mức trân quý, ai bị hấp dẫn bởi nó bất kỳ khi nào cũng có thể nổ tung.

    Nếu như ngươi có thể buông bỏ lòng tham vượt qua cửa ải này cũng không khó khăn lắm.

    Tuy nhiên nếu như ai cũng có thể bỏ lòng tham thì thế giới cũng không phải là thế giới hiện tại.

    Tu Tiên tam độc tham sân si.

    Chỉ là chuyện này cũng không liên quan tới Lục Nguyên.

    Lục Nguyên căn bản không ý thức được giá trị trái tim của tạc hồ, hắn đang chìm đắm trong luyện kiếm.

    Tạc Hồ cho dù nhanh nhưng Lục Nguyên còn nhanh hơn.

    Sau một lát Tạc Hồ đã nằm dưới mặt đất, trên người của Tạc Hồ chỉ có một vết thương, nếu như Kiều Tư Lục ở đây cũng chỉ sợ cho rằng chỉ có một vết kiếm mà thôi kỳ thực đây là hai mươi lăm vết kiếm.

    Lúc mới tiến vào Vô Sinh di cung Lục Nguyên chỉ có thể xuất ra mười bốn đạo kiếm bây giờ đã tăng lên thành hai mươi lăm.

    Lục Nguyên cười ha hả, về sau rất ít người có thể nhanh hơn mình, Khoái chi kiếm ý là một kiếm ý rất khó lĩnh ngộ có thể nói Lục Nguyên nếu như không có trạng thái si mê chỉ sợ vài năm nữa cũng chưa lĩnh ngộ được.

    Trung tâm Vô Sinh Di cung tầng thứ tư lúc này có khoảng một trăm tu tiên giả, bởi vì đây là cửa mở tới tầng tiếp theo cho nên Lục Nguyên cuối cùng cũng đến đây khi Lục Nguyên bay tới một đám Tu tiên giả liền kỳ quái.

    - Người kia là ai tại sao lại còn trẻ như vậy?

    - Còn trẻ như vậy đã có thể tới nơi này.

    Đám tu tiên giả không khỏi thấp giọng nghị luận, lúc này tu tiên giả đã là rất mạnh kém nhất cũng có tu vi Luyện Thể kỳ tầng thứ sáu, hơn nữa tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa rồi bây giờ nhìn thấy một người khoảng chừng hai mươi tuổi bay tới liền bối rối.

    - Là Lục Nguyên nghe nói hắn mới qua hai mươi tuổi chính là đệ tử chân truyền của Hoa Sơn tiên môn.

    Danh khí của Lục Nguyên vô cùng lớn dĩ nhiên là có trưởng lão nhận ra hắn.

    Một đệ tử chân truyền có thể tới đây thật khiến cho người ta kinh hãi.

    - Nghe nói hắn đã một kiếm đánh bại tu tiên giả luyện thể kỳ tầng thứ tám.

    - Hóa ra là hắn.

    - Hắn thật sự là thiếu niên thành danh.

    Thanh âm nghị luận rốt cuộc cũng đã cắt đứt bởi vì lúc này, cửa đi Vô Sinh di cung tầng thứ năm cũng đã mở ra.

    ở trên truyền tống pháp trận đã hiện ra một số ánh huỳnh quang.

    Vô Sinh di cung bốn tầng trước tất cả đều là đủ loại khảo nghiệm lấy được tài liệu căn bản là linh thạch các loại, tuy tầng thứ ba và tầng thứ tư có rất nhiều linh thạch nhưng vẫn không phải là trọng điểm, chỉ là nghe nói đằng sau Vô Sinh di cung còn mấy tầng, xuất hiện đủ loại công pháp phi kiếm các loại mọi người cũng hiểu, ba tầng sau so với bốn tầng đầu tuyệt đối khó khăn hơn rất nhiều.

    Tất cả mọi người không khỏi vung tay vung chân.

    Bên ngoài Vô Sinh di cung.

    Rất nhiều kiếm tiên nổi danh của các tiên môn đều chắp tay bọn họ cũng biết chuyện phá sinh của Vô Sinh di cung tuy nhiên thực lực của bọn họ không thể vào được cho nên cũng chỉ có thể đứng ngoài mà không làm gì được.

    Cũng may mà Hải Lăng thượng nhân có một pháp môn chính là Thủy Kính thuật, sau khi thiết lập có thể cách xa mà quan sát.

    - Những tu tiên giả chết và bị thương không nhiều, cơ bản đều ở lại tầng thứ nhất và tầng thứ hai hiện tại còn một trăm tu tiên giả tiến vào tầng thứ năm, kế tiếp mới là màn đặc sắc.

    Hải Lăng thượng nhân nhắm mắt trầm tư mà nói.

    - Trong những người này có một người trẻ tuổi tên là Lục Nguyên, những người khác đều đã là trưởng lão.

    Hải Lăng thượng nhân cất tiếng nói.

    Đối với việc Lục Nguyên có thể đi tới tầng thứ năm, Phương Nho Sở Phi cũng không bất ngờ, chỉ là tới tầng thứ năm rồi thì độ khó nhất định sẽ cực cao.

    Lúc này Truyền tống pháp trận không đưa mọi người tản ra khắp nơi mà là tụ tập mọi ngươi vào chung một chỗ.

    Hơn một trăm tu tiên giả đứng trong một pháp trận phòng ngự.

    Mà lúc này ở trên hư không xuất hiện rất nhiều chữ.

    - Vô Sinh di cung tầng thứ năm, chính là nơi mà ta sưu tập đại bộ phận linh thú, tuy nhiên để khảo nghiệm các vị ta đã dùng thiên ma đánh vào khiến cho những linh thú này thành những linh thú chiến đấu sẽ công kích các vị nếu các vị có thể chế phục thì có thể thu những linh thú này về dùng.

    - Mà bốn mươi người xếp đầu có thể tiến vào tầng thứ sáu.

    Bốn mươi người đầu bảng có thể tiến vào tầng thứ sáu sao độ khó này thật là cao.

    Tuyệt đối không ngờ Vô Sinh di cung tầng thứ năm lại có thể có được linh thú.

    Bốn mươi người đầu tiên.

    Trong một trăm người này không có ai yếu pháp lực yếu nhất là Lục Nguyên, những người khác đều là tu tiên giả Luyện Thể kỳ tầng thứ bảy thứ tám thứ chín, bọn họ sau khi bàn bạc quyết định tổ chức thành từng tổ đội khác nhau.

    Hợp tác thì lực mạnh phân ra thì lực yếu đây là chuyện rõ ràng, tổ đội cũng không thể quá nhiều khoảng hai ba người là được.

    Người không tổ đội thì lực yếu.

    Nhưng nếu tổ đội nhân số quá nhiều thì hiệu suất không cao.

    Ngay lập tức tu tiên giả lập tức tìm đồng môn và những người quen biết, Lục Nguyên còn đang suy nghĩ thì đã truyền tới một giọng;

    - Lục sư điệt không bằng chúng ta cùng một đội, thế nào?

    Lục Nguyên nhìn sang thì thấy một vị nho sinh áo trắng khí chất thành thục ổn trọng.

    - Ta tên là Tống Sĩ Quân là trưởng lão của Bắc Phong không nổi tiếng giống như các đệ tử chân truyền.

    Lục Nguyên lập tức thi lễ:

    - Bái kiến sư thúc.

    Tống Sĩ Quân cười cười:

    - Sư điệt thấy đề nghị vừa rồi của ta thế nào?

    Lục Nguyên hỏi ngược lại;

    - Tại sao sư thúc muốn cùng tổ đội với con?

    Tống Sĩ Quân đáp:

    - Bởi vì đồng môn thì dù sao cũng tin tưởng nhau hơn, vừa rồi ta cũng nhìn thấy người đồng môn có thể đạt tới tầng thứ năm chỉ có bốn người mà thôi hai vị sư huynh khác đều có tu vi Luyện Thể kỳ tầng thứ chín bọn họ liên thủ với nhau là được ta chỉ có tu vi luyện thể kỳ tầng thứ tám bọn họ dĩ nhiên không xem trọng.

    - Cho nên tìm tới tìm lui liền muốn tìm sư điệt liên thủ.

    Lý do rất hợp lý, Lục Nguyên nghĩ nghĩ, vị Tống Sĩ Quân này đúng là người Bắc Phong hắn từng có ấn tượng, mà người Bắc Phong thì có thể tin tưởng nếu như hại nhau Nguyên Nguyên thượng nhân cũng sẽ không bỏ qua, mà Vô Sinh Di cung tầng thứ năm đúng là cần có một đồng đội.

    - Vậy thì Tống sư thúc chúng ta liên thủ một lần.

    Lục Nguyên cùng với Tống Sĩ Quân cùng nhau rời khỏi pháp trận phòng ngự.

    Hai người phi hành, Tống Sĩ Quân liền nói:

    - Lục sư điệt chúng ta đã là đồng đội cần phải hiểu rõ sở trưởng của đồng đội, ta là Bắc Phong Kiếm Khí tông, kiếm thuật và pháp thuật ta đều có thể thi triển nhưng thiên hướng về pháp tu, tu luyện thủy hệ pháp thuật.

    Lục Nguyên cũng nói:

    - Tống sư thúc, ta luyện kiếm tu ngoại trừ những pháp thuật thường dùng thì những pháp thuật khác không biết.

    Kỳ thực điểm này hắn không nói thì Tống Sĩ Quân cũng biết, Lục Nguyên danh khí rất lớn, ở Hoa Sơn càng như vậy.

    Tống Sĩ Quân lại nói:

    - Chúng ta pháp tu và kiếm tu phối hợp nếu như hỗn chiến ta sẽ dùng Cân Tung Hình pháp thuật.

    Pháp thuật chia làm sát thương hình và cân tung hình, sát thương thuật có lực sát thương ở đại quy mô, tuy nhiên loại sát thương này phạm vi quá lớn không phân được địch bạn.

    Mà Cân Tung pháp thuật thì tập trung vào một mục tiêu như vậy sẽ tránh khỏi việc ngộ thương đồng bạn, tuy nhiên uy lực khá nhỏ, hơn nữa lại tiêu hao tinh thần, so với pháp thuật sát thương thì khó khăn hơn nhiều.

    Về phần kiếm tu không có gì để nói, kiếm ở nơi tay có thể khống chế, đương nhiên nếu như đạt tới ngự kiếm cấp công kích từ xa thì cũng giống như là pháp tu cần phải có tinh thần để khống chế.

    Phía trước xuất hiện khí tức linh thúc, là hai con Hỏa Hầu(khỉ lửa) chỉ là lúc này Hỏa Hầu không hề ôn thuần, bộ dáng so với Hỏa Hầu bình thường còn lớn hơn gấp năm lần, hơn nữa tương đối cuồng bạo toàn thân toát ra hỏa diễm tràn ngaajpj.

    Nên gọi nó là Chiến Linh Hỏa Hầu rồi.

    Hình Chiến linh thú, chiến lực tương đối cao.

    - Chúng ta mỗi người một con Hình Chiến Linh Thú Hỏa hầu, thế nào?

    Lục Nguyên cất tiếng hỏi Tống Sĩ Quân liền gật đầu.

    - Không thành vấn đề.

    Chương 248-249: Chiến linh thú

    Lục Nguyên nhảy một cái tới gần Hình Chiến Linh thú, Hình Chiến Linh thú Hỏa Hầu nhảy lên hỏa diễm bắn về phía Lục Nguyên, một chiêu này hùng hỗn hữu lực, Lục Nguyên hô lên một tiếng Hảo sau đó đã đột nhiên ra tay trường thương thẳng ra chém về phía Hỏa Hầu.

    Một trận chiến này hắn xuất kiếm xảo diệu hơn nữa rất nhanh.

    Mà bên kia Tống Sĩ Quân công kích một con Hỏa Hầu khác, pháp thuật mà hắn tu luyện chính là thủy hệ, có thể khắc đưới Hỏa Hầu, tuy nhiên hỏa diễm của Hỏa Hầu cũng có thể khắc ngược lại.Tuy nhiên thời gian dần trôi qua kinh nghiệm và pháp lực của hắn chiếm ưu thế hắn đã chiếm không ít thượng phong lúc này hắn thầm nghĩ không biết bên Lục sư điệt thế nào rồi.

    Hắn đã sớm nghe danh Lục Nguyên kiếm thuật trác tuyệt nhưng chưa từng thấy tận mắt lúc này chiếm thượng phong thì nhìn sang vừa nhìn sang đã giật mình chỉ thấy Lục Nguyên vừa vặn đã chế trụ được Hỏa Hầu đang chuẩn bị dùng phong linh bài thu lấy nó.

    Nhanh như vậy sao?

    Mình vừa mới đánh được một nửa mà Lục Nguyên đã giải quyết đối thủ, đáng tiếc mình chạm phải Linh Chiến Hỏa hầu không nhìn thấy Lục sư điệt ra tay, chẳng lẽ thực lực của Lục sư điệt còn cao hơn cả mình, nếu không làm sao có thể giải quyết đối thủ nhanh như vậy.

    Sau khi giải quyết con Hỏa Hầu hai người lại gặp phải một con Chiến Linh Phong Lang.

    Phong Lang được rót vào ma thức nên thân thể lớn hơn bình thường gấp năm lần hơn nữa cũng vô cùng nhanh, hai người hợp lực cũng không có bao nhiêu lo lắng.

    Kết quả sau một lúc lâu Tống Sĩ Quân phải trợn mắt há hốc mồm, một trận chiến này từ đầu đến cuối Lục Nguyên đều nhằm vào Chiến Linh Phong Lang mà đánh, tốc độ của Phong Lang đúng là rất nhanh nhưng mà Lục Nguyên còn nhanh hơn.

    Tống Sĩ Quân mặc dù kiến thức rộng rãi nhưng chưa từng gặp ai có kiếm thuật tốt như vậy nhanh như vậy.

    Với kiến thức của Tống Sĩ Quân đúng là chưa từng gặp qua.

    Sư điệt này đúng là bất phàm.

    Vốn tưởng rằng mình lo lắng xem vị sư điệt này có mạnh như trong truyền thuyết không hiện tại xem ra thực lực của Lục sư điệt còn cao hơn cả trong truyền thuyết.

    Vô Sinh Di Cung tầng thứ năm, Lục Nguyên và Tống Sĩ Quân hai người một đường tiến về phía trước.

    Đoạn đường này của hai người chạm phải các linh thú hệ chiến, sau đó Lục Nguyên mới phát hiện, hóa ra tổ đội đúng là có chỗ tốt của tổ đội đặc biệt là tổ đội với người pháp tu, mình ở phía trước quấn lấy đối thủ Tống Sĩ Quân ở phía sau công kích liên tục trong chốc lát đánh bại đối phương nhanh hơn.

    Mà Tống Sĩ Quân càng rung động hắn đã gặp không ít kiếm tu nhưng chưa ai có kiếm thuật như Lục Nguyên.

    Lục Nguyên căn bản không để cho địch nhân thoát khỏi vòng kiếm của hắn khiến cho Tống Sĩ Quân sử dụng pháp thuật tương đối thoải mái.

    Loại cảm giác thoải mái này Tống Sĩ Quân chưa từng gặp hóa ra pháp tu cùng kiếm tu hợp tác với nhau rất hiệu quả.

    Hơn nữa đáng sợ khong chỉ như vậy.

    Ở trên đường gặp đủ tất cả các loại linh thú chiến linh, ví dụ như chiến linh thú kim hệ mộc hệ thủy hệ hỏa hệ thổ hệ phong hệ đều bị Lục Nguyên dùng kiếm pháp hoàn mỹ chế trụ đối phương.

    Đây chính là phá giải pháp thuật.

    Đại bộ phận kiếm tu không phá giải được pháp thuật hoặc đụng phải pháp thuật là né tránh, bình thường dùng pháp bảo phòng ngự mà lấy cứng đối cứng Tống Sĩ Quân trước kia gặp rất nhiều người tu tiên giả tới Luyện Thể kỳ tầng thứ tám thứ chín tối đa cũng chỉ có thể phá một hai hệ pháp thuật là có thể khoe lớn rồi.

    Mà Lục Nguyên thì có thể phá giải bảy hệ pháp thuật làm cho người ta thật khó tin.

    Hai người hợp tác vô cùng ăn ý tiến về phía trước không bao lâu Dưỡng Ngô Kiếm của Lục Nguyên vung ra khỏi vỏ một kiếm ngang trời, ở phía trước vang lên một tiếng nhỏ, Lục Nguyên tê rần thâ thể phía trước đã xuất hiện một quái xà.

    Chiến linh điện xà.

    Linh thú điện hệ đã vượt qua ngoài thiên ma hóa thành quái thú.

    Hơn nữa nhìn mào của nó ở đỉnh đầu cho thấy nó rất lợi hại.

    Loại rắn như vậy đã biến thành giao long.

    Một khi hóa thành giao long Lục Nguyên và Tống Sĩ Quân khó mà có thể đối phó được ngay cả Trường Sinh Kỳ cũng vô dụng.

    Tuy nhiên Lục Nguyên cũng hơi cười khổ mà thôi.

    Mình từ trước tới nay đụng phải tất cả các loại linh thú nhưng chưa chạm phải linh thú điện hệ.

    Hơn nữa mọi người đều phải công nhận linh thú điện hạ là loại khó có thể phá giải nhất, cũng khó khăn tu hành nhất.

    Hiện tại chạm phải một chiến linh điện xà thật là phiền toái.

    Chưa đầy một khắc chiến linh điện xà cuối cùng cũng lao tới tốc độ của nó thật nhanh, Dưỡng Ngô Kiếm của Lục Nguyên đx huy động, bởi vì lúc này hắn đã luyện thành khoái chi kiếm ý kiếm nhanh hơn, chiến linh điện xà đã bị bao vây vào vòng của hắn pháp thuật của chiến linh điện xà thường xuyên công kích Lục Nguyên khiến cho cánh tay của Lục Nguyên tê rần, hắn nhìn về phía chiến linh điện xà xem ra muốn mình hoàn toàn không bị thương cũng không có khả năng.

    Tống Sĩ Quân ở đằng sau nhanh chóng sử dụng pháp thuật, y dùng Thủy Chùy Thuật, loại pháp luật này có thể dùng Chùy nhanh chóng công kích địch nhân uy lực của Chùy có thể nhỏ nhưng do nước hóa thành cho nên tạo ra các loại bong bóng thuyệt, các loại bong bóng này khi chạm vào đối phương có thể nổ tung, nhìn thấy Chiến Linh điện xà nhanh hơn, y lập tức bổ sung thêm Thủy Phược Thuật.

    Thủy Phược Thuật này dùng để giảm đi pháp thuật của đối phương nghe tên cũng có thể hiểu được nó dùng để trói buộc đối phương, lúc này Lục Nguyên cùng với Tống Sĩ Quân hai tu tiên giả Luyện Thể kỳ liên thủ, sau khi đấu mốt lát đã đánh cho Chiến Linh điện xà hấp hối, sau đó tất nhiên là thu vào Phong Linh Bài.

    Lục Nguyên và Tống Sĩ Quân vẫn theo phương pháp ai xuất lực nhiều hơn thì được phân phối, cho đến nay chiến lợi phẩm của Lục Nguyên vẫn nhiều hơn Tống Sĩ Quân một ít, đương nhiên cho dù Lục Nguyên lấy được chiến lợi phẩm thêm nữa, chiến lợi phẩm của Tống Sĩ Quân cũng đã không ít.

    Trên đường đi bất kể gặp linh thú chiến hệ nào Lục Nguyên cũng có thể dùng một thanh kiếm mà hoàn mỹ áp chế.

    Mà hôm nay cuối cùng Lục Nguyên cũng đã đến lúc không áp chế hoàn mỹ quái thú thật không dễ dàng nếu như một mình Lục Nguyên chỉ sợ không làm gì được ít nhất hắn cũng không phá được pháp thuật.

    Lúc này Tống Sĩ Quân cảm khái đã xong Lục Nguyên dùng Phong Linh bài thu Chiến Linh Điện Xà vào bỗng nhiên hắn nói:

    - Chúng ta vẫn chưa tiến vào bốn mươi người đầu tiên.

    Tống Sĩ Quân dùng Thủy Kính Thuật nhìn thì thấy được bài danh của bốn mươi người.

    Quả nhiên bất kể là Lục Nguyên hay là Tống Sĩ Nguyên vẫn chưa lọt vào bốn mươi vị trí đầu.

    Bốn mươi vị trí đầu đâu dễ lọt vào như vậy.

    Riêng tu tiên giả Luyện Thể Kỳ tầng thứ chín cũng tới bốn năm mươi người Lục Nguyên và Tống Sĩ Quân liên thủ thì những người khác cũng liên thủ, tổ hợp bọn họ so với Lục Nguyên và Tống Sĩ Quân còn nhanh hơn một chút.

    Hiện tại cả hai vẫn chưa tiến vào bốn mươi người đầu tiên Lục Nguyên cũng không nhụt chí tiếp tục đi tìm linh thú, linh thú ở Vô Sinh Di Cung đúng là không ít, lúc này tầng thứ năm đã kiếm được thêm rất nhiều.

    Mà ở trong bóng tối, lúc này truyền tới một tiếng cười quái dị:

    - Lại đụng phải hai người.

    - Đúng thế chỉ cần giết hai người này sư huynh đệ chúng ta đã có đủ chiến linh rồi đủ tư cách tiến vào tầng thứ sáu.

    Một nụ cười khó nghe vang lên, hai người kia bay tới gần đó, là hai huyết bào đạo nhân.

    Huyết Bào Huyết Kiếm môn.

    Lục Nguyên cảm nhận được khí tức của Huyết Kiếm Môn, chỉ là không biết pháp lực của hai người này thế nào, điều này cho thấy pháp lực của bọn họ cao hơn Lục Nguyên, về phần mạnh bao nhiêu thì không nhìn ra.

    - Hai tu tiên giả Luyện Thể Kỳ tầng thứ tám của Huyết Kiếm Môn.

    Tống Sĩ Quân ở bên cạnh cất tiếng pháp lực của hắn là luyện thể kỳ tầng thứ tám cho nên nhìn ra được năng lực sâu cạn của hai người này, chỉ là Lục Nguyên cũng nghi hoặc, huyết kiếm môn tuy là thập đại tiên môn nhưng bọn họ là tà môn làm sao có thể tiến vào nơi này.

    Tống Sĩ Quân tiến lên hỏi, đạo nhân thứ nhất của huyết kiếm môn cười ha hả:

    - Thật là buồn cười, hơn một vạn tu tiên giả tiến vào trong Vô Sinh Di Cung, chúng ta chỉ cần tìm một số đệ tử bình thường giết đi sau đó dùng dịch dung cải trang thì ai mà phát hiện được.

    Tên Huyết Kiếm Môn còn lại gật đầu:

    - Đúng thế, tuy nhiên các ngươi hiện tại lập tức có thể nhìn thấy

    sự lợi hại của Song Khô Huyết Kiếm của Huyết Kiếm Môn.

    Ba chữ này vừa thốt ra Lục Nguyên và Tống Sĩ Quân lập tức biết thân phận của họ.

    Huyết Khô đạo nhân Lệ Khô đạo nhân đây là đạo hiệu của hai người, gọi là Huyết Khô đạo nhân vì đạo nhân kia thích ăn thịt người đến khi máu khô cạn, mà gọ là Lệ Khô đạo nhân vì hắn thích tra tấn, giày vò đến không còn nước mắt.

    Hai người này có thực lực ngoan tâm thủ lạt danh khí cũng khá lớn.

    Không thể tưởng tượng được ở chỗ này lại chạm phải Song Khô đạo nhân.

    Hơn nữa Song Khô đạo nhân lại còn muốn đoạt linh thú chiến linh của mình.

    Song Khô đạo nhân danh khí khá lớn hiển nhiên chiến lực không hề thấp, mà hai người này đều có tu vi Luyện Thể kỳ tầng thứ tám, tu vi như vậy dùng Huyết Tế Kiếm thuật hai người này cũng có thể đối chiến với tu tiên giả Luyện Thể kỳ tầng thứ chín rồi.

    Tống Sĩ Quân nhìn vào bất kỳ góc độ nào cũng không cho rằng mình sẽ thắng.

    Huyết Khô đạo nhân cười quái dị:

    - Các ngươi thành thật giao ra những chiến linh mà các ngươi thu thập được nói không chừng ta sẽ tha cho các ngươi một tính mạng.

    Lệ Khô đạo nhân cũ cười quái dị:

    - Đúng thế các ngươi có chịu hợp tác không?

    Tống Sĩ Quân trầm thấp nói

    - Nếu như chịu phối hợp các ngươi cũng giết chúng ta hai người các ngươi khát máu nổi tiếng, hơn nữa các ngươi dùng dịch dung trang điểm tới nơi này không muốn bạo lộ thân phận, chỉ sợ vẫn muốn giết chúng ta.

    Huyết Khô đạo nhân gật đầu:

    - Xem ra các ngươi cũng biết phong cách của chúng ta, không tệ các ngươi đã biết thì chịu chết đi.

    Đáng chết.

    Tống Sĩ Quân trầm lòng xuống, có ý định liều mạng để cho Lục Nguyên chạy đi, dù sao Lục Nguyên cũng là hi vọng lớn nhất của Bắc Phong mình không có không ảnh hưởng đến tương lai của Bắc Phong nhưng không có Lục Nguyên thì bị tổn hại nghiêm trọng.

    Môn phái một số lượng người lớn mới có thể làm ra môn phái.

    Nếu như ở trong nội bộ tranh đấu không ngớt, không có người hướng về môn phái thì sớm muộn cũng sụp đổ.

    Đương nhiên ma đạo khát máu, các môn phái ma đạo thì không cần phải bàn luận.

    Trong nháy mắt Lục Nguyên đã vọt tới hướng thẳng về phía Huyết Khô đạo nhân, Tống Sĩ Quân trầm giọng nói;

    - Lục sư điệt mau chạy đi.

    - Trốn làm gì...

    Lục Nguyên trầm thấp quát:

    - Giết hai bọn chúng là được.

    Đối với môn phái chính đạo Lục Nguyên dĩ nhiên sẽ không ra tay ác độc nhưng đụng phải ma đạo không phải là ta giết ngươi thì ngươi giết ta làm sao có thể không ra tay độc ác.

    Tống Sĩ Quân quýnh lên:

    - Bọn chúng là Huyết Kiếm môn có Huyết Tế kiếm thuật có thể tăng chiến lực hai người bọn chúng một khi dùng huyết tế kiếm thuật chiến lực có thể đạt tới Luyện Thể kỳ tầng thứ chín chúng ta không phải là đối thủ đâu.

    Tống Sĩ Quân sợ Lục Nguyên không biết chuyện đó Tống Sĩ Quân không biết rằng Lục Nguyên trước kia đã cùng với Tư Mã Trường Bạch tranh chấu chuyện dùng Huyết Kiếm thuật nhiều lần làm sao có thể không biết được.

    - Tống sư thúc yên tâm đi thúc ở phía sau dùng pháp thuật là được.

    Lục Nguyên lúc này xông ra đánh, đồng thời Dưỡng Ngô Kiếm rời khỏi vỏ, mang theo một đạo kiếm quang thu thủy:

    - Chỉ cần bọn hắn không dùng được huyết tế kiếm thuật thì tuyệt đối không phải là đối thủ của chúng ta.

    Không dùng được huyết tế kiếm thuật đây là có ý gì/

    Dùng huyết tế kiếm thuật đơn giản, chỉ cần thổ ra một ngụm máu trúng thân kiếm là thành công rồi.

    Chẳng lẽ với kiếm thuật của Lục Nguyên có thể ngăn cản bọn chúng không thổ ra một ngụm máu được sao/

    Điều này là không có khả năng.

    Chuyện này thật khó tưởng tượng được.

    Đúng lúc Lục Nguyên nói hai vị Huyết Khô đạo nhân Lệ Khô đạo nhân đều cười ha hả:

    - Thật sự là buồn cười, được được tới đây để ta hút máu của ngươi.

    Lệ Khô đạo nhân cũng cất tiếng:

    - Trước khi ngươi hấp huyết của hắn để ta khiến cho hắn không còn nước mắt mà khóc, cho hắn tiếp nhận tất cả cực hình tra tấn trong thiên hạ.

    Lệ Khô đạo nhân cũng cười quái dị.

    Huyết Khô đạo nhân định thổ ra một ngụm máu tươi về kiếm của mình, hai người đối diện không dễ chọc vào cần phải dùng chiến lực cực nhanh giải quyết.

    Bỗng nhiên một đạo hàn quang lóe lên, Huyết khô đạo nhân thấy hàn quang đã gần kề không tự chủ được mà lui về phía sau.

    Một kiếm này như thu thủy cắt ngang về phía Lệ khô đạo nhân, Lệ Khô đại nhân cũng muốn dùng huyết tế kiếm thuật kết quả cũng phải tránh một kiếm này.

    Chiêu thứ nhất Lục Nguyên xuất một kiếm.

    Huyết khô đạo nhân và Lệ khô đạo nhân hai người đều khẽ giật mình bọn họ tuyệt đối không ngờ Lục Nguyên dùng một chiêu là có thể tùy ý phá giải huyết tế kiếm thuật của mình về sau cũng không hề có biến hóa gì, chẳng lẽ Lục Nguyên có thể một mực ngăn cản hai người huyết tế kiếm thuật sao?

    Chiêu thứ hai huyết khô đạo nhân và lệ khô đạo nhân một người ở trên một người ở dưới, hai người cùng chuẩn bị huyết tế kiếm thuật mà vẫn bị Lục Nguyên phá hư, một kiếm của Lục Nguyên tưởng chừng như tùy ý từ trên xuống dưới khiến cho Huyết Khô và Lệ Khô phai di động không dùng được huyết tế kiếm thuật.

    Chiêu thứ ba Lệ Khô đạo nhân một người ở gần một người ở xa, chỉ thấy Lục Nguyên đâm ra hai thanh kiếm một thanh về phía huyết khô một thanh về phía lệ khô tốc độ cực nhanh, động tác của hai người cuối cùng cũng bị phá hỏng.

    Huyết Khô đạo nhân và lệ khô đạo nhân vô luận dùng phương thức gì cũng không thi triển được huyết tế kiếm thuật, Lục Nguyên dùng một thanh Dưỡng Ngô Kiếm giống như thần kiếm kỹ cứ thế mà phá hỏng động tác của hai người.

    Lúc này Tống Sĩ Quân trợn mắt há hốc miệng, hắn chưa từng nghĩ tới người của Huyết Kiếm môn lại có thể bị đánh như vậy, không ngờ lại có phương pháp như Lục Nguyên đánh ép địch nhân không thể dùng ra Huyết tế kiếm thuật.

    Trong chốc lát Tống Sĩ Quân mới nhớ ra mình nên sử dụng pháp thuật, hắn lập tức không hề do dự mà dùng Thủy Phược Thuật, dùng nước trói buộc di động của đối phương.

    Chương 250-251: Song Khô đạo nhân

    Huyết Khô đạo nhân và Lệ Khô đạo nhân không ngừng kêu khổ hai người bọn họ chưa chống đỡ nổi Lục Nguyên lại gặp phải công kích của Tông Sĩ Nguyên.

    Huyết Khô và Lệ Khô hai người động tâm tư muốn chạy trốn, nếu như ngay từ đầu hai người chạy trốn thì không khó vì bọn họ là Luyện Thể kỳ tầng thứ tám nhưng hiện tại đã có Thủy Phược Thuật trợ giúp bọn họ muốn trốn đi cũng không phải là điều dễ dàng.

    Một đạo vết máu xuất hiện, cánh tay phải của Huyết Khô đạo nhân đã bị Dưỡng Ngô Kiếm xẹt qua, Lệ Khô đạo nhân thì bị bạo thuật của Tống Sĩ Nguyên bắn trúng, cả người bị trọng thương, lúc này Lệ Khô đạo nhân và Huyết Khô đạo nhân đã hiểu ra mình đã bỏ qua cơ hội chạy trốn.

    Huyết Khô đạo nhân và Lệ Khô đạo nhân đều là những người thành danh đã lâu tuyệt đối không thể tin rằng mình có thể thua trong tay một hậu bối, tuy nhiên sự thật là sự thật hai người đã không ngừng bị trọng thương.

    - Thắng lợi...

    Lục Nguyên cuối cùng cũng đã đâm kiếm vào trong cổ họng của Huyết Khô đạo nhân mà Tống Sĩ Quân cũng dùng Thủy Trùy Thuật đâm vào trái tim của Lệ Khô đạo nhân lúc này Tống Sĩ Quân vẫn không tin nổi.

    Lục Nguyên nhún vai kỳ thật hắn làm được như vậy cũng là nhờ khoái chi kiếm ý.

    Đúng rồi đến thời điểm thu thập chiến lợi phẩm.

    Mà lúc này chiến lợi phẩm đúng là không tệ.

    Chiến lợi phẩm.

    Chiến lợi phẩm lần này đúng là khiến người ta phải nhiệt huyết sôi trào.

    Cái gọi là ngựa không ăn lén cỏ ban đêm thì không mập người không dùng tiền phi nghĩa thì không giàu.

    Tuy nhiên dùng tiền phi nghĩa này không phải dễ dàng giàu được.

    Tu tiên giả rất ít khi sinh tử tương tranh mà một khi tương tranh thì nguy hiểm vô cùng, đem thân mình dấn tới hiểm cảnh.

    Loại làm giàu này không có quá nhiều.

    Lục Nguyên hiện tại đang tiếp thu chiến lợi phẩm.

    Tổng cộng có bốn cái phong linh bài hai cái phong ấn chiến linh thú hai cái phong ấn huyết vân linh thú, chiến linh thú là do Song Khô lão nhân thu thập được ở tầng thứ năm mà bản thân của Song Khô lão nhân tu luyện Vân Huyết tâm pháp dĩ nhiên là có Vân Huyết linh thú.

    Trước hết xem Chiến linh thú, Lục Nguyên giải trừ phong ấn đem chiến linh thú thả ra ngoài.

    Chiến Linh thú Hỏa Hầu Hỏa Lang Hỏa Cẩu.

    Chiến Linh thú Kim Sư Kim tượng.

    Chiến linh thú Mộc Thỏ Mộc Miêu....

    Tuyệt đối không ngờ Song Khô lão nhân lại có nhiều chiến linh thú như vậy hơn nữa còn rất nhiều linh thú cỡ lớn, hai người phân phối một hồi Lục Nguyên vốn có chiến linh thú tương đối nhiều có thêm số này liền tăng vọt mà Tống Sĩ Quân cũng tăng thêm rất nhiều linh thú, chỉ là không tăng nhiều như Lục Nguyên mà thôi.

    Kỳ thật Song Khô đạo nhân có nhiều chiến linh thú như vậy thứ nhất là do bọn chúng góp nhặt không ít thứ hai là bọn chúng cũng đánh cướp từ các tu tiên giả khác.

    Lục Nguyên đem nhiều linh thú như vậy bỏ vào phong ấn của mình Tống Sĩ Quân dùng thủy kính thuật xem danh sách thì thấy Lục Nguyên xếp thứ ba mươi hai.

    Mà Tống Sĩ Quân không có trong bảng chiến linh thú của hắn ít hơn Lục Nguyên không có cũng là bình thường.

    Hiện tại xếp thứ ba mươi hai cũng không an toàn, vì bọn họ ở trong Vô Sinh di cung tới mười lăm ngày.

    Thời gian phía sau Lục Nguyên cũng một mực đi tìm chiến linh thú.

    Lúc mới bắt đầu chiến linh thú đúng là rất nhiều càng về sau thì càng ít, chỉ sợ đại bộ phận chiến linh thú đã bị thu nạp.

    Mới lúc đầu mọi người giúp nhau.

    Về sau những người giúp nhau liền có ý định hạ thủ dĩ nhiên không đánh tới mức ngươi chết ta sống chỉ dồn chiến linh thú của đối phương về phong linh của mình, dù sao cũng không làm trái với quy định.

    Lục Nguyên cùng với Tống Sĩ Quân cùng một tổ đội, thực lực có phần gạt người Tống Sĩ Quân thực lực chỉ ở lớp tu tiên tầng thứ năm mà Lục Nguyên tuy danh khí lớn nhưng vẫn chỉ là hậu bối mà thôi.

    Lúc bình thường không chạm phải tu tiên giả Luyện Thể kỳ ầng thứ chin Lục Nguyên và Tống Sĩ Quân chạm phải ba luyện thể kỳ tầng thứ tám cũng có thể thủ thắng.

    Mà khi chạm phải tu tiên giả tầng thứ chín, Lục Nguyên lộ ra biểu hiện khiến cho Tống Sĩ Quân phải kinh hãi, Lục Nguyên trước hết dùng Mộ Chi Kiếm ý phong tỏa kiếm ý, giảm tầm mắt của đối phương sau đó thuận lợi đào thoát khiên cho Tống Sĩ Quân phải bội phục.

    Hậu bội này thật là đụng phải tu tiên giả Luyện Thể kỳ tầng thứ chín cũng có thể chạy thoát.

    Đánh đánh trốn trốn Lục Nguyên cùng với Tống Sĩ Quân đã dần dần trải qua mười lăm ngày...

    - Hiện tại Linh thú ngày càng ít rồi...

    Lục Nguyên cất tiếng nói.

    - Đúng thế.

    Tống Sĩ Quân gật đầu.

    - Vốn là như thế chiến linh thú lúc đầu nhiều, càng ngày càng ít.

    - Đúng rồi hiện tại là ngày thứ mười lăm nhìn xem xếp hạng của chúng ta.

    Lục Nguyên mới nói.

    - Được.

    Tống sĩ Quân giương tay lên, xuất ra Thủy Kính thuật, lúc này Lục Nguyên đã xếp vị trí hai mươi tám, tiến bộ hơn trước mà vị trí bốn mươi đúng là tên của Tống Sĩ Quân.

    Thật không ngờ Tống Sĩ Quân lại xếp thứ bốn mươi.

    Đúng là đại hỉ.

    Nói thật lúc đầu Tống Sĩ Quân không nghĩ mình có thể tiến vào bốn mươi vị trí đầu lúc đó hắn liên thủ với Lục Nguyên vì nghĩ đồng môn liên thủ cũng yên tâm một chút mà thôi.

    Kỳ thật nguyên nhân tiến vào vị trí bốn mươi cũng là nhờ có Song Khô đạo nhân làm người tốt, đem một số chiến linh thú giao cho hai người.

    - Hiện tại là trung tâm tầng thứ năm, chuẩn bị tiến vào tầng thứ sáu.

    Lục Nguyên cùng với Tống Sĩ Quân hai người nhìn nhau cười cười, Vô Sinh di cung tầng thứ năm có nhiêu chỗ tốt như thế tầng thứ sáu rốt cuộc là có gì đây?

    Kỳ thật không cần tiến vào tầng thứ sáu ở tầng thứ năm thu hoạch cũng đủ lớn rồi.

    Lục Nguyên và Tống Sĩ Quân chuẩn bị nghỉ ngơi một phen thì đúng lúc này có một đám người ở phía xa xa chạy tới.

    Ở bên ngoài pháp trận phòng ngự đứng đầy tu tiên giả.

    Những tu tiên giả này phần lớn là luyện thể kỳ tầng thứ bảy thứ tám bị pháp trận bên trong ngăn cản.

    Tống Sĩ Quân tràn đầy kinh nghiệm liền giương tay lên:

    - Những người này thật là cổ quái, sư điệt chúng ta đợi thêm một lúc.

    Lục Nguyên có thói quen tốt là biết lắng nghe, nghe thấy vậy liền đợi thêm một chút.

    Đợi một lúc có một người bay về pháp trận phòng ngự Tống Sĩ Quân liền nói:

    - Người này ta biết chính là Khí Tông Tây Phong Nghiêm Vu s, có tu vi luyện thể kỳ tầng thứ chín, thực lực kinh người, trong bốn mươi vị dẫn đầu cũng có hắn.

    Nghiêm Vu vừa xông vào trong pháp trận phòng ngự, tất cả các tu tiên giả tầng thứ bảy tầng thứ tám đột nhiên động thủ.

    Tất cả đều hướng về phía Nghiêm Vu mà công kích.

    Nghiêm Vu liền cả kinh nhưng hắn cũng là người có kinh nghiệm, bàn tay lập tức xuất ra pháp thuật, bao quanh toàn thân.

    Đây chính là Vân Hà Phòng Ngự Pháp Tráo.

    Vân Hà Phòng Ngự Pháp Tráo chính là dùng Vân Hà ngưng tụ mà thành, không phải là Tử Hà Thiên Lý tâm pháp so với Tử Hà Thiên Lý thì trên một bậc, nhưng Vân Hà Phòng Ngự Pháp Tráo này lúc này vẫn có cảm giác muốn tan vỡ.

    Nghiêm Vu cả kinh, lập tức động tay đánh ra một tòa pháp bảo phật tháp.

    Nghiêm Vu cũng là có cơ duyên, có được một số pháp bảo, đây chính là phật tháp tầng thứ ba, có lực phòng ngự vô cùng lớn.

    Pháp bảo này ngay cả tu tiên giả trường sinh kỳ cũng phải đỏ mắt tuy nhiên danh môn chính phái dĩ nhiên là không thể học ma đạo mà cướp đoạt đi.

    Hiện tại Nghiêm Vu xuất ra Phật tháp phát ra vô số kim quang những đòn công kích liền bị ngăn cản.

    Tuy nhiên càng lúc càng có nhiều tu tiên giả luyện thể kỳ tầng thứ bảy thứ tám oanh kích về phía Nghiêm Vu.

    Nghiêm Vu càng thấy càng hoảng sợ, đem phật tháp đột tiến phòng ngự, càng về sau màu vàng phật quang càng như muốn bị lay đổ, tuy nhiên cũng may Nghiêm Vu cuối cùng cũng tiến được vào trong.

    Tiến vào phòng ngự pháp trận là an toàn.

    Nghiêm Vu thở dài một hơi.

    Nghiêm Vu thở dài một hơi, Lục Nguyên cùng với Tống Sĩ Quân hai người cũng ở xa mà nhìn, cả hai đều hít một hơi lạnh cả hai đều không phải là người ngu ngốc dĩ nhiên là hiểu những tu tiên giả kia có ý định gì, bọn họ hiện tại không xếp hạng bốn mươi người đầu tiên mà đã hết hạn hiển nhiên bố phòng ở đây một khi chạm phải tu tiên giả xếp hạng bốn mươi đầu tiên sẽ toàn lực công kích, không chừng có thể thu được một số chiến linh thú, tiến vào bốn mươi vị trí đầu tiên.

    Để tiến vào Vô Sinh Di cung tầng thứ sáu mọi người đều không từ thủ đoạn.

    Cũng may phạm vi của pháp trận phòng ngự khá lớn, giữ vững bốn phía cho nên không gian trùng kích cũng không nhiều.

    Thật sự là đổ mồ hôi.

    Lục Nguyên và Tống Sĩ Quân hai người nhìn nhau hiện tại thật không dễ dàng cho dù có chiến tích lọt vào bốn mươi người đầu tiên nhưng không đi vào pháp trận phòng ngự của tầng thứ năm thì cũng vô dụng.

    Lục Nguyên bỗng nhiên nói:

    - Xem ra chỉ có thể liều mạng một phen.

    Tống Sĩ Quân gật đầu:

    - Cũng chỉ có thể như vậy, chỉ là chúng ta có hể liên hệ với bốn mươi vị tu tiên giả chưa tiến vào, cùng nhau xông vô, hi vọng có thể lớn hơn.

    Tống Sĩ Quân lớn hơn kinh nghiệm cũng nhiều hơn.

    Một lát sau bốn tu tiên giả khác không tiến vào phòng ngự pháp trận lại tụ hợp cộng thêm Lục Nguyên và Tống Sĩ Quân là có sáu người.

    Sáu người tụ tập vào cùng một chỗ Tống Sĩ Quân đem vấn đề vừa rồi nói ra, bọn họ cuối cùng cũng đồng ý liền quyết định sáu người sẽ từ sáu hướng xông vào phân tán binh lực phòng thủ của tu tiên giả.

    Lục Nguyên vọt tới, Dưỡng Ngô Kiếm rút ra, nhanh chóng đón đỡ trường kiếm của tu tiên giả, tuy nhiên những tu tiên giả phòng thủ kia đâu dễ dàng để Lục Nguyên vượt qua.

    Ngay lập tức có hơn mười tu tiên giả tụ hợp.

    Hơn mười tu tiên giả này nếu như chính diện giao phong kết cục của Lục Nguyên chỉ có thể nói là thảm bại.

    Lục Nguyên cũng biết chỉ cần mình hơi dừng lại là sẽ có rất nhiều tu tiên giả đi qua đây, hắn lập tức thi triển Mạc Chi Kiếm Ý, khiến cho tốc độ của tu tiên giả xung quanh trở nên chậm đi mà Lục Nguyên nhanh chóng xuất ra khoái chi kiếm ý.

    Lúc này pháp trân phòng ngự đã ở trước mắt.

    Tuy nhiên phần đông tu tiên giả đã phản ứng kịp cầm kiếm đuổi về phía Lục Nguyên, ở phía xa thì sử dụng pháp thuật công kích.

    Thần kinh của Lục Nguyên như muốn sụp đổ hiện tại hắn chỉ cần thoáng lơ đễnh là không vào được phòng ngự pháp trận.

    Đây là lần đầu tiên Lục Nguyên cảm thấy kinh hãi như vậy.

    Đây là kiếm chiêu gì?

    Kiếm Tông Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ 1300 thức, được phá cho ta.

    Kỳ thật Kiếm Tông trưởng lão dùng Bách Biến Thiên Huyễn 1300 thức so với đệ tử chân truyền phức tạp hơn nhiều khó phá cực kỳ ngay cả cửu đại kiếm tiên cũng không dễ gì phá được nhưng hiện tại Lục Nguyên ở trong một cảnh giới khó hiểu, hắn quay mắt nhìn thấy kiếm pháp kia, Dưỡng Ngô Kiếm đã hóa thành một đường cong huyền ảo cuối cùng cũng phá được.

    Đồng thời Dưỡng Ngô Kiếm không ngừng lại, tiếm tục phá Nhu Vân kiếm pháp của Võ Đang tiên môn, kiếm pháp của Võ Đang tiên môn cũng nổi danh, tuy không bằng Phong Vân 108 kiếm, nhưng Lục Nguyên không cần suy nghĩ một kiếm xẹt qua, như cuồng phong vận chuyển đem nhu vân đánh tan.

    Dưỡng Ngô Kiếm tiếp tục đánh về phía Vũ Đả Phi Ti kiếm pháp của Thanh Thành tiên môn.

    Một kiếm này còn chưa tuyệt.

    Kiếm quan sinh hàn vừa vặn tiến về phía tu tiên giả của Côn Luân tiên môn, một kiếm áp bức làm cho hắn không thi triển được kiếm chiêu.

    Lục Nguyên thần kinh nhanh chóng căng ra hắn biết rõ hơn hai mươi tên tu tiên giả rất khó đối phó nếu như mình không đột nhập nhanh vào thì phải bị vây hãm ở chỗ này.

    Thời gian chỉ trong chớp mắt.

    Lúc này cuộc chiến diễn ra trong nháy mắt cũng sẽ kết thúc trong nháy mắt.

    Còn một chút.

    Nếu như không qua được Lục Nguyên chỉ sợ sẽ bị vây khốn lúc đó linh thú có được sẽ bị đoạt mất.

    Trong nháy mắt những tu tiên giả khác cũng đã công kích.

    Não của Lục Nguyên như muốn nứt ra, đúng lúc này hắn tiện tay đánh ra một kiếm.

    Một kiếm này tựa hồ không có gì lạ nhưng giống như vũ trụ huyền bí, một kiếm này ảo diệu vô tận, ngăn đón về phía trước pháp thuật cũng bị phá sạch sẽ.

    Nếu nói một kiếm lúc trước thần kỳ.

    Thì một kiếm này càng thêm thần kỳ.

    Cứ như vậy bị phá.

    Lúc này mọi người đều giật mình bọn họ chưa từng nghĩ lại bị một kiếm của Lục Nguyên phá như vậy.

    Ở trong truyền thuyết một kiếm có thể phá chư pháp, Lục Nguyên hiện tại một kiếm đã có thể gọi là phá vạn pháp, phá nghìn pháp có vẻ khoa trương nhưng phá trăm pháp vẫn là có thể.

    Một kiếm phá vỡ rất nhiều kiếm thuật nổi danh và pháp thuật nổi danh.

    Một kiếm này đã vượt qua rất nhiều phạm vi lý giải của mọi người.

    Trong nháy mắt Lục Nguyên đã xông vào trong pháp trận phòng ngự.

    Màn kịch đấu đặc sắc nhất đã hoàn tất, những người vừa rồi ngăn cản Lục Nguyên cũng phải giật mình, toàn bộ kiếm thuật pháp thuật vừa rồi đã bị Lục Nguyên phá vỡ.

    Nhìn thấy Lục Nguyên tiến vào trong các vị trưởng lão luyện thể kỳ tầng thứ chín cũng đại biến sắc mặt, vừa rồi một kiếm kia là kiếm thuật gì?

    Dùng nhãn lực của bọn họ căn bản là chưa từng gặp kiếm thuật như vậy, tu tiên giả luyện thể kỳ tầng thứ chín, cơ bản đều đã tiếp cận Trường Sinh kỳ kết quả nhìn thấy một kiếm đó của Lục Nguyên cũng phải thán phục.

    Lục Nguyên không chú ý tới sự kinh ngạc trong ngoài hắn hít một hơi lúc này Lục Nguyên lâm vào trầm tư, một kiếm kia rốt cuộc là cái gì?

    Vừa rồi trong sát na kia đầu óc của mình trống rỗng thân thể theo bản năng mà phản ứng, nhưng mà phản ứng theo bản năng còn hơn cả những suy nghĩ bình thường, hơn nữa một kiếm kia tựa hồ trong nháy mắt mà đánh ra.

    Chẳng lẽ mình đã đạt tới cảnh giới Chư Đa Kiếm Ý dung hợp?

    Lục Nguyên trầm tư hắn một lần nữa vung Dưỡng Ngô Kiếm tuy nhiên thật đáng tiếc vô luận thế nào cũng không thể sử dụng kiếm ý như lúc nãy nữa, xem ra mình chỉ loáng thoáng dung hợp tới chỗ Dung Hợp Kiếm Ý, không thể nào hoàn thành được.

    Không biết bao lâu Lục Nguyên mới mở hai mắt ra khôi phục lại thần thái.

    Hắn lại thử một lần nữa nhưng lại thất bại.

    Lục Nguyên bây giờ nhìn lại ở trong pháp trận phòng ngự chỉ có ba mươi lăm người cũng có nghĩa sáu người xông vào chỉ có mình là thành công năm người khác đều thất bại, quả thật như thế kỳ thật lúc mới bắt đầu vượt qua phòng ngự trận pháp dễ dàng càng về sau càng thêm khó đến khi Tống Sĩ Quân Lục Nguyên đi tới thì đã tụ tập rất nhiều tu tiên giả, chừng hơn một trăm người muốn xông vào là độ khó cực cao.

    Chương 252-253: Tới tầng thứ sáu

    Năm tu tiên giả khác không thể nào đi vào bên trong.

    Ví dụ như Tống Sĩ Quân bản thân sau khi ném ra một số linh thú, mất đi bài danh thứ bốn mươi mới bảo trụ được chiến linh thú còn lại, Tống Sĩ Quân cảm thấy đáng tiếc vất vả lắm mới tiến tới vị trí thứ bốn mươi mà bây giờ đã thất bại.

    Tuy nhiên Lục Nguyên có thể đi vào trong trận pháp cũng là không tệ rồi.

    Ba mươi lăm người.

    Ba mươi lăm vị tu tiên giả đứng ở trung tâm ngoại trừ Lục Nguyên ba mươi bốn vị còn lại đều có tu vi Luyện Thể kỳ tầng thứ chín, ngay cả một tu tiên giả Luyện Thể kỳ tầng thứ tám cũng không có.

    Ở bên ngoài Vô Sinh di cung, chưởng giáo Võ Lăng tiên môn Hải Lăng thượng nhân đang thi triển Tư Mộng Phi Mộng Hồn Thiên Chiếu Giám những người khác thì chờ đợi, kết quả Hải Lăng Thượng Nhân cười nói:

    - Hiện tại số người đi vào trong Vô Sinh Di Cung tổng cộng là ba mươi lăm, Hoa Sơn Tiên Môn tổng cộng có bảy người tiến vào mà Võ Đang tiên môn có sáu người Côn Luân tiên môn có năm người, Thanh Thành tiên môn có năm người, Nam Hải tiên môn có năm người mà bảy trung đẳng tiên môn còn lại mỗi tiên môn có một người.

    Hắn nói tới đây trên cơ bản đã phù hợp với lực lượng các tiên môn ở Đại Tấn quốc.

    Hải Lăng thượng nhân lúc này bỗng cổ quái nói;

    - Tuy nhiên Hoa Sơn tiên môn có bảy người đi vào, trong đó có một hậu bối.

    - Lục Nguyên?

    Phương Nho cất tiếng hỏi.

    Hải Lăng thượng nhân không nói gì chỉ gật nhẹ đầu.

    Ngay lập tức hào khí trở nên quỷ dị, rất nhiều người không biết hiện tại nên biểu lộ thế nào.

    Lúc này Lục Nguyên cùng với hai mươi bốn người khác cùng tiến vào tầng thứ sáu Vô Sinh Di Cung.

    Tầng này hoàn toàn khác với tầng thứ năm vừa rồi.

    Tầng năm đều là bình nguyên.

    Ở trong này tách ra bốn mươi con đường, chỉ vào bốn mươi phương hướng.

    Hiện tại mọi người đang đứng bên cạnh một tấm bia đá.

    Trên tấm bia có khắc mấy hàng chữ.

    Lục Nguyên nhìn sang thấy ghi rằng “Ta cả đời này am hiểu nhất chính là Tiểu Vô Tướng công pháp.

    Công pháp này có thể mô phỏng vạn môn vạn pháp, nhưng cuối cùng ta biết rằng nó lại là bề ngoài của Đại Vô Tướng công pháp”.

    “Đại Vô Tướng công pháp chính là đệ nhất kỳ công đương thời, có thể mô phỏng bất cứ một loại công pháp nào trong thiên hạ, giống như kiếm thuật của Kiếm Thần tồn tại”.

    “Một kỳ công như thế chính là năm đó Vô Tướng Cổ Phật sáng chế ra.

    Vô Tướng Cổ Phật kia không biết là thần thánh, tiên phật phương nào mà thần bí cực kỳ”.

    Vốn xưng là người, đằng sau xưng là thần tiên, đủ thấy được sự tôn sùng đối với người sáng lập ra Đại Vô Tướng Công.

    “Ta đi du lịch qua nhiều quốc gia liền biết rằng thiên hạ kỳ công chính là Đại Vô Tướng công pháp”.

    “Đáng tiếc, ta luyện tập Tiểu Vô Tướng công pháp, chỉ là bề ngoài của Đại Vô Tướng công pháp.

    Tư chất lại có hạn, bằng không thì vô địch thiên hạ cũng không khó”.

    Lời nói tràn đầy sự tôn sùng đối với Đại Vô Tướng công pháp, Lục Nguyên xem qua cũng hiểu.

    Thiên hạ rõ ràng có công pháp có thể mô phỏng tất cả những công pháp khác.

    Đại Vô Tướng công pháp, Đại Vô Tướng công pháp.

    Đây rốt cuộc là kỳ công gì?

    Nghe nói Vân Long tâm pháp cũng là thiên hạ tuyệt đỉnh tâm pháp.

    Vân Long thập biến được chia ra làm mười phần.

    Nhưng Đại Vô Tướng công pháp thì không chỉ là biến hóa mười phần.

    Nếu như biến hóa vạn đoan như thế thì đã có người luyện thành rồi.

    “Ta đời này đều ở Tấn quốc, nghiên cứu tinh hoa của tất cả tuyệt học của các đại tiên môn, mô phỏng công pháp của bọn họ.

    Nếu như ta chết thì sẽ đem những công pháp này hoàn trả lại.

    Nhưng những công pháp này là ta đã dùng Tiểu Vô Tướng công pháp mô phỏng lại.

    Mô phỏng của Đại Vô Tướng công pháp hoàn toàn khác với nguyên bản.

    Khi mọi người xâm nhập nơi đây, đem bản công pháp này làm cho nó hoàn mỹ hơn mà không xảy ra tai họa ngầm gì thì chỉ cần pháp lực của Tiểu Vô Tướng công pháp của bổn môn rót vào.

    Nếu không thì không thể thành”.

    Thì ra tầng thứ sáu của Vô Sinh Di Cung chính là ghi lại tất cả những môn công pháp mà không có tai họa ngầm thành chi pháp.

    Hơn nữa, tại Vô Sinh Di Cung tầng thứ sáu này có trọn vẹn bốn mươi công pháp.

    Lục Nguyên lập tức nhìn sang, thấy bốn mươi con đường tìm kiếm rốt cuộc tìm được một con đường.

    Phía trên con đường này ghi lại chính là “Hoa Sơn Bắc Phong Vân Long tâm pháp”.

    Những người khác cũng đều tự tìm đến những công pháp của những môn phái đối lập.

    Tổng cộng có ba mươi lăm người thì tiến nhập vào ba mươi lăm lối đi.

    Tại đây, lúc này không có sự tranh đoạt.

    Bởi vì có tranh đoạt thì cũng không thể dùng.

    Tranh đoạt như thế nào đây?

    Bởi vì công pháp tại đây cơ bản đều là công pháp tuyệt học của những tiên môn khác.

    Ví dụ như nói đến Bắc Phong Vân Long tâm pháp.

    Công pháp này gần đây chỉ truyền cho những đệ tử chân truyền.

    Những người khác căn bản cũng không thể học được.

    Không cần biết ngươi là tiên môn nào, hết thảy đều đoạt về.

    Sau đó tẩy đi trí nhớ.

    Trừ phi ngươi học được những gì mà sau này không cần dùng đến.

    Nhưng học cái gì sau này không cần dùng đến là có ý gì?

    Từng tiên môn, đối với tuyệt học bản thân đều rất coi trọng.

    Căn bản không cho phép tuyệt học truyền ra bên ngoài.

    Cho nên ở đây mới không có sự tranh đoạt.

    Từng người đi tìm con đường học lấy công pháp của bổn phái.

    Mà trong số ba mươi lăm người, người của Bắc Phong chỉ đúng có một người.

    Và đó chính là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên tiến nhập vào con đường thẳng tắp phía trước, cũng không biết là qua bao lâu, rốt cuộc cũng đã đi đến một tòa đại điện.

    Trước tòa đại điện có một tấm bia đá, ở trên viết “Bước vào đại điện này sẽ có một đạo pháp lực của Tiểu Vô Tướng đưa vào người.

    Chính vì có pháp lực của Tiểu Vô Tướng đưa vào trong người cho nên có thể luyện công mà không xảy ra bất cứ một tai họa nào.

    Nếu không có pháp lực Tiểu Vô Tướng ủng hộ thì tai họa ngầm thật lớn, vạn nhất không được luyện tập, mà phải quy về nguyên bản luyện tập.

    Nhất định phải tránh, phải tránh”.

    Thì ra là thế.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Phải có pháp lực của Tiểu Vô Tướng ủng hộ thì mới có thể không bị tẩu hỏa nhập ma.

    Nếu quả thật thành công mà không có tai họa ngầm, thì chỉ sợ Hoa Sơn tiên môn đã sớm phổ biến loại công pháp này, chứ không phải để tới bây giờ.

    Hắn đẩy cánh cửa đại điện tiến vào.

    Trong tòa đại điện này, trên bốn vách tường đá xung quanh vẽ đầy long tử.

    Long Sinh Cửu Tử.

    Con Rùa màu đen là một trong số chín con rùa, Pha Chất.

    Hình dáng uốn lượn chính là Bồ Câu.

    Hình dạng giống như đuôi cá chính là Ly Vãn.

    Hình dạng giống như con hổ uy nghiêm, chính là Ngục Thất.

    Hình dạng nửa sói nửa rồng chính là Xan Xan.

    Hình dạng ưu mỹ mà cao quý chính là Bát Phúc.

    Hình dạng giống như sài lang chính là Nhai Tí.

    Hình dạng như sư tử chính là Toan Nghê.

    Hình dạng giống như con trai, chính là Tiêu Đồ.

    Long Sinh Cửu Tử bao gồm Pha Chất, Ly Vãn, Bồ Lao, Ngục Thất, Xan Xan, Bát Phúc, Nhai Tí, Toan Nghê và Tiêu Đồ.

    Chín con rồng trên vách tường này trông rất sống động, tựa hồ như rồng thật, muốn nhảy ra khỏi vách đá.

    Lục Nguyên thì không có con mắt thẩm mỹ.

    Bình thường thấy bức tranh sơn thủy nào đẹp mắt thì hiểu rằng đó là bức tranh tốt.

    Nhưng cuối cùng, đối với hắn cũng chỉ có rượu tốt, kiếm tốt mà thôi.

    Hôm nay, hắn nhìn thấy chín con rồng lớn, chỉ cảm thấy chung quanh đều có hơi thở của rồng.

    Trong khoảng thời gian ngắn, hắn nhất thời có chút ngơ ngẩn.

    Chính mình tựa hồ như lúc thì hóa thành con rồng này, lúc thì hóa thành con rồng kia.

    Khi hóa thân thành Bát Phúc, hắn chỉ cảm thấy bản thân mình vô cùng ưu nhã.

    Khi hóa thân thành Nhai Tí thì cảm thấy cái gì cũng đều muốn trả thù.

    Khi hóa thân thành Xan Xan thì lại cảm thấy mình đói bụng, nhìn cái gì cũng muốn cắn một cái.

    Rồng trong trời đất giao nhau, chính là khoảnh khắc này.

    Lúc này, Lục Nguyên đột nhiên ngẩng đầu lên.

    Trên đỉnh đầu đang có một tuyết bạch vân long nhẹ nhàng vung vẩy long trảo.

    Long trảo triển khai, long mục khẽ nhếch.

    Vô cùng uy nghiêm, vô cùng chi lực.

    Còn hơn phật xướng, còn hơn đạo âm.

    Thiên long chi âm như rót vào tai.

    Tất cả những uy nghiêm, uy phong tựa hồ như đều tập trung trên người Vân Long.

    Lục Nguyên đắm chìm không biết bao lâu, thật lâu sau mới bừng tỉnh lại, tựa hồ như chính mình vô tình hóa thành một Vân Long.

    Trong đám mây, một trảo Vân Long cũng đủ để chấn động mặt đất.

    Cỗ pháp lực từ từ giảm bớt, cũng tức là kiểm tra xem cỗ pháp lực này của mình có đủ để luyện tập Vân Long thập biến hay không.

    Lục Nguyên phóng mắt nhìn, chứng kiến mặt đối diện chính là Pha Chất của Long Sinh Cửu Tử.

    Lục Nguyên nhìn sang, chỉ thấy mặt trên giới thiệu như thế này:

    - Vân Long thập biến chỉ có biến phần chất thì mới có thể đem pháp lực tạm thời chuyển thành Thổ hệ tâm pháp.

    Phương pháp luyện tập rút ngắn như sau…

    Đây vốn đem pháp lực tạm thời chuyển hóa thành Thổ hệ tâm pháp, sinh ra tương sinh tương khắc.

    Thổ hệ tâm pháp đối với Lôi điện pháp lực có tác dụng khắc chế nhất định.

    Mình bây giờ duy nhất phá không được chính là Lôi điện pháp thuật.

    Vừa vặn cái này có thể tạm thời khắc chế Lôi điện pháp lực thì về sau mình sẽ có phương pháp xử lý Lôi điện pháp thuật.

    Lục Nguyên tâm trạng đột nhiên chùng xuống, bắt đầu luyện tập Vân Long nhị biến, Pha Chất biến.

    Pha Chất có hình dạng giống như con rùa đen, quanh năm suốt tháng đội tấm bia đá.

    Khắp miếu viện mọi người đều nhìn thấy vị đại lực sĩ lúc nào cũng gánh chịu mệt nhọc này.

    Nghe nói chạm vào nó sẽ mang đến phúc khí cho người đó.

    Cũng không biết qua bao lâu, Lục Nguyên hít sâu một hơi, biết chính mình có phần chất biến thành, lập tức quát to một tiếng.

    Chỉ thấy phía sau mình mây trôi bắt đầu cải biến, xuất hiện một con quái thú rùa đen màu sắc nhợt nhạt, mà pháp lực toàn thân cũng tạm thời chuyển hóa thành Thổ hệ pháp lực.

    Thổ hệ pháp lực cũng không linh hoạt, chỉ có thể gia tăng sức mạnh phòng ngự thôi.

    Rất tốt, rốt cuộc đã có thể luyện thành Vân Long nhị biến, Pha Chất biến.

    Kế tiếp chính là nên luyện tập cái biến đổi nào?

    Lục Nguyên tìm tới tìm lui, nhìn xem từng giới thiệu của Vân Long thập biến, cuối cùng quyết định luyện tập Vân Long thập biến, Bồ Lao biến.

    Bồ Lao hình dạng giống như con rồng, nhưng nhỏ hơn.

    Nghe nói Bồ Lao sống ở biển, bình thường sợ nhất là cá voi.

    Mỗi lần gặp cá voi, Bồ Lao liên tục kêu to không ngớt.

    Vì vậy mọi người thường hay điêu khắc hình của nó chung với hình cá voi, với ý định âm thanh của nó càng vang to hơn.

    Biến đổi ở đây chính là sóng âm, tự nhiên là thuộc về phong hệ.

    Vân Long thập biến Bồ Lao biến chính là đem pháp lực của bản thân tạm thời chuyển hóa thành Phong hệ pháp lực.

    Lục Nguyên bản thân đã luyện thành Phong chi kiếm ý, hiện tại lại có những hướng dẫn của Vô Sinh lão nhân, lại có pháp lực của Tiểu Vô Tướng trong người, phen này luyện tập tiến bộ cực nhanh.

    Cũng không biết qua bao lâu, sau lưng Lục Nguyên, mây trôi ngưng tụ thành một con quái thú.

    Con quái thú này hình dạng giống như rồng, nhưng lại nhỏ hơn rồng.

    Từ khi con quái thú này xuất hiện thì toàn thân Lục Nguyên màu sắc pháp lực càng lúc càng mờ nhạt, không còn là màu trắng của vân hệ mà là không màu của phong hệ.

    Rốt cuộc hắn đã luyện tập được Vân Long thập biến Bồ Lao biến.

    Ở đây không biết đến thời gian.

    Hắn đã luyện tập được Pha Chất biến, Bồ Lao biến, lại có Ly Vãn biến.

    Hiện tại hắn đã luyện thành ba biến của Vân Long thập biến.

    Mà lúc này pháp lực Tiểu Vô Tướng bên trong cơ thể cũng chưa toàn bộ sử dụng hết, vẫn còn một chút.

    Đại Vô Tướng công pháp là do Vô Tướng Cổ Phật trong truyền thuyết sáng chế ra, được Vô Sinh lão nhân xem là đệ nhất kỳ công trong thiên hạ.

    Còn Vân Long tâm pháp cũng chính là tâm pháp đỉnh cấp.

    Tất nhiên là không thể so sánh với Đại Vô Tướng Công pháp.

    Bàn về thần diệu, chỉ sợ còn kém hơn một bậc so với Tiểu Vô Tướng công pháp.

    Nhưng Vân Long tâm pháp cũng là một bộ tâm pháp đỉnh cấp.

    Vân Long thập biến, trước đây là cửu biến, là hình thức chuyển hóa pháp lực.

    Trong cửu biến, luyện tập khó khăn nhất nhưng lại mạnh nhất đó chính là Xan Xan biến.

    Biến đổi này thậm chí có thể hấp thu pháp lực của người khác vào trong thân thể mình.

    Trong khoảng thời gian ngắn ngủi có thể mượn pháp lực của địch nhân đả kích địch nhân, trở thành chi lực mạnh mẽ vô đối.

    Trong Vân Long thập biến còn có Tiêu Đồ biến.

    Biến đổi này chính là thủ thế tuyệt đối, chi lực phòng ngự thiên hạ vô song.

    Đương nhiên, cửu biến trước đây cho dù có mạnh cũng không cách nào so sánh với thập biến.

    Vân Long thập biến biến đổi thành thứ mười chính là Chung Cực biến, đem tất cả những biến đổi của cửu biến lúc trước sáp nhập vào, làm thành biến đổi này.

    Thần diệu của nó không cách nào tưởng tượng.

    Vân Long tâm pháp chỉ là trong từng hoàn cảnh mà sinh ra từng loại biến hóa.

    Lục Nguyên trước đây không lâu đã luyện thành Pha Chất biến, Bồ Lao biến, sau này tăng thêm Ly Vãn biến, xem như là đã luyện thành ba biến trong Vân Long thập biến.

    Lúc này hắn đang vận chuyển vô hạn thần thông, thừa dịp pháp lực của Tiểu Vô Tướng còn lại luyện tiếp biến thứ tư.

    Biến thứ tư chính là Ngục Thất biến.

    Ngục Thất có tướng mạo như hổ, lại có uy lực, mọi người thường hay khắc trên cửa ngục.

    Hổ là chi thú uy mãnh, có thể tăng cường uy nghiêm cho ngục thất, khiến cho mọi tội phạm phải khiếp sợ.

    Trong Vân Long thập biến, Ngục Thất đại diện chính là Lôi.

    Uy nghiêm như sấm.

    Đúng vậy, cái gọi là Ngục Thất biến, chính là đem pháp lực tạm thời chuyển hóa thành Lôi điện chi lực.

    Loại pháp lực này chuyển đổi hơi gấp.

    Dưới tình huống bình thường khó có thể luyện thành.

    Do có pháp lực của Tiểu Vô Tướng công pháp, lại có phương pháp của Vô Sinh lão nhân lưu lại, Lục Nguyên cũng có thể rút ngắn thời gian luyện lại.

    Chỉ mới luyện trong giây lát, kết quả pháp lực của Tiểu Vô Tướng đã tiêu hao hết.

    Không thể cường luyện.

    Trước khi nhập điện, nếu như không có pháp lực của Tiểu Vô Tướng tại thân thì tuyệt đối không thể cường luyện.

    Nếu không thì sẽ dễ dàng tẩu hỏa nhập ma.

    Mặc dù có chút đáng tiếc, nhưng hiện tại xem ra, cũng chỉ có thể dừng tại đây.

    Lục Nguyên thở phào nhẹ nhõm, dừng lại việc tu luyện.

    Kỳ thật, trong khoảng thời gian này, cái lợi của việc tu luyện cũng thật lớn.

    Chương 254-255: Tầng cuối cùng

    Vân Long thập biến mỗi biến đổi gia tăng đều rất khó khăn.

    Lục Nguyên bởi vì cơ duyên trùng hợp đã luyện thành đệ nhất biến.

    Những đệ tử chân truyền khác ngay cả biến đổi cũng đều không có luyện thành.

    Trong Vân Long phong biến, Bắc Phong lục kiếm tiên cơ bản đã luyện thành hai biến, ba biến, giỏi lắm là bốn biến.

    Chỉ có Nguyên Nguyên Thượng Nhân là luyện đến biến thứ sáu.

    Vân Long tâm pháp, một khi luyện thành chính là tuyệt thế.

    Kỳ thật, rất nhiều tâm pháp tiên môn đều như vậy.

    Một khi luyện đến đỉnh phong thì chính là tuyệt thế.

    Nhưng có mấy người có thể luyện tâm pháp tuyệt đỉnh của mình đến cấp đỉnh phong chứ.

    Ở cấp độ đó độ khó rất cao.

    Mặc dù không có luyện thành Vân Long tâm pháp thứ tư biến, Lục Nguyên có chút tiếc nuối, nhưng làm người thì không thể quá tham.

    Làm người thì phải nên biết đủ.

    Phải biết lấy đủ làm niềm vui.

    Những chữ này tuy nói rất đơn giản, nhưng nếu muốn làm thì sẽ không dễ dàng.

    Cũng may Lục Nguyên tính tình đạm bạc nên vẫn biết lấy đủ làm niềm vui.

    Ở Vô Sinh Di Cung hắn đã có biết bao nhiêu chỗ tốt.

    Tu hành mười năm bên ngoài, chưa chắc hắn đã có được chỗ tốt như vậy.

    Đương nhiên, mười năm hay hai mươi năm, với độ tu hành của mình mà nói, thì những người khác cho dù mất một trăm, hai trăm năm chỉ sợ cũng không chiếm được chỗ tốt như vậy.

    Đúng rồi, còn phải đem phương pháp này ghi lại chứ.

    Sau khi làm xong những chuyện này, Lục Nguyên rời khỏi đại điện.

    Mới vừa bước ra khỏi đại điện được vài bước, thì liền nghe thấy tiếng đại điện sụp xuống.

    Đây chính là thiết kế của Vô Sinh lão nhân.

    Khi có người rời khỏi đại điện này đầu tiên, đại điện sẽ bị sụp đổ.

    Cái này dù sao cũng là Vân Long tâm pháp, tuy là phiên bản đơn giản, hóa luyện không thành nhưng vẫn không nên tiết lộ ra ngoài.

    Nếu tòa đại điện này không hủy thì đoán chừng người của Hoa Sơn sau này cũng sẽ phái người hủy diệt.

    Lúc này đã đến cuối đường.

    Dọc theo đường trở về, sẽ đến trung tâm của tầng thứ sáu.

    Bốn mươi con đường, không sai biệt lắm đều rót vào nội thể của mỗi người Tiểu Vô Tướng pháp lực.

    Thời gian tiêu hao nó cũng tương đương nhau.

    Cho nên, những người sau khi luyện công trở về trung tâm tầng thứ sáu cũng cơ bản gần bằng nhau.

    Ba mươi lăm vị tu tiên giả đã tập trung tại trung tâm tầng thứ sáu.

    Kỳ thật, lúc này cũng có vài con đường chưa có người đi ra.

    Nhưng lúc này, cơ bản cũng không có người đi sang tầng khác.

    Tầng thứ bảy của Vô Sinh Di Cung là tầng cuối cùng.

    Ở tầng cuối cùng này, bảo vật có thể lấy được sợ còn nhiều hơn so với tầng thứ sáu.

    Tầng thứ sau mọi người đều thỏa mãn như vậy.

    Tầng thứ bảy chỉ sợ càng khiến mọi người thêm vừa lòng.

    Rốt cuộc, hai chữ “Hư Không” xuất hiện phía trước.

    Rốt cuộc đã tới.

    Mọi người không khỏi chờ mong.

    “Ta thiết lập tầng thứ bảy ở Vô Sinh Di Cung này, vốn có ý đồ tại tầng thứ bảy này kết hợp Tiểu Vô Tướng công pháp và Đại Vô Tướng công pháp làm trấn cung chi bảo của Vô Sinh Di Cung.

    Nhưng sau nghĩ lại, Tiểu Vô Tướng công pháp chính là trấn môn chi học của một trong tứ đại tiên môn của Tần quốc Tiêu Dao tiên môn.

    Nếu học được, chỉ sợ Tiêu Dao tiên môn sẽ đuổi đến tận cửa”.

    “Mà Đại Vô Tướng công pháp ta có được sợ cũng bị thất truyền”.

    “Cho nên, không có Tiểu Vô Tướng công pháp, Đại Vô Tướng công pháp tồn tại ở đây.

    Tầng thứ bảy này đơn giản chỉ là nơi đặt hài cốt của ta mà thôi.

    Tầng thứ bảy cùng bên ngoài triệt để ngăn cách.

    Vô Sinh Di Cung dừng ở đây”.

    Ý tứ của lời nói cũng dễ lý giải.

    Nhưng khi chứng kiến những chữ này, rất nhiều tu tiên giả không khỏi mắng thầm.

    Nói đùa gì vậy?

    Mọi người trong tận đáy lòng chờ mong tầng thứ bảy, kết quả đột nhiên lại nói rằng Vô Sinh Di Cung xác thực là có tầng thứ bảy, nhưng triệt để ngăn cách với bên ngoài.

    Hơn nữa, Tiểu Vô Tướng công pháp và Đại Vô Tướng công pháp cũng không có ở chỗ này.

    Đây chẳng khác nào mọi người đã ăn hết vô số món khai vị, chuẩn bị chờ đến thời điểm nghênh đón món ăn chính lớn nhất.

    Kết quả lại nói với mọi người rằng, mọi người ăn món khai vị có ngon không?

    Và bữa ăn chính không có.

    Cái này chính là vấn đề tâm trạng.

    Kỳ thật, sáu tầng trước cũng đã mang đến nhiều cái tốt cho mọi người.

    Khi đến thời điểm này, đột nhiên lại nói cho mọi người biết Vô Sinh Di Cung không có tầng thứ bảy.

    Cái này mọi người làm sao có thể chịu nổi?

    Quả nhiên là ngoài ý muốn.

    Cho nên, phần lớn tu tiên giả lúc này đã bắt đầu phàn nàn.

    Cũng chỉ có số rất ít người như Lục Nguyên lại cảm thấy đủ đầy.

    Phàn nàn trong chốc lát, tất cả mọi người đồng thời tâm khẽ động.

    Nhìn về phía năm con đường còn lại.

    Lúc ấy, tổng cộng có ba mươi lăm người tiến vào tầng thứ sáu.

    Đồng thời có bốn mươi con đường.

    Ba mươi lăm người đi ba mươi lăm con đường.

    Còn lại năm con đường không có người vào.

    Bởi vì sau này xuất hiện tầng thứ bảy, tất cả mọi người đều dồn hết sự quan tâm của mình vào tầng thứ bảy, nên không có ai quan tâm đến năm con đường còn lại này.X

    Nhưng hiện tại, chữ “hư không” đã biểu thị không có tầng thứ bảy.

    Chính vì thế, mọi người tất nhiên là cùng nhìn về phía năm con đường còn lại.

    Năm con đường đó có năm loại tuyệt học.

    Mọi người đi qua, thấy trên đầu một con đường có ghi chữ Chung Nam tiên môn.

    Chung Nam tiên môn cũng là một trong những tiên môn năm xưa, nhưng theo lịch sử đã không còn tồn tại.

    Chung Nam tiên môn là một môn phái đặc sắc.

    Tổ sư khai phá Vương Trọng Đức chính là một tu tiên giả có thực lực và trình độ cao nhất.

    Nhưng bởi vì bị trọng thương nên mất sớm.

    Đời thứ hai so với tổ sư khai phái thì thực lực kém rất xa.

    Quả thật không có cách nào đánh giá sự chênh lệch.

    Đến đời thứ ba thì lại càng vô nghĩa.

    Trình độ thì bó tay.

    Người mạnh nhất đời thứ ba ngay cả Trường Sinh kỳ cũng không đột phá được.

    Môn phái vì vậy mà suy yếu.

    Chung Nam tiên môn được cho rằng là tiên môn suy yếu nhanh nhất trong lịch sử Đại Tấn quốc.

    Nhưng tuyệt học năm đó của Chung Nam tiên môn là Tiệp Kính kiếm pháp vẫn rất nổi danh.

    Bây giờ, trên đỉnh đầu một con đường có ghi Chung Nam tiên môn khiến tâm người phải động.

    Tu tiên giả phần lớn chỉ có một loại tâm pháp tu hành, nhưng ngẫu nhiên cũng có thể tập luyện hai chủng loại tâm pháp.

    Lúc này có hơn một môn tuyệt học bày ra trước mắt, điều này khiến lòng người làm sao có thể tâm không động.

    Còn có một con đường ghi là Hàn Băng Chân Khí.

    Đúng vậy, đơn giản chỉ ghi có bốn chữ Hàn Băng Chân Khí, không có bất cứ một giới thiệu nào.

    Nhưng là Tu tiên giả của Đại Tần quốc, ai cũng nghe đến danh tiếng của Hàn Băng Chân Khí.

    Nghe nói đây là một môn tuyệt học rất xuất sắc.

    Hàn Băng Chân Khí khi giao thủ với người khác, chỉ làm cho người kia nhiễm chút hàn khí, nhưng càng giao thủ về sau thì có thể đem người sống đông cứng lại.

    Ba con đường còn lại cũng biểu hiện một số tâm pháp tuyệt học.

    Năm tuyệt học, ai tâm không động chứ.

    Nếu như là tuyệt học của tiên môn khác, bọn họ tâm có thể không động.

    Dù sao tâm pháp của tiên môn khác bọn họ không thể học.

    Một khi học được thì lập tức sẽ bị phế.

    Đây là quy cũ của ngũ đại tiên môn, không ai có thể phá vỡ quy củ đấy.

    Nhưng hiện tại năm tuyệt học này toàn bộ đều là vật vô chủ, học được thì học.

    Hàn Băng Chân Khí vốn vô chủ, mà Chung Nam tiên môn thì lại xuống dốc rồi.

    Người nào cũng biết Chung Nam tiên môn đã xuống dốc, quy củngũ đại tiên môn, nhưng muốn học hỏi tuyệt học của những tiên môn khác nhỏ hơn, Tông lão hội cũng sẽ không để ý tới.

    Cơ hồ trong tích tắc, ba mươi lăm vị tu tiên giả đều xông vào con đường mà mình cảm thấy hứng thú.

    Hiện tại, tuy không có tầng thứ bảy, nhưng rõ ràng tại tầng thứ sáu vẫn còn tìm được chỗ tốt.

    Lục Nguyên cũng xông vào một con đường.

    Tổng cộng có tám vị tu tiên giả xông vào con đường này.

    Phía trước con đường này giới thiệu một tuyệt học thân pháp Vô Thải Phượng Song Phi Dực.

    Hiện tại, tại Vũ Lăng Sơn, sự việc được truyền náo nhiệt nhất chính là Vô Sinh Di Cung.

    Hôm nay, là ngày thứ hai sau khi sự việc Vô Sinh Di Cung kết thúc.

    Khắp Vũ Lăng Sơn đều truyền nhau về Vô Sinh Di Cung.

    Mọi người đương nhiên đều hiếu kỳ về việc tột cùng Vô Sinh Di Cung đã xảy ra chuyện gì.

    Có những người không có tiến vào Vô Sinh Di Cung.

    Có những người chỉ tiến vào một hai tầng rồi lui ra, chứ không có tiến sâu vào trong.

    Những gì xảy ra tầng sau, nghe mấy lời khoa trương cũng đủ rồi.

    - Tầng thứ nhất là đủ loại quái cầm.

    Những con quái cầm này cực kỳ hung ác.

    Thật đúng là lợi hại, số lượng lại còn rất nhiều, rậm rạp chằng chịt.

    Quả thật khiến cho người không ứng phó nổi.

    Tầng này, Vô Sinh lão nhân cân nhắc độ xuất kiếm và sử dụng pháp thuật của mọi người vô cùng chính xác.

    Tiến vào Vô Sinh Di Cung có hơn một vạn người, nhưng cũng chỉ có hai nghìn người là có thể tiến vào tầng thứ hai.

    Còn ta thì tiến được vào Vô Sinh Di Cung tầng thứ nhất.

    Một tu tiên giả sau khi tiến vào Vô Sinh Di Cung đang đứng khoa trương trước mặt mọi người.

    Hiện tại, hấp dẫn mọi người nhất chính là chủ đề về Vô Sinh Di Cung.

    - Còn tầng thứ hai thì có quái vật giống như ngưu và mã.

    Hai thứ quái vật này khảo nghiệm lực pháp thuật của chúng tôi và lực công kích kiếm thuật.

    Cửa ải này thật khó qua.

    Chỉ có năm trăm người mới có thể tiến vào Vô Sinh Di Cung tầng thứ ba.

    Với trình độ của ta thì không thể tiến vào năm trăm người đó.

    Chậc, chậc.

    Tu tiên giả này có chút tiếc nuối nói.

    - Tầng thứ ba, một người bạn tốt của ta đã tiến vào.

    Nghe nói tầng thứ ba này có một loại dê.

    Tất cả đều là quái dê.

    Loại quái dê này khẳng định ngươi chưa từng gặp qua.

    Rất là lợi hại.

    Ngươi phải đạt được trình độ cửu thiên thì mới có thể tiến vào Vô Sinh Di Cung tầng thứ tư.

    Nhưng nghe nói là vượt qua tầng này rất khó khăn.

    Tu tiên giả Luyện Thể Kỳ Nhất Trọng, Nhị Trọng đều không thể qua được cửa ải này.

    Cửa ải này nghe nói là khảo nghiệm năng lực né tránh của ngươi.

    Đáng tiếc ta không thể tiến vào tầng thứ ba.

    Bằng không thì với năng lực né tránh của ta nói không chừng có thể tiến vào tầng thứ tư.

    Câu nói này rõ ràng là tự thổi phồng mình.

    Ngươi ngay cả tầng thứ ba cũng không vào được, còn muốn tiến vào tầng thứ tư.

    Nhưng hiện tại những tu tiên giả ở bên cạnh vây xem đều đang đợi vị tu tiên giả này giải thích những tình huống trong Vô Sinh Di Cung.

    Trong khoảng thời gian ngắn, không ai phản bác ý kiến của y, mặc cho y tùy ý thổi phồng.

    Tu tiên giả này khi nói chuyện thì dừng lại một chút, đợi cho mọi người thấm một chút rồi mới chậm rãi nói:

    - Tầng thứ tư của Vô Sinh Di Cung là gì?

    Là tạc hồ.

    Tạc hồ là gì?

    Ở đây có rất nhiều trân châu quý báu, nhưng một khi ngươi đào được thì nó sẽ nổ tung.

    Cửa ải này theo như lời bằng hữu của ta thì chính là khảo nghiệm tâm linh của ngươi, xem ngươi có lòng tham hay không.

    Một khi có lòng tham thì rất dễ dàng phát nổ gây tổn thương, không thể tiến vào tầng thứ năm.

    Bốn tầng, mỗi một tầng đều có những phấn khích riêng, khiến cho những tu tiên giả bên cạnh lắng nghe thỏa thuê.

    Vị tu tiên giả này lại chậm rãi nói:

    - Tầng thứ năm, so với bốn tầng trước thì càng đặc sắc hơn.

    Các ngươi có nghe qua linh thú không?

    Y dừng lại một chút, giải thích về linh thú rồi mới bắt đầu câu chuyện:

    - Lúc này chỉ có bốn mươi người xếp hạng đầu tiên mới có thể tiến vào Vô Sinh Di Cung tầng thứ sáu.

    Chiến đấu với linh thú rất khó.

    - Tầng thứ sáu, nghe nói là có không ít những công pháp mà không có bất cứ một quái thú nào.

    - Tầng thứ bảy, các ngươi muốn nghe nhất là tầng thứ bảy phải không?

    Kỳ thật tầng thứ bảy không có tồn tại.

    Tu tiên giả này nói đến đây, thấy mọi người đang lắng nghe hăng say thì lông mày càng cau lại, hào hứng nói:

    - Lại nói tiếp, sư huynh của ta nói, lúc ấy tầng thứ sáu có chữ hư không, nhắc nhở mọi người không có tầng thứ bảy tồn tại.

    Mọi người lập tức nhìn vào năm con đường có công pháp còn lại.

    - Tại sao lại có năm con đường không có người đi này?

    Bởi vì ba mươi lăm người tiến vào Vô Sinh Di Cung tầng thứ sáu, tất nhiên là còn lại năm con đường.

    Theo như sư huynh của ta nói trong số năm con đường đó có một con đường là của Chung Nam tiên môn, một là Hàn Băng Chân Khí và một là tuyệt học Vô Thải Phượng Song Dực Phi.

    Những người nghe được tuyệt học này không khỏi mở to mắt.

    - Vốn phần đông tu tiên giả muốn cướp đoạt năm loại công pháp này.

    Kết quả lúc này đây, tầng thứ sáu Vô Sinh Di Cung đã nhắc nhở, muốn những người này lập tức đi ngay.

    Bằng không thì sau nửa canh giờ, toàn bộ Vô Sinh Di Cung sẽ sụp đổ.

    Kết quả phần lớn những tu tiên giả đều phải buông tha năm loại tuyệt học, lập tức trở lại mặt đất.

    Nói đến đây, người bên cạnh nghe xong đã hiểu.

    Trước đó hai ngày, toàn bộ tu tiên giả sau khi rời khỏi Vô Sinh Di Cung thì việc nó sụp đổ ai cũng biết.

    Lúc này đây, Vô Sinh Di Cung tự hủy khiến cho rất nhiều tu tiên giả cảm thấy đáng tiếc.

    Vốn những người này còn có ý định sẽ tiến vào Vô Sinh Di Cung xem như thế nào.

    Nhưng hiện tại xem ra chẳng còn cách nào tiến vào nữa rồi.

    Hiện tại, tu tiên giả ở Vũ Lăng Sơn thảo luận sự tình rất nhiều, nhưng chỉ có ba việc chính.

    Thứ nhất, chính là sự phấn khích ở mỗi tầng Vô Sinh Di Cung.

    Đây chính là điều mà mọi người nghị luận nhiều nhất.

    Vô Sinh Di Cung là chủ đề nóng bỏng nhất gần đây.

    Thứ hai, là Tiểu Vô Tướng công pháp, Đại Vô Tướng công pháp.

    Thật không ngờ, hai môn công pháp này có thể mô phỏng lại toàn bộ năng lực của tất cả các đại tiên môn, lại còn có thể đơn giản hóa cho người học.

    Chuyện này lập tức khiến cho tu tiên giả phải huyên náo.

    Không biết bao nhiêu người đã nghị luận điều này.

    Có không ít người mơ mộng hão huyền, nghĩ mình có thể đạt được Đại Vô Tướng công pháp.

    Thứ ba, đó chính là Lục Nguyên.

    - Lục Nguyên thì có nghe qua tên, nhưng khả năng thì chưa nghe qua.

    - Đúng vậy, là đệ nhất đệ tử chân truyền.

    - Nghe nói là chỉ có hai mươi mấy tuổi.

    - Nói giỡn, mới có hai mấy tuổi mà lợi hại vậy sao?

    Nghe nói hắn lúc này đây có thể trực tiếp tiến vào tầng thứ sáu của Vô Sinh Di Cung.

    - Đúng vậy, đệ tử chân truyền lợi hại nhất cũng chỉ có thể tiến vào Vô Sinh Di Cung tầng thứ ba.

    Hắn một mình tiến vào Vô Sinh Di Cung tầng thứ sáu.

    Hơn nữa, nghe nói Vô Sinh Di Cung tầng thứ sáu, trừ hắn ra thì những người khác đều là tu tiên giả Luyện Thể Kỳ Cửu Trọng.

    Luyện Thể Kỳ Bát Trọng cũng không vào được tầng thứ sáu của Vô Sinh Di Cung.

    - Chậc, chậc, lợi hại như vậy sao?

    - Đúng vậy, rất lợi hại.

    - Hoa Sơn đa nhân tài, lời ấy quả thật không uổng.

    Chương 256-257: Trở về Hoa Sơn

    Hoa Sơn tiên môn kỳ thật cũng không lâu đời gì lắm.

    Lâu đời nhất chính là Võ Đang tiên môn và Côn Lôn tiên môn.

    Côn Lôn tiên môn có lịch sử rất cổ xưa.

    Còn Võ Đang tiên môn năm đó cũng là một trong tứ đại tiên môn của Tần quốc.

    Chỉ là sau này suy yếu mà thôi.

    Công pháp của Hoa Sơn tiên môn so với Võ Đang tiên môn và Côn Lôn tiên môn thì chênh lệch.

    Nhưng Hoa Sơn đa nhân tài đúng là phải công nhận.

    - Đúng rồi, Lục Nguyên mới hơn hai mươi tuổi lại lợi hại như vậy, có phải ba đầu sáu tay gì không?

    - Ta đã gặp qua một lần, chỉ là bình thường thôi.

    Hơn nữa thường xuyên cầm hồ lô rượu, rất có bộ dạng của một tửu quỷ.

    - Đúng rồi, Lục Nguyên này vẫn chưa có danh.

    Ta nghĩ Túy kiếm khách cũng không tệ, Về sau đạt đến Trường Sinh kỳ thì sẽ gọi là Túy kiếm tiên.

    - Ta nghĩ bây giờ gọi là Lại kiếm khách, sau này gọi là Lại kiếm tiên thì thích hợp hơn.

    Ta nghe nói Lục Nguyên này rất lười nhác.

    Đủ loại thảo luận, thậm chí có người còn có người thảo luận về danh tiếng của Lục Nguyên.

    Bắc Phong nhân mã, toàn bộ đều đang tập hợp thảo luận với nhau.

    Ngồi ở phía trên tất nhiên là Phương Nho, Sở Phi hai vị Cửu đại kiếm tiên, cùng với một số trưởng lão, và mười đại đệ tử chân truyền, đệ tử bình thường.

    Lục Nguyên lúc này đang ngồi ngáp.

    Ở Vô Sinh Di Cung được hai tháng, nếu không luyện công thì cũng là chiến đấu.

    Cơ bản chẳng có giờ phút nào nghỉ ngơi.

    Điều này khiến cho Lục Nguyên mệt đến chết.

    Cho nên sau khi rời khỏi Vô Sinh Di Cung, liền trực tiếp đến đại thụy ngủ một ngày hai đêm, đến bây giờ mới tỉnh lại.

    Lục Nguyên lại hớp một ngụm rượu.

    Rất có tư vị.

    Thật đúng là rất có tư vị.

    Kỳ thật cuộc sống trong Vô Sinh Di Cung không có rượu để uống.

    Phương Nho hỏi:

    - Lúc này đây, Bắc Phong chúng ta chỉ có một mình ngươi tiến nhập vào tầng thứ sáu của Vô Sinh Di Cung.

    Ngươi hãy đem tình hình nói đại khái qua một phen.

    Nghe như vậy, Lục Nguyên vội vàng tự mình giải thích hết mọi thứ.

    Trong lúc nói cũng mơ hồ nói thoáng qua mình được bao nhiêu chiến lợi phẩm.

    Nghe được Sở Phi liền vỗ tay, cười to:

    - Làm tốt lắm.

    Ngươi lúc này đây thu được nhiều chiến lợi phẩm như vậy.

    Nói cách khác, Bắc Phong chúng ta sẽ không bị những Phong khác chèn ép nữa.

    Vốn trong lúc Lục Nguyên đang ngủ, Nam Phong Kiếm Tông cho người đến.

    Khí Tông Tây Phong cũng vậy.

    Những người này đến mục đích rất đơn giản, Kiếm khí Tam tông cạnh tranh, bọn họ lúc này đây chiến tích đều coi như không tệ.

    Đến thăm mục đích tự nhiên rõ ràng.

    Lục Nguyên thu được nhiều chiến lợi phẩm, như vậy chiến lợi phẩm của Bắc Phong không còn thua kém những Phong khác.

    Lục Nguyên thật đã lập được công lớn.

    Nghe như vậy, những trưởng lão còn lại rất khiếp sợ.

    Bọn họ không nghĩ, Lục Nguyên biểu hiện lúc này đây lại tốt như vậy.

    Hai vị trưởng lão Luyện Thể Kỳ Cửu Trọng đều không có tiến vào tầng thứ sáu Vô Sinh Di Cung, nhưng Lục Nguyên lại làm được.

    Tống Sĩ Quân liếc nhìn Lục Nguyên.

    Hai người coi như đã có giao tình.

    Tống Sĩ Quân cảm thấy nên cùng với Lục Nguyên làm tốt quan hệ.

    Lục Nguyên về sau nếu không làm Bắc Phong Chi Chủ thì địa vị tại Bắc Phong, thậm chí tại Hoa Sơn đều rất quan trọng.

    Quan hệ tốt với người như vậy, đối với mình rất có lợi.

    Mà Vân Dật và Vân Bình hai đệ tử chân truyền cũng thất kinh.

    Lục Nguyên lấy được nhiều chiến lợi phẩm như vậy, dựa vào số chiến lợi phẩm đó, Lục Nguyên đã vượt xa bọn họ.

    Đương nhiên, đây là Lục Nguyên bằng bản lãnh của mình mà có được.

    Nên không ai có thể đố kỵ.

    Lục Nguyên nói:

    - Tại Vô Sinh Di Cung, Vô Sinh lão nhân đã nói Đại Vô Tướng công pháp có thể mô phỏng được vạn tâm pháp trong tiên hạ.

    Phương Nho rất nghiêm túc nói:

    - Việc này chúng ta cũng đã báo lên rồi.

    Yến sư bá nghe xong cũng chỉ cười nói, Vô Sinh lão nhân mô phỏng nhiều loại công pháp như vậy, vậy thì công pháp của ông ta đâu?

    Cho nên, Vô Sinh lão nhân cũng chỉ là một đỉnh cấp của quốc gia chứ không đảm đương nổi một vô địch của quốc gia.

    Lời này của Yến tổ sư rất nhiều đạo lý, ý vị sâu sa.

    Lục Nguyên nghe những lời này, chỉ cảm thấy đạo lý rất nhiều.

    Sau khi nói chuyện xong với Phương Nho sư thúc, Sở Phi sư thúc, Lục Nguyên tìm một phòng yên tĩnh, thu dọn chiến lợi phẩm của mình.

    Hắn tại Vô Sinh Di Cung đã tìm được một số chiến lợi phẩm.

    Cái thứ nhất chính là linh thạch.

    Linh thạch lấy được đến tầng thứ tư chỉ sợ là có một ngàn miếng.

    Số lượng này so với những tu tiên giả khác đã là khá nhiều.

    Nhưng đối với Lục Nguyên mà nói thì chẳng có gì đáng bàn.

    Thứ hai, đó chính là chiến linh thú.

    Chiến linh thú này cũng khá nhiều.

    Thứ ba chính là Huyết vân linh thú.

    Đây là hắn giết chết Song Khô đạo nhân của Huyết Kiếm môn lấy được.

    Song Khô đạo nhân của Huyết Kiếm môn thanh danh thật lớn nên Huyết vân linh thú tất nhiên cũng không ít.

    Thứ tư chính là Vân Long tâm pháp.

    Hắn đã luyện thành ba biến trong Vân Long thập biến.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân cũng chỉ luyện đến biến thứ sáu mà thôi.

    Thuận tiện nói luôn, bởi vì hắn đã luyện thành Vân Long lưỡng biến cho nên pháp lực tự động từ Luyện Thể Kỳ Lục Trọng sơ kỳ trực tiếp nhảy lên Luyện Thể Kỳ Lục Trọng cấp đỉnh phong.

    Lúc này toàn thân làn da co giãn kinh người, mà xương cốt cũng có độ cứng không thua kém gì.

    Đúng rồi, hắn cũng đã luyện thành Khoái chi kiếm ý.

    Đương nhiên, có luyện thành cái này thì cũng không có quan hệ quá lớn với Vô Sinh Di Cung.

    Trọn vẹn có năm chiến lợi phẩm.

    Năm chiến lợi phẩm này quả nhiên kinh người.

    Cái tốt như vậy, nếu như không có tiến vào Vô Sinh Di Cung thì cũng không biết như thế nào mới có thể đạt được.

    Tu hành mười năm, hai mươi năm chưa chắc gì hắn đã có được.

    Thật đúng là lợi nhuận cực lớn.

    Có lẽ rất nhiều tu tiên giả còn đang suy nghĩ về tầng thứ bảy không có của Vô Sinh Di Cung mà sinh ra bất mãn.

    Nhưng Lục Nguyên lại không nghĩ như vậy.

    Vô Sinh lão nhân có thể đem năm vật đó lưu lại cho những người như mình, thì cũng là công đức tương đối lớn rồi.

    Vô Sinh lão nhân chẳng thiếu nợ mình cái gì.

    Từ chỗ của ông ta có được nhiều cái tốt như vậy thì phải cảm ơn ông ta chứ.

    Như thế nào còn vì không có tầng thứ bảy mà trách tội ông ta.

    Người là phải nên biết đủ.

    Phải biết lấy đủ làm niềm vui.

    Đúng rồi, sao không đem chiến linh thú đổi thành vân thú, cùng với việc đem huyết vân linh thú dùng thiên tịch chi thủy lọc thành vân hệ linh thú.

    Bình thường, nếu như nhiều chiến linh thú xuất hiện như vậy, đoán chừng chưởng quầy cửa hàng linh thú sẽ mắt tròn mắt dẹt mất.

    Cửa hàng linh thú lớn nhất nằm trong ngôi chợ phiên của tu tiên giả Đại Tấn quốc.

    Những tu tiên giả sẽ bởi vì số lượng linh thú quá nhiều mà kinh ngạc, rất hiếm có.

    Quả thực không thể tưởng tượng được.

    Nhưng lúc này, mọi người đều biết trong Vô Sinh Di Cung tìm được không ít chiến linh thú nên cũng không đến mức kinh ngạc.

    Điều kinh ngạc chính là Lục Nguyên tại sao lại có được nhiều linh thú như vậy.

    Lúc ấy có rất nhiều người tiến vào, nhưng cũng chỉ có hai mươi mấy người được như là Lục Nguyên.

    Hắn dùng tiền mua Thiên tịnh chi thủy.

    Dùng Thiên tịnh chi thủy để lọc Huyết vân linh thú, Lục Nguyên đã làm qua một lần.

    Hiện tại làm tiếp cũng là quen thuộc, rất nhanh đem Huyết vân linh thú toàn bộ chuyển hóa thành Vân hệ linh thú.

    Đến bây giờ, Lục Nguyên đếm lại số lượng Vân hệ linh thú của mình, liền giật mình kinh hãi.

    Đại hình vân thú có bốn đầu vân hổ, tám đầu vân sư.

    Hình vân thú có mười sáu đầu vân sói, mười tám đầu vân hồ.

    Tiểu hình linh thú có mười vân miêu, hai mươi vân thỏ, và mười vân cẩu.

    Trên cơ bản, cho tới bây giờ, tiểu hình linh thú có thể cung cấp vân hệ nguyên khí cũng không còn nhiều lắm.

    Chủ yếu là đại hình vân thú và hình vân thú.

    Đặc biệt là đại hình vân thú.

    Lúc trước, Lục Nguyên tổng cộng có bốn đại hình vân thú, nhưng sau khi trải qua Vô Sinh Di Cung thì lúc này đây đại hình vân thú gia tăng lên tám đầu vân sư.

    Tám đầu vân sư này mỗi một cái đều uy mãnh và xinh đẹp vô cùng.

    Lục Nguyên biết rõ, sau khi mình trải qua Vô Sinh Di Cung, vân hệ linh thú mà mình lấy được cơ hồ đã được gấp ba rồi.

    Nếu là bình thường, tiến vào Vô Sinh Di Cung không có bất ngờ gì xảy ra thì cũng sẽ không có nhiều vân hệ linh thú như vậy.

    Lục Nguyên đụng phải Huyết kiếm môn đạo nhân, đánh chết Song Khô đạo nhân nên hiện tại mới có nhiều vân hệ linh thú như vậy, gấp ba lần lúc trước.

    Mà bây giờ, vân hệ nguyên khí phun ra nuốt vào cũng gấp ba.

    Lục Nguyên có rất nhiều vân hệ linh thú, nên vân hệ nguyên khí phun ra nuốt vào số lượng rất lớn, tốc độ tu hành cực nhanh.

    Mà bây giờ, sau khi trải qua chuyện ở Vô Sinh Di Cung, vân hệ nguyên khí nuốt vào phun ra cũng đã gấp ba lần, tốc độ tu hành lại càng kinh người.

    Lục Nguyên thậm chí cảm giác được chính mình trước đó không lâu mới vừa luyện được Luyện Thể Kỳ Lục Trọng nay lại tựa hồ rục rịch, như muốn mở ra chỗ xung yếu nhất.

    Kỳ thật, pháp lực tu hành của Lục Nguyên cũng bình thường.

    Nhưng cũng không còn cách nào, vân hệ linh thú rất nhiều, mỗi một giờ một khắc, vân khí nuốt vào phun ra số lượng quá lớn, đến mức không thể tưởng tượng nổi.

    Từng phút từng giây không biết có bao nhiêu vân hệ nguyên khí tiến vào thân thể.

    Pháp lực mà tiến bộ chậm thì mới là lạ.

    Hiện tại, bên trong Thính Vũ Tiểu Trúc an toàn vô cùng.

    Lục Nguyên khoanh chân ngồi xuống.

    Hiện tại, cảnh giới của mình chính là Luyện Thể Kỳ Lục Trọng, Bì cốt giai luyện.

    Mà Luyện Thể Kỳ Thất Trọng chính là rèn luyện đại não.

    Rèn luyện đại não ở Luyện Thể Kỳ Thất Trọng chính là chuẩn bị cho ngự kiếm hành không ở tầng thứ tám.

    Dùng tinh thần để điều khiển trường kiếm.

    Ngươi không rèn luyện đại não thì làm sao có được tinh thần cường đại, từ xa điều khiển được trường kiếm.

    Không nói đến Luyện Thể Kỳ Bát Trọng ngự kiếm hành không, chỉ nói đến việc rèn luyện đại não đột phá tầng thứ bảy.

    Cửa ải này thật không dễ dàng.

    Cửa ải này sở dĩ so với những cửa ải trước khó khăn hơn, là vì những cửa ải trước chỉ là ngưng luyện ngũ tạng lục phủ, hoặc là da cốt hoặc huyết dịch, chứ không có đại não.

    Nhưng ngũ tạng lục phủ, da cốt, huyết dịch có xảy ra chút vấn đề nhỏ cũng không quan trọng gì.

    Nhưng rèn luyện đại não, nếu xảy ra vấn đề nhẹ thì đau đầu vô cùng, nặng thì thần thức thác loạn.

    Thậm chí có thể vì vậy mà tử vong.

    Cũng may, Lục Nguyên tập luyện chính là Vân hệ tâm pháp.

    Vân hệ tâm pháp cũng không phải có thể giúp hắn qua được cửa ải này, hoặc thời điểm đấu kiếm cũng không đủ dũng mãnh.

    Nhưng Vân hệ tâm pháp có một ưu điểm là mềm mại.

    Trên cơ bản, Vân hệ tâm pháp không có khả năng phá hư bản thân.

    Lục Nguyên đột kích từ Luyện Thể Kỳ Lục Trọng lên Luyện Thể Kỳ Thất Trọng cửa ải này được xem là hung hiểm vô cùng.

    Nhưng đối với Vân hệ tâm pháp mà nói thì cũng không tính chuyện khó khăn.

    Muốn rèn luyện đại não, dễ dàng nhất chính là Vân hệ tâm pháp.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng, đặc biệt áp chế một phen tốc độ vận chuyển pháp lực của bản thân, khiến cho độ vận chuyển của Vân hệ pháp lực so với bình thường chậm hơn một chút, từ từ phóng tới đại não.

    Vân hệ pháp lực từng tia từng tia tiến nhập vào đại não, bắt đầu vượt qua cửa ải.

    Vân hệ pháp lực tiến vào đại não, một cảm giác đau nhức trong đầu lập tức xuất hiện.

    Hắn liền đổi vị trí, dùng đại não của bản thân thí nghiệm, từng bước một đi tới.

    Mỗi một bước đều rất chậm chạp, sợ kích thích đến đại não.

    Một khi đại não mệt mỏi thì liền dừng lại nghỉ ngơi một chút.

    Thời gian trôi qua một tháng, Lục Nguyên không ngừng tu hành.

    Lúc này việc khống chế đại não đã tiến bộ hơn rất nhiều.

    Biết rõ Vân hệ pháp lực đi tới chỗ nào là có vấn đề, đến chỗ nào là không có vấn đề.

    Đồng thời, trải qua một tháng rèn luyện, đại não của Lục Nguyên sức mạnh kỳ thật tăng lên không ít.

    Sự kích thích lực tinh thần cũng tăng theo.

    Lục Nguyên cũng không nóng vội, vẫn từ từ luyện tập.

    Cũng không biết qua bao lâu, Lục Nguyên rốt cuộc lực tinh thần của hắn đã có sự tiến bộ vượt bậc.

    Đồng thời đại bộ phận đại não đã thích ứng với Vân hệ pháp lực tiến vào hắn, không còn cảm giác không khỏe nữa.

    Lục Nguyên tiếp tục không chút mệt mỏi.

    Cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, cuối cùng có một ngày, Lục Nguyên chỉ cảm thấy đầu óc của mình tựa hồ như mở ra một cánh cửa.

    Tựa hồ như có cái gì đó trong đại não chuẩn bị phóng xuất ra, mà đúng lúc này, vô số lực tinh thần từ trong cánh cửa đại não phóng thích ra ngoài.

    Lực tinh thần so với lúc trước không biết nhanh hơn bao nhiêu.

    Có thể vì như vậy, mà lực tinh thần của bản thân cũng tăng lên không ngừng.

    Đây chính là Luyện Thể Kỳ Thất Trọng, rèn luyện đại não.

    Cánh cửa được xưng là nguy hiểm vô cùng, rốt cuộc bản thân mình là luyện thành.

    Sau khi luyện thành Luyện Thể Kỳ Thất Trọng, Lục Nguyên liền lập tức xuất quan, không èm quan tâm đến chuyện bế quan nữa, mỗi ngày tự tại vui chơi, uống rượu.

    Một người cần luyện công thì lại càng cần nghỉ ngơi.

    Lao động kết hợp với nhàn hạn.

    Bất luận lao động như thế nào cũng đều phải vừa phải.

    Lục Nguyên hiểu được mình chính là thích cái cuộc sống tự tại.

    Thời gian kế tiếp, bởi vì có rất nhiều đệ tử chân truyền của các tiên môn đến Vũ Lăng Sơn.

    Tất cả mọi người đều đến Vũ Lăng Sơn, tất nhiên là không tránh được việc tụ hội.

    Mọi người giúp nhau trao đổi một phen.

    Lục Nguyên vừa vặn cũng nhàn rỗi, tham gia vào tụ hội của các đệ tử chân truyền.

    Loại tụ hội này cũng là bình thường, chủ yếu kết giao bằng hữu.

    Mọi người tụ lại sẽ làm thơ, so thơ.

    Một số tu tiên giả tụ lại thích đấu kiếm, so pháp thuật.

    Đôi khi không trực tiếp đấu kiếm mà là đấu cái khác.

    Ví dụ như nghĩ ra được loại kiếm pháp nào và cách phá giải nó như thế nào.

    Bình thường tất cả mọi người đều đưa ra những chiêu kiếm khó khăn nhất.

    Lục Nguyên đúng lúc rảnh rỗi, đi tham dự tụ hội của các đệ tử chân truyền, phá giải những chiêu kiếm này không còn một mảnh.

    Ở Võ Lăng tiên môn trong chốc lát, sau đó phải trở về Hoa Sơn.

    Lễ nhậm chức của Chưởng môn Võ Lăng tiên môn, cùng với việc của Vô Sinh Di Cung, lúc này cũng đã chấm dứt.

    Chương 258-259: Nam Cung Lạp và Thượng Quan Thanh

    Trong cuộc sống sau này, Lục Nguyên cũng không gặp lại vị Chung đại tiểu thư kia của Tần quốc.

    Hoa Sơn Bắc Phong

    Vào tiết thanh minh, chim yến bay đầy trời, cùng với ánh sáng mặt trời chiếu giữa núi rừng tươi đẹp vô cùng.

    Ánh nắng có chiếu vào mắt người cũng không chói mắt.

    Vạn vật trong núi rừng đều tận hưởng sức sống của mùa xuân.

    Nước chảy giữa núi rừng trong thấy đáy, yên tĩnh, im ắng, hoặc từ trong khe núi lao xuống hồ khiến cho người ở dưới núi có thể vừa uống vừa nói trên núi có tiên.

    Con tu hú ở đầu cành nhẹ nhàng kêu.

    Gió xuân đảo nhẹ cành dương liễu.

    Xuân tràn về bãi cỏ, mây trắng phiêu du.

    Một người trẻ tuổi mặc thanh y, tay trái cầm hồ lô rượu, nhưng lại không uống rượu, mặt mày đang nhăn nhó khổ sở cái gì đó.

    Cách hắn ba trượng có một thanh phi kiếm đang ở trên hư không.

    Nhìn bộ dạng như vậy, giống như đang ở trong cấp độ ự kiếm Luyện Thể Kỳ Bát Trọng.

    Nhưng nếu quan sát cẩn thận, hiện tại thanh phi kiếm tựa hồ như không có bao nhiêu lực đạo.

    Chặt một cây cổ thụ thì có thể, nhưng muốn dùng ngự kiếm để đấu kiếm thì không có khả năng.

    Lục Nguyên lại uống một ngụm rượu.

    Sự việc Vô Sinh Di Cung ở Vũ Lăng Sơn đã qua được hơn nữa năm, giống quang âm như nước chảy về đông.

    Tuổi của hắn cũng đã hai mươi hai.

    Bởi vì ở Vô Sinh Di Cung hắn nhận được nhiều cái tốt.

    Vân Long thập biến đã luyện thành tam biến.

    Hơn nữa lại được rất nhiều linh thú.

    Căn bản gấp ba lần Vân hệ linh thú trước đây, khiến cho vân khí trong cơ thể số lượng tăng lên, còn muốn hơn rất nhiều so với vân khí của Trường Sinh Nhất Trọng.

    Đúng vậy, Trường Sinh kỳ cũng chia ra làm mười bậc.

    Chính vì có lượng nguyên khí phun ra nuốt vào nhiều như thế, cho nên hơn nửa năm qua, pháp lực của hắn từ Luyện Thể Kỳ Thất Trọng rèn luyện đại não sơ kỳ hiện tại đã đạt tới đỉnh phong.

    Lúc này lực tinh thần đã đạt tới trạng thái cực cao, có thể điều khiển phi kiếm.

    Ngự kiếm vốn là dùng thần lực khống chế phi kiếm.

    Nhưng vấn đề hiện tại là chẳng biết tại sao, hắn đang ở tầng thứ bảy đỉnh phong, nhưng không có cách nào thi triển quá nhiều lực đạo trên thân kiếm.

    Đơn giản mà nói, lực tinh thần của hắn có thể đưa vào kiếm, nhưng pháp lực thì không cách nào truyền đến phi kiếm, khiến cho có thể điều khiển ngự kiếm, nhưng ngự kiếm lại như cái thùng rỗng, không có nhiều lực đạo, cũng không cách nào đả thương người.

    Hắn bây giờ đang luyện từ Luyện Thể Kỳ Thất Trọng đỉnh phong đến Luyện Thể Kỳ Bát Trọng ngự hành không.

    Cánh cửa này rất khó thông qua.

    Một khi thông qua được thì có thể sử dụng ngự kiếm để đối địch.

    Khi đó chính thức “Trời cao mặc chim bay, biển rộng mặc cá bơi”.

    Thanh phi kiếm ngoài ba trượng đâm vào một cây đại thụ, rõ ràng không chém được cái cây, ngược lại còn bị đâm cho cong vẹo.

    Lúc này xem ra lại thất bại hoàn toàn, nhưng Lục Nguyên cũng không quá để ý.

    Thất bại nối liền thất bại.

    Luyện kiếm thất bại cũng không phải lần một lần hai.

    Trên đời này, thật chưa nghe nói qua có một thiên tài, bất luận luyện kiếm gì cũng có thể một lần thành công.

    Lục Nguyên cũng là thiên tài kiếm đạo, nhưng khi luyện kiếm cũng thất bại thường xuyên.

    Lại uống một ngụm rượu.

    Đã thất bại thì không cũng không cần để ý.

    Hiện tại xuân quang tốt như vậy, ánh nắng tươi sáng, phải nên hưởng thụ một phen mới là vương đạo.

    Thấy thời gian cũng không còn sớm, Lục Nguyên chậm rãi hướng Trường Xuân Cư đi đến.

    Đột nhiên mưa rơi xuống, hạt mưa vương vãi khắp nơi, vương trên cành dương liễu.

    Màu xanh của cỏ non, của lá trở nên tươi đậm hơn.

    Những con chim yến chao lượn trong làn mưa phùn, tạo nên một bức xuân đồ thật đẹp.

    Lục Nguyên nhìn tay của mình.

    Tay của hắn chỉ có làm hai việc.

    Một là cầm kiếm, một uống rượu.

    Còn về phần vẽ thì thật hắn không có khả năng.

    Lục Nguyên từ Bình Hòa Trai chạy thoát trở về.

    Không thể không dùng chữ “trốn”.

    Khi còn ở Bình Hòa Trai, Nguyên Nguyên sư bá đã gọi hắn đi dẫn đội.

    Vốn có một đội đệ tử bình thường có tiềm lực, Nguyên Nguyên sư bá muốn cho những người này một cơ hội để rèn luyện lịch lãm.

    Sai người dẫn đội nên là người của Cửu đại kiếm tiên.

    Nhưng lại có chút không thích hợp.

    Cửu đại kiếm tiên bản thân quá bận rộn.

    Liên quan đến mười đại đệ tử chân truyền thì bọn họ còn nhúng tay vào.

    Nhưng liên quan đến đệ tử bình thường, chẳng ai có tinh lực nhúng tay.

    Người duy nhất có khả năng nhúng tay vào là Sở Phi.

    Dù sao Sở Phi cũng xuất thân là đệ tử bình thường.

    Nhưng hiện tại, Sở Phi nhiệm vụ cũng nhiều vô cùng.

    Theo lý bình thường thì nên tìm Cửu đại trưởng lão.

    Nhưng chẳng biết tại sao Diệp Dương Dung lại nói ra tên của Lục Nguyên, bảo để cho hắn dẫn đội.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân cũng đồng ý.

    Hơn nữa, Lục Nguyên cũng nghỉ ngơi lâu rồi, phải đem hắn ra thao luyện.

    Kết quả, khi vừa kêu Lục Nguyên đến thương lượng, Lục Nguyên đã bỏ chạy.

    Nói đùa gì vậy?

    Một đội thì có rất nhiều người.

    Mà rất nhiều người thì sẽ có rất nhiều suy nghĩ.

    Ngươi trở thành người dẫn đội thì phải bận tâm rất nhiều.

    Nghĩ ra nhiều cách xử lý nhiều vấn đề, phân phối nhiều lợi ích.

    Những chuyện này Lục Nguyên đều hiểu rõ.

    Nhưng hiểu rõ không có nghĩa là thích làm.

    Lục Nguyên rất ngại phiền toái.

    Sợ phiền toái thì lại đi gây phiền toái sao?

    Tất nhiên là phải né đi, đụng cũng chẳng muốn đụng.

    Đơn giản sau khi từ chối thì liền trốn khỏi Bình Hòa Trai.

    - Nguyên Nguyên sư bá thật đúng là…

    Oán thầm Nguyên Nguyên Thượng Nhân một tiếng, trải qua một đoạn đường, uống nửa hồ lô rượu, rốt cuộc đã về tới Trường Xuân Cư.

    Trường Xuân Cư hiện tại vắng vẻ.

    Ngoại trừ nha hoàn thì chỉ còn mình Lục Nguyên.

    Nhưng hôm nay lại đến một người, là Tống thúc của Ám Kiếm sơn trang dưới chân núi.

    Lục Nguyên đối với người đã từng hầu hạ qua sư phụ cũng rất tôn kính:

    - A, Tống thúc mới đến.

    Tiểu Cúc, mau pha trà.

    Tiểu Cúc là một trong những nha hoàn của Trường Xuân Cư.

    Sau khi đợi pha trà xong, Lục Nguyên mới hỏi thăm ý định đến đây của Tống thúc.

    Tống thúc cười khổ một tiếng:

    - Đám người Thượng Quan Thanh, Nam Cung Bạch, linh thạch luyện được so với những năm trước thì ít hơn.

    Hai người này một năm nộp mười linh thạch, nhưng bây giờ thì sợ giao không đủ.

    Mười linh thạch quả thật là nhiều.

    Sản nghiệp của thủ hạ bọn họ chiếm đại bộ phận sản nghiệp của Ám Kiếm sơn trang.

    Bọn họ một năm nộp hai mươi linh thạch.

    Đệ tử chân truyền của Bắc Phong một năm đều phải nộp hai mươi linh thạch.

    Thật đúng là không giống như bình thường.

    Lục Nguyên không khỏi cười lạnh:

    - Lại là Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch hai người xằng bậy sao?

    Hai người này hiện tại cơ bản đã đem toàn bộ sản nghiệp của Lý Nguyên Bạch trở thành sản nghiệp của bọn chúng.

    Sư phụ chết hai năm rồi, hai người này cũng đã đem sản nghiệp thay tên đổi chủ.

    Ngoại trừ danh tự cuối cùng vẫn để họ Lục.

    Nếu không, khi có cơ hội bọn chúng chắc đã sớm đem danh tự của sản nghiệp đổi thành họ Thượng Quan, hay Nam Cung rồi.

    Hai người này phải nộp linh thạch, nhưng hết lần này đến lần khác đều lấy cớ.

    Ví cái gì mà không giao nộp linh thạch lên?

    Rất đơn giản, bọn hắn muốn giải thích sao cũng được.

    Năm nay thiên tai quá nhiều, nên dược liệu thu hoạch không tốt.

    Quặng mỏ xảy ra chuyện, kết quả rất nhiều người chết, bồi thường rất nhiều.

    Lại còn tranh giành địa bàn với người khác, không cẩn thận giết chết vài người, lại phải bồi thường.

    Lại còn lý do có người tham ô.

    Dù sao người ở dưới làm thì để người ở dưới xứ lý.

    Nhưng khoản tham ô thì không lấy lại được.

    Dù sao, lấy cớ thật nhiều để không giao nộp linh thạch.

    Người ở dưới muốn kiếm cớ, muốn tìm bao nhiêu thì có bấy nhiêu.

    Kiếm cớ mà thôi, rất đơn giản.

    Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch hai người này đều là kinh nghiệm đầy mình.

    Kiếm cớ gì lại không được.

    Ngươi có thể phái người xuống dưới điều tra sổ sách, hoặc tự mình xuống dưới, nhưng so về thủ đoạn thì Lục Nguyên lại không lão luyện bao nhiêu.

    Trước đây, Lục Nguyên mặc kệ đám người này giở thủ đoạn gì.

    Bởi vì khi đó hắn không áp chế được người ở dưới.

    Chúng muốn chơi thủ đoạn gì thì cũng mặc.

    Nhưng chuyện như vậy đã trở thành quá khứ rồi.

    Bởi vì hiện tại hắn đã có năng lực áp đảo người phía dưới.

    Thượng Quan Thanh nhớ không lầm là luyện đến Luyện Thể Kỳ Cửu Trọng.

    Đây là Diệp Dương Dung sư thúc cố tình báo cho mình.

    Với nhãn lực của Diệp sư thúc và lực tình báo thì chắc chắn chẳng nhìn lầm.

    Bằng không thì Diệp sư thúc cũng không cần quản lý tình báo Bắc Phong.

    Mà Nam Cung Bạch thì cũng chỉ luyện đến Luyện Thể Kỳ Bát Trọng.

    Hắn bây giờ luyện đến Luyện Thể Kỳ Thất Trọng đỉnh phong.

    Muốn đối phó với Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch thì chẳng có gì.

    Để Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch hoành hành lâu như vậy, cũng đến lúc đối phó bọn hắn rồi.

    Lục Nguyên là người có tính nết cực tốt.

    Nếu chỉ là những lỗi phạm nho nhỏ, Lục Nguyên xem như không nghe hay nhìn thấy.

    Nhưng Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch lại khác.

    Hai người này muốn đoạt lấy sản nghiệp của sư phụ để lại.

    Những năm qua cướp lấy sản nghiệp của Lục Nguyên, đã sớm chọc giận hắn.

    Bây giờ là lúc để xử lý bọn chúng.

    Đối với Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch, nhất định phải nặng tay.

    Đúng vậy, Lục Nguyên đã nói phải nặng tay thì đủ thấy Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch hai người hoàn toàn vì bản thân họ mà chết.

    Tống thúc nghe được những lời của Lục Nguyên vừa rồi, cũng không khỏi nhẹ gật đầu.

    Ám Kiếm sơn trang chủ nhân lưu lại, ý chí tinh thần cũng sẽ không biến mất.

    Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch hai người thật đáng chết.

    Lúc này cảnh xuân tươi đẹp, gió xuân thổi vào mặt.

    Vạn vật tràn đầy sức sống.

    Vào lúc này, Lục Nguyên tìm một nơi yên tĩnh, mang theo một bình rượu ngon, tự tại mà uống rượu.

    Đáng tiếc, thời tiết tốt như vậy mà lại phải đi giết người.

    Người với người suốt ngày đi tranh đấu, tranh giành với nhau.

    Nhưng cũng không còn cách nào khác.

    Dù sao, Lục Nguyên vẫn là một tu tiên giả.

    Tu tiên giả muốn sống ở tu tiên giới thì phải thích ứng với hoàn cảnh.

    Có đôi khi ngươi không thích đấu, không thích tranh giành, nhưng rồi cũng phải tranh đấu một phen.

    Thượng Quan Thanh, Nam Cung Bạch hai người đều đã đến lúc phải xử lý.

    Lúc trước, hắn không có thực lực làm được gì bọn chúng, nhưng bây giờ đã có thực lực thì tự nhiên sẽ không bỏ qua.

    Lúc trước hai người này hay bắt nạt mình.

    Nay thuận tiện đem sản nghiệp của mình lấy về.

    Đó là sản nghiệp do sư phụ lưu lại, không thể để lưu lạc bên ngoài.

    Cái gọi là người trong giang hồ, thân bất vô kỷ chính là như thế.

    Tiến vào cái vòng luẩn quẩn này, thì phải tuân theo quy củ luẩn quẩn của nó.

    Không thể cái gì cũng đều theo ý mình.

    Thiên hạ phong vân xuất ngã bối

    Nhập Tu tiên lộ tuế nguyệt thôi.

    Vĩnh sinh phách nghiệp đàm tiếu gian.

    Bất thắng nhân gian nhất tràng túy.

    Cổ Đào phủ cách Giang Âm phủ chỉ có một phủ, cũng là một trong ba ngàn bảy trăm bảy mươi bảy phủ của Đại Tấn quốc.

    Đại bản doanh của Thượng Quan Thanh là ở đây.

    Cổ Đào phủ có bốn cửa thành.

    Theo thứ tự là đông đại môn Thân Hàn môn, tây đại môn Phượng Nghi môn, bắc đại môn Củng Cực môn, nam đại môn Minh Bình môn.

    Từ trên cao của Cổ Đào phủ có thể nhìn thấy đại khái bộ dáng của Cổ Đào phủ.

    Diện tích khá lớn, tuy không thể so sánh được với Giang Âm phủ nhưng cũng không hề nhỏ.

    Cũng sở hữu bốn đầu đường cái lớn, tám đường cái nhỏ, bảy mươi hai ngõ sâu.

    Lục Nguyên bước vào một đường cái lớn ở Cổ Đào phủ.

    Tống thúc theo sau một bên.

    Lục Nguyên bước đi cũng không gấp gáp.

    Hắn đang tìm rượu.

    Cổ Đào phủ có một hầm rượu rất nổi tiếng.

    Gọi là rượu Dương Cao.

    Loại rượu Dương Cao này nghe nói rất đặc biệt, được xem là một trong những loại rượu ngon của Đại Tấn quốc.

    Lục Nguyên đã sớm nghe nói qua loại rượu này, nhưng chưa có cơ hội đến Cổ Đào phủ nên chưa thể thưởng thức.

    Khó có thể tới được một lần nên hắn muốn nếm thử.

    - Ngươi nói rượu Dương Cao à?

    Đây chính là tên rượu của Cổ Đào phủ chúng tôi.

    Ngươi là người bên ngoài à?

    Rượu Dương Cao được bán ở đoạn đường phía đông, rất dễ tìm.

    Người địa phương vừa nghe Lục Nguyên muốn tìm rượu Dương Cao thì liền nhiệt tình giới thiệu một phen.

    Thấy bộ dạng của người đó hình như rất tự hào.

    Lục Nguyên nói lời cảm ơn rồi thẳng đi tìm rượu Dương Cao.

    Đây là một gian có ba tầng lầu, lắp đặt những thiết bị rất tinh mỹ.

    Hơn nữa ngoài cửa đang đứng đầy người.

    Lục Nguyên muốn đi qua thì lập tức bị quát:

    - Xếp hàng, xếp hàng đi.

    Chúng ta đợi lâu rồi đấy.

    Lục Nguyên vốn đang nhàn rỗi nên cũng không tranh cãi, bước vào xếp hàng.

    Trong lúc xếp hàng hỏi vài câu thì mới biết được, nguyên rượu Dương Cao này mỗi tháng chỉ bán có một lần.

    Mà một lần bán chỉ hơn năm trăm cân.

    Nếu bán hết số lượng đó thì không bán nữa.

    Hơn nữa mỗi người chỉ mua được mười cân.

    Cho nên, mỗi một lần đều phải sắp hàng như vậy.

    Lục Nguyên cũng không gấp gáp, cứ như vậy mà xếp hàng chờ đợi.

    Chờ một hồi lâu rốt cục cũng đã đến lượt.

    Lục Nguyên lập tức nói:

    - Bán cho mười cân rượu Dương Cao.

    Lập tức mười cân rượu được rót vào trong hồ lô rượu cho Lục Nguyên.

    Lục Nguyên nhìn vào, chỉ thấy rượu này hiện lên màu hổ phách, bắt đầu ngửi thấy mùi hương.

    Tống thúc nói ra:

    - Đây là đặc sản của bản địa.

    Ta thời trẻ cũng đến chỗ này.

    Khi đó lão chủ nhân đã bắt đầu xây dựng cơ nghiệp.

    Nghe khẩu khí của Tống thúc, tựa hồ như đang hoài niệm.

    - Loại rượu Dương Cao này, theo tài liệu nghiên cứu, lựa chọn sử dụng chính là loại gạo có chất lượng tốt nhất, thịt dê non, hoa quả cùng với nhiều dược liệu quý báu mà làm thành.

    Mùi thơm của lúa, mùi thơm của hoa quả, của dược liệu tạo thành một hương vị rất đặc biệt.

    Lục Nguyên cũng đã sớm uống một ngụm.

    Hương vị coi như không tệ.

    Nó có mùi lúa, mùi hoa quả, mùi thuốc.

    Nhấm nháp rượu ngon trong thiên hạ là chí nguyện của mình.

    Xem ra chí nguyện của mình đã tiến thêm một bước.

    - Tham kiến trang chủ!

    Chẳng biết lúc nào, Thượng Quan Thanh đã suất lĩnh một đại bang tu tiên giả chắp tay thi lễ đối với Lục Nguyên.

    Thượng Quan Thanh là bá chủ của Cổ Đào phủ.

    Y đột nhiên xuất hiện ở chỗ này, đồng thời hướng một người trẻ tuổi thi lễ, không khỏi khiến cho những người xung quanh phải kinh ngạc.

    Mà người bên cạnh cũng biết được, vừa rồi người này dáng mạo tầm thường, chính là che giấu thân phận.

    Bây giờ, xem thân phận rõ ràng còn cao hơn bá chủ bản địa Thượng Quan Thanh.

    Chương 260: Cổ Đào phủ.

    Cái này….

    Người chung quanh đều khiếp sợ đến cực độ.

    Bên cạnh phần lớn đều là phàm nhân.

    Cũng có mấy tu tiên giả luyện đến Luyện Thể Kỳ Nhị Trọng, Tam Trọng.

    Đối với bọn họ mà nói, Thượng Quan Thanh đã là chí cao rồi.

    Còn cao hơn Thượng Quan Thanh thì có nghĩa là gì?

    Về phần Lục Nguyên thì trong bụng âm thầm cười lạnh.

    Thượng Quan Thanh đây chính là hướng mình thị uy.

    Chính mình vào thành bất quá chỉ mới chừng nửa canh giờ, quần áo giản dị mà vào thành.

    Nhanh như vậy đã bị Thượng Quan Thanh tìm tới cửa, tỏ vẻ Thượng Quan Thanh y ở Cổ Đào phủ có tai mắt rất nhiều.

    Lục Nguyên tâm cười lạnh, đem cái hồ lô rượu quăng vào túi tu la.

    Phủ đệ lớn nhất của Cổ Đào phủ được gọi là Thượng Quan phủ.

    Thượng Quan gia là gia tộc lớn nhất Cổ Đào phủ.

    Vốn nghe nói còn có Lý gia, nhưng chẳng biết tạo sao lại đổi thành Thượng Quan gia.

    Việc thay đổi này người bình thường không biết, cũng không dám hỏi.

    Dù sao cứ như vậy mà vô thanh vô tức thay đổi.

    Tại một gian đại sảnhThượng Quan phủ đệ, một bữa tiệc đã được chuẩn bị xong.

    Một bữa tiệc rất ngon.

    Trên bàn có không ít những món mỹ thực của Cổ Đào.

    Khác biệt lớn nhất so với những địa phương khác là ở đây toàn là dê.

    Dê được làm thành mười bảy món.

    Bên cạnh còn có không ít rượu Dương Cao.

    Đồ ăn ngon, rượu cũng ngon.

    Lục Nguyên một chút khẩu vị cũng không có, chỉ tùy ý cầm đũa ăn vài miếng.

    Bữa tiệc này là do Thượng Quan Thanh mở.

    Cùng với người như vậy ăn cơm, vốn hương vị thức ăn rất ngon nhưng hiện tại cũng trở nên khó ăn.

    Lục Nguyên tùy ý ăn một vài miếng, chẳng có bao nhiêu hứng thú.

    Bữa tiệc này chỉ có Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch.

    Trừ hai người đó ra còn có thêm một số người khác.

    Xem ra cũng là thân tín của Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch.

    Lục Nguyên nhìn sang người bên cạnh.

    Ngoại trừ Tống thúc thì tất cả những người khác hiển nhiên là ở trạng thái đối địch.

    Đương nhiên, tất cả mọi người trong lòng đều biết, nhưng chẳng ai biểu hiện ra ngoài.

    Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch hai người đều không ngừng mời rượu, bộ dạng rất nhiệt tình.

    - Khó có được cơ hội trang chủ đến chỗ của ta.

    Thật sự là khó có được.

    Mau dùng bữa đi.

    Thượng Quan Thanh khuyên nhủ:

    - Nghe nói trang chủ cũng là một người rất thích rượu.

    Thượng Quan Thanh ta cũng vậy.

    Mau uống rượu nào.

    Nam Cung Bạch ở một bên cũng không ngừng khích lệ.

    Lục Nguyên tuy một mực từ chối, nhưng Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch hai người vẫn cứ nâng chén, khiến cho bàn tiệc cũng sinh động hẳn lên.

    Đây là bổn sự mà thôi.

    Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch hai người trong bụng hận Lục Nguyên đến chết, đã sớm muốn Lục Nguyên chết cho khuất mắt.

    Nhưng ngoài mặt vẫn phải tỏ ra nhiệt tình, hiếu khách.

    Thượng Quan Thanh thấy Lục Nguyên một mực không ăn gì, thì nói:

    - Trang chủ xem ra khẩu vị không tốt lắm.

    Chẳng lẽ bởi vì chuyện nộp linh thạch?

    Sự tình quả là không có biện pháp.

    Gần đây cuộc sống không được tốt lắm.

    Thiên tai liên tiếp.

    Năm sau ta nhất định sẽ giao nộp linh thạch nhiều hơn, tuyệt đối không làm cho trang chủ phải khó xử.

    Biểu diễn thật là tốt.

    Lục Nguyên cũng không khó hiểu tại sao Thượng Quan Thanh lại làm như vậy?

    Tiết mục đã diễn đến đoạn hay rồi.

    Hắn là diễn viên nên phải diễn cho tròn vai chứ.

    Lục Nguyên vẫn lạnh nhạt.

    Thượng Quan Thanh lúc này hắng giọng một cái.

    Vốn Lục Nguyên cho rằng Thượng Quan Thanh lần này lại nói hươu nói vượn.

    Lục Nguyên cũng chờ y nói hươu nói vượn.

    Vô luận như thế nào, chính mình phải dùng thủ đoạt sắt đá đối phó với Thượng Quan Thanh.

    Mà Nam Cung Bạch cũng vừa vặn chạy tới, tránh cho mình phải đi hai lần.

    Thượng Quan Thanh hắng giọng một cái:

    - Trang chủ, lúc này đây đột nhiên đến Cổ Đào phủ, khiến Thượng Quan có chút giật mình.

    Nhưng trang chủ, người kinh nghiệm dù sao vẫn còn thấp.

    Người nếu ở Bắc Phong, ta đích thị sẽ không làm gì được.

    Nhưng bây giờ đang ở Cổ Đào phủ, nếu như giết chết trang chủ chẳng phải là tốt sao?

    Vốn vừa rồi còn đang diễn trò, nay lại lòi cái đuôi ra.

    Hắn đã sớm đoán được điều này.

    Nam Cung Bạch ở bên cạnh nói:

    - Rất đúng, sớm muốn giết ngươi rồi.

    Chúng ta theo lão thất phu Lý nhiều năm như vậy, không có công cũng có lao.

    Vốn tưởng rằng có thể đem hết sản nghiệp này thu vào trong tay.

    Kết quả đột nhiên lại thu nhận một đệ tử như ngươi.

    Thật sự là xằng bậy.

    Vốn tư chất của ngươi rất bình thường, chúng ta sẽ dùng ngươi làm con rối trong tay.

    Nhưng thực lực của ngươi lại mạnh như vậy.

    Hơn nữa lại có thiên tư.

    Chúng ta không có cách nào biến ngươi thành con rối.

    Cũng chỉ có thể giết ngươi thôi.

    Lời nói rốt cuộc đã bắt đầu biểu lộ.

    Lục Nguyên cười:

    - Rất tốt.

    Nhưng bằng Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch cùng một đám vô dụng kia thì có thể hạ thủ được ta sao?

    Có phải các ngươi quá coi thường ta?

    Lục Nguyên nhún vai:

    - Về phần sau khi giết ta, giết chết đệ tử chân truyền của Hoa Sơn thì thật đúng là một tội lớn.

    Các ngươi muốn tìm chết à?

    - Sau khi giết ngươi, chúng ta tất nhiên là có phương pháp để bảo vệ tánh mạng.

    Hoa Sơn tiên môn tuy thật lớn, nhưng Hoa Sơn tiên môn lại truy nã người đã chết hay sao?

    Thượng Quan Thanh lộ ra nụ cười cổ quái:

    - Hai người chúng ta vốn đủ giết trang chủ ngươi rồi.

    Nhưng vì để bảo đảm được mục đích, ta mời được hai người khác.

    Hai đạo tiếng bước chân bỗng nhiên vang lên.

    Hai đạo tiếng bước chân như giẫm nát nhân tâm con người.

    Hai người bước đến.

    Hai người bước chân đều không thống khoái.

    Lục Nguyên ngẩng đầu nhìn sang, thấy hai người này, một người âm hiểm vô cùng, vừa có chút giống như rắn, vừa có chút giống Nguyên Lăng Thượng Nhân, nhưng rõ ràng không phải là Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Bởi vì tà khí của người này so với Nguyên Lăng Thượng Nhân thì kém xa.

    Còn có một người tướng mạo bình thường, dáng người khá cao, khôi ngô.

    Lưng của y đeo một thanh đại kiếm khá rộng, trên vỏ kiếm có chút vết cháy, giống như là từng bị thiêu qua.

    Hai người này thực lực đều coi như không tệ.

    Luận pháp lực tuyệt đối không thấp hơn mình.

    Hơn nữa còn muốn cao hơn.

    Người có tướng mạo giống như rắn kia lên tiếng:

    - Tại hạ Âm Vô Cơ, là môn hạ của Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Vốn không muốn đối phó với đạo hữu ngươi.

    Chỉ là Nguyên Lăng Thượng Nhân nói, người trẻ tuổi mà ngài ấy xem trọng chính là Lục đạo hữu ngươi.

    Bất luận là ai, chỉ cần có thể giải quyết ngươi thì có thể làm đệ tử chân truyền của ngài ấy.

    Âm Vô Cơ này là thủ hạ của Nguyên Lăng Thượng Nhân, bản thân luyện đến Luyện Thể Kỳ Cửu Trọng, nghe nói có thể được làm đệ tử chân truyền của Nguyên Lăng Thượng Nhân thì không khỏi nôn nóng đối phó Lục Nguyên.

    Cùng với Thượng Quan Thanh, và Nam Cung Bạch ăn nhịp với nhau.

    Còn người tướng mạo khôi khô, tráng kiện thì nói:

    - Tại hạ là Thành Khoan, được xưng là Hỏa kiếm khách.

    Gần đây đi theo sư huynh Tư Mã Trường Bạch.

    Thành Khoan vốn là một kiếm khách đơn độc, bản thân có pháp lực của Luyện Thể Kỳ Cửu Trọng.

    Gần đây có cơ hội đi theo Tư Mã Trường Bạch.

    Lúc này mới đi theo Tư Mã Trường Bạch mà được địa vị cao nên không thể phục chúng.

    Vừa vặn gặp phải chuyện của Thượng Quan Thanh, cũng biết người Tư Mã Trường Bạch muốn giết chết nhất là Lục Nguyên.

    Cho nên mới có kết quả như bây giờ.

    Chương 261-262: Âu Vân Cơ

    Thượng Quan Thanh, Nam Cung Bạch hai tên phản nghịch, cùng với thủ hạ Nguyên Lăng Thượng Nhân Âm Vô Cơ, thủ hạ của Tư Mã Trường Bạch Hỏa kiếm khách Thành Khoan bốn người liên thủ.

    Dưới tình huống bình thường, đệ tử chân truyền hiện tại không có bất cứ một nan đề nào.

    Tất cả đều có sư phụ và Hoa Sơn Bắc Phong giúp đỡ.

    Nhưng Lục Nguyên thì sư phụ đã chết, nhưng bởi vì Hoa Sơn Bắc Phong vẫn còn, muốn đối mặt chỉ có ba phương diện khó khăn.

    Một là vấn đề thủ hạ phản loạn sư phụ lưu lại.

    Một là thù cũ Tư Mã Trường Bạch, còn một là Nguyên Lăng Thượng Nhân, người uy hiếp Hoa Sơn Bắc Phong.

    Bây giờ, ba phương diện này rốt cuộc hợp lại với nhau.

    Hơn nữa, hợp lại với nhau liền tạo thành xu thế ngập trời.

    Ngẫm lại đội hình hiện tại, đám thủ hạ của Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch tu vi thấp, nhúng tay vào cũng chẳng có tác dụng, nên tạm thời không nói.

    Thượng Quan Thanh tu vi Luyện Thể Kỳ Cửu Trọng.

    Nam Cung Bạch tu vi Luyện Thể Kỳ Bát Trọng.

    Âm Vô Cơ tu vi Luyện Thể Kỳ Cửu Trọng.

    Thành Khoan tu vi Luyện Thể Kỳ Cửu Trọng.

    Có ba người tu vi Luyện Thể Kỳ Cửu Trọng, một người tu vi Luyện Thể Kỳ Bát Trọng

    Bốn đại cao thủ vây giết Lục Nguyên, bất luận ai cũng sẽ cho rằng Lục Nguyên hẳn phải chết.

    Thượng Quan Thanh, Nam Cung Bạch, Âm Vô Cơ, Thành Khoan bốn người đều cười ha hả.

    Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch đều cho rằng sau khi giết chết Lục Nguyên sẽ có thể đạt rất nhiều sản nghiệp.

    Đương nhiên, bọn hắn muốn lập tức đem những sản nghiệp này bán đi.

    Sau đó tìm một địa phương an toàn mà đầu nhập vào.

    Còn Âm Vô Cơ, sau khi giết chết Lục Nguyên thì có thể trở thành đệ tử chân truyền của Nguyên Lăng Thượng Nhân, trở thành thân tín của ông ta.

    Còn Thành Khoan thì có thể củng cố địa vị của mình trong thế lực của Tư Mã Trường Bạch, không sợ những người khác không phục.

    Hết thảy đều muốn giết Lục Nguyên.

    Đương nhiên, sau khi giết chết Lục Nguyên, Thành Khoan tham gia việc này không có khả năng để cho Hoa Sơn biết rõ, tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài.

    Nói cách khác, y không thể ở lại Hoa Sơn.

    Thượng Quan Thanh cười ha hả:

    - Hiện tại ngươi hiểu chưa?

    Nguyên Lăng Thượng Nhân đã cam đoan chỉ cần chúng ta giết ngươi, Thế Thiên Minh sẽ tìm nơi an toàn cho chúng ta trốn tránh, đồng thời cũng sẽ cho chúng ta thù lao thật lớn.

    Chúng ta có thể đạt được càng nhiều lợi ích, có đầy đủ tài nguyên để tu hành đến Trường Sinh kỳ.

    Âm Vô Cơ cũng cười:

    - Nguyên Lăng Thượng Nhân nói ngươi là tuyệt thế thiên tài.

    Hiện tại, tuyệt thế thiên tài sẽ bị hủy bởi tay ta.

    Thành Khoan cười lạnh một tiếng:

    - Giết ngươi cũng không trách được chúng ta.

    Nam Cung Bạch ở bên cạnh tiếp lời:

    - Ngươi không có chút cơ hội nào.

    Ngươi hơn nửa năm trước chiến tích tại Vô Sinh Di Cung chúng ta đã điều tra qua.

    Có thể có được tu vi của Luyện Thể Kỳ Bát Trọng nhưng tuyệt không phải là đối thủ của tu vi Luyện Thể Kỳ Cửu Trọng.

    Bằng không thì ngươi ở Vô Sinh Di Cung không phải xếp hạng thứ hai mươi mà là thứ nhất rồi.

    Thượng Quan Thanh gật đầu:

    - Hơn nữa, đại sảnh này ta đã sớm bày ra tường đồng vách sắt đại trận rồi.

    Đại trận này chính là trận pháp của nước khác.

    Với thực lực như chúng ta, trong một canh giờ đều không có giải được trận pháp.

    Biểu hiện ở Vô Sinh Di Cung của ngươi, cùng với việc ngươi có thể giao thủ với Luyện Thể Kỳ Cửu Trọng.

    Nhưng hiện tại, ngươi đang ở trong đại trận tường đồng vách đất, ta thấy ngươi không thể tránh khỏi.

    Ngươi nhất định phải chết.

    Vốn hết thảy đã được lên kế hoạch.

    Một cái bẫy được đặt ra, chờ Lục Nguyên nhảy vào.

    Trên cơ bản, hiện tại coi như là đã lấy ra đội hình mạnh nhất.

    Tu tiên giả Luyện Thể Kỳ Thập Trọng rất ít khi xuất hiện, mà ở đây đã có đến ba tu tiên giả Luyện Thể Kỳ Cửu Trọng, cho thấy quyết tâm phải giết chết Lục Nguyên.

    Lục Nguyên xem ra không thể không chết.

    Thượng Quan Thanh, Nam Cung Bạch, Âm Vô Cơ và Thành Khoan bốn đại cao thủ.

    Nghe Âm Vô Cơ nói ra kế hoạch, Tống thúc sắc mặt đại biến.

    Thật không ngờ Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch lại câu kết nhiều người như vậy.

    Cũng thật không ngờ đám người Thượng Quan Thanh lại to gan như thế.

    Lục Nguyên phản ứng như thế nào?

    Lục Nguyên chỉ nhún vai:

    - Dựa vào bốn người các ngươi sao?

    Bốn người các ngươi muốn chết cũng là tại các ngươi đấy nhé.

    Khẩu khí cực kỳ cuồng ngạo.

    Thượng Quan Thanh, Nam Cung Bạch, Âm Vô Cơ, Thành Khoan bốn người nghe xong thì liền giận dữ.

    Bốn người bình thường đều tâm cao khí ngạo.

    Hiện tại đều tính toán xong, chỉ chờ giết Lục Nguyên.

    Lục Nguyên trước khi chết mà còn mở miệng lợi hại như vậy sao?

    Quả nhiên là muốn chết.

    Bốn đại cao thủ, ngay ngắn công kích.

    Thượng Quan Thanh được xưng là Thanh kiếm khách.

    Sở trường của y là kiếm thuật.

    Y thi triển một bộ Thanh Sa kiếm pháp.

    Bộ kiếm pháp này tựa như mê cũng không phải mê, giống như mơ hồ cũng không phải mơ hồ, giống như sương mù cũng không phải sương mù.

    Mê mê mang mang nhưng chứng đựng vô số sát cơ.

    Bộ kiếm pháp này so với bộ kiếm pháp cùng loại là Bách biến thiên huyễn vân vụ một ngàn ba trăm thức tất nhiên là kém xa.

    Thượng Quan Thanh cũng không có tư cách luyện được kiếm pháp tốt như vậy.

    Nhưng bộ Thanh Sa kiếm pháp của Thượng Quan Thanh dùng được lô hỏa thuần thanh.

    Màu xanh của trường kiếm triển khai, giống như màu xanh trong mộng, thẳng hướng về phía Lục Nguyên.

    Một kiếm liền bao phủ toàn thân Lục Nguyên hơn ba mươi bộ phận, khiến hắn không đỡ cũng không cản được.

    Nam Cung Bạch danh xưng là Bạch kiếm khách.

    Y am hiểu chính là Nhất tự Điện kiếm.

    Đặc điểm lớn nhất của kiếm thuật này chính là nhanh.

    Nhanh vô cùng.

    Nam Cung Bạch thi triển Nhất tự điện kiếm, kiếm quang như điện đâm thẳng về phía cổ họng Lục Nguyên.

    Kiếm chiêu đơn giản nhưng lại rất nhanh.

    Âm Vô Cơ chính là thủ hạ của Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Từ Nguyên Lăng Thượng Nhân học được một bộ Ngân xà kiếm pháp.

    Bộ Ngân Xà kiếm pháp này là do Nguyên Lăng Thượng Nhân một tay tâm huyết sáng chế ra để khiêu chiến Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Bộ kiếm pháp này tất nhiên sẽ không đơn giản.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân cũng là người có đại khí phách.

    Bộ Ngân Xà kiếm pháp này của Nguyên Lăng Thượng Nhân giống như biến hóa thành ngân xà.

    Nghe nói Nguyên Lăng Thượng Nhân cảm thấy ngọn núi giống như con rắn mà sáng chế ra bộ kiếm pháp quỷ dị này.

    Âm Vô Cơ lúc này thi triển ra chính là Ngân Xà kiếm pháp “Thiên Xà Xuất Động”, “Đại Chiểu Long Xà”, “Song Xà Thưởng Châu”, “Ngân Xà Thổ Tín”, “Ngân Xà Phiên Thân Giảo”, “Ngân Xà Tham Đầu”, “Linh Xà Du Bát Phương”.

    Bộ kiếm pháp này một khi thi triển ra giống như vô số ngân xà đang nhảy múa.

    Thành Khoan ở đây cũng xoay tròn ra tay công kích.

    Thành Khoan cũng là một vị hảo thủ.

    Bản thân y là một hảo thủ cô độc, một tay Xích Hỏa kiếm pháp hung hãn du hành.

    Y sở dĩ tìm đến nương tựa vào Tư Mã Trường Bạch, là vì muốn từ chỗ Tư Mã Trường Bạch học được càng nhiều Hỏa hệ kiếm pháp.

    Y vừa vung tay, hỏa xà ứa ra.

    Bốn đại cao thủ liên thủ.

    Thanh Sa kiếm pháp, Nhất tự điện kiếm, Ngân xà kiếm pháp, Xích Hỏa kiếm pháp, bốn loại kiếm pháp hóa thành thiên biến vạn hóa, khí thế ngập trời thẳng đến Lục Nguyên.

    Bốn đại cao thủ liên thủ, hung uy hiển hách, khí thế đầy trời.

    Bóng kiếm có thể che trời.

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy bên ngoài hết thảy đều biến mất.

    Lục Nguyên đang định ra tay thì vào lúc này có một người xông vào.

    Người này xông vào ngăn cản hướng công kích của bốn đại cao thủ.

    Kết quả phịch một tiếng, người nọ đã bị văng ra ngoài.

    Đồng thời trên người bị mấy nhát kiếm.

    Nhìn lại mới biết, người vừa xông vào chính là Tống thúc.

    Tống thúc thấy bốn đại cao thủ liên thủ với nhau, uy lực kinh người, sợ Lục Nguyên xảy ra chuyện.

    Ông ta theo Lý Nguyên Bạch nhiều năm nay, cũng nhìn thấy Lục Nguyên từ lúc bái sư nhập môn cho tới bây giờ, như thế nào lại để cho Lục Nguyên chết đi chứ.

    Vốn ông ta nghĩ mình có pháp lực của Luyện Thể Kỳ Thất Trọng thì tốt xấu gì cũng có thể ngăn cản được.

    Kết quả, thế công của bốn cao thủ tạo thành giống như sóng, căn bản không phải là ông ta có thể ngăn cản được.

    Với thực lực của ông ta lập tức bị đánh bại trọng thương ngay.

    Tống thúc nằm một bên, còn bốn gã kia lại tiếp tục hướng mình công kích tới, tay Lục Nguyên xiết chặt.

    Hiện tại chính là lúc mình phải dùng thủ đoạn thiết huyết thủ.

    Bằng không thì mình sẽ chết.

    Bốn loại kiếm pháp, kiếm thế như nước thủy triều, như sông, như biển cả đánh úp lại.

    Tất cả như dám đối địch lại với biển cả, toàn bộ như muốn cắn nuốt sạch.

    Tống thúc cũng là pháp lực Luyện Thể Kỳ Thất Trọng nhưng kết quả vẫn bị trọng thương.

    Kiếm lãng bay thẳng đến Lục Nguyên, cũng muốn đem Lục Nguyên cắn nuốt.

    Dưới sự công kích như vậy, Lục Nguyên chết chắc rồi.

    Hiện tại vô luận địch ta hai phe, mọi người đều nghĩ rằng, theo như đạo lý bình thường, Lục Nguyên xác thực không thể còn sống.

    Lục Nguyên tay khẽ động, Dưỡng Ngô kiếm mang theo một đạo vầng sáng ra khỏi vỏ.

    Nhanh đến nhất chính là Nhất Tự Điện Kiếm của Nam Cung Bạch.

    Nhất Tự Điện Kiếm vốn là cực lưu, Lục Nguyên cũng đồng dạng một kiếm đâm ra.

    Nhưng một kiếm này so với trường kiếm của Nam Cung Bạch thì nhanh hơn.

    Tuy Nam Cung Bạch xuất kiếm thời gian sớm hơn, nhưng kiếm của Lục Nguyên lại nhanh hơn.

    Nam Cung Bạch bỗng nhiên chấn động.

    Y tuyệt đối không ngờ, Nhất Tự Điện Kiếm mạnh nhất của mình từ trước đến giờ, thật sự không thể thi triển nhanh bằng Lục Nguyên.

    Mắt thấy một kiếm của Lục Nguyên kia sắp đâm trúng cổ họng, Nam Cung Bạch liền hướng bên phải chùng xuống.

    Tai trái liền bị Dưỡng Ngô kiếm đâm xuyên qua, rớt mất.

    Nam Cung Bạch tuy kịp thời tránh khỏi sát thân chi kiếm, nhưng hiện tại cũng bị khiếp sợ đến không tưởng tượng nổi.

    Nhất Tự Điện Kiếm của mình rõ ràng là chậm hơn.

    Thượng Quan Thanh đã công tới.

    Thanh Sa kiếm pháp của Thượng Quan Thanh cùng loại với Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức.

    Tuy rằng không có sự thâm ảo của Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức nhưng Thượng Quan Thanh cũng nhờ bộ kiếm pháp của mình mà tự hào.

    Bộ kiếm pháp này của y một khi thi triển ra, rất ít người có thể tìm được chân thân của kiếm.

    Cùng Thượng Quan Thanh giao thủ, như rơi vào trong mây mù.

    Ngươi căn bản chẳng tìm được một cơ hội, sẽ bị Thượng Quan Thanh giải quyết ngay tại chỗ.

    Thanh kiếm khách Thượng Quan Thanh, thanh danh trong tu tiên giới cũng không nhỏ.

    Thượng Quan Thanh thấy Nam Cung Bạch một kiếm bị thương cũng không thèm để ý.

    Nam Cung Bạch không cùng chính pháp với mình.

    Y luôn cho rằng Nhất Tự Điện Kiếm của Nam Cung Bạch quá đơn điệu.

    Một kiếm này bụng dạ thẳng thắn, quá ít bịp bợm.

    Bị người ta phá giải thì cũng chẳng có gì lạ.

    Thanh Sa kiếm pháp của mình mới không có khả năng bị người khác phá vỡ.

    Trong nháy mắt, sắc mặt Thượng Quan Thanh đại biến.

    Y vừa rồi thi triển đó chính là “Giả thiên thanh sa trướng”.

    Một chiêu này mê mê mang mang không thấy mặt trời.

    Kết quả trong nháy mắt liền bị Lục Nguyên phá giải.

    Chiêu thức đắc ý nhất của mình bị phá.

    Điều này làm sao có thể?

    Thượng Quan Thanh thay đổi chiêu thức, là chiêu thức mà y đắc ý nhất.

    Kết quả lại bị phá giải.

    Đồng thời, lại truyền tới tiếng cười lạnh của Lục Nguyên:

    - Ngay cả Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức ta cũng phá được.

    Kiếm pháp này của ngươi được coi là cái gì?

    Hỏa kiếm khách Thành Khoan chưa từng gặp phải chuyện này.

    Y phóng ra kiếm pháp đắc ý của mình.

    Nhưng Lục Nguyên lúc này giống như đã hóa thành một trận mưa to, mang kiếm đang cháy bừng bừng của mình dập tắt toàn bộ.

    Kiếm pháp của mình, dưới cơn mưa to, căn bản là thi triển không được.

    Ngân Xà kiếm pháp của Âm Vô Cơ quỷ dị, nhanh chóng nhưng khi hướng về phía Lục Nguyên thì chẳng biết tại sao kiếm pháp của mình lại trở nên chậm.

    Ngân Xà kiếm pháp một khi trở nên chậm, thì uy lực của nó sẽ thay đổi.

    Còn Dưỡng Ngô kiếm của Lục Nguyên thì nhanh vô cùng, nhẹ nhõm phá giải sạch sẽ Ngân Xà kiếm pháp.

    Lúc này giao thủ cũng không dùng bao nhiêu thời gian.

    Vừa nãy còn như thủy triều cắn nuốt hết thảy, mà nay đã tan rã.

    Thượng Quan Thanh, Nam Cung Bạch, Âm Vô Cơ và Thành Khoan bốn người đều biến sắc.

    Bọn hắn chưa từng nghĩ sẽ có chuyện như vậy.

    Bọn hắn đều là những cao thủ, liên thủ lại với nhau chỉ để đối phó với một mình Lục Nguyên.

    Nhưng Lục Nguyên cũng không đơn giản.

    Chỉ trong nửa năm, thực lực của Lục Nguyên đã tăng lên không biết bao nhiêu chiến lực.

    Lục Nguyên hiện tại rõ ràng rất mạnh.

    Về phần ngươi nói vì sao từng chiêu kiếm của bốn người bị phá giải?

    Thật sự rất đơn giản.

    Nếu có một người có thể cuốn lấy Lục Nguyên, tất nhiên có thể dùng bốn đánh một.

    Nhưng đều là do Lục Nguyên công kích đến, không có người nào có thể cuốn lấy Lục Nguyên, nên bị bại rất nhanh, căn bản ngay cả thời gian liên thủ cũng không có.

    Cái này. . . . . .

    Cái này. . . . . .

    Cái này. . . . . .

    Làm sao có thể bị bại nhanh như vậy?

    Khiếp sợ qua đi, lúc này Thượng Quan Thanh, Nam Cung Bạch, Âm Vô Cơ, Thành Khoan bốn người đều cảm thấy không tưởng tượng nổi.

    Trong thời gian ngắn như vậy, chiêu kiếm của bốn người hoàn toàn bị phá mất.

    Bốn người tất nhiên là không tin.

    Bất luận từ góc độ nào đều không tưởng tượng được.

    Lại một vòng công kích mới.

    Dưỡng Ngô kiếm của Lục Nguyên lại nhanh chóng đâm ra.

    Khoái chi kiếm ý, Mộ chi kiếm ý, Phong chi kiếm ý, Vân chi kiếm ý, Vũ chi kiếm ý năm đại kiếm ý trong thời điểm thích hợp thi triển ra ngoài.

    Pháp lực toàn thân không ngừng chuyển động.

    Môt lần thất bại vẫn còn chưa tỉnh ngộ.

    Phải cho bọn hắn thất bại thêm một lần thì mới hiểu được sự thật này.

    Thất bại, lại là thất bại.

    Liên tiếp mấy lần thất bại, đã làm cho đám người Thượng Quan Thanh biết được sự chênh lệch to lớn.

    Tuy nhiên bọn hắn không cách nào hiểu được Lục Nguyên vì sao lại mạnh như vậy.

    Thượng Quan Thanh lúc này lầm bầm nói:

    - Không có khả năng, không có khả năng.

    Ngươi làm sao có thể mạnh như vậy?

    Y thật sự là bị đả kích quá lớn, liên tục nói không có khả năng.

    Y vốn cho rằng kế hoạch của mình hoàn mỹ.

    Kết quả đụng phải Lục Nguyên, hoàn mỹ lại trở thành không hoàn mỹ.

    Bốn người họ liên thủ rõ ràng đánh không lại Lục Nguyên.

    Điều này làm sao Thượng Quan Thanh có thể tin được.

    Nam Cung Bạch, Âm Vô Cơ, Thành Khoan ba người có thể không có hứng thú để cảm khái.

    Bọn hắn muốn chạy trốn.

    Hiện tại bọn hắn không có dũng khí đối mặt với Lục Nguyên.

    Nhưng muốn trốn cũng không phải chuyện dễ dàng.

    Nơi này là tường đồng vách sắt đại trận.

    Lúc ấy trong kế hoạch là dùng trận pháp này để vây khốn Lục Nguyên.

    Kết quả ngược lại lại khiến cho bọn hắn chạy không thoát.

    Chương 263-264: Nguyên Nguyên thượng nhân kinh động

    Nếu không có đại trận tường đồng vách sắt này, dùng phương pháp của tu tiên giả thì bọn hắn cũng có thể thoát khỏi.

    Đáng chết!

    Vốn muốn dùng trận pháp để làm khó Lục Nguyên, nhưng nay nó lại làm khó ngược lại mình.

    Lục Nguyên cười một tiếng:

    - Các ngươi trước đó nói ta sẽ biến mất khỏi chỗ này.

    Nhưng hiện tại thì các ngươi sẽ biến mất khỏi chỗ này.

    Đương nhiên, ta sẽ không biến mất.

    Lục Nguyên cũng nổi lên sát ý.

    Không phải ai cũng có thể tùy tiện đến tùy tiện đi như vậy.

    Thượng Quan Thanh, Nam Cung Bạch hai người mưu đoạt sản nghiệp của mình, lại còn muốn giết chết mình, đúng là tội đáng chết.

    Dưỡng Ngô kiếm của Lục Nguyên lại thi triển trên không đủ loại kiếm chiêu.

    Bốn người Thượng Quan Thanh muốn phản kháng nhưng lại không thể phản kháng được.

    Đối mặt với Dưỡng Ngô kiếm bây giờ, bọn hắn chưa từng hiện nguyên hình mình như vậy.

    Pháp lực của Luyện Thể Kỳ Cửu Trọng đối với Lục Nguyên chẳng là cái gì.

    - Ta muốn nói cho các ngươi biết, ba thế lực các người kết hợp lại cũng không phải là đối thủ của ta.

    Dưỡng Ngô kiếm một kiếm đâm chết Nam Cung Bạch, vung tay một kiếm đâm chết Thượng Quan Thanh.

    Hai kiếm đâm chết hai tên phản đồ.

    Hai kiếm đâm chết hai tên phản đồ, còn Âm Vô Cơ và Thành Khoan thì đem về thiên lao của Bắc Phong.

    Lục Nguyên cảm thấy Âm Vô Cơ và Thành Khoan hai người này còn có giá trị.

    Có lẽ sẽ từ Âm Vô Cơ biết được không ít tin tức của Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Mà Thành Khoan là thủ hạ của Tư Mã Trường Bạch, có thể mượn cơ hội này văn ngã Tư Mã Trường Bạch hay không?

    Đương nhiên, nếu như vậy thì tương đương khó khăn.

    Dù sao Tư Mã Trường Bạch mới quen biết Thành Khoan không bao lâu, còn không biết Thành Khoan rắp tâm hại người.

    Oan ức gì thì cũng đem đổ hết trên đều Thành Khoan.

    Sự tình tuyệt đối sẽ không liên quan đến Tư Mã Trường Bạch ông ta.

    Tư Mã Trường Bạch cũng là Cửu đại kiếm tiên, cũng không dễ dàng bị vặn ngã như vậy.

    Mà người bên cạnh, bất luận là Tống thúc đang bị thương hay những thủ hạ của Nam Cung Bạch, Thượng Quan Thanh cũng đều đang khiếp sợ đến cực điểm.

    Miệng của bọn họ không ngừng mở lớn.

    Lục Nguyên rốt cuộc là đang ở tu vi nào?

    Hiện tại, ba người có tu vi Luyện Thể Kỳ Cửu Trọng, một người là Luyện Thể Kỳ Bát Trọng liên thủ với nhau nhưng rõ ràng lại bị Lục Nguyên giải quyết gọn gang, sạch sẽ.

    Lúc mới bắt đầu, kiếm ý của đám người Thượng Quan Thanh nhưng sóng cuồn cuộn.

    Hiện tại xem ra, nhân vật đích thực mới chính là vị Thanh y trẻ tuổi lợi hại này.

    Kỳ thật, nói trắng ra rất đơn giản.

    Lục Nguyên có tu vi Luyện Khí Thất Trọng, Lục Nguyên kiếm thuật nhảy lên hai tầng đối phó với Luyện Thể Kỳ Cửu Trọng cũng không có gì khó khăn.

    Bởi vì bản thân hắn đã tu luyện thành Vũ chi kiếm ý.

    Có Vũ chi kiếm ý, muốn vây công cũng rất khó.

    Nhiều tu tiên giả Luyện Thể Kỳ Cửu Trọng đối với Lục Nguyên ảnh hưởng cũng không lớn.

    Nói cách khác, nếu như bây giờ có nhân vật Luyện Thể Kỳ Thập Trọng xuất hiện, Lục Nguyên vẫn có thể chiến đấu được.

    Hoa Sơn Bắc Phong, Bình Hòa Trai.

    - Cái gì?

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân chấn động, vỗ bàn:

    - Đệ nói cái gì?

    Diệp Dương Dung cũng chỉ vừa mới đem sự việc nói qua một lần.

    Đương nhiên, Diệp Dương Dung khi nghe thấy cũng khiếp sợ như Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân sau khi nghe xong, thật lâu sau mới có phản ứng lại.

    Ông ta là người đã trải qua nhiều mưa to gió lớn, năng lực chịu đựng so với người khác cao hơn nhiều:

    - Đệ nói thực lực của Lục Nguyên bây giờ còn hơn cả tu tiên giả Luyện Thể Kỳ Cửu Trọng.

    Âm Vô Cơ có thể giữ lại từ từ thẩm vấn.

    Còn Thành Khoan thì muốn dùng y để công kích Tư Mã Trường Bạch sư đệ thì không có khả năng.

    Tư Mã Trường Bạch tuyệt đối có thể giải quyết sạch sẽ.

    Tư Mã Trường Bạch không phải là một nhân vật có thể đối phó dễ dàng.

    - Đương nhiên, kỳ thật đây chỉ là tiểu tiết.

    Không lâu sau, sẽ đạt đến Trường Sinh Kỳ thôi.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nói:

    - Đây mới là chuyện lớn.

    - Trường Sinh Kỳ!

    Diệp Dương Dung lúc này thần sắc có chút hoài niệm.

    - Đúng vậy, Trường Sinh Kỳ.

    Bình thường, Lục Nguyên có bao nhiêu thực lực cũng không cần giấu diếm.

    Nhưng tương lai sau này sẽ có thể tranh đoạt Trường Sinh Kỳ.

    Đệ tạm thời hãy giấu kín thực lực của Lục Nguyên, khiến cho người khác cứ tưởng rằng biểu hiện của nó là nhờ Vô Sinh Di Cung.

    Thuận tiện bảo nó tu luyện lên Trường Sinh Kỳ.

    - Về phần Thượng Quan Thanh, Nam Cung Bạch, Âm Vô Cơ, Thành Khoan bốn người, đệ hãy phóng một chút gió ra ngoài, nói rằng ta đã phái một vị Cửu đại trưởng lão đi làm.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nói.

    Diệp Dương Dung liên tục gật đầu đồng ý.

    Trường Sinh Kỳ.

    Rượu ngon!

    Lục Nguyên lại uống một ngụm rượu.

    Rượu Dương Cao quả thật là rượu ngon, là đặc sản bản địa của Cổ Đào phủ.

    Vừa rồi trên bàn tiệc, Lục Nguyên một chút hứng thú cũng không có, chỉ nhẹ nhàng uống vài ngụm.

    Khi đó cảm hứng lại chẳng có vì bạn ngồi cùng là Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch hai người đáng ghét như vậy.

    Lục Nguyên uống rượu có ba cái không.

    Cái không thứ nhất chính là không uống với người không vừa mắt mình.

    Người uống cũng chẳng cần tiêu chuẩn cưỡng chế gì, nhưng chỉ cần xem không vừa mắt mình thì rượu cũng không uống.

    Thứ hai là không uống với tiểu nhân.

    Lục Nguyên vốn là người đỉnh thiên lập địa, không có thói quen ngồi chung với những người này.

    Thứ ba là không uống rượu với ngụy quân tử.

    Ngụy quân tử giả nhân giả nghĩa cũng chẳng có gì hay nên cũng chẳng có hứng thú uống rượu.

    Ba không này là của Lục Nguyên khi uống rượu.

    Lục Nguyên có ba tiêu chuẩn uống rượu.

    Rượu tốt, ví dụ như rượu Dương Cao này.

    Rượu ngon như vậy nhất định phải uống.

    Thứ hai là uống trong phong cảnh tốt.

    Phong cảnh tốt mà không uống rượu thì làm sao hay?

    Còn cái thứ ba?

    Cái này cũng đơn giản.

    Nếu là người thuận mắt, hoặc là bằng hữu thì tự nhiên muốn uống mà thôi.

    Và đây chính là ba không ba uống của Lục Nguyên.

    Hiện tại, đám người không vừa mắt Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch đã bị giết dưới kiếm của mình.

    Có rượu ngon ở đây vì sao lại không uống chứ?

    Lục Nguyên lại cảm thấy thống khoái vô cùng.

    Đúng rồi, sau trận chiến này còn giải quyết rất nhiều sự tình.

    Với tính tình của Lục Nguyên làm sao có thể kiên nhẫn đi khắc phục xử lý chứ.

    Tống thúc bị trọng thương, Lục Nguyên dứt khoát sẽ kéo Tư Đồ Hồng qua, để cho Tư Đồ Hồng xử lý những phiền toái này.

    Tư Đồ Hồng vốn rất trung thành và tận tâm, tất nhiên là sẽ không phản đối.

    Nhận được mệnh lệnh là bắt tay vào ngay.

    Nàng xử lý bây giờ chính là ổn định thế cục, đem vây cánh của Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch gạt bỏ hết.

    Rồi xếp một số người của mình vào, cam đoan toàn bộ sản nghiệp lớn như vậy có thể vận hành như trước.

    Ám Kiếm sơn trang đã thay đổi triều đại.

    Ám Kiếm sơn trang đã thay máu.

    Sau khi Tư Đồ Hồng đến, Lục Nguyên chỉ còn một việc cần làm, đó chính là xét nhà.

    Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch nhiều năm như vậy, của tham ô nhiều không biết bao nhiêu mà đếm.

    Nhưng đáng tiếc, những gì mà bọn chúng tham ô được toàn bộ chuyển qua địa phương khác, một chút cũng không để lại cho Lục Nguyên, khiến cho hắn không khỏi khó chịu.

    Nhưng, một trận chiến này giết chết Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch hai người cũng đã hiểu rõ được một điều.

    Sư phụ lưu lại sản nghiệp cho mình, nhưng lại do Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch khống chế.

    Một năm chỉ nộp lên có mười linh thạch.

    Mà bây giờ sản nghiệp này rốt cuộc quay trở về tay của mình, thứ nhất sư phụ ở dưới cửu tuyền cũng có thể nhắm mắt; thứ hai mình cũng có được nhiều tài nguyên hơn nữa.

    Sư phụ lưu lại sản nghiệp lớn như thế, linh thạch nٰ lên hàng năm so với tài nguyên này làm sao so sánh được.

    Kỳ thật, Ám Kiếm sơn trang sản nghiệp to như vậy, với thực lực của Lục Nguyên bây giờ cũng không nắm giữ được.

    Không có Hoa Sơn tiên môn làm cây đại thụ, người muốn mưu đoạt nó không biết có bao nhiêu.

    Nhưng Lục Nguyên vốn là người của Hoa Sơn tiên môn, tu tiên giả có đầu óc bình thường tự nhiên sẽ không tìm đến Lục Nguyên gây phiền toái.

    Thượng Quan Thanh, Nam Cung Bạch, Tư Mã Trường Bạch ba người này sớm có thù với Lục Nguyên.

    Mà Nguyên Lăng Thượng Nhân cũng đã sớm cùng Hoa Sơn tiên môn đối đầu nhiều năm, căn bản làm sao mà không quan tâm đến Hoa Sơn tiên môn.

    Trong Đại Tấn quốc to lớn như vầy, có bao nhiêu người không quan tâm đến Hoa Sơn tiên môn chứ.

    Nhân sinh, không có khả năng lúc nào cũng sục sôi.

    Có lẽ, có một số người nhân sinh sẽ sục sôi.

    Nhưng đại bộ phận nhân sinh luôn coi bình ổn làm chủ.

    Lục Nguyên chính là người như vậy.

    Quá mức hăng chí sẽ không mệt à?

    Chính mình còn ngại mệt chết đây.

    Có thể rảnh rỗi thì rãnh rỗi, có thể trốn thì trốn.

    Tìm nơi thanh tịch để nhìn mây, luyện kiếm, uống chút rượu, ngủ một lát là điều mà mình thích nhất.

    Không quan tâm hơn thua, rảnh rỗi thì xem hoa tàn hoa nở, vô tình vô ý khắp thiên ngoại gió cuốn mây bay.

    Cái này là nhân sinh quan của Lục Nguyên.

    Nếu như không có tâm cảnh lạnh nhạt, cũng sẽ không phù hợp với đại đạo thiên ý, cũng sẽ không tiến cảnh nhanh như vậy.

    Lục Nguyên yên lặng ở lại Bắc Phong.

    Thời gian dần dần trôi qua.

    Trong tu tiên giới đã xuất hiện những người trẻ tuổi có nhiệt huyết.

    Nghe nói thực lực của Trương Thanh Thư đã trở nên mạnh mẽ không ít.

    Hơn nữa lại làm ra không biết bao nhiêu chiến tích.

    Ví dụ như một kiếm chém chết mười ba ưng, đã trở thành giai thoại nhất thời.

    Nghe nói Tống Nam Sơn ra biển luyện khí, thậm chí còn khiến biển phải gào thét.

    Nghe nói Triệu Càn Khôn một người đối mặt giết chết đôi vợ chồng Ưng Yến Song Sát.

    Kiều Tư Lục của Nam Hải tiên môn trong khoảng thời gian này nghe nói cũng đã luyện thành trấn phái tuyệt học của Nam Hải tiên môn Đoạt mệnh thập tam.

    Điều này khiến cho uy danh của Nam Hải tăng cao.

    Rất nhiều lời đồn.

    Trong khoảng thời gian này, những người trẻ tuổi nổi bật đều làm ra những chiến tích không ít, để lại danh tiếng trong tu tiên giới.

    Còn Lục Nguyên ở Bắc Phong thì vẫn cứ nhàn nhạt, danh khí chẳng bằng mấy vị kia.

    Bắc Phong trời đã sáng.

    Lục Nguyên sửa sang lại một phen rồi đến thiên lao Bắc Phong.

    Đây là mệnh lệnh của Nguyên Nguyên sư bá đến thiên lao để lịch lãm rèn luyện một thời gian.

    Đoán chừng Nguyên Nguyên sư bá cũng cảm thấy hắn rảnh rỗi quá, sợ sinh ra chuyện không hay nên bảo hắn đến thiên lao để rèn luyện lịch lãm một thời gian ngắn.

    Lúc trước mình cũng đã từng đến qua thiên lao Bắc Phong.

    Lúc ấy hắn ở thiên lao tầng thứ nhất, tầng thứ hai.

    Hai tầng này là nơi giam giữ phạm nhân Luyện Khí Kỳ.

    Còn lần này tất nhiên không có khả năng ở lại tầng thứ nhất hoặc tầng thứ hai.

    Sở Phi sư bá đã an bài hắn đến thiên lao tầng thứ năm.

    Bắc Phong thiên lao tổng cộng có mười tầng.

    Mà tầng thứ năm giam giữ chính là nơi giam giữ phạm nhân Luyện Thể Kỳ Bát Trọng đến Thập Trọng.

    Hoàn cảnh trong thiên lao không cần phải miêu tả.

    Ánh sáng tuy không ảm đạm nhưng mỗi nhà tù đều có không khí đặc biệt của nó.

    Lục Nguyên cũng không để ý đến cái mùi đặc thù của nhà giam.

    Dù sao đến nơi này rồi thì luyện kiếm.

    Phạm nhân ở đây đều là đối thủ để luyện kiếm.

    Lục Nguyên trước tìm cho mình tu tiên giả Luyện Thể Kỳ Bát Trọng, Cửu Trọng.

    Hiện tại hắn đã địch nổi với tu tiên giả Luyện Thể Kỳ Cửu Trọng, nhưng giao thủ với tu tiên giả Luyện Thể Kỳ Cửu Trọng cũng có tác dụng tương đương.

    Từng tu tiên giả Luyện Thể Kỳ Cửu Trọng đều có đặc điểm của riêng mình.

    Có pháp thuật linh hoạt, có kiếm thuật khéo léo, thiên biến vạn hóa.

    Pháp thuật cũng có pháp thuật Thổ hệ.

    Có những tu tiên giả am hiểu pháp thuật Thổ hệ, có thể gia tăng lực lượng trên người mình.

    Có những tu tiên giả giỏi về việc đem ruộng hóa đầm lầy, vây khốn địch nhân trong đó….Chỉ một Thổ hệ pháp thuật thôi mà đã có nhiều cách dùng đến như vậy.

    Các hệ khác cách dùng còn nhiều hơn.

    Cùng những người này giao thủ có thể gia tăng kinh nghiệm thật lớn cho mình.

    Ngươi nếu kiếm thuật cao mình, nhưng kinh nghiệm không đủ thì cũng không tốt.

    Đối phương có đủ các loại cạm bẫy, ngươi không có kinh nghiệm, một khi ngã vào thì lỗ lớn.

    Mà ở thiên lao Bắc Phong lần này có thể gia tăng phương diện kinh nghiệm cho Lục Nguyên.

    Kỳ thật, từng tiên môn đều dùng thiên lao để gia tăng kinh nghiệm cho nhân vật bổn môn.

    Sau khi tì tu tiên giả Luyện Thể Kỳ Bát Trọng, Cửu Trọng giao thủ một hồi lâu, cảm thấy kinh nghiệm của mình gia tăng cũng không sai biệt lắm, cũng muốn thử chiến lực mạnh nhất của mình bây giờ.

    Kết quả Lục Nguyên liền chọn một tu tiên giả Luyện Thể Kỳ Thập Trọng.

    Trong quá trình giao thủ với tu tiên giả Luyện Thể Kỳ Thập Trọng, Lục Nguyên chưa từng nghĩ đến chính mình sẽ bị áp chế.

    Kiếm thuật của mình cao hơn, lại có pháp lực áp chế xuống, căn bản là đập cho quân lính tan rã.

    Nhưng cái tên phạm nhân kia lại hung ác toàn diện, chiếm ưu thế trong mọi tình huống, công kích điên cuồng, quả thật muốn đem Lục Nguyên giết chết.

    Có thể nói, Lục Nguyên lần đầu tiên lâm vào tình trạng như vậy.

    Đối diện với một phạm nhân cực kỳ hung ác, muốn giết chết mình.

    Phạm nhân bị nhốt lâu như vậy, lại còn bị lấy ra luyện kiếm thì thật là nộ khí rất lớn.

    Lục Nguyên trong tình huống như thế này, đầu óc như muốn đình chỉ vận chuyển.

    Sở Phi sư thúc ra tay thì một kích đã đánh bại phạm nhân này rồi.

    Vẻn vẹn chỉ có một kích nhưng khiến cho Lục Nguyên cảm thấy mình và Cửu đại kiếm tiên chênh lệch nhau như thế nào.

    Chính là một trời một vực.

    Mà chính mình, vì sao lại đánh không lại một tu tiên giả Luyện Thể Kỳ Thập Trọng?

    Lục Nguyên có chút nhụt chí.

    Bản thân hắn gần đây liên tiếp có những chiến thắng nho nhỏ, nên cho là mình coi như không tệ.

    Thậm chí còn cho rằng mình có thể lên đến Trường Sinh Kỳ.

    Xem ra là hắn quá tự đại.

    Bây giờ gặp phải tu tiên giả Luyện Thể Kỳ Thập Trọng nhưng đánh cũng không lại.

    Nếu thật sự gặp phải Trường Sinh kỳ thì đoán chừng sau mấy chiêu sẽ bại.

    Lần áp chế này chẳng khác gì một đả kích.

    Nhưng con người không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió.

    Lúc này đây bị một lần đả kích, từ đó biết được cực hạn của mình, hiểu được mình quả thật không bằng tu tiên giả Luyện Thể Kỳ Thập Trọng.

    Hơn nữa, chính mình nằm trong hoàn cảnh xấu, với kinh nghiệm chiến đấu còn thiếu, thì đại não trong nháy mắt trở nên trống rỗng.

    Chương 265-266: Phong chi kiếm ý

    Tại sao phải như vậy?

    Lục Nguyên trầm tư thật lâu rồi cũng hiểu.

    Chính mình cuối cùng rồi cũng chỉ là một người trẻ tuổi hai mươi mấy tuổi mà thôi.

    Kinh nghiệm chiến đấu không thể so với những tiền bối khác.

    Đây chỉ là phản ứng bình thường của nhân loại.

    Chính mình nên tích lũy chút ít kinh nghiệm chiến đấu, tại thiên lao này cố gắng rèn luyện một thời gian.

    Người không thể bởi vì hay chiếm được thuận lợi mà trở nên đắc ý.

    Thời gian như nước chảy thoi đưa.

    Xuân qua hạ đến, hạ đến trời thu.

    Đảo mắt cũng đã tiến nhập vào cuối mùa thu.

    Khắp núi rừng đều nhuộm một màu vàng.

    Trên đỉnh Hoa Sơn, tại một chỗ yên tĩnh, một người trẻ tuổi đang uống rượu, bộ dạng tự tại vô cùng.

    Lục Nguyên đã từ thiên lao rèn luyện lịch lãm trở về.

    Trước đó không lâu hắn đã đến thiên lao rèn luyện một thời gian.

    Khiến cho kinh nghiệm chiến đấu của mình càng thêm phong phú.

    Đặc biệt sau khi cùng với những phạm nhân Luyện Thể Kỳ Thập Trọng đối chiến qua, hiện tại hắn ở dưới tình huống nào cũng có thể đánh.

    Đơn giản mà nói, kinh nghiệm chiến đấu gia tăng không ít.

    Kinh nghiệm chiến đấu gia tăng không ít, nhưng đối mặt với tu tiên giả Luyện Thể Kỳ Thập Trọng, Lục Nguyên không thể không thừa nhận hắn luôn luôn bại.

    Luyện Thể Kỳ Thập Trọng mà còn như thế thì Trường Sinh kỳ còn mạnh hơn đến cỡ nào.

    Đương nhiên, đánh không lại thì đánh không lại, cũng chẳng phải là sự tình gì quá lớn.

    Tuy bên ngoài hay truyền lưu Lục Nguyên là đệ nhất đệ tử chân truyền trẻ tuổi, nhưng nói trắng ra, Lục Nguyên chỉ là một gã đệ tử lười biếng mê rượu ở Bắc Phong mà thôi.

    Ở dưới chân núi thì có chút đắc ý, nhưng khi sống cuộc sống yên tĩnh ở trên núi trong một thời gian ngắn thì tâm tình sẽ bình phục.

    Lục Nguyên nằm trên một mảnh đồng cỏ lá phong.

    Nơi này cảnh sắc rừng lá phong không tệ.

    Lúc này, cách Lục Nguyên bốn trượng vừa vặn có một thanh phi kiếm lúc chìm lúc nổi.

    Rất hiển nhiên, Lục Nguyên bây giờ còn đang nghiên cứu, như thế nào để đưa pháp lực của mình vào thanh phi kiếm.

    Đã lâu như vậy, cửa ải này vẫn cứ mắc kẹt, không thể tiến bộ.

    Hiện tại Lục Nguyên pháp lực vẫn ở Luyện Thể Kỳ Thất Trọng đỉnh phong, không cách nào tiến lên.

    Lục Nguyên trước giờ làm gì cũng thuận buồm xuôi gió, rất ít khi ở một cửa ải lâu như vậy.

    Nhưng dù sao hắn cũng đã quen.

    Pháp lực tu hành của hắn cũng giống như bình thường, vẫn dựa vào Vân hệ nguyên khí phun ra nuốt vào.

    Hiện tại đụng phải cửa ải này bị đứng lại cũng rất bình thường.

    Tâm trạng buông lỏng, tùy ý.

    Nói không chừng, cửa ải này một ngày nào đó sẽ mở ra.

    Lục Nguyên gần đây đều cố gắng xua đuổi ý tưởng dấu giếm ra khỏi đầu.

    Lục Nguyên tiếp tục nằm trên cỏ uống rượu.

    Rượu uống vào nửa say nửa tỉnh, trong đó cảm giác được một cỗ pháp lực của mình tựa hồ như trải qua hư không tiến vào một chỗ.

    Tại chỗ đó dường như có vật gì đang hô hoán pháp lực của mình.

    Lục Nguyên lúc này đang trong trạng thái mơ hồ nên cho phép thả lỏng.

    Pháp lực này sau khi tìm được một điểm bám vào, sau đó tựa hồ như chỉ huy cái điểm đó.

    Nhưng cái gì đụng vào điểm đó thì dường như đều bị chặt đứt.

    Phanh!

    Không biết là đập trúng cái gì.

    Lục Nguyên đột nhiên tỉnh dậy.

    Lúc này phi kiếm của mình chẳng biết từ lúc nào đã bay ra ngoài tám trượng, đâm vào một tảng đá lớn.

    Trường kiếm ghim thật sâu vào tảng đá lớn.

    Mà mười gốc cây đại thụ bị trường kiếm lướt qua đều ngã trên mặt đất, gãy thành hai đoạn.

    Đây là ….

    Ngự kiếm phi hành sao?

    Trước kia mình cũng có thể cho phi kiếm phi hành ra phía xa, nhưng chỉ có thể khống chế lực tinh thần, chứ không cách nào rót pháp lực vào trong, khiến cho phi kiếm không có lực.

    Mà bây giờ phi kiếm tựa hồ như đã có lực, đem nhiều gốc cây đại thụ bị chặt đứt.

    Hơn nửa tảng đá lớn như vậy cũng bị chém sâu.

    Lục Nguyên không khỏi vừa mừng vừa sợ.

    Chính mình tại cửa ải này trụ lâu như vậy, đột nhiên lúc này lại vô duyên vô cớ đột phá sao?

    Lục Nguyên lúc này không biết có bao nhiêu vui buồn, cánh tay khẽ động, Dưỡng Ngô kiếm từ tảng đá bay ra, rồi đột nhiên chém tảng đá lớn này thành hai đoạn.

    Thành công rồi!

    Chính mình thật sự đã đạt đến Luyện Thể Kỳ Bát Trọng Ngự kiếm phi hành rồi.

    Thật không dễ dàng!

    Lục Nguyên lúc này chỉ cảm thấy vui sướng vô cùng.

    Đúng vậy, vừa rồi một kiếm chặt đứt tảng đá lớn, cảm giác xác thực là như thế.

    Lực đạo kiếm chém ra, một kiếm chém vỡ tảng đá, cảm giác thật là sảng khoái.

    Xác định hắn đã luyện được Luyện Thể Kỳ Bát Trọng Ngự kiếm hành không.

    Hhahahhahah…Rốt cuộc hắn đã đạt tới cấp độ này.

    Đạt được cấp độ này thật không dễ dàng.

    Chính mình trước kia cũng đột phá qua rất nhiều cấp độ như Luyện Thể Kỳ Ngũ Trọng Bản mệnh tinh huyết, Luyện Thể Kỳ Lục Trọng Bì cốt giai luyện, Luyện Thể Kỳ Thất Trọng Rèn luyện đại não, nhưng không có cảm giác thoải mái như bây giờ.

    Hiện tại chẳng những chiến lực tăng, mà hơn nữa đây là điểm mấu chốt nhất từ một kiếm khách đến kiếm tiên.

    Đúng vậy, ngự kiếm!

    Từ trước đến nay hắn luôn thích kiếm, mà hiện tại lại càng ưa thích hơn.

    Rốt cuộc đã có thể chính thức ngự kiếm rồi.

    Hahahaha, Lục Nguyên không khỏi cười một tràng cuồng tiếu.

    Cao hứng cực kỳ, Lục Nguyên không khỏi nhắm mắt bay đến phía trên đỉnh Bạch vân Bắc Phong.

    Một lần nữa đặt chân lên thế giới thuần sắc trắng.

    Đây là Bạch vân tiên cảnh.

    Loại bạch vân tiên cảnh này rất phù hợp với khẩu vị của Lục Nguyên.

    Nhưng chẳng biết tại sao nó lại không phù hợp với khẩu vị của những vị tu tiên giả khác.

    Có rất ít tu tiên giả đứng trên Bạch vân tiên cảnh này.

    Nhưng người khác không thích cũng chẳng sao.

    Bạch vân tiên cảnh này chỉ dành cho những người thích thanh tịnh.

    Tại Bạch vân tiên cảnh, một đạo ngân quang chạy qua biển mây.

    Mây trắng hóa thành một thâm cốc, khói tràn ngập, mênh mông không bờ, tựa như sóng biển bát ngát.

    Có đôi khi biển mây lưu động chậm một chút, tựa hồ như một tia nước nhỏ.

    Nhưng có đôi khi mây trắng giống như mưa phùn tơ bạc từng sợi, như mảnh vải ngọc rơi xuống.

    Có đôi khi nó lại giống như một con sóng lớn của một con sông lớn, phi thẳng xuống dưới.

    Cái này là biển mây.

    Lục Nguyên thích đứng trên Bạch vân tiên cảnh.

    Hiện tại hắn đã luyện thành Luyện Thể Kỳ Bát Trọng Ngự kiếm phi hành, lúc này chỉ cảm thấy vô tận thống khoái, tự nhiên muốn ở trên biển mây này mà luyện kiếm.

    Dưỡng Ngô kiếm trên tay khẽ động, vung đến chỗ cực xa.

    Bên ngoài ba bốn trượng đã bắt đầu trảm mây.

    Mỗi một kích đều rất hữu lực.

    Mỗi một kích đều rất thống khoái.

    Lục Nguyên thử liền một lúc mấy kích, tâm trạng vô cùng vui sướng.

    Thời điểm lúc này muốn luyện kiếm nhất chính là Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Chính mình nói rằng Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm mình đã sớm vô cùng quen thuộc, thuần thục, nhưng lần này luyện đúng là có chút cảm ngộ.

    Dưới tình huống bình thường, Lục Nguyên đã sớm hiểu Phong chi kiếm ý, Vân chi kiếm ý,Khoái chi kiếm ý.

    Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm có cái gì đều đã sớm thông hiểu.

    Nhưng lúc này đây cảm giác luyện tập lại không như vậy.

    Hắn cảm giác được chiêu thức của Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm có chút làm không tốt.

    Bởi vì có những chiêu thức tại thời điểm dùng lại đi ngược bản thân.

    Kiếm dài ba thước, có đôi khi đâm ngược một kích sẽ dễ dàng đâm trúng mình.

    Kiếm chiêu này Lục Nguyên dùng không được thuận tay nên rất ít khi dùng.

    Nhưng sau khi hắn luyện thành Luyện Thể Kỳ Bát Trọng Ngự kiếm hành không, thì những chiêu thức đó lại dùng rất tốt.

    Bởi vì có ngự kiếm đứng cách người khá ca, có chiêu thức đâm ngược cũng không đâm trúng mình.

    Chính vì vậy, càng dùng Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm càng cảm thấy đây là một bộ kiếm pháp huyền ảo.

    Hiện tại, Lục Nguyên càng hiểu rằng, một khi đạt được cấp độ ngự kiếm, kiếm chiêu dùng có thể càng rộng và càng mạnh hơn.

    Lục Nguyên rốt cuộc đã hiểu rõ tu tiên giả vì sao phải sáng chế ra Ngự kiếm thuật.

    Thứ nhất là có thể đảm bảo an toàn cho bản thân.

    Thứ hai, bởi vì thân thể không có kiếm ở bên cạnh thì có thể khiến kiếm càng hoàn mỹ chém ra.

    Cái này là Ngự kiếm.

    Cái này là Ngự kiếm thuật.

    Chẳng biết tại sao, Lục Nguyên bình thường rất bình tĩnh, nhưng nay khoái hoạt vô cùng.

    Hắn ngẩng đầu uống một ngụm rượu.

    Dưỡng Ngô kiếm bên ngoài bốn trượng đã bắt đầu chuyển động.

    Lúc này không còn cực hạn tại Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm nữa.

    Chính mình kiếm pháp đều dùng ra.

    Thùy Lộ kiếm pháp, Vũ Lạc thất thập nhị kiếm pháp cùng với đủ loại kiếm pháp đã học qua đều thống khoái dùng ra ngoài.

    Vô số chiêu thức tinh diệu được thi triển.

    Hơn nữa còn có những chiêu thức kiếm pháp tự nghĩ.

    Kiếm phi, kiếm trầm, kiếm lạc, kiếm khởi, kiếm đâm, kiếm đâm ngược…khoảng cách đến tay Lục Nguyên khoảng mười trượng.

    Chung quanh mây trôi không ngừng bốc lên, liền bị kiếm chém tới.

    Những đám mây trôi bị kiếm chém kia hoặc là hợp lại hoặc là biến hóa.

    Khi thì hóa thành màu trắng của rắn, khi thì màu trắng của tuyết viên hầu, khi thì hóa thành cừu non, ngân gà….

    Tựa hồ, người, kiếm, mây vốn là một thể.

    Lục Nguyên lúc này chỉ có vô tận thống khoái.

    Nhưng thống khoái cũng phải có điểm dừng.

    Lục Nguyên tra Dưỡng Ngô kiếm vào vỏ, nhảy xuống mặt đất.

    Sau khi xuống dưới đất, hắn dự định tìm một chỗ để ngủ một giấc.

    Vừa rồi luyện kiếm cũng khá mệt mỏi.

    Sư phụ, người thân duy nhất của hắn đã chết, chính mình phải bắt đầu cuộc sống như vậy.

    Muốn ngủ chỗ nào thì ngủ.

    Muốn uống rượu như thế nào thì uống.

    Đây là một loại cảm giác tự tại.

    Có đôi khi, trong đêm khuya nhìn ngọn đèn dầu bên ngoài, Lục Nguyên có đôi khi tự hỏi không phải bản thân mình trong lòng cũng có chút tịch mịch sao.

    Khi hắn đang suy nghĩ như vậy, kết quả đụng phải một đạo đồng đang đi tìm mình.

    Đạo đồng kia nói:

    - Phong chủ lệnh huynh đến gặp.

    - Nguyên Nguyên sư bá à?

    Ta đến ngay.

    Khi Lục Nguyên bước vào Bình Hòa Trai, Nguyên Nguyên Thượng Nhân câu nói đầu tiên khiến Lục Nguyên cơ hồ muốn hôn mê:

    - Yến sư bá, tức là Yến sư tổ của con sắp phi thăng rồi.

    Một câu long trời lở đất.

    Phi thăng!

    Đó là chung điểm mà tu tiên giả tha thiết ước mơ.

    Trước khi phi thăng, mặc kệ tu tiên giả có thần thông lớn hơn cũng chỉ là người, nói trắng ra mãi mãi là thân phận tu tiên giả.

    Một khi phi thăng thì không còn là người mà là tiên!

    Tiên nhân!

    Bạch mã không là ngựa!

    Tiên nhân không là người!

    Nghe nói tiên nhân là sự sống hoàn toàn khác, nghe nói tiên nhân có thể ăn tiên lộ, trường sinh bất tử, chứ không phải như tu tiên giả bị hạn chế tuổi thọ.

    Không sai, điểm tốt nhất của tiên nhân là trường sinh bất tử, có thể biến đổi theo thiên địa, trường sinh bất tử!

    Nhưng tất cả những điều này nói thẳng ra chỉ là truyền thuyết.

    Không sai, là truyền thuyết mà thôi.

    Người có thể phi thăng quá ít, cực kỳ ít.

    Đương thời tu tiên giả đỉnh cao tuy rất nhiều nhưng có thể đến giới hạn phi thăng thì cả Đại Tấn quốc chỉ một mình Yến Thương Thiên.

    Người khác coi như là chủ yêu ma Đông Phương Yêu, minh chủ Ngũ Tiên Minh Liệp Thiên Thu cũng không đến gần phi thăng được.

    Đệ nhất Đại Tấn đâu chỉ là đồn bậy.

    Đương nhiên đó vẻn vẹn là gần tới giới hạn mà thôi, trong lịch sử Đại Tấn quốc có thể phi thăng là cực kỳ hiếm hoi đếm trên đầu ngón tay.

    Cho nên tuy Yến Thương Thiên là đệ nhất Đại Tấn quốc, nhưng đến cùng y có thể phi thăng hay không thì ai cũng không biết được.

    Bây giờ lại nói rằng Yến Thương Thiên sắp phi thăng.

    Đúng vậy, là phi thăng!

    Trong phút chốc Lục Nguyên đầu óc trống rỗng.

    Lục Nguyên lập tức nghĩ đến lời sư phụ Lý Nguyên Bạch đã nói.

    Sư phụ từng nói bây giờ Hoa Sơn tiên môn vẫn là đệ nhất tiên môn lý do bởi vì có Yến tổ sư tồn tại.

    Một khi không còn Yến tổ sư thì trong Hoa Sơn nội ưu ngoại hoạn, muốn lại chiếm giữ vị trí đệ nhất tiên môn là cực kỳ khó khăn.

    Đầu óc Lục Nguyên rối bòng bong.

    Dưới tình huống đầu rối tung, Lục Nguyên chạy hướng Thiên phong.

    Nguyên Nguyên sư bá nói cho hắn Yến tổ sư sắp phi thăng, Yến tổ sư muốn hắn đi Thiên Phong một chuyến.

    Hoa Sơn ngũ phong không có Thiên Phong.

    Nhưng Hoa Sơn các đời chưởng giáo lại ngụ trên Thiên Phong, ý là đối với Hoa Sơn ngũ phong, kiếm khí tam tông công bằng vô tư.

    Thiên Phong hoàn toàn thẳng đứng chứ không có sườn dốc gì cả, tức là nói không biết bay thì không khả năng lên được.

    Lục Nguyên lập tức bay lên trên.

    Thiên Phong rất cao và cheo leo, đỉnh núi hoàn toàn bị mây che khuất.

    Trải qua một tầng lại một tầng mây mù, Lục Nguyên rốt cuộc trông thấy Yến tổ sư.

    Đây chính là Yến Thương Thiên tổ sư đó ư?

    Ở trước mặt Lục Nguyên là một trung niên mỹ nam tử môi mỏng như kiếm, mày như kiếm, mắt bén như kiếm, mũi thẳng như kiếm, bạch y như kiếm, giày trắng như kiếm, toàn thân trên dưới không chỗ nào là không giống kiếm.

    Trung niên mỹ nam tử cười cười nói:

    - Ngươi rốt cuộc đến.

    Giọng y rất có từ tính.

    Lục Nguyên lập tức khom lưng nói:

    - Đệ thập đại đệ tử Lục Nguyên kính chào tổ sư!

    Yến Thương Thiên mỉm cười nói:

    - Xem ra Nguyên Nguyên đã nói cho ngươi, ta rất có khả năng phi thăng.

    Đương nhiên đây chỉ vẻn vẹn là khả năng thôi, chưa chắc phi thăng.

    Một năm sau ta sẽ cùng Tiêu Dao Tử, đệ nhất tông sư chưởng giáo Tiêu Dao tiên môn Đại Tần quốc giao đấu.

    Có lẽ trận chiến đó chúng ta cùng phá vỡ hư không, bạch nhật phi thăng, nhưng cũng không chắc chắn.

    Nói thì nói vậy, nhìn bộ dạng Yến Thương Thiên thì dường như rất tự tin.

    Tiêu Dao Tử chính là chưởng giáo của Tiêu Dao tiên môn, một trong tứ đại tiên môn Đại Tần quốc, cũng là đệ nhất tông sư được Đại Tần quốc công nhận.

    Yến Thương Thiên và Tiêu Dao Tử không có bao nhiêu thù hận, chẳng qua đến trình độ như họ muốn bước ra một bước cuối cùng cực kỳ khó khăn.

    Một bước cuối cùng, phá vỡ hư không, huyền diệu khó giải thích.

    Đời đời rất nhiều tu tiên giả, nhưng dù là ai có thể bước ra một bước cuối cùng để có thể khiến hậu nhân ghi chép vào sử sách.

    Trong ghi chép xưa kia thì có không ít người là trong lúc chiến đấu phá vỡ hư không, đi ra một bước cuối.

    Hiện nay Yến Thương Thiên muốn đấu cùng Tiêu Dao Tử, đi ra bước cuối cùng.

    Trước một người là người, sau một bước thành tiên.

    Đương nhiên đây là việc một năm sau.

    Lục Nguyên không biết Yến Thương Thiên kêu mình tới đây để làm gì, nhưng vẫn là hỏi ra điều mình lo lắng.

    Yến Thương Thiên nghe xong cười nói:

    - Bây giờ Hoa Sơn thế cục nội ưu ngoại hạn, nên nói sao đây?

    Năm ngàn năm chồng chất oán không phải ta có thể tiêu trừ.

    Coi như ta là kiếm thánh cũng thế.

    Năm ngàn năm tích oán nhất định phải dùng trận ác chiến máu và xương mới tiêu trừ, phá rồi lập, phượng hoàng niết bàn, những điều này ta đã sớm nhìn thấu.

    Bây giờ còn chưa phá rồi lập, phượng hoàng niết bàn là vì có ta, ta còn ở thì Hoa Sơn tiên môn là đệ nhất tiên môn Đại Tấn, tuy rằng đệ nhất tiên môn Đại Tấn giả dối như thế.

    Chương 267-268: Gặp Yến Thương Thiên

    - Nếu đã vậy sao không rõ ràng khiến nó phá rồi lập, phượng hoàng niết bàn?

    Nếu không qua một cửa này thì Hoa Sơn tiên môn từ đây tan thành mây khói, vậy chỉ đành bất đắc dĩ.

    Trong lịch sử liên miên, thời gian cuồn cuộn, tiên môn tan rã đếm không hết, thêm một Hoa Sơn tiên môn thì sao chứ?

    Khóe môi Yến Thương Thiên nhếch lên, đó là dáng vẻ nhìn thấu tất cả nhân tình thế thái.

    - Chỉ là ta làm chưởng giáo Hoa Sơn tiên môn, có một số việc phải làm một lần.

    Ví dụ phá xong rồi lập làm sao?

    Phượng làm sao để tái sinh?

    Những điều này ta cần nghiên cứu, vậy nên ta tìm ngươi đến.

    Lục Nguyên ngây ra, hỏi lại:

    - Ta?

    - Đúng vậy.

    Yến Thương Thiên gật đầu, nói:

    - Trong đệ cửu đại Nguyên Dương Thượng Nhân, Nguyên Nguyên Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân còn có chút tư chất, nhưng chẳng qua là một chút tài mà thôi, không truyền thừa được kiếm thuật của ta.

    Trong đệ thập đại duy nhất có khả năng truyền thừa kiếm thuật của ta chỉ mình người.

    - Hai mươi hai tuổi, luyện thể kỳ bát tầng, hiểu rõ năm loại kiếm ý, Vân Long tâm pháp thập biến luyện thành ba biến.

    Yến Thương Thiên cười nói:

    - Ngươi có chút thực lực, cho nên ta chọn ngươi.

    Vốn nên để mặc ngươi chậm rãi trưởng thành, nhưng tình hình bây giờ ta sắp phi thăng, Hoa Sơn tiên môn cần phá rồi lập, ngươi hãy là hạt giống phá rồi lập đó, cho nên chỉ còn cách bồi dưỡng ngươi một phen.

    Lục Nguyên coi như đã hiểu.

    Sư phụ chưa nhìn thấu, mong mỏi sau này hắn cố gắng giữ gìn Hoa Sơn tiên môn, Yến tổ sư thì nhìn thấu suốt, chờ mong Hoa Sơn tiên môn phá rồi lập, phượng hoàng niết bàn.

    Đương nhiên y đã chuẩn bị tốt điều này, nên mới chọn hắn làm hạt giống phá rồi lập.

    - Tất nhiên việc ta chọn ngươi truyền thừa chỉ Nguyên Nguyên Thượng Nhân biết, ngươi biết, ta biết, những người khác không thể biết, nếu không thì…

    Yến Thương Thiên không nói tiếp nhưng Lục Nguyên hiểu.

    Yến Thương Thiên là nhân vật thế nào, năm đó bại tướng dưới tay y nhiều vô số kể, nếu để ai biết Lục Nguyên là truyền nhân của y, chỉ cần lúc đó hắn còn chưa đủ lông cánh, sát khí sẽ ồ ạt ập đến.

    Khi đó Hoa Sơn tiên môn đã mất Yến Thương Thiên, sợ rằng không thể bảo vệ được Lục Nguyên.

    Bây giờ Lục Nguyên không biết nên làm ra biểu tình gì.

    Đại Tấn quốc công nhận đệ nhất tông sư Yến Thương Thiên dạy mình.

    - Ngươi luyện tâm pháp chính là Vân Long tâm pháp, Bắc phong Vân Long tâm pháp tổng cộng mười biến.

    Vân Long Thập Biến, đến Vân Long đệ thập biến Vân Long biến đã là cực kỳ huyền ảo, có thể xưng làm tâm pháp đỉnh cấp đương thời.

    Liên quan đến tâm pháp ta không nói nhiều, chỉ do ngươi tự mình luyện tập.

    Yến Thương Thiên nói:

    - Ta dạy là về kiếm thuật.

    - Kiếm thuật của ngươi rất không sai, tới cấp kiếm ý, đáng tiếc, đối với làm sao luyện kiếm ý, ba ngàn kiếm ý rốt cuộc là cái gì chắc ngươi không hiểu.

    Yến Thương Thiên nói rất lạnh lùng, tuyệt đối không nể tình.

    Như Lục Nguyên hiện nay dù đi đến đâu sẽ có người kêu một câu ‘Kiếm thuật tinh diệu’, nhưng ở trong miệng Yến Thương Thiên là loại chẳng hiểu cái gì cả.

    Lục Nguyên chỉ đành bất đắc dĩ, hết cách, kiếm thuật của Yến Thương Thiên đích thực có tư cách nói hắn như thế.

    - Sư phụ Lý Nguyên Bạch của ngươi chắc nên giảng cho ngươi ba ngàn kiếm ý.

    Yến Thương Thiên nhíu mày, nói:

    - Sư phụ ngươi phẩm tính không sai nhưng tư chất vô cùng bình thường.

    Hắn giảng ba ngàn kiếm ý cho ngươi chắc là nói theo khuôn sáo, dù sao kiếm thuật của hắn không thắng được ngươi bây giờ.

    - Ba ngàn kiếm ý luyện thành một đạo kiếm ý là kiếm đạo đại sư.

    - Luyện thành mười loại kiếm ý là kiếm đạo tông sư.

    - Luyện thành một trăm loại kiếm ý là kiếm đạo đại tông sư.

    - Luyện thành một ngàn loại kiếm ý là kiếm đạo đứng đầu, lại xưng là kiếm thánh.

    - Luyện thành ba ngàn kiếm ý thì gọi là kiếm thần.

    - Còn về luyện như thế nào thì chắc sư phụ ngươi không nói ra được.

    Không lẽ luyện từng cái từng cái?

    Ba ngàn loại kiếm ý, nếu cứ luyện như thế thì chẳng phải là mệt sống mệt chết?

    Yến Thương Thiên cười khẩy nói:

    - Đương nhiên Hoa Sơn tiên môn đời đời truyền dạy xuống là như thế, hắn không dạy sai.

    - Ta nghiên cứu ra một cách, c không cần luyện nhiều kiếm ý như vậy là có thể đến đẳng cấp kiếm thánh, kiếm thần.

    Yến Thương Thiên nói:

    - Luôn nói ngũ hành kim, mộc, thủy, hỏa, thổ.

    Ngũ hành luân hồi, vạn sự vạn vật đều bao trong ngũ hành, khó thể nhảy ra khỏi.

    - Nếu đã vậy thì sao không sáng tạo ra một loại kiếm đạo bao dung ngũ hành, mượn ngũ hành bao dung tất cả kiếm ý trong thiên địa?

    Yến Thương Thiên nói:

    - Đây chính là ta sáng tạo ra Ngũ Đế Luân Hồi kiếm đạo.

    Ngũ Đế Luân Hồi kiếm đạo chia làm năm đạo, chia làm Bạch Đế Kim Hoàng kiếm đạo, Thanh Đế Mộc Hoàng kiếm đạo, Hắc Đế Thủy Hoàng kiếm đạo, Xích Đế Hỏa Hoàng kiếm đạo, Hoàng Đế Thổ Hoàng kiếm đạo.

    - Ngũ hành kiếm đạo, ngũ hành ngũ đế ngũ hoàng, bao dung thiên địa vạn vật, ngũ hành chuyển vòng, tất cả kiếm ý, ban ngàn đại đạo tất cả đều nằm trong Ngũ Đế Luân Hồi kiếm đạo.

    - Đến bây giờ ta nắm giữ chín mươi chín loại kiếm ý, nhưng luyện thành Ngũ Đế Luân Hồi kiếm đạo thì có thể xưng là kiếm thánh, cách kiếm thần cuối cùng chỉ một bước mà thôi.

    - Phải nói Ngũ Đế Luân Hồi kiếm đạo này là tuyệt học ta đắc ý nhất cả đời này.

    Đương nhiên ngươi học Ngũ Đế Luân Hồi kiếm đạo thì đầu tiên học Ngũ Hành Luân Hồi kiếm đạo đã.

    Kim kiếm ý, mộc kiếm ý, thủy kiếm ý, hỏa kiếm ý, thổ kiếm ý.

    Trước học xong Ngũ Hành Luân Hồi kiếm đạo mới có tư cách mặt sau từ tăng lên Ngũ Đế Luân Hồi kiếm đạo.

    - Trong một năm sau này, trước khi ta quyết chiến cùng Tiêu Dao Tử, ngươi hãy theo ta học Ngũ Hành Luân Hồi kiếm đạo.

    Vân Long Thập Biến, pháp lực có thể chuyển hóa thành bất cứ tính chất gì.

    Ngũ Đế Luân Hồi kiếm đạo đem ba ngàn kiếm ý bao bọc bên trong.

    Yến Thương Thiên vừa lòng gật đầu, xác định chọn hắn làm hạt giống, tương lai một năm phải bồi dưỡng thật tốt, đây là mồi lửa để Hoa Sơn tiên môn phá rồi lập.

    Thịnh thế và loạn thế khác nhau.

    Loạn thế người tiện như chó, tùy thời gục ngã, mọi người mỗi giây phút vì muốn sống mà giãy dụa, tất cả chỉ vì cố gắng sống thôi, vẻn vẹn mục đích đơn giản đó rất khó làm được.

    Thịnh thế hoàn toàn khác hẳn.

    Bây giờ là thái bình thịnh thế, thiên hạ thái bình, đương kiTấn Vinh Đế tuy rằng vô cùng ngu ngốc nhưng thiên hạ an ninh, chỉ đánh nhau quy mô nhỏ với Đại Nguyên quốc, đấu quy mỏ nhỏ với yêu ma dưới đất.

    Thái bình thịnh thế như vậy thì tất nhiên không khí hoàn toàn khác với loạn thế.

    Thái bình thịnh thế tu tiên giả giàu có chút, dù thiếu cơ hội cướp tiền riêng nhưng tất cả bình yên, ít người chết.

    Trừ tại biên cảnh và dưới đất ra, cơ bản không có tu tiên giả chết.

    Không thấy Lục Nguyên ít đấu với người, đa phần chia thắng bại, ít đi sống chết.

    Bình thường cùng chính đạo môn phái đấu kiếm không phân sinh tử, đây cũng là bị hoàn cảnh ảnh hưởng.

    Thái bình thịnh thế an bình như vậy, con người ăn no ấm tư dâm dục.

    Thái bình thịnh thế lòng người an nhàn, có khá nhiều các loại hoạt động.

    Ví dụ gần đây cử hành Mộc Đạo Pháp Hoa thịnh hội.

    Hai chữ pháp hoa vốn do phật giáo truyền tới, nhưng thế gian này chỉ về phật về đạo thì cực ít, nên phật đạo khá là dung hợp, thành ra tu tiên giả dùng chữ pháp hoa cũng là bình thường, không có gì lạ.

    Mộc Đạo Pháp Hoa thịnh hội, cái tên nghe đao to búa lớn, kỳ thực nói trắng ra chỉ là một số đệ tử mỗi tiên môn dùng kiếm pháp, pháp thuật mộc hệ tụ tập một chỗ luận bàn mà thôi, trong tu tiên giới không dấy lên bão táp gì.

    Lần Mộc Đạo Pháp Hoa thịnh hội này long trọng hơn trước kia một ít là vì bên Thanh Thành tiên môn cử hành.

    Thanh Thành tiên môn gần đây thế lực hơi yếu, kém xa Hoa Sơn tiên môn, Võ Đang tiên môn, cũng không bằng Côn Luân tiên môn, Nam Hải tiên môn quá xa không cách nào so, kết quả Thanh Thành tiên môn thành gần xếp chót trong ngũ đại tiên môn.

    Thanh Thành tiên môn muốn làm chút hoạt động để lấy danh tiếng, thái bình thịnh thế muốn dựng uy phong thường có ba cách.

    Một là ra cao thủ, ra tuyệt thế cao thủ, không nói đến đẳng cấp cỡ Yến Thương Thiên, chỉ cần lợi hại bằng một nửa thôi cũng có thể lập tức kéo theo danh tiếng một tiên môn hiển hách.

    Nhưng muốn ra nhân vật thấp hơn Yến Thương Thiên một đại cảnh giới không phải chuyện dễ.

    Thứ hai là chạy đến biên cạch hoặc đi dưới đất giết yêu giết ma, vậy thì danh tiếng to lớn, nhưng cách kia khuyết điểm lớn nhất là tử thương nhiều.

    Thứ ba là tổ chức đủ các loại thịnh hội, danh tiếng tất nhiên leo thang.

    Không thấy thế gian có nhiều văn nhân danh tiếng nổi lên từ các tụ hội văn nhân à?

    Thế gian có nhiều chân lý đạo lý gần như nhau.

    Cho nên lần này Mộc Đạo Pháp Hoa thịnh hội so với năm trước còn long trọng hơn chút, nghe nói Thanh Thành tiên môn lấy ra không ít giải thưởng.

    Nhờ phúc Mộc Đạo Pháp Hoa thịnh hội lần này, các đệ tử Hoa Sơn tiên môn kiếm pháp hoặc pháp thuật mộc hệ đều hăng hái, dù gì rảnh rỗi, đi lấy thưởng Mộc Đạo Pháp Hoa thịnh hội cũng tốt, đến lúc đó có thể thừa dịp nổi danh như cồn.

    Trong Hoa Sơn tiên môn, Nam phong có luyện kiếm pháp mộc hệ.

    Nam phong nổi danh nhất đương nhiên là Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức.

    Nhưng mặt sau còn có vài bộ kiếm pháp như là Hồi Phong Lạc Nhạn kiếm, ví dụ Thụ Phồn Chi Sí một trăm tám mươi tám lộ.

    Thụ Phồn Chi Sí một trăm tám mươi tám lộ không tới mức kiếm pháp trấn phong nhưng xem như là kiếm pháp không tệ.

    Khí tông Tây phong có nhiều người thiên hướng pháp thuật mộc hệ, ví dụ như đệ nhất đệ tử chân truyền Tống Nam Sơn, đệ tam đệ tử chân truyền Triệu Nam, hai người đều luyện pháp thuật mộc hệ.

    Lúc này ai nấy xoa tay chờ đợi Mộc Đạo Pháp Hoa thịnh hội đến.

    Chợt có một ngoài ý muốn.

    Kiếm khí tông Lục Nguyên bỗng nhiên chạy đến kiếm tông luyện kiếm pháp mộc hệ, mới bắt đầu mọi người tưởng hắn là vì Mộc Đạo Pháp Hoa thịnh hội, kết quả mặt sau tính thời gian thì không thích hợp.

    Trước khi tin Mộc Đạo Pháp Hoa thịnh hội lan truyền thì Lục Nguyên đã đi Nam phong học kiếm pháp mộc hệ rồi.

    Ngũ đại tiên môn, đồng khí liên chi.

    Ngũ đại tiên môn có khi phái một ít đệ tử qua lại, giao lưu, ví dụ ngươi phái mấy đệ tử chân truyền đến phái ta, ta phái vài đệ tử chân truyền đến phái của ngươi là rất bình thường.

    Tất nhiên người giao lưu không khả năng học được bí truyền chân chính của một tiên môn, nhưng sẽ dạy chút ít cái nào đại chúng hóa.

    Vậy nên Lục Nguyên đi kiếm tông học kiếm pháp mộc hệ là bình thường.

    Kỳ thực Lục Nguyên rất bất đắc dĩ.

    Yến Thương Thiên tổ sư muốn dạy hắn trước tiên là kiếm pháp mộc hệ, nhưng dường như Yến Thương Thiên tổ sư lười dạy, trực tiếp kêu hắn đi kiếm tông Nam phong học kiếm pháp mộc hệ.

    Lấy thân phận của Lục Nguyên tất nhiên không khả năng học được kiếm pháp đẳng cấp như Thụ Phồn Chi Sí một trăm tám mươi tám lộ, nhưng học được Mật Kiếm bảy mươi hai thức.

    Yến tổ sư đúng là không chịu trách nhiệm, tùy tiện di chuyển khiến hắn đi Nam phong học kiếm pháp mộc hệ, nhưng dường như hắn chưa gặp được cái quá chịu trách nhiệm.

    Sư phụ Lý Nguyên Bạch đa số tùy ý hắn luyện theo tâm, bây giờ Yến tổ sư cũng thế.

    Lục Nguyên đột nhiên hiểu, hiểu tại sao Yến tổ sư làm như vậy.

    Tuy Yến tổ sư bởi vì muốn để lại mồi lửa cho Hoa Sơn tiên môn nên chọn trúng hắn, nhưng vẫn hy vọng không quá can thiệp việc hắn học kiếm, sợ phong cách kiếm thuật của y ảnh hưởng hắn quá lớn nên mới để hắn đi Nam phong học kiếm.

    Lục Nguyên gần như nhận biết hết đệ tử chân truyền Nam phong.

    Ví dụ đệ nhất đệ tử chân truyền Mạc Thiên Biến, đệ tứ đệ tử chân truyền Vệ Bi, đệ ngũ đệ tử chân truyền Thẩm Lạc, đệ thất đệ tử chân truyền Cố Hề, đệ bát đệ tử chân truyền Cố Mê.

    Năm người này hắn gọi tên được, mấy người kia có biết mặt nhưng kêu tên không ra.

    Những đệ tử chân truyền này biết rõ Lục Nguyên sẽ không tham gia Mộc Đạo Pháp Hoa thịnh hội, không phải đối thủ cạnh tranh, thêm vào trước đó quen biết, bây giờ danh tiếng hắn khá lớn nên không mấy địch ý với hắn.

    Không sai, Lục Nguyên bây giờ là người kiếm khí tông.

    Nhưng có ánh mắt đầu thấy ra tương lai Lục Nguyên sẽ nhảy ra khỏi cực hạn ba tông, cho dù không bằng Yến tổ sư bây giờ cũng sẽ không kém quá xa, đương nhiên sẽ không đối địch với Lục Nguyên.

    Chỉ điểm kiếm thuật cho Lục Nguyên chính Xuân Chi Kiếm Tiên Nam Cung Tuệ là trong kiếm tiên Nam phong.

    Kiếm pháp của Nam Cung Tuệ nghiêng về mộc, bà ra từng chiêu thức như trường giang đại hà thao thao bất tận.

    Trong kiếm chiêu, kiếm thức không dứt sinh cơ, cho nên được gọi là Xuân Chi Kiếm Tiên.

    Bây giờ Lục Nguyên đang đứng trên Ưng Sí Thạch mà đệ tử chân truyền Nam phong học kiếm.

    Khối Ưng Sí Thạch này dựng ở địa thế hiểm yếu, có một nửa cheo leo trên vách núi, một nửa nhô ra không khí, tảng đá tựa như chim ưng giương cánh nên mới được đặt tên là Ưng Sí Thạch.

    Lý do đệ tử chân truyền Nam phong khi học kiếm lại đây học truy tra nguyên nhân rất đơn giản, luyện can đảm.

    Tại nơi như vậy luyện kiếm, lá gan của ngươi sẽ bất giác to vài phần.

    Tâm nhị…

    Hơn nữa gặp phải vách đá thì càng tốt lĩnh ngộ Hồi Phong Lạc Nhạn kiếm pháp.

    Lục Nguyên đứng tại đây.

    Xuân Chi Kiếm Tiên Nam Cung Tuệ thoạt trông là thiếu phụ hơn hai mươi tuổi.

    Nam Cung Tuệ rất đẹp, mỉm cười có thể khuynh đảo nhân gian, như xuân về mặt đất.

    Nơi này trừ Lục Nguyên ra còn có hai người, một là nhỏ xinh dễ thương Cố Hề, một là thiếu niên tuấn tú đệ đệ của Cố Hề, Cố Mê.

    Chắc không ai quên vị Cố Mê này chứ?

    Lúc đó tại Đông Lục huyện, người thứ nhất của kiếm tông khiêu chiến Bắc phong chính là Cố Mê, dùng vũ thủy kiếm pháp khá giỏi, kết quả bị Lục Nguyên đánh thảm bại.

    Đương nhiên bây giờ sớm là cười tiêu ân cừu.

    Kỳ thực lúc Lục Nguyên đi tới Ưng Sí Thạch thì Cố Hề có chút mong chờ về bộ dạng của hắn.

    Nam phong mười đệ tử chân truyền lần đầu đến Ưng Sí Thạch học kiếm đều bị hù, bao gồm đại sư huynh Mạc Thiên Biến, dù sao Ưng Sí Thạch quá hiểm hóc.

    Kết quả đợi nửa ngày Lục Nguyên sắc mặt không thay đổi, khiến Cố Hề khá là thất vọng.

    Nhưng lập tức thiếu nữ tinh nghịch xinh xắn nghĩ rằng, đúng rồi, giờ Lục Nguyên biết bay thì tất nhiên không sợ Ưng Sí Thạch.

    Dù có té từ đây xuống hắn bay lên là được, đáng tiếc Ưng Sí Thạch hiểm yếu thế mà không hù được Lục Nguyên.

    Nàng bỗng có cảm giác hơi tiếc.

    Chương 269-270: Mạc Thiên Biến

    Nam Cung Tuệ đang dạy ba ngươi Lục Nguyên, kỳ thực trước đó bà còn hơi lo lắng.

    Nam Cung Tuệ sớm biết kiếm thuật của Lục Nguyên không dưới mình, muốn dạy kiếm pháp cho một người kiếm thuật không kém gì mình thật là khó khăn.

    May là Lục Nguyên không có gì bất mãn, hắn luôn cho rằng ba người đi chung sẽ có sư phụ dạy mình.

    Về mặt kiếm thuật đích thực hắn không kém gì Nam Cung sư cô, nhưng về mộc kiếm ý thì Nam Cung sư cô hơn hắn rất xa.

    Lại nói Nam Cung sư cô là người có thể đứng ngang hàng với sư phụ hắn, Thùy Mộ Kiếm Tiên.

    Nam Cung Tuệ gật đầu, nói:

    - Cái gọi là Mật Kiếm bảy mươi hai thức, chữ mật này không phải nói mật mật mà là rừng rậm mật.

    Mật Kiếm bảy mươi hai thức học tốt thì khi thi triển ra nhưng bao phủ đối phương trong rừng rậm, hiệu quả không giống bình thường.

    Nam Cung Tuệ vừa nói tay vừa động thi triển một chiêu ‘Mật Lâm Thâm Thâm’.

    Chiêu này thi triển, trong kiếm thế của bà bao phủ dường như có rừng rậm bao lấy mình, Lục Nguyên lòng rùng mình.

    Nam Cung Tuệ dạy là từng chiêu từng chiêu, dạy xong một chiêu đợi ngươi học sơ sơ rồi mới dạy chiêu tiếp theo.

    Mới bắt đầu đương nhiên là Lục Nguyên học chậm nhất.

    Nói đơn giản là Cố Hề, Cố Mê trước đó đã học kiếm pháp mộc hệ, đại khái biết tinh túy bên trong.

    Còn Lục Nguyên đó giờ chưa từng tiếp xúc a kiếm pháp mộc hệ, là lần đầu tiên, nên mới đầu học hơi chậm, khiến Cố Hề có chút đắc ý: bổn tiểu thư cũng có ngày thắng Lục Nguyên một phen.

    Lục Nguyên không thèm để ý mấy việc nhỏ này, hắn toàn tâm toàn ý đầu vào học kiếm.

    Nhìn Nam Cung Tuệ thi triển Mật Kiếm bảy mươi hai thức, Lục Nguyên có loại vong ngã.

    Mắt trông thấy chỉ còn lại trường kiếm hoặc cao hoặc thấp.

    Lúc Nam Cung Tuệ dạy kiếm pháp phát hiện Cố Hề rõ ràng không tập trung, Cố Mê có cố gắng nhưng tư chất bình thường.

    Khi bà nhìn Lục Nguyên thì bất giác ngơ ngác.

    Ở trong mắt Lục Nguyên chỉ thấy si mê với kiếm, không có gì khác nữa.

    Nam Cung Tuệ rốt cuộc hiểu tại Lục Nguyên tuổi còn trẻ vậy mà đã có kiếm thuật vượt qua bà.

    Hoa Sơn, Nam phong, Lạc Nhạn Phong.

    Hoa Sơn ngũ phong, mỗi phong có đặc điểm riêng.

    Bắc phong vân khí đậm nhất, vân triền vụ nhiễu.

    Nam phongvaf Bắc phong tương đối, độ cao Nam phong so với mặt biển càng cao, là hiểm nhất trong ngũ phong.

    Đã từng có một vị Lý Bạch tại đây nói câu này: ‘Này phong tối cao, hô hấp chi khí tưởng thông thiên đế tọa hĩ, hận không thể tạ thiếu kinh người câu lai tao thủ vấn thanh thiên nhĩ.’

    Chỉ một câu này đã hơn ngàn từ vạn chữ.

    Nam phong Ưng Sí Thạch, chính là nơi các đời đệ tử chân truyền học hành.

    Cho nên Nam phong đệ tử chân truyền tăng can đảm đều bắt đầu tại đây.

    Lục Nguyên mỗi ngày ở Nam phong là cùng Cố Hề, Cố Mê xuất phát theo Xuân Chi Kiếm Tiên Nam Cung Tuệ học Mật Kiếm bảy mươi hai thức.

    Lúc mới đầu bởi vì Lục Nguyên chưa từng học kiếm pháp mộc hệ nên tiến độ chậm chạp, nhưng bản thân hắn có tư chất học kiếm cực cao, kiếm thuật cũng cao.

    Chỉ mấy ngày mà Lục Nguyên lĩnh ngộ Mật Kiếm bảy mươi hai thức đã vượt xa hai người Cố Hề, Cố Mê.

    Theo tiểu cô nương Cố Hề thấy thì luyện bộ kiếm pháp đến trình độ như Lục Nguyên sớm không cần tu luyện nữa, nên chuyển sang luyện bộ kiếm pháp khác.

    Cái này phải giới thiệu chút đệ tử chân truyền bình thường luyện kiếm ra sao.

    Lục Nguyên là đặc biệt,thể lấy hắn luyện luyện kiếm đặt ở trên người đệ tử chân truyền bình thường.

    Đệ tử chân truyền bình thường tập kiếm là như vầy, trước dạy cơ sở kiếm pháp bản tiên môn, dù là tiên môn nào đều có kiếm pháp cơ bản.

    Dạy vài năm sau, đợi nắm chắc kiếm pháp cơ bản rồi mới tiếp tục dạy bước kế.

    Dạy một bộ kiếm pháp không sai, từng chiêu từng chiêu dạy, thường dạy một bộ kiếm pháp mất vài tháng, tiếp theo dùng vài năm chậm rãi nghiền ngẫm nó, bình thường mất vài năm mới học xong một bộ kiếm pháp.

    Họ luyện kiếm thường là luyện xong thì thôi.

    Ít nhất không luyện được giống Lục Nguyên đối với Mật Kiếm bảy mươi hai thức, nắm giữ đến trình độ nhất định là có thể học bộ kiếm pháp tiếp theo.

    Cố Hề thấy Lục Nguyên đã nắm giữ Mật Kiếm bảy mươi hai thức hoàn hảo thế mà còn tập kiếm thì rất khó hiểu, thực ra chuyện cực kỳ đơn giản.

    Hắn đã cơ bản nắm giữ bộ Mật Kiếm bảy mươi hai thức nhưng chưa nắm được mộc kiếm ý.

    Lục Nguyên không vội, mỗi ngày sáng sớm theo Xuân Chi Kiếm Tiên tại đây học kiếm.

    Chỗ Ưng Sí Thạch phong cảnh cực tốt.

    Đứng trên Ưng Sí Thạch chỉ thấy trời gần trong gang tấc, có thể hái sao, đưa mắt nhìn quanh, dẫy núi trập trùng, mênh mông bao la.

    Phía xa mặt đất song ngồi như ngọc đái, bình nguyên như bạch như cẩm đập vào đáy mắt khiến mình cảm giác như trong áng mây.

    ………

    Luyện kiếm tại Ưng Sí Thạch, bình thường nghỉ ngơi, nhưng nói thật dù Lục Nguyên đã sử dụng Mật Kiếm bảy mươi hai thức cực kỳ quen tay, không biết tại sao cứ cảm giác mình cách mộc kiếm ý cực kỳ xa xôi.

    Dù trong lòng hắn không gấp gáp nhưng chết sống không thấy bờ, không sờ được một chút cảm giác, bất giác có chút khó chịu.

    Hôm nay Xuân Chi Kiếm Tiên không đến, dường như bà xử lý chuyện gì.

    Cửu đại kiếm tiên giống như Xuân Chi Kiếm Tiên bình thường có rất nhiều chuyện phải làm.

    Tuy Xuân Chi Kiếm Tiên không đến nhưng mấy đệ tử chân truyền khác có vài người hắn quen mặt như đệ nhất đệ tử chân truyền Mạc Thiên Biến, đệ nhị đệ tử chân truyền Lưu Mộc, đệ tứ đệ tử chân truyền Vệ Bi, đệ ngũ đệ tử chân truyền Thẩm Lạc đều đến.

    Mạc Thiên Biến cười nói:

    - Giờ thì danh tiếng của lục sư đệ đã truyền xa, không biết c hứng thú đấu mấy chiêu với sư huynh không?

    Chỉ điểm cho sư huynh một hai.

    Bình thường hay nói là sư huynh chỉ điểm kiếm pháp cho sư đệ, nhưng giờ ai nấy đều biết Lục Nguyên kiếm pháp cao tuyệt, cho nên bảo hắn chỉ điểm cho đại sư huynh kiếm tông Nam phong là hoàn toàn bình thường.

    Tiểu cô nương Cố Hề ở bên cạnh liên tục la tốt.

    Đích thực nên kêu tốt, nàng sớm đã muốn nhìn kiếm pháp của Lục Nguyên.

    Bình thường tại đây luyện kiếm làm gì thấy được kiếm pháp, nay đại sư huynh khiêu chiến Lục Nguyên thì dĩ nhiên nàng phải la tốt rồi.

    Lục Nguyên cười cười nói:

    - Cũng được, tới khi đó Mạc sư huynh nương tay cho.

    Mạc Thiên Biến cười nói:

    - Lục sư đệ khách sáo rồi, mọi người điểm đến mới thôi, xin Lục sư đệ nương tay cho, nếu không ta sợ sẽ thua rất khó xem.

    Hai người thi kiếm lễ, Mạc Thiên Biến vung tay ra Thụ Phồn Chi Sí một trăm tám mươi tám thức.

    Một trăm tám mươi tám thức thi triển ra vừa nhanh vừa mau.

    Lục Nguyên lần đầu tiên thấy bộ kiếm pháp kia, chỉ cảm giác giống như bị kiếm pháp đó bao phủ trong rừng rậm.

    Bộ kiếm pháp này cao minh hơn Mật Kiếm bảy mươi hai thức nhiều.

    Lục Nguyên không vội vã.

    Hắn lấy Vân kiếm ý bảo vệ mình, không vội vàng phá bộ kiếm pháp đó, trước xem thử đã, đây dù sao là kiếm pháp mộc hệ, bây giờ hắn cần là nghiên cứu ra mộc kiếm ý.

    Lục Nguyên tùy ý ra vài kiếm đã chặn chiêu thức của Mạc Thiên Biến, sau đó chậm rãi nhìn Mạc Thiên Biến xuất chiêu Thụ Phồn Chi Sí một trăm tám mươi tám thức.

    Khi một trăm tám mươi tám thức thi triển ra hết thì Lục Nguyên vẫn không đánh trả, Mạc Thiên Biến ngừng kiếm.

    Gã nói:

    - Sư đệ quả nhiên cao siêu, một kiếm không đánh trả đã hoàn toàn chặn lại bộ kiếm pháp này, đáng tiếc kiếm pháp cảu ta chưa luyện đến tình trạng kiếm thế không nhanh mà sinh cơ cực nhanh.

    - Ngươi nói cái gì mà kiếm thế không nhanh mà sinh cơ cực nhanh?

    Trong óc Lục Nguyên xẹt qua tia sáng.

    Mạc Thiên Biến ngây ra.

    Lục Nguyên rốt cuộc hiểu mình sai ở đâu.

    Hắn luôn luyện kiếm pháp bởi vì quen linh động, đã luyện thành năm kiếm ý là phong kiếm ý, Vân kiếm ý, vũ kiếm ý, thùy mộ kiếm ý, khoái kiếm ý, năm kiếm ý này dù là cái nào đều cực nhanh nhẹn.

    Cố tình mộc kiếm ý khác với những điều đó.

    Kiếm pháp mộc hệ bản thân không nhanh, là không nhanh không chậm, nhanh không phải kiếm pháp mà là sinh cơ trên kiếm.

    Mạc Thiên Biến không mấy để ý, câu vừa rồi không phải bí truyền của Nam phong, tất nhiên có thể cho Lục Nguyên biết.

    ………

    Cái gì là mộc kiếm ý?

    Lục Nguyên nằm trên mặt cỏ.

    Bầu trời Nam phong khác với Bắc phong.

    Trên bầu trời Nam phong rõ ràng không nhiều mây như vậy, Bắc phong được gọi là Vân Đài Phong.

    Nhưng Nam phong cây cối nhiều rất nhiều, nằm trên mặt đất, xung quanh rừng cây rậm rạp, cây cối hàng trăm, đậm đặc che gió, có thể che cả trời.

    Tuy Mạc Thiên Biến nói ra khẩu quyết kiếm pháp mộc hệ là kiếm thế không nhanh mà sinh cơ cực nhanh, nhưng muốn dựa vào một câu này hiểu ra mộc kiếm ý thì là không thể nào.

    Lục Nguyên suy tư, cái gì là mộc kiếm ý chứ?

    Cây cối, mộc bổn ý là cái gì?

    Mộc từ trong đất sinh ra.

    Mộc, trưởng thành chọc trời, hút nước mà hóa.

    Mộc, ẩn chứa vô số sinh cơ.

    Mộc, sẽ lớn thành cây to chọc trời.

    Kỳ thực dù là cỏ trên mặt đất cũng thuộc về loại mộc.

    Muốn xem mộc luân hồi ít nhất cần vài chục năm.

    Hắn có thể nhìn thấy cỏ sinh tử luân hồi do đó ngộ ra cái gì không?

    Lục Nguyên nằm trên mặt cỏ nhìn cỏ sinh tử luân hồi.

    Lúc mới bắt đầu dưới đất không có thanh âm làm sao xem?

    Xem không được thì cảm giác vậy.

    Cảm giác, đúng vậy, là cảm giác.

    Mới đầu không có chút cảm giác, nhưng từ từ có một chút cảm giác, dường như mặt đất ẩn chứa sinh cơ, nhưng bây giờ loại sinh cơ đó còn rất yếu ớt, cần mặt đất bao dung mới chui ra khỏi đất, khiến sinh cơ càng dồi dào.

    Sinh cơ luôn tích góp trong đất, sinh cơ càng lúc càng đậm, càng lúc càng đông lại, cuối cùng sinh cơ rốt cuộc bắt đầu biến đổi.

    Không sai, điều ngẫu nhiên, dường như bùm một tiếng có cái gì nổ tung, sinh cơ bắt đầu bùng nổ, có chồi xuất hiện.

    Chồi này còn trong đất, dường như đất muốn áp chế nó, nhưng chồi không e ngại điều đó.

    Dù nó sức yếu nhưng từng chút một phá đi đất áp chế, từng chút một vươn lên trên, rốt cuộc trông thấy ánh sáng, nhìn thấy bên ngoài.

    Bên ngoài không còn đất áp chế, cũng mất đi đất bảo vệ, cỏ càng lớn càng nhanh, sinh cơ càng đậm đặc.

    ……….

    Đây chính là mộc ý sao?

    Lục Nguyên nằm tại đây sợ rằng đã hơn một tháng.

    Trong một tháng hắn chỉ bản năng ăn Ích Cốc Đan, ngây ngốc nằm, nhìn một gốc một gốc cỏ nhỏ từ mặt đất trồi lên, lấy nhỏ mà xác minh lớn, nhìn cây cối bên cạnh sinh trưởng.

    Hiểu rồi, hiểu rồi.

    Rốt cuộc hiểu cái gì là mộc kiếm ý, đương nhiên dùng hiểu nhưng nếu muốn dùng từ ngữ giải thích rõ ràng thì hắn không nói ra được cái gì là mộc kiếm ý.

    Kiếm ý vốn chính là thứ cực kỳ huyền diệu, nếu kiếm ý dễ dàng giải thích sẽ không xuất hiện tình trạng rất nhiều sách vở ghi chép kiếm ý, nhưng không một điển tịch nào ghi làm sao luyện kiếm ý.

    Lục Nguyên nhảy người lên, đứng dậy bắn kiếm ra, rút Dưỡng Ngô Kiếm ra khỏi vỏ, giơ tay ra Mật Kiếm bảy mươi hai thức.

    Mới đầu Lục Nguyên dùng Mật Kiếm bảy mươi hai thức kín không kẽ hở, dùng nó cực kỳ nhanh cuốn kẻ địch vào trong đó, khiến người cảm giác như ở trong rừng rậm.

    Bây giờ Lục Nguyên ra tay, Mật Kiếm bảy mươi hai thức không nhanh không chậm thi triển, không mau chút nào.

    Các thức kiếm chiêu Mật Kiếm bảy mươi hai thức xuất hiện trong tay Lục Nguyên.

    Lục Nguyên coi như hiểu cái gì là kiếm thế không nhanh mà sinh cơ cực nhanh.

    Kiếm pháp kia ở trong tay rõ ràng không nhanh lại cho người ảo giác nó nhanh, nhanh vốn không phải kiếm mà là sinh cơ.

    Lục Nguyên coi như hiểu, kiếm chiêu của Nam Cung Tuệ từ đầu đến cuối không nhanh, là không nhanh không chậm, hắn thấy nhanh vẻn vẹn chỉ vì sinh cơ trên kiếm quá nhanh, cho hắn ảo giác. l

    Đứng trên cỏ tại Nam phong, nhìn dãy núi phía xa, Lục Nguyên từng thức từng thức thi triển Mật Kiếm bảy mươi hai thức.

    Từng thức dùng rất thoải mái, tự tại, từng kiếm từng kiếm chuyển động.

    Nếu Xuân Chi Kiếm Tiên Nam Cung Tuệ trông thấy tình huống này chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc, nhanh như vậy đã luyện thành mộc kiếm ý rồi ư?

    Năm đó Nam Cung Tuệ vì luyện mộc kiếm ý này không biết tốn bao nhiêu công sức.

    Lục Nguyên hoàn toàn chìm đắm vào bầu trời kiếm thuật, tự luyện xong đệ nhất tầng mộc kiếm ý trong ngũ hành kiếm ý.

    Còn bốn kiếm ý khác thì luyện làm sao đây?

    Chắc Yến tổ sư sẽ có sắp đặt khác.

    Hoa Sơn, Nam phong, Ưng Sí Thạch.

    Lục Nguyên trở lại Ưng Sí Thạch, hắn đã luyện thành kiếm pháp mộc hệ, những ngày qua nhờ được Xuân Chi Kiếm Tiên Nam Cung Tuệ chỉ điểm, tất nhiên lúc này phải cảm ơn một hai, đây là lễ tiết cơ bản nhất làm người.

    Lục Nguyên vác Dưỡng Ngô Kiếm trên vai, đi hướng Ưng Sí Thạch.

    Bước lên trên Ưng Sí Thạch, hắn phát hiện Nam Cung Tuệ sư cô đang dạy kiếm.

    Vẫn là bộ Mật Kiếm bảy mươi hai thức, nhưng xem ra đã dạy gần xong hết.

    Cố Hề thấy Lục Nguyên đến thì liên tục la lên:

    - Lục sư huynh, nhìn nè, ta đã luyện thành Mật Kiếm bảy mươi hai thức!

    Tiểu cô nương hoạt bát này đã luyện thành bộ kiếm pháp, kiềm không được khoe khoang một chút.

    Lục Nguyên cười cười, nói:

    - Chúc mừng sư muội.

    Hắn chuyển hướng Nam Cung Tuệ, nói:

    - Nam Cung sư thúc, lần luyện kiếm này đã có kết quả, nên xin chào từ biệt ngươi.

    Nam Cung Tuệ kinh ngạc bật thốt:

    - Ồ?

    Ngươi luyện kiếm có kết quả rồi?

    Tay bà động, Xuân Vũ linh kiếm ra khỏi vỏ.

    Thanh linh kiếm này ở trên không trung xẹt qua luôn sáng bạc chém hướng Lục Nguyên.

    Nhát kiếm cực nhanh, kỳ thực không mau chút nào, chẳng qua sức sống tràn trề khiến tốc độ kiếm trông khá nhanh.

    Nói đơn giản là ảo giác lừa ngươi.

    Đây là một thức trong Mật Kiếm bảy mươi hai thức, ‘Mật Lâm Thâm Tàng’.

    Tay Lục Nguyên động, Dưỡng Ngô Kiếm rút ra, cùng một chiêu ‘Mật Lâm Thâm Tàng’.

    Cùng là tốc độ kiếm nhìn nhanh thực sự không nhanh chút nào.

    Hai thanh kiếm ở trên không trung đụng độ, cùng là Mật Lâm Thâm Tàng đối với Mật Lâm Thâm Tàng.

    Kiếm thức va chạm.

    Trong một kiếm của Nam Cung Tuệ chỉ vẻn vẹn là pháp lực luyện thể kỳ bát tầng, hai kiếm va chạm tự bắn trở về.

    Nam Cung Tuệ lật tay lại một chiêu ‘Mật Bất Thấu Phong’.

    Kiếm chiêu này một khi thi triển, kiếm ảnh đầy trời, thật là như kín không kẽ hở.

    Lục Nguyên trở tay đáp một chiêu ‘Mật Bất Thấu Phong’.

    Hai chiêu Mật Bất Thấu Phong va chạm một chỗ, lại là tiếng *bùm bùm bùm bùm*, cùng là không ai chiếm ưu thế.

    Liên tục vài kiếm, Nam Cung Tuệ thu kiếm lại, đã không cần kiểm tra nữa, bởi vì mới rồi kiểm nghiệm đã chứng minh rõ ràng một điểm, Lục Nguyên luyện thành mộc kiếm ý.

    Chương 271-272: Thủy Kiếm Hỏa Lâu

    Nam Cung Tuệ trong lòng vô cùng chấn kinh, Lục Nguyên lại luyện thành mộc kiếm ý.

    Khi hắn theo bà luyện kiếm trên Ưng Sí Thạch, đó chỉ mới là hơn một tháng trước, khi đó hắn là lần đầu tiên luyện kiếm pháp mộc hệ.

    Lúc mới bắt đầu Lục Nguyên khá là vụng về, người sáng suốt đều thấy được.

    Bây giờ chỉ mới hơn một tháng mà thôi, Lục Nguyên đã luyện thành mộc kiếm ý.

    Tốc độ này!

    Quá kinh người rồi.

    Nam Cung Tuệ thầm nhủ mình hơn một trăm tuổi mới luyện thành kiếm ý thứ nhất, mặt sau luyện tập kiếm ý từng chút một phải luyện vài chục năm mới có thành tựu.

    Lục Nguyên thì giỏi thật, mình luyện vài chục năm mới thành kiếm ý vậy mà hắn hơn một tháng đã xong một loại kiếm ý.

    Tốc độ này thật là…

    Nam Cung Tuệ câm nín.

    Người thanh niên này về sau sẽ trưởng thành rất giỏi, thậm chí có khả năng đuổi kịp Yến tổ sư.

    Nam Cung Tuệ phát hiện bà cần bẩm báo việc này cho Phong sư huynh.

    Bắc phong có một Vân Vụ Cung chuyên bàn bạc chuyện quan trọng, tất cả đều tiến hành tại Vân Vụ Cung.

    Nam phong cũng có Lạc Nhạn Cung.

    Lạc Nhạn Cung xây ở đỉnh Nam phong, nó xây ở nơi cực kỳ hiểm yếu, trải qua trường không sạn đạo vô cùng hiểm trở đến thái thượng tuyền, qua ngưỡng thiên trì là đến Lạc Nhạn Phong.

    Tuy xây ở nơi hiểm yếu nhưng Lạc Nhạn Phong rất hùng hồn.

    Lúc này trong Lạc Nhạn Phong, chủ Nam phong, Hồi Phong Thượng Nhân đang cùng mấy vị kiếm tiên bàn việc lớn.

    Tổ chức ngầm Thế Thiên Minh có dị động!

    Đây thật là việc to lớn.

    Thế Thiên Minh do phản đồ tổ chức thành, thế lực khá lớn.

    Tuy mấy năm nay thế lực bị ngũ đại tiên môn đả kích nên giảm sút không ít, nhưng vì thế lực vô cùng bí ẩn, không biết cứ điểm, không biết trong đó có bao nhiêu nhân vật, cho nên dù bị đè ép mà không chân chính tổn thương được gân cốt tổ chức bao nhiêu.

    Hơn nữa rắc rối nhất là đến nay vẫn không biết thủ lĩnh Thế Thiên Minh.

    Đang lúc họ bàn bạc thì báo nói Xuân Chi Kiếm Tiên cầu kiến.

    Các vị kiếm tiên chau mày, nhưng Nam Cung Tuệ thân phận không thấp, Hồi Phong Thượng Nhân gật đầu, lát sau bà đi vào trong điện.

    Nam Cung Tuệ vừa đến liên quăng bom tấn:

    - Các vị cũng biết trước đó không lâu ta da dạy Lục Nguyên luyện kiếm.

    Việc này không phải tin tức mới, tất cả đều biết.

    Nam Cung Tuệ nói tiếp:

    - Mới bắt đầu hắn luyện Mật Kiếm bảy mươi hai thức có thể thấy rõ hắn chưa từng luyện kiếm pháp mộc hệ, mới vừa rồi hắn đã luyện thành kiếm pháp rồi.

    - Cái gì!

    - Má ơi!

    - Thời gian ngắn vậy đã luyện thành một loại kiếm ý?

    Sao có thể!?

    Chốc lát im lặng, cửu đại kiếm tiên Nam phong trải qua bao sóng gió không còn giữ nổi phong độ nữa, điều này sao có thể!?

    Phản ứng đầu tiếng của họ là không khả năng, ai nấy kêu thành tiếng.

    Nhưng nghĩ tới thân phận như Nam Cung Tuệ đương nhiên không cần thiết lừa mọi người.

    Hồi Phong Thượng Nhân nhìn Nam Cung Tuệ, hỏi lại:

    - Nam Cung sư muội nói thật?

    Nam Cung Tuệ đáp lại:

    - Ta có cần nói xạo không?

    Hồi Phong Thượng Nhân nhắm hai mắt, rơi vào suy tư, lát sau mở mắt ra, từ từ nói:

    - Xem ra Bắc phong thật sự sẽ ra một nhân vật có thể sánh vai với Yến tổ sư, hơn một tháng một kiếm ý, loại tốc độ này quá kinh khủng!

    Sau này quan hệ với Bắc phong nên hòa hợp chút.

    Sau đó không lâu Mộc Đạo Pháp Hoa thịnh hội tại Thanh Thành tiên môn thuận lợi mở màn.

    Khí tông Tống Nam Sơn tuyệt đối áp chế kiếm tông Nam phong Mạc Thiên Biến, Lưu Mộc, khiến Cố Hề thầm nhủ Tống Nam Sơn tính cái gì, nếu Lục Nguyên tham gia Mộc Đạo Pháp Hoa thịnh hội thì Tống Nam Sơn chắc chắn sẽ thua.

    Cố Hề đỏ mặt, sao cảm thấy hình như hơi thích Lục Nguyên rồi.

    Nhưng Liễu sư muội còn đẹp hơn mình hình như có chút quan hệ với Lục Nguyên, mình như vậy có tính là giành người yêu của tỷ muội không?

    Còn về kẻ xuất sắc trong Mộc Đạo Pháp Hoa thịnh hội thì đương nhiên là hai người Tống Nam Sơn, Trương Thanh Thư.

    Lục Nguyên không xuất hiện, bọn họ xưng hùng đệ nhất đệ tử chân truyền.

    Hai người kia một kẻ là luyện pháp thuật mộc hệ, một tên luyện kiếm pháp mộc hệ, trong cuộc tỷ thí Mộc Đạo Pháp Hoa thịnh hội cuối cùng vừa lúc có trận chiến hay ho.

    Hoa Sơn đã ở sau lưng.

    Hoa Sơn lồng lộng, càng xuống núi càng cảm giác núi cao đáng sợ, che cả trời.

    Đây là một con đường lớn từ Giang Âm huyện đi đến Giang Âm phủ có thể cho ba con ngựa chạy song song.

    Có hai người đang đi trên đường, phía trước là một người đàn ông trung niên khuôn mặt vàng vọt, áo vàng, thoạt trông hơi bệnh trạng.

    Phía sau là một thanh niên tuổi trẻ khá tuấn tú, mặc áo xanh.

    Thanh y thanh niên ở đằng sau hỏi:

    - Yến tổ sư, chúng ta đang đi đâu?

    - Cứ đi theo ta là được.

    Người đàn ông trung niên khuôn mặt vàng bệnh hoạn giọng từ tính, chỉ nghe giọng nói còn tưởng là mỹ nam tử

    Thanh y thanh niên Lục Nguyên nhún vai.

    Sau khi hắn lĩnh ngộ kiếm pháp mộc hệ, từ biệt Nam Cung sư cô đi Thiên Phong báo cho Yến tổ sư trên Thiên Phong là mình đã luyện thành kiếm pháp mộc hệ.

    Dường như Yến tổ sư không có gì ngoài ý muốn, chỉ đơn giản nói một câu:

    - Luyện thành rồi?

    Vậy xuống núi đi.

    Kết quả là xuống núi.

    Đương nhiên Yến Thương Thiên là đệ nhất tông sư Đại Tấn quốc, danh tiếng quá lớn, kết quả y đội mặt nạ giả bộ người đàn ông trung niên bệnh hoạn.

    Lục Nguyên thì dáng vẻ như cũ, biết cái tên Lục Nguyên không ít nhưng có thể nhận được hình dáng hắn thì không có mấy ai.

    Hắn đi theo sau lưng Yến tổ sư đi thẳng tới trước, hoặc đi bộ, hoặc bay, hoặc truyền tống trận.

    Trên đường Lục Nguyên có hỏi chút khó khăn tu hành, khó được gặp phải đệ nhất tông sư Đại Tấn quốc tự chỉ điểm cho mình, có khó khăn gì sao mà không hỏi được?

    Yến Thương Thiên đáp lại rất đơn giản, nếu Lục Nguyên không phải ngộ tính cực cao thì câu trả lời không khác gì chẳng hồi đáp.

    Có thể nói trình độ Yến tổ sư dạy người không cao bằng Phương sư thúc.

    Phương sư thúc sẽ giải thích tỉ mỉ, Yến tổ sư thì kể đơn giản thôi, may rằng Lục Nguyên ngộ tính khá cao, trên đường đi ngộ ra không ít.

    Lục Nguyên đi theo sau lưng Yến tổ sư, cảm thấy trên đường hướng bắc không có gì, nhưng cứ đi mãi hình như qua bắc hơi quá.

    Trên đường không biết qua bao nhiêu châu phủ, hình như sắp tới biên cảnh Đại Tấn quốc.

    Lúc này Yến Thương Thiên dường như rốt cuộc nổi hứng giải thích:

    - Lần này đi vốn là tới Đại Tần quốc, chỗ đó có một nơi ngươi có thể luyện thành hỏa kiếm ý, thủy kiếm ý.

    - Chỗ đó chính là Thủy Hỏa Kiếm Lâu.

    Cái tên này Lục Nguyên chưa từng nghe nói.

    - Tại Đại Tần quốc hơn bốn ngàn năm trước từng nổi danh một vị tiền bối tên là Thủy Hỏa Đạo Nhân.

    Vị tiền bối này dù thực lực không bằng ta nhưng cũng là một trong đỉnh cấp tông sư Đại Tấn quốc.

    Yến Thương Thiên lạnh lùng nói:

    - Nhưng đáng tiếc dù là đỉnh cấp, lại không tư cách bước ra bước cuối cùng, phá vỡ hư không.

    - Cho nên cuối cùng hắn chết là việc bình thường.

    - Nhưng trước khi chết hắn để lại một Thủy Hỏa Kiếm Lâu.

    - Thủy Hỏa Kiếm Lâu năm mươi năm mở ra một lần, chỉ có tu tiên giả dưới trường sinh kỳ có thể tiếp nhận thử thách.

    Nếu có thể thông qua thử thách của Thủy Hỏa Kiếm Lâu, cuối cùng sẽ được đến thủy kiếm ý, hỏa kiếm ý.

    Kiếm ý đích thực có vài cách đặc biệt truyền đưa được, nhưng hao tổn rất lớn.

    Giống như Thủy Hỏa Đạo Nhân năm đó có trên hai mươi kiếm ý, có thể trăm phần trăm truyền thừa lại chỉ có thể truyền đưa hai kiếm ý mà thôi.

    - Mỗi năm mươi năm tứ đại tiên môn đại hình Đại Tần quốc và các tiên môn thượng đẳng, tiên môn trung đẳng đều sẽ đi Thủy Hỏa Kiếm Lâu thử một lần.

    Y thấy Lục Nguyên còn khó hiểu thì nói:

    - Kỳ thực ngũ đại tiên môn Đại Tấn chúng ta chỉ là thượng đẳng tiên môn, không chân chính là đại hình tiên môn.

    Bốn cái của Đại Tần quốc mới đáng gọi là đại hình tiên môn.

    - Nhưng qua bốn ngàn năm, mỗi năm mươi năm một lần có hơn tám mươi lần vẫn không ai thành công đoạt quan, lấy được thủy, hỏa kiếm ý.

    - Đây cũng là mục đích ta mang ngươi đi Thủy Hỏa Kiếm Lâu.

    Lại đi một đoạn là vào biên giới Đại Tần quốc.

    Lúc đi vào Đại Tần quốc đã là mùa đông.

    Khi vào Đại Tần quốc đột nhiên có đợt tuyết nho nhỏ.

    Tuyết trắng như hạt châu bạc, tựa mưa nhỏ, tựa liễu nhứ dương hoa, bây lất phất vì thiên địa treo tấm màn trắng xóa.

    Xuyên qua màn tuyết nhìn hàng người không xa, phòng ốc phía xa, gần giống Đại Tấn quốc.

    Phía nam trong ba quốc thì văn minh Đại Tần và Đại Tấn cơ bản đồng nguyên, văn minh Đại Nguyên quốc thì khác, bọn họ gọi mình là người Hồ.

    Trong gió tuyết có một người đàn ông trung niên mặt vàng vọt bệnh hoạn, cùng một thanh y thanh niên, hai người một trước một sau bước đi.

    Lục Nguyên là lần đầu tiên tới nước khác, đi qua đâu cũng nhìn trái nhìn phải.

    Hắn thấy người Đại Tấn quốc và Đại Tần quốc có khác nhau bao nhiêu, chỉ có trang phục, tóc là khác chút.

    Lục Nguyên nhìn mới mẻ nửa ngày, không thấy ra có gì lạ.

    Yến Thương Thiên nói:

    - Người đọc sách có một câu nói là đi ngàn dặm đường như đọc một vạn quyển sách.

    Kỳ thực trong tu tiên giả chúng ta cũng có một câu là đi trăm ngàn dặm được như luyện trăm năm kiếm.

    Tính tình ngươi lười biếng nhưng đôi khi cần du lịch một phen, khiêu chiến kiếm pháp khác danh gia tự thành kiếm thuật trường phái riêng.

    Lục Nguyên gật gù, nhưng chỉ là gật đầu thôi, có người nói giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời mà.

    Hoặc là có ngày mình sẽ nổi hứng đi trăm ngàn dặm đường, khiêu chiến kiếm pháp các danh gia.

    Tuyết vẫn rơi, càng rơi càng lớn.

    Trong thời tiết tuyết lớn thế này ít người đi trên đường.

    Đi một đoạn hắn phát hiện người chạy đi ngày càng nhiều, người đi không phải phàm nhân mà toàn là tu tiên giả, tất cả đều hướng về một phương.

    Trên đường Yến Thương Thiên có dạy hắn nhiều tri thức, như là cách phân chia tứ đại tiên môn.

    Tứ đại tiên môn Đại Tần quốc là Đại Pháp Hoa Tự, Tiêu Dao tiên môn, Vô Kiếm tiên môn, Xích Long tiên môn.

    Người của Đại Pháp Hoa Tự dễ nhận nhất, cơ bản mười ngườ đầu trọc có đến tám tên chính là Đại Pháp Hoa Tự hoặc là chi nhánh của Đại Pháp Hoa Tự.

    Đại Pháp Hoa Tự thu rất nhiều người nhập môn, nhưng lúc mới nhập môn không học được cái gì, chỉ có gánh nước bổ củi tưới vườn rau, vân vân.

    Gánh là nước trầm quân.

    Chẻ là kiên quế chi sâm.

    Tưới là các loại dược viên, khá phiền phức.

    Người Tiêu Dao tiên môn cực kỳ ít, nam cực kỳ anh tuấn, nữ vô cùng xinh đẹp.

    Nghe nói Tiêu Dao tiên môn thu người rất nghiêm khắc, một là tâm tính hảo, hai là tư chất tốt, ba là diện mạo đẹp.

    Dù ngươi kém ở mặt nào một chút cũng không được, hoàn toàn khác với Đại Pháp Hoa Tự thực hiện phổ độ chúng sinh.

    Người Vô Kiếm tiên môn cũng không nhiều, nhưng so với người Tiêu Dao tiên môn thì nhiều hơn rất nhiều.

    Vô Kiếm tiên môn khí chất vô cùng cao quý.

    Xích Long tiên môn thì là khó nhận ra nhất trong tứ đại tiên môn.

    Tiên môn này điên cuồng nhận người, tới ba mươi vạn tu tiên giả, lại không giống Đại Pháp Hoa Tự cạo trọc đầu, ngươi không thể nhận rõ ai là Xích Long tiên môn, ai không phải.

    Trừ bốn đại hình tiên môn này ra còn có thượng đẳng tiên môn, trung đẳng tiên môn khác.

    Yến Thương Thiên không rảnh kể từng cái cho Lục Nguyên nghe.

    Rốt cuộc phía trước xuất hiện một sơn cốc to lớn.

    Yến Thương Thiên tay động, đưa cho Lục Nguyên một tấm lệnh bài.

    Lệnh bài nay to cỡ nửa bàn tay, bên trên có một hàng bốn chữ, ở góc có bốn ấn chương khác nhau.

    Yến Thương Thiên nói:

    - Đây là Tứ Tiên lệnh, ngươi không phải tu tiên giả Đại Tần quốc cho nên cần có Tứ Tiên lệnh mới vào được.

    Sơn cốc bị tuyết đọng phủ một mảnh trắng ngần.

    Nhưng đó là ở trên sơn cốc, còn mặt đất thì tuyết đọng sớm bị đạp thành màu đen, đặc biệt chỗ lối vào.

    Lúc này cốc khẩu vô cùng náo nhiệt, rất nhiều tu tiên giả Đại Tần quốc đã tới đây.

    Lục Nguyên nhìn, phát hiện cần phải xếp hàng vào cốc, dường như phải kiểm tra từng người, hắn cũng len vào.

    Nói thật ra bên cạnh một đám tu tiên giả nước khác, đích thực hơi khác với lúc ở Đại Tấn quốc.

    - Các ngươi nói xem lần này Thủy Hỏa Kiếm Lâu ai có thể đến cuối cùng có được hai kiếm ý thủy, hỏa?

    - Ta thấy đều có.

    Dù sao tám mươi lần không ai có được hai kiếm ý thủy, hỏa.

    Phải rồi, nghe nói lần này đến không ít tu tiên giả luyện thể kỳ cửu tầng, cái gì Nhật Chiếu Lư Hương Thăng Tử Yên, theo ta thấy thì hết diễn rồi.

    Lục Nguyên ở trong đó không biết tu tiên giả nào nên không nhiều lời, chỉ yên lặng nghe.

    Xem ra Thủy Hỏa Kiếm Lâu khá khó khăn, năm mươi năm một lần, tám mươi lần không ai có được hai kiếm ý.

    Nhưng mặt sau ngeh nói trong Thủy Hỏa Kiếm Lâu có chút huyền diệu, chỉ cần lọt vào sau cùng, coi như không được kiếm ý thì sẽ có ích lợi khác, hèn chi nhiều tu tiên giả Đại Tần quốc đổ xô về Thủy Hỏa Kiếm Lâu.

    Lục Nguyên ở trong đám tu tiên giả nước ngoài, nghe họ nói chuyện, không lâu sau hoàn toàn bình tĩnh lắng nghe, thế mới biết trình độ của Đại Tần quốc quả nhiên giỏi hơn Đại Tấn quốc.

    Cho ví dụ thế này, nếu như trong tứ đại tiên môn đại hình Đại Tần quốc trên cơ bản một tiên môn có thể có một tu tiên giả hai mươi tuổi là luyện thể kỳ.

    Mà Đại Tấn quốc trừ Lục Nguyên là ngoại tộc ra, bình thường một tiên môn tu tiên giả luyện thể kỳ khoảng bốn mươi tuổi.

    Xem con báo có thể thấy đốm trên mình nó.

    Lúc này bỗng vang giọng nói:

    - Xem kìa, là ai đến vậy?

    Một tu tiên giả nói:

    - Cho dù là mấy người Nhật Chiếu Lư Hương Thăng Tử Yên đến cũng không có gì ghê gớm.

    tu tiên giả nói xong ngoái đầu lại nhìn, kết quả nhìn rồi không thu lại tầm mắt được, rất nhiều tu tiên giả đều nhìn sang.

    Ánh mắt cùng đọng lại.

    Lục Nguyên tò mò cũng nhìn theo.

    Tuyết rơi lất phất, một thiếu nữ ngọt mỹ mặc áo lông dê trắng chậm rãi bay lên.

    Khi thiếu nữ bay đến người không nhúc nhích chút nào, tư thế tựa tiên nữ, cực kỳ phiêu dật.

    Thiếu nữ làn da tuyết trắng, mắt sáng như sao, biểu tình lạnh lẽo, mặc bạch cừu, trong đầy trời tuyết rơi như tiên giáng trần.

    - Chung đại tiểu thư!

    - Đúng là Chung đại tiểu thư!

    - Nghe nói Chung đại tiểu thư là thiên tài Vô Kiếm tiên môn, mới mười chín tuổi đã là tu vi luyện thể kỳ nhất tầng.

    - Này có là gì, chắc ngươi không biết?

    Bây giờ Chung đại tiểu thư là được yêu thương nhất Vô Kiếm tiên môn, coi như là hạ hạ đại môn chủ cũng không sánh bằng Chung đại tiểu thư.

    Nếu cưới được Chung đại tiểu thư thì có thể ít phấn đấu một ngàn năm!

    Chương 273-274: Tiến vào trong lâu

    - Xì, ngươi không nhìn xem mặt mũi mình đi, cũng muốn cười Chung đại tiểu thư?

    Chung đại tiểu thư là đẹp nhất Đại Tần quốc chúng ta, thân phận cao quý nhất, ngươi mà xứng sao?

    Chỉ có anh tuấn như ta mới xứng.

    - Thôi đi, ngươi hả?

    Sao ngươi không soi gương nhìn xem.

    Một tu tiên giả bên cạnh lên tiếng:

    - Hai ngươi đừng ồn, nghe nói vị Chung đại tiểu thư tay nắm đại quyền, thuộc hạ đều là tu tiên giả trường sinh kỳ, nếu các ngươi không muốn chết thì đừng để Chung đại tiểu thư biết, sẽ bị giết hết.

    Chung đại tiểu thư không phải hạng người nương tay đâu.

    Coi như Lục Nguyên có ngu hơn nghe xì xầm cũng đoán ra, hóa ra thiếu nữ hắn từng cứu là đại tiểu thư Vô Kiếm tiên môn, xảo thật đó.

    Chung đại tiểu thư đang bay dường như cũng thấy Lục Nguyên, mắt đẹp trồi lên ý cười, nhưng nàng không kêu gọi hắn.

    Nàng được mọi người chú ý, nếu bây giờ kêu tên Lục Nguyên thì không biết bao nhiêu người sẽ chú ý đến hắn.

    Không ngờ được tại đây gặp hắn, Chung đại tiểu thư thầm nghĩ ngợi.

    Xếp hàng vào cốc rốt cuộc tới phiên Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đã sớm thấy ra, mấy người đằng trước đều báo tên mình, do người kiểm tra vào cốc tra xét, chỉ có người trong danh sách mới vào được sơn cốc tuyết đọng.

    Đến phiên Lục Nguyên thì người kiểm tra hỏi:

    - Tên, môn phái?

    Lục Nguyên giơ Tứ Tiên lệnh Yến tổ sư đưa cho mình.

    Người kiểm tra ngây ra, cầm Tứ Tiên lệnh cẩn thận tra xét một phen mới gật đầu nói:

    - Thật sự là Tứ Tiên lệnh, tên, người ở đâu?

    - Lục Lục, người Đại Tấn quốc.

    - Đại Tấn quốc.

    Người kiểm tra viết sáu chữ Lục Lục, người Đại Tấn quốc, bên cạnh thì dấy lên xôn xao.

    - Người Đại Tấn quốc đến!

    - Người tiểu quốc mà cũng tới Thủy Hỏa Kiếm Lâu?

    - Hắn không phải giỡn chứ?

    Tu tiên giả Đại Tần quốc chúng ta đều không được hai kiếm ý thủy, hỏa, hắn là người Đại Tấn quốc bình thường tới chỗ này có tác dụng gì?

    - Đúng vậy, buồn cười quá.

    Từng tiếng bàn tán xôn xao, hoàn toàn không nghĩ đến cảm giác của Lục Nguyên.

    Trong mắt tu tiên giả Đại Tần quốc thì Đại Tấn quốc là tiểu quốc.

    Không sai, biên cảnh tam quốc Đại Tần quốc là lớn nhất, tu tiên giả Đại Tần quốc tất nhiên vô cùng ngọa khí.

    Tuy bây giờ biết Đại Tấn quốc ra một tuyệt đại đại tông sư Yến Thương Thiên nhưng tu tiên giả Đại Tần quốc vẫn kiêu ngạo.

    Trước kia có nghe Yến tổ sư nói tu tiên giả Đại Tần quốc có bệnh khinh thường tất cả, giờ xem ra đúng là thế.

    Lục Nguyên nghe nhưng không làm ra thái độ gì, cãi với đám người này, một mình hắn tại Đại Tần quốc cùng đám người Đại Tần quốc cãi nhau thì đúng là thần kinh, tuyệt đối cãi không lại.

    Nhưng nếu cuối cùng hắn được hai kiếm ý thủy, hỏa thì không biết đám tu tiên giả Đại Tần quốc kiêu ngạo sẽ làm ra biểu tình gì đây?

    Thôi, không để ý đám người đó.

    Lục Nguyên thông qua kiểm tra, tiến vào tích tuyết sơn cốc.

    Vào trong tích tuyết sơn cốc bỗng giật cả mình, ở bên ngoài nhìn không ra trong tích tuyết sơn cốc có một tòa lầu cao.

    Tầng lâu rốt cuộc cao bao nhiêu trượng hắn không thể nhìn ra được, đây là sao?

    Hắn không thể nhìn ra lầu cao bao nhiêu, đây rốt cuộc là pháp thuật gì?

    Lục Nguyên dụi mắt, phát hiện đích thực nhìn không ra, dường như chợt cao liếc nhìn lại thì thấy thấp, mặt trên quả nhiên phụ kèm một pháp thuật cực cường đại, lờ mờ cảm thấy tòa lâu có thể chia làm hai nửa, không biết có phải là ảo giác của hắn không nữa.

    Đợi qua chốc lát, tòa lâu nhìn không ra cao thấp bề mặt khí thủy tỏa ra ánh lửa biểu hiện đã có thể tiến vào bên trong.

    Thủy Hỏa Kiếm Lâu nói là một tòa lâu cũng có thể nói là hai tòa.

    Hai tòa lâu này chia làm Thủy Kiếm Lâu, Hỏa Kiếm Lâu.

    Lúc này ánh đỏ nóng bức chiếu trên tuyết trắng, hiển nhiên là Hỏa Kiếm Lâu sắp mở ra.

    Rất nhiều tu tiên giả Đại Tần quốc và Lục Nguyên người ngoại tộc tiến vào Hỏa Kiếm Lâu.

    Tiến vào trong Hỏa Kiếm Lâu, Lục Nguyên bất giác nhìn qua, chỉ thấy trong lâu có một bia đá, trên bia đa chi hàng chữ như vậy: ‘Trước khi hóa danh là Thủy Hỏa Đạo Nhân, ta họ Mộ Dung.

    Họ Mộ Dung lấy sưu tập công pháp thiên hạ bổn phận, tuy bị đuổi ra gia tộc, tuy là phế vật gia tộc nhưng muốn lưu lại cả đời thấy nhiều chiêu thức, pháp thuật tại đây cho hậu nhân.’

    ‘Trong Hỏa Kiếm Lâu có kiếm chiêu các phái ta cả đời từng thấy, đều là lấy Mộ Dung thị pháp ấn vào trong, nếu người tài ba có thể phá các kiếm chiêu ta để lại thì tặng hỏa kiếm ý thì có là gì?’

    Lục Nguyên xem không hiểu lắm, không hiểu ý nghĩa hai chữ Mộ Dung, nhưng tu tiên giả Đại Tần quốc chỉ cần ai hiểu tin tức nhiều chút liền biết ý nghĩa hai chữ Mộ Dung.

    Truyền thuyết năm đó có một tôn phật xưng là Vô Tướng Cổ Phật, Vô Tướng Cổ Phật sáng chế ra một công pháp tên gọi Đại Vô Tướng Công.

    Đại Vô Tướng Công bị nhiều người tán là kỳ công đệ nhất thiên hạ, Vô Tướng Cổ Phật cả đời không thu một đệ tử, nhưng cuối cùng Đại Vô Tướng Công vẫn hóa thành hai chi nhánh lưu truyền tiếp tục.

    Một là Tiêu Dao tiên môn trong tứ đại tiên môn, là tuyệt học trấn phái, nên có Tiểu Vô Tướng Công, chi nhánh của Đại Vô Tướng Công.

    Trong truyền thuyết lại có một mỗi đời chỉ truyền cho hai người Mộ Dung thị, tuyệt học mạnh nhất có tên là Nhất Thiên Tinh Dịch Biến, cũng là một nhánh của Đại Vô Tướng Công.

    Lục Nguyên giương mắt nhìn, Hỏa Kiếm Lâu này trước khi tiến vào có nhiều tầng, nhưng sau khi đi vào phát hiện không có nhiều tầng như vậy.

    Chỗ này tựa như một trung tâm hình tròn, ở góc hình tròn có rất nhiều cánh cửa, nhìn qua thì trên cửa viết: ‘Vô Kiếm tiên môn kiếm chiêu’, nhìn cái khác cửa viết ‘chiêu thức Đại Pháp Hoa Tự’.

    Lục Nguyên còn thấy cả ‘Võ Đang tiên môn kiếm chiêu’, cùng với ‘Hoa Sơn tiên môn kiếm chiêu’.

    Xem tình hình nếu có thể phá Thủy Hỏa Đạo Nhân dùng cách đặc biệt Mộ Dung thị ghi lại chiêu thức các môn các phái thì có thể được đến hỏa kiếm ý.

    Phá chiêu thức ư?

    Sở thích thật quái.

    Lục Nguyên không hay biết Mộ Dung, gia tộc bí ẩn này thích nhất là phá các loại chiêu thức, còn thích mô phỏng tuyệt kỹ ai đó để phá tuyệt kỹ của người khác.

    Tu tiên giới có các dạng tu tiên giả quái dị, xuất hiện một gia tộc lạ lùng như vậy chẳng có gì lạ.

    Lục Nguyên nhìn qua, thấy tổng cộng có mười cánh cửa.

    Trong đó có bảy Đại Tần quốc tiên môn, ba cái là Đại Tấn quốc tiên môn gồm Hoa Sơn tiên môn, Võ Đang tiên môn, Thanh Thành tiên môn.

    Lý do liệt ba tiên môn này rất đơn giản, Côn Luân tiên môn chú trọng pháp bảo, Nam Hải tiên môn là từng chiêu liều mạng, không quá để ý về chiêu thức.

    Đại Nguyên quốc cũng là một trong ba quốc nam cảnh, cũng không có bất cứ tiên môn nào được xếp vào trong.

    Trong tam đại thánh địa Đại Nguyên, Vạn Xà Thánh Địa nghiên cứu hai loại độc và quỷ.

    Lạn Viện Tự và Mật Tông, hai thánh địa cơ bản nghiên cứu một tăng mười, không quá nghiên cứu kỹ xảo nên không được xếp vào trong.

    Phải phá chiêu thức mười tiên môn.

    Thú vị!

    Lục Nguyên từng đi qua Võ Đang tiên môn, chỉ thấy trước cửa Võ Đang có hàng chữ ‘Võ Đang tiên môn năm đó cũng là một trong đại hình tiên môn Đại Tấn quốc, sau dù suy nhược nhưng không thể thay đổi danh xưng Võ Đang kiếm pháp xuất sắc’.

    Võ Đang kiếm pháp lấy hai chữ xung hư làm chủ, đại doanh nhược xung, đại khiêm như hư, chú trọng là tám chữ này.’

    Lục Nguyên đẩy ra cửa phòng đó, dường như tiến vào một không gian khác vậy.

    Lập tức xuất hiện một người sắt đen.

    Người sắt đen tay cầm một thanh trường kiếm, thấy Lục Nguyên lại đây thì giương tay triển khai kiếm pháp, kiếm thế di chuyển, lại một chiêu ‘Nhu Vân Thiên Chuyển’.

    Nhu Vân kiếm pháp của Võ Đang tiên môn ư?

    Lục Nguyên đã gặp loại kiếm pháp này, không chút vội vàng.

    Nhu Vân kiếm pháp chú trọng là chữ nhu.

    Kiếm ý bộ kiếm pháp này là Vân kiếm ý.

    Cố tình Lục Nguyên đã luyện Vân kiếm ý đã thông suốt rồi, cái gọi là vân hệ kiếm pháp ở trước mặt Lục Nguyên không làm được gì cả.

    Lục Nguyên tay động, Dưỡng Ngô Kiếm bắn ra khỏi vỏ, Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm xuất ra.

    Một kích, Dưỡng Ngô Kiếm và trường kiếm trong tay người sắt đen va chạm.

    Pháp lực của hai bên ngang bằng nhau, nhưng giờ Lục Nguyên đã hiểu hiện nay chắc là đang đứng trong không gian khác.

    Không gian khác này một khi hắn vào thì sẽ dựa theo pháp lực của hắn cho người sắt đen pháp lực giống y vậy.

    Pháp lực mình mạnh cỡ nào thì pháp lực đối thủ sẽ mạnh như vậy.

    Tức là nói nơi này chỉ có thể va đụng chiêu thức.

    Hắn mới nghĩ như vậy thì Nhu Vân kiếm pháp đã bị phá.

    Vốn Lục Nguyên đã từng phá Nhu Vân kiếm pháp, giờ lại chẳng qua là phá một lần mà thôi, không có gì ngoài ý muốn.

    Người sắt đen không chút hốt hoảng, tay lại động thi triển ra một bộ kiếm pháp.

    Kiếm pháp động tấn công thần kỳ môn nơi cổ tay hắn.

    Lục Nguyên chuyển Dưỡng Ngô Kiếm chặn lại, kiếm biến lại đâm vào thần kỳ môn.

    Đấu mấy chiêu, kiếm chiêu luôn đâm vào thần kỳ môn.

    Đây chính là Thần Kỳ Môn Thập Tam Kiếm ư?

    Dù là chiêu nào đều hướng thần kỳ môn.

    Lục Nguyên là lần đầu tiên thấy Thần Kỳ Môn Thập Tam Kiếm nhưng hắn không chút hoảng hốt, đụng phải Thần Kỳ Môn Thập Tam Kiếm thì cứ đụng đi, trước kia chưa từng thấy, hôm nay mở mắt một phen.

    Lục Nguyên không vội phá kiếm chiêu, hắn thi triển Vân kiếm ý, bảo vệ bản thân, nhìn từng chiêu từng chiêu Thần Kỳ Môn Thập Tam Kiếm.

    Thần Kỳ Môn Thập Tam Kiếm này cũng khá huyền ảo, nhưng có thiếu sót trí mạng là không đủ nhanh.

    Phá thôi, Lục Nguyên lật tay một kiếm, khoái kiếm ý nơi tay, là lấy răng trả răng, đâm vào thần kỳ môn nơi tay người sắt đen.

    Tới đây thì Thần Kỳ Môn Thập Tam Kiếm tán loạn.

    Người sắt đen lại động, thi triển ra một bộ kiếm pháp.

    Nhiễu Chỉ Nhu kiếm pháp.

    Dùng bộ Nhiễu Chỉ Nhu kiếm pháp này trường kiếm của người sắt đen vòng quanh Dưỡng Ngô Kiếm, đúng là xứng với cái tên nhiễu chỉ nhu.

    Lục Nguyên lấy Vân kiếm ý bảo vệ bản thân quan sát hồi lâu, phát hiện Nhiễu Chỉ Nhu kiếm pháp nên là Vân kiếm ý thêm vào phong kiếm ý.

    Không sai, khá giống kiếm ý của Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Hoa Sơn tiên môn lấy hai kiếm ý hợp thành Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm thật là kiếm pháp vô cùng nhanh và dứt khoát.

    Võ Đang tiên môn đem hai kiếm ý hóa thành di chuyển quanh trường kiếm đối phương.

    Nhiễu Chỉ Nhu kiếm pháp khiến người buồn bực khó chịu.

    Kiếm ý khác nhau nằm trong tay người khác nhau hóa thành kiếm pháp cũng khác nhau.

    Nhiễu Chỉ Nhu kiếm pháp và Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm ở trong mắt người chưa lĩnh ngộ hai phong Vân kiếm ý thì muốn phá là chuyện khó khăn, cách phá cũng không giống nhau.

    Nhưng đối với Lục Nguyên, cách phá hai loại kiếm pháp này đều giống nhau, không có gì là kỳ.

    Võ Đang tiên môn kiếm pháp thường có bốn bộ kiếm pháp, ba bộ trước là Vân kiếm pháp, Thần Môn Thập Tam Kiếm, Nhiễu Chỉ Nhu kiếm pháp, bộ cuối cùng Thái Cực kiếm pháp là kiếm pháp vô thượng, so với đỉnh cấp kiếm pháp bình thường thì còn cao cấp hơn rất nhiều.

    Lục Nguyên vốn tưởng có cơ hội trông thấy Thái Cực kiếm pháp, sau khi đánh bại Nhiễu Chỉ Nhu kiếm pháp thì *bùm* một tiếng, người sắt đen tán loạn, cùng lúc đó rớt ra một khối lệnh bài.

    Lục Nguyên nhặt lên nhìn, bên trên viết hai chữ ‘Võ Đang’, hắn thuận tay cất lệnh bài.

    Người sắt đen đã tán loạn, xem ra không có cơ hội thử kiếm pháp trấn môn Võ Đang Thái Cực kiếm pháp, có chút đáng tiếc.

    Lục Nguyên bước ra khỏi cánh cửa, thế mới phát hiện thì ra loại không gian khác này cùng một cánh cửa đi vào nhiều người sẽ không gặp nhau, cơ bản là đơn độc từng người.

    Ngoài ra Lục Nguyên phát hiện chính giữa Hỏa Kiếm Lâu có một danh sách do pháp lực ngưng tụ thành, bên trên có đầu tượng mỗi người, mặt sau đầu tượng có dấu hiệu hoặc là số một, hoặc là số không.

    Lục Nguyên nhìn nhìn, phát hiện đằng sau đầu tượng của mình là số mấy thì có mùi thơm thiếu nữ nhàn nhạt truyền vào mũi.

    Không biết khi nào thì thiếu nữ mặc áo cừu trắng đã đến bên cạnh.

    Chung đại tiểu thư nói:

    - Mỗi tiến vào một cánh cửa sẽ thống kê một lần, khiêu chiến thành công thì ghi số một, khiêu chiến thất bại thì là con số không.

    Bốn ngàn năm, bốn mươi lần khiêu chiến, kỷ lục cao nhất là bảy, tức là nói thành công khiêu chiến bảy lần, chiêu thức bảy tiên môn.

    Lục Nguyên ngây ra.

    Mới rồi hắn khiêu chiến chiêu thức Võ Đang tiên môn, phát hiện so với cao thủ Võ Đang tiên môn chân chính dùng kiếm pháp thì yếu chút, sao lại bốn ngàn năm lịch sử kỷ lục cao nhất là bảy!

    Cái này thật là quái.

    Sau đó hắn ngẫm nghĩ, đây hoàn toàn dựa vào chiêu thức, mà dựa vào chiêu thức thì thực lực ngươi khác không thể sánh bằng hắn, bốn ngàn năm lịch sử kỷ lục cao nhất là bảy thì cũng bình thường.

    Lục Nguyên nhìn sang, phát hiện trên tấm bảng pháp lực số một chỉ ít ỏi, số không thì chiếm đa số.

    Hắn lại nhìn đầu tượng Chung đại tiểu thư, phát hiện dấu hiệu của nàng là một, xem ra đã phá chiêu thức một tiên môn.

    Chung đại tiểu thư mỉm cười nói:

    - Lần trước ở Đại Tấn quốc, đa tạ ngươi.

    Lục Nguyên nói:

    - Không cần khách sáo.

    Tiếp theo hắn tới bên cánh cửa Hoa Sơn tiên môn.

    Trên cửa viết ‘Hoa Sơn tiên môn, đệ nhất tiên môn Đại Tấn.

    Kiếm chiêu tiên môn này không có tuyệt kiếm trấn phái như Thái Cực kiếm pháp nhưng lại có nhiều tư tưởng kỳ diệu, chiêu thức thú vị, kiếm pháp nhiều vượt xa Võ Đang tiên môn.’

    Đây chính là Thủy Hỏa Đạo Nhân đánh giá tiên môn của mình ư?

    Lục Nguyên cười cười, bước vào trong cánh cửa.

    Trong cánh cửa Lục Nguyên đích thực biết không ít kiếm pháp Hoa Sơn tiên môn.

    Triêu Dương Nhất Khí kiếm pháp, Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức, Hồi Phong Lạc Nhạn kiếm pháp, Thụ Phồn Chi Sí một trăm tám mươi tám thức, Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, những cái quen thuộc, không ngờ còn có Đoạt Mệnh Liên Hoàn Tam Tiên Kiếm, Thái Nhạc Tam Thanh Phong.

    Đương nhiên cũng có kiếm pháp ít ra mặt của khí tông như Vô Song Vô Đối, Khí Ngưng Nhất Kiếm.

    Lục Nguyên xem như mở rộng tầm mắt.

    Có một số lúc hắn tại Hoa Sơn tiên môn đều chưa từng trông thấy, đương nhiên đối với hắn muốn phá không có gì khó khăn.

    Đợi phá hết các kiếm pháp, hắn được một khối lệnh bài ghi Hoa Sơn, bước ra cánh cửa, đi tới chính giữa Hỏa Kiếm Lâu.

    Hắn thấy mặt sau đầu tượng của mình đánh dấu hai, bây giờ vẫn là đa số người số không, số ít người là một, cực kỳ ít ỏi số hai.

    Hắn nhìn nhìn Chung đại tiểu thư, thấy cũng là số hai.

    Lục Nguyên đi tới trước cánh cửa thứ ba, mặt trên viết Thanh Thành tiên môn.

    Đánh gia về tứ đại tiên môn, bốn ngàn năm trước Thủy Hỏa Đạo Nhân viết như thế này: ‘Kiếm pháp Thanh Thành tiên môn thiên về linh hoạt, nhanh chóng, không thâm ảo như Võ Đang tiên môn, không như Hoa Sơn tiên môn toàn nhưng có nét độc đáo riêng.’

    Chương 275-276: Xích Long tiên môn

    Lúc này Lục Nguyên tiến vào trong cánh cửa.

    Thanh Thành tiên môn tổng cộng có sáu tuyệt kiếm.

    Tại đây Lục Nguyên đã biết được bốn tuyệt kiếm.

    Tuy Thủy Hỏa Đạo Nhân là người Mộ Dung gia nhưng có một số hạn chế, chỉ thấy bốn trong sáu tuyệt kiếm, đành tiếc nuối phục chế bốn tuyệt kiếm.

    Một trong sáu tuyệt kiếm, Vũ Đả Phi Hoa kiếm pháp.

    Bộ kiếm pháp này đi đường linh hoạt, kiếm pháp như hạt mưa bắn tung tóe như châu ngọc, mỹ lệ linh hoạt khiến người không thể nắm bắt.

    Kiếm chiêu, kiếm thức lay động như mưa rơi lất phất, trong chiêu thức bắt được ngươi.

    Một trong sáu tuyệt kiếm, Khoái Mạn Thập Thất Thức, đôi khi nhanh đôi lúc chậm, hơn nữa giữa nhanh và chậm không có bất cứ chuyển hoán nào, căn bản không từ từ đến với ngươi mà sẽ đột nhiên nhanh, bỗng chậm lại, không cho ngươi kịp trở tay.

    Ngươi vừa ứng đối một chiêu cực chậm, khoảnh khắc đột ngột thành nhanh, khiến người muốn đỡ cũng không kịp.

    Hai kiếm pháp này trước kia hắn từng thấy, loại thứ ba Bát Mặc Phi Ma kiếm pháp thì một khi thi triển tựa như vẩy mực, vừa nhanh vừa ngoan.

    Bộ kiếm pháp không có chút gì mỹ lệ, từng kiếm chiêu ẩn giấu không biết bao nhiêu sát khí, bên trong cực kỳ khó khăn.

    Loại thứ tư là Vô Thanh Vô Sắc kiếm pháp.

    Bộ kiếm pháp càng thú vị hơn, một khi thi triển ra sẽ tỏa ánh sáng cực chói mắt, khiến ngươi không thể định vị cụ thể của kiếm, ánh sáng quá chói lẫn lộn nghe nhìn, cùng lúc đó dùng cách đặc biệt tiêu trừ tiếng gió của kiếm.

    Ba loại kiếm pháp trước không làm khó được Lục Nguyên, mà loại kiếm pháp thứ tư là khó khăn nhất.

    Ngươi không tìm thấy kiếm ở đâu thì biết phá làm sao?

    May là sau đó Lục Nguyên suy nghĩ, mình có thể dùng thế bạo vũ đè ép.

    Tuy ngươi nhìn không thấy nghe không được nhưng vẫn có thực lực, bạo vũ nhanh chóng đổ cuối cùng có thể tìm ra thực thể kiếm của ngươi, thế là phá được rồi.

    Đợi páh xong bốn loại kiếm pháp, Lục Nguyên còn đang trông chờ kiếm pháp thứ năm, thứ sau thì *bộp* một tiếng rớt ra một khối lệnh bài viết hai chữ ‘Thanh Thành’.

    Lại qua một cửa.

    Kỳ thực Lục Nguyên biết bây giờ hắn có thể phá những kiếm pháp này không phải nói hắn gặp gỡ những người dùng kiếm pháp đó thì thắng được.

    Kiếm pháp khác nhau thi triển trong tay người khác sẽ có uy lực khác biệt.

    Cùng là bảy mươi hai thức cơ bản Hoa Sơn thi triển trong tay Yến Thương Thiên thì tác dụng lớn hơn cả người khác dùng kiếm pháp trấn phong thậm chí là trấn phái.

    Bản thân kiếm pháp có chia cao thấp nhưng còn cần nhìn người sử dụng.

    Nghĩ như vậy, Lục Nguyên bước ra cánh cửa, đi tới chính giữa Hỏa Kiếm Lâu.

    Chỗ đó có pháp lực ngưng tụ thành bản, bên trên đằng sau đầu tượng Lục Nguyên con số đã là ba.

    Bây giờ người có thể số ba ngày càng ít, đa số là không, số ít là một, cực ít là hai, ít ỏi là số ba.

    - Ủa, người này chẳng phải là tu tiên giả Tấn quốc sao?

    Tu tiên giả Đại Tần quốc nhìn thấy đằng sau đầu tượng Lục Nguyên con số là ba thì kinh ngạc.

    - Con số phía sau hắn là ba!

    - Tức là nói trong khoảng thời gian vừa rồi hắn đã phá chiêu thức ba tiên môn?

    - Thật lợi hại!

    - Tu tiên giả Tấn quốc sao lợi hại như vậy?

    Đám tu tiên giả Đại Tần quốc xôn xao, họ không thể hiểu vì sao tu tiên giả Tấn quốc lợi hại như vậy.

    Trong mắt họ, Đại Tấn quốc chỉ là một tiểu quốc, không thể so sánh với Đại Tần quốc, trình độ tu tiên cũng kém nhiều.

    Có người lên tiếng:

    - Người này ta mới thấy nè!

    Mới hồi hình như người này phá chiêu thức Võ Đang tiên môn, Hoa Sơn tiên môn, Thanh Thành tiên môn.

    Lập tức tu tiên giả đồng ý nói:

    - A, ra là vậy, làm nửa ngày hóa ra hắn chỉ phá chiêu thức Tấn quốc bọn họ.

    Chiêu thức Đại Tấn quốc rất yếu mới khiến họ phá nhẹ nhàng đến thế, muốn phá chiêu thức tiên môn Đại Tần quốc chúng ta thì không dễ vậy đâu.

    Kỳ thực rất nhiều tu tiên giả trong lòng biết chiêu thức ba tiên môn Tấn quốc không dễ phá.

    Nhưng dựa theo cảm giác kiêu ngạo cảu tu tiên giả Đại Tần quốc, họ không thể không đả kích Lục Nguyên thôi.

    Giọng đám người không nhỏ, rõ ràng không ít người muốn nói cho Lục Nguyên nghe.

    Lục Nguyên nhìn đám người đó, cười cười, chỉ vào bọn họ rồi lại chỉ không xa cửa ghi Xích Long tiên môn.

    Hắn nói:

    - Kỳ thực ta chỉ phá kiếm pháp Đại Tấn quốc, kiếm pháp Đại Tần quốc ta cũng có thể phá.

    Ví dụ kiếm pháp Xích Long tiên môn của ngươi, ta sẽ phá một lần cho các ngươi xem.

    Câu nói này dẫn đến chấn động cực lớn.

    Đích thực, câu này quá kiêu ngạo.

    Hắn biết mình đang chỉ vào chỗ nào không?

    Xích Long tiên môn!

    Đó là Xích Long tiên môn!

    Tứ đại tiên môn, chiêu thức mỗi một tiên môn đều khó phá.

    Bốn ngàn năm nay, tám mươi lần, chiêu thức Xích Long tiên môn chỉ bị phá một lần, đó là do thiên tài nổi danh trong lịch sử tu tiên giới Đại Tần quốc phá.

    Trừ người đó ra, không ai có thể phá chiêu thức Xích Long tiên môn.

    Hắn điên rồi, người Tấn quốc bình thường mà thôi, ngay cả tu tiên giả Đại Tần quốc bốn ngàn năm đến chỉ một người làm được vậy mà hắn muốn thực hiện, đúng là điên.

    Vốn có người không mấy để ý bên này bị câu nói của Lục Nguyên chọc giận, họ cảm thấy tu tiên giới Đại Tần quốc bọn họ bị khiêu chiến tôn nghiêm.

    - Ha ha, người Tấn quốc này điên rồi.

    - Đúng thế, tu tiên giả tiểu quốc bình thường lại mơ phá chiêu thức đại tiên môn cảu đại quốc ta.

    - Buồn cười quá đi.

    - Có lẽ người này ở trong tiểu quốc lâu rồi không biết thực lực đại quốc, không thấy quen mặt nói cứng miệng thì không có gì kỳ.

    Trong tràng cười, thiếu nữ tuyết bạch cừu cũng mỉm cười.

    Tình báo nàng thu được phân tích người này lười biếng, hóa ra lúc cần huênh hoang thì sẽ oanh động đến vậy.

    Nhưng cái loại vênh váo này rất hợp ý mình.

    Thiếu nữ từ trước đến nay không thích tu tiên giả bản địa Đại Tần quốc.

    Đại Pháp Hoa Tự một đám hòa thượng, Tiêu Dao tiên môn tên là tiêu dao nhưng chính họ mới là không tiêu dao nhất.

    Nàng xuất thân Vô Kiếm tiên môn, cách quá gần, nhìn thấu bọn họ.

    Tu tiên giả Xích Long tiên môn thì ai nấy thích giả đế giả hoàng, giả trang khiến người buồn nôn.

    Người thanh niên lười biếng thuộc Hoa Sơn tiên môn Tấn quốc cho cảm giác không sai, thiếu nữ mỉm cười.

    Lục Nguyên đi hướng cánh cửa Xích Long tiên môn.

    Lần này hắn tát mạnh vào mặt người Đại Tần quốc kỳ thực là tình lý bên trong.

    Trình độ tu tiên Đại Tần quốc cao hơn Đại Tấn quốc, hơn nữa bây giờ ở trong đất Đại Tần quốc, hắn nên cố gắng không nổi bật mới đúng.

    Dù sao người xa quê hương chẳn đáng một đồng, rất nhiều người Tấn quốc ở Đại Tần bị uất ức cũng phải nhẫn nhịn.

    Nhưng hết cách, bản thân Lục Nguyên chính là loại gan to bằng trời, một khi chọc giận thì cái gì đều dám làm.

    Thủy Hỏa Đạo Nhân đánh giá Xích Long tiên môn như thế này ‘Một trong tứ đại tiên môn Đại Tần quốc, tuyệt học Đế Hoàng trời sinh áp chế người.’

    Lục Nguyên đã đi vào trong Xích Long tiên môn, đối thủ vẫn là một người sắt đen.

    Lục Nguyên hít sâu một hơi, hắn biết trận này không dễ đánh, chiêu thức Xích Long tiên môn e rằng cao hơn Hoa Sơn tiên môn, Võ Đang tiên môn một cấp, nếu dễ phá mới là lạ.

    Nhưng nếu đối phương đã mỉa mai mình thì phải dùng sự thật tát vào mặt họ, đánh thật mạnh, nếu không thì chẳng phải rất đáng cười?

    Xích Long tiên môn ngươi có Đế Hoàng tuyệt học thì sao chứ?

    Ta sẽ phá luôn, đây chính là tính tình của mình.

    Người sắt đen chớp mắt biến thành xích kim.

    Tuyệt học của Xích Long tiên môn một khi sử dụng thì toàn thân sẽ biến thành màu xích kim, dường như khoảnh khắc nó không còn là người sắt mà là thần nhân lấp lóe ánh sáng vàng.

    Người sắt màu xích kim đột nhiên vọt hướng Lục Nguyên, một đấm đánh vào hắn.

    Hoàng Quyền!

    Quyền khuynh thiên hạ!

    Chiêu này tung ra như nước sông cuồn cuộn hướng tới Lục Nguyên.

    Đương nhiên đáng sợ không phải quyền thức mà quyền ý bên trong, mơ hồ khiến Lục Nguyên có xúc động muốn quỳ bái trước Hoàng Quyền của đối phương, đây là sao?

    Hắn đi theo Yến tổ sư mấy tháng, dường như Yến tổ sư có nói võ học chân chính của Xích Long tiên môn là ảnh hưởng lòng người, khiến ngươi không tự chủ được muốn quỳ lạy hắn.

    Một khi tâm ngươi khuất phục thì con ngươi người sẽ khuất phục.

    Chiêu thức chưa từng thấy nay coi như hắn đã thấy rồi.

    Đại Tần quốc trước nay chưa từng có chiêu thức như vậy, đánh thẳng lòng người.

    Lục Nguyên không vội rút kiếm chắn, dùng Vân kiếm ý bảo vệ bản thân.

    Dựa theo thói quen hằng ngày, hắn muốn trước xem chiêu thức của đối phương, phỏng đoán ý đại đạo rồi mới phản kích.

    Người sắt màu vàng ròng phát động thế công liên tục.

    Hoàng Quyền một thức tiếp một thức ép tới, dường như đột nhiên Lục Nguyên cảm giác mình biến trở về một phàm nhân, là người thường đụng phải hoàng đến.

    Dân chúng thấy vua thì có cảm giác gì?

    Đó là quỳ lạy.

    Chỉ cần hoàng đế nói một câu là có thể cướp hết tất cả của ngươi, triệt để giết chết ngươi.

    Thiên địa quân thân sư!

    Quân muốn thần chết, thần không thể không chết.

    Quân muốn thần diệt, thần không thể không diệt.

    Bây giờ Lục Nguyên đã hiểu ra sáu loại kiếm ý là phong kiếm ý, Vân kiếm ý, vũ kiếm ý, thùy mộ kiếm ý, khoái kiếm ý, mộc kiếm ý.

    Nhưng lúc này bởi vì tâm bị Hoàng Quyền ảnh hưởng, khiến sáu loại kiếm ý không thuận lợi nữa.

    Quyền pháp đáng chết, giờ Lục Nguyên mới biết tứ đại tiên môn đúng là tứ đại tiên môn, dù là cái nào đều cao hơn Hoa Sơn tiên môn một cấp bậc.

    Nhưng dù ngươi có là Hoàng Quyền, dù có là một trong tứ đại tiên môn, coi như giỏi hơn Hoa Sơn tiên môn, muốn hắn khuất phục không dễ đâu.

    Lần này hắn đã quyết tâm phải tát mặt đám tu tiên giả Đại Tần quốc kiêu ngạo, sao hắn có thể thua được?

    Từ người Lục Nguyên bùng phát chiến ý cực kỳ mãnh liệt.

    Hỏa Kiếm Lâu.

    Quyền khuynh thiên hạ!

    Quân muốn thần chết, thần không thể không chết.

    Đối mặt quyền ý ngập trời, đối mặt tuyệt học chân chính của Xích Long tiên môn trong tứ đại tiên môn, Lục Nguyên phát ra chiến ý tràn đầy.

    Không sai, tuyệt học của Xích Long tiên môn ngươi là công tâm, nhưng thế thì sao chứ?

    Ngươi là quân là hoàng, nhưng ta chính là tu tiên giả, không sợ hoàng đế nhân gian ngươi.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng ra kiếm, Dưỡng Ngô Kiếm phát ra, một kiếm này phong thanh vân đạm, người sơn dã, tu tiên sĩ, không bị ngươi hạn chế.

    Người sơn dã, tu tiên sĩ, một kiếm phá Hoàng Quyền.

    Phá Hoàng Quyền xong Lục Nguyên thở ra hơi dài, rốt cuộc hủy chiêu công tâm thế này, đây là lần đầu tiên đụng loại tuyệt học công tâm.

    Nhưng không chờ Lục Nguyên thở ra thì người sắt vangv rộng tay động, chuyển ra thanh trường kiếm vàng.

    Thanh trường kiếm vàng xuất hiện nơi tay đã là kiếm chiêu cháy bỏng, dường như có con rồng vàng bay lượn trong kiếm, chính là tuyệt học chí cao của Xích Long tiên môn, Đế kiếm pháp ‘Thiên Diệt Chúng Tiên’.

    Lúc này Lục Nguyên có cảm giác mãnh liệt coi như hắn là tu tiên giả, coi như là thần tiên trên tời cũng phải thần phục.

    Tựa như hắn là tu tiên giả mà đối phương chính là thiên đế.

    Trong tiên nhân có thiên đế, khiến người có cảm giác mãnh liệt phải thần phục dưới kiếm đối phương.

    Thiên đế tại thượng, nhất thống tứ vũ bát cực thập phương.

    Tất cả tu tiên giả đều là con kiến dưới tay thiên đế.

    Thần phục, thần phục, mau mau thần phục.

    Dường như có giọng nói không ngừng vang vọng trong người Lục Nguyên nhắc nhở hắn phải thần phục.

    Trên thế giới đa số người có tín ngưỡng riêng.

    Người thường bái thần tiên, tu phật giả bái phật bái bồ tát, tu tiên giả bái tam thanh, thiên đế trong thần thoại đạo giáo có địa vị cực cao.

    Mỗi một tu tiên giả đều cực kỳ kính sợ thiên đế cao xa vời.

    Bây giờ dường như có một tòa thiên thượng thiên đế xuất hiện trước mặt Lục Nguyên, muốn hủy diệt hắn.

    Thiên đế muốn tiên diệt, tiên không thể không diệt.

    Lục Nguyên theo sư môn trưởng bối không biết bao nhiêu lần bái tam thanh, thiên đế, lúc này cũng chịu ảnh hưởng.

    Nhưng, muốn hắn thần phục không dễ vậy đâu, hắn cũng không muốn dễ dàng thần phục.

    Cắn răng, móng tay bấu sâu vào da thịt, muốn dùng cảm giác đau kích động, nhưng bị khí thế của Đế Kiếm ảnh hưởng nên hành động chậm chạp.

    Đế Kiếm vốn là tuyệt học mạnh nhất của Xích Long tiên môn để đối phó tu tiên giả không thể nói xưa nay chưa từng bị phá, nhưng có rất ít tu tiên giả đối phó được.

    Loại ảnh hưởng, áp chế tâm linh này không phải muốn phá là làm được.

    Nhưng chỉ vậy đã muốn đánh bại mình?

    Ngươi là thiên đế thì sao?

    Ta chỉ là áng mây dã hạc.

    ‘Nhất nhân nhất kiếm nhất rượu, tự đắc tiêu dao tự đường thiên đế hô lai không ứng, cô vân dã hạc nhàn vân.’

    Cuộc chiến này kỳ thực định hạ Lục Nguyên cơ bội không sai, tu tiên giả bình thường lá bái tam thanh, bái thiên đế, tiên nhân tiên giới đa sốái tam thanh, bái thiên đế.

    Nhưng có một loại người, họ là cô vân dã hạc, không bái ai cả, tự do vui vẻ.

    Ví dụ như tổ địa tiên là như vậy, lúc này Lục Nguyên cảm thấy vô cùng sung sướng.

    Đó là sung sướng từ tâm linh, từ nay về sau hắn không còn sợ hãi thiên đế nữa.

    Lục Nguyên lật ra ra kiếm, lúc này tâm hồn được đến cực sướng, Dưỡng Ngô Kiếm vô cùng linh động.

    Thật ra chiêu thức Đế Kiếm không khó phá, khó là tinh thần bị ảnh hưởng.

    Lục Nguyên quát dài:

    - Phá cho ta!

    Dưỡng Ngô Kiếm xẹt quỹ tích cực kỳ tuyệt diệu, páh sạch chiêu thức Đế Kiếm.

    *Bùm!* một tiếng, lại rơi xuống một khối lệnh bài, mặt trên có hai chữ ‘Xích Long’.

    Nhét lệnh bài vào ngực, Lục Nguyên bước ra cánh cửa.

    Đi ra bên ngoài hắn phát hiện người ở chính giữa Hỏa Kiếm Lâu đều trợn mắt há hốc mồm nhìn mình.

    Họ thật sự bị chấn kinh, có một số tu tiên giả kinh ngạc cằm không khép lại được.

    - Mới rồi không nhìn lầm chứ?

    Con số đằng sau người Tấn quốc đó biến thành bốn.

    - Đúng vậy, là bốn, biểu thị hắn khiêu chiến chiêu thức bốn môn đều thắng, phá giải!

    - Khiêu chiến bốn môn, phá bốn môn, lợi hại ghê gớm!

    - Không, các ngươi có chú ý hắn khiêu chiến đệ tứ môn không?

    Chính là Xích Long tiên môn!

    - Cái gì?

    Xích Long tiên môn?

    Có người kinh ngạc hỏi:

    - Ngươi có nhìn lầm không đó?

    - Sao ta trông nhầm được?

    Đích thực là Xích Long tiên môn!

    - Đế Hoàng tuyệt học, Xích Long tiên môn, Hoàng Quyền khó phá, Đế Kiếm càng là cực kỳ khó.

    Bốn mươi năm nay tu tiên giả dưới trường sinh kỳ coi như là Đại Tần quốc chúng ta chỉ có một người ở Thủy Hỏa Kiếm Lâu từng một lần phá Hoàng Quyền, Đế Kiếm của Xích Long tiên môn thôi, làm sao người Tấn quốc phá được chứ?

    - Đúng vậy, trình độ tu tiên giả Đại Tần quốc chúng ta cao hơn Tấn quốc nhiều.

    Ngay cả Đại Tần quốc chúng ta không một ai phá được, làm sao người Tấn quốc có thể phá?

    - Người Tấn này rốt cuộc có ba đầu sáu tay gì vậy?

    Chương 277-278: Diệp Hương Chi

    - Xem bộ dạng thì cũng bình thường thôi, sao lợi hại dữ vậy?

    - Phải đó, dù là bên Đại Tần quốc chúng ta, dù là trường sinh kỳ, có thể phá Hoàng Quyền thì đủ rồi, phá được Đế Kiếm cực kỳ ít ỏi.

    Đám người nhìn hướng người Tấn kỳ lạ.

    Chỉ thấy thanh niên người Tấn mỉm cười nói:

    - Kỳ thực chiêu thức của Đại Tần quốc không tính khó phá.

    Lục Nguyên không chút khách sáo vả mặt lại.

    Đối phương khiêu khích hắn trước, còn là khiêu khích nghiêm trọng, hắn không tranh chấp với bọn họ, vớ vẩn nhất là đấu miệng, bây giờ hắn dùng sự thật chân chính đánh mặt đám người, khiến họ không nói nên lời.

    Lục Nguyên vừa thốt lời, đám người vừa rồi ra tiếng khiêu khích Lục Nguyên đều yên lắm.

    Đúng là quái quỷ, người rời quê hương bị khinh khi, ngày thường người Tấn quốc ở trong Đại Tấn quốc đều rất nhẫn nhịn, giờ làm sao vậy, sao tự nhiên phô trương thế?

    Cùng lúc đó lửa giận tăng vụt trong lòng họ.

    Một người Tấn quốc sao dám vênh váo như vậy?

    Đám người này lửa giận hừng hực nhưng bất đắc dĩ sự thực chính là sự thực, một sự thực thắng ngàn câu vạn chữ.

    Hoàng Quyền, Đế Kiếm của Xích Long tiên môn bị phá, họ không nói nên lời nữa.

    Lục Nguyên cả người lẫn tâm thoải mái hẳn ra.

    Mỗi người có hứng thú riêng.

    Có người thích nữ sắc, có một số khoái cảm giác đánh nhau, có một số thích nghiên cứu vật mới lạ, có một số thích cảm giác tay nắm quyền to, có một số cố gắng truy đuổi bất tử.

    Chuyện Lục Nguyên yêu thích rất ít, cơ bản ba việc, uống rượu, luyện kiếm, làm biếng.

    Biết các loại kiếm pháp thiên hạ, từng cuộc chiến thắng, đây là loại sung sướng cỡ nào.

    Lúc Yến Thương Thiên tổ sư kêu hắn đi vạn dặm được, đến các nơi khiêu chiến cao thủ kiếm pháp các loại thì nói thật, hắn động tâm.

    Đối mặt đủ các loại kiếm pháp là việc khiến người vui vẻ cỡ nào.

    Nhưng ngẫm lại, đường trăm vạn dặm, cao thủ kiếm pháp các loại ở riêng khắp nơi, muốn tìm ra họ không dễ dàng.

    Cho nên hắn ngẫm nghĩ liền từ bỏ, lười quá mà.

    Bây giờ trong Hỏa Kiếm Lâu có thể gặp các loại kiếm pháp, tuy rằng không chân chính thần diệu nhưng những người sắt dùng kiếm pháp vẫn là gần đến cấp kiếm ý, hơi thú vị đây.

    Tại đây gặp gỡ các loại kiếm pháp, kỳ thực tương đương tiết kiệm thời gian, vừa làm biếng vừa có thể cho hắn sung sướng luyện kiếm.

    Đại Tấn quốc trừ tứ đại tiên môn đại hình ra có mấy tiên môn thượng đẳng không yếu hơn Hoa Sơn tiên môn bao nhiêu, trung đẳng tiên môn thì càng nhiều.

    Nếu không thì Đại Tần quốc dựa vào cái gì kêu là biên cảnh đại quốc, người Đại Tần lấy gì kiêu ngọa như thế?

    Ví dụ tại Đại Tần quốc có một phái Thái Sơn.

    Phái Thái Sơn này là xếp chót trong thượng đẳng tiên môn, không thể so sánh với thượng đẳng tiên môn đỉnh cao nhất như Hoa Sơn tiên môn, nhưng nó có một ít kiếm thuật đặc biệt.

    Phái Thái Sơn kiếm pháp thiên về hậu trọng.

    Thái Sơn Cơ Kiếm, Đại Tông Như Hà, Thái Sơn Thập Bát Bàn, Ngũ Đại Phu Kiếm.

    Thái Sơn Cơ Kiếm vô cùng thận trọng, thức thức hùng hồn, kiếm pháp lấy Thái Sơn làm cơ sở.

    Đại Tông Như Hà, bộ kiếm pháp này như là phá núi, uy lực to lớn.

    Thái Sơn Thập Bát Bàn là kết hợp hiểm và ổn.

    Thập bát bàn, mười tám loại biến hóa.

    Bộ kiếm pháp nay và Khoái Mạn Thập Thất Thức của Thanh Thành tiên môn có chút giống.

    Ngũ Đại Phu Kiếm, bộ kiếm pháp đấy căn cứ vào gốc cây tùng Thái Sơn diễn hóa ra kiếm pháp.

    Thật là kiếm pháp thú vị.

    Lục Nguyên cảm thấy chuyens này đi đáng giá, chẳng ngờ có kiếm pháp thú vị như vậy.

    Kiếm pháp Thái Sơn tiên môn khiến hắn vui vẻ một lúc, đương nhiên kết quả cuối cùng không chút nghi ngờ vẫn là hắn đánh bại người sắt đen, được một khối lệnh bài.

    Sau khi hắn được khối lệnh bài này, chính giữa Hỏa Kiếm Lâu, hắn phát hiện đằng sau đầu tượng của mình đã biến thành năm.

    Năm!

    Đây là khái niệm gì?

    Tức là nói Lục Nguyên đã khiêu chiến chiêu thức năm cánh cửa, đều đi qua năm cánh cửa.

    Đếm kỹ thì bây giờ đa số người vẫn là không, số ít người là một, có thể lên đến bốn cực kỳ ít ỏi, càng đừng nói tới năm.

    Sau đầu tượng con số năm có thể đếm trên đầu ngón tay, thực rá tổng cộng chỉ có mấy cái thôi.

    Ví dụ mấy vị nổi tiếng đã lâu luyện thể kỳ cửu tầng Đại Tần quốc Nhật Chiếu Lư Hương Thăng Tử Yên.

    Lúc này rất nhiều tu tiên giả Đại Tần tâm tình là lạ.

    Lục Nguyên lười để ý nhiều như vậy, hắn đã tiến vào một cánh cửa khác.

    Cánh cửa này tên là Không Động tiên môn.

    Không Động tiên môn cũng là một tiên môn tuyệt diệu, có rất nhiều kiếm pháp không tầm thường.

    Ví dụ như Thanh Linh kiếm pháp, như Phi Long kiếm pháp kỳ thực đều nghiêng về bình thường, nhưng kiếm pháp trấn phái Thất Tình Thất Thương kiếm pháp thì là bộ kiếm pháp khá là tuyệt vời.

    Hỉ, nộ, ưu, tư, bi, khủng, kinh, đây là thất tình.

    Con người có thất tình.

    Thất Tình Thất Thương kiếm pháp là tập trung vào thất tình mà hóa ra thất thương.

    - Đến, đến tốt lắm!

    Lục Nguyên đã nổi hứng, toàn thân dấy lên lực lượng khó tả.

    Hắn uống hớp rượu lớn, rượu vào cổ họng trôi xuống bụng hóa thành khí nóng.

    Lại đụng phải một cửa có kiếm pháp thú vị, Thất Tình Thất Thương kiếm pháp!

    Quăng hồ lô rượu vào trong tu la túi, Dưỡng Ngô Kiếm cực kỳ linh hoạt cử động.

    Đợi Lục Nguyên được đến tấm lệnh bài thứ sáu, đi ra không gian khác trở lại Hỏa Kiếm Lâu, hắn phát hiện ánh mắt mọi người đều đang đánh giá mình.

    Trong ánh mắt có kinh ngạc cũng có tràn đầy bất thiện.

    Sáu!

    Sáu tấm lệnh bài!

    Dấu hiệu là sáu!

    Sáu ở nơi khác có lẽ không đại biểu cái gì nhưng tại đây biểu thị đã thông qua sáu cánh cửa thử thách.

    Nơi này có tổng cộng mười cánh cửa, nếu thông qua thử thách của mười cánh cửa thì sẽ trực tiếp được hỏa kiếm ý.

    Đương nhiên không nhắc tới chuyện này, trọng điểm không là đây.

    Trong bốn ngàn năm nay, tu tiên giả Đại Tần quốc vào trong Thủy Hỏa Kiếm Lâu tổng cộng tám mươi lần.

    Trong tám mươi lần đó chỉ có kỷ lục một người thông qua bảy cánh cửa.

    Bây giờ Lục Nguyên có thành tích là thông qua sáu cánh cửa.

    Tức là nói nếu Lục Nguyên lại thông qua một cánh cửa thì sánh vai với kỷ lục bốn ngàn năm nay của Đại Tần quốc.

    Đại Tần quốc là quốc gia cường như vậy, làm sao kỷ lục có thể bị Lục Nguyên kẻ đến từ nước yếu san bằng?

    Đây đối với Đại Tần quốcà việc mất mặt.

    Phương diện khác, nếu lỡ như Lục Nguyên may mắn quá, lại thông qua hai cánh cửa?

    Khi đó hắn sẽ phá kỷ lục bốn ngàn năm của Đại Tần quốc.

    Đường đường Đại Tần quốc sao tha thứ người Đại Tấn quốc đánh vỡ kỷ lục!

    Dù có nhẫn cũng nhịn không nổi.

    Cho nên trong mắt đám tu tiên giả Đại Tần quốc tràn đầy bất thiện.

    - A di đà phật.

    Một hòa thượng trung niên đọc phật hiệu, hòa thượng trung niên này mặt vuông tai to.

    Hòa thượng nói:

    - Bân tăng là tăng nhân Đại Pháp Hoa Tự, pháp danh Nhật Chiếu, thí chủ là người Tấn quóc, dừng ở đây như thế nào?

    Gã nói nghiêng về hiền hòa, dù sao người đi xuất gia không khả năng mặt mày hung tợn.

    - Nói đơn giản là, người Tấn quốc, ngươi hãy dừng lại đừng tiếp tục đi nữa.

    Tu tiên giả cười khẽ có chút xinh đẹp, có phần quyến rũ, người bên cạnh lập tức nhận ra nàng là Tiêu Dao tiên môn Diệp Hương Chi.

    - Đúng lắm!

    Ngươi thể đi tiếp, nếu cứ đi trừ phi ngươi muốn ăn Hoàng Quyền của ta?

    Người lên tiếng giọng cực kỳ hùng hồn, giống như là đế vương nhân gian nói chuyện vậy, có vô cùng tự tin.

    Mọi người nhìn qua, kẻ nói chuyện mặc hoàng kim bào, chính là Xích Long tiên môn Ngao Lô Sinh.

    Nhật Chiếu Lư Hương Thăng Tử Yên là nói về bốn người.

    Tứ đại tiên môn, một tiên môn một người.

    Đại Pháp Hoa Tự Nhật Chiếu hòa thượng.

    Tiêu Dao tiên môn Diệp Hương Chi.

    Xích Long tiên môn Ngao Lô Sinh.

    Cùng với Vô Kiếm tiên môn Chung Tử Yên.

    Chung Tử Yên vốn định mở miệng nhưng bị thiếu nữ tuyết bạch hồ cừu đứng cạnh kêu lại.

    Tuy danh tiếng Chung Tử Yên khá lớn nhưng không dám không nghe lời của Chung đại tiểu thư.

    Ba người dánh tiếng khá lớn đã đứng dậy.

    Tất cả người ở đây mạnh nhất là ba người này.

    Ba người họ đứng ra đương nhiên là vì bảo vệ mặt mũi Đại Tần quốc.

    Nói họ không có lòng ích kỷ là không thể nào.

    Hỏa Kiếm Lâu thưởng cao nhất là hỏa kiếm ý nhưng cũng có phần thưởng khác, đả đảo người Tấn quốc này thì họ có thể được giải thưởng càng tốt hơn.

    Người Tấn quốc này nhất định phải thua.

    May là quan hệ giữa Đại tần và Tấn quốc không tệ, cho nên thua là chắc rồi nhưng tuyệt đối không nguy hiểm tính mạng.

    Cơ bản trừ lúc đối mặt tà đạo, giữa các chính đạo môn phái ít khi ra sát thủ, so đấu kỹ năng chia cao thấp là được, không cần sinh tử.

    Hôm nay ngươi cho ta một đường, ngày mai ta để lại ngươi một đường.

    Tuy rằng không phân sinh tử nhưng Lục Nguyên bị đánh thua, lần này tất nhiên vô vọng được đến hỏa kiếm ý, hơn nữa mất hết mặt mũi.

    Xem tình hình họ còn định ba đối một.

    Không sai, đây rõ ràng là khi dễ Lục Nguyên, lấy ba chọi một tuyệt đối bất công, hơn nữa tuổi ba người khá lớn đấu với một người chỉ hai mươi tuổi.

    Nhưng mà, người Tấn quốc như ngươi ở đại bàn Đại Tần yêu cầu công bình thì quá không hiện thực.

    Lục Nguyên cười hỏi:

    - Nếu ta muốn tiếp tục khiêu chiến thì sao?

    Diệp Hương Chi khẽ cười, quyến rũ vô cùng nói:

    - Nếu tiếp tục khiêu chiến thì ngươi phải tại đây làm lại.

    - Tốt lắm, vậy ra tay đi, ta thấy ba ngươi liên hợp có thể chống được vài kiếm dưới tay ta.

    Lục Nguyên lười tốn nước miếng, nếu để đối thủ nói gì nữa thì chắc chắn sẽ thốt ra một đống đạo lý lớn, để ba người đối diện đối phó một mình hắn.

    Nhưng hắn thường không hứng thú dùng miệng lưỡi tranh cãi với đối phương, dứt khoát làm cho rồi.

    Nghe Lục Nguyên nói vậy, ba người Nhật Chiếu hòa thượng, Diệp Hương Chi, Ngao Lô Sinh thầm mừng trong bụng.

    Vốn họ còn định tìm cái cớ, giờ thì không cần mất công nữa.

    Đại Pháp Hoa Tự có bảy mươi ba loại tuyệt kỹ, nhưng người bình thường chỉ tinh thông vài loại trong đó, chỉ hạng phật học cao thâm mới có thể tinh thông vài chục loại tuyệt kỹ.

    Sở trường của Nhật Chiếu hòa thượng là Kim Cương Bồ Tát Thân và Bàn Nhược chưởng pháp trong bảy mươi ba tuyệt kỹ.

    Nghe nói một khi dùng Kim Cương Bồ Tát Thân, toàn thân gần như không chỗ công phá được, tựa lấy bồ tát làm phòng ngự vậy.

    Bàn Nhược phật chưởng, lấy hai chữ bàn nhược ý nghĩa trí tuệ, chưởng trí tuệ.

    Bộ chưởng pháp này trông thì bình thường nhưng hay ở trong đó bất bình thường.

    Thường thì người ta chưa kịp phản ứng đã bị Bàn Nhược phật chưởng đánh trúng.

    Bây giờ Nhật Chiếu hòa thượng đang vận Bàn Nhược phật chưởng.

    Chỉ thấy toàn thân gã tỏa ra ánh sáng, lòng bàn tay rộng mở, hơi giống với đại thủ ấn của Mật Tông.

    Bàn Nhược phật chưởng của gã một khi tỏa định người thì không chỗ trốn chạy.

    Nhật Chiếu hòa thượng từng dựa vào Bàn Nhược phật chưởng.

    Diệp Hương Chi mỉm cười.

    Nàng ra tay đương nhiên không trang nghiêm giống Nhật Chiếu hòa thượng, phiêu phiêu miểu miểu chính là Thiên Sơn kiếm pháp của Tiêu Dao tiên môn.

    Tiêu Dao tiên môn ở nơi lạnh nhất Đại Tần quốc, Thiên Sơn.

    Thiên Sơn có băng tuyết phu trùm, Thiên Sơn kiếm pháp vô cùng lạnh lẽo, mạo hiểm dị thường, bị kiếm chỉ trúng sẽ thấy toàn thân lạnh băng.

    Thiên Sơn kiếm pháp có đặc điểm lớn nhất là nếu ngươi không thể nhanh chóng phá chiêu thì sẽ bị vây trong đó, bị khí lạnh xâm nhập, cuối cùng máu toàn thân chảy chậm.

    Diệp Hương Chi từng dùng Thiên Sơn kiếm pháp đóng băng trung điều thất ác nổi ác danh trong Đại Tần quốc.

    Xích Long tiên môn Ngao Lô Sinh vừa ra tay chính là Hoàng Quyền.

    Quyền khuynh thiên hạ!

    Quyền tức là quyền!

    Hoàng muốn ngươi phục!

    Quân muốn thần chết!

    Một chiêu một thức đều là chiêu thức tinh diệu trong Hoàng Quyền.

    Hoàng Quyền gã dùng tinh diệu hơn người sắt màu kim xích sau cánh cửa Xích Long tiên môn vài phần.

    Tuy không thể ngưng tụ ý đại đạo trong Hoàng Quyền nhưng không kém quá xa.

    Chiêu thức của Ngao Lô Sinh thường vô cùng bá đạo.

    Lục Nguyên ở trong sóng công kích cuồn cuộn của ba cao thủ, dù là Bàn Nhược phật chưởng của Nhật Chiếu hòa thượng, hay là Thiên Sơn kiếm pháp của Diệp Hương Chi, hay Hoàng Quyền của Ngao Lô Sinh đều hùng hổ tấn công hắn.

    Lục Nguyên không chút căng thẳng, có rảnh nhìn xem bên cạnh.

    Đám tu tiên giả Đại Tần quốc, biểu tình của họ lộ rõ ra, thực rõ ràng, họ đều ho rằng mình thua chắc rồi.

    Thật không may, mình không định để họ như ý.

    Vậy thì, bắt đầu phản kích thôi.

    Trong ba cao thủ, phòng ngự yếu nhất là Nhật Chiếu hòa thượng.

    Nhật Chiếu hòa thượng tự nhận mình có Kim Cương Bồ Tát Thân hộ thân, căn bản không sợ công kích bình thường, coi như là luyện thể kỳ thập tầng đánh vào người gã thì chỉ là vết thương nhỏ.

    Tốt lắm, nếu đã vậy thì trước lấy ngươi khai đao.

    Lục Nguyên vung Dưỡng Ngô Kiếm chặn đòn, trước chặn Thiên Sơn kiếm pháp của Diệp Hương Chi, Hoàng Quyền của Ngao Lô Sinh đã rồi tính.

    Chặn đòn xong Lục Nguyên nhanh chóng đâm hướng Nhật Chiếu hòa thượng.

    Nhật Chiếu hòa thượng không chút sốt ruột, đánh ra Bàn Nhược phật chưởng, lấy một chưởng đổi một kiếm, theo Nhật Chiếu hòa thượng thấy là đáng.

    Nhát kiếm đâm vào người Nhật Chiếu hòa thượng, mắt thấy Bàn Nhược phật chưởng của gã sắp đâm vào người Lục Nguyên.

    Nhật Chiếu hòa thượng vốn tưởng một chưởng này không làm Lục Nguyên bị thương mới là lạ.

    Kết quả khắp người đau nhất, gã không cách nào đánh ra phật chưởng được.

    Kiếm!

    Đã xuyên qua người Nhật Chiếu hòa thượng, dù chưa chết nhưng bị trọng thương.

    Nhật Chiếu hòa thượng biến sắc mặt, sao có thể!

    Mới rồi gã đã vận Kim Cương Bồ Tát Thân, lấy lực pn Kim Cương Bồ Tát Thân sao có thể bị đối phương một kiếm đâm rách?

    Dù là tu tiên giả pháp lực luyện thể kỳ thập tầng cũng không làm được!

    Kỳ thực nguyên nhân rất đơn giản, khoảnh khắc vừa rồi Lục Nguyên đâm ra không phải một mà là ba mươi kiếm!

    Bởi vì tốc độ kiếm quá nhanh, trong mắt Nhật Chiếu hòa thượng chỉ là một kiếm!

    Một kiếm không khả năng xuyên qua pn của gã, nhưng ba mươi kiếm trong thời gian cực ngắn đâm vào một nơi, muốn xuyên qua phòng ngự của gã không có gì khó khăn.

    Giải quyết xong người thứ nhất Nhật Chiếu hòa thượng, Lục Nguyên lật tay tấn công Ngao Lô Sinh.

    Lực uy hiếp của Hoàng Quyền không tác dụng với hắn, nếu đổi thành cao thủ dùng Đế Kiếm thì còn đỡ.

    Hoàng Quyền kém hơn Đế Kiếm nhiều, một là quyền quân vương dưới đất, một là kiếm thiên đế trên trời.

    Vừa bắt đầu Ngao Lô Sinh đấu với Lục Nguyên đã thấy lạ là.

    Bình thường lực uy hiếp của Hoàng Quyền chẳng có chút tác dụng với Lục Nguyên, điều này sao có thể!

    Ngao Lô Sinh liên tục đánh ra chiêu thức tinh diệu trong Hoàng Quyền, đánh đến người bên cạnh bị ảnh hưởng cực lớn nhưng Lục Nguyên vẫn chẳng hề bị ảnh hưởng.

    Chương 279-280: Cánh cửa cuối cùng

    Hoàng Quyền Kinh Thiên!

    Khi chiêu này phát ra thì Dưỡng Ngô Kiếm của Lục Nguyên đã cắt đứt gân đôi tay Ngao Lô Sinh, khiến gã tạm mất đi sức chiến đấu.

    Đương nhiên chỉ cần không chiến đấu gã có thể dùng năng lực luyện thể kỳ cửu tầng tàn chi trọng sinh khiến gân mạch liên tiếp, nhưng trong khi chiến đấu không cách nào làm vậy được.

    Ngao Lô Sinh lộ vẻ mặt kinh sợ.

    Không ngờ chiêu thức mạnh nhất Hoàng Quyền Kinh Thiên đánh ra thì gã bị đánh bại, sao có thể được!

    Lại giải quyết một tên, chỉ còn người cuối.

    Thiên Sơn kiếm pháp của Diệp Hương Chi nổi danh nhanh mà hiểm, Lục Nguyên chuyển tay, Dưỡng Ngô Kiếm đánh tới.

    Diệp Hương Chi nhanh thì hắn phải nhanh hơn để nàng xem.

    Dưỡng Ngô Kiếm bỗng tăng tốc độ cực hạn, lấy tốc độ vượt qua Diệp Hương Chi xuất kiếm, khiến nàng vô cùng kinh ngạc.

    Sao mà nhanh như vậy?

    Nhanh hơn cả Thiên Sơn kiếm pháp!

    *Đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh!*

    Một chuỗi tiếng vang, nhưng không thấy kiếm đâu.

    Tốc độ kiếm quá nhanh!

    Nhanh đến không trông thấy kiếm!

    *Đinh!*

    Diệp Hương Chi mặt trắng bệch, vai phải có một lỗ máu.

    Lục Nguyên cười cười, vung tay chiêu hồi Dưỡng Ngô Kiếm ngự kiếm ở phía xa, Dưỡng Ngô Kiếm quay về vỏ.

    Lúc này bên cạnh toàn là tiếng hút không khí.

    Thua, bốn người Nhật Chiếu Lư Hương Thăng Tử Yên là cao thủ luyện thể kỳ nổi danh Đại Tần quốc, bình thường đến luyện thể kỳ thập tầng là bế quan lại bế quan để trùng kích trường sinh kỳ, ít có người đến luyện thể kỳ thập tầng còn long nhong bên ngoài, cho nên bình thường luyện thể kỳ cửu tầng danh tiếng lớn.

    Danh tiếng đám bốn người Nhật Chiếu khá lớn, lần này tuy Chung Tử Yên không ra tay như ba người khác liên hợp vậy mà lại thua dưới tay người Tấn này.

    Nếu chỉ là thua thôi thì không có gì.

    Cố tình nhìn tuổi người Tấn này tối đa hơn hai mươi tuổi mà thôi.

    Trừ điều đó ra, người Tấn này đánh bại ba người Nhật Chiếu dùng chiêu số chưa tới hai mươi chiêu.

    Tốc độ đánh bại hơi nhanh quá đi?

    Thực là tốc độ đánh bại không thể tin nổi, làm sao không khiến tu tiên giả Đại Tần quốc đứng xem thở gấp được?

    Kỳ thực đối với Lục Nguyên thì tốc độ chiến thắng thế này không là gì.

    Thực lực hiện nay của hắn có dù đấu với tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng thì cũng thắng chứ nói gì đến tu tiên giả luyện thể kỳ cửu tầng.

    - Nhanh như thế!

    - Quá lợi hại rồi, người Tấn này!

    - Đúng vậy, ta từng đấu với Nhật Chiếu đại sư, hắn ba chiêu liền đánh bại ta, kết quả Nhật Chiếu đại sư nhanh vậy đã bị đánh bại.

    - Trong người Tấn từ khi nào ra nhân vật như vậy?

    - E rằng lần này mặt mũi Đại Tần quốc chúng ta mất rồi.

    - Nhưng nói người Tấn này có thể từ đây mang đi hỏa kiếm ý thì ta thấy không có khả năng.

    - Đúng thế.

    Thiếu nữ tuyết bạch hồ cừu rơi vào suy tư.

    Ân nhân cứu mạng này thực lực đúng là mạnh, khá thú vị.

    Hơn nữa thực lực Lục Nguyên mạnh như vậy, sau này chắc hắn sẽ trở thành nhân vật quan trọng trong Hoa Sơn tiên môn.

    Hoa Sơn tiên môn không thể coi thường, dù là Vô Kiếm tiên môn đại hình tiên môn cũng không dám xem thường nó.

    Dù sao đó là tiên môn đào tạo ra Yến Thương Thiên kinh tài tuyệt diễm.

    Phải kết giao tốt với người có tiềm lực như Lục Nguyên, cách kết giao tốt nhất là liên nhân, không bằng đem muội muội của mình Chung Uyển gả đi.

    Muội muội mình ôn nhu như nước, uyển ước mộ hoa, khiến người yêu thương, mình làm tỷ tỷ mà còn thương yêu mấy phần.

    Nếu đã sớm muộn gì phải gả cho người, không bằng thay muội muội tìm một người tốt.

    Tuy muội muội Chung Uyển chỉ mới mười sáu tuổi, thiếu nữ tuyết bạch hồ cừu rơi vào suy tư.

    Nếu nàng nắm giữ quyền lực to lớn trong Vô Kiếm tiên môn thì tất nhiên phải lo lắng nhiều, khác với thiếu nữ mười chín tuổi khác.

    Lục Nguyên cười cười nhìn tu tiên giả Đại Tần quốc bên cạnh, bây giờ không ai dám vênh váo tự kiêu xem thường người Tấn nữa.

    Hắn lập tức đi vào cánh cửa thứ bảy.

    Đằng sau cánh cửa thứ bảy là chiêu thức một tiên môn Đại Tần quốc.

    Tiên môn này không đặc biệt xuất sắc, nếu Lục Nguyên có thể phá chiêu thức Xích Long tiên môn thì đương nhiên phá được tiên môn này.

    Quả nhiên, đúng như rất nhiều tu tiên giả Đại Tần quốc dự đoán, qua chốc lát Lục Nguyên đi ra, biểu hiện đằng sau đầu tượng hắn là bảy!

    Bảy!

    San bằng kỷ lục!

    Bốn ngàn năm nay kỷ lục cao nhất là bảy!

    Bây giờ rốt cuộc bằng kỷ lục.

    Rất nhiều tu tiên giả Đại Tần quốc xôn xao rằng có thể phá kỷ lục không?

    Đương nhiên sẽ không ai mong muốn Lục Nguyên phá kỷ lục, người Tấn phá kỷ lục thì không còn mặt mũi.

    Nhưng mấy người Nhật Chiếu đều thua, đám còn lại không biết nên làm sao, chỉ hy vọng người Tấn không phá kỷ lục được.

    Cánh cửa thứ tám, Lục Nguyên đi hướng cánh cửa Vô Kiếm tiên môn.

    Thấy Lục Nguyên đi tới cánh cửa đó, mặt Chung đại tiểu thư nửa cười nửa không.

    Nàng cũng muốn xem coi Lục Nguyên phá chiêu thức Xích Long tiên môn thì có thế phá chiêu thức Vô Kiếm tiên môn không, cực hạn của Lục Nguyên rốt cuộc là gì, để nàng xác định cách đối phó người này.

    Làm người đứng trên phải tính không bỏ sót, phải hiểu các mặt tin tức.

    Tám!

    Khi Lục Nguyên từ cánh cửa Vô Kiếm tiên môn đi ra thì con số đã nhảy lên tám.

    Lúc này trong lòng tu tiên giả Đại Tần quốc đều bất lực gào khóc, đã là tám, chết tiệt!

    Kỷ lục bị phá rồi!

    Lần này người Đại Tần quốc cảm thấy vô cùng khuất nhục.

    Họ là cường quốc, chính là đại quốc, vậy mà bị tiểu quốc phá kỷ lục, cảm giác khuất nhục đó còn sâu hơn biển.

    Trong đó có không ít người thân phận cao quý đru sánh ngang với Chung đại tiểu thư đều thầm nghĩ, chết tiệt, nếu là bên ngoài thì họ sớm kêu tu tiên giả trường sinh kỳ xử lý Lục Nguyên rồi.

    Tuy cơ bản đây là tu tiên giới có pháp chế, mọi người rất văn minh, nhưng đôi khi sẽ toát ra nhân tố không hài hòa.

    Chỉ có Chung đại tiểu thư là vẫn tươi cười.

    Nàng sớm không chú trọng phá chiêu thức, đã sớm nghe tổ gia gia dạy rằng chiêu thức là chết, người là sống, nếu giống như đám quyền quý bại hoại thì chẳng phải là mất mặt?

    Như vậy sao xứng với tu tiên giả trường sinh kỳ.

    Ồ!

    Khi Lục Nguyên bước ra Tiêu Dao tiên môn thì con số đã nhảy tới chín.

    Đám tu tiên giả Đại Tần quốc như chó tang hú hét, họ thật sự không tin nổi Lục Nguyên phá kỷ lục.

    Kết quả Lục Nguyên phá kỷ lục còn đang tiếp tục tăng, giờ đã phá lên đến chín, không lẽ nào hỏa kiếm ý thật sự bị người này lấy đi?

    Đúng rồi, thuận tiện thuyết minh chút, lúc này trừ Lục Nguyên số chín, số cao nhất chỉ tới sáu thôi, gồm Nhật Chiếu, Diệp Hương Chi, Ngao Lô Sinh, Chung Tử Yên.

    Ba người trước bị thương không nhẹ, Chung Tử Yên thế mới phát hiện đại tiểu thư gọi mình lại là việc làm sáng suốt.

    Lục Nguyên cười cười, tất nhiên không để ý đám tu tiên giả chó tang gào khóc, đi hướng cánh cửa thứ chín, cánh cửa có chữ Đại Pháp Hoa Tự.

    Trên cửa viết: ‘Đại Pháp Hoa Tự bảy mươi ba tuyệt kỹ, mỗi một tuyệt kỹ đều có thể bằng tuyệt kỹ tiên môn khác.

    Đại Pháp Hoa Tự chính là rọng lớn tinh thâm nhất, đáng tiếc không thể học hết bảy mươi ba tuyệt kỹ, vô cùng tiếc nuối.’

    Lục Nguyên nhìn nhìn, đẩy cửa đi vào.

    Chỉ cần thông qua cửa cuối là mình có thể được đến hỏa kiếm ý.

    Đằng sau cánh cửa thứ mười vẫn là người sắt đen.

    Người sắt đen ra tay, không phải quyền không phải kiếm không phải chưởng mà là chỉ.

    Nếu Lục Nguyên biết Đại Pháp Hoa Tự Đại Tần quốc thì sẽ nhận ra đây là Đa La Diệp Chỉ.

    Đa La Diệp Chỉ liên tục chỉ tới, mười ngón không ngừng búng, chỉ pháp đặc biệt nhất là mười ngón đều động, không như công pháp khác chỉ luyện nhất chỉ.

    Lục Nguyên không vội đánh bại đối thủ người sắt đen.

    Hắn sớm nghe Đại Pháp Hoa Tự nổi danh công phu nhiều, hãy để kiến thức một phen.

    Đối mặt Đa La Diệp Chỉ, Lục Nguyên lật tay ra khoái kiếm.

    Đa La Diệp Chỉ cực nhanh, kiếm của Lục Nguyên càng nhanh.

    Vẫn là chỉ nhưng không nhiều biến như Đa La Diệp Chỉ mà thành câu hữu đại từ bi phật ý nhất chỉ chi thiền.

    Trong nhất chỉ tràn đầy ý thiền.

    Đối mặt nhất chỉ thiền pháp, Lục Nguyên lật tay thành tự tại cô vân dã lạc kiếm.

    Ngươi là phật ý có quan hệ gì với ta nhàn vân dã hạc đâu?

    Lại chuyển, rồi lại là công pháp khác.

    Vẫn là chỉ, biến thành Vô Tướng Kiếp Chỉ.

    Vô tướng, trong phật pháp chính là tuyệt chân lý chúng tướng mà vô tướng.

    Vô Tướng Kiếp Chỉ, vô hình vô khí khiến ngươi chịu tai kiếp, đây tức là Vô Tướng Kiếp Chỉ.

    May là Lục Nguyên cảm ứng với gió không giống bình thường.

    Lại một loại công pháp, vẫn là chỉ pháp, lần này đổi thành Thiên Trúc Phật Chỉ.

    Trong nhất chỉ có tiếng phật âm xa xôi niệm, khiến người bất giác nổi lòng sùng bái.

    Khác với Hoàng Quyền, Đế Kiếm nhưng cùng là công kích tâm lý.

    May rằng hắn trải qua Hoàng Quyền, Đế Kiếm, Lục Nguyên đã sơ bộ học được nên làm sao đối mặt loại công kích tâm lý.

    Lại đổi công pháp, vẫn là chỉ pháp, lần này là Khứ Phiền Não Chỉ.

    Nhất chỉ điểm ra, dường như vô tận hư không, vô tận pheiền não đều tập trung vào nhất chỉ này.

    Nhất chỉ dường như không có nhiều uy lực nhưng lại là chỉ pháp lực lượng cực lớn.

    Lục Nguyên đối mặt loại chỉ pháp này đã biến sắc mặt.

    Chỉ pháp thật lợi hại!

    Đối mặt chỉ pháp như vậy, Lục Nguyên lập tức dùng Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, không còn dựa vào kiếm ý gì nữa mà bằng vào bộ kiếm pháp mình quen thuộc nhất, tay cầm Dưỡng Ngô Kiếm không sử dụng kiếm ý, nhân và kiếm hồn nhiên vong ngã tránh đi công kích.

    Không ngờ vẫn là chỉ pháp, Ma Ha Chỉ, ma ha, đại trí tuệ, đây là chỉ pháp có đại trí tuệ, chỉ pháp phiêu đột khó thể tránh né.

    Niêm Hoa Chỉ, có câu phật tổ nở nụ cười niêm hoa, nhưng chỉ này người sắt đen rõ ràng không vạn dụng uy lực được.

    Niêm Hoa Vi Tiếu Nhất Chỉ, hiểu thì hiểu mà không hiểu là không hiểu.

    Chỉ pháp!

    Chỉ là chỉ pháp mà có đến bảy loại.

    Lục Nguyên lần này thật sự bị chấn kinh.

    Đã lâu nghe tiếng Đại Pháp Hoa Tự tuyệt kỹ nhiều, vượt trên bất cứ tiên môn nào.

    Dù là Vô Kiếm tiên môn, Tiêu Dao tiên môn, Xích Long tiên môn cũng không bằng.

    Đại Pháp Hoa Tự, Lục Nguyên chỉ nghe nói nhưng bây giờ đích thực cảm nhận được, quá khoa trương rồi, chỉ pháp thôi đã đến bảy loại.

    Bảy loại chỉ pháp này cái nào cũng lợi hại, cái nào cũng tuyệt diệu.

    Dù là hắn thì cũng cực kỳ nguy hiểm.

    Nếu không cẩn thận, sợ rằng chống không nổi.

    Bây giờ Lục Nguyên chỉ thấy nhàm chán.

    Có lẽ người khác tại đây sẽ thấy thú vị nhưng Lục Nguyên chỉ cảm thấy chán.

    Hết cách, nếu Đại Pháp Hoa Tự thức bảy mươi loại tuyệt kỹ có một nửa là kiếm pháp thì chắc chắn Lục Nguyên sẽ có hứng thú.

    Hắn trời sinh yêu thích kiếm, nhưng cố tình chiêu thức Đại Pháp Hoa Tự không phải là chỉ thì là chưởng, hoặc đao, rất ít dùng kiếm, sao Lục Nguyên thấy thú vị được?

    Nhưng hết cách rồi.

    Vì hỏa kiếm ý, chỉ có thể chịu đựng một lần.

    Thế gian có muôn vàn tuyệt kỹ, vạn công pháp, đáng tiếc mình chỉ thích kiếm thôi.

    Cái khác cái gì chỉ, chưởng, quyền không chút hứng thú, vẫn là kiếm thú vị.

    Lục Nguyên trong bận rộn hớp ngụm rượu nâng tinh thần.

    Đây là cánh cửa thứ mười, ải thứ mười, cửa ải cuối cùng.

    Hỏa Kiếm Lâu.

    Đến lúc này thì kết quả cũng tới lúc ra rồi.

    Chiến tích lần này gần giống năm mươi năm qua, đa số người là không, số càng cao thì người càng ít, tới số sáu thì đếm trên đầu ngón tay, người số bảy là con số không to tướng.

    Đương nhiên có một điều khác hẳn, lần này còn có một số chín!

    Chín!

    Chín là khái niệm gì?

    Sớm đem kỷ lục thông qua bảy cánh cửa bốn ngàn năm nay bỏ xa chẳng biết ở chỗ nào.

    Nếu là bình thường phá kỷ lục đến đây thì mọi người chắc chắn mong chờ và hưng phấn.

    Bốn ngàn năm qua không ai phá kỷ lục rốt cuộc bị phá vỡ rồi, sao không khiến người hưng phấn?

    Nhưng, chết tiệt là đây là việc người Tấn quốc làm.

    Nếu để người Tấn quốc thành công vậy mặt mũi Đại Tần ở đâu?

    Người Đại Tần có kiêu ngạo của họ!

    Nhưng giờ thì kiêu ngạo cảu người Đại Tần đâu rồi?

    Nhật Chiếu đại sư, Diệp Hương Chi, Ngao Lô Sinh, ba người liên hợp kết quả nhanh chóng thua trong tay người Tấn quốc.

    Khiến họ bây giờ chỉ có nước chờ!

    Đúng vậy, là chờ!

    Cửa cuối cùng, Đại Pháp Hoa Tự được công nhận là cửa khó nhất.

    Đại Pháp Hoa Tự là đứng đầu trong tứ đại tiên môn, địa vị hơi giống Hoa Sơn tiên môn tại Tấn quốc.

    Bảy mươi ba loại tuyệt kỹ Đại Pháp Hoa Tự dù nơi này chỉ có một nửa cũng không dễ thông qua.

    Đây là kiêu ngạo cuối cùng của Đại Tần quốc.

    Nếu người Tấn này phá luôn chiêu thức Đại Pháp Hoa Tự vậy thì không còn mặt mũi gì.

    Giờ chỉ có thể chờ xem kết quả cuối cùng.

    Là người Tấn thất bại ở con số thứ thứ chín, cửa Đại Pháp Hoa Tự.

    Hay là xông qua cửa này, tới mười?

    Cơ bản tất cả tu tiên giả Đại Tần đều mong chờ người Tấn này thất bại.

    Thời gian trôi qua từng chút một, ngày càng kéo dài.

    Trong thời gian này có nhiều người không hứng thú khiêu chiến cánh cửa thứ mười, không cần thiết.

    Bình thường luôn đem Đại Pháp Hoa Tự thành cửa thứ mười, mọi người đều biết Đại Pháp Hoa Tự là cửa khó qua nhất, đi hay không đi không có gì khác biệt.

    Rất nhiều người Đại Tần chờ đợi.

    *Két!*

    Tiếng cửa mở.

    Thời gian dường như đông lại tại đó.

    Có rất nhiều người đưa mắt nhìn danh sách do pháp lực ngưng tụ thành, nhìn đến cuối cùng là chín hay mười.

    Yên tĩnh một tăng gấp mười!

    Đầu có quay chậm hơn, tầm mắt có chậm hơn nữa, cuối cùng phải chấp nhận kết quả.

    Kết quả là mười!

    Người Tấn này cứng rắn phá chiêu thức Đại Pháp Hoa Tự, tức là nói hắn thông qua cửa khó cuối cùng.

    Mười cánh cửa mười quan ải toàn bộ đều bị người Tấn này đạp phá hết.

    Chết tiệt!

    Có người Đại Tần kêu gào, có số người chửi rủa, có một số nguyền rủa, chân chính chúc mừng không mấy ai.

    Một đám chó tang gào khóc mà thôi!

    Lục Nguyên không thèm để lý họ, hắn nắm mười khối lệnh bài ‘Hoa Sơn’, ‘Thanh Thành’, ‘Võ Đang’, ‘Thái Sơn’, ‘Không Động’, ‘Toàn Chân’, ‘Xích Long’, ‘Vô Kiếm’, ‘Tiêu Dao’, ‘Đại Pháp Hoa Tự’ trong tay.

    Hắn đưa ra mười khối lên bài, không trung như có mười luồng sáng chiếu rọi lên mười lệnh bài.

    Mười lệnh bài nhanh chóng dung hợp hóa thành một khối, đó là một khối Xích Hỏa lệnh bài.

    Lệnh bài này có lửa nóng rực chiếu trên người Lục Nguyên.

    Đó là gì?

    Giữa thiên địa, vạn vật vinh sinh.

    Lúc này chẳng biết là do tiết trời khô hanh hay lý do gì mà đột nhiên xuất hiện đốm lửa.

    Đốm lửa vừa xuất hiện liền thiêu đốt cây cối, càng đốt càng lớn, thành lửa cháy cả khu rừng, lửa lớn như vậy khiến dân thượng cổ đều kinh sợ.

    Chương 281+282: Thủy Kiếm lâu sụp đổ

    Thiên địa vạn vật tương sinh tương khắc, có hỏa hiện thì sẽ có thủy theo.

    Lửa càn rỡ thiêu đốt cây cối, đột nhiên cơn mưa to đến.

    Mưa to đến thật tốt, dân thượng cổ vui sướng phát hiện lửa đốt rừng tắt ngấm.

    Chỉ chốc lát sau, lại có đốm lửa hiện ra.

    Lúc này khí trời còn ẩm ướt, lửa không đốt cháy lan tràn mà chỉ yên tĩnh bập bùng.

    Dân thượng cổ phát hiện lửa, vô cùng kinh ngạc, trong sợ hãi thử phát hiện chỗ đáng sợ là hạn chế uy lực lửa.

    Không biết khi nào thì, trong vô cùng ngẫu nhiên, một con mãnh thú bị lửa thiêu đốt, nướng chín.

    Dân thượng cổ phát hiện mồi săn bị lửa đốt thì ăn rất ngon.

    Sau đó dân thượng cổ phát hiện mãnh thú sợ lửa, có thể lấy lửa ngăn địch.

    Không biết trải qua bao lâu, hỏa ở phía sau sinh sinh trường trường, Lục Nguyên nhìn tất cả các loại hỏa biến đổi.

    Bỗng nhiên lòng Lục Nguyên xẹt qua lĩnh ngộ, hiểu cái gì là hỏa kiếm ý.

    Nói thẳng ra mặt sau hỏa có trăm ngàn tác dụng nhưng những thứ đó không phải bản ý của lửa.

    Kỳ thực bản ý của hỏa rất đơn giản, chỉ là dùng đốt cháy tất cả, những điều khác là kèm theo thôi.

    Tuy tìm nguyên tố, tìm kiếm bản ý, tâm linh thông thấu.

    Ngộ lĩnh ngộ rồi, đốt hết tất cả!

    Đây là lửa!

    Lục Nguyên thở ra hơi dài, mình luyện thành hỏa kiếm ý, mình luyện thành loại kiếm ý thứ bảy.

    Lúc này trong không trung xuất hiện một vài chữ: Hỏa Kiếm Lâu hỏa kiếm ý đã bị lấy đi, trong vòng một nén nhang Hỏa Kiếm Lâu sẽ tan vỡ, sau này không xuất hiện nữa.

    Biết được tin này mọi người lần lượt nhảy ra khỏi Hỏa Kiếm Lâu.

    *Oành!*

    Hỏa Kiếm Lâu tan vỡ, trong tuyết trắng xóa, Hỏa Kiếm Lâu to lớn bỗng tan vỡ, lửa hừng hực thiêu đốt.

    Lửa của Hỏa Kiếm Lâu cũng lạ thường, chỉ đốt một mình Hỏa Kiếm Lâu, Thủy Kiếm Lâu bên cạnh, thậm chí tuyết đọng dưới đất đều không dính lửa.

    Qua chốc lát, Hỏa Kiếm Lâu lâu bốn ngàn năm tại Đại Tần quốc triệt để biến mất trên mặt đất, chỉ còn lại Thủy Kiếm Lâu cực kỳ giống với Hỏa Kiếm Lâu đơn độc sừng sững đứng đó.

    Qua chốc lát, Thủy Kiếm Lâu xuất hiện màu nước nhàn nhạt, đây là lúc tiến vào Thủy Kiếm Lâu.

    Lục Nguyên đi theo mọi người vào Thủy Kiếm Lâu.

    Mới tiến vào Thủy Kiếm Lâu thì thấy bên trên có hàng chữ: ‘Giữa thiên hạ trừ chiêu thức ra còn có pháp thuật.

    Cả đời ta ngộ rất nhiều pháp thuật, lấy cách đặc biệt Mộ Dung gia tộc ghi lại, nếu ai có thể bại hết pháp thuật các môn thì lấy thủy kiếm ý tặng cho có là gì?’

    Trong Thủy Kiếm Lâu này chia làm tám cửa.

    Tám cánh cửa viết: ‘Kim hệ pháp thuật’. ‘mộc hệ pháp thuật’, ‘thủy hệ pháp thuật’, thổ hệ pháp thuật’, ‘hỏa hệ pháp thuật’, ‘phong hệ pháp thuật’ ‘lôi hệ pháp thuật’, ‘tâm hệ pháp thuật’.

    Kỳ thực cách chia bình thường có bảy loại, tâm hệ pháp thuật chỉ có thể xem như là thiên môn trong thiên môn, không thể đơn độc mở ra một loại.

    Tâm hệ pháp thuật chủ yếu lấy công kích tâm linh!

    Nhưng năm đó Thủy Hỏa Đạo Nhân chia nó thành tám loại là vì lão từng ăn thiệt thòi lớn vì tâm hệ pháp thuật, cho nên đơn độc xếp nó thành một hàng.

    Năm đó nếu không phải trúng tâm hệ pháp thuật của Tấn Võ đế thì lão sẽ không bị đuổi ra khỏi Mộ Dung gia tộc.

    Tấn Võ Đế là hoàng đế thứ hai của Tấn quốc.

    Tấn quốc là con rối của ngũ đại tiên môn, haongf đế Tấn quốc bị xem là thứ vô dụng ngu dốt, nhưng ngẫu nhiên có tài năng.

    Hoàng đế đời thứ hai Tấn quốc gọi là Tấn Võ Đế, gọi là Võ Đế thì tất nhiên không khả năng là thứ ngu ngốc.

    Tấn Võ Đế hùng tài đại lược, có thể nói là anh chủ.

    Đương nhiên ngũ đại tiên môn không thích anh chủ.

    Năm đó Tấn Võ Đế dã tâm hừng hực chuẩn bị mưu đoạt đại quyền, hủy diệt ngũ đại tiên môn, cấu kết các đường hào kiệt, Thủy Hỏa Đạo Nhân cũng bị làm hại, bị liên lụy vào.

    Nhưng cuối cùng Tấn Võ Đế bị ngũ đại tiên môn giết chết.

    Điều này Lục Nguyên không hay biết, ahwns còn không biết là bây giờ ngũ đại tiên môn có một số cơ quan điều tra được Thế Thiên Minh hiện nay thực ra có chút quan hệ với Tấn Võ Đế năm đó, chẳng qua không biết rốt cuộc giữa Thế Thiên Minh ngày nay là Tấn Võ Đế năm đó rốt cuộc có quan hệ gì.

    Lại nói lúc này Lục Nguyên ở trong Thủy Kiếm Lâu.

    Tổng cộng có tám cánh cửa.

    - Lần này là phá pháp thuật.

    - Muốn nói phá pháp thuật thì vẫn là Nhật Chiếu đại sư lợi hại nhất!

    - Đúng vậy, Kim Cương Bồ Tát Thân của hắn lợi hại.

    - Hắn uống linh dược rồi, bây giờ chắc có thể dùng Kim Cương Bồ Tát Thân.

    - Nhưng lợi hại cỡ nào cũng khó đến cửa thứ bảy.

    Kỷ lục bốn ngàn năm qua cao nhất chỉ là cửa thứ sáu, không người qua nổi cửa thứ bảy.

    - Người Tấn đó phá chiêu thức không tệ, giờ đến pháp thuật thì chắc là trợn tròn mắt hả?

    - Người Tấn tầm thường có bản lĩnh gì chứ.

    - Cũng đúng, hãy để người Tấn xem thủ đoạn của tu tiên giả Đại Tần quốc chúng ta đi!

    Đám tu tiên giả Đại Tần quốc đều kêu la, họ lớn lối như vậy là có lý do.

    Bình thường tu tiên giả trước trường sinh kỳ cần chuyên mn luyện phá chiêu thức, hoặc chuyên môn luyện phá pháp thuật, ít có hai cái đều giỏi, gần như có khuyết điểm cả.

    Mới rồi Lục Nguyên được đến hỏa kiếm ý, Đại Tần quốc mất hết mặt mũi, bây giờ đến phiên phá pháp thuật thì tất nhiên đám người này phải châm biếm hắn một phen rồi.

    Lục Nguyên nhún vai, không có gì để nói với đám chó tang.

    Bây giờ hắn cần phá sau tám cánh cửa ẩn giấu đủ các loại pháp thuật, để được đến thủy kiếm ý.

    Lục Nguyên nhìn nhìn, định trước tiến vào cánh cửa phong hệ pháp thuật.

    Thực ra rất nhiều pháp thuật không cách biệt quá lớn, hắn đều có thể thuận lợi phá hết, hai cửa rắc rối chắc là lôi hệ pháp thuật và tâm hệ pháp thuật.

    Trước nay hắn chưa từng đụng tâm hệ pháp thuật, đây là một pháp thuật thiên môn, phải cẩn thận chút.

    Lôi hệ pháp thuật thì lúc trước hắn không có cách phá, nhưng lúc ở Vô Sinh Di Cung học thành pha biến chất trong Vân Long Thập Biến, biến này có thể đem pháp lực chuyển thành thổ hệ pháp thuật.

    Thổ hệ pháp thuật có tác dụng khắc chế lôi hệ công pháp, tăng cơ hội phá lôi hệ pháp thuật.

    Đương nhiên dù gì hắn chưa thực sự phá, không biết chân hcinhs thực hiện sẽ ra sao.

    Thuận tiện ác ý mong chờ, giờ đám chó tang có bộ dạng như vậy, nếu mình được thủy kiếm ý thì không biết đám chó tang đó sẽ tức giận đến bộ dạng gì nhỉ?

    *Oành!*

    Thủy Kiếm Lâu sụp đổ.

    Thủy Kiếm Lâu hóa thành một khe suối dài, nước trong khe suối nhìn xanh biếc nhưng xem kỹ thì tựa như mộng ảo, thoáng như nước mông lung huyền ảo, rốt cuộc biến mất trong trời tuyết.

    Trong tuyết cốc một mảnh trắng ngần, tuyết dày đặc, dường nh Thủy Hỏa Kiếm Lâu chưa từng xuất hiện.

    - Người Tấn đáng chết!

    - Sao lại để người Tấn có được Thủy Kiếm Lâu chứ!

    - Người Tấn bình thường mà thôi!

    Các loại chửi rủa vang lên, mọi người chửi mắng như lại sự việc vừa xảy ra đều muốn giậm chân.

    Chết tiệt, tại sao người Tấn này lợi hại như vậy, chẳng những phá chiêu thức hay, hủy hết kiếm chiêu mười môn Hỏa Kiếm Lâu, còn phá pháp thuật giỏi, phá hết pháp thuật tám môn.

    Cuối cùng thủy, hỏa kiếm ý đều vào tay hắn.

    Tương ứng với tiếng chửi là mấy người có quyền có thể bắt đầu sai bảo.

    Đám người có quyền thế này đều là hạng có thể chỉ huy tu tiên giả trường sinh kỳ, họ ra lệnh thuộc hạ tu tiên giả trường sinh kỳ đi giết chết người Tấn đó.

    Tương lai người Tấn sẽ rất mạnh, người như vậy dám nổi bật thì phải giết chết thôi.

    Chung đại tiểu thư khoanh tay mỉm cười, nhụ cười trong băng tuyết lạnh lẽo.

    Ngộ tuyết vưu thanh.

    Lục Nguyên không thèm để ý mấy người đó, có được thủy, hỏa kiếm ý đi theo sau lưng Yến Thương Thiên.

    Yến Thương Thiên thấy kết quả hành trình của Lục Nguyên, nhẹ gật đầu biểu thị tạm được, hai người tiếp tục lên đường.

    Vốn Lục Nguyên cho rằng tiếp theo nên tu hành thổ kiếm ý hoặc là kim kiếm ý, ngũ hành kiếm ý chỉ kém hai kiếm ý.

    Nhưng tiếp theo Yến tổ sư dường như không có quyết định này, y chỉ mang Lục Nguyên đi các sơn các cốc các giang các hà, chạy đến rất nhiều sơn mạch nổi danh Đại Tấn quốc, Đại Tần quốc, nhìn sơn thế trập trùng.

    Sơn mạch Thái Sơn chính là một trong hùng sơn Đại Tần quốc, đặc điểm lớn nhất của nó chính là hùng!

    Nhất tiêu hùng vĩ!

    Đây là dãy núi hùng vĩ cỡ nào chứ!

    Tựa như cột trụ đứng thẳng giữa trời đất.

    Trong Đại Tần quốc còn có một ngọn núi Hoành Sơn.

    Nếu nói Thái Sơn là hùng thì Hoành Sơn là tú, hướng thiên hạ quần sơn ta độc tú, dãy núi này liên miên phập phồng đường cong ưu mỹ hình thành đặc sắc tú lệ.

    Đương nhiên bàn về tú thì Đại Tấn quốc có một ngọn núi tú lệ không kém gì Hoành Sơn, còn hơn nữa, chính là Nga Mi sơn.

    Núi này cực kỳ tao nhã, nguy nga mỹ lệ, sơn thế chạy dài khúc chiết, thiên nham vạn hác, thác nước dòng suối, tú mỹ thanh nhã, có mỹ xưng là ‘Nga Mi thiên hạ tú’.

    Lục Nguyên đến Đại Tần quốc mới biết thì ra thiên hạ có một ngọn núi gọi là Cửu Hoa Sơn.

    Cửu Hoa Sơn so với Hoa Sơn thêm chữ ‘cửu’, xem như tên gần nhau.

    Cửu Hoa Sơn mây mù mịt mờ, nguy nga đứng, khí thôn sơn hà, xem như một trong thiên hạ hùng ớn.

    Lại có Tề Vân sơn cao chọc trời, núi cao có thể bằng mây nhất thạch đâm thiên, ngang bằng mây cho nên mới được xưng là Tề Vân sơn.

    Nếu bàn về u tuyệt thì không thắng được Lư Sơn.

    Vào núi này chỉ thấy cực u cực mỹ, sơn thế đặc biệt, rất nhiều đoạn nhai, vách đá huyền nhai thiên hình vạn trạng, sơn cốc vô cùng u thâm.

    Còn có một núi khá là kỳ, trong lòng núi thường có tiếng chuông ngân cho nên được gọi là Thạch Chung Sơn.

    Thiên hạ danh sơn nhiều đếm không xuể hùng, kỳ, linh, tú, đều có đặc sắc riêng.

    Hắn đi theo Yến tổ sư trải qua một số truyền tống trận, đến danh sơn các nơi chạy một vòng.

    Lục Nguyên cảm thấy hóa ra khắp nơi danh sơn ngắm một lần là chuyện thú vị, mình lại có thêm một yêu thích, vấn đề lớn nhất là các núi cách quá xa, chạy quá mệt.

    Tuy nhiên, rảnh rỗi du ngoạn khắp nơi, nhìn sơn cảnh tú lệ, hớp ngụm rượu cũng là đời người sung sướng.

    Thời gian ước hẹn một năm mà lần đầu tiên Yến tổ sư nói với mình đã qua bảy tháng, nhưng tại đây đi dạo khắp nơi suýt quên ước hẹn một năm rồi.

    Ngày hôm nay Lục Nguyên đang ngắm một ngọn núi vô danh.

    Thiên hạ núi cao sông lớn rất nhiều, có danh sơn nhiều đặc điểm, trong vô danh sơn mạch cũng có một số rất tuyệt.

    Ví dụ ngọn núi trước mắt, thấp bé, như là một ô quy đen đang bò.

    “Nghe nói trong truyền thuyết cổ đại có cách nói ô quy là mặt đất, ô quy ngủ sya hơi động liền có động đất.”

    Lục Nguyên nghĩ đến từng xem một truyền thuyết, cười cười, định uống ngụm rượu mang theo thì bỗng vang tiếng quát chói tai.

    - Còn không tỉnh!

    Khoảnh khắc, một bàn tay ấn lưng Lục Nguyên.

    Là Yến tổ sư hỗ trợ hắn ngộ đạo.

    Lúc này chẳng biết tại sao, tất cả sơn thế một năm qua hắn xem xét xẹt trong óc, các sơn mạch không ngừng xoay chuyển, càng xoay càng nhanh, cuối cùng tất cả hóa thành một chữ ‘Sơn’ to lớn ở trong óc vĩnh viễn không thay đổi.

    Chốc lát sau chữ ‘Sơn’ bỗng rung rinh.

    Dần dần chữ sơn tan vỡ, lại tổ hợp thành một chữ ‘Thổ’.

    Chữ ‘Thổ’ rồi lại so với ‘Chỉ’ một chữ càng gần căn nguyên đại đạo.

    Lục Nguyên hoảng hốt hiểu ra, đây là Yến tổ sư dùng cách đặc biệt giúp hắn lĩnh ngộ thổ kiếm ý.

    Theo cách nói ba ngàn đại đạo chính là thổ đại đạo, lúc này trong óc hắn chữ ‘Sơn’ hóa thành chữ ‘thổ’ biểu thị lần luyện kiếm này đã thành công lĩnh ngộ thổ kiếm ý.

    Qua thật lâu sau Lục Nguyên mới tỉnh dậy, quay đầu lại.

    Yến tổ sư đang ngồi một bên nhìn trời.

    Hắn nói:

    - Đa tạ tổ sư giúp đỡ

    Yến Thương Thiên mỉm cười, gật đầu.

    Lục Nguyên nói:

    - Tổ sư, mới rồi ta tính toán, ước hẹn một năm đã qua mười tháng, chỉ còn lại hơn một tháng.

    Bây giờ ta hiểu được mộc kiếm ý, thủy kiếm ý, hỏa kiếm ý, thổ kiếm ý, bây giờ chỉ kém kim kiếm ý, xin tổ sư dạy cho ta.

    Lục Nguyên có chút sốt ruột.

    Bình thường hắn tuyệt đối là tên lười, chưa từng kích động như vậy.

    Nhưng giờ sắp luyện thành Ngũ Hành Luân Hồi kiếm đạo, muốn thử một lần uy lực Ngũ Hành Luân Hồi kiếm đạo cho nên mới vội vã hỏi ra vấn đề.

    Dù sao Lục Nguyên chỉ là một thanh niên hai mươi hai tuổi mà thôi, ngẫu nhiên nóng nảy mới giống người trẻ tuổi.

    Yến Thương Thiên buồn cười nói:

    - Kim kiếm ý chẳng phải ngươi đã biết sao?

    - Ta biết?

    Lục Nguyên ngây ra, thật không hiểu khi nào thì mình biết kim kiếm ý.

    Yến Thương Thiên cười cười nói:

    - Kiếm là từ kim trong ngũ hành mà thành, đi theo người ít nhất xưng là thánh giả trong kiếm như ta lâu vậy, từng giây cảm giác kiếm khí mạnh nhất, kiếm ý kim chi mạnh nhất trên đời, thêm vào thiên tư của ngươi trên đường kiếm đạo, đối với lĩnh ngộ kim hành đã vượt xa tu tiên giả bình thường, nay, ngộ!

    Một tiếng của y cùng với trước gọi Lục Nguyên ngộ thổ kiếm ý, vận dụng đại bàn nhược hống pháp.

    Bàn nhược ý là trí tuệ, như vậy đại bàn nhược hống có ý đánh thức ngộ.

    Trong đại bàn nhược hống được đến một phần mật tông quán đính ý nghĩa trong đó cho nên mới có kết quả như vậy.

    Một tiếng hét như có trí tuệ vô cùng tận.

    Theo Yến Thương Thiên hét tiếng ngộ, dường như Lục Nguyên thật sự ngộ ra cái gì.

    Hắn lập tức thả xuống trường kiếm trong tay, thò ra sau nhẹ rút ra Dưỡng Ngô Kiếm trong tay, chú ý thanh Dưỡng Ngô Kiếm này, nhìn nó không biết lâu bao lâu, cứ nhìn chằm chằm.

    - Kiếm tức là kim, kiếm chi đạo tức là kim chi đạo.

    - Kiếm chi đạo có bách chiết không tha chi kiếm, giống như nhu như cương chi kiếm, có tự tại tiêu dao chi kiếm, vạn cách vạn pháp, vạn duyên vạn do, vạn biến trong đó đều vô nhất biến, kiếm tức là kiếm, các pháp khác đều là bên ngoài.

    Lục Nguyên hét dài:

    - Ta ngộ rồi!

    Tiếng hét này xông thẳng lên trời mây.

    Lục Nguyên lần này chân chính ngộ cái gì là kim kiếm ý.

    Dưỡng Ngô Kiếm nhẹ chuyển, thức thứ nhất vung ra, nhất thức nhìn cực kỳ đơn giản nhưng nghiêm túc nhìn kỹ sẽ thấy nhất thức càng tinh thuần, càng duy ta.

    Một kiếm đâm hướng trời, sau đó trường kiếm quay về vỏ.

    Mới rồi trong nhát kiếm khiến hắn hiểu ra cảm ngộ kim kiếm ý, nhát kiếm kia vung cực kỳ tự do.

    Đến đây thì kim kiếm ý, mộc kiếm ý, thủy kiếm ý, hỏa kiếm ý, thổ kiếm ý, năm kiếm ý hoàn toàn lĩnh ngộ.

    Có thể lĩnh ngộ năm kiếm ý tuy do bản thân Lục Nguyên có thiên phú cực cao về kiếm đạo, nhưng đa phần là Yến tổ sư trợ giúp, điều này hắn hiểu rất rõ.

    Lục Nguyên cũng hiểu rằng dù thiên phú của mình cao chút, nhưng nếu không phải có các tiền bối Hoa Sơn tiên môn chỉ điểm, có sư trưởng cẩn thận dạy dỗ thì hắn không khả năng có thành tựu như vậy.

    Tất nhiên chính mình là nhân tố rất quan trọng, nếu không thì đám Tống Nam Sơn được tài nguyên nhiều hơn hắn kết quả vẫn bại dưới tay hắn.

    Chương 283+284: Ngũ Hành Luân Hồi kiếm đạo

    Yến Thương Thiên mỉm cười nói:

    - Tốt lắm, bây giờ truyền cho ngươi tổng quyết Ngũ Hành Luân Hồi kiếm đạo.

    - Thiên chi đạo, vô cực sinh thái cực, thái cực sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh tứ, tứ hóa ngũ, ngũ mà hóa vạn vật, ngũ hành ngũ chuyển, vạn vật chúng sinh, bao gồm trong ngũ hành chi, thậm chí lấy ngũ hành làm đạo, phản thôi Thái Cực mà hóa vô cực, phân chia ngũ hành, thuyết ngũ hành, hóa mà nguyên nghiêu...

    Một đoạn khẩu quyết không tính dài cũng không huyền ảo mấy được niệm ra.

    Lục Nguyên nghe đoạn khẩu quyết này, rơi vào suy tư, dường như khoảnh khắc có cánh cửa vô hình đang mở ra hướng mình.

    Ban đầu mình lĩnh ngộ vài loại kiếm ý giờ tựa như một góc biển rộng, ngươi chỉ thấy một góc mà thôi.

    Nay lại là một quy tắc chung.

    Vẫn không lĩnh ngộ nhiều kiếm ý nhưng quy tắc chung này có thể bao gồm hết ba ngàn kiếm ý.

    Từ độ cao càng cao nhìn thế giới, được đến quan điểm và cách cục bản thân khác đi.

    Yến Thương Thiên cười cười nhìn trời xanh.

    Trời xanh như kiếm!

    Đại địa như luyện!

    Lục Nguyên luyện thành Ngũ Hành Luân Hồi kiếm đạo, lại còn vị kia trên Tư Quá Nhai nữa thì Hoa Sơn tiên môn không cần lo nữa, mình có thể yên tâm rồi.

    Trong thiên hạ hiện nay núi cao nhất khẳng định là Tề Thiên Sơn.

    Tề Thiên Sơn trong truyền thuyết cách nam cảnh tam quốc cực kỳ xa xôi, là chính giữa toàn đại lục.

    Truyền thuyết Tề Thiên Sơn đó chém mặt đất thành hai nửa, cũng chém khung trời thành hai.

    Cơ bản là một ngọn núi rạch đất thành hai thế giới, từ đó có thể thấy Tề Thiên Sơn cao cỡ nào.

    Nam cảnh núi cao nhất là là Thiên Sơn của Đại Tần quốc.

    Thiên Sơn.

    Núi trên trời.

    Một trong tứ đại tiên môn Đại Tần quốc Tiêu Dao tiên môn chính là ở trên Thiên Sơn.

    Tiêu Dao tiên môn có số người ít nhất, bí ẩn nhất trong tứ đại tiên môn.

    Tiên môn này hoàn toàn khác với các tiên môn.

    Nếu nói Xích Long tiên môn là nhân số nhiều nhất thì Tiêu Dao tiên môn là ít người nhất.

    Nghe nói Tiêu Dao tiên môn mỗi một đời chỉ có đệ tử chân truyền, không có đệ tử bình thường.

    Họ chỉ bồi dưỡng mấy đệ tử chân truyền đếm trên đầu ngón tay, còn về đệ tử bình thường, thật có lỗi, đó là gì?

    Cho nên Tiêu Dao tiên môn mỗi ra một đệ tử chân truyền đều là hạng kinh tài tuyệt diễm.

    Tựa như Diệp Hương Chi xuất hiện tại Hỏa Kiếm Lâu thân phận là trưởng lão Tiêu Dao tiên môn, nhưng vị trưởng lão này không phải từ đệ tử bình thường thăng lên mà thân phận từ người hầu thăng lên.

    Tiêu Dao tiên môn người ít ỏi như vậy sao có thể chiếm Thiên Sơn to lớn?

    Nghe nói mỗi một vị kiếm tiên Tiêu Dao tiên môn ngụ trên một đỉnh núi.

    Quay lại chuyện chính.

    Trước đó các phong Thiên Sơn trúng sấm sét!

    Ngũ Tử phong!

    Thượng Ưng phong!

    Ngũ Liên phong!

    Ngũ Tử phong!

    Bái Phật phong!

    Thứ Thiên phong!

    Liên tiếp ba mươi ngọn núi đều sụp đổ.

    Việc này chấn động cực lớn.

    Nên biết rằng các phong Thiên Sơn nghe nói sớm được các tiền bối Tiêu Dao tiên môn củng cố, sơn phong vững chắc gấp trăm lần, ngàn lần núi bình thường, đâu dễ dàng sụp?

    Coi như là tu tiên giả trong truyền thuyết chặn đánh một ngọn sơn phong trong Thiên Sơn cũng không dễ dàng, thế mà bây giờ liên tiếp sục ba mươi tòa.

    Thậm chí người dưới Thiên Sơn đều nghe nói đến việc này, nhưng Thiên Sơn là địa bàn của Tiêu Dao tiên môn nên không ai dám tra xét, mọi người chỉ đành ôm một bụng thắc mắc.

    Thậm chí có người bàn tán nói rằng lúc đó có thấy một luồng kiếm khí như muốn chém trời thành hia nửa.

    Tất nhiên cách nói này bị cho rằng là phong đại, không bao nhiêu người tin.

    Hết cách, đôi khi chân tướng khiến người khó tin.

    Nghe nói còn có người thấy bầu trời mở cái hố, không chút nghi ngờ, lời này cũng bị cho rằng phóng đại, kỳ thực điều này khá gần với sự thật.

    Nửa tháng sau!

    Trong trăm phong Thiên Sơn, trên mặt tuyết một phong có một băng tuyết hình người.

    Nơi này cách người ngụ ở rất xa, lại không phải chỗ người Tiêu Dao tiên môn cư ngụ, không biết tại sao tại đây có chồng thành một người tuyết?

    Nhưng nếu nói người tuyết không phải do tay người làm thì không khả năng.

    Trời đất không khả năng bỗng dưng mọc ra người tuyết.

    Không biết qua bao lâu, lại nghe *Bộp* một tiếng, trên thân người tuyết nứt rạn hiện ra một con người.

    Nhìn kỹ thì đó là một người thanh niên khoảng hai mươi tuổi, dù không đến mức mày kiếm mắt sáng nhưng xem như tuấn tú, mặc áo xanh.

    Thanh y thanh niên giơ tay lấy ra một bình rượu, uống một ngụm.

    Rượu vào bụng dâng lên ấm áp, Lục Nguyên nhún vai, hắn ở trong tuyết đã rất lâu rồi.

    Việc này phải nói từ một tháng trước.

    Một tháng trước hắn đã luyện thành Ngũ Hành Luân Hồi kiếm đạo, tuy cách Ngũ Đế Luân Hồi kiếm đạo không biết xa bao nhiêu nhưng xem như có chút thành tựu, truyền thừa kiếm đạo của Yến tổ sư.

    Tiếp theo, Yến tổ sư chạy tới Thiên Sơn.

    Đây là cuộc chiến giữa đệ nhất tông sư Đại Tấn quốc Yến Thương Thiên, và đệ nhất tông sư Đại Tần quốc Tiêu Dao Tử.

    Hai người đều là mạnh nhất một nước, lần này đấu tranh tất nhiên đánh tại trên trời.

    Vậy nên địa điểm ước hẹn là Thiên Sơn.

    Ba mươi ngọn núi Thiên Sơn bị sụp đՠlà do trận chiến ấy.

    Việc một kiếm như chặt đứt bầu trời cũng là do cuộc chiến đó.

    Nửa tháng trước cuộc chiến của Yến tổ sư và Tiêu Dao Tử đúng là kinh tâm động phách.

    Hai tông sư thực lực đều đến đỉnh, một thức một kiếm của họ gần như là biến hóa cuối cùng trong thiên địa.

    Kiếm pháp của Yến tổ sư, biến hóa cuối cùng trong thiên địa trực chỉ đại đạo bản ý.

    Ngũ Đế Luân Hồi sinh sinh không ngừng, vạn sự vạn vật đều ở trong Ngũ Đế Luân Hồi kiếm đạo, không có ngoại lệ.

    Còn Tiêu Dao Tử thì đem hết tuyệt học Tiêu Dao tiên môn ra, hấp nhân pháp lực nam minh, Tiểu Vô Tướng Công mô phỏng thiên hạ bất cứ công pháp gì, còn có đoạt tất cả tạo hóa thiên địa thiên trường địa cửu trường xuân tạo hóa công, Lạc Thần Hư Bộ có tiếng là thân pháp nhanh nhất, có công kích mạnh nhất tâm pháp Cửu Dương, cùng lúc đó bao gồm thiên hạ các loại chiêu thức tại nhất công trong Thiên Sơn chiết thiên thủ, tuyệt học Tiêu Dao tiên môn tuy không nhiều bằng Đại Pháp Hoa Tự nhưng bàn về tinh thâm ảo diệu thì lại vượt qua.

    Hai tuyệt đại tông sư đấu một trận, kết quả là cùng phá vỡ hư không phi thăng đi.

    Nửa tháng nay Lục Nguyên tìm nơi chìm đắm suy tư về trận chiến đã trông thấy.

    Trận chiến thật là vô cùng đặc sắc.

    Vô số chiêu thức tinh diệu ở trong đầu trôi nổi.

    Vì sơ bộ phân tích tiêu hóa trận này được đến lợi ích, hắn bắt đầu tĩnh tọa, kết quả tĩnh tọa suy ngẫm dài đến nửa tháng.

    Vẻn vẹn nhớ chiêu thức Yến tổ sư và Tiêu Dao Tử sử dụng trong trận chiến thôi mà mất lâu như vậy.

    Lục Nguyên thả lỏng gân cốt, trên lưng hắn cõng không phải một thanh kiếm mà là hai.

    Một cái là bình thường hắn hay dùng Dưỡng Ngô Kiếm, cái khác là Phi Yến tiên kiếm của Yến tổ sư.

    Yến tổ sư đã phá vỡ không trung đạp bước thành tiên cho nên không mang đi Phi Yến tiên kiếm.

    Đương nhiên thanh Phi Yến tiên kiếm này không phải truyền cho Lục Nguyên.

    Mà hắn cũng không cần.

    Nếu để người biết Phi Yến tiên kiếm truyền cho Lục Nguyên thì sợ rằng đối thủ của Yến tổ sư sẽ truy sát hắn khắp thiên hạ.

    Hơn nữa lấy năng lực hiện nay của Lục Nguyên đích thực không xứng với Phi Yến tiên kiếm, nếu rơi vào tay hắn chỉ có nước bị người cướp.

    Thất phu vô tội, hoài kích có tội.

    Lục Nguyên mang thanh Phi Yến tiên kiếm của Yến tổ sư về Hoa Sơn, cung phụ tại Hoa Sơn.

    Lúc này Lục Nguyên khác với của một năm trước.

    Lục Nguyên một năm trước chỉ là thiên tài kiếm thuật mà thôi, thật nói đến trưởng thành tới mức nào thì không dám nói.

    Bây giờ dù pháp lực Lục Nguyên không khác một năm trước là bao nhưng kiếm thuật đã có hình, có đại cương ba ngàn kiếm ý, thế giới kiếm đạo đã mở ra cánh cửa lớn hướng Lục Nguyên.

    Cùng lúc đó, trải qua tẩy lễ chính mắt thấy cuộc chiến của Yến tổ sư và Tiêu Dao Tử, trong óc hắn không biết tồn tại bao nhiêu kiếm chiêu vô cùng tinh diệu.

    Lục Nguyên bây giờ so với quá khứ là thay da đổi thịt.

    Xuất phát thôi!

    Lục Nguyên hơi sửa sang lại, bắt đầu con đường quay về Hoa Sơn.

    Chuyến về núi này đôi khi dừng rồi đi, lúc đi nghĩ tới chiêu thức tinh diệu biến hóa nào thì sẽ ngừng lại suy nghĩ.

    Hoa Sơn kiếm pháp, Tiêu Dao tiên môn chiêu thức, từng chiêu cực kỳ tinh diệu thỉnh thoảng xẹt qua đầu óc.

    Hoặc ngừng hoặc đi tiếp, Hoa Sơn ngày càng gần.

    Hoa Sơn tiên môn gần đây lại là một mảnh ồn ào náo nhiệt.

    Theo tin tức đáng tin cậy, chưởng giáo đời này Hoa Sơn tiên môn Yến Thương Thiên đã phi thăng!

    Rốt cuộc tuyệt đại kiếm thánh áp chế tất cả Đại Tấn quốc, khiến yêu ma dưới đất không dám xằng bậy, khiến tổ chức bí ẩn Thế Thiên Minh như chuột chạy qua đường, khiến tà đạo môn phái như Huyết Kiếm Môn núp trong góc, rốt cuộc phi thăng.

    Tin tức này truyền khắp thiên hạ!

    Lập tức thiên hạ chấn động!

    Yến Thương Thiên rốt cuộc phi thăng!

    Rất nhiều người chờ cái tin này không biết đợi bao lâu.

    Tin tức mang đến biến đổi là nghiêng trời lệch đất.

    Đương nhiên ít nhất hiện nay tin tức Yến Thương Thiên phi thăng mang đến biến đổi tạm thời không rõ rệt, chậm rãi xuất hiện thay đổi, sẽ không xuất hiện biến hóa lớn.

    Trong Hoa Sơn tiên môn đang làm công việc là thỉnh Phi Yến tiên kiếm Yến Thương Thiên để lại vào Hoa Sơn tổ đình.

    Hoa Sơn tổ đình, di vật các đời chưởng giáo đều đặt tại đây.

    Chỗ đó nhiều nhất là kiếm.

    Đủ các loại kiểu dáng kiếm.

    Có linh kiếm, có tiên kiếm.

    Trong đó có vài thanh kiếm từng tung hoành thiên hạ, một kiếm vô địch.

    Ví dụ Xuất Vân tiên kiếm của đệ nhị đại tổ sư là nhất kiếm vô địch.

    Bây giờ, tại đây tăng thêm một thanh Phi Yến tiên kiếm.

    Ở đây chắc Phi Yến tiên kiếm sẽ không cô đơn, nơi này có nhiều thần binh, tiên kiếm như vậy.

    Lục Nguyên đi theo sau lưng Nguyên Nguyên Thượng Nhân tham gia nghi thức lần này, chính mắt thấy Phi Yến tiên kiếm được đặt vào tổ đình, cũng cảm nhận không khí trang nghiêm của Hoa Sơn tổ đình.

    Đặc biệt đáng lưu ý là Xuất Vân tiên kiếm của đệ nhị đại tổ sư, thanh tiên kiếm như mây trắng không biết tại sao khiến hắn nhìn lâu chút.

    Mấy ngày tiếp theo Lục Nguyên trôi qua rất đơn giản, về lại ngày tháng tại Bắc phong luyện kiếm, uống rượu, ngủ.

    Chỉ là luyện kiếm nhiều hơn bình thường, hết cách, trong đầu chưa tiêu háo hết chiêu thức tinh diệu, khiến hắn không thể kiềm chế đi luyện kiếm.

    Tất nhiên không ai biết Lục Nguyên biến đổi kinh người, trừ Nguyên Nguyên Thượng Nhân người duy nhất biết nội tình.

    Trong khoảng thời gian này nội bộ Hoa Sơn tiên môn mặt ngoài vô cùng bình tĩnh, giống như Yến Thương Thiên còn đó, nhưng nội bộ thì cuộn trào mãnh liệt.

    Không nói khác, chưởng giáo đời tiếp theo do người phong nào tiếp nhận là vấn đề lớn.

    Người kiếm tông, muốn làm, người khí tông cũng muốn, thực lực kiếm khí tông không đủ nên không xen vào trong.

    Trừ tranh chấp chưởng giáo đời tiếp theo ra còn có vấn đề khác.

    Ngoại bộ Hoa Sơn tiên môn, toàn Đại Tấn quốc mặt ngoài vẫn bình tĩnh nhưng cũng sóng ngầm mãnh liệt.

    Chỉ cần sự kiện lớn gì là sẽ khiến thịnh thế xảy ra chút thay đổi.

    Khê sơ vân khởi nhật trầm các, sơn vũ dục lai phong mãn lâu.

    Tóm lại bây giờ đang ở chung kết một thời đại, thời đại mới sắp bắt đầu.

    Có lẽ thời đại tiếp theo vẫn là thịnh thế, nhưng khác với thịnh thế hiện tại.

    Ban đầu nhất siêu thế giới hoặc là biến uy đa cực thế giới.

    Hoa Sơn tiên môn gần đây thật náo nhiệt.

    Tranh đấu gay gắt không ngừng.

    Vốn mọi người đều là môn phái tiên gia, cần có mặt mũi tiên gia chút, bình thường mọi người thủ đoạn có vài phần tiên gia, nhưng ngày nay vì tranh làm chưởng giáo mà đánh thành một đống.

    Quốc, không thể một ngày không có vua.

    Núi, không thể một ngày không có chủ.

    Chưởng giáo đời trước Yến Thương Thiên đã phi thăng, thượng đẳng tiên môn như Hoa Sơn tiên môn tất nhiên cần tuyển chọn tân chưởng giáo.

    Chưởng giáo đời trước Yến Thương Thiên là một kiếm đè thiên hạ phục, y không làm chưởng giáo thì người khác nào dám tranh, đâu dám đoạt?

    Bởi vì y là danh kiếm thánh, khiến tất cả lôi kéo quan hệ đều thành giả.

    Mà bây giờ vấn đề là thời gian tuyển chọn tân chưởng giáo.

    Tuyển chọn tân chưởng giáo, thứ nhất đương nhiên phải có thực lực mạnh mẽ.

    Tại Hoa Sơn tiên môn có đoàn trưởng lão, những đoàn trưởng lão này cơ bản đều là Hoa Sơn đệ bát đại, thậm chí là đệ thất đại.

    Đừng nghi ngờ, tu tiên giới hiện nay kỳ thực có một số lão già đệ thất đại, tất nhiên khi Yến Thương Thiên còn ở thì một kiếm áp đảo Đại Tấn chúng sinh, trong đó bao gồm một số đệ thất đại hiếm hoi còn tồn tại.

    Tất nhiên theo quy tắc cũ của tu tiên giới, đệ thất đại, đệ bát đại đều ở trong đoàn trưởng lão, ít khi hiện thế.

    Chỉ có lần này, tuyển chọn tân chưởng giáo mới xuất hiện người trong đoàn trưởng lão.

    Chưởng giáo đời trước Yến Thương Thiên là đệ bát đại, chưởng giáo đời sau tất nhiên không thể tìm trong đệ thất đại rồi, chỉ có thể là đệ bát đại.

    Trong đệ bát đại có một số thực lực mạnh mẽ, không cần lo về mặt sức mạnh.

    Vấn đề lớn nhất là ai làm chưởng giáo đời tiếp theo?

    Người này nên có thân phận gì?

    Kiếm tông?

    Khí tông?

    Kiếm khí tông?

    Đây đúng là vấn đề lớn.

    Chưởng giáo đời tiếp theo rốt cuộc là tông nào sẽ đại biểu thế lực tông đó leo cao.

    Thời Yến Thương Thiên tuy rằng y xuất thân kiếm tông nhưng đối với ba tông công bình.

    Chưởng giáo đời tiếp theo muốn làm được như Yến Thương Thiên thì rất khó, cho nên vì việc này có thể nói là minh tranh ám đấu.

    Cứ thế tranh đến đấu đi, Hoa Sơn không có chút yên bình.

    Cuối cùng rốt cuộc vẫn là chọn ra người.

    Đệ bát đại nhất Đáo Đoạn Thiên, Sở Đoạn.

    Người này là nhân tuyển tân chưởng môn, cùng lúc đó lão có thân phận khác, hoặc nên nói lão thuộc về kiếm tông.

    Hoa Sơn tam tông, đừng nhìn bộ dạng đệ thập đại hiện nay, thực ra mạnh nhất không chút nghi ngờ chính là kiếm tông.

    Hai phong kiếm tông dù là Đông phong Triêu Dương Phong, hay Nam phong Lạc Nhạn Phong đều vô cùng cường đại, có không ít cao thủ.

    Hai phong khí tông, Tây phong Liên Hoa Phong coi như mạnh, nhưng Trung phong Ngọc Nữ Phong đều không mạnh lắm.

    Còn kiếm khí tông Bắc phong tuy không tệ nhưng chỉ có một phong, không bằng hai tông kia có hai phong.

    Cho nên bây giờ kiếm tông là mạnh nhất trong ba tông.

    Ngươi không thấy sao?

    Chưởng giáo đời trước xuất từ kiếm tông, tân nhậm chưởng môn Sở Đoạn cũng đi ra từ kiếm tông.

    Đây là một buổi chiều nhàn nhã, trong Trung Chính Bình Hòa Trai phao hai cốc chè xanh.

    Một chén tất nhiên là Nguyên Nguyên Thượng Nhân tự uống, chén kia cho Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đang ở Trung Chính Bình Hòa Trai, đã thói quen chứ không lúng túng như mới đầu.

    Chương 285-286: Tuyển tân chưởng môn

    Bên này hắn vừa ngồi xuống uống trà, Lục Nguyên uống một ngụm, không quen lắm, vẫn là rượu uống ngon hơn.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nói:

    - Nhân tuyển tân chưởng môn chắc bây giờ ngươi đã biết rồi?

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Đệ tử biết.

    Việc này náo loạn dư luận xôn xao, trên dưới Hoa Sơn dù là đệ tử bình thường cũng biết, Lục Nguyên tốt xấu là đệ tử chân truyền làm sao có thể không biết chứ?

    - Hoa Sơn chúng ta, đệ thập đại các ngươi nếu không có ngươi thì sợ rằng phải được gọi là thời đại hắc thiết, thời đại tối thiểu kiệt xuất nhân tài.

    May là có ngươi, đệ thập đại sẽ không bị gọi là thời đại hắc thiết.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân đột nhiên chuyển đề tài khiến Lục Nguyên không hiểu ra sao.

    - Đệ cửu đại chúng ta ra không ít nhân vật ghê gớm, thậm chí năm đó được gọi là đời hoàng kim.

    Nhưng chân chính đời hoàng kim lại là đệ bát đại.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nói:

    - Người đệ bát đại thật sự rất cường, mà Nhất Kiếm Đoạn Thiên Sở Đoạn sư thúc tổ của ngươi là xếp hạng bốn trong đệ bát đại năm đó.

    Lục Nguyên nổi lên lòng tò mò, hỏi:

    - Xếp hạng nhất tất nhiên là Yến tổ sư, cái này không cần nói.

    Người xếp hạng hai, hạng ba là ai?

    - Người xếp hạng hai liên lụy đến chuyện cấm kỵ, nhưng được biết bây giờ hắn ở trong Tư Quá Nhai.

    Nghe Nguyên Nguyên Thượng Nhân nói vậy thì Lục Nguyên ngây ngẩn.

    Tư Quá Nhai, đó là chốn trừng phạt người trong môn phái làm sai, người xếp hạng hai trong đệ bát đại tại sao ở đó?

    - Còn về người xếp hạng ba…

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nhấp ngụm trà, gợi lòng tò mò của Lục Nguyên rồi mới từ từ phun ra hai chữ:

    - Chết rồi.

    - Tu tiên giới tuy rằng thái bình nhưng chết vài người là bình thường.

    Cho nên năm đó người xếp hạng ba chết cũng bình thường.

    - Nhất Kiếm Đoạn Thiên Sở Đoạn sư thúc cũng là một vị kinh tài tuyệt diễm.

    Ánh chiều tà ấm áp rắc trên người, trí giá trong đệ cửu đại Bắc phong, kiệt xuất giả trong đệ thập đại thảo luận về tân chưởng môn Hoa Sơn.

    Dường như không có bao nhiêu ẩn ý nhắc đến, nhưng lại biết xuất thân của tân chưởng môn là tông nào, cùng với tính tình tân chưởng môn, đều sẽ khiến quy hoạch chiến lược Hoa Sơn tương lai gặp ảnh hưởng khá lớn.

    Nhưng cơ bản là Nguyên Nguyên Thượng Nhân đang kể, Lục Nguyên lắng nghe.

    Tân chưởng môn xuất hiện thì sao chứ?

    Mình ở Bắc phong luyện kiếm, uống rượu, trông nom những chuyện đó làm gì?

    Thiên đế đến ta không bái!

    Tự tại tiêu dao rượu cùng kiếm!

    Đây là khi nhận Hoàng Quyền, Đế Kiếm tẩy lễ thì hắn luyện ra tâm linh, coi như thiên đế xuất hiện cũng không lạy.

    Ồn ào!

    Lục Nguyên nhíu mày. vốn hắn tìm bãi cỏ yên tĩnh nằm xuống định ngủ một giấc, kết quả đang ngủ mơ màng thì bên cạnh rất ồn ào, thật là không có chỗ nào yên tĩnh cả.

    Gần đây hắn liên tục đổi ba chỗ rồi, bình thường là chốn tĩnh lặng kết quả bên cạnh luôn có người.

    Hơn nữa lần này, mấy vị bên cạnh kia, các ngươi chơi vui quá đi?

    Một nam tu và một nữ tu nói chuyện yêu đương cũng không cần kéo tới đây đi.

    Thật đi…

    Nhưng hết cách rồi, gần đây không khả năng không nhộn nhịp, các loại người đều đến Hoa Sơn.

    Trước kia Vũ Lăng tiên môn đại điển giao tiếp chưởng môn có rất nhiều người đi, cực kỳ náo nhiệt.

    Bây giờ chính là Hoa Sơn tiên môn giao tiếp chưởng môn.

    Hoa Sơn tiên môn so với Vũ Lăng tiên môn không biết lớn tới cỡ nào, là việc lớn hàng đầu của tu tiên giới Đại Tấn quốc.

    Có thể nói từng hành động của Hoa Sơn tiên môn đều ảnh hưởng toàn tu tiên giới Đại Tấn quốc.

    Lần này Nhất Kiếm Đoạn Thiên Sở Đoạn tiếp nhận chức chưởng môn, đối với nhiều tiên môn không phải tin tức gì tốt.

    Vốn dưới ánh sáng tuyệt thế của Yến Thương Thiên che giấu, nguyên đoàn trưởng lão không có chút dấu vết, Yến Thương Thiên quá cường.

    Bây giờ Yến Thương Thiên phi thăng, đoàn trưởng lão lộ mặt ra, vừa ra liền xuất hiện lá bài tẩy Nhất Kiếm Đoạn Thiên Sở Đoạn, vị này năm đó cũng là nhân vật danh chấn thiên hạ.

    Hoa Sơn có nội tình quá sâu.

    Hoa Sơn có quá nhiều cao thủ.

    Đây chính là cảm thán của đám người, trong lúc cảm thán người hiểu phong cách hành động kiên quyết của Nhất Kiếm Đoạn Thiên Sở Đoạn thì thầm la tiêu rồi.

    Nói đơn giản là Sở Đoạn thuộc phái cứng rắn, thủ đoạn luôn mạnh mẽ, đây đối với nguyên tu tiên giới Đại Tấn quốc không phải tin tức tốt.

    Thà là phái siêu nhiên như Yến Thương Thiên cũng không muốn phái cường ngạnh Sở Đoạn.

    Dù sao sự việc xảy ra, đám người cảm thán thì cứ cảm, Hoa Sơn tiên môn đại điển giao tiếp chưởng môn không lâu sau sẽ cử hành, khách khắp nơi đến.

    Vũ Lăng tiên môn thì mọi người chỉ phái một cửu đại kiếm tiên đi.

    Hoa Sơn tiên môn thì lần này các nhân vật trong yếu đều đến, ít nhất là cấp thượng nhân.

    Không chỉ là thế, thậm chí bên Đại Tần quốc cũng phái người tới.

    Đại Tần quốc là quốc gia càng cao cấp mà cũng phái người đến, đủ thấy Hoa Sơn tiên môn có mặt mũi.

    Kỳ thực Hoa Sơn tiên môn đã đến đỉnh cao thượng đẳng tiên môn, cách tứ đại đại hình tiên môn Đại Tần không chênh lệch quá lớn.

    Đây kỳ thực chẳng những là việc lớn của Hoa Sơn tiên môn, cũng là việc lớn cả Đại Tấn quốc.

    Lúc này người trên Hoa Sơn chẳng biết nhiều bao nhiêu.

    Đây là thịnh điển khó được của Hoa Sơn.

    Chỉ là thịnh điển cùng lúc đó Hoa Sơn bị lăn qua lộn lại không có chốn thanh tịnh.

    Cho nên Lục Nguyên muốn tìm chỗ ngủ nướng cũng không ra, liên tục tìm vài chỗ không có nơi nào yên tĩnh cả, thật khiến người nuốt lệ.

    Hết cách, xem ra tại Bắc phong không thể tìm ra nơi yên lặng rồi.

    Vẫn là đi bạch vân tiên cảnh thôi.

    Lục Nguyên bay lên, ngự kiếm xông thiên.

    Ngự kiếm khác với phi hành.

    Ngự kiếm là trên phi kiếm tỏa ra luồng sáng bao bọc con người rồi vọt lên trên.

    Điểm tốt nhất của ngự kiếm là nhanh, so với phi hành thì nhanh hơn nhiều.

    Cộng thêm người khi đang ngự kiếm thì lực phòng ngự cao hơn phi hành rất nhiều.

    Cho nên khi tới cấp ngự kiếm thì ngự kiếm thành trào lưu.

    Lục Nguyên ngự trên Dưỡng Ngô Kiếm, nghe nói sau trường sinh kỳ có một tầng có thể cùng lúc ngự hai phi kiếm, một thanh hộ thân, một thanh tấn công địch.

    Đáng tiếc bây giờ mình chỉ mới ngự được một phi kiếm mà thôi.

    Trong tiếc nuối, hắn đã lên bạch vân tiên cảnh.

    Đến bạch vân tiên cảnh rồi lại bắt đầu luyện kiếm.

    Dưỡng Ngô Kiếm cách hắn ba, bốn trượng bay múa, trường kiếm mang ánh sáng rực rỡ.

    Thi triển vẫn là bộ Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, nhưng một phen sử dụng có chỗ khác với trước kia thi triển.

    Mở ra cánh cửa kiếm đạo, kiếm thuật của Lục Nguyên đang không ngừng tiến bộ.

    Một hơi múa Dưỡng Ngô Kiếm rất sảng khoái.

    Trường kiếm bay múa, bạch vân tán loạn!

    Náo nhiệt liên quan gì ta?

    Phồn hoa với ta tựa mây trôi.

    Bây giờ Hoa Sơn ồn ào nhộn nhịp, Lục Nguyên không xen vào.

    Hết cách, bản tính Lục Nguyên vốn là không khoái góp vui, thích yên tĩnh chút.

    Điểm mấu chốt là giờ là thời kỳ quan trọng trùng kích luyện thể kỳ cửu tầng.

    Lúc đến luyện thể kỳ đệ bát tầng thì toàn thân ngũ tạng lục phủ, máu, da, xương cốt, óc đều trải qua rèn luyện đến tình trạng khó tin.

    Pháp lực toàn thân tràn đây, rèn luyện thân thể đến mức nhất định, nhưng cửa khó khăn nhất là đây.

    Lỡ đâu gân mạch ngươi bị cắt đứt thì làm sao?

    Lỡ đâu cánh tay ngươi gãy, không lẽ cả đời cụt một tay tu hành ư?

    Tu tiên giả nếu không thể giải quyết loại vấn đề này thì đâu xứng gọi là tu tiên giả.

    Kết quả luyện thể kỳ cửu tầng tàn chi trọng sinh đúng lúc xuất hiện.

    Cửa này hiểu ở mặt chữ có thể khiến tàn chi trọng sinh, ví dụ gân mạch đứt chỉ mấy canh giờ là nối tiếp lại.

    Tất nhiên vết thương cụt tay thì phiền phức chút, cần mấy tháng tĩnh dưỡng, rất nhiều linh dược, phối hợp cảnh giới này mới hoàn toàn hồi phục phần cụt đó.

    Tất nhiên phải nói đến điều kiện, một khi vị trí cổ họng, trái tim bị đâm xuyên thì không cần cái gì tàn chi trọng sinh, chết ngay lập tức.

    Tàn chi trọng sinh có hạn chế, không khả năng vô hạn.

    Trong truyền thuyết đến cảnh giới nhất định hoặc một môn kỳ công có thể khiến thân thể vĩnh viễn cực nhanh trọng sinh, được xưng là thể hoàn mỹ, đứt một cánh tay có thể lập tức hồi sinh ngay.

    Nhưng đó chỉ là truyền thuyết mà thôi, không biết là thật hay giả.

    Lại nói giới thiệu xong luyện thể kỳ cửu tầng tàn chi trọng sinh giờ đến chủ đề chính.

    Chủ đề chính đương nhiên là Lục Nguyên.

    Hắn tới luyện thể kỳ bát tầng là hơn một năm trước.

    Lục Nguyên vốn có rất rất là nhiều linh thú vân hệ, cho nên cửa ải khó với người thường thì hắn dùng một năm đã tới đỉnh cao luyện thể kỳ bát tầng, cách luyện thể kỳ đệ cửu tầng chỉ một bước thôi.

    Nếu không phải đi theo Yến tổ sư luyện kiếm, Lục Nguyên rất có thể đã tới luyện thể kỳ cửu tầng.

    Qua một năm, hắn tập trung hết sức vào kiếm đạo.

    Giờ kiếm đạo sơ thành, lấy lại chút tinh thần, lập tức cảm giác được pháp lực của mình có dấu hiệu đột phá.

    Nếu đã đột phá thì làm ngay tại đây đi.

    Lục Nguyên đang ngồi trên bạch vân tiên cảnh, cảm giác mềm mại cực kỳ thoải mái.

    Lục Nguyên hít sâu một hơi, xua đi tất cả tạp niệm trong óc, pháp lực dâng lên toàn thân.

    Cùng lúc đó, nguyên khí vân hệ cực kỳ hùng hồn từ Phong Linh bài ùa vào thân thể.

    Không biết qua bao lâu, lờ mờ cảm giác thân thể biến đổi, dường như là biến ở chỗ nhỏ nhất trong người.

    Trong tu tiên giả có phái chuyên nghiên cứu, phái này rất ít đánh nhau, bình thường tham gia nghiên cứu, ví dụ nghiên cứu trời và đất cách nhau bao xa, diện tích mặt đất rốt cuộc lớn cả nào, có thật là tận cùng tứ đại hải mỗi đại hải diện tích bao lớn, sâu bao nhiêu, núi cao nhất thế giới Tề Thiên Sơn cao bao nhiêu?

    Tu tiên giả phái nghiên cứu tự tìm niềm vui.

    Đương nhiên ở trong mắt tu tiên giả bình thường thì họ là rảnh quá.

    Những tu tiên phái nghiên cứu này có nghiên cứu ra một số thứ thú vị.

    Ví dụ họ cho rằng thân thể con người dù là máu, xương, da hay cái khác đều có một thứ tên là tiên tử cấu thành.

    Thứ đó cực kỳ nhỏ bé, lấy mắt thường nhìn không thấy, nghiên cứu này sau đó được chứng thực là có.

    Lục Nguyên cảm giác trong người mình dường như thứ gọi là tiên tử hơi biến đổi, tràn ngập chất dính.

    Đây là biến đổi luyện thể kỳ cửu tầng đấy ư?

    Lục Nguyên mở to mắt, tay động, dùng kiếm rạch vết thương trên tay, thấy đau ư?

    Lục Nguyên vừa cảm giác đau thì phát hiện tiên tử trong người hình như động, phóng ra chất dính lấp đầy vết thương.

    Qua giây lát lớp da như mới hiện ra, chỉ là tốn chút pháp lực.

    Xem ra mình quả nhiên đã tới luyện thể kỳ cửu tầng tàn chi trọng sinh.

    Kỳ thực bây giờ đối với Lục Nguyên, trong luyện thể kỳ bất cứ tầng nào đều không khó khăn nữa, chân chính gian nan chỉ có một, đó là từ luyện thể kỳ đến trường sinh kỳ.

    Từ luyện thể kỳ đến trường sinh kỳ nghe nói cửa này khó như lên trời.

    Không thấy nhiều tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng thế mà đều ngoan ngoãn bế quan, không ra ngoài ư?

    Nếu cửa này dễ đột phá thì họ không cần làm vậy.

    Đúng rồi, Trường Sinh Đạo Quả.

    Nghe nói cách vài năm sinh ra chút Trường Sinh Đạo Quả, nếu có cơ hội được Trường Sinh Đạo Quả thì cơ hội đạt trường sinh kỳ sẽ tăng lớn.

    Nghĩ nhiều như vậy làm gì, lắc hồ lô rượu bên người, rượu rỗng, không còn gì để nói, mua rượu thôi.

    Hắn bước thấp bước cao đi trên đường xuống núi, vừa lúc đụng phải Diệp Phương.

    Hoa Sơn đổi chưởng môn m là việc lớn, tất cả đệ tử chân truyền không sót một ai đều về núi.

    Diệp Phương vừa thấy Lục Nguyên lập tức hét:

    - Tốt quá, lục sư huynh, vừa lúc muốn tìm ngươi!

    Có một chuyện không có ngươi không được!

    Lục Nguyên hỏi:

    - Chuyện gì?

    Diệp Phương lập kể ra.

    Bây giờ là gì?

    Là ngày tân chưởng môn Hoa Sơn tiên môn lên ngôi, các đại tiên môn Đại Tấn quốc, các đại tiên môn Đại Nguyên quốc, các đại tiên môn Đại Tần quốc đều đến chúc mừng, phái ra nhân vật quan trọng trong tiên môn.

    Nhiều thanh thiếu niên ở chung một chỗ, người trẻ tuổi thôi, dễ xuất hiện xung đột.

    Đương nhiên mặt trên ngầm chấp nhận xuất hiện ma sát cỡ này.

    Thanh niên đấu nhau tăng chút kinh nghiệm đánh đấm là bình thường, chỉ cần đừng quá đáng nằm trong quy tắc cho phép.

    Chính là hôm nay, đệ tử chân truyền tuổi trẻ Đại Tấn quốc, đệ tử chân truyền tuổi trẻ Đại Tần quốc dấy lên xung đột.

    Loại chuyện này căn nguyên rất nhiều, rất dễ xung đột, cái này cũng không có gì, cố tình lần này đi đến có đệ nhất đệ tử chân truyền Xích Long tiên môn Triệu Thiên Ngôn.

    Kết quả là tất cả đệ tử chân truyền Đại Tấn quốc tập thể bi kịch, hoàn toàn đấu không lại Triệu Thiên Ngôn, thế thì mặt mũi tu tiên giả Đại Tấn quốc đương nhiên rớt hết.

    Diệp Phương đang đi tìm Lục Nguyên, vừa lúc đụng phải hắn nên mới vui mừng.

    Loại chuyện này chán thật đó.

    Thôi, đi xem thử đi.

    Đông phong Triêu Dương Phong.

    Vạn Tập Các.

    Vạn Tập Các chính là một tiệm ăn của Đông phong.

    Vạn Tập Các đặt tên khá vang dội, không biết là người này ngực ôm chí lớn đặt ra.

    Chỗ này phong cảnh đẹp, cách đó không xa có Dương Công Tháp.

    Dương Công Tháp ở trên Hoa Sơn có một truyền thuyết, tên núi thường hay kèm theo đủ các truyền thuyết đẹp.

    Hướng tây nam Vạn Tập Các có một đoạn nhai, đoạn nhai cách bên dưới không xa, chừng hơn mười trượng.

    Có đoạn nhai không tính hiểm hóc càng tăng thêm phong cảnh.

    Vạn Tập Các lúc này đầy ắp người.

    Chính giữa đa số là người Tấn quốc, số ít là người Đại.

    Người Đại Tần đang lớn tiếng châm biếm người Tấn quốc, còn người Nguyên quốc thì đương nhiên đứng bên làm người qua đường.

    Khi Lục Nguyên đến vừa lúc nghe người Tần nói.

    - A, thì ra người Tấn chỉ có trình độ cỡ này thôi.

    - Đúng vậy, thực lực như vậy mà mơ khiêu chiến với đại sư huynh chúng ta?

    - Quá nực cười.

    - Đại sư huynh uy vũ!

    - Không người có thể đón mười chiêu của đại sư huynh.

    Tu tiên giả Đại Tần đang cười, người đàn ông trung niên mặc hoa phục được tâng bốc thì cười tủm tỉm.

    Triệu Thiên Ngôn khác với Triệu Càn Khôn Côn Luân tiên môn.

    Triệu Càn Khôn thích được vuốt mông ngựa, càng nịnh càng dễ chịu.

    Triệu Thiên Ngôn là đại đệ tử Xích Long tiên môn đối với việc này không mặn mà lắm, lý do bên người gã tụ tập nhiều kẻ nịnh nọt là vì cần tu hành đế vương thần công.

    Tâm pháp của gã là đế vương thần công.

    Đế vương thần công, lấy tư thế đế vương cai trị.

    Trung thần gian thần tiểu nhân đếu dưới đế vương cai trị.

    Tâng bốc như vậy tất nhiên người tu tiên giả Tấn quốc giận lắm, nhưng mới rồi họ đều thua bởi Hoàng Quyền của Triệu Thiên Ngôn, chỉ đành bất đắc dĩ nghe.

    Đặc biết vài người thất bại cảm thấy tâm linh bị ảnh hưởng rất lớn.

    Hoàng Quyền nguyên bản cực kỳ ảnh hưởng tâm hồn.

    Triệu Thiên Ngôn rất vừa lòng, đế vương thần công ở bất cứ nơi nào đều giẫm lên đối thủ, như vậy đế vương thần công mới tiến bộ được.

    Chương 287-288: Hoa Sơn náo nhiệt

    Triệu Thiên Ngôn có nghe nói tuy gã đánh bại đệ nhất đệ tử chân truyền Hoa Sơn Tống Nam Sơn, đệ nhất đệ tử chân truyền Võ Đang Trương Thanh Thư, đệ nhất đệ tử chân truyền Côn Luân Triệu Càn Khôn, đệ nhất đệ tử chân truyền Thanh Thành Lý Hư Huyền, đệ nhất đệ tử chân truyền Nam Hải Kiều Tư Lục, nhưng nghe nói đám người đó không phục còn muốn mời người tới.

    Có thể mời người nào đến chứ?

    Dù là ai thì tuyệt đối không phải là địch thủ của mình.

    Triệu Thiên Ngôn thầm cười lạnh, có thể đón mười chiêu của mình đã là không tệ.

    - Đến đến, Lục sư huynh tới rồi!

    Nghe lời này Triệu Thiên Ngôn lập tức đưa mắt nhìn qua, không biết sẽ là nhân vật gì.

    Triệu Thiên Ngôn không mấy để ý liếc mắt, kết quả thấy một thanh y thanh niên mặt treo nụ cười bất cần đời thì ngơ ngác.

    Người này gã từng gặp, là lúc ở Thủy Hỏa Kiếm Lâu.

    Triệu Thiên Ngôn lập tức trán ướt mồ hôi.

    Mới rồi gã liên tục đấu với năm đệ nhất đệ tử chân truyền mà không chảy giọt mồ hôi nào, nay mồ hôi chảy ra.

    Tu tiên giả Đại Tần đúng là cuồng vọng không có biên giới, nhưng như thế cũng hợp thói quen của họ, vô cùng kiêu ngạo, Lục Nguyên thầm nghĩ.

    Tốt lắm, càng nghe lời tâng bốc là Lục Nguyên càng muốn đứng xem, giờ không ra tay không được rồi.

    Lục Nguyên nhìn đối thủ lần này.

    Lập tức trong đám người hắn nhắm thẳng vào người đàn ông trung niên hoa phục.

    Hình như hơi quen mắt.

    Lục Nguyên thấy khá quen nhưng không nhận ra rốt cuộc là ai.

    Thôi mặc kệ, mình ra tay là được.

    - Mười chiêu, đại sư huynh, mười chiêu giải quyết hắn!

    - Đúng vậy, đại sư huynh thần uy đâu phải đám hề này có thể sánh bằng?

    - Đại sư huynh uy vũ!

    Mới đầu nói mười chiêu là lời của Triệu Thiên Ngôn, gã tự cho rằng bản thân thực lực vô địch, đụng phải đệ tử chân truyền Tấn quốc bình thường, có người chống mười chiêu đã là việc lạ.

    Lại nói gã luyện là Xích Long tiên môn đế vương thần công tâm pháp.

    Nếu không tự tin thì sao làm đế vương?

    Một đường đánh, dù đối mặt địch thủ nào gã đều giải quyết trong vòng mười chiêu, khiến tu tiên giả Đại Tần quốc cảm thấy nở mặt, người Tấn quốc thì cực kỳ mất mặt.

    Bây giờ lại tới một người Tấn, tu tiên giả Đại Tần quốc không biết nội tịnh, chỉ kêu gào mười chiêu xử lý đối thủ.

    Triệu Thiên Ngôn chảy mồ hôi ngày càng nhiều, đám tu tiên giả nịnh bợ này không biết Lục Nguyên nhưng gã thì nhận ra.

    Thanh y thanh niên này chẳng phải là người ở trong Thủy Hỏa Kiếm Lâu phá Thủy Kiếm Lâu, Hỏa Kiếm Lâu lấy được hai kiếm ý đó thôi.

    Người này nghênh chiến Nhật Chiếu đại sư, Diệp Hương Chi, Ngao Lô Sinh, ba vị tu tiên giả luyện thể kỳ cửu tầng cuối cùng thắng.

    Triệu Thiên Ngôn biết bản lĩnh của mình, pháp lực là luyện thể kỳ tam tầng.

    Gã luôn cho rằng thực lực cỡ này đủ kiêu ngạo rồi.

    Nhưng muốn so với Lục Nguyên thì chẳng đáng là gì.

    Bây giờ Lục Nguyên có thể thắng tu tiên giả luyện thể kỳ cửu tầng, Triệu Thiên Ngôn gã dù tu luyện Hoàng Quyền, Đế Kiếm không tệ, đế vương tâm pháp luyện tạm được nhưng muốn đấu với Lục Nguyên thì e rằng dễ dàng bị hắn bóp chết.

    Tại sao người Tấn này vẫn còn là đệ tử chân truyền chứ?

    Có nhầm không vậy?

    Người bên cạnh còn đang thúc giục Triệu Thiên Ngôn mười chiêu chiến thắng Lục Nguyên, gã thì mồ hôi chảy ròng ròng.

    Đùa cái gì, trong mười chiêu sao gã thắng được người Tấn này?

    Dù nhìn từ mặt nào cũng là chuyện không thể.

    Lục Nguyên nghe thấy tu tiên giả Đại Tần quốc kêu gào, cười cười nói:

    - Không bằng như vậy đi, nếu ngươi có thể đón mười chiêu của ta thì tính ngươi thắng, thế nào hả?

    Câu nói thốt ra lập tức khiến tu tiên giả Đại Tần quốc hét to.

    Người Tấn không biết sống chết mà, lại dám nói như vậy.

    Ai nấy kêu gào Triệu đại sư huynh lập tức đánh bại Lục Nguyên kiêu ngọa đi, không biết tại sao đại sư huynh cứ đứng đó không ra tay.

    Người đại sư huynh có giọt nước, là ai dùng thủy hệ pháp thuật tập kích đại sư huynh ư?

    Sao đại sư huynh còn đứng ngây ra đó, không ra tay đi?

    Chẳng lẽ là đang súc thế?

    Nghe nói đế vương tâm pháp quan trọng nhất là súc thế.

    Súc thế tốt khí thế đế vương thì sẽ tấn công như sấm sét.

    Họ cứ chờ, chờ thật lâu mà không đợi đến một kích sấm chớp.

    Thời gian lâu quá rồi đi?

    Rất nhiều tu tiên giả Đại Tần quốc đều nhìn hướng Triệu Thiên Ngôn.

    Chỉ thấy Triệu Thiên Ngôn Triệu đại sư huynh không ngừng đổ mồ hôi, sắc mặt biến đổi, đây là luyện thần công gì vậy?

    Còn phải chờ sắc mặt biến đổi ư.

    Không khí rốt cuộc bị đánh vỡ.

    Triệu Thiên Ngôn đại sư huynh lên tiếng.

    Đây nhất định là lời tuyen chiến vĩ đại, cái gì mà trong vòng mười chiêu đánh bại ngươi chẳng hạn.

    Tu tiên giả Đại Tần quốc đang chờ, chờ câu nói.

    Triệu Thiên Ngôn nói:

    - Ta nhận thua.

    Có nhầm không vậy?

    Xích Long tiên môn đệ nhất đệ tử chân truyền không có cả lá gan đánh đã nhận thua, xạo quá đi.

    Tu tiên giả Đại Tần quốc không thể tưởng tượng tại sao Triệu Thiên Ngôn chịu thua, ngay cả tu tiên giả Tấn quốc cũng không hiểu nổi.

    Sao bỗng dưng Triệu Thiên Ngôn nhận thua làm gì?

    Triệu Thiên Ngôn cười khổ, thấy Lục Nguyên bộ dáng khó hiểu thì nói:

    - Lục sư đệ, ta có đi Thủy Hỏa Kiếm Lâu.

    Một câu giải thích rõ.

    Không sai, từng thấy Lục Nguyên một người thắng ba tu tiên giả luyện thể kỳ cửu tầng, Triệu Thiên Ngôn luyện thể kỳ tam tầng bình thường nào dám đấu với hắn chứ?

    Tuy biết sẽ mất mặt nhưng Triệu Thiên Ngôn biết mình không khả năng đón mười chiêu của Lục Nguyên, cho nên chỉ đành nhận thua.

    Đám người khác không hiểu tình hình bên trong, Triệu Thiên Ngôn giải thích họ nghe không hiểu, kết quả dấy lên xì xầm.

    Lần đấu kiếm này dừng tại đây.

    Đến đột nhiên, đi càng đột ngột.

    Nếu nói có dư âm thì cho đến nay Triệu Thiên Ngôn cảm giác như năm mơ.

    Người Tấn xuất hiện tại Thủy Hỏa Kiếm Lâu lại chính là đệ tử chân truyền, còn là đệ tử chân truyền Hoa Sơn.

    Triệu Thiên Ngôn lập tức viết phong thư, mười vạn dặm nhanh chóng thẳng hướng Xích Long tiên môn Đại Tần quốc.

    Đúng rồi, đến đây thì trên Hoa Sơn còn xuất hiện tin đồn.

    Xích Long tiên môn đệ nhất đệ tử chân truyền Triệu Thiên Ngôn nhà ngươi ghê gớm lắm a, đụng phải Lục Nguyên Hoa Sơn chúng ta còn chẳng phải ngoan ngoãn không dám đánh chịu thua rồi?

    Đây là vấn đề mặt mũi rất lớn.

    Một là Hoa Sơn tiên môn là thượng đẳng tiên môn, còn Xích Long tiên môn là đại hình tiên môn.

    Đệ tử thượng đẳng tiên môn không chiến mà thắng đệ tử đại hình tiên môn thì tất nhiên là việc nở mày nở mặt.

    Thứ hai, Xích Long tiên môn đại biểu là Đại Tần quốc, Hoa Sơn tiên môn đại biểu là Đại Tấn quốc.

    Đệ tử Tấn quốc không cần ra tay mà đệ tử chân truyền xuất sắc Đại Tần quốc đã nhận thua, đây làm sao không phải chuyện nở mặt được.

    Dù sao sự việc cứ thế qua đi.

    Ngày tiếp theo trên Hoa Sơn rất náo nhiệt.

    Nhưng chuyện không liên quan đến Lục Nguyên, bây giờ hắn rất rảnh.

    Nhưng tại sao?

    Lục Nguyên bây giờ thực lực cách đệ thập đại quá xa, đi đấu kiếm không ai có thể so tài được, cái này gọi là tách rời quần chúng.

    Đệ cửu đại thì sao?

    Không sai, bây giờ thực lực của Lục Nguyên đặt trong đệ cửu đại xem như trung lưu, nhưng người ta đệ cửu đại đấu gì với hậu bối nhà ngươi.

    Đúng rồi, tạm thời không nói Lục Nguyên.

    Chỉ nói Hoa Sơn hiện nay.

    Kỳ thực lần này Hoa Sơn đại điển giao tiếp chưởng môn, mọi người nghĩ tới một số chuyện thú vị, ví dụ như nếu như Thế Thiên Minh bây giờ xuất hiện thì sẽ như thế nào.

    Đáng tiếc là từ đầu tới đuôi tuy hơi rộn ràng nhưng không có chuyện gì náo nhiệt lớn cả.

    Tân chưởng môn Nhất Kiếm Đoạn Thiên Sở Đoạn căn bản không tuyên bố một đống mệnh lệnh, khiến mọi người hoàn tonaf không thể đoán phong cách làm việc tương lai cảu Sở Đoạn.

    Dù sao Hoa Sơn đại điển giao tiếp chưởng môn lần này tất cả điều mọi người mong chờ không xảy ra gì hết, yên ổn tiến hành.

    Tiếp theo khá bình thản, rất nhiều tiên môn phái đại biểu đến đại điển tân chưởng môn đăng vị.

    Tân chưởng môn đăng vị không khí cực kỳ nghiêm túc, trong đại điển đăng vị Lục Nguyên đi theo sau lưng đám cửu đại kiếm tiên Bắc phong, mắt nhìn mũi, mũi nhìn ngực, cái gì cũng không nghĩ.

    Hắn nghiêng đầu, có thấy Sở sư thúc tổ.

    Tân chưởng môn Sở sư thúc tổ hoàn toàn khác với Yến tổ sư.

    Yến tổ sư ngũ quan vô cùng anh tuấn, như đao khắc, đó là tuấn mỹ siêu thoát trần thế, đứng trên tất cả.

    Sở sư thúc tổ đứng trên đài cao thì ngũ quan bình thường nhưng tổ hợp một chỗ cho người cảm giác cực kỳ bá khí.

    Nếu nói Yến tổ sư là kiếm thánh, vậy Sở sư thúc tổ chính là bá trong kiếm.

    Lão đứng đó là tự tin, cảm giác như hùng thôn sơn hải.

    Hoa Sơn Đông phong Triêu Dương Phong gió phần phật thổi bay y phục xám của Sở Đoạn.

    Ánh nắng vàng thành phông nền cho Sở Đoạn.

    Lão đứng đâu là nơi ấy thành đỉnh.

    Nhất Kiếm Đoạn Thiên.

    - Tham kiến chưởng môn!

    Phong chủ Hoa Sơn ngũ phong, tri danh kiếm tiên Hoa Sơn ngũ phong, trưởng lão bình thường Hoa Sơn ngũ phong, đệ tử chân truyền Hoa Sơn ngũ phong, đệ tử bình thường Hoa Sơn ngũ phong đều lạy hướng Sở Đoạn.

    Nơi này hiện ra lực lượng Hoa Sơn đã cường đại đến kinh người.

    Nhân tài xuất hiện, nhân kiệt hiện thân, hơn nữa càng khiến các đại biểu tiên môn kinh sợ là lực lượng ẩn giấu.

    Đoàn trưởng lão Hoa Sơn tiên môn không xuất hiện hết, nhưng chỉ mấy người có mặt ai nấy đều có danh tiếng cực kỳ lớn, thành danh đã rất lâu, tựa như rồng trong mây ngẫu nhiên lộ ra vảy hoặc móng vuốt đủ khiến lòng người kinh hoảng.

    Hoa Sơn tiên môn đi hướng thời đại mới.

    ……….

    Đại điển đăng cơ đã qua một ngày.

    Dưới bầu trời xanh, trên bãi cỏ Bắc phong có một thanh niên đang nằm ngủ.

    Khóe môi thanh niên ngậm cọng cỏ, dù ngủ nhưng có điều gì đó khó thể nói rõ, lúc này một thiếu nữ mặc váy hồng quần lụa yểu điểu mắt sáng như sao đi tới trước mặt thanh niên.

    - Ngủ ư?

    Thiếu nữ thì thào:

    - Ban ngày mà ngủ?

    Thiếu nữ hơi tò mò nhỏ giọng cúi đầu nhìn.

    Lúc này thanh niên dường như trong mơ ngủ cảm nhận được gì, bỗng mở bừng mắt.

    Lục Nguyên nhìn hướng Chung đại tiểu thư.

    Chung đại tiểu thư nhìn Lục Nguyên.

    Hai người cách rất gần, bốn mắt nhìn nhau trong gang tấc.

    Lục Nguyên thậm chí cảm giác môi thơm phun ra hương hoa.

    Mặt Chung đại tiểu thư ửng hồng, nàng đại biểu Vô Kiếm tiên môn tham gia đại điển chưởng môn đăng cơ, giờ đại điển kết thúc nhưng nàng không trở về mà đến Bắc phong một chuyến.

    Vô Kiếm tiên môn và Hoa Sơn tiên môn quan hệ coi như được, cho nên nàng tự do trong Bắc phong, hỏi Lục Nguyên ở đâu định tìm thăm.

    Kết quả nàng phát hiện Lục Nguyên ngủ nên tới gần xem, xem coi hắn ngủ thật hay là giả bộ, có ai ban ngày nằm trên cỏ ngủ chứ.

    Trong đời nàng chưa từng gặp người lười như vậy.

    Kết quả vừa lúc Lục Nguyên mở mắt ra.

    Tuy Chung đại tiểu thư tay nắm quyền to nhưng dù sao là thiếu nữ, lần đầu tiên dựa sát người đàn ông tuổi trẻ như vậy, gò má bất giác ửng hồng.

    Lục Nguyên ngây ra, mới tỉnh ngủ nên đầu óc chưa tỉnh táo, bật dậy.

    Kết quả là…

    Môi chạm môi.

    Đôi môi nam nữ thanh niên đụng nhau.

    Chạm một cái, đầu óc Lục Nguyên trống rỗng.

    Thật mềm, thật thơm, đợi tỉnh táo lại, phát hiện người đã không còn đây.

    ………..

    Thiếu nữ váy đỏ quần lụa vẻ mặt xấu hổ vội vã chạy nhanh.

    Nàng tay nắm quyền to ít khi có thẹn thùng như vậy.

    Chết tiệt, hôm nay làm sao vậy?

    Lại…xấu hổ chết được.

    Hơn nữa đây là như ý lang quân mình định tìm cho muội muội.

    Thiếu nữ phát hiện tim đập rất nhanh, không thể kiềm nén được.

    Nhân gian tháng tư mang phỉ tẫn, tháng tư hoa đào mới nở rộ.

    Thời tiết tháng tư trên Hoa Sơn rất đẹp.

    Hoa đào có một số đang nở rộ, một số vẫn là nụ hoa, tỏa mùi hương xuân.

    Đại điển đăng cơ đã qua, người đến Hoa Sơn gần như trở về hết.

    Hoa Sơn yên tĩnh rất nhiều, Lục Nguyên rốt cuộc có thể tìm mặt cỏ yên tĩnh ngủ.

    Trước đó không lâu nhiều lúc hắn chỉ có thể chạy lên bạch vân tiên cảnh ngủ.

    Mặt cỏ núi nhân gian có cái diệu của nó, mây trắng trên trời có cái hay của nó.

    Lục Nguyên ngủ một giấc xong đi hướng tiệm ăn, giờ cơm trưa đã đến rồi.

    Kết quả trong tiệm ăn hắn đụng phải Diệp Dương Dung vừa lúc đi ăn.

    Lục Nguyên và Diệp Dương Dung tùy tiện chào hỏi, hắn định đi ăn thì thấy gã vẫy tay.

    Hết cách, người này là sư thúc, sư thúc ngoắc tay thì mình chỉ đành qua thôi.

    Lục Nguyên cung kính nói:

    - Xin chào Diệp sư thúc.

    Đối với trưởng bối phải đủ lễ phép.

    - Có một việc muốn tìm ngươi nói, giờ ngươi đã ở thì nói luôn.

    Diệp Dương Dung uống hớp trà, nói:

    - Đúng rồi, có từng nghe Trường Sinh Động không?

    Lục Nguyên ngẩn ra:

    - Trường Sinh Động?

    Sao có thể không nghe nói Trường Sinh Động đâu?

    Trường Sinh Động là vùng nổi tiếng trong Đại Tấn quốc.

    Truyền thuyết nhiều năm về trước Trường Sinh Động chỉ là hang núi bình thường, không biết khi nào thì có một Điên Cuồng Đạo Nhân phá sơn động, vừa đi vừa hát: ‘Ta lai túy ngọa ba ngàn năm, thả hỉ nhân gian vô nhân thức.’

    Lại tiếp: ‘Chợp mắt thiên niên nhân bất thức, đào hoa xuân trướng cửa động quan.’

    Điên Cuồng Đạo Nhân ngân nga hát xong biến mất.

    Có người nghe câu ca của Điên Cuồng Đạo Nhân, nghe ra từ ngữ không tầm thường, sợ rằng là đắc đạo cao nhân gì, người đó mộ tiên đạo nên vào trong xem.

    Vừa vào động phát hiện bên trong có chút trái cây lạ lùng, hái xuống ăn, khi ăn thì không có bất cứ phản ứng gì.

    Nhưng sau đó loại quả này ngẫu nhiên bị một tu tiên giả luyện thể kỳ htaapj tầng ăn, lập tức đột phá cảnh giới hiện có đến trường sinh kỳ.

    Lần này khiến rất nhiều người chú ý.

    Về sau mọi người đều phát hiện trái cây trong động có thể tăng xác suất từ luyện thể kỳ đột phá trường sinh kỳ, lần này chấn động.

    Nên biết rằng từ luyện thể kỳ đến trường sinh kỳ là vô cùng gian truân, khó khăn gian nan đến không thể tưởng tượng, thế mà nói có cơ hội tăng mạnh khả năng đột phá.

    Người người tuôn hướng hang động, kết quả phát hiện cửa động đóng chặt, dùng cách gì cũng không vào được.

    Sau lại phát hiện cửa động cách ba mươi năm sẽ mở một lần, mỗi lần mở bên trong sẽ mọc một ít trái cây.

    Lúc mới bắt đầu động này dẫn đến tu tiên giả và yêu ma dưới đất chém giết, thì ra dưới đất cũng có hang động có thể tiến vào động này.

    Cứ thế chém giết không biết bao nhiêu năm, rốt cuộc đạt thành hiệp nghị.

    Dù sao trên trường sinh kỳ không thể tiến vào động này, mỗi cách ba mươi năm do đám tu tiên giả luyện thể kỳ tiến vào động, có thể được trái cây đó hay không là bản lĩnh của họ.

    Chương 289-290: Trường Sinh Đạo quả

    Động này chính là Trường Sinh Động.

    Còn trái cây đó được xưng là Trường Sinh Đạo Quả.

    Diệp Dương Dung nói:

    - Trường Sinh Động, sắp mở.

    Diệp Dương Dung nói tiếp:

    - Vốn Nguyên Nguyên sư huynh và đám chúng ta cho rằng ngươi thuộc nhóm chờ ba mươi năm sau nữa, nhưng bây giờ xem ra ngươi có thực lực tiến vào Trường Sinh Động rồi, cho nên lần này đi đi.

    Tâm tình Lục Nguyên không bình tĩnh, hết cách, rốt cuộc đến giây phút mấu chốt.

    Bây giờ hắn là luyện thể kỳ cửu tầng.

    Trong luyện thể kỳ bất cứ cửa ải nào không làm khó được hắn, chỉ là vấn đề thời gian tích lũy mà thôi.

    Cửa khó khăn nhất chính là từ luyện thể kỳ đến trường sinh kỳ.

    Trường Sinh Đạo Quả rốt cuộc tới lúc mở ra, hắn có thể tranh đoạt Trường Sinh Đạo Quả rồi.

    - Lần này đi vào Trường Sinh Động ngươi nhất định phải cẩn thận.

    Diệp Dương Dung nói:

    - Hơn một năm trước lúc ngươi ở Vô Sinh Di Cung thì thực lực không bằng tu tiên giả luyện thể kỳ cửu tầng, hơn một năm nay chắc thực lực của ngươi có tiến cảnh rồi, nhưng đối mặt tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng phải hết sức cẩn thận.

    Tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng cường hơn luyện thể kỳ cửu tầng rất nhiều.

    Lần này còn có tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng bế quan từ lâu không ra tham gia, cho nên Diệp Dương Dung phải dặn dò vài câu.

    Tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng ư?

    Chưa đấu qua, những người này bình thường rất ít xuất hiện, đều bế quan, lần này rốt cuộc sắp gặp một lần.

    Khá thú vị.

    Diệp Dương Dung lại dặn dò:

    - Còn nữa, lần này Trường Sinh Động khác với trước kia, dưới đất có đường hầm có thể vào Trường Sinh Động.

    Nói cách khác, trong Trường Sinh Động có cuộc chiến tranh giành Trường Sinh Đạo Quả, sẽ xuất hiện yêu ma.

    Mỗi cuộc tranh giành trong Trường Sinh Động đều có một số tu tiên giả mất mạng, dù không nhiều nhưng nguy hiểm hơn lúc khác rất nhiều.

    Thời gian tiếp theo Lục Nguyên không làm gì chuẩn bị cả, trừ mài Dưỡng Ngô Kiếm và đến tiệm rượu mua càng nhiều rượu ra, cơ bản không chuẩn bị cái gì.

    Từ sau vụ Vô Sinh Di Cung, mình luôn tu hành, tự tu, đi theo Yến tổ sư tu, tất cả đều vì chuẩn bị cho phút này.

    Chuẩn bị lâu như vậy, không cần ra trận mới mài gươm.

    Còn về tìm các loại pháp bảo thì không phải phong cách của mình.

    Trời xanh mênh mông vô bờ, mây trắng trôi lững lờ.

    Trên bầu trời mây trắng tán tán lạc lạc, du du viễn viễn.

    Giữa mây trắng có con thuyền, thuyền màu trắng là chính, mặt trên có ánh sáng trắng nhạt, nhanh chóng lướt trong mây.

    Trong chiếc thuyền ngồi một số tu tiên giả người đàn ông trung niên, duy nhất ngoại lệ là đuôi thuyền ngồi thanh y thanh niên.

    Đứng ở mũi tàu là một người đàn bà như u cốc thâm lan, Cô Tâm Kiếm Tiên Độc Cô Diệp.

    Hoa Sơn Bắc phong, lần này có hơn hai mươi người tham gia cuộc chiến giành Trường Sinh Đạo Quả.

    Bên trong có mấy người đặc biệt khác lạ, một người tất niên là thập đại đệ tử duy nhất, Lục Nguyên, trừ hắn ra thì trong đám có bốn người khí thế đặc biệt mạnh, vượt qua tu tiên giả luyện thể kỳ cửu tầng bình thường.

    Không sai, đây chính là tại tu tiên giới rất ít ra mặt, tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng.

    Mọi người vì càng tiết kiệm pháp lực nên sử dụng pháp bảo bạch vân thuyền của Độc Cô Diệp.

    Pháp bảo này bay cực nhanh, ngồi bên trong cực kỳ ổn định, hơn nữa phòng ngự rất cao.

    Lục Nguyên ngồi trong thuyền, phát hiện có vài pháp bảo cũng không tệ, ví dụ ngươi ngự kiếm phi hành thì không ngủ được mà dùng pháp bảo loại thường thì được ngủ ngon, không tệ thật không tệ.

    Qua vài ngày bay đi, thuyền chấn động, hạ xuống đất, xem ra đã đến vùng Trường Sinh Động.

    Trường Sinh Động không phải ở trong thành trì mà nơi hoang dã.

    Đáp xuống đất, ra khỏi phi thuyền, Lục Nguyên đánh giá bốn phía.

    Đây là chính giữa một sơn cốc, không xa có hang động cực lớn, nhưng hang xám xịt tro bụi, xem tình hình thì chắc chưa thể vào được.

    Trong sơn cốc có một số người tiên môn đã tới, nói thắng ra là chỉ quanh đi quẩn lại đám người đó.

    Nếu nói có gì khác thì chắc là các đại tiên môn đến không ít tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng, đương nhiên lần này còn có nhiều yêu ma trong Trường Sinh Động.

    Nhưng yêu ma không đi vào từ hang này mà từ lối khác.

    Mấy đám người rất quen mặt nhau, Lục Nguyên phát hiện không ít người quen.

    Ví dụ như Trường Phong Phá Lãng Chung Hữu Thì, Trực Quải Vân Phàm Ký Thương Hải, mấy người đó.

    Hắn đột nhiên phát hiện mình sao thế này?

    Người quen trong đệ cửu đại dần bắt kịp đệ thập đại, mình ngày càng xa rời đệ thập địa.

    Lục Nguyên cảm giác trong đó có chút người hoàn toàn lᠭặt, pháp lực mạnh mẽ, chắc đều là tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng bế quan.

    Khi Lục Nguyên đánh giá họ thì đám người đó cũng quan sát hắn.

    Đặc biệt là những tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng bế quan thật lâu, rất ít xuất hiện tại tu tiên giới càng cực kỳ kinh ngạc, từ khi nào xuất hiện một người thanh niên trẻ tuổi như vậy tiến vào Trường Sinh Động?

    - Người đó là ai?

    - Đúng vậy, người trẻ tuổi đó đó.

    - A, sư huynh ngươi nói người trẻ tuổi đó gần đây rất nổi tiếng, chẳng qua sư huynh không xuất quan nên không biết.

    Đó là đệ lục đệ tử chân truyền Hoa Sơn Bắc phong, thực lực không tầm thường, một năm trước tại Vô Sinh Di Cung hắn có thực lực thắng tu tiên giả luyện thể kỳ bát tầng một chút.

    Nghe vậy thì tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng rất ngạc nhiên, nói:

    - A, thắng cả tu tiên giả luyện thể kỳ bát tầng một chút, vậy thì không tệ lắm, nhưng chỉ vẻn vẹn không tệ thôi.

    - Đúng vậy, có lẽ tương lai không tệ nhưng lần này sẽ không dược ích lợi gì.

    Lúc hắn tại Vô Sinh Di Cung có đấu với tu tiên giả luyện thể kỳ cửu tầng, không phải đối thủ.

    Lần này ngay cả sư huynh là tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng xuất hiện thì xem ra hắn muốn có được Trường Sinh Đạo Quả chỉ có nước chờ ba mươi năm sau.

    - Đúng rồi.

    Đủ các loại bàn tán vang lên.

    Lục Nguyên nghe vậy chỉ nhún vai.

    Một năm qua hắn luôn theo Yến tổ sư tu hành, không biểu hiện ra chút thực lực, khiến đám người hiểu lầm hắn vẫn giẫm chân tại chỗ Vô Sinh Di Cung một năm trước, thật đáng thương.

    Nhưng hắn không mấy để ý, bị họ coi thường cũng tốt, khinh thường thì cứ khinh đi, họ càng coi thường thì lần này hắn càng tăng cơ hội thành công.

    Lục Nguyên tiếp tục nghe đmá người bàn tán, cơ bản nói về trong tu tiên giả có cao thủ gì, trong yêu ma có ai khó gặm.

    Không ngừng xẹt qua tên người, đều là tên tu tiên giả pháp thuật mộc hệ.

    Rốt cuộc người tới đông đủ, trong sơn cốc vốn động khẩu xám xịt dần tán đi.

    Trường Sinh Đạo Quả, đây là vật hiếm có.

    Một khi có được toàn bộ củ lạc bảy màu thì đối với luyện thể kỳ lâu chưa tăng thật là tác dụng lớn đến không tưởng tượng được.

    Nhưng muốn gom đủ củ lạc bảy màu cực kỳ khó khăn.

    Thực ra trong Trường Sinh Động củ lạc rất thưa thớt, ngươi muốn có được củ lạc một màu còn khó chứ đừng nói đến củ lạc bảy màu.

    Trong lịch sử xưa kia có rất ít người được đến củ lạc bảy màu.

    Ví dụ như đệ bát đại, được xưng là đời hoàng kim nhất chỉ mình Yến tổ sư Yến Thương Thiên được đến củ lạc bảy màu, những người khác không ai có được, do đó có thể thấy khó khăn tập hợp đủ củ lạc bảy màu.

    Một màu còn khó chứ nói gì đến bảy màu.

    Ngoài ra, củ lạc có đặc tính lạ lùng.

    Củ lạc là ngũ hành tương khắc, ngươi hỏi ngũ hành tương khắc thế nào?

    Củ lạc gặp kim sẽ rơi, gặp mộc sẽ khô, gặp hỏa sẽ cháy, gặp thổ liền nhập vào.

    Lúc hái phải dùng kim khí mới lấy xuống được.

    Lấy được rồi cần dùng khăn lụa dính chút từ bàn mới được, hơn nữa quái dị nhất là ăn không thể trong Trường Sinh Động, phải ra bên ngoài ăn mới có tác dụng.

    Thông qua động xám tro tiến vào trong Trường Sinh Động, đây là truyền tống tùy cơ.

    Lúc này Lục Nguyên đứng bên cạnh một con sông, ngoài ra không có một ai.

    Đây chính là bên trong Trường Sinh Động ư?

    Lục Nguyên ngẩng đầu, bầu trời cao cao, đất dưới chân vươn ra, nhìn phía xa có núi nhỏ, sông ẩn hiện, không gian trong động thật là lớn.

    Có núi, có nước, có sông, Điên Cuồng Đạo Nhân một câu ‘đào hoa xuân trướng cửa động quan’ không sai chút nào.

    Thời gian bất giác đã trôi qua một ngày.

    Có chuyện gì?

    Qua một ngày không đụng được một góc củ lạc, có gặp vài tu tiên giả nhưng không thấy củ lạc đâu, xem ra cách nói củ lạc thưa thớt không phải nói suôn.

    Tiến vào lâu như vậy mà không tìm được một củ lạc.

    Lục Nguyên nhún vai, không tìm được củ lạc cũng là bất đắc dĩ.

    Không thể không nói, củ lạc quá hiếm hoi.

    Hắn đang nghĩ vậy thì đằng trước xuất hiện chút sắc đỏ, Lục Nguyên lập tức thi triển vọng viễn pháp thuật nhìn.

    Chỉ thấy trên đỉnh đồi đằng trước có một cây to, cây khá giống cây tùng nhưng bên trên kết trái tỏa ánh sáng đỏ.

    Đó là củ lạc đỏ.

    Lục Nguyên lập tức kích động, lao hướng đồi nhỏ.

    Khi hắn định chạy lên ngọn đồi thì phát hiện hai bên có hai người cũng trông thấy củ lạc đỏ này, cũng lao tới đồi.

    Bởi vì đồi không lớn nên mọi người đều thấy đối phương.

    Lục Nguyên lập tức nhìn rõ hai người này không chung một đường.

    Một người là trưởng lão Hoa Sơn kiếm tông Hà Trường Phong, một là trưởng lão Tống Phá Lãng.

    Hai người này đều là trưởng lão luyện thể kỳ cửu tầng, danh tiếng khá lớn.

    Trường Phong Phá Lãng Chung Hữu Thì, bốn chữ đầu là nói đến hai người này.

    Lục Nguyên thấy Hà Trường Phong và Tống Phá Lãng, hai người kia tất nhiên cũng thấy hắn.

    Họ thấy là Lục Nguyên thì thở phào một hơi.

    Một năm trước trong Vô Sinh Di Cung ho gìđã biết thực lực của Lục Nguyên, tuy thắng luyện thể kỳ bát tầng nhưng không phải đối thủ của họ.

    Mới qua một năm ngắn ngủi, Lục Nguyên có thể tăng bao nhiêu chứ?

    Cho nên Hà Trường Phong, 1lp cùng yên tâm, không mấy để ý Lục Nguyên, đem đối phương là chân chính địch thủ.

    Hai người danh tiếng ngang nhau, từng mấy lần đấu, có thắng có bại.

    Bình thường thắng bại không là gì, nhưng lần này liên quan đến củ lạc đỏ.

    Đương nhiên bây giờ phải trước đối phó các loại quái thú trong đồi nhỏ đã.

    Thiên sinh linh vật tất nhiên có quái thú chờ bên cạnh.

    Nói đơn giản là thiên sinh linh vật như củ lạc thì quái thú cũng cảm giác được nên chờ bên cạnh.

    Linh vật càng cao cấp thì quái thú càng nhiều.

    Thực ra trong Trường Sinh Động bởi vì hoàn cảnh phong bế, quái thú đã yếu rất nhiều, không hung tàn như các loại quái thú bên ngoài.

    Trên ngọn đồi có nhiều quái thú như Truy Phong Ngô Công, loại rết này tốc độ cực nhanh nên được xưng là truy phong, có độc tính rất mạnh.

    Còn có Hỏa Diễm Điểu, có thể phun lửa công kích địch nhân.

    Đúng rồi, có cả Cương Mao Thiết Trư, loại Cương Mao Thiết Trư này toàn thân đầy gai có thể nhô ra đối phó kẻ địch.

    Cùng với một ít Băng Tiềm Điểu.n loại chim này cực kỳ nhỏ bé, lúc yên tĩnh không nhúc nhích thì khó mà phát hiện, một khi công kích chính là một kích trí mạng, khiến người bị đâm trung toàn thân lạnh lẽo.

    Đám quái thú ở trên đồi thấy ba người xông lên lập tức chia ba đường lao đến.

    Quái thú chia làm ba hướng, trong đó một nhóm xông tới Lục Nguyên.

    Lục Nguyên tùy tay vung, Dưỡng Ngô Kiếm ra khỏi vỏ, kiếm tùy ý vung.

    Truy Phong Ngô Công, đích thực rất nhanh nhưng là phong hệ, hắn tinh thông phong kiếm ý.

    Hơi chú ý liền biết điểm gió rơi, Truy Phong Ngô Công nhanh đối với Lục Nguyên tinh thông khoái kiếm ý thì chỉ là trò cười.

    Hỏa Diễm Điểu phun lửa, tùy tay né qua, cùng lúc đó Dưỡng Ngô Kiếm đâm xéo, nhát kiếm thần vô cùng, huyền diệu khó giải thích đâm trúng Hỏa Diễm Điểu, chém con chim chết ngay.

    Cương Mao Thiết Trư, nhoáng một cái vô số gai nhọn đâm ra, này cũng không có gì, chỉ cần kiếm ngươi đủ nhanh là có thể chặn hết tất cả gai.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng xuất trường kiếm, cungf lúc đó nhanh chóng xuất kiếm, ở cùng một chỗ trên người Cương Mao Thiết Trư liên tục ra hơn hai mươi kiếm.

    Lấy pháp lực hiện tại của Lục Nguyên liên tục hơn hai mươi kiếm coi như Cương Mao Thiết Trư lực phòng ngực cực cao cũng chịu không nổi, lập tức bị pháp lực xâm nhập vào trong, trọng thương.

    Vân hệ tâm pháp lực công kích không cường, nó không chết ngay.

    Lục Nguyên không rảnh để ý Cương Mao Thiết Trư, bởi vì Băng Tiềm Điểu quái dị đã phát động công kích.

    Lục Nguyên tay động, Dưỡng Ngô Kiếm nhẹ chuyển, lại thi triển ra bạo vũ kiếm ý, chớp mắt phá Băng Tiềm Điểu ẩn giấu.

    Cùng lúc đó khoái kiếm đâm tới, đâm trúng Băng Tiềm Điểu, chúng nó không có lực phòng ngự như Cương Mao Thiết Trư nên trúng một kiếm liền chết.

    Hắn liên tục ra rút kiếm giải quyết mấy con quái thú, nhưng mặt sau quái thú vẫn lần lượt nhào lên.

    Lục Nguyên không mấy lo lắng, tiếp tục ra tay.

    Tự tại trôi chảy, đây là cảm giác đầu tiên của Lục Nguyên.

    Trước kia hắn có thể làm được điều này, ít nhất tại Vô Sinh Di Cung làm được, khi đó phá chiêu phá pháp đều được.

    Nhưng tuy rằng phá chiêu phá pháp không sai lại không có cảm giác trôi chảy, đi theo Yến tổ sư tu hành, ngũ hành luân hồi kiếm ý, ngũ hành luân hồi lưu chuyển, kiếm pháp của hắn đã cao hơn trước nhiều, chỉ thấy tự tại trôi chảy.

    Một chiêu một thức vô cùng trơn tru.

    Nếu lúc này có người nhìn kiếm pháp của Lục Nguyên chắc sẽ kinh ngạc phát hiện, kiếm pháp của hắn thì ra trôi chảy như vậy, là một loại mỹ cảmtầm thường, kiếm pháp phái khác sợ rằng chỉ có Thái Cực kiếm pháp trấn phái cảu Võ Đang tiên môn mới có cùng cảm giác cực kỳ trôi chảy như vậy.

    Đương nhiên kiếm pháp của Lục Nguyên trôi chảy khác với Thái Cực kiếm pháp.

    Nhưng hiển nhiên bây giờ không ai quan tâm đến Lục Nguyên, Hà Trường Phong dùng Hi Di kiếm pháp của kiếm tông.

    Hi Di kiếm pháp chính là kiếm pháp xếp hạng hai của Đông phong Triêu Dương Phong, chỉ dưới Triêu Dương Nhất Khí kiếm pháp.

    Loại Hi Di kiếm pháp này như hi như di, tốc độ nhanh đến cực điểm, gã đối phó quái thú chỉ bằng chữ nhanh.

    Tống Phá Lãng bên Thanh Thành tiên môn ra tay chính là Khoái Mạn Thập Thất Thức, kiếm pháp khi nhanh khi chậm, nhanh có hay của nhanh, chậm có huyền ảo của chậm, khiến đối thủ trong nhanh chậm của gã chần chờ lưỡng lự, cuối cùng chết dưới kiếm gã.

    Hai người đều là nhanh chóng đối phó địch thủ, gần như cùng lúc giải quyết xong.

    Ba người cùng xong xuôi.

    Chương 291-292: Hi Di kiếm pháp

    Hà Trường Phong, Tống Phá Lãng, Lục Nguyên ngây ra, không ngờ sẽ cùng lúc giải quyết quái thú.

    Lúc này ba người tới gần đỉnh đồi, Hà Trường Phong và Tống Phá Lãng liếc nhau.

    Hà Trường Phong nói:

    - Tống huynh, không bằng chúng ta cùng giải quyết tiểu bối Lục Nguyên đi, thấy sao?

    Nói là giải quyết tất nhiên không phải đánh chết, chỉ là đánh bại, để tránh cho Lục Nguyên tham gia vào cuộc tranh giành.

    Tống Phá Lãng cười ha hả nói:

    - Cũng tốt, tuy thực lực tiểu bối này không bằng hcúng ta, nhưng nếu chúng ta chân trước chiến đấu thì sợ rằng để hắn ngư ông đắc lợi, không bằng trước tiên xử lý hắn.

    Hai người nhìn nhau, đều có ý định trước xử một mình Lục Nguyên rồi hai người quyết đấu.

    - A, củ lạc rốt cuộc mọc ra.

    Trong Trường Sinh Động, một góc nào đó không biết tên, Bắc phong Tống Sĩ Quân ngây ra, gã nhìn thấy củ lạc cam.

    Nhưng gã phát hiện có không ít đối thủ, trong đó có Côn Luân tiên môn Chung Hữu Thì, còn có tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng âm trầm đứng đó.

    Củ lạc xuất hiện rất khó cướp lấy.

    - Ha ha, vận may không tệ.

    Lại là luyện thể kỳ cửu tầng Võ Đang tiên môn Giang Vân Phàm.

    Gã phát hiện củ lạc nhưng không thấy có tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng, chỉ là mấy tu tiên giả luyện thể kỳ cửu tầng, luyện thể kỳ bát tầng ở bên cạnh mà thôi, đây coi như may mắn rồi.

    - Ồ, củ lạc đi ra rồi à?

    Lại là một tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng Nam Hải tiên môn, tay cầm một từ bàn, như chim cú nhào tới, nhào hướng củ lạc.

    Mấy người khác thì gã không thèm để vào mắt, nếu họ ra tay thì gã sẽ khiến họ nếm mùi Nam Hải tiên môn khoái kiếm.

    Trên ngọn đồi nào đó trong Trường Sinh Động.

    Hà Trường Phong vung tay thi triển Hi Di kiếm pháp nổi danh thứ hai trong kiếm tông Đông phong.

    Bộ Hi Di kiếm pháp này vô cùng mau lẹ.

    Trong đạo đức kinh có viết ‘Thấy mà không thấy gọi là hi, nghe mà không nghe gọi là di’.

    Bộ kiếm pháp kia cực mau, khiến người nhìn cũng xem không thấy bóng kiếm, nghe cũng không nghe được tiếng kiếm.

    Hà Trường Phong vung tay ra chiêu Phong Nhược Hi Nhược Di trong Hi Di kiếm pháp.

    Một khi thi triển chiêu này thì kiếm sẽ chớp mắt biến mất trong không trung.

    Hay cho một chiêu Hi Di kiếm pháp.

    Thấy thế, Tống Phá Lãng thầm khen.

    Hi Di kiếm pháp của Hà Trường Phong lại có tiến cảnh, gã muốn đối phó Hà Trường Phong không phải chuyện dễ.

    Tống Phá Lãng xuất một chiêu trong Khoái Mạn Thập Thất Thức ‘Khoái Mạn Vô Định’.

    Chiêu này khi thi triển tốc độ kiếm nhanh đến cực điểm, nhưng khi gã ra chiêu thì nhanh và chậm không có giới hạn, tùy thời chuyển đổi, không có quy luật.

    Khi Hà Trường Phong, Tống Phá Lãng ra tay, họ đều cho rằng Lục Nguyên thua chắc rồi.

    Một năm trước Lục Nguyên đấu không lại ai trong số họ, khi đó họ có tự tin dù là ai đều sẽ thắng hắn trong hai mươi chiêu.

    Bây giờ đã qua một năm.

    Thời gian một năm rất ngắn.

    Hai người liên hợp chắc chắn thắng Lục Nguyên.

    Kỳ thực coi như chỉ một người ra tay cũng nên thắng hắn, nhưng phải trước tiên giải quyết hắn thì họ mới đấu với nhau được.

    Lục Nguyên cười cười.

    Hai cao thủ hợp tác, nếu như là một năm trước thì đích thực hắn không là đối thủ nhưng bây giờ thì sao?

    Kém rất xa.

    Khoái Mạn Thập Thất Thức thì khỏi cần nói, hắn phá rất nhiều lần.

    Dưỡng Ngô Kiếm rút ra, vừa lúc cắt vào không khí trước mặt Tống Phá Lãng.

    Cái đâm này khiến Tống Phá Lãng cực kỳ khó chịu, nhát kiếm không đánh vào kiếm của gã nhưng lại cho gã cảm giác khó chịu.

    Không sai, đâu chỉ là khó chịu, là bực mình đến cực điểm.

    Khoái Mạn Thập Thất Thức chuyển đổi giữa nhanh và chậm, hoặc nhanh hoặc chậm, khiến đối thủ không hiểu ra sao, cuối cùng thua giữa nhanh chậm.

    Nhát kiếm của Lục Nguyên đích thực không chém vào kiếm của Tống Phá Lãng, dường như kiếm chém vào không trung, dường như đâm vào cùng một nơi.

    Nhưng Tống Phá Lãng biết nhát kiếm của Lục Nguyên chém giữa nhanh chậm, khiến gã muốn nhanh mà không thể nhanh, muốn chậm mà chậm không được, không lên không xuống, đa số kiếm chiêu bị Lục Nguyên một kiếm phá hỏng hoàn toàn, khiến người buồn bực muốn hộc máu.

    Lật tay một kiếm, nhát kiếm này cực vi cực vi.

    Các chi không được tên là vi.

    Nhát kiếm của Lục Nguyên lại đâm hướng Hà Trường Phong.

    Hà Trường Phong dùng là Hi Di kiếm pháp Thấy mà không thấy gọi là hi, nghe mà không nghe gọi là di.

    Đối mặt một chiêu của Lục Nguyên dùng là bác chi không được tên là vi, hi di vi vốn là cùng một chỗ, Hi Di kiếm pháp đem hai cái trước tổ hợp thật tốt, Lục Nguyên đâm ra một kiếm lấy vi ra.

    Trận thế hi di chớp mắt bị phá.

    Phá hủy Hi Di kiếm pháp, Lục Nguyên nhanh chóng tấn công, Dưỡng Ngô Kiếm liên tục tấn công Hà Trường Phong.

    Hai người Hà Trường Phong, Tống Phá Lãng sắp ói máu.

    Hi Di kiếm pháp, Khoái Mạn Thập Thất Thức đắc ý của họ kết quả đều bị một chiêu phá sạch!

    Họ muốn lập tức tổ chức thế công mới, kết quả Lục Nguyên đã tấn công đến, như sóng biển cuồn cuộn.

    Sóng biển cuồn cuộn thật không phải từ hình dung.

    Giống như thật sự là sóng nước vậy.

    Lục Nguyên vốn là biết vũ kiếm ý, thủy kiếm ý, thi triển hai cái để tấn công thì như sóng cuộn biển gầm cực kỳ đơn giản.

    Hà Trường Phong, Tống Phá Lãng đối mặt sóng biển chỉ có không ngừng tiếp chiêu.

    Họ chỉ thấy trường kiếm đối mặt bão táp, bản thân không có nhiều sức lực đánh trả.

    Chiêu thứ hai.

    Chiêu thứ ba.

    Chiêu thứ tư.

    Trước kia chưa từng nghĩ đón một chiêu sẽ khó khăn đến mức này, chiến đấu như cơn ác mộng.

    Chiêu thứ bảy…

    *Bộp* một tiếng, trường kiếm của Hà Trường Phong, Tống Phá Lãng cùng rơi ra.

    Hai người còn định tấn công tiếp nhưng Lục Nguyên đã cười nói.

    - Hai vị sư thúc, sao không xem cổ áo của các ngươi đi?

    Hà Trường Phong, Tống Phá Lãng cùng nhìn hướng cổ áo của mình, giật mình.

    Cổ áo hai người có ba vệt cắt dài ngắn giống y đúc, mỗi vệt không dài một phân, không ngắn hơn một ly.

    Vết cắt ngay ngắn như vậy đủ kinh người, càng đáng sợ là Hà Trường Phong, Tống Phá Lãng hiểu một việc, cổ áo dán da thịt, cố tình cổ áo bị cắt ba vệt nhỏ mà làn da không có chút dấu hằn, thậm chí không cảm giác cái gì.

    Kiếm thuật như vậy!

    Hà Trường Phong, Tống Phá Lãng hiểu, nếu không phải Lục Nguyên nương tay, sợ rằng hai người đã chết trong tay hắn rồi.

    Hai người cùng yên lặng.

    Một năm trước tại Vô Sinh Di Cung, dù là ai trong hai người ra tay đều có thể trong ba mươi chiêu thắng Lục Nguyên.

    Chỉ mới một năm mà thôi, hai người liên hợp thế mà bảy chiêu đã thua vào tay Lục Nguyên, đây thật là không thể tin được.

    Vẻn vẹn bảy chiêu!

    Hơn nửa ngày Hà Trường Phong mới bất đắc dĩ nói:

    - Thôi, lần này là hai chúng ta thua, chúng ta không giành gốc củ lạc đỏ với ngươi nữa.

    Lúc mới bắt đầu hai người ch oằng Lục Nguyên yếu nhất, muốn giải quyết hắn, ai mà ngờ đánh rồi mới biết hắn mạnh nhất, vượt trên hai người họ nhiều.

    Tống Phá Lãng cười cười nói:

    - Lão Hà, ngươi là kiếm tông, Lục Nguyên là kiếm khí tông, tại sao sư thúc kiếm tông ngươi mà kiếm pháp không bằng cả sư điệt kiếm khí tông?

    Chậc chậc.

    Tống Phá Lãng và Hà Trường Phong quan hệ khá thân, nói đương nhiên là chọc cười, câu đùa khiến Hà Trường Phong buồn bực.

    Thật ra lúc này bên cạnh giấu một vị tu tiên giả luyện thể kỳ bát tầng Nam Hải tiên môn, gã đứng xa không dám hô hấp nhiều chút.

    Vốn gã định đợi Tống Phá Lãng, Hà Trường Phong đấu nhau gần xong thì ngư ông đắc lợi, ai mà ngờ Lục Nguyên đáng sợ đến thế.

    Chết tiệt!

    Lục Nguyên không biết uy nghĩ trong lòng bọn họ, tay động, lấy ra một bình sứ.

    Hắn đi đến trước củ lạc, trường kiếm vung chém củ lạc, bình sứ đưa tới trước.

    Loại trái cây này ngũ hành tương khắc, lúc hái phải cẩn thận chút.

    Nhìn củ lạc đỏ rơi vào bình, đóng lại miệng bình hắn bỏ vào trong tiểu tu di túi.

    Củ lạc thứ nhất vào tay, có được nó xem như may mắn.

    Được rồi, đi thôi, đi tìm củ lạc thứ hai.

    Một củ lạc tác dụng không lớn mấy, hy vọng có thể tìm được nhiều hơn, chắc chắn càng về sau tranh giành củ lạc càng khó khăn, cái thứ nhất mới là dễ dàng nhất.

    - Vào tay!

    Tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng Thanh Thành tiên môn cười, vô cùng đắc ý.

    Gã khá may mắn, không có người thực lực cao cùng gã tranh đoạt.

    Có được một củ lạc, nhìn trái nhìn phải một lát gã cẩn thận giấu nó đi, cái gọi là có của không nên lộ ra ngoài, tuyệt đối không thể để người khác biết.

    - Ha, vào tay!

    Đây là một tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng, gã cũng được một củ lạc.

    Bên cạnh gã ngã xuống vài người, mấy người kia đều bi gìđánh trọng thương, trong đó bao gồm tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng tài nghệ không bằng người, nằm trên mặt đất xem ra bị thương không nhẹ.

    - Ha, vào tay!

    tu tiên giả luyện thể kỳ cửu tầng Võ Đang tiên môn Giang Vân Phàm cười ha hả.

    Gã rất may mắn, được đến một củ lạc.

    Vừa mới cất đi bình sứ chứa củ lạc thì chớp mắt khoái kiếm chém qua, một bàn tay cướp lấy bình sứ của gã.

    Giang Vân Phàm chớp mắt bị chém thành hai nửa, máu nhuộm đầy đất nhưng người còn chưa đứt hơi.

    - Ngươi…

    Người ra tay là một người đàn ông trung niên vẻ mặt phóng đãng, trơcs khi vào Trường Sinh Động gã đứng trong đám Nam Hải tiên môn, rõ ràng thuộc về Nam Hải tiên môn.

    Giang Vân Phàm dù sao là cường giả luyện thể kỳ cửu tầng tàn chi trọng sinh, lúc này máu thịt hai bên không ngừng mấp my, muốn chữa trị vết thương.

    - Ngũ đại tiên môn, đồng khí liên chi, ngươi muốn giết ta?

    - Giết ngươi thì sao?

    Người đàn ông trung niên cười tà nói:

    - Người Nam Hải tiên môn trước nay đều thị sát, lại nói Trường Sinh Động không giống chỗ khác.

    Trong Trường Sinh Động đem nguyên nhân ngươi chết đẩy cho yêu ma là chuyện vô cùng đơn giản.

    Đúng rồi, khắp ngươi ngươi đồ tốt ta đều muốn, đây chính là nguyên nhân ta giết ngươi.

    Chẳng những muốn củ lạc của ngươi mà còn muốn pháp bảo.

    Người đàn ông trung niên cười tà ác, bạc kiếm trong tay phát ra kiếm khí đáng sợ, triệt để tiêu diệt Giang Vân Phàm.

    Chung Hữu Thì không ngừng truy đuổi, gã đang đuổi theo tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng.

    Thực lực của Chung Hữu Thì đương nhiên không bằng tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng này nhưng bây giờ có ít nhất mười mấy người đuổi theo tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng.

    Trong số người đuổi theo có tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng, người nhiều khi ít, đương nhiên Chung Hữu Thì không ngừng đuổi theo.

    Hết cách, tu tiên giả đang trốn chạy trong tay có một củ lạc.

    Có củ lạc thì đương nhiên phải có giác ngộ bị người truy đuổi.

    Lúc mới bắt đầu mọi người còn có thể giữ hòa bình, nhưng sau khi củ lạc xuất hiện, một khi nắm giữ củ lạc mà bị phát hiện thì bị tủy đuổi là chuyện rất bình thường.

    Hơn nữa Chung Hữu Thì hiểu rằng, Trường Sinh Động khác với nơi khác.

    Chỗ khác rất ít giết người, tại Trường Sinh Động thì vì cơ hội lên trường sinh kỳ, lại có yêu ma hòa lẫn, mọi người giết tới giết lui cực kỳ bình thường.

    Tại nơi thế này phải vô cùng cẩn thận, sơ sẩy một chút là bỏ mạng.

    Mùi máu nhàn nhạt bắt đầu trôi nổi, kỳ thực lúc này chưa đến mức tiếp xúc quy mô lớn với yêu ma.

    Con người bình thường là như thế đó.

    Có pháp chế, có Tông Lão Hội, có các loại quy tắc trói buộc thì có thể làm theo quy tắc, một khi đến nơi không có hạn chế, hơn nữa có yêu ma để giá họa thì nhiều người vì ích lợi sẽ không giống trước kia, nhân tính luôn rất phức tạp.

    Trường Sinh Đạo Quả chia bảy sắc.

    Mỗi cách ba mươi năm xuất hiện một lần Trường Sinh Đạo Quả, kỳ thực có số lượng cố định.

    Trong Trường Sinh Động bình thường ngày thứ nhất sẽ có hai mươi mốt Trường Sinh Đạo Quả, thời gian xuất hiện trong ngày thứ nhất tùy cơ.

    Hai mươi mốt viên củ lạc cơ bản là màu đỏ, ngẫu nhiên ra màu cam.

    Ngày thứ hai thời gian tùy cơ, sẽ có mười tám viên củ lạc, cơ bản là màu cam, ngẫu nhiên có biến số.

    Ngày thứ ba xuất hiện mười lăm viên củ lạc vàng.

    Ngày thứ tư là mười hai viên củ lạc xanh.

    Ngày thứ năm trong Trường Sinh Động, địa điểm tùy cơ, thời gian tùy cơ xuất hiện chín viên củ lạc xanh.

    Ngày thứ sáu trong Trường Sinh Động sẽ tùy cơ xuất hiện sáu viên củ lạc màu chàm.

    Ngày thứ bảy, cũng là ngày cuối cùng, trong Trường Sinh Động xuất hiện ba viên củ lạc màu tím.

    Tức là nói tổng cộng xuất hiện tám mươi bốn viên củ lạc.

    Người tham dự thì sao?

    Hoa Sơn Bắc phong có hai mươi người, nguyên Hoa Sơn có một trăm người tham gia.

    Nhân số tứ đại tiên môn, Võ Đang tiên môn và Hoa Sơn gần nhau, đều khoảng một trăm.

    Ba tiên môn khác chỉ khoảng tám mươi, cộng thêm trung đẳng tiên môn nhân số rải rác, cơ bản nguyên Đại Tấn quốc tổng cộng có sau trăm tu tiên giả tham gia.

    Mỗi lần bên yêu ma gom không được sáu trăm yêu ma luyện thể kỳ bát tầng, nhưng mỗi lần cũng khoảng bốn, năm trăm yêu ma.

    Kết quả mỗi lần tranh đoạt trong Trường Sinh Động là tới con số ngàn.

    Hơn ngàn người tranh giành tám mươi bốn viên củ lạc.

    Xem ra bình quân là mười một, mười hai có thể được một viên củ lạc, nhưng sự thật không khả năng phát bình quân.

    Người mạnh có thể một người được vài viên củ lạc.

    Cứ thế những người khác có được củ lạc càng ít.

    Nhân tiện càng đến sau thì xuất hiện củ lạc cho người cơ hội lĩnh ngộ đột phá càng lớn. nếu có thể thu đủ Trường Sinh Đạo Quả bảy sắc, cơ hội cho người đột phá đến trường sinh kỳ sẽ càng lớn kinh người!

    Ngày thứ nhất đã qua đi.

    Ngày thứ nhất đã có mùi máu tươi nhàn nhạt, bắt đầu có người mất mạng.

    Sáng sớm ngày thứ hai, Lục Nguyên đi trên đất bằng Trường Sinh Động, đằng trước có một cái xác, cái xác bị lan yêu chém thành hai đoạn, đây là…Võ Đang tiên môn Giang Vân Phàm, cứ thế bị chém thành hai khúc, chết hoàn toàn.

    Lục Nguyên thở dài thườn thượt, đầu năm nay thật là nguy hiểm quá, Giang Vân Phàm đều chết.

    Lục Nguyên tiếp tục tiến lên, lờ mờ cảm thấy sau lưng hình như có hơi thở nên né sang bên, cùng lúc đó pháp lực di chuyển càng chậm chạp.

    Qua chốc lát truyền đến vài tiếng xé gió cực nhỏ.

    - Mới rồi chỗ này rõ ràng có người!

    - Đúng vậy, không ngờ người đó bỗng biến mất.

    Vang lên hai giọng nói.

    Một người bảo:

    - Thôi đi, không tìm ra người thì kệ nó.

    Người sau đáp:

    - Đúng vậy, dù sao còn có rất nhiều cơ hội, trong Trường Sinh Động có nhiều người như vậy.

    - Đám người này ngu thật, ở trong Trường Sinh Động cướp củ lạc quá nguy hiểm, có thể thể copws liền cướp, không cướp thì lợi dụng thời gian trống đi cướp của người khác cũng không tệ, coi như giết chết thì đẩy lên đầu yêu ma là xong.

    - Hai chúng ta liên hợp, coi như đụng luyện thể thập tầng cũng có thể giữ mạng.

    Luyện thể bát tầng, cửu tầng đều chết trong tay chúng ta mà.

    Chương 293+294: Hợp tác

    Nói xong câu đó hai người đều đắc ý cười.

    Lục Nguyên nghe đến đây liền hiểu, thì ra là hai nhóm cướp bóc.

    Nếu đã đụng phải nhóm cướp vậy không cần tha cho.

    Lục Nguyên nhàn nhã bước ra, nhìn bộ dạng hai tên cướp.

    Một cao gầy, một lùn mập, nhưng trên mặt che miếng khăn đen, hiển nhiên không muốn bị người thấy mặt mày.

    Hai người này thấy Lục Nguyên thì cất tiếng cười.

    Người cao gầy nói:

    - Có dê béo đưa lên cửa.

    - Í, người này chăng phải là đệ tử chân truyền Hoa Sơn duy nhất tiến vào Hoa Sơn sao?

    Tên mập lùn nói:

    - Không lẽ muốn cho hcúng ta cướp?

    - Không đúng!

    Người cao gầy phản bác:

    - Ngươi xem vị trí mới rồi của hắn, chắc đã nghe lời chúng ta nói, biết mà còn dám nhảy ra, ngươi không thấy kỳ lạ sao?

    Tên lùn mập kinh sợ nói:

    - Ý ngươi là chỗ này có mai phục?

    Họ không cho rằng Lục Nguyên có khả năng là đối thủ của họ, dù sao là một tiểu bối, hơn nữa chiến tích một năm trước tại Vô Sinh Di Cung họ xem trong mắt.

    Ngay cả tu tiên giả luyện thể kỳ cửu tầng mà hắn không thể đón được ba mươi chiêu, giờ mới qua một năm có thể làm được gì?

    Nhưng chúng sợ chỗ này có mai phục!

    Sự việc khác thường tất có quái.

    Tên cao gầy và tên lùn mập không phải hạng to gan gì.

    Trong Trường Sinh Động có tu tiên giả luyện thể kỳ cửu tầng, còn có nhân vật nửa bước trường sinh.

    Họ ở trong luyện thể kỳ cửu tầng không tính mạnh, lúc này kinh sợ và nghi hoặc.

    Lá gan hai người vốn không to, giờ chợt bay lên muốn chạy trốn.

    Kiếm quang bỏ chạy thật nhanh.

    Lục Nguyên phát hiện kiếm quang hai người nhanh hơn mình.

    Hắn ngự kiếm không thể sánh bằng họ, quả nhiên dám không ngừng đánh cướp đều có nhất nghệ tinh, ví dụ hai người kiếm quang quá nhanh.

    Nếu đã không đuổi kịp hai người thì chỉ có nước thả cho đi.

    Đầy đất đỏ máu, Lục Nguyên đứng đây, hiển nhiên tại đây từng xảy ra một cuộc chiến.

    Lục Nguyên cúi người dùng tay chấm máu đặt trước mũi ngửi.

    Trận chiến chắc mới xảy ra không lâu, người mới đi không bao lâu, nơi này đầy máu, không biết người chết chưa.

    Lục Nguyên đột nhiên cảm thấy có gì đó khác thường, né sang bên cạnh, nhìn hướng trái.

    Bên trái đi ra một người đàn ông trung niên gầy gò.

    Lục Nguyên thở phào một hơi, hắn biết người này, đó cũng là trưởng lão Bắc phong, Phương Thanh Chính, từng đi qua Vô Sinh Di Cung, pháp lực là luyện thể kỳ cửu tầng.

    Trên cơ bản pháp lực của gã sàn sàn với Lục Nguyên, hắn liếc mắt một cái liền nhìn thấu pháp lực.

    Đối thủ thì khó thể nhìn thấu pháp lực của Lục Nguyên, truy tra nguyên nhân là vì Lục Nguyên luyện là Vân Long Thập Biến trong vân hệ tâm pháp.

    Vân hệ tâm pháp vốn giỏi về che giấu, điểm yếu là lực công kích thấp.

    Tâm pháp đỉnh cấp như Vân Long Thập Biến càng phát huy đặc tính này đến mức tận cùng.

    - Kính chào Phương sư thúc.

    Lục Nguyên chắp tay nói, đối với trưởng bối hắn vẫn làm chút lễ nghi.

    Phương Thanh Chính không dám xem thường, dù gã là trưởng bối nhưng có mắt nhìn người, sau này địa vị của Lục Nguyên tuyệt đối trên gã.

    Gã nói:

    - Lục sư điệt khách sáo.

    Phương Thanh Chính tới gần xem, thấy bãi máu, nhíu mày.

    Gã nói:

    - Lần này tình huống trong Trường Sinh Động có chút phức tạp, ta thấy có mấy án mạng, hoàn toàn khác với trước.

    Tu tiên giới đại thể là bình tĩnh, ít có người chết, bây giờ trong Trường Sinh Động có người mất mạng, sao không chú trọng cho được?

    Phương Thanh Chính nói:

    - Người Bắc phong chúng ta tổng cộng hai mươi người, Trường Sinh Động vô cùng to lớn, khó được đụng tới đối thủ.

    Nếu ngươi ta đã gặp sau thì không bằng hai ta hợp tác đi?

    Kỳ thực Phương Thanh Chính nói vậy là có mục đích.

    Một năm trước trong Vô Sinh Di Cung gã lấy pháp lực luyện thể kỳ cửu tầng không tiến vào tầng thứ sáu được, Lục Nguyên cỉ là đệ tử hậu bối lại tiến vào tầng thứ sáu Vô Sinh Di Cung.

    Như vậy so sánh khiến Phương Thanh Chính làm sao chịu nổi? qua một năm có không ít người châm biếm gã không bằng cả Lục Nguyên.

    Phương Thanh Chính đối mặt châm chọc nhưng không làm gì được, chiến tích Vô Sinh Di Cung bày cả ra đó, muốn chối cũng không được.

    Bây giờ gã thấy Lục Nguyên.

    Đối với Lục Nguyên đương nhiên gã không có ý nghĩ trả thù, cùng đồng môn ai mà thù dai dữ vậy.

    Nếu đã thế thì hợp tác đi.

    Trong lúc hợp tác để mình xem xem Lục Nguyên có thật là mạnh hơn mình không?

    Hợp tác?

    Lục Nguyên suy tư. mình cần gì liên hợp với Phương Thanh Chính?

    Phải rồi, nghe nói Phương Thanh Chính có pháp thuật rất tuyệt, pháp thuật trinh trắc khắp nơi có thể dò xét hoàn cảnh xung quanh, có chút tác dụng nhưng có một số vấn đề phải hỏi rõ.

    Hắn nói:

    - Nếu liên hợp thì chia củ lạc như thế nào?

    Phương Thanh Chính nói:

    - Như vậy đi, trong lúc chúng ta hợp tác nếu đụng tới củ lạc thì so kiếm thuật, pháp lực.

    Cái thứ nhất so kiếm thuật, nếu ngươi thắng ta thì tất nhiên thuộc về ngươi.

    Nếu pháp lực ta thắng ngươi thì chính là của ta.

    Đề ra cách chia như vậy là bởi vì Phương Thanh Chính thật muốn chứng minh mình mạnh hơn Lục Nguyên.

    Lục Nguyên nghe thế thì tâm động.

    Trong Trường Sinh Động củ lạc quan trọng, Phương Thanh Chính lại muốn cùng mình so kiếm thuật, pháp lực để quyết định Trường Sinh Đạo Quả thuộc về ai, tất nhiên mình cầu mà không được.

    Lục Nguyên không phải đồ ngu, đương nhiên nghe hiểu trong từ ngữ Phương Thanh Chính có ý muốn khiêu chiến, nhưng trong bản phong loại cạnh tranh lành mạnh này hắn không phản đối.

    Tranh thì cứ tranh, kỳ thực không phải việc gì ghê gớm, mọi người bằng vào thủ đoạn, bản lĩnh riêng, xem coi ai càng mạnh.

    - Tốt, vậy hợp tác.

    Đây là ngày thứ hai đụng tới một nhóm đối thủ, không ngờ là hai yêu ma.

    Một cái là Sa Ma, một cái là Đại Atula luyện thể kỳ bát tầng.

    Phương Thanh Chính và Lục Nguyên hai người một chọi một.

    Phương Thanh Chính đối phó Sa Ma, Lục Nguyên thì lo Đại Atula.

    Nhanh như vậy đã đụng yêu ma.

    Phương Thanh Chính không sợ đối thủ trước mắt, gã nhanh chóng giải quyết xong, muốn xử lý xong nhìn chiến đấu bên Lục Nguyên.

    Tuy gã tự tin thực lực của mình trên Lục Nguyên nhưng chưa từng thấy hắn ra tay.

    Rất nhanh giải quyết đối thủ, Phương Thanh Chính nhìn sang mới phát hiện Đại Atula nằm trên đất bị chém thành hai đoạn.

    A, giải quyết đối thủ còn nhanh hơn mình, coi như có chút bản lĩnh, Phương Thanh Chính thầm nghĩ.

    Xem ra Lục Nguyên mạnh hơn một năm trước nhiều, nhưng một năm nay mình cũng mạnh không ít, muốn thắng Lục Nguyên vẫn dễ như chơi.

    Trong Trường Sinh Động, ngày thứ hai.

    Trên hồ nước trong như gương có một gốc cây từ trong hồ vươn ra, trên cây có một trái màu cam, chính là Trường Sinh Quả màu cam.

    Không chút nghi ngờ, trên hồ nước đang xảy ra cuộc quyết đấu, người tham gia tổng cộng có bốn tu tiên giả.

    Trong đó ba tu tiên giả tuổi khá lớn, chỉ có người chính giữa là tuổi hơn nhỏ.

    Cố tình tu tiên giả trông tuổi nhỏ vậy mà quá mạnh, trường kiếm trong tay vung, đem đối thủ tu tiên giả người đàn ông trung niên mặt thẹo buộc phải liên tục lùi.

    Lục Nguyên chợt động, lại thi triển ra một chiêu Phi Yến Bàn Toàn!

    Chiêu này là thuộc kiếm pháp của Yến tổ sư, đương nhiên bây giờ Lục Nguyên dùng chiêu Phi Yến Bàn Toàn chỉ có thế chứ chưa được thần.

    Lúc ấy trong Thiên Sơn Đại Tần quốc, Lục Nguyên từ đâu đến đuôi nhìn Yến tổ sư và Tiêu Dao Tử, hai đại tông sư chiến đấu, đầu óc ghi nhớ không biết bao nhiêu chiêu thức tinh diệu.

    Tất nhiên Lục Nguyên không thể hiểu ý nghĩa trong các chiêu đó.

    Dù hắn vắt óc thật lâu vẫn chỉ nhớ một chút hình chiêu thức, không làm được thần.

    Lúc này Lục Nguyên đã hoàn toàn áp chế đối thủ, không sợ nghịch chuyển tình thế nữa, cho nên hắn mới dùng chiêu đó.

    Dùng chiêu Phi Yến Bàn Toàn xong kiếm thế đột nhiên gắt, như là diều hâu ở trên không trung xoay quanh, có sự linh động bầu trời, nhưng nhìn kỹ thì thấy đâu ra diều quay quanh, dường như là rồng đen vẫy đuôi.

    Lại nhìn kỹ nữa, không biết bao nhiêu động tác hợp thành một chiêu.

    Chiêu này tuy chỉ là chiêu thức có hình, nhưng vẻn vẹn là hình đủ hù ba đối thủ sợ rồi.

    Không sai, người đấu với Lục Nguyên vốn luôn yếu thế, chiêu này càng đáng sợ đến cực điểm.

    Tu tiên giả xuất thân từ Thanh Thành tiên môn bị hù đến hồn phi phách tán, rốt cuộc không thể kiềm nén nữa, chạy vắt giỏ lên cổ.

    Tuy gã chạy như bay nhưng trường kiếm vẫn để lại vết thương trên người gã.

    Thật là chiêu kiếm lợi hại!

    Kỳ thực trong kiếm chiêu của Yến tổ sư, chiêu Phi Yến Bàn Toàn uy lực không mạnh gì mấy, chân chính đáng sợ là chiêu Yến Song Sát kìa.

    Đó mới thật sự lợi hại!

    Lục Nguyên ở trong lòng thầm tán thán.

    Lục Nguyên bên này đánh bị thương hù đối thủ bỏ chạy, bên kia tu tiên giả đang đấu với Phương Thanh Chính thấy tình hình không ổn thì cũng định trốn.

    Tu tiên giả này không rơi vào tình thế yếu nên muốn trốn liền làm ngay.

    Tất nhiên nếu giờ Lục Nguyên nhất quyết giữ chân gã lại thì chắc chắn gã đi không được, nhưng mọi người cùng là ngũ đại tiên môn, không cần thiết nặng tay.

    Hai đối thủ đi rồi, còn lại là Trường Sinh Quả màu cam ở giữa hồ.

    Phương Thanh Chính ngây ra, không biết có cảm giác gì.

    Lúc bắt đầu liên hợp với Lục Nguyên thì gã rất có tự tin là mình mạnh hơn hắn, tin tưởng này kéo dài đến mới rồi, nhưng giờ thì hơi dao động.

    Mới rồi gã đối phó một tu tiên giả luyện thể kỳ cửu tầng, Lục Nguyên đối phó một tên.

    Gã chưa chiếm ưu thế, chỉ ngang tay với đối phương.

    Bên kia Lục Nguyên chỉ mấy chiêu đá đánh đối phương bỏ trốn.

    Chênh lệch này hơi bị lớn!

    Không lẽ Lục Nguyên thật sự mạnh đến thế sao?

    Lục Nguyên lên tiếng:

    - Được rồi, bây giờ nên quyết định Trường Sinh Quả màu cam này thuộc về ai.

    - Đúng thế.

    Phương Thanh Chính lấy lại tinh thần, nói:

    - Chúng ta so kiếm thuật, ai kiếm thuật cường thì Trường Sinh Quả thuộc về ai.

    Phương Thanh Chính chưa bỏ kiếm vào vỏ nên lúc này không cần kiếm vào vỏ nữa, tấn công Lục Nguyên.

    Đây là một chiêu Vô Biên Lạc Mộc tinh diệu đến cực điểm.

    Vô Biên Lạc Mộc, lấy tên này ý là vô biên lạc mộc tiêu tiêu.

    Chiêu này vừa ra có vô hạn tịch mịch, Phương Thanh Chính luyện chiêu này cực kỳ quen tay.

    Lục Nguyên lật tay đâm một kiếm, chỉ tùy ý một kiếm lại khiến vô tận tịch mịch biến mất, ngay chính giữa khuyết điểm của Vô Biên Lạc Mộc.

    Phương Thanh Chính thấy vậy thi triển chiêu Hữu Phượng Lai Nghi.

    Chiêu Hữu Phượng Lai Nghi một khi thi triển thì kiếm quang hiện ra, tựa như phượng hoàng tung cánh, cực kỳ chói mắt.

    Trong chói mắt che giấu sát khí.

    Lục Nguyên lật tay một kiếm, lại là một kiếm bình thường không có gì lạ, lại chính giữa Hữu Phượng Lai Nghi.

    Không sai, Hữu Phượng Lai Nghi, vầng sáng rực rỡ, nhược điểm là ở chính giữa, nhưng người bình thường sẽ không đâm vào chính giữa.

    Chính giữa là nơi ánh sáng chói mắt nhất, người ta thường cho rằng đó là điểm mạnh nhất của chiêu, đâu dám ra kiếm?

    Phương Thanh Chính lại ra chiêu Thương Tùng Nghênh Khách.

    Thương Tùng Nghênh Khách này thoạt trông như nhã nhặn hoan nghênh ngươi, nhưng trong hoan nghênh lại biến hóa ra nhiều sát chiêu, lấy Thương Tùng Nghênh Khách làm thủ thức chiêu số rất nhiều.

    Đối mặt công kích như vậy, Lục Nguyên vẫn là đáp lại một kiếm.

    Nhát kiếm là Như Phong TXXkhông phải chiêu tấn công, nhưng Phương Thanh Chính biết, nhát kiếm này phá chiêu thức của gã.

    Thương Tùng Nghênh Khách, muốn nghênh khách đến mới có thể phát hậu chiêu.

    Nhưng cố tình nhát kiếm Như Phong Tự Bế của Lục Nguyên đóng cửa không tiếp khách thì sao ngươi nghênh khách đây?

    Mặt sau đủ các loại chiêu thức tất nhiên là không phát ra được.

    Kết quả Phương Thanh Chính thi triển ra chiêu Thương Tùng Nghênh Khách bị một chiêu không phải tấn công phá hủy.

    Phương Thanh Chính thở hồng hộc nằm trên hồ nước, mới rồi gã dùng hết các tuyệt chiêu, kết quả tốt lắm, bị Lục Nguyên phá sạch sẽ.

    Nếu chỉ là phá thì thôi, cố tình hắn phá bất cứ kiếm chiêu tinh diệu nào đều chỉ cần một kiếm, cái này quá khoa trương rồi.

    Phương Thanh Chính tự hiểu gã thua rồi, mặt kiếm thuật gã không là đối thủ của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên sẽ không khách sáo, Dưỡng Ngô kiếm vừa động cắt Trường Sinh Quả xuống.

    Kiếm quang chuyển, bỏ Trường Sinh Quả vào trong bình sứ, đây là Trường Sinh Quả thứ hai.

    Tiếp theo Phương Thanh Chính và Lục Nguyên, hai người tất nhiên xuất phát đi tìm Trường Sinh Quả nữa.

    Ngày thứ hai trong Trường Sinh Động mọi người đều tranh giành Trường Sinh Quả, thường có chiến đấu bùng nổ.

    Đa số người vẫn rất kiềm nén, nhưng cũng có kẻ bắt đầu ra sát chiêu với đối thủ.

    Đương nhiên, một khi muốn ra sát chiêu thì phải giết hết kẻ đã trông thấy, rồi ngụy trang thành yêu ma giết, nếu không sẽ là tội nặng.

    Ngũ đại tiên môn, đồng khí liên chi.

    Các góc trong Trường Sinh Động lại diễn tình hình giống hệt ngày thứ nhất.

    Vì Trường Sinh Quả tranh đến đoạt đi, cướp lẫn nhau, thậm chí xuất hiện mười mấy, hai mươi mấy tu tiên giả giành một Trường Sinh Quả.

    Ngẫu nhiên có người mất mạng, thỉnh thoảng xuất hiện yêu ma.

    Đã bắt đầu có một phần yêu ma tiến vào bên tu tiên giả.

    Ngày thứ ba trong Trường Sinh Động.

    Lá rụng dày đặc chất trên mặt đất.

    Hai người bay gần sát đất.

    Trong hai người có một là người đàn ông trung niên gầy ốm, một là người đàn ông trẻ tuổi cầm hồ lô rượu.

    Chân hai người cách mặt đất rất gần nhưng chưa đạp xuống đất.

    Không sai, mọi người đều bay được, nhưng bây giờ ai mà ngu bay lên?

    Bay lên chẳng khác nào làm bia sống cho người ta ngắm, ai đều thấy được, không nhắm vào ngươi thì vào ai?

    Đương nhiên cũng không ai đạp đất đi, trên mặt đất dễ dàng để lại dấu chân, mùi, cùng với phát ra tiếng.

    Bay gần sát đất mới là giải pháp hay cho hiện nay.

    Tất nhiên điều này là Phương Thanh Chính cảnh cáo cho Lục Nguyên, gã không phải lần đầu đến Trường Sinh Động, có chút kinh nghiệm.

    Lục Nguyên luôn là người xuôi theo chiều nước, nghe nói thế thì tất nhiên theo lời gã, tuy làm vậy hơi hao pháp lực nhưng an toàn rất nhiều.

    Ít nhất vấn đề hao pháp lực không là gì với Lục Nguyên.

    Pháp lực vân hệ vốn là vô cùng miên trường, hơn nữa hắn có rất nhiều linh thú vân hệ, tốc độ bổ sung pháp lực so với tiêu hao nhanh rất nhiều.

    Hai người bay gần sát đất, một đường không nói gì nhiều.

    Đằng trước là một chỗ có núi lửa, nhưng núi lửa này chưa bùng nổ, là một núi lửa chết đỏ rực.

    Ở trong Trường Sinh Động hai ngày đã tổng kết ra quy luật nhất định, dường như trên núi hoặc trong núi thì xác suất có Trường Sinh Quả nhiều chút, nếu đây là núi lửa thì nên đi xem thử có Trường Sinh Quả hay không.

    Lục Nguyên và Phương Thanh Chính bay gần sát đến lên giữa sườn núi, dùng vọng pháp thuật phát hiện đỉnh núi lửa chết quả nhiên có một gốc cây nhỏ, trên cây treo Trường Sinh Quả màu vàng, thoạt trông rất hấp dẫn, đúng là có.

    Phương Thanh Chính không chút vội vã, dùng trinh trắc pháp thuật để tránh cho bên cạnh có mai phục, trong Trường Sinh Động phải cẩn thận chút.

    Sử dụng trinh trắc pháp thuật lập tức phát hiện bên cạnh núi lửa chết có một người bay nhanh lên.

    Chương 295+296: Nam Thu

    Một người!

    Lục Nguyên và Phương Thanh Chính liếc nhau, tăng tốc độ tiến tới.

    Tiếp theo, ba người đụng độ trên đỉnh núi lửa chết.

    Khi mặt đối mặt, nhìn thấy thấy đối phương thì Lục Nguyên ngây ra.

    Đối diện là một người không tính quen thuộc, chỉ gặp một lần.

    Khuôn mặt chỗ nào cũng chẳng có gì lạ nhưng không có lông mày.

    Lục Nguyên nghe rất nhiều lần tên của người này, người đó thực ra cũng là người Hoa Sơn, thậm chí còn là người Hoa Sơn Bắc phong, chính là Dung Nham Kiếm Khách Nam Thu, một tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng, cùng lúc đó có thân phận là đệ nhất cao thủ dưới tay Tư Mã Trường Bạch.

    Lúc trước ở trên phi thuyền của Độc Cô Diệp sư thúc hắn gặp một lần, khi đó hai người lạnh lùng nhìn nhau vài cái, hiển nhiên quan hệ không mấy tốt đẹp, không tưởng tượng nổi sẽ gặp mặt tại đây.

    Có câu hữu cừu thiên lý đến tương hội nha.

    Dung Nham Kiếm Khách Nam Thu liếc Lục Nguyên, cười tủm tỉm nói:

    - A, thật không ngờ sẽ gặp phải ngươi, Lục sư điệt.

    Vốn Tư Mã sư huynh đã dặn dò ta phải giải quyết ngươi tại đây, ta còn đang lo nếu không gặp ngươi thì làm sao đây, nay xem ra may mắn không tệ lắm, thuận tiện xử ngươi rồi đi cướp Trường Sinh Quả.

    Quả nhiên, vừa thấy mặt liền thù hận hừng hực, muốn giết Lục Nguyên.

    Tư Mã Trường Bạch chưa bao giờ bỏ qua cơ hội, có cơ hội giết Lục Nguyên thì tất nhiên phải ra tay rồi.

    Theo Tư Mã Trường Bạch nghĩ thì Nam Thu ra tay giết Lục Nguyên rất dễ dàng thôi, dù sao Nam Thu là đệ nhất cao thủ thật sự dưới tay gã, hơn xa đám Tống Sí, gã không phải tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng đơn giản.

    Trường Sinh Động ngày thứ ba.

    Đây là một núi lửa chết đất màu đỏ, núi lửa giống như u linh dưới đất đột ngột nhô lên, miệng núi lửa thẳng hướng khung trời, lộ ra bí ẩn và uy nghiêm.

    Thật nhiều dung nham nóng cháy ở trong miệng núi lửa chậm rãi chảy, *ục ục ục ục*, hiện ra nhiệt độ không biết là cao bao nhiêu.

    Một gốc cây đỏ rực từ miệng núi lửa thò ra, không biết nó dài bao nhiêu, mặt trên treo một Trường Sinh Quả vàng, Trường Sinh Quả có màu sắc hấp dẫn người.

    Nam Thu Vô Mi cười khùng khục quái dị đòi giết Lục Nguyên.

    Phương Thanh Chính chen vào nói:

    - Nam sư huynh, chúng ta đều là người Hoa Sơn Bắc phong, tuy Tư Mã sư huynh và Lục sư điệt có chút xích mích nhưng không cần thiết liều mạng giết chóc như vậy.

    Phương Thanh Chính choằng gã và Lục Nguyên là quan hệ cạnh tranh, còn là loại cạnh tranh ngay thẳng nên tất nhiên lúc này lên tiếng.

    Nam Thu Vô Mi nở nụ cười nhạt:

    - Nếu ta muốn giết thì sao?

    Phương Thanh Chính nói:

    - Vậy ta chỉ đành ngăn chặn.

    - Kỳ thực ta sớm muốn giết cả ngươi luôn.

    Nam Thu Vô Mi cười khẩy nói:

    - Ta giết Lục Nguyên hạt giống tương lai Hoa Sơn là tội chết, đương nhiên phải giết cả người rồi giả bộ thành bị yêu ma giết chết, nếu không thì ta chỉ còn con đường chết, khùng khục khặc khặc.

    Nam Thu đột nhiên động.

    Gã rút ra Liệt Diễm phi kiếm của mình, tay trái động, một luồng chân hỏa nóng cháy phủ trên Liệt Diễm phi kiếm.

    Tại đây tu tiên giả đánh nhau có ba loại.

    Một loại là gì?

    Là thuần kiếm tu, tựa như Lục Nguyên truy cầu uy lực kiếm, chuyên tâm vào kiếm đạo.

    Loại thứ hai là lấy pháp thuật làm chính, loại này sợ nhất là có người gần, cách xa không ngừng oanh kích pháp thuật, tất nhiên một khi bị tới gần học không gian thuấn di pháp thuật thì có thể chớp mắt đi xa.

    Người dùng pháp thuật bởi vì có thuấn di pháp thuật nên có thể so tài với kiếm tu, hơn nữa chủ pháp thuật có đặc điểm lớn nhất là nếu nhiều người tụ tập một chỗ, nhiều pháp thuật cấp cấm kỵ đập xuống thì rất có thể quét hết tất cả không gian.

    Loại thứ ba là chủ nửa pháp nửa kiếm.

    Loại nửa pháp nửa kiếm, kiếm pháp hỗn hợp, có kiếm thuật diệu cũng có pháp thuật tốt, trong một đoạn thời gian bị một số người truy đuổi, nhưng sau đó phát hiện loại kiếm pháp phối hợp này nói thẳng ra chỉ có thế thôi, tuy không tệ nhưng không chuyên kiếm thuật, không chuyên pháp thuật, mất một chuyên môn thì sẽ mất đi rất nhiều.

    Hoa Sơn Bắc phong kiếm khí tông không phải nói nhất định dùng loại kiếm pháp nào hỗn hợp, nguyên tắc của Bắc phong là ngươi thích dùng kiếm thì tốt, dùng pháp cũng hay, tùy tiện ngươi.

    Lại nói Nam Thu Vô Mi giờ dung hợp kiếm pháp, lửa bốc cháy đánh hướng Phương Thanh Chính.

    Phương Thanh Chính lật tay một kiếm, lại thi triển ra một chiêu Như Phong Tự Bế.

    Chiêu Như Phong Tự Bế phong kín môn hộ, là chiêu thức tuyệt hảo phòng ngự.

    Khoảnh khắc, Nam Thu đã đấu với Phương Thanh Chính vài chiêu.

    Không đúng, chỉ là năm chiêu, Phương Thanh Chính đã bị đâm một kiếm vào chiêu, cùng lúc đó người dấy lên ngọn lửa.

    Phương Thanh Chính kinh sợ nói:

    - Pháp lực của ngươi lại tăng lên?

    Sao có thể biến cường như vậy?

    Gã thật không thể tin thực lực Nam Thu sẽ biến cường tới mức này, bình thường luyện thể kỳ thập tầng muốn đánh bại gã không dễ dàng như vậy.

    Nam Thu cười khằng khặc nói:

    - Ngươi đừng quên luyện thể kỳ thập tầng và trường sinh kỳ còn có nửa bước trường sinh.

    Trước đó không lâu ta đã đột phá, tuy chưa đến nửa bước trường sinh nhưng coi như pháp lực tăng cao, muốn dùng năm chiêu thắng ngươi thì có gì khó?

    Nam Thu cười quái dị nói.

    Trong lúc gã cười thì trái tim Phương Thanh Chính không ngừng rơi xuống.

    Không ngờ Nam Thu ở mặt cơ sở thường lại tăng cao không ít, tuy chưa đến tình trạng nửa bước trường sinh nhưng so với tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng bình thường thì cao minh hơn chút.

    Tình thế hiện nay là Phương Thanh Chính đã bị trọng thương, Lục Nguyên tuyệt đối không phải đối thủ của Nam Thu.

    Không may rồi!

    Thật là vô cùng xui xẻo!

    Mình chết đã đáng sợ rồi, Lục Nguyên chết thì càng kinh khủng hơn.

    Lục Nguyên là hạt giống tương lai của Hoa Sơn!

    Vị này không thể chết!

    Tuy Phương Thanh Chính và Lục Nguyên là quan hệ cạnh tranh, nhưng gã biết hắn không thể chết.

    Gã lập tức thốt:

    - Lục Nguyên, mau trốn đi!

    Đáp lại lời Phương Thanh Chính là Nam Thu cười khằng khặc nói:

    - Trốn?

    Trốn đi đâu?

    Trước Thông Thiên Hỏa Trảo của ta không ai trốn được.

    Thông Thiên Hỏa Trảo nói là Thông Thiên Hỏa Trảo gã.

    Thông Thiên Hỏa Trảo không tầm thường, trong tu tiên giới có thể dùng hai chữ thông thương thì đều không tầm thường.

    Thông thiên ở ý nghĩa đạo giáo là không tầm thường, thậm chí trong một số truyền thuyết thậm chí đem thông thiên xem thành danh như tam thanh.

    Thông Thiên Hỏa Trảo của Nam Thu kỳ thực là tuyệt học của phe Tư Mã Trường Bạch.

    Một khi thi triển Thông Thiên Hỏa Trảo, thế như tia chớp đánh hướng kẻ địch, thế công như lửa, hơn nữa có thể tỏa định kẻ địch.

    Có ba đặc tính này, sao Thông Thiên Hỏa Trảo không mạnh cho được?

    Hơn nữa chỗ tuyệt vời nhất của Thông Thiên Hỏa Trảo là uy lực tùy người sử dụng pháp lực mà biến mạnh, hơn nữa có thể khi gần khi xa, đúng là uy lực kinh người!

    Bây giờ Nam Thu vênh váo chứng tỏ uy lực.

    Nam Thu rất vừa lòng bộ dạng hiện tại.

    Nhìn Phương Thanh Chính mặt biến đổi, gã cảm thấy vô cùng sung sướng.

    Nam Thu luôn thích ngược đãi người, khi ngược đãi khiến đối thủ sợ hãi, tìm trong đó nỗi vui sướng.

    Gã là người tâm lý cực kỳ biến thái, giống như lông mày của gã, kỳ thực là gã vì tìm cảm giác sung sướng dùng lửa từng chút một đốt trọi.

    Thời gian trước vì đạt đến trường sinh kỳ, gã bế quan mấy năm, thậm chí là vài chục năm.

    Nhiều năm như thế không ngược đãi kẻ địch, thật là khó chịu.

    Bây giờ rốt cuộc có thể ngược đãi người rồi, lại còn ngược đãi một thiên tài thì càng thú vị.

    Gã nhìn Lục Nguyên, cảm thấy bây giờ hắn nên sợ hãi, kết quả nhìn sang phát hiện mặt hắn không có chút phản ứng gì là sợ hãi, ngược lại nở nụ cười.

    Lục Nguyên nhàn nhạt nói:

    - Ta đích thực không cần trốn, vì đáng chết vốn nên là ngươi.

    Câu nói này khiến Nam Thu càng thấy bực mình thêm.

    Quá buồn cười, hậu bối thiên tài này không biết trời cao đất rộng, thôi được, vậy hãy để hắn hiểu cái gì gọi là trời cao, cái gì là đất rộng.

    Nam Thu Vô Mi nâng tay lên, đánh ra Liệt Diễm phi kiếm rực cháy.

    Trường kiếm hừng hực như lửa đánh hướng Lục Nguyên, chiêu này vừa ra thì ngọn lửa nóng cháy lan tràn từng tấc không khí.

    Nam Thu ra chiêu này là kiếm pháp hợp lại, bản thân nó chính là trong Đại Nhật kiếm pháp Như Nhật Trung Thăng!

    Cùng lúc đó còn có pháp thuật trong Nhất Muội Chân Hỏa!

    Nhất Muội Chân Hỏa bao bọc Như Nhật Trung Thăng, hoàn mỹ kết hợp giữa pháp thuật và kiếm thuật.

    Nam Thu đánh ra một kích kia thì cho rằng chiêu này có thể khiến tiểu bối Lục Nguyên bị thương.

    Phá!

    Đột nhiên Lục Nguyên thi triển ra một kiếm, nhát kiếm mang theo mộ ý màu đen đè ép.

    Hắc mộ ý chẳng những đè ép kiếm pháp Như Nhật Trung Thăng, còn ép xuống lửa cháy rừng rực, chớp mắt đã phá tuyệt học Nam Thu đắc ý.

    Nam Thu chấn kinh.

    Không ngờ bị phá!

    Chắc chắn là ngoài ý muốn!

    Nam Thu không thể tin tiểu bối này đích thực có thực lực phá chiêu thức của gã.

    Gã lại đánh ra một chiêu tuyệt học Đại Nhật Viêm Viêm.

    Chiêu Đại Nhật Viêm Viêm chính ý trời mênh mang ngày thắng, mộ ý bình thường chỉ có thể đè ép mặt trời mới mọc, sao có thể đè ép mặt trời ban trưa, Đại Nhật Viêm Viêm.

    Hay cho Đại Nhật Viêm Viêm.

    Nam Thu cùng lúc dùng pháp thuật Thất Nguyệt Lưu Hỏa.

    Thất Nguyệt Lưu Hỏa vừa ra, tăng mạnh uy lực của Đại Nhật Viêm Viêm, đây là Đại Nhật Viêm Viêm trong Thất Nguyệt Lưu Hỏa.

    Lục Nguyên tuyên bố một câu cực kỳ ngạo khí:

    - Thủ đoạn hay, kiếm pháp hay, pháp thuật hay, nhưng vẫn sẽ bị ta phá!

    Hắn không dùng thùy mộ kiếm ý nữa, lật tay đánh ra bạo vũ kiếm ý, lấy bạo vũ kiếm ý đè ép Thất Nguyệt Lưu Hỏa, Đại Nhật Viêm Viêm, cứng rắn bằng vào bạo vũ phá hủy tất cả kiếm pháp.

    Lại phá!

    Nam Thu chấn động, gã không ngờ nổi còn bị phá!

    Sao có thể!

    Trong lòng Nam Thu thét gào không thể nào, định thi triển tuyệt kỹ nữa.

    Lục Nguyên cười ha ha nói:

    - Ngươi đánh mấy chiêu này giờ đến phiên ta tấn công.

    Hôm nay ngươi nói muốn giết ta, để ta xem rốt cuộc là ngươi giết ta hay ta giết ngươi?

    Lục Nguyên lật tay, Dưỡng Ngô kiếm nhanh chóng tấn công, một kiếm nhanh hơn một kiếm đánh ra, tấn công Nam Thu.

    Từng chiêu từng chiêu thi triển, đánh đến Nam Thu đỡ không nổi.

    Nam Thu mấy lần muốn phản kích nhưng gã làm gì có kiếm chiêu tinh diệu như Lục Nguyên, bị hắn công kích chỉ biết cố sức chống đỡ.

    Một kiếm đâm trúng!

    Huyết hoa bắn lên!

    Đây chỉ là bắt đầu thôi, tiếp theo người Nam Thu không ngừng bị đâm thương, không ngừng bắn ra máu, may là luyện thể kỳ đệ tứ tầng trọng luyện huyết có thể luyện ra máu cho nên không đến mức mất máu chết.

    Đương nhiên không ngừng tạo ra máu cần rất nhiều pháp lực.

    Phương Thanh Chính nằm trên mặt đất thật không dám tin vào con mắt mình.

    Lục Nguyên lại có thể đè ép Nam Thu, lại còn dùng tốc đô rất nhanh thắng gã, trời ạ!

    Phương Thanh Chính vẫn cho rằng thực lực của mình ở trên Lục Nguyên, vẫn cho rằng hắn là đối thủ cạnh tranh của mình.

    Có ai ngờ gã mấy chiêu đã bị Nam Thu giải quyết, mà Nam Thu thì bị Lục Nguyên đè đầu đánh thành như vậy, dường như không có cả sức lực đánh trả.

    Cái này!

    Phương Thanh Chính kinh sợ đến không biết nói cái gì, nhưng mặt trồi lên nụ cười, ít nhất gã không cần chết.

    Gã sớm nghe câu nói: Nam Thu Vô Mi, tâm ngoan thủ lạt.

    - Đáng ghét, đáng ghét!

    Nam Thu bốc cháy lửa giận, gã chưa từng nghĩ sẽ bị một hậu bối đè đầu đánh, vốn tưởng chỉ là một hậu bối mà thôi, không ngờ khó gặm như vậy.

    - Hậu bối, tiểu bối đáng chết, ta muốn ngươi chết, ta muốn ngươi triệt để chết đi!

    Gã gầm lên:

    - Ngươi nên hận ông trời, đem địa điểm quyết chiến đặt ở núi lửa!

    Tại núi lửa, thực lực của ta sẽ tăng vọt, ta nhất định phải giết chết ngươi!

    Gã liên tục gầm lên, nổi hận Lục Nguyên bốc lên tận trời.

    Nam Thu tức giận liên tục rống.

    Một là vì gã thật sự nổi giận, gã không bao giờ ngờ rằng sẽ bị một hậu bối đè ép đến vậy.

    Sỉ nhục to lớn! sỉ!

    Nhục!

    To!

    Lớn!

    Nam Thu chỉ thấy cực kỳ tức giận, muốn phát động tuyệt chiêu cuối cùng. một khi gã thi triển ra tuyệt chiêu cuối cùng thì thực lực sẽ tăng vọt, thậm chí tới gần trình độ nửa bước trường sinh.

    Luyện thể kỳ thập tầng và trường sinh kỳ chênh kệch rất lớn, muốn đột phá cửa này cực kỳ khó khăn.

    Nếu dễ dàng đột phá thì mỗi cách ba mươi năm mọi người không cần ở trong Trường Sinh Động đánh đến chết đi sống lại.

    Không biết bắt đầu từ khi nào đột nhiên có một tu tiên giả từ luyện thể kỳ thập tầng đột phá, bình thường đột phá là sẽ tới trường sinh kỳ.

    Nhưng tu tiên giả phát hiện lần này đột phá không là trường sinh kỳ, cũng mạnh vượt xa luyện thể kỳ thập tầng, nên gọi loại cảnh giới này là nửa bước trường sinh.

    Nửa bước trường sinh, một nửa trường sinh kỳ.

    Đương nhiên cảnh giới nửa bước trường sinh này có chút tu tiên giả trải qua, có một số tu tiên giả thì không thể, hoàn toàn xem cá nhân mỗi người.

    Nhưng không thể phủ nhận rằng nửa bước trường sinh mạnh hơn luyện thể kỳ thập tầng rất nhiều.

    Nam Thu dùng tuyệt chiêu cuối cùng thực lực đã gần đến nửa bước trường sinh.

    Miệng núi lửa bỗng phụt ta dung nham vọt tới bên cạnh gã.

    Nam Thu cười ha hả nói:

    - Để ngươi hiểu pháp thuật chung cực của ta, Dung Nham Mạt Nhật!

    Theo gã thốt ra, vô số dung nham bỏng cháy bùng nổ ở đỉnh núi lửa!

    pháp thuật này không phải pháp thuật đơn giản.

    Vốn Lục Nguyên cũng từng thấy người dùng pháp thuật nhưng bình thường không mạnh lắm.

    pháp thuật này của Nam Thu dựa theo pháp thuật đương phong phân pháp cho nên hẳn ra pháp thuật hạng nhất.

    Cách chia pháp thuật là như thế nào: Tam lưu cấp, nhị lưu cấp, nhất lưu cấp, đỉnh cấp, cùng với cuối cùng là cấm kỵ cấp pháp thuật.

    Trong truyền thuyết pháp thuật cấp cấm kỵ một khi oanh tạc ra thì trong trăm dặm rất khả năng thành phế tích.

    Bàn về lực công kích toàn diện tích, không chút nghi ngờ, pháp thuật ở trên kiếm thuật, chỉ là kiếm thuật càng linh hoạt cùng với lực công kích một điểm nào đó bên trên cả pháp thuật.

    Chiêu của Nam Thu, Dung Nham Mạt Nhật là pháp thuật cấp nhất lưu!

    Kỳ thực lấy trình độ của gã không có bao nhiêu khả năng dùng được pháp thuật cấp nhất lưu, nhưng trong hoàn cảnh miệng núi lửa đặc biệt thế này, gã nhờ vào dung nham trong miệng núi lửa thì có thể phát ra pháp thuật cấp nhất lưu Dung Nham Mạt Nhật.

    Nam Thu dùng Dung Nham Mạt Nhật, một khi sử dụng thì uy lực kinh người đến cực điểm.

    Chỉ thấy ở đỉnh núi khắp nơi đều là dung nham, nham thạch nóng bỏng cuồn cuộn.

    Chương 297-298: Phi kiếm

    Chỗ này khắp nơi đầu là nguyên lực lửa cuồng bạo trong thiên địa, thổ nguyên lực, thủy nguyên lực, đủ loại nguyên lực khủng bố hội hợp một chỗ, đan vào thành pháp thuật Dung Nham Mạt Nhật khủng bố.

    Phương Thanh Chính nằm trên mặt đất, nằm ở trong đó cảm giác bây giờ không thấy cả bầu trời, đều bị dung nham che chắn, khắp nơi đều là lửa đỏ rực.

    *Oành!*

    Không biết khi nào thì một nham thạch đỏ rực đánh vào mặt đất.

    Tuy Phương Thanh Chính có pháp lực hộ thân nhưng nham thạch đỏ rực đánh vào cách gã chưa đến một trượng, cảm giác khắp người chấn động, cùng lúc đó nóng cháy truyền từ đá to, như là thiêu đốt người khác.

    Phương Thanh Chính có thể khẳng định, nếu gã là người thường thì chỉ nhiêu đây thôi sẽ bị đốt cháy.

    Dung Nham Mạt Nhật thật đáng sợ!

    Phương Thanh Chính vô cùng rung động, gã không hề biết Nam Thu mạnh như vậy.

    Gã và Nam Thu tuy cùng là sư huynh đệ Bắc phong nhưng bình thường chỉ nghe tiếng Nam Thu Vô Mi tâm ngoan thủ lạt, chân chính đấu với nhau.

    Giờ gã mới biết Nam Thu càng mạnh hơn trong tin đồn.

    Nam Thu cười to nói:

    - Lục Nguyên tiểu bối, ta muốn triệt để giết chết ngươi!

    Ta muốn giết ngươi mấy ngày, giết đến ngươi hối hận sinh ra đời.

    Nam Thu thích ngược đãi người, tâm lý vốn hơi biến thái rồi, mới nãy bị Lục Nguyên đè đấu đánh khiến gã bùng phát biến thái ra.

    Nam Thu liên tục gầm rống, vài ngọn lửa hóa thành cột lửa đánh hướng Lục Nguyên, lửa ngập trời.

    Lục Nguyên lật tay đánh một kích, lại là một chiêu thủy kiếm ý.

    Thủy kiếm ý của Lục Nguyên có chút thành tựu, tới cảnh giới siêu thoát kiếm ý rồi, giờ dùng thủy kiếm ý thì có kèm thêm vũ kiếm ý.

    Chỉ thấy giữa một chiêu như sông to biển lớn đem vài cột lửa nóng cháy hóa thành vô hình.

    Nam Thu gầm rống:

    - Lại phá chiêu này của ta!

    Dung Nham Mạt Nhật không chỉ là lửa mà thôi.

    Lúc này Nam Thu dùng bản lĩnh lớn nhất, cột lửa to lớn đánh hướng Lục Nguyên, cùng lúc đó còn có vô số nham thạch to lớn tông hắn.

    Dung Nham Mạt Nhật rốt cuộc lộ ra uy phong chân chính!

    Lục Nguyên không dám xem thường, vung tay ra kiếm.

    Dưỡng Ngô kiếm nhanh chóng chém ra.

    Hắn chỉ từng phá nhị lưu pháp thuật, tam lưu pháp thuật, lần này liền phá nhất lưu pháp thuật trong truyền thuyết.

    Pháp thuật Dung Nham Mạt Nhật nên là kết hợp cuồng bạo thủy hệ nguyên lực, cuồng bạo hỏa hệ nguyên lực, cuồng bạo thổ hệ nguyên lực, hơn nữa kết hợp rất cuồng bạo, có thể lấy hỏa hệ nguyên lực làm trung tâm kết hợp.

    Vậy muốn phá thì thứ nhất cần kiếm nhanh, hắn luyện khoái kiếm ý cũng khá nhanh.

    Lục Nguyên ra một kiếm lại một kiếm tiếp theo một kiếm.

    Trong mắt người khác, Lục Nguyên ra ba kiếm.

    Chỉ mình Lục Nguyên biết, hắn ra ba mươi kiếm.

    Khoảnh khắc trong ba mươi kiếm đánh ra thủy kiếm ý khắc chế hỏa hệ nguyên lực, thổ kiếm ý khắc chế thủy hệ nguyên lực, mộc kiếm ý khắc chế thổ hệ nguyên lực.

    - Ta đã nói rồi, ta muốn phá ngươi.

    Lục Nguyên liên tục ra hơn ba mươi kiếm, đem chiêu pháp thuật Dung Nham Mạt Nhật lực công kích hoàn toàn bị triệt tiêu.

    Kỳ thực chiêu này Lục Nguyên phá có chút hiểm, muốn dùng lúc dùng thủy, thổ, mộc, ba kiếm ý, lại còn phải ra kiếm nhanh, cần tinh thông khoái kiếm ý ánh mắt cao minh, vậy thì mới có thể hoàn mỹ tiêu trừ pháp thuật Dung Nham Mạt Nhật của đối thủ.

    Những điều này Lục Nguyên đều có hết.

    Nếu như là một năm trước, đói mặt chiêu cảu Nam Thu thì hắn chỉ có nước chịu thua.

    Nhưng trải qua một năm tu hành cùng Yến tổ sư, hắn sớm không như ngày xưa nữa, cho nên một chiêu này vẫn là cứng rắn bị phá.

    Nam Thu mất hồn lầm bầm:

    - Sao có thể, sao có thể, ta làm sao thua được…

    Gã không thể tin tưởng, chiêu đó đã là tuyệt chiêu cuối cùng của gã, gã không bao giờ ngờ sẽ dùng tuyệt chiêu cuối cùng, mà còn có miệng núi lửa địa lợi, thế mà vẫn thua, thật là không thể tin được.

    Phương Thanh Chính cũng cảm thấy khó tin, không ngờ Lục Nguyên thắng được Nam Thu.

    Nên biết Lục Nguyên một năm trước đụng luyện thể kỳ cửu tầng bình thường chỉ sợ sẽ thua trong vòng ba mươi chiêu, bây giờ mới một năm mà hắn đã có thực lực như vậy, thật là không thể tưởng tượng nổi.

    Trong khi họ thấy khó tin thì Lục Nguyên lại ra một kiếm.

    Kiếm nhanh vô cùng, chớp mắt đâm cổ họng Nam Thu.

    Cho dù có năng lực tàn chi trọng sinh nhưng đụng phải vết thương cổ họng thủng thì không thể chữa.

    Huống chi trong chớp mắt Lục Nguyên đưa pháp thuật vào người gã, phá hỏng thân thể gã.

    Không sai, Lục Nguyên chưa bao giờ thích giết người, rất ít giết ai.

    Nhưng điều đó không có nghĩa là Lục Nguyên không giết người.

    Nam Thu này chính là đệ nhất cao thủ dưới tay Tư Mã Trường Bạch, hơn nữa vừa thấy mặt liền muốn ngược giết hắn, nếu không giết gã mới là nực cười.

    Làm đệ tử danh môn chính phái, rất ít giết người, nhưng một khi bị người buộc đến mức này thì chỉ có thể ra tay.

    Còn về Phương Thanh Chính bên cạnh thì Lục Nguyên không mấy lo lắng.

    Phương Thanh Chính chính mắt thấy toàn quá trình, chuyện này đưa lên Hoa Sơn Bắc phong, hắn tuyệt đối bình yên vô sự, dù sao là Nam Thu trước tiên ra tay.

    Đương nhiên nếu muốn lấy việc này gán tội cho Tư Mã Trường Bạch là không hiện thực, gã có thể đẩy sự việc đi không sạch sẽ.

    Kỳ thực ngồi vào vị trí như Tư Mã Trường Bạch cho dù là Nguyên Nguyên Thượng Nhân muốn đụng gã cũng không phải chuyện dễ.

    Dù gì một người có công lao lớn, không phạm tội danh thực sự, Nguyên Nguyên Thượng Nhân đụng gã sẽ khiến mọi người lạnh lòng.

    Trong danh môn đại phái, làm việc chú ý chứng cứ.

    Lục Nguyên ra tay sạch sẽ khiến Nam Thu nét mặt lộ kinh ngạc, nhưng đây cũng không có gì lạ, dù sao đối với gã thắng sống thua chết là quá bình thường.

    Hơn nữa gã giết Lục Nguyên là trọng tội, nếu giết thành công, tiêu diệt chứng cứ, làm thành yêu ma giết chết thì không có gì.

    Giờ nếu đã thất bại thì gã chỉ có nước chết thôi.

    Nam Thu làm sao không biết Nguyên Nguyên sư huynh sớm muốn trừ gã, chẳng qua bất hạnh không có chứng cứ, nay chứng cứ đưa tới cửa thì gã không có đường sống, chết tại đây hoặc là Bắc phong không có khác biệt gì.

    Phương Thanh Chính ngây ra, không ngờ Lục Nguyên bình thường bộ dáng lười biếng, thật sự ra tay thì sạch sẽ trôi chảy như vậy.

    Nhưng việc này báo lên trên, Bắc phong chắc chắn sẽ thầm ủng hộ hắn làm như vậy, tối đa mặt ngoài trách móc vài câu, rồi không đau không dương giảm một năm vài chục linh thạch.

    Vấn đề là đối với Lục Nguyên, trừ một năm linh thạch không là hình phạt.

    Tu tiên giả luyện thể kỳ thập tầng này là tu tiên giả mạnh nhất mình từng giết.

    Lục Nguyên lật tay lại, Dưỡng Ngô kiếm, thanh kiếm chính khí sẽ không nhuộm chút máu, máu tự động thoát khỏi vỏ kiếm, không cần lau, kiếm trực tiếp trở vào bao.

    Giờ là lúc thu chiến lợi phẩm.

    Nam Thu đương nhiên cũng có pháp bảo loại không gian, mất nửa ngày hắn tìm thấy một chiếc nhẫn đeo trên tay, phóng thần niệmvào trong, phát hiện không nhỏ hơn tiểu tu di túi của mình bao nhiêu, vậy cũng tiện, tiếp theo là chiến lợi phẩm bên trong.

    Thật ra chiến lợi phẩm thứ nhất là Hỏa Tước kiếm nằm trong tay Nam Thu chứ không ở trong nhẫn, phi kiếm trực tiếp rơi vào tay Lục Nguyên.

    Thanh phi kiếm này phẩm chấn không tệ.

    Phi kiếm, linh kiếm, tiên kiếm, kiếm phân chia như vậy.

    Trong vùng phi kiếm cũng có loại phẩm chất không sai, phi kiếm phẩm chất tệ chút dù không cố định phân cấp nhưng tốt, xấu có thể thấy ra.

    Tựa như Dưỡng Ngô kiếm của Lục Nguyên rõ ràng là thượng phẩm trong phi kiếm.

    Còn thanh Hỏa Tước kiếm là thanh phi kiếm không tệ.

    Chuôi kiếm tạo hình cuồng dã, thân kiếm viết hai chữ cổ triện Hỏa Tước, toàn thân đỏ thẫm sáng lóng lánh, sờ vào hơi nóng, kiếm dài ba thước bốn phân, kiếm nặng cỡ hai mươi lăm cân.

    Trong tiểu càn khôn giới hắn dùng thần niệm quét qua thấy có đến ba ngàn hai trăm linh thạch.

    Khoa trương thật!

    Đây đúng là cực kỳ khoa trương!

    Không ngờ có đến ba ngàn hai trăm linh thạch!

    Trước kia hắn gặp phải giàu nhất cũng chỉ là một, hai ngàn linh thạch mà thôi, lần này được ba ngàn hai trăm linh thạch, giàu rồi.

    Lục Nguyên cảm thấy rất vui, thực ra bây giờ mỗi năm hắn tiêu hao số lượng linh thạch khá lớn, phải nuôi nấng nhìn linh thú như vậy cần linh thạch khổng lồ.

    Một năm hao hai, ba trăm linh thạch là rất bình thường.

    Lượng tiêu hao linh thạch thế này nếu để tu tiên giả luyện thể kỳ khác biết chắc chắn sẽ giật mình, tiêu hao quá lớn.

    Chỉ có tu tiên giả trường sinh kỳ mới cho rằng con số này chẳng là bao.

    Lục Nguyên tiếp tục dùng tn quét tiểu càn khôn giới, bên trong rất nhiều hỏa hệ linh thú, thậm chí còn có năm con Hỏa Hổ đại hình, cái khác là hỏa hệ linh thú trung hình, hỏa hệ linh thú tiểu hình càng nhiều.

    Những hỏa hệ linh thú này có chút tác dụng, sau này có thể dùng đổi linh thú vân hệ.

    Công pháp thì có vài quyển nhưng đều là hỏa hệ công pháp và một số tâm đắc của gã.

    Dường như không có thức gì khiến người kích động.

    Lục Nguyên vừa nghĩ vậy thì đột nhiên phát hiện một bình sứ.

    Thiếp bình!

    Trường Sinh Quả ngũ hành tương úy mới dùng bình sứ chứa, rất nhiều người cố ý chuẩn bị một bình sứ trong Trường Sinh Động, không lẽ…Lục Nguyên chợt kích động.

    Nam Thu a Nam Thu, hy vọng ngươi đừng khiến ta thất vọng.

    Hắn lập tức lấy bình sứ ra khỏi tiểu càn khôn giới.

    Để sát vào nhìn, quả nhiên là có Trường Sinh Quả.

    Cho đến bây giờ tổng cộng xuất hiện Trường Sinh Quả ba màu, là Trường Sinh Quả màu tím, Trường Sinh Quả màu cam, Trường Sinh Quả màu vàng.

    Lúc trước Lục Nguyên tự thu thập được một Trường Sinh Quả màu tím, một Trường Sinh Quả màu cam, bây giờ trong bình sứ vừa lúc có một Trường Sinh Quả màu tím, một Trường Sinh Quả màu cam, tức là nói hắn tổng cộng có bốn Trường Sinh Quả.

    Lục Nguyên hơi kích động.

    Trong Trường Sinh Động có tổng cộng tám mươi bốn Trường Sinh Quả, bây giờ hắn có bốn Trường Sinh Quả, không sai, chiến tích đích thực không tệ.

    Xử lý xong thứ trong tiểu càn khôn giới, tiếp theo tất nhiên là muốn bàn bạc với Phương Thanh Chính nên chia Trường Sinh Quả màu vàng trên miệng núi lửa như thế nào.

    Chia làm sao không phải khó khăn, tất nhiên là Lục Nguyên và Phương Thanh Chính so pháp lực, lần này tỷ thí kỳ thực hắn và gã đều có pháp lực luyện thể kỳ cửu tầng.

    Phương Thanh Chính luyện không phải Vân Long Thập Biến, gã không tư cách học loại tâm pháp đó.

    Gã luyện là Hoa Sơn Bắc phong Vọng Nguyệt tâm pháp, bộ tâm pháp lúc trăng lên tĩnh tọa tu hành thì tiến rất nhanh, là thủy hệ tâm pháp.

    Lục Nguyên đem pháp lực khắp người dùng một biến, dùng ra pha chất biến trong Vân Long Thập Biến, có thể đem pháp lực tạm thời chuyển thành thổ hệ tâm pháp, thổ có thể khắc thủy.

    Dù pháp lực tương đương nhưng lại đè ép Phương Thanh Chính gắt gao.

    Lần này Trường Sinh Quả màu vàng tất nhiên thuộc về Lục Nguyên.

    Phương Thanh Chính ủ rũ.

    Sau sự kiện Vô Sinh Di Cung, Phương Thanh Chính dựa vào pháp lực luyện thể không tiến vào tầng thứ sáu Vô Sinh Di Cung.

    Khi đó Lục Nguyên là pháp lực luyện thể lục tầng thế mà tiến vào tầng thứ sáu Vô Sinh Di Cung được, sau việc đó Phương Thanh Chính bị người lôi ra chế giễu, lòng cũng thầm giận dữ.

    Lần này gã tiến vào Trường Sinh Động là để chứng minh mình mạnh hơn Lục Nguyên.

    Hơn một năm nay Phương Thanh Chính luôn cố gắng để rửa hận cũ.

    Ai mà ngờ Lục Nguyên qua một năm biến càng mạnh hơn, tốc độ biến cường quá sức nhanh.

    Dù là so kiếm pháp hay so pháp lực thì Phương Thanh Chính không phải đối thủ của Lục Nguyên.

    Chính vì vậy nên Phương Thanh Chính mới muốn rời đi.

    Phương Thanh Chính cũng muốn cướp Trường Sinh Quả, dù sao thực lực cỡ như gã được Trường Sinh Quả là quan trọng nhất.

    Cùng Lục Nguyên so từ kiếm pháp đến pháp lực đều không được Trường Sinh Quả, hoàn toàn thua trắng, cho nên gã chỉ có thể rời đi, một mình đi cướp Trường Sinh Quả chứ không phải liên hợp cùng Lục Nguyên.

    Hợp tác là vì lợi ích.

    Cũng sẽ vì lợi ích mà tách ra.

    Đương nhiên Phương Thanh Chính không đi ngay bây giờ, khi đấu với Nam Thu gã bị đánh trọng thương, giờ gã ra ngoài bị người giết là lẽ thường.

    Phương Thanh Chính thầm nghĩ, đợi khi mình hồi phục vết thương thì nhất định một mình đi cướp Trường Sinh Quả, giờ ở cạnh Lục Nguyên an toàn chút.

    Một người đàn ông trung niên gầy gò phong độ tri thức cùng một thanh y thanh niên bay gần sát đất, hai người đang nhỏ giọng nói chuyện.

    Sau khi đấu với Nam Thu xong, Lục Nguyên hỏi Phương Thanh Chính một số vấn đề.

    Trong đó vấn đề mấu chốt nhất là nửa bước trường sinh!

    Lúc đó hắn nghe Nam Thu và Phương Thanh Chính nói đến nửa bước trường sinh, dường như nửa bước trường sinh khá là ghê gớm, Lục Nguyên muốn hiểu về sức chiến đấu của nửa bước trường sinh.

    Phương Thanh Chính kể rằng:

    - Nửa bước trường sinh, đây là một cửa ở giữa luyện thể kỳ thập tầng và trường sinh kỳ, có một số người trải qua, một số người sẽ không.

    Cảnh giới nửa bước trường sinh không có gì ghê gớm đối với việc đột phá trường sinh kỳ, không có bất cứ trợ giúp nào, đặc điểm lớn nhất là sức chiến đấu cao, cao hơn cả Nam Thu rất nhiều.

    Lục Nguyên tim đánh thịch một cái.

    Hắn có thể thắng Nam Thu thực ra không dễ dàng chút nào, lúc đó sức chiến đấu của Nam Thu khá cao.

    Bây giờ xem ra ở trong mắt Phương Thanh Chính đã thấy tu tiên giả cảnh giới nửa bước trường sinh thì sức chiến đấu của Nam Thu không bằng cảnh giới nửa bước trường sinh.

    Như vậy đối mặt chân chính nửa bước trường sinh hắn chưa chắc thắng được.

    Lục Nguyên hỏi tiếp:

    - Như vậy tu tiên giả bên này có bao nhiêu tu tiên giả nửa bước trường sinh kỳ?

    - Tu tiên giả nửa bước trường sinh kỳ chắc là năm, sáu người.

    Phương Thanh Chính nói:

    - Bên yêu ma có khoảng năm, sáu nửa bước trường sinh.

    Lục Nguyên lòng càng trầm xuống.

    Tức là nói tổng cộng có khoảng mười nửa bước trường sinh.

    Cố tình sức chiến đấu hiện nay của hắn không cao bằng một nửa bước trường sinh, cái này thật không hay, dù sao chưa đấu qua không biết thế nào, nhưng nếu mấy nửa bước trường sinh kỳ liên hợp thì hắn thua ngay, đây là chắc chắn.

    Điều này đối với hắn không phải tin tức tốt, tương đương nói trong Trường Sinh Động, sức chiến đấu của hắn không phải là cao nhất.

    Phần tranh giành Trường Sinh Quả tiếp theo sau sợ rằng càng thêm kịch liệt.

    đây chỉ là ngày thứ ba đi vào Trường Sinh Động, chỉ mới hiện ra Trường Sinh Quả màu vàng mà thôi đã có tu tiên giả luyện thể kỳ cửu tầng, thập tầng mất mạng, có thể tưởng tượng mặt sau trình độ kịch liệt đến đâu.

    Hơn nữa còn có bên yêu ma, e rằng tử thương càng lớn.

    Chương 299-300: Luyện thông

    Nếu hắn không tăng sức chiến đấu lên chút, mặt sau giữ mạng thì không khó nhưng muốn tranh đoạt càng nhiều Trường Sinh Quả là vấn đề lớn.

    Hắn phải tăng sức chiến đấu lên.

    Về kiếm thuật thì không cần tăng cái gì, kiếm thuật của hắn quá cao rồi.

    Về pháp lực, nếu hắn có thể từ luyện thể kỳ cửu tầng tăng lên đến luyện thể kỳ thập tầng thì có thể khẳng định một điều, có thể thắng được người nửa bước trường sinh kỳ.

    Một khi thắng nửa bước trường sinh kỳ, trong Trường Sinh Động hắn vô địch rồi, lúc ấy muốn cướp Trường Sinh Quả dễ như chơi.

    Bây giờ cần thiết không phải đi cướp Trường Sinh Quả mà là tăng pháp lực!

    Hắn luyện là Vân Long Thập Biến, muốn tăng pháp lực chỉ có thể tập trong vào Vân Long Thập Biến.

    Luyện thể kỳ cửu tầng là tàn chi trọng sinh, luyện thể kỳ thập tầng là đại viên mãn.

    Cái gì gọi là đại viên mãn?

    Còn nhớ ở luyện khí kỳ đệ thập tầng đại viên mãn, pháp lực khắp người liên miên bất tận chảy, bất cứ kinh mạch nào đều cực kỳ thông thuận, khi đó gọi là luyện khí kỳ thập tầng đại viên mãn.

    Còn luyện thể kỳ đại viên mãn thì sao?

    Sẽ có chuyện gì?

    Luyện thể kỳ là luyện thân thể, khiến mỗi một tấc trên người đều luyện thông mới tính đại viên mãn ư?

    Bây giờ cả người mình có bao nhiêu chỗ đã luyện thông?

    Ngũ tạng lục phủ, da dẻ, xương cốt, huyết dịch, đầu óc, những chỗ này đã luyện thông.

    Vậy nơi nào chưa luyện thông?

    Mắt, mũi, đôi tai.

    Đây chắc là nơi mình chưa luyện đến, nếu có thể luyện thông hết thì chính là luyện thể kỳ, luyện thân thể đại viên mãn.

    Phải như thế nào luyện thông mấy thứ đó?

    Lục Nguyên có hỏi Phương Thanh Chính, có thể hỏi mà không hỏi thì uổng phí.

    Phương Thanh Chính trả lời:

    - Đích thực muốn luyện đến luyện thể kỳ đệ thập tầng thì phải luyện mấy thứ này, nhưng đó không dễ dàng.

    Ba mươi năm trước ta đã đến luyện thể kỳ đệ thập tầng, nhưng ba mươi năm nay không đột phá.

    Muốn đột phá trong vòng vài ngày là mộng tưởng hảo huyền.

    Phương Thanh Chính cho rằng Lục Nguyên đang mơ tưởng viễn vông, cho dù Lục Nguyên ngươi có là thiên tài nhưng việc ta ba mươi năm không làm được, chẳng lẽ mấy ngày là ngươi luyện thành?

    Phương Thanh Chính là người thứ nhất không tin.

    Đối với Phương Thanh Chính nghi ngờ, Lục Nguyên chỉ cười không nói.

    Nếu đã khẳng định hướng suy nghĩ chính xác thì tiếp theo là luyện làm sao.

    Đem pháp lực ngưng tụ ở mắt, không đúng, pháp lực vừa ngưng lại có cảm giác bị kim đâm, xem ra không thể tiến hành đơn giản thô bạo thế này, dù sao mắt mỏng manh như đầu óc, nếu sơ sẩy thì nguy.

    Chưa từng nghe nói tàng chi trọng sinh có thể tái sinh khí quan mỏng manh như con mắt, một khi bị hư thì tiêu thật, trừ phi đến cảnh giới càng cao mới hồi phục lại.

    Phải nghĩ cách nào mới được, Lục Nguyên rơi vào suy tư.

    Trước lấy luyện mắt làm lệ đi, nếu muốn luyện mắt thì nên làm thế nào?

    Con mắt có tác dụng là cảm giác ánh sáng, nhìn vật thể.

    Muốn cường hóa con mắt, rèn luyện mắt thì chắc nên nhìn ánh sáng càng mạnh, nhìn đến vật thể càng nhỏ, đây chắc là phương hướng nên cố gắng.

    Lục Nguyên suy tư, đã quyết định cách rèn luyện mắt, đương nhiên điều này phải nói đến một chuyện xưa.

    Đó là chuyện xưa lúc nhỏ Lục Nguyên ở Đông Lâm trấn nghe kể.

    Lúc ở Đông Lâm trấn Lục Nguyên có nghe một người kể chuyện xưa.

    Câu chuyện rất đơn giản, là một người tên Kỷ Xương muốn học bắn cung.

    Kết quả gã muốn thành học trỏ của tiễn thuật đại sư Phi Vệ.

    Phi Vệ ra yêu cầu muốn Kỷ Xương trước tiên luyện ánh mắt, luyện đến có thể không nhắm mắt, mở mắt suốt cho đến mũi tên nhọn đến trước mắt mà không chớp cái nào thì mới có tư cách học bắn tên.

    Kỷ Xương luyện hai năm, rốt cuộc thành công, chạy đến chỗ Phi Vệ.

    Phi Vệ lại nói bây giờ học bắn tên, ngươi chỉ cần nhìn vật nhỏ mà thấy rất to thì coi như học xong.

    Kết quả Kỷ Xương lấy một cọng lông trâu nhỏ xíu, ở phần đuôi cột một con rận nhỏ treo ở cửa sổ nhà mình, con mắt không chớp nhìn con rận nhỏ.

    Gã cứ nhìn con rận, nhìn đến ba năm.

    Ba năm sau, gã trông thấy con rận to như bánh xe.

    Lúc Lục Nguyên nghe kể chuyện này thì con nít, đối với cái gì đều tràn ngập hứng thú, cũng thử luyện không nhắm mắt.

    Khi đó hắn rất hăng, luyện một tháng, đám nhóc khác sớm bỏ cuộc nhưng Lục Nguyên thì không.

    Kết quả một năm sau không có bất cứ thành quả, căn bản không khả năng làm được không nhắm mắt, ách một thời gian con mắt sẽ tự động chớp một cái.

    Chuyện xưa đúng là gạt người.

    Đây là suy nghĩ của cậu bé Lục Nguyên.

    Nhưng bây giờ, hắn đã tới luyện thể kỳ cửu tầng, chỉ kém một đại viên mãn là sẽ tới đại viên mãn cuối cùng.

    Hắn nhớ lại chuyện xưa kia, cảm thấy có thể căn cứ theo câu chuyện, thử dùng cách đó luyện mắt, xem coi có thể thành công luyện thể hay không.

    Trước tiên không nhắm mắt?

    Loại chuyện nhỏ này không khó.

    Hắn lập tức bắt đầu thí nghiệm không nhắm mắt lại.

    Lúc mới bắt đầu con mắt không mỏi chút nào, thật đơn giản.

    Nhưng dần dần mắt đau như kim đâm, không nhắm mắt thì rất khó chịu.

    May là lúc này rút chút pháp lực vân hệ lại, pháp lực vân hệ mềm nhẹ dịu dàvuốt một lần, lập tức tất cả mệt mỏi nơi con mắt giảm thấp nhiều, hắn cứ thế chống qua một đoạn thời gian.

    Lục Nguyên phát hiện bây giờ mình có thể không nhắm mắt rồi.

    Thực ra việc này đối với người thường là khó, nhưng với tu tiên giả thì không tính là việc khó.

    Khó là cái thứ hai.

    Bây giờ chỗ này không có lông trâu, cũng không có con rận, tất nhiên luyện cái này không nhất định phải là con rận.

    Chỗ này, Lục Nguyên nhìn trái nhìn phải, đi tới đi lui, vừa lúc thấy một gốc cây tùng.

    Cây tùng lá thông từng chiếc dựng thẳng, Lục Nguyên ngồi xếp bằng ở dưới, mắt không chớp nhìn chằm chằm lá thông ngoài năm trượng đằng trước.

    Đương nhiên lúc mới đầu hắn chỉ thấy một chiếc lá trong đó.

    Lá thông lớn hơn con rận, đây là đương nhiên.

    Nhưng nhìn một chiếc lá thông không dễ hơn nhìn con rận nhỏ.

    Dù sao con rận chỉ có một con, lá thông thì không biết có bao nhiêu, muốn nhìn chằm chằm một chiếc không phải việc dễ, hơi sơ sẩy là sẽ chuyển ánh mắt sang lá thông bên cạnh ngay.

    Lục Nguyên nhìn chằm chằm chiếc lá thông này, lá màu xanh đâm tủa, dường như từ từ lá thông biến to rất nhiều, nhưng chỉ cần tinh thần hơi buông lỏng chuyển qua lá thông khác, lập tức cảm giác chiếc lá kia trở lại kích cỡ cũ, nhất định phải nghiêm túc rồi.

    Lục Nguyên thở dài, không dám sơ sẩy nữa, nhìn chăm chú vào chiếc lá thông kia.

    Thời gian trôi qua, lá thông ngày càng lớn, ban đầu nhỏ xíu xiu giờ xem ra đã lớn cỡ bút lông.

    Lục Nguyên tiếp tục nhìn lá thông, chờ lá thông tiếp tục biết to.

    Không biết qua bao lâu, lá thông không còn giống bút lông nữa mà to cỡ cây gậy.

    Lại nhìn kỹ lá thông, chẳng biết từ khi nào, lá thông đã như một cây đại thụ đứng thẳng.

    Lúc này, hắn lờ mở cảm thấy có năng lượng kỳ diệu từ trong gan ngũ tạng lục phủ chuyển đến con mắt.

    Mắt tạm thời tối đen, một luồng sáng từ trong mắt bắn ra.

    Thế giới rõ ràng hơn, sáng tỏ, hiện ra từng sự vật, thế gian mọi thứ vô hạn mở rộng trong mắt hắn.

    Lá thông như là cây đại thụ.

    Cây tùng như núi to đứng thẳng ở đó.

    Thế giới thật lớn!

    Lục Nguyên biết mình đã thành công luyện thể con mắt.

    Chớp mắt, tia sáng biến mất, thế giới trở về bình thường.

    Luyện thể con mắt xem như thành công, sau này chỉ cần muốn thì có thể khiến thế giới đột nhiên biến to.

    Đương nhiên bình thường thu lại tia sáng trong mắt để thế giới ở trạng thái bình thường.

    Phương Thanh Chính bên cạnh không biết nên nói gì, mới đây đã thành công rèn luyện con mắt, quá khoa trương đi.

    Phương Thanh Chính cũng thành công luyện thể con mắt nhưng là tốn thời gian mấy năm, đâu đơn giản như Lục Nguyên.

    Thành công luyện thể con mắt, bây giờ chắc nên đến đôi tai và cái mũi.

    Trước luyện đôi tai đã.

    Muốn luyện đôi tai thì phải trước tiên khép đôi mắt, không khép mắt cơ bản không cách nào tu luyện, dù sao dưới tình huống bình thường cần dùng mắt quá nhiều, tương đối thì dùng tai ít hơn.

    Không khép mắt lại hơi khó luyện đôi tai.

    Đây là ngày thứ năm trong Trường Sinh Động.

    Trường Sinh Động cực kỳ rộng lớn, thế giới bên trong chẳng biết lớn bao nhiêu.

    Một góc bên trên có một thanh niên thanh y nhắm mắt, đương bay gần sát đất.

    Lục Nguyên một mình bay, Phương Thanh Chính đã rời đi.

    Gã dùng dược vật nhanh chóng hồi phục, mới hai ngày thì vết thương đã hồi phục rất nhiều nên gã ra đi.

    Gã đến Trường Sinh Động là để được Trường Sinh Quả, ở cùng Lục Nguyên không khả năng có được Trường Sinh Quả, cho nên gã bỏ đi.

    Kỳ thực Phương Thanh Chính rất muốn thấy Lục Nguyên trưởng thành, tốc độ trưởng thành kinh người như vậy sao không khiến người kinh ngạc cho được?

    Nhưng cướp được Trường Sinh Quả càng quan trọng hơn.

    Cho đến bây giờ Phương Thanh Chính không được một Trường Sinh Quả nào nên phải sốt ruột rồi.

    Lục Nguyên luôn bay đi, nhắm đôi mắt lại.

    Đã qua một ngày, hắn luôn bay.

    Trong lúc bay không trung chẳng phải trống rỗng, đây là bay gần sát đất, có khi mặt đất cao, có khi đất thấp, nếu cứ luôn khép mắt thì e rằng dễ đụng phải lồi lõm trên mặt đất, còn có từng gốc cây tại đó.

    Nhưng Lục Nguyên nhắm mắt mà không đụng phải gì cả.

    Không sai, không cần dùng mắt nhìn thì còn có tai để nghe.

    Vốn luôn dùng đôi mắt không tưởng tượng được tai sẽ có nhiều tác dụng như vậy.

    Kỳ thực mặt đất lên xuống có thể dùng tai nghe.

    Đừng quên gió, gió và mặt đất va chạm có thanh âm khe khẽ, loại cảm giác này rất khó cảm nhận, coi như là cẩn thận nhìn vẫn có thể cảm giác được.

    Lúc mới bắt đầu Lục Nguyên đụng trúng không ít núi, gò đất, đụng gãy từng gốc cây, đụng trúng núi khiến thân thể đau đớn.

    Nhưng mặt sau dần thích ứng được thì không còn đụng vào cây hay núi nữa.

    Nếu mặt đất cao chút thì tai nghe gió vọng nhanh chút.

    Nếu mặt đất thấp thì tai nghe gió vọng lại sẽ chậm chút.

    Tuy chênh lệch giữa nhanh và chậm không lớn nhưng nếu cẩn thận nghe thì có thể nghe ra.

    Đúng rồi, còn có người.

    Nếu ở không xa có người thì sẽ nghe được tiếng xé gió khe khẽ.

    Kỳ thực tiếng xé gió này rất nhỏ, nếu không luôn nhắm lại, chậm rãi thích ứng thì không thể nghe được thanh âm này.

    Dường như một cánh cửa đang mở ra trước mặt hắn.

    Trong Trường Sinh Động kỳ diệu này có đủ các loại địa hình, có đủ các dạng thiên khí, khiến Lục Nguyên nghe đến rất nhiều thanh âm tuyệt vời.

    Tiếng bông tuyết rơi xuống đất thật mềnh nhẹ, như là sợ đánh thức mặt đất.

    Nụ hoa ở trong xuân phong chậm rãi nở rộ, tràn ngập sức sống, hóa ra cái này cũng có thể nghe được.

    Trong gió truyền đến mùi hương hoa trên cây phía xa.

    Tất cả những điều này đều có thể nghe được.

    Lục Nguyên đột nhiên có loại hiểu ra.

    Không sai, đôi tay hắn sắp đột phá cửa này, nhưng vẫn kém một bước.

    Không có một bước tiến này thì hắn vẫn không cách nào đột phá.

    Một bước này là cái gì?

    Lục Nguyên rơi vào suy tư, hoặc là, hắn nên chiến đấu!

    Trong chiến đấu lợi dụng nghe, không cần nhìn cũng chiến đấu được.

    Nếu có thể thuận lợi chiến đấu hoàn toàn dùng đôi tai chứ không phải con mắt thì khả năng thành công luyện đôi tai.

    Phía trước truyền đến tiếng đánh nhau.

    Lục Nguyên nghiêng tai lắng nghe, nghe thấy trong đánh nhau có nhiều tình hình.

    Ví dụ người chiến đấu chắc có hai, pháp lực của hai người này không thấp, đều là luyện thể kỳ cửu tầng.

    Chỗ đó chắc là thiển cốc địa mạo, mặt đất hõm vào trong chừng ba trượng, đang chậm rãi sụt nghiêng sang bên.

    Hai người chắc đều là cao thủ chiến đấu, trong đó một người dùng pháp bảo, pháp bảo chắc là hình vòng tròn, có thể không ngừng bay cắt nhanh.

    Trong lúc bay nhanh mang theo pháp lực kim hệ, sắc bén không gì sánh được.

    Người kia thì dùng kiếm pháp, cẩn thận nghe đường kiếm, chiêu này kéo theo tiếng gió, dường như hơi giống kiếm chiêu của Thanh Thành tiên môn ‘Lãnh Vũ Tứ Phương’, lại giống kiếm chiêu của Nam Hải tiên môn ‘Tứ Hải Lai Tập’.

    Hai chiêu này khá giống nhau, nếu nhìn thì lập tức phân biệt ra ngay, nhưng bây giờ dùng nghe thì mất chút thời gian.

    Khẳng định rồi, đây là kiếm chiêu Nam Hải tiên môn, là Hải Quyển Tâm Sát kiếm pháp.

    Lục Nguyên cẩn thận nghe càng nhiều tin tức.

    Lục Nguyên nghe thấy trong thiển cốc có một gốc cây, trên cây dường như có Trường Sinh Quả.

    Nghe Trường Sinh Quả khá khó khăn nhưng hai người khí kình dao động xẹt qua Trường Sinh Quả kéo theo chút gió khác nhau nên làm Lục Nguyên nghe ra được.

    Trong Trường Sinh Động, một góc thiển cốc.

    Hai người đang đấu với nhau.

    Cả hai đều là nhân vật nổi tiếng luyện thể kỳ cửu tầng.

    Ngày thứ năm trong Trường Sinh Động họ cực kỳ may mắn ở trong thiển cốc nhìn thấy một Trường Sinh Quả màu lam.

    Trường Sinh Quả màu lam cực kỳ quý giá, tổng cộng chỉ chín viên, coi như là luyện thể kỳ thập tầng cũng khó thể có được, cơ bản bị người nửa bước trường sinh chiếm hết.

    Nhưng lần này vận may không sai, Trường Sinh Quả giấu ở dưới đất, bên ngoài rất khó thấy được.

    Cái gì gọi là may mắn?

    Đây chính là may mắn.

    Trường Sinh Động có khi thú vị như vậy đất.

    Không phải nói ngươi có thực lực cao là có được Trường Sinh Quả, có khi phải xem vận may.

    Đôi khi may mắn đến không thể ngăn cản, nếu dựa vào trình độ pháp lực cao thấp quyết định Trường Sinh Quả thuộc về ai, vậy thì không có một người luyện thể kỳ bát tầng nào sẽ đến Trường Sinh Động.

    Trường Sinh Động vốn chính là nơi quan trọng cả vận may lẫn thực lực.

    Nhưng đáng tiếc có hai người nhìn thấy gốc Trường Sinh Quả, vậy nên có tranh giành.

    Họ đánh tới đánh lui nhưng đánh rất cẩn thận, sợ tiếng động lớn dẫn đến những người khác.

    Kết quả đúng là dẫn đến người khác thật.

    May là khi người đó xuất hiện thì họ thở phào một hơi.

    Hai người đều nhận ra kẻ đến là Lục Nguyên, Hoa Sơn Bắc phong đệ tử chân truyền, một năm trước từng thấy mặt trong Vô Sinh Di Cung, lúc đó hắn hoàn toàn không địch lại ba mươi chiêu của họ.

    Giờ qua hơn một năm, dù hắn có bản lĩnh gì cũng không khả năng địch nổi hai người.

    Ủa, Lục Nguyên nhắm mắt làm cái gì?

    không lẽ đây là loại công pháp cần nhắm mắt tu luyện?

    Trong tu tiên giới có các loại kỳ công diệu pháp, có bế khẩu thiền chuyên môn ngậm miệng không ra tiếng, cũng có loại bế mục công chuyên môn nhắm mắt.

    - Nam Hải tiên môn Hải Quyển Tâm Sát kiếm pháp và một pháp bảo hình tròn.

    Lục Nguyên nhắm mắt, phỏng đoán nói:

    - Hai người các ngươi chắc là Nam Hải tiên môn Mao Thương Hải, Côn Luân tiên môn Chu Thanh Huyền.

    Căn cứ vào công pháp, pháp bảo của các ngươi và pháp lực cao hơn luyện thể kỳ cửu tầng khác cao hơn chút thì có thể nghe ra.
     
    Hoa Sơn Tiên Môn Full
    Hoa Sơn Tiên Môn 4


    Hoa Sơn Tiên Môn

    Tác giả: Mạt Lăng Biệt Tuyết

    Nhóm dịch: Black - Vipvandan

    Làm ebook: tinhlinh2

    Nguồn: Bàn Long Hội.

    Chương 301-302: Thành công

    ‘Nghe’ có thể nghe ra nhiều như vậy.

    Hai người Mao Thương Hải và Chung Hữu Thì đều cảm thấy khó tin, điều này sao có thể nghe được!

    Mao Thương Hải và Chung Hữu Thì nhìn hướng Lục Nguyên, thấy hắn đúng thực là nhắm mắt.

    Ở trước mặt hai người không nhắm mắt mà giả bộ nhắm thì là không thể nào.

    Mao Thương Hải cười ha hả nói:

    - Ta mặc kệ ngươi làm sao nghe được nhiều như vậy, nhưng bây giờ ngoan ngoãn thua cho ta!

    Gã ra tay phát động Hải Quyển Tâm Sát kiếm pháp.

    Chung Hữu Thì không chút do dự dùng Thất Bảo Âm Dương pháp bảo cắt hướng Lục Nguyên.

    Bề mặt Thất Bảo Âm Dương pháp bảo ẩn chứa bảy sắc, một khi thúc đẩy thì không gì chắn nổi, dù là sắt dày cũng sẽ bị cắt đứt, cùng tấn công Lục Nguyên.

    Mặc kệ ngươi có mở mắt hay không, trước xử lý rồi nói sau.

    Tránh thoát!

    Chỉ thấy Lục Nguyên né tránh được hết, hắn vẫn nhắm mắt né công kích của hai người.

    Khiến Mao Thương Hải, Chung Hữu Thì rất nghi ngờ, làm sao hắn tránh, có chút lạ.

    Nhưng mặc kệ, hắn tránh được một kích không lẽ có thể tránh tiếp sau được sao?

    Mao Thương Hải lật tay ra công kích thêm sắc bén.

    Thương Hải Hữu Lệ kiếm pháp, bộ kiếm pháp này nghe có vài phần ý thơ, thậm chí mỗi kiếm chiêu lấy một câu thơ làm tên.

    Ví dụ câu cuối cùng là Thương Hải Nguyệt Minh Châu Hữu Lệ, kỳ thực đó là kiếm pháp hung tàn nhất trong bộ kiếm pháp đó.

    Chung Hữu Thì thì dùng Thái Ất tâm pháp độc đáo của Côn Luân, khiến tốc độ pháp bảo càng nhanh.

    Côn Luân nổi tiếng pháp bảo, các loại pháp bảo phối hợp với công pháp.

    Thái Ất tâm pháp bản vô thượng bí quyển bị Thiên Tàn Lão Nhân cướp đi, tuy nhiên ít nhiều để lại một ít, có thể khiến pháp bảo tốc độ càng nhanh, uy lực càng lớn.

    Vẫn tránh được!

    Né tránh thong dong nhàn nhã.

    Mao Thương Hải và Chung Hữu Thì đều cảm thấy khó tin.

    Lục Nguyên vẫn nhắm mắt lại né tất cả sát chiêu của hai người, hơn nữa hắn bắt đầu thi triển ra kiếm pháp của mình.

    Thanh Dưỡng Ngô kiếm bay múa cực kỳ linh hoạt, đè ép Mao Thương Hải và Chung Hữu Thì sắp ói máu.

    Nếu không phải có khi trong kiếm chiêu đôi khi hộ ra sơ hở bình thường Lục Nguyên tuyệt đối không làm ra, khiến Mao Thương Hải, Chung Hữu Thì khẳng định hắn đích thực nhắm mắt, nếu không nhắm mắt thì sao sinh ra sơ hở thế này?

    Tuy nhiên, loại sơ hở như vậy ngày càng ít.

    Lúc mới bắt đầu là mấy chiêu một sơ hở, giờ thì mấy chục chiêu đều không thấy một sơ hở.

    Mao Thương Hải, Chung Hữu Thì liên tục kêu khổ, hai người tuyệt đối không ngờ rằng một năm trước có thể thắng Lục Nguyên tiểu bối, nay hắn nhắm có thể khiêu chiến họ, điều này khiến người sao mà tin cho nổi?

    Nhưng cố tình sự thực bày ra ngay trước mắt.

    Chỉ thấy Lục Nguyên chợt hét dài:

    - Thành công!

    Đúng thế, khoảnh khắc này, ở thận thượng dường như kích phát ra lực lượng bí ẩn truyền đến đôi tai.

    Lục Nguyên cảm giác mình đã thành công, đôi tai có thể hoàn mỹ nghe tất cả thanh âm.

    Tiếng kiếm động, tiếng kiếm xé gió, gió rơi trên mặt đất, tất cả các loại thanh âm.

    Nếu đã thành công thì Lục Nguyên không ngừng lại nữa, vẫn không mở mắt ra, lần nữa dễ dàng một kiếm đánh bật, kích động Trường Sinh Quả.

    Cùng lúc đó bình sứ động, đem Trường Sinh Quả màu lam bỏ vào trong bình sứ.

    Cả quá trình hắn hoàn toàn không nhìn, chỉ dựa vào nghe tiếng.

    - Hai vị sư thúc, suýt chút quên việc chính.

    Hãy ngoan ngoãn giao ra Trường Sinh Quả các ngươi thu thập được đi.

    Lục Nguyên nói:

    - Đương nhiên nếu hai ngươi không giao thì ta có thể bắt chước tu tiên giả giết người xem thành yêu ma giết, không phải chuyện gì khó.

    Ở trong Trường Sinh Động vài ngày, giờ Lục Nguyên đã học theo, người khác làm được thì tất nhiên hắn cũng có thể.

    Kỳ thực Lục Nguyên làm vậy chỉ là hù dọa thôi, nếu hai người này thật sự không giao thì hắn sẽ không giết thiệt.

    Dù gì sâu trong xương tủy Lục Nguyên chịu tiên môn giáo dục nhiều năm, không khả năng vì tài vật giết hai vị sư thúc.

    Mao Thương Hải, Chung Hữu Thì mặt trắng bệch, qua một lúc chỉ đành bất đắc dĩ cười khổ, ngoan ngoãn giao ra Trường Sinh Quả.

    Nhưng nếu nói họ ngoan ngoãn giao ra hết thì Lục Nguyên không tin, vì một người chỉ đưa ra một Trường Sinh Quả màu đỏ thôi.

    Nhưng họ cứng rắn nói không thu gom được nhiều Trường Sinh Quả hơn, Lục Nguyên cũng hết cách, dù sao Trường Sinh Quả ở trong pháp khí không gian riêng họ, không giết người thì không biết được số lượng thật sự.

    Tính cách Lục Nguyên không thích giết người, thu được hai Trường Sinh Quả màu đỏ thì bay đi.

    Bây giờ hắn góp nhặt được không ít Trường Sinh Quả.

    Trường Sinh Quả màu đỏ chắc là được bốn viên, Trường Sinh Quả màu cam là hai viên, một viên Trường Sinh Quả vàng, một viên Trường Sinh Quả xanh, một viên Trường Sinh Quả lam.

    Tức nói tổng cộng hắn có chín viên Trường Sinh Quả, trong Trường Sinh Động có tổng tám mươi bốn viên Trường Sinh Quả thì chín viên rơi vào tay hắn.

    Không tệ, không tệ, chiến tích thế này không tệ chút nào.

    Đôi mắt đã mở, đôi tai hồi phục bình thường.

    Lục Nguyên ngồi khoanh chân trên mặt đất bằng, tĩnh tọa.

    Kỳ thực tương đối thì tu hành mũi là đơn giản nhất.

    Tu tiên giả dùng mũi rất nhiều, bình thường tu tiên giả làm nhiều nhất là tĩnh tọa, tĩnh tọa thì hít vào thở ra, hô hấp cần dùng mũi, cho nên cửa này đơn giản.

    Hắn ngồi xếp bằng, nghiêm chỉnh, hết sức nghiêm túc hô hấp, không nghĩ cái gì khác.

    Không bao lâu sau ở phổi cảm nhận luồng năng lượng dâng lên mũi, trong lòng bỗng nảy ra lĩnh ngộ, cửa mũi coi như vượt qua.

    Đến đây thì Lục Nguyên phát hiện toàn thân dù là máu, da thịt, xương cốt, kinh mạch, ngũ tạng, lục phủ, mắt, mũi, tai, đầu óc, pháp lực có thể đi đến bất cứ đâu, thật sự trải rộng toàn thân, không chỗ nào không tới, so với pháp lực luyện khí kỳ trải rộng kinh mạch khắp người không có gì khác rồi lại hoàn toàn khác.

    Luyện thể kỳ đại viên mãn, đây là chân chính vô khí bất chí, pháp lực thông thuận toàn thân, trôi chảy.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên phát hiện thân thể đang tiến hành biến hóa lớn.

    Đầu tiên biến hóa ở kinh mạch, chớp mắt hình như kinh mạch càng to khỏe hơn, co dãn hơn.

    Tiếp theo là máu, da thịt, xương cốt, kinh mạch, ngũ tạng, lục phủ, mắt, mũi, tai, những thứ này cũng xảy ra biến đổi, khí quan thân thể biến càng chắc khỏe hơn.

    Máu biến càng nồng đậm.

    Da thịt càng co dãn.

    Xương càng cứng rắn hơn vừa rồi, vượt qua độ cứng của sắt thường.

    Ngũ tạng, lục phủ bị rèn luyện tiến một bước.

    Mắt, mũi, tai cùng lúc đó biến càng chắc chắn hơn.

    Hơn nữa tất cả khí quan giờ phút này hơi trong suốt.

    Lát sau đầu óc cũng tiến hành biến đổi.

    Dung lượng óc hình như mở rộng hơn, cùng lúc đó có chút trong suốt.

    Từ trên xuống dưới thân thể hắn tỏa ánh sáng trắng nhạt, ánh sáng trắng rải đều khắp người.

    Lục Nguyên tẩm trong ánh sáng trắng, như thiên tiên thần thánh.

    Không biết qua bao lâu, ánh sáng trắng dần hội tụ trong người Lục Nguyên, cùng lúc đó bán trong suốt cũng tan biến, trở về hình dạng bình thường.

    Nhưng lúc này Lục Nguyên càng trắng hơn, đôi tay tựa như thủy tinh.

    Đây mới là chân chính luyện thể kỳ đệ thập tầng đại viên mãn, tầng cuối cùng của luyện thể.

    Đến đây thì khí, thể khắp người đều luyện, chỉ kém một lần cuối cùng đột phá là sẽ cso thể triệu hoán ra trường sinh môn tới trường sinh kỳ.

    Đương nhiên lần đột phá cuối cùng triệu hoán ra trường sinh môn tới trường sinh kỳ cực kỳ khó khăn, đâu dễ dàng vượt qua được.

    May là lần này ở trong Trường Sinh Động, vì Trường Sinh Quả mà đến, có Trường Sinh Quả vấn đề sẽ dễ dàng rất nhiều.

    Lần này luyện công thu hoạch khá lớn.

    pháp lực tiến một bước, sau này ở trong Trường Sinh Động tung hoành vô địch không hề khó.

    Trong Trường Sinh Động.

    Có khi vận may sẽ biến thành xui xẻo.

    Ví dụ ngày thứ năm, luyện đến cảnh giới luyện thể kỳ đệ thập tầng đại viên mãn, toàn thân biến trong suốt thành tiên thể chân chính, hắn tự nhận ở trong Trường Sinh Động không còn địch thủ, xem như là nửa bước trường sinh cũng không phải đối thủ của hắn.

    Bên này tự nhận mình siêu lên, muốn tìm đối thủ thử tay nghề, tốt nhất là nửa bước trường sinh kỳ.

    Kết quả tìm nửa ngày chẳng thấy ai cửa, trong một ngày đó không đụng phải đối thủ xuất sắc nào, không gặp phải một Trường Sinh Quả, bi kịch.

    Trường Sinh Quả màu chàm tổng cộng có sáu cái, kết quả ngày hôm qua, cũng chính là ngày thứ sáu trong Trường Sinh Động hắn không tìm ra cái nào.

    Này không kêu bi kịch thì gọi là gì?

    Nhưng hết cách, vận may là thứ không thể nắm bắt.

    Bất giác bay hơi mệt.

    Trước uống ngụm rượu nâng tinh thần đã.

    Nếu là bình thường hắn đã sớm đi ngủ rồi, nhưng đây là ngày thứ bảy trong Trường Sinh Động, ngày này sẽ xuất hiện ba Trường Sinh Quả màu tím có hiệu quả lớn nhất, vào thời điểm này tất nhiên không thể ngủ rồi.

    Uống ngụm rượu nâng tinh thần xong hắn tiếp tục bay tới trước, bên này bay đi phát hiện đằng trước có một số người.

    Lục Nguyên bất giác nghi hoặc, những người này đều là tu tiên giả các phái nhưng không nhiều người chờ tại đây.

    May là có một người quen mặt, Hoa Sơn tiên môn Tống Sĩ Quân.

    Hắn thấp giọng kêu:

    - Tống sư thúc.

    Tống Sĩ Quân gật đầu chào:

    - A, Lục sư điệt.

    - Đằng trước xuất hiện Trường Sinh Quả, màu tím.

    Tống Sĩ Quân thấp giọng nói:

    - Nhưng chỗ này rất nhiều yêu ma, nghe nói còn có một cao tầng trong yêu ma đang thống lĩnh.

    Trường Sinh Quả tím này e rằng chúng ta chỉ có thể nhìn, muốn cướp là không thể nào.

    Ngày thứ bảy trong Trường Sinh Động ra Trường Sinh Quả màu tím có công hiệu lớn nhất, bình thường bên tu tiên giả tất nhiên sẽ có một.

    Bên yêu ma đương nhiên cũng có một, cái còn lại là tu tiên giả và yêu ma tranh nhau, đến cuối cùng rơi vào bên nào thì không ai đoán được.

    Không chút nghi ngờ, cái này là yêu ma muốn chắc rồi.

    Rải rác một số tu tiên giả tại đây dù không cam lòng nhưng cũng hết cách.

    Lục Nguyên nhìn qua, quả nhiên có rất nhiều yêu ma, đếm từng tên thì sợ rằng khoảng hai trăm con.

    Tiến vào Trường Sinh Động tổng cộng hơn bốn trăm yêu ma, bây giờ tại đây gom hai trăm cái đã khá ghê gớm, hơn nữa thấy roàng hình như yêu ma chia hai phái.

    Tống Sĩ Quân ở bên cạnh nói:

    - Yêu ma không khả năng là một vòng tròn, cũng giống tu tiên giả chúng ta chia làm vài khối, đụng đến Trường Sinh Quả tím cuối cùng sẽ đánh tới đánh lui.

    Hai phái này một phái là yêu ma thánh cô, nghe nói yêu ma thánh cô chính là con gái của tiền chủ yêu ma Nhâm Độc, là hạng quyền cao chức trọng, phái yêu ma này do ả cai quản.

    - Phái khác là Phương Tùy Phong điệt tử của Quang Minh Yêu Hoàng Phương Tà, một yêu ma phái khác do hắn quản lý.

    Bên yêu ma hoàn toàn khác với nhân loại, bên yêu ma nếu ngươi là điệt tử của ai đó tài danh thì rất ghê gớm, vô số yêu ma phải nghe lệnh ngươi, nếu không nghe thì sẽ có cường giả bên trên muốn đầu chúng rơi xuống đất, chết không chỗ chôn.

    Nói tàn ác hơn thì đầu rơi còn nhẹ, khả năng hồn phách bị lửa ma tế luyện, chết không chết, sống không sống, dở chết dở sống.

    Điều này khác với tiên môn.

    Trong tiên môn coi như ngươi là con cháu của ngươi có quyền thế lớn đến đâu cũng phải ngoan ngoãn tôn sư trọng đạo, tôn trọng tiền bối.

    Bình thường rất ít người quyền cao khiến con cháu cai quản quyền lực lớn, phải bồi dưỡng đã rồi mới để họ ngồi vào ghế.

    Nếu thật sự bất tài thì không được chưởng quản.

    Đương nhiên tuy yêu ma có ba đầu lĩnh nhưng cũng có hai phái phe cánh.

    Một phái là phe cánh Yêu Ma Thánh Đế Đông Phương Yêu, một bên là phe cánh Quang Minh Yêu Hoàng Phương Tà.

    Còn về Hắc Ám Ma Hoàng Kinh Hoàn Chân thì bên cạnh sao mà có phe cánh được, coi như là Kinh Hoàn Chân có thân thích chắc không họ hàng nào dám đầu vào gã.

    Hắc Ám Ma Hoàng Kinh Hoàn Chân từng giết vợ cầu đạo, nổi danh với đời.

    Kinh Hoàn Chân từng nói rằng: ‘Vì đạo, có thể giết cha, có thể giết mẹ, có thể giết vợ, có thể giết con, có thể giết cái, thiên hạ vạn vật vạn nhân vạn yêu, thứ gì không thể giết?

    Ta giết vợ thành đạo, giết thành vô địch gì!’

    Chính vì cái kiểu giết của gã nên không ai dám làm phe cánh bên cạnh gã, đúng là tìm cái chết.

    Nghe nói yêu ma Kinh Hoàn Chân còn tưởng mình được chân chính đạo, xem tiên môn thuận theo thiên ý là tà đạo, yêu này đúng thực buồn cười.

    Được rồi, lại nói tình hình hiện nay.

    Không sai, Trường Sinh Quả tím này là thuộc về yêu ma.

    Chỉ riêng chỗ này có hơn hai trăm yêu ma là không một tu tiên giả nào dám xông tới.

    Yêu ma chia hai phái muốn ở đây so cao thấp, bọn chúng căn bản không để mắt tu tiên giả lẻ tẻ bên cạnh.

    Núp sau thân cây từ xa nhìn đám yêu ma, Lục Nguyên trầm ngâm.

    Trường Sinh Động khá rộng rãi, bên trong cũng chính là hôm nay sẽ xuất hiện hiện ba Trường Sinh Quả màu tím, chỉ vẻn vẹn ba viên.

    Muốn tìm hai cái khác không đơn giản, bây giờ một viên ngay trước mắt, một khi bỏ lỡ thì muốn gặp phải viên tiếp theo cực kỳ khó khăn.

    Đối thủ là hai trăm yêu ma, một khi mình ra tay, trừ khi là trường sinh kỳ, nếu không dựa vào thực lực hiện nay là chết không có chỗ chôn.

    Nhưng mà, đối thủ chia hai phái!

    Giữa hai phái đang đánh nhau.

    Tức là nói nếu bây giờ mình một hơi giết ra, lấy tốc độ nhanh nhất nhân dịp cả đám không kịp phản ứng chắc sẽ cướp được Trường Sinh Quả tím.

    Đương nhiên phải nhanh, nhanh đến đa số yêu ma không kịp phản ứng.

    Cùng lúc đó, chỉ có thể thử một lần, nếu không thành công lập tức bỏ chạy, không chút ngừng lại.

    Lục Nguyên nghĩ như vậy, cảm thấy có thể thử một lần.

    Cách này đích thực có thể thực hiện, chỉ cần mình không hiếu chiến, lấy thực lực hiện nay muốn trốn không khó.

    Lục Nguyên suy tư, quyết định, không sai, cứ làm vậy đi.

    Lục Nguyên tay nhẹ ấn chuôi kiếm.

    Tấn Sĩ Quân từng có đoạn thời gian hợp tác với Lục Nguyên một đoạn thời gian, ngạc nhiên hỏi:

    - Lục sư điệt, ngươi định làm gì?

    Lục Nguyên nhún vai nói:

    - Làm gì?

    Đương nhiên là cướp Trường Sinh Quả tím, có Trường Sinh Quả tím không cướp thì làm gì?

    Nghe thế, trán Tống Sĩ Quân đổ mồ hôi lạnh, nói:

    - Đối diện nhiều yêu ma như vậy, tới hai trăm cái, ngươi không phải trường sinh kỳ, không khả năng là đối thủ.

    - Đích thực không khả năng đối địch hai trăm yêu ma nhưng đừng quên, bây giờ chúng chia thành hai phái, cho nên trong thời gian cực ngắn kỳ thực ta có cơ hội, nếu không nắm bắt được cơ may thì ta sẽ chạy trốn ngay nên cũng na toàn.

    Lục Nguyên cười cười nói, bất cần đời.

    Hắn dùng vọng pháp thuật quan sát chỗ Trường Sinh Quả màu tím, ngay chính giữa hai phái chiến đấu.

    Xác định vị trí lần cuối, Lục Nguyên bay ra ngoài.

    Dưỡng Ngô kiếm hóa thành luồng kiếm quang trắng bao bọc Lục Nguyên vào trong, ngự kiếm phá không đi, đánh về phía Trường Sinh Quả tím.

    Hắn bay cực nhanh, khi mọi người phản ứng lại thì đã vọt đến vòng ngoài yêu ma.

    - Đó là?

    Con người?

    Tu tiên giả?

    Chương 303-304: Kiếm khí sắc bén

    Tu tiên giả rải rác bên cạnh bỗng thấy có kiếm quang trắng cực kỳ chói mắt xé gió hướng tới Trường Sinh Quả tím thì ngẩn ra, không thể chắc chắn là tu tiên giả hay yêu ma.

    Coi như tu tiên giả có năng lực lớn hơn, là nửa bước trường sinh kỳ đi nữa cũng không dám vọt vào bầy yêu ma hai trăm con, đó là đi tìm chết.

    Có người nhận ra lai lịch của Lục Nguyên, nói:

    - Là tu tiên giả, hơn nữa ta biết người này, đệ tử Hoa Sơn Bắc phong Lục Nguyên, cũng là đệ tử duy nhất trong lần tham gia vào Trường Sinh Động.

    - Cái gì?

    Cấp đệ tử?

    - Nghe nói đệ tử này có chút bản lĩnh, từng tiến vào tầng thứ sáu Vô Sinh Di Cung.

    - Nhưng nghe nói sức chiến đấu của hắn ngang với luyện thể kỳ bát tầng thôi, địch không lại luyện thể kỳ cửu tầng.

    Xuất sắc trong đệ tử nhưng trong trưởng lão chúng ta thì là bình thường thôi.

    - Sức chiến đấu như vậy mà xông vào bầy yêu ma, hắn tìm chết rồi.

    - Đúng vậy, cho nên nói nghé con mới sinh không sợ cọp.

    - Đáng tiếc, cố tình gãy tại đây.

    H͠không nghĩ ra lý do Lục Nguyên không chết.

    Coi như là dưới nửa bước trường sinh kỳ cũng chỉ có nước chết, cho nên Lục Nguyên trong đệ tử tung hoành quen rồi coi thường thực lực các trưởng lão, kết quả dẫn đến bi kịch.

    Cơ bản tất cả tu tiên giả đều cho rằng Lục Nguyên sẽ mất mạng tại đây.

    Hai phái yêu ma đang chiến đấu bỗng phát hiện có một tu tiên giả ngự kiếm đến thì đầu tiên ngây ra, sau đó phát hiện đấy là tu tiên giả, thật là to gan.

    Hai phái yêu ma đều phái ra mấy yêu ma chặn yêu ma.

    Thật sung sướng!

    Lúc này Lục Nguyên chỉ thấy sung sướng!

    Bình thường quen an nhàn, lúc này một kiếm chỉ hướng hai trăm yêu ma, hào khí sinh ra trong cơ thể, cùng lúc đó ngự kiếm ngày càng nhanh, có xu hướng nhân kiếm hợp nhất, quét hướng Trường Sinh Quả.

    Đến đi, bọn yêu ma!

    Đã có mấy yêu ma nghênh đón.

    Lục Nguyên thân hình hơi chậm lại, nắm kiếm trong tay, ngự khí phi hành chứ không là ngự kiếm phi hành nữa.

    Đến đi!

    Pháp lực ở trong người từng tấc thoải mái chảy xuôi, trận chiến đấu tiên sau khi đến luyện thể kỳ thập tầng đại viên mãn sắp bắt đầu.

    Trường Sinh Động vĩnh viễn náo nhiệt.

    Hai nơi khác sinh ra Trường Sinh Quả tím cũng xảy ra kịch chiến.

    Bên này lấy Hoa Sơn tiên môn làm chính cướp đoạt một Trường Sinh Quả tím, bên kia là Võ Đang tiên môn làm chính dùng Võ Đang kiếm trận chặn lại, cướp Trường Sinh Quả tím khác.

    Đến lúc này thì tiên môn trước liên hợp giải quyết người khác, nội bộ chia Trường Sinh Quả tím thì đấu với nhau quyết định nó thuộc về ai.

    Trong Trường Sinh Động địa hình phức tạp.

    Đây là một con sông xanh biếc chảy dài hướng phía xa, giữa sông mọc một gốc đại thụ chọc trời.

    Cây ở giữa sông không nhúc nhích, đâm rễ mặt đất.

    Trên cây treo một trái cây màu tím, đó chính là Trường Sinh Quả màu tím.

    Hai bên bờ sông đứng hai phe yêu ma.

    Trong đó một nhóm dẫn đầu là bạch y phong lưu công tử.

    Bạch y phong lưu công tử này nhìn có chút yêu diễm, là đàn ông mà mảnh mai như con gái, đấy chính là điệt tử của Quang Minh Yêu Hoàng Phương Tà, Phương Tùy Phong.

    Yêu ma cấp thấp có các loại hình dạng, nhìn rất xấu xí.

    Khi yêu ma lên cao cấp thì không khác nhân loại bao nhiêu.

    Hơn nữa cao cấp yêu ma không có xấu, nữ xinh đẹp nam anh tuấn.

    Thật ra thực lực của PhTùy Phong trong bầy yêu ma không phải cao nhất, nhưng địa vị của gã quá cao.

    Thế giới dưới đất tàn khốc như vậy đấy, ai dám không nghe lời gã chỉ sợ quay đầu bị đám thuộc hạ Quang Minh Yêu Hoàng xé xác ra, nên phải nghe lệnh.

    Nhóm kia là một người đàn bà trang dung thanh nhã.

    Cô gái dung mạo tuyệt trân, mày dài, mặc tuyết sắc bạch cừu, như sương như tuyết.

    Cô gái là thánh cô Nhâm Tình Vũ, phụ thân là tiền Đại Yêu Ma Thánh Đế Nhâm Độc tuy biến mất nhưng ở dưới đất có không ít thuộc hạ cũ trung thành với ả, thêm vào hiện tại Đại Yêu Ma Thánh Đế Đông Phương Yêu hiện thời có chút yêu thương ả, cho nên thánh cô ở thế giới dưới đất có uy phong khá lớn.

    Hai phái yêu ma ở trên sông đánh thành một đoàn, đủ các loại yêu ma tuyệt kỹ đấu nhau.

    Đại Atula cốt đao tung hoành, chém đến chặt đi, nhanh như tia chớp.

    Sa Ma mở ra sa thế tấn công đối thủ.

    Bát Túc Tri Chu Nhân chính diện giao đấu, chỉ hai Bát Túc Tri Chu Nhân thì đánh không mấy nhiệt liệt, Viêm Dạ Xoa mang theo thế hỏa bạo, ánh lửa văng khắp nơi.

    Tử Mẫu Ma nhìn ngây thơ đơn thuần đáng yêu, ra tay thì vừa độc và tàn nhẫn, hoàn toàn khác hẳn khuôn mặt trẻ con.

    Cuộc chiến kém uy phong nhất là Thổ Ma.

    Đặc điểm của Thổ Ma khiến chúng thích ứng chiến đấu dưới đất, trên mặt đất có thể bay cực cao, pháp thuật thì giảm uy lực một nửa.

    Hai trăm yêu ma giao đấu, một nhân loại không quan trọng lại dám xông vào, thật đúng là muốn tìm chết.

    Lục Nguyên xông đến rất nhanh, ngự kiếm bay thẳng.

    Quả nhiên rất nhiều yêu ma.

    Cách yêu ma còn xa thì không thấy gì, nhưng càng gần càng phát hiện nhiều yêu ma luyện thể bát tầng, luyện thể cửu tầng, luyện thể thập tầng, và cả nửa bước trường sinh.

    Chúng tụ tập một chỗ có áp lực rất lớn, nhiều yêu ma tỏa ra yêu khí ma diễm, thích ý cuồng quyển, cả con sông dường như bị khí của yêu ma nhiễm, nước sông biến đen như mực.

    Lục Nguyên vọt vào trong, yêu khí ma diễm ở xung quanh lan tỏa, đè ép khó thở, nhưng thế thì sao chứ?

    Trường kiếm ngưng tụ, kiếm khí sinh ra.

    Kiếm ý sắc bén, ta tự vô địch.

    Lục Nguyên một hơi vọt vào, có mấy yêu ma luyện thể kỳ bát tầng chặn lại, đây là nhóm yêu ma có kinh nghiệm chiến trận, mỗi con đều là cấp đà chủ dưới đất, kinh nghiệm trăm trận.

    Mỗi thức công kích đều ngắn gọn xuất sắc, mỗi thức đầy huyền ảo.

    Lục Nguyên lật tay ra kiếm, Dưỡng Ngô kiếm đâm xéo ra, một tức vô cùng tinh diệu và cực kỳ sắc bén.

    Trường kiếm chặn, nhất kiếm mở đầu cũng đành thôi, mặt sau sát khí vô tận.

    Một nhát kiếm đánh bay đầu đám yêu ma rơi xuống đất thật là hoa lệ.

    Đến lúc này phải dùng khí thế chấn nhiếp đối thủ.

    Muốn độc thân vào địch doanh, nếu không thể khí thế chấn nhiếp đối thủ thì chỉ có nước chịu thua.

    Lúc này chủ lực yêu ma còn đang hỗn chiến, chưa phản ứng lại, Lục Nguyên nhanh chóng xông lên.

    Bây giờ hắn lộ hết bản lĩnh ra, trên đường hắn đi qua chúng không bao vây nổi, dù là đều bị một kiếm đâm trúng, có kẻ trái tim bị đâm, cổ họng bị đâm cùng với đầu yêu ma rơi ra.

    Lục Nguyên vọt lên thế hung mãnh.

    Kiếm quang khởi, kiếm khí sắc bén, kiếm pháp không thể địch nổi.

    Nhưng dù sao là hai trăm yêu ma, tuy lúc bắt đầu chia thành hai phái nhưng nay kịp phản ứng lại.

    Thủ lĩnh hai phái là Phương Tùy Phong, thánh cô Nhâm Tình Vũ đều ra lệnh thuộc hạ bao vây Lục Nguyên, đây là lần bao vây phạm vi nhỏ, đương nhiên không khả năng toàn bộ hai trăm yêu ma thực hiện.

    Trong thời gian ngắn như vậy, không khả năng hai trăm yêu ma cùng bao vây.

    Nhưng một hơi ra hai mươi mấy yêu ma cũng rất đáng sợ, dù sao đám yêu ma này không bình thường.

    Những yêu ma này con nào con ấy đều là cấp đà chủ, bản lĩnh cực kỳ lợi hại.

    Hơn nữa đám Đại Atula phối hợp rất đáng sợ.

    Hơn hai mươi Đại Atula cùng móc ra Tu La cốt đao của chúng, chỉ vẻn vẹn hai mươi mấy Tu La cốt đao xuất ra vì Lục Nguyên, cho hắn cảm giác đao quang như lân, đao trận như hải.

    Ngay ngắn!

    Hai mươi mấy Đại Atula cùng xuất đao, nhưng chính diện tất công Lục Nguyên thì chỉ mười con thôi.

    Những Tu La cốt đao chớp mắt phong kín mỗi tuyến đường quanh người Lục Nguyên, tấn công hắn không thể tránh né.

    Cùng lúc đó, có mười con tuy không trực tiếp công kích nhưng cầm đao đứng, ngưng đao chưa động, khí thế hừng hực.

    Tuy đao chưa động lại đáng sợ hơn là động.

    Thiên đường không lối, địa ngục không cửa!

    Những con này là cao thủ tinh anh yêu ma.

    Lục Nguyên hít sâu một hơi, trước kia nghe nói quần đấu và độc đấu kiếm khác nhau.

    Đơn độc đấu kiếm gọi là đấu kiếm, dù thế nào cũng chỉ một đối một, chú ý là xảo diệu chiêu thức.

    Chiến tranh loại quần đấu thì khác, chiêu thức không cần quá xảo diệu. chỉ cần ngắn gọn, phối hợp, sinh ra chiêu thức uy lực càng lớn hơn xảo diệu.

    Trong chiến tranh, cần chỉ là chiêu thức ngắn gọn ra sao thôi, làm sao để có hiệu quả hơn.

    Có lúc không thể như độc đấu tránh né tất cả chiêu thức, chỉ có thể lựa chọn rốt cuộc muốn đón công kích hướng nào khiến mình bị thương nhẹ chút.

    Lục Nguyên hít sâu một hơi, cái hít sâu này cảm giác đầu óc sinh ra không ít biến đổi.

    Vốn lúc rèn luyện óc thì tinh thần lực đã tăng rất nhiều, lúc này hình như tinh thần lực chớp mắt bị kích động tăng mạnh nhiều hơn.

    Khoảnh khắc, Lục Nguyên chỉ cảm thấy mình có thể nắm bắt nhiều sự vật bên cạnh.

    Gió đang nhẹ thổi trong trời đất.

    Mỗi một yêu ma đối mặt mình, tiếng tim chúng đập, động tác tay của chúng, tốc độ tay, cùng với trên người chúng tuô nra sát khí ngập trời, yêu khí ma diễm, toàn bộ chiếu rọi trong đáy lòng mình, hiện rõ ràng, không chỗ nào mờ ảo.

    Trong biển tinh thần khổng lồ, vạn vật xung quanh hiện rõ trong tâm.

    Lục Nguyên không hay biết đây là con đường đi thông nửa bước trường sinh kỳ, trong lúc vô tình bị kích động hoàn thành một bước này.

    Lục Nguyên chỉ biết cảm giác với ũng quanh càng rõ ràng, tất cả như trong tâm, vậy thì, xuất kiếm thôi!

    Hơn mười yêu ma trường đao sắp chém vào người Lục Nguyên thì một kiếm của hắn rốt cuộc xuất ra.

    Nhát kiếm so với bình thường còn tuyệt diệu hơn, đây không phải là Lục Nguyên tiến bộ kiếm thuật.

    Cùng kiếm thuật dưới tình huống không biết xung quanh và biến rõ bốn phía là trình độ khác nhau.

    Nhát kiếm này nhanh như tia chớp, nhanh như sấm sét.

    Nhát kiếm này dường như ẩn chứa vô số ảo diệu.

    Nhát kiếm này là đơn giản và sát ý cuối cùng trong thiên địa.

    Nhát kiếm này gần như là diệu cuối cùng trong thiên địa,

    Dưới nhát kiếm này, mười mấy Đại Atula cùng hét thảm, máu bắn lên, không ngờ chúng bị một kiếm đâm trúng cổ họng, mười mấy yêu ma một kiếm mất mạng, chiến tích thế này thật là không tưởng tượng nổi.

    Lục Nguyên biết không thể ngừng lại, ngừng thì chết chính là hắn.

    Hắn tiếp tục xua kiếm giết vào chính giữa.

    Thời gian, quá ngắn.

    nếu cho thời gian dài chút, dù là Phương Tùy Phong hay thánh cô Nhâm Tình Vũ đều có đủ sức sắp đặt sát trận càng mạnh.

    Nhưng Lục Nguyên đột phá chướng ngại thứ nhất quá nhanh, khiến chúng không kịp sắp xếp, nhưng càng vào sâu trong yêu ma thì càng nhiều cao thủ.

    Vài yêu ma luyện thể kỳ thập tầng ngăn chặn Lục Nguyên.

    Thiên tâm ta biết, địa tâm ta biết, phong tâm ta biết, địch tâm ta biết.

    Tinh thần lực của Lục Nguyên không ngừng tỏa ra ngoài, chỉ thấy mọi thứ đều rọi trong lòng mình.

    Dưỡng Ngô kiếm lần thứ hai cực kỳ thần diệu xẹt qua, đâm ra vài kiếm vô cùng thần diệu, tuy không thể giết mấy yêu ma luyện thể kỳ thập tầng nhưng khiến chúng biến sắc mặt né sang bên, chúng chưa từng gặp kiếm pháp đáng sợ như vậy.

    Trong kiếm ẩn chứa sát khí vô cùng, nếu không lùi thì sợ rằng sẽ bị cuốn vào kiếm quang mà chết.

    Trong khoảnh khắc, Lục Nguyên xua kiếm xông vào, đằng trước chính là Trường Sinh Quả màu tím.

    Tuy nhiên, ở đó có hai yêu ma nửa bước trường sinh kỳ đang chờ.

    Khi Lục Nguyên tấn công thì hai yêu ma nửa bước trường sinh kỳ trận doanh khác nhau không chút do dự cùng tấn công hắn.

    Lục Nguyên cười ha hả, hào khí sản sinh, Dưỡng Ngô kiếm lật tay hcems ra.

    Lúc này Lục Nguyên tăng vọt khí thế, cảnh giới ở trạng thái cực tốt, tùy ý một kiếm càng tuyệt vời hơn bình thường dốc sức ra kiếm.

    Tùy tiện một kiếm tràn ngập vô số ảo diệu.

    Bửa bước trường sinh thì sao?

    Cũng bị ta phá thôi!

    ……….

    Không có thời gian cảm thán, không thời gian tâm tình, tất cả xảy ra cực kỳ nhanh, không cho người thời gian kinh ngạc.

    Sự việc xảy ra cực nhanh, khiến trái tim người nhảy không ngừng.

    Bây giờ, rốt cuộc, Lục Nguyên đã xông vào bầy yêu ma.

    Đám Tống Sĩ Quân tu tiên giả mặc kệ là ủng hộ Lục Nguyên hay không thì tim đều đập nhanh, sắp nhảy ra khỏi ngực.

    Nửa bước trường sinh kỳ, Lục Nguyên sắp nghênh chiến nửa bước trường sinh kỳ!

    Một người khiêu chiến hai trăm yêu ma là một thần thoại, bây giờ thần thoại sắp thực hiện sao?

    Một cái búng tay là tám mươi cái khoảnh khắc.

    Khoảnh khắc tiếp theo sẽ quyết định sinh tử, thắng thua của Lục Nguyên.

    Lúc này hai yêu ma nửa bước trường sinh kỳ đứng ở chính giữa đềulà hạng cực kỳ tự tin, chiến đấu kế tiếp quá đơn giản.

    Chỉ cần giữ lại tu tiên giả nhân loại này hai khắc thôi, các yêu ma bao vây lại, tu tiên giả nhân loại này sẽ rơi vào thế bầy yêu ma vây công.

    Đến lúc đó, tu sĩ nhân loại này chết chắc rồi, không có đường trở mình.

    Muốn ngăn cản tu sĩ nhân loại này hai khắc là quá đơn giản.

    Hai con yêu chính là nửa bước trường sinh kỳ.

    Nửa bước trường sinh kỳ so với luyện thể kỳ thập tầng thì mạnh hơn nhiều, dù không sánh bằng trường sinh kỳ nhưng nổi tiếng cường đại, là đám tu sĩ đứng trên đỉnh luyện thể kỳ.

    Hai con yêu này một tên Đao Nan La, trong Tu La tộc cái tên có ý nghĩa đặc biệt, vừa có ý nghĩa tên mà có ẩn ý phong hào.

    Đao Nan La được phong hào Đao Nan La biểu lộ tạo nghệ đao đạo của nó.

    Tay của Đao Nan La động, một thanh Tu La cốt đao mỏng như cánh ve, trắng tinh chém ra nhanh như chớp.

    Đao kia mang theo đao quang lạnh lẽo, dường như tất cả sẽ vỡ nát!

    Hủy diệt!

    Tan vỡ!

    Bởi đao kia.

    Một đao như vậy yêu ma luyện thể kỳ cửu tầng, thập tầng đứng cạnh đều thấy vô cùng lạnh lẽo, nghĩ rằng nếu là mình đón lấy thì e rằng sẽ trọng thương.

    Một đao kia bao gồm vỡ nát!

    Hủy diệt!

    Tan vỡ!

    Hơi thở quá đậm đặc, đao kia lướt nhanh như gió không thể bắt lấy.

    Một yêu ma khác là loại Mẫu Dâm Cơ hiếm thấy trong thế giới dưới đất.

    Mẫu Dâm Cơ tay cuốn, sóng nước sông dài ở trong tay ả hóa thành vòi rồng cuồn cuộn.

    Những sóng nước như biến thành thủy xà, chớp mắt trên không trung, mặt đất tràn đầy thủy xà, đem nơi đây vây thành thế giới nước.

    Không trung, mặt đất, chính giữa biến mất, chỉ còn lại thủy xà dào dạt, lại là nhất lưu pháp thuật.

    Nhất lưu pháp thuật bình thường lúc thi triển thậm chí khiến hoàn cảnh phạm vi nhỏ biến đổi, có thể khiến hoàn cảnh nhỏ triệt để hủy diệt.

    Lúc trước Dung Nham Kiếm Khách Nam Thu Vô Mi dùng nhất lưu pháp thuật Dung Nham Mạt Nhật chính là như thế.

    Nay, chân chính hợp quy Mẫu Dâm Cơ dùng đến nhất lưu pháp thuật Thủy Xà Trường Hà cũng là như vậy.

    Hỏa hệ pháp thuật thường càng cuồng bạo hơn chút.

    Cho nên cùng là nhất lưu pháp thuật, Dung Nham Mạt Nhật và Thủy Xà Trường Hà thì uy danh của Dung Nham Mạt Nhật càng khiến người sợ chút, hình thế càng đáng sợ chút.

    Chương 305: Thánh cô

    Nhưng kỳ thực hai pháp thuật này lại là pháp thuật trong tay Mẫu Dâm Cơ đáng sợ hơn.

    Những con thủy xà một khi đụng vào thân người, xâm nhập vào sinh ra đông lực âm nhu, sẽ không tạc nổ người thành vài mảnh mà sẽ hoàn toàn đóng băng người.

    Bàn về uy lực chân chính thì loại Thủy Xà Trường Hà này càng cường đại.

    Những thủy xà mới bắt đầu còn dịu ngoan, nhưng nửa khắc sau, thủy xà đều biến dài vài mét, mấy trăm con thủy xà cùng há mồm đầy răng nanh, phun khí băng cùng cắn Lục Nguyên.

    Thời gian đã qua hơn nửa khắc một chút.

    Nếu trong một khắc Lục Nguyên không thể đột phá hai yêu ma nửa bước trường sinh kỳ cản trở thì sẽ chết tại đây.

    Tu tiên giả đứng xem bất giác trái tim đập nhanh hơn như bản thân ở trong đó.

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy mình cảm nhận gió mây trong trời đất càng sâu hơn, cùng lúc đó, chớp mắt bản năng xuất kiếm.

    Nhất xuất kiếm, tổng cộng xuất ngũ kiếm.

    Kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, năm kiếm ý thi triển trong năm nhát kiếm.

    Cũng khoảnh khắc này, khắc thứ hai, sau khi năm kiếm ý xuất hiện thì đem xung quanh tràn ngập đao khí vỡ nát!

    Hủy diệt!

    Tan vỡ!

    Cùng với tất cả cuồng bạo, âm nhu, băng giá của Thủy Xà Trường Hà pháp thuật nhất lưu đều bị cắn nuốt tiêu trừ hết, như có một cái luân hồi bàn.

    Thực ra bây giờ Lục Nguyên chỉ mới là sơ thành ngũ hành kiếm đạo mà thôi.

    Một khi ngưng luyện thành Ngũ Đế Luân Hồi kiếm đạo, lại có tăng tiến thì sẽ hóa thành đại luân hồi bàn.

    Đến lúc đó mới là chân chính tiêu trừ luân hồi tất cả pháp lực, vạn pháp không xâm.

    Nhưng bây giờ Lục Nguyên cách biến hóa ra đại luân hồi bàn không biết chênh lệch có bao nhiêu xa, nay không dám cả tưởng tượng.

    Tuy nhiên, dù không ngưng ra đại luân hồi bàn được nhưng phát huy được một chút tác dụng của Ngũ Hành Luân Hồi kiếm đạo.

    Chớp mắt phá chiêu thức của hai tên Đao Nan La và Mẫu Dâm Cơ, nếu đây là chiến đấu, Lục Nguyên lại ra vài chiêu là sẽ chiếm ưu thế tuyệt đối, lại ra mấy chiêu thì giết chết hai yêu ma không tính việc khó.

    Nhưng bây giờ không rảnh, đây đã là khắc thứ hai cuối cùng.

    Phía trước không còn bị ngăn cản.

    Dưỡng Ngô kiếm nhẹ chém ra, chém rơi Trường Sinh Quả màu tím.

    Bình sứ lại hứng Trường Sinh Quả vào trong.

    Trường Sinh Quả màu tím vào tay.

    Lục Nguyên như tên rời dây cung bay ra ngoài.

    Phương Tùy Phong hét to:

    - Chặn hắn lại!

    Nhưng mặc kệ là yêu ma gì lao ra không thể hoàn thành bao vây, đâu phải đối thủ của Lục Nguyên?

    Chúng bị Lục Nguyên tùy ý vài kiếm giết một ít, không một yêu ma nào là địch thủ một kiếm của Lục Nguyên.

    Kỳ thực chân chính đấu không tới mức hoàn toàn không là đối thủ của Lục Nguyên, chỉ là bây giờ hắn hoàn toàn bùng phát khí thế.

    Bên yêu ma khí thế sớm giảm thấp.

    Khí thế tăng giảm xuất hiện tình huống đám yêu ma không phải địch thủ nhát kiếm của Lục Nguyên.

    Yêu ma, định nghĩa của nó trong tu tiên giới luôn là: điên cuồng, ham giết chóc, hung tợn.

    Nhưng thứ điên cuồng, ham giết chóc, hung tợn lại đều phát ra nỗi sợ tận đáy lòng, dường như người áo xanh là sát thần khủng bố.

    Lục Nguyên đánh nổi lên hứng thú, có cảm giác một kiếm vô địch.

    - Ha ha ha ha, yêu ma chẳng qua chỉ thế thôi.

    Lại cất cao tiếng ca, cười dài.

    Trong tiếng cười có hào hùng khó tả, tiếng cười ngày càng xa.

    Phương Tùy Phong quát một câu, phát hiện không ai để ý gã.

    Mới rồi Lục Nguyên một mình cướp mất Trường Sinh Quả màu tím bỏ đi, trong trận chiến vừa rồi nửa đoạn đầu còn đỡ, nửa đoạn sau khi thế bị lấn át, không có sức bao vây, giờ sĩ khí như vậy muốn đi truy người này chẳng phải là tìm cái chết ư?

    Nếu như là Quang Minh Yêu Hoàng tại đây liều chết cũng đi, mà ngươi chẳng qua là điệt tử Quang Minh Yêu Hoàng đại nhân, có lý nào ngươi ra lệnh một tiếng thì chúng taddi chịu chết?

    Đám tu tiên giả Tống Sĩ Quân đứng xem thật lâu không nói ra lời.

    Lúc nãy khi đối chiến thật quá kịch liệt, trái tim mỗi người đều đập thật nhanh, không cho ngươi thời gian đắn đo suy nghĩ, chỉ nhìn cuộc chiến cực kỳ sục sôi, không nghĩ đến gì khác nữa.

    Hiện nay cuộc chiến rốt cuộc đã xong.

    Tới đây thì mới rảnh rỗi suy nghĩ.

    Không ngờ…

    Không ngờ…

    Thành công!

    Một người lao vào bầy hai trăm yêu ma cướp Trường Sinh Quả màu tím, trong đó yêu ma luyện thể kỳ bát tầng gần trăm con, mấy chục yêu ma luyện thể kỳ cửu tầng, mấy chục luyện thể kỳ thập tầng, còn với hai yêu ma nửa bước trường sinh kỳ, kết quả lại bị một mình hắn thành công cướp Trường Sinh Quả màu tím.

    Không sai, trong đó đích thực có hai phái yêu ma đấu nhau bị Lục Nguyên nhân dịp loạn nhặt của roi, nhưng dù là vậy thì khó khăn cực cao.

    Cuộc chiến mới rồi cần phải nhanh, ngoan, dù sai sót cái nào đều dễ dàng rơi vào bầy địch, nhưng Lục Nguyên làm được rồi.

    Điều này khiến ngươi sao mà dám tin?

    Một số người nửa bước trường sinh kỳ nổi danh đã lâu cũng sợ rằng không làm được điều đó.

    Lại nghĩ tới mới rồi giao đấu, Lục Nguyên một kiếm phá hai nửa bước trường sinh kỳ Đao Nan La, Mẫu Dâm Cơ liên hợp, rõ ràng sức chiến đấu của Lục Nguyên e rằng trên cả nửa bước trường sinh kỳ.

    Nghe tiếng cười của Lục Nguyên khuất xa, bất giác sinh ra hào khí.

    Đương nhiên đám tu tiên giả phát hiện mọi người phải lập tức chạy trốn.

    Mới rồi hai phái yêu ma đối đầu, căn bản không thèm nhìn một số tu tiên giả bên cạnh, nay đám Lục Nguyên ăn bồ hòn của Lục Nguyên, không có Trường Sinh Quả màu tím để cướp, sợ rằng sẽ tìm mọi người gây chuyện.

    Đám tu tiên giả lập tức ngự kiếm tốc độ cực nhanh chậy đi, không dám dừng lại.

    Mọi người đi tứ tán, việc Lục Nguyên ở đây cướp miếng ăn từ miệng hổ, ở trong quần ma cướp Trường Sinh Quả màu tím theo đó lan truyền ra ngoài.

    Hai thủ lĩnh phái yêu ma Phương Tùy Phong, Nhâm Tình Vũ ra vẻ tức hộc máu.

    Thánh cô Nhâm Tình Vũ chính là hạng hiếm có sát phạt quả quyết, khuôn mặt lạnh lùng xẹt qua tia sáng.

    - Tu sĩ nhân loại mới rồi là ai?

    Chuyện vừa rồi xảy ra quá nhanh khiến đa số yêu ma không nhớ cả bộ dạng của tu sĩ nhân loại tròn méo, bây giờ đã yên tĩnh, Nhâm Tình Vũ phải trước tiên xem đây rốt cuộc là ai.

    Qua chốc lát đã có tin tức đưa lên.

    - Lục Nguyên?

    Thánh cô Nhâm Tình Vũ ngây ra:

    - Hoa Sơn Bắc phong đệ tử?

    Ả nhíu mày, lông mày dài nhíu lại cực kỳ xinh đẹp.

    Thực ra trong lòng thiên chi kiều nữ thánh cô vô cùng rung động.

    Công pháp yêu ma dễ dẫn đến tâm ma, tật công tiến mạnh, hơn nữa thường nuốt máu thịt người khác để thăng cấp nhưng ít có thăng nhanh như vậy.

    Coi như là phụ thân năm đó tuổi cỡ hắn chỉ sợ không bản lĩnh như vậy, hơi kém chút.

    Một đệ tử danh môn chính phái lại thành tựu nhanh đến vậy.

    Thì ra đã tăng trình độ nhiều vậy.

    Tin tức này nếu nói cho Đông Phương thúc thúc thì chắc chắn thúc thúc sẽ giết người này.

    Dù sao năm đó Đông Phương thúc thúc thua dưới tay Yến Thương Thiên, tuyệt đối không hy vọng lại xuất hiện một Yến Thương Thiên.

    Yêu Ma thánh cô lập tức ra phán đoán, tính cách giống với Chung đại tiểu thư Vô Kiếm tiên môn, ả ở lâu trong yêu ma, có sát phạt quả quyết.

    Lục Nguyên đang đếm số lượng Trường Sinh Quả mình đang có, đúng là nhiều.

    Chương 306-307: Ngày thứ bảy

    Bốn Trường Sinh Quả màu đỏ, hai Trường Sinh Quả màu cam, một Trường Sinh Quả màu vàng, một Trường Sinh Quả màu xanh, một Trường Sinh Quả màu lam, một Trường Sinh Quả màu tím, tổng cộng mười viên Trường Sinh Quả, nhưng còn thiếu Trường Sinh Quả màu chàm, nếu không thì có thể gom đủ bảy sắc Trường Sinh Quả rồi, đến trường sinh kỳ không khó khăn.

    Trong Trường Sinh Động bảy ngày trước mỗi một ngày sẽ mọc Trường Sinh Quả màu sắc khác nhau, mọi người đều đi tìm Trường Sinh Quả.

    Bảy ngày qua đi còn chưa thể ra khỏi Trường Sinh Động, phải lại bên trong ba ngày.

    Ba ngày này trong Trường Sinh Động sẽ không sản xuất ra cái gì, kết quả là mọi người cướp bọc Trường Sinh Quả.

    Ba ngày cuối cùng có một số người không được đến Trường Sinh Quả, thế là kêu bạn bè đi khắp nơi cướp giật.

    Có một số người có Trường Sinh Quả mà thực lực yếu thì tìm chỗ trốn.

    Trường Sinh Động rộng lớn như vậy, muốn tìm một chỗ trốn không phải chuyện khó, xác suất bị phát hiện không cao.

    Còn có một số người có Trường Sinh Quả trong tay, thực lực cao đương nhiên là phải đi cướp càng nhiều Trường Sinh Quả.

    Còn có một số người chẳng những cướp Trường Sinh Quả mà còn muốn cướp cái khác.

    Dù sao ba ngày cuối so với bảy ngày trước còn hỗn loạn hơn nhiều.

    Còn về Lục Nguyên bây giờ đang làm cái gì?

    Người khác đi cướp thì sao mình không cướp?

    Dù sao mình còn thiếu Trường Sinh Quả màu chàm.

    Đương nhiên ngũ đại tiên môn đồng khí liên chi, không tốt xuống tay với đồng đạo tu tiên giả.

    Tuy nhiên, chẳng phải chỗ này còn yêu ma sao?

    Nhiều yêu ma như thế mình cần gì đi tìm tu tiên giả khác?

    Cái gọi là tài cao gan to, trải qua cuộc chiến cướp Trường Sinh Quả màu tím không lâu, Lục Nguyên hừng hực khí phách.

    Hắn hớp ngụm rượu, đằng trước đã có một yêu ma.

    Yêu ma cao chừng một trượng, đầu mọc sừng dài cong lượn, lưng cõng thanh loan đao, loại này chắc tên là Dương Giác Ma, xem như loại yêu ma hiếm hoi trong thế giới dưới đất.

    Xem pháp lực con yêu này thì chắc là nửa bước trường sinh kỳ.

    Lục Nguyên vỗ tay một cái, nhảy xuống cây.

    - Xin chào, ngươi đến đúng rồi, trên người của ngươi có Trường Sinh Quả không?

    Nếu có thì ta cảm ơn.

    Lục Nguyên vừa đáp xuống đất ở trước mặt yêu ma, hắn tươi cười, nụ cười rất thân thiện.

    - Đúng rồi, không sai, ta chính là cướp.

    Lục Nguyên cười đến ôn hòa.

    Đối diện Lục Nguyên, Dương Giác Ma thì cực kỳ chấn kinh!

    Nó, Dương Giác Ma!

    Một trong thế giới dưới đất, yêu ma nửa bước trường sinh kỳ, ở dưới đất luôn là tung hoành vô địch, coi như bên nhân loại nửa bước trường sinh kỳ cũng chỉ đánh ngang tay với nó, chưa bao giờ nghĩ tới có kẻ cướp trên đầu mình.

    Bây giờ, nhân loại tu sĩ trẻ tuổi này muốn trấn lột mình?

    Điều này khiến Dương Giác Ma khá là kinh ngạc, nghi ngờ mình bị chứng tinh thần thác loạn.

    Vệt máu xẹt qua, Dương Giác Ma thở hồng hộc, mới rồi nó suýt chết, nó rốt cuộc hiểu không phải mình bị chứng tinh thần thác loạn mà là đụng phải một cường giả thực lực trên cả nửa bước trường sinh kỳ.

    Trong quá trình vừa rồi, mới chiến đấu thì mình đã rơi vào thế yếu, thậm chí đỉnh đầu đôi sừng dê cực kỳ quý giá có thể thi triển ra pháp thuật cũng bị cắt đứt.

    Cuối cùng nó phải ném ra Trường Sinh Quả lại thi triển Thiên Ma Huyết Độn mới may mắn nhặt cái mạng.

    Trong yêu ma dưới đất có môn Thiên Ma Huyết Độn có thể tạm thời tăng tốc độ chạy trốn đến cực hạn.

    Tuy nhiên, sau khi dùng Thiên Ma Huyết Độn sẽ đại thương nguyên khí, vài năm sau mới bồi bổ lại được.

    Thế giới dưới đất vô cùng nguy hiểm, cho nên bình thường không hay dùng Thiên Ma Huyết Độn.

    Tuy nhiên hết cách rồi, đụng phải Lục Nguyên mà không sử dụng Thiên Ma Huyết Độn thì đúng là muốn chết, bây giờ phải kiếm chỗ an toàn thôi.

    Dương Giác Ma thở hồng hộc, một bóng người lắc lư sau lưng nó.

    Dương Giác Ma chợt phát hiện nhưng đã muộn, một lưỡi đao đen nhánh đâm vào người nó.

    Dương Giác Ma quay đầu lại thấy là một yêu ma nửa bước trường sinh kỳ, hỏi:

    - Tại sao?

    Cùng là nửa bước trường sinh kỳ Đao Nan La không nhanh không chậm nói:

    - Ngươi ở giữa Thánh Đế và Thánh Hoàng làm song mặt gián điệp đã lâu, nay thế giới dưới đất có biến hóa lớn, tất nhiên ngươi phải chết rồi.

    Cùng lúc đó, nó nhẹ rút ra đao nhẫn đen nhánh, trong lời nói dường như ám chỉ cái gì.

    Dương Giác Ma con mắt tan rã, nhưng nắm được chút tình báo.

    Nghe giọng điệu của Đao Nan La.

    Nó biết sắp xảy ra việc lớn, thế giới dưới đất sắp có biến đổi lớn!

    Đáng tiếc, nó còn định tại đây tăng lên trường sinh kỳ, sau đó được ích lợi từ việc thế giới dưới đất biến đổi, đáng tiếc.

    Hai ngày sau, Lục Nguyên đi khắp nơi tìm yêu ma.

    Nhưng Trường Sinh Đạo Quả vô cùng rộng lớn, muốn ở bên trong đụng tới yêu ma không phải chuyện dễ dàng.

    Hai ngày qua hắn gặp phải mấy yêu ma, cướp được vài viên Trường Sinh Quả, đã có được Trường Sinh Quả màu chàm rồi, coi như gom đủ bảy sắc Trường Sinh Quả.

    Thời gian cũng vừa lúc, nên đi truyền tống trận tập hợp, nếu ở lại trong động thì phải chờ ba mươi năm sau lần thứ hai động mở ra.

    Lục Nguyên ngự kiếm phi hành rất nhanh đến truyền tống trận.

    Lúc này chỗ này đã sớm tụ tập đầy người, mọi người đang thảo luận tin tức, ví dụ ai được nhiều ít Trường Sinh Quả, ai bất hạnh chết, các loại tin tức không ngừng lan truyền.

    Trong mấy tin tức thì tin chết chóc và tin được đến Trường Sinh Quả màu tím là chấn động ngươi nhất.

    Bây giờ là thái bình thịnh thế, tu tiên giới có người chết không phải việc bình thường mà là việc rất lớn.

    Có người chết thì đương nhiên phải bàn tán chút.

    Trường Sinh Quả màu tím chính là có tác dụng lớn nhất trong bảy sắc Trường Sinh Quả, tất nhiên khiến người chú ý.

    - Nghe nói Hoa Sơn tiên môn nửa bước trường sinh kỳ kiếm tông Diệp Tần được một Trường Sinh Quả màu tím.

    - Võ Đang tiên môn nửa bước trường sinh kỳ Mạc Ly cũng được một Trường Sinh Quả màu tím.

    Quả nhiên, hai Trường Sinh Quả màu tím bị hai tu tiên giả tiên môn cường đại nhất cướp đi, không có bất cứ ngoài ý muốn.

    - Đúng rồi, nghe nói Trường Sinh Quả màu tím cuối cùng không nằm trong tay yêu ma mà rơi vào tay tu sĩ nhân loại chúng ta.

    - A, còn có việc này?

    - Ta nghe nói là Hoa Sơn Lục Nguyên, đúng rồi, là cấp đệ tử duy nhất đó trong bầy hai trăm yêu ma cướp đi Trường Sinh Quả màu tím cuối cùng.

    - Cái gì?

    Chuyện này sao có thể!?

    - Đúng vậy, trong yêu ma còn có mấy nửa bước trường sinh kỳ, đi chẳng khác nào tìm chết.

    - Nhưng nghe nói đúng là có việc này.

    Lần này yêu ma lỗ to, hai Trường Sinh Quả màu tím rơi vào Hoa Sơn, một rơi vào Võ Đang, không có yêu ma nào có được.

    - Một người địch hai trăm yêu ma ư, có thật không vậy?

    Có người chính mắt trông thấy lập tức khẳng định bảo:

    - Nhảm nhí, ta tận mắt thấy.

    Khi Lục Nguyên đến thì mọi người đang hăng hái bàn tán, giờ thấy chính chủ đến thì đều nhìn qua.

    Phương Thanh Chính cùng là tu tiên giả Bắc phong bước tới hỏi:

    - Lục sư điệt, nghe nói ngươi một người địch hai trăm yêu ma, có thật không?

    Phương Thanh Chính hỏi câu này tất cả người đều nìn qua, vãnh tai nghe Lục Nguyên đáp thế nào.

    Lục Nguyên đáp:

    - Có thì cũng có, nhưng khi đó hai trăm yêu ma chia hai phái, kết quả ta ở bên trong nhặt của thôi.

    Nếu hai trăm yêu ma không chia hai phái, ta đi chỉ có chết.

    Lời này dấy lên tiếng hút khí, không ngờ là sự thật.

    Tuy nói hai trăm yêu ma chia hai phái, bị Lục Nguyên nhân lúc cháy nhà đi hôi của, nhưng có thể dưới tình huống như vậy làm được, cướp đi Trường Sinh Quả màu tím thì đích thực không phải người bình thường làm nổi.

    Mới đầu còn có người nghi ngờ sự việc, nghe Lục Nguyên nói vậy đều chấn động.

    Lục Nguyên không cần nói dối, hiển nhiên thật sự làm được.

    Kỳ thực lúc chưa tiến vào Trường Sinh Động, Lục Nguyên là cấp đệ tử duy nhất trong rất nhiều tu tiên giả, những người khác đều là bậc trưởng lão.

    Khi đó Lục Nguyên rất bắt mắt, nhưng mọi người đều cho rằng hắn một năm trước không phải đối thủ luyện thể kỳ cửu tầng, uqa một năm không khả năng tiến triển bao nhiêu.

    Vậy nên chuyến này Lục Nguyên tiến vào Trường Sinh Động hoặc có thu hoạch nhưng không khả năng quá lớn, dù sao thực lực kém.

    Kết quả bây giờ nghe nói Lục Nguyên một người khiêu chiến hai trăm yêu ma, tất cả người từng nghi ngờ hắn đều câm nín.

    Lục Nguyên này quá yêu nghiệt đi.

    Không ngờ, không ngờ mới một năm đã trưởng thành nhanh như vậy.

    Những người đó đương nhiên không biết.

    Một năm nay Lục Nguyên đi theo đệ nhất Đại Tấn Yến Thương Thiên tu hành.

    Nếu biết hắn đi theo Yến Thương Thiên tu hành thì sẽ không lấy làm lạ, dù sao đi theo Yến Thương Thiên thì việc gì đều có thể.

    Lục Nguyên dùng thần niệm quét tiểu tu di túi của mình, bên trong có chiến tích lần này.

    Bốn Trường Sinh Quả màu đỏ, hai Trường Sinh Quả màu cam, một Trường Sinh Quả màu vàng, một Trường Sinh Quả màu xanh, một Trường Sinh Quả màu lam, một Trường Sinh Quả màu chàm, một Trường Sinh Quả màu tím, tổng cộng được mười bốn Trường Sinh Quả.

    Không tệ, chiến tích lần này không tệ.

    Dù sao lần này hơn một ngàn người tranh tám mươi bốn Trường Sinh Quả, rơi vào tay Lục Nguyên đến mười bốn cái.

    Thực ra mặt sau những Trường Sinh Quả có một số là ba ngày cuối hắn đụng yêu ma cướp được.

    Nguyên nhân chủ yếu nhất là Lục Nguyên gom đủ bảy sắc Trường Sinh Quả.

    Xưa nay bảy sắc Trường Sinh Quảrất khó gom đủ, đệ bát đại chỉ một mình Yến Thương Thiên làm được.

    Hiện nay Lục Nguyên cũng gom đủ bảy sắc Trường Sinh Quả, khó khăn là không thể tưởng tượng.

    Đám tu tiên giả bên cạnh bàn tán chiến tích Lục Nguyên một mình dám khiêu chiến hai yêu ma nửa bước trường sinh kỳ, nếu họ biết Lục Nguyên đã gom đủ thì không biết sẽ có bộ dạng gì đây?

    Bản thân Lục Nguyên không có bao nhiêu phản ứng.

    Có bảy sắc Trường Sinh Quả, mình có hy vọng lên trường sinh kỳ rồi.

    Trường sinh trường sinh vì trường sinh.

    Vì một bước này không biết đã chuẩn bị bao lâu, rốt cuộc bước ra.

    Hoa Sơn Bắc phong, Vân Đài Phong, mây mù mờ ảo.

    Lúc này trong mây mù ngẫu nhiên có lầu các, cung điện lộ ra một góc.

    Trong một sân nhỏ truyền đến từng đợt tiếng cười.

    Diệp Phương hỏi:

    - Phải rồi, lục sư huynh, Trường Sinh Động rốt cuộc là sao vậy?

    Bên cạnh mấy vị sư huynh đệ tràn đầy mong chờ nghe.

    Lục Nguyên từ Trường Sinh Động trở về lập tức bị sư huynh đệ trên núi kéo đi tiệm ăn, muốn một bao phòng.

    Vài sư huynh đệ ở bên trong trò chuyện.

    Nói là đón gió tẩy trần cho Lục Nguyên, kỳ thực mục đích thực của các sư huynh đệ là muốn hỏi hắn tình huống bên trong Trường Sinh Động.

    Dù sao tương lai mọi người đều sẽ đi Trường Sinh Động, giờ trước tiên hỏi tình hình trong đó thế nào, để sau này có vào cũng chuẩn bị tâm lý sẵn.

    Lục Nguyên hai năm rõ mười kể đại khái tình hình trong Trường Sinh Động, đang kể hăng thì Diệp Dương Dung sư thúc đến.

    Hóa ra Diệp Dương Dung ở phòng bên cạnh, nghe nói đám sư điệt bao phòng, lại nghe Lục Nguyên trở về nên sang gặp mặt.

    Diệp Viên hỏi:

    - Phải rồi, lục sư huynh, rốt cuộc ngươi được bao nhiêu Trường Sinh Quả vậy?

    - Bao nhiêu Trường Sinh Quả hả.

    Lục Nguyên nói:

    - Bốn Trường Sinh Quả màu đỏ, hai Trường Sinh Quả màu cam, một Trường Sinh Quả màu vàng, một Trường Sinh Quả màu xanh, một Trường Sinh Quả màu lam, một Trường Sinh Quả màu chàm, một Trường Sinh Quả màu tím.

    Theo từng câu hắn nói, người bên cạnh trừng mắt càng to.

    Coi như là Viên Dung Kiếm Tiên Diệp Dương Dung cũng trợn trừng, nói:

    - Bảy sắc Trường Sinh Quả?

    Ngươi gom đủ bảy sắc Trường Sinh Quả?

    Lục Nguyên gật đầu.

    Diệp Dương Dung thở dài một hơn.

    Sớm biết sư điệt này yêu nghiệt, không ngờ hắn ở trong Trường Sinh Động lấy mười bốn Trường Sinh Quả, tập hợp đủ bảy sắc Trường Sinh Quả nữa.

    Diệp Dương Dung nghĩ đến năm đó mình được ba Trường Sinh Quả đã đắc ý, nay cảm thán tình làm sao chịu nổi.

    Trường Xuân Cư lạnh lùng yên tĩnh.

    Trong Trường Xuân Cư nhiều cây cối, trở về vẫn cảm thấy phồn hoa như cẩm, cây cối rậm rạp, nhưng người đâu?

    Hắn thở dài một hơi, hớp ngụm rượu, hồi phục tinh thần.

    Hiện giờ hắn sắp đột kích trường sinh kỳ, chỉ có xông lên trường sinh kỳ mới đủ tư cách khiêu chiến với Tư Mã Trường Bạch, đương nhiên, chỉ vẻn vẹn là tư cách khiêu chiến mà thôi.

    Hắn ngồi xếp bằng trên mặt đất Trường Xuân Cư, lấy ra Trường Sinh Quả có được trong Trường Sinh Động.

    Trường Sinh Quả thật không ít.

    Đỏ, cam, vàng, xanh, lam, chàm, tím, bảy màu rực rỡ, đặt trên bàn nhìn vui mắt.

    Bắt đầu.

    Lục Nguyên không chút chần chờ lấy ra một Trường Sinh Quả màu đỏ ném vào bụng.

    Trường Sinh Quả màu đỏ này!

    Trôi vào bụng chỉ thấy khí nóng lan tràn bên trong người.

    Không có chút phản ứng, Lục Nguyên ngẩn ra.

    Không có phản ứng gì, qua nửa canh giờ, Lục Nguyên lại ném vào một Trường Sinh Quả màu cam.

    Khí nóng trong bụng hơi nóng hơn, mơ hồ cảm ứng được gì đó khác lạ, dường như lúc này mình có thể cùng thiên địa hợp thành một thể.

    Nhưng loại cảm giác này không liên tục quá lâu lại lần thứ hai cắt đứt.

    Theo ghi chép của các tiền bối tu tiên giới, ăn Trường Sinh Quả thứ hai xong qua nửa canh giờ lại ăn Trường Sinh Quả màu vàng thứ ba.

    Đây là Trường Sinh Quả thứ năm.

    Kỳ thực lúc ăn mấy viên Trường Sinh Quả trước hắn đã cảm giác mình cùng thiên địa sắp thành một thể, nhưng lúc mấu chốt nuốt viên Trường Sinh Quả này vào bụng, chỉ thấy mình nhanh hợp thành một với trời đất.

    Trời, mình chính là trời.

    Đất, mình chính là đất.

    Gió, mình chính là gió.

    Mây, mình chính là mây.

    Không sai, dường như mình đã là thiên địa phong vân cùng thiên địa phong vân hợp thành một thể.

    Lúc này trên đỉnh Trường Xuân Cư, thiên địa phong vân không ngừng tụ tập.

    Những thiên địa phong vân sinh ra nhiều dị tượng, thậm chí bên trong thiên địa phong vân có thân hình phong hổ, vân long mơ hồ xuất hiện.

    Các dị tượng khiến trên dưới Hoa Sơn Bắc phong đều trông thấy.

    Có vài vị cửu đại kiếm tiên đang cười.

    Từ chỗ Diệp Dương Dung nhận được tin tức, hóa ra Lục Nguyên được tổng cộng mười bốn viên Trường Sinh Quả, các cửu đại kiếm tiên cho rằng hắn chắc chắn đột phá được trường sinh kỳ, không bao lâu sau sẽ chân chính đột phá, bất giác mỉm cười, lòng hơi vui sướng và mong chờ.

    Bắc phong lại ra một vị trường sinh kỳ, hơn nữa tuổi trẻ có tiềm lực.

    Chỉ mình Tư Mã Trường Bạch là tức giận vô cùng.

    Lục Nguyên, tiểu tử đó lại trưởng thành đên mức này, có tư cách khiêu chiến với mình.

    Bên Nguyên Lăng đã giục gã nhanh chúng, dù sao Yến Thương Thiên đã phi thăng rồi, nay là lúc nên thực hiện, hành động nhanh chút.

    Còn các đệ tử chân truyền thì hâm mộ, ghen tị.

    Đặc biệt Vân Dật, Vân Bình lập tức sắp trùng kích luyện thể kỳ, mắt thấy có khả năng thành công, kết quả bây giờ lục sư đệ sắp tới trường sinh kỳ, tốc độ tiến bộ thật khiến người khâm phục.

    Chương 308-309: Thiên Địa chi môn

    Giống như Vân Dật, Vân Bình nếu làm theo tốc độ bình thường thì khoảng ba trăm tuổi liền đến trường sinh kỳ.

    Năm đó cửu đại kiếm tiên đều lấy tốc độ tiến bộ như vậy.

    Lại nói bây giờ trong Trường Xuân Cư.

    Gió mây chuyển động, thiên địa dị tượng.

    Lục Nguyên cảm giác trong trời đất như có có một Thiên Địa Chi Môn.

    Thiên Địa Chi Môn thiên môn tỏa ra nguyên khí thiên địa, địa môn quy quay về nguyên khí thiên địa, cửa đó tựa miệng thiên địa, hô hấp điều dưỡng nguyên khí trong thiên địa.

    Đó là loại nguyên khí thiên địa mênh mông khổng lồ nhường nào.

    Linh thú vân hệ trong người hắn phun ra nuốt vào nguyên khí, cùng Thiên Địa Chi Môn phun nuốt nguyên khí cách nhau rộng như ngân hà, cơ bản cách biệt đến một ức.

    Lục Nguyên chỉ thấy tinh thần bị Thiên Địa Chi Môn tẩy trừ.

    Tinh thần trải qua tẩy lễ càng biến rõ ràng, hồn phách đều được thanh tẩy.

    Lục Nguyên quát dài một tiếng:

    - Thiên Địa Chi Môn, mở ra cho ta!

    Muốn đạt được trường sinh kỳ thực ra cần một tia ảo diệu linh khí từ Thiên Địa Chi Môn.

    Lúc này hắn quát dài, hết sức trùng kích Thiên Địa Chi Môn.

    Theo Lục Nguyên mãnh liệt trùng kích, dường như cánh cửa có một tia nguyên khí rót vào người Lục Nguyên.

    Trường sinh kỳ đệ nhất tầng nguyên khí thiên địa.

    Lục Nguyên biết mình đã đến trường sinh kỳ đệ nhất tầng.

    Nhưng trong lúc này có thể lấy được càng nhiều nguyên khí thiên địa từ Thiên Địa Chi Môn thì bản thân có thể phun nuốt nguyên khí càng nhiều hơn.

    Hắn lập tức nâng tinh thần, cố hắng hút càng nhiều tinh thuần nguyên khí thiên địa, đương nhiên cũng có cực hạn.

    Lục Nguyên cắn chặt răng đối kháng Thiên Địa Chi Môn vô cùng uy nghiêm, vô cùng túc mục, hút lấy nguyên khí thiên địa.

    Hắn cảm giác mình hút được nguyên khí thiên địa tinh thuần ngày càng nhiều hơn.

    Chỉ qua chốc lát đã thấy đến cực hạn, thôi, đành dừng tại đây.

    Lục Nguyên thở ra hơi dài, tinh thần rút về.

    Tinh thần rút về tuy cảm thấy mệt mỏi đến cực điểm, nhưng tinh thần lực to gấp mấy lần trước kia.

    Thiên địa phong vân bốn phía đều ở trong lòng mình, quan trọng nhất là giờ không cần tĩnh tọa thì quanh thân vẫn có cuồn cuộn nguyên khí thiên địa giáng xuống.

    Là nhờ tác dụng vừa rồi, trong thiên địa lấy ra càng nhiều nguyên khí thiên địa tinh thuần, vậy thì bây giờ có thể tự động cuồn cuộn nguyên khí quanh thân càng niều.

    Vốn xem linh thú vân hệ có thể phun nuốt nguyên khí vân hệ, tu sĩ nhân loại không tĩnh tọa thì không khả năng thu được nguyên khí thiên địa, tới trường sinh kỳ đệ nhất tầng nguyên khí thiên địa thì có nguyên khí không ngừng giáng xuống, không ngừng bổ dưỡng thân thể, tăng pháp lực.

    Trường sinh cường đại chính là như vậy.

    Hơn nữa bởi vì Lục Nguyên luyện tập công pháp tuyệt đỉnh, lúc này nguyên khí thiên địa cuồn cuộn quanh người so với tu tiên giả trường sinh kỳ đệ nhất tầng khác thì mênh mông hơn.

    Thậm chí linh thú vân hệ trong Phong Linh bài bởi vì bị nhiều nguyên khí thiên địa bao phủ nên càng vui vẻ hơn.

    Từ nay về sau, Lục Nguyên không càng tĩnh tọa luyện khí nữa.

    Từ nay về sau, nguyên khí thiên địa sẽ tự do rơi xuống, cộng thêm linh thú vân hệ, tĩnh tọa hấp thu chút nguyên khí thiên địa không đủ vào mắt.

    Tới trường sinh kỳ rồi, Lục Nguyên lật tay chém năm nhát vào không khí trên đỉnh đầu.

    Không khí trên đỉnh đầu Lục Nguyên uất hiện kiếm ý năm sắc.

    Năm sắc hài hòa trắng, xanh, đen, đỏ, vàng.

    Năm sắc ở trên đỉnh đầu phức tạp đan xen, ngũ hành luân chuyển thành một thể.

    Đây kỳ thực là mọt loại trong Ngũ Đế Luân Hồi kiếm đạo.

    Lúc hắn ở luyện thể kỳ bởi vì quá thấp, thành tựu, vẻn vẹn chỉ là Ngũ Hành Luân Hồi kiếm đạo.

    Bây giờ đạt tới trường sinh kỳ rồi, tự động từ Ngũ Hành Luân Hồi kiếm đạo chuyển hóa thành ngũ sắc kiếm đạo.

    Cái gọi là ngũ sắc kiếm đạo tức là bạch sắc kiếm đạo, thanh sắc kiếm đạo, hắc sắc kiếm đạo, hoàng sắc kiếm đạo.

    Ngũ hành chủ công, ngũ sắc chủ thủ.

    Kim hành kiếm đạo nếu gom đủ kim kiếm ý thì sẽ biến hóa thành kim hoàng kiếm đạo.

    Mộc hành kiếm đạo nếu gom đủ kiếm ý thì sẽ thành mộc oàng kiếm đạo.

    Ba loại khác nếu gom đủ kiếm ý thì sẽ hóa thành thủy hoàng kiếm đạo, hỏa hoàng kiếm đạo, thổ hoàng kiếm đạo.

    Chủ phòng thủ ngũ sắc kiếm đạo nếu gom đủ năng lượng thì sẽ hóa thành bạch đế kiếm đạo, thanh đế kiếm đạo, hắc đế kiếm đạo, xích đế kiếm đạo, hoàng đế kiếm đạo.

    Ngũ hành kiếm đạo cần là số lượng kiếm ý.

    Ngũ sắc kiếm đạo cần là năng lượng các hệ.

    Đến cuối cùng ngũ sắc luân chuyển, ngũ đến ngũ hoàng kiếm đạo tu thành sẽ chân chính thành Ngũ Đế Luân Hồi kiếm đạo.

    Bạch Đế Kim Hoàng kiếm đạo, Thanh Đế Mộc Hoàng kiếm đạo, Hắc Đế Thủy Hoàng kiếm đạo, Xích Đế Hỏa Hoàng kiếm đạo, Hoàng Đế Thổ Hoàng kiếm đạo.

    Đến đây thì Ngũ Đế Luân Hồi kiếm đạo đại thành, sau đó có thể diễn hóa ra đại luân hồi bàn.

    Đại luân hồi bàn dùng để phòng thủ có thể đem tấn cả công kích pháp lực của đối phương luân hồi hỏa giải kéo vào bất bại.

    Dùng công kích thì có thể khiến đối phương rơi vào luân hồi.

    Ngũ Đế Luân Hồi kiếm đạo chính là Yến Thương Thiên tổng hợp các tuyệt kỹ Hoa Sơn cộng thêm tự sáng tạo ra rốt cuộc thành.

    Nhưng coi như là Yến Thương Thiên cũng không diễn hóa ra đại luân hồi bàn đã phi thăng, đối với tình hình sau này đại luân hồi bàn chỉ có thể tưởng tượng ra.

    Bây giờ Lục Nguyên đã tới trường sinh kỳ, trên đường đạo bắt đầu bước.

    Ngồi xếp bằng trên bạch vân tiên cảnh, Lục Nguyên chỉ thấy nguyên khí không ngừng rơi trên người.

    Lúc này hắn đã thành tựu tiên thể, đến trường sinh kỳ, tiếp xúc Thiên Địa Chi Môn, thành tựu bất phàm.

    Nhưng Lục Nguyên biết đây chỉ là mới bắt đầu thôi.

    Trong ghi chép của tiền bối trường sinh kỳ chia ra mười tầng là: đệ nhất tầng nguyên khí thiên địa, đệ nhị tầng hai ngàn năm thọ, đệ tam tầng ngưng luyện thần hồn, đệ tứ tầng thành tựu nguyên thần, đệ ngũ tầng ngự sử song kiếm, đệ lục tầng thành tựu hư đan, đệ thất tầng kim đan đại thành, đệ bát tầng tôi luyện linh kiếm, đệ cửu tầng tam cực quy nhất, đệ thập tầng đại viên mãn.

    Trong đó đệ nhất tầng không cần giới thiệu, đệ nhị tầng hai ngàn năm thọ, từ nay về sau tuổi thọ tăng nhiều, tầng này về mặt chiến đấu không giúp ích lớn.

    Nhưng tu tiên không phải chiến đấu, tu tiên cần là tuổi thọ lâu dài, chỉ có đến cảnh này mới yên tâm tu hành.

    Đệ tam tầng ngưng luyện thần hồn, cũng có tác dụng rất lớn.

    Phía trước luyện khí, luyện thể, rèn luyện pháp lực, thân thể toàn thân, chỉ không rèn luyện thần hồn vô hình vô chất.

    Đến tầng này là rèn luyện thần hồn, khiến nó lớn mạnh hơn.

    Đệ tứ tầng thành tựu nguyên thần càng có tác dụng lớn.

    Một khi thành tựu nguyên thần, thần hồn vô cùng cường đại, làm chuẩn bị cho, đệ ngũ tầng ngự sử song kiếm.

    Đệ ngũ tầng ngự sử song kiếm là có thể cùng ngự sử hai thanh kiếm, có thể cầm một thanh, một thanh tấn công.

    Tiếp theo từ đệ lục đến đệ thất tầng có diệu dụng riêng., đệ bát tầng tôi luyện linh kiếm, có thể tôi luyện ra linh kiếm cho mình.

    Đã nói kiếm có ba cấp là phi kiếm, linh kiếm, tiên kiếm.

    Đến trường sinh kỳ đệ cửu tầng sẽ sử dụng linh kiếm, đủ thấy Bắc phong lục kiếm tiên trừ Nguyên Nguyên Thượng Nhân ra, người khác đều tới cảnh giới trường sinh kỳ đệ bát tầng.

    Đệ cửu tầng tam cực quy nhất, đệ thập tầng đại viên mãn cũng có tác dụng riêng.

    Đương nhiên Nguyên Nguyên Thượng Nhân độ cao khác với mấy vị kiếm tiên, đã tới đại cảnh giới càng cao đại đạo cảnh.

    Lục Nguyên ngồi trên bạch vân tiên cảnh, suy nghĩ lung tung.

    Một con đường lớn ngay trước mắt.

    Trường sinh vấn đạo, trường sinh vấn đạo.

    Hay cho trường sinh vấn đạo.

    Từ bạch vân tiên cảnh đáp xuống, vào Trường Xuân Cư lạnh lẽo, ngẫm nghĩ, giờ mình còn có không ít Trường Sinh Quả, mình dùng năm Trường Sinh Quả nay còn lại chín Trường Sinh Quả, thậm chí có thể gom đủ trọn bộ bảy màu Trường Sinh Quả, tạm thời để lại đi, đây là vật báu vô giá.

    Hắn mới nghĩ vậy thì Diệp Dương Dung sư thúc đã đến thăm.

    Lục Nguyên ra lệnh nha hoàn bưng trà.

    Diệp Dương Dung lắc đầu nói:

    - Không cần, lần này đến là có một số việc muốn báo ngươi biết.

    Tuy bây giờ ngươi vẫn là cấp đệ tử chân truyền, nhưng bởi vì đến trường sinh kỳ, theo thông hệ Bắc phong, ngươi mỗi năm có một trăm linh thạch.

    Kỳ thực điều này đối với Lục Nguyên có còn hơn không.

    Dù sao hắn kế thừa sản nghiệp khổng lồ của Lý Nguyên Bạch, không quá để ý một năm một trăm cái, nhưng loại thông lệ này đối với Bắc phong trưởng lão khác rất có tác dụng.

    Dù sao không phải ai đều như Lý Nguyên Bạch có tài sản khổng lồ.

    - Mặt khác, Nguyên Nguyên sư huynh lệnh ngươi đi một chuyến.

    Diệp Dương Dung nói xong liền đi, không phải gã cố ý muốn báo cho Lục Nguyên biết, gã có việc của mình nhân tiện đi ngang nên nói hắn biết một tiếng thôi.

    Lục Nguyên nhận mệnh, đi hướng Trung Chính Bình Hòa Trai.

    Trung Chính Bình Hòa Trai không có gì thay đổi, Nguyên Nguyên Thượng Nhân chỉ chỉ vị trí cho Lục Nguyên ngồi.

    Lão nói:

    - Nếu ngươi đến trường sinh kỳ có một số việc sớm muộn gì phải biết.

    Ngươi có biết bây giờ Bắc phong chúng ta có nguy hiểm lớn nhất là gì không?

    - Nguy hiểm?

    Lục Nguyên kinh ngạc.

    Bởi vì hắn đi theoYến tổ sư một năm tu hành, trở về lại cố gắng tu hành, đi một chuyến Trường Sinh Động, không phát hiện nguy hiểm gì cả.

    Không lẽ là bên Nguyên Lăng Thượng Nhân?

    Nhưng theo Nguyên Nguyên sư bá cáo già thì chắc không đến nỗi đâu.

    - Kiếm tông.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân khẽ phun ra hai chữ:

    - Không sai, là kiếm tông.

    - Nhiều năm qua tam tông chúng ta tương đối cân bằng.

    Kiếm khí tông chúng ta là yếu nhất trong tam tông, kiếm tông và khí tông thì cân bằng.

    Nhưng việc này đến một ngàn năm trước thì bỗng ngừng lại, không còn cân bằng nữa.

    - Một ngàn năm trước, kiếm tông tụ tập không biết bao nhiêu người tài, trong đệ bát đại thực lực xếp năm hàng đầu có Yến sư bá hạng nhất, vị xếp hạng hai, Nhất Kiếm Đoạn Thiên Sở sư bá xếp hạng bốn xuất thân kiếm tông.

    Xếp hạng ba, hạng năm là từ khí tông, không tính vị xếp hạng ba, kết quả là thực lực kiếm tông càng mạnh.

    - Đương nhiên hơn một ngàn năm trước quan trọng là khí tông Trung phong sa sút, không phải là thật lâu ngươi không nghe nói qua tin tức Trung phong đi?

    Nguyên Nguyên sư bá nói vậy khiến Lục Nguyên phát hiện đúng thực là mấy năm nay Trung phong rất điệu thấp.

    - Ban đầu tam tông cân bằng, thực lực kiếm tông, khí tông gần nhau, kiếm khí tông chúng ta trung lập.

    Hơn một ngàn năm thực lực kiếm tông ngày càng mạnh, khí tông Trung phong suy sút khiến khí tông ngày càng yếu.

    Tại đệ bát đại thì loại chênh lệch này lớn đến cực điểm, đến đệ cửu đại vẫn như vậy.

    - Ban đầu còn có Yến sư bá một người một kiếm đè ép ai không phục.

    - Nhưng Yến tổ sư phi thăng rồi, kiếm tông Nhất Kiếm Đoạn Thiên sư bá tiếp đại vị chưởng môn.

    Tình hình bây giờ càng đi hướng kiếm tông.

    - Lúc này kiếm tông dã tâm hừng hực, muốn nuốt khí tông, kiếm khí tông, thành tựu địa vị kiếm tông nhất thống.

    Lục Nguyên nghe vậy đánh rùng mình, xemra trước khi chết sư phụ trăn trối, Yến tổ sư trước khi phi thăng dự đoán sắp thành hiện thực.

    Kiếm khí tam tông loạn có lẽ dần dần bắt đầu.

    Tuy nghe giọng điệu của Nguyên Nguyên sư bá thì kiếm khí tam tông loạn đã có chút dấu hiệu manh nha.

    Nhưng Lục Nguyên trời sinh lạc quan.

    Cho nên những việc này hắn không quá để trong lòng.

    Dù sao thực lực hiện nay của hắn còn thấp, trời sụp có người cao chống.

    Bây giờ hắn cần làm gì?

    Rất đơn giản, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, nên ngủ thì ngủ, nên luyện kiếm thì luyện kiếm.

    Ngày trôi qua như trước, coi như mây Bắc phong vẫn như trước kia.

    Ngày hôm nay hắn ngủ đến trưa thì không nướng nổi nữa, đi tàng thư thất Trường Xuân Cư đọc sách.

    Sư phụ có để lại ít sách, giờ lấy ra nhìn một cái.

    Sư phụ cất chứa sách có vài kiếm pháp tinh diệu, hắn tùy tiện nhìn vài cái, tạm thời không hứng thú luyện tập.

    Lục Nguyên không có hứng thú nhún nhường, cũng biết bàn về kiếm pháp thì mình tuyệt đối trên sư phụ.

    Đương nhiên về pháp lực thì hắn kém xa lắm, cho nên vài loại kiếm pháp chỉ nhìn sơ sơ, không mấy hứng thú.

    Nhìn nhìn, phát hiện một công pháp.

    ‘Ngưng Hợp Linh Thú pháp quyết’.

    Có liên quan đến linh thú ư?

    Lục Nguyên tùy tiện lật, nổi lên hứng thú.

    Ngươi hỏi Ngưng Hợp Linh Thú pháp quyết rốt cuộc là công pháp gì?

    Thì ra là công pháp đem linh thú ngưng hợp lại.

    Ví dụ ngươi có thể đem nhiều tiểu hình linh thú hợp thành một con trung hình linh thú.

    Nhiều trung hình linh thú hợp thành một đại hình linh thú.

    Pháp quyết này thật ra không có tác dụng gì lớn, chỉ là ngưng hợp lại linh thú mà thôi.

    Nói cách khác đi, ví dụ linh thú vân hệ, dù ngươi có Vân Kê, Vân Thố, Vân Miêu, kỳ thực đều là tập hợp tinh hoa vân khí chứ không phải sinh linh chân chính, pháp quyết này đem những vân khí tổ hợp lại, hóa thành linh thú càng khổng lồ.

    Lý do Lục Nguyên có hứng thú với công pháp này chủ yếu là vì trong Phong Linh bài có rất nhiều linh thú, không bằng ngưng hợp một phen, hắn hơi khó đếm hết.

    Trước khi Lục Nguyên lập tức vận hành công pháp thì đếm số, hắn tổng cộng có:

    Đại hình vân thú: bốn con Vân Hổ, tám con Vân Sư.

    Trung hình vấn thú: mười sáu con Vân Lang, mười tám con Vân Hồ.

    Tiểu hình linh thú: mười con Vân Miêu, hai mươi con Vân Thố, mười con Vân Cẩu.

    Lúc này vận Ngưng Hợp Linh Thú pháp quyết, bắt đầu ngưng hợp linh thú.

    Qua giây lát, tiểu hình linh thú, trung hình linh thú trong Phong Linh bài đều chuyển hóa thành địa hình linh thú.

    Trên cơ bản mười tiểu hình linh thú có thể thành một con trung hình linh thú.

    Mười con trung hình linh thú có thể hóa thành một con đại hình linh thú.

    Cụ thể hơi khác biệt nhưng đa phần là chuyển hoán như thế.

    Cứ như vậy, linh thú trong người hắn nhanh chóng chuyển hóa, đến cuối cùng tất cả tiểu hình linh thú, trung hình linh thú cùng hóa thành năm con đại hình linh thú Vân Hổ.

    Đến đây thì Lục Nguyên có chín con Vân Hổ, tám con Vân Sư, tổng cộng mười một con đại hình linh thú.

    Kỳ thực trên đại hình linh thú còn có cự hình linh thú, dị thú cấp linh thú, thần loại cấp linh thú, thượng cổ cấp linh thú, năm cấp bậc.

    Nhưng tạm thời Lục Nguyên phát hiện mình có đại hình linh thú còn thiếu, không cần ngưng hợp cự hình linh thú.

    Nếu đại hình linh thú có mấy chục, mấy trăm con, đếm khó khăn, mớm phiền phức thì lẠdùng Ngưng Hợp Linh Thú pháp quyết hóa thành cự hình linh thú.

    Luyện Ngưng Hợp Linh Thú pháp quyết là việc duy nhất Lục Nguyên làm trong khoảng thời gian này, tiếp theo hắn ở Bắc phong vô cùng thoải mái, tự do tiêu dao.

    Rảnh rỗi chạy lên bạch vân tiên cảnh ngủ nướng, dễ chịu.

    Chương 310-311: Dương Vân Cốc

    - Rượu ngon!

    Thanh y thanh niên nằm trên mây cười ha hả, cằm dính không ít giọt rượu.

    Uống xong bình rượu hắn ném sang bên, trường kiếm sáng như nước đặt một bên khác.

    Thực ra Lục Nguyên có khi sẽ Lục Nguyên sẽ ngẫm nghĩ, có phải mình nên đi dạo khắp nơi, thậm chí là quốc gia khác để luyện kiếm?

    Đây là việc Yến tổ sư muốn mình làm, nghe nói như vậy có thể khiến mình càng sớm thành tựu Ngũ Đế Luân Hồi kiếm đạo.

    Hoặc là mình nên đi tìm thêm linh thú, dù sao tới trường sinh kỳ, tăng pháp lực cần càng nhiều nguyên khí vân hệ, số lượng linh thú của mình hơi thiếu.

    Tuy tính tới tính lui vài lần nhưng cuối cùng hắn vẫn là lười nằm ì ra đó.

    Con người, bản tính khó dời!

    Thời gian như mây bay, bình thường trôi qua rất chậm nhưng ngoái đầu lại đã mất đi một khoảng.

    Bất giác trên Bắc phong đã qua hai năm.

    Hai năm đối với tu tiên giới không phải thời gian gì ghê gớm, dù sao tại tu tiên giới tuổi thọ mọi người so sánh phàm nhân đều rất dài, hai năm không tính bao lâu.

    Nhưng hai năm nay so với hai năm khác có khác biệt rất lớn.

    Hai năm qua là từ khi đệ nhất Đại Tấn quốc Yến Thương Thiên phi thăng.

    Vốn tu tiên giới mọi thứ đều bị Yến Thương Thiên một thanh Phi Yến tiên kiếm đè ép.

    Vạn linh khuất phục!

    Giờ Yến Thương Thiên phi thăng, tiếp chưởng Hoa Sơn tiên môn là Nhất Kiếm Đoạn Thiên Sở Đoạn.

    Nhất Kiếm Đoạn Thiên Sở Đoạn tuy cũng là anh kiệt nhưng so sánh với Yến Thương Thiên thì kém mảng lớn, khiến hai năm qua tu tiên giới mặt ngoài bình tĩnh, thế lực các phương lộn xộn xao động.

    Ba đầu lĩnh dưới đất, Thế Thiên Minh, ngũ đại tiên môn, cùng với các loại thế lực ngoại cảnh.

    Hai năm qua Bắc phong cũng có biến đổi.

    Đối với thập đại đệ tử chân truyền thì hai năm biến đổi lớn nhất là đại sư huynh Vân Dật rốt cuộc đột phá tới luyện thể kỳ.

    Kỳ thực Vân Dật có thể đột phá luyện thể kỳ đối với đệ thập đại là việc lớn.

    Khó được có thể đột phá luyện thể kỳ, nhưng bởi vì ánh sáng của Lục Nguyên khiến việc này không mấy rực rỡ.

    Trừ điều đó ra, biến đổi thứ hai của Bắc phong là liên quan đến kiếm khí tam tông.

    Thế lực Hoa Sơn tiên môn vốn cho tam tông nắm giữ.

    Kiếm tông có Sở Đoạn làm chưởng môn, kết quả thế lực kiếm tông càng bành trướng.

    Hai năm qua dù là khí tông, hay kiếm khí tông đều bị kiếm tông chèn ép không ít.

    Lục Nguyên ở tại Bắc phong không ra ngoài thì đỡ chút, người khác bây giờ nhắc tới kiếm tông là mặt chù ụ.

    Lục Nguyên không biết bao nhiêu lần nghe các sư huynh đệ lầm bầm nói kiếm tông làm việc cực kỳ bá đạo.

    Ví dụ chỗ giao giới của Bắc phong và Đông phong vốn là hai bên cùng quản lý, nay đều thuộc về Đông phong thống trị.

    Hết cách, trong đoàn trưởng lão kiếm tông chiếm ưu thế nhân số.

    Tại Hoa Sơn ngũ phong thì thực lực kiếm tông cũng trên cơ.

    Bắc phong vài chỗ hẻo lánh như Dương Vân Cốc, Tà Dương Phong đều vào tay kiếm tông, những chỗ đó là nơi linh khí cực kỳ đậm.

    Cân bằng Yến Thương Thiên dốc hết sức giữ gìn dần bị đánh nghiêng.

    Trong quá trình bị đánh nghiêng mọi người trông thấy phong cách làm việc của Sở Đoạn.

    Nhất Kiếm Đoạn Thiên!

    Chính là chữ ‘đoạn’, hành động quyết đoán mà bá đạo.

    Đúng rồi, nói nhiều như vậy hãy nói về Lục Nguyên đi.

    Kỳ thực các loại trên không liên quan gì nhiều đến Lục Nguyên.

    Lục Nguyên rất ít xuống núi, có xuống cũng chỉ là mua rượu.

    Đại cục tu tiên giới, thế cục hiện nay của Bắc phong thực ra không dính gì nhiều đến hắn.

    Hai năm qua Lục Nguyên sống rất ngàn nhã, đương nhiên ngày tháng không hoàn toàn nhàn rỗi.

    Thời gian hai năm Lục Nguyên đã đẩy pháp lực lên đỉnh cao trường sinh kỳ đệ nhất tầng nguyên khí thiên địa.

    Linh thú vân hệ của Lục Nguyên đối với luyện thể kỳ là nhiều, đối với tu tiên trường sinh kỳ thì cũng nhiều nhưng không đến mức khoa trương.

    Vậy nên tốc độ tiến bộ của Lục Nguyên không quá mức, hai năm chỉ đem pháp lực từ sơ kỳ trường sinh nhất tầng lên đến đỉnh cao trường sinh nhất tầng mà thôi, từ đó có thể thấy pháp lựcrường sinh kỳ tăng gian nan cỡ nào.

    Đúng rồi, nói đến mặt tu hành của mình thì nên giới thiệu chút chuyện.

    Đó là Ngũ Hành Luân Hồi kiếm đạo, Ngũ Sắc Luân Hồi kiếm đạo.

    Trước kia đã nói Ngũ Hành Luân Hồi kiếm đạo chính là kim, mộc, thủy, hỏa, thổ ngũ hành kiếm đạo.

    Mỗi một hệ kiếm ý tập trung đủ mười loại.

    Ví dụ kiếm ý thủy hệ có ba loại, thủy kiếm ý, vân kiếm ý, vũ kiếm ý.

    Một khi tổng hợp mười loại là có thể đến thủy hoàng kiếm đạo.

    Ngũ Sắc Luân Hồi kiếm đạo là là bạch sắc kiếm đạo, thanh sắc kiếm đạo, hắc sắc kiếm đạo, hoàng sắc kiếm đạo, ngũ sắc kiếm đạo.

    Ngũ sắc kiếm đạo không phải tập hợp kiếm ý mà là năng lượng.

    Nhập môn trường sinh kỳ rồi sẽ phát hiện chỉ là nhập môn mà thôi, không cách nào tiến lên nữa, đây rốt cuộc là sao?

    Lúc này Lục Nguyên sẽ vỗ đầu, thì ra lúc Yến tổ sư còn trên đời có nói: ‘Ngũ sắc kiếm đạo nếu đặt cơ sở không có manh mối thì đi Tư Quá Nhai.’

    Nếu mình đã bí đường thật lâu thì không bằng đi Tư Quá Nhai.

    Nhưng Tư Quá Nhai không phải nói đi là đi được, đó là chỗ Hoa Sơn tiên môn xử phạt kẻ phạm tội của bổn môn.

    Mình làm sao mới đi Tư Quá Nhai được đây?

    Muốn đi Tư Quá Nhai phải làm lỗi, hơn nữa sai lầm không thể quá to, không thể quá nhỏ, cần nắm chừng mực.

    Đầu năm nay muốn hành hiệp trượng nghĩa không có, muốn phạm sai lầm không lớn không nhỏ cũng chẳng khó.

    Muốn tìm ai để làm sai đây?

    Kiếm Tư Mã Trường Bạch ư?

    Trên mặt Lục Nguyên nở nụ cười, nụ cười có chút tà ác.

    Hay là bây giờ trực tiếp đi tát Tư Mã Trường Bạch một bạt tai đi?

    Nếu thật làm vậy thì có thể đi Tư Quá Nhai ngay.

    Tát mặt Tư Mã Trường Bạch một bạt tai thì chắc sướng lắm, nhưng khó quá, lấy thực lực trên trường sinh bát tầng của Tư Mã Trường Bạch thì mình sao tát trúng được.

    Không bằng, tìm kiếm tông gây chuyện?

    Gần đây kiếm tông khí thế hùng hổ, nuốt quyền quản lý giao giới giữa Bắc phong và Đông phong như Dương Vân Cốc, Tà Dương Phong.

    Mình gây chuyện với họ, phạm sai thì chẳng phải là tuyệt lắm ư?

    Cách gây chuyện này giống với tát Tư Mã Trường Bạch một bạt tai, tuyệt đối sẽ khiến kiếm tông vui ngất trời.

    Hoa Sơn kiếm tông gần ddayadanh tiếng ngày càng lớn.

    Từ khi Sở chưởng môn đăng cơ, rất nhiều người chỉ biết có Hoa Sơn kiếm tông, thậm chí không biết Hoa Sơn tiên môn.

    Lúc Nhất Kiếm Đoạn Thiên vừa đăng cơ, mọi người còn muốn biết cách làm việc của lão.

    Bây giờ họ đều biết, cách hành động của Nhất Kiếm Đoạn Thiên là đối nội dã tâm hừng hực, muốn nuốt khí tông, kiếm khí tông, đối ngoại không ngừng khuếch trương.

    Hoa Sơn tiên môn vốn đã cường, hai năm qua Hoa Sơn càng thêm cường đại.

    Dương Vân Cốc!

    Vùng này cách Hoa Sơn có một khoảng nhưng không tính xa.

    Vùng này vốn là Bắc phong, Đông phong cùng quản lý, nhưng gần đây vì kiếm tông mạnh mẽ, vùng này đã bị nuốt gần hết.

    Dương Vân Cốc sản xuất hạ phẩm linh thạch, sản lượng phong phú, nhưng hiện nay nó đã thuộc quyền sở hữu của Đông phong.

    Lối vào Dương Vân Cốc có một phủ trạch, phủ trạch này chính là Dương Vân phủ, Đông phong tại đây quản lý.

    Ánh nắng chiếu rọi, vô cùng nóng bức, nhưng đằng trước phủ trạch trồng ít cây trúc, có chút mát mẻ.

    Mấy tu tiên giả thủ vệ đứng đó canh giữ Dương Vân phủ.

    - Ta nói nhé lão Kiều, ngươi nghiêm túc như vậy làm gì?

    - Trong Dương Vân phủ có cất kho linh thạch của chúng ta, tuy đợt trước đã chuyển đi nhưng đợt này cũng có cả vạn viên!

    - Đúng vậy, linh thạch trong Dương Vân Cốc không ít, cần phải cẩn thận chút.

    - Hừ, có cần nơm nớp lo sợ vậy sao?

    Nơi này có ai dám đụng Dương Vân phủ chúng ta?

    - Đúng thế, từ khi Sở chưởng môn đăng lâm đại vị thì Hoa Sơn kiếm tông chúng ta thực lực ngày càng mạnh, trong nội bộ tiên môn đã trên hai tông khác, ngoại bộ tiên môn thì cũng trên cả tứ đại tiên môn.

    - Đúng thế, Yến chưởng môn đời trwocs có thực lực đệ nhất Đại Tấn, kết quả không hiểu phát hiện, không bằng Sở chưởng môn hiện nay.

    - Sở chưởng môn uy vũ!

    - Sở chưởng môn thiên thu vạn tái!

    Những tu tiên giả kiếm tông nói đến tân nhậm Sở chưởng môn đều mặt mày hớn hở.

    Hai năm qua biến đổi tực sự rất lớn, kiếm tông ngày càng cường thế, càng lúc càng mạnh mẽ.

    Tu tiên giả kiếm tông đa số đều lâng lâng không biết mình là ai, thật sự cho rằng kiếm tông đã là vô địch Đại Tấn.

    - Đúng thế, Dương Vân Cốc vốn là cùng kiếm khí tông Bắc phong quản lý, nay có Sở chưởng môn sắp đặt, toàn thuộc về chúng ta cả, chúng ta được đến ích lợi không tệ.

    - Nghe nói ngươi gần đây tài sản lên hả?

    Còn mới cưới vợ Nam Hải tiên môn nữa chứ.

    Vợ Nam Hải tiên môn có cảm giác như thế nào?

    - Ha ha ha ha.

    Mấy tu tiên giả thủ vệ càng nói càng vui.

    Không biết khi nào thì có một thanh y thanh niên đến trước cửa.

    Mấy thủ vệ lập tức có người bước ra hỏi:

    - Người nào đó?

    Lập tức lùi ra!

    Thanh y thanh niên ngừng lại, mặt treo nụ cười thân thiện nói:

    - Các vị đại ca, cho hỏi một việc được không?

    Thanh y thanh niên này giọng điệu ôn hòa, nụ cười hiền hòa khiến mấy thủ vệ thả lỏng căng thẳng nhưng giọng điệu không hề dịu đi.

    Trong đó một thủ vệ nói:

    - Nơi này là trọng địa kiếm tông, không phải chỗ hỏi vấn đề.

    Đi mau đi, nếu không đừng trách chúng ta đao kiếm vô tình!

    Thanh y thanh niên gật đầu nói:

    - Nơi này chắc là Dương Vân phủ?

    Ta muốn hỏi là trong phu các ngươi có bao nhiêu linh thạch?

    Ta muốn cướp đi.

    Một câu dẫn đến thủ vệ quát to:

    - Thật to gan, tìm chết!

    Đám thủ vệ rút ra phi kiếm trong vỏ.

    Chúng là người kiếm tông thì tất nhiên dùng kiếm rồi.

    Thật nhiều phi kiếm ánh sáng lạnh lấp lóe chỉ hướng thanh y thanh niên, kiếm quang gợn sóng lăn tăn.

    Đám thủ vệ giận dữ vô cùng.

    Nay kiếm tông như mặt trời ban trưa, lại dám tìm kiếm tông gây chuyện, tiểu tử tuổi trẻ này mất trí rồi, bị điên rồi.

    Nếu đã vậy thì giết cho rồi.

    Kẻ thuận theo kiếm tông sống, nghịch kiếm tông thì chết, đây là phong cách hành động đó giờ của Sở chưởng môn.

    Trước giáo dục của Sở chưởng môn, người bên dưới nhiều ít nhiễm khí thế này.

    Yến Thương Thiên thoát tục cái thế, ẩn tích tiêu dao, người bên dưới đương nhiên sẽ không như vậy.

    Không chút nghi ngờ, người áo xanh tất nhiên chính là Lục Nguyên.

    Đầu năm nay muốn gây chuyện là việc dễ như ăn cháo.

    Vừa lúc nghĩ đến gây chuyện Dương Vân Cốc thế là hắn tới đây ngay, định gây rắc rối cướp chút linh thạch trong Dương Vân Cốc.

    Dù sao đã muốn gây tội thì không bằng cướp chút linh thạch, vớt món hời rồi phạm lỗi bị đưa đến Tư Quá Nhai.

    Đằng trước Dương Vân phủ trạch, mấy thủ vệ xuất kiếm.

    Thủ vệ kiếm tông quả nhiên không tầm thường, vừa ra tay liền là vài bộ kiếm pháp phức tạp,kiếm quang lóng lánh như nóng.

    Đáng tiếc, chúng đối mặt địch thủ là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên không ra kiếm, chỉ vung ngón tay làm kiếm, kiếm khí trắng xuất hiện nơi ngón tay, dễ dàng dùng kiếm khí trắng cắt đứt gân tay vài thủ vệ, khiến chúng mất sức chuyến đấu.

    Lần này đá quán kiếm tông, tuy rằng là đá quan nhưng dù sao cùng một tiên môn, phải có chừng mực, tất nhiên không thể hại sinh mạng, cộng thêm Lục Nguyên không phải cái loại ham giết người.

    Nhẹ nhàng giải quyết mấy thủ vệ, Lục Nguyên ngáp dài nói:

    - Có người ở nhà không?

    Ta muốn cướp linh thạch.

    Tiếng kêu lập tức làm rối loạn Dương Vân phủ trạch bình tĩnh.

    Không ngờ có người tìm tới cửa, lập tức không biết bao nhiêu người bay ra, có ngự kiếm lao ra, hiển nhiên đa số đều là tu tiên giả luyện thể kỳ.

    Những người này bao vây Lục Nguyên, thấy chỉ có một mình hắn thì chần chờ.

    Vang lên tiếng hét:

    - Lên!

    Tất cả nhào lên.

    Thật nhiều loại kiếm pháp, thú vị.

    Lục Nguyên chỉ thấy bên cạnh kiếm quang chớp động, rất nhiều kiếm pháp thú vị.

    Một chiêu kia chẳng phải là Đại Hi Vô Hình trong HI Di kiếm pháp sao?

    Chiêu này rất khó phòng.

    Chiêu kkia chẳng phải là Thiết Kiếm Tuyến Thế ư?

    Thiết kiếm kiếm pháp là môn kiếm pháp của kiếm tông, kiếm chỉ có một thức khá đơn giản, chính là thẳng tắp.

    Thức này càng luyện thẳng tắp thì tài năng càng cao, không ngờ được trông thấy Thiết Kiếm Tuyến Thế.

    Ủa, chiêu đó chẳng phải là Bạch Hồng Quán Nhật trong kiếm pháp cơ bản Hoa Sơn mười hai lộ sao?

    Hoa Sơn mười hai Hoa Sơn ngũ phong đều luyện, nhưng đừng khinh thường kiếm pháp cơ bản, chỉ cần ngươi biết kiếm pháp cơ bản là có thể luyện ra rất nhiều môn đạo.

    Thức Bạch Hồng Quán Nhật này cực kỳ nhanh, vượt xa bất cứ chiêu nào Lục Nguyên từng thấy.

    Kiếm tông cao thủ quả nhiên không tầm thường.

    Chiêu kia, chẳng phải là Cuồng Phong kiếm pháp của kiếm tông ư?

    Nghe nói Cuồng Phong kiếm pháp này là một kiếm nhanh hơn một kiếm, rất bất phàm.

    Trong Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm có một chiêu kiếm pháp Cuồng Phong Quá Cảnh, bộ kiếm pháp Cuồng Phong kiếm pháp chuyên tấn công thức này, kiếm thức nhanh đến cực hạn, khiến người không thấy rõ.

    Đó là Thái Nhạc Tam Thanh Phong, nghe nói kiếm này là dựa theo địa thế Hoa Sơn sáng tạo ra, thức sau nhanh hơn thức trước, khí thế nhiếp người.

    Thức kia chẳng phải là Hồi Phong Lạc Nhạn kiếm pháp đó ư?

    Bộ kiếm pháp Hồi Phong Lạc Nhạn kiếm pháp quả nhiên tư thế xinh đẹp.

    A, đấy là Thụ Phồn Chi Sí một trăm tám mươi tám thức, còn có Mật Kiếm bảy mươi hai thức.

    Đủ các loại kiếm pháp kiếm tông xuất hiện quanh người Lục Nguyên, sát khí vô tận thiêu đốt quanh hắn.

    Trừ hai kiếm pháp trấn phong: Triêu Dương Nhất Khí kiếm pháp, Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức, cùng với trong truyền thuyết bí kiếm Đoạt Mệnh Liên Hoàn Tam Tiên Kiếm không xuất hiện ra, kiếm pháp khác đều có cả.

    Do đó có thể thấy trong Dương Vân phủ cao thủ nhiều nhường nào.

    Thú vị thật.

    Kiếm thuật kiếm tông quả nhiên thú vị.

    Lục Nguyên cất tiếng cười, đánh trả một kiếm.

    Lúc này hắn không dùng kiếm chỉ nữa, Dưỡng Ngô kiếm ra khỏi vỏ, trên không trung mang đường cong gấp khúc xinh đẹp.

    Một kiếm chém ra, lập tức thấy tất cả người xung quanh bịt cổ tay phải.

    Không sai, mới rồi nhát kiếm của Lục Nguyên chẳng những phá hết các loại kiếm pháp của đám người còn đánh trúng gân mạch cổ tay phải, khiến bọn họ không thể xuất kiếm đấu nữa.

    Nếu nhìn kỹ thì có thể thấy vết thương gân mạch tay phải của họ đều dài giống nhau, độ sâu giống hệt.

    Cái này..

    Cái này là…

    Tu tiên giả vừa ra tay đều bị nhát kiếm này làm chấn kinh, không bao giờ ngờ nổi sẽ có một kiếm thần diệu đến thế, không thể tưởng tượng được.

    Thanh niên này rốt cuộc là ai?

    Tại sao có kiếm thuật như vậy?

    Họ xuất thân từ kiếm tông, tự cho rằng kiếm thuật kiếm tông là mạnh nhất Đại Tấn quốc.

    Nhưng từ trước đến giờ họ chưa từng thấy kiếm tông có người tuổi trẻ kiếm pháp hay như vậy.

    Chương 312-313: Thạch sư huynh

    - Người thanh niên này là Lục Nguyên, Hoa Sơn Bắc phong đệ thập đại đệ tử chân truyền.

    Một giọng nói từ tính vang lên:

    - Hắn nổi tiếng kiếm thuật, nghe nói đã luyện thành kiếm ý.

    Tiếng bước chân chậm rãi vang lên, một người đàn ông trung niên mặc áo tím xuất hiện bên hành lang.

    Đám người thấy hắn lập tức la to:

    - Sư huynh!

    - Sư huynh!

    Người đàn ông trung niên áo tím má phải có một vết sẹo kiếm, nói:

    - Chính vì hắn luyện kiếm ý cho nên có thể lấy yếu thắng mạnh, vượt hai tầng thắng người.

    Đáng tiếc, hắn không nên tới đây.

    Lục Nguyên, ngươi đến đây là một sai lầm, bởi vì ta có pháp lực trường sinh kỳ tam tầng, cùng lúc đó ta cũng luyện kiếm ý.

    Ngươi không khả năng vượt hai tầng pháp lực thắng được ta.

    Người đàn ông trung niên áo tím lưng cõng một thanh trường kiếm vừa rộng vừa dày, đắc ý nói:

    - Phải rồi, ta tên Thạch Mặc.

    Người đàn ông trung niên áo tím Thạch Mặc kỳ thực sớm nghe tiếng Lục Nguyên, nhưng trong mắt gã hắn xưng hùng trong tiểu bối cũng đành thôi, dám so sánh với tinh anh đệ cửu đại như mình thì quá yếu.

    Lục Nguyên, thần thoại của ngươi sẽ do ta phá vỡ.

    - Lục Nguyên, thần thoại của ngươi kỳ thực chỉ là so sánh với nhỏ một bối, hoặc là so sánh kẻ yếu trong đệ cửu đại, đụng phải chân chính tinh anh đệ cửu đại như ta thì ngươi chỉ có nước thất bại.

    Thạch Mặc âm trầm cười:

    - Thắng ngươi coi như ta lập công lớn, có thể được rất nhiều lợi ích.

    Thắng ngươi cái loại danh lớn hơn thực tài thế này là chuyện quá dễ.

    Lý do Thạch Mặc tự tin như vậy là vì kiếm ý của gã.

    Một lần cực kỳ vô tình gã ngộ được kiếm ý duy nhất…lôi kiếm ý.

    Lôi kiếm ý rất khó ngộ, một khi ngộ ra thì uy lực to lớn, Thạch Mặc dựa vào đó tung hoành khó mà thất bại.

    Trong vài tầng trường sinh kỳ có một phần trưởng lão bắt đầu ngộ kiếm ý, tựa như Bắc phong lục kiếm tiên cơ bản ngộ ba, bốn kiếm ý.

    Đại đạo cảnh giống Nguyên Nguyên Thượng Nhân thì lĩnh ngộ khoảng mười kiếm ý, đây chính là quy luật cơ bản cấp kiếm ý.

    Thạch Mặc lĩnh ngộ một kiếm ý, nhưng của gã là lôi kiếm ý suy yêu mãnh, cho nên rất tự tin chiến thắng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên tuyệt đối không có một chút cơ hội.

    Thạch Mặc tay nhích động, phi kiếm Dẫn Lôi kiếm ra khỏi vỏ, như tia chớp xẹt qua, trường kiếm chỉ hướng Lục Nguyên.

    Dẫn Lôi kiếm động, chỉ nghe không trung vang tiếng sấm ầm ầm, vô cùng vô tận uy thế to lớn áp hướng Lục Nguyên.

    Lúc mới bắt đầu sấm sét ở trên kiếm, rồi sau đó sấm sét to lớn trong không gian cực nhỏ liên tục nổ, lôi kiếm ý quả nhiên vô cùng hung mãnh.

    Kiếm ý thú vị.

    Đây là lần đầu tiên Lục Nguyên đối mặt địch thủ cấp kiếm ý, nổi lên chút hứng thú.

    Hắn nhìn sấm sét đối phương đánh ầm ầm, không vội phản kích, vừa chặn vừa né, tuy trốn tránh hơi phiền chút nhưng có thể làm được.

    - Thạch sư huynh lợi hại!

    - Thạch sư huynh chắc chắn thắng.

    - Đó là dĩ nhiên, không nhìn xem Thạch sư huynh có pháp lực trường sinh kỳ tam tầng.

    - Đúng thế, Thạch sư huynh lợi hại nhất là lôi kiếm ý của hắn, sư huynh trường sinh tam tầng khác đều không lợi hại như hắn.

    Lôi kiếm ý, kiếm ý cuồng bạo.

    - Các ngươi nhìn xem, Lục Nguyên đã hoàn toàn rơi vào lôi kiếm ý của Thạch sư huynh, chỉ có nước chờ chết thôi.

    Những người đó thấy Lục Nguyên rơivào thế yếu, bên Thạch sư huynh mình thì chiếm ưu thế tất nhiên liên tục hoan hô.

    Theo tiếng bàn tán, tiếng sấm ngày càng lớn, ầm ầm như muốn tạc nổ mỗi tấc không gian, nổ đến trời đất như nứt ra.

    Đám người đứng xem tránh đi xa hơn, sợ bị sấm sét lan đến.

    Thạch Mặc cất tiếng cười to, lúc này gã đã hoàn toàn chiếm ưu thế.

    - Làm đối thủ cấp kiếm ý thứ nhất của ta, ngươi khiến ta rất thất vọng.

    Trong tiếng sấm ầm ầm vang giọng Lục Nguyên:

    - Không mạnh lắm.

    Theo câu nói khiêu khích, kiếm quang vạch đường cong ưu nhã xẹt qua, không đúng, là hai kiếm quang xẹt qua.

    Trong vô tận tia điện, hai kiếm quang rất dễ thấy.

    Một kiếm quang màu vàng đất, giống như cùng mặt đất xuất hiện, cứng rắn áp cuồng lôi không ít, đất có thể khắc chế sấm sét.

    Cùng lúc đó, một kiếm quang xanh lóe lên.

    Kiếm quang xanh triệt để hấp thu cuồng lôi, đây là mộc kiếm ý.

    Tuy lôi kiếm ý tự thành một loại nhưng dù sao là thoát ra từ mộc kiếm ý, bị thổ kiếm ý suy yếu rồi đụng phải mộc kiếm ý thì chỉ đành chịu hấp thu thôi.

    Lúc này rốt cuộc hiện ra thân hình Lục Nguyên.

    Vẫn là áo xanh, hai kiếm đã phá lôi kiếm ý của Thạch Mặc, Lục Nguyên nhanh chóng tới gần gã.

    Một kiếm chém ra, nhát kiếm mang theo gió, phong kiếm ý nghênh đến.

    Thạch Mặc cũng có ánh mắt, lập tức nhận ra phong kiếm ý, biết phong kiếm ý lợi hại, gã đang định né thì trước ngực đau đớn, không biết từ khi nào vỏ kiếm đã nặng nề đánh vào lồng ngực Thạch Mặc.

    Một kiếm này kèm theo khoái kiếm ý, so với phong kiếm ý nhanh hơn chút nhân lúc Thạch Mặc chưa kịp chuẩn bị đánh trúng gã.

    Thạch Mặc muốn chặn vỏ kiếm của Lục Nguyên, trường kiếm trong tay phải hắn lại nhanh hơn đâm ra.

    Thạch Mặc muốn xoay người chặn, đột nhiên phát hiện động tác của mình chậm rất nhiều, nhát kiếm Lục Nguyên chính xác đâm trúng bả vai gã, máu bắn tung tóe.

    - Một kiếm ý mà dám cuồng với ta?

    Buồn cười!

    Lục Nguyên chớp mắt thi triển năm kiếm ý, hai mộc, thổ kiếm ý triệt để áp chế lôi kiếm ý của đối phương, đánh ra phong kiếm ý làm nghi binh, lấy vỏ kiếm dùng khoái kiếm ý giả tấn công, lại thêm thùy mộ kiếm ý phối hợp, lập tức đánh bại Thạch Mặc.

    Thạch Mặc mặt méo mó nói:

    - Năm kiếm ý, năm kiếm ý, không ngờ ngươi biết nhiều kiếm ý như vậy.

    Không đúng, nghe nói ngươi còn biết vân kiếm ý, ngươi có sáu loại kiếm ý!

    Gã vô cùng kinh sợ, gã luyện thành một loại kiếm ý đã vô cùng gian khổ, không ngờ Lục Nguyên lại luyện thành sáu loại kiếm ý.

    Kỳ thực Lục Nguyên rất muốn nói ch ogax, mình có mười một loại kiếm ý chứ không phải sáu.

    Dưới ánh nắng, trong sân Dương Vân phủ trạch.

    Thanh y thanh niên nhẹ xoay chuôi kiếm, xung quanh hắn nằm một đám tu tiên giả, cơ bản là gân tay bị chém đứt.

    Người đến luyện thể kỳ cửu tầng tàn chi trọng sinh càng bị thương nặng, tất cả đánh mất sức chiến đấu.

    Đám tu tiên giả nằm trên mặt đất trợn to mắt.

    Chín chiêu!

    Vẻn vẹn chỉ chín chiêu!

    Lục Nguyên chỉ dùng chín chiêu đã thắng trường sinh kỳ tam tầng ngưng luyện thần hồn, cùng với Thạch Mặc trưởng lão có được kiếm ý.

    Điều này khiến đám tu tiên giả nằm trên đất kinh ngạc không nói ra lời.

    Cái này cũng quá khoa trương đi?

    Thạch Mặc trưởng lão chính là người cso cấp kiếm ý, không phải tôm tép gì, hơn nữa còn là lôi kiếm ý nổi tiếng cuồng bạo, kiếm ý luôn cho người thấy khó đối phó.

    Cái này gọi người làm sao chịu nổi hả trời?

    Nếu bình thường hắn không đi theo Yến tổ sư tu hành, vậy Lục Nguyên đến trường sinh kỳ rồi đối mặt đa số các trưởng lão trường sinh kỳ hiểu được kiếm ý, không cách nào vượt hai tầng pháp lực chiến thắng, tối đa là dựa vào mình hiểu nhiều kiếm ý chút, vượt một tầng pháp lực thắng thôi.

    Nhưng những ngày hắn theo Yến tổ sư tu hành, không nói đến kiếm ý lên đến mười một cái, còn luyện thành Ngũ Hành Luân Hồi kiếm đạo, cảnh giới kiếm thuật tiến thêm một bước.

    Dù hắn có đụng phải đối thủ có một, hai loại kiếm ý thì vẫn có khả năng vượt hai tầng chiến thắng.

    Nếu gặp trưởng lão không hiểu kiếm ý thì hắn có thể vượt ba tầng pháp lực chiến thắng.

    Tay nhẹ rung, Dưỡng Ngô kiếm trong như nước quay về vỏ.

    Giờ là lúc thu nhặt chiến lợi phẩm.

    Lục Nguyên khẽ cười.

    Hắn không cần họ chỉ chiến lợi phẩm ở đâu.

    Linh thạch khổng lồ sinh ra linh khí tuy bị các loại cấm chế kiềm nén nhưng ở trong phủ trạch có thể cảm nhận được.

    Hắn lập tức chạy như bay hướng phái đông nam.

    Đây là một cửa phòng đóng chặt, mặt trên lấp lóe ánh sáng bảy sắc.

    Lục Nguyên vung trường kiếm, nhát kiếm chém xuống không biết chắt bao nhiêu ánh sáng bảy sắc.

    Cùng lúc đó, cuối kiếm thế chém mở cửa phòng, bên trong phòng quả nhiên thấy linh thạch.

    Vẫn là hạ phẩm linh thạch nhưng số lượng rất nhiều, gần như xếp đầy căn phòng.

    Lục Nguyên nhận xét theo kinh nghiệm, sợ rằng không ít hơn vạn viên.

    Nhiều linh thạch như vậy, một viên tỏa ánh sáng nhạt, nhiều linh thạch gom cùng một chỗ tỏa ánh sáng chiếu rọi nguyên căn phòng.

    Phát tài rồi!

    Lục Nguyên không chút khách sáo, vừa lúc không lâu được đến một tiểu càn khôn giới, hắn bỏ một vạn viên linh thạch vào trong đó.

    Không thể không thừa nhận, đem vạn linh thạch bỏ vào tiểu càn khôn giới là một công trình vĩ đại, nhưng Lục Nguyên rất vui vẻ làm.

    Có linh thạch vào túi sao mà không vui?

    Ủa!

    Đây là!

    Vừa mới cướp xong một vạn viên linh thạch, hắn phát hiện trên vách tường còn có một Phong Linh bài.

    Lục Nguyên tò mò lập tức dùng tinh thần lực xâm nhập Phong Linh bài, rồi ngẩn ngơ.

    Hóa ra trong Phong Linh bài có đến năm linh thú vân hệ đại hình Vân Hổ.

    Thứ này ở đâu ra?

    Mặc kệ, không cần biết nó từ đâu, dù sao là chiến lợi phẩm của mình rồi.

    Gần đây còn đang than linh thú vân hệ của mình hình như không đủ, kêt quả lập tức có người đưa lên năm con Vân Hổ vân hệ, khiến mình hời to, khai trương cát lợi nha khai trương cát lợi, thật là khai trương cát lợi.

    Cái gọi là ở Bắc phong hai năm không khai trương, vừa khai trương liền làm giàu một phen, không tệ, không tệ.

    Lục Nguyên thế mới vừa long ngự kiếm phá hư không thẳng hướng Bắc phong.

    - Cái gì!

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân đang ở trong Trung Chính Bình Hòa Trai xử lý chính sự, nghe nói Lục Nguyên đích thân tới tìm thì lấy làm lạ.

    Sư điệt của lão vô cùng lười, hai năm qua luôn ru rú trong Bắc phong, không thấy hắn tới tìm lão một lần nào, sao tự dưng hôm nay đột nhiên đến làm gì?

    Lão lập tức nổi hứng, gọi Lục Nguyên tiến vào, vốn tưởng hắn tu hành gặp khó khăn gì muốn hỏi.

    Kết quả nghe Lục Nguyên nói xong, Nguyên Nguyên Thượng Nhân bao năm trải qua sóng gó cũng bị chấn động.

    - Làm hay lắm!

    Diệp Dương Dung ở bên cạnh vỗ đùi.

    Hai năm nay kiếm tông vô cùng cuồng vọng, họ không làm gì được, bây giờ Lục Nguyên làm chuyện quá tuyệt vời, trút ra buồn bực.

    Gã cảm thán, Lục Nguyên thật là làm bậy không nhìn mặt mà, dám vào lúc tân chưởng môn vào chỗ lập quyền lực gây chuyện với kiếm tông.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân cười cười hỏi:

    - Sao ngươi dám làm vậy?

    Lục Nguyên nhún vai nói:

    - Bởi vì ta muốn đi Tư Quá Nhai một chuyến.

    Khắp nơi Hoa Sơn ta đều đi hết rồi nhưng chưa từng đến Tư Quá Nhai.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân hỏi:

    - Vậy giới hạn của ngươi là gì?

    Lục Nguyên nói:

    - Để ta đi Tư Quá Nhai, đây chắc nên là trừng phạt?

    Thuận tiện ta từ chỗ đó được chiến lợi phẩm phải giữ giữ lại.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân ngạc nhiên hỏi:

    - Ngươi dám khẳng định ta giúp được ngươi sao?

    Lục Nguyên cười nói:

    - Bởi vì chỗ đó là Dương Vân Cốc thôi!

    Hai năm trước một nửa địa bàn là của chúng ta, nắm chắc nó, tranh cãi, sau đó không đụng chạm chiến lợi phẩm của ta không phải chuyện gì quá khó.

    - Tin tưởng lấy năng lực của Nguyên Nguyên sư bá ngươi muốn bảo đảm những thứ đó không khó khăn gì.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân cười mắng:

    - Tiểu tử chỉ biết vuốt mông ngựa!

    Nhưng lão không thể không thừa nhận, sư điệt này trừ to gan làm bậy ra đích thực có chút ranh ma, biết giới hạn tam tông, bình thường lười biếng lại cho rằng mình có thể giúp hắn tranh cãi kéo đến giới hạn.

    Đây mới kêu là thông minh thật sự, liếc mắt liền đánh giá ra giới hạn tam tông tranh cãi.

    Hoa Sơn bách phong, chính giữa Trung phong.

    Bên cạnh Trung phong Ngọc Nữ Phong còn có một phong gọi là Hoa phong.

    Hoa phong nói nghiêm khắc định nghĩa địa lý thì so với Trung phong Ngọc Nữ Phong còn chính giữa.

    Bên trên Hoa phong có một tòa cung điện, gọi là Hoa Cung.

    Hoa Cung sớm được ghi trong sử sách Hoa Sơn tiên môn, do đệ nhị đại tổ sư Bắc phong xây dựng, khi đó mục đích dựng lên là để người ngũ phong trong Hoa Cung Hoa phong bàn bạc sự việc.

    Hoa Sơn đệ nhị đại tình hình khi đó rất giống với bây giờ.

    Lúc ấy Hoa Sơn ngũ phong tam tông tùy thời có khả năng đối chọi gay gắt, cuối cùng do đệ nhị đại tổ sư Bắc phong dốc hết sức ngưng tụ ngũ phong, không để quyết liệt nữa, đến nay đã có lịch sử hơn bốn ngàn năm.

    Bốn ngàn năm nay, ngũ phong có việc quan trọng đều bàn bạc trong Hoa Cung Hoa phong.

    Ngày hôm nay không biết tại sao mà Sở chưởng môn kêu gọi phong chủ các phong đi Hoa phong hội họp, không biết xảy ra việc lớn gì.

    Lập tức các vị phong chủ tụ tập Hoa phong, đi hướng Hoa Cung.

    Tiến vào Hoa Cung, chỉ thấy Sở chưởng môn Sở Đoạn sớm ngồi tại đó, các vị phong chủ tự vào chỗ ngồi.

    Chia làm Đông phong Nguyên Dương Thượng Nhân, Nam phong Hồi Phong Thượng Nhân, Bắc n Nguyên Nguyên Thượng Nhân, Tây phong Tử Hà Thượng Nhân, Trung phong Ngọc Chân Thượng Nhân.

    Sau lưng thượng nhân các phong đều đứng mấy vị cửu đại kiếm tiên.

    Trừ chủ Đông phong Nguyên Dương Thượng Nhân, Bắc phong Nguyên Nguyên Thượng Nhân ra, những người khác không biết xảy ra chuyện gì.

    Không phải tình báo chậm trễ mà vì Sở chưởng môn gọi mọi người đến quá nhanh, như là Nguyên Nguyên Thượng Nhân Lục Nguyên và Nguyên Nguyên Thượng Nhân vừa bàn bạc xong liền bị kêu lại đây.

    Các phong khác tình báo chưa đến, có tình báo đưa lên thì phong chủ cũng không thời gian coi.

    Dù sao mỗi ngày có rất nhiều rất nhiều chính sự cần các phong chủ xử lý.

    Sở Đoạn lạnh lùng liếc toàn trường, bắt đầu nghị đề:

    - Lần này mời mọi người đến là vì vừa rồi truyền đến một tin tức, Bắc phong đệ tử tập kích Dương Vân Cốc Đông phong trấn giữ, trọng thương người trong Dương Vân phủ trạch, trọng thương đồng môn sư thúc Thạch Mặc, việc này phải bàn bạc.

    Kỳ thực Sở Đoạn uy nghiêm kém hơn chưởng môn các phái khác rất nhiều.

    Chưởng môn các phái khác là tuyệt đối khống chế, mà Hoa Sơn tiên môn bởi vì chia rẽ đã lâu, lão không thể hoàn toàn nắm trong tay, chỉ kiếm tông nghe theo lời lão, ba phong khác đối với lời não nói chỉ tuân theo một vừa hai phải thôi.

    Gần hai năm nay Sở Đoạn không ngừng tăng mạnh quyền uy của mình.

    Lời vừa thốt ra, tất cả kinh ngạc.

    - Lục Nguyên, một đệ tử mà thôi.

    - Thạch Mặc, dường như là trường sinh tam tầng, hình như còn luyện lôi kiếm ý?

    - Người như vậy mà thua Lục Nguyên?

    Họ kinh ngạc về thực lực của Lục Nguyên, mỗi người có mặt tuy thực lực mạnh hơn hắn nhưng phát hiện tốc độ tăng sức mạnh của hắn thì rất kinh sợ.

    - Có gan thật!

    - Làm hay lắm!

    - Hết giận!

    Không chút nghi ngờ, đây là khí tông, kiếm khí tông đều cho rằng Lục Nguyên làm rất hết giận, nhưng họ nói câu này hơi bị lớn tiếng quá đi?

    Đây rõ ràng là đối đầu với kiếm tông mà.

    Do đó có thể thấy mâu thuẫn của kiếm khí tam tông đã đến mức nào.

    Chương 314-315: Thời đại thay đổi

    Thời đại khác nhau, không còn là thời Yến Thương Thiên nữa.

    Người khí tông lúc Lục Nguyên thắng Tống Nam Sơn thấy hắn rất gai mắt, bây giờ xem thật là vừa mắt.

    Sở Đoạn mặt lạnh lùng.

    Quả nhiên là vậy, cuộc dò xét đã có kết quả.

    Kỳ thực việc này không có gì, lão cần là thăm dò thái độ của khí tông và kiếm khí tông, đó mới là quan trọng.

    Tiếp theo là tranh cãi về việc này.

    Kiếm tông muốn Lục Nguyên trả lại tất cả thứ đã cướp.

    Nhưng trong kiếm khí tông, Nguyên Nguyên Thượng Nhân bắt chặt Dương Vân Cốc hai năm trước có một nửa thuộc về Bắc phong, bắt đầu tranh chấp.

    Không chút nghi ngờ, khí tông luôn giúp đỡ kiếm khí tông, hai vị thượng nhân Tử Hà Thượng Nhân, Ngọc Chân Thượng Nhân không ngừng giúp Nguyên Nguyên Thượng Nhân nói.

    Kiếm tông mạnh nhất, bây giờ trên cơ bản là khí tông, kiếm khí tông liên hợp đối kháng kiếm tông.

    Một vị chưởng môn, năm vị thượng nhân không ngừng đấu miệng.

    Có tranh cãi nhiều hơn cuối cùng vẫn phải ra kết quả, đến cuối cùng Lục Nguyên không.

    Cuối cùng là Lục Nguyên không cần trả lại các ‘chiến lợi phẩm’, nhưng hắn vẫn bị phán tiến vào Tư Quá Nhai ba năm.

    Tư Quá Nhai không phải nơi tốt đẹp đê rở, thời gian ba năm không tính lâu, xem như trừng phạt không nhẹ không nặng.

    Kết quả lần tranh cãi này không có gì, kiếm tông, khí tông, kiếm khí tông đối kháng lại lần nữa rơi vào tình hình bế tắc, thế cục cân bằng.

    Kỳ thực liên quan hội nghị Hoa Sơn tam tông ngũ phong lần này nói trắng ra là tranh chấp.

    Lần này Lục Nguyên phạm hai điều mônquy.

    Một là bất kính tôn trưởng, hai là đồng môn nội đấu.

    Cho nên, phải phạt.

    Lý do phạt nhẹ vậy là bởi vì cách nói của Lục Nguyên:

    - Tahai năm không ra khỏi cửa, luôn ở trong Trường Xuân Cư, căn bản không biết Dương Vân Cốc hiện nay thuộc về kiếm tông, ta còn tưởng Dương Vân Cốc một nửa là của kiếm khí tông chúng ta cho nên mới tới cửa lấy linh thạch, kết quả đánh một trận.

    Lý do này nếu đặt vào người khác thì không đáng tin chút nào, có đệ tử chân truyền như ngươi hai năm không hỏi chính sự, không biết tình hình bên ngoài sao?

    Nhưng cố tình đặt trên người Lục Nguyên, theo thói quen sinh hoạt bình thường của hắn đúng là có khả năng.

    Cộng thêm khí tông trợ giúp, tam tâm tranh cãi.

    Cuối cùng, Lục Nguyên bị phạt vào Tư Quá Nhai ba năm.

    Nghe kết quả này, Lục Nguyên không có gì ngoài ý muốn.

    Ba năm thì ba năm, để đi Tư Quá Nhai nhìn xem rồi tính tiếp.

    Nhưng trước khi vào Tư Quá Nhai có hai việc cần hoàn thành.

    Việc thứ nhất, Lục Nguyên trước tiên lấy thật nhiều rượu.

    Tư Quá Nhai nhất định không cho phép ra ngoài, không trước lấy ngàn cân rượu thì sao đủ uống?

    Bình quân một ngày một cân rượu nhất định phải có, nếu không phải pháp khí loại không gian có hạn, sợ rằng không chỉ nhiêu đó thôi, bất đắc dĩ hắn chỉ đành uống ít chút.

    Lục Nguyên uống rượu, rượu ngon càng tốt, rượu mạnh cũng được, nhưng mặc kệ thế nào nhất định phải có rượu.

    Người uống rượu chia vài loại, một là danh sĩ thích uống rượu, người như vậy thích chọn rượu, hơn nữa khi uống làm đủ các kiểu cách, chỉ cái ly thôi thì đủ chuyện rồi cái gì cốc sừng ngưu, cố sừng tê giác, cốc long phượng, cốc thanh từ, vân vân và vân vân, đủ các loại.

    Còn có một loại là nát rượu, mặc kệ chủng loại rượu chỉ thích uống.

    Loại nát rượu này khá nổi tiếng, ví dụ trong tu tiên giới có một tửu quỷ tên là Lý Tiêu Dao, gã từng xây một vò rượu to cỡ tiểu thành trấn, sau đó ngâm mình trong vò rượu to, qua một năm uống hết rượu bên trong.

    Còn loại thứ ba là thích cảm giác uống rượu, rượu dở hay ngon đều được, chú trọng là cảm giác, ví dụ Lục Nguyên chính là như thế.

    Trước khi vào Tư Quá Nhai cần làm một việc, đó là…trùng kích trường sinh kỳ nhị tầng.

    Vội trùng kích trường sinh kỳ nhị tầng là có lý do.

    Lúc trước Diệp Dương Dung đã nói với hắn, trước khi đi Tư Quá Nhai nếu có thể tăng pháp lực thì nên tăng chút đi, nếu không ở trong Tư Quá Nhai sẽ rất khốn khổ.

    Lục Nguyên có thói quen tốt, luôn nghe theo ý kiến người có kinh nghiệm.

    Nếu Diệp Dương Dung sư thúc đã nói vậy, Diệp sư thúc lại quản lý tình báo thì có đạo lý của gã.

    Cho nên bây giờ cần thử trùng kích trường sinh kỳ nhị tầng…hai ngàn năm thọ.

    Chỉ có đến trường sinh kỳ đệ nhị tầng hai ngàn năm thọ, mới có thể chân chính được hai ngàn tuổi thọ, cửa này có ý nghĩa xem như quan trọng.

    Dù sao, tu tiên là trường thọ mà.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng, tay động, dùng pháp lực chấn vỡ hai ngàn linh thạch.

    Không sai, bây giờ Lục Nguyên có tài sản lớn, trước đó không lâu có một vạn linh thạch nên muốn bỏ ra bao nhiêu thì tùy.

    Hơn nữa pháp lực đến mặt sau cần nguyên khí thiên địa để tăng lên càng khổng lồ.

    Hai ngàn linh thạch vỡ vụn tỏa ra linh khí tràn đầy trong Phong Linh trận.

    Cùng lúc đó, trong Phong Linh bài, hai mươi hai con đại hình linh thú vân hệ không ngừng phun nuốt nguyên khí thiên địa khổng lồ đưa vào người Lục Nguyên, khiến pháp lực của hắn tiếp tục trùng kích lên trên.

    Trùng kích cửa này kỳ thực xem như tích lũy thâm hậu, hai năm trước dã tới trường sinh kỳ, hai năm không ngừng tích lũy pháp lực, bây giờ lại một lần dùng linh khí của hai ngàn linh thạch trợ giúp, có hai mươi hai con đại hình linh thú vân hệ phun nuốt pháp lực, đương nhiên có tư cách trùng kích rồi.

    Nhưng có thể thành công xông hay không thì chưa biết.

    Thôi, trước thử trùng kích một lần, dù không thành công cũng chẳng sao.

    Lục Nguyên ngồi khoanh chân trên mặt đất Trường Xuân Cư, không ngừng phun nuốt pháp lực.

    Quanh người Lục Nguyên vân khí trắng như có thể thấy rõ rệt, như vụ như vân hiện rõ ngoài người, điều này hoàn toàn khác với trước kia.

    Ở luyện thể kỳ mặc kệ ngươi có cô đọng cỡ nào chỉ là trong người, đến trường sinh kỳ, khi ngưng luyện pháp lực thì trong người mênh mông khói trắng, khiến trường sinh kỳ đến mặt sau xung quanh diện tích khói trăng che phu càng rộng, càng thêm nồng đậm.

    Trùng kích.

    Lần này Lục Nguyên trùng kích không biết kéo dài bao lâu, dường như sắp đột phá cửa ải.

    Nhưng đến phút cuối, hai ngàn linh thạch tiêu hao sạch sẽ vẫn không xông qua được, chưa đến trường sinh kỳ đệ nhị tầng hai ngàn năm thọ.

    Lục Nguyên thất bại có một chút chán nản, nhưng sau ngẫm nghĩ thì thấy, thất bại kệ nó.

    Một người tu tiên con đường dài dằng dặc, trên con đường tu tiên dài dòng đó nếu cứ luôn thành công thì quá giả, ngẫu nhiên thất bại thì cũng là chuyện bình thường.

    Tốt lắm, chấp nhận sự thật thất bại lần xông quan này, chuẩn bị đi Tư Quá Nhai thôi.

    Nơi mình mong chờ đã lâu, vài nơi hiếm hoi trên Hoa Sơn mình chưa đến.

    Tư Quá Nhai, đây là một nơi khá độc đáo trong Hoa Sơn bách phong.

    Trước nói lai lịch của Tư Quá Nhai đi.

    Hươn bốn ngàn năm trước, địa vị của đệ nhị đại tổ sư Bắc phong không khác gì Yến Thương Thiên, khi đó hai tông kiếm khí thế lớn, hai phái như nước với lửa khiến Hoa Sơn sắp hoàn toàn tan rã.

    Đệ nhị đại tổ sư Bắc phong bị chọc giận, dứt khoát đem một tòa sơn phong thiết lập vô số cấp pháp quanh nó, sau đó ném người kiếm khí nhị tông vào, đem người muốn chia rẽ Hoa Sơn ném vào.

    Các ngươi chậm rãi ở bên trong chơi đi, tự kiểm điểm, đợi tỉnh ngộ rồi nói tiếp.

    Không thể không nói, có khi cách làm thô bạo so với dùng miệng thuyết phục càng dễ thành công.

    Sau đó không biết tại sao Tư Quá Nhai trở thành chỗ như vậy.

    Chỉ cần là người Hoa Sơn tiên môn, ngươi làm sai, không nhẹ cũng không quá nặng thì ném vào Tư Quá Nhai hết.

    Phạm sai lầm nhẹ thì đương nhiên không cần đi, sai lầm nặng đi Tư Quá Nhai làm gì?

    Nếu ngươi cấu kết với yêu ma, lỗi lầm không thể tha thứ thì trực tiếp giết chết cho rồi.

    Vùng Tư Quá Nhai tuyệt đối không phải nơi ở thoải mái.

    Tuy không biết tình hình bên trong thế nào nhưng người đến Tư Quá Nhai đều là vẻ mặt ký ức đau khổ.

    Tư Quá Nhai bản thân nó ở trong một sơn phong trong Hoa Sơn bách phong.

    Ngọn núi này mấy năm trước bị đệ nhị đại tổ sư dùng nhiều cấm pháp vòng bên trên, mặt sau lại có nhiều đời tổ sư lấy đủ các loại cấm pháp áp đặt.

    Hơn nữa những cấm pháp này đủ các loại, đủ các sở trường.

    Cứ thế mấy ngàn năm, các loại cấm pháp xảy ra phản ứng.

    Cho nên bây giờ cấm pháp ở bên Tư Quá Nhai phức tạp hỗn loạn cực kỳ.

    Giờ dù là chưởng môn Sở Đoạn cũng e rằng không thể phá nhiều cấm pháp như vậy, không biết bên trong rốt cuộc có bao nhiêu cấm pháp.

    Cấp bậc như cửu đại kiếm tiên đích thực rất vô địch, nhưng nếu ném vào trong cấm pháp quanh Tư Quá Nhai thì chắc chắn sẽ bị các loại cấm phấp hỗn độn, phức tạp khiến đầu óc choáng váng, bị vây đến chết bên trong.

    Luôn lưu truyền câu nói thế này: ‘Trận pháp mạnh nhất Hoa Sơn không phải hộ phong đại trận của các phong mà là trận pháp Tư Quá Nhai.’ Không sai, câu nói này quá đúng sự thực.

    Hộ phong đại trận các ngươi tuy rằng lúc thiết kế khá là phức tạp nhưng cuối cùng vẫn tuân theo nguyên lý nhất định, dựa theo các loại nguyên lý, đụng tới đại sư trận pháp thì cuối cùng vẫn sẽ bị phá.

    Còn trận pháp Tư Quá Nhai, thật có lỗi, quá nhiều người bỏ thêm cấm pháp, đan xen vào nhau không cách nào phá nổi.

    Vào Tư Quá Nhai chỉ có một con đường.

    Con đường này hẹp dài, rộng chừng một trượng, dài mấy ngàn trượng, con đường này được gọi là Tư Quá Lộ.

    Đi qua Tư Quá Lộ là sẽ tiến vào Tư Quá Nhai.

    Lúc này Lục Nguyên bước trên Tư Quá Lộ, con đường hẹp dài này đúng là dài thật.

    Phạm vi hơn một trượng Lục Nguyên không dám đụng, sớm bị cảnh cáo rồi.

    Lục Nguyên đi đi, đột nhiên phát hiện phía trướ xuất hiện một ngọn núi nhỏ, chỗ này chính là nơi phải tới.

    Hắn lập tức leo lên núi, đến trên đỉnh chỉ thấy chỗ này là vách núi trống trải.

    Trên vách núi trừ hắn ra còn có hai người ngồi xếp bằng.

    Sắc mặt hai người cực kỳ lạnh lẽo.

    Một là ông lão gầy gò, một là ông lão khắc khổ.

    Lục Nguyên đánh giá bốn phía, phát hiện trừ ngọn núi nhỏ ra mọi thứ xung quanh đều bị bao phủ trong hư không, chẳng có gì cả.

    Ông lão gầy hỏi:

    - Tiểu bối đến là kiếm khí tông?

    Lục Nguyên nói:

    - Đúng vậy, vãn bối là Hoa Sơn kiếm khí tông đệ thập đại đệ tử.

    Đối với trưởng giả, tự xưng là vãn bối rất bình thường.

    - Thú vị, tiến vào Tư Quá Nhai thấp nhất cũng phải trường sinh kỳ.

    Bình thường đệ thập đại đã tới trường sinh kỳ, không tệ, không tệ.

    Ông lão gầy nói:

    - Ta là kiếm tông Liên Niên, lão già mặt lạnh bên cạnh là khí tông Nam Cung Triết, đều là đệ cửu đại, xem như bậc sư thúc của ngươi.

    Kiếm tông Liên Niên hỏi:

    - Phải rồi, bây giờ Hoa Sơn thế nào? yến chưởng môn còn ngồi ổn ở ngai vàng đệ nhất Đại Tấn không?

    Lục Nguyên ngây ra.

    Yến tổ sư đã phi thăng hai năm, bây giờ là Sở sư thúc tổ làm chưởng môn.

    Nhưng hắn ngẫm nghĩ thấy Tư Quá Nhai triệt để ngăn cách với bên ngoài, không biết tin tức hai năm nay là bình thường.

    Thế là hắn nói một hơi các việc lớn xảy ra tại Hoa Sơn, khiến kiếm tông Liên Niên sư thúc nghe liên tục kinh ngạc.

    Ông lão uy nghiêm bên cạnh cũng tập trung tinh thần nghe, lắng nghe bên ngoài có biến đổi như vậy thì ngẩn ra.

    Hai năm nay Hoa Sơn xảy ra biến đổi thật sự quá lớn.

    Lục Nguyên chỉ lấy làm kỳ là tại sao Tư Quá Nhai tổng cộng ba người, ba người này tính cả hắn, đây rõ ràng không đúng.

    Theo hắn biết thì nhân số Tư Quá Nhai thế nào cũng gồm mấy chục người chứ, sao chỉ có ba người được?

    Chỗ này ba người thuộc tông phái riêng, quá thú vị, kiếm tông, khí tông, kiếm khí tông, vừa lúc một tông một người.

    Đây là một vách núi, không coi là cái gì tú lệ.

    Trên vách núi cơ bản trụi lủi, không mọc gốc cây ngọn cỏ nào.

    Hoa Sơn vốn cỏ cây xanh biếc, cảnh sắc thâm u, nhưng vách núi này là ngoại lệ.

    Chỗ này không cỏ cây, không chim muông, chính là nơi thích hợp cho đóng cửa ăn năn.

    Không sai, nơi này là Tư Quá Nhai.

    Tại Tư Quá Nhai không tính quá lớn, trên ba góc ngồi ba người.

    Trong đó một người gầy gò chính là kiếm tông đệ cửu đại Liên Niên, còn có một người uy nghiêm là khí tông Nam Cung Triết.

    Cuối cùng một góc ngồi thanh niên hai mươi tuổi mặc áo xanh, chính là Bắc phong Lục Nguyên.

    Lục Nguyên tiến vào Tư Quá Nhai đã mấy canh giờ.

    Mới rồi trò chuyện Lục Nguyên đã hiểu tại sao Tư Quá Nhai chỉ có ba người.

    Tư Quá Nhai không phải thật sự chỉ có ba người, chỉ là vùng này là nơi kiểm điểm, nhiều người quá chơi vui vẻ thì nói gì bế quan kiểm điểm nữa?

    Cho nên Tư Quá Nhai bị cắt thành nhiều dị độ không gian, nói đơn giản là đem một ngọn núi, vô số sơn phong tách ra, không thể giao lưu tới lui.

    Một dị độ không gian chỉ nhốt ba người.

    Cố tình ba người này dựa theo thông lệ đều tính thế này, kiếm tông một người, khí tông một người, kiếm khí tông một người.

    Tuyệt đối không thể trên cùng vách núi xuất hiện hai người đồng tông, việc này là có nguyên nhân.

    Tư Quá Nhai này là do đệ nhị đại tổ sư xây dựng, thời đệ nhị đại kiếm khí tam tông đều đấu đến không ra hình dạng nên ném họ tới Tư Quá Nhai, còn muốn đấu đến đấu đi.

    Đệ nhị đại tổ sư Bắc phong cũng nổi giận, các ngươi muốn đấu chứ gì?

    Được thôi, các ngươi cứ đấu, tới Tư Quá Nhai tiếp tục đấu.

    Lão đem nhiều sơn phong trong Tư Quá Nhai dùng pháp lực đại thần thông cắt thành nhiều không gian dị độ, tiếp theo mỗi núi nhỏ hoặc là vách núi chỉ ném vào ba người, hơn nữa chia ra người ba tông.

    Muốn đấu thì tiếp tục đấu tại Tư Quá Nhai.

    Đợi đấu ở Tư Quá Nhai đủ rồi, có thể bình tâm nói chuyện một bữa.

    Kết quả cái hố này kéo dài đến hiện nay.

    Lục Nguyên thế mới biết, hèn chi chỗ này chỉ có ba người.

    Hơn nữa trải qua kiếm tông Liên Niên sư thúc giới thiệu, Lục Nguyên biết Tư Quá Nhai mỗi một năm có một tháng bình chướng không gian dị độ này sẽ biến mất, khi đó cả ngọn núi sẽ hiện ra.

    Nhưng chỉ gần là xuất hiện một núi nhỏ hay vách núi thôi, trong một tháng mọi người có thể giao lưu một phen.

    Tuy nhiên, chỉ có một tháng ma thôi.

    Đa số thời gian vẫn phải cô đơn ở vách núi của mình tĩnh tọa chịu đựng cô độc.

    Tư Quá Nhai vốn chính là chốn bế quan.

    Liên Niên hỏi Lục Nguyên một số tình hình bên ngoài xong không lên tiếng nữa, không có hứng trò chuyện.

    Ba người thuộc ba tông, tuổi Lục Nguyên cách họ quá lớn, trò chuyện không hứng thú, cho nên phút chốc tình huống lạnh tanh.

    Không giao lưu thì thôi, Lục Nguyên ngồi một bên muốn tìm phong cảnh đẹp.

    Nhưng vách núi này không có cảnh đẹp nào cả, thế nên hắn ngồi uống rượu.

    Dường như hai vị này không có hứng thú với rượu, Lục Nguyên uống rượu.

    Chốc lát sau, chỉ thấy phía xa phát ra từng đợt khói trăng.

    Chương 316-317: Tiến vào Tứ Quá Nhai

    Khói cuồn cuộn đến gần mới thấy đáng sợ.

    Liên Niên cười hì hì nói:

    - Tiểu tử, đâylà bạch sắc kiếp vân, cho ngươi nếm mùi, Tư Quá Nhai không dễ ở đâu.

    Bạch sắc kiếp vân ư?

    Lục Nguyên đột nhiên giật mình, lúc này bạch sắc kiếp vân đã bao phủ toàn vách núi.

    Chớp mắt Lục Nguyên chỉ cảm thấy quanh thân như bị vô số đao kiếm bao vây.

    Hắn kinh ngạc, Dưỡng Ngô kiếm rút ra, dựa vào cảm giác với kiếm chém bốn phía.

    *Đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh!*

    Vô số tiếng chém vang lên, Lục Nguyên dùng kiếm cực nhanh nhưng bạch sắc kiếp vân ngày càng đậm.

    Trong bạch sắc kiếp vân đao kiếm càng lúc càng nhiều, kiếm đã không thể chắn được nữa.

    Lục Nguyên liếc mắt thấy Liên Niên, Nam Cung Triết đều nhắm mắt ngồi xếp bằng, mặt kệ bạch sắc đao khí chém trên người.

    Kiếm tông Liên Niên tốt bụng nhắc nhở một câu:

    - Tiểu tử, Tư Quá Nhai là phải phạm lỗi mới đến, chỗ này không đơn giản cho ngươi ngồi tại đây đâu.

    Cố định thời gian sẽ có ngũ sắc kiếp vân đến.

    Trong kiếp vân có vô cùng thống khổ, ngươi muốn lấy kiếm chắn làm sao được chứ?

    Vẫn là ngoan ngoãn chịu đựng đi.

    Hơn nữa những kiếp vân này khi pháp lực ngươi càng cao thì bị kiếp vân bao bọc càng đậm, chịu thống khổ càng lớn.

    Dù gì mỗi người ở Tư Quá Nhai đều rất thống khổ, không dễ chịu.

    Hóa ra là thế!

    Quả nhiên Tư Quá Nhai không phải chỗ cho ngươi dễ chịu.

    Quả nhiên, cản một lát không thể chặn được nữa.

    Lục Nguyên chỉ đành học theo hai vị sư thúc Liên Niên, Nam Cung Triết khoanh chân vận chuyển pháp lực.

    Cứng rắn vượt qua một cửa, lần này chỉ thấy làn da như bị đao kiếm cắt qua, đau đớn, cái loại đau tận xương vô cùng khó chịu đựng.

    Tư Quá Nhai quả nhiên không phải là chỗ ngụ ở.

    Nhưng tại sao Yến tổ sư kêu mình đến Tư Quá Nhai làm gì?

    Tổ sư muốn mình đến luyện ngũ sắc kiếm đạo.

    Ngũ hành kiếm đạo chủ công, ngũ sắc kiếm đạo chủ thủ.

    Ngũ sắc đến đạo?

    Lục Nguyên đột nhiên ngây ra.

    Mới rồi Liên Niên nói ngũ sắc kiếp vân, ngũ sắc kiếm đạo và ngũ sắc kiếp vân, trừ phi?

    Trong đó có gì liên quan với nhau?

    Trong đau đớn như dao cắt, Lục Nguyên đột nhiên vận dụng bạch sắc kiếm đạo trong ngũ sắc kiếm đạo, hướng đỉnh đầu chém ra một kiếm.

    Đây là nhát kiếm trắng, chớp mắt vô số bạch sắc kiếp vân ngưng tụ vào kiếm khí trắng, ngưng tụ lại.

    Quả nhiên như vậy, xem như mình đã hiểu ý nghĩa Yến tổ sư kêu mình đến Tư Quá Nhai.

    Lục Nguyên chỉ thấy đỉnh đầu mình kiếm khí trắng càng lúc càng đậm, càng lúc càng nồng.

    Bắt đầu chỉ là ảo ảnh nhạt, mặt sau đã thành khói trắng cực kỳ đậm, dường như muốn ngưng tụ thành từng thanh trường kiếm.

    Không biết kéo dài như vậy bao lâu, bạch sắc kiếp vân rốt cuộc tan biến.

    - Lại chịu qua một ngày.

    Liên Niên cười hì hì nhìn qua.

    Lão vốn tưởng bây giờ Lục Nguyên rất chật vật, dù sao chính lão năm đó mới đến cũng suýt ngất xỉu.

    Kết quả lão phát hiện Lục Nguyên bộ dạng rất có tinh thần.

    - Tiểu tử khá đấy chứ.

    Bên kia Nam Cung Triết khắc khổ cũng kinh ngạc, không ngờ Lục Nguyên tỉnh táo như vậy, sắc mặt không khó coi lắm.

    Tiếp theo ba ngày, mỗi ngày qua giữa trưa là sẽ xuất hiện bạch sắc kiếp vân.

    Bạch sắc kiếp vân bao phủ nguyên sơn phong, bao bọc vào trong, khiến người vô cùng thống khổ.

    Lục Nguyên thừa cơ hội tu hành ngũ sắc kiếm đạo.

    Chủ công thì ngũ hành kiếm đạo quan trọng, chu thủ thì ngũ sắc kiếm đạo cũng rất quan trọng.

    Ngũ sắc kiếm đạo một khi cuối cùng biến thành ngũ đế kiếm đạo, theo như Yến tổ sư đã nói, trừ phi dùng pháp lực mạnh mẽ cứng rắn phá, nếu không thì không có cách nào phá được.

    Yến tổ sư đã nói vậy đủ thấy bộ ngũ sắc kiếm đạo một khi thành hình thì năng lực phòng ngự xuất sắc đến đâu.

    Đến ngày thứ tư, lại qua giữa trưa, theo lý mà nói thì bạch sắc kiếp vân nên xuất hiện.

    Lúc này góc trời xuất hiện chẳng ngờ không phải bạch sắc kiếp vân mà là thanh sắc kiếp vân.

    Liên Niên cười ha hả nói:

    - Tiểu tử, trong ngũ sắc kiếp vân dễ dàng chịu đựng nhất là thanh sắc kiếp vân xuất hiện rồi.

    Lục Nguyên thấy thế nâng tay lên phát ra thanh sắc kiếm đạo hấp thu thanh sắc kiếp vân.

    Đây là ngày thứ mười lăm Lục Nguyên tiến vào Tư Quá Nhai.

    Lúc này vách núi bị khói mỏng bao phủ, lần này là hoàng sắc kiếp vân.

    Bạch sắc kiếp vân cho người cảm giác sắc bén, thanh sắc kiếp vân là thoải mái, xích sắc kiếp vân khiến người nóng rực khó chịu, hắc sắc kiếp vân nặng nề khó chịu đựng, làm người khó thể hít thở.

    Hoàng sắc kiếp vân thì dày nặng vô cùng, đè lên người, lên tâm, cho người nặng nề như vác núi vậy.

    Trên vách núi, trán hai người Nguyên Nguyên Thượng Nhânl, Nam Cung Triết toát mồ hôi.

    Nhưng bởi vì hoàng sắc kiếp vân hóa nồng đậm, dù cách rất gần cũng không thấy được đối phương, đương nhiên họ không trông thấy bộ dạng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đang ngồi đó, trên đỉnh đầu có kiếm khí nhợt nhạt, không ngừng hấp thu hoàng sắc kiếp vân.

    Kiếm khí trên đầu Lục Nguyên ngày càng nồng đậm, hoàng sắc kiếp vân vốn nên cực kỳ khó chịu đựng đều bị kiếm khí nhạt hấp thu hết, không hề đè đỉnh đầu hắn, khiến hắn vô cùng thoải mái.

    Không biết qua bao lâu, Lục Nguyên thầm nhủ, lúc này chắc sắp đến thời gian kết thúc hoàng sắc kiếp vân rồi.

    Giờ là lúc thử một lần ngũ sắc kiếm đạo.

    Lục Nguyên nâng tay chém ra bốn kiếm khí khác.

    Bốn kiếm khí này cái thứ nhất là trắng tinh, cực sắc bén.

    Cái thứ hai là màu xanh, vô hại.

    Cái thứ ba đen như mực, như nước dao động.

    Cái thứ tư xích sắc như lửa, hừng hực cháy bỏng, kết hợp kiếm khí vàng thứ nm hiện nay, mênh mông đại khí, năm ngũ sắc kiếm khí ở trên đỉnh đầu.

    Năm kiếm khí đơn độc thì không có gì, năm cái kết hợp thì hình thành vòng tuần hoàn năm màu.

    Bạch, thanh, hắc, xích, hoàng.

    Ngũ sắc kiếm đạo rốt cuộc chân chính tiểu thành, đỉnh đầu ngũ sắc kiếm khí không ngừng chuyển đổi.

    Lục Nguyên cảm giác được đối diện công kích chỉ cần pháp lực không vượt qua hắn trên ba tầng, còn trong vòng ngũ hành, không thể nhảy ra ngũ hành, nhảy ra tam giới thì không thể nào công phá ngũ sắc kiếm đạo trên đỉnh đầu hắn, ngũ sắc hoa cái.

    Kỳ thực Ngũ Đế Luân Hồi kiếm đạo chính xác hơn phải gọi là ngũ đế ngũ hoàng luân hồi kiếm đạo.

    Ngũ sắc kiếm đạo chuyển hóa thành ngũ đế kiếm đạo, hóa thành ngũ đế hoa cái trên đỉnh đầu, vạn pháp không xâm.

    Vạn hành kiếm đạo thăng thành ngũ hoàng kiếm đạo, vạn bàn kiếm pháp bao gồm trong đó, tấn công địch không gì không phá.

    Một khi liên hợp ngũ đế ngũ hoàng kiếm đạo, chân chính đại thành có thể biến hóa ra đại luân hồi bàn.

    Đương nhiên bây giờ hắn chỉ mới thành ngũ sắc kiếm đạo, ngũ hành kiếm đạo, cách ngũ đế kiếm đạo, ngũ hoàng kiếm đạo không biết bao xa.

    Nhưng chẳng sao, hiện hắn ở Tư Quá Nhai còn phải qua ba năm, có thể từ từ suy ngẫm ra ngũ sắc kiếm đạo này.

    Lạnh lùng tĩnh lặng, không có gốc cây ngọn cỏ, không có chim muông, Tư Quá Nhai chính là bộ dạng như vậy.

    Trên vách núi này, kiếm tông Liên Niên, khí tông Nam Cung Triết, kiếm khí tông Lục Nguyên, ba người bình thường ít khi nói chuyện, chỉ ngẫu nhiên nói vài câu.

    Mọi người thường ngày có một nửa thời gian dùng ở ngăn chặn ngũ sắc kiếp vân, có một nửa thời gian hoặc là nghỉ ngơi, hoặc luyện kiếm, hoặc luyện tập pháp lực, hoặc luyện tập pháp thuật.

    Đương nhiên là kiếm tông Liên Niên luyện kiếm, khí tông Nam Cung Triết luyện tập pháp thuật, mọi người không can thiệp nhau.

    Tư Quá Nhai thật là lạnh lẽo đến đáng sợ.

    Lục Nguyên không thèm quan tâm, người tu tiên thói quen lạnh lẽo.

    Kỳ thực nguyên nhân chủ yếu nhất là vì hắn có rượu làm bạn, nếu không có rượu kế bên thì ngày như thế chắc chắn sẽ phát điên.

    Sẵn đây Lục Nguyên cũng luyện ngũ sắc kiếm đạo, ngũ sắc hoa cái.

    Lúc này một khi vận ngũ sắc hoa cái thì đỉnh đầu ngũ đạo kiếm quang giao nhau tuần hoàn, trong ngũ sắc, ngũ hành tất cả biến đổi đều bao gồm.

    Nhưng coi như là tu hành sáu tháng thì cách luyện thành ngũ hành kiếm đạo, ngũ đế hoa cái vẫn rất xa xôi.

    Ngũ hành kiếm đạo, ngũ đế hoa cái, vạn pháp không xâm đâu dễ luyện thành.

    Vốn Lục Nguyên không quá chú ý bảo vệ quan trọng, cho rằng công kích thì đủ rồi.

    Sau mới phát hiện ở thời điểm một đối một thì đích thực phòng vệ không quan trọng, công kích là được.

    Nhưng chân chính chiến đấu với nhiều người thì phòng ngự rất quan trọng.

    Ví dụ trong Trường Sinh Động hắn không có một chút lực lượng phòng vệ, đánh vô cùng mạo hiểm.

    Một chút sơ sẩy là sẽ rơi vào vòng vây yêu ma, không chết cũng tàn.

    Nếu khi đó có ngũ sắc kiếm đạo bảo vệ đỉnh đầu bện thành ngũ sắc hoa cái thì không cần đánh gian khổ như vậy.

    Ngày cứ thế trôi qua trong lạnh lẽo, Lục Nguyên luôn tu hành.

    Thời gian chớp mắt đã qua sáu tháng.

    Ngày hôm nay, Liên Niên nói:

    - Phải rồi, ngày mai ngũ sắc kiếp vân sẽ tạm biến mất trong một tháng, ta từng nói rồi, vùng Tư Quá Nhai này một năm sẽ có một tháng ngũ sắc kiếp vân biến mất, cùng lúc đó không gian dị độ cũng biến mất, tất cả người trong Tư Quá Nhai chúng ta đều sẽ nhìn thấy nhau.

    Lục Nguyên cung kính cảm ơn:

    - À, đa tạ sư thúc nhắc nhở.

    Liên Niên cười híp mắt nói không cần khắc sáo.

    Dường như lão luôn nở nụ cười, gầy trơ xương, mắt híp lại.

    - Tiểu tử, ngươi phải cẩn thận tin, cái tên Liên Niên này có ngoại hiệu là kiếm xà đấy.

    Ông lão uy nghiêm khí tông Nam Cung Triết đột nhiên lên tiếng nhắc nhở:

    - Đừng nhìn hắn cả ngày cười hí mắt, có vài phần giống với Nguyên Lăng Bắc phong các ngươi.

    Tiến vào Tư Quá Nhai là vì giết mấy đồng môn, bị phạt vào Tư Quá Nhai hai trăm năm.

    Nếu không phải hắn viện cớ ngộ sát thì sợ rằng hình phạt không chỉ như vậy, tiểu nhị xà!

    Phải cẩn thận gười này.

    Lục Nguyên nghe Nam Cung Triết kể sự thật xong, Liên Niên vẫn cười nheo mắt không phản đối, hắn thấy lòng lạnh lẽo, biết phải cẩn thận với người như vậy.

    Nói chính xác hơn, tại Tư Quá Nhai tuy mạng sống an toàn nhưng cần phải cẩn thận đôi chút, dù sao đây là Tư Quá Nhai.

    Giữa trưa ngày thứ hai, vốn nên xuất hiện kiếp vân nay không hiện ra nữa.

    *Ầm ầm!* một tiếng nổ lớn, theo tiếng nổ, bộp một tiếng, chỉ thấy vách núi dưới chân rung động dữ dội.

    Qua chốc lát, thế giới biến đổi.

    Vốn nơi này chỉ có một vách núi, trừ đó ra xung quanh đều trống rỗng không có gì cả.

    Bây giờ xuất hiện một sơn phong to lớn.

    Sơn phong trụi lủi không có gốc cây ngọn cỏ, trên ngọn núi xuất hiện hơn trăm vách núi.

    Vách núi hắn đứng thực ra chỉ là một trong số đó, trên vách núi khác lờ mờ hiện ra vài bóng người.

    Tư Quá Nhai!

    Trong một năm có một tháng ngũ sắc kiếp vân sẽ biến mất, cấm chế không gian dị độ biến mất, các phạm nhân có thể gặp nhau.

    Trên các vách núi có ba cái lớn nhất, cách đỉnh núi cực kỳ gần.

    Ba vách núi này hình tam giác bao bọc đỉnh núi.

    Liên Niên chỉ vào một vách núi lớn chút, nói:

    - Tiểu tử, nguyên sơn phong đó gọi là Tư Quá phong, người kiếm khí tông các ngươi bình thường sẽ gặp gỡ tại đó.

    Liên Niên ngự kiếm bay thẳng đến một trong ba vách núi lớn nhất.

    Nam Cung Triết bay lên cũng hướng về cái khác trong ba vách núi.

    Lục Nguyên lấy lại bình tĩnh, bay hướng vách núi cuối cùng trong ba cái lớn nhất.

    Vách núi rõ ràng lớn hơn ban đầu Lục Nguyên ngụ ở.

    Lục Nguyên nghiêng người leo lên, thấy trên sơn phong các vị tuổi lớn hơn mình rất nhiều.

    Hắn xoay người chắp tay nói:

    - Bắc phong đệ thập đại đệ lục đệ tử chân truyền kính chào các vị tiền bối.

    Các trưởng lão Bắc phong ngây ra:

    - A, người mới đến rồi?

    - Đệ thập đại?

    - Ta còn nhớ lúc ta vào Tư Quá Nhai thì đệ thập đại chỉ thu bốn đệ tử.

    Phải rồi, đệ tứ đệ tử chân truyền tên là Phương Đạm, bây giờ thu đến tên thứ sáu.

    Này roàng là trưởng lão Bắc phong đi tới khá sớm.

    - Người này nhìn trẻ tuổi thật.

    - Sao lúc trước chưa?

    - Ta có nghe nói rồi, người này vốn không có danh tiếng gì, trước khi ta vào nghe nói hắn ở Bắc phong đại tái hạng nhất, khi đó ta có nhìn trận chiến ấy, kiếm pháp không tệ.

    Đây là người vào Tư Quá Nhai khá muộn, có thấy qua Lục Nguyên ra tay trong Bắc phong đại tái.

    - À, nghe nói qua ư, xem ra đúng là thiên tài cảu Bắc phong ta, tuổi trẻ vậy mà đến trường sinh kỳ rồi, tối đa hơn hai mươi tuổi hả?

    Một đám trưởng lão tò mò nhìn Lục Nguyên, lấy làm lạ hắn trẻ vậy mà đến trường sinh kỳ.

    Có một trưởng lão Bắc phong hỏi:

    - Phải rồi, mấy năm gần đây tình huống Hoa Sơn thế nào?

    - Vài năm nay xảy ra việc lớn là Yến tổ sư phi thăng, tân chưởng môn do Nhất Kiếm Đoạn Thiên Sở sư thúc tổ đảm nhiệm.

    Lục Nguyên kể những chuyện xảy ra mấy năm nay cho các trưởng lão Bắc phong nghe.

    Các trưởng lão Bắc phong nghe xong phát ra cảm thán, than thở nhiều nhất là Yến chưởng môn rốt cuộc phi thăng, Yến chưởng môn không uổng là tài năng vô song.

    Trong số đó có người hơi chút quen phong cách làm việc của Sở Đoạn, đơn giản biểu đạt việc Sở Đoạn tiếp nhận chưởng môn không phải chuyện tốt.

    Bàn bạc một lát rốt cuộc nói đến chuyện chính.

    Tại Tư Quá phong, một năm có một tháng ngũ sắc kiếp vân biến mất, các loại cấm chế biến mất, mọi người có thể lui tới liên lạc.

    Vốn lúc này mọi người chỉ trò chuyện với nhau mà thôi, nhưng lần này khác với trước, bởi vì vừa lúc đụng phải năm thưởng đan mười năm một lần.

    Không sai, là năm thưởng đan.

    Tư Quá Nhai này có ngũ sắc kiếp vân, ngũ sắc kiếp vân rốt cuộc từ đâu đến khó mà truy tra được.

    Nghe nói nơi này vốn tồn tại ngũ sắc kiếp vân, sau đó đệ nhị đại tổ sư rõ ràng biến nó thành Tư Quá phong luôn.

    Ngũ sắc kiếp vân mỗi cách mười năm sẽ ngưng tụ ra ngũ sắc kiếp vân đan.

    Loại ngũ sắc kiếp vân đan giúp ích tăng lớn pháp lực.

    Chính vì vậy nên mỗi cách mười năm là năm thưởng đan.

    Đến lúc ấy các phạm nhân trong Tư Quá Nhai sẽ đấu với nhau, mười hàng đầu có thể lấy được ngũ sắc kiếp vân đan.

    Loại ngũ sắc kiếp vân đan tác dụng to lớn, giống như Lục Nguyên nếu có được ngũ sắc kiếp vân đan sẽ có thể lập tức tăng một tầng pháp lực.

    Người khác pháp lực càng cao thâm, tuy không thể trực tiếp thăng pháp lực một tầng nhưng tăng nửa tầng không chút khó khăn.

    Nên biết rằng đến trường sinh kỳ mỗi tăng một chút đều cực kỳ khó, không dễ dàng chút nào.

    Loại đan dược có thể tăng pháp lực một tầng hoặc nửa tầng thế này thật là cực kỳ khủng khiếp.

    Vậy nên mỗi lần năm thưởng đan, mọi người đều chuẩn bị thật lâu, chuẩn bị đấu với nhau.

    Chương 318-319: Cuộc chiến thường đan

    Đương nhiên không phải nói mỗi người đều sẽ ra tay.

    Trong Tư Quá Nhai có hiếm hoi vài nhân vật đại đạo cảnh, mấy người này sẽ không xen vào.

    Dù sao tuy ngũ sắc kiếp vân đan có tác dụng to lớn nhưng đối với đại đạo cảnh như họ không giúp ích bao nhiêu.

    Lại nói Lục Nguyên nghe xong cảm thấy tỷ thí thưởng đan không liên quan mấy đến mình.

    Hắn mới là trường sinh nhất tầng mà thôi, trong Tư Quá Nhai, trường sinh tam tầng, tứ tầng, ngũ tầng, thậm chí là thất tầng, bát tầng đều có, ở đâu ra cho hắn chứ?

    Hắn cứ yên tâm làm người qua đường là được.

    Tỷ thí thưởng đan sẽ tiến hành sau hai mươi lăm ngày nửa.

    Cấm chế tổng cộng biến mất hai mươi lăm ngày.

    Trong hai mươi lăm ngày này mọi người giao lưu kinh nghiệm một phen, hai mươi lăm ngày sau mới đấu nhau, bình ra ai là năm hàng đầu, không khí căng thẳng bất giác lan tràn.

    Những tu tiên giả trường sinh kỳ thảo luận khiến Lục Nguyên mở rộng tầm mắt.

    Các trưởng lão trường sinh kỳ đích thực có không ít tài nguyên.

    Cho ví dụ đi, cách phá lôi hệ pháp thuật luôn là vấn đề khó, coi như Lục Nguyên trước khi luyện thành Ngũ Hành Luân Hồi kiếm đạo thì không cách nào phá được lôi hệ pháp thuật.

    Nhưng về mặt này có trưởng lão nghĩ ra, dùng một pháp thuật dẫn lôi thuật, tuy chuẩn bị phiền phức chút nhưng có thể phá lôi hệ pháp thuật.

    Dẫn lôi pháp thuật cần chuẩn bị trường thanh mộc trăm năm và thiết khí, dùng chút thủ đoạn là có thể dễ dàng thực hiện dẫn đi lôi hệ pháp thuật mà bản thân không bị thương gì cả, tất nhiên có chút hạn chế.

    Lại ví dụ phát minh là cách dùng mới cho kim hệ pháp thuật.

    Cho đến nay kim hệ pháp thuật là pháp thuật vô dụng nhất, không có tác dụng gì đặc biệt.

    Nhưng theo trưởng lão này nói thì kim hệ pháp thuật có thể phủ kèm lên vài vật nhỏ, rồi cộng thủ đoạn đặc biệt thiên hoa tán hoa đánh ra ngoài, một hơi đánh mấy trăm cái, cách này mới mẻ đặc biệt.

    Lại ví dụ làm sao dùng vụ hệ kiếm pháp, vị trí người pháp thuật, dùng vân hệ kiếm pháp Bắc phong lấy cách đặc biệt dùng vân phá vụ.

    Những cái này đều là bí quyết đủ các loại, nếu là bên ngoài thì chắc không bao nhiêu người chịu lấy ra, sẽ che giấu đi.

    Nhưng nơi này là Tư Quá Nhai, có người bị nhốt tới mấy trăm năm, ở bên trong sắp phát điên rồi, nghiên cứu ra cách dùng mới liền chia xẻ với người, nếu không thì nói không chừng sẽ thất truyền.

    Lục Nguyên ở bên cạnh lắng nghe được lợi rất nhiều.

    Vô số cấm pháp bao vây Tư Quá phong.

    Trên Tư Quá phong có gần trăm Tư Quá Nhai, đương nhiên nguyên Tư Quá phong chỉ có mấy chục phạm nhận, không khả năng mỗi một Tư Quá Nhai đều có phạm nhân.

    Hơn nữa mỗi một người đều giống chỗ Lục Nguyên ở, một Tư Quá Nhai có ba người đủ quân số.

    Tất nhiên bây giờ trừ ba Tư Quá Nhai lớn nhất, cái khác không có người.

    Trên Tư Quá Nhai lớn nhất bây giờ một cái có hai, ba mươi người.

    Ba Tư Quá Nhai to nhất hình tam giác bao vây đỉnh núi vào trong.

    Ba Tư Quá Nhai ngăn cách là một đỉnh núi, lúc này cuộc chiến thưởng đan đã bắt đầu, bắt đầu trên đỉnh Tư Quá phong.

    Thực lực của Lục Nguyên trong Tư Quá Nhai xem như là thực lực yếu nhất, tất nhiên không khả năng ra tay, hắn chỉ ở bên cạnh đứng xem.

    Này thật là tam tông đại chiến bản rút gọn!

    Lục Nguyên chân chính bị chấn kinh.

    Kiếm tông, khí tông, kiếm khí tông cao thủ trường sinh vài tầng ở mặt trên đấu nhau, trong đó thậm chí có cực ít vài vị pháp lực không kém gì đẳng cấp cỡ Bắc phong lục kiếm tiên, đều khoảng trường sinh bát tầng, khi họ đấu thật đúng là thiên hôn địa ám, nhật nguyệt vô quang.

    Đương nhiên không phải nói pháp lực của họ đến cấp bậc đó là đối thủ của Bắc phong lục kiếm tiên.

    Bắc phong lục kiếm tiên giờ về mặt kiếm ý số lượng hơn trưởng lão bình thường rất nhiều, cùng với các loại tuyệt kỹ.

    Kiếm pháp của kiếm tông, vẫn là những kiếm pháp Lục Nguyên từng thấy, bao gồm hai kiếm pháp trấn phong Đông phong Nam phong.

    Những trưởng lão trường sinh kỳ vài tầng này sử dụng, thế mới biết kiếm thuật của các trưởng lão tinh diệu đến đâu, so với những người Lục Nguyên thấy sử dụng kiếm pháp thì uy lực hoàn toàn khác.

    Cùng là một bộ kiếm pháp nhưng những người này sử dụng, so với đám người Lục Nguyên thấy họ dụng thì cách biệt trên trời dưới đất, khác nhau một trời một vực.

    Cho ví dụ, nói Hi Di kiếm pháp đi.

    Bộ Hi Di kiếm pháp chú trọng là nhược hi nhược di, không hi không di, vốn hắn từng thấy bộ kiếm pháp kia, đúng rồi, là ở trong tay trưởng lão luyện thể kỳ cửu tầng Hà Trường Phong.

    Nhưng bộ kiếm pháp kia ở trong tay Hà Trường Phong so với một vị trưởng lão kiếm tông dùng thì hoàn toàn khác hẳn.

    Trong tay Hà Trường Phong, bộ kiếm pháp kia cũng lợi hại, nhưng khi đó kiếm pháp còn có thể thấy dấu vết.

    Bây giờ vị trưởng lão kiếm tông này sử dụng Hi Di kiếm pháp chân chính là như hi như di, căn bản không thấy được trường kiếm tại đâu, không cảm giác ra, khủng bố đến cực điểm.

    Hi Di kiếm pháp, xếp hạng hai trong Đông phong quả nhiên danh bất hư truyền.

    Các trưởng lão kiếm tông từng người thi triển ra kiếm pháp tinh diệu cực kỳ.

    Đụng rồi, nhân tiện nói đến trường sinh kỳ đệ ngũ tầng ngự sử song kiếm.

    Tới tầng này biến hóa đích thực lớn.

    Bọn họ ngự sử song kiếm, sức chiến đấu so với ngự sử đơn kiếm cao quá nhiều.có thể một kiếm ở quanh người phòng ngự, một kiếm khác viễn xứ tấn công địch.

    Nếu người ngự sử đơn kiếm đụng phải người ngự sử song kiếm thì sẽ ăn thiệt thòi lớn.

    Hết cách, người ta có hai thanh kiếm một viễn trình tấn công, một phòng ngự, ngươi chỉ có một thanh kiếm, có muốn bảo vệ bản thân không?

    Điều này khá là bất đắc dĩ, may là, Lục Nguyên thở ra hơi dài, hắn đã luyện thành ngũ sắc kiếm đạo, đỉnh đầu ngưng tụ ngũ sắc hoa cái, tự động phòng ngự, sẽ không bị công phá, cho nên không sợ ngự sử song kiếm lưu.

    Nói xong các trưởng lão kiếm tông rồi, giờ nói đến khí tông đi.

    Lục Nguyên ở bên cạnh nhìn, chỉ thấy các trưởng lão khí tông sử dụng pháp thuật vô cùng hung tàn.

    Vốn hắn chỉ thấy đệ tử khí tông, hoặc là trưởng lão sử dụng pháp thuật, cứ cảm giác pháp thuật của họ không mạnh lắm, ấn tượng nhất là trong Trường Sinh Động sử dụng pháp thuật Dung Nham Mạt Nhật, hắn luôn cho rằng uy lực pháp thuật không bao nhiêu.

    Lần này tại đỉnh Tư Quá phong thấy những trưởng lão khí tông đấu mới biết pháp thuật hung hãn.

    Những đỉnh cấp pháp thuật từng cái từng cái đánh ra.

    Đỉnh cấp pháp thuật rất nhiều đều là truy tung tỏa định đối thủ, hơn nữa hung tàn không phải cái này, các pháp thuật công kích uy lực lớn, khiến ngươi không thể tránh né.

    Cho ví dụ, trong đó một vị trưởng lão khí tông sử dụng đỉnh cấp pháp thuật Nhất Khí Nhật Nguyệt Lưu Tinh Trịch.

    Pháp thuật này một khi sử dụng thì không phải tầm thường kinh khủng.

    Nhất Khí Nhật Nguyệt Lưu Tinh Trịch dùng thì ở trong tay lão như có mặt trời rực rỡ đột nhiên ném hướng đối thủ, tốc độ cực nhanh, truy tung nhanh đến không thể tưởng tượng, gần như chớp mắt đã đánh vào từng đối thủ.

    Lại nói trưởng lão kiếm khí tông đi, dù gì hắn luôn ở một bên xem cuộc chiến thưởng đan.

    Lục Nguyên thấy những trưởng lão kiếm khí tông sở trường dùng pháp thuật, cũng có sở trường kiếm thuật.

    Nhưng bình thường thì kiếm thuật không bằng kiếm tông, pháp thuật không bằng khí tông nhưng có chỗ đặc biệt.

    Đúng vậy, Lục Nguyên thấy một vị trưởng lão kiếm khí tông dùng kiếm pháp là Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm.

    Không sai, không sai, khó được thấy trưởng lão dùng cùng kiếm pháp như mình.

    Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm là kiếm pháp trấn phong, trừ đệ tử chân truyền được dạy ra, những người khác phải lập công lớn mới được truyền dạy.

    Nhưng Lục Nguyên thấy vị trưởng lão kiếm khí tông này dùng Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, nói thật đi, không bằng mình, xem ra trưởng lão kia chỉ lĩnh ngộ phong kiếm ý, không lĩnh ngộ được vân kiếm ý.

    Các trưởng lão trường sinh kỳ có lĩnh ngộ một kiếm ý, cực kỳ ít người lĩnh ngộ nhiều kiếm ý.

    Lục Nguyên ở bên cạnh quan sát trận chiến, thấy kiếm thuật các trưởng lão kiếm khí tông.

    Kỳ thực chỉ nhìn thấy mới mẻ thôi, chứng minh các loại bí quyết phá pháp trước đó nhiều ngày nghe được nhị phong.

    Xem các trưởng lão kiếm tông, khí tông ra tay là được lợi cực lớn.

    Lúc trước đã nói rồi, học thành Ngũ Hành Luân Hồi kiếm đạo cho Lục Nguyên mở ra cánh cửa sổ to lớn, sẽ đứng càng cao nhìn vấn đề, cách cục kiếm đạo càng lớn.

    Bản thân hắn đang ở thời kỳ nhanh chóng tăng mạnh thực lực, xem nhiều cao thủ dùng kiếm pháp, chỉ cảm thấy thực lực mình tại kiếm đạo như có tiến bộ.

    Cuộc chiến thưởng đan đến đây sắp kết thúc.

    Trận chiến này rốt cuộc bình ra năm hàng đầu.

    Năm hàng đầu trong đó ba người là kiếm tông, người khí tông chím một, người kiếm khí tông một.

    Vốn nghe nói đệ bát đại, đệ cửu đại là đời người kiếm tông thực lực siêu mạnh, đệ thập đại kiếm tông ưu thế không rõ ràng, bây giờ xem ra đúng là thế.

    Ngũ sắc kiếp vân đan chẳng ngờ có ba rơi vào tay người kiếm tông.

    Nhưng không thể không thừa nhận, ba trưởng lão kiếm tông thực lực đúng là giỏi.

    Hơn nữa trong đó có một là Liên Niên trưởng lão ở Tư Quá Nhai chỗ Lục Nguyên.

    Không sai, lúc trước dùng Hi Di kiếm pháp, dùng đến không thấy kiếm ảnh chính là Liên Niên.

    Hai người khác một có ngoại hiệu là Thư Kiếm Vu Đan Thanh.

    Nhưng Xà Kiếm Liên Niên và Thư Kiếm Vu Đan Thanh cộng lại đều không lợi hại bằng vị cuối cùng.

    Người cuối danh hiệu gọi là Tạp Kiếm Tiên Tây Môn Loạn.

    Nghe thấy không?

    Người này danh hiệu là kiếm tiên!

    Bình thường ngoại hiệu xưng là kiếm tiên thì đã tới tình trạng tri danh kiếm tiên, ví dụ như cỡ Bắc phong lục kiếm tiên, nếu không thì sẽ không được xưng là kiếm tiên.

    Tạp Kiếm Tiên Tây Môn Loạn này nghe nói vốn là một trong Đông phong bát kiếm tiên, nhưng sau đó vì làm chút việc mà bị giam vào Tư Quá Nhai, đóng cửa mấy trăm năm, vị trí của lão bị người khác thay thế.

    - Kiếm tông chúng ta đúng là lợi hại.

    - Đúng vậy, vị trí năm hàng đầu chúng ta lấy ba cái.

    - Phải đó.

    - À mà các ngươi có nghe nói không?

    Theo Liên Niên sư huynh nói thì trước đó không lâu, Tư Quá Nhai của hắn vào một tiểu bối kiếm khí tông, tiểu bối đó nói Hoa Sơn chưởng môn đã không phải là Yến sư bá, Yến sư bá phi thăng.

    Bây giờ chưởng môn là kiếm tông Sở sư bá chúng ta.

    - Là Sở sư bá ư?

    Vậy nhất định sẽ dẫn dắt kiếm tông chúng ta phát dương quang đại.

    - Kiếm pháp kiếm tông chúng ta mới là vương đạo.

    - Đúng thế, khí tông học cái gì kiếm thuật, có tác dụng gì?

    Không thể so với kiếm pháp của chúng ta.

    - Kiếm khí tông còn học cái nửa nửa kiếm nữa pháp, thật buồn cười.

    Từng tiếng bàn tán, người kiếm tông thu được hai tin tốt.

    Một là lần chiến thưởng đan thắng hoàn toàn, hai là Sở Đoạn tiếp nhận chưởng môn.

    - Nghe nói kiếm khí tông còn làm cái gì kiếm pháp, kiếm pháp của họ thật là buồn cười.

    - Đúng rồi, muốn học kiếm pháp phải ngoan ngoãn chuyên tâm học kiếm, học pháp thuật làm gì.

    Xà Kiếm Liên Niên cười cười nói:

    - Kỳ thực nếu kiếm khí tông có người thắng được kiếm pháp người kiếm tông chúng ta, ta giao cho hắn hắc sắc kiếp vân đan có ngại gì.

    Hắc sắc kiếp vân đan, chủ yếu màu đen, cơ bản là thủy hệ kiếp vân đan, đối với vụ hệ tâm pháp Nam phong, vân hệ tâm pháp Bắc phong có tác dụng khá lớn.

    Thư Kiếm Vu Đan Thanh cười lạnh nói:

    - Người kiếm khí tông sao có thể thắng kiếm pháp kiếm tông chúng ta?

    Dù sao chúng ta là chuyên nghiệp, họ là gà mờ thôi.

    Thường ngày Vu Đan Thanh dễ nói chuyện nhưng lúc này không còn nữa.

    Đẩyõ ràng là đánh mặt, mượn dư thế chiến thắng đánh mặt.

    Cố tình bây giờ kiếm khí tông tại Tư Quá Nhai đích thực không ai có thể về kiếm pháp thắng được Xà Kiếm Liên Niên, Thư Kiếm Vu Đan Thanh.

    Kết quả là bây giờ bị tát tai chỉ có thể ngoan ngoãn nhịn, dù lòng rất giận.

    - A, thắng kiếm pháp người kiếm tông các ngươi là có thể được hắc sắc kiếp vân đan ư?

    Đa tạ, kỳ thực kiếm pháp kiếm tông các ngươi không có gì hay, muốn phá không khó.

    Một giọng nói sang sảng vang lên, là ai mạnh miệng như vậy?

    Dám to tiếng đến thế?

    Kiếm tông nổi danh kiếm pháp, cử Tấn quốc vô song.

    Bây giờ người này lại dám xem thường kiếm pháp của kiếm tông, đúng là kiêu căng.

    Giọng nói đến từ phái kiếm khí tông.

    Mọi người nhìn qua, chỉ thấy lên tiếng là một thanh y thanh niên, nhìn khá lạ mặt, trước kia chưa từng thấy.

    Khi thực khi nhìn cuộc chiến thưởng đan này thì Lục Nguyên đã phát hiện đây giống trận chiến tam bản thu nhỏ, hoặc là tương lai không xa Hoa Sơn tam tông sẽ xảy ra tranh đấu như vậy, hơn nữa có lẽ hậu quả rất nghiêm trọng.

    Di ngôn của sư phụ, lời của Yến tổ sư để lại còn vang bên tai.

    Khi ấy nếu có năng lực mình nhất định phải làm cái gì đó.

    Lục Nguyên đối với Hoa Sơn tiên môn vẫn là có lòng trung thành.

    Hơn nữa trước khi chết sư phụ dặn dò, Yến tổ sư gửi gắm khiến Lục Nguyên chỉ có thể đem trách nhiệm gánh trên vai.

    Tuy mình là toàn lười biếng, luyện kiếm, uống rượu, nhưng hết cách, là đàn ông có khi phải gánh một vài thứ, gánh trách nhiệm.

    Đàn ông ư.

    Cuộc chiến tam tông tương lai có khả năng xảy ra.

    Đương nhiên nếu chuẩn bị cho tương lai, những ngày sau phải cố gắng hơn chút, tăng cao thực lực nhiều chút.

    Lục Nguyên còn đang nghĩ những điều này thì nghe Xà Kiếm Liên Niên đánh mặt, nói cái gì nếu có ai thắng được kiếm pháp của người kiếm tông chúng ta thì sẽ tặng hắc sắc kiếp vân đan cho hắn.

    Sau đó Thư Kiếm Vu Đan Thanh cũng nói hùa, khiến Lục Nguyên thấy buồn cười, cái này gọi là tiền từ trên trời rơi xuống đây.

    Cho nên hắn mới nói ra câu kia.

    Lục Nguyên nói xong câu đó, trên Tư Quá phong toàn trường kinh ngạc.

    Đầu tiên là người kiếm khí tông, giờ bọn họ đã biết Lục Nguyên chính là thiên tài Bắc phong đệ thập đại, đối với người này đương nhiên muốn bảo vệ.

    Lục Nguyên lại tự nhảy ra, chẳng khác nào đi tiếp chết.

    Sau đó ngẫm nghĩ thì Lục Nguyên quá trẻ tuổi, ngựa non háu đá, nên để hắn ăn chút thiệt thòi cũng tốt.

    Dù sao tại vùng Tư Quá phong này không ai dám giết người.

    Vốn vào Tư Quá phong là vì phạm môn quy.

    Dám giết đồng môn nữa thì tội chồng tội, sẽ bị tiên môn trực tiếp giết chết.

    Đây là thái độ của người kiếm khí tông.

    Bên kia, người kiếm tông cũng lấy làm lạ thanh niên này là ai, nhưng mặt sau nghe Liên Niên nói thanh niên đó tên Lục Nguyên, chính là tiểu bối Bắc phong thì bật cười.

    - Việc lạ hằng năm có, năm nay đặc biệt nhiều.

    - Đúng thế, đám kiếm khí tông căn bản không chuyên môn luyện kiếm, còn kiêm luyện pháp thuật, vậy mà muốn so kiếm với chúng ta?

    - Một tiểu bối kiếm khí tông mà muốn so kiếm với người kiếm tông ta?

    - Thật là buồn cười.

    Tiếng cười nhạo đầy rẫy, trong tiếng chế giễu Lục Nguyên chỉ bình thản nhướng mày.

    Hắn nói:

    - Không lẽ người kiếm tông không có cả can đảm so kiếm pháp với người sao?

    Chương 320-321: Liên Niên

    Câu này như lôi bạo tạc, người kiếm tông luôn tự cho rằng kiếm tông kiếm pháp đệ nhấtTấn.

    Họ si mê kiếm, trầm mê kiếm, ngươi nói họ không biết pháp thuật, họ cho rằng ngươi đang khen ngợi.

    Ngươi nói pháp lực của họ không được, họ chẳng để bụng.

    Nhưng ngươi nói kiếm pháp của họ không được vậy thì tuyệt đối không bỏ qua.

    Cho nên lúc này người kiếm tông nghe Lục Nguyên nói xong đều rất tức giận, muốn tiêu diệt hắn ngay, cho dù ở Tư Quá phong không thể ra tay giết người cũng nhất quyết đánh bại hắn, dạy dỗ tiểu tử này.

    Trong tiếng kêu gào ầm ì, Lục Nguyên nhàn nhạt nói:

    - Đương nhiên ta là hậu bối tiểu tử, pháp lực không mạnh, có chút yếu, nhưng có tự tin về kiếm pháp, muốn thắng kiếm pháp kiếm tông chắc là không khó, cho nên chỉ so kiếm pháp, so pháp lực thì ta không thể được.

    Lại đánh mặt.

    Những câu Lục Nguyên nói đối với người tiên môn khác không có tác dụng gì.

    Người tiên môn khác ai mà chỉ so kiếm pháp với ngươi chứ không dùng thứ khác?

    Nhưng cố tình hắn nói với kiếm tông, người kiếm tông si mê kiếm pháp, địa vị kiếm pháp ở trong lòng họ đương nhiên khác biệt.

    - Đấu, đấu, đấu với hắn!

    - Tiểu bối này phải để hắn biết trời cao đất rộng!

    - Tiểu bối này, nhất định phải để hắn biết kiếm pháp kiếm tông chúng ta lợi hại!

    ………

    Chỗ cao nhất đỉnh Tư Quá phong, nơi này chỉ có một bình đài chừng mười trượng, vị trí không lớn lắm.

    Khoảng cách như vậy chiến đấu không cần ngự kiếm.

    Lục Nguyên đứng đó, nhìn bên kiếm tông đối thủ đi tới.

    Xà Kiếm Liên Niên.

    Lục Nguyên và Xà Kiếm Liên Niên có chút quen thuộc, dù sao ở cùng Tư Quá Nhai qua sáu tháng.

    Lục Nguyên cười cười nói:

    - Liên sư thúc, không ngờ là chúng ta đấu với nhau.

    Liên Niên cũng cười nói:

    - Thật không ngờ ngươi tự tin kiếm pháp của mình như vậy, khiến ta hơi kinh ngạc.

    Thôi được, để ta xem kiếm pháp của đệ thập đại thiên tài đi.

    Lục Nguyên đến trường sinh kỳ, không cần nói cũng biết hắn là thiên tài.

    Nhưng dù miệng nói vậy, Liên Niên không cho rằng Lục Nguyên là đối thủ của lão.

    Thiên tài mà thôi.

    Trước khi thiên tài lớn lên chỉ có thế thôi.

    Hơn nữa Lục Nguyên là đệ thập đại thiên tài, bản thân Liên Niên cũng là tinh anh đệ cửu đại.

    Một người là thiên tài mới hai mươi tuổi chưa lớn lên, cùng với tinh anh hơn ba trăm tuổi, rốt cuộc ai mạnh ai yếu đã rõ ràng.

    Kỳ thực không chỉ mình Liên Niên cho là thế, người đứng xem kiếm tông, khí tông, kiếm khí tông không một ai cho rằng Lục Nguyên sẽ thắng.

    Kiếm pháp của Liên Niên trong cuộc chiến thưởng đan vừa rồi mọi người thấy cả.

    Hi Di kiếm pháp đã bị Liên Niên luyện đến cực sâu, khiến người không thể thấy kiếm ở đâu.

    Liên Niên mỉm cười, mắt híp như con rắn.

    Thấy mà không thấy vi di, nghe mà không nghe vi hi, Liên Niên luyện thành là di chi kiếm ý, khiến người không thấy được.

    Nghĩ đến mình luyện thành kiếm ý là Liên Niên bất giác lại xót xa.

    Năm đó lão bị xem thành vật thí nghiêm của người nào đó Bắc phong, rồi mới cực kỳ tình cờ ngộ được kiếm ý, từ nay về sau Liên Niên lấy giết chết vị Bắc phong đó làm mục tiêu cuối cùng.

    Vì giết chết người Bắc phong đó, lão thậm chí nghiên cứu cấm thuật người đó để lại, cuối cùng bị phát hiện giết hại đồng một, bị giam vào Tư Quá phong một trăm năm.

    Cùng lúc đó, ánh mắt lão, tính cách của lão càng lúc càng giống người Bắc phong lão hận nhất.

    Nguyên- Lăng!

    Lấy lại tinh thần, nhìn tiểu bối trước mắt, tính cách khác với người Bắc phong lão hận nhất.

    Liên Niên tay động, Xà Hình kiếm của lão rút ra khỏi võ.

    Vừa rút ra liền là thức Hi Nhược Di trong Hi Di kiếm pháp.

    Thức này vừa xuất ra đã không thấy bóng kiếm, tin tưởng đối thủ không thể ngăn cản bao nhiêu kiếm chiêu của lão.

    Liên Niên thầm nghĩ, dù người khác không thấy trường kiếm của lão nhưng chính lão biết, nhát kiếm này sắp đâm tới cổ tiểu bối Lục Nguyên, chỉ chớp mắt là xong.

    Nhưng chớp mắt này xảy ra chút biến đổi.

    Lục Nguyên đột nhiên rút kiếm, chặn Xà Hình kiếm của lão vào giây phút mấu chốt cuối cùng.

    Chắc là ngoài ý muốn, tiểu bối ngoài ý muốn bùng nổ chặn trường kiếm của mình.

    Nhưng nhát kiếm chặn lại này xưa xong, chỉ thấy tiểu bối trường kiếm xoay chuyển, đâm hướng cổ họng Liên Niên.

    Liên Niên vội lùi ra sau né qua nhát kiếm này.

    Liên Niên kinh ngạc, người bên cạnh ai nấy ngạc nhiên.

    Mới bắt đầu họ cho rằng Lục Nguyên chẳng qua là nghé con không sợ hổ, giờ thấy một kiếm đó mới phát hiện hậu bối kiếm khí tông đúng là có kiếm thuật không tệ.

    Tuy nhiên nếu nói thắng Liên Niên thì là không thể nào.

    Liên Niên lùi một chút lập tức lại tiến lên, Xà Hình kiếm đâm tới, thức này là Phi Hi Phi Di.

    Lục Nguyên thấy bên trái lão có sơ hở, Dưỡng Ngô kiếm đâm tới, nhát kiếm diệu cực kỳ.

    Nếu Liên Niên không lùi, chẳng những lão không tấn công được Lục Nguyên, sườn trái sẽ bị hắn đâm trúng.

    Bất đắc dĩ Liên Niên chỉ đành lại lùi một bước.

    Liên Niên bị một tiểu bối buộc đến lùi hai bước đã mất mặt mũi, lập tức xoay chuyển, lại thi triển ra một trong các tuyệt chiêu cảu Hi Di kiếm pháp…Xà Hình Vu Thảo.

    Thức này kỳ thực không tính là chiêu mạnh nhất trong Hi Di kiếm pháp, nhưng Liên Niên luyện chiêu này luyện khá mạnh.

    Chiêu Xà Hình Vu Thảo chính là rắn bò ra khỏi cỏ, ý là không thấy dấu vết.

    Liên Niên thi triển chiêu này vừa âm vừa ngoan vừa độc vừa lạt vừa nhanh vừa chuẩn lại vô hình, liên tiếp bảy chữ đủ thấy chiêu đó đáng sợ.

    Kiếm đâm ra lập tức đến trước mặt Lục Nguyên.

    Bên cạnh mấy người đấu với Liên Niên thấy là chiêu Xà Hình Vu Thảo thì mặt nhăn nhó.

    Chiêu này tại sao Liên Niên luyện cường vậy chứ, họ đều ăn thiệt thòi với nọ, cảm thấy bị kịch.

    Những người chưa từng đấu với Liên Niên thấy chiêu thế đến nhanh như vậy thì thầm kinh sợ, nếu đổi lại là mình đứng ở chỗ Lục Nguyên thì chắc chắn không đón được.

    Lại thấy Lục Nguyên lật tay, Dưỡng Ngô kiếm nhanh chóng động, vô cùng xảo chặn nhát kiếm, hơn nữa chặn xong thân trường kiếm trượt, mũi kiếm đâm Liên Niên.

    Mũi kiếm Xà Hình kiếm của Liên Niên bị Lục Nguyên lấy chuôi kiếm chặn, cứ thế lão không thể thu kiếm thì không tấn công được Lục Nguyên, mà hắn thì có thể đánh tới lão.

    Liên Niên lập tức bay nhanh lên trời, một thức Vi Trần Vô Thanh rơi xuống, đâm thẳng Lục Nguyên.

    Thức này trong Hi Di kiếm pháp nghiêng về hướng đại âm hi thanh, nhát kiếm đâm xuống cực nhanh, không có tiếng động.

    Dưỡng Ngô kiếm chuyển vòng, Liên Niên ảm thấy nếu còn tấn công tiếp thì e rằng nguyên cánh tay sẽ bị Lục Nguyên đập nát, bất đắc dĩ chỉ có thể lộn ngược lại.

    ………..

    Liên Niên liên tục tấn công hai mươi ba lần, rút lui hai mươi ba lần, lần nào cũng bị Lục Nguyên dễ dàng đánh lui.

    Hơn nữa có người chú ý thấy Liên Niên bay tới tấn công lại không ngừng rút lui.

    Đường đường trưởng lão tinh anh đệ cửu đại mà giống con khỉ.

    Từ đầu tới cuối Lục Nguyêntay trái chắp sau lưng, đôi chân đạp đất không nhúc nhích một ly, chỉ dựa vào tay phải nắm thanh trường kiếm đối địch.

    Đối mặt Liên Niên nổi tiếng kiếm pháp mà chân không di chuyển, thật là đáng kính đáng sợ.

    Kiếm tông luôn si mê kiếm pháp, Liên Niên cũng là người trong kiếm đạo, thấy mình làm thế nào cũng không thắng, kiếm pháp kém xa Lục Nguyên, có đấu tiếp chỉ là mất mặt.

    Lão bèn nói:

    - Giỏi cho ngươi Lục Nguyên tiểu bối, thú vị, bàn về kiếm thuật đích thực ngươi thắng ta.

    Nói xong lão dừng tay.

    Đến lúc này còn quấn quýt đánh thì mới là mất phong độ.

    Liên Niên, người này có danh hiệu là Xà Kiếm, kiếm pháp cực giỏi, ngộ được một loại kiếm ý, tuy không đến mức tông sư kiếm pháp, kiếm pháp đại hào nhưng tuyệt đối xứng với kiếm pháp quái tài.

    Kiếm pháp quái tài như vậy đối mặt Lục Nguyên, liên tục tấn công hai mươi ba lần, rút lui hai mươi ba lần, lần nào cũng bị Lục Nguyên dễ dàng đánh lui, hơn nữa đôi chân hắn không nhúc nhích, đứng im tại chỗ.

    Kiếm pháp của hậu bối Lục Nguyên này thật là đáng kính đáng sợ!

    Người thứ hai vào sân là Thư Kiếm Vu Đan Thanh.

    Vu Đan Thanh bề ngoài khoảng bốn mươi tuổi, diện mạo bình thường, khí chất thiên hướng nho nhã, trong Tư Quá Nhai tuy nhiều người kiếm tông nhưng có thể thắng kiếm đạo quái tài như Xà Kiếm Liên Niên thì không nhiều.

    Coi như là Thư Kiếm Vu Đan Thanh thì kiếm pháp chỉ thắng Xà Kiếm Liên Niên một bậc mà thôi.

    Nhưng Vu Đan Thanh vẫn rất tự tin vào kiếm pháp của mình.

    Kiếm thuật của Vu Đan Thanh biệt câu nhất cách, không phải học Hi Di kiếm pháp mà là một bộ kiếm pháp học từ cổ nhân rất hiếm thấy.

    Giống như Hi Di kiếm pháp tuy khá tuyệt vời nhưng người dùng quá nhiều, người phá cũng nhiều, mọi người đều quen thuộc bộ kiếm pháp đó nên tất nhiên dễ phá chút.

    Vu Đan Thanh cho rằng kiếm thuật của mình biệt câu nhất cách, hiếm ngươi gặp phải.

    Người lần đầu tiên đụng phải kiếm pháp của lão rất hiếm thấy không chịu thiệt.

    Vu Đan Thanh đi tới đỉnh Tư Quá phong, nói:

    - Tiểu bối, kiếm pháp của ngươi đúng là không sai, không biết ngươi có hiểu thư pháp không?

    Kiếm pháp của ta lấy chữ nhập kiếm, là từ ‘Lan Đình Tự’ của Vương Hi Chi hóa ra, vĩnh hòa cửu niên, tuế tại quý sửu, mạc xuân chi sơ…

    Trước khi so kiếm lão sẽ đọc thơ, đọc đọc bỗng giơ tay, dương kiếm ra khỏi võ như là lấy kiếm viết một chữ ‘vĩnh’.

    Trong chữ vĩnh ẩn chứa tám loại sát pháp, được xưng là Vĩnh Tự Bát Pháp.

    Truyền thuyết Vĩnh Tự Bát Pháp rất khó luyện, một chữ vĩnh ẩn chứa tám loại sát pháp, một chữ vĩnh trùm tất cả các góc thân thể Lục Nguyên, đợi hắn biến chiêu là nó sẽ hóa thành các loại sát chiêu đủ kiểu dáng.

    Vu Đan Thanh rất tự tin vào một chiêu này.

    Vĩnh Tự Bát Pháp, nhất kiếm bát sát.

    Kết quả Lục Nguyên xoay tay một kiếm, nhát kiếm phong tại hư không.

    Vu Đan Thanh cảm thấy Vĩnh Tự Bát Pháp bị phong kín, không thể sử dụng ra một sát chiêu.

    Vu Đan Thanh có chuẩn bị tâm lý, sớm biết Lục Nguyên kiếm pháp cao tuyệt, lão không vội vã, trở tay một kiếm, ở trên không trung vạch chữ hòa.

    Chữ hòa bên phải muốn đem Lục Nguyên nhốt ở chính giữa, trở thành tù nhân dưới bút.

    Lục Nguyên lại trở tay một kiếm, chữ hòa sắp viết xong bỗng phát ra kiếm phong nhốt chữ đó, không thể viết tiếp nữa.

    Vu Đan Thanh liên tiếp viết hai chữ cửu, niên.

    Sắp viết xong thì bị Lục Nguyên phong kín, lão đắc ý mình lấy chữ nhập kiếm, kết quả trừ chữ vĩnh thứ nhất viết xong, các chữ khác chưa xong đến một nửa đã bị kẹt, chỉ thấy cực kỳ khó chịu.

    Lão đắc ý nhất thư pháp kiếm pháp không cách nào viết ra, tựa như người thích đọc sách định viết chữ thì bị đứa trẻ hư túm lấy cán bút vậy.

    Lão viết Lan Đình Tự dù là chữ nào đều không thể viết trơn tru, lão cực kỳ tức giận, thầm nghĩ, chắc chắn Lục Nguyên này cũng hiểu Lan Đình Tự, thuận theo Lan Đình Tự phá kiếm pháp của mình, không bằng đổi bộ kiếm pháp khác, lần này đổi thư pháp ít người biết ‘Lý Thành Bia’.

    Kiếm pháp kia chém đinh chặt sắc, góc cạnh rõ ràng, điểm họa nhanh nhẹn cứng rắn, đĩnh bạt bất quần.

    Bộ kiếm pháp này cũng là tác phẩm đắc ý của lão, ít có người biết biến hóa chiêu tiếp theo nên hiếm người phá được.

    Lần này lão dùng đến vô cùng đắc ý, cho rằng Lục Nguyên sẽ không biết bộ thư pháp đó.

    Lục Nguyên đích thực không biết bộ thư pháp này, mà dù có biết hay không thì liên quan gì mình?

    Dù sao, mình phá chính là kiếm pháp.

    Lật tay lại vài kiếm chém ra, vẫn là khiến lão không thể viết xong một chữ bộ thư pháp.

    Vu Đan Thanh giờ thì có chịu đến muốn ói máu.

    Tác phẩm lão đắc ý nhất không thể viết thành, rất giận dữ, trở tay viết thảo thánh Trương Húc ‘Đỗ Thống’.

    Thiếp này kiếm thế thảo cuồng, người khó phân biệt, chính là kiếm chiêu tối thiên, tối cường, tối cổ quái của Vu Đan Thanh, nếu thức này còn bị phá thì Vu Đan Thanh không còn lời nào để nói.

    Lão dùng cuồng thảo ‘Đỗ Thống’ không biết vượt qua bao nhiêu cao thủ.

    Kết quả lão vẫn là không thể viết xong một chữ.

    Kỳ thực Lục Nguyên mặc kệ lão viết thư pháp gì, trong mắt hắn không có thư pháp, chỉ có từng thức kiếm chiêu.

    Mặc kệ ngươi là thư pháp gì, ta không để ý, lấy kiếm chiêu phá, thư pháp của ngươi có diệu hơn thì cuối cùng vẫn trong ngũ hành.

    Đấu kiếm kỳ thực không phải muốn đấu sinh tử.

    Mọi người đều là loại có máu mặt.

    Chỉ cần chia thắng bại là cơ bản kết thúc.

    Còn làm sao chia thắng bại?

    Kiếm thuật mọi người không tệ, ai thắng ai thua thấy rõ ràng.

    Vu Đan Thanh dẫu sao cũng là kiếm đạo quái tài, lại là tiền bối, liên tục bị Lục Nguyên phá các đường thư pháp, biết kiếm pháp của mình kém xa hơn.

    Làm lão chấn kinh nhất là vào lúc này đột nhiên phát hiện Lục Nguyên vẫn không nhúc nhích bước chân, còn lão thì chẳng biết đổi bao nhiêu bước.

    Đến lúc này không chịu thua thì quá mặt dày rồi.

    Vu Đan Thanh buồn bực cực kỳ chịu thua:

    - Thôi thôi, tiểu tử, ngươi thắng rồi, kiếm pháp của ta đích thực không phải đối thủ của ngươi.

    Lão nhận thua, không khí có chút lạ.

    Không khí sao mà không lạ được.

    Lục Nguyên là ai?

    Một hậu bối kiếm khí tông.

    Bây giờ hậu bối kiếm khí tông khiến hai vị tiền bối kiếm tông chịu thua, cái này mặt mũi rất khó xem.

    Dù sao kiếm tông mới là chuyên môn luyện kiếm, gọi người sao mà chịu cho thấu?

    Mặt kiếm tông mất đến không ra hình dạng.

    Mới nãy họ còn trào phúng kiếm khí tông dùng kiếm không chuyên, liền bị người tát mặt lại.

    Lúc này vui sướng nhất tất nhiên là khí tông, các trưởng lão khí tông xôn xao bàn tán.

    - Ha ha, trưởng lão kiếm tông, kiếm thuật không bằng đệ tử kiếm khí tông.

    - Còn gọi cái gì trưởng lão kiếm tông?

    - Đúng là buồn cười.

    - Đúng đó, rõ ràng đem tên tuổi kiếm tông nhường cho Bắc phong đi, mệt họ không biết xấu hổ xưng là kiếm tông.

    Kiếm khí nhị tông mâu thuẫn vốn đã sâu, bây giờ có cơ hội tròa phúng thì tất nhiên không bỏ qua.

    Bị châm biếm khiến người kiếm tông mặt mũi không còn.

    - Thôi được, vậy để ta đến thử ngươi đi.

    Một giọng nói trầm ổn có chút từ tính vang lên.

    Chỉ thấy một người đàn ông trung niên tuấn tú bước ra từ đám người kiếm tông.

    Khi người đàn ông trung niên diện mạo tuấn tú có chút tà bước ra thì người bên cạnh tự động nhường con đường.

    Người đàn ông trung niên tuấn tú mà tà nhướng mày, thân phận hoàn toàn khác với người khác.

    Những người đó tuy cũng xưng là trường sinh kỳ kiếm tiên nhưng danh hiệu sẽ không lấy là kiếm tiên, còn người đàn ông trung niên tuấn tú mà tà danh hiệu lại là kiếm tiên, Tạp Kiếm Tiên Tây Môn Loạn, một trong Đông phong bát kiếm tiên.

    Chương 322-323: Tây Môn Loạn

    Trước đó mọi người không ngờ lần này sẽ đánh động nhân vật thượng cấp như Tạp Kiếm Tiên Tây Môn Loạn.

    Dù sao chỉ là tiểu bối bình thường mà thôi, có ai ngờ sẽ khiến Tạp Kiếm Tiên Tây Môn Loạn đích thân động thủ?

    Đây chính là kiếm tông kiếm tiên!

    Phải xem cuối cùng Tây Môn Loạn nếu mà thua nữa thì trên Tư Quá phong, kiếm tông mất sạch mặt mày.

    Nhưng muốn Tây Môn Loạn thua thì quá khó, dù sao vị này là một trong Đông phong bát kiếm tiên, đườ xưng là kiếm tiên.

    Lục Nguyên lòng căng thẳng.

    Kiếm tiên!

    Mình từng thầm nghĩ kiếm thuật của mình chắc sẽ thắng người cấp kiếm tiên, nhưng chưa chân chính đấu, ai biết có thắng được hay không.

    Bây giờ rốt cuộc có thể về mặt kiếm thuật đấu với cấp kiếm tiên một phen, cũng để xem cấp kiếm tiên rốt cuộc có kiếm thuật gì.

    Mặt khác tỷ thí, đặc biệt là đánh bằng pháp thuật, bằng đao thì Lục Nguyên không thấy hứng thú.

    Đấu với kiếm tiên có thể thấy kiếm pháp của kiếm tiên, Lục Nguyên có hứng thú rất lớn, nôn nóng muốn thử.

    Tiếng bước chân vang từng tiếng, bước chân rất trầm ổn.

    Tây Môn Loạn đã đi đến trước mặt Lục Nguyên.

    Lão có khí thế vượt trên rất xa, tu vi không biết mạnh hơn Lục Nguyên bao nhiêu, sớm là nhân vật nổi danh.

    Gã đứng trước mặt Lục Nguyên, cho người cảm giác gã không còn là con ngươi mà chính là một thanh kiếm, một kiếm có kiếm khí thẳng tận trời.

    Kiếm thế như vậy khiến đám người đứng xem đều hít sâu.

    Tu vi kiếm thuật thật tinh thâm, không ngờ khiến người bên cạnh cảm giác gã chính là thần kiếm xung tiêu.

    Tay của Tây Môn Loạn đã đặt trên chuôi kiếm, nói:

    - Kiếm của ta là linh kiếm, Tham Hợp linh kiếm, nặng một trăm ba mươi lăm cân, dài ba thước ba tấc một phân, rộng một tấc hai phân.

    Tiểu bối, ngươi tên Lục Nguyên đúng không?

    Là đệ thập đại, ngươi đủ kiêu ngạo, nhưng rốt cuộc phải thua dưới kiếm của ta.

    Khi gã thốt lời đầy khí thế.

    Tây Môn Loạn đích thực có tư cách tự tin.

    Tạp Kiếm Tiên Tây Môn Loạn lúc ở bên ngoài tinh thông mấy chục loại kiếm pháp, lực công kích vô cùng cường đại, được xưng là công kích vô song.

    Lúc đó Đông phong bàn về đánh chính diện, trong Đông phong bát kiếm tiên trừ đại đạo cảnh Nguyên Dương Thượng Nhân ra, và Đông phong đệ nhị kiếm Lăng Lạc Thạch thì không ai sánh bằng Tây Môn Loạn.

    Một khi Tây Môn Loạn ra tay, thế công cuồn cuộn như sông nước, đánh hướng đối thủ.

    Mấy chục kiếm pháp sát chiêu liên miên bất tận, khiến ngươi tránh không được, chắn không thể.

    Rất nhiều người khi tiếp xúc với Tây Môn Loạn, từ khoảnh khắc đầu tiên đã bị khí thế lão ảnh hưởng, sau đó bị nhiều sát chiêu đánh bại.

    Trong Bắc phong lục kiếm tiên có Diệp Dương Dung đã từng đấu với gã, bị đánh bại, không địch lại Tham Hợp linh kiếm trong tay gã.

    Lúc này lão đứng đây, có tự tin tuyệt đối.

    Thắng một tiểu bối có gì khó khăn.

    Mặt mũi kiếm tông không khả năng mất!!!

    Đỉnh Tư Quá phong, Tây Môn Loạn đứng tại đó như xung tiêu thần kiếm.

    Tây Môn Loạn nhướng mày, chân mày gã rất dài, tựa như cô gái, nói:

    - Diệp Dương Dung Bắc phong các ngươi chắc là ngươi biết?

    Lục Nguyên ừ một tiếng, không biết gã nhắc Diệp sư thúc có ý gì.

    Tây Môn Loạn lắc đầu, nói:

    - Lúc Diệp Dương Dung đấu với ta, liên tục tấn công bốn mươi chín lần, Diệp Dương Dung không thể đánh trả một chiêu, buộc Diệp Dương Dung có nước nhận thua.

    Đây là thực lực gỡ nào chứ, Diệp Dương Dung dẫu sao cũng là một trong Bắc phong lục kiếm tiên, đấu với gã bị liên tục tấn công bốn mươi chín lần, không thể đánh trả một chiêu, chịu thua.

    Tạp Kiếm Tiên Tây Môn Loạn!

    Nhân vật thật cường!

    Tây Môn Loạn tùy ý vung tay, nói:

    - Thôi được, để ngươi ra chiêu trước, nếu ta xuất chiêu trước thì sợ rằng ngươi không thể ra một chiêu tấn công.

    Lục Nguyên chắp tay hành kiếm lễn, nói:

    - Vậy thì, sư thúc, mời.

    Dưỡng Ngô kiếm trực tiếp rút ra, nhát kiếm đâm thẳng đầu vai Tây Môn Loạn, chính là một chiêu Cuồng Phong Quá Cảnh.

    Tây Môn Loạn lật tay một kiếm, gã phá chiêu Cuồng Phong Quá Cảnh rất nhiều lần, không thèm để ý.

    Kết quả Cuồng Phong Quá Cảnh dùng mọt nửa vào lúc vi diệu nhất thì dùng Vi Phong Từ Lai, Dưỡng Ngô kiếm chỉ hướng bải vai Tây Môn Loạn, gã chỉ có thể giơ kiếm chắn.

    Tây Môn Loạn đang định phản công, gã có mấy chục loại kiếm pháp sát chiêu, giờ định ra một thức sát chiêu.

    Kết quả gã định hành động thì phát hiện trường kiếm Lục Nguyên chỉ vào trái tim mình, nếu cứ tiếp tục dùng sát chiêu không phòng thủ thì sẽ bị hắn đâm trúng tiếp.

    Gã đành vung Tham Hợp linh kiếm ngăn chặn.

    Tây Môn Loạn cản xong kiếm này định phản công, ai ngờ phát hiện trường kiếm Lục Nguyên chỉ vào trán mình.

    Tây Môn Loạn vốn muốn thừa dịp phản công, kết quả phát hiện trường kiếm của hắn sớm hơn một bước đâm trúng vào trán mình, hắn càng nhanh!

    Tây Môn Loạn kinh sợ.

    Thật lợi hại!

    Lúc trước mọi người đều biết kiếm thuật Lục Nguyên lợi hại, nhưng không ngờ đến lúc này Lục Nguyên tấn công ba chiêu mà Tây Môn Loạn không thể đánh lại một chiêu, chỉ không ngừng phòng thủ, điều này khiến người đứng xem rất ngạc nhiên.

    Lục Nguyên lại ra một kiếm đâm hướng vai trái Tây Môn Loạn.

    Tây Môn Loạn vung kiếm chắn, sử dụng sát chiêu Dương Quan Tam Điệp.

    Chiêu này một khi sử dụng chỉ cần Lục Nguyên chắn thì gã sẽ có thế công liên miên bất tận thi triển ra.

    Kết quả trường kiếm Lục Nguyên cực kỳ xảo diệu phá đi, khiến Tây Môn Loạn không thể dùng hậu chiêu.

    Lục Nguyên lại đánh một chiêu ‘Vũ Lạc Vi Phong’, Tây Môn Loạn lần nữa phòng thủ.

    Vốn gã không muốn phòng ngự, nhưng không làm thế thì trái tim sẽ bị đâm trúng, vô cùng bất đắc dĩ phải phòng thủ.

    Gã sớm chuẩn bị tốt sát chiêu Lạc Địa Phi Sát nhưng không cách nào dùng.

    Trường kiếm Lục Nguyên xẹt qua, trên không trung trầm xuống một nấc, chính là ‘Vũ Trung Phi Yến’.

    Thức này vừa nhanh vừa xảo, Tây Môn Loạn chỉ đành chắn tiếp.

    Dưỡng Ngô kiếm lại động, kiếm này tràn đầy sinh cơ, chính là Mật Lâm Sâm Sâm, một thức trong Mật Kiếm bảy mươi hai thức.

    Vô số bóng kiếm trùm lên toàn thân Tây Môn Loạn.

    Tây Môn Loạn lật tay chật vật cản xuống, không biết gã đã thấy thức Mật Lâm Sâm Sâm bao nhiêu người dùng, rất dễ phá, nhưng chẳng biết tại sao Lục Nguyên dùng nó thì lại cảm thấy rất khó phá.

    Dưỡng Ngô kiếm lại vạch một nhát Đại Nhật Thiên Hạ, thức này là sát chiêu trong Đại Nhật kiếm pháp của Tư Mã Trường Bạch.

    Lục Nguyên trông thấy mấy lần, giờ hắn nắm giữ hỏa kiếm ý, cho nên chiêu thức này tuy chưa hoàn toàn chính xác mà đã có được thần ý.

    Tây Môn Loạn thầm rên, chỉ sợ Tư Mã Trường Bạch đích thân dùng chiêu Đại Nhật Thiên Hạ cũng chưa chắc xỏa diệu đến thế, gã chỉ đành cản nữa.

    Hậu bối này sao mà cường đến thế, Tây Môn Loạn lòng kinh hoàng.

    Mới rồi giao đấu, gã nhìn thấy ít nhất bảy kiếm ý, bảy loại kiếm ý khác nhau.

    Lấy ánh mắt của gã đương nhiên nhìn ra được có kiếm ý và chưa có dùng cùng một chiêu sẽ cách biệt lớn đến đâu.

    Tây Môn Loạn thầm kinh sợ, hậu bối quá đáng sợ, không ngờ hiểu nhiều kiếm ý như vậy.

    Thế thì chiêu tiếp theo đâu?

    Chiêu tiếp theo đâu sẽ như thế nào?

    Tây Môn Loạn chờ chiêu tiếp theo đâu.

    Kết quả Lục Nguyên thu kiếm lùi lại.

    Tây Môn Loạn ngây ra, hỏi:

    - Tại sao ngươi không tấn công tiếp?

    - Lục Nguyên nhàn nhạt nói:

    - Tây Môn sư thúc, đây là thứ bốn mươi chín chiêu.

    Tây Môn Loạn chấn động, thứ bốn mươi chín chiêu.

    Mới rồi trong bốn mươi chín chiêu Tây Môn Loạn bị tấn công liên tục bốn mươi chín chiêu, không có khả năng đánh trả.

    Bất hạnh nhất là mới rồi gã nói liên tục tấn công Diệp Dương Dung bốn mươi chín chiêu, khiến Diệp Dương Dung không thể đánh trả một chiêu.

    Kết quả Lục Nguyên lập tức gậy ông đập lưng gã, liên tục tấn công bốn mươi chín chiêu, tấn công đến Tây Môn Loạn không thể đánh trả một chiêu.

    Cái này…

    Người đứng xem đều vô cùng kinh sợ!

    kiếm pháp Lục Nguyên lại tuyệt diệu như thế.

    Có thể liên tục tấn công bốn mươi chín chiêu, khiến Tây Môn Loạn không thể đánh một chiêu nào, đây đúng là kỳ tích.

    Nên biết Tây Môn Loạn nổi tiếng công kích, trong Đông phong bát kiếm tiên có xanh dưng hạng ba công kích chính diện, gã có mấy chục môn sát chiêu, tuyệt chiêu, kết quả đối diện Lục Nguyên không ngừng bị tấn công, không thể đánh trả.

    Kiếm thuật như vậy!

    Đã vượt qua Tây Môn Loạn rất nhiều rất nhiều.

    Kỳ thực Diệp Dương Dung bị liên tục tấn công bốn mươi chín chiêu có liên quan đến kiếm pháp của gã.

    Kiếm pháp của Diệp Dương Dung đích thực không bằng Tây Môn Loạn nhưng không cách biệt nhiều đến thế, chủ yếu là kiếm pháp Diệp Dương Dung là Viên Dung kiếm pháp, hướng đi là phòng thủ rồi mới phản công.

    Kết quả lần đối mặt Tây Môn Loạn trực tiếp bị công bạo, phòng tuyến bị đánh vỡ thì không có phòng thủ rồi phản kích, chỉ có nước nhận thua.

    Hiện nay, Tây Môn Loạn là nhân vật nổi tiếng công kích, thế mà đối mặt Lục Nguyên không thể ra một chiêu, bị liên tục tấn công bốn mươi chín chiêu.

    Mặt Tây Môn Loạn biến sắc.

    Trwocs khi chưa đấu gã có tự tin tuyệt đối, kết quả chân chính đấu đối mặt Lục Nguyên thì mới phát hiện kiếm pháp của hắn đáng sợ đến vậy, gã không có cơ hội phản kích lại.

    Đây đâu giống kiếm pháp hậu bối, càng như kiếm pháp của người đại đạo cảnh.

    Bắc phong thật sự đi ra một nhân tài ghê gớm!

    - Tốt, ta chịu thua!

    Tây Môn Loạn rốt cuộc là nhân vật cuồng ngạo nâng được thì buông được, tông sư kiếm đạo.

    Đích thực gã kiếm pháp không bằng hắn, không mặt dày đánh tiếp.

    - Kiếm pháp của ngươi đích thực vượt xa cùng thế hệ, à, không đúng, trong đệ cửu đại không mấy tên kiếm pháp ngang bằng ngươi, thật là tinh tuyệt đương thời.

    Người như ngươi ở lại kiếm khí tông không bằng đặt tại kiếm tông, thật đáng tiếc.

    Rất nhiều tu tiên giả khí tông thói quen châm chọc kiếm tông bây giờ không nói nên lời, họ cũng bị chấn kinh rồi.

    Không ngờ, không ngờ có kiếm pháp như vậy!

    Hậu bối này lộ ra kiếm thuật đáng sợ đến thế, khiến người khí tông phút chốc mất đi năng lực ngôn ngữ.

    Tại sao khí tông mình không ra một thiên tài pháp thuật như vậy!

    Còn về người kiếm tông bây giờ khí thế vụt tắt.

    Làm người kiếm tông mà kiếm pháp không bằng người kiếm khí tông, tuy người kiếm khí tông không cười nhạo thì cũng là sỉ nhục to lớn.

    Đám bọn họ nhất định phải cố gắng luyện kiếm hơn, rồi sẽ có ngày thắng lại hậu bối kiếm khí tông này.

    Kỳ thực trong Tư Quá phong còn có ít ỏi vài người đại đạo cảnh cũng bị bắt nhốt vào đây.

    Nhưng hiển nhiên Lục Nguyên hậu bối tầm thường không khả năng khiến nhân vật đại đạo cảnh ra tay.

    Đối với người đại đạo cảnh, đấu với hậu bối đệ thập đại là mất mặt, rớt thân phận.

    Lục Nguyên đâu thèm để ý nhiều thế, giờ nên là hắc sắc kiếp vân đan vào tay.

    Thủy thượng hắc sắc, vừa lúc tăng pháp lực vân hệ cho mình.

    Lục Nguyên nhìn hướng Liên Niên.

    Liên Niên mỉm cười nói:

    - Ngươi so kiếm thắng, kiếm thuật trác tuyệt, đáng kính đáng uy, không tệ không tệ.

    Hắc sắc kiếp vân đan này đưa ngươi cũng được, nhưng cần phải ngươi lấy được mới có thể đưa cho.

    Đây là có ý gì?

    Lục Nguyên ngây ra, bên cạnh một vị trưởng lão giải thích Lục Nguyên mới hiểu lý do.

    Hóa ra cuộc chiến thưởng đan chỉ là tranh tư cách lấy đan thôi, muốn lấy đan phải dựa vào bản lĩnh của mình.

    Ngũ sắc kiếp vân sinh ra ngũ sắc kiếp vân đan.

    Ngũ sắc kiếp vân đan không ở trên Tư Quá phong mà là hư không bên cạnh Tư Quá phong.

    Mảnh hư không đó dày đặc ngũ sắc kiếp vân, trong một năm dù là khi nào thì ngũ sắc kiếp vân ở hư không đó cực kỳ đậm.

    Đặc biệt là một tháng này trong năm, trường sinh kỳ đệ nhất tầng hư không so với chốn khác đậm gấp mười lần.

    Tu tiên giả muốn ở trong ngũ sắc kiếp vân thì rất khó, tu tiên giả pháp lực càng thấp càng khó ở trong đó hơn.

    Ngũ sắc kiếp vân mênh mông như biển, tầng tầng kiếp nạn.

    Lục Nguyên có pháp lực trường sinh kỳ đệ nhất tầng bình thường ngũ sắc kiếp vân thì chịu đựng được, nhưng trong hư không đó, nồng độ ngũ sắc kiếp vân lớn gấp mười lần, pháp lực trường sinh kỳ đệ nhất tầng không thể lấy đi ngũ sắc kiếp vân đan.

    Liên Niên cười cợt nói:

    - Đáng thương quá là đáng thương, theo kết quả tỷ thí ngươi có thể lấy ngũ sắc kiếp vân đan nhưng không cách nào lấy được, có cần ta đi lấy giùm không?

    Liên Niên cười, không phải lão là người hẹp hòi, nếu đã thua thì hắc sắc kiếp vân đan tất nhiên về Lục Nguyên.

    Chỉ là nếu để Liên Niên đi lấy giùm Lục Nguyên thì hắn sẽ hơi mất mặt.

    Người kiếm tông từ thất thần hồi phục lại, nghe lời Liên Niên nói thì cất tiếng cười.

    Dường như cười càng lớn tiếng càng thanh tẩy sỉ nhục mới rồi kiếm tông kiếm pháp thua một tiểu bối kiếm khí tông.

    Ngũ sắc kiếp vân bình thường nồng độ gấp mười lần.

    Một vị trưởng lão kiếm khí tông nói:

    - Nếu không thì, để ta đi lấy giùm ngươi?

    Lão có ý tốt muốn giúp.

    Lần này bởi vì kiếm tông cùng Lục Nguyên đấu kiếm, cuối cùng hắn thắng, khiến hắn thay thế vị trí của Xà Kiếm Liên Niên.

    Kết quả năm người cuối cùng là.

    Kiếm tông Tạp Kiếm Tiên Tây Môn Loạn, Thư Kiếm Vu Đan Thanh, khí tông Nam Cung Triết.

    Không sai, khí tông cuối cùng tiến vào năm hàng đầu là Nam Cung Triết, ông lão nghiêm túc luôn không lên tiếng tại Tư Quá Nhai.

    Lục Nguyên cảm thán, khi đó hai người cùng mình ở Tư Quá Nhai không ai dễ chọc.

    Đúng rồi, trong năm người hai người cuối đều là kiếm khí tông.

    Kiếm khí tông Diệp Thanh Thuận, một trưởng lão râu dài màu bạc, bộ dạng rất hiền hòa.

    Còn có một là Lục Nguyên.

    Tây Môn Loạn, Vu Đan Thanh, Nam Cung Triết, Diệp Thanh Thuận, Lục Nguyên, tổng cộng năm người.

    Năm người sắp xuất phát đi ssaua vào trong ngũ sắc kiếp vân, lấy ngũ sắc kiếp vân đan.

    Trước khi lên đường mọi người xem thường nhất là Lục Nguyên.

    Bốn người khác tất nhiên không thành vấn đề, người thấp nhất cũng là trường sinh kỳ ngũ tầng, lục tầng, bình thường ở trong ngũ sắc kiếp vân đậm gấp mười lần có thể chịu đựng, thuận lợi lấy đi ngũ sắc kiếp vân đan.

    Lục Nguyên lực lượng quá thấp, trong ngũ sắc kiếp vân muốn chống chọi cực kỳ khó khăn.

    - Ha, xem ra hậu bối kiếm khí tông lần này lấy không được hắc sắc kiếp vân đan đâu.

    - Quá đúng quá đúng.

    - Thấy hắn chịu thiệt là ta vui rồi.

    - Kỳ thực ta cũng thế.

    Ai nấy đều cho rằng Lục Nguyên không thể lấy hắc sắc kiếp vân đan.

    Tây Môn Loạn, Vu Đan Thanh, Nam Cung Triết, Diệp Thanh Thuận, Lục Nguyên, năm người rốt cuộc xuất phát.

    Trước khi đi, Diệp Thanh Thuận dặn:

    - Tới chừng đó ngươi đi bên ta, có khả năng ta sẽ giúp ngươi chống một ít kiếp vân.

    Cùng là người Bắc phong, tới lúc này tất nhiên phải giúp đỡ chút.

    Lục Nguyên lắc đầu nói:

    - Đa tạ Diệp sư thúc, nhưng không cần, ta tự lo được.

    Chương 324-325: Ngũ sắc vân kiếm đan

    Một mảnh hư không ở trên đỉnh đầu.

    Nguyên không gian Tư Quá phong trừ con Tư Quá Lộ ra chỗ khác đều triệt để ngăn cách với bên ngoài.

    Bên trên Tư Quá phong luân phiên năm màu trắng, xanh, đen, đỏ, vàng.

    Năm sắc đan vào nhau chính là chỗ ngũ sắc kiếp vân đậm đến cực điểm giấu ngũ sắc kiếp vân đan.

    Tây Môn Loạn là một trong trong Đông phong bát kiếm tiên, gã ứng đối nhẹ nhàng nhất, cơ bản không chuẩn bị cái gì đã vào ngũ sắc kiếp vân trên đỉnh đầu.

    Áo xanh tung bay, gã không thèm đặt ngũ sắc kiếp vân vào mắt.

    Thư Kiếm Vu Đan Thanh rút trường kiếm khỏi vỏ, trường kiếm không ngừng xoay tròn quanh thân lão, viết ra một chữ ‘dược’, cứng rắn chắn ngũ sắc kiếp vân bên ngoài, nhưng xem ra áp lực không nhẹ lắm.

    Khí tông Nam Cung Triết tay chuyển, lại phóng ra một lồng chụp tím nhạt.

    Lồng chụp của lão cứng rắn chắn ngũ sắc kiếp vân ra ngoài, việc này đối với Nam Cung Triết không mấy khó khăn, dù sao bình thường lão dùng lực tráo thuật ngăn cản đủ loại công kích.

    Kiếm khí tông Diệp Thanh Thuận ngón tay xoay phóng ra một pháp bảo, có tên là Tam Phật Lưu Ly Tháp, trùm trên đỉnh đầu lão.

    Chỉ nghe tiếng tụng kinh vang vọng.

    Tấn không có tu sĩ tu phật, nhưng nước láng giếng thì có cho nên sẽ có pháp bảo phật đạo chảy vào.

    Pháp bảo phật đạo không công kích được nhưng lực phòng ngự thì siêu cao.

    Muốn tiến vào trong ngũ sắc kiếp vân phải lộ ra thần thông, không chút nghi ngờ, trong nhóm người Lục Nguyên là có thực lực kém nhất.

    Lục Nguyên có thể làm sao đây?

    Mọi người thấy Lục Nguyên không lấy ra pháp bảo gì cả, trên đỉnh đầu tự sinh ra ngũ sắc hoa cái đan vào nhau, chính là bạch, thanh, hắ, xích, hoàng ngũ đế.

    Ngũ sắc tự quay, tiến vào trong ngũ sắc kiếp vân.

    Trong ngũ sắc kiếp vân cường độ như vậy mà Lục Nguyên chống được sao?

    Đây là vấn đề mọi người tò mò nhất.

    Nếu chống không được thì e rằng sẽ lập tức bị bốn người đồng hành đá ra ngoài.

    Người bên ngoài luôn chờ đợi nhưng không thấy bóng dáng Lục Nguyên hiện ra, xem ra đã vào sâu trong ngũ sắc kiếp vân.

    Không lẽ ngũ sắc hoa cái trên đỉnh đầu Lục Nguyên có thể ở trong ngũ sắc kiếp vân ư?

    Kỳ thực lúc này chẳng những họ tò mò mà cùng đi với Lục Nguyên, bốn người Tây Môn Loạn, Vu Đan Thanh, Nam Cung Triết, Diệp Thanh Thuận cũng rất tò mò.

    Kết quả họ thấy Lục Nguyên chống ngũ sắc hoa cái vô cùng thoải mái, không có vẻ gì là áp lực cả.

    Nói thật, lúc này Lục Nguyên đâu chỉ là không có áp lực, là vui vẻ vô cùng.

    Ngũ sắc kiếp vân cực kỳ đậm khiến ngũ sắc kiếm đạo của hắn càng lúc càng tăng tiếng, ngũ sắc trên đỉnh đầu càng thuần.

    Ánh sáng ngũ sắc như là thực chất, như sắp chuyển hóa thành năm thực kiếm chân chính vậy.

    Một khi chuyển hóa thành năm thanh thực kiếm năm sắc, tuy không phải thành tựu ngũ đế kiếm đạo nhưng lực phòng ngự sẽ tăng một bước.

    Những người đó không thể nhận ra Lục Nguyên phát ra ngũ sắc kiếm đạo là bởi vì ngũ đế ngũ hoàng luân hồi kiếm đạo của Yến Thương Thiên sáng chế rất muộn, trừ mấy nhân vật đỉnh cao đương thời ra không ai biết được.

    Năm người Tây Môn Loạn, Lục Nguyên ở trong ngũ sắc kiếp vân tiến lên.

    Lục Nguyên không biết phương hướng, đi theo bốn người.

    Không biết đi bao lâu, Tây Môn Loạn dừng lại.

    Gã nhoáng tay một cái, ngũ sắc kiếp vân bên cạnh tạm thời tan ra chút, lúc này Lục Nguyên mới thấy đằng trước xuất hiện một cánh cửa.

    Trên cảnh cửa vẫn là ngũ sắc bạch, thanh, hắc, xích, hoàng luân phiên chuyển.

    Tây Môn Loạn nói:

    - Cánh cửa này là ngũ sắc môn, mỗi mười năm sẽ mở một lần, bây giờ là lúc mở cửa.

    Nhưng ngũ sắc môn mỗi lần chỉ cho phép năm người đi vào, vậy nên cuộc chiến thưởng đạt, người xếp năm hàng đầu có thể đi qua cửa này vào trong ngũ sắc động.

    - Ngũ sắc kiếp vân đan ở trong ngũ sắc động.

    Tây Môn Loạn nhúc nhích, xông vào trong cánh cửa lấp lóe ánh sáng năm sắc, ba người khác cũng lần lượt bước vào.

    Lục Nguyên thấy thế, cũng đi vào trong cánh cửa lấp lánh ánh sáng năm sắc.

    Hắn cảm thấy mắt hoa lên, đã đi qua cánh cửa.

    Đây là một động phủ cực kỳ rộng lớn trống trải.

    Chính giữa đặt năm viên đan, mỗi viên đan đặt trong một cái khay.

    Cái khay không phải vật con người làm thành mà do thiên nhiên ngưng tụ ra, chính là thạch chung nhũ ngưng tụ ra hình thức cái ngay.

    Năm đan màu bạch, thanh, hắc, xích, hoàng.

    Mỗi đan chỉ cỡ ngón tay yên tĩnh nằm đó.

    Đến lúc này thì không có tranh chấp gì cả, ai nấy cầm đan dược.

    Phấn đấu lâu như vậy cộng thêm may mắn, rốt cuộc lấy ngũ sắc kiếp vân đan vào tay, thật là không dễ dàng.

    Ngũ sắc kiếp vân đan không có đặc điểm ngũ hành tương khắc như Trường Sinh Quả, nhưng hắn không có thứ gì cất chứa nó nên đành bỏ vào bình sứ.

    Vốn cái bình sư đó là chuẩn bị chứa Trường Sinh Quả, còn giữ đến bây giờ.

    Lục Nguyên cầm ngũ sắc kiếp vân đan rồi mới rảnh rỗi đánh giá động phủ to lớn đằng sau ngũ sắc động.

    Hắn phát hiện động phủ này bốn vách đá cực kỳ rộng rãi, có chút dấu vết như là bị chém.

    Cùng là Bắc phong kiếm khí tông, trưởng lão Diệp Thanh Thuận nói:

    - Nơi này là ngũ sắc động, kỳ thực là đệ nhị đại tổ sư Bắc phong chúng ta năm đó tại đây dựng Tư Quá phong xong phát hiện động phủ.

    Khi đó động phủ trừ cách mười năm xuất hiện ngũ sắc kiếp vân đan ra không có gì khá.

    Đệ nhị đại tổ sư rảnh rỗi quá tại đây bế quan một thời gian, đem các kiếm chiêu thức hắn phá khắc hết vào vách động, không chỉ bao gồm các môn, các phái Đại Tấn quốc, còn cả một số môn phái Đại Tần quốc, cùng với môn phái Đại Nguyên quốc. lúc đó trên vách đá ngũ sắc động đầy các kiếm chiêu, cùng với cách phá kiếm chiêu các phái, thật là thần thoại.

    Lúc ấy đệ nhị đại tổ sư đánh khắp Đại Tấn vô địch, bàn về địa vị thì không thấp hơn Yến sư bá, người Đại Tần quốc chỉ có nước bó tay chịu thua.

    Nhưng sau khi đệ nhị đại tổ sư phi thăng đi, các loại áp lực ập tới, cuối cùng đè ép Hoa Sơn tiên môn chúng ta hủy diệt kiếm pháp các phái, các cách phá trên vách động, hơn nữa không lưu trữ lại bản sao.

    Nói đến vinh quang năm xưa của đệ nhị đại tổ sư thì pháp lực mặt rạng rỡ hẳn lên.

    Tựa như kiếm tông năm ngàn năm ra nhân vật mạnh nhất Yến Thương Thiên, kiếm khí tông năm ngàn năm ra nhân vật mạnh nhất không chút nghi ngờ chính là đệ nhị đại tổ sư, kể đến thì đương nhiên là vô cùng tự hào.

    Diệp Thanh Thuận nói:

    - Kỳ thực chỉ là ngũ sắc kiếp vân đan sẽ không khiến chúng ta tranh giành, chủ yếu cách mười năm đến động nhìn dấu vết bị phá hư.

    Lúc trước nơi đây khắc đầy các loại kiếm và cách phá, bây giờ nhìn dấu vết bị chém hủy năm đó hy vọng có thể hiểu một ít kiếm.

    Hóa ra là thế!

    Lục Nguyên gật đầu, lại nhìn xung quanh.

    Hắn phát hiện ba người Tây Môn Loạn, Thư Kiếm Vu Đan Thanh, Nam Cung Triết tìm nơi dấu vết loạn nhất, bắt đầu quan sát.

    Đối với người luyện kiếm, mỗi nhìn nhiều một loại kiếm tuyệt vời sẽ có ích lợi rất lớn với mình.

    Cho dù ngươi chỉ tập trung vào một loại kiếm nhưng xem nhiều kiếm của người khác thì vẫn giúp ích rất lớn.

    Diệp Thanh Thuận giới thiệu cho Lục Nguyên biết xong cũng tìm một nơi bắt đầu quan sát.

    Lục Nguyên thấy thế thì bắt đầu tìm, rất nhanh quan sát nơi có nhiều dấu vết bị chém, ngồi đó, tập trung tinh thần xem kỹ.

    Hắn tập trung tinh thần thật lâu nhìn vách đá, kết quả không thấy gì cả, lờ mờ trông thấy kiếm chiêu nhưng chỉ thấy đại khái, không nhìn được chi tiết, thật khiến người thất vọng.

    Lục Nguyên bất giác nghĩ trước khi đệ nhị đại tổ sư phi thăng, khi đó động này có trăm loại kiếm, thậm chí là càng nhiều nữa sẽ là kho tàng cỡ nào, chỉ tưởng tượng thôi đã khiến người khao khát.

    Thức này là lao nhanh tới trước, cùng thế vô song, hơi giống Cuồng Phong Quá Cảnh trong Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, lại có chút giống Cuồng Kiếm Long Quyển trong Phong Hô Khiếu Lai của Nam Hải tiên môn, nhưng rồi lại giống của Vạn Xà sơn trang trong tam đại thánh địa Đại Nguyên Quốc Sa Mạc Cuồng Kiếm Phong Quyển Sóng Nhiệt, rốt cuộc là chiêu nào?

    Bây giờ dấu vết quá ít, phán đoán không ra.

    Còn về mặt trên cách phá càng không thấy một chiêu một thức nào thành bộ.

    Nếu muốn đơn độc thành chiêu, dựa vào dấu vết trên vách đá là không khả năng.

    Dời ánh mắt chuyển qua dấu vết chỗ khác, xem bên này chỉ thấy dấu vết có chút giống Hạo Nhiên Tử Khí của Võ Đang tiên môn, lại hơi giống khí tông Hoa Sơn Tử Khí Đông Lai, chắc là nằm trong hai chiêu này, nhanh cách phá thì hoàn toàn không thấy ra rốt cuộc là gì.

    Lục Nguyên lại nhìn, lại là một dấu vết.

    Lục Nguyên khẽ thở dài, trong quá trình quan sát thật là cái hiểu cái không, dường như ngộ ra nhưng vì bị chém quá nhiều, rất nhiều chiêu thức không nhìn rõ, cuối cùng chỉ đành than dài.

    - Lục sư điệt, tỉnh tỉnh!

    Lục Nguyên còn đang ngộ kiếm, những tàn phá kiếm chiêu tuy cực khó xâu lại nhưng lờ mờ có điều ngộ, đang khi hắn ngộ đạo thì bị vỗ một cái, bất giác tỉnh táo lại.

    Hắn tỉnh táo thấy là Diệp Thanh Thuận nhẹ vỗ bả vai mình.

    Lục Nguyên chắp tay nói:

    - Diệp sư thúc.

    Diệp Thanh Thuận nói:

    - Tới giờ rồi.

    Nhìn bộ dạng Lục Nguyên khó hiểu, Diệp Thanh Thuận bèn giải thích:

    - Trong ngũ sắc động chỉ có thời gian một ngày, qua một ngày thì phải ra khỏi, nếu không ngũ sắc động đóng lại phải mười năm sau mới đi ra được.

    Nghe vậy Lục Nguyên chỉ đành từ bỏ, nếu vì trăm loại kiếm pháp bị giam tại đây mười năm thì có ngại gì, có thể hoàn toàn chìm đắm trong kiếm đạo cũng là việc tuyệt vời.

    Đúng rồi, với điều kiện là chuẩn bị số lượng rượu ngon kha khá, thế thì mới sống nổi.

    Bây giờ trong ngũ sắc động chỉ là một ít kiếm pháp tàn phá không thể phỏng đoán, cộng thêm rượu không đủ tại đây ở mười năm, thôi đi, tuyệt đối ở lại không nổi.

    Bên kia đám Tây Môn Loạn đã đứng dậy, năm người cũng bay ra ngũ sắc động.

    Ra ngoài ngũ sắc động thì là ngũ sắc kiếp vân, năm người lộ thần thông, vượt qua ngũ sắc kiếp vân đáp xuống Tư Quá phong.

    Lục Nguyên một đường đáp xuống Tư Quá phong, phát hiện người trên núi biểu tình lạ lùng.

    Sắc mặt ai nấy hình như…nên nói thế nào đây?

    Trắng bệch.

    Không sai, là trắng bệch không chút máu.

    Người duy nhất mặt không trắng là Xà Kiếm Liên Niên, mặt mang nụ cười khiến người rợn gai ốc.

    Không biết tại sao Lục Nguyên cảm thấy Liên Niên dường như có gì đó khác với trước, hình như đáng sợ hơn trước nhiều.

    Hắn đánh rùng mình, Liên Niên thì đã mỉm cười đi tới.

    Bên cạnh đám tu tiên giả mặt trắng bệch đang kêu la:

    - Nguyên Lăng, đáng chết!

    - Nguyên Lăng, ngươi lại dám đến nơi này!

    - Nguyên Lăng, có bản lĩnh đừng dùng độc quyết đấu với ta đi!

    Từng tiếng kêu la, trong tiếng la Liên Niên đã đi tới cách Lục Nguyên không xa.

    Lão nói:

    - Các ngươi lấy làm lạ hả? vậy để ta giải thích một chút cho nghe, bây giờ ta nên gọi là Nguyên Lăng.

    - Liên Niên, kẻ đáng thương thể tìm ta trả thù, cái tên bị ta hủy nửa đời người có lẽ không biết, rất sớm trên người hắn đã bị ta dùng cách đặc biệt, thủ pháp đặc biệt có thể khiến ta vào lúc mấu chốt nhập vào người hắn.

    Nếu không phải kẻ đáng thương Liên Niên thì ta đúng thực vào không được, chỉ có Tư Quá Lộ mới đi vào đây, tầng tầng cấm pháp bao bọc Tư Quá phong.

    - Thật là kẻ đáng thương, luôn muốn tìm ta báo thù, thậm chí không tiếc phạm môn quy Hoa Sơn luyện cách cấm kỵ ta để lại.

    Nhưng đáng tiếc, ngay từ ban đầu hắn chỉ là con rối để ta đùa chơi thôi.

    - Đương nhiên, tiến vào Tư Quá phong rồi vẫn là hơi rắc rối.

    Dù sao trong Tư Quá phong còn có hai vị đại đạo cảnh, thực lực không dưới ta.

    Kiếm Chân sư huynh, Hạo Pháp sư đệ, hai ngươi nói có đúng không?

    ‘Liên Niên’ mặt quái dị cười nói.

    - Nhưng lúc ta tiến vào đã sớm có chuẩn bị rồi, kết hợp địa hình đặc biệt chốn này, bị ta điều phối ra thổ vân hỗn độc.

    Tất nhiên nếu không phải cuộc chiến thưởng đan mất mấy ngày thì e rằng thổ vân hỗn độc không đầu độc được hết các ngươi.

    Tây Môn Loạn, Lục Nguyên, năm người các ngươi vào ngũ sắc động là ngoại lệ.

    - Bây giờ trừ mấy người Tây Môn Loạn ra toàn bộ đều trúng độc của ta.

    Nguyên Lăng cười, mắt híp thành khe hở.

    Ông lão tóc trắng phiêu phiêu đứng một bên, đại đạo cảnh Kiếm Chân Thượng Nhân giạn dữ nói:

    - Nguyên Lăng, tại sao ngươi muốn động vào người Tư Quá phong chúng ta?

    Chúng ta bị nhốt bên trong có ảnh hưởng gì với ngươi hả?

    Nguyên Lăng nhàn nhã nói:

    - Bởi vì các ngươi là người Hoa Sơn tiên môn.

    Các ngươi khác với ta, ta sớm lấy hủy diệt Hoa Sơn làm trách nhiệm, mà các ngươi coi như bị nhốt trong Tư Quá phong thì rốt cuộc vẫn là người Hoa Sơn.

    Muốn hủy diệt Hoa Sơn thì phải trước tiên hủy diệt một phần lực lượng Hoa Sơn, đây là chuyện rất bình thường.

    Nhưng bây giờ Hoa Sơn rất mạnh, cho nên các vị ở Tư Quá phong ngăn cách thế giới bên ngoài là mục tiêu giết chết tốt nhất.

    Hơn nữa Tư Quá phong mấy ngàn năm nay không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cho nên các ngươi cảnh giác không nghiêm ngặt, thêm vào ngũ sắc kiếp vân đan làm mồi, muốn lừa các ngươi rồi thừa dịp hạ độc không tính khó khăn.

    - Bây giờ, các ngươi chết cho ta!

    Nguyên Lăng bỗng động, vì dùng thân thể Liên Niên nên gã rút ra Xà Hình kiếm của lão.

    Nhưng khi rút ra thanh Xà Hình kiếm bao trùm khí thế tuyệt đối chém hướng Kiếm Chân Thượng Nhân.

    Mỗi một thượng nhân đều là cực kỳ đáng sợ, nếu như Kiếm Chân Thượng Nhân không trúng kế thì không dễ đối phó, cho nên Nguyên Lăng trước tiên đối phó với lão.

    *Bộp!* một tiếng, một kình khí đột nhiên nhất chỉ đánh trúng Xà Hình kiếm.

    Thân thể Nguyên Lăng run lên, dường như chỉ là một kình khí đã khiến gã bị thương rất nặng.

    - Tiểu Nguyên Lăng, quậy đủ hay chưa?

    Một giọng nói già nua sang sảng vang lên.

    Nguyên Lăng biến sắc mặt:

    - Chu sư bá, ngươi quả nhiên còn sống.

    - Lúc Yến sư huynh còn sống ngươi giấu ba ngàn thước không dám ra, Yến sư huynh phi thắng thì ngươi liền có gan ra đây, không lẽ thật sự cho rằng Thanh Phong tiên kiếm của ta kém hơn Phi Yến tiên kiếm của Yến sư huynh rất nhiều, giết không chết ngươi chăng?

    - Chu sư bá, ngươi là Hoa Sơn đệ nhất cao thủ hiện nay, rất có khả năng là đệ nhất tông sư Hoa Sơn, ta một là cho rằng Chu sư bá đã qua đời, hai là cho rằng dù Chu sư bá còn sống sẽ nghĩ tình cũ, thêm vào lời thề không khả năng đi ra Tư Quá phong cho nên mới to gan như vậy.

    Nhưng nếu Chu sư bá còn sống thì kế haochj của ta đã thất bại.

    Chương 326-327: Chu Thanh Huyền

    Thân hình Liên Niên không ngừng biến đổi, cuối cùng tuy vẫn nheo mắt nhưng hơi thở cực kỳ tà ác rốt cuộc biến mất, xem ra Nguyên Lăng đã rời đi, không còn bám vào người Liên Niên nữa.

    Dường như có pháp lực tẩy thân thể Liên Niên, khoảnh khắc đã tẩy trừ cấm chế Nguyên Lăng đặt trong người lão.

    Lúc này, trên mặt đất dù người có trúng độc hay không đều chắp tay kêu:

    - Kính chào Chu sư bá!

    Lục Nguyên lòng nổi sóng, vị cao thủ ẩn giấu này thật lợi hại, chỉ một ngón tay đủ khiến Nguyên Lăng trọng thương bỏ con rối chạy mất.

    Trước kia nghe Nguyên Nguyên sư bá nói bây giờ chân chính Hoa Sơn đệ nhất cao thủ ở trong Tư Quá phong, không lẽ đây là chân chính Hoa Sơn đệ nhất tông sư, trong đệ bát đại xếp hạng hai chỉ dưới Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền?

    Hiện nay Hoa Sơn Thanh Thành tiên môn kỳ thực chỉ xếp hạng bốn trong đệ bát đại mà thôi.

    Mới rồi nghe giọng điệu Nguyên Lăng thì vị Chu sư thúc tổ này rất có khả năng là đệ nhất tông sư Đại Tấn, thực lực quá đáng sợ.

    Người trong Tư Quá phong chắp tay hành lễ, cùng kêu kính chào Chu sư bá nhưng không có hồi âm.

    Mọi người đều hiểu, cho rằng Chu sư bá còn nghĩ tình cũ và mọi chuyện năm đó nên không muốn ra gặp mọi người.

    Tuy Chu sư bá vẫn là đệ nhất tông sư Hoa Sơn nhưng vì chuyện năm đó nên không tham gia chuyện gì trong Hoa Sơn, chỉ ở Tư Quá phong.

    Mấy năm nay mọi người không biết lão sống hay chết, vừa rồi tình hình thật sự nguy ngập mới đi ra, giờ nguy cơ đã hết thì không đáp lại lời mọi người là bình thường.

    Trong một sơn mạch vô danh sơn thanh thủy tú gần Hoa Sơn.

    - Thật là một chiêu rất diệu.

    Vì thử Chu đại kiếm thánh còn sống trên đời hay không mà dùng một bàn cục lớn như vậy, lấy mạng sống tất cả người trong Tư Quá phong uy hiếp, diệu, thật là tài tình vô cùng.

    Thiên Tàn Lão Nhân chắp tay khen nước cờ của Nguyên Lăng.

    - Thật là phiền phức.

    Nguyên Lăng nhíu mày, mặt hơi tái xanh.

    Đệ nhị nguyên thần bị Chu Thanh Huyền làm bị thương, bản thể cũng có vết thương, nhưng hiển nhiên gã không quá chú ý vết thương.

    - Vị này còn sống, muốn đảo điên Hoa Sơn thì tăng độ khó rất nhiều.

    - Khí Thiên Đế, nếu Chu đại kiếm thánh còn ở trên đời thì hắn sẽ đối phó Chu Thanh Huyền.

    Thiên Tàn Lão Nhân nói:

    - Cho nên ngươi không cần lo.

    - Khí Thiên Đế tự tin như vậy à.

    Nguyên Lăng nhướng chân mày dài, có chút trêu chọc.

    Người trong Thế Thiên Minh biết minh chủ Thế Thiên Minh chính là Khí Thiên Đế.

    Nguyên Lăng không ngờ Khí Thiên Đế có tự tin như vậy, tự tin chắn được Hoa Sơn đệ nhị kiếm, hiện tại là Hoa Sơn đệ nhất kiếm Chu Thanh Huyền.

    Nguyên Lăng cười cười.

    Khí Thiên Đế thân phận thật sự là ai đây?

    Trên đời này người có thể chặn Hoa Sơn đệ nhất kiếm Chu Thanh Huyền không khả năng dễ dàng hiện ra.

    - Thật đáng tiếc, vì thử xem Chu Thanh Huyền có thật còn sống trên đời, kết quả bỏ lỡ cơ hội trồng con rối vào người Lục Nguyên.

    Thiên tìa tuyệt như vậy mà…nhưng đợi hắn trưởng thành chút đi, trái cây phải chờ chín rồi mới hái chứ.

    Nguyên Lăng cười cười, mái tóc bạc bay tròng gió, quần áo phần phật bay.

    Hoa Sơn đệ bát đại là chân chính đời hoàng kim.

    Cũng chính bởi vì Hoa Sơn đệ bát đại khiến nay Hoa Sơn ở trong tu tiên giới Đại Tấn quốc cường thế như vậy.

    Phải biết rằng bàn về kiếm pháp thâm ảo thì của Hoa Sơn không bằng như Võ Đang Thái Cực kiếm pháp, bàn về lịch sử không bằng Côn Luân, bàn về tài nguyên không bằng trong đại hải Nam Hải tiên môn, có thể đoạt ngai vàng đứng nhất đâu dễ dàng.

    Hoa Sơn đệ bát đại đời hoàng kim nhất có thể xếp năm hàng đầu đều là anh tìa ngạo thế.

    Năm đó Hoa Sơn đệ nhất Yến Thương Thiên, người này khỏi cần nói, một người một kiếm tung hoành vô địch.

    Có y ở bất cứ yêu ma quỷ quái, tà đạo ma đạo đều chỉ là trò hề không dám nhảy ra hoạt động.

    Mãi đến khi y phi thăng thì đám yêu ma mới dám nhô đầu ra.

    Trong đệ bát đại xếp hàng ba Yến Lương Ca, người này thật là có yến triệu di phong, khẳng khái bi ca, thích nhất rượu, hành động hào khí, hào tình vạn trượng, thật là một hào tiên, từng cùng tiền đại chủ yêu ma Nhâm Độc đấu hơn ngàn chiêu, trận chiến đó nghe nói hào khí vô cùng, khiến người chấn động.

    Tuy nhiên cuối cùng vì hào tình tiên này chết trong nam hải.

    Nam hải biển sâu mênh mông như vô cùng vân tận, chết trong đó là bình thường.

    Đệ bát đại xếp hạng tư là hiện tại Hoa Sơn tân chưởng môn Sở Đoạn.

    Vị tân chưởng môn này từ ngoại hiệu có thể nhìn ra được, Nhất Kiếm Đoạn Thiên kiếm dục đoạn thiên, người này luôn tự phụ, thực lực mạnh mẽ, hành động bá đạo, ở ẩn trong Hoa Sơn đoàn trưởng lão đã nhiều năm, lần thứ hai xuất thế vẫn như vậy.

    Đệ bát đại xếp hạng năm Thạch Thanh Thần tính cách hoàn toàn khác Sở Đoạn.

    Sở Đoạn hành động bá đạo, tự phụ, nay đệ nhất cao thủ khí tông Thạch Thanh Thần lại là người rất hiền hòa, nghe nói không hề lên mặt với đệ thập đài, còn rất thú vị, bình thường hay giỡn hớt.

    Nói xong bốn vị đầu lại nói trong đệ bát đại xếp hàng hai, năm đó là Hoa Sơn đệ nhị kiếm, nay là Hoa Sơn đệ nhất kiếm Chu Thanh Huyền.

    Nghe nói năm đó Chu Thanh Huyền cũng là một thiếu niên kiếm tiên tài năng kinh người, kỳ ngộ so với Yến Thương Thiên còn nhiều, nhưng cuối cùng xếp thứ hai, không được là Hoa Sơn đệ nhất kiếm.

    Tuy nhiên đây không phải việc gì ghê gớm, Chu Thanh Huyền chưa bao giờ là người có dã tâm.

    Nhưng xấu ở mặt cảm tình.

    Khi Chu Thanh Huyền còn trẻ tuổi từng gặp một vị thánh cô yêu ma, cùng thánh cô đó rơi vào bể đấy, đấy là việc lớn rất ghê gớm.

    Hoa Sơn tiên môn thuộc chính đạo.

    Yêu ma thì tất nhiên cùng chính đạo là hai bờ khác nhau.

    Trên Hoa Sơn, hoặc nên nói là trong ngũ đại tiên môn luôn có một câu như vầy: ‘Gặp phải yêu ma, rút kiếm giết ngay’.

    Thế mà Chu Thanh Huyền lại dám cùng yêu ma thánh cô chơi trò tình ái, sao mà được, đây là tội lớn, nghiệt lớn.

    Có Hoa Sơn đệ thất đại khuyên nhủ lão, kết quả Chu Thanh Huyền không thèm nghe khuyên.

    Bị buộc bất đắc dĩ, Hoa Sơn tiên môn đệ thất đại nhốt Chu Thanh Huyền vào trong Tư Quá phong, không sai, là trong Tư Quá phong hiện nay.

    Một lần nhốt là một trăm năm.

    Kết quả năm mươi năm sau Chu Thanh Huyền lực lực tăng lớn, cứng rắn vượt qua Tư Quá Lộ, đánh đến Hoa Sơn đệ thất đại hét thảm thiết.

    Khi ấy Hoa Sơn đệ thất đại trừ mấy người không muốn lo chuyện bao đồng, không ngờ chẳng ai đối phó được Chu Thanh Huyền đệ bát đại.

    Kỳ thực lúc đó đệ bát đại có Yến Thương Thiên có thể đè ép Chu Thanh Huyền, nhưng y đâu thèm quản chuyện người dưng.

    Kết quả Chu Thanh Huyền và yêu ma thánh cô làm trái lệ cũ của Hoa Sơn.

    Sự việc phát triển đến đây cũng đành thôi.

    Nhưng chết tiệt là khi đó mấy chủ sự đệ thất đại đầu óc quá bảo thủ, không ngờ quyết bắt Chu Thanh Huyền về Hoa Sơn, rồi phái cao thủ ra lệnh bí mật giết chết yêu ma thánh cô.

    Việc này họ thành công, theo họ nghĩ thì đã giết yêu ma thánh cô, Chu Thanh Huyền hoàn toàn ngoan ngoãn quay về vòng tay của Hoa Sơn thôi.

    Kết quả là Chu Thanh Huyền nổi điên.

    Lão điên lên dựa vào trong tay Thanh Phong tiên kiếm, giạn dữ giết về Hoa Sơn, đem đệ thập đại khi đó tham gia sự kiện giết sạch sẽ.

    Năm đó việc này dính líu quá rộng, quá nhiều, không biết bao nhiêu đệ thất đại chết dưới tay lão.

    Chu Thanh Huyền giết xong chủ sự đệ thất đại thì Yến Thương Thiên rốt cuộc ra tay, bắt giữ Chu Thanh Huyền.

    Khi đó ý kiến chủ yếu của Hoa Sơn là giết chết Chu Thanh Huyền.

    Dựa theo môn quy, đích thực phải giết Chu Thanh Huyền.

    Chu Thanh Huyền phạm phải môn quy thật sự quá ác liệt, cực kỳ ác liệt, không chết thì có lỗi với môn quy.

    Đáng tiếc, khi đó Yến Thương Thiên không thèm để ý những người đó đề nghị, trực tiếp ném Chu Thanh Huyền vào trong Tư Quá phong.

    Chu Thanh Huyền thề rằng ngàn năm không ra Tư Quá phong.

    Việc này cứ thế kết thúc.

    Tất nhiên có người nhảy ra nói Yến Thương Thiên không phù hợp môn quy, nhưng y đâu phải người quan tâm cái gì môn quy, mặc kệ bọn họ chỉ trích.

    Nếu gay gắt qua y sẽ gõ gõ Phi Yến tiên kiếm của mình, hù đệ thất đại vỡ mật.

    Trước đó không lâu Chu Thanh Huyền một người đánh chết nhiều đệ thất đại trưởng lão, mọi người nhớ rõ ràng.

    Chu Thanh Huyền bình thường coi như nho nhã, phát cuồng lên còn như thế.

    Yến Thương Thiên bình thường đơn độc không nhìn mọi thứ, nếu y muốn giết người thì ai ngăn được?

    Kết quả cuối cùng sự việc quyết định như vậy.

    Đến nay đã qua hơn sáu trăm năm, trong tu tiên giới ai cũng biết đến Yến Thương Thiên, ai đều biết Sở Đoạn, nhưng trừ một số người có lòng, đâu mấy ai biết Chu Thanh Huyền, còn nhớ chuyện cũ hơn sáu trăm năm trước.

    Thái độ của Chu Thanh Huyền đối với Hoa Sơn rất lạ.

    Việc Hoa Sơn lão không thèm để ý, nhưng lúc Hoa Sơn thật đến diệt vong thì mọi người biết, đương nhiệm chân chính Hoa Sơn đệ nhất kiếm Chu Thanh Huyền sẽ ra tay.

    Dù sao năm đó làm việc này chỉ là một số đệ thất đại trưởng lão mà thôi, từ khi đó đệ thất đại cơ bản gom vào loại mục rữa, không cầm quyền nữa.

    Nhưng sáu trăm năm qua, Chu Thanh Huyền còn sống hay không?

    Có ra ngoài vân du thiên hạ không?

    Có tự sát vì tình không?

    Điều này không ai biết.

    Dù sao không ai cho rằng cấm chế Tư Quá phong có thể thật sự giam cầm hiện nay Hoa Sơn đệ nhất kiếm Chu Thanh Huyền.

    Cũng chính vì thế Nguyên Lăng mới ra kế hoạch.

    Nếu Chu Thanh Huyền xuất hiện thì biết vị Hoa Sơn đệ nhất kiếm này còn sống.

    Nếu Chu Thanh Huyền không xuất hiện thì trừ hết người trong Tư Quá phong cũng không sai.

    …………

    Việc quá khứ đã tan thành mây khói, tuy Chu Thanh Huyền nhất chỉ đuổi đi Nguyên Lăng nhưng không xuất hiện.

    Tư Quá phong cấm chế tầng tầng, mọi người quay về Tư Quá Nhai của mình.

    Không gốc cây ngọn cỏ, trên một Tư Quá Nhai không lớn.

    Liên Niên, Nam Cung Triết, Lục Nguyên, ba người chiếm một góc.

    Nam Cung Triết không lên tiếng, bình thường lão đã ít nói.

    Liên Niên thường cười hì hì cũng nói câu nào, ngây ngốc một bên không động đậy.

    Sỉ nhục, đây là sỉ nhục cực kỳ to lớn.

    Liên Niên luôn muốn tìm Nguyên Lăng báo mối thù năm đó, có ai ngờ từ lúc đầu đã bị Nguyên Lăng thiết kế, khiến lần này tất cả người Tư Quá phong vì lão gặp nạn.

    Nếu không phải cuối cùng Chu sư bá ra tay thì sợ rằng sẽ hại chết tất cả.

    Liên Niên cảm thấy vô cùng nhục nhã, cừu hận như lửa đốt hừng hực, lão siết chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào thịt.

    Lục Nguyên ở bên cạnh nhìn một lúc nhưng đây là việc cá nhân của Liên Niên, hắn không tiện nói cái gì.

    Thôi, không nghĩ nhiều, trước tăng pháp lực của mình đi.

    Trên thế giới này ngươi không có thực lực thì không có quyền lên tiếng.

    Nắm hắc sắc kiếp vân đan trong tay, Lục Nguyên chuẩn bị sơ sơ liền hít một hơi, hút hắc sắc kiếp vân đan vào bụng.

    Hút hắc sắc kiếp vân đan vào bụng xong hắn chỉ thấy có khí nóng lan tỏa trong bụng, cảm giác như ở trong bóng đen.

    Hắc ám tiêu hóa, biến thành từng đợt sóng nước, lấy hắc sắc kiếp vân đan trong bụng làm trung tâm, sóng nước dập dờ.

    Lục Nguyên tập trung tinh thần, biết đây là pháp lực hắc sắc kiếp vân đan tỏa ra tác dụng.

    Vân Long tâm pháp bắt đầu không nhanh không chậm vận chuyển, không ngừng hấp thu hắc sắc kiếp vân đan tan tỏa ra thủy khí, thủy vân chảy.

    Pháp lực vân hệ bắt đầu không ngừng tăng lên.

    Đột phá, đột phá cho ta!

    Lục Nguyên lờ mờ cảm giác như bắt được bí mật thiên địa.

    Sống lâu, con người phải làm sao để trường thọ đây?

    Phần huyền ảo trong thiên địa ở khoảnh khắc này đưa vào đầu Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cười to, hiểu rồi, hiểu thực rồi, đích thực hiểu cái gì là hai ngàn năm thọ.

    Mới rồi mình đã tới trường sinh kỳ đệ nhị tầng hai ngàn năm thọ.

    Kỳ thực từ lúc mới bắt đầu Lục Nguyên đã là đỉnh cao trường sinh kỳ đệ nhất tầng, bây giờ mượn hắc sắc kiếp vân đan đến trường sinh kỳ đệ nhị tầng.

    Tới trường sinh kỳ đệ nhị tầng rồi, tuổi thọ dài đến hai ngàn năm, cho người có rất nhiều thời gian chậm rãi đi con đường tu tiên.

    Lục Nguyên mừng rỡ, lại tới một tầng, trường sinh đệ nhị tầng, nhưng giờ không phải lúc nghĩ nhiêuf như thế, giờ nên tiếp tục tăng pháp lực.

    Pháp lực hắc sắc kiếp vân đan không tiêu hao hết, lấy hắc sắc kiếp vân đan tăng pháp lực tiện rất nhiều.

    Vân Long tâm pháp tiếp tục vận chuyển, như vân như thủy tuần hoàn trong thân thể, không biết trải qua bao lâu, Lục Nguyên phát hiện pháp lực lại có tiến cảnh nhất định, đã đến đỉnh cao trường sinh kỳ đệ nhị tầng hai ngàn năm thọ.

    Cách trường sinh kỳ tam tầng ngưng luyện thần hồn chỉ một ải mà thôi.

    Khi thực lực đại tiến đến trường sinh kỳ rồi, tầng thứ nhất tăng pháp lực không biết lớn đến đâu, lần này Lục Nguyên tăng pháp lực không phải dễ dàng.

    Lục Nguyên mở mắt ra.

    Tư Quá Nhai vẫn như cũ.

    Thay đổi khôn lường, năm tháng dài dặc.

    Chớp mắt đã qua hơn hai năm.

    Hơn hai năm nay không xảy ra chuyện gì, trong lúc đó cấm chế có hai lần một tháng biến mất, tổng cộng là hai tháng.

    Bởi vì không có thưởng ngũ sắc kiếp vân đan, mọi người bình yên vô sự.

    Thời gian cấm chế biến mất qua đi thì vẫn như bình thường, mỗi ngày sẽ có ngũ sắc kiếp vân đến tập kích, Lục Nguyên tiếp tục luyện ngũ sắc kiếm đạo, ngũ sắc hoa cái của mình.

    Bây giờ ngũ sắc hoa cái đỉnh đầu Lục Nguyên ngưng luyện khác thường, trường sinh tam tầng không thể đánh động được ngũ sắc kiếm đạo, ngũ sắc hoa cái này.

    Có thể nói bây giờ mấy chục trường sinh nhị tầng đánh vào ngũ sắc hoa cái thì nó sẽ không nhúc nhích chút nào.

    Nếu là mấy chục trường sinh tam tầng đánh vào ngũ sắc hoa cái thì rất có thể ngũ sắc hoa cái di chuyển nhưng phải mất một đoạn thời gian.

    Trừ ngưng luyện ngũ sắc hoa cái ra thời gian chủ yếu hắn dùng để uống rượu, tiếp theo chính là ngưng luyện pháp thuật.

    Thời gian hơn hai năm có chút tiến bộ.

    Trường sinh đệ nhị tầng hai ngàn năm thọ, muốn tăng lên đến trường sinh tam tầng ngưng luyện thần hồn cần phải làm một việc, hoặc nói là ba việc cũng được.

    Con người có tam hồn bảy vía, tam hồn tức là thiên hồn, địa hồn và mệnh hồn.

    Thiên địa hai hồn ở ngoài, chỉ mệnh hồn nằm trong người.

    Nói đơn giản là mệnh hồn trong thân thể, thiên địa hai hồn thì không.

    Muốn tới trường sinh tam tầng ngưng luyện thần hồn thì phải đem thiên địa hai hồn kéo vào trong thân thể, tam hồn trong người tức là ngưng luyện thần hồn.

    Hơn hai năm Lục Nguyên làm một chuyện kỳ thực chỉ có ngưng luyện thần hồn, khiến mệnh hồn thân thể càng cường đại.

    Luyện khí kỳ là luyện pháp lực tất cả các sợi kinh mạch trong người.

    Chương 328-329: Cạn chén

    Luyện thể kỳ là ngưng luyện các phần thân thể bao gồm kinh, mạch, xương, máu thịt, da, ngũ tạng lục phủ, đầu óc.

    Trường sinh kỳ là luyện thần hồn, nguyên thần con người.

    Ví dụ như đến trường sinh đệ tam tầng thì phải đem thiên, địa hai hồn ngời người kéo vào trong, tab hồn trong người gọi là ngưng luyện thần hồn.

    Hơn hai năm nay Lục Nguyên đã đem mệnh hồn của mình ngưng luyện rất cường đại.

    Trường sinh thập tầng có vài cửa khó khăn.

    Từ trường sinh đệ nhị tầng đến tam tầng là một cửa khó.

    Trừ cửa này ra còn có vài cửa như đệ lục tầng thành tựu hư đan, đệ thất tầng kim đan đại thành, đệ cửu tầng tam cực quy nhất, đây là những cửa khó khăn.

    Lại nói trùng kích trường sinh đệ tam tầng, nay hắn chỉ mới bước một trong ba bước thôi.

    Lục Nguyên chậm rãi hít một hơi, mới rồi một lá thư truyền đến, nói hắn ở tap đã qua ba năm.

    Xem ra phải ra khỏi Tư Quá phong.

    Hắn chắp tay với Liên Niên, Nam Cung Triết:

    - Liên sư thúc, Nam Cung sư thúc, ta sắp ra ngoài, hai vị có việc gì muốn nhờ ta không?

    Nếu ta có thể giúp việc thì nhất định có thể hỗ trợ.

    Liên Niên lạnh lùng cười nói:

    - Ta chỉ có một mục tiêu đó là giết Nguyên Lăng, nếu ngươi có thể làm được giết thay ta thì ta sẽ rất cảm ơn người.

    Yêu cầu này khiến Lục Nguyên giật nảy mình.

    Từ lần Nguyên Lăng dùng thân thể Liên Niên làm tai họa thì lão càng thay đổi, thù hận càng sâu.

    Nam Cung Triết lắc đầu, không nói yêu cầu gì.

    Lát sau đằng trước Tư Quá Nhai xuất hiện một con đường.

    Lục Nguyên đi trên đường, lắc tay, tạm biệt, Tư Quá phong, nơi mình ở ba năm.

    Sau khi ra khỏi Tư Quá phong, bầu trời đặc biệt trong, xanh thẳm.

    Lần này đón Lục Nguyên chính là Diệp Dương Dung, cùng với Lăng Ngọc Châu sư tỷ, hai bạn tốt Diệp Phương, Diệp Viên.

    Diệp Dương Dung cười cười nói:

    - Ra rồi.

    Lục Nguyên gật đầu, nói:

    - Phải, đã ra.

    Diệp Phương ở một bên cười nói:

    - Lục sư huynh, một nay ngươi đặt một bàn tiệc rượu, vài loại rượu ngon đi, lúc đó chúng ta uống một hơi sảng khoái.

    Diệp Viên thì nghi hoặc nhìn Lục Nguyên:

    - Ủa, lạ quá, không phải nghe nói tại Tư Quá phong khó sống lắm sao?

    Mới rồi Diệp sư thúc còn kể cho ta bên trong có ngũ sắc kiếp vân, ở bên trong một ngày vô cùng thống khổ, sao ba năm mà ngươi không gầy xíu nào vậy?

    Lục Nguyên cười cười, phát hiện thực lực Lăng Ngọc Châu lại có tăng tiến, đã đến luyện khí cửu tầng.

    Diệp Phương, Diệp Viên thì đã tới luyện khí bát tầng.

    Tiếp theo trong cuộc trò chuyện hắn được biết nhị sư huynh Vân Bình cũng tới luyện thể kỳ, trở thành trong Bắc phong đệ thập đại người thứ ba tới luyện thể kỳ.

    Sau khi trở về Bắc phong có bữa tiệc rượu, trong thập đại đệ tử chân truyền những người quen thân đều tới, thực ra trừ Tư Mã Bác, đệ tử chân truyền còn ở Bắc phong đều đến đủ, không thiếu một người.

    Đám người sảng khoái uống một hơi, coi như cho Lục Nguyên mới đi ra Tư Quá phong đón gió tẩy trần.

    - Cạn chén!

    - Kính lục sư huynh!

    - Lục sư huynh, ngươi ở Tư Quá phong lâu không biết Giang Âm phủ có một tiệm rượu danh gia, rượu bên trong thì, chậc chậc, tuyệt không thể tả.

    - Thật không? vậy tới lúc ấy phải nhấm nháp một lần.

    Diệp Viên đưa lời khiêu chiến:

    - Đúng rồi, lục sư huynh, ba năm nay ngươi đi Tư Quá phong tửu lượng của ta tăng vọt, không bằng chúng ta cụng ly thử đi, xem coi ai mới là đệ nhất tửu vương Bắc phong!

    Nói đến cái khác có lẽ Lục Nguyên không tự tin chứ đấu kiếm, cụng rượu kiếm hắn thì tự tin tràn trề.

    Hắn nói:

    - Dù ta ở Tư Quá phong ba năm, vị trí đệ nhất tửu vương Bắc phong cũng không nhường ngươi!

    Lập tức cả đám tìm đến hai cái ly to lớn, ly sừng ngưu to một chén có thể đựng một cân rượu.

    Cụng rượu, lập tức bắt đầu.

    Một bên là tiền đệ nhất tửu vương Bắc phong Lục Nguyên, một vị là tiền đệ nhị tửu vương Bắc phong Diệp Viên.

    Hai vị này sắp đụng độ!

    Vân Dật, Vân Bình, một đám người ở bên cạnh không ngừng la tốt.

    Lăng Ngọc Châu ở một bên cười cười.

    Phương Đạm tính tình cực bình tĩnh lúc này bất giác thấy máu nóng sôi lên.

    Đây đã định là một đêm không ngủ.

    Kỳ thực mấy năm nay các đệ tử Bắc phong rất ít đùa như vậy.

    Mọi ngời có nhiệm vụ riêng, tu hành riêng, ai rảnh đâu mà chơi.

    Chỉ là gần đây vì một số việc, Bắc phong phát lệnh triệu tập, kêu gọi các đệ tử chân truyền về phong, thêm vào Lục Nguyên ở Tư Quá phong ba năm đi ra.

    Nhân duyên của Lục Nguyên không tệ, thế nên mới có náo nhiệt như thế.

    Trong cuộc náo nhiệt, đỉnh Bắc phong, đèn Trung Chính Bình Hòa Trai thâu đêm chưa tắt.

    Cùng Nguyên Lăng dây dưa thời gian đủ lâu, là lúc quyết định thắng bại rồi.

    Mượn ánh đèn trên bàn, Nguyên Nguyên Thượng Nhân nhìn bản đồ Đại Tấn bày trên mặt bàn, suy nghĩ.

    Nửa tháng sau Lục Nguyên hồi phục này trước kia tại Bắc phong, trừ uống rượu, luyện kiếm ra chỉ làm một việc là đến Giang Âm phủ kiếm tiệm rượu mới mở.

    Hắn phát hiện danh tửu tiệm này đúng là nhiều, tuy giá mắc chút nhưng các loại danh tửu tụ tập nên đáng giá.

    Ngày hôm nay bầu trời trong xanh.

    Lục Nguyên ngáp dài, giờ hắn luyện cơ bản chỉ ba loại, một là pháp lực, một là ngũ sắc kiếm đạo chủ phòng ngự, một là ngũ hành kiếm đạo chủ công kích.

    Không chút nghi ngờ, trong đó gấp rút nhất là tăng pháp lực, so sánh với kiếm thuật của mình thì pháp lực yếu hơn nhiều, dù so với đệ tử chân truyền khác pháp lực của hắn cao hơn rất nhiều.

    Thứ hai tất nhiên là ngũ hành kiếm đạo.

    Tương đối thì hắn có hứng thú với kiếm pháp công kích hơn, với ngũ sắc kiếm đạo phòng ngự không mấy hứng thú.

    Thêm nữa ngũ hành kiếm đạo cần tích lũy, muốn hắn luyện thành kim, mộc, thủy, hỏa, thổ ngũ hành kiếm ý, luyện thành năm mươi loại là có thể thành Ngũ Đế Luân Hồi kiếm đạo.

    Ngũ sắc kiếm đạo thì là ngũ hành tích lũy năng lượng, tương đối thì Lục Nguyên có hứng thú tích lũy kiếm ý hơn.

    Tuy rằng năm mươi loại kiếm ý nghe rất đáng sợ, bây giờ hắn tổng cộng biết mười một loại, còn kém ba mươi chín loại.

    Thôi, việc này hơi xa, vẫn là suy nghĩ có thể đem nhiều kiếm ý hợp thành một kiếm đánh ra đi.

    Nếu có thể thành công thì kiếm thuật của mình không khó vượt qua Nguyên Nguyên sư bá.

    Lục Nguyên thở ra hơi dài, mới luyện ba canh giờ mà không ngộ ra cách nào đem nhiều kiếm ý hợp thành một đánh ra, lại thất bại rồi.

    Tai hắn nhúc nhích, lên tiếng:

    - Nếu sư thúc đã tới sao không ra gặp mặt?

    Diệp Dương Dung cười bước ra nói:

    - Ngươi thính thật.

    Lục Nguyên không nói gì, kỳ thực biết là Diệp Dương Dung cố ý phát ra thanh âm, nếu không thì hắn làm gì nghe được.

    Diệp Dương Dung ít nhất có pháp lực trường sinh bát tầng, hắn làm sao sánh bằng.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Không biết Diệp sư thúc tìm sư điệt ta là có chuyện gì?

    - Tìm ngươi là bởi vì gần đây Bắc phong chúng ta định để thập đại đệ tử chân truyền đi dạo tứ đại tiên môn khác, cũng cho các ngươi tăng kiến thức chút, hiểu hơn kiếm thuật tiên môn khác.

    Dù sao trừ ngươi ra, chín đệ tử chân truyền ít đấu với tiên môn khác, vậy nên muốn tăng chút kinh nghiệm.

    Vốn lấy kiếm thuật như ngươi không cần đi nhưng ta vẫn là đến hỏi.

    Nghe Diệp Dương Dung nói vậy thì lòng Lục Nguyên máy động.

    Trước kia Yến tổ sư từng nói mình cần du lịch nhiều nước mới khiến kiếm thuật đại thành.

    Nhưng mình luôn lười chảy thây, tuy có động tâm nhưng không động thân.

    Hiện giờ có thể theo sư trưởng bổn môn đi, cho dù không phải du lịch các nước, trước đi hết tiên môn chủ yếu Đại Tấn quốc cũng tốt.

    Thế giới rất lớn, thế giới rất rộng.

    Là lúc nên ra ngoài đi dạo, luôn nhốt trong Bắc phong không thể luyện thành kiếm thuật tuyệt thế!

    Nói tuyệt thế là chân chính tuyệt thế!

    Ít nhất phải là tầng kiếm thuật cỡ như Nguyên Nguyên Thượng Nhân!

    Hoặc là trên đường đi pháp lực sẽ tăng rất nhiều cũng không chừng.

    Hoa Sơn, Bắc phong.

    Ngày hôm nay trong tiệm ăn Lục Nguyên kêu mấy món, tự mang theo rượu ăn uống.

    Lúc này so với thời gian ăn cơm hơi sớm chút, trong tiệm ăn không có bao nhiêu người.

    vừa lúc Sở Phi đến, Lục Nguyên lập tức kêu lên:

    - Sở sư thúc!

    Sở Phi nhìn thấy Lục Nguyên lập tức nghiêm nhìn nhìn, nói:

    - Tiểu tử giỏi lắm, đã là trường sinh nhị tầng.

    Vân hệ tâm pháp đích thực che giấu pháp lực sâu, nếu chỉ là pháp lực cao hơn Lục Nguyên vài tầng thì không thể nhìn ra pháp lực hắn bao sâu.

    Nhưng pháp lực của Sở Phi cao hơn Lục Nguyên tới sáu tầng cho nên nhìn ra được pháp lực hắn sâu cạn.

    Gã kinh ngạc nói:

    - Ngươi tăng tiến nhanh thật.

    Lục Nguyên khiêm tốn nói:

    - Cũng tạm được.

    Sở Phi tùy ý hỏi:

    - Đúng rồi, ngươi đã tới trường sinh nhị tầng chắc sắp trùng kích trường sinh tam tầng, có đi thử rốt cuộc ngươi là hồn phách gì không?

    Lục Nguyên ngây ra:

    - Sở sư thúc, thử hồn phách?

    Là có ý gì?

    Sở Phi nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Ngươi không biết sao?

    Từ trường sinh nhị tầng đến tam tầng phải ngưng luyện tam hồn tức là thiên hồn, địa hồn, mệnh hồn.

    Tuy nhiên mỗi người hồn phách có chút chênh lệch, thử nghiệm một phen thì càng tốt cho việc tăng lên trường sinh tam tầng.

    Lục Nguyên kinh ngạc:

    - Còn có loại này nữa hả?

    Sở Phi trợn mắt:

    - Nói nhảm.

    Sở Phi trước này không hay làm bộ làm tịch.

    Kỳ thực những điều này nếu có sư phụ thì đến tầng này sẽ dạy Lục Nguyên, nhưng sư phụ của Lục Nguyên là Lý Nguyên Bạch đã giá hạc tiên đi, bây giờ còn đâu ra sư phụ, không ai chỉ dạy.

    Đương nhiên kiếm tiên Bắc phong khác trong một thời gian không chú ý quan sát Lục Nguyên, không biết việc này, nếu chú ý phát hiện hắn tới trường sinh nhị tầng thì e rằng đã sớm nhắc nhở rồi.

    Sở Phi nói:

    - Thôi, để ta thử nghiệm cho ngươi.

    Lúc này tiệm ăn không có bao nhiêu người, coi như tĩnh lặng.

    Chỉ thấy đỉnh đầu Sở Phi xuất hiện một Sở Phi trong suốt, Lục Nguyên biết đây là nguyên thần!

    Người tu tiên tới trường sinh đệ tứ tầng thì có được nguyên thần.

    Trước kia xưng hồn phách, đến trường sinh tứ tầng thì hồn phách ngưng hợp hóa thành nguyên thần cấp bậc càng cao hơn hồn phách.

    Nguyên thần nguyên thần có vài loại thần thông.

    Sở Phi nguyên thần trôi nổi trên đỉnh đầu Sở Phi.

    Nguyên thần làm mấy động tác, Lục Nguyên chỉ thấy đỉnh đầu mình xuất hiện ba thanh kiếm.

    Một thanh liên kết với thân thể, hai thanh khác thì một mênh mông như khung trời, một nạng nề như mặt đất.

    Sở Phi biến sắc mặt, chỉ thấy nguyên thần của gã đột nhiên hiển hiện, lập tức quay vào trong thân thể.

    - Chúc mừng, đã biết tam hồn của ngươi rốt cuộc là cái gì.

    - Tam hồn chính là thiên hồn, địa hồn, mệnh hồn.

    Thật bất hạnh là tam hồn của ngươi lại là thiên kiếm hồn, địa kiếm hồn, mệnh kiếm hồn.

    Sở Phi vẻ mặt quái lạ.

    Lục Nguyên ngây ra hỏi:

    - Sở sư thúc, tam hồn này làm sao vậy?

    Không tốt ư?

    - Không phải không tốt, là cực kỳ tốt.

    Sở Phi nói:

    - Con người tam hồn đại thể là thiên hồn, địa hồn, mệnh hồn nhưng chỗ nhỏ nhặt thì có cách biệt xa.

    Ngươi rõ ràng là thiên kiếm hồn, địa kiếm hồn, cùng với mệnh kiếm hồn.

    Biểu thị thiên phú của ngươi ở kiếm đạo sâu không lường được, coi như ta đã hiểu tại sao chúng ta rất khó hiểu kiếm ý mà ngươi thì dễ dàng, hóa ra là vì tam thiếu kiếm hồn.

    - Nhưng tam hồn như vậy dễ dàng hiểu kiếm đạo lại có cửa khó khác.

    Ví dụ cửa khó từ trường sinh nhị tầng lên tới trường sinh tam tầng.

    Đối với người khác là khó mà đối với ngươi khó khăn càng lớn.

    Sở Phi tạm ngừng cầm lấy cái ly bên cạnh hớp ngụm trà rồi mới nói tiếp:

    - Bây giờ ngươi phải tìm thiên kiếm, địa kiếm.

    Tìm ra thiên địa kiếm, mượn nó mới khiến thiên kiếm hồn, địa kiếm hồn quay về vị trí.

    Ngươi tu hành tầng này rất khó, tất nhiên một khi luyện thành thì thần hồn của ngươi so với tu tiên giả khác cường đại rất nhiều.

    - Thiên kiếm?

    Địa kiếm?

    Lục Nguyên ngây ra hỏi:

    - Ở đâu có?

    Sở Phi nói:

    - Thiên kiếm đương nhiên là tại Thiên Quan.

    Côn Luân Thiên Quan.

    Địa kiếm thì ở Võ Đang Giải Kiếm Trì.

    - Kỳ thực nói là thiên kiếm và địa kiếm chỉ là hư chỉ, không phải thiên kiếm, địa kiếm thật sự.

    Sở Phi nói:

    - Ví dụ như thiên kiếm, Côn Luân sơn có Kim Thiên Quan, nghe nói đó là đăng thiên quan, tại đó có một thanh thượng cổ thạch kiếm.

    Trong thượng cổ thạch kiếm có mênh mông hơi thở tiên kiếm, không biết từ đâu mà đến, không biết lai lịch thượng cổ thạch kiếm là gì.

    Sở Phi hỏi:

    - Còn về địa kiếm tại sao ở Võ Đang Giải Kiếm Trì, ngươi có nghe tới Giải Kiếm Trì không?

    Lục Nguyên lắc đầu, hắn chưa từng nghe nói qua Giải Kiếm Trì.

    Sở Phi nói:

    - Năm đó Võ Đang tiên môn chính là một trong đại tiên môn Đại Tần quốc, nhưng sau đó bị Xích Long tiên môn thay thế vị trí.

    Võ Đang tiên môn từ Đại Tần quốc thiên hướng Đại Tấn quốc chúng ta.

    Võ Đang tiên môn, qua một đoạn thời gian phồn thịnh lạ thường, thậm chí là đứng ngang với Đại Pháp Hoa Tự.

    - Khi đó chưởng môn Võ Đang tiên môn cơ bản là đệ nhất tông sư Đại Tấn quốc.

    Khi đó người ngưỡng mộ, kính nể Võ Đang chưởng môn, dưới Võ Đang sơn tự động giải kiếm, để đối với chưởng giáo Võ Đang tiên môn tôn kính.

    Những thanh kiếm đặt ở một nơi, chỗ đó gọi là Giải Kiếm Trì.

    Sở Phi nói:

    - Trong Giải Kiếm Trì không biết có bao nhiêu danh kiếm ở đó giải kiếm, khối đất đó tiếp xúc qua danh kiếm không tới một vạn cũng đến tám trăm.

    Danh kiếm đến từ khắp nơi các quốc gia, đủ loại kiếm khí, cùng đất Giải Kiếm Trì hòa hợp, dưỡng ra địa kiếm, muốn tìm địa kiếm thì tất nheien phải trong Giải Kiếm Trì.

    Lục Nguyên gật đầu, nói vậy là mình phải đi Côn Luân tiên môn Thiên Quan, Võ Đang tiên môn Giải Kiếm Trì một chuyến mới luyện thành trường sinh đệ tam tầng.

    Cũng vừa lúc, bây giờ mình định cùng đám người Bắc phong du lịch Đại Tấn quốc, chắc sẽ trải qua Võ Đang tiên môn, Côn Luân tiên môn.

    Sở Phi nói:

    - Phải rồi, ngươi định đi du lịch Đại Tấn quốc, xem coi có cơ hội vào Thiên Quan, Giải Kiếm Trì không.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Sở sư thúc cũng biết?

    - Tất nhiên biết, vì lần này mang các ngươi đi có Độc Cô sư tỷ và cả ta, hai chúng ta bảo vệ an toàn cho các ngươi.

    Sở Phi nói:

    - Phải rồi, quên cho ngươi biết, trạm thức nhất là Võ Đang.

    Võ Đang Sơn chính là ngọn núi cao vạn trượng của Đại Tấn quốc.

    Nếu nói Hoa Sơn là hiểm thì Võ Đang là tú.

    Phong cảnh nơi này khá tú lệ.

    Võ Đang Sơn có bảy mươi hai phong, đứng thẳng san sát nhau, từng núi đâm thẳng lên trời.

    Song núi c ba mươi sáu chỗ đá núi, phong cảnh riêng biệt.

    Bên trong núi có kích lưu phi thoan hai mươi bốn điều sơn gian danh giản, có mười một cái động, vân đằng vụ liễu, từng động khác nhau, còn có thập thạch cửu đài, thập trì cửu tỉnh.

    Chương 330-331: Ân Chính

    Võ Đang Sơn sơn xưa nay được xưng là tiên sơn, thái nhạc.

    Có câu thơ ngâm rằng: ‘Tuyên cổ vô song thắng cảnh, thiên hạ đệ nhất tiên sơn’.

    Chỉ một câu này đã khen Võ Đang đến trên trời mới có, tất nhiên câu này hơi khuếch đại chút.

    Võ Đang không xứng là đệ nhất tiên sơn thiên hạ, nhưng ở Đại Tấn xếp ba hàng đầu tiên sơn không chút khó khăn.

    Bàn về danh tiếng núi bên trên Võ Đang chỉ có Côn Luân tiên sơn nổi tiếng cổ xưa, coi như Hoa Sơn hiểm thì chỉ xếp ngang với Võ Đang mà thôi.

    Côn Luân cổ, Hoa Sơn hiểm, Võ Đang tú, Thanh Thành u, Nam Hải dao.

    Nơi này nói là năm đại tiên sơn nổi tiếng nhất Đại Tấn quốc.

    Dưới chân núi Võ Đang có một hàng người đi trên đường lớn, bước chậm chậm không chút vội vã.

    - Độc Cô sư thúc, Võ Đang Sơn này nhìn cao thật.

    - Đúng thế, xem ra không thấp hơn Hoa Sơn chúng ta đâu.

    - Nhưng nhìn Hoa Sơn hiểm hơn.

    - Đúng rồi, đương nhiên Hoa Sơn của chúng ta là tốt nhất.

    Đội người dẫn đầu là người đàn bà như không cốc u lan.

    Bên cạnh người đàn bà như không cốc u lan là một người đàn ông trung niên có chút gầy gò, hai người này rõ ràng là trưởng bối, đằng sau lưng có mười người trẻ tuổi hơn nhiều.

    Có hai người là trung niên, mấy người khác tuổi chừng hai mươi, trong đó có một cô gái mắt sáng răng trắng, xinh đẹp động lòng người.

    - Đúng rồi, ngươi nói xem người đàn ông kiếm pháp chúng ta so với Võ Đang kiếm pháp ai cao minh hơn?

    - Đương nhiên là Hoa Sơn kiếm pháp chúng ta rồi.

    - Đúng thế, Võ Đang có Nhiễu Chỉ Nhu kiếm pháp, những cái này cũng khá nhưng thấp hơn Hoa Sơn kiếm pháp chúng ta một cấp.

    - Đúng thế, Võ Đang chỉ dựa vào công phu kiếm trận thôi, đại sư huynh ngươi nói có đúng không?

    - Không, Võ Đang tiên môn có một môn Thái Cực Thần Kiếm chính là các kiếm trong tay, bàn về kiếm pháp thâm ảo thì bộ kiếm pháp kia vượt qua Hoa Sơn kiếm pháp chúng ta.

    Chỉ là Thái Cực Thần Kiếm khó luyện thành, nghe nói đời này không có ai luyện được Thái Cực Thần Kiếm.

    Đại sư huynh bộ dạng người đàn ông trung niên bị hỏi trầm ổn nói.

    Một người đàn ông trung niên khác bị mọi người gọi là nhị sư huynh gật đầu nói:

    - Đại sư huynh nói đúng.

    Mấy năm trước Vân Dật, Vân Bình còn có chút mâu thuẫn nhưng dạo này ngày càng ít, quan hệ của hai người tốt hơn nhiều.

    Một người đột nhiên hỏi:

    - Phải rồi lục sư huynh, ngươi cho rằng thế nào?

    - Kiếm pháp nên nói sao đây.

    Thanh y thanh niên bị gọi là lục sư huynh nói:

    - Kiếm pháp có cao thấp phải xem người dùng.

    Coi như là bộ Hi Di kiếm pháp ở trong tay Yến tổ sư cũng thắng được Võ Đang Thái Cực Thần Kiếm.

    Kỳ thực kiếm pháp kiếm pháp chú trọng vẫn là người dùng kiếm.

    Một người thanh niên mập mạo nói:

    - Đúng rồi, lục sư huynh, ngươi gặp rất nhiều cao thủ Võ Đang tiên môn, không bằng giới thiệu chút ít cho chúng ta về kiếm pháp, kiếm chiêu Võ Đang tiên môn đi!

    - Cũng tốt, nhưng ta gặp cao thủ Võ Đang tiên môn không tính nhiều.

    Kiếm pháp Võ Đang tiên môn trước nói về Nhu Vân kiếm pháp đi.

    Thanh y thanh niên bắt đầu giới thiệu về Nhu Vân kiếm pháp.

    Đằng trước Độc Cô Diệp, Sở Phi đều mỉm cười.

    Chuyến này ra đi không có mục đích gì, chỉ vì rất nhiều đệ tử tăng kinh nghiệm cho nên đi đường không nhanh.

    Trên đường đi mọi người thường suy nghĩ về kiếm pháp các phái.

    Khiến Độc Cô Diệp, Sở Phi kinh ngạc nhất là Lục Nguyên nói kiếm pháp có khi về mặt nào đó hai người chưa từng nghĩ, khiến họ suy tư.

    Đến Võ Đang Sơn rồi.

    - Người đến hãy dừng bước!

    Đoàn người ngựa Bắc phong sắp lên Võ Đang Sơn thì bị ngăn cản.

    Độc Cô Diệp lạnh lùng đứng một bên, để Sở Phi đi giao thiệp.

    Tu tiên giả Võ Đang tiên môn chặn đường nghe Sở Phi biểu lộ thân phận thì mời đoàn người Hoa Sơn chờ chút, lập tức đi báo lên trên.

    Một lát sau đến một vị cửu đại kiếm tiên Võ Đang tiên môn bước đến.

    Đó là một đạo cô diện mạo mỹ miều mặc áo vàng, chính là Lạc Hà Kiếm Tiên Thẩm Hà, cũng là một vị tri danh kiếm tiên.

    Võ Đang Thất Tử chính là cấp thượng nhân đại đạo cảnh.

    Bắc phong đến đám Độc Cô Diệp, Sở Phi, Võ Đang tiên môn tất nhiên không khả năng phái ra vị nào trong Võ Đang Thất Tử đến, đây là vấn đề lễ độ, tối đa chính là phái cửu đại kiếm tiên Thẩm Hà nghênh tiếp.

    Đám người gặp mặt trò chuyện một lúc, hai giới nữ Độc Cô Diệp và Thẩm Hà cửu đại kiếm tiên giao lưu một lúc, xác định mục đích Hoa Sơn Bắc phong đến thì tất nhiên là Thẩm Hà vô cùng hoan nghênh.

    Các phái tiểu bối luận bàn với nhau, đây là việc tốt cho các tiểu bối trưởng thành.

    Lạc Hà Kiếm Tiên Thẩm Hà lập tức dẫn đoàn người Hoa Sơn Bắc phong đi lên Võ Đang Sơn.

    Tiến vào Võ Đang Sơn, Lục Nguyên coi như hiểu cái gì gọi là ‘Bảy mươi hai phong tiếp thiên thanh, nhị thập tứ nhuận thủy trường minh.’ Đi lên Thiên Trụ phong ngọn núi cao nhất Võ Đang Sơn.

    Đến Thiên Trụ phong núi cao cốc thâm khe suối giăng đầy, đây chưa phải là núi cao nhất, ngẩng đầu liền thấy bên trên núi cao nhất có rất nhiều lầu đài, cung điện.

    Liếc mắt thấy kiến cung quan, đạo viện đình đài lầu các ẩn trong sơn phong, ngẫu nhiên hiện ra một góc.

    Thẩm Hà ở đằng trước nói:

    - Võ Đang chúng ta có chín cung, chín quan, ba mươi sáu đạo am, bảy mươi hai nham miếu, ba mươi chín kiều, mười ba đình.

    Lạc Hà Kiếm Tiên Thẩm Hà giới thiệu thắng cảnh Võ Đang, dần đã leo lên ngọn núi cao nhất.

    Thẩm Hà sớm kêu người dọn sẵn một cái sân cho người Hoa Sơn Bắc phong ở.

    Đợi mọi người tẩy sơ thì chuẩn bị tiệc chay.

    Nghe nói tiệc chay của Võ Đang tiên môn vị cực ngon, nhưng Lục Nguyên cảm thấy tiệc chay này cái gì vị gà, vịt, cá không thể so với gà, vịt, cá thật, hoặc là tính mình ham ăn mặn uống lạt, không ăn quen đồ chay.

    Lần này trên tiệc chay đến một nhân vật ghê gớm.

    Võ Đang Thất Tử đệ lục tử, Ân Chính.

    Ân Chính để chòm râu dài, hiển nhiên chăm sóc tỉ mỉ, thỉnh thoảng gã vuốt râu một phen.

    Võ Đang Thất Tử đều là đại đạo cảnh, Võ Đang đệ lục tử đích thân đến khiến Độc Cô Diệp, Sở Phi thấy hơi vinh hạnh.

    Vui vẻ ăn uống có nói tới lần này các đệ tử giao lưu.

    Ân Chính vuốt chòm râu dài, nói:

    - Giao đấu thì được nhưng đừng để Lục Nguyên ra tay, chúng ta không muốn đả kích tự tin đệ thập đại của chúng ta.

    Lời này khiến đám người bật cười. bây giờ đích thực không ai để Lục Nguyên đấu với đệ thập đại, cách biệt quá lớn.

    Sở Phi nói:

    - Lần này còn có một việc muốn kích nhờ Ân sư huynh.

    Ngũ đại tiên môn, đồng khí liên chi, kêu nhau bằng sư huynh đệ là bình thường.

    Ân Chính cười cười nói:

    - Có thể giúp được thì ta sẽ giúp.

    Sở Phi chỉ vào Lục Nguyên nói:

    - Lục sư điệt muốn đi Giải Kiếm Trì nhìn một cái.

    Võ Đang tiên môn hiện nay không phải là đệ nhất tiên môn Đại Tấn quốc, so với năm đó mạnh nhất Đại Tần quốc đã cách biệt rất xa.

    Hiện nay không còn có quy tắc người đến giải kiếm, Giải Kiếm Trì trong Võ Đang tiên môn thành nơi vắng lặng nhưng người ngoài không khả năng đến đó.

    Nghe Sở Phi nói vậy, Võ Đang đệ lục tử Ân Chính suy tư.

    Lát sau gã nói:

    - Nếu muốn đi Giải Kiếm Trì thì không khó, nhưng e rằng Lục sư điệt phải giúp lão phu một chuyện.

    Đường đường là Võ Đang đệ lục tử sao có chuyện gì cần Lục Nguyên hỗ trợ chứ?

    Nhưng nói ra nguyên nhân thì chuyện sáng tỏ.

    Trên mảnh đất này có tổng cộng mười đại động thiên, ba mươi sáu tiểu động thiên, bảy mươi hai phúc địa.

    Cái gì gọi là phúc địa?

    Các đại danh sơn chính là phúc địa.

    Ví dụ như Võ Đang, Hoa Sơn, Côn Luân, Thanh Thành đều là phúc địa.

    Chỗ phúc địa có linh khí đậm hơn nơi khác chút, hơn nữa theo các loại phong thủy học thì phúc địa lập sơn sẽ có nhiều ích lợi.

    Tiên môn lớn nhất của các quốc gia đều chiếm những phúc địa này.

    Mười đại động thiên, ba mươi sáu tiểu động thiên, nói đơn giản chính là bốn mươi sáu động phủ.

    Bốn mươi sáu động phủ đều có thần kỳ riêng.

    Không chút nghi ngờ, trong đó mười đại động thiên lớn hơn ba mươi sáu tiểu động thiên nhiều, hơn nữa rộng rất rất nhiều lần, bên trong chỗ kỳ diệu không phải tiểu động thiên có thể sánh bằng.

    Nhưng đại động thiên đâu có dễ kiếm.

    Bây giờ nói tiểu động thiên đi.

    Trên mặt đất có tổng cộng ba mươi sáu tiểu động thiên, Lục Nguyên từng trải qua Trường Sinh Động kỳ thực chính là một trong ba mươi sáu tiểu động thiên, vô cùng thần diệu, chuyên sinh ra Trường Sinh Quả.

    Ban đầu đã nói Võ Đang tiên môn kỳ thực tại Đại Tần quốc lập phái, khi đó Võ Đang tiên môn vô cùng cường đại, có thể đứng ngang với Đại Pháp Hoa Tự, lúc đó thậm chí nắm giữ một động thiên là Chân Võ Động Thiên.

    Nhưng sau đó Võ Đang tiên môn suy nhược nên dời dến Đại Tấn quốc.

    Chân Võ Động Thiên này ở đó không thể di động được.

    Hơn nữa thất phu vô tội hoài bịch có tội luôn là chân lý.

    May là người Đại Tần quốc cơ bản tự cho mình chính dạo, không thừa lúc tấn công diệt Võ Đang tiên môn, kết quả cuối cùng đàm phán Chân Võ Động Thiên thuộc quyền sở hữu ngũ đại tiên môn.

    Chính là Đại Pháp Hoa Tự, Vô Kiếm tiên môn, Tiêu Dao tiên môn, Xích Long tiên môn và Võ Đang tiên môn, ngũ đại tiên môn cùng cai quản Chân Võ Động Thiên.

    Chân Võ Động Thiên quy luật là bốn mươi năm mở một lần.

    Cùng lúc đó, Chân Võ Động Thiên hạn chế người từ trường sinh kỳ ngũ tầng trở xuống, người trên trường sinh kỳ ngũ tầng có thể vào.

    Trong Chân Võ Động Thiên có nhiều chỗ tốt.

    Cộng thêm hơn bốn ngàn năm trước, khi Võ Đang tiên môn lùi đến Đại Tấn quốc thì có lập hiệp nghị như vậy: ‘Năm tiên môn tiến vào Chân Võ Động Thiên, nếu như một tiên môn liên tục mười lần đứng cuối cùng thì tự động mất tư cách đi Chân Võ Động Thiên.’ Hiệp nghị này cơ bản là đối phó Võ Đang tiên môn, dù sao tứ đại tiên môn đều khá mạnh, còn Võ Đang tiên môn thì yếu nhất.

    Qua hơn bốn ngàn năm, Võ Đang tiên môn liên tục sáu, bảy lần, thậm chí tám lần xếp chót, nhưng luôn dựa vào uy lực Võ Đang kiếm trận suýt sao không ở cuối cùng, không bị đào thải.

    Nhưng bốn trăm năm trước, chẳng ngờ Võ Đang tiên môn liên tục thua chín lần.

    Nói đơn giản là nếu lại thua một lần thì Võ Đang tiên môn sẽ mất tư cách đi Chân Võ Động Thiên, sau này không thể vào đó được nữa.

    Võ Đang Thất Tử hiện nay của Võ Đang tiên môn vốn muốn hồi phục vinh quang năm đó của Võ Đang tiên môn, kết quả ngay cả tổ truyền Chân Võ Động Thiên cũng sắp mất đi, đây chính là việc không thể chấp nhận được, nhưng nếu thật muốn mất thì cũng hết cách rồi.

    Bây giờ thấy Lục Nguyên đến, thực lực của hắn tiến vào Trường Sinh Động không phải tin tức gì lạ, chiến tích trước nay của hắn khiến các Võ Đang Thất Tử động lòng.

    Cho nên họ muốn mời Lục Nguyên tham gia lần Chân Võ Động Thiên này.

    Tuy không mấy tin tưởng Lục Nguyên nhưng có thêm cao thủ thì tốt hơn.

    Võ Đang đệ lục tử Ân Chính đến kỳ thực là có ý đó, đang nghĩ làm sao mở miệng thì bên Hoa Sơn trước đưa ra việc Giải Kiếm Trì, lòng gã rất vui, nói thẳng ra vấn đề luôn.

    Nghe câu chuyện, Lục Nguyên đầu tiên là trầm ngâm suy nghĩ.

    Mỗi một động thiên bên trong có hàng đống lợi ích, lần này tình hình Võ Đang tiên môn quá nguy ngập, nếu không sẽ chẳng kêu lên mình.

    Nếu đã có thể vào Chân Võ Động Thiên lấy hàng đống đồ tốt, lại được vào Giải Kiếm Trì ngộ địa kiếm hồn thì là chuyện không tệ.

    Lục Nguyên gật đầu nói:

    - Được, ta đồng ý.

    Ân Chính vuốt râu cười nói:

    - Tốt, ngươi có thể lấy phân phận khách tịch đệ tử Võ Đang tiên môn ta tham gia.

    Kỳ thực các đại tiên môn đều có phân thận khách tịch trưởng lão, không có thân phận khách tịch đệ tử, nhưng vì nắm giữ một phần Chân Võ Động Thiên, họ không thể không tạm thời tạo ra một chức vị gượng gạo như vậy.

    Vì có thể trước khi tiến vào Chân Võ Động Thiên có thực lực càng cường nên bây giờ Lục Nguyên vào Giải Kiếm Trì ngay.

    Dù sao có thực lực càng mạnh thì đi Chân Võ Động Thiên mới được ích lợi càng lớn.

    Võ Đang tiên môn tất nhiên đồng ý, dù sao Lục Nguyên vào Giải Kiếm Trì đối với họ không có gì tổn thất.

    Giải Kiếm Trì có tác dụngLục Nguyên, đối với Võ Đang tiên môn là vô dụng, chỉ là di vật kỷ niệm năm đó Võ Đang hùng chấn Đại Tần quốc mà thôi.

    Lục Nguyên đi theo sau Lạc Hà Kiếm Tiên Thẩm Hà ngự kiếm bay, hai người ngự kiếm cực nhanh.

    Trên đường đi qua Võ Đang tiên môn phong cảnh cực đẹp.

    Thẩm Hà cười cười nói:

    - Phải rồi, Lục Nguyên, ngươi có thanhf thân chưa?

    Có vừa ý nữ tu nào không?

    Lục Nguyên nghe vậy lúng túng sờ mũi, nói:

    - Còn chưa có.

    Thẩm Hà cười, hoàng y đạo cô cười thì lông mày cong cong như hồ thu thủy.

    Bà nói:

    - Nữ tu Võ Đang tiên môn chúng ta có tính tình dịu dàng, có nóng cháy, có ngoan ngoãn, có đáng yêu, không bằng sư cô ta giới thiệu mấy nữ tu cho ngươi?

    Lục Nguyên ngượng ngùng cười nói:

    - Thẩm sư cô, không cần.

    Thẩm Hà vốn còn muốn lôi kéo Lục Nguyên tốt nhất thành thân, nhưng bị hắn thẳng thừng từ chối nên không nhắc đến nữa.

    Qua chốc lát đã tới một nơi, có mấy chục tu tiên giả thủ vệ.

    Thẩm Hà giơ tay lên đánh ra một lệnh bài, các thụ vệ liền tản ra cho bà và Lục Nguyên đi qua.

    Đó là một cánh cửa lớn nguy nga đứng thẳng, cửa có dấu âm dương ngư.

    Lục Nguyên đứng đây, hít thở dồn dập chút.

    Mặt sau là Võ Đang Giải Kiếm Trì.

    Võ Đang Giải Kiếm Trì.

    Năm đó các tiên đến đây tự động giải kiếm để lấy làm tôn kính Võ Đang chưởng môn.

    Chỗ này không biết bao nhiêu thiên hạ danh kiếm từng ở, trong đó linh kiếm không biết bao nhiêu, tiên kiếm càng nhiều khôn kể.

    Nghe nói lúc Võ Đang cực thịnh có thể ngang bằng với Đại Pháp Hoa Tự đệ nhất Đại Tần quốc.

    Khi đó quần tiên đến bái, vạn tiên giải kiếm.

    Cho nên có Giải Kiếm Trì.

    Bây giờ Lục Nguyên đứng bên ngoài Võ Đang Giải Kiếm Trì.

    Cửa chậm rãi mở ra.

    Theo cửa mở, vô tận cấm pháp, vô số pháp thuật đều mở rộng, tỏa ra ánh sáng bảy sắc, cuối cùng tan trong vô hình.

    Lục Nguyên bước một bước vào Giải Kiếm Trì.

    Đây là cung điện hùng vĩ tới nhường nào.

    Không biết cung điện cao to bao nhiêu, dường như đứng thẳng trong thiên địa.

    Tất nhiên Lục Nguyên lập tức phát hiện đây là tòa cung điện cho mình ảo giác.

    Chân chính cung điện chắc khoảng bốn trượng mà thôi.

    Chỉ là cung điện này không giống cung điện bình thường, trải qua năm tháng mài giũa mới sinh ra cảm giác nhưng thế.

    Đằng trước đại điện có đăng ba chữ cổ triện to ‘Giải Kiếm Trì’.

    Ba chữ kia bút pháp cứng rắn, bút tẩu long xà.

    Chương 332-333: Chân Võ Động thiên

    Lục Nguyên đi tới một giá kiếm, chỗ này chắc từng đặt mộ thanh hỏa kiếm chảy bỏng, qua nhiều năm như vậy còn sót lại nhiệt độ khiến người cảm giác bị đốt cháy.

    Một chỗ khác giá kiếm dường như đặt thanh kiếm cực băng, đối lập với thanh kiếm nóng rực.

    Lục Nguyên tới bên cạnh, tay ở hư không sờ, cảm giác tay như sờ vào cột băng.

    Hắn lại đi đến một góc, đây là thanh kiếm hạo nhiên chính khí khá giống với Dưỡng Ngô kiếm, kiếm đi khí còn lại.

    Chỗ này là kiếm lôi hệ, vẫn còn hơi thở lôi điện cuồng bạo không ngừng, như sấm sét.

    Chỗ này vốn đặt linh kiếm cực lạnh!

    Nhưng không phải băng giá mà là lạnh lẽo giết qua trăm ngàn người.

    Người chết dưới kiếm e rằng có trăm ngàn người, giết nhiều như thế khiến kiếm hồn ngưng luyện thành hung khí chân chính.

    Nơi này vốn đặt phi kiếm, chắc là phi kiếm phong hệ, mđể lại hơi thở cực kỳ linh động.

    Đây là…Lục Nguyên tập trung tinh thần, cảm giác được chỗ này để lại hơi thở không giống phi kiếm, linh kiếm bình thường, cuồn cuộn chuyển động, hơi thở khổng lồ, vô cực vô hạn, đây là tiên kiếm!

    Chỗ này đã từng ngay cả tiên kiếm đều phải giải, do đó có thể thấy xưa kia Võ Đang chưởng môn được tôn vinh đến đâu.

    Từng thanh trường kiếm đều là lịch sử Võ Đang, quá khứ Võ Đang, quang vinh Võ Đang.

    Võ Đang!

    Hai chữ Hoa Sơn có ẩn ý của nó.

    Hai chữ Võ Đang cũng có ẩn ý của nó.

    Lục Nguyên đứng đây, cảm giác trường kiếm để lại hơi thở tại đây, nhấm nháp cảm giác lịch sử, năm tháng như ca, thời không tang thương, trăm ngàn năm chớp mắt vụt qua.

    Lục Nguyên giương mắt nhìn, chính giữa đại điện, dưới đất, hơi thở vạn kiếm quy nguyên hóa thành một thể.

    Dù là trường kiếm có tính chất thế nào, tại đây rốt cuộc quy về một thể.

    Trung tâm vạn iếm quy nhất kiếm, khí thế hùng hồn, thương cổ, trầm trọng, tựa như tồn tại từ thở hồng hoang.

    Địa kiếm!

    Đây chính là địa kiếm!

    Tuy không có thực thể thực chất tồn tại nhưng đích thực địa kiếm.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng, hơi thở hợp một, bản mệnh hồn hết sức vận chuyển.

    Hắn cảm thấy trên đỉnh đầu xuất hiện thanh địa kiếm hồn, vì bị địa kiếm bên cạnh ảnh hưởng nên địa kiếm hồn quay về chỗ cũ.

    Chốc lát trong tam hồn có hai hồn quy vị, chỉ kém cuối cùng thiên kiếm hồn.

    Một khi thiên kiếm hồn quy vị là có thể đến trường sinh đệ tam tầng ngưng luyện thần hồn.

    Địa kiếm quy vị rồi Lục Nguyên chỉ thấy tri thức của mình về kiếm đạo rõ ràng hơn chút, ký ức hơi mơ hồ giờ đây hoàn toàn rõ rệt.

    Trường sinh kỳ vốn là lấy luyện thần làm chính.

    Thành công luyện tại kiếm hồn rồi Lục Nguyên ở Giải Kiếm Trì một thời gian.

    Giải Kiếm Trì đối với rất nhiều tu tiên giả không có ý nghĩa, nhưng đối với Lục Nguyên người yêu kiếm yêu kiếm pháp thì như là tác phẩm nghệ thuật.

    Hắn cảm nhận được hơi thở trường kiếm xa xưa, cảm nhận đủ các loại kiếm linh.

    Tương lai phải đi Chân Võ Động Thiên, trước khi đi phải có chuẩn bị đôi chút.

    Lục Nguyên theo Lạc Hà Kiếm Tiên Thẩm Hà dẫn dắt đi Ẩn Tiên Nham.

    Ẩn Tiên Nham là một thắng cảnh trên Võ Đang Sơn, dọc đường đi cổ mộc chọc trời, phong cảnh như tranh.

    Đến Ẩn Tiên Nham chỉ thấy đỉnh sơn phong cao ngất nhập mây, vách đá trong usôts như ngọc bích.

    Trên Ẩn Tiên Nham đứng hai mươi người.

    - Nơi này là người tham gia đi Chân Võ Động Thiên lần này.

    Lạc Hà Kiếm Tiên Thẩm Hà nói:

    - Mặt khác, giới thiệu chút, trong đó pháp lực cao nhất là Hoằng Nhật sư đệ, Hóa Nguyệt sư muội, Cừu Tinh sự đệ, ba người này đều là pháp lực trường sinh tứ tầng.

    Bà chỉ vào ba người trong số đó.

    Hoằng Nhật là một trung niên đạo nhân, luyện là bộ Võ Đang Thuần Dương Khí trứ danh Võ Đang.

    Gái gọi là nhất điểm thuần dương trong tâm, vạn pháp trong bàn tay, loại luyện này là Võ Đang Thuần Dương Khí phối hợp với Võ Đang Thuần Dương Kiếm, uy lực khá lớn.

    Hóa Nguyệt là một đạo cô khoảng ba mươi tuổi, có chút thanh tú.

    Bà luyện là Võ Đang Thanh Hư tâm pháp.

    Thanh Hư tâm pháp này kỳ diệu vô cùng, sở trường lấy nhu thắng cương.

    Cừu Tinh trông như con nít mới lớn, tuổi thực thì khá già, chỉ là lúc còn trẻ luyện Võ Đang Cửu Dương Công ra chút sai sót nên sau này không lớn nổi.

    Lục Nguyên có chút tò mò tại sao chỗ này chỉ hai mươi người thôi.

    Tại Bắc phong tu tiên giả trường sinh kỳ có gần trăm, nguyên Hoa Sơn có khoảng năm trăm trường sinh kỳ.

    Trong đó từ trường sinh nhị tầng đến ngũ tầng e rằng khoảng hai trăm tu tiên giả.

    Võ Đang tiên môn thực lực chỉ kém hơn Hoa Sơn một chút, có khoảng hai trăm là bình thường, tại sao chỗ này chỉ hai mươi người, quá ít đi.

    Hơn nữa Võ Đang tiên môn tuyệt đối có nhân vật trường sinh ngũ tầng, nghe nói Chân Võ Động Thiên cho phép nhân vật trường sinh ngũ tầng tiến vào, tại sao họ không phái ra người nào trường sinh ngũ tầng?

    Dường như nhìn ra Lục Nguyên thắc mắc, Lạc Hà Kiếm Tiên Thẩm Hà giải thích nói:

    - Bởi vì Chân Võ Động Thiên hạn chế tuổi cao nhất là hai trăm, một khi vượt qua hai trăm tuổi thì không thể đi, nếu không chúng ta không cần cố ý mời người đến.

    Thẩm Hà đi đến, lần này bà là người dẫn đội, giới thiệu mọi người và Lục Nguyên xong thì nói tiếp.

    - Được rồi, bây giờ mọi người bắt đầu phối hợp.

    Lục Nguyên, ngươi nói bây giờ pháp lực của ngươi là trường sinh nhị tầng, vậy thì hãy cùng mấy người trường sinh nhị tầng phối hợp luyện Thất Tinh kiếm trận đi.

    Bà kêu gọi người tham gia đi Chân Võ Động Thiên tập hợp lại, trước tiên chuẩn bị.

    Muốn chuẩn bị thời gian ngắn tăng thực lực là rất khó khăn.

    Không chút nghi ngờ, Võ Đang xuất sắc nhất chính là kiếm trận.

    Đủ các loại kiếm trận!

    Võ Đang kiếm trận mạnh nhất tất nhiên là Chân Võ Thất Tiệt kiếm trận.

    Nghe nói Chân Võ Thất Tiệt kiếm trận trong sơn thế quy xà nhị sơn diễn hóa ra trận pháp, nghe nói mỗi người luyện công pháp khác nhau, tổng cộng bảy người.

    Nếu hai người liên hợp thì công thủ đầy đủ, uy lực tăng nhiều.

    Nếu ba người cùng liên hợp thì lợi hại hơn cả hai người, bốn người thì tương đương với tám cao thủ, năm người thì bằng mười sáu cao thủ, sáu người tương đương ba mươi hai cao thủ, bảy người tương đương sáu mươi bốn cao thủ liên hợp tấn công, đúng là vô cùng ảo diệu.

    Muốn ngay mặt công phá nó gần như không thể làm được.

    Nhưng Chân Võ Thất Tiệt kiếm trận rất khó luyện, hiện nay chỉ có bảy đại đạo cảnh Võ Đang Thất Tử là nắm giữ được thôi, còn lại người Võ Đang tiên môn không ai thực hiện nổi.

    Năm đó Võ Đang Thất Tử đã từng dựa vào Chân Võ Thất Tiệt kiếm trận khiêu chiến Yến Thương Thiên, cuối cùng thua dưới tay y ngàn chiêu, là giai thoại một thời.

    Đầu năm nay có thể chống đỡ trăm chiêu dưới tay Yến Thương Thiên đã có mặt mũi lắm rồi chứ đừng nói là hơn ngàn chiêu.

    Thẩm Hà kêu Lục Nguyên đến là tham gia kiếm trận.

    Võ Đang kiếm trận chính là tuyệt học trấn phái, bình thường không truyền ra ngoài, tất nhiên hiện nay không tính là truyền ra ngoài.

    Lục Nguyên chỉ là một vị đứng trong Thất Tinh kiếm trận, một phần trong Thất Tinh kiếm trận.

    Chỉ dựa vào một phần này ra bên ngoài cách nào tổ thành Thất Tinh kiếm trận, nên không cần lo lắng kiếm pháp truyền lung tung.

    Lục Nguyên có chút hứng thú, kiếm trận!

    Lúc trước mình chưa từng tiếp xúc nó bây giờ rốt cuộc đụng với rồi.

    Một trung niên đạo nhân nói:

    - Thất tinh là Thiên Xu, Thiên Tuyền, Thiên Ki, Thiên Quyền, Ngọc Hoành, Khai Dương, Diêu Quang, bảy người chúng ta chiếm một vị trí.

    Lục Nguyên chiếm vị trí Diêu Quang, là chót nhất trong hàng thất tinh, thất tinh không hiểu nhiều lắm.

    Lục Nguyên thầm nhủ tổng quyết tâm pháp Thất Tinh kiếm trận: ‘Xu vi thiên, tuyền vi địa, ki vi nhân, quyền vi thì, hoành vi âm, Khai Dương vi luật, Diêu Quang vi tinh.’

    Tiếp theo hắn y theo mặt trên thi triển Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, tại vị trí Diêu Quang vốn yêu cầu dùng Nhu Vân kiếm pháp, nhưng Lục Nguyên thành thạo kiếm chiêu nhất, kiếm đạo tài năng cực cao, dùng Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm mô phỏng Nhu Vân kiếm pháp có lẽ không quá khó khăn.

    Nhưng khi phối hợp với bọn họ, Lục Nguyên cứ cảm thấy có chút gượng gạo, dường như mình hoàn toàn không thể dung nhập vào bộ kiếm trận này.

    Vì sao gượng gạo?

    Lục Nguyên vừa phối hợp bọn họ chiếm một góc thất tinh vừa suy tư, cuối cùng xác định tại sao không thể hoàn toàn dung nhập vào bộ kiếm trận này.

    Cảm thấy gượng ép là vì tính cách mình mình nha.

    Tính cách như là gió tự do, không thể nào phối hợp với người khác được, nên mới có cái loại gượng gạo này.

    Lục Nguyên cảm nhận được gượng gạo, sáu người khác cũng thế.

    Sáu người khe khẽ truyền âm.

    - Lục Nguyên, cái người danh tiếng cực lớn này không tốt lắm nhỉ.

    - Đúng vậy, vẫn không hoàn mỹ phối hợp cùng chúng ta được.

    - Người này danh tiếng rất lớn, thực lực đúng là không tệ, tương lai thành tựu vô hạn, nhưng bây giờ tại trường sinh kỳ thì xem như hắn chót nhất.

    - Đúng thế, xem ra lần này cố ý mời hắn vào Chân Võ Động Thiên không có bao nhiêu tác dụng đâu.

    - Chân Võ Động Thiên phải đối mặt là tiên môn mạnh mẽ Đại Tần quốc, hạng tầm thường như hắn sao có thể phát huy tác dụng to lớn.

    Ẩn Tiên Nham.

    Ẩn Tiên Nham cao sơn tuyệt tích, đá như ngọc bích.

    Lạc Hà Kiếm Tiên Thẩm Hà ở bên kia nhìn các sư đệ, sư muội luyện kiếm trận.

    Một góc Ẩn Tiên Nham bên cạnh tảng đá ngồi hai người, trong đó một là người trung niên có râu đen nhánh, chính là Võ Đang đệ lục tử Ân Chính, bên cạnh ngồi Lục Nguyên.

    Ân Chính vung tay ném một tấm lệnh bài, Lục Nguyên giơ tay đón lấy, mặt trên khắc bốn chữ ‘Khách tịch đệ tử’.

    Ân Chính cười nói:

    - Chúc mừng ngươi trở thành khách tịch đệ tử thứ nhất của bổn môn.

    Trước đó đích thực không có biên chế khách tịch đệ tử, Lục Nguyên xem như là người thứ nhất.

    Ân Chính cười nói:

    - Tất nhiên vì bốn chữ khách tịch đệ tử không sánh bằng khách tịch trưởng lão vậy nên một năm chỉ hưởng mười linh thạch, tuy nhiên chắc ngươi sẽ không để ý một năm là mười cái hay trăm cái.

    Đệ tử chân truyền khác có lẽ còn để ý mấy thứ này nhưng bản thân Lục Nguyên pháp lực cao, số linh thạch này không đủ, thêm vào hắn kế thừa tài sản khổng lồ của Lý Nguyên Bạch, một năm một trăm linh thạch còn không lọt vào mắt.

    Lục Nguyên cười cười.

    Ân Chính nói tiếp:

    - Vốn định để ngươi tham gia vào Thất Tinh kiếm trận, nhưng bây giờ xem ra ngươi không hợp với nó.

    Thôi, cứ để ngươi tự do phát huy.

    Đúng rồi đại khái giới thiệu Chân Võ Động Thiên cho ngươi biết đi.

    - Chân Võ Động Thiên khác với Vô Sinh Di Cung hoặc Trường Sinh Động ngươi từng đi qua.

    - Vào trong đó có đủ các loại thiên địa linh vật.

    - Bên trong loại quái thú không có cái nào.

    Ân Chính nói, dường như nhớ lại lúc Võ Đang tiên môn cường đại, một phái đơn độc cai quản Chân Võ Động Thiên.

    - Cái gọi là tranh Chân Võ Động Thiên là người ngũ đại tiên môn chúng ta vào trong Chân Võ Động Thiên đấu nhau.

    Có hai loại là tỷ thí cá nhân và đoàn thể.

    Ân Chính nói:

    - Tiếp theo căn cứ xếp hạng tỷ thí cá nhân và tỷ thí đoàn thể, tổng hợp các tỷ số, cuối cùng tính ra tiên môn nào được nhiều ít Chân Võ Động Thiên bốn mươi năm sinh sản các loại thiên địa linh vật.

    - Có chút sống cái gì nhỉ, là giống Hoa Sơn ngũ phong đại tái của các ngươi.

    Ân Chính nói:

    - Nhưng Đại Pháp Hoa Tự bảy mươi ba tuyệt kỹ, Tiêu Dao tiên môn vô song vô đối, Vô Kiếm tiên môn vô hình vô chất, Xích Long tiên môn đế hoàng vô song.

    Thực lực tứ đại tiên môn vượt trên Hoa Sơn các ngươi nhiều, so với ngũ phong đại tái kịch liệt gấp vạn lần.

    Nghe đến đây thì Lục Nguyên ngây ra.

    Hóa ra Chân Võ Động Thiên cùng loại với ngũ phong đại tái.

    Lúc ngũ phong đại tái thì thực lực của mình vượt xa đồng bạn, được đến thứ nhất không có kích thích gì cả, giờ nghe nói có thể so tài với Đại Pháp Hoa Tự bảy mươi ba tuyệt kỹ, Tiêu Dao tiên môn vô song vô đối, Vô Kiếm tiên môn vô hình vô chất, Xích Long tiên môn đế hoàng vô song thì thật hiếm có.

    Mong chờ có thể xuất hiện một ít kiếm pháp thú vị!

    Đối với cái khác thì không hứng thú, chỉ có hứng với kiếm thuật thôi, nhất là trong truyền thuyết kiếm khí vô hình của Vô Kiếm tiên môn.

    Ân Chính nói:

    - Được rồi, chắc đã tới giờ xuất phát.

    Chân Võ Động Thiên là ở trong lãnh địa Đại Tần quốc.

    Nếu xuất phát từ Võ Đang tiên môn đến biên cảnh Đại Tần quốc, tuy mọi người đều ngự kiếm phi hành chỉ sợ lâu đến mấy tháng, nhưng Võ Đang tiên môn sớm chuẩn bị sẵn sàng một truyền tống trận, truyền thắng đến ranh giới Đại Tần quốc.

    Đến biên cảnh Đại Tần quốc rồi tự phi hành thì nhanh rất nhiều.

    Tấn quốc truyền tống trận đương nhiên không khả năng truyền thẳng vào trong Đại Tần quốc, Đại Tần không cho phép.

    Nếu truyền tống trận có thể tùy ý xây dựng thì sao được, tu tiên giả địch quốc tự tiện xuyên qua truyền tống trận vào bản quốc tạo thành phá hoại lớn thì phải làm sao?

    Lần này đoàn người lấy Ân Chính dẫn đầu, Thẩm Hà làm phó cộng thêm hai mươi người Võ Đang tiên môn trường sinh nhị tầng đến tứ tầng, Lục Nguyên khách tịch đệ tử, tổng cộng hai mươi ba người ngự kiếm đến Chân Võ Động Thiên.

    Mọi người ngự kiếm bay trong biển mây, trước đó Lục Nguyên có đi theo Yến Thương Thiên đến Đại Tần quốc nên không mấy kinh ngạc.

    Rất nhanh đã tới đằng trước Chân Võ Động Thiên.

    Đại Tần quốc có một sơn mạch khá lớn, núi cao vạn trượng, vốn được gọi là Võ Đang Sơn, bây giờ Võ Đang tiên môn đã chuyển qua Đại Tấn quốc cho nên nơi này đổi tên thành Thái Hòa Sơn.

    Lục Nguyên nhìn Thái Hòa Sơn hiện tại, chỉ thấy nó linh khí suy giảm.

    Kỳ thực năm đó Võ Đang tiên môn di chuyển thì từng dùng bí pháp lấy ra linh khí của núi này chuyển vào trong Đại Tấn quốc, cho nên bây giờ Thái Hòa Sơn bị cắt căn nguyên, linh khí suy sụp.

    Núi này tuy sơn thế cao nhưng đất đai vàng vọt, hiếm có sinh linh, cỏ cây thưa thớt.

    Ở giữa sườn núi có một vùng đất bằng, trước đất bằng có một sơn động, trong sơn động chính là Chân Võ Động Thiên.

    Chỉ là Chân Võ Động Thiên này bình thường không thể bước vào, chỉ có bốn mươi năm mở một lần mới có thể vào.

    Ân Chính dẫn theo hai mươi ba người đáp xuống đất bằng ngoài Chân Võ Động Thiên.

    Gã nhìn mảnh đất này, lộ vẻ hoài niệm, như đang nhớ lại quang vinh Võ Đang tiên môn năm đó.

    Lục Nguyên chẳng thèm để ý, chỉ lo đánh giá phong cảnh nơi đây.

    Ở trên núi nhìn mặt đất cảm thấy đất như bàn cờ, thành trì như quân cờ.

    Nhóm người Võ Đang là đến sớm nhất, chiếm một chỗ tự xếp bằng nghỉ ngơi.

    Ân Chính kể chuyện vũ về Võ Đang năm đó, tăng cường lòng trung thành của cả đám với Võ Đang.

    Lục Nguyên chẳng thèm để ý nhún vai, hắn tất nhiên sẽ không có lòng trung thành gì với Võ Đang.

    Hắn thuộc về Hoa Sơn, chỉ giúp họ một lần thôi, thuận tiện nhìn xem trong Chân Võ Động Thiên có bao nhiêu ích lợi.

    Chương 334-335: Nhạc Hàn Chi

    Lát sau lại có vài chục kiếm quang hoặc vàng hoặc tím từ phái xa bay đến.

    Những kiếm quang này khi đáp xuống cho người áp lực khá lớn, giống như hoàng đế giáng xuống vậy.

    Ân Chính quát một tiếng:

    - Là người Xích Long tiên môn!

    Người tới đáp xuống, có mấy chục nam nữ, nhưng dù là đàn ông hay đàn bà, dù là trung niên hay trẻ tuổi đều mặc kim bào hoặc tử bào.

    Hai màu kim, tử bào đều vô cùng tôn quý, người Xích Long tiên môn vốn tự nhận mình vô cùng tôn quý, họ luyện tâm pháp là cái gì chư hầu tâm pháp, thiên tử tâm pháp, luyện là hoàng quyền đế kiếm, ai cũng cho mình là vua.

    Đám đàn ông tựa thiên hoàng đại đế, đám đàn bà như nữ hoàng nữ đế, ai nấy khí thế nhiếp người.

    Lại đợi một canh giờ, đến vài chục kiếm quang nữa.

    Mấy chục kiếm quang này có đủ các màu khác nhau.

    Đám người đáp xuống thoạt trông bình thường, nhưng nếu xem thường họ thì sẽ không biết chết như thế nào.

    Đám người này là Vô Kiếm tiên môn, Vô Kiếm tiên môn, kiếm khí vô hình, vô hình vô chất, rất khó đề phòng.

    Sau Vô Kiếm tiên môn là Tiêu Dao tiên môn.

    Tiêu Dao tiên môn là tiên môn có đặc điểm riêng.

    Trước nói bộ dạng đi, đàn ông Tiêu Dao tiên môn dù là trung niên hay thanh niên thì đều anh tuấn bất phàm, trừ đẹp trai ra còn có bá khí, tà khí, tuấn mỹ đến cực điểm, có nho nhã, có trầm ổn thành thục, dù sao là các loại mỹ nam tử vô số kể.

    Đàn bà Tiêu Dao tiên môn ai nấy chim sa cá lặn, nguyệt thẹn hoa nhường, hình dung thế không quá đáng.

    Hơn nữa họ có đặc điểm riêng như có người ngực lớn, có eo thon, có chân dài, có ngây thơ khiến ngươi không thể nảy ra tà dâm, có đẹp đến khiến người nín thở, có người nụ cười mị hoặc quyết rũ, bất giác sẽ say đắm.

    Kỳ thực điều này có lý do.

    Tiêu Dao tiên môn nhận đệ tử khác với tiên môn khác.

    Giống như Hoa Sơn tiên môn chọn đệ tử chú trọng nhất là tâm tính.

    Võ Đang tiên môn loại tự.

    Côn Luân tiên môn là ngoại lệ, lịch sử quá dài, căn nguyên quá dài, chiêu người có một nửa là vì quan hệ.

    Tiêu Dao tiên môn chiêu đệ tử chú ý nhất là bộ dạng, ngươi đẹp thì giảm phân nửa khó khăn vào Võ Đang tiên môn.

    Hơn nữa Tiêu Dao tiên môn có nam minh, trường xuân bất lão cửu lâu tạo hóa công, những công pháp này đều có trú nhan, khiến nam ngày càng đẹp trai, nữ càng xinh đẹp.

    Đây là tiên môn cực kỳ chú trọng mặt mày, hơn nữa công pháp tiên môn này tuyệt hảo.

    Trong tiên môn bình thường ai nấy thực lực cao siêu, khiến người cảm thấy khủng bố.

    Cuối cùng tiến đến là Đại Pháp Hoa Tự tăng nhân.

    Họ đến không phải ngự kiếm, Đại Pháp Hoa Tự bảy mươi ba tuyệt kỹ cũng có vài phần kiếm pháp nhưng không nhiều người luyện.

    Người Đại Pháp Hoa Tự đạp mây đến.

    Người Đại Pháp Hoa Tự đều là hòa thượng trọc đầu, tới đây ai nấy bảo tượng đoan trang.

    Đại Pháp Hoa Tự chính là đệ nhất tiên môn Đại Tần quốc.

    Lúc những Đại Pháp Hoa Tự tăng nhân đến, cân cạnh mấy vị tiên môn tuy mặt ngoài bộ dạng xem thường nhưng rõ ràng đặc biệt chú ý.

    Uy danh đệ nhất tiên môn Đại Tần quốc không phải nói chơi thôi.

    - Ủa, đó chẳng phải là Võ Đang tiên môn sao?

    Có người xôn xao về Võ Đang tiên môn.

    - Đúng rồi, lưu lạc thành thượng đẳng tiên môn, không thuộc về đại hình tiên môn nữa.

    - Đáng thương quá, đường đường là đại hình tiên môn mà lưu lạc đến nức này.

    - Họ ở trong luận kiếm Chân Võ Động Thiên đã thua chín lần, dựa theo hiệp nghị hơn bốn ngàn năm trước, họ lại thua lần nữa thì sau này không bao giờ có thể vào Chân Võ Động Thiên.

    - Ha, có chuyện này à?

    Liên tục thua chín lần?

    - Đúng đấy, thực lực của họ đã không còn mạnh.

    Nếu không phải họ có kiếm trận đặc biệt thì e là sớm thua mười lần, kéo đến bây giờ coi như họ có bản lĩnh.

    - Năm đó đại hình tiên môn lưu lạc đến tình trạng này à.

    - Hết cách, ngươi không nhìn xem hiện giờ nó ở đâu, tại Tấn quốc đó!

    - Đúng rồi, tu tiên giới Tấn quốc không có ai cường cả.

    - Chỗ Tấn quốc sao có thể so với tu tiên giới Đại Tần quốc chúng ta, cách biệt một trời một vực.

    - Hết sức đúng!

    Tấn quốc vốn có Hoa Sơn tiên môn, xưng là thượng đẳng tiên môn gần với đại hình tiên môn nhất, nhưng đó hcir là nhờ vào Yến Thương Thiên giữ mặt mũi thôi.

    Bây giờ Yến Thương Thiên phi thăng, Hoa Sơn tiên môn chỉ là trung đẳng tiên môn bình thường, chẳng có gì lạ cả.

    - Tu tiên giới Tấn quốc chỉ là trò cười, dù là Võ Đang tiên môn hay Hoa Sơn tiên môn đều buồn cười cả.

    - Tu tiên giới ở Tấn quốc rất nhiều, chúng ta kém Đại Tấn quốc xa rồi.

    - Võ Đang Hoa Sơn đều chê cười rồi.

    Đủ loại thanh âm nghị luận vang lên.

    Mà ở bên trong tiếng nghị luân, Xích Long tiên môn đi ra một người mặc áo bào màu tím, có bộ râu ngắn là một nam tử vô cùng uy nghiêm, người này chính là Kiếm Tiên Ngạo Long thượng nhân Nhạc Hàn Chi danh tự có thể phá nhưng danh hào khó có thể sai, ở trong Xích Long tiên môn, có thể mang chữ Long trong đó đều là thế hệ bất phàm.

    Đời thứ mười ba của Đạ Tần quốc tương đương với đời thứ mười của Đại Tấn quốc tương đương với đời thứ bảy của Đại Nguyên quốc.

    Dù sao các quốc gia lập phái thời gian không giống nhau.

    Mà đời thứ mười hai của Xích Long tiên môn dĩ nhiên tương đương với đời thứ chín của Võ Đang tiên môn.

    Ở trong đời thứ mười hai của Xích Long tiên môn có thập bát long tức là mười tám danh hào có mang chữ long mười tám danh hào này đều là những nhân vật cấp thượng nhân mà Ngạo Long Thượng Nhân Nhạc Hàn Chi chính là một trong đó.

    Xích Long Tiên Môn có quan hệ tương đối vi diệu với Võ Đang tiên môn, trước kia đã thay thế vị trí của Võ Đang tiên môn trở thành một trong tứ đại tiên môn ở Đại Tần quốc.

    Ở trong đó đã có biết bao nhiêu ý nghĩa rồi.

    Dù sao hai chữ thay thế hiện tại nói thì đơn giản nhưng ở thời điểm năm đó có không biết bao nhiêu gió tanh mưa máu tuy hơn bốn nghìn năm trôi qua nhưng cừu hận không hề giảm đi nhiều.

    Nhạc Hàn Chi đi tới trước mặt đệ lục tử Võ Đang Ân Chính mà nói;

    - Ân sư đệ, lúc này mang theo người nào cường đại tới sao?

    Hai mắt của hắn quét qua, tựa hồ nhìn thấu tất cả, ngay cả Lục Nguyên Thẩm Hà cũng bị hắn nhìn thấu, pháp lực của Lục Nguyên cũng không gạt được hắn.

    Lợi hại, Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng, Ngạo Long thượng nhân này thật lợi hại.

    Ngạo Long thượng nhân Nhạc Hàn Chi nhìn qua một phen cười ha ha nói:

    - Ân sư đệ ngươi mang người tới đây đúng là không có a tốt, mạnh nhất cũng chỉ là Trường Sinh kỳ tầng thứ tư mà thôi, chẳng lẽ Võ Đang tiên môn không có Trường Sinh kỳ tầng thứ năm hay sao, mà cũng phải với thực lực của Võ Đang tiên môn muốn sinh ra một người dưới hai trăm tuổi có thực lực Trường Sinh Kỳ tầng thứ năm đúng là rất khó khăn.

    Nhạc Hàn Chi lại cười ha hả:

    - Xem ra Ân sư đệ lần này thua trận rồi đáng tiếc lại thua một lần, Võ Đang tiên môn các ngươi lại mất đi tư cách tiến vào Chân Vũ Động Thiên, cùng với tu tiên giới Đại Tần quốc chặt đứt mối liên hệ cuối cùng.

    Ân Chính vuốt ve bờ râu đen nhánh của hắn lạnh lùng nói:

    - Chưa tới cuối cùng không biết kết cục.

    - Ân sư đệ xem ra ngươi chưa đến hoàng hà thì chưa dứt tâm.

    Nhạc Hàn Chi nói:

    - Như vậy đi chúng ta đánh cuộc nếu như các ngươi lúc này không xếp hạng cuối cùng thì coi như ta thua còn nếu các ngươi xếp hàng cuối cùng thì xem như ngươi thua đánh bạc cũng không lớn, mười trung phẩm linh thạch thế nào?

    Đánh bạc thế này mà còn nói là không lớn?

    Hiện tạ tổng tài sản của Lục Nguyên cũng chỉ hơn một vạn linh thạch hạ phẩm mà một vạn linh thạch hạ phẩm mới đổi được một trung phẩm linh thạch.

    Mà Nhạc Hàn Chi mở miệng ra là đánh cược mười trung phẩm linh thạch.

    Trung phẩm linh thạch chất chứa linh khí đúng là vô cùng quý hiếm.

    Ân chính khẽ giật mình hắn không ngờ rằng Nhạc Hàn Chi lại đánh bạc to như vậy tuy nhiên chuyện này liên quan tới vấn đề mặt mũi của Võ Đang tiên môn hắn không thể không đánh cược.

    - Được đánh cược ván này.

    Ân Chính cắn răng đánh cược Nhạc Hàn Chi cười ha hả thống khoái không nói nên lời, đối với cấp thượng nhân như y có thể có được mười linh thạch trung phẩm xem như rất lời rồi, về phần ba tiên môn khác lúc này tự nhiên là xem náo nhiệt.

    Sau một lát ở trong sơn động bắt đầu tản ra bạch quang, bạch quang biến ảo khi thì như rùa khi thì như xà quy xà quấn nhanh cuối cùng nghe két một tiếng hai cửa quy xà từ từ mở ra vẫn là sơn động tuy nhiên không còn là sơn động lúc trước.

    Đã đến lúc này năm tiên môn đều phái người đi vào.

    Võ Đang tiên môn chỉ có thể tiến vào hai mươi người mà ba tiên môn còn lại nhân số lên tới ba mươi người đây là quy định định ra từ bốn nghìn năm trước Võ Đang tiên môn lúc ấy suy yếu cực kỳ bị ép ít người đi vào cũng là điều bình thường.

    Tu tiên giả của năm tiên môn từ từ mà đi vào...

    ..............

    Đây là...

    Lục Nguyên nhìn sang chỉ thấy phía trước là một cái đài cực cao, ở phía trên có một loạt chữ:

    - Phi chân vũ bất túc dĩ đương chi.

    Tám chữ này ghi cứng cáp hữu lực vô cùng.

    Ở trên bàn có một lượng lớn linh thạch, số lượng của linh thạch này vượt xa sự chứng kiến trước kia của Lục Nguyên, Lục Nguyên đánh giá nó ít nhất cũng phải hơn mười vạn linh thạch hạ phẩm, số lượng này khiến cho Lục Nguyên phải suy nghĩ.

    Ở bên cạnh Dương Khai Tâm nói:

    - Đây chỉ là tương đối nếu nói thứ có giá trị nhất của Chân Vũ Động thiên thì nó vượt xa những thứ này.

    Dương Khai Tâm và Lục Nguyên đều cùng nhau luyện thất tinh kiếm trận của Võ Đang tiên môn, cũng có pháp lực Trường Sinh tầng thứ hai.

    Nghe thấy như vậy Lục Nguyên thầm cả kinh nhìn sang cái bàn thứ ba thì thấy trong đó có linh thú đầy đủ kiểu dáng hơn nữa đều là linh thú cỡ lớn, các hệ đều có số lượng cũng kinh người tuyệt đối vượt qua một trăm con .

    Mà cái bàn thứ tư thì tràn ngập hỏa diễm cũng không biết trên đó là cái gì, nhưng xem ra nếu như giá trị của nó không vượt qua một trăm con linh thú thì sẽ không đặt ở vị trí đó.

    Cái bàn thứ năm có nguyên một đám bình sứ không biết trong đó có gì.

    Cái bàn thứ sáu là sáu cục đá cổ quái không biết là có giá trị gì.

    Cái bàn thứ bảy và thứ tám linh khí đại thịnh ngưng tụ ở phía trên, màu bích quang vô cùng sáng ratas đẹp mắt.

    Cái bàn cuối cùng là mấy con quái kình tổng cộng là ba con , theo thứ tự là kim sắc kim kình thanh sắc mộc kình và bạch sắc vân kình, ba con có thể tích vượt xa sư hổ.

    Ba con kình lười biếng du động mà ở trên người của nó có đại lượng nguyên khí phun ra nuốt vào.

    Đây là...

    Lục Nguyên đột nhiên ngừng hô hấp, Dương Khai Tâm ở bên cạnh cất tiếng nói:

    - Đây chính là phần thưởng cho người đứng đầu, sẽ được sở hữu tất cả linh vật trong đó.

    Nghe nói như vậy Lục Nguyên thấy hô hấp của mình càng nhanh thật sự kích động nhìn thấy ba con cự thú, hắn không thể không kìm nổi mà kích động.

    Kỳ thật lúc này đâu chỉ là Lục Nguyên, những người khác cũng đều kích động không ngờ đến Chân Vũ Động Thiên lại có nhiều thứ tốt như vậy.

    Ân Chính cất tiếng nói:

    Ba mươi sáu tiểu động hiên, Trường Sinh Động bài danh cuối cùng mà Chân Vũ Động Thiên nà chỗ tốt rất nhiều, đây chỉ là một người tỷ thí mà thôi đoàn thể tỷ thí còn rất nhiều chỗ tốt, Chân Vũ Động Thiên sản vật phong phú chúng ta cần phải cố gắng.

    - Cố gắng.

    Vốn đã bị nhiều linh vật như vậy kích thích, bị Ân Chính nói vậy tất cả đều tràn đầy chiến ý.

    Lục Nguyên hiện tại cảm thấy một chuyến này của mình đi tới Chân Vũ Động Thiên đúng là hợp lý, vốn hắn còn cảm thấy linh thú mình thiếu linh thú cỡ lớn còn có tác dụng nhưng hiện tại xuất hiện linh thú cự hình hắn chỉ muốn bắt bọn chúng vào tay.

    Tuy nhiên muốn bắt bọn chúng không dễ dàng dù sao mình cũng chỉ mới đạt tới Trường Sinh kỳ tầng thứ hai, mà trong này có cả nhân vật có tu vi Trường Sinh kỳ tầng thứ năm, Vô Kiếm Tiên Môn, Xích Long tiên môn đủ loại tuyệt kỹ.

    Tuy nhiên bất kể thế nào cũng phải cố gắng hết sức.

    Lục Nguyên uống một ngụm rượu, tất cả cố gắng hết sức nếu không được cũng không hối hận.

    Ở dưới đài cao đã bắt đầu vòng tỷ thí thứ nhất.

    Lúc này ngũ tiên môn tổng cộng phái ra 140 người mà qua vòng thứ nhất sẽ còn lại bảy mươi người.

    Tỷ thí ở vòng thứ nhất đối với trưởng lão tứ đại tiên môn đều không quá khó khăn, tuy nhiên đối với người của Võ Đang tiên môn thì tương đối khó khăn rồi, tứ đại tiên môn của Đại Tần quốc có chiêu thức tuyệt kỹ đều ở trên Võ Đang tiên môn.

    Không nó những người khác chỉ nói Lục Nguyên cùng với sáu người khác, mọi người đều xuất chiêu sớm, mà trong sáu người ngoại trừ Dương Khai Tâm thường xuyên cười hì hì thắng hiểm được thì năm người còn lại đều bị thua bởi đối thủ.

    - Người của tứ đại tiên môn thật là mạnh.

    - Đúng vậy quá mạnh.

    - Tuyệt học của những người kia quá mạnh mẽ chúng ta hoàn toàn không ứng phó được.

    - Đây là trình độ của tu tiên giới tại Đại Tần quốc sao?

    Sau khi thất bại các trưởng lão của Võ Đang tiên môn liên tục nghị luận bọn họ hiện tại đã hiểu ra đối thủ mạnh như thế nào, thật đúng là cường đại ngọa trừ Trường Sinh Kỳ tầng thứ tư Hoằng Nhật Hóa Nguyệt Cầu Tinh ba người bọn họ những người khác cơ bản đều thắng thảm đại bộ phận thì thua.

    Bọn họ hiện tại đã hiểu ra tại sao một số tiền bối không đánh lại người của Đại Tần tứ đại tiên môn rõ ràng pháp lực của mọi người không kém quá xa nhưng vô luận thế nào cũng đánh không lại, bởi vì bọn họ quá thiếu tài liệu.

    - Tổ thứ 43 Võ Đang tiên môn Lục Nguyên đối đầu với Xích Long Tiên môn Hiên Pháp Nhất

    Vị trọng tài kia vừa cất tiếng rất nhiều người nhìn sang, Võ Đang tiên môn cũng biết Lục Nguyên là ngoại viện duy nhất.

    Nghe nói đây là ngoại viện mà Ân sư bá cố tình mời đến, xem ngoại viện này rốt cuộc có thủ đoạn gì.

    Dù sao hiện tạ cũng là một đám trưởng lão Trường Sinh kỳ tranh hùng mà Lục Nguyên chỉ là một đệ tử mà thôi.

    Lục Nguyên đứng ở trên đài đối thủ của hắn cũng nhảy lên, đối thủ là người của Xích Long Tiên Môn mặc áo kim sắc dáng vẻ uy phong lầm lẫm, hắn giữ lại hàm râu ngắn, đôi mắt như chim ưng khinh thường mà nhìn về đối thủ;

    - Ngươi chính là tu tiên giả của Đại Tấn quốc thật là tức cười, ngươi là người của Võ Đang tiên môn biết tu tiên giả của Đại Tần quốc chúng ta lợi hại mà gặp phải ta thì chỉ có bại.

    Lục Nguyên ngáp một cái:

    - Hóa ra ngươi chỉ có cái miệng cái lưỡi là lợi hại.

    Chương 336-337: Dâm tặc

    Chân Vũ Động Thiên, cái động thiên này tương đối rộng lớn, ước chừng khoảng mười trượng, vô số linh khí tập trung, nhiều vô số kể.

    Linh khí này ngưng tụ thành đủ loại hình thái, các loại hình thức khác nhau.

    Mà cuộc tỷ thí vòng thứ ba ở Chân Vũ Động Thiên đã kết thúc.

    Tình thế của Võ Đang tiên môn càng trở nên xấu hổ.

    Hiện Võ Đang tiên môn chỉ còn một người đó chính là ngoại viện Lục Nguyên, Lục Nguyên có thể duy trì đại cục không, khó có khả năng, thành tích tiếp theo chỉ sợ xếp cuối.

    Đến lúc đó Võ Đang tiên môn sẽ chính thức mất đi tư cách đi vào Chân Vũ Động thiên.

    Tất cả trưởng lão của Võ Đang tiên môn đều biết Chân Vũ Động thiên có bao nhiêu chỗ tốt, nhưng hiện tại nếu thất bại xếp cuối bọn họ sẽ theo ước định bốn nghìn năm trước mà mất đi tư cách vào Chân Vũ Động thiên.

    - Tổ thứ mười một, Võ Đang tiên môn và Hoa Tự Dưỡng Pháp hòa thượng.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng nhảy lên đài với đối thủ này Lục Nguyên không khỏi cau mày hắn đã sớm nghe nói Hoa Tự sinh ra nhiều cao tăng, nhưng vị hòa thượng này cao tới tám thước thân hình vô cùng hùng vĩ, trên mày đầy sẹo toàn thân toát ra lệ khí cuồn cuộn, so với hình tượng hòa thượng thật không giống.

    - Hoa Tự, Phật môn từ bi tuy nhiên cũng có hàng ma chi tăng.

    Dưỡng Pháp hòa thượng phát ra thanh âm hùng hồn:

    - Đây là Chân Vũ Động thiên là quốc thổ của Đại Tần, người Tấn cũng muốn tranh đoạt ở đây thật sự buồn cười bản đại sư sẽ đem ngươi trở thành yêu ma mà hàng.

    Vị Dưỡng Pháp hòa thượng này trước khi xuat gia chính là tán tu sát tinh, ở Đại Nguyên quốc tung hoành giết người không đếm hết tuy nhiên sau đó đắc tội với người của Lan Đà Tự, Dưỡng Pháp hòa thượng phải trốn tới Đại Tần quốc, gặp may mắn đã đầu nhập vào trong Hoa tự, mới khiến Lan Đà tự không dám hành động lỗ mãng.

    Đại Tần, Đại Nguyên Đại Tấn tổng cộng có ba tòa đại tự theo thứ tự là Hoa Tự, Lan Đà Tự, Mật Tông Bố Đạt tự.

    Mà hai tự phía sau đều không có thực lực bằng Hoa tự.

    Dưỡng Pháp hòa thượng này, trải qua vô số phật hiệu nhưng vẫn sát ý trùng thiên, thường xuyên xuống núi giết người, sau đó bị bắt bỏ vào trong chùa nghe phật hiệu nhưng những năm gần đây vẫn không có thay đổi tốt đẹp nên hắn rất ít khi xuống núi, lần này gặp phải cuộc tỷ thí Chân Võ Động Thiên, hắn dĩ nhiên được đề cử xuất động.

    Lục Nguyên vẫn ngáp dài như cũ:

    - Nghe nói trong bảy mươi ba tuyệt kỹ Đạt Ma kiếm pháp ngươi không biết?

    Dưỡng Pháp đại sư liền đáp:

    - Đạt Ma kiếm pháp bản đạ sư không biết tuy nhiên bản đại sư sẽ dùng Hàng Long Phục Hổ Vi Đà Chưởng, hoặc Đại Lực Kim Cương Chưởng.

    Dưỡng Pháp đại sư hùng bá một phương, dĩ nhiên sẽ học Vi Đà Chưởng hoặc Đại Lực Kim Cương chưởng.

    - Aizzz, vậy không có ý nghĩa rồi ta sẽ rất nhanh giải quyết ngươi, mười chiêu là xong.

    Lục Nguyên tỳ ý mà nói, một câu này nói ra khiến cho Dưỡng Pháp đại sư giận dữ hắn tuyệt đối không ngờ Lục Nguyên lại dám cuồng vọng như thế rõ ràng dám nói trong mười chiêu sẽ hạ gục mình.

    Mình ở Hoa Tự sát yêu hàng ma.

    Dưỡng Pháp đại sư năm đó giết người vô số không đếm được sát khí hiện tại cũng không giảm bao nhiêu, hiện tại nghe được Lục Nguyên trong vòng mười chiêu muốn hạ mình thì giận dữ vô cùng.

    - Muốn chết.

    Bàn tay của Dưỡng Pháp đại sư giương lên, chỉ thấy nó phát ra một màu vàng óng ánh, càng lúc càng lớn, một chưởng thẳng đánh tới vô cùng có uy thế, đúng là Đại Lực Kim Cương chưởng, uy nộ như là kim cương, nguyên ý chính là thanh âm bạo liệt, dùng đại bi đốt cháy dơ bẩn, Dưỡng Pháp tính tình nóng nảy luyện môn chưởng pháp này đúng là phù hợp, một chưởng này đánh tới nổ tung thiên địa.

    Nói tới tội ác Lục Nguyên là tội ác nhất định phải đốt cháy.

    Một chưởng Đại Lực Kim cương này hoàn mỹ không có bất kỳ khuyết điểm nào.

    Muốn công phá Đại Lực Kim Cương chưởng, dùng thực lực của Lục Nguyên thì phải chết tuy nhiên một chưởng này hoàn mỹ không có nghĩa là bản thân Dưỡng Pháp đại sư là hoàn mỹ, Lục Nguyên lách mình né qua, trở tay một kiếm vô cùng cổ quái đâm vào phía vai phải của Dưỡng Pháp đại sư, Dưỡng Pháp đại sư xuất chưởng tay phải,mà Lục Nguyên đúng thời khắc mấu chốt đâm về phía đó, y muốn né cũng lực bất tòng tâm, vẫn bị trúng một kiếm.

    Dưỡng Pháp đại sư bị đâm trúng một kiếm thật là mất mặt.

    Hắn lập tức dùng Vi Đà Chưởng, Vi Đà Chưởng chính là hộ pháp thiên thần của phật tổ, một chưởng này đánh ra uy thế cực lớn, giống như là thiên thần uy phong lầm lẫm, trực tiếp công hướng Lục Nguyên.

    Kết quả sau hai ba chiêu y lại bị Lục Nguyên đâm một kiếm.

    - Chiêu thứ mười.

    Lục Nguyên hô lên một tiếng, Dưỡng Pháp đại sư còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Lục Nguyên hoành kiếm đề ngang cổ, cho dù phật giáo công pháp phòng ngự kinh người nhưng Dưỡng Pháp đại sư biết rõ, chỉ cần Lục Nguyên kéo một cái mạng của hắn xem như mất ở chỗ này.

    - Tổ thứ mười Võ Đang tiên môn Lục Nguyên thắng.

    Trọng tài tuyên bố khiến cho Dưỡng Pháp đại sư mặt xám như tro.

    Lục Nguyên lắc đầu tiện tay tra kiếm vào vỏ:

    - Làm sao có thể để cho ngươi trụ quá mười chiêu, ta nói được thì làm được.

    Hắn đối với thắng lợi này hoàn toàn không để trong lòng, kỳ thực cùng với đối thủ đấu lâu như vậy là vì để xem kiếm pháp của đối thủ mà trận này Dưỡng Pháp hòa thượng không dùng Đạt Ma kiếm pháp, Lục Nguyên sẽ giải quyết nhanh chóng.

    Mười chiêu quả nhiên là mười chiêu.

    Những người bên cạnh đều hoảng sợ.

    Muốn trong mười chiêu chiến thắng Dưỡng Pháp hòa thượng cũng không có nhiều người làm được thật không ngờ tu tiên giả của Tấn quốc lại làm được, vốn cho rằng Võ Đang tiên môn vòng thứ ba sẽ toàn quân bị diệt không ngờ lại có người vào vòng thứ tư dễ dàng như thế.

    Kỳ thật vừa riồ Lục Nguyên nói mười chiêu rất nhiều tu tiên giả đứng ngoài quan sát phát hiện kiếm thuật của Lục Nguyên không có gì lạ nhưng mỗi kiếm xuất ra lại đúng chỗ hiểm, chỉ sợ cấp bậc này rất cao rồi.

    Về phần tu tiên giả Võ Đang tiên môn tất cả đều nghĩ là may mắn bọn họ thật không ngờ Lục Nguyên lại có thể đi vào vòng trong.

    Lục Nguyên hiện tại thầm nghĩ không biết phần thưởng vượt qua vòng ba là gì, trọng tài đưa cho hắn một cái bình sứ Lục Nguyên mở ra chỉ thấy bên trong phát ra mùi đan dược.

    - Đây là Chân Võ Đan, là đặc sản của Chân Võ Động Thiên, có thể tăng pháp lực, đối với tu tiên giả Trường Sinh sơ kỳ có công hiệu cực lớn.

    Trọng tài giới thiệu xem ra đan dược này tăng pháp lực cực lớn là đồ bất phàm.

    Vượt qua tỷ thí vòng ba chỉ có mười tám người mà thôi, Võ Đang tiên môn Lục Nguyên một người mười bảy người khác đều là của tứ đại tiên môn, mà bây giờ đã tới vòng thứ tư, Lục Nguyên lại may mắn không phải tiếp tục giao thủ với tu tiên giả tầng thứ năm.

    Mà vòng tỷ thí thứ tư cuối cùng cũng bắt đầu.

    Lục Nguyên hiện tại đau đầu không phải vòng thứ tư, không khó thông qua, mà chỉ là sau khi vượt qua thì xác suất hắn chạm phải Trường Sinh Kỳ tầng thứ năm càng lớn, như vậy làm sao mà đánh.

    Tứ đại tiên môn của Đại Tần quốc đủ loại tuyệt kỹ, đủ loại thủ đoạn, tu tiên giả Trường Sinh Kỳ tầng thứ năm vô cùng mạnh mẽ, mà Lục Nguyên không ngờ lại có thể lọt vào vòng này.

    - Tổ thứ bảy vòng thứ tư tỷ thí, Vô Kiếm tiên môn Mạc Liễu đấu với Võ Đang tiên môn Lục Lục.

    Lục Nguyên đi lên trên đài lúc này đối thủ Mạc Liễu cũng đi lên.

    Mạc Liễu ở Vô Kiếm tiên môn là người bề ngoài nhìn chừng hai mươi tuổi mặt như trái xoan, Lục Nguyên lúc lên đài mới phát hiện ra có điều không bình thường, ánh mắt của Mạc Liễu nhìn hắn tại sao giống như có thâm cừu đại hận gì đó.

    Cho dù Mạc Liễu cừu thị Võ Đang tiên môn, coi thường Võ Đang tiên môn cũng không đến trình độ này.

    Trong tai của Lục Nguyên truyền tới một đạo thanh âm;

    - Ta biết ngươi chính là Lục Nguyên, Hoa Sơn tiên môn Lục Nguyên.

    Lục Nguyên ngạc nhiên bị phát hiện rồi sao?

    Tuy nhiên cũng chẳng sao dù sao lúc trước Võ Đang tiên môn đã cho mình lệnh bài đệ tử khách tịch, mình miễn cưỡng có thể tính là người của Võ Đang tiên môn.

    Mạc Liễu dùng thiên lý truyền âm nói:

    - Chung đại tiểu thư mấy lần nhắc tới tên ngươi, cái tên dâm tặc này.

    Lục Nguyên bị mắng hắn bị mắng nhiều lần rồi nhưng chưa bao giờ bị mắng là dâm tặc, đúng rồi sao mình lại là dâm tặc, thật là kỳ quái, à, Mạc Liễu là người của Vô Kiếm tiên môn mình lại quen biết Chung đại tiểu thư, lúc Yến sư thúc tổ phi thăng mình vô tình đụng lầm vào bờ môi của nàng, môi đụng môi trở thành dâm tặc sao?

    Kỳ quái quá thay, kỳ quái quá thay.

    Lục Nguyên không biết Chung đại tiểu thư từ nhỏ đã có thiên tư cực cao vô luân là tu hành hay là quản lý nhân tài đều rất phục chúng, mà Mạc Liễu chính là một nhân vật dưới tay của nàng, bất tri bất giác đã yêu thích Chung đại tiểu thư.

    Không cần phải kỳ quái, Mạc Liễu tuy là nữ tử, nhưng căn bản là nàng đã thích Chung đại tiểu thư.

    Chỉ là Chung đại tiểu thư quyền cao chức trọng nàng không dám nói gì, cho nên luôn đi theo làm tùy tùng của Chung đại tiểu thư.

    Hôm nay nhìn thấy Lục Nguyên dĩ nhiên là nàng tức giận.

    Lúc này nàng muốn ngay lập tức đánh bại Lục Nguyên.

    Để cho đại tiểu thư biết, Lục Nguyên cũng chỉ là một xú nam nhân không đáng nhắc đến mà thôi.

    Mạc Liễu thống khoái mắng vài câu, phải dạy dỗ tên dâm tặc này thật tốt, ngón tay nàng giương lên một đạo vô hình kiếm ý phát ra, vô kiếm tiên môn tuyệt kỹ ít vô cùng so với Thanh Thành tiên môn còn ít hơn bọn họ chỉ có hai loại một loại là Cửu Huyền Vô Ảnh kiếm khí, loại Vô Ảnh kiếm khí này chỉ có vài người học được mà thôi, loại Vô Ảnh kiếm khí này căn bản không cần phóng ra phi kiếm, có thể dùng ngón tay bắn ra kiếm trong suốt.

    Ngươi có thể cảm thấy được kiếm khí nhưng cảm giác vô cùng yếu, hơn nữa phiền toái chính là, kiếm khí này có thể dài có thể ngắn, thỉnh thoảng biến hóa, dễ bị trúng chiêu.

    Cũng may Mạc Liễu chỉ có thể dùng một thanh Vô Ảnh kiếm khí.

    Phiền toái.

    Lục Nguyên lúc này theo bản năng mà chống đỡ, chỉ thấy keng một tiếng một đạo vô hình kiếm khí đã đánh trúng kiếm của hắn.

    Đối với Vô Ảnh kiếm khí không nhìn thấy này, Lục Nguyên vô cùng thấy phiền toái, nếu như Vô Ảnh kiếm khí có thể dễ dàng phá thì Vo Kiếm tiên môn không thể nào dựa vào tuyệt chiêu này mà xưng hùng hậu thế.

    Lục Nguyên tránh tránh phải tránh, tuy nhiên Vô Ảnh kiếm khí này không có hình dạng và tính chất, có thể dài có thể ngắn, vượt qua như điện đúng là không có cách nào cả, cũng chỉ có thể tế ra năm đạo kiếm sắc, hoàng quang lưu chuyển.

    Lục Nguyên tế ra năm đạo kiếm sắc hoàng quang lưu chuyển Mạc Liễu cười lạnh một tiếng, chỉ là một pháp bảo mà thôi, tác dụng lớn nhất của Vô Ảnh kiếm khí chính là xuyên qua pháo bảo, pháp bảo cao cấp may ra khó vượt qua, Mạc Liễu chỉ huy Vô Ảnh kiếm khí công kích Lục Nguyên.

    Chỉ là Mạc Liễu vừng dùng Vô Ảnh kiếm khí tấn công ngón tay đã chấn động.

    Vô Ảnh kiếm khí dễ dàng xuyên qua pháp bảo nhưng hiện tại năm đạo kim sắc này lại ngăn cản được, giống như không thể nào xuyên qua.

    Đúng thế Vô Ảnh kiếm khí đúng là dễ dàng xuyên qua lớp phòng ngự lực phòng ngự của Lục Nguyên cũng chỉ mới tới tầng thứ năm mà thôi, nhưng ngũ sắc kiếm quang của hắn vô cùng tuần hoàn.

    Lục Nguyên dùng Dưỡng Ngô kiếm chuyển động đâm về phía Mạc Liễu, một kiếm này như cuồng phong vận chuyển, thống khoái mà chém tới, lúc này Mạc Liễu vô cùng kinh ngạc.

    Mạc Liễu vô cùng kỳ quái, thì đầu kiếm của Lục Nguyên đã chém xuống Mạc Liễu vội vàng xuất kiếm ngăn cản, một thanh kiếm lá liễu màu xanh đã xuất ra khỏi vỏ.

    Gió và cây là một chủ đề vĩnh viễn.

    Gió lớn có thể làm đổ cây cối.

    Mà cây cối nhiều hơn cũng có thể ngăn cản cuồng phong, biến mất vô hình.

    Lần này gió mãnh liệt hơn hay là cây nhiều hơn?

    Cuồng phong gào thét, cây cối tan tác, kỳ thật hai người giao thủ không dễ phân cao thấp, đúng thế, chiêu thức của Lục Nguyên rất cao minh nhưng pháp lực của Mạc Liễu cực cao, Mạc Liễu dùng Vô Ảnh kiếm khí không phá được phòng ngự của Lục Nguyên lại bị một đòn của Lục Nguyên làm cho bị thương rồi.

    Mạc Liễu dĩ nhiên không dễ dàng nhận thất bại như vậy Vô Ảnh kiếm khí lại tiếp tục công kích Lục Nguyên.

    Tuy nhiên hữu dụng sao?

    Lục Nguyên lại trở tay, một kiêm đuổi một kiếm, Vô Ảnh kiếm khí tạm thời đã mất đi tác dụng, Mạc Liễu lúc này còn muốn liều mạng với mình thật là buồn cười, Lục Nguyên thi triển Liên Hoàn khoái kiếm, kiếm thế như Trường Giang.

    Đã qua hơn mười chiêu, chiêu thức của Lục Nguyên biến đổi, trường kiếm di chuyển, Mạc Liễu tuyệt đối không ngờ lại có biến hóa như thế, mũi kiếm cứ thế mà chĩa lên cổ nàng.

    Thắng bại đã rõ.

    Lục Nguyên rút trường kiếm về tay.

    Trong những người đang xem cuộc chiến có một số nhân vật khá trác kiệt.

    Ví dụ như ở góc Đông Nam có một người sắc mặt sầu khổ đang chắp tay, hắn chính là Tống Đông Hạ của Tiêu Dao tiên môn.

    Ở phía xa hơn một hòa thượng sắc mặt khô héo, chính là Tịch Pháp hòa thượng, một trong Tứ Đại đoạt quan.

    - Vô Ảnh kiếm khí bị phá, hắn có pháp bảo gì vậy?

    Chung Thu kỳ quái hắn là tu tiên giả Trường Sinh kỳ tầng thứ năm cũng dùng Vô Ảnh kiếm khí dĩ nhiên là kỳ quái.

    - Người này lợi hại không phải vì pháp bảo của hắn mà vì chiêu thức của hắn.

    Thanh âm của Tống Đông Hạ hơi khàn khàn:

    - Chiêu thức của hắn lúc đầu nhìn thì như bình thường nhưng lúc chiến đấu thì vô cùng thần kỹ, mỗi chiêu đều tinh xảo vô cùng đúng là địch thủ.

    - Vạn pháp tại tâm, pháp lực yếu chính là khuyết điểm lớn nhất của hắn, Trường Sinh kỳ tầng thứ tư chính là cực hạn của hắn rồi, Trường sinh kỳ tầng thứ năm nhất định hắn đánh không lại.

    Tịch Pháp hòa thượng mơ hồ hiện ra thêm một con mắt đó chính là con mắt thứ ba của y, Mạt Pháp chi nhãn.

    Mạt Pháp một trong bảy mươi ba tuyệt kỹ của Hoa Tự.

    Chỉ là tuyệt kỹ này rất khó luyện thành, Tịch Pháp hòa thượng có thể luyện ra công pháp này thì phải rất tài giỏi, đừng nhìn hắn lúc này có tu vi Trường Sinh kỳ tầng thứ năm, hắn vô cùng khó lường, kỳ thật Trường Sinh kỳ tầng thứ năm đều là trụ cột của tiên môn.

    Tu tiên giả của Võ Đang tiên môn nghị luận liên tục bọn họ cũng không ngờ rằng Lục Nguyên qua cửa ải này dễ dàng như vậy, sau một lúc cuộc tỷ thí vòng thứ tư đã kết thúc, chỉ còn lại chín người mà thôi.

    Hơn nữa điều cổ quái chính là trong chín người này ngoại trừ Lục Nguyên những người khác đều là tu tiên giả Trường Sinh kỳ tầng thứ năm.

    Chương 338-339: Triệu Nguyên vs Tịch Pháp

    Cũng có ý nghĩa Lục Nguyên đã lọt vào chín người dẫn đầu rồi.

    Lục Nguyên đi tới chỗ lĩnh thưởng, vượt qua vòng thứ tư phần thưởng sẽ là gì chứ?

    Một khối phong binh bài được đưa tới Lục Nguyên dùng thần thức quét qua chỉ thấy ở bên trong có sau linh thú vân hệ vân hổ, phần thưởng của vòng này rõ ràng là sáu linh thú cỡ lớn, Lục Nguyên thân gia phong phú cũng chỉ có 23 con linh thú cỡ lớn mà Chân Vũ Động thiên này một lần đã tặng cho tới sáu con, đúng là phong phú.

    Tâm tình của Lục Nguyên vô cùng vui sướng, ở bên cạnh tràn ngập tiếng nghị luận hắn biết rằng trong chín người còn lại trừ mình ra đều là Trường Sinh kỳ tầng thứ năm, mình không đánh lại phải làm sao bây giờ.

    Phải nghĩ biện pháp, Lục Nguyên trầm ngâm một lát trong óc hiện ra đủ loại biện pháp, tuy nhiên cuối cùng vẫn không có cái nào có khả năng phát huy tác dụng.

    Chỉ có thực lực mới là thật.

    Tăng lên về phương diện kiếm thuật là không có khả năng rồi.

    Cần phải tăng lên về phương diện pháp lực.

    Pháp lực làm sao có thể tăng lên?

    Mình hiện tại đang ở Trường Sinh kỳ tầng thứ hai muốn đột phá qua Trường Sinh kỳ tầng thứ ba cần cô đọng mệnh hồn thiên hồn, chỉ là hiện tại mình đang thiếu thiên hồn, cần phải tìm Côn Luân thiên quan thiên kiếm mới có thể đem thiên kiếm hồn về vị trí cũ.

    Thiên kiếm!

    Hiện tại đang ở trong Chân Võ Động thiên, làm sao có thể vượt vạn dặm đi tới Côn Luân.

    Vấn đề này thật là nan giải.

    Tựa hồ lâm vào bế tắc, Lục Nguyên lập tức cầm bình rượu lên uống một hơi.

    Chuyến đi Chân Võ Động Thiên lần này cứ thế mà thất bại không cách nào tiến lên được nữa sao?

    Lục Nguyên trầm ngâm nếu như lại tiếp tục thua thì thật không cam lòng, tuy nhiên hắn mơ hồ có linh cảm gì đó, không cần đi Côn Luân thiên quan tìm thiên kiếm cũng được, chỉ cần tiếp xúc với thiên kiếm, nhưng mình đã tiếp xúc với thiên kiếm ở đâu?

    Mình tiếp xúc với kiếm rất nhiều, Dưỡng Ngô kiếm của mình, cùng với chín thanh kiếm của Bắc Phong Hoa Sơn tiên môn, đúng rồi ở trên đỉnh Bắc Phong mình còn gặp được Xuất Vân tiên kiếm của tổ sư đời thứ hai, sau lưng của Yến tổ sư.

    Đúng rồi linh cảm ở đây.

    Phi Yến kiếm tiên của Yến Tổ Sư.

    Không đúng Phi Yến Kiếm tiên chính là kiếm tiên linh xảo cực kỳ, tư thế như phi yến làm sao có thể là thiên kiếm.

    Vậy nó ở đâu?

    Lục Nguyên trầm tư thật lâu không nghĩ ra kết quả mà bên kia đã bắt đầu rút thăm rồi.

    Kết quả rút thăm trong chín người chọn năm người Lục Nguyên không gặp phải đối thủ nào, điều này khiến cho những người khác nó hắn may mắn, không gặp đối thủ có thể tự động tiến vào vòng trong.

    Lục Nguyên thầm kêu mình may mắn hắn lại tiếp tục trầm tư Phi Yến kiếm tiên không phải là thiên kiếm sao, tất cả những phi kiếm tiếp xúc đều không có tư cách này đúng lúc này linh quang của Lục Nguyên lóe lên, đã hiểu ra đâu là thiên kiếm.

    Trong những thứ mà mình tiếp xúc đúng là có thiên kiếm.

    Nhưng không phải là kiếm mà là người.

    Tuyệt thế Yến Thương Thiên Yến tổ sư bản thân chính là một thanh thiên kiếm.

    Tuyệt thế thiên kiếm, tuyệt thế bất phàm.

    Lông mày như kiếm mắt như kiếm môi như kiếm y phục như kiếm khí tức như kiếm, người như kiếm toàn thân cao thấp đều như một thanh kiếm đây không phải là thiên kiếm sao?

    Mình một mực đi kiếm tìm đã quên mất Yến tổ sư chính là thiên kiếm hợp lý nhất.

    Như vậy thì rất dễ xử lý rồi tìm một nơi vắng vẻ bình tĩnh ngồi xuống, tập trung tư tưởng nhớ lại thời gian ở cạnh Yến tổ sư, mình đã theo Yến tổ sư tu hành trọn một năm đã sớm quen với khí thế của Yến tổ sư, lúc này hồi ức, từng Thiên kiếm nhập vào não.

    Theo cảm xúc này đỉnh đầu của Lục Nguyên đã xuất hiện một thanh đoản kiếm, thanh đoản kiếm này hơi mờ, có khí tức giống như là thượng cổ chi kiếm trên trời xanh, nếu như có tu tiên giả nhìn thấy, đoán chừng sẽ khiếp sợ không nói nên lời.

    Thiên kiếm hồn, hồn phách của thiên kiếm vô cùng hiếm thấy, một khi có thiên kiếm hồn, mệnh kiếm hồn, thì trình độ lãnh ngộ sẽ vô cùng đáng sợ, tuy nhiên Lục Nguyên đã tìm một nơi vắng vẻ cho nên không có người nhìn thấy thiên kiếm chi hồn của Lục Nguyên.

    - Thiên địa nhị hồn ở bên ngoài mà mệnh hồn cô độc ở trong đó thiên kiếm hồn trở về vị trí cũ.

    Lục Nguyên quát một tiếng theo tiếng quát này, thiên kiếm hồn bắt đầu văng ra khỏi đỉnh đầu của Lục Nguyên, thuận lợi trở về vị trí cũ.

    Thiên kiếm hồn khi trở về vị trí cũ Lục Nguyên cảm thấy linh hồn của mình rõ ràng hơn rất nhiều, hiện ra vô số cảnh tượng trong đó có cảnh tượng khi còn bé hắn đùa giỡn ở Đông Lâm trấn, lại có cảnh tượng hắn luyện kiếm với Lý Nguyên Bạch.

    Thật sự là một cảm giác ấm áp, đối với gia đình mình nhất định phải trở về một chuyến về phần sư phụ nên thả lòng lòng, sư phụ không cần lo lắng nữa, con đã tăng pháp lực, không cần lo lắng Tư Mã Trường Bạch nữa.

    Đến đây Lục Nguyên cảm thấy mình đã vô cùng lớn mạnh, Lục Nguyên lúc này đã minh bạch mình đã đạt tới Trường Sinh kỳ tầng thứ ba, Ngưng Luyện Thần hồn.

    Chỉ cần thần hồn của mình tiếp tục ngưng luyện mạnh mẽ có thể đạt tới Trường Sinh Kỳ tầng thứ tư Thành Tựu Nguyên Thần.

    Một khi Thành Tựu Nguyên Thần thì so với trước kia hoàn toàn khác nhau.

    Không có nguyên thần làm sao có thể thành tiên.

    Hơn nữa đã có nguyên thần mới có tư cách ngưng tụ hư đan kết thành kim đan thẳng tới kim đan đại đạo cuối cùng Ha Anh ngưng tụ thành Nguyên Anh, Nguyên Anh chính là biểu tượng mấu chốt của đạo cảnh.

    Tự nhiên vấn đề chính yếu nhất hiện tại là mình đã đạt tới Trường Sinh kỳ tầng thứ ba Ngưng Luyện thần hồn, đối phó với tu tiên giả tu vi Trường Sinh kỳ tầng thứ năm càng thêm nắm chắc.

    Trải qua vòng thứ năm chém giết cực kỳ thảm thiết, chỉ còn lại năm người.

    Trong đó mắn rút thăm được vị trí không có đối thủ là Lục Nguyên, còn lại bốn người, trong đó Tiêu Dao môn có Tống Đông Hạ, Hoa Tịch pháp sư cùng với một tu tiên giả danh khí hơn nhỏ có tu vi Trường Sinh kỳ tầng thứ năm, một Xích Long tiên môn Diệp Hầu, trong lúc giao đấu bị Tịch Pháp đại sư đánh bại trong trận chiến đó, Tịch Pháp đại sư hiển lộ chiến lực tương đối đáng sợ làm cho các đại môn khác rơi vào tràng diện thảm bại.

    Mà cũng tới vòng ban thưởng thứ năm.

    Đây là....

    Phần thưởng của Lục Nguyên là một cái chai trong suốt, trên đó toát ra rừng luồng hỏa diễm, đồng thời còn có hơn mười cân Bạch Quang vẩn thạch, Bạch Quang vẩn thạch như là thu thủy, Lục Nguyên không khỏi giật mình:

    - Đây là Vĩnh Viêm chi hỏa, cùng với Thái Bạch Vẩn Thạch, dùng để rèn linh kiếm.

    Trong giọng nói có mang theo vẻ hâm mộ.

    Phi kiếm ở tu tiên giới là bình thường, mà linh kiếm thì thấy rất nhiều, cũng không dưới linh kiếm của cửu đại kiếm tiên.

    Về phần kiếm tiên có thể ngộ chứ không thể cầu ở toàn bộ Đại Tấn quốc người có kiếm tiên không tói mười người.

    Chân Vũ Động Tiên đúng là có nhiều thứ tốt, vòng tỷ thí thứ năm đã xuất hiện Vĩnh Viêm Chi Hỏa cùng với Thái Bạch Vẩn Thạch.

    Như vậy phía sau càng thêm có nhiều thứ mong đợi.

    Tự nhiên đối thủ càng về sau sẽ càng khó chơi, tuy nhiên như vậy không phải càng thú vị sao.

    Hi vọng sẽ có thể được nhìn nhiều thêm các lộ kiếm pháp hơn nữa.

    Một vòng này, là cao thủ chân chính đại chiến, trên cơ bản đều đã có tu vi Trường Sinh kỳ tầng thứ năm, không có người nào là không nổi danh.

    Cao thủ tranh chấp chỉ trong một đòn.

    Ở trong trận chiến Tịch Pháp đại sư dùng Phiền Não chỉ, một ngón tay điểm ra tựa hồ như bình thường mà khiến cho đối thủ không có sức hoàn thủ.

    Mà bên cạnh thì Vô Kiếm Tiên môn Chung Thu đánh bịa Tiêu Dao Tiên môn Tống Đông Hạ.

    Hai người này đều là những người thực lực cao Chung Thu một tay dùng Vô Ảnh kiếm khí, càng thêm tiêu sái, hắn có pháp lực Trường Sinh kỳ tầng thứ năm, có thể đồng thời phát ra hai Vô Ảnh kiếm khí, so với Mạc Liễu thì mạnh hơn không biết bao nhiêu lần, mà Tống Đông Hạ thì công phu không ít, Tiêu Dao tiên môn có rất nhiều tuyệt kỹ đặc biệt.

    Vòng thi đấu thứ sáu cứ như vậy mà xong, Lục Nguyên ở bên cạnh mà xem trò hay cuối cùng phát hiện ra vòng thứ sáu này không có ban thưởng, Lục Nguyên ngạc nhiên một hồi liền hỏi Hoằng Nhật Hoằng Nhật liền đáp:

    - Quy định năm đó là vậy mấy vòng phía trước đều có thưởng nhưng những vòng cuối cùng thì không có đến khi đoạt giải nhất mới được thưởng, mà phần thưởng giải nhất cũng khá cao, là ba con Cự Linh Thú.

    Ba con cự linh thú, bằng ba mươi con linh thú cỡ lớn!

    Phần thưởng như vậy đúng là không bình thường!

    Vòng thứ bảy, Lục Nguyên tiến vào ba người cuối cùng, Lục Nguyên vận khí đúng là không tệ, hắn lại tiếp tục không gặp phải đối thủ, vận khí như vậy thật khiến cho người ta không nói được lời nào.

    - Tại sao hắn không gặp phải đối thủ?

    - Đúng vậy nhất định là có ma quỷ.

    - Trọng tài tổng cộng có năm người Đại Tần quốc chúng ta có bốn người ngươi nói rằng có khả năng giở trò quỷ sao, người này thật là may mắn.

    - Thật đúng là khiến người ta khó chịu.

    Trong tiếng nghị luận, Vô Kiếm tiên môn Chung Thu, Hoa Tự Tịch Pháp đại sư đã ra chiêu cùng với Hoa Tự Tịch pháp đại sư, Chung Thu có Vô Ảnh kiếm khí lợi hại nhất, hắn cũng biết được Tịch Pháp đại sư cường đại cho nên không chút do dự xuất ra Vô Ảnh kiếm khí, công kích Tịch Pháp đại sư.

    Tịch Pháp đại sư một tay đánh ra một phật tháp phật tháp ra chiêu ngày càng lợi hại, trong chốc lát đã đủ sức chống lại Vô Ảnh kiếm khí.

    Đồng thời toàn thân của Tịch Pháp đại sư hiện lên kim quang cả người hắn giống như hóa thành kim nhân vậy, đây là kim cương bất hoại, cùng với Vô Ảnh kiếm khí có thể chống chọi trong thời gian ngắn.

    Đương nhiên cho dù dùng Phật tháp tầng thứ năm cùng với thân thể Kim Cương Bất Hoại Tịch Pháp đại sư cũng biết muốn ngăn cản Vô Hình kiếm khí công kích là không thể, Vô Hình Kiếm khí có thể xuyên thấu bất kỳ phòng ngự nào, hiện tại mình cần phải sớm giải quyết đối thủ.

    Tịch Pháp đại sư giơ tay lên đánh ra Niêm Hoa chỉ.

    Tịch Pháp đại sư phát ra cuồng phong bạo vũ công kích Chung Thu cũng biết nhưng không cách nào ngăn cản.

    Lúc này một màn thanh âm kinh hô vang lên, trước khi giao đấu mọi người không ngờ rằng Tịch Pháp đại sư lại mạnh như thế, hiện tại Diệp Hầu của Xích Long tiên môn Chung Thu của Vô Kiếm tiên môn cũng đã bại trong tay của hắn, hóa ra công pháp của hắn rất nhiều.

    Hoa tự có rất nhiều tuyệt kỹ, tới bảy mươi ba cái.

    Tuy nhiên trưởng lão của Hoa tự cũng chỉ học một hai cái mà thôi, giống như Dưỡng Pháp hòa thượng giao thủ với Lục Nguyên cũng chỉ biết có hai cái, mà Hoa Tự bảy mươi tuyệt kỹ, mỗi tuyệt học càng lợi hại nghe nói ngay cả chủ trì của Hoa Tự cũng chỉ biết có bốn mươi loại tuyệt kỹ mà thôi.

    Mà vừa rồi Tịch Pháp đại sư đã sử dụng rất nhiều tuyệt kỹ, có Mạt Pháp Chân chi nhãn, Hành Phiền Não Chỉ, Niêm Hoa Chỉ, Kim Cương Bất Hoại, Đại La Diệp chỉ, Bàn Nhược Chưởng, Long Trảo thủ, Vô Tướng Công, trọn vẹn tám loại có thể học được nhiều tuyệt kỹ như vậy đúng là thiên tài trong thiên tài.

    Thật mạnh.

    Mệnh đến nỗi Chung Thu cũng phải thua tâm phục khẩu phục.

    Vòng thi đấu cuối cùng cũng đã tới.

    Lúc này một bên là Lục Nguyên, một bên là thiên tài của Hoa Tự Tịch Pháp đại sư.

    Tịch Pháp đại sư tổng cộng thể hiện tám tuyệt kỹ trong bảy mươi ba tuyệt kỹ, đủ thấy hắn đáng sợ thế nào.

    Mà so sánh lại, Lục Nguyên thì một chút cũng không sánh được người mạnh nhất mà Lục Nguyên chiến thắng chỉ có tu vi Trường Sinh kỳ tầng thứ tư mà thôi, ai cũng cho rằng Lục Nguyên nhất định phải thua, tuy nhiên may mắn xếp hạng thứ hai cũng làm vinh quang cho Đại Tấn.

    Người của Võ Đang tiên môn cũng hiểu được thành tích này là không tệ rồi, dựa vào Võ Đang kiếm trận cũng không đến nỗi xếp cuối, xem ra bọn họ có khả năng bảo trụ được tiếp tục lọt vào Chân vũ Động Thiên, cho nên ai cũng tươi cười.

    Mà trong thanh âm đó, Lục Nguyên đi lên trên đài, đối thủ của hắn, Tịch Pháp đại sư thân hình khô héo cũng đã đi lên, Tịch Pháp đại sư người như cây gỗ, nhìn không giống như thiên tài, tuy nhiên Hoa Tự là như vậy cũng không có gì là lạ.

    Tịch Pháp đại sư một tay điểm ra chính là Đa La diệp chỉ, Đa La diệp chỉ vô cùng linh hoạt, mười ngón tay như xuyên đương nhiên Đa La diệp chỉ nhất định phải tới gần, điều khiển khí kình đánh ra không khó nhưng lăng không công kích từ xa uy lực không lớn.

    Lục Nguyên một tay dùng kiếm hư không mà chém, Đa La diệp chỉ là chiêu thức tinh xảo hắn muốn sử dụng trước mặt mình thật là buồn cười, trừ phi hắn đạt tới đạo cảnh thì may ra, Lục Nguyên trở tay một kiếm, hắn chiếm ưu thế về kiếm thuật Tịch Pháp lại chiếm ưu thế về pháp lực hai người đánh ngang tay nhau.

    Tịch Pháp đại sư giật mình hắn đã dùng con mắt thứ ba phát hiện Lục Nguyên không có pháp lực như vậy nhưng hiện tại không đúng, lúc này hắn lại mở con mắt thứ ba phóng hào quang về phía Lục Nguyên.

    - Hóa ra ngươi đã đến Trường Sinh kỳ tầng thứ ba, cộng thêm năng lực chiêu thức đúng là có thể đấu với ta một trận.

    Tuy nhiên cũng chỉ là như vậy mà thôi, bởi vì bản tăng có tới mười ba tuyệt kỹ.

    Mười ba tuyệt kỹ, trong bảy mươi ba tuyệt kỹ hắn biết tới tận mười ba tuyệt kỹ.

    Tu tiên giả ở lâu tại Đại Tần quốc tiếp xúc nhiều với Hoa tự mới biết được mười ba tuyệt kỹ là ý niệm thế nào.

    Bồ Đề đạt ma nghe nói là một phân thân của Bồ đề lão tổ.

    Thánh nhân phân thân vô cùng vô tận, Bồ Đề đạt ma chỉ là một trong những phân thân của y nhưng thần thông vô cùng, trước khi phi thăng đã sáng tạo ra bảy mươi ba tuyệt kỹ, hắn truyền lại lời nói, có thể luyện được bốn mươi chín tuyệt kỹ của ta là có thể phi thăng rồi.

    Ở trong đạo giáo bốn mươi chín tuyệt kỹ là số liệu khá thần bí.

    Mà hiện tại phương trượng của Hoa Tự nghe nói đã luyện được bốn mươi lăm tuyệt kỹ chỉ còn thiếu bốn loại là có thể phi thăng, quả nhiên là một tông sư đương thời.

    Chỉ là tuyệt kỹ của Hoa tự luyện thành một cái không khó nhưng luyện nhiều cái càng về sau càng khó.

    Tịch Pháp đại sư một thân kiêm mười ba tuyệt kỹ thật là đáng sợ.

    Chỉ có thể dùng từ thiên tài trong thiên tài để hình dung về y.

    Nhật vật như vậy, muốn trước ba trăm năm tuổi qua đạo cảnh quả nhiên không khó.

    Trước vị thiên tài trong thiên tài này Lục Nguyên cũng chỉ có thể thất bại.

    Chương 340-341: Thái tuế

    Bắt đầu giao thủ, bàn tay của Tịch Pháp đại sư khẽ rung động, đây chính là Long Trảo thủ, nghe nói Long trảo thủ luyện tới tình trạng cao nhất có thể như long trảo xuất thế, ở thế giới hiện tại có thể luyện ra hình rồng như tâm pháp Vân Long thập biến thì thần thông vô cùng.

    Long Trảo thủ có thể thể như Long Trảo xutấ thế, thì thần thông cỡ nào.

    Long Trảo thủ của Tịch Pháp đại sư dĩ nhiên không đáng sợ như vậy nhưng một khi dùng tới Lục Nguyên cảm thấy vô cùng khủng bố, hắn phải liên tục né tránh, công kích như vậy so với phi kiếm công kích còn đáng sợ hơn.

    Long Trảo thủ bay tới một trảo nghênh đón một trảo Lục Nguyên không ngừng né tránh, tuy nhiên địa phương hắn né tránh được càng lúc càng ít.

    Liều mạng!

    Lục Nguyên lúc này cũng không thể lưu thủ nữa, hắn phải liều mạng mà thôi năm đạo kiếm sắc đánh tới, Dưỡng Ngô Kiếm bắt đầu chuyển động.

    Kiếm thật nhanh.

    Trảo thật tốt.

    Long Trảo thủ cùng với trường kiếm đấu với nhau, lúc này Lục Nguyên liên tiếp chém ra năm đạo kiếm ý, kim chi kiếm ý, mộc chi kiếm ý, hỏa chi kiếm ý, thủy chi kiếm ý, thổ chi kiếm ý, năm đạo kiếm ý tạo thành tuần hoàn tấn công Tịch pháp đại sư.

    Tịch Pháp đại sư bị phá Long Trảo thủ tuy nhiên y cũng không gấp, lập tức đánh ra Phiền Não chỉ, hi vọng có thể ngăn cản Lục Nguyên.

    Lại bị phá, Tịch Pháp đại sư nhíu mày, lại xuất ra Niêm Hỏa Chỉ, tuy nhiên kiếm pháp của Lục Nguyên lại xuất ra cổ quái, trong chốc lát đã phá tan Niêm Hoa Chỉ.

    Lại bị phá, Tịch Pháp đại sư lúc này không thể nào bình tĩnh được, giờ khắc này y lại đánh ra vài loại công pháp kết hợp với nhau trong đó có Bàn Nhược Chưởng đối phương rất khó phòng thủ, cũng có Vô Hình Vô Tướng chỉ, Vô Hình Vô Tướng chỉ đánh ra vô hình có phần cùng loại với Vô Ảnh kiếm khí tuy nhiên nó không có năng lực xuyên qua pháp bảo, điều này khiến cho Vô Hình Vô Tướng chỉ không bằng Vô Ảnh Kiếm khí, nhưng vẫn là một công pháp vô cùng lợi hại, xứng đáng nằm trong bảy mươi ba tuyệt kỹ.

    Lúc này Ngũ Hành Kiếm của Lục Nguyên phát huy đến cực điểm vô luận là Bàn Nhược chưởng hay là Vô Hình Vô Tướng chỉ đều bị nó phá tan.

    Kiếm pháp hung hãn cổ quái này khiến cho mọi người xung quanh không biết phải làm sao cho phải, vốn ngay từ đầu tất cả mọi người cho rằng, Tịch pháp đại sư là thiên tài trong thiên tài, thân dùng mười ba tuyệt kỹ, muốn đối phó với một người của Đại Tấn là chuyện vô cùng đơn giản nào ngờ Lục Nguyên lại đánh ra một bộ kiếm pháp vô cùng cổ quái, trong chốc lát đã đánh tan năm tuyệt kỹ của Hoa tự.

    Đây chính là năm tuyệt kỹ trong bảy mươi ba tuyệt kỹ không giống như những tuyệt kỹ bình thường.

    Tịch Pháp đại sư cấp tốc lui về phía sau đồng thời nhanh chóng đánh ra Đại Suất Bi Thủ, đây là một tuyệt kỹ trong bảy mươi ba tuyệt kỹ đã danh chấn khối đại địa nam cảnh, ngay cả chưởng môn của Côn Luân tiên môn cũng đã từng nếm qua mà tán thưởng không thôi.

    Đối với uy danh tích lũy vạn năm, Tịch Pháp đại sư tuyệt đối tin tưởng Đại Suất Bi thủ này, một đòn này đánh ra có thể mang tới lực đạo vô cùng vô tận, cơ hồ làm không gian nứt vỡ.

    Đại Suất Bi Thủ vừa đánh ra, hai người Chung Thu Diệp Hầu từng giao thủ với Tịch Pháp đại sư mới biết được lúc trước Tịch Pháp đại sư vẫn chưa xuất ra bổn sự chính thức, Đại Suất Bi Thủ có lực đạo to lớn như thế, cho dù chiêu thức ngươi tinh diệu thế nào cũng không thể nào chống lại được, đúng lúc ai cũng cho rằng người nước Tấn kia phải thua cuộc thì Đại Suất Bi thủ đã bị vô cùng vô tận kiếm quang mà làm cho suy yếu.

    Cái này cũng bị phá.

    Cơ hồ là không thể nào.

    Tịch Pháp đại sư cảm thấy thật khó tin, Đại Suất Bi Thủ của mình cũng bị phá, lúc này y như thất thần rồi, mà Lục Nguyên dùng Ngũ Hành Luân hồi kiếm quang cuốn thẳng về phía Tịch Pháp đại sư, y cơ hồ không tin được sự thật này:

    - A di đà phật không thể nào.

    Tịch Pháp đại sư trong nháy mắt đánh ra những tuyệt học cuối cùng của y, Vi à Chưởng, Kim Cương Chưởng, những chưởng pháp này đều có công dụng hàng yêu trừ ma.

    Những chưởng pháp này đều là một trong bảy mươi ba tuyệt kỹ, mỗi một tuyệt kỹ vì tranh đoạt cũng có thể khiến cho máu chảy thành sông.

    Nhưng hiện tại nó đều bị Ngũ Hành Kiếm đạo phá nát, Lục Nguyên hiện tại mới biết được, Yến tổ sư lập nên Ngũ Đế Ngũ Hoàng Luân Hồi kiếm cường đại thế nào, nếu như trước kia mình không học được thì rất khó thủ thắng, mà bây giờ có Ngũ Hành Luân Hồi kiếm đạo, Ngũ Hành Luân Hồi, trực tiếp phá tan mọi chướng ngại vật, đem những tuyệt học như vậy hoàn toàn phá nát.

    Thân là người của Hoa Tự, vô cùng tự tin.

    Vậy mà những tuyệt kỹ cứ như vậy bị Ngũ Hành Luân Hồi kiếm phá nát.

    Niềm tin hoàn toàn bị sụp đổ.

    A di đà phật, a di đà phật!

    Tịch Pháp đại sư phát hiện ra bốn chữ a di đà phật cũng niệm không nổi nữa.

    Cuối cùng y dùng Kim Cương Bất Hoại thân mà Lục Nguyên cũng dùng Luân Hồi Kiếm đạo chém liên tục trên người của y quần áo trên người của y tan tác, toàn thân lộ ra kim quang, Lục Nguyên thầm nghĩ, y muốn lấy cứng đối cứng với mình, điều này có thể sao?

    Tịch Pháp đại sư vẫn chưa luyện Kim Cương Bất Hoại tới mức đại thành, nếu quả thực đã đại thành thì lấy cứng đối cứng với Lục Nguyên cũng không thành vấn đề, nhưng hiển nhiên tuyệt kỹ này hắn vẫn chua luyện tới đại thành, chỉ trong chốc lát, kim giáp trên người của hắn sẽ biến mất, khôi phục da thịt như lúc đầu mà trường kiếm lúc này đã kề lên cổ hắn.

    NgĐối với uy danh hàng vạn năm tích lũy của bảy mươi ba tuyệt kỹ,

    đã thất bại.

    Võ Đang tiên môn Lục Lục thắng.

    Khi trọng tài tuyên bố người thắng lợi cuối cùng, Lục Nguyên khẽ tra Dưỡng Ngô Kiếm vào bao, lấy ra hồ lô rượu uống một ngụm.

    Lập tức toàn trường im ắng.

    Mở to hai mắt mà nhìn.

    Miệng há hốc....

    Chuyện này....

    Mười ba tuyệt kỹ của Hoa Tự lại bị người Tấn kia dùng kiếm pháp cổ quái đánh bại, chẳng lẽ đây chính là Võ Đang Thái cực kiếm pháp trong truyền thuyết, bình thường thanh danh của Thái Cực Kiếm pháp còn cao hơn cả bảy mươi ba tuyệt kỹ, bảy mươi ba tuyệt kỹ cũng chỉ có Dịch Cân Hóa Tiên kinh là có thể vượt qua, mà Dịch Cân Hóa Tiên kinh một khi luyện thành cơ hồ một bước thành tiên rồi.

    Trên cơ bản, Võ Đang Thái Cực Kiếm Pháp cùng với Hoa Tự Dịch Cân Hóa Tiên kinh, Vô Kiếm Tiên Môn Cửu Huyền Vô Ảnh kiếm cùng với công pháp trấn phái của Xích Long tiên môn Thiên Tử kiếm pháp đều là những kiếm pháp khó lường.

    Thiên Tử Kiếm pháp loại kiếm pháp trấn phái này cũng giống như Thái Cực Kiếm pháp đều khó luyện cực kỳ.

    Mà Thiên Tử kiếm pháp chia làm mười thức, từng chiêu từng thức đều có rồng ẩn hiện đủ thấy sự lợi hại của nó.

    Đây là những công pháp trấn thế mà chỉ có tiên môn lớn mới có.

    Mà Võ Đang tiên môn sở dĩ cũng có bởi vì năm đó Võ Đang tiên môn cũng là tiên môn cỡ lớn, bốn tiên môn khác ở Đại Tấn quốc cũng không có tiên môn nào có công pháp trấn thế.

    Trong lòng Lục Nguyên lúc này đã hiểu ra, Yến Tổ sư sáng chế ra Ngũ Đế Ngũ Hoàng luân hồi kiếm đạo cũng có mục đích sáng chế ra một bộ trấn thế chi học mà hiện tại tổ sư đã đem bộ kiếm pháp đó truyền lại cho mình, để mình chứng minh nó cũng có đẳng cấp trấn thế chi học.

    Đáng tiếc vị Tịch Pháp đại sư này chỉ vẻn vẹn luyện được mười ba tuyệt kỹ, những tuyệt kỹ này chỉ là tuyệt học bình thường chứ chưa đạt tới trình độ trấn thế chi học, không có cách nào khảo nghiệm bộ kiếm pháp này cùng với Dịch Cân Hóa Tiên ai cao ai thấp.

    - Cái này cũng bị phá.

    - Thật đáng sợ thật khó tưởng tượng được.

    - Đúng vậy.

    Mười ba tuyệt kỹ của Hoa Tự hoàn toàn bị phá vỡ.

    Hoa Tự chính là đệ nhất tiên môn ở Tần quốc đó.

    Lời nói này dĩ nhiên là Tiêu Dao tiên môn không đồng ý, Tiêu Dao tiên môn vẫn luôn hi vọng tranh chấp ngôi vị đệ nhất với Hoa Tự.

    Trong thanh âm lộn xộn Tịch Pháp đại sư cơ hồ sụp đổ niêm tin, sắc mặt đanh lại:

    - Thí chủ, lúc này ta thua ở trong tay của ngươi thực sự không phải là Hoa Tự tuyệt kỹ thua cuộc mà là do ta học nghệ không tinh, ngày sau sẽ lại tiếp tục lãnh giáo.

    Lục Nguyên tùy ý ngửa hồ lô rượu lên uống thêm một ngụm.

    Phần thưởng cuối cùng là gì đây?

    Phần thưởng cuối cùng thật là lớn.

    Ba con cự thú cấp linh thú, dĩ nhiên không có khả năng tất cả đều thuộc vân hệ, ba con cự thú này một con kim sắc kim kình một con thanh sắc mộc kình một con bạch sắc vân kình, hai con trước có thể mang ra cửa hàng đổi lấy cực thú vân hệ còn con Vân Kình kia có thể giữ lại dùng.

    Lục Nguyên nhanh chóng nhét linh thú này vào trong phong linh bài của mình, những linh thú này đến trình độ cao cấp rồi sẽ không ôn hòa, Lục Nguyên nhét vào bọn chúng rít gào một tiếng khiến cho những Vân hổ Vân sư ở bên cạnh đều bị chấn động.

    Lục Nguyên sau khi đưa vân thú vào bên trong chỉ cảm thấy vân hệ nguyên khí quanh người của mình trở nên uồn cuộn khiến cho tốc độ tu hành trở nên tăng cao hơn rất nhiều, nếu như hai con cự thú kia cũng được đổi thành vân hệ thì tốc độ tu hành của mình so với hiện tại nhất định còn nhanh hơn nhiều nữa.

    Lục Nguyên quay trở về đám người Võ Đang tiên môn, đam tu tiên giả kia hưng phấn đến mức thất thố, những trưởng lão này nhìn thấy thành tích như vậy thì biết chắc không thể nào xếp cuối được, lần sau chắc chắn bọn họ sẽ tiếp tục đi vào Chân Vũ Động Thiên.

    - Vậy mới được chứ, Lục Lục.

    - Người đệ nhất đời thứ mười của Đại Tấn quả nhiên không tệ.

    Mà so với sự hưng phấn của Võ Đang tiên môn, sắc mặt của người Tần vô cùng không dễ nhìn, bọn họ tuyệt đối không ngờ, ngôi vị đệ nhất đã bị người Tấn lấy đi rồi, đại Tần quốc kiêu ngạo không ngờ lại bị thua cuộc, tất cả đều có một cảm giác vô cùng khuất nhục.

    Cá nhân tỷ thí đã xong kế tiếp là tỷ thí đoàn thể.

    Quy tắc tỷ thí đoàn thể rất đơn giản, ở phía sau Chân Vũ Động thiên có không gian tương đối rộng lớn thậm chí còn có một khu rừng rậm nhỏ mọi người ở trong đó giao thủ, càng sớm bị đánh bại thì càng xếp ở phía sau, đoàn nào còn tồn tại cuối cùng dĩ nhiên là xếp thứ nhất, quy tắc này tương đối đơn giản.

    Tuy nhiên tình hình hiện tại cũng không có lợi nhiều cho Võ Đang tiên môn thực lực cá nhân của Lục Nguyên dĩ nhiên là mạnh nhất nhưng chớ quên các tiên môn khác có đến ba vị tu tiên giả Trường Sinh kỳ tầng thứ năm, Trường Sinh kỳ tầng thứ tư cũng nhiều hơn Võ Đang tiên môn rất nhiều, Võ Đang tiên môn có kiếm trận thì Hoa Tự cũng có thập bát la hán trận,danh khí so với kiếm trận của Võ Đang còn lớn hơn, Vô Kiếm tiên môn mặc dù không có trận pháp gì nhưng bọn họ ba mươi người, đúng rồi quên mất chuyện chính tiên môn nào cũng có ba mươi người mà Võ Đang tiên môn chỉ có hai mươi người, Vô Kiếm tiên môn ai cũng có Vô Ảnh Kiếm khí ba mươi người ba mươi đạo Vô Ảnh kiếm khí, cuộc chiến này làm sao thắng được.

    Tiêu Dao tiên môn không có tuyệt kỹ đánh tập thể, ở phương diện này họ hơi yếu thế.

    Xích Long tiên môn thì có thể liên thủ đối ứng, Xích Long tiên môn có Tử Vi Thiên Đế, vô cùng huyền diệu.

    Cho nên tình hình của Võ Đang tiên môn vô cùng bất lợi, chớ quên Hoằng Nhật nhân vật chủ chốt của Võ Đang tiên môn đã bị đánh trọng thương hiện tại không thể phát huy thực lực.

    Bất kể thế nào tỉ thí tập thể đã bắt đầu.

    Đúng lúc sắp bắt đầu, một trọng tài ngự kiếm bay tới:

    - Tỉ thí đoàn thể đình chỉ không đánh nữa.

    Điều này khiến cho đa số tiên nhân đều kinh ngạc.

    Vị trọng tài kia nhảy xuống phi kiếm:

    - Vừa rồi nhìn ở phía sau linh bàn thì đằng sau cuộc tỷ thí lần này là linh vật thái tuế.

    Mười động thiên ba mươi sáu tiểu động thiên, đều là chỗ sản sinh ra linh vật thiên địa.

    Nhưng chẳng hiểu tại sao, có đôi khi có nơi lại xuất hiện thái tuế.

    Thái tuế là một khối thịt bản thân không có mặt mũi, có thể nó thỉnh thoảng cắt thịt trên người của mình, loại thái tuế này đúng là bảo vật tự nhiên nhưng đối với tu tiên giả không có chút tác dụng nào.

    Thái tuế chỉ là thứ không ngừng sản xuất ra thịt mà thôi.

    Bởi vậy đánh tiếp cũng chẳng có tác dụng gì.

    Những người tới nơi này cũng là vì tranh giành tài nguyên linh vật, Thái Tuế chính là linh vật ở thiên địa nhưng đối với tu tiên giả vô dụng.

    Đương nhiên nếu như tỉ thí cá nhân của Võ Đang tiên môn thất bại, xếp hạng cuối cùng vậy thì cho dù tỉ thí đoàn thể không có tài nguyên gì bọn họ cũng muốn đánh, lúc đó mục đích của bọn họ chỉ là đánh cho Võ Đang tiên môn xếp hạng cuối cùng, mất đi tư cách tham dự Chân Võ Động thiên, các tiên môn còn lại có lợi nhiều hơn.

    Đáng tiếc bởi vì biểu hiện của Lục Nguyên khiến cho Võ Đang tiên môn cho dù tỷ thí đoàn thể có xếp cuối cùng không có khả năng xếp cuối cùng, bởi vậy Võ Đang tiên môn không thể mất đi quyền đi vào Chân Võ động thiên được.

    Như thế tự nhiên không cần đánh nữa.

    Thái tuế sao?

    Thứ nhất đây là thịt.

    Lục Nguyên đã nếm qua thịt heo thịt dê thịt thỏ thịt chim thịt vịt thịt gà thịt chó thịt phi long thịt hổ thịt sói thịt rắn đủ các loại thịt, nhưng thịt thái tuế thì chưa gặp phải tự nhiên là có hứng thú, hắn dĩ nhiên là muốn tới nhìn xem.

    Đây là thái tuế sao?

    *** nhìn nhìn thấy trên linh bàn bích thúy có một khối thịt lặng yên.

    Hắn tiện tay vung kiếm cắt, một miếng thịt trong chốc lát khối thịt đã sinh trưởng bổ sung lại.

    Đối với phàm nhân mà nói nó không phải bảo vật đối với quốc gia mà nói nó cũng không phải là bảo vật.

    Trách không được mà tu tiên giả không có hứng thú nhưng mà Lục Nguyên lại có hứng thú, vừa vặn hắn có không gian pháp khí trong tay, liền đem thái tuế này ném vào.

    Về lại đám người, Dương Khai Tâm nhỏ giọng hỏi;

    - Đúng rồi nghe nói là thiên tài trong tu tiên giới rất có hứng thú với chiến đấu lần này không tỷ thí đoàn thể được, không được gặp thập bát la hán trận trong truyền thuyết ngươi có thất vọng không?

    Lục Nguyên giương hồ lô rượu uống mà nói:

    - Có gì đáng tiếc, ta đối với chiên đấu căn bản không có hứng thú đặc biệt La Hán trận không dùng kiếm pháp, nếu là Chân Vũ Thất Đoạn kiếm trận thì ta còn có phần hứng thú.

    Dương Khai Tâm lặng yên, đây đúng là điều cổ quái.

    Đối với chiến đấu không có hứng thú, lại có hứng thú với kiếm pháp thật là...

    Lục Nguyên tự tại uống rượu, bỗng nhiên có một đạo thanh âm truyền tới;

    - Họ Lục kia, không được có chủ ý với tiểu thư chúng ta.

    Chương 342-343: Vị trí thứ hai

    Lục Nguyên nhìn sang chỉ thấy Mạc Liễu đang nhìn mình, hắn nhún vai không có phản ứng, hắn nhã hạc vân nhàn, theo đuổi nữ tu à, giết mình còn hơn.

    Quá phiền toái.

    Mình là người chỉ truy cầu sinh hoạt đơn giản.

    Đơn giản luyện kiếm không chứa chút tạp niệm không quan tâm tới kiếm pháp lợi hại hay không không quan tâm tới kiếm pháp truyền thuyết hay không chỉ để ý tới kiếm pháp bản thân kiếm pháp chính là thứ huyền ảo nhất.

    Đơn giản uống rượu, bất luận mọi thứ.

    Đơn giản sinh hoạt không hòa trộn vào trong tranh đấu, đương nhiên có người gây sự thì mình phải phản kích.

    Cuộc sống đơn giản mới là mình, theo đuổi nữ hài tử, quá phiền toái.

    Đương nhiên, không có việc gì, ngắm nhìn nữ hài tử kỳ thực cũng là một loại hưởng thụ.

    Ở bên ngoài Chân Võ Động thiên.

    Xích Long tiên môn Ngạo Long thượng nhân Nhạc Hàn Chi cười ha hả:

    - Xem ra thời gian đã tới, Ân sư đệ, ngươi nói Võ Đang tiên môn không xếp cuối chứ, tuy nhiên nghĩ lại, Võ Đang tiên môn không xếp cuối cũng khó, Hoa Tự là đệ nhất tiên môn không nói, Tiêu Dao tiên môn cũng có tới mấy vị Trường Sinh kỳ tầng thứ năm, đúng rồi tên Tống Đông Hạ kia cũng phiền toái vô cùng, Vô Kiếm tiên môn có Vô Ảnh kiếm khí cũng thật khiến chúng ta đau đầu, đến Xích Long tiên môn của chúng ta, lần này tên Diệp Hầu tiểu tử cũng không tệ, Võ Đang tiên môn các ngươi muốn hơn cũng không thể.

    Nhạc Hàn Tử làm ra vẻ buồn rầu:

    - Tính đi tính lại các ngươi đều không có cơ hội thắng.

    Ân Chín vuốt chòm râu sắc mặt không thay đổi:

    - Chuyện gì chờ kết quả nói sau.

    Tuy bề ngoài bất động thanh sắc nhưng y cũng biết cơ hội cho tiên môn của mình là vô cùng khó khăn, Đại Tần tứ đại tiên môn lần này xuất động nhân mã so với trong tưởng tượng còn mạnh mẽ hơn.

    Hoặc Nhật Hóa Nguyệt Cầu Tinh ba người còn chút hi vọng.

    Hoặc là Lục Nguyên sẽ tạo ra kỳ tích hắn thường xuyên tạo ra kỳ tích ở Đại Tấn, tuy nhiên không có khả năng, Lục Nguyên pháp lực hơi thấp nếu như có phương pháp tăng thực lực lên thì còn có hi vọng hơn nữa khuyết điểm lớn nhất của Lục Nguyên là hắn chưa từng giao thủ với người của Đại Tần quốc, cho nên sẽ gặp nhiều thiệt thòi.

    Ân Chính dĩ nhiên không biết Lục Nguyên đã từng theo Yến Thương Thiên đến Đại Tần một hồi.

    Trong lúc hai nhân vật cấp thượng nhân đang nói chuyện với nhau thì các nhân viên làm thống kê đã đi ra.

    Năm người này bọn họ đi ra đại biểu cho cuộc thống kê đã sau.

    Nhạc Hàn chi cười ha hả nói:

    - Thế nào xếp thứ năm là tiên môn nào?

    Hắn cười lạnh nhìn về phía Ân Chính, Xích Long tiên môn và Võ Đang tiên môn quả thật có phần đặc biệt.

    Năm người thống kê kia chần chừ rồi nói:

    - Xếp hạng thứ năm chính là Xích Long tiên môn.

    Câu nói này khiến cho Nhạc Hàn Chi sững sờ.

    Kết quả như vậy thất đáng bi thương cho Xích Long tiên môn, Diệp Hầu vô phúc chạm phải Tịch Pháp đại sư sớm, bị Tịch Pháp đại sư đánh bại cho nên mới xếp hạng chót.

    Nhạc Hàn Chi đang cười bỗng nhiên khựng lại, vốn hắn cho rằng xếp cuối cùng phải là Võ Đang tiên môn không ngờ lại là Xích Long tiên môn của hắn, thật là xấu hổ.

    Ân Chính cuồng hỉ hắn không có yêu cầu gỉ, chỉ cần Võ Đang tiên môn có thể tiếp tục được đi vào Chân Võ động thiên là đủ, nếu như ở thế hệ của mình Võ Đang tiên môn mất đi tư cách đi vào Chân Võ động thiên thì chẳng những Ân Chính mà Võ Đang thất tử dương đại cũng sẽ bị mất mặt, hổ thẹn với liệt tổ liệt tông của Võ Đang tiên môn, cuối cùng thật may mắn, Ân Chính lúc này như muốn chảy cả nước mắt ra với địa vị của Ân Chính lúc này ứa cả nước mắt cho thấy tâm tình của y kích động thế nào.

    Sau một hồi trầm mặc, Nhạc Hàn Chi lại hỏi:

    - Xếp thứ tư là ai đây?

    Hắn không tin Võ Đang tiên môn có thể xếp cao.

    - Xếp thứ tư là Tiêu Dao tiên môn.

    Lúc này đến vị thượng nhân Phương Vấn Thiên của Tiêu Dao tiên môn phải xấu hổ rồi, tại sao Tiêu Dao tiên môn lại xếp thứ tư.

    Kết quả này vượt qua dự liệu của mọi người, ai cũng không ngờ rằng kết quả lại như vậy.

    - Xếp vị trí thứ ba là Vô Kiếm tiên môn.

    Trầm mặc một hồi lâu mọi người kỳ quái chẳng lẽ Võ Đang tiên môn lại thượng đẳng như vậy sao?

    - Xếp vị trí thứ hai là Võ Đang tiên môn.

    Cuối cùng cũng không phải vị trí thứ nhất, tốt xấu gì cũng bảo trụ được chút mặt mũi nhưng tại sao lại là vị trí thứ hai, mọi người nhìn về phía Ân Chính, tất cả đều nghi hoặc, Ân Chính cũng cảm thấy kỳ quái những người dưới tay của mình mạnh nhất là Hoằng Nhật Hóa Nguyệt, Cầu Tinh ba nhân vật Trường Sinh kỳ tầng thứ tư ba người bọn họ rốt cuộc làm gì mà xếp được vị trí thứ hai?

    - Xếp vi trứ đầu tiên là Hoa Tự.

    Vị trí thứ nhất này không có gì đáng chú ý, đáng chú ý là Võ Đang tiên môn có thể lấy được vị trí thứ hai.

    Sau một lúc mọi người tiến vào Chân Võ Động Thiên cuối cùng đã đi ra, mà những người này vừa đi ra hai xà môn cũng được khép lại, sau một lát quy xà nhị khí đã biến mất không còn tăm hơi.

    Cửa động lại mở tuy nhiên không còn là Chân Vũ Động Thiên nữa mà là sơn động bình thường.

    - Chuyện gì xảy ra?

    Chân Vũ Động Thiên đến cùng đã xảy ra chuyện gì?

    Mà các trưởng lão tiến vào trong Chân Vũ Động Thiên cũng đem chuyện vừa rồi kể lại, đám thượng nhân nghe vậy thì không khỏi nhìn về phía Lục Nguyên, tự nhiên Mạc Liễu nhận ra thân phận đem thân phận của Lục Nguyên nói ra, Nhạc Hàn CHi cười lạnh:

    - Hóa ra vẫn là giả dối như vậy Võ Đang tiên môn vẫn xếp cuối cùng các ngươi sẽ mất đi quyền đi vào Chân Võ Động Thiên.

    Ân Chính cười cười:

    - Giả dối chỗ nào?

    Lục Nguyên thân là đệ tử của Hoa Sơn tiên môn nhưng đồng thời cũng là khách tịch đệ tử của Võ Đang tiên môn từng tiên môn cũng đều có khách tịch trưởng lão chẳng lẽ Võ Đang tiên môn chúng ta không có được một khách tịch đệ tử sao?

    Ân Chính trong lúc nói chuyện trong lòng thầm nghĩ thật không ngờ Lục Nguyên lại phát huy tác dụng lớn như vậy lúc hắn kéo Lục Nguyên tới giúp không ôm nhiều hi vọng chỉ là vừa vặn nhờ cậy mà thôi không ngờ Lục Nguyên đã giúp cho hắn một đại ân.

    Ngọa Long thượng nhân Nhạc Hàn Chi vì vừa rồi Xích Long tiên môn xếp vị trí thứ năm Võ Đang tiên môn xếp thứ hai nên tức giận bây giờ Ân Chính nói lời này hoàn toàn hợp lý hắn không có cách nào công kích.

    Mà Nhạc Hàn Chi phát hiện không gian lúc này vô cùng yên tĩnh, có phần rét lạnh.

    Đại Tần quốc cảnh, vốn là núi Võ Đang hiện tại linh khí bị đứt đổi thành Thái Hòa sơn mạch.

    Bên ngoài Chân Võ Động Thiên.

    Lúc trước thân phận Lục Nguyên không bị vạch trần thì cũng thôi.

    HIện tại một trưởng lão dưới hai trăm tuổi tu vi Trường Sinh kỳ tầng thứ năm đã gọi là thiên tài, loại nhân vật này trăm năm mới xuất hiện một lời, mà Mạc Liễu vạch trần thân phận của Lục Nguyên, thì bọn họ mới biết, Lục Nguyên căn bản không phải là trưởng lão chỉ là đệ tử đời thứ mười của Hoa Sơn tiên môn.

    Đại Tần cấp đệ tử tối đa có thể luyện tới Luyện Thể kỳ tầng thứ năm thứ sáu đã là rất giỏi rồi, mà Lục Nguyên có thể luyện tới Trường Sinh kỳ tầng thứ ba, thật là quá mức.

    Tốc độ như vậy không ai sánh nổi.

    Trong truyền thuyết ở trong đại lục trung tâm có một đế quốc vô cùng khổng lồ.

    Những quốc gia khác đều dùng mệnh danh là Đại Tần Đạ Nguyên Đại Sở Đại Tề mà quốc gia này tự xưng mình là Trung Ương Thiên Triều, quốc gia ở chính giữa, những quốc gia khác cũng có triều đình nhưng không có một quốc gia nào dám xưng là thiên triều.

    Đơn giản cái tên này mang theo khí phách vô biên.

    Trung Ương thiên triều.

    Nghe nói tiên môn lớn nhất Côn Luân tiên môn ở chính giữa thiên triều.

    Côn Luân ở Tấn quốc chỉ là một chi nhánh nho nhỏ mà thôi.

    Thời kỳ thượng cổ có một Côn Luân.

    Côn Luân truyền thừa hồi lâu nghe nói còn sinh ra một thánh nhân, Côn Luân này không biết có bao nhiêu chi nhánh, thay đổi địa vị, tạo thành vô số di phái.

    Nhưng cho dù ở Trung Ương Thiên Triều tại đại Côn Luân thiên tài như là Lục Nguyên cũng rất thưa thớt.

    Dù sao đó cũng là Trung Ương thiên triều.

    Tuy nhiên ở tại Tấn quốc linh khí mỏng manh xuất hiện thiên tài như vậy thì thật bất thường.

    Cho nên Tu tiên giả ở đại Tần quốc lúc này đều ngạc nhiên.

    Khi đoàn người Ân Chính Lục Nguyên đi tới truyền tống trận trở về, đám người Đại Tần quốc mới trở về.

    Ở Hoa Tự, trong một gian nhà, phương trượng nhận được tin tức truyền tới liền nhắm mắt lịa niệm:

    - A di đà phật Tấn quốc nảy sinh ra một anh tài, vẫn là người của Hoa Sơn, Yến Thương Thiên có người kế tục thật đáng mừng.

    Vị lão tăng này pháp danh là Huyền Tịch.

    Hoa Tự đời thứ mười hai dùng chữ Huyền làm hiệu, đều là những nhân vật rất giỏi, ngay cả Tịch Pháp đại sư dù rất cao cường cũng chưa dùng chữ Huyền làm đạo hiệu.

    Vị Huyền Tịch lão tăng này, đã luyện thành bốn mươi lăm loại tuyệt kỹ.

    Dựa vào lời nói của Bồ Đề đạt ma tổ sư, hắn chỉ cần luyện thêm bốn tuyệt kỹ nữa là có thể phá không phi thăng, vị lão tăng này từ khi Tiêu Dao Tử phá không phi thăng đã trở thành đệ nhất tông sư của đại Tần quốc.

    Thân là đại tông sư phật hiệu cao tăng, một đời đại đức không có lòng đố kỵ hai mắt của y nhắm nghiền, bắt đầu tiếp tục tụng kinh, thân là phương trượng, chưa bao giờ y bỏ qua buổi tụng kinh buổi trưa nào.

    Tiêu Dao tiên môn, tiếp nhận chưởng môn chính là Vô Tiêu Tử.

    Tiêu Dao tiên môn đời thứ mười một mạnh nhất chính là Tiêu Dao tử sánh ngang với Yến Thương Thiên, tuy nhiên Tiêu Dao Tử cả đời si tình chỉ yêu một người mà sư đệ của hắn hiện tại là chưởng môn Vô Tiêu Tử cũng bị ba vị sư muội của mình yêu say đắm, hiện tại vẫn chưa minh bạch dây dưa không rõ.

    Vị Vô Tiêu Tử này thành thục ổn trọng, nho nhã vô cùng, nói Tiêu Dao tiên môn toàn những tuấn nam mỹ nữ cũng không phải là giả dối.

    - Hoa Sơn tiên môn có một anh tài, thật là thú vị.

    Vô Tiêu Tử phe phẩy quạt xếp trong tay.

    Vô kiếm tiên môn, Chung gia lão tổ trầm ngâm suy nghĩ, Chung gia lão tổ cau mày lại, thỉnh thoảng còn ho khan vài câu, vị Chung gia lão tổ này sắc mặt tái nhợt, hai mắt bạc trắng giống như là bệnh nặng mà trước mặt y lúc này là một thiếu nữ, chính là Chung đại tiểu thư.

    - Cái tên Lục Nguyên kia ngươi biết?

    - Vâng.

    Chung đại tiểu thư đáp.

    - Nghe người phía dưới nói quan hệ giữa ngươi và hắn không tệ, hãy nghĩ biện pháp lôi kéo đây là thiên tài trong thiên tài tốt nhất là dùng quan hệ thông gia hoặc là ngươi đi đi.

    Chung lão gia tử nói.

    Chung đại tiểu thư khẽ giật mình.

    Xích Long tiên môn.

    Chưởng môn của Xích Long tiên môn Long Đế.

    Vị Long Đế này toàn thân toát ra khí thế vô biên vô luận đứng ở nơi nào cũng như ánh mặt trời:

    - Đáng chết thiên tài trong thiên tài đáng lẽ nên xuất hiện từ trong Xích Long tiên môn chúng ta mới đúng, chúng ta là tiên trong tiên, đế trong đế, tu tiên giả bình thường làm sao có thể là đối thủ của chúng ta.

    Vị Long Đế này tuy nói năng ngụy biện nhưng phối hợp với khí thế kinh thiên của hắn cho người ta một cảm giác tin tưởng.

    Trên Thiên Sơn trụ phong của Võ Đang.

    Lục Nguyên hiện tại xếp bằng hiện tại bản thân của hắn đã đạt tới Trường Sinh kỳ tầng thứ ba, cách đó không lâu hắn đã tới một cửa hàng gần núi Võ Đang, đem hai đầu cự cấp linh thú đổi thành cực cấp linh thú vân hệ.

    Hiện tại hắn đã có hai mươi chín con linh thú vân thú cỡ lớn.

    Cùng với ba con linh thú vân thú cự cấp.

    Mà trước khi tiến vào Chân Võ Động Thiên, hắn chỉ có hai mươi ba con vân thú, bây giờ có nhiều như thế, Lục Nguyên chỉ cảm thấy toàn thân tràn đầy nguyên khí vân hệ, vô cùng sảng khoái, hiện tại tốc độ tu hành có khi còn tăng lên gấp hơn hai lần.

    Vốn trước khi tiến vào Chân Võ Động Thiên, tu vi và pháp lực của hắn cùng với tu tiên giả Trường Sinh sơ kỳ không có chênh lệch bao nhiêu bây giờ lại càng kéo lớn hơn, kỳ thật Lục Nguyên đã sắp theo kịp Cửu đại kiếm tiên rồi.

    Cửu đại kiếm tiên bình thường, linh thú cự cấp cũng không qua mười con.

    Đúng rồi hắn còn có Chân Võ Đan.

    Ngay lập tức Lục Nguyên lấy Chân Võ Đan ra uống, hắn nuốt vào chỉ cảm thấy chân khí cuồn cuộn, Lục Nguyên cũng không gấp đem pháp lực từ từ phóng thích ra, Vân Long tâm pháp từ từ vận chuyển, đợi qua một canh giờ Lục Nguyên đã phát hiện pháp lực đã tới Trường Sinh kỳ tầng thứ ba giai đoạn trung kỳ.

    Đến nũi Võ Đang trợ giúp Võ Đang tiên môn giữ gìn tư cách đi vào Chân Võ Động Thiên, Lục Nguyên ngẫu nhiên gặp phải mà thôi, mà mọi người Bắc Phong đến Võ Đang có dụng ý thật sự là rèn luyện đệ tử chân truyền, thiên tài như Lục Nguyên Bắc Phong dĩ nhiên là coi trọng nhưng đối với chín đệ tử chân truyền khác Bắc Phong cũng coi trọng muốn bồi dưỡng thật tốt.

    Một môn phái phát triển cũng không phải dựa vào một người mà dựa vào một đám người.

    Điều này các vị thượng nhân rất rõ ràng.

    Lúc này bọn họ đang bàn chính sự.

    Ở trước biệt điện của Võ Đang tiên môn có không ít người Lục Nguyên không giao thủ, cùng với Độc Cô Diệp sư thúc Sở Phi sư thúc ở bên cạnh quan sát, mà Thẩm Hà cũng Võ Đang tiên môn cũng quan sát.

    Kết quả giao thủ có hai mươi đệ tử chân truyền của Võ Đang tiên môn hai mươi đệ tử chân truyền của Hoa Sơn tiên môn, đại sư huynh Trương Thanh Thư cũng gia nhập, Trương Thanh Thư hiện tại có pháp lực Luyện Thể Kỳ tầng thứ ba mà hai người Vân Dật Vân Bình cũng có tu vi Luyện Thể kỳ tầng thứ nhất, cùng với Trương Thanh Thư giao thủ mấy chiêu mới bị thương.

    - Trương sư huynh xem kiếm.

    Vân Dật quát to một tiếng, hắn dùng chiêu thức tinh diệu vô cùng gió nổi mây phun, một chiêu này đã lĩnh ngộ được rất nhiều kiếm đạo mặc dù không lĩnh ngộ được kiếm ý nhưng cũng rất lợi hại.

    Trương Thanh Th trở tay đánh một chiêu Quấn Chỉ Nhu kiếm, một thức kiếm pháp này quấn lấy kiếm của Vân Dật, chỉ nghe cạch một tiếng, trường kiếm của Vân Dật đã bị rời tay bay mất.

    Trương Thanh Thư cười cười:

    - Kế tiếp.

    Kế tiếp dĩ nhiên là Vân Bình, những người khác của Bắc Phong không có đánh cùng với Trương Thanh Thư chỉ có Vân Dật Vân Bình là có tư cách.

    Vân Bình cầm kiếm đầu rồng nói;

    - Kính xin Trương sư huynh chỉ điểm.

    Trương Thanh Thư trả lễ:

    - Vân sư đệ không cần khách khí.

    Chương 344-345: Tới Côn Luân sơn

    Sau đó cả hai lại mãnh liệt giao thủ, Chỉ Nhu kiếm pháp và Phong Vân 108 thức lại không ngừng thi triển, Vân Bình muốn thể hiện trước mặt sư phụ Độc Cô diệp nhưng vì thế kiếm của Trương Thanh Thư như núi như biển hắn cuối cùng cũng phải thất bại.

    - Trương sư huynh thật lợi hại.

    - Đúng thế!

    - Đệ tử chân truyền của Võ đang tiên môn đúng là bất phàm.

    Những thanh âm nghị luận này vang lên, cũng không có ai tính đến Lục Nguyên, hiện tại thời gian trôi qua không ai xem Lục Nguyên là đệ tử đời thứ mười nữa, cơ bản đem hắn đối đãi như đời thứ chín.

    Lục Nguyên ở bên cạnh nhìn những người kia giao thủ dĩ nhiên là không có hứng thú, hắn tùy ý vừa xem vừa uống rượu.

    Ngồi xem một lúc Lục Nguyên liền đi dạo chơi, Võ Đang cũng có chút cảnh đẹp, ví dụ như Thái Hòa Cung, Tịnh Nhạc cung, Huyền Nhạc môn.... tất cả đều có phần đặc sắc.

    Đuông nhiên bàn về khí thế hùng hồn, còn cảm tượng nó thuộc về Chân Võ đại điện.

    Chân Võ đại điện kia đứng ở trên đỉnh núi giống như quy xà nhị tướng vậy.

    Khí thế của nó có thể nuốt sông nuốt núi.

    Mà Hoa Sơn tiên môn thì không có được đại điện như vậy điều này cũng là tự nhiên, đại Tấn Hoa Sơn nếu như không chia làm ngũ pho chỉ sợ cũng có thể tạo ra tòa cung điện khí thôn sơn hà như vậy.

    Trong khoảng thời gian này Lục Nguyên đi du ngoạn ở trong Võ Đang tiên môn.

    Võ Đang có bảy mươi hai ngọn núi, hắn đến tất cả mọi nơi.

    Chỉ là cuối cùng cũng phải rời đi rồi.

    Dưới chân núi Võ Đang dưới sự dẫn dắt của Độc Cô Diệp Sở Phi đội ngũ dần dần rời khỏi Võ Đang tiên môn, mà Ân Chính và Thẩm Hà hai người cũng tự mình đưa tiễn tới tận chân núi.

    - Núi cao sông dài chư vị tiên môn Hoa Sơn, một đường tạm biệt.

    Ân Chính chắp tay nói.

    Ân sư huynh khách khí rồi.

    Độc Cô Diệp cũng khách khí chắp tay.

    Hai bên cười cười từng người cáo biệt, Độc Cô Diệp rời đi mà Ân Chính cũng nhìn đoàn người phía xa xa mà tự nói:

    - Lục Nguyên này đúng là nhân vật khó lường....

    Hắn có phần cảm khái tuy nhiên Hoa Sơn tiên môn cho dù cường thế một chút cũng vậy, dù sao Võ Đang và Hoa Sơn hiện tại cũng có không ít lợi ích cùng nhau.

    Ân Chính cười cười sau đó quay trở về núi Võ Đang.

    Núi Võ Đang dần hồi phục lại sự bình tĩnh.

    Lại nói đoàn người Độc Cô Diệp Sở Phi đang xuất phát về phía Côn Luân sơn.

    - Kiếm pháp của Võ Đang tiên môn quả nhiên có chỗ độc đáo, Nhiễu Nhu Chỉ kiếm pháp đúng là phiền toái.

    Vân Dật nói lời này ra tất cả mọi người đều ưu tư, trước đó không lâu bọn họ đã cùng với đệ tử chân truyền giao thủ, bọn họ sợ nhất là Chỉ Nhu kiếm pháp, bộ kiếm pháp kia quấn lấy trườn kiếm làm cho kiếm chiêu không sử dụng được bất kể là ai cũng không tìm được phương pháp phá Nhiễu Nhu Chỉ kiếm pháp cho tốt.

    Lăng Ngọc Châu hỏi:

    - Lục sư đệ, nếu là đệ thì đệ sẽ phá Nhiễu Nhu Chỉ kiêm pháp thế nào.

    Lục Nguyên thản nhiên nói:

    - Nhiễu Nhu Chỉ kiếm pháp bộ kiếm pháp kia nặng ở hai chữ là Nhiễu và Nhu, kỳ thực không khó phá, Nhiễu là vòng quanh kiếm của ngươi và dùng Nhu để kìm chế, chúng ta ở Bắc Phong có một loại biện pháp là dùng Nhu đối với Nhu, Phong Vân 108 kiếm kỳ thật khi luyện tới chỗ sâu, bất kể là Phong hay là Vân cũng không phải là thứ thực tế, Nhiễu Nhu Chỉ không thể nào quấn quanh được, tuy nhiên cần phải đến cảnh giới này mới có thể ứng phó.

    - Đương nhiên cẩn thận tổng kết, cũng có thể làm ra một bộ kiếm pháp chống lại Nhiễu Nhu chỉ, một thức phá một thức, đệ cũng có thể làm được.

    Lục Nguyên nói:

    Nếu như đệ làm ra bộ kiếm chiêu như vậy mọi người đúng là có thể phá vỡ kiếm pháp của Trương Thanh Thư tuy nhiên kiếm pháp này, trong tay những người khác nhau thì thi triển khác nhau uy lực bất đồng phá được Trương Thanh Thư nhưng không thể nào phá được người mạnh hơn cho nên sáng tạo ra cũng không có chỗ để dùng.

    Sở Phi cười ha hả:

    - Lục sư điệt nói rất đúng, kiếm pháp là kiếm pháp, bản thân kiếm thuật cảnh giới còn thấp, đã đến cảnh giới nhất định thì tự nhiên có thể phá đơn giản, kiếm pháp không có con đường tắt để đi, chỉ có thể thành thật tăng con đường kiếm thuật của mình mới là đúng đắn.

    Phen này đi ra ngoài lịch lãm mọi người cũng được tăng kinh nghiệm.

    Cho nên ở trên đường bọn họ thường xuyên dò xét khảo thí các loại kiếm pháp.

    Côn Luân sơn.

    Côn Luân chính là một tòa núi cao ở Đại Tấn.

    Kỳ thật ở trên mặt đất Côn Luân sơn có không ít tòa sơn mạch, ở Đại Tấn chỉ là chỉ có một tòa Côn Luân sơn.

    Côn Luân sơn có truyền thuyết mỹ hảo, ví dụ như là Tây vương mẫu, Nguyên Thủy Thiên tôn, cũng óc người nói Côn Luân là trung tâm của thế giới, tự xưng là Vạn Sơn chi tổ tuy nhiên những cái này đều là thượng cổ lịch sử.

    Mỗi một tòa Côn Luân sơn đều có truyền thuyết như vậy.

    Còn truyền thuyết chân chính thì không ai biết rõ.

    Không nói tới quốc gia khác chỉ nói tới Côn Luân sơn ở Đại Tấn.

    Tòa Côn Luân sơn này núi cao vạn trượng, che đầy trời.

    Đi tới dưới chân Côn Luân sơn, thấy đoàn người Bắc phong tới, lập tức có hộ vệ hỏi, Độc Cô Diệp đem danh hào ra báo, những họ vệ này nghe nói là Hoa Sơn cửu đại kiếm tiên đến chơi thì kinh ngạc lập tức đi thông báo.

    - Muội còn tự hỏi là người nào hóa ra là Độc Cô Sư tỷ tới.

    Một thanh âm uyển chuyển cất tiếng, sau đó một mỹ phụ xuất hiện, đây chính là Đào Kiếm tiên Mộ Nhược Lan, Mộ Nhược Lan cùng với Độc Cô Diệp từng có giao tình ở trong tu tiên giới nên lập tức ra chào hỏi.

    - Hóa ra là Mộ sư muội.

    Độc Cô Diệp gật đầu cười.

    - Không biết Độc Cô sư tỷ đến đây có dụng ý gì?

    Mộ Nhược Lan đi thẳng vào vấn đề.

    - Ta mang theo một đám đệ tử chân truyền Bắc Phong tới đây thăm Côn Luân sơn một chuyến.

    Độc Cô Diệp nói.

    Nghe thấy ý đồ của Độc Cô Diệp, Mộ Nhược Lan gật đầu:

    - Thì ra là thế mời Độc Cô sư tỷ ở tạm muội nhất định sắp xếp thật tốt.

    Đệ tử các phái trao đổi đây không phải là chuyện xấu dĩ nhiên nàng không phản đối.

    Mộ Nhược Lan dẫn theo đám người Độc Cô Diệp đi lên trên Côn Luân sơn, chỉ thấy Côn Luân sơn đã bị băng tuyết che lại, nhìn như một thế giới băng tuyết vậy.

    Cứ như vậy mà đi phía trước xuất hiện một cái cây lớn.

    Gốc cây này lá cây màu xanh tím, trái màu vàng, giữa ánh mặt trời không nhìn thấy ngọn ở đâu Lục Nguyên ngẩng đầu nhìn chỉ thấy gốc cây này hướng thẳng lên trời, không biết cao bao nhiêu, những đệ tử Bắc Phong khác thì tặc lưỡi kêu lạ, bọn họ chưa từng gặp qua cái cây nào to lớn như thế.

    Mộ Nhược Lan nhìn gốc cây này mà giới thiệu:

    - Đây chính là Kiến Mộc của Côn Luân Sơn.

    Kiến Mộc!

    Ở thời kỳ thượng cổ, bên cạnh Côn Luân sơn có một cây đại thụ, gọi là Kiến Mộc.

    Kiến Mộc có thể thăng thiên!

    Nghe nói người ở thời kỳ thượng cổ chẳng cần tu hành, chỉ cần đi lên Kiến Mộc tới tận bầu trời là có thể thành thiên thần, tuy nhiên chẳng hiểu tại sao Kiến Mộc về sau lại bị hủy hoại, đó là Kiến Mộc trong truyền thuyết mà Kiến Mộc này hiển nhiên không bằng cái cây Kiến Mộc đó.

    Mộ Nhược Lan gật đầu:

    - Đúng thế năm đó tổ sư khai phái phát hiện ra một tàn tích lưu lại của Kiến Mộc liền trống xuống kết quả trải qua thời gian, cây Kiến Mộc mới càng lúc càng cao, hiện tại đã vượt qua nghìn trượng.

    Kiến Mộc này càng lên cao càng khó leo, với thực lực của muội cũng chỉ có thể leo lên tới năm trăm trượng mà thôi không thể nào leo lên thêm nữa, nếu tỷ và các đệ tử có hứng thú có thể leo thử Kiến Mộc này.

    Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy phía trên Kiến Mộc được vây lấy một tầng mây trắng.

    Độc Cô Diệp là một trong cửu đại kiếm tiên, cũng muốn thử sức, bà lập tức gật nhẹ đầu;

    - Nhất định phải thử một chút.

    Dù sao cũng là đi ra ngoài du lịch mà thôi, cũng chẳng có mục tiêu gì, đụng phải chuyện thú vị, tự nhiên phải chơi đùa một phen.

    Độc Cô Diệp Sở Phi Vân Dật Vân Bình Lục Nguyên năm người bọn họ đều biết bay cho nên không cần leo, trực tiếp bay lên là được mà bảy người khác như Lăng Ngọc Châu thì không biết, bọn họ cũng chỉ có thể leo lên.

    Lúc mới nhảy lên Kiến Mộc, Lục Nguyên cảm thấy có một luồng lực áp bách về phía thân thể của mình, tuy nhiên áp lực này cũng không nhiều.

    Cứ như vậy mà bay lên.

    Lục Nguyên bay cũng không gấp, hắn từ từ mà tiến lên, mà Độc Cô Diệp hiện tại đã bay lên rất cao, Sở Phi sợ các đệ tử có chuyện không hay xảy ra cho nên cứ không nhanh không chậm mà bay lên.

    Bọn người Lăng Ngọc Châu leo lên trên Kiến Mộc một lúc thì cảm thấy kiệt sức, áp lực khiến cho bọn họ không thể nào tiếp tục được, lúc mới đầu còn tốt, về sau lên tới độ cao hai mươi trượng trán của bọn họ đều vã ra từng mồ hôi như hột đậu, cuối cùng Diệp Phương Diệp Viên, Diệp Phi, An Tri cuối cùng cũng phiả bỏ cuộc, Mộc Nhược Lan liền nhẹ nhàng đưa họ xuống.

    Mà những người còn lại thì vẫn tiếp tục leo, cứ như vậy khi leo được ba mươi trượng, Lăng Ngọc Châu Tư Mã Bác Phương Đạm của bọn họ cảm thấy kiệt sức, tới ba mươi lăm trượng, Tư Mã Bác Phương Đạm đều cảm thấy kiệt sức, không thể nào leo lên được nữa cuối cùng cũng phải bỏ cuộc.ẍ

    Mà Lăng Ngọc Châu thì tốt hơn bọn họ một chút, nàng tới bốn mươi trượng mới bỏ cuộc, nữ hài này thật là quật cường muốn tiến tới nữa, nhưng áp lực của Kiến Mộc thật sự khiến nàng không thể nào bay lên được nữa, áp lực mạnh mẽ tựa hồ muốn làm cho xương cốt của nàng gãy nát, chỉ sợ tiếp tục thân thể sẽ bị hao tổn đối với tu tiên giả sẽ là một điều vô cùng bất lợi.

    Hiện tại những người tiến lên ngày càng ít.

    Đạt được sáu mươi trượng, Vân Dật và Vân Bình cũng chống đỡ không nổi nữa, tuy nhiên cả hai người đều không muốn thua nhau, nếu như chỉ còn lại một người bọn họ chắc sẽ bỏ cuộc ở đây nhưng cả hai người đều vẫn còn tiếp tục cho nên bọn họ chỉ thầm nghĩ chỉ cần đối phương bỏ cuộc mình cũng sẽ bỏ cuộc.

    Cứ như vậy cho tới bảy mươi trượng, Vân Dật chỉ thấy Vân Bình phịch một tiếng mà rớt xuống, Vân Dật như cất được gánh nặng cũng phịch một tiếng mà rơi xuống theo.

    Đúng là hai người quật cường, trong chốc lát sau khi rơi xuống đã hôn mê, cũng may Mộ Nhược Lan đi sát theo bên cạnh, nàng khẽ vươn tay áo ra, tiếp nhận hai người bọn họ.

    Mà hiện tại chỉ còn lại ba người Độc Cô Diệp Sở Phi và Lục Nguyên mà thôi.

    Mộ Nhược Lan liền cảm thấy hứng thú, Độc Cô Diệp và Sở Phi hai người đều là cửu đại kiếm tiên, Mộ Nhược Lan cũng biết mình cũng chỉ có thể đạt tới năm trăm trượng mà thôi, đoán chừng Sở Phi và Độc Cô Diệp cũng không khác biệt mình bao nhiêu, tối đa là hơn mình chừng mười hai mươi trượng là cùng, Sở Phi là kiếm tiên mới thực lực yếu một chút, ít hơn mình mười hai mươi trượng là cùng.

    Mà thú vị chính là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên chính là đệ tử đời thứ mười của Đại Tấn quốc.

    Mộ Nhược Lan ở bên cạnh ước tính chỉ thấy Lục Nguyên càng lúc càng bay cao hơn, hiện tại đã vượt qua một trăm trượng rồi.

    Mộ Nhược Lan cả kinh, một trăm trượng, đệ nhất đệ tử chân truyền của Côn Luân tiên môn là Triệu Càn Khôn cũng chỉ đạt tới tám mươi trượng mà thôi, không ngờ Lục Nguyên có thể vượt qua một trăm trượng, tuy nhiên nghĩ lại, Triệu Càn Khôn tuy là đệ tử chân truyền nhưng lại thích vỗ mông ngựa, mà Lục Nguyên có thể làm được điều này cũng là bình thường.

    Một trăm năm mươi trượng.

    Hai trăm trượng.

    Khi Lục Nguyên đạt tới hai trăm trượng Mộ Nhược Lan cảm thấy chấn kinh rồi.

    Cùng lúc đó Độc Cô Diệp cũng đã tiến lên năm trăm hai mươi trượng nhưng không cách nào đi thêm nữa, nàng cũng chỉ có thể bỏ cuộc:

    - Côn Luân kiếm mộc, quả nhiên là bất phàm.

    Hai người bọn họ là Cửu đại kiếm tiên tự nhiên sẽ không dùng hết pháp lực như bọn đệ tử, lúc này bọn họ rời khỏi bốn trượng bên ngoài áp lực liền biến mất, Độc Cô Diệp và Sở Phi bọn họ thầm kêu kỳ lạ, áp lực của Kiến Mộc này quả nhiên là lớn tới cực điểm.

    Thượng cổ thần thụ, quả nhiên bất phàm.

    Khó trách được ở trong truyền thuyết thượng cổ ai có thể đi tới đỉnh Kiến Mộc có thể tới thiên đình hóa thành thiên thần, người đi lên đó tu vi há có thể bình thường, có thể có tu vi thiên đình cũng là điều tự nhiên.

    Độc Cô Diệp nhìn nhìn thì thấy mọi người ở Bắc Phong đã lui xuống chỉ còn Lục Nguyên là tiếp tục đi lên, Độc cô Diệp nhìn nhìn thì phát hiện ra Lục Nguyên đã bay tới ba trăm trượng mà Mộ Nhược Lan cũng theo sát sau.

    Cửu Đại kiếm tiên bọn họ cũng vô cùng hiếu kỳ, xem Lục Nguyên có thể leo tới độ cao nào.

    Lục Nguyên hiện tại cũng đang gặp khó khăn, áp lực của Kiến Mộc thật sự là quá lớn, giống như dao cứa lên trên người của hắn vậy, hiện tại đạt tới ba trăm trượng hắn đã cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

    Chỉ sợ tiếp tục mình cũng chỉ đạt tới ba trăm trượng mà thôi.

    Thoáng dừng lại Lục Nguyên liền cảm thấy cổ quái.

    Lại nói mây trên Kiến Mộc này tại sao lại có phần giống như Bạch Sắc Kiếp Vân đều mang tới cho người ta một áp lực thật lớn.

    Đúng thế, rốt cuộc là chuyện gì đây?

    Ngũ sắc kiếm đạo của mình, làm thế nào để hấp thụ mây của Kiến Mộc này?

    Thật ra là ở thời thượng cổ có một thứ gọi là Kiến Mộc Kiến Mộc bay thẳng lên thiên đình, đi lên thiên đình được gọi là thiên thần, mà Kiến Mộc vì nguyên nhân nào đó mà bị phá tan, di tích của Kiến Mộc được một nhân vật cường đại sưu tầm, giữ lại ở dưới mặt đất.

    Kiến Mộc có tác dụng thần diệu, Ngũ Sắc Luân Hồi kiếm đạo chỉ phát huy một phần tác dụng của nó thôi.

    Lục Nguyên hiện tại luyện Ngũ Sắc kiếm đạo, cũng chính là do Yến Thương Thiên đụng phải di tích của Kiến Mộc là Ngũ Sắc Kiếp Vân mà sáng tạo ra, cùng với Kiến Mộc của Côn Luân sơn tương tự nhau, lúc này Lục Nguyên tế ra Ngũ Sắc kiếm đạo, tự nhiên có thể không ngừng hấp thụ mây của Kiến Mộc.

    Đây là đầu đuôi của mọi chuyện, Lục Nguyên hấp thụ Kiến Mộc chi vân chỉ cảm thấy toàn thân của mình được giảm áp lực đi, ngũ sắc kiếm đạo cũng không ngừng tiến bộ, thậm chí còn có khả năng tăng thêm cảnh giới, hắn liền công kích lên cao hơn, càng lên cao, Kiến Mộc chi vân càng thêm đậm đặc, Bạch Sắc phi kiếm trên đỉnh đầu càng lúc càng ngưng hiện rõ ràng.

    Chương 346-347: Đại Nguyên tấn công

    Lục Nguyên thầm cuồng hỉ trong lòng, thật không ngờ kết quả lại bất ngờ như vậy, mình luôn muốn cho Bạch Sắc kiếm đạo tăng tiến, nếu như Bạch Sắc kiếm đạo thật sự tăng tiến thành Bạch Đế kiếm đạo không biết tác dụng của nó sẽ mạnh hơn biết bao nhiêu?

    Bạch Đế kiếm đạo là thứ mà Bạch Sắc kiếm đạo không thể nào so sánh được.

    Lục Nguyên thầm trấn định tâm tình, không nhanh không chậm xông lên.

    Đào Hoa kiêm tiên Mộ Nhược Lan, Phi Thiên kiếm tiên Sở Phi, Cô Tâm kiếm tiên Độc Cô Diệp ba người lúc này đang cùng nhau theo dõi, ba người chỉ thấy Lục Nguyên một đường bay bay thẳng lên bốn trăm trượng, độ cao này với thực lực của Lục Nguyên vốn không thể nào lên tới được, đây là chuyện gì xảy ra?

    Bọn họ không ở sát bên cạnh Lục Nguyên, cho nên không thể nào nhìn thấy Bạch sắc kiếm khí kia được.

    Bạch sắc kiếm khí ở trên đầu của Lục Nguyên, cùng màu với đám mây trắng, người ở bên ngoài, không thể nào nhìn ra.

    Bọn họ thầm khiếp sợ trong lòng, vừa rồi Phi Thiên kiêm tiên Sở Phi cũng chỉ bay lên được bốn trăm tám mươi trượng là dừng lại không cách nào tiến lên, mà Lục Nguyên hiện tại có thể lên tới bốn trăm trượng, đây là chuyện gì?

    Trong lòng bọn họ đều cảm thấy kỳ quái, mà rõ ràng Lục Nguyên sau khi qua được bốn trăm trượng vẫn còn muốn tiếp tục xông lên.

    Bốn trăm năm mươi trượng, bốn trăm tám mươi trượng!

    Đã đạt tới độ cao của Sở Phi.

    Năm trăm trượng, đã đạt tới độ cao mà Mộ Nhược Lan có thể bay lên.

    Năm trăm hai mươi trượng, đã đạt tới độ cao tối đa của Độc Cô Diệp.

    Mà Lục Nguyên vẫn chưa dừng lại, vẫn tiếp tục lao thẳng lên, khiến cho ba vị kiếm tiên đều hít vài hơi lạnh, rốt cuộc có chuyện gì/

    - Mọi người tụ tập ở đây làm gì, có người tiến cao lên trên Kiếm Mộc sao?

    Một vị thượng nhân ngự kiếm bay lên, vị thượng nhân này chính là Tri Không thượng nhân của Côn Luân là một nhân vật rất có quyền lực.

    Y lần này xuống núi là muốn tìm một số tài liệu yêu ma chế tạo ra Diêu Hồn Chuông, một loại pháp bảo chuyên tấn công nguyên thần.

    Loại Diêu Hồn Chuông này một khi chê thành, nhẹ nhàng lắc vài cái cũng khiến cho tâm thần của người ta phải khiế sợ.

    Danh khí của Kiếm Mộc ở Côn Luân tương đối lớn, tu tiên giả ở Côn Luân tiên môn rảnh rỗi không có chuyện gì đều tới đây khiêu chiến xem mình có thể bay cao bao nhiêu.

    Hắn nhìn thấy mấy vị kiếm tiên ở đây vừa vặn không có chuyện gì cho nên liền bay tới xem sao, nhìn thấy Độc Cô Diệp và Sở Phi hắn cũng nhận ra hai người khách sáo chào vài câu rồi nhìn lên Kiến Mộc, lúc này hắn sợ hãi kêu lên, rõ ràng có người vượt qua sáu trăm trượng, với thực lực của hắn, cũng chỉ đạt tới bảy trăm trượng mà thôi.

    - Người kia là ai?

    Tri Không thượng nhân hỏi.

    - Hoa Sơn tiên môn Lục Nguyên.

    Mộ Nhược Lan thất thần nói.

    - Lục Nguyên, chưa từng nghe tên, hình như Hoa Sơn không có ai là Lục Nguyên có đạo cảnh lớn như vậy, người này ẩn cư rất nhiều năm sao/

    Tri Không thượng nhân hỏi.

    Mộ Nhược Lan lắc đầu:

    - Không phải Lục Nguyên là đệ tử đời thứ mười của Hoa Sơn tiên môn.

    - Cái gì?

    Tri Không thượng nhân như muốn nhảy dựng lên:

    - Ngươi nói là đệ tử đời thứ mười, leo lên tới độ cao sáu trăm trượng, nói đùa sao?

    Mộ Nhược Lan thất thần nói:

    - Ta cũng rất muốn tin rằng ta nói đùa nhưng sự thật không phải là vậy.

    Tri Không thượng nhân khẽ lay động linh khóa ở trong tay của y.

    Bảy trăm trượng.

    Tám trăm trượng!

    Nguyên một đám nghẹn ngào, bọn họ không biết phải nói gì cho phải.

    Chuyện này khiến người ta khó có thể tin...

    Ở trên Kiến Mộc Lục Nguyên không biết rằng có người đang đánh giá mình, giờ khắc này hắn không ngừng xông lên, đồng thời cảm thấy Bạch Sắc kiếm đạo sắp trùng kích tới chỗ mấu chốt, hắn chỉ cảm thấy từng đám mây xung quanh Kiến Mộc đang bị hút vào chính giữa Bạch Sắc kiếm quang.

    Mà Bạch Sắc kiếm quang ở trên đỉnh đầu của hắn không ngừng phát sinh biến hóa càng lúc càng lớn, càng ngày càng phát sáng, càng ngày càng ngưng thực.

    Cũngkhông biết bao lâu, Bạch Sắc kiếm quang đã phát sinh biến hóa cực lớn, mũi kiếm bắt đầu chuyển biến về phía Bạch Đế kiếm đạo.

    Lục Nguyên lâm vào trầm tư, bắt đầu chờ đợi sự chuyển biến này.

    Lục Nguyên nhảy lên, đã đến ngọn cây.

    Đúng thế đây chính là ngọn cây.

    Kiếm mộc một nghìn trượng cuối cùng cũng tới đỉnh.

    Lục Nguyên tế kiêm quang lên trên đỉnh, tâm niệm của hắn chuyển động muốn xem xem kiếm quang có chuyển biến gì không.

    Kiếm quang trên đỉnh đầu giống như là thiểm điện xoay tròn nhanh chóng, tốc độ vô cùng nhanh, Lục Nguyên lúc này đã hiểu được tác dụng của Bạch đế kiếm đạo.

    Nhanh.

    Đúng chính là nhanh!

    Nhanh nhẹn bình thường không thể so sánh với nó.

    Kỳ thật đỉnh cấp của Bạch Đế kiếm đạo chính là nhanh, một khi đại thành, có thể hiển lộ cả bản thân trên phi kiếm.

    Vốn Lục Nguyên cũng luyện thành Khoái chi kiếm ý, Phong Chi kiếm ý, Bạo vũ Kiếm ý, kiếm pháp của hắn đã vô cùng nhanh, mà bây giờ luyện thành Bạch Đế kiếm đạo kiếm pháp của hắn còn nhanh hơn trước gấp đôi, Lục Nguyên cảm thấy hiện tại nếu mình gặp phải Trường Sinh kỳ tầng thứ năm chỉ sợ sẽ chém họ như là thái rau dưa vậy.

    Tốc độ ngự kiếm của hắn cũng tăng nhanh hơn rất nhiều, thật sự không có đối thủ.

    Cũng có thể nói, luyện thành Bạch Đế kiếm đạo, là có thêm một lá bùa bảo vệ tính mạng.

    Lục Nguyên lúc này mới mở mắt ra, đứng ở phía trên Kiến Mộc nghìn trượng, chỉ thấy chỗ này rất cao, phong cảnh bao quát, vạn dặm Giang hà, Côn Luân sơn vốn rất cao nhưng hiện tại hắn đã thấy hóa ra cũng không cao như mình nghĩ.

    Không đúng, nhiều người vây quanh mình như vậy làm gì?

    Lục Nguyên quét quanh tứ phương, chỉ thấy không ít người đang vây quanh mình, đây là chuyện gì?

    Lục Nguyên kỳ quái vô cùng, nhưng hắn cũng không biết những người kia cũng vô cùng kỳ quái, những người này đều là những nhân vật cấp kiếm tiên thậm chí là đại đạo cảnh, bây giờ thấy Lục Nguyên có pháp lực Trường Sinh kỳ tầng thứ ba đã đi lên tới đỉnh của Kiến Mộc thì không biết phải nói sao cho phải, đây thực sự là kỳ tích.

    Lục Nguyên không biết hắn vừa đi tới Côn Luân tiên môn, Côn Luân tiên môn đã chấn động, làm bao nhiêu thế hệ ẩn cư phải rời chỗ, ngoại trừ lão tổ của Côn Luân tiên môn không ra ngoài, những người khác đều bị Lục Nguyên làm cho chấn động rồi.

    Một tu tiên giả tu vi Trường Sinh kỳ tầng thứ ba có thể lên tới đỉnh của Kiến Mộc thật không thể tưởng tượng nổi.

    Làm sao có thể được?

    ................

    Côn Luân sơn có rất nhiều tòa cung điện.

    Ngọc Bích cung, Quỳnh Hoa cung, Thiên Dung cung, Ngọc Anh cung, tử Thúy Đan cung.... cùng với Ngọc Hư cung là chỗ cao nhất.

    Toàn bộ Quỳnh Hoa cung giống như là một khối mỹ ngọc, óng ánh đẹp lạ thường, Quỳnh Hoa cung như một viên bảo thạch giữa núi Côn Luân.

    Ở trong nội cung Quỳnh Hoa hiện tại đang có một màn đấu kiếm.

    Rất nhiều đệ tử Bắc Phong Hoa sơn cùng với đệ tử chân truyền của Côn Luân tiên môn đấu kiếm với nhau, ngoại trừ Lục Nguyên không xuất hiện những đệ tử khác của Côn Luân tiên môn kể cả Triệu Càn Khôn cũng ra trường đấu, mà trong đó có cả Triệu Hàn, người này vốn đã bị Lục Nguyên trấn nhiếp hiện tại là ở Côn Luân địa bàn của hắn nên hắn không sợ, tuy nhiên danh khí của Lục Nguyên càng lúc càng thịnh Lục Nguyên vừa tới Côn Luân đã mang tới một đại sự, oanh động toàn bộ Côn Luân khiến cho Triệu Hàn bắt đầu sinh ra sợ hãi với hắn, lúc này ra tay ra chân trở nên luống cuống.

    Người của Bắc Phong sử dụng kiếm pháp hoặc là pháp thuật, người của Côn Luân tiên môn sử dụng pháp thuật hoặc là pháp bảo, hai phe đánh nhau có âm thanh, nhưng tổng thể mà nói, Côn Luân tiên môn ở thế thượng phong, dù sao Bắc Phong cũng chỉ là một trong ngũ phong của Hoa Sơn tiên môn còn Côn Luân tiên môn thì đem toàn bộ đệ tử tới đây.

    Tuy nhiên tỷ thí như vậy không luận thắng thua, song phương đều muốn rèn luyện đệ tử mà thôi, như vậy là thỏa mãn rồi.

    - Cái gì?

    - Cái gì?

    - Cái gì?

    Tin tức truyền tới núi Côn Luân, tất cả các trưởng lão của Côn Luân tiên môn và các nguyên lão đều giật mình, bọn họ sau khi nhận được tin tức đều vô cùng kinh hãi, biết rõ không phải là việc tư của Côn Luân tiên môn, quả nhiên một lúc sau Tri Không thượng nhân liền nói với Độc Cô Diệp và Sở Phi:

    - Vừa rồi nhận được tin tức, ở biên giới Đại Nguyên quốc đã xuất hiện khiêu chiến, hơn nữa tọa trấn biên cảnh là Thiên Viên thượng nhân một trong tam đại tông sư của Đại Nguyên quốc.

    - Cái gì?

    Độc Cô Diệp khẽ giật mình.

    Đại Tấn và Đại Nguyên giằng co đã từ rất lâu rồi, vốn Đại Tấn và Đại Nguyên cũng đã có chiến tranh.

    Tuy nhiên từ sau khi Yến Thương Thiên xâm nhập vào trong Đại Nguyên quốc tam đại tông sư biết rõ là không đánh lại Yến Thương Thiên cho nên cũng chỉ có thể ngưng chiến, về sau Đại Nguyên quốc và Đại Tấn quốc cũng không phát động chiến sự quuy mô.

    Yên Thương Thiên phi thăng, cuối cùng cũng mang tới ảnh hưởng.

    Hùng hùng chiến hỏa thứ thế mà xảy ra.

    Về phần Lục Nguyên hắn hiện tại đang tìm rượu.

    Các đệ tử chân truyền của Bắc Phong tiên môn còn lưu luyến đấu kiếm mà Lục Nguyên thì rảnh rỗi đi kiếm rượu.

    Mà rất không may, núi Côn Luân không có bán rượu, Côn Luân cũng giống như Hoa Sơn tiên môn muốn uống rượu thì phải xuống núi mà mua, về điểm này thì rõ ràng không tốt bằn Võ lăng tiên môn, ở trong môn phái của bọn họ đều có bán rượu.

    Lục Nguyên ngự kiếm đi xuống dưới núi Côn Luân, một đạo bạch sắc kiếm quang chìm trong tuyết trắng của Côn Luân sơn, tâm tư của Lục Nguyên lúc này cũng không ở đây nữa, Côn Luân là ở tây vực mà Tây vực có một rượu nho, Trung Nguyên vốn cũng có loại rượu này nhưng đâu được chính tông bằng bên Tây vực.

    Nghe nói loại rượu nho này, màu như hổ phách, vị khá ngọt, nghe đã sớm thèm thuồng rồi.

    Có người hùng tâm tráng chí muốn xưng hùng thiên hạ.

    Mà Lục Nguyên hùng tâm của hắn chính là rượu ngon.

    Ở trong mây trắng xóa phi hành, hiện tại đảo mắt là có thể tới một thành trì, đúng lúc này có một đạo huyết ảnh lướt qua, trường kiếm của Lục Nguyên bị đạo huyết ảnh này đâm trúng.

    - Người nào?

    Lục Nguyên lớn tiếng hỏi.

    - Ha ha không ngờ ở đây lại gặp ngươi, thật là thú vị thú vị.

    Chỉ thấy ở trên hư không xuất hiện một hồng bào nam tử, hồng bào nam tử đang cười cười nhìn về phía Lục Nguyên, toàn thân toát ra huyết khí đậm đặc, giống như là máu nhuộm đầy áo bào của hắn vậy, bên hông của hắn cũng được trang bị một thanh huyết kiếm.

    - Ngươi là?

    Lục Nguyên quát hỏi.

    - Huyết Kiếm Môn, Huyết Biến kiếm tiên Tư Nam.

    Hồng Bào nam tử cười nói, tên nam tử này ở trên mặt có một vết sẹo, lúc cười vết sẹo lồi lên giống như là con rết đang di động vô cùng khủng bố.

    Lục Nguyên trầm lòng xuống, Huyết Biến kiếm tiên Tư Nam, hắn đã từng nghe danh người này.

    Huyết Kiếm môn có môn chủ là Huyết Kiếm lão tổ, tiếu ngạo một phương, thực lực không hề dưới Nguyên Nguyên thượng nhân nhưng tiếng xấu của hắn thì lớn hơn rất nhiều, còn trên cả Nguyên Lăng thượng nhân.

    Hắn xưa nay vô cùng khát máu, những nơi hắn đi qua máu chảy thành sông, từng dẫn tới sự ra tay của Yến Thương Thiên, tuy sau đó trải qua mấy chiêu bị Yến Thương Thiên đánh bại, nhưng Yến Thương Thiên ra tay xong đã giữ lại tính mạng cho hắn khiến thanh danh hắn đại chấn.

    Mà Huyết Kiếm môn gần đây còn có Huyết Kiếm thất tử.

    Huyết Kiếm thất tử, ai cũng có cấp bậc Kiếm tiên.

    Đương nhiên cần phải nói rõ, ở tiên môn trung đẳng, có tu vi Trường Sinh kỳ tầng thứ sáu tầng thứ bảy là có thể xưng là kiếm tiên.

    Mà ở tiên môn thượng đẳng, ít nhất phải có tu vi Trường Sinh kỳ tầng thứ tám mới có thể xưng là kiếm tiên.

    Không có cách nào khác yêu cầu của trung đẳng tiên môn không có khả năng giống như thượng đẳng tiên môn, dĩ nhiên là phải thấp hơn một chút.

    Huyết kiếm thất tử của huyết kiếm tiên môn ai cũng hung danh ác sát.

    Lục Nguyên tuyệt đối không ngờ mình lại gặp phải Tư Nam một trong huyết kiếm thất tử ở đây, nghe nói Tư Nam vô cùng am hiểu dịch dung cải trang, ra tay tàn nhẫn vô cùng có Huyết Vất thất kiếm.

    Lục Nguyên lúc trước từng tiếp xúc với người của Huyết Kiếm môn, biết rõ linh thúc của huyết kiếm môn cũng giống như bắc phong, một bên là vân hệ linh thú một bên là vân huyết linh thú, nếu như có thể đánh chết một đại nhân vật của Huyết Kiếm môn thì có thể lấy được rất nhiều linh thú ân hệ, tuy nhiên đây chỉ là tưởng tượng mà thôi, huyết kiếm môn không dễ chọc vào, cho nên ý định này cũng chỉ là trong lòng.

    Lục Nguyên thầm nghĩ, bên kia Tư Nam cười quái dị:

    - Thật may mắn bắt được ngươi Lục Nguyên.

    Bàn tay của hắn khẽ chuyển động huyết kiếm mà đâm tới, huyết kiếm này khí thế kinh người tràn ngập mùi máu tươi, Lục Nguyên cảm thấy vô cùng khó chịu, hắn muốn chạy trốn nhưng biết rằng chạy trốn chỉ sợ cũng không dễ, đành phải xuất ra Dưỡng Ngô kiếm nhanh chóng ngăn cản một chiêu này.

    - Đang.

    Lục Nguyên cảm thấy pháp lực của đối phương lăng lệ ác liệt vô cùng, lực lượng của đối phương như muốn điên cuồng phá hỏng pháp lực trong cơ thể của mình.

    Vâ Long tâm pháp một mực cố gắng bài xuất pháp lực của đối phương ra khỏi cơ thể, đối phương nhất định có tu vi Trường Sinh kỳ tầng thứ sáu hoặc thứ bảy, đối thủ như vậy mình không thể đánh lại, tuy nhiên muốn chạy trốn thì càng thêm khó khăn, Lục Nguyên vừa nghĩ tới đây huyết kiếm của Tư Nam đã chuyển động, máu của hắn hóa thành một đạo huyết ảnh cực dài đánh về phía Lục Nguyên, Lục Nguyên đang định né tránh thì một mùi máu tươi tràn vào trong mũi, một cái áo choàng đã quấn Lục Nguyên vào trong đó.

    - Tiểu tử ngươi pháp lực không tệ tuy nhiên vẫn không có kinh nghiệm, trúng phải huyết ảnh phiêu hương của ta, còn không ngoan ngoãn sao?

    Tư Nam cười quái dị, toàn thân của hắn toát ra mùi máu tươi, hắn không hề cố ý dọa người, trong cơ thể hắn cất giấu Huyết Ảnh phiêu hương vô cùng độc, huyết ảnh phiêu hương một khi bay ra không khí kèm theo máu tươi có thể tán phát khắp nơi.

    Lục Nguyên từ từ tỉnh dậy, hắn chỉ thấy lúc này mình đang ở trong một tuyệt cốc, ở xung quanh là tuyết đọng tràn ngập, hắn vận pháp lực lên thì chỉ cảm thấy một loại kỳ độc đã xâm nhập làm cho pháp lực của mình không thể nào nhúc nhích được.

    Ở tu tiên giới dùng độc cũng không nhiều.

    Dù sao tu tiên giả từ luyện thể kỳ trở đi có thể khống chế thân thể, nếu như có độc tố tiến vào, tu tiên giả có thể đem độc tố này khu trục ra khỏi cơ thể, không làm gì được họ.

    Mà tu tiên giả nếu như có người dám dùng độc thì cho thấy loại độc này vô cùng đáng sợ.

    Lục Nguyên lúc này nhìn về phía Tư Nam mà nói:

    - Ngươi tại sao muốn bắt ta?

    - Tại sao phải bắt ngươi?

    Để ta suy nghĩ.

    Chương 348-349: Bị bắt giam

    Vết sẹo trên mặt của Tư Nam không ngừng nhảy nhót, giống như là một con rết:

    - Mấy năm trước khi Yến Thương Thiên phi thăng ta đã từng nhìn thấy ngươi ở bên cạnh Yến Thương Thiên, sau đó ngẫm lại, ngươi biến mất khỏi Bắc Phong một năm, một năm sau khi Yến thương Thiên ngươi trở thành thiên tài của Hoa Sơn, không cần phải nghĩ cũng biết trong vòng một năm đó Yến Thương Thiên đã đem tuyệt kỹ kinh thế dạy cho ngươi.

    Tư Nam nhìn về phía Lục Nguyên, quan sát sắc mặt của hắn:

    - Ta nói có đúng không?

    Lục Nguyên không thay đổi sắc mặt, tuy nhiên trong lòng của hắn gợn sóng, hóa ra khi đi theo Yến tổ sư tu hành, hắn đã bị người khác quan sát, chỉ là thật khó hiểu Yến tổ sư cải trang dịch dung hắn làm sao biết được.

    Lục Nguyên không biết Tư Nam trời sinh là người mê say thuật ngụy trang dịch dung lúc ấy nhìn thấy khuôn mặt của Yến Thương Thiên, hắn sợ tới mức chạy xa tới nghìn dặm, sau đó khi tin tức của Yến Thương Thiên truyền tới, hắn mới đoán ra, Lục Nguyên đi theo Yến Thương Thiên là để tu hành.

    Lúc này đi qua đây, hắn nhìn thấy Lục Nguyên, dĩ nhiên trong lòng vui vẻ, muốn giam giữ Lục Nguyên.

    - Giao bí tịch công pháp của Yến Thương Thiên, ta sẽ tha cho ngươi một mạng.

    Tư Nam cười ha hả.

    Lục Nguyên nhịn không được mà cười lớn:

    - Ta giao cho ngươi ngươi để cho ta chạy trốn, ta sống sót trở lại nói mọi chuyện Hoa Sơn sẽ phát lệnh truy nã ngươi ngươi làm sao có mạng sống, rõ ràng ta mà nói cho ngươi biết, ta phải chết oan uổng.

    - Sai, thiên hạ này không chỉ có mình Đại Tấn quốc lực ảnh hưởng của Hoa Sơn cũng chỉ tới Đại Tấn quốc mà thôi.

    Tư Nam nói:

    - Ngươi chịu giao ra bí tịch ta sẽ thả ngươi.

    Lục Nguyên dĩ nhiên không thể đem Ngũ Đế Ngũ Hoàng Luân hồi kiếm đạo truyền cho Tư Nam, Tư Nam tìm mọi cách để Lục Nguyên nói ra Lục Nguyên vẫn kiên trì không nói.

    Tự nhiên kể từ lúc đó Tư Nam không cho Lục Nguyên sống vui vẻ.

    Không biết bao nhiêu khổ sở phải trải qua.

    Lục Nguyên từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ phải trải qua khổ sở như vậy, tuy nhiên cho dù phải chịu nhiều khổ sở hơn hắn vẫn không đem ngũ đế ngũ hoàng luân hồi kiếm đạo giao ra, hắn thầm nghĩ nếu như có cơ hội hắn sẽ giết chết Tư Nam này, đồng thời đem huyết vân linh thú của hắn chiếm lấy.

    Núi ở Tây vực, phía trên tích trữ băng tuyết vạn năm.

    Ở một sơn mạch vô danh, trong tuyệt cốc, Lục Nguyên ngửa người mà nằm, một lần nữa dùng pháp lực khu trừ độc tố bản thân, Huyết Hải phiêu hương thật là lợi hại không cách nào khu trừ được, nếu hắn luyện thành Thanh Đế kiếm đạo thì tốt rồi, thiên hạ chi độc bất kể thứ nào Thanh Đế kiếm đạo cũng ngăn cản được, đáng tiếc lúc đó Lục Nguyên luyện Bạch Đế kiếm đạo chứ không luyện Thanh đế kiếm đạo.

    Ở bên cạnh Lục Nguyên, một thanh niên huyết bào khoan khoái nói;

    - Đệ nhất nhân đời thứ mười, buồn cười thật là buồn cười rơi vào trong tay ta cũng không khác gì con sâu cái kiến, hiện tại đệ nhất nhân đời thứ mười cũng không đánh lại chân truyền đệ tử của huyết kiếm môn.

    Người trẻ tuổi này họ Tư tên Hách, chính là con của Huyết Biến kiếm tiên đồng thời cũng là đệ tử chân truyền của Huyết Kiếm môn.

    Hắn xưa nay vô cùng đố kỵ Lục Nguyên, Lục guyên được hưởng đại danh mà hắn chỉ là hạng vô danh làm sao hắn có thể chịu được.

    Kết quả không ngờ rằng Lục Nguyên đã rơi vào trong tay phụ thân của mình.

    - Đệ nhất nhân đời thứ mười ngươi hãy thành thật giao ra tuyệt kỹ của Yến Thương Thiên lão quỷ kia, phụ tử ta sẽ cho ngươi một con đường sống, còn không ngươi muốn sống cũng không được muốn chết cũng không xong.

    Tư Hách vừa cười vừa nói, Yến Thương Thiên tuy phi thăng nhưng Tư Nam vẫn đã từng bái kiến thần uy tuyệt kỹ của Yến Thương Thiên, không dám nói bậy, vẫn gọi Yến Thương Thiên là Yến thương Thiên.

    Mà Tư Hách từ nhỏ chỉ nghe qua uy danh của Yến Thương Thiên không trức tiếp gặp lúc này nghe nói Yến Thương Thiên đã phi thăng liền trực tiếp gọi hắn là lão quỷ.

    Lục Nguyên mặc kệ hắn, tự nghĩ tới chuyện của mình, nếu như mình mà khu trừ được độc tố, cũng có vài phần nắm chắc chạy trốn khỏi Tư Nam.

    - Còn không chịu nói sao?

    Tư Nam lại nhìn về phía Lục Nguyên.

    - Ta từ trước tới giờ một mực tra tấn ngươi ngươi vẫn không chịu nói, được hay là thủ đoạn của ta chưa đủ, như vậy đi ta đưa ngươi vào trong thiên lao của huyết kiếm môn, xem ngươi lúc đó có chịu nói hay không.

    Lúc trước đã nói qua mỗi tiên môn nổi danh đều có thiên lao của mình.

    - Tư Hách Lục Nguyên có tuyệt kỹ của Yến Thương Thiên nhất định không để hắn nói cho người khác biết.

    - Vâng phụ thân.

    Tư Hách gật đầu.

    Hai người này đối với thiên lao rất yên tâm vì đó chính là địa bàn của Tư Nam.

    Trải qua một lát Lục Nguyên đã tới thiên lao, thiên lao ở Bắc Phong sáng trưng sạch sẽ mà ở nơi này thì dơ bẩn tăm tối, Tư Nam tìm một nơi đẩy Lục Nguyên vào trong đó:

    - Lục tiểu tử khi nào ngươi nghĩ thông suốt thì đi tìm ta.

    Hắn biết Lục Nguyên xương cốt rất cứng, không có khả năng vừa vào trong thiên lao đã khuất phục, dù sao muốn giày vò Lục Nguyên lấy bí tịch cũng cần phải có nhiều thời gian.

    Lục Nguyên bắt đầu đánh giá tình cảnh xung quanh, ở đây khá ẩm ướt.

    Lục Nguyên là người luôn thích ứng với hoàn cảnh cho nên cũng không sao, buồn bực nhất là không có rượu, Tư Nam bắt đầu để ý tới Lục Nguyên thích uống rượu còn dụ dỗ hắn, sau khi giao ra bí tịch bất kỳ hảo tửu nào cũng có thể có.

    Không có rượu thật là khó chịu.

    Lục Nguyên phiền muộn vô cùng.

    Hắn đánh giá xung quanh phát hiện ra đây là một gian nhà tù, ở bên trái nhà tù có người quen thuộc, a không phải là Hà Trường Phong Hà Sư thúc sao, nghe nói vị Hà Trường Phong này đã có tu vi tới Luyện Thể kỳ tầng thứ mười rồi, ở Vô Sinh di cung hắn cũng đã từng gặp, tại sao lại ở đây?

    - Hà sư thúc?

    Lục Nguyên nhẹ nhàng hô lên một tiếng.

    Hà Trường Phong nhìn về phía Lục Nguyên mà quái lệ:

    - Là ngươi sao, sao ngươi lại bị bắt tới nơi này?

    - Lúc vô tình đụng phải Huyết Biến kiếm tiên Tư Nam bị bắt trong tay của hắn.

    Lục Nguyên đánh giá một phen, ở đây chẳng những có Hà Trường Phong còn có một số người mà mình quen biết nữa trong đó có Cầu Tinh của Võ Đang tiên môn, mấy tháng trước ở Chân Võ Động thiên hắn đã gặp qua.

    - Ngũ đại tiên môn chúng ta đều có người bị giam ở đây.

    - Huyết kiếm môn đúng là muốn chết.

    Lục Nguyên quát lạnh.

    - Đúng thế đúng là muốn chết, tuy nhiên huyết kiếm môn là ngoại đạo, chính đạo đại quân chúng ta căn bản không tìm được trụ sở của bọn chúng, chúng sinh tồn được tới bây giờ dĩ nhiên là có đạo lý.

    Hà Trường Phong nói.

    - Loại địa đầu tây vực này, quá gần Đại Nguyên quốc, bọn họ có thể đầu nhập Đại Nguyên quốc rồi, dù sao nghe nói Huyết Kiếm Môn cùng với tam đại thánh địa Lan Đà tự có quan hệ rất không minh bạch.

    - Hà sư thúc pháp lực của sư thúc cũng bị phong bế rồi sao?

    Lục Nguyên hỏi.

    - Đúng thế Huyết Hải kiếm tiên Huyết Hải Phiêu Hương kỳ độc tiêm nhiễm đến cả hậu thế không cách nào phá được.

    Hà Trường Phong thở dài một hơi.

    - Đương Đương.

    Một thanh âm lại vang lên, Cầu Tinh quát lạnh:

    - Lại tới nữa.

    Lục Nguyên liền hỏi:

    - Cái gì tới?

    Hà Trường Phong giải thích:

    - Mỗi một ngày, huyết kiếm môn sẽ phái mấy trưởng lão Trường Sinh kỳ giao thủ với chúng ta, nếu chúng ta không giao ra tuyệt kỹ thua ở trong tay của bọn chúng sẽ bị hành hung làm nhục một phen, nếu như chúng ta dùng tuyệt kỹ mà thua, thì không phải bị làm nhục, mà nếu như thắng sẽ có được ba mươi linh thạch.

    Lục Nguyên khó hiểu:

    - Bọn chúng làm vậy làm gì?

    Hà Trường Phong thấp giọng nói:

    - Theo chúng ta đoán, bọn chúng muốn học tất cả chiêu thức của tất cả đại tiên môn sau đó tìm cách phá, ở trên chiến trường chiến thắng chúng ta.

    Huyết Kiếm môn này dụng tâm độc ác khiến cho người ta phải tức giận.

    Người bị nhốt ở đây đánh cũng không phải không đánh không phải, xuất tuyệt chiêu của bổn môn ra, sẽ trở thành tội nhân.

    Mà nếu như không đánh sẽ bị người ta đánh cho trọng thương, làm nhục.

    Trong lúc nói chuyện một đám đuốc đã chiếu vào trong thiên lao của Huyết Kiếm môn một khuôn mặt gầy tong teo như là chuột nhe răng cười:

    - Vu Nhân Hào bất tài của Huyết Kiếm môn bái kiến tất cả chư vị tiên nhân, mọi người ở trong thời gian một ném hương có thể thoải mái ra tay nếu đánh bại ta có thể có được ba mươi linh thạch.

    Vu Nhân Hào này mở nhà tù, thả người ra đồng thời cho giải dược, đối thủ của hắn là tu tiên giả Thanh Thành tiên môn, người của Thanh Thành tiên môn cố hết sức không lộ ra tuyệt chiêu của bản thân nhưng Vu Nhân Hào không ngừng tấn công, kết cục người kia cũng phải thi triển mấy thức, Vu Nhân Hào mới cười ha hả;

    - Như vậy phải không?

    Hắn thi triển lại kiếm pháp giống như đúc, dần dần thực lực của hắn đã vượt xa người của Thanh Thành tiên môn, tuy nhiên hắn không vộ đánh bại mà chờ đối thủ ra chiêu học lấy.

    Người của huyết kiếm môn quả nhiên có tuyệt kỹ bức người.

    Sau một lát, Vu Nhân Hào mở cửa nhà lao thứ hai, phạm nhân ở đây là tu tiên giả của Võ Lăng tiên môn.

    Lại nói Lục Nguyên bị nhốt vào trong thiên lao của Huyết Kiếm tiên môn ở đây vô cùng ẩm ướt, mấy vị trưởng lão nơi này đều bị bức động thủ, phải thi triển tuyệt chiêu.

    Dần dần tu tiên giả của Võ Lăng tiên môn đã bị đánh bay ra ngoài, tu tiên giả này toàn thân chỉ sợ có hai ba mươi đạo máu, tuy nhiên từ đầu tới cuối hắn vẫn không sử dụng tuyệt học vủa Võ Lăng tiên môn, Vu Nhâm Hào cười ha hả:

    - Hảo hán tử, không dùng tuyệt học, tuy nhiên không sao, ngươi có thể chịu được như vậy cho ngươi sống qua ngày hôm nay ngày mai lại tiếp tục tìm ngươi.

    Sau đó những đệ tử của các tiên môn khác cũng bị lôi ra, Hà Trường Phong cũng bị đánh cho trọng thương, đến cánh cửa của Lục Nguyên, Lục Nguyên tiếp nhận phi kiếm mà Vu Nhân Hào một kiếm đâm tới đây không phải bất kỳ chiêu thức gì chỉ là một thức mà gần đây hắn sáng tạo ra thôi.

    Đã đến tình trạng của Lục Nguyên, có thể tùy ý sáng tạo ra đủ loại chiêu thức, hơn nữa cam đoan là tuyệt học.

    Vu Nhân Hào vui vẻ không thể tưởng được người trẻ tuổi này lại có kiếm pháp như thế hắn chưa từng bái kiến tuyệt kỹ như vậy.

    Hắn một bên giao thủ với Lục Nguyên một bên học kiếm pháp.

    Tuy nhiên càng lúc hắn càng cảm thấy không thích hợp, đúng thế mỗi kiếm của Lục Nguyên đều không tệ nhưng mỗi chiêu cơ hồ đến từ kiếm pháp khác nhau, không có thể xâu chuỗi laij, mỗi bộ kiếm pháp nếu như hắn chỉ học một chiêu cũng không có nhiều tác dụng.

    Vu Nhân Hào còn đang suy nghĩ thì lúc này Lục Nguyên đã xuất trường kiếm cuồng phong như điện đánh tới, trong lòng Vu Nhân Hào cả kinh, hắn thầm xuất ra Huyết Tế kiếm thuật mà phản kích, một khi dùng Huyết Tế có thể khiến cho pháp lực tăng cường mà giết địch, nhưng kết quả Lục Nguyên liên tục áp chế khiến hắn không thể thi triển huyết tế kiếm thuật.

    Chẳng lẽ mình phải chết ở chỗ này?

    Chỉ thấy một đạo trường kiếm bắn về phía hắn, huyết kiếm của Vu Nhân Hào bay ra ngoài tình thế nguy hiểm vô cùng, rốt cuối cùng cũng có một đạo huyết kiếm bắn qua đánh bay ường kiếm của Lục Nguyên, chính là huyết kiếm ở trong tay của Tư Nam.

    Vu Nhân Hàm là chủ ngục giam tự nhận mình là bá chủ một phương, mà lần này Lục Nguyên chưa dùng tuyệt chiêu gì, hoặc nói Lục Nguyên tiện tay đánh ra kiếm, đều là tuyệt chiêu, Vu Nhân Hào không lĩnh hội được, nhưng vẫn bị đánh bại.

    Thường ngày gặp phải loại người này Vu Nhân Hào sẽ lập tức giết chết hưng hắn đã được thượng cấp Tư Nam hạ lệnh, bất kể thể nào cũng không được đụng vào tính mệnh của Lục Nguyên.

    Ở trong thiên lao của huyết kiếm tiên môn ban ngày còn có một số ánh sáng nhưng ban đêm thì một chút ánh sáng cũng không có, vốn bên cạnh còn có Hà Trường Phong nhưng sau đó Vu Nhân Hào phát hiện ra Lục Nguyên và Hà Trường Phong quen nhau liền đem hai người ngăn cách nhau rất xa, Lục Nguyên bây giờ không có người nào bên cạnh, Vu Nhân Hào không đấu lại Lục Nguyên muốn dùng tịch mịch giết chết hắn, dù sao một người cô độc không có ai nói chuyện cũng thật là đáng sợ.

    Đáng chết không có rượu, Lục Nguyên thầm nghĩ bàn chân khẽ đá vào một chỗ mềm, ở nhà tù tăm tối này làm sao lại có một chỗ mềm như vậy?

    Lục Nguyên đưa tay mò tới, chỉ thấy đó là một khối vải trắng, khẽ mò xuống thì thấy phía dưới có một miếng ngọc giản, hóa ra miếng vải trắng này được vùi dưới đất nhưng Lục Nguyên rảnh rỗi đá một cái đã mang ngọc giản bật lên.

    Ngọc giản này là một không gian pháp khí, Lục Nguyên kinh ngạc thăm dò thần thức thì biết được:

    - Hoa Sơn Bắc Phong đời thứ tám Thất Biến thượng nhân Chu Tử Hành trúng độc kế của Nguyên Lăng vãn bối, bị trọng thương, Nguyên Lăng đuổi giết ta, ta bất đắc dĩ chạy tới vạn dặm, nhưng không ngờ lại gặp phải vô sỉ tiểu nhân Huyết Kiếm lão tổ, Huyết kiếm lão tổ muốn trộm tâm pháp và kiếm pháp của ta, nhưng ta không theo phải chết, đáng tiếc cả đời này ta nghiên cứu rất nhiều bí mật đột phá Vân Long tâm pháp nhưng không có cách nào truyền cho hậu thế nếu như có đệ tử Hoa Sơn rơi vào đây dùng tâm pháp Vân Long đặc thù của bổn môn có thể mở ra miếng ngọc giản này, được truyền thừa của ta.

    Lục Nguyên khẽ giật mình, hóa ra thiên lao của Huyết Kiếm môn giam giữ khác nhiều nhân vật lớn, Thất Biến thượng nhân Chu Tử Hành Lục Nguyên còn chưa từng nghe nói qua, Lục Nguyên đời thứ mười cách đời thứ tám quá xa, làm sao có thể nhớ được.

    - Nguyên Lăng tuy là thiên tài của Bắc Phong nhưng hành động cay độc, nếu đệ tử hậu bối có truyền thừa của ta nhất định phải đánh chết hắn, tuyệt đối không để cho Nguyên Lăng có được chức chủ vị đời thứ chín.

    Lục Nguyên thầm nghĩ:

    - Sư thúc tổ người yên tâm, Nguyên Lăng đã trở thành phản đồ Bắc Phong, nếu có cơ hội vãn bối nhất định tru sát tên cẩu tặc này, cùng với Huyết Kiếm lão tổ.

    Lục Nguyên bình thường rất ít khi giết người, tuy nhiên hành động của Nguyên Lăng cùng Huyết kiếm lão tổ thật là đáng chết.

    Huyết Kiếm môn trung quân.

    Lục Nguyên dùng thần thức tiến vào trong ngọc giản lệnh.

    Mới vào ngọc giản lệnh hắn suýt hộc máu, tiến vào ngọc giản lệnh có cảm giác trong này trồng đầy thảo mộc.

    Lục Nguyên vô cùng lấy làm lạ, không lẽ vị sư thúc tổ Chu Tử Hoành là người thích trồng hoa cỏ ư?

    Cho dù là vậy cũng không cần thiết trong pháp khí loại không gian đều trồng đi, chắc là có chỗ kỳ lạ.

    Lục Nguyên nhìn vào thấy những thảo mộc này đều đến từ một gốc cây trong đó.

    Lục Nguyên lấy làm lạ, cây này dựa vào gần đó, chỉ thấy cây không có chút sự sống, gần như héo rũ, là mất đi sức sống, nhưng chẳng biết tại sao cho người sự sống cực kỳ đậm đặc.

    Thảo mộc xung quanh đều mọc ra cách tử thụ này một thước.

    Chương 350-351: Lại gặp Kiến Mộc

    Đúng là kỳ.

    Không lẽ chính là gốc dị bảo mà Chu sư thúc tổ đã nói?

    Dùng là chu đan vị, khiến Lục Nguyên không thể không nghi ngờ.

    Lục Nguyên lấy làm lạ, phát hiện bên cạnh cây mất hết sức sống có một một bia đá.

    Trên bia đá ghi hàng chữ.

    ‘Vì tránh Nguyên Lăng truy sát, ta đã kích phát tất cả linh thạch, tiêu hao hết tài nguyên, trời sinh linh vật giấu trong pháp khí không gian khác, bị Huyết Kiếm lão tổ cướp đi, ta tại đây còn lại chỉ có một gốc dị bảo kiến mộc tàn chi, cùng với tâm đắc của ta, Thất Biến Thượng Nhân.’

    Đây là kiến mộc!

    Trong lòng mừng rỡ, bây giờ mình đang cần kiến mộc tàn chi đây.

    Kỳ thực trên đời này còn chút kiến mộc tàn chi, hơn nữa thuộc tính đặc biệt của kiến mộc vân, cho nên rất nhiều nơi đem kiến mộc thành chốn bảo vệ bí bảo.

    Một khi kiến mộc vân cực kỳ đậm đặc, con người khó thể xâm nhập, dùng để bảo vệ bí bảo là không thể tốt hơn nữa.

    Kiến mộc này rõ ràng tử khí đoạn tuyệt lại tỏa ra sinh khí mãnh liệt là có lý do.

    Lục Nguyên ở thượng cổ đã sớm vỡ nát thì tẠnhiên sẽ tử khí đoạn tuyệt, gốc kiến mộc này e rằng kế thừa một phần thuộc tính thanh mộc trong kiến mộc, nên tất nhiên kéo theo sự sống.

    Lục Nguyên lòng rất mừng, phải biết rằng nếu mình có thể tu thành thanh đế kiếm đạo thì tất nhiên sẽ giải được huyết hải phiêu hương độc.

    Nhưng thanh đế kiếm đạo nào dễ tu được, cho tới nay hắn rất sầu về kiến mộc vân.

    Ai mà ngờ trong Huyết Kiếm môn thiên lao, tiền bối di bảo có vật đó.

    Huyết Kiếm môn có chỗ dựa lớn nhất là là độc huyết hải phiêu hương, luyện thành thanh đế kiếm đạo rồi thì mình có thêm tự tin chạy ra thiên lao.

    Lại nhìn mặt trên bia đá còn ghi chép chút pháp môn.

    Những pháp môn này đều là để ngưng luyện Vân Long tâm pháp.

    Thì ra Thất Biến Thượng Nhân Chu Tử Hoành tại bắc phong đệ bát đại là nhân vật nổi trội.

    Lão ở trong bắc phong đệ bát đại là người sớm nhất luyện Vân Long thập biến tới đệ thất biến.

    Người này có thiên phú ngưng luyện pháp lực đặc biệt cao, cho nên được gọi là Thất Biến Thượng Nhân.

    Lúc ấy Nguyên Lăng dùng pháp thuật cấm kỵ muốn đem thiên phú của Chu Tử Hoành dùng cho mình, nên mới ám toán lão.

    Vốn Nguyên Lăng ra độc kế bình thường bảy bước không có chút sơ hở, liên tiếp bảy loại mưu kế, một vòng tiếp một vòng.

    Nhưng mà Chu Tử Hoành đích thực là người tài, vào lúc đó còn có thể viễn độn vạn lý.

    Vốn cho rằng có thể trốn thoát, ai mà ngờ gặp phải Huyết Kiếm lão tổ, bị bắt được nhốt vào thiên lao Huyết Kiếm môn.

    Tất cả đồ vật của lão đề bị Huyết Kiếm lão tổ lấy được, chỉ có ngọc giản lệnh pháp khí không gian luyện trong người là không bị lấy đi.

    Mặt trên ghi chép là cách làm sao ngưng luyện Vân Long tâm pháp, Lục Nguyên nhìn qua phát hiện trong đó có không ít suy nghĩ cực kỳ mới mẻ độc đáo.

    Có thể nói Chu Tử Hoành về mặt ngưng luyện Vân Long thập biến đích thực là thiên tài, hơn nữa lúc lão bị bắt nhốt trong thiên lao mỗi ngày suy nghĩ đều là Vân Long thập biến.

    Bàn về tạo nghệ nhận biết với Vân Long thập biến thì e rằng chỉ kém đệ nhị đại tổ sư sáng tạo ra Vân Long thập biến.

    Lục Nguyên có luyện Ly Vẫn Biến, Hề Biến Chất, Bồ Lao Biến trong Vân Long thập biến, lần lượt đem pháp lực chuyển thành thủy hệ, thổ hệ, phong hệ.

    Cách luyện ghi chép là Vân Long thập biến có bốn biến khác Bệ Ngạn Biến, Bát Phúc Biến, Nhai Tí Biến, Toan Nghê Biến, tứ đại biến hóa.

    Không phải giới thiệu là Lục Nguyên sẽ luyện thành bốn biến hóa, chẳng qua là như vậy thì sẽ đơn giản rất nhiều, xác suất luyện thành tứ đại biến hóa sẽ cao hơn rất nhiều.

    Bệ Ngạn Biến là đem pháp lực chuyển hóa thành pháp thuật lôi hệ.

    Bát Phúc Biến là đem pháp lực chuyển hóa thành pháp thuật mộc hệ.

    Nhai Tí Biến là đem pháp lực chuyển hóa thành pháp thuật kim hệ.

    Toan Nghê Biến là đem pháp lực chuyển hóa thành pháp thuật hỏa hệ.

    Bốn pháp môn này có khác nhau.

    Lục Nguyên thầm mừng rỡ, nếu thật học thành bốn pháp môn này thì rất ghê gớm.

    Vân Long thập biến, càng luyện đến mặt sau thì càng lợi hại.

    Đến mặt sau có thể ngưng tụ thành Vân Long, chín pháp môn đầu hợp nhất, lúc ấy không phải lợi hại bình thường mà muốn xưng hùng Tấn quốc không là chuyện khó.

    Thôi, bây giờ luyện thanh đế kiếm đạo đã, trừ độc trên người rồi tính.

    Lục Nguyên lấy ra khối kiến mộc đến bên mình, vùi kiến mộc vào đất, sau đó từng chút một, bắt đầu hấp thu kiến mộc tỏa ra vân khí.

    Kiến mộc vân đã bị hắn hấp thu sạch sẽ.

    Cách luyện pháp này chỉ có thể lặng lẽ luyện vào đêm.

    Trong thiên lao Huyết Kiếm môn, ban ngày có chút tia sáng nên không dễ luyện, may là luyện thanh đế kiếm đạo, kiếm quang xanh có thể không cần ngưng luyện trên đỉnh đầu, bình thường ở đỉnh đầu vì thuận tiện thôi.

    Giờ hắn giấu ở nơi phải cực kỳ cẩn thận, vô cùng thận trọng ngưng luyện ra kiếm quang màu xanh, từng chút một tăng lên thanh sắc kiếm đạo.

    Thời gian cứ thế trôi qua.

    May là trừ Huyết Biến Kiếm Tiên Tư Nam cùng với con trai Tư hách ra, không có ai đến gây chuyện với Lục Nguyên.

    Thời gian trôi qua một lúc, Lục Nguyên chỉ thấy kiếm quang xanh ngưng tụ, so với ban đầu càng trong suốt lóng lánh. kiếm quang xanh này so với ban đầu càng đại khí, có hơi thở luân hồi từ viễn cổ đến.

    Lòng Lục Nguyên xẹt qua tia ngộ ra, thanh đế kiếm đạo rốt cuộc thành.

    Thanh đế kiếm đạo vừa hoàn thành, Lục Nguyên chỉ huy ánh sáng xanh trong thân thể quét một lần, liền cảm thấy độc dích đều bị quét sạch.

    Bản thân vì độc tốt huyết hải phiêu hương mang đến triền pháp lực không cách nào vận dụng nay hoàn toàn biến mất sạch.

    Pháp lực biến mất hồi lâu rốt cuộc trở lại, pháp lực cuồn cuộn di động trên người, thoải mái từng tấc thân thể, chỉ thấy vô cùng dễ chịu.

    Bây giờ Lục Nguyên chỉ muốn ngửa đầu hét dài, biểu đạt niềm sung sướng lại có được pháp lực, nhưng hắn biết giờ chưa thể hú dài, sợ đánh động đám người đó.

    Kỳ thực pháp lực của Lục Nguyên đã tới đỉnh cao trường sinh tam tầng, dù sao bây giờ Lục Nguyên có quá nhiều linh thú, ngay cả cấp cự thú Vân Kinh cũng có ba con. pháp lực dồi dào như vậy trở về thoải mái nói không nên lời.

    Tiếp theo hắn nên tu hành vìa pháp môn Chu sư thúc tổ để lại.

    Nếu tu hành những pháp môn này có thể khiến pháp lực của mình tăng tiến một tầng, đến trường sinh tứ tầng vậy thì hay quá rồi.

    Bởi vì đến trường sinh tứ tầng là có thể khiêu chiến Huyết Biến Kiếm Tiên.

    Lục Nguyên đã khẳng định Huyết Biến Kiếm Tiên Tư Nam chắc là pháp lực trường sinh lục tầng, nếu mình có trường sinh tứ tầng thì tất nhiên dám khiêu chiến Tư Nam.

    Mình sớm muốn giết chết Tư Nam, hơn nữa gã có rất nhiều huyết vân linh thú đã đến lúc thuộc về mình.

    Lục Nguyên nhắm mắt bắt đầu suy nghĩ.

    Bây giờ ngưng luyện pháp lực so với vừa rồi luyện thanh đế kiếm đạo đơn giản hơn.

    Mới rồi luyện thanh đế kiếm đạo sợ bị Huyết Biến Kiếm Tiên phát hiện, nay ngưng luyện pháp lực hoàn toàn là trong thân thể, bên ngoài không có cách nào phát hiện ra, cho nên hắn yên tâm to gan luyện.

    Trước tiên luyện Bệ Ngạn biến đi.

    Lúc còn tại Vô Sinh Di Cung kỳ thực hắn đã luyện đến một nửa Bệ Ngạn biến rồi nhưng vẫn không có tiến cảnh, giờ rốt cuộc lần thứ hai bắt đầu luyện Bệ Ngạn biến.

    Hắn làm theo cách Chu sư thúc tổ để lại, bắt đầu suy tư, cũng tu hành theo pháp môn.

    Mơ hồ dường như mình lại biến thành một quái thú giống như hổ!

    Bên cạnh quái thú giống như hổ này có vô cùng lôi phố vòng quanh người nó, đó là đại biểu sấm sét vô tận trong trời đất.

    Trong uy nghiêm thiên địa, nó đứng giữa không trung, như vô tận lôi thần, sấm sét cuồn cuộn ở dưới chân nó.

    *Oành!*

    Một sấm sét phát ra dưới chân đánh nát một ngọn núi.

    Đây chính là Bệ Ngạn biến thượng cổ, trong long sinh cửu tử là thần thú vô cùng uy nghiêm.

    Lục Nguyên mở mắt ra, Bệ Ngạn mở mắt.

    Ta là kinh ta là Bệ Ngạn? không, ta là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đột nhiên mở mắt lần thứ hai, trong lòng xẹt qua cảm giác là mình mà không phải mình.

    Lục Nguyên biết mình không là Bệ Ngạn, nhưng khi đó cảm giác Bệ Ngạn xẹt qua lòng.

    Hắn lập tức tu hành dựa theo pháp môn, qua giây lát chỉ thấy trong người pháp lực bắt đầu biến đổi từng chút một.

    Rốt cuộc, bùm một tiếng, pháp lực hình như đổi tính chất, như sấm chớp mưa rào di chuyển trong người.

    Lúc này Lục Nguyên cảm giác có pháp lực muốn xoong ra thân thể, ở ngoài người ngưng tụ thành quái thú lôi điện giống như hổ.

    Lục Nguyên biết hình tượng sắp ngưng tụ chính là Bệ Ngạn.

    Tuy nhiên lúc này tuyệt đối không thể làm vậy, nên hắn cứng rắn cưỡng ép không cho pháp lực lao ra ngoài.

    Cứ như thế, hắn suýt khó chịu hộc máu.

    Tuy thân thể khó chịu, pháp lực sắp chạy ngược nhưng trong lòng Lục Nguyên vô cùng vui sướng, Vân Long thập biến đệ tứ biến Bệ Ngạn biến rốt cuộc thành.

    Cùng lúc đó, hắn cảm giác pháp lực của mình lại tiến một bước.

    Hắn lờ mờ biết chỉ cần mình lại luyện thành một biến trong đó, e rằng từ trường sinh tam tầng trùng kích đến trường sinh tứ tầng không khó khăn.

    Vân Long thập biến chính là công pháp tu hành pháp lực, công pháp tiến bộ thì kéo theo pháp lực tiến bộ, đấy là bình thường.

    Thiên lao Huyết Kiếm môn.

    Huyết Biến Kiếm Tiên nặng nề đóng sầm cửa đi ra, lòng rất giận dữ.

    Gã đích thực rất giận.

    Gã là Huyết Biến Kiếm Tiên, kiếm tiên kjhas nổi danh, cho dù ở nơi hung hiểm như Huyết Kiếm môn cũng nổi danh tâm ngoan thủ lạt, thủ đoạn vô cùng.

    Dù là đệ tử, trưởng lão Huyết Kiếm môn cũng cực kỳ sợ vị Huyết Biến Kiếm Tiên này.

    Cố tình, chết tiệt, mình không làm gì được Lục Nguyên này.

    Dùng chút thủ đoạn tàn nhẫn, Lục Nguyên bình thường nghe nói lười chảy thây nhưng giờ cứng rắn muốn chết, không làm gì được hắn.

    Nếu dùng thủ đoạn tàn nhẫn khiến người nghe kinh sợ, lại e ngại buộc Lục Nguyên gấp quá thì cá chết lưới rách, không lấy được tuyệt kỹ của Yến Thương Thiên.

    Nếu không phải vì có ham muốn, lấy thủ đoạn của Huyết Biến Kiếm Tiên, muốn đối phó Lục Nguyên cực kỳ đơn giản.

    Nhưng có việc cầu người, gã không thể làm gì được Lục Nguyên.

    Mới rồi gã lại lần nữa uy hiếp Lục Nguyên, nhưng vẫn không buộc ra tuyệt kỹ của Yến Thương Thiên.

    Kỳ thực Tư Nam cho rằng uy hiếp người như Lục Nguyên cách tốt nhất là tìm chút sư huynh đệ hay trưởng bối quan hệ cùng hắn tốt chút đến uy hiếp.

    Tuy nhiên sư phụ của Lục Nguyên đã qua đời, dù không chết thì thực lực Thùy Mộ kiếm tiên trên Huyết Biến Kiếm Tiên gã.

    Người thân Lục Nguyên thì chưa từng xuất hiện tại tu tiên giới, căn bản không biết là ai.

    Đồng bạn quan hệ tốt với hắn Diệp Phương, Diệp Viên giờ có hai cửu đại kiếm tiên bảo vệ.

    Từ khi Lục Nguyên mất tích, Sở Phi, Độc Cô Diệp đều cực kỳ chấn động, Côn Luân tiên môn cũng phái ra rất nhiều người tìm tòi, bắc phong cũng phái không ít người đến địa giới tây vực.

    Bây giờ gã ra ngoài không bắt được người, e rằng đưa họng lên tạn cửa.

    Hay lắm, Lục Nguyên!

    Ngươi chờ đó.

    Xem coi trong thiên lao Huyết Kiếm môn rốt cuộc ai cúi đầu trước.

    Lục Nguyên nhìn bóng lưng Tư Nam biến mất, nhếch môi cười lạnh.

    Bây giờ mình đã hồi phục lại pháp lực, còn tu luyện thành Vân Long đệ tứ biến, đang trùng kích Vân Long đệ ngũ biến, nếu để mình thành công, pháp lực lại tăng một tầng, khi đó sẽ giết ngươi, Huyết Biến Kiếm Tiên.

    Thôi, không thèm để ý gã nữa, bây giờ ngưng luyện Vân Long đệ ngũ biến thôi.

    Đệ ngũ biến chọn là Bát Phúc biến, biến này có thể đem pháp lực tạm thời biến thành pháp lực mộc hệ.

    Kỳ thực biến này không có tác dụng gì lớn, nhưng lại là mắc xích không thể thiếu trong Vân Long thập biến.

    Lý do hắn chọn lý này là vì nó giới thiệu kỹ càng hơn, cộng thêm hắn mới luyện thành thanh mộc kiếm đạo, lý giải mộc hệ, vân vân và vân vân nên ở tình trạng có cảm giác.

    Tu tiên giới thiên phú quan trọng, ngộ tính cũng quan trọng không kém.

    Lục Nguyên ở mặt tu hành pháp lực thì thiên phú bình thường, kỳ thực ngộ tính cũng tầm thường, chỉ là mượn mới luyện thành thanh mộc kiếm đạo, đối với mộc hệ càng có cảm giác, mộc hệ tăng mạnh trong thời gian ngắn nhờ đó ngộ đạo.

    Lần tu hành này khác với trước.

    Hình như mình trông thấy một sinh linh nằm ven bờ cực kỳ ưu nhã.

    Không thể hình dung loại sinh linh này rốt cuộc là gì, phi hổ phi phi phi cầm phi tẩu thú, không phải bất cứ sinh linh nào mình từng thấy.

    Lục Nguyên biết loại sinh linh ưu nhã này có cái tên rất kỳ lạ, Bát Phúc biến.

    - Giống rồng không phải rồng, giống tôm không là tôm, trời sinh thích nước, ngụ ở v bờ, thích đùa với nước, thôn yêu hóa thủy, vận hà ngàn năm, thoát xác, hóa vào trong đất, úc úc kỳ sâm…

    Lục Nguyên thì thầm lời Chu sư thúc tổ nói, từng chút một ngộ ra, ngẫu nhiên đầu lóe tia sáng.

    Mình hiểu rồi.

    Hiểu và chân chính làm được có chênh lệch rất lớn.

    Khoảng nửa tháng sau, Lục Nguyên rốt cuộc thở ra hơi dài, thành!

    Vân Long thập biến đệ ngũ biến Bát Phúc biến rốt cuộc thành.

    pháp lực trong người biến thành pháp lực mộc hệ, pháp lực mộc hệ và vân hệ pháp lực có chút giống nhau, đều là ôn hòa, hoàn toàn khác với luyện thàn Bệ Ngạn biến thì pháp lực lôi hệ cuồng bạo cực kỳ.

    Lực lượng ôn hòa này mạnh xông vào sau lưng, muốn ở sau lưng ngưng tụ thành một con Bát Phúc.

    Tuy nhiên nó bị Lục Nguyên cưỡng chế, loại pháp thuật mộc hệ này nghiêng về ôn hòa, nếu miễn cưỡng kiềm chế nó không mấy khó chịu.

    Ha ha ha ha, Lục Nguyên thầm cười to trong lòng, không dám cười thành tiếng.

    Trong thiên lao Huyết Kiếm môn nếu còn cười ra tiếng thì đúng là hơi kỳ quái, e rằng dẫn đến nghi ngờ.

    Lúc này Lục Nguyên rất sung sướng, Vân Long thập biến đệ ngũ biến Bát Phúc biến rốt cuộc bị mình luyện thành.

    Vân Long thập biến, mỗi một biến kỳ thực vô cùng khó khăn.

    Lý do Lục Nguyên luyện thành Bệ Ngạn biến một là vì pháp môn Chu Tử Hoành sư thúc tổ để lại đích thực không tệ, thứ hai là thể nghiệm tiểu vô tướng coong để lại trong Vô Sinh Di Cung.

    Có thể luyện thành Bát Phúc biến một là vì công pháp của Chu sư thúc tổ không tệ, hai là hắn mới luyện thành thanh đế kiếm đạo, đối với mộc hệ đặc biệt có cảm giác, ngộ tính tăng lớn trong thời gian ngắn.

    Tất nhiên còn có chút may mắn.

    Các loại kết hợp đến cuối cùng rốt cuộc thành tựu Vân Long đệ tứ biến, Vân Long đệ ngũ biến.

    Kỳ thực cách luyện Vân Long thập biến của Lục Nguyên có chút gấp, bàn về căn cơ pháp lực thì tất niên không bằng Nguyên Nguyên Thượng Nhân từng bước một luyện Vân Long đệ thất biến lợi hại hơn.

    Tuy nhiên, hắn có thể sớm một bước nắm giữ biến đổi càng nhiều, càng thêm thích ứng đủ các loại chiến đấu, xem như có lợi có hại.

    Chuyện trên đời ít khi toàn ưu điểm mà không khuyết điểm.

    Chương 352-353: Tuyết Sơn lão tổ(

    Lần này luyện thành Vân Long đệ ngũ biến Bát Phúc biến rồi hắn chỉ thấy pháp lực rục rịch, muốn xung kích đỉnh cao hơn.

    Cùng lúc đó, thần hồn bắt đầu biến đổi, hắn vốn có ba hồn phách là thiên kiếm hồn, địa kiếm hồn, mệnh kiếm hồn.

    Bây giờ ba hồn phách có pháp lực thúc đẩy bắt đầu gần nhau.

    Thiên địa mệnh ba hồn dần dung hợp.

    Không sai, là dung hợp.

    Thiên kiếm hồn, địa kiếm hồn, mệnh kiếm hồn dần đan vào một chỗ, pháp lực càng hùng hồn chính là ngọn lửa dung hợp ba hồn.

    Lục Nguyên ngồi ngay ngắn trên mặt cỏ, không chút đề phòng, trong đầu chỉ thấy ba kiếm hồn nhanh chóng dung hợp, không biết qua bao lâu, rốt cuộc bùm một tiếng.

    Nguyên thần hiện!

    Không sai, Lục Nguyên chỉ cảm thấy trong người mình ba hồn giao hòa thành một thể, hóa thành bản thân thu nhỏ hoàn toàn mới.

    Trong đan điền của mình có một bản thân nhỏ hơn mình vô số lần, giống mình y như đúc, bộ dạng tửu quỷ lười biếng.

    Đây là nguyên thần của mình.

    Trường sinh tứ tầng, thành tựu nguyên thần, rốt cuộc mình đã đạt thành.

    Chỉ cảm giác vù vù tồn tồn miên miên, như tồn như vong, vô tư vô lự, phiêu phiêu dục tiên, hoảng hoảng hốt hốt.

    Cái gọi là nguyên thần tức ‘Sau khi phụ mẫu cấu tinh, một điểm linh quang, nguyên từ trong thái hư đến, ta là nguyên thần.’ thành tựu nguyên thần mới dám hỏi vô thượng thái hư đại đạo, trùng kích cảnh giới càng cao.

    Tới cảnh giới nguyên thần rồi, Lục Nguyên chỉ thấy pháp lực không ngừng leo lên trên, thần hồn không ngừng cường đại, mãi đến thời điểm nhất định mới dừng lại, lúc này pháp lực so với trường sinh tam tầng thì hùng hậu nhiều, thật là một cõi khác hẳn.

    Bây giờ nếu hắn đấu với Huyết Biến Kiếm Tiên, có sáu, bảy phần tự tin đánh thắng.

    Tuy nhiên không đấu thật sự nên không dám bảo đảm.

    Bây giờ Lục Nguyên đã trừ sạch tất cả độc, cùng lúc đó pháp lực đến trường sinh tứ tầng, tuy nhiên, hắn không vội chạy khỏi thiên lao.

    Huyết Kiếm môn, Huyết Kiếm Thất Tử, Huyết Biến Kiếm Tiên cùng cấp bậc, hoặc nên nói là có sáu tên còn lợi hại hơn cả Huyết Biến Kiếm Tiên.

    Trừ điều đó ra còn có nhân vật đại đạo cảnh Huyết Kiếm lão tổ tọa trấn, giờ chạy ra là đi tìm chết, không bằng yên ổn nằm đây chờ cơ hội đến.

    Vu Nhân Hào lại đến, gã đánh giá đám tù phạm, trừ Lục Nguyên không dám chọc ra, phạm nhân khác gã muốn chơi thế nào thì chết.

    Gã sắp bắt đầu thì một đạo nhân Huyết Kiếm môn xông vào.

    - Vu sư huynh, Vu sư huynh, không hay rồi!

    Tuyết Sơn tiên môn nhân đánh đến rồi.

    Vu Nhân Hào kinh ngạc la:

    - Cái gì!?

    Đúng là thật kinh ngạc, Huyết Kiếm môn ưu thế lớn nhất là ẩn núp sâu, không ngờ bây giờ bị người phát hiện, hơn nữa là Tuyết Sơn tiên môn.

    Tuyết Sơn tiên môn chính là một trong Tấn quốc thập đại trung hình tiên môn, cũng ở trong tây vực.

    Tây vực có ba đại phái, thứ nhất tất nhiên là thượng đẳng tiên môn Côn Luân, tiếp theo là Tuyết Sơn tiên môn và Huyết Kiếm môn.

    Tuyết Sơn tiên môn và Huyết Kiếm môn đều ở trong liên miên tuyết sơn, nhưng tây vực có rất nhiều tuyết sơn, hai bên cách nhau cực xa.

    Khác với Huyết Kiếm môn, Tuyết Sơn tiên môn là chính đạo môn phái, vậy nên nơi chốn là cố định, họ không cần giống Huyết Kiếm môn giấu đầu lòi đuôi.

    Chẳng qua lần này Tuyết Sơn tiên môn làm sao biết chỗ Huyết Kiếm môn ở, còn đánh đến nơi này?

    Điều đó khiến Vu Nhân Hào khá là ngạc nhiên.

    Lục Nguyên nghe vậy thầm nghĩ, không lẽ cơ hội mình chờ đợi đến rồi?

    Giờ phải xem lần này Tuyết Sơn tiên môn công kích lực lớn hay không, nếu lớn thì là thời cơ tốt mình thoát giam cầm.

    Hắn thầm nghĩ, lại thấy Huyết Biến Kiếm Tiên đi vào.

    Tư Nam tiến vào rồi thấp giọng quát:

    - Các vị không cần kinh hoảng, lão tổ ra lệnh chúng ta cố thủ thiên lao, việc khác sẽ có kiếm tiên nghênh kích.

    Giọng gã trầm thấp, nếu không phải Lục Nguyên hồi phục pháp lực thì sẽ không nghe được.

    Nghe lời của thiên lao Huyết Biến Kiếm Tiên Tư Nam nói, mấy người khác yên lòng chút.

    Mới đầu đám tù phạm nghe lời Vu Nhân Hào nói tuy không nghe thấy lời của Tư Nam nhưng bắt đầu nghĩ lung tung.

    Lục Nguyên nhìn sắc mặt Tư Nam hơi thay đổi, dù sao gã là một kiếm tiên, trải qua mưa gió lâu năm, có thể khiến gã biến sắc e rằng lần này Tuyết Sơn tiên môn công kích không thấp, xem ra là thời cơ tốt đỠmình thoát khỏi.

    Chuẩn bị, Lục Nguyên thầm sẵn sàng.

    Lần này lấy chạy thoát làm hàng đầu, nếu có cơ hội nhất định phải giết chết Huyết Biến Kiếm Tiên Tư Nam.

    Tuy nhiên phải xem có cơ hội hay không đã.

    Vận chuyển pháp lực toàn thân, hắn chỉ cảm thấy pháp lực không đâu không ở, thần hồn thoải mái lạ thường, bên trong đan điền nguyên thần tỏa ánh sáng, bắt đầu tích súc lực lượng.

    Tư Nam lật tới lật lui một lát rồi đi ra khỏi thiên lao tầng một, đến nơi càng cao.

    Tuy bị ra lệnh phòng thủ tại đây nhưng gã vẫn muốn nhìn đại chiến một phen.

    Tuyết Sơn tiên môn gần như dùng lực lượng toàn phái bao vây Huyết Kiếm môn, không phải việc nhỏ.

    Bây giờ Tư Nam biết lý do vụ việc rồi.

    Hóa ra môn chủ Tuyết Sơn tiên môn, Tuyết Sơn lão tổ có con trai bị Huyết Kiếm lão tổ gặp phải hút hết tinh huyết toàn thân mà chết.

    Tuyết Sơn lão tổ không thiếu con trai, nhưng chân chính dốc hết sức hồi dưỡng chỉ có một tên đó.

    Bình thường một trăm tám mươi tuổi mà đã đến trường sinh tứ tầng, tiến bộ này đúng là đáng sợ, sắp đuổi kụp tiến độ đệ tử cao cấp thượng đẳng tiên môn cỡ như Võ Đang tiên môn.

    Đứa con như vậy không biết tốn bao công sức, lương dược.

    Nhưng hiện giờ bị Huyết Kiếm lão tổ hút khô tinh huyết.

    Tuyết Sơn lão tổ giận điên lên, nếu là tình huống bình thường dù lão có giận hơn nữa cũng không làm gì được Huyết Kiếm lão tổ, dù sao lão không tìm thấy chỗ của Huyết Kiếm lão tổ tại đâu.

    Tuy nhiên lần này may mắn đưa đẩy, một trưởng lão Tuyết Sơn tiên môn đánh bậy đánh bạ trông thấy Huyết Kiếm môn, trở lại báo cáo, thế là việc vui đến rồi.

    Tuyết Sơn tiên môn toàn lực tấn công.

    Kỳ thực con trai Tuyết Sơn lão tổ không biết tốn bao nhiêu linh dược bồi dưỡng lớn lên, chính là sức hấp dẫn to lớn, Huyết Kiếm lão tổ nhìn một cái đã thèm nhỏ dãi hút hết tinh huyết của gã giống như là hút thật nhiều linh dược vậy.

    Lục Nguyên cơ bản không dựa vào linh dược tăng lên thì sẽ không giống vậy.

    Thế nên loại giúp con trai tăng cấp thế này của Tuyết Sơn lão tổ ít có người dùng.

    Tuyết Sơn lão tổ tự nhận tại vùng tây vực này tu tiên giả có nguy hiểm rất thấp, nên mới dùng, kết quả đứa con lão vất vả khổ cực bồi dưỡng thành thức ăn trong miệng Huyết Kiếm lão tổ.

    Trở lại câu chuyện, Huyết Biến Kiếm Tiên Tư Nam đã đứng trên tầng cao nhất thiên lao, dùng thủy kính thuật từ xa nhìn trạn đại chiến xảy ra trong Huyết Kiếm môn.

    Huyết Kiếm môn giấu sâu trong triền núi, triền núi trải qua gia cố, ít nhất độ cứng của vách núi cao hơn triền núi bình thường gấp trăm ngàn lần.

    Thông qua thủy kính thuật, gã chỉ thấy trong triền núi đánh cực kỳ hỗn loạn, vô số phi kiếm bay lên, vài thanh linh kiếm tung hoành, đánh khiến vách núi vỡ vụn, từng mảng mưa máu bị phi kiếm, linh kiếm cắt vỡ, một đống tuyết trắng chiếu triền núi sáng sủa vô cùng, cực kỳ hỗn loạn, vô cùng rối ren.

    Tư Nam cảm thấy đám người đánh loạn cả lên.

    Linh kiếm!

    Tư Nam chỉ là trường sinh lục tầng, coi như dùng huyết tế kiếm thuật cũng chẳng qua là trường sinh thất tầng.

    Gã thấy kiếm tiên trường sinh bát tầng ngự linh kiếm tung hoành thì nổi lên hâm mộ.

    Gã thấy Huyết Kiếm lão tổ phất tay liền có trăm vạn bọt máu bềnh bồng, thần uy đại đạo cảnh càng khiến gã đố kỵ.

    Chỉ cần buộc ra bí tịch Yến Thương Thiên trong tay Lục Nguyên là mình chắc chắn sẽ tới đại đạo cảnh.

    Một khi đến đại đạo cảnh rồi sẽ không tầm thường, có thể thành tôn chủ một phương Đại Tấn quốc.

    Chết tiệt!

    Mình phải nghĩ cách buộc ra bí tịch Yến Thương Thiên mới được.

    Kỳ thực trong ma đạo có cách sưu hồn pháp, tiếc là những cách đó đối với tu tiên giả luyện thể kỳ đã không có tác dụng gì, đối với tu tiên giả luyện qua đại não càng vô dụng.

    Nếu cách sưu hồn pháp có tác dụng thì bí tịch tu tiên của các môn các phái còn có gì giữ bí mật nữa, chỉ cần bắt một trưởng lão là có thể buộc ra bí tịch tiên môn.

    Sưu hồn pháp chỉ có tác dụng với phàm nhân.

    Cái loại sưu hồn pháp thực ra lừa người chết không đền mạng, danh tiếng lớn lắm mà tác dụng không bao nhiêu.

    Thiên lao tầng một có ánh sáng nhạt.

    Trong đan điền Lục Nguyên, nguyên thần tỏa ánh sáng, định ra tay.

    Vu Nhân Hào bước vào thiên lao, khuôn mặt gầy gò nở nụ cười nhe răng nhanh.

    Gã nói:

    - Các vị, Huyết Kiếm môn chúng ta đụng đến việc rối loạn nho nhỏ chắc các vị cũng biết rồi, nhưng bây giờ hãy ngoan ngoãn đi, không thì huyết kiếm của Vu ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!

    Vu Nhân Hào nhe răng cười, gã ở trong ngục giam như là diêm vương sống.

    Vu Nhân Hào đi trong nhà giam, phát hiện các phạm nhân bên cạnh hễ gã đi qua là tự động cúi đầu, hiển nhiên bị gã hành hạ rớt nhuệ khí.

    Vu Nhân Hào cười ha hả, từng bước một đi qua, giống như mình là vua trong ngục, lòng tràn đầy đắc ý.

    Kết quả lúc gã đi qua nhà giam Lục Nguyên thì thấy hắn tỏa ra khí thế nhiếp người, chẳng hề sợ gã, liền giận dữ vô cùng.

    Cho đến nay gã không làm gì Lục Nguyên được, lòng sớm tích tụ bất mãn.

    - Tiểu tử, ngươi còn dám vênh váo coi chừng ta cho một trận!

    Gã thầm nghĩ, chỉ cần đừng làm Lục Nguyên chết, chắc Tư sư huynh sẽ không làm khó mình.

    Gã mở cửa lao ra, chớp mắt, ánh sáng trắng lóe lên.

    Kiếm khí thật kinh khủng!

    Nếu nhất định phải dùng từ khác hình dung thì chính là kiếm khí kinh hồng.

    Vu Nhân Hào đâu có ngờ Lục Nguyên đột nhiên ra kiếm.

    ở trong thiên lao hắn nên trúng độc mới đúng, sao có thể đột nhiên xuất kiếm?

    Gã trở tay không kịp, cố tình thực lực của Lục Nguyên trên gã, bởi vì tốc độ kiếm của bạch đế kiếm đạo cực nhanh, đánh lén kiếm nhanh vô cùng, Vu Nhân Hào dù cố gắng tránh né nhưng cánh tay trái bị cắt cụt phân nửa.

    Vu Nhân Hào là người kinh nghiệm dày dặn, tuy không hiểu tại sao Lục Nguyên hồi phục pháp lực nhưng biết giờ là lúc chỉ mành treo chuông, khuỷu tay trái bị cắt đứt, gã rút nhanh ra khỏi ngục giam.

    Kỳ thực trong lòng gã hơi sợ Lục Nguyên, dù sao gã đã thua dưới kiếm của hắn quá nhiều lần.

    Khốn khổ là gã không thể lùi.

    Nếu ngay mặt chóng đỡ, lấy thực lực như gã có thể chống chọi lâu vài chiêu với Lục Nguyên.

    Nhưng lùi lại thì khí thế mất hết, thêm vào tay trái bị cắt, người Lục Nguyên như tia chớp, như nhân kiếm hợp nhất, nhất kiếm đâm thẳng vào Vu Nhân Hào.

    Nhát kiếm này khí thế đã tới đỉnh cao nhất, gần như là nhất kiếm vô song vô đối.

    Vu Nhân Hào đang muốn hét to báo cho toàn lao biết nhưng trường kiếm đã xuyên qua cổ họng gã, pháp lực to lớn xông vào người, nhanh chóng phá hư thân thể gã.

    Dưỡng Ngô kiếm đột nhiên quay về vỏ, thi thể Vu Nhân Hào như cỏ khô rũ xuống.

    Đối với tu tiên giả đồng môn, tu tiên giả chính đạo phải nương tay, đối với cặn bã Huyết Kiếm môn thì không cần nương tình.

    Giết Vu Nhân Hào gây ầm ĩ tất nhiên khiến các phạm nhân bên cạnh chú ý.

    Các phạm nhân ai nấy trợn to mắt, không biết tại sao Lục Nguyên hồi phục pháp lực, còn đánh chết Vu Nhân Hào làm mưa làm gió trong thiên lao.

    Các phạm nhân rất phói hợp, không ai kêu ra tiếng, thiên lao im lặng.

    Lục Nguyên cười cười, đi ra ngoài nhà giam.

    Người thiên lao tầng trên đi xuống, chính là Tư Hách.

    Tư Hách quát:

    - Ồn ào cái gì!?

    Mới rồi Lục Nguyên một kiếm giết Vu Nhân Hào gây ra chút thanh âm, Tư Hách xuống xem kết quả thấy hắn đứng ngoài lao.

    Tư Hách thấy Lục Nguyên thì kinh ngạc, sao hắn lại đứng ngoài nhà tù?

    Gã thấy cách Lục Nguyên không xa xác Vu Nhân Hào ngã ra đất, kinh kêu:

    - Ngươi giết hắn?

    Lục Nguyên cười cười, nói:

    - Trong tuyết cốc chính ngươi đã làm khó ta nhiều lần.

    Lục Nguyên đúng là rất ít giết người, chưa giết qua một tu tiên giả chính đạo, làm bị thương cũng ít ỏi.

    Nhưng cái tên Tư Hách tịa tuyết cốc hành hạ mình không biết bao nhiêu lần, nếu còn nương tay thì đúng là thằng ngu.

    Đúng là ông trời có đức hiếu sinh, nhưng không phải chừa đường sống cho cặn bã giống Tư Hách.

    Lục Nguyên bay nhanh, Tư Hách xoay người muốn trốn, gã đương nhiên biết đệ nhị chân truyền đệ tử Huyết Kiếm môn như gã thắng được Lục Nguyên là giả.

    Sau khi phụ thân đánh bại Lục Nguyên gã mới nhân cơ hội hành hạ hắn, bây giờ Lục Nguyên đã thoát khỏi giam cầm, gã nào phải đối thủ.

    Tư Hách muốn trốn, Lục Nguyên muốn đuổi theo.

    Tư Hách ngự khí bay, ngự khí bay nhược điểm lớn nhất là tốc độ không nhanh bằng ngự kiếm.

    Mắt thấy Lục Nguyên sắp đuổi kịp Tư Hách, sắp chém trúng gã.

    Đột nhiên vang lên tiếng róng to:

    - Kiếm hạ lưu nhân!

    Là Huyết Biến Kiếm Tiên Tư Nam phát hiện bên dưới có dị động nên đi xuống nhìn.

    Gã trông thấy Lục Nguyên đang truy sát con trai mình, cách gần như vậy, khoảng cách đó coi như gã ngự kiếm đi e rằng không còn kịp, cho nên hét lớn một tiếng, hy vọng hắn có thể tmaj dừng, gã thừa dịp cứu ra Tư Hách.

    Phụ thân đến cứu!

    Tư Hách thầm mừng rỡ.

    Thiên quân nhất lâu!

    Chỉ mành treo chuông, trường kiếm của Lục Nguyên đã xuyên qua tim Tư Hách.

    Dưỡng Ngô kiếm nặng nề đâm rách trái tim.

    Trong chính đạo tiên hiệp ta, diệt cỏ tận gốc, còn hơn để lại người này tai họa thế nhân.

    Tiên hiệp tiên hiệp, là tiên là hiệp.

    Tiểu nhân tiểu nghĩa thả ác nhân, để ác nhân tai họa người khác, không tính là tiên là hiệp.

    Phật môn có từ bi hàng ma, chính đạo tiên môn có diệt ma cứu thế nhân.

    Tính cách Lục Nguyên lười đi khắp nơi trảm yêu trừ ma, nhưng loại đưa lên cửa thế này không giết để làm gì?

    Bị đâm trúng tim, mắt Tư Hách lập tức mất ánh sáng.

    Người này thật to gan, dám ngay mặt phụ thân giết mình, mình không muốn chết, đây là ý nghĩ cuối cùng trong đầu Tư Hách, cuối cùng gã nặng nề ngã xuống đất.

    Huyết Biến Kiếm Tiên Tư Nam không dám tin co ntrai mình bị giết ngay trước mặt mình, lửa giận hực cháy, lồng ngực nóng bỏng: “Ta muốn giết ngươi!’

    Tuy nhiên lát sau bị mạnh mẽ đè nén, gã nói:

    - Lục Nguyên, ngươi giết con trai ta, vốn ta nên giết ngươi, nhưng nếu ngươi chịu đưa tứ ta muốn thì chúng ta coi như thanh toán xong.

    Hay cho Huyết Biến Kiếm Tiên Tư Nam, nỗi đau giết con đều không quan trọng bằng bí tịch của Yến Thương Thiên.

    Thật là nhân vật tàn nhẫn, không uổng là tà ma ngoại đạo.

    Chương 354-355: Đánh bại Ti Nam

    Lục Nguyên hít sâu một hơi, rốt cuộc tới lúc báo thù rửa hận.

    Mấy tháng nay nhờ ơn Huyết Biến Kiếm Tiên Tư Nam, bây giờ là lúc báo đáp rồi, thuạn tiện, Huyết Biến Kiếm Tiên Tư Nam, huyết vân linh thú của ngươi ta đều muốn.

    Con trai có bị giết cũng không sao, chỉ cần mật tịch.

    Lục Nguyên nghe trong lòng chợt lạnh, kẻ này như vậy quả nhiên là tà ma ngoại đạo mất hết nhân tính, Dưỡng Ngộ kiếm đã rút ra khỏi vỏ, dụng một chiêu “Cuồng phong quá cảnh” nhằm hướng đối thủ tấn công, chẳng biết tại sao hiện tại có biết bao nhiêu tuyệt chiêu nhưng chiêu thức hắn thấy thuận tay nhất không thể nghi ngờ vẫn là “Cuồng phong quá cảnh”.

    Một chiêu này như cuồng phong nổi lên gào thét.

    Đúng lúc này một thanh huyết sắc trường kiếm đột nhiên bắn qua vừa vặn chặn lấy thế tiến công của Dưỡng Ngô kiếm, Dưỡng Ngô kiếm chính khí trong trẻo như làn nước mùa thu cùng Tà ma chi kiếm toàn thân huyết sắc, huyết khí thấm đẫm cùng tập trung vào một chỗ, trong tích tắc vô cùng bắt mắt, chỉ nháy mắt Lục Nguyên đã bị đâm cho rút lui hơn mười bước.

    Nếu chỉ luận về pháp lực, pháp lực của Huyết biến kiếm tiên Ti Nam tự nhiên là xếp trên Lục Nguyên một bậc.

    Ti Nam ha hả cười mà rằng:

    - Tiểu tử họ Lục nhà ngươi thực lực coi như cũng không tệ, nhưng đấu với lão phu cũng chỉ có thể nói là còn non lắm, ngoan ngoãn chịu trói đi!

    Y gào thét mà lên, tấm áo choàng màu máu vụt thẳng nhằm hướng Lục Nguyên phóng tới, tấm áo choàng màu máu này trong đó đã có chứa kỳ độc Huyết hải phiêu hương, Huyết kiếm lại ẩn bên trong áo choàng, đối phương căn bản không rõ bên trong chiêu thức biến hóa ra sao, có thể nói là nhất cử lưỡng tiện.

    Tấm áo choàng màu máu như che phủ cả trời đất, gói trọn hết thảy vào bên trong nó, mùi máu tanh nồng đầy mũi, Ti Nam đã bắt đầu triển khai công kích.

    Huyết kiếm khẽ động, một kiếm này bổ ra tựa hồ mang theo mùi vị máu tanh nồng nặc trong đó.

    Hắn xuất ra một kiếm này giống như Thần ma viễn cổ, chuôi Huyết kiếm cũng vấy không biết bao nhiêu là máu tanh.

    Thức này của Ti Nam cũng không hề tầm thường.

    Kiếm này của lão có tên là Chư Thiên Huyết kiếm, là pho kiếm pháp do Huyết kiếm lão tổ của Huyết kiếm môn học được trong một di tích thời viễn cổ nào đó, Huyết kiếm lão tổ sau khi có được bộ kiếm pháp kia liền gọi là Thượng cổ Ma Thần Huyết kiếm phách thiên pháp, nghe nói thượng cổ Ma Thần đã dùng hàng triệu mạng người làm tế phẩm, dùng triệu thân huyết nhục dung nhập vào trong đó mới có thể hóa ra một pho tuyệt chiêu kinh thiên động địa, có thể chia trời đất làm đôi .

    Huyết kiếm lão tổ có được bộ kiếm pháp kia nhưng người trong ma đạo rất hay giữ làm của riêng, lão ta đương nhiên sẽ không đem toàn bộ Thượng cổ Ma Thần Huyết kiếm phách thiên pháp truyền ra ngoài.

    Ti Nam là một trong Huyết kiếm thất tử mới được truyền thụ mấy chiêu trong đó, chiêu Chư Thiên Huyết kiếm này là phải đem tất cả huyết dịch trong phạm vi sở hữu đều sáp nhập vào chính giữa chiêu thức.

    Chiêu thức này của y chém ra có vô số huyết nghiệt quấn trên thân kiếm, ẩn hiện có Ma Âm.

    Phật có Phật âm.

    Ma có Ma Âm.

    Phật âm Phật xướng khả dĩ ích ma.

    Mà Ma Âm mị xướng, cũng có thể khiến người nghe tâm thần dao động, Tâm Ma thượng thể thì thậm chí trong một kiếm này sẽ ẩn hiện vô số huyết mã, huyết hổ, huyết sư, huyết tô ...không ngừng xuất hiện, nghe nói môn này khi luyện đến cực điểm, một kiếm chém ra sẽ còn có vô số huyết long động thiên địa, đáng sợ tới cực điểm.

    Chớ nói chi là một đòn công kích này còn có cả pháp lực Hư Đan Cấp của y, pháp lực đáng sợ của Trường Sinh Lục Trùng Hư Đan Cấp đã xuất hiện.

    Ti Nam cũng sẽ không có chút lưu tình, y vừa ra tay liền muốn bắt Lục Nguyên, con trai có thể chẳng cần nhưng mật tịch không thể nào không muốn.

    Ti Nam phen này ra tay khiến đám tù nhân kia tất cả đều chỉ cảm thấy toàn thân mê độn, tựa hồ tất cả tinh huyết đều bị một đòn này rút cạn, trong số đó có pháp lực cao nhất là Cầu Tinh cũng thầm nghĩ Huyết biến kiếm tiên này quả nhiên bất phàm, dù là chính y có pháp lực trong người chỉ sợ cũng khó ngăn cản được một đòn như vậy.

    - Lục Nguyên, ngươi không thể nào là đối thủ của ta.

    - Lục Nguyên, hay là ngươi cứ ngoan ngoãn giao ra thứ ta muốn đi cho rồi!

    - Nếu không, ta muốn ngươi nếm hết Huyết ma triền tâm pháp mà chết.

    Ti Nam cười ha hả với sự tự tin tuyệt đối, vừa rồi trong đòn thứ nhất y đã kiểm tra xong pháp lực của Lục Nguyên, nhưng chỉ là Trường Sinh tứ trọng sơ kỳ, pháp lực như vậy mà đụng phải chính y còn không phải chết không có chỗ chôn hay sao.

    Uỳnh !

    Rầm rầm!

    Một chiêu này vốn đã chiêu thức xảo diệu, lại có pháp lực to lớn nên lộ ra thanh thế càng muôn phần đáng sợ.

    Trong lúc Ti Nam cùng với phần đông phạm nhân đều cho rằng Lão Nguyên nhất định thua thì Lục Nguyên bỗng xuất ra một kiếm.

    Một kiếm này lúc mới xuất hiện, mọi người còn lơ đễnh, một kiếm đến đâu thì vô số huyết mã, huyết hổ, huyết sư, huyết kình, ...

    đều là bốc lên thành vô số nghiệt huyết, so với giống hổ sư bình thường chỉ sợ mạnh gấp nghìn lần vạn lần, nhưng đều bị một kiếm này lướt qua.

    Một kiếm này!

    Đúng là Bào Đinh giả ngưu!

    Một kiếm này quả nhiên là giống ông đầu bếp Bào Đinh róc thịt trâu trong truyện, vấn đề là đầu bếp róc thịt trâu cũng chỉ là một con thôi còn một kiếm này lại đơn giản là xuyên qua yếu điểm chí mạng của vô số huyết mã, huyết hổ, huyết Sư, huyết kình, nhẹ nhàng linh hoạt mở đường vung thẳng về phía Ti Nam.

    Một kiếm này cũng không có bao nhiêu pháp lực sâu dày kèm theo, nhưng chỉ bằng một kiếm như vậy lại vượt qua cả chiêu Chư Thiên Huyết kiếm của Ti Nam mà đâm thẳng xuống bả vai y, Ti Nam trong bụng rất mực kinh hoàng, một chiêu Chư Thiên Huyết kiếm này của hắn rõ ràng bị phá rồi, hơn nữa vừa rồi đánh ra huyết hải phiêu hương kỳ độc lại không có chút tác dụng nào.

    Làm sao có thể!

    Lục Nguyên làm sao có thể làm được như thế!

    Không ổn, vì muốn lập tức dùng được Huyết tế kiếm thuật, Ti Nam đã vô cùng quyết đoán, vì bí tịch mà tổn thất tinh huyết bản thân cũng không hề tính toán, y lập tức muốn thổ huyết để dùng Huyết tế kiếm thuật, nhưng thanh trường kiếm tĩnh như làn nước mùa thu lại quấn tới, kiếm chiêu tinh diệu tới cực điểm, một đường kiếm vô cùng thần diệu xuất hiện ngay chính giữa khiến cho hắn nhả không ra ngụm máu tươi này.

    Lần lượt từng chiêu từng thức kiếm pháp Lục Nguyên đang đánh ra đều khiến Ti Nam cơ hồ tuyệt vọng than thầm “chiêu thức sao có thể kỳ diệu như vậy”, tuyệt học của hắn cứ lần lượt bị phá sạch sẽ, còn các phạm nhân bên cạnh cũng là trợn mắt há hốc mồm, đây là kiếm thức tinh diệu đến nhường nào.

    Ti Nam Huyết kiếm ra chiêu “hậu diện hữu thiên thu huyết tỏa thức”, Thiên thu huyết tỏa thức này một khi thi triển ra thì Huyết Quang vô biên sẽ như bùng nổ, khi đó uy lực liền khủng bố tới cực điểm, ấy vậy mà thanh trường kiếm tĩnh như làn nước mùa thu vừa khéo phong ấn bắt chết luôn chiêu thức kinh hồn này.

    Ti Nam dùng vô biên Huyết kiếm thức, Vô biên Huyết kiếm thức mỗi khi xuất chiêu là khí thế mênh mông cuồn cuộn, không cách nào ngăn cản hay phong bế nổi, vậy mà Lục Nguyên làm thế nào lại ngăn cản được, kết quả Lục Nguyên hướng trường kiếm đâm thẳng cổ họng Ti Nam, Ti Nam rất tuyệt vọng phát hiện Lục Nguyên sẽ đánh trúng địch thủ sớm hơn so với mình thì lập tức cũng chỉ có cách thu chiêu.

    Mỗi chiêu mỗi thức của Lục Nguyên xem ra đều rất bình thường.

    Nhưng sự thần diệu bên trong quả thực là không cách nào nói hết.

    Hà Trường Phong gần đây luôn tự phụ là Kiếm Tông nhưng đến bây giờ thì chịu thôi hẳn, y hoàn toàn chìm đắm trong kiếm pháp của Lục Nguyên, Lục Nguyên dùng hơn mười đường kiếm rồi, hắn lại sắp tung ra chiêu thức thứ hai, Kiếm Tông sư thúc rõ ràng chỉ phân tích chiêu kiếm thứ hai mà hắn lại phân tích ra cả hai chiêu kiếm, dùng hai chữ để hình dung thì phải gọi là “hoàn mỹ”.

    Mà Cầu tinh một bên cũng chìm đắm trong phân tích kiếm thuật, pháp lực của y đã đạt tới Trường Sinh tứ trùng, kiếm thuật của y cũng đã có chỗ bất phàm, dùng nhãn lực của y đến xem, y cũng gần phân tích được kiếm thứ tư của Lục Nguyên mà thôi, mỗi một kiếm đều là hoàn mỹ như thế, có thể trở thành sách giáo khoa kinh điển, thế mới biết vốn dĩ bình thường Lục Nguyên dạy người ta, căn bản là không có dùng toàn lực, Huyết biến kiếm tiên quả nhiên lợi hại, rõ ràng có thể đỡ được hơn mười kiếm.

    Kỳ thật Ti Nam hiện tại cũng không biết mình nên chống đỡ như thế nào, lúc đầu còn có thể phân tích có trật tự , nhưng mỗi một đường kiếm đều hoàn mỹ như vậy, hắn hiện tại hoàn toàn là dựa vào pháp lực hùng hậu trên người mới luống cuống cầm cự được, mà ngay pháp lực của y cũng không có hơn Lục Nguyên quá nhiều, khiến cho y phen này càng đánh càng loạn, trên người chịu thêm không biết bao nhiêu vết thương.

    Ti Nam đang lúc rối loạn, đột nhiên phát hiện nơi ngực mát lạnh, thì cũng đã bị một kiếm xuyên tim.

    Cái gì!

    Đáng chết, Ti Nam còn đợi hồi chiêu “Tự bạo Hư Đan”, một khi đã luyện đến Trường Sinh lục trùng thì không có có bao nhiêu người dám thi triển lộn xộn, dù sao Tự bạo Hư Đan uy lực cực lớn, nhưng là hết lần này tới lần khác Lục Nguyên lại là một kiếm đâm tới, một kiếm tiếp một kiếm, , khiến cho Ti Nam ngay cả Tự bạo Hư Đan cũng làm không được, trận chiến này sắp đến hồi kết thúc và có lẽ Ti Nam sẽ nhận lấy bi kịch.

    Ti Nam có mấy đại tuyệt chiêu, thứ nhất chính là Huyết tế kiếm thuật, thứ hai là Tự bạo Hư Đan, bất luận dùng ra cái nào cũng có thể làm trọng thương Lục Nguyên, nhưng là hết lần này tới lần khác dưới kiếm pháp thần kỳ tới cực điểm của đối phương, căn bản là y không có cách nào thi triển nổi, tựa hồ nhất cử nhất động của mình đều bị Lục Nguyên khống chế dưới thân kiếm vậy.

    Chết chắc!

    Lại là một kiếm đâm thủng cổ họng, tuy Tu tiên giả luyện đến Trường Sinh lục trùng thành tựu Hư Đan, sinh mệnh khá mạnh mẽ nhưng là mất nhiều máu như vậy, cộng thêm cổ họng lẫn tim bị đâm thủng, Ti Nam cũng rốt cuộc cầm cự không nổi, rốt cục phịch một tiếng ngã xuống đất, một Ma Đạo kiếm tiên dùng trăm mưu ngàn kế giết người rốt cục lại mất mạng như vậy đó.

    Khí lạnh trùng trùng!

    Không thể nào tin!

    Làm sao có thể!

    Có gì nhầm lẫn chăng!

    Chuyện này là thiệt hay giả!

    Đảo lộn hết cả rồi!

    Vô số thanh âm kinh sợ đến rùng mình, ai nấy sống tại nhà giam này lâu như thế, cũng biết Lục Nguyên chính là đệ tử chân truyền đời thứ mười của Hoa Sơn, theo lý mà nói thì đệ tử chân truyền hiện tại tối đa luyện đến nhị trọng, tam truọng là cùng, vậy mà hết lần này tới lần khác hiện tại Lục Nguyên đã quá cao minh, có thể đánh thắng trưởng lão cũng không có gì, nay rõ ràng là ngay một lão Đạo trưởng cấp kiếm tiên của Ma giáo cũng bị hắn đánh bại.

    Đây chính là trưởng lão kiếm tiên!

    Mới vừa rồi tất cả các trưởng lão còn chìm đắm trong phân tích kiếm chiêu của Lục Nguyên nay toàn bộ đều đã trấn tĩnh lại, một đệ tử chân truyền đời thứ mười đời nay lại có thể cùng tinh anh đời thứ chín giao thủ mà giành phần thắng.

    “Thống khoái!

    Huyết biến kiếm tiên bắt chính mình lâu vậy, vì ép mình nói ra tuyệt kỹ do Yến tổ sư truyền lại mà dùng đủ loại thủ đoạn gây khó dễ, nay rốt cục lại chết trong tay mình, thật đúng là thống khoái”, oán khí suốt mấy tháng một khi biến mất thì chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái.

    Lục Nguyên cũng mặc kệ đám người bên cạnh đăm chiêu suy nghĩ, bây giờ là lúc thu chiến lợi phẩm rồi, vừa rồi trận chiến này cũng dùng rất nhiều tinh lực, mỗi một kiếm đều là phát huy đến cực hạn, kỳ thật trong số những chiến lợi phẩm này, Lục Nguyên tự nhiên là nhìn trúng Huyết vân linh thú nên muốn xem Ti Nam có bao nhiêu Huyết vân linh thú.

    Tiện tay cũng lục soát các loại pháp khí của Ti Nam, một khi người ta chết đi thì có che dấu kiểu gì chỉ cần có trong thân thể thì pháp khí sẽ tự xuất hiện, nếu là người chưa chết thì pháp khí kia cũng không hề dễ kiếm, thần niệm thăm dò vào trong đó mới phát hiện quả thực có không ít thứ tốt, trong đó có một khối Huyết sắc phong linh bài cực lớn.

    Trừ thứ đó ra, cũng không thiếu đồ tốt. ! ~!

    - Ngươi phải chết, ngươi nhất định phải chết trong tay ta.

    Những lời gào thét này của Huyết Biến Kiếm Tiên Ti Nam giờ chỉ còn là quá khứ, bởi vì lão đã chết dưới tay Lục Nguyên.

    Gào thét là gào thét mà lực lực là thực lực.

    Còn trong thiên lao là một không khí yên lặng.

    Kiếm Tru Kiếm Tiên

    Ti Nam, đây chính là Kiếm tiên thực lực.

    Vậy mà lại phải chết trong tay một đệ tử đời thứ mười.

    Vốn dĩ trong lúc bất tri bất giác, đệ tử chân truyền đời thứ mười đã có thể kiểm tru tinh anh trong những tinh anh của đời thứ chín rồi.

    Những người khác của đời thứ mười chưa trưởng thành, mà Lục Nguyên lại trưởng thành nhanh như vậy.

    Những phạm nhân đều trở lại hít khí lạnh.

    Lục Nguyên tất nhiên là không để ý đến điều này, mà đang thu chiến lợi phẩm của mình.

    Hắn đã quá nhập tâm vào Không gian loại pháp khí rồi, đầu tiên là một quyển sách đập vào mắt “Dịch Dung Hóa Hình Thuật”, Lục Nguyên liền lấy ra xem, mới phát hiện quyển sách này chính là tinh hoa tuyệt học của cả đời Huyết Biến Kiếm Tiên.

    Huyết Biến Kiếm Tiên, cũng không nổi danh vì sức chiến đấu.

    Mà danh tiếng của lão chỉ ở một chữ-Biến.

    Dịch Dung Hoán Hình, rất nhiều Tu tiên giả đều biết, nhưng lại rất ít Tu tiên giả có thể Dịch dung biến hình được như Ti Nam.

    Ti Nam nếu được coi là người dịch dung hóa trang giỏi thứ hai của Đại Tấn thì e rằng chẳng có ai dám xưng là số 1.

    Còn quyển “Dịch dung hóa hình pháp” này nói một cách hệ thống việc hóa hình như thế nào.

    Loại hóa hình này có thể làm được giống hệt người khác, thậm chí là hơi thở cũng giống như đúc, dùng giả đánh tráo, đạt tới trình độ không thể tưởng tượng được.

    Đây cũng là cuốn bí tịch rất hữu dụng.

    Tuy nói không phải là phương diện chiến đấu, nhưng đích xác là vẫn rất hữu dụng l.

    Tiếp theo hắn lại xem tiếp những những chiến lợi phẩm khác.

    Lục Nguyên lại nhìn sang đống linh thạch, phải đến hai vạn linh thạch, Lục Nguyên hiện tại cũng chỉ có một vạn linh thạch, đây là thân gia của Huyến Biến Kiếm Tiên, so với Lục Nguyên thì còn phong phú hơn nhiều.

    Hai vạn hạ phẩm linh thạch, thật sự kiếm được rồi.

    Linh thú trong Phong linh bài của Lục Nguyên gần đây cũng rất cần linh thạch, bây giờ có thể được bổ sung rồi.

    Đây là pháp bảo, phía trên còn được khắc mấy chữ Triện một cách tinh xảo – Huyết Đằng Đỉnh.

    Huyết Hằng Đỉnh này thật ra cũng là một pháp bảo rất hữu dụng, có thể dùng để tu luyện Huyết Vân Đán.

    Chương 356-357: Chiến lợi phẩm lớn

    Ồ, còn có một quyển sách “ Huyết Vân Đán”, mọi người đều biết, Huyết Vân Đán chính là pháp môn xếp hàng thứ nhất trong Huyết Kiếm Môn.

    Dựa vào thân phận quan trọng của Huyết Biến Kiếm Tiên, có được quyền “Huyết Vân Đán” này cũng là điều dễ hiểu.

    Tuy nhiên, chỉ có một bộ phận trong đó, tuyệt thế tâm pháp của mỗi một môn phái như Long Vân Tâm Pháp, có một bộ phận là thư truyền, còn một bộ phận khác là truyền miệng, như vậy để tránh các môn phái khác học được.

    Dựa vào những điều này Lục Nguyên có thể luyện Huyết Vân Đán một cách chân chính, cho dù là dùng để làm tài liệu tham khảo của Vân Long Thập Biên cũng không tồi.

    Dù sao đều là Vân hệ tâm pháp cao minh.

    Nghe nói Huyết Vân Đán khi luyện đến cảnh giới cao nhất thì sẽ có Huyết Long hiện thân.

    Đúng rồi, còn có rất nhiều chìa khóa, xem ra đây là chìa khóa của thiên lao rồi.

    Cuối cùng đã tới một nơi quan trọng- Huyết Vân Linh Thú.

    Lục Nguyên thăm dò vào Phong Linh bài..

    5 con huyết kình, bảy con huyết hổ cực lớn.

    Cái này chính là tất cả Huyết Vân linh thú mà Huyết Biến Kiếm Tiên Ti Nam có.

    Thông thường, những nhân vật cấp kiếm tiên thì những linh thú loại lớn của họ cũng không vượt qua 10 con.

    Còn Huyết Biên Kiếm Tiên Ti Nam, một người được coi là có cấp bậc yếu nhất, nhưng lão là người của Huyết Kiếm Môn, Huyết Kiếm Môn có Tà Ác Độc pháp, có thể cưỡng chế để tăng đẳng cấp của Huyết Vân linh thú.

    Cho nên có đến 5 con huyết kình cực lớn.

    Thật là nhiều.

    Lục Nguyên cũng không thèm khách sáo, tất nhiên là đem 5 con huyết kình và 7 con hổ kình này đều lấy ra, lấy nước Thiên tịnh để rửa, hiện tại đều rất sạch sẽ rồi.

    Tuy nhiên ở bên trong Chân Vũ động lấy được nhiều nước Thiên tịnh.

    Nước này tưới lên mặt trên của huyết kình, huyết kình lớn như vậy, dùng nước Thiên tịnh để tưới lên thì cũng phải dùng một lượng lớn mới được.

    Môt cốc nhỏ nước Thiên tịnh mới có thể làm sạch một con huyết kình.

    So sánh một chút thì thấy Huyết hổ dễ làm hơn nhiều, căn bản là không cần nhiều nước Thiên tịnh là có thể làm sạch rồi.

    Huyết kình trước khi được làm sạch, xem ra vô cùng dữ tợn, hàm răng của nó dường như có thể nuốt gọn bất cứ thứ gì vậy.

    Kình lại lớn như vậy, người đứng trước nó trông còn bé hơn cái miệng của nó.

    Lùi vào một chút thì chỉ cảm thấy thế giới này đều là màu đỏ cả, trông rất đáng sợ, còn khi rửa sạch bằng nước Thiên tịnh thì chỉ nhìn thấy huyết kình lập tức biến hóa thành một màu trắng, lại còn mềm mềm, trông rất đáng yêu.

    Sau khi làm sạch xong, Lục Nguyên đếm số lượng Vân hệ linh thú mà mình hiện có, tất cả có ba mươi sáu con linh thú, tám con vân kình, mà với số lượng linh thú như vậy nguyên khí nuốt vào và nhả ra là không thể tưởng tượng được.

    Nguyên khí cuồn cuộn không ngừng rơi trên người mình, từng lỗ chân lông cũng không ngừng hấp thu pháp lực.

    Tuy nhiên, Lục Nguyết cũng bết cái này là đụng phải Huyết Kiếm Môn rồi.

    Một số ít người của nước Tấn và Bắc Phong Hoa Sơn là luyện cùng một hệ pháp lực.

    Nếu như người của Tiên Môn khác thì cũng thì có thể kiếm được một khoản lợi nhuận lớn.

    Cơ duyên lần này, nhất định phải nắm lấy

    Nếu như bỏ lỡ thì không thể có lần thứ hai.

    Làm xong những thứ này, Lục Nguyên thu thần thức lại, nhặt Không Gian Loại pháp lên và giấu đi.

    Sau đó rút chùm chìa khóa trong đó ra.

    Sau khi lấy chùm chìa khóa ra, Lục Nguyên mở từng cánh cửa một để vào.

    Một khi đem Thanh Đế kiếm quang quét qua, kiếm quang lướt một lượt trên người bọn họ, lập tức kỳ độc Huyết Hải Phiêu Hương được khử hoàn toàn, còn những người này nhânh được đại ân của Lục Nguyên thì cũng vừa mừng vừa sợ.

    Bên này mới cứu người xong, bên kia một đoàn người đã cúi lạy Lục Nguyên.

    - Ân đức của Lục Sư Điệt như vậy, chúng tôi vô cùng cảm kích.

    - Lục Sư Điệt về sau nếu cần, xin cứ phân phó cho chúng tôi, dù có rơi xuống Thiên điêu tôi cũng chịu.

    - Lục Sư Điệt nếu có thời gian, thì cứ đến Thanh Thành nhé.

    Mỗi một câu đều là những lời cảm kích, Lục Nguyên gật đầu để đáp lễ.

    Lần này Lục Nguyên giúp đỡ những người này, đối với việc nâng cao danh tiếng trong giới Tu tiên có rất nhiều điểm tốt.

    Tuy Lục Nguyên không quá để ý nhưng thanh danh trong Tu tiên giới cũng rất quan trọng.

    Ví dụ như Trung Nguyên kiếm tiên Thiết Trung Hiệp, người này chưa đạt đến độ Tu tiên, thực lực cũng chưa có gì ghê gớm, nhưng giúp đỡ người khác nhiều, có thanh danh tốt, ai cũng kính phục ông ta vài phần, cũng không có nhiều người dám đi gây sự với ông ta.

    Những người này sau khi khôi phục pháp lực, cũng tự biết rằng hiện tại là thời điểm Tuyết Sơn Tiên Môn và Huyết Kiếm Môn đang đối đầu với nhau.

    Đó là một cơ hội tốt, nếu như bây giờ mà không trốn thì không biết bao giờ mới thoát khỏi đây được.

    Vì vậy ai nấy đều thi nhau lao ra ngoài.

    Trong thiên lao lúc này vẫn còn một số lính canh ngục không quá mạnh đều bị ngững tu tiên giả xông lên giết chết hết.

    Một lúc sau, trong thiên lao chỉ còn một mình Lục Nguyên mà thôi.

    Lục Nguyên vốn muốn ra ngoài, tuy nhiên muốn đến chỗ Huyết Biến Kiếm Tiên thường ở để xem thế nào.

    Chỗ của lão ta ở trước kia là một gian mật thất sâu nhất trong thiên ngục.

    Lục Nguyên lập tức đi đến trước mật thất, phía trên của gian mật thất này là một cửa lớn không biết dùng thứ gì chế thành mà trông bóng loáng vô cùng, bên trên còn được khắc hoa văn tinh tế...nhưng vào thế nào đây?

    Vỗ đầu mấy cái, trong Không gian loại pháp khí không phải có một chiếc chìa khóa hay sao?

    Thế là hắn liền rút chìa khóa ra mở, quả nhiên là chìa này, sau khi bước vào phòng, Lục Nguyên không khỏi sửng sốt.

    Đây là….

    Lục Nguyên nhìn sang, chỉ thấy trên tường có khắc một vài chiêu thức.

    Lục Nguyên nhìn qua, chỉ nhìn thấy phía đối diện có viết: Hoa Sơn Kiếm Pháp.

    Lại gần xem một chút, quả nhiên là Hoa Sơn Kiếm Pháp, nhưng chiêu thức không nhiều lắm, Kiếm tông kiếm pháp nhiều hơn một chút, hơn nữa còn thiếu một chỗ rất quan trọng, đồng thời điểm quan trọng nhất là không có kiếm quyết.

    Bất luận là kiếm pháp gì, thì cũng đều phải có kiếm quyết.

    Không có kiếm quyết thì kiếm pháp coi như không có linh hồn.

    Lại xem thêm một chút, liền bên cạnh còn có mấy loại khác nữa, ví dụ “Võ Đang kiếm pháp" , "Thanh Thành kiếm pháp" , "Côn Lôn kiếm pháp" , "Nam Hải kiếm pháp" , "Võ lăng kiếm pháp" , "Tinh tú kiếm pháp".

    Phía dưới những cái này đều có một khoảng trống lớn, không có bao nhêu chiêu thức tồn tại, và cũng thiếu kiếm quyết.

    Thật ra là như thế này, năm đó khi Huyết Kiếm Môn vào nước Tấn, đúng là phụng theo chỉ lệnh của Nguyên quốc Đại Tuyết Sơn Lạn Đà Tự, tuy nhiên lúc đó bắt đầu hoạt động chưa được bao lâu thì gặp phải chuyện Yến Thương Thiên đuổi giết Huyết Kiếm Lão Tổ.

    Điều này khiến Huyết Kiếm Lão Tổ cho sợ tới mức, không dám hoạt động trong thời Yến Thương Thiên còn tại thế.

    Bây giờ khi Yến Thương Thiên chết mấy năm rồi mới bắt đầu hoạt động trở lại.

    Chính vì thế, chiêu kiếm cũng không nhiều.

    Điều mà Lục Nguyên không biết chính là một trong ba động của Huyết Kiếm Môn chính là Huyết Võ động.

    Huyết Kiếm Môn có ba động, theo thứ tự là Huyết Võ động, Huyết Thần động, Huyết Khố động.

    Trong đó Huyết Võ động vốn thiết kể để học chiêu kiếm của các phái khác, kết quả là vì Yến Thương Thiên dừng lại trăm năm, nên Huyết Võ động không thể nào phát triển lên được.

    Mà Huyết Khố động thì dùng để cất giữ các loại pháp bảo tài nguyên, vô cùng phong phú, đây được coi như một cơ cấu tài chính tài nguyên độc lập.

    Dù sao, khi có người trong môn phái lập được công, thì cũng phải ban thưởng, có những lúc có đại chiến xảy ra, thì các môn phái cũng đều cần phải có nơi để cất các loại tài nguyên.

    Huyết Khố động chính là có tác dụng như vậy.

    Còn về chiếc động cuối cùng là Huyết Thần động thì là một bí mật của Huyết Kiếm Môn, thần bí khó lường.

    Lục Nguyên đang ở trong Huyết Võ động, xem kỹ mọi thứ.

    Những chiêu kiếm này tuy không phải nhiều, bị giấu đi nhiều.

    Bóc hết những thứ này xuống, không chừng về sau còn có tác dụng lớn.

    Sau khi bóc hết những chiêu kiếm này xuống Lục Nguyên ra khỏi Huyết Võ động.

    Hiện tại Tuyết Sơn Tiên Môn và Huyết Kiếm Môn đánh nhau thế nào, nếu như loạn quá thì nói không chừng mình cũng có thể nhân cơ hội mà đục nước béo cò.

    Còn chưa ra khỏi thiên lao, chỉ nghe ngoại giới, tiếng giết rung trời.

    Vừa định đi ra bên ngoài, đột nhiên nhớ ra còn một việc quan trọng nữa, Huyết Võ động này quả thật sắp bị phế rồi.

    Thế là hắn lập tức quay lại bóc hết các chiêu kiếm trên tường đá xuống, sau đó mới chạy ra bên ngoài.

    Huyết Kiếm Môn, nói là nói là ở giữa lòng Vô Miên Tuyết sơn, thật ra sự to nhỏ của sơn môn, lòng núi đâu thể dung hạ được, chính là Huyết Kiếm Lão Tổ dùng nhiều thủ đoạn, như Không gian loại pháp thuật, để biến những chỗ nhỏ thành chỗ lớn.

    Biến đổi không gian có hai cách, thứ nhất là Không Gian pháp thuật, một loại khác là đi đến đại cảnh giới, đến lúc đó có thể cắt không gian, tự hình thành lĩnh vực, đến một trình tự mà khó có thể tưởng tượng được.

    Thậm chí còn có một cách nói khác, đó là ở giữa Trung Ương Thiên Triều có người có thể tự hình thành động, tự hóa Động Thiên, cảnh giới như vậy là trong truyền thuyết nói, chứ không biết thật giả ra sao.

    Không gian trong Huyết Kiếm Môn cực lớn, mặc dù là ở trong lòng núi, nhưng tuyệt đối không nhỏ hơn một thành trì trung bình.

    Lục Nguyên ra đến bên ngoài, bên ngoài quả nhiên là đang đánh rất kịch liệt.

    Bình thường, ở trong Huyết Kiếm môn, có bao phủ một tầng huyết khí không dày không mỏng.

    Còn bây giờ huyết khí không ngừng bay đi bay lại, trong đó hai chỗ là kinh người nhất, trong đó một thì giống như một ngọn huyết sơn, phủ dày đặc trên không trung, ở giữa núi huyết khí bốc lên, vô cùng đáng sợ.

    Còn đối diện ngọn huyết sơn( núi máu) thì lại là một ngọn tuyết sơn ( núi tuyết).

    Phía trên huyết sơn phóng thích ra rất nhiều quái thú, tấn công sang tuyết sơn.

    Còn trên tuyết sơn thì phóng ra băng tiễn (mũi tên bằng băng), khiến cho quái thú bị lạnh mà chết.

    Đó là những gì mà Lục Nguyên quan sát được từ xa, cũng cảm giác được nguyên khí khổng lồ trên ngọn Tuyết sơn và Huyết sơn kia.

    Đó phải bằng ít nhất vài chục lần pháp lực của mình phóng ra.

    Lục Nguyên trong lòng không khỏi khiếp sợ, e rằng hai môn chủ của hai trung đẳng tiên môn là Huyết Kiếm lão tổ và Tuyết Sơn lão tổ đang sống mái với nhau.

    Hai nhân vật Đại đạo cảnh đối đầu, quả nhiên là đánh rất khoa trương.

    Lục Nguyên tự nhủ nếu như mình đi, thì e rằng trong một chiêu đã xong đời rồi.

    Hai nơi này đánh nhau là kịch liệt nhất, còn ở những nơi khác cũng rất căng thẳng, huyết khí ngưng tụ, băng tuyết tụ hóa, Huyết kiếm tung hoành…vô số huyết tinh từ trên trời rơi xuống đất, thỉnh thoảng có trưởng lão và đệ tử của Huyết Kiếm môn chết ở nơi này.

    Những huyết dịch của họ vừa chảy xuống đất đã bị băng tuyết làm cho đông cứng lại.

    Nếu như không để những huyết dịch này đông cứng lại thì e rằng sẽ bị Huyết Kiếm môn lợi dụng, dựa vào đó để gia tăng chiến lực.

    Người của Tuyết Sơn Tiên môn cũng đều là những người có kinh nghiệm chiến đấu phong phú.

    Đây quả thực là một trận chiến kịch liệt, Lục Nguyên tự nhủ, những trận chiến mà trước đây mình trải qua, đều không thể so sánh được với trận đang diễn ra trước mắt mình.

    Đây đích thực là một trận chiến thiên soa địa biệt, thật đúng là được mở rộng tầm mắt.

    Thật ra chính tà sống mái với nhau, có trận nào là không kịch liệt chứ.

    Chính đạo và chính đạo thì còn có thể ngồi nói chuyện, nhưng với tà ma ngoại đạo thì có gì để nói chứ.

    Lục Nguyên cũng đang phi hành, nhất thời lại không biết bay đến nơi nào khi mà trong lòng đang phập phồng bất định.

    Đây chỉ là hai tiên môn trung đẳng sống mái với nhau, nếu như có một ngày kiếm khí tam tông sống mái với nhau thì e rằng sẽ càng kịch liệt hơn.

    Bản thân mình có cảm tình với Hoa Sơn, không thể để Kiếm khí tam tông đánh nhau được.

    Nếu có thể ngăn cản thì nhất định phải ngăn cản.

    Trên đường đi cũng có trưởng lão, đệ tử của Huyết Kiếm môn đến gây khó dễ cho hắn, nhưng đều bị Lục Nguyên giải quyết một cách đơn giản.

    Mình đi đâu thế này?

    Lục Nguyên đánh giá mới phát hiện có rất nhiều người của Huyết Kiếm môn mặc áo choàng màu huyết đang chạy thẳng một hướng.

    Cũng muốn biết xem họ đi đâu, hắn liền rút một chiếc áo choàng màu huyết trong Không gian loạn pháp khí của Ti Nam choàng lên người và chạy theo.

    Khi chạ đến gần người của Huyết Kiếm môn, liền lên tiếng hỏi:

    - Chư vị sư huynh đang đi đâu đó?

    - Còn đi đâu nữa, chúng tôi đương nhiên là đang đi tránh họa rồi.

    Một trưởng lão lên tiếng.

    - Hiện tại đang xảy ra trận chiến lớn, vô cùng kịch liệt, đến Môn chủ Huyết Kiếm Lão Tổ cũng đều ra tay rồi, còn hai phái có rất nhiều Kiếm tiên đời thứ chín cũng đều đánh rồi, đâu có phần của bọn ta chứ?

    - Đúng vậy, chúng ta chỉ là tép riu thôi.

    - Chúng ta đến Trường sinh kỳ cũng chưa thể đạt đến, căn bản không thể nhúng tay vào được.

    - Muốn nói tránh họa, Huyết Thần động thần bí khó lường, chúng ta căn bản là không vào được.

    Vốn còn có một thiên lao có thể tránh, nhưng vừa rồi phạm nhân đều đã xông ra ngoài, nghe nói Huyết Biện Kiếm Tiên ở đó cũng chết rồi.

    - Huyết Biến Kiếm Tiên làm sao có thể chết được chứ?

    - Đúng vậy đấy, chúng ta cũng biết là không có khả năng, nhưng là nghe nói như vậy.

    Dù sao hiện tại chố an toàn nhất chính là Huyết Khố động thôi.

    - Huyết Khố động ư?

    - Đúng vậy, trong Huyết Khố động có cấm pháp vô cùng, cho dù là cấp Kiếm tiên cũng không dễ dàng vào được.

    Lão Tổ ra lệnh, chúng ta có thể trốn ở giữa động.

    - Chậc!

    Sao không phải là trong động nhỉ, nghe nói trong động có rất nhiều bảo bối mà.

    - Có cũng không đến lượt ta và ngươi, đó là Lão Tổ giữ lại để ban thưởng cho những đệ tử lập được công đấy.

    Nếu như ngươi có thể lập được công thì có thể vào rồi.

    Chúng ta đang bị Tuyết Sơn Tiên môn công kích, nếu như ngươi có thể giết được người của Tuyết Sơn Tiên môn, chỉ cần lập được công, thì nhất định sẽ có thưởng.

    - Thôi cho tôi xin, tôi không muốn chết bây giờ đâu.

    - Đúng rồi, nghe nói trong Huyết Khố động, còn có Huyết Huyễn Kiếm Tiên tọa trấn.

    - Đó là Trường Sinh thất trọng Tu Tiên giả, thực lực vô biên, có người này tọa trấn thì chúng ta an toàn hơn rất nhiều.

    Lục Nguyên ở bên cạnh nghe, tự nhiên cũng theo sau những người của Huyết Kiếm môn này đi đến Huyết Khố động.

    Nơi đó có rất nhiều bảo bối.

    Rất nhanh đã đi đến cổng lớn bên ngoài.

    Chương 358-359: Huyết Khố động

    Đó là một cửa lớn hình tròn màu huyết, trên đó khắc đầy cấm pháp, cấm pháp này e rằng nhiều bằng vạn trượng, so với Huyết Võ động còn khó vượt qua hơn nhiều, mơ hồ có Hồng sắc huyết hồng tán tràn ra.

    Lục Nguyên đi theo sau những trưởng lão của Huyết Kiếm môn, đi vào trong Huyết Khố động.

    Vốn việc đi vào Huyết Khố động còn có kiểm tra, nhưng vì Lục Nguyên đi nheo những trương lão của Huyết Kiếm môn, còn nói mấy câu, làm cho người giữ cử tưởng rằng Lục Nguyên cũng là người cùng với đám người này, còn những người này thì cũng tưởng Lục Nguyên là người của Huyết Kiếm môn.

    Bởi vì Huyết Kiếm môn người nhiều vô kể, không quen biết nhau cũng là chuyện bình thường.

    Cứ như vậy hắn đã vào được trong Huyết Khố động, phát hiện động này chia làm hai động trong và ngoài.

    Cửa lớn của động trong đóng chặt, cấm pháp trên cửa thì nhiều vô kể, còn động ngoài thì rất rộng lớn, phải bằng mấy quảng trường. trên vách tường thì đều là Huyết hồng sắc mà chủ môn nhân của Huyết Kiếm môn lưu lại.

    Dò xét tình hình bên trong xong, Lục Nguyên nhìn lại, đúng là có nhiều trưởng lão, đệ tử của Huyết Kiếm môn pháp lực yếu, hiện tại tránh nạn ở đây còn có một người, người này dung mạo không nhìn rõ lắm, không phải là mắt của Lục Nguyên không tốt mà người này như thể là ảo mộng vậy, căn bản là khiến người ta không thể nhìn rõ được.

    Không biết dung nhan của y như thế nào, thậm chí là nam hay nữ cũng không biết.

    Nghe người bên cạnh nhỏ giọng bàn tán, Lục Nguyên biết được người này có lẽ là Huyết Huyễn Kiếm Tiên Cửu Thiên, một trong bảy người con của Huyết Kiếm.

    Có Huyết Huyễn Kiếm Tiên ngồi đó, biết rõ người này có pháp lực trường sinh thất trọng, cho nên Lục Nguyên không dám làm bừa.

    Chênh lệch là chênh lệch, nếu như hắn làm bừa mà bị Huyết Huyễn Kiếm Tiên tru sát thì là chuyện hết sức bình thường.

    - Các vị yên tĩnh, đừng hoảng hốt, Tuyết sơn Tiên môn căn bản là đang diễn hài kịch mà thôi.

    Huyết Huyễn Kiếm Tiên bây giờ mới lên tiếng, giọng nói của y có chút bồng bềnh, mù mịt.

    Một lúc sau, bên ngoài đánh nhau càng lúc càng kịch liệt, những tiếng ầm ầm liên tiếp vang lên.

    Ở trong động rồi mà vẫn cảm thấy chấn động.

    Mà lúc này, một trưởng lão trường sinh nhát trọng xông vào nói:

    - Cừu sư huynh, Lão Tổ gọi huynh đi tham chiến.

    - À, vậy sao.

    Huyết Huyễn Tiên Cừu Thiên gật đầu, xem ra trận triến càng ngày càng kịch liệt rồi.

    Ngay cả Huyết Huyễn Kiếm Tiên vốn tọa trấn Huyết Khố động cũng phải xuất động.

    Cừu Thiên Mã thân mình khẽ động đã biến mất khỏi chỗ ngồi rồi.

    Xem ra là đi chiến đấu rồi, Lục Nguyên bỗng có tinh thần lên, lúc vị Huyết Huyễn Kiếm Tiên này ngồi đây mình không dám động thủ, hiện tại y đã đi rồi thì đồng nghĩa với việc cơ hội của mình đã đến.

    Hiện tại, vấn đề mấu chốt chính là việc cầm chế của động trong, sự cấm chế ở đó e rằng mình không thể phá được.

    Có lẽ cũng là vận khí ( may mắn), lúc này bỗng rầm một tiếng, một tiếng nổ vang lên, trên mặt cấm chế của cửa lớn động trong xuất hiện một đường dài, là do Huyết Kiếm Lão Tổ và Tuyết Sơn Lão Tổ đánh nhau tạo thành, hai nhân vật Đại đạo cảnh đối đầu, cấm chế không bị vỡ tan mới đúng.

    Nhưng, Huyết Kiếm môn không chỉ có riêng một mình Huyết Kiếm Lão Tổ là Đại đạo cảnh, mỗi một môn phái đều che giấu một vài nhân vật, không thể đem toàn bộ thực lực của mình bày ra ngoài được.

    Như Hoa Sơn có một Trưởng lão đoàn, nhân vật đời thứ bảy thứ tám, cơ bản đều nằm trong nằm trong Trưởng lão đoàn.

    Đương nhiên, Tuyết Sơn Tiên môn cũng không phải chó một Đại đạo cảnh, rất nhiều Đại đạo cảnh đang ở đó sống mái với nhau, vô cùng kịch liệt, mấy đường pháp lực của Đại đạo cảnh đánh ra, khiến cho cấm chế của Huyết Khố động bị nứt ra.

    Phần đông người của Huyết Kiếm môn, cũng đang thảo luận chiến sự bên ngoài, lần này sẽ đánh như thế nào, kết quả trong động trong đột nhiên nứt ra.

    Bỗng chốc ai nấy trong mắt đều lộ ra vẻ tham lam.

    Huyết Kiếm môn vốn là tà ma ngoại đạo, độ trung thành của họ cũng không cao.

    Động trong có bao nhiêu là bảo bối như vậy, đương nhiên là ai cũng thèm muốn, nhưng ánh mắt thèm muốn là một chuyện còn việc xông lên để cướp lấy lại là chuyện khác.

    Chỉ cần Huyết Kiếm môn lần này chưa bị hủy diệt thì đến lúc đó ai nấy đều bị chết mà không có chỗ chôn.

    Cho nên, tuy lộ ra ánh mắt đầy thèm khát, nhưng chẳng ai dám động vào cả.

    Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng, quả nhiên là trời cũng giúp ta rồi, vận khí ( may mắn) đã đến thì muốn cản cũng chẳng được.

    Thật sự là quá may mắn, những người khác của Huyết Kiếm môn không dám vào trong động để cướp bảo bố, nhưng mình không phải là người của Huyết Kiếm môn, hơn nữa bản tính của Lục Nguyên là cả gan làm loạn, hiện tại làm sao lại không xông lên cơ chứ.

    Lục Nguyên liền muốn xông lên.

    Lục Nguyên liền xông vào.

    - Người đó là phạm nhân của thiên lao.

    Đột nhiên có một giọng nói sắc nhọn vang lên, thì ra là người trong số đến Huyết Khố động để tránh nạn.

    Người này lúc đó cũng là hiểm lại càng hiểm, mệnh rất lớn, không chết trong tay những người thoát trong thiên lao ra, cho nên đã đến Huyết Khố động để lánh nạn.

    Ở trong Huyết Khố Động tránh nạn có rất nhiều người, y bắt đầu không chú ý đến Lục Nguyên.

    Tuy nhiên thỉnh thoảng y đột nhiên nhìn một cái, phát hiện Lục Nguyên, tất nhiên là kêu lên.

    Sau khi y kêu lên như vậy, tất cả đều nhìn về phía Lục Nguyên.

    Lục Nguyên bật cười lớn:

    - Đúng vậy, ta không phải là người của Huyết Kiếm môn tà ma ngoại đạo.

    Cái này giống như chọc vào tổ ong vò vẽ rồi.

    - Dám bảo bọn ta là tà ma ngoại đạo ư, nghe khẩu khí này xem ra là người của chính đạo tiên môn rồi.

    - Ha ha, người của chính đạo tiên môn mà dám xông vào đại bản doanh của Huyết Kiếm môn tà ma ngoại đạo chúng ta sao?

    - Hắn tự đi tìm đến cái chết đó.

    - Hắn đúng là muốn chết thật rồi.

    - Còn trẻ như vậy mà đã muốn chết rồi ư, thật là đáng tiếc.

    - Chúng ta phải giết hắn.

    - Vội giết làm gì, người của chính đạo tiên môn chán sống như vậy chúng ta phải tra tấn từ từ, chưa gì đã giết thì còn ra cái gì nữa.

    - Đúng vậy.

    - Này, lần này cứ để tôi động thủ cho.

    Người của Huyết Kiếm Môn đều nhao nhao cười quái dị, trên mặt tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, người thì nhe răng cười, người thì nhếch mép cười…đám người của Huyết Kiếm Môn này quả thật rất tự tin, đối phó với một chính đạo môn nhân trẻ tuổi như vậy, trong khi người của Huyết Kiếm Môn lại nhiều như vậy.

    Hơn nữa, trong đó còn có mấy vị Tu tiên giả tứ trọng, ngũ trọng trường sinh.

    - Giết hắn đi.

    Một tiếng này vang lên, mấy chục đường Huyết quang đánh về phía Lục Nguyên.

    Những huyết kiếm này đều có sát pháp riêng, chiêu thức riêng.

    Một chiêu Huyết Vũ Luân Hồi, huyết hoa như đua nhau nhảy múa, một thức triển khai đi ra, trong tầm mắt của người sẽ đầy Huyết quang, tất cả những thứ khác dường như thấy mà không thấy, sau đó lại trúng chiêu.

    Một thức Huyết Kiếm Vô Ảnh, kiếm hóa thành hư không, khiến người ta không thể nào tìm được, sau đó công kích lại đối thủ, đối thủ rất dễ bị trúng kiếm.

    Một chiêu Huyết Ảnh Hư Ảo chính là lợi dụng đủ loại thủ đoạn, hóa một thanh kiếm thành ba thanh kiếm đồng thời công kích.

    Mà trong đó chỉ có một thanh là thật, còn hai thanh còn lại đều là hư ảo.

    Tuy nhiên trong nháy mắt ta phải đoán được, nếu không thì chỉ một chiêu là sẽ bị thất ngay.

    Một thức “Huyết Hải Đồng Nguyên” từ dưới lên trên, vừa ra tay là băng hàn cực độ, làm chậm tốc độ của người khác.

    Một thức “Huyết ma giáng sinh” lại sinh ra vô vàn huyết ma trong lòng người khác.

    Những chiêu thức này, không phải là chiêu thức trong “Cổ Ma Thần Huyết Kiếm Bổ Thiên Pháp”, nhưng cũng là tuyệt kỹ độc môn mà Huyết Kiếm Lão Tổ sáng tạo ra.

    Những Tu tiên giả có số trường sinh lớn khi thi triển ra, trong khoảng thời gian ngắn huyết khí cuồn cuộn bốc lên, Huyết sát mê loạn nhân tâm.

    Bọn họ muốn Lục Nguyên chết.

    Một người của Chính đạo tiên môn, mà lại dám xông vào đại bản doanh của Huyết Kiếm môn tà ma ngoại đạo.

    Chết đi!

    Huyết quang đã đạt tới một trạng thái nhất định, mà sát ý và tức giận trong lòng những kẻ tà ma ngoại đạo này cũng đã lên tới trạng thái cao nhất.

    Khí thế mạnh nhất rồi sao?

    Được lắm, đây là thời điểm ra tay, Lục Nguyên ấn tay lên trên chuôi kiếm, trong thời khắc mà khí thế của những người này trở nên mạnh nhất thì Lục Nguyên đã xuất kiếm.

    Hắn xuất liên tục năm kiếm.

    Kiếm quang ngũ sắc trên thanh Dưỡng Ngô kiếm của Lục Nguyên lóe lên, kiếm quang ngũ sắc gần như hợp thành một vòng tuần hoàn hoàn mỹ.

    Năm đạo kiếm ý Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ ngùn ngụt bốc lên, nhằm thẳng hướng đối phương mà tấn công.

    Cho dù "Huyết vũ luân hồi", "Huyết kiếm vô ảnh", "Huyết ảnh hư huyễn", hay "Huyết hải đống nguyên" thì đều nằm trong ngũ hành.

    Ngũ hành luân hồi kiếm đạo, phá cho ta.

    Thanh trường kiếm trong tay Lục Nguyên đi tới đi lui, Ngũ Hành Kiếm ý trở nên mãnh liệt, đối với những chiêu thức kỳ diệu hơn nữa, tuyệt học mạnh hơn nữa cũng ở trong Năm đạo kiếm ý mà bị nuốt mất.

    Lục Nguyên cũng biết, kiếm thuật hiện tại của mình, còn có Tiến cảnh không gian rất lớn.

    Ví dụ như, mình bây giờ muốn xuất liên tục năm kiếm, nếu như có thể đem nhiều kiếm ý dung hợp thành một, thì căn bản không cần phải dùng đến năm kiếm liên tục, chỉ cần một kiếm là có thể phát huy năm đạo kiếm ý rồi.

    Ngoài ra, nếu mình luyện thành Ngũ Hoàng Luân Hồi Kiếm Đạo, thì còn trở nên đáng sợ hơn bây giờ nhiều.

    Hơn nữa, thế gian này vẫn có kiếm thuật cùng cấp với Ngũ Đế Ngũ Hoàng Luân Hồi Kiếm Đạo

    Rất nhiều tư tưởng, đều đã đi sâu vào bộ não.

    Đánh bại, tấy cả đều đánh bại.

    Đúng vậy, Lục Nguyên thật ra cũng không dùng quá nhiều tâm tư ở phía trên, nhưng với thực lực của hắn bây giờ, tuyệt đối vượt qua đám người trước mặt này.

    Hơn nữa Ngũ Hành Luân Hồi Kiếm Đạo trở nên bá đạo đến kinh người, cho nên rất dễ dàng đánh bại đối thủ, chiêu kiếm của bọn họ đều bị phá vỡ.

    Tên nào tên nấy đều há hốc mồm miệng, bọn họ không ngờ rằng, nhiều người như vậy cùng ra tay với một hậu bối của Chính đạo tiên môn, kết quả lại trở nên thảm hại như vậy.

    Hắn chỉ xuất ra vài kiếm là có thể làm cho phía mình trở thành những kẻ bại trận.

    Đây quả là khó tin, bọn họ đều nói không thành lời rồi.

    Tên hậu bối của Chính đạo tiên môn này rốt cuộc là ai?

    Đều đánh bại rồi sao?

    Thật ra một kích này, chỉ là đánh bại đại bộ phận cường giả ( kẻ mạnh) ở động ngoài của Huyết Khố động.

    Những người có Trường sinh nhị trọng, tam trọng, tứ trọng đều đã bị đánh bại, chỉ còn lại những kẻ yếu hơn, tự nhiên không dám động thủ, mà chỉ trừng mắt líu lưỡi nhìn về phía Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cũng không làm gì bọn họ, mà lập tức xông vào động trong của Huyết Khố động, nơi cất giấu không biết bao nhiêu bảo bối.

    Ngự kiếm xuyên qua khe hở mà mấy vị Đại đạo cảnh giao thủ tạo thành.

    Vừa vào đến động trong, mới phát hiện ra mình đã rơi vào ‘biển máu’, như thể đó là một thế giới hàn băng mà tanh mùi máu vậy.

    Toàn thân đều bị rơi vào trong đó, còn hàn băng cổ quái ở xung quanh thì đã xâm nhập vào bên trong người mình.

    Nếu như mình chưa tới Trường Sinh kỳ, e rằng hiện tại sẽ bị tà khí nhập vào cơ thể, tẩu hỏa nhập ma, mãi mãi bị chôn thân ở đó mà khó có thể thoát ra được.

    Lục Nguyên âm thầm vận Vân Long thập biến, chính đạo công pháp, tự sẽ có tác dụng tránh tà.

    Còn Dưỡng Ngô kiếm cũng khẽ kêu, trên thân kiếm lóe lên một chuỗi bạch quang, Dưỡng Ngô kiếm vẫn là một thanh kiếm của chính khí.

    Lục Nguyên đem huyết sắc chống cự bên ngoài, mới có thời gian để xem đây rốt cuộc là cái gì.

    Từng mảnh từng mảnh thấm đầy mùi tanh của máu tươi, lạnh giá vô cùng, lại mềm mềm nhũn nhũn, đây là cái gì nhỉ?

    Chẳng lẽ đây là Huyết vân sao?

    Lấy Vân hệ làm thí dụ, lai lịch của Vân hệ linh thú, trước kia cũng từng nói qua rồi, chính là mây trắng vô viên tích tụ lại một chỗ, toàn văn tự đã trải qua sự bồi luyện của linh khí thiên địa, và sự bồi luyện của ngàn năm mới sinh ra linh thú, mà linh thú cấp càng cao thì càng cần thời gian lâu, giống như Vân kình thì việc cần đến cả vạn năm tuyệt đối không phải là giả.

    Mà bản thân, những mây trắng mấy trăm năm kia, cho dù chưa sinh ra linh thú, nhưng bản thân nó cũng có linh khí dày đặc, có thể dùng để tu hành, trên đỉnh Bắc Phong có mây trắng vô cùng tuy nhiên Bắc Phong có rất nhiều người luyện tâm pháp của Vân hệ, cho nên linh khí của bạch vân (mây trắng) đã sớm bị hút hết rồi.

    Mà cái này, rõ ràng là loại bạch vân (mây trắng) có linh khí đậm đắc.

    Huyết vân được tạo thành bởi các loại tà pháp, loại huyết vân này rất có lợi đối với những người tu hành huyết vân, hoàn toàn có thể dùng như Linh thạch, thậm chí còn dễ dùng hơn cả linh thạch nhiều.

    Được lắm, ở trong động khố này tràn đầy Huyết vân.

    Lục Nguyên cũng không khách khí, giơ tay lấy bắt, cứ thế, đem Huyết vân nhét vào túi Tiểu tu di của mình.

    Loại Huyết vân này một khi dùng nước Thiên tịnh thì cũng có lợi cho mình.

    Nhiều thứ tốt như vậy không dại gì mà không lấy cả.

    Túi Tiểu tu di càng lúc càng nhiều Huyết vân, còn Huyết vân ở động trong này càng lúc càng mỏng đi.

    Khi mà Huyết vân trong động mỏng đi, thì có thể nhìn thấy bảy tám phần của động trong này.

    Chỉ mỗi ở đây thôi đã có bao nhiêu là pháp bảo, phải đến hàng chục loại với đầy đủ loại, đại đa số đều để bổ sung huyết khí.

    Tuy nhiên bảo quang sáng chói, nhìn không rõ hết, còn có rất nhiều Huyết vân linh thú, trời ôi!

    Lục Nguyên không chút khách khí, đang định động thủ, thì phát hiện cách chỗ mình không ca có một hòn đá to bằng bàn tay, tảng đá đó tinh bảo vô cùng, giữa hòn đá dường như có một thanh kiếm đang nhảy múa vậy, đây chính là Thiên Ngộ thạch.

    Ở giữa thiên địa, có thập đại kỳ thạch.

    Thập đại kỳ thạch này cũng chỉ là nghe qua, chứ chưa được nhìn thấy bao giờ.

    Ví dụ trong đó đồng dạng, được xưng là đại kim cương, loại đại kim cương này, chính là loại đá cứng nhất ở giữa thiên địa này, ngay cả những nhân vật Đại đạo cảnh cũng không thể làm vỡ được, là loại đá để bí mật cất giấu sự vật tốt nhất, tuy nhiênđá này quá quý hiếm, ở cả nước Tấn cũng chẳng gặp bao nhiêu, nghe nói ở nước Tần thì có nhiều hơn chút, chỉ có loại đá Trung ương Thiên triều là nhiều.

    Trong thập đại kỳ thạch có một loại, được xưng là Pháp Hoa thạch, loại đá này chính là tụ hợp của linh khí trời đất mà thành, dùng để gia tăng pháp lực thì quá tốt.

    Chương 360-361: Huyết Ma kiếm tiên

    Đứng cuối cùng trong thập đại kỳ thạch chính là Cổ Linh thạch.

    Loại Cổ Linh thạch này là loại linh thạch thú vị nhất.

    Sau khi có được loại đá này, dùng linh khí để luyện thì sau một thời gian ngắn ở giữa hòn đá sẽ xuất hiện nhiều sinh vật cổ quái.

    Ví dụ như có thể sẽ mọc ra một con Tiên hạc, cũng có thể ra một con Hỏa linh thú, cũng có thể là Cổ ma thú…Có người có được Cổ Linh thạch sau đó dùng linh khí luyện, kết quả là sau một thời gian liền mọc ra một con Thạch hầu.

    Khả năng chiến đấu của Thạch hầu này có thể theo kịp người thứ nhất đại lục của thời đó.

    Mà Thập Đại Kỳ thạch có một loại xếp hàng đầu, đó là Thiên Ngộ thạch, trong Thiên Ngộ thạch này có rất nhiều thiên địa kiếm ý, người đạt được nó có thể ngộ được kiếm ý, cần chú ý là chỉ có khả năng mà thôi, chứ không phải một trăm phần trăm, có người đã từng thống kê, xác suất là khoảng một phần cũng là quý giá rồi.

    Lục Nguyên nhặt những Thiên Ngộ thạch này vào trong chiếc túi Tiểu Tu Di.

    Mà ở động trong của Huyết Khố động, còn có rất nhiều chỗ tốt, dù sao đây cũng là kho cất giữ của trung đẳng Tiên môn thì không thể không phong phú được.

    Lục Nguyên đang định động thủ, cơ hội này không thể bỏ qua được, nếu bỏ qua thì ngàn năm sau cũng chưa chắc đã gặp được.

    - Tiểu tử kia muốn chết hả?

    Một tiếng quát chói tai vang lên.

    Động trong bỗng nhiên xuất hiện một bàn tay lớn màu đỏ, bàn tay này chộp xuống dưới, dường như phá bao nhiêu hư không.

    Từ khi bàn tay lớn này xuất hiện, Lục Nguyên liền có cảm giác nguy hiểm, thật quá đáng sợ.

    Bàn tay lớn này như thể muốn hủy diệt tất cả sự sống vậy.

    Phải chạy trốn!

    Phải chạy với tốc độ nhanh nhất.

    Lục Nguyên biết rõ, nếu như không trốn thì e rằng mình sẽ phải chết dưới bàn tay khổng lồ kia mất.

    Quá đáng sợ!

    Lục Nguyên lúc này không có chút do dự nào.

    Ở động trong của Huyết Khố động này có rất nhiều pháp bảo, tài nguyên, linh vật, chỉ cần thò tay ra là có thể lấy được, nhưng lúc này đây nếu như còn mải lấy những thứ này thì chỉ còn nước chết.

    Lục Nguyên ngự Dưỡng Ngô kiếm lên, kiếm khí trắng xóa trên người, toàn lực phát động, người và kiếm hợp nhất, ngự kiếm mà chạy, đồng thời phát động Bạch Đế kiếm đạo, gia tăng tốc độ cho ngự kiếm.

    - Nực cười!

    Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

    Sau đó là những âm thanh văng vẳng bên tai Lục Nguyên:

    - Nếu như để cho người khác biết một hậu bối mà có thể thoát khỏi bàn tay của Huyết Ma Kiếm tiên ta thì không phải sẽ nực cười lắm sao.

    Huyết Ma Kiếm tiên đứng thứ hai trong bảy vị Huyết kiếm, là nhân vật có Trường sinh cửu trọng.

    Giọng nói lạnh này, nhiều âm thanh cùng hợp lại, Lục Nguyên cảm thấy toàn thân mình bị chấn động, người sắp ngã xuống đất, đồng thời chỉ cảm thấy mình dường như bị rơi vào trong tinh phong huyết vũ

    (gió tanh mưa máu) vậy, muốn thoát cũng không thể thoát được, toàn thân đều ngập trong biển máu, phía trước không còn đường để bước, phía sau không còn đường để lui.

    Mà bàn tay khổng lồ kia càng lao nhanh về phí Lục Nguyên hơn.

    So với tốc độ hoa đạo Bạch Đế, người và kiếm hợp làm một mà Lục Nguyên sử dụng còn nhanh hơn.

    Trường sinh cửu trọng tam cực quy nhất, đáng sợ như vậy.

    Lục Nguyên cảm giác được mình sẽ bị Trường sinh cửu trọng giết chết, chỉ sợ một chiêu cũng không thể đỡ nổi.

    Trường sinh cửu trọng đáng sợ như vậy, mà một khi đến Đại đạo cảnh, thì sẽ tồn tại như thế nào, còn lần này cũng coi như một bài học cho Lục Nguyên.

    Thực lực của Tư Mã Trường Bạch không hề kém so với bị Huyết Ma Kiếm tiên này, bản thân mình vẫn còn non lắm.

    Những tư niệm thao thiên( ngập trời) trong nháy mắt đều biến mất.

    Hiện tại tất cả đều làg giả dối, chỉ có sự công kích của Huyết Ma Kiếm tiên từ xa là thật mà thôi.

    - Ngũ hành luân hồi, phá cho ta.

    - Ngũ sắc luân đồng, giữ lấy mình.

    - Nhân kiếm hợp nhất, Bạch Đế kiếm, Đạo nguyên hiện tại đã đánh ra toàn bộ khả năng của mình.

    Phá vỡ huyết lang (sóng máu) phía trước, mơ hồ truyền đến một tiếng ồ, hiển nhiên bản lĩnh của Lục Nguyên nằm ngoài dự liệu của hắn.

    Tuy nhiên bàn tay khổng lồ kia càng mở rộng ra thêm mấy phần.

    Đường đường là Huyết Ma Kiếm tiên, làm sao có thể để Lục Nguyên chạy thoát được chứ, như vậy không phải sẽ xấu mặt lắm sao.

    Hiện tại bàn tay khổng lồ này đã to bằng mấy gian phòng.

    Đúng lúc này ‘ba’ một tiếng, một bàn tay lớn màu huyết trắng xuất hiện, đập mạnh vào bàn tay khổng lồ màu đỏ kia.

    Hai bàn tay khổng lồ đánh nhau trên không, tuyết và máu rơi đầy xuống đất.

    - Đường đường là Huyết Ma kiếm tiên, lại đi bắt nạt một hậu bối thì oai phong cái nỗi gì chứ?

    Chơi cùng ta đi.

    Một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên.

    - Băng Hàn Kiếm tiên, ngươi muốn chết à.

    Huyết Ma Kiếm tiên giận dữ, quát.

    Sau đó cùng với Băng Hàn Kiếm tiên của Tuyết Sơn Tiên môn đấu nhau trên không.

    Lục Nguyên biết rằng đây là cơ hội để mình trốn thoát, hắn không chú ý gì thêm nữa mà bay tức tốc về phía trước.

    Hiện tại người giao thủ cấp bậc càng ngày càng cao, với thực lực của mình ở lại cũng chẳng giải quyết được gì, chi bằng cứ chạy trốn thì hơn.

    Kỳ thật lần này Lục Nguyên cũng đã kiếm được không ít đồ tốt rồi.

    Thứ nhất, tự nhiên thoát khỏi thiên lao.

    Bị giam cầm trong thiên lao thì chẳng phải chuyện tốt gì.

    Thứ hai, ở thiên lao lại vơ được rất nhiều đồ tốt, Hoảng Như Vân Long Thập Biến Tâm Pháp từ tam biến luyện đến ngũ biến.

    Đồng thời, luyện thành công Thanh Đế kiếm và pháp lực cũng đạt đến Trường sinh tứ trọng.

    Thứ ba, tất nhiên là giết chết được hai tên tà ma ngoại đạo đó là Huyết Biến Kiếm tiên Ti Nam và con trai lão là Ti Hách, đồng thời cũng lấy được rất nhiều đồ tốt, trong đó có năm con linh thú cấp Cự Thú, cùng với bảy con linh thú cấp lớn.

    Thứ tư, cứu được rất nhiều người ở thiên lao.

    Tu tiên giới đương nhiên rất cần thanh dang, mà lần đó đã tạo thanh danh rất lớn cho mình.

    Tuy điều này rất có lợi cho Lục Nguyên, nhưng hắn không quá để ý chuyện này.

    Thứ năm, xông vào Huyết Khố động, ở đó đã thu được không biết bao nhiêu huyết vân( mây máu), và còn lấy được một viên Thiên Ngộ thạch.

    Lần này, coi như là hắn đã kiếm lớn rồi.

    Tuy giai đoạn trước, khi nằm trong tay Huyết Biến Kiếm tiên đã chịu rất nhiều khổ cực, nhưng về sau có được nhiều thứ tốt như vậy cũng coi như là ‘đền bù xứng đáng’.

    Thật ra, nếu thực lực đầy đủ, khi hai Tiên môn trung đẳng quyết đấu thì còn vơ vét được nhiều hơn nữa.

    Nhưng thực lực chưa đủ thì bằng đó cũng đã là may rồi.

    Huyết Kiếm môn hiện tại quá nguy hiểm, đúng là không nên ở đó.

    Hơn nữa, hiện tại trong Huyết Kiếm môn còn đang diễn ra trận chiến kịch liệt, dưới đất bị phủ đầy bởi máu và tuyết, còn trên không thì càng ngày càng còn ít người có khả năng chiến đấu, tuy nhiên người có thể cầm cự lại được thì không ít.

    Thực lực của Huyết Kiếm môn cũng không kém Tuyết Sơn Tiên môn quá nhiều.

    Lẽ ra là địa lợi của Huyết Kiếm môn.

    Nhưng, thứ nhất vì Tuyết Sơn Tiên môn lần này đến cũng đã mời một vài người đến hỗ trợ, thứ hai trong lòng Huyết Kiếm môn có quỷ, bản thân vốn là tà ma ngoại đạo.

    Người bị giam trong thiên lao vốn không được thả giờ cũng ra được rồi, trong lòng không có quỷ thì mới là chuyện lạ.

    E rằng Côn Lôn Tiên môn ở cách đó không xa cũng phái người đến.

    Hơn nữa, vấn đề hiện tại là, đất của Huyết Kiếm môn này không thể lưu lại được nữa.

    Đối với loại tà ma ngoại đạo này mà nói, nơi mà chúng ở tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài, hiện tại đã lộ rồi thì chỉ còn cách mà bỏ đi thôi.

    Mà Tuyết Sơn Tiên môn cũng là một khúc xương cứng, không dễ gặm chút nào.

    Xem ra tình trạng hiện tại, cũng chỉ còn cách bỏ nơi đây đi mà thôi.

    Tuy nhiên, khi mà hai phe đang giao chiến kịch liệt với nhau, muốn thoát thân cũng không hề dễ dàng.

    Cũng may ở đây là đấy của Huyết Kiếm môn, Huyết Kiếm Lão Tổ đã chuẩn bị kỹ cho việc thoát thân rồi, giơ tay lên là đánh ra đại trận Huyết Hà, quả nhiên là một dòng Huyết Hà ( dòng sông máu) từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn chảy đến tụ lại.

    Cái này là Huyết Hà chân chính, cơ hồ có thể dìm sạch Huyết Kiếm môn.

    Tính ăn mòn của Huyết Hà cực cao, những thiết kế của Huyết Kiếm môn không lâu sau sữ bị tiêu tan sạch, không chỉ như vậy, mà sương mù dày đặc cũng bao phủ lấy Huyết Kiếm môn, mà loại sương này cũng có độc khí rất cao.

    Thấy Huyết Kiếm Lão tổ đánh ra một chiêu như vậy, Tuyết Sơn Kiếm tổ quát:

    - Tất cả lên đi.

    Lão giơ tay một cái, chính là đánh ra băng tuyết bao phủ lấy thành trì.

    Đây chính là pháp bảo Băng Tuyết Thành của lão.

    Trong chiêu này của lão, vạn pháp bất xâm.

    Có rất nhiều người trong Tuyết Sơn Tiên môn và những người thoát ra từ thiên lao, toàn bộ đều trong Băng Tuyết Thành rồi.

    Tuyết Sơn Lão Tổ muốn đuổi theo lúc này cũng không dám đuổi.

    Bởi dòng Huyết Hà này không giống bình thường, tên đầy đủ của nó là Tề Độc Huyết Hà, là ‘tác phẩm’ tâm đắc nhất của Huyết Sơn Lão Tổ, là nơi tề tựu của kỳ độc cửu thiên thập địa mà biến thành Huyết Hà, ngoài những người tu hành Huyết Vân ra thì những người khác rơi vào đều bị chịu tổn thương rất lớn.

    Nghe nói trong Trung ương Thiên triều, còn có người có thể đánh ra huyết hải ( biển máu) vô biên, một kích là có thể lật úp mười thành trì, đáng sợ vô cùng, Huyết Kiếm Lão Tổ nặc dù không được như vậy, nhưng cũng là lợi hại kinh người.

    Mà Huyết Kiếm Lão Tổ cùng với nhân vật quan trọng toàn bộ đã chui vào giữa dòng Huyết Hà cực độc, còn số người không quan trọng thì đương nhiên là vứt bỏ rồi.

    Ma đạo môn phái, tà ma ngoại đạo làm gì quan tâm đến môn hạ của mình chứ.

    Hiện tại thời điểm mấu chốt như vậy, có thể vứt bỏ được cái gì thì cứ vứt bỏ.

    Huyết Kiếm Lão Tổ kiểm tra lại số người mới phát hiện lúc này đây đã hao tổn nghiêm trọng.

    Ba trong bảy người con là Huyết Biến Kiếm tiên, Huyết Vũ Kiếm tiên, Huyết Vụ Kiếm tiên đã chết.

    Hai đại Kiếm tiên Huyết Vũ, Huyết Vụ là chết trong trận chiến chính diện này, còn Huyết Biên Kiếm tiên không phải trông coi thiên lao sao, sao lại chết được.

    Huyết Kiếm Lão Tổ có chút nộ khí vì điều này, mà Huyết Kiếm Lão Tổ từ trước đến nay hỷ nộ bất thường.

    Một khi nổi giận là có thể giết bất cứ người nào.

    Người phía dưới lập tức đi điều tra, khi điều tra ra Huyết Biến Kiếm Tiên lại bị thất bại trong tay một hậu bối trẻ tuổi là Lục Nguyên.

    Về sau…Lục quỷ.

    Lục Nguyên đã từ trong sơn động của Huyết Kiếm môn bay ra, đập vào mắt là cảnh tuyết rơi trắng xóa.

    Tây vực nhiều tuyết.

    Lục Nguyên ngự kiếm đi vào.

    Ở trong Huyết Kiếm môn, Huyết Kiếm môn tuy chỉ bằng một tiểu thành trì, nhưng dù sao cũng ở giữa lòng núi, lại ở trong thiên lao tối tăm một thời gian dài, trong lòng không sao cảm thấy sảng khoái được.

    Tuy cuối cùng cũng đã giết được Ti Nam cũng cảm thấy sảng khoái, nhưng trên thực tế lại không thấy được thoải mái như vậy.

    Đã đến ngoại giới, phát hiện mình thật sự cảm thấy sảng khoái.

    Xem ra mình đúng là tự do, trong không gian bị giam cầm, không có cách nào được tự tại, chỉ có ở giữa trời đất là tự tại thật sự.

    Hoa tuyết rơi chằng chịt xuống

    Thoải mái, tự tại.

    Lục Nguyên hít sâu một hơi, một luồng khí mát mẻ hít sâu vào trong bụng, điều mà lúc còn ở trong thiên lao không làm được.

    Đúng rồi, hiện tại nên đi Côn Lôn.

    Đám người Sở sư thúc, Độc Cô sư thúc vì mình mà vô cớ mất tích đã lâu, mình ở trong thiên lao không có cách nào báo với họ một tiếng, hiện tại đã thoát được ra rồi, thì phải đi tìm họ để báo một tiếng bình an mới được.

    Đang định xuất phát, thì tháy một đám người đi ra.

    Chính là đám người của Tuyết Sơn Tiên môn, và một đoàn người từ trong thiên lao thoát ra.

    Lục Nguyên hỏi họ mới biết Huyết Kiếm Lão Tổ và hơn một ngàn cao thủ của Huyết Kiếm môn đã trốn biệt tăm biệt tích rồi.

    Sự chuẩn bị của họ từ khi thành lập cơ nghiệp, nhất thời khiến Tuyết Sơn Tiên môn có đến cũng không đuổi kịp

    Những người này nói mấy câu khác khí với Lục Nguyên.

    Những người bị Lục Nguyên cứu cảm tạ hắn một lần nữa rồi cũng từ biệt mà đi.

    Một trận hoa tuyết tuôn rơi, hoa tuyết bay bồng bềnh bồng bềnh vừa giống như những đóa bồ công anh, vừa giống như những sinh mệnh nhỏ bé đang chìm nổi giữa bầu trời.

    Ngoài trời không khí vô cùng giá lạnh, lại yên lặng đến kỳ lạ!

    Lục Nguyên một người một kiếm, tập hành ở giữa Tây vực.

    Lục Nguyên có chút hối hận, đó là không có bản đồ.

    Nước Tần cực lớn, có đến hay trăm bảy mươi tỉnh, diện tịch cũng phải đến hàng tỉ km2, Tây Vực tuy chỉ là một góc của nước Tần, nhưng vẫn vô cùng rộng lớn.

    Vốn đi đến đâu đều phải chuẩn bị kỹ bản đồ, chuẩn bị kỹ lưỡng.

    Nhưng vì hắn bị Huyết Biến Kiếm Tiên bắt giữ, lấy đâu ra bản đồ mà xem.

    Từ lúc ra khỏi Huyết Kiếm môn thì lại gặp một trận đại chiến kịch liệt, nên không lấy đâu ra bản đồ được.

    Trong tình thế không có bản đồ, ngự kiếm xông lên, cũng là bất đắc dĩ.

    Cũng may lạc đưởng thì cũng không sợ, bay lên cao, nhìn thấy phương hướng của núi Côn Lôn, hướng theo đó mà bay thì cũng có thể đến được.

    Dù sao núi Côn Lôn cao đến vạn trượng, đó cũng là một ký hiệu lớn, không quá khó tìm thấy.

    Lục Nguyên bay lên cao, trên bầy trời tuyết càng rơi nhiều, đến một chỗ thật cao nhìn, quả nhiên là có thể nhìn thấy núi Côn Lôn.

    Sau đó liền bay xuống thấp hơn, rồi cứ thẳng hướng đó mà tiến, trên đường đến đó, tuyết càng ngày càng lớn hơn, càng ngày càng đặc hơn.

    Gió cuốn lấy hoa tuyết, cuồng bạo giữa thiên địa, hoa tuyết như đao, rơi xuống thân người có chút đau nhức.

    Trên mặt đất, bất luận là sơn cốc hay đồng bằng thì tuyết đều ngập đến đầu gối, trùng trùng điệp điệp, vạn dặm không một bóng người.

    Lục Nguyên uống một ngụm rượu, trong người cũng trở nên ấm hơn.

    Không biết là do cảm giác uống rượu vào hay là vì cảm giác thoải mái khi thoát thân ra khỏi thiên lao, Lục Nguyên cảm giác thần hồn của mình vô cùng lớn mạnh, dường như mơ hồ có thể ngộ được điều gì đó.

    Cảm giác rất quan trọng.

    Lục Nguyên lập tức thu lại kiếm quang, không còn sự bảo vệ của kiếm quang, cả người phơi dưới tuyết, để cho tuyết cuồng bạo rơi trúng người mình, qua một tuần hương, hoa tuyết cũng dần dần trở nên ôn hòa, Lục Nguyên cũng cảm thấy trầm tư hơn.

    Cái gì gọi là tuyết?

    Vật nhỏ bé đang tuôn rơi kia chính là tuyết, vật đang bay lả tả kia cũng là tuyết, vật bay dưới trận cuồng phong rồi đập trúng người mình kia cũng là tuyết.

    Lục Nguyên ngẩng đầu dậy, hoa tuyết đầy trời, cúi đầu xuống cũng là tuyết tầng tầng lớp lớp.

    Đây đều là hoa tuyết.

    Mà cuối cùng tuyết là cái gì?

    Chương 362-363: Tuyết là gì?

    Lục Nguyên trầm tư, lại nhớ đến cái mà mình đang có, khẽ giở tay, lấy ra chiến lợi phẩm Thiên Ngộ thạch ở Huyết Kiếm môn.

    Vỗ tay một cái làm Thiên Ngộ thạch vỡ vụn.

    Lúc này, một đạo kiếm ý tuyết trắng từ trong thạch thoát ra, tự động bám lên trên người Lục Nguyên.

    Thiên Ngộ thạch chính là loại mà kiếm ý của thiên địa tự động ngưng tụ lại, một khi có được loại đá này thì có xác suất một phần là có thể ngộ được kiếm ý.

    Tuy nhiên Thiên Ngộ thạch vô cùng quý hiếm.

    Nghe nói trong Trung Ương Thiên Triều, không có nhiều loại đá này.

    Thiên Ngộ thạch hôm nay là do kiếm ý của tuyết dung hợp mà thành.

    Nói cách khác, nên gọi là Tam thiên đại đạo chi tuyết chi đại đạo.

    Đạo kiếm ý này thoát từ thạch (đá) mà ra, bám lên người Lục Nguyên, Lục Nguyên chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái, đầu óc tỉnh táo hơn nhiều.

    Vừa rồi những đạo lý hiểu không thông thì bây giờ đã thông rồi.

    Vậy tuyết là cái gì?

    Vì bụi mưa biến thành, cái này không cần phải nói, kiếm ý của tuyết, chính là kiếm ý hoàn mỹ của thế gian, bất luận là nước mưa, hay là là bụi bậm, thì trong trạng thái của tuyết thì đều là màu trắng thuần khiết…

    Ngộ rồi, không sai, mình đã ngộ rồi.

    Lục Nguyên dĩ nhiên biết rõ, lần này mình đã thật sự hiểu kiếm ý của tuyết rồi.

    Hiểu được kiếm ý của tuyết rồi, Dưỡng Ngộ kiếm đã thoát ra khỏi vỏ, kiếm thế cực chậm, bay múa trong hoa tuyết, dường như kiếm và hoa tuyết dung hợp thành một, nhất thời không thể nhìn rõ được đâu là kiếm đâu là tuyết, cuối cùng thậm chí ở đâu cũng không nhìn rõ được.

    Kiếm, người, tuyết hợp thành một thể.

    Hiểu được kiếm ý của tuyết thật sự, phải làm được điều này, tuy không khó khăn gì cả.

    Hiểu được kiếm ý của tuyết, là mình đã hiểu thông được mười hai loại kiếm ý, đồng thời còn hiểu được kiếm ý thứ tư trong Thủy hệ kiếm ý.

    Thủy hệ kiếm ý giờ mình cũng đã hiểu được: Kiếm ý của tuyết, Kiếm ý của mây, Kiếm ý của mưa và hiện tại là Kiếm ý của tuyết.

    Một khi có thể hiểu thông được mười kiếm ý thì có thể thành Thủy Hoàng Kiếm Đạo.

    Ngũ Đế Ngũ Hoàng Kiếm đạo giờ đã thành Bạch Đế, Thanh Đế kiếm đạo rồi.

    Sau khi hiểu thông được Kiếm ý của tuyết, Lục Nguyên bay trong tuyết rơi tán loạn, mượn lực của tuyết, tốc độ bay hiện giờ còn nhanh hơn ban nãy, một đường kiếm quang như tuyết bay thẳng về hướng Côn Lôn.

    Lại nói lần này sau khi Lục Nguyên đến Côn Lôn tất nhiên là dẫn đến phản ứng của chư phương.

    Lần đó, sau khi Lục Nguyên mất tích, cả Hoa Sơn đều rất lo lắng, lúc đầu còn phải nhờ cả Côn Lôn hỗ trợ tìm kiếm.

    Nhưng sau một thời gian tìm mà vẫn không thấy, thì người của bên Hoa Sơn cũng đến rất nhiều, đặc biệt là người của Bắc Phong.

    Người trên của Nguyên Nguyên vì còn phải trấn giữ Bắc Phong không thể đến được, Diệp Dương Dung thì phải xử lý quá nhiều việc, tuy nhiên đám người của Quân tử kiếm Phương Nho đều đến.

    Chưởng môn Hoa Sơn cũng phái người đi tìm kiếm, dù sao cũng là đệ tử chân truyền xảy ra chuyện, hơn nữa lại còn lớn như vậy.

    Điều này dẫn đến sự tức giận như thế nào, người trên của Nguyên Nguyên tức giận thì không cần phải nói, nhưng Sở Đoạn cũng vô cùng tức giận.

    Vị tân chưởng môn Sở Đoạn này công khai nói:

    - Kẻ nào động đến Lục Nguyên, nếu như ngoan ngoãn giao người ra thì coi như xong, ta sẽ không để cho các ngươi bị tổn thương nhiều.

    Nếu như không giao ra thì chính là khai chiến với Hoa Sơn, không chết mấy Đại đạo cảnh thì không thể xong được.

    Sở Đoạn cũng không thể không nói như vậy được, phải mất bao công sức mới có được một chân truyền đệ tử, hôm nay một chân truyền đệ tử bị diệt nếu như Hoa Sơn không có phản ứn thì ngày mai, ngày kia không biết sẽ có bao nhiêu chân truyền đệ tử phải hy sinh đây?

    Đơn giản mà nói, Sở Đoạn chính là đang tỏ thái độ.

    Các ngươi muốn chơi cũng được, nhưng nếu như dám động đến đệ tử chân truyền đời thứ mười hiện vẫn còn chưa trưởng thành thì chẳng khác nào tìm đến cái chết cả.

    Đương nhiên, trên chiến trường chém giết trước mặt thì mọi người cũng không có gì để nói, nhưng nếu như ngươi dám giở trò thì…có lẽ sẽ chấn động cả một đám tà phái.

    Nếu các ngươi nói không sợ Hoa Sơn, thì e rằng trong đó có vài phần là nói dối.

    Yến Thương Thiên tùy đã thăng thiên, nhưng hiện tại Hoa Sơn vẫn là môn phái số 1.

    Đã qua một thời gian khá dài mà vẫn chưa tìm được Lục Nguyên, mọi người vẫn tiếp tục tìm.

    Tuy nhiên không lâu sau có một loạt người đến, nói rõ mọi chuyện thì mới biết Lục Nguyên đã trong tay Huyết Kiếm môn, tuy nhiên đã trốn thoát khỏi Huyết Kiếm môn.

    Cái này, là chọc vào tổ ong vò vẽ rồi.

    Huyết Kiếm Môn tự dưng khiến cho bao nhiêu tiên môn phải tức giận.

    Rất nhiều tiên môn đã đi thảo phạt Huyết Kiếm môn.

    Tuy nhiên Huyết Kiếm môn đã bỏ căn cứ mà đi, và biến mất trong trời đất mênh mông rồi.

    Có tin rằng Huyết Kiếm môn đã đến nước Nguyên, điều này cũng khiến cho rất nhiều tiên môn phải chùn bước, bởi vì nước Nguyên là nước đối lập với nước Tấn.

    Nếu như khai chiến thì nước Nguyên tuyệt đối sẽ không chút e ngại.

    Kết quả là, vẫn đề chỉ còn lại ở một mình Lục Nguyên mà thôi.

    Lục Nguyên có thể đi đâu chứ?

    Thực ra Lục Nguyên cũng có thể sớm về được rồi, nhưng vì bị lạc đường mất một thời gian, cộng thêm thời gian lĩnh ngộ kiếm ý nữa cho nên mới về núi Côn Lôn muộn như vậy.

    Mà lần này, rốt cục Lục Nguyên cũng đến được núi Côn Lôn rồi.

    Mọi người của Hoa Sơn nhìn thấy Lục Nguyên trở về, rốt cục cũng có thể yên tâm rồi.

    Người của Côn Lôn Tiên môn cũng được thở phào nhẹ nhõm, bởi vì Lục Nguyên là đệ tử số chân truyền số 1 của Hoa Sơn, nếu như ở núi Côn Lôn gặp chuyện thì sau này mối quan hệ giữa Hoa Sơn và Côn Lôn sẽ xấu đi mất, hơn nữa Côn Lôn cũng mất đi danh tiếng của mình.

    - Nghe nói Huyết Biến Kiếm Tiên Ti Nam là do con giết chết?

    Độc Cô Diệp hỏi.

    Những người thoát khỏi thiên lao đã tận mắt chứng kiến Huyết Biến Kiếm Tiên chết trong tay Lục Nguyên, sau khi trốn thoát xong, đương nhiên cũng sẽ đi tuyên truyền điều này.

    Tuy nhiên, đa số nghe xong đều có vẻ sửng sốt, họ gần như không thể tin được điều này.

    Kiếm tru kiếm tiên.

    Đẳng cấp kiếm tiên trong giới tu tiên như thế nào thì mọi người đều biết rõ.

    Kiếm tiên trong bất cứ tiên môn nào đều có lực lượng rất quan trọng, ít nhất ở nước Tấn là như vậy.

    Giống như Quân Tử Kiếm Tiên, Viên Dung Kiếm Tiên, Phi Thiên Kiếm Tiên…đều là những nhan vật danh tiếng lẫy lừng.

    Tuy chưa thể so sánh được với cấp Đại đạo cảnh, nhưng cũng là nhân vật có tiếng tăm rồi.

    Huyết Biên Kiếm Tiên Ti Nam, có trường sinh lục trọng, cơ bản thì là kiếm tiên có cấp bậc yếu nhất, nhưng dù sao vẫn là kiếm tiên.

    Còn Lục Nguyên chỉ là một đệ tử đời thứ mười, lại có thể tru sát kiếm tiên, điều này không thể tưởng tượng nổi.

    Cho nên, hôm nay nghe được chuyện này từ những người trốn trong thiên lao ra, tuy biết rằng những người này chẳng có lý do gì để nói dối, nhưng vẫn phải hỏi đi hỏi lại.

    Lúc Độc Cô Diệp hỏi, Phương Nho, Sở Phi đều nhìn vào Lục Nguyên.

    Lục Nguyên khẽ gật đầu, sau cái gật đầu là một sự yên lặng.

    Độc Cô Diệp vỗ vai Lục Nguyên nói:

    - Hảo tiểu tử, có tư cách khiêu chiến kiếm tiên đẳng cấp yếu nhất rồi, ta tin tưởng con.

    Phương Nho sắc mặt cổ quái, sắc mặt của Sở Phi lại càng cổ quái hơn.

    Sở Phi tự biết mình không mạnh hơn Huyết Biến Kiếm tiên là bao, cho nên cũng tự thấy xấu hổ.

    Tần quốc có thể đi ra một nhân vật có thể so sánh được với Trung ương Thiên triều rồi.

    Một lúc lâu sau, Sở Phi mới cười khổ một tiếng:

    - Xem ra, không cần phải mất bao nhiêu năm nữa là con có thể thắng được ta rồi.

    Sắc mặt của ông ta rất kỳ quái.

    Lục Nguyên nhún vai nói:

    - Con có thể đả bại được Ti Nam đều là do may mắn thôi.

    Sở sư thúc thần thông cái thế, con đâu có thể bì được.

    Sở Phi cười:

    - Đừng có an ủi ta nữa.

    - Đúng rồi, bước tiếp theo đi đâu nhỉ?

    Lục Nguyên hỏi, trước kia đã đi qua Võ Đang, giờ lại đến Côn Lôn, bước tiếp theo thì là Thanh Thành.

    - Bước tiếp theo à, là…

    Độc Cô Diệp dừng lại một chút.

    - Bước tiếp theo là Thanh Thành.

    Độc Cô Diệp dừng lại một chút trả lời.

    - Thanh Thành?

    Lục Nguyên hỏi lại.

    Lần ra ngoài này hắn đã trải qua rất nhiều việc, đặc biệt là chuyện đại quân nước Nguyên gây sức ép, rồi thì huyện của Huyết Kiếm môn lần này.

    Vốn tưởng là sẽ thay đổi kế hoạch, không ngờ kế hoạch xuất ngoại du hành vẫn không thay đổi, khiến cho Lục Nguyên cảm thấy giật mình.

    - Đúng, Thanh Thành, tuy nhiên kế hoạch ban đầu có sự thay đổi khá là lớn.

    Độc Cô Diệp nói.

    - Vốn chỉ là đi đến nơi thứ ba là Thanh Thành, nhưng hiện tại còn là vì Thanh Thành sắp tổ chức Ngũ Sơn Hội Minh rồi.

    - Ngũ Sơn Hội Minh.

    Lục Nguyên có chút cả kinh nói.

    Ngũ Sơn Hội Minh không phải là một việc nhỏ.

    Cái gọi là Ngũ sơn thì người của Tấn quốc ai cũng biết, đó là chỉ Hoa Sơn, Võ Đang, Thanh Thành, Côn Lôn, và Nam Hải.

    Nam Hải Tiên môn cũng ở trên núi, nhưng không phải núi trên đại lục, mà là một trong những tiên sơn ở biển.

    Còn Ngũ Sơn Hội Minh là một việc lớn, đó là cuộc gặp của ngũ đại tiên môn này.

    Chỉ có những lúc nước Tấn xảy ra đại sự thì mới có Ngũ Sơn Hội Minh.

    Dù sao, nếu như việc nhỏ bình thường thì chỉ cần Tông lão hội quyết định là được.

    Ngũ Sơn Hội Minh, là để thương lượng đại sự, quyết định tương lai của cả nước Tấn.

    Không ngờ, bây giờ lại sắp tổ chức Ngũ Sơn Hội Minh.

    Lục Nguyên khẽ giật mình nói:

    - Chỉ mỗi chuyện nước Nguyên gây sức ép khu biên giới mà cũng phải tổ chức Ngũ Sơn Hội Minh sao?

    Lục Nguyên cảm thấy có chút khó tin, bởi chuyện này đâu phải to tát gì mà phải tổ chức Ngũ Sơn Hội Minh chứ.

    - Cũng không hẳn.

    Phương Nho lắc đầu:

    - Từ khi Yến sư bá thăng thiên, cục thế của Tấn quốc cũng xảy ra nhiều vấn đề, quỷ quái yêu ma bắt đầu ngo ngoe hoạt động.

    Còn nước Nguyên nữa, lần này thậm chí đến Thiên Viên Tông sư thúc cũng phải đích thân tọa trấn, tông sư đời thứ nhất đều được xuất động rồi.

    Không đơn giản đâu.

    Có thể nói, hiện tại nước Tấn không còn được thái bình, hùng mạnh nữa rồi.

    Nếu không hành động sớm thì sẽ mang lại tai họa cho nhân gian.

    Phương Nho có chút cảm khái.

    Còn Độc Cô Diệp thì khẽ cười:

    - Kỳ thật, loạn thế cũng đã đến rồi, cũng không có gì là không tốt cả.

    Độc Cô Diệp này, dung nhan khí chất tựa như cốc u lan, nhưng lại là một nhân vật rất tàn nhẫn, giết người không biết ghê tay.

    Phương Nho nói tiếp:

    - Cho nên, năm tiên môn đã quyết định, phải tiến hành tổ chức Ngũ Sơn Hội Minh.

    Ngoài năm tiên môn thượng đẳng ra, bảy tiên môn trung đẳng cũng sẽ ra trình diện.

    Tổng cộng có 12 tiên môn cùng nhau thương lượng.

    Tuy nhiên bảy tiên môn trung đẳng kia cũng không có quyền quyết định nhiều lắm, cho nên mới gọi là Ngũ Sơn Hội Minh mà không gọi là Thập Nhị Sơn Hội Minh.

    Sở dĩ đến lượt Thanh Thành thì lý do cũng đơn giản thôi.

    Ngũ Sơn Hội Minh, là do Hoa Sơn, Võ Đang, Côn Lôn, Thanh Thành thay phiên nhau tổ chức, mỗi một tiên môn tổ chức một lần.

    Còn về Nam Hải thì do ở quá xa, không thể đến một nơi xa xôi như vậy để thương lượng được.

    Còn lần này, vừa đúng dịp đến lượt Thanh Thành, chỉ đơn giản như vậy mà thôi.

    Đây thực sự là một việc đại sự.

    Tuy nhiên, thật ra cũng không có liên quan nhiều lắm đến Lục Nguyên.

    Bản thân cũng chỉ muốn đến Thanh Thành để chứng kiến không khí của Ngũ Sơn Hội Minh mà thôi.

    - Được rồi, ba ngày sau xuất phát, con chuẩn bị một chút đi.

    Phương Nho nói.

    Ba ngày sao?

    Trên núi Côn Lôn có biết bao nơi phong cảnh đẹp, thời gian ba ngày, vốn là để đi dạo chơi thăm thú các nơi trên núi Côn Lôn.

    Nơi nổi tiếng nhất Côn Lôn sơn chính là suối Côn Lôn, nghe nói nước suối ở đây quanh năm ôn hòa, xung quanh mọc rất nhiều loại hoa kỳ lạ.

    Ngoài suối Côn Lôn ra, còn rất nhiều nơi có cảnh đẹp khác.

    Tuy nhiên Lục Nguyên đều chưa từng đi qua, nói thật, lực lực bây giờ cũng đã tiếp cận đến cấp Kiếm tiên rồi, cho nên muốn tăng thực lực lên sớm một chút, để có thể sớm tính sổ với Tư Mã Trường Bạch, đồng thời còn một số trọng trách khác nữa, bản thân mình cũng muốn một cuộc sống mà không có trọng trách nào.

    Tuy nhiên, thân là nam tử Hán, có những trách nhiệm mà mình không thể trốn tránh được.

    Giữa sườn núi Côn Lôn, hoa tuyết bay lả tả, trên cành cây cũng đã kết thành những lớp băng dày đặc, đè nặng lên cành cây.

    Thỉnh thoảng có những tiếng BA~ vang lên, đó là do những cành cây không thể chịu nổi sức nặng nữa mà gãy đi.

    Những tiếng kêu như vậy càng khiến cho Tuyết cốc trở nên tĩnh mịch hơn, yên ắng hơn.

    Một người thanh niên mặc xáo xanh đến Tuyết cốc, tay vừa nhẹ nhàng động đã rút ra Dưỡng Ngô kiếm.

    Kiếm lập tức hướng ngoại ngự kiếm mà đi, bên ngoài mười tám trượng bốc lên không ngớt.

    Người thanh niên áo xanh này lại giương một tay lên, lại là một thanh phi kiếm cũng xuất hiện trên tay.

    Thanh kiếm này, dài ba thước ba, rộng một tấc hai, nặng đến ba mươi cân, sức mạnh cụ thể thì nhất thời không thể đánh giá được.

    Kiếm quang có hàn ý như nước, trên chuôi kiếm có hai chữ Triện cổ: Trấn Nhạc.

    Hai chữ này thể hiện đại khí cổ xưa, còn thân kiếm thì như nước, có hàn ý kiếm quang lại có đại khí phong cách cổ xưa.

    Thanh kiếm này, không phải là một vật tầm thường.

    Thanh Phi kiếm này không phải là chiến lợi phẩm của mình mà là do Phương Nho mang đến.

    Khi Phương Nho mang theo thanh kiếm này, còn chưa tìm được Lục Nguyên, tuy nhiên Nguyên Nguyên thượng nhân vẫn tin tưởng rằng Lục Nguyên vẫn còn sống.

    Nguyên Nguyên Thượng nhân đem thanh kiếm này bảo Phương Nho mang đi.

    Thế nhưng trong đó đều có mục đích cả.

    Trấn Nhạc kiếm.

    Nếu chỉ nhìn vào tên kiếm không thôi đã biết là bất phàm rồi.

    Hoa Sơn là núi, Võ Đang là núi, Thanh Thành là núi, Côn Lôn là núi, Nam Hải cũng là núi, Sơn nhạc sơn nhạc, mà thanh kiếm này có tên là Trấn Nhạc, không cần nói cũng biết ý nghĩa của nó.

    Đủ thấy rằng Nguyên Nguyên Thượng Nhân có kỳ vọng như thế nào đối với Lục Nguyên.

    Vốn cũng không định tặng kiếm, nhưng bởi vì vốn Lục Nguyên còn cách Trường sinh ngũ trọng xa, mà bây giờ cũng đã gần đạt rồi, cho nên Nguyên Nguyên Thượng Nhân mới giao cho Phương Nho mang kiếm đến.

    Ngón tay Lục Nguyên vuốt nhẹ nhàng thanh Trấn Nhạc kiếm, chỉ cảm thấy lạnh người và một phong cách cổ xưa.

    Hai thanh kiếm hiện tại của mình, một thanh là sự kỳ vọng của sư phụ đối với mình, còn một thanh là sự kỳ vọng của Nguyên Nguyên sư bá đối với mình.

    Hy vọng mình sẽ không làm phụ sự kỳ vọng của sư phụ và sư bá.

    Chương 364-365: Thanh Thành sơn

    Tốt rồi, tinh thần trở lại, lần này đến đây là đế luyện công đồng thời ngự sử song kiếm.

    Hiện nạy mình là nguyên thần Trường sinh tứ trọng.

    Mà Trường sinh ngũ trọng, thì là ngự sử song kiếm.

    Ngự kiếm thứ nhất là dùng tinh thần, còn ngự kiếm thứ hai thì phải dùng nguyên thần.

    Thanh Dưỡng Ngộ kiếm đã ở bên kia tung bay không thôi, còn Trấn Nhạc kiếm thì cũng đã ra khỏi tay.

    Vừa mới ra khỏi tay, đã rơi xuống đất cái bốp, dùng nguyên thần để ngự kiếm không phải là chuyện dễ dàng.

    Đã thất bại rồi thì phải thử thêm lần nữa, tiếp tục dùng nguyên thần đệ ngự kiếm.

    Lần này tốt hơn lần trước một chút, miễn cưỡng bay trên không trung một lúc, sau đó cũng lại rơi xuống đất.

    Thử đi thử lại bao nhiêu lần mà vẫn thất bại, cứ như vậy hai ngày, người đều mệt mỏi đến sắp ngã khuỵu xuống rồi, nhưng vẫn không thể thành công được.

    Vậy thôi, cứ nghỉ ngơi trước đã. người

    Thất bại thì cũng thất bại rồi.

    Con đường tu hành vô cùng dài, có thành công thì tất nhiên cũng có những thất bại, không thể thành công mãi được, một thất bại nhỏ như vậy là chuyện quá đỗi bình thường.

    Việc đột phá lên Trường sinh ngũ trọng đã thất bại.

    Nói ra, việc đột phá từ Trường sinh tứ trọng lên ngũ trọng vốn không phải chuyện đơn giản.

    Nó được coi là cửa ải khó khăn nhất trong việc lên Trường sinh thập trọng, ngoài ra còn có Trường sinh lục trọng Hư Đan, Trường Sinh thất trọng Kim Đan Đại Thành, cùng với Trường Sinh cửu trọng Tam Cực Quy y, đều là những cửa ải khó khăn trong việc lên Trường sinh thập trọng.

    Lục Nguyên khẽ động tay, Dưỡng Ngô kiếm và Trấn Nhạc kiếm đều quay trở về trong vỏ, Lục Nguyên ngẩng cổ tu một ngụm rượu, đây là rượu nho Tây Vực chính tông, rượu có màu đỏ thẫm, vị còn hơi ngọt, quả thật khác xa so với rượu của Trung nguyên.

    Đây đích thực là rượu ngon.

    Uống rượu, người khẽ bay lên, bay thẳng đến đỉnh Côn Lôn.

    Xem thời gian hiện tại, cơ bản cũng đã đến lúc đi đến Thanh Thành rồi.

    Một đoàn người hướng thẳng núi Thanh Thành mà tiến, đi đầu là ba người, một người đàn ông dáng vẻ lạnh lùng, một người đàn ông có vẻ hiền hòa và một người phụ nữ giống như Không cốc u lan, còn đi sau là khoảng chục người thanh niên, vừa đi vừa cười cười nói nói.

    - Các người nói xem Côn Lôn đáo pháp phá như thế nào?

    - Côn Lôn kiếm pháp không được tốt lắm, tuy nhiên pháp bảo của Côn Lôn lại phiền phức, còn có pháp thuật hỏa hệ, pháp hỏa hệ nguyên, thật là khiến cho người ta đau đầu.

    - Đúng vậy, hình như pháp thuật hỏa hệ của Côn Lôn so với các tiên môn khác còn khó phá hơn.

    - Pháp thuật hỏa hệ của Côn Lôn xuất phát từ Thanh Hư đạo đức, Thanh Hư đạo đức vốn nổi tiếng về việc chơi lửa, có Thên Cầm Pháp Hỏa công, Thiên Địa Ngũ Hỏa nhiệm tung hoành…

    Những người này thảo luận vô cùng sôi nổi.

    Trong mười người này, người đứng cuối cùng có hai thanh kiếm, tay cầm một hồ lô rượu, còn chín người thanh niên đi trên thì đang thương lượng xem phá pháp bảo của Côn Lôn như thế nào, chỉ có người đi cuối cùng đeo hai thanh kiếm sau lưng là không thèm xen vào mà thôi.

    Hương vị rượu quá ngon, người cũng ngại nói xen vào.

    Đây là rượu nho Tây Vực chính tông, Lục Nguyên lại thưởng thức thêm một ngụm nữa.

    Trên đường đi như vậy, phía trước đã xuất hiện một rặng núi cao vút trong mây, dường như chạm lên tận trời xanh.

    Tuy không đến vạn trượng nhưng cũng phải gần đến vạn trượng.

    Thanh Thành thiên hạ u.

    Một trong ngũ đại tiên môn là Thanh Thành, cuối cùng cũng đến rồi.

    Núi Thanh Thành, cũng có ba mươi sáu đỉnh, tám động lớn, bảy mươi hai động nhỏ, một trăm tám mươi cảnh.

    Núi Thanh Thành về sau, trong dân gian có trăm ngàn thuyết…

    Hỏi đến núi Thanh Thành, thì đủ thấy địa vị của phái Thanh Thành.

    Nghe nói, ở giữa trời đất này, có một đại môn phái có tên là Thiên Sư Tiên môn, nơi Thiên Sư Tiên môn khởi nguyên sớm nhất chính là núi Thanh Thành, tuy nhiên thật giả thế nào cũng chưa ai kiểm chứng được.

    Sau khi đến Thanh Thành, liền có người của Thanh Thành đến tiếp đón.

    Nói vài câu xã giao, thì mọi người liền đi lên núi Thanh Thành.

    Lên đến đây, càng cảm nhận được vẻ đẹp của Thanh Thành…

    Thủy tú, lâm u, sơn hùng, đây chính là ấn tượng đầu tiên của Lục Nguyên đối với Thanh Thành.

    Đại Tấn danh sơn, quả nhiên là danh bất hư truyền.

    Theo chân một vị Kiếm tiên của phái Thanh Thành là Tú Chi Kiếm Tôn Lệ, cả đoàn người bước lên núi Thanh Thành.

    Tú Chi Kiếm Tôn Tú Lệ vóc dáng người thanh tú, mà kiếm pháp của nànng nghe nói cũng rất ‘thanh tú’, cảm tưởng của những người từng giao thủ với nàng chỉ có cảm giác như có thể thấy được ‘Thanh Thành nhất mộng’.

    Sau khi vào núi Thanh Thành, Tôn Tú Lệ giới thiệu:

    - Ngũ Sơn Hội minh, e rằng chư vị phải ở núi Thanh Thành một thời gian rồi, cũng may mà núi Thanh Thành có nhiều cảnh đẹp, ví dụ như Kim Bích Thiên Thương, động Thánh Mẫu, đầm Sơn Tuyền Vụ…

    Giọng nói của nàng vô cùng êm tai, giống như sự thanh tú của nàng vậy.

    Trên đường lên núi, nàng giới thiệu cảnh đẹp của núi Thanh Thành, trước tiên là giới thiệu động Thánh Mẫu, nghe nói năm đó phu nhân của Thủy tổ sáng tạo ra Thiên Sư Đạo giáo là Tôn Thị đã giết chết Giang ác long, trừ hại cho dân chúng, vì thế mà bà được gọi là Thanh Thành Thánh Mẫu, sau đó liền đổi tên động này thành động Thánh Mẫu.

    Giọng nói nhẹ nhàng, tinh khiết của Tôn Tú Lệ từ từ giới thiệu, tất cả mọi người dường như đều bị nàng làm cho rung động.

    Lúc lên trên núi, trời đã bắt đầu tối, chỉ nhìn thấy ánh đèn của Thượng Thanh cung thánh trên đỉnh núi Thanh Thành.

    Dưới khung cảnh đặc biệt này, ánh đèn cũng trở nên vô cùng huyền ảo.

    Độc Cô Diệp cười nói:

    - Tự vi Thanh Thành khách, bất thóa Thanh Thành trì, vi ái trượng nhân sơn, đan thê cận ngụ ý.

    Quả nhiên không giả.

    Tôn Tú Lệ cười cười.

    Lục Nguyên đứng bên cạnh cũng gật đầu, cảnh sắc của Thanh Thành, quả nhiên vô cùng tú lệ.

    Tiếp đó Tôn Tú lệ sắp sếp cho đoàn người Độc Cô Diệp một chỗ để nghỉ ngơi, đó là một Viện lạc quần tương đối lớn, có thể ở được đến cả trăm người, hiển nhiên không phải là nơi được bố trí riêng cho đoàn người Độc Cô Diệp ở.

    Lúc này, người của Hoa Sơn chư Phong vẫn còn chưa đến, đợi khi họ đến thì có lẽ cũng ở chỗ này.

    Năm đại tiên môn sắp cử hành Ngũ Sơn Hội Minh, Thanh Thành là chủ nhà, bốn tiên môn khác, cũng chỉ có Côn Lôn Tiên môn cách đó gần nhất nên đến sớm hơn một chút, ba tiên môn còn lại tất cả đều chưa đến.

    Nghỉ ngơi một lát, Tôn Tú Lệ mời mọi người đi dự yến tiệc, đúng lúc này nhìn thấy một đoàn người đang bước đến, đoàn người này có một đặc điểm khá nổi bật, đó là sát khí trên người bọn họ rất lớn, vượt xa những Tu tiên giả ở Trung Nguyên.

    Nước Tấn hiện tại vẫn còn thuộc về thái bình thịnh thế đại đa số Tu tiên giả, ít nhất đối với những Tu tiên giả chính phái mà nói thì trên người đều có tiên khí dạt dào, vô cùng chính phí, không giống những người đầy mình sát khí này.

    Hơn nữa, Lục Nguyên xem kỹ phát hiện kiếm của những người này rất cổ quái, đều không có vỏ, mũi kiếm thoáng hiện, hàn quang bức người.

    Kiếm không có bao.

    Lục Nguyên không khỏi sờ vào thanh Dưỡng Ngộ kiếm và Trấn Nhạc kiếm của mình, tất cả đều có bao kiếm, còn đám người kia thì ngược lại hoàn toàn.

    - Nam Hải Tiên môn.

    Sở Phi hạ thấp giọng nói.

    - Những người này đều là người của Nam Hải Tiên môn.

    - Nam Hải Tiên môn, có sự khác biệt với Tứ đại tiên môn chúng ta.

    Bọn họ sinh ở Nam Hải.

    Mà nơi đây có nhiều sóng gió, nguy hiểm, trên biển còn có nhiều yêu thú.

    Bọn họ thường xuyên phải giết yêu thú, chống trọi với quái vật biển, cho nên toàn thân mới đằng đằng sát khí như vậy.

    Hơn nữa công pháp của bọn họ cũng khác so với chúng ta, bọn họ cũng biết luyện kiếm ý, nhưng họ quan tâm đến một chữ, đó là ‘nhanh’.

    - Nhanh chính là đặc điểm của kiếm pháp của họ.

    Bọn họ cho rằng kiếm là dùng để giết chết kẻ địch, còn bao kiếm thì chẳng có tác dụng gì cả.

    Hơn nữa chỉ cần bọn họ nhanh là có thể giải quyết được.

    Trấn phái kiếm pháp của bọn họ, đoạt mệnh mười ba kiếm, vô cùng lợi hại, kiếm sau đáng sợ hơn kiếm trước.

    Hơn nữa còn có tuyệt kỹ Thiên Ngoại Phi Sơn có thể so sánh được với Thái Cực kiếm.

    Nghe nói Thiên Ngoại Phi Sơn kia chỉ dựa vào một kiếm, là có thể tung hoành một quốc gia.

    Tuy nhiên Nam Hải Tiên môn đã mấy ngàn năm rồi không có người nào luyện được kiếm này.

    Sở Phi giới thiệu nhiều tình hình của Nam Hải Tiên môn cho đám đệ tử nghe.

    - Hoa Sơn đạo hữu sao?

    Dẫn đầu Nam Hải Tiên môn chính là lão già râu tóc bạc phơ, vắt hai tay sau lưng kia, trông bộ dạng vô cùng lạnh lùng.

    Lão lắc đầu nói:

    - Trấn phái kiếm pháp của Nam Hải Tiên môn chúng ta đoạt mệnh 13 kiếm, hiện tại lão phu đã nghiên cứu ra kiếm thứ 14 rồi.

    Lão già này là chưởng môn Yến Nhị của Nam Hải Tiên môn.

    Ông ta họ Yến, sở dĩ gọi là Yến Nhị là vì cảm thấy ông ta không giống như Yến Thương Thiên, cho nên mới gọi là Yến Nhị.

    Nếu như thế gian không có Yến Thương Thiên thì ông ta sẽ xưng là Yến Nhất.

    Đến nay, Yếu Thương Thiên đã thăng thiên, nhưng ông ta vẫn còn cảm giác mình chưa bằng được Yến Thương Thiên cho nên vẫn còn xưng là Yến Nhị.

    Bản tính của ông ta lạnh lùng, chỉ tự nhận mình không bằng Yến Thương Thiên, nhưng lại tự nhận chính mình sáng tạo ra kiếm thứ 14, có chút tiếc nuối vì Yến Thương Thiên không thể chứng kiến dược điều này, có chút tiếc nuối với xen vào những lời này.

    Nếu không, với bản tính của ông ta thì tuyệt đối sXông nói vậy.

    Thế gian không còn Yến Thương Thiên nữa, đau lòng quá thay!

    Lão già này đột nhiên động một cái, bỗng chốc đã đi lên đến trước mặt Lục Nguyên.

    Lão không xuất kiếm, mà chỉ đặt bàn tay lên cổ họng Lục Nguyên, còn Lục Nguyên thì cảm nhận được hàn ý vô cùng từ tay lão phát ra, dường như thứ mình đối mặt không phải là bàn tay bình thường, mà là một thanh thần kiếm, có thể giết chết mình bất cứ lúc nào.

    Lục Nguyên hiện tại cảm thấy đến việc hô hấp cũng khó khăn, thân hình của lão già biến cao vô hạn, đi ra đằng sau, không ngờ cao bằng với núi.

    - Ngươi chính là Lục Nguyên sao?

    Yến Nhị nhìn về phía Lục Nguyên nói:

    - Lúc Yến Thương Thiên 450 tuổi, vô địch tại nước Tấn, 420 năm sau, ta lại tới tìm ngươi, hy vọng ngươi không khiến cho ta thất vọng.

    Lục Nguyên hiện tại mới hơn 20 tuổi, 420 năm sau thì vừa hay cũng gần đến 450 tuổi.

    Thế gian không có Yến Thương Thiên, thật là tiếc nuối.

    Chỉ hy vọng 420 năm sau, Hoa Sơn lại có thể có được một nhân vật như Yến Thương Thiên.

    Như vậy mới không có nhiều tiếc nuối.

    Thật ra trên thế giới này, số cao cấp nhất còn có một ít, ví dụ như Đông Phương Yêu, được công nhận có thực lực đứng thứ ba trong nước Tấn, còn co Ngũ Tiên minh chỉ Tổ Thiên Thu, cũng được công nhận thực lực đứng thứ năm.

    Nhưng Yến Nhị đối với những người này đều không có hứng thú, chỉ để ý đến Yến Thương Thiên mà thôi.

    Mười ngày tiếp theo, nhân mã từ khắp các nơi cũng dần dần đến.

    Hai trong ngũ đại tiên môn khác là Hoa Sơn Tiên môn và Võ Đang Tiên môn cũng đến rồi.

    Nguyên Nguyên sư bá của Hoa Sơn ân cần hỏi một số chuyện đã xảy ra, và các chuyện của Huyết Kiếm môn nữa.

    Chưởng môn Hoa Sơn liên tục động viên Lục Nguyên, nói hiện tại chỉ cần Huyết Kiếm môn dám lộ diện trong nước Tấn này thì lập tức sẽ cho tiêu diệt ngay.

    Còn trong Võ Đang Tiên môn, Võ Đang Thất Tử thì đến hẳn ba người, trong đó người đứng đầu Võ Đang Thất Tử là Tống Thanh Kiều cũng đến.

    Tống Thanh Kiều cũng hỏi Lục Nguyên một hồi, thái độ rất hữu hảo, dù sao chuyện ở Chân Võ Đang Động Thiên, Võ Đang Tiên môn còn nợ Lục Nguyên một món nợ ân tình.

    Những trung đẳng tiên mônĐ khác, như Tuyết Sơn Tiên môn, Võ Bỉ Tiên môn, Không Động Tiên môn… cũng đều đến rồi, chỉ còn hai trung đẳng tiên môn khác là chưa đến.

    Mà cách Ngũ Sơn Hội Minh thì cũng chỉ còn khoảng 1 tháng nữa mà thôi.

    Hiện tại ở núi Thanh Thành tương đối náo nhiệt.

    Mà náo nhiệt nhất phải kể đến đời thứ mười của các phái rồi, tuổi trẻ vốn dễ gây náo nhiệt nhất mà.

    Đời thứ mười cùng ngồi một số, người thì chơi đoán số, người thì uống rượu, người thì đấu kiếm…

    đoán số uống rượu thì còn có phần của Lục Nguyên, chứ đấu kiếm thì không.

    Ai lại đi đấu với Lục Nguyên chứ, cũng chỉ có Nam Hải Tiên môn cách Trung Nguyên xa lắc xa lơ mà thôi.

    Tuy nghe được đại danh của Lục Nguyên, thì lại tỏ ra không phục.

    Tuy nhiên lại bị Kiều Tư Lục ngăn lại, Kiều Tư Lục là đệ tử chân truyền số một của Nam Hải Tiên môn, từng thua cực thảm dưới tay Lục Nguyên, cho nên biết rõ sự lợi hại của Lục Nguyên.

    Dù sao, đủ loại đấu kiếm, tóm lại cũng không có phần của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đến cũng chẳng làm sao.

    Ở Huyết Kiếm môn và Côn Lôn đều khiến cho mình sắp nổ tung rồi, bây giờ mới được thảnh thơi nghỉ ngơi, uống rượu một hồi.

    Dù sao Thanh Thành tiên môn của hiện tại, cao thủ nhiều vô kể, chắc chắn sẽ không thể an toàn hơn được.

    Một ngày nay đang trốn ở một góc để uống rượu, sau lại bị Sở Phi tìm được, Lục Nguyên đứng dậy nói:

    - Sở sư thúc có việc sao?

    - Đúng là có việc.

    Sở Phi gật đầu.

    - Nghe nói phải qua Dân giang không?

    - Dòng Thần Hồn giang kia thì sao?

    Lục Nguyên khẽ giật mình.

    ở giữa thiên địa, có đủ loại những nơi kỳ dị, ví dụ như Thần Hồn giang là một trong số đó.

    Dòng Thần Hồn giang này vốn mênh mông, khởi nguồn từ Dân sơn.

    Mà ở Dân giang trong đó, có đủ loại quái thú, ở đây còn có Thần Hồn thạch mà có thể biến thần hồn của con người trở nên mạnh mẽ.

    Trước đó đã từng nói, luyện khí kỳ luyện khí, luyện thể kỳ luyện thể, còn Trường Sinh kỳm chủ yếu là luyện thần hồn.

    Ở Dân giang có nhiều chỗ tốt như vậy, đương nhiên sẽ thu hút nhiều sự chú ý.

    Vốn lúc đầu, thỉnh thoảng cũng có người vào Dân giang kiếm lợi, nhưng về sau phái Thủy tổ sáng tạo ra Thanh Thành đã dùng sức mạnh, luện mất Thần Hồn giang, khiến cho toàn bộ Thần Hồn giang đều bị những pháp lực vô biên này bao phủ lấy, dừng như đã trở thành một dị giới.

    Người của nơi khác đến có thể nhìn thấy Dân giang nhưng không thể đi vào trong đó, và những yêu thú ở Dân giang cũng không thể ra ngoài được.

    Chỗ duy nhất có thể tiến vào Dân giang, chính là núi Thanh Thành.

    Núi Thanh Thành dựa vào điều này, không biết có được bao nhiêu lợi ích.

    Mà những tiên môn khác phía sau tự nhiên cũng không vừa mắt, đều muốn được chia một vài chỗ ngon.

    Chương 366-367: Thần hồn giang

    Cuối cùng đã định rồi, người của tiên môn khác cũng có thể vào Thần Hồn giang.

    Tuy nhiên, bên trong Thần Hồn giang, rất khó để xông vào.

    Do dù có Trường sinh lục trọng, thất trọng cũng còn cảm thấy khó khăn trùng trùng, rất khó đi vào phía trước, cũng chỉ có những đại nhân vật cùng hợp lại mới có thể vào được Thần Hồn giang này.

    Lúc này đây, nghe khẩu khí của Sở Phi sư thúc, xem ra là năm thượng đẳng tiên môn, bảy trung đẳng tiên môn đều phái ra khá nhiều Tu tiên giả chuẩn bị tiến vào trong Thần Hồn giang, mà Lục Nguyên là một thành viên trong đó.

    Việt

    Dựa theo đạo lý bình thường thì càng có nhiều tu tiên giả đều phải xông vào sông Thần hồn.

    Nhưng đôi khi thành công không phải chuyện dễ.

    Chẳng hạn như lúc này có tin đồn rằng bên kia sông Thần Hồn đã xảy ra chuyện, lại nghe ngóng cẩn thận hơn mới biết được thì ra là chuyện do tên phản đồ Trương Hư Huyền của phái Thanh Thành gây ra.

    Nếu như tên phản đồ nổi tiếng nhất những năm gần đây ở Hoa Sơn chính là Nguyên Lăng.

    Vậy thì tên phản đồ nổi tiếng nhất của phái Thanh Thành ở bên này chính là Trương Hư Huyền.

    Không phải là độc nhất vô nhị, hai người này đều là nhân vật của đời thứ chín rồi.

    Điều khiến Nguyên Lăng nổi danh chính là nghiên cứu các loại bí thuật cấm kị, dùng thí nghiệm trên cơ thể con người, quả là tà ác, dã man đến cực độ.

    Còn tên yphản đồ Trương Hư Huyền của phái Thanh Thanh chính là nghiên cứu các trận pháp nổi tiếng của các nhân vật lẫy lừng khác.

    Gã này nghiên cứu đủ mọi các loại trận pháp, hơn nữa còn cải tiến các trận pháp này.

    Gã cũng là một thiên tài trong các thiên tài.

    Nghe nói gã này cũng gia nhập Thế Thiên Minh, là một trong các nhân vật kinh khủng của Thế Thiên Minh.

    Chuyện không lâu trước đó chính là như thế này.

    Trương Hư Huyền quậy phá sông Thần Hồn.

    Nghe nói gã muốn sông Thần Hồn chìm vào lòng đất.

    Nhưng khi gã xâm nhập vào phái Thanh Thành cũng để lộ một vài dấu vết, nên sau đó lập tức bị phát hiện.

    Những người ở núi Thanh Sơn và Trương Thanh Sơn đã có một cuộc đại chiến kinh thiên động địa với Trương Hư Huyền.

    Trận chiến ấy, nghe nói còn đánh đến trời long đất lở.

    Nghe nói cuối cùng Trương Hư Huyền phải bất đắc dĩ rút lui khỏi sông Thần Hồn.

    Nhưng dù coi như Trương Hư Huyền rút lui khỏi sông Thần Hồn đi chăng nữa thì gã cũng đã để lại chín trận pháp ở sông Thần Hồn.

    Chín trận pháp này ngầm liên kết với nhau, rõ ràng có thể mượn các loại lực lượng ngăn cho sông Thần Hồn không thể chui xuống lòng đất.

    Lúc đó, Cao thủ Như Vân của núi Thanh Thành, những nhân vật cấp cao cũng không ít nhưng đều bị Hư Huyền dùng đủ mọi thủ đoạn hết lần này đến lần khác.

    Nếu như những nhân vật cấp cao này đến phong tỏa sông Thần Hồn lần nữa, triển khai lực lượng, thậm chí có thể khiến cho sông Thần Hồn sụp đổ, chìm vào trong lòng đất.

    Dùng trận pháp đạt đến trình độ này, quả nhiên là xuất quỷ nhập thần.

    Kết quả là bây giờ thành ra phái Thanh Thành mất dấu vết phương diện này rồi.

    Rất nhiều tu tiên giả theo kế hoạch ban đầu đều đi dò xét, rà soát sông Thần Hồn, tất nhiên cũng đành bỏ cuộc.

    “Bỏ cuộc thì bỏ cuộc vậy, dù sao cũng là tự làm tự chịu.”

    -Lục Nguyên đang tự ngẫm.

    Không thể đi vào sông Thần Hồn, thực ra mà nói, bản thân Lục Nguyên cũng không mấy để tâm.

    Nhưng mới nghĩ đến đây, liền đụng phải kiếm tiên xuất sắc của Thanh Thành-Tôn Tú Lệ vừa đúng lúc tìm đến tận cửa.

    Kiếm tiên Tôn Tú Lệ của Nguyên Lai Tú cũng tìm đến Hoa Sơn bên này để giúp đỡ.

    Sông Thần Hồn bây giờ vì có trận pháp tác động nên lại càng suy yếu.

    Kết quả là cần đi khắc phục chín cái lỗ hổng của sông Thần Hồn.

    Chỉ khi khắc phục được chín cái lỗ hổng này mới có thể vận hành sông Thần Hồn như bình thường.

    Nếu sông Thần Hồn thực sự chui xuống lòng đất thì có thể gia tăng thần hồn.

    Đối với yêu ma dưới lòng đất thì há chẳng phải là một sự hỗ trợ rất lớn sao?

    Đó chính là điều thứ nhất.

    Điều thứ hai là, nếu như đến thời khắc mấu chốt của Ngũ Sơn minh hội, để cho tên phản đồ như Trương Hư Huyền của phái Thanh Thành, người của Thế Thiên Minh, làm sông Thần Hồn chìm vào lòng đất.

    Tất cả năm đại tiên môn đều mất hết thể diện.

    Đây là Thế Thiên Minh đã khiêu khích đến tận mặt năm tiên môn thượng đẳng rồi.

    Nếu không quyết liệt đánh trả thì chẳng phải là rất mất mặt sao?

    Còn bây giờ, điều mấu chốt nhất chính là sông Thần Hồn thời điểm này dưới tác động từ trận pháp của Trương Hư Huyền, nhân vật có pháp lực bát trọng trường sinh đi trước, càng khiến cho sông Thần Hồn chìm xuống lòng đất nhiều hơn.

    Kết quả là không chỉ phải mời các nhân vật từ Trường sinh thất trọng trở xuống.

    Bản thân phái Thanh Thành tất nhiên có không ít những tu tiên giả Trường sinh thất trọng trở xuống, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ bảo đảm nên đã nhờ sự tương trợ của các tiên môn khác.

    Hoa Sơn chỉ là một trong những tiên môn được mời đến.

    Mười tiên môn khác, dù là thượng đẳng hay trung đẳng, Thanh Thành cũng phái người đến mời tất.

    Đối với sự nhờ vả như thế này, phía Hoa Sơn tất nhiên đồng ý.

    Không còn cách nào khác, nếu như không bù đắp lại lỗ hổng của sông Thần Hồn thì Hoa Sơn Tiên môn cũng không có mặt mũi gì nữa.

    Ngày hôm nay có rất nhiều tu tiên giả tập trung trong phạm vi một trăm trượng ở đây.

    Phong cảnh của một trăm trượng này cũng rất đẹp, vị trí giữa Dân giang ( sông Dân) và Thanh Thành có một khe hẹp, dùng ván gỗ ghép thành cây cầu có thân xếp thành từng bậc quanh co, có thể nói là cực đẹp.

    Còn mấy trăm tu tiên giả tụ tập ở nơi này.

    Những tu tiên giả này đều là những nhân vật Trường sinh tam trọng đến Trường sinh thất trọng.

    Tu sửa chín động rách của sông Thần Hồn lần này, người tu ở trình độ thấp khi vào sẽ không có tác dụng gì mấy, chí ít cũng phải là Trường Sinh tam trọng, còn Trường Sinh thất trọng bây giờ cũng đang tu sửa cho sông Thần Hồn và có thể tu sửa được nhiều nhất.

    Nếu là Trường Sinh bát trọng đến thì sông Thần Hồn có thể sẽ sụp đổ và chui vào lòng đất mất.

    Một con sông Thần Hồn tốt như vậy tất nhiên không thể để rớt xuống đất như vậy được.

    Mà đứng ở vị trí cao nhất trên không chính là một mỹ nữ mặc quần áo màu xanh.

    Thanh y mỹ nữ này chính là người đang giữ chức Trưởng môn của phái Thanh Thành – Hoàng Hà cửu khúc Nhâm Bích Ngưng.

    Nàng cũng là vị nữ trưởng môn duy nhất trong số các trưởng môn của nhiều tiên môn.

    Tại tu tiên giới, địa vị nam giới cao hơn của nữ giới rất nhiều, cơ bản là vì nam giới nắm quyền trong xã hội.

    Trong một xã hội nam quyền như vậy mà một nữ nhi có thể ngồi trên ngôi vị trưởng môn của một tiên môn thượng đẳng.

    Đây là một việc cực kỳ khó.

    Nhưng có Nhiệm Bích Ngưng được tôn xưng là Hoàng Hà cửu khúc đảm nhiệm chức đại trưởng môn, thân thủ cao cường, thực lực cao siêu.

    - Thưa các chư vị, nói dài thành ra nói thừa, bổn tọa cũng không nói nhiều.

    Giọng nói của thanh y mỹ nữ Nhiệm Bích Ngưng trong veo, thanh thoát cực kì.

    - Hiện tại sông Thần Hồn có chín động rách.

    Nếu như không tu bổ tốt thì sông Thần Hồn sẽ bị chìm vào lòng đất.

    Trong khi thời gian chỉ có bảy ngày, nếu như vượt quá bảy ngày thì sông Thần Hồn sẽ bị chìm vào lòng đất.

    Vì thế chư quân hãy cố gắng!

    Nhiệm Bích Ngưng nói tiếp:

    - Nhưng nếu thời gian quá gấp gáp, đến ngày thứ sáu mà vẫn chưa hồi phục được thì những lực lượng trung kiên của Tấn quốc chính đạo như chư quân và tôi không cần chịu hao tổn trong đó.

    - Còn trong sông Thần Hồn cũng có nhiều chỗ tốt, nếu chư quân nhàn rỗi có thể đi lấy.

    - Ha ha, tu bổ chín cái động rách thôi mà, cũng không phải chuyện gì to tát.

    - Có tôi đây, nhất định sẽ chữa trị chín cái động rách kia.

    Đây là một tu tiên giả Trường Sinh thất trọng của Võ Đang tiên môn.

    Người này tên là Việt Thanh Sơn, người có thân pháp vô cùng thâm hậu, thực sự đạt tới trình độ kinh người, là đối thủ mà trước kia Lục Nguyên đã giao đấu.

    Không có mấy người có được pháp lực hùng hậu như y.

    - Một bữa ăn sáng mà thôi, sẽ không có khó khăn gì mấy đâu.

    Đây là tu tiên giả Trường Sinh lục trọng Tôn Tuấn Nghĩa của Thanh Thành tiên môn.

    Khi đang nói chuyện, gã thể hiện sự tự tin mãnh liệt.

    - Có khó khăn thì đã sao?

    Chỉ cần có ta ở đây thì mọ việc đều trở nên đơn giản, có ta là tất thắng!

    Người nói ra câu này chính là tu tiên giả Trường Sinh thất trọng Kiều Lãnh của Nam Hải tiên môn.

    Mặt y lạnh tanh, đeo đao không vỏ, sát khí ngập trời.

    Những người bên cạnh đều không tự chủ được, dạt hết qua hai bên.

    - Thủy chiến thích hợp với ta hơn!

    Trưởng lão khí tông Hoa Sơn Tề Hạo cười ha hả nói.

    Lão đã đạt đến trình độ thiên tâm trong tay.

    Pháp thuật hệ thủy vận dụng đạt đến trình độ không thể tưởng tượng nổi, thậm chí còn có pháp thuật cấm kị trong người.

    Vì thế mà lão mới tràn đầy tự tin nói ra như vậy.

    - Tôi đây là lửa trong biển, trong biển cũng được chứ đừng nói là ở trong sông Dân.

    Vương Trung Lệnh của Côn Lôn tiên môn lạnh lùng thét lớn một tiếng.

    Thứ mà gã tu luyện chính là lửa trong biển, trong biển lửa cũng có thể rực cháy dữ dội, đặc biệt thích hợp sử dụng chiến đấu trên sông, trên biển.

    Bản thân gã pháp lực đạt đến Trường Sinh thất trọng nên tràn đầy tự tin.

    Những người này, không một ai là không tràn trề tự tin.

    Những kẻ này, ai cũng cuồng vọng như ai.

    Đây đều là sự tự tin của tu tiên giả Trường Sinh thất trọng.

    Trường Sinh thất trọng thực sự là một trình độ không thể tưởng tượng nổi.

    Lục Nguyên cũng nhận thấy những người này kêu to, thực lực của họ thực sự là vô cùng cao siêu.

    Hắn tự uống một ngụm rượu.

    Rượu chảy trong cổ, mùi vị rất tuyệt.

    Sông Dân này vốn bắt nguồn từ núi Dân.

    Trạc cẩm thanh giang vạn lý lưu

    Vân phàm long khả hạ Dương Châu.

    Những câu thơ này chính là nói về sông Dân.

    (Tạm dịch nghĩa:

    Thanh giang gấm trải ra vạn dặm

    Thuyền rồng buồm mây hạ Dương Châu)

    Con sông Thần Hồn này bắt nguồn từ sông Dân, trải qua rất nhiều nơi, có rất nhiều địa danh nổi tiếng như sông Hắc Thủy, sông Dân Giang Tam Yêu, sông Đại Độ và núi Nhạc Sơn Đại Phật.

    Nghe nói chín cái lỗ hổng này đều là ở những địa danh vô cùng nổi tiếng.

    Lúc này Lục Nguyên đã đi qua được cây cầu trăm trượng, đi vào trong con sông Thần Hồn Dân Giang.

    Mới vào con sông Thần Hồn này, nhìn thấy con sông lớn chảy cuồn cuộn.

    Chỉ nhìn thấy con sông lớn này sóng cuộn tầng tầng lớp lớp, sóng vỗ tầng tầng lớp lớp, nước cuộn xô thành sóng xanh, thật là một con sông mênh mông sóng nước, tựa hồ như xuất phát từ chân trời và lại xô dạt đến chân trời.

    Lục Nguyên chưa từng nhìn thấy con sông nào sóng cuộn hùng vĩ đến như vậy.

    Bầu trời còn có thể nhìn thấy bầu trời, nhưng lại bị ngăn cách bởi một tầng vách ngăn trong suốt trông rất chân thực.

    Nghe nói Đại tổ sư đầu tiên của Thanh Thành đã mất từ lâu, nhưng cái kết giới này cũng được duy trì từ rất lâu, nên dù cho trận pháp của Trương Hư Huyền có cao đến đâu cũng không thể khiến cho sông Thần Hồn rơi xuống mặt đất được.

    Những tu tiên giả cũng đều từ khoảng cách cầu trăm trượng đó tiến vào nơi đây, chí ít cũng là tu tiên giả Trường Sinh tam trọng đến Trường Sinh thất trọng, thực lực cao cường.

    Sauk hi tiến vào đay cũng không có mấy người để ý.

    Lục Nguyên nhìn xung quanh, số người đến chỉ e lên đến con số năm, sáu trăm người.

    - Điểm thứ nhất là sông Đại Độ cách đây ước chừng bảy mươi dặm.

    Một tu tiên giả trong năm, sáu trăm người nói.

    - Như vậy hãy đi đến sông Đại Độ thôi!

    Con sông Thần Hồn này dài đến hơn ngàn dặm.

    Mà cái điểm này chẳng qua chỉ cách khoảng bảy mươi dặm, mọi người đều đi đến vị trí gần nhất ngay điểm đó.

    Chẳng mấy chốc có một tu tiên giả kinh ngạc, vui mừng gào lên:

    - Không tồi, không tồi!

    Nếu may mắn có thể có được một viên đá Tiểu Thần Hồn!

    Đã nói từ đầu, trong sông Thần Hồn có vật chất có thể gia tăng Thần Hồn, trong đó lại phân ra thành đá Tiểu Thần Hồn, đá Đại Thần Hồn, Thần Hồn kết tinh.

    Đá Tiểu Thần Hồn là bình thường nhất, tác dụng rất hạn chế, cùng lắm cũng chỉ có chút ít tác dụng.

    Đá Đại Thần Hồn có tác dụng nâng cao hơn rất nhiều.

    Còn Thần Hồn kết tinh cực kì hiếm thấy.

    Đây mới thực sự là kết tinh của Thần Hồn.

    Nghe nói không giống với đá Thần Hồn, toàn thân óng ánh trong suốt.

    Nếu thực sự có được Thần Hồn kết tinh thì Lục Nguyên muốn từ Trường Sinh tứ trọng tự tăng lên thành Trường Sinh ngũ trọng cũng không có gì khó.

    Thì ra vị tu tiên giả này vừa nhìn thấy một thủy quái trong nước, liền dùng kiếm đâm.

    Sau khi giết được thủy quái liền hiện ra một viên đá Tiểu Thần Hồn, coi như là buôn bán có lãi.

    Điều này khiến ai ai cũng lập tức kích động, toàn bộ nôn nóng đi tìm thủy quái dưới sông.

    Nhưng không phải thủy quái nào cũng có một viên đá Tiểu Thần Hồn, mà số thủy quái mang viên đá Tiểu Thần Hồn vô cùng ít ỏi.

    Lục Nguyên rút kiếm ra đâm, kiếm Dưỡng Ngô vừa rút ra khỏi vỏ đã đâm được liên tiếp mấy con thủy quái nhưng đều không có được đá Tiểu Thần Hồn.

    Dương dương quang tẩm nguyệt, hạo hạo ảnh phù thiên.

    Chỉ thấy tầng tầng lớp lớp sóng xô cuồn cuộn, lớp này đẩy tới lớp kia. ‘Cái gì mà giống như sông, hồ, thẳng như biển’, vừa nhìn đã vô cùng vô tận.

    Dòng chảy xiết hung dữ như vậy, nếu đặt ở chỗ nó đi qua, nhất định sẽ làm khó con người.

    Tuy nhiên, đối với tu tiên giả năm, sáu trăm năm, là những tu tiên giả trường kỳ, những điều này đâu là gì.

    Trong làn nước gợn mênh mông đó, đột nhiên một con thủy quái đầu to nhảy ra.

    Con thủy quái này, dài ước chừng một trượng, có càng cua vô cùng sắc nhọn, tám cái móng vuốt như tám lưỡi binh khí cực kỳ sắc bén, đặc biệt là phía trước hai cái móng mang hai dòng hắc thủy, rõ ràng là thứ có kịch độc.

    Loại thủy quái này tên là Vương cua, cho dù là tu tiên giả Trường sinh bát trọng, cửu trọng gặp phải nó cũng không dễ đi qua.

    Thân mình cứng rắn như khôi giáp, khiến tu tiên giả đang trong thời kỳ luyện bát trọng, cửu trọng cũng khó phá vỡ sự phòng ngự.

    Vừa lúc con thủy quái to tướng đó ló mặt, hơn mười mấy thanh phi kiếm đã đâm trúng Vương cua này, lập tức đánh bại Vương cua.

    Đáng tiếc lần này, không tìm được một khối Tiểu Thần Hồn Thạch nào.

    Điều này khiến mười mấy tu tiên giả đều kêu đáng tiếc.

    Tục ngữ nói, Dân giang khó, quái vật Thần Hồn giang càng lợi hại khó chơi hơn.

    Nhưng từ khi năm, sáu trăm tu tiên giải tiến vào Thần Hồn giang đến nay, bất luận đụng phải quái vật nào, bao nhiêu thanh phi kiếm chém xuống, tất cả đều thập tử nhất sinh.

    Chương 368-369: Vô Định kiều

    Đoạn đường này, nhẹ nhõm mà vui sướng.

    - ‘Cái gì’ nói Thần Hồn giang khó khăn, cũng chẳng khó lắm.

    - Đó là bởi vì nhiều cao thủ như vậy, chính là Thần Hồn giang thì có là ‘cái gì’

    - Đó là vì còn có nhiều tu tiên giả thất trọng trường sinh như vậy, đặt trong tiên môn trung đẳng cũng có thể coi là cấp kiếm tiên rồi.

    - Nhân vật như vậy, muốn bình định Thần Hồn giang này, có cái gì là khó.

    - Đúng thế.

    - Chuyến đi này xem là là một cuộc hành trình loại bỏ Thần Hồn thạch cực kỳ nhẹ nhàng.

    - Đúng là nhẹ nhàng.

    - Đúng rồi, tôi có được Tiểu Thần Hồn thạch rồi, anh thì sao.

    - Tôi lấy được một khối Tiểu Thần Hồn thạch.

    - Bỏ đi, tôi xúi quẩy nhất, chẳng lấy được khối Tiểu Thần Hồn thạch nào cả.

    Mọi người đều đang khoe chiến tích lần này.

    Lục Nguyên ngự kiếm phi rót rượu trong tay, có phẩm chất kém cỏi nhất trong đám người.

    Một số rất nhỏ người đều có được hai khối Tiểu Thần Hồn Thạch, bản thân mình đến một khối Tiểu Thần Hồn Thạch cũng không lấy được, đúng là phẩm chất kém.

    Tuy nhiên, Lục Nguyên không cho rằng chuyến đi Thần Hồn giang này sẽ dễ dàng.

    Thứ nhất, bản thân đã chứng kiến thủ đoạn của Nguyên Lăng.

    Trương Hư Huyền nghe nói nổi danh cùng anh ta.

    Thủ đoạn của tên này không hề dễ đối phó.

    Thứ hai là một vài tiền bối đã nói điều này, sắc mặt khá nghiêm túc.

    Con người bi quan là không tốt, nhưng cũng không thể lạc quan thái quá, coi thường độ khó của chuyến đi này.

    Đương nhiên bây giờ nhiều người tập hợp với nhau như vậy, lúc này hẳn sẽ không nguy hiểm gì, có thể buông lỏng một chút.

    Trước tiên hãy tới Phá động thứ nhất của Đại Độ Hà, trước tiên hãy tu bổ chỗ đó trước.

    Thực ra cái gọi là ‘tu bổ’ cũng không khó khăn gì.

    Theo chưởng môn của tiên môn Thanh Thành, chỉ cần đánh lui quái vật ở đó, dùng đất Tức diễn khôi phục nguyên trạng là được.

    Mỗi người phân phối một ít loại đất Tức diễn này trong tay, cũng không khó khăn lắm.

    Nghe nói thời thượng cổ có Tức thổ, loại Tức thổ này có thể tự sinh trưởng không ngừng, có thể trị thủy.

    Tuy nhiên, hiện nay Tức Thổ đã biến mất từ lâu rồi.

    Có một vài loại đất Tức Diễn khá giống với trong truyền thuyết, trên mặt đất cũng còn nhiều.

    Loại đất Tức Diễn này có giá trị ứng dụng rất rộng, giá cả cũng không cao.

    Lục Nguyên lại uống một ngụm rượu, dù sao rảnh rỗi cũng không có việc gì.

    Nhiều Tu Tiên Gỉa xuất hiện cùng nhau như vậy, đến cơ hội ra tay cũng không tìm ra được, không uống rượu thì làm gì.

    Phá động thứ nhất của Đại Độ Hà, ngay ở phía trước rồi.

    Lục Nguyên nhìn sang.

    Chỉ thấy phía trước xuất hiện một cây cầu qua kênh rất lớn, cây cầu này có chiều dài chắc phải đến trăm trượng, đứng ngang giữa Giang Hà.

    Bên trên cây cầu đều là dơi, những con dơi lớn nhỏ như bàn tay, màu đen.

    Điểm bắt đầu của cầu thì không có gì bí hiểm, chỉ là càng tiến về phía sau thì càng kì bí, quả thực rậm rạp chằng chịt, ngay cả phía trước đối diện cầu cũng không nhìn rõ lắm.

    - Đây là Vô Định Kiều (cầu Vô Định)

    Một tu tiên giả nói

    - Một loại cầu kì quái, chỉ có thể bắt đầu đi từ bên này cầu, ở giữa không nhìn thấy thân cầu, như vậy mới có thể đến bên kia cầu.

    Mà xem ra, Phá động thứ nhất là ở bên kia cầu.

    - Chỉ có thể xông lên.

    Năm, sáu trăm tu tiên giả cũng biết, cuộc khảo nghiệm đầu tiên sắp đến rồi, hơn nữa nghe nói, Phá động thứ nhất này là động yếu nhất trong số chín động rách.

    Nếu ngay cả cửa này cũng không qua được, thì cũng chẳng cần thiết phải đi vào tám Phá động còn lại.

    Trước tiên cứ thử cái này đã xem sao.

    Một tu tiên giả chậm rãi cầm kiếm bay qua.

    Từ lúc bắt đầu tiến vào dòng Dân giang này, cả đoạn đường như vậy, thật là quá dễ dàng.

    Tu tiên giả này chính là tu tiên giả của Nam Hải tiên môn, tên là Luyện Tử Hư, chính là tu tiên giả tứ trọng Trường Sinh, khá tự tin vào bản thân mình.

    Phía trước dễ tới mức không tưởng, cho nên cũng không coi Phá động thứ nhất này ra gì.

    Ông ta vừa xông vào trên cầu, đám dơi màu đen to như bàn tay kia liền xông cả vào ông ta.

    Ông ta khua kiếm lên, kiếm sáng như luyện, nhanh đến mức đáng sợ, không ngừng băm nát đám dơi xung quanh.

    Nhưng đám dơi kia càng ngày càng nhiều, càng ngày càng dầy, không ngừng tấn công vào kiếm của ông ta.

    Luyện Tử Hư chỉ cảm thấy áp lực rất lớn, lúc ông ta không ngừng tiến về phía cầu được khoảng bảy, tám mươi trượng, rốt cục không kiên trì nổi, đành bất đắc dĩ quay người lại trốn khỏi cầu.

    Kể ra cũng lạ, đám dơi đen kịt này vừa thấy Luyện Tử Hư tháo chạy liền không đuổi theo nữa.

    Độ khó rất cao.

    Tứ trọng Trường Sinh, vốn đã tu luyện khá cao.

    Kết quả ở đây chỉ xông lên được bảy tám mươi trượng đã không chống đỡ được.

    Hơn nữa đừng quên, đây chỉ là Phá động thứ nhất, đều được mọi người công nhận là Phá động có độ khó thấp nhất, ở đây đã không thể duy trì được rồi.

    Luyện Tử Hư là người đầu tiên xông lên.

    Những người khác cũng bắt đầu xông lên tấn công.

    Bởi vì cầu cũng không rộng, cho nên cũng chỉ có một, hai người rơi xuống trên mặt cầu.

    Từng người một qua, Lục Nguyên không đứng gần phía trước, cho nên cũng mãi sau mới lên cầu được.

    Vốn lúc bắt đầu, mọi người còn cho rằng, đám dơi trên cầu kia là hữu hạn.

    Người đầu tiên giệt được nhiều, người phía sau đương nhiên là dễ dàng hơn.

    Nhưng sau đó mới phát hiện, số dơi trên cầu là vô cùng vô tận.

    Phía trước bị nghiền chết, phía sau lập tức sẽ xuất hiện, căn bản không giảm bớt tí nào.

    Đương nhiên, những tu tiên giả ngũ trọng, lục trọng, thất trọng Trường Sinh vượt qua cầu kia cũng khá đơn giản.

    Chỉ là nhị trọng, tam trọng Trường Sinh thì tương đối khó khăn.

    Nhị trọng, tam trọng Trường Sinh cơ hồ toàn bộ bị rửa sạch, không có cách nào qua cầu.

    Còn nói chung, tứ trọng Trường Sinh có người qua được, có người không qua được.

    Cũng kết thúc, đến phiên Lục Nguyên, não hỏi tay, đánh.

    Lục Nguyên hít một hơi sâu, Dưỡng Ngô Kiếm đã rời vỏ, thanh kiếm dài lăn lộn đảo điên, sáng ngời như nước mùa thu, phóng về phía cầu.

    Lúc Lục Nguyên bắt đầu xông lên, rất nhiều người đang quan sát Lục Nguyên.

    Ai bảo Lục Nguyên là nhân vật cấp đệ tử duy nhất trong số chư nhân, trời sinh đã dễ khiến người khác phải chú ý.

    Rất nhiều người cũng muốn nhìn một chút, nhân vật cấp đệ tử duy nhất này, thực lực rút cục là đến đâu.

    Lúc bắt đầu tiến vào Dân giang, Lục Nguyên rất ít ra tay.

    Những người này cũng không nhìn khả năng của Lục Nguyên.

    Còn bây giờ rốt cục đến phiên Lục Nguyên ra tay, những người này đương nhiên là đều theo dõi.

    Chỉ thấy thanh trường kiếm của Lục Nguyên lăn lộn điên đảo, tuyết sáng như nước, đâm thẳng hướng về phía cầu.

    Lục Nguyên vừa xông vào trên cầu, đám dơi đen đã chết từng đống từng đống.

    Dưới thân kiếm, không con dơi nào có thể chống cự được.

    Lục Nguyên lúc này đang ở trên cầu, đám dơi đen bên cạnh, cũng không biết là dị chủng gì.

    Lực độ công kích lớn vừa phải, mỗi lần tấn công đều không biết có bao nhiêu con bị giết, hơn nữa, điều đáng sợ nhất là số lượng quá nhiều, quá nhiều, từ bốn phương tám hướng đến quấn lấy người anh.

    Ngoài ra, đám dơi này còn liên tục phun ra nước bọt, nếu bị nước bọt của chúng bắn trúng, toàn thân sẽ tê dại bất lực.

    Thật ra nếu có thể vận được kiếm đạo ngũ sắc thì có thể ngăn cản được.

    Nhưng Lục Nguyên từ trước đến nay không hề thích kiếm đạo ngũ sắc, Lục Nguyên thích tôi luyện kĩ thuật kiếm của chính mình.

    Kiếm quang quay cuồng, đường kiếm dâng lên như những lớp sóng dạt.

    Càng nhiều dơi hơn, cũng không có cách nào tiến gần vào bên trong kiếm quang.

    Trường kiếm của Lục Nguyên lúc này vận kiếm rất cẩn thận.

    Rất cao minh, các tu tiên giả đứng xem bên cạnh, cũng không khỏi trong lòng thầm khen một tiếng.

    Tên hậu bối này, quả nhiên kiếm thuật cao minh, chỉ nhìn kiếm thuật, có thể thấy còn cao minh hơn rất nhiều cao thủ thời đại Đệ Ô.

    Kỳ thật, những người này rõ ràng đánh giá thấp kiếm thuật của Lục Nguyên.

    Kiếm thuật của Lục Nguyên ở đời thứ chín chỉ có một vài nhân vật cấp trên có thể so sánh được.

    Lúc xông qua đây, Lục Nguyên cũng có chút ngạc nhiên và vui mừng.

    Sau khi những con dơi đen này chết, ngẫu nhiên có thể xuất hiện Tiểu Thần Hồn Thạch.

    Tuy đám dơi trên cầu nhiều như vậy, muốn dùng tay bắt lấy Tiểu Thần Hồn Thạch tương đối khó khăn.

    Nhưng Lục Nguyên cũng có thể làm được.

    Đám dơi đen rất nhiều, tuy xác xuất xuất hiện Tiểu Thần Hồn Thạch là không cao.

    Nhưng lúc tới phía cuối cầu, Lục Nguyên phát hiện trong tay mình, rõ ràng đã có mấy khối Tiểu Thần Hồn Thạch, thu hoạch cũng kha khá.

    - Kiếm thuật của anh không tệ.

    Mấy tu tiên giả khác vừa qua cầu ở bên kia có vài lời khen ngợi.

    Lục Nguyên ngồi ở đầu cầu này, tại đây đã có tu tiên giả dùng đất Tức Diễn từ nãy, đắp thêm cho Phá động này.

    Vốn năm đó tổ sư lập phái Thanh Thành dùng lực và nhiều loại thủ đoạn, ngăn cách nơi này với thế giới bên ngoài, tạo một tầng ngăn cách bí ẩn với thế giới bên ngoài.

    Còn chỗ ngăn cách của động rách rõ ràng đã mờ nhạt đi nhiều.

    Sau khi dùng đất Tức Diễn đắp thêm, liền dần trở lại bình thường như trước.

    Còn tu tiên giả bên này, ước chừng có hai trăm người.

    Cũng tức là, số người không có cách nào để vượt qua cầu có khoảng hơn ba trăm người.

    Hiện nay chỉ có hơn hai trăm người là có thể tiếp tục, động rách thứ nhất Đại Đồ Hà đã qua được.

    - Tiếp theo chỉ có sáu ngày.

    Mà chúng ta còn có tám nơi phải đi.

    Tám nơi này gần xa không giống nhau.

    Hơn nữa chỉ sợ khó khăn trùng trùng điệp điệp.

    Nếu chúng ta còn tiếp tục tập hợp cùng đi, chỉ sợ không kịp thời gian.

    Xem ra chúng ta phải chia thành tám đội, lần lượt tới tám động rách khác.

    Tu tiên giả thất trọng Trường Sinh, Tôn Tuấn Nghĩa nói.

    Ông ta là người của tiên môn Thanh Thành, là người hiểu nhất về Thần Hồn giang trong tất cả mọi người.

    Ông ta nói vậy, những người khác lập tức gật đầu.

    Hai trăm tu tiên giả lập tức bắt đầu chia thành tám đội, lần lượt tiến đến tám địa điểm.

    Đội mà Lục Nguyên được phân vào, tổng cộng có hai mươi người.

    Đi tới nơi có độ nguy hiểm khá thấp trong số tám động rách.

    Trước khi tiến vào Thần Hồn giang (sông Thần Hồn), các bậc tiền bối của phái Thanh Thành cũng giới thiệu qua, ở đây có tổng cộng chín cái động rách càn phải tu bổ, hơn nữa phải hoàn thành trong bảy ngày.

    Nếu trong bảy ngày mà không xong thì, Thần Hồn giang sẽ lập tức chìm xuống lòng đất, trở thành Thần Hồn giang bị ma quỷ khống chế.

    Mà trong chín động rách này đơn giản nhất là Đại Đô Hà.

    Tám cái tiếp theo thì sẽ khó khăn hơn rất nhiều.

    Vì vấn đề thời gian, tự nhiên không thể hai trăm người còn lại cùng đi mà phân thành tám đội, chia thành tám hướng.

    Trong đó, khó khăn nhất đương nhiên là chỗ sông Hắc Thủy, nghe nói nơi đó có thuồng luồng tồn tại.

    Rồng, là loại sinh linh đầy sức mạnh.

    Trong giới tu tiên, ai cũng coi việc đánh ra ‘Long chi hư ảnh’( bóng của rồng) là một vinh quang.

    Một khi có thể ngưng tụ thành hình rồng, ví dụ như Vân Long Thập Biến, Vũ Hóa Thăng Long Kinh…đều coi việc hóa rồng là cao nhất, điều đó đủ thấy sự to lớn và sức mạnh của rồng.

    Trong truyền thuyết xa xôi, rồng có thể phá hủy thành trì một cách dễ dàng.

    Còn thuồng luồng, chính là biến chủng của rồng, thuồng luồng to lớn, không thể tưởng tượng được.

    Nghe nói ba ngàn năm trước đã từng xuất hiện một con thuồng luồng.

    Con thuồng luồng này to lớn vô cùng, đảo phong đảo vũ cả một vùng rộng lớn, cuối cùng Trung ương Thiên triều đã phái ra đại tông sư mới có thể khuất phục được con thuồng luồng kia

    Trong Dân giang, sinh vật lớn nhất chính là bán thuồng luồng.

    Con bán thuồng luồng này, thực lực thua xa loại thuồng luồng bình thường, sự lo lớn của nó cũng không thể tưởng tượng được, cho nên khó khăn nhất chính là con bán thuồng luồng ở dòng Hắc Thủy kia.

    - Bán thuồng luồng, cứ giao cho tôi.

    Võ Đang Tiên môn Tỉnh Việt Thanh Sơn nói.

    - Chỉ là một con bán thuồng luồng thôi mà, hôm nay cứ để tôi thử tiêu diệt nó xem sao.

    Thanh Thành Tiên môn Tôn Tuấn Nghĩa nói.

    - Bán thuồng luồng vốn chưa được đấu bao giờ, hôm nay để tôi thử đi.

    - Rất đúng, rất đúng, nhìn xem sự lợi hại của Hải trung hỏa của chúng tôi.

    Vương Trung nói.

    - Tôi có pháp thuật vô cùng kỵ với thuồng luồng, xem cái nào lợi hại hơn.

    Đây chính là Kiều Hạo Chi – Hoa sơn khí tông.

    Vị tu tiên giả Trường sinh ngũ thất trọng này nói đầy tự tin.

    Bọn họ đúng là có tư cách để tự tin, bọn họ trên đỉnh đầu có tế kim đan, từng tầng kim quang từ trên đầu chiếu xuống.

    Vừa rồi lúc qua cầu Đại Đô Hà, bọn họ căn bản chân không động, tay không động, chỉ là tế khởi kin đan.

    Những con rơi này không thể xông vào phá hỏng được phòng tuyến của bọn họ.

    Để cho mọi người biết Trường sinh thất trọng và người thấp hơn chênh lệch lớn đến thế nào.

    Những người này phân phối xong, còn Lục Nguyên thì cùng với mười chín người khác, cũng hợp thành một đội, đội này có độ khó hơi thấp, đó là chỉ phải đi đến chỗ Nhạc Sơn đại Phật.

    Nhạc Sơn đại Phật, nghe nói mở từ rất lâu rồi, đại Phật này ở chính giữa núi đá mở đi ra, là một nơi có phong cảnh đẹp.

    Tuy nhiên phía sau cả dòng Dân giang bị sư tổ sáng lập ra phái Thanh Thành dùng pháp lực ngưng luyện, khiến cho không ai có thể đi đến Nhạc Sơn đại Phật được.

    Đại Phật hiếm gặp như vậy nghe nói ở trong chín động rách, thì có một cái ở Nhạc Sơn đại Phật.

    Một đoàn hai chục người, ngự kiếm đạp sóng mà đi, bay thẳng đến chỗ Nhạc Sơn đại Phật.

    Nhạc Sơn đại Phật cách chỗ hiện tại của mọi người chừng hơn hai trăm dặm.

    Trong hai chục người này, Lục Nguyên cũng quen một người đó là Võ Đang Tiên môn Trường sinh tứ trọng Hóa Nguyệt Đạo Cô.

    Hóa Nguyệt Đạo Cô có dáng vẻ thanh tú, nhìn thì cũng có vẻ bình thường nhưng khiến người ta phải ngắm nhìn.

    Lục Nguyên và Hóa Nguyệt Đạo Cô chào hỏi nhau một tiếng.

    Lục Nguyên và Võ Đang Tiên môn có nhiều ân tình với nhau, Hóa Nguyệt Đạo cô đương nhiên là có biết Lục Nguyên.

    - Hai mươi người chúng ta tiến đến như vậy, tục ngữ nói rắn không thể không có đầu, chi bằng như thế này đi.

    Chúng ta cùng đề cử ra một người làm thủ lĩnh.

    Người nói có dáng cao gầy, trông như một cây cọc tiêu, người này chính là Thanh Thành tiên môn Ninh Tử Chấn.

    Lục Nguyên nhìn sang, chỉ tháy người này pháp lực hùng hồn, có khả năng đã kết thành Hư Đan.

    - Cũng đúng, chúng tôi đúng là có cử ra một thủ lĩnh.

    Lập tức có người tiếp lời.

    - Rốt cục là để cử ai vậy?

    - Tôi thấy đương nhiên là Ninh Tử Chấn huynh rồi.

    Hiện tại trong đó, chỉ có mình Ninh sư huynh là người có thực lực cao nhất, Trường sinh lục trọng, kết thành Hư Đan, xứng đáng là người đứng đầu.

    Lập tức có người nói.

    - Đúng, đúng, Ninh sư huynh xứng đáng là người đứng đầu.

    Chương 370-371: Ninh Tử Chấn

    Những người này đề cử, Ninh Tử Chấn khách khí cười nói:

    - Như vậy sao được, như vạy sao được.

    Tuy nhiên những người xung quanh vẫn đề cử y.

    Cuối cùng y mới lên tiếng:

    - Cũng phải, rắn không thể không có đầu được, chư vị đã đề cử như vậy thì ta sẽ làm thủ lĩnh vậy.

    Lần này đi tu bổ Nhạc Sơn đại Phật, hãy nghe lời ta, mong các huynh đệ cùng phối hợp.

    Vốn thời gian bảy ngày đã rất gấp.

    Tuy nhiên hiện tại đã chia làm tám đội rồi, mỗi đội tự đi một phương, thời gian đưng nhiên cũng thoải mái hơn.

    Lục này Nhạc Sơn đại Phật, ước chừng cũng phải rộng đến hai trăm năm mươi dặm, trên đường đi sẽ gặp không ít thủy quái.

    Thời gian đã không còn gấp nữa, mọi người tự nhiên cũng có thể đánh những thủy quái này.

    Những thủy quái này có thể sẽ xuất hiện tiểu Thần Hồn thậm chí là đại Thần Hồn thạch.

    Tiếp theo, Ninh Tử Chấn bắt đầu chỉ huy, y ra lệnh cho hai mươi người, có những người thì phụ trách quét phía trước, có những người thì phụ trách quét phía sau, có những người thì phụ trách công kích, có những người thì phụ trách phòng ngự, cũng coi như là sự chỉ huy có trật tự, nếu như đánh được tiểu Thần Hồn thạch thì cũng giao cho y phân chia thống nhất.

    Con người Ninh Tử Chấn này, xem ra cũng có khả năng chỉ huy.

    Tuy nhiên, Lục Nguyên cũng dần cảm thấy không thích hợp nữa.

    Ninh Tử Chấn chỉ huy luôn phân công cho mình vào chỗ không thể đụng phải thủy quái, khiến cho mình căn bản không thể lấy được tiểu Thần Hồn thạch.

    Vốn Lục Nguyên không có thói quen nghe người khác chỉ huy là phải đánh như thế nào, đánh vào chỗ nào, hiện tại lại bị ‘chơi’ như vậy căn bản là không thể lấy được tiểu Thần Hồn thạch, đây đương nhiên là không thoải mái rồi.

    Trong nội tâm của Lục Nguyên cảm thấy âm thầm kỳ lạ, tên Ninh Tử Chấn này và mình không có thù có oán gì, vậy mà giở thủ đoạn để chơi đểu mình như vậy.

    Hắn đâu có biết, Ninh Tử Chấn thời thiếu niên ở trong tay Lý Nguyên Bạch đã phải nếm bao nhiêu khổ cực, Ninh Tử Chấn bề ngoài thì có vẻ rộng lượng, nhưng bên trong thì vô cùng hẹp hòi.

    Mối thù với Lý Nguyên Bạch y nhớ đến tận bây giờ, khó khăn lắm mới có báo thù Lục Nguyên, y làm sao mà bỏ qua được.

    Tuy nhiên Lục Nguyên lại không hề hay biết việc này, chỉ biết Ninh Tử Chấn đang âm thầm đối phó với mình, nếu như cứ ở cùng một đội với Ninh Tử Chấn thì e rằng mình sẽ phải chịu thiệt lớn.

    Lập tức đứng dậy:

    - Ninh sư thúc, tôi thấy mình đi cùng đội không thích hợp, hay là như thế này đi, cứ để một mình tôi đi, có được không.

    Ninh Tử Chấn nghe xong cười nói:

    - Cái này sao được chứ.

    Y đương nhiên không nỡ để Lục Nguyên đi.

    Mối thù của năm đó chưa xong, đương nhiên là không muốn buông tay.

    Người này đúng là thâm hiểm, Lục Nguyên cũng cảm giác được sự nham hiểm của y, lập tức chắp tay nói:

    - Ý tôi đã quyết, mong Ninh sư thúc thứ lỗi.

    Nói dứt lời liền ngự kiếm mà đi, một đạo kiếm quang bay thẳng đến nơi khác.

    - Thật đúng là kiêu ngạo.

    - Loại người không biết trời cao đất dày như thế này, chúng ta nhìn thấy nhiều rồi.

    - Hừ!

    Chỉ là một hậu bối của Hoa Sơn, có gì mà ghê gớm chứ.

    - Hắn một mình đi trên Dân giang, phỏng chừng chỉ lúc nữa thôi là nằm trong bụng của thủy quái rồi.

    - Đúng vậy, Ninh sư huynh giúp chúng ta điều hành cho thống nhất, như thế là tốt nhất, tên hậu bối này đúng là không biết lòng tốt của người ta gì cả.

    Trong số hai mươi người này, người của Thanh Thành đã chiếm đến gần một nửa, đương nhiên là ủng hộ Ninh Tử Chấn rồi, tất cả đều nói Lục Nguyên không phải.

    Bọn họ tự nhiên cũng nhìn ra việc Ninh Tử Chấn đang ‘chơi đểu’ Lục Nguyên, nhưng chẳng có ai ủng hộ Lục Nguyên cả.

    Không nói đến việc bọn họ cùng là người của Thanh Thành, hiện tại giữa dòng Dân giang này, người mạnh nhất là Ninh Chấn Tử, thực lực của Lục Nguyên như vậy chẳng ra gì cả.

    Ninh Tử Chấn cười cười:

    - Đây là ý của cá nhân hắn, tôi cũng không thể cưỡng ép, nếu như người nào không muốn đi cùng thì cứ việc đi.

    Trên mặt y kèm theo nụ cười, trong lòng thầm nghĩ: “Rất tốt, tên tiểu bối họ Lục này, ngươi muốn đi một mình ư, rồi cũng trở thành mồi cho thủy quái mà thôi.”

    Trong Dân giang, thủy quái nhiều vô kể, một Tu tiên giả có Trường sinh tứ trọng mà đi một mình, việc trở thành mồi cho thủy quái là kết cục rất đỗi bình thường.

    Ninh Tử Chấn tự mình không dễ động thủ, tự nhiên muốn mượn đao giết người.

    Trời đất bao la, chỉ mình ta là lớn nhất.

    Lục Nguyên một mình ngự kiếm giữa thiên địa, phía trên là trời xanh, phía dưới là nước chảy cuồn cuộn, ngược dòng đi lên, ngự kiếm tiêu dao.

    Một người lúc này, chỉ có cảm giác vô cùng tự tại, vô cùng thống khoái.

    Bao nhiêu tức giận khi ở cùng kẻ tiểu nhân Ninh Tử Chấn ban nãy giờ đã hoàn toàn biến mất.

    Ta tự như thiên địa phù vân, tiểu nhân dã bối, anh cùng cũng thế, tiểu nhân cũng thế, chẳng hề có liên quan gì đến ta cả.

    Nhìn dòng nước cuồn cuộn, chảy theo hướng đông rồi biến mất, không bỏ tháng ngày.

    Trong nội tâm như thể hiểu ra, thiên địa như tư phu.

    Nước dòng sông phía trước đột nhiên nhảy ra một đàn cá Độc tiễn, loại cá độc tiễn này nhanh như tia chớp, hơn nữa còn có chất kỳ độc trên người, chỉ cần bị chất độc đó dính lên người là chất độc có thể phát tác rồi, tuy nhiên Lục Nguyên không hề sợ hãi, tay khẽ động kiếm quang nổi lên, lao về phía đàn cá Độc tiễn kia.

    Nói cách khác mình tuyệt đối tin tưởng với kiếm thuật của mình, sẽ không để cho cá độc tiễn đánh trúng, toàn bộ đứng xa bên ngoài.

    Hơn nữa mình còn có Thanh Đế kiếm đạo, không sợ vạn độc trong thiên hạ.

    Một đàn cá Độc tiễn lập tức bị Lục Nguyên giết chết, rất nhanh trên không trung xuất hiện ba viên Thần Hồn thạch, Lục Nguyên liền giơ tay lên nắm lấy.

    Hiện tại mình đã đoạt được tiểu Thần Hồn thạch, giờ tất cả đã có mười viên.

    Một mình mình đi, so với đi cùng hai mươi người khác tuy có nguy hiểm hơn nhưng điểm tốt cũng nhiều hơn.

    Nếu như đi cùng hai mươi người, ba viên tiểu Thần Hồn thạch này mình không thể chiếm được một viên.

    Tự tại, Lục Nguyên tay phải xuất kiếm, tay trái cầm bầu rượu, ở trên Giang Hà tự tại khua thanh trường kiếm.

    Kiếm quang động, nhân ảnh hoảng (Kiếm quang động, bóng người sáng ngời.)

    Kiếm tru thủy quái, tửu nhập hầu trung.( Kiếm giết thủy quái, rượu vào trong cổ)

    Thống khoái!

    Khen một tiếng thống khoái xong, Lục Nguyên giơ tay lên, đây chính là viên tiểu Thần Hồn thạch mà mình lấy được ở Thần Hồn giang, viên tiểu Thần Hồn thạch này chỉ to bằng ngón cái, có phát chút hào quang.

    Thu hoạch lần này coi như không tệ, nếu cùng đi với bọn họ thì tuyệt đối không có thu hoạch được như vậy.

    Đúng rồi, thời gian cũng không còn sớm nữa, cũng nên đi đến chỗ Nhạc Sơn đại Phật rồi.

    Nghĩ như vậy, Trấn Nhạc kiếm đã thoát ra khỏi vỏ, người ngự kiếm quang mà đi, bay thẳng đến chỗ Nhạc Sơn đại Phật.

    Việt

    Trời đất bao la, nước sông chảy cuồn cuộn.

    Một người một kiếm, tự ngự kiếm mà đi.

    Một mình mà đi, vô cùng tự tại

    Lục Nguyên một mình một kiếm, một bình rượu, đúng là vô cùng tự tại.

    Ngự kiếm như vậy, thẳng hướng Nhạc Sơn đại Phật mà đi, dù sao việc tu bổ động rách ở Nhạc Sơn đại Phật là nhiệm vụ của mình.

    Không có cách nào khác, người tuy biếng nhác, nhưng đã là trách nhiệm của mình thì Lục Nguyên chưa bao giờ né tránh.

    250 dặm, nếu như đi chậm rãi, thì rất lâu mới đến, còn hiện tại đã ngự kiếm đi nhanh rồi thì sẽ không mất bao lâu thời gian.

    Mắt nhìn thấy giữa dòng đại giang mênh mông, có một bức tượng Phật lớn.

    Một vị đại Phật thật lớn.

    Vị đại phật này, cao không dưới 300 trượng, thậm chí còn đến 400-500 trượng.

    Một đại Phật lớn như vậy, quả thật chưa từng nhìn thấy bao giờ.

    Đại Phật này, chỗ đỉnh đầu dường như còn cao hơn vách núi bên cạnh, hai chân đạp lên đại giang như thể muốn đè cả đại giang xuống vậy.

    Hai tay đặt trên gối, thân thể đại phật cân xứng, thần yế nghiêm túc và trang trọng.

    Đại phật này, lập ở đó dường như dòng đại giang nước chảy cuồn cuộn lập tức trở nên mất sắc.

    Phật giáo có pho tượng Phật lớn như vậy, quả nhiên là đáng sợ.

    Trong lòng Lục Nguyên âm thầm thấy cả kinh, không khỏi cảm khái vị đại Phật này, vì tượng phật lớn như vậy mà cạn một chén…Thật ra là cơn nghiện rượu của Lục Nguyên lại nổi lên, nên muốn làm một ngụm mà thôi.

    Lục Nguyên đã bay đến gần, tuy nhiên lại gặp phải một đám người, đúng là mười chín người Ninh Tử Chấn kia rồi.

    Ninh Tử Chấn mỉm cười:

    - À, là lục sư điệt đấy à?

    Miệng thì mỉm cười, nhưng trong lòng y thì đang thầm mắng: Thật là đáng chết, người này không hề bị chết ở Thần Hồn giang, còn đến được tận nơi này nữa.

    Tuy nhiên, có lẽ Lục Nguyên lần này đến đây, là cảm giác được Thần Hồn giang không hề dễ nhằn, muốn quay lại đội.

    Đến lúc đó rơi vào tay ta rồi thì…

    Ninh Tử Chấn nghiến răng, nghĩ đến tên đồ đệ của Lý Nguyên Bạch này, trong lòng không khỏi vui mừng.

    - À, Lục sư điệt không trụ nổi nữa à?

    Muốn quay lại đội sao?

    - Nếu phải thì chắc Ninh sư huynh cũng rộng lượng mà sẽ cho ngươi quay lại đội thôi.

    Mấy người của Thanh Thành Tiên môn vừa cười vừa nói.

    Lục Nguyên lắc đầu:

    - Cái này thì tôi không có hứng thú, tôi chỉ đến xem, động rách Nhạc Sơn đại Phật đã được tu bổ lại chưa mà thôi.

    Nếu không thì các người quả là vô dụng rồi

    Lục Nguyên từ trước đến giờ không thích đấu võ miệng với người khác, hiện tại tạm thời trả lời một câu, liền không thèm để ý đến những người này nữa.

    Câu trả lời lạnh nhạt này của Lục Nguyên có thể sẽ khiến cho bọn họ tức mà chết

    Hoằng Nguyệt Đạo Cô mỉm cười với Lục Nguyên, sau đó là một vẻ bất đắc dĩ.

    Hoằng Nguyệt Đạo Cô chỉ là một tu tiên giả có Trường sinh tứ trọng, nếu như phải rời khỏi đội thì chắc chắn sẽ không trụ được.

    Cho nên không đi cùng với Lục Nguyên, Lục Nguyên cũng không để ý lắm, cũng chỉ mỉm cười để đáp lễ mà thôi.

    Trong lòng Ninh Tử Chấn tức giận, nhưng sau này còn có thời gian để trị Lục Nguyên, hiện tại nhiệm vụ quan trọng là xông lên đỉnh Nhạc Sơn đại Phật, phục hồi lại động rách.

    Phía trên Nhạc Sơn đại Phật có không ít hỏa lân điểu, loại hỏa lân điểu nà có thể gào thét mà ra, dung kim tiêu thiết nhiệt diễm, vô cùng đáng sợ.

    Muốn lên đến đỉnh Nhạc Sơn đại Phật quả thật không dễ dàng chút nào.

    Ninh Tử Chấn bắt đầu chỉ huy mười tám thủ hạ, người thì xông lên phía trước, người thì phụ trách phía sau, người nào tiến công người nào phòng ngự.

    Sauk hi phân công xong, liền vọt lên trên đại Phật, trực tiếp phóng lên đỉnh…Những Hỏa lân điểu vốn ở trên thân đại Phật thì cũng lập tức động rồi.

    Nhanh như chớp, miệng phun lửa cháy, dung kim tiêu thiết.

    Tuy nhiên, những điều này không liên quan gì đến Lục Nguyên, hắn tự tại đứng bên cạnh quan sát, lúc buồn miệng thì làm một ngụm rượu.

    Việc này không tiện nhúng tay vào mà chỉ có thể đứng bên quan sát mà thôi.

    Đứng chắp tay, tự đắc tự tại.

    Trong lúc quan sát những người này xông lên thân đại Phật, Lục Nguyên đột nhiên khẽ động, chỉ cảm thấy đáy nước phía dưới có chút kỳ lạ, dường như có kiếm ý, hắn liền nhảy xuống nước quan sát.

    Nước sông cuồn cuộn, đến chỗ này lại nước có chút đục.

    Vào trong nước, cảm giác được nơi có sự tồn tại của kiếm ý, liền tìm kiếm bốn phía, tìm đi tìm lại mới phát hiện phía trước có hai bàn chân cực lớn, có lẽ phải gấp 10 lần bàn chân của mình, một bàn chân đã lớn như vậy rồi, rút cục đây là quái vật gì vậy?

    Lục Nguyên vỗ vỗ đầu mình, hắn phát hiện mình thật ngốc.

    Đúng là ngốc thật, đây đâu phải là loại quái vật gì, đây rõ ràng là bàn chân của tượng Phật mà!

    Bàn chân của tượng Phật này được xây không cao lắm, nước sông lúc lên lúc xuống, một phần của bàn chân tượng Phật chìm trong nước cũng là chuyện bình thường.

    Lục Nguyên nhìn sang, phát hiện nơi phát ra kiếm ý, chính là một hàng chữ.

    Tuy nhiên, do nước đục cho nên không rõ đó là chữ gì, nếu như biết dùng pháp thuật thì phải dùng Thanh Thủy Thuật mới nhìn rõ được.

    Lục Nguyên liền rút kiếm ra, xuất chiêu “Kình ngư thôn thủy”,lập tức nước bị dẫn đến chỗ bên cạnh, sau đó xuất tiếp chiêu ‘Tích thủy bất lậu’, đem nước chắn ở bên ngoài.

    Mặc dù đã chặn nước ở bên ngoài, nhưng trong nước có chút lờ mờ, rút càm vồng kiếm ra, trên kiếm có chút ánh sáng, lúc này Lục Nguyên mới có thể nhìn rõ được hàng chữ này.

    - Ta chính là Nam Hải Kiếm thủ Đoạn Kinh Đào, Kiếm đạo đại thành, cuối cùng cũng sẽ có ngày ta trở thành Nam Cảnh Kiếm thủ.

    Hàng chữ này, trông vô cùng khí phách.

    Nét chữ không quá đẹp, nhưng không tự nhiên mà có khí phách kinh người trong đó như vậy.

    Lục Nguyên không khỏi chấn động, Nam Hải bát ngát, người có tên là Đoạn Kinh Đào này, dám tự xưng là Nam Hải Kiếm thủ, vậy thì kiếm thuật của ông ta không thể tưởng tượng nổi.

    Hơn nữa, ông ta lại còn muốn trở thành Nam Cảnh Kiếm thủ.

    Nam Cảnh trên Đại lục có chút vắng vẻ, nhưng cũng phải có đến ba bốn quốc gia.

    Muốn ở ba bốn quốc gia này làm kiếm thủ không phải là điều dễ dàng.

    Ngay cả Yến tổ sư, e rằng miễn cưỡng thì cũng được gọi là Nam Cảnh Kiếm thủ, nhưng phỏng chừng số người không phục cũng có rất nhiều.

    Người này thật quá tự tin, dã tâm thật lớn.

    Tuy nhiên cường nhân như vậy, sao mình chưa từng nghe qua nhỉ.

    Lại còn chữ viết nữa, không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng rồi.

    Hơn nữa, Đoạn Kinh Đào này, tõ ràng không phải là kẻ lừa đảo, khi kiếm đạo đại thành liền viết ở đây một hàng chữ, trải qua không biết bao nhiêu năm, mà vẫn còn kiếm ý mạnh mẽ đến vậy, điều này không khỏi khiến người ta cảm thấy khiếp sợ.

    Lục Nguyên nhìn nhìn, cũng trong lúc bất giác, liền chìm vào trong một thế giới kỳ dị.

    Lục Nguyên nhìn thấy được một thế giới kỳ dị, đó là một hế giới bao la xanh thẳm, bầu trời xanh mà phía dưới không phải là mặt đất mà là nước mênh mông.

    Nước này không giống với nước nước ở sông, nước sông lúc trong lúc đục, còn nước ở đây không những vô biên vô hạn mà còn có màu xanh bất tận.

    Đây là hải dương sao?

    Tuy đã sớm nghe qua danh tiếng của Nam Hải, nghe qua Nam Hải Tiên môn, nhưng cho tới bây giờ mới được gặp.

    Lục Nguyên tinh thần mờ ảo, mơ hồ nhìn thấy một thiếu niên, đang luyện kiếm trên biển.

    Thiếu niên này, cũng chưa luện được bất kỳ kiếm pháp gì, cũng không bái nhập làm môn hạ của Nam Hải Tiên môn, cũng không có sư phụ, mà thiếu niên này cũng không cần sư phụ.

    Thế gian này một sư phụ vĩ đại cỡ nào cũng đâu thể so sánh với thiên địa được?

    Thiên địa, vốn là một người thầy tốt nhất, thiếu niên này coi thiên địa là sư phụ, nhìn nước biển lên xuống, chim biển cất cánh bay, cá biển bơi lội mà sáng tạo ra một loại kiếm pháp, cuối cùng đem những kiếm pháp này nhu hợp thành một một.

    Cuối cùng đánh bại được rất nhiều người của Nam Hải, kể cả người có danh tiếng lớn nhất của Nam Hải lúc đó, người thiếu niên này được xưng là Nam Hải Kiếm thủ.

    Chương 372-373: Đại Thần hồn thạch

    Sự tình còn chưa hết.

    Thiếu niên này sau khi không có địch thủ trên Nam Hải, bèn rời khỏi Nam Hải mà đi vào đại lục, ở đây có thể giao phong cùng với rất nhiều cao thủ.

    Rốt cục thiếu niên này ở Nhạc Sơn đại Phật quan sát dòng sông mà suy nghĩ, cuối cùng Kiếm đạo đại thành.

    Sau khi đi khỏi chỗ này, bước tiếp theo chính là giành về danh tiếng Nam Cảnh Kiếm thủ.

    Ngàn vạn năm nay, hai thiên tài của kiếm đạo, đã thấu bút tích của Nam Hải Kiếm thủ năm đó để lại, cách không ngàn năm giao lưu tư tưởng với nhau.

    Cái này, đồng nghĩa với việc để cho Lục Nguyên mở cánh cửa lớn.

    Vốn trong lúc học kiếm cùng với Yến sư tổ, học được chính là Ngũ Đế Ngũ Đạo Luân Hồi Kiếm đạo.

    Lúc đó Yến Thương Thiên vì suy nghĩ cho sự an nguy của Hoa Sơn trong tương lai, muốn giữ lại hỏa chủng của Hoa Sơn, cho nên đã giữ lại thanh kiếm này.

    Tuy nhiên lúc đó ‘đốt cháy giai đoạn’, bóp chết khả năng thiên phú của Lục Nguyên về kiếm đạo.

    Mà thật sự, Lục Nguyên học xong Ngũ Đế Ngũ Hoàng Luân Hồi kiếm đạo, tuy cách cục phóng đại, vượt qua rất nhiều người, nhưng cũng bị giới hạn trong hai chữ ‘luân hồi’.

    Mọi sự vạn vật trong thiên hạ, chỉ mỗi hai chữ ‘luân hồi’ đâu thể bao trùm hết được.

    Luân hồi chỉ là một trong thập đại thiết tắc của thiên địa.

    Mà bây giờ, ở chỗ này quan sát quá trình học kiếm của Nam Hải Kiếm thủ Đoạn Kinh Đào cách ngàn vạn năm, nhìn Nam Hải tự tại, kiếm đạo cách cục của Lục Nguyên bỗng chốc xuất hiện hai chữ ‘Luân hồi’, có thể nhìn về phía bầu trời rộng lớn.

    Lục Nguyên sau khi luyện thông luân hồi, có thể luyện được những kiếm đạo mạnh hơn nữa, chứ không chỉ giới hạn có vậy.

    Tuy nhiên, điểm mấu chốt hiện tại chính là xông kích, xông kích kiếm ý của biển.

    Trong đoạn ký ức đó, đã nhìn thấy nước biển đẹp mê ly, sóng vỗ dạt dào.

    Nhìn sự trưởng thành của Nam Hải Kiếm thủ Đoạn Kinh Đào, điều mà Đoạn Kinh Đào am hiểu nhất chính là Hải chi kiếm ý (kiếm ý của biển).

    Mà trong thần hồn của Lục Nguyên, cũng đã ánh vào ‘hạt giống’ của Hải chi kiếm ý.

    Hiện tại Lục Nguyên muốn luyện thành Hải chi kiếm ý, cũng không mấy khó khăn.

    Mỗi một đạo kiếm ý, đều hết sức quý giá.

    Đã ở chỗ này thì cũng có cơ hội rồi, tự nhiên là ngưng luyện một hai.

    Đồng thời, muốn thử một lần xem có thể đột phá mà luyện thành kiếm ý của Biển hay không.

    Tại Nhạc Sơn đại Phật, lúc đám người của Ninh Tử Chấn đả sinh đả tử thì Lục Nguyên ở dưới đáy nước ngộ kiếm.

    Sông lớn, biển càng lớn.

    Bất luận sông lớn thế nào, nhưng so với biển thì cũng chẳng thấm vào đâu.

    Biển là một thế giới vô biên vô hạn, một thế giới xanh thẳm.

    Ở trong thế giới này, nếu nói rộng hơn biển thì chỉ có mặt đất mà thôi.

    Đại địa hậu trọng vô cùng.

    Hải dương vô biên vô hạn.

    Tinh thần của Lục Nguyên, hoàn toàn đắm chìm giữa biển khơi, đắm chìm vào bầu trời của mấy ngàn vạn năm về trước.

    Trong sự giao thoa của hai thiên tài kiếm đạo, nhìn thấy Đoạn Kinh Đào đang đạp tới đạp lui trong Nam Hải.

    Lục Nguyên cũng dần dần cảm nhận được cái gì là Hải chi kiếm ý ( kiếm ý của biển), dường như sắp lĩnh ngộ được rồi, Lục Nguyên ngồi xếp bằng.

    Nếu như nếu có thể ngộ ra, thì đây chính là thủy chi kiếm ý ( kiếm ý của nước) thứ năm của mình.

    Bốn kiếm ý trước đó là Thủy chi kiếm ý ( kiếm ý của nước), Vũ chi kiếm ý ( kiếm ý của mưa), Vân chi kiếm ý ( kiếm ý của mây), Tuyết chi kiếm ý ( kiếm ý của tuyết).

    Nước biển nhẹ nhàng lên xuống, nhu hòa vô cùng, chim biển nhẹ nhàng cất cánh, mặt trời chiếu ôn hòa, cá dưới biển tha hồ vùng vẫy trong nước, thật đúng là một khung cảnh đẹp tuyệt vời.

    Lúc này một lực lớn kéo Lục Nguyên quay trở lại, làm đứt mạch suy nghĩ của Lục Nguyên.

    Đây là…

    Lục Nguyên lập tức biết rõ đây là quá trình bảo vệ cho thân thể của mình, thực lực của Nam Hải Kiếm thủ mạnh hơn mình rất nhiều.

    Mình như bị chìm đắm trong hồi ức của ông ta, nếu như không ra được thì về sau khó mà ra được.

    Thần hồn nếu phải sống trong ký ức của Nam Hải Kiếm thủ, thì vĩnh viễn sẽ bị lạc trong đó.

    Cái này, trong quá trình suy nghĩ Hải chi kiếm ý.

    Nếu như để cho mình một thời gian nữa, thì mình có thể ngộ ra Hải chi kiếm ý.

    Lục Nguyên âm thầm nói một tiếng đáng tiếc, tuy nhiên cũng không biết, bản thân mình hiện tại đã hiểu rất sâu Hải chi kiếm ý rồi.

    Chỉ còn một tầng nữa là có thể lĩnh ngộ được Hải chi kiếm ý.

    Lục Nguyên thậm chí khẳng định, chỉ cần để mình đi lại bên bờ biển, không cần một thời gian ngắn là cí thể đạt được kiếm ý này.

    Mà thôi, hiện tại vẫn chưa đạt được, chỉ là thời điểm vẫn chưa đến mà thôi.

    ở dưới đáy nước lại ở thêm một lúc, cũng cảm thấy thấy đủ rồi, cho nên liền xoay người, nhảy lên mặt nước.

    Lục Nguyên bên này nhảy lên mặt nước, toàn thân cũng ướt sũng.

    Tuy nhiên cũng không để ý lắm, nhìn một chút, phát hiện đám người Ninh Tử Chấn đang xông lên đỉnh của đại Phật.

    Chỉ nghe thấy tiếng cười ha hả của Ninh Tử Chấn từ trên đỉnh tượng phật truyền đến”

    - Đại Thần Hồn thạch, không ngờ lại là một viên đại Thần Hồn thạch.

    Nghe được câu nói này, Lục Nguyên thật sự cảm giác khó chịu.

    Ninh Tử Chấn đã chơi đểu mình một vố, cho nên Lục Nguyên đã sớm coi y là địch thủ rồi.

    Hiện tại nghe được tin Ninh Tử Chấn đã lấy được đại Thần Hồn thạch, đương nhiên trong cảm thấy không thoải mái rồi.

    Lục Nguyên chỉ hy vọng Ninh Tử Chấn gặp xui xẻo, mới nghĩ như vậy đã nghe được một tiếng thú rống lên, tiếng kêu này cơ hồ là chấn động thần hồn.

    Lục Nguyên ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy Ninh Tử Chấn không ngừng lùi lại.

    Hai thanh kiếm của y đều đã chống lại nhưng căn bản khó có thể ngăn cản được.

    Ở dưới chỉ có thể nhìn thấy một đám lửa đuổi theo y, đám lửa này căn bản không sợ phi kiếm mà cứ xông lên.

    Cái này, lúc đầu còn chưa nhìn rõ đó là loại quái thú gì, phải đợi một lúc mới có thể nhìn rõ được.

    Con quái thú này, toàn thân diễm sắc, có sừng hươu, mắt sư tử, lưng gấu, vảy rắn, đuôi trâu, móng ngựa.

    Trông vô cùng kỳ dị.

    Đây là loại quái thú gì?

    Lục Nguyên trong lòng cảm thấy kinh ngach, liệu đây có phải là Kỳ lân trong truyền thuyết hay không?

    - Yêu hỏa lân.

    Một tu tiên giả đột nhiên hét lên.

    Nghe vị tu tiên giả này nói như vậy, Lục Nguyên mới biết, thì ra đây chính là Yêu hỏa lân, không phải là Kỳ lân thật sự.

    Thời thượng cổ, có một loại thần thú có tên gọi là Kỳ lân.

    Tuy nhiên, dị chủng từ thời cổ đại đã sớm biến mất rồi.

    Một loại di chủng của Kỳ lân có tên là Yêu hỏa lân.

    Yêu hỏa lân và Kỳ lân nhìn bề ngoài thì chỉ có một điểm bất đồng, đó chính là không có long đầu.

    Tuy nhiên sức mạnh của Kỳ lân lớn hơn Yêu hỏa lân rất nhiều, Kỳ lân vẫn là một loài thần thú thời cổ đại, có thể dễ dàng diệt thành diệt quốc.

    Còn Yêu hỏa lân vẫn là hậu duệ của Kỳ lân, uy lực đương nhiên thấp hơn Kỳ lân nhiều.

    Nhưng đối với loài người thì nó vẫn vô cùng đáng sợ.

    Hiện tại, con Yêu hỏa lân này đã vọt ra.

    Mục tiêu của nó, đó là Ninh Tử Chấn.

    Ninh Tử Chấn ngự song kiếm, không ngừng chống đỡ, nhưng đối mặt với sự tấn công của Yêu hỏa lân thì vẫn phải nằm ở thế hạ phong.

    Ninh Tử Chấn bị công kích, mười tám người còn lại cũng bắt đầu nghĩ cách cứu viện.

    Mười tám người này đều là những tu tiên giả Trường sinh tứ trọng, ngũ trọng.

    Một khi mười tám người liên thủ thì cũng tạo ra một sức mạnh tương đối đáng sợ.

    Mười tám người này liên thủ, tập trung tấn công Yêu hỏa lân.

    Nhưng đáng tiếc rằng tốc độ công kích của bọn họ không thể so sánh được với tốc độ di chuyển của Yêu hỏa lân.

    Yêu hỏa lân nhanh như tia chớp, không ngừng tấn công về phía Ninh Tử Chấn, cũng không biết tại sao, nó chỉ nhằm vào Ninh Tử Chấn mà không nhằm vào những người khác.

    Nhất thời, mười tám người kia không đuổi kịp Yêu hỏa lân, còn Yêu hỏa lân thì không ngừng công kích Ninh Tử Chấn, khiến cho y phải không ngừng lui lại.

    Thật là đặc sắc.

    Lục Nguyên ở bên cạnh nhìn, chỉ cảm thấy thật đặc sắc.

    Nếu như là tình huống bình thường, chứng kiến một con yêu thú đang tấn công người đồng đạo với mình như vậy, Lục Nguyên đương nhiên sẽ rút kiếm tương trợ.

    Tuy nhiên, với Ninh Tử Chấn thì khác, việc sống chết của y không liên quan gì đến mình cả.

    Hơn nữa, cảnh tượng này cũng thật quá đặc sắc.

    Yêu hỏa lân vừa chạm, khiến cho song kiếm của Ninh Tử Chấn mở ra.

    Toàn thân Yêu Hỏa Lân đều là hỏa diễm, một đường hỏa diễm thừa dịp xông vào, chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Ninh Tử Chấn.

    Yêu hỏa lân đụng mạnh lần nữa, móng vuốt thò ra, chộp mạnh vào bả bai phải của Ninh Tử Chấn, một vết máu thật dài tóe lên.

    Yêu hỏa lân lại động lần nữa, bỗng chốc

    Yêu Hỏa Lân mãnh liệt xông lên, chân trước thăm dò người Ninh Tử Chấn, chọc vào tin của y.

    Thật đặc sắc, Lục Nguyên chỉ cảm thất đặc sắc.

    Tên Ninh Tử Trấn này trên danh nghĩa là người đồng đạo, mình không dễ ra tay.

    Nhưng giờ Yêu hỏa lân đã động thủ rồi, mình phải vỗ tay chúc mừng.

    Cảm thấy Yêu hỏa lân đánh mới hay làm sao.

    Một đại Thần Hồn thạch trong bàn tay Ninh Tử Chấn rơi ra.

    Yêu hỏa lân đột nhiên lao tới chỗ viên đại Thần Hồn thạch, đem Thần Hồn thạch giấu vào thân mình.

    Xem ra đại Thần Hồn thạch trên đỉnh tượng Phật là vật của nó.

    Ninh Tử Chấn cướp đi là tự tìm đến cái chết.

    Mười tám người còn lại nhìn nhau, tốc độ của Yêu hỏa lân này cực kỳ nhânh, bọn họ không thể chặn được.

    Người mạnh nhất là Ninh Tử Chấn đã chết rồi, mười tám người bọn họ căn bản không phải là đối thủ của Yêu hỏa lân.

    Hay nói cách khác là đừng có mơ tưởng có thể tu bổ được động rách này.

    Thậm chí đến việc chạy thoát thôi cũng đã khó rồi.

    Yêu hỏa lân khẽ chuyển động thân mình, đánh giá mười tám người còn lại, như thể muốn tìm con mồi tiếp theo vậy.

    Bị ánh mắt lạnh lùng của Yêu hỏa lân nhìn, mười tám người này không khỏi lạnh gáy.

    Bọn họ căn bản đấu không lại nó.

    Yêu hỏa lân gầm một tiếng, sau đó xông thẳng về phía một trưởng lão của Thanh Thành tiên môn.

    Chỉ trong chớp mắt nó đã đến trước mặt vị trưởng lão này rồi.

    Vị trưởng lão này chỉ cảm thấy lao về phía mình là một thân hỏa diễm rừng rực.

    Trưởng lão này ngự kiếm ra chống đỡ, tuy nhiên pháp lực của một tu tiên giả Trường sinh lục trọng còn không nổi, huống hồ một trưởng lão có Trường sinh tứ trọng.

    Khi mà những người khác còn chưa quay lại, con Yêu hỏa lân đó không biết đã công kích lại bao nhiêu chiêu, khiến cho trưởng lão này phải bỏ mạng dưới móng vuốt của nó.

    Nhanh như vậy.

    Còn lại mười bảy vị tu tiên giả, đã biết không phải là đối thủ của con Yêu hỏa lân này rồi, nếu ở đây thêm nữa thì chỉ khiến cho mình bị chết thảm mà thôi.

    Ai nấy đều ngự kiếm bay lên không trung rồi đi mất.

    Gió nhẹ nhàng thổi, mây lặng lờ trôi.

    Nước sông chảy mãi chẳng quản tháng ngày.

    Đại Phật vẫn lặng lẽ đứng đó.

    Trên đỉnh đại Phật, là Yêu hỏa lân, dưới chân đại Phật là người thanh niên mặc áo xanh Lục Nguyên.

    Yêu hỏa lân được coi là một yêu thú, một yêu thú cấp hai.

    Không nên xem nhẹ yêu thú, thiên hà vạn vật, quái vật trước đây đều chỉ có thể được gọi là quái thú, chỉ có loại có pháp thuật và trường sinh tương đương với Tu tiên giả mới được gọi là yêu thú.

    Chiến lực của yêu thú cấp 1 thì khoảng từ Trường sinh nhất trọng đến Trường sinh tứ trọng, chiến lực của yêu thú cấp 2 thì khoảng từ Trường sinh ngũ trọng đến thất trọng, yêu thú cấp 3 thì từ Trường sinh bát trọng đến thập đẳng.

    Còn về yêu thú cấp 4 thì chiến lực vô cùng khủng khiếp, đạt đến tu vi Đại đạo cảnh.

    Trước mắt con này thì là yêu thú cấp 2.

    Trên đỉnh của đại Phật, hỏa diễm rừng rực cháy, ngọn lửa kia như muốn nuốt cả trời đất.

    Vừa rồi nó đã giết chết Ninh Tử Chấn và một vị trưởng lão của Thanh Thành Tiên môn.

    Ngay cả mười chín người liên thủ với nhau nhưng đối với tốc độ nhanh như tia chớp của nó thì căn bản chẳng có tác dụng gì.

    Lúc này hai mắt nó đang trừng mắt nhìn Lục Nguyên.

    Nó vừa động, một dòng lửa bổ nhào về phía Lục Nguyên.

    Lúc này đây Lục Nguyên chỉ cảm thấy xung quanh nóng rực, trong mắt hắn lúc này chỉ là diễm hỏa vô biên.

    Tuy nhiên, như vậy thì có làm gì được ta, tay khẽ động Dưỡng Ngộ kiếm, như muốn chặt đứt móng vuốt của con yêu thú.

    Pháp lực của con Hỏa yêu lân này mạnh hơn Lục Nguyên không ít, có lẽ cũng phải hơn cả Trường sinh lục trọng, nhưng rõ ràng chưa đạt đến Trường sinh thất trọng.

    Quả là thế, Lục Nguyên nội tâm kiên định.

    Yêu hỏa lân lại bắt đầu chuyển động, loại yêu thú này không thể nào có chiêu thức hoàn mỹ được, chiêu thức của nó chỉ là những động tác đơn giản mà thôi, tuy nhiên tốc độ của những chiêu thức này lại nhanh như tia chớp.

    Cái này có vẻ giống với chiêu thức của Nam Hải Tiên môn.

    Lục Nguyên ngược tay lại, ba ba mấy tiếng, Dưỡng Ngộ kiếm trong chớp mắt đã đâm ra hàng trăm kiếm.

    Lúc ở Vô Sinh Di Cung, trong nháy mắt cũng chỉ luyện được nhanh nhất hai chục kiếm mà thôi.

    Vậy mà hôm nay, lại có thể đâm ra trăm kiếm như vậy.

    Thân hình của Hỏa yêu lân nhanh đến cực độ, lúc động đã biến mất thân hình vốn có mà chỉ nhìn thấy một đống lửa đang chuyển động mà thôi.

    Tốc độ như vậy khiến người ta căn bản không thể phản ứng kịp.

    Còn thanh trường kiếm của Lục Nguyên lúc tóe ra hàng trăm kiếm thì cũng đã mất đi thân kiếm, khiến người ta không thể nhìn rõ được.

    Hiện tại, là đang so sánh về độ nhanh.

    Những thứ khác đã không còn quan trọng nữa rồi.

    Tốc độ của Yêu hỏa lân thật sự rất nhanh, Lục Nguyên cũng không khỏi chấn động, mình luyện được kiếm ý nhanh, thêm vào Bạch Đế kiếm đạo, hơn nữa còn cho Yêu hỏa lân Mộ chi kiếm ý, tốc độ của Yêu hỏa lân còn hơn cả mình, tốc độ nhanh như vậy quả thực khiến cho người ta cảm thấy kinh hãi.

    Đây là loại sinh linh có tốc độ ra tay nhanh nhất mà mình từng gặp.

    Yêu thú có huyết mạch của Kỳ lân này quả nhiên là không hề tầm thường.

    Quanh người Lục Nguyên toàn là hỏa diễm lưu động, còn thân hình thật của nó thì biến mất trong đám hỏa diễm đó.

    Bất cứ lúc nào cũng có thể lao tới thiêu cháy tất cả mọi thứ.

    Yêu hỏa lân dường như cũng hưng phấn, vừa rồi nó đấu với mười chín người kia, đều không hưng phấn như vậy.

    Xem ra đối thủ cũng không mạnh.

    Nuốt luôn người này nữa, thì sẽ làm cho mình càng trở nên mạnh hơn, nhanh hơn.

    Chương 374-375: Chém giết

    Một dòng lửa lao tới, Lục Nguyên trở tay đâm lại, kết quả một dòng lửa khác lại vọt tới.

    Đáng chết thật, con yêu thú này bắt đầu dùng hỏa diễm giả để lừa mình đây.

    Sau đó thân hình thật của nó xuất hiện, đối diện với tốc độ của Yêu hỏa lân, bản thân mình căn bản không có cách nào để chống trả ngay.

    Tay trái khẽ động, Trấn Nhạc kiếm thoát ra khỏi vỏ và bắt đầu đâm tới.

    Tay phải không kịp thì đã có tay trái.

    Cái gọi là Trường sinh ngũ trọng ngự sử song kiếm, là chỉ viễn trình ngự kiếm, còn hiện tại trong tay mình bất cứ lúc nào cũng có thể dùng song kiếm, chỉ cần có thể dùng qua được là xong.

    Tuy nhiên, vận dụng song kiếm như vậy vẫn là bất tiện, không thích ứng, tay phải Dưỡng Ngô kiếm quay lại đâm, tay trái Trấn Nhạc kiếm quay lại vào bao.

    Hỏa diễm xung quanh lưu động, sát sơ thỉnh thoảng lại xuất hiện, Lục Nguyên thở một hơi dài, ngươi muốn nhanh, ta sẽ nhanh hơn cho ngươi xem.

    Tay khẽ động, Dưỡng Ngộ kiếm càng ngự ra với tốc độ nhanh hơn.

    Trong tích tắc 120 kiếm đi ra.

    Còn chưa được, chưa đủ.

    Phải nhanh hơn.

    Trong tích tắc đã xuất ra 150 kiếm.

    Dưới tốc độ kiếm như vậy, Yêu hỏa lân rõ ràng không theo kịp, nó dường như cảm thấy khiếp sợ, không biết xảy ra chuyện gì.

    Trong tích tắc 200 kiếm ra tay, dưới tốc độ kiếm như vậy, Yêu hỏa lân căn bản không có cách nào ngăn cản.

    Nó không hiểu tại sao, người này lại đột phá nhiều lần, tăng tốc độ kiếm lên nhanh như vậy.

    Nhanh đến độ nó không kịp phản ứng.

    Yêu hỏa lân liền tức giận, nhưng với tốc độ vô ảnh vô tông của kiếm như vậy, nó không ngừng bị đánh trúng, không ngừng bị đâm thương.

    Thạt ra Lục Nguyên có thể làm đươc điều này cũng là có công lao của Bạch Đế kiếm đạo, tốc độ của kiếm trong tích tắc từ bốn mươi kiếm lên đến cả trăm kiếm.

    Nhưng đó chỉ là sau khi Bạch Đế kiếm đạo thành rồi, bản năng mang đến sự tăng tốc độ.

    Bạch Đế kiếm đạo không chỉ dừng lại ở đó, Bạch Đế kiếm đạo vốn tràn đầy tiềm lực, tuy nhiên cần phải có sự rèn luyện sinh tử, còn Lục Nguyên lần này đối mặt với Yêu hỏa lân, tốc độ đáng sợ như vậy cũng là vì không còn cách nào khác.

    Khi ở trong tình huống không còn cách nào khác cũng có thể triển khai đột phá, đạt đến trình độ mà bản thân Bạch Đế kiếm đạo phải có được.

    Trong tích tắc có thể đâm ra hàng trăm đường kiếm.

    Kiếm triều, vòng này nối tiếp vòng khác.

    Vòng kiếm triều này, có thể dùng ngàn vạn kiếm để tính toán.

    Hơn nữa, bây giờ còn là vòng kiếm triều này nối tiếp vòng kiếm triều khác, như thể không hề ngừng nghỉ vậy.

    Những vòng kiếm triều này vây quanh Yêu hỏa lân.

    Yêu hỏa lân thật ra có một đặc điểm lớn nhất đó chính là thân thể cứng rắn, kiếm đâm trên người nó căn bản không hề hấn gì.

    Nhưng, Lục Nguyên lại thường xuyên xuất cả trăm kiếm đâm vào một chỗ trên người nó.

    Lớp hỏa diễm dần mở ra, huyết nhục bị rách ra…Yêu hỏa lân kêu lên thảm thiết, muốn chui vào Lăng Vân động ở đầu gối của tượng phật.

    Bất luận là Nhạc Sơn đại Phật hay là động Lăng Vân thì đều là địa bàn của nó, Nhưng Lục Nguyên không dễ dàng gì mà buông tha cho nó như vậy.

    Thân và kiếm hợp lại, tâm và thân hợp lại.

    Một kiếm cuồng tiêu, cuồng phong nổi lên trùng trùng điệp điệp, chém vào vết thương của Yêu hỏa lân.

    Lại một trận mưa lớn thi triển đi ra…Hết chiêu này đến thức khác.

    A…..

    Một tiếng kêu vô cùng thảm thiết vang lên.

    Yêu hỏa lân tuy thân vững như phi kiếm, nhưng do bị công kích quá nhiều, cho nên giờ rốt cục cũng đã không thể chịu nổi, ầm một tiếng rơi xuống cửa của Lăng Vân động.

    Đến cuối cùng, nó vẫn chưa xông vào trong Lăng Vân động.

    Tàn sát Yêu hỏa lân thành công.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng chuyển động phi kiếm, Dưỡng Ngộ kiếm đã trở lại trong vỏ.

    Vốn mười bảy người đang chạy trốn kia, thấy Lục Nguyên đang đứng ngây ngốc ở đó thì đều dừng bước, như mấy vị của phái Thanh Thành kia, cho rằng Lục Nguyên là quá choáng váng mà không kịp phản ứng, chắc chắn là chết trong tay Yêu hỏa lân.

    Còn Hóa Nguyệt Đạo cô thì đang âm thầm lo lắng, bởi Lục Nguyên và cô cũng có chút giao tình.

    Mà phía sau, Lục Nguyên ngang nhiên nghênh chiến Yêu hỏa lân, rất nhiều người đang cười hắn không biết lượng sức, tự rước vạ vào thân.

    Lập tức, Yêu hỏa lân phát ra tốc độ và sự công kích mãnh liệt.

    Lục Nguyên cũng phát ra thực lực, lại còn mạnh hơn cả Ninh Tử Chấn, điều này khiến cho người ta không tài nào hiểu nổi.

    Đương nhiên lúc đó Lục Nguyên tuy thể hiện ta thực lực hơn hẳn Ninh Tử Chấn, nhưng đối diện với Yêu hỏa lân thì cũng chỉ nằm ở thế hạ phong.

    Cuối cùng, Lục Nguyên càng bạo phát, kiếm đã nhanh chóng vượt qua tốc độc mà đa số Tu tiên giả có thể tưởng tượng được.

    Tốc độ nhanh khủng khiếp khiến cho người ta không thốt nên lời.

    Còn Lục Nguyên sau khi bạo phát, khiến cho Yêu hỏa lân liên tiếp bị trọng thương, đây không thể không khiến cho người ta mở rộng tầm mắt được.

    Khi Yêu hỏa lân phát ra những tiếng kêu thảm thiết cuối cùng, mười bảy vị Tu tiên giả đã rời xa khỏi Nhạc Sơn đại Phật rồi.

    Lúc này đây, họ đang ngơ ngác nhìn người áo xanh tên tượng Phật kia và con Yêu hỏa lân đang kêu thảm thiết.

    Gió khẽ thổi, nước sông đang động, mây trắng đang động.

    Phật bất động, người cũng bất động.

    Tim cũng đập mạnh.

    Tim đập mãnh liệt, ngưng tụ thành bốn chữ:

    Khiếp sợ không hiểu.

    Hậu bối của Hoa Sơn, làm sao mà so sánh được với Trường sinh lục trọng là Ninh Tử Chấn chứ.

    Nói hắn kiếm tru kiếm tiên, thật không phải là tấm màn đen, không phải tin đồn mà là sự thật.

    Thì ra điều này chẳng có mấy người tin cả, nhưng sự sự thật thế này không thể khiến người ta có thể tin được.

    Trong cực tịch đó, Lục Nguyên từ trên đỉnh Nhạc Sơn đại Phật đi xuống.

    Người hắn giống như một mũi tên lao thẳng đến cửa Lăng Vân động.

    Yêu hỏa lân này toàn thân là báo bối, tuy nhiên hiện tại phải thu thập đại Thần Hồn thạch.

    Đại Thần Hồn thạch sẽ phát ra diệu quang.

    Khẽ động một cái, đại Thần Hồn thạch liền rơi vào trong tay.

    Đại Thần Hồn thạch này to bằng nắm đấm, tản ra huỳnh quang, dường như có vô số suy nghĩ chìm trong đó vậy.

    Lục Nguyên tay khẽ động, bắt đầu phóng huyết của Yêu hỏa lân.

    Mặc dù nó có huyết thần thú, nhưng bản chất là tà ác, cho nên huyết của nó vẫn là huyết tà ác.

    Mà Lục Nguyên muốn loại huyết này trở nên hữu dụng.

    Lục Nguyên là người trong giới kiếm đạo, đương nhiên không thể đem loại huyết tà ác này để luyện thành ác công gì đó được.

    Huyết của loại tà ác này, có thể hỗ trợ việc luyện kiếm của mình.

    Dưỡng Ngộ kiếm của mình, đã đến Trường sinh bát trọng, nhất định phải thăng cấp thành linh kiếm, linh kiếm so với phi kiếm thì mạnh hơn rất nhiều.

    Đúng vậy, mình ở trong Chân Vũ động lấy được Vĩnh viêm chi hỏa, Thái Bạch Vẫn thạch, có thể dùng để thăng cấp linh kiếm.

    Nhưng thăng cấp linh kiếm, cũng không phải chỉ cần hai thứ này.

    Lấy huyết của tà ác để rèn chính khí kiếm.

    Thanh Dưỡng Ngô kiếm chính khí chỉ cần chống đỡ được sẽ có thêm chính khí.

    Đến lúc đó, một thân Hạo Nhiên Chính Khí tập trung vào thanh kiếm, vạn tà lui tránh, tự thành linh kiếm.

    Cho nên, mình phải thu thập huyết dịch của Yêu hỏa lân.

    Tự nhiên, Yêu hỏa lân toàn thân được coi là bảo bối, hiển nhiên không chỉ có mỗi huyết dịch là hữu dụng.

    Như vậy, con Yêu hỏa lân này đã giết hai vị Tu tiên giả.

    Phát hiện không còn ai nữa.

    Dường như nó vẫn chưa thấy thỏa mãn, bởi vì nó đang giết người một cách đầy hào hứng.

    Con yêu thú này, đúng là hung tàn hết chỗ nói.

    Yêu hỏa lân đứng trên đỉnh tượng Phật nhìn xuống, đột nhiên hai mắt nó nhíu lại, bởi nó phát hiện dưới bàn chân tượng Phật còn có một vị Tu tiên giả nữa.

    Hơn nữa khí thế của vị Tu tiên giả này không giống với những Tu tiên giả trước.

    Yêu hỏa lân híp mắt lại, lại có một con mồi nữa rồi, tuy nhiên con mồi này không dễ săn.

    Phát hiện Yêu hỏa lân đã chú ý đến mình rồi, Lục Nguyên cũng không vội.

    Mình đang muốn ở lại để tu sửa động rách này, hắn nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ.

    Hơn nữa, thân Yêu hỏa lân là bảo vật không nói, còn có đại Thần Hồn thạch nữa.

    Mình đang thèm muốn nó, cho nên muốn ở lại chỗ này mà chưa muốn rút.

    Yêu thú trên đỉnh tượng Phật, người thanh niên áo xanh dưới chân tượng Phật.

    Hai bên, cách nhau chừng bốn trăm mét.

    Đại Phật yên tĩnh, không hề lay động, còn nước sông thì cứ cuồn cuộn chảy.

    Mười bảy người kia, đều đã chạy tương đối xa rồi mới dám quay đầu lại.

    Bọn họ cũng muốn biết xem Yêu hỏa lân đang đuổi theo ai.

    Với tốc độ của nó thì bất kể là ai cũng không thể thoát được.

    Kết quả, quay đầu lại mới phát hiện có một người vẫn không hề chạy mà định giằng co với Yêu hỏa lân.

    - Đó là ai vậy, sao to gan vậy chứ, còn không trốn đi.

    - À, đó là Lục Nguyên đó.

    - Hắn không chạy trốn, hay là sợ quá không chạy được.

    - Đúng, đúng, đích thị là hắn sợ quá rồi.

    Hay là hắn cảm thấy mình có dũng khí để đấu với Yêu hỏa lân.

    Những lời này, đương nhiên là những lời châm chọc rồi.

    Y không thể nào tin Lục Nguyên lại có dũng khí giao đấu với Yêu hỏa lâm.

    So về pháp lực thì Ninh sư huynh còn cao hơn hắn một bậc.

    Yêu hỏa lân tốc độ nhanh như tia chớp, hỏa diễm quanh thân mình cuồn cuộn, như thể làm sôi máu người, giống như tử thần vậy.

    - Hắn chết chắc rồi.

    - Đoán chừng sẽ bị Yêu hỏa lân hành hạ đến chết.

    Người của Thanh Thành tiên môn, cùng một phái với Ninh Tử Chấn, tất nhiên cũng nói mỉa mai Lục Nguyên vài câu.

    Người của các tiên môn khác thì không có nhiều suy nghĩ như vậy, Hóa Nguyệt Đạo Cô thiên lý truyền âm:

    - Lục Nguyên, cẩn thận đấy, Yêu hỏa lân này vô cùng đáng sợ, chạy được thì chạy đi.

    Yêu hỏa lân toàn thân đều quý giá, nói vậy không phải là nói dối.

    Ngoài máu ra, có giá trị nhất đương nhiên là vảy, vảy của Yêu hỏa lân cứng chắc vô cùng, nếu đem dùng làm chiến giáp mà nói, rất thực dụng. người tu tiên cũng có người dùng làm chiến giáp, bình thường ẩn hiện trong thân thể, một khi bị công kích tự động nhô ra, cả khi không làm chiến giáp, dùng làm kiếm cũng không tệ.

    Năm đó có người dùng vảy của Yêu hỏa lân làm ra một thanh hỏa lân linh kiếm, thanh kiếm này nghe nói tà khí cực kỳ, thậm chí có thể khống chế thần kinh con người, đồng thời trong lúc khống chế, ngầm tăng sức chiến đấu cho người dùng.

    Tuy nhiên muốn cắt vảy của yêu hỏa lân cũng không hề dễ dàng, tốn rất nhiều sức lực, Lục Nguyên mới đem vảy của hỏa lân ra cắt.

    Thịt của yêu hỏa lân không có bao nhiêu làm lông mày, xương cốt cứng rắn vô cùng.

    Đúng là tài liệu

    Thu dọn xong xuôi, thì không còn lấy được đồ tốt hơn nó nữa.

    Tuy nhiên, người đừng nên quá tham lam, ở nơi đây nhận được một viên đá thần lớn, cũng coi như là quá tốt.

    Hơn nữa, lúc bắt đầu đã được 18 viên đá thần cũng không dễ dàng gì.

    Đúng rồi, thiếu chút nữa thì quên mất chính sự.

    Lục Nguyên-người bay lên đỉnh tượng Ph� trên đỉnh phật có một động đã tàn, Lục Nguyên lấy từ trong túi tiểu Tu ra đầy đất đai màu mỡ ở đồng bằng, tu bổ lên cái hang cũ, sau khoảnh khắc đó cái hang cũ nát liền khôi phục lại nguyên trạng, cái cảm giác chói chang có thể phá vỡ đã biến mất không còn chút bóng dáng tăm hơi.

    Cái động rách này đã “tu sửa thành công

    Nơi đây, đến cũng là một nơi tốt để tu hành, bóng dáng Lục Nguyên thoáng một cái đã ở trên lòng bàn tay của tượng phật” ngồi khoanh chân, bắt đầu tu hành.

    Tu hành sau khi đạt tới trường sinh tứ trùng, mỗi khi muốn nâng lên một cảnh giới, độ khó đều cực kỳ lớn, nếu sau khi nâng thời gian trường sinh, còn có thời kỳ luyện khí công nhanh, vậy cũng được rồi.

    Mà hiện tại, pháp lực cũng không có chênh lệch quá lớn, chỉ là chênh lệch về thần hồn

    Đem mười tám viên đá thần hồn rải trong tay, những viên đá thần này chỉ bằng nửa đốt ngón cái, chúng dùng thần khí để cản vật, mang những viên đá thần này đặt giữa hai hàng lông mày, đồng thời thả lỏng tinh thần hấp thụ viên đá thần, chỉ thấy sức mạnh ý chí có chút tăng lên, mà hào quang của viên đá sẽ càng mờ nhạt.

    Loại hào quang này càng mờ, biểu thị thần lực của nó càng nhỏ đi

    Một khi ảm đạm không chút ánh sáng, viên đá thần nhỏ so với những viên đá thường sẽ không có chút khác biệt, không có sức mạnh thần ký nào.

    Sau khoảng khắc đó, viên đá thần đã không còn tác dụng, Lục Nguyên tiếp tục ném ra một viên đá thần, những viên đá thần có tác dụng, tuy nhiên tác dụng này hoàn toàn không lớn.

    18 viên đá được dùng một hồi để nâng cao ý chí, nhưng cảm thấy sức mạnh ý chí cách trường sinh đến ngũ trùng, vẫn là xa xôi vô hạn

    Chỉ còn lại một viên đá thần nhỏ cuối cùng, Lục Nguyên hít sâu một hơi

    Dùng khí cản vật, đem viên đá thần di chuyển đến giữa 2 hàng lông mày, khởi động pháp lực, hít thần khí của viên đá thần, vừa mới bắt đầu đã cảm thấy một sức mạnh rất lớn tràn vào cơ thể, sức mạnh được nâng lên mạnh hơn nhiều với sức mạnh viên đá

    Sức mạnh ý chí dần dần được khuyếch đại

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy cơ thể sảng khoái, tâm hồn lẫn thể xác đều đắm chìm trong giấc mộng thần hồn đang tăng lên

    Cũng không biết qua bao lâu, cảm gác đó mới bất chợt dừng lại

    Lục Nguyên mở mắt ra, trên mặt viên đá thần đã không còn chút hào quang nào, xem ra sức mạnh viên đá cũng đã bị tiêu hao tới mức cạn sạch, Lục Nguyên cảm thấy, nếu có thể có kết tinh thần hồn nào lớn hơn sức mạnh trong viên đá thần thì mình có thể đạt tới Trường sinh ngũ trọng.

    Chỉ là, thần hồn kết tinh đâu có dễ dàng có được như vậy

    Lục Nguyên ngồi ngay ngắn trong lòng tay phật, tượng phật này dài hơn 400 trượng, mà chỉ 1 bàn tay phật cũng như một mảnh đất bằng cực kỳ rộng lớn

    Ngồi trên tượng phật, chăm chú ngắm nhìn dòng nước ào ào, chảy về hướng đông

    Hoặc là, chính mình đi thử tới động Lăng Vân, Lục Nguyên nhìn lên sơn động đen kịt, Yêu hỏa lân chết. trước kia đã muốn đến động Lăng Vân xem thử, bản thân cũng muốn vào lăng động xem thế nào, trong động Vân Lăng có phải có một động trời nào khác?

    Tuy nhiên trong tình trạng bình thường” đại đa số các động huyệt đều không có bất kỳ linh vật nào”

    Cái động mà Yêu hỏa lân trú ngụ cũng không ngoại lệ, tuy không thể nói là không có vật thể gì, nhưng thứ tương tự mà Lục Nguyên muốn cũng không có, đành phải tay không mà về

    Tiếp theo, nên đến một hang động cũ khác

    Trong dòng sông thần, tổng cộng có 9 hang động

    Mà ở trong đó, có một thứ cực kỳ đơn giản, đó là cái hang động ở bên kia sông

    Chương 376-377: Tần Giang Yển

    Còn có một cái khó khăn nhất, là tới hang động trên dòng Dân giang chỗ nước đen có thuồng luồng trú ẩn

    Trong 9 hang động còn lại, có 4 nơi có độ khó hơi thấp, độ khó của 3 nơi ở mức trung bình

    Trong đó, đạt phật Lạc Sơn thuộc một trong 4 nơi có độ khó thấp nhất

    Đại phật Nhạc Sơn chính là nơi xuất hiện những viên Đại Thần Hồn thạch, dựa theo lý lẽ thông thường, nếu đi 3 nơi có độ khó trung bình, rất có khả năng xuất hiện kết tinh thần hồn, Lục Nguyên trầm tư trong lòng, đi một trong 3 nơi có độ khó trung bình, mình nên đi cái nào mới tốt.

    Đi Tần Giang Yển thôi, Lục Nguyên ngẫm nghĩ định đi Tần Giang Yển( đập Tần Giang), trong Tần Giang Yển, có một trong 3 hang động có độ khó trung bình

    Lục Nguyên bên này đã quyết định xong, bên kia còn lại 17 người cũng tới tụ họp, 17 người này hiện đang run lên như cầy sấy, trước kia không nghĩa sông thần lại đáng sợ như vậy, nhớ lúc mới vào sông thần, có tới 5-600 người, gặp phải sự truy sát của thủy quái, lúc ấy rất đỗi hỗn loạn.

    Sự thật, quả nhiên rất tàn khốc.

    - Ta muốn đi Tần Giang Yển, các ngươi tính sao.

    Lục Nguyên đứng trên tay Phật hỏi

    - Chúng tôi cũng đi Tần Giang Yển.

    - Không, bỏ đi, Tần Giang Yển là một trong 3 hang có độ khó trung bình, đi vào đó chẳng khác nào đi tìm cái chết.

    - Đúng đó, đại Phật Nhạc Sơn đã hỗn loạn như vậy, huống hồ là Tần Giang Yển, rất đúng, rất đúng.

    17 người lập tức phân thành 2 phe, một phe muốn cùng Lục Nguyên đi Tần Giang Yển, một phe cảm thấy đi Tần Giang Yển quá nguy hiểm, không muốn đi.

    Lục Nguyên cùng mọi người đi, 9 người cuối cùng cùng Lục Nguyên đi Tần Giang Yển, 8 người còn lại không đi cùng Lục Nguyên mà tới nơi khác.

    Sông Thần Hồn ngàn dặm, muốn truy tìm, nói một cách tương đối thì nơi an toàn cũng không phải quá khó

    Từ đó, 18 người ban đầu gồm có Lục Nguyên phân thành 2 đội, Lục Nguyên một đội 10 người phi thẳng tới Tần Giang Yển, 8 người khác không biết đi tới chỗ nào, nguy hiểm ở phía trước, có người cứ chọn chỗ khó mà đi, có người tránh tới chỗ an toàn, đây là vấn đề chọn lựa của mỗi người.

    Dù sao, trên thế giới này loại người nào cũng đều có

    Tần Giang Yển được xây dựng trước thời được khai sáng, khi đó đất nước trên mảnh đất này được xưng là Cổ Tần

    Lúc trước tiền triều, toàn bộ Nam Cảnh đều bị Cổ Tần thống trị

    Thể chế Cổ Tần quốc so với bây giờ có chút khác biệt,

    Những vị tu tiên mạnh nhất ở Cổ Tần Quốc chính là hoàng đế của nước đó, mà tu tiên đã đạt tới mức cao siêu hầu hết đều đến Cổ Tần Quốc nhận chức, lúc đó có một vị xưng là Lí Băng tiên băng cực vô song, nghe nói vô cùng thần thông, đã làm rung động cả Cổ Tần quốc lúc đó

    Băng cực vô song Lí Băng, sức mạnh thần thông†kinh thiên động địa

    Băng cực vô song Lí Băng để ngưng luyện thần hồn mà ở trên sông thần Dân giang này tạo ra hang Tần Giang Yển, khi đó hắn đứng trên Tần Giang Yển hít hết sức mạnh thần hồn của dòng Dân giang, quả thực là vô cùng khủng khiếp”

    Lần đó nghe nói hắn đã thành công, mà thần du còn quá yếu, hắn dùng thần chú có thể bao phủ đất đai 10 tỉnh

    Thần chủ có thể bao phủ đất đai 10 tỉnh, tên băng cực vô song này, đích thực là kẻ tu tiên thủ đoạn xảo quyệt

    Nhưng lần đó, lại khiến sông thần vô cùng tức giận “toàn bộ bị hủy diệt trong chốc lát, mãi đến nhiều năm sau mới có cơ hội khôi phục dần” một lần nữa bắt đầu xuấ hiện thần hồn, mà lúc đó đã là tiền triều, tiền triều đã trải qua 1 thời gian hỗn loạn, cuối cùng đến khởi tổ Thanh Thành tiên môn đã dùng cách ngưng luyện hư không, đem toàn bộ thần sông ngưng vào hư không, chỉ có Thanh Thành mới có thể vào trong đó được

    Về sau cho tới bây giờ, Thanh Thành phản đồ Trương Hư Huyền ra tay, cùng Thanh Thành tiên môn một đấu một” lại dùng trận pháp, muốn đem sông thần chôn dưới lòng đất, mới khiến cho nhiều người muốn đến sông thần tu bổ những hang động cũ

    Lục Nguyên đợi đoàn người, bay thẳng đến chỗ Tần Giang Yển.

    Chuyến này đến Tần Giang Yển, Lục Nguyên tự nhiên hi vọng Tần Giang Yển chưa bị giải quyết, không thì mình đâu còn cơ hội đoạt được kết tinh thần hồn

    Có được kết tinh thần hồn, bản thân có khả năng rất lớn đạt đến trường sinh ngũ trùng thiên

    Phía trên đường đi” dưới ánh kiếm, dù cho nước chảy cuồn cuộn, dòng sông hùng vĩ, ngẫu nhiên có thủy cái thò ra” đều bị giết chết, trên con đường này cũng đoạt được 5 viên tiểu Thần Hồn thạch, tuy nhiên cũng không hữu dụng lắm, 1 viên đại Thần Hồn thạch đã có thể làm mấy chục tới gần trăm viên tiểu Thần Hồn thạch, mà 1 viên kết tinh thần hồn, có khi đã tương đương với tác dụng của một ngàn viên tiểu Thần Hồn thạch.

    Tần Giang Yển, đã xuất hiện ở phía trước

    Càng gần Tần Giang Thủy, càng thấy địa thế nơi này hiểm yếu, xung quanh như 1 cái chai thông thường, nước chảy mãnh liệt cực kỳ, sóng cao tới 3,40 trượng, khiến kiếm càng phải để cao hơn

    - Ồ, đó là Tu tiên giả?

    Hóa Nguyệt đạo cô nói

    Lục Nguyên nhìn sang, chỉ thấy ở một bên trên vách núi đá” đứng giữa cả đoàn người, 1 hàng 10 người ngựa phi thẳng tới đó, đến đó phát hiện trên thạch bích đã đứng 6, 7 người, hơn nữa mỗi người đều trông rất tươm tất, người ngựa trường sinh tứ trọng, ngũ trọng, lục trọng đều có cả

    - Cái Tần Giang Yển này thật khó tấn công

    - Chúng tôi ở đây, tối thiểu người ngựa cũng có 4 đội rồi, kết quả hao tổn nghiêm trọng, đều tấn công không thành Tần Giang Yển.

    - Hết cách, đây là địa bàn của Thủy Viên vương, đứng đầu 3 yêu quái ở Dân giang.

    - Trong Dân Giang, ngoài nửa thuồng luồng kia, lợi hại nhất đó là tam đại yêu thú của Dân giang.

    - Tuy rằng có như thế, đến nước này cũng không thể thay đổi chứ.

    - Đúng vậy, chúng ta nhân mã nhiều như vậy, ở đây đã hao binh tổn tướng.

    - Ngoài chỗ sông Hắc Thủy có thuồng luồng, thì chỗ này là khó tấn công nhất.

    - Nhưng nếu một khi có thể công phá chỗ này, nhất định xuất hiện kết tinh thần hồn.

    - Đâu chỉ là kết tinh thần hồn, nhìn bộ dạng bây giờ, thủy vượn vương rất có khả năng phát hiện kho tàng của băng cực vô song năm đó.

    Chúng tôi nếu tấn công vào nơi này.

    Băng cực vô song vừa niệm thần chú đã có thể bao phủ đất đai 10 tỉnh Cổ Tần.

    đương nhiên rất hấp dẫn người rồi.

    Tần Giang Yển, là do Đại năng Tu tiên giả, Băng cục vô song Băng tổ xây dựng nên.

    Năm đó băng tổ Lí Băng trong lúc tu hành, ngưng luyện thần hồn, đại năng đạt đến cực điểm.

    Tại tu tiên giới “ được xưng tụng là bậc tổ, lại có thêm cái đó nữa thì đơn gian rồi.

    Băng tổ Lí Băng khẽ niệm một cái là có thể thể bảo phủ được cả mười tỉnh lần cận.

    Mà đến nay, đứng đầu trong ba yêu thú Dân giang là Thủy Viên Vương đang chiếm giữ và hoành hành ở nơi này.

    Mà trên mặt Tần Giang Yển đang có một trong chín cái động rách kia.

    Lục Nguyên ngự kiếm đến chỗ này, chỉ thấy rõ ở đây có đến sáu, bảy mươi Tu tiên giả, không khỏi cảm thấy có chút kì quái, theo lẽ thường mà nói thì ở Tần Giang Yển chỉ có 1 đội người ngựa, bây giờ làm sao lại có đến bốn đội ở đây?

    Chẳng lẽ là người của nơi khác, tu sửa xong động rách của họ xong rồi chạy đến chỗ này sao?

    Lục Nguyện phán đoán không sai trong chín cái động hỏng của sông Thần Hồn này, cái dễ nhất là Đại Độ Hà, một cái khó nhất là Hắc Thủy Hà, bởi nơi đó có loài nửa thuồng luồng.

    Chỉ nói đến bảy chỗ khác, có bốn chỗ độ khó cũng đơn giản, có ba chỗ độ khó vào hạng trung.

    Những chỗ khác đương nhiên là cũng có một vài đội, tu bổ xong động của mình, liền tập trung lại Tần Giang Yển.

    Tập trung lại như thế này, không ngờ lại có đến ba đội, cả đội ở Tần Giang Yển nữa, là có đến bốn đội người ngựa ở chỗ này, cũng bởi vì có đến bốn đội người ngựa ở đây nên mới có đến sáu bảy mươi Tu tiên giả.

    Mà nhóm người của Lục Nguyên là nhóm thứ năm đang trên đường hướng về Tần Giang Yển.

    Lục Nguyên nghe những lời nghị luận của những nhóm người kia, mơ hồ như ở Tần Giang Yển là nơi tương đối khó tấn công vậy, cảm thấy có chút cổ quái.

    Bên đường cũng có Tu tiên giả hỏi Lục Nguyên:

    - Ngươi là người của bên nào?

    Lục Nguyên trả lời:

    - Chúng tôi vốn là đi tu bổ ở chỗ động Nhạc Sơn Đại Phật, nhưng bây giờ đã sửa xong rồi liền đến đây xem xem, có thể giúp gì được việc gì không.

    - Chỗ Nhạc Sơn Đại Phật?

    Nghe xong câu trả lời của Lục Nguyên những Tu tiên giả ở xung quanh đều ngoái nhìn theo.

    Không chỉ đơn thuần hướng sang mà ánh mắt còn vô cùng ngạc nhiên.

    Lục Nguyện không khỏi ngạc nhiên một hồi ‘chỗ Nhạc Sơn Đại Phật rất cổ quái sao?’

    Lục Nguyên không biết, trong bốn đội người ngựa kia, một đội trưởng trong đó là Thiên Cơ Tiên môn Trường sinh lục Trọng – Lý Đạo.

    Thiên Cơ Tiên môn vẫn là một trong bảy chính đạo trung đẳng tiên môn, trộm thiên cơ, hiểu bói toán, cho dù tu tiên giới có chút ít môn phái cổ quái thì Lý Đạo xuất thân Thiên Cơ tiên môn quả thật có hiểu biết mấy phần bản lĩnh.

    Vốn dĩ vị Lý Đạo này ở Thần Hồn giang có lần bói được một quẻ, đừng nghi ngờ không có ai mỗi một lần bói mà bói được, người của Thiên Cơ Tiên môn cũng chỉ là ngẫu nhiên mới có thể bói ra mấy phần chân tướng.

    Sau khi Lý Đạo bói ra quẻ này mới phát hiện ra trong Thần Hồn giang có ba điểm khó.

    Điểm khó thứ nhất đương nhiên là thuồng luồng của Hắc Thủy Hà, tất nhiên là người người đều biết thế nên những Tu tiên giả trường sinh thất trọng trong sỗ những người kia đều đi về phía đó.

    Điểm khó thứ hai là Tần Giang Yển, thủ lĩnh tam yêu dân giang Thủy Viên Vương làm loạn tại đây.

    Điểm khó thứ ba, đó là Nhạc Sơn Đại Phật, bình thường thì độ khó của Lạc Sơn Đại Phật cũng chỉ đơn giản nhưng thiên theo Lý Đạo tính thì phát hiện Nhạc Sơn Đại Phật có dị tướng, không còn ở mức độ khó bình thường nữa.

    Nếu mà có mấy vị Trường sinh lục trọng chạy đến Nhạc Sơn Đại Phật thì có thể giải quyết, nhưng chỉ có một vị trường sinh lục trọng Ninh Tử Chấn, cho nên đương lúc đó Lý Đạo suy luận Ninh Tử Chấn chắc sẽ chết ở Nhạc Sơn Đại Phật, mà đám người ngựa đi theo không chết hết cùng thì cũng còn lại chẳng được bảo nhiêu.

    Đâu có ngờ rằng, Thiên Cơ Tiên môn Lý Đạo suy đoán xong, thì Nhạc Sơn Đại Phật lại có một đội người ngựa như vậy đi tới, đã tu bổ lại xong động, lại còn cử người đi tới Tần Giang Yển trước để hỗ trợ nữa, thế này thì bảo sao không làm cho mọi người kinh ngạc chứ?

    Thế nên Lục Nguyện nói ra đến từ Nhạc Sơn Đại Phật người người đều ngạc nhiên kinh sợ, nhìn về phía Lục Nguyên cùng đoàn người đi theo hắn.

    Bây giờ ở trên vách núi đá này có năm đội người ngựa

    Đội trưởng của năm đội tụ lại một chỗ.

    Đội trưởng đội một tất nhiên muốn công hạ Tần Giang Yến, đội trưởng danh là Tôn Định Âm, là một người đàn ông trung niên để một chòm râu không dài, người này cũng là đỉnh phong Trường sinh lục trọng sở trường vẫn là Âm Hồn Định Sát Kiếm Pháp trong Thanh Thành Lục Đại Tuyệt Kiếm, một loại pháp môn dựa vào âm phách để tạo ra công kích, loại công kích này, cũng có sự thần thông ngoài sức tưởng tượng, bản thân ở giữa kiếm thuật và pháp thuật, khó có thể định giới, cũng là chỉ có Thanh Thành tiên môn mới có thể có loại kiếm pháp này, nếu như Hoa Sơn tiên môn có người sang chế ra loại kiếm pháo này, chỉ sợ sẽ bị coi là đại nghịch bất đạo.

    Đội trưởng của đội thứ hai này là Hoa Sơn Tiên môn Kiếm tôngThạch Ánh Nguyệt đưa người đến để trợ giúp, Thạch Ánh Nguyệt là mộ cô gái có chút nhan sắc, nhưng con người thì lạnh lùng như băng, cũng xưng tụng là đỉnh phong Trường sinh lục trọng, cả người như một khối sắt lạnh, cô dẫn theo mười chín người chạy vội tới đây để trở giúp.

    Đội trưởng của đội thứ ba, chính là Lý Đạo của Thiên Cơ tiên môn, Lý Đạo để một chòm râu nhìn có chút giống với kẻ phàm phu đi lường gạt những cô gái thôn dã, cũng là Trường sinh lục trọng, y dẫn theo mười bốn người chạy đến trước để hỗ trợ.

    Đội trưởng đội thứ tư, là Tu tiên giả Nam Hải Tiên môn Trường sinh lục trọng Vu Cơ Tử, đạo hiệu của Vu Cơ Tử có nhiều phân nghe tiên khí, dáng vẻ lạnh lùng, toàn thân đầy sát khí, ông ta cũng dẫn theo mười sáu người đến đây trước để trợ giúp.

    Đội trưởng đội thứ năm là Lục Nguyên, bản thân hắn cũng dẫn theo mười người đến Tần Giang Yển để hỗ trợ.

    Các đội trưởng của bốn đội khác đều đánh giá năng lực của Lục Nguyên, hiện phổ quốc danh khí của Lục Nguyên cũng lớn, đương nhiên là bọn họ không thể chưa nghe đến, họ cũng nghe Lục Nguyên nói qua về cuộc hành trình của mình, Nhạc Sơn Đại Phật vốn dĩ có Yêu Hỏa Lân Trường sinh lục trọng thật là không có ai nghĩ ra, có chăng là trách Lý Đạo của Thiên Cơ tiên môn, phán đoán Nhạc Sơn Đại Phật có độ khó vượt qua mức đơn giản mà đạt đến mức hạng trung.

    Chẳng trách được vị Trường sinh lục trọng Ninh Tử Chấn lại bỏ mạng ở đó.

    Chỉ là Trường sinh lục trọng Ninh Tử Chấn phải bỏ mạng ở Nhạc Sơn Đại Phật mà không ai nghĩ rằng một mình Lục Nguyên trông vẻ cũng không phải là pháp lực thâm hậu là bao mà lại có thể chém giêt Yêu hỏa lân, thật là ở ngoài dự liệu của mọi người khiến cho họ có phần quái dị.

    Ví dụ như đội trưởng đội thứ hai Thạch Ánh Nguyệt là người của kiếm tông, sớm nghe người đời thứ mười của Kiếm tông so kiếm không lại với Kiếm khí tông Lục Nguyên, thế là cô muốn ra tay, kiếm pháp của Kiếm tông đứng đầu Tấn quốc, làm sao lại không hơn được đệ tử không chuyên của Kiếm khí tông cơ chứ.

    Lý Đạo đội trưởng của đội thứ ba kia cũng vô cùng hiều kỳ, Lục Nguyên không ngờ lại không lằm trong tính toán của y, thú vị thú vị, y vuốt vuốt bộ râu ba chòm của mình.

    Đội trưởng đội thứ tư Vũ Cơ Tử cũng lạnh lùng nhìn về phía Lục Nguyên, kẻ hậu bối ngày nay cũng tương đối mạnh, mà hơn nữa chưởng môn Yến Nhị của Nam Hải tiên môn cũng xưng muốn đợi quyết chiến với Lục Nguyên sau bốn trăm hai mươi năm, thế là Vu Cơ Tử cũng muốn so tài với Lục Nguyên trước, trong phút chốc ba trong bốn vị đội trưởng xung quanh Lục Nguyên đều có hứng thú với hắn.

    Lục Nguyên bất đắc dĩ.

    Đội trưởng của đội thứ nhất Tôn Định Âm hắng giọng nhẹ một cái nói:

    - Hiện tại Thủy Viên vương đang chiếm lĩnh Tần Giang Yển, mà hơn nữa nó lại có thủy lệnh số một nhất hạng pháp bảo của Băng tổ, pháp bảo bảo thủy lệnh này cấp độ cao không thể lường trước được, nếu không phải vì cách vạn năm nên uy lực của pháp bảo giảm đi thì e rằng sẽ còn kinh khủng hơn nhiều.

    Chương 378-379: Thủy vực

    - Hiệu thủy lệnh này có thể phát động xuất ra rất nhiều nước, từ Tần Giang Yển làm lũ lụt nơi này oanh kích chúng ta một lớp sóng cao như hồng thủy, qua sự cường hóa của hiệu thủy lệnh, biến hóa thành ba đợt tấn công trọng thủy, ba đợt tấn công như vậy cũng tương đối là đáng sợ.

    Hơn nữa hết lần này đến lần khác, trong Thần Hồn giang những thủy quái đều nghe hiệu lệnh này, trong ba đợt tam hoàn trọng thủy không ngừng công kích chúng ta

    Dưới sự công kích như vậy thì chúng ta không có cách nào có thể đến được Tần Giang Yển, chỉ có cách giậm chân tại chỗ hao binh tổn tướng.

    Nói đến Thủy Viênn Vương thì trong tay nó cấm một cây gậy lớn, nghe nói nó được thượng cổ Tề Thiên Đại Thánh truyền thụ cho một chút bản lĩnh, cũng đáng sợ vô cùng.

    Cho nên Tần Giang Yển, mới khó qua như vậy.

    Đem tình hình ở Tần Giang Yển ngắn gọi nói lại một lượt, ba vị đội trưởng khác cũng đề đã sớm biết trước tình hình hiện tại, nên gật đầu đồng tình, còn về phần Lục Nguyên nghe qua cũng đã phần nào lắm được tình hình, hiện tại chỗ khó ở đây là công hạ Tần Giang Yển mà muốn đến Tần Giang Yển thì phải vượt qua tam hoàn trọng thủy.

    Thế là cả năm vị đội trưởng liền hội ý lại, Tôn Định Âm hỏi:

    - Bốn người chúng tôi đã sớm bàn bạc qua rồi, không biết Lục soái có biện pháp gì không?

    Lục Nguyên cười nói:

    - Tôi ấy à…các ngài bảo tôi uống rượu được, đọ kiếm…được, chứ còn nghị luận bàn bạc gì đó thì, các vị cứ bàn bạc rồi quyết định là được rồi..

    Tôn Định Âm vốn dĩ vẫn muốn kiểm tra năng lực xử lý giải quyết của Lục Nguyên, nghe xong Lục nguyên trả lời như vậy không khỏi tức cười, cái tên Lục Nguyên này, năng lực giải quyết vấn đề của hắn xem ra cũng không cao, nhưng mà nghĩ lại thấy không đúng, “cái gì cũng không để ý, chỉ biết đến kiếm, chú trọng vào kiếm, lại thêm nghe nói kiếm đạo của hắn thiên phú cực kỳ, lại không có gì phân tán tư tưởng”, chẳng trách còn trẻ thế này mà có tu được như vậy.

    Cả năm vị đội trưởng bàn bạc ở đây khá lâu mà cũng không nghĩ ra được cách gì hay.

    Lục Nguyên cũng biết được một số sự tình từ trong cuộc thảo luận của những người này, thứ nhất Thủy Viên Vương nhất định có thần hồn kết tinh, nhưng một cái khác của dân gian tam yêu bị giải quyết, không mạnh bằng thủy hầu vương, đều có thần hồn kết tinh

    Thứ hai, trong tay thủy hầu vương có đến mấy món pháp bảo băng cực vô song mà băng tổ Lý Băng để lại, một trong số đó là hiểu thủy lệnh thì rõ rồi.

    Thời gian thì cứ trôi mà mọi người vẫn chưa nghĩ ra được cách nào hay cả.

    Mà Lục Nguyên thì cũng mặc kệ, tự mình tìm một chỗ trên sơn thạch bắt đầu tu hành rèn luyện thần hồn như cũ, tăng cường pháp lực, muốn sớm ngày đạt đến cảnh giới trường sinh ngũ trọng sử dụng hai kiếm, chỉ cần có thể sử dụng song kiếm thì lực chiến đấu cũng tăng thêm rất nhiều.

    Muốn đến Đạt Tần Giang Yển thì chỉ có thể đi qua chỗ vực nước này.

    Mà chỗ vực nước này bị Thủy Viên Vương hết lần này đến lần khác dùng Hiệu thủy của Băng tổ Lý Băng tạo ra Tam hoàn Trọng Thủy.

    Cái Tam Hoàn Trọng Thủy này cực kì cuồng bạo.

    Hơn nữa trong Tam Hoàn Trọng Thủy có vô vàn thủy quái, cực kỳ khó công phá.

    Tam Hoàn Trọng Thủy này, vòng thứ nhất là Trọng Thủy Vực, vòng thứ hai là Độc Thủy Vực, vòng thứ ba là Nhược Thủy Vực.

    Ba vòng này nối tiếp nhau.

    Lục Nguyên đứng ở đây nhìn vào bên trong thì chỉ nhìn thấy ba tầng thủy vực.

    Mỗi tầng không biết rộng dài bao nhiêu, sóng đánh thẳng lên trời chụm vào một điểm, khiến người ta có muốn bay qua cũng không có cách nào.

    Vả lại xem ra tầng sau càng đáng sợ hơn tầng trước gấp nhiều lần.

    Trong ba tầng Thủy Vực còn có rất nhiều thủy quái nữa, thực sự vô cùng khủng khiếp.

    Đội trưởng Tôn Định Âm của đội thứ nhất đứng ở bên cạnh Lục Nguyên nói:

    - Ba tầng Thủy Vực gồm có Trọng Thủy Vực, Độc Thủy Vực Nhược Thủy Vực, vòng nọ nối tiếp vòng kia, lại không có lối nào khác để đi qua.

    Chúng ta phải tấn công Thủy Viên Vương nếu muốn vượt qua được ba tầng Thủy Vực này.

    Nói cách khác chính là nếu không tấn công được Thủy Viên Vương, mà vẫn muốn vượt qua chỗ này thì không thể tránh được chuyện hao binh tổn tướng, vả lại dù thế cũng chưa chắc vượt qua nổi.

    - Cậu có cách gì không?

    Tôn Định Âm hỏi.

    Lục Nguyên cười cười nói:

    - Chư vị sư thúc cao siêu còn không có cách nào.

    Tôi chỉ là một hậu bối kinh nghiệm ít ỏi thì có cách gì được.

    Tôn Định Âm gật đầu nói:

    - Đúng vậy, xem ra cũng chỉ có thể liều một trận thôi.

    Ông ta không hề cho rằng Lục Nguyên có thể đưa ra được biện pháp gì, một hậu bối sao có thể có cách gì hay ho được, chỉ là hỏi cho có mà thôi.

    Trên mặt khối nham thạch, cách đó không xa còn có Đội trưởng Thạch Ánh Nguyệt của đội thứ hai, Đội trưởng Lý Đạo của đội thứ ba, Đội trưởng Vu Ki Tử.

    Cả ba vị đều gật đầu, hiển nhiên là đồng ý với cách nghĩ của Tôn Định Âm.

    Khi đưa ra quyết định này là tối ngày thứ ba khi tiến vào sông Thần Hồn.

    Ban đêm, mặt trăng khuyết như lưỡi liềm.

    Đến sáng sớm ngày thứ tư, năm đội có tổng cộng 87 tu tiên giả tập trung tại trạm Ngự Kiếm trên không trung.

    Phía trước là ba tầng Thủy Vực, bây giờ không muốn xông lên thì cũng phải xông lên.

    Tất nhiên trước khi tấn công thì cũng phải có chút chuẩn bị, chẳng hạn như bản thân mình kết hợp với các đội mà mình thân quen.

    Năm đội, mọi người vẫn chưa quen biết hết, thực ra phối hợp không tốt, còn đội quen thuộc của mình, tương đối mà nói thì hẳn là phối hợp ăn ý hơn rất nhiều.

    Ví dụ như người của Võ Đang tiên môn, nếu như vứt vào đội của Lục Nguyên thì không phát huy được sở trường mấy.

    Nhưng một khi bảy người của Võ Đang tiên môn hợp thành Võ Đang kiếm trận thì uy lực lại tăng lên rất nhiều.

    Đây chính là đạo lý này.

    Lục Nguyên và những tu tiên giả Đời thứ chín căn bản không quen biết nhau nên càng cô độc một mình.

    Nhưng gần đây Lục Nguyên gần như đã tự làm quen được, đơn độc một mình một kiếm cũng không thèm bận tâm.

    Ba tầng Thủy Vực đang ở phía trước mặt.

    Theo lệnh của Tôn Định Âm, 87 tu tiên giả đã tập hợp ngay ngắn chuẩn bị vung kiếm xông vào tầng thứ nhất-Trọng Thủy Vực.

    Một lát sau, Thủy Viên Vương màu trằng cực lớn trên mặt của Tần Giang Yển cũng cảm thấy áp lực tầng thứ nhất của ba tầng Thủy Vực đang gia tăng rất nhiều, tựa hồ như những tu tiên giả vào đây còn nhiều hơn bình thường một chút.

    Không còn cách nào khác, Thủy Viên Vương đột nhiên khẽ cử động đã tạo ra một pháp lực vô cùng mạnh mẽ, xâm nhập vào bàn tay lớn của gã, xuyên qua lệnh bài ngọc trong óng ánh.

    “Hào Thủy Lệnh” là lệnh bài của Băng Tổ hiệu lệnh cho tất cả quái thú ở sông Thần Hồn năm đó.

    Cái lệnh bài này to bằng lòng bàn tay người, nay lại nằm trong tay Thủy Viên Vương nên tự nhiên có vẻ quá nhỏ bé.

    Thủy Viên Vương cảm giác được thực lực của đối thủ cũng tăng lên rất nhiều nên không dám chậm chạp nữa.

    Suy cho cùng mấy tu tiên giả xông vào đây mấy lần trước, cùng lắm khi họ xông đến Tần Giang Yển là đã mất rất nhiều sức lực.

    Sau đó đánh không lại côn sắt trong tay mình mà thôi.

    Còn bây giờ có rất nhiều đối thủ là tu tiên giả nên càng muốn gia tăng Hào Thủy Lệnh, tăng cường tiêu diệt đối thủ.

    Con yêu thú Thủy Viên Vương này thực ra cũng có phần giảo hoạt.

    Bằng không nói đã không là một trong ba yêu thú đứng đầu sông Dân, ngoại trừ con nửa thuồng luồng ẩn nấp tại sông Hắc Thủy kia thì không con thủy quái nào có thể vượt qua nó được.

    Pháp lực không ngừng được đổ vào trong Hào Thủy Lệnh.

    Con Thủy Viên Vương này không hề biết rằng khi làm tăng Hào Thủy Lệnh đến điểm cao nhất, thực ra có thể phải đánh đổi một số thứ.

    Không nói đến Thủy Viên Vương mà nói về tầng thứ nhất Trọng Thủy Vực, mọi người mới xâm nhập vào bên trong, chỉ cảm thấy áp lực vô cùng kinh khủng quanh người.

    Trọng Thủy, mật độ nước dầy đặc gấp nước thường hàng trăm nghìn lần, gây ra áp lực vô cùng lớn cho con người.

    Hơn nữa càng đi sâu vào thì áp lực càng lớn.

    Còn 87 vị tu tiên giả đang bồng bềnh giữa Trọng Thủy Vực.

    Lục Nguyên cũng là một người trong số đó.

    Khi mới nhảy vào Trọng Thủy, Lục Nguyên liền phát hiện có không ít thủy quái đều tấn công về phía mình.

    Bọn thủy quái này đều muôn hình vạn trạng, vô cùng cổ quái.

    Chẳng hạn như có con dạng cá, nên gọi là Tần Hoàng Ngư.

    Giữa bụng nó có vũ khí hình lưỡi đao, một khi chạm phải người có thể liên tục phi ra lưỡi đao, hơn nữa còn kèm theo pháp lực vô cùng sắc bén, khi tấn công vừa nhanh vừa khó đoán.

    Ở nước Tần cổ đại thời tiền Nam Cảnh, hoàng đế đầu tiên của nước Tần cổ là Tần Hoàng.

    Tần Hoàng rất hiếu chiến, là thần cá do trời giáng xuống nên lấy tên là Tần Hoàng Ngư.

    Từ đó về sau, trong trời đất càng xuất hiện nhiều dị chủng của cá Tần Hoàng này.

    Còn có loại Ấn Ngư, loại Ấn Ngư này có vẻ ngoài giống cá y hệt, nhưng cái miệng thì có chút cổ quái.

    Trên miệng nó khi ngoạm lên thân người có hình như huy chương có hoa văn.

    Nếu như bị loại này đánh trúng hai lần vào cùng một chỗ thì chỉ có chết, không có ngoại lệ.

    Trừ khi là nhân vật đạt đến cảnh giới Đại Đạo, nếu không thì đều sợ hãi loại Ấn Ngư này vô cùng.

    Phía trước chỉ có một con Hải Kính.

    Loại thủy quái Hải Kính này cả người giống như cái gương, có thể phát ra ánh sáng, thỉnh thoảng có thể làm mắt người căng trương lên.

    Đúng rồi, quên mất loài cá mẹ con.

    Bình thường chỉ có một con cá mẹ cực lớn, nhưng một khi gặp kẻ địch liền nhổ ra hơn chục con cá con.

    Những con cá đó răng sắc nhọn như dao, số lượng lại nhiều nên có thể bất ngờ tấn công kẻ địch.

    Nếu thực sự đụng độ phải một đàn cá mẹ con thì cũng là tình huống khiếng người ta khá đau đầu.

    Lại còn có Lôi Huyệt Ngư, rất dài vào mảnh, đầu nó còn đánh ra tia điện sét tấn công về phía kẻ địch nữa.

    Nếu là đối thủ của Lôi Huyệt Ngư thì khá là đau khổ vì loại cá này phóng ra tia điện sét khiến người ta không kịp phản ứng.

    Các tu tiên giả đều bị giữ lại chỗ này.

    Hơn nữa thủy quái ở bên trong đều có sự liên hệ kì lạ nhờ Hào Thủy Lệnh, là thích nghi với nơi này từ sớm, tấn công lại từ nhiều hướng khiến người ta không kịp phản ứng.

    Trong nhất thời đã có không ít tu tiên giả Trường Sinh tứ trọng đều phải luống cuống tay chân.

    Thanh Dưỡng Ngô kiếm trong tay Lục Nguyên rung lắc rất mạnh.

    So với các tu tiên giả khác thì Lục Nguyên nhàn nhã hơn rất nhiều.

    Suy cho cùng thì kiếm của Lục Nguyên cũng thuộc tính thủy nên phát huy được tác dụng nhiều hơn bốn thuộc tính khác, chia ra thành kiếm ý tính thủy, kiếm ý tính vân, kiếm ý tính vũ, kiếm ý tính tuyết.

    Áp lực vô cùng lớn xung quanh Trọng Thủy này tất nhiên không phải là giả.

    Nhưng Lục Nguyên lĩnh ngộ được bốn kiếm ý tính thủy.

    Dưỡng Ngô kiếm dù sao cũng chỉ có thể tìm nơi yếu nhất trong nước để vung kiếm tấn công, ảnh hưởng tốc độ nhanh của kiếm chưa phải là lớn.

    Hơn nữa bản thân kiếm của Lục Nguyên đã nhanh, nên dù có suy yếu đi một chút cũng không gây trở ngại gì cho lắm.

    Chỉ nhìn thấy Lục Nguyên liên tục xuất kiếm, thỉnh thoảng có thủy quái đã bị chết dưới thanh kiếm của Lục Nguyên.

    Bây giờ Lục Nguyên mới phát hiện, có rất nhiều yêu quái ngư khá tinh quái trong Trọng Thủy Vực, xác suất xuất hiện đá Thần Hồn cũng cao hơn nhiều.

    Quét qua một đường đã tiêu diệt được rất nhiều thủy quái, đồng thời xuất hiện hơn bẩy viên đá Tiểu Thần Hồn.

    Mới một chốc như vậy đã thu được hơn bẩy viên đá Tiểu Thần Hồn.

    Trọng Thủy Vực này quả nhiên là thiên đường của mình.

    Lục Nguyên không ngừng tấn công, kiếm trong tay liên tục xuất ra ngoài, tiêu diệt các loại thủy quái.

    Khi đang tiêu diệt các thủy quái thì vang đến một giọng nói:

    - A!

    Đá Đại Thần Hồn!

    Hiển có người đánh ra được đá Đại Thần Hồn.

    Điều này làm cho Lục Nguyên thấy ghen tị.

    Bản thân mình khi giết được Hỏa Lân yêu mới xuất hiện đá Đại Thần Hồn.

    Còn loại thủy quái bình thường kia mà cũng xuất hiện đá Đại Thần Hồn được, tu tiên giả kia thật may mắn.

    Hay là mình cũng liều thử xem, xem có thể đánh ra được đá Đại Thần Hồn không.

    Cứ vậy đánh rất lâu, Lục Nguyên cũng có thêm được 5 viên đá Tiểu Thần Hồn hiếm hoi, không có đá Đại Thần Hồn.

    Đành vậy!

    Lục Nguyên nhún vai, bản thân mình lần này không gặp may.

    Nhưng người ta cũng không thể nào cứ may mắn mãi như vậy được.

    Một người không thể nào chiếm hết được vận may trong thiên hạ.

    Con người cần biết thế nào là đủ.

    Những người biết đủ thì thường vui vẻ, lạc quan.

    Tay vừa đưa lên là muốn nắm lấy rượu hồ lô, nhưng lại dừng lại nửa chừng.

    Đây căn bản là đang ở trong nước nên không dễ uống rượu.

    Thôi đành vậy, đành vậy!

    Đột kích ba tầng Thủy Vực này xong sớm một chút rồi mới đi uống rượu vậy.

    Khi Lục Nguyên tiến về phía trước, trên đường gặp con thủy quái nào thì chém ngay con thủy quái đó, tốc độ so với vừa nãy nhanh hơn rất nhiều.

    Cùng một thời gian, Trọng Thủy vực vót đuôi nhất.

    Các tu tiên giả Trường Sinh lục trọng đã tập trung gom lại cùng nhau.

    Vòng thứ nhất Trọng Thủy Vực là vòng đơn giản nhất của ba vòng Thủy Vực, đã không cản được những tu tiên giả Trường Sinh lục trọng.

    Rất nhiều tu tiên giả Trường Sinh lục trọng sau khi tập hợp, nhìn nhau mới phát hiện không thấy Lục Nguyên.

    Á, Lục Nguyên đâu?

    Không nghi ngờ gì, trong rất nhiều trưởng lão chỉ có một đệ tử Đời thứ 10 Lục Nguyên nên hắn đã trở thành tiêu điểm của sự chú ý.

    Mà bây giờ lại không thấy Lục Nguyên nên mọi người không khỏi rì rầm.

    Trong cái Thủy Vực đầu tiên-Trọng Thủy vực này, hẳn là Lục Nguyên không có thực lực, nên bây giờ vẫn đang cùng các tu tiên giả Trường Sinh tứ trọng, Trường Sinh ngũ trọng khác bị vây ở bên trong Trọng Thủy Vực.

    Đa phần các tu tiên giả đều nghĩ như thế, đợi thêm lúc nữa nhưng vẫn không thấy Lục Nguyên xuất hiện nên đa phần càng củng cố nhận định này.

    Quả nhiên, thực lực của Lục Nguyên vẫn kém hơn một chút.

    Nhưng đệ tử Đời thứ 10 mà có thể so sánh với các nhân vậy anh tài Đời thứ 9 thì cũng đủ để tự hào rồi.

    Tuy còn non hơn một chút nhưng so sánh ra thì bản thân chỉ kém một số tu tiên giả Trường Sinh lục trọng chút ít.

    - Bước tiếp theo, Độc Thủy Vực.

    Những người này nhìn ngó lẫn nhau rồi liền dấn thân vào trong tầng thứ hai-Độc Thủy Vực.

    Những người tài giỏi này dấn thân vào trong Độc Thủy Vực.

    Lục Nguyên lần lần đến chậm hơn.

    Khi nãy mải mê tiêu diệt thủy quái quá nên đã đến chậm hơn một chút.

    Bằng không với thực lực này của Lục Nguyên thì hắn đã sớm đến nơi này từ lâu rồi.

    Giờ Lục Nguyên mới chuẩn bị ngự kiếm tiến vào Độc Thủy Vực.

    Cái Độc Thủy Vực này chính là tầng mà Lục Nguyên tự tin nhất.

    Thanh Đế kiếm đạo cũng không nói dối, nhất là vào lúc này có lực hút của một con thủy quái lớn đang truyền đến.

    Chương 380-381: Băng tổ

    Mà ở phía dưới, lờ mờ nhìn thấy hai chữ, cũng là văn tự của tiền triều rất ấn tượng, đúng là hai chữ “Băng tổ”.

    (Tất cả thủy quái ở chương này đều được Vu Thái Bình ghi lại rộng rãi trong Lai Nguyên. )

    Lại nói Lục Nguyên đang muốn dấn thân tiến vào tầng Thủy vực thứ hai-Độc Thủy Vực.

    Đúng lúc này, một lực hút vô cùng lớn truyền đến.

    Dù Lục Nguyên có pháp lực cao cường, nhưng khi đối diện với lại lực hút này cũng không kháng cự lại được bao nhiêu.

    Lục Nguyên rút kiếm ra khỏi vỏ theo bản năng.

    Dưỡng Ngô kiếm vừa xoay ngược, muốn mượn lực phản để ra tay.

    Nhưng có vẻ lực hút này quá lớn khiến Lục Nguyên bị hút vào bên trong.

    Lực hút quá mạnh!

    Lục Nguyên vừa bị hút vào trong một chỗ nước sâu.

    Vừa nãy nhìn thấy hai chữ Băng Tổ phát sáng, bây giờ có chút mơ mơ hồ hồ.

    Mà cũng không biết Lục Nguyên bị hút vào nơi nào và trong bao lâu.Trong tầng thứ hai Độc Thủy Vực đã xuất hiện một số thay đổi.

    Cái tầng Độc Thủy Vực này, chỉ thấy một màu nước xanh ngọc bích sâu thăm thẳm.

    Bên trong có rất nhiều động vật có độc sinh sống.

    Ví dụ như có một loại cá có thân như cá mú.

    Loài cá mú này có đầu giống nữ thần rắn (đầu có tua tủa hàng trăm con rắn độc) nên được gọi là cá mú Trăm Thạch.

    Nếu như có một nghìn con rắn độc trên đầu con cá mú thì được gọi là cá mú Nghìn Thạch.

    Lũ này tập hợp hàng ngàn loại nọc rắn độc ở trên thân.

    Nếu bị cắn trúng thì dù có là tu tiên giả Trường Sinh kỳ cũng phải đau đớn mấy phần.

    Còn có con nửa cua nửa cá.

    Loại nửa cua nửa cá này có ít độc tính.

    Còn có loài cá đối Bát Ô Ngư, loài này có đến tám cái xúc tu, có thể phóng ra hết luồng này đến luồng sơn màu đen chứa chất độc, bị dính vào hay bị ngấm vào thì sẽ bị trúng độc ngay.

    Đúng rồi, đã quên nói đến một loại Tử Quy Mẫu Ngư.

    Loại cá này không giống với cá mẹ con.

    Cá mẹ con là cá mẹ phóng ra cá con để tấn công.

    Còn cá Tử Quy Mẫu này thì cá mẹ vẫn phóng ra cá con, nhưng có con cực kì nhỏ, sẽ chui vào bụng kẻ địch.

    Một khi chui vào thì bụng sẽ có nhiều dị vật và trương lên như cái trống.

    Những con vật chứa chất độc này vẫn chưa được coi là đáng sợ.

    Có những loài cá độc tụ hợp tại một chỗ, có đến hơn mười loại nọc độc cực kì đáng sợ cùng phun ra một lúc, trở thành loại chất độc càng đáng sợ hơn.

    Đã đến tầng thứ hai Độc Thủy Vực này thì chính là “Bát tiên vượt biển”, ai cũng phải thể hiện hết tất cả thần thông của bản thân.

    Các vị tu tiên giả Trường Sinh lục trọng đã kết thành Hư Đan.

    Coi như mỗi tiên môn có một nhân vật trụ cột, có bao nhiêu phương kế thủ đoạn gì thì khi đến đây đều phải thi triển ra hết.

    Nào là những bí quyết cao siêu, nào là những tuyệt học...

    Chẳng hạn như Tôn Định Âm của Thanh Thành tiên môn không ngừng dùng kiếm Âm Hồn Định Sát, dùng sóng âm làm phát nổ xung quanh Độc Thủy.

    Cũng có thể coi như kiếm Âm Hồn Định Sát được vận dụng tối đa.

    Tôn Định Âm vốn thành thạo kiếm ý hệ Thanh âm.

    Còn kiếm tông của Thạch Ánh Nguyệt chính là một thanh kiếm Triều Dương Nhất Khí.

    Sau khi thanh kiếm Triều Dương Nhất Khí được sử dụng hết khả năng thì chỉ cần nhờ vào Độc thủy gần nó.

    Không phải là làm cho Độc Thủy bốc hơi không lưu lại dấu vết gì, mà là dưới kiếm ý ánh sáng mặt trời nóng bỏng, Độc Thủy sẽ cứ thế mà bốc hơi tan biến đi.

    Vị Vu Ky Tử của Nam Hải tiên môn khẽ đưa tay thổi chiếc tù và ra.

    Chiếc tù và này được gọi là Tích Độc tù và, là loại tù và được Vu Ky Tử thường sử dụng ở Nam Hải.

    Ở Nam Hải có rất nhiều loài độc vật nhưng cũng đều không làm gì được Vu Ky Tử.

    Còn Lý Đạo của Thiên Cơ tiên môn thì trong một chưởng đánh vào hư không đã làm xuất hiện la bàn dưới chân ông ta.

    Trên la bàn mặt rất nhiều hình vẽ phát ra hào quang, không ngừng bay lên về phía trước.

    Số Độc Thủy kia không ngừng hấp thụ những hào quang này.

    Nhưng cũng với tốc độ nhanh như vậy, trước khi những hào quang tan biến hết, ông ta đã tấn công được một phiến Độc Thủy Vực.

    Bốn vị đội trưởng này trông có vẻ rất nhàn nhã lúc này.

    Nhưng không thể nhàn nhã như những tu tiên giả Trường Sinh lục trọng khác.

    Chư vị tu tiên giả Trường Sinh lục trọng khác cũng đang tấn công ở Độc Thủy Vực.

    Tập kích một hồi, lúc này đã qua được Độc Thủy Vực, bây giờ đang tiến vào Nhược Thủy Vực.

    Đang tiến vào tầng thứ ba Nhược Thủy Vực, đội trưởng Lý Đạo của đội thứ ba, mặt liền biến sắc nói:

    - Có rất nhiều người mất tích, để cho ta đếm một chút.

    Lý Đạo có Thiên Cơ Tán Lệnh.

    Hôm nay ông ta đã phát cho 86 vị tu tiên giả khác, khi nào gặp nguy hiểm thì sẽ có người bên cạnh hỗ trợ.

    Nhưng bây giờ Lý Đạo phát hiện Thiên Cơ Tán lệnh đã có chín miếng không cảm ứng được.

    Không rõ là chín người này đã chết hay quay trở lại đường lui cũ mà trở về.

    Nhưng quan trọng nhất là trở về đường cũ nếu bình thường, nhưng chín cái không cảm ứng được, trong đó lại có một cái làm cho Lục Nguyên.

    Lý Đạo cũng bắt đầu hiếu kì rồi.

    Theo lý mà nói, thực lực của Lục Nguyên không chỉ có như vậy được.

    Rõ ràng là đã mất tích trong tầng thứ hai-Độc Thủy Vực.

    - Lục Nguyên mất tích, đã chết rồi sao?

    Đội trưởng đội thứ nhất Tôn Định Âm hỏi.

    Ông ta cũng hơi tò mò.

    - Dù sao thì hắn vẫn còn non, chưa từng trải qua hoàn cảnh có nhiều nguy hiểm như thế này.

    Vì thế mà bị chết giữa chừng là có khả năng.

    Một tu tiên giả Trường Sinh lục trọng nói.

    Lại nói về Lục Nguyên bị một luồng lực hút cực lớn hút vào.

    Dù có muốn cố gắng kháng cự lại lực hút này, nhưng có vẻ lực hút này quá lớn nên hắn không thể làm gì chống được.

    Sau một lúc đầu óc mê man, chỉ mơ hồ cảm thấy mình bị cuốn vào vòng xoáy xoay tròn liên tục.

    Sau một hồi quay tít thì mới dừng lại.

    Lúc này Lục Nguyên mới mở to mắt ra nhìn, phát hiện đây là một cung điện băng cực lớn.

    Thật sự là một băng cung lộng lẫy.

    Trong cung điện này, vật gì cũng được làm từ băng đá: tường băng, nền băng, ghế dựa băng, bàn cũng làm từ băng đá.

    Tất cả mọi thứ đều được làm từ băng.

    Tuy là nền sàn cũng làm từ băng nhưng lại không hề trơn trượt.

    Mà ở ngay chính giữa cung điện lại có ánh hào quang không ngừng chuyển động, khiến cho tòa cung điện băng này thêm phần mĩ lệ, kì ảo.

    Khi ngẩng đầu lên, hắn lại phát hiện có chút kì lạ.

    Ngẩng đầu lên cao hơn thì hắn nhìn thấy hai tấm băng lớn trên trần nhà có khắc một số chữ lớn.

    - Ta chính là chính là băng tổ Lý Băng.

    Năm đó ta đến sông Thần Hồn tu luyện thì tất cả thần hồn đều bị nhập vào bên trong chưởng đánh.

    Mãi từ đó về sau, 5000 năm trong sông Thần Hồn, hồn phách tiêu tan.

    Đến 5000 năm sau thì mới có thể khôi phục lại được.

    - Vì ta là người tu hành, hủy đi sông Thần Hồn 5000 năm lâu như vậy cảm thấy thật đáng tiếc, nên muốn bù đắp một phần nào.

    - Bên trong của băng cung, có năm nơi, có năm điều hạn chế, có năm điều tốt.

    Nếu như có thể tìm được và phá được năm cửa ải khó khăn thì có thể có được năm điểm tốt.

    - Nếu như không có cách nào hay bản thân thất bại thì để lại cho người có duyên.

    - Ngày hôm nay cùng với sông Thần Hồn làm rõ nhân quả phen này.

    Tu tiên giả nghiên cứu nhân quả.

    Nhân ngày hôm nay chính là quả ngày mai.

    Lý Băng tuy là băng tổ một đời, mà cũng biết như thế.

    Cho nên tiện tay đã để lại năm cái cột này, lưu lại cho hậu nhân ở sông Thần Hồn như luật nhân quả vậy.

    Lục Nguyên hôm nay đã làm được rất nhiều chuyện, tu được không ít phúc đức.

    Sau này cũng có nhân quả đến rồi.

    Chẳng qua là hôm nay pháp lực thấp kém, chưa gặp thời cơ nên còn chưa đến lúc hái quả.

    Khi pháp lực thâm hậu thì sẽ trả hết những quả này.

    Bằng không thì nhân quả chưa xong, trần duyên chưa dứt thì không được thăng thiên.

    Đương nhiên, sở dĩ băng cung sẽ xuất hiện ở thời điểm này.

    Còn hút Lục Nguyên vào trong đó, cũng là có nguyên nhân.

    Cái Hào Thủy Lệnh kia, gọi là Hào Thủy Lệnh thực ra chính là chìa khóa để mở băng cung.

    Cũng chỉ có Thủy Viên Vương mới khiến Hào Thủy Lệnh vượt qua giới hạn thì băng cung mới xuất hiện ở chính cả vào giữa ba tầng Thủy Vực.

    Tất nhiên, Băng tổ tuy đã kết nhân quả nhưng cũng phải là người có duyên.

    Băng tổ được gọi là Băng tổ, tất nhiên là am hiểu về băng đá nhất.

    Ông ta muốn tìm người hữu duyên hiểu kiếm ý hệ thủy.

    Mà Lục Nguyên khi ở trong tầng thứ nhất Trọng Thủy Vực đã tung ra bốn kiếm ý hệ thủy, cho nên đã tìm đến Lục Nguyên mà hút vào.

    Năm cột điểm tốt?

    Lục Nguyên không khỏi cảm thấy hơi kì lạ.

    Năm cái cột này có điểm gì tốt đây?

    Lục Nguyên tìm phải ngó trái cũng không nhìn thấy Băng Cung này có điều gì kì lạ.

    À, đến khi phát hiện trong Băng Cung có một điểm tốt.

    Ít nhất là có thể uống rượu ở chỗ này được.

    Uống một hớp rượu, đi dạo loanh quanh, hắn mới phát hiện ra chỗ ban đầu có năm cánh cửa lớn.

    Trên cửa có kí hiệu từ số một đến số năm mươi năm.

    Lục không khỏi ồ lên một tiếng, xem ra đúng là ở đây rồi.

    Trên vách tường chỗ đó có viết:

    Năm điểm tốt trên cọc ở trong này.

    Cái cọc sau càng tốt hơn cái cọc trước rất nhiều.

    Nhưng cũng phải trải qua khảo nghiệm, nếu không thông qua được thì không có cách nào đạt được điểm tốt, đành phải để lại cho người hữu duyên tiếp theo.

    Như vậy thì cũng thú vị.

    Lục Nguyên mở cánh cửa thứ nhất ra.

    Cánh cửa kia vừa hé mở đã nghe thấy veo một tiếng, mấy hàn quang từ trong của bay ra, quét qua hai á mình.

    Bản năng của Lục Nguyên chợt trỗi dậy.

    Dù là mấy làn hàn quang kia rất xa người nhưng cũng cảm giác được có chút lành lạnh lướt qua mặt.

    Xem ra không còn hàn quang bay ra nữa, Lục Nguyên đi vào cánh cửa thứ nhất đó, phát hiện bên trong cánh cửa trông trơn, chẳng có cái gì cả.

    Chuyện gì đây?

    Lục Nguyên đi ra, nhìn thấy mặt sau cánh cửa có khắc mấy chữ:

    - Bên trong cánh cửa thứ nhất có pháp bảo gọi là Toái Tinh Băng Lăng.

    Pháp bảo này do chính ta tìm được ở Cực Bắc, là loại băng lạnh và trong của Bắc Cực.

    Trong bảy bảy bốn mươi chín ngày sẽ thu thút tinh lực của bầu trời, khả năng của băng tổ mới hình thành.

    Khi sử dụng, 49 đạo hàn băng tinh này sẽ bắn vào kẻ địch, không hình không tiếng.

    Một khi đánh trúng có thể đóng băng đối thủ.

    Lục Nguyên lúc này mới giật mình.

    Cái pháp bảo này nhất định là hữu dụng.

    49 đạo hàn tinh cùng tấn công đối thì có thể đóng băng đối thủ.

    Nếu như vậy mà nói vô dụng mới là chuyện lạ.

    Nhưng tìm ở chỗ này hết lần này tới lần khác mà không thấy.

    Hẳn vật vừa bay ra ngoài khi nãy chính là cái pháp bảo Toái Tinh băng lăng rồi.

    Quả thật rất có khả năng!

    Lừa ông mày à?

    Mở cánh cửa ra thì pháp bảo tự động bay ra.

    Khi người ta còn chưa kịp phản ứng gì thì pháp bảo đã bay đi mất rồi.

    Nhưng những điều được từng được ghi lại cần phải khảo nghiệm mới có thể đạt được.

    Bản thân mình coi như là chưa thông qua được khảo nghiệm đi.

    Thật sự là bi thảm đây!

    Nhưng chỉ vậy trong chốc lát, Lục Nguyên phát hiện bản thân mình đáng buồn chuyện gì.

    Đó là điều chú ý quý báu, pháp bảo của mình chính là việc luyện kiếm thuật.

    Không thể vì pháp bảo tốt đã động tâm, một khi dùng pháp bảo, đối với kiếm không thành ý thì sẽ giảm đi khả năng đạt đến cảnh giới kiếm thuật cao nhất.

    Bản thân ngốc nghếch mới dùng pháp bảo, nhất kiếm cô hành mới là bá đạo.

    Đương nhiên đây cũng là một bài học kinh nghiệm cho mình.

    Còn bốn cái cọc điểm tốt kia, hi vọng không bay mất như cái cọc vừa nãy.

    Thực ra chỉ có một trong số người hữu duyên, nếu không cẩn thận thì không kiếm được cái cọc tốt nào.

    Cố gắng lên một chút đi, dù sao mình cũng là người đầu tiên phát hiện ra cái cọc này ở băng cung, cuối cùng lại để cho kẻ khác trở thành người hữu duyên thì đó mới thực sự là tấn bi kịch.

    Lục Nguyên đã đến trước cánh cửa thứ hai, vừa rồi pháp bảo trong cửa thứ nhất đã bay mất một cách đáng tiếc, hy vọng cánh cửa thứ hai này có thể đạt được pháp bảo.

    Lúc này mới mở cánh cửa thứ hai, coi chừng lại có cái gì đó đập vào mặt, kết quả vừa mới mở cửa ra, lập tức cảm thấy ý niệm của mình bốc lên.

    Trong chớp mắt trước mắt mình dường như xuất hiện vô số không hoa mộng ảo.

    Giữa sự hoảng hốt đó, Lục Nguyên chỉ cảm giác được mình đang đứng ở chỗ cực cao, đó là đỉnh núi Thiết Trụ Phong ở Hoa Sơn, còn phía dưới là vô số trưởng lão, đệ tử của Hoa Sơn đang hướng về phía mình vái lấy vái để:

    - Tham kiểm chưởng môn.

    Một lát sau, mình lại đứng ở chỗ rất cao, người của Hoa Sơn, Võ Đang, Côn Lôn, Thanh Thành, Nam Hải cũng đều hướng về phía mình mà bái:

    - Đệ nhất Đại Tấn, đệ nhất Đại Tấn.

    Những người này hô lớn ‘Đệ nhất Đại Tấn’, sau đó, có vô số giai nhân đứng cạnh mình, có Lăng Ngọc Châu sư tỷ, có Liễu Diệp Nhi sư muội, còn có Chung đại tiểu thư của Vô Kiếm Tiên môn, ai nấy đều kiều diễm hướng về phía mình liếc mắt đưa tính.

    Mình dường như đã vào trong Linh Thạch sơn, một nửa phía dưới của núi đều là hạ phẩm linh thạch, còn trên cao, những linh thạch này phát ra hào quang kinh người, đó là thượng đẳng linh thạch, ngoài ra còn có vô số Vân hệ linh thú, thậm chí còn có linh thú cấp Vân Long, pháp lực vô cùng hùng hậu hạ xuống người mình.

    Quyền, tình, tài nguyên.

    Là ba nhược điểm lớn nhất trong lòng mỗi con người.

    Tâm ma đột nhiên kích, Lục Nguyên lập tức tỉnh táo lại, Lục Nguyên có thể tỉnh lại nhanh chóng như vậy, nguyên nhân lớn nhất là Tâm ma căn bản không tìm được điểm yếu trong lòng mình.

    Những quyền lực, tình yêu hay tài nguyên kia từ trước đến giờ chưa từng mưu cầu qua, chỉ có tài nguyên là mình đã dùng chút công sức để tìm kiếu, còn quyền lực và tình yêu thì căn bản chưa từng chú ý.

    Tâm Ma tìm nhầm nhược điểm, thật là đáng tiếc.

    Nếu như dùng rượu thì phỏng chừng còn mê trầm một chút.

    Lục Nguyên luyện vẫn là Đạo Gia công phu chính tông nhất, hơn nữa tâm tính thanh tịnh, đụng phải Tâm Ma đột kích, lập tức ngồi xếp bằng xuống, Vân Long Thập Biến Tâm Pháp được vận lên, lập tức niệm vạn câu tiêu, Tâm Ma tự động bị bài trừ ra ngoài cơ thể, không thành được họa lớn.

    Một lúc lâu sau, chỉ cảm thấy Tâm Ma bên ngoài biến mất dần, Lục Nguyên mới thu công đứng dậy.

    Chương 382-383: Băng và nước

    Đứng dậy xong liền nhìn vào phía cánh cửa thứ hai, lúc nhìn về cánh cửa hắn không khỏi cười thành tiếng, vậy phía sau cánh cửa thứ hai này, rốt cục là có vật gì?

    Không ngờ sau cửa thứ hai này chính là Cửu Thiên Thanh Tâm Hoàn, dùng để phòng tẩu hỏa nhập ma.

    Vốn cũng đã từng nghe, hơn một vạn năm trước, khi đó trời và đất không có khác biệt nhau nhiều lắm, lúc đó Tâm Ma càn rỡ, muốn trừ tà cũng vô cùng khó khăn, còn bây giờ có Tiên đạo, Tâm Ma cũng không dám xuống nhiều nữa.

    Còn hơn sáu ngàn năm trước, có một người đã phát minh ra loại Cửu Thiên Thanh Tâm Hoàn được chế tác đơn giản, khiến cho Cửu Thiên Thanh Tâm Hoàn vốn rất đắt đỏ trở nên không đáng một đồng.

    Dưới đa số tình huống, những vật cổ đại của Tu tiên giả tất nhiên là có giá trị hơn so với của hiện tại.

    Nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ xuất hiện ngoài ý muốn.

    Ví dụ như Cửu Thiên Thanh Tâm Hoàn, vạn năm trước thì tương đối có giá trị, nhưng vạn năm sau nó căn bản chẳng đáng giá gì nữa.

    Tuy nhiên Băng Tổ dù có giỏi đến mức bào thì cũng không thể đoán được sự thay đổi của hơn một vạn năm.

    Cho nên đặt Cửu Thiên Thanh Tâm Hoàn ở đây, khiến cho Lục Nguyên phải cười khổ một tiếng.

    Thời sự tang thương.

    Tốt rồi, đem Cửu Thiên Thanh Tâm Hoàn tùy ý ném vào trong túi Tiểu tu di của mình.

    Tuy nó không có giá trị nhưng cứ cất để đó.

    Đã đến trước cửa thứ ba, Lục Nguyên tay cầm vào chuôi kiếm, để chuẩn bị phòng ngự, tay trái nhẹ nhàng mở cánh cửa này ra, nếu như có gì nguy hiểm thì lập tức tay phải rút kiếm ra.

    Lúc này mới mở cánh cửa thứ ba, kết quả vừa mở ra đã nhìn thấy vô số pháp thuật gào thét mà đến, đều là Thủy hệ pháp thuật, Lục Nguyên rút kiếm phản lại để chống đỡ, lần chống đỡ này, cũng đã ngăn được rất nhiều pháp thuật.

    Sauk hi ngăn xong, Lục Nguyên mới bước vào bên trong, trong cửa thứ ba này có một cái này, trên mặt bàn đặt một quyển sách.

    Tam Giới Tam Thiên Thủy Long Ngâm.

    Đằng sau có ghi chú là Cấm kỵ pháp thuật.

    Cấm kỵ cấp Pháp thuật.

    Lục Nguyên không khỏi nhíu mày, Cấm kỵ cấm Pháp thuật thì hắn đương nhiên cũng biết đến, mỗi một môn phái trong giới Tu tiên đều có Cấm kỵ cấp Pháp thuật, tuy nhiên thông thường thì tương đối ít, mỗi một tiên môn cũng không có nhiều.

    Cấm kỵ cấp Pháp thuật có uy lực cũng tương đối đáng sợ, không nói có thể hủy thiên diệt địa, nhưng một Cấm kỵ cấp pháp thuật có thể hủy diệt một thành trấn thì không hề khó khăn chút nào.

    Lục Nguyên tiện tay lật quyển sách này ra, vốn pháp thuật này, muốn luyện thành thì cũng rất khó khăn, nhưng một khi luyện thành rồi, thì có thể hội triệu ra ba ngàn con rắn nước do nguyên tố thủy hệ tạo thành, công kích đối thủ, cái này chỉ là cảnh giới sơ cấp, nghe nói pháp thuật này luyện đến cuối cùng, thận chí có thể hội triệu ra ba ngàn còn thuồng luồng nước do nguyên tố thủy hệ tạo thành, công kích đối thủ.

    Khi đó, dưới sự rít gào của thuồng luồng nước, không có ai là đối thủ cả.

    Tuy nhiên, đáng tiếc rằng nó chẳng hề có giá trị đối với mình.

    Dù sao mình chỉ dùng kiếm, không có thừa công phu để học pháp thuật này.

    Hiện tại cánh cửa thứ năm, cánh cửa thứ nhất pháp bảo đã bay mất, cánh cửa thứ hai Cửu Thiên Thanh Tâm Hoàn thì căn bản cũng không có tác dụng gì, cánh cửa thứ ba là Cấm kỵ cấp Pháp thuật ‘Tam Giới Tam Thiên Thủy Long Ngâm’ bất luận là một vạn năm trước hay hiện tại đều có tác dụng cực lớn.

    Hiện tại vấn đề đã đến rồi, năm cánh cửa năm chỗ tốt, ba cái trước cơ bản đã bị phế đi rồi, hy vọng hai cái phía sau đừng có bị phế, nếu không mình thật sự sẽ chết vì tiếc mất.

    Lấy được di bảo của tiền bối đương nhiên là ngạc nhiên, tuy nhiên nếu di bảo của tiền bối lại không có tác dụng gì thì thì cũng phải bỏ.

    Cánh cửa thứ tư, đã ở trước mặt.

    Lục Nguyên tay phải đặt lên chuôi kiếm.

    Cánh cửa thứ tư vừa mở ra, liền gặp vô số kiếm khí tràn tới, những kiếm khí này bắt đầu tản ra, nhắm hướng Lục Nguyên mà tấn công, Lục Nguyên tay khẽ động, rút kiếm ra để chống đỡ.

    Những kiếm khí này tuy tán loạn, nhưng nếu quan sát kỹ thì sẽ phát hiện sự công kích của nó có độ, hoặc nhanh hoặc chậm, hoặc nhẹ nhàng hoặc hung dữ.

    Trong những kiếm khí này, đề cí thể nhìn ra ít nhất năm loại kiếm khí, tậm chí đến mười loại kiếm khí.

    Đối mặt với đối nthur như vậy, Lục Nguyên không dám chậm chạp chút nào.

    Hắn không dùng chiêu thức huyền diệu nào, chỉ là những động tác bổ, chém, đâm, khua, áp…Nhưng những động tác cơ bản nhất này lại thể hiện ra kiếm pháp không giống bình thường.

    Nếu những đệ tử đời thứ mười nhìn thấy sẽ cho rằng kiếm pháp của Lục Nguyên chỉ có như vậy, nhưng nếu như cấp kiếm tiên mà nhìn thấy thì sẽ khiếp sợ không nói lên lời, đó là kiếm pháp đáng sợ đến cỡ nào.

    Phía sau cánh cửa thứ tư phát tán ra kiếm khí, bị Lục Nguyên dùng kiếm đỡ mất, tuy nhiên đằng sau kiếm khí quá nhiều, phải dùng đến nửa tuần hương thì sự phong bạo của kiếm khí mới dừng lại.

    Lục Nguyên bước vào trong cửa thứ tư, Thiên Ngộ thạch.

    Đúng là một miếng Thiên Ngộ thạch.

    Đã từng nói qua rằng, Thiên Ngộ thạch rất quý giá, mà thật ra đây không phải là Thiên Ngộ thạch như bình thường.

    Thiên Ngộ thạch bình thường chỉ có một phần xác suất thành công, ngộ ra kiếm ý.

    Còn miếng Thiên Ngộ thạch này đã được trải qua một quá trình cải tạo nhất định, Băng Tổ năm đó đã đem băng tuyết chi ý phong nhập vào trong đó để hóa thành miếng Thiên Ngộ thạch này, xác suất thành công cao hơn hẳn những loại Thiên Ngộ thạch bình thường.

    Lục Nguyên lập tức ngồi xếp bằng, đem Thiên Ngộ thạch bóp nát, sờ sờ lập tức có một tiểu kiếm giống như băng tinh từ bên trong Thiên Ngộ thạch bốc ra, quấn lấy thân thể của Lục Nguyên, cả người Lục Nguyên như được bừng tỉnh.

    Băng.

    Mình đã hiểu thông Thủy chi kiếm ý, Tuyết chi kiếm ý.

    Mà băng và nước, có gì bất đồng chứ?

    Nước nạp vạn vật, tuyết thuần khiết, còn băng thì từ nước tạo thành, có thể do tuyết tạo thành, băng, bản ý của băng là…

    Trước mắt Lục Nguyên dường như xuất hiện một mặt đất mênh mông trắng xóa, mặt đất này, đều là băng dày đặc.

    Lục Nguyên nhìn về phía trước, chỉ cảm thấy dường như băng đã bao phủ cả mặt đất, bao phủ cả sơn mạch, sông hồ…

    Hơn nữam tầng băng dày đặc này còn không ngừng kéo dài, vẻ như vậy, dường như đã bao trùm cả biển, cả núi, tất cả vạn vật.

    Đó chính là băng.

    Đóng băng hơi thở của sự sống, đóng băng tất cả.

    Băng đại diện cho sự lạnh giá, có tác dụng làm đông cứng đối thủ, đông cứng vạn vật.

    Trong đầu Lục Nguyên lúc này hiện lên linh quang, hào quang vô cùng vô tận hiện lên trong đầu.

    Hắn đã hiểu, đã hiểu thế nào là băng chi kiếm ý.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng lúc này toàn thân phủ đầy băng từng lớp từng lớp một.

    Trong tầng băng dày đặc đó, Lục Nguyên mở mắt ra, hiểu thông Băng chi kiếm ý rồi, Băng chi kiếm ý có thể đóng băng vạn vật kia lại không thể khiến người thi triển kiếm ý là hắn bị đông lại.

    Dưỡng Ngộ kiếm rút ra, lập tức trên thân nó bị phủ một lớp băng mỏng, thổi một hơi, lớp băng mỏng này liền biến mất.

    Băng chi kiếm ý thành rồi.

    Luyện thành cái này rồi, về sau những người giao đấu với mình sẽ thấy thú vị đây, thỉnh thoảng sẽ có cảm giác bị băng phong.

    Lục Nguyên hiện tại tổng cộng đã ngộ thông những kiếm ý của Phong, Vân, Vũ, Mộ, Khoái, Tuyết, Băng, Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ.

    Trong những kiếm ý này, bình thường phản ánh trực quan nhất chính là Khoái chi kiếm ý gia tăng tốc độ, Mộ chi kiếm ý làm giảm tốc độ của kẻ địch, còn hiện tại Băng chi kiếm ý có thể băng phong đối thủ, Tuyết chi kiếm ý và Vân chi kiếm ý có thể làm loạn tầm mắt của đối thủ.

    Cánh cửa thứ năm cũng không có gì khảo nghiệm, chỉ có một quyển sách đặt trong đó mà thôi.

    “Băng Tổ Ngự Băng Hóa Thủ Pháp”, đơn giản mà nói, quyển sách này ghji lại phương pháp Băng Tổ ngự băng hóa thủy.

    Tuy nhiên cũng chỉ là bộ phận pháp môn mà thôi, Băng Tổ cũng chỉ vì trả một nhân quả, cho nên mới giữ lại một bộ phận pháp môn.

    Quyển sách này không thể trực tiếp gia tăng khả năng chiến đấu của Lục Nguyên.

    Mà có tác dụng lớn đối với việc lãnh ngộ Thủy Hoàng kiếm đạo của Lục Nguyên.

    Thật ra, cái gọi là Ngũ cọc chỗ tốt kia, Lục Nguyên trực tiếp lấy được một cái cọc, mượn phương pháp mà Băng Tổ năm xưa lưu lại, đã đạt được Băng chi kiếm ý.

    Bốn cọc còn lại, cũng không thể gọi là chỗ tốt gì, chỉ có một thứ có thể phát huy được tác dụng đó chính là quyển “Băng Tổ Ngự Băng Hóa Thủy Pháp”, còn những cái khác thì căn bản chẳng có tác dụng gì cả.

    Tuy nhiên, đây vốn là nơi mà Băng Tổ chấm dứt nhân quả, Băng Tổ ở nơi này cũng chỉ để kết nhân quả mà thôi, không phải để tìm truyền nhân, cho nên không thể có nhiều chỗ tốt được.

    Nhân quả đã xong.

    Nơi đây cũng không còn quá nhiều ý nghĩa tồn tại nữa rồi.

    Rầm một tiếng, trong Băng Cung từng tảng băng tróc ra rơi xuống, khiến mặt đất như bị rung chuyển, Ngày say đó là Trọng thủy ( nước nặng) rơi xuống rầm rầm, những nước nặng này không biết bao nhiêu thanh thế, tiếng nện xuống mặt đất giống như những tiếng sét đánh vậy.

    Lục Nguyên ngự kiếm quang lên, đâm vào trong nước nặng, một lần nữa về bên trong nước nặng, xung quanh là một áp lực cường đại vô cùng.

    Ở đây là chỗ giao giới giữa thủy vực Trọng thủy

    (nước nặng) vòng thứ nhất và thủy vực của Độc thủy (nước độc) vòng thứ hai, Lục Nguyên không dừng lại, khi bước vào thủy vực của nước độc không hề có bất kỳ phòng ngự nào, lập tức cảm giác làn da mình như bị đốt cháy, loại chất độc này không biết do bao nhiêu loại độc kết hợp mà thành, có thể thấy được vài trăm loại.

    Ngay cả những Tu tiên giả Trường sinh kỳ cũng không thể chống chọi được.

    Đồng thời những vật độc xung quanh như cá Thạch ban, cá Bàng, cá Bát ô…cũng đều đang ngo ngoe động đậy.

    Lục Nguyên vội vàng, không còn thời gian để đối phó với những người này nữa.

    Tế khởi Thanh Đế kiếm quang, lập tức những độc tố ở toàn thân đều biến mất, bay đi giống như tia chớp.

    Còn Thanh Đế kiếm quang vừa ra, những vật độc này tuy không có bao nhiêu ý thức, nhưng cũng biết rằng gặp phải thiên địch cho nên không dám chống lại mà nhao nhao chạy trốn.

    Chỉ thấy một đường bóng kiếm màu xanh, nhanh chóng xuyên qua thủy vực nước độc vòng thứ hai.

    Trong chốc lát đã đến thủy vực yếu vòng thứ ba.

    Ba khu vực này, Nhược thủy vực ba vòng là mạnh nhất, Trọng thủy vực, Độc thủy vực yếu hơn nhiều.

    Nhược thủy, bản thân nó là kỳ trọng vô cùng, người vào trong đó thì sẽ có một lực hút rất lớn kéo người xuống, đừng cho rằng kéo xuống như vậy thì sẽ không mất mạng.

    Một khi bị kéo xuống dưới, người sẽ bị kéo cho biến hình, đó chính là sự đáng sợ của Nhược thủy.

    Nghe nói, thời thượng cổ có người lấy Nhược thủy để luyện thành một pháp bảo, có tên gọi là “Bát bách lưu sa giới”, Nhược thủy sâu ba ngàn mét, vạn vật ở trong đó, cho dù là thiên thần cũng không thể quay lại được.

    Tên của môn pháp bảo này là “Nhược Thủy Tam Thiên, Độc Thủ Nhất Biều”, ý của môn pháp bảo này là: giết người có đến hơn ba ngàn cách, nhưng cách dễ nhất để giết người đó là dùng Nhược thủy.

    Sự khủng khiếp của Nhược thủy, thể hiện trong các truyền thuyết.

    Lục Nguyên mới vào trong Nhược thủy, cũng cảm giác được sự đáng sợ của nơi đây.

    Dường như có một lực rất lớn kéo mình đi, tuy nhiên, Lục Nguyên tay khẽ động, Băng chi kiếm ý đi ra, lập tức những tiếng cách cách vang lên, cả một khu Nhược thủy đều bị Lục Nguyên đóng băng lại.

    Phải biết rằng Băng chi kiếm ý, tuy rằng tương khắc với Nhược thủy, nhưng cũng không khắc chế.

    Băng chi kiếm ý vừa xuất ra, có thể khiến cho Nhược thủy bị đóng băng lại.

    Nhưng hết lần này đến lần khác, Băng chi kiếm ý của Lục Nguyên tập tự Băng Tổ, Nhược thủy này cũng là do Băng Tổ bố trí mà thành, cho nên Băng chi kiếm ý hoàn toàn khắc Nhược thủy.

    Nhanh chóng vượt Trọng Thủykhu, Độc Thủy khu, Nhược Thủy như vậy, cuối cùng sắp đến Tần Giang Yển rồi.

    Lục Nguyên gào thét một tiếng, Tần Giang Yển đã đến.

    Thủy Viên Vương, ngươi rửa sạch sẽ cổ mà chờ đi.

    Dòng sông Dân mênh mông, dài đến ngàn dặm.

    Đã đến Bảo Bình Khẩu, nước chảy xiết vô cùng.

    Ở chỗ nước chảy xiết này, có một con đập lớn ngăn Dân giang thành hai phần, nước muốn chảy xuống dưới thì đều phải đi qua chỗ này, đây chính là đập Tần Giang.

    Đập Tần Giang này to lớn vô cùng.

    Chiều rộng của nó có thể xếp được mười cỗ xe ngựa, phía trên là một tảng đá to.

    Tảng đá này phía trên được phủ đầy các loại mật pháp, mặc dù người ta phá hoại thế nào nhưng cũng không hề ảnh hưởng đến nó chút nào.

    Lúc này, trên đập Tần Giang, đang diễn ra một trận đại chiến.

    Đội trưởng đội thứ nhất Tôn Định Âm, đội trưởng đội thứ hai là Thạch Ánh Nguyệt, đội trưởng đội thứ ba là Lý Đạo, đội trưởng đội thứ tư là Vu Cơ Tử, cùng với mấy Tu tiên giả Trường sinh lục trọng đang bao vây tấn công một con khỉ đột khổng lồ màu trắng cao đến hai trượng, con khỉ đột khổng lồ này đang cầm một cây gậy sắt, vung đi vung lại, trông vô cùng linh hoạt.

    Nếu như chỉ như thế thì cũng chẳng có gì để nói, tổng cộng bảy bị Tu tiên giả Trường sinh lục trọng kia nhất định không chịu nằm ở thế hạ phong.

    Nhưng hết lần này đến lần khác, đã tiêu hao không biết bao nhiêu pháp lực, đến chỗ này, người nhiều nhất cũng chỉ còn lại lục thành pháp lực, còn ít nhất thì cũng chỉ còn bốn thành, với tình trạng như vậy thì nghênh chiến một con Thủy Viên Vương ( Vua khỉ đột) như vậy thì tương đối là bất lợi.

    Bảy người kiên thủ, không ngờ vẫn bị Thủy Viên Vương áp chế.

    Kỳ thật, không chỉ áp chế, mà là hoàn toàn nằm ở thế hạ phong.

    Đúng lúc này, bên khu Nhược thủy không ngờ nổi lên một tảng băng cô cùng kỳ quái.

    Quả nhiên một lúc sau một chuyện kỳ lạ chưa từng xảy ra, đó là Nhược thủy đóng băng.

    Tất cả mọi người không khỏi kinh ngạc, còn Thủy Viên Vương cũng như thể không hiểu chuyện gì xảy ra.

    Thủy Viên Vương vốn chỉ là một con yêu thú, tuy có giảo hoạt nhưng cũng không hiểu được, mà đã không hiểu được rồi thì cứ giải quyết đối thủ cái đã rồi tính sau.

    Thủy Viên Vương gầm lên một tiếng, cây gậy sắt bổ về phía Thạch Ánh Nguyệt.

    Gậy này hung bạo vô cùng.

    Hết lần này đến lần khác, Thạch Ánh Nguyệt đã bị trúng thương.

    Đồng thời, những người xung quanh cũng bị thương.

    Mà ở gần thì bị trọng thương.

    Mắt thấy, Thạch Ánh Nguyệt bị gậy này làm cho bị hủy diệt hoàn toàn, tan xương thịt nát.

    Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc này, một ánh sáng màu xanh lóe lên.

    Chương 384-385: Thủy Viên vương

    “Đang….ng”!

    Tiếng gậy sắt vang lên, bóng người áo xanh chặn giữa Thạch Ánh Nguyệt và Thủy Viên Vương.

    Người này là ai?

    Có thể ngăn cản đòn công kích của Thủy Viên Vương như vậy Sáu người còn lại đều vô cùng hiếu kỳ, con Thủy Viên Vương này quá to lớn, khiến cho bọn họ căn bản nhìn không rõ rút cục là ai đã ra tay.

    Thủy Viên Vương lại tiếp tục tấn công hết đòn này đến đòn khác, mỗi một thức đều cuồng bạo vô cùng.

    Mọi người đều tưởng rằng người áo xanh sẽ đổi vị trí, nhưng kết quả là người áo xanh này chỉ khéo lép biến hoa thanh trường kiếm trong tay mình, chặn lại đòn công kích của Thủy Viên Vương, tuy nhiên mọi người vẫn chưa thể nhìn rõ xem người áo xanh này rút cuộc là ai.

    Lúc này Thủy Viên Vương kêu lên một tiếng thảm thiết, không ngừng lui về phía sau.

    Nhát kiếm này đâm khá sâu, ngực nó đã phun máu ra.

    Rốt cuộc là ai?

    Trong thời gian ngắn như vậy lại có thể khiến cho Thủy Viên Vương bị trọng thương, mọi người đều chăm chú nhìn.

    Thủy Viên Vương lùi lại, trong quá trình nó ngã, máu vẫn tuôn ra ồng ộc, lộ rõ vết thương.

    Mọi người vốn tưởng rằng có thể nhanh chóng nhìn rõ xem rốt cuộc là ai, họ cũng muốn biết đây là vị nào, lại có bản lĩnh lớn như vậy.

    Trong thời gian ngắn lại có thể khiến cho Thủy Viên Vương bị trọng thương.

    Phải biết rằng vừa rồi ở đây, Thủy Viên Vương giống như Ma thần vậy.

    Áp lực đè nặng bảy vị Tu tiên giả.

    Mọi người vô cùng hiếu kỳ kết quả người áo xanh đuổi một mạch theo Thủy Viên Vương.

    Thân hình của Thủy Viên Vương lớn như vậy, mà người áo xanh lại đuổi theo nó.

    Trong mắt của mọi người bây giờ chỉ là một màu xanh, những cái khác đều không còn nhìn rõ nữa.

    Lúc này, Thủy Viên Vương đã bỏ gậy sắt xuống, và giơ móng vuốt lên.

    Móng vuốt của vượn.

    Móng vuốt của hổ linh hoạt, còn móng vuốt của vượn thì phách đạo.

    Móng vuốt của hổ, nếu như so sánh với móng vuốt của nó thì e rằng cũng chẳng thấm vào đâu.

    Còn móng vuốt của Thủy Viên Vương so với vuốt của vượn bình thường thì lợi hại hơn gấp ngàn lần.

    Móng vuốt này lớn vô cùng, còn độ sắc của nó thì dường như có thể xé rách được tất cả những thứ mà nó vồ được.

    Khi khi dường móng vuốt, trong hư không thậm chí còn hiện lên một chữ ‘Bá’, hiển nhiên hư không xung quanh đều vì sự bá đạo của móng vuốt mà bị chấn động.

    Thủy Viên Vương nhất định phải hủy diệt tên côn trùng áo xanh này, đối với thân cao hai trượng của Thủy Viên Vương mà nói, loài người chỉ như một con côn trùng mà thôi.

    Móng vuốt, lập tức bị đóng băng.

    Trong lúc móng vuốt bị đống băng, người áo xanh liền phản lại một đòn, một kiếm đi ra, rạch một vết thương lớn trên người Thủy Viên Vương.

    Tất cả đều nhanh giống như tia chớp, nhanh đến độ tất cả những người bên cạnh đều không nhìn rõ được.

    Thủy Viên Vương đau đớn kịch liệt, gầm lên một tiếng.

    Tâm ma được dẫn ra, đây chính là tuyệt chiêu của Thủy Viên Vương, rất hiếm khi thất bại, tuy nhiên người áo xanh này dường như vẫn không hề hấn gì, một kiếm quay lại trúng vào người Thủy Viên Vương.

    Máu càng chảy ra nhiều hơn, thậm chí nhuộm đó cả áo xanh.

    Thủy Viên Vương hiện tại hết vết thương này đến vết thương khác tuy nhiên cuối cùng cũng phẫn nộ rồi, giương móng vuốt như thể muốn giải quyết người mặc áo xanh kia.

    Cái này đã là bản lĩnh cuối cùng củ nỏ rồi, còn người thanh niên kia rút kiếm để ngăn lại đôi móng vuốt đó, đồng thời tay trái rút một thanh kiếm khác ra đâm trở lại, tốc độ nhanh chóng đâm trúng tim củ Thủy Viên Vương.

    Gào thét!

    Ban nãy khi điện quang hỏa thạch giao thủ không biết vết thương của Thủy Viên Vương nặng đến thế nào, cuối cùng oang một tiếng rồi ngã xuống máu nhuộm vào sông.

    Mà bóng người bị Thủy Viên Vương ngăn lại, cuối cùng cũng xuất hiện rồi.

    Người này rốt cuộc là ai?

    Rất nhiều người trong nội tâm đều có nghi vấn này, Hoa Sơn Kiếm tông đời thứ chín Thạch Ánh Nguyệt nói:

    - Không biết vị tiền bối hoặc sư huynh nào ra tay tương trợ, cứu ta một mạng.

    Tần Giang Yển mênh mông, nước sông Dân cuồn cuộn.

    Trên Tần Giang Yển, đại trưởng lão Thạch Ánh Nguyệt Hoa Sơn Kiếm tông đời thứ chín, hai tay chắp lại, mũi kiếm rũ xuống dưới:

    - Không biết vị tiền bối hay sư huynh nào xuất thủ tương trợ, đã cứu mạng ta, mong cho biết danh tính, sau này dễ báo đáp.

    Thạch Ánh Nguyệt quả thực rất cảm kích người này, đã cứu ông một mạng từ tay Thủy Viên Vương.

    Hơn nữa, nếu kéo được một người thực lực có thể giết được Thủy Viên Vương đối với Hoa Sơn Kiếm tông mà nói, cũng có lợi ích cực lớn.

    Thủy Viên Vương ngã xuống, bóng dáng người mặc áo xanh cuối cùng đã xuất hiện.

    Xiêm y xanh, khuôn mặt lười biếng, nụ cười tương đối tùy tiện, người này rõ ràng là..., chính là...

    Không thể nào tin được, mấy con mắt không biết là trợn to thế nào.

    Bọn họ quả thực không thể tin được, người có thể mạnh mẽ tiêu diệt Thủy Viên Vương, lại là hậu bối Lục Nguyên đời thứ 10.

    Cái này...

    Trong lúc nhất thời, bọn họ quả thực không dám nói gì.

    Lục Nguyên, bọn họ cho rằng thực lực của Lục Nguyên rất mạnh, nhưng có lẽ không thể nào được như các Tu tiên giả Trường Sinh lục trọng như họ, điều này họ có chút tin tưởng, dù sao họ cũng là Trường Sinh lục trọng, kết thành cường giả Hư đan, hơn nữa trước đó không lâu ở thủy vực Tam Hoàn, họ nghĩ rằng do thực lực Lục Nguyên không đủ nên đã chết ở Thủy khu Đệ nhất hoàn trọng hoặc độc thủy khu Đệ nhị hoàn trọng rồi.

    Nào ngờ, trong lúc họ sống chết đánh nhau với Thủy Viên Vương, rồi phát hiện đánh không lại Thủy Viên Vương, khi họ tận mắt chứng kiến Thủy Viên Vương giết từng người bọn họ, Lục Nguyên xuất hiện, mà lần xuất hiện này, đầu tiên là từ khu vực Nhược Thủy đóng băng, như một tia chớp, áp sát Thủy Viên Vương, nhất trọng sát nối tiếp nhất trọng sát, không ngừng công kích, công kích như sóng lớn như triều cuồng, đánh chết Thủy Viên Vương ngông cuồng tự đại ngay trước mặt bọn họ.

    Những Tu tiên giả bọn họ, khi đến đập Tần Giang này, người nhiều nhất cũng còn lại sáu thành pháp lực, vì vậy bảy người cùng nhau liên thủ, nhưng vẫn không phải là đối thủ của Thủy Viên Vương.

    Tuy nhiên, họ cũng biết, cho dù đám bọn họ, không bị tiêu hao pháp lực, có đủ 10 phần tinh lực đi khiêu chiến với Thủy Viên Vương, một đấu một cũng không phải đối thủ của nó, mà chỉ bị nó giết chết mà thôi.

    Chỉ có hai, ba đấu một, thậm chí bốn, năm người đấu một, mới có khả năng giết được Thủy Viên Vương.

    Nào ngờ, chỉ một mình Lục Nguyên đã giải quyết được Thủy Viên Vương.

    Hơn nữa, còn giải quyết gọn gàng sạch sẽ, toàn bộ quá trình đánh nhau, không cần dùng nhiều từ để hình dung, đó là lanh lẹ!

    Đội trưởng đội một Tôn Định Âm trong lòng thầm nghĩ, hậu bối này, thực sự lợi hại, tốc độ trưởng thành của hắn rất nhanh, dường như không thua kém gì Yến Thương Thiên năm đó rồi, Hoa Sơn lại xuất hiện một nhân vật khó lường, nói Hoa Sơn có nhiều thiên tài, quả đúng như vậy.

    Cũng may các thiên tài Hoa Sơn thường thích đấu qua đấu lại, bằng không sao có được những người như vậy.

    Đội trưởng đội bốn, Vu Ky Tử của tiên môn Nam Hải, trong lòng thầm nghĩ, Lục Nguyên này quả nhiên không đơn giản, chẳng trách chưởng môn nhân Yến Nhị lại đánh giá cao Lục Nguyên như vậy, muốn bốn trăm hai mươi năm sau khiêu chiến Lục Nguyên, rõ ràng là nhận thấy Lục Nguyên có tư cách để tiếp nối Yến Thương Thiên, Yến Thương Thiên 450 tuổi vô địch, Lục Nguyên 450 tuổi có lẽ cũng rất mạnh.

    Đội trưởng đội hai Lý Đạo, ánh mắt vô cùng thâm trầm, Tiên môn Thiên Cơ của ông có khác biệt lớn với những tiên môn khác, điểm mạnh nhất của tiên môn Thiên Cơ không phải là bản lĩnh chiến đấu, không phải bản lĩnh ngự kiếm, không phải pháp thuật, mà là bói toán, chưởng môn thế hệ này của tiên môn Thiên Cơ Phong Bất Hoặc đã dùng bảo vật vô thượng của Thiên Cơ môn “Đạo đắc kinh” bói toán qua, tại Nam Cảnh này, sẽ xuất hiện kiếm chi tử.

    Tương lai, giữa trời đất sẽ có một đại kiếp nạn, trong trận đại kiếp nạn này sẽ xuất hiện bảy người con trong truyền thuyết.

    Bảy người con này, người nào cũng có được đại khí vận của trời đất, đều có tương lai vô biên vô cảnh.

    Bảy người con này cơ bản đều xuất hiện ở khắp địa khu trung tâm của đại lục, ít xuất hiện ở nơi vô cùng vắng vẻ như Nam Cảnh đây, vốn khi dùng “Đạo đắc kinh” tính ra Nam Cảnh sẽ xuất hiện kiếm chi tử, còn cảm thấy chuyện này không thể nào xảy ra, giờ nhìn lại, Lục Nguyên này, 60% chính là kiếm chi tử trong truyền thuyết rồi.

    Kiếm chi tử... thiên địa đại kiếp nạn.

    Lý Đạo cảm thấy vô cùng đau lòng, cũng biết được đây không phải là điều năng lực bói toán của mình có thể suy tính được, cố tự đi suy đoán thì sẽ càng khuấy động thiên cơ, thế là ông bèn hít sâu một hơi, từ bỏ suy tính.

    Trong số những người này, tâm tình cổ quái nhất, phải kể tới Thạch Ánh Nguyệt.

    Thạch Ánh Nguyệt lúc nãy vừa mới nói gì mà “không biết vị tiền bối hoặc sư huynh nào xuất thủ tương trợ”, bà đã nói như vậy, thế mà bây giờ hậu bối Lục Nguyên xuất hiện, đây đâu phải tiền bối chứ, cái này còn đỡ, nếu như là người của tiên môn khác, Thạch Ánh Nguyệt cũng sẽ không xấu hổ, mà đây, Lục Nguyên lại là người của tiên môn Hoa Sơn, còn là người của Kiếm Khí tông nữa.

    Cùng một tiên môn, khác tông phái, khác lý niệm, khiến cho Thạch Ánh Nguyệt vô cùng xấu hổ.

    Lục Nguyên tất nhiên không biết những người này sẽ ngại ngùng như vậy.

    Trong nhiều yêu quái nơi đây, hiện tại Thủy Viên Vương đã bị giết, không cần nghi ngờ gì nữa Thủy Viên Vương mạnh hơn Yêu Hỏa Lân nhiều, tuy nhiên cơ thể Thủy Viên Vương không quý giá bằng Yêu Hỏa Lân, kỳ thực Thủy Viên Vương cũng là huyết thống của Thủy Viên thượng cổ, nghe nói thời thượng cổ, Thủy Viên thượng cổ làm loạn, khiến Thiên Vũ Vương đích thân trấn áp, Đại Vũ Vương thượng cổ và Thủy Viên thượng cổ đánh nhau nhiều lần, không dễ dàng gì mới giết được Thủy Viên Vương thượng cổ Vu Chi Kỳ, năm đó Đại Vũ Vương thần thông, ngang qua đại lục, có thể khiến Thiên tinh cúi đầu, vậy mà phải đấu với Thủy Viên Vương lâu như vậy, đủ thấy được sự cường đại của huyết thống này.

    Tuy nhiên, đáng tiếc cơ thể của Thủy Viên Vương không phải là bảo bối.

    Lục Nguyên khẽ động, Hỗn Thiết Côn của Thủy Viên Vương đã về tay, Hỗn Thiết Côn của nó được làm từ Bạch mạch thiết, có thể dùng để luyện tinh kiếm, bản thân đạt đến Trường Sinh bát trọng cần phải dùng đến.

    Đúng rồi, còn có Hào thủy lệnh, đây là pháp bảo, có thể hiệu lệnh thủy, các thủy quái đều phải nghe lệnh, cũng rất hữu dụng, khi Lục Nguyên cầm Hào thủy lệnh, mới phát hiện, Hào thủy lệnh này rất giống với Thổ vương lệnh mình đạt được khi đấu với Nguyệt Tu La Môn, hẳn là Thổ vương lệnh đó có quan hệ gì đó với Hào thủy lệnh này.

    Thổ vương lệnh, Hào thủy lệnh

    Trong đầu nhất thời xuất hiện nhiều nghi vấn.

    Hai lệnh bài này, quả thực ẩn giấu một bí mật lớn, nhưng tất nhiên là Lục Nguyên không biết, hắn lấy Hào thủy lệnh cất vào túi nhỏ của mình.

    Đây là Kết tinh thần hồn.

    Lục Nguyên lập tức phát hiện một Kết tinh thần hồn vô cùng trong suốt lớn bằng nửa bàn tay, quả nhiên là Kết tinh thần hồn, không giống với bình thường, quang mang của nó vô cùng chói mắt.

    Đá tiểu thần hồn cực nhỏ, phát ra ánh sáng nhàn nhạt, đá đại thần hồn lớn bằng nửa nắm tay, có quang mang nhàn nhạt, Lục Nguyên sớm đã biết điều này, quang mang càng mạnh, thần hồn có thể thăng cấp càng nhiều, viên Kết tinh thần hồn này không ngừng phát ra quang mang chói mắt, đủ để thấy thần hồn này mạnh nhường nào, bảy vị Tu tiên giả khác, nhìn thấy viên thần hồn lớn trong tay Lục Nguyên, ánh mắt có chút thèm muốn, ở trong Thần hồn giang họ cũng đã có được đá thần hồn lớn, nhưng căn bản chưa ai đạt được Kết tinh thần hồn.

    Ah, không đúng, có một người trong đó, đánh chết một trong ba yêu quái khác của sông Dân, có được một kết tinh thần hồn, ngoài ra, thật sự chẳng ai có được kết tinh thần hồn.

    Lấy được kết tinh thần hồn rồi, Lục Nguyên vẫn chưa dừng lại, hắn đặt kết tinh thần hồn giữa hai mày, đồng thời vận pháp môn hấp thụ Kết tinh thần hồn, quang mang không ngừng chui vào đầu Lục Nguyên, thần hồn của Lục Nguyên không ngừng thăng cấp, khiến thần hồn càng lúc càng mạnh.

    Lục Nguyên vô cùng vui vẻ, thần hồn càng lúc càng mạnh, vốn, thần hồn của mình, chỉ có thể bao phủ được một phạm vi nhỏ, nhiều nhất chỉ là một gian phòng nhỏ, lúc này thần hồn đã có thể bao trùm hai gian phòng nhỏ, cảm giác vô cùng sảng khoái, thật sự chỉ có một từ sảng khoái, được rồi, kỳ thực là hai từ, vô cùng sảng khoái.

    Đương nhiên, hiện tại sức mạnh thần hồn vẫn không ngừng tăng, càng tăng càng thấy thoải mái.

    Nếu đây là đá thần hồn lớn thì sớm đã dùng hết rồi, nhưng lúc này thần hồn vẫn không ngừng tăng lên, Lục Nguyên cũng cảm thấy thoải mái đến cực điểm.

    Cũng không biết bao lâu, kết tinh thần hồn kia cũng dần chuyển sang ảm đạm.

    Dù sao, sức mạnh thần hồn kết tinh thần hồn có thể cung cấp cũng có giới hạn, không thể vào cung cấp vô cùng vô tận được.

    Tuy nhiên, Trương Dương cũng không để ý những chuyện này, Trương Dương chỉ cảm thấy giờ mình đang đứng ở một cánh cửa, dường như cánh cửa này có sức mạnh trấn áp sự gia tăng thần hồn của mình, sức mạnh của cánh cửa nằm ở hai hàng lông mày, khiến cho thần hồn của mình không thể nào tăng được.

    Kỳ thực ở giữa hai hàng lông mày có tồn tại tùng quả tuyến, chỉ cần tùng quả tuyến này bị phá hỏng, tinh thần của người ta sẽ không bị khống chế, dễ dàng bay bổng khắp nơi, nghe nói có một loại thực vật kỳ lạ được gọi là thuốc phiện, loại thuốc phiện này có tác dụng phá hủy tùng quả tuyến tạm thời, chỉ cần tùng quả tuyến bị phá, con người sẽ suy nghĩ miên man, không thể là chính mình.

    Còn trong giới tu tiên, có một truyền thuyết.

    Tương truyền vào thời thượng cổ, con ngời căn bản không cần tu hành, vừa sinh ra đã có năng lực lớn, khi đó, co người có thể nhẹ nhàng phi hành, nhẹ nhàng phá núi vượt biển, tuy nhiên không biết từ bao giờ, tùng quả tuyến này bị khóa lại, làm cho người được sinh ra, chỉ là người phàm, không có sức mạnh gì cả, nghe nói các thần thượng cổ cho rằng con người vừa sinh ra đã có sức mạnh như vậy, có thể tạo nên sức phá hủy quá lớn, các thần tiên bọn họ không thể nào thống trị được nhân loại, vì thế các đại thần thượng cổ thần thông có sức mạnh vĩ đại đã khóa tùng quả tuyến lại.

    Cái gọi là Trương Dương tứ trọng thành tựu nguyên thần, xung kích Trường Sinh ngũ trọng Song kiếm ngự sử, chính là phải phá bỏ cái khóa của tùng quả tuyến này.

    Hiện nay Lục Nguyên đã đến thời điểm xung kích mấu chốt, đã cảm nhận được khóa của tùng quả tuyến, Lục Nguyên có thể khẳng định, chỉ cần phá bỏ cái khóa này, là có thể đạt đến Trường Sinh Ngũ trọng.

    Chương 386+387: Thời tiết biến đổi

    Sức mạnh thần hồn càng ngày càng lớn, không ngừng xung kích.

    Crắc!

    Trong tích tắc một tiếng vỡ tan vang lên trong đầu.

    Trong lòng Lục Nguyên vô cùng vui vẻ.

    Trong cơ thể, nơi thần hồn mạnh nhất, chính là tùng tuyến quả nằm giữa hai chân mày.

    Dưới tác dụng của kết tinh thần hồn, cuối cùng, khóa khống chế tùng tuyến quả của Lục Nguyên cũng được phá giải.

    Thời khắc này, thần hồn ở khắp đại não vốn đã bị áp chế, cuối cùng cũng được kết hợp hoàn mỹ, giống như vô số những dòng chảy nhỏ, hợp lại với nhau tạo thành con sông lớn, sức mạnh của thần hồn cũng đạt được mức cực đại, nếu ói trước đây, sức mạnh thần hồn của Lục Nguyên chỉ có thể bao phủ được một căn phòng nhỏ, lúc nãy thăng cấp lên chẳng qua cũng bao trùm được hai căn phòng nhỏ mà thôi.

    Nhưng bây giờ, sức mạnh thần hồn cuồn cuộn dâng trào, nếu nói có thể so với trường giang đại hải thì hơi quá một chút, nhưng, thực sự là đã thăng cấp đến mức khó có thể tưởng tượng được, sức mạnh thần hồn hiện tại, có thể bao phủ cả Trường Xuân cư, dù Trường Xuân cư không tính là quá lớn, nhưng cũng có thể thấy được thần hồn của Lục Nguyên đã thăng đến mức nào.

    Nhớ năm đó, sư phụ ngồi giữa Trường Xuân cư, mình ở ngoài sân của Trường Xuân cư, chỉ cần lén lười biếng một chút sư phụ cũng biết.

    Lúc đó mình còn thầm ước bản thân có thể được như sư phụ, bây giờ, cuối cùng thì mình cũng đạt đến bước đó rồi.

    Đáng tiếc, những ngày mình lén lười biếng, sư phụ trách mắng đã không thể nào quay lại nữa.

    Trước mộ của sư phụ, đã một thời gian mình không đến, cỏ chắc đã mọc cao hơn nhiều rồi.

    Đáng tiếc, nếu sư phụ biết được hiện tại mình đã đạt đến Ngũ Trọng Trường Sinh, có lẽ sẽ vui mừng lắm.

    Lục Nguyên thôi không nghĩ nữa, sư phụ đã đi rồi, có nghĩ thêm nữa cũng chẳng được gì.

    Thần hồn vẫn đang thăng cấp, nhưng đã thăng không còn rõ rệt nữa rồi, xem ra tác dụng kết tinh thần hồn cũng chỉ dừng lại ở đây.

    Mở mắt, nhìn kết tinh thần hồn trước mắt mình, giờ đã sắp không phát sáng nữa, chỉ còn một mảng nữa là ánh sáng sẽ hoàn toàn biến mất, chứng tỏ kết tinh thần hồn đã bị rút sạch rồi.

    Đồng thời, rắc một tiếng, kết tinh thần hồn đã rơi xuống đất, vụn thành ngàn mảnh.

    - Xong rồi!

    Lục Nguyên vỗ Song kiếm trên lưng:

    - Bạn đồng hành, lên đường!

    Người vừa khẽ động, đã tiến vào đập Tần Giang rồi, khu vực Nhược Thủy bên này đập Tần Giang đã bị mình đóng băng rồi, còn phía bên kia vẫn sóng lớn cuồn cuộn, cả người Lục Nguyên bước vào trong sóng lớn cuồn cuộn, nước sông cuồn cuộn đập vào mặt, Lục Nguyên vỗ tay một cái, Dưỡng Ngô kiếm, Trấn Nhạc kiếm đồng thời xuất khỏi vỏ.

    Trường Sinh đệ Ngũ Trọng, chính là Song kiếm ngự sử.

    Cái tên gọi này, dĩ nhiên là có ý nghĩa riêng của nó.

    Đệ nhất Thanh phi kiếm, chính là Tinh thần ngự sử, khống chế pháp lực đưa vào bên trong.

    Còn Đệ nhị Thanh phi kiếm này, theo như lời sư phụ nói năm đó, là Thần hồn ngự sử, Dưỡng ngô kiếm tự mình múa may trong sóng nước, còn Trấn nhạc kiếm sau khi thoát khỏi tay mơ hồ rơi xuống phía dưới, sức mạnh thần hồn của Lục Nguyên khẽ động, nâng Trấn nhạc kiếm ở bên dưới lên, sức mạnh thần hồn tác dụng lên Trấn nhạc kiếm, Trấn nhạc kiếm vốn rơi xuống cũng tự mình nâng lên.

    Sức mạnh thần hồn tiếp tục tác dụng lên Trấn nhạc kiếm, lúc bắt đầu, dĩ nhiên là vẫn chưa khống chế được, Trấn nhạc kiếm xiêu xiêu vẹo vẹo, lên lên xuống xuống, trái trái phải phải, mấy lần khống chế thất bại bị cơn sóng lớn nhấn chìm trong biển sóng, tuy nhiên Lục Nguyên lập tức dùng sức mạnh thần hồn điều khiển Trấn nhạc kiếm mạnh mẽ chống lại con sóng lớn.

    - Xấu xí quá!

    Đây là sự thật.

    Đã rất lâu rồi không sử dụng kiếm pháp xấu xí như vậy, hiện nay Trấn nhạc kiếm chẳng ra hình dạng gì.

    Nhưng trước nay Lục Nguyên chưa bao giờ chịu từ bỏ, học tập dần để biết cách dùng sức mạnh thần hồn khống chế Trấn nhạc kiếm, lúc đầu Trấn nhạc kiếm lảo đà lảo đảo, vô cùng chật vật, nhưng sau đó, càng ngày khống chế càng trôi chảy, càng lúc càng thuận lợi, càng lúc càng tự tại, rất chi thoải mái.

    Cuối cùng, Trấn nhạc kiếm đã có thể khống chế hoàn mỹ rồi.

    Lục Nguyên cười ha ha:

    - Được rồi, bạn tốt, lên thôi!

    Lục Nguyên lại nói, kiếm vốn là người bạn tốt, Dưỡng Ngô kiếm luôn là người bạn tốt của mình, còn Trấn nhạc kiếm là người bạn tốt mới quen biết gần đây.

    Lục Nguyên đứng trên sóng, giữa dòng sông.

    Còn hai thanh Phi kiếm Dưỡng ngô kiếm, Trấn nhạc kiếm, cũng đang bay giữa dòng sông, hai thanh kiếm này, không còn vụng về như lúc ban đầu nữa, Dưỡng ngô kiếm biểu hiện một chiêu cuồng phong quá cảnh, còn Trấn nhạc kiếm thi triển một chiêu phong bất lưu ngấn, Dưỡng ngô kiếm xuất một chiêu bạo vũ như chú, Trấn nhạc kiếm xuất một chiêu mạc sắc thâm thâm, Dưỡng ngô kiếm xuất một chiêu khoái dật tuyệt luân, Trấn nhạc kiếm xuất một chiêu tiểu tuyết miểu miểu.

    Đủ các loại chiêu thức, hai thanh kiếm trong tay, mỗi lần xuất chiêu đều vô cùng hoàn mỹ, căn bản là không chút khuyết điểm.

    Đúng rồi, còn có thể chơi đùa rất vui vẻ nữa.

    Dưỡng ngô kiếm phóng ngang, một thức Phong quá giang sơn không lưu vết, Trấn nhạc kiếm từ trên băng xuống, một thức Vân tỏa sơn phong không ồn ào, kỳ thực Phong quá và Vân tỏa là hai chiêu, bổ trợ cho nhau, nhưng trong Trường Sinh Ngũ trọng trước đây, phải hai người cùng thực hiện, không cách nào một người cùng lúc thi triển, hai người cùng thực hiện không thể nào phối hợp quá hoàn hảo, không thể nào tạo ra uy lực lớn, còn hiện nay, Dưỡng ngô kiếm, Trấn nhạc kiếm cùng sử dụng, một thức Phong quá giang sơn không lưu vết, , một thức Vân tỏa sơn phong không ồn ào cùng thi triển, bổ trợ lẫn nhau, tạo thành một tuyệt chiêu có uy lực cực lớn.

    Điều này còn chưa đủ thú vị, càng thú vị hơn là.

    Dưỡng ngô kiếm đi lên, kiếm ý thi triển ra tuyết, ngay tức khắc phóng lên không trung, khắp nơi đều là hoa tuyết bay lất phất, còn Trấn nhạc kiếm thi triển lên trên, kiếm ý như băng, từ dưới dòng sông phóng lên, tạo thành tầng tầng lớp lớp băng dày.

    Vốn lúc nãy, còn là sóng lớn cuồn cuộn, dòng sông cứ trôi.

    Giờ thì trên trời tuyết bay lất phất, bên dưới nước đóng băng, vốn dòng sông đang trong tiết hạ, bây giờ lại bị Lục Nguyên biến thành mùa đông lạnh giá.

    Thú vị, thực sự rất thú vị.

    Giờ Lục Nguyên chỉ cảm thấy rất thú vị, Lục Nguyên và những người khác không giống nhau, những người khác tu tiên giả, nghiên cứu kiếm thuật, là để thắng kẻ khác, để dấu kiếm, để kiếm được lợi ích từ thắng lợi.

    Còn Lục Nguyên thì không như vậy, Lục Nguyên đơn thuần là thích kiếm, thích đủ các loại thế kiếm, đánh nhau chẳng thoải mái như vui chơi.

    - Người bạn tốt, đúng là sảng khoái!

    Chơi một phen, dùng kiếm sảng khoái không gì bằng, Song kiếm ngự sử Trường Sinh Ngũ trọng đã hoàn toàn khác trước, sảng khoái, sảng khoái quá.

    Sau khi Lục Nguyên luyện thành Song kiếm ngự sử Trường Sinh Ngũ trọng, cười ha hả, quay trở lại đập Tần Giang, lúc này mới phát hiện có bảy vị tu tiên giả đang đứng trên đập Tần Giang, người nào người nấy đều kinh ngạc.

    Tôn Định Âm, Thạch Ánh Nguyệt, Lý Đạo, Vu Ky Tử, còn có ba vị tu tiên giả Trường Sinh Lục trọng khác, người nào người nấy kinh ngạc cực độ, họ bắt đầu nhìn thấy Lục Nguyên hấp thị kết tinh thần hồn, đạt đến Trường Sinh Ngũ Trọng cũng không quá mức kinh ngạc, dựa vào năng lực của kết tinh thần hồn, quả thực có thể như vậy.

    Nhưng sau khi Lục Nguyên đạt đến Trường Sinh ngũ trọng rồi đi, trong lòng không khỏi cười thầm.

    Pháp lực của ngươi đúng là đạt đến Trường Sinh Ngũ trọng, nhưng nếu muốn lập tức sử dụng Song kiếm ngự sử thì không thể được, cần phải có thời gian để từ từ thích ứng, tùy theo cơ thể mỗi người mà thời gian thích ứng dài hay hắn, dài thì bảy ngày mười ngày, còn ngắn thì cũng phải mấy canh giờ, mới có thể thích ứng rồi dùng thần hồn khống chế hai thanh kiếm.

    Kết quả Lục Nguyên đã làm rất tốt, đã sử dụng ngay lập tức, cũng chỉ trong vòng một phút, đã tự mình khống chế hai thanh phi kiếm cùng lúc phóng ra ngoài.

    Hơn nữa, coi như họ cũng nhìn thấy được chiêu kiếm của Lục Nguyên, chiêu kiếm của Lục Nguyên, mỗi chiêu đều hoàn mỹ như thế, có tính thưởng thức như thế, mỹ lệ như thế, trôi chảy như thế, coi như họ đã thấy được kiếm thuật của Lục Nguyên, ngay cả người xuất thân Kiếm tông như Thạch Ánh Nguyệt, cũng phát hiện ra rằng kiếm thuật của Lục Nguyên vượt xa cô.

    Chả trách, Lục Nguyên có thể vượt qua thắng nhân tiểu cảnh giới nhị trọng, kiếm thuật đã đạt đến trình độ này mà còn không thể vượt qua thắng nhân tiểu cảnh giới nhị trọng, vậy thì luyện kiếm há còn có tác dụng gì nữa chứ.

    Lương Cửu, Tôn Định Âm bị Lục Nguyên làm chấn động cuối cùng cũng đã khôi phục lại, giờ là lúc cần phải làm việc khác.

    Chẳng hạn, Lục Nguyên còn phải thu thập vài chiến lợi phẩm khác, xem xem Thủy Viên Vương có còn chiến lợi phẩm khác không.

    Lục Nguyên phát hiện tay của Thủy Viên Vương vẫn còn vài linh thạch, nhưng không nhiều, đúng rồi, còn có hai viên đá thần hồn lớn, vẫn còn chút tác dụng.

    Căn bản, chiến lợi phẩm của Thủy Viên Vương chỉ được chừng đó.

    Lục Nguyên lấy Hào thủy lệnh ra, tiêu trừ thủy vực Tam Hoàn, vốn thủy vực Tam Hoàn vô cùng đáng sợ, dưới Hào thủy lệnh lập tức đã biến mất không chút dấu vết, thủy vực Tam Hoàn biến mất, những tiên giả bị giam cầm trong thủy vực Tam Trọng đều xuất hiện, những tu tiên giả này có vài người thương tích không nghiêm trọng, cũng có những người bị thương cực kỳ nghiêm trọng, thậm chí có vài vị khi thủy vực Tam Hoàn biến mất, họ không chống đỡ nỗi, đã rơi xuống sông Dân, may là có tu tiên giả lập tức bay xuống cứu họ, đồng thời cho họ ăn rất nhiều đan dược, những người này tĩnh tọa tại đây, dần dần hồi phục thương thế, nếu bị thương vì độc thủy, Thanh đế kiếm của Lục Nguyên sáng lên một cái, vạn độc lập tức tiêu tan, vô cùng thần diệu.

    Tiếp theo lại bắt đầu thống kê, lần này tổng cộng có 87 tu tiên giả rơi vào thủy vực Tam Hoàn, có vài người thoát ra khỏi thủy vực Tam Hoàn, có vài người không ra khỏi, cũng có nhiều tu tiên giả đã chết, Tôn Định Âm thống kê lượng tu tiên giả đã chết, con số cuối cùng là 11 vị.

    87 người, 11 người đã chết, đối với giới tu tiên Thái bình thịnh thế hiện nay mà nói là một tổn thất nghiêm trọng, Tôn Định Âm ghi lại tên từng người.

    Khi ông thống kê, Lục Nguyên lấy đất bắt đầu tu bổ lại bề mặt đập Tần Giang bị hư hại, sau một lát, cuối cùng cũng tu bổ xong.

    Cuối cùng cũng hoàn thành.

    Việc ở đập Tần Giang, đến giờ đã kết thúc, những người bị thương nặng thương thế cũng hồi phục được vài phần, ngự kiếm phi hành cũng không thành vấn đề, lúc này chỉ còn lại 76 người, bắt đầu đến sông Hắc Thủy, ở đây có một con thuồng luồng nửa rắn là thần hồn sông lợi hại nhất!

    Noi này dĩ nhiên cần người trợ giúp rồi!

    Trong quá trình đi sông Hắc Thủy, lại đụng phải con yêu quái cuối cùng trong Tam yêu sông Dân-- Thủy Ngưu Vương.

    Thủy Ngưu Vương không có huyết thống thượng cổ, nhưng cũng tu thành một trong Tam yêu sông Dân, tất nhiên là nó không thể nào lợi hại được như Thủy Viên Vương, nó đụng phải đám Lục Nguyên, kết quả thế nào đã rõ, dĩ nhiên Lục Nguyên không hề khách khí, Lục Nguyên hiện nay đã đạt đến Trường Sinh Ngũ trọng, trong đám người này căn bản đã không có đối thủ, khi mọi người giết Thủy Ngưu Vương, Lục Nguyên bỏ nhiều sức lực nhất, cuối cùng được chia ba phần kết tinh thần hồn.

    Mọi người tiếp tục đi đến sông Hắc Thủy, kết quả lại truyền đến tin, bên sông Hắc Thủy đã được giải quyết rồi.

    Tu tiên giả Trường Sinh Thất trọng Kim Đan đại thành, quả nhiên bất phàm.

    Thuồng luồng nửa rắn bên sông Hắc Thủy đã được giải quyết rồi.

    Cũng hơi tiếc, mình chẳng kiếm được chút gì ở bên chỗ sông Hắc Thủy, trong lòng Lục Nguyên thầm nói, tuy nhiên cũng thở phào nhẹ nhỏm, chín cái động rách của Thần Hồn giang đã được tu bổ xong, cuối cùng cũng có thể rời khỏi Thần Hồn giang rồi.

    Việc ở Thần Hồn giang đã xong.

    Chín cái động rách đã tu bổ hoàn toàn.

    Những Tu tiên giả tiến vào Thần Hồn giang, trừ số tổn thất còn lại hơn bảy mươi người quay về.

    Đêm nọ trên núi Thanh Thành, từng ngôi sao nhỏ, chợt có vài tiếng động nhỏ, nhìn từ tổng thể tương đối yên bình.

    Trong một tiểu viện nguyệt hồ tại nơi ở của Hoa Sơn Kiếm Khí tông ven hồ Nguyệt Thành sau núi Thanh Thành, truyền đến một giọng nói, vốn là mấy vị huynh đệ đang hỏi chuyện Thần Hồn giang, Bắc Phong đời thứ mười, hiện tại không thể nào đi vào được Thần hồn giang, tuy nhiên Lục Nguyên đã đi, nên dĩ nhiên họ cũng muốn hỏi tình hình bên đó.

    Lục Nguyên cũng nhẫn nại, tùy tiện kể vài chuyện trong Thần hồn giang.

    Lục Nguyên cũng không chú ý lắm, vốn Nguyên Nguyên thượng nhân định vào phòng, tuy nhiên nghe thấy mấy sư huynh đệ đời thứ mười nói chuyện với nhau, bất giác nở nụ cười, rất tốt, không khí của đời thứ mười rất hòa thuận, quan trọng nhất là dù Lục Nguyên thực lực cao hơn nhiều so với những sư huynh đệ đời thứ mười khác, nhưng thái độ lại tương đối tốt.

    Nguyên Nguyên thượng nhân vốn định vào phòng nói gì đấy, nhưng sau đó không vào nữa.

    Bọn họ có thể hòa thuận như vậy thì tốt.

    Nguyên Nguyên rời bước đi, thời cơ phát động Tư Mã Trường Bạch đã đến rất gần, dù sao, hiện nay thực lực của Lục Nguyên càng ngày càng gần bằng Tư Mã Trường Bạch, Tư Mã Trường Bạch không thể đợi đến lúc Lục Nguyên vượt qua gã mới phát động được, tuy nhiên nếu Tư Mã Trường Bạch phát động, có lẽ sự chuẩn bị cũng sẽ chưa đủ, tốc độ tăng trưởng thực lực của Trương Dương nằm ngoài dự liệu của bất cứ ai, Tư Mã Trường Bạch có lẽ cũng không ngờ tới được, sự chuẩn bị của gã hẳn sẽ không nhiều.

    Tư Mã Trường Sư đệ Bạch, Nguyên Lăng sư đệ chắc có mưu kế trùng trùng.

    Nguyên Nguyên thượng nhân híp mắt.

    Tư Mã Trường Bạch sư đệ quyết đấu với Lục Nguyên, có lẽ sẽ nhanh thôi, trong một hai năm nữa, cũng có thể sẽ là trong năm nay.

    Ngoài ra, Nguyên Nguyên thượng nhân cũng lờ mờ cảm nhận thấy gì đó bất thường, vốn nghe nói Trương Hư Huyền của tiên môn Thanh Thành nói, nghe nói mấy người này âm mưu thâm hiểm, giống như Nguyên Lăng sư đệ, bình thường lập mưu kế đều đợt sóng này nối đợt sóng kế, tại sao chuyện Thần hồn giang lần này lại kết thúc dễ dàng như thế, đúng là kỳ quái.

    Ánh trăng đậm dần, dưới ánh trăng, chủ nhân của Bắc Phong đang trầm tư suy nghĩ.

    Ngày hôm sau, vừa sáng sớm, đám Lục Nguyên đã bị tiếng ồn ào đánh thức.

    Lục Nguyên ngáp một cái, ngủ cũng khá ngon, sau khi lao tâm khổ tứ trong trận Thần Hồn giang, cả người đã vô cùng mệt mỏi, hôm qua chẳng dễ dàng gì thoát khỏi Thần Hồn giang, dĩ nhiên là cẩn phải nghỉ ngơi cho thật khỏe rồi, giấc ngủ này đã kéo dài năm canh giờ, đúng là lâu lắm rồi không được ngủ như vậy, thật sự thoải mái quá.

    Chương 388+389: Thứ nhất

    Sáng sớm, sau khi rửa mặt xong thì ăn chút cháo loãng với dưa muối.

    Sau khi uống ngụm rượu khôi phục tinh thần mới hỏi lúc nãy sao lại ầm ĩ, hỏi xong Lục Nguyên mới biết, vốn hôm nay tiên môn Thanh Thành sẽ khen thưởng cho những người có biểu hiện xuất sắc ở trận Thần Hồn giang.

    Kỳ thực, tiên môn Thanh Thành không thể không làm như vậy.

    Sự kiện Thần Hồn giang lần này, các tiên môn đã phái không ít trưởng lão đi tương trợ, dù nói ngũ đại tiên môn là anh em ruột thịt, nhưng hôm nay anh giúp tôi, tôi phải bày tỏ lòng cảm ơn, tôi giúp anh, anh cũng không thể nào không cảm ơn được, thế nên những ai bỏ sức cho vụ Thần hồn giang nhất định phải được ban thưởng, đây là nguyên nhân đầu tiên.

    Nguyên nhân thứ hai, Thần Hồn giang bảo vệ thành công, dĩ nhiên phải tuyên truyền, Trương Hư Huyền là phản đồ của Thanh Thành, hơn nữa còn là nhân vật được xưng là thiên tài của đời thứ chín, dĩ nhiên phải đả kích Trương Hư Huyền thật nặng, phá hủy âm mưu của Trương Hư Huyền rồi, vậy thì sao lại không tuyên truyền một phen chứ.

    Chính vì các nguyên nhân như vậy, cho nên, hôm nay tiên môn Thanh Thành phải làm như vậy.

    Tất cả những chuyện này, đều diễn ra ở Lão Quân các.

    Lão Quân các, được lập vào đời Thanh Thành thứ nhất, Lão Quân các có sáu tầng, bên dưới vuông bên trên tròn, thể hiện trời đất, trời tròn đất vuông, hơn nữa mỗi tầng đều có tám góc, đại diện cho bát quái, bên ngoài có hình tháp, trên đỉnh có tam viên bảo, để biể hiện khí tam tài thiên, địa, nhân.

    Tòa lầu này được xây dựng trên đỉnh Lão Tiêu, có thể nói là tràn đầy linh khí và nghệ thuật cảm.

    Khi ánh dương đầu tiên chiếu xuống Lão Quân các, Lão Quân các đã có người bắt đầu bận rộn, hiện nay mặt trời mọc hướng đông, ánh mặt trời rực rỡ, Lão Quân các đã đầy người.

    Đây đang là mùa hạ, nên người cũng rất nhiều.

    Cũng may những người có mặt tại đây, đều là những Tu tiên giả tu hành có đạo hạnh, đều không sợ nóng không sợ lạnh, chút nóng bức ấy không đáng là gì.

    Người ở đây quả thực rất đông, môn phái nào cũng có, liên quan đến chuyện Thần Hồn giang, dĩ nhiên mọi người tương đối nhiệt tình, còn với những phần thưởng trong truyền thuyết, mọi người vô cùng nhiệt tình.

    Lục Nguyên đứng giữa đám người, trời hơi nắng quá, hắn đội chiếc mũ rộng vành để che nắng, bên cạnh dĩ nhiên là hai người bạn tốt của Lục Nguyên Diệp Phương, Diệp Viên, sư tỷ Lăng Ngọc Châu, cùng với người bạn tốt hồi nhỏ Mãnh Bạch, năm người đứng trong đám người, không quá bắt mắt, nhìn còn tưởng rằng đây chỉ là đám tiểu bối đời thứ mười đến xem náo nhiệt mà thôi.

    Loại hậu bối xem náo nhiệt này quả thực rất nhiều.

    Ngươi ngẫm thử xem, bây giờ là thời đại Ngũ môn hội minh, mà đã lâu lắm rồi, Ngũ môn hội minh chẳng tổ chức hội họp gì, mọi người trên núi Thanh Thành đã rảnh rỗi đến mức không có việc gì làm, chẳng dễ dàng gì mới xảy ra một việc như Thần hồn giang, dĩ nhiên ai nấy đều hứng thú, đều kéo đến xem náo nhiệt rồi.

    Số người đứng ngoài Lão Quân các, trên tầng ba của Lão Quân các, xuất hiện một người, chính là Kiếm tiên Tôn Tú Lệ của Thanh Thành tiên môn.

    Tôn Tú Lệ đứng trên Lão quân các, nói với mọi người:

    - Chư vị, lần này, cảm ơn tất cả chư vị tiên môn đã trợ giúp Thanh Thành tiên môn, đối với những Tu tiên giả đã mất trong Thần Hồn giang, sẽ có giúp đỡ nhất định, còn đối với 10 vị Tu tiên giả lập công nhiều nhất trong Thần Hồn giang, Thanh Thành Tiên môn chúng tôi cũng sẽ có phần thưởng xứng đáng.

    Giọng của nàng, thanh thúy dễ nghe, dung nhan của nàng cũng tương đối thanh tú.

    - 10 món phần thưởng đã đặt trong ngay này, mọi người nhìn sang bên này, đây là danh sách 10 cái tên được ban thưởng, là một lượng Thái bạch vẫn thiết nhất định, cùng với 20 viên đá Tiểu Thần hồn, tác dụng của Thái bạch vẫn thiết rất lớn, còn 20 viên đá Tiểu Thần hồn kia, cũng được coi là có chút tác dụng, tuy nhiên tác dụng sẽ không lớn lắm.

    Phần thưởng của người thứ 9, sẽ nhiều hơn phần thưởng của người thứ 10 một chút, giá trị sẽ lần lượt giảm dần như vậy, đến người nhận phần thưởng thứ năm, phần thưởng sẽ cực tốt, người nhận phần thưởng thứ năm là năm Linh thú cỡ lớn, cùng với ba viên đá đại Thần hồn, cùng với một lượng Thái bạch vẫn thiết nhất định, phần thưởng này cũng tương đối tốt rồi.

    Đến người thứ ba, phần thưởng sẽ tốt hơn, đây là một linh thú dạng khổng lồ, năm viên đá đại Thần hồn, cùng với Thái bạch vẫn thiết.

    Người thứ hai, là ba linh thú dạng khổng lồ, mười viên đá đại Thần hồn, cùng với Thái bạch vẫn thiết.

    Người đứng đầu, năm linh thú dạng khổng lồ, một Kết tinh thần hồn, cùng với Thái bạch vẫn thiết.

    Ngươi nói vì sao Thanh Thành lại ban thưởng khác nhau, rồi còn kết hợp với Thái bạch vẫn thiết, ở những nơi khác Thái bạch vẫn thiết khá đáng tiền, tuy nhiên tiên môn Thanh Thành lại có mỏ khai thác Thái bạch vẫn thiết tốt nhất trên toàn Tấn quốc, cho nên tiên môn Thanh Thành vô cùng hào phóng, Đương nhiên, bản thân Thái bạch vẫn thiết quả thực cũng rất đáng giá, luôn là vật liệu cần thiết để chế tạo linh kiếm, hơn nữa, tiên môn Thanh Thành luôn khống chế sản lượng Thái bạch vẫn thiết, đó chính là lý do tại sao giá của Thái bạch vẫn thiết luôn khá cao.

    Nhìn thấy phần thưởng như vậy, ai nấy đều kinh ngạc.

    Tiên môn Thanh Thành, lần này coi như cũng hào phóng một lần, linh thú khổng lồ có tỷ lệ thế nào, cấp Nhĩ tiên bình thường cũng khó vượt qua 10 cái, vậy mà lần này Thanh Thành tặng thưởng, người đứng đầu đã được năm linh thú khổng lồ, lại thêm một mảnh Kết tinh thần hồn, quả là khủng bố.

    Tuy nhiên, ngẫm lại cũng đúng, cả một dải Thần hồn giang được bảo vệ, danh vọng của tiên môn Thanh Thành, cùng với lợi ích thực tế, không biết bao nhiêu.

    Nếu lọt vào khu vực yêu ma, tiên môn Thanh Thành có thể nói là thanh danh càn quét, đám yêu ma dưới đáy cũng được rất nhiều, rất nhiều lợi ích.

    Diệp Phương hỏi:

    - Lục sư huynh, huynh nói lần này, ai là người đứng đầu, năm linh thú khổng lồ, có năm linh thú khổng lồ, ta đột phá đến kỳ Luyện thể ắt hẳn cũng không cần tốn quá nhiều thời gian đâu.

    Gã vừa nói xong, Diệp Viên đã cười nói:

    - Đệ thực sự có được linh thú khổng lồ, đầu tiên cảnh giới chưa đủ, không thể nào đột phá được, tự từ bỏ đi.

    Lục Nguyên suy nghĩ:

    - Người đứng đầu, có lẽ là một trong năm vị tu tiên giả Trường Sinh Thất trọng kia, dù sao năm người cũng liên thủ đánh chết thuồng luồng ở sông Hắc Thủy.

    Lục Nguyên đoán thành thích của mình, muốn vào top 5 chắc cũng không quá khó khăn.

    - Thứ 10, Tiên môn Võ Lăng, Lý Tầm Mộng, chiến tích, tu bổ một trong chín chỗ bị phá hỏng, giết yêu vật đối thủ, hoàn thành ba cọc độ khó cấp thấp.

    Tú chi kiếm tiên đọc tên, một vị thư sinh trung niên chán nản, thất vọng chạy lên bục, nhận phần thưởng thứ 10, dường như không thèm để ý đến phần thưởng này.

    - Thứ tám, tiên môn Thiết Kiếm, Kinh Hách Sinh, công kích một yêu vật trong ba yêu vật địa phương cấp độ khó thấp, tu bổ chỗ hỏng,

    Kinh Hách Sinh nhăn mặt, giống như thù hận ai vậy.

    - Người thứ bảy, tiên môn Thanh Thành, Tề Tư Minh, đánh bại Thủy Xà Vương một trong ba yêu quái sông Dân thuộc một trong bốn yêu quái địa phương độ khó cấp trung, tu bổ một chỗ hỏng.

    Tề Tư Minh tướng mạo oai vệ, nhìn có vẻ anh vũ, Thủy Xà Vương đó, chính là mị xà trong nước, am hiểu hoặc tâm chi thuật, tuy nhiên Tề Tư Minh là huyền môn chính tông của tiên môn Thanh Thành, đã đánh bại được Thủy Xà Vương.

    Vốn thì có bốn yêu quái độ khó cấp thấp, tuy nhiên sau đó thấy sự việc không phải như vậy, thế nên đã đổi Đại Phật Yêu Hỏa Lân Nhạc sơn đỏi thành độ khó cấp trung.

    Lúc này Lục Nguyên khá căng thẳng, mình có sẽ là người thứ năm, thứ sáu gì đó, kỳ thực phần thưởng thứ năm, thứ sáu, đối với hắn mà nói, cùng như nhau thôi, dù gì bản thân xuất thân cũng không tệ, cũng có chút ngưỡng mộ phần thưởng thứ nhất, đáng tiếc là phần thưởng này mình không thể có được.

    - Người thứ sáu, tiên môn Võ Đang, Việt Thanh Sơn, góp sức đánh bại thuồng luồng Vương Xà Hắc Thủy trên sông Hắc Thủy.

    Thuồng luồng còn được gọi là Vương Xà Hắc Thủy, là con rắn dài mào gà, tự xưng là Vương Xà, nhưng khi mào gà hóa sừng, tự xưng là thuồng luồng, Vương Xà Hắc Thủy của sông Hắc Thủy, uy lực cường đại, thực lực vô cùng đáng sợ.

    Việt Thanh Sơn hơi bất mãn, lúc đấy năm tu tiên giả Trường Sinh Thất trọng bỏ sức giết Vương Xà Hắc Thủy, sau khi giết được Vương Xà Hắc Thủy chia chiến lợi phẩm ông đã được chia ít nhất, kết quả giờ luận công nhận thưởng ông cũng xếp sau cùng, dĩ nhiên có chút không vui, tuy nhiên lúc đó mình đả thương Vương Xà Hắc Thủy quả thực cũng ít nhất, không còn cách nào khác, về mặt công kích thì tiên môn Võ Đang vốn không được đặc sắc.

    Lục Nguyên hơi ồ lên, tên mình không phải đứng thứ sáu sao.

    Chỉ có thể nói, cao trào đến quá nhanh.

    Đây là sân bãi của Ngũ Môn Hội Minh, nằm ở trên đỉnh núi Lão Tiêu cao ngất của núi Thanh Thành.

    Tôi là người cả đời tu tiên, chỉ cầu tiêu dao, thanh tịnh trong đất trời, nên mới ra quyết định mở hội nghị bàn về tương lai phát triển của toàn bộ giới tu tiên Tấn quốc.

    Đến cũng không cần cung hay điện gì cả vì cung điện trong trời đất “thiên diêu hồng nhật cận, địa yếm dịch cung khoan”, tạm dịch là “trời ở xa, mặt trời ở gần; đất ghét lần ra cung điện rộng”.

    Thật đúng là như thế!

    Mô hình trên đỉnh Lão Tiêu chính là như vậy.

    Tu tiên giả của các phái đều đứng ở một vi trí nhất định, ở chính giữa để lộ ra một vòng tròn trống ở đó.

    Lục Nguyên đang đứng phía sau Thượng nhân Nguyên Nguyên.

    Vị trí của Lục Nguyên lúc này chính ở ngay sau lưng của Thượng nhân Nguyên Nguyên-người đang đứng ở vị trí Bắc phong của Hoa Sơn.

    Mà nhân vật đại diện của Hoa Sơn tất nhiên là Nhất Kiếm Đoạn Thiên Sở Đoạn.

    Vị trí mà Hoa Sơn tiên môn đang đứng chính là ở mặt phía bắc, mà mặt phía bắc là vua, đủ thấy sự coi trọng đối với Hoa Sơn.

    Trên bãi đất lớn này, có rất nhiều người đều là đệ tử chân truyền đời thứ 10 lần đầu ra mắt các phái.

    Lục Nguyên cũng không phải là người duy nhất, nên ở vị trí đó cũng là điều bình thường.

    Ngoại trừ Lục Nguyên đứng sau lưng Thượng nhân Nguyên Nguyên ra còn có các vị kiếm tiên đời thứ chín, cùng với sư huynh Vân Dật và sư huynh Vân Bình.

    Mà những nhân lực của toàn bộ Hoa Sơn, năm môn phái đều đã vào vị trí.

    Lần này Ngũ môn minh hội thực sự tương đối quan trọng.

    Cho nên ngay cả các phong chủ của ngũ phong cũng đều đã đến.

    Sau lưng những phong chủ này là những gương mặt đều rất quen thuộc.

    Mà ngoại trừ Hoa Sơn, trên đỉnh Lão Tiêu còn phân ra rất nhiều nhóm người.

    Chẳng hạn như mặt phía đông là của Đông đạo trưởng của Thanh Thành tiên môn.

    Mặt phía Nam là của Võ Đang tiên môn.

    Phía Tây Nam là của Côn Lôn tiên môn.

    Phía Đông nam là của Nam Hải tiên môn.

    Đồng thời, những vị trí không được coi là quan trọng khác là nơi của các tiên môn khác như Tuyết Sơn tiên môn, Vũ Lăng tiên môn, Thiên Cơ tiên môn, Thiết Kiếm tiên môn...

    Tất cả đều đã vào vị trí.

    Những trưởng môn của các tiên môn này đều đích thân ra mặt.

    Lục Nguyên nhìn sang, cả một dãy đều là những nhân vật lớn.

    Trưởng môn Nhất Kiếm Đoạn Thiên Sở Đoạn của Hoa Sơn tiên môn vừa ngồi lên chỗ đó, cả người bừng bừng khí phách, khí thế lấn át người khác.

    Trưởng môn Thuần Dương Vô Cực Tống Thanh Kiều của Võ Đang Thất Tử thuộc Võ Đang tiên môn, đây là một ông lão nho nhã, trông khá bình thản.

    Có thể cầm đầu Võ Đang Thất Tử, khẳng định người này thâm sâu khó đoán.

    Trưởng môn Côn Lôn tiên môn là một nhân đời thứ bẩy của Côn Lôn, là một ông lão trường sinh bất tử có biệt hiệu là lão thần tiên Chư Cát Cách.

    Nhưng người ta gọi sau lưng ông ta là “lão rùa đen”.

    Đời thứ bẩy mà còn giữ chặt lấy quyền lực không chịu buông tay, lại đang là trưởng môn của một môn phái cơ đấy.

    Đây cũng là người duy nhất như vậy.

    Lão thần tiên này râu tóc bạc trắng, trên mặt luôn nở nụ cười nhạt.

    Trưởng môn Nhiệm Bích Ngưng của Thanh Thành tiên môn làm bóng hồng duy nhất trong các trưởng môn.

    Nhưng là thân nữ nhi mà nắm trong tay chức trưởng môn của một tiên môn thượng đẳng như Thanh Thành tiên môn thì khỏi phải nói cũng đủ biết thực lực và thủ đoạn khá cao minh của nàng.

    Lão trưởng môn Yến Nhị của Nam Hải tiên môn sát khí ngất trời.

    Yến Nhị với dáng người cao to lực lưỡng, sát khí ngút trời, coi thường các trưởng môn nhân khác.

    Đối thủ của ông ta chính là Yến Thương Thiên đã về chầu trời.

    Trưởng môn của Võ Lăng tiên môn chính là Hải Lăng thượng nhân, người đã từng nhận ấn trưởng môn ở Vô Sinh Di Cung lần đó.

    Trưởng môn của Tuyết Sơn tiên môn là người có râu trắng như tuyết.

    Người này bây giờ đang vô cùng bình thản, nhưng Lục Nguyên không thể nào quên được quá trình chiến đấu với Huyết Kiếm lão tổ lần đó.

    Tuyết Sơn lão tổ thi triển ra thực lực hùng cường, thực là kinh thiên động địa.

    Trưởng môn của Thiết Kiếm tiên môn là một người đàn ông trung niên cực kì nghiêm túc, được xưng là Thiết Kiếm Trực trảm Kinh Cầu Trực.

    Nghe nói tác phong của người này rất cổ hủ.

    Trưởng môn Lý Phật Đạo của Thiên cơ tiên môn là người thú vị nhất.

    Kiểu của lão già là mặc trên người một chiếc áo của nhà tăng, miệng lẩm bẩm đạo hiệu.

    Điều hường nghe ông ta nói, ông ta coi đạo Phật là một thể, tự mình sáng tạo ra.

    Nhưng những người ở đây đều biết rằng sức Lý Phật Đạo của Thiên cơ tiên môn không được cho là xuất sắc, nhưng khả năng bói toán của ông ta lại được cho là một kì nhân đương thời.

    Còn có ba tiên môn khác, trong đó trưởng môn của Liên Thành tiên môn là một người đàn ông trung niên rất phong độ, nho nhã, tên là Đường Thi Xuyên.

    Vị trưởng môn của Liên Thành tiên môn này hễ mở miệng hay xuất chiêu là lại xuất khẩu thành thơ, là một thi nhân uống rượu phong lưu.

    Còn có trưởng môn Nhân Phục Hại của Thiển Địa tiên môn cũng đã vào vị trí của mình.

    Thiển Địa Tiên môn là một trong rất nhiều tiên môn trung đẳng, là tiên môn duy nhất sinh hoạt trong lòng đất.

    Kiếm pháp của tiên môn này thuộc hệ thổ, pháp thuật hệ thổ nên cần rất nhiều tài nguyên trong lòng đất.

    Đây cũng là môn phái nhờ vào yêu ma trong lòng đất nhất.

    Trưởng môn Nhân Phục Hại để râu kiểu Đại Hán, trông cực kì hùng tráng.

    Cuối cùng là Thanh Dược tiên môn.

    Tiên môn này nằm ở Nam bộ, dùng y dược làm chủ, cũng không am hiểu chiến đấu, nhưng về phương diện sử dụng y dược thì thủ đoạn thực sự hiếm thấy.

    Chương 390: Biển cả rộng lớn.

    Họ cũng có thể bào chế mà đan dược tăng cường pháp lực cho tu tiên giả.

    Thanh Dược tiên môn có hai kẻ tử thù là Tây Thanh tiên môn và Tinh Túc Hải tiên môn.

    Trưởng môn Công Dương Từ của Thanh Dược tiên môn là ông lão để râu trắng, lưng hơi còng.

    Năm trưởng môn thượng đẳng cùng với bẩy trưởng môn trung đẳng đều đã hội tụ về đây.

    Lục Nguyên đứng sau lưng Nguyên Nguyên thượng nhân, ngắm nhìn cả đại hội.

    Trong Ngũ Môn minh hội lần này, Lục Nguyên không nhận biết được bao nhiêu kẻ mạnh xuất chúng.

    Những trưởng môn này, ai ai cũng đều là kẻ vô cùng hùng mạnh, có khí thế rung trời.

    Khí thế trên sân có thể đạt đến mấy trăm trượng, cao mấy chục trượng.

    Có những trưởng môn thâm sâu khó đoán.

    Những trưởng môn này, bất luận là ai cũng đều lợi hại vô cùng.

    Bản thân từng va chạm với đủ loại đối thủ.

    Những kẻ ở xa đều không phải đối thủ của những vị trưởng môn này, sự chênh lệch thực lực thực sự quá lớn.

    Những nhân vật cao minh của Tấn Quốc hình như đều tề tựu ở nơi đây.

    Đương nhiên, thế giới thực sự rất rộng lớn.

    Dưới mặt đất cũng có không ít những nhân vật cao siêu.

    Năm tiên môn cũng có những nhân vật xuất chúng nhưng cũng có một số nhân vật cao phàm sống ẩn danh.

    Đây chỉ là những cá nhân ở Tấn Quốc.

    Nếu như là toàn thế giới thì những nhân vật vô song càng nhiều hơn rồi.

    Kệ đi, chẳng liên quan đến mình.

    Lục Nguyên lại đưa tay cầm bình rượu hồ lô, nhân lúc phần lớn các trưởng môn đang thương lượng vấn đề liền nhẹ nhàng cúi xuống nhấp một ngụm.

    Đúng vậy, liên quan quái gì đến mình, một mình tiêu dao tự tại, trách nhiệm chỉ có một, chính là tranh giành tam tông kiếm khí Hoa Sơn kia.

    Lục Nguyên cứ thế lén nhấp thêm một hớp rượu, khiến cho Vân Dật, Vân Bình đứng bên trừng mắt nhìn.

    Bọn họ không ngờ trong đại hội Ngũ môn minh hội quan trọng như thế này, hào khí nghiêm túc như thế này mà Lục Nguyên lại dám lén uống rượu, quả thực là to gan mà.

    Lục Nguyên uống trộm một ngụm rượu, nhìn thấy thái độ nhị vị sư huynh bên cạnh, liền ho khan một tiếng, làm ra vẻ rất nghiêm túc.

    Nhưng hắn chỉ làm ra vẻ nghiêm túc như thế được trong chốc lát rồi lại muốn ngủ gà ngủ gật.

    Vấn đề được nói đến chủ yếu là đối mặt với lời khiêu chiến của Nguyên Quốc và dự đoán hành động ngoắt ngoéo của Thế Thiên Minh.

    Mười hai tiên môn cùng nhau đối phó như thế nào.

    Đây chính là tiêu điểm của vấn đề.

    Một vấn đề như thế cứ dây dưa kéo dài đến là lâu, mà chẳng đi đến đâu.

    Lục Nguyên cảm thấy vô cùng nhàm chán, phát hiện phía sau có thể rút lui, không nhất định phải cố sống cố chết ở lại đây.

    Lục Nguyên ngây người trong chốc lát.

    Khi rời khỏi đỉnh Lão Tiêu, hắn còn uống ừng ực một ngụm rượu lớn, vẫn phiêu diêu tự tại uống rượu một cách sảng khoái.

    Hội nghị kéo dài đã hai ngày hai đêm.

    Cuối cùng, ngũ môn minh hội đã ra quyết định cuối cùng.

    Thứ nhất, lấy năm tiên môn thượng đẳng làm trung tâm, phối hợp với mười hai tiên môn tiến hành phòng ngự.

    Nguyên Quốc tạm thời chưa chủ động khiêu chiến, phía yêu ma trong lòng đất cũng có thể tạm thời gạt sang một bên.

    Trước mắt phải hàng phục được Thế Thiên Minh.

    Con chuột này đã hoành hành quá lâu rồi, không thể không thu phục nó sớm.

    Như thế nên cần bàn bạc tiếp việc đối phó với Thế Thiên Minh.

    Thứ hai, trong lòng đất vẫn do năm tiên môn trấn áp là chính.

    Tổ Thiên Thu dù sao cũng là tay lão luyện.

    Thứ ba, không thể như rắn không có đầu, tốt nhất là cần chọn ra nhân vật đầu sỏ lãnh đạo tất cả trong mười hai tiên môn.

    Đây thực sự là một điểm nguy hiểm nhất.

    Hoa sơn trưởng môn Sở Đoạn và Võ Đang trưởng môn Tống Thanh Kiều đều có thể leo lên v này.

    Cuộc tranh luận này cuối cùng bị gác lại.

    Thứ tư, bắt đầu bồi dưỡng đệ tử đời thứ mười.

    Từ trước đến nay, đệ tử đời thứ mười đều tự thân trưởng thành là chính.

    Làm như vậy có thể khiến cho căn cơ của đệ tử đời thứ mười ổn định hơn một chút.

    Nhưng phát hiện ra một nguy cơ, các loại nguy cơ, do đó bắt đầu bồi dưỡng sự trưởng thành của đệ tử đời thứ mười.

    Như vậy sẽ phá đi căn cơ không đáng tin cậy.

    Bốn điều này được hậu thế gọi là bốn điều của Ngũ môn minh hội ở đỉnh Thanh Thành.

    Bất cứ ghi chép gì trong hội nghị đều được Tông lão lưu giữ lại.

    Phong Thành ngũ môn minh hội cứ như vậy mà qua đi.

    Quả thực sau đó còn có rất nhiều tranh luận của các chính khách.

    Thực sự đằng sau còn có một số chuyện.

    Nhưng những điều này có liên quan gì đến Lục Nguyên.

    Bản thân hắn gần đây không có bất kì hứng thú gì với việc tranh luận của bất kì chính khách nào.

    Tôi chỉ có một sở cầu duy nhất, một kiếm một rượu, phiêu tự tại

    Lúc Nguyên lấy kiếm quang màu trắng, bay thẳng hướng nam.

    Phía nam là Nam Hải.

    Phóng qua trăm núi ngàn sông, đi thẳng về phía nam, hắn đến đo không có mục đích khác, cũng không có hứng thú đi thăm Nam Hải tiên môn, đơn thuần là chỉ muốn đi nhìn biển.

    Khi ở sông Thần Hồn, bản thân đã khắc sâu vào kí ức về Nam Hải kiếm thủ Đoạn Kinh Đào đụng độ với Nhạc Sơn đại phật cước của ngàn vạn năm trước.

    Khi đó, lĩnh ngộ kiếm ý hệ biển đạt đến một giai đoạn khá huyền diệu.

    Cho nên phen này tiến đến Nam Hải, chính là để lĩnh ngộ kiếm ý hệ biển.

    Lục Nguyên có thể khẳng định rằng hắn chỉ muốn nhìn thấy biển, nhất định có thể lĩnh ngộ kiếm ý hệ biển.

    Sau khi lĩnh ngộ được kiếm ý hệ biển thì hắn sẽ quay về Hoa Sơn.

    Ôm ý niệm như vậy, hắn đi thẳng về hướng nam.

    Cũng không biết đã bao lâu, cuối cùng hắn cũng đã tới.

    Đây chính là biển cả sao?

    Từ ngọn núi trước mắt nhìn ra xa chính là một bình địa bao la bằng phẳng, cát tầng tầng lớp lớp, nước màu xanh lam.

    Tiếp đó chính là sắc xanh biếc của nước biển từ cách đó không xa kéo dài đến tận phía chân trời.

    Lục Nguyên nhìn về phía xa xa đã thấy màu xanh biếc của nước biển trải dài, trải dài mãi.

    Đến sau cùng, biển và bầu trời cùng tiếp nhau ở một đường ranh giới mỏng manh.

    Biển rộng mênh mông vô hạn, bầu trời rộng mênh mông vô hạn.

    Lục Nguyên hít sâu một hơi.

    Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy biển.

    Nước biển xanh biếc vô cùng, biển lặng sóng như mặt nước hồ.

    Thỉnh thoảng có cơn gió thổi nhẹ, làm gợn lên muôn ngàn làn sóng lăn tăn có màu xanh biếc, phản chiếu ánh mặt trời lấp loáng trông như những chiếc vẩy cá lấp lánh xô nhau đến tận chân trời.

    Lục Nguyên dừng lại, đứng ở phía trên mặt nước biển.

    Đây đúng là biển cả rộng lớn!

    Thật là biển cả mênh mông trong kí ức kiếm đạo Nam Hải.

    Sau một lúc lâu, trời đã bắt đầu nổi gió, sóng cuộn tuôn trào, đợt sóng nọ nối tiếp đợt sóng kia xô nhau liên tiếp với những bọt nước trắng xóa.

    Sóng cuộn đến đỉnh điểm rồi đánh thẳng vào bờ, khí thế như hàng ngàn con ngựa phi thẳng vào đất liền tung bọt trắng xóa.

    Trong nháy mắt, biển cả đã trở thành chiến trường vô cùng khốc liệt.

    Gió biển như chiếc kèn không ngừng kêu gào.

    Hàng nghìn khối đá lớn nhỏ chống chọi lại với sóng biển hung ác tấn công từng đợt liên tiếp, như tiềm ẩn chút gì đó không ổn định.

    Bất luận là phong cảnh nào trước đây đều không thể so sánh với cảnh biển hoành tráng như vậy.

    Lục Nguyên ngồi ở đó, từ từ ngắm nhìn tất cả, thậm chí chìm đắm vào trong những cảm nhận về những cơn sóng vỗ của biển cả.

    Chương 391-392: Trở về Trường Xuân Cư

    Trời nổi gió cuộn sóng rất lâu, cuối cùng gió cũng ngừng thổi mạnh, sóng lớn cũng tan đi.

    Trời đã chạng vạng tối.

    Xa xa góc trời phía tây, mặt trời đỏ rực rỡ.

    Khi những làn sóng nhấp nhô lần lượt xô vào bờ, ánh hoàng hôn chiếu rọi lên mặt sóng tạo thành màu đỏ chói, như bắt đầu thiêu đốt cùng với vầng mặt trời đỏ rực.

    Sau cùng, mặt trời đã lặn, mặt trăng đang dần nhô lên cao.

    Dưới ánh trăng tỏa sáng dịu nhẹ màu bạc, gió buổi tối dường như cũng dịu dàng hơn, mang theo những làn gió mát nhè nhẹ.

    Biển cả cũng như đang chìm vào giấc ngủ say, thỉnh thoảng mới có một là sóng đánh vào bờ.

    Lục Nguyên cảm nhận được từng trạng thái của biển:

    Khi dịu dàng, khi mãnh liệt, khi cuồng bạo, khi khủng bố, khi mỹ lệ,… rõ ràng từng trạng thái một.

    Bất giác, Lục Nguyên cũng đắm chìm vào trong đó.

    Cảnh đẹp như vậy, làm một chiếc phao trắng, Lục Nguyên đưa bình rượu hồ lô lên một cách vô thức.

    Nhưng không lâu sau đó, Lục Nguyên tự nhiên đã hiểu được kiếm ý của biển rốt cuộc là cái gì.

    Ba nghìn đại đạo, kiếm ý của biển chính là bao dung.

    Biển dung nạp vạn vật và đồng thời tự mình cũng trở nên to lớn hơn.

    Hải chi kiếm ý ( kiếm ý của biển) vốn là một kiếm ý tương đối khó lĩnh hội, đặc biệt là đối với người không rộng lượng thì lại càng khó vô cùng.

    Còn Lục Nguyên được coi là một người phóng khoáng, lại thêm việc có một số kí ức về kiếm đạo Nam Hải nên đã nhận thức được một cách tự nhiên là điều bình thường.

    Lúc này, ngắm nhìn biển cả mênh mông, hắn đã ngộ ra được kiếm ý của biển.

    Lục Nguyên vừa đảo tay, rút Dưỡng Ngô kiếm ra khỏi vỏ, nhưng không ngự kiếm.

    Người và kiếm cùng bắt đầu chuyển động cùng với biển cả, cùng với sóng biển, gió biển.

    Hắn ngước nhìn mặt trăng, vừa múa võ với Dưỡng Ngô kiếm trong tay.

    Xuân hồng triều thủy liên hải bình,

    Hải thượng minh nguyệt cung triều sinh.

    Nhật nguyệt chi hành, nhược xuất kỳ trung, tinh hán xán lạn, nhược xuất kỳ lý.

    Cũng không biết đã bao lâu trôi qua, Lục Nguyên mới lấy lại ý thức, chính thức thoát khỏi sự suy nghĩ vô thức về biển cả.

    Nhưng Lục Nguyên vẫn đang trầm tư: “Bản thân biển cả có thể có ý thức không?

    Bản thân biển cả có thể có ý thức không?”

    Sau nửa ngày, sau khi uống một hớp rượu, Lục Nguyên mới ngẫm nghĩ lại một chút.

    Bản thân mình bây giờ đa lĩnh hội được khá nhiều kiếm ý, tất cả là: kiếm ý hệ phong, hệ vân, hệ vũ, hệ mộ, hệ nhanh, hệ kim, hệ mộc, hệ thủy, hệ hỏa, hệ thổ, hệ tuyết, hệ băng, hệ biển.

    Tổng cộng là hơn mười ba loại kiếm ý.

    Trong số đó, kiếm ý thuộc hệ thủy chiếm đến hơn sáu loạià: vân, vũ, thủy, tuyết, băng, biển.

    Xem ra bản thân mình đối với kiếm đạo của Thủy Hoàng cũng kém chẳng bao xa nữa.

    Kiếm đạo luân hồi Ngũ Đế Ngũ Hoàng chính là tinh túy cả đời của Yến tổ sư, bản thân mình không thể lĩnh hội ngay được, chỉ có thể luyện tập từ từ mà thôi.

    Như hôm nay đã luyện thành được kiếm ý hệ biển, mục đich của chuyến đi này đã đạt được rồi, cũng không phải ở lại Nam Hải nữa.

    Lục Nguyên không mấy hứng thú đối với Nam Hải tiên môn.

    Đành vậy, mình uống một chầu rượu ngon bên bờ biển là có thể quay trở lại Hoa Sơn rồi.

    Không nghi ngờ gì, ở bờ biển Nam Hải, loại rượu nổi tiếng nhất phải là loại rượu vang Nam Hải.

    Loại rượu vang này nồng độ cồn thấp, màu rượu xanh sẫm, sóng sánh, uống vào một ngụm sẽ cảm nhận được mùi tanh của biển.

    Ngoài ra còn có rượu Thập Hải là loại rượu được làm từ mười loại động thực vật biển là: cá ngựa, rắn biển, sư tử biển, báo biển, hải cẩu, kiến biển, dê biển, chim hải âu.

    Mười loại này, cuối cùng có chim hải âu để như thêm chút dư vị của trời xanh.

    Mùi vị của loại rượu này rất sốc, chất chứa tràn đầy tính hào hùng của đàn ông Nam Hải.

    Lục Nguyên làm một trăm lít rượu vang Nam Hải, một trăm lít rượu Thập Hải.

    Sau này khó có dịp đến Nam Hải, không khuân một ít rượu đặc sản của Nam Hải về thì không phải là phong cách của hắn.

    Sau khi mua xong, Lục Nguyên liền dùng ngự kiếm bay thẳng hướng về núi Hoa Sơn.

    Rời núi lâu như vậy, giờ cũng là lúc nên trở về rồi.

    Phi thẳng một mạch xuyên qua mây trắng, đám mây lúc dầy lúc mỏng.

    Lục Nguyên bay chìm trong đám mây trắng, không hề hở ra chút gì.

    Xem ra những ảnh hưởng của Thế Thiên Minh, yêu ma dưới lòng đất và Nguyên Quốc vẫn chưa có biểu hiện gì cụ thể.

    Một khi có loạn, biểu hiện là chính đạo không còn khả năng khống chế được toàn bộ Đại Tấn thì mới thật khủng bố!

    Dù thế nào cũng không được để thời loạn xuất hiện được.

    Lục Nguyên đã thầm quyết tâm, nói thầm rằng một khi đến thời loạn thì mạng người như cỏ như rác.

    Tôi là người cả đời theo chính đạo, là một tiên hiệp sẽ tận lực đóng góp một phần công sức.

    Tất nhiên tận lực cũng chỉ là tận lực mà thôi, nếu như đại sự không thành, với tính cách của Lục Nguyên thì đến lúc đó, hắn có thể tạm thời tránh đi.

    Khi đang có suy nghĩ này, phía trên xuất hiện một ngọn núi cao đồ sộ đâm toạc bầu trời.

    Từ mặt đất, ngọn núi này từ phạm vi rộng không biết mấy nghìn dặm mà đâm thẳng lên trời.

    Đã đến núi Hoa Sơn rồi!

    Cuối cùng cũng đã về đến núi Hoa Sơn.

    Lần rời khỏi núi Hoa Sơn này, đã lâu lắm rồi.

    Khi rời khỏi núi, bản thân chỉ là Trường Sinh nhị trọng.

    Khi quay về núi, mình đã là Trường Sinh Ngũ trọng rồi.

    Thời gian cũng khá dài, trải qua nhiều khu vực xa đủ mười vạn dặm.

    Bản thân hắn thật sự chưa bao giờ đi qua quãng đường xa đến thế, chưa bao giờ trải qua chuyến du lịch nào dài đến thế.

    Chuyến du lịch này cuối cùng cũng đã kết thúc.

    Thở hắt ra một hơi dài,

    Cuối cùng cũng đã về đến núi rồi.

    Đang ở bên ngoài Hoa Sơn, hắn xác định lại thân phận của mình.

    Dưới trận địa ánh sáng vô hạn bảo vệ Hoa Sơn, khi bay xuống Bắc Phong, trong lòng hắn tràn đầy cảm súc.

    Từng cành cây ngọn cỏ của Hoa Sơn đều khiến người ta nhớ nhung đến thế.

    Hắn bay đến Trường Xuân Cư một cách nhanh chóng.

    Bên trong Trường Xuân Cư không hề có một hạt bụi, cho thấy là trước nay vẫn có người quét dọn.

    Lục Nguyên về đến gian phòng của chính mình.

    Căn phòng nhỏ vẫn y nguyên như trước, một chiếc bàn một chiếc ghế vẫn không hề thay đổi vị trí.

    Hắn treo Dưỡng Ngô kiếm trên tường cùng với Trấn Nhạc kiếm, ở đó còn có một thanh Trường Hồng kiếm.

    Cũng chỉ có ở Trường Xuân Cư mới khiến hắn thật sự cảm thấy thoải mái.

    Hắn thường treo kiếm trên tường, cũng có lúc đặt bên gối, nhất là khi ngủ thường đặt kiếm dưới gối.

    Nhưng không phải do Lục Nguyên đặc biệt cảnh giác mà các tu tiên giả, ai cũng đều như thế cả.

    Lục Nguyên nằm trên giường, chiếc giường rộng năm thước, dài sáu thước.

    Nằm trên chiếc giường dài như vậy, khi quen rồi thì cũng thoải mái.

    Lục Nguyên duỗi lưng ra một cách lười biếng.

    - Ta đã về rồi đây, Trường Xuân Cư.

    Chìm vào giấc ngủ rất nhanh, ngủ ở đây, hắn cảm thấythoải mái hơn tất cả những chỗ khác nhiều lắm.

    Sau khi ngủ dậy, nhẹ nhàng rửa mặt, hắn liền đi đến một nơi quan trọng.

    Đó chính là khu mộ của sư phụ.

    Trong Bắc Phong có nghĩa trang, trong đó không biết có bao nhiêu ngôi mộ.

    Lục Nguyên mang theo một ít rượu đến nghĩa trang.

    “Mộ của Lý Nguyên Bạch, kiếm tiên Thùy Mộ đời thứ chín của Hoa Sơn.”

    “Mộ của Lý Châu Thị, kiếm tiên Thùy Mộ đời thứ chín của Hoa Sơn.”

    Mộ của sư phụ, sư nương đều được đặt chung một chỗ.

    Mộ của sư nương sớm đã đặt ở đây, còn mộ của sư phụ chính là do bản thân hắn tuân theo di nguyện mà đặt ở đây.

    Hắn cho rằng sư phụ nằm ở đây, được ở cùng một chỗ với sư nương cũng có phần được tự tại.

    Trước mộ, cỏ mọc đã khá cao.

    Lục Nguyên quơ tay, trong tay có kiếm ý đã diệt trừ được cỏ dại của ngôi mộ.

    Tay kia mang rượu thịt đặt lên trước ngôi mộ của sư phụ sư nương.

    - Sư phụ, con biết người vẫn thường không yên tâm về con.

    Xin sư phụ hãy yên tâm, con đã tu luyện được Trường Sinh ngũ trọng rồi, chỉ còn kém hai bậc nữa là đạt được pháp lực cao nhất, đồng thời có thể chống đỡ được Tư Mã Trường Bạch rồi.

    Sư phụ không cần lo lắng cho con nữa.

    Đi du lịch lâu như vậy mới trở về, tất nhiên là phải đến viếng trước mộ của sư phụ rồi.

    Lục Nguyên đeo hai thanh Dưỡng Ngô kiếm và Trấn Nhạc kiếm sau lưng, đầu đội mũ rộng vành.

    Trên đường từ Bắc Phong đi ra, hắn đang định tìm chỗ nào đó nghỉ ngơi, ngủ một giấc.

    Trên bãi cỏ Bắc Phong, nằm ngắm mây trời, đánh một giấc say nồng là điều tự tại nhất của Lục Nguyên.

    Nhưng vẫn chưa tìm thấy chỗ nào thì hắn đã đi vào trong Trung Chính Bình Hòa Trai.

    Trong Trung Chính Bình Hòa Trai, Nguyên Nguyên thượng nhân đang ngồi ở đó.

    Chuyện của Ngũ sơn minh hội ở Thanh Thành đã qua đi.

    Nguyên Nguyên thượng nhân nhìn Lục Nguyên nói:

    - Lần này là muốn con chuẩn bị một việc.

    - Chuẩn bị một việc?

    Lục Nguyên hỏi lại.

    Nguyên Nguyên thượng nhân gật đầu nói:

    - Lát nữa sẽ có người của Trọng Dương thiên triều đến khảo sát Hoa Sơn tiên môn chúng ta xem có thể thăng lên thành tiên môn đại hình được không.

    Nguyên Nguyên thượng nhân cười cười:

    - Vốn dĩ trong tiên môn trung đẳng, tiên môn thượng đẳng, tiên môn đại hình đều là do người của Trọng Dương thiên triều xác nhận.

    Yến sư bác từ trước đến nay đều không quan tâm đến việc tiên môn thượng đẳng trở thành tiên môn đại hình.

    Nhưng hôm nay có Sở sư bác ở đây, ông ấy muốn vượt qua địa vị của Yến sư bác trong lòng chúng ta, cũng là làm một số việc thực tế như làm Hoa Sơn trở thành tiên môn Đại Hình.

    Tiên môn thượng đẳng trở thành tiên môn đại hình cần rất nhiều điều kiện, trong đó bao gồm chuyện kiểm tra lớp trẻ.

    Về mặt này tất nhiên là rất cần con.

    Nguyên Nguyên thượng nhân nói.

    - Không vấn đề gì ạ!

    Lục Nguyên gật đầu đáp.

    Dù Lục Nguyên không mấy quan tâm đến việc tiên môn thượng đẳng trở thành tiên môn đại hình, nhưng Sở trưởng môn đã dặn dò như vậy thì bản thân cũng phải dốc sức tận lực.

    Suy cho cùng ông ấy là trưởng môn, là chủ của một môn phái.

    Nhưng trước khi đến lúc đó, bản thân hắn còn có việc quan trọng cần phải làm.

    Lục Nguyên lúc này thực sự có việc khá quan trọng phải làm.

    Quan trọng hơn bất kỳ việc gì khác.

    Sau khi đi từ Trung Chính Bình Hòa Trai ra, Lục Nguyên đi thẳng tới Trường Xuân cư.

    Sau khi tới Trường Xuân cư, Lục Nguyên khoanh chân ngồi xuống lạc viện của Trường Xuân cư.

    Nhãn quan tị, tị quan tâm, Dưỡng Ngô kiếm đặt trên gối trái, Trấn Nhạc kiếm đặt trên gối phải, Lục Nguyên trầm tư suy nghĩ.

    Khi đó còn đang ở mức nhị trọng Trường Sinh, sau khi đi ra từ Tư Qúa Phong, liền ra ngoài du lịch.

    Trên đường đi, hiểu biết thêm rất nhiều.

    Vốn là Yến tổ sư đã nói, kiếm pháp của mình muốn đạt đại thành, phải đi ra ngoài du lịch ngàn dặm, tìm hiểu thêm về rất nhiều môn kiếm pháp.

    Cứ ở mãi trên Bắc Phong, không tăng thêm kiến thức, tuyệt đối không thể luyện thành kiếm pháp tuyệt thế, thành một đại tông sư kiếm đạo chân chính.

    Còn hiện nay, bản thân đã đi du lịch toàn bộ Tấn Quốc một chuyến, từ Vũ Đương đến Côn Lôn đến Thanh Thành đến Nam Hải, mình đều đã đi cả.

    Cũng có lúc, kiếm thuật tiến triển nhanh chóng.

    Không sai, việc Lục Nguyên hiện nay phải làm là bế quan.

    Lần bế quan này, phải kết hợp tất cả những gì khi đi du lịch thu được.

    Trong đầu óc, đầu tiên hồi tưởng lại trải nghiệm ở núi Võ Đang.

    Trạm du lịch đầu tiên là ở núi Võ Đang.

    Còn nhớ lần đầu đặt chân lên núi Võ Đang, được chứng kiến kiếm thuật của Võ Đang tiên môn.

    Kiếm thuật của Võ Đang tiên môn, thiên về chữ ‘nhu’.

    Tuy nhiên loại ‘nhu’ này, không phải là mềm yếu. mà là dùng nhu thắng người.

    Kiếm thuật Võ Đang cũng không chém giết ác liệt, có rất nhiều điểm còn để lại cơ hội sống cho người khác.

    Chiêu thức Nhu Vân kiếm pháp, chiêu thức Thần Môn thập tam kiếm, đều xoay quanh chữ ‘nhu’.

    Kiếm pháp Võ Đang….mọi thứ lóe lên trong óc mình.

    Lúc ở tiên môn Võ Đang, còn từng đi qua Tần quốc một chuyến.

    Trong Chân Vũ động thiên, giao đấu với rất nhiều đối thủ.

    Đối thủ của Hoa tự, phật pháp kinh thâm, chiêu thức huyền ảo, mỗi chiêu mỗi thức, đều niệm phật lý.

    Đối thủ của Vô Kiếm tiên môn, lúc đánh rất khó đoán, khó đoán nhất là ‘Thiên Mã Hành không’.

    Không có cách nào đoán được chiêu tiếp theo của họ, thậm chí cả động tác của chiêu này cũng khó đoán.

    Đối thủ Tiêu Dao tiên môn, hàm ẩn sự tự tại, sự tiêu dao thoải mái.

    Thực ra nhìn thấy chiêu thức của Tiêu Dao tiên môn, học được rất nhiều điều.

    Dù sao khi đó ở Thiên Sơn, từng thấy Yến tổ sư giao đấu với đệ nhất đại tông sư của Tiêu Dao tiên môn, Tiêu Dao Tử.

    Khi đó nhìn chiêu thức của Tiêu Dao Tử, nhìn một mà chỉ hiểu được nửa.

    Còn sau đo giao đấu với người của Tiêu Dao tiên môn, biết nhiều hơn được mấy phần.

    Còn đối thủ của Xích Long tiên môn, khí phách vô cùng, chiêu thức hùng hồn, mở ra cho mình một cánh cửa mới.

    Lần ở Võ Đang tiên môn đó, đối diện với đủ mọi nhân vật chính đạo, đối diện với đủ thể loại chiêu thức chính đạo.

    Có thể là Phật pháp kinh thâm, hay là Thiên Mã Hành Không, cả Tiêu Dao tự tại, hoặc là Thanh Tịnh vô vi, rồi lại cả Vương Phách bức nhân.

    Còn sau đó, tại Côn Lôn tiên môn, lĩnh giáo sự lợi hại pháp bảo của Côn Lôn tiên môn.

    Tuy nhiên điều này rõ ràng không phải là chủ yếu nhất.

    Lần đó ở Côn Lôn tiên môn, mình gặp được nhân vật của Huyết Kiếm môn, hơn nữa còn đấu với một kiếm tiên của Huyết Kiếm môn.

    Huyết Kiếm môn đương nhiên không thể lợi hại bằng Võ Đang tiên môn.

    Nhưng lần đó, phải đối mặt với bí pháp ma đạo tà đạo, lĩnh giáo được sự đáng sợ, độc ác của dòng tà ma.

    Hơn nữa, lần đó, là sinh tử tương bác.

    Trong ranh giới giữa sự sống và cái chết, rất khủng bố, nhưng cũng ngộ ra nhiều.

    Khi ở trong hòan cảnh sinh tử tương bác của Huyết Biến Kiếm tiên, thực ra cũng ngộ ra nhiều điều, tăng thêm kinh nghiệm về cao thủ ma đạo.

    Lần ở Thanh Thành tiên môn, chủ yếu có hai điểm.

    Một là, lúc ở Thần Hồn giang, đối thủ lần đó, không phải là Phật môn chính đạo, cũng không phải cao thủ ma đạo, mà là yêu thú.

    Đủ loại yêu thú, bản lĩnh của yêu thú, phần nhiều là dựa vào bản năng.

    Lục Nguyên cũng thấy được bản năng của yêu thú tác chiến như nào.

    Yêu thú tốc độ nhanh như ma điên.

    Chiến lực của Thủy Viên Vương lớn vô cùng, một côn xé trời.

    Đại lực của Thủy Ngưu Vương cũng lớn vô cùng…Những điều này rất có ích cho Lục Nguyên.

    Hai là, giải đấu năm môn phái ở núi Thanh Thành.

    Đừng tưởng Lục Nguyên ở giải đấu năm môn phái này, chỉ như đứng sau đánh đấm giả bộ cho có khí thế, trên thực tế, lần đó Lục Nguyên thu được rất nhiều điều bổ ích.

    Chương 393-394:Kiếm đạo đại thành

    Giải đấu của năm môn phái, rất nhiều trưởng môn, rất nhiều tông sư, tề tựu lại ở một nơi, mỗi người đều có khí thế của riêng mình.

    Nếu là Vân Dật Vân Bình mà gặp tình huống như vậy, thì sẽ không thu hoạch được gì.

    Trình độ của bọn họ quá thấp.

    Nhưng Lục Nguyên thì khác.

    Lục Nguyên đang ở trong thời kỳ phát triển với tốc độ cao, cảnh giới cũng cao.

    Được chứng kiến cảnh tưởng nhiều tông sư tề tựu ở một nơi như vậy, bản thân được mở rộng tầm mắt, khuôn mẫu của bản thân cũng lớn hơn.

    Lúc cuối cùng ở Nam Hải, đừng nhìn thời gian ở Nam Hải không dài, nhưng lúc ở Nam Hải, lại trực tiếp được tận mắt quan sát trời đất.

    Nếu chỉ là tận mắt quan sát thì cũng không có gì ghê gớm.

    Những người từng nhìn thấy biển cũng nhiều lắm mà.

    Nhưng, tài năng thiên phú của Lục Nguyên lại khá cao, cũng không chỉ như vậy, đoạn hồi ức khi có được kiếm thủ của Nam Hải, những điều tốt có được khi ở Nam Hải cũng nhiều không kể hết.

    Trong đó quan trọng nhất là Hải Nạp Bách Xuyên.

    Nếu không phải là ở chuyến đi Nam Hải, không thể tổng hợp tất cả những điều đã trải qua với nhau được.

    Cuối cùng cũng trở về Hoa Sơn.

    Trong đầu óc, đủ loại kiếm pháp kiếm chiêu hiển hiện.

    Đủ loại đối thủ lóe lên trong óc.

    Thiên địa vạn vật, Chân Vũ động thiên, Huyết Kiếm môn, Thần Hồn giang, Nam Hải….tất cả đều hiện lên trong đầu.

    Dưỡng Ngô kiếm ở hai bên gối phải và trái của Lục Nguyên, Trấn Nhạc kiếm đã bắt đầu nổi lên, không ngừng múa may đủ loại chiêu thức trên không trung.

    Các chiêu thức: cuồng phong quá cảnh, phong bất lưu ngân, bạo vũ như chú, đại hại mang mang, tuyết hoa tự tuyết, băng phong vạn lý…từng chiêu một xuất hiện.

    Mười ba loại kiếm pháp gồm Phong, vân, mạc, vũ, khoái, kim, thủy, hỏa, thổ, băng, tuyết, hải…lần lượt xuất hiện trong các kiếm chiêu.

    Đúng lúc này, hai tay Lục Nguyên khẽ động, tay vừa động, cả người bay lên, bắt lấy Dưỡng ngũ kiếm, khua một kiếm xuống, kiếm này, xem ra là một đường kiếm rất đỗi bình thường, nhưng lại ẩn chứa tam đại kiếm ý: phong, vân, vũ.

    Lục Nguyên lại động tay, quay người lại, tay phải giữ lấy Trấn Nhạc kiếm, lại khua một đường kiếm.

    Dưới kiếm này lại khiến bốn đạo kiếm ý kim, mộc, thủy, hỏa đều xuất hiện.

    Lục Nguyên ngửa mặt lên trời, cười cười:

    - Cuối cùng cũng thành rồi, cuối cùng cũng thành rồi, Kiếm đạo đại thành.

    Vốn đã từng nói rồi, cảnh giới như Nguyên Nguyên thượng nhân, Nguyên Lăng thượng nhân, có thể vung ra rất nhiều kiếm ý chỉ trong một đường kiếm.

    Lục Nguyên rất chuyên tâm ở tỉnh Bách Quáng, liền biết được cảnh giới này, nhưng hết lần này tới lần khác, vẫn chưa luyện thành cảnh giới này, không biết đã theo đuổi cảnh giới này bao nhiêu năm.

    Còn chuyến đi du lịch Tấn quốc này lại được chứng kiến rất nhiều kiếm pháp của các môn phái, cuối cùng, bao nhiêu trải nghiệm đều tổng hợp lại trong đầu, khiến kiếm đạo của mình tăng lên.

    Cuối cùng có thể chỉ trong một đường kiếm, đánh ra rất nhiều kiếm ý.

    Lục Nguyên lại lật tay, lần này một đường kiếm chém ra là mười ba loại kiếm ý.

    Chỉ có mười loại hiện lên trong đường kiếm này, đường kiếm này vừa xuất ra, gió sinh, mây vờn,

    Trong một đường kiếm mà có nhiều kiếm ý như vậy.

    Nếu có người khác ở đây, bất luận là ai, đều sẽ khiếp sợ không hiểu ra sao.

    Quá lặng lẽ.

    Kiếm thuật hiện nay của Lục Nguyên, chỉ có thể dùng từ ‘đáng sợ’ để hình dung.

    Vốn kiếm thuật của Lục Nguyên cũng chỉ vượt qua cấp kiếm thuật.

    Còn kiếm thuật hiện nay, phối hợp kiếm đạo ngũ hành luân hồi, đã vượt qua nhân vật như Nguyên Nguyên thượng nhân, Nguyên Lăng thượng nhân, dù khó tin nhưng đây là sự thật.

    Lục Nguyên có thể khẳng định, thực lực hiện nay của bản thân có chút tăng lên, mức ngũ trọng trường sinh.

    Có thể dễ dàng thắng tu tiên giả thất trọng trường sinh.

    Thực ra, pháp lực càng cao, pháp lực để nâng cao một cấp càng khó.

    Mà muốn pháp lực hơn người thì càng khó.

    Lục Nguyên vốn dĩ có thể vượt qua hai cấp không khó, nhưng sau đó càng ngày càng khó.

    Chỉ là, kiếm thuật của Lục Nguyên, hiện nay đã đạt tới mức kinh thiên động địa, đạt tới tu tiên giả thất trọng trường sinh, cũng có thể dễ dàng chiến thắng tu tiên giả bát trọng trường sinh.

    Đáng sợ, quá đáng sợ.

    Còn tại cửa Trường Xuân cư, hai người Nguyên Nguyên thượng nhân và Diệp Dương Dung, vốn còn vài việc cần giao cho Lục Nguyên, đúng lúc Nguyên Nguyên phải đi Đông Phong một chuyến, phải qua Trường Xuân cư, cho nên định đích thân đi nói.

    Kết quả tới cửa Trường Xuân cư, lúc nhìn thấy lơ lửng giữa trời, Lục Nguyên vẫy tay như Thần Long vũ trảo, trực tiếp trấn động.

    Một kiếm, Phong sinh Thủy khởi, Tuyết lạc băng ngưng, Khoái như thiềm điện, vân đông hải khiếu. hắc ám hàng lâm, mang mang như hải.

    Đây là uy lực của một kiếm.

    Cảm giác mà một kiếm mang lại.

    Nguyên Nguyên thượng nhân trong một giây phút chỉ cảm thấy miệng mình khô đắng:

    - Có phải tôi nhìn nhầm không?

    Có phải ảo giác không?

    Diệp Dương Dung bình thường hơi thích đùa, tuy nhiên bây giờ cũng không đùa được nữa, cũng cảm thấy miệng đắng lưỡi khô:

    - Sư huynh, tôi cũng nghi ngờ tôi nhìn nhầm.

    Hai người trầm mặc rất lâu, đều không làm kinh động đến Lục Nguyên đang trầm tư trong kiếm thuật thiên địa.

    Sau một lúc lâu, Diệp Dương Dung mới nói:

    - Sư huynh, tôi bây giờ áp lức giảm nhiều rồi.

    Nguyên Nguyên thượng nhân sau khi ngẩn ngơ, cũng khôi phục tinh thần:

    - Nói gì vậy.

    Diệp Dương Dung nói:

    - Lúc ban đầu, cho rằng kiếm thuật của Lục Nguyên vượt qua cả những kiếm tiên đời thứ chín như chúng ta, áp lực to như núi, nhưng bây giờ lại cảm thấy, kiếm thuật của Lục Nguyên đã vượt qua cả nhân vật thượng cấp như sư huynh rồi.

    Bây giờ không nói đến áp lực như núi đối với tôi.

    Mà là áp lực như núi đối với huynh.

    Nguyên Nguyên thượng nhân gật đầu bất đắt dĩ, hiện nay thực sự cảm thấy áp lực như núi.

    Lục Nguyên bắt đầu ngồi luyện khí, đại cảnh kiếm thuật vừa rồi, kiếm thuật tự thân quá mạnh mẽ, thúc đẩy pháp lực cũng tiến về phía trước một bước.

    Hiện nay đã đang trong thời kỳ ngũ trọng Trường sinh.

    Xem ra, sau khi đạt được ngũ trọng Trường sinh, lại đột kích tới cảnh giới hư đan lục trọng Trường sinh, cũng không phải việc gì quá xa xôi.

    Còn vào lúc Lục Nguyên bế quan luyện tập, luyện khí, cả Hoa Sơn cũng đang chuẩn bị rồi, Trung ương Thiên Triều cũng sắp phái người tới khảo hạch.

    Đối với Hoa Sơn tiên môn, có thể từ thượng đẳng tiên môn lên đến Đại hình thiên môn hay không, điều này rất quan trọng.

    Sự lợi hại của Trung ương thiên triều, không có cách nào suy đoán được.

    Những cấp như Thượng đẳng tiên môn, Đại hình tiên môn…đều cần sự khảo hạch, đánh giá của Trung ương thiên triều.

    Thiên hạ đệ nhất triều, Trung ương thiên triều.

    Nơi này, giống như thiên đình trên mặt đất.

    Nghe nói trong Trung ương thiên triều, không biết có bao nhiêu thượng đẳng tiên môn, đại hình tiên nhân cũng rất nhiều, rất nhiều.

    Nói cho cùng, Nam cảnh cũng chỉ là Nam cảnh, một nơi thâm sơn cùng cốc mà thôi.

    Trung ương thiên triều, đây mới thực sự là nơi của tông sư như vân, đại tông sư như vũ đích thực.

    Còn Hoa Sơn tiên môn, sắp tới sẽ đón sự khảo hạch của Trung ương thiên triều.

    Một khi khảo hạch có thể thông qua.

    Hoa Sơn tiên môn liền có thể trở thành đại hình tiên môn đầy vinh dự.

    Ý định vững chắc này, Sở Đoạn chưa từng che dấu, hơn nữa cũng không có cách che dấu.

    Đánh giá tiên môn lớn, đây là đại sự cỡ nào, đâu thể che dấu được.

    Hoa Sơn tiên môn gần đây khá náo nhiệt, rất nhiều tu tiên giả đều đang chuẩn bị.

    Đánh giá Đại hình tiên môn, phải đánh giá tất cả các mặt, tổng cộng phải khảo hạch năm lần.

    Mà đây là lần đầu, là khảo hạch hai phương diện, đệ tử của đại, số lượng linh mạch của môn phái.

    Số lượng linh mạch là cố định không đổi.

    Mà cần thiết hơn chính là phương diện đệ tử.

    Có tổng số lượng đệ tử, tiêu chuẩn bình quân đệ tử chân truyền và tiêu chuẩn cao nhất của đệ tử chân truyền, mọi phương diện, mọi người đều bận rộn chuẩn bị.

    Còn những người này, cũng bắt đầu không ngừng tăng cường thực lực cho các đệ tử chân truyền.

    Đương nhiên, mặc dù tăng cường thực lực cho đệ tử một cách cưỡng ép, nhưng thường thì không thể mạnh lên quá nhiều.

    Dù sao căn cơ bất ổn rất bất lợi đối với việc tu hành.

    Chính đạo tiên môn, nặng nhất chính là căn cơ tu hành.

    Ma đạo môn phái, bắt đầu thì một ngày ngàn dặm, nhưng sau đó lại tiến triển rất chậm.

    Chính đạo môn phái, bắt đầu chậm rãi, nhưng đại đạo cực bình, ít có trở ngại.

    Kỳ thật lần này, sứ giả của Trung ương thiên triều cũng không phải đặc biệt đến vì Hoa Sơn tiên môn.

    Bọn họ nhận rất nhiều nhiệm vụ khảo hạch.

    Tiện đường qua, Tấn Quốc là thứ hai từ cuối lên mà thôi.

    Nghe đồn ở đại Tần quốc, Hoa tự cũng đang xin phép trở thành Cự hình tiên môn, cũng không biết có thể xin được hay không.

    Dù sao bất kể như nào, ngày tháng cứ qua đi như vậy.

    Mọi người tập trung bế quan luyện kiếm.

    Thời gian từ từ trôi qua như vậy.

    Trong số tất cả các đệ tự chân truyền, người không có áp lực, nhàn hã nhất chính là Lục Nguyên.

    Dù sao sư phụ Lục Nguyên đã quy tiên rồi, không có ai giám sát.

    Cuối cùng, thông tin truyền tới, bên Tấn quốc, Hoa tự xin Cự hình tiên môn đã thất bại.

    Kế tiếp sẽ là Hoa Sơn tiên môn của Tấn quốc.

    Ngày đó, Lục Nguyên đi theo Nguyên Nguyên thượng nhân.

    Lần này không chỉ có Nguyên Nguyên thượng nhân, toàn bộ phong chủ ngũ phong Hoa Sơn đều xuất hiện, chưởng môn Sở Đoạn đi đầu.

    Phía trước bay đến một đám cỗ vân liễn.

    Cấm pháp trên cỗ vân liễn này, cơ hồ không thể tưởng tượng được, hình như có hơn mấy trăm đạo.

    Như ở Tấn quốc, cấm pháp thường thiết lập mấy chục ngàn đạo, còn việc thiết lập mấy trăm ngàn đạo thì đã là rất khó, rất khó.

    Còn ở trên đám mây của Trung ương thiên triều, đây vốn không được coi là nơi quá quan trọng, có mấy trăm ngàn đạo cầm pháp, mạnh tới mức khó mà tưởng tượng được, khiến người ta khiếp sợ không thôi.

    Mà không chỉ thế, phía sau vân liễn này còn 50 nam đạo đồng, 50 nữ đạo đồng.

    Mỗi người, đều mày thanh mặt tú, còn có hơn mười thanh niên nam nữ, đi theo vị đạo nhân tôn quý này để quan sát thế giới.

    Vân liễn cuối cùng cũng nâng lên, một đạo nhân tôn quý mặc áo bào tím.

    Pháp lực toàn thân của đạo nhân này bắt đầu khởi động như có linh khí xoay quanh, đồng thời có pháp tắc ẩn ẩn tại thân

    Nhân vật đại đạo cảnh.

    Lục Nguyên lập tức có thể khẳng định, Thuyên Định này là nhân vật đại đạo cảnh.

    Luận thực lực, rất nhiều người trong Hoa Sơn đều không thua kém người này, hơn nữa rất có khả năng thắng được người này.

    Nhưng, người này là người của Trung ương thiên triều, chỉ riêng thân phận này, đã khiến chưởng môn Hoa Sơn tiên môn, Sở Đoạn cũng phải đích thân ra nghênh đón.

    - Đạo hữu đi đường đã vất vả rồi.

    Sở Đoạn cười cười.

    Đạo nhân tôn quý mặc áo tím kia khẽ gật đầu:

    - Hoa Sơn tiên môn các người xin phép Đại hình tiên môn, ta cũng không nói nhiều nữa, bảo đệ tử chân truyền của các người ra đây xem xem, trước tiên khảo hạch đệ tử chân truyền của các ngươi, rồi khảo hạch linh mạch.

    Cả đoạn đường đi về phía Nam, đã đi qua không biết bao nhiêu nước.

    Các đệ tử chân truyền của qúa nhiều nước quá yếu quá yếu, căn bản không chuẩn bị tư cách.

    Lúc này liền mở cửa, bắt đầu khảo hạch đệ tử.

    Khảo hạch, tổ chức tại Đông Phong Triêu Dương Phong.

    Đỉnh Triêu Dương Phong, mặt trời mới lên, vạn vật bừng sáng, chiếu ánh sáng tới.

    Đạo nhân tôn quý mặc áo bào tím đến từ Trung ương thiên triều, đứng chắp tay:

    - Phong cảnh ở đây, cũng được đấy, chỉ là linh khí quá mong manh, không được một phần linh khí của Trung ương thiên triều.

    Tại Trung ương thiên triều, linh khí rất đậm đặc, căn bản không phải thứ cảnh vật thâm sơn cùng cốc kiểu này có thể so sánh được.

    Còn khảo hạch đã bắt đầu.

    Bắt đầu khảo hạch là mười vị đệ tử chân truyền của Đông Phong.

    Vị đạo nhân tôn quý khoác áo bào tím nhìn thoáng quá, liền không có bao nhiêu hứng thú:

    - Thức Kiếm, cậu ra tay, Thức Kiếm, là đệ tử chân truyền của Trung ương thiên triều.

    Người thanh niên tên là Thức Kiếm nhảy ra.

    Còn bên này, phía trên là mười vị đệ tử chân truyền của Đông Phong.

    Mấy người Thạch Triêu Dương nhìn về hướng Sở Đoạn, Sở Đoạn gật đầu.

    Xem ra đấu pháp mười đánh một.

    Đám người Thạch Triêu Dương trong lòng thực ra không phục.

    Cứ cho Thức Kiếm đối diện là đệ tử chân truyền của Trung ương thiên triều, cũng không thể lấy một địch mười được.

    Nhưng đã muốn như thế, liền mau giải quyết đối thủ.

    Thạch Triêu Dương một tay giơ lên một kiếm.

    Kiếm này loáng một cái đã qua, phía trên thân kiếm, ánh sáng màu vàng rực cũng không chói lóa quá, nhưng bên trong kiếm ý, lại có sát khí ẩn dấu, chính là khí kiếm Triêu Dương.

    Trước đó không lâu, Thạch Triêu Dương cuối cùng cũng lĩnh ngộ được kiếm ý thứ nhất, kiếm ý Triêu Dương.

    Còn chín người khác, đương nhiên không thể lĩnh ngộ kiếm ý.

    Tuy nhiên từng người cũng tự dùng tuyệt chiêu, ví dụ như khí kiếm Triêu Dương, hi di kiếm pháp, đủ loại kiếm pháp tấn công hướng về phía Thức Kiếm của Trung ương thiên triều kia.

    Đệ tử chân truyền Đông Phong, tiến độ cực nhanh.

    Lại thấy Thức Kiếm kia, tay vừa động, chính là thi triển khoái phong kiếm pháp, từng chiêu nhanh dần.

    Rõ ràng thi triển kiếm ý Khoái phong.

    Từng chiêu từng chiêu ngày càng nhanh.

    Đấu đến chiêu thứ mười, đã đánh bại Thạch Triêu Dương.

    Nhìn dáng vẻ của anh ta, anh ta chỉ lĩnh ngộ được một loại kiếm ý, nhưng, pháp lực của anh ta lại đủ có luyện thể thất trọng.

    Dựa vào pháp lực hùng hậu như vậy, Thức Kiếm dễ dàng đánh bại Thạch Triêu Dương.

    Mà Thạch Triêu Dương đã thất bại, những người khác, càng chỉ làm trò cười, càng không thể là đối thủ của Thức Kiếm.

    Thức Kiếm ra tay, một kiếm đánh bại hai ba người, tuy nhiên là ba kiếm, đánh bại toàn bộ chín người còn lại của Đông Phong.

    Tổng cộng mười kiếm, liền đánh bại mười người của Đông Phong.

    Sau khi Thức Kiếm đánh bại đối thủ, cũng lơ đễnh, rõ ràng cho rằng đây là chuyện bình thường.

    Mà mọi người trong Hoa Sơn, lúc bắt đầu, còn tán dương một hồi, Thạch Triêu Dương trẻ tuổi như vậy, đã ngộ được Triêu Dương kiếm ý.

    Sau này nhất định sẽ là ngọn cờ lớn gánh vác được Hoa Sơn kiếm tông.

    Trẻ như vậy mà lĩnh ngộ được Triêu Dương kiếm ý thì nào có mấy người, nào ngờ, đối thủ chỉ mười kiếm đã thắng toàn bộ mười đệ tử chân truyền Đông Phong.

    Đối thủ cũng quá mạnh, đệ tử chân truyền của trung ương thiên triêu đúng là rất mạnh.

    Trận chiến tiếp theo, càng nghiêng về một phía, đệ tứ thứ nhất của kiếm tông Nam Phong, Mạc Thiên Biến, còn chưa lĩnh ngộ vụ chi kiếm ý, càng không phải là đối thủ của Thức Kiếm.

    Mười đệ tử chân truyền của Nam Phong, tổng cộng đỡ được tám chiêu liền thất bại, còn ít hơn hai chiêu so với Đông Phong.

    Chương 395-396: Thức kiếm

    Tiếp theo là Tây Phong của khí tông, Tây Phong khí tông, Tống nam Sơn, luôn là đệ nhất cao thủ trong số các đệ tử chân truyền phía dưới Lục Nguyên.

    Lúc Lục Huấn đang luyện thể nhất trọng, anh ta đã đạt luyện thể nhất trọng.

    Còn hiện nay, cũng đã lên tới tam trọng.

    Tốc độ gia tăng pháp lực của anh ta đương nhiên không thể so sánh với kiểu yêu nghiệt của Lục Nguyên.

    Nhưng, dựa vào pháp lực luyện thể tam trọng, cũng đủ để ra oai ở Hoa Sơn.

    Ở đại thứ mười, tuyệt đối là một tay giỏi.

    Tuy nhiên, đáng tiếc, Tống Nam Sơn với pháp lực luyện thể tam trọng, có rất nhiều pháp thuật mộc hệ, dưới tay của Thức Kiếm, cũng chỉ là chống được mười hai chiêu là thất bại.

    Những người khác thì càng bất lực, cộng lại cũng chỉ tiếp được ba chiêu, tổng cộng tiếp mười lăm chiêu thì bị Thức Kiếm đánh bại.

    Phong Ngọc nữ phong của Khí Tông, gần đây được xưng là Ngũ phong là người yếu nhất.

    Lần này, vốn chẳng có ai địch nổi Thức Kiếm của Trung ương thiên triêu, không qua năm chiêu liền bị đánh bại toàn bộ.

    Đến lúc này, Hoa Sơn ngũ phong, rất nhiều đệ tử chân truyền, tất cả đều thất bại.

    Đông phong kiếm tông chèo chống được mười chiêu, kiếm tông Nam phong chống được tám chiêu khí tông Tây phong nhiều hơn một chút, tổng cộng được mười lăm chiêu còn khí tông Trung phong chỉ được năm chiêu, toàn bộ đều bị đánh bại.

    Còn lại, chỉ còn lại một chi Hoa Sơn kiếm khí tông Bắc sơn.

    Sứ giả đến từ Trung ương thiên triêu, đạo nhân mặc áo bào tím tôn quý đó, lắc lắc đầu, cũng không nói lời nào.

    Tuy nhiên hiển nhiên, nếu chỉ như vậy, căn bản không thể thông qua khảo hạch.

    Còn những đệ tử chân truyền đi theo sứ giả của Trung ương thiên triêu đều đứng cười haha.

    - Chỉ là đối phó với một Thức Kiếm đã mệt như vậy, toàn quân bị diệt, thực lực như vậy, cũng dám kêu gào muốn thăng Đại hình tiên môn.

    - Sao có thể được, Đại hình tiên môn đâu dễ dàng được thăng như vậy?

    - Nơi vắng vẻ phía Nam, quả nhiên vẫn là nơi vắng vẻ phía Nam.

    Pháp lực của đám đệ tử chân truyền hóa ra thấp như vậy, quả nhiên là không thể tưởng tượng được, haha.

    - Đúng vậy, người mạnh nhất rõ ràng mới luyện thể tam trọng, đây là thực lực đáng thương hại biết bao.

    Đám đệ tự chân truyền của Trung ương thiên triều đi theo là để được mở rộng tầm mắt, tuy nhiên lại phát hiện, hóa ra ngoài Trung ương thiên triều, tu tiên giả ở những nơi khác lại yếu đuối như vậy, linh khí của những nơi khác, lại mỏng manh như vậy.

    - Tuy nhiên cũng khó trách, những nơi như này, người mạnh nhất cũng chỉ là thượng đẳng tiên môn thôi mà.

    - Đúng vậy, sao mà giống chỗ chúng ta được.

    Có không ít Cự hình tiên môn.

    Vào lúc mấy người này bình luận, Lục Nguyên bước ra.

    Đi một bước về phía trước.

    Một bước tới trước mọi người nói:

    - Lục Nguyên đệ tử chân truyền đời thứ mười Bắc Phong của Hoa Sơn tiên môn, thách đấu Thức Kiếm của Trung ương Thiên triều.

    Lục Nguyên chúc mũi kiếm xuống đất, tay cần chuôi kiếm và hành lễ.

    Hắn hơi tức giận một chút.

    Thực ra hắn đã biết Trung Quan Ương Thiên Quan triều còn mạnh hơn nước Tấn rất nhiều.Theo những người này nói thì nhiệt huyết sôi nổi của Trung Quan Ương Thiên Quan triều gấp cả chục lần so với của nước Tấn.

    Ngoài ra, những người của Trung Quan Ương Thiên Quan triều còn có dự cảm ưu việt ở bất cứ đâu.

    Tuy nhiên dự cảm ưu việt đó cũng chẳng là gì cả.

    Những người của Trung Quan Ương Thiên Quan triều cũng không hẳn là đều có tố chất tốt.

    Chẳng qua là họ xuất thân tốt, lại ở một nơi linh khí nồng hậu, lực pháp quan của người nào cũng thâm hậu, chẳng hạn như tênThức Kiếm này là lực pháp quan của luyện thể thất trọng, cũng chỉ là lĩnh ngộ một dụng ý của kiếm mà thôi.

    Ở một nơi như Trung Quan Ương Thiên Quan triều mới có được thực lực như vậy, nếu xét về tố chất thì không thể bì được với sư huynh Thạc triều Quan Dương.

    Tuy nhiên, dựa trên những lợi thế đó thì lại càng đả kích người của Hoa Sơn nhiều hơn.

    Lục Nguyên có thể nhịn nhưng đến mức đó thì không thể được nữa.

    Vì thế hắn ta đứng dậy

    Thấy Lục Nguyên đứng dậy, Thức Kiếm cười:

    - ồ, một mình ngươi đứng dậy, không cần mười người khác cùng đứng dậy sao?

    Ngươi chịu được không quá ba đường kiếm của ta đâu.

    Mà có khi cũng chẳng cần đến ba đường đâu, một đường kiếm là được rồi.

    Thức Kiếm vừa nói xong thì đám thanh niên của Trung Quan Ương Thiên Quan triều đều bật cười.

    Lục Nguyên giơ ba ngón tay ra hiệu cho Thức Kiếm.

    Không biết hắn giơ ba ngón ra là có ý gì.

    Lục Nguyên nói:

    - Nếu ngươi có thể khiến ta xuất ra ba chiêu thì coi như ta thua.

    Thật kiêu ngạo hoang đường.

    Thức Kiếm bắt đầu tức giận.

    Đám thanh niên ngồi sau cũng tức giận không kém.

    Đường đường là đệ tử chân truyền của Trung Quan Ương Thiên Quan triều, oai phong vô cùng, đến một nơi hoang cùng hẻo lánh lại có một kẻ tu hành nói có thể đánh bại trong vòng ba chiêu.

    Thật là hoang đường kiêu ngạo hết sức.

    Thức Kiếm nói:

    - Được lắm.

    Vậy để ta- đệ tử chân truyền của Trung Quan Ương Thiên Quan triều dạy cho tên đệ tử chân truyền quan tự không biết trời cao đất dày là ngươi một bài học.

    Thức Kiếm xuất chiêu, chiếc kiếm dài lao ra nhanh như gió, nhằm thẳng đến phía Lục Nguyên.

    Kiếm lao đi rất nhanh, quan lực rất mạnh.

    Trước một đường kiếm như vậy, tay Lục Nguyên vẫn đặt trên chuôi, kiếm đã xuất một nửa.

    Đúng lúc đó, ánh mặt trời rọi vào thanh kiếm Dưỡng Ngô, phản lên mặt Thức Kiếm.

    Thức Kiếm nhíu mắt lại.

    Tất cả đều xảy ra vào đúng thời khắc ấy.

    Lục Nguyên vội xuất chiêu, tung đường kiếm Dưỡng Ngô.

    Thanh kiếm quay quanh kiếm dài của Thức Kiếm một cách rất huyền diệu.

    Nó quay tiếp, dừng lại rồi lại vút nhanh.

    Kiếm lao đi nhanh, Thức Kiếm không thể hiểu nổi.

    Sau cùng nó bay đến trước cổ Thức Kiếm:

    - Xem ra ta đã đánh giá cao thực lực của đệ tử chân truyền Trung Quan Ương Thiên Quan triều rồi.

    Hóa ra chỉ cần đến hai chiêu.

    Tất cả đều kinh ngạc.

    Họ đều há hốc mồm, tròn mắt ngạc nhiên.

    Không nói được gì.

    Thật không thể tin được.

    Tất nhiên Thức Kiếm chỉ là hạng bình thường trong số các đệ tử chân truyền của Trung Quan Ương Thiên Quan triều nhưng một người như y bị đánh bại chỉ bằng hai chiêu bởi các đệ tử chân truyền khác thì còn bình thường chứ chịu thua dưới tay một người tu hành ở một vùng hẻo lánh xa xôi thì đáng ngạc nhiên rồi.

    Tất cả những người ở đó hầu như đều không thể tin nổi.

    Đến cả sắc mặt của Tử Bào-một sứ giả tôn kính cũng đã thay đổi.

    Tất cả những sự việc ban nãy đều diễn ra quá nhanh, ông ta còn chưa kịp nhìn kĩ.

    Ông ta thầm nghĩ, có lẽ ban nãy ông ta đã thất thần.

    Những người khác thì lại nghĩ:

    - Đánh bại Thất Kiếm thì đã là cái gì.

    - Đúng thế, nhưng chúng tôi còn mạnh hơn.

    - Một đệ tử chân truyền quan tử ở một vùng quê nghèo cũng muốn so với chúng tôi sao.

    - Đám đệ tử chân truyền của Trung Quan Ương Thiên Quan triều chúng tôi hơn những gì ngươi tưởng tượng rất nhiều đấy.

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Xem ra các người còn chưa phục.

    Hay lắm, vậy tất cả các người cùng lên đi.

    Câu nói lại càng kiêu ngạo hoang đường hơn nữa rồi.

    Ở đó còn có hơn mười đệ tử chân truyền của Trung Quan Ương Thiên Quan triều.

    Lục Nguyên muốn một mình đấu với nhiều người như thế rõ ràng là không biết phép tắc gì cả.

    Điều đó khiến đám đệ tử chân truyền Trung Quan Ương Thiên Quan triều đều bật cười.

    - Ha ha.

    Không biết sống chết thế nà.

    - Đúng là ngươi không biết chúng ta lợi hại thế nào rồi.

    - Muốn đấu thì đấu, không cần phí nhiều lời như vậy.

    Lục Nguyên lạnh lùng đáp lại đám người.

    - Được, để ta dạy cho ngươi một bài.

    Người lên tiếng là một đệ tử chân truyền trẻ tuổi quan tự của Trung Quan Ương Thiên Quan triều.

    Quan lực của ông ta truyền đi, đối diện với thiên tâm.

    Xem ra ông ta cũng là cao thủ thiên tâm.

    Nếu luận về độ cao của pháp thuật thì cũng đã đạt đến tầm của trưởng lão đời thứ chín ở Hoa Sơn.

    Mà cũng không chỉ như vậy, lực pháp quan của người này thâm hậu khác thường, còn hơn cả Thức Kiếm.

    - Không hay sống chết ra sao.

    Dám thách thức các đệ tử chân tryền của Trung Quan Ương Thiên Quan triều thì hãy để điện vô cực của ta đánh bại ngươi.

    Khắp người ông ta là điện sấm.

    Xem ra cái gọi là điện vô cực này chính là một trong số ít những người dùng điện tu hành.

    Pháp thuật về diện hay kiếm thuật về cơ bản đều là cấp một.

    - Đối cực, ta sẽ cho ngươi biết sự lợi hại của ta.

    Tên đệ tử chân truyền quan tự này đạp một chưởng.

    Những chỗ khác đều không khiến người khác chú ý, chỉ riêng đôi mắt ông ta xuất hiện mờ mờ ba vòng quan truyền màu máu.

    Đây đúng là quan thực huyết truyền, là đôi mắt bẩm sinh dị thường.

    Nghe nói những người có huyết nhãn bẩm sinh có thể nhìn thâu được các chiêu thuật, so với những người khác trong cùng giới thì không có đối thủ.

    - Sự uy phong của các đệ tử chân truyền quan tự của Trung Quan Ương Thiên Quan triều không dễ gì bị hủy hoại.

    Giọng nói vang lên sang sảng oai hùng.

    Khi nãy ông ta đứng giữa đám đông nên không có gì nổi bật.

    Còn bây giờ ông ta vẫn đứng trong đám người đó nhưng người ta lại cảm thấy đầu ông ta chúc xuống đất còn chân thì hướng lên trời.

    Đó hoàn toàn là một ảo giác kì quặc.

    Người này đã luyện được khả năng đặc biệt chính phản thần công của Trung Quan Ương Thiên.Tất nhiên đây chính là mức của Chấn Thế Tuyệt Học nhưng còn mạnh hơn cả Trấn Sơn Tuyệt Học, khiến cho người ta cảm thấy chính lại là phản.

    Rõ ràng là tấn công ta từ phía trước nhưng ta lại cảm thấy như là ở phía sau, ở phía bên trái, phản chính, chính chính, phản phản, khiến ta không biết đằng nào.

    - Trung Quan Ương Thiên Quan triều vô địch!

    Người nói câu này cũng là một đệ tử chân truyền quan tự của Trung Quan Ương Thiên Quan triều có khả năng đặc biệt, năng lực đã đạt đến cực điểm.

    Mười đệ tử chân truyền còn lại của Trung Quan Ương Thiên Quan triều đều là những nhân vật đặc biệt.

    Đặt vào nước Tấn người nào trong số họ cũng là một nhân vật có thể làm nên chuyện kinh thiên động địa.

    Trung Quan Ương Thiên Quan triều quả nhiên là Trung Quan Ương Thiên Quan triều, khiến cho người của Hoa Sơn Tiên Môn cũng phải thầm nể phục.

    Cho dù họ có đưa ra bất cứ đệ tử chân truyền nào thì cũng lợi hại như vậy cả.

    Đệ tử chân truyền quan tự của Tấn quốc chắc chắn không thể bì kịp họ.

    Các đệ tử chân truyền này đều đã thể hiện lợi thế của họ.

    Lúc đó ban công tràn đầy khí thế hung hăng.

    Tất cả khí thế ấy, tất cả đám người ấy đều nhằm đến Lục Nguyên.

    Các đệ tử chân truyền khác ở đó, người nào cũng đều thầm sợ.

    Họ đặt mình vào vị trí của Lục Nguyên, chỉ sợ hắn sẽ bị cái khí thế hung hăng kia đè bẹp.

    Những đệ tử chân truyền này đã bị khiến cho vô cùng tức giận.

    Một đệ tử chân truyền của một tiểu quốc lân cận lại dám thách đấu bọn họ.

    Kiếm Thức của Châu Tài đã thất bại, bọn họ chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa.

    Tên đệ tử chân truyền pháp thuật đã đạt đến tâm thiên xuất ra chiêu cửu trọng thủy bộc bố.

    Chỉ nhìn thấy nước chảy ra rất nhiều, cứ nhằm hướng Lục Nguyên mà lao tới.

    Chiêu này e rằng đã tới cực điểm rồi.

    Còn người toàn thân là điện vô cực điện thiếm sát cũng ra đòn rất độc.

    Cửu lôi được tung ồ ạt ra cùng với cửu trọng bộc bố.

    Điện lưu chuyển động trong thủy bộc bố, khiến uy thế càng được tăng thêm.

    Còn tên đệ tử có thực huyết nhãn cũng xuất một chiêu hãn thiên nhất kích, khí thế đã lên đến cực điểm.

    Khí thế ấy cứ nhằm hướng Lục Nguyên mà lao tới.

    Cảnh tượng đó thật là kinh thiên động địa.

    - Ta sẽ cho ngươi biết thuyết chính phản.

    Tên đệ tử chân truyền đã luyện được chính phản thần công nhằm phía bên phải công kích nhưng thực ra là ông ta tấn công từ phía nào đây?

    Còn các đệ tử chân truyền khác, người nào cũng có năng lực mạnh mẽ.

    Tất cả có chín hướng tấn công Lục Nguyên.

    Đường tấn công nào cũng trên mức của Kiếm Thức.

    Đường nào cũng đã đến cực điểm, rất đáng sợ, giường như muốn cả cái ban công này tràn ngập khí thế.

    Trong đó, bí pháp nào của Trung Quan Ương Thiên Quan triều cũng đều mạnh không thể tưởng tượng được.

    Đúng lúc đó bỗng có một đệ tử chân truyền đứng bật dậy.

    Đó là người đệ tử cuối cùng

    Đường tấn công này khác so với mười đòn kia.

    Nó còn đáng sợ hơn mười đòn mạnh kia, giống như là song Trường Giang vậy còn Lục Nguyên thì giống như một con thuyền nhỏ ngụp lặn trong đó.

    Đòn ấy cũng lại giống như ngọc đỉnh Thái Sơn còn Lục Nguyên thì giống như một người lính bị đè bẹp dưới chân nó.

    Đòn ấy lại giống như trời đất đã bị đảo lộn còn Lục Nguyên thì giống người bị quay cuồng trong sự đảo lộn ấy.

    Thật kinh hãi!

    Thật đáng sợ!

    Trước đòn tấn công đó, sắc mặt Lục Nguyên vẫn không hề thay đổi.

    Hắn xuất một đường kiếm.

    Đường kiếm ấy lúc xuất ra rất bình thường không có gì đặc biệt cả.

    Sau đó nó giống như gió trong mây, giống như hoa, như tuyết rơi rồi phủ kín.

    Kiếm dài như núi

    Đường kiếm đó xuất ra, các đệ tử của Hoa sơn không hiểu gì, nhưng phong chủ của tứ phong là Nguyên Dương thượng nhân, Hồi Phong thượng nhân, Tử Hà thượng nhân và Ngọc Chân thượng nhân đều đờ người ra, còn Sở Đoạn thì cũng kinh ngạc.

    Bọn họ đều ngước lên Nguyên Nguyên thượng nhân, ánh mắt rất lạ lùng.

    Lúc bắt đầu, thiên sứ Tử Bào khá trấn tĩnh nhưng lúc này sắc mặt của ông ta đã biến đổi.

    Đùa cái gì chứ!

    Đó là một đường kiếm đầy ẩn ý, mục đích đều nằm dưới một đường kiếm chỉ huy.

    Kiếm thuật phải đạt đến một mức độ nhất định mới làm như thế được.

    Trong các đệ tử của Trung Quan Ương Thiên Quan triều, số người đạt đến mức này cũng không nhiều.

    Có một số người người trong giới đại đạo còn chưa đạt đến mức này, thầm chí còn không bằng này.

    Khi kiếm pháp đã đạt đến mức độ này rồi thì có thể bắt đầu luyện tới cực đỉnh của kiếm đạo thực sự, luyện pháp tắc của thập đại quan.

    Giưã trời đất này có tới ba nghìn kiếm ý.

    Ngoài ra có thập đại quan pháp tắc.

    Ba nghìn kiếm ý hợp luyện lại có thể luyện thành một hai loại thập đại quan pháp tắc.

    Phép luân hồi cũng là một trong thập đại quan pháp.

    Nếu có thể luyện một loại pháp tắc đến cực điểm thì sẽ trở thành vô địch thiên hạ.

    Chỉ cần võ nghệ trên trung bình,thì trong mắt người nước Tấn các đệ tử chân truyền của Trung Ương Thiên Triều đều là những thiên tài kinh tài tuyệt diễm, thực lực của bọn họ, vượt xa các đệ tử chân truyền của nước Tấn .

    Chỉ cần mỗi Thức Kiếm, cũng có thể đánh bại các đệ tử chân truyền của Hoa Sơn.

    Bây giờ mười người cùng xông lên, thanh thế càng thêm như rồng như hổ.

    Chương 397: Thiên sứ áo tím(thượng)

    Nhưng, nếu nói các đệ tử chân truyền của Trung Ương Thiên Triều là thiên tài, thì Lục Nguyên lại là thiên tài trong những thiên tài, giỏi giang đến mức không còn gì phải bổ sung nữa.

    Sự tấn công của các đệ tử chân truyền của Trung Ương Thiên Triều là Kinh Tuyệt Luân

    Nhưng sự tấn công của Lục Nguyên lại khó mà tưởng tượng được.

    Tất cả những người xung quanh, bất luận đã trải qua bao nhiêu sóng to gió lớn, đều phải kinh hãi đến mức không thể tưởng tượng.

    Lục Nguyên lại có thể xuất một kiếm như vậy thật khiến người ta khó mà tin được.

    Trận chiến vẫn đang tiếp tục.

    Và tiếp đó, sự tấn công của các đệ tử chân truyền Trung Ương Thiên Triều vẫn rất hung hãn và đặc sắc.

    Nhưng sự tấn công của Lục Nguyên cũng vẫn là một nhát kiếm chính xác, tập hợp mười mấy loại Kiếm ý, các đệ tử chân truyền của Trung Ương Thiên Triều càng nỗ lực hơn nữa.

    Đối diện với kiếm thuật xuất sắc đến mức khiến người khác khó tin này, chỉ còn cách rơi tại hạ phong, thậm chí là không ngừng đi về phía thất bại thảm hại.

    Phanh!

    Đây là tiếng Điện Vô Cực bị chém một nhát vào bả vai, hắn vội vàng dùng điện để cầm máu, nhưng vẫn không thể che giấu được sự thật hắn bị thương.

    Pháp thuật ấy đã đạt đến cảnh giới Thiên Tâm Tại Thủ của đệ tử chân truyền.

    Hắn thở phào nhẹ nhõm, ban nãy trường kiếm đã đến mi mắt của hắn, nếu không phải Lục Nguyên ở phía sau đã xoay chuyển thanh kiếm, đâm vào bả vai phải, thì chỉ e hắn đã chết dưới nhát kiếm này của Lục Nguyên.

    Còn người đệ tử chân truyền có huyết nhãn chân thực ấy, đôi mắt của hắn, có thể nhìn thấu tất cả các chiêu thức.

    Nhưng có ích gì chứ, chiêu thức của Lục Nguyên đã đạt đến trình độ mà hắn không thể nào nhìn thấu được sơ hở nữa.

    Tất cả đều là tiện tay xuất chiêu, cứ như chẳng phải là chiêu thức nào nữa, hỏi hắn làm sao tìm được sơ hở.

    Còn người đệ tử chân truyền đã ngộ ra Hoả chi kiếm ý, giờ mới phát hiện ra rằng thực lực của Lục Nguyên lại đáng sợ đến như vậy, bản thân chỉ có mỗi một kiếm ý mà đã đắc ý, còn Lục Nguyên lại có đến mười mấy kiếm ý, so với bản thân còn lợi hại gấp mười lần.

    Các đệ tử chân truyền của Trung Ương Thiên Triều đều đang kinh hãi, bọn họ trước giờ chưa từng thấy kiếm pháp nào đáng sợ đến như vậy.

    Trong lòng mỗi người bọn họ, đều đang chấn động muôn phần, thực lực của cái tên Lục Nguyên này cũng quá cao cường rồi.

    Nếu được ở trong Trung Ương Thiên Triều, với cái thực lực này, vượt xa các đệ tử chân truyền bình thường, cho dù là đệ tử chân truyền đỉnh cao nhất, thực lực cũng chưa chắc thắng được Lục Nguyên.

    Nhưng tại Trung Ương Thiên Triều, vị Hoa sư huynh có danh xưng là Pháp Chi Tử nhất định có thể thắng được Lục Nguyên.

    Pháp Chi Tử!

    Đây là nhân vật đầu tiên được Trung Ương Thiên Triều công nhận trước các đệ tử chân truyền.

    Nghe nói vị Hoa sư huynh này, từ lúc mới chào đời, đám mây hoàng hôn bên trời biến thành bảy sắc màu.

    Lúc ba tuổi, nghe nói bị ngã vào vách núi.

    Một đứa trẻ bình thường nếu như bị ngã vào vách núi, chắc chắn sẽ mất mạng.

    Nhưng vị Hoa sư huynh này lại sống sót được dưới vách núi, ăn quả Chu, công lực tiến triển rất nhiều, không chỉ mới ba tuổi đã đạt đến Luyện khí Ngũ Trọng, mà còn đặt một cơ sở vững chắc cho tương lai nữa.

    Khi sáu tuổi, lại gặp một ông lão sắp qua đời.

    Ông lão ấy đã đem những gì bản thân học được truyền lại cho Hoa sư huynh, và Hoa sư huynh cũng là người có tư chất thông minh, mới sáu tuổi nhưng lại học được rất nhiều.

    Nghe nói từ năm bảy tuổi đến khi mười tuổi, không có bất kì tuyệt học nào.

    Nhưng lại không biết tại sao, khi huynh ấy tám tuổi, lại có được một chiếc nhẫn, bên trong chiếc nhẫn này có một linh hồn đã sống 3000 năm.

    Năm mười một tuổi, gia nhập vào Trung Ương Thiên Triều-một trong những đại tiên môn lớn nhất, được đánh giá là tiên môn có tư chất ngút trời.

    Năm mười bốn tuổi, chỉ mất ba năm để học được công phu mà các đệ tử chân truyền khác phải dùng đến ba mươi năm mới học được.

    Về sau, pháp lực ngày càng tiến bộ, nghe nói bây giờ đã sớm vào được Đại Đạo Cảnh.

    Người này được tôn là Pháp Chi Tử,là người đứng đầu các đệ tử chân truyền của Trung Ương Thiên Triều, đương nhiên là Lục Nguyên không thể sánh bằng.

    Nhưng người ở một nơi nghèo hèn hẻo lánh như Lục Nguyên lại có thể luyện được công lực như vậy, tuy không thể so với Hoa sư huynh, nhưng cũng có thể coi là kinh khủng.

    Tử bào tôn giả nói, tay vẫn không ngừng vuốt ve chòm râu :

    - Ở cái đất Nam Cảnh này lại có thể luyện được kiếm thuật như thế, đúng là đáng sợ!

    Vị thiên sứ này nếu như không biết ở Trung Ương Thiên Triều đã có một Kiếm Chi Tử, chỉ e là đã tưởng Lục Nguyên chính là Kiếm Chi Tử của Thất Tử như trong truyền thuyết, nhưng sự thật cứ như vậy, đã có Kiếm Chi Tử rồi, Lục Nguyên không thể nào lại là Kiếm Chi Tử nữa.

    Không phải Kiếm Chi Tử, cũng có thể đạt đến trình độ như vậy, thật sự là quá tài giỏi.

    Thiên sứ đương nhiên là biết rõ Lục Nguyên không sánh được với Pháp Chi Tử, Kiếm Chi Tử, hai người này đều đã đạt đến Đại Đạo Cảnh rồi.

    Nhưng Lục Nguyên không phải vận mệnh Thất tử thì càng thêm đáng nói, một người không có vận mệnh vĩ đại nhưng ở nơi thâm sơn cùng cốc lại có thể tu luyện đến trình độ này.

    “Triệt kiếm!”

    Chỉ cần lòng bàn tay của Lục Nguyên khẽ động một cái, thanh kiếm của đối thủ sẽ rớt xuống ngay.

    Lục Nguyên lắc đầu:

    - Đệ tử chân truyền của Trung Ương Thiên Triều chẳng qua cũng chỉ có vậy.

    Câu nói khinh thường này làm người khác tức đến thổ huyết.

    Các đệ tử chân truyền ủa Trung Ương Thiên Triều ai mà không cao ngạo, bị người Nam Cảnh xem thường như vậy, khó chịu đến mức muốn thổ huyết.

    Nhưng vẫn phải như vậy thôi, Lục Nguyên vừa nãy đã nhẹ nhàng thắng họ, nên làm họ cũng chẳng nói được lời nào.

    Cuối cùng, có một người đã tuôn ra những lời thế này:-Vậy thì có gì lợi hại chứ, có bản lĩnh thì hãy đến Vương triều Tấn quốc chúng tôi để đọ sức với Pháp Chi Tử Hoa sư huynh đi!

    - Vậy sao, tốt lắm.

    Pháp Chi Tử Hoa sư huynh.

    Lục Nguyên khẽ gật đầu.

    Lần khảo sát này đến đây là kết thúc.

    Trong lần khảo sát này, tổng thể mà nói thực lực của các đệ tử chân truyền Hoa Sơn chẳng ra sao cả, chỉ là ngẫu nhiên xuất hiện một đệ tử quá kiệt xuất vậy thôi.

    Nếu chiếu theo lệ thường, Hoa Sơn sẽ không thể vượt qua lần khảo sát này, dù sao cũng chỉ có một đệ tử xuất sắc, không thể đại diện cho trình độ trung bình.

    Chỉ có thể nói là ngẫu nhiên xuất hiện một “yêu quái”!

    Nhưng vị thiên sứ áo tím này khảo sát thêm một lần nữa mới phát hiện ra rằng Hoa Sơn tiên môn này có chút kì lạ.

    Cứ cách một, hai đời lại xuất hiện một “yêu quái” như Lục Nguyên.

    Đời thứ hai có, đời thứ ba có, đời thứ sáu và đời thứ tám cũng có.

    Mà đời thứ tám còn có đến hai người: Yến Thương Thiên và Châu Thanh Huyền.

    - Tiên môn này có chút gì đó thú vị!

    Cuối cùng thiên sứ áo tím đã để cho Hoa Sơn được thông qua lần khảo sát này.

    Tất nhiên, đây chỉ là lần khảo sát đầu tiên, phía sau vẫn còn rất nhiều lần khảo sát khác.

    Chẳng hạn như lần khảo sát thứ hai, lại là khảo sát linh mạch.

    Chương 398: Thiên sứ áo tím (hạ)

    Khảo sát linh mạch cần phải có thời gian.

    Thiên sứ áo tím cần phải lưu lại một khoảng thời gian ở đây.

    Trong khoảng thời gian này, các đệ tử chân truyền của Trung Ương Thiên Triều vô cùng nhàn rỗi, họ cực kì cao ngạo, bản thân không biết tự đi giao lưu quyền đạo với các đệ tử chân truyền của Hoa Sơn.

    Họ nghe nói, dưới đất của nước Tấn, đang có một đám yêu ma.

    Đây là điều làm cho các đệ tử chân truyền của Trung Ương Thiên Triều có chút hiếu kì.

    Ở Trung Ương Thiên Triều, thế mà lại không có yêu ma.

    Ở đó là một nơi uy nghiêm như thiên đình, làm gì có yêu ma nào có thể dung thân.

    Bất luận là yêu ma gì cũng đều bị quét sạch.

    Các chân truyền đệ tử của Trung Ương Thiên Triều có chút hứng thú với đám yêu ma này, họ muốn đi diệt trừ.

    Mà nếu đám đệ tử chân truyền của Trung Ương Thiên Triều đi trừ diệt trước, ắt sẽ làm cho bọn yêu ma phản kháng.

    Chỉ là các đệ tử chân truyền của Trung Ương Thiên Triều, mỗi người ai cũng có thực lực mạnh mẽ, Tâm pháp mà họ dùng quả đúng là vô cùng huyền diệu.

    Thứ pháp thuật vô song này là Tâm pháp của người tu tiên, mạnh mẽ như dòng sông chảy, cuồn cuộn như trường giang phía chân trời.

    Thức Kiếm-người lĩnh hội được Kiếm ý, lại có Tâm pháp là kiếm chín chuôi trong suốt treo lơ lửng trên đỉnh đầu ;còn Điện Vô Cực một khi đã vận hành Tâm pháp, thì toàn thân như có điện giao chuyển động ;còn tên có đôi mắt chân thực huyết nhãn, mỗi khi vận hành tâm pháp, sau lưng có một luồng ánh sáng trắng, trong ánh sáng đó có hổ chạy, cá kình bơi, báo hú.

    Tâm pháp của những người này, không tâm pháp nào không phải của cấp Trấn Môn.

    Họ đang vận Tâm pháp, nhìn về phía Lục Nguyên đang đứng bên cạnh.

    Lục Nguyên không phải có ý muốn đến đây, chỉ là muốn hướng dẫn trước thôi.

    Lục Nguyên bèn vận Tâm pháp.

    Luận về Tâm pháp, Vân Long Thập Biến của Lục Nguyên chỉ là cấp Trấn Phong, không thể xem là cấp Trấn Môn, so với những người này thì thấp hơn một bậc.

    Điều này khiến các đệ tử chân truyền của Trung Ương Thiên Triều cảm thấy lấy lại được thể diện, tuy mười người hợp sức cũng không địch nổi Lục Nguyên, nhưng rốt cuộc cũng có Tâm pháp hơn Lục Nguyên một bậc.

    Lục Nguyên đối với điều này, lại không hề có ý nghĩ gì khác.

    Nói đơn giản, nghĩa là chẳng thấy sao cả.

    Bản thân dù dùng Tâm pháp cấp Trấn Phong, nhưng cũng đánh thắng những người dùng tâm pháp cấp Trấn Môn như bọn họ.

    Năm ấy khi tu luyện cùng Yến tổ sư, tâm pháp của Yến tổ sư chính là Đông Phong Hướng Dương tâm pháp.

    Nếu nói đến cấp bậc thì Đông Phong Hướng Dương tâm pháp còn kém Vân Long Thập Biến một bậc, lúc ấy Yến tổ sư đã nói: “Kiếm pháp và Tâm pháp.

    Lợi hại không phải ở chỗ kiếm thuật, mà là ở bản thân.”

    “Và Tâm pháp cũng vậy, không phải lợi hại ở chỗ sử dụng tâm pháp gì, mà chính là ở bản thân.”

    “Người mạnh nhất, chính là người chỉ dùng tâm pháp sơ cấp phổ biến nhất, tầm thường nhất cũng có thể xuất chiêu có hiệu quả cực lớn.

    Có thể bây giờ con vẫn chưa ngộ ra được điều này, chính là con dùng kiếm pháp đơn giản nhất cũng có thể đánh thắng không ít người dùng kiếm pháp cấp cao.”

    Những lời này của Yến tổ sư, Lục Nguyên hiểu rất rõ.Quả đúng là như vậy!

    Thời gian khảo sát, cuối cùng cũng đã kết thúc.

    Lần khảo sát này tất cả đều được thông qua, đương nhiên sau này vẫn òn một số khảo sát khác, nhưng phải cách một quãng thời gian đã.

    Mặc dù chỉ mới vượt qua hai lần khảo sát, cũng đủ để danh tiếng của Sở Đoạn chấn động cả Tấn quốc.

    Thiên sứ áo tím đưa những người của Trung Ương Thiên Triều rời khỏi Hoa Sơn, đến trạm tiếp theo là Nguyên quốc.

    Nhưng trước khi rời khỏi, không quên hỏi Lục Nguyên có hứng thú gia nhập Trung Ương Thiên Triều không, Lục Nguyên lắc đầu:

    - Ta là người Hoa Sơn, trước đây là vậy, bây giờ là vậy, và tương lai cũng sẽ như vậy.

    Ta không bao giờ gia nhập phái khác.

    Khi nói những lời này, Lục Nguyên đã nhìn về phía Hoa Sơn.

    Hoa Sơn, vẫn sừng sững ở nơi đó.

    Thân là người của Hoa Sơn, thì phải có khí phách, tinh thần của người Hoa Sơn.

    Gió thổi, nhẹ nhàng làm lay động những chiếc lá cây ngô đồng trong sân.

    Trong không khí thoang thoảng mùi ẩm ướt.

    Đêm qua, một trận mưa thu đã làm cây lá đỏ trở nên xơ xác, lá đỏ rụng vẫn trải đầy trên mặt đất.

    Lục Nguyên đang ngồi ở Trường Xuân cư, hiện nay mình đã là trường sinh ngũ trọng rồi, nhưng theo tin tức nghe ngóng được từ chỗ Diệp sư thúc thì Tư Mã Trường Bạch đã tu đến trường sinh cửu trọng rồi, bản thân mình và Tư Mã Trường Bạch chỉ hơn kém nhau hai bậc mà thôi, tức là mình phải cố gắng thêm hai bậc cnahr giới nữa mới đạt đến trường sinh thất trọng kim đơn đại thành, mới có thể khiêu chiến với Tư Mã Trường Bạch.

    Muốn giải quyết ân oán với Tư Mã Trường Bạch thì phải đợi rất rất lâu, mà không lâu nữa, có lẽ sẽ đến lúc giải quyết ân oán.

    Việc này mới nghĩ thôi mà đã khiến người ta thấy phải chờ đợi lâu lắm rồi.

    Bây giờ, Lục Nguyên phải ở Hoa Sơn thực hiện ba việc sau: “một là việc về Tư Mã Trường Bạch, hai là về Nguyên Lăng, ba là việc của kiếm khí tam tông, hai việc thì có vẻ xa xôi quá, có một viecj thì dễ làm hơn một chút.

    Bây giờ, vấn đề quan trọng là phải tăng lên hai bậc pháp lực nữa.

    Chẳng còn gì phải suy nghĩ nữa, trước hết là phải tăng từ trường sinh ngũ trọng lên trường sinh lục trọng.

    Trường sinh ngũ trọng, ngự sử song kiếm.

    Trường sinh lục trọng, chuyển thành Hư Đan.

    Cái gọi là Hư Đan kỳ thực là khi thần khí mạnh len thi sẽ tự động chuyển từ nguyên thần lên, kết thành Hư Đan, việc cần làm là khiến thần khí mạnh lên, khi thần khí đủ mạnh sẽ ngưng tụ thành Hư Đan, tất nhiên là thần khí của mình vẫn chưa đủ mạnh, Lục Nguyên ngồi xếp bằng trên mặt đất, vận công đưa thần khí kết tinh trong người mình ra, đặt lên ngang mặt, dùng thuật vận công hấp thụ thần khí, hấp thụ năng lượng thần khí.

    Trong lúc này chỉ cảm thấy thần khí của mình càng ngày càng mạnh lên.

    Cũng chẳng biết từ lúc nào trên nguyên thần xuất hiện hình dạng của một nửa Hư Đan nhưng mới chỉ là một nửa mà thôi, rất dẽ bị vỡ ra, so với Hư Đan thật sự vẫn còn kém xa lắm.

    Lục Nguyên cảm thấy thần khí không còn mạnh lên nữa, đúng lúc mở mắt ra thì thần khí kết tinh ở trước mặt “phịch” một tiếng rồi bị vỡ tan ra, tất cả thần khí bên trong cũng bị tiêu hao hết.

    Xem ra, trường sinh lục tọng cần một thời gian nữa mới luyện thành được.

    Lục Nguyên với tay lấy hồ lô rượu ra nhấp một ngụm, ở Hoa Sơn thật là thoải mái, đang khi mơ màng thì có một đạo đồng đến gọi chàng đến Trung Chính Bình Hòa trai, “lại có chuyện gì nữa đây nhỉ?”

    Lục Nguyên cầm thanh kiếm trắng, bay đến Trung Chính Bình Hòa trai.

    Câu hỏi đầu tiên khi bước vào Trung Chính Bình Hòa trai đã khiến Lục Nguyên khẽ giật mình.

    Nguyên nGuyên thượng nhân chắp hai tay ra sau nói: “Chỉ cần nói là sẽ biết thực lực thực sự của Bác Phong.”

    Vấn đề này rất khó trả lời, Lục Nguyên vẫn luôn biết Bắc Phong có những nhân tài, là Nguyên Nguyên thượng nhân cùng với 5 vị khác là 6 vị tiên kiếm của Bắc Phong, là thực lực cơ bản của Bắc Phong, nhưng Lục Nguyên cũng tự biết rằng thực lực của Bắc Phong không thể chỉ có ngần ấy, Bắc Phong nhất định có nhiều cao thủ, nhiều nhân tài hơn nữa.

    Chương 399-400: Diệp Tiếu

    Tuy nhiên Bắc Phong rốt cuộc có nhân tài mạnh cỡ nào thì Lục Nguyên không biết, vì vậy, đứng trước câu hỏi của Nguyên Nguyên thượng nhân Lục Nguyên không biết trả lời ra sao, chỉ biết lắc đầu.

    Nguyên Nguyên thượng nhân nói: “Sư tổ đời thứ hai của Bắc Phong năm đó đã tạo ra một không gian khác biệt trên Bắc Phong, tạo ra một Xuất Vân Tiên Cảnh, những nhân vật kiệt xuất của Bắc Phong không xuất hiện trên giang hồ chính là ở Xuất Vân Tiên Cảnh.

    Dúng rồi, Bắc Phong có tất cả tám vị đại đạo cảnh.

    Ngoài ta ra còn có bảy vị khác, đó là Khuất Thanh Thần, Thành Thanh Dư, Hoàng Thanh Hoa, Tôn Thanh Trì, Lục Thanh Đào, Vạn Thanh Vương và Tư Mã Thanh Quý, đều là những anh tài đời thứ 8, còn sư phụ của ta là Lý Thanh Diệt đã mất từ 200 năm trước.”

    Lục Nguyên nghe vậy khẽ giật mình, đó là thực lực thật sự của Bắc Phong sao?

    Lục Nguyên hiện đã biết rõ những vị đại đạo cảnh, trong giới tu tiên của nước Tấn đều có những vị trí quan trọng.

    Mà Bắc Phong có tổng cộng tám vị đại đạo cnahr, thực lực như vậy không vượt ngoài dự đoán của Lục Nguyên, trong tám vị đại đạo cảnh ấy, có nhiều vị tên có chữ Thanh, nhưng trong số đó người mạnh nhất có lẽ là đệ nhất kiếm của Hoa Sơn Chu Thanh Huyền Chu sư thúc tổ.

    Nguyên Nguyên thượng nhân nói: “Bảy vị này đều là những nhân tài cấp sư thúc tổ, thực lực của ngươi bây giờ có vẻ tốt nên ta định để ngươi lên Xuất Vân Tiên Cảnh cùng tu hành với các sư thúc tổ một thời gian.

    Lục Nguyên bây giờ mới hiểu những dụng ý mà Nguyên Nguyên sư bá nói với mình, Nguyên Nguyên thượng nhân đến đã nói cho Lục Nguyên rất nhiều chuyện , ở nước Tấn những người đạt đến đại dạo cảnh không nhiều, mà những người đạt đến cảnh giới cao hơn của đại đạo cảnh thì chỉ đếm trên đầu ngón tay.

    Nguyên Nguyên thượng nhân nói cho Lục Nguyên nhiều như vậy là vì thấy thực lực của Lục Nguyên đã ngày càng mạnh lên, trong vài chục năm nữa có thể sẽ đạt đến đại đạo cảnh, cũng có đủ tư cách để biết những chuyện này.

    “Được rồi, những gì cần nói ta cũng đã nói rồi, chúng ta đến Xuất Vân Tiên Cảnh thôi.”

    Nguyên Nguyên thượng nhân nói.

    “đi bây giờ sao ạ?”

    Lục Nguyên không giấu nổi tò mò hỏi.

    Nguyên thương gật đầu, cầm theo thanh đao rồi đi ra ngoài, đi trước vừa đi vừa giới thiệu địa hình của Trung Chính Bình Hòa.

    Trung Chính Bình Hòa xây dựng trên một diện của đỉnh Bắc Hoa Sơn, có một con đường có thể đi đến đó, còn ba mặt phía trước đều là những vách núi vách đá sâu hun hút, phía trên có những đám mây bồng bềnh nhẹ trôi.

    Lục Nguyên cũng mang theo thanh kiếm đi ra, Nguyên Nguyên thượng nhân dừng lại giữa chốn hư không, sau đó cử động hai bàn tay, động tác tay vô cùng huyền ảo, bỗng “phịch” một tiếng, lập tức xuất hiện một cánh cửa lớn, phía trên cánh cửa khắc rất phức tạp, ở chính giữa là cá âm dương, còn bên cạnh là những đám mây trắng bồng bềnh.

    Sau khi cánh cửa xuất hiện, Nguyên Nguyên thượng nhân dùng tay đẩy nhẹ vào giữ hai con cá âm dương, cánh cửa lập tức mở ra.

    “Được rồi, chúng ta vào thôi.”

    Nguyên Nguyên thượng nhân xách kiếm đi vào.

    Lục Nguyên liền đi theo.

    Nơi thần bí nhất của Bắc Phong chính là Xuất Vân Tiên Cảnh.

    Một vị đạo giả đã tạo ra không gian này.

    Cái này…

    Vừa bước vào, Lục Nguyên ngỡ như mình vừa bước vào một thế giớ khác vậy, không gian ở đây vô cùng rộng lớn. lục Nguyên không thể nghĩ được rằng không gian tự tạo ra mà lại có thể ao la đến vậy. nhìn sang, đâng là một thảm cỏ xanh vô cùng bằng phẳng, nhưng ở chốn xa xăm kia lại có những ngọn núi cao cao mờ mờ ảo ảo. trên bầu trời không có mặt trời cũng không có ánh trăng nhưng thay vào đó nó được chiếu sáng bằng một vòng pháp bảo đang hừng hực cháy.

    Nguyên Nguyên thượng nhân tháy vậy nói: “Năm đó, vị sư tổ đời thứ hai có hai thanh pháp bảo, một là thanh nhật kính luân, thanh kia là nguyệt kính luân.

    Ban ngày có thanh nhật kính luân, đến tối lại có nguyệt kính luân thay thế, dùng để thay thế cho ngày đêm.

    Đây có lẽ là tất cả những gì tuyệt vời nhất mà những tu tiên giả của nước Tấn có thể làm được rồi.

    Nghe nói thời thượng cổ còn có thể tự luyện được ngôi sao nhật nguyệt.

    điều này tất nhiên chỉ là truyền thuyết.”

    “Tại Xuất Vân Tiên Cảnh có tất cả bảy vị sư thúc sư bá đại đạo cảnh, trong đó sư đệ Mã Lăng là đệ tử của sư thúc Vạn Thanh Vương.

    Có một tên phản đồ hiếm gặp như mã Lăng khiến sư thúc Vạn Thanh Vương từ đó về sau đóng cửa tu hành, không nhận thêm đệ tử nào nữa.còn sư phụ của Tư Mã Trường Bạch là Tư Mã Thanh Quý cũng vì thế mà không thu nhận ngươi được.”

    “Còn lại năm người khác, Khuất Thanh Thần là sư phụ của ta, bón vị sư thúc Thành Thanh Dư, Hoàng Thanh Hóa, Tôn Thanh Trì, Lục Thanh Đào thì đều có rất nhiều đệ tử.”

    Thầy Lục Nguyên bộ dạng băn khoăn không biết chọn ai, Nguyên Nguyên thượng nhân nói thêm: “Trong số này, Thành Thanh Dư, Hoàng Thanh Hải là hai vị sư thúc rất giỏi về pháp thuật, ta nghĩ là ngươi sẽ không thích học. còn sư phụ của ta thì gần đây đã đóng cửa muốn tu hành lên cảnh giới cao hơn nữa, do vậy ngươi có thể đi theo hai vị sư thúc Tôn Thanh Trì và Lục Thanh Đào học nghệ., không biết ngươi định chọn vị nào?

    Hai vị này rất giỏi kiếm ý của thủy hệ.”

    Lục Nguyên nghĩ một lát, thực ra thì cũng không có nhiều sự lựa chọn. thực ra thì cũng không có gì khác nhau lắm, nên Lục Nguyên tùy chọn lấy một người: “vậy ta tại hạ theo sư thúc tổ Tôn Thanh Trì.”

    Nguyên Nguyên thượng nhân cười nói: “Vậy cũng được, chúng ta đi thôi.”

    ông cầm thanh kiếm rất lành nghề, rồi đột ngột tăng tốc, Lục Nguyên đi theo sau, chẳng mấy mà bay tới một ngọn núi thấp hơn dãy núi phía trên một chút, chỉ thấy trên đỉnh núi này có một cái sân rất rộng.

    Nguyên Nguyên thượng nhân đứng trước sân, phía trên có viết bốn chữ “thanh tịnh phủ địa”.

    Nguyên Nguyên thượng nhân gọi to: “Nguyên Nguyên thượng nhân xin cầu kiến Tôn Thanh Trì sư thúc.”

    Tiếng gọi vừa vọng vào trong, nghe rất thanh thúy, còn người bên trong nghe thấy có Nguyên Nguyên thượng nhân đích thận đến gặp nên cũng không thể khinh suất, Nguyên Nguyên thượng nhân cũng là chủ của Bắc Phong mà.

    Một lúc sau vị thượng nhân đời thứ tám Tôn Thanh Trì cũng đã xuất hiện. vị lão giả này dáng người cao gầy, râu tóc bạc trắng, trên lưng đeo hai thanh kiếm, tay cầm cây phất trần. nguyên Nguyên thượng nhân đem chuyện của Lục Nguyên kể với Tôn Thanh Trì, ông liền vui vẻ đồng ý.

    Nổi danh là anh tài mạnh nhất đời thứ mười, cũng được xem là được biết đến trong Xuất Vân Tiên Cảnh.

    Anh tài được như thế mới có thể thu nhận, như thế này không thích.

    “Ngươi chính là thiên tài Lục Nguyên?”

    Lục Nguyên khi đó đang đứng trong một chiếc sân nhỏ ở thanh tịnh phủ địa, trong sân này có hai người ở, là Lục Nguyên và một người nữa.

    Đó là một đạo nhân trung niên dáng người cao cao, gầy gầy, nhìn thấy Lục Nguyên đã hỏi như vậy.

    Lục Nguyên chắp tay vái: “Đúng vậy, chính là tại hạ, không biết sư thúc là….?”

    Ở Xuất Vân Tiên Cảnh, cấp bậc thấp nhất cũng là sư thúc.

    Lục Nguyên bản tính phong lưu tự tại, nhưng đến chốn đạo tiên lâu rồi cũng bị nhiễm chút thói quen, nhìn thấy tiền bối phải hành lễ trước rồi mới nói.

    Vị đạo nhân cao gầy nói: “Ta tên Diệp Tiếu, chẳng qua cũng chỉ là kẻ bất tài vô dụng đời thứ chín mà thôi, so với anh tài nổi danh cả nước Tấn như đẹ thì làm sao sánh được chứ.”

    “Đúng rồi, vị huynh đệ đến đúng lúc đấy, chín tháng nữa sẽ có cuộc thi Xuất Vân, nếu giành giải nhất cuộc thi đó sẽ được ban thưởng rất nhiều, vượt quan được Xuất Vân trận còn nhận được di bảo của tổ sư đời thứ hai.”

    Vị đạo nhân họ Diệp cười nói.

    Sau khi nghe Diệp Tiếu giải thích, Lục Nguyên mới rõ, thì ra ở Xuất Vân Tiên Cảnh cứ cách mười năm lại tổ chức cuộc thi Xuất Vân một lần.

    Cuộc thi Xuất Vân thực ra là đề thi mà sư tổ đời thứ hai để lại, lúc thi sẽ có một Xuất Vâ kiếm trận, ai có thể ở trong Xuất Vân kiếm trận lâu nhất thì sẽ chiến thắng, mỗi một lần sẽ đạt được giải nhất, được ban thưởng rất hậu.

    Hơn nữa, nếu qua được cửa ải Xuất Vân còn được chỗ tốt nhất.

    đáng tiếc là 4000 năm nay vẫn chưa có ai qua được Xuất Vân kiếm trận, di bảo mà sư tổ đời thứ hai để lại vẫn chưa có ai nhận được.

    Đời thứ hai sư tổ Phương Vân Hà là Bắc Phong, không, không chỉ là Bắc Phong mà là trên cả Hoa Sơn, là một trong số những nhân tài ở đó.

    Năm đó, chính là Phương Vân Hà đã cứu cả Hoa Sơn sắp sụp đổ.

    Cững bắt đầu từ ông, Hoa Sơn bước vào thời kỳ ngũ phong.

    Cuối cùng, sư tổ Phương Vân Hà cũng đã quy tiên.

    Nếu nói đến hai người truyền kỳ nhất Bắc Phong năm ngàn năm qua thì đó chính là Phương Vân Hà và Yến Thương Thiên.

    Một người đã quy tiên, để lại di bảo cho đời sau, thật là cảm động lòng người.

    Mỗi lần đến cuộc thi Xuất Vân, không lần nào là tất cả mọi người không dốc sức chuẩn bị, dốc sức tranh đấu, nhưng cho dù có như thế thì bốn ngàn năm qua Xuất Vân kiếm trận vẫn không có lời giải, quả thực là vô cùng khó.

    Nghỉ ngơi một đêm, đến ngày thứ hai, Lục Nguyên và sư thúc Diệp Tiếu ăn chút cháo loãng.

    Sư thúc Tôn Thanh Trì cứ cách một thời gian ngắn lại truyền thụ một lần pháp.

    Cái gọi là pháp nayfkhoong phải chí pháp lực cũng không phải chỉ pháp thuật mà là đạo pháp.

    Đạo pháp đạo pháp

    Đạo lý của đại đạo.

    Nói một cách đơn giản thì sư phụ Tôn Thanh Trì có thể giảng giải mọi cái về giải thích tu hành.

    Đã luyện được đến trường sinh cảnh, đại đạo cảnh thì cách tiếp thu cũng không giống như lúc luyện khí được, luyện như kiểu giảng một chút sách giáo khoa, về cơ bản là giảng những gì mà mình đúc kết lại được.

    Nơi thanh tịnh địa phủ***là nơi ở***, đây là một cái sận rộng mênh mông, không có điểm giơi hạn nào cả, trong sân có một tòa pháp đàn, *** ngồi ở phía trên pháp đàn, người nghe giảng pháp thì ngồi bốn xung quanh, Lục Nguyên không biết đại đầu dở đâu, bèn đi theo Diệp Tiếu.

    Cuối cùng cũng tới địa đầu, Diệp Tiếu chọn một chỗ rồi ngồi xuống, Lục Nguyên cũng chọn lấy một chỗ rồi ngồi xuống.

    Vừa mời xuống chưa được bao lâu thì đã thấy những người khác tới, khoảng ba, bốn người xếp hàng đi đến.Những người này cũng đa phần tu hành đến trường sunh ngũ trọng, trường sinh lục trọng.

    Những vị tu tiên này nhìn thấy có người mới đến cũng không giấu nổi tò mò, thắc mắc về thân phận của Lục Nguyên.

    Một lát sau có người tới, người này vừa tới thì không khí trở nên hoàn toàn khác, Lục Nguyên cũng thấy có gì đó khác thường, liền nhìn về phía đông, chỉ thấy ở đó có một nam nhân trẻ tuổi cực kỳ anh tuấn thong dong bước đến, vị nam nhân trẻ tuổi này có một nốt ruồi hồng ở giữa hàng lông mày, nhìn vô cùng anh tuấn, Lục Nguyên không chú ý tới vẻ ngoài của anh ta mà là trên đan điền của người nayfcos một luồng kim quang vô cùng mạnh, có vẻ như kim quang đang hừng hực tỏng người.

    Lục Nguyên cũng đã hiểu biết nhiều, tự biết rằng kim đan của người này đã đến giới hạn cực độ, đã sắp đạt đến trường sinh bát trọng, tôi luyện được linh kiếm rồi, thì ra trong giới thành khí của vài vị trường sinh thất trọng, cũng là trường sinh thất trọng nhưng tuyệt đối không phải là đối thủ của anh ta.

    “ Ngươi là thiên tài đời thứ mười Lục Nguyên” anh ta đi đến chỗ Lục Nguyên nói, “ta là Sở Lãng, lần thi Xuất Vân lần này, ngươi không thắng nổi ta đâu.”.

    Trong lời nói của anh ta chứa đựng sự tin tưởng hoàn toàn.

    “Người này chính là Lục Nguyên à.”

    “Nghe nói là đệ nhất thiên tài đời thứ mười.”

    “Lợi hại thật, còn trẻ như vậy mà dã lợi hại thế rồi.”

    “Dù lợi hại thế nào thì tỏng cuộc thi Xuất Vân lần này, anh ta cũng không thắng được Sở Lăng sư huynh đâu.”

    “Điều đó là tất nhiên rồi, Sở Lăng sư huynh cũng lợi hại như vậy mà.”

    “Sở Lăng sư huynh còn là đời thứ chín, không tính một vài vị đệ tử chân truyền thì huynh ấy là đệ nhất thiên tài.”

    “Đúng vậy.” rồi nói đến chuyện Sở Phi sư huynh trong Bắc Phong lục tiên kiếm, bàn đến thiên tài cũng là đối thủ của Sở Lăng sư huynh, nếu không phải là ngẫu nhiên có được cây gậy truyền thần thì có lẽ không phải là đối thủ của Sở Lăng sư huynh, năm đó Sở Lăng sư huynh luôn đè giữ Sở Phi sư huynh.

    “Đúng vậy đó, đây là Bắc Phong lục kiếm gần đây của chúng ta, là những tiên nhân.”

    Nghe những người này nói chuyện, Lục Nguyên mới biết thì ra Sở Lăng chính là người đã đè giữ Sở Phi sư thúc, bây giờ vẫn chưa lên được Bắc Phong lục tiên kiếm cũng bởi vì vấn đề vận khí, xem ra quả nhiên có một vị cao nhân, nhưng như vậy thì đã sao?

    Một lát sau thì Thanh Tinh thượng nhân Tôn Thanh Trì đến, ông chậm rĩa cưỡi mây đi đến, rồi hạ xuống phía trên pháp đàn, nhing thấy Lục Nguyên liền gật đầu.

    “Tham kiến sư tôn”

    “Bái kiến sư thúc”

    “Bái kiens sư thúc tổ” tiếng của Lục Nguyên khiến cho người khác chú ý, đời thứ mười duy nhất tại Xuất Vân tiên Cảnh.

    “Hôm nay ta sẽ giảng về Vân Long thập biến” Tôn Thanh Trì sư thúc tổ nói, “Bắc Phong chúng ta coi trọng kiếm pháp, cũng coi trọng kiếm thuật, và kiếm lực cảnh giới.

    Ta vốn không giỏi về kiếm thuật, còn về tu hành kiếm pháp và pháp lực , ta có thể giảng đôi chút.

    Hôm nay, ta sẽ giảng giải cho các ngươi trừng mắt duyện trong Vân Long thập biến.”

    “trừng mắt con thú này, tướng mạo giống con xạ, giết rất tanh, thường được chạm trổ hoa văn trên vỏ đao, kiếm.

    TRừng mắt vốn nghĩa là trợn mắt lên mà nhìn, trong bảy đại hệ thì đây là cách chém giết tốt nhất, tự nhiên là kim hệ, vì vậy mà trừng mắt con thú này, nhưng vẫn là dùng pháp để biến thành pháp môn của kim hệ pháp lực, hôm nay, ta sẽ giảng giải pháp này.”

    Tôn Thanh Trì sư thúc tổ nói.

    Những nười ngồi ở đấy không nhiều nhưng đều là những nhân vật tinh anh của đời thứ chín, phần lớn đều luyện Vân Long Thập Biến.

    Tôn Thanh Trì bắt đầu giảng giải biến trừng mắt, ông giảng giải vô cùng sinh động, lời lẽ dễ hiểu, dường như đã giảng giải hết đại bộ phận cách vận hành pháp lực, chỉ có điều là cách vận hành pháp lực thì mỗi người đều có những điểm khác nhau, không thể giảng giải hết toàn bộ, có đôi chỗ cần phải dựa vào sự lĩnh ngộ được của mỗi người.

    Tôn Thanh Trì vừa giảng vừa nhìn xuống duwois, ông đang đợi phản ứng của hai người, một là Sở Lãng-đệ tử đời thứ chín mà ông thấy hài lòng nhất, nếu trong những người ngồi đây, người có thể luyện thành biến trừng mắt của Vân Long Thập Biến nhanh nhất chính là Sở Lãng, nên chỉ nhìn những biểu hiện của Sở Lãng.

    Biểu hiện của người thứ hai ông chờ chính là Lúc Nguyên, nghe nói Lục Nguyên là thiên tài đời thứ mười, lúc này nhìn sang thấy Lục Nguyên vẫn đang chau mày suy tư, có vẻ như vẫn có đôi chỗ chưa hiểu.
     
    Hoa Sơn Tiên Môn Full
    Hoa Sơn Tiên Môn 5


    Hoa Sơn Tiên Môn

    Tác giả: Mạt Lăng Biệt Tuyết

    Nhóm dịch: Black - Vipvandan

    Làm ebook: tinhlinh2

    Nguồn: Bàn Long Hội.

    Chương 401: Biển vô tận

    Mấy lànK mở đàn tiếp theo đều giảng giải về biến trừng mắt, người thu hoạch được nhiều nhất không ai khác ngoài Sở Lãng, một vài lần Tôn Thanh Trì hỏi những vấn đè quan trọng, Sở Lãng đều trả lời được, có thể thực hiện một cách thuận lợi phần pháp lực này, đạt được một phần điều kiện trong biến trừng mắt, còn Lục Nguyên là người thu hoạch được ít nhất, Tôn Thanh Trì vài lần hỏi Lục Nguyên, có nhiều vấn đề Lục Nguyên không hiểu, điều này khiến Tôn Thanh Trì thấy kỳ là, chẳng phải được gọi là thiên tài đời thứ mười sao?

    Còn những vị sư thúc đời thứ chín cũng cười thầm trong bụng, đời thứ chín bọn họ cảm thấy không thoải mái khi bị đời thứ mười vượt mặt, nhưng nay thấy trình độ của Lục Nguyên như vậy không khỏi giễu cợt.

    “Ta nói cái gì ấy ư, chẳng qua cũng chỉ đến thế.”

    “Đúng vậy đấy, còn được xưng là thiên tài đời thứ mười nữa chứ.”

    “So với Sở Lãng sư huynh thì còn kém xa.”

    “Cũng khó mà trách được, người ta là nhân tài đời tứ mười, đời thứ mười hiện nay còn chưa trưởng thành, những gì Tôn sư thúc giảng đối với hắn vẫn còn khó hiểu lắm.”

    “Là cực kỳ khó hiểu.”

    ững người này châm chọc, Lục Nguyên không thèm để ý.Lục Nguyên cũng biết là kiếm đạo của mình cũng không tệ, đang bình bình luyện tâm pháp, những mặt khác đơn giản mà nói thì cũng là thiên tài của một mặt rồi, những mặt khác thì cũng chỉ bình thường, vì thế nên giờ nghe Tôn sư thúc giảng về biến trừng mắt nhất thời không lĩnh hội được thì cũng chỉ là chuyện thường thôi.

    Lục Nguyên không lĩnh hội được nhiều nhưng cũng học được chút ít, có được cái nền móng để sau này luyện biến trừng mắt.

    Pháp lực trong người mới đầu hướng về kim hệ chuyển hóa, do vân hệ cực khó phá vỡ chuyển thành kim hệ, Lục Nguyên học được từ Ton sư thúc là “bắt đầu tập luyện, bước đầu tiên thành công, bước thứ hai thành công thì chỉ thấy pháp lực của thể lực có chút biến đổi, trong lúc này, pháp lực đã có chút ít biến hóa, chỉ cảm thấy pháp lực bốc lên một hồi trong người.”

    Bực quá, biến trừng mắt lại thất bại.

    Quả thật, mình chỉ là thiên tài trên một mặt chứ không phải là thiên tài toàn diện.

    Lục Nguyên nhún nhún vai, nhưng không để ý gì nhiều, Lục Nguyên vốn là người rộng rãi, giơ bình rượu lên định uống một ngụm. tất nhiên uống rượu là phải có không gian, bị bó buộc trong sân thì có không gian gì chứ, Lục Nguyên đi ra khỏi sân, vừa đi vừa uống.

    Ngọn núi này mặc dù không cao, không gian có vẻ trầm u, cũng giống như thanh tịnh địa phủ, dù sao việc theo Tôn sư thúc tổ tu hành cũng chỉ là thập phương đến mà thôi, cả ngọn núi cũng không nhiều hơn hơn chục, làm sao lại không tĩnh mịch cơ chứ.

    Lục Nguyên đi trong núi, bỗng đi đến một cái hồ.

    Cái hồ này ở ngọn núi thấp tĩnh mịch lạ thường, hồ cũng không lấy gì làm rộng, bên cạnh là cỏ xanh mượt, còn trồng những cây liễu, lá liễu rủ xuống hồ, khiến mặt hồ có một màu xanh ngọc, đến một nơi như thế này, Lục Nguyên quyết định không đi nữa mà ngồi bên hồ, dựa vào cây liễu uống rượu.

    Rượu ngon, trời đẹp, cây liễu đẹp, mặt hồ đẹp.

    Lục Nguyên ngửa cổ lên uống một ngụm, rồi lại ngụm nữa, mời hồ nước cùng uống một ngụm.

    Người lạch quan thì dù ở đàu cũng tìm được những niềm vui.

    Haha

    Lục Nguyên lại có nghĩ như lúc mơi đến đây, đột nhiên thấy một dấu chân, những dấu chân này có chút cổ quái, mỗi dấu chân đều có khắc sâu kiếm ý ở phái trên, rồi lại nhìn mặt hồ, lần này thì để ý kỹ nước hồ, giống như nhìn thấy có một người đang luyện kiếm ở trong hồ vậy.

    Lục Nguyên nhìn hồi lâu mới xác định được có lẽ là một vị tu tiên lĩnh hội được kiếm ý của hồ, nên ở đây luyện kiếm ý.

    Hẳn là…

    Chắc là Tôn Thanh Trì sư thúc tổ đã ở đây luyện kiếm, theo như Tôn Thanh Trì sư thúc tổ rất tâm đắc thì đây là một bộ kiếm pháp ở hồ, rất có khả năng đó.

    Ở đây có vết tích của Tôn Thanh Trì sư thúc tổ luyện kiếm, không biết ta có nên mượn kiếm ý của hồ này không?

    Lục Nguyên nghĩ ngợi môtj lúc rồi lawpj tức đi ra đó xem.

    Dương liễu y y.

    Hồ thủy y cựu

    Nhưng Lục Nguyên lại nhìn thấy những phong cảnh khác nhau.

    Nhật kính luân chiếu sáng xuống cả một vùng trời sáng lên núi non kì diệu dưới mặt hồ nước xanh trong, cảnh vật đều sáng bừng, soi rọi lẫn nhau.

    Trong phút bằng hoàng, hồ nước dường như là một khố phỉ thúy trong suốt cực lớn.

    Gió thổi nhè nhẹ, mặt hồ lăn tăn gợn sóng, nước hồ tràn đến chân Lục Nguyên rồi lại xuống.

    Lục Nguyên nhìn hồ nước.

    Mặt hồ gợn sóng lăn tăn, một viên đá nhỏ rơi xuống phát ra những âm thanh khe khẽ, lá liễu rơi xuống, nhấp nhô trên mặt hồ.

    Đây chính là cảnh tượng trên mặt hồ.

    Nhưng trong mắt Lục Nguyên lại là một cảnh tượng khác.

    ở trong hồ nước có rất nhiều kiếm ý hàm chứa trong đó.

    Hiển nhiên là có người bên trong đang luyện kiếm ý.

    Nơi đã có người từng luyện, bề ngoài thì giống với những nơi khác, nhưng thực chất bên trong hàm chứa những kiếm ý, điều này không giống với những hồ nước khác.

    Lục Nguyên nhìn kỹ một hồi lâu, một lúc là bị cuốn vào trong đó, vùa quan sát vừa dựa vào những kiếm ý để hồi tưởng lại những chiêu kiếm.

    Từng chiêu kiếm dần dần xuất hiện trong đầu.

    Đây là hồ chi kiếm pháp của Tôn sư thúc tổ sao?

    Trong đầu dần hồi tưởng ra hồ chi kiếm pháp, dần dần lộ ra giữa hồ nước.

    Lục Nguyên vốn dã lĩnh hội được lục đạo thủy hệ kiếm ý gồm vân, thủy, vũ, băng, tuyết, hải, lại ngộ được thủy hệ kiếm ý, so với những cái khác thì đơn giản hơn rất nhiều, nếu lúc này có thể lĩnh hội được, lại cảm thấy không khó khăn như trước, thậm chí còn có những bước tiến không ngờ, nhưng muốn thực sự thông suốt thì không dễ như vậy.

    Bản thân mình bây giờ là hồi phục lại kiếm ý mà Tôn sư thúc tổ lưu lại trên hồ.

    Bản thân hiện nay đang ở trạng thái sẽ phá vỡ những cái chưa được phá võ, hồ và biển có gì khác nhau?

    Biển mênh mông vô tận, chứa đựng vạn vật.

    Còn hồ?

    Hồ chỉ là những con sông nhỏ cảy vào mà tạo thành hồ.

    Biển là vô tận.

    Hồ là khéo chọn được.

    Biển bao la rộng lớn, khí thế dũng mãnh, hồ thì có chút nhỏ bé, quấn lấy đôi chân.

    Lục Nguyên khẽ động tay, rút kiếm ra múa vài đường, bắt đầu múa kiếm, chỉ thấy nước hồ bị dưỡng ngô kiếm rẽ nước ra, rồi sau đó chuyển động theo kiếm, hóa thành hồ nước màu bạc, lúc này trời đã tối, ánh trăng của nguyệt kinh luân tỏa ra sáng ngời, chiếu lên mặt hồ tạo thành kiếm quang.

    Ánh trăng chiếu xuống, khi mà người cùng với kiếm và sóng cùng dậy sóng lên, cuối cùng là ở trên kiếm hay ở trên sóng?

    Kiếm chém xuống nước là do nước hóa thành hay là ánh trăng hay giấc mộng của hồ?

    Cũng không biết đã qua bao nhiêu lâu, vẫn chưa ngộ ra được hết những gì cần phải lĩnh hội, Lục Nguyên đột nhiên tỉnh ra hay là không có cách nào để lĩnh hội, nói cho cùng, việc lĩnh hội kiếm ý không phải là một việc dễ dàng như vậy.

    Nhưng Lục Nguyên nghĩ những gì mình đã lĩnh hội được so với hồ chi kiếm ý còn cách không xa nữa, cũng chỉ như mấy tầng giấy mỏng mà thôi, nhưng lúc này chưa thể lĩnh hội hết được, đầu Lục Nguyên hơi đau rồi.

    Lục Nguyên không biết rằng hắn ở đó đã năm ngày năm đêm rồi, trong suốt năm ngày năm đêm đó không ngừng lình hội kiếm ý, mà trong lúc lĩnh hội phải suy nghĩ không ngừng nghỉ, như vậy đau đầu cũng là chuyện thường tình mà thôi.

    Chương 402-403: Tôn Thanh Trì

    Được rồi, mọi thứ không thể ép buộc được.

    Lục Nguyên nhấp ngụm rượu rồi rời khỏi nơi này, định về phòng chợp mắt một chút.

    Lục Nguyên vừa rời khỏi đó một lúc thì có người đến đó, là một người râu tóc bạc trắng, phong thái ung dung, nhất định là Tôn Thanh Trì, một trong bảy vị thượng nhân đời thứ bảy của Bắc Phong.

    Tôn Thanh Trì cách một vài ngày lại đến đây luyện kiếm, lần này đang định luyện kiếm thì thấy có cảm giác gì là lạ.

    Tôn Thanh Trì luyện kiếm trên hồ mới lấy ra thanh linh kiếm của ông, thanh kiếm bay vòng vòng rồi dừng lại trên tay ông.

    “Bân trong hồ nước này có kiếm ý của người khác” Tôn Thanh Trì chau mày nghĩ: “kiếm pháp của người này rất cao, đang luyện một loại kiếm pháp của hồ chi kiếm pháp, nhưng vẫn chưa lĩnh hội ra được hồ chi kiếm ý, nhưng đã gần đến mức lĩnh hội được hồ chi kiếm ý rồi.”

    Cấp thượng nhân đúng là cấp thượng nhân, chỉ dựa vào những cái này mà có thể biết được những điều đó.

    “Rốt cuộc là ai vậy?

    Không lẽ là Sở Lãng. » Tôn Thanh Trì nghĩ đến đệ tử ruột của mình là Sở Lãng, nhưng ngay lập tức lắc đầu, mặc dù là hồ chi kiếm pháp nhưng Sở Lãng có phần hung hãn chứ không linh, không thoát trần như người này, rốt cuộc là ai nhỉ ?

    Môn hạ của mình tổng cộng có mười người thôi, ai có thể có kiếm pháp linh mà thoát trần như vậy nhỉ?

    Lại còn sắp ngộ ra được hồ chi kiếm ý nữa chứ.

    Ông không bao giờ ngờ rằng là Lục Nguyên.

    Nếu ông biết rằng Lục Nguyên chỉ dựa vào những gì phản chiếu lại trong lúc ông luyện kiếm mà có thể tìm ra được hồ chi kiếm pháp, còn sắp lĩnh hội được hồ chi kiếm ý, có lẽ ông sẽ vô cùng ngạc nhiên, quả thực là không thể tưởng tượng được, không thể hình dung được là lại có thể lài thiên tài kiếm đạo.

    Phải biết rằng tỏng số những người theo ông tu hành thì Sở Lãng là mạnh nhất nhưng Sở Lãng theo ông học kiếm đã nhiều năm, mặc dù hắn đã luyện được hai loại kiếm ý nhưng vẫn chưa lĩnh hội được hồ chi kiếm ý, ông vẫn còn phải dồn tâm huyết vào để dạy, những người khác thì vẫn còn kém xa.

    Còn Lục Nguyên vẫn chưa bái kiến ông truyền đạt hồ chi kiếm pháp, cũng chưa được ông truyền cho những kiến thức về mặt này nhưng lại sắp lĩnh hội được hồ chi kiếm pháp, làm soa ông không kinh ngạc kia chứ.

    Cũng may ông không nghĩ người đó là Lục Nguyên, cũng không biets người đó là Lục Nguyên.

    Sáng ngủ dậy Lục Nguyên uống một chú rượu.

    Hôm nay, Tôn Thanh Trì sư thúc tổ không mở đàn, Lục Nguyên đang ngồi trầm tư suy nghĩ xem nên làm gì, theo tính cách của Lục Nguyên thì không thể ngồi yên một chỗ, nhưng nay thứ nhất là cảm giác mới mẻ khi đến Xuất Vân Tiên Cảnh, hai là cảm thấy thực lực của mình đã gần bằng Tư Mã Trường Bạch, muốn theo kịp Tư Mã Trường Bạch càng sớm càng tốt.

    Vì hai nguyên nhân đó, Lục Nguyên phải chăm chỉ hơn bình thường mới được.

    Con người có đôi lúc phải phấn đấu một lần chứ.

    Tuy hăng hái được một lúc nhưng một hồi sau lại trở lại trạng thái lười biếng ban đầu.

    Nghĩ thấy biến trừng mắt của Vân Long thập biến đã luyện mấy lần mà không thành, hồ chi kiếm pháp cũng còn thiếu chút nữa mới thành công, bây giờ không cần thiết phải luyện nữa rồi, thậm chí pháp lực cũng không cần luyện, bản thân mình tổng cộng có mười ba linh thú lớn, nếu có luyện pháp lực thì cũng chỉ có thần khí là cần thiết thôi.

    Kết thành Hư Đan là mong ước cuối cùng của mình.

    Nếu muốn kết thành Hư Đan thì phải tăng thêm thần khí, mà thần khí kết tinh trong người thì đã gần như bị tiêu hao hết rồi.

    Thôi được, uống ngụm rượu đã rồi tính tiếp, vùa mới nhập một ngụm rượu thì thấy Diệp Tiếu đnag nói với Lục Nguyên: “ vài ngày nữa Tôn sư thúc đều không mở đàn, chúng ta phải đi làm nhiệm vụ.”

    “làm nhiệm vụ?”

    Lục Nguyên ngạc nhiên.

    Diệp Tiếu nói: “Bình thường chúng ta tu hành thì linh thạch cũng tiêu hao, cũng may ở Xuất Vân Tiên Cảnh dưới lòng đất có một trận địa từ lâu để lại, đồng thời có một lấu nhiệm vụ, chúng ta đến đó nhận nhiệm vụ.”

    “Vậy được, đi xem là nhiệm vụ gì. » Lục Nguyên nói, rồi cùng với Diệp Tiếu đi thẳng đến lầu nhiệm vụ, cách chỗ hai người một đoạn, nhưng hai người đều đã là trường sinh ngũ trọng trở lên rồi, điều khiển kiếm rất nhanh, không bao lâu đã đến nơi.

    Lầu nhiệm vụ này trang trí có phần đơn giản, ở đó có một ông cụ ngồi phân chia nhiệm vụ, ở trên có một bảng nhiệm vụ.

    Diệp Tiếu nhìn nhiệm vụ, rồi chọn một việc đơn giản nhưng lại có mức hưởng linh thạch là ba ngàn linh thạch, trong người Lục Nguyên bây giờ chỉ có một vạn năm ngàn linh thạch, mức hưởng ba ngàn linh thạch là cao rồi, nhưng nhiệm vụ này có người khác nhận rồi, có vể đi muộ nên bị người khác chọn làm mất rồi, vì thế Diệp Tiếu xin lỗi Lục Nguyên rồi cầm kiếm bay đi, trước khi đi còn đưa cho Lục Nguyen một bản đồ Xuất Vân Tiên Cảnh.

    Diệp Tiếu cũng đi rồi, Lục Nguyên lại nhìn bảng nhiệm vụ, trên bảng nhiệm vụ này chủ yếu đều là nhiệm vụ trừ yêu ma hoặc truy sát yêu nghiệt ma đạo.

    Truy sát di nghiệt của Huyết Kiếm Môn?

    Huyết Kiếm Môn đã bị Lục Nguyên một tay hủy hoại rồi, không ngờ vẫn còn di nghiệt, nhưng khi xem mêu tả thì chỉ là một trưởng lão trường sinh tam trọng, thù lao cũng không cao, thật phí sức.

    Trong lòng đất có một tên yêu ma phó đường chủ, cáp bậc này cũng đủ cao rồi, nhưng hơi xa, gần bằng với một nơi xa tít tắp rồi.

    Cái gì?

    Lục Nguyên liền nhìn thấy một nhiệm vụ, nhiệm vụ này là tán ma ba mươi sáu tinh, cái gọi là tán ma ba mươi sáu tinh cũng giống như ba mươi sáu người kỳ dị, bọn họ vốn là tu hành tiên nhưng vì các nguyên nhân khác nhau mà lại hấp thu các đặc điểm của yêu ma, hóa thành tan ma ba mươi sáu tinh.

    Ba mươi sáu người này bình thường cùng tiến ucngf lùi, về cơ bản là ở cùng nhau, mà lại toàn là những người trường sinh ngũ trọng trở lên, thậm chí người cầm đầu chỉ cách kiếm tiên một bước ngắn thôi.

    Không có cấp kiếm tiên sao?

    Nhìn miêu tả nhiệm vụ xong Lục Nguyên có ý định đi.

    Hơn nữa Lục Nguyên còn một nguyên nhân nữa muốn đi là vì thù lao của nhiệm vụ này là ba mươi đại thần khí thạch và ba ngàn linh thạch, chính là cái mà Lục Nguyên hiện đang cần nhất.

    Khi Lục Nguyên định nhận nhiệm vụ này, người phân công nhiệm vụ hỏi: “Ngươi thực sự muốn nhận nhiệm vụ này sao?”

    Ông không tin được, nhìn Lục Nguyên vẫn còn trẻ, làm sao lại dám nhận nhiệm vụ này, nhiệm vụ này rất khó khăn, ngay cả các trường sinh bát tọng cũng không hoàn thành.

    “đúng, ta nhận.”

    Lục Nguyên không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của người phân nhiệm vụ, sau khi nhận nhiệm vụ lập tức xách kiếm bay đi.

    Sau khi Lục Nguyên đi liền có người đến nhận nhiệm vụ, những người này do Sở Lãng đứng đầu

    “Ồ, có người tiếp nhận nhiệm vụ tán ma ba mươi sáu tinh.”

    Một vị tu tiên kinh ngạc nói.

    “”Nhiệm vụ nào mà lợi hại thế?”

    “Nhiệm vụ này, ta nhớ là trước đây Phương Nho sư huynh đi làm nhưng vẫn chưa hoàn thành.”

    “Đúng đấy, rất khó hoàn thành, ba mươi sáu tinh này sẽ trốn, hơn nữa thực lực rất cao, lại còn cổ quái nữa.”

    “Không biết là ai nhận nhiệm vụ này nhỉ?”

    “Xem chừng kết quả cũng thất bại thôi.”

    Trong Xuất Vân Tiên Cảnh có hai loại người, một là thượng nhân đại đạo cảnh, một loại là chưa đến cấp kiếm tiên.

    Nhưng một khi đã lên đến cấp kiếm tiên rồi khi cơ bản sẽ ra ngoài tự lập.

    Lại nói đến chuyện Lục Nguyên tiếp nhận nhiệm vụ, liền đi theo hướng chỉ dẫn của nhiệm vụ mà đi.

    Nhiệm vụ chỉ thị gần đây có ba mươi sáu tinh ở gần đây, có lẽ ở trên núi Thái Hành Sơn.

    Thái Hành Sơn cách Hoa Sơn hai tỉnh, cũng là vùng toàn núi nối liền nhau, nghe nói trên núi có một môn phái nhỏ tu hành, những điều này Lục Nguyên không để ý, cầm kiếm bay thẳng đi, đến núi Thái Hành Sơn, chỉ thấy núi này buồn hiu quạnh, Lục Nguyên giảm tốc độ, dừng lại giữa hư không uống một ngụm rượu.

    Chỉ thị chỉ nói đến tán ma ba mươi sáu tinh nhưng không nói là ở đâu, cũng không có hướng dẫn gì cả, chỉ có thể tự mình đi tìm được thôi.

    Trên Thái Hành sơn có rất nhiều địa điểm, Lục Nguyên tìm tòi kỹ lưỡng, từng chỗ từng chỗ một, nhưng vẫn chưa tìm thấy người mình cần tìm, việc tìm đường này cũng không phải là sở trường của Lục Nguyên, đúng lúc Lục Nguyên đang lo lắng trong lòng thì nhìn thấy trước mắt trời tối sầm lại, đầy mùi sát khí xung quanh, trong tức khắc bao trùm lấy Lục Nguyên.

    Lục Nguyên không kịp tránh, lập tức bị bao phủ trong đó.

    Lục Nguyên thấy ngay cạnh mình xuất hiện ba mươi sáu hư ảnh.

    Ba mươi sáu hư ảnh này đều là nửa người nửa yêu.

    Có thể thấy rõ rằng ba mươi sáu hư ảnh này đều có khí thế mạnh đến cực độ.

    Tán ma ba mươi sáu tinh.

    “Ha ha, ngươi chính là thiên tài Lục Nguyên của Bắc Phong Hoa Sơn.”

    Một trong số những hư ảnh nói, người này có hai cái đầu nhọn dài, hàng lông mày ở giữa phát ra kim quang vô cùng mạnh, rõ ràng là trường sinh thất trọng kim đan đại thành đã luyện đến cực đại, không cách nào để giải thoát ra, chỉ còn một bước nữa thôi là đã đạt đến trường sinh bát trọng.

    Nhưng trường sinh bát tọng không dễ dàng luyện như vậy.

    Trường sinh bát trọng tôi luyện linh kiếm vốn khó mà có thể đánh bại, nếu không có thể phá được mức này là đạt đến cấp tiên kiếm, còn nếu chưa phá được mức này thì không thể được gọi là tiên kiếm.

    Lục Nguyên lại nhìn sang, phát hiện ba mươi sáu người này đều chỉ có một nửa, hai hàng lông mày phát ra kim quang, rõ ràng là đã luyện đến kim đan, tuy có chỗ mạnh chỗ yếu.

    Tốt, có một tán ma ba mươi sáu tinh.

    Tán ma ba mươi sáu tinh này dù có thực lực đáng sợ như vậy, một nửa là tu hành đã vượt quá trường sinh thất trọng, không thể khinh thường, một nửa người chỉ e là cũng tu hành đến trường sinh lục trọng, thấp nhất cũng là trường sinh ngũ trngj.

    “Ngươi thật là to gan, dám đến Thái Hành sơn”, một người khác chen vào “đúng đấy, Thái hành sơn này là địa bàn của tan ma ba mươi sáu tinh bọn ta.”

    “Ngươi đúng là đang muốn tìm đến cái chết mà.”

    “Đệ tử thiên tài của Bắc Phong Hoa Sơn, nghe nói chiến tích lẫy lững nhất là giết được Huyết Biến kiếm tiên Tư Nam.”

    “Đúng đấy, Huyết Biến kiếm tiên, trong số chúng ta chí ít có một nửa người nhưng không dễ dàng mà thắng được Tư Nam, hắn chỉ có một người mà lại địch lại chúng ta nhiều người như vậy.”

    “Đây gọi là trẻ tuổi mà không màng sống chết.”

    “ Haha haha, lần này chúng ta có thể ăn thịt uống máu thiên tài rồi, đem máu thịt của thiên tài dung nhập vào cơ thể chúng ta, đem trí tuệ của thiên tài dung nhập vào đầu óc chúng ta, haha haha.”

    Thiên Cật Tinh trong của tán ma ba mươi sáu tinh nói, Thiên Cật Tinh thích nhất là ăn thịt của các thiên tài, nuốt sống toàn bộ bọn họ.

    “KHông biết chết là gì, giết hắn.”

    “Giết hắn.”

    “Vừa hay chúng ta nhận được mệnh lệnh của Nguyên Lăng thượng nhân, phải đi giết Lục Nguyên, bây giờ giết hắn ta là lại được thêm một công lớn.”

    Thiên Cương Tinh nói, “Nghe khẩu khí của bọn họ, có lẽ là đang cấu kết vói Nguyên Lăng thượng nhân.”

    Nhưng nghĩ lại thì cũng bình thường thôi, ba mưới sáu tinh này không phải người cũng chẳng phải yêu, có vẻ như dùng cấm thuật kết hợp thành, mà Nguyên Lăng thượng nhân thì thích nhất việc nghiên cứu cấm thuật.

    Lục Nguyên nghe những lời gào thét một lúc, cuối cùng cũng đã rõ, thì bọn họ cũng đang tìm ta “Vừa hay ta đang tìm các ngươi, các ngươi lại tự động xuất hiện, coi như ta đỡ mất công đi tìm.”

    Những lời nói ra vô cùng tự tin, tay cũng đã đặt trên chuôi kiếm, vừa chuốt kiếm ra khỏi vỏ đã thấy hào quang xuất hiện.

    Trong tức khắc có vô vàn mũi tấn công, vừa có pháp thuật vừa có kiếm thuật.

    Cả một vùng trời sáng rực lên, giống như mặt trời rơi xuống sông Trường Hà vậy, đây là “Dung nham thiên tai” pháp thuật đẳng cấp., bên kia thì nổi lên vô số gai nhọn cứng như sắt đá, đây chính là cực đỉnh “vạn thổ chi thứ” pháp thuật, còn một tán ma có kim quang đại thịnh phát ra từ hàng lông mày lại dùng pháp thuật cấm kỵ “phong động thiê dieetjj”, có thể tiêu diệt mọi thứ sinhlinh và phi sinh linh trong một khoảng không gian, quả thực là vô cùng khủng khiếp, ngoài ra còn hơn mười loại pháp thuật khác nhau, không loại nào là không khủng khiếp hết mức, không loại nào là không đáng sợ hết mức, ít nhất cũng là pháp thuật đẳng cấp, còn cộng thêm năm loại pháp thuật cấm kỵ.

    Cùng lúc đó, vô số loại kiếm pháp vung ra, muôn hình vạn trạng, trong số đó đáng sợ nhất là diệt kiếm.

    đó chính là loại kiếm khí dùng tử linh ngưng, khiến không biết bao sinh linh hó thành tử linh, tử linh càng nhiều thì tử khí lại càng mạnh, uy lực của diệt kiếm càng lên cao, đây cũng là một loại kiếm pháp cấm kỵ., diệt kiếm mà tấn công thì vạn quỷ cũng phải óc, tim gan như muốn tan chảy, dường như tất cả đều sẽ bị hủy diệt.

    Ở đây còn có kiếm thứ bảy trong mười ba kiếm pháp đoạt mệnh của Hải Nam tiên môn, loại trấn phái kiếm pháp này chỉ cần hắn xuất hai chiêu là đã tiêu tan thần khí, còn các kiếm pháp khác thì không kinh khủng như vậy, nhưng cũng chẳng kém là mấy.

    Các loại kiếm pháp, các loại pháp thuật đó nhất tề xông ra tấn công.

    Rất lợi hại.

    Tấn công kiểu này là tu tiên giả trường sinh thất trọng, cũng muốn tự tay giết chêt là tu tiên giả trường sinh bát trọng, xem chừng chỉ còn cách né tránh, mà Lục Nguyên cũng chỉ có đường chết mà thôi, tán ma ba mươi sáu tinh nghĩ đến việc Lục Nguyên phải chết ngay tức khắc vô cùng vui mừng cười lớn.

    Chết!

    Chết!

    Chết! bọn chúng đang vô cùng hung hăng, chỉ nghĩ đến giết chóc, mỗi bước tiến lên chữ chết càng khắc sâu.

    Đúng lúc này Lục Nguyên bắt đầu cử động, ngũ sắc kiếm cũng bắt đầu cử động, tấn công kiểu này Lục Nguyên cũng thấy sợ, khó lòng mà ngăn cản hết được, vì thế vừa vận ngũ sắc kiếm đạo vừa để hai thanh kiếm dưỡng ngộ và trấn nhạc cùng chuyển động, hai thanh kiếm này đều không có thể tự xuất kiếm.

    Mỗi một chiêu, mỗi một thức đều ẩn chứa trong đó vô vàn kiếm ý.

    Một kiếm là có thể chống lại được hơn mười kiếm trước.

    Nhưng kiếm pháp có thể đạt đến mức hòa hợp với kiếm ý mới là điều tốt nhất, là có thể dễ dàng chống lại sự tấn công của đối phương, ví dụ như đối phương dùng pháp thuật hệ hỏa, ta có thể dùng một kiếm hệ thủy đánh bại, các kiếm ý khác còn có thể truy đuổi, nhưng Lục Nguyên đang phải lật qua lật lại để chống đỡ vô số những sự tấn công.

    Chát!

    Chát!

    Chát…

    Oanh!

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy ngũ sắc đang bao phủ trên đầu mình, có chút lắc lư, đối phương tấn công rất mạnh, Lục Nguyên cũng không để ý đến toàn bộ, chỉ ra tay chống đỡ, dưỡng ngô kiếm và trấn nhạc kiếm vô cùng huyền diệu, từng tên địch lần lượt bị đánh bại.

    Chương 404-405: Thiên Khôi Tinh

    Lục Nguyên khẽ trở tay, thanh trấn nhạc kiếm đầy máu đã cắt đứt cổ họng Thiên Khôi Tinh.

    Lúc này, máu bay tung tóe, Lục Nguyên biết rằng tán ma ba mươi sáu tinh đã chết hết trong tay mình, nhưng tán ma ba mươi sáu tinh yêu tà như vậy, không giết há chẳng phải để lại mối nguy hại cho nhân gian sao, ba mươi sáu người này không biết đã hút bao nhiêu sinh khí, không biết bao nhiêu vị tu tiên giả đã chết trong tay chúng rồi.

    Cuối cùng cũng đã giết sạch bọn chúng, bây giờ bắt đầu đi tìm chiến lợi phẩm thôi.

    Lục Nguyên lau mồ hôi trên trán, đối thủ lần này khá là đáng sợ, nếu không phải nhờ ngũ sắc kiếm đạo bảo vệ thì có lẽ giờ này đã bị trọng thương rồi, khiêu chiến với nhiều đối thủ như vậy quả là một việc vô cùng khó khăn, nhưng bây giờ tất cả đã giải quyết xong rồi.

    Đương nhiên việc khó khăn như vậy thì thù lao cũng sẽ vô cùng phong phú.

    Mà chưa nói đến thù lao của Xuất Vân Tiên Cảnh, chỉ có ba mươi sáu người này thôi, đều đã tu hành đến trường sinh lục trọng, trường sinh thất trọng rồi, tu hành đến mức này thì những linh vật họ mang theo nhất định không phải ít, lần này ta có thể kiếm được món hời rồi.

    Lục Nguyên không thống kê thì không biết, nhưng thống kê rồi mới thấy giật mình.

    Về linh thạch, rõ ràng có được hai mươi lăm khối linh thạch trung phẩm, trời ơi, đây chính là hai mươi lăm khối linh thạch trung phẩm, một linh thạch trung phẩm bằng một vạn linh thạch hạ phẩm, nhưng kể ra thì cũng không bất ngờ, tán ma ba mươi sáu tinh, mỗi người đều có thực lực rất cao, thực lực như vậy tất nhiên là phải có những vật phẩm tương đưuong rồi.

    Lục Nguyên mới chỉ có một nửa khối linh thạch trung phẩm, bây giờ bỗng chốc có thêm hai mươi lăm khối, đúng là kiếm lợi lớn rồi.

    Ngoài ra còn có ba mươi hai đại thần khí thạch, đây cũng có thể coi là một chiến lợi phẩm quan trọng.

    Đúng rồi, còn có mười linh thú khổng lồ, vốn dĩ có nhiều hơn nhưng trong lúc đánh nhau với Lục Nguyên, rất nhiều linh thú của tán ma ba mươi sáu tinh khi họ sắp chết đã biến mất, không để lại cho Lục Nguyên.

    Đây là…

    Lục Nguyên nhìn thấy một loạt sách vở ghi chép các loại tà pháp, một loạy các tà bảo, đều là những pháp bảo bị nhiễm tà niệm, những loại pháp bảo này nếu đem đi bán chỉ có thể bán giá cao nhưng những loại tà bảo này rất nhiều loại dùng tử linh luyện thành, Lục Nguyên vốn là một người trong tiên đạo, không thể vì một chút lợi nhỏ mà để lại tà bảo cho nhân thế, để người khác ỷ lại vào tà bảo mà đi làm việc xấu.

    Tu tiên giả đã có một chữ tiên nên phải có khí chất của tiên.

    Vì lợi ích không từ thủ đoạn vốn không phải là khí chất của ta.

    Ngay lập tức Lục Nguyên đem những loại sách vở tà pháp và ba mươi bảy cây gậy tà bảo có giá trị cao ấy phá hủy hết, nhưng thứ Lục Nguyên thu hoạch được bị ít đi rất nhiều nhưng tâm lại thanh thản.

    Tốt rồi, lần này có thể xem như thu hoạch được nhiều rồi, hai mươi lăm khối linh thạch trung phẩm, ba mươi hai đại thần khí thạch và mười linh thú lớn, có thể trở về Xuất Vân Tiên Cảnh rồi.

    Hoàn thành nhiệm vụ này nhất định sẽ có nhiều người phải mở to mắt ra nhìn.

    Tán ma ba mươi sáu tinh là những yêu ma nổi tiếng khắp nước Tấn.

    Ba mươi sáu tên này, mỗi tên đều vô cùng khó đối phó, gặp phải cấp tiên kiếm thì chúng lập tức chạy trốn mất, chúng có đủ các loại bí pháp, có thể trốn tránh những tiên kiếm, còn khi gặp phải những người dưới cấp tiên kiếm thì không có ai là đối thủ của chúng hết, vì vậy bọn chúng mới có thể ung dung tự tại sống đến nay.

    Nay chúng gặp phải Lục Nguyên coi như chúng xui xẻo, đền lại những tội lỗi mà chúng đã gây ra.

    Tên đàu tiên trong tán ma ba mươi sáu tinh là Thiên Khôi Tinh, hắn được Mã Lăng truyền thụ cho một loại bí pháp cấm kỵ vô cùng nham hiểu, được gọi là “đại la hỗn thiên la yêu hóa ma thôn nhân”, loại này hung độc y như tên gọi của nó vậy, cho dù là máu của người, yêu hay ma đều bị ngưng hợp trên cơ thể.

    Vô số oán khí, vô số huyết dịch đều ngưng lại trên người.

    Thiên Khôi Tinh có được bí pháp này, vốn trong người hắn đã có rất nhiều oán khí, mà oán khí càng nhiều thì thì khí tử linh lại càng mạnh, những linh hồn bị hành hạ càng nhiều, bị giày vò đến mức vượt qua cả sự hung ác, pháp lực của Thiên Khôi Tinh càng cao.

    Loại hung tà này đã đạt đến cực điểm trong pháp môn, những linh hồn này khi mới bắt đầu sẽ bị nhốt vào trong cơ thể Thiên Khôi Tinh, tự nhiên sẽ không ngừng phản kháng, nhưng sau đó đều bị Thiên Khôi Tinh đồng hóa.

    Nhưng bây giờ Thiên Khôi Tinh đã bị chết tỏng tay Lục Nguyên, Lục Nguyên mang hủy bỏ hết những sách tà niệm, tà bảo, tà huyết cũng bị chôn vùi xuống lòng đất hàng trăm trượng để tránh gây hại cho nhân gian, chỉ có điều vô số linh hồn bị nhập vào cơ thể không thể bị êu tan trong tức khắc được mà lúc này còn phải dùng phật pháp để hóa giải, nhưng Lục Nguyên chưa học phật pháp bao giờ, cũng biết những linh hồn này để giày vò một thời gian rồi cũng xong nên không để ý nữa mà bay thẳng về Hoa Sơn.

    Ba mươi năm tinh khác cũng học các pháp môn, chẳng khác Thiên Khôi Tinh là mấy.

    Trong cơ thể chúng không biết đã có bao nhiêu linh hồn bị giày vò.

    Lục Nguyên đã đi rồi, những linh hồn này vần không ngừng gào thét.

    Vô số linh hồn từ mặt đất bay lên, phát ra nhwungx âm thanh bi thương thống thiết.

    “Thật đáng hận.”

    “Tại sao?”

    “đúng vậy, tại sao một tên hậu bối mà lại mạnh như vậy.”

    “Đó là loại kiếm pháp gì vậy, thật quá huyền diệu.”

    “Trời ơi, cuhngs ta ba mươi sáu người mà lại bại dưới kiếm của một tên hậu bối.”

    “Sao lại có thể thế được.”

    Những linh hồn này tư duy của họ sớm đã bị tán ma ba mươi sáu tinh đồng hóa, tán ma ba mươi sáu tinh đã chết rồi nhưng những linh hồn này vẫn chưa chết, lúc này những linh hồn đó thoát ra thì thào không ngớt, niệm những câu mà ba mươi sáu tinh trước khi chết chấp niệm, cũng không dám tin rằng bọn họ đã bị chết dưới kiếm của Lục Nguyên, sao kiếm thuật lại có thể huyền diệu đến vậy cơ chứ.

    Những linh hồn như thế này không ngừng giằng co trong suốt ba ngày ba đêm, linh hồn đã sớm bị ma hóa, ba ngày giằng co không ngừng nghỉ, cuối cùng đến ngày thứ tư khi mặt trời lê, gió nổi lên, những linh hồn này mới bị ánh mặt trời tiêu rụi, tiêu diệt hết, chúng đồng loạt khóc lóc, khiến muông thú xung quanh cũng không chịu nổi phải bỏ chạy đi thật xa.

    Mà chúng vừa chạy đến một sơn động cách đó không xa thì có một nữ nhân mặt đầy sát khí, mặt che mạng, quần áo toàn một màu trắng, gọn gàng sạch sẽ, trên lưng còn đeo một thanh kiếm.

    “Lục Nguyên thật là lợi hại.” nữ nhân này nói.”trong tán ma ba mươi sáu tinh bất luận là ai cũng đều có thực lực không kém ba, tán ma ba mưới sáu tinh mà kết hợp lại chắc chắn sẽ thắng ba, nếu ba mươi sáu tinh mà cùng nhau xông lên thì chỉ sợ Thái Hành Sơn này đã bị tiêu diệt hàng vạn lần rồi.

    Ba mươi sáu tinh này dù là ai thì cũng vô cùng mạnh, nhưng bây giờ lại dễ dàng chết trong tay Lục Nguyên.

    Lục Nguyên quả thật là rất mạnh.”

    Ở Thái Hành sơn có môt tiên môn nhỏ gọi là Thái Hành tiên môn.

    Thái Hành tiên môn không phải là nổi tiếng mà chỉ là cố gắng cầm cự mà thôi.

    Cô gái đó chính là con gái của trưởng môn Thái Hành tiên môn, tên là Lý Anh Nguyệt.

    Lý Anh Nguyệt trước kia trốn trong sơn động này, vốn muốn ở đó luyện kiếm, nhưng không ngờ lại nhìn thấy cảnh Lục Nguyên diệt trừ tán ma ba mươi sáu tinh.

    Tán ma ba mươi sáu tinh ai cũng thuộc hàng thực lực vô cùng đáng sợ, nàng vốn nghĩ rằng dù danh tiếng của Lục Nguyên cũng lớn nhưng khi gặp phải tán ma ba mươi sáu tinh cũng phải chịu thua.

    Nhưng giờ mới biết rằng không phải vậy.

    “Lục Nguyên này thật là lợi hại.”

    Lý Anh Nguyệt chớp chớp mắt, người nàng khí thế bừng bừng nhưng khi chớp mắt lại có phần ủy mỵ “trước đây có nghe câu nói gả chồng thì gả cho thiên tài Lục Nguyên, ta còn không tin, nhưng giờ mới biết quả nhiên là như vậy.

    Ôi trời ơi, ta đnag nghĩ lung tung gì thế này.”

    Lý Anh Nguyệt thấy hai má ửng hồng.

    Lại nói đến Lục Nguyên, chàng bay thẳng một mạch về nhà, bây giờ tốc độ điều khiển kiếm càng ngày càng nhanh rồi, khoảng cách hai tỉnh không phải đi quá lâu như vậy nữa, chỉ mất vài giờ.

    Khi về đến Xuất Vân Tiên Cảnh chàng liền đi thẳng đến lầu nhiệm vụ.

    Vào trong lầu nhiệm vụ, vài vị trưởng lão phân công nhiệm vụ thấy Lục Nguyên bước vào liền nói: “Nhưng mà phải đổi nhiệm vụ, nhiệm vụ này thực sự không thể hoàn thành được.”

    Bọn họ thường không có ấn tượng gì với những nhiệm vụ, nhưng lần này Lục Nguyên nhận nhiệm vụ mà gần như không thể hoàn thành được lại khiến họ có ấn tượng vô cùng sâu sắc.

    Lục Nguyên giơ một tay ra, trải ba mươi sáu tấm lệnh bài ra bàn, ba mươi sáu tấm lệnh bài này bên trên khắc những ký tự khác nhau, có các hình quái thú khác nhau.

    Những vị trưởng lão này nhìn kỹ trên mặt các tấm lệnh bài này, ấn tượng vô cùng sâu sắc.

    “Đây là ba mươi lệnh bài khí tán ma tinh.”

    “Nghe nói là tán ma ba mươi súa tinh mang theo bên người.”

    “Xem ra là đã hoàn thành nhiệm vụ.”

    Mấy vị trưởng lão như muốn nhảy lên, thực sự khong thể nào tưởng tượng được, những người như tán ma ba mươi sáu tinh đã bị giết, mà còn bị Lục Nguyên giết một cách dễ dàng.

    Nhiệm vụ này cấp dưới tiêm kiếm mà đi không khác gì tự mình làm mồi cho chúng, còn cấp tiên kiếm đi thì cũng chẳng thu được gì, nhưng hôm nay, nhiệm vụ này đã được Lục Nguyên hoàn thành rồi.”

    “Tên Lục Nguyên này thật quá là lợi hại.”

    “Đúng vậy đó, quả là khủng khiếp.”

    “Đây được gọi là nhiệm vụ khó thứ hai rồi.”

    “Ba mươi sáu cao thủ, trong đó hơn mười tu hành tiên là cấp trường sinh thất trọng, nhiệm vụ này quả thực là nghịch với tròi mà.”

    “Đúng đấy, những nhiệm vụ này đều hoàn thành được, Lục Nguyên quả là lợi hại.”

    “Bắc Phong chúng ta lại có một thiên tài rồi.”

    Những vị trưởng lão này kinh ngạc quá lâu, quên mất việc ban thưởng, một lúc sau mới nhớ tới việc phải ban thưởng cho Lục Nguyên, sau đó đem ba mươi đại thần hồn thạch cùng với ba ngàn linh thạch đưa cho Lục Nguyên.

    Nhận thưởng xong Lục Nguyên đi về phòng, vừa ra khỏi phòng nhiệm vụ một lúc thì có người đến để xem bảng nhiệm vụ.

    Theo thói quen, họ dò từ dưới lên trên, vừa rà vừa xem, bỗng có một vị tu tiên kinh ngạc kêu lên: “Ồ, nhiệm vụ khó thứ hai là tiêu diệt tán ma ba mươi sáu tinh đã có người làm rồi, sao lại có thể như thế được, nhiệm vụ này gần như là không thể hoàn thành, còn cấp tiên thì hầu như không bao giờ đến lầu nhiệm vụ.”

    “Ai làm nhiệm vụ này?”

    Lập tức có người hỏi.

    Trưởng lão ở lầu nhiệm vụ mặc dù vẫn đang kinh động nhưng vẫn lập tức lắc đầu: “Thật xin lỗi nhưng không thể nêu ra được, quy định là như vậy, ai nhận nhiệm vụ của người đó, không thể tiết lộ ra.”

    Ngay lập tức tin có người hoàn thành nhiệm vụ khó thứ hai là tiêu diệt tán ma ba mươi sáu tinh đã lan truyền khắp Xuất Vân Tiên Cảnh.

    Trên Xuất Vân Tiên Cảnh cũng có những thiên tài cấp độ rất cao nhận nhiệm vụ này nhưng không thể hoàn thành được, thậm chí còn có người chết tỏng lúc thực hiện nhiệm vụ.

    Nhưng nay đã có người hoàn thành rồi tất nhiên sẽ gây xôn xao, không biết là ai đã ra tay.

    Trong lúc những người này đang xôn xao vì tin tức đó thì Lục Nguyên đã về phòng và lên giường ngủ.

    Hiện tại đã có tổng cộng sáu mươi hai đại thần khí thạch.

    Một đại thần thạch có tác dụng không lớn nhưng sáu mươi hai đại thần thạch thì lại có tác dụng vô cùng lớn, hơn nữa giờ mình đã có hai mươi ba linh thú cực lớn, đây đều là nhờ trừ tán ma ba mươi sáu tinh mà có được

    sau đó đến chợ chính đỏi thành linh thú cực lướn của vân hệ, như vậy tự hành ở đây là có thể bắt đầu tu hành được rồi.

    Một đại thần khí thạch được hấp thụ vào giữa hai hàng lông mày, hấp thu đại thần linh thạch lớn thế này phải tập trung vào chỗ bao hàm thần khí, một lúc sau chỉ cảm thấy thần khí tăng cao lên, sau đó lập tức dùng tiếp đại thần khí thạch tiếp theo.

    Cách hấp thu từng khối từng khối đại thần khí này khiến Lục Nguyên cảm thấy thần khí càng ngày càng mạnh.

    Cảm thấy hư đan trên mặt nguyên thần của mình càng ngày càng nguyên vẹn, nhưng trong lúc tiêu hao sáu mươi hai đại thần khí thạch, Lục Nguyên thấy Hư Đan của mình đã đạt đến bảy phần rồi.

    Rất tốt!

    Chỉ cần đạt được ba phần nữa thôi là đã luyện thành Hư Đan rồi, lúc đó là đã đạt đến trường sinh lục trọng.

    Nhưng giờ đã dùng hết đại thần khí thạch rồi, chỉ còn cách nhận thêm nhiệm vụ nữa thôi.

    Có lẽ làm thêm vài nhiệm vụ nữa là đạt đến trường sinh lục trọng thôi.

    Dạo này rất muốn đạt đến trường sinh lục trọng rồi.

    Cũng có thể nói rằng rất muốn đạt đến trường sinh thất trọng để có thể khiêu chiến với Tư Mã Truowngf Bạch.

    Lục Nguyên xem đi xem lạ, không có nhiệm vụ nào là bằng nhiệm vụ trước. cuối cùng Lục Nguyện chọn nhiệm vụ khó khăn nhất, diệt tà ma độc thủ dược vương.

    Độc thủ dược vương.

    Thấy Lục Nguyên chọn nhieemmj vụ này, những vị trưởng lão không khỏi kinh ngạc.

    Họ không thể ngờ rằng Lục Nguyên dám chọn nhiệm vụ này.

    So với nhiệm vụ trước, nhiệm vụ này khó khăn hơn nhiều.

    Độc thủ dược vương!

    Nghe nói hắn còn chưa luyện tới cấp kiếm tiên nhưng lại luyên được một loại kỳ độc, quả thực là kinh động thiên hạ, đã từng hạ độc chết những nhân tài cấp kiếm tiên, đối thủ như vậy mà Lục Nguyên cũng dám chọn, có phần khoa trương rồi, thật khiến người khác không thể nào tin được.

    Vị trưởng lão phân nhiệm vụ hỏi đi hỏi lại Lục Nguyên cho chắc chắn xem Lục Nguyên có phải chắn chắn nhận nhiệm vụ này hay không, đồng thời cũng nói cho Lục Nguyên biết những tiên kiếm đã bị độc thủ dược vương hạ độc giết chết.

    Nhưng Lcuj Nguyên vẫn quyết định chọn nhiệm vụ này.

    Đúng là muốn tìm đường chết mà!

    Nhưng nếu như việc này mà thành thì chứng tỏ Lục Nguyên là thiên tài tuyệt thế, sau này đánh bại Yến Thương Thiên thì thật là không thể tưởng tượng nổi.

    Thật khiến người khác thấy hồi hộp, mọi người đều mỏi mắt mong chờ.

    Công việc phân công nhiệm vụ của trưởng lão vốn tẻ nhạt, nhưng bây giờ lại trở lên vô cùng hấp dẫn rồi.

    Cách Hoa Sơn không xa có một dãy núi không rõ tên, ở đó có một sơn cốc.

    Sơn cốc này quanh năm mịt mờ trong chướng khí.

    Những người sống quanh đây, chỉ cần đế gần chướng khí lập tức bị sát thương, nguy hiểm dến tính mạng.

    Từ đó về sau những người sống gần đó không dám đén gần, gọi nơi đây là chướng khí cốc.

    Chương 406-407: Độc cốc

    Mà tà đạo tu sĩ trong cốc này được gọi là Độc Cốc.

    Trong Độc cốc này có vô số độc dược, trên mặt đất có cây đều đen kịt, không ngừng phát tán độc khí, hoa có năm sáu màu tươi đẹp nhưng lại rất đáng sợ, còn những động vật sống trong đó đều bị biến đổi hình thái, vô cùng cổ quái khác thường, thảm lục yêu hồng.

    Ở đó những con muỗi cũng lớn nhỏ khác nhau như ma bàn, chỉ cần bị chúng châm một mũi thì đến tu hành giả cũng khó mà qua được, những con hổ ở đó không bị biến dạng nhưng lại có màu xanh còn tốc độ của chúng nhanh gấp mười lần bình thường, những chiếc răng cũng màu xanh, chỉ cần bị chúng cắn thì độc tố phát tán nhanh đến mức đáng sợ.

    Những vị tu sĩ tà đạo khác được mời đến dự yến tiệc.

    Yến tiệc được tổ chức ở trung tâm độc dược cốc, những nơi khác ở độc dược cốc vô cùng đáng sợ, đài Trích Tinh này vô cùng sạch sẽ, trên đài lại còn các loại thảo dược đặc biệt, các loại độc vật khác thường không dám đến gần đó.

    Còn phía dưới đài Trich Tinh là vác loại bạch cốt chồng chất lên nhau, e rằng phải cao đến hơn một trượng rồi, oán khí nhiều vô kể, tràn vào cả phía trên độc cốc, kết hợp với các loại động khí khác tạo thành một thứ giết người đáng sợ.

    Một đám tu sĩ tà đọa đang uống rượu mua vui, luôn miệng cười haha.

    “Tu sĩ tà đạo chúng ta, nếu nói trước kia người có danh tiếng nhất là Thất Sát Tinh Túc Hải, Huyền Minh Môn, Huyết Kiếm Môn, còn bây giờ ư, sớm đã chuyển thành Thế Thiên Minh rồi.”

    “Đúng đấy.”

    Thế Thiên minh mới là kẻ mạnh vô địch, đến các nhân tài như Mã Lăng thượng nhân, Trương Hư Huyền, Thiên Tàn lão nhân…vv…

    đều là của Thế Thiên Minh, minh chủ của Thế Thiên Minh lại càng thâm bất khả trắc, không biết là thần thánh phương nào.

    Yến Thương Thiên quy tiên đám tà đạo chư ma chúng ta mới có đường sống.

    “Nếu có thể gia nhập Thế Thiên Minh, đó mới là hướng đi cho tà đạo chúng ta.”

    “Nếu muốn gia nhập Thế Thiên Minh thì người có khả năng nhất là độc thủ dược vương.”

    “Đúng đấy, độc của độc thủ đạo huynh là thiên hạ vô song.”

    Một đám tu sĩ tà đạo đang hết lời khen ngợi độc thủ dược vương ngồi trên ghế cao nhất, bên cạnh hắn có hai nữ tu hành tiên Trường Sinh lục tầng, hai nữa tu hành tiên này vốn là hai vị tu tiên giả chính đạo nhưng lại bị độc thủ dược vương hạ độc thủ, bắt đến nơi này, hạ độc làm họ u mê, trở thành tì nữ của hắn.

    Độc thủ dược vương một tay đặt trên miệng một nữ tu, miệng ăn đồ ăn nữ tu kia gắp cho, thật là không gì sảng khoái hơn nữa.

    “Phải rồi, độc thủ đạo huynh, nghe nói dạo này có nhiều môn phái hạ lệnh giết, chính là muốn giết đạo huynh, đạo huynh phải tuyệt đối cẩn thận.” một tu sĩ tà đạo nói.

    “Lệnh giết? thật là nực cười.

    Một tu sĩ tà đạo khác nói : “ Với những gì đạo huynh đã tu hành, kẻ nào có thể giết được huynh, thêm vào đó độc của độc dược đạo huynh thiên hạ không ai không biết.”

    “Đúng đấy, tìm đến độc dược đạo huynh coi như là tìm chỗ chết rồi.”

    Độc thủ dược vương vô cùng khoái chí cười lớn: “Đến để giết ta, đúng là nực cười, ba năm trước có một kiếm tiên trường sinh bát trọng đến tìm ta, cuối cùng là bị chết dưới tay độc dược của ta, chỉ cần hạ độc là đã chết rồi, về căn bản hắn không phải đối thủ của ta.

    Độc dược của ta là thiên hạ vô song, ai có thể giết ta được chứ.”

    “Tất cả các tiên môn, trưởng lão các phai, thậm chí là kiếm tiên đến giết ta thì cũng chỉ là đến làm mồi cho ta mà thôi.”

    “Ai giết được ta chứ?

    Ai dám giết ta nào ? » Độc thủ dược vương hung hăng cười lớn, vô cùng đắc ý.

    Những tu sĩ tà đạo này cũng chỉ là đi theo độc thủ dược vương mà thôi, tất nhiên là không ngớt lời khen ngợi, tâng bốc hắn.

    “Lúc trước ta đến có gặp được thiên tài đời thứ mười Lục Nguyên của Hoa Sơn, hắn có vẻ cách đây không xa, có khả năng đến thực hiện nhiệm vụ giết độc dược đạo huynh đó.”

    Một tu sĩ tà đạo nói.

    “Luc Nguyên?”

    Độc thủ dược vương không chút sợ hãi.

    “Hắn tuy là thiên tài nhưng cũng chỉ là hậu bối mà thôi, nếu thế dù hắn có lợi hại thế nào thì kết cục vẫn không khác được đâu, tiên kiếm còn không giết được ta, hắn làm sao có thể, nhưng hắn đến cũng đúng lúc lắm, ta đang muốn luyện thử mội loại canh độc dược vô cùng độc mới, ta đang tấn công trường sinh bát tầng, hắn đến thật đúng lúc.”

    “Ta cần các loại thiên tài để thêm vào thập toàn đại độc thang của ta, Lục Nguyên là thiên tài trong số các thiên tài, có được hắn có thể chống lại mười thiên tài khác, thêm vào thập toàn đại độc thang, đem trí tuệ thiên tài của hắn dung nhập vào vào cơ thể ta, vượt lên trường sinh bát trọng cũng không là việc khó nữa.”

    Trong lúc hắn đang ha ha cười lớn thì một thanh kiếm đâm thẳng vào hắn, thủ thuật vô cùng huyền diệu, lao thẳng vào độc thủ dược vương, sức sát thương vô cùng lớn, trong khoảnh khắc đó gần như tất cả đều dồn về độc thủ dược vương.

    Độc thủ dược vương càng đắc ý, nhưng hắn là một tu sĩ tà đạo có tiếng, danh tiếng lẫy lừng, tất nhiên không thể ra tay mà không có thủ đạo gì cả, nhìn thấy thanh kiếm khí sắp đâm trúng hắn, hắn tất nhiên dùng ngay loại độc mạnh nhất của hắn.

    Ngay lập tức xung quanh biến đổi lạ thường, hàng ngàn hàng vạn kịch độc bị đẩy ra, ngưng tụ lại thành một cảnh tượng toàn là những loại kịch độc, xung quanh xuất hiện đủ các loại cảnh tượng, phong thủy hữu tình, chim bay cá lội, có thiên đường mà cũng có địa ngục, tất cả đều xuất hiện cùng một lúc, tất cả tạo thành một cảnh tượng lộng lẫy đặc sắc, vừa thực vừa ảo, kẻ tấn công hắn đã bị rơi vào loại kỳ độc này rồi.

    Kịch độc cuồn cuộn lên, ăn mòn hết mọi thứ, cải thiên lập địa.

    Những tu sĩ tà đạo khác độc thủ dược vương dùng loại kỳ độc thiên hạ vô song khiến đối phương bị trúng độc, khó mà sống được thì liền tìm những lời lẽ đẹp đẽ để không ngớt lời ngợi ca độc thủ dược vương.

    Độc thủ dược vương cũng vô cùng tự tin đắc ý, dùng loại độc thiên hạ vô song mà đánh hắn thì trừ phi là đại đạo cảnh, nếu không sẽ bị trúng độc, trong một thời gian ngắn sẽ chết, ngay cả cấp tiên kiếm cũng khó lòng sống sót.

    Nhưng trong tích tắc, thanh kiếm đâm ra khỏi màn kịch độc, thanh kiếm này bay lượn vô cùng ác liệt, cắt đầu của độc thủ dược vương xuống, lúc đó độc thủ dược vương cứ nghĩ là đối thủ đã bị chết rồi.

    Cái đầu bị cắt lìa khỏi xác sau đó còn biểu hiện thấy không thể tin được, bộ dạng mới khiếp sợ làm sao!

    Đám tu sĩ tà đạo nhìn sang chỉ tháy hư ảnh của một người áo xanh.

    Người trẻ tuổi đó tay phải cầm một thanh kiếm, tay trái có một hồ lô rượu, trên đầu có một thanh kiếm quang xanh đang lắc lư, bộ dạng vô cùng tự nhiên tự tại.

    Một tu sĩ tà đạo trong số đó nói to: “Đây chính là Lục Nguyên, Lục Nguyên mà vừa nãy chúng ta nhắc tới đó.”

    “Cái gì?

    Hắn chính là Lục Nguyên sao?”

    Đám tu sĩ tà đạo lúc trước còn đang bàn tán về Lục Nguyên, mà độc thủ dược vương còn đang nghĩ sẽ đem Lục Nguyên hòa nhập vào thập toàn đại độc thang, ăn sống hắn, dùng thân thể hắn để luyện trường sinh bát trọng, nhưng thật không ngờ, chỉ trong chốc lát Lục Nguyên đã xuất hiện, mà còn xuất hiện trong bộ dạng gọn gàng sạch sẽ khi giết độc thủ dược vương nữa chứ.

    Với thực lực của hậu bối hiện nay, người đánh bại được cấp kiếm tiên như độc thủ dược vương, quả thực là không thể nào tưởng tượng được.

    Lục Nguyên cười nói: “không sai, ta chính là Lục Nguyên.”

    Lục Nguyên cười khẽ, tay cầm thanh kiếm “ Ta vốn không thích giết người, bây giờ trong tay ta còn chưa có mạng của một tu tiên giả chính đạo, cũng chưa có mạng của một người phàm, nhưng tu sĩ tà đạo không giết không được, ta thân là một trong số hiệp tiên, một người chính đạo, nên phải trả lại một bầu trời tươi sáng cho nhân gian này.”

    Những đống xương trắng dưới đài Trích Tinh xộc lên sát khí ngất trời, đầy mùi oán khí, chính là những người chết vì lí do đó.

    Lục Nguyên bắt đầu cử động, những tu sĩ tà đọa này vốn thực lực không bằng độc thủ dược vương, chỉ là những kẻ tùy tùng của độc thủ dược vương mà thôi, tất nhiên không phải là đối thủ của dược vương, bị Lục Nguyên một tay giết sạch.

    Sau khi giết độc thủ dược vương, Lục Nguyên bắt đầu đi thu chiến lợi phẩm, muốn giết được càng nhiều yêu ma, đem lại một nhân gian tươi sáng thì phải mạnh hơn nữa.

    Yến tổ sư năm đó khiến yêu ma không dám làm loạn, rụt đầu vào cái mai rùa, chính là thực lực đện nhất nước Tấn.

    Ta mong được noi theo Yến tổ sư, mong thành người một người một kiếm trấn áp bọn yêu tà, đem lại thanh bình cho thế giới.

    Cho nên những chiến lợi phẩm này nhất định không thể bỏ qua.

    Lục Nguyên tìm kiếm trên mặt đất, một lúc sau tìm thấy một chiếc nhẫn màu đen lục, bên trên có rất nhiều độc tố, không kém cạnh gì so với hàng ngàn hàng vạn loại kịch độc của độc thủ dược vương.

    Lục Nguyên xoay vòng vòng thanh Thanh Đế kiếm, mới dám đem thần thức bỏ vào trong đó, kiểm tra chiến lợi phẩm lần này.

    Chiến lợi phẩm này cũng không tệ, Lục Nguyên thấy có hơn hai khối linh thạch trung phẩm, có hơn bốn con linh thú loại lớn, hơn mười bảy đại thần khí thạch, thực lực của độc thủ dược vương so với tán ma ba mươi sáu tinh đáng sợ hơn rất nhiều, nhưng dù sao cũng chỉ có mình hắn nên chiến lợi phẩm không được nhiều như lần trước.

    Ở đó còn có vô số độc kinh, số độc kinh này để lại cũng vô dụng, phải thiêu hủy hết đi.

    Còn có một bản dược kinh, Lục Nguyên khẽ giật mình.

    Độc thủ dược vương được gọi là dược vương thì trong việc dùng thuốc cũng rất am hiểu, Lục Nguyên vội mở cuốn “dược vương kinh” ra xem, phát hiện ra trong dược vương kinh có ghi chép các loại thuốc giải độc, cùng với các loại ngưng luyện chi pháp tăng cường pháp lực, nhưng những loại dược liệu được ghi chép trong đó rất hiếm, không dễ kiếm.

    Cuốn dược vương kinh này sau này có lẽ dùng được,nên giữ lại.

    Lại có vô số độc tố, trong số những loại độc tố này có loại kỳ độc có thể hạ độc cấp kiếm tiên, nhưng bên trên ghi rõ là điều kiện dùng nó là phải có trên một trăm tính mạng của tu tiên giả, thôi, bỏ đi, loại kỳ độc này mặc dù tác dụng rất lớn nhưng lại là tại họa chon nhân gian, phải tiêu hủy đi.

    Lục Nguyên dọn dẹp sạch sẽ những thứ đó rồi quyay về Xuất Vân Tiên Cảnh.

    Nhiệm vụ xếp hàng đầu tiên tại Xuất Vân Tiên Cảnh đã hoàn thành, mặc dù chiến lợi phẩm không nhiều như lần thực hiện nhiệm vụ tiêu diệt tán ma ba mươi sáu tinh nhưng phần thưởng Xuất Vân Tiên Cảnh ban cho lại nhiều hơn.

    Nhưng Lục Nguyên không biết một lúc sau đó có người vô cùng thần bí đến độc cốc- nơi ở của độc thủ dược vương.

    “Độc lộng dược đà đạo hữu có mặt.”

    Từ trên trời cao, một giọng nói vọng xuống.

    Đạo nhân trẻ tuổi tóc bạch kim này bay xuống mặt đất.

    Đạo nhân trẻ tuổi tóc bạch kim này vô cùng anh tuấn sau khi xuống nơi này không khỏi chau mày.

    Vị đạo nhân đó đặt tay xuống dưới đất xem xét kỹ lưỡng “khí tức của độc thủ dược vương đã biết mất rồi, hắn đã chết rồi sao?”

    Rất nhanh sau đó, vị đạo nhân này giơ tay lên, triệu tập các oán khí lại, những oán khí này sau khi được tập trung lại dường như hóa thành hình dáng của độc thủ dược vương, đạo nhân lại động tay, chúng hóa thành hình dáng của hơn mười tên tu sĩ tà đạo.

    Pháp thuật có thể thông quỷ thần này tuyệt đối không phải là hạng thường.

    Giới tu tiên chính thống cũng không có loại pháp thuật như vậy.

    “Lục Nguyên đã làm sao?”

    Người đó chau mày.

    “Lục Nguyên, lại là Lục Nguyên, lần này phải diệt hết Bắc Phong cần rất nhiều thủ hạ, nước cờ ta bố trí từ trước đã bị Lục Nguyên hủy hoại rồi, nhưng cũng không có gì nghiêm trọng, những người như thế có thể giúp được chút ít những cũng chẳng phải trả giá nhiều, nhưng độc thủ dược vương này là nhân vật quan trọng của ta để tiến đánh Bắc Phong.”

    Hắn nghĩ ngợi một hồi: “Lục Nguyên cũng có chút bản lĩnh, có thể giết được độc thủ dược vương, ta phải bắt đầu hành động sớm hơn rồi, chỉ có điều độc thủ dược vương được đưa đến để đối phó với Bắc Phong, quân cờ quan trọng như vậy đã bị chết, thật đáng tiếc, dáng tiếc.”

    “Xem ra chỉ còn duy nhất đi thất sát tinh túc hải thôi.”

    Độc thủ dược vương nổi tiếng về dùng độc thực vật.

    Còn thất sát tinh túc hải lại nổi tiếng dùng độc động vật.

    Vị nam nhân tóc bạch kim trẻ tuổi này đã bôn ba tứ hải để hành động cho hành động diệt Bắc Phong của mình.

    Trong tương lai, Bắc Phong sẽ phải đương đầu với một kiếp nạn.

    Bởi lẽ Yến Thương Thiên đã quy tiên lâu như vậy rồi, Mã Lăng đã chuẩn bị lâu như vậy, cuối cùng cũng đến lục hành động rồi.

    Hiện nay, bốn phía quân đều đã tập hợp đầy đủ rồi.

    Bắc Phong, Xuất Vân Tiên Cảnh.

    Lầu nhiệm vụ.

    Trong lầu nhiệm vụ có mấy vị trưởng lão đang ngồi bàn luận.

    “Lục Nguyên dám nhận nhiệm vụ diệt trừ độc thủ dược vương, đúng là coi tời bằng vung mà.”

    “Đúng đấy, không biết có bao nhiêu người cấp kiếm tiên đã chết dưới tay hắn, cấp kiếm tiên còn không giữ đưuọc mạng.”

    Một vị trưởng lão nói.

    “Lục Nguyên tuy là đã hoàn thành nhiệm vụ diệt trừ tán ma ba mươi sáu tinh nhưng tán ma ba mươi sáu tinh dù sao cũng chỉ là những nguời chưa đến cấp kiếm tiên, còn độc thủ dược vương thì Lục Nguyên không phải là đối thủ của hắn, theo ta thấy, Lục Nguyên có thể bảo toàn tính mạng đã là quá tốt rồi, nếu không nói là sẽ bị chết trong tay độc thủ dược vương.”

    “Đối phó với độc thủ dược vương thì bảo toàn tính mạng cũng đâu có dễ.”

    “Đúng đấy, chỉ sợ hắn sẽ chết trong tay độc thủ dược vương thôi.”

    Vị trưởng lão ở lầu nhiệm vụ nói “mặc dù biết Lục Nguyên không phải là nhân vật tầm thường, nhưng nay đối diện với độc thủ dược vương thì quả là vô cùng khó khăn.”

    Trong lúc các vị trưởng lão ở lầu nhiệm vụ đang bàn tán sôi nổi thì Lục Nguyên xuất hiện.

    Lục Nguyên sẽ động tay, ném cái đầu lâu của độc thủ dược vương lên bàn

    Nhanh như chớp, cái đầu lâu tỏ vẻ không cam tâm, rõ ràng là độc thủ dược vương không cam tâm bị chết như vậy.

    Mấy vị trưởng lão ở lầu nhiệm vụ nhìn thấy vô cùng khiếp sợ, đúng đã đầu của độc thủ được vương rồi, một vị trưởng lão nhìn kỹ cái đầu, xác định chắc chắn là đầu của độc thủ dược vương, cần phải dùng băng ngưng phong ấn ngay lập tức, trên đầu hắn còn hàng ngàn hàng vạn loại độc tố, nếu để chúng phát tán ra thì hậu họa khôn lường.

    “Lục Nguyên đúng là đã hoàn thành nhiệm vụ này rồi.”

    “Thật sự là lợi hại, đúng là thân bất khả trắc.”

    “Đúng vậy đấy, ngay cả kiếm tiên cũng không giết được độc thủ dược vương.”

    “Hắn lại có thể làm được.”

    Chương 408-409: Kết thành Hư Đan

    “Thiên tài đời thứ mười quả là không giống người phàm.”

    “Ta thấy biểu hiện của hắn mấy ngày nay, đúng là có thể lên cấp kiếm tiên rồi.

    Bắc phong chúng ta lại có một thiên tài của sư tổ đời thứ hai rồi.”

    Vị trưởng lão làm nhiệm vụ phân nhiệm vụ phát thưởng cho Lục Nguyên, nhiệm vụ này là nhiệm vụ khó nhất trên bảng nhiệm vụ, phần thưởng là sáu mươi khối đại thần khí thạch, năm ngàn linh thạch hạ phẩm, phần thưởng vô cùng hậu hĩnh.

    Lục Nguyên nhận thưởng rồi xách kiếm bay đi, trở về phòng của mình.

    Không lâu sau đó cũng có người đến lầu nhiệm vụ để nhận nhiệm vụ, lâp tức phát hiện nhiệm vụ cao nhất mà chưa có người hoàn thành đã được hoàn thành rồi, độc thủ dược vương đã bị giết liền quay sang hỏi vị trưởng lão, nhưng theo quy định trưởng lão không thể nói ra thân phân của người đó, nhưng cũng nói đó là người đã hoàn thành nhệm vụ diệt trừ tán ma ba mươi sáu tinh.

    Ngay tức khắc điều này làm chấn dộng tất cả mọi người.

    Lập tức toàn bộ Xuất Vân Tiên Cảnh xôn xao về việc đó.

    Ngay lập tức những người ở Xuất Vân Tiên Cảnh biết rằng nhiệm vụ cao nhất đã được hoàn thành và nhiệm vụ thứ hai tưởng chừng như không thể hoàn thành cũng đã hoàn thành rồi, mà lại do một người hoàn thành.

    Những người ở Xuất Vân Tiên Cảnh vô cùng tò mò, rốt cuộc là ai đã hoàn thành hai nhiệm vụ khó khăn này?

    Bất luận là tán ma ba mươi sáu tinh hay độc thủ dược vương, đều là những kẻ tiếng tăm lừng lẫy.

    Nhưng do người hoàn thành nhiệm vụ vẫn là một bí ẩn nên một thời gian sau, người hoàn thành nhiệm vụ này dã trở thành một truyền thuyết, cụ thể là ai thì không ai biết, mà chỉ có những suy đoán mà thôi.

    Lục Nguyên đã về tới phòng, lần này có tổng cộng sáu mươi bảy khối đại thần khí thạch cùng với rất nhiều linh thạch, bây giờ có thể thử kết Hư Đan luyện trường sinh lục trọng rồi.

    Đầu tiên là nâng cao pháp lực, thực ra thì pháp lực của Lục Nguyên hiện nay đã gần tới mức đột phá rồi, lúc nào cũng có hai mươi ba con linh thú lớn không ngừng nâng cao pháp lực, giúp pháp lực của Lục Nguyên cứ thế tăng lên, nhất định pháp lực sẽ ngày càng mạnh hơn rồi.

    Còn bây giờ sau khi trấn xong phong linh, cần hấp thụ linh thạch, đây đúng là một hành vi cực kỳ xa xỉ, một khối linh thạch trung phẩm đáng giá một ngàn linh thạch hạ phẩm, trước đây chưa dùng như vậy bao giờ nhưng nay có nhiều như vậy thì mới dám dùng cách đó.

    Nguyên khí háp thụ vào đang cuồn cuộn trong người, không chỉ có linh thạch trung phẩm mà còn có hai mươi ba con linh thú lớn, bây giờ có huyết kiếm môn đến dùng huyết vân thì cũng không dùng hết.

    Cũng không biết đã trải qua bao nhiêu lâu, chỉ cảm thấy pháp lực trong người tiến bộ vô cùng, nhưng xem ra vẫn còn cách trường sinh lục trọng một khoảng nữa.

    Lần này Lục Nguyên quyết định dùng ba linh thạch trung phẩm, như vậy nguyên khí nhập vào cơ thể càng ngày càng nhiều, cuối cùng cũng cảm thấy pháp lực của mình càng ngày càng đủ rồi.

    Tốt rồi, pháp lực của mình đã thành rồi.

    Giờ chỉ thiếu thần khí thôi.

    Lục Nguyên không chút do dự, đem thần khí thạch ở giữa hai hàng lông mày vận thành Vân Long Thập Biến tâm pháp, bắt đầu hấp thụ thần khí ở giữa hai hàng lông mày, lượng hấp thụ càng ngày càng nhiều, cuồn cuộn dâng lên, thần khí đã mạnh hơn một chút rồi, sau đó đêm hết sáu mươi bảy khổi thần khí thạch ra hấp thụ, từng khối từng khối một, hấp thụ liên tục.

    Thật sảng khoái!

    Thần khí tăng lên, thật là sảng khoái.

    Cơ thể có ba đan điền là hạ đan điền, trung đan điền và thượng đan điền, thượng đan điền ở giữa hai hàng lông mày, thượng đan điiền giữa thần gọi là thần, chỉ nguyên thần, cũng là chr thần khí.

    Thần khía và Hư Đan đều ở thượng đan điền,bây giờ trong người chỉ cảm thấy hư đan phía trên nguyên thần càng lúc càng hoàn thiện rồi.

    “Hư Đan dần dần được lấp đầy rồi, không còn mỏng manh như trước nữa.”

    Cũng không biết đã qua bao nhiêu lâu rồi, thần khí trong đầu như muốn vỡ tung ra, bình thường nếu vỡ sẽ cảm thấy rất đau, nếu là người thường bị vỡ ra thì khả năng bị mắc bệnh tâm thần là rất lớn, nhưng Lục Nguyên lại chỉ thấy cơ thể mình vô cùng sảng khoái, đợi một lúc sau nhìn lại, Lục Nguyên thấy hư đan phái trên nguyên thầnlà một thực thể hoàn thiện rồi, một vết xước cũng không có.

    Đây là…

    Trường sinh lục trọng kết thành hư đan.

    Hư đan do thần khí kết thành, Lục Nguyên thấy trên đỉnh đầu mình phát ra ánh hào quang lấp lánh, lung linh trong suốt, phát ra những ánh hào quanh lung linh huyền ảo, rồi lại kết lại phía trên nguyên thần, khiến nguyên thần càng hoàn mỹ, càng viên mãn, đây chính là cái lợi của việc kết thành hư đan.

    Việc tu hành tiếp theo là chuyển hư thành kim, đem hư đan chuyển thành kim đan, một khi luyện thành trường sinh thất trọng thì phía trên kim đan sẽ có những kim quang chiếu sáng vòa nguyên thần, đến lúc đó năng lượng thần khí sẽ không ngừng mạnh lên.

    Đương nhiên sẽ chính thức trở thành trường sinh bát trọng, năng lượng thần khí của trường sinh bát trọng là vô cùn mạnh, trước khi trở thành trường sinh cửu trọng thì trường sinh bát trọng lấy năng lượng thần khí làm chủ.

    Về phần trường sinh cửu trọng tam cực quy làm một chính là khí, thể, thần khi luyện khí, luyện thể lực, dưỡng sinh sẽ quy lại thành một, hoàn thành một tiên nhan hoàn mỹ.

    Thần thông khi đó sẽ tăng lên tới mức không thể tưởng tượng nổi.

    Cái gọi là luyện khí kỳ, luyện thể kỳ dưỡng sinh kỳ thực ra chính là tự rèn luyện cơ thể, phát huy những bí mật cơ thể, mà chỉ cần trở thành đại đạo cảnh là có thể chuyển ra ngoài, tìm tòi những bí mật của thế giới bên ngoài, bắt đầu khống chế đất trời, tự lập các lĩnh vực, lĩnh hội pháp tắc, hóa thành động thiên, thậm chí tự tạo thế giới nhỏ, đạt đến cảnh giới đại năng cao nhất.

    Khi đó là thần, là phật, là tiên.

    Nhưng trong giới tu hành vẫn chưa nghe nói có ai tự tạo được thế giới riêng.

    Lục Nguyên đột nhiên tỉnh người, trường sinh lục trọng cảnh cũng được coi là một bước tiến rồi, cuối cùng cũng có thể chống lại cấp tiên kiếm rồi, nhưng nếu muốn chống lại Tư Mã Trường Bạch thì còn kém một chút nữa.

    Gần đây ta mệt mỏi nhiều rồi, giờ phải nghỉ ngơi một chút đã, sau đó mới nghĩ chuyện khác.

    À, còn phải đi uống chén rượu đã.

    Kim triều vì rượu mà say.

    Còn Minh triều?

    Luyện thành Trọng kim đan là có thể khiêu chiến với Trường sinh cửu trọng Tư Mã Trường Bạch rồi, đại khái là như vậy.

    Điều này làm người như Lục Nguyên cũng phải hào hứng thêm vài phần, uống thêm chút rượu.

    Định thần lại mới có thể tiếp tục bình tĩnh được.

    Đúng vậy, không có gì phải gấp cả.

    Không gian phát triển của mình là vô hạn, còn không gian phát triển của Tư Mã Trường Bạch được bao nhiêu chứ, ta sao phải vội.

    Uống tiếp thôi, uống tiếp.

    Ta say túy lúy rồi.

    Trong lúc Lục Nguyên đang tụ do tự tại ngồi uống rượu thì mọi người ở Xuất Vân Tiên Cảnh đnag bàn tán xem ai là người đã hoàn thành hai nhiệm vụ khó khăn đó

    Nhưng bất luận thế nào cũng không tìm ra.

    Dù sao thì cũng là bí ẩn, thảo luận mấy ngày không có kết quả thì cũng không bàn tiếp nữa.

    Dù sao thì cuộc thi Xuất Vân cũng sắp đến rồi.

    Xuất Vân kiếm trận là do sư tổ đời thứ hai để lại, nói về Xuất Vân kiếm trận có rất nhiều truyền thuyết kể lại, sắp tới cuộc thi Xuất Vân rồi nên mọi người đều bàn luận về nó, xem ai chống đỡ được đến cuối cùng, còn phá vỡ được kiếm trận thì không thể nào.

    Bốn ngàn năm qua đều không có người phá vỡ được kiếm trận, giờ làm sao có người phá vỡ được chứ, không có gì phải nghi ngờ cả, Sở Lãng được coi là người có khả năng nhất, mà trong lúc này, chuyện bói toán lại là một chuyện đại sự.

    Hôm đó, Lục Nguyên đang ung dung uống rượu, ngắm những đám mây đang bồng bềnh trồi, định lát nữa sẽ luyện kiếm.

    Bỗng nhiên thấy Diệp Tiếu nói lớn: “Xảy ra chuyện lớn rồi, chuyện lớn rồi.”

    Rõ ràng là muốn nói lớn để mình nghe thấy đây mà, Lục Nguyên bất đắc dĩ cười với Diệp Tiếu sư thúc.

    Gọi là sư thúc nhưng tính cách lại thiếu bình tĩnh, hai người ở cùng nhau nhưng lại giồng như ngang hàng vậy.

    Dù sao như vậy cũng tốt, nếu ở cùng một vị sư thúc uy nghiêm thì chẳng tự do tự tại chút nào.

    “Diệp sư thúc, xảy ra chuyện lớn gì vậy?”

    “Diệp sư thúc cười nói: “Ở bên kia Thái Hồ xảy ra chuyện lớn.”

    “Thái Hồ” Lục Nguyên ngây người ra, hồ đó cũng đã nghe tên qua, là một hồ khá nổi tiếng.

    Trên thế gian có một nhà thơ đã từng làm thơ về Thái Hồ:

    Văn đắc Thái Hồ danh

    Thập niên vị tằng thức

    Kim triều đắc du phiếm

    Đại tiếu xưng bình đích

    Nhất xá hành tư đường

    Tận nhật đáo trấn trạch

    Tam vạn lục thiên khuynh

    Thiên khuynh phá lê sắc

    Nguyện phong dữ lương tiện

    Xuy nhập thần tiên trạch

    Cam tương nhất uẩn thư

    Vĩnh sự tung sơn bá.

    Bài thơ này khiến Thái Hồ càng đẹp thêm.

    Nhưng rõ ràng với tính cách của Lục Nguyên không thể vì thế mà biết rõ về Thái Hồ.

    Lục Nguyên nghe danh Thái Hồ là vì vẻ đẹp của Thái Hồ.

    Thái Hồ, được nói đến về tam bạch, tức là ba vị tươi sống của Thái Hồ: Thái Hồ ngân ngư, Thái Hồ bạch ngư, Thái Hồ bạch hà.

    Nghe nói chúng có một không hai ở nước Tấn.

    Thái Hồ ngân ngư thịt mảnh, mềm mà lại khong có xương.

    Thái Hồ bạch ngư thì lại vô cùng nổi tiếng.

    Thái Hồ bạch hà còn có thơ làm về chúng”Thái hồ bạch hà giáp thiên hạ, thục thì sắc nhưng khiết bạch”.

    Nghe nói tôm Thái Hồ xay ra, hương vị rất ngon, vô cùng nõn nà, vô cùng tươi ngon.

    Thôi không nghĩ nữa, ta chảy nước miếng rồi.

    Lục Nguyên sớm đã nghe nói về Thái Hồ tam bạch, sớm muốn đến thưởng thức rồi, nhưng đều có việc vẫn chưa đi được.

    Hai lần đi du ngoạn ở nước Tấn đều chưa đi qua Thái Hồ, đến giờ vẫn còn bao dư âm tiếc nuối.

    Bây giờ nhìn Thái Hồ xảy ra chuyện, đợi Diệp Tiếu từ từ kể, Lục Nguyên mới biết cuối cùng có chuyện gì xảy ra.

    Vị trí của Thái Hồ cách Hoa Sơn một khoảng cách, cũng không phải là quá xa, vẫn thuộc sự khống chế của Hoa Sơn.

    Thái Hồ vốn chỉ là một danh lam, nhưng trước đây không lâu, khi được phát hiện ra, Thái Hồ đã có một sự thay đổi rất lớn.

    Vốn là trước đó Thái Hồ xuất hiện một lần thiên địa biến hóa, lần thiên địa biến hóa này là loại có quy mô nhỏ, lúc đó một cái giếng cách xa đó bị nổ tung, mặc dù có nhiều phong ấn nhưng khí đó đã đã truyền tới hiện nay, gây nên kết quả là xuất hiến một thần khí thạch ở Thái Hồ.

    Tức là ở Thái Hồ xuất hiện tiểu thần khí thạch, đại thần khí thạch, thậm chí là thần khí kết tinh.

    Nếu chỉ là tiểu thần khí thạch, đại thần khí thạch thì không có gì để nói, nhưng nay cả thần khí kết tinh cũng đã xuất hiện rồi, khiến người ta không thể nghĩ đơn giản như trước nữa.

    Điều này bỗng chốc khiến mọi người náo nhiệt hẳn lên, có nơi còn bói toán nữa.

    Môn phái tu tiên khiến cho mọi thứ bỗng chốc lộ hết ra.

    Điều này làm kinh động cả nước Tấn.

    Lúc ấy lượng thần khí của Thanh Thành không biết đã thu hút được sự chú ý của bao nhiêu người.

    Thái Hồ tất nhiên không thể so với dân giang của thần khí giang, nhưng cũng được xem là lớn rồi.

    Việc này khiến cho mọi người không ngừng ngưỡng mộ Thanh Thành, mặc dù Thái Hồ không lớn như dân giang nhưng lợi ích nhiều như vậy, nhất định không nhiều người bỏ qua.

    Thái Hồ thuộc về ai đây ?mấy người ở cá tiên môn nhỏ tất nhiên không dám khống chế nó, về cơ bản là sẽ thuộc về phạm vi của Hoa Sơn thôi.

    Hoa Sơn lại mạnh như vậy, là tiên môn lớn nhất của nước Tấn, nếu như vậy, tất nhiên sẽ thuộc về Hoa Sơn rồi.

    Hoa Sơn cũng không phải mạnh đến như vậy, nếu chia ra từng người thì sẽ yếu đi nhiều.

    Tuy nhiên, dù đã xác định được là thuộc về Hoa Sơn nhưng Hoa Sơn lại có ngũ kiếm, là thiên sinh, Bắc Hồ thuộc phạm vị giữa Bắc phong và Đông Phong, nếu là lúc trước thì cũng tốt, mối quan hệ giữa Bắc Phong và Đông Phong dưới sự điều khiển của Yến Thương Thiên cũng không đến nỗi quá ác liệt, mọi người có thể thỏa thuận mỗi người một nữa, bây giờ trưởng môn là Sở Đoạn, người của Đông Phong tam cao khí ngạo vốn đã quen rồi, đè nặng lên Bắc Phong và Khí Phong, vốn không coi Bắc Phong ra gì, tự muốn độc chiếm.

    Đông Phong muốn độc chiếm thì tất nhiên Bắc Phong cũng không thể nhượng bộ.

    Và thế là xảy ra cuộc tranh đoạt Thái Hồ.

    Nhưng mà tỷ thí sao?

    Tất nhiên những người ngoài cấp tiên không thể ra tay, những người cấp tiên cơ bản là diện mạo của phong mạch, giống như Bắc Phong, cấp kiếm tiên cũng chỉ có năm người thôi.

    Nếu cấp kiếm tiên mà cũng ra tay, há chẳng phải Đông Phong và Bắc Phong tự tay vạch mặt lẫn nhau sao, hai bên hiện nay vẫn chưa đến mức ấy, nên định sẽ để những ngươi chưa đến cấp tiên kiếm của hai bên giao đấu với nhau một trận lớn, trong lần giao đấu này, ai thắng thì bên đó sẽ được độc chiếm Thái Hồ.

    Diệp Tiếu kể xong lập tức vô cùng hào hứng mà nói: “Đánh thì đánh, ai sợ ai chứ, những năm gần đây Kiếm tông càng ngày càng không coi ai ra gì rồi, vốn dĩ mọi người đều nói mỗi bên một nửa mà cũng không đồng ý, nghĩ là người khác sợ bọn họ sao?”

    Những năm gần đây, Đông Phong khiến Bắc Phong không ít lần tức giận, Diệp Tiếu cũng không ít lần nuốt cục giận như thế.

    Lục Nguyên cũng đang lúc rảnh rỗi, lần này đến đó cũng tốt, biết đau lại có điềm tốt.

    Tuy rằng nhân vật cấp kiếm tiên không được ra tay nhưng chuyện lớn như vậy phải để những người cấp kiếm tiên chỉ trì,Bắc Phong phái Phương Nho làm người chủ trì, hiện nay Bắc Phong dưới trướng của Nguyên Nguyên Thượng Nhân, người có uy dnah nhất với người ngoài không ai khác ngoài Phương Nho, còn bảy vị đại đạo cảnh đời thứ tám ở Xuất Vân Tiên Cảnh cũng ít khi xuất hiện, người ngoài thậm chí còn không biết mặt họ.

    Còn lần này đi có tổng cộng trên dưới năm mươi người, gồm những người từ trường sinh ngũ trọng đến trường sinh thất trọng.

    Lục Nguyên cũng ở trong số đó.

    Trước khi đi, Phương Nho nói rõ: “Lần này giao đấu với Kiếm Tông chính là năm mươi người đấu với năm mươi người, thực lực của kiếm tông Đông Phong mạnh hơn chúng ta rất nhiều, bọn họ có gần trăm người từ trường sinh ngũ trọng đến trường sinh thất trọng, còn chúng ta chỉ có năm mươi người thôi, vì vậy giao hẹn là mỗi bên năm mươi người, giao đấu kiểu này là bất lợi cho chúng ta, nhưng ta tin rằng chúng ta nhất định sẽ tạo ra kỳ tích, tuyệt đối không thể bại dưới tay kiếm tông.

    “Thua ai chứ không thể thua kiếm tông, các tông phái bên ngoài nhiều năm nay vô cùng đắc ý.

    Hai năm trước ta mở một đường mạch, bị người của kiếm tông độc chiếm, ta còn bị thương, nhưng khi phản ánh với tông môn thì lại bị tam phong phán quyết người của kiếm tông chiếm ưu thế tuyệt đối, mạch khoáng đó đương nhiên thuộc về kiếm tông, ta chỉ muốn mắng chúng một trận.”

    Chương 410-411: Nhân vật tiên cấp

    Trước đó không lâu, ta đi dự một một buổi lễ của một tiên môn nhỏ, nhưng lần đó người của kiếm tông không them nể mặt ta, trưởng lão của kiếm tông cũng chỉ mạnh hơn ta một trọng thôi, có gì ghê gớm chứ, bây giờ ta cũng đã tăng thêm một trọng pháp lực rồi, có thể giao đấu với hắn.”

    Đây thực sự là một buổi nghe kể khổ, đủ để thấy nhiều năm nay mọi người đều ôm hận trong lòng, bây giờ cuối cùng đã có cơ hội rồi, mọi người nhất định không thể bỏ qua.

    Về cơ bản thì không cần Phương Nho cổ vũ tinh thần, mọi người cũng đều rất muốn đấu với kiếm tông để đòi lại công bằng rồi.

    Tu tiên giả trong giới, giữa đồng đạo với nhau xem nhẹ sinh tử, chẳng qua đó là thể diện và lợi ích, tài nguyên mà thôi.

    Lục Nguyên nghe những người này nói, không khỏi nhún vai, ta cũng biết được sự hoành hành của kiếm tông trong vài năm nay, nếu như loạn tam kiếm, vấn đề lớn nhất chính là kiếm tông sẽ hung hăng, cùng với Sở Đoạn- người giữ chức trưởng môn.

    Một đoàn người điều khiển kiếm bay đi, chẳng mấy chốc đến bên Thái Hồ.

    Đây chính là Thái Hồ sao?

    Thái Hồ, hai vạn bốn ngàn khoảnh, xung quanh năm trăm dặm, vùng rộng lớn thế này mà lại có thần khí thạch, thảo nào xảy ra tranh đoạt, bên cạnh hồ có một vài cảnh điểm, nhưng đây là để tranh đoạt Thái Hồ, mọi người sẽ đến Thái Hồ sớm thôi.

    Phương Nho nói: “Lần này, quy định phạm vi trong năm trăm dặm, hoặc là trên nước, hoặc là dưới nước, đếu có thể giao đấu được, mặc dù mỗi bên chỉ có năm người, chỉ cần không làm tổn hại đến tính mạng là được, chúng ta làm quen với địa hình đi đã.”

    Những người khác cũng xem xung quanh, chuẩn bị cho cuộc giao chiến.

    Lục Nguyên cũng xem xét xung quanh, đến một nơi đẹp thế này, không biết mùi vị tôm cá ở đó thế nào, liền cầm hồ lô lên uống một ngụm rượu.

    Trong lúc đó ở đằng xa có mấy chục đạo quang sáng tối xé tan trời xanh, nhằm thẳng Thái Hồ mà tới.

    Kiếm tông đã tới rồi.

    Xé tan trời xanh, đâm xuống Thái hồ, tuy chưa chạm tới mặt nước hồ nhưng mặt nước động đậy khiến cho các trưởng lão của Kiếm Tông sợ vô cùng.

    Các trưởng lão Kiếm Tông, phong đáp xuống mặt hồ trên đảo.

    Người cầm đầu là Kiếm Tòng Kiếm Tiên, Vô thương Kiếm tiên của Nam Cung Vô Thương, Nam Cung Vô thương họ là Nam Cung, hắn thực sự là người không bị thương, đừng có cho rằng hắn hiền lành, ngay cả người bị thương cũng không nỡ đả thương người, thế thì đúng là sai lầm lớn, hắn không đả thương người, chỉ giết người.

    Chính đại tiên giả, vốn dĩ không có tính giết người.

    Nhưng Nam Cung Vô thương thì là ngoại lệ, giết người vô số, khiến cho Kiếm tông chỉ có thể coi như hắn đã xuống địa ngục, hoặc là ở chiến trường nước Nguyên, nếu như không có chiến trận thì cũng không cho hắn ra tay.

    Nam Cung Vô thương trông dáng điệu vô cùng lạnh lùng, toàn thân đằng đằng sát khí.

    Nhưng lần này, mục đích của hắn và Phương Nho không khác nhau lắm, đều là phụ trách việc này, bản thân không cần phải ra tay.

    Quân tử kiếm tiên Phương Nho, Vô thương Tà Tiên Nam Cung, hai người giằng co một lúc.

    Hai thanh kiếm hoàn toàn bất đồng tấn công trên không trung, một hồi lâu sau hai người mới hòa hoãn.

    Đi phía sau Nam Cung Vô Thương là năm mươi tiên tu giả, một đám tiên khí bay lên, những người này lập tức liền ở đây, có thể nhìn thấy rất rõ ràng năm mươi tiên tu giả, xem ra khí thế mạnh hơn so với Bắc phong, hiển nhiên thực lực không giống như tưởng tượng bình thường.

    Lục Nguyên đều không biết những người này, chỉ cảm thấy một đám kiếm khí thẳng tới trời cao, đặc biệt trong đám người ấy càng lộ ra đáng sợ.

    Diệp Tiếu ở bên cạnh khẽ nói:

    - Không phải chứ, đáng sợ như thế sao?

    - Chậc chậc,

    Rõ ràng ngay cả Kiếm Tham cũng than thở.

    Chính là Kiếm Tông nổi danh, nghe nói người này là hảo kiếm thành si, thu thập các loại danh kiếm, đã từng vì kiếm mà vứt bỏ vợ con, bị người ta coi thường, nhưng hắn trở thành kiếm si ngộ ra năm kiếm ý trong toàn kiếm tiên, những người ngộ kiếm nhiều nhất ở trong kiếm tiên cũng có ít người là đối thủ của hắn.

    Kiếm Tham này là một lão giả cực kì phóng khoáng, vác trên lưng tám chuôi kiếm, ở giữa là các loại pháp khí, chỉ sợ số lượng kiếm hơn…

    - Cái gì?

    Huyền hỏa hai mắt Chu Ngộ trưởng lão cũng ở đây, cặp mắt của vị này là thiên sinh bất phàm, nhìn về phía đối phương có thể bức ra diễm hỏa, lại phối hợp với kiếm pháp, thật là một nhân vật đáng gườm, người này đúng là kiêu hùng, hai mắt sắc đỏ.

    - Chiến kiếm lòng đất Triệu Vô Cực rõ ràng còn sống.

    Chiến kiếm lòng đất Triệu Vô Cực, trên lưng đeo một thanh trường kiếm cực lớn, sát khí ghê người.

    Nghe nói rất nhiều năm trước đã là một nhân vật có tiếng ở lòng đất, hắn có chiến tích kinh điển là giết được một nhân vật tiên cấp bị thương, với thân phận của một kiếm tiên mặc dù kiếm tiên cũng bị thương nhưng cũng được coi là chiến dịch nổi danh, sau này Triệu Vô Cực thanh danh chấn động, nhưng trước đây không lâu thì đột nhiên mất tích, tất cả mọi người đều cho rằng hắn chết rồi, ai ngờ hắn còn sống.

    - Diệt nguyên kiếm Chu Bát Nhất cũng đến.

    Diệp Tiếu dường như không thể tin được, người này đằng đằng sát khí, trên mặt có hai vết sẹo, không phải là Diệt nguyên kiếm Chu Bát Nhất, hắn không dám tin.

    Những tiên giả Bắc phong tu khác cũng khiếp sợ như thế.

    Diệt nguyên kiếm Chu Bát Nhất là một nhân vật bất phàm.

    Trong cuộc chiến tranh giữa hai nước Nguyên – Tấn tu tiên giả không có nhiều, vì thế được gọi ngoại hiệu là Diệt nguyên kiếm.

    Người này thực lực cũng rất lớn, được xưng là đệ nhất kiếm tiên bậc nhất, cũng sắp có thể rồi.

    - Cực đạo Kiếm Tử Phương Càn Khôn!

    Nhân vật này cũng chấn động, là một kiếm tử, nhưng hai trăm tuổi rồi, ở Lục Nguyên trước đây, là người có thực lực tăng trưởng rất nhanh cho nên được gọi là Kiếm tử cực đạo.

    Rất nhanh, Cực đạo kiếm tử Phương Càn Khôn, toàn thân vô cùng lạnh lùng, phảng phất dường như tất cả không để lại trong lòng.

    - Kiếm Tham Lăng Vân, Huyền Hỏa song nhãn Chu Ngộ, Chiến kiếm lòng đất Triệu Vô Cực, Diệt nguyên kiếm Chu Bát Nhất, Cực đạo kiếm tử. trời ơi!

    Từng tiếng than lạnh lùng vang lên, Bắc Phong trưởng lão lần này đều bị trưởng lão Đông Phong hù dọa cho.

    Vừa rồi báo tên ra đến năm người, đều là những nhân vật Tiên cấp.

    Trong đám Bắc Phong, Sở Lãng là người nổi danh nhất.

    Nhưng Sở Lãng so với năm người này còn kém xa.

    Năm người này ai nấy đừng đó kiêu ngạo.

    Nghe nói có người đánh giá, năm người này một khi đến cấp tiên cấp thì đều tương đương với những kiếm tiên cao minh.

    Năm người này, từ khi bắt đầu có mấy người trong truyền thuyết là sớm chết rồi, còn có mất người không lộ diện từ lâu, sao lại có thể cùng đồng loại xuất hiện ở Thái hồ.

    Năm người vừa xuất hiện để thể hiện ra Bắc Phong căn bản có cơ hội chiến thắng.

    Diệp Tiếu sớm đã e sợ không nói nên lời, đến Lục Nguyên uống rượu không sao cả, nhưng năm người của Bắc Phong sao lại có thái độ như thế với người Lục Nguyên.

    Quân tử kiếm tiên Phương Nho, Vô thương kiếm tiên Nam Cung Vô thương, hai người đứng ở giữa đám tiên tu giả, Nam Cung Vô Thương nói:

    - Tốt rồi, căn bản là có thể bắt đầu.

    Phương Nho gật đầu:

    - Thực sự là có thể bắt đầu, lúc này quy tắc trên đảo hình thành một trận Truyền Tống Trận, mọi người vì thế mới có thể tùy tiện đi vào năm trăm dặm thái hồ.

    Lúc này giao thủ, không được trọng thương, có thể nhận thua, mỗi người nhận một tấm lệnh bài, phía trên lệnh bài có một cái bấc đèn, nếu đội nào có người nhận thua cần thổi tắt bấc đèn, người bên nào cố gắng đến cuối cùng thì sẽ thắng.

    Một hồi trời long đất lở, Lục Nguyên đã đến một chỗ không rõ ở Thái hồ.

    Thái Hồ rất lớn.

    Trên trời hay dưới nước đều có thể giao đấu.

    Lục Nguyên nhìn xung quanh, quang cảnh ở đây cũng không tồi.

    Còn chưa kịp quan sát không gian cảnh sắc nơi đây, phía trước một hồi chấn động, một trưởng lão xuất hiện trên hư không, rõ ràng là vừa ra từ Truyền Tống Trận, cái kiếm này, vị tông trưởng lão cười cười nói:

    - May quá!

    Nhanh như thế đã đụng phải một nhân vật Bắc Phong, xem ra là một trưởng lão trẻ tuổi, hình như hắn nhìn nhầm Lục Nguyên là trưởng lão Bắc Phong.

    VỠKiếm tông trưởng lão này cũng không khách khí, chuyển tay sáng bắn phi kiếm phóng ra sáng chói thẳng về phía Lục Nguyên, cùng tay là kiếm pháp Hi Di, kiếm pháp Hi Di của hắn mau lẹ vô cùng, hơn nữa lúc tấn công không nghe thấy tiếng động, người này vừa ra tay là xuất ra kiếm pháp Hi Di, thật là tin tưởng vào kiếm pháp kia.

    Đúng là một chiêu Hi Di, phối hợp với pháp lực Trường sinh lục trọng, cơ hồ đâm tới trước mặt Lục Nguyên.

    Một chiêu này có thể voi như là trưởng lão nhận thua, Kiếm tông trưởng lão lúc này thầm nghĩ trong lòng, hoa mắt, trong một chốc đã thấy Lục Nguyên rút đao khỏi vỏ, chỉ thẳng về hai hàng lông mày Kiếm tông trưởng lão:

    - Ngươi thua rồi, có thể dập tắt bấc đèn trên lệnh bài được rồi.

    Vị kiếm tông trưởng lão này không kịp có phản ứng, phải một hồi lâu mới hiểu là chuyện gì, mình thua ở trong tay Lục Nguyên:

    - Ngươi là ai?

    Sao lại có kiếm pháp đáng sợ như vậy?

    - Lục Nguyên.

    Lục Nguyên trả lời một tiếng.

    - Lục Nguyên, tên đệ tử thiên tài đấy ư, làm sao lại có thể mạnh như vậy!

    Kiếm tông trưởng lão lầm bầm nói, ông ta không dám tin, tuy sớm đã nghe qua thanh danh của Lục Nguyên nhưng cho rằng chỉ là hậu bối thôi.

    Chiến tích của hắn huy hoàng cũng chỉ là thắng được trường sinh lục trọng của Huyến biến kiếm tiên Tư Nam.

    Ở trong tiểu tiên môn cũng có thể được coi là kiếm tiên, không có ai đối lại với Tư Nam, nhưng Lục Nguyên lại có thể thắng được Tư Nam, trước khi giao đấu, mọi người đều cho rằng Bắc Phong cần phải chú ý tới đám Sở Lãng, nào có quan tâm tới Lục Nguyên, kết quả là khi giao tay, Lục Nguyên lại mạnh mẽ như thế.

    Rõ ràng có thể trong vòng một chiêu kiếm không rút khỏi bao đã có thể thắng được mình.

    Không có cách nào, Lục Nguyên gần đây ngay cả Tán Ma tam thập lục tinh, độc thủ Dược Vương cũng có thể thắng được, một Trường sinh lục trọng đối với Lục Nguyên mà nói có là cái thá gì.

    Trưởng lão thì thào vài tiếng, biết mình đã thua liền tắt ngọn bấc trên lệnh bài, dựa vào quy tắc trong đảo rồi rời khỏi cuộc tỉ thí.

    Hắn lui ra, Lục Nguyên bèn mang cây kiếm vỏ kiếm đeo về bên hông, quan sát cảnh sắc xung quanh mới phát hiện ra cảnh vật xung quanh thật là tuyệt đẹp.

    Đây là Thái Hồ, là một nơi bình thường, từng lớp sóng lăn tăn theo gợn gió, ánh sáng tung tăng lóe lên như kim lân.

    Hồ ước, ở trong dám cỏ khô xa xa, con cá nhảy phốc ra khỏi mặt nước, khoái trá nhảy lên, một con cá trắng vừa nhảy ra khỏi mặt nước, một tiếng póc vang lên đã rơi vào miệng con chim, loại chim này cũng không biết là chim gì.

    Một cái cổ thật dài, từng con chim trắng sà xuống mặt nước, nhẹ nhàng đung đưa bộ lông như tuyết trắng đập nước, bọt nước tung tóe.

    Một lát sau, cá chìm vào trong nước, chim chóc cũng bay lên cao, gió đã ngừng thổi, hồ cũng tĩnh lặng lại.

    Mặt hồ tựa như gương sáng, phản chiếu bóng mây trắng và mây xanh trên mặt nước.

    Có chút tựa hồ như đám sương, nhìn về phía núi xa để lại tầng lớp mơ hồ.

    Lục Nguyên bất giác lại trầm tư, vốn dĩ ở Vân tiên, ở đó đã tỉnh ngộ ý niệm, nhưng lúc này không có hiểu gì, hơn nữa lại có cảm giác khó hiểu, Lục Nguyên lập tức quên đi vẻ yên tĩnh của Thái hồ, tất cả chỉ nhìn qua đầy ngu ngốc.

    Cảnh vật xinh đẹp như thế, vật ngã lưỡng vong.

    Chỉ có một vấn đề vẫn còn trong lòng, hồ là cái gì?

    Hồ chi kiếm ý?

    Lại là cái gì?

    Nước biển xanh, màu xanh thẫm, tuy là danh sư cao thủ cũng chỉ sợ khó qua miêu tả cái gì, mà hồ nước màu sắc nhàn nhạt mới có thể vẽ nên tranh.

    Trong lúc trầm tư, Lục Nguyên bất giác rút kiếm ở hông ra, người cử động theo kiếm.

    Kiếm quang cử động.

    Lần này dùng kiếm pháp, toàn bộ là tâm ý chế cùng hình thái bắt đầu sơ hở rất nhiều, tuy có nhiều sơ hở nhưng đều giống như kiếm ý trong giấc mơ.

    Một cái hồ, đại diện cho một giấc mơ.

    Một kiếm kinh mộng.

    Sở Lãng thở hổn hển, hắn vốn cũng có thể coi là người trường sinh thất trọng, nhưng lại không ngờ rằng, lúc đối mặt với đạo kiếm này lại thấy gian nan như vậy.

    Càn Khôn cực đạo kiếm lạnh lùng chăm chú nhìn Sở Lãng, lắc đầu:

    - Quá yếu đuối.

    Sở Lãng bình thường ở Bắc Phong, cũng được coi như là một trong những tiên cấp mạnh nhất, làm sao có thể chấp nhận bị ô nhục như vậy.

    Tay cầm kiếm đặt trên mình Sở Lãng, đã phát ra chiêu tuyệt học ngàn trượng Lãng kích được học từ sơ tôn đời thứ tám Tôn Trì của hắn.

    Một chiêu này không phù hợp với phong cách của Tôn Thanh Trì, nhưng lại là tuyệt chiêu của đồ đệ Sở Lãng của Tôn Thanh Trì.

    Nước Thái Hồ cuồn cuộn, lập tức xuất hiện một đao này của hắn mang theo nước Thái Hồ vô biên chảy cuồn cuộn, nhằm phía đối phương công kích tới, chỉ thấy bầu trời trong hồ, những con sóng dữ dội trào lên, sóng chồm lên, khí thế ngút trời, kiếm khí cùng sóng hòa cùng một chỗ, vẽ thành một kiếm lăng lệ ác liệt đến cực điểm.

    Cực đạo kiếm Phương Càn Khôn chuyển động, đột nhiên trước hắn một bước, cực kiếm của hắn vung lên trong không trung, sau cái nháy mắt, một đạo huyết quang từ vai phải Sở Lãng bay lên.

    Cực đạo kiếm Phương Càn Khôn đứng chắp tay “cực đạo kiếm của hắn đã trở về trong vỏ:

    - Lại giải quyết xong một tên trong năm mươi tu tiên của Bắc Phong, hiện tại chả còn lại mấy người.

    Hắn bay đến giữa không trung, hai mắt như chim ưng, tìm được tên Bắc Phong tu tiên, Thái Hồ, Đông Phong chúng ta chiếm chắc rồi.

    Chính là người của Bắc Phong, làm sao có thể tranh chấp với người Đông Phong chúng ta.

    Kia chẳng qua chỉ là một đám luyện kiếm nghiệp dư còn muốn luyện pháp thuật mà thôi, làm sao so được với những người luyện kiếm chân chính.

    Thật là sơ hở chồng chất, giống như lúc vừa nãy Bắc Phong Tu Tiên với Sở Lãng, một kiếm, trong lúc đó, ngưng hợp pháp thuật cùng với pháp thuật hệ thủy, kết quả vẫn bị mình một kiếm nhẹ nhàng phá vỡ.

    Khi Phương Càn Khôn bay đến không trung, phát hiện trên mặt Thái Hồ, Bắc Phong tu tiên đã không còn nhiều nữa.

    - Nam nhi Thái Hồ a, đánh cá a.

    - Nam nhi Thái Hồ a, Bác Lãng a.

    - Nam nhi Thái Hồ a, chèo thuyền a.

    - Nam nhi Thái Hồ a, tiến về phía trước a.

    Ở phía xa xa, truyền đến một tiếng ca, lúc này mặt trời đã dần dần hạ xuống, thời gian chuyển dần về tối, mà đàn ông đánh cá bên kia Thái Hồ, trong ca khúc hát về Thái Hồ, tiếng ca hòa với hơi nước gió mát của Thái Hồ cùng truyền tới.

    Lúc này tại trận đấu trên Thái Hồ, không có hạn chế người thường vào trong, nhưng lại hạn định không được phép làm thương người dân thường, cái này xem như là một hạn chế.

    Nhưng đương nhiên chính đạo tiên hiệp nhân sĩ không có khả năng dùng người bình thường thành vũ khí, văn kiện quy định để không làm tổn thương người thường, nếu như vậy chính là đã đi vào con đường tà đạo.

    Chương 412-413: Thực lực thật mạnh

    Dù sao, chúng ta đấu kiếm của chúng ta, người bình thường các ngươi đánh các của người bình thường,không có cái gì liên quan đến nhau.trong thuyền đánh cá có đủ loại kiển dáng cá.

    Mà ở trong nơi tràn đầy tiếng ca mang hương vị đàn ông, Lục Nguyên thân thể vọt lên trên trời,sau đó lại rơi vào trong hồ, dưới nước hồ khoái hoạt luyện kiếm, kiếm quang càng chuyển càng nhanh, người đột nhiên vọt lên giữa không trung, ở giữa không trung xuất kiếm, kiếm quang đan vào nhau, như một miếng ngọc mong manh, lại giống như một giấc mộng mong manh.

    Rốt cục đây là kiếm quang hay là mộng.

    Hồ có hình chữ u, hay cho một chữ u,không giống với chữ u của biển

    Biển có phong cách của biển, biển có khí lớn của biển.

    Hồ có cái khác biệt của hồ, hồ có hương vị của hồ

    Lục Nguyên trợn hai mắt, hai mắt như hai luồng điện, Lục nguyên giờ này đã biết rõ, chính mình đã lĩnh ý kiếm của ngộ hồ

    Hiện tại “thủy hệ kiếm ý”, chính mình liền hiều nhiều cái của bảy loại, phân biệt lần lượt là vân, vũ, nước, băng, tuyết, hải, hồ. cách mười loại thành nước không xa.

    Lục Nguyên một lần tỉnh lại, đúng rồi, suýt nữa thì quên mất chính sự, bây giờ đang cùng với người của Đông Phong tranh giành quyền ở Thái Hồ, không biết thế cục bây giờ thế nào, Lục Nguyên không kịp phản ứng, liền thấy phía trước xuất hiện một vị trưởng lão của Đông Phong,vị Kiếm Tông trưởng lão của Đông vừa thấy Lục Nguyên , không khỏi ha ha cười:

    - Người cuối cùng của Bắc Phong hóa ra là ở chỗ này

    Mà một tiếng này của hắn, quả là quá mức lớn tiếng.

    Lúc sau, các trưởng lão còn lại của Đông Phong, trước sau đều chạy tới.

    “người Bắc Phong cuối cùng” rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Lục Nguyên khẽ giật mình, Lục Nguyên vốn có lĩnh ngộ sâu đậm với hồ chi kiếm ý, vừa rồi chỉ là đâm xuyên tầng cửa sổ cuối cùng mà thôi, cho nên không tốn nhiều thời gian, chỉ mất thời gian hai ngày mà thôi, mà trong thời gian hai ngày này, trận đấu giữa Bắc Phong và Đông Phong, đã đi đến những bước cuối cùng.

    Ngoại trừ năm nhân vật đặc biệt cường đại, người của Bắc Phong, cũng sẽ không tốn thời gian cùng người Đông phong, trong các cuộc chiến tranh trên trời, dưới nước đa dạng trong hai ngày qua, hoặc là trên trời hoặc là dưới nước, hoặc là ở chỗ sâu trong sương mù, hoặc là ở trên hòn đảo trong hồ, trong các dạng địa hình chiến đấu khác nhau, Bắc Phong cùng Đông Phong tranh đấu, đến cuối cùng bốn mươi chín viên Tu Tiên của Bắc Phong trước sau cũng lui ra khỏi trận chiến, mà Đông Phong cũng tuyệt đối không khá hơn, cũng có hơn ba mươi vị rút khỏi trận chiến, hiện tại vẻn vẹn chỉ còn lại hơn mười người mang thôi.

    Còn lại hơn mười người, liền bắt đầu tìm chỗ tiếp đất, bọn hắn nhanh chóng tìm ở chỗ hồ lớn, nhưng mà vị trí Thái Hồ cũng tương đối lớn, hai vạn bốn ngàn dặm, đơn giản là chỉ cần dùng thần thức thăm hỏi để tìm kiếm, nhưng hết lần này đến lần khác, tại thời điểm Lục Nguyên lấy hồ chi kiếm ý, căn bản chính là người và hồ dương như hòa làm một, người như hồ, hồ như người, không phân biệt nồi.

    Bọn họ đang tìm người cuối cùng của Bắc Phong, là thế nào cũng không tìm ra, dứt khoát không cần thần thức dò xét, bắt đầu tiến hàn sưu tầm, sưu tầm đến cùng bên cạnh, kết quả Kiếm Tông trưởng lão đã phát hiện ra Lục Nguyên, dứt khoát hô một tiếng, đem mười lăm vị Kiếm Tông trưởng lão chung quanh cùng gọi tới

    Mười lăm vị Kiếm Tông Trưởng lão, vây quanh một mình Lục Nguyên.

    - Người này chẳng phải là Bắc Phong đời thứ mười Lục Nguyên đây sao?

    - Nghe nói hậu bối này, kiếm thuật rất cao minh, chiến tích không tệ.

    - Bất quá, chiến tích tốt thì làm được gì, sự tồn tại của chúng ta đều là tiếp cận cấp Kiếm Tiên.

    - Đúng vậy a, hơn nữa là mười lăm chọi một.

    - Đoán chừng hắn cũng sợ rồi, nếu không sao lại cứ trốn cho đến bây giờ.

    - Nhưng bây giờ có trốn cũng vô dụng, hiện tại cũng bị chúng ta tìm ra rồi.

    Các trưởng lão Kiếm Tông từng người cười lạnh nói.

    Bọn họ tìm kiếm người cuối cùng rất lâu, mà cuối cũng cũng tìm ra, đủ loại ngôn ngữ đều nói ra.

    Trong cuộc thảo luận như vậy, Lục Nguyên cố ngưng thân bất động:

    - Ồ, ta là người cuối cùng của Bắc Phong ư?

    Ngoài ra, ta muốn trốn, thật là buồn cười.

    Đúng lúc này, một Kiếm Tông trưởng lão một chiêu công tâm trong khoảnh Thạch Khắcnh tới, người này có tu vi trường sinh lục trọng, đoạt toàn bộ công tâm, hắn thầm nghĩ trong lòng, Lục Nguyên này mạnh lắm cũng chỉ hơn Trường sinh lục trọng la bàn mà thôi, mà chính mình cũng không phải kẻ nhu nhược như vậy,nhất định sẽ không thua Lục Nguyên.

    Hơn nữa, coi như thật sự đánh không lại, Lục Nguyên này thật sự là yêu nghiệt, cũng tuyệt đối không đến mức mấy chiêu vậy đã bị thua, mà hắn sớm đã tìm cho mình đường lui, ở đây còn có hơn mười huynh đệ khác, chính mình vạn nhất đánh không lại, các sư huynh sư đệ khác sẽ tương trợ, bản thân mình có thể lập công, cũng sẽ không gặp nguy hiểm, quả nhiên là kế sách vẹn toàn.

    Hơn nữa, hắn không hề biết rằng Lục Nguyên có thể hơn hắn.

    Chiêu Thạch Khắc vừa xuất,một chiêu phượng ráng ngũ sắc hiện ra, kiếm thức hiện lên kiếm quang cực đẹp, mà ở trong kiếm quang cực đẹp đó lại ẩn chứa không biết bao nhiêu nguy cơ sát thương.

    Gặp chiêu Thạch Khắc, những kiếm tong trưởng lão khác cũng thầm nghĩ một tiếng không tệ, một chiêu phượng ráng ngũ sắc này đánh thật đặc sắc.

    Mà mọi người còn uống mấy thanh âm, Lục Nguyên bên kia lại một cái bắn người,đem kiếm di chuyển theo người, chỉ nghe thấy ầm một tiếng, động tác cực nhanh khiến mọi người không kịp nhìn rõ, lại quay đầu lại, chỉ thấy Thạch Khắc trường kiếm bị đánh rơi, mà dưỡng ta kiếm của Lục Nguyên ngay cả vỏ, cùng đặt ngang họng Thạch Khắc.

    “cái này”, một chiêu liền chiến thắng trường sinh lục trọng Thạch Khắc

    Thực lực của Lục Nguyên lại có pháp lực mạnh như vậy

    Sau khi vượt qua đối thủ cuối cùng, Lục Nguyên lắc đầu:

    - Thực lực như vậy, đối thủ như vậy, ta cần thiết phải trốn sao?

    Lúc này quay mắt về phía vị tu tiên trương sinh lục trọng, Lục Nguyên cũng có thể đơn giản thủ thắng, nhưng việc này đối với Lục Nguyên quá đơn giản, nhưng với người khác là hung hăng cho một trận, rất nhiều Kiếm Tông trưởng lão chấn động vô cùng.

    - Thạch Khắc thật là kẻ vô dụng, xem ra cũng chỉ có thể để ta ra tay.

    Phương Càn Khôn một cực đạo kiếm lãnh khốc vô cùng lạnh giọng nói, hắn nhìn về phía Lục Nguyên, ánh mắt tràn đầy ý khiêu chiến, trước khi Lục Nguyên xuất hiện, tại toàn bộ Hoa Sơn hơn hai trăm năm này ra, người có tiến bộ nhanh nhất là cực đạo kiếm của hắn, vị trí đầu đã bị Lục Nguyên chiếm đoat,

    - Ha ha ha ha, thật sự là một thanh kiếm tốt, thân kiếm tràn đầy chính khí, kiếm như vậy ta rất muốn có, Phương Càn Khôn, một trận này giao cho ta.

    Kiếm tham một khuôn mặt tràn đầy hèn mọn bì ổi, mắt cực kì thèm khát, nhìn về phía hai tay cầm dưỡng ta kiếm của Lục Nguyên, hai mắt lộ vẻ di them sau đó lại chuyển hướng về phía Lục Nguyên lưng vác trấn nhạc kiếm:

    - Kiếm tốt, kiếm tốt, trấn trụ núi cao, kiếm khí thật lớn.

    Trấn nhạc kiếm không có ra khỏi vỏ nhưng kiếm tham vẫn là kiếm tham, hắn tự có biện pháp cảm giác được ý vị của kiếm trong đó.

    - Được rồi, hay là ta ra tay.

    Huyền hỏa hai mắt lạnh nhìn xung quanh nói, chính giữa hai mắt hắn hỏa diểm đang bừng bừng bốc cháy.

    - Những người các ngươi, hay là thành thật tặng cho ta đi.

    Đại kiếm của ta đã khát khó nhịn rồi đó.

    Triết Vô cực quát:

    - Ta mới là người kiếm tiên cấp phía trên mạnh nhất

    - Dám tranh giành với ta, muốn ta giết hết các ngươi sao?

    Diệt nguyên Kiếm Chu Tám một thân tràn đầy sát khí:

    - Không cần biết cái gì kiếm tiên mạnh nhất, ta thế nhưng mà số kiếm tiên chết dưới lưỡi kiếm của ta còn nhiều lắm.

    Sát khí xung quanh hắn, sóng ở mặt hồ đều muốn tự động lảng tránh.

    Năm nhân vật tiếp cận kiếm tiên cấp này cãi lộn không ngớt, đều vì ra tay cướp,

    Mà các Kiếm Tông trưởng lão khác đều xấu hổ, năm người này bất luận là ai ra tay cũng có thể còn hơn Lục Nguyên, nhưng mà hiện tại, năm người tranh cơ hooik rat ay, ngàn vạn lần không muốn năm người tranh đấu, lại để cho Lục Nguyên được lợi mới lạ

    Những Trưởng lão Kiếm Tông khác hiện tại sợ nhất chính là Lục Nguyên ngư ông đắc lợi.

    Lại nói, Cực Đạo Kiếm Tử năm người này, mỗi người đều có được bản lãnh kinh thiên động địa của mình.

    Người nào cũng cao ngạo vô cùng, lòng tin mãnh liệt, thần thái kiên nghị, căn bản là không nghe người khác khuyên bảo.

    Tình huống này thật sự không dễ làm.

    Trong lúc trưởng lão của Kiếm Tông lo lắng thì Lục Nguyên lại cười sang sảng:

    - Ở đâu lại có phiền toái như vậy.

    Năm người tranh giành cái gì mà tranh giành, nhốn nháo cái gì mà nhốn nháo.

    Năm người các ngươi đồng loạt ra tay là được rồi, ta không sao.

    Chấn động!

    Người nào nghe được lời này đều khiếp sợ, không tin vào lỗ tai của mình.

    Lục Nguyên này thật to gan.

    Hắn rõ ràng dám một người khiêu chiến năm người.

    Quả thật là buồn cười.

    Biết rõ kiếm đạo của năm người này như thế nào mà hắn cứ tưởng rằng như đối phó với hạng người bình thường.

    Cực Đạo Kiếm Tử năm người này đều khác nhau, nhưng có một điểm không thay đổi đó chính là bọn họ đều là thiên tài.

    Thật sự là can đảm!

    Lục Nguyên điên rồi.

    Những trưởng lão Kiếm Tông khác đều thầm nghĩ trong lòng.

    Đối với sự việc này, Kiếm Tham Lăng Nguyên cười hì hì nói:

    - Tốt, tốt, được vậy thì tốt.

    Y không quan tâm mấy đấu mấy.

    Y chỉ cần hai thanh kiếm kia của Lục Nguyên.

    Cùng là phi kiếm nhưng có tốt có xấu.

    Hai thanh phi kiếm của Lục Nguyên đều là cực phẩm.

    Một thanh là Hạo Nhiên Chính Khí, một thanh là Trấn Sơn Trấn Nhạc.

    Kiếm Tham với tên gọi là Kiếm Tham thì không bao giờ giảm bớt lòng tham với kiếm.

    Trong số năm người đó, chỉ có Kiếm Tham là không quan tâm.

    Nhưng còn lại bốn người thì rất quan tâm.

    Không người nào thuở nhỏ không được xưng là thiên tài, rất ít khi bị bại.

    Hiện tại muốn dùng năm đổi một thì làm sao có thể?

    Cực Đạo Kiếm Tử lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lục Nguyên, không nói lời nào.

    Ba người khác cũng biểu lộ thái độ như vậy.

    Lục Nguyên cười:

    - Như thế nào, không dám đánh à?

    Người của Kiếm Tông nhát gan như thế sao?

    Năm người liên thủ mà thua dưới tay ta thì thanh danh của Kiếm Tông cũng không còn.

    Từ khi ta cùng với người của Kiếm Tông giao thủ đến nay, phát hiện kiếm pháp của Kiếm Tông không có gì đặc biệt.

    Còn chưa thắng qua thủ hạ của ta được một lần.

    Lục Nguyên bình thường rất điềm đạm, nhưng khi mở miệng thì lại rất độc.

    Người nếm cái miệng độc địa của Lục Nguyên không nhiều, nhưng đều bị thua thiệt đến phiền muộn.

    Ví dụ như Tư Mã Hạo, Tư Mã Trường Bạch cùng với những người khác.

    Một câu nói như thế nhưng lại chạm đến bờ vực của sự nghiêm trọng.

    Kiếm Tông chính là dùng kiếm pháp lập thế.

    Vậy mà hôm nay, Lục Nguyên lại nói kiếm pháp của Kiếm Tông không ra gì.

    Nếu như lời này từ miệng người khác nói ra thì sẽ không có lực sát thương lớn đến như vậy.

    Nhưng đáng tiếc lại do Lục Nguyên nói.

    Mà bi kịch chính là người của Kiếm Tông thật chưa từng thắng qua Lục Nguyên một lần.

    Mà bây giờ, muốn vãn hồi thanh danh của Kiếm Tông thì chỉ có đánh bại Lục Nguyên.

    Bốn người khác vốn cao ngạo, nhưng lúc này cũng lửa giận bốc lên.

    Địa Để Chiến Kiếm Triệu Vô Cực huy động thanh Cự Kiếm trong tay:

    - Đúng vậy, nên để đám hậu bối các người biết rõ cái gì gọi là kiếm pháp của tiền bối Kiếm Tông.

    Y đột nhiên chuyển động, thanh Cự Kiếm trên vai được rút ra khỏi vỏ, tốc đột nhanh như tia chớp thì không nói, hơn nữa lực phát ra như muốn phá nát không gian.

    Sau khi thanh Cự Kiếm được rút ra thì một phần khu vực trở nên đen kịt.

    Chính vì thanh Cự Kiếm mang đến áp lực quá lớn khiến cho không khí cũng vì thế mà bị hút sạch.

    Một kích nhanh như chớp, nặng như thái sơn, căn bản không có chiêu thức, mà cũng không cần chiêu thức được đánh tới.

    Chỉ đơn giản một kích như vậy nhưng cũng đáng sợ rồi.

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy da đầu mình run lên.

    Ánh mắt lửa của Chu Ngộ bỗng nhiên phát động.

    Một ngọn lửa trong cặp mắt của y phát ra.

    Ngọn lửa này ngưng tụ giữa không trung thành mấy trăm thanh kiếm lửa rất nhỏ hướng về phía Lục Nguyên.

    Uy lực của thanh kiếm lửa này tuy yếu hơn một chút nhưng chỉ cần tìm được cơ hội thì lập tức có thể ngưng hợp thành một, phát ra công kích trí mạng.

    Những ngọn lửa này cong cong uốn uốn, giống như rắn như quỷ.

    Một hơi nóng khủng bố từ chính giữa phát ra.

    Đôi mắt lửa của y phóng ra ngọn lửa, thựa sự không phải là lửa bình thường mà là ngọn lửa hủy diệt.

    Khi sát ý tràn đầy mỗi một tấc không gian, Diệt Nguyên Kiếm Chu Bát Nhất giống như tử thần xuất hiện.

    Thanh trường kiếm đen kịt của y giống như trường đao của ử thần hái lấy sinh mạng con người.

    Sát khí đáng sợ tràn ngập, thề phải diệt sạch hết thảy, trảm hết thảy.

    Giờ phút này, từ mặt hồ cho đến đáy hồ, chung quanh mười dặm tất cả sinh linh toàn bộ đều chết hết.

    Mà đây chỉ là chung quanh thôi.

    Sát khí nồng đậm đã rất nhanh tiến đến sau lưng Lục Nguyên.

    Kiếm Tham Lăng Nguyên cười quái dị.

    Trong các thế tấn công của mọi người, tấn công của y là vô cùng kỳ dị nhất.

    Các loại kiếm ý từ trong tay của y thi triển ra, nhất thời như ánh mặt trời mới lên, rất êm dịu, nhưng càng ngày càng mãnh liệt, nhất thời bao trùm hết.

    Ẩn chứa trong bóng tối đó không biết là bao nhiêu sát cơ khủng bố.

    Nhất thời gió táp chuyển qua, nhanh đến người thường không thể tưởng tượng được.

    Hơn nữa lại như gió bên cạnh người, muốn ngăn cản lại không thể ngăn cản.

    Nếu nhất thời dung hợp làm một thì sát cơ tùy thời mà sinh.

    Chính giữa tên người này có một chữ tham, nhưng khi chân chính sử dụng kiếm thì lại vô cùng đáng sợ.

    Còn Cực Đạo Kiếm Tử Phương Càn Khôn là một người tàn khốc nhất trong năm người.

    Kiếm của y rất ngắn mà cũng rất lạnh.

    Y không ra tay, chỉ ở một bên đứng chờ cơ hội.

    Một khi Lục Nguyên lộ ra sơ hở gì thì y có thể tuyệt sát một kích.

    Có thể tưởng tượng, một kích này giống như lôi hà sấm sét, long trời lở đất, kinh thiên động địa.

    Y tuy không công kích, nhưng lại tạo áp lực cho người, và cũng là người lớn nhất trong năm người.

    Ở những quốc gia khác, có một loại lưu phái.

    Thời khắc khi kiếm còn trong vỏ là thời khắc đáng sợ nhất.

    Cực Đạo Kiếm Tử Phương Càn Khôn năm đó đã từng đi qua quốc gai khác nên học được loại lưu phái này.

    Rất mạnh!

    Công kích của năm người này đều rất đáng sợ.

    Mười trưởng lão Kiếm Tông, nếu đổi lại là mình thì một đấu một đều không có khả năng thắng.

    Còn đổi vào vị trí của Lục Nguyên thì chỉ sợ là xác định vững chắc phải thua rồi.

    Chương 414-415: Thái Hồ

    Trong lúc bốn người công kích thì một người đứng đó bất động.

    Lục Nguyên cũng vẫn không nhúc nhích.

    Khi kiếm sát đến gần, Lục Nguyên vung tay lên.

    Song kiếm đều xuất hiện.

    Giờ phút này, cơ hồ năm người đều cảm giác thế giới có sự biến hóa.

    Trong tích tắc, thân kiếm Lục Nguyên hóa ra không biết bao nhiêu kiếm ý.

    Một cơn mưa rơi xuống.

    Mưa lớn thế này vừa rơi xuống người mọi người thì lập tức bắt đầu đóng băng, đem mọi người nhốt lại bên trong.

    Những người này dùng kiếm để phá tầng băng, nhưng lại phát hiện, bọn họ bị nhốt trong một cái hồ.

    Đây không phải là Thái Hồ, tuyệt đối không phải.

    Nhưng thế nào khi đang ở Thái Hồ lại bị nhốt trong một cái hồ khác?

    Nếu là trưởng lão bình thường thì hẳn là đã thất bại.

    Nhưng năm người này không người nào không là thiên tài.

    Từng người đều xuất ra tuyệt kỹ, oanh phá hồ nước.

    Nhưng khi ra ngoài hồ nước thì mọi người lại tuyệt vọng, bởi vì đó là biển.

    Một bờ biển vô hạn.

    Ngươi phá được hồ nhưng phá được biển sao?

    Hơn nữa, bầu trời trên biển còn đang không ngừng có tuyết rơi.

    Ngươi chỉ cần thoáng chậm một chút thì bị khối băng ngay tại chỗ tập kích.

    Trên mặt biển, khắp nơi đều có những trận cuồng phong chết người.

    Ngươi không nhìn thấy người bởi vì khắp nơi đều có mây và mưa to.

    Sớm sụp đổ trước chính là Tham Kiếm Lăng Nguyên.

    Không phải nói y là người thực lực yếu nhất trong số năm người mà chính là ở chỗ Kiếm Tham sử dụng chính là kiếm ý.

    Y có năm kiếm ý.

    Bình thường thì dựa vào kiếm ý để thắng những người khác.

    Nhưng kiếm ý của Lục Nguyên lại manh hơn của y, hơn nữa rất nhiều kiếm ý lại dung nhập vào một chỗ.

    Còn có luân hồi kiếm đạo.

    Cũng cùng một cách sử dụng, nhưng thực lực không bằng Lục Nguyên, cho nên thua là phải.

    Kiếm Tham Lăng Nguyên bị đánh bại trước tiên.

    Y dù thế nào cũng không nghĩ mình sẽ bị đánh bại.

    - Ta không phục.

    Trong ánh mắt của Chu Ngộ lại phát ra ngọn lửa cực lớn, như muốn thiêu đốt hết thảy, thiêu hủy những thứ hư ảo trước mắt.

    Nhưng những gì mà y phản kích đều bị biển cả hư ảo dìm sạch.

    Hai mắt y đau nhức vô cùng, tạm thời mất đi năng lực phát hỏa.

    Địa Để Cự Kiếm Triệu Vô Cực một kiếm bổ tới, muốn bổ đôi cái biển cả hư ảo này.

    Nhưng tầng tầng đóng băng cứ xuất hiện hết lớp này đến lớp khác, làm đông cứng một kích của y.

    Y chém Cự Kiếm ra một lần thì liền bị đông lại một lần.

    Diệt Nguyên Kiếm Chu Bát Nhất sát khí toát lên trong thiên địa.

    Nhưng đối thủ lại là biển cả, sát khí của ngươi có nhiều thì cũng bị biển cả bao trùm hết.

    Biển cả xuất hiện vòng xoáy cực lớn, cứ thế mà cuốn vào trong đó.

    - Kế tiếp, là ngươi đấy, người cuối cùng.

    Lục Nguyên vung Trấn Nhạc Kiếm, chém về phía Cực Đạo Kiếm Tử Phương Càn Khôn.

    Phương Càn Khôn không ngừng ngưng tụ pháp lực chống đỡ Lục Nguyên.

    Nhưng thời khắc này, Phương Càn Khôn lại bị tuyết làm giảm tốc độ.

    Tầng băng đã khiến tấn công của y đều không dùng được.

    Trong nháy mắt, Lục Nguyên cùng với Phương Càn Khôn giao chiến một cái.

    Sau đó, vai phải của Phương Càn Khôn thấm đầy máu tươi.

    Phương Càn Khôn lẩm bẩm:

    - Không có khả năng, không có khả năng.

    Ta là thiên tài, ta làm sao mà thất bại.

    Lục Nguyên giờ phút này không có rảnh để nghe giọng điệu của bại tướng.

    Bởi vì lúc này Lục Nguyên đã cảm thấy cái gì gọi là Thủy Hoàng Kiếm Đạo.

    Hoàng giả, có thể ra mệnh lệnh.

    Thủy hoàng giả có thể một kiếm quản lý chung thiên hạ vạn thủy.

    Vô luận loại nước biến hóa như thế nào cũng có thể quản lý được.

    Thủy Hoàng Kiếm Đạo thật sự là đáng chờ mong.

    Nếu như có thể luyện thành Thủy Hoàng Kiếm Đạo thì chính mình đối với biến hóa của nước lĩnh hội càng nhiều hơn.

    Tất nhiên, còn có có Kim Hoàng Kiếm Đạo, Mộc Hoàng Kiếm Đạo, Thổ Hoàng Kiếm Đạo, Hỏa Hoàng Kiếm Đạo, mỗi một thứ đều huyền diệu đến cực điểm.

    Giờ phút này, chỉ còn một người trong Thái Hồ.

    Bốn mươi chín tu tiên giả từng người đều ủ rũ.

    Xem ra lần này phải thua rồi.

    Trong cái hồ này tổng cộng có hơn một trăm ngọn đèn, năm mươi ngọn ở hướng đông, năm mươi ngọn ở hướng bắc.

    Một trăm ngọn đèn này tạo hình giống như đúc, phong cách cổ xưa vô cùng.

    Cuồng phong thổi qua.

    Tim đèn, thân đèn đều dao động, nhưng chỉ thoáng một cái đều bất động.

    Gió ngừng thổi.

    Thời điểm lúc này, phía đông đã có ba mươi lăm ngọn đèn bị tắt.

    Còn mười lăm ngọn đèn vẫn còn sáng.

    Còn ở phía bắc thì đã có bốn mươi chín ngọn đèn bị tắt, chỉ còn một ngọn.

    Thế cục rất rõ ràng.

    Đông Phong còn lại mười lăm người.

    Bắc Phong chỉ còn lại một người.

    Bắc Phong nhất định phải thua.

    Vô Thương KTiên Nam Cung Vô Thương không nói gì.

    Quân Tử Kiếm Phương Nho cũng không nói gì.

    Hai người này đều là người ít nói.

    Nhưng phía bắc đèn lại tắt nhiều đến như vậy, các trưởng lão Kiếm Tông đều nghị luận cả lên.

    - Haha, Bắc Phong bên kia nhất định phải thua.

    - Cuối cùng chỉ còn mình Lục Nguyên.

    Đoán chừng hắn cũng đang lẩn trốn.

    - Một chọi mười lăm, hắn vô luận như thế nào cũng phải thua.

    Hiện tại đèn vẫn còn chưa tắt, nhưng đoán chừng cũng đang mãnh liệt chạy trốn để khỏi chết.

    Dù trốn thế nào cũng không thoát chết được.

    - Xem ra, Thái Hồ này sẽ thuộc về chúng ta.

    - Về sau, người của Đông Phong chúng ta muốn tu hành thì không dễ dàng hơn sao?

    - Đúng vậy!

    Các trưởng lão Kiếm Tông đều nghị luận cả lên.

    Kiếm Khí Tông bên này mặc dù không lên tiếng, nhưng sự không phục lại càng đè nặng trong lòng.

    Bọn họ làm sao mà có thể chịu phục?

    Từ khi tiếp nhận chưởng môn cho đến nay, Kiếm Tông khắp nơi đều đè nặng Kiếm Khí Tông cùng Khí Tông.

    Sớm đã hận, hiện tại lại càng thêm hận.

    Nhưng hận thì hận, tài nghệ không bằng người thì biết thế nào.

    Oán!

    Oán!

    Oán!

    Oán!

    Nhưng vào lúc này, mười lăm ngọn đèn còn lại bên Đông Phong một chiếc đèn đột nhiên bị tắt.

    Một ngọn đèn bị tắt, nhưng trưởng lão Đông Phong lại không quan tâm.

    Lục Nguyên cho dù là thiên tài nhưng cũng bị đánh bại rời khỏi Thái Hồ.

    Đánh bại một trưởng lão Kiếm Tông cũng chỉ là chuyện bình thường.

    Bụp, bụp.

    Thêm hai ngọn đèn nữa bị tắt.

    Điều này khiến cho trưởng lão Kiếm Tông không khỏi nhíu mày.

    Sau đó, lại tiếp hai ngọn đèn nữa bị tắt.

    Như thế chỉ còn lại mười ngọn đèn.

    Thiên tài đời thứ mười của Bắc Phong Lục Nguyên thật sự quá mạnh.

    Rõ ràng đến phút cuối cùng cũng có thể phản kích, đánh bại năm người.

    Nhưng ngọn đèn tượng trưng cho hắn cũng sắp tắt.

    Các trưởng lão Kiếm Tông cảm thấy không đúng, nhưng vẫn tin tưởng vững chắc mình có thể chiến thắng.

    Lại một đạo âm thanh vang lên.

    Những ngọn đèn bên Đông Phong không ngừng bị dập tắt, chứ không phải ngọn đèn duy nhất bên Bắc Phong.

    Trong nháy mắt, bên Đông Phong chỉ còn lại sáu ngọn đèn.

    Điều này sao có thể?

    Lục Nguyên sao có thể chỉ một mình mà đấu lại nhiều người như thế?

    Một lần cả chin trưởng lão Kiếm Tông.

    Mọi người cảm thấy rất kinh ngạc.

    Nhưng dù là như thế, các trưởng lão Kiếm Tông cũng còn niềm tin.

    Dù sao, các trưởng lão Kiếm Tông có thể khẳng định một điều, Kiếm Tông có thể thắng bởi vì họ có Kiếm Tham Lăng Vân, Địa Để Chiến Kiếm Triệu Vô Cực, Diệt Nguyên Kiếm Chu Bát Nhất, Huyền Hỏa Song Nhãn Chu Ngộ, Cực Đạo Kiếm Tử Phương Càn Khôn năm người này.

    Người nào cũng là đệ nhất nhân, hơn hẳn Lục Nguyên.

    Lúc này, người nào cũng tin như thế.

    Gió thổi qua, một ngọn đèn nữa lại tắt.

    Rồi một cái đèn tiếp nữa, tiếp nữa.

    Chỉ còn lại ba ngọn đèn.

    Lại còn một ngọn đèn nữa lại tắt, tiếp theo một cái nữa, rồi một cái nữa.

    Tựa hồ giống như có gió thổi tắt.

    Nhưng ở đây tất cả mọi người đều biết rõ không thể nào là gió thổi tắt.

    Ngọn đèn kia căn bản gió không thể thổi tắt.

    Quay đầu lại, cũng chỉ còn duy nhất một ngọn đèn, ngọn đèn ở Bắc Phong.

    Cái này!

    Điều này sao có thể?

    Điều này khiến người ta phải tin như thế nào đây?

    Năm người nhóm Kiếm Tham Lăng Vân, vô luận người nào cũng là thiên tài, lại là tiền bối.

    Nếu năm người liên thủ, sao lại thua dưới tay một mình Lục Nguyên được?

    Điều này làm sao khiến mọi người tin được?

    Nhất định là có sai lầm, có sai lầm rồi.

    Giờ phút này, Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho sắc mặt khẽ động.

    Ông ta trải qua mưa gió lâu năm nhưng lần này cũng không khỏi khẽ động sắc mặt.

    Người cho tới nay nét mặt vẫn trầm tĩnh Nam Cung Vô Thương sắc mặt cũng khẽ biến:

    - Nếu đây là sự thật thì đúng là có chút thú vị.

    Kết quả đã được định.

    Bởi vì cuối cùng, mười lăm ngọn đèn nhỏ ở Đông Phong toàn bộ đã bị diệt hết.

    Mà Bắc Phong thì còn lại một ngọn đèn bất diệt.

    Trước giờ đèn bổn mạng chưa hề xảy ra sai lầm.

    Nhưng thực tế thì cơ hồ không có người dám tin vào việc này.

    Người của Bắc Phong mặc dù cảm thấy vui sướng điên cuồng, chiến thắng ngoài ý muốn.

    Nhưng cũng hoàn toàn hiểu được đây không có khả năng.

    Mà cái này làm cho người ta thật khó tin tưởng.

    Còn người của Đông Phong thì cũng hiểu được là không có khả năng.

    Nhất định là có chỗ nào sai rồi.

    Hết thảy đều chờ đợi mười lăm vị trưởng lão Đông Phong cùng với Lục Nguyên Bắc Phong đến để xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

    Sau một lát, mười sáu đạo kiếm quang phủ xuống.

    Đúng là mười lăm vị trưởng lão Đông Phong cùng với Lục Nguyên Bắc Phong là mười sáu người.

    Mười sáu người này bị mọi người vây quanh, hỏi thăm sự tình của trận chiến.

    Mười lăm vị trưởng lão Đông Phong cảm thấy xấu hổ vô cùng.

    Bọn họ đến giờ vẫn chưa tin được nhóm người mình liên thủ như vậy mà lại thua.

    Bọn họ không tin vào trận chiến vừa rồi.

    Trận chiến ấy thật là đánh đến kinh thiên động địa.

    Mà kết quả cũng rất rõ ràng khiến cho bọn họ không muốn thừa nhận cũng phải thừa nhận.

    Nét mặt của bọn họ xấu hổ như vậy, thoáng một cái những người khác đều đã minh bạch.

    Tất cả mọi người không phải là người ngu.

    Vốn đang hoài nghi nhưng nhìn bộ dạng của Lục Nguyên và mười lăm vị trưởng lão, tự nhiên cũng phải tiếp nhận sự thật này, mặc dù nó khiến cho người ta rất khó tiếp nhận.

    Người của Đông Phong mới vừa rồi còn nghị luận liên tục.

    Nhưng hiện tại cũng không còn nghị luận nữa.

    Điều này làm cho người Bắc Phong cảm thấy rất hãnh diện.

    - Lục Nguyên, rất tốt, rất tốt.

    - Lục tiểu tử, về sau bằng hữu như cậu nhất định ta phải giao tình rồi.

    Đúng rồi, ta tên là Vương Mãnh.

    Một trưởng lão Bắc Phong cười ha hả, cảm thấy thống khoái vô cùng.

    Đây không chỉ là thắng được Thái Hồ mà thống khoái như vậy, mà chủ yếu chính là đã thắng được Kiếm Tông.

    Vương Mãnh mấy năm nay chịu thiệt trước Kiếm Tông cũng không biết bao nhiêu lần.

    Hiện tại rốt cuộc cũng được hãnh diện một lần.

    Hơn nữa, lần phản công khi cùng đường như thế này rất đáng hãnh diện.

    Lần này có thể ngẩng đầu tận mây xanh rồi.

    Lần này có thể xả được oán khí rồi.

    Lần này có thể được hãnh diện một lần rồi.

    Vương Mãnh chỉ cảm thấy nhiều cái được như vậy nên cảm thấy thống khoái.

    Cho nên không tự xưng là sư thúc mà trực tiếp gọi là bằng hữu.

    - Haha, Lục tiểu tử, rất giỏi.

    Nghe nói cậu rất thích uống rượu, ở chỗ ta vẫn còn mười bình hảo tửu mà người khác tặng.

    Khi nào quay về Bắc Phong, ta sẽ mang cho cậu.

    Đúng rồi, ta tên là Trương Khoan.

    Người tên Trương Khoan này chính là hai năm trước bị Kiếm Tông cưỡng chiếm mạch khoáng, quăng đến Hoa Sơn Tông Môn.

    Lần này thì vô cùng thống khoái, cuối cùng cũng hả được giận.

    Thống khoái.

    Sự thống khoái này giống như là ăn một cục nước đá trong ngày hè; giống như là một người ăn hết được quả nhân sâm.

    Toàn thân từng lỗ chân lông đều thoải mái.

    Đặc biệt nhìn thấy người của Kiếm Tông khí thế hoàn toàn giảm xuống thì cảm giác lại càng thêm thống khoái.

    - Thú vị!

    Trưởng lão đứng đầu Kiếm Tông Vô Thương Kiếm Tiên Nam Cung Vô Thương nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Ta chờ ngươi trở nên mạnh mẽ, đạt đến Kiếm Tiên Cấp thì đến giao thủ với ta.

    Mặt khác, xin chúc mừng.

    Từ nay về sau không còn có người nào dám đoạt danh hiệu Kiếm Tiên Chi Hạ Đệ Nhất Nhân.

    Bởi vì người đó nhất định là ngươi.

    Nam Cung Vô Thương nói xong thì nhìn về phía Quân Tử Kiếm Phương Nho:

    - Trận chiến này, là Bắc Phong các người đã thắng.

    Thái Hồ về sau thuộc về Bắc Phong các người.

    Trận chiến vừa qua đã xác định Lục Nguyên chính là Kiếm Tiên Chi Hạ Đệ Nhất Nhân.

    Nhưng nói thật, Lục Nguyên bản thân đối với danh xưng này hoàn toàn không quan tâm.

    Rất nhiều trưởng lão Kiếm Tông dưới sự dẫn dắt của Nam Cung Vô Thương đã ra về.

    Lần này, Lục Nguyên nhất định sẽ giương danh thiên hạ.

    Chiến tích lần này còn cao hơn chiến tích Huyến Biến Kiếm Tiên La Bàn.

    Mà cùng một thời gian, tại một góc vắng vẻ ở Thái Hồ, vừa vặn có hai người.

    Hai người này, một là nam tử trẻ tuổi tóc bạc, một là lão giả cực xấu.

    Nam tử trẻ tuổi tóc bạc phong thái nhẹ nhàng.

    Cơn gió nhẹ lay động những cọng tóc bạc, tựa hồ như một loại cảm giác hưởng thụ.

    Còn lão giả cực xấu thì dùng giọng nói khàn khàn phát ra:

    - Nguyên Lăng, ngươi đã chuẩn bị xong chưa?

    - Vâng, đã chuẩn bị xong.

    Ngân phát mỹ nam tử trả lời.

    - Cũng là phát động nhưng tốc độ của Lục Nguyên quả là rất nhanh.

    Lại không hề động thủ.

    Tư Mã Trường Bạch ngồi không yên.

    Ông ta không muốn Lục Nguyên có thể thắng được ông ta.

    Bây giờ ra tay thì đúng là thời cơ không tệ.

    - Ah, vậy sao?

    Phương pháp đối phó với Nguyên Nguyên Thượng Nhân ngươi đã chuẩn bị xong chưa?

    Lão già cực xấu lại hỏi.

    - Ta sẽ đích thân đi đối phó với Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Ta và sư huynh chiến đấu nhiều năm như vậy, cũng nên có kết cục này.

    Rốt cuộc cũng xong việc rồi.

    Nguyên Lăng lẩm bẩm nói.

    Hai mắt tựa hồ như xuyên thấu hết thảy.

    - Nhìn bộ dạng của ngươi như vậy, kế hoạch này xem ra đã xác định.

    Lão giả cực xấu nói:

    - Lục Nguyên người này có vận khí tại thân.

    Nếu có hắn dính vào thì sẽ rất phiền toái.

    Kế hoạch xem như bị phá hư.

    - Ta cũng đã chuẩn bị người đối phó hắn.

    Trường Sinh Bát Trọng đối phó với hắn đoán chừng có chút nguy hiểm.

    Cho nên ta đã mời Trường Sinh Cửu Trọng.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân nói.

    - Trường Sinh Cửu Trọng không phải là nhân vật có thể dễ dàng mời được.

    Cực xấu lão giả nói.

    Trường Sinh Cửu Trọng đã đạt đến Kiếm Tiên Cấp, tất nhiên là không dễ dàng mời.

    - Đừng quên, Trường Sinh Cửu Trọng này là yếu nhất trong giới.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân cười nói:

    - Về phần người của Huyền Minh Môn, Thất Sát Tinh Tú Hải ta cũng đã liên hệ được rồi.

    Lần này không sai biệt lắm có thể phát ra một kích trí mạng.

    - Kế hoạch lập tức có thể phát động.

    Gió thổi qua, những cọng tóc bạc lại càng nhảy múa.

    Chương 416-417: Thái Hồ nam tử

    lLục Nguyên được ban thưởng hai thần hồn kết tinh.

    Thần hồn kết tinh rất hiếm thấy, cho nên được quý như trân châu.

    Mà thần hồn kết tinh ở Bắc Phong Thái Hồ lại càng thêm quý giá.

    Thái Hồ đã tạo nên một thần hồn kết tinh cho Lục Nguyên, lại từ trong kho của Bắc Phong lấy ra một thần hồn kết tinh nữa để ban thưởng.

    Thứ nhất là Lục Nguyên lập công lao quá lớn.

    Thứ hai Bắc Phong hiện tại đã bắt đầu bồi dưỡng Lục Nguyên.

    Cho nên, hắn mới có hai thần hồn kết tinh.

    Lục Nguyên sau khi được hai thần hồn kết tinh, cũng không vội quay trở lại Bắc Phong mà ngồi xuống sườn núi bên cạnh Thái Hồ.

    Một thần hồn kết tinh được đặt giữa hai hàng chân mày, bắt đầu hấp thu thần hồn trong thần hồn kết tinh.

    Ở giữa đan điền, hư đan hấp thu truyền vào trong thần hồn ngày càng no đủ.

    Hư đan vốn trong suốt nay bắt đầu biến thực, không còn cảm giác trong suốt nữa.

    Đồng thời còn bắt đầu ánh lên màu vàng nhạt.

    Nhưng màu vàng này chỉ tỏa ra ở một nơi rất nhỏ.

    Đại bộ phận vẫn còn trong suốt.

    Lục Nguyên biết rõ, chờ cho toàn bộ hư đan biến thành màu vàng hóa thành kim đan thì có thể đạt đến trường sinh tầng thứ bảy.

    Kim đan đại thành, đến lúc đó có thể khiêu chiến Tư Mã Trường Bạch.

    Nhưng hiện tại xem ra, vượt qua cửa ải này tương đối khó khăn, căn bản không phải trong một thời gian ngắn là có thể thành công.

    Cũng không biết qua bao lâu, Lục Nguyên phát hiện thần hồn của mình không hề gia tăng, lại mở to mắt xem xét.

    Thần hồn kết tinh trước mắt toàn bộ biến mất, xem ra đã tiêu hao sạch sẽ rồi.

    Vậy thì bắt đầu thần hồn kết tinh tiếp theo.

    Lục Nguyên lại bắt đầu thần hồn kết tinh kế tiếp.

    Bây giờ không phải là lúc tiếc rẻ thần hồn kết tinh quý giá.

    Hắn lại bắt đầu để thần hồn kết tinh vào giữa chân mày, liên tục không ngừng hấp thu lấy thần hồn.

    Lục Nguyên cũng cảm giác hư đan của mình từng lúc chuyển hóa màu vàng.

    Chỉ là tốc độ tăng trưởng hơi chậm.

    Tu hành là như thế này.

    Càng đi về phía sau thì tốc độ lại càng chậm.

    Căn bản không có khả năng có tốc độ nhanh như vậy ngay từ đầu.

    Sau khi hấp thu hết thần hồn kết tinh, kết quả hư đan biến thành màu vàng cũng chỉ có hai bên tả hữu.

    Đây chính là hai thần hồn kết tinh trọn vẹn.

    Vô luận cũng là thứ quý báu, vậy mà chỉ tăng lên một ít.

    Quả nhiên là khủng bố.

    Lục Nguyên trong lòng thầm nghĩ.

    Xem ra, còn có một khoảng thời gian tương đối dài cần phải vượt qua.

    Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng.

    Được rồi, dừng lại ở đây thôi.

    Thời gian tu hành lâu như vậy rồi, cũng nên nghỉ ngơi một chút.

    Thái Hồ Ba Bạch này chính mình đã sớm nghe thấy kỳ danh.

    Nếu đã đến đây rồi mà không hưởng thụ thì chẳng phải là lãng phí sao?

    Lục Nguyên thảnh thơi bước đến nơi phồn hoa của Thái Hồ.

    Khi đến đó, chỉ thấy người qua lại như sóng lượn.

    Bên cạnh còn có mấy quán rượu.

    Cách đó không xa còn có một Thái Hồ lâu.

    Lục Nguyên cũng không đến Thái Hồ lâu, chỉ tùy ý tìm một quán rượu.

    Cũng không phải nói là quán rượu càng lớn thì trong đó món ăn hay rượu sẽ càng ngon.

    Có những quán rượu ven đường nhưng hương vị thức ăn coi như không tệ.

    Đặc biệt là muốn ăn đặc sản ở Thái Hồ thì càng không cần phải đến quán rượu thật nổi tiếng.

    Lục Nguyên tùy ý tìm một quán rượu, vừa vặn còn có một cái bàn trống, lập tức ngồi xuống, gọi tiểu nhị mang lên đặc sản Thái Hồ.

    Thái Hồ ba bạch chính là cá bạc Thái Hồ, cá trắng Thái Hồ và tôm trắng Thái Hồ.

    Tiểu nhị nói:

    - Vâng, thưa khách quan muốn Thái Hồ Tam Bạch ư?

    Loại thứ hai hiện nay không có.

    Cá trắng ở Thái Hồ phải đến tháng sáu, tháng bảy thì hương vị mới ngon.

    Còn mùa khác thì không thể nào ngon được.

    Còn hiện nay lại là tháng mười.

    Nhưng cá bạc Thái Hồ và tôm trắng Thái Hồ thì đều có.

    - Đúng rồi, còn có cua Thái Hồ.

    Mùa này cũng rất đúng lúc.

    Nếu khách quan cần thì có ngay.

    Cua Thái Hồ tuy không phải là một trong Thái Hồ Tam Bạch nhưng quả thật là một trong những món ăn ngon ở Thái Hồ.

    - Vậy cũng được, mang lên một lượt đi.

    Nhớ mang thêm chút rượu.

    Lục Nguyên trên người cũng có mang theo rượu, nhưng phàm đã đến đây rồi cũng muốn thưởng thức được loại rượu ở đây.

    - Vâng, thưa khách quan.

    Tiểu nhị liền rời đi.

    Sau một lúc, tiểu nhị rất nhanh mang lên đồ ăn.

    Tất nhiên là những món mà Lục Nguyên vừa gọi.

    Cá bạc Thái Hồ được đặt trong mâm, dài hơn hai tấc, thân hơi tròn, hình giống ngọc trâm, không có xương không có ruột, trắng mịn trong suốt.

    Thêm vài gia vị thì mỹ vị cực kỳ.

    Lục Nguyên coi như đã hiểu, cái gì gọi là “ngân ngư sương hạ”.

    Còn tôm trắng Thái Hồ giống như con tôm bình thường luộc sôi liền đỏ lên.

    Nhưng hết lần này đến lần khác đun sôi lên thì lại chuyển thành trắng.

    Tôm trắng phối hợp với ớt đỏ thì liền cảm thấy khẩu vị tăng lên.

    Về phần cua Thái Hồ, đối với ánh mắt của Lục Nguyên thì xác xanh, bụng trắng, vỏ vàng, râu vàng, thân thể to lớn.

    Không tệ, không tệ.

    Ăn vào miếng đầu tiên liền rất hợp vị.

    Lại có rượu Thái Hồ đưa lên.

    Cách đặt tên cho món ăn ở Thái Hồ rất là có hương vị.

    - Thái Hồ nam tử ah, đánh cá ah.

    - Thái Hồ nam tử ah, bác lãng ah.

    Thái Hồ nam tử ah, chèo thuyền ah.

    - Thái Hồ nam tử ah, về phía trước ah.

    Phối hợp với tiếng ca như vậy, hương vị liền ngon hơn rất nhiều,

    Lục Nguyên ngồi bên cạnh cửa sổ, hưởng thụ bóng chiều trời, nghe hát, ăn món ăn ngon, uống vào rượu ngon.

    Nhân sinh tự tại.

    Cầu tiêu dao được tiêu dao, phiền não hết thảy ném qua một bên.

    Lục Nguyên trong lúc hưởng thụ thì đột nhiên phát hiện chung quanh trở nên lạnh lẽo.

    Đồng thời trời chiều tựa hồ xa xôi một chút.

    Phía chân trời giống như xuất hiện một lớp băng mỏng.

    Lục Nguyên đột nhiên cả kinh, không tự chủ được nhìn về phía lối vào quán rượu.

    Tại đây vừa vặn xuất hiện một lão giả áo trắng.

    Bạch y lão giả tuy râu tóc bạc trắng nhưng trên mặt không hề có nếp nhăn, cũng không có bất cứ biểu lộ nào, giống như một khối hàn băng.

    Lại nhìn kỹ, rõ ràng là một người trung niên.

    Ông ta đứng bên trong, quán rượu lập tức giống như tiến vào hầm băng.

    Lục Nguyên đột nhiên phát hiện, trừ mình ra, những người khác đều bị đóng băng.

    Người đang ăn, tiểu nhị bưng thức ăn, chưởng quầy đang tính sổ cùng với hai con chó vàng trong nháy mắt đều kết một tầng băng mỏng.

    Lục Nguyên cảm giác lai giả bất thiện.

    Hơn nữa người thần bí này rất mạnh, một thân pháp lực.

    Khí thế quả thật là kinh thiên động địa.

    Người này rất mạnh.

    Hơn nữa địch ý hướng về chính mình.

    Hiển nhiên là vì mình mà đến.

    Lục Nguyên cánh tay khẽ động.

    Trấn Nhạc Kiếm bên cạnh sườn đánh ra ngoài.

    Nhưng bạch y lão giả kia căn bản chẳng thèm để ý.

    Tay phải vỗ kích, trùng trùng điệp điệp tấn công vào thân kiếm Trấn Nhạc.

    Lục Nguyên tâm linh tương thông với Trấn Nhạc Kiếm không khỏi cảm thấy tâm linh mình cũng bị trùng kích, khó chịu.

    Đồng thời trên thân kiếm cũng xuất hiện một miếng băng mỏng.

    Thật là lợi hại.

    Xem pháp lực của người này, chỉ sợ đã đạt tới Trường Sinh Cửu Trọng.

    Nhưng ở Tấn quốc, Trường Sinh Cửu Trọng Kiếm tiên không nhiều.

    Người này là ai?

    Lục Nguyên nhìn thấy thân kiếm Trấn Nhạc có một tầng băng mỏng thì liền thu kiếm trở về, dùng hỏa chi kiếm ý tiêu đi lớp băng.

    Nhưng lại cảm thấy một cỗ hàn băng xâm nhập vào cơ thể.

    Hàn băng xâm nhập vào cơ thể?

    Huyền Minh Môn?

    Trong thập đại trung đẳng tiên môn có ba đạo tà ma môn, theo thứ tự là Huyết Kiếm Môn, Thất Sát Tinh Tú Hải cùng với Huyền Minh Môn.

    Huyết Kiếm Môn dùng máu làm chủ đạo; Thất Sát Tinh Tú Hải dụng độc, còn Huyền Minh Môn thì dùng băng.

    Hơn nữa, cách dùng băng của môn phái này hoàn toàn khác với băng hệ kiếm pháp, băng hệ pháp thuật khác của những người khác.

    Nó có thể xâm nhập vào sâu trong người, rất khó bài trừ.

    Chính bởi vì như thế, Lục Nguyên mới nhận ra đây chính là người của Huyền Minh Môn.

    - Huyền Minh Môn?

    Lục Nguyên hỏi.

    - Sai rồi, trước kia ta thuộc Huyền Minh Môn nhưng bây giờ thì không phải.

    Bạch y nhân nói.

    Lục Nguyên không khỏi khẽ giật mình:

    - Phản đồ của Huyền Minh Môn, không phải là Đồng Bách Niên chứ?

    - Đúng vậy.

    Bạch y nhân gật đầu.

    Quả nhiên là Đồng Bách Niên, phản đồ của Huyền Minh Môn, hơn nữa lại rất đặc biệt.

    Người này nghe nói năm đó rất có thiên tư.

    Rất nhiều người cho rằng ông ta thậm chí có thể trùng kích đại đạo cảnh.

    Nhưng đằng sau lại xuất hiện một sự cố ngoài ý muốn.

    Người này đã trùng kích đến Trường Sinh Bát Trọng.

    Trường Sinh Bát Trọng tôi luyện linh kiếm có thể dùng thần hồn để tôi luyện kiếm, dẫn linh nhập kiếm, từ đó phi kiếm hóa thành linh kiếm.

    Đồng Bách Niên lúc ấy đã đạt đến Trường Sinh Bát Trọng.

    Ông ta muốn tìm một thanh linh kiếm.

    Trong quá trình tôi luyện ra linh kiếm thì việc tôi luyện ra đệ nhất chuôi kiếm là quan trọng nhất.

    Luyện thành công thì mọi thứ phía sau sẽ thành công.

    Nhưng Bách Đồng Niên cho rằng cái chuôi linh kiếm này không mạnh, mà linh kiếm thì căn bản sẽ đi theo mình đến tận sau này. .

    Dù sao tại tu tiên giới Tấn quốc, đạt được kiếm tiên khả năng không lớn.

    Kết quả, ông ta đã hủy đi chuôi kiếm, luyện lại cái thứ hai.

    Cái thứ hai lại không hợp ý.

    Kết quả lại bắt đầu luyện cái chuôi kiếm thứ ba.

    Cái thứ ba cũng không hài lòng, lại tiếp tục luyện cái tiếp theo.

    Từng cái từng cái liên tiếp nhau.

    Cứ luyện xong một cái lại hủy một cái.

    Cuối cùng ông ta luyện được bốn mươi chín cái chuôi thì hủy bốn mươi chín cái chuôi.

    Rốt cuộc kiếm nổi giận.

    Đúng vậy, kiếm đã nổi giận.

    Phi kiếm tuy là Tu tiên giả sử dụng, nhưng bản thân lại không có linh hồn.

    Mà linh kiếm thì lại bắt đầu có linh hồn.

    Liên tiếp bị hủy đi bốn mươi chín chuôi linh kiếm, những linh kiến còn lại cảm thấy phẫn nộ.

    Mà trên người Đồng Bách Niên đã có khí tức của bốn mươi chín chuôi linh kiếm.

    Sau đó ông ta không thể nào luyện được linh kiếm.

    Hơn nữa, linh kiếm của người khác ông ta cũng không dùng được.

    Dù sao, ông ta đã bị tập thể linh kiếm chống lại, không cách nào vận dụng bất luận một thanh linh kiếm nào nữa.

    Vạn bất đắc dĩ, ông ta chỉ có thể dùng phi kiếm.

    Linh kiếm uy lực so với phi kiếm lớn hơn rất nhiều.

    Đơn giản mà nói, nếu như linh kiếm và phi kiếm chạm nhau thì bị hủy nhất định là phi kiếm.

    Đồng Bách Niên thì lại không cách nào dùng linh kiếm, chỉ có thể dùng phi kiếm, nhất thời bị người khác đàm tiếu.

    Sau này, Đồng Bách Niên luyện đến cảnh giới Trường Sinh Cửu Trọng, trở thành kiếm tiên tiếng tăm lừng lẫy.

    Chỉ tiếc rằng ông ta cũng vẫn không thể sử dụng linh kiếm, chỉ có thể dùng phi kiếm.

    Chính vì sự thiếu hụt này mà ông ta giao chiến với đối thủ cùng cấp không bao giờ thắng, thất bại liên tiếp.

    Kết quả, ông ta được đánh giá là người yếu nhất trong giới.

    Hôm nay, ông ta đứng trước mặt Lục Nguyên:

    - Ta đến bắt ngươi.

    - Kế hoạch bắt đầu.

    Trong lúc này, Lục Nguyên không hiểu được kế hoạch bắt đầu có ý nghĩa gì.

    Ánh tà dương ở Thái Hồ.

    Một ánh hào quang xuyên qua làn băng mỏng, tiến đến chính giữa quán rượu.

    Đối thủ trước mắt là Đồng Bách Niên yếu nhất trong giới, không bao giờ sử dụng được kiếm tiên.

    Lục Nguyên nội tâm chuyển động.

    Chính mình gần đây với Huyền Minh Môn không thù không oán.

    Đồng Bách Niên này cũng lần đầu tiên mình gặp.

    Ông ta vì sao lại muốn bắt mình?

    Chẳng lẽ là do Tư Mã Trường Bạch?

    Không có khả năng đó.

    Thực lực của Tư Mã Trường Bạch tuyệt đối cao hơn Đồng Bách Niên và tuyệt đối không thể nào chỉ huy được Đồng Bách Niên.

    Đồng Bách Niên và Tư Mã Trường Bạch đều là Trường Sinh Cửu Trọng.

    Tuy Đồng Bách Niên không phải là đối thủ của Tư Mã Trường Bạch, nhưng Tư Mã cũng không có khả năng chỉ huy được Đồng Bách Niên.

    Như vậy, khả năng đó là không nhiều lắm.

    Nguyên Lăng.

    Nhất định là người đó.

    Nhưng Nguyên Lăng bình thường đều ẩn núp, căn bản không bao giờ gây phiền toái cho mình.

    Hiện tại vì sao lại đột nhiên gây phiền toái cho hắn chứ.

    Hẳn là Nguyên Lăng Thượng Nhân muốn phát động.

    Nếu như nói như vậy thì đây không phải là tin tức tốt.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân người này tuyệt đối khó đối phó.

    Một khi phát động thì không thể xem thường.

    Đương nhiên, điều này cũng không cần quá lo lắng.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân là người bình thường, nhưng cũng là nhân vật rất khó chơi.

    Y vì đối phó với Nguyên Lăng Thượng Nhân mà chuẩn bị thật lâu.

    Hai người này số mệnh chi tranh, mà không biết đến tột cùng là ai sẽ thắng.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân không tới phiên mình phải lo lắng.

    Hắn quay sang Đồng Bách Niên:

    - Có phải Nguyên An Thượng Nhân bảo ngươi ra tay không?

    Đồng Bách Niên cười một tiếng:

    - Ngươi chỉ cần biết rằng ngươi bị ta bắt là được.

    Đồng Bách Niên tay khẽ động rút ra một đạo kiếm quang.

    Đạo hàn quang này lạnh cực kỳ.

    Kiếm quang khẽ động, toàn bộ quán rượu liền bị đóng băng.

    Công kích thật đáng sợ.

    Lục Nguyên lập tức bị đông kết.

    Nhưng, hỏa chi kiếm của Lục Nguyên cũng khẽ động, tiêu trừ lớp băng mỏng trên cơ thể, đồng thời phản kích một chiêu tuyết chi kiếm ý.

    Đồng Bách Niên cũng bị đông kết một phen.

    Đồng Bách Niên thấy như vậy thì không khỏi cảm thấy kỳ quái:

    - Không thể tưởng tượng được ngươi có thể đông kết được ta.

    Không tệ, không tệ.

    Nhưng luận về chơi băng thì ngươi có thể sánh với Huyền Minh Môn chúng ta sao?

    Thật sự là buồn cười.

    Kiếm quang của ông ta huy động.

    Vô số những miếng băng nặng nhẹ hướng đến Lục Nguyên.

    Lục Nguyên song kiếm tề dộng cùng với Đồng Bách Niên giao kích.

    Càng đánh Lục Nguyên càng cảm thấy không đúng.

    Mỗi một lần cùng với Đồng Bách Niên giao thủ, hàn khí trong cơ thể của hắn lại càng tăng.

    Độc chiêu của Huyền Minh Môn chính là làm giá rét tất cả nội tạng cơ thể.

    Chỉ cần giao kích thì có thể đả thương người.

    Bản thân hắn không phải là đối thủ với Đồng Bách Niên.

    Bây giờ cứ mỗi một chiêu phát ra so với trước kia lại càng yếu, càng không phải là đối thủ với Đồng Bách Niên.

    Trường Sinh Cửu Trọng đúng là Trường Sinh Cửu Trọng.

    Mặc dù được cho là người yếu nhất, nhưng Đồng Bách Niên tuyệt đối không phải là người mà hắn có thể đối phó được.

    Bên trong cơ thể của Lục Nguyên bị đông lạnh.

    Hắn biết mình căn bản không thể giao thủ tiếp, nhất định phải nghĩ biện pháp chạy thoát mới được.

    Nhưng muốn thoải khỏi tay của Đồng Bách Niên thì điều này hơi khó.

    Đúng rồi, có thể dùng phương pháp dọa đối phương.

    Lục Nguyên chuyển tay, thi triển chiêu “Phi Yến Kinh Tiên”.

    Phi Yến Kinh Tiên là tuyệt chiêu cho Yến tổ sư sáng chế.

    Chiêu này là từ vỏ kiếm mà ra, xẹt qua phải.

    Một nhát kiếm hoa lệ chém xuống, hoàn thành cuộc chém giết hoàn mỹ.

    Một chiêu này cơ hồ vô cùng uy lực.

    Mà chiêu này danh khí tại Tấn quốc cũng thật lớn.

    Chương 418-419: Phong chủ Bắc Phong

    Năm đó Yến Thương Thiên cũng đã từng dựa vào chiêu này để giết chết môn chủ đời trước của Huyền Minh Môn.

    Đồng thời chiêu này còn trảm được rất nhiều yêu ma tà đạo khá nổi danh.

    Lục Nguyên đã từng nhìn thấy Yến tổ sư cùng Tiêu Dao Tử quyết chiến với nhau nên học được rất nhiều kiếm chiêu là điều đương nhiên.

    Tuy nhiên hắn không thể nào phát huy được uy lực chân chính.

    Yến Thương Thiên mặc dù đã truyền cho Lục Nguyên Ngũ Đế Ngũ Hoàng Luân Hồi kiếm đạo, nhưng lại không truyền kiếm chiêu chính thức cho Lục Nguyên.

    Yến Thương Thiên nói như thế này:

    - Lục Nguyên, ta truyền cho ngươi Luân Hồi Kiếm Đạo là bởi vì đây là một bộ kiếm chiêu, mà không dạy ngươi kiếm chiêu.

    Điều này rất đơn giản.

    Nếu dạy ngươi kiếm chiêu thì hoàn toàn hạn chế kiếm pháp của ngươi.

    Bộ Phi Yến Kiếm Pháp của cá nhân ta phong cách quá nặng, sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của ngươi.

    - Một người dùng kiếm chiêu hoàn mỹ nhất, là kiếm chiêu tự nghĩ ra, mà không phải là học từ kiếm chiêu người khác.

    Cho nên, Lục Nguyên không biết.

    Hiện tại, Lục Nguyên liếc mắt nhìn về phía Đồng Bách Niên.

    Rơi vào thế hạ phong, muốn chạy trốn cũng khó, bất đắc dĩ phải dùng đến chiêu Phi Yến Kinh Tiên để dọa Đồng Bách Niên.

    Môn chủ đời trước của Huyền Minh Môn chết dưới tay của Yến Thương Thiên.

    Nghe nói lúc ấy Đồng Bách Niên cũng có mặt bên cạnh để quan sát.

    Cho nên ông ta tuyệt đối sẽ bị chấn động.

    Quả nhiên, giống như Lục Nguyên suy nghĩ, Đồng Bách Niên quả nhiên là bị chấn động.

    - Phi Yến Kinh Tiên!

    Đồng Bách Niên tựa hồ như nhìn thấy Yến Thương Thiên, liền lùi một bước, băng hàn biến mất.

    Trong tích tắc, Lục Nguyên phát động Bạch Đế Kiếm Đạo nhanh chóng chạy trốn.

    Còn Đồng Bách Niên thì bừng tỉnh.

    Yến Thương Thiên đã chết, lập tức hừ lạnh một tiếng:

    - Tiểu bối, còn muốn chạy à?

    Ông ta cũng dùng chiêu Bạch Đế Kiếm Đạo để đuổi theo, nhưng nhanh hơn so với Lục Nguyên.

    Dù sao ông ta cũng là Trường Sinh Cửu Trọng, còn Lục Nguyên mới chỉ là Trường Sinh Lục Trọng.

    Khoảng cách giữa hai người không ngừng được rút ngắn.

    Hai người tốc độ như gió.

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy hàn ý đằng sau càng ngày càng nặng.

    Xem ra, muốn thoát khỏi tay Trường Sinh Cửu Trọng kiếm tiên thì quả thật không dễ.

    Trường Sinh Cửu Trọng quá mạnh, đáng sợ đến cực điểm.

    Hàn ý quá nặng, tuy đã nổi lên hỏa chi kiếm ý, nhưng Lục Nguyên cảm giác tốc độ của mình khi bay cũng đã giảm bớt.

    Không được, nếu cứ tiếp tục như vậy thì sẽ bị bắt.

    Lục Nguyên không muốn bị bắt vào lúc này.

    Đúng lúc này, phía trước xuất hiện một tòa động.

    Tòa động này xem ra tối tăm, mờ mịt.

    Bên cạnh còn có một tấm bia đá đứng thẳng.

    Ba chữ “Vạn Độc Động” được ghi trên tấm bia đá.

    Mà bên cạnh còn có một dòng chữ rất nhỏ “Không ai được xâm nhập vào trong này.

    Nếu không tất cả sẽ hóa thành xương cốt”.

    Lục Nguyên chợt nhớ ra.

    Vạn Độc Động là hung địa nổi tiếng ở Tấn quốc.

    Nghe nói độc tố trong Vạn Độc Động rất nhiều, vượt qua tưởng tượng của bất cứ người nào.

    Kiếm tiên nếu tiến vào Vạn Độc Động thì cũng chỉ có con đường chết.

    Không ai biết rốt cuộc trong động có cái gì.

    Lục Nguyên hiện tại cũng không còn cách nào.

    Mắt thấy sắp bị Đồng Bách Niên bắt, cũng chỉ có thể xông vào Vạn Độc Động.

    Đồng thời, phát động một đạo kiếm quang trên đỉnh đầu tiến vào Vạn Độc Động.

    Cũng không biết, sau khi vào trong động sẽ có cảnh ngộ gì.

    Lại nói, khi Lục Nguyên tiến vào Vạn Độc Động thì Đồng Bách Niên cũng đã đến trước cửa động.

    Nhìn thấy năm đạo màu sắc trước cửa động, Đồng Bách Niên tuy muốn lập đại công bắt Lục Nguyên, nhưng lại không dám thâm nhập vào Vạn Độc Động.

    Ông ta biết rõ, nếu như mình xâm nhập động thì chỉ sợ cũng chỉ có một con đường chết.

    Không còn cách nào khác, Đồng Bách Niên chỉ có thể ngồi ngoài cửa động, ý định canh giữ cửa động, chờ Lục Nguyên đi ra.

    Tuy nhiên, ông ta hẳn cũng không chỉ đơn thuần là canh giữ, mà ông ta còn phát ra một đạo tin tức, thỉnh cầu đại bản doanh của Nguyên Lăng Thượng Nhân tạo ra Vạn độc hàn quang chướng để có thể mở ra Vạn Độc Động.

    Vốn là không thể chế tạo được, nhưng ba năm trước, Nguyên Nhân Thượng Lăng có được dị thú thượng cổ vạn độc thải trùng.

    Có vạn độc thải trùng thì có thể chế tạo ra vạn độc hàn quang chướng.

    Hiện tại Lục Nguyên có thể xâm nhập vào Vạn Độc Động là nhờ có vạn độc hàn quang chướng.

    Chế tác vạn độc hàn quang chưởng cần mất nửa năm thời gian.

    - Lục Nguyên, ngươi mà trốn nữa, nửa năm sau ta sẽ vào trong động bắt ngươi.

    Bắc Phong, Trung Chính Bình Hòa trai.

    Ánh trăng lên cao.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân đứng chắp tay.

    Vừa rồi truyền đến tin tình báo, Thái Hồ tranh đấu Lục Nguyên đã lập được đại công.

    Lục Nguyên lại tiến bộ thêm nữa.

    Cùng lúc đó, Nguyên Lăng cùng Tư Mã Trường Bạch cũng sắp phát động.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân quay đầu, chỉ phát hiện ngay lối vào Trung Chính Bình Hòa Trai có một nam tử tóc bạc.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân khuôn mặt không có biểu cảm, dường như cảm thấy không ngạc nhiên:

    - Nguyên Lăng sư đệ, ngươi rốt cuộc cũng đã tới rồi.

    - Đúng vậy, Nguyên Nguyên sư huynh, ta rốt cuộc đã tới.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân mỉm cười.

    - Nguyên Nguyên sư huynh xem ra cũng không kinh ngạc khi đệ xuất hiện.

    - Tại sao lại phải kinh ngạc?

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân mỉm cười:

    - Trận này là quyết đấu số mệnh, cũng là thời điểm nên kết thúc.

    - Ah, vậy sao?

    Nguyên Lăng Thượng Nhân gật đầu:

    - Và đó cũng là thời điểm ngươi chết ta sống.

    - Ai chết ai sống vẫn còn chưa biết.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân tay khẽ động, đặt hơi nghiêng vào Nguyên Thủy linh kiếm.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân thì nhẹ nhàng vuốt bao Lăng Giá linh kiếm:

    - Nguyên Thủy, Lăng Giá hai thanh linh kiếm rốt cuộc cũng đã giao thủ.

    Cũng đã mấy trăm năm rồi.

    Trong lúc nói có chút vô cùng cảm khái.

    - Đúng rồi, sư huynh, xem bộ dạng của ngươi bây giờ cũng không có hiếu kỳ với kế hoạch của ta.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân cười nói:

    - Nếu Nguyên Nguyên sư huynh biến mất, dựa vào lệ cũ, thì đời thứ tám không thể mất.

    Mà Bắc Phong cũng không thể vô chủ.

    Dù sao Bắc Phong cũng là một gia sản lớn.

    - Kết quả là phải chọn một Phong chủ mới.

    - Muốn chọn Phong chủ mới tất nhiên là phải từ Cửu đại kiếm tiên, Dù sao cũng không có biện pháp.

    Mà mạnh nhất trong cửu đại kiếm tiên là Quân tử kiếm Phương Nho.

    Thứ hai là Tư mã Trường Bạch cùng Diệp Dương Dung hai người.

    Sở Phi thì dù sao cũng còn quá non.

    Độc Cô Diệp chỉ là nữ tử.

    Nếu như Phương Nho đang bị trọng thương, Diệp Dương Dung thì trúng độc, như vậy thì Bắc Phong chi chủ sẽ là ai?

    Đúng rồi, còn có Lục Nguyên nữa chứ?

    Ta đã phái Đồng Bách Niên đi bắt hắn.

    Đồng Bách Niên tuy là Trường Sinh Cửu Trọng yếu nhất, nhưng bắt Lục Nguyên cũng không phải là chuyện khó khăn.

    - Kế tiếp, Bắc Phong sẽ như thế nào đây?

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân lắc đầu, khuôn mặt không hề biểu cảm:

    - Kế hoạch này của ngươi, chỉ cần ta biết mất, ngươi có thể hiểu rõ sao?

    Về phần Lục Nguyên ta cũng không lo lắng.

    Muốn bắt hắn không dễ dàng đâu.

    Hơn nữa, thuận tiện nói với ngươi một câu, ta đang chờ ngươi thật lâu rồi.

    Ngươi có kế hoạch của ngươi thì ta cũng có kế hoạch của ta.

    Bốp, bốp!

    Nguyên Lăng Thượng Nhân vỗ tay cười to:

    - Cũng thật đúng lúc.

    Sư huynh ngươi chưa bao giờ dễ dàng đối phó.

    - Số mệnh quyết đấu đã bắt đầu.

    Hãy xem sư huynh tính toán cao hay là sư đệ tính toán cao?

    Số mệnh quyết đấu đã bắt đầu.

    Màn đêm buông xuống

    Gió lạnh thổi qua.

    Đồng Bách Niên ngồi trước cửa Vạn Độc Động Ông ta nhất định phải bắt được Lục Nguyên.

    Đây chính là mệnh lệnh mà Nguyên Lăng Thượng Nhân đã giao cho ông.

    Ông tất nhiên là không dám cãi lời.

    Hơn nữa, chỉ cần bắt được Lục Nguyên thì có thể đạt được không biết bao nhiêu cái tốt.

    Không biết kế hoạch đối với Bắc Phong như thế nào rồi?

    Nếu Đồng Bách Niên được là thành viên trong đó thì cũng được rất nhiều chỗ hời.

    Trong lúc ông ta đang suy nghĩ thì Lục Nguyên đã xông vào Vạn Độc Động.

    Vạn Độc Động chính là một cái hố đáng sợ.

    Bên trong động là một thế giới màu sắc sặc sỡ.

    Kịch độc ngưng tụ thành vô số cảnh tượng, có núi có nước, có chim có thú, có hoa có côn trùng.

    Hết thảy giống như đang sống.

    Đây là một thế giới độc.

    Kịch độc ăn mòn tất cả.

    Lục Nguyên phát hiện, độc ở đây so với độc thủ của Dược Vương Độc ngày đó có mấy phần giống nhau.

    Nhưng tương đối mà nói thì độc ở đây đáng sợ hơn gấp hai lần.

    Nếu như trên đỉnh đầu mình không có Thánh Đế kiếm quang thì chỉ sợ mình đã phải chết ở chỗ này.

    Lục Nguyên tiếp tục đi tới.

    Bên trong thế giới lộng lẫy đầy màu sắc có những con côn trùng chỉ có ít độc.

    Chất độc của chúng không đủ để gây nguy hiểm đến tính mạng.

    Đây không phải là côn trùng có sự sống, mà là do chất độc lắng đọng quá lâu nên biến thành côn trùng.

    Những con côn trùng này sợ Thánh Đế kiếm quang nên không dám khinh động.

    Cũng không biết qua bao lâu, đột nhiên có một con độc trùng khổng lồ.

    Có độc trùng nhỏ nhất thì cũng phải có độc trùng lớn nhất.

    Đây là một con rắn độc, do vạn chủng độc tố ngưng tụ mà thành.

    Loại độc trùng này nếu ở trong tay Độc Thủ Dược Vương thì chỉ sợ ông ta sẽ vui mừng vô cùng.

    Hắn chưa từng thấy qua rắn độc kinh khủng như vậy, phỏng chừng chỉ trong nháy mắt là sẽ bị con rắn này cắn chết.

    Con vạn độc xà này khiến cho Lục Nguyên có vài phần hiếu kỳ.

    Tất nhiên, nó cũng biết Thánh Đế kiếm quang là khắc tinh của nó.

    Nhưng con vạn độc xà này là đứa con của tạo hóa.

    Đối mặt với Thánh Đế kiếm quang mà vẫn dám xông lên.

    - Muốn chết!

    Lục Nguyên cũng không sợ chút nào.

    Thánh Đế kiếm quang xoay vòng một cái, chặt đứt cái đuôi của con rắn.

    Con vạn độc xà trở nên e ngại, cũng không dám dừng lại, kêu lên một tiếng.

    Về phần cái đuôi của nó cũng biến thành một bãi nước độc, rồi tiêu tan trong Vạn Độc Động.

    Vạn Độc Động đúng là hung hiểm vô cùng.

    Lục Nguyên cũng có chút sợ hãi.

    Thiên hạ hung địa quả đúng như lời đồn.

    Một lát sau, hắn tiến vào một bãi đất tro.

    Ở đây không hề có bất cứ một sự sống nào.

    Lục Nguyên có thể khẳng định, nếu như hắn trong tay không có Thánh Đế kiếm quang thì sẽ nhanh chóng tử vong ngay.

    Một hung địa cực kỳ đáng sợ.

    Đương nhiên, Lục Nguyên lại càng thêm hiếu kỳ.

    Vạn Độc Động này quả thật rất dài, Lục Nguyên vào lâu bên trong đến như vậy mà cũng không biết rốt cuộc đằng sau Vạn Độc Động là cái gì.

    Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng, nếu Thánh Đế kiếm quang của mình không ngăn cản được thì lập tức lui trở lại ngay.

    Xuyên qua hàng ngàn độc tố, chỉ cảm thấy phía trước khung cảnh đã khôi phục như bình thường.

    Hô một tiếng đã xông vào một không gian rộng lớn hơn.

    Bên trong không gian này khá gập gềnh.

    Xa xa còn có sương xuất hiện, cũng không biết bên trong đích xác là quang cảnh gì.

    Lục Nguyên tiếp tục đi về phía trước.

    Phía trước liền xuất hiện một chỗ đất bằng, là chỗ lớn nhất chính giữa không gian.

    “Qua bên đó xem một chút”.

    Lục Nguyên suy nghĩ như vậy, liền hướng bên đó bay đến.

    Khi sắp bay đến khoảng đất bằng thì lại thấy bên cạnh xuất hiện một tấm bia đá.

    Lục Nguyên nhìn sang, thấy trên bia đá viết “Đảo Phù Vân, lần đấu kiếm thứ ba”.

    Đảo Phù Vân?

    Đây là ….

    Lục Nguyên cũng có nghe lịch sử của Tấn quốc, nhưng cơ bản là không nhớ kỹ nội dung.

    Tuy nhiên, có một chút nội dung hắn nhớ rất rõ.

    Lại nói, trước khi Yến Thương Thiên quật khởi, thực lực của yêu ma so với bây giờ còn mạnh hơn nhiều.

    Thánh Đế yêu ma lúc đó tự cho mình là tài giỏi, hùng tài đảm lược, một đời kiêu hùng.

    Dưới sự thống trị của y, thực lực yêu ma ngày càng lớn mạnh, dần dần có thể khiêu chiến quân tiên chánh đạo.

    Sau đó đã xảy ra ba lượt đấu kiếm.

    Lần thứ nhất, chánh đạo thắng.

    Lần thứ hai, yêu ma thắng.

    Khi đó Yến Thương Thiên vẫn chưa xuất thế nên Thánh Đế yêu ma là thiên hạ đệ nhất Tấn quốc.

    Hơn nữa, lần đấu kiếm thứ hai yêu ma thắng nên giới yêu ma lại càng khí thế hơn, thậm chí còn muốn phản công nhanh hơn.

    Mắt thấy đại kiếp nạn sắp tới, nên trận đấu kiếm thứ ba đã xuất hiện.

    Lần đấu kiếm thứ ba, nghe nói rất nhiều trưởng lão của ngũ đại tiên môn đều xuất động.

    Bảy Đại nhân vật đời thứ sáu, vốn đã lâu không xuất thế, mà lần này cũng đều ra mặt.

    Yêu ma bên kia cũng xuất ra những tay cao thủ.

    Đây là trận đấu thảm thiết nhất.

    Kết quả cuối cùng đã định.

    Lần đấu kiếm thứ ba, hết thảy chánh đạo tà đạo đều biến mất, cũng không biết đi nơi nào.

    Đây là lần đầu tiên, lực lượng ma đạo bị tổn thất nghiêm trọng.

    Mà chính đạo cũng đồng dạng.

    Người sau này vẫn đi tìm đảo Phù Vân, nơi diễn ra trận đấu kiếm thứ ba đã mất tích, nhưng căn bản vẫn không tìm được.

    Cứ như vậy cũng không biết đến nơi nào.

    Hiện nay giới tu tiên căn bản không còn nhân vật đời thứ sáu tồn tại, nguyên nhân chính là nằm ở trận đấu kiếm thứ ba.

    Dĩ nhiên, là còn nguyên nhân Chu Thanh Huyền chi loạn.

    Khi Yến Thương Thiên xuất hiện, một người một kiếm đánh bại Thánh Đế yêu ma.

    Yêu ma quật khởi thất bại nên về sau đã biến mất.

    Đông Phương yêu ma tiếp quản chức Thánh đế.

    Chỉ có một mình Yến Thương Thiên nhưng lực lượng yêu ma vẫn bị áp chế nghiêm trọng.

    Hiện tại không còn là đối thủ của ngũ đại tiên môn.

    Lịch sử của quá khứ như hiển hiện lại trong lòng.

    Lục Nguyên cảm thấy, lần đấu kiếm thứ ba này, đảo Phù Vân đã trôi đến Vạn Độc Động.

    Điều này quả nhiên là kỳ quái.

    Lục Nguyên hướng bên trong nhìn lại, chỉ thấy dưới mảnh đất bằng phẳng đó có không ít thi thể.

    Những thi thể này mặc dù đã chết nhưng vẫn toát ra một sức mạnh vô cùng.

    Lục Nguyên có thể khẳng định, một nửa số thi thể đó là người của chánh đạo.

    Lục Nguyên hơi suy nghĩ một chút rồi ra quyết định tiến vào bên trong.

    Kết quả lúc này, chỉ thấy trong đám thi thể đó có một người đứng thẳng.

    Người này không biết là ai.

    Lục Nguyên cảm thấy cổ quái, nhưng không vội bước tới, mà cẩn thận quan sát một chút.

    Lại nói người đang đứng trong đám thi thể đó mặc áo đen, không biết sức mạnh của y ra sao, chỉ thấy y cười ha hả:

    - Hahaha, rốt cuộc cũng đã đến lúc Hắc Kiếm Mộ Dung Ám ta chờ được rồi.

    Đúng vậy, người này là Hắc Kiếm Mộ Dung Ám.

    Mộ Dung Ám cho đến nay vẫn xem Lục Nguyên là đại địch.

    Y vẫn cho rằng, nếu như Lục Nguyên không xuất hiện thì y sẽ trở thành đồ đệ của Lý Nguyên Bạch.

    Y mới chân chính xứng đáng trở thành đồ đệ của Lý Nguyên Bạch chứ không phải Lục Nguyên.

    Sau này, y nhiều lần đối đầu với Lục Nguyên, nhưng không lần nào đánh bại được hắn.

    Sau lần thứ hai ở Vũ Lăng Sơn, y vẫn còn muốn tìm Lục Nguyên để gây phiền toái, nhưng y cũng nghe nói Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch, hai người này thực lực trên y nhưng cũng vẫn không đánh lại Lục Nguyên.

    Chương 420-421: Hèn hạ vô sỉ

    Mộ Dung Ám thấy Thượng Quan Thanh và Nam Cung Bạch hai người này cũng không phải là đối thủ của Lục Nguyên thì tự nhiên sẽ không đến chịu chết.

    Dù sao, y cũng là người bình thường.

    Lục Nguyên danh tiếng bên chính đạo ngày càng lớn.

    Thực lực cũng ngày càng mạnh.

    Hết lần này đến lần khác đều có người bị Lục Nguyên đánh bại.

    Ví dụ như Võ Đang tiên môn, Huyết Kiếm môn…Hầu hết các môn phái đều có người đối địch với Lục Nguyên chứ không riêng gì Mộ Dung Ám.

    Mộ Dung Ám lúc này đã thê thảm, chẳng khác gì một con chuột chết bị người ta đánh.

    Nhưng có đôi khi, vận khí sẽ quay ngược lại.

    Trước đó không lâu, Mộ Dung Ám phát hiện một con độc trùng rất cổ quái.

    Con độc trùng này rất yếu ớt.

    Hơn nữa toàn thân mang theo một cỗ khí tức.

    Mộ Dung Ám cũng là người có kiến thức, lập tức nhận ra đây là một loại vạn độc trùng, dị thú thượng cổ.

    Năm đó, Mộ Dung Ám từ Lý Nguyên Bạch cũng học được một số kiến thức, kể cả kiến thức về luyện chế vạn độc.

    Thuận tiện nói thêm một chút, Vạn độc thải trùng này cho tới bây giờ có một con trống một con mái.

    Hơn nữa, sinh tử cùng liên.

    Hai con côn trùng này đều có lực sát thương tuyệt đại.

    Chẳng qua con trống đấu không lại Nguyên Lăng Thượng Nhân nên chết trong tay người đó.

    Sau khi con trống chết, con mái cũng không chống đỡ được bao lâu, vừa lúc bị Mộ Dung Ám bắt trúng.

    Sau khi Mộ Dung Ám bắt được con côn trùng thì lập tức đi vào Vạn Độc Động.

    Y cũng sớm nghe nói Vạn Độc Động là nơi hung hiểm.

    Tuy nhiên, y có vật che chắn vạn độc hàn quang trong tay nên đã xâm nhập vào Vạn Độc Động.

    Giống như Lục Nguyên, cuối cùng y cũng phát hiện được nơi đấu kiếm lần thứ ba đảo Phù Vân.

    - Hahah, không thể tưởng tượng được Mộ Dung Ám ta lại may mắn như vậy, cũng có được một ngày thống khoái.

    Mộ Dung Ám cười ha hả:

    - Đây là nơi đấu kiếm lần thứ ba, rất nhiều thi thể còn sót lại.

    Năm đó có rất nhiều đại nhân vật, để lại biết bao nhiêu thứ tốt.

    Hiện tại toàn bộ thuộc về ta.

    - Lý Nguyên Bạch, năm đó ngươi xem thường ta, cho rằng ta tiềm lực không lớn.

    Hiện tại ngươi hãy nhìn xem, ta lúc này có được kỳ ngộ như vậy, thực lực nhất định sẽ vượt qua đệ tử bảo bối Lục Nguyên của ngươi.

    Lý Nguyên Bạch, ta muốn ngươi biết, ngươi năm đó ánh mắt như mù.

    Lục Nguyên, ngươi cho rằng mình rất tài giỏi sao?

    Ngươi bất quá gặp nhiều kỳ ngộ hơn ta.

    Thực lực của ta nhất định sẽ vượt qua ngươi.

    Giết chết ngươi rồi, ta sẽ danh chấn thiên hạ.

    Hhaha.

    - Thống khoái, thoải mái, Mộ Dung Ám Ám ta rốt cuộc cũng có ngày hôm nay.

    Tương lai của ta sẽ trở nên vô cùng mạnh.

    Mộ Dung Ám Ám cười ha hả.

    Y không khỏi đã bắt đầu tưởng tượng.

    Y tưởng tượng mình sẽ gặp được rất nhiều kỳ ngộ, nhận được vô số tuyệt học, vô số tài nguyên.

    Sau đó một đường quét ngang, gặp người nào giết người đó.

    Các đại nhân vật đời thứ chín cũng đều không phải đối thủ của mình.

    Đúng rồi, trước tiên phải giải quyết tên tiểu tử Lục Nguyên.

    Sau đó, bản thân còn phải khiêu chiến cửu đại kiếm tiên.

    Còn có Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân ủng hộ Lục Nguyên chính là một sai lầm lớn.

    Sau đó sẽ quét sạch hết nhân vật đại đạo, bỏ xa cái lão thất phu Lý Nguyên Bạch.

    Bản thân y sẽ trở thành Tấn quốc chi đỉnh.

    - Lục Nguyên, ngươi tính là cái gì?

    Ngươi chỉ là đầu con côn trùng mà ta đạp xuống thôi.

    Y trong lúc đắm chìm trong tưởng tượng, thì đột nhiên cảm giác được một sát ý cực kỳ nguy hiểm đang đến gần.

    Mộ Dung Ám Ám cũng là nhân vật lão luyện, đột nhiên mở mắt ra, tỉnh lại từ trong mộng.

    Khi tỉnh lại, liền thấy một chi kiếm rét lạnh không ngừng tới gần cùng với một khuôn mặt mà y vô cùng thù hận.

    Lục Nguyên tại sao lại ở chỗ này?

    Đây không phải chỉ là kỳ ngộ của riêng mình sao?

    Hắn cũng muốn đoạt lấy kỳ ngộ của mình?

    Không, kỳ ngộ này là của ta.

    Đây là lần cuối cùng y suy nghĩ.

    Bởi vì Lục Nguyên một kiếm đã trảm xuống.

    Một cái đầu bay lên, sau đó nện xuống mặt đất.

    Lục Nguyên bây giờ là Trường Sinh Lục Trọng kết hợp với tu vi hư đan.

    Còn Mộ Dung Ám Ám thì chỉ là tu vi luyện thể.

    Lục Nguyên giết y không cần đến chiêu thứ hai.

    Trấn Nhạc kiếm quy lại về vỏ.

    Mộ Dung Ám Ám chết không nhắm mắt.

    Ngươ chết không nhắm mắt chẳng có liên quan gì đến ta.

    Lục Nguyên nhìn chung quanh, phát hiện đây quả nhiên có không ít thi thể.

    Chỉ là Lục Nguyên cảm thấy có chút kỳ quái.

    Lần đấu kiếm thứ ba ở đảo Phù Vân, như thế nào lại trôi đến đằng sau Vạn Độc Động.

    Lục Nguyên cảm thấy có không biết bao nhiêu điều kỳ lạ.

    Tìm thật lâu, rốt cục phát hiện trong đống thi thể có một quyển sách ghi lại chuyện lúc trước.

    “Lần đấu kiếm thứ ba, cao thủ bất phàm lần lượt xuất hiện.

    Yêu ma Thánh Đế hùng tài đảm lược, một đời kiêu hùng.

    Trong ngũ đại tiên môn có người có thể địch nổi người này, nhưng mưu kế lại không bằng người này.

    Y phối hợp nhiều thiên tài yêu ma cho y sử dụng.

    Thế cục của ngũ đại tiên môn rất nguy hiểm.

    Cho nên, trước khi lần đấu kiếm thứ ba xuất hiện, tại đảo Phù Vân để lại một sơ hở.

    Trước hợp nhất hai bí pháp của Côn Luân và Thanh Thành, tạo thành Truyền Tống chi trận.

    Khi cuộc đấu kiếm trên đảo phát động thì liền nghịch chuyển Truyền Tống mê trận, dẫn tới rất nhiều yêu ma thiên tài tiến vào trong này.

    “Sau khi đến Vạn Độc Động, cho dù là yêu ma thiên tài thì cũng khốn chết ở nơi này.

    Chỉ đáng tiếc một điều, Yêu ma Thánh Đế kia giảo hoạt vô cùng, rõ ràng không trúng kế.

    Đảo Phù Vân chính là thế thân của y.

    Đến tận đây về sau, chúng ta cùng với yêu ma tông sư, cao thủ đều khốn tại nơi này, không cách nào ra bên ngoài.

    Không biết thế cục bên ngoài như thế nào.

    Ngũ đại tiên môn có còn đi theo con đường chánh đạo nữa hay không?”

    Những chữ sau cùng hơi có chút chuệch choạc, kéo bút thật dài, hiển nhiên là cực độ tiếc nuối.

    Đằng sau còn lưu lại bút ký “Hoa Sơn đệ khí đại, Kiếm Tông Chu Hạc tại lưu”.

    - Vị tổ sư này….

    Lục Nguyên cũng không khỏi than tiếc một hơi:

    - Yến tổ sư đời thứ tám cường thế, bình định được yêu ma.

    Ngài ở dưới cửu tuyền cũng có thể yên tâm.

    Tuy ngài không nghe được, nhưng ta cũng muốn đem tin tức tốt này nói cho ngài.

    Tình thế năm đó, yêu ma cường đại, chỉ sợ là cực độ nguy hiểm.

    Nhưng yêu ma cường đại như thế nào cũng bị một mình Yến tổ sư trấn áp.

    Yến tổ sư năm đó một mình một kiếm khiến cho người ta phải thán phục.

    Lục Nguyên lại dạo qua một vòng, phát hiện trên mặt đất khắc không ít chữ.

    - Chính đạo tiên môn, hèn hạ vô sỉ.

    - Ngũ đại tiên môn, hạ lưu cực kỳ.

    - Ngũ đại tiên môn, vô sỉ thấp hèn.

    Hiển nhiên, những người bị nhốt trong Vạn Độc Động đã mắng chửi, đủ biết trong nội tâm không biết có bao nhiêu hận ý.

    Lục Nguyên không muốn phá hư những chữ viết lưu lại.

    Chuyện đã qua, cứ cho nó trôi theo gió bay đi.

    Nhưng hiện tại, chính mình cũng có việc cần làm.

    Trường Sinh Cửu Trọng Đồng Bách Niên đã xuất hiện, tỏ vẻ Nguyên Lăng bắt đầu động thủ.

    Mà Bắc Phong thì không biết bây giờ như thế nào.

    Mình cũng nên tăng thực lực lên.

    Chi kiếp của Bắc Phong lần này, mình có thể kết thúc không?

    Nguyên Nguyên sư bá tất nhiên là lợi hại, nhưng Nguyên Lăng cũng không phải dễ trêu.

    Hai người này tranh đấu cũng không biết bên nào sẽ thắng.

    Suy nghĩ như vậy, Lục Nguyên bắt đầu thu thập những di vật của lần đấu kiếm thứ ba.

    Di vật tại đây có rất nhiều.

    Nhiều nhất chính là kiếm pháp, công pháp các loại của nhân vật cao minh, kiếm tiên nhóm, các trưởng lão lưu lại.

    Đây đều là tâm đắc hoặc do bọn họ tự nghĩ ra.

    Về bản thân công pháp, tâm pháp, kiếm pháp cũng đồng dạng không có lưu lại.

    Bí tịch tâm pháp của bản thân tuyệt đối không thể lưu lại.

    Bí mật của môn phái há có thể truyền ra ngoài.

    Nhưng, những cái đó tuy không thể truyền ra ngoài, nhưng vẫn có thể truyền lại cho người kế thừa.

    Những nhân vật này đều có một thân tuyệt học, một thân bổn sự, tự nhiên là không cam lòng tiêu vong.

    Cho nên cũng giữ lại chút ít.

    Lục Nguyên đã bắt đầu thu thập, đặc biệt là tâm đắc của những người này.

    Giữ lại sau này hẳn sẽ có tác dụng thật lớn.

    Nhiều thứ hai chính là đủ loại kiểu dáng binh khí.

    Binh khí, kiếm khí đều lưu lại một đống thật lớn.

    Lục Nguyên không lấy đi linh kiếm.

    Những linh kiếm này kết nối cả đời với chủ nhân của chúng.

    Nếu mình cầm đi, đây là bất kính đối với người đã chết.

    Nhiều thứ ba là đủ loại thần hồn thạch.

    Tiểu thần hồn thạch, đại thần hồn thạch, thậm chí thần hồn kết tinh cũng có một ít.

    Nhưng linh thạch thì chẳng có.

    Ở địa phương này ngăn cách với bên ngoài.

    Muốn sống sót, cũng chỉ có cách không ngừng dùng linh thạch bổ sung.

    Cho nên linh thạch được tiêu hao sạch sẽ.

    Còn các loại thần hồn thì dù sao thần hồn cũng không cung cấp được thiên địa nguyên khí, không có tác dụng kéo dài tuổi thọ.

    Lục Nguyên cũng không lo lắng quá.

    Thứ nhất là vì có thái tuế, có thái tuế thì không sợ bị đói.

    Linh thạch của hắn vẫn còn rất nhiều.

    Vạn Độc Động này không trói được hắn, tùy thời mà rời khỏi đây.

    Vốn nên còn có linh thú.

    Chỉ là trước khi bắt đầu trận đấu kiếm thứ ba ở đảo Phù Vân này, người của chính đạo tiên môn biết rõ mình không có khả năng sống sót trở về, linh thú đã sớm truyền cho người khác.

    Cho nên, linh thú bên chánh đạo không còn một con, Vốn yêu ma cũng có linh thú, nhưng hoài nghi đây là mưu kế của chính đạo, sợ chính đạo còn có biện pháp tiến vào nơi đây.

    Cho nên, trước khi chết, đã giết chết hết linh thú, một con cũng không lưu lại.

    Vì thế, Lục Nguyên lúc này không tìm thấy linh thú hay linh thạch.

    Nhưng, nói qua nói lại, con người phải biết cảm thấy đủ.

    Thần hồn thạch ở đây không biết có bao nhiêu, vượt xa những gì mình sở hữu trước kia.

    Thần hồn kết tinh cũng có rất nhiều, coi như đây là lần thu hoạch lớn.

    Lòng dạ của con người giống như là rắn nuốt voi.

    Tâm của mình lại không thể giống như người bình thường.

    Tu tiên cũng tu tâm.

    Nếu tu tiên lâu như vậy mà vẫn còn tham lam thì chắc chẳng tu thành tiên nổi.

    Thứ tư là đủ loại kiểu dáng tài nguyên, ví dụ như thiên tịnh chi thủy, thái bạch mạch thiết, tinh thần hà sa, vĩnh viêm chi hỏa.

    Đây đều là những vật liệu cần thiết.

    Ở tu tiên giới giá cả không thấp.

    Số lượng ở đây không biết là bao nhiêu.

    Lục Nguyên nhìn thấy phỏng chừng hơn nửa gian phòng đều là thiên tịnh chi thủy.

    Sau này không chừng mình sẽ cần đến thiên tịnh chi thủy.

    Đồ đạc ở đây ngổn ngang rất nhiều.

    Lục Nguyên biết rõ, nếu mình lấy thì lợi ích đạt được cũng thật lớn.

    Tổng cộng có bốn thứ cần lấy.

    Không biết là có còn thêm nữa không.

    Kỳ thật, năm đó trong Vạn Độc Động, mọi người chiến đấu với nhau, hủy đi rất nhiều linh vật.

    Sau khi thu đầy túi, Lục Nguyên cảm thấy rất mỹ mãn.

    Những thứ này, có giá trị hữu dụng nhất chính là thần hồn thạch.

    Lục Nguyên tìm một nơi ngồi xuống.

    Hiện tại, quan trọng nhất chính là trùng kích Trường Sinh Thất Trọng.

    Chỉ có đạt đến Trường Sinh Thất Trọng Kim đan đại thành thì mới có tư cách chiến thắng Đồng Bách Niên bên ngoài Vạn Độc Động.

    Đồng thời chính thức nhúng tay vào Bắc Phong chi kiếp.

    Mà muốn đạt tới Trường Sinh Thất Trọng chính là thần hồn thạch.

    Lục Nguyên đem một thần hồn kết tinh đặt giữa hai hàng chân mày, bắt đầu hấp thu sức mạnh của thần hồn.

    Đồng thời kiểm tra bản thân, chỉ cảm thấy chính giữa bản thân, hư đan dần dần chuyển thành màu vàng.

    Sau khi dùng xong thần hồn kết tinh, Lục Nguyên cảm giác mình tiến gần thêm một bước đến Trường Sinh Thất Trọng.

    Một thần hồn kết tinh tiếp theo.

    Sau khi sử dụng hết, chỉ cảm thấy màu vàng trên hư đan càng dày đặc.

    Lại tiếp tục.

    Lục Nguyên xem số lượng thần hồn kết tinh, phát hiện mình có thể sử dụng được mười hai thần hồn kết tinh trước khi đạt đến Trường Sinh Thất Trọng.

    Kể từ đó, liền càng thêm có nhiệt tình.

    Thần hồn ngày càng tăng mạnh.

    Màu vàng trên hư đan lại càng vàng đậm hơn.

    Rốt cuộc, khi chỉ còn bốn cái thần hồn kết tinh, hắn phát hiện hư đan của mình cơ bản đã chuyển sang màu vàng.

    Nhưng vẫn còn một chút hơi nhạt.

    Hắn lại trùng kích chuyển hóa lần nữa, lấp đầy chỗ nhạt màu đó.

    Xem ra, đây là Trường Sinh Lục Trọng đã trùng kích đến cánh cửa Trường Sinh Thất Trọng Kim Đan đại thành.

    Nếu có thể phá tan cánh cửa này, Kim đan sẽ được lập thành.

    Lục Nguyên ngồi một chỗ, một lần nữa bắt đầu trùng kích Trường Sinh Thất trọng, chuyển hóa hư đan thành kim đan, thần hồn hợp nhất.

    Vô số thần hồn bắt đầu trùng kích điểm cuối cùng.

    Nhưng đâm như thế nào cũng không trùng kích được.

    Đều thất bại.

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy trong lòng ũ rũ.

    Xem ra phải tạm thời dừng lại.

    Quả nhiên, cảnh giới quan trọng nhất đạt đến Trường Sinh Thất Trọng Kim đan đại thành rất khó có thể đạt được.

    Lục Nguyên thở dài một cái.

    Tạm thời cứ dừng lại.

    Hắn bây giờ tuy rằng rất cần trùng kích được Trường Sinh Thất Trọng, nhưng mọi thứ không thể nóng vội.

    Nói cách khác, là dễ dàng tẩu hỏa nhập ma.

    Sau khi ngưng lại, Lục Nguyên lấy hồ lô rượu ra, nhấp một ngụm.

    Nghỉ ngơi một chút, Lục Nguyên bắt đầu lật xem những tâm đắc mà nhân vật kiếm tiên cấp lưu lại.

    Có khoảng bốn mươi mốt bản.

    Lục Nguyên lật một bản trong đó.

    Đây là do tiền bối Kiếm Tông lưu lại.

    Lục Nguyên lật xem, phát hiện trong này ghi lại quá trình sáng tạo kiếm pháp của tiền bối Kiếm Tông, cùng với việc lĩnh ngộ được nhiều loại kiếm ý.

    Sáng tạo kiếm pháp này đối với mình chẳng có gì.

    Nhưng trong đó có một đoạn rất hữu dụng.

    Quá trình lĩnh ngộ kiếm ý của người khác.

    Đây đều là bí mật.

    Chứng kiến được quá trình này, đối với bản thân cũng có nhiều chỗ tốt.

    Thứ nhất chính là Triêu dương kiếm ý.

    Lục Nguyên đoán chừng vị tiền bối Kiếm Tông này là ngồi ở đỉnh núi Triêu Dương Phong ở Đông Phong, lĩnh ngộ được kiếm ý triêu dương.

    Tiền bối đã giới thiệu kỹ càng toàn bộ quá trình lĩnh ngộ kiếm ý.

    Lúc nào cảm nhận được mặt trời, lúc nào cảm nhận được ánh sáng mặt trời, lúc nào nắm bắt được triệt để.

    Những kinh nghiệm này đều là chí bảo.

    Lục Nguyên cũng có một chút kích động nhỏ.

    Hắn bắt đầu quan sát quá trình vị tiền bối này lĩnh ngộ kiếm ý.

    Xem ra quá trình này không có nhanh, mất đến ngày thứ ba mới nhìn thấy hết kiếm ý thứ nhất.

    Sau đó tiếp tục đến kiếm ý thứ hai.

    Đến này thứ nam mới bắt đầu lĩnh ngộ được kiếm ý thứ ba.

    Quan sát quá trình lĩnh ngộ kiếm ý của người khác không giống như xem sách giải trí.

    Ghi lại kiếm ý kỳ thật thì cỏ mấy trăm chữ ngắn ngủi.

    Nhưng mấy trăm chữ này lại mất hai ba ngày để xem.

    Có đôi khi chỉ có một chữ, một đoạn lời nói, nhưng phải mất nhiều lần quan sát, phỏng đoán thâm ý trong đó.

    Chương 422-423: Hai đạo hàn khí

    Cứ như vậy, một loại tiếp nối một loại.

    Thời gian đọc sách không ngừng qua đi.

    Khi mệt mỏi thì lấy rượu ra uống.

    Khi đói bụng thì cắt một miếng thịt thái tuế để ăn.

    Hương vị thịt thái tuế giống như thịt heo, nhưng ngon hơn một chút.

    - Kiếm ý thứ ba mươi mốt rồi.

    Lục Nguyên vuốt vuốt mắt của mình, cảm thấy có chút mệt mỏi.

    Trong lúc nghỉ ngơi, hắn lại lấy rượu và thịt ra ăn và uống.

    Sau đó lại tiếp tục xem.

    Không biết qua bao lâu.

    Lục Nguyên xem một loại kiếm ý, lại mất hai ngày thời gian.

    Lại không biết qua bao lâu, Lục Nguyên khép sách lại.

    Đến lúc này, bốn mươi mốt quyển sách về quá trình lĩnh ngộ kiếm ý toàn bộ đã xem xong hết.

    Một loại cũng không bỏ qua.

    Trong bốn mươi mốt quyển sách này tổng cộng có sáu mươi bảy quá trình lĩnh ngộ kiếm ý.

    Hôm nay, ngoại trừ mười kiếm ý mà hắn đã biết, còn lại năm mươi bảy quá trình đã toàn bộ xem xong.

    Đúng vậy, sau khi xem qua năm mươi bảy quá trình lĩnh ngộ kiếm ý, pháp lực của hắn cũng không chút tiến bộ, kiếm ý của mình cũng chẳng tăng lên.

    Nhưng điều này lại tăng cường căn cơ kiếm đạo cho Lục Nguyên.

    Bốn mươi mốt quyển sách này đều là của thượng nhân kiếm tiên cấp, dùng tất cả tâm huyết mà ngưng tụ thành.

    Lục Nguyên sau khi quan sát hết năm mươi bảy kiếm ý này so với trước kia dễ dàng hơn rất nhiều.

    Lúc này đây có thể nói, Lục Nguyên đã chân chính lĩnh hội được căn cơ của kiếm đạo tuyệt thế tông sư.

    Năm mươi bảy chủng loại kiếm ý như hà, vụ, triêu dương, liệt rì, nguyệt, lôi, điện….

    đủ loại cảnh ngộ đều ở trong đó.

    Về sau, Lục Nguyên có thể trở thành tuyệt thế kiếm đạo đại tông sư, thậm chí đạt đến kiếm thánh chi cảnh thì cũng nhờ kỳ ngộ lúc này.

    Cuối cùng cũng đã xem xong.

    Lục Nguyên thở ra một hơi.

    Hắn lấy ra một cái đồng hồ cát.

    Cái đồng hồ cát này ngay cả pháp bảo cũng không tính.

    Tác dụng duy nhất của nó chính là tự động tính toán thời gian.

    Lục Nguyên nhìn cái đồng hồ cát, biết mình đã vào trong Vạn Độc Động đã một trăm năm mươi ngày.

    Mất một trăm năm mươi ngày, cũng không biết Bắc Phong hiện tại như thế nào rồi.

    Có chút bận tâm về sự tình ở bắc Phong, nhưng hắn cũng biết, nếu mình chưa đạt tới Trường Sinh Thất Trọng Kim Đan đại thành thì sau khi ra khỏi Vạn Độc Động cũng không phải là đối thủ của Đồng Bách Niên.

    Nhất định phải nghĩ biện pháp đạt được Trường Sinh Thất Trọng.

    Hắn biết cửa ải này không dễ dàng gì.

    Lại thử tiếp một lần thì lại là một lần thất bại.

    Trường Sinh Lục Trọng Hư Đan kết thành trùng kích Trường Sinh Thất Trọng Kim Đan đại thành thật sự là khó khăn.

    Kỳ thật thì cửa ải này vốn đã vô cùng khó khăn.

    Rất nhiều người đã kẹt ở đây mà không có trùng kích thành công.

    Lục Nguyên thất bại thì được tính là cái gì.

    Lại qua một lúc, Lục Nguyên một lần nữa bắt đầu trùng kích Trường Sinh Thất Trọng Kim Đan đại thành.

    Lúc này đây, hắn đem mười cái đại thần hồn thạch đặt qua một bên, bắt đầu trùng kích.

    Chỉ thấy thần hồn khí tức nhàn nhạt chảy vào, Nhưng vẫn như cũ.

    Cứ đến đó là mắc kẹt.

    Sức mạnh thần hồn tiến nhập hư đan, căn bản không thể nào phá tan được cánh cửa kia.

    Lục Nguyên vận khí, hư đan bắt đầu có sự biến hóa.

    Màu vàng đậm đặc hơn, nhưng trùng kích thật lâu vẫn không phá được.

    Lại thất bại.

    Đây lại một lần nữa trùng kích thất bại.

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy thần hồn mệt mỏi.

    Hơn nữa, trước kia, mình vô luận làm cái gì, cũng không thất bại nhiều lần như vậy.

    Đây là lần thứ nhất Lục Nguyên gặp thất bại nhiều như thế.

    Thật sự là xui xẻo.

    Xem ra tạm thời không có cách nào trùng kích Trường Sinh Thất Trọng.

    Bằng không thì chỉ có thể bị tẩu hỏa nhập ma.

    Sau khi uống một ngụm rượu, Lục Nguyên đầu óc chợt lóe lên, rốt cuộc biết mình vì sao trùng kích Trường Sinh Thất Trọng đều không có thành công.

    Tu tiên, gấp là không thể thành tiên.

    Tu tiên là phải biết tiêu dao tự tại.

    Tu tiên là phải như gió như mây.

    Tu tiên chính là thuận lòng trời, không nên gấp, cần phải tự tại.

    Người nếu là gấp, không được tự nhiên, có muốn tu tiên cũng là làm nhiều công ít.

    Nếu là người thuận thiên tâm, hiểu rõ thiên ý, giống như gió như mây, tự nhiên là làm chơi ăn thật.

    Trước đây, bản thân mình luôn tiêu diêu tự tại, cho nên tu hành một đường bằng phẳng, tiến nhập cảnh giới cực nhanh.

    Nhưng gần đây, vì chi kiếp Bắc Phong, cùng với cừu hận với Trường Bạch nên vội vã muốn tăng lên Trường Sinh Thất Trọng.

    Hắn vì quá nóng vội nên trách không được không thể nào trùng kích đến Trường Sinh Thất Trọng.

    Tạm thời vứt bỏ những ý nghĩ kia, trở về trạng thái phiêu diêu tự tại cũng không phải dễ dàng gì.

    Tâm trạng con người đâu phải nói thay đổi là thay đổi liền.

    Cũng may là Lục Nguyên có rượu.

    Uống xong một ly rượu, tư vị sẽ tốt hơn nhiều.

    Uống xong một ly rượu, phiền não lập tức tiêu tan.

    Uống xong một ly rượu, ta tự hóa thần tiên.

    Lục Nguyên lúc này hoàn toàn quên hết tất cả những chuyện ngổn ngang, trở lại cảm giác tiêu diêu tự tại, đạt đến trạng thái nửa tỉnh nửa say.

    Chỉ tiếc rằng phong cảnh nơi đây không tốt.

    Nói cách khác là không thơ mộng.

    Trong lúc nửa say nửa tỉnh, hắn nhìn sang bốn mươi mốt quyển sách.

    Bốn mươi mốt quyển sách này trong đó không chỉ có quá trình lĩnh ngộ kiếm ý, mà còn có nhiều cái khác.

    Ví dụ như kiếm pháp của các môn phái.

    Lục Nguyên hiện tại tâm trạng đã khôi phục lại sự bình tĩnh, tùy ý xem một cái

    Tùy ý nhưng lại lật đến thứ tốt.

    Kiếm khí hóa cương thuật.

    Môn công pháp này là do một vị tiền bối sáng tạo ra trong cuộc đấu kiếm lần thứ ba.

    Công pháp đặc biệt “kiếm khí hóa cương’ có thể biến xung quanh thành một tầng cương khí.

    Phi kiếm kết thành cương khí, kể từ đó phi kiếm va chạm linh kiếm.

    Bởi vì có cương khí bảo hộ nên không bị linh kiếm làm tổn hại.

    Tôi luyện linh kiếm trong Trường Sinh Bát Trọng, mạnh nhất chính là linh kiếm sắc bén, cùng phi kiếm đụng nhau không bao lâu là có thể chặt đứt phi kiếm.

    Trường Sinh Thất Trọng không thể đối kháng với Trường Sinh Bát Trọng.

    Môn kiếm khí hóa cương thuật này có thể hóa giải phiền não đó.

    Có nó thì không còn sợ linh kiếm.

    Ít nhất trong một thời gian dài có thể chiến đấu được với phi kiếm.

    Người sáng chế ra chiêu này cũng là một thiên tài.

    Vì phi kiếm của Trường Sinh Thất Trọng sẽ bị linh kiếm của Trường Sinh Bát Trọng chém, cho nên mới sáng chế ra thuật này.

    Mặc dù các thiên tài sau khi đạt đến đại đạo cảnh thì không còn tác dụng nữa.

    Nhưng coi như là lưu lại cho hậu thế đi.

    - Điều này cũng tốt!

    Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng.

    Dù sao thì muốn thắng Đồng Bách Niên hay là Tư Mã Trường Bạch thì phải học thuật này.

    Tư Mã Trường Bạch dùng linh kiếm, nếu có thuật này thì không còn sợ linh kiếm nữa, có thể chính thức cùng Tư Mã Trường Bạch giao thủ.

    Thái Hồ.

    Chỉ thấy hai đạo hàn khí từ trong hồ xông ra.

    Hai đạo hàn quang này giống như hai con rắn, càng hóa càng nhỏ hút vào trong cái mũi Đồng Bách Niên.

    Hai đạo hàn khí này chính là linh hồn của nước trong Thái Hồ.

    Núi có linh hồn của núi, nước có linh hồn của nước.

    Trong Thái Hồ có đầy hoa.

    Cứ giờ Tý canh ba mỗi ngày, những đóa hoa này đạt đến trạng thái nồng nặc nhất, nhưng lại bị Đồng Bách Niên hấp thu.

    Có những tu tiên giả khác đến nhưng sớm đã bị Đồng Bách Niên giết chết hết.

    Sau khi Kiếm Tông và Kiếm Khí Tông tranh chấp, Thái Hồ đã quy về Bắc Phong.

    Nhưng hiện tại, tình thế Bắc Phong đang hỗn loạn, căn bản không để ý tới Thái Hồ, nên mới bị Đồng Bách Niên đến chiếm cứ.

    Công pháp tu hành của Đồng Bách Niên chính là Huyền Minh Chân Giải của Huyền Minh Môn.

    Một loại môn pháp có thể dùng hàn khí đả thưởng bên trong con người.

    Huyền Minh Chân Giải, chí hàn chi đạo.

    Một lần luyện công nữa lại hoàn tất.

    Đồng Bách Niên nhìn về phía cửa Vạn Độc Động.

    Hiện tại đã là ngày thứ một trăm sáu lăm, tin tức từ bên kia truyền đến.

    Vạn độc hàn quang chướng còn cần mười ngày nữa là có thể luyện chế thành công.

    Mất thêm năm ngày nữa để đưa đến.

    Một khi vạn độc hàn quang chướng được đưa đến thì có thể tiến vào bên trong Vạn Độc Động.

    Đến lúc đó có thể giết chết Lục Nguyên.

    Còn mười lăm ngày nữa là có thể bắt được Lục Nguyên.

    Thời gian mỗi lúc một gần.

    Lục Nguyên đã bắt ông ta ở lại Thái Hồ trọn vẹn hơn một trăm ngày, mất gần nửa năm.

    Sau khi bắt được hắn nhất định phải tra tấn một phen.

    Mà trong cùng thời gian đó, Lục Nguyên đã bắt đầu luyện kiếm khí hóa cương thuật.

    Pháp lực trong cơ thể bắt đầu biến hóa, theo nếp mà làm, đem vân hệ pháp lực tầng tầng lớp lớp chồng lên thân kiếm.

    Nhưng vô luận thế nào cũng không đạt tới được tình trạng kiếm khí hóa cương mà sách đã nói.

    Vân hệ vẫn trong tình trạng mềm nhũn.

    Muốn kiếm khí hóa cương thật sự là quá khó.

    Không có cách nào, hắn cố sức cải biến sang thành thổ hệ pháp lực.

    Sau khi chuyển hóa, lại dùng kiếm khí hóa cương thuật theo nếp mà làm.

    Lần này hắn phát hiện trên thân kiếm đã ngưng thành một khối kiếm cương chi khí nhàn nhạt.

    Luyện khí hóa cương thuật rốt cuộc đã luyện thành.

    Đây chính là do mình chưa đạt tới Trường Sinh Bát Trọng nên không cách nào sử dụng được linh kiếm, đối mặt với đại sát khí của Tư Mã Trường Bạch.

    Sau khi luyện thành kiếm khí hóa cương thuật, Lục Nguyên tiếp tục đọc sách.

    Lần đọc sách này còn phát hiện một loại pháp môn tên là Hóa Huyền Minh Pháp.

    Hóa Huyền Minh Pháp cũng là do một vị tiền bối lập nên, tạm thời có thể hóa giải được hàn khí của Huyền Minh Chân Giải.

    Nhưng thời gian không dài, chỉ là một nén nhang.

    Hóa Huyền Minh Pháp cũng có chút tác dụng.

    Khi mình chiến đấu với Đồng Bách Niên thì có thể lấy ra dùng.

    Một nén nhang cũng đủ rồi.

    Lục Nguyên bắt đầu luyện tập Hóa Huyền Minh Pháp.

    Cái gọi là Hóa huyền Minh Pháp thật ra là lợi dụng pháp lực bên ngoài chồng chất thành một tầng, đạc biệt ngăn cản pháp lực của đối phương xâm lấn thân thể mình.

    Sau khi học xong, tất nhiên là bắt đầu uống rượu.

    Cái gọi là uống rượu tự đắc tự tại, uống rượu tiêu dao, Lục Nguyên tự nhiên cũng không gấp.

    Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Lục Nguyên cũng không biết Đồng Bách Niên ở bên ngoài đã nhận được vạn độc hàn quang chướng.

    Thời gain Đồng Bách Niên có thể tiến vào động cũng không tính bao lâu.

    Nếu như biết rõ việc này, Lục Nguyên có muốn bình tĩnh như vậy cũng không dễ dàng.

    Dù sao, bất kể như thế nào, Lục Nguyên cũng vẫn trong trạng thái nửa tỉnh nửa say.

    Lục Nguyên luyện kiếm cho đến khi toàn thân đổ mồ hôi thì ở một bên nghỉ ngơi.

    Hắn dùng cây đánh lửa, định nướng một chút thịt để ăn.

    Tay hắn khẽ cắt một khối thịt thái tuế.

    Mà miếng thịt thái tuế cũng thần kỳ, sau khi bị cắt một miếng thì lập tức lại dài ra như bình thường.

    Thịt thái tuế này giống như thịt heo, lại vô cùng vô tận.

    Trong lúc nướng thịt, đầu óc hắn chợt lóe lên, tựa hồ như muốn đột phá nên liền ngồi xếp bằng trên mặt đất.

    Đúng vậy, chỉ cần phù hợp với thiên đạo, thuận thiên ý, không nhọc công hao tốn sức, cũng không cố chấp thì cơ hội đột phá đã tới rồi.

    Hắn lập tức đem một thần hồn kết tinh đặt giữa hai hàng chân mày.

    Hiện tại là lúc đang muốn đột phá, tất nhiên là khí không nhỏ.

    Thần hồn kết tinh phát ra ánh sáng rực rỡ, còn tinh thần của Lục Nguyên thì chìm vào chính giữa đan điền.

    Trong đan điền vốn có nhất nguyên thần.

    Mà nhất nguyên thần đang có hư đan chuyển động.

    Đúng lúc này, hắn cảm thấy bầu trời dường như cũng bắt đầu quay tròn chuyển động, mà hư đan trên đỉnh đầu cũng phát ra vầng sáng đâm vào mắt người không thể mở ra nổi.

    Lục Nguyên tạm thời nhắm hai mắt lại.

    Trong vầng sáng hào quang, Lục Nguyên chỉ cảm thấy tối tăm bên trong.

    Bản thân hư đan đột nhiên phịch một tiếng nổ tung.

    Nổ tung!

    Không thể nào.

    Lục Nguyên lập tức mở mắt ra.

    Chỉ mới mở một mắt thì đã phát hiện trên đỉnh đầu mình hư đan thật sự đã nổ tung.

    Nhưng lần nổ đã khiến cho cái điểm còn lại bắt đầu mất hết đi.

    Hiện trên đỉnh đầu là một quả kim đan chói mắt.

    Nhưng nó không ảnh hưởng đến mắt người mà ôn hòa vô cùng.

    Một kim đan đã được hoàn thành.

    Chính mình rốt cuộc đã trùng kích được Trường Sinh Thất Trọng Kim đan đại thành rồi.

    Lục Nguyên cũng không nóng vội.

    Trên kim đan đã phóng ra một nguyên thần.

    Mà nguyên thần đó đã bắt đầu biến hóa.

    Nhưng chỉ sau một lát, nguyên thân đó lại trở nên trong suốt, hóa thành một kim nhân.

    Nguyên thần khi chuyển hóa thành kim nhân, chỉ cảm giác sức mạnh thần hồn mình không ngừng tăng lên, giống như khoái mã đang chạy như bay.

    Phải một hồi lâu mới ngừng lại.

    Vốn sức mạnh thần hồn của hắn có thể bao trùm phạm vi một trượng, nhưng bây giờ thì có thể bao trùm phạm vi ba bốn trượng.

    Trong phạm vi như vậy, bất cứ chuyện gì phát sinh, như thanh âm cây cỏ sinh trưởng, thanh âm con kiến chuyển động cũng có thể lọt vào tai của mình.

    Lục Nguyên thở ra một hơi dài, rốt cuộc cũng đã đạt được Trường Sinh Thất Trọng, đồng thời cũng có tư cách tham dự vào Bắc Phong chi kiếp.

    Trong Vạn Độc Động sớm đã nổi lên một phần mộ, là tiền bối bên tiên môn đã mất.

    Lục Nguyên đã sớm xây dựng từng tòa phần mộ cho mỗi người, hướng họ chắp tay rồi rời đi.

    Lập tức ngự kiếm xông vào Vạn Độc Động.

    Độc tố vô cùng vô tận lúc này đều trở nên như không.

    Đồng Bách Niên, ngươi hãy rửa sạch cổ chờ ta.

    Bên ngoài Vạn Độc Động.

    Đồng Bách Niên đang nhìn qua Thái Hồ.

    Đã một trăm bảy mươi chín ngày.

    Đêm nay có năm, sáu tu tiên giả bay tới, đứng trước mặt Đồng Bách Niên:

    - Tham kiến Đồng trưởng lão.

    Một người trong số đó cẩn thận lấy ra từ trong ngực một cái hộp đưa tới:

    - Đồng trưởng lão, đây là vạn độc hàn quang chướng.

    Đồng Bách Niên nhận lấy vạn độc hàn quang chướng, cười ha hả:

    - Cái này là vạn độc hàn quang chướng à?

    Ông ta cầm cái hộp, mở ra xem, thì thấy bên trong có một hạt châu màu đen.

    Ông ta cầm lấy hạt châu, tập trung pháp lực nhập vào trong đó.

    Một vầng sáng màu đen tỏa ra.

    Đồng Bách Niên cầm hạt châu tiến vào trong động.

    Vạn độc xung quanh đều lui tránh.

    - Hahah, quả nhiên là vạn độc hàn quang chướng.

    Vạn độc bất xâm.

    Đồng Bách Niên cười ha hả:

    - Đợi đến khi Lục Nguyên đi ra, ta sẽ bắt lấy hắn.

    Một lần nữa khiến hắn phải chịu vô số đau khổ mới không uổng công ta chờ cả nửa năm nay.

    - Đó là Đồng trưởng lão thực lực cao cường.

    - Hậu bối như Lục Nguyên làm sao mà có thể so sánh với Đồng trưởng lão.

    - Đến lúc đó, có thể tiêu diệt được Lục Nguyên.

    Các thủ hạ của Nguyên Lăng Thượng Nhân đều ra sức nịnh bợ.

    Đương nhiên, đồng thời cũng hiểu được Lục Nguyên không thể nào là đối thủ của Đồng Bách Niên.

    Đồng Bách Niên dù sao cũng là kiếm tiên thành danh nhiều năm, Trường Sinh Cửu Trọng.

    Còn Lục Nguyên chiến tích mạnh nhất cũng chỉ là Tu tiên giả Trường Sinh Thất Trọng.

    Chương 424-425: Băng cực cửu trọng thiên

    Trường Sinh Bát Trọng so với Trường Sinh Thất Trọng thì mạnh hơn nhiều.

    Còn Trường Sinh Cửu Trọng thì so với Trường Sinh Bát Trọng thì mạnh hơn nhiều.

    Có thể nói, Đồng Bách Niên so với Lục Nguyên thì không biết mạnh hơn bao nhiêu cấp bậc.

    Trong tiếng nịnh bợ, tâng bốc, Đồng Bách Niênười ha hả.

    Chỉ cần bắt được Lục Nguyên thì đã lập được công lớn.

    Ở Nguyên Lăng Thượng Nhân cũng có nhiều chỗ tốt.

    Nhịn hơn nửa năm, rốt cuộc cũng được phát tiết ra.

    - Vậy sao?

    Một giọng nói trong trẻo phát ra từ trong Vạn Độc Động.

    Lời vừa thốt ra thì đã có một người xuất hiện trước đám người Đồng Bách Niên.

    Một người mang đôi giày màu trắng nhưng đã chuyển sang đen kịt, áo màu xanh, bên phải giắt hai thanh kiếm, bên trái đeo một cái hồ lô rượu.

    Khuôn mặt nở nụ cười thật tươi, mái tóc có chút mất trận tự, xem ra không quá để ý đến dáng bên ngoài của mình.

    - Không thể tưởng tượng được, ngươi rõ ràng là bước ra nhận cái chết.

    Đồng Bách Niên nửa năm qua, ngày đêm đều muốn Lục Nguyên xuất hiện, Lục Nguyên một mực không ra.

    Hiện tại, khi mình có vạn độc hàn quang chướng trong tay thì lại xuất hiện.

    Đây không phải là uổng công sao, nên không khỏi có chút tức giận.

    Lại nghĩ tới mình ở Thái Hồ này cả nửa năm đều ăn cá, mà ông ta lại không thích cá, nên không khói oán khí càng tăng.

    - Đây là Lục Nguyên sao?

    Nghe đồn là đệ nhất nhân đời thứ mười, xem ra cũng rất bình thường.

    - Năm đại tiên môn là hạng người gì.

    Đệ tử chân truyền của bọn họ cũng giống như bình hoa thôi.

    Còn chúng ta là những người được rèn luyện trong sinh tử, không ngừng chém giết, tất nhiên là bất đồng.

    - Nhân vật như vậy, đụng phải Kiếm tiên cấp Đồng Bách Niên thì cũng chết chắc.

    - Hahah, vốn danh môn chính phái mới là chuyện quan trọng.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân là thế hệ vô cùng cao minh, làm sao mà bọn ngươi có thể so được.

    Bắc Lăng Sơn chúng ta mọi việc đều thuận lợi, san bằng hết thảy.

    Bắc Lăng Sơn là tên tổ chức của Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Cụ thể ở nơi nào thì không ai biết.

    Đây chỉ là châm biếm Lục Nguyên.

    Bọn chúng xác thực là đố kỵ danh tiếng của Lục Nguyên.

    Bây giờ nhìn thấy Lục Nguyên sắp rơi vào tay của Đồng Bách Niên thì không khỏi cảm thấy khoái trá.

    Bắc Phong hiện tại như thế nào?

    - Rất tốt, nếu ngươi muốn chết thì tiền bối như ta sẽ dạy cho ngươi cái gì gọi là trời cao đất rộng.

    Đồng Bách Niên hùng hùng hổ hổ.

    Ở chỗ này chờ đợi uổng công nửa năm nay, bình thường nửa năm chẳng tính là cái gì.

    Nhưng nửa năm qua là thời cơ tốt nhất để lập công.

    Kết quả lúc này lại bỏ lỡ.

    Thật là đáng tiếc.

    Nghe nói ở Bắc Lăng Sơn có người đang cười ông ta, nói rằng chỉ có một mình Lục Nguyên mà bắt không được.

    Lục Nguyên, ngươi khiến cho ta bị người khác chế nhạo.

    Hiện tại, thời điểm bắt ngươi đã đến rồi.

    Tay của Đồng Bách Niên hóa thành một băng trảo cực lớn, hướng về phía Lục Nguyên.

    Băng trảo này lớn bằng một gian phòng.

    Khi nó trảo tới, hàn khí cơ hồ lập tức đông lại hết thảy.

    Ông ta nửa năm trước đã cùng với Lục Nguyên giao thủ.

    Lục Nguyên cho dù thoát khỏi một kích này, nhưng chỉ sợ phải rất chật vật.

    Mà giờ phút này, Lục Nguyên đã xuất kiếm.

    Chỉ biết nghĩ đến kiếm, chẳng biết nghĩ gì khác.

    Đồng Bách Niên cười thầm trong lòng.

    Kết quả chỉ diễn ra trong nháy mắt.

    Lục Nguyên một kiếm đâm vào phía trên băng trảo.

    Một kiếm này đâm vô cùng xảo diệu.

    Luận pháp lực Lục Nguyên không sánh bằng Đồng Bách Niên, nhưng góc độ của kiếm này quá mức xảo diệu, cứ thế mà ngừng lại thế tấn công của Đồng Bách Niên.

    Quả là một chiêu đáng ngạc nhiên.

    Đồng Bách Niên trong lòng âm thầm cả kinh, nhưng càng giật mình chính là Lục Nguyên pháp lực rõ ràng đã tăng lên một bậc, đạt tới Trường Sinh Thất Trọng.

    Nửa năm trước, hắn mới chỉ là Trường Sinh Lục Trong, hiện tại đã đạt tới Trường Sinh Thất Trọng.

    Đồng Bách Niên trong nội tâm thất kinh nhưng ông ta cũng không quá để ý.

    Lục Nguyên đạt tới Trường Sinh Thất Trọng, tỏ vẻ hắn có thể đọ sức với mình một lần, nhưng cũng chỉ một lần mà thôi.

    Đồng Bách Niên là người có chút cố chấp.

    Chỉ vì muốn có được một thanh linh kiếm mạnh nhất mà hủy đi bốn mươi chín chuôi linh kiếm.

    Cuối cùng không thể nào vận dụng bất luận một thanh linh kiếm nào.

    Mà ông ta đối với kiếm pháp cũng tương đối bắt bẻ.

    Ông ta nhu hợp nhiều môn kiếm pháp, sáng chế ra một môn kiếm pháp tên là Băng Cực Cửu Trọng Thiên Kiếm Pháp.

    Ông ta tự nhận mình rất cao minh, tổng cộng có chín thức.

    Mỗi thức đều hiếu thắng và hoàn mỹ.

    Kiếm trong tay Đồng Bách Niên giương lên, như băng khí ở trong hư không, chính giữa ngưng kết.

    Một kiếm này trên không trung tuôn ra vô số hư ảnh.

    Từng tầng từng tầng ngưng kết, thẳng chém về phía Lục Nguyên.

    Chiêu này là chiêu thứ nhất trong Băng Cực Cửu Trọng Thiên “Băng đống tam xích nhất rì hàn”.

    Chiêu thức này có thể khiến đối phương bị tổn thương tuyệt đại.

    Hơn nữa tốc độ của đối thủ không ngừng giảm xuống.

    Đồng Bách Niên chiêu này mới ra tay, chỉ thấy Lục Nguyên trở tay một kích, tránh thanh kiếm của Đồng Bách Niên, đồng thời một kiếm nhanh tới chỗ hiểm của Đồng Bách Niên.

    Đồng Bách Niên một kiếm này không công mà lui, lập tức phát ra kiếm thế chiêu thứ hai mạnh hơn nữa.

    Chiêu này có tên là “Băng đống thiên sương lãnh trường hà”.

    Ông ta đối với chiêu này rất có lòng tin, cho rằng mình sẽ thắng được Lục Nguyên.

    Kết quả, Đồng Bách Niên lại phát hiện, Lục Nguyên có thể tránh được một kiếm của mình.

    Đồng thời nhanh chóng đâm trúng cánh tay phải của ông ta.

    Làm sao có thể?

    Chính mình đã dụng đến chiêu tuyệt học thứ hai, nhưng lại bị đối phương đả thương.

    Đồng Bách Niên lập tức đánh ra chiêu thứ ba “Băng ngân luy luy trung giả thương”.

    Một chiêu này khi bị đánh trúng, toàn thân lập tức vết thương chồng chất.

    Nhưng chiêu này lại bị Lục Nguyên phá được.

    Không chỉ như thế, tại một khắc cuối cùng, Lục Nguyên trở trường kiếm trong tay, đâm trúng cánh tay trái của Đồng Bách Niên.

    Lại một chiêu tuyệt học không làm người khác bị thương mà lại bị người khác đả thương.

    Chiêu thứ tư “Băng thiên tuyết địa vô xử tàng”.

    Chiêu này có thể khiến cho đối phương không chỗ ẩn núp.

    Đồng Bách Niên đã xuất ra tuyệt học như vậy, nhưng vẫn bị Lục Nguyên đâm trúng vai phải.

    Làm sao có thể?

    Chính mình vô luận chém ra tuyệt học như thế nào đều không thắng được Lục Nguyên, ngược lại còn bị Lục Nguyên gây thương tích.

    Không có khả năng!

    Tuyệt đối không có khả năng.

    Đồng Bách Niên liên tục gào thét và đánh ra nhiều tuyệt học hơn nữa.

    Chiêu thứ năm “Băng sơn dịch đảo sơn nhạc khuynh”.

    Chiêu thức này dùng đại lực đại băng vô tân oanh kích đối thủ.

    Khiến đối thủ cảm thấy giống như có áp lực của núi cao khuynh đảo.

    Chiêu thứ sáu “Nhất phiến băng tâm hướng ngọc hồ”.

    Chiêu thức này chính là đóng băng đối phương rồi dùng kiếm công kích.

    Chiêu thứ bảy “Hạ trùng bất trị băng”.

    Chiêu này ám chỉ đối phương là hạ trùng, căn bản không thể biết chiêu này kinh khủng đến cỡ nào.

    Đủ thấy Đồng Bách Niên rất tự tin với nó.

    Chiêu thứ tám “Băng phong thiên địa xưng vương đạo”.

    Chiêu này là đóng băng cả trời.

    Trong khoảng thời gian ngắn, trời cũng trở nên hàn băng.

    Đồng Bách Niên lúc này đã đem tuyệt học mạnh nhất của mình, từ chiêu thứ năm đến chiêu thứ tám.

    Bốn chiêu thức này ông ta đều có lòng tin tuyệt đối.

    Nhưng vô luận, bất cứ chiêu thức nào cũng không tổn thương được Lục Nguyên, ngược lại còn bị Lục Nguyên gây thương tích.

    - Làm sao có thể?

    Xem ta thi triển thức thứ chín “Băng cực cửu trọng thiên”.

    Chiêu thức này là chiêu mạnh nhất trong Băng Cực Cửu Trọng Thiên Kiếm Pháp.

    Đồng Bách Niên đã dùng chiêu thức này với uy thế kinh thiên động địa, mang theo chí hàn chi băng, cùng với lửa giận tuyệt đối, trùng trùng điệp điệp về phía Lục Nguyên.

    Một chiêu phát ra, tất cả không gian liên tiếp bị đông lạnh chín lần.

    Băng cực cửu trọng thiên.

    Nhìn thấy Đồng Bách Niên đánh ra chiêu thức này, Lục Nguyên cũng lập tức đánh ra chiêu thức mạnh nhất.

    Rất nhiều kiếm ý dung hòa thành một kiếm, cứ thế mà trảm chiêu này của Đồng Bách Niên.

    Trong nháy mắt tan thành mây khói.

    Còn Đồng Bách Niên thì hết thảy đều bị xuyên thấu.

    - Bại, ta làm sao có thể bị đánh bại?

    Ah, đúng rồi, ngươi trúng Huyền Minh Chân Giải của ta, hiện tại rất nhanh sẽ không còn sức chiến đấu.

    Cuối cùng ta vẫn thắng.

    Đồng Bách Niên cơ hồ hoa chân múa tay vui sướng.

    Chiêu thức của ông ta bị Lục Nguyên phá giải, tuyệt học cả đời không thể đánh bại Lục Nguyên mà ngược lại còn bị Lục Nguyên dùng thanh kiếm của mình đâm trúng, sớm không còn tự tin, cơ hồ trở nên điên cuồng.

    Hiện tại đột nhiên nghĩ tới Huyền Minh Chân Giải nên không khỏi cười ha hả.

    Đúng vậy, mình vẫn thắng.

    Trước đây chưa từng phát hiện, thắng một hậu bối lại thống khoái đến như vậy.

    Hahahaha!

    Ông ta cười đến mức thái quá.

    Mà trong tích tắc, Lục Nguyên lại sử dụng Trấn Nhạc kiếm hung mãnh đánh tới một chiêu đáng sợ.

    Cuồng phong vận chuyển qua.

    Đồng Bách Niên thầm nghĩ trong lòng.

    Lục Nguyên đã bị Huyền Minh Chân Giải gây thương tích, hiện tại không còn bao nhiêu khí lực, cho nên liền trở tay chống đỡ.

    Kết quả…

    Bốp!

    Đồng Bách Niên cảm thấy sườn phải của mình bị đâm trúng một kiếm rất mạnh.

    Trái tim đã bị đâm xuyên qua.

    Tại sao lại như vậy?

    Tại sao lại như vậy?

    Hắn rõ ràng đã bị Huyền Minh Chân Giải gây thương tích, như thế nào lại bảo trì tốt trạng thái như vậy, lại còn sát thương mình?

    Đồng Bách Niên như thế nào lại không biết, thương thế hiện tại của mình đã trí mạng rồi.

    Thực sự là mất mặt!

    Rõ ràng là đã thua một hậu bối trong khi mình là kiếm tiên cấp.

    Một kiếm tiên cấp lần đầu tiên bị hậu bối như Lục Nguyên đánh bại.

    Trường Sinh Bát Trọng đánh bại kiếm tiên cấp.

    Thật sự là quá mất mặt.

    Lục Nguyên một kiếm sau khi chém chết Đồng Bách Niên thì liền gõ gõ kiếm.

    Nhoáng một cái, tất cả máu dính trên kiếm đều biến mất.

    Trấn Nhạc Kiếm lại quy về trong vỏ:

    - Thật đáng tiếc, vẫn còn chưa đến một nén hương thời gian.

    Hóa Huyền Minh Pháp có thể cam đoan trong một nén hương thời gian không bị Huyền Minh Chân Giải gây thương tích.

    Đúng rồi, bây giờ hãy nhìn lại chiến lợi phẩm mà mình đoạt được.

    Đồng Bách Niên tốt xấu gì cũng là Trường Sinh Cửu Trọng.

    Tuy được cho là yếu nhất, nhưng chiến lợi phẩm cũng không kém.

    Lục Nguyên thần niệm quét qua, rất nhanh phát hiện chỗ pháp khí.

    Vốn Đồng Bách Niên đeo một chiếc nhẫn băng điêu mà không ai chú ý.

    Hắn vung tay lên không, chiếc nhẫn băng điêu đã rơi vào trong tay của hắn.

    Đúng là pháp khí không gian thật lớn.

    Lục Nguyên thần niệm thăm dò vào trong, phát hiện pháp khí không gian này so với túi của mình còn lớn hơn.

    Cái này không tệ, có thể giữ lại, vừa lúc chính mình gần đây pháp khí không gian có chút không đủ dùng.

    Lại xem xét một chút, tài nguyên thật không ít.

    Cái mà hắn thấy đầu tiên chính là bảy khối linh thạch trung phẩm.

    Một người mà có đến bảy khối linh thạch trung phẩm.

    Đồng Bách Niên thật đúng là thân gia phong phú.

    Trước kia vô luận đối thủ của mình, đều chưa từng có được tài nguyên phong phú như vậy.

    Hắn lại tìm được một phong linh bài.

    Sau khi đem thần thức thăm dò vào phong linh bài, lần này cũng chấn động một phen.

    Chính giữa phong linh bài có một số băng kình khổng lồ đang lòe lòe tỏa sáng, giống như là sẽ biến mất.

    Đương nhiên, tình hình thực tế thì không phải như vậy.

    Điều khiến hắn hoảng sợ là nó có đến chín cái.

    Mặc dù hiện nay mình không cần băng kình, nhưng sau này có thể đổi thành vân kình.

    Cẩn thận dùng thần niệm tìm lấy cái khác, phát hiện có bảy khối đại thần hồn, nhưng không có thần hồn kết tinh.

    Lục Nguyên dùng thần niệm tìm được một quyển sách.

    Đây chính là Huyền Minh Chân Giải của Huyền Minh Môn.

    Đồng Bách Niên có được bản Huyền Minh Chân Giải này cũng không tệ, có thể dùng băng làm tổn thương thân thể của tu tiên giả khác.

    Hắn lại phát hiện có một phong thư.

    Sau khi lấy ra xem thì đây chính là nguyên nhân mà Đồng Bách Niên mưu phản Huyền Minh Môn.

    Huyền Minh Môn sau khi Huyền Minh Tử bị Yến Thương Thiên giết chết thì liền chia làm hai phái.

    Mà sở dĩ Đồng Bách Niên mưu phản cũng là do môn bộ trong Huyền Minh Môn quyết định.

    Huyền Minh Môn muốn tham gia vào Thế Thiên Minh, cùng với chánh đạo tiên môn quyết đấu thắng thua, nhưng hết lần này đến lần khác, vô luận là Huyền Lộc Khách hay là Minh Bút Ông hai người này cũng chẳng phải là thế hệ hùng tài đảm lược, muốn đối phó với tiên môn nhưng lại sợ bị chính đạo tiên môn trả thù.

    Vì vậy đã yêu cầu có một người đứng ra chịu danh nghĩa phản bội.

    Dù sao đến lúc đó gặp chuyện không may, thì bởi vì phản đồ này tham gia vào Thế Thiên Minh, chính đạo tiên môn cũng không tìm đến bọn họ.

    Còn Đồng Bách Niên thì sau khi đạt được Trường Sinh Cửu Trọng, vốn tưởng rằng có thể gia nhập Thế Thiên Minh, kết quả phát hiện, chính mình căn bản không vào được Thế Thiên Minh.

    Thành viên chính thức thấp nhất của Thế Thiên Minh chính là đại đạo cảnh.

    Đồng Bách Niên sau đó liền gia nhập làm thủ hạ của Nguyên Lăng Thượng Nhân, trở thành thành viên của Bắc Lăng Sơn.

    Rốt cuộc chân tướng cũng đã minh bạch.

    Sau khi thu hết các món đồ, Lục Nguyên nhìn về phía năm sáu người của Bắc Lăng Sơn.

    - Ai có thể nói cho ta biết, thế cục Bắc Phong hiện giờ ra sao?

    Lục Nguyên hỏi.

    - Các vị Bắc Lăng Sơn, hãy nói cho ta biết tình hình hiện tại của Bắc Phong hay không?

    Ta bị nhốt trong Vạn Độc Động cả nửa năm nên không biết tình hình bây giờ của Bắc Phong.

    Năm sáu tu tiên giả của Bắc Lăng Sơn không biết đã khiếp sợ thành bộ dạng gì nữa.

    Bọn họ cũng sớm nghe nói qua đại danh của Lục Nguyên, biết rõ Lục Nguyên là đệ nhất nhân đời thứ mười.

    Nhưng Đồng Bách Niên tuy bị coi là Trường Sinh Cửu Trọng yếu nhất, nhưng dù gì cũng là Trường Sinh Cửu Trọng.

    Hiện tại, rõ ràng bị Lục Nguyên giết chết, điều này quả nhiên là không tưởng tượng được.

    Bọn họ hiện tại tư duy trở nên đần độn, không biết phải như thế nào.

    Trong lúc nhất thời quên cả chạy trốn.

    Hiện tại Lục Nguyên lên tiếng hỏi, bọn họ mới kịp phản ứng trở lại.

    Một tu tiên giả trả lời:

    - Lục Nguyên, ngươi nếu như thả chúng ta thì chúng ta sẽ nói với ngươi biết tình trạng của Bắc Phong.

    Y nghĩ rằng, người trong tiên đạo vẫn tôn trọng lời hứa với đối thủ, hoàn toàn khác với Bắc Lăng Sơn bọn họ.

    Lục Nguyên không khỏi cười vui vẻ:

    - Sáu người các ngươi người nào cũng sát khí không nhẹ.

    Tất nhiên, người chết trong tay các ngươi không ít.

    Nếu như để các ngươi sống sót thì là dung túng sát nhân, gây họa thêm nữa.

    Bình thường thì ta cũng không đi giết người.

    Tối đa chỉ bắt các ngươi đến thiên lao của Bắc Phong.

    Nhưng hiện tại Bắc Phong đang xảy ra sự cố, bắt vào thiên lao chỉ sợ cũng không được.

    Các ngươi muốn dựa vào việc ta cần biết tin tức để đào tẩu, thật sự là buồn cười.

    Sau khi nói xong liền giết chết sáu người đó.

    Chương 426-427: Trảm yêu trừ ma

    Sát nhân là vì chính nghĩa.

    Vì cứu càng nhiều người, cho nên cần phải loại trừ kẻ ác.

    Cái này gọi là trảm yêu trừ ma.

    Sau khi giết sáu người này, Lục Nguyên mang kiếm rời khỏi, rất nhanh đụng phải một tu tiên giả trên đường, nên liền hỏi thăm tình hình Bắc Phong gần đây.

    Nguyên nửa năm trước, cũng tức là lúc khi mình bị Đồng Bách Niên đuổi giết, Bắc Phong Chi Chủ Nguyên Nguyên Thượng Nhân biến mất một cách kỳ lạ.

    Tối hôm đó không phát sinh bất cứ một hiện tượng nào lạ thường.

    Nhưng sau đó Bắc Phong Chi Chủ liền biến mất.

    Và Bắc Phong cũng không xuất hiện bất cứ chuyện gì lạ.

    Cứ như vậy, nửa năm qua không có sóng gió.

    Sau khi trải qua nửa năm yên bình, Bắc Phong gần đây lại xảy ra náo nhiệt.

    Một quốc không thể một ngày vô chủ.

    Bắc Phong đã nửa năm rồi không có chủ.

    Hiện tại tuy là thái bình thịnh thế, nhưng Kiếm Khí Tông vẫn bị Kiếm Tông đè đầu cưỡi cổ.

    Kiếm Tông thậm chí còn muốn đoạt lấy Kiếm Khí Tông.

    Nếu như có chủ thì Kiếm Khí Tông còn có thể chống cự, nhưng bây giờ vô chủ, kết quả là trước đó không lâu, các trưởng lão đời thứ tám của Kiếm Khí Tông xuất vân tiên cảnh, rốt cuộc đã quyết định, muốn tuyển Bắc Phong Chi Chủ mới cho Bắc Phong.

    Đương nhiên, chỉ là Bắc Phong Chi Chủ tạm thời.

    Nếu như trong ba năm Nguyên Nguyên Thượng Nhân không có trở về, thì chữ tạm thời này coi như xóa bỏ.

    Tuyển Bắc Phong Chi Chủ đương nhiên là đời thứ chín.

    Dù sao đời thứ tám cũng trên nguyên tắc mặc kệ sự đời, không có khả năng lại tiếp tục làm Bắc Phong Chi Chủ.

    Nghe nói không lâu sau đó đã diễn ra cuộc tuyển chọn Bắc Phong Chi Chủ.

    Quả nhiên là một mưu kế.

    Lục Nguyên trong nội tâm chấn động.

    Hiện tại, thực lực của mình trên cơ bản cũng đã đạt đến Kiếm tiên cấp.

    Trong số kiếm tiên của Bắc Phong, Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho là mạnh nhất.

    Phương Nho có tu vi Trường Sinh Thập Trọng, còn thứ hai thứ ba sẽ là Tư Mã Trường Bạch và Diệp Dương Dung.

    Hai người này đều có tu vi Trường Sinh Cửu Trọng.

    Tương đối mà nói thì Độc Cô Diệp và Sở Phi đều yếu hơn một chút.

    Nếu Tư Mã Trường Bạch và Diệp Dương Dung hai người này tranh tài mà nói thì Tư Mã Trường Bạch phần thắng lớn hơn.

    Hiện tại là tuyển Bắc Phong Chi Chủ tạm thời.

    Không hề nghi ngờ, Phương Nho là mạnh nhất.

    Nhưng Lục Nguyên theo bản năng lại cảm giác được bên trong nhất định có mưu.

    Đến lúc đó, Bắc Phong Chi Chủ đích thật chỉ có thể là Tư Mã Trường Bạch.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân đã dùng phương pháp này để đối phó với Bắc Phong.

    Bắc Phong cũng không phải là dễ đối phó.

    Dù sao, đây cũng là một bộ phận của Hoa Sơn.

    Hoa Sơn vẫn còn lão ngoan đồng.

    Ngươi muốn hủy diệt Bắc Phong là hoàn toàn không có khả năng.

    Mà Nguyên Lăng tuyển chỉ là Bắc Phong Chi Chủ tạm thời, để có thể khống chế Bắc Phong.

    Đây cũng chính là một phần quan trọng trong kế hoạch của Tư Mã Trường Bạch.

    Sau khi nghĩ thông suốt, Lục Nguyên nội tâm đại chấn, muốn lập tức quay trở lại Bắc Phong.

    Nhất định không thể để cho Tư Mã Trường Bạch lên làm Bắc Phong Chi Chủ.

    Lục Nguyên cáo biệt người đã thông báo cho mình tình huống ở Bắc Phong, ngự khởi một đạo kiếm quang nhắm hướng Bắc Phong mà đến.

    Điều này khiến cho vị tu tiên giả kia âm thầm hâm mộ.

    Ngự sử phi kiếm, đây chính là luyện thể Trường Sinh Bát Trọng mới có.

    Không tưởng được người trẻ tuổi này lại có thể dùng ngự sử phi kiếm.

    Lại nói Lục Nguyên ngự trên ánh sáng đạo kiếm quang xông vào chính giữa mây xanh.

    Thái Hồ cách Bắc Phong chỉ có một đoạn.

    Khoảng cách này nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn, chỉ mất vài ngày thời gian.

    Đang trong lúc phi hành, Lục Nguyên phát hiện có người theo dõi mình.

    Tốc độ ngự kiếm của mình, đặc biệt là có thể dùng Bạch Đế kiếm đạo trong thời gian ngắn hạn, chỉ là Bạch Đế kiếm đạo không có khả năng dùng một lần, rất dễ tiêu hao pháp lực.

    Có người đang theo dõi hắn.

    Lục Nguyên sau mấy lần nhìn về phía sau, liền phát hiện đang theo dõi mình không phải chỉ là một hai nhóm mà là rất nhiều.

    Bắc Lăng Sơn có thế lực cũng rất lớn.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân lăn lộn lâu như vậy, muốn tìm tung tích của Lục Nguyên cũng không phải chuyện khó khăn.

    Lý Nguyên Bạch cũng vậy mà Yến Thương Thiên cũng thế.

    Yến Thương Thiên bản thân cũng không tránh được.

    Lục Nguyên cảm giác mình tựa hồ đối với truy tung và phản truy tung cũng có chút ấn tượng.

    Vỗ đầu một cái, hắn thiếu chút nữa đã quên mất.

    Trong Vạn Độc Động, khi xem qua bốn mươi mốt quyển sách kia, trong đó có một bản tựa hồ ghi lại cách để theo dõi, lập tức ở chính giữa đám mây trắng tìm cho mình một vị trí ẩn núp.

    Kiếm quang màu trắng của mình hoàn toàn tương quan với mây trắng.

    Quyển sách này có tên là “Kiếm Ưng tâm đắc”.

    Chính là ngoại hiệu đời thứ bảy của một người.

    Vị Kiếm Ưng này trong quá trình theo dõi và bị theo dõi đã sáng chế ra.

    Người này đối với thuật theo dõi của mình cực kỳ tự ngạo.

    Ông ta đã đem hết thảy những tâm đắc cùng với lĩnh ngộ kiếm ý của mình ghi lại phía sau.

    Còn đầu tiên chính là chi thuật truy tung và phản truy tung.

    “Truy tung và phản truy tung vốn là một thể”.

    Câu đâu tiên của quyển sách đã nói như vậy.

    - Thuật truy tung bao gồm xem xét dấu vết, ngửi vị, nhìn xa, nghe gió, và truy thần.

    - Trước tiên nói về việc xem xét dấu vết.

    Ngự kiếm bay qua bầu trời.

    Chính giữa bầu trời có một số loạn lưu, loạn thạch chồng chất.

    Tầng mây này một khi bị ngự kiếm của người đi qua, thì để lại đủ loại dấu vết.

    Nếu như là người cao minh, chỉ cần liếc nhìn sang, thì có thể thấy được thời gian trải qua bao lâu và phương hướng nào.

    - Tiếp đến là ngửi vị.

    Lỗ chân lông trên cơ thể người có thể phát ra đủ loại mùi.

    Thời gian lâu không tiêu tan, lưu lại trong gió.

    Trừ phi đúng lúc có gió thổi qua, bằng không thì rất dễ dàng bị cao thủ theo dõi.

    - Nói đến nhìn xa, trong tu tiên giới có đủ loại bí pháp.

    Có thể dựa vào một chút cảm ứng.

    Nếu có tóc hoặc quần áo trong tay, chỉ cần khoảng cách đừng quá xa thì có thể bằng quan trắc để nhận ra chỗ ở của người.

    Đây chính là bí pháp nhìn xa.

    Nói đến nghe gió, chỉ có thể đuổi đến gần thì mới có tác dụng.

    Cao thủ trong tu tiên giới, có thể theo dõi bằng hai lỗ tai.

    Nghe được tiếng gió trong phạm vi hơn mười dặm là có thể tìm được đối thủ.

    Truy thần chính là khi ngươi bay qua chỗ nào thì sẽ lưu lại một chút dấu vết của thần hồn.

    Đụng phải cao thủ thì có thể mượn thần truy thần, tìm được phương hướng của ngươi.

    Lục Nguyên xem qua tâm đắc truy tung của vị tiền bối này không khỏi cảm thấy hoảng sợ.

    Vốn bên trong truy tung và phản truy tung có nhiều môn đạo như thế.

    Quả nhiên là thuật nghiệp chuyên tấn công.

    Chỉ sợ Yến tổ sư căn bản cũng không hiểu được những môn đạo này.

    Khi cảm giác được có người đang theo dõi mình thì chỉ có thể dùng môn đạo này.

    Chi thuật truy tung và phản truy tung cũng không phải nhất thời có thể học được.

    Nhưng có thể học được một chút thủ đoạn thì vô cùng tốt cho việc mình chạy đến Bắc Phong.

    Lục Nguyên lật kiếm qua lại.

    Kiếm quang càng tăng lên rất nhiều.

    Dưới ánh sáng đáng sợ của kiếm quang, công kích của đối thủ liền lộ ra.

    Các trưởng lão của Bắc Lăng Sơn còn muốn vùng vẫy giẫy chết, nhưng Lục Nguyên nào cho bọn họ cơ hội, trực tiếp giết chết.

    Tay khẽ động, một kiếm xuống dưới, năm cái đầu người bay lên.

    Lại chuyển tay hóa một mảnh kiếm quang.

    Kiếm thu về trong vỏ.

    Trong khoảng thời gian ngắn, rõ ràng cảm giác được người của Bắc Lăng Sơn theo dõi.

    Mà sau khi học được pháp môn truy tung và phản truy tung, Lục Nguyên phát hiện mình không ngờ lại có thể ứng phó thành thạo được.

    Đồng thời, Lục Nguyên cũng phát hiện đối phương theo dõi tổ chức có chút mất trật tự.

    Đơn giản mà nói, rất không chuyên nghiệp.

    Hơn nữa, tổ chức có chút vấn đề.

    Đã không chuyên nghiệp, mà có một tổ đang theo dõi mình cách đó không xa lại không phát hiện ra mình.

    Lục Nguyên tất nhiên không ngại tu tiên giới chính đạo.

    Vì dân thiên hạ đến trảm yêu trừ man.

    Cho nên đã bay tới chỗ năm người kia.

    Tổ năm người kia rõ ràng là không kịp phản ứng.

    Đã đuổi theo Lục Nguyên từ rất xa, kết quả Lục Nguyên lại hiện ra trước mặt bọn họ.

    Kết quả ai cũng biết.

    Năm người này tất nhiên là chết dưới thân kiếm của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên hiện tại cũng cảm thấy kỳ quái.

    Đối phương rất có thể biết tổ chức mất trật tự.

    Nếu như là người của Nguyên Lăng Thượng Nhân, nghe nói Nguyên Lăng Thượng Nhân đều là nhân tài.

    Với thủ đoạn của Nguyên Lăng Thượng Nhân thì không nên như thế.

    Tổ chức như vậy chỉ có thể nói lên một khả năng, nửa năm trước Nguyên Nguyên Thượng Nhân biến mất, nhưng Nguyên Lăng Thượng Nhân cũng không thấy đâu.

    Có khả năng y cũng mất tích theo.

    Kết quả, tổ chức Bắc Lăng Sơn hỗn loạn, truy đuổi mình mà lại mất trật tự như vậy.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân và Nguyên Lăng Thượng Nhân hai người tranh đấu, cũng không biết ai đã chiếm được thế thượng phong.

    Nhưng măc kệ.

    Hiện tại, quan trọng nhất là phải tăng tốc chạy tới Bắc Phong.

    Oanh!

    Một đạo cự đại thiểm điện đột nhiên oanh tới, chỉ một lát sau truyền đến tiếng sấm tựa hồ như trời đất bị bổ ra làm đôi.

    Còn chưa kịp phản ứng thì hạt mưa rớt xuống so với hạt đậu nành còn to hơn.

    Hạt mưa xuyên qua cành lá rớt xuống mặt đất, ngàn vạn hạt mưa giữa đất trời dệt thành màn mưa.

    Mưa gió đầy trời, tiếng gió tiếng mưa, tiếng sấm, tiếng sóng đan thành một mảnh.

    Mưa rào chạm đất, cát phi tung tóe.

    Cây cối dưới cơn mưa rào to lớn lay động không ngừng.

    Lục Nguyên nhìn thấy bầu trời như vậy thì biết hiện tại không thể bay.

    Kiếm quang màu trắng của hắn, trong màn đêm mưa to gió lớn như thế này, thật sự là dễ khiến người khác chú ý.

    Không còn cách nào khác, Lục Nguyên chỉ có thể thu xuống kiếm quang, hướng một sơn cốc đi đến.

    Việc đến Bắc Phong tuy rằng rất gấp, nhưng cũng không nên để cho người của Bắc Lăng Sơn đuổi theo.

    Người của Bắc Lăng Sơn đuổi theo mình, tuyệt đối còn có nhân vật thực lực cao hơn mình.

    Hạ xuống giữa sơn cốc, vừa mới dẫm lên mặt đất thì liền nghe cách đó không xa những thanh âm đan liên tiếp vào nhau.

    Hiển nhiên là có người giao thủ.

    Lục Nguyên không khỏi tập trung tư tưởng lắng nghe.

    Người giao thủ ở phía đông, cách nơi này ước chừng hơn mười dặm.

    Trong cơn mưa to gió lớn như thế này thì rất khó nghe rõ.

    Nơi này cách Bắc Phong không xa.

    Đến nhìn kỹ rồi hãy nói.

    Lục Nguyên lập tức bay thẳng đi.

    Bởi vì kiếm quang của ngự kiếm trong đêm mưa gió hiện lên quá rõ ràng.

    Cho nên trực tiếp bay đi cũng không dùng ngự kiếm.

    Đến nơi, hắn thấy người đang giao thủ có ba người.

    Chỉ là một người trong đó chính là sư thúc của mình Phương Nho.

    Sư thúc Phương Nho hiện tại tương đối chật vật.

    Cánh tay phải tay trái đều có vết máu, quần áo rách rưới.

    Trong tay một thanh Hạo Nhiên linh kiếm vung vẩy, hướng về đối phương mà đến.

    Nhưng sư thúc Phương Nho thực lực hiện tại hiển nhiên không phải là Trường Sinh Thập Trọng.

    Hiện tại ông ta thi triển chiến lực, tối đa là Trường Sinh Lục Trọng, Thất Trọng mà thôi.

    Trường Sinh Thập Trọng so với Trường Sinh Lục Trọng, Thất Trọng mạnh vô cùng.

    Trúng độc!

    Lục Nguyên nhìn sang, phát hiện sư thúc Phương Nho làn da chính giữa có màu đỏ chuyển động.

    Quả nhiên là trúng độc.

    Nhưng độc tố thiên hạ tuy rất nhiều, nhưng độc dược so với Trường Sinh Thập Trọng sư thúc Phương Nho thì thật chẳng thấm vào đâu.

    Lục Nguyên nhìn sang hai người đang giao thủ với sư thúc Phương Nho.

    Hai người này vừa ốm vừa cao.

    Một người trong đó cười ha hả:

    - Phương Nho, ngươi nghĩ ngươi là Trường Sinh Thập Trọng thì giỏi lắm sao?

    Chúng ta đã dụng kỳ độc của Thất Sát Tinh Tú Hải, gọi là Thất Sát Tinh Tú Độc.

    Thất Sát Tinh Tú Độc được chia làm bảy vị vạn độc chi độc, theo thứ tự là Thiên Xu độc, Thiên Tuyền độc, Thiên Cơ độc, Thiên Quyền độc, Ngọc Hành độc, Khai Dương độc, Diêu Quang độc.

    Bảy hỗn hợp độc tố này trộn chung một chỗ.

    Vô luận là lấy ra loại nào cũng có thể khiến cho tu tiên giới rung động.

    Bảy chủng loại xuất hiện thì đại đạo cảnh cũng phải ngã.

    Ngươi nếu có thể phát huy được lực sát thương thì mới là kỳ quái.

    Tên còn lại cũng cười nói:

    - Đúng vậy!

    Phương Nho, ngươi nếu có thể thắng được Trích Tinh Tử, Trích Nguyệt Khách hai người chúng ta thì chúng ta sẽ phục vụ hàng ngày cho ngươi ngay.

    Hai người này nguyên là người của Thất Sát Tinh Tú Hải, cũng không phải là nhân vật cấp kiếm tiên, chỉ là tu tiên giả Trường Sinh Thất Trọng.

    Tuy nhiên, chúng có mang theo trấn phái kỳ độc của Thất Sát Tinh Tú Hải, cho nên mới dám động thủ đối với Phương Nho.

    Kỳ độc của Thất Sát Tinh Tú Hải này tồn lượng cực nhỏ.

    Phương Nho lại khẽ động, đón đỡ một kiếm của Trích Tinh Tử.

    Nhưng khi đỡ nhát kiếm này, trên thân kiếm lại xuất hiện một vòng lục quang quỷ dị.

    Hiển nhiên là một loại độc tố.

    Hạo Nhiên linh kiếm của Phương Nho, vốn giống với Dưỡng Ngô kiếm của Lục Nguyên, đều là chính khí chi kiếm, nhưng hiện tại cũng bị ô nhiễm tà khí.

    Phương Nho phun ra một ngụm huyết:

    - Thất Sát Tinh Tú độc quả nhiên là lợi hại.

    Nhưng cho dù có Thất Sát Tinh Tú độc thì muốn Phương mỗ ta trúng độc cũng không phải là chuyện dễ dàng.

    Các ngươi làm sao làm được?

    Trích Tinh Tử cười ha hả:

    - Bí mật trong đó không cần cho ngươi biết.

    Ngươi chỉ cần chết đi là xong.

    Độc rất hữu dụng nhưng độc cũng không phải là vạn năng.

    Phương Nho sở dĩ trúng độc là bởi vì một năm trước, chúng đã dụng thủ đoạn cực kỳ bí mật, bắt đầu hạ độc Phương Nho với Thiên Xu độc, sau đó là đến Thiên Cơ độc.

    Hiện tại, mượn tiếng sấm hạ Thiên Quyền độc, mượn trời mưa hạ Ngọc Hành độc.

    Khi giao thủ thì hạ Thiên Dương Độc.

    Cuối cùng ngũ độc hợp nhất.

    Nếu như không phải dùng đến thân tín của Phương Nho bỏ độc làm đường dẫn thì bốn độc sau này cũng khó có thể phóng ra.

    Trích Tinh Tử cùng Trích Nguyệt Khách hai người nhận được mệnh lệnh là phải giết chết Phương Nho bằng thuốc độc.

    Trích Tinh Tử và Trích Nguyệt Khách hai người đã phát động công kích.

    Chẳng những dùng phi kiếm công kích, hơn nữa trong thời điểm công kích còn đánh ra đủ loại độc tố.

    Hiện tại Phương Nho toàn thân trúng độc không biết bao nhiêu, vừa đỏ vừa xanh trông rất cổ quái.

    Phương Nho âm thầm thở dài, sợ rằng rồi mình cũng chết ở nơi này.

    Không!

    Mình không thể chết!

    Phương Nho lại càng chống đỡ.

    Nhân sinh của Phương Nho với những kiếm tiên khác có vài phần bất đồng.

    Khi Phương Nho còn trẻ, phóng túng vô cùng, hoàn toàn khác với bây giờ.

    Khi đó Phương Nho hết sức lông bông.

    Nhưng có một lần, bởi vì lầm giao kết với bọn ma đạo, không nhìn thấy chân diện của y, mà sư phụ của ông ta phải chết trong tay ma đạo.

    Phương Nho cũng là nhờ sư phụ trước khi chết dùng hết lực mà cứu thoát.

    Chương 428-429: Lục Nguyên trở về

    Từ đó về sau, Phương Nho tính cách thay đổi, không còn bộ dạng lông bông nữa, mà trở nên trầm mặc.

    Qua một thời gian ngắn, Phương Nho lại càng trở nên nghiêm nghị.

    Đối với mọi thứ giải trí không còn hứng thú.

    Chỉ không ngừng luyện kiếm.

    Từ đó về sau thực lực đại tiến, trở thành một trong sáu kiếm tiên của Bắc Phong.

    Sự phụ bởi vì ông ta mà chết.

    Cho nên, ông ta phải bảo vệ Hoa Sơn Bắc Phong mà sư phụ yêu mến nhất.

    Hiện tại, đám người Nguyên Lăng Thượng Nhân đối với Bắc Phong có âm mưu thật lớn, mình nhất định không thể chết.

    Mình nhất định phải bảo vệ Bắc Phong.

    Phương Nho thở mạnh một hơi, lại chống đỡ vài kiếm.

    Nhưng toàn thân trúng độc ngày càng nặng, mắt thấy đạo hàn quang lướt tới, xem ra chính mình phải chết chỗ này rồi.

    Phương Nho thở dài bất đắc dĩ.

    Hoa Sơn Bắc Phong xem ra Hạo Nhiên linh kiếm của ta không còn cách nào bảo hộ được nữa.

    Nhưng trong giờ phút này, một đạo hàn quang phóng lên trời.

    Phương Nho tuy rằng đã trúng Ngũ Sát Tinh Tú Độc, pháp lực suy yếu rất nhiều, nhưng nhãn lực vẫn còn.

    Đây là một đạo kiếm quang kinh người.

    Đạo kiếm quang này lựa chọn góc độ sử dụng, trên không trung biến hóa ra ba mươi mốt lần.

    Mỗi một lần biến hóa đều không thể bắt bẻ, tìm không thấy một chút sai lầm.

    Hoàn mỹ!

    Một chiêu kiếm hoàn mỹ.

    Trích Tinh Tử và Trích Nguyệt Khách hai người này dù sao cũng là tu tiên giả Trường Sinh Thất Trọng.

    Cho nên, thời điểm gặp nguy hiểm cũng phản ứng kịp thời.

    Bọn hắn lần đầu tiên gặp phải một kiếm quang đáng sợ đến như vậy.

    Hiện tại trong mưa có Ngũ Hành Độc, chỉ cần né tránh một kiếm này là xong.

    Hai người bọn họ đều nghĩ như vậy.

    Hai người này cũng là thân kinh bách chiến, quay người né tránh chiêu kiếm.

    Nhưng phản ứng của bọn họ đã muộn.

    Ngoài ra, bọn chúng chiến đấu với Phương Nho tiêu hao không ít pháp lực.

    Một kiếm của bọn chúng biến hóa, mà đạo kiếm quang kia cũng biến hóa theo.

    Ba mươi mốt lần biến hóa hoàn mỹ.

    Trích Tinh Tử và Trích Nguyệt Khách hai người rất nhanh đầu rơi xuống đất.

    Mà Phương Nho rốt cuộc cũng nhìn thấy người vừa xuất thủ.

    Dưới cơn mưa to, một người mang đôi giày đen, áo trắng, váy xanh, trường kiếm thon dài, cùng với khuôn mặt lười nhác đang tươi cười.

    Lục Nguyên.

    - Lục Nguyên tham kiến Phương sư thúc.

    Lục Nguyên lên tiếng.

    - Rất giỏi.

    Mặc dù là đánh lén, nhưng một kiếm lại có ba mươi mốt biến hóa.

    Một kiếm nhưng lại chém chết hai tu tiên giả Trường Sinh Thất Trọng.

    Kiếm pháp như vậy, ta còn thua kém.

    Phương Nho khen.

    - Phương sư thúc quá khen rồi.

    Lục Nguyên về sau phải còn học hỏi rất nhiều.

    Lục Nguyên nói ra.

    Khiêm tốn trước mặt trưởng bối đã trở thành bản năng.

    Phương Nho gật đầu:

    - Nhưng, nói cho ngươi biết, trước khi rời khỏi chỗ này, ngươi đã trúng Ngọc Hành độc.

    Ông ta chợt giật mình nhớ lại, lập tức nói ra.

    Lục Nguyên lắc đầu:

    - Sư thúc, ta đối với những loại độc tố này đều có chi pháp ứng đối.

    Sư thúc không cần lo lắng cho ta.

    Ta còn có một chi pháp để loại trừ chất độc.

    Lục Nguyên lấy ra Thanh Đế kiếm quang, đưa gần đến thân thể của Phương Nho.

    Độc tố trong cơ thể của Phương Nho thật sự quá nhiều.

    Rõ ràng phải cần chút thời gian mới có thể loại trừ hết độc tố.

    Trong quá trình bài trừ độc tố, Lục Nguyên phát hiện sức khỏe hiện tại của Phương Nho rất yếu.

    Bản thân ngoại thương vô số, độc tố đã phá hư khá nhiều bộ vị bên trong.

    Trên cơ bản, ít nhất phải cần một năm thì Phương Nho mới khôi phục được mười thành chiến lực của mình.

    Trong một tháng, Phương Nho tối đa chỉ có thể sử dụng bảy thành chiến lực.

    Nếu như nói trong vòng ba ngày, Phương Nho có thể sử dụng một nửa thực lực đã là không tệ rồi.

    Quả nhiên, sư thúc Phương Nho thương thế nghiêm trọng như vậy, Tư Mã Trường Bạch sức cạnh tranh trở nên thật lớn.

    Kế tiếp, tất nhiên là thu thập chiến lợi phẩm.

    Trích Tinh Tử và Trích Nguyệt Khách hai người đều là tu tiên giả Trường Sinh Thất Trọng.

    Chiến lợi phẩm cũng không kém.

    Được năm linh thạch trung phẩm, cùng với bốn linh thú khổng lồ.

    Ngoại trừ những cái đó ra, hắn còn lấy được một vật rất quan trọng “Hóa Công Tàn Thiên”.

    Tại Tấn quốc, Thánh Đế yêu ma ở tận sâu trong lòng đất có một môn Hóa Huyết, có thể hấp thu toàn bộ huyết của con người.

    Mà ở Tấn quốc, còn có một môn pháp Nam Minh có thể hấp thu pháp lực của người khác.

    Tà môn cực kỳ.

    Môn tâm pháp “Hóa Công Tàn Thiên” này nghe nói là từ Hóa Huyết hoặc Nam Minh mà thoát thai ra.

    Chưởng môn nhân của Thất Sát Tinh Tú Hải đã luyện Hóa Công Tàn Thiên thành công.

    Tuy nó vẫn còn có nhiều hạn chế, nhưng đây là một diệu pháp kỳ công.

    Trích Tinh Tử là một người tâm kế rất mạnh.

    Bình thường đã tranh thủ thời gian luyện tập được một chút Hóa Công Tàn Thiên.

    Mà hôm nay, người được lợi nhất lại là Lục Nguyên.

    Cái bản Hóa Công Tàn Thiên này có luyện hay không luyện cũng không sao.

    Có thể nghiên cứu một chút.

    Đến lúc đó, vạn nhất có đối mặt với Hóa Huyết hoặc Nam Minh thì cũng có thể trở tay.

    Hắn ném Hóa Công Tàn Thiên này vào pháp khí không gian của mình.

    Hiện tại, có thể chính thức quay trở lại Hoa Sơn rồi.

    Càng gần Hoa Sơn, người theo dõi của Bắc Lăng Sơn càng ngày càng ít.

    Đã đến bên cạnh Hoa Sơn, rốt cuộc hoàn toàn yên lòng.

    Đã quay trở lại Hoa Sơn rồi.

    Lục Nguyên có chút cảm khái.

    Nửa năm trước bởi vì Thái Hồ chi tranh, kết quả chuyến đi này đã trải qua một hồi đại biến cố.

    Phương Nho bên cạnh nhẹ nhàng ho khan.

    Thật sự là chật vật!

    Nếu như không phải được hậu bối cứu thoát thì rõ ràng thiếu chút nữa sẽ chết trong tay người của Thất Sát Tinh Tú Hải.

    Mà Hoa Sơn Bắc Phong cũng đã có người ra nghênh đón.

    Bắc Phong cũng vì Phương Nho và Lục Nguyên trở về mà chấn động thật lớn.

    Đầu tiên là Phương Nho.

    Phương Nho hiện tại là một nhân vật rất mạnh ngoại trừ bảy đại nhân vật trong Xuất Vân Tiên Cảnh.

    Mà nhân vật như vậy lại bị trọng thương trở về.

    Bình thường bị thương thì không có gì, nhưng trước cuộc thi tuyển Bắc Phong Chi Chủ mới thì có chút cổ quái.

    Phương Nho lúc này đây bị thương, đối với tương lai của Bắc Phong ảnh hưởng không biết bao nhiêu.

    Thứ hai, Lục Nguyên đã trở về.

    Nửa năm trước, Nguyên Nguyên Thượng Nhân mất tích.

    Bắc Phong Đệ nhất thiên tài Lục Nguyên cũng mất tích.

    Mọi người tìm không biết bao lâu cũng không tìm được, đều cho rằng Lục Nguyên đã chết rồi.

    Mà bây giờ Lục Nguyên rốt cuộc cũng đã trở về.

    Lục Nguyên trở về dĩ nhiên là một chuyện trọng đại.

    Một đám sư huynh đệ đều vây quanh hỏi han chuyện phát sinh trong nửa năm qua.

    Lục Nguyên chỉ trả lời đơn giản, nhưng trong nội tâm lại cảm thấy ấm áp.

    Người được quan tâm cảm giác rất tốt.

    Người đến tiếp đón còn có Tư Mã Trường Bạch.

    Phương Nho còn có thể sống sót trở về, cùng với Lục Nguyên cũng vậy, xác thực là nằm ngoài ý liệu của Tư Mã Trường Bạch.

    Nhưng cũng không ảnh hưởng quá lớn.

    Đại cục đã hoàn toàn nằm trong tay ông ta.

    Sau một hồi náo loạn, Lục Nguyên cũng đã trở về nơi yên tĩnh của mình.

    Một nơi thật sự yên tĩnh.

    Lục Nguyên khi về đến phòng thì cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

    Tại vạn độc động thì xem qua các loại quá trình lĩnh ngộ kiếm ý.

    Về sau chỉ được nghỉ ngơi một chút rồi lại quyết đấu với Đồng Bách Niên.

    Sau đó lại bị truy kích bởi người của Bắc Lăng Sơn.

    Đây là khoảng thời gian vất vả.

    Cho nên vừa về đến phòng thì liền cảm giác mệt mỏi ngay.

    Ngủ một giấc trước đã rồi nói sau.

    Một giấc ngủ này cũng không biết qua bao lâu mới tỉnh lại.

    Sau khi tỉnh lại, hắn lại nghĩ đến những gì mình đã đọc, những gì mình đã luyện trong nửa năm qua.

    Bây giờ đi kiếm cái gì ăn đã.

    Nửa năm qua ăn toàn thịt thái tuế.

    Tuy rằng thịt thái tuế so với thịt heo thì ngon hơn, nhưng ăn cả nửa năm như vậy, ngay cả nhìn thấy nó cũng cảm thấy buồn nôn.

    Hiện tại, vất vả lắm mới được giải phóng, tất nhiên là phải ăn một chầu cho đã.

    Hắn đến một quán ăn, chọn vài món ăn.

    Cái gì là tê cay ba tiên, canh chua cá, tương thịt băm, thịt hầm, cá chạch om ớt, tôm hấp, lại còn một tô canh thật lớn.

    Nửa năm qua không có thưởng thực hương vị thức ăn ngon.

    Hôm nay nhất định phải hưởng thụ.

    Nhìn thấy các món ăn mới được bưng lên, Lục Nguyên liền nếm ngay món thịt hầm.

    Miếng thịt béo ngậy, thật sự là cực phẩm.

    Lại nếm một chút món cá chạch om ớt.

    Cay đến tê đầu lưỡi.

    Uống thêm một ngụm rượu.

    Lục Nguyên hiện tại cũng có chút bồng bềnh giống như đang ở trên bồng lai tiên cảnh.

    Nhân sịnh như vậy mới là tự tại, thoải mái.

    Có rượu có thịt, tự tại tiêu dao như thần tiên.

    Tranh phách đoạt quyền, nhân sinh mệt mỏi.

    Lục Nguyên tự tại hưởng thụ.

    Trong khi hắn đang ăn thì tiếng thảo luận của người bên cạnh liền truyền vào trong tai.

    - Mọi người nói, tuyển chọn Bắc Phong Chi Chủ người nào là có khả năng nhất?

    - Tất nhiên là Phương Nho sư bá rồi.

    Quân Tử Kiếm Phương Nho cũng không phải nói giả.

    Những người ở dưới Nguyên Nguyên sư bá, ông ấy là lợi hại nhất.

    - Đáng tiếc, ông ta hiện tại đang bị trọng thương.

    Trừ ông ấy ra, là Tư Mã Trường Bạch sư bá rồi.

    - Cũng chưa chắc, Diệp Dương Dung sư bá thực lực cũng không phải chỉ là trưng cho đẹp.

    - Diệp sư bá thực lực tất nhiên là mạnh, nhưng vẫn yếu hơn Tư Mã sư bá.

    - Về phần Sở sư thúc, Độc cô sư thúc thì lại càng yếu hơn.

    Cuộc thảo luận bắt đầu về việc tuyển chọn Bắc Phong Chi Chủ.

    Mà đại đa số người đều cho rằng Tư Mã Trường Bạch mới là người có khả năng trở thành Phong chủ mới.

    Lục Nguyên cũng lười tham gia vào thảo luận của những người này.

    Những gì nên làm hắn cũng đã làm, còn kết cục như thế nào thì còn tùy vào thiên ý.

    Được rồi, tiếp tục hưởng thụ mỹ thực trước mắt.

    Vừa chuẩn bị ăn, kết quả lúc này lại có một đám người bước vào hiệu ăn.

    Mà đám người này thật đông.

    Cầm đầu là một gã thanh niên anh tuấn trẻ tuổi.

    Mà sau lưng người này là hơn mười người.

    Lại còn có mấy trưởng lão đứng bên cạnh, bày thêm thanh thế cho gã công tử này.

    Lục Nguyên nhìn qua, không phải là Tư Mã Hạo sao?

    Hiện tại phái đoàn của Tư Mã Hạo không dưới mười người.

    Tư Mã Hạo hiển nhiên là nhìn thấy Lục Nguyên, liền khẽ giật mình, khuôn mặt cả kinh, bước chân lui về phía sau nửa bước, nhưng lập tức phản ứngo trở lại.

    Tại sao lại phải sợ Lục Nguyên chứ?

    Đúng vậy, Lục Nguyên là thiên tài, nhưng mình lại là cháu trai của người lãnh đạo Bắc Phong.

    Ngươi có thực lực thì ta có quyền thế.

    Đến lúc đó, chỉ cần tổ phụ lên làm Bắc Phong Chi Chủ thì sẽ trừng trị ngươi.

    Tư Mã Hạo lấy lại bình tĩnh, bước đến trước mặt Lục Nguyên:

    - Chúc mừng Lục sư huynh trở về.

    Vốn cho rằng, Lục sư huynh sẽ không trở về nữa, đệ có thể trở thành đệ tử chân truyền.

    Ah, xin thứ lỗi, đệ không có ý đó.

    Đệ xin chúc mừng Lục sư huynh trở về.

    Lục Nguyên liếc mắt nhìn Tư Mã Hạo:

    - Hình như có chó đang nói chuyện.

    Dứt lời cũng không để ý đến Tư Mã Hạo, tự tại uống rượu.

    Biến Tư Mã Hạo thành chó, muốn trách Tư Mã Hạo bản thân không am hiểu đấu võ mồm.

    Mấy lần đấu võ mồm với Lục Nguyên đều bị thua.

    Tư Mã Hạo vốn muốn mắng thêm mấy câu, nhưng chẳng biết tại sao lại cảm giác được Lục Nguyên có một cỗ khí thế kinh người, nên mất tự nhiên, rõ ràng không dám cãi lại.

    Cũng khó trách, Lục Nguyên hiện tại đang có thực lực của một Trường Sinh Thất Trọng.

    Tư Mã Hạo miễn cưỡng cũng được xem là Trường Sinh Lục Trọng, cấp độ chênh lệnh không thể dùng đạo lý mà tính.

    Lục Nguyên tùy ý phát ra một khí thế cũng có thể dọa được Tư Mã Hạo.

    Tư Mã công tử lại bị một phen mất mặt.

    Từ khi Tư Mã Trường Bạch muốn tiếp quản Bắc Phong Chi Chủ cho đến nay, y đi chỗ nào cũng là một mảnh thúc ngựa thanh âm.

    Nhưng bây giờ lại chịu nhục như vậy nên trong lòng tức giận không thôi.

    Lục Nguyên, hiện tại cho ngươi hung hăn càn quấy một chút.

    Khi nào tổ phụ ta trở thành Bắc Phong Chi Chủ, sẽ có rất nhiều cơ hội thu thập ngươi.

    Y nén giận, cơm cũng không ăn nổi, liền vội vàng ly khai.

    Lục Nguyên được gọi vào Phương Chính Cư Trung.

    Trong Phương Chính Cư Trung, sớm đã có người bên trong.

    Quân Tử Kiếm Phương Nho, Viên Dung Kiếm Diệp Dương Dung, Cô Tâm Kiếm Độc Cô Diệp, Phi Thiên Kiếm Sở Phi.

    Cùng với Lục Nguyên tổng cộng là năm người.

    Sau khi gọi Lục Nguyên đến đây nghị sự, cơ bản xác định được thực lực kiếm tiên cấp của Lục Nguyên.

    Lúc này không còn xem Lục Nguyên là hậu bối nữa, mà đã xem Lục Nguyên trở thành ngang hàng.

    Một chiêu kiếm đánh lén giết chết hai tu tiên giả thực lực Trường Sinh Thất Trọng.

    Thực lực như vậy tuyệt đối có tư cách xưng tụng là nhân vật kiếm tiên cấp.

    - Bắc Phong Phong chủ chi tuyển định vào hai ngày sau, ngày 1 tháng 5.

    Diệp Dương Dung nói.

    - Hiện tại, phiền toái nhất chính là Phương sư huynh đang bị thương, mà hết lần này đến lần khác, Tư Mã Trường Bạch cùng Nguyên Lăng cấu kết với nhau.

    Diệp Dương Dung nói tiếp.

    Lục Nguyên không khỏi có chút khó hiểu:

    - Đã biết rõ Tư mã cùng với Nguyên Lăng có cấu kết.

    Vì sao không thể trực tiếp nói ra?

    Hơn nữa có thể kêu lên Vân Tiên Cảnh để các sư thúc chất vất.

    Diệp Dương Dung lắc đầu:

    - Thứ nhất, không có chứng cứ.

    Vốn đã có chút chứng cứ, nhưng sau này chứng cứ lại không thấy.

    Thứ hai, bảy vị đại đạo cảnh thượng nhân ở Xuất Vân Tiên Cảnh, trong đó có sư phụ của Tư Mã Trường Bạch Tư Mã Thanh Quý.

    Hơn nữa trong số đời thứ tám thì Tư Mã Thanh Quý còn có thật lớn danh vọng.

    Ngoài ra Xuất Vân Tiên Cảnh còn có chút lộn xộn, chính giữa có lợi ích tranh chấp.

    Cho nên, muốn dựa vào Xuất Vân Tiên Cảnh cũng khó.

    Thương lượng qua thượng lượng lại, cuối cùng cũng chẳng có kết quả.

    Cuối cùng cũng chỉ có quyết định Diệp Dương Dung nghênh chiến Tư Mã Trường Bạch.

    Tất cả mọi người dù sao cũng là Trường Sinh Cửu Trọng, cũng cố hết sức thôi.

    Mà Lục Nguyên thì cũng không nói nhiều.

    Dù sao chính hắn cũng không dám khẳng định, mình có thể thắng Tư Mã Trường Bạch.

    Đến lúc đó, đánh thì sẽ biết thôi.

    Mấy ngày nay, người đến Bắc Phong ngày càng nhiều.

    Bắc Phong chính là một trong Hoa Sơn Tiên Môn Ngũ Phong.

    Thay đổi Phong chủ, tất nhiên là chấn động Đại Tấn.

    Các môn phái đều phái người đến quan sát.

    Trong khi Bắc Phong đang náo nhiệt thì Lục Nguyên tìm một hồ nước, tĩnh với lòng mình, tĩnh với kiếm, và uống rượu.

    Cái này, cũng là vì sau đó không lâu, một trận chiến đã được chuẩn bị sẵn sàng.

    Ngày một tháng năm cuối cùng cũng đã tới.

    Ngày hôm nay thời tiết không còn nắng ráo, sáng sủa như ngày hôm qua.

    Thời tiết thật đáng sợ.

    Mưa phùn liên tục rơi xuống.

    Hơn nữa còn có khả năng mưa to.

    Mà Tư Mã Trường Bạch còn có ngoại hiệu là Đại Nhất Kiếm Tiên.

    Chương 430-431: Tìm kiếm Nguyên Nguyên thượng nhân

    Vào ngày 1, Lục Nguyên thức dậy rất sớm.

    Sau khi uống cạn ngụm rượu cuối cùng trong bình rượu.

    Cách, hắn ném bình rượu xuống đất vỡ vụn.

    - Dưỡng Ngô, Trấn Nhạc hảo huynh đệ.

    Chuẩn bị xong rồi.

    Một trận chiến ta mong đợi hơn mười năm nay.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng nói chuyện với hai thanh kiếm của mình.

    Đồng thời tay chuyển động, hai thanh kiếm cũng quy vào trong vỏ.

    Lục Nguyên đeo hai thanh kiếm vào người, rồi bước đến bê cạnh hồ Thanh Trì.

    Trời mưa à?

    Hắn từ trong không gian pháp khí lấy ra một cái mũ rộng vành.

    Một bộ thanh y biệt mũ rộng vành.

    Một cơn mưa.

    Đúng vậy, hơn mười năm rồi.

    Cùng Tư Mã Trường Bạch kết thù đó là chuyện hơn mười năm trước.

    Trong khoảng thời gian mười năm qua xảy ra biết bao nhiêu việc.

    Thời điểm cần giải quyết rốt cuộc cũng đã tới.

    Ngày 1 tháng 5, mây nhiều, có mưa.

    Cuộc tuyển chọn Bắc Phong Chi Chủ mới rốt cuộc đã bắt đầu.

    Vốn việc tuyển chọn Bắc Phong Chi Chủ tạm thời cho Bắc Phong là do Xuất Vân Tiên Cảnh chỉ định.

    Nhưng bản thân Xuất Vân Tiên Cảnh hiện nay có chút hỗn loạn.

    Có người ủng hộ Phương Nho, có người ủng hộ Tư Mã Trường Bạch.

    Dù sao sư phụ của Phương Nho cũng chết sớm.

    Còn sư phụ của Tư Mã Trường Bạch Là Tư Mã Thanh Quý vẫn cón sống ở Xuất Vân Tiên Cảnh.

    Kết quả, cuối cùng khắp nơi đều nghị luận, cuối cùng quyết định tỷ thí chọn Phong chủ mới.

    Việc tuyển chọn Phong chủ mới được tiến hành ở Vân Cốc.

    Vân Cốc nghe nói là nơi ngộ kiếm của tổ sư đời thứ hai, mây mù trùng trùng điệp điệp.

    Hiện tại đã sớm sương mù giăng khắp.

    Mỗi một khi Bắc Phong xuất hiện đại sự gì thì cũng đều tiến hành ở Vân Cốc.

    Vô luận Bắc Phong thi đấu hay là hiện tại tranh giành chức Phong chủ.

    Đinh, đinh, đinh!

    Một tiếng chuông ngân dài từ trên đỉnh núi vọng xuống.

    Tiếng chuông trên đỉnh núi Chấn Bắc giữa Khẩu Bắc và khu Tự trị Mông Cổ tổng cộng vang lên sáu lần.

    Bắc Phong chi tranh rốt cuộc đã bắt đầu.

    Mà bây giờ, có rất nhiều người đang tiến vào Vân Cốc.

    Hội trường Vân Cốc đã được bố trí tốt.

    Phía bắc chính là những vị đã lâu không xuất hiện của Xuất Vân Tiên Cảnh.

    Tổng cộng có ba người tới.

    Người đứng đầu bảy vị đại đạo cảnh Bắc Phong không có xuất hiện, nên phái ra ba vị Thượng Nhân cấp.

    Một người có khuôn mặt hiền lành tên là Tôn Thanh Trì.

    Ông ta ngồi ở vị trí bên trái.

    Còn bên ngoài là một vị với vẻ mặt nghiêm túc.

    Người này sắc mặt cực lạnh, là Tư Mã Thanh Quý.

    Những người bị ánh mắt của ông ta đảo qua, hết thảy đều cảm thấy có một cảm giác đáng sợ.

    Mà nhân vật ngồi chính giữa, luận uy thế thì Tư Mã Thanh Quý không sánh bằng.

    Đúng là Lục Thanh Đào, một trong bảy đại đạo cảnh.

    Sư tôn Nguyên Nguyên Thượng Nhân, Phong chủ Bắc Phong một thời Khuất Thanh Thuần không có xuất hiện, còn sư phụ của Nguyên Lăng Thượng Nhân Vạn Thanh Vương cũng không có hiện thân.

    Khi nhìn thấy những vị sư tôn đời thứ tám, các trưởng lão hoặc các đệ tử cũng có người không nhận ra.

    Căn bản không biết những vị này là ai.

    Về phần người bên ngoài Bắc Phong cũng chỉ có thể thầm nghĩ Bắc Phong vẫn còn dấu diếm một đám lão bất tử.

    Nhưng đối với Hoa Sơn tiên môn thì cũng chỉ là chuyện bình thường.

    Bắc Phong hiện tại vẫn còn rất mạnh.

    Ngồi ở phía nam là những tiên môn khác.

    Song Phong Kiếm Tông và Song Phong Kiếm Khí Tông đều có người đến.

    Bắc Phong muốn chọn Phong chủ mới cũng không phải là việc nhỏ.

    Vừa vặn Kiếm Tông và Kiếm Khí Tông cũng gần đó, cho nên bốn Phong chủ đều tự mình đến.

    Các tiên môn khác, chỉ cần không quá xa như Nam Hải tiên môn thì cũng phái người đến để quan sát.

    Những người này ngồi tán gẫu với nhau, bàn luận về việc ai sẽ có khả năng lên làm Bắc Phong Chi Chủ.

    Nhưng ai làm Bắc Phong Chi Chủ, với Bắc Phong và phương diện ngoại giao đều sẽ có thay đổi.

    Ví dụ như đối với những người có quan hệ tốt với Phương Nho, với Tư Mã Trường Bạch, hay với Diệp Dương Dung.

    Ở phía tây là mười đại chân truyền đệ tử.

    Đệ nhất chân truyền Vân Dật ngồi ở vị trí thứ nhất.

    Lục Nguyên thì ngồi ở vị trí thứ sáu.

    Còn ở phía sau là rất nhiều những đệ tử đời thứ mười.

    Bất kể là đệ tử chân truyền hay là đệ tử bình thường đều rất khẩn trương.

    Lúc này đây tuyển Phong chủ mới, quan hệ với tương lai Bắc Phong rất lớn.

    Đệ ngũ đệ tử chân truyền Ti Mã Bác cùng với đệ lục đệ tử chân truyền Lục Nguyên ngồi cùng một chỗ.

    Hai người này quan hệ đã đi về hướng không thể hòa hoãn.

    Lúc này đây không ai nói lời nào.

    Những người tham gia thi đấu luận khẩn trương cũng không kém bao nhiêu.

    Lục Nguyên thì không quá khẩn trương.

    Hết thảy đều đã chuẩn bị xong.

    Về phần thắng bại cuối cùng thì không quá để ý.

    Còn ở phía đông là các trưởng lão đời thứ chín.

    Các vị trưởng lão số lượng rất nhiều.

    Các trưởng lão không cần lên sân khấu để tranh giành chức Phong chủ, bởi vì bọn họ không có thực lực.

    Nhưng tương đối mà nói, các trưởng lão đều có những khuynh hướng nhất định.

    Ví dụ như sẽ đảo hướng sang vị kiếm tiên nào.

    Nếu như kiếm tiên nào lên đài thì tự nhiên sẽ có một phương được lợi lớn nhất.

    Lúc này đây, các trưởng lão tự nhiên là sẽ đảo hướng sang Tư Mã Trường Bạch.

    Trời mưa.

    Lúc này đây, năm vị kiếm tiên tham gia Bắc Phong chi tranh đã xuất hiện.

    Nhất Trung Thiên Tư Mã Trường Bạch nhẹ ho khan một tiếng.

    Phương Nho khuôn mặt mệt mỏi.

    Diệp Dương Dung khuôn mặt mập mạp, cười hì hì.

    U Lan Độc Cô Diệp khuôn mặt lạnh lùng, cùng với người nhỏ tuổi nhất Sở Phi.

    Năm kiếm tiên của Bắc Phong đã đến.

    Hiện tại, Vân Cốc mặc dù không có người lớn tiếng nói chuyện.

    Mỗi người đều chú ý đến âm lượng của mình.

    Nhưng do số lượng người quá nhiều, nên bên trong Vân Cốc có chút huyên náo.

    Người cần đến cơ bản đã trình diện.

    Đến giờ có thể quyết đấu.

    Mưa phùn vẫn còn rơi xuống.

    Khụ khụ!

    Hai tiếng ho khan tuy không lớn nhưng cũng vang vọng toàn trường.

    Hơn nữa có một cỗ mị lực kỳ dị khiến cho mọi người không tự chủ được phải dừng nói chuyện, đồng thời nhìn về phía một trong bảy đại đạo cảnh là Lục Thanh Đào

    Người này nghe nói là am hiểu thủy hệ kiếm ý.

    Và đây cũng là nhân vật lãnh ngộ được mười một chủng loại kiếm ý.

    Hơn nữa còn có thể dung hợp rất nhiều kiếm ý thành một.

    Lục Thanh Đào năm đó nổi danh trong cuộc chiến quyết đấu với Địa Để Yêu Ma Xích Dực Yêu Vương.

    Phải biết rằng Xích Dực Yêu Vương là một trong bốn Địa Để Yêu Ma, hung danh chấn nhiếp với lịch sử hơn ngàn năm.

    - Chư vị trưởng lão Hoa Sơn Bắc Phong, các đệ tử Hoa Sơn Bắc Phong, chư vị tiên môn khác.

    Lục Thanh Đào thản nhiên nói:

    - Bắc Phong Chi Chủ Nguyên Nguyên Thượng Nhân khi còn làm Bắc Phong Chi Chủ, bên ngoài phát triển, bên trong hài hòa.

    Trưởng lão hợp lực, đệ tử đồng lòng vì Bắc Phong phát triển, tạo nên những cống hiến không thể xóa nhòa.

    - Nhưng tiếc rằng phản nghịch Nguyên Lăng Thượng Nhân vì loạn một phương, nửa năm trước Nguyên Nguyên Thượng Nhân đã mất tích không tìm được.

    - Hoa Sơn Bắc Phong chúng ta tuyệt không từ bỏ việc tìm kiếm Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    - Nhưng Bắc Phong to lớn, việc nhiều, nên không thể một ngày không có chủ.

    Cho nên hôm nay, rất nhiều Hoa Sơn Bắc Phong chi nhân quyết định dùng tỷ thí quyết định cao thấp, định ra Bắc Phong Chi Chủ tạm thời.

    Nếu trong ba năm nữa mà không tìm được Nguyên Nguyên Thượng Nhân thì sẽ tự động chuyển thành Phong chủ, xóa bỏ hai chữ tạm thời.

    Những lời này trên cơ bản đều là những lời nói khách sáo.

    Sau khi ông ta nói xong, cuộc tỷ thí đã chính thức bắt đầu.

    Lúc mới bắt đầu, cũng có mấy vị trưởng lão bình thường lên đài giao thủ.

    Nhưng những vị trưởng lão này đều đã sớm được sắp xếp.

    Bằng không thì ngay tiết mục đầu tiên cũng không quá nóng nảy, không có đấu pháp như vậy.

    Danh môn đại phái làm việc, chú ý nhất chính là khí độ, và sau đó chính là chất lượng.

    Những trưởng lão này mặc dù đánh giả, nhưng cũng có màu sắc.

    Các đệ tử ở phía tây thầm nghĩ các trưởng lão giao thủ quả nhiên bất phàm.

    Nhưng ngoài ra, thì những người ngồi ở chỗ khác đều không có hứng thú.

    Quá nhàm chán!

    Đánh giả trong chốc lát.

    Rốt cuộc, Độc Cô Diệp đã nhảy lên.

    Độc Cô Diệp hơi có chút hiếu chiến.

    Bằng không thì bà làm sao mà có tác dụng đối ngoại chinh chiến trong số sáu kiếm tiên ở Bắc Phong được.

    Tay bà khẽ động, linh kiếm vung lên.

    Chỉ mấy kiếm tùy ý đã đuổi hết đám trưởng lão xuống dưới.

    Độc Cô Diệp luyện tất nhiên là Vân Long Thập Biến Tâm Pháp.

    Kiếm thuật của bà kỳ thật cũng có thiên phú.

    Kiếm pháp mà bà luyện chính là Diệp Kiếm Pháp, cách dùng chính là biết thu linh kiếm.

    Diệp Kiếm pháp này cực kỳ cổ quái.

    Có thể từ một chiêu này của ngươi mà đoán được chiêu tiếp theo của ngươi rốt cuộc là gì.

    Người nào giao thủ với Độc Cô Diệp mà chịu sự công kích như vậy, thì liên tục bị bại trận.

    Nhất Diệp Tri Thu Độc Cô Diệp hoặc Cô Tâm Kiếm Độc Cô Diệp.

    Độc Cô Diệp trên đài sát sát uy phong.

    - Độc Cô sư thúc lên rồi.

    - Đúng vậy.

    Lăng Ngọc Châu nhìn thấy Độc Cô Diệp, thầm nghĩ trong lòng, mình cũng nên học tập sư phụ, trở thành nữ kiếm tiên duy nhất đời thứ mười.

    - Được rồi, vui cũng đủ rồi, Độc Cô sư muội.

    Một thanh âm hùng mạnh từ dưới đài vang lên.

    Một thân hình cường tráng đứng dậy.

    Thân hình người này giống như một ngọn núi lửa.

    Ngọn lửa nóng bỏng hướng về bốn phía phát ra.

    Mưa cách đỉnh đầu ông ta ba trượng lập tức tiêu tan không còn tăm hơi.

    Đại Nhất Kiếm Tiên Tư Mã Trường Bạch.

    Nhân vật có khả năng trở thành Bắc Phong Chi Chủ kế nhiệm rốt cuộc đã đứng dậy.

    Chỉ thấy ông ta đứng thẳng, từng bước một hướng về đài cao đi tới.

    Bước chân ông ta rất ổn, khí thế kinh người, giống như một ngọn núi lửa đang di động.

    Những nơi mà ông ta đi qua đều lưu lại một vết cháy.

    Tư Mã Trường Bạch rốt cuộc cũng đã xuất hiện.

    Những vị tiên môn khác mới vừa rồi còn không hề để ý, thì lập tức tập trung tinh thần.

    Mà rất nhiều đệ tử Bắc Phong cũng khẩn trương hẳn lên.

    Bắc Phong kiếm tiên đối đầu với Bắc Phong kiếm tiên.

    Một cuộc chiến đấu như vậy, cho dù là đệ tử chân truyền thì trước kia tuyệt đối cũng chưa được xem qua.

    Tư Mã Trường Bạch đứng ở trên đồi cao:

    - Sư muội cái gọi là nhìn mùa thu biết lá rụng, kỳ thật chỉ là một pháp môn quan sát tỉ mỉ mà thôi.

    Thông qua quan sát phán đoán chiêu tiếp theo.

    Nhưng đụng phải chiêu thức hùng hồn, khí thế vô biên, thì ngươi chỉ có bại.

    Tư Mã Trường Bạch tay khẽ động, rút ra Đại Nhất linh kiếm.

    Một kiếm chém xuống.

    Sở hữu tất cả hỏa diễm, mạnh mẽ chuyển động.

    Độc Cô Diệp cùng chiêu Nhất Diệp Tri Thu để chống đỡ.

    Nhưng khi đỡ xong thì sắc mặt tựa hồ biến đổi, toàn thân xiêm y như muốn phát lửa.

    Chỉ một kích này thì có thể kết luận.

    Độc Cô Diệp xác thực không phải là đối thủ của Tư Mã Trường Bạch.

    Tư Mã Trường Bạch nhẹ nhàng chuyển tay, thanh linh kiếm đã quy vào trong vỏ.

    Còn Độc Cô Diệp thì sắc mặt trắng bệch, đứng ở nơi đó, một ngụm máu tươi dâng lên, khiến cho khuôn mặt xinh đẹp của bà trở nên đỏ bừng.

    Hai người thực lực sai biệt, rất rõ ràng.

    Sự thật đã chứng minh, theo như lời của Tư Mã Trường Bạch, chiêu Nhất Diệp Tri Thu của Độc Cô Diệp kỳ thật chỉ là một loại quan sát động tác rất nhỏ của đối phương.

    Tư Mã Trường Bạch không phải nói khoác lác, mà là dùng hiện thực để nói.

    Độc Cô Diệp tuy không phục, nhưng thua là thua.

    Bà cũng là nữ tử quang minh, nên liền xuống đài.

    Tư Mã Trường Bạch đứng trên đài:

    - Kế tiếp, có ai khiêu chiến ta?

    - Ta!

    Phương Nho đứng dậy.

    - Phương sư huynh, huynh đang bị thương còn có thể đánh nhau sao?

    Tư Mã Trường Bạch không khỏi cảm thấy quái lạ, lắc đầu:

    - Phương sư huynh hiện tại không nên đánh nhau.

    Nếu ra tay, tuyệt không phải đối thủ của ta.

    Tư Mã Trường Bạch hiển nhiên là xác định vững chắc vị trí Bắc Phong Chi Chủ nhất định là của mình nên bây giờ muốn tỏ ra một chút hào phóng.

    Trước khi trở thành Bắc Phong Chi Chủ, lộ ra một chút nhân đức cũng là để cho mọi người chịu phục, quy tâm.

    Sau đó mới thật sự là thời đại cho mình thống trị.

    Tư Mã Trường Bạch cũng đã ngồi lâu trên vị trí cao, nên đối với đủ loại quyền mưu thủ đoạn sớm đã thuần thục.

    Phương Nho rút ra thanh Hạo Nhiên linh kiếm của mình.

    Quân Tử kiếm pháp của ông nghiêm cẩn vô cùng.

    Từng chiêu từng thức có bài bản hẳn hoi, ẩn chứa hạo nhiên chính khí.

    Một khi thi triển ra ngoài, khiến cho nhãn lực của các trưởng lão được mở to.

    Những thanh âm chậc chậc vang lên.

    Quả nhiên là nhân vật bất phàm.

    Nếu như ông ta không bị thương nặng, uy lực thi triển kiếm pháp ít nhất mạnh hơn hiện tại gấp năm lần.

    Ngoại trừ những nhân vật Đại đạo cảnh, thì còn có ai qua được Phương Nho.

    Nhưng vì ông bị thương quá nặng, nên cuối cùng cũng vẫn bị Tư Mã Trường Bạch đánh bại.

    Kế tiếp là Sở Phi.

    Kỳ thật, trước khi quyết chiến, mọi người quyết định, Độc Cô Diệp, Sở Phi và Phương Nho ba người thực lực rõ ràng không phải là đối thủ với Tư Mã Trường Bạch.

    Người trước chính là để tiêu hao nội lực của Tư Mã Trường Bạch.

    Và sau cùng sẽ là người có trình độ ngang bằng với Tư Mã Trường Bạch là Diệp Dương Dung ra tay.

    Phi Thiên Kiếm pháp của Sở Phi nhẹ nhàng chuyển động, tốc độ của người cũng nhanh mà tốc độ kiếm cũng nhanh.

    Nhưng, rất nhanh ông ta cũng bị thua Tư Mã Trường Bạch.

    Một chiêu của Tư Mã Trường Bạch phát ra, trên đài lập tức đều là hỏa diễm.

    Hơn nữa Sở Phi cũng bị trọng thượng.

    Rốt cuộc cũng đã đến người sau, Diệp Dương Dung.

    Hiện tại, người duy nhất có khả năng khiêu chiến Tư Mã Trường Bạch chính là Diệp Dương Dung.

    Diệp Dương Dung cười ha hả bước tới:

    - Tư Mã sư huynh quả nhiên rất cao minh, khiến cho sư đệ ta cũng muốn lĩnh giáo một phen.

    Gương mặt béo của ông ta tuy mỉm cười, nhưng lại có sự chăm chú hơn bình thường.

    Tư Mã Trường Bạch đấu với Diệp Dương Dung.

    Cuộc chiến giành chức Phong chủ mới thật sự bắt đầu.

    Những người đứng ngoài quan sát đều rất nghiêm túc.

    Diệp Dương Dung huy động thanh Dương Viên linh kiếm của ông ta.

    Trường kiếm vẽ một vòng tròn.

    Kiếm pháp của Diệp Dương Dung thiên về phòng thủ.

    Đánh chính là phản kích từ phòng thủ.

    Một vòng tròn từ mũi kiếm của ông ta xuất hiện.

    Mỗi một vòng tròn xuất hiện, công kích của đối phương nếu đánh trúng thượng diện của hình tròn, thì rất nhanh sẽ bị chi lực của vòng tròn làm tiêu tan mất.

    Một khi lâm vào kiếm pháp như vậy của Diệp Dương Dung, Diệp Dương Dung sẽ thừa cơ phản kích.

    Trong khoảng thời gian ngắn, mũi kiếm của ông ta sẽ mang theo vô số vòng tròn.

    - Rất tốt, Diệp sư đệ, đã nghe nói qua Hòa Hợp kiếm pháp của đệ, nay rốt cuộc có thể lĩnh giáo.

    Thanh linh kiếm của Tư Mã Trường Bạch phát ra hào quang chói mắt, đâm thẳng đến.

    Chương 432-433: Dã tâm

    “Nhất Sơ Thăng” Chiêu thức này với ánh sáng mặt trời một mạch kiếm có chút giống nhau.

    “Nhất Trung Thiên”.

    Chiêu thứ nhất ôn hòa, nhưng chiêu thứ hai lại cuồng bạo, thiêu đốt con người chỉ trong chớp mắt, căn bản không để cho người có cơ hội phản ứng.

    “Nhất Hoàng Hoàng!”

    Một chiêu này lập tức khiến trên đài hóa thành một biển lửa, cuồng bạo thiêu đốt.

    Nhìn thấy ba chiêu này, Diệp Dương Dung dùng Dương Viên linh kiếm hóa giải.

    Nhưng hiển nhiên, lúc này việc hóa giải đã cố hết sức.

    “Quang Nộ Sát”.

    Trong ánh sáng vô hạn cùng với lửa, kiếm ý cuồng bạo hướng về phía Diệp Dương Dung.

    “Đại Chi Cực”.

    Một chiêu này lại mang theo ánh sáng và lửa đột nhiên đè xuống.

    “Đại Hàng Lâm” Một chiêu này so với những chiêu kiếm khác càng đáng sợ hơn.

    Chiêu này một khi thi triển ra, giống như toàn bộ mặt trời đều chiếu xuống một chỗ.

    Diệp Dương Dung lúc này mới phát hiện không ổn.

    Chiêu thức nổi danh phòng ngự của mình vốn không thể chống cự nổi.

    Hòa Hợp kiếm pháp là đứng đầu về phòng ngự ở Bắc Phong không phải là giả.

    Nhưng chiêu này không bình thường.

    Chiêu “Đại Hàng Lâm” này chính là khắc chế Hòa Hợp kiếm pháp của mình.

    Ông ta bị đánh đến không kịp trở tay, thiếu chút nữa là thổ huyết.

    Mà đồng dạng, Tư Mã Trường Bạch cũng thật không ngờ một chiêu này của mình lại có thể khắc chế được Diệp Dương Dung.

    Nhưng với kinh nghiệm của mình, ông ta tất nhiên là không thể bỏ qua.

    Một chiêu tiếp một chiêu công kích.

    Bốp!

    Chiêu cuối cùng, linh kiếm của ông ta đã đánh bay Diệp Dương Dung xuống dưới đài.

    Rất mạnh!

    Sức chiến đấu của Tư Mã Trường Bạch so với Trường Sinh Cửu Trọng thì mạnh hơn nhiều.

    Chỉ trong tích tắc, vô số hạt mưa ngược lại cuốn lên trời, hoàn toàn không chịu được sức nóng tỏa ra từ toàn thân Tư Mã Trường Bạch.

    Tư Mã Trường Bạch đứng ở nơi đó, giống như một Hỏa ma thần.

    Lửa cháy mạnh, đốt cháy đen một bên đài, đồng thời cũng đốt cháy tâm linh người phía trên.

    Diệp Dương Dung không ngừng phun máu tươi, gương mặt tái nhợt.

    Vốn định đấu một trận cho đáng, nhưng tuyệt đối không ngờ Tư Mã Trường Bạch chỉ một chiêu đánh xuống, rõ ràng đã khắc chế được Hòa Hợp kiếm pháp của mình.

    Tư Mã Trường Bạch đứng đó, nhưng ngoài mặt lại không có bất cứ một biến hóa nào.

    Tuy nhiên, thực chất trong lòng cảm xúc đang rất phập phồng.

    Cho tới nay, Tư Mã Trường Bạch là người rất có dã tâm.

    Khi còn bé, ông ta luôn thích những món đồ tốt nhất.

    Khi đó, ông ta xuất thân tôn quý, là đệ tử của Tư Mã Thanh Quý.

    Người bên cạnh cũng phải nể ông ta vài phần.

    Nhưng trong số mười đại chân truyền đệ tử, ông ta phiền muộn nhất là ba người.

    Thứ nhất là Đại sư huynh Nguyên Nguyên.

    Khi đó, Nguyên Nguyên không phải là Thượng Nhân.

    Lúc đó, Nguyên Nguyên biểu hiện trung hậu vô cùng, là một người hiền lành, thật thà.

    Trong những vấn đề nhỏ, ông ta có thể thắng, nhưng với những vấn đề mấu chốt, ông ta tuyệt đối không phải là đối thủ của Nguyên Nguyên.

    Thứ hai là Nhị sư huynh Nguyên Lăng, càng là kinh tài tuyệt diễm.

    Bản thân ông bất luận là phương diện nào cũng kém hơn Nguyên Lăng rất nhiều.

    Đúng rồi, còn có Lý Nguyên Bạch.

    Nguyên Nguyên và Nguyên Lăng hai người này, vô luận là phương diện nào cũng đều mạnh hơn mình.

    Nhưng Lý Nguyên Bạch thì không mạnh hơn mình bao nhiêu.

    Nhưng trong bất cứ cuộc thi tài nào, ông ta cũng đều thua Lý Nguyên Bạch.

    Sau đó, Tư Mã Trường Bạch trở nên có dã tâm to lớn.

    Nhưng Nguyên Lăng làm phản, trở thành tà ma ngoại đạo đáng sợ.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân trở thành Bắc Phong Chi Chủ, thực lực ngày càng vượt xa mình.

    Bản thân ông ta cùng Lý Nguyên Bạch đấu qua đấu lại cũng không có hài lòng.

    Nhưng rốt cuộc đã truyền đến tin tức, Lý Nguyên Bạch bị trọng thương sắp chết.

    Đây cũng chưa tính là cái gì.

    Sau này, Nguyên Nguyên Thượng Nhân và Nguyên Lăng Thượng Nhân cùng nhau mất tích.

    Mà bây giờ, dã tâm của mình rốt cuộc có thể thực hiện được.

    Vị trí Bắc Phong Phong chủ mà mình ngưỡng mộ không biết bao lâu, suy nghĩ không biết bao lâu đã sắp rơi vào tay mình.

    Tư Mã Trường Bạch trong nội tâm chỉ có vô cùng khoái ý.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân và Nguyên Lăng Thượng Nhân, Lý Nguyên Bặc ba người đó bây giờ không còn.

    Còn các ngươi đều thất bại dưới tay ta.

    Tư Mã Trường Bạch ta thắng lợi rồi.

    Hahahaah……

    Cuồng khoái trong lòng, Tư Mã Trường Bạch cất tiếng cười không dứt.

    Trong lúc mọi người khiếp sợ với chiến lực mạnh mẽ của Tư Mã Trường Bạch, liên tiếp chiến thắng Độc Cô Diệp, Phương Nho, Sở Phi và Diệp Dương Dung bốn người, thì mọi người ý thức được vấn đề.

    Tư Mã Trường Bạch chính là Bắc Phong Chi Chủ đời sau, hiện tại không còn bất cứ kẻ nào có thể ngăn cản Tư Mã Trường Bạch đăng vị.

    Tư Mã Thanh Quý vuốt chòm râu của mình.

    Chính mình năm đó không được làm Phong chủ, nhưng đệ tử của mình trở thành Phong chủ cũng không tệ.

    Trong nội tâm Ti Mã Bác hiện lên sự kích động.

    Tư Mã Hạo thì dương dương đắc ý nhìn về phía Lục Nguyên.

    Hahah, tổ phụ ta đã trở thành Bắc Phong Chi Chủ, về sau cơ hội trả thù ngươi còn thiếu sao?

    Bình thường, những trưởng lão ngã về phía Tư Mã Trường Bạch thì đều mừng thầm trong lòng.

    Ngã về hướng Tư Mã Trường Bạch thật sự là đáng giá.

    Còn những Phong Mạch, Tiên môn khác thì cũng đã có sự thay đổi về mối quan hệ với Bắc Phong sau này.

    Dù sao, muốn quan hệ tốt với Bắc Phong tất nhiên là phải quan hệ tốt với Tư Mã Trường Bạch.

    Khụ khụ!

    Lục Thanh Đào lại ho khan hai tiếng:

    - Hiện tại, xem ra không còn có ai có thể khiêu chiến tiếp.

    Ông ta đảo mắt qua đám trưởng lão.

    Trong đám đó, mạnh nhất cũng chỉ là Trường Sinh Thất Trọng, làm sao có thể là đối thủ của Tư Mã Trường Bạch, tất nhiên là không dám lên đài khiêu chiến.

    Lục Thanh Đào lại ho khan tiếp:

    - Như vậy, Phong chủ đời sau của Bắc Phong chính là Tư Mã…

    - Chờ một chút!

    Khi Lục Thanh Đào đang muốn tuyên bố thì một giọng nói vang lên.

    Mọi ánh mắt nhìn sang, rốt cuộc đã có sự thay đổi?

    Ai đã lên tiếng nói chờ một chút vậy?

    Mọi người nhìn sang, chỉ thấy người vừa mới nói là một người vận thanh y trẻ tuổi, trong tay còn cầm hồ lô rượu, vẻ mặt tự tại.

    Lục Nguyên.

    Lục Nguyên và Tư Mã Trường Bạch có oán hận chất chứa mọi người đều biết.

    Nhưng Lục Nguyên hiện tại nhảy ra làm gì?

    Tất cả mọi người không khỏi tò mò.

    Mưa phùn liên tục, gió vẫn còn.

    Vân Cốc!

    Cuộc chiến giữa Tư Mã Trường Bạch với Diệp Dương Dung đã kết thúc.

    Vốn tưởng rằng mọi thứ đã được quyết định, nhưng đột nhiên lại xảy ra biến hóa.

    Lục Nguyên nói “Chờ một chút” là có ý tứ gì bên trong?

    Tư Mã Trường Bạch đứng trên đài, nhìn về phía Lục Nguyên, xem ánh mắt trong đó tràn đầy hương vị con mèo đùa giỡn con chuột.

    Lục Nguyên chính là tiểu bối.

    Ngươi muốn cùng ta chơi?

    Thật sự là buồn cười!

    Vốn ngươi được xưng tụng là đệ nhất thiên tài đời thứ mười, cho rằng có thể một mực tăng lên?

    Ta đang đợi đây!

    Một khi ta chiếm được vị trí của Bắc Phong Chi Chủ, thì đệ nhất thiên tài đời thứ mười như ngươi còn không phải tùy ý cho ta sai khiến sao?

    Lục Nguyên, ngươi tuy là thiên tài, điều này Tư Mã Trường Bạch ta công nhận, nhưng ngươi cuối cùng vẫn còn quá non.

    Rất nhiều ánh mắt đều nhìn về phía Lục Nguyên, muốn nhìn xem Lục Nguyên rốt cuộc muốn nói cái gì.

    Cái này dù sao cũng do một thiên tài nói ra, nên phân lượng không nhỏ.

    Lục Nguyên lên tiếng đáp:

    - Khiêu chiến vẫn còn chưa hết.

    - Ah, còn có người nào dám khiêu chiến ta?

    Tư Mã Trường Bạch cảm thấy quái lạ, hai mắt quét qua đám trưởng lão.

    Không người nào dám đối mặt với ánh mắt của ông ta.

    Lục Nguyên nói:

    - Ta tới khiêu chiến ngươi.

    Một câu vừa thốt ra, cả hiện trường đều im lặng.

    Lục Nguyên vừa mới nói cái gì?

    Hắn nói muốn khiêu chiến Tư Mã Trường Bạch.

    Đây không phải là đang nói đùa sao?

    Đúng vậy, Lục Nguyên đúng thật là thiên tài.

    Chiến tích của hắn trước kia còn hơ Trường Sinh Thất Trọng hoặc Tu tiên giả gộp lại.

    Đối với đời thứ mười mà nói, đây thật sự là chiến tích khó lường.

    Nhưng thì tính sao?

    Kiếm tiên cấp, Trường Sinh Bát Trọng so với Trường Sinh Thất Trọng phải mạnh hơn nhiều.

    Trường Sinh Thất Trọng cơ bản không còn cách nào đối chiến với Trường Sinh Bát Trọng.

    Mà Trường Sinh Cửu Trọng lại mạnh hơn so với Trường Sinh Bát Trọng.

    Đây là một sự chênh lệch rất lớn.

    Dưới Trường Sinh Bát Trọng không thể dùng linh kiếm.

    Trên Trường Sinh Bát Trọng mới có thể dùng linh kiếm.

    Linh kiếm có thể đơn giản chặt đứt phi kiếm.

    Cho nên, Lục Nguyên với Tư Mã Trường Bạch sức chiến đấu chênh lệch, tuyệt đối là ngày đêm khác biệt.

    Tư Mã Trường Bạch vừa mới ra tay, quả thật là kinh thiên động địa, hiển thị rõ uy thế.

    Rõ ràng là Trường Sinh Cửu Trọng đỉnh phong.

    Hơn nữa, sức chiến đấu của Tư Mã Trường Bạch khủng bố đến cực điểm, giống như cổ hỏa thú thời Hồng hoang.

    Kém xa nhau như vậy, Lục Nguyên lại muốn khiêu chiến Tư Mã Trường Bạch.

    Thật đúng là không thể tưởng tượng nổi.

    Không biết sống chết!

    Sau một hồi im lặng là một tràng cười rộ lên.

    - Thật sự là không biết sống chết, rõ ràng dám khiêu chiến tổ phụ ta.

    Tư Mã Hạo nói ra, những người bên cạnh lập tức gật đầu:

    - Đúng vậy, thật sự là tìm đến cái chết.

    - Tư Mã Phong chủ thực lực cao thâm.

    Vẫn chưa lên làm Phong chủ, nhưng lại có đám người thi nhau tâng bốc.

    Trong tiếng cười chế giễu, Lục Nguyên nhìn về phía Lục Thanh Đào, nói lớn:

    - Lục sư thúc tổ, như thế nào?

    Lúc này đây không có quy định đệ tử đời thứ mười không thể ra tay.

    Lục Thanh Đào gật đầu:

    - Xác thực không có quy định.

    Nhưng…

    Ông ta vốn muốn nói ki hợp quy cũ, bình thường không có xuất hiện loại tình huống này.

    Nhưng ngẫm lại thì không có quy định đó, cuối cùng nhẹ gật đầu:

    - Cũng được, ngươi muốn khiêu chiến với Tư Mã Trường Bạch cũng được.

    Nhưng đao kiếm không có mắt.

    Lục Nguyên nhảy lên đài, cùng chiến đấu với Tư Mã Trường Bạch.

    Gió đã nổi lên.

    Hơn nữa lại càng lúc càng lớn, khiến cho kim y của Tư Mã Trường Bạch và thanh y của Lục Nguyên đều bay phần phật.

    Lục Nguyên giương một tay lên, làm một kiếm lễ.

    Tuy trong nội tâm đối với Tư Mã Trường Bạch khó chịu đến cực điểm, oán hận chất chứa từ lâu, nhưng quy củ của danh môn chính phái vẫn là quy củ của danh môn chính phái.

    Đấu với trưởng bối vẫn phải thi hành kiếm lễ:

    - Kính xin Tư Mã sư thúc chỉ giáo.

    Tư Mã sư thúc năm đó thấy sư phụ ta lâm nguy thì liền xuống tay, cướp đoạt sản nghiệp, chắc không nghĩ có ngày hôm nay.

    Tư Mã Trường Bạch như cười như không nói:

    - Nếu nghĩ đến thì sao, mà không nghĩ đến thì sao?

    Chuyện này ngươi có tư cách mở miệng à?

    Ngươi đã có gan lên đài, người làm sư thúc như ta không thu tay được, khiến ngươi bị đánh trọng thương thì cũng đừng trách ta.

    Lục Nguyên cũng đồng dạng mỉm cười:

    - Sư điệt niên kỷ còn nhỏ, vạn nhất đánh sư thúc trọng thương gần chết thì sư thúc cũng đừng trách.

    Tư Mã Trường Bạch cười lạnh:

    - Vậy thì hãy dốc hết sức ra đi.

    Hai người ngay từ đầu nói chuyện đã tràn đầy mùi thuốc súng.

    Bắc Phong Chi Chủ đời sau cùng với thiên tài của Bắc Phong trong mấy ngàn năm qua đã bắt đầu trùng kích kịch liệt với nhau.

    Mới ban đầu còn không cảm thấy, nhưng hiện tại mọi người đã cảm thấy thú vị.

    Nhưng hiển nhiên, không có người cho rằng, Lục Nguyên có thể thắng được Trường Sinh Cửu Trọng Tư Mã Trường Bạch.

    Kiếm tiên cấp đều là cường giả, làm sao có khả năng bị đánh bại dễ dàng như vậy.

    Tư Mã Trường Bạch tay co lại, thanh linh kiếm khẽ động.

    Chiêu Nhất Trung Thiên được phát động ra ngoài.

    Lục Nguyên chỉ cảm giác toàn thân của mình ánh lửa lên.

    Trong ánh lửa vô hạn, cơ hồ không có cách nào chứng kiến thân kiếm của Tư Mã Trường Bạch.

    Quả nhiên, chính thức cùng Tư Mã Trường Bạch giao thủ, so với những người dưới đài đang nhìn, còn đáng sợ hơn nhiều.

    Nhưng Lục Nguyên cũng không phải là người dễ chọc.

    Bằng không thì cũng không dám khiêu chiến với Tư Mã Trường Bạch.

    Tuy nhìn không ra thân kiếm, nhưng dựa vào cảm ứng đặc thù đối với kiếm, hắn đã tìm ra được thân kiếm của Tư Mã Trường Bạch.

    Dưỡng Ngô kiếm bao phủ một tầng băng kiếm ý, tránh khỏi thanh linh kiếm của Tư Mã Trường Bạch, một kiếm hướng về cổ họng của Tư Mã Trường Bạch đâm tới.

    Tư Mã Trường Bạch tuyệt cũng không phải là kẻ yếu.

    Thân ảnh lóa lên, tránh khỏi chiêu kiếm.

    Đồng thời cảm giác cả kinh.

    Lục Nguyên kiếm thuật quả nhiên là rất cao minh, đã làm cho mình phải sợ hãi.

    Nổi danh cũng không phải là hư không.

    Tư Mã Trường Bạch trở tay một kiếm bổ tới.

    Chiêu kiếm này cũng không phải xảo diệu, chỉ là bày ra khí phách.

    Đồng thời đoán chừng Lục Nguyên không dám cùng ông ta cứng đối cứng.

    Dù sao độ sắc bén của linh kiếm đã vượt xa phi kiếm.

    Chiêu kiếm này của ông ta khí phách vô cùng.

    Nếu như Lục Nguyên không né tránh thì sẽ bị hạ xuống thế nhược phong.

    - Hãy lấy linh kiếm của sư thúc mà giao chiến với Dưỡng Ngô kiếm của ta.

    Lục Nguyên kiếm đã phát.

    Chẳng những Tư Mã Trường Bạch mà những người khác cũng đều cho rằng kết quả đã rõ.

    Nhưng sau một tích tắc nhìn lại, thân Dưỡng Ngô kiếm của Lục Nguyên một lỗ hổng cũng không có.

    Điều này.

    Kỳ thật rất đơn giản.

    Lục Nguyên sử dụng kiếm khí hóa cương thuật, trong một thời gian ngắn không sợ bị linh kiếm chặt chém.

    Nhưng cũng không thể kéo dài quá lâu.

    Tư Mã Trường Bạch dù gì cũng là một đời kiêu hùng, tự nhiên sẽ không bị một điểm nho nhỏ ngoài ý muốn này làm kinh hoảng.

    Vẫn trấn định cực kỳ xuất kiếm, quát to một tiếng.

    Đại Nhất Huy Hoàng.

    Quang Nộ Sát.

    Đại Chi Cực.

    Đại Hàng Lâm.

    Đại Nhất kiếm pháp chính là một chiêu liên tiếp một chiêu.

    Tư Mã Trường Bạch công kích càng ngày càng cuồng bạo.

    Ánh lửa, nhiệt độ trở nên nóng cực kỳ.

    Vừa rồi cũng những chiêu đó mà đã đánh bại được Diệp Dương Dung.

    Thật là khủng khiếp!

    Công kích của Tư Mã Trường Bạch, khả năng vượt ngoài dự liệu của mình.

    Lục Nguyên cũng không vội, cứ gặp một chiêu là phá một chiêu, từng bước hủy đi những chiêu thức tưởng chừng như khủng bố.

    Thời gian dần qua, những chiêu thức này lần lượt được phá giải.

    Công kích của Tư Mã Trường Bạch một mực cũng không làm gì được Lục Nguyên.

    Ông ta giật mình kinh hãi.

    Chẳng lẽ tên tiểu tử Lục Nguyên có đủ tư cách so kiếm với mình sao?

    Ông ta lúc này cảm giác có chút bất an.

    Nếu như lúc này mà thua Lục Nguyên thì thật sự rất mất mặt.

    Không chỉ là vấn đề mặt mũi, mà chức Bắc Phong Chi Chủ cũng không còn là của mình.

    Nghĩ như vậy, toàn bộ chiêu thức còn lại của Đại Nhất Kiếm Pháp toàn bộ đánh ra.

    - Đại nhất là ta, ta là đại nhất.

    Chiêu thức đánh ra có tên là Vương Đạo chi chiêu, lấy chính sự cuồng bạo của ông ta mà phát ra ngoài.

    Người ngoài thì nhìn không ra, nhưng Tư Mã Trường Bạch một kiếm này vừa mới phát ra ngoài thì liền phát hiện có chỗ không thích hợp.

    Chương 434+435: Lục Nguyên vs Tư Mã Trường Bạch

    Chỉ thấy Lục Nguyên trong tích tắc kiếm như rồng phi, trong nháy mắt phá tan võng kiếm vô hạn, hào quang vô hạn.

    Một chiêu này, rõ ràng phá giải rất đơn giản.

    So với chiêu trước lại càng đơn giản hơn.

    Tư Mã Trường Bạch trở nên kinh hãi vô cùng.

    Nếu vừa rồi ông ta cho rằng kiếm thuật của Lục Nguyên có tư cách so kiếm với mình.

    Nhưng hiện tại, phát hiện kiếm thuật của Lục Nguyên rõ ràng còn cao hơn mình một bậc.

    Cái này…

    Lục Nguyên giờ khắc này cũng cảm nhận, oán hận chất chứa mười mấy năm trong lòng đã xuất ra cùng với chiêu kiếm.

    Lục Nguyên lúc này tuôn ra kiếm khí, kiếm quang thuần bạch.

    Một kiếm khí ôn hòa, nhưng lại đè ép được kiếm khí của Tư Mã Trường Bạch.

    Tư Mã Trường Bạch vừa rồi còn một mực tấn công, nhưng bây giờ lại một mực phòng thủ.

    Không thể không thừa nhận, cách phòng thủ của ông rất hay.

    Tuy nhiên, những đệ tử của Tư Mã Trường Bạch, những người đi theo ông ta giờ đây lại than thầm trong lòng.

    Bọn họ tuyệt đối không ngờ, Tư Mã Trường Bạch hiện tại lại bị một hậu bối chiếm được thế thượng phong.

    Bắc Phong Chi Chủ tương lai hiện tại rõ ràng đang bị Lục Nguyên áp chế.

    Mà ngay lúc này, Tiên Môn, Phong Mạch, Đại Đạo Cảnh, Trường Sinh đều cảm thấy chấn động.

    Bọn họ biết rõ Lục Nguyên là thiên tài, Lục Nguyên rất mạnh, Lục Nguyên rất giỏi, nhưng không ai nghĩ tới thực lực của Lục Nguyên lại mạnh như thế.

    Rõ ràng có thể áp chế được Trường Sinh Cửu Trọng Tư Mã Trường Bạch.

    Bỏ qua pháp lực chênh lệch.

    Bỏ qua linh kiếm cùng phi kiếm chênh lệch.

    Bỏ qua niên kỷ chênh lệch.

    Bỏ qua nhiều năm kinh nghiệm chiến đấu chênh lệch.

    Lục Nguyên đang áp chế.

    Thời điểm lúc này hoàn toàn yên tĩnh.

    Lục Nguyên có thể áp chế được Tư Mã Trường Bạch.

    Điều này làm cho người ta trợn mắt há hốc mồm.

    Giao thủ trong sân vẫn còn tiếp tục.

    Các đệ tử chân truyền phía tây, Vân Dật Vân Bình hai người đều ngẩn ra thật lâu.

    Cuối cùng Vân Dật mới thở ra một hơi:

    - Rất mạnh!

    Vân Bình gật đầu:

    - Chỉ sợ hiện tại ta và ngươi liên thủ cũng không tiếp nổi một kiếm của Lục sư đệ.

    Vân Bình nhìn về phía Lăng Ngọc Châu:

    - Tam sư muội tiếp xúc thường xuyên với Lục sư đệ, có biết rõ hiện tại kiếm thuật của Lục sư đệ mạnh như thế nào không?

    Lăng Ngọc Châu bất đắc dĩ:

    - Diệp Phương và Diệp Phương hai người còn không biết thì ta làm sao mà biết.

    Vẻ mặt của Ti Mã Bác hiện nay có chút cổ quái, khó coi.

    Còn Diệp Phương và Diệp Viên hai người thì nhảy lên la to:

    - Lục Nguyên đã đánh bại Tư Mã Trường Bạch.

    Hô những lời này vào thời điểm này là có chút nguy hiểm.

    Nếu như cuối cùng Tư Mã Trường Bạch thắng, trở thành Phong chủ, thì tất nhiên là sẽ vì những lời này mà tiến hành tẩy trừ hai người.

    Nhưng giờ phút này, Diệp Phương và Diệp Viên hai người đã quá kích động đến không tự chủ được mà hô lên.

    Khi họ vừa hô lên thì có người phụ họa theo “Lục Nguyên đả bại Tư Mã Trường Bạch”.

    Thứ nhất, Lục Nguyên là người trẻ tuổi nhất.

    Người trẻ tuổi tất nhiên là muốn nở mày nở mặt.

    Thứ hai, Lục Nguyên tại Võ Đang tiên môn Chân Vũ Động Thiên cùng với Huyết Kiếm Môn thả ra nhiều phạm nhân.

    Tại tu tiên giới có được thanh danh không tệ.

    Nên bây giờ mới có người ủng hộ hắn.

    Thứ ba, tất cả mọi người đều thích có sự thay đổi.

    Tư Mã Trường Bạch trước đây vênh váo mười phần.

    Nếu như thật sự bị đả bại thì tự nhiên sẽ có người vui mừng.

    Cho nên, không biết lúc nào, rất nhiều người đều hô hào:

    - Lục Nguyên đả bại Tư Mã Trường Bạch.

    Một tiếng hòa một tiếng hợp thành tiếng gầm cực lớn.

    Các trưởng lão phía đông cùng với các vị kiếm tiên cũng nhìn nhau.

    Thật lâu sau, Diệp Dương Dung cười khổ một tiếng:

    - Hảo tiểu tử.

    Vốn cho rằng thực lực của hắn còn chưa tới kiếm tiên cấp, chỉ tối đa bằng Trường Sinh Bát Trọng.

    Không thể tưởng tượng được, hắn ngay cả Trường Sinh Cửu Trọng đỉnh phong Tư Mã Trường Bạch cũng có thể áp chế được.

    - Mấy người chúng ta không thể sánh bằng.

    Sở Phi là người có tâm tình cân bằng nhất trong số kiếm tiên.

    Trong số Bắc Phong kiếm tiên, thực lực của ông ta là yếu nhất.

    Nếu như Lục Nguyên muốn vượt qua thì người mà hắn vượt qua trước tiên sẽ là Sở Phi.

    Mà trong số kiếm tiên, chỉ có một mình ông ta bị vượt qua, thể diện cũng không được tốt lắm.

    Nhưng lúc này đây, Lục Nguyên bày ra thực lực chỉ sợ là dưới mỗi mình Phương Nho.

    Nhiều người bị vượt mặt như vậy, Sở Phi tất nhiên là không có gì bất mãn.

    Phương Nho thật lâu mới lên tiếng:

    - Hiện tại thực lực của Lục Nguyên đã không kém hơn so với Lý sư huynh năm đó bao nhiêu.

    Lý sư huynh trên trời có linh thiêng thì bây giờ có thể nhắm mắt rồi.

    Kiếm tiên Lý Nguyên Bạch thực lực rất cao.

    Chỉ là sau này suy yếu, nên mới bị người khác đánh bại.

    Còn tất cả những vị khách nhân phía nam cũng âm thầm khiếp sợ.

    Không thể tưởng tượng được hậu bối của Hoa Sơn thực lực lại đạt tới trình độ này.

    Thật đúng là nhân vật thiên tài.

    Thiên tài này lại xuất hiện ở Bắc Phong khiến cho người của Kiếm Tông có chút đáng tiếc.

    Nhưng thiên tài đời thứ tám của Kiếm Tông so với Bắc Phong hiện tại thì mạnh hơn rất nhiều.

    Yến Thương Thiên năm đó tốc độ phát triển không hề thua kém Lục Nguyên, mà đám người Chu Thanh Huyền cũng không phải Bắc Phong có thể so được.

    Hoa Sơn, mỗi một tiên môn đều có thiên tài.

    Những người của Võ Đang tiên môn thầm nghĩ, nếu Võ Đang tiên môn có thiên tài như vậy thì sẽ có thể phát triển tiên môn lớn hơn nữa.

    Thật sự là đáng tiếc.

    Mà người của Thanh Thành tiên môn, Côn Lôn tiên môn cũng đều đánh giá Hoa Sơn, thầm nghĩ nếu không phải Hoa Sơn phong thủy tốt thì nói cách khác, sẽ không thể nào sinh ra một thiên tài như thế.

    Vấn đề phong thủy rất quan trọng.

    Thanh linh kiếm trong tay Tư Mã Trường Bạch huy động.

    Kiếm khí từ trên không trung vẽ ra một vòng tròn rực rỡ.

    Đạo kiếm quang này xẹt qua, nếu chỉ cần lộ ra một sơ hở thì sẽ bị đạo kiếm quang này tổn thương ngay.

    Lục Nguyên trở tay một kiếm.

    Dưỡng Ngô kiếm cùng linh kiếm của Tư Mã Trường Bạch chạm nhau.

    Một kiếm thần diệu vô cùng.

    Trên không trung khó có thể minh bạch quỹ tích.

    Thật là một kiếm cao minh.

    Thanh linh kiếm của Tư Mã Trường Bạch vừa lui vừa thủ, thật vất vả mới chặn được một kiếm của Lục Nguyên.

    Nhưng ý định tấn công cũng vì thế mà thất bại.

    Vẫn rơi vào thế hạ phong.

    Thời điểm lúc này, tiếng gầm vẫn vang lên:

    - Lục Nguyên đả bại Tư Mã Trường Bạch.

    Tư Mã Trường Bạch cũng không bởi vì những câu nói này mà tức giận.

    Ông ta tốt xấu gì cũng là một đời kiêu hùng, lúc này vô cùng tỉnh táo nói:

    - Trong số những người đồng lứa với ngươi, ngươi là vô địch.

    Ngươi cũng đủ kiêu ngạo rồi.

    Rõ ràng là có thể bức được linh kiếm thứ hai của ta xuất hiện, Trung Thiên linh kiếm.

    Lại một thanh linh kiếm được rút ra khỏi vỏ.

    Thanh linh kiếm vừa rút ra khỏi vỏ xem ra rất bình thường.

    Thân kiếm không có phát ra hỏa diễm, cũng không có uy thế đáng sợ.

    Linh kiếm thứ hai của Tư Mã Trường Bạch rốt cuộc cũng đã xuất hiện.

    Trung Thiên linh kiếm.

    Lục Nguyên trong lòng cả kinh.

    Nhưng cũng không quá khiếp sợ.

    Bởi vì từ đầu đến giờ hắn chỉ vận dụng Dưỡng Ngô kiếm chứ chưa dùng đến Trấn Nhạc kiếm.

    Hiện tại, Trung Thiên linh kiếm của Tư Mã Trường Bạch đã xuất hiện, mà thanh Trấn Nhạc kiếm của mình cũng có thể xuất hiện.

    Nhưng nên xem trước một chút thanh linh kiếm thứ hai của Tư Mã Trường Bạch cuối cùng có cái gì cổ quái.

    Tư Mã Trường Bạch thân thế như lửa.

    Còn hai thanh linh kiếm của ông ta trên không trung thoáng đụng nhau một phát.

    Giờ khắc này đụng nhau, chỉ cảm thấy chuôi kiếm thứ hai bốc cháy không giống như bình thường.

    Thanh kiếm này so với thanh kiếm đầu tiên của Tư Mã Trường Bạch đáng sợ hơn nhiều.

    Lục Nguyên lập tức phát hiện không được bình thường, chỉ cảm thấy máu của mình giờ phút này giống như bị thiêu đốt.

    Mồ hôi của mình khi xuất ra bên ngoài đã bốc hơi sạch sẽ.

    Mà kiếm của ông ta tựa hồ như không ngừng thiêu đốt hết toàn bộ kiếm khí của mình.

    Đây là cái gì?

    Lục Nguyên lần đầu tiên tận mắt chứng kiến thủ đoạn này của Tư Mã Trường Bạch.

    Nhưng Lục Nguyên cũng không cảm thấy bất ngờ.

    Tư Mã Trường Bạch là nhân vật như vậy, nếu không ẩn giấu tuyệt kỹ thì mới là chuyện lạ.

    Rất đông chư vị kiếm tiên ở phía đông sắc mặt đều rất nghiêm trọng.

    - Rõ ràng…

    Sở Phi khẽ giật mình.

    - Đúng vậy, thật không ngờ thanh linh kiếm thứ hai lại có thể như thế này.

    Độc Cô Diệp nói.

    - Nhất thể linh kiếm cũng xuất hiện.

    Diệp Dương Dung nói.

    Phi kiếm cũng có cấp bậc của phi kiếm.

    Phi kiếm tuy sắc bén nhưng bản thân lại không có linh hồn.

    Nhưng khi đạt đến cấp bậc linh kiếm thì liền trở nên cổ quái và có khái niệm linh hồn.

    Ví dụ như, phi kiếm có gãy hơn bốn trăm cái cũng chẳng sao.

    Nhưng với linh kiếm, Đồng Bách Niên đã hủy đi bốn mươi chín linh kiếm đã khiến cho tất cả những linh kiếm trong thiên hạ chống đối lại ông ta.

    Ông ta rốt cuộc không có một thanh linh kiếm nào trong tay.

    Trong tu tiên giới, còn có một loại Nhất thể linh kiếm.

    Nhất thể linh kiếm vốn có hai thanh hoặc hơn, nhưng vì nguyên nhân đặc biệt nên hợp thành một chỗ, phát ra uy lực lớn hơn linh kiếm bình thường.

    Cái này được gọi là Nhất thể linh kiếm.

    Ví dụ tại Tấn quốc tu tiên giới, nổi danh nhất có hai thanh linh kiếm trống mái, do hai vị tiền bối một nam một nữ của Hoa Sơn Kiếm Khí Tông sở hữu.

    Hai thanh kiếm hợp lại uy lực rất lớn.

    Nhưng về sau người nữ thay lòng đổi dại nên lưỡng kiếm bị chia rẽ.

    Còn có Long Phượng song linh kiếm.

    Một thanh Long Linh kiếm, một thanh Phượng Linh kiếm.

    Đây được coi là vũ khí tuyệt kỹ của tổ sư khai phá Tuyết Sơn tiên môn.

    Còn có Phất Trần kiếm.

    Đây là của một vị đắc đạo của Võ Đang tiên môn.

    Nhưng loại Nhất thể linh kiếm cực nhỏ này thì có thể được xem là hi hữu.

    Một khi có được loại Nhất thể linh kiếm này thì có thể tăng sức chiến đấu rất lớn.

    Tuyệt đối không ngờ, hai thanh linh kiếm trong tay Tư Mã Trường Bạch lại là Nhất thể linh kiếm.

    Nhất Đại linh kiếm và Trung Thiên linh kiếm.

    Hợp lại chính là Nhất Đại Trung Thiên linh kiếm.

    Hai thanh linh kiếm này hợp lại cùng một chỗ, tác dụng của nó Lục Nguyên cảm giác rất rõ ràng.

    Toàn thân huyết dịch đều bi thiêu đốt.

    Quả thực muốn thiêu hủy đôi mắt của mình.

    Đây là tuyệt kỹ che giấu của Tư Mã Trường Bạch, Lục Nguyên cũng cảm thấy khó đối phó vô cùng.

    Cũng may còn có băng chi kiếm ý cùng Tuyết chi kiếm ý.

    Bằng không thì sợ rằng ngay từ đầu thân thể của mình sẽ bị bốc cháy lên.

    Hơn nữa, nếu có thể thi triển Băng chi kiếm ý và Tuyết chi kiếm ý hộ thân cho Dưỡng Ngô kiếm thì có thể tránh bị đánh bại ngay từ đầu, còn có thể chống cự trong khoảng thời gian ngắn.

    Nhưng thế cục lại quá mức nguy hiểm.

    Thanh Trấn Nhạc kiếm của Lục Nguyên phóng lên không trung, tạo thành một đạo quỹ tích kiếm chi hoàn mỹ, thể hiện thực lực kiếm đạo của hắn.

    Luận về đường kiếm thì hơn Tư Mã Trường Bạch không ít, nhưng hai thanh linh kiếm của Tư Mã Trường Bạch đã đốt cháy hết thảy, hắn chỉ có thể rơi vào thế hạ phong.

    Tựa hồ như không thể chống cự được bao lâu.

    Lục Nguyên bây giờ chỉ có thể dựa vào kiếm thuật để chiến đấu.

    Còn thanh thế của Tư Mã Trường Bạch càng ngày càng đáng sợ.

    Độ nóng trên đài đã hóa thành một biển lửa.

    Hơn nữa trong biển lửa lại xuất hiện một vòng tròn.

    Và mặt trời này không ngừng được mở rộng.

    Khi mặt trời được mở rộng khắp toàn hội trường thì Lục Nguyên cũng chỉ có thể thất bại.

    Mặc kệ kiếm thuật của hắn có ảo diệu đến cỡ nào cũng đều vô dụng.

    Hiện tại, Tư Mã Trường Bạch hoàn toàn dùng hỏa diễm để thắng người, không cùng ngươi luận kiếm.

    Toàn trường lặng ngắt như tờ.

    Những người vừa rồi la hét “Lục Nguyên đánh bại Tư Mã Trường Bạch” không khỏi suy sụp.

    Mặt trời trên đài càng ngày càng gay gắt.

    Bầu trời mặt đất đều nhuộm một màu đỏ của lửa.

    Tư Mã Trường Bạch dùng đến hai thanh Nhất thể linh kiếm, hơn nữa lại có hỏa hệ tâm pháp.

    Đại nhất tâm pháp phối hợp với Đại nhất kiếm pháp tạo thành hiệu ứng đáng sợ.

    Tư Mã Trường Bạch rất mạnh.

    Những người gọi tên Lục Nguyên đã ngừng lại.

    Lục Nguyên cũng âm thầm kêu khổ, không thể tưởng tượng được Tư Mã Trường Bạch lại ẩn dấu tuyệt kỹ đáng sợ như thế.

    Lục Nguyên chỉ dùng Tuyết chi kiếm ý, Băng chi kiếm ý, nhưng vẫn cảm thấy thủy hệ kiếm ý của mình đối kháng với Tư Mã Trường Bạch vẫn chênh lệch một chút.

    Hiện tại, muốn địch lại lửa của Tư Mã Trường Bạch chỉ cần đổ nước lên cao là được.

    Thủy hoàng kiếm đạo.

    Không hề nghi ngờ, nếu như mình luyện được Thủy hoàng kiếm đạo, tuyệt đối sẽ cao hơn Tư Mã Trường Bạch.

    Nhưng muốn tập được Thủy hoàng kiếm đạo đâu phải là chuyện dễ dàng.

    Lúc ấy, Yến sư tổ đã từng nói qua, Thủy hoàng kiếm đạo cần mười Thủy hệ kiếm ý.

    Mà Thủy hệ kiếm ý của hắn ngày hôm nay chỉ có bảy loại.

    Muốn lập tức hiểu thông ba loại kiếm ý thì không thể nào.

    Nhưng vẫn không còn cách nào khác.

    Ngay lúc này chỉ có thể thử một lần.

    Nếu không thử, hắn xác thực sẽ không đấu lại linh kiếm của Tư Mã Trường Bạch.

    Hắn đã thông hiểu được chính là Vũ, Vân, Thủy, Băng, Hải, Hồ, Tuyết bảy loại kiếm ý.

    Trước thử sương mù.

    Trong Vạn Độc Động, hắn đã từng xem qua quá trình lĩnh ngộ kiếm ý sương mù.

    Đó là một vị tiền bối Thanh Thành, ngồi xem sương mù ở núi Thanh Thành.

    Mất gần mười một năm để quan sát sương mù ở núi Thanh Thành.

    Rốt cuộc đã thông hiểu được sương mù chi kiếm ý.

    Và trong quyển sách kia đã giới thiệu kỹ càng quá trình lĩnh ngộ kiếm ý của mình.

    Từng giai đoạn có những gì biến hóa.

    Bản thân hắn không thể có mười một năm thời gian để lĩnh ngộ, cũng chỉ nhanh chóng ngộ ra lúc này.

    Hắn theo bản năng huy động trường kiếm tấn công Tư Mã Trường Bạch, đồng thời né tránh.

    Thế nào là sương mù chi kiếm ý?

    Trong đầu Lục Nguyên lúc này đã hiện lên một ngọn núi ở Hoa Sơn tên là Vân Thai Phong.

    Nơi này thường hay có sương mù.

    Có đôi khi là sương mù nhàn nhạt giống như tấm lụa mỏng.

    Có những khi sương mù giống như khói lam chiều treo trên cây, ruộng đồng, đá vụn, bụi cỏ.

    Sương mù chiếu trên người, nhẹ nhàng có chút ẩm ướt, thoang thoảng mùi thơm.

    Có đôi khi lại là sương mù rất nặng.

    Sương mù dày đặc cuồn cuộn bốc lên biển mây.

    Bốn phía mênh mông.

    Lúc ấy chính mình đứng trên tàng cây, chỗ gần cây cối.

    Dãy núi xa xa cũng không nhìn thấy được.

    Khi sương mù phai nhạt được chút ít thì mới thấy hình dạng của núi.

    Khi trời mưa, có đôi khi cũng có sương mù bay.

    Sương mù này bị những cơn mưa nhỏ đánh rớt, nhẹ nhàng khoan khái.

    Một lát sau, tựa hồ lại sinh ra sương mù lần nữa.

    Rốt cuộc là từ trong mưa sinh ra sương mù, hay là sương mù sinh mưa?

    Khảo cứu không rõ, tra xét không đến thì mưa và sương mù cũng đã trở thành một chỉnh thể.

    Chương 436+437: Kiếm vương cảnh giới

    Sau cơn mưa sương mù chính là một mảnh tiên cảnh.

    Những cái này đều là sương mù.

    Chính mình đã nhìn qua sương mù.

    Đầu óc chợt lóe sáng, đã hóa ra không biết bao nhiêu suy nghĩ.

    Sương mù chi kiếm ý đã thành.

    Lúc này đây ngộ ra sương mù chi kiếm ý, nhanh như thế cũng là có nguyên nhân.

    Thứ nhất là hắn đã hiểu thông bảy thủy hệ kiếm ý.

    Hiện tại muốn hiểu thông thêm một loại thì độ khó xuống thấp không ít.

    Thứ hai chính là trong Vạn Độc Động, hắn đã xem qua toàn bộ quá trình lĩnh ngộ sương mù kiếm ý.

    Độ khó lại càng xuống thấp hơn.

    Đây là thời khắc sinh tử, khiến cho đột phá càng thêm thuận lợi.

    Ba nguyên nhân hợp lại khiến cho hắn đã ngộ ra được sương mù chi kiếm ý.

    Nhưng không thể nghi ngờ, hiểu thông sương mù chi kiếm ý đã khiến cho hiểu biết về Thủy hệ kiếm ý đã tăng lên tám loại.

    Nhưng điều này cũng không gia tăng thêm phần thắng cho Lục Nguyên.

    Nhìn đến thế công của Tư Mã Trường Bạch, tình hình của hắn ngày càng thêm nguy hiểm.

    Không bao lâu nữa chính hắn sẽ bị đánh xuống đài.

    Không được, không thể tiếp tục như vậy được.

    Muốn hiểu được Thủy hoàng kiếm đạo, nhưng Thủy hoàng kiếm đạo phải cần đến mười Thủy hệ kiếm ý mới có thể luyện thành.

    Không đúng!

    Lục Nguyên trong đầu lại hiện lên một việc không đúng.

    Vì sao Thủy hoàng kiếm đạo phải cần đến mười loại Thủy hệ kiếm ý mới có thể luyện thành?

    Yến tổ sư năm đó đã nói như thế này: “ngươi nếu có thể hiểu thông mười Thủy hệ kiếm ý, mượn từng người biểu hiện mười Thủy hệ thì sẽ hiểu được cái gì gọi là nước cơ bản, thủy hệ cơ bản.

    Sau đó, nhu hợp mười Thủy hệ kiếm ý hóa thành Thủy hoàng kiếm đạo”.

    Đơn giản mà nói, muốn hiểu thông trụ cột của Thủy hệ kiếm ý, thì phải nhu hợp nhiều loại mới trở thành Thủy hoàng kiếm đạo.

    Mười loại?

    Nhất định phải mười loại sao?

    Tám loại không được sao?

    Mười không phải là số lượng chuẩn xác mà chỉ là một đại khái.

    Như vậy, thủy hệ kiếm ý trong đó là có dạng gì?

    Cụ thể liên hệ ở đâu?

    Lục Nguyên lại lâm vào trầm tư.

    Như thế nào là nước?

    Trong Đạo Đức Kinh đã từng nói “Thượng Thiện Nhược Thủy”, vậy bản thân nước có dạng gì?

    Thiên hạ không gì mềm bằng nước.

    Trong thiên hạ chính là lấy yếu thắng mạnh, lấy nhu thắng cương.

    Nước hòa hợp với vạn vật mà không tranh giành.

    Thân kiếm của Tư Mã Trường Bạch ngày càng đáng sợ.

    Mặt trời trong sân đã muốn bao toàn bộ sân bãi.

    Mặt trời này chính là Trung Thiên.

    Trung Thiên chính là mặt trời.

    Lục Nguyên chỉ còn lại một giây yên ổn.

    Tư Mã Trường Bạch đã dùng thân kiếm cuồng liệt nhất chém về phía Lục Nguyên.

    Vô số ánh sáng chói mắt phát ra từ kiếm quang hướng về Lục Nguyên chém tới.

    Lục Nguyên sẽ phải thua.

    Giờ khắc này, cơ hồ tất cả mọi người đều cho rằng Lục Nguyên nhất định phải thua.

    Vô luận trưởng lão hay đệ tử, vô luận là môn phái nào hay bổn môn đều nghĩ như vậy.

    Mấy vị kiếm tiên bị thương đều thở dài bất đắc dĩ.

    Lục Nguyên có thể đánh nhau đến nước này là không dễ dàng.

    Không biết làm sao Tư Mã Trường Bạch lại trở nên mạnh như vậy?

    Rõ ràng là có Nhất thể linh kiếm đồ vật quý này trong tay.

    Chỉ trong nháy mắt, Tư Mã Trường Bạch trường kiếm đã chạm đến thân thể của Lục Nguyên.

    Đây sẽ là chiêu kiếm cuối cùng.

    Sau một kiếm này, ta sẽ cướp lấy chức vị Bắc Phong Chi Chủ.

    Tư Mã Trường Bạch giờ phút này trong lòng tin tưởng thắng lợi tuyệt đối.

    Mà giờ phút này, Lục Nguyên giống như là theo bản năng mà phát ra một kiếm.

    Một kiếm này vừa ra, tựa hồ như nước từ trong kiếm hắn tuôn ra, vô cùng vô tận.

    Đó không phải là ý thức của Lục Nguyên ra tay.

    Hắn vẫn còn đang trong quá trình ngộ kiếm, chỉ là theo bản năng mà ra tay.

    Chính bản năng này đã làm cho mặt trời trong sân trở nên khuyết một chút, tạo không gian sống thêm cho Lục Nguyên.

    Mà giờ phút này, những nhân vật Đại đạo cảnh bên ngoài đều bị chấn động.

    Một kiếm này!

    Một kiếm này!

    Chủ trì ngày hôm nay chỉ có ba vị từ Xuất Vân Tiên Cảnh.

    Tôn Thanh Trì, Lục Thanh Đào và Tư Mã Thanh Quý sắc mặt không khỏi biến đổi.

    Đồng thời, hai vị Phong chủ của Kiếm Tông Nguyên Dương Thượng Nhân và Hồi Phong Thượng Nhân cũng đột nhiên chấn động.

    Nguyên Dương Thượng Nhân đột nhiên nói:

    - Kiếm thuật như vậy?

    Làm sao có thể?

    Hai vị thượng nhân của Khí Tông cũng từng có tiếp xúc với Kiếm Tông nên nhận ra được chiêu kiếm này.

    Kiếm thuật chia làm rất nhiều cấp độ.

    Cấp độ thứ nhất chính là Kiếm chiêu là chết, người cũng chết.

    Cấp độ thứ hai chính là Kiếm chiêu là chết, nhưng người là sống.

    Cấp độ thứ ba, Kiếm ý cấp.

    Lĩnh ngộ một loại kiếm ý, đây là Trường Sinh cảnh giới.

    Cấp độ thứ tư, lĩnh ngộ được nhiều kiếm ý.

    Đây là cảnh giới kiếm tiên cấp.

    Cấp độ thứ năm, có thể đem rất nhiều kiếm ý dung hợp thành một chỗ rồi từ chính giữa chém ra.

    Đây giống như là cảnh giới của Đại đạo cảnh.

    Sau khi đạt đến cảnh giới này thì mới có tư cách trùng kích kiếm đạo cực hạn.

    Cấp thứ sáu, nắm giữ một hệ kiếm ý cực hạn, luyện đến tình trạng hoàn mỹ.

    Khi đạt đến địa vị này thì kiếm ý được xưng vương, gọi là Kiếm Vương.

    Cấp thứ bảy, ở giữa thiên đại có thập đại thiết quy.

    Thập đại thiết quy này đều từ lĩnh ngộ nhiều loại hệ kiếm ý, cực hạn hóa thành một loại cảnh giới.

    Ví dụ như luân hồi, là một trong thập đại thiết quy.

    Luân hồi phải do ngũ hệ kiếm vương mới có thể luyện thành.

    Luyện đến trình độ này có thể xưng là Kiếm hoàng.

    Cấp độ thứ tám, đạt đến cảnh giới này thì có thể xưng là Kiếm Thánh.

    Kỳ thật, năm đó Yến Thương Thiên kiếm thuật đã đạt đến cảnh giới này.

    Ngũ đế ngũ hoàng Luân hồi kiếm đạo.

    Cấp độ thứ chín là ba ngàn kiếm ý.

    Khi đạt đến cảnh giới này thì thiên hạ vạn vật đều có thể nhập kiếm, tiện tay mà làm, từ đó đạt đến kiếm chiêu cực điểm.

    Cảnh giới này được xưng là Kiếm Thần.

    Đó chính là Kiếm trung chi thần chân chính.

    Kiếm Thần nghe nói là không có tồn tại.

    Mà Kiếm Thánh thì ở thế giới này là cực hạn.

    Ngoại trừ Yến Thương Thiên thì tại Đại Tấn quốc này, Kiếm Vương đã là rất ít rồi.

    Trong rất nhiều nhân vật Đại Đạo Cảnh, cũng chỉ có hai vị thượng nhân chuyên luyện kiếm của Kiếm Tông mới có thể lĩnh ngộ được cảnh giới của Kiếm Vương.

    Những nhân vật Đại Đạo Cảnh khác tuy rằng là thượng nhân nhưng không đạt được cảnh giới Kiếm Vương.

    Mà hết lần này đến lần khác, Lục Nguyên một kiếm này giống như đã bắt đầu luyện một hệ kiếm ý đến cực hạn.

    Lục Nguyên hiện tại rõ ràng đã đạt đến cảnh giới Kiếm Vương.

    Nếu quả thật hắn trùng kích thành công, thì tại Tấn quốc này, không người nào có thể thắng được hắn.

    Kiếm Vương, Kiếm trung chi vương.

    Hắn có thể thành công sao?

    Nguyên Dương Thượng Nhân quay sang nhìn Hồi Phong Thượng Nhân.

    Cả hai nhìn nhau với ánh mắt khiếp sợ.

    Thật lâu sau, hai người mới phát hiện, bởi vì giật mình mà cả hai người đều đứng lên, không còn ung dung ngồi nữa.

    Kiếm vương cảnh giới!

    Kiếm vương cảnh giới!

    Làm sao có thể?

    Tại Tấn quốc tu tiên giới, người đạt tới Kiếm vương cảnh giới tuyệt đối không vượt qua con số hai mươi.

    Toàn bộ Tấn quốc có hai trăm bảy mươi bảy tỉnh, hơn ba nghìn phủ, nhân khẩu gần năm trăm triệu.

    Trong số dân cư ở đây chỉ có hai mươi người đạt tới Kiếm vương cảnh giới.

    Có thể thấy được, đạt được cảnh giới này vô cùng khó khăn.

    Hoa Sơn là đệ nhất tiên môn.

    Hai vị Kiếm Tông Chi Chủ đời trước mới lĩnh ngộ được Kiếm vương cảnh giới.

    Còn những người khác thì không ai lĩnh ngộ được cảnh giới này.

    Điều này….

    Lục Nguyên vừa rồi phát ra một kiếm, lại không khỏi lâm vào trầm tư.

    Tư Mã Trường Bạch không thể tin rằng một kiếm sát chiêu của mình lại bị Lục Nguyên hóa giải, lại một kiếm chém ra.

    Một kiếm này vẫn là kiếm pháp cực kỳ cuồng bạo, thẳng về phía Lục Nguyên.

    Không khí xung quanh đều rừng rực thiêu đốt.

    Còn Lục Nguyên thì lại phát ra một kiếm không cần nghĩ ngợi đã có thể hóa giải được cuồng nộ chi kiếm của Tư Mã Trường Bạch.

    Lục Nguyên sau khi đâm ra một kiếm, lại tiếp tục trầm tư.

    Tư Mã Trường Bạch không thể tin, rốt cuộc lấy ra tuyệt học Nhất thể linh kiếm của mình là Hạo Hỏa Thiên Kiếp.

    Chiêu kiếm này một khi thi triển ra thì giống như mặt trời bị nổ tung.

    Từng đạo mặt trời đâm về phía Lục Nguyên.

    So với chiêu thức trước kia thì cuồng bạo hơn nhiều.

    Bầu trời, mặt đất, tất cả đều bị ánh sáng chói mắt của mặt trời bao phủ.

    Mắt thấy sắp bị đánh tới, Lục Nguyên phát ra một kiếm.

    Chiêu kiếm này xuất phát từ Thủy hệ kiếm pháp, khiến cho ánh sáng hoàn toàn biến mất.

    Không cần biết cái gì là Hạo Hỏa Thiên Kiếp hay không Hạo Hỏa Thiên Kiếm, cứ đồng dạng phá sạch.

    Lục Nguyên lại bắt đầu nhắm mắt trầm tư.

    Bốn nguyên lý cơ bản nhất của Thủy hệ kiếm ý mình đã thông hiểu, nhưng Thủy Hoàng Kiếm Đạo được khống chế như thế nào?

    Làm thế nào khống chế thuần thục các quy tắc thủy hệ của Thủy hệ kiếm ý.

    Không biết từ khi nào, trong cơ thể của mình, ngoại trừ Vân Long tâm pháp thì phát hiện rất nhiều bọt nước xuất hiện xung quanh nguyên thần của mình, tựa hồ như Vân, Vũ, Băng, Tuyết, Hồ, Biển, Sương mù, Nước đồng thời tiến vào chiếm giữ trong đó.

    Thủy Linh Ngọc trong lúc nhất thời hào quang phát sáng, lập tức hóa thành nước.

    Thủy Linh Ngọc thỉnh thoảng biến ảo.

    Có khi là mây, có khi là mưa, có khi là băng, có khi là tuyết.

    Có khi lại là sương mù lượn lờ giống như biển cả bao la.

    Thủy hoàng kiếm đạo rốt cuộc đã thành.

    Lục Nguyên thở ra một hơi.

    Đúng vậy, giờ khắc này, Thủy hoàng kiếm đạo mà mình tu luyện không biết bao lâu, rốt cuộc đã thành.

    Quá trình luyện tập này không biết có bao nhiêu gian khổ.

    Một khi thành tựu Thủy hoàng kiếm đạo, về sau bất luận một Thủy hệ kiếm pháp nào mình cũng dễ dàng nhìn ra sơ hở trong đó, mặc kệ là ngươi có Thủy hệ kiếm ý dạng gì.

    Đúng rồi, còn có Thủy hệ pháp thuật.

    Thủy hệ đại đạo mình đã có chút ngộ ra, và thủy hệ pháp thuật cũng không thể thoát ly phạm trù Thủy hệ đại đạo.

    Thủy hoàng, thủy hoàng.

    Lục Nguyên cũng không biết cảnh giới này gọi là Kiếm vương cảnh giới.

    Năm đó Lý Nguyên Bạch đối với cảnh giới này cũng không rõ lắm.

    Cho nên cũng không có nói.

    Yến Thương Thiên thì không muốn đốt cháy giai đoạn, muốn để cho Lục Nguyên phát triển bình thường.

    Vì thế cũng không có giảng giải qua, khiến cho Lục Nguyên hiện tại đã đạt đến Kiếm vương cảnh giới nhưng lại hoàn toàn không biết.

    Lục Nguyên ngẩng đầu thật mạnh, mở mắt ra.

    Lần mở mắt này, ánh mắt ánh lên vẻ tự tin.

    Ánh mắt tự tin của Lục Nguyên khiến cho nội tâm của Tư Mã Trường Bạch không khỏi chấn động.

    Mà Tôn Thanh Trì và Lục Thanh Đào cũng vậy.

    Ở đây không biết có bao nhiêu nhân vật Đại đạo cảnh bị chấn động, kể cả Nguyên Dương Thượng Nhân và Hồi Phong Thượng Nhân.

    Nguyên Dương Thượng Nhân lẩm bẩm:

    - Kiếm vương cảnh giới, Kiếm vương cảnh giới.

    Tấn quốc kiếm đạo, vô thượng cảnh giới rốt cuộc đã được luyện thành.

    Cảnh giới này, ở Tấn quốc, xác thực có thể được xưng tụng hai chữ “Vô thượng”.

    Qua nhiều năm như vậy, ngoại trừ Yến Thương Thiên phá được cảnh giới này, trở thành Kiếm Thánh thì ngoài ra không còn một ai.

    Vô thượng

    Một cảnh giới có thể xưng tụng bằng hai chữ “Vô thượng” đủ thấy nó đáng sợ như thế nào.

    Hồi Phong Thượng Nhân thở ra một hơi:

    - Nhân vật như vậy lại không ở Kiếm Tông chúng ta mà lại là Kiếm Khí Tông.

    Ông ta một lần nữa lại cảm khái.

    Kỳ tài, Kiếm Tông phải mất một ngàn năm, thậm chí hơn một ngàn năm mới có thể sinh ra.

    Lục Nguyên ở Kiếm Khí Tông thật sự là đáng tiếc.

    Kiếm vương cảnh giới, là cảnh giới kiếm thuật chí cao vô thượng ở Tấn quốc.

    Đương nhiên, khiếp sợ chỉ có Đại đạo cảnh, còn kinh hãi chính là Thượng nhân cấp.

    Kiếm tiên, trưởng lão hoàn toàn không hiểu môn đạo trong đó, chỉ là xem náo nhiệt thôi.

    Ngay cả kiếm tiên còn xem náo nhiệt mà không hiểu môn đạo trong đó thì các đệ tử lại càng mơ hồ hơn.

    Diệp Phương và Diệp Viên hai ngươi cứ liên tục trầm trồ khen ngợi “Lục Nguyên chiến thắng Tư Mã Trường Bạch”.

    Thanh âm như vậy một lần nữa lại vang lên.

    Tư Mã Trường Bạch hiện tại vạn phần vô lực.

    Ngay cả Hạo Hỏa Thiên Kiếp của ông ta cũng vậy.

    Siêu cấp đại tuyệt chiêu đã xuất ra mà cũng không làm gì được Lục Nguyên.

    Hơn nữa, ánh mắt tự tin của Lục Nguyên càng khiến cho ông ta thêm rúng động.

    Lục Nguyên nhìn về phía Tư Mã Trường Bạch:

    - Tư Mã sư thúc, hết thảy mọi thứ đã xong, kể cả dã tâm của ông.

    - Không có khả năng!

    Tư Mã Trường Bạch rống lên:

    - Dã tâm của ta sẽ không chấm dứt.

    Ta sẽ là Bắc Phong Chi Chủ tương lai.

    Lục Nguyên lắc đầu, ánh mắt trong trẻo tựa hồ như muốn khám phá nội tâm của Tư Mã Trường Bạch:

    - Tư Mã sư thúc chỉ sợ trong nội tâm sớm cảm giác mình thua, làm gì còn chống đỡ được.

    Tư Mã sư thúc, ông bây giờ còn tiếp được của ta ba kiếm thì trận chiến này xem như ta thua.

    Câu nói cuồng ngôn kia của Lục Nguyên khiến đám Kiếm tiên, Trưởng lão cùng với các đệ tử đều cảm thấy Lục Nguyên thật ngông cuồng.

    Tư Mã Trường Bạch làm sao mà tiếp không nổi ba kiếm của hắn chứ?

    Ngược lại Đại đạo cảnh và Tu tiên giả thì không nói gì.

    Tối đa ba kiếm.

    Lục Nguyên chém ra Dưỡng Ngô kiếm.

    Kiếm quang nhàn nhạt trên không trung hóa thành một thế giới kỳ dị.

    Tựa hồ trong kiếm quang xuất hiện một cái hồ.

    Cái hồ đó dường như bao trọn toàn bộ.

    Bầu trời đầy mây, tuyết rơi dày đặc.

    Ở trên mặt hồ kết một tầng băng dày, hình như lại có sương mù nhàn nhạt xuất hiện.

    Trong tuyết lại có mưa.

    Đây là dạng gì vậy?

    Hai thanh linh kiếm của Tư Mã Trường Bạch đều bị bao vây chính giữa hồ nước.

    Tư Mã Trường Bạch trong hồ nước ra sức dãy dụa.

    Không phục, ta là Đệ nhất.

    Nước làm sao có thể vây được ta?

    Thời điểm lúc này, Lục Nguyên cũng dùng Thủy hệ kiếm ý.

    Nhưng dưới Nhất Đại Trung Thiên lại bốc hơi sạch.

    Nhưng hiện tại sao lại có thể như thế này?

    Tư Mã Trường Bạch lập tức huy động Nhất thể linh kiếm trong tay, phát ra tuyệt học mạnh nhất.

    Hạo Dương Chính Trung.

    Một ngọn lửa nóng bỏng từ trong kiếm của ông ta bắn ra, nhưng lập tức bị dập tắt ngay.

    Đúng vậy, bị dập tắt sạch sẽ.

    Vừa rồi, kiếm của ông ta có thể diệt được nước.

    Nhưng bây giờ hỏa diễm của ông ta lại bị tiêu diệt sạch sẽ.

    Đây là kiếm pháp cổ quái gì vậy?

    Tư Mã Trường Bạch vẫn còn ra sức phản kích.

    Nhưng ông ta lập tức tuyệt vọng phát hiện vây khốn mình căn bản không phải là hồ nước mà làm một đại dương.

    Một con quái vật đại dương khổng lồ.

    Vô luận phương hướng nào cũng đều bát ngát sâu sa, căn bản không có mảy may hy vọng nào.

    Không!

    Không!

    Tư Mã Trường Bạch hiện tại phát hiện, trận chiến này chính mình rất có thể bị đánh bại.

    Không có khả năng, không có khả năng, không thể như vậy được.

    Chương 438-439: Đánh bại Tư Mã Trường Bạch

    Tư Mã Trường Bạch một lần nữa chém ra Nhất thể linh kiếm của mình.

    Đúng vậy, mình làm sao mà bại được chứ?

    Vì lúc này đây cướp được chức Phong chủ, dã tâm của mình sẽ được thực hiện.

    Mình chuẩn bị bao lâu, nhịn cho đến Lý Nguyên Bạch chết, nhịn cho đến Nguyên Nguyên Thượng Nhân và Nguyên Lăng Thượng Nhân mất tích, chờ cho đến Phương Nho trong thương, rốt cuộc cũng đã đến thời khắc mấu chốt mình dành lấy chức Bắc Phong Chi Chủ.

    Hết thảy đều đã chuẩn bị xong.

    Mình đã đánh bại hết các Kiếm tiên khác của Bắc Phong.

    Dưới tình huống như vậy, Lục Nguyên có đáng là gì.

    Ta không cam lòng thất bại như vậy.

    Một kiếm tiếp một kiếm chém ra, nhưng nửa điểm cũng không có tác dụng.

    Lục Nguyên nhìn thấy Tư Mã Trường Bạch giãy dụa thì thở dài một tiếng.

    Cái này gọi là Thủy hoàng kiếm đạo.

    Vạn nước trong thiên hạ đều do hắn khống chế.

    Tư Mã Trường Bạch, tâm pháp của ngươi cùng với Nhất thể linh kiếm xác thực rất giỏi, nhưng so với Thủy hoàng kiếm đạo thì vẫn kém quá xa.

    Cuối cùng cũng chỉ có thể giãy dụa thôi.

    Vốn cho rằng, đối phó ngươi chỉ dùng ba kiếm.

    Hiện tại xem ra hai kiếm là đủ rồi.

    Lục Nguyên lại một lần nữa vung lên Dưỡng Ngô kiếm.

    Một kiếm trảm xuống, vân, vũ, băng, tuyết, hồ, biển, sương mù, nước đều ở trong đó.

    Một kiếm này xem ra chí nhu vô cùng, không có chút khí phách nào, nhưng lại khiến cho đám Thượng nhân phải đứng thẳng người.

    Một kiếm rất đẹp.

    Lục Nguyên giờ khắc này trong nội tâm không buồn lại không vui.

    Hơn mười năm thù hận, Tư Mã Trường Bạch hết lần này đến lần khác phái thủ hạ đến giết hắn, từng bước ép chế sư phụ, cấu kết với Nguyên Lăng đưa tới tai họa này đến tai họa khác cho Bắc Phong, tất cả mọi oán thù đều hóa giải trong một kiếm này.

    Một kiếm cuối cùng!

    Là thời điểm để hoàn tất.

    Kiếm quang mềm mại mang theo thủy chí nhu chi ý giống như cửu thiên ngân hà chém ra ngoài.

    Thiên hạ không ai mềm yếu hơn nước.

    Nhưng cũng không cái gì tấn công mạnh bằng nước.

    Lấy yếu thắng mạnh, lấy nhu chế cương.

    Một kiếm này tựa như mang hết bao nhiêu phiền muộn chém xuống.

    Như trường giang đại hải.

    Tư Mã Trường Bạch đã dùng hết toàn bộ lực lượng, Nhất thể linh kiếm cũng vận đến cực hạn đánh ra.

    Bên cạnh kiếm của ông ta tràn đầy màu đen, so với màu đỏ còn đáng sợ hơn nhiều.

    Một kiếm này hướng về phía Lục Nguyên, ông ta đã thi triển ra phản kích vô tận.

    Nhưng một kiếm của Lục Nguyên lại không quan tâm đến màu đen đó.

    Một kiếm từ dưới lên.

    Một kiếm này lập tức phá vỡ hết thảy phòng ngự của Tư Mã Trường Bạch, chặt đứt bả vai phải của Tư Mã Trường Bạch.

    Đủ loại nước tiến nhập vào thân thể của Tư Mã Trường Bạch, bám lấy thân thể của ông ta.

    Tư Mã Trường Bạch kêu lên một tiếng thảm thiết.

    Thất bại!

    Đến lúc này, Tư Mã Trường Bạch đã thật sự thất bại.

    Lục Nguyên cầm kiếm ngửa mặt lên trời.

    Sư phụ, người có thể chứng kiến, đệ tử đã đánh bại Tư Mã Trường Bạch.

    Sư phụ, bây giờ người có thể an tâm.

    Người có uy hiếp lớn nhất đối với đệ tử ở Bắc Phong này rốt cuộc đã thua dưới thân kiếm của đệ tử.

    Sư phụ……..

    Trong lúc nhất thời, Lục Nguyên chính là trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

    Đồng thời, Lục Nguyên cũng đã phát hiện được tác dụng lớn nhất của Thủy hoàng kiếm đạo.

    Thủy hoàng kiếm đạo đối với Thủy hệ kiếm pháp, pháp thuật có tác dụng áp chế.

    Đối với hỏa hệ kiếm pháp, pháp thuật cũng có tác dụng như vậy.

    Đồng thời, còn rất dễ dàng phá giải phòng ngự của đối phương.

    Kiếm như nước chảy, thấm qua phòng ngự của đối thủ.

    Cái này chính là ba đại tác dụng của Thủy hoàng kiếm đạo.

    Không hề nghi ngờ, Thủy hoàng kiếm đạo so với Bạch đế kiếm đạo, Thanh đế kiếm đạo thì khó luyện hơn.

    Nhưng khi luyện được thì tác dụng rất lớn.

    Mà lúc này lại phát sinh vấn đề.

    Lục Nguyên một kiếm vừa rồi đã chặt đứt bả vai của Tư Mã Trường Bạch mọi người đều biết.

    Ở tu tiên giới, các loại pháp khí không gian tất cả mọi người đều giữ rất cẩn thận, sợ người khác đoạt được.

    Thậm chí có người đã lấy pháp khí không gian luyện nhập vào thân thể của mình.

    Pháp khí không gian của Lục Nguyên được đặt bên tay trái.

    Muốn lấy pháp khí không gian ra thì thần thức nhập vào trong đó, lập tức sẽ xuất hiện ở tay trái.

    Sở dĩ không phải ở tay phải bởi vì tay phải là tay rút kiếm.

    Còn pháp khí không gian của Tư Mã Trường Bạch lại được đặt ở chính giữa tay phải.

    Một kiếm của Lục Nguyên chém đứt bả vai phải của Tư Mã Trường Bạch.

    Tất cả những gì trong pháp khí không gian của Tư Mã Trường Bạch đều rơi lả tả ra ngoài.

    Nhưng tình huống như vậy cũng không có khả năng cướp lấy tài nguyên của Tư Mã Trường Bạch.

    Nhưng Lục Nguyên chỉ nhìn thoáng qua.

    Hắn nhìn thấy được một phong thư, phía trên có hai chữ Nguyên Lăng.

    Còn Tư Mã Trường Bạch thì đang muốn thu dọn những thứ rơi ra kia vào trong tay áo.

    Thứ mà ông ta muốn cất vào nhất chính là phong thư kia.

    Từ trong pháp khí không gian của Tư Mã Trường Bạch rơi ra rất nhiều linh vật.

    Linh thú khổng lồ còn có hơn hai mươi con.

    Lại còn thiên ngộ thạch, ông ta làm sao có thể bỏ qua tất cả mà cất phong thư trước.

    Trừ phi phong thư này có tác dụng rất quan trọng.

    Hơn nữa trên phong thư còn có hai chữ Nguyên Lăng.

    Tư Mã Trường Bạch hướng về phía chỗ phong thư.

    Mắt thấy tay trái của mình sắp chạm vào phong thư, nhưng trong tích tắc một thanh kiếm đã đặt ngang trên tay trái của ông ta.

    Một kiếm xảo diệu cực kỳ.

    Tư Mã Trường Bạch tay trái chuyển đi, nhưng Dưỡng Ngô kiếm lại chuyển động theo.

    Bất luận Tư Mã Trường Bạch chuyển như thế nào cũng đều bị phong kín.

    Hiện nay, Tư Mã Trường Bạch đã không còn là đối thủ của Lục Nguyên.

    Kiếm đã phong kín đường tiến lên của Tư Mã Trường Bạch.

    Mà lá thư này cũng đã rơi vào tay của Lục Thanh Đào.

    Lúc này đây, tranh giành chức Phong chủ, chủ thể là do Lục Thanh Đào chủ trì.

    Chứng kiến biến cố xảy ra, ông ta đã nhảy xuống, lấy được phong thư.

    Sau khi đọc xong phong thư, sắc mặt ông ta không khỏi biến đổi.

    Vốn rất muốn che giấui, dù sao đây cũng là chuyện mất mặt, nhưng sau khi suy nghĩ một chút, chuyện mất mặt của Bắc Phong gần đây còn ít sao?

    Nguyên Lăng làm phản cũng đủ mất mặt rồi.

    Nửa năm trước, Nguyên Lăng tập kích Hoa Sơn, cuối cùng ngay cả Bắc Phong Chi Chủ Nguyên Nguyên Thượng Nhân cũng không nhìn thấy.

    Nếu không phải Lục Nguyên làm nở mày nở mặt cho Bắc Phong một chút thì chỉ sợ Bắc Phong sớm biến thành trò cười trong tu tiên giới.

    Mọi người đều nhìn về phía phong thư trên tay Lục Thanh Đào.

    Dù sao, vừa rồi Lục Nguyên và Tư Mã Trường Bạch hai người cùng nhau tranh giành lá thư này, những người dưới đài cũng không phải bị mù, biết rõ phong thư có điểm mấu chốt rất đặc biệt.

    Lục Thanh Đào ho khan một phen:

    - Nội dung phong thư phỏng chừng các vị cũng rất có hứng thú.

    Phong môn bất hạnh.

    Nội dung trong đó đã chỉ rõ Nguyên Lăng câu kết với Tư Mã Trường Bạch, mưu đoạt chức Phong chủ.

    Lời nói vừa dứt, cả hiện trường đều xôn xao.

    Theo như đạo lý bình thường, Tư Mã Trường Bạch không nên giữ lại phong thư này.

    Chỉ là trong phong thư này có điểm mấu chốt về Nguyên Lăng, cho nên ông ta giữ lại.

    Ông ta giữ lại, cũng là một biện pháp phòng vệ.

    Ông ta bỏ nó vào trong pháp khí không gian ở cánh tay phải.

    Theo như bình thường, bỏ vào trong đó rất an toàn.

    Nhưng một kiếm vừa rồi của Lục Nguyên lại rất xảo hiệu, chặt đứt pháp khí không gian của ông ta, khiến cho phong thư bị lộ ra ngoài.

    Nguyên Lăng cùng Tư Mã Trường Bạch cấu kết đã lộ ra.

    Tư Mã Trường Bạch coi như xong đời.

    Ông ta coi như đã bị xóa tên trong giới chính đạo.

    Tư Mã Trường Bạch bị dẫn xuống dưới, dưới sự chế giễu của mọi người.

    Lục Nguyên đã chiến thắng Tư Mã Trường Bạch, trở thành Bắc Phong Chi Chủ đời thứ mười.

    Hắn hiện tại mới hơn hai mươi tuổi.

    Bắc Phong, không, Hoa Sơn, không, nên nói là toàn bộ Tấn quốc đều chưa xảy ra tình huống đặc biệt như thế này.

    Mới hơn hai mươi tuổi đã trở thành Phong chủ.

    Sự tình này từ trước đến nay chưa hề có.

    Trước đây, xác thực nên đưa Lục Nguyên lên làm Phong chủ.

    Lục Nguyên còn quá trẻ mặc dù sức chiến đấu của hắn rất mạnh.

    Nhưng theo tình huống hiện tại của Bắc Phong, sức chiến đấu như vậy đủ làm Phong chủ rồi.

    Nhưng khi làm Phong chủ, sức chiến đấu không chưa đủ, còn phải có những yếu tố khác.

    Ví dụ như, làm Phong chủ, ngươi cần phải xử lý chính sự.

    Bắc Phong hiện nay đang loạn, ngươi xử lý nổi không?

    Chính sự là cần có kinh nghiệm cùng vốn sống đáng kể, trí tuệ nhân sinh, căn bản không phải một người hơn hai mươi tuổi có thể xử lý được.

    Cho dù Lục Nguyên trời sinh kỳ tài nhưng xử lý chính sự phải cần có thời gian để rèn luyện.

    Lục Nguyên về phương diện này lại chẳng phải là kỳ tài, chỉ là bình thường thôi.

    Lục Nguyên ngay cả sản nghiệp dưới tay của mình đều giao cho Tư Đồ Hồng xử lý, bình thường không dính tay vào.

    Trở thành Phong chủ, tự nhiên là phải đối ngoại đủ loại tình huống.

    Trong một thế cục phức tạp, ngươi làm thế nào để xử lý.

    Đối phương giăng ra đủ cái bẫy, căn bản không tranh chấp chính diện với ngươi, chỉ là không ngừng đào ra một cái bẫy.

    Trong tình huống như vậy, người trẻ tuổi không bị mắc lừa mới là chuyện lạ.

    Làm Phong chủ, còn đủ thứ chuyện ngổn ngang phải giải quyết.

    Nhưng hiện tại xem ra kết quả đã định.

    Nếu như Lục Nguyên lên làm Phong chủ, mọi người ở Bắc Phong chỉ có thể ủng hộ.

    Dù sao Lục Nguyên cũng là danh chính ngôn thuận giành lấy được.

    Lục Nguyên cười, chắp tay nói với tất cả mọi người:

    - Chức Phong chủ này, ta còn trẻ tuổi, chỉ sợ không đảm đương nổi.

    Dù sao, ta hiện nay kiến thức nông cạn, trở thành Phong chủ chỉ sợ sẽ trở thành gánh nặng cho Bắc Phong.

    Cho nên, chức Phong chủ này ta không dám nhận.

    Nên dành cho các trưởng lão Bắc Phong khác thì hơn.

    Hắn nhẹ nhàng nhảy xuống.

    Hắn làm sao có thể thật sự trở thành Phong chủ chứ?

    Phong chủ mặc dù có thực quyền thật lớn, nhưng lại rất mệt mỏi.

    Bản thân hắn vốn lười nhác, làm sao có thể trở thành Phong chủ chứ?

    Làm Phong chủ phải xử lý chính sự, đối mặt với tất cả những thế cục phức tạp.

    Bản thân mình không còn thời gian uống rượu, ăn cơm.

    Lúc nào cũng có người đến hỏi ý kiến.

    Thấy Lục Nguyên nhảy lên đài, đám đệ tử càng gào thét.

    Bọn họ muốn xem náo nhiệt tiếp theo.

    Xem ra Lục Nguyên làm Phong chủ đời thứ mười rất thú vị.

    Nhưng Lục Nguyên lại hạ đài, cũng không nằm ngoài dự liệu của mọi người.

    Dù sao, Lục Nguyên cũng còn quá trẻ.

    Có một số việc, hắn căn bản không thể đảm đương nổi.

    Nhưng cái khó chính là Lục Nguyên có thể đi một cách thoải mái như vậy, một chút cũng không quan tâm đến chức Phong chủ.

    Một người tự tại như vậy rất khó có được.

    Người này, dường như chỉ muốn tu tiên.

    Lục Nguyên ngồi dưới đài, một đám đệ tử quen thuộc liền vây quanh hỏi han.

    - Lục sư huynh, thực lực của huynh tiến bộ từ lúc nào vậy?

    Diệp Phương hỏi.

    Diệp Viên tiếp lời:

    - Đệ thấy thời gian cố gắng của huynh cũng không nhiều.

    Mà đệ thì đâu có thua kém bao nhiêu.

    Lục Nguyên lắc đầu:

    - Các ngươi sai rồi.

    Ta ngày nào cũng cố gắng, kiên trì.

    Mỗi ngày đều luyện kiếm, luyện công từ sáng đến khuya.

    Đây là kết quả của sự chăm chỉ thôi.

    Một câu nói ra, khiến tất cả mọi người đều khạc nhổ.

    Thật sự không chịu nổi Lục Nguyên rồi.

    Lục Nguyên lúc này thảnh thơi cầm bình rượu, kế tiếp chẳng nói gì, chờ Phong chủ mới xuất hiện.

    Lúc này, Ti Mã Bác và Tư Mã Hạo sắc mặt đều tái nhợt.

    Tư Mã Trường Bạch đã thua, hai người bọn họ số phận cũng không khác bao nhiêu.

    - Tham kiến Phong chủ!

    - Tham kiến Phong chủ!

    Một đám Kiếm tiên, Trưởng lão cùng với đệ tử chân truyền, đệ tử bình thường đều ngay ngắn hướng về Quân tử Kiếm Phương Nho thi lễ.

    Cuối cùng, sau khi quyết định, Phương Nho tạm thời giữ chức Phong chủ.

    Hiện tại, trong số Kiếm tiên Bắc Phong, Độc Cô Diệp và Sở Phi hai người còn hơi non một chút.

    Diệp Dương Dung phụ tá người khác thì còn có thể, nhưng muốn để ông ta lên làm Phong chủ thì vẫn còn thiếu một chút khí phách của một Phong chủ.

    Nếu Lý Nguyên Bạch còn sống thì còn có thể chấp nhận được.

    Nhưng Lý Nguyên Bạch đã sớm đi về cõi tiên rồi.

    Cho nên, cuối cùng chỉ còn có Phương Nho là có thể thượng vị.

    Phương Nho tính tình nghiêm túc, thực lực thâm hậu, hơn nữa còn có hy vọng trùng kich Đại đạo cảnh.

    Tại Bắc Phong cũng không tìm được ai có tư cách thích hợp làm Phong chủ hơn ông.

    Phương Nho cũng thản nhiên tiếp nhận.

    Bắc Phong hiện nay đang nguy nan, như rắn mất đầu, ông không thể không đứng ra gánh vác trọng trách này.

    Phần đông Bắc Phong chi nhân từ trên xuống dưới đều tâm phục.

    Quân Tử Kiếm Phương Nho là người nghiêm túc.

    Điều này rất rõ ràng, không ai là không phục.

    Lục Nguyên cũng giống như những đệ tử chân truyền khác, đồng dạng thi lễ.

    Lúc này đứng bên cạnh Lục Nguyên đã không còn Ti Mã Bác.

    Tư Mã Trường Bạch đã xong, hiện tại bị nhốt vào trong Tư Quá Phong hai ngàn năm để ăn năn.

    Hơn nữa, ông ta phạm vào tội danh như vậy, tiến vào Tư Quá Phong chỉ sợ là cũng không được thoải mái.

    Quãng đời về sau của ông ta chắc phải vĩnh viễn ở lại trong đó.

    Ti Mã Bác và Tư Mã Hạo cũng bởi vì có liên quan nên đều bị giáng chức.

    Hoa Sơn có rất nhiều địa phương tốt, nhưng tùy tiện tìm một nơi khỉ hò cò gáy cho bọn họ ở lại đó.

    Hơn nữa vĩnh viễn không được quay về Hoa Sơn.

    Cơ bản giống như là bị lưu đày.

    Sự việc lúc này đây xem như là giải quyết triệt để.

    Lục Nguyên hướng Phong chủ Phương Nho thi lễ, trong nội tâm cũng buông lỏng một chút.

    Chuyện này rốt cuộc đã trôi qua.

    Không đúng, còn có chuyện Nguyên Nguyên Thượng Nhân không biết tung tích.

    Không biết kết quả chiến đấu giữa Nguyên Nguyên Thượng Nhân và Nguyên Lăng Thượng Nhân như thế nào?

    Lục Nguyên trong lòng lại nghĩ tới điều đó.

    Những ngày kế tiếp, hiển nhiên là mời người của các phái và nhân vật chủ chốt của Bắc Phong dự tiệc.

    Hiện tại Bắc Phong có hai nhân vật chủ chốt.

    Một người tất nhiên là Phong Chủ mới Phương nho.

    Phương Nho từ nay về sau sẽ quản lý Bắc Phong, như thế nào không phải là nhân vật chủ chốt chứ.

    Còn một người tất nhiên là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên tiềm lực và tốc độ phát triển người nào không biết, người nào không hiểu.

    Nhân vật như vậy tất nhiên là phải kết giao một phen.

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy phiền.

    Nếu muốn uống rượu thì nên uống một mình.

    Bây giờ phải ngồi cùng với một đám người, bởi vì đủ loại lợi ích xã giao thì một chút hứng thú cũng không có.

    Ứng phó thêm một lát nữa, nếu có thể tránh thì liền tránh.

    Những ngày sau, mọi người đều rời khỏi Bắc Phong.

    Chương 440-441: Rời khỏi Hoa Sơn

    Kết quả Lục Nguyên được yên tĩnh.

    Lúc này, Phương Nho bắt đầu xử lý chính vụ.

    Đồng thời điều tra tung tích của Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Bắc Phong đối với việc tìm kiếm Nguyên Nguyên Thượng Nhân chưa từng buông lỏng qua.

    Lục Nguyên lúc này cũng bắt đầu tự tại uống rượu, tự tại luyện kiếm.

    Có một số việc, chính mình xử lý không được.

    Có một số việc cũng không cần đa tưởng.

    Sống qua một ngày, phải nhanh hơn và mạnh mẽ hơn.

    Đó mới là vương đạo.

    Bắc Phong chi kiếp, kỳ thật chỉ là một việc nhỏ mà thôi.

    Chính thức đáng sợ, làm cho Yến tổ sư trước đây phải lo lắng.

    Đó chính là Tam tông chi loạn.

    Uống một ngụm rượu, Lục Nguyên hướng nhìn bầu trời.

    Bầu trời là một màu xanh.

    Những đám mây trắng như tuyết phiêu lãng bểnh bồng.

    Dưới núi là một thế giới lộn xộn.

    Trên núi là một thế giới sạch sẽ.

    Trong lúc nhất thời, tinh thần lại nhảy lên.

    Kỳ thật, lúc này, nổi tiếng nhất trong tu tiên giới ở Tấn quốc chính là Lục Nguyên.

    Dùng danh hiệu hậu bối đời thứ mười, khiêu chiến và chiến thắng Kiếm tiên cấp Tư Mã Trường Bạch.

    Điều này đủ để cho Lục Nguyên danh chấn thiên hạ, trở thành ngôi sao mới ở Tấn quốc.

    Nhưng sau này đã xuất hiện một tình thế hỗn loạn mới.

    Từ khi Nguyên Nguyên Thượng Nhân mất tích, Bắc Phong một mực cố gắng tìm kiếm Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Còn Bắc Lăng Sơn của Nguyên Lăng Thượng Nhân lại giống như một con chuột ẩn núp trong động.

    Trong khi Nguyên Nguyên Thượng Nhân còn chưa tìm được, nhưng vẫn quyết định đi tìm Bắc Lăng Sơn của Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Tại miền tây Tấn quốc, có ngọn Tuyết sơn Tây vực.

    Ngọn Tuyết sơn này trải dài không biết bao nhiêu dặm.

    Lúc ấy Huyết kiếm môn được giấu ở một chỗ trong tuyết sơn, rất khó tìm thấy. gần đây nhận được tin tức, Bắc Lăng Sơn rõ ràng cũng đã xuất hiện ở Tuyết sơn.

    Kể từ đó, tự nhiên muốn đi tìm Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Chính đạo tiên môn, đối với người trong môn phái, từ trước đến nay bất ly bất khí.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân là đời Phong chủ trước, làm sao có thể buông tha chứ.

    Hiện tai, nghe nói đã có tin tức của Nguyên Nguyên Thượng Nhân, tất nhiên là người nào cũng muốn đi, liền tìm đến Phong chủ mới Phương Nho, nói mình đã nghĩ ra cách cứu Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Chỉ là những người này toàn bộ không cách nào đi được.

    Xuất Vân Tiên Cảnh chỉ có ba người đi được là sư phụ của Nguyên Nguyên Thượng Nhân, Khuất Thanh Thuần, sư phụ của Nguyên Lăng Thượng Nhân Vạn Thanh Vương và Lục Thanh Đào, cộng thêm Lục Nguyên nữa là bốn người.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân mất tích, Khuất Thanh Thuần thân là sư phụ không thể không quan tâm.

    Ông đi hẳn là điều bình thường.

    Mọi người lại hoàn toàn yên tâm.

    Dù sao Khuất Thanh Thuần là đệ nhất cao thủ chính thức của Hoa Sơn Bắc Phong, so với những người khác đời thứ tám thì mạnh hơn nhiều.

    Mà tên phản đồ Nguyên Lăng Thượng Nhân là do Vạn Thanh Vương dạy dỗ.

    Thân là sư phụ, Vạn Thanh Vương cũng muốn đích thân xử lý môn hộ.

    Còn về phần Lục Thanh Đào, là vì năm đó Nguyên Lăng Thượng Nhân trở thành phản đồ của Bắc Phong, đã từng dùng cháu của ông ta để đối phó ông ta.

    Sau này phát hiện được, Lục Thanh Đào còn không hận Nguyên Lăng sao?

    Về phần Lục Nguyên thì là muốn đi để rèn luyện, tăng thêm lịch lãm.

    Đến Bắc Lăng Sơn có thể sẽ gặp nguy hiểm.

    Có Nguyên Lăng Thượng Nhân, lại còn có những người đang ẩn núp.

    Cho nên năm Kiếm tiên Bắc Phong không người nào xuất động, là do nhân vật từ Xuất Vân Tiên Cảnh đi thôi.

    Bốn đạo quang ngay ngắn rời khỏi Hoa Sơn.

    Người dẫn đầu có khuôn mặt già nua, tóc trắng bồng bềnh.

    Mũi người này cực cao, thể hiện khí thế ngang nhiên.

    Tuy tuổi đã cao nhưng khí thế vô cùng.

    Vầng kiếm quang màu trắng bao trùm phía trên người ông ta.

    Ông đứng chắp tay, tâm phong bất động, khuôn mặt nghiêm túc.

    Nếu có nhân vật tiểu bối của tu tiên giới lúc này thì sẽ nhận ra người này chính là đệ nhất cao thủ Hoa Sơn Bắc Phong, Bắc Phong Chi Chủ đời trước Khuất Thanh Thuần, được xưng là Nhập Vân Nhất Kiếm.

    Tuy không thể đánh đồng với Hoa Sơn Nhất Kiếm Chu Thanh Huyền, nhưng cũng là nhân vật thâm bất khả trắc.

    Bên tay phải là người có thân hình cao lớn.

    Tuy tóc trắng bồng bềnh, niên kỷ đã cao nhưng lại khiến cho người ta có cảm giác khủng bố.

    Khí thế của ông ta có thể nghiền nát hết thảy.

    Trên mặt của ông ta vẫn còn những vết sẹo.

    Tuy đã cao tuổi, nhưng sát khí vẫn còn.

    Đây chính là sư phụ của Nguyên Lăng Thượng Nhân Vạn Thanh Vương, được xưng là Vương Chi Nhất Kiếm.

    Thanh danh của ông trong tu tiên giới không hề thua kém Khuất Thanh Thuần.

    Bên tay trái chính là Lục Thanh Đào, người chủ trì cuộc chiến tranh giành chức Bắc Phong Chi Chủ.

    Người cuối cùng là một người trẻ tuổi.

    Đứng bên cạnh ba người mạnh nhất Bắc Phong cũng không có một chút áp lực, vẫn ung dung tự tại.

    Lục Nguyên đi theo ba vị sư thúc tổ, chỉ cảm thấy kiếm quang của bọn họ tinh khiết vô cùng.

    Còn kiếm quang của mình lại có vẻ pha tạp một chút.

    Khuất Thanh Thuần lên tiếng:

    - Đi Bắc Lăng Sơn lần này sẽ có nguy hiểm rất lớn.

    Bắc Lăng Sơn nguy hiểm vô cùng, ngươi nên chuẩn bị sẵn sàng.

    Mặc dù nói như thế nhưng Khuất Thanh Thuần cũng không cho là có bao nhiêu nguy hiểm.

    Hiện tại những người có mặt ở đây đều là những người mạnh nhất Bắc Phong.

    Điều kiện tiên quyết là phải tìm cho được Bắc Lăng Sơn.

    Lục Nguyên gật đầu.

    - Trước khi đi, ta còn vài điều muốn nói.

    Ngươi là thiên tài của hoa Sơn Bắc Phong, thành tựu sau này chỉ sợ là còn trên cả chúng ta.

    Cho nên, chúng ta dự định hoãn lại một chút thời gian để bồi dưỡng ngươi.

    Khi nói đến đây, giọng nói của Khuất Thanh Thuần trở nên nghiêm túc:

    - Hoa Sơn năm đại môn quy nhất định phải tuân thủ, không thể học theo cái tên Nguyên Lăng kia.

    Lục Nguyên lại một lần nữa gật đầu.

    Tâm tình của các vị tiền bối hắn hiểu rất rõ.

    Nếu như năm đó Nguyên Lăng hợp lực với Nguyên Nguyên thì sức mạnh của Bắc Phong hiện tại sẽ mạnh hơn không biết bao nhiêu.

    Trước khi xuống núi, trước hết là nói về Trường Sinh Bát Trọng.

    Lục Nguyên hiện tại muốn tăng thực lực, pháp môn nhanh nhất chính là trùng kích Trường Sinh Bát Trọng.

    Khuất Thanh Thuần nói:

    - Kỳ thật muốn đạt được Trường Sinh Bát Trọng, thần hồn của ngươi phải đạt đến một lượng nhất định.

    Khi đó ngươi mới có tư cách trùng kích Trường Sinh Bát Trọng, tôi luyện linh kiếm.

    Cái khó ở chỗ này chính là quan hệ giữa ngươi và kiếm.

    Ví dụ như, Nguyên Nguyên Thượng Nhân linh kiếm chính là Nguyên Thủy linh kiếm.

    Khi y đạt đến Nguyên thủy chi tâm thì sẽ được kiếm thừa nhận.

    Khi đó có thể hóa tại linh kiếm.

    Còn thanh Lăng Giá linh kiếm của Nguyên Lăng đúng là phải có tâm linh bao trùm hết thảy thì mới có thể hóa thành Lăng Giá linh kiếm.

    Sư phụ Lý Nguyên Bạch của ngươi năm đó, chính vì tâm như chạng vạng nên mới hóa thành Thùy Mộ linh kiếm.

    Nếu như ta nhớ không lầm, sư phụ của ngươi vì sư mẫu của ngươi mà tâm rũ bỏ dẫn đến điều này.

    - Hạo Nhiên linh kiếm của Phương Nho và Dưỡng Ngô kiếm của ngươi là cùng loại.

    Phương Nho tâm linh chính trực nên tạo thành linh kiếm thành công.

    - Còn về phần ngươi, ngươi có hai thanh phi kiếm Dưỡng Ngô và Trấn Nhạc.

    Nếu như thần hồn của ngươi đáo lượng về sau, có thể đạt được Dưỡng Ngô cùng Trấn Nhạc nhận đồng thì có thể trùng kích Trường Sinh Bát Trọng.

    - Nhưng để cho kiếm nhận thức cùng nhau thì rất khó khăn.

    Đa số người không thể vượt qua bước này.

    Bốn đạo kiếm quang lướt gió cưỡi mây, một đường thẳng đến hướng tây.

    Tôi luyện Trường Sinh Bát Trọng, cửa ải này không hề dễ dàng.

    Có đại bộ phận người cũng không được kiếm thừa nhận.

    Cho nên, sau khi giảng giải sơ qua, Khuất Thanh Thuần lại nói tiếp:

    - Muốn đạt tới Trường Sinh Bát Trọng cũng không phải một ngày một giờ, cũng không cần gấp gáp.

    Ngươi chuyên tâm về kiếm đạo, về phương diện kiếm thuật, ngươi đã đạt được cảnh giới Kiếm Vương.

    Theo lý mà nói là cao hơn chúng ta.

    Nhưng về phương diện kiếm ý, chúng ta có thể dạy cho ngươi.

    “Kiếm Vương cảnh giới?”

    Lục Nguyên khẽ giật mình, vì hắn chưa từng nghe qua điều này.

    Khuất Thanh Thuần lại giảng giải một lần nữa về cái gì gọi là Kiếm Vương cảnh giới.

    Lục Nguyên coi như nghe là hiểu.

    Dù sao, ý tứ cơ bản là, luận chiêu thức cảnh giới, ở Tấn quốc đã là cảnh giới vô thượng.

    Chẳng lẽ nhanh như vậy đã đạt đến chiêu thức đỉnh phong ở Tấn quốc sao?

    Nhưng nghe nói là còn có Kiếm Hoàng cảnh giới, Kiếm Thánh cảnh giới nữa.

    Nhưng cái đó chỉ là nghe mà thôi.

    Khuất Thanh Thuần bắt đầu giảng giải Thu chi kiếm ý cho hắn.

    Thu!

    Khắc nghiệt!

    Khuất Thanh Thuần giảng giải quá trình Thu chi kiếm ý cho hắn.

    Lục Nguyên lúc này mới biết được Thu chi kiếm ý.

    Nhưng thật ra là thuộc về Kim hệ kiếm ý.

    Kim hệ kiếm ý có tác dụng thu lại tất cả những vật thuộc sở hữu tại kim.

    Mà lúc này, vừa vặn lại là mùa thu.

    Khuất Thanh Thuần giảng giải một chút nội dung về Thu chi kiếm ý, Lục Nguyên nghe như nuốt từng lời.

    Khó có được cơ hội được một kiếm đạo tiền bối đem hết tâm huyết của mình giảng giải cho hắn.

    Nếu như hắn không phải là hy vọng của Bắc Phong, thì chuyện này chỉ có sư phụ truyền cho đệ tử, như thế nào lại được đến phiên mình nghe.

    Cơ hội này cực kỳ khó có được.

    Lục Nguyên một chút cũng không dám chủ quan, nghe rất nghiêm túc.

    Thu chi kiếm ý, khắc nghiệt chi kiếm ý.

    Lục Nguyên từ trong đó gặt hái được rất nhiều.

    Vạn Thanh Vương, tiếp nối Khuất Thanh Thuần cũng giảng giải một loại Kiếm ý khác là Mạn chi kiếm ý.

    Mạn chi kiếm ý là một trong những sở trường của Vạn Thanh Vương.

    Kiếm ý này có tác dụng làm giảm tốc độ.

    Mà Mạn chi kiếm ý cũng thuộc Kim hệ kiếm ý.

    Bạch Đế kiếm đạo là gia tốc chi kiếm đạo.

    Vô luận là tốc độ đều rất nhanh chóng.

    Kỳ thật đều thuộc sở hữu của kim hệ kiếm ý.

    Khẽ đếm, Lục Nguyên mới phát hiện, kim hệ kiếm ý có hai loại tức là Kim chi kiếm ý và Khoái chi kiếm ý.

    Hắn lại tiếp tục quay sang Vạn Thanh Vương học Mạn chi kiếm ý.

    Đến cuối cùng cái gì là chậm?

    Lục Nguyên phát hiện mình đối với Mạn chi kiếm ý lĩnh ngộ cực nhanh.

    Chẳng lẽ bản thân mình gần đây thích lười biếng, động một chút là ngủ nướng.

    Kết quả đối với Mạn chi kiếm ý lĩnh ngộ nhanh hơn một chút.

    Lục Nguyên cũng bó tay luôn.

    Thật là làm cho người ta cảm thấy vô cùng châm chọc mình.

    Tiếp theo là Lục Thanh Đào.

    Lục Thanh Đào cười nói:

    - Ta am hiểu chính là Thủy hệ kiếm ý.

    Ngươi bây giờ đã luyện được Thủy hệ kiếm ý đến cảnh giới Kiếm Vương, ta cũng không cách nào dạy cho ngươi.

    Nhưng ta có một pháp bảo gọi là Thế thân chi bảo.

    Pháp bảo này tạm thời có thể tạo ra thế thân trong một ngày.

    Mà bản thân ngươi có thể chuyển qua chuyển lại trong ngoài.

    Lục Thanh Đào cũng là một trong bảy vị Đại đạo cảnh, tất nhiên cũng có chỗ bất phàm.

    Loại thế thân chi bảo cũng không coi là nhiều.

    Lục Nguyên là hy vọng đối với Bắc Phong, có tác dụng quá lớn, nên mới đem pháp bảo cực kỳ quý giá như thế này tặng cho hắn.

    Lục Nguyên nhìn sang, thấy một vật có hình dạng giống như hình nộm em bé.

    Dựa vào lời nói của Lục Thanh Đào, đem máu của mình nhỏ vào hình nộm em bé.

    Chỉ thấy hình nộm lập tức hóa thành một hình người có bộ dạng giống mình như đúc.

    Khi đến Tây vực, Lục Nguyên không ngừng tiếp thu tất cả các loại tri thức.

    Thủy hoàng kiếm đạo đã thành.

    Còn Kim hoàng kiếm đạo, có còn xa lắm không?

    Lục Nguyên không biết, tại Bắc Phong đã xảy ra một việc.

    Tư Mã Trường Bạch chết rồi.

    Đúng vậy!

    Tư Mã Trường Bạch theo luật bị nhốt vào Tư Quá Phong.

    Khi ông ta được đưa vào Tư Quá Phong, toàn thân đã bị trọng thương.

    Bởi vị tội danh của ông quá nặng nên không có khả năng chuẩn bị dược liệu cho ông ta.

    Do bị trọng thượng quá nặng, mà cuộc sống trong Tư Quá Phong lại không được thoải mái, chỉ được một tháng thì bị người của Bắc Phong đánh chết.

    Năm đó, ông ta cấu kết với Nguyên Lăng.

    Mà Nguyên Lăng lại theo tà thuật.

    Nguyên Lăng đã dùng không biết bao nhiêu người của Bắc Phong để làm vật liệu cho cấm thuật.

    Kết quả, quần thể bạo loạn đã đánh Tư Mã Trường Bạch cho đến chết.

    Dã tâm bừng bừng, nhưng Tư Mã Trường Bạch lại có một cái chết như vậy.

    Đoán chừng Tư Mã Trường Bạch trước khi chết cũng không cam lòng.

    Ông ta nghĩ tới mình sẽ bệnh chết, hoặc là chết trong tay đối thủ, chứ chưa từng nghĩ qua mình sẽ bị quần hùng đánh chết.

    Thật sự là không khỏi bất đắc dĩ cực hạn.

    Phương Nho là Bắc Phong Chi Chủ.

    Tuy khi tranh giành chức Phong chủ với Tư Mã Trường Bạch cũng có nộ khí, nhưng Phương Nho cũng là theo lẽ công bằng mà xử lý.

    Nhưng đây là quần thể bạo loạn, cái gọi là pháp bất trách chúng, vô luận là ai cũng động thủ.

    Cuối cùng bất đắc dĩ cũng chỉ có một người chịu án ba mươi năm.

    Mà nghe nói ở Xuất Vân Tiên Cảnh, Tư Mã Thanh Quý sau khi nghe sự việc thì tức giận đến thổ huyết.

    Nghe nói ông ta chỉ dùng có một chưởng, nhưng đánh cho cái bàn đá cứng nổi danh phải trở thành bột.

    Tấn quốc Tây vực băng dày vô cùng.

    Cả năm đều có tuyết rơi không ngớt.

    Bốn đạo kiếm quang đã tiến nhập Tây vực.

    Bốn đạo kiếm quang này cơ bản đều là màu trắng.

    Nhưng trong khi mây đen cuồn cuộn như thế này mà lại xuất hiện màu trắng thì rất dễ làm cho người khác chú ý.

    Khuất Thanh Thuần, Vạn Thanh Vương, Lục Thanh Đào và Lục Nguyên bốn người vừa vặn đến trước Tuyết sơn.

    Nhìn thấy ngọn Tuyết sơn, Khuất Thanh Thuần nhíu mày.

    Lục Thanh Đào nói:

    - Chúng ta chỉ có thể xác định vị trí đại khái của Bắc Lăng Sơn.

    Vị trí cụ thể thì không cách nào tìm được.

    Sư huynh, nếu không ba người chúng ta chia nhau ra tìm kiếm Bắc Lăng Sơn.

    Một khi ai tìm được thì liên lạc với những người còn lại.

    Khuất Thanh Thuần cân nhắc một phen, rồi gật đầu:

    - Cũng được!

    Lục Thanh Đào lấy ra ba cái truyền âm thạch.

    Sử dụng truyền âm thạch này, ở chỗ cách xa nhau cũng có thể truyền âm.

    - Còn Lục Nguyên như thế nào?

    Lục Thanh Đào hỏi.

    - Đệ tử sẽ đi một mình!

    Lục Nguyên trả lời.

    - Cái gì?

    Hiển nhiên là không nghĩ tới Lục Nguyên sẽ đi một mình.

    Phải biết rằng ở Bắc Lăng Sơn này nguy hiểm rất nhiều.

    - Muốn trở thành tuyệt thế kiếm đạo đại tông sư, trở thành Kiếm Hoàng, Kiếm Thánh thì làm sao mà không trải qua mưa gió được.

    Đệ tử dưới sự bảo vệ của sư thúc tổ thì thủy chung không thể nào tiến bộ được.

    Cho nên, đệ tử muốn tự mình tiến về phía trước.

    Hơn nữa, đệ tử c thế thân chi bảo của Lục sư thúc tổ, làm sao mà chết dễ dàng như vậy.

    Nghe được lời nói của Lục Nguyên, Khuất Thanh Thuần cân nhắc một phen, rồi cuối cùng cũng đồng ý.

    Kỳ thật thì cũng muốn kiểm tra Lục Nguyên, Thực lực của Lục Nguyên bây giờ cũng không phải là giả, Chiến thắng Trường Sinh Cửu Trọng Tư Mã Trường Bạch, toàn bộ những người trong tu tiên giới ở Tấn quốc được như Lục Nguyên cũng không nhiều.

    Ngoài ra, lời nói của Lục Nguyên hoàn toàn có đạo lý cho nên mới đồng ý.

    Chương 442-443: Bách Vô Kỵ

    Lục Thanh Đào đưa cho Lục Nguyên một cái truyền âm thạch.

    Về sau bốn người tách ra mà đi.

    Lục Nguyên bay về hướng Tây Nam.

    Bốn người mỗi người một phương hướng.

    Lục Nguyên nhận đi hướng Tây nam là bởi vì Lục Nguyên đã đi qua Tần quốc Thiên Sơn, dạo qua Tấn quốc Tuyết sơn, đối với Tuyết Sơn cũng có phần quen thuộc.

    Thân kiếm thi triển Tuyết chi kiếm ý, người phi hành trong đó cũng giống như tuyết.

    Từ đằng xa trông đến đều nhìn không ra.

    Lục Nguyên một đường bay thẳng nhưng bay không nhanh.

    Lần này là tìm vị trí cụ thể của Bắc Lăng Sơn, trên đường đi phát hiện dấu vết gì thì đều ngừng lại.

    Nhưng Lục Nguyên cũng không phát hiện được dấu vết gì.

    Lục Nguyên đã học qua thuật truy tung của Kiếm Ưng nổi tiếng.

    Thuật truy tung của Kiếm Ưng không phải chuyện đùa.

    Sau khi Lục Nguyên học được thì truy tung chi đạo tiến rất xa.

    Trong đất tuyết có thể phát hiện được dấu vết dù là rất nhỏ.

    Lục Nguyên lập tức theo sát những dấu vết này, một đường thăm dò, cẩn thận từng li từng tí.

    Rốt cuộc, tại một điểm ẩn núp giữa sơn cốc phát hiện một điểm bất thường.

    Sơn cốc này được giấu rất kỹ, lại còn rất cổ quái.

    Trong tâm đắc của Kiếm Ưng còn giới thiệu một số cách phá giải trận pháp.

    Lục Nguyên dùng đủ loại phương pháp, rốt cuộc cũng vô thanh vô tức đi vào.

    Sau khi tiến vào sơn cốc, hắn phát hiện một cánh cửa lớn.

    Cánh cửa này từ xa trông không rõ lắm.

    Nhưng ở trên có ghi ba chữ “Bắc Lăng Sơn” cứng cáp.

    Bắc Lăng Sơn, rốt cuộc mình cũng đã tìm được Bắc Lăng Sơn.

    Bắc Lăng Sơn trong truyền thuyết.

    Trước Bắc Lăng Sơn có hai thủ vệ đang đứng.

    - Có nghe hay không, kế hoạch mưu đoạt Bắc Phong của Nguyên Lăng Thượng Nhân đã thất bại?

    - Kế hoạch này hoàn mỹ không có chỗ khuyết.

    Chỉ tiếc rằng Bắc Phong xuất hiện thiên tài.

    Hơn hai mươi tuổi nhưng đã đánh bại được Trường Sinh Cửu Trọng Tư Mã Trường Bạch nên kế hoạch mới bị hỏng.

    - Lục Nguyên kia thật là lợi hại.

    - Nhưng lợi hại thì làm được gì.

    Hắn cuối cùng cũng không phải là đối thủ của Nguyên Lăng đại nhân.

    Cuối cùng cũng sẽ bị Nguyên Lăng đại nhân giết chết.

    - Đúng, ngay cả Nguyên Nguyên Thượng Nhân kia không phải cũng trúng kế của Nguyên Lăng đại nhân sao?

    Đừng nhìn ông ta hiện tại dùng Bắc Phong Xuất Vân Vô Cực đại trận khiến chúng ta không thể đi vào.

    Nhưng trong Xuất Vân Vô Cực đại trận đó, ông ta và Nguyên Lăng đại nhân quyết đấu hơn nửa năm nay vẫn chưa chấm dứt.

    Nhưng cuối cùng ông ta cũng vẫn phải chết trong tay của Nguyên Lăng đại nhân.

    - Đúng vậy, hơn nữa thời gian cũng không xa.

    Chỉ cần Xuất Vân Vô Cực đại trận bị phá vỡ thì ông ta sẽ chết.

    Lục Nguyên vốn muốn động thủ nhưng hiện tại vừa nghe có tin tức của Nguyên Nguyên Thượng Nhân thì lập tức dừng tay.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân vẫn còn chưa chết.

    Đây quả thật là một tin tức tốt.

    Tuyệt cốc được dùng trận pháp để che giấu.

    Lục Nguyên ẩn mình tại một nơi, dùng Tuyết chi kiếm ý tác dụng vào bản thân, giống như tuyết đọng lại, tay đè nặng chuôi kiếm, lặng lẽ nghe hai người hộ vệ kia nói chuyện.

    Thời gian dần qua, trong lòng rốt cuộc cũng đoán được việc gì xảy ra.

    Hơn nửa năm trước, khi mình bị Đồng Bách Niên tập kích.

    Vào buổi tối hôm đó, Nguyên Lăng Thượng Nhân đột nhiên xuất hiện ở Bắc Phong, đồng thời phát động pháp bảo đã được chuẩn bị, dùng tốc độ nhanh nhất để vây khốn Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Đồng thời lợi dụng Tư Mã Trường Bạch cấu kết làm ra nhiều chuyện.

    Bọn họ đã chuẩn bị tốt Truyền Tống trận, bắt Nguyên Nguyên Thượng Nhân đến Bắc Lăng Sơn.

    Đồng thời, Nguyên Lăng Thượng Nhân cũng sớm sắp xếp xong người, là bạn nối khố của ông ta, Thiên Sửu lão nhân.

    Vốn kế hoạch của ông ta là cùng với Thiên Sửu lão nhân hợp lại tấn công Nguyên Nguyên Thượng Nhân, khi đó tất nhiên sẽ tất thắng.

    Kết quả Nguyên Nguyên Thượng Nhân cũng đã sớm có chuẩn bị.

    Ông ta đã chuẩn bị một loại cổ quái trận pháp là Xuất Vân Vô đại trận.

    Xuất Vân Vô Cực đại trận này đã được chuẩn bị trong một thời gian dài.

    Bất luận người nào cũng không có cách công phá.

    Mà Nguyên Nguyên Thượng Nhân cũng đã ở trong Xuất Vân Vô Cực đại trận, cùng Nguyên Lăng Thượng Nhân quyết đấu.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân cũng đã sớm muốn một trận sinh tử với Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Kết quả, nửa năm qua, trong Xuất Vân Vô Cực đại trận, Nguyên Nguyên Thượng Nhân vẫn còn quyết đấu với Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Kết quả, ngoài dự liệu của hai người.

    Hai người rõ ràng đánh đến bây giờ vẫn là ngang tay.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân vốn tưởng rằng mình có thể hơn Nguyên Lăng.

    Nhưng kết quả phát hiện Nguyên Lăng Thượng Nhân cũng ẩn giấu rất nhiều tuyệt kỹ.

    Mà Nguyên Lăng Thượng Nhân cho là mình hơn Nguyên Nguyên Thượng Nhân, kết quả phát hiện Nguyên Nguyên Thượng Nhân bình thường đã ẩn giấu rất nhiều thực lực.

    Thực lực chân chính của ông ta rất đáng sợ.

    Hai người năm đó bất phân thắng bại.

    Hiện tại rõ ràng cũng vẫn như thế.

    Hai người đều tính kế đối phương.

    Kết quả phát hiện mình đã đánh giá đối phương quá thấp.

    Nhưng nơi đây là Bắc Lăng Sơn, mà Vô Cực đại trận tuy rằng là vô địch nhưng rồi cũng sẽ có lúc thất bại.

    Một khi Nguyên Lăng Thượng Nhân ở Bắc Lăng Sơn có ngoại viện thì người chết chỉ sợ là Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Như vậy, trận chiến cuối cùng Nguyên Lăng Thượng Nhân sẽ chiến thắng.

    Mà chính tại thời khắc này, Lục Nguyên đang ẩn núp bên ngoài Bắc Lăng Sơn.

    Nghe những người này nói chuyện, Lục Nguyên đã hiểu được cốt lõi bên trong năm sáu phần.

    Hắn muốn truyền âm cho ba người khác, nhưng kết quả phát hiện truyền âm thạch không có tác dụng ở chỗ này.

    Xem ra trận thế xung quanh đây rất cổ quái.

    Truyền âm thạch không có tác dụng.

    Như vậy chỉ có thể một mình xông vào Bắc Lăng Sơn.

    Lục Nguyên chưa kịp ra tay thì đã xuất hiện náo nhiệt.

    Hai thủ vệ đứng tán gẫu với nhau, canh chừng động phủ chi môn.

    Một đạo kiếm quang lao đến.

    Hai gã thủ vệ cả kinh, nhưng khi khi đạon kiếm quang đến gần thì bật cười ha hả:

    - Thì ra là Bách sư huynh.

    Đạo kiếm quang rơi xuống, hiện ra một thân hình.

    Đó là một người trẻ tuổi, mặc bộ xiêm y cực kỳ cổ quái.

    Hai mắt chớp động ánh lên hào quang tà dị.

    Quả thực giống như bản sao của Nguyên Lăng.

    Người này tên là Bách Vô Kỵ, chính là người đứng đầu trong số đệ tử chân truyền của Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Đương nhiên, Bách Vô Kỵ không phải là đệ tử chân truyền bình thường.

    Thoáng nhìn thì y giống như đã một trăm năm mươi tuổi.

    Bình thường, một trăm năm mươi tuổi thì là đời thứ chín, nhưng Nguyên Lăng Thượng Nhân lại thu nhận y làm đệ tử chân truyền.

    Mà thực lực của Bách Vô Kỵ cũng rất đáng sợ, đạt đến tu vi Trường Sinh Tứ Trọng.

    Y có thể đạt được tu vi như vầy bởi vì y có thiên phú cực cao.

    Thứ hai, Nguyên Lăng Thượng Nhân đã dùng đủ loại tà thuật để tăng cường công lực cho y.

    Mà bình thường, ở Võ Đang tiên môn, người được một trăm năm mươi tuổi thì mới đạt được Trường Sinh Tam Trọng mà thôi.

    Bách Vô Kỵ đúng là không có gì kiêng kỵ.

    Bách Vô Kỵ thu lấy kiếm quang.

    Bên cạnh y còn có một thiếu nữ xinh đẹp.

    Thiếu nữ này mặt trái xoan, toàn thân mặc áo lông trắng.

    Nếu dùng bốn chữ “xuất trần thoát tục” cũng không đủ hình dung.

    Lục Nguyên từ nhỏ đã tham dự rất nhiều buổi tụ hội, bằng không thì sẽ không nhận ra, đây chính là tiểu công chúa Mộ Dung Ánh Tuyết của Côn Lôn.

    Cô chính là con gái của Chưởng môn Côn Lôn tiên môn.

    Làn da của cô trắng nõn nà nên được xưng danh là tiểu công chúa.

    Côn Lôn tiểu công chúa Mộ Dung Ánh Tuyết tung quyền đấm đá:

    - Thả ta ra, thả ta ra.

    Cuồng đồ lớn mật, có biết ta là tiểu công chúa của Côn Lôn không?

    Bách Vô Kỵ cười ha hả:

    - Thả ngươi ra?

    Nói đùa gì vậy?

    Ngươi cho rằng mình là tiểu công chúa thì ta sẽ tha cho ngươi sao?

    Ta tại sao phải sợ Côn Lôn chứ?

    Sư phụ Nguyên Lăng Thượng Nhân của ta bị năm đại tiên môn truy nã, nhưng bây giờ không phải sống rất tốt sao?

    Ta gọi là Bách Vô Kỵ, tất nhiên là không kiêng kỵ gì cả.

    Ta đang tu luyện Huyết Hải Chủng Ma, ngươi chính là vật liệu hợp nhất của ta.

    - Haha, thật vất vả mới bắt được ngươi, như thế nào lại buông tha chứ?

    ghe nói có một quốc gia rất mạnh, trong đó có một tiên môn vô cùng lớn, ở đó có một môn công pháp gọi là Đại Tâm Chủng Ma Thiên Pháp.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân sau khi làm phản đã từng hành tẩu sang quốc gia khác.

    Dựa vào Đạo tâm chủng ma mà tự sáng chế ra môn Huyết Hải Chủng Ma, và bảo Bách Vô Kỵ luyện xem có hiệu quả gì.

    Huyết Hải Chủng Ma cần những cô gái xinh đẹp để làm vật liệu.

    Cho nên y đã bắt Côn Lôn tiểu công chúa Mộ Dung Ánh Tuyết.

    Mộ Dung Ánh Tuyết nghe xong không khỏi ngẩn người.

    Tên này là đệ tử nổi tiếng tà ác của Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân bị năm đại tiên môn truy nã.

    Nếu thực là đệ tử của Nguyên Lăng Thượng Nhân, xác thực là không cần phải sợ Côn Lôn tiên môn.

    Chẳng lẽ mình lại bị trở thành cái bếp lò sao.

    Thấy Mộ Dung Ánh Tuyết ngẩn ngơ, Bách Vô Kỵ lại càng ràn rỡ cười to:

    - Hahah, làm sao có thể giết được ta chứ?

    Ta là Bách Vô Kỵ, không kiêng kỵ gì hết.

    Ta biết rõ, trong số đời thứ mười, có rất nhiều tuổi trẻ anh tuấn đang theo đuổi Mộ Dung tiểu công chúa ngươi.

    Nhưng cho dù họ có anh tuấn như thế nào cũng đều không bằng Bách Vô Kỵ ta.

    Thực lực của ta chính là Trường Sinh Tứ Trọng.

    Hahah, cho nên đệ thập đại đệ tử toàn bộ đều bị ta chém giết.

    - Vậy sao?

    Một âm thanh lạnh lùng vang lên, truyền đến tận sâu trong đáy lòng của Bách Vô Kỵ.

    Bách Vô Kỵ không khỏi cả kinh.

    Nhưng cả kinh thì cả kinh, đầu của y đã bay lên.

    Máu phun ra.

    Bụp!

    Thân hình không đầu rơi xuống mặt tuyết.

    Máu nhuộm đầy.

    Thật sự là một sự đối lập thật lớn.

    Bách Vô Kỵ vừa mới nói không có người nào có thể giết hắn, kết quả liền bị người giết chết.

    Hai gã thủ vệ lập tức kinh hãi, toàn bộ nhìn về phía người xuất thủ, chỉ thấy người này đeo mũ rộng vành, mặc một bộ thanh y.

    Thanh kiếm trên tay phải đã quy về trong vỏ, mà tay trái còn cầm một hồ lô rượu.

    - Ngươi là ai?

    Hai gã thủ vệ thấy Trường Sinh Tứ Trọng Bách Vô Kỵ một chiêu liền bị giết chết.

    Bọn họ là người trong tà đạo, tự nhiên cũng biết người tới thực lực nhất định tương đương đáng sợ.

    Cho nên không dám ra tay.

    - Lục Nguyên!

    Chàng thanh y nam tử trẻ tuổi vừa báo danh xong, lập tức hai kiếm đánh ra, giết chết hai gã thủ vệ.

    Lục Nguyên sau khi đánh chết hai gã thủ vệ, phát hiện cô gái kia đang kinh ngạc nhìn mình.

    Cô gái có chút lắp bắp nói:

    - Ngươi chính là người được xưng Hoa Sơn thiên tài Lục Nguyên?

    Lục Nguyên gật đầu.

    Nhìn ánh mắt hiếu kỳ của cô gái xinh đẹp, khiến cho Lục Nguyên có chút áp lực.

    Dù sao, bị một cô gái xinh đẹp nhìn chằm chằm vào mình cũng không được thoải mái lắm.

    Vốn muốn xông vào Bắc Lăng Sơn, nhưng hiện tại thì không cần nữa.

    Bởi vì bên kia động phủ đã rất nhanh tụ tập khá nhiều người muốn đến chặn đường của mình.

    Tình huống hiện tại quả thật có chút buồn cười.

    Bên ngoài sơn động Bắc Lăng Sơn, Lục Nguyên đeo mũ rộng vành, một người mà đứng, trong tay cầm thanh Dưỡng Ngô kiếm.

    Mà người của Bắc Lăng Sơn đã tề tựu mấy chục người, thậm chí là một trăm tu tiên giả.

    Nhưng một trăm tu tiên giả này, người nào cũng sợ hãi rụt rè, không dám tiến lên.

    Trong số một trăm tu tiên giả của Bắc Lăng Sơn, có rất nhiều tu tiên giả đạt được cấp Trường Sinh, nhưng lại không có một người nào dám động thủ.

    - Đó là Lục Nguyên!

    - Hắn như thế nào lại tìm được nơi này?

    Hắn đã tìm được nơi này, chúng ta nên xông lên.

    - Bắc Lăng Sơn chúng ta với Bắc Phong không thể tồn tại song song.

    Tất nhiên là phải tiến lên giải quyết hắn.

    - Đúng vậy, Lục Nguyên bất quá chỉ là một đệ tử của Bắc Phong thôi.

    - Dám một mình xông vào nơi này của chúng ta.

    - Đúng vậy, ngay cả Lục Nguyên là người nào cũng không biết.

    - Trước đó không lâu, tại trên đỉnh Hoa Sơn Bắc Phong, Lục Nguyên đã một đấu một với Trường Sinh Cửu Trọng Tư Mã Trường Bạch và đã chiến thắng.

    - Những tu tiên giả Trường Sinh Cửu Trọng cũng thua trong tay hắn.

    - Nói đùa cái gì vậy?

    - Chúng ta cứ xông lên.

    Đúng là muốn tìm cái chết mà.

    - Đúng, đúng!

    Mộ Dung Ánh Tuyết ở bên cạnh chỉ cảm thấy vô cùng thú vị.

    Một người đấu với một trăm, theo lý mà nói thì tất nhiên là bên một trăm sẽ chiếm ưu thế.

    Còn bên một người thì lâm vào hoàn cảnh xấu.

    Bên trong một trăm người, rất nhiều người có chòm râu đen nhánh, hiển nhiên là niên kỷ không nhỏ.

    Hơn nữa, Mộ Dung Ánh Tuyết còn nhận ra trong đó có một số người, đều là hung danh sát sát.

    Thậm chí còn có tên trong bảng truy nã của Côn Lôn tiên môn.

    Nhiều tà ma ngoại đạo như vậy, tùy tiện ném ra một người cũng có thể đánh bại mười đệ tử chân truyền của Côn Lôn liên thủ với nhau.

    Nhưng hiện tại thú vị chính là, bọn chúng có nhiều tà mà ngoại đạo như vậy, nhưng khi đối mặt với Lục Nguyên, rõ ràng không người nào dám xông ra.

    Hơn nữa còn bày ra bộ dạng phát run.

    Cái này là mạnh yếu hoàn toàn đổi cho nhau.

    Mộ Dung Ánh Tuyết không ngừng đánh giá bộ dạng của Lục Nguyên.

    Xem ra giống người bình thường, nhưng nhìn hắn một mình một kiếm đối mặt với trăm tên hung thần ác sát, tất nhiên là rất có khí thế.

    Mộ Dung Ánh Tuyết đột nhiên phát hiện, chính mình đã say mê Lục Nguyên.

    Không ít nam đệ tử của Côn Lôn tiên môn và những tiên môn khác đang theo đuổi mình, nhưng hiện tại xem ra, chẳng ai bằng Lục Nguyên.

    Mộ Dung Ánh Tuyết quyết định, chờ khi trở về Côn Lôn, mình sẽ gọi phụ thân đến Bắc Phong, xem có khả năng….

    Vị tiểu công chúa của Côn Lôn từ trước đến nay chính là dám yêu dám hận.

    Lục Nguyên đứng trước động phủ Bắc Lăng Sơn.

    Một người đấu với một trăm người.

    Lục Nguyên đứng một mình một chỗ nhưng lại không ai dám đứng ra ứng chiến.

    Đúng vậy!

    Lục Nguyên cũng giật mình.

    Lúc mới bắt đầu thật không ngờ kết cục lại như vậy.

    Không hề nghi ngờ, Bắc Lăng Sơn là một môn phái tà đạo.

    Bên trong không ít cao thủ môn phái tà đạo.

    Nếu không có chính đạo ở đây thì đã sớm phản kích rồi.

    Nhưng hiện tại rõ ràng không người nào dám đứng ra ứng chiến.

    Xem ra, tên tuổi của hắn bây giờ trong tu tiên giới cũng có tác dụng đè áp được nhiều tà ma ngoại đạo như vậy.

    Mộ Dung Ánh Tuyết hai mắt hình trái tim nhìn Lục Nguyên, giống như chưa từng nhìn thấy ai lợi hại bằng hắn.

    Giằng co vẫn còn đang tiến hành.

    Lục Nguyên nhìn thấy tình huống hiện tại, lập tức thân lóe lên, mang theo Mộ Dung Ánh Tuyết ra khỏi đại trận.

    Hắn nói với Mộ Dung Ánh Tuyết:

    - Ta lập tức sẽ trùng kích Bắc Lăng Sơn, nên không thể lo lắng cho nàng.

    Nàng hãy rời khỏi đây ngay.

    Chương 444-445: Nhân Yêu Hỗn Hợp Thất

    Nếu trùng kích Bắc Lăng Sơn mà còn mang theo một người thì thật là bất đắc dĩ.

    Lục Nguyên tất nhiên là phải ra khỏi trận pháp này.

    Trước đem Mộ Dung Ánh Tuyết ra ngoài rồi nói sau.

    Không để ý đến người chính đạo sống chết ra sao thì không phải là tác phong của Lục Nguyên.

    Đồng thời, Lục Nguyên cũng dùng truyền âm thạch truyền cho Lục Thanh Đào.

    Vừa rồi hắn phát hiện, tại chỗ này có thể dùng truyền âm thạch để truyền âm.

    Nếu có thể dùng kíp nổ thì có thể truyền âm trong phạm vi lớn hơn rất nhiều, sẽ dẫn ba vị sư thúc tổ đến nơi này.

    Lý trí có tác dụng bảo vệ tính mạng.

    Hắn ở chỗ này chờ ba vị sư thúc tổ Đại đạo cảnh đến đây.

    Xuất Vân Vô Cực của Nguyên Nguyên sư bá hoặc còn có thể gọi là Xuất Vân Vô Cực kết giới sắp sụp đổ rồi.

    Cho nên, mình nhất định phải hành động càng sớm càng tốt.

    Nói sau, mình còn có thế thân chi bảo.

    Với thực lực của mình thì không thể nào chết được.

    Hơn nữa, có đôi khi, người trong tiên hiệp có những việc không làm không được.

    Cứu trợ đồng môn, đây là biết rõ nguy hiểm nhưng vẫn phải đi làm.

    Bằng không thì làm sao được xưng là tiên hiệp.

    Truyền âm thạch mắt thường khó có thể quan sát được tần suất lan rộng tứ phương của nó.

    Làm xong những điều này, Lục Nguyên trở lại Bắc Lăng Sơn.

    Chung quanh trận pháp khiến cho người ta bị cảm giác mê hoặc.

    Tuyết ở đây rất dày.

    Tuy nhiên, nếu dùng Tuyết chi kiếm ý thì có thể vào thì vào, có thể ra thì ra.

    Lại nói khi Lục Nguyê lọt vào Bắc Lăng Sơn, một trăm tu tiên giả vẫn còn sợ hãi Lục Nguyên.

    Dù sao bây giờ Lục Nguyên ở tu tiên giới cũng có thanh danh thật lớn.

    Chiến thắng Tư Mã Trường Bạch, Lục Nguyên càng nổi tiếng hơn.

    Tấn quốc cường giả, căn bản không có bao nhiêu người dám động vào.

    Lục Nguyên là trường hợp ngoại lệ.

    - Lục Nguyên cũng chỉ là một tên nhóc con.

    - Chứng kiến tà ma ngoại đạo của Bắc Lăng Sơn chúng ta thì cũng chỉ ngoan ngoãn giơ tay chịu trói.

    - Điều đó là đương nhiên.

    Chính đạo cũng chỉ là giả vờ giả vịt.

    Những gã tà tu vừa rồi trước mặt Lục Nguyên thì sợ hãi không dám khiêu chiến, hiện tại thấy Lục Nguyên rời đi thì lập tức dùng miệng nói khoác.

    Dù sao thì nói khoác so với động thủ thì đơn giản hơn nhiều.

    Trong lúc bọn họ đang hạ thấp Lục Nguyên và thổi phồng mình thì Lục Nguyên trở về.

    Kết quả của bọn họ sẽ là bi kịch.

    Lục Nguyên cười, không thèm coi bọn chúng là đối thủ mà chỉ là những kẻ kém cỏi xung quanh mình.

    Dưỡng Ngô kiếm sáng ngời vô cùng.

    - Lão bằng hữu Dưỡng Ngô, ngươi chính là chi kiếm chính khí.

    Bình thường ta hay lười biếng thì nay sẽ cho ngươi thống khoái một lần, trảm yêu trừ ma.

    Sau khi nói vài câu, nháy mắt về sau, người mà kiếm hợp lại làm một, hướng về động phủ ở Bắc Lăng Sơn.

    Những người vừa rồi còn cho rằng Lục Nguyên đã đi, đang hạ thấp Lục Nguyên nhưng khi thấy Lục Nguyên quay trở lại thì một đám lập tức chạy tán loạn.

    Dưới thân kiếm của Lục Nguyên, kẻ địch đều trở nên rất nhỏ.

    Chỉ sau một lát, những gã tà ma ngoại đạo này không chết thì bị thương.

    Lục Nguyên ngự kiếm xâm nhập vào bên trong sơn động.

    Khi vào trong đó, hắn chỉ cảm thấy ở chính giữa còn có một động thiên khác.

    Lại dùng pháp thuật không gian, đem lòng núi vốn không lớn cứ thế mà trở nên thật lớn.

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy lòng núi này giống như một thành trì.

    So với sơn động của Huyết Kiếm môn thì lớn hơn nhiều.

    Nơi này sẽ đi đến tận đâu?

    Xuất Vân Vô Cực đại trận kết giới ở chỗ nào?

    Lục Nguyên muốn tìm một người để hỏi, nhưng trong lúc nhất thời không thấy một người nào thì không khỏi giật mình.

    Đây giống như một thành trì, dùng Bạch Đế kiếm quang thì tốc độ nhanh hơn rất nhiều.

    Lục Nguyên nhanh chóng đi về phía trước, không mất bao nhiêu thời gian thì thấy ở đằng trước xuất hiện một cái hố phủ.

    “Nhân Yêu Hỗn Hợp Thất” năm chữ thật to ghi ở đằng trước.

    Lục Nguyên ngự kiếm xông vào, dùng kiếm khí vô cùng sắc bén của mình chém nát bấy đại môn.

    Nhưng khi xâm nhập vào bên trong thì Lục Nguyên chân chính khiếp sợ đã đến.

    Chỉ thấy ở chỗ này có Thái bạch huyền thạch đủ loại kiểu dáng tạo thành lồng chim.

    Thái bạch huyền thạch tất nhiên là không đắt lắm, nhưng cũng là tài nguyên quý giá.

    Hơn nữa độ cứng của nó không gì qua nổi.

    Nó không có thay đổi hình dạng nên không làm thành chất liệu để tạo thành linh kiếm.

    Trong Yêu nhân hỗn hợp thất kia có không ít trăm cái lồng chim,

    Mà trong từng cái lồng chim đó đều cất giấu một con quái vật.

    Đây là dạng quái vật gì?

    Thân rõ ràng là người, nhưng lại đầy lông, giống như lông của một con quái thú.

    Vị tu tiên giả này không ngừng gầm rú, nhưng hiển nhiên đây không phải là con quái thú cổ quái nhất.

    Lập tức, Lục Nguyên đã nhìn thấy được nhiều con quái thú khác.

    Có rất nhiều tu tiên giả có hai cái sừng trên đầu.

    Có rất nhiều tu tiên giả thân hình bình thường, nhưng lại có tám chân giống như con nhện.

    Có tu tiên giả hai tay giống như tay của bọ ngựa.

    Còn có tu tiên giả toàn thân huyết nhục, giống như yêu ma trong lòng đất.

    Còn có tu tiên giả hai hàng lông mày có một con mắt màu đỏ, toàn thân thống khổ, không ngừng kêu la.

    Đây không phải là trưởng lão Thanh Thành tiên môn mà hắn đã từng gặp qua một lần sao?

    Tại sao ông ta lại bị bắt đến nơi này?

    Hơn nữa, trên lưng lại ngưng tụ một cái giáp xác, bộ dạng vô cùng thống khổ.

    Bộ dạng của đám tu tiên giả này có chút giống bọn yêu ma.

    Lục Nguyên khẽ giật mình, đột nhiên nghĩ đến một loại khả năng.

    Trong tích tắc cơ hồ cảm thấy nguy hiểm, Lục Nguyên theo bản năng mà hướng bên cạnh lóe lên.

    Một đạo cuồng phong lập tức phóng tới, tiếng cười quái dị vang lên:

    - Không tệ, có thể tránh được một kích Thiên Bức Hướng Đông của ta, quả thật là rất giỏi.

    Danh tiếng thiên tài Hoa Sơn quả nhiên là danh bất hư truyền.

    Lục Nguyên nhìn sang, chỉ thấy người nói chuyện, tướng mại giống người như đúc.

    Xem ra khoảng chừng ba mươi tuổi.

    Nhưng trên lưng của y lại mọc ra hai cánh đen nhánh.

    Người này kỳ thật tên là Bức Yêu Hướng Đông Phi, vốn là tà ma ngoại đạo, nhưng sau khi gia nhập làm thủ hạ của Nguyên Lăng Thượng Nhân thì cấm thuật lại càng thêm tà, gia nhập vào huyết mạch của bọn Thiên Bức nhất tộc yêu ma.

    Yêu ma có rất nhiều tộc, mà trong đó nổi tiếng nhất chính là Thiên Bức Nhất tộc.

    Ví dụ như Xích Dực Yêu Vương, tốc độ nhanh như chớp, được xưng là nhất trong số các yêu ma.

    Đây là danh xưng thật lớn, mọi người đều biết.

    Yêu ma có tốc độ nhanh nhất thì có thể đảm nhiệm đế vương của phương đông.

    Có thể được xếp hạng ở phương đông cũng đủ để tự ngạo rồi.

    Mà bản thân của Thiên Bức Nhất tộc chính là tốc độ nhanh.

    Hướng Đông Phi người này được huyết mạch của Thiên Bức Nhất tộc dung nhập vào thân thể nên nhanh như chớp.

    Hướng Đông Phi cười quái dị:

    - Đúng vậy, ngươi không nhìn lầm.

    Tại đây là Nhân Yêu Hỗn Hợp Thất, là phòng nghiên cứu vô cùng vĩ đại của Nguyên Lăng đại nhân.

    Người thì có ưu điểm là thần trí rõ ràng, thần hồn cường đại.

    Còn yêu ma thì đặc điểm là thân thể cường đại, cùng với đủ loại kiểu thần thông.

    Muôn đời vẫn là nhân yêu tranh đấu.

    Từng người đều dựa vào ưu điểm của mình để tranh giành.

    Nhưng chưa từng có người nghĩ tới nên kết hợp ưu điểm của người yêu lại một chỗ.

    Cho đến khi Nguyên Lăng đại nhân xuất hiện, mới đem ưu điểm của người và yêu kết hợp lại.

    Ví dụ như ta đây, chính là một hỗn hợp thể như vậy.

    Tốc độ của ta so với người và yêu đều nhanh hơn nhiều.

    Hướng Đông Phi lại cười nói:

    - Ngoài ra, những người mà ngươi thấy ở đây, cũng là vật thí nghiệm của Nguyên Lăng đại nhân.

    - Những người này đều là vật thí nghiệm?

    Lục Nguyên tức giận.

    Lửa giận đã bốc lên cao.

    Lục Nguyên bình thường rất ôn hòa, ít khi tức giận.

    Lần thứ nhất tức giận trước đó đã không biết qua bao lâu, hắn cũng không nhớ nổi.

    Nhưng bây giờ thì không khỏi tức giận rồi.

    Bắt giữ tu tiên giả, sau đó lại trộn với huyết nhục của yêu ma làm thành vật thí nghiệm.

    Đây quả thật là thủ đoạn chẳng chút nhân đạo nào của Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Lục Nguyên chỉ nghe người bên cạnh, chốc chốc lại kêu lên một tiếng cực kỳ thống khổ.

    Thủ đoạn như vậy mà Nguyên Lăng Thượng Nhân lại có thể làm ra được.

    Lục Nguyên từ trước đến nay không thích sát nhân, nhưng bây giờ tâm tính muốn giết người lại nổi lên.

    Dưỡng Ngô kiếm cũng nhè nhẹ run lên.

    Chính khí chi kiếm cũng đồng dạng nổi giận.

    Hướng Đông Phi cười ha hả:

    - Những người này đừng nhìn họ thống khổ, nhưng sau khi vượt qua được thì sẽ trở thành ưu tú như ta.

    Nhân yêu hỗn hợp thể, nếu không ưu tú thì cũng là bình thường.

    Loại kém như thế thì sẽ bị loại bỏ.

    Đúng rồi, ta là người được phân công quản lý phòng nghiên cứu này.

    - Nơi này do ta trấn thủ.

    Hướng Đông Phi hướng Lục Nguyên khinh bỉ cười lạnh:

    - Ta biết rõ ngươi đã đánh thắng Tư Mã Trường Bạch.

    Nhưng điều đó không áp dụng với ta được.

    Ta chẳng những là Trường Sinh Cửu Trọng mà còn là hỗn hợp thể người và yêu.

    Nhân loại không bao giờ chiến thắng được ta.

    Bắc Lăng Sơn

    Trong Bắc Lăng sơn có những chỗ cực kỳ quan trọng.

    Một trong số đó, chính là “Nhân Yêu Hỗn Hợp Thất”.

    Bắc Lăng Sơn có những quy cũ nhất định.

    Từng địa điểm quan trọng đều có người trấn thủ.

    Mà phòng nghiên cứu kia lại rất quan trọng.

    Cho nên, nếu như Bắc Lăng Sơn bị công kích, thì những người này cũng không được rời khỏi trấn thủ chi địa của mình.

    Đó chính là nguyên nhân khi Lục Nguyên xông vào Bắc Lăng Sơn, rất nhiều nhân vật thực lực đều không ra đối phó với Lục Nguyên.

    Hiện tại, bên trong lao tù tràn đầy những người không giống mình lại chẳng giống yêu.

    Cả căn phòng đều vang lên những tiếng kêu cực kỳ thảm thiết, điên cuồng.

    Đem máu của người và yêu trộn lẫn với nhau, làm trái quy luật bình thường thì làm sao mà không thống khổ?

    Hướng Đông Phi hai cánh không ngừng đập vào nhau trên không trung, trong tay cầm thanh linh kiếm nhỏ dài.

    Hắn cười quái dị nhìn Lục Nguyên, hiển nhiên cho rằng mình đã đoán trúng Lục Nguyên.

    Y xác thực có niềm tin.

    Y là Trường Sinh Cửu Trọng, lại có ưu điểm của Thiên Bức Nhất tộc, so với Trường Sinh Cửu Trọng bình thường thì mạnh hơn nhiều.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng lay động thanh Dưỡng Ngô kiếm:

    - Dưỡng Ngô kiếm ơi Dưỡng Ngô kiếm, cho tới nay, bất luận là sư phụ hay là trưởng bối đều nói cho ta biết một câu, một kiếm yêu ma rút kiếm liền giết.

    Những lời này ta vốn không cho là đúng.

    Cho rằng, trong số đám yêu ma đó cũng không có khả năng toàn bộ đều đáng chết.

    Cũng chưa chắc là vừa thấy yêu ma thì rút kiếm giết ngay.

    - Nhưng, hiện tại, ta cuối cùng cũng hiểu được cái gì là vừa thấy yêu ma phải rút kiếm giết ngay.

    Yêu ma trong đó, tuyệt đại bộ phận đều có lý do đáng chết.

    Giết hết toàn bộ cũng chưa hẳn là sai.

    Nhưng nếu bỏ qua một tên thì tuyệt đối sẽ có sai sót.

    Ngữ khí nghiêm nghị, sắc mặt nghiêm túc.

    Nếu là người quen thuộc với Lục Nguyên, sẽ phát hiện Lục Nguyên bây giờ chăm chú một cách hiếm thấy.

    Kỳ thật, trước đây, Lục Nguyên khi cùng với người giao thủ, cũng rất ít khi chăm chú như vầy.

    Trước đây, hắn luôn dùng thái độ tự tại khi giao thủ.

    Cùng người giao thủ, trước hết luôn để cho đối thủ công trước.

    Nhưng bây giờ là hắn thật sự nổi giận.

    Dưỡng Ngô kiếm kêu lên một tiếng, hóa thành điện quang xoáy thẳng mà đi.

    Hướng Đông Phi cũng không quan tâm lắm.

    Kiếm của Lục Nguyên tuy rất nhanh và đáng sợ, nhưng hai cánh Thiên Bức của y còn nhanh hơn.

    Vỗ hai cánh đã nghe vèo một tiếng, kiếm quang xẹt qua, hướng chỗ Hướng Đông Phi vừa rồi.

    Thùy mộ trầm trầm!

    Băng phong vạn lý!

    Tuyết mãn Thiên Sơn!

    Thủy mạn Kim Sơn!

    Lục Nguyên lập tức phát ra bốn kiếm.

    Kiếm thứ nhất hướng phía trên Hướng Đông Phi.

    Kiếm thứ hai hướng phía dưới.

    Kiếm thứ ba hướng bên trái, và kiếm thứ tư hướng bên phải.

    Bốn kiếm này có tác dụng là làm giảm tốc độ, bất luận Hướng Đông Phi chạy đi đâu cũng không tránh khỏi kết quả phải bịm tốc độ.

    Hướng Đông Phi lập tức phát hiện không được bình thường.

    Tốc độ của mình bị giảm hẳn.

    Y cố gắng đập mạnh hai cánh, nhưng tốc độ vẫn cứ thế mà giảm xuống.

    Lục Nguyên bắt đầu chuyển động Khoái chi kiếm ý thi triển trên thân kiếm.

    Đồng thời thi triển luôn Phong chi kiếm ý, Vân chi kiếm ý, Vũ chi kiếm ý, Hải chi kiếm ý…nối đuôi nhau như bão tố đi ra.

    Lúc này không có đấu pháp cố định, cũng không có chiêu thức cố định, hoàn toàn dựa vào sự tức giận trong lòng mà phát ra kiếm.

    Nộ!

    Nộ!

    Nộ!

    Dưới sự tức giận thúc giục, đủ loại tuyệt học giống như cuồng phong bão táp hướng tới.

    Hướng Đông Phi ban đầu còn tự cho rằng mình sẽ thắng Lục Nguyên, nhưng lập tức phát hiện không đúng như vậy.

    Lục Nguyên công kích như vũ bão, khiến cho y muốn né tránh cũng không được, không ngừng bị đánh trúng.

    Một kiếm tiếp một kiếm đánh trúng Hướng Đông Phi.

    Hướng Đông Phi tuy tự nhận mình thân thể huyết nhục yêu ma cứng rắn vô cùng, nhưng bị một kiếm tiếp một kiếm đánh trúng như vậy tuyệt không thể thoải mái.

    Thương thế ngày càng nặng hơn.

    Ngay từ đầu, y đã có ý khinh thường Lục Nguyên, cho rằng Lục Nguyên bất luận như thế nào cũng không thắng được y.

    Y có pháp lực của Trường Sinh Cửu Trọng, có tốc độ của Thiên Bức Nhất tộc, có huyết nhục của yêu ma, nhưng hiện tại, nhìn thấy công kích như cuồng phong bạo vũ của Lục Nguyên, y rốt cuộc cảm giác được mình sẽ bị giết chết.

    Aaaaaa!

    Hướng Đông Phi kêu lên một tiếng thảm thiết.

    Yêu ma chi hạch bị đâm rách.

    Mà trước đó, trái tim của y, cổ họng của y cũng bị đâm trúng.

    Một kích này là một kích cuối cùng, y không còn mảy may sống sót.

    - Vì cái gì?

    Vì cái gì?

    Ta là Hướng Đông Phi, lúc còn là tu tiên giả đã rất cường đại.

    Khi kết hợp với huyết nhục yêu ma, mọc thêm hai cánh của Thiên Bức Nhất tộc, vì cái gì mà bị đánh bại bởi ngươi?

    Hướng Đông Phi trước khi chết không ngừng la hét.

    Y gắt gao trừng mắt nhìn Lục Nguyên:

    - Chẳng lẽ ta lại là một tạp giao chi huyết, một đời tạp chủng, so với người có huyết nhục tinh khiết như ngươi lại kém hơn sao?

    Y không cam lòng, cũng không tin rằng mình thất bại.

    Lục Nguyên cũng không để ý đến lời la hét cuối cùng trước khi chết của Hướng Đông Phi, đi tới hơn trăm cái lao tù nhỏ kia.

    Những tu tiên giả này ở đây chắc sẽ thống khổ vô cùng.

    Giữ lại cho ba vị sư thúc tổ đem làm hậu viện.

    Khi nào Bắc Lăng Sơn bị công phá, đến lúc đó xem có phương pháp khôi phục lại cho bọn họ hay không.

    Tuy nhiên, Lục Nguyên cũng biết, muốn khôi phục lại cho bọn họ khó càng thêm khó.

    Phải tìm cho được Xuất Vân Vô Cực đại trận kết giới ở chỗ nào.

    Lục Nguyên vốn muốn hỏi Hướng Đông Phi, nhưng Hướng Đông Phi lại cười thảm một tiếng thì chết.

    Trước khi chết, huyết nhục yêu ma bắt đầu cắn trả y, khiến y thống khổ vô tận.

    Y đã có một cuộc sống nhân sinh vô cùng độc ác.

    Sau khi chết trong hình dạng nửa người nửa yêu thì cực kỳ khó coi.

    Chương 446-447: Nghiên cứu

    Chiến lợi phẩm của Hướng Đông Phi cũng có khá nhiều.

    Phong hệ linh thú như linh thú phong kình khổng lổ có khoảng hơn ba mươi con.

    Không hổ danh là tu tiên giả Trường Sinh Cửu Trọng.

    Lục Nguyên ngự kiếm lại bay đến phía trước.

    Đoạn đường này, tuy rằng cũng đụng phải đám tà tu, nhưng hiển nhiên bọn chúng không phải là đối thủ của Lục Nguyên.

    Bọn chúng biết mình không thể địch lại Lục Nguyên, nên tính toán cao minh, nhiều lắm là chống đỡ mấy chiêu.

    Lục Nguyên thực lực bây giờ, trong tu tiên giới toàn bộ Tấn quốc đã là nhân vật rất cao.

    Bắc Lăng Sơn có thể làm đối thủ của Lục Nguyên cũng không nhiều.

    Bắc Lăng Sơn là do một tay của Nguyên Lăng Thượng Nhân dựng nên.

    Kỳ thật, nếu Nguyên Lăng Thượng Nhân tự mình chủ trì, Bắc Lăng Sơn so với hiện tại sẽ đáng sợ hơn nhiều.

    Chỉ là nửa năm qua, Nguyên Lăng Thượng Nhân rốt cuộc cũng bị nhốt trong kết giới của Xuất Vân Vô Cực, không có cách nào quản lý Bắc Lăng Sơn, nên có chút mất trật tự.

    Hơn nữa, Bắc Lăng Sơn có một quy định rất kỳ lạ.

    Người trấn thủ những nơi quan trọng, bất luận phát sinh chuyện gì cũng không thể ly khai.

    Đương nhiên, tại Bắc Lăng Sơn kỳ thật cũng có một trung tâm điều hành.

    Tại trung tâm điều hành, gương mặt của một số trưởng lão Bắc Lăng Sơn rất khó coi.

    Lúc này đây thật sự mà quá mất mặt.

    Đường đường là Bắc Lăng Sơn, nhưng lại bị một hậu bối của Hoa Sơn xông vào.

    Vốn một mực cho rằng mình sẽ áp đảo được Hoa Sơn Bắc Phong, kết quả hiện tại, rõ ràng là bị hậu bối của Hoa Sơn Bắc Phong đại náo đến trình độ này.

    Quả thật rất mất mặt!

    Vô cùng nhục nhã.

    Những trưởng lão phụ trách trung tâm điều hành, vốn rất muốn giết Lục Nguyên, nhưng bất luận thế nào thì bọn họ cũng không phải là đối thủ của hắn.

    Phái Thất Sát Tinh Tú Môn đi thì kết quả Lục Nguyên lại chẳng sợ độc.

    Phái Huyền Minh Môn đi thì Lục Nguyên lại chẳng sợ Huyền Minh Chân Giải của Huyền Minh Môn.

    Người bị Lục Nguyên giết cũng không phải là ít.

    Chưởng môn Nguyên Lăng Thượng Nhân thì bị nhốt trong Xuất Vân Vô Cực kết giới.

    Phó chưởng môn Thiên Sấu lão nhân căn bản lại chẳng ở Bắc Lăng Sơn.

    Muốn liên lạc cũng liên lạc không được, tựa hồ như lâm vào nguy cơ.

    Vốn muốn dựa vào người trấn thủ Nhân Yêu Hỗn Hợp Thất Hướng Đông Phi giết chết Lục Nguyên, nhưng kết quả Hướng Đông Phi lại bị Lục Nguyên giết chết.

    Đám tu tiên giả trong phòng điều hành này chỉ có thể tùy ý để cho Lục Nguyên tung hoành.

    Bắc Lăng Sơn dù sao cũng là tổ chức mới thành lập sau hai trăm năm, có hai vị Đại đạo cảnh cùng với mấy vị Kiếm tiên cấp, xem như là đã giỏi lắm rồi.

    Bắc Lăng Sơn dù sao cũng không thể bằng Hoa Sơn Bắc Phong được thành lập năm ngàn năm.

    Nguyên Lăng dù được xem là kỳ tài thì chênh lệch vẫn là chênh lệch.

    Hiện tại vấn đề chính là Lục Nguyên thực lực quá mạnh.

    Mất đi hai vị Đại đạo cảnh trấn áp Bắc Lăng Sơn, hiện tại rõ ràng chẳng làm gì được Lục Nguyên.

    Trung tâm điều hành có thể phái ra một vị Trường Sinh Cửu Trọng, hai vị Kiếm tiên Trường Sinh Bát Trọng, nhưng ba vị kiếm tiên này thấy Lục Nguyên dũng mãnh như vậy, đánh bại Tư Mã Trường Bạch, đánh chết Trường Sinh Cửu Trọng Hướng Đông Phi thì làm sao có thể đi chịu chết, khiến cho Bắc Lăng Sơn một chút biện pháp với Lục Nguyên cũng không có.

    Lục Nguyên nhìn lại chỗ mình vừa đi qua.

    Trong lòng núi cơ bản hắn đã quét qua hết, cũng chỉ còn lại mấy vị trí chưa đi qua thôi.

    Lúc này lại trải qua một động phủ.

    Nơi này gọi là “Tu Tiên Giả Tù Thất”.

    Sau khi đi vào bên trong xem xét, hắn phát hiện bên trong có rất nhiều lao tù.

    Những lao tù này được đặc chế bằng thủy tinh.

    Óng ánh trong suốt.

    Trong lao tù này có chứa một chất lỏng trong suốt.

    Đồng thời mỗi lao tù thủy tinh đều có một vị tu tiên giả đã bị hôn mê.

    Vô số những cái ống cắm trên người tu tiên giả.

    Một đầu xuôi ra ngoài lao tù, một đầu đâm vào một dụng cụ cổ quái không biết gọi như thế nào.

    Đồng thời, ở đằng trước lại chằng chịt những số liệu.

    Lục Nguyên tiến sát lại để xem xét, phát hiện trên này ghi lại việc rút huyết dịch của tu tiên giả thì sẽ sinh ra phản ứng gì; hút thần hồn của tu tiên giả thì sẽ sinh ra phản ứng gì.

    Một loạt các phản ứng sẽ được dùng để nghiên cứu.

    Cái này….

    Lục Nguyên lại không khỏi tức giận lần nữa.

    Thật sự hắn chưa từng nghĩ qua có người lại sử dụng tu tiên giả như những con chuột bạch để thí nghiệm.

    Thỉnh thoáng lấy ra làm vật nghiên cứu.

    Lục Nguyên liền cứu mọi người ra, phát hiện những tu tiên giả này đã cực kỳ suy yếu.

    Hắn sau khi phân phát một chút đan dược hồi phục nguyên khí, lại tiếp tục đi tìm Xuất Vân Vô Cực kết giới.

    Hắn nghĩ mình rất nhanh sẽ tìm được Xuất Vân Vô Cực kết giới.

    Dù sao, toàn bộ thành trì trong lòng núi hắn đã cơ bản quét qua một lần.

    Những nơi chưa đi qua chỉ còn lại rất ít.

    Lập tức ngự kiếm lại bay thẳng.

    Bắc Lăng Sơn!

    Lục Nguyên tiếp tục dùng ngự kiếm bay trong Bắc Lăng Sơn.

    Như thế một kiếm tung hoành.

    Thống khổ nhất bây giờ chính là những nhân vật của trung tâm điều hành.

    Bọn họ phát hiện, Lục Nguyên ngự kiếm một đường bay thẳng, không người nào có thể kháng cự, huyên náo cả Bắc Lăng Sơn.

    Hơn nữa, trong Bắc Lăng Sơn có rất nhiều phòng nghiên cứu quan trọng, ví dụ như Nhân Yêu Hỗn Hợp Thất, Tu Tiên Giả Tù Thất…

    Những phòng nghiên cứu này có không biết bao nhiêu tư liệu quý giá bị Lục Nguyên thoáng một cái quét sạch.

    Mặc dù có người muốn đối phó với Lục Nguyên nhưng lại không dám động.

    Chỉ là một hậu bối của Hoa Sơn mà thôi.

    Nhiều người tụ tập trong phòng điều hành.

    Sở dĩ đến phòng điều hành không phải là bởi vì bọn họ quan tâm đến đại cục mà là phòng điều hành là nơi ẩn núp vô cùng an toàn.

    Bọn họ sợ bị Lục Nguyên phát hiện.

    Bọn họ đang thảo luận vì sao Phó chưởng môn Thiên Sửu lão nhân lại chưa tới, mà không biết rằng Thiên Sửu lão nhân đang ở Tuyết sơn gặp phải Lục Thanh Đào.

    Hai bên đang kịch liệt giao thủ nên nhất thời đâu thể đến được đây.

    Lục Nguyên lúc này lại xông vào một phòng nghiên cứu.

    Đây là….

    “Công Pháp Nghiên Cứu Thất”, năm chữ to đùng được ghi đằng trước.

    Lục Nguyên xông vào.

    Người trông coi phòng nghiên cứu này đã chạy hết.

    Không còn cách nào, Lục Nguyên hiện tại quá mức uy phong.

    Khi gần đến khu vực của y, y không thể không trốn thoát, Nhưng trước khi lẩn trốn, y tự đánh mình bị thương rất nặng.

    Nếu không thì chỉ sợ sẽ bị Nguyên Lăng Thượng Nhân trừng phạt.

    Nếu đánh mình bị thương, về sau Nguyên Lăng Thượng Nhân nếu muốn truy cứu thì y sẽ nói rằng là bị Lục Nguyên đánh trọng thương, nên mới bất đắc dĩ trốn thoát, phỏng chừng khi đấy tội danh sẽ được giảm sáu bảy phần.

    Lục Nguyên xâm nhập vào trong phòng nghiên cứu công pháp, phát hiện trong đó cũng có một số tu tiên giả bị nhốt, nhưng đã vào trạng thái nổi giận, không ngừng gào thét.

    Lục Nguyên dò xét qua một chút, mới phát hiện ở đây ghi lại một số nghiên cứu.

    Lật xem những nghiên cứu này, mới biết được Nguyên Lăng Thượng Nhân ở đây nghiên cứu tất cả công pháp của các bản phái.

    Nhiều nhất chính là nghiên cứu về Vân Long Thập Biến.

    Vân Long Thập Biến được xem là căn bản của Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân khi tập luyện chính là công pháp này.

    Cho nên ông ta tự nhiên rất coi trọng, nghiên cứu tối đa.

    Những nghiên cứu này cơ bản chẳng có gì bí mật, chỉ là một đám nghiên cứu ngổn ngang.

    Lục Nguyên những thứ khác cũng xem không hiểu.

    Nhưng sau khi hắn xem qua Vân Long Thập BIến, Lục Nguyên không thể không phục.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân nghiên cứu hoàn toàn chính xác và đã đưa ra được phương pháp học tập cấp tốc.

    Chỉ có điều phương pháp này có chút nguy hiểm, lại dùng tà thuật.

    Lục Nguyên ghi nhớ phương pháp học tập cấp tốc không cần dùng đến tà thuật trong đầu.

    Những thứ liên quan đến tà thuật tất nhiên là đốt hết, để tránh lưu truyền hại người.

    Những cấm thuật chi pháp tà thuật này có thể học cấp tốc, hơn nữa uy lực cực lớn, sự kiên định của mình có thể không bị ảnh hưởng, nhưng những người khác chưa hẳn đã có thể thoát khỏi sự hấp dẫn.

    Lục Nguyên lại xem qua giới thiệu, mới biết được phòng nghiên cứu công pháp này Nguyên Lăng Thượng Nhân bắt rất nhiều tu tiên giả để làm nghiên cứu.

    Nếu thuận lợi thì tự nhiên thông qua.

    Nếu không thuận lợi thì tẩu hỏa nhập ma.

    Tiến vào phòng nghiên cứu này, trường hợp tẩu hỏa nhập ma cơ bản không có.

    Lục Nguyên nhìn qua những tu tiên giả còn sống, phát hiện thần trí của họ cũng đã thất thường, không ngừng quát rống.

    Duy nhất người thần trí còn bình thường thì thống khổ bảo mình giết y đi.

    Người kia không cầu sống chỉ cầu chết.

    Nộ!

    Nộ!

    Nộ!

    Lục Nguyên hôm nay một ngày có mấy lần tức giận.

    Bình thường hắn chưa bao giờ tức giận nhiều như hôm nay.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân người này đúng là tà ác cực kỳ, hoàn toàn đáng bị giết.

    Ông ta dùng cái gì không dùng lại dùng người để thí nghiệm.

    Hắn hung hăng tưới một ngụm rượu:

    - Nguyên Lăng, ta nhất định sẽ bắt ngươi.

    Những người bị tẩu hỏa nhập ma kia có cứu cũng cứu không được.

    Dù sao mình đối với phương diện người bị tẩu hỏa nhập ma cũng không có nghiên cứu qua, chỉ có thể chờ ba vị sư thúc tổ đến đây, xem bọn họ có phương pháp gì hay không?

    Sau khi phá hủy phòng nghiên cứu công pháp, Lục Nguyên lại tiếp tục tìm kiếm khu vực còn lại.

    Lục Nguyên lại xâm nhập vào trong một động phủ.

    Khi mới tiến vào bên trong, dùng kiếm khí phá nát đại môn, hắn mới phát hiện động phủ này thật sự rộng lớn.

    Chính giữa có một kết giới trong suốt.

    Trên kết giới này tựa hồ như có mây trắng phiêu động.

    Đây chính là Xuất Vân Vô Cực kết giới.

    Rốt cuộc mình đã tìm thấy.

    Lục Nguyên đến bên cạnh Xuất Vân Vô Cực kết giới, phát hiện kết giới này cực lớn vô cùng.

    Bốn phương tám hướng trơn nhẵn, mây trắng từng cụm.

    Lục Nguyên dùng kiếm kích vào phía trên kết giới, phát hiện kết giới không chút sứt mẻ.

    Quả nhiên là không thể phá hủy.

    Nếu như có thể phá hủy thì người của Bắc Lăng Sơn đã sớm làm rồi, đâu cần đợi đến phiên mình đến.

    Lục Nguyên lại tiếp tục tìm hiểu.

    Kết giới này hoàn toàn ngăn cách với ngoại giới, nghe không được âm thanh bên trong, nhìn cũng không thấy.

    Xem ra chính mình không thể xen tay vào được.

    Lục Nguyên thở dài một hơi.

    Vừa rồi một đường chiến xuống, đại náo Bắc Lăng Sơn, cũng có chút mệt mỏi.

    Bây giờ ngồi đây xếp bằng dưỡng thần, xem trong chốc lát có thể làm gì được không.

    Lục Nguyên đến kết giới này đã được một khắc.

    Bên trong kết giới đã sớm thành một mảnh phế tích.

    Trải qua hơn nửa năm chiến đấu, bây giờ có thể bảo trì như vầy thì coi như không tệ rồi.

    Bên trong kết giới, người có mái tóc trắng bồng bềnh già nua chính là Nguyên Nguyên Thượng Nhân, đang thở hổn hển đứng ở phía đông kết giới.

    Mái tóc trắng, mồ hôi đổ thấm xiêm y Nguyên Lăng Thượng Nhân thì không có vẻ già nua, nhưng cũng thở phì phò.

    Đúng vậy, hai người đều là nhân vật đại đạo cảnh.

    Mỗi người đều lĩnh ngộ đại đạo pháp tắc, pháp lực cơ hồ cuồn cuộn không dứt.

    Nhưng trải qua hơn nửa năm chiến đấu, hơn nữa lại rất kịch liệt, kỳ phùng địch thủ nên hai người đều rất mệt mỏi.

    Nhưng mệt mỏi cũng phải đấu.

    Địch nhân trước mặt, chỉ cần thoáng chủ quan một chút thì chỉ sợ sẽ phải trả giá bằng mạng sống.

    - Sư huynh, ngươi thật sự là ương ngạnh.

    Nhưng ương ngạnh thì cũng không có tác dụng.

    Kế hoạch đối phó Bắc Phong của ta ngươi đã nghe xong, hiện tại Bắc Phong Chi Chủ đã là Tư Mã sư đệ rồi.

    Bắc Phong đã ở trong tay ta.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân tuy mồ hôi đổ đầy y phục, nhưng vẫn biểu lộ sự tự tại:

    - Thời gian qua đi, kết giới sẽ vỡ tan.

    Đây là Bắc Lăng Sơn, Thiên Sửu lão nhân đang chờ ở bên ngoài.

    Đến lúc đó chính là thời điểm tuyệt mệnh của sư huynh ngươi.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nhìn về phía Nguyên Lăng Thượng Nhân:

    - Sư đệ, chúng ta tranh chấp hơn bốn trăm năm nay, gần năm trăm năm.

    Muốn dùng lời nói làm loạn tâm thần của ta sao?

    Đối với người khác thì hữu dụng nhưng đối với ta thì có tác dụng sao?

    - Cũng đúng!

    Nguyên Lăng Thượng Nhân gật đầu:

    - Xem ra không thể không xuất ra bổn sự chính thức.

    - Sư đệ, ngươi còn bản lãnh gì không thì cứ lấy ra.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân không nhịn được cười phá lên:

    - Nếu như có thì nửa năm qua không sai biệt lắm cũng đã dùng đến rồi.

    - Vậy cũng chưa hẳn.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân một bộ cao thâm.

    Lại là một phen kịch liệt giao thủ.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân và Nguyên Lăng Thượng Nhân thân hình không ngừng giao thoa.

    Hai thanh linh kiếm Nguyên Thủy linh kiếm và Hài Hòa linh kiếm của Nguyên Nguyên Thượng Nhân cùng với Lăng Giá linh kiếm và Chí Thượng linh kiếm của Nguyên Lăng Thượng Nhân cũng không ngừng giao kích.

    Bóng người tung bay, bốn thanh kiếm đối kích, trên không trung không biết bao nhiêu bóng kiếm.

    Hai người bọn họ kiếm đã đạt thành tựu cao, đều là trác kiệt phi phàm.

    Nhưng hai người lúc này chỉ dùng đến Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, chính là bộ kiếm pháp của bọn họ năm đó.

    Hôm nay là cuộc chiến số mệnh, lại dùng bộ kiếm pháp kia để giao chiến.

    Nhưng không biết là đã đánh ra bao nhiêu dạng.

    Nếu như trận chiến này được truyền lưu ra ngoài, không biết có bao nhiêu Bắc Phong kiếm tiên cảm giác mình giống như một đứa trẻ chưa từng học qua kiếm.

    Phong xuy vân quyển!

    Phong vân lưu tán!

    Bốn kiếm lại lần nữa giao kích.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân và Nguyên Lăng Thượng Nhân cùng nhau đối kích trên không trung.

    Hai người bốn mắt nhìn nhau.

    Bốn năm trăm năm tranh đấu, từ thời thiếu niên cho tới bây giờ, Mà giờ khắc này, Nguyên Nguyên Thượng Nhân đột nhiên chiến ý đại thăng, mà pháp lực cũng vậy.

    Rõ ràng vượt xa pháp lực giao thủ hơn nửa năm trước.

    Đồng thời Nguyên Thủy linh kiếm và Hài Hòa linh kiếm đồng nhất đánh ra một chiêu thức Thăng Thiên Hóa Long, và chiêu Bắc Phong bí kiếm Vân Long Bãi Vĩ.

    Chiêu này là Bắc Phong bí kiếm, vốn chỉ có Bắc Phong Phong chủ mới có thể tập luyện được.

    Những người khác căn bản không thể biết.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân đợi hơn nửa năm nay mới phát ra chiêu cuối cùng này.

    Giờ khắc này, trong kiếm của ông ta phảng phất một đầu rồng bay lên, đong đưa cái đuôi.

    Ứng phó không kịp, Nguyên Lăng Thượng Nhân bị Vân Long Bái Vĩ đánh trúng.

    Ông ta không khỏi cả kinh thối lui, nhưng lại phát hiện mình lui không được.

    Bởi vì Vân Long Bái Vĩ đã gắt gao khóa chặt ông ta lại.

    Ông ta nhìn về phía cái đầu rồng.

    Chương 448-449: Vạn Huyết Tà Thân

    Đây là Bắc Phong bí kiếm.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân cười lạnh một tiếng, cũng không nhiều lời.

    Hơn nữa năm qua, chính là để giờ khắc này cho Nguyên Lăng Thượng Nhân thấy rõ lá bài tẩy của mình.

    Một kích này kết giới cơ hồ muốn sụp đổ.

    Nhẫn lâu như vậy, rốt cuộc một kích mà thắng.

    Hài Hòa linh kiếm của Nguyên Lăng Thượng Nhân lập tức đâm thẳng vào trái tim của Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Trái tim, cổ hỏng bị đâm thủng.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân trong lòng truyền đến một cảm giác mệt mỏi.

    Chính mình rốt cuộc đã chiến thắng địch nhân vốn có này.

    Ân oán năm trăm năm rốt cuộc đã có thể tiêu tan.

    Đại địch của Bắc Phong rốt cuộc cũng đã chết.

    Giết chết đại địch, giờ khắc này khí thế không khỏi suy sụp.

    Nhưng trong nháy mắt, vốn bị đâm trúng trái tim và cổ họng, nhưng Nguyên Lăng Thượng Nhân cũng đã dùng một chiêu tương tự Vân Long Bãi Vĩ chính là Huyết Long Bãi Vĩ đâm thẳng vào trái tim và cổ họng của Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    - Trận chiến này là ta đã thắng.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân nhìn thấy Nguyên Nguyên Thượng Nhân bị ngã xuống đất, thản nhiên cười nói.

    - Ngươi sẽ cảm thấy rất kỳ quái, vì sao ta bị đâm trúng cổ họng và trái tim nhưng vẫn không chết?

    Chính vì ta đã luyện được Vạn Huyết Tà Thân.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân cuối cùng đã mở ra con át chủ bài.

    Một át chủ bài được dùng vào thời khắc cực điểm.

    Bên trong Xuất Vân Vô Cực kết giới.

    Vạn Huyết Tà Thân.

    Đây chính là một cấm thuật.

    Vạn Huyết Tà Thân là một thứ quá mức quỷ dị, cần máu đậm đặc của một vạn tu tiên giả.

    Thứ này đã bị niêm pong cất vào trong kho.

    Bởi vì thuật này quá mức tà ác, hơn nữa chưa từng nghe có người nào luyện qua.

    Vạn Huyết Tà Thân này một khi luyện đến thì sẽ bị phát hiện, bởi vì sẽ có rất nhiều tu tiên giả bị mất tích.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân mỉm cười, nhìn về phía Nguyên Nguyên Thượng Nhân:

    - Ngươi chắc không hiểu vì sao ta luyện Vạn Huyết Tà Thân mà không có ai phát hiện?

    Bởi vì ta chu du các quốc gia.

    Một quốc gia giết vài trăm tu tiên giả cấp thấp, tất nhiên sẽ không bị phát hiện.

    Vạn Huyết Tà Thân một khi luyện thành thì sẽ có vạn chủng tà huyết xung quanh người, sinh ra mệnh lực vô cùng cường đại.

    Bất luận là đâm vào tim hay cổ họng cũng đều không chết.

    Chỉ cần đem vạn chủng tà huyết này triệt để tiêu hao hết thì mới giết được người này.

    Tim và cổ họng của Nguyên Nguyên Thượng Nhân đồng thời bị đâm trúng.

    Một cỗ sức mạnh tà ác xâm nhập vào trong thân thể, chặt đứt sinh cơ:

    - Hơn nửa năm chiến đấu, ngươi cũng đã bị thương tổn.

    Theo lý Vạn Huyết Tà Thân phải bị tiêu hao mới đúng.

    - Bởi vì muốn gạt huynh thôi.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân nói ra:

    - Huynh đợi nửa năm cho tới bây giờ mới tung ra con át chủ bài, dùng Vân Long Bãi Vĩ để đánh chết ta.

    Ta trong hơn nửa năm qua cũng một mực chờ đợi.

    Vạn chủng tuyệt kỹ kia kỳ thật không phải ta chính thức dùng để giết huynh mà chỉ mê hoặc huynh thôi.

    Ai bảo sư huynh quá mạnh mẽ.

    - Huynh cho rằng dùng Vân Long Bãi Vĩ thì có thể giết chết ta sao?

    Trong nháy mắt sẽ không cách nào kháng cự, khí thế sa sút, sau đó sẽ bị ta giết chết.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân thở hổn hển.

    Hiển nhiên, tuy thắng Nguyên Nguyên Thượng Nhân nhưng ông ta tuyệt cũng không thoải mái.

    Tuy rằng mệt mỏi, nhưng ông ta cũng cảm thấy rất thỏa mãn.

    Dù sao mình cũng đã giết chết được địch nhân năm trăm năm Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    - Nguyên Nguyên, huynh thất bại rồi.

    Đi xuống hoàng tuyền, cho gửi lời tạm biệt huynh.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân cười ha hả:

    - Đương nhiên, thi thể của huynh ta sẽ dùng để nghiên cứu.

    Thi thể của nhân vật đại đạo cảnh rất có giá trị nghiên cứu.

    Bốp!

    Giờ phút này, kết giới đã bị nứt vỡ.

    Mà giờ phút này, hai đạo nhân ảnh đã rơi xuống sau lưng Lục Nguyên.

    Khuất Thanh Thuần, Vạn Thanh Vương.

    Kết giới đã bị vỡ, người bên trong bên ngoài kết giới có thể nhìn thấy nhau.

    Trong kết giới, Nguyên Nguyên Thượng Nhân tuy còn chưa chết nhưng hiển nhiên sinh cơ đã tuyệt.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân sau khi kết giới nứt vỡ, nhìn thấy Khuất Thanh Thuần và Vạn Thanh Vương thì không khỏi cười rộ lên.

    - Nguyên Lăng!

    Khuất Thanh Thuần lửa giận bay tới.

    - Nguyên Lăng!

    Vạn Thanh Vương tay đã đặt lên chuôi kiếm.

    Giờ phút này chính là cơ hội để giết chết Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Nhưng Nguyên Lăng vẫn mỉm cười:

    - Khuất sư bá, sư phụ và Lục sư điệt, rõ ràng đã đến Bắc Lăng Sơn của ta làm khách.

    Đoán chừng bây giờ đã xong hết rồi.

    Ông ta cười không cho là đúng.

    Trước khi sư phụ của Nguyên Lăng Thượng Nhân là Vạn Thanh Vương ra tay, thân ảnh của ông ta đã một bước đạp lên Truyền Tống trận.

    Truyền tống trận sớm đã được chuẩn bị tốt.

    Ông ta trước đó đã dùng Truyền Tống trận, mang Nguyên Nguyên Thượng Nhân đến đây.

    Đồng thời vì sợ lại xảy ra sự cố gì, cho nên dùng nhiều tiền ở chỗ này chuẩn bị thêm một cái Truyền Tống trận.

    Một khi sự việc xuất hiện thì lập tức thoát đi.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân làm việc luôn chuẩn bị vô số cách thoát thân cho mình.

    Truyền Tống trận một khi phát động thì sẽ ngăn cách song phương.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân mỉm cười:

    - Khuất sư bá, thật là bất hạnh.

    Đồ đệ của sư bá, sư huynh Nguyên Nguyên đã chết trong tay của ta.

    Khuất sư bá, năm đó người cùng với sư phụ của ta đem chức Phong chủ truyền cho Nguyên Nguyên sư huynh, là mười phần sai.

    Ta mới là người thích hợp nhất.

    Bây giờ nhìn lại mình có sai lầm không?

    Khuất Thanh Thuần hừ lạnh một tiếng:

    - Nguyên Nguyên so với ngươi thích hợp làm Phong chủ gấp một vạn lần.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân lại hướng Vạn Thanh Vương:

    - Sư phụ, tên của sư phụ trong đó có một chữ Vương.

    Ngoại hiệu của sư phụ cũng gọi là Vương Chi Nhất Kiếm.

    Đáng tiếc, người vẫn khuất phục trước Hoa Sơn hết thảy.

    Người không đảm đương nổi chữ Vương của mình.

    Tư tưởng trung thành với Hoa Sơn của sư phụ thật là buồn cười.

    Sư phụ, người nổi danh trong sử sách, bởi vì đã nhận ta làm đồ đệ.

    Tấn quốc chi vương, toàn bộ đại lục chi vương, tương lai của ta, thậm chí sẽ hướng cả thiên triều để khiêu chiến.

    Vạn Thanh Vương hừ lạnh:

    - Nhận ngươi làm đồ đệ, đó chính là bất hạnh lớn nhất cuộc đời ta.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân lại nhìn Lục Nguyên:

    - Lục sư điệt, ngươi chính là thiên tài đích thật mà cả đời ta gặp phải.

    Luận về thiên phú, ngươi còn hơn ta.

    Đáng tiếc, trên thế giới này không có thiên phú của ban thân không.

    Dựa vào nghiên cứu của ta, ta sẽ áp đảo ngươi.

    Lục sư điệt, nếu có cơ hội, hãy làm vật thí nghiệm cho ta.

    - Ta sẽ giết ngươi đấy, Nguyên Lăng.

    Ngươi nhất định sẽ phải chết trong tay của ta.

    Lục Nguyên vô cùng nghiêm túc nói ra:

    - Bởi vì muốn trảm yêu trừ ma.

    Lúc này, trên người Lục Nguyên đã tỏa ra khí tức khác thường.

    Vốn khí tức của hắn là lười nhác, nhưng bây giờ lại rất nghiêm túc.

    Chính nghĩa, hai chữ khi nói thì rất đơn giản.

    Nhưng khi làm thì lại rất khó.

    Lục Nguyên vốn biếng nhác, không quan tâm đến những điều này.

    Nhưng bây giờ hắn phát hiện, có một số việc, chính mình không thể né tránh.

    Mình nếu vô năng thì thôi, nhưng nếu có năng lực, chứng kiến nhiều tà ma ngoại đạo như vậy thì không thể không bảo toàn chính nghĩa.

    Chính nghĩa, khi nói thì có vẻ đao to búa lớn, nhưng nó lại cứu vãn biết bao nhiêu người.

    Chính nghĩa của mình không phải là hư danh, cũng không phải vì đại nghĩa, càng không phải vì đại cục.

    Chỉ vì cứu người khác.

    Giờ phút này, Dưỡng Ngô kiếm nhẹ nhàng lay động.

    Đây là lần đầu tiên kể từ khi dùng kiếm cho đến nay, kiếm và người đã hoàn toàn hợp nhất.

    Khí chất của Lục Nguyên vào lúc này có sự biến đổi, khác với Lục Nguyên trước kia.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân vốn cười không thôi, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng này của Lục Nguyên thì không khỏi khẽ giật mình.

    Lúc này khí thế trên người Lục Nguyên chính là chính nghĩa.

    Hơn nữa lại rất nghiêm túc, có sức uy hiếp người.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân mặc dù đã gặp rất nhiều chính đạo tiên môn nhưng chưa từng gặp phải khí thế như thế này.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân cũng không sợ Khuất Thanh Thuần sư bá, cũng không sợ sư phụ Vạn Thanh Vương.

    Hai người này sức chiến đấu không dưới mình, nhưng tâm trí của bọn họ không theo kịp mình.

    Đồng thời hai người này cũng đã già, có bất cứ thủ đoạn gì cũng bị mình nhìn thấu.

    Nhưng hiện tại, chẳng biết vì sao, bộ dạng này của Lục Nguyên lại khiến cho ông ta tim đập nhanh.

    Ông ta lắc đầu.

    Làm sao có thể?

    Chính nghĩa làm sao đối phó được với mình?

    - Được, Lục Nguyên, ta chờ ngươi đấy.

    Rốt cuộc, Truyền Tống trận phát động một đạo bạch quang, Nguyên Lăng Thượng Nhân đã biến mất.

    Khuất Thanh Thuần, Vạn Thanh Vương, Lục Nguyên ba người vừa thấy Nguyên Lăng Thượng Nhân biến mất thì lập tức đến bên cạnh Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nửa ngồi nửa nằm dựa vào bên cạnh một cây cột, cười khổ nói:

    - Lúc Nguyên Lăng Thượng Nhân đến tìm ta, ta coi như cố ý muốn cùng y tranh đấu.

    Cố ý sắp đặt, thiết kế kéo dài hơn nửa năm.

    Kết quả không ngờ y lại có Vạn Huyết Tà Thân loại cấm thuật bên trong làm át chủ bài.

    Bí kiếm cuối cùng Vân Long Bãi Vĩ của ta cũng không làm gì được y.

    - Thế cục bây giờ như thế nào?

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân hiện quan tâm nhất chính là thế cục của Bắc Phong.

    Khuất Thanh Thuần trả lời:

    - Tư Mã Trường Bạch đã bị bắt vào Tư Quá Phong.

    Nó vì tranh đoạt ngôi vị Phong chủ mà bại dưới tay Lục Nguyên.

    Và phong thư mà nó câu kết với Nguyên Lăng cũng bị bại lộ.

    Nghe xong lời nói của Khuất Thanh Thuần, hai mắt Nguyên Nguyên Thượng Nhân sáng lên:

    - Vậy là tốt rồi!

    Ánh mắt của ông ta liếc nhìn Lục Nguyên rất mãn nguyện.

    - Vậy bây giờ ai làm Phong chủ?

    Vạn Thanh Vương trả lời:

    - Là Phương Nho!

    - Phương Nho sư đệ à?

    Phương Nho sư đệ tuy thực lực hơi yếu, nhưng xử sự công chính.

    Đôi khi làm việc hơi chút cũ kỹ nhưng lại gìn giữ cái đã có.

    Đệ ấy lên làm Phong chủ, ta cũng rất yên tâm.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân thở dốc một cái, hiển nhiên bây giờ nói chuyện cũng rất khó khăn.

    - Sư phụ, đệ tử thẹn với sự bồi dưỡng của sư phụ.

    Cuối cùng cũng không thu thập được Nguyên Lăng.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân bắt đầu thở dốc.

    Khuất Thanh Thuần lắc đầu:

    - Con cứ yên tâm.

    Chúng ta nhất định sẽ đối phó Nguyên Lăng.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân lắc đầu:

    - Nguyên Lăng Thượng Nhân người này rất giảo hoạt.

    Hiện tại muốn đối phó cũng không dễ dàngSư phụ cùng Vạn sư thúc hãy quay trở lại Hoa Sơn.

    Tương lai còn có nhiều biến hóa.

    Còn có Tam Tông chi loạn, còn có Địa Để Yêu Ma chi quyết.

    Sức mạnh của mọi người nên vì tương lai của Bắc Phong.

    Nói đến đây, Nguyên Nguyên Thượng Nhân thổ ra một ngụm máu.

    Ông ta nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Lục Nguyên, hiện tại thế cục của Bắc Phong rất ác liệt.

    Ông ta vừa mới nói một câu lại tiếp tục thổ ra một búng máu, giọng nói cũng sa sút không ít.

    Lục Nguyên vội vàng ghé tai qua.

    - Nguyên Lăng Thượng Nhân mưu kế chồng chất.

    Luận về mưu kế, ngươi không bằng hắn.

    Nhưng tiềm lực của ngươi lại cao hơn hắn.

    Muốn đối phó với hắn chỉ có thể là thực lực mạnh hơn.

    Khi đối phó với hắn phải dốc hết sức lực, tâm trí.

    Đây chính là biện pháp để ngươi đối phó hắn.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân lại thở gấp một hơi:

    - Tương lai Tam Tông chi loạn.

    Kiếm khí tam tông sớm có loạn tương xuất hiện.

    Đoán chừng đến lúc đó cần phải nhờ đến ngươi xuất lực nhiều hơn.

    Nếu thật sự không có cách nào khác, ngươi hãy rời đi, giữ lại Hoa Sơn một tia huyết mạch cuối cùng.

    Đúng rồi, còn có Địa Để Yêu Ma Chi chủ Đông Phương Yêu.

    Người này năm đó bị thua dưới tay Yến tổ sư, tương lai chỉ sợ sẽ đòi nợ.

    Hết thảy đều cần đến ngươi.

    - Khụ…khụ…Những điều khó khăn này không nên đặt lên lưng người trẻ tuổi như ngươi.

    Nhưng, thật sự là không còn cách nào khác.

    Xin lỗi.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân nhìn về phía Lục Nguyên.

    Lục Nguyên nhìn thấy ánh mắt chớp động của Nguyên Nguyên Thượng Nhân, nhẹ nhàng gật đầu.

    - Thật sự xin lỗi!

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân thấy Lục Nguyên gật đầu thì liền mỉm cười.

    Đây là nụ cười cuối cùng của Nguyên Nguyên Thượng Nhân trên thế gian này.

    Có chút áy náy, nhưng lại tựa hồ như cởi bỏ được trọng trách.

    Sau đó hai mắt nhắm lại, đầu nghiêng qua một bên.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân đã chết.

    Ở trong Bắc Lăng Sơn.

    Chẳng biết lúc nào, gió lại nổi lên.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân đã chết.

    Cuộc đời của ông có thể dùng hai chữ cẩn trọng để hình dung.

    Khi còn trẻ đã phải gánh trọng trách bảo vệ Bắc Phong.

    Sau đó, suốt mấy trăm nay vẫn phải bảo vệ Bắc Phong.

    Hiện tại, bên trong Bắc Phong mâu thuẫn không có.

    Mọi người hòa thuận như người một nhà.

    Những điều này đều là công lao của Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Hơn nữa, trong những năm Nguyên Nguyên Thượng Nhân nắm quyền, uy danh của Bắc Phong cũng ngày càng cao.

    Kiếm Tông ở dưới cũng có trật tự, không xảy ra tình trạng cắt nhường địa bàn.

    Thế lực bản thân đã được mở rộng.

    Có được thế cục như ngày hôm nay thật sự là rất giỏi.

    Trước khi chết, ông ta cũng muốn liều một mất một còn với Nguyên Lăng Thượng Nhân, kẻ phản đố uy hiếp lớn nhất của Bắc Phong.

    Vốn hết thảy đã được tính toán tốt, nhưng cuối cùng vẫn không qua được tính toán của Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Thật không ngờ Nguyên Lăng Thượng Nhân lại có Vạn Huyết Tà Thân con át chủ bài như vậy, khiến cho Nguyên Nguyên Thượng Nhân phải chết.

    Nhưng trước khi chết, ông ta vẫn quan tâm đến thế cục của Bắc Phong.

    Bắc Phong Chi Chủ tranh giành như thế nào?

    Phong chủ mới của Bắc Phong là ai?

    Tương lai của Bắc Phong làm sao bây giờ?

    Ông ta đối với Lục Nguyên có chút áy náy.

    Dù sao đem trọng trách nặng như vậy đặt lên vai người trẻ tuổi như hắn, nhưng vào thời khắc cuối cùng của sinh mệnh, ông cũng đành chịu.

    Chỉ khi chứng kiến Lục Nguyên gật đầu đồng ý, ông ta mới yên lòng.

    Hai mắt nhắm lại, cứ thế mà rời đi.

    Sống là vì bảo vệ Bắc Phong, chết cũng vì bảo vệ Bắc Phong.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân cả đời không mảy may tư lợi, hoàn toàn là vì Bắc Phong.

    Khuất Thanh Thuần giờ phút này đau xót khôn nguôi.

    Tuổi của ông ta đã lớn, mà đệ tử ưng ý nhất của ông lại bị chết trong tay Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Khuất Thanh Thuần giờ phút này tâm như bị phá điên, bắt đầu đi truy sát người của Bắc Lăng Sơn.

    Mà Vạn Thanh Vương hai mắt nén giận.

    Lúc này đây, Bắc Lăng Sơn bị quét sạch sẽ, bắt được rất nhiều linh thú.

    Nhưng Khuất Thanh Thuần và Vạn Thanh Vương hai người tu hành ngàn năm nên không cần linh thú.

    Đúng rồi, thiếu chút nữa là quên, còn Thiên Sửu lão nhân và Lục Thanh Đào đang giao chiến với nhau, cuối cùng bất phân thắng bại mà dừng tay.

    Sinh sinh tử tử, ly ly biệt biệt.

    Khi linh cữu của Nguyên Nguyên Thượng Nhân được mang trở về Bắc Phong, Bắc Lăng chìm vào không khí tang thương.

    Chương 450-451: Tang lễ

    Phong chủ Nguyên Nguyên Thượng Nhân cứ như vậy mà mất đi.

    Mà danh vọng của Nguyên Nguyên Thượng Nhân ở Bắc Phong rất cao.

    Tang lễ được cử hành tại đại điện, rất nhiều người đến cúng tế.

    Trước khi đến lễ điện, Lục Nguyên đến trước mộ của sư phụ, nói cho sư phụ biết những chuyện xảy ra gần đây, như Tư Mã Trường Bạch đã chết, Nguyên Nguyên sư bá đã chết.

    Sư phụ ở dưới cửu tuyền, nhưng chỉ sợ trong nội tâm cũng giống như mình, vẫn còn quan tâm đến Hoa Sơn.

    Tang lễ của Nguyên Nguyên Thượng Nhân được cử hành rất long trọng.

    Rất nhiều người đến viếng.

    Lục Nguyên ở trong tang lễ, cũng không thương tâm bao lâu.

    Người thủy chung là phải lạc quan hướng lên.

    Cứ thương tâm mãi cũng chỉ là vô bổ.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân của Bắc Phong thời đại đã qua.

    Đây là thời đại của Phương Nho sư thúc.

    Phương Nho là người nghiêm túc, luôn gìn giữ những cái đã có.

    Nếu như đặt vào thời không có phân tranh thì rất tốt.

    Nhưng Tấn quốc bây giờ đang loạn, Phương Nho sư thúc tuy thực lực cao minh nhưng cũng vẫn còn thấp.

    Bờ vai của minh còn phải nâng tương lai của Bắc Phong và của Hoa Sơn lên.

    Nam nhân chi chí, sống giữa trời đất thì nhất định phải có trách nhiệm.

    Vốn trời có sập xuống thì cũng có trưởng bối giơ vai mà đỡ.

    Còn bây giờ, cơ bản hắn phải giơ vai của mình để hứng cả bầu trời.

    Lục Nguyên lúc này đứng ở một nơi rất cao ở Bắc Phong.

    Hắn ngẩng đầu, đỉnh đầu là bầu trời xanh vô tận, mà phía dưới chính là núi sông.

    Lục Nguyên tay cầm hồ lô rượu.

    Mà thôi, trước uống một chút rượu đã.

    Bởi vì cái gọi là sáng nay có rượu sáng nay say.

    Bầu trời xanh thẳm sẽ không có nhiều phiền não.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng chính giữa trung tâm.

    Kiểm tra lại tài sản của mình, Lục Nguyên mới phát hiện, số lượng linh thú khổng lồ của mình đã đạt tới năm mươi bốn con.

    Một kiếm tiên cấp bình thường giỏi lắm thì chi có hai mươi linh thú khổng lồ, còn linh thú khổng lồ của mình lại có đến năm mươi bốn con, vượt xa những kiếm tiên khác.

    Thiên địa nguyên khí cuồn cuộn đáp xuống trên người mình, chìm vào chính giữa thân thể.

    Nhiều linh thú như vậy, tất nhiên là tiêu hao linh thạch cũng nhiều.

    Mà linh thạch trung phẩm của mình cũng có bốn mươi mốt khối, coi như là một tài sản khổng lồ.

    Lục Nguyên hiện tại có thể được xem là cự phú.

    Thần hồn thạch thì không còn bao nhiêu.

    Dù sao thì nó cũng bị mình xài hết.

    Thần hồn thạch khi đến tay là dùng, ít khi lưu lại.

    Cho nên, Lục Nguyên mỗi lần lấy cũng không được nhiều lắm.

    Nhưng khi ở Bắc Lăng Sơn, hắn cũng nhặt được một thần hồn kết tinh, là của một tu tiên giả Trường Sinh Cửu Trọng bị Khuất Thanh Thuần giết chết.

    Thần hồn kết tinh này mới luyện được trước khi chết không bao lâu nên chưa kịp dùng tới.

    Thần hồn kết tinh có tác dụng lớn hơn mười thần hồn thạch hợp lại.

    Lục Nguyên đem cái thần hồn kết tinh này đặt chính giữa hai hàng lông mày, bắt đầu hấp thu.

    Thần hồn kết tinh càng lúc càng mờ nhạt, mà sức mạnh thần hồn của Lục Nguyên cũng càng ngày càng cao.

    Sau một tiếng thì dừng lại.

    Lục Nguyên biết rõ thần hồn của mình đã đạt đến một trình độ nhất định.

    Hiện tại, vấn đề cơ bản là được kiếm chứng thực.

    Sau khi được kiếm thông qua, thì có thể tôi luyện linh kiếm Trường Sinh Bát Trọng.

    Nguyên Khuất Thanh Thuần, Vạn Thanh Vương và Lục Thanh Đào ba vị sư thúc tổ đã có nói qua phương pháp được kiếm thừa nhận.

    Để kiếm thừa nhận, Lục Nguyên chậm rãi rút hai thanh phi kiếm của mình ra.

    Một tay hắn đặt lên trên thân kiếm Trấn Nhạc, chỉ thấy một âm thanh nhẹ nhàng phát ra trên thân kiếm.

    Một đạo quang chảy qua trên thân kiếm.

    Lục Nguyên biết rõ, mình đã được Trấn Nhạc kiếm chứng thực rồi.

    Kỳ thật muốn được kiếm chứng thực là rất khó khăn.

    Đầu tiên cần cần phải có thiên phú về kiếm đạo.

    Bằng không thì kiếm sẽ không bao giờ để ý đến ngươi.

    Nội điều này không thì cũng đã đào thải rất nhiều người rồi.

    Tiếp theo, là người đối với kiếm như thế nào.

    Đây là điều kiện tiên quyết.

    Trong số tu tiên giả, mười người thì có một người không thông qua được điều kiện này.

    Có một số người chỉ coi kiếm như một binh khí.

    Người như vậy thì làm sao được kiếm chứng thực chứ.

    Lục Nguyên chưa từng xem kiếm giống như một loại binh khí.

    Hắn xem kiếm như một người bạn, người anh em.

    Bình thường không có việc gì, hắn thường hay lau kiếm, nên tình cảm đối với kiếm rất sâu đậm.

    Trước kia như vậy, hiện tại hắn có thêm hai thanh kiếm.

    Một của sư phụ và một của Nguyên Nguyên sư bá.

    Đối với hai thanh kiếm của hai vị này, hắn càng thêm quý trọng.

    Hơn nữa, Lục Nguyên thiên phú đối với kiếm đạo rất cao.

    Bản thân đối với kiếm cũng có tình.

    Cho nên qua được cửa ải này rất đơn giản.

    Đương nhiên, đây chỉ là bước đầu chứng thực của kiếm đối với người thôi.

    Kế tiếp, chính là được Trấn Nhạc kiếm thừa nhận.

    Trấn Nhạc kiếm, hai chữ Trấn Nhạc nghe thanh danh thật lớn, chấn động tất cả núi.

    Mà thanh danh của Lục Nguyên cũng không nhỏ.

    Đệ nhất nhân đời thứ mười, khả năng không trấn được nhiều người.

    Nhưng gần đây, thanh danh của hắn lại càng lớn, thắng được Tư Mã Trường Bạch, đại náo thế lực Bắc Lăng Sơn, không người nào có thể kháng cự.

    Những điều này khiến cho Trấn Nhạc kiếm rất nhanh thừa nhận Lục Nguyên.

    Nếu như Trấn Nhạc kiếm rơi vào tay người khác, muốn nó thừa nhận là rất khó.

    Nhưng vừa vặn rơi vào tay Lục Nguyên, được kiếm này thừa nhận cũng không tính là quá khó khăn.

    Kế tiếp tất nhiên là Dưỡng Ngô kiếm.

    Được Dưỡng Ngô kiếm thừa nhận thì có thể tôi luyện được linh kiếm.

    Lục Nguyên rút thanh Dưỡng Ngô kiếm ra, ngón tay nhẹ nhàng đặt lên trên thân kiếm.

    Thân kiếm Dưỡng Ngô sáng bóng lóe lên rồi biến mất.

    Lục Nguyên lập tức hiểu ra, Dưỡng Ngô kiếm còn chưa thừa nhận hắn.

    Đơn giản mà nói, hắn trảm yêu trừ ma chưa đủ.

    Dưỡng Ngô chính là hành hiệp trượng nghĩa.

    Lục Nguyên trước đây tuy rằng lười biếng, nhưng cũng đã nhiều lần hành hiệp.

    Ví dụ như diệt Bắc Lăng Sơn, cũng là hành hiệp.

    Khí thế của hắn ở Bắc Lăng Sơn thay đổi, khiến cho tà khí như Nguyên Lăng Thượng Nhân cũng phải rúng động.

    Nhưng những lần hành hiệp đó vẫn không thể làm cho Dưỡng Ngô kiếm thừa nhận.

    Nhất định phải làm ra nhiều chuyện đại nghĩa hơn nữa, tôn thêm hạo nhiên chính khí.

    Nhưng mọi thứ không thể gấp được.

    Thời gian rồi cũng sẽ đạt được.

    Rượu là được mua ở một huyện bên cạnh Hoa Sơn như Nhạc thiên hoàng tửu, Khúc lương tửu, Thiêu đao tử…Lục Nguyên hiện tại đã nhấp nháp rất nhiều loại rượu ngon.

    Ba loại rượu này là ngon nhất.

    Nhưng có đôi khi uống rượu cũng không phải vì hương vị của rượu mà là cảm giác khi uống rượu.

    Ba loại rượu này đều là của vùng phụ cận Hoa Sơn, uống vào rất có cảm giác Hoa Sơn.

    Đồ ăn thì lại thiên về cay, như đầu cá nấu tiêu, thỏ nấu cay, cùng với dê nướng nguyên con.

    Hơn nữa ớt cũng được bỏ vào những món ăn khẩu vị thanh đạm.

    Hào khí rất tốt.

    Lục Nguyên, Diệp Phương, Diệp Viên ba người ngồi một chỗ uống rượu.

    Ba người quan hệ vẫn rất tốt.

    Lúc này ba người lại cạn chén.

    - Nguyên Lăng!

    Lục Nguyên lại phát ra một câu nói tục.

    - Tư Mã Trường Bạch.

    Diệp Phương lại phát ra một câu nói tục.

    - Giết tất cả những người nào muốn hại Bắc Phong.

    Diệp Viên lại tiếp lời.

    Ba người uống đến bây giờ đã có chút say.

    Bắc Phong gần đây sự việc rất nhiều.

    Ba người uống rượu không để ý đến hình tượng của mình, bắt đầu mắng chửi người khác.

    - Chúng ta nhất định phải sáng tạo một Bắc Phong hoàn mỹ trong tương lai.

    Ba người lại cụng chén.

    Ba gương mặt trẻ tuổi.

    Ba người chưa chắc người nào thực lực cũng mạnh.

    Nhưng bọn họ đều là những người trẻ tuổi, dám nghĩ dám làm.

    Sáng tạo một Bắc Phong hoàn mỹ trong tương lai, đây không chỉ là tâm huyết của ba người mà là của rất nhiều đệ tử chân truyền khác.

    Mặc dù không có mặt ở đây, nhưng đoán chừng cũng có chung một tâm tư như vậy.

    Không chỉ như Lục Nguyên bảo vệ Bắc Phong mà những đệ tử chân truyền khác cũng cố gắng trở nên mạnh mẽ để bảo vệ Bắc Phong.

    Thời gian cũng lướt qua một năm rưỡi.

    Trong một năm rưỡi này, tu tiên giới Tấn quốc cũng không phát sinh quá nhiều đại sự.

    Đối thủ cũ là Nguyên quốc cũng bị đánh cho ngừng, đánh cho phục.

    Mà uy thế của đệ nhất tiên môn Tấn quốc cũng dần dần giảm xuống, trở nên tương đương với Võ Đang tiên môn.

    Dù sao hiện tại Hoa Sơn tiên môn không còn có nhất đại tông sư trấn giữ, Tam tông tranh đấu lại tiêu hao một bộ phận lực lượng.

    Địa để yêu ma lại bắt đầu ngo ngoe ngóc đầu dậy, nhưng vẫn bị năm đại tiên môn hung hăng đè ép xuống lại.

    Luận hết đại sự thì liền bàn đến người.

    Trong một năm rưỡi này không có nhìn thấy Lục Nguyên.

    Lục Nguyên không có ở Bắc Phong mà là đi du lịch, cũng không giới hạn ở Tấn quốc.

    Ở vùng này hay quốc gia khác cũng không có địa điểm cụ thể.

    Nơi duy nhất không đến chính là Nguyên quốc.

    Nguyên quốc chính là địch quốc.

    Đến địch quốc có chăng là bị bệnh.

    Trong một năm rưỡi thời gian này, Lục Nguyên lại có ngoại hiệu mới.

    Túy kiếm tiên!

    Đúng vậy, Lục Nguyên bình thường cũng chẳng phải là một tiên chi hiệp nghiêm túc.

    Dù sao đi lang thang bốn phương, đến chỗ nào có rượu ngon là uống.

    Chứng kiến bất bình thì giơ tay tương trợ.

    Đi qua không biết bao nhiêu dặm đường, uống không biết bao nhiêu rượu và giúp không biết bao nhiêu người.

    Khi Lục Nguyên cứu người, luôn cầm theo cái hồ lô, bộ dạng như uống say.

    Cho nên mọi người đều gọi hắn là Túy kiếm tiên.

    Túy kiếm tiên Lục Nguyên xem như ngoại hiệu đã gán luôn cho hắn rồi.

    Chỉ là không có mấy người biết rõ Lục Nguyên đến tột cùng là đi đâu.

    Trang viên của một tu tiên giả, nơi giao nhau giữa hai nước Tần Tấn.

    Nơi này có một Lý gia trang, cũng chẳng biết lúc nào đã cắm rễ ở chỗ này.

    Công pháp của Lý gia trang chính là Hóa Thổ Càn Nguyên Công, được xem như một môn công pháp nhị lưu, đừng tưởng rằng khắp nơi đều có các loại công pháp cấp đỉnh của Hoa Sơn, ở một địa phương nhỏ như vậy mà có một công nhị lưu thì coi như không tệ.

    Lý gia trang từ trên xuống dưới, hoặc chết hoặc tổn thương không ít.

    Người không chết thì đều bị dây thừng Huyền Nê Ma trói lại.

    Loại dây thừng Huyền Nê Ma này một khi cột vào thân người thì sẽ bó sát.

    Ngươi co lại thì nó cũng co lại, ngươi to ra nó cũng to ra.

    Bản thân mềm dẻo vô cùng, rất khó bị đứt đoạn.

    Hơn nữa một khi bị trói, liền có một loại đau nhức kịch liệt truyền đến.

    Mà đứng đó còn có một người.

    Người này thấp béo ục ịch, khi cười lộ ra vẻ mặt hèn mọn bỉ ổi.

    Người này là một tà tu, được xưng là Cửu quỷ huyết ma Tại Tử Cấm, từ chỗ Huyết Kiếm Môn học được một số thủ đoạn, trong số tà tu cũng có chút danh tiếng.

    - Vì cái gì, Cửu quỷ huyết ma, vì sao phải bắt hết người của Lý gia trang chúng ta?

    Lý gia trang cũng không có người gây khổ sở cho ngươi.

    Trang chủ Lý gia trang quát lên.

    - Vì cái gì?

    Bởi vì ta cần luyện Huyết Vân Tàn Thiên.

    Hahahaha.

    Ta thật vất vả lắm mới có được một bản Huyết Vân Tàn Thiên.

    Nếu muốn luyện cái này thì cần rất nhiều máu tươi của tu tiên giả.

    Tự nhiên là phải bắt các người rồi.

    Tại Tử cấm cười một cách quái dị.

    - Bọn tà ma ngoại đạo các ngươi bởi vì muốn luyện công mà bắt chúng ta?

    Ngươi không sợ chính đạo sao?

    - Chính đạo?

    Nói đùa gì thế?

    Tại Tử Cấm cười lạnh một tiếng:

    - Ở đây là nơi tương giao giữa Tần quốc Tấn quóc, vốn không có người quản.

    À, đúng rồi, còn có một tiên môn trung đẳng là Thiết Kiếm tiên môn quản lý.

    Nhưng đầu năm nay, người quản lý Thiết Kiếm tiên môn này đã bị ta bắt.

    Còn nơi nào có thể bắt được ta?

    - Tại đây, ta chính là trời, ta chính là pháp.

    - Ta nói, đó chính là thiên lý, pháp lý.

    - Giết những người như các người làm sao mà không thể chứ.

    - Cái thế giới này vốn không có thiên lý, không có chính nghĩa.

    Tại Tử Cấm cười ha hả.

    - Vậy sao?

    Một giọng nói lười biếng vang lên.

    Tại Tử Cấm không khỏi quay đầu lại.

    Đứng trước cửa Lý gia trang là một chàng thanh niên trẻ tuổi mặc thanh y, xem ra mới chỉ hơn hai mươi.

    Một nhân vật như vậy làm sao có thể là đối thủ của mình.

    - Nhân gian đều có chính nghĩa.

    Thanh y nam tử giương hồ lô rượu lên nhấp một ngụm.

    - Có đôi khi không phải không báo mà là thời điểm chưa tới.

    Thanh y nam tử tay khẽ động, phát ra một trường kiếm sáng như làn thu thủy, tiện tay nhoáng một cái.

    Hai tên tà tu đi theo Tại Tử Cấm liền bị trảm dưới thân kiếm.

    Tại Tử Cấm thấy hai tà tu đi theo mình tốt xấu gì cũng là Trường Sinh kỳ tu sĩ, nhưng chỉ bằng một chiêu liền bị kiếm chém chết.

    Thanh y nam tử, lại có hồ lô rượu, không lẽ….

    - Tửu kiếm tiên Lục Nguyên.

    - Đúng vậy!

    Thanh y nam tử gật đầu:

    - Ta đã sớm nói, nhân gian đều có chính nghĩa.

    Trường kiếm trong tay nhoáng một cái đã hóa thành một đạo kiếm quang, thẳng ngự về phía Tại Tử Cấm.

    Về phần Tại Tử Cấm, sau khi nghe được danh tiếng Tửu kiếm tiên thì trong nội tâm liền nghĩ xong rồi, nhưng cuối cùng vẫn muốn phản ứng lại.

    Y và Tửu kiếm tiên Lục Nguyên thực lực chênh nhau quá nhều.

    Một kiếm giống như luồng điện thoáng một cái đã cắt đứt cổ họng của y.

    Một đám tà tu đều chết ngay tại chỗ.

    Lục Nguyên nhún vai.

    Trong một năm rưỡi thời gian này, tuy không có tận lực hành hiệp trượng nghĩa, nhưng giết bọn tu sĩ tà đạo cũng không ít.

    Tay của hắn tùy ý bắn ra một đạo kiếm khí trắng xóa, cực kỳ xảo diệu, khiến mọi người của Lý gia trang toàn bộ được giải quyết.

    Mọi người của Lý gia trang đều nói lời cảm ơn cứu mạng với Lục Nguyên.

    Trang chủ của Lý gia trang nhìn về phía Lục Nguyên, thầm nghĩ trong lòng, quả nhiên là không phải hư danh.

    Tửu kiểm tiên quả là Tửu kiếm tiên.

    Tuổi tuy còn rất trẻ nhưng tuyệt đối là một kiếm tiên chân chính.

    Tiểu thư của Lý gia trang liên tiếp dùng ánh mắt nhìn Lục Nguyên.

    Nếu phát hiện Lục Nguyên nhìn nàng thì liền đỏ mặt xấu hổ cúi đầu.

    Lục Nguyên giờ phút này chẳng có tâm trí để ý đến những điều này.

    Hiện tại hắn cảm nhận được thanh Dưỡng Ngô kiếm của mình nhẹ nhàng rung động.

    Dưỡng Ngô kiếm rung động như vậy, khẳng định là tán thành Lục Nguyên.

    Một đạo sáng bóng từ thân kiếm lướt qua.

    Đạo quang này không nhanh không chậm, toàn bộ ánh vào tầm mắt của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên nội tâm vui sướng.

    Rốt cuộc cũng đã đủ rồi.

    Trong một năm rưỡi thời gian này, hắn thỉnh thoảng cứu giúp người khác, rốt cuộc cũng được Dưỡng Ngô kiếm thừa nhận.

    Hiện tại, Trấn Nhạc kiếm, Dưỡng Ngô kiếm đều thừa nhận hắn.

    Chương 452-453: Trường Sinh Bát Trọng

    Kế tiếp bản thân hắn có thể tôi luyện linh kiếm, đạt đến cảnh giới của Trường Sinh Bát Trọng, trong lòng Lục Nguyên vui sướng vô cùng.

    Tùy ý khách khí vài câu với người của Lý gia trang, sớm tâm tư không còn ở chỗ này, Lục Nguyên liền ngự kiếm mà bay.

    Về phần người của Lý gia trang, tất nhiên là cảm khái một phen.

    Tửu kiếm tiên là nhân vật tiên đạo chi hiệp, khi đến khi đi đều vội vàng, chỉ để lại một phen tâm tư cho Lý tiểu thư.

    Trong một ngọn núi ở biên giới Tần Tấn, ngồi trong sơn cốc yên lặng, Lục Nguyên đã bắt đầu tôi luyện linh kiếm.

    Hắn lấy vĩnh viêm chi hỏa ra.

    Vĩnh viêm chi hỏa này một khi đụng phải mặt đất thì liền cháy lên.

    Bên cạnh không có cây cối, chỉ có đất vàng.

    Lục Nguyên lấy ra thanh Dưỡng Ngô kiếm đặt ở đằng trước, đồng thời lấy ra một hòn đá thái bạch để ở một bên.

    Ngọn lửa dùng để đốt Dưỡng Ngô kiếm.

    Trong lúc đang cháy mạnh, Lục Nguyên bắt đầu đem thần hồn hướng về Dưỡng Ngô kiếm.

    Nếu Dưỡng Ngô kiếm không thừa nhận, thì thần hồn truyền qua Dưỡng Ngô kiếm sẽ không thu.

    Nhưng hiện tại Lục Nguyên đã được Dưỡng Ngô kiếm thừa nhận, tất nhiên là Dưỡng Ngô kiếm sẽ bắt đầu thu nhận thần hồn của Lục Nguyên.

    Thần hồn lưu thông, thân kiếm Dưỡng Ngô kiếm ngày càng sáng bóng, cho đến khi thành ánh sáng ôn hòa của một mặt trời.

    Thân kiếm Dưỡng Ngô kiếm đã bắt đầu đốt lấy chính khí.

    Không sai biệt lắm, hiện tại đã đến đoạn cao trào.

    Lục Nguyên không hề do dự, lập tức đem Thái bạch thạch thêm vào.

    Thái bạch thạch bị vĩnh viêm chi hỏa đốt trong chốc lát, hiện tại đụng phải ánh sáng của Dưỡng Ngô kiếm lập tức lẫn vào trong Dưỡng Ngô kiếm, Bản thân của Dưỡng Ngô kiếm cùng Thái bạch thạch bắt đầu dung hợp.

    Đồng thời xung quanh xuất hiện một vòng xoáy.

    Thanh khí ở giữa thiên địa không ngừng dung nhập trong đó.

    Vĩnh viêm chi hỏa càng lúc càng lớn.

    Loại vĩnh viêm chi hỏa này nếu như không lấy ra dùng, thì nó sẽ không bao giờ biến mất, cho dù có để một ngàn năm.

    Nhưng nếu nó dùng để rèn linh kiếm thì độ tiêu hao cũng có phần nhanh.

    Lục Nguyên giờ phút này không dám có bất cứ một phân tâm nào.

    Thanh khí, Thái bạch thạch vẫn dung nhập vào Dưỡng Ngô kiếm.

    Lục Nguyên dùng thần hồn không ngừng liên tục đưa vào trong đó.

    Thần hồn đưa vào rất nhiều, mà kiếm trong tay cũng dựa vào bộ dạng suy nghĩ đăm chiêu của Lục Nguyên mà bắt đầu cải biến.

    Cũng không biết qua bao lâu, Lục Nguyên cảm giác có chút mệt mỏi.

    Dưỡng Ngô kiếm theo thời gian trôi qua cũng dần thành hình.

    Thanh linh kiếm Dưỡng Ngô so với ban đầu hình như to hơn một chút.

    Trên thân kiếm chớp động một vòng như có linh hồn.

    Hai bên mũi kiếm càng thêm sắc bén.

    Đúng vậy, đây chính là linh kiếm.

    Linh kiếm có linh.

    Lục Nguyên quát to một cái:

    - Trở về vị trí cũ.

    Giờ phút này cũng không cần dùng pháp lực, cũng không cần thần hồn, Dưỡng Ngô linh kiếm tự động quy vào trong vỏ.

    Đơn giản mà nói, linh kiếm đã có linh hồn của mình.

    Bởi vì đã đưa vào thần hồn của người, nên người và kiếm đã có được tâm linh tương thông.

    Linh kiếm tác dụng so với phi kiếm càng sắc bén hơn.

    Hơn nữa, người và kiếm quan hệ càng mật thiết hơn, có thể phát ra những chiêu kiếm xảo diệu.

    Có thể nói, Trường Sinh Bát Trọng có linh kiếm còn hơn tu tiên giả Trường Sinh Thất Trọng.

    Năm tu tiên giả Trường Sinh Thất trọng cũng không thắng được một tu tiên giả Trường Sinh Bát Trọng.

    Lục Nguyên thoáng dừng lại, bắt đầu tôi luyện linh kiếm.

    Trấn Nhạc kiếm và Dưỡng Ngô kiếm hoàn toàn khác nhau.

    Trấn Nhạc kiếm cần không phải là thanh khí, mà là kim khí của trời và nguyên khí của đất.

    Hơn nữa thái bạch thạch và thần hồn cũng được dùng khá nhiều.

    Sau hơn nửa ngày, Trấn Nhạc kiếm rốt cuộc cũng đã trở thành linh kiếm.

    Lục Nguyên nhìn thanh Trấn Nhạc linh kiếm.

    Lục Nguyên nhìn hai thanh linh kiếm trước mắt.

    Dưỡng Ngô linh kiếm dài ba thước ba phần ba, thân kiếm to lớn.

    Nhưng chân chính nặng một trăm hai mươi mốt cân.

    Thanh Trấn Nhạc linh kiếm dài ba thước bốn phân, mũi kiếm thẳng tắp.

    Thân bóng loáng, nặng một trăm ba mươi cân.

    Hai thanh linh kiếm rốt cuộc đã thành.

    Lúc này, hai thanh linh kiếm không ngừng tỏa hào quang chiếu thẳng vào đầu Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cảm thấy thần hồn của mình mạnh lên không ít, đồng thời pháp lực cũng tăng lên.

    Đây chính là cảnh giới kiếm tiên của Trường Sinh Bát Trọng.

    Tuy được gọi là Tửu Kiếm Tiên hơn một năm nay nhưng bây giờ Lục Nguyên mới hiểu rõ giờ phút này mình mới chính thức đạt đến cảnh giới của Trường Sinh Bát Trọng, chính thức được xưng là Kiếm tiên. .

    Lục Nguyên tay khẽ động, vuốt nhẹ vào hai thanh linh kiếm.

    Đây chính là linh kiếm.

    Trước kia, hắn luôn bị người dùng linh kiếm đuổi theo.

    Linh kiếm độ sắc bén vượt xa phi kiếm.

    Kiếm của mình hiện tại cũng đã trở thành linh kiếm rồi.

    Lục Nguyên nhất thời cao hứng, liền ngay dưới bầu trời thi triển kiếm pháp, cũng không theo chiêu thức cố định, tùy ý thi triển bảy mươi hai thức, một trăm lẻ tám kiếm phong vân, Tuyết Vũ băng tiêu kiếm.

    Hắn nghĩ đến kiếm pháp nào thì thi triển kiếm pháp nấy.

    Qua một hồi múa may tự tại, hắn cảm thấy vô cùng thống khoái.

    Thống khoái!

    Sự liên hệ giữa người và kiếm thật sự là thống khoái.

    Lục Nguyên thoải mái uống vài ngụm rượu, bày ra bộ dạng vô cùng thống khoái của mình.

    Trán của hắn bây giờ mướt mồ hôi.

    Choang, hai thanh linh kiếm đồng thời quy vào trong vỏ.

    Kế tiếp, tất nhiên là xung kích Trường Sinh Cửu Trọng, nhưng càng về sau thì mỗi cảnh giới đều tăng lên một độ khó khăn.

    Đặc biệt là hiện tại.

    Ví dụ như Trường Sinh Thất Trọng mà trùng kích lên Trường Sinh Bát Trọng.

    Sư thúc tổ đã hắc nhở, nếu vượt qua được cửa ải này thì sẽ được kiếm thừa nhận.

    Tôi luyện Trường Sinh Bát Trọng lên Trường Sinh Thất Trọng cần có tam cực quy.

    Các sư thúc tổ đã nói:

    - Việc này huyền diệu khó giải thích.

    Giải thích không rõ bằng tự mình nhận thức.

    Nhưng Tam cực quy chính là Thần hồn, pháp lực và thân thể quy vào làm một.

    Họ chỉ nói như thế mà thôi.

    Ngay cả trùng kích như thế nào cũng không nói rõ, chỉ có thể tự mình nhận thức.

    Áp lực khá cao.

    Được rồi, cứ mặc kệ nó.

    Lục Nguyên định ngủ một giấc.

    Nhưng vừa mới được một tiếng, Lục Nguyên nhìn sang, chỉ thấy có con thỏ bị chết trước cái cọc gỗ.

    Vốn chính mình hay cho rằng ôm cây đợi thỏ chỉ là ngụ ngôn, nhưng chưa từng nghĩ trên thế giới này lại có chuyện này thật.

    Sự tình đúng là bất đắc dĩ.

    Nhưng đã xảy ra chuyện này rồi thì tự nhiên không khách khí nữa.

    Hắn giương tay cầm lấy con thỏ đem đi nướng.

    Dù sao vừa vặn có rượu lại có thỏ.

    Lục Nguyên tùy ý dùng kiếm lột da con thỏ, đem nội tạng quăng bỏ, rồi xiên vào một cây côn đặt lên trên bếp lửa.

    Kiếm thuật quả thật cũng có tác dụng thanh lý nội tạng của con thỏ.

    Trong không gian pháp khí của hắn cũng có các loại gia vị.

    Tài nghệ của mình quả nhiên vẫn chưa bị mai một.

    Một lát sau, mùi thơm của thịt nướng đã bay ra ngoài.

    Lục Nguyên lấy rượu, rồi ngồi ăn thịt thỏ nướng, uống một hớp rượu lại ăn một miếng thịt.

    Nhân sinh quả thật là hoàn mỹ.

    Ngoại hiệu của mình bây giờ là Tửu kiếm tiên.

    Nếu có thể giúp đỡ ai thì giúp đỡ.

    Nhưng bản tính lười nhác thì vẫn như cũ.

    Ăn thịt uống rượu, vô cùng tự tại.

    Trước đây, Lục Nguyên chỉ hơi hướng về chính nghĩa.

    Còn nay phương diện này càng nhiều hơn một chút.

    Trùng kích Trường Sinh Cửu Trọng tạm thời quên đi.

    Trước hết mau ăn uống một phen, đó mới chính là vương đạo.

    Người khác làm sao mà hiểu được khoái hoạt của mình.

    Mỗi người đều có một nhân sinh của riêng mình, không thể không có khó khăn.

    Nhưng khi vứt bỏ được khó khăn thì cái còn lại đó chính là khoái hoạt, Đây mới là nhân sinh đích thực.

    Nhớ rõ, tại Tấn quốc có một câu chuyện dân gian như thế này.

    Một người có năm lượng.

    Anh ta nói:

    - Ah, ta còn năm lượng bạc, có thể mua được nhiều món ăn ngon, làm rất nhiều việc.

    Nhưng một người khác cũng có năm lượng bạc, nhưng anh ta lại nói:

    - Sao mình chỉ có năm lượng bạc thế?

    Nếu xài xong năm lượng bạc thì ta nên làm cái gì bây giờ?

    Không hề nghi ngờ, Lục Nguyên chính là người lạc quan thứ nhất mà không phải là người sầu khổ thứ hai.

    Thịt nướng, rượu ngon, vô cùng thống khoái.

    Đúng rồi, trong một năm rưỡi qua, hắn đã luyện thành hai đại kiếm ý, tức là Thu chi kiếm ý và Mạn chi kiếm ý.

    Lục Nguyên tại Tấn quốc tùy ý đi du lịch, cũng không nhanh không chậm.

    Đến chỗ nào thì mỹ thực, có rượu ngon thì đến.

    Nếu gặp được người đáng thương thì giúp.

    Thời gian trôi qua rất là tiêu dao, cũng không chú ý đến Trường Sinh Cửu Trọng tam cực quy.

    Cái đó thì tùy duyên.

    Có thể đến thì sẽ đến, mình cũng không gấp.

    Hơn hai mươi tuổi có thể đạt được Trường Sinh Bát Trọng, xác thực đủ để cho hắn tại Tấn quốc này trở thành một tu tiên giả.

    Hắn đến chợ của tu tiên giả xem có cái gì mua được không.

    Gần đây hắn dùng linh thạch hơi bị nhiều.

    Bước chân vào chợ, hắn phát hiện tại ngôi chợ này bày bán rất nhiều đồ của tu tiên giả.

    Hắn ở bên trong đánh giá hàng hóa bốn phía.

    Phiên chợ của tu tiên giả khá lớn.

    Đủ loại kiểu dáng, đủ loại hàng hóa.

    Lục Nguyên suy nghĩ xem mình có nên xử lý một số hàng hóa hay không.

    Ví dụ như Trường Sinh Đạo quả.

    Nếu bán ra ngoài nhất định là giá trên trời.

    Nhưng bản thân mình tạm thời cũng chưa cần.

    Được rồi, trước cứ xem đã.

    Khi đi trên đường, hắn đụng phải một người la to lên:

    - Có việc lớn, có việc lớn.

    Nghe người này rống lên có chuyện lớn, những người nhàn rỗi tất nhiên cũng muốn nghe một chút.

    Lục Nguyên vừa lúc cũng ở bên cạnh, liền nghe xem rốt cuộc là chuyện lớn gì.

    Khi nghe như vậy, người kia liền quát lớn tiếp:

    - Nguyên quốc lại tấn công.

    - Xì, Nguyên quốc tấn công, ta còn tưởng rằng là chuyện gì.

    Mọi người có chút không quan tâm.

    Những năm gần đây, Nguyên quốc và Tấn quốc đánh đánh hợp hợp còn lạ gì nữa.

    Mọi người thấy riết thành quen, nhưng người kia lại lắc đầu:

    --Không, lúc này đây, nghe nói Viên tông sư đích thân ra tay.

    Lại còn có Minh chủ Ngũ tiên minh Tổ Thiên Thu nữa.

    Nhân vật cấp Tông sư ở tấn quốc thật ra cũng không nhiều lắm.

    Nguyên quốc thì có ba người.

    Địa để yêu ma tổng cộng có một người, chính là Đông Phương Yêu.

    Còn hai người còn lại thì chỉ là bán tông sư thôi.

    Còn Tấn quốc ngoại trừ Chu Thanh Huyền thì cơ bản tổng cộng có bốn người.

    Trong đó bao gồm Sở Đoạn, Minh chủ Ngũ tiên minh Tổ Thiên Thu đời thứ tám của Hoa Sơn.

    Tống Thanh Kiều của Võ Đang tiên môn cùng với Chưởng môn Nam Hải tiên môn Yến Nhị.

    ..

    Nam Hải tiên môn Yến Nhị cách đây không lâu đã luyện thành Đoạt mệnh đệ thập tứ, mới có thể xưng tông.

    Trong bốn đại Tông sư của Tấn quốc thì Yến Nhị là yếu nhất.

    Trên cơ bản thì Tấn quốc và Nguyên quốc luôn duy trì tình trạng cân bằng.

    Tấn quốc vốn thực lực mạnh hơn so với Nguyên quốc.

    Đặc biệt là từ khi có Yến Thương Thiên.

    Với khả năng của Yến Thương Thiên thì tiêu diệt Nguyên quốc không khó.

    Nhưng chẳng biết vì sao Yến Thương Thiên một mực không làm điều này.

    Tấn Nguyên hai nước tổng cộng có tám vị tông sư.

    Trang chủ Vạn xà sơn trang Âu Dương Độc Pháp, Thiên Viên tông sư của Mật tông, Ma Trí tông sư của Đại Tuyết Sơn, Hoa Sơn Sở Đoạn, Minh chủ Ngũ tiên môn Tổ Thiên Thu, Võ Đang tiên môn Tống Thanh Kiều.

    Nam Hải tiên môn Yến Nhị và Địa để yêu ma Đông Phương Yêu.

    Trong tám người này ai cao ai thấp, không ai biết.

    Nhưng phải công nhận Yến Nhị của Nam Hải tiên môn là yếu nhất và Đông Phương Yêu là mạnh nhất.

    Khi Võ Đang thất tử bày ra trận Chân Vũ Thất Tiệt trận, Đông Phương Yêu đều phá giải được.

    Bảy đại tông sư này cùng nhau khắc chế, ai mạnh ai yếu cũng không biết.

    Có thể được coi là Tông sư thì đã là mạnh nhất Tấn quốc.

    Vốn Thiên Viên tông sư trấn biên cảnh, chưa từng động thủ, nhưng lúc này lại ra tay, chuyện này hiển nhiên là bất thường.

    Trách không được Tổ Thiên Thu lại ra mặt.

    Đây đúng là chuyện lớn.

    Người nọ thở dốc vài hơi, rồi lại nói tiếp:

    - Hơn nữa, không chỉ như thế.

    Mới vừa rồi còn truyền đến tin tức, Tổ Thiên Thu đến biên cảnh, kết quả bị yêu ma tập kích.

    Ngũ tiên minh bị thương nghiêm trọng.

    Hiện tại, thập vạn yêu ma đã tấn công Hoa Sơn.

    - Cái gì?

    Những người khác kinh ngạc la lên.

    Lục Nguyên lại càng kinh ngạc vô cùng.

    Mười vạn yêu ma tấn công Hoa Sơn.

    Nếu là như vậy, thì đệ nhất tiên môn ở Tấn quốc rõ ràng đã bị yêu ma tấn công.

    Nhưng đám yêu ma này tìm chết sao?

    Đệ nhất tiên môn ở Tấn quốc rất thâm hậu với mấy ngàn năm lịch sử.

    Mười vạn yêu ma tấn công Hoa Sơn, dưới tình huống bình thường thì không có khả năng.

    Nếu bọn chúng muốn đùa nghịch thì cái giá phải trả là rất lớn.

    Nhưng nói đi nói lại, Đông Phương Yêu là một yêu ma kiêu hùng, quả quyết.

    Năm đó thua trong tay Yến Thương Thiên nên về sau đã học cách thay đổi.

    Nghe nói còn học qua cách mặc quần áo của phụ nữ.

    Hắn thường xuyên gây ra những chuyện điên rồ.

    Mười vạn yêu ma tấn công Hoa Sơn tuyệt đối có thể không tin Nhưng Đông Phương Yêu rất có khả năng làm chuyện này.

    Lục Nguyên lắng nghe câu chuyện, rốt cuộc phát hiện thế cục hiện tại là như vậy.

    Đông Phương Yêu mang thuộc hạ tấn công Hoa Sơn.

    Mà phía tây lại là Nguyên quốc.

    Nguyên quốc cũng đã tham gia vào cuộc tấn công.

    Hiện tại, Nguyên quốc đã tấn công.

    Thanh Thành, Côn Lôn hai đại tiên môn không thể đến trợ giúp Hoa Sơn.

    Nam Hải thì ở quá xa, nhất thời trợ giúp cũng không kịp.

    Quang Minh Yêu Hoàng Phương Tà và Ma Đế Kinh Hoàn Chân thuộc hạ của Đông Phương Yêu đang trấn giữ Võ Đang, hiển nhiên là không muốn cho Võ Đang trợ giúp Hoa Sơn.

    Trên cơ bản, bây giờ thuộc hạ của Đông Phương Yêu đã có mặt tại Hoa sơn.

    Một cuộc đại chiến kinh thiên động địa bắt đầu.

    Lục Nguyên khi chạy đến Hoa Sơn cũng đã nghe một sự kiện, quái thú ở Nam Hải đã nổi dậy.

    Nghe được tin tức này, Lục Nguyên không khỏi giật mình.

    Nam Hải tiên môn nằm ở Nam Hải.

    Mà Nam Hải thì vô cùng bát ngát.

    Hiện tại không tìm được giới hạn của nó.

    Nghe nói, tại sâu trong nước có vô vàn quái thú, dị thú, thậm chí là hữu thần thú tồn tại.

    Người nào muốn khiêu chiến quái thú biển sâu ở Nam Hải tiên môn căn bản không có khả năng.

    Cũng may, những quái thú trong biển sâu bình thường không đến khu vực của Nam Hải tiên môn.

    Nhưng có đôi khi sẽ phải đụng quái thú.

    Mà một khi đụng quái thú thì phải làm sao bây giờ?

    Nam Hải tiên môn có một pháp bảo trấn phái tên là Hóa Hải Trấn Nhãn Lưu Tuyền bảo tháp.

    Pháp bảo này có danh tự thật dài nhưng chỉ có một tác dụng.

    Một khi đám quái thú bộc phát thì sẽ đem toàn bộ Nam Hải tiên môn che giấu đi.

    Nhờ có pháp bảo này mà Nam Hải tiên môn có thể dừng chân tại Nam Hải.

    Nam Hải tiên môn lúc này đây phải sử dụng đến Hóa Hải Trấn Nhãn Lưu Tuyền bảo tháp, trong thời gian nhất định không cách nào trợ giúp Hoa Sơn.

    Chương 454-455: Phát động đại trận

    Thanh Thành và Côn Lôn hai tiên môn này phải ứng phó với Nguyên quốc ở phía tây.

    Võ Đang tiên môn thì đang chống đỡ Quang Minh Yêu Hoàng Phương Tà và Ma Đế Kinh Hoàn Chân, căn bản cũng không thể nào giúp đỡ.

    Kết quả bây giờ là một đấu một.

    Hoa Sơn tiên môn đấu với thuộc hạ của Đông Phương Yêu.

    Lục Nguyên sau khi nghe được tin tức này thì tăng tốc chạy đến Hoa Sơn tiên môn.

    Trên đường đi hắn thầm nghĩ, hiện tại toàn bộ Hoa Sơn đều bị mười vạn yêu ma thuộc hạ của Đông Phương Yêu vây kín.

    Chính mình nếu muốn đi vào cũng không dễ dàng gì.

    Cao thủ yêu ma tầng tầng lớp lớp, nghe nói trong số thuộc hạ của Đông Phương Yêu có bốn đại yêu vương, năm đại yêu hầu và thập đại trưởng lão.

    Trong số bốn đại yêu vương, một người là Xích Dực yêu vương, là người đã gây trọng thương cho sư phụ năm đó.

    Thập đại trưởng lão có một người là Xà trưởng lão, là người đã bán đứng sư phụ năm đó.

    Nhưng cuối cùng đã bị sư phụ giết chết.

    Làm cách nào để tiến vào Hoa Sơn?

    Lục Nguyên nghe được một tin tức.

    Vốn chỗ này có một điểm tập trung, do Hoa sơn tiên môn khống chế.

    Mọi người khi tập hợp tại điểm tập trung này, lập tức sẽ chuẩn bị Truyền Tống trận.

    Truyền Tống trận được thiết lập tại Hoa Sơn, hiển nhiên Hoa Sơn cũng đã sớm cân nhắc đến việc trưởng lão và đệ tử Hoa Sơn bị vây khốn bên ngoài, không cách nào quay trở lại Hoa Sơn.

    Hoa Sơn dù sao cũng đã lập phái được năm ngàn năm.

    Nhân tài xuất hiện lớp lớp.

    Nếu trong những tình huống khẩn cấp, nên làm tốt chuẩn bị cũng không có, Hoa Sơn không thể xưng là đại phái năm ngàn năm.

    Những nhân tài của Hoa Sơn sẽ bị tiêu diệt.

    Làm thế nào để trở về, Hoa Sơn cho dù có ngủ gật cũng phải kê tay mà suy nghĩ.

    Sau khi qua được Truyền Tống trận, rốt cuộc cũng đã trở lại Hoa Sơn.

    Sau khi quay trở lại Hoa Sơn, cảm giác lúc trước so với bây giờ hoàn toàn bất đồng.

    Hiện tại Hoa Sơn đã phát động Hộ Sơn đại trận.

    Vốn bình thường, Hộ Sơn đại trận rất ít khi phát động.

    Mỗi lần thông qua, có thể chứng kiến Thất thải lưu quang.

    Nhưng đứng ở trên Hoa Sơn nhìn xuống thì một điểm trở ngại cũng không có.

    Hôm nay, Hộ Sơn đại trận đã bắt đầu.

    Bầu trời cùng với bên ngoài đều nhìn không thấu.

    Thất thái cấm ch đã che đậy bầu trời.

    Những cấm chế này không biết có bao nhiêu lưu quang hiện ra, đủ loại phù triện, đủ loại cấm pháp.

    Các loại đường cong vặn vẹo với nhau, kết hợp cùng một chỗ, cuối cùng tạo thành một bức tường cực lớn.

    Bên trên bầu trời, Thất thái cấm chế có năm con mắt cực lớn.

    Phía đông có vô số phù triện, cấm chế.

    Phía nam có vô số phù triện, cấm chế đóng giữ thành vô số mây mù.

    Mà ở phía tây, là một con mắt có thể phóng ngàn dặm.

    Phía bắc cùng phía nam cũng là vô số mây mù, cộng thêm ít sương mù.

    Mà chính giữa là một con mắt đang múa kiếm.

    Hoa Sơn Hộ Sơn đại trận rốt cuộc đã phát động.

    Lục Nguyên ngẩng đầu, chứng kiến Hộ Sơn đại trận cực lớn này, không khỏi thở gấp.

    Vốn hắn cho rằng cả đời mình không có cơ hội chứng kiến Hoa Sơn Hộ Sơn đại trận.

    Dù sao bình thường rất ít khi khởi động đại trận này.

    Thật không ngờ, bây giờ hắn có thể chứng kiến tận mắt.

    Hoa Sơn Hộ sơn đại trận chỉ sợ là dùng đến hàng trăm hàng ngàn cấm chế.

    Dùng nhiều cấm chế thì không tính là gì, nhưng kết hợp cấm chế tạo thành một chỉnh thể thì Lục Nguyên cảm thấy cảm khái vô cùng.

    Quả nhiên là cao nhân.

    Sau khi trở lại Bắc Phong, Lục Nguyên phát hiện không khí ở Hoa Sơn lúc này cũng không có khẩn trương.

    Hoa Sơn là đệ nhất tiên môn ở Tấn quốc làm sao bị bối rối được.

    Yêu ma Thánh đế Đông Phương Yêu mang thuộc hạ của y sớm đến dưới chân núi.

    Nhưng mọi người cơ bản đều cho rằng, bọn hắn cũng không có khả năng thắng được Hoa Sơn tiên môn.

    Tốt hơn hết là nên quay trở lại lòng đất.

    Đệ nhất tiên môn thì sẽ có đệ nhất lực lượng.

    Nếu như Thanh Thành tiên môn hoặc Côn Lôn tiên môn bị vây như vậy thì chỉ sợ là đã sớm bối rối rồi.

    Lục Nguyên ở Bắc Phong, tìm Diệp Phương Diệp Viên ba người tụ cùng một chỗ, nhìn những địa phương dưới núi.

    Hộ Sơn đại trận đã bảo vệ Hoa Sơn cực kỳ chặt chẽ.

    Nhưng vẫn lưu lại những điểm có thể nhìn xuyên qua.

    Thông qua những điểm này, Lục Nguyên quan sát dưới núi, lập tức liền hoảng sợ.

    Chậc chậc!

    Đúng là không tầm thường.

    Hiện tại, dưới chân núi Hoa Sơn, bên ngoài Hộ Sơn đại trận, số lượng yêu ma quả thực không thể đếm xuể.

    Lục Nguyên nhìn sang, chỉ thấy từng đạo từng đạo yêu ma.

    Quả nhiên không cách nào tưởng tượng.

    Nếu là người bình thường thì chỉ sỠlà tâm rung động rồi.

    Cũng may gần đây, Lục Nguyên giết không ít yêu ma, nên cũng không quan tâm lắm khi nhìn thấy đủ loại kiểu dáng yêu ma.

    Yêu ma này bao gồm Tu La nhất tộc, Thổ Ma nhất tộc, Sa Ma nhất tộc, Dạ Xoa nhất tộc và Địa hành tru chi nhân năm đại tộc.

    Nhưng năm đại tộc này cũng chẳng phải là yêu ma nhất đẳng.

    Chúng chỉ là yêu ma cấp thấp.

    Nhưng hôm nay nhìn thấy, Tu La nhất tộc toàn bộ đều là Tu la cốt đao sáng như tuyết, chỉnh tề đến cực điểm.

    Xem ra có phần đang hồi hộp.

    Thổ Ma nhất tộc và Sa Ma nhất tộc hai tộc này am hiểu nhất chính là thổ hệ pháp thuật.

    Đứng ở nơi đó cũng có phần uy phong.

    Nhưng nói thật, hai tộc này dưới đất thì có thể phát huy được uy lực rất lớn, nhưng trên mặt đất thì không phát huy quá nhiều uy lực.

    Còn Dạ Xoa nhất tộc được chia làm Viêm dạ xoa, và Thủy dạ xoa.

    Dạ Xoa nhất tộc trời sinh pháp thuật rất giỏi, có thể dùng đủ loại pháp thuật khác nhau.

    Nhiều dạ xoa như vậy tập trung cùng một chỗ, cũng là thanh thế hiển hách.

    Còn Địa hành tru chi nhân, mỗi người đều rất cổ quái, mang theo tám kiện binh khí trong tay.

    Mỗi khi công kích chính diện thì sức mạnh sẽ rất lớn.

    Mà yêu tộc nhất đẳng trong giới yêu ma chính là Hồ tộc, Miêu tộc, Xà tộc, và Bức tộc.

    Những tộc này rất nhỏ, nhưng mỗi khi xuất hiện thì sức mạnh lại cực lớn.

    Thập đại trưởng lão, ngũ đại yêu hầu, tứ đại yêu vương cơ bản đều xuất phát từ những tộc này.

    Yêu ma vương tộc nguyên hình thì không biết, nhưng khi sinh ra thì có nhân dạng không giống con người lắm, nhưng lại vô cùng tuấn mỹ.

    Hơn nữa yêu ma vương tộc tốc độ tu hành rất nhanh.

    Yêu Đế Yêu Hoàng cơ bản đều xuất thân từ Yêu ma vương tộc.

    Lúc này, Hoa Sơn đã bị hơn mười vạn đại quân yêu ma bao vây.

    Hiện tại Hoa Sơn đang tổ chức một cuộc họp.

    Chưởng môn Nhất kiếm Đoạn Thiên Sở Đoạn nói to:

    - Lần này, Đông Phương Yêu rõ ràng dám xuất ra thuộc hạ của hắn tấn công Hoa Sơn chúng ta, thật là không biết trời cao đất rộng, tự tìm đường chết.

    Bọn hắn cho rằng đệ nhất tiên môn Tấn quốc của chúng ta chỉ là hư danh.

    Không sao, với đối thủ như thế, chúng ta phải đánh cho thống khoái.

    - Chúng ta lúc này đây phải đánh cho tan tác thuộc hạ yêu ma của Đông Phương Yêu.

    Phía dưới mọi người lên tiếng hưởng ứng.

    Tất cả trưởng lão, đệ tử Hoa Sơn đều không có gì sợ hãi.

    Bọn họ chiến ý tăng cao.

    Đệ nhất tiên môn Tấn quốc bị bao vây, đây chẳng khác nào là đánh vào mặt mọi người.

    Không đánh lại thì còn làm thế nào.

    Lục Nguyên ở trong đó, nghe người bên cạnh la hét, không khỏi nhiệt huyết cũng sôi trào.

    - Cứ định như vậy đi.

    Cuộc chiến bắt đầu.

    Sở Đoạn quát to lên:

    - Lần này, tất nhiên sẽ có người bị thương vong, cũng sẽ có người tài ba bị chết.

    Nhưng hết thảy đều không sao.

    Chúng ta là người Hoa Sơn, chúng ta phải bảo vệ Hoa Sơn.

    - Đồng thời, lập tức phát động cơ chế ban thưởng.

    Chúng ta có pháp bảo Chu Thiên Nghi.

    Tuần này Chu Thiên Nghi có thể tính toán số lượng và chất lượng yêu ma mà chư vị đã giết trên chiến trường.

    Sau khi cân nhắc sẽ cho ra chiến tích của mỗi người.

    Trên chiến trường lập được công lớn thì có thể đạt được khen thưởng cực lớn, trong đó có cả ban thưởng dị thú cấp linh thú.

    Lời nói vừa dứt, lập tức có không ít trưởng lão lên tiếng tán thành.

    Dị thú cấp linh thú so với cự thú cấp linh thú thì mạnh hơn nhiều.

    Lục Nguyên bản thân cũng không có một con dị thú cấp linh thú nào.

    Mà lần này, rõ ràng dị thú cấp linh thú cũng được lấy ra ban thưởng.

    - Sau khi đánh lùi được bọn yêu ma thu được chiến lợi phẩm, cơ bản cũng sẽ lấy ra ban thưởng cho mọi người.

    Đây đúng là một cơ chế ban thưởng.

    Yêu ma nhất định sẽ bị tổn hại nghiêm trọng.

    Đến lúc đó, bao nhiêu chiến lợi phẩm sẽ bị tịch thu.

    Nếu lấy ra ban thưởng thì quá tốt.

    Mọi người lúc này cảm xúc đặc biệt xúc động.

    Không thể không nói, Sở Đoạn rất hiểu nhân tâm của mọi người.

    Trong lịch sử của Hoa Sơn, lực lượng của Hoa Sơn, danh vọng đệ nhất tiên môn ở Tấn quốc đã khích lệ mọi người liều mạng với yêu ma.

    Lại còn đủ loại ban thưởng khiến mọi người càng thêm tin tưởng nhất định sẽ chiến thắng.

    Lục Nguyên nghe được cũng tâm động.

    Nhều tài nguyên được lấy ra ban thưởng như vậy, mà chính mình lại muốn đột phá lên Trường Sinh Cửu Trọng, nên cần một lượng tài nguyên lớn như thế.

    Hoa Sơn Hộ Sơn đại trận là xuất phát từ Vân Vũ Tử Hà đồ đại trận, nghe nói có thể chép đầy một trang giấy lớn.

    Đây là đại trận cấp bậc bách vạn cấm chế, khó có thể công phá.

    Đương nhiên, đại trận thì sao?

    Nếu đối diện với hơn mười vạn yêu ma, có mạnh đến cỡ nào, ngươi không phá cũng phải phá.

    Cho nên, mặc dù có Hộ Sơn đại trận ứng chiến, nhưng một khi cuộc chiến bất lợi thì phải lui về.

    Hơn nữa, đứng giữa đại trận mà phóng phi kiếm ra ngoài, bản thân ở vào vị trí an toàn thì rất khó.

    Đơn giản mà nói, ngươi có thể nghĩ rằng có Hộ Sơn đại trận thì giống như bức tường thành chiến tranh.

    Tấn công vào bức tường thành này nhất định sẽ hao tổn nghiêm trọng.

    Trong binh pháp nhân gian cho rằng “bội nhi công chi, thập nhi vây chi”, thì trong chiến tranh của tu tiên giả cũng áp dụng như vậy.

    Hơn mười vạn yêu ma đã đến, tất nhiên không phải là đánh đấm giả bộ cho có khí thế.

    Chúng đang không ngừng công kích Hộ Sơn đại trận.

    Hoa Sơn tất nhiên cũng phái người ứng chiến.

    Kết quả, hai phe chiến tranh với nhau đã bắt đầu.

    Lục Nguyên là nhóm đầu tiên xông lên chiến trường.

    Nhóm đầu tiên này phần lớn là người có kinh nghiệm đối phó với yêu ma.

    Họ có kinh nghiệm thì sẽ giảm bớt được tổn thất.

    Hoa Sơn tiên môn cũng không muốn tổn thất quá nhiều người trong trận chiến này.

    Kết quả, Lục Nguyên tất nhiên là người có mặt trong nhóm thứ nhất.

    Dù sao Lục Nguyên cũng đã giao chiến nhiều lần với đám yêu ma.

    Lục Nguyên tiến lên.

    Đám yêu ma bên kia chính là năm đại tộc Tu La nhất tộc, Thổ Ma nhất tộc, Sa Ma nhất tộc, Dạ Xoa nhất tộc và Địa Hành Tri Chu Nhân.

    Lục Nguyên tất nhiên cũng chẳng quan tâm.

    Dưỡng Ngô kiếm đã thăng cấp trở thành linh kiếm, chính khí càng đủ, có tác dụng rất lớn trong việc khắc chế yêu ma.

    Mà đặc điểm của năm đại tộc này Lục Nguyên sớm rõ như lòng bàn tay.

    Nhân số của yêu ma gần đây nhiều hơn so với Nhân tộc.

    Lục Nguyên lại xông đến phía trước, trong nháy mắt đụng phải Tu La cốt đao, Thổ ma thổ hệ pháp thuật, Dạ xoa hỏa hệ pháp thuật cùng với tám binh khí của Địa Hành Chu Tri Nhân đang vọt tới.

    Lục Nguyên trước khi lĩnh ngộ kiếm ý đã không thèm để mắt đến đám yêu ma này.

    Bây giờ đạt tới cảnh giới kiếm vương lại càng không để ý.

    Tùy ý một kiếm, tựa hồ đã giết chết được mấy tên yêu ma.

    Lại tùy ý một kiếm nữa, cứ thế mà giết chết một đám Tu La trước mặt.

    Chỉ tùy ý nhưng rõ ràng kẻ địch không thể ngăn cản được.

    Lục Nguyên đã tiến nhập vào cố trận.

    Trong lúc giết người, Lục Nguyên nội tâm cũng lâm vào trầm tư.

    Hoa Sơn có rất nhiều kỷ niệm của mình.

    Còn nhớ lúc đó, chính mình chỉ là một đứa bé mười tuổi, được sư phụ Lý Nguyên Bạch mang lên Hoa Sơn.

    Sau đó, tại núi Hoa Sơn này, sư phụ đã chỉ dạy cho mình rất nhiều.

    Ví dụ như học chữ.

    Hắn ở Đông Lâm trấn cũng đã học được một ít chữ, nhưng muốn nhận biết được những điển tịch khó thì không thể nào.

    Sư phụ dạy mình tâm pháp trụ cột nhất, bắt đầu từ thiên địa nguyên khí, dạy mình luyện kiếm từ bảy mươi hai thức cơ bản nhất.

    Ở Hoa Sơn này, mình đã có sư phụ đầu tiên.

    Ngoài ra, mình cũng có mấy vị sư đệ cùng nhau ăn biết bao nhiêu món ăn dân dã, uống bao nhiêu rượu, lại không biết bao nhiêu lần lăn ra bãi cỏ để ngủ.

    Ở Hoa Sơn, hắn có bằng hữu của mình.

    Còn nhớ rõ, sau khi sư phụ chết, lúc ấy nếu như không có Nguyên Nguyên sư bá chiếu cố mình thì chính mình chỉ sợ sớm bị Tư Mã Trường Bạch giết chết rồi.

    Hoa Sơn có trưởng bối quan tâm đến mình.

    Đúng vậy, Hoa Sơn có rất nhiều kỷ niệm.

    Có sư phụ, có bằng hữu, có trưởng bối quan tâm mình, có rất nhiều niềm vui, nỗi buồn, kiên trì, lười biếng….

    Thời niên thiếu của mình đã trôi qua ở Hoa Sơn này.

    Hoa Sơn sẽ không bao giờ bị đám thuộc hạ của Đông Phương Yêu phá hủy được.

    Vì thời đại thiếu niên của mình mà nhớ lại.

    Mình nhất định phải bảo vệ Hoa Sơn.

    Hoa Sơn của mình, mình phải bảo vệ nó.

    Kiếm từ trong người Lục Nguyên hóa thành một đạo lưu quang, một mạch liều chết xông qua.

    Đã có không ít yêu ma chết dưới thân kiếm của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên không khỏi cảm thấy chính mình tựa hồ như ẩn một cỗ kiếm ý.

    Cỗ kiếm ý này nặng như đất, nhưng lại không phải là thổ chi kiếm ý cũng không phải là sơn chi kiếm ý.

    Sau khi tự học Ngũ đế Ngũ hoàng Luân hồi kiếm đạo, hắn đối với các loại kiếm ý đều có sự so sánh nhạy cảm.

    Mình bây giờ lại ngộ ra kiếm ý dạng gì?

    Hắn từ từ suy nghĩ.

    Chính mình muốn bảo vệ thời niên thiếu của mình ở Hoa Sơn, bảo vệ nơi mà mình từng lớn lên.

    Thủ hộ thủ chi kiếm ý.

    Đúng vậy, mình bây giờ dường như cảm giác được Thủ chi kiếm ý.

    Mình bây giờ đã trùng kích được Kim hoàng kiếm đạo, kim hệ kiếm ý bốn loại, theo thứ tự là Kim, Khoái, Mạn, và Thu.

    Nhưng hiện tại đã có sự ngộ ra về Thổ chi kiếm ý, tất nhiên sẽ không bỏ qua.

    Bản thân hắn không muốn dừng bước tại kim hoàng kiếm đạo, mà chính là ngũ hoàng kiếm đạo.

    Một khi đạt được rồi thì có thể giữ được chức vị Kiếm Hoàng.

    Kiếm trung chi hoàng, vạn kiếm cúi đầu.

    Hiện tại, hắn đang lĩnh ngộ Thủ chi tư kiếm ý.

    Nhưng thủ hộ có ý là gì?

    Hắn đang tự hỏi trong lòng mình điều đó, nên tốc độ trảm yêu từ ma không cao.

    Có đôi khi thậm chí còn ngẩn người dừng lại.

    Có những yêu ma gần đó phát hiện Lục Nguyên rõ ràng đang ngẩn người nên không khỏi vui mừng Nhưng khi tiến lên thì lại bị Lục Nguyên theo bản năng mà một kiếm giết chết.

    Lục Nguyên vẫn còn đang suy tư.

    Chương 456-457: Nan đề

    Thời gian chậm chạp qua đi.

    Hoa Sơn cùng với cái đám yêu ma kia đều khó có khả năng xuất ra toàn bộ thực lực.

    Mọi người ngay từ đầu phái ra cấp bậc trưởng lão.

    Hai phe đánh đánh ngừng ngừng, giống như công thành chiến trong nhân gian.

    Trong lúc nhất thời xem ra không thu được công.

    Mà Lục Nguyên khi thì xông vào trận chiến, khi thì trở lại Hoa Sơn hộ núi.

    Dù sao trong bụng của hắn đang tự hỏi Thủ chi kiếm ý rốt cuộc là cái gì?

    Cứ như vậy qua bảy tám ngày thời gian.

    Trong thời gian bảy tám ngày này, Lục Nguyên thỉnh thoảng huy động kiếm trong tay, thăm dò đủ loại kiểu dáng kiếm pháp.

    Đột nhiên, trong lúc nhất thời linh cảm đột kích.

    Cuối cùng hắn đã hiểu triệt để cái gì gọi là Thủ chi kiếm ý.

    Mỗi người đều có sự kiên trì bảo vệ của mỗi người.

    Một người đàn ông sẽ cố gắng làm việc là vì hắn muốn bảo vệ gia đình nhỏ của mình.

    Bởi vì đàn ông còn có một tên gọi là Nam tử hán.

    Nếu ai muốn phá hư cái nhà này thì người nam nhân sẽ dốc sức liều mạng với đối phương.

    Chính mình cũng muốn bảo vệ Hoa Sơn, nhưng trước đây tâm của mình có kiên định như thế này đâu?

    Cho đến giờ phút này, hắn mới xác định được lòng của mình.

    Hắn chính là muốn bảo vệ cái nhà này.

    Trước đây, hắn chỉ có đối phó với yêu ma.

    Nhưng nay hắn phải đối phó luôn cả KTông, Khí Tông.

    Kiếm Tông, Khí Tông tuy là người một nhà nhưng nếu muốn phá nhà của hắn, thì hắn sẽ không cho phép.

    Kiếm Tông hay Khí Tông gì cũng không được phép.

    Chỉ có tâm thần cường đại, kiên định thì mới có thể lĩnh ngộ Thủ chi kiếm ý.

    Mà Lục Nguyên giờ khắc này cũng minh bạch được chính mình rốt cuộc cũng lĩnh ngộ được Thủ chi kiếm ý.

    Thổ hệ kiếm ý hắn bây giờ đã lĩnh ngộ được hai, theo thứ tự là Thổ hệ kiếm ý và Thủ chi kiếm ý.

    Lục Nguyên hai mắt sáng lên.

    Lúc này đây, mở hai mắt ra, hai mắt càng thêm thanh tịnh, không có một tia mờ mịt nào.

    - Bắc Phong chúng ta lúc này khó khăn đây.

    - Đúng vậy, nghe nói lúc này đây, Thập đại trưởng lão là Hổ trưởng lão, nhất định sẽ khiêu chiến Bắc Phong.

    - Hổ trưởng lão rốt cuộc là có địa vị gì?

    Nhất định phải tấn công chúng ta sao?

    - Ngươi không biết, Hổ trưởng lão năm đó đã từng bị Nguyên Nguyên Thượng Nhân đánh bại, lại còn bị trọng thương.

    Bây giờ trở về đây là để báo thù.

    Mà ông ta đánh cờ hiệu, khiêu chiến nhân vật Bắc Phong đời thứ chín.

    Những người được xưng là đời thứ chín, tuyệt không phải là đối thủ của ông ta.

    Bởi vậy, đời thứ tám không có ra tay.

    Nếu đời thứ tám ra tay thì tương đương với việc thừa nhận đời thứ chín không phải là đối thủ của ông ta.

    - Vốn có thù cũ với Bắc Phong, trách không được lại tìm Bắc Phong gây chuyện.

    Đúng rồi, cái tên Hổ trưởng lão kia không biết có bao nhiêu lợi hại?

    - Trước đó không lâu, Diệp Dương Dung đã bại trong tay của ông ta.

    Đoán chừng ông ta có tu vi Trường Sinh Thập Trọng.

    Với tu vi này, ở Bắc Phong chúng ta, hiện tại chỉ có Phong chủ Phương Nho là có thể đối phó được.

    Nếu là lúc trước, Phương sư huynh ra tay cũng được.

    Nhưng lúc ấy huynh ấy không phải là Phong chủ.

    Thua cũng không tính là cái gì.

    Nhưng hiện tại không giống với lúc trước.

    Huynh ấy đã là Phong chủ.

    Nếu như thất bại thì sẽ ảnh hưởng đến Bắc Phong rất lớn.

    Vạn nhất chết trận thì lại là tổn thất của Bắc Phong.

    Nếu đời thứ tám xuất chiến thì thật là mất mặt.

    - Còn nữa, hiện tại trong trận chiến này, không có một nhân vật Đại đạo cảnh nào ra tay.

    Nếu như Xuất Vân thất lão ra tay thì chỉ sợ là quá lộ liễu.

    Nếu quyết chiến đến cuối cùng, bị nhân vật Đại đạo cảnh của đối thủ đánh chết thì sao?

    Xuất Vân thất tử là lực lượng mạnh nhất cuối cùng của chúng ta, không thể để mất được.

    - Trong cái đám yêu ma đó, chỉ cần một Hổ trưởng lão thì cũng đủ làm cho chúng ta mất mặt.

    - Ngươi nói Lục Nguyên có được hay không?

    Một vị trưởng lão lên tiếng hỏi.

    - Chỉ sợ là không được.

    Lập tức có người lắc đầu.

    - Lục Nguyên vốn thực lực cao hơn Tư Mã Trường Bạch.

    Nhưng hắn chỉ có thể thắng Trường Sinh Cửu Trọng.

    Tu vi Trường Sinh Thập Trọng quả thật là vượt qua thực lực của hắn.

    Lục Nguyên bây giờ đã có Dưỡng Ngô linh kiếm, nhưng nó vẫn có bề ngoài giống như phi kiếm trước đây.

    Những người khác cũng không phân biệt được, và cũng không ai biết được Lục Nguyên đã đạt đến Trường Sinh Bát Trọng.

    - Lục Nguyên cũng không được.

    Phương sư huynh là Phong chủ cũng không thể đơn giản xuất chiến.

    Nếu thua thì mất mặt lắm.

    Hiện tại quả thật là rất khó.

    Trong lúc những người này đang thảo luận thì một người mặc thanh y trẻ tuổi, tay trái cầm hồ lô rượu, tay phải cầm kiếm bước tới.

    Bắc Phong tựa hồ như đang gặp phải nan đề.

    Một người thực lực tương đương với người mà sư phụ giết chết đã xông ra.

    Không khỏi nhớ lại, sư phụ đã giết chết Hồ trưởng lão.

    Hoa Sơn Hộ Sơn đại trận, ánh sáng mặt trời vẫn còn chiếu sáng.

    Song phương cũng không phải là chiến đấu từ sáng sớm đến chiều tối.

    Khi đánh nhau tiêu hao pháp lực rất nhanh.

    Có đôi khi đánh một hồi sẽ dừng lại một thời gian ngắn.

    Trong lúc hai bên nghỉ ngơi thì sẽ phái từng người lên mắng chửi bên kia.

    Ví dụ như hiện tại, trên trận chiến hư không, yêu ma bên kia liền phái ra một gã cao lớn vạm vỡ.

    Người này có một cái đuôi thật lớn, toàn thân da màu vàng.

    Thân cao chỉ sợ là hơn một trường, múa may cây gậy thật dài trong tay.

    Toàn thân gã mặc áo giáp màu vàng, thẳng như một viên thiên tướng, uy phong lẫm lẫm, khí thế vô song.

    Người này chính là Hổ trưởng lão của thập đại yêu ma.

    Thập đại trưởng lão đều không có mặt đầy đ箍

    Hổ trưởng lão nhảy ra, cười ha hả:

    - Như thế nào, Bắc Phong đời thứ chín chết hết rồi sao?

    Sao không có người dám ra tranh tài cùng Hổ trưởng lão ta chứ?

    Năm đó, Nguyên Nguyên Thượng Nhân khi đánh bại ta đã nói, chỉ cần có Hoa Sơn đời thứ chín ở đây một ngày thì sẽ không cho pháp yêu ma như ta hung hăng càn quấy.

    Hiện tại, ta đang ở đây nhưng bên kia chỉ có khoa trương thôi sao?

    Đây đã là ngày thứ ba, nhưng Bắc Phong đời thứ chín lại chẳng có ai.

    Hahaha…

    Hổ trưởng lão này rốt cuộc đã năm lần nhấn mạnh Bắc Phong đời thứ chín.

    Bên Bắc Phong, bốn vị kiếm tiên Phương Nho, Diệp Dương Dung, Sở Phi, và Độc Cô Diệp đứng đó.

    Trong đó Diệp Dương Dung đang bị thương, là do bị Hổ trưởng lão đánh.

    Phương Nho hít sâu một hơi:

    - Thật sự không còn cách nào, cũng chỉ có ta tiến lên thôi.

    Diệp Dương Dung lập tức lắc đầu:

    - Phương sư huynh, không được đâu.

    Nếu huynh không phải là Phong chủ thì huynh có thể tiến lên.

    Nhưng huynh bây giờ là Phong chủ, huynh tuyệt đối không thể lên.

    Huynh lên, nếu như thắng thì tốt, còn thất bại thì không xong rồi.

    Một Phong Chi Chủ, quan hệ rất trọng đại.

    Phương Nho gân xanh trên tay nổi lên, hít sâu một hơi.

    Mặc dù biết Diệp Dương Dung nói rất có đạo lý, nhưng cơn tức lúc này đây là không thể nhịn.

    Phía trên trận chiến hư torng, thanh âm của các trưởng lão rất lớn.

    Tu tiên giả của Hoa Sơn và yêu ma bên ngoài tất cả đều có thể nghe.

    Mà giờ phút này, một giọng nói lại vang lên:

    - Hổ trưởng lão, nếu không ngại thì chúng ta thử một lần.

    Một giọng nói từ phía Kiếm Tông truyền đến, chính là Kiếm Tông Độc Kiếm tiên Thạch Trùng Thiên.

    Nghe nói Kiếm tiên Thạch Trùng Thiên gần đây độc lai độc vãng, ít khi hợp tác với ai.

    Kiếm pháp cũng tuyệt cao.

    Pháp lực đạt tới Trường Sinh Thập Trọng đỉnh phong, được xưng là một trong những người có khả năng trùng kích Đại đạo cảnh thành công.

    Mà Thạch Trùng Thiên am hiểu nhất chính là Triêu Dương nhất kiếm.

    Một kiếm phát ra có thể truyền xa đến ngàn dặm.

    Ngàn dặm, có thể thấy tốc độ cực nhanh.

    Độc kiếm tiên Thạch Trùng Thiên chính là Kiếm tiên Kiếm Tông cấp cao nhất, tất nhiên là có lòng tin chiến thắng Hổ trưởng lão.

    Hổ trưởng lão cười ha hả:

    - Thì ra là Kiếm Tông Độc kiếm tiên.

    Nhưng đây là ân oán của ta và Bắc Phong.

    Nguyên Nguyên Thượng Nhân năm đó đã một kiếm làm trọng thương ta.

    Thù này không bao giờ quên.

    Không phải là người Bắc Phong thì đừng xen vào.

    Nếu không thi coi như là kết thù cho Đông Phong.

    Những lời này vừa thốt ra, Thạch Trùng Thiên biết rõ chính mình không nên nhúng tay vào.

    Thấy Độc kiếm tiên Thạch Trùng Thiên không thể trả lời, Hổ trưởng lão cười ha hả:

    - Như thế nào?

    Bắc Phong đời thứ chín đều chết hết rồi sao?

    Hoa Sơn bên này hiện tại không khỏi khí thế bị áp đảo.

    Còn yêu ma bên kia thì vang lên một trận cười ha hả.

    - Hoa Sơn Bắc Phong đời thứ chín cũng chỉ có như vậy thôi.

    - Hoa Sơn Bắc Phong mang danh chính phái nhưng lại không ra gì.

    - Hahaha, Bắc Phong thật sự là buồn cười.

    - Ta thấy Hoa Sơn ấy đã sớm không còn là ngọn núi quan trọng nữa.

    Kiếm Tông và Khí Tông còn có tiền đồ hơn.

    Những yêu ma này chế nhạo, đương nhiên là đã có sắp đặt lời nói trong đó.

    Trong số những tên đang nói còn có một trong bốn tên yêu ma vương, là Tử Lân Giao Vương.

    Bốn đại yêu vương của yêu tộc bao gồm Tử Lân Giao Vương, Bạch Phát Ưng Vương, Thanh Mặc Trúc Vương, Xích Diễm Yêu Vương.

    Tử Lân Giao Vương là một tên rất am hiểu đủ loại quỷ kế.

    Mà hôm nay, y chính là người đã bố trí đả kích sĩ khí Bắc Phong.

    Đám yêu ma bên kia cười nhạo đích thật đã được biên tập qua.

    Bắc Phong bên này sĩ khí đã ngã.

    - Thật sự là đang cười Bắc Phong chúng ta không người sao?

    Một đạo quang xuất hiện.

    Một thanh y trẻ tuổi bước tới, trong tay còn cầm hồ lô rượu:

    - Bắc Phong đời thứ chín sở dĩ không ra ứng chiến, không phải bởi vì không bằng ngươi mà nếu như đánh với ngươi thì sợ rằng sẽ làm cho một Hổ trưởng lão như ngươi phải mất mặt.

    - Kết quả, là phái đời thứ mười là ta đến giao thủ với ngươi để xem thực lực của ngươi như thế nào.

    Nếu như ngươi thắng được đời thứ mười là ta thì mới có tư cách khiêu chiến đời thứ chín.

    Thanh y nam tử chậc chậc nói:

    - Nhưng nói thật, với thực lực của ngươi như vậy, chỉ sợ là khó đấy.

    - Để xem ngươi có thể sống sót qua bao nhiêu chiêu của ta.

    Lục Nguyên lắc đầu.

    Lục Nguyên lời này hợp tình hợp lý đến cực điểm.

    Ngươi muốn khiêu chiến đời thứ chín, mà nếu như ngay cả đời thứ mười cũng không thắng nổi thì lấy tư cách gì mà khiêu chiến đời thứ chín.

    Hổ trưởng lão vốn tính toán đả kích sĩ khí của Bắc Phong, tuyệt đối không ngờ ra lại có một Lục Nguyên nhảy ra.

    Hơn nữa lời nói của hắn lại hợp tình hợp lý.

    Lục Nguyên tại Bắc Phong có được danh vọng cực cao, ít ra là chỉ dưới Phương Nho.

    Hắn vừa xuất hiện, sĩ khí của Bắc Phong không khỏi tăng lên.

    Kế hoạch của Hổ trưởng lão bị đánh bại.

    - Cũng được, đây cũng là dịp để lão Hổ ta gặp được thiên tài Bắc Phong.

    Gió bắt đầu nổi lên.

    Hổ trưởng lão đang ở trong hư không chiến trận.

    Lục Nguyên cũng đã bắt đầu nhảy lên.

    - Chỉ là tiểu bối mà dám khiêu chiến với ta.

    Thật sự là muốn chết.

    Hổ trưởng lão ta trải qua vô số sinh tử chém giết, thật vất vả mới có được danh hiệu này, xá chi một tên nhỏ nhoi như ngươi.

    Thời gian chiến đấu của ta sợ còn gấp năm lần số tuổi của ngươi.

    Hãy để xem ta đánh bại cái loại tiểu bối không biết trời cao đất dày như ngươi.

    Hổ trưởng lão đánh ra một tuyệt kỹ của ông ta là Vạn Chiến Côn Pháp.

    Bách Vạn chiến dịch chính là một chiêu trong số đó.

    Đây không chỉ phản ánh được thực lực của Hổ trưởng lão mà còn là việc ông ta trải qua biết bao nhiêu chiến đấu, nhu hợp cùng một chỗ tạo nên chi pháp giết người này.

    Dưới một côn, cơ hồ không gian như muốn nứt ra.

    Côn sắt đen kịt giống như cây gậy của tử thần, phá vỡ thần khí.

    Một côn là hợp nhất của thần hồn, sức mạnh và pháp lực.

    Một côn diệt thiên.

    Khi cây côn sắp sửa đánh trúng đầu Lục Nguyên thì lại ẩn vào hư không.

    Hổ trưởng lão lại vung ra một côn với tất cả sát khí của Vạn chiến côn pháp.

    Một côn này, chính là đem tất cả sát khí đậm đặc nhất ngưng hợp thành một chỗ, hướng về phía Lục Nguyên vung mạnh tới.

    Đồng dạng, khi đến gần Lục Nguyên thì một côn này lại ẩn vào chính giữa hư không.

    Hổ trưởng lão lại vung mạnh tiếp một côn Nhất vạn chiến côn pháp chi huyết chiến.

    Một côn này vung ra, liền vết máu ngập trời.

    Sát khí cùng với máu toàn bộ được vung ra cùng với một côn vừa rồi.

    Nhưng khi đến gần Lục Nguyên, thì nó lại tiếp tục ẩn vào hư không.

    Hổ trưởng lão lại vung ra tiếp một chiêu Vạn chiến côn pháp chi huyền ảo diệu thức.

    Một thức này chính là chiêu thức ảo diệu nhất trong số côn pháp, vượt xa tất cả những chiêu trước kia.

    Nhưng khi đến gần Lục Nguyên, nó lại biến mất vào hư không.

    Vạn chiến côn pháp của Hổ trưởng lão là một bộ siêu cấp tuyệt học do ông ta tự nghĩ ra.

    Nó được đúc kết từ kinh nghiệm chiến đấu, huyết khi, sát khí…Càng trải qua nhiều cuộc chiến đấu thì lực chiến đấu của ông ta càng cao.

    Nhưng cái gì cũng có cực hạn của nó.

    Trước mắt, Hổ trưởng lão đã sớm đến cực hạn của mình.

    Về phần tại sao nhiều côn như vậy vẫn không đánh trúng Lục Nguyên.

    Rất đơn giản.

    Bởi vì rất nhiều côn thế đều giấu sau lưng Lục Nguyên, chỉ còn chờ côn chiêu cuối cùng của Hổ trưởng lão.

    Một khi côn chiêu cuối bằng chiến lực của bốn năm côn chiêu trước đó.

    Quả thật có thể được xưng là Trường Sinh kỳ.

    Hổ trưởng lão dám khiêu chiến Phương Nho là có sự tin tưởng vào thắng lợi.

    Nếu như Phương Nho ứng chiến, tuyệt đối sẽ bại trong tay của ông ta.

    Đến lúc đó, sĩ khí của Bắc Phong sẽ xuống đến cực hạn.

    Đồng thời mất mặt vô cùng.

    Hổ trưởng lão một côn cuối cùng đã đánh ra.

    Chiêu thức này khi mới đánh bình thường vô cùng.

    Nhưng khi đến đỉnh đầu Lục Nguyên, lại cùng với côn lực của bốn năm chiêu trước đó hợp lại một chỗ.

    Tất cả sát khí, huyết khí….đều hợp nhất, hóa thành chiêu thức mãnh liệt, mang theo hủy diệt hết thảy lực lượng, hướng về phía Lục Nguyên quét ra, tuyệt đối xé nát Lục Nguyên.

    - Thiên tài Hoa Sơn xem như xong đời.

    Xà trưởng lão của Thập đại yêu ma lên tiếng.

    - Đúng vậy, hắn phải chết.

    - Lão Hổ đúng là đoạt danh tiếng.

    Bức lão nhị, Lục Nguyên này vốn nên là của ngươi.

    Văn trưởng lão lên tiếng.

    - sao!

    Bức trưởng lão nhún vai:

    - Dù sao, nếu giữ lại hắn giao thủ với ta, thì cũng chết trong tay của ta.

    Sư phụ của hắn chết trong tay sư phụ ta là Xích Diễm Yêu Vương thì hắn cũng vậy.

    Đây chính là số mệnh của thầy trò bọn chúng.

    Chương 458-459: Lục Nguyên gặp nguy

    Giờ phút này, mọi người ở Bắc Phong sắc mặt đại biến.

    Mà Thất lão là Khuất Thanh Thuần, Vạn Thanh Vương cũng đã chuẩn bị trong thời khắc mấu chốt sẽ ra tay.

    Nhưng cũng không nắm chắc sẽ cứu được Lục Nguyên.

    Dù sao bên đám yêu ma kia cũng có nhân vật đích thật.

    Lục Nguyên đang nguy.

    Trường Sinh Thập Trọng đã tương đương cực hạn.

    Tại Hoa Sơn, với lực lượng của mình, danh hiệu đệ nhất tiên môn của Tấn quốc cũng không quá đáng.

    Thường chỉ có Phong chủ mới đạt được Đại đạo cảnh.

    Còn ở dưới đều là Kiếm tiên Trường Sinh kỳ.

    Vân Thất lão che giấu lực lượng, cũng không phải có thể tùy tiện xuất hiện.

    Hổ trưởng lão thì đã nhanh đạt tới cực hạn của thượng đẳng tiên môn.

    Lúc này Hổ trưởng lão lại vung mạnh một côn cực kỳ có lực.

    Một côn này phát ra, hợp lực cùng bốn côn trước đó.

    Quả nhiên là long trời lở đất.

    Một côn tựa hồ như muốn làm nát bấy hết mọi thứ.

    Đối mặt với một côn như vậy, ở đây có mấy người có thể tiếp được nó.

    Một đối thủ rất mạnh!

    Lục Nguyên cũng âm thầm tim đập nhanh.

    Đồng thời rút ra Dưỡng Ngô linh kiếm.

    Ở trên hư không mang theo một đạo kính hồng kiếm ý.

    Một kiếm này mang theo bọt nước.

    Bọt nước hóa thành hồ nước, hóa thành biển cả, cứ thế mà bao trọn Hổ trưởng lão.

    Đây chính là Thủy hoàng kiếm đạo.

    Hổ trưởng lão là một trong Thập đại yêu ma, là một nhân vật bước ra từ biển máu.

    Khi nhìn thấy, tất nhiên biết rõ đây là cảm giác của mình.

    Đụng phải loại cảm giác này, liền dùng hết mọi sức mạnh lớn nhất để đánh tan cảm giác đó.

    Chiêu thức mạnh nhất trong tay ông ta vung toàn bộ uy phong, hướng Lục Nguyên nện tới.

    Nước thì tính cái gì.

    Nước thì phá nước thôi.

    Biển ngăn trở tính là cái gì.

    Biển thì phá biển thôi.

    Trưởng lão thập đại yêu ma, không chỗ nào là không kinh qua.

    Vạn chiến thế hệ, kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú.

    Quả thực vượt qua hết mọi đối thủ của Lục Nguyên trước kia.

    Lục Nguyên cũng phát ra công kích mạnh nhất của mình.

    Thủy hoàng kiếm đạo.

    Chiêu thức Vạn chiến côn pháp mạnh nhất hướng Lục Nguyên chém tới, không ngừng xuyên qua hết thảy bao nhiêu tầng hải dương.

    Lục Nguyên giờ khắc này cũng rất chăm chú.

    Đối thủ trước mặt mình chính là Trường Sinh Thập Trọng.

    Chiêu thức mạnh nhất của Vạn côn chi pháp, rốt cuộc dừng lại trước mặt Lục Nguyên.

    Tất cả sức mạnh cũng chiêu thức đã hoàn toàn tiêu tan trong đại dương.

    Ông ta muốn phá tan Thủy hoàng kiếm đạo của Lục Nguyên.

    Người mạnh thì cũng có người mạnh hơn.

    Hổ trưởng lão Nhất vạn chiến côn đã thua bởi Thủy hoàng kiếm đạo của Lục Nguyên.

    Không thể đánh bại được phòng ngự của Thủy hoàng kiếm đạo.

    Hổ trưởng lão khí thế không khỏi bị áp chế.

    Dù là ai, một kích mạnh nhất lại bị ngăn cản thì đều không khỏi khí thế bị áp chế.

    Mà Hổ trưởng lão đang trong tình trạng như vậy, để lộ ra một tia sơ hở.

    Lục Nguyên thừa dịp, triển khai công kích.

    Dưỡng Ngô linh kiếm lúc này đã hóa thành hồ nước cuồn cuộn, hướng về Hổ trưởng lão công tới.

    Mỗi một đạo kiếm đạo đều có đặc điểm của nó.

    Thủy hoàng kiếm đạo, đặc điểm lớn nhất của nó chính là dính liền.

    Giải thích đơn giản một chút, là chính giữa kiếm pháp và kiếm pháp tương đương trôi chảy, căn bản không có bất cứ một lỗ thủng nào.

    Dưới sự dính liền hoàn mỹ, thế công như nước tuôn ra từng đợt.

    Hổ trưởng lão quay đầu nhìn thấy kiếm pháp hoàn mỹ của Lục Nguyên đang đến gần thì càng khốn càng sâu, căn bản không có bao nhiêu sức hoàn thủ.

    Hổ trưởng lão không cam tâm, lại một lần nữa bộc phát ra công kích Vạn chiến côn pháp mãnh liệt.

    Ông ta chờ đợi bao lâu cũng chính là muốn thi triển ra một thức này.

    Nhưng khi thi triển, ông ta lại chìm vào trong nước.

    Căn bản thi triển không ra.

    Đây là dạng gì vậy?

    Đây là kiếm ý quỷ quái gì vậy?

    Một khi bị khốn trụ, muốn thoát thân cũng không dễ.

    Chỉ có thể càng lún càng sâu.

    Kỳ thật, đặc điểm của Thủy hoàng kiếm đạo chính là dính liền nhau.

    Thế công như nước liên tiếp vô cùng.

    Một khi vây khốn được địch nhân thì liền trì hoãn nó, khiến cho địch nhân khó có thể phản kích lại.

    Hổ trưởng lão bây giờ không khống chế được tình trạng của mình.

    Bên trong ông ta không ngừng đánh ra côn pháp ngăn cản công kích như nước của Lục Nguyên.

    Nhưng càng ngăn cản thì lại càng khó.

    Càng ngăn cản thì lại càng phát hiện mình không còn khí lực.

    Đáng khinh!

    Mình chính là một trưởng lão trong thập đại trưởng lão.

    - Bại cho ta!

    Lục Nguyên hô to, đâm thẳng về phía Hổ trưởng lão.

    Hổ trưởng lão lập tức muốn ngăn trở một kiếm này.

    Nhưng trường kiếm của Lục Nguyên thoáng một phát đâm thẳng vào tim của Hổ trưởng lão.

    Hổ trưởng lão muốn phòng vệ, nhưng trường côn đã bị Thủy hoàng kiếm đạo hóa thành nước gắt gao ngăn lại.

    Một kiếm xuyên tim!

    Lục Nguyên đứng tại chỗ, còn Hổ trưởng lão thì ngã phịch xuống đất.

    Lục Nguyên đã thắng.

    Lục Nguyên rõ ràng đã thắng.

    Thắng một trong Thập đại trưởng lão Trường Sinh Thập Trọng.

    Lý Nguyên Bạch sống lại chỉ sợ cũng không thể hơn được đối thủ.

    Nhưng hiện tại rõ ràng Lục Nguyên đã chiến thắng.

    Giờ khắc này, không biết có bao nhiêu người sinh lòng cảm khái.

    Không có mấy người nghĩ đến Lục Nguyên dưới tình huống như thế lại có thể thắng.

    Quả nhiên là không tưởng tượng nổi.

    Phương Nho trên mặt không khỏi hiện lên nụ cười:

    - Lý sư huynh, đệ tử Lục Nguyên của sư huynh đã chính thức vượt qua sư huynh.

    Huynh dưới cửu tuyền nên vui mừng.

    Sĩ khí của đám yêu ma bên kia không khỏi bị áp chế.

    Một người thanh danh mấy trăm nay, nhưng lại thua dưới kiếm một tiểu bối thành danh có mười năm.

    Quả nhiên là khó có thể tin.

    Lục Nguyên những năm qua cũng có chút danh khí.

    Nhưng mặc cho ai cũng không ngờ, Lục Nguyên ngay cả một Trường Sinh Thập Trọng đỉnh phong cũng có thể thắng.

    Tu tiên giả Trường Sinh Thập Trọng cũng không phải ai cũng có thể đọ sức.

    Đây là người ở dưới Đại đạo cảnh, cũng là nhân vật mạnh nhất.

    Đây chính là thượng đẳng ở tiên môn và cũng là mạnh nhất bên ngoài.

    Lục Nguyên là đệ tử chân truyền đời thứ mười.

    Nhưng đột nhiên lại đứng ở một chỗ cao như vậy, khiến cho người ta không khỏi cảm thấy cảm khái vô tận.

    Lục Nguyên có thể nói là một kiếm thành danh, trở thành kiếm tiên.

    Trong số đám yêu ma kia, cũng có nhân vật Đại đạo cảnh, liền không khỏi giật mình khi nhìn trận chiến trước mắt.

    Trận chiến vừa rồi chính là cảnh giới Kiếm vương.

    Quả nhiên là cảnh giới Kiếm vương.

    Trong tu tiên giới, người đạt được cảnh giới Kiếm vương là rất ít.

    Trong số nhân vật Đại đạo cảnh, tối đa cũng chỉ có hai mươi người đạt được cảnh giới Kiếm vương.

    Đại bộ phận nhân vật Đại đạo cảnh cũng chưa đạt đến cảnh giới Kiếm vương.

    Bọn hắn cũng có chút nghe qua danh tiếng Kiếm vương cảnh giới Lục Nguyên.

    Mà bây giờ, rốt cuộc đã nhìn thấy được cảnh giới Kiếm vương.

    Coi như là mở rộng tầm mắt.

    Nhưng Lục Nguyên lại không quan tâm đến những thứ này.

    Hắn chỉ muốn nhìn một chút có hay không cho Hổ trưởng lão một kích chết luôn.

    Trên trận chiến hư không, không biết có bao nhiêu cao thủ yêu ma cất dấu.

    Một kiếm của mình vừa rồi tuy không đánh chết Hổ trưởng lão, nhưng cũng đủ cho Hổ trưởng lão phải dưỡng thương trong nhiều năm mà không thể phát huy chiến lực.

    Bây giờ Hổ trưởng lão đã ngã xuống, không biết có nên cho ông ta một kích trí mạng luôn không.

    Đột nhiên, trong đám yêu ma lại bay ra một bóng người đen nhánh.

    Tốc độ của người này khiến cho người khác tim phải đập nhanh.

    Cho đến khi người đó ngừng lại bắt lấy thân Hổ trưởng lão.

    Người mới xuất hiện này cũng giống như người, bộ dáng tuấn mỹ.

    Từ trên lưng mọc ra hai cánh đen nhánh, biểu lộ vô cùng lãnh khốc.

    - Bức lão nhị, đa tạ.

    Hổ trưởng lão nhìn thấy người này không khỏi thở phù một hơi.

    Người bay ra là Bức trưởng lão.

    Ông ta lạnh lùng nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Ta là Bức trưởng lão của Thập đại trưởng lão.

    Sư phụ của ngươi đã chết dưới tay Xích Dực Yêu Vương sư phụ của ta.

    Nói xong liền vèo một tiếng, đã mang theo Hổ trưởng lão chạy đến yêu ma trận.

    Lục Nguyên không khỏi giật mình khi nghe những lời này.

    Vốn sư phụ của hắn trên chiến trường đã bị Xích Diện Yêu Vương đánh chết.

    Nhưng khi ở trên chiến trường thì phải có giác ngộ về cái chết.

    Kiếm tiên khi kiếm rút ra khỏi vỏ thì phải chết dưới thân kiếm.

    Suy nghĩ như vậy, cho nên hắn không đi trả thù.

    Nhưng, đệ tử của người đã giết sư phụ năm đó lại xuất hiện ở chỗ này.

    Lục Nguyên da mặt không khỏi khẽ động.

    Rất tốt!

    Đại địch sinh tử.

    Bức trưởng lão.

    Chu Thiên Nghi là một pháp bảo của Hoa Sơn, hiện tại được treo trên chi đỉnh Đông Phong.

    Chu Thiên Nghi phân thành tám góc.

    Từng góc có một con rồng trong miệng ngậm châu.

    Mặt trước của Chu Thiên Nghi có một cái bảng.

    Trên bảng có rất nhiều danh tự.

    Lục Nguyên nhìn sang, một dãy quét xuống, tất cả đều là danh tự của Trường Sinh Thập Trọng, Trường Sinh Cửu Trọng và Trường Sinh Bát Trọng.

    Chiến tích của ngày hôm nay đều được ghi lại.

    Chiếm vị trí đầu tiên chính là Trường Sinh Thập Trọng.

    Toàn bộ Hoa Sơn, nhân vật Trường Sinh Thập Trọng cũng không tính quá nhiều.

    Kiếm Tông Đông Phong Độc Kiếm Tiên Thạch Trùng Thiên xếp hạng thứ nhất.

    Kiếm Tông Đông Phong Tẩu Tỉnh Kiếm Lăng Lạc Thạch chiếm vị trí thứ hai.

    Kiếm Tông Nam Phong Mại Thùy Thùy xếp hạng thứ ba.

    Khí Tông Tây Phong Tử Hà Bách Lý Đoạn Khánh xếp thứ tư.

    Bốn người này đều là nhân vật Trường Sinh Thập Trọng.

    Vốn Phương Nho Bắc Phong cũng là nhân vật Trường Sinh Thập Trọng, nhưng Phương Nho lại là một Phong Chi Chủ, nên không thể ra tay nên không có tên trong bảng.

    Mà sắp xếp ở đằng sau chính là Kiếm tiên Trường Sinh Cửu Trọng.

    Lục Nguyên đã nhận thấy đám người Nam Cung Tuệ.

    Ồ, còn có Tạp kiếm tiên Tây Môn Loạn.

    Lục Nguyên bây giờ mới phát hiện thế cục Bắc Phong rất xấu hổ.

    Diệp Dương Dung cũng có tên, dù sao cũng là Trường Sinh Cửu Trọng, nhưng do bị Hổ trưởng lão đả thương nên nhất thời không thể chiến đấu quá nhiều.

    Cho nên, trong xếp hạng chiến tích đứng hạng thứ hai mươi bảy.

    Đây là chiến tích cao nhất của Bắc Phong.

    Mà chính mình bởi vì trước đó đắm chìm trong lĩnh ngộ Thủ chi kiếm ý nên không tập trung.

    Trong chiến đấu, Lục Nguyên xếp hạng thứ bốn mươi ba.

    Hiện tại, sau khi đánh bị thương Hổ trưởng lão thì vươn lên vị trí thứ hai mươi mốt.

    Nhưng bây giờ chính là ngũ phong đối lập.

    Trong ngũ phong, Bắc Phong xếp hạng cao nhất chính là mình, hạng thứ hai mươi sáu.

    Tiếp theo là Diệp sư thúc hạng hai mươi bảy.

    Thật là có chút mất mặt.

    Tốt xấu gì cũng là một trong ngũ phong.

    Lục Nguyên nhún vai, xem ra mình phải thêm chút sức rồi.

    Ngũ Phong giúp nhau cạnh tranh, chính mình cũng không thể để cho Bắc Phong mất mặt.

    Không yêu cầu phải tốt nhất, nhưng cũng không thể kém quá nhiều.

    Không nói đến Tần quốc.

    Chỉ nói đến hai quốc Tấn Nguyên.

    Hoa Sơn tiên môn chính là đệ nhất tiên môn của Tấn quốc.

    Thân là đệ nhất tiên môn nên người muốn đối phó rất nhiều.

    Có Địa để yêu ma, còn có Thế Thiên Minh.

    Mà Hoa Sơn tiên môn mỗi một Phong đều che giấu lực lượng của mình.

    Bí mật chính là bí mật.

    Khi giao thủ với Địa để yêu ma, liền đem sức mạnh che giấu xuất ra ngoài thì thực không có giá trị.

    Cho nên, nhân vật Đại đạo cảnh của Hoa Sơn tiên môn đều đang âm thầm giao thủ với nhân vật Đại đạo cảnh của yêu ma tạo thành một chiến trường âm thầm, cũng không phải là chiến trận hư không bên ngoài.

    Đương nhiên, Hoa Sơn tiên môn đồng thời phải chuẩn bị người phòng bị Thế Thiên Minh.

    Nguyên quốc đã bị Tổ Thiên Thu cùng Thanh Thành, Côn Lôn đánh bại nhưng Thế Thiên Minh vẫn không thể khinh thường.

    Cuộc chiến này đánh cho tương đương kịch liệt.

    Thứ hai chính là lực lượng cấp đỉnh.

    Ví dụ như Hoa Sơn tiên môn Độc kiếm tiên Thạch Trùng Thiên, Tiễn kiếm tiên Lăng Lạc Thạch, Thiên vụ kiếm tiên Mạc Thùy Thùy, Tử Hà Bách Lý Đoạn Khánh Chi và Lục Nguyên.

    Thứ ba chính là nhân vật Trường Sinh Cửu Trọng, ví dụ như Kiếm tiên Nam Cung Tuệ, Hòa Hợp kiếm tiên Diệp Dương Dung, Tạp kiếm tiên Tây Môn Loạn…

    Còn yêu ma bên kia, đứng đầu tất nhiên là Bức trưởng lão, Hổ trưởng lão, Xà trưởng lão, Hạc trưởng lão, Văn trưởng lão trong Thập đại trưởng lão.

    Nhân vật hai bên đánh nhau vô cùng kịch liệt.

    Lục Nguyên bây giờ đang ở trong trận chiến đó.

    Một kiếm quét ngang.

    Dưỡng Ngô linh kiếm đảo qua liền giết một lúc mười tên yêu ma.

    Đến lúc thu dọn chiến trường sẽ thu được rất nhiều chiến lợi phẩm.

    Quyết đấu với cao thủ, có thể hơn mấy ngàn người.

    Cùng những người này đánh nhau thật sự là hoàn toàn bất đồng.

    Căn bản không thể đi thu thập chiến lợi phẩm.

    Nhưng cũng không cần đi thu thập.

    Dù sao, nếu là nhân vật danh tiếng nào bị ngươi chém thì tất nhiên cũng sẽ cố gắng đi thu thập chiến lợi phẩm.

    Nhân vật nổi danh thì chiến lợi phẩm rất nhiều.

    Nếu không phải là nhân vật có tiếng tăm thì cuối cùng sẽ có người quét dọn đi.

    Về phần chiến lợi phẩm thì dựa theo tính toán của Chu Thiên Nghi, xếp hạng càng ở phía trước thì chiến tích càng cao.

    Lập công càng lớn thì chiến lợi phẩm sẽ nhận được càng nhiều.

    Đây cũng là sự tình đương nhiên.

    Lục Nguyên đang lúc cảm khái, lại chỉ cảm thấy nguy hiểm từ phía sau mà đến.

    Cơ hồ theo bản năng liền rút Trấn Nhạc kiếm ra khỏi vỏ.

    Kiếm khí đằng sau là một kiếm khí vô cùng lợi hại, vẫn đang bay thẳng đến.

    Lục Nguyên liền né người tránh khỏi kiếm khí kinh người đó, rồi nhìn về phía đối thủ.

    Đây là một người đàn ông gầy teo.

    Toàn thân không có chút đặc thù của yêu ma nào.

    Nhưng Lục Nguyên có thể rõ ràng cảm giác được người này chính là yêu ma.

    Hơn nữa toàn thân đều là kiếm khí yêu ma.

    - Không tệ, ngươi chính là Lục Nguyên?

    Ta là Kiếm trưởng lão, một trong Thập đại yêu ma.

    Gã yêu ma gầy như kiếm kia chậm rãi nói.

    Lại là một trong Thập đại yêu ma.

    Tuy không biết có cao hơn Hổ trưởng lão hay không, nhưng Lục Nguyên cũng vẫn không dám có chút chủ quan nào.

    Thập đại yêu ma, vô luận bất cứ một yêu ma nào cũng đều có bối phận rất cao minh.

    Ví dụ như Bức trưởng lão, tốc độ rất nhanh, chính mình cũng không thể thấy rõ.

    Kiếm trưởng lão nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Nghe nói ngươi là kiếm đạo thiên tài, ta cũng là thiên tài trong yêu ma.

    Hai người chúng ta, vừa vặn đấu một trận.

    Ông ta toàn thân kiếm khí bay lên, chiến ý dâng cao.

    Vị này là Kiếm trưởng lão, kỳ thật cũng là thế hệ có lai lịch.

    Một ngàn năm trước, đã từng có một vị kiếm tiên, tùy thân mang theo linh kiếm, xâm nhập vào lòng đất, trảm yêu trừ ma.

    Chỉ là yêu ma rất mạnh, cuối cùng vị kiếm tiên này bị nhốt dưới lòng đất, mà linh kiếm cũng bị chôn trong huyết trì.

    Trong lòng đất, huyết trì là nơi mà rất nhiều huyết dịch của yêu ma tạo thành, chính là Vạn tà chi huyết.

    Linh kiếm trong huyết trì, được Vạn tà chi huyết kích thích, tẩm bổ.

    Qua hơn bảy trăm năm, linh khí của linh kiếm ngày càng mạnh.

    Nhưng nó không còn là linh kiếm chính đạo, mà trở thành một thanh kiếm tà khí.

    Hơn nữa, tà khí càng lúc càng mạnh.

    Chương 460-461: Hoa Sơn đại trận

    Linh kiếm hơn tám trăm năm trước, rốt cuộc sinh sôi linh trí, hóa thành một yêu vật.

    Vì thế kiếm tiên đã hóa thành yêu ma.

    Hơn tám trăm năm qua, linh kiếm đã hóa thành Kiếm trưởng lão của ngày hôm nay.

    Và là một trong Thập đại trưởng lão yêu ma.

    Kiếm trưởng lão bình thường nhận thức mình là kiếm đạo yêu ma thiên tài.

    Ông ta trong kiếm đạo cũng có thiên phú về kiếm.

    Bản thân ông ta đã cùng với chủ nhân của mình lĩnh hội qua nhiều kiếm pháp, có thể được xưng là đệ nhất thiên tài yêu ma.

    Hiện tại đụng phải đệ nhất thiên tài của người trong tiên đạo, tất nhiên là phải tranh giành vị trí một phen.

    Kiếm trưởng lão tay liền đâm ra một chiêu.

    Chiêu này Lục Nguyên đã sớm ứng phó qua, nên cũng không cảm thấy kỳ quái.

    Hắn dùng phương pháp ứng phó, kết quả kiếm của đối phương đột nhiên như độc long biến hóa, đâm thẳng vào cổ họng của mình.

    Nguy hiểm thật.

    Trong giờ phút này, Lục Nguyên liền tránh đi.

    Kiếm pháp của hắn cực nhanh, nhưng khi đối diện với pháp lực nặng như núi, lại khiến cho mình bị trì trệ.

    Vai phải bị xuất ra một đạo vết máu.

    Kiếm trưởng lão cười ha hả:

    - Ta thân là kiêm chính đạo ma đạo yêu ma.

    Chiêu thức kiếm thuật của ta không phải chính không phải tà.

    Mỗi chiêu ông ta phát ra đều cực kỳ cổ quái.

    Lục Nguyên vừa rồi bị trúng một kiếm liền lập tức trở nên nghiêm túc.

    Chiêu thức của Kiếm trưởng lão có thể thắng, nhưng tu vi kiếm đạo không thể bì kịp Lục Nguyên.

    Nhưng phiền toái nhất chính là, pháp lực của Kiếm trưởng lão so với Hổ trưởng lão còn cao hơn một đoạn.

    - Ngươi sẽ không thắng được ta đâu.

    Bởi vì ta là Bán bộ đại đạo.

    Bán bộ đại đạo!

    Đây là một cảnh giới giữa Trường Sinh kỳ và Đại đạo cảnh giới.

    Cảnh giới này ít người có thể vượt qua, và cũng có người không muốn vượt qua.

    Hơn nữa, khi tiến vào cảm giác cũng rất mơ hồ.

    Có người nói không chừng có thể tiến nhập vào ngay.

    Có người thì chết sống cũng không vào được.

    Thực lực của Bán bộ đại đạo còn muốn hơn Trường Sinh Thập Trọng, nhưng lại không bằng Đại đạo cảnh.

    Thực lực của Lục Nguyên hiện tại thì có thể khiêu chiến Trường Sinh Thập Trọng.

    Nhưng khi gặp phải nhân vật Bán bộ đại đạo này thì cảm thấy bất đắc dĩ.

    Kiếm trưởng lão chính là càng đánh càng cuồng.

    Vừa vặn lúc này lại nghe tiếng thu binh.

    Một khi thu binh bắt đầu thì toàn bộ đều trở về.

    Là Trường Sinh Thập Trọng thì như thế nào.

    Nếu như trên chiến trận ngươi lẻ loi một mình, đối diện tất cả đều là đối thủ thì chỉ sợ là phải tử vong.

    Cho nên, sau khi nghe gọi thu binh, Kiếm trưởng lão nhíu mày:

    - Cũng được, khi ta quay trở lại sẽ thắng được ngươi.

    Tiện thể cho ngươi biết, thiên tài kiếm đạo trong yêu ma còn hơn xa thiên tài kiếm đạo trong tiên hiệp.

    Lục Nguyên nghe xong thì liền cau mày, lui về Hoa Sơn Hộ sơn đại trận.

    Cùng Kiếm trưởng lão đấu một trận, nhưng mình quả thật đã rơi vào thế hạ phong.

    Nhưng hạ phong thì sao?

    Con người khi còn sống, không có khả năng vĩnh viễn thất bại mãi.

    Chỉ là Lục Nguyên cũng biết, thế cục bây giờ chưa hẳn đã có nhiều chỗ hay.

    Với tình trạng thực lực của mình bây giờ, đối đầu với Kiếm trưởng lão thực lực Bán bộ đại đạo, thật sự là phiền rồi.

    Vốn trời sập xuống thì có người cao hơn mình đứng ra đỡ.

    Nhưng hiện tại tuyệt không thể nói như vậy.

    Bởi vì bản thân mình hiện tại đã trở thành kiếm tiên Trường Sinh kỳ.

    Nhất định phải nghĩ biện pháp trùng kích Trường Sinh Cửu Trọng, như thế may ra mới thắng được Kiếm trưởng lão và Bức trưởng lão.

    Không phải vì thắng là thắng, mà là bảo vệ Hoa Sơn.

    Nhưng muốn tăng lên Trường Sinh Cửu Trọng cũng không phải là chuyện dễ dàng.

    Lục Nguyên đang trầm tư thì Tạp kiếm tiên Tây Môn Loạn đi trước mặt.

    Tạp kiếm tiên Tây Môn Loạn hơi có chút cảm khái nhìn Lục Nguyên.

    Lúc trước, Tây Môn Loạn đấu kiếm đã thua trong tay Lục Nguyên.

    Lúc ấy, Lục Nguyên đang ở Tư Quá Phong, và chỉ mới đạt đến giai đoạn đầu của Trường Sinh kỳ.

    Tây Môn Loạn biết rõ, thực lực của Lục Nguyên bây giờ vượt xa y, trở thành một ngôi sao mới trong kiếm đạo.

    Tây Môn Loạn bắt chuyện với Lục Nguyên.

    Hai người giao tình cũng không tính quá thân thiết.

    Tây Môn Loạn hạ giọng nói:

    - Lục Nguyên, Chu sư bá truyền âm tới, bảo ngươi nếu có thời gian thì đến Tư Quá Phong một chuyến.

    Chu sư bá, Tư Quá Phong.

    Không thể nghi ngờ, đây chính là đệ nhất kiếm của Hoa Sơn, Chu Thanh Huyền, người có thực lực gần ngang bằng với Yến Thương Thiên.

    Lục Nguyên không khỏi cảm thấy vui mừng.

    Muốn đạt tới Trường Sinh Cửu Trọng thì không dễ dàng, nhưng nếu có người chỉ điểm, đặc biệt là nhân vật như Chu Thanh Huyền thì liền khó hơn nữa. .

    Đúng là ngủ gật mà đụng phải gối đầu.

    Kỳ thật, Tây Môn Loạn cũng có chút kỳ lạ.

    Chu Thanh Huyền sư bá đã sớm mặc kệ sự tình ở Hoa Sơn.

    Dù sao, sự kiện năm đó, có thể không gây ác cảm với Hoa Sơn đã là không tệ rồi.

    Như thế nào không có việc gì lại còn tìm Lục Nguyên.

    Những người khác nghĩ rằng đến Tư Quá Phong không thoải mái, nhưng Lục Nguyên lại rất nhẹ nhàng đi qua.

    Đơn giản chỉ là tìm Phương Nho sư thúc giúp một tay.

    Phương Nho bây giờ là Bắc Phong Chi Chủ, quyền lực trong tay vẫn phải có.

    Vẫn con đường lần trước, tiến nhập vào Tư Quá Phong, bên tai liền truyền đến thanh âm mờ ảo:

    - Lục tiểu tử, ta không có hứng thú quản việc của Hoa Sơn.

    Chỉ là năm đó ta nợ Yến sư huynh một ân tình.

    Ta biết rõ ngươi là đệ tử chân truyền của Yến sư huynh thì giúp ngươi một phen, truyền cho ngươi mấy chiêu.

    Năm đó, Chu Thanh Huyền bởi vì giết chết đời thứ bảy của Hoa Sơn, phạm phải trọng tội ngập trời.

    Là Yến Thương Thiên dốc hết sức bảo vệ mới có thể vào đây.

    Ân tình này đúng là không nhỏ.

    Lục Nguyên rất tò mò, không biết vị đệ nhất kiếm của Hoa Sơn rốt cuộc là có tuyệt thế phong phạm gì.

    Lục Nguyên sau khi vào trong Tư Quá Phong, phía trước có một con đường.

    Lục Nguyên đi thẳng một đường, cho tới khi đụng phải một vách núi.

    Trên vách núi có một Bạch lão giả đứng chắp tay.

    Bạch lão giả có một khí thế cổ trùng thiên.

    Khí thế này trước đây cũng chỉ có Yến tổ sư mới có thể so sánh được.

    Lão giả kia đột nhiên xoay đầu lại.

    Tóc trắng như tuyết, áo cũng trắng như tuyết.

    Người tuy vẫn lộ ra bộ dạng trung niên tuấn mỹ thành thục, nhưng rõ ràng là có chút già nua.

    So với trong ấn tượng của mình thì già đi một chút.

    Lục Nguyên không biết năm đó vợ của Chu Thanh Huyền chết đi, một đêm đầu bạc.

    Từ đó về sau liền trở nên già hơn nhiều so với những người đồng lứa.

    Chu Thanh Huyền nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Ngươi chính là truyền nhân của Yến sư huynh?

    Thật sự cũng có vài phần tao nghệ.

    Ông ta thản nhiên nói.

    Đời thứ tám thiên tài khắp nơi, lọt vào số năm người cũng có điểm đặc biệt.

    Yến Thương Thiên là tuyệt thế chi tài, được xưng là đệ nhất kiếm của Tấn quốc.

    Mà Chu Thanh Huyền cũng là một thiên phú tuyệt thế, kỳ ngộ rất nhiều.

    Trong số năm người là người gặp nhiều kỳ ngộ nhất.

    Đứng thứ ba chính là Đề Thăng.

    Khi còn sống thì nhất định thành tựu sẽ không thua gì Chu Thanh Huyền.

    Nhưng ngoài ý muốn, ông ta đã sớm lìa đời.

    Đứng thứ tư là Sở Đoạn.

    Bản thân tài hoa trác kiệt, dã tâm bừng bừng, một đời kiêu hùng.

    Đứng thứ năm Trác Bất Đảng.

    Người này đích thực là thiên tài pháp thuật, cũng là thiên tài ngàn năm khó gặp.

    Về phương diện pháp thuật có được độ cao, quả thật hiếm thấy.

    Bản thân là thiên tài, thì kiến thức sẽ rộng vô cùng.

    Chu Thanh Huyền sở dĩ chỉ dẫn cho Lục Nguyên, chính là nể mặt Yến sư huynh của mình:

    - Kiếm thuật của ngươi coi như không tệ.

    Đoán chừng hiện tại đau đầu nhất chính là phương diện pháp lực.

    Có một phương pháp có thể giúp ngươi tăng lên Trường Sinh Cửu Trọng.

    Đó chính là Vạn Kiếm Luân Hồi.

    Vạn Kiếm Luân Hồi chỉ là một truyền thuyết.

    Truyền thuyết có từ rất lâu, khi chưa có kiếm thuật tồn tại.

    Mọi người chỉ là theo bản năng mà múa kiếm.

    Trong một bộ tộc xuất hiện một vị tiểu sư trẻ tuổi.

    Tiểu sư này rất kỳ quái, Vì cái gì mà tùy ý dùng kiếm cuồng loạn nhảy múa?

    Vì cái gì mà không dùng được kiếm mà vẫn cứ dùng?

    Một hôm, vị tiểu sư này đột nhiên múa một bộ kiếm thuật.

    Bộ kiếm thuật này hoàn toàn khác hẳn với mọi người sử dụng kiếm.

    Giờ phút này, mưa rất lớn, sấm sét lôi đình.

    Thiên địa nhân gian vì bộ kiếm pháp này mà động.

    Nhân gian đã xuất hiện Nhất bộ kiếm pháp.

    Chính vì thế mà bộ kiếm pháp này rất quỷ dị.

    Nghe nói, khi viết lại bộ kiếm pháp này, trời thậm chí đã nhỏ máu.

    Sau này, vị tiểu sư được xưng là một Hoa sư.

    Rồi lại được xưng là Đại kiếm sư Vạn Thế Tà Sư.

    Vị Vạn Thế Kiếm Sư này thu nhận rất nhiều đệ tử.

    Một trong những đệ tử kiệt xuất của ông đã sáng lập ra Kiếm Tông.

    Kiếm Tông truyền bá rất nhiều loại kiếm pháp.

    Ngay lúc đó Kiếm Tông đã có tuyệt học hạng nhất xưng là Vạn Kiếm Luân Hồi.

    Nhưng sau này Kiếm Tông biến mất.

    Vạn Kiếm Luân Hồi cũng biến mất trong hạt bụi lịch sử đó.

    Chu Thanh Huyền năm đó được Kiếm Tông truyền lại nên đã học xong Vạn Kiếm Luân Hồi.

    Vạn Kiếm Luân Hồi.

    Lục Nguyên cũng chỉ là từ trên một số điển tịch mà nghe qua danh tự Vạn Kiếm Luân Hồi, còn chưa biết rõ đấy rốt cuộc là cái gì.

    Không thể tưởng tượng được Chu sư thúc tổ lại có thể biết được Vạn Kiếm Luân Hồi.

    Chu Thanh Huyền nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Ngươi theo ta tu hành trong một thời gian ngắn.

    Chỉ đơn giản thôi.

    Nếu có thể thông qua cái đơn giản ấy thì có thể khiêu chiến được Vạn Kiếm Luân Hồi.

    Đạt được Vạn Kiếm Luân Hồi, ngươi có thể trùng kích đến Trường Sinh Cửu Trọng.

    Bên ngoài khí thế đánh nhau hừng hực.

    Đại đạo cảnh cùng với Kiếm tiên cấp làm chủ chiến trường, đều đánh nhau không biết bao nhiêu kịch liệt.

    Còn Lục Nguyên thì bắt đầu theo Chu Thanh Huyền tu hành.

    - Trước khi chỉ điểm cho ngươi, ta muốn nhìn xem kiếm pháp của ngươi trước.

    Chu Thanh Huyền chắp tay nói:

    - Mau dùng Phong Vân một trăm lẻ tám thức của ngươi đi.

    Bộ kiếm pháp này của Bắc Phong các ngươi miễn cưỡng cũng không có gì trở ngại.

    - Kính xin sư thúc tổ chỉ điểm.

    Lục Nguyên chắp tay.

    Hắn liền thi triển Phong Vân một trăm lẻ tám thức.

    Vân ý miên miên, Đại phong trọng trọng, Vân triều kiếm nhiễu, Đại phong khởi hề….

    Vân trong trọng phong cấp cấp, Phong quá giang sơn bất lưu ngân….

    Vân lai phong nhiễu, Phong quá giang sơn bất lưu ngân, Vân tỏa thâm sơn phong bất quát…

    Thi triển đến hơn phân nửa, Chu Thanh Huyền không khỏi nhíu mày:

    - Ngươi được xưng là thiên tài kiếm đạo.

    Cái rắm chó này mà cũng gọi là kiếm pháp à?

    Lục Nguyên khẽ giật mình.

    Gọi là rắm chó mà không phải là kiếm pháp khiến cho Lục Nguyên nhớ lại, từ khi mình lĩnh ngộ được kiếm ý, bất luận đi đến chỗ nào cũng được xưng là thiên tài.

    Không thể tưởng tượng được, Chu sư thúc tổ rõ ràng lại gọi là rắm chó chứ không phải là kiếm pháp.

    Phải biết rằng hiện tại mình đã đạt được cảnh giới Kiếm vương.

    Chu Thanh Huyền hừ lạnh một tiếng:

    - Kiếm vương cảnh giới, rõ ràng kiếm pháp vung như rắm chó.

    Thật sự là đáng thương.

    Nếu ngươi đụng phải Tổ Thiên Thu, Đông Phương Yêu, Sở Đoạn thì bất luận người nào cũng có thể dùng kiếm pháp đùa giỡn ngươi.

    Lục Nguyên cảm thấy vô cùng buồn bực.

    Kiếm pháp của mình bây giờ quả thật không tệ.

    Nhưng so với những nhât vật cao cấp trong Tấn quốc thì thật sự kém xa rồi.

    Chu Thanh Huyền hừ lạnh:

    - Có phải không phục?

    Nếu không, chúng ta thử một lần.

    Cứ sử dụng kiếm pháp của mình, xem ngươi có thể đỡ được mấy chiêu của ta.

    - Ta ghét nhất là bộ dạng đó.

    Chu Thanh Huyền nói xong thì tay khẽ động, hóa chi kiếm, hướng Lục Nguyên điểm tới.

    Lục Nguyên rút tay về, thi triển kiếm chiêu.

    Hai người cùng một chỗ đấu nhau, nhưng Lục Nguyên vừa mới khởi đầu liền cảm thấy không ổn.

    Chu Thanh Huyền bất luận là chiêu thức hay kiếm pháp so với mình đều nhanh hơn một chút.

    Chiêu thứ mười của mình đã thua dưới thân kiếm của Chu Thanh Huyền.

    Đơn thuần chỉ là đấu kiếm hắn thật lâu chưa có bại qua.

    Lại thật không ngờ, dưới tay Chu sư thúc tổ lại thua nhanh như vậy.

    Thật là thảm hại.

    Chu Thanh Huyền triệt tiêu kiếm ý:

    - Ngươi đã biết mình thua ở chỗ nào chưa?

    - Đệ tử không biết!

    Lục Nguyên trả lời, xác thực cũng không biết mình thua ở chỗ nào.

    Dù sao thì cũng đã thua.

    Chu Thanh Huyền lắc đầu:

    - Rất đơn giản.

    Ngươi nền tảng quá kém, giống như nền tảng động tác của kiếm, ví dụ bổ, đâm, chém…Đủ loại kiểu dáng kiếm ý hóa thành đủ loại kiểu dáng kiếm pháp.

    Ngươi mới vừa sử dụng kiếm pháp thì biết rõ độ chênh lệch của ngươi vô cùng.

    Nền tảng của ngươi căn bản không tồn tại.

    Dựa vào nền tảng như vậy mà có thể lên đến kiếm vương cảnh giới chỉ bởi vì thiên phú của ngươi rất cao mà thôi.

    Ngươi bây giờ hãy nên luyện tập nền tàng của mình đi rồi nói sau.

    Được Chu Thanh Huyền chỉ điểm như vậy, Lục Nguyên như giật mình tỉnh lại, giống như trời nóng mà được dội cho gáo nước lạnh, thình lình tỉnh táo lại.

    Đúng vậy, chênh lệch của mình không phải cái gì khác mà chính là nền tảng.

    Cẩn thận nhớ lại trận chiến vừa rồi với Chu sư thúc tổ, ông ta sở dĩ có thể thắng được mình chính là ở cái nền tảng.

    Động tác so với hắn hoàn mỹ và nhanh hơn.

    Nếu không có Chu sư thúc tổ đột nhiên đánh thức, thì từ nay về sau, muốn chính thức đạt đến cảnh giới kiếm vương thì thật sự là thiệt thòi rồi.

    Kiếm pháp cơ bản chính là bổ, chém, đoạn, đâm, treo….Những động tác này một lần nữa luyện lại.

    Cũng chỉ có như thế thì mới có thể đạt đến đỉnh cao trong kiếm đạo.

    Trước luyện chính là đâm.

    Trong kiếm thuật, động tác đâm có rất nhiều.

    Lục Nguyên không ngừng luyện tập động tác đâm.

    Ngoài mặt thì xem ra rất đơn giản.

    Không phải chỉ đơn giản là đâm một cái sao?

    Nhưng khi nghiêm túc tập luyện mới phát hiện hoàn toàn không phải như vậy.

    Trong lúc đâm ra, trong óc không ngừng hiện ra đủ loại kiểu dáng chiêu thức.

    Đây đều là những chiêu thức mình đã học qua.

    Trong đó thường xuyên có động tác đâm này.

    Mỗi một chiêu thức, động tác đâm đều có chút khác biệt, khiến cho Lục Nguyên mỗi một lần đâm đều cảm giác có chút cổ quái.

    Đâm!

    Lại đâm!

    Tiếp tục đâm!

    Như thế nào lại kỳ lạ?

    Lục Nguyên phát hiện mình vẫn chưa luyện được động tác đâm này.

    Đương nhiên, Lục Nguyên hiện tại tiện tay đâm một cái, các chưởng môn đại tiên môn đoán chừng cũng phải khen một tiếng.

    Nhưng Lục Nguyên lại cảm giác vẫn chưa đủ.

    Động tác đâm của mình so với Chu sư thúc tổ vẫn còn kém quá xa.

    Như thế nào mới có được một cách đâm hoàn mỹ?

    Chương 462-463: Điện trưởng lão

    Lúc này lại truyền đến giọng nói của Chu Thanh Huyền:

    - Ngươi có thể đâm, nhưng nếu muốn trở thành kiếm trung chi thánh thì bằng cái này không vẫn chưa đủ.

    Những chiêu thức ngươi đã học qua về đâm toàn bộ quên hết.

    Chỉ khi nào ngươi toàn bộ quên hết thì lúc đó mới có thể phát ra một chiêu đâm hoàn mỹ.

    Như vậy phải không?

    Lục Nguyên bắt đầu dựa theo phương pháp của Chu Thanh Huyền mà luyện tập.

    Nhưng lại phát hiện luyện cái này thật không dễ dàng.

    Những chiêu thức đã học mà bắt phải quên thì thật là khó.

    Những chiêu thức học làm sao mà quên được?

    Tận lực tạo cho đầu óc của mình một chỗ trống, nhưng dù như thế nào cũng không có cách đem những chiêu đã học mà quên đi.

    Có chút hiểu ra, Lục Nguyên tốc độ quên phải nhanh hơn so với tốc độ nghĩ.

    Chu Thanh Huyền cầm một bình rượu.

    Từ khi vợ mất đi, Chu Thanh Huyền trở nên thích uống rượu.

    Tại Tư Quá Phong này ông muốn vào thì vào, muốn ra thì ra.

    Bằng không thì làm sao có thể gọi là đệ nhất Hoa Sơn, thậm chí là đệ nhất toàn bộ Tấn quốc.

    “Xem bộ dạng này, nếu như mình về sau không tìm được đệ tử phù hợp thì có thể đem Thập đại thiết tắc của mình chỉ dạy cho nó”.

    Chu Thanh Huyền thầm nghĩ trong lòng.

    được

    Yến Thương Thiên Luân Hồi chính là một trong Thập đại thiết tắc.

    Còn Chu Thanh Huyền sẽ là cái gì?

    Trong thiên địa có rất nhiều chỗ kỳ diệu.

    Mười Đại Đông Thiên, ba mươi sáu Tiểu Đông Thiên.

    Nhiều năm trước, tinh anh đời thứ tám của Hoa Sơn đã đến thiên triều Trung Dương một chuyến.

    Tại thiên triều Trung Dương đã mở ra Đại Đông Thiên lần thứ nhất.

    Đại Đông Thiên đó được gọi là Bích Lạc Thiên, là bầu trời xanh, là một trong ba mươi ba ngày của thiên đình.

    Nhưng sau khi thiên đình trùng kiến lại, Bách Lạc Thiên trải qua một hồi đại chiến, mất rất nhiều linh khí, rơi xuống phàm trần trở thành một trong mười Đại Đông Thiên.

    Bích Lạc Thiên sau khi rơi xuống, nhiều năm sau mới mở ra.

    Lúc ấy, Yến Thương Thiên, Sở Đoạn, Chu Thanh Huyền, Trác Bất Đảng xông vào Bích Lạc Thiên.

    Yến Thương Thiên đã tạo ra kỳ tích khi nhận được Thanh Thiên kiếm, cũng là vật phẩm tốt nhất trong Bách Lạc Thiên.

    Nhưng Yến Thương Thiên chết đi thì thiên kiếm cũng tự nhiên biến mất.

    Sở Đoạn năm đó đoạt được chính là Chu Thiên Nghi.

    Chu Thiên Nghi khả năng tính toán rất chính xác.

    Mà hiện giờ tác dụng của Chu Thiên Nghi đang phát huy rất nhiều.

    Chu Thanh Huyền năm đó đoạt được chính là Chuyển Thiên Luân.

    Tác dụng của Chuyển Thiên Luân so với Chu Thiên Nghi còn mạnh hơn.

    Ở bên trong chứa rất nhiều pháp thuật thời gian.

    Nếu như dùng một số lượng lớn linh thạch thì có thể đem thời gian khuếch trương lên.

    Ví dụ như bên trong Chuyển Thiên Luân là mười ngày nhưng bên ngoài khả năng chỉ mới có một ngày.

    Chu Thanh Huyền lúc ấy có được pháp bảo kỳ quái này.

    Pháp bảo có hình dạng cổ quái, mà bên trong thì có một viên cầu nhấp nhô.

    Chu Thanh Huyền tay khẽ động, lấy ra một linh thạch thượng phẩm.

    Linh thạch thượng phẩm này to bằng lòng bàn tay, trong suốt óng ánh, không có một chút tạp chất nào.

    Xinh đẹp, tinh khiết, cường đại.

    Đây chính là thượng phẩm linh thạch.

    Thượng phẩm linh thạch có một vật rất có giá trị.

    Tài sản của Lục Nguyên hiện tại có khoảng bốn mươi linh thạch trung phẩm.

    Mà một vạn cái linh thạch trung phẩm mới bằng một linh thạch thượng phẩm.

    Chu Thanh Huyền không thèm quan tâm, ném vào một linh thạch thượng phẩm.

    Muốn vận chuyển Chuyển Thiên Luân thì cần một đại lượng linh thạch.

    Mà Lục Nguyên cũng đang không ngừng luyện lại nền tảng kiếm thế, bí quyết đâm.

    Đâm!

    Đơn giản chỉ có một chữ nhưng rõ ràng lại có nhiều mê hoặc như vậy.

    Phải quên đi những chiêu thức đã biết về đâm thì mới có thể luyện thành kiếm chiêu chính thức.

    Luyện chiêu thì dễ, nhưng muốn quên thì lại rất khó.

    Lục Nguyên cũng đã ngây người thật lâu nhưng cũng không thể quên đi những chiêu thức đã nhớ.

    Cứ một lần lại thất bại một lần.

    Được rồi, cứ nghỉ ngơi trước một chút.

    Bịch!

    Một người té xuống bên cạnh của mình.

    Lục Nguyên dò xét qua, phát hiện đó là một người lùn gầy gò, toàn thân đen xì.

    Người này khi rớt xuống vẫn chưa tỉnh.

    Sau một hồi lâu mới tỉnh lại, nổi giận mắng:

    - Người nào dám bắt cóc Điện trưởng lão ta tới đây.

    Ông ta gào thét một tiếng, rồi đột nhiên nhìn thấy một lão giả tóc bạc trắng như tuyết.

    Điện trưởng lão là một trong Thập đại trưởng lão yêu ma.

    Ông ta nguyên hình là một Điện chồn.

    Trải qua bao nhiêu năm tu luyện tu thành yêu ma.

    Ông ta có tu vi của Trường Sinh Thập Trọng, pháp lực không tệ.

    Hơn nữa, trong số trưởng lão Thập đại yêu ma, tốc độ của ông ta là nhanh nhất.

    Cho nên được xưng là Điện trưởng lão.

    Lão ta đối với Tiên đạo trưởng lão có cừu hận thật lớn.

    Trong lúc đang đánh nhau một cách thống khoái, đột nhiên đầu óc choáng váng liền bị bắt đến nơi này.

    Chính mình dù gì cũng là Trường Sinh Thập Trọng, như thế nào chỉ bằng một chiêu liền bắt mình đến nơi đây.

    Khi nhìn thấy lão giả thì liền khiếp sợ đến cực điểm.

    Lão giả này khí thế không thua gì Thánh Đế yêu ma, giống như một tòa núi cao đứng vững trong nội tâm của lão ta.

    - Dùng lão ta giúp ngươi luyện cách quên chiêu đi.

    Chu Thanh Huyền thản nhiên nói:

    - Đây là Điện trưởng lão đúng không?

    Nếu ngươi có thể đánh bại được hậu bối của ta, ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống.

    Dùng để khảo nghiệm chính mình sao?

    Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng.

    Điện trưởng lão kia vốn thấy Bạch phát lão giả khí thế vô cùng kinh người, quả thật khủng bố đến cực điểm, không thua gì Thánh Đế yêu ma, cho rằng khó thoát khỏi cái chết.

    Mà bây giờ, rõ ràng còn có một con đường sống thì tất nhiên là vui vẻ ứng chiến.

    Điện trưởng lão trong tay xuất hiện một thanh Nga Mi kiếm.

    Binh khí này có chút cổ quái.

    Đặc điểm lớn nhất chính là mũi kiếm có hình đâm, có thể dùng tốc độ nhanh nhất để phá vỡ không khí.

    Bản thân Điện trưởng lão nguyên hình là Điện chồn.

    Lão ta mặc kệ dùng chiêu thức hay không chiêu thức, trực tiếp rất nhanh dùng kích đâm qua, chẳng khác gì luồng điện.

    Với thực lực của Lục Nguyên, ứng phó với công kích của Điện trưởng lão tất nhiên là không khó.

    Nhưng trước trận chiến này, Chu Thanh Huyền đã quy định, chính mình chỉ có thể dùng chiêu thức đâm.

    Các kiếm chiêu khác đều không thể dùng.

    Kể từ đó, phản ứng liền không thể dễ dàng.

    Cho nên, ngay từ đầu, Lục Nguyên ứng phó rất chật vật.

    Muốn dùng đâm để ngăn trở kiếm chiêu của đối phương thật sự là rất khó khăn.

    Nhưng Lục Nguyên kiếm thuật trác tuyệt, liền tránh né ngay, trở tay một kiếm, đâm thẳng vào cổ họng của Điện trưởng lão.

    Một kiếm hảo diệu khiến Điện trưởng lão không khỏi vội vàng tránh ra.

    Lão ta tuyệt đối không ngờ Lục Nguyên lại có kiếm chiêu tuyệt diệu như vậy.

    Lão ta tránh qua một bên thì liền xuất hiện sơ hở.

    Lục Nguyên nhìn thấy sơ hở này thì liền đuổi theo.

    Với kiếm thuật của Lục Nguyên, một kiếm tiếp một kiếm giết chết Điện trưởng lão cũng không khó.

    Nhưng vấn đề căn bản là không được dùng bất cứ kiếm chiêu nào, chỉ dùng mỗi cách đâm, cũng đành bất đắc dĩ buông tha cho.

    Điện trưởng lão thấy Lục Nguyên không truy kích thì tất nhiên là trở tay công kích.

    Nga Mi thứ không biết nhanh bao nhiêu nhưng nghe nói khí thế có thể so sánh với Đông Phương Yêu.

    Lão giả kia nói, chỉ cần đánh bại Lục Nguyên thì sẽ có đường sống.

    Trên thực tế, thực lực của Lục Nguyên so với Điện trưởng lão thì hơn hẳn một chút.

    Nhưng vấn đề lớn nhất, Lục Nguyên chỉ có thể dùng một thức đâm.

    Thời gian dần trôi qua, Điện trưởng lão cũng đã chiếm thế thượng phong.

    Hơn nữa, Điện trưởng lão cũng phát hiện được điểm này, nên đánh càng thống khoái.

    Lục Nguyên càng ngày càng rơi vào thế hạ phong.

    Điện trưởng lão càng đánh càng thuận tay, liên tục công kích.

    Muốn ở một lần công kích này chấm dứt sinh mạng của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên tránh lại cứ tránh, nhưng cuối cùng cũng tránh không được, bị đâm một kích.

    Điện trưởng lão toàn thân tụ thần khí, hướng Lục Nguyên đâm qua.

    Một đâm này nhanh như luồng điện.

    Điện trưởng lão rất có lòng tin, một đâm này của mình sẽ giết chết Lục Nguyên.

    Lục Nguyên có tránh né cũng không còn kịp.

    Đây là một kích cuối cùng.

    Lục Nguyên nhìn thấy một đâm cuối cùng này, cũng biết dụng ý của đối phương.

    Giờ phút này thật sự muốn dùng thế kiếm khác để chống đỡ, ví dụ như đón đỡ, như đoạn…Nhưng cuối cùng, trong đầu óc hết thảy đều biến mất, không còn chút suy nghĩ.

    Giờ phút này, một loạt chiêu thức về đâm liền biến mất.

    Cuối cùng, những chiêu thức về đâm đã quên hết sạch sẽ.

    Kiếm của Điện trưởng lão công kích tới.

    Mắt thấy sắp đưa Lục Nguyên vào chỗ chết thì Lục Nguyên giờ phút này, trở tay xuất kiếm.

    Một kiếm đâm tới.

    Thật nhanh!

    Điện trưởng lão chính là Điện chồn, nổi tiếng về tốc độ.

    Bình thường đâm rất nhanh, nhưng hiện tại lại chứng kiến công kích nhanh như vậy, lão ta căn bản phản ứng không kịp.

    Lục Nguyên Dưỡng Ngô kiếm xuyên qua cổ họng của lão ta, chấm dứt mạng sống của lão.

    Thành công rồi!

    Lục Nguyên một kiếm sau khi giết chết Điện trưởng lão, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.

    Chính mình rốt cuộc đã luyện thành chiêu thức đâm.

    Đã có mở đầu như vậy, thì về sau sẽ đơn giản hơn một chút.

    Chu Thanh Huyền đứng dậy:

    - Không tệ, rốt cuộc cũng đã luyện thành.

    Tài nguyên của Điện trưởng lão, ngươi hãy đem đi đi.

    Lục Nguyên bắt đầu thu lại những tài nguyên trong không gian pháp khí của Điện trưởng lão.

    Bên trong đích thật tài nguyên không ít.

    Linh thú khổng lồ có đến hai mươi mốt con.

    Linh thạch trung phẩm thì có mười một khối.

    Là một trong Thập đại trưởng lão, còn có một số pháp bảo có tác dụng nhỏ.

    Chỉ là Lục Nguyên gần đây không thích dùng pháp bảo nhưng cũng tùy ý thu thập.

    Kế tiếp, tất nhiên là luyện những động tác kiếm thế cơ bản khác.

    Động tác luyện thứ hai chính là động tác ngăn cản.

    Động tác ngăn cản hoàn toàn là phòng ngự.

    Nếu như vừa rồi mình có thể dùng chiêu thức ngăn cản này, căn bản sẽ không bị Điện trưởng lão bức đến đường cùng.

    Lục Nguyên rất nghiêm túc, một lần một lần luyện tập chiêu thức ngăn cản.

    Giờ phút này, thần sắc Lục Nguyên vô cùng tập trung.

    Trái ngăn cản, phải ngăn cản, trước ngăn cản, sau ngăn cản, chính giữa ngăn cản.

    Vô số kiếm thức ngăn cản xuất hiện trong tay.

    Dùng phương pháp quên đi chiêu thức ngăn cản đã học, thì một lần nữa luyện thành chiêu thức này.

    Được chiêu thì phải quên chiêu.

    Tiếp theo là những động tác như bổ, chém, sụp đổ, quấy, áp, treo….mỗi một động tác đều phải quên đi những cái mà mình đã học.

    Sau đó lại đâm ra kiếm thế tương ứng.

    Cứ như vậy, cũng không biết qua bao lâu.

    Nhưng Lục Nguyên trong quá trình luyện kiếm cũng hoàn toàn quên mất tình trạng Hoa Sơn đang bị công kích.

    Đây là đặc tính của Lục Nguyên, một khi đắm chìm vào cái gì thì những cái khác đểu quên sạch sẽ.

    Cuối cùng, nền tảng luyện kiếm đã hoàn toàn được luyện xong, sở hữu lại tất cả những chiêu thức đã quên.

    Giờ phút này, nền tảng kiếm pháp của hắn đã sâu hơn.

    Căn cơ hiện tại cũng được bình ổn.

    Về sau có thể tiến vào cảnh giới kiếm đạo cao nhất.

    Đồng thời, giờ phút này, Lục Nguyên thành tựu chính là Kiếm vương cảnh giới.

    Kiếm vương cảnh giới lúc trước cũng là Kiếm vương cảnh giới, nhưng quá mức thô ráp.

    Còn bây giờ, rốt cuộc nó đã được rửa sạch.

    - Ngươi bây giờ nền tảng kiếm đạo cũng không tệ lắm.

    Nhưng muốn tiến vào Vạn Kiếm Luân Hồi thì còn sớm một chút.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Chờ một chút.

    Chu Thanh Huyền ban đầu đối với Lục Nguyên cũng không cho là đúng.

    Căn cơ đều không trầm ổn, chỉ dựa vào thiên phú là có được ngày hôm nay.

    Bây giờ trải qua một thời gian ngắn, đã phát hiện được ưu điểm của Lục Nguyên.

    Rất biết tập trung.

    Lục Nguyên chỉ là một tên tiểu tử.

    Một khi tập trung vào cái gì là hoàn toàn đắm chìm vào nó.

    Thời gian lâu như vậy mà không có mảy may thất thần.

    Sự tập trung cao độ này, trong số thiên tài đời thứ tám, cũng chỉ có mình Yến sư huynh.

    Quả danh không hổ là truyền nhân mà Yến sư huynh đã chọn.

    Kỳ thật, Chu Thanh Huyền hiện tại cho rằng, Lục Nguyên thực đã có thể tiến vào Vạn Kiếm Luân Hồi.

    Dù sao thì hắn đã đạt đến cảnh giới Kiếm vương, không còn là cảnh giới Kiếm vương thô ráp nữa.

    Nhưng Chu Thanh Huyền cảm thấy, Lục Nguyên gần đây tiêu hao sức lực quá mức rồi.

    Cho nên, muốn Lục Nguyên nghỉ ngơi một chút, thả lỏng đầu óc.

    Sau khi nghỉ ngơi một chút, Chu Thanh Huyền lại đưa ra một đề tài không giống như bình thường.

    - Vẽ tranh?

    Lục Nguyên ngạc nhiên.

    Sự tình là như thế này.

    Lục Nguyên vốn đang trong quá trình luyện kiếm, kết quả Chu Thanh Huyền lấy ra một đống giấy cùng bút lông sói và nghiên mực.

    Lục Nguyên không khỏi hiếu kỳ hỏi một câu.

    Kết quả Chu Thanh Huyền trả lời, muốn Lục Nguyên vẽ tranh.

    Điều này khiến cho Lục Nguyên choáng váng.

    Lục Nguyên tất nhiên là sớm đã nghe nói qua, trong đời thứ tám, Chu Thanh Huyền là một vị sư thúc tổ cực kỳ có tài hoa.

    Nghe nói Chu thúc tổ chẳng những kiếm thuật trác tuyệt, hơn nữa cầm kỳ thi họa không có cái nào là không thông.

    Trong tu tiên giới được xem là một tài tử, còn ở nhân gian là một thi nhân nổi tiếng.

    Lục Nguyên không khỏi cười khổ một tiếng:

    - Chu sư thúc tổ, tay của đệ tử chỉ giống như người bình thường, chỉ biết dùng kiếm.

    Còn cái gì là vẽ tranh thì chưa bao giờ làm qua.

    Chu sư thúc tổ là thiên tài về các phương diện, còn đệ tử chỉ là người bình thường.

    Chu Thanh Huyền lạnh nhạt nói:

    - Thiên địa chi đạo vốn có lý lẽ của nó.

    - Võ đạo, tiên đạo hay là trù nghệ chi đạo thì cũng giống nhau.

    - Vẽ cũng như vậy.

    - Ngươi đã ngộ được kiếm ý, đã biết bổn ý đại đạo.

    Ngươi đã lĩnh ngộ như thế nào là vũ, thì làm sao lại vẽ không ra.

    Cái gọi là đại đạo thì vốn chỉ là trăm sông đổ về một biển.

    Chu Thanh Huyền nói.

    Lục Nguyên nghe liền hiểu ngay.

    Đạo lý này đến tột cùng chỉ là muốn mình cầm cái bút lông mà viết chữ thôi.

    Nhưng cầm bút viết chữ thôi cũng là một áp lực lớn rồi.

    Chữ viết của hắn quá xấu chứ đừng nói đến vẽ tranh.

    Chu Thanh Huyền tay nhoáng một cái:

    - Mau g lại một số chữ đi.

    Lục Nguyên nhận lấy bút lông sói.

    Viết chữ không khó, nhưng chữ thì không thể viết đẹp được, lập tức viết một loạt “Hoa Sơn Tư Quá Phong” năm chữ.

    Kết quả, năm chữ này sau khi ghi xong thì như mây như mưa, hành vân lưu thủy, xuất trần tuyệt độ.

    Cái này thực là chữ của mình sao?

    Lục Nguyên nhớ rõ chữ của mình căn bản không giống như vầy.

    Chẳng lẽ, quả thật lĩnh ngộ kiếm ý đã ảnh hưởng đến chữ viết của mình, khiến cho chữ của mình trở nên vô cùng đẹp mắt?

    Hẳn là Chu sư thúc tổ biết mình có thể vẽ là có đạo lý?

    “Dù sao cũng nên thử một lần”.

    Lục Nguyên lòng tin gia tăng lên một chút, không hề có cảm giác áp lực như vừa rồi.

    Lần này hắn cầm bút lông sói, đang muốn vẽ thì lại phát hiện mình không cách nào vẽ, căn bản không biết viết cái gì.

    Trước kia mình chưa bao giờ vẽ qua.

    Chu Thanh Huyền tiện tay ném qua một cuốn tơ lụa, Lục Nguyên mở ra xem thì thấy nó là một bức họa.

    Chương 464-465:Vạn Kiếm Luân Hồi

    Tuy không biết vẽ tranh, nhưng có thể xem qua tranh.

    Lục Nguyên nhìn sang, chỉ thấy bên trong vẽ một cảnh núi.

    Bên cạnh mỏm đá là một cây cổ thụ sinh trưởng.

    Dòng suối màu ngọc bích, bên khe suối là bụi cỏ dại.

    Một người đang đứng ngắm nhìn phong cảnh, còn một người thì đang thả câu.

    Hai mắt chuyên chú nhìn vào mặt nước.

    Toàn bộ bức tranh khí thế hùng tráng mà ý cảnh thì u tĩnh.

    Lại xem hàng chữ trên đó viết “Bích khê thùy điếu đồ” cùng với con dấu khắc trên đó.

    - Hãy vẽ lại bức họa này.

    Chu Thanh Huyền thản nhiên nói.

    Kiếm pháp được chia làm hai phần.

    Một phần là những động tác cơ bản như đâm, ngăn cản, đoạn,…Một phần là kiếm ý.

    Lục Nguyên hiện tại dùng phương pháp quên chiêu mà nhớ chiêu đã khiến cho hắn căn cơ về kiếm thế ngày càng sâu.

    Mà bây giờ, làm như vậy là để cho Lục Nguyên đối với kiếm ý hiểu rõ càng sâu hơn một tầng.

    Thuận tiện, còn có một nguyên nhân quan trọng chính là để cho Lục Nguyên thả lỏng một chút, để đầu óc nghỉ ngơi chuẩn bị tiếp nhận Vạn Kiếm Luân Hồi.

    Vạn Kiếm Luân Hồi hẳn độ khó của nó cao đến kinh người.

    Chu Thanh Huyền sau khi nói xong thì liền chắp tay đứng một bên quan sát.

    Ông ta bây giờ muốn xem vãn bối của mình có thể phát triển đến mức nào.

    Ông ta tuyệt đối không phải là trợ giúp cho Hoa Sơn.

    Bản thân ông ta đối với Hoa Sơn sớm đã không còn bất cứ một tia tình cảm nào.

    Ân oán đã triệt tiêu hết thảy.

    Ông ta đã nợ sư huynh một ân tình.

    Bây giờ chỉ là trả lại mà thôi.

    Chu Thanh Huyền nghĩ như thế.

    Lục Nguyên bắt đầu vẽ lại bức tranh Bích Khê Thùy Điếu này.

    Vừa rồi viết chữ đã đẹp hơn một chút, nhưng khi vẽ lại bức tranh này, hắn thấy mình thê thảm vô cùng.

    Bức tranh đẹp như vậy, như thế nào lại bị mình vẽ ra thành bộ dạng như vậy.

    Lục Nguyên khi vẽ, phát hiện không đúng thì liền xem xét lại, thấy cây cổ thụ bị mình vẽ thành màu đen.

    Còn suối nước thì bị mình vẽ thành khe nước.

    Hai người trong tranh thì chẳng giống người.

    Khó xem đến cực điểm, chẳng có bất luận một u tĩnh nào.

    Thật sự là thảm hại.

    Không còn cách nào, vẽ lại một lần nữa thôi.

    Lục Nguyên lập tức bắt đầu một lần nữa suy nghĩ lại như thế nào để vẽ bức họa này.

    Đúng rồi, vừa rồi, khi mình viết chữ, căn bản chẳng thèm để ý, mà vừa rồi vẽ tranh thì lại là cố tình để ý.

    Một cái không thèm để ý, một cái là tận lực.

    Kết quả tất nhiên là khác nhau.

    Hơn nữa, cái gọi là vẽ tranh, thì nên đem cái lĩnh ngộ kiếm ý của mình phát huy ra.

    Lục Nguyên trong lòng đã định ra tư tưởng.

    Hắn đem bức họa của mình xé bỏ.

    Lại một lần nữa bắt đầu cái khác.

    Khi vẽ nước, hắn đã lĩnh ngộ Thủy kiếm ý là bộ dạng như thế nào.

    Suối nước dưới ngòi bút của Lục Nguyên có thêm vài phần sinh khí, so với con suối trong bức tranh cũng không có sai biệt bao nhiêu.

    Đến khi vẽ cây cổ thụ, hắn lại nhớ đến lĩnh ngộ về Mộc chi kiếm ý, cho nên khi vẽ cây cổ thụ độ khó cũng không lớn.

    Hắn hoàn toàn đắm chìm trong kiếm ý, bắt đầu vẽ cây cổ thụ.

    Bức họa hiện tại đã hoàn thành được một nửa.

    Nước đã có, cổ thụ đã có, cỏ dại đã có.

    Nhưng phiền toái nhất là mỏm đá trên vách núi.

    Chính mình đã có Thổ kiếm ý, nhưng lại không có lĩnh ngộ được Thạch chi kiếm ý.

    Còn có người nữa.

    Người mình vẽ không được tốt lắm.

    Được rồi, không cần miễn cưỡng chính mình.

    Có thể hoạch định được cấp độ nào thì vẽ cấp độ đó.

    Trải qua một thời gian ngắn, bức họa này rốt cuộc cũng đã vẽ xong.

    Lục Nguyên nhìn qua bức tranh, thấy suối nước, cây cổ thụ mình vẽ so với bức tranh không thua kém bao nhiêu.

    Nhưng ở những cái khác như người, mỏm đá, vách núi thì kém quá xa.

    Chu Thanh Huyền nhẹ nhàng gật đầu:

    - Tạm được!

    Kế tiếp, Chu Thanh Huyền lại ném ra một bức cổ họa khác.

    Đây là bức “Yên Ba Hạnh Lịch Đồ”.

    Trong toàn bộ bức tranh là núi cao trùng điệp, dòng nước uốn quanh, cây cối vắng lặng.

    Cảnh đẹp và tĩnh mịch.

    Một đạo quán, một con thuyền trôi lững lờ, một lão già ngồi xem sách, khoan thai tự đắc.

    Lục Nguyên bắt đầu vẽ lại.

    Nước, sương mù, cây cối đều vẽ rất tốt, nhưng lão nhân thì vẽ không tốt, núi cao cũng vẽ không tốt.

    Lục Nguyên dù sao cũng chỉ nhờ vào khả năng lãnh ngộ kiếm ý của mình mà vẽ.

    Vẽ không tốt cũng không bắt buộc.

    Kế tiếp, Lục Nguyên còn vẽ lại một loạt danh họa, ví dụ như “Khê tiên quán đồ”, “Tuyết cảnh sơn thủy đồ”, “ Đối nguyệt đồ quyển”, “Tàng phong đồ”, Hỏa thiêu cung A Phòng”….Sau khi vẽ lại những bức họa này, Lục Nguyên cũng có cảm giác mình đối với lĩnh ngộ kiếm ý đã tiến nhập vào một cảnh giới khác.

    Trong lúc này, đầu óc của hắn hoàn toàn thư giãn, đối với kiếm ý lĩnh ngộ càng mạnh hơn nữa.

    Điều này đủ thấy, Chu Thanh Huyền đối với nền tảng căn bản rất coi trọng.

    Kỳ thật năm đó, Chu Thanh Huyền nhiều lần gặp được kỳ ngộ, kết quả phát hiện mình như thế nào cũng không thắng được Yến Thương Thiên.

    Ông ta nhìn lại mới phát hiện mình được quá nhiều kỳ ngộ, mà căn cơ thì lại yếu kém.

    Cho nên không phải là đối thủ của Yến sư huynh.

    Mặc dù không có sinh ra đố kỵ với Yến sư huynh, nhưng kể từ đó về sau, càng coi trọng nền tảng hơn.

    Thạch!

    Thạch Đầu!

    Trong đầu của hắn hiện lên một tảng đá.

    Trong quá trình vẽ tranh, hắn vẽ cũng không biết bao nhiêu tảng đá nên bây giờ nhất thời trong đầu óc của hắn hiện lên tất cả, tựa hồ như một họa sư thực thụ, đang không ngừng giảng giải cho hắn biết cái gì là Thạch chi kiếm ý.

    Vẽ nhiều bức tranh, tiếp xúc nhiều nhất chính là thạch đầu và sơn mạch.

    Tựa hồ như các họa sĩ đều thích nhất là vẽ núi, đá, nước, trúc…

    Lục Nguyên tâm tư chùng xuống, tiếp thu lý giải của bọn họ về thạch đầu.

    Trong vô số tư tưởng, tự đáy lòng mình lắng đọng xuống, thời gian dần trôi qua, về thạch chi kiếm ý, chính mình đã có một lý giải đại khái.

    Trở tay xuất kiếm, một kiếm này đại lực mạnh mẽ, hoàn toàn khác với kiếm pháp bình thường.

    Đá cứng rắn và nặng nề.

    Mà một kiếm này chính là như thế.

    Sau khi vẽ vài lần, Lục Nguyên phát hiện vẫn còn một ít chênh lệc.

    Cho nên lại bắt đầu trầm tư.

    Đủ loại kiểu họa xuất hiện trong đầu của mình.

    Rốt cuộc, Lục Nguyên gào thét đứng dậy.

    Sau đó xoay người xuất kiếm, cứng rắn, trầm trọng.

    Đây mới thực sự là Thạch chi kiếm ý.

    Thật không ngờ, chính mình vô tình ngộ ra Thạch chi kiếm ý.

    Thật sự là niềm vui ngoài ý muốn.

    Thiên phú vẫn còn dấu giếm sao?

    Chu Thanh Huyền nhìn thấy Lục Nguyên chém ra một kiếm này, thầm nghĩ trong lòng, kẻ này thiên phú không thua gì mình.

    Ông ta ho khan một tiếng, chờ Lục Nguyên sau khi đáp xuống mặt đất, ông ta mới nói:

    - Tốt rồi, kế tiếp ngươi có thể tiến vào Vạn Kiếm Luân Hồi.

    Rốt cuộc đã đến lúc rồi sao?

    Lục Nguyên trong nội tâm cũng không có cảm giác gì.

    Đi theo Chu sư thúc tổ luyện kiếm một thời gian ngắn, Chu sư thúc tổ đã nói mình tiến vào Vạn Kiếm Luân Hồi là rất khó.

    Nhưng mở đầu đã không đơn giản.

    Lúc ấy vì muốn luyện chiêu thức đâm, thiếu chút nữa là chết trong tay Điện trưởng lão.

    Dễ dàng có khả năng bỏ mạng.

    Vạn Kiếm Luân Hồi thật khó đến dạng nào?

    - Với tính cách của ngươi, vốn không nên tiến vào Vạn Kiếm Luân Hồi.

    Chu Thanh Huyền lên tiếng:

    - Bởi vì tiến vào Vạn Kiếm Luân Hồi phải chịu vô số thống khổ.

    Mà ngươi thì tính cách tự tại, không chịu nổi nhiều thống khổ như vậy.

    Nhưng khả năng bảo vệ của ngươi lại mạnh, cho nên có thể tiến vào Vạn Kiếm Luân Hồi.

    - Được rồi, hiện tại có thể đem ngươi đến chỗ của Vạn Kiếm Luân Hồi.

    Chu Thanh Huyền nói.

    Vạn Kiếm Luân Hồi.

    Chu Thanh Huyền mang theo Lục Nguyên, xuyên qua lòng núi của Tư Quá Phong.

    Lục Nguyên cùng ngự kiếm đi theo phía sau.

    Chưa đi được bao lâu thì liền đến một mật thất.

    Trước cửa mật thất có bốn vị trung niên nam tử.

    Bốn vị trung niên nam tử này khí chất bất đồng.

    Bốn người bọn họ có từng cái tên là Cầm vệ, Kỳ vệ, Thi vệ, và Họa vệ.

    Năm đó, Chu Thanh Huyền cầm kỳ thi họa không cái nào là không thông.

    Ông ta năm đó kiếm thuật cũng trác tuyệt.

    Địa vị lại rất cao, gặp được rất nhiều kỳ duyên, thu nhận bốn đồng tử.

    Bốn đồng tử hiện tại chính là bốn vệ này.

    Cầm vệ thì mang trong tay cây đàn ngọc.

    Kỳ vệ thì cầm trong tay một bộ quân cờ.

    Thi vệ thì cầm trong tay một quyển sách, không khác gì một phu tử bình thường.

    Còn Họa vệ thì trong tay cầm một bức họa.

    Tứ vệ nhìn về phía Lục Nguyên hiếu kỳ.

    Xác thực, bọn họ rất ngạc nhiên.

    Bọn họ đã theo Chu Thanh Huyền ẩn cư, đã sớm không còn tồn tại trong tu tiên giới.

    Bọn họ ẩn cư đã lâu, nhưng người nào cũng có cái nghiệp yêu thích của mình.

    Không bao giờ cảm thấy tịch mịch.

    Nhưng bọn họ lại nghe được một tin tức, chủ nhân hiện tại đang rèn luyện cho một hậu bối khiến cho bọn họ cảm thấy rất hứng thú.

    Hậu bối này là người như thế nào lại khiến cho chủ nhân tâm đã chết của mình phải có hứng thú dạy học.

    Bọn họ đối với Lục Nguyên cũng là cửu ngưỡng đại danh.

    Càng làm cho bọn họ giật mình chính là, Lục Nguyên lại muốn khiêu chiến Vạn Kiếm Luân Hồi.

    Rất có thú vị!

    Vạn Kiếm Luân Hồ rất là huyền bí.

    Năm đó chủ nhân gặp được cơ duyên, chính là Vạn Kiếm Luân Hồi này.

    Lúc ấy, Kiếm Tông hai núi có không biết bao nhiêu người tiến vào Vạn Kiếm Luân Hồi, nhưng cuối cùng toàn bộ đều phải lui ra.

    Ngoại trừ chủ nhân và Yến Thương Thiên, thì những người khác đều không chống đỡ được, ngay cả Sở Đoạn.

    Mà bây giờ, chủ nhân rõ ràng đã gọi Lục Nguyên tiến vào Vạn Kiếm Luân Hồi.

    Thú vị, thật sự là rất thú vị.

    Cầm vệ, Kỳ vệ, Thi vệ, Họa vệ bốn người cũng đã tiến vào Vạn Kiếm Luân Hồi, nhưng kết quả đều bị thất bại.

    Lục Nguyên nhìn thấy bốn trung niên nam tử không cùng khí chất này, phát hiện thực lực của bốn người đều rất thâm hậu, trong lúc nhất thời có chút nhìn không thấu.

    Trong tu tiên giới, nhân vật hiện tại có thể khiến cho mình nhìn không thấu thực không tính quá nhiều.

    Mà sau lưng tứ vệ này là một huyền thiết chi môn khổng lồ.

    Trên huyền thiết có khắc bốn chữ to “Vạn Kiếm Luân Hồi”.

    “Vạn Kiếm Luân Hồi”!

    Lục Nguyên khẽ giật mình.

    Đây chính là Vạn Kiếm Luân Hồi.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Trong đây có một bộ Kiếm pháp luân.

    Kiếm pháp này đặt trên một bộ pháp bảo.

    Pháp bảo này là những kiếm chiêu của Kiếm Tông năm đó.

    Những kiếm chiêu này không ngừng phát tán kiếm khí.

    Một khi bộ kiếm pháp luân này bắt đầu vận chuyển thì sẽ có vô tận kiếm chiêu từ trong Kiếm pháp luân phóng xuất ra ngoài.

    - Mà ngươi, nếu muốn thấy rõ một cái kiếm chiêu, thì phải để cho kiếm chiêu có được huyết nhục của ngươi.

    Cái gì?

    Muốn dùng huyết nhục của mình, cứ thế mà nghênh chiến một đạo kiếm khí mạnh nhất?

    Đây không phải là tự tìm đường chết sao?

    - Nhưng kiếm khí này giống như thực mà không phải thực, Nếu là thực thì ngươi bị nhiều kiếm khí đánh trúng thì thật là chết không có chỗ chôn.

    Giống như giả mà lại chẳng phải giả.

    Nếu tất cả đều là giả, ngươi sinh ra lòng khiếp đảm đối với những kiếm chiêu này thì vô số kiếm chiêu, kiếm khí sẽ kết liễu sinh mạng của ngươi.

    - Cái gọi là Trường Sinh Cửu Trọng tam cực quy nhất chính là đem pháp lực, thân thể và thần hồn ba cái hợp lực lại.

    Từ đó pháp lực, thần hồn và thân thể có thể nhập lại thành một, không còn phân chia quá lớn.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Nếu có thể tam cực quy nhất, biện pháp có rất nhiều, nhưng lại khó có phương pháp học cấp tốc.

    Trong Vạn Kiếm Luân Hồi, có thể thu nạp đủ loại kiếm khí tiến vào thân thể của ngươi.

    Dùng kiếm khí kích thích thân thể, kích thích pháp lực, kích thích thần hồn của ngươi đến một thời điểm nhất định.

    Khi đó nó sẽ đem ba cái này trở thành một.

    - Trong quá trình này sẽ thống khổ vô cùng.

    Vạn đạo kiếm khí sẽ không ngừng khảo nghiệm lực ý chí của ngươi.

    Nếu như lực ý chí của ngươi kém, thậm chí muốn sụp đổ thì ngươi bây giờ có quyết định tiến vào Vạn Kiếm Luân Hồi hay không?

    Lục nguyên gật đầu thật mạnh:

    - Đương nhiên là đệ tử sẽ vào!

    Đã quyết định thì liền không hối hận.

    Vốn người của hắn lúc nào cũng biếng nhác, nhưng có đôi khi cũng vẫn có những lựa chọn quyết đoán.

    Bởi vì hắn muốn bảo vệ Hoa Sơn.

    - Rất tốt, ngươi có thể tiến vào Vạn Kiếm Luân Hồi.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Hơn nữa, chỗ tốt của Vạn Kiếm Luân Hồi rất lớn, Nếu như ngươi có thể gắng gượng trong Vạn Kiếm Luân Hồi thì chẳng những có thể đạt được Trường Sinh Cửu Trọng mà pháp lực, thân thể và thần hồn đều được Vạn đạo kiếm khí khảo nghiệm qua.

    Kiếm của ngươi đã có thiên phú, về sau sẽ nhờ vậy mà lại càng mạnh hơn.

    Lục Nguyên vừa cất bước vào trong, huyền thiết chi môn liền đóng lại.

    Phía sau cánh cửa này không biết Vạn Kiếm Luân Hồi đến tột cùng là cái dạng gì nữa.

    Lục Nguyên tiếp nhập vào phía sau cánh cửa.

    Trước mặt chính là một đạo kiếm khí cực kỳ lợi hại.

    Lục Nguyên theo bản năng mà muốn rút kiếm ngăn cản.

    Nhưng lại phát hiện có điều không ổn.

    Chính mình là tới thừa nhận Vạn Kiếm Luân Hồi chứ không phải là đến ngăn cản Vạn Kiếm Luân Hồ, nhất định phải dùng thịt của mình để nghênh đón đạo kiếm quang.

    Khi kiếm khí đạt đến một chiều dài nhất định, Lục Nguyên nghênh đón tiếp lấy.

    Dùng thân thể của mình tiếp nhận đạo kiếm khí này, lập tức hắn cảm thấy một cỗ khí cực kỳ lợi hại tràn vào thân thể của mình.

    Đạo kiếm khí này so với đạo kiếm khí bên ngoài có chỗ bất đồng.

    Kiếm khí ngoại giới nếu như tiến vào thân thể sẽ phá hư thân thể, còn đạo kiếm khí này vừa phá hư thân thể lại mang đến cho con người thật nhiều đau đớn.

    Nó tựa hồ như thống khổ, nửa thật nửa giả, hư hư thực thực.

    Lục Nguyên nhìn sang, chỉ thấy một hào quang nhàn nhạt.

    Trong không gian có hào quang nhàn nhạt này chính giữa có một vật Đại luân chuyển.

    Trên Đại luân chuyển cắm đầy vạn kiếm.

    Mỗi một chuôi kiếm đều không giống nhau.

    Đại luân chuyển không ngừng chuyển động, một đạo kiếm khí thứ hai lại đi qua.

    Lại tới nữa.

    Đoán được kiếm khí nhất định sẽ hướng về phía mình.

    Quả nhiên là như vậy.

    Lục Nguyên thân thể cứ thế mà cất cao một chút, tùy ý cho đạo kiếm khí này xông vào chính giữa bộ ngực của mình, tiếp tục hứng chịu một kích..

    Lập tức đạo kiếm khí xông vào chính giữa thân thể của hắn.

    Chương 466-467: Vạn đạo kiếm ý

    Đạo kiếm khí này xông vào thân thể của hắn, những tia kiếm khí tựa hồ như phá hư thân thể của hắn.

    Rất đau!

    Lục Nguyên cắn chặt răng.

    Chính mình lười biếng quen rồi, chưa chịu qua quá nhiều đau đớn như vậy.

    Nhưng kiếm khí vận chuyển trong nội thể của mình, kích thích thân thể mình.

    Dưới sự kích thích của nó, pháp lực cùng vân hệ tâm pháp bắt đầu vận chuyển với tốc độ tốt nhất.

    Tiềm lực chính giữa nhục thể cũng bắt đầu phát ra.

    Thần hồn trong lúc thống khổ đã được phóng xuất tiềm lực thật lớn.

    Năng lực, thần hồn đều được kích thích tăng trưởng rất nhiều.

    Cũng không biết qua bao lâu, Lục Nguyên cũng không biết mình đã nhận lấy bao nhiêu đạo kiếm khí.

    Những tia kiếm khí này một đạo tiếp một đạo kích thích thân thể, pháp lực và thần hồn của mình.

    Đột nhiên, Lục Nguyên phát hiện pháp lực của mình sinh ra nửa muốn thừa nhận kiếm khí công kích, nửa muốn pháp lực trong nội thể bắt đầu biến hóa.

    Lại nói đến lúc này, pháp lực trong cơ thể mình bắt đầu biến hóa, mà biến hóa này tựa hồ như ngưng tụ thành một loại chất, và đó chính là kim.

    Đúng vậy, rõ ràng là kim hệ.

    Lục Nguyên rất nghiêm túc theo dõi biến hóa, chỉ cảm giác biến hóa này rất là cổ quái.

    Mà lúc này, pháp lực sau lưng Lục Nguyên không ngừng trùng kích qua.

    Pháp lực lúc này không còn là Vân hệ mà đã chuyển qua Kim hệ.

    Pháp lực sau khi ngưng tụ liền hóa thành một con quái thú.

    Quái thú này đúng là Nhai Tí (Trừng Mắt).

    Đây chính là một trong Long Sinh Cửu Tử, bình sinh hiếu chiến, hay được trang trí trên đao hoàn.

    Những vũ khí này sau khi được trang trí hình tượng con rồng thì về sau càng tăng thêm lực lượng khiếp người.

    Kỳ thật, mỗi lần Lục Nguyên bị đạo kiếm khí đâm vào thân thể, kiếm vốn là Kim hệ, mà kiếm khí thì không tự chủ được có chút chệch hướng trong Kim hệ.

    Nhiều kiếm khí Kim hệ tiến vào trong thân thể, kích thích pháp lực thật lớn khiến cho pháp lực của Lục Nguyên không ngừng bị kích thích.

    Cuối cùng hoàn thành ừ Vân hệ pháp lực chuyển sang Kim hệ pháp lực.

    Một bước chuyển biến này có thể nói là lần dễ dàng nhất của Lục Nguyên/

    Nhai Tí biến trong Vân Long thập biến, rốt cuộc đã hoàn thành.

    Nếu mình có thể luyện thêm ba biến đằng sau thì có thể trùng kích cảnh giới cao nhất của Vân Long thập biến, Vân Long biến.

    Pháp lực thu lại, đem Nhai Tí biến thu vào trong cơ thể.

    Hiện tại vẫn còn đang ở trong Vạn Kiếm Luân Hồi, thân thể tiếp tục nhận lấy đủ loại kiếm khí kích thích.

    Mà kiếm khí càng về sau càng đáng sợ, vượt xa kiếm khí ban đầu.

    Kiếm khí hiện tại, tuy nhìn không lớn lắm, nhưng nồng độ kiếm khí bắt đầu vượt quá mười lần.

    Hơn nữa, kiếm khí lại rất nhanh.

    Một kiếm tiếp một tiếp, khiến cho người tiếp không kịp.

    Kiếm khí cũng có tổ hợp, tựa như một kiếm thủ đáng sợ nhất.

    Kiếm khí càng lúc càng nhanh, một đạo tiếp một đạo.

    Thời điểm lúc này, đồng thời cũng có những đạo kiếm quang bén nhọn, ác liệt đến cực điểm bay tới.

    Với nhãn lực của Lục Nguyên hiện tại, thì đạo kiếm quang này so với trước kia thì nhanh hơn và ác liệt hơn.

    Càng thêm đáng sợ.

    Vốn hắn có thể dùng kiếm pháp để ngăn cản hoặc chống đỡ, nhưng bây giờ chỉ có thể dùng thân thể của mình mà hứng lấy.

    Đây là một yêu cầu rất cao đối với Lục Nguyên.

    Nhãn lực của Lục Nguyên lúc này đã đạt đến một trình độ nghịch thiên.

    Cái này kỳ thật đối với sự trưởng thành của Lục Nguyên cũng có chỗ tốt rất lớn, giúp cho Lục Nguyên có thể đánh thắng dễ dàng.

    Bây giờ, Lục Nguyên đã tiến bộ hơn, một kiếm này trong tích tắc đã nằm gọn trong mắt Lục Nguyên.

    Một sơ hở thật nhỏ cũng có thể nhìn thấy.

    Đây quả thực là một huấn luyện thật lớn cho Lục Nguyên.

    Nhưng Lục Nguyên cũng vẫn cảm thấy chưa đủ.

    Ví dụ như, nền tảng kiếm đạo cùng với nhãn lực của Lục Nguyên bây giờ so với những thế hệ kinh qua vạn chiến vẫn còn kém quá xa.

    Lục Nguyên phần lớn thời gian đều dùng để ngủ nướng.

    Mà bây giờ, hắn đang trong giai đoạn huấn luyện, tất cả phải từ bỏ hết.

    Đồng thời còn có trình độ nhẫn nại.

    Cơ hồ đồng thời có bảy đạo kiếm quang đánh úp lại.

    Lục Nguyên thân thể nhoáng một cái, đồng thời tiếp lấy bảy đạo kiếm quang, đem bảy đạo kiếm quang này kích thích vào trong nội thể.

    Kiếm khí tiến vào nội thể nhiều như vậy, rốt cuộc đã bắt đầu sinh ra sự biến chất.

    Kiếm khí bên trong cơ thể đã trùng kích pháp lực, thân thể và thần hồn.

    Pháp lực, thân thể, thần hồn trùng kích đều nhiễm đặc điểm của kiếm khí.

    Lúc này pháp lực mang theo kiếm khí dày đặc.

    Thân thể chứa kiếm khí cứng rắn, thần hồn có chứa lực trùng kích của kiếm khí.

    Ầm một tiếng, trong nội thể của hắn sinh ra nổ mạnh.

    Giờ phút này, Lục Nguyên phát hiện thân thể của mình sinh ra biến hóa cực lớn.

    Pháp lực, thần hồn, thân thể bắt đầu có sự liên hệ với nhau.

    Pháp lực, thần hồn, thân thể từng loại hóa thành một bộ phận của kiếm.

    Pháp lực hóa thành chuôi kiếm, thân thể hóa thành thân kiếm, thần hồn hóa thành mũi kiếm.

    Mà bản thân kiếm chính là bản thân của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên phát hiện mình biến thành một thanh kiếm.

    Một thanh kiếm không biết truyền lưu từ niên đại nào.

    Thiên kiếm hồn, địa kiếm hồn và nhân kiếm hồn đã hợp nhất lại với nhau.

    Thần như người, người như kiếm.

    Trong quá trình này, pháp lực, thân thể, và thần hồn ba loại dung hợp ngày càng mật thiết.

    Tam cực quy nhất.

    Đúng vậy, đây chính là tam cực quy nhất.

    Trong quá trình này, Lục Nguyên có thể ngộ được nhiều hơn.

    Nhưng vì bốn chữ “tam cực quy nhất” cứ xâm nhập vào trong đầu óc của hắn, cứ thế khiến hắn trở về thế giới thật của mình chứ không còn là một thanh kiếm.

    Cũng may, Lục Nguyên phát hiện bản thân mình đã đạt được trình độ tam cực quy nhất.

    Quả thật không dễ dàng chút nào.

    Trước kia Luyện Khí, Luyện Thể và Trường Sinh ba đại cảnh giới tu hành, pháp lực, thân thể, thần hồn đến bây giờ rốt cuộc đã kết hợp lại thành một chỉnh thể.

    Trên cơ bản, khi đạt đến trình độ này, tu hành của bản thân đã đi đến bước cuối cùng.

    Tối đa chỉ còn một bước cuối cùng là Trường Sinh Thập Trọng là đại viên mãn rồi.

    Về sau bắt đầu tìm kiếm cơ hội phát triển bên ngoài.

    Sau khi tam cực quy nhất, thực lực so với Trường Sinh Bát Trọng muốn cao hơn nhiều.

    Ví dụ như, với thực lực Trường Sinh Bát Trọng, mỗi một lần chỉ dùng thần hồn hoặc pháp lực riêng rẽ.

    Nhưng khi đạt tới Trường Sinh Cửu Trọng, mỗi một kiếm đều là pháp lực, thần hồn và thân thể ba người hợp nhất lại.

    Lục Nguyên phục hồi lại tinh thần, phát hiện mình vẫn phải ứng phó đủ loại kiếm khí.

    Giờ phút này, kiếm khí phát ra đã đạt đến con số mười, chính mình ứng phó đều có chút chật vật.

    Lục Nguyên xem xét, thấy Kiếm Pháp Luân đã khắc con số đến chín ngàn.

    Nghe nói Kiếm Pháp Luân này tổng cộng có thể phát ra vạn đạo kiếm khí.

    Chỉ có con số nhỏ người có thể qua cửa.

    Hắn bây giờ đã ứng phó đến con số chín ngàn.

    Tiếp tục như vậy xem mình có thể qua cửa hay không.

    Hắn đã luyện thành một biến trong Vân Long thập biến, pháp lực cũng đã trùng kích đến Trường Sinh Cửu Trọng.

    Hắn bây giờ hoàn toàn không có tâm tư nào khác, chuyên tâm ứng phó kiếm khí trước mặt.

    Chín ngàn một trăm đạo.

    Chín ngàn hai trăm đạo.

    Chín ngàn ba trăm đạo.

    Chín ngàn tám trăm đạo.

    Chín ngàn chín trăm đạo.

    Chín ngàn chín trăm chín mươi chín đạo.

    Một vạn đạo.

    Kiếm quang thứ một vạn này nhanh đến kinh người, mà cũng ác liệt đến kinh người.

    Chỉ thấy đạo kiếm quang này tựa hồ như háo thành tất cả kiếm chiêu trong thiên địa.

    Dưới tình huống như vậy, muốn đoán được nó thật không dễ dàng.

    Không có biện pháp, chỉ có thể thử một lần, cảm nhận bằng kiếm chiêu của mình.

    Thật vất vả mới chặn được kiếm khí thứ một vạn, kết quả Lục Nguyên mệt mỏi thở phù phù.

    Kiếm Pháp Luân chậm rãi ngừng vận chuyển.

    Rốt cuộc hắn đã chặn được một vạn đạo kiếm khí rồi.

    Mà giờ phút này, ở trên hư không xuất hiện một dòng chữ “Đệ nhất vạn linh một đạo kiếm khí sẽ xuất hiện sau nửa canh giờ.

    Đệ nhất vạn linh một đạo kiếm khí một vạn năm qua chưa từng có người phá giải”.

    Lục Nguyên khẽ giật mình.

    Nghe nói Vạn Kiếm Luân Hồi không phải chỉ có một vạn đạo kiếm khí sao?

    Như thế nào lại có một vạn lẻ một đạo?

    Một vạn lẻ một đạo!

    Một vạn đạo kiếm khí lúc trước chưa hề có thời gian dừng lại, khiến cho hắn phải thật gian nan, vất vả mới qua được.

    Mà bây giờ, rõ ràng còn có một canh giờ để nghỉ.

    Trọn vẹn một canh giờ!

    Như vậy, đạo kiếm khí thứ một vạn lẻ một này chỉ sợ so với bất cứ một đạo kiếm khí nào trước đó đáng sợ hơn nhiều.

    Thậm chí còn có thể gấp mười lần so với đạo kiếm quang thứ một vạn.

    Như vậy, hắn cần nghỉ ngơi để ngênh đón đạo kiếm khí thứ một vạn lẻ một.

    Ngồi xếp bằng cả buổi, ăn một chút đan dược khôi phục pháp lực, tận lực nghỉ ngơi, đầu óc của hắn lại nhớ lại khoảng thời gian gần đây, bản thân đối với lĩnh ngộ kiếm đạo trở nên sâu sắc rất nhiều.

    Kiếm Pháp Luân đã bắt đầu từ từ chuyển động.

    Âm thanh tran trát vang vọng khắp không gian trống rỗng.

    Trong không gian đó, đạo kiếm khí thứ một vạn lẻ một đã sắp phóng xuất ra ngoài.

    Lục Nguyên tập trung tinh thần chuẩn bị tiếp nhận đạo kiếm quang thứ một vạn lẻ một.

    Bên ngoài Vạn Kiệm Luân Hồi, Chu Thanh Huyền đang đứng chắp tay.

    Còn Cầm vệ, Kỳ vệ, Thi vệ, Họa vệ bốn người tạm thời buông lỏng việc yêu thích của mình.

    Vạn Kiếm Luân Hồi rất khó qua.

    Đời thứ tám lúc ấy có thể qua được một vạn đạo kiếm khí chỉ có Yến Thương Thiên và Chu Thanh Huyền hai người.

    Những người khác, ngay cả Sở Đoạn cũng không làm được.

    Mà bây giờ muốn bọn họ tin rằng Lục Nguyên có thể qua được một vạn đạo kiếm khí thì bọn họ không thể nào tin nổi.

    Thời gian chậm rãi qua đi.

    Thời gian đi qua cũng lâu rồi.

    Nhưng Lục Nguyên vẫn còn chưa ra.

    Đồng hồ cát từng hạt từng hạt rớt xuống.

    Đã đến giờ rồi.

    Vạn Kiếm Luân Hồi có thời gian cố định.

    Hiện tại đã đến giờ rồi nhưng Lục Nguyên vẫn chưa đi ra.

    Như vậy hắn có lẽ đã thông qua Vạn Kiếm Luân Hồi.

    Tứ vệ Cầm, Kỳ, Thi, Họa liếc mắt nhìn nhau, trong lòng không biết có bao nhiêu khiếp sợ.

    Kỳ vệ lên tiếng:

    - Quả nhiên không hổ là thiên tài mà chủ nhân nhìn trúng.

    Tam vệ khác mặc dù không có lên tiếng, nhưng cũng đồng ý với ý kiến này.

    Nhưng lập tức tứ vệ lại phát hiện có chỗ không đúng.

    Thật sự là không đúng.

    Rõ ràng Vạn Kiếm Luân Hồi đã hoàn thành, nhưng như thế nào Lục Nguyên lại không có ra.

    Hẳn là hắn chết bên trong không chừng.

    Không nên!

    Trong lúc bốn người đang cảm thấy không ổn thì một đạo kiếm khí ác liệt từ huyền thiết chi môn được truyền ra ngoài.

    Kiếm khí như thế, xuyên thấu qua huyền thiết chi môn dày hơn mười trường khiến bọn họ như ngồi trên núi lửa.

    Tứ vệ đồng thời cảm giác thân thể của mình nóng rực lên.

    Làm sao có thể?

    Khoảng cách như vậy, lại còn có huyền thiết chi môn ngăn cách, nhưng kiếm khí vẫn bốc hơi nóng lên.

    Đây rốt cuộc là kiếm khí đáng sợ đến cỡ nào?

    Đây là kiếm khí thần ma.

    Kỳ vệ là người thứ nhất không nhịn được hỏi:

    - Chủ nhân, đây là gì vậy?

    - Đây là đạo kiếm khí thứ một vạn lẻ một.

    Chu Thanh Huyền chậm rãi nói.

    - Còn có một đạo kiếm khí thứ một vạn lẻ một sao?

    Thi vệ hỏi:

    - Không phải là Vạn Kiếm Luân Hồi?

    - Là đạo cuối cùng của Vạn Kiếm Luân Hồi.

    Thực sự không phải là đệ nhất vạn đạo, mà là một vạn lẻ một.

    Đạo kiếm khí thứ một vạn lẻ một này trình độ rất đáng sợ, vượt xa những cái trước.

    Thậm chí có thể gấp mười lần đạo thứ một vạn.

    Chu Thanh Huyền chắp tay nói:

    - Năm đó, ta và Yến sư huynh đều khiêu chiến qua Vạn đạo kiếm khí, nhưng đạo kiếm khí thứ một vạn lẻ một này đều thấy bại cả.

    Về phần những người khác thì ngay cả một vạn đạo kiếm khí còn không qua được thì làm sao cảm giác được kiếm khí thứ một vạn lẻ một này.

    Lục Nguyên không biết có thể qua được hay không?

    Không có khả năng thông qua!

    Dù sao năm đó Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền hai người đều không qua được khảo nghiệm của đạo kiếm khí thứ một vạn lẻ một này.

    Đã qua được nửa ngày, Chu Thanh Huyền thản nhiên nói:

    - Thông qua được!

    Còn có đạo kiếm khí thứ một vạn lẻ một.

    Đạo kiếm khí năm đó Yến Thương Thiên và Chu Thanh Huyền đều không qua được nhưng hiện tại Lục Nguyên đã qua được rồi.

    Tứ vệ đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

    Chẳng lẽ Lục Nguyên thiên phú về kiếm đạo còn vượt qua Yến Thương Thiên và Chu Thanh Huyền.

    Kỳ thật thì cái này cũng không nắm chắc.

    Năm đó Yến Thương Thiên và Chu Thanh Huyền không có ai chỉ điểm, còn Lục Nguyên thì lại được hai người chỉ điểm rất nhiều.

    Rất nhiều sai sót của hắn đều được Yến Thương Thiên uốn nắn lại.

    Thiên phú của Lục Nguyên cùng với Yến Thương Thiên cũng không sai biệt bao nhiêu.

    Chu Thanh Huyền chắp tay sau lưng.

    Ông ta hiện tại hiếu kỳ nhất chính là sau khi thông qua đạo kiếm khí thứ một vạn lẻ một thì sẽ được cái gì?

    Đây là sự kiện mà ông ta cho đến nay vẫn rất hiếu kỳ.

    Hiện tại có thể cởi bỏ được rồi.

    Đạo kiếm khí thứ một vạn lẻ một!

    Đây là cái ác liệt nhất trong thiên địa kiếm khí.

    Cơ hồ là kiếm khí tung hoành không thể địch nổi.

    Đây là kiếm khí đáng sợ nhất mà Lục Nguyên chưa từng nhìn thấy.

    Đây là kiếm khí giống như thần ma.

    Kiếm khi như thế, cơ hồ khi vừa mới ra đã muốn đâm thủng Lục Nguyên, muốn đem Lục Nguyên đang còn sống mà thiêu hủy hết.

    Trong giờ khắc này, điều mà Lục Nguyên có thể làm chính là vận dụng Thủy hoàng kiếm đạo, bao quanh mình trong Thủy hoàng kiếm đạo.

    Mà đạo kiếm khí giống như thần ma này vọt vào nội thể của Lục Nguyên.

    Phanh!

    Một khắc này, Lục Nguyên hiểu được mình cảm thấy rất may mắn.

    Đạo kiếm khí thần ma giống như Hỏa hệ kiếm khí, cùng với Thủy hoàng kiếm đạo trong nội thể của mình trung hòa.

    Nếu như mình không luyện được Thủy hoàng kiếm đạo, mà đổi thành một kiếm đạo khác, chỉ sợ sẽ thua trận này.

    Đây chính là vấn đề liên quan đến vận khí.

    Trong nước thì lửa sẽ không làm gì được.

    Cũng không biết qua bao lâu, Lục Nguyên biết rõ mình đã vượt qua được đạo kiếm khí thứ một vạn lẻ một Hỏa thần kiếm khí.

    Mà kết quả nhận được sau khi thông qua đạo kiếm khí thứ một vạn lẻ một này cũng chính là điều mà Chu Thanh Huyền hiếu kỳ nhất: Ngũ đạo Hỏa hệ kiếm ý.

    Trọn vẹn năm đạo Hỏa hệ kiếm ý.

    Dung nham kiếm ý

    Đại nhất kiếm ý!

    Triêu dương kiếm ý!

    Si chi kiếm ý!

    Hỉ chi kiếm ý tất nhiên là thuộc sở hữu của hành hỏa kiếm ý.

    Hỉ chính là tâm, mà tâm thì thuộc gan.

    Cho nên bên trong ham hành chi, chữ hỷ thuộc Hỏa hệ kiếm ý.

    Chương 468-469: Vạn Thế Kiếm Sư

    Thoáng một cái liền hiểu ngay năm chủng loại Hỏa hệ kiếm ý.

    Lục Nguyên thật không ngờ, sau khi thông qua đạo kiếm khí thứ một vạn lẻ một, rõ ràng nhận được Ngũ đạo Hỏa hệ kiếm ý.

    Đây thật sự là niềm vui ngoài ý muốn.

    Kỳ thật, Vạn Kiếm Luân Hồi chính là Vạn Thế Kiếm Sư lưu lại cho truyền nhân của Kiếm Tông.

    Truyền nhân Kiếm Tông năm đó ở trong này lưu lại rất nhiều kỷ vật.

    Quý nhất chính là năm đạo kiếm ý này.

    Vạn Nhất Luân Hồi một vạn lẻ một kiếm của Kiếm Tông thật khó khăn mới thông qua.

    Yến Thương Thiên và Chu Thanh Huyền năm đó đều không qua được.

    Lục Nguyên bởi vì có Thủy hoàng kiếm đạo nên mới có thể đột phá.

    Vạn Thế Kiếm Sư năm đó quả thật được xưng là tuyệt thế.

    Trong truyền thuyết, Vạn Thế Kiếm Sư được nhân gian xưng tụng là người đã huấn luyện cho ba ngàn người, so với Yến Thương Thiên còn cao hơn nhiều.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng thở ra một hơi.

    Chính mình kỳ thật muốn tại Kim hệ kiếm ý đột phát Kim hoàng kiếm đạo.

    Nào ngờ đây, hiện tại Kim hệ kiếm ý mới được bốn loại mà Hỏa hệ kiếm ý chính mình đã ngộ ra bảy loại.

    Hỏa chi kiếm ý, Mạc chi kiếm ý, Dung nham kiếm ý, Đại nhất kiếm ý, Triêu Dương kiếm ý, Sỉ chi kiếm ý, Hỉ chi kiếm ý.

    Nhưng muốn mượn bảy loại Hỏa chi kiếm ý này để thông hiểu Hỏa hoàng kiếm đạo là rất khó khăn.

    Ít nhất, Lục Nguyên hiện tại một chút cảm giác cũng không có.

    Mà thôi, cũng không bắt buộc.

    Lần này, theo Chu sư thúc tổ luyện kiếm, cái lợi có ba cái.

    Thứ nhất căn cơ kiếm đạo đã ổn hơn.

    Thứ hai là pháp lực tăng lên Trường Sinh Cửu Trọng.

    Cuối cùng là lĩnh ngộ năm loại Hỏa hệ kiếm ý.

    Không phải!

    Không thể gọi là lĩnh ngộ, mà nên gọi là trưc tiếp nhận được năm đạo Hỏa hệ kiếm ý.

    Hiện tại, pháp lực của mình tăng lên Trường Sinh Cửu Trọng được xem là chỗ lợi lớn nhất.

    Nhưng trong tương lai, căn cơ ổn định về kiếm đạo mới chính là cái lợi vô cùng.

    Tốt rồi, có thể xuất quan!

    Lục Nguyên chậm rãi bước ra khỏi cánh cửa sắt dày mười trượng, rời khỏi Vạn Kiếm Luân Hồi.

    Chu Thanh Huyền nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Kiếm khí một vạn lẻ một?

    - Vâng, đúng!

    Lục Nguyên gật đầu.

    - Sau khi qua cửa thì được cái gì?

    Chu Thanh Huyền nhẹ nhàng hỏi.

    - Năm đạo Hỏa hệ kiếm ý.

    Lục Nguyên hồi đáp.

    Tứ vệ đều chấn động.

    Năm đạo Hỏa hệ kiếm ý!

    Nhân vật như Chu Thanh Huyền tất nhiên là không thèm để ý, nhưng tứ vệ lại lắp bắp kinh hãi.

    - Xem ra, tu hành của người có thể tạm ngừng tại đây.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Mau ra ngoài đi.

    Hiện tại cuộc chiến giữa thuộc hạ Đông Phương Yêu và Hoa Sơn đã đến hồi kịch liệt.

    Ngươi hãy nên đi thử một lần.

    Nếu như về sau hữu duyên, ta sẽ dạy ngươi những cái khác ngoài Luân Hồi.

    Lục Nguyên lập tức chắp tay tạ ơn.

    Chu sư thúc tổ huấn luyện mình, khiến cho mình được lợi rất nhiều, tất nhiên là phải cảm ơn.

    Chu Thanh Huyền hừ lạnh một tiếng, sau một khắc liền biến mất, không còn thấy bóng dáng.

    Tứ vệ tất nhiên là cũng biến mất theo.

    Lục Nguyên từ trong Tư Quá Phong trở về núi Hoa Sơn.

    Sau khi đến nơi, hắn biết rõ Hoa Sơn vẫn bị yêu ma tấn công, mà thời gian cũng chỉ mới hơn một tháng.

    Không có khả năng!

    Chính mình ở trong Tư Quá Phong đã hơn nửa năm.

    Như thế nào chỉ mới hơn một tháng?

    Lục Nguyên không khỏi ngạc nhiên.

    Nhưng rất nhiều trưởng lão, đệ tử của Hoa Sơn tuyệt không có khả năng lừa gạt mình.

    Như vậy cũng chỉ có một khả năng, chính là trong tay Chu sư thúc tổ có pháp bảo có thể kéo dài thời gian.

    Nếu quả thật như thế thì có thể nói thế gian to lớn quả nhiên không thiếu những cái lạ.

    Được rồi, không quan tâm đến chuyện này nữa, nên tập trung vào cuộc chiến hiện tại.

    Lục Nguyên nghe ngóng một chút, phát hiện bên ngoài cuộc chiến hình như đang có chuyện quan trọng.

    Đang trong lúc suy nghĩ, Diệp Dương Dung đã tới tận cửa:

    - Nghe nói ngươi vừa mới xuất quan.

    Thật sự là vừa vặn.

    - Như thế nào rồi?

    Lục Nguyên hỏi.

    Diệp Dương Dung nói:

    - Gần đây có khai quật được một bản bí tịch.

    Nếu ở vùng phụ cận Hoa Sơn thì thôi, nhưng quyển bí tịch này lại thuộc Hoa Sơn chúng ta.

    Một môn kiếm pháp tương đối cao minh: Tấn Lôi kiếm pháp.

    Môn Tấn Lôi kiếm pháp này cùng với Hi Di kiếm pháp dương danh thiên hạ.

    Vốn vị tiền bối đó được mai táng xung quanh Hoa Sơn, mà Tấn Lôi kiếm pháp bởi vì đủ loại đại nạn mà mất đi một phần.

    Môn kiếm pháp này có thể tìm về thì đối với Hoa Sơn chúng ta coi như trợ giúp rất lớn.

    Nếu như rơi vào tay yêu ma thì tuyệt đối không thể.

    Lục Nguyên lại tiếp tục lắng nghe.

    Diệp Dương Dung nói tiếp:

    - Cho nên, trận chiến hư không đều do nhân vật dưới đại đạo cảnh ra tay.

    Nếu như bên nào thắng thì sẽ được Tấn Lôi kiếm pháp.

    Ngươi đã trở về rồi thì cũng là một hiệp lực thật lớn.

    Diệp Dương Dung đem tình huống đại khái nói qua một lần.

    Lục Nguyên liền hiểu ra sự việc.

    Diệp Dương Dung biết thực lực của Lục Nguyên sắp đạt đến cảnh giới cao nhất của Trường Sinh đạo.

    Lần này, Trường Sinh đạo của Hoa Sơn đã giao thủ với Trường Sinh đạo của yêu ma gần một tháng này.

    Bắc Phong cử người xuất thủ không nhiều.

    Với thực lực như Sở Phi, Độc Cô Diệp thì trong cuộc chiến như vậy phải yếu đi một chút.

    Lục Nguyên trở về vừa vặn trám vào chỗ thiếu đó.

    Mà lúc này, Bắc Phong kiếm tiên đều đã ra hết.

    Bắc Phong bởi vì nhiều đại nạn nên thực lực bây giờ có phần yếu.

    Kiếm tiên có thể ra tay hiện tại cũng chỉ có bốn người Diệp Dương Dung, Sở Phi, Độc Cô Diệp và Lục Nguyên.

    Đông Phong bên kia kiếm tiên rất nhiều.

    Hiện tại, chiến tích nhiều nhất chính là Độc Kiếm Tiên Thạch Trùng Thiên.

    Thứ hai là Tỉnh Kiếm Tiên Lăng Lạc Thạch.

    Trừ hai người này ra còn có sáu vị kiếm tiên khác, trong đó kể cả Tạp Kiếm Tiên Tây Môn Loạn.

    Nam Phong có kiếm tiên Mạc Thùy Thùy đang đứng thứ ba, ngoài ra còn có năm vị kiếm tiên nữa, kể cả Nam Cung Tuệ.

    Toàn bộ Kiếm Tông tổng cộng phái ra mười bốn vị kiếm tiên.

    So với Kiếm Khí Tông có thể phái ra bốn vị kiếm tiên quả thật là nhiều hơn.

    Khí Tông Tây Phong có Tử Hà Bách Lý Đoạn Khánh Chi đang đứng thứ năm.

    Ngoài ra còn có sáu vị kiếm tiên cấp.

    Trung Phong thì cũng như Bắc Phong, tổng cộng phái ra bốn vị kiếm tiên.

    Nhưng Trung Phong gần đây suy yếu lâu ngày.

    Mà Bắc Phong trong hai cuộc chiến với Nguyên Lăng Thượng Nhân đã chết quá nhiều kiếm tiên.

    Khí Tông tổng cộng phái ra mười một vị kiếm tiên.

    Lần này, Hoa Sơn phái ra hai mươi chín vị kiếm tiên.

    Hai mươi chín vị kiếm tiên, hiện tại mà nói đây là thực lực mạnh nhất mà Hoa Sơn có thể bày ra.

    Tấn Lôi kiếm pháp là một bộ kiếm pháp của Hoa Sơn.

    Mà Hoa Sơn lần này đối địch cũng chính vì nguyên nhân “không cho phép bất cứ một tuyệt kỹ Hoa Sơn nào truyền ra bên ngoài”.

    Yêu ma nếu như có thể học được Tấn Lôi kiếm pháp thì ngày mai sẽ có người học được Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm hay Triêu Dương nhất khí kiếm.

    Điều này nhất định phải ngăn chặn.

    Lục Nguyên đứng giữa đám người.

    Trong trận chiến hư không, Bắc Phong và Trung Phong là yếu nhất, cho nên đứng ở vị trí một bên, không làm người khác chú ý.

    Sau một lúc, nhân vật bên yêu ma cũng đã tới.

    Người so với bên yêu ma thì ít hơn, tổng cộng chỉ có chín người.

    Cầm đầu đám yêu ma là một người gầy như cây kiếm, tóc rối bời.

    Quả là Kiếm trưởng lão.

    Một người gầy teo, dáng người không cao, nước da đen hắc, sau lưng mọc hai cái cánh.

    Đúng là Bức trưởng lão.

    Đi theo đằng sau hai yêu ma này là rất nhiều yêu ma trưởng lão khác.

    Ví dụ như Hồ trưởng lão mà Lục Nguyên đã đánh bại.

    Xà trưởng lão vô cùng yêu mị.

    Văn trưởng lão vừa gầy lại vừa nhỏ.

    Hạc trưởng lão dáng người như tiên phong đạo cốt.

    Bạch Hồ trưởng lão hai mắt hận thù nhìn chằm chằm về phía Lục Nguyên.

    Người mà đặt giữa đám người cũng không nhìn thấy Pháp trưởng lão.

    Cùng với Hỏa trưởng lão vừa dữ tợn vừa to lớn.

    Thập đại trưởng lão ngoại trừ Điện trưởng lão đã chết trong tay Lục Nguyên thì cửu đại trưởng lão toàn bộ đã có mặt.

    Lần này, đám yêu ma cùng với Hoa Sơn đã cử ra người có cảnh giới cao nhất trong Trường Sinh cảnh ra chiến đấu.

    Ở đây tổng cộng có hơn ba mươi người.

    Bất luận người nào cũng rất mạnh, e rằng sẽ khiến người khác phải khiếp sợ.

    Hoa Sơn cũng đã cử ra đội hình mạnh nhất của mình.

    Trận chiến này còn chưa bắt đầu, nhưng bất luận yêu ma hay là Hoa Sơn đều nín thở, không dám phát ra chút âm thanh nào.

    Quần hùng bên dưới nhìn ba mươi tám người trên trận chiến hư không.

    Gió trên núi thổi phần phật.

    Càng lúc càng lớn.

    Mây đen trên bầu trời cũng càng lúc càng dầy.

    Trong đám người ở đây, cơ bản đều xem Thạch Trùng Thiên của Kiếm tông là thủ lĩnh, đương nhiên sẽ không chịu để Đoạn Khánh Chi của Khí tông đứng đầu, trở thành một thủ lĩnh khác.

    Độc Kiếm Tiên Thạch Trùng Thiên mở miệng nói:

    - Yêu ma thập đại trường lão…. không đúng, phải gọi là cửu đại trưởng lão, trận chiến này đánh thế nào đây?

    Kiếm trưởng lão trong Yêu ma cửu đại trưởng lão cười ha ha nói:

    - Đánh thế nào sao?

    Rất đơn giản, hai bên chúng ta giao thủ một đối một, cuối cùng bên nào còn người thì tính là bên thắng.

    - Cái gì!

    Nghe thấy tin tức này, bọn người Kiếm tiên bên phía Hoa Sơn đều cả kinh.

    Tình huống hiện tại, phía bên Kiếm tiên Hoa Sơn chỉ phái ra 29 người, còn phía bên yêu ma chỉ phái ra cửu đại trưởng lão, mà cửu đại trưởng lão lại lựa chọn phương thức chiến đấu bất lợi nhất với bọn họ, đánh tới lúc bên nào không còn người thì tính ra bên thắng, tại sao bọn chúng lại tự tin như vậy chứ.

    Thạch Trùng Thiên nhìn về phía Kiếm trưởng lão, lại nhìn các trưởng lão khác:

    - Kiếm trưởng lão nói thật chứ.

    - Những lời ta nói đương nhiên là thật, ngươi cho rằng ta giống như người trong chính đạo các ngươi, ăn ở hai lòng hay sao.

    Kiếm trưởng lão cười lạnh nói.

    - Người trong yêu ma, vô cùng ma tính, nói lời không giữ lời, cũng là chuyện rất bình thường, chúng ta làm sao dám tin lời yêu ma các ngươi.

    Thanh âm này xuất phát từ Hạ Chung Chi của Kiếm tông đông phong, Hạ Chung Chi chính là một kiếm tiên Trường Sinh bát trọng, tu vi cũng không tệ.

    Kiếm trưởng lão bình thản liếc nhìn Hạ Chung Chi: h

    - Ngươi thật ra cũng biết Kiếm trưởng lão ta, nào, chúng ta thân mật một chút.

    Thân hình Kiếm trưởng lão khẽ động, công kích thẳng tới phía Thạch Trùng Thiên.

    Thạch Trùng Thiên nhìn thấy tình huống này, cũng không khỏi giật mình, lập tức rút kiếm đề phòng, hắn cũng biết thực lực của Kiếm trưởng lão rất mạnh, chỉ sợ không thua kém mình.

    Mọi người đều nhìn thấy kiếm của Kiếm trưởng lão đã tiến sát người Thạch Trùng Thiên, chuẩn bị giao thủ với Thạch Trùng Thiên, nhưng bất ngờ lại thấy Kiếm trưởng lão trở tay đâm thẳng về hướng Hạ Chung Chi, thay đổi mau lẹ bất ngờ này khiến những người khác căn bản không kịp phản ứng.

    Hạ Chung Chi vội vàng xuất thủ ngăn cản, nhưng trong nháy mắt trường kiếm của Kiếm trưởng lão đã phá vỡ phòng ngự của Hạ Chung Chi, chém đầu hắn rơi xuống đất.

    Động tác dứt khoát, kiếm pháp tuyệt đỉnh, xuất thủ cực nhanh.

    Trong thoáng chốc, phía bên Hoa Sơn im lặng như tờ, bọn họ tuyệt đối không ngờ thực lực của Kiếm trưởng lão lại cường đại như vậy, khi đối địch thì biến ảo khó lường.

    Kiếm trưởng lão tiến lui bất ngờ, đùa giỡn Thạch Trùng Thiên, thực chất là giết chết Hạ Chung Chi, tất cả chỉ diễn ra trong nháy mắt, quả nhiên là uy mãnh vô song, giống như Quan Vũ trảm Nhan Lương ở nhân gian.

    Kiếm trưởng lão quay lại chỗ cũ, cười lớn ngạo nghễ, kiếm chiêu vừa rồi thật sự đã đánh bạt khí thế của đám người Hoa Sơn.

    Khí thế mạnh mẽ làm lòng người run sợ.

    Khi Lục Nguyên đang định ra tay, lúc này, trong đám người Đông Phong kiếm tiên lại có một người đi ra:

    - Kiếm trưởng lão, ngươi gian trá lừa gạt, đánh lén người khác, là loại người gì chứ.

    Người này chính là kiếm tiên Hạ Hoa Chi của Đông Phong, Trường Sinh cửu trọng, là huynh trưởng của Hạ Chung Chi, hắn nhìn thấy đệ đệ của mình chết trong tay Kiếm trưởng lão, không khỏi đau lòng, bất giác đứng dậy.

    Kiếm trưởng lão hừ lạnh nói:

    - Theo ý ngươi nói, vừa rồi là ta đánh lén, vậy nếu chính diện giao thủ, ngươi có thể tiếp được mấy chiêu của ta?

    Nếu ngươi có thể tiếp được mười chiêu của ta thì xem như ngươi là nhân vật không tệ, ta sẽ giao trả Tấn Lôi kiếm pháp lại cho Hoa Sơn các ngươi, còn tặng cho ngươi thập toàn đại bổ đan quý hiếm của ta.

    Tranh chấp lần này giữa bọn họ chính là Tấn Lôi kiếm pháp, nếu người nào thắng được trận chiến này sẽ có được Tấn Lôi kiếm pháp, chuyện này kêu người ta không động tâm sao được.

    Còn có thập toàn đại bổ đan, nghe nói ở yêu ma giới có một loại đan dược, hấp thu tà khí giữa thiên địa mà thành, một khi đã luyện thành sẽ hóa thành dược lực cực kỳ hữu ích, có thể gia tăng rất nhiều pháp lực, loại thập toàn đại bổ đan này vô cùng trân quý.

    Hạ Hoa Chi nghe thấy cũng rất chấn động, nhưng hắn vừa định động thủ, nhìn về phía Kiếm trưởng lão, chỉ cảm thấy thân hình của Kiếm trưởng lão giống như là một ngọn kiếm sơn vô cùng hùng vĩ, kiếm thế mãnh liệt đè xuống người hắn, tựa hồ như muốn chôn sống hắn ở đó, luồng khí thế này tại sao lại khủng khiếp như vậy chứ.

    Lúc này Hạ Hoa Chi biết rõ, Kiếm trưởng lão đã gieo hạt giống thất bại vaèo lòng mình, nếu thật sự giao thủ với hắn, chỉ sợ trong mười chiêu rất có khả năng sẽ bị hắn chém chết.

    Hắn lại nhớ tới đệ đệ Hạ Chung Chi cũng bị một kiếm của Kiếm trưởng lão giết chết, mặc dù hắn mạnh hơn đệ đệ, nhưng khả năng chống đỡ trong mười chiêu là rất nhỏ.

    Hạ Hoa Chi vốn cũng không phải kẻ nhát gan như vậy, nhưng sau khi bị Kiếm trưởng lão gieo hạt giống thất bại vào trong lòng, càng nghĩ càng thấy sợ.

    - Ngươi có dám giao thủ không?

    Kiếm trưởng lão lại lạnh lùng quát.

    Hạ Hoa Chi suy nghĩ mông lung, chần chờ không thôi, sợ mất thể diện muốn xông tới nhưng lại sợ chết.

    - Thật là buồn cười, ngay cả dũng khí chống trả mười chiêu của ta cũng không có, vậy mà cũng dám khiêu chiến ta.

    Kiếm trưởng lão cười lạnh nói.

    Chỉ trong nháy mắt, Kiếm trưởng lão đã giết chết Hạ Chung Chi, áp chế Hạ Hoa Chi, đùa giỡn người đứng đầu Đông Phong chư kiếm tiên Thạch Trùng Thiên, chỉ dựa vào lực lượng một người mà làm được như thế, quả nhiên là vô cùng cao minh.

    Hắn làm như vậy đã khiến người của Hoa Sơn biết được tu vi của hắn chính là bán bộ đại đạo.

    Kiếm trưởng lão vốn cũng từng xuất thủ, nhưng từ trước đến giờ chưa bao giờ thể hiện tu vi bán bộ đại đạo như vậy, ngoại trừ lần đối đầu với Lục Nguyên, hiện tại mọi người mới phát hiện người này có tu vi bán bộ đại đạo.

    Chương 470-471: Hạ Chung Chi

    Kiếm trưởng lão thật sự rất mạnh!

    Lúc này đám người của Hoa Sơn đã hiểu rõ dụng ý của cướp đoạt Tấn Lôi kiếm pháp, đó chính là áp chế mạnh mẽ thể diện của phái Hoa Sơn, đả kích sĩ khí của phái Hoa Sơn.

    Sau trận chiến này, Kiếm trưởng lão chỉ sợ sẽ đại danh vang chấn, còn Hoa Sơn trở thành hòn đá lót đường để Kiếm trưởng lão thành danh.

    Hơn nữa gần đây, Hoa Sơn cũng không chiếm được ưu thế gì, âm thầm nghe nói đã hợp lưu với Thế Thiên Minh.

    Lúc này bọn họ cuối cùng cũng hiểu rõ dụng ý của đám yêu ma, Kiếm trưởng lão dựa vào tu vi bán bộ đại đạo, chỉ sợ kiếm tiên phía bên Hoa Sơn không có người nào là đối thủ của hắn.

    Đúng lúc này, một giọng nói truyền đến:

    - Kiếm trưởng lão, giống như hẹn ước lúc trước, nếu ngươi có thể đỡ được mười chiêu của ta, ta sẽ đưa cho ngươi hai bộ kiếm pháp đẳng cấp giống như Tấn Lôi kiếm pháp, thuận tiện đưa thêm 40 viên trung phẩm linh thạch, ngươi thấy thế nào.

    Thanh âm này vừa phát ra đã khiến toàn trường khiếp sợ.

    Lúc này, Kiếm trưởng lão đã thanh danh hiển hách, khí thế che trời.

    Dưới tình huống như vậy, lại có người dám khiêu chiến Kiếm trưởng lão, quả nhiên là có dũng khí.

    Hơn nữa, khẩu khí còn lớn như vậy, cho rằng Kiếm trưởng lão khó lòng đỡ được mười chiêu của hắn.

    Đây quả nhiên là cuồng ngôn cực đại.

    Trong lúc nhất thời, xung quanh đều trở nên yên tĩnh.

    Tất cả mọi người nhìn về phía người nói chuyện, chỉ thấy đó là một người thanh niên đứng ở vị trí gần bên Hoa Sơn kiếm tiên, trong tay người đó cầm một hồ lô rượu, vẻ mặt tự tại.

    Lục Nguyên!

    Lục Nguyên cười nói:

    - Thế nào, Kiếm trưởng lão, có dũng khí đỡ mười chiêu của ta hay không?

    Lục Nguyên đúng là đang tự tìm đường chết, mặc dù Lục Nguyên rất lợi hại, trước kia còn đánh bại Hổ trưởng lão trong thập đại trường lão, nhưng Hổ trưởng lão chỉ là nhân vật bình thường trong thập đại trường lão, còn Kiếm trưởng lão rõ ràng là người xếp nhóm đầu, thậm chí còn có thể là nhân vật xếp đầu tiên.

    Lục Nguyên ngươi lại dám khiêu chiến Kiếm trưởng lão, muốn thắng cũng rất khó, hơn nữa lại còn nóimười chiêu sẽ thu thập Kiếm trưởng lão, chuyện này bất luận từ góc độ nào đó mà nói cũng hoàn toàn không có khả năng.

    - Lục Nguyên, không được.

    Diệp Dương Dung quát.

    Sở Phi và Độc Cô Diệp cũng đều quát như vậy, xem ra bọn họ đều cảm thấy Lục Nguyên đang tìm đường chết.

    Lục Nguyên mỉm cười, nhẹ nhàng nhảy lên, đã đến chính giữa chiến trận hư không, tay đặt trên chuôi kiếm, mỉm cười nhìn về phía Kiếm trưởng lão:

    - Thế nào, có dám không?

    Kiếm trưởng lão vừa thấy Lục Nguyên, thân hình lập tức không ngừng biến hóa cực nhanh, làm cho người khác trở tay không kịp.

    Nhưng bước chân Lục Nguyên vẫn không động đậy, chỉ đưa mắt nhìn Kiếm trưởng lão.

    Quyết đấu của hai người này, một người căn bản không động thủ, chỉ đứng nhìn, còn một người khác thì không ngừng biến hóa thân hình, trên nhảy dưới tránh, quả nhiên cực kỳ cổ quái.

    Trên không trung Kiếm trưởng lão liên tục biến hóa ra không biết bao nhiêu thân hình, rốt cuộc cũng đành phải bất đắc dĩ đứng lại nói:

    - Lục Nguyên, xem ra ta không cách nào đỡ được mười chiêu của ngươi.

    Kiếm trưởng lão vừa rồi còn hung hăng càn quấy vô cùng, một kiếm giết chết Hạ Chung Chi Trường Sinh bát trọng, chín chiêu trọng thương Hạ Hoa Chi Trường Sinh cửu trọng, đùa giỡn Thạch Trùng Thiên Trường Sinh thập trọng, khí thế ngút trời, quả thực rất có dáng dấp một người địch cả Hoa Sơn.

    Nhưng hiện tại, kiếm của Lục Nguyên không động, người hắn cũng không động, lại làm cho Kiếm trưởng lão tự thừa nhận thất bại, không cách nào tiếp được mười chiêu của Lục Nguyên, quả nhiên làm cho người ta cảm thấy cực kỳ cổ quái.

    Trong lúc nhất thời, các vị kiếm tiên Hoa Sơn đều cảm thấy rất khó hiểu, cũng chỉ có mấy người có thực lực thâm hậu nhất như bọn người Thạch Trùng Thiên, Lăng Lạc Thạch là âm thầm phỏng đoán, cảm thấy được thâm ý bên trong.

    Thật sự là như vậy, khi Kiếm trưởng lão chuẩn bị tấn công Lục Nguyên, liền phát hiện khí thế của Lục Nguyên có gì đó kỳ lạ, sau khi Lục Nguyên ngông cuồng phát biểu sẽ thắng hắn trong mười chiêu, Kiếm trưởng lão càng chăm chú đánh giá cảm nhận.

    Nhưng hắn vừa cảm nhận đã cảm thấy rất hãi hùng.

    Hiện tại Lục Nguyên đang ở cảnh giới Chân kiếm vương, có thể khiến cho ngàn kiếm cúi đầu, bản thân Kiếm trưởng lão chính là kiếm yêu ngàn năm, nếu là cảnh giới kiếm vương vốn có cũng không có gì, nhưng hiện tại cảnh giới của Chân kiếm vương có áp chế nhất định đối với hắn.

    Nếu chỉ đơn giản như vậy thì cũng thôi đi, nhưng Kiếm trưởng lão không biết đã biến hóa bao nhiêu thân hình trên không trung, muốn dùng những tư thế này công kích Lục Nguyên, hắn cũng không phải kẻ sợ chết như Hạ Hoa Chi, nhưng bất luận hắn biến hóa như thế nào, Lục Nguyên vừa nhìn đã phát hiện ra chỗ sơ hở của hắn.

    Kiếm trưởng lão liên tục thay đổi mười mấy tư thế, nghĩ ra mấy trăm loại cách tiến công, nhưng đều bị Lục Nguyên dễ dàng phá giải.

    Kiếm trưởng lão là tu yêu ngàn năm, tu vi kiếm đạo xác thực bất phàm, trong cảnh giới Trường Sinh chưa từng đụng phải người nào có chiêu thức thắng được hắn, càng không bị người nào phá giải như vậy, nhưng hiện tại đụng phải Lục Nguyên lại bị phá giải sạch sẽ, hoàn toàn rơi vào thế hạ phong, không biết trong lòng sợ hãi thế nào.

    Lại cộng thêm hắn bị cảnh giới Chân kiếm vương của Lục Nguyên áp chế, bị phá thành như vậy, mơ hồ đã có ý thần phục Lục Nguyên, trong nháy mắt, tâm trí, dũng khí đều biến mất, không dám đánh tiếp, cho nên cũng chỉ có thể thừa nhận không đỡ được quá mười chiêu dưới kiếm của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên thấy hắn nhận thua cũng đồng ý buông tha.

    Kiếm trưởng lão vừa thấy ánh mắt Lục Nguyên không còn nhìn về phía kẽ hở của mình, lập tức thở phào nhẹ nhõm, lui về trong đám yêu ma.

    Khí diễm của hắn đã bị Lục Nguyên đả kích không còn gì.

    Trong trận chiến hư không, tiếng gió thổi phần phật.

    Kiếm trưởng lão trước đó còn vô cùng uy phong, giết chết Hạ Chung Chi, hẹn trong mười chiêu trấn trụ Hạ Hoa Chi, đùa giỡn Thạch Trùng Thiên đệ nhất Kiếm tông, khí thế vô cùng ngạo mạn, nhưng không biết tại sao, lại bị Lục Nguyên hù dọa, không dám tiếp ứng mười chiêu giao hẹn với Lục Nguyên.

    Nguyên do bên trong, Lục Nguyên và Kiếm trưởng lão đều biết rất rõ, khí thế của hai người giao phong, kiếm khí tương giao, đương nhiên là minh bạch.

    Nhưng những người khác cơ bản không hiểu, lại có mấy người như có điều suy nghĩ.

    Cũng chính vì phần lớn mọi người không hiểu rõ, cho nên đều cảm thấy kỳ quái, vì sao Kiếm trưởng lão lại nhận thua Lục Nguyên.

    Mặc dù đám người bên phía Hoa Sơn không rõ vì sao Kiếm trưởng lão lại nhận thua, tự nhận bản thân không tiếp được mười chiêu của Lục Nguyên, nhưng nghĩ lại, đây cũng là một chuyện rất tốt, nếu không có Lục Nguyên đứng ra, chỉ sợ khí thế của bên Hoa Sơn tiên môn cũng bị áp chế hoàn toàn, còn hiện tại đương nhiên sẽ không phát sinh loại chuyện này.

    Đến lúc này, đám người có Trường Sinh cảnh mạnh nhất phía bên Hoa Sơn và đám người có Trường Sinh cảnh mạnh nhất phía bên Yêu ma vừa vặn đang ở trạng thái cân bằng tạm thời.

    Lúc này một quang điểm tựa hồ nhàn nhạt phóng thích ra.

    Mọi người nhìn qua, chỉ thấy trên chiếc nhẫn tay phải trên di thể Hạ Chung Chi, có một luồng quang mang nhàn nhạt phóng thích ra.

    Loại hào quang này có màu sắc rất ôn nhu, Lục Nguyên nhìn sang, phát hiện đây là hào quang màu trắng nhạt, tựa hồ có chút giống như Vân Long thập biến tâm pháp của mình, ngay lập tức, có người nói:

    - Đây là hào quang gì chứ, giống như ánh sáng mặt trời mới mọc, cảm giác có liên quan đến Triều Dương tâm pháp.

    Một người của Đông Phong nói.

    - Cái này rõ ràng giống như sương mù, chắc chắn có quan hệ với Vân Vụ tâm pháp.

    Người của Kiếm tông Nam Phong nói.

    - Đây là màu tím, có thể có liên quan đến Khí tông của chúng ta.

    Người của Khí tông Tây Phong nói.

    Nói đến đây, mọi người mới giật mình.

    Thì ra trong mắt tất cả mọi người, những màu sắc này đều không giống nhau.

    Tại sao có thể có chuyện này, màu sắc lại trở nên khác nhau trong mắt mỗi người.

    - Lẽ nào là….

    Lục Nguyên là người phản ứng chậm nhất, dù sao hắn cũng là người trẻ tuổi nhất, kinh nghiệm ít nhất.

    Lúc này Lăng Lạc Thạch của Kiếm tông đã thốt lên:

    - Đại Đạo Pháp Tắc đan!

    Năm chữ này vừa vang lên, bất luận là phía bên Hoa Sơn, hay là phía bên yêu ma đều tràn đầy vẻ tham lam, chỉ là vẻ tham lam phía bên Hoa Sơn ít hơn bên yêu ma rất nhiều.

    Đại Đạo Pháp Tắc đan!

    Thứ này là thứ bất phàm.

    Cái gọi là Đại Đạo cảnh, kỳ thật chính là thứ nắm giữ pháp tắc thiên địa, từ chỗ nắm giữ bản thân chuyển biến đến nắm giữ ngoại giới.

    Không hề nghi ngờ, độ khó từ Trường Sinh cảnh đến Đại Đạo cảnh cũng không phải bình thường.

    Còn Đại Đạo Pháp Tắc đan có thể đề thăng một số khả năng tấn cấp Đại Đạo cảnh, nghe nói có người suy đoán, khả năng có thể đề thăng nửa thành, mặc dù chỉ có nửa thành nhưng đã là dị bảo hiếm có của Tu tiên giới, có không biết bao nhiêu người theo đuổi, đây chính là đệ nhất bảo vật trong Trường Sinh cảnh.

    Nhưng Đại Đạo Pháp Tắc đan thật sự rất thưa thớt.

    Đại Đạo Pháp Tắc đan ẩn chứa pháp tắc thiên địa.

    Mà pháp tắc mỗi người lĩnh ngộ đều khác nhau, cho nên, mọi người nhìn thấy Đại Đạo Pháp Tắc đan đều có màu sắc khác nhau, luyện Vân Long thập biến sẽ cảm giác là màu trắng, luyện Tử Hà Thiên Lý nhìn thấy là màu tím.

    Sau khi mọi người nhìn thấy màu sắc khác nhau, mới phát hiện đây là Đại Đạo Pháp Tắc đan.

    Hạ Chung Chi dựa vào cơ duyên trùng hợp đã có được Đại Đạo Pháp Tắc đan, trong lòng không biết đã vui mừng đến mức nào.

    Chỉ có điều với tu vi Trường Sinh bát trọng của hắn, muốn đạt tới đỉnh phong của Trường Sinh thập trọng, không biết phải đợi bao nhiêu năm nữa, mà chỉ đạt đến đỉnh phong của Trường Sinh thập trọng mới có tư cách dùng Đại Đạo Pháp Tắc đan.

    Nhưng Hạ Chung Chi cũng không quan tâm, cứ thế chờ đợi.

    Hắn cứ giữ dị bảo trong tay, chờ đến khi trùng kích Đại Đạo cảnh sẽ sử dụng, nào ngờ, lần này lại chọc tức một người không nên chọc tức, bị một kiếm đánh lén của Kiếm trưởng lão giết chết, món dị bảo này vốn sẽ không phát sáng, vì được pháp lực của Hạ Chung Chi đè áp khiến người ngoài không nhìn thấy, nhưng hiện tại Hạ Chung Chi chết rồi, dị bảo lại bắt đầu sáng lên.

    Kiếm trưởng lão hiện tại vô cùng chán nản, đáng chết, nếu sớm biết như vậy thì đã tìm kiếm pháp khí không gian của Hạ Chung Chi, có lẽ đã nắm được dị bảo này rồi.

    Với tu vi của Kiếm trưởng lão hiện tại đã có thể sử dụng món dị bảo này.

    Nhưng hiện tại những người thèm muốn dị bảo này không chỉ có Kiếm trưởng lão, mà tựa hồ tất cả kiếm tiên ở đây đều đang đỏ mắt thèm muốn.

    Tựa hồ ngay lập tức, rất nhiều người đều xông về phía thi thể của Hạ Chung Chi, để cướp đoạt chiếc nhẫn bên tay phải của Hạ Chung Chi.

    - Ầm….ầm…..ầm…..!

    Trong chốc lát không biết bao nhiêu người đã giao thủ, hiện tại nhóm người Trường Sinh cảnh cao cấp nhất cũng thể hiện bản lãnh của mình.

    Kiếm tông, Khí tông, Kiếm Khí tông, Yêu ma cửu đại trưởng lão, từng người thi triển ra thủ đoạn khác nhau.

    Các thức tuyệt kỹ xuất hiện!

    Trong công kích như vậy, không ngừng có người bị thua, bị thương.

    Thực lực của phía Hoa Sơn càng ngày càng yếu, có năm, sáu người bị thua đánh mất chiến lực, còn bên kia Hạc trưởng lão là người đầu tiên bị đánh bại, Bức trưởng lão giao thủ kịch liệt, bởi vậy có thể thấy tất cả mọi người đều muốn cướp lấy Đại Đạo Pháp Tắc đan.

    Trong tích tắc, tất cả các trưởng lão phía bên Hoa Sơn đều cảm thấy thân thể mềm nhũn, thực lực phát huy ngày một yếu, cảm giác vận chuyển pháp lực không trôi chảy.

    Lúc này trong đám Yêu ma truyền ra tiếng cười ngạo nghễ:

    - Chư vị đã trúng độc Bi Phong Thích Thu của ta rồi, rất không may, Đại Đạo Pháp Tắc đan này là của yêu ma chúng ta.

    Người lên tiếng chính là cô nương Bạch Hồ trưởng lão có dáng vẻ hoàn toàn vô hại, vị Bạch Hồ trưởng lão này cũng là một nhân vật rất tài giỏi, trong nháy mắt vừa rồi, nhân lúc mọi người đang bị Đại Đạo Pháp Tắc đan hấp dẫn, tạm thời quên thần trong giây lát, đã sử dụng Bi Phong Thích Thu độc của nàng.

    Vị Bạch Hồ trưởng lão này quả thật cũng cao cường, trong nháy mắt đã khiến đám người của Hoa Sơn trúng độc.

    Công phu hạ độc của người này có thể nói là nhất tuyệt, kỳ thật trong yêu ma thập đại trưởng lão, thực lực của Bức trưởng lão là mạnh nhất, trong chiến đấu đơn độc, chín người khác, bao gồm cả Kiếm trưởng lão đều không phải đối thủ của hắn.

    Nhưng hắn sở dĩ bị gọi là Bức lão nhị, là vì một lần hắn và Bạch Hồ trưởng lão đánh cuộc, xem người nào có lực sát thương lớn hơn, kết quả lần đánh cuộc đó, Bạch Hồ trưởng lão dựa vào độc thuật xuất thần nhập hóa giành được chiến thắng, Bức trưởng lão thua cuộc, cho nên người có chiến lực đệ nhất được gọi là Bức lão nhị, bởi vậy có thể thấy được độc thuật của Bạch Hồ trưởng lão lợi hại đến mức nào.à

    Lúc này trong nháy mắt Bạch Hồ trưởng lão đã hạ độc được rất nhiều trưởng lão của Hoa Sơn, còn lại bảy vị trưởng lão còn chiến lực đồng loạt xông về phía Đại Đạo Pháp Tắc đan.

    Bọn hắn đã nhất tề đồng lòng.

    Lần này nếu có thể cướp được Đại Đạo Pháp Tắc đan sẽ khiến Hoa Sơn chịu thiệt thòi lớn, giết thêm mấy người, Hoa Sơn sẽ mất hết thể diện, hơn nữa còn đánh mất dị bảo như Đại Đạo Pháp Tắc đan, đặc biệt đây là trận chiến hư không, nếu chuyện này truyền ra ngoài, yêu ma sẽ toàn thắng.

    Bức trưởng lão có tốc độ nhanh nhất, khi nhìn thấy sắp chạm đến Đại Đạo Pháp Tắc đan, hắn chộp tay tới, đúng vào lúc này, một thanh kiếm bất ngờ xuất hiện, thanh kiếm này cũng rất lợi hại, chọn đúng phương hướng và thời điểm.

    Bức trưởng lão cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thối lui sang bên cạnh, còn thanh kiếm giống như con rắn truy thẳng về phía Bức trưởng lão.

    Tốc độ của Bức trưởng lão lâu nay vẫn rất nổi tiếng, nhìn thấy kiếm đuổi theo cũng không quan tâm, một kiếm vừa rồi chỉ là bị đánh lén mà thôi.

    Thân hình Bức trưởng lão như điện, trong nháy mắt lóe lên, phát động thân pháp mà hắn học được từ Xích Dực yêu vương là Bức vương thân pháp!

    Bức vương nhất tiếu, thân hình chớp động, né tránh kiếm kia, lao thẳng về hướng Đại Đạo Pháp Tắc đan.

    Nhưng, đúng lúc này, thanh kiếm lại lóe lên, như muốn đâm vào yếu huyệt quanh người Bức trưởng lão.

    Tốc độ cực nhanh!

    Bức trưởng lão thấy thế, lập tức sử dụng Bức vương nhất tiếu trong Bức vương thân pháp của hắn, Xích Dực yêu vương năm đó chính là một trong mấy người nhanh nhất của Tấn quốc, nghe nói hắn chỉ cần mỉm cười, liền có thể đến bên cạnh người khác, với tốc độ này những người khác căn bản không nhìn thấy thân thể của hắn.

    Chương 472-473: Bức vương nhất tiếu

    Bức trưởng lão là chân truyền của Xích Dực yêu vương, lúc này cũng sử dụng Bức Vương nhất tiếu.

    - Bức Vương nhất tiếu!

    - Cái gì, là Bức Vương nhất tiếu!

    - Nghe nói Xích Dực yêu vương đã từng dựa vào Bức Vương nhất tiếu chạy trốn được kiếm của Yến sư bá.

    - Cái gì, có thể chạy trốn được kiếm của Yến sư bá.

    - Thật sự rất lợi hại.

    - Xích Dực yêu vương dựa vào Bức Vương nhất tiếu đã từng cướp được bội kiếm trên người Nguyên Dương Thượng Nhân.

    - Nguyên Dương Thượng Nhân cũng là chủ nhân của nhất phong, lẽ nào hắn có tốc độ đáng sợ như vậy.

    - Bức trưởng lão nghe nói đã luyện thành Bức Vương nhất tiếu, khi hắn tranh đoạt vị trí của yêu ma thập đại trường lão, dựa vào Bức Vương nhất tiếu đã đánh bại người đứng đầu tiền nhiệm của yêu ma thập đại trưởng lão là Địa trưởng lão, từ đó đến nay, hắn trở thành người đứng đầu của yêu ma thập đại trưởng lão.

    - Đó chính là Bức Vương nhất tiếu sao.

    - Vậy người đối địch với Bức trưởng lão là ai?

    - Không biết, hai cái cánh màu đen của Bức trưởng lão quá lớn, ngăn cản thân hình, chỉ nhìn thấy một chút y phục màu xanh, ngoài ra không nhìn thấy cái gì khác, mà người mặc y phục màu xanh ở Tu tiên giới lại rất nhiều.

    Bức Vương nhất tiếu có rất nhiều truyền thuyết, lúc này, thân hình của Bức trưởng lão đã cực nhanh, hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi mắt thường có thể nhìn thấy, còn mục tiêu của Bức Vương nhất tiếu chính là cổ họng của đối thủ, hắn dùng tuyệt kỹ chân chính cao nhất, đâm thủng cổ họng của đối thủ.

    Hắn vừa mỉm cười, thân hình đã hóa thành hư vô, chỉ còn lại tàn ảnh màu đen nhạt.

    - Đinh….!

    Một kiếm cứ thế chém ra, mạnh mẽ chém thẳng vào Bức trưởng lão ở trên hư không.

    - Cái gì!

    - Người nào lại phá được Bức Vương nhất tiếu!

    - Không thể nào, người này rốt cuộc là ai, tại sao phá được Bức Vương nhất tiếu.

    - Người nào lại có thể phá giải được Bức Vương nhất tiếu chứ, ông trời, mắt ta không phải bị hư rồi chứ.

    Đám người phía bên Hoa Sơn hiểu rõ hơn ai hết sự đáng sợ của Bức Vương nhất tiếu, bởi vì không biết bao nhiêu thế hệ nổi danh của Hoa Sơn đã chết dưới chiêu Vương nhất tiếu này, đây quả thực là chiêu thức tử thần, nhưng hiện giờ đã bị phá giải.

    Người có thể phá giải được Bức vương nhất tiếu, dùng một kiếm chặn được Bức trưởng lão rút cuộc là ai?

    Bức trưởng lão bị một kiếm chém ra, Bức Vương nhất tiếu rất nhanh trở về trạng thái hư vô, đôi cánh đen nhánh thu lại, lộ ra thân hình.

    Trong nụ cười của bóng người áo xanh có vài phần tự tại, nhưng cũng có cả vẻ chân thật, trong tay cầm một thanh linh kiếm tản phát ra hào quang sáng ngời!

    Hổ trưởng lão chấn động:

    - Lục Nguyên.

    Hắn có ấn tượng vô cùng sâu sắc với Lục Nguyên, dù sao trước đó không lâu hắn đã thảm bại dưới tay Lục Nguyên, bị trọng thương, hắn rất ít khi phải chịu thất thủ như vậy.

    Những người khác, bất luận là phía bên Hoa Sơn hay là phía bên yêu ma đều nhận ra dáng vẻ của Lục Nguyên.

    Người vừa ra tay chính là Lục Nguyên.

    Hắn rõ ràng có thể phá vỡ Bức Vương nhất tiếu của Bức trưởng lão!

    Đây chính là Bức Vương nhất tiếu!

    Bức trưởng lão hiện tại càng khiếp sợ, hắn tuyệt đối không ngờ, Lục Nguyên có thể phá giải được chiêu thức này của mình.

    Bức trưởng lão nói thế nào cũng có mấy phần kiêu ngạo, dựa vào bản lĩnh của hắn có thể đứng đầu yêu ma thập đại trưởng lão, danh xưng đệ tử của Xích Dực yêu vương cũng không phải là danh hão.

    Lúc trước hắn đã từng nói một câu:

    - Lục Nguyên, sư phụ của ngươi Lý Nguyên Bạch, bị trọng thương dưới tay sư phụ Xích Dực yêu vương của ta, cuối cùng dẫn đến, một người Trường Sinh kỳ chỉ có thể sống không đến 500 tuổi, ngươi nhất định cũng sẽ có số mệnh giống như sư phụ của ngươi, chết trong tay ta.

    Khi hắn nói ra câu này, hắn thật sự tin tưởng vào năng lực bản thân.

    Khi Lục Nguyên thắng được Hổ trưởng lão, dùng mười chiêu ước hẹn đè áp Kiếm trưởng lão, hắn vẫn cho rằng nhất định như vậy.

    Bởi vì, hắn có Bức Vương nhất tiếu.

    Chiêu thức Bức Vương nhất tiếu này có thể thân thể hóa thành trạng thái hư vô rất nhanh, căn bản không cách nào có thể kháng cự, bọn người Kiếm trưởng lão không ai có thể chống đỡ được chiêu này.

    Nhưng bây giờ Lục Nguyên xuất hiện, lại có thể phá giải được Bức Vương nhất tiếu của hắn.

    Lúc này, Bức trưởng lão biết rõ, thực lực của Lục Nguyên ở trên mình, nếu không thì cũng không thể phá giải tuyệt học mạnh nhất của mình.

    Bức trưởng lão cảm thấy mất hết thể diện, sư phụ của hắn là Xích Dực yêu vương có thể giết chết sư phụ của Lục Nguyên là Lý Nguyên Bạch, nhưng kết quả thực lực của hắn lại kém hơn Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đứng ở đó, thầm cảm thấy chiêu thức Bức Vương nhất tiếu vừa rồi cực kỳ lợi hại!

    Nói đơn giản, trong tích tắc đối mặt với Bức Vương nhất tiếu, bản thân hắn căn bản không kịp nhìn, nhưng may mắn là thân thể vẫn kịp phản ứng.

    Thân thể của Lục Nguyên theo bản năng chém ra một kiếm, vừa vặn chém đúng vào người Bức trưởng lão đang ở trạng thái Bức vương nhất tiếu.

    Sở dĩ thân thể của hắn có thể phản ứng nhanh như vậy, kỳ thật cũng là nhờ khoảng thời gian huấn luyện cùng Chu Thanh Huyền, đầu tiên là luyện tập nền tảng kiếm đạo, sau đó, đối diện với một vạn lẻ một đạo kiếm khí trong đại trận Vạn Kiếm Luân Hồi, luyện kiếm lâu như vậy, nhãn lực, tay lực đều có phản ứng kinh người.

    Cho đến sau này, căn bản không phải dựa vào nhãn lực, mà hoàn toàn dựa vào cảm giác của cơ thể để ngăn cản Vạn Kiếm Luân Hồi.

    Toàn bộ cơ thể giống như đã dung nhập vào kiếm.

    Càng không cần nói, phá được một vạn lẻ một đạo kiếm khí, cảm giác của Lục Nguyên vô cùng nhạy cảm, dùng kiếm cũng có một phần là cảm giác, cảm giác dùng kiếm rất đặc biệt, còn Bức trưởng lão cũng xui xẻo, vừa vặn đụng phải lúc cảm giác của Lục Nguyên đặc biệt tốt, bị một kiếm của Lục Nguyên phá giải Bức Vương nhất tiếu.

    Lúc này Lục Nguyên đột nhiên phát hiện, mình đã bị bao vây.

    Hiện tại còn lại bảy trưởng lão còn có sức chiến đấu, Bức trưởng lão, Kiếm trưởng lão, Hổ trưởng lão, Xà trưởng lão, Bạch Hồ trưởng lão, Pháp trưởng lão, Hỏa trưởng lão, đồng loạt bao vây.

    Chỗ Lục Nguyên đang đứng là gần Đại Đạo Pháp Tắc đan nhất.

    Bảy người bọn hắn cùng vây Lục Nguyên vào giữa.

    Bức trưởng lão trấn định tâm tình:

    - Thế nào, ngươi chỉ còn lại một mình, còn muốn đối kháng với bảy người chúng ta, hay là thành thật để chúng ta cướp Đại Đạo Pháp Tắc đan, chúng ta cũng sẽ không làm khó ngươi.

    Lục Nguyên cười lạnh nói:

    - Được rồi, được rồi, cứ để một mình ta đấu với bảy người trong yêu ma thập đại trưởng lão các ngươi.

    Cực kỳ có dũng khí!

    Câu nói của Lục Nguyên đã chấn động tất cả mọi người.

    Yêu ma thập đại trường lão, chính là tinh anh trong biết bao nhiêu tinh anh yêu ma, đỉnh phong của mười Trường Sinh cảnh tổ hợp mà thành, yêu ma thập đại trường lão là những người được chọn lựa của các đời khác nhau, nhưng bất luận là nhân vật của đời nào đều vô cùng lợi hại, giống như sư phụ Lý Nguyên Bạch của Lục Nguyên, có thể trong một khắc sống sót cuối cùng ám toán được Hồ trưởng lão là người có trình độ trung bình trong thập đại trưởng lõa, đã tương đối lợi hại rồi.

    Muốn một mình khiêu chiến với bảy người trong thập đại trường lão, chuyện khó khăn này thật sự không có mấy người có thể làm được, ít nhất ở đời thứ chín, đời thứ mười không có người nào làm được, nếu hiện tại Lục Nguyên làm được điều này thì sẽ trở thành kỳ tích chưa từng có trong mấy trăm năm, một mình khiêu chiến với bảy người trong yêu ma thập đại trưởng lão.

    Cái này. . . . . .

    Lục Nguyên xoay kiếm, đâm thẳng về hướng Kiếm trưởng lão, khí cơ của hắn đã sớm tập trung vào Kiếm trưởng lão, Kiếm trưởng lão bị cảnh giới Chân kiếm vương của Lục Nguyên khắc chế vô cùng nghiêm trọng, ai kêu bản thân hắn chính là kiếm yêu, thiếu chút nữa cúi đầu xưng thần.

    Một kiếm đâm tới của Lục Nguyên vô cùng huyền diệu, Kiếm trưởng lão lập tức ứng phó, kiếm chiêu và kiếm chiêu đối kích trên không trung.

    Kiếm trưởng lão lâu nay vẫn nổi danh với chiêu thức huyền diệu, hơn nữa không biết đã gặp qua bao nhiêu kiếm pháp, nhưng hiện tại hắn lại phát hiện một kiếm tiện tay đâm tới của Lục Nguyên cao minh hơn kiếm chiêu của hắn rất nhiều, hơn nữa căn bản chưa từng nhìn thấy, nhìn thấy mình sắp bị Lục Nguyên đâm trúng, Kiếm trưởng lão khiếp đảm kêu lên, cũng không dám tiếp chiêu mà liên tiếp lui về phía sau.

    Thân hình Lục Nguyên lại lướt đi, đâm về phía Hổ trưởng lão, hơn một tháng trước Hổ trưởng lão bị Lục Nguyên đả thương, vết thương mới khôi phục bên ngoài, hiện tại lại bị một kiếm đâm trúng bả vai, máu tươi điên cuồng chảy ra, bị trọng thương, trong lúc nhất thời đánh mất sức chiến đấu.

    Xà trưởng lão cười yêu mị:

    - Lục Nguyên….Lục Nguyên…..

    Xà trưởng lão là người tu luyện mê hoặc thuật của hệ tinh thần, giao thủ với nàng, lúc nào cũng phải cẩn thận nếu không sẽ bị mê hoặc tâm trí, Lục Nguyên không thèm quan tâm, khí tức hào sảng trên Dưỡng Ngô kiếm chấn động, trường kiếm mang theo kiếm quang sắc bén chém về phía Xà trưởng lão.

    Mê hoặc thuật của Xà trưởng lão còn chưa vây khốn được đối phương một phút nào, lập tức đã kêu thảm, bị Dưỡng Ngô kiếm của Lục Nguyên đâm xuyên ngực.

    Mê hoặc thuật của Xà trưởng lão cũng không có nhiều tác dụng đối với người nắm giữ kiếm linh loại hình chính khí, người có thể chống đỡ được thuật mị hoặc này rất ít, ở Bắc Phong tổng cộng có hai người, Phương Nho và Lục Nguyên.

    Xà trưởng lão nào ngờ lại xảy ra chuyện này, kết quả xui xẻo bị một kiếm đâm xuyên ngực.

    Pháp trưởng lão quát:

    - Giờ đến lượt ta thu thập ngươi.

    Pháp trưởng lão chính là người vận dụng pháp thuật cao siêu trong thập đại trường lão, hắn vung tay đánh ra pháp thuật tối trời tối đất, lại giơ tay đánh ra cát bụi gió lốc, cát bụi gió lốc thổi tung bụi đất, vô số hạt cát ngậm lấy pháp lực đáng sợ gào thét mà đến.

    Pháp trưởng lão lại vung tay lên, từng khối đá cực lớn rơi xuống, tập kích vào đúng chỗ Lục Nguyên.

    Lúc này, thân người Lục Nguyên đột nhiên bắn ra, người đi theo kiếm, cắt thẳng tới, Pháp trưởng lão phát hiện pháp thuật của mình bị Lục Nguyên xảo diệu phá vỡ, lập tức trái tim loạn nhịp, không biết Lục Nguyên làm thế nào phá giải pháp thuật thổ hệ của mình.

    Kỳ thực cũng rất đơn giản, kiếm thuật và pháp thuật vốn khắc chế lẫn nhau, kiếm thuật mạnh khắc pháp thuật, pháp thuật mạnh khắc kiếm thuật.

    Kiếm thuật của Lục Nguyên mạnh hơn pháp thuật của hắn, vì vậy pháp thuật của hắn đương nhiên sẽ bị Lục Nguyên dễ dàng phá giải.

    Trong nháy mắt, tất cả tựa hồ đều dừng lại.

    Chiến đấu vừa rồi, quả thực khiến người ta không thể nào tin, Lục Nguyên vừa rồi rõ ràng bức lui Kiếm trưởng lão, đâm bị thương Hổ trưởng lão, đâm thủng ngực Xà trưởng lão, đánh bại Pháp trưởng lão.

    - Ta đến đây!

    Hỏa trưởng lão nhảy ra, tính cách Hỏa trưởng lão nóng nảy giống như lửa, nhìn thấy Lục Nguyên đứng ở đó, không khỏi giận dữ, xông đến.

    Hắn bộc phát đánh ra kiếm ý như hỏa.

    Bản thân vị Hỏa trưởng lão này chính là sinh linh trong dung nham, chính là ra đời trong dung nham dưới đất, tu luyện được dung nham hỏa, sau cơn bộc phát của hắn, chỉ thấy bầu trời chuyển thành màu đỏ thẫm, mặt đất nóng bỏng, dung nham giữa thiên địa cuồn cuộn chảy về phía Lục Nguyên, công kích của hắn, cũng không giới định là kiếm pháp hay pháp thuật gì, hoàn toàn chỉ dựa vào bản năng của hắn.

    Vị Hỏa trưởng lão này kỳ thật cũng là nhân vật rất cao minh, trong thập đại trường lão, hắn có thể xếp ở vị trí thứ ba, chỉ kém Bức trưởng lão và Kiếm trưởng lão bán bộ đại đạo, hơn nữa tác chiến chính diện, đối mặt với công kích dung nham của hắn, ngay cả Bức trưởng lão và Kiếm trưởng lão cũng chỉ có thể tạm thời né tránh.

    Khi khí thế đang gặp khó khăn vì Hỏa trưởng lão phát động công kích.

    Lục Nguyên phản kích, dùng thủy hoàng kiếm đạo, nước, băng, tuyết, hồ, biển, vân, sương mù, mưa, tửu cửu đạo cửu kiếm ý dưới trù tính của thủy hoàng kiếm đạo, ầm ầm đánh ra.

    Trước đó không lâu Lục Nguyên đã lĩnh ngộ được kiếm ý của tửu, đây là kiếm ý Lục Nguyên lĩnh ngộ nhanh nhất, không hề có trở ngại.

    Sau khi Lục Nguyên sử xuất thủy hoàng kiếm đạo, liền công kích về phía Hỏa trưởng lão.

    Khắp nơi trên mặt đất là dung nham, dung nham chi vương và thủy trung hoàng giả, thủy hoàng kiếm đạo.

    Trùng điệp cùng công kích vào một chỗ.

    Ầm!

    Va chạm lúc này quả thực là kinh thiên động địa, vừa rồi ngoại trừ chư vị kiếm tiên, trong không gian không còn sự vật nào khác, trong nháy mắt, dung nham và băng tuyết khắp nơi nhất tề bay ra, sương mù uốn lượn, khiến mọi người xung quanh không thể nhìn rõ, rút cuộc là nước thắng hay là lửa thắng, thế nước lửa đã vô cùng mãnh liệt.

    Sương mù thoáng chốc tản ra, dung nham chi vương của Hỏa trưởng lão bị đánh bay, xem ra trận chiến này hắn là người thua cuộc, hắn vừa bay đi vừa mạnh mẽ thổ huyết!

    Lúc này, một đạo sát cơ cực kỳ bí mật đã bao trùm lên Lục Nguyên, trong nháy mắt phát động sát cơ kinh khủng nhất về phía Lục Nguyên.

    Ám Dạ Phệ Huyết!

    Đây chính là Ám Dạ Phệ Huyết, một trong những tuyệt kỹ mạnh nhất của Xích Dực yêu vương.

    Nếu như nói Bức Vương nhất tiếu là chiêu thức nhanh nhất của Xích Dực Phi Vương, thì Ám Dạ Phệ Huyết chính là chiêu thức bí mật nhất của Xích Dực Phi Vương, vào thời khắc chờ đợi then chốt nhất sẽ tung ra một kích, sau khi Bức trưởng lão bị Lục Nguyên phá giải Bức Vương nhất tiếu, thừa dịp các trưởng lão khác đang ra tay, nhân lúc hỗn loạn ẩn giấu, cuối cùng khi đợi đến thời khắc mấu chốt, sau khi thủy hỏa đụng độ, Hỏa trưởng lão đối mặt với pháp lực hỏa hệ trời sinh cực đại, Lục Nguyên sau khi đánh bại Hỏa trưởng lão cũng có buông lỏng, lúc này, Bức trưởng lão đã sử dụng chiêu thức hung mãnh nhất.

    Mang theo ý niệm nhất định phải giết chết Lục Nguyên!

    Đoản kiếm lao đến cổ họng Lục Nguyên.

    Đoản kiếm đã đến trước cổ họng Lục Nguyên, lúc này, Dưỡng Ngô linh kiếm của Lục Nguyên vẫn còn ở ngoài hai trượng, đuổi giết Hỏa trưởng lão, căn bản không kịp đánh trả, thanh Trấn Nhạc linh kiếm vẫn ở trong vỏ, rút ra không kịp .

    Cái này là Ám Dạ Phệ Huyết.

    Chiêu thức này không có bất kỳ uy thế, khí thế nào.

    Nhưng bất giác lại muốn cướp đoạt tính mạng của Lục Nguyên.

    Trong mắt Bức trưởng lão có mấy phần dị sắc.

    Đây chính là sát thủ.

    Sát thủ vô danh!

    Chiêu của sát thủ vô thanh vô thế!

    Lục Nguyên chết chắc rồi!

    Cổ họng của hắn không thể ngăn cản được kiếm phong của mình!

    Trong tích tắc, Bức trưởng lão lại cảm thấy toàn thân của mình tựa hồ như có một đạo kiếm khí vô cùng sắc bén xuyên qua, trong nháy mắt bị đâm thủng, đương nhiên kiếm của hắn cũng không thể tiếp tục đâm xuống.

    Chương 474-475: Lăng Lạc Thạch

    Lúc này kiếm của Bức trưởng lão cách cổ họng Lục Nguyên tựa hồ chỉ còn khoảng cách rất nhỏ bé.

    Lục Nguyên giơ tay lên, vỏ kiếm của Dưỡng Ngô linh kiếm bay đến tay hắn, đúng vậy, thứ vừa rồi tấn công Bức trưởng lão chính là chuôi kiếm này, nhìn bộ dạng khó hiểu của Bức trưởng lão, Lục Nguyên lắc đầu nói:

    - Ngươi đang chờ ta lộ ra sơ hở, ta cũng đang chờ ngươi ra tay, ngươi đề phòng Dưỡng Ngô linh kiếm và Trấn Nhạc linh kiếm, chứ không đề phòng vỏ kiếm Dưỡng Ngô linh kiếm, đây chính là thất bại của ngươi.

    Bức trưởng lão hiện tại bị thương đã vô cùng nghiêm trọng, nhưng hắn vẫn cố gắng giãy dụa:

    - Ngươi không dám giết ta, một khi ngươi giết ta, sư phụ ta nhất định sẽ báo thù ngươi, sư phụ ta nhất định sẽ giết ngươi, chỉ cần ngươi bước ra khỏi Hoa Sơn một bước, người nhất định sẽ chết trong tay sư phụ ta.

    Bức trưởng lão lấy ra tấm chiêu bài sư phụ của hắn.

    Xích Dực yêu vương là một nhân vật rất phiền toái.

    Tốc độ của người này có thể coi là đệ nhất trong đám yêu ma.

    Khắp cả Tấn quốc, ngoại trừ mấy tông sư, chỉ sợ cũng không có mấy người làm gì được nhân vật Đại Đạo cảnh có tốc độ nhanh nhất này.

    Một khi hắn đã quyết định giết chết nhân vật nào đó, thật sự trốn tránh thế nào cũng khó tránh, nguy hiểm có thể nói là cực điểm.

    Trên mặt Bức trưởng lão lộ ra nụ cười đắc ý.

    Đúng vậy, lấy tên tuổi sư phụ ra làm bình phong, còn kẻ nào dám giết mình.

    Trong nháy mắt kiếm khí đáng sợ lóe lên, vẻ mặt Bức trưởng lão đang từ đắc ý chuyển sang kinh sợ, cái đầu rơi xuống, Lục Nguyên nhẹ nhàng giơ tay lên, Dưỡng Ngô kiếm lại một lần quay lại trong tay hắn, thật là buồn cười, Bức trưởng lão lại uy hiếp mình.

    Năm đó có người lấy Tông Lão hội ra uy hiếp Lục Nguyên, kết quả người uy hiếp hắn đều bị giết chết.

    To gan lớn mật, không hề cố kỵ, tùy ý làm bậy, những tính cách này vốn là bản chất bên trong con người Lục Nguyên.

    Lục Nguyên quay đầu, nhìn về phía Bạch Hồ trưởng lão, kỳ thật Bạch Hồ trưởng lão vẫn liên tục phóng độc về phía Lục Nguyên, nhưng Lục Nguyên căn bản là kẻ vạn độc bất xâm, Bạch Hồ trưởng lão nhìn thấy Lục Nguyên nhìn mình, trong lòng cả kinh, vừa vặn cái đầu của Bức trưởng lão lăn đến dưới chân nàng, nàng không chút do dự quăng ra một thứ:

    - Đây là giải dược của Bi Phong Thích Thu.

    Thân hình lập tức chớp động, tránh được càng xa càng tốt

    Trong chiến đấu liên tiếp vừa rồi, Lục Nguyên đã đánh bại Kiếm trưởng lão, Bức trưởng lão, Pháp trưởng lão, Hỏa trưởng lão, Xà trưởng lão, Hổ trưởng lão, hù dọa Bạch Hồ trưởng lão.

    Trong đó, Bức trưởng lão chết, Hổ trưởng lão trọng thương, Xà trưởng lão trọng thương.

    Lục Nguyên lại tùy ý liếc nhìn Pháp trưởng lão, Pháp trưởng lão lập tức né tránh, ánh mắt lại chuyển đến chỗ Xà trưởng lão, Xà trưởng lão cũng vội vàng né tránh ra sau, không muốn lưu lại lâu hơn, ánh mắt lại chiếu đến chỗ Kiếm trưởng lão, Kiếm trưởng lão sớm đã bị hù dọa vỡ mật, không biết đã thối lui bao xa, lúc này vừa nhìn thấy ánh mắt của Lục Nguyên vẫn không ngừng né tránh.

    Chỉ dựa vào ánh mắt đã đạt tới tình trạng này, yêu ma thập đại trường lão sợ đến mức gà bay chó chạy.

    Loại uy thế này làm cho người khác không thể phản kháng!

    Lúc này ánh mắt của Lục Nguyên lại quét đến chỗ Xà trưởng lão, phát hiện Xà trưởng lão vẫn đứng yên bất động, thật sự có dũng khí, trong lòng Lục Nguyên thầm khen một câu.

    Trong tình huống này lại dám không đi, có can đảm, kỳ thật Xà trưởng lão muốn khóc cũng không kịp, trong số mọi người, thương thế của nàng là nặng nhất, bị Lục Nguyên đâm thủng ngực, trái tim bị đâm rách một nửa, làm sao có thể chạy đi được.

    Lục Nguyên nào biết những chuyện này, cho rằng Xà trưởng lão có can đảm, đương nhiên là một kiếm đuổi theo, lập tức giết chết Xà trưởng lão, trong lòng còn nghi ngờ, nhân vật có dũng khí như vậy, làm sao chỉ một kiếm đã giết chết, hắn còn tưởng rằng Xà trưởng lão phải chống trả được mấy kiếm.

    Năm vị trưởng lão còn lại chạy về trong yêu ma trận, tương đối hoảng sợ, mồ hôi túa ra không ngớt, không ngờ thực lực của Lục Nguyên lại đạt tới cảnh giới này, thực sự khiến quỷ thần khó lường.

    Đến lúc này, một kẻ mới đầu không ai tin tưởng lại một mình khiêu chiến với thất đại trưởng lão, kết quả toàn thắng.

    Đám người Hoa Sơn yên lặng đứng nhìn, cũng không có ai lên tiếng ủng hộ, bọn họ tận mắt nhìn thấy Lục Nguyên dũng mãnh phi thường như vậy, giống như người trời, trong lòng đều nảy sinh cảm giác sợ hãi, đây thật sự là thực lực trong Trường Sinh cảnh hay sao?

    Lục Nguyên đúng là người đứng đầu trong Trường Sinh cảnh!

    Đến lúc này, bất luận là ai cũng cho rằng, Lục Nguyên chính là người mạnh nhất trong Trường Sinh cảnh của Tấn quốc, thật sự không cách nào tưởng tượng có người có thể làm được chuyện này, một mình đánh bại bảy người trong thập đại trường lão, đây quả thực giống như chiến tích của quỷ thần.

    Lăng Lạc Thạch của Kiếm tông gật đầu nói:

    - Không tệ, đây chính là kết quả của kiếm pháp cực tốt.

    Đoạn Khánh Chi của Khí tông lắc đầu:

    - Cũng chưa chắc, tất cả là nhờ pháp thuật cao cường.

    Hắn nói như vậy cũng không có nhiều thuyết phục, Kiếm tông và Khí tông ban đầu vẫn xem như có chút cân đối, nhưng hiện tại dị tinh Lục Nguyên nổi lên, khiến cho đại đa số đệ tử trẻ tuổi đều cho rằng kiếm pháp mạnh hơn pháp thuật, Khí tông không có nhân vật giống như Lục Nguyên cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thừa nhận.

    Lăng Lạc Thạch cười nói:

    - Khí tông cũng có người có thể dùng pháp thuật, với Trường Sinh cửu trọng, đánh bại bảy người trong thập đại trường lão, chưa nói đến Trường Sinh cửu trọng, mà ngay cả Trường Sinh thập trọng cũng không thể.

    Hắn mỉa mai nói, có Lục Nguyên làm ví dụ, hắn nói rất tự tin.

    Đoạn Khánh Chi cũng hỏi ngược lại:

    - Lẽ nào Lục Nguyên là người của Kiếm tông hay sao?

    Dù thế nào ta cũng nhớ rõ Lục Nguyên xuất thân từ Kiếm Khí tông, Kiếm tông các ngươi nghiên cứu kiếm pháp, làm thế nào cũng không có kiếm thuật như vậy, trừ phi danh tiếng của Kiếm tông là hữu danh vô thực.

    Hắn cũng bắt được sơ hở của Lăng Lạc Thạch.

    Mâu thuẫn của hai tông Kiếm, Khí hiện tại đã đến bước tranh giành.

    Lục Nguyên vốn không thuộc về Kiếm tông, lại được Kiếm tông biến thành biển chữ vàng, cuộc sống đôi khi bất đắc dĩ như vậy.

    Lúc này, ở một nơi hẻo lánh vắng vẻ, có một lão giả râu tóc bạc trắng, lắc đầu cười nói:

    - Coi như không tệ, kiếm pháp của tiểu tử Lục Nguyên này cuối cùng cũng không giống như rắm chó không kêu trước kia, tốt xấu gì cũng có thể tranh đua với người khác.

    Tuyệt kỹ kinh thế trong mắt người khác, trong mắt lão giả tóc trắng này chỉ là rắm chó không kêu mà thôi.

    Nhưng vị lão giả tóc trắng này, xác thực có tư cách nói những lời này.

    Sau lưng lão gia tóc trắng có bốn nam tử trung niên đang cười khổ không thôi, bốn người bọn họ theo sau chủ nhân đã lâu, hiện tại nhìn thấy kiếm pháp của Lục Nguyên đều cảm thấy đáng sợ, nhưng chủ nhân chỉ cho rằng có thể miễn cưỡng, kiếm pháp của chủ nhân thật sự là càng ngày càng cao, Tấn quốc vô song.

    Chiến dịch bên ngoài của cuộc chiến Hoa Sơn đã kết thúc.

    Trận chiến mạnh nhất bên ngoài chính là trận chiến trước đó, một mình Lục Nguyên chiến thắng thất đại trưởng lão, giết chết hai người, sau cuộc chiến này, Lục Nguyên thật sự nổi danh thiên hạ, chính thức được xưng là người mạnh nhất trong Trường Sinh cảnh, nhưng hiển nhiên, cuộc chiến Hoa Sơn vẫn chưa chấm dứt.

    Lục Nguyên cũng không để ý nhiều như vậy, chiến đấu âm thầm, thực lực của hắn không có tư cách nhúng tay vào, đó là chiến đấu của Đại Đạo cảnh với Đại Đạo cảnh, nhiệm vụ của hắn coi như đã xong.

    Hiện tại là lúc thu thập chiến lợi phẩm.

    Cuộc chiến trước đó, Lục Nguyên đã giết chết hai trưởng lão, hai người này đều bất phàm.

    Lục Nguyên lấy vòng cổ không gian của Xà trưởng lão trước, đúng vậy, Xà trưởng lão là nữ tử yêu mỹ, lại dùng vòng cổ cựa kỳ hiếm thấy làm pháp khí không gian, Lục Nguyên dùng thần niệm thăm dò bên trong, phát hiện bên trong có 17 con linh thú khổng lồ, bảy khối linh thạch trung phẩm, ngoài ra còn có bí tịch của Mị hoặc thuật, hắn có lấy những thứ này cũng không có tác dụng.

    Còn Bức trưởng lão, chính là người đứng đầu thập đại trường lão, thân gia của hắn càng không đơn giản, có hơn 31 con linh thú khổng lồ, 15 khối trung phẩm linh thạch, vượt xa những trưởng lão khác, ngàoi ra còn có ba viên thần hồn kết tinh, quả nhiên là người hào phú.

    “Bức Vương thân pháp”, Lục Nguyên chấn động!

    Cái này là thân pháp độc môn của Xích Dực bức vương, được xưng là thân pháp nhanh nhất ở Tấn quốc, không ngờ mình lại có được Bức vương thân pháp.

    Lục Nguyên lập tức xem xét, cẩn thận quan sát, phát hiện quả nhiên là Bức Vương thân pháp, nếu có bộ thân pháp này, tốc độ của hắn có thể nhanh hơn không ít, nhưng đáng tiếc thiếu mất Bức Vương nhất tiếu.

    Bức Vương nhất tiếu chính là chiêu thức cuối cùng của bộ công pháp này, có thể phát huy thân pháp nhanh nhất, nếu không có Bức Vương nhất tiếu, không thể xưng là thân pháp nhanh nhất Tấn quốc.

    Thật sự hiếm có, ở chỗ Bức trưởng lão không có những thứ trân bảo khác, nhưng có được bộ “Bức Vương thân pháp” này cũng đáng.

    Lục Nguyên lập tức bắt tay thử bộ Bức Vương thân pháp này, Vân Long tâm pháp vận hành trong người, chỉ cảm thấy tốc độ của mình nhanh hơn một chút, nếu là chuyển đổi theo Vân Long thập biến, chuyển vân hệ tâm pháp thành phong hệ tâm pháp, lập tức liền cảm giác nhanh hơn vừa rồi không ít, có tốc độ như vậy, chiến đấu cũng dễ dàng hơn rất nhiều.

    Nhưng hắn rõ ràng cảm thấy có gì đó không đúng, còn thiếu hai cái cánh, bộ Bức Vương thân pháp này phải phối hợp với hai cánh mới có thể phát huy đến mức tận cùng, Lục Nguyên trầm tư, nhưng hiển nhiên đây là chuyện sau này, hiện tại cũng không gấp.

    Đúng rồi, còn có hai thứ khác.

    Như vậy, đương nhiên là phải đoạt lại Tấn Lôi kiếm pháp, Kiếm tông cảm tạ một viên thần hồn kết tinh, cùng với năm viên trung phẩm linh thạch, bộ Tấn Lôi kiếm pháp chính là tuyệt học của Kiếm tông.

    Ngoài ra thu hoạch lớn nhất chính là Đại Đạo Pháp Tắc đan.

    Tác dụng của Đại Đạo Pháp Tắc đan có thể gia tăng nửa thành khả năng tấn thăng đến Đại Đạo cảnh, đây chính là chi bảo, so với những thứ kia đương nhiên là tốt hơn nhiều.

    Giá trị của vân thú cũng khác nhau.

    Cái này dựa vào cái gì quyết định.

    Ví dụ, nếu như linh thú hỏa hệ sinh sản nhiều, sau này người luyện công pháp hỏa hệ ít, đương nhiên giá trị sẽ thấp xuống.

    Còn nếu linh thú hỏa hệ sinh sản ít, mà người luyện hỏa hệ công pháp nhiều, đương nhiên, giá trị của linh thú hỏa hệ sẽ tăng lên.

    Dù sao, cơ bản là phụ thuộc vào vấn đề cung cầu.

    Lục Nguyên đã có số lượng linh thú khổng lồ tương đối nhiều, đầy đủ các hệ, nhưng cũng không có nghĩa hắn sẽ mang đi giao dịch linh thú vân hệ, dù sao vì vấn đề cung cầu bất đồng, giá cả các hệ đương nhiên cũng khác nhau.

    Người luyện vân hệ công pháp không có nhiều, nhưng do sản lượng của linh thú vân hệ không cao, nên linh thú vân hệ rất quý giá.

    Trên thế giới này, linh thú nhiều nhất có lẽ là linh thú thổ hệ, người luyện thổ hệ công pháp cũng rất nhiều, giá trị của linh thú thổ hệ đương nhiên là rất thấp.

    Lục Nguyên lấy số linh thú của mình ra kiểm tra, lúc này mới phát hiện linh thú khổng lồ của mình đã đạt tới hơn 73 con, ngay cả người đứng đầu thập đại trưởng lão là Bức trưởng lão cũng chỉ có 31 con mà thôi, còn hắn hiện tại đã có hơn 73 con linh thú khổng lồ, đây thật sự con số khoa trương.

    Số lượng trung phẩm linh thạch cũng hơn 57 khối.

    Bốn viên thần hồn kết tinh.

    Thật sự là tài nguyên phong phú!

    Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng, hiện tại việc hắn phải làm chính là trùng kích Trường Sinh thập trọng đại viên mãn.

    Muốn trùng kích Trường Sinh thập trọng đại viên mãn, đâu phải là chuyện dễ dàng, cần có pháp lực, thần hồn và thân thể hài hòa, cuối cùng đạt đến cảnh giới viên mãn, cảnh giới này không có cửa ải khó khăn, chỉ có điều pháp lực, thần hồn tăng trưởng chỉ là con số rất nhỏ bé.

    Không có cách nào, đây chính là thứ phải tích lũy để trùng kích Đại Đạo cảnh.

    Trường Sinh trùng kích Đại Đạo, khó khăn vô cùng, cần tích lũy tương đối thâm hậu, còn cần lĩnh ngộ pháp tắc đại đạo, mới có thể trùng kích.

    Hiện tại tích lũy chưa thâm hậu thì làm sao có thể thành công.

    Trước tiên là trùng kích pháp lực, hiện tại pháp lực quanh người Lục Nguyên đang cuồn cuộn tuôn ra, đạt tới trình độ khiến người ta khiếp sợ, những pháp lực bạch sắc này tựa hồ đều muốn ngưng tụ thành thực chất, nếu như Lục Nguyên không che dấu sẽ giống như những dòng suối bạch sắc nhỏ, chảy vào trong cơ thể Lục Nguyên.

    Đây chính là nguyên khí.

    Nhưng hiện tại, nguyên khí lại hóa thành thực chất, từng dòng từng dòng nhập vào trong cơ thể Lục Nguyên, chuyện này hoàn toàn khác biệt so với trước kia, ngay cả người có tu vi Trường Sinh thập trọng, thậm chí là người có tu vi Đại Đạo cảnh nhìn thấy cảnh tượng như vậy, chỉ sợ đều chấn động vì luồng pháp lực nồng đậm này.

    Nếu như rót những pháp lực này trong cơ thể của người luyện thể kỳ, chỉ sợ kết quả không phải pháp lực đại tiến, mà là bạo thể mà vong.

    Lục Nguyên vận khởi Vân Long thập biến tâm pháp, chậm rãi tiếp thu pháp lực, pháp lực trong cơ thể càng ngày càng nhiều, tràn đầy trong mỗi đường kinh mạch của cơ thể, mỗi một khối thịt, mỗi một giọt huyết dịch, thậm chí mỗi một sợi tóc đều chứa đầy pháp lực vô biên.

    Hiện tại, ngay cả phi kiếm cũng không cách nào chặt đứt được một cọng tóc của Lục Nguyên.

    Pháp lực dồi dào, cảm giác pháp lực tăng lên khiến cho Lục Nguyên thống khoái vô cùng.

    Nhưng đồng dạng, Lục Nguyên phát hiện, mình không có một chút cảm giác đề thăng.

    Cũng chính là nói, bản thân còn cách Trường Sinh thập trọng đại viên mãn rất xa.

    Hiện tại Lục Nguyên có nhiều pháp lực như vậy, đồng thời có hơn 73 con vân hệ linh thú cung cấp pháp lực cho bản thân mà còn cách xa yêu cầu đề thăng, như vậy có thể thấy phải tích lũy vô cùng thâm hậu mới có thể đến tới Trường Sinh thập trọng tu vi.

    Phải nghĩ biện pháp hấp thu nhiều pháp lực hơn nữa, nói cách khác, dựa vào cảm giác hiện tại, muốn đề thăng lên Trường Sinh thập trọng đại viên mãn, cũng không biết còn bao lâu.

    Có lẽ phải đến mười năm.

    Lục Nguyên hiện tại đã hoàn toàn hiểu rõ, vì sao có rất nhiều người mắc kẹt ở Trường Sinh cửu trọng không cách nào tiến bộ.

    Nếu muốn đề thăng lên cảnh giới Trường Sinh thập trọng đại viên mãn, thật sự là rất khó.

    Được rồi, tạm thời không cần gấp.

    Bản thân mới đến Trường Sinh cửu trọng, cũng không nên quá vội vàng, có một số việc không gấp được.

    Lục Nguyên bỗng nhiên thèm uống rượu, lúc này hắn mới phát hiện hồ lô rượu đã trống không, hắn lại tìm pháp khí không gian chuyên dùng đựng rượu, rượu trong đó cũng không còn.

    Chương 476-477: Thế Thiên Minh

    Kỳ thật yêu ma vây công Hoa Sơn hơn một tháng rồi, còn thời gian Lục Nguyên được Chu Thanh Huyền huấn luyện đặc biệt cũng đã hơn nửa năm, số rượu mà hắn dự trữ đã hết sạch từ lâu.

    Đáng chết!

    Không có rượu uống.

    Hiện tại vẫn không thể xuống núi mua rượu, mặc dù hắn rất thích uống rượu, nhưng dưới chân núi lúc này toàn là yêu ma, nếu đi xuống không phải là tìm chết hay sao?

    Lục Nguyên nhún vai, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ từ bỏ.

    Thèm rượu mà không có rượu uống thì thật sự khó chịu, hi vọng cuộc chiến Hoa Sơn này nhanh chóng kết thúc.

    Lục Nguyên tùy ý bước đi, vừa vặn gặp Diệp Dương Dung gọi đến, vừa vào trong Phương Nho đã nói một câu kinh thiên động địa:

    - Cuộc chiến mười vạn yêu ma tấn công Hoa Sơn đã sắp kết thúc rồi.

    - Cái gì!

    Lục Nguyên khẽ giật mình.

    Trận chiến này có giao thủ của cao tầng Đại Đạo cảnh, thậm chí có giao thủ của mấy tông sư, vậy mà sắp sửa kết thúc, trong khi bản thân Lục Nguyên còn chưa cảm nhận được gì, hắn chỉ đại chiến một trận với rất nhiều yêu ma đại trưởng lão, Lục Nguyên đương nhiên có chút khó hiểu, mặc dù trận chiến này sớm kết thúc là chuyện tốt, nhưng hắn cũng không thể không biết chuyện gì đã xảy ra.

    Phương Nho giải thích:

    - Chiến đấu ở ngoài sáng là cuộc chiến của kiếm tiên chúng ta với yêu ma thập đại trưởng lão, cuộc chiến này vì cá nhân ngươi thể hiện quá xuất sắc, đã kết thúc rồi.

    Cuộc chiến ở trong tối chính là cuộc chiến giữa nhân vật Đại Đạo cảnh của chúng ta với nhân vật Đại Đạo cảnh của yêu ma, đương nhiên phía bên yêu ma cũng có một số giúp đỡ của Thế Thiên Minh.

    - Cuộc chiến trong tối, phía bên Hoa Sơn chúng ta tổng cộng có bốn vị Đại Đạo cảnh bỏ mạng, rất không may, đó là Hoàng Thanh Hóa trưởng lão của Bắc Phong, cũng chính là sư thúc của ta, tổ sư thúc của ngươi, cũng chết trong trận chiến này, Bắc Phong từ nay về sau cũng chỉ còn lại sáu vị Đại Đạo cảnh.

    - Trong cuộc chiến này, phía bên yêu ma có ba nhân vật Đại Đạo cảnh bỏ mạng, nhìn từ số lượng, bên yêu ma đang chiếm ưu thế, chết ít hơn, nhưng nhìn từ chất lượng, phía bên yêu ma cũng chịu thiệt không ít, chất lượng người chết cao hơn, vì vậy trong chiến đấu trong tối, chúng ta tạm thời chiếm ưu thế.

    Phương Nho nói tiếp:

    - Nói một cách tương đối, sai biệt thực lực hai bên cũng không nhiều, nhưng nếu cứ tiếp tục liều mạng như vậy, sợ rằng số lượng người thương vong sẽ nhiều hơn.

    Hiển nhiên, trên thế giới này, nhân vật có thể đạt tới Đại Đạo cảnh, đều không phải kẻ ngu.

    Cừu hận của Hoa Sơn và yêu ma là cừu hận tranh đoạt tài nguyên lãnh thổ, là cừu hận tích tụ cả ngàn năm, nhưng không thể nào vì cừu hận mà đánh đổi toàn bộ cao thủ bên mình, phía bên yêu ma cũng như vậy, dù sao, trên thế giới này không phải chỉ có hai thế lực của Hoa Sơn và yêu ma, mà còn có những thế lực khác.

    Phương Nho nói:

    - Hiện tại, hai bên đều tương đối liều mạng, cho nên, yêu ma Thánh đế Đông Phương Yêu, ước chiến với Sở chưởng môn của chúng ta, hẹn ba ngày sau, sẽ có một trận quyết chiến, đến lúc đó sẽ quyết định thắng bại.

    Nếu Sở chưởng môn thắng, đương nhiên sẽ không có gì phải nói, yêu ma sẽ bị bức xuống dưới mặt đất, hơn nữa chúng ta truy đuổi, mạnh mẽ đánh cho yêu ma trọng thương, khiến cho yêu ma trong năm mươi năm tuyệt đối không có thực lực trèo lên mặt đất một lần nữa.

    Nếu yêu ma thắng, chỉ sợ yêu ma sẽ có thực lực chiếm cứ vị trí, phạm vi nhất định trên mặt đất.

    Nếu yêu ma chiếm cứ toàn bộ mặt đất, thì đấy chính là kiếp nạn của muôn dân trăm họ.

    Lục Nguyên hiện tại cũng hiểu rõ, cuộc chiến bên ngoài đã chiến thắng, nhưng cuộc chiến trong tối vẫn chưa đến hồi kết.

    Hiện tại chỉ còn thiếu trận chiến mấu chốt cuối cùng, yêu ma Thánh đế Đông Phương Yêu đấu với Hoa Sơn chưởng giáo nhất kiếm đoạn thiên Sở Đoạn.

    Dù sao, hiện tại cũng không có chuyện của mình.

    Thực lực của mình bây giờ, căn bản không thủ hộ được Hoa Sơn.

    Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng, xem ra, mình cũng phải trở nên mạnh mẽ một chút, bằng không sẽ không có cách nào thủ hộ.

    Ngày tháng sau này, cần có thực lực, nếu không thì không thể lăn lộn trong nhân gian.

    ———————

    Ba ngày sau, trời mưa nhỏ.

    Đây chính là ngày ước định cuộc chiến của Sở Đoạn và Đông Phương Yêu.

    Lúc này, Nguyên Lăng thượng nhân đang ẩn mình ở một nơi kín đáo, hắn rất quen thuộc địa thế Hoa Sơn, vì vậy muốn tìm một nơi ẩn nấp cũng không có gì khó khăn, bên cạnh hắn chính là người bạn nối khố Thiên Sửu lão nhâu, hôm nay sẽ phát sinh cuộc chiến giữa Đông Phương Yêu và Sở Đoạn, trận chiến này nhất định sẽ kinh thiên động địa, hơn nữa sẽ liên quan đến tình thế phát triển tương lai của Tần quốc, Nguyên Lăng nhất định phải đến xem cảnh náo nhiệt.

    Nguyên Lăng vừa xem cảnh náo nhiệt, vừa quan sát mặt kính pháp thuật của mình, ở một nơi cực kỳ bí ẩn khác, xuất hiện một người đeo mặt nạ dạ xoa, dáng người khôi ngô, mỗi tư thế đều có dáng vẻ của bậc đế vương, đây là….

    Nguyên Lăng cả kinh, người đeo mặt nạ hoa văn, dạ xoa, đây là…. minh chủ của Thế Thiên Minh.

    Chính là nhân vật thần bí nhất Tấn quốc.

    Trong lòng Nguyên Lăng xuất hiện ngàn vạn ý niệm, tại sao minh chủ lại xuất hiện ở đây.

    Nguyên Lăng thượng nhân gia nhập Thế Thiên Minh đã mấy trăm năm, mấy trăm năm qua, minh chủ của Thế Thiên Minh đều vô cùng thần bí, hơn

    nữa thực lực tuyệt cao, thủ đoạn hành sự vô cùng kín đáo, có lẽ lần này, hắn đến đối phó với Hoa Sơn, nếu như Phương Đông Yêu và Sở Đoạn đang chiến đấu, minh chủ đột nhiên lao ra, chém đầu Sở Đoạn, như vậy, Hoa Sơn sẽ nguy cấp.

    Hoặc là, còn có thủ đoạn đáng sợ nào khác.

    . . . . . .

    Minh chủ của Thế Thiên Minh đang đứng ở đó, mưa rơi xuống lá trúc, ở cách đó không xa, chẳng biết từ lúc nào xuất hiện một lão giả tóc trắng.

    Bạch phát lão giả đứng ở đó, giống như gió mát giữa đất trời.

    - Ngươi chính là minh chủ của Thế Thiên Minh sao?

    Bạch phát lão giả ung dung tự tại nói:

    - Nếu người đến là người khác, ta thật sự không có hứng thú, sinh tử của Hoa Sơn không liên quan đến ta, nhưng Tấn quốc gần ngàn năm nay, ngươi chính là người thần bí nhất, hãy để cho kiếm tiên thanh phong của ta lột trần bộ mặt thật của ngươi, xem xem ngươi rút cuộc là người nào trong mấy đó.

    Minh chủ Thế Thiên Minh nhìn về phía Bạch phát lão giả:

    - Chu Thanh Huyền, ta sớm nghĩ đến ngươi sẽ xuất hiện, tên gia hỏa mặt lạnh mềm lòng như ngươi, còn nói là mặc kệ sinh tử của Hoa Sơn, thật là buồn cười, nhưng ngươi tới đây cũng nằm trong dự liệu của ta, hôm nay, hãy để cho ta thu thập ngươi, triệt để tiêu diệt Hoa Sơn.

    Khí thế của hắn dâng trào.

    Ngày hai tháng hai, Long Sĩ Đầu.

    Ngày hôm nay, trời mưa nhỏ.

    Lục Nguyên đi theo Phương Nho sư thúc về phía chiến trận hư không, lần này là đi quan sát trận chiến tông sư kinh điển nhất.

    Lục Nguyên hiện tại cũng suy nghĩ cẩn thận, hai nước Tấn Nguyên, ngoại trừ nhân vật lánh đời không xuất thế, tổng cộng chỉ có tám vị cấp tông sư.

    Tám vị tông sư này bình thường đều rất ít khi ra tay, phần lớn đều chỉ dùng để uy hiếp.

    Nói cách khác, cơ bản chỉ là bày ra cho đẹp mắt.

    Dưới tình huống bình thường, lực lượng tông sư trong thế lực sẽ không xuất thủ.

    Nhưng Phương Đông Yêu không có cách nào khác, hắn không thể không ra tay, nếu không để năm đại tiên môn nhúng tay vào, hắn sẽ càng phiền toái, nghe nói thú triều ở Nam Hải đã sắp kết thúc, phía bên núi Võ Đang, Võ Đang thất tử đã quyết định viễn chinh, cũng tức là nói, nếu như hai vị yêu hoàng ma hoàng, quang minh và hắc ám không nhường đường, Võ Đang thất tử sẽ đối chiến với hai vị này.

    Cho nên, Phương Đông Yêu cũng chỉ có thể ra tay.

    Về phần Sở Đoạn, cũng không có cách nào, hắn cũng lo lắng người của Thế Thiên Minh, đặc biệt là minh chủ Thế Thiên Minh thần bí khó lường, cho nên đồng ý quyết chiến, Chu Thanh Huyền hiện tại không giao lưu với những người khác của Hoa Sơn, những người khác đương nhiên không biết hắn đã tìm được minh chủ của Thế Thiên Minh, hơn nữa đang cùng minh chủ Thế Thiên Minh quyết chiến.

    Dù sao, hai phe đều không có cách nào, cuối cùng đã bắt đầu trận chiến tông sư này.

    Vẫn là chiến trận hư không, phía bên Hoa Sơn, nhân mã của ngũ phong, toàn bộ nhân vật ngoài sáng đều đến đầy đủ, còn trong tối cũng có một số nhân vật Đại Đạo cảnh ẩn núp.

    Lục Nguyên đi sau lưng Phương Nho, chỉ cảm thấy ở phía đối diện có người đang liếc mắt nhìn mình, hắn nhìn sang, phát hiện người đang quan sát, là một nam tử mặc y phục màu đỏ, dáng người tuấn mỹ, cao gầy, ở mi tâm có một nốt ruồi đỏ, sau lưng là một đôi cánh lớn cũng màu đỏ, chỉ riêng bị người này nhìn đã có áp lực rất lớn, tựa hồ như cảm thấy bản thân tiến nhập vào trong hỏa diễm, bị vô số hỏa diễm thiêu đốt.

    Xích Dực yêu vương!

    Tựa hồ không cần suy nghĩ, trong đầu Lục Nguyên liền hiện lên cái tên này.

    Hắn lại liếc mắt nhìn qua, phát hiện mấy vị nam tử nữ tử đứng bên cạnh đều có phong độ tư thái, bất luận là nam nhân hay nữ nhân, toàn bộ đều có khí thế vô cùng đồ sộ.

    Đúng vào lúc này, nhất kiếm đoạn thiên, khí phách vô song Sở chưởng môn phía bên Hoa Sơn cuối cùng cũng xuất hiện.

    Trên người mặc áo bào màu xanh, khí phách tựa hồ như phá vỡ cường thế của bầu trời, Sở Đoạn đứng trên chiến trận hư không, trước mặt tất cả đám người Hoa Sơn, hắn chính là người đứng đầu Hoa Sơn.

    Những nhân vật như Xích Dực yêu vương ở trước mặt Lục Nguyên đương nhiên là khí thế kinh người, nhưng khí thế liên thủ của tứ đại yêu vương đều bị một mình Sở Đoạn đè áp.

    - Phương Đông Yêu ở đâu?

    Sở Đoạn quát to.

    - Ta đương nhiên đã đến.

    Chính giữa bầu trời xuất hiện vô số cánh hoa màu trắng, trong những cánh hoa màu trắng vô tận này có một nam tử diêm dúa lòe loẹt từ trong thiên không từ từ hạ xuống, khi hạ xuống chiến trận hư không, tư thế ưu mỹ, quả thực giống như tiên nữ hạ thế, dung mạo của nam tử này cũng vô cùng xinh đẹp, giống hệt như một nữ tử, thân hình nhỏ nhắn, mảnh mai.

    Lục Nguyên thật sự chấn động!

    Đây là Phương Đông Yêu!

    Nhân vật một đời kiêu hùng trong truyền thuyết tại sao lại giống như nữ tử thế này, lúc này, kỳ thật không chỉ có Lục Nguyên, mà tất cả mọi người từ trên xuống dưới của Hoa Sơn đều kinh hãi.

    - Phương Đông Yêu, quả nhiên ngươi đã đến, tiếp một kiếm của ta.

    Trên đỉnh đầu Sở Đoạn xuất hiện một đám mây rộng lớn, trong đám mây có ánh sáng như những ngọn lửa đang nhảy múa, kiếm ý nóng bỏng cực lớn tuôn ra.

    Trên đỉnh đầu Phương Đông Yêu đồng dạng cũng xuất hiện một đám mây, trong đám mây là vô số cây kim nhỏ.

    Sở Đoạn chém ra, nhát kiếm này tựa hồ có thể xé toang bầu trời, kiếm khí gào thét dài đến 50 trượng, kiếm khí khổng lồ như vậy quả thực là kinh thiên động địa.

    Thân hình Phương Đông Yêu xoay tròn, vô số kim châm từ trong tay áo hắn bay ra, tốc độ cực nhanh, tựa hồ làm cho người ta không kịp phản ứng.

    Sở Đoạn cũng không đón đỡ, một món pháp bảo phòng ngự bao trùm lên cơ thể hắn, quanh người đại phóng quang minh, trước khi khai chiến, Sở Đoạn có nghe qua tin tức, tốc độ của Phương Đông Yêu có thể gọi là thiên hạ vô song, nhưng có một khuyết điểm lớn nhất chính là lực công kích chưa đủ, vì vậy mà Sở Đoạn đã chuẩn bị mấy trăm món pháp bảo phòng ngự, ý định không ngừng dùng đến, cứ bị Phương Đông Yêu đâm rách một thứ thì lập tức đổi một thứ khác, đồng thời tranh thủ thời gian nhanh chóng giải quyết Phương Đông Yêu.

    Đây là trận chiến vô cùng đặc sắc!

    Lục Nguyên ở bên cạnh quan sát, chỉ cảm thấy vô cùng tuyệt vời, trận chiến thật sự cường hãn, giữa bầu trời, hai đại tông sư đều đội rặng mây trên đầu.

    Kiếm pháp của Sở Đoạn đại khai đại hợp, khí phách vô cùng, với kiếm pháp của hắn, nếu đối phó với tốc độ cực nhanh của Phương Đông Yêu sẽ không tạo thành bao nhiêu phiền toái, nhưng phía trên kiếm pháp của Sở Đoạn lại bổ sung lực hỏa diễm cực lớn, thiêu đốt toàn bộ thiên không, khiến cho mấy trăm dặm trong chiến trường hư không đều có hỏa diễm màu đỏ, quả nhiên không thẹn là tông sư, chỉ đánh một trận mà đã khiến trong mấy trăm dặm toàn là hỏa diễm vô tận.

    Trận chiến này, nếu chỉ luận bàn về tính thưởng thức, còn vượt qua trận chiến mà Lục Nguyên nhìn thấy của Tiêu Diêu Tử và Yến Thương Thiên.

    Trận chiến của Tiêu Diêu Tử và Yến Thương Thiên quá phức tạp, Lục Nguyên tựa hồ xem không hiểu.

    Còn bây giờ trận chiến của Sở Đoạn và Phương Đông Yêu không phức tạp như vậy, Lục Nguyên hiểu rõ rất nhiều điều, nhìn những chiêu thức đặc sắc tuyệt luân, Lục Nguyên cũng âm thầm học hỏi được không ít, quan sát cao thủ xuất chiêu, vốn chính là một trong những biện pháp đề thăng thực lực, nhưng cơ hội này thật sự quá ít, vì vậy trận chiến tông sư lần này, làm sao có thể bỏ qua được.

    Nhưng hắn lập tức không nhìn thấy tình hình cuộc chiến, bởi vì chiêu thức Sở Đoạn đánh ra , mang theo quá nhiều hỏa diễm, những hỏa diễm này bao phủ lên thân hình Sở Đoạn và Phương Đông Yêu, khiến những người xung quanh căn bản không nhìn thấy bọn họ.

    Lục Nguyên nhìn hỏa diễm vô tận, thầm cảm thấy đáng tiếc vì không thể nhìn thấy trận chiến tông sư này, hiện tại chỉ có thể chờ kết quả cuối cùng, khi vừa nghĩ đến đây, trong đầu hắn chợt lóe linh quang, đột nhiên chìm vào trong trầm tư, cái gì là Hỏa Hoàng kiếm đạo!

    Không hề nghi ngờ, Sở Đoạn tuyệt đối đã lĩnh ngộ được Hỏa Hoàng kiếm đạo, nếu không không thể đánh ra kiếm pháp khí phách như vậy, bản thân hắn hiện tại cũng lĩnh ngộ được kiếm ý của bảy loại hỏa, có phải có thể nhờ Hỏa Hoàng kiếm đạo của Sở Đoạn, mình cũng lĩnh ngộ ra Hỏa Hoàng kiếm đạo, Lục Nguyên chìm đắm trong trầm tư, không ngừng quan sát và thực nghiệm.

    Ở đây có quá nhiều người, dứt khoát phải chọn một chỗ ít người, dù sao đặc điểm lớn nhất của chiến trận hư không là rộng lớn.

    Lục Nguyên vừa quan sát, vừa thí nghiệm.

    Thất đạo kiếm ý hỏa hệ của Lục Nguyên cũng được đánh ra từng thức, lửa cháy, dung nham, nhật, triều dương, mộ, hỉ, hỏa, bảy đạo kiếm ý xuất hiện trong tay, Lục Nguyên đang nghĩ đến làm thế nào tìm ra điểm chung trong bảy loại kiếm ý, thống nhất với nhau, dung nhập bảy loại kiếm ý vào trong một loại kiếm đạo, nếu thành công thì chính là Hỏa Hoàng kiếm đạo.

    Nhất thời, trong đầu Lục Nguyên toàn là kiếm ý, Sở Đoạn ra chiêu, lưu hỏa ngút trời.

    Cũng không biết qua bao nhiêu lâu, Lục Nguyên đột nhiên tỉnh dậy, bản thân cuối cùng vẫn không lĩnh ngộ ra Hỏa Hoàng kiếm đạo, mặc dù có cảm giác rồi, nhưng vào thời điểm mấu chốt nhất lại phát hiện trong thiên không không có Hỏa Hoàng kiếm đạo, không thể tham khảo được, tình trạng như vậy cũng biểu hiện trận chiến vừa rồi đã kết thúc.

    Chương 478-479: Kết quả

    Kết quả sẽ như thế nào đây?

    Lục Nguyên không khỏi mở to mắt.

    Rốt cuộc là ai thắng ai thua?

    Hắn vừa mở mắt, nhìn thấy trong thiên không vẫn là hỏa diễm mênh mông, Hỏa Hoàng kiếm đạo không được thi triển, nhưng chủ nhân của hỏa diễm vẫn còn đứng ở đó, ngàn vạn hỏa diễm tạo thành bối cảnh sau lưng hắn, lửa cháy hừng hực, khí thế ngang nhiên.

    - Bên kia, tựa hồ có kết quả rồi.

    Ở một nơi hẻo lánh vắng vẻ của Hoa Sơn, Chu Thanh Huyền chắp tay nói.

    - Đúng vậy.

    Minh chủ Thế Thiên Minh vừa ra tay đã tung ra một chiêu tuyệt học, một thanh trường kiếm lóe lên ánh sáng lôi đình lao thẳng về hướng Chu Thanh Huyền, thanh kiếm vặn vẹo như lôi xà, lôi quang chớp động, một lực trường lôi đình cực đại hiện ra dưới kiếm của hắn, bao phủ về phía Chu Thanh Huyền, trên đỉnh đầu minh chủ Thế Thiên Minh xuất hiện rặng mây lôi điện cực lớn, bên trong rặng mây lôi điện tràn đầy lôi điện, chỉ sợ phải lớn đến một dặm.

    Năng lực của lôi điện!

    Công kích mãnh liệt!

    Tốc độ cực nhanh!

    Chu Thanh Huyền phản kích, giơ tay lên, trên đỉnh đầu của hắn, xuất hiện một rặng mây thanh phong cực lớn, vô số cuồng phong không ngừng xoay quanh người hắn, hắn vừa đưa tay, kiếm tiên thanh phong đã sẵn sàng lên đạn, chém xuống trường kiếm trong tay minh chủ Thế Thiên Minh.

    Kiếm chiêu của hai người đều là chiêu thức biến hóa vô cùng, nếu như Lục Nguyên ở đây sẽ phát hiện, chiêu thức lâu nay hắn vẫn tự hào, ở trước mặt hai nhân vật này hoàn toàn không đáng nhắc đến, hai chiêu thức biến hóa tận cùng hợp kích lại một chỗ, hai thanh kiếm đối kích trên không trung, lôi điện chém trúng thanh phong, tựa hồ trong nháy mắt, giống như hai không gian đang va chạm vào nhau.

    Vô số ánh lửa xuất hiện!

    Một kích này, không người nào chiếm được tiện nghi.

    Hai người lại liên tiếp giao kích, chiến đấu cực kỳ ác liệt, bàn về thanh thế, không hề thua kém Sở Đoạn và Phương Đông Yêu, thậm chn còn lớn hơn một bậc.

    - Minh chủ Thế Thiên Minh, thì ra là ngươi.

    Chu Thanh Huyền tựa hồ đã đoán được minh chủ Thế Thiên Minh là ai:

    - Nghe nói ngươi mất tích lâu như vậy, thì ra là giấu diếm đi tổ chức Thế Thiên Minh, một đời kiêu hùng, quả nhiên không giả, chỉ cần không chết sẽ không ngừng hô phong hoán vũ.

    Nghe khẩu khí này của hắn, có lẽ đã đoán được minh chủ Thế Thiên Minh thần bí là vị nào.

    Chu Thanh Huyền cười nhạt nói tiếp:

    - Ta đã đoán được ngươi là ai, hiện tại không có hứng thú chơi với ngươi.

    -Đúng vậy, ngươi rất có tự tin, chớ quên, khi ngươi còn trẻ đã từng một lần thất bại dưới tay bổn tọa.

    Minh chủ Thế Thiên Minh cười lạnh nói.

    - Khi còn trẻ là còn trẻ, bây giờ là bây giờ.

    Chu Thanh Huyền nhẹ nhàng vuốt ve thanh phong kiếm tiên của mình, xoay tay xuất kiếm, minh chủ Thế Thiên Minh vừa rồi còn cười lạnh, kết quả nhìn thấy một kiếm này ảo diệu tới cực điểm, quả thực không cách nào tưởng tượng, hoàn toàn có thể so sánh với Luân Hồi kiếm đạo của Yến Thương Thiên.

    Một kiếm phân âm dương!

    Sinh tử đều ở giữa âm dương!

    Âm dương thập đại thiết tắc.

    Minh chủ Thế Thiên Minh vội vàng lùi lại:

    - Đáng chết, ngươi đã luyện đến cảnh giới Kiếm Hoàng!

    Minh chủ Thế Thiên Minh tựa hồ không thể tin vào mắt mình, Tấn quốc từ sau Yến Thương Thiên, cảnh giới Kiếm Hoàng duy nhất, cuối cùng đã xuất hiện.

    Minh chủ Thế Thiên Minh rốt cuộc đã biết, hiện tại người đứng đầu Tấn quốc không phải là hắn, mà chính là vị Chu Thanh Huyền trước mặt này.

    Hắn không dám kiêu ngạo tự tin như trước nữa, kế hoạch ban đầu phải hủy bỏ toàn bộ.

    Trên bộ xiêm y màu trắng của Phương Đông Yêu đã tung tóe không ít máu tươi, hắn nhổ một ngụm máu, lẩm bẩm nhìn hai cánh tay của mình, cánh tay của hắn nhỏ nhắn vô cùng, óng ánh trong suốt:

    - Tại sao, tại sao ta lại thất bại, Liên Hoa Chân Giải của ta, tại sao lại thất bại, không thể nào, không thể nào!

    Liên Hoa Chân Giải!

    Đây chính là một môn thần công đồn đại nổi tiếng.

    Nghe nói, năm đó Liên Hoa Chân Giải Na Tra có thực lực tương đối, chỉ vì chọc giận Đông Hải Long Vương, cuối cùng cha hắn là Lý Tịnh phải đuổi bắt, Liên Hoa Chân Giải Na Tra liền tự vẫn bỏ mạng, nhưng Thái Ất chân nhân đã dùng hoa sen tái tạo lại thân thể của hắn, chỉ có điều ban đầu hắn luyện Thái Ất Hỗn Nguyên khí, môn công pháp này cần tấm thân đồng tử.

    Mà hoa sen không phải nam, không phải nữ, làm gì có tấm thân đồng tử.

    Cho nên, Thái Ất chân nhân đã vì hắn mà sáng chế ra một môn liên hoa huyền công, môn liên hoa huyền công này thích hợp nhất cho người không phải nam không phải nữ, sau khi liên hoa đồng tử Na Tra luyện thành, kỳ thật thực lực rõ ràng mạnh hơn rất nhiều so với khi luyện Thái Ất Hỗn Nguyên khí trước kia, về sau trở thành Tam Đàn Hội Hải đại thần danh chấn thiên địa, từ đó không thấy nhắc đến môn công pháp này nữa.

    Những chuyện này, đều là lịch sử trước thời viễn cổ.

    Nghe nói, đồng tử liên hoa năm đó đã lưu lại môn công pháp của hắn, trải qua vô số hạo kiếp, cuối cùng trở thành cuốn “Liên Hoa Chân Giải”, cuốn “Liên Hoa Chân Giải” này đương nhiên không có uy lực của đồng tử liên hoa năm đó, nhưng cũng có uy lực tuyệt luân, chính là một trong những công pháp đỉnh cao nhất giữa thiên địa.

    Yêu cầu của môn công pháp này chính là người luyện công không phải nam không phải nữ, yêu cầu này thật sự khiến người khác rất đau đầu.

    Không thể ngờ, Phương Đông Yêu lại luyện Liên Hoa Chân Giải, chẳng trách nhìn bộ dạng của hắn chẳng ra nam chẳng ra nữ.

    Chỉ có điều, nếu như hắn luyện Liên Hoa Chân Giải, vậy tại sao lại không đánh lại Sở Đoạn.

    Lẽ nào Sở Đoạn còn mạnh hơn hắn?

    Không có khả năng.

    Phương Đông Yêu sở dĩ tiến công Hoa Sơn, vì hắn không biết Hoa Sơn lại có nội tình thâm hậu như vậy, chỉ là sau khi luyện thành Liên Hoa Chân Giải, tự nhận là Tấn quốc vô địch, hắn đã tự nhận là vô địch, tự nhiên cho rằng mình sẽ đánh bại Sở Đoạn, đến lúc đó đại sự sẽ thành, nào ngờ, cuốn Liên Hoa Chân Giải này cũng không khiến hắn đánh bại được Sở Đoạn.

    . . . . . .

    Ở một nơi khác, minh chủ Thế Thiên Minh Khí Thiên Đế, sải bước mà đi, mặc dù hắn đã thất bại dưới tay Chu Thanh Huyền, nhưng quan sát thời cơ rất nhanh, lại không bị thương, hắn bước nhanh đến chỗ Nguyên Lăng thượng nhân và Thiên Sửu lão nhân đang ẩn nấp nói:

    - Xuất hiện đi.

    Nguyên Lăng thượng nhân và Thiên Sửu lão nhân cùng nhảy ra ngoài, bọn hắn sớm biết sẽ không qua mắt được Khí Thiên Đế.

    Kỳ thật hậu kỳ của trận chiến vừa rồi, bọn hắn hoàn toàn không nhìn thấy, thủy kính thuật đã sớm vỡ tan, càng không biết thân phận của Khí Thiên Đế.

    - Minh chủ, ngươi thất bại sao?

    Nguyên Lăng thượng nhân thăm dò hỏi.

    - Đúng, ta thua rồi.

    Trong ngữ khí của Khí Thiên Đế không hề có vẻ chán nản:

    - Chuẩn xác mà nói, Tấn quốc hiện tại, không có người nào có thể thắng được Chu Thanh Huyền, quả thật không ngờ, hắn đã luyện tới cảnh giới Kiếm Hoàng, mặc dù chưa thể đuổi kịp Yến Thương Thiên năm đó, nhưng xưng đệ nhất Tấn quốc tuyệt đối không sai.

    - Vậy phải làm thế nào đối phó Chu Thanh Huyền?

    Nguyên Lăng thượng nhân hỏi.

    - Muốn đối phó một người phải lợi dụng nhân tâm của người đó, Nguyên Lăng, không phải gần đây ngươi làm chuyện này rất tốt sao, cần gì phải hỏi ta.

    Khí Thiên Đế không nhịn được cười lớn:

    - Hơn nữa người như Chu Thanh Huyền đâu cần ta phải đối phó, trái tim hắn đã sớm chết rồi, vô tình để lộ tất cả tâm ý ra ngoài, chỉ cần không hủy diệt Hoa Sơn, hắn căn bản sẽ không xuất hiện.

    - Chỉ có điều Hoa Sơn bất diệt sẽ là trở ngại cho kế hoạch của chúng ta, danh xưng Tấn quốc đệ nhất tiên môn của bọn chúng không phải là danh hão.

    Thiên Sửu lão nhân dùng thanh âm khàn khàn nói.

    - Chúng ta cần tiêu diệt Hoa Sơn sao?

    Nếu chính diện không đối phó được Hoa Sơn, luận chứng điểm này, như vậy kế tiếp, cứ để cho Hoa Sơn càng lớn mạnh, bọn hắn càng lớn mạnh, mâu thuẫn giữa tam tông sẽ càng mạnh, từ đó bọn chúng sẽ tự diệt, trận chiến này cứ để Sở Đoạn thắng, chúng ta sẽ chờ đợi ngày Hoa Sơn bị diệt, mai phục cơ hội lớn hơn.

    Khí Thiên Đế cười lạnh.

    - Hoa Sơn và Phương Đông Yêu, kế hoạch ban đầu là, nếu như Hoa Sơn bị diệt, đương nhiên là chuyện tốt, nếu như Phương Đông Yêu bị đánh bại, cũng không phải chuyện xấu.

    Khí Thiên Đế nói.

    Câu nói này thật sự có chút huyền cơ, hiện tại năm đại tiên môn là thế lực mạnh nhất, Thế Thiên Minh và yêu ma dưới lòng đất đều là thế yếu, yêu ma dưới lòng đất suy yếu, đối với Thế Thiên Minh mà nói cũng không phải chuyện tốt, cái này gọi là môi hở răng lạnh, chỉ có điều, Nguyên Lăng thượng nhân và Thiên Sửu lão nhân tin tưởng, Khí Thiên Đế tuyệt đối không phải người không hiểu đạo lý môi hở răng lạnh này.

    Lúc này trong đầu Khí Thiên Đế đang hiện lên bốn chữ-Giá Y ma công!

    Giá Y ma công, giá y của nữ tử, hay là…

    ……………………

    Trên chiến trường thiên không bên ngoài của đại trận hộ núi Hoa Sơn, có một vật hình tròn, phía trên toàn là kim châm thêu hoa và đại hỏa ngút trời, trận chiến của Sở Đoạn và Phương Đông Yêu cuối cùng lưu lại kim châm đầy đất, hỏa diễm ngút trời, còn người của Hoa Sơn cũng đã kết thúc công việc cuối cùng, sau khi Phương Đông Yêu thất bại rút lui, người của Hoa Sơn đương nhiên đi theo đánh lén một trận, cơ hội tốt như vậy làm sao có thể bỏ qua.

    Phía bên yêu ma cũng đã sớm có chuẩn bị đường rút, vội vàng rời khỏi, dù sao những năm này Phương Đông Yêu hành sự có chút nông nổi, đột nhiên muốn tấn công Hoa Sơn, đám yêu ma sợ chọc giận Phương Đông Yêu hỉ nộ bất thường, đương nhiên phải đi theo, nhưng sau khi đến cũng đã chuẩn bị một số kế hoạch trù bị rút lui.

    Đương nhiên, cái gọi là binh bại như núi đổ, cho dù ngươi đã sớm chuẩn bị đường rút lui, cũng không thể hoàn toàn không có tổn thất.

    Phía bên yêu ma, Mặc Trúc yêu vương trong tứ đại yêu vương bị đánh chết, một người trong ngũ hành yêu hầu cũng bị giết.

    Tổn thất này đối với yêu ma mà nói là khá lớn, cuối cùng đại bộ phận trốn về dưới lòng đất.

    Ngược lại, đối với Hoa Sơn mà nói, đương nhiên là một trận đại thắng.

    Lục Nguyên nhìn về phía bầu trời, khí trời vừa rồi còn mưa dầm tối tăm, hiện tại mưa đã tạnh, chính giữa bầu trời mặc dù vẫn có mây đen, nhưng mơ hồ đã điểm xuyết ánh sáng mặt trời lấp lánh, chiếu xuống Hoa Sơn, nhuộm vàng đỉnh núi Hoa Sơn, cảnh tượng tuyệt vời này đã hơn một tháng nay mới có cơ hội nhìn thấy.

    Quả nhiên, sau cơn mưa trời lại sáng.

    Chẳng biết lúc nào, trong lòng cũng vô cùng vui mừng.

    - Vạn tuế.

    - Hoa Sơn bất diệt.

    - Hoa Sơn vạn tuế.

    - Chưởng môn vạn tuế.

    - Chúng ta vạn tuế.

    Mới đầu chỉ có từng người kêu lên, sau đó là một đám người cùng hô, lúc này Lục Nguyên cũng gia nhập vào trong đám người này, Lục Nguyên hô Hoa Sơn vạn tuế, đúng vậy, giữ vững Hoa Sơn, đánh lùi Phương Đông Yêu kẻ mạnh nhất trong yêu ma, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!

    Ngay lập tức, tiếng hô vang lên khắp nơi, đệ tử bình thường hô, đệ tử chân truyền cũng hô, trưởng lão bình thường hô, cửu đại kiếm tiên cũng hô, mọi người đều không ngừng hô, lần này mọi người đã rất khó khăn giữ vững Hoa Sơn, đánh bại đối thủ cường hãn, đương nhiên là nhất tề cùng hô.

    Các trưởng lão đời thứ tám, mặc dù không hô lên tiếng, nhưng cũng cười ha hả, hòa nhập vào trong bầu không khí vui sướng.

    Trong tiếng hô trùng trùng điệp điệp, sắc mặt Sở Đoạn không khỏi đỏ lên, thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu tươi, nhưng hắn cố nuốt xuống, lần này đánh bại Phương Đông Yêu, đương nhiên đã bị thương, nhưng tính chất không nghiêm trọng.

    Trong tám đại tông sư của hai nước Tần Nguyên, Phương Đông Yêu vốn là người xếp ở vị trí nhóm đầu, Sở Đoạn xếp ở nhóm sau, nhưng lần này, Sở Đoạn sử dụng mấy trăm món pháp bảo, đánh bại Phương Đông Yêu, đủ khiến thanh danh của hắn lớn hơn một chút, vị trí trong tám đại tông sư cũng được tiến lên trước.

    Nghĩ đến điều này, lại nhìn các đệ tử Hoa Sơn đang vô cùng vui sướng kêu vang, Sở Đoạn cũng tạm thời thả lỏng suy nghĩ, được rồi, tạm thời từ bỏ phân chia tam tông Kiếm tông, Khí tông, Kiếm Khí tông, để mọi người cùng hòa vào niềm vui chiến thắng.

    Sở Đoạn gào to:

    - Bắt đầu từ hôm nay, thiết yến ba ngày, từ trên xuống dưới cùng nhau hoan nhạc.

    . . . . . .

    Mười vạn yêu ma công kích Hoa Sơn, chiến dịch này, có người chết, chiến đấu không thể nào không chết người, ngay cả Bắc Phong Xuất Vân tiên cảnh, cũng tổn thất một nhân vật Đại Đạo cảnh như Hoàng Thanh Hóa, nhưng mọi người cũng không vì thương vong mà uể oải, người chết cũng đã chết rồi, người còn sống thì phải tích cực sống tiếp.

    Thiết yến ba ngày, ngay cả rượu cũng được bày lên, bình thường ở Hoa Sơn rất hiếm khi nhìn thấy rượu.

    Mấy ngày qua, Lục Nguyên quả thật cũng có chút mệt mỏi, hiện tại cũng cùng mọi người vui vẻ uống rượu.

    - Nào, Diệp sư đệ, uống.

    Đây là cạn ly với Diệp Phương.

    - Ồ, không phải Thạch sư huynh của Kiếm tông sao?

    Thạch Triêu Dương uống rượu với người đứng đầu đệ tử chân truyền của Kiếm tông.

    - Liễu sư muội, cạn.

    Lục Nguyên và sư muội Liễu Diệp Nhi của Kiếm tông cạn chén, sau khi uống xong, sắc mặt của Liễu Diệp Nhi sư muội thoáng ửng đỏ, trong tay nàng là rượu trái cây, nàng cũng chỉ uống một chút, nhưng vẫn cảm thấy lâng lâng:

    - Rượu này uống ngon thật, rất ngọt.

    - Lăng sư tỷ, cạn.

    Lăng Ngọc Châu uống một ngụm, hai gò má ửng đỏ.

    Lục Nguyên vô cùng cao hứng, mới đầu hắn còn tìm người quen uống rượu, sau đó thì mặc kệ, cao hứng là uống, ở đây, người giống như Lục Nguyên có rất nhiều, tất cả mọi người đều hưng phấn.

    Đêm nay, Lục Nguyên thật sự say rồi.

    Mắt say lờ đờ nhìn Hoa Sơn, vẫn vô cùng mông lung.

    Giống như một giấc mộng.

    Cảnh tượng tuyệt đẹp này giống như cảnh trí trong mơ, mình nhất định phải giữ lấy.

    Mấy ngày tiếp theo, nghe nói Quang minh Yêu Hoàng Phương Tà và Hắc ám Ma Hoàng Kinh cũng đã lui về mặt đất, hai vị yêu ma cấp hoàng này thối lui cũng không tổn thất bao nhiêu.

    Sá sớm.

    Khi những ánh sáng đầu tiên xuyên qua ráng mây trên thiên không, chiếu xuống Trường Xuân Cư của Bắc phong, Lục Nguyên đã tỉnh dậy.

    Hôm nay, hắn thức giấc đặc biệt sớm.

    Đã lâu rồi, Lục Nguyên không nhìn thấy ánh mặt trời, khi đại trận hộ sơn được dựng lên, căn bản không nhìn thấy ánh mặt trời.

    Hắn đẩy cửa sổ ra, không khí trong lành tràn vào trong phòng.

    Lục Nguyên hít thở khoan khoái, không khí tươi mát, khiến lòng người cũng thư thái.

    Trong khu vườn ngoài cửa sổ, sức sống tràn trề, lộc non đua nở, sắc xanh thoáng ẩn thoáng hiện.

    Chương 480: Trao thưởng.

    Một con chim vàng anh đậu xuống đầu cành, rất nhẹ nhàng, tựa hồ như sợ đánh thức nụ hoa chúm chím vừa ra.

    Cành cây khẽ rung lên.

    Chim vàng anh khẽ hót lên tiếng chim thanh thúy.

    Trên mặt đất, có con giun chui từ dưới đất, nhẹ nhàng bò lên.

    Lục Nguyên nhìn ra xa, Bắc phong ở xa đã có chút sắc xanh lay động, nhưng nếu tới gần, đoán chừng lại không thấy gì cả.

    Bây giờ là đầu xuân.

    Lục Nguyên cảm giác sáng sớm nay vô cùng thư thái, chiến dịch mười vạn yêu ma tấn công Hoa Sơn chính là cuộc chiến đầu tiên trong cuộc đời Lục Nguyên.

    Đây không phải là chiến đấu quy mô nhỏ giữa hai người hay là mười người.

    Lần đầu tiên trải qua chiến tranh trong cuộc đời, hắn mới biết cuộc sống yên bình hàng ngày mới tươi đẹp làm sao, mới biết nhìn thấy ý xuân tươi mát, thống khoái như thế nào.

    Lục Nguyên định nghỉ ngơi một lát, gần đây xác thực phải nghỉ ngơi cho thật khỏe.

    Bởi vì hắn quá mệt mỏi.

    Mười vạn yêu ma tấn công Hoa Sơn, mệt mỏi đến mức ngay cả thời gian để thở cũng không có, hoàn toàn không phù hợp với phong cách của mình.

    Đầu tiên phải đi kiếm rượu uống, bây giờ hắn không còn một giọt rượu nào, rượu có thể xem là sinh mạng thứ hai của Lục Nguyên, có thể sánh ngang với kiếm.

    Hôm nay còn có một việc quan trọng mà hắn suýt quên, hôm nay chính là thời khắc ban thưởng, chiến đấu lần này, tất cả mọi người đều tương đối cố gắng, trước đó Sở Đoạn cũng có nói, sẽ ban thưởng cho mọi người.

    Nghe nói trên chiến trường, chiến lợi phẩm thu thập được cũng khá nhiều, đến lúc đó cơ bản sẽ chia hết.

    Lục Nguyên cảm giác mình hiện tại còn thiếu thần hồn kết tinh, hy vọng có thể có thêm một số thần hồn kết tinh.

    Trường Sinh thập trọng đại viên mãn chính là vân thú và thần hồn kết tinh mạnh mẽ đẩy ra, nếu không có đủ vân thú và thần hồn kết tinh, ngươi làm gì cũng vô dụng, cảnh giới này xác thực phải tích lũy rất nhiều.

    . . . . . .

    Trên đỉnh Triêu Dương của Đông phong, có một bình địa tiên chưởng, đó chính là nơi đệ tử chân truyền của ngũ phong luận kiếm.

    Khối bình địa tiên chưởng này tương đối bằng phẳng.

    Hôm nay, lễ khen thưởng sẽ được tổ chức ở đây.

    Sáng sớm Lục Nguyên đã nhắm thẳng hướng bình địa tiên chưởng mà đi, trên đường đi, Lục Nguyên vẫn có chút cảm khái, nhớ lại mỗi lần tới bình địa tiên chưởng trên đỉnh Triêu Dương của Đông Phong đều là đi theo sư phụ, sư phụ đi trước, hắn theo sau, nhưng đáng tiếc, hiện tại sư phụ đã không còn nữa.

    Hắn bất giác cảm thấy buồn bã, nhưng Lục Nguyên trời sinh là người có tính cách lạc quan, lập tức khôi phục dáng vẻ bình thường, theo thói quen sờ lên bình rượu, nhưng kết quả không sờ thấy rượu đâu, thật là đau buồn, lập tức tốc độ của ngự kiếm lại nhanh hơn mấy phần, không lâu sau đã đến trong bình địa tiên chưởng của núi Đông Phong, trở lại chốn cũ, thật sự cảm khái một phen.

    Khi Lục Nguyên đến bình địa tiên chưởng, ở đây đã tập trung khá nhiều người.

    Đông Phong, Nam Phong, Bắc Phong, Tây Phong, Trung Phong, đội ngũ của ngũ phong đứng trộn lẫn vào nhau.

    Lục Nguyên đứng trong đám người của Bắc Phong, nhìn ngũ phong đứng sóng đôi với nhau, trong lòng thầm nói, cuối cùng cũng có một ngày, ngũ phong không còn giằng co nhau nữa, hay là nói, để ngũ phong không còn tồn tại, Hoa Sơn phải quay về nhất môn, đây là hào ngôn chí khí của mình, ngũ phong tồn tại năm ngàn năm, cũng đến lúc nên quy kết lại một mối, nếu không sợ rằng tình hình sẽ tương đối nguy hiểm.

    Lần này, Phương Nho không tới, hắn là chủ nhân của một phong, còn nhiều việc phải làm, không thể chuyện gì cũng đích thân đến được, nhưng Diệp Dương Dung lại đến, lần này hắn cũng có không ít ban thưởng, cái này có ích lợi rất lớn đối với tu hành của hắn, mấy vị sư thúc khác cũng có mặt, Lục Nguyên vội vàng tới thi lễ.

    - Ngươi chuẩn bị đi, chiến tích lần này đã được sắp xếp, bây giờ sẽ lướt qua, người có chiến tích lớn nhất đương nhiên là Sở chưởng môn, trong Đại Đạo cảnh còn có chín người có chiến tích xếp trên ngươi, đương nhiên, chiến công của ngươi cũng không nhỏ, chính thức xếp hạng thứ mười một, nhưng bên ngoài chiến tích của ngươi lại xếp thứ nhất, vì vậy, ngươi phải chuẩn bị một bài phát hiểu, bày tỏ cảm nhận.

    Lục Nguyên không khỏi tức cười, bày tỏ cảm nhận, cái này hắn thật sự không biết.

    Diệp Dương Dung thấy vẻ mặt sầu khổ của Lục Nguyên, đưa cho hắn một bản thảo:

    - Cứ đọc theo trên đây là được.

    Lục Nguyên xem xét, thì ra Diệp Dương Dung sư thúc đã giúp mình soạn trước, lập tức không ngớt lời cảm tạ.

    Các loại chiến tích đã sớm được sắp xếp.

    Khen thưởng trong tối sẽ được khen thưởng bí mật, mọi người chỉ có thể nhìn thấy khen thưởng bên ngoài, khi báo tên của Lục Nguyên, khắp nơi vang lên tiếng hoan hô, không chỉ là Bắc Phong, mà các đệ tử của các phong khác cũng hoan hô, mặc dù giữa ba tông có ngăn cách tương đối lớn, nhưng Lục Nguyên là thần tượng của các đệ tử Hoa Sơn, chuyện này tuyệt đối đúng.

    Tiếng kêu gào, hoan hô giống như lũ quét, bản thân Lục Nguyên cũng bị giật mình.

    Từ lúc nào, nhân khí của mình lại cao như vậy, Lục Nguyên thầm cảm thấy bất ngờ.

    Trước kia hắn vẫn chỉ là một kẻ thờ ơ, không biết giờ, bây giờ đã trở thành thần tượng, Lục Nguyên xem qua tờ bản thảo Diệp Dương Dung sắp xếp cho mình, đây là một bản thảo tương đối vô vị, máy móc, công thức hoá, không bắt bẻ ra lỗi nào, đột nhiên, Lục Nguyên vò nát tờ bản thảo:

    - Hoa Sơn chia ra tam tông, những năm gần đây, tranh giành của tam tông càng ngày càng hỗn loạn, kỳ thật, kiếm thuật thì sao, pháp thuật thì sao, tại sao kiếm thuật và pháp thuật nhất định phải tranh giành cao thấp.

    Kiếm thuật và pháp thuật vốn không phân chia cao thấp, chỉ chú trọng người sử dụng.

    Hắn nhớ rõ Yến tổ sư đã từng nói, tam lưu kiếm pháp ở trong tay người nhất lưu, cũng là kiếm thuật nhất lưu, kiếm pháp kém cỏi nhất ở trong tay Yến tổ sư đều là kiếm pháp tuyệt thế, tại sao, đến bây giờ, Kiếm tông và Khí tông còn muốn tranh giành cao thấp gì đó.

    - Ta biết rõ, lời nói này của ta có lẽ vô lực, ở Hoa Sơn, không biết có bao nhiêu tiền bối tài trí hơn ta, đều muốn tam tông hợp nhất, phá bỏ tranh giành kiếm khí, nhưng tất cả đều đã thất bại.

    Mặc dù như vậy, ta nhất định phải nói.

    ——————

    Những lời của Lục Nguyên thật sự đã tạo ra oanh động tương đối lớn.

    Dù sao Lục Nguyên cũng là thần tượng của hầu hết đệ tử Hoa Sơn, mà các đệ tử hiện tại còn rất trẻ, hiểu biết về kiếm khí cũng chưa sâu sắc, những lời của Lục Nguyên quả thật khiến bọn họ có mấy phần ý động, nhưng muốn thuyết phục các trưởng lão hoàn toàn là chuyện không có khả năng.

    Lục Nguyên vừa nói xong, liền bị gọi trở về, Sở Đoạn lập tức ra lệnh, hắn phải bế quan nửa năm, đây là Lục Nguyên còn là đệ nhất thiên tài thế hệ này của Hoa Sơn, tương lai rất có thể là đệ nhất cao thủ Hoa Sơn, nếu như đổi thành người khác, chỉ sợ không biết sẽ có hậu quả như thế nào, có lẽ phải tới Tư Quá Phong rồi.

    Không kêu Lục Nguyên tới Tư Quá phong cũng không thích hợp, Lục Nguyên đã từng tới Tư Quá phong một lần, kết quả trước đó không lâu lại tới Tư Quá phong, như vậy là liên tiếp hai lần tới Tư Quá phong, Hơn nữa lần nào đến đây, vẻ mặt của hắn đều rất ung dung, tự tại, tựa hồ như đi nghỉ ngơi, có chút cổ quái, dứt khoát trực tiếp bế quan, không tới Tư Quá phong.

    Chương 481-482: Bánh trung thu

    Đương nhiên ban thưởng cho Lục Nguyên cũng không thiểu thứ nào.

    Lục Nguyên bị cấm bế nửa năm, hiện tại đang ở Trường Xuân Cư kiểm kê chiến lợi phẩm của mình, bị bế quan thì bị bế quan, dù sao cái gọi là cấm bế là không thể ra khỏi Bắc phong, nửa năm ở lại Bắc phong đối với hắn mà nói, căn bản không có gì khó khăn.

    Trước tiên là một con linh thú loại dị hình, phong ấn trong phong linh bài, bản thân hắn thực sự chưa từng gặp qua linh thú kiểu dị thú, lập tức dùng thần thức thăm dò bên trong, muốn xem xem linh thú dạng dị hình này có hình dáng như thế nào, vừa nhìn thấy, phát hiện con linh thú kiểu dị hình này quả nhiên là cực lớn, còn lớn hơn Vân kình rất nhiều, toàn thân màu trắng, mọc ra bốn cái chân, thân hình lớn bằng bốn năm con Vân kình bình thường, có một cái đuôi dài, trên lưng có rất nhiều gai nhọn như kiếm, hai mắt nhìn hằm hằm, cho dù màu trắng cũng lộ ra uy phong hiển hách, đây là…

    Lục Nguyên hoàn toàn không biết loại quái thú này là gì, ngay lập tức đi lật tìm tàng thư trong Trường Xuân Cư, sư phụ quả nhiên để lại không ít tàng thư, hắn vừa lật tìm đã phát hiện, thì ra loại quái thú này tên là khủng long, khủng long có nhiều loại, nghe nói là quái thú si sống vào thời kì thượng cổ, nhưng đã sớm tuyệt diệt, chỉ là hiện tại các hệ linh thú còn có thể hóa thành hình dạng của bọn chúng, loại linh thú này, được gọi là cấp dị thú, cường đại hơn cấp cự thú rất nhiều.

    Kỳ thật linh thú có linh thú loại nhỏ, cỡ trung, cỡ lớn, thậm chí linh thú khổng lồ, đổi chỗ dưới một tầng và trên một tầng đều là đổi chỗ mười đối một, sau khi đạt đến cấp dị thú, lên trên chính là linh thú cấp truyền thuyết, linh thú cấp thần thoại, linh thú cấp thượng cổ, đều là trăm đối một, nói đơn giản chính là một trăm linh thú khổng lồ mới có thể so sánh với một con linh thú dị thú, còn một trăm con linh thú cấp dị thú mới có thể so sánh với một con linh thú cấp truyền thuyết.

    Linh thú càng ở sau, càng trân quý, giống như một con Vân Kiếm Long cấp dị thú, quả thực là quý giá không thể nào tưởng tượng.

    Bản thân Lục Nguyên bây giờ, tổng cộng có một con linh thú cấp dị thú, 73 con linh thú khổng lồ.

    Sau khi có được linh thú cấp dị thú, chỉ cảm giác pháp lực quanh người cuồn cuộn ngưng nhập vào thân thể, tốc độ nhanh gấp đôi so với trước kia, thật sự là đề thăng khoa trương, phải thật sự may mắn lắm mới có thể có được loại linh thú cấp dị thú này, lần này cũng nhờ mười vạn yêu ma tấn công Hoa Sơn, Lục Nguyên lập được đại công số một, cho nên mới được chia.

    Ngoài ra, hắn còn có năm viên thần hồn kết tinh.

    Cũng tức là nói, bây giờ tổng cộng hắn có tám viên thần hồn kết tinh.

    Kỳ thật vốn còn có ban thưởng khác, dù sao nhiều yêu ma chết như vậy, trong đó bao gồm cả yêu ma cấp yêu vương, cấp yêu hầu, ở dưới thì vô số kể, nhưng Lục Nguyên có được linh thú cấp dị thú đã là quá khoa trương rồi, vì vậy các phương diện khác phải giảm bớt một chút.

    . . . . . .

    Hào quang của thần hồn kết tinh giữa mi tâm dần dần tiêu tán, một tiếng “rắc” vang lên, thần hồn kết tinh vỡ nát, đúng vậy, Lục Nguyên hiện tại đang cố gắng tu hành, dù sao bị cấm bế, làm chuyện gì cũng không thành, đương nhiên là ở đây luyện công, trùng kích Trường Sinh thập trọng, vừa rồi chính là dùng thần hồn kết tinh đề thăng thần hồn của mình, sau khi liên tiếp dùng hai viên, chỉ cảm giác thần hồn của mình đề thăng rất nhiều, nhưng vẫn còn cách Trường Sinh thập trọng tương đối xa.

    Quả nhiên, muốn đạt tới Trường Sinh thập trọng thật sự cũng không dễ dàng!

    Con đường trùng kích Trường Sinh thập trọng vẫn còn dài đằng đẵng.

    Ngày mười lăm tháng tám, tết trung thu.

    Hôm nay là một ngày rất đặc biệt.

    Vào ngày này hàng năm, tất cả các đại tiên môn của Tấn quốc đều tổ chức cúng tế tinh chủ mặt trăng, tinh chủ mặt trăng có địa vị cực cao trong Thần Tiên phổ thượng của Tấn quốc.

    Ở Tấn quốc, địa vị của tinh chủ mặt trăng và tinh chủ mặt trời chỉ dưới Lục đại thiên chi ngự đế, trong lịch sử Tần quốc, cũng chỉ có tinh chủ mặt trăng hạ phàm giúp đỡ chuyện của thế nhân, cho nên mới tạo thành tập tục như vậy.

    Phong chủ Phương Nho vẻ mặt nghiêm túc, trước mặt hắn có một tế đàn, đốt hương thơm, trên bầu trời làn hương thơm dần dần hóa thành cảnh sắc của nguyệt cung, thỏ ngọc vui vẻ, Ngô Cương đang chém cây quế, chính giữa là tiên tử Hằng Nga nhẹ nhàng chắp tay ca thán.

    Lục Nguyên luôn thích tết Trung Thu, ở Bắc phong không bán rượu, nhưng ngày 15 tháng 8 hàng năm đều có uống rượu hoa quế.

    Phương Nho đứng ở đó, các kiếm tiên, trưởng lão cũng đứng đây, đằng sau là đệ tử chân truyền, tiếp theo là các đệ tử.

    Lục Nguyên đương nhiên đứng trong đám đệ tử chân truyền, có 6 đệ tử chân truyền đã trở về, còn 4 người chưa quay về, đúng rồi, Ti Mã Bác sớm đã bị khai trừ khỏi hàng ngũ đệ tử chân truyền, mới thu nhận một đệ tử chân truyền, đệ tử chân truyền hiện tại xếp hạng thứ mười một.

    Lâm Y Tinh, đệ tử kiệt xuất trong số các đệ tử bình thường hiện tại đang được Độc Cô Diệp mang đi dạy dỗ.

    Như vậy, mười đại đệ tử chân truyền, xuất ra hai vị nữ tử, chỉ còn lại một mình Lăng Ngọc Châu.

    Lâm Y Tinh có khuôn mặt tròn trịa, không quá mức xinh đẹp, thậm chí có chút mập mạp, nhưng lại vô cùng đáng yêu.

    Lâm Y Tinh vốn sùng bái Lục Nguyên, nửa năm qua có nhiều lần thỉnh giáo Lục Nguyên một vài vấn đề, Lục Nguyên ở Bắc phong cũng lần lượt trả lời, thực lực của vị sư muội này quá thấp, vẫn chỉ ở trong luyện khí kỳ ngũ trọng mà thôi.

    Sau một hồi cúng tế, Phương Nho kính rượu xong nguyệt thần, quay đầu lại nói:

    - Trước khi mọi người cùng ăn bánh trung thu, ta sẽ nói đơn giản mấy câu.

    - Ta tiếp nhận vị trí chủ nhân của Bắc phong này đã hơn hai năm, mặc dù cẩn trọng, nhưng thực lực bản thân không đủ, trong hai năm qu Bắc phong phát triển không bằng lúc Nguyên Nguyên sư huynh còn ở đây, lúc này ta thật sự muốn xin lỗi các vị.

    Phương Nho nói tiếp:

    - Nhưng cũng may, chư quân cố gắng, tin tưởng tương lai Bắc phong sẽ ngày càng tốt đẹp hơn, Hoa Sơn sẽ ngày càng tươi sáng hơn.

    Hắn cũng chỉ nói mấy câu đơn giản khích lệ nhân tâm, sau đó, bắt đầu chia bánh trung thu.

    Ở đây đặt một cái bàn rất lớn, xung quanh bàn có trang trí một ít hoa mào gà, đậu tương, khoai sọ, đậu phộng, củ cải trắng, ngó sen, ở chính giữa là một cái bánh trung thu khổng lồ, cái bánh trung thu này ước chừng dài tám thước, nặng hơn một trăm hai mươi cân, đúng vậy, đây chính là một cái bánh trung thu khổng lồ, cực lớn.

    Cứ như vậy, mọi người bắt đầu chia bánh ăn, vui vẻ trò chuyện đoàn viên.

    Lục Nguyên cũng ăn hết một miếng bánh, hương vị cũng bình thường, nhưng một năm cũng chỉ được ăn một lần như vậy, vì vậy mọi người đều cảm thấy mùi vị bánh trung thu rất ngon.

    Nửa năm qua, Lục Nguyên bị bế quan, cực kỳ chặt chẽ, cũng may hắn đã sớm chuẩn bị một bước, kêu Diệp Phương sư đệ giúp mình mang mấy trăm cân rượu lên, vì vậy nửa năm đó miễn cưỡng cũng xong.

    Nửa năm này, hàng ngày Lục Nguyên chỉ có ngủ, luyện kiếm, uống rượu, luyện công, ngoài ra cũng không làm chuyện gì khác nữa.

    Thời gian cứ dần dần trôi qua, chỉ cảm giác pháp lực của mình trong nửa năm qua dưới sự giúp đỡ của một con linh thú cấp dị thú và 73 con linh thú khổng lồ đã cảm giác không sai biệt gì, chỉ là thần hồn và thân thể còn kém xa, căn bản không đạt được yêu cầu của Trường Sinh thập trọng.

    Cho nên, còn chưa đạt tới Trường Sinh thập trọng.

    Trường Sinh thập trọng thật sự rất khó đột phá.

    Cũng may tâm tính của Lục Nguyên rất tốt, nhất thời không đột phá cũng không phải chuyện gì quá mức đáng sợ.

    Trong nửa năm qua, ở tu tiên giới cũng xảy ra một chuyện đại sự, hai vị môn chủ của Huyền Minh môn là Huyền Bút Ông, Minh Trượng Khách, một vị khi ra ngoài, đụng phải người của Đại Dong quốc.

    Trên thế giới này, ngoại trừ thiên triều trung ương, bốn quốc gia mạnh nhất lần lượt là Đại Dong quốc, Đại Cổ quốc, Đại Dịch quốc và Đại Thụy quốc.

    Bốn quốc gia này đều có đặc sắc của riêng mình.

    Đại Dong quốc là nước mạnh nhất ở phía nam, nam cảnh kỳ thật chỉ là một vùng biên giới nhỏ phía nam mà thôi.

    Đại Dong quốc mới là bá chủ chân chính của phía nam, nghe nói người của Đại Dong quốc có tuyệt kỹ vô cùng đa dạng, ví dụ như Liên Hoa Chân Giải của Phương Đông Yêu, nghe nói khởi nguồn ban đầu chính là ở Đại Dong quốc.

    Đại Cổ quốc nằm ở phương bắc, công pháp của Đại Cổ quốc có chút đặc biệt, công pháp của bọn hắn truy cầu chính là nhất kích tất sát, có rất ít chiêu thức cố định, cái này có chút giống như Nam Hải tiên môn, nghe nói ở Đại Cổ quốc, tuyệt học có cấp bậc giống như Thiên Ngoại phi tiên có không ít, ví dụ như tiểu lâu nhất dạ nghe xuân vũ, tiểu cổ phi đao.

    Còn Đại Dịch quốc, quốc gia này chính là quốc gia mạnh nhất ở phương đông, công pháp của Đại Dịch quốc có bốn bản mạnh nhất, theo thứ tự là Chiến Thần Vạn Chiến Lục, Trường Sinh Bất tử quyết, Kiếm Đạo Minh Tâm Điển, Thiên Ma Loạn Thế điển.

    Công pháp của Đại Dịch quốc chú ý chính là khí thế, thường xuyên dùng khí thế đối địch, là quốc gia có khí thế mạnh nhất trong bốn nước.

    Còn Đại Thụy quốc, nằm ở phía tây, xem như là quốc gia mạnh nhất trong bốn nước lớn, công pháp của Đại Thụy quốc cũng tương đối cổ quái, mấy bản mạnh nhất nghe nói là Vong tình chi thư, Kinh thiên chi kiếm gì đó, công pháp của quốc gia này tạp, loạn, tựa hồ không chú ý đến bất cứ định thế nào, khiến ngươi không cách nào tiếp nhận.

    Đương nhiên, mặc dù bốn quốc gia này cường đại vô cùng, đặc biệt là cường đại hơn Tần quốc rất nhiều, nhưng so với thiên triều trung tâm lại không có gì.

    Thiên triều trung tâm, mới thật sự là nước đệ nhất đại lục, đệ nhất thiên hạ.

    Vô địch vô cùng chính là thiên triều trung tâm.

    Sau mấy lời chuyện phiếm, hai vị môn chủ Huyền Bút Ông, Minh Trượng Khách của Huyền Minh môn chẳng biết tại sao lại đắc tội với người của Đại Dong quốc, theo tin tức nghe nói là vì nguyên nhân nữ sắc, cuối cùng bị người của Đại Dong quốc tiêu diệt.

    Huyền Minh môn, chính là một trong thập đại trung đẳng tiên môn, môn phái này, nổi danh dùng hàn khí bức người, là môn phái âm lãnh nhất Tấn quốc.

    Huyền Minh chân giải cũng là tâm pháp tương đối đáng sợ, một khi đã luyện thành Huyền Minh thực băng, đáng sợ tới cực điểm.

    Nơi ở của Huyền Minh môn chính là trong hồ băng, hồ băng này mà nơi ẩn nấp vô cùng kín đáo, đồng thời nghe nói người của Huyền Minh môn, khi ở trong hồ băng, thực lực sẽ đề thăng rất nhiều, ngay cả nhân vật Đại Đạo cảnh, nếu ởhồ băng, cũng chưa chắc có được nhiều lợi ích như vậy.

    Huyền Minh môn đời trước vốn vô cùng phồn vinh, nhưng từ khi Huyền Minh Tử bị Yến Thương Thiên giết chết, môn chủ mới nhậm chức lại là hai người, phân biệt là Huyền Bút Ông và Minh Trượng Khách, cứ như vậy, thực lực của Huyền Minh môn giảm bớt rất nhiều, Huyền Bút Ông và Minh Trượng Khách gây náo nhiều năm như vậy, Huyền Minh môn tổng cộng chỉ còn lại bốn vị Đại Đạo cảnh.

    Cách đây không lâu hai người Huyền Bút Ông và Minh Trượng Khách đều bị giết chết trong tay người của Đại Dong quốc, hai người còn lại cũng chỉ có tu vi Đại Đạo cảnh nhất trọng mà thôi.

    Dưới tình huống bình thường, Huyền Minh môn có nhiều tài nguyên như vậy, nhưng chỉ có hai nhân vật Đại Đạo cảnh nhất trọng tọa trấn, chỉ sợ sớm bị người ta chiếm đoạt, nhưng vấn đề hiện tại là, không có nhiều người biết rõ nơi ở của Huyền Minh môn, lực chiến đấu của Huyền Minh chân băng trong hồ băng cũng tương đối đáng sợ, cho nên cũng không có ai đi chọc vào người của Huyền Minh môn.

    Huyền Minh môn vẫn còn độc bá một phương.

    Đồng thời, Huyền Minh môn lúc này, nghe nói còn chia làm hai phái, người đứng đầu là Huyền Họa tử truyền nhân của Huyền Bút Ông và Minh Kiếm Tử truyền nhân của Minh Trượng Khách, hai người này vẫn tranh đấu không ngừng, nghe nói bọn họ đều có cảnh giới của Đại Đạo cảnh nhất trọng, là nhân vật mới đề thăng Đại đạo.

    ————————

    Tết Trung thu trôi qua, lệnh cấm túc trong nửa năm cũng đã đến ngày kết thúc.

    Lục Nguyên đã xuống Hoa Sơn, hắn ở trên núi cả nửa năm, hiện tại cũng đến lúc xuống Hoa Sơn rồi.

    Nếu không xuống Hoa Sơn dạo chơi, cả người mốc meo mất.

    Lục Nguyên xuống Hoa Sơn, vui vẻ đi dạo đó đây.

    Hôm nay hắn cứ đi, đi mãi, cho đến lúc bước tới một ngọn suối, ở đây cảnh trí vô cùng tươi đẹp và tĩnh mịch, thật sự là một nơi đáng để thưởng ngoạn.

    Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng, tiện tay lắc lư bình rượu trong tay, định tìm một đám cỏ nằm ngủ một giấc.

    Nhưng lúc này mặt nước lại đột nhiên kết thành khối băng dày, có một người từ trên trời hạ xuống, đứng lên mặt băng.

    Toàn thân người này toát ra hàn khí lạnh lẽo, ngay cả dung nhan cũng không nhìn rõ, khí thế của hắn, càng đáng sợ kinh người, hàn khí khắp người xông thẳng lên trời cao.

    Khi hắn vừa rơi xuống mặt nước, mặt nước bắt đầu kết thành hàn băng dày đặc, Lục Nguyên vốn có thực lực rất cao, lúc này cũng cảm thấy lạnh thấu xương.

    - Thật may mắn, không ngờ ở đây lại gặp được một Tu tiên giả thủy hệ tinh thâm, vừa hay, ta phải bắt được, nếu dùng linh cốt thủy hệ này luyện thành vô thượng thần công của Huyền Minh Chân Giải, đến lúc đó, nhất định có thể thắng được Minh Kiếm Tử, trở thành môn chủ độc nhất của Huyền Minh môn.

    Thủy hệ linh cốt, đây là cái gì?

    Lục Nguyên bất giác khẽ giật mình, kỳ thật Lục Nguyên đã luyện thành Thủy Hoàng kiếm đạo, cho nên mới trở thành xương cốt thủy hệ trong miệng người này.

    Lục Nguyên cũng biết thực lực của người tới chỉ sợ là kinh thiên động địa, thực lực biểu hiện như vậy, còn vượt xa Bức trưởng lão có tu vi Bán Bộ Đại đạo, cho nên cũng không dám khinh thường, đặt tay lên chuôi kiếm hỏi:

    - Ngươi là ai?

    - Ta chính là môn chủ Huyền Họa Tử của Huyền Minh môn, linh cốt thủy hệ trẻ tuổi ạ.

    Huyền Họa Tử mỉm cười:

    - Ồ, ngươi là Lục Nguyên của Hoa Sơn tiên môn?

    Ở Tấn quốc, cũng không thiếu những bức họa vẽ tướng mạo của Lục Nguyên, Huyền Họa Tử hiển nhiên cũng từng xem qua, nhưng hắn lập tức lắc đầu nói:

    - Không sao cả, ngươi có thủy hệ linh cốt như vậy, thật sự quá khó tìm, nếu buông tha ngươi, chỉ sợ khó lòng tìm lại được, hôm nay bắt được ngươi sẽ giúp ta luyện thành vô thượng thần công cuối cùng của Huyền Minh chân giải, đoạt được chủ vị duy nhất của Huyền Minh môn.

    Chương 483-484: Đánh một trận

    Hắn cũng không sợ, dù sao đây là một nơi vắng vẻ, ngẫu nhiên gặp được Lục Nguyên, Hoa Sơn tiên môn làm sao biết hắn bắt Lục Nguyên.

    Trái tim Lục Nguyên cũng khẽ xiết chặt, nhưng hào khí cũng bộc phát, đúng vậy, đây là đại ma đầu từ trước đến giờ mình chưa bao giờ gặp, thậm chí là ma đầu Đại Đạo cảnh nhất trọng, nhưng như vậy cũng có thể chiến thử một trận, xem bản thân và nhân vật Đại Đạo cảnh rút cuộc chênh lệch bao nhiêu.

    Hôm nay, nhất định phải chiến một trận thật thống khoái.

    Nói không chừng, mình còn có thể chiến thắng.

    Dưỡng Ngô linh kiếm lập trượt ra, giống như cá gặp nước, dùng kiếm thế vô cùng huyền ảo chém về phía Huyền Họa Tử, một trong hai đại môn chủ của Huyền Minh môn, muốn khiêu chiến nhân vật Đại Đạo cảnh xem thế nào.

    Huyền Họa Tử tung chưởng đánh tới, chưởng này còn chưa đập đến, Lục Nguyên đã cảm thấy băng hàn thấu xương.

    Hàn khí thật đáng sợ!

    Đây là hàn khí đáng sợ nhất mà Lục Nguyên từng thấy, Huyền Minh cực băng quả nhiên bất phàm, nhưng cũng chưa chắc không thể đánh được, Lục Nguyên rất nhanh tìm được điểm yếu nhất chính giữa băng hàn, xuất kiếm công kích, Huyền Họa Tử hiển nhiên cả kinh, nhưng lập tức khôi phục như cũ:

    - Kiếm thuật hay lắm, nghe nói kiếm thuật của ngươi rất cao minh, quả nhiên không sai, nhưng kiếm thuật cao minh cũng vô dụng, ai kêu ta là Đại Đạo cảnh, Đại Đạo trong tay ta.

    Lục Nguyên lập tức cảm thấy nguyên khí thiên địa xung quanh rời đi cực nhanh, đồng thời bên cạnh hắn hình thành một vùng chân không, trong nháy mắt, khối băng cực lớn đã kết dày trên người Lục Nguyên, Lục Nguyên lập tức bị đông kết.

    Mạnh thật!

    Đây chính là sức mạnh của Đại Đạo cảnh!

    Quả nhiên, Lục Nguyên bây giờ không thể khiêu chiến Đại Đạo cảnh.

    Chênh lệch giữa Đại Đạo cảnh và Trường Sinh cảnh có thể nói là khác biệt một trời một vực.

    Huyền Họa Tử có thực lực Đại Đạo cảnh nhất trọng, có thể dễ dàng thắng được chiến lực đỉnh cao của Trường Sinh kỳ như Lục Nguyên.

    Đồng thời, Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng, vừa rồi nguyên khí thiên địa không phải nhanh chóng rời đi, quanh người hắn trở thành trạng thái chân không, đây là năng lực của Đại Đạo cảnh sao?

    Hắn không khỏi càng chờ mong trở thành Đại Đạo cảnh.

    - Ngươi yên tâm, hiện tại ta sẽ không giết ngươi, thủy hệ linh cốt của ngươi có tác dụng rất lớn để ta luyện thành Vô thượng huyền công cuối cùng của Huyền Minh chân giải.

    Huyền Họa Tử cười ha ha, kỳ thật hắn cũng có chút kinh hãi, dù sao Lục Nguyên là một trong những nhân vật trọng yếu nhất của Hoa Sơn, nếu chuyện hắn bắt Lục Nguyên lan truyền ra ngoài, hắn chỉ sợ chết không có chỗ chôn, cho nên dùng một bao, lập tức dùng Truyền Tống Trận phí dụng cực cao, nhắm hướng Nam Hải mà đi.

    Chỗ hồ băng của Huyền Minh môn vẫn là một bí mật.

    Hồ băng ở nơi nào, không có ai biết.

    Còn bây giờ, Huyền Họa Tử thẳng đến hướng Nam Hải tựa hồ đã tiết lộ nơi ở của hồ băng-Nam Hải.

    Muốn che dấu một giọt nước, biện pháp tốt nhất chính là giấu giọt nước trên biển.

    Đồng dạng muốn che dấu hồ băng, biện pháp tốt nhất cũng là giấu hồ băng trên biển.

    Nam Hải mênh mông, làm sao có thể tìm được.

    Huyền Họa Tử muốn luyện công thủy hệ linh cốt của Lục Nguyên, thật ra không mang Lục Nguyên quay trở lại Nam Hải, mà tìm một chỗ cực kì bí mật ở Nam Hải ẩn nấp.

    Hiện tại Huyền Minh môn có hai vị môn chủ, một vị là hắn, một vị là Minh Kiếm Tử, hai người tranh đấu không ngớt, hắn thực sự sợ Minh Kiếm Tử đến gây chuyện khi hắn đang luyện công.

    Chỉ cần luyện thành Huyền Chi Cực một trong hai đại vô thượng cao nhất của Huyền Minh chân giải, thì có thắng được Minh Kiếm Tử, thống nhất Huyền Minh môn.

    Huyền Họa Tử mang theo Lục Nguyên, đến một động phủ bí mật trong Nam Hải.

    Động phủ này cũng không phải nơi Huyền Họa Tử lưu lại, mà đã tồn tại từ trước đó.

    Năm đó khi Huyền Họa Tử tìm được nơi này, phát hiện động phủ này chính là do kiếm thủ Đoạn Kinh Đào vô cùng nổi tiếng ở Nam Hải lưu lại, khi hắn phát hiện ra nơi này, không biết đã vui mừng như thế nào, tưởng rằng có thể có được bảo tàng Nam Hải kiếm thủ lưu lại, kết quả nào ngờ, nơi này căn bản không có gì, hoàn toàn trống rỗng, điều này khiến Huyền Họa Tử rất phiền muộn.

    Nhưng cũng may nơi này rất thích hợp ẩn nấp, có thể làm cứ điểm bí mật.

    Sau khi tiến vào động phủ, Huyền Họa Tử thả Lục Nguyên ra, Lục Nguyên hiện tại vẫn còn ở trong Huyền Minh cực băng.

    Huyền Họa Tử đặt khối Huyền Minh cực băng ở chính giữa, sau đó ở bên cạnh bắt đầu bố trận:

    - Lục Nguyên, ngươi cũng đừng oán ta, thế giới này vốn mạnh được yếu thua, ngươi hãy ngoan ngoãn làm cống phẩm để ta luyện thành Huyền Minh chân giải, hai tháng… ha ha….chỉ cần hai tháng là xong.

    Hắn lập tức bắt đầu bố trí Huyền Minh chi trận.

    Huyền Họa Tử suy đoán, có lẽ cần hai tháng để hóa thủy hệ linh cốt của Lục Nguyên thành thủy hệ tiên cốt, đến lúc đó hắn có thể hấp thu thủy hệ tiên kính chiết xuất bên trong, dựa vào đó đạt được Huyền Chi Cực.

    Tiếp theo, ngày nào Huyền Họa Tử cũng đến chỗ Lục Nguyên, lúc này Lục Nguyên giống như trân bảo.

    Lục Nguyên hiện tại bị vây trong Huyền Minh cực băng, ý thức vẫn vô cùng tỉnh táo, nghe thấy lời nói của Huyền Họa Tử, trong lòng rất phiền muộn, muốn giãy dụa, nhưng làm sao có thể giãy thoát.

    Lục Nguyên hiện tại cũng minh bạch, mình chỉ còn thời gian hai tháng.

    Trong hai tháng này, hắn sẽ bị vây khốn bên trong Huyền Minh cực băng, không thể nào nhúc nhích.

    Lục Nguyên thật sự rất phiền muộn.

    Việc đầu tiên hắn phải làm chính là giãy thoát ra khỏi Huyền Minh cực băng này, chỉ có điều muốn thoát khỏi Huyền Minh cực băng đâu có dễ dàng như vậy, cũng chỉ có một biện pháp, chính là tu thành Hỏa Hoàng kiếm đạo, một khi tu thành Hỏa Hoàng kiếm đạo, dùng kiếm ý hừng hực phun ra thiên địa, muốn phá vỡ Huyền Minh cực băng cũng không khó.

    Trước đó khi quan sát Sở Đoạn ra chiêu, Lục Nguyên đã có lĩnh ngộ nhất định với Hỏa Hoàng kiếm đạo, cho nên, hiện tại chính là một cơ hội có thể lĩnh ngộ Hỏa Hoàng kiếm ý.

    Thời gian cứ thế trôi qua.

    - Đáng chết, lúc này lại xảy ra vấn đề.

    Huyền Họa Tử mắng chửi.

    Huyền Họa Tử vừa rồi nhận được tin báo, trong Huyền Minh môn, phía bên Minh Kiếm Tử bắt đầu gây chuyện.

    Huyền Họa Tử vốn dự định ở nơi này nửa tháng, sau nửa tháng, có thể hóa thủy hệ linh cốt thành thủy hệ tiên cốt, đến lúc đó bản thân dựa vào đó luyện công, thành tựu Huyền Chi Cực, kết liễu Minh Kiếm Tử.

    Kết quả đến lúc này, phía bên Minh Kiếm Tử lại gây chuyện, khiến hắn không thể không trở về. minh kiếm tử bên kia náo lên, lại để cho hắn không thể không đuổi qua bên kia.

    Nếu hắn không đi, chỉ sợ Huyền Minh môn sẽ bị Minh Kiếm Tử nắm giữ.

    Huyền Họa Tử đương nhiên không muốn Minh Kiếm Tử thống nhất Huyền Minh môn, vì vậy lúc này phải trở về Huyền Minh môn một chuyến, cũng may Huyền Minh môn cách nơi này không quá xa, phải nhanh chóng xử lý nội chiến trong môn phái, tranh thủ trong thời gian hai ngày quay về, nơi này vô cùng bí mật, sẽ không bị người khác phát hiện, sẽ không xảy ra sai lầm gì.

    Huyền Họa Tử ngự kiếm quang hàn lạnh vô cùng, vội vàng quay về.

    Khi Huyền Họa Tử vừa rời khỏi, Lục Nguyên kỳ thật cũng đã đến thời điểm mấu chốt, trong đầu hắn, bảy đạo kiếm ý hỏa hệ đang không ngừng hiện lên, đồng thời, thỉnh thoảng nhớ lại tình hình lúc Sở Đoạn ra chiêu khi ấy, khi đó Sở chưởng môn ra chiêu, khí phách áp đảo thiên địa, biển lửa gào thét.

    Lục Nguyên chìm vào trong trầm tư, nhưng làm thế nào cũng không ngộ ra được Hỏa Hoàng kiếm đạo rút cuộc như thế nào.

    Hỏa Hoàng kiếm đạo dù gì cũng là kiếm đạo của nhất hoàng, làm sao có thể dễ dàng lĩnh ngộ được, Lục Nguyên vốn định múa trường kiếm trong tay tìm cảm giác, nhưng vừa nghĩ đến đây mới phát hiện toàn thân hắn bị đông cứng trong Huyền Minh cực băng, căn bản không cách nào nhúc nhích, lập tức bất đắc dĩ từ bỏ, hiện tại hắn chỉ còn hai ngày.

    Nếu không thừa dịp Huyền Họa Tử rời khỏi nơi này, nhanh chóng thoát ra, chỉ sợ sẽ vị vây hãm ở đây mãi mãi.

    Lục Nguyên thật sự rối trí, không tìm được cảm giác gì.

    Đồng thời, thân thể chỉ cảm thấy băng hàn thấu xương.

    Hàn!

    Hàn!

    Hàn!

    Không!

    Ta không thể chết!

    Số mệnh của ta do ta quyết định!

    Làm sao mình có thể chết trong tay một trong hai môn chủ của tiên môn trung đẳng, mình còn là người bảo hộ Hoa Sơn, trong lòng Lục Nguyên chợt tuôn ra hào hùng cường đại, lúc này hắn chỉ cảm thấy trong cơ thể mình, bảy loại kiếm ý hỏa hệ đang rừng rực thiêu đốt.

    Thì ra Hỏa Hoàng kiếm đạo hoặc phải có tự tin, hoặc phải bá đạo giống như Sở Đoạn.

    Tính cách của Lục Nguyên vốn hoàn toàn không hề bá đạo, cho nên khó có thể lĩnh ngộ.

    Chỉ là lúc này, hắn không cam tâm chết đi như vậy, sinh ra nộ hỏa mãnh liệt, nộ hỏa này từ trong lòng bắt đầu thiêu đốt, trong nháy mắt đã thiêu đốt bảy loại kiếm ý, Lục Nguyên chỉ cảm giác toàn thân vô cùng nóng hổi.

    Kiếm ý rừng rực, dung nham kiếm ý, triêu dương kiếm ý, mộ chi kiếm ý, hỏa chi kiếm ý, hỉ chi kiếm ý, toàn bộ dung nhập vào một chỗ, hóa thành một vùng đại hỏa huy hoàng, đại hỏa này lập tức bao trùm xung quanh Huyền Minh cực băng, đốt cháy sạch sẽ, đồng thời, Lục Nguyên một lần nữa đứng dậy trong hỏa diễm vô tận.

    Hỏa Hoàng kiếm đạo cuối cùng đã thành, đây chính là lĩnh ngộ được cực nhiệt trong cực hàn.

    Ngũ Đế ngũ hoàng kiếm đạo, hiện tại đã thành song đế song hoàng kiếm đạo, Lục Nguyên lúc này cũng đã biết tác dụng của Hỏa Hoàng kiếm đạo.

    Thủy Hoàng kiếm đạo có thể như nước, vô hình công kích địch nhân, còn Hỏa Hoàng kiếm đạo lại có thể thiêu đốt hoàn toàn đối phương, trong ngũ hoàng kiếm đạo, lực công kích có thể nói là mạnh nhất, vượt xa Thủy Hoàng kiếm đạo.

    Cuối cùng cũng đã thoát ra ngoài, Lục Nguyên thả lỏng gân cốt, hắn bị vây khốn trong Huyền Minh cực băng đúng nửa tháng, thật sự là vô cùng khó chịu, cũng may Huyền Họa Tử rời khỏi, xem ra phải phá hủy hang ổ Huyền Họa Tử một phen trước khi rời đi cho hả giận, dù sao trải qua trận chiến vừa rồi, Lục Nguyên cũng hiểu rõ, hắn không thể là đối thủ của Huyền Họa Tử.

    Lục Nguyên nhìn động phủ, phát hiện động phủ này mơ hồ có chút quen thuộc.

    Hắn lại cẩn thận xem xét, quả thật là quen mắt, khi ở trong Huyền Minh cực băng hắn không có chú ý, hiện tại sau khi thoát ra mới phát hiện quả nhiên là rất quen mắt.

    Không đúng, đây là động phủ của Huyền Họa Tử, tại sao mình lại thấy quen thuộc?

    Lục Nguyên cố gắng nhớ lại tư liệu trong đầu, qua một hồi lâu cũng không nghĩ ra, bất giác lại nhìn xung quanh, vuốt ve vách đá xung quanh động phủ, sau khi nhìn thấy phía trên quả cầu có khắc một thanh kiếm, trong đầu Lục Nguyên linh quang chợt lóe, hiểu ra vì sao mình thấy quen thuộc.

    Đây không phải là động phủ của Nam Hải kiếm thủ Đoạn Kinh Đào sao, phía trên quả cầu có vẽ nước biển xanh thẳm, và thanh kiếm hỏa quang, đây chính là dấu hiệu độc môn của Nam Hải kiếm thủ.

    Thì ra mình đang ở Nhạc Sơn Đại Phật của Thần Hồn giang, Lục Nguyên đã từng nhận được một số trí nhớ của Nam Hải kiếm thủ, hai vị thiên tài kiếm khách khi trao đổi thần thức đã trao nhầm, vì vậy Lục Nguyên đã biết được một số ký ức của Nam Hải kiếm thủ, động phủ này chính là động phủ tương đối quan trọng của Nam Hải kiếm thủ, bên trong có cất giấu một công cụ siêu cấp của Nam Hải kiếm thủ….

    Cùng với một số công pháp tương ứng.

    Cái này có thể gọi là may mắn trời cho.

    Trong kí ức, Lục Nguyên không thể nào quên Nam Hải kiếm thủ Đoạn Kinh Đào này.

    Người này cũng không phải là giống Lục Nguyên.

    Lục Nguyên xuất thân từ Hoa Sơn tiên môn, đi theo con đường chính tông tới mức không thể chính tông hơn được nữa.

    Còn Nam Hải kiếm thủ xuất thân từ Nam Hải, không có sư phụ, không có sư môn, lúc mới đầu là luyện kiếm, nhưng trong lúc đó lại có một thời gian đi theo con đường bất chính, chính là việc học Khôi Lỗi thuật.

    Khôi Lỗi thuật cũng là một thiên môn của giới tu tiên, loại pháp thuật này có thể khống chể kẻ địch, năm đó Nam Hải kiếm thủ Đoạn Kinh Đào cũng có một thời gian học loại pháp thuật này, hơn nữa lại còn nghiên cứu rất sâu, nhưng sau này đã tỉnh ngộ, từ bỏ hết Khôi Lỗi thuật, trở thành một môn đồ của kiếm thuật, cuối cùng trở thành Nam Hải kiếm thủ, nổi danh cả vùng Nam Hải.

    Còn động phủ này chính là nơi Nam Hải kiếm thủ đã phong ấn Khôi Lỗi thuật ở đây.

    Lục Nguyên quan sát nơi đây, phát hiện ra một mật đạo thông ra với bên ngoài, mật đạo này được làm vô cùng kín đáo, Huyền Họa tử đã ở đây lâu như vậy nhưng cũng không phát hiện ra mật đạo này,

    lúc chạm đến phía trên bức tường đá, sử dụng tiết tấu ba dài ba ngắn để đánh thì ngay lập tức một âm thanh vang lên, mở ra một huyệt động.

    Lục Nguyên ngay lập tức nhìn sang, chỉ tháy trong huyệt động này có hai khối Khôi Lỗi lệnh được phong ấn ở đó.

    Loại Khôi Lỗi lệnh này là do tất hắc huyền thiết đúc thành, một mặt hiển thị bên trên đủ các loại quái vật biển, một mặt không có gì.

    Lục Nguyên giơ tay lên, mặt khác đủ các loại quái vật biển biển của tấm Khôi Lỗi lệnh lập tức chuất hiện hơn mười Khôi Lỗi, hơn mười Khôi Lỗi này đã trải qua những ngày tháng vô tận, sớm đã không còn hình dáng ban đầu nữa, chỉ còn lại những khúc xương trắng chồng chất, có xương cốt của sáu trảo quái chương dưới đáy biển, có xương cốt của tốc ngư, Lục Nguyên lập tức phát hiện hơn mười Khôi Lỗi này đều tu hành trường sinh thập trọng.

    Hơn mười khôi lỗi tu hành trường sinh thập trọng.

    Lục Nguyên lại nhìn ngay sang chỗ khác, phía trên một Khôi Lỗi khác, thăm dò thần thức trong đó phát hiện ra một tấm lệnh bài Khôi Lỗi cũng cao như vậy, thậm chí có thể phong ấn đại đạo cảnh nhất trọng, nhị trọng sắp chết, chưa chết vào trong tất cả những Khôi Lỗi, năm đó tạo nghệ thuật Khôi Lỗi của Nam Hải kiếm thủ khá cao, do đó có thể xem như một điểm sáng.

    Trừ cái đó ra, trong huyệt động còn có một quyển sách, đều là ghi lại Khôi Lỗi thuật, năm đó Nam Hải kiếm thủ đã tỉnh ngộ nhưng cũng hiểu được Khôi Lỗi thuật này rất cao thâm, không nỡ hủy bỏ nên đã lưu lại ở nơi này.

    Lục Nguyên tất nhiên không thể bỏ kiếm đi học Khôi Lỗi thuật, ngày trước Nam Hải kiếm thủ đã chứng minh rằng đó là một sai lầm.

    Trong đầu Lục Nguyên lúc này chợt lóe lên một tia sáng.

    Nửa tháng sau, Huyền Họa Tử sẽ hấp thu chính mình để luyện cái mà hắn gọi là thần công của cấp huyền diệu.

    Còn ta lúc này có thể tạm thời rời khỏi nơi đây, dùng Khôi Lỗi thuật để tạo ra một người giả đi ra ngoài.

    Nửa tháng sau lại quay lại nơi này, nhân lúc quan trọng khi Huyền Họa Tử đang luyện công để đả thương hắn, như thế ta đã có hơn năm phần thành công rồi.

    Chương 485-486: Huyền Họa Tử

    Mặt khác còn có thể lợi dụng hơn mười Khôi Lỗi để tấn công.

    Nếu như vậy thì có hơn bảy phần thắng, có thể thắng được Huyền Họa Tử.

    Nói không chừng, mình cố gắng hết sức thi còn có khả năng giết chết được Huyền Họa Tử có tu vi Đại Đạo Cảnh.

    Ý nghĩ này thực sự khiến người ta thấy hưng phấn.

    Thực lực của đại đạo cảnh vượt xa tu tiên giả trường sinh kỳ.

    Tài nguyên tài vật của đại đạo cảnh cũng vượt xa trường sinh kỳ.

    Nếu như có thể một lần giết được đại đạo cảnh thì thật là vô cùng hấp dẫn.

    Lục Nguyên cũng bị cuốn vào đó một phen, nếu nghĩ như vậy, thực sự có khả năng thành công rất cao.

    Được rồi, cho dù có không thành công, nếu thực sự nguy hiểm đến tính mạng thì ta vẫn còn một pháp bảo thế thân của Lục Thanh Đào sư thúc tổ, an nguy của bản thân không phải là vấn đề lớn lao gì.

    Nếu vậy, phải liều mạng một phen xem sao.

    Tất nhiên bây giờ vẫn còn nửa tháng, ta có thể tạm thời rời khỏi đây nửa tháng, nhân nửa tháng này nâng cao một chút thực lực bản thân, nếu có thể đưa pháp lực nâng cao đến cảnh giới trường sinh thập trọng thì lúc tấn công Huyền Họa Tử khả năng thành công là rất cao.

    Được rồi, giờ đến lúc tạm thời tránh khỏi đây rồi.

    Để chuẩn bị cho lần ròi đi này, Lục Nguyên cũng chuẩn bị một chút, ví dụ như học một chút Huyền Minh chân giải cho tới thủ thuật của Thủy Hoàng kiếm đọa, đem tầng bên trong phục chế lại thành Huyền Minh cực băng, Huyền Minh cực băng của tầng bên ngoài không thay đổi, vẫn là Huyền Minh cực băng ban đầu, đồng thời dùng giấy Khôi Lỗi mà ngày xưa Nam Hải kiếm thủ để lại để phục chế lại hình dáng của bản thân, làm một Khôi Lỗi đặt bên trong đó, còn làm theo bộ dạng như lúc trước mình bị nhốt.

    Làm xong những việc này, nếu trong vòng nửa tháng nữa quay laị thì Huyền Họa TỬ không thể phát hiện ra được.

    Sau đó đi theo mật đạo năm đó Nam Hải kiếm thủ lưu lại đi ra ngoài.

    Sau khi ra ngoài động phủ này liền đắm mình trong làn nước, đây là dòng nước xanh lam, màu xanh lam trong nước biển, vậy thì có lẽ cách biển cũng không xa, Lục Nguyên đang muốn nổi lên thì thấy có một con cá voi rất to đang hướng về phía mình để tấn công, lực tấn công của con kình ngư này cực lớn, rõ ràng không phải là một con kình hổ.

    Thực ra con kình ngư này gọi là Long kình, nghe nói có huyết mạch của rồng thời thượng cổ.

    Con kình ngư này thực lực phi phàm, có thực lực của những người tu tiên trường sinh tứ trọng, trong vùng biển này nó được gọi là bá chủ, nó cũng đã từng ăn các tu tiên giả, nhìn thấy người phía trước mình là một tu tiên giả, tự nhiên hăng máu xông tới, muốn cắn Lục Nguyên thành hai khúc.

    Lục Nguyên mới nổi lên mặt nước thì thấy kình ngư xông tới, nhưng phản ứng của Lục Nguyên cũng rất nhanh, vừa động tay là lập tức nước hóa thành thanh kiếm, kiếm ý nhu hòa như nước trói chặt kình ngư lại.

    “Cũng được, vừa đúng lúc nói trong nước biển thiếu một tọa kỵ thì người liền xuất hiện, tốt, rất tốt.”

    Ánh mặt trới chói chang chiếu rọi xuống mặt biển, khiến làn nước trở lên lóng lánh, biển lúc này thâm trầm mà lại thâm thúy, một con long kình lớn từ dưới mặt nước nhảy lên, nước bắn tung tóe, trên đầu con long kình này có một nam nhân áo xanh trẻ tuổi đang ngồi xếp bằng trên đó, trong tay chàng cầm một bình rượu.

    Rượu ngon!

    Lục Nguyên ngửa cổ uống một ngụm, cảm thấy ngụm rượu này vô cùng mãnh liệt, vô cùng sảng khoái.

    Đó là rượu trước đo không lâu đổi được trên một hòn đảo, nghe nói là rượu Hải Hầu, một loại rượu do một loại sinh linh trong biển hải hầu tự mình ủ lấy, loại rượu này không có một chút nào làm từ bàn tay con người, rất mạnh, Lục Nguyên uống một ngụm cảm thấy sảng khoái vô cùng.

    Thực ra thời gian không còn nhiều nhưng tính cách không nôn nóng cũng không quá bình thản của Lục Nguyên là lý do hắn vẫn đang ngồi trên đầu long kình uống loại rượu Hải Hầu đổi được.

    Còn con long kình bị Lục Nguyên ngồi lên thì sớm đã bị Lục Nguyên khiến cho phục sát đất, không dám làm loạn nữa.

    Một lát sau, trên biển nổi gió lớn, sóng trên biển hóa thành một cái đồng rộng rất lớn như trong mây mù hiện ra, long kình cưỡi gió cưỡi sóng bơi, khiến Lục Nguyên ngồi trên đầu cảm thấy khoái chí tột độ.

    Có một chút phiền lòng nhưng tạm thời nén lại đã.

    Hiếm khi được ngồi trên đầu long kình nổi trên mặt biển uống rượu.

    Ngắm trời, ngắm biển, nhìn sóng, nhìn gió, nếu không thư thái uống ngụm rượu thì thật hổ thẹn với trời đất.

    Những ngày tiếp theo, Lục Nguyên thư thả dạo trên mặt biển, không chút nôn nóng, nếu có cơ chuyên luyện thành trường sinh thập trọng, quay lại giết đại đạo cảnh Huyền Họa Tử thì tất nhiên sẽ làm, còn nếu không có cơ duyên thì thôi vậy.

    Ngày hôm đó, mặt trời đã khuất về phía tây, ánh nắng chiều muộn như lửa, nung đỏ từng khoảng lớn nước biển, rồi dần dần chìm vào biền, chìm dần chìm dần ở đó, mặt đất bắt đầu xuất hiện một màu đen, lúc đó Lục Nguyên mới phát hiện trên bầu trời phía Bắc có một chút huỳnh quang, đó là gì vậy?

    Lục Nguyên bay lên khỏi mặt nước, dùng một chút pháp thuật để xem đó là gì, nhưng chỉ nhìn thấy phía trước đó có rất nhiều động vật biển, những con vật này quây xung quanh một ngọn núi nhỏ trên mặt biển.

    Ngọn núi nhỏ này không ngừng phát ra ánh hào quang, ánh hào quang này có chút nhu hòa, giống như hào quang phát ra từ thần khí thạch.

    Nhìn kỹ hơn chút nữa, Lục Nguyên bỗng giật mình!

    Đó không phải là đại thần khí thạch mà là ngọn núi nhỏ trên mặt biển do tiểu thần khí thạch hợp với nhau tạo nên.

    Tuy có những ngọn sơn thạch khác nữa, nhưng xem ra ở đó có rất nhiều thần khí thạch.

    Không phải đùa chứ!

    Mặc dù nói là biển lớn không có gì là không có nhưng đúng là có những điều trước nay chưa hề nghĩ đến, trên biển lại xuất hiện ngọn núi nhỏ như thế này, Lục Nguyên thấy vô cùng kinh ngạc, có chút động lòng, mặc dù hiệu lực của đại thần khí thạch mà tiểu thần khí thạch không cao như thần khí kết tinh nhưng chỉ cần có những thần khí thạch này thuộc về ta hoặc một nửa già thuộc về ta thì chắc chắn có thể bước vào cảnh giới của trường sinh thập trọng rồi.

    Tất cả, con người đôi khi cũng phải chờ cơ duyên.

    Một khi cơ hội đến thì đó chính là lúc làm giàu được rồi.

    Trong lòng Lục Nguyên lúc này vô cùng vui mừng.

    Đúng lúc muốn đến đó thì có một chiếc thuyền lớn đi đến đó, trên thuyền có một vị tu tiên nói lớn: “Phía trước có phải một vị tu tiên không?

    Chúng ta cùng tiến đến lấy thần khí thạch trên thần khí sơn này có được không?”

    Lục Nguyên nhìn sang thì thấy trên thuyền có hơn mười vị tu tiên, xem ra là cùng kết bạn với nhau đi đến đó.

    Mình cũng phải kết bạn chứ, nói cho cùng thì mình cũng chưa nhìn thấy những động vật biển này, không thể nào xem thường những quái vật biển đó được, nhớ lúc tất cả những thủy quái ấy bắt đầu tấn công, đường đường là một thượng đẳng tiên môn như Nam Hải tiên môn cũng phải tránh chúng, mình so với Nam Hải tiên môn thì vẫn còn non kém lắm, cho nên tất cả vẫn còn sớm.

    Lục Nguyên khẽ gật đầu, vỗ vào long kình thả nó quay về còn mình thì bay đến thuyền.

    Lên đến thuyền Lục Nguyên vẫn chưa nói tên thật, đầu đội một chiếc mũ rộng vành, kéo mũ xuống để không ai nhìn rõ.

    Lục Nguyên còn muốn giết Huyền Họa Tử nên không muốn thân phân bị bại lộ, tránh để Huyền Họa Tử biết mình ở bên ngoài mà không ở trong động phủ của hắn, như vậy còn có cơ hội giết Huyền Họa Tử.

    Luyện thành trường sinh thập trọng, giết đưuọc nhân vật đại đạo cảnh như Huyền Họa Tử sẽ nhận được rất nhiều cái lợi, cũng lập được kỳ tích tường sinh kỳ giết được đại đạo cảnh chính là những gì mà ta muốn làm được.

    Lên thuyền rồi mới biết, hóa ra việc trên biển tự nhiên xuất hiện thần khí sơn linh đúng là có mối liên quan đến việc những con thủy quái tập trung ở đó.

    Lúc thủy quái trên biển tập trung lại không phải mới chỉ có một lần mà sau mỗi lần xuất hiện thì đều xuất hiện những chuyện lạ thường, ví dụ như trên biển Nam Hải tự nhiên xuất hiện một thần khí sơn linh thì là điều hoàn toàn có thể chấp nhận được.

    Con thuyền này chính là một cây pháp bảo biển, gọi là phá thủy tiềm quang luân!

    Con thuyền này có thể chạy trên mặt nước, cũng có thể đi dưới nước, thậm chí có thể bay trên không, mỗi ngày đi được vạn dặm, tốc độ rất nhanh mà lại còn có năng lực bảo vệ vô cùng mạnh.

    Lục Nguyên trước nay cũng đã được chứng kiến các loại pháp bảo nhưng pháp bảo giống chiếc thuyền như phá thủy tiềm quang luân thì chưa thấy bao giờ, cũng coi như là học thêm vài sàng khôn.

    Chiếc thuyền này có tất cả ba mặt buồm, vỏ thuyền cực rộng, có thể để rất nhiều người đứng lên đó, còn trên thuyền có mười lăm, mười sáu tu tiên giả đứng đó.

    Lục Nguyên lấy một tên giả là Lục Bắc, nói là đến từ đất liền, muốn đi thăm thú Nam Hải một chút.

    Trong mười lăm, mười sáu tu tiên giả này ngoài Lục Nguyên ra còn có một vị tu tiên đến từ núi Thanh Thành, còn lại là tu tiên của Nam Hải tiên môn.

    Vị tu tiên của Thanh Thành tiên môn là người luyện thần kiếm tiên Chu Thản Nhiên, Lục Nguyên cũng nghe qua danh tính người này, nghe nói hắn vô cùng tự đại, đến khi nghe hắn nói chuyện thì quả đúng như vậy, trong từng lới nói đều tỏ rõ Thanh Thành tiên môn lợi hại ra sao, nghe khẩu khí của hắn thì những người ở Thanh Thành tiên môn đều là tiên môn đệ nhất nước Tấn vậy, gì mà khi mà mười vạn yêu ma cùng tấn công Hoa Sơn đều là nhờ những người Thanh Thanh tiên môn giúp đỡ mới có thể đẩy lui được đám yêu ma, khẩu khí rất mạnh mẽ, khiến Lục Nguyên mặt tròn mắt dẹt không nói lên lời, cuối cùng chỉ cười thầm.

    Lục Nguyên biết rõ từng chi tiết, nhưng trước mặt các vị tu tiên, đều là những người sinh ra ở Nam Hải này, rất nhiều người cả đời chỉ ở Nam Hải, từ trước tới nay chưa đến nước Tấn bao giờ, nghe Chu Thản Nhiên của Thanh Thành tiên môn chém gió như vậy, dù họ đều nghe nói đệ nhất tiên môn của nước Tấn là Hoa Sơn tiên môn, nhưng cũng chỉ nghe hắn nói xong rồi thôi, hôm nay nghe Chu Thản Nhiên chém gió vậy cũng chỉ bán tín bán nghi, trong lòng thầm nghĩ Thanh Thành có lẽ thực sự không lợi hại như vậy.

    Chu Thản Nhiên còn hỏi Lục Nguyên đến từ tiên môn nào của nước Tấn, Lục Nguyên bèn nói đại một tiên môn nhỏ, Chu Thản Nhiên này đến Hoa Sơn đệ nhất tiên môn của nước Tấn còn không coi ra gì tất nhiên sẽ không thèm để mắt đến tiên môn nhỏ, hỏi xong câu đó liền không thèm để ý gì đến Lục Nguyên nữa, dường như câu hỏi của người xuất thân từ tiên môn nhỏ như Lục Nguyên làm dơ bẩn đến miệng hắn vậy.

    Những lời hắn nói đến đều là Thanh Thanh tiên môn, để mọi người được mở mang tầm hiểu biết.

    Lục Nguyên cũng không có thời giờ mà để ý đến tên Chu Thản Nhiên này, quan sát những người khác, phát hiện ra những người này có thực lực rất cao, không ít người là trường sinh lục trọng, thất trọng, bát trọng, thi thoảng có vài người là tường sinh cửu trọng, đều là những người nổi bật của Nam Hải tiên môn.

    Lục Nguyên xem xét lại làn nữa, phát hiện ra có một vị tu tiên luôn đứng chắp tay ở đầu thuyền, vị tu tiên này dáng người thon gầy, có vẻ rất lạnh lùng, gần như không để ý gì đến ý định của người khác, vô cùng kiêu ngạo.

    Vị tu tiên giả đứng cạnh nói: “ Người kia chính là kiếm tiên của Nam Hải tiên môn, ba sát kiếm tiên Yến Bắc, vô cùng cao ngạo, không để ý đến những người tu hành bình thường như chúng ta đâu.”

    “Đâu phải là tán tu bình thường đâu, cũng là tu hành giả của trung đẳng tiên môn, chỉ sợ cũng không phải.”

    “Ai gọi ba sát kiếm tiên là trưởng lão của Nam Hải tiên môn, há chẳng phải chúng ta là cô hồn dã quỷ?”

    “Thôi, cao ngạo gì mà cao ngạo.”

    Những âm thanh thảo luận bên cạnh làm Lục Nguyên xem xét lại người cao ngạo luôn đứng chắp tay ở đầu thuyền đó, lập tức phát hiện người đó đã tu hành đến trường sinh thập trọng, một ba sát kiếm tiên Yến Bắc, nói về thực lực có lẽ cao hơn kiếm thần tiên kiếm Chu Thản Nhiên đó một bậc.

    Lục Nguyên xem xét kỹ thì thấy trên cả con thuyền này chỉ có người luyện thần kiếm tiên Chu Thản Nhiên cùng với vị ba sát kiếm tiên Yến Bắc này là có chút thực lực.

    Chiếc thuyền hướng về chỗ ngọn núi thần khí nhỏ.

    Dùng liễu vọng pháp thuật thì cũng nhìn rõ được ngọn núi thần khí nhỏ đó, may là nó được xem như một ngọn núi nhỏ nhưng cũng lại cực kỳ bằng phẳng trên mặt biển nên có thể nhìn rõ, nhưng thực ra khoảng cách đến đó rất xa, đi thuyền thế này cũng tốn khá nhiều thời gian, trên đường đi cũng đã có không ít động vật biển xuất hiện.

    Đầu tiên là một vài con bạch tuộc vòi đen, một trong những loài động vật biển nguy hiểm, nhưng cũng không mạnh lắm, mọi người dùng những kiếm thuật, pháp thuật khác nhau để đánh nó.

    Lục Nguyên lúc này mới thực sự thấy được một mặt của pháp thuật cường đại, những pháp thuật đó một khi được tung ra,, đánh trên một diện tích lớn thì chỉ cần đánh một chưởng là đã có không biết bao nhiêu con quái thú chết, so với việc dùng những kiếm thuật bình thường để giết thì cách này nhanh hơn rất nhiều.

    Lục Nguyên trong lòng thầm nghĩ những điều này, cũng đem trấn nhạc linh kiếm ra mà giết, không ít thủy quái đã bị chết.

    Nhưng vẫn chưa thấy long kình xuất hiện, con long kình này cũng đưa ta đi lâu như vậy rồi, cũng coi như là kết một mối cơ duyên rồi, nếu nó có xuất hiện thì cũng phải cứu nó một mạng, thực lực mà Lục Nguyên đánh ra không cao cũng không thấp, không mạnh cũng không yếu, cũng là ngang ngửa với mọi người mà thôi, không thể để lộ ra chút nào được.

    Lúc đó một cột nước cực lớn ở phía xa phun tới, mang theo rất nhiều long sa đánh đến.

    Long sa, so với những con cá mập thông thường thì hung ác hơn rất nhiều.

    Long sa cũng đáng sợ hơn kình long rất nhiều, thậm chí nhiều con long sa còn ăn ca kình long, như vậy đủ để thấy long sa đáng sợ tới mức nào.

    Những con long sa này kích cỡ rất to mà tốc độ của chúng lại cực kỳ nhanh, mở miệng ra là những chiếc răng to như cây cổ thụ nhô ra, lao đến.

    Lúc trước chỉ là những con thủy quái không quá mạnh mà thôi, còn bây giờ những con long sa này mạnh vô cùng, thậm chí nhiều con là sinh linh trường sinh thập trọng, lúc này chỉ có thể đem hết thực lực của mình ra, đồng thời tất cả mười lăm, mười sáu tu tiên giả đều bắt đầu tập hợp từng người lại, tốp năm tốp ba liên thủ, nhưng trong đó chỉ có vị ba sát kiếm tiên Yến Bắc và tên luyện thần kiếm Chu Thản Nhiên là ra tay một mình, hai người bọn họ đều có những thành tích hiển hách, sự tấn công của những con long sa này cũng giống như một thử thách khó khăn.

    Chương 487-488: Rơi xuống nước

    Lục Nguyên vốn cũng muốn tự mình ra tay giết chúng, với tu hành của Lục Nguyên thì muốn đối phó với chúng không thể nói chơi được.

    Nhưng trong nửa quãng đường Lục Nguyên lại nghĩ mình phải khiêu chiến với đại đạo cảnh Huyền Họa Tử thì cũng cần phải có một số tay chân.

    Những con long sa này thực lực mạnh mẽ đáng sợ, thậm chí có sinh linh trường sinh thập trọng, ta tội gì mà không đem bọn chúng phong ấn vào hai khối khôi lỗi trong khối Khôi Lỗi lệnh ở dưới.

    Đúng vậy, Nam Hải kiếm thủ Đoạn Kinh Đào đã lưu lại một số khôi lỗi trường sinh thập trọng, nhưng thời gian lâu như vậy rồi, chỉ sợ qua hàng vạn năm rồi, những xương khôi lỗi đó sớm đã bị mục tan ra rồi, rất dễ bị đánh tan, dù là khôi lỗi thì cũng không tránh khỏi ảnh hưởng của thời gian.

    Còn mình bây giờ mà muốn bắt khôi lỗi thì nên bắt mấy con hổ sa trường sinh thập trọng, nhưng nếu là khôi lỗi lúc càng mạnh thì vừa vặn có thể dừng trong trận chiến giết đại đạo cảnh Huyền Họa Tử.

    Nghĩ vậy, Lục Nguyên bèn hô một tiếng rồi xông xuống dười nước.

    Lúc trên mặt nước nghĩ đến việc phong ấn khôi lỗi những con long sa trường sinh lục trọng này nên mới xuống nước, nhưng xuống dưới đó những con long sa tấn công mạnh mẽ vô cùng, nếu như trên công thì sự uy hiếp của chúng còn giảm đi một chút, nhưng xuống dưới nước chúng mạnh đến kinh người, Lục Nguyên cũng không thèm để ý, rút hai thanh kiếm ra bày trận.

    Sau khi bày trận, hai thanh linh kiếm này chỉ chuyên tấn công những con long sa trường sinh thập trọng đó, thực lực của Lục Nguyên bây giờ rất cao, đối phó với thập đại trưởng lão yêu ma có trường sinh thập trọng thì cũng chẳng khác gì đi chơi cả, còn đối phó với những con long sa này thì còn đơn giản hơn, một phát giết hết, khiến chúng con bị chết con bị trọng thương.

    Lục Nguyên ra tay này khiến chúng không chết cũng bị trọng thương,có cơ hội rồi, Lục Nguyên không hề do dự, đem khôi lỗi lệnh ra, làm theo các bước Nam Hải kiếm đạo ghi lại, chỉ nghe vèo một tiếng là con long sa đã vào khôi lỗi lệnh rồi, biển lại thiếu mất một con long sa.

    Được đấy, cách này không tồi.

    Lục Nguyên lại cảm thấy hào hứng, tập trung vào tấn công những con long sa trường sinh thập trọng, bầy long sa này đa phần là trường sinh thất trọng, bát trọng, cửu trọng, chỉ có một số ít là thập trọng, những con trường sinh thập trọng bị Lục Nguyên bắt từng con từng con một, lặn xuống một chuyến mà bắt được mười một con long sa trường sinh thập trọng.

    Đến lúc đó đem chúng ra tấn công Huyền Họa Tử, nhất định không tệ chút nào.

    Lục Nguyên cảm thấy vui sướng tột độ, phá nước bay lên.

    Sau lần bay lên này, một lần nữa lại quay về thuyền, những con long sa lúc này cư bản chỉ còn lại thất trọng, bát trọng, cửu trọng thôi, những con nguy hiểm đã bị Lục Nguyên xử lý hết rồi, thế yếu như thế này hoàn toàn không phải đối thủ của những tu tiên giả trên thuyền, từng con một lần lượt bị giết chết, cuối cùng tiếng kêu của con long sa cuối cùng cũng không còn nữa.

    “Ồ, thật là kỳ lạ, những con long sa này cũng không mạnh.”

    “Đúng đấy, bình thường long sa trên biển nhất định sẽ có trường sinh thập trọng dẫn đầu đấy.”

    “Hơn nữa trường sinh thập trọng cũng không ít.”

    “Sao lần này lại yếu như vậy.”

    “Yếu một chút cũng tốt, nếu mạnh hơn nữa chỉ sợ trong số chúng ta sẽ có không ít người chết.” những tu tiên giả trên thuyền vẫn lấy làm lạ, lần này long sa tấn công không mạnh như họ tưởng tượng chút nào.

    Tất nhiên bọn họ không biết rằng Lục Nguyên đã thu hết những con long sa mạnh lại rồi.

    Lục Nguyên cũng sẽ không nói ra, phải để mình có lợi chứ.

    Thuyền vẫn tiếp tục chạy đến chỗ ngọn núi thần khí đó, mọi người đều đang mong có được lượng lớn thần khí thạch ở đó, thực sự không khỏi kích động.

    ……

    “Oanh!” sóng nước cực lớn chồm lên, một con rắn to đen xuất hiện từ trong làn nước, con rắn đen này dày khoảng nửa trượng, cả thân dài đến hơn mười trượng, toàn thân đen kịt đó bên trên còn có vảy, trên đầu là cái đầu thuồng luồng đen kịt hình mào gà.

    Hắc Thủy Vương Xà!

    So với hắc thủy vương xà ở thần hồn giang thì còn phải kém xa con này.

    Con Hắc Thủy Vương Xà này trên đỉnh đầu là đầu thuồng luồng hình mào gà, cho thấy nó sắp hóa thuồng luồng rồi, để hóa thuồng luồng thì cũng cần phải có mấy trăm năm, nhưng bắt đầu hóa thuồng luồng tức là nó rất mạnh rồi, còn Hắc Thủy Vương Xà ở thần khí giang thì mới biến thành Vương xà không lâu, mặc dù tên gọi như nhau nhưng so với con Hắc Thủy Vương Xà của thần khí giang thì con này mạnh hơn gấp mấy trăm lần.

    Đặc biệt là cái đầu thuồng luồng hình mào gà trên đỉnh đầu nó, tuyệt đối không thể xem thường được, đó là thứ hóa thành thuồng luồng, càng ngày sẽ càng mạnh lên, sau cùng sẽ sinh ra thuồng luồng.

    Hơn nữa đối với tu tiên giả mà nói thì cái đầu thuồng luồng hình mào gà này có tác dụng lớn nhất là khả năng có thể khiến người ta từ trường sinh cảnh lên được đại đạo cảnh, tăng thêm rất nhiều, thậm chí đạt được khoảng một phần(10%), tốt hơn rất nhiều so với đại đạo pháp tắc đan.

    Đây là Hắc Thủy Vương Xà cực lớn loại nào, thân hình chỉ khẽ chuyển động là nước biển liền rung chuyển, gió mây vần vũ.

    Thân lớn hơn mười trượng, có khi gần hai mươi trượng, khiến cho cả chiếc thuyền Phá thủy tiềm quang luân này trở lên quá nhỏ bé, còn so với con Hắc Thủy Vương Xà này thì các vị tu tiên chẳng khác gì con sâu con kiến nhỏ bé.

    Đm động vật biển vốn đã tản mạn đi rồi, giờ bỗng chốc xuất hiện vô cùng hung ác, những con thú biển nhỏ yếu cũng tự biết rời đi.

    Con Hắc Thủy Vương Xà cực lớn đó nhẹ nhàng di chuyển cơ thể.

    Áp lực vô cùng lớn, bao phủ lên người các tu tiên giả.

    Nhưng các tu tiên giả đều hướng mắt thèm khát về cái đầu thuồng luồng hình mào gà của con Hắc Thủy Vương Xà, đó có thể là con vật hóa thuồng luồng, có con vật này khả năng được nâng lên đến đại đạo cảnh sẽ tăng lên rất nhiều, tất nhiên sẽ khiến người ta thèm muốn, mà trong số những người này cuối cùng cũng xuất hiện một vị tu tiên giả trường sinh bát trọng tên là Vi Biển đạo nhân có lòng tham vô đáy, được mệnh danh là Khiếu Nhạn quá bạt mao, cá bơi qua để lại vảy.

    Lúc này nhìn thấy đỉnh đầu thuồng luồng hình mào gà của Hắc Thủy Vương Xà lòng tham dâng lên, không để ý gì đến những cái khác nữa, đồng thành hô một tiếng, kiếm hợp nhất lại hóa thành một thanh kiếm quang xông thẳng đến con Vương Xà, nhằm đầu nó mà lao tới, chỉ trực đợi nó há miệng là đâm thẳng vào, một thác nước đen như mực cực lớn xuất hiện, trong tức khắc đã cuốn Hải Tham đạo nhân vào đó, kiếm quang của Tham Biển đạo nhân vùng lên, muốn dùng kiếm quang để chống đỡ cột nước đen này, nhưng không ai ngờ được rằng trong chốc lát đó Hải Tham đạo nhân lại bị cuốn vào rồi dần dần biến mất trong hư không, dường như chưa từng xuất hiện.

    Hắc Thủy Vương Xà mạnh thật!

    Chỉ trong nháy mắt đã giết chết Hải Tham đạo nhân, vị Hải Tham đạo nhân đó dù sao cũng là trường sinh bát trọng, nhưng kết quả bị nó giết trong nháy mắt.

    Thấy tình huống này, luyện thần kiếm tiên Chu Thản Nhiên của Thanh Thành tiên môn không dám hợp kiếm lại tấn công nữa, việc hợp kiếm tấn công này có chút gì đó như tìm đến chỗ chết, do đó chỉ xách kiếm đi, vừa ra tay là bát mặc phi ma kiếm pháp-một trong sáu tuyệt kiếm của Thanh Thành tiên môn, bộ bát mặc phi ma kiếm pháp này trước kia Lục Nguyên cũng từng xem qua, nhưng trên mặt đất dùng loại kiếm pháp này và trên mặt biển dùng loại kiếm pháp này lại đem lại những cảm giác hoàn toàn khác nhau.

    Bộ bát mặc phi ma kiếm pháp này một khi đã xuất ra, biển cả trở thành một màu như mực mà nước biển dưới sự khống chế của kiếm thế sẽ chồm lên trời xanh, kiếm thế này xuất ra, cuồn cuộn như đang vác trên vai, nhằm thẳng hướng Hắc Thủy Vương Xà mà đánh.

    Mà trong lúc đó, vị trường sinh thập trọng Ba sát kiếm tiên Yến Bắc của Nam Hải tiên môn cũng dùng toàn bộ bản lĩnh của mình, không chút do dự ngay lập tức dùng táng sát địa ngục trong đoạt mệnh thập tam kiếm, mang theo màu sắc chết chóc đen kịt, cùng với bát mặc phi ma kiếm pháp tạo thành những vùng tương giao ánh sáng.

    Nhưng so với bát mặc phi ma kiếm pháp thì kiếm pháp của hắn còn đáng sợ hơn nhiều.

    Không phải là kiếm pháp của hắn có sát khí lớn mà chỉ đơn giản là đáng sợ.

    Dưới kiếm pháp của hắn đã gần như đan vào nơi địa ngục.

    Kiếm thứ sáu trong Đoạt mệnh thập tam kiếm-Táng sát địa ngục!

    Nghe danh đã lâu, Nam Hải kiếm pháp đúng là loại kiếm pháp có tính giết người cao nhất, bây giờ được chứng kiến, quả nhiên không sai chút nào.

    Yến Bắc vốn cũng không muốn hợp tác cùng Chu Thản Nhiên, hắn nhìn Chu Thản Nhiên thấy không vừa mắt chút nào, nhưng giờ thấy Hắc Thủy Vương Xà đáng sợ như vậy, mà đầu thuồng luồng hình mào gà trên đầu nó lại quý như vậy, một khi có được nó thì khả năng để tấn công đại đạo cảnh tăng lên rất cao.

    Người thường như mình cũng được gọi là kiếm tiên.

    Nhưng Yến Bắc biết rằng muốn được xưng hung một phương trong giới tu tiên thì chỉ có duy nhất đại đạo cảnh!

    Trường Sinh thập trọng và đại đọa cảnh, không kể là thực lực hay những tài nguyên có được hay là vị trí trong giới tu tiên đều hoàn toàn không giống nhau, giống như một cái trên trời, một cái dưới đất vậy.

    Do vậy, phải liều một phen.

    Hai vị tu tiên giả trường sinh thập trọng cùng nhau tấn công, thanh thế thật khiến người ta sợ hãi, mà mắt chỉ nhìn thấy con Hắc Thủy Vương Xà chuyển động một chút, đột nhiên quẫy đuôi đập xuống, “phịch” một tiếng toàn bộ làn sóng đen mà bát mặc phi ma kiếm pháp mang đến đều bị đập xuống, còn thanh linh kiếm của Chu Thản Nhiên cũng bị Hắc Thủy Vương Xà nhấn chìm xuống dưới biển, tương giao với linh kiếm tâm huyết của Chu Thản Nhiên, khiến hắn không khỏi biến đổi sắc mặt, suýt chút nữa hộc máu miệng, nhưng lúc này táng sát địa ngục của Yến Tam đang sắp tấn công Hắc Thủy Xà Vương, chỉ cần có thể đánh trúng nó thì sẽ đánh, lúc này phía Hắc Thủy Xà Vương đột nhiên thò trảo ra.

    Rắn không có trảo nhưng thuồng luồng lại có trảo.

    Trong quá trình hóa thuồng luồng thì sẽ xuất hiện trảo.

    Cái trảo này rõ ràng vẫn chưa hóa thành hoàn toàn, cùng lắm là mới hóa thành không lâu, lại luôn ẩn trong mặt nước nên chưa phát hiện ra c Hắc Thủy Vương Xà này đã bắt đầu hóa trảo, lập tức linh kiếm của Yến Bắc bị nó tóm lấy, giữ chặt lấy linh kiếm, Hắc Thủy Vương Xà nhổ ra một ngụm hắc thủy, trong hắc thủy này rõ ràng có độc tố, Yến Bắc chẳng dám khinh thường, thoáng chốc né qua.

    Hắn tránh quá rồi thì hắc thủy đó lại tấn công thẳng vào phá quang tiềm thủy luân, lập tức “phịch” một tiếng , ở giữa phá quang tiềm thủy luân bị cắt thành hai mảnh, trên mặt biển lúc này rơi vào tình thế hỗn loạn, Hắc Thủy Vương Xà là đại thánh uy phong, lấy một địch hai, đánh cho hai trường sinh thập trọng là Chu Thản Nhiên, Yến Bắc hoàn toàn không có cơ để trở tay.

    Con Hắc Thủy Vương Xà này chiến lực hiển nhiên vượt qua những người tu sĩ tu hành nửa bước đại đạo cảnh, so với Bức trưởng lão ngày đó, không biết mạnh hơn bao nhiêu nhưng dường như vẫn chưa đạt đến trình độ đại đạo cảnh.

    Nhưng dù là như vậy thì cũng đủ để nó tung hoành rồi.

    Đúng lúc ày Lục Nguyên bay lên, Hắc Thủy Vương Xà căn bản không hề để ý đến, chỉ phun phì phì về phía trước nhưng lại là một dòng hắc thủy cực lớn, phun về phía Lục Nguyên, Lục Nguyên tất nhiên biết rõ dòng hắc thủy này là do kịch độc tạo thành, lập tức vung thanh Thanh Đế lên, nhằm thẳng vào nó, phá vỡ dòng hắc thủy, bay thẳng về hướng Hắc Thủy Vương Xà.

    Thấy vậy, những người khác liền sáng mắt lên, vị huynh đệ tên Lục Bắc này xem ra có vẻ tính toán cả rồi, rõ ràng có thể tấn công được Hắc Thủy Vương Xà, phá vỡ được cột nước hắc thủy đó.

    Lục Nguyên lấy một kiếm đâm vào Hắc Thủy Vương Xà, đúng lúc đó nó lại phun một dòng hắc thủy, Lục Nguyên cười thầm trong bụng, lại một đao phá vỡ, một mình một kiếm tung hoành, dù là có gì ngăn cản ở phía trước cũng chỉ cần một kiếm tung ra là phá vỡ được, nhưng không ngờ được rằng lúc cột hắc thủy phun tới chỗ mình thì lại không phát hiện kịp thời.

    Vẫn là độc!

    Nhưng Lục Nguyên không để ý đến độc này.

    Điều phiền toái chính là cái cố trùng lực này, lúc đó Lục Nguyên xem lại, thì ra cột hắc thủy đó trong lúc phun ra và lúc ban đầu hoàn toàn không giống ra, nhưng sự thực bên trong là những đinh ốc kiểu cột nước, sự tấn công cực mạnh khiến Lục Nguyên không biết vọt đi xa tới đâu, Lục Nguyên bỗng chốc không biết xông đến nơi nào.

    Đáng chết!

    Cũng không biết bị đánh đi xa tới đâu, Lục Nguyên cứ ở mãi trong thế ngừng lại, Hắc Thủy Vương Xà này quả nhiên rất khá, còn giấu một chiêu như vậy, nói về thực lực thì mạnh hơn nhiều nửa bước đại đọa cảnh rồi, liều mạng với nó xem ra không có kết quả tốt đẹp, không đúng, ai nói không liều mạng được chứ, mình còn có thủy hoàng kiếm đạo, cũng không biết dùng thủy hoàng kiếm đạo dùng trên biển sẽ có kết quả như thế nào nhỉ?

    Thủy hoàng kiếm đạo, thiên hạ hải thủy, vi dĩ sở khống.

    “Ba!

    A!”

    Lại một tu tiên giả đang sống sơ sờ bị hắc thủy hại chết.

    Trước khi chết còn kêu thảm thiết vì bị trúng kịch độc, Hắc Thủy Vương Xà này thật bà đạo vô cùng, lại có kịch độc nữa.

    “Hô!”

    Chu Thản Nhiên thở gấp một hơi, bây giờ hắn đã bị làm cho khốn khổ rồi, cũng có ý định bỏ cuộc rồi.

    “Hô…”

    Yến Bắc cũng thở gấp, trốn ở một góc hẻo lánh, cái đầu thuồng luồng hình mào gà đó rất mê người, hắn cũng không biết đã bị thèm khát nhiều lắm, nhưng dù có thèm khát thế nào đi chăng nữa cũng chẳng còn cách nào, sự thực chính là như vậy, căn bản là không thể đánh lại được con Hắc Thủy Vương Xà đó, năng lượng cửa nó còn vượt qua cả nửa bước đại đạo cảnh.

    Xem ra chỉ có cách tản đi, con Hắc Thủy Vương Xà này chính là bá chủ ở biển này, chúng ta lại đang ở trên biển, nếu muốn chạy thoát đưới tay nó, những người ở đây sống sót được một nửa đã là tốt rồi.

    “Thủy…hoàng…đạo…kiếm…”.

    Một thanh âm du dương từ xa truyền đến, giọng nói này, thanh trường kiếm cực lớn này từ xa vung tới, thanh trường kiếm cực lớn này chỉ sợ dài tới vài chục trượng, rộng đến vài trượng, thân kiếm có màu xanh nước biển, xem hình dáng thì chuôi nó là nước biển ngưng tụ thành, đáng sợ như thế này, nói đến lớn nhỏ thì không hề nhỏ hơn Hắc Thủy Vương Xà.

    Thanh trường kiếm màu xanh lam phi thẳng đến.

    Còn con Hắc Thủy Vương Xà vừa mới đùa giỡn với đám tu tiên giả, trong mắt nó đây chỉ là một bầy kiến hôi mà thôi, làm sao so sánh được với vương xà tôn quý như nó chứ, kết quả là lúc cảm thấy có một tiếng hô lớn đằng sau, bất giác quay đầu lại thì thấy một thanh kiếm lớn như vậy, thực sự là vô cùng kinh ngạc.

    Chương 489-490: Hắc Thủy Vương Xà

    Hắc Thủy Vương Xà lập tức phun ra một dòng hắc thủy, lại còn là dòng nước xoáy nữa, nhưng thanh kiếm xanh lam này mênh mông nhường nào, kiếm nước màu lam cực lớn trùng trùng điệp điệp phá vỡ cột nước, dần dần tấn công lên người Hắc Thủy Vương Xà, phía dưới người Hắc Thủy Vương Xà máu chảy đầm đìa, xem ra vô cùng khủng khiếp, đây là lần đầu tiên Hắc Thủy Vương Xà bị thương.

    Là con sâu con kiến nào làm chuyện này?

    Hắc Thủy Vương Xà vô cùng giận dữ.

    “Hoàng…Thủy…Đạo…Kiếm…”

    âm thanh du dương lại một lần nữa vang lên, trên mặt nước biển xanh thẳm xuất hiện vô số thanh thủy kiếm mà xanh lam, mỗi thanh đều có kích cỡ lớn nhỏ như Hắc Thủy Vương Xàcon vật vừa nãy mới trêu đùa đám tu tiên giả, hành hạ những tu tiên giẩ đến chết cuối cùng cũng biến đổi sắc mặt rồi.

    Lúc này, Hắc Thủy Vương Xà đã phun ra không biết bao nhiêu xoáy nước hắc thủy, cái đuôi đầy vẩy mạnh mẽ mà đầy nội lực cũng chuyển động, cái trảo thuồng luồng hóa trảo chưa lâu cũng cử động,tất cả là để chặn lại những thanh kiếm nước màu lam cực lớn này, nhưng chút không chút nương tay mà phá vỡ những phòng vệ của Hắc Thủy Vương Xà, khiến nó bị thương ít nhất năm vết.

    Trong chốc lát những người có mặt đều một phen kinh động!

    Đây rốt cuộc là do ai làm, ai mà lại có thực lực mạnh như vậy nhỉ?

    Vừa rồi Hắc Thủy Xà Vương còn đang đừa giỡn với bọn họ, nhưng bây giờ người vừa ra tay đó thực lực mạnh vô cùng, nhẹ nhàng đánh vài chiêu mà đã đánh cho Hắc Thủy Vương Xà thành ra thế này, máu tươi của nó nhuộm đỏ cả một vùng biển, người vừa ra tay này quả là cực kỳ đáng sợ.

    Nhưng ai có thực lực mạnh như vậy nhỉ?

    Hoặc là người đại đạo cảnh?

    Ai vậy nhỉ!

    Lực mạnh như vậy!

    Không lẽ là người đại đạo cảnh!

    Mặt biển không ngừng chấn động, sóng cuồn cuộn nổi lên, tuy chỉ còn lại dư âm nhưng lại vô cùng đáng sợ, Hắc Thủy Xà Vương vừa mới công kích những người bất hạnh thì giờ đây cuối cùng họ cũng hồi phục lại tinh thần, họ nhìn thấy thanh thủy kiếm xanh lam và con Hắc Thủy Vương Xà giao đấu với nhau trong lòng vô cùng kinh ngạc, không giống như người và quái thú giao đấu với nhau.

    Quả thực là vua biển đấu với vua biển!

    Trong hai bên thì Hắc Thủy Vương Xà dài mấy chục trượng.

    Còn thanh thủy kiếm đó cũng dài mấy chục trượng.

    “Thủy hoàng kiếm, khẩu đạo nhất kiếm như sơn nhạc!”

    Trong lúc Hắc Thủy Vương Xà muốn tập hợp sinh lực lại, quyết đấu sinh tử thì âm thanh du dương đó lại vang lên, không biết bao nhiêu nước biển đã tập hợp lại, kiếm khí gưng tụ lại như sơn như nhạc, sau đó hải thủy sơn nhạc cực lớn đó lại trùng trùng điệp điệp tấn công vào hướng Hắc Thủy Vương Xà, nó đã chuẩn bị không biết bao nhiêu thủ đoạn nhưng trước giờ vẫn không nghĩ được rằng lần đột kích này không phải là kiếm khí mà là giống như một ngọn núi vậy, con Hắc Thủy Vương Xà cực lớn này “phịch” một tiếng rồi từ từ chìm xuống, trên mặt biển không biết tự lúc nào đã kết thành một tảng băng dày.

    “Phanh” Một tiếng vang cực lớn, tảng băng đó dưới sức tấn công mạnh mẽ vô cùng ấy đã bị nát vụn, còn toàn thân con vương xà thì giống như chiếc bánh quy đang sắp bị một dãy núi đè bẹp rồi.

    Hắc Thủy Vương Xà cuối cùng cũng đã biết sợ, nó biết chắc rằng mình không phải là một đối thủ đáng sợ của kẻ địch, vậy nên nó nhanh chóng chạy trốn, bay nhanh về phía xa như muốn thoát đi mất.

    “Thủy Hoàng kiếm…nhất đao bạch đế trảm!”

    Thanh thủy kiếm màu lam cực lớn lại một lần nữa xuất hiện, thanh kiếm do nước biển ngưng tụ thành này một mực nhằm thẳng vào con vương xà mà tấn công, không biết là tốc độ nhanh tới mức nào mà khiến con Hắc Thủy Vương Xà không kịp trở tay, bị chặt làm hai khúc, hai khúc thân nó rơi xuống dưới biển, mặt biển ngay lập tức đóng băng lại, đỡ lấy hai khúc thân con vương xà.

    Con Hắc Thủy Vương Xà làm mưa làm gió trên biển này chết đi, mặt biển cũng dần dần phẳng lặng trở lại.

    Đám tu tiên giả vẫn còn sống đến giờ đứng trên kiếm trên không trung, không dám đến gần mà cũng không dám đi xa.

    Bọn họ chỉ muốn xem xem là ai là được chuyện kinh khủng như thế này, giết chết một con Hắc Thủy Vương Xà đang sống sờ sờ như thế.

    Hình một đạo nhân đi trên lớp băng trên mặt biển, là một người đội mũ vành rộng mặc áo xanh, ồ, đây chẳng phải là Lục Bắc sao? họ tất nhiên nhận ra, là người lên thuyền cuối cùng-Lục Bắc¬¬¬¬¬¬¬, một người tự xưng là người của một tiên môn nhỏ ở nước Tấn.

    Người này e rằng không phải đến từ một tiên môn loại nhỏ ở nước Tấn, một tiên môn nhỏ làm sao có những người mạnh như vậy được.

    Nhưng theo cách hắn dùng pháp lực tấn công, thủy hoàng đạo pháp, đây là loại kiếm đao gì vậy?

    Không lẽ lại là từ nước khác đến, cả vùng rộng lớn này có đến vài trăm nước, những nước khác cũng có các loại tuyệt kỹ, do vậy ở đây xuất hiện một người có công pháp giỏi như vậy thì cũng bình thường thôi, do thủy hoàng đạo kiếm không nổi danh nên không ai biết đến.

    Lục Nguyên dùng thủy hoàng đạo kiếm lâu như vậy nhưng đây là lần đầu tiên hô tên lên, chẳng trách mọi người không biết.

    Lục Nguyên cũng thở một hơi dài, kỳ thực lúc đó tất cả những điều này là do lúc đó bị Hắc Thủy Vương Xà bắt đầu tấn công kiểu đinh ốc, lúc đó bị tấn công như vậy không biết bị văng đi bao xa, phát hiện ra liều mạng đấu thì không phải là đối thủ của nó.

    Sau đó mới nghĩ rằng không biết dùng thủy hoàng đạo kiếm thì sẽ thế nào, đây đang ở trong biển, dùng thủy hoàng đạo kiếm ở trong biển thì sẽ thế nào nhỉ?

    Kết quả là sau khi suy nghĩ một hồi liền bắt đầu thực hiện.

    Lúc này mới bắt đầu thử, vận thủy hoàng kiếm đạo lên, khi vận lên mới phát hiên ra trong trời đất này không ngừng có các loại nguyên tố thủy hệ khác nhau tràn vào dưới kiếm ý của mình, chịu sự khống chế của mình, so với sự tấn công của ta mọi khi thì mạnh hơn rất nhiều, do đó cuối cùng mới chọn cách đánh này để đấu với Hắc Thủy Vương Xà.

    Tốt rồi, bây giờ mọi thứ đã kết thúc rồi.

    Lục NGuyên đến bên con Hắc Thủy Vương Xà đó, toàn thân nó đều quý giá, nhưng cái quý giá nhất thì không cần nghi ngờ gì nữa, đó chính là cái đầu thuồng luồng hình mào gà, dùng dưỡng ngô kiếm chém nhanh một phát, cái đầu nó liền lìa khỏi thân.

    Cái đầu này không lớn, tùy theo cái đầu lớn hay nhỏ này mà tính được xem hi vọng tăng thêm một phần thành công khi đánh đai đạo cảnh, không khó khăn chút nào.

    Nếu con Hắc Thủy Vương Xà này lại sống lâu hơn nữa, cái đầu thuồng luồng hình mào gà này lớn hơn nữa thì đã có đến ba phần, bốn phần thành công.

    Nhưng nếu nó mạnh hơn nữa thì có lẽ ta cũng bị nó giết rồi, không thể lấy được cái đầu này của nó.

    Hiện tại trong tay mình đã có đại đạo pháp tắc đan, có thêm cái đầu thuồng luồng hình mào gà này thì lại có thêm một chút hi vọng tấn công được đại đạo cảnh rồi.

    Đúng rồi, còn quên một cây gậy chính sự.

    Lục Nguyên lấy ra một khối ký ức thạch, dùng pháp thuật độc môn của Hoa Sơn thôi động khối ký ức thạch này, trong tức khắc, ký ức thạch lập tức lấy ra hết những tinh khí khí phách của Hắc Thủy Vương Xà ra.

    Loại ký ức thạch này cũng có tác dụng rất lớn.

    Nói một cách đơn giản thì những tâm pháp đỉnh cấp đó ở nước Tấn sau khi đã luyện đến sau cùng thì đều có cửa ải hóa rồng này.

    Ví dụ như triêu dương tâm pháp sau cùng hóa thành hỏa long, vân vụ tâm kinh sẽ hóa thành vụ long, vân long thập biến thì hóa thành vân long.

    Một khi hóa rồng thành công thì pháp lực sẽ biến hóa tới mức không thể tưởng tượng nổi, trở nên rất rất mạnh.

    Nhưng muốn hóa rồng thì tuyệt đối không dễ dàng, đừng tưởng Lục Nguyên luyện cửu biến trong vân long thập biến đều luyện vô cùng khổ cực như vậy, đến bay giờ cũng mới chỉ luyện thành sáu biến thôi, nhưng thực tế thì biến thứ mười trong vân long thập biến cũng khó không kém chín biến trước.

    Lúc này chính là cần rồng, con Hắc Thủy Vương Xà này đang trong quá trình hóa thuồng luồng, mà thuồng luồng với rồng thì là cùng một loài.

    Dùng kí ức thạch để ghi lại hình thái tinh khí, khí phách của nó, sau này có thể bắt chước đôi chút.

    Tiếp đó là nội đan hữu dụng, loại vương giả trong các loại thủy quái này nhất định có nội đan, Lục Nguyên tìm thấy nội đan rất nhanh, nội đan này ước chừng bằng nửa nắm tay nhỏ, toàn thân óng ánh, loại nội đan này là một trong những loại có tác dụng cực lớn trong việc tăng cường pháp lực, cũng coi như có tác dụng lớn.

    Máu của Hắc Thủy Vương Xà cũng có không ít tác dụng, có để đem đi bán lấy tiền, cũng có thể giữ lại, Lục Nguyên nhanh chóng lấy ra một cái bình nhỏ loại không gian pháp khí, không ngừng hướng bình vào máu của Hắc Thủy Vương Xà.

    Còn gân nữa, cũng có rất nhiều tác dụng, có thể mang đi bán được nhiều tiền.

    Ngoài ra thì không còn gì tốt nữa, nhưng Lục Nguyên còn cắt một ít thịt, mình đã ăn qua các loại thịt rồi, rắn thì không nói làm gì nhưng thịt loại Hắc Thủy Vương Xà này thì chưa ăn bao giờ.

    Được rồi, cuối cùng cũng giải quyết xong rồi, con Hắc Thủy Vương Xà này là một mình Lục Nguyên đánh được thì phải ăn một mình.

    Trong quãng đường tiếp theo không còn con thủy quái nào nữa, đến con bá chủ cũng bị đánh bại rồi thì những con vật khác tất nhiên không thủ thông minh nhưng cũng biết rằng đoàn người này là những người vô cùng nguy hiểm, không dám đến gần, mà khi đếm lại chỉ còn có mười mộ người nữa, bốn người đã bị Hắc Thủy Vương Xà giết chết.

    Phá quang tiềm thủy luân đã bị chìm nên đoạn đường tiếp theo họ phải dùng kiếm bay qua, càng ngày ngọn núi thần khí nhỏ đó càng ngày càng lớn rồi, hào quang ở phía trên khi đến gần mới thấy nó càng chói mắt, quả là một dãy núi đầy những bảo khí.

    Lúc này mọi người càng thận trọng hơn, sợ rằng lại gặp thủy quái.

    Nhưng cuối cùng lúc đáp xuống đảo thì tất cả đều an toàn, xem ra Hắc Thủy Vương Xà là cửa ải khó khăn cuối cùng rồi, mười một người đều đáp xuống phía trên ngọn núi, bên ngoài có một tầng tiểu thần khí thạch, đại thần khí thạch, tất cả đều phát ra hào quang, số lượng rất nhiều, quả là khủng khiếp.

    Rốt cuộc cũng có người mở bên trong ra, phát hiện ra bên trong không phải là thần khí thạch mà là nham thạch, không khỏi có chút thất vọng.

    Nhưng dù sao cũng không quá thất vọng, chỉ nguyên tầng bên ngoài này thôi số lượng đã rất lớn rồi.

    Yến Bắc, Chu Thản Nhiên là người đại diện, bắt đầu đàm phán với Lục Nguyên, việc đàm phán lúc này tất nhiên là việc ngọn núi tiểu thần khí này phân chia ra sao, trên đường tới đây Chu Thản Nhiên và Yến Bắc đã tốn không ít sức lực, chỉ là trong trận mấu chốt diệt Hắc Thủy Vương Xà thì Lục Nguyên dùng rất nhiều sức lực, không ít người trong số họ được Lục Nguyên cứu giúp nhờ giết con Hắc Thủy Vương Xà đó, trong lòng có chút cảm kích.

    Cuối cùng hợp lại tính thì Lục Nguyên chiếm bảy lăm phần trăm, Yến Bắc, Chu Thản Nhiên cùng tám người khác chiếm hai lăm phần trăm.

    Kết quả này cũng khiến Lục Nguyên mãn nguyện rồi, dù sao thì làm người không nên quá độc ác, những người khác cũng tốn không ít khí lực, mình ăn bảy lăm phần trăm là đủ rồi, dựa vào số thần khí thạch này thì muốn uyện thành trường sinh thập tọng không có gì khó nữa rồi.

    Còn Yến Bắc, Chu Thản Nhiên và tám người khác cũng không có ý kiến gì nữa, hai lăm phần trăm cũng hơi ít, nhưng hơn nửa số bọn họ được Lục Nguyên cứu sống, nếu không có Lục Nguyên thì họ đã bị chết ở cửa ải Hắc Thủy Vương xà rồi, hơn nữa họ cũng đã thấy được thực lực của Lục Nguyên, muốn giết bọn họ cùng không phải là khó khăn gì, biển cả mênh mông như vậy giết người diệt khẩu cũng chẳng có gì khó khăn.

    Lần đàm phán này có thể nói rằng cả hai bên đều vui mừng, thỏa mãn.

    Bây giờ bắt đầu vạch rõ chỗ nào thuộc về bên nào, hai lăm phần trăm của mười người bọn họ cũng phải phân ra rất nhiều, mọi người đều cảm thấy chuyện đi này thật đáng giá, nhất là những vị trường sinh thất trọng, bát trọng, chỗ thần khí thạch này đủ để tăng thêm một trọng rồi, còn hai người Yến Bắc và Chu Thản Nhiên thì mặc dù không lên được một trọng nhưng chỗ thần khí thạch này có thể giúp họ gần đến được đại đạo cảnh rồi.

    Về phầ Lục Nguyên một mình nhận được bảy lăm phần trăm cũng là thu hoạch lớn rồi, không thể thu được nhiều hơn nữa.

    Dùng loại không gian pháp khí lớn nhất đi bọc lại, ngay cả việc dùng khẩu quyết hấp thu cũng phải khó khăn lắm mới bọc được chúng lại, trước kia chưa từng nghĩ rằng việc bọc thần khí thạch lại làm mình mệt như vậy, nhưng mệt như thế này là kiểu mệt mà hạnh phúc, mệt đến chết cũng cam tâm.

    Nơi này cũng an toàn, cơ bản có thể luyện trường sinh thập trọng rồi, Lục Nguyên thở dài một tiếng, bắt đầu ngồi xuống.

    Lục Nguyên bắt đầu ngồi xuống, đem một khối đại thần khí thạch đặt lên ngang tầm giữa hai hàng lông mày, bắt đầu hấp thu thần khí bên trong, đối với mình mà nói thì bây giờ một thần khí kết tinh được coi như có tác dụng rất lớn, thực sự không có tác dụng lớn, nhưng chỉ một lát nữa thôi khối đại thần khí thạch này sẽ “ba” một tiếng rồi vỡ vụn ra, còn năng lượng của ta sẽ tăng lên, nhưng cũng không đáng là bao.

    Lập tức một đại thần khí thạch nữa được đưa lên ngang tầm lông mày, một lát sau lại bị vỡ tan ra, tiếc là thần khí tăng lên chỉ được một chút.

    Thật đúng là bất đắc dĩ!

    Lục Nguyên nhún vai, như vậy đúng là chậm thật.

    Đúng rồi, ngoài loại này ra còn một loại hấp thu năng lượng thần khí khác nữa, sau khi mình được lên trường sinh, ở Trường Xuân cư đã tìm thấy trong tàng thư của sư phụ, cách đó là đem thần khí thạch dựa vào một bố pháp của một loại trận pháp loại nhỏ, bố trí ở xung quanh, cùng tiến vào, sử dụng một loại bùa chú, như vậy số thần khí đó sẽ không ngừng chảy vào cơ thể mình.

    Nhưng loại trận pháp này phải dùng một trăm thần khí thạch một lần.

    Tiêu hao như vậy thì mình không dám dùng.

    Nhưng cũng không thể ngờ rằng lần này mình lại có được lượng thần khí thạch đó, cách chơi xa xỉ một trăm cái một lần đó mình cũng dám chơi thử một lần chứ.

    Ngay lập tức dựa theo bố pháp được ghi chép lại mà bắt đầu sử dụng các thao tác, đem bố trí xong xuôi những phù chú đặc biệt, đồng thời cũng đặt xung quanh người một trăm thần khí thạch, chỉ nhìn thấy những ánh hào quang lấp lánh tỏa ra từ một trăm thần khí đó tập trung lại trên những tấm bùa chú đặc biệt, lượng thần khí lần này rõ ràng mạnh hơn rất nhiều so với lần trước.

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy vô cùng sảng khoái, một trăm thần khí thạch một lần có thể nâng năng lượng thần khí lên rất rất cao, như vậy mới sảng khoái chứ.

    Chương 491-492: Biển đêm yên tĩnh

    Sau một lúc lâu, Lục Nguyên hấp thụ được hết những thần khí đó, “ba” một tiếng, những thần khí thạch đó bị vỡ tan hết.

    Như vậy lần nữa, Lục Nguyên hất tay lên một cái là lại đến một trăm thần khí thạch tiếp theo, tiêu hao nhiều. như vậy chỉ sợ bất cứ tiên môn nào ở nước Tấn cùng không cung cấp đủ, bản thân mình cũng phải vận khí mới như vậy, còn lúc Lục Nguyên sử dụng thần khí thạch xa xỉ như vậy thì mười tu tiên giả khác cũng đều đang dùng thần khí thạch để nâng cao năng lực.

    Trong lúc nhàn rồi nhìn sang bên Lục Nguyên, thấy Lục Nguyên khoát tay một cái là cả trăm thần khí thạch thì vô cùng kinh ngạc, đúng là dùng nhiều thật.

    Lục Nguyên lại giơ tay là một trăm thần khí thạch nữa.

    Mừơi người khác cùng đều đang dùng thần khí thạch để tu hành.

    Không biết đã qua bao lâu, Yến Bắc mở mắt ra, số thần khí thạch hắn được chia đã dùng được khoảng một nửa rồi, bây giờ đã cảm thấy đạt được cảnh giớ nhất định, tạm thời ổn định rồi, lúc này mới nhìn sang chín người khác.Mỗi người tinh thần đều đã no đủ hai mắt mở to có thần quang chớp động ở giữa, đây là năng lượng thần khí tăng lên, có chút tràn lan ra ngoài.

    Yến Bắc lại nhìn lên, phát hiện Lục Bắc đang bế quan, đúng là tiêu hao hoang phí, mỗi lần một trăm thần khí thạch dùng đến bây giờ mà vẫn chưa hết, Yến Bắc cùng các vị tu tiên giả khác chỉ cảm thấy so sánh với nhau thì số lượng thần khí thạch tức chết người này quả là cách nhau quá xa, bọn họ liền ngồi mỗi người một mặt, giúp kỳ bắc hộ pháp.

    Lục Nguyên còn đang không ngừng luyện thần khí thạch, hấp thu năng lượng của thần khí thạch, cũng không biết đã hấp thu được bao nhiêu rồi.

    Trong đại não lúc này năng lượng thần khí càng ngày càng mạnh lên, trong đại não bây giờ đã không còn là hư vô trong suốt nữa mà đã ngưng tụ lại thành từng khối từng khối như kết tinh, cũng không biết nồng độ ra sao, luyện nồng độ mạnh như vậy lâu, Lục Nguyên chỉ cảm thấy năng lượng trong đại não đã đạt tới cực hạn.

    Đồng thời, một con dị thú cấp linh hình, bảy mươi ba con linh thú cực lớn cùng cung cấp pháp lực, khiến toàn thân cũng đạt tới cực hạn.

    Đến cực hạn liền muốn xông lên phía trước.

    Tấn công đến tầng cao hơn!

    Xông lên!

    Lục Nguyên lại hấp thu năng lượng thần khí lần nữa, hấp thụ pháp lực lần nữa, toàn thân đại não, toàn thân đã căng tràn rồi, bây giờ lại tiếp tục hấp thu những thứ này vào cơ thể chỉ cảm thấy toàn thân chật ních thêm, cũng may năng lượng thần khí của Lục Nguyên không bá đạo, pháp lực cũng theo hướng nhu hòa, cũng không có gì là khó qua cả.

    Cũng không biết đã qua bao lâu, trong đại não và toàn thân bây giờ “Oanh” một tiếng dường như trong đầu mở ra một trời đất bao la, còn toàn thân tựa hồ như có ảo giác cũng biến đổi lớn hơn rất nhiều.

    Càng nhiều năng lượng thần khí hập thụ vào đại não, càng nhiều pháp lực hấp thụ vào cơ thể.

    Cửa ải này khác hoàn toàn so với lúc trước.

    Sau khi đột phá xong, Lục Nguyên mơ màng cảm giác được trong đầu mình tựa hồ như có gì đó huyền ảo, tựa hồ như kết hợp cùng với đất trời, toàn thân cũng như vậy, mơ màng cảm thấy cơ thể mình và trời đất chu thiên tinh đấu hòa quyện với nhau, cảm giác này rất khó miêu tả, nhưng lại tồn tại một cách mơ hồ, ảo ảo. loáng thoáng, thoáng chút chần chừ rồi lại biến mất không để lại chút bóng dáng nào.

    Cuối cùng, phải để mình đạt đến trường sinh thập trọng!

    Lục Nguyên không biết rằng đây chính là trường sinh thập trọng.

    Trường sinh thập trọng đại viên mãn, ở trọng này là có cơ sở để tiến lên đại đạo cảnh, cần một lượng lớn pháp lực, tích lũy tốt, đồng thời có lúc đã có cảm giác mơ hồ đạt đến năng lượng đại đạo cảnh, loại cảm giác này vô cùng thần diệu, tựa hồ như nhất thời hòa quyện với đất trời, lại có thể có năng lượng lớn hơn rất nhiều so với bình thường.

    Lục Nguyên hiện tại đang rất mong muốn đạt đến đại đạo cảnh.

    Đại đạo cảnh, đại đạo cảnh, khi nào mình mới có thể đạt đến đại đạo cảnh đây.

    “Chúc mừng đạo hữu đã lĩnh ngộ được đại đạo cảnh, càng tiến thêm một bước.”

    Yến Bắc chắp tay nói, ánh mắt của hắn rất độc ác, mình đã là trường sinh thập trọng, sao mình lại không nhận ra nhỉ.

    Lúc nãy Lục Nguyên đã đạt đến trường sinh thập trọng nên mới có cảnh tượng này.

    “Cách đại đạo cảnh vẫn còn xa lắm.”

    Lục Nguyên nhún vai, cũng đúng thôi, khó khăn của đại đạo cảnh mọi người đều rõ, một kkhi đã đạt tới đại đạo cảnh, lập thành đầu lớn, câu nói này không giả dối chút nào, nhưng để đạt đến đại đạo cảnh thì vô cùng khó khăn.

    Những tu tiên giả của nước Tấn, nhất là cấp tiên thì cảm ngộ lại càng sâu sắc.

    “Phải rồi, không biết đạo hữu có hứng thú hay không nếu chúng ta cùng đi giết động vật biển.”

    Yến Bắc mời.

    Tên Lục Bắc này là một người giỏi có thể mời hắn liên thủ thì rất tốt.

    Bây giờ đang là lúc động vật biển lên, trên biển vẫn còn nhiều quái thú vẫn còn chưa kịp tới, nếu có thể săn giết thì thật tốt.

    Nếu bỏ qua thời gian này, đợi đến khi những con thủy quái ấy rút ra ngoài biển xa Yến Bắc đợi gan của mọi người lớn lên cũng không dám đuổi bắt chúng ở ngoài xa.

    Ngoài biển xa những loại như Hắc Thủy Vương Xà ấy cùng chỉ là đám lâu la mà thôi, vua biển cả ở đó thường dài đến mấy trăm trượng, thậm chí cả ngàn trượng, đến đại đạo cảnh ra đó thì cũng khó lòng mà sống sót trở về, chỉ có đường chết thôi.

    Lục Nguyên cũng có hứng thú muốn cùng bọn họ đi săn thủy quái nhưng giờ đã cách lúc rời Nam Hải kiếm thủ động phủ một tháng rồi, tức là thời gian còn lại chỉ có nửa tháng nữa thôi, nửa tháng nữa phải đi giết Huyền Họa Tử rồi, do đó đành thôi vậy.

    “Về sau còn cơ hội chúng ta sẽ tiếp tục hợp tác.”

    Câu nói khách sáo đơn giản vậy thôi.

    Sau khi từ biệt Yến Bắc và những người khác, Lục Nguyên bay lên không trung, nhưng chưa bay được bao lâu thì thấy trên mặt biển có một co long kình nổi lên đang phun nước, ồ, chẳng phải là con long kình mình cưỡi lên đó sao?

    Rồi không chút khách khí đáp xuống, ngồi lên đầu nó.

    Con long kình này bây giờ chỉ cảm thấy những nỗi khổ cực của nhân sinh, à, không đúng, là kình sinh, nó đang vui vẻ ngao du trên biển, không ngỡ bị Lục Nguyên chộp được và cưỡi lên, khó khăn lắm mới thoát ra được, còn chưa tự do tự tại được bao lâu thì đã bị rơi lại vào tay Lục Nguyên, kiếp kình sinh này đúng là giọt lệ kình lăn dài trên má.

    Lục Nguyên thấy vẻ mặt đau khổ của long kình không nhịn được cười, khoát tay vẩy ra một chút linh thạch hạ đẳng nói: “Ngươi làm tọa kỵ cho ta, ta cũng không bạc đãi ngươi đâu, cho ngươi một ít linh thạch.”

    Lục Nguyên quả là hào phóng, lúc này con long kình đau khổ lại không khổ nữa rồi.

    Bầu trời đêm giống như phủ lên một màn lông nhung thiên nga đen, các vì sao lấp lánh giống như bảo thạch trên đám lông nhung thiên nga đó.

    Thiên hà giống như một dải lụa màu bạc, kép lài đến tận chân trời rồi lại rơi vào phương xa giữa hải dương mênh mông.

    Hải triều trong đêm từng đợt từng đợt có tiết tấu, nhu hòa mà thu thái, sóng biển phát ra những âm thanh dịu nhẹ, được gió đệm nhạc liền cất lê lời ca nhẹ nhàng trong trẻo.

    Biển đêm thật yên tĩnh.

    Phốc!

    Một con long kình rẽ song biển mà đi, phá vỡ không gian tĩnh lặng đó.

    Trên đỉnh đầu con long kình có một nam nhân trẻ tuổi mặc áo xanh đang uống rượu say, cười lớn, ngẩng cổ mà nói lớn: “Hoa gian nhất hồ tửu/ Độc chước vô tương thân/Cửu bôi yêu minh nguyệt/ Đối ảnh thành tam nhân/ Nguyệt ký bất giải ẩn/ Ảnh đồ bạn ngã thân/ Tạm bạn nguyệt tương ảnh/ Hành nhạc tu cập lai…

    Đúng là Cửu bôi yêu minh nguyệt/ Đối ẩm thành tam nhân.

    “Long kình ơi long kình, dù ngươi vài phần linh trí nhưng lại không hiểu được sự tuyệt vời của rượu, ta sao có thể uống rượu cùng ngươi.”

    Lục Nguyên cười lớn, không biết trời đất là gì nữa, vô cùng tự do tự tại.

    Chỉ còn nửa tháng nữa để Lục Nguyên đến động phủ đó, nhưng đi cũng không gấp, đi một ngày nghỉ một ngày, không có việc gì thì uồng chút rượu hải hầu, nếu gặp phải thủy quái trường sinh thập trọng thì phong ấn lại, bây giờ trong tay đã có hơn mười lăm con thủy quái trường sinh thập trọng bị phong ấn rồi, nhiều thêm bốn con so với trước đây.

    Còn hôm nay, động phủ đã ở phía trước rồi, Lục Nguyên phẩy tay cho con long kình một ít linh thạch rồi theo đường mật đạo đó trở về lại động phủ, vào trong động phủ mới thấy nhưng khôi lỗi của mình còn sống tốt, còn huyền minh cực băng cũng băng của mình trước đây chế thành huyền minh cực băng, tì ra huyền minh cực băng này có tính ăn mòn, Lục Nguyên làm những loại huyền minh cực băng trước đây giống huyền minh cực băng, qua một thời gian đã hóa thành huyền minh cực băng rồi.

    Xem lại lần nữa, tất cả mọi thứ xung quanh đều không thay đổi, đặc biệt là những dấu vết mình đã cố ý lưu lại để lợi dùng cơ quan điều tra dấu vết của động phủ, không có chút sơ hở nào, xem ra Huyền Họa Tử không phát hiện ra mình rời khỏi đây, Lục Nguyên liền đem mình và khôi lỗi của mình đổi lại, trở về trong băng phong của huyền minh cực băng.

    Bây giờ, thời khắc chờ đợi nhất cũng đã đến.

    Mình cũng muốn tạo ra một kỳ tích!

    Nam Hải, trong động phủ vô danh

    Lục Nguyên đứng yên lặng đến đờ người ra ở trong huyền minh cực băng, bây giờ cách ngày cuối cùng chỉ còn hai ngày nữa thôi.

    Hai ngày này ngày nào Huyền Họa Tử cũng đến thượng tuần nhiều lần, mỗi lần đến trên mặt đều tràn đầy cuồng hỷ: “Huyền chi cực, huyền chi cực.

    Chỉ cần ta luyện thành huyền chi tử thì muốn thắng được Minh Kiếm Tử cũng chẳng có gì khó khăn nữa.”

    “Độc chưởng Huyền Minh môn đại quyền, trở thành người duy nhất ở huyền minh môn đối với ta mà nói, giống như cười lên mấy câu vậy.”

    Huyền Họa Tử cười lớn, vui sướng không gì bằng.

    Trong động phủ này, ngoài tiếng cười của Huyền Họa Tử ra thì không có bất kỳ âm thanh nào khác, yên tĩnh mà cô liêu đến đáng sợ, trong sự yên lặng như thế này càng làm cho sự dữ tợn của Huyền Họa Tử hiện rõ lên, Huyền Họa Tử không ngừng cười lớn: “Lục Nguyên, ngươi cũng không nên oán thán ta, để thành công thì phải không từ thủ đoạn, đây vốn là phong cách hành sự của tà ma ngoại đạo chúng ta.”

    Huyền Họa Tử vô cùng tự tại.

    Kỳ thực, hắn bình thường không phải là kẻ nhiều lời, nhưng lúc này trong lòng hắn vô cùng đắc ý, trong lúc đắc ý đến cực độ thì thường có những hành động khác thường, Huyền Họa Tử cũng đang như vậy.

    Đối diện với Huyền Họa tử như thế này, Lục Nguyên chỉ cười thầm trong bụng, may mà bây giờ bị huyền minh cực băng của Huyền Họa Tử làm cho đông cứng lại, đến huyết dịch cũng bị đông cứng lại nên khong cần phải dùng đến cái hộp giả nào để tùm lên.

    Thời gian càng ngày càng gần rồi.

    Ngày cuối cùng cũng rồi.

    Ngày hôm nay Huyền Họa Tử lại càng kích động, trên người hắn bây giờ bao nhiêu nét trầm ổn của đại đạo cảnh giờ đã biến mất hết, Lục Nguyên lúc này lại càng bình tĩnh bây giờ chỉ đợi cơ hội tốt nhất xuất hiện nữa thôi là một đao tấn công hắn, nói không chừng có thể giết được đại đạo cảnh đó.

    Dù có không giết được thì ta cũng đã có pháp bảo thế thân, không bị chết ở chỗ này được.

    Trong lúc Huyền Họa Tử và Lục Nguyên đều đang đợi thời điểm cuối cùng, bên trong động phủ không có bất cứ tiếng động nào thì bỗng nhiên bên ngoài có tiếng quát chói tai: “Huyền Họa Tử, thì ra ngươi có một cái hang ổ ở đây, dạo này ngươi trốn trong đó mà lại để chúng ta đến quyết đấu một trận đi.”

    Nghe thấy âm thanh đó, Huyền Họa Tử mặt liền biến sắc.

    Đây là tiếng nói của đối thủ một mất một còn của hắn- Minh Kiếm Tử.

    Rõ ràng là Minh Kiếm Tử đã đến rồi.

    Đáng chết!

    Lúc này Huyền Họa Tử lẩm bẩm “đáng chết”, luyện gần thành công huyền cực băng rồi mà lúc này Minh Kiếm Tử lại đến phá đám, may mà hắn cũng đã sớm bố trí nơi này một vài mai phục nếu có chuyện này xảy ra, giờ chỉ nhìn thấy nhất cử nhất động của cái bóng của hắn, noi Lục Nguyên bị nhốt đã bị che khuất rồi, còn ở chính giữa xuất hiện một cái lò đan.

    Huyền Họa Tử xông ra ngoài, đứng từ xa giao đấu.

    “Huyền Họa Tử, ngươi rụt đầu vào chỗ này à, chỗ này có bảo bối gì thế?”

    Huyền Minh Tử cười lớn hỏi.

    “Liên quan gì đến ngươi.”

    Huyền Họa TỪ cười mỉa.

    Minh kiếm tử ha ha cười lớn: “Vậy để ta đến thử một chút.”

    Hai người họ là đối thủ truyền kiếp, một mất một còn, không biết đã dánh nhau bao nhiêu lần, lần này lại giao đấu trên mặt biển, hai đại đạo cảnh giao đấu, đánh đến mức chấn động cả vùng biển, tỏng vòng mấy trăm dặm tôm cá chết hết, gió thổi mây phun, quả là kỳ dị.

    Đây chính là uy lực của đại đạo cảnh!

    Huyền Họa Tử thở khẽ, vừa rồi giao đấu với Minh kiếm tử đã lãng phí rất nhiều pháp lực của mình, cũng bị Minh kiếm tử thừa cơ lọt vào trong động phủ, may mà hắn thấy đây chỉ là lò đan mà ta luyện đan nên cho rằng ta đang luyện loại đan dược quý hiếm cổ quái nào đó nên về sau mới lui ra, nếu mục đích của Huyền Minh Tử đạt được rồi thì hắn mới tự rời đi.

    Huyện Họa Tử thấy cách ngụy trang của mình có hiệu quả, đánh lui được Minh kiếm tử liền thờ dài một tiếng.

    Bây giờ đã đến lúc rồi.

    Luyện thành huyền chi cực, giết chết Minh kiếm tử, không chừng còn có thể lấy được huyền chi cực của hắn, đến lúc đó có trong tay huyền minh nhị cực thì không ai có thể là đối thủ của ta nữa.

    Lập tức đóng hết động phủ lại, động phủ này một khi bị đóng kín lại thì dù Minh Kiếm tử có đến nữa cũng có thể phòng ngự được một thời gian, Huyền Họa Tử lập tức bỏ đồ ngụy trang đi: “Lục Nguyên, thủy hệ tiên cốt đã thành rồi, bây giờ có thể luyện công rồi.”

    Hắn vô cùng vui mừng, rất nhanh sau đó có thể luyện công rồi.

    Tay hắn khẽ dộng, thò vào trong huyền minh cực băng, tóm Lục Nguyên ra.

    Lúc này chính là lúc mà Lục Nguyên đợi, thời cơ tốt nhất đã đến, vừa rồi Minh kiếm tử đến làm loạn cũng có cái tốt, ít nhất cũng là suy yếu một ít pháp lực của hắn, giúp mình có thêm một chút cơ hội thành công.

    Lúc này tay Huyền Họa Tử cũng tóm lấy rồi.

    Tay hắn tóm lấy vai Lục Nguyên.

    Trong tích tắc!

    Một thanh kiếm ý kinh hồng lóe lên.

    Thanh kiếm này chỉ có một đặc điểm là … nhanh!

    Nhanh tới mức không thể diễn tả được.

    Huyền Họa Tử vừa mới đại chiến một trận với Minh kiếm tử, vừa mới chiến đấu xong, tinh thần vừa thoải mái được đôi chút thì không ngờ rằng lại bị Lục Nguyên dùng trường kiếm tấn công, hơn nữa lại còn rất nhanh.

    Chương 493: Khôi lỗi lệnh

    Hắn không thèm để tâm lắm, nhưng thanh kiếm đã đâm vào vai phải của hắn!

    Có biến!

    Huyền Họa Tử là bậc cao nhân nhường nào chứ, tỏng tích tắc đã phát hiện không đúng, hắn bay ngược lại, trong lúc bay ngược lại vẫn không quên dùng thân kẹp chặt lấy thanh linh kiếm đâm vào vai phải, như vậy cũng bớt đi một thanh kiếm tấn công mình, trong tức khắc mà phản ứng như vậy, thật không hổ là nhân vật đại đạo cảnh, đồng thời hắn cũng đánh ra huyền minh cực băng của mình.

    Nhưng, hắn nhanh, Lục Nguyên còn nhanh hơn, Lục Nguyên trở tay là thanh trấn nhạc linh kiếm vung ra, một khi thanh trấn nhạc linh kiếm này chém ra sẽ trở lên huy hoàng, mãnh liệt, vạch ra những bẫy lửa vô biên, vạn hỏa trong tâm, toàn bộ do ta khống chế, đột nhiên một thanh kiếm lao tới, nhằm vào Huyền Họa Tử tấn công, thanh kiếm này sắc bén vô cùng, trong nháy mắt phá tan huyền minh cực băng, Huyền Họa Tử không ngờ rằng huyền minh cực băng hắn đánh ra khiến hắn hài lòng như vậy mà trong nháy mắt đã bị phá tan.

    Hắn khẽ rùng mình, vai phải hắn hơi đau, thì ra dưỡng ngô kiếm là chính khí kiếm, còn hắn thì luyện tà công, vào đúng lúc phản công quan trọng thì vai trái hắn lại bị chém trúng, máu chảy đầm đìa.

    Nhưng Lục Nguyên cũng bị pháp lực của đại đạo cảnh đẩy sang một bên.

    Thế thứ nhất, đáo thử nhi tẫn.

    Trong thế thứ nhất, Lục Nguyên đã đâm trúng Huyền Họa Tử một nhát, khiến hắn bị trọng thương, nhưng cũng bị trúng pháp lực của hắn, khí thế thu lại, không còn cách nào để thu thêm thành quả chiến đấu.

    Còn Huyền Họa Tử lúc này đã hoàn toàn có thể phản ứng lại, muốn nhân cơ hội này để có được những thành quả chiến đấu mà hoàn toàn không thể làm được.

    Vì thế bây giờ cả Huyền Họa Tử và Lục Nguyên đều ngừng lại.

    Thực ra trong lòng Huyền Họa Tử vừa kinh ngạc vừa oán hận, bị người mình bắt lại phá băng ra, còn đả thương mình, vết thương còn khá nghiêm trọng, làm sao không oán hận chứ: “ ngươi phá được huyền minh cực băng để ra ngoài?”

    “Đúng vậy.”

    Lục Nguyên gật đầu.

    “Nhìn thanh kiếm vừa rồi của ngươi, trong kiếm có vạn hỏa, vậy thì huyền mình cực băng không giam được ngươi cũng là chuyện thường.”

    Huyền Họa Tử suy tư về thanh kiếm vừa rồi: “ Thật không ngờ ngươi có thể phá được huyền minh cực băng mà ra ngoài.”

    “Huyền minh cực băng này của ngươi cũng chỉ có vậy thôi.”

    Lục Nguyên tự tại nhún vai nói.

    Huyền Họa Tử cười mỉa mai: “Sai lầm lớn nhất của ngươi là có thể phá được huyền minh cực băng ra ngoài mà lại không chạy trốn mà còn ở lại đây, không lẽ ngươi cho rằng ta bị thương như vậy là sẽ không làm gì được ngươi?”

    Huyền Họa Tử lắc lắc đầu, tự tin nói “Xem ra, ngươi không biết rằng đại đạo cảnh và trường sinh cảnh khác nhau một trời một vực.

    Cũng được thôi, hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy.”

    Lục Nguyên nhún vai: “Thì ra Huyền Họa Tử, một trong hai song môn chủ của huyền minh môn lại là miệng pháo vô địch, đợi đến khi ngươi thực sự làm được rồi hãy nói.”

    ……

    Lục Nguyên lúc này dám dám chắc như vậy cũng là có lý do cả.

    Trong lúc đối phó với Hắc Thủy Vương Xà, Lục Nguyên đã phát hiện ra rằng thì ra trên biển mà sử dụng thủy hoàng kiếm đạo thì sẽ phát huy sứ mạnh lớn hơn rất nhiều so với bình thường, sức mạnh khi tấn công chỉ thiếu một chút là vượt qua nửa bước đại đạo cảnh, sức mạnh như vậy quả thực là rất khủng khiếp.

    Mình bình thường ít khi đánh lén, vừa nãy đánh lén hai lần mà thu được chiến tích lớn như vậy, giờ phải liều mạng tiếp thôi.

    “Thủy hoàng đạo kiếm- bạch đế trảm!”

    Nước trong mật đạo được lưu lại từ trước rào rào tuôn ra, toàn bộ hóa thành thanh kiếm trên tay Lục Nguyên, trấn nhạc linh kiếm của Lục Nguyên ở bên ngoài đã ngưng tụ thành một thanh trường kiếm màu xanh lam cực lớn, giống với thanh lúc giao đấu với Hắc Thủy Vương Xà.

    Một thanh kiếm vô cùng mãnh liệt tấn công về phía Huyền Họa Tử.

    Huyền Họa Tử cũng biết huyền minh cực băng của mình không có tác dụng, liền chuyển tay lộ ra một cây hàn băng linh kiếm, thanh linh kiếm này vừa vung ra đã khí thế hùng hồn, như thanh kiếm băng thắng nước, tỏng tức khắc một nửa không gian đã hóa thành băng, cùng chạm đến thanh kiếm hải thủy của Lục Nguyên.

    Ưu thế lớn nhất của Lục Nguyên chính là nơi đây là biển lớn, nước biển nhiều vô kể, quy về chỗ mình thì cũng không thể hết được, đồng thời kiếm pháp cũng vô cùng tinh diệu, vượt xa Huyền Họa Tử.

    Pháp lực cường hoành của Huyền Họa Tử thắng chắc Lục Nguyên, nhưng hắn đã bị thương, không thể sử dụng toàn bộ chiến lực.

    Hai người này đối đầu với nhau, băng kiếm đấu với hải thủy kiếm, “phịch” một tiếng, hai người này rõ ràng là ngang tài ngang sức.

    Lục Nguyên không chút khách khí, tiếp tục ra tay “dung băng trảm thủy hoàng kiếm đạo!”.

    Thức này lại là thủy hoàng kiếm đạo phát huy sức mạnh đáng sợ. kiếm lam thủy nóng rừng rực trùng trùng điệp điệp chém về phía Huyền Họa Tử, băng kiếm của Huyền Họa TỬ cũng trùng trùng điệp điệp tấn công về phía Lục Nguyên.

    Hai thanh kiếm tiếp tục đấu nhau trong không trung.

    “BA”.

    Nước biển và băng đều tan ra, hai người tấn công lại ngang tài ngang sức.

    Liều mạng!

    Lục Nguyên lúc này trở lên hung ác, thủy hoàng đạo kiếm xuất ra không dùng tiền, giống như là liều mạng một cách đùa giỡn với tính mạng vậy.

    Huyền Họa Tử tuy đã bị trọng thương nhưng là nhân vật đại đạo cảnh, tất nhiên không thể tỏ ra yếu thế, cũng liều mạng lại, hai người không ngững tấn công nhau.

    Băng kiếm và thủy kiếm lam sắc hết lần này đến lần khác tấn công nhau, tấn công kiểu này hai người Lục Nguyên và Huyền Họa Tử đều tiêu hao pháp lực rất nhanh.

    Pháp lực của Lục Nguyên còn tiêu hao nhanh hơn một chút, vết thương của Huyền Họa Tử lại nặng thêm nhiều hơn.

    Bây giờ xem cái nào không chống đỡ nổi trước.

    Ai không chống đỡ nổi trước người đó thua.

    Ba!

    Thủy kiếm lam sắc của Lục Nguyên cuối cùng không ngưng tụ được nữa rồi, một bên tiêu tán, hóa thành nước biển, không còn chút sắc bén nào nữa, pháp lực cũng tiêu hao hết rồi!

    Không lẽ vào thời khắc quan trọng, pháp lực của Lục Nguyên lại tiêu hao hết trước ư?

    Ba!

    Thanh băng kiếm cực lớn do băng hàn linh kiếm ngưng tụ lại lúc này cũng vỡ tan, lộ ra thân kiếm giống như tuyết như hình dáng ban đầu của nó, thì ra lúc này pháp lực của Huyền Họa Tử cũng tiêu hao hết sạch rồi.

    Thật sự có khéo không cơ chứ, không ai có thể nghĩ rằng trong lúc này pháp lực của Huyền Họa Tử và Lục Nguyên đều dùng hết sạch.

    Huyền Họa Tử cười ha ha nói: “Ngươi rất lợi hại, Lục Nguyên, tiểu bối trường sinh cảnh, mặc dù lúc đầu dùng thủ đoạn đánh lén, nhưng có thể ép ta đến bước này thì ngươi là người đầu tiên, rõ ràng có thể tiêu hao pháp lực cùng một lúc với ta thì cũng đủ để ngươi tự hào rồi.”

    Có thể liều mạng với nhân vật đại đạo cảnh tới bước này, Lục Nguyên thực sự cảm thấy tạo ra được một kỳ tích, nếu để cho mọi người biết nhất định họ sẽ há hốc mồm kinh ngạc.

    “Nhưng thật đáng tiếc, ta là đại đạo cảnh, trời sinh ra tốc độ hồi phục pháp lực của ta nhanh hơn ngươi.”

    Huyền Họa TỬ cười lớn nói.

    Lần này bắt hắn lại xong phải giam hắn chết rồi lập tức dùng hắn để luyện huyền chi cực.

    Huyền Họa Tử cho rằng đã nắm chắc phần thắng trong tay.

    Nhưng lúc này Lục Nguyên giơ tay lên, lấy ra khôi lỗi lệnh.

    Chương 494-495: Bạch cốt

    Lập tức hơn mười chiếc bạch cốt đứng ngay ngắn xung quanh, hơn mười bạch cốt này đều có pháp lực trường sinh thập trọng.

    Vừa nhìn thấy vậy, Huyền Họa Tử lập tức biến sắc, tuyệt đối không ngờ được rằng Lục Nguyên còn giở thủ đoạn này.

    Huyền Họa Tử nghiến răng.

    Hắn là nhân vật đại đạo cảnh, không thể nào không có thủ đoạn gì, hắn khẽ giơ tay lên lấy ra một chiếc hộp. trong nháy mắt, chiếc hộp được mở ra.

    Lúc này hơn mười bạch cốt đó còn cách Huyền Họa Tử không xa.

    Trong tay Huyền Họa Tử đã có một viên đan dược kim quang màu vàng óng ánh tròn đầy, chỉ to bằng ngón tay cái.

    Viên đan dược này vừa được bỏ ra là đã có mùi hương lạ, Huyền Họa Tử không chút chần chừ, nuốt viên đan dược này vào bụng, sau đó toàn thân phát quang.

    Huyền Họa Tử vừa mới tiêu hao hết pháp lực nhưng giờ tinh thần đã dồi dào, vẩy tay một cái, băng hàn linh kiếm xuất hiện, lúc đó hơn mười bạch cốt lập tức tản ra, đón đánh Huyền Họa Tử. huyền Họa Tử bây giờ không phải đag ở trạng thái tốt nhưng dù sao cũng là nhân vật đại đạo cảnh, những bạch cốt này phòng ngự rất yếu, chỉ có công kích ở mức trường sinh thập trọng, lập tức “ba..ba…” toàn bộ tiêu tan.

    “Lục Nguyên, vô thương hồi than đan của ta đã dùng rồi, ta muốn ngươi chết. trong lòng hắn lửa hận đang bừng bừng, hắn vừa nuốt vào một muội linh dược có tên là vô thượng hồi thần đan, trong nháy mắt có thể phục hồi ba phần pháp lực, trừ phi là trong tình huống tuyệt mệnh, nếu không không nỡ ăn.

    Nhưng không ngờ được rằng tỏng tay Lục Nguyên còn có thủ đoạn như vậy.

    Lục Nguyên lại giơ tay lên, dùng thủ đoạn cuối cùng là thập ngũ long sa trường sinh thập trọng, sức tấn công, sức phòng thủ của nó đều là trường sinh thập trọng, hoàn toàn không giống những khôi lỗi trước, trong một thoáng đem ra mười lăm con này thì kẻ vừa hồi phục ba phần công lực như Huyền Họa Tử có phần nuốt không trôi.

    Huyền Họa Tử lại giơ tay lên, nuốt vào cách cuối cùng của hắn, trước khi mười lăm con long sa này tấn công đến, hắn vẩy tay lấy ra một cái hộp, nhưng cái hộp này đen kịt, vừa mở ra nó lập tức toát ra đan dược đen kịt, Huyền Họa Tử ăn vào xong toàn thân phát ra đầy ma khí, sức chiến đấu cũng cao hơn một mức.

    Đan dược này cũng là đám yêu ma dưới lòng đất tặng hắn khi hắn lên chức một trong hai môn chủ huyền minh môn., có thể kích động tiềm lực trong cơ thể, tạm thời tăng lên rất nhiều sức chiến đấu, nhưng hậu họa khôn lường, lúc mới nhận được quà này của đám yêu ma hắn cũng không định dùng, nhưng giờ đã bị Lục Nguyên ép tới mức bắt buộc phải dùng, bây giờ trong lòng hắn đến ý muốn ăn Lục Nguyên cũng có rồi, một viên vô thượng hồi thần đan, một viên thiên ma đan, đều là đan dược giá trên trời, toàn bộ đem ra chơi hết rồi.

    Toàn thân Huyền Họa Tử tản ra một thứ hắc khí, đồng thời tốc độ cũng nhanh hơn rất nhiều, như chiến lực thì không thể so với thời kỳ đỉnh cao đượchăn băng trên hàn băng linh kiếm dâng lên, mỗi chiêu mỗi thức đều hướng về phía long sa tấn công, nhưng những con long sa này ở biển cũng là cấp thú vương, khiến hắn đánh mệt nghỉ.

    Những con long sa đó ở trong khôi lỗi không lâ, sức chiến đấu cũng không phai mờ quá nhiều.

    ……

    Một thanh băng lạnh vô cùng cát nganh thân hình con long sa, trong nháy mắt nó bị đông lại, ngay lập tức “ba” một tiếng, toàn thân con long sa này bị vỡ vụ là ngàn mảnh.

    Đây đúng là chiêu tuyệt kỹ huyền minh chi sát của Huyền Họa Tử.

    Giết hết những con Long Sa này xong, Huyền Họa Tử thở phì phò như bễ.

    Mười lăm long sa đều bị chết hết.

    Còn Huyền Họa Tử cũng mệt mỏi vô cùng, pháp lực bị tiêu hao nghiêm trọng, thương tích đầy mình.

    Dưới sự công kích như vây mà hắn có thể thắng được thì chiến lực của đại đạo cảnh quả là đáng sợ.

    Khó trách hàng ngàn hàng vạn năm nay chưa có ai là trường sinh cảnh thắng được đại đạo cảnh, độ khó quả thật rất cao.

    Pháp lực của hắn hiện tại có lẽ đang bị loạn, ý thức đang bị ảnh hưởng của thiên ma đan, có chút không thể khống chế được rồi: “Lục Nguyên, ta muốn ngươi chết.”

    Hắn nghiến răng kèn kẹt, chỉ muốn xé xác Lục Nguyên thành trăm ngàn mảnh, tất nhiên nếu bắt được Lục Nguyên thì chỉ sợ không nỡ, muốn mượn Lục Nguyên để luyện thành huyền chi cực.

    Lúc này Lục Nguyên thực sự đã hồi phục được một chút pháp lực, nhưng muốn đối kháng vời Huyền Họa Tử thì thật sự rất khó.

    Lục Nguyên cũng có chút lo lắng trong lòng, những con át chủ bài của mình bây giờ đã dùng hết, muốn giết được đại đạo cảnh thì quả thật rất khó, xem ra chỉ cong cách dùng gậy thế thân thôi.

    Huyền Họa Tử lúc này khỏi phải nói vui mằng tới mức nào, tựa hồ như đã thắng được Minh kiếm tử, nhưng nghĩ lại thì lại là Lục Nguyên, làm sao hắn có thể so sánh với mối thâm thù Minh kiếm tử được, cũng được, bắt hắn lại trước đã.

    Huyền Họa Tử đang định ra tay thì lúc này “Oanh!” một tiếng, trời đất rung chuyển.

    Cái động phủ này được dựng trên một hòn đảo, hòn đảo này nhanh chóng bị dao động. chuyện gì đang xảy ra thế này?

    Còn chưa kịp phản ứng gì thì một cột đỏ phụt lên một tiếng, từ trong mặt đất vỡ tan ra, bên trong cột hỏa trụ đó có rất nhiều đá vụn dung nham, ngay tiếp theo lại một cột hỏa trụ nữa, một lượng dung nham cực lớn tràn ra, ngay lập tức là cột thứ ba, cột thứ tư, thứ năm.

    Vô số những cột hỏa trụ phun lên tren mặt đảo, khiến toàn bộ bề mặt trong dộng phủ bị nuốt trọn trong biển lửa.

    Những cột hỏa trụ cực lớn phun lên trời, vọt lên trên cao rồi rơi xuống mặt đất, mặt đất bắt đầu lật úp, tất cả đều là dung nham, nhiệt độ cao làm nóng chảy cả hòn đảo, khắp nơi đều là dung nham, bạch khí, nóng vô cùng, giống như đưa người ta vào địa ngục viêm nhiệt hồng liên.

    Đây là…núi lửa bộc phát!

    Thì ra phía dưới động phủ, dưới đảo này là một ngọn núi lửa đã tắt, vốn yên lặng ở dưới đó, nhưng gần đây bắt đầu có một số hoạt động, nhưng dù có hoạt động thì cũng khong có gì trở ngại lớn.

    Vấn đề là hôm nay, đầu tiên đại đạo cảnh Huyền Họa Tử và Minh kiếm tử giao đấu đến mức đáng sợ, khiến cho núi lửa đã tắt này có một số phản ứng những vẫn chưa hoàn toàn bộc phát, chỉ đến sau đó Lục Nguyên và Huyền Họa Tử lại giao đấu, quy mô trận chiến này không lớn như trận trước nhưng cũng không kém cạnh, cuối cùng dẫn đến núi lửa bộc phát!

    Trong nháy mắt nơi đây sẽ biến thành biển lửa.

    Huyền Họa Tử là đại đạo cảnh, biết sơ qua về quy luật đất trời, nhưng đối diện với cảnh núi lửa phun trào như thế này, nếu trong lúc cảnh giới hoàn mỹ thì chẳng có chuyện gì đáng lo ngại, nhưng luc này hắn đang tỏng trạng thái suy yếu cực độ, cơ bản là không thể đối phó với tình huống núi lửa phun trào như thế này, chỉ có thể tạm lánh đi một chút.

    Nhưng trước khi tạm lánh đi hắn muốn cướp được Lục Nguyên đã.

    Hắn bay nhanh đến chỗ Lục Nguyên, vừa bay vừa tránh mấy cột hỏa trụ.

    __________

    Bầu trời biến thành, thỉnh thoảng có hỏa trụ bay lên.

    Nhìn thấy Huyền Họa Tử đang bay nhanh đến, trong đầu Lục Nguyên lúc này có bao nhiêu ý nghĩ nảy ra.

    Hắn muốn chạy trốn sao?

    Ngự kiếm của mình rất nhanh, trong cục diện hỗn loạn thế này, dựa vào tốc độ của bạch đế kiếm đạo thì cũng có vài phần khả năng có thể chạy trốn được.

    Nhưng, có thể liều một phen.

    Bây giờ núi lửa ở đây bộc phát, nếu có thể dùng hỏa hoàng kiếm đao...Lục Nguyên lúc này không còn nghĩ được gì nữa, trong đầu trống rỗng, cảm thấy hỏa hệ nguyên lực xung quanh chói chang mãnh liệt, đốt hết mọi phách lực.

    Lục Nguyên cảm thấy lúc này pháp lực của mình cũng như đang muốn thiêu đốt.

    Toan nghê biến trong Vân Long thập biến là một loại pháp lực chuyển hóa thành hỏa hệ pháp lực, Lục Nguyên lúc này dường như không có thầy dạy cũng thông tỏ được biến pháp toan nghê biến trong Vân Long biến.

    Đây thực ra là một loại năng lực, càng đến gần được mức đại đạo cảnh thì càng có khả năng linh quang lóe lên, xuất hiện loại năng lực này, dù sao thì đại đạo cảnh cũng là thông hiểu thiên đại chi pháp.

    Lúc này, Lục Nguyên đã hiểu rõ rồi, trong lúc mình ở đây cảm ngộ nguyên khí hỏa hệ xung quanh thì trong tức khắc toan nghê biến trong Vân Long thập biến đã thông ngộ rồi.

    Đây là biến thứ bảy trong Vân Long thập biến mà ta đã luyện thành, chỉ còn ba biến nữa chưa luyện thành.

    Vân Long thập biến đang ngày càng đến gần sự hoàn hảo rồi.

    Lục Nguyên vận công toan nghê biến, biến này toàn thân do vân hệ biến thành pháp lực hỏa hệ, pháp lực cực kỳ cuồng bạo đang chảy trong toàn bộ cơ thể., đồng thời sau đó toàn thân xuất hiên một loại bóng dáng quái thú liệu hỏa, tựa hồ như quái thú này giống như là con sư tử đang bốc hỏa, dũng mãnh vô cùng.

    Lục Nguyên lúc này phát ra trấn nhạc linh kiếm của mình.

    “Hỏa...hoàng...

    đạo...kiếm...”

    Lục Nguyên gào lên một tiếng dài, nguyên khí vô cùng vô tận tập hợp lại trên thanh trấn nhạc linh kiếm, càng biến càng lớn, càng gần càng lớn, sau cùng cũng không nhỏ hơn thanh trường thủy kiếm màu xanh lam, mà sức tấn công lại còn cao hơn rất nhiều so với thủy hoàng đạo kiếm, hỏa hoàng đạo kiếm chính là một trong năm hoàng đạo kiếm có sức tấn công cao nhất.

    Hiện tại lúc này, toàn thân Lục Nguyên ánh lửa lên, toàn thân bốc hỏa như con sư tử nghê, trong tay cầm hỏa diệm kiếm cuồng bạo cực lớn.

    Kích một nhát nhất định sẽ long trời lở đất.

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy pháp lực toàn thân mình bị cuồng điên rút sạch, pháp lực còn lại không nhiều, toàn bộ đều tập trung vào trong thanh kiếm cuối cùng.

    Dung nham đỏ rực như nước lũ do núi lửa dưới lòng đảo phun lên, một thanh hỏa trụ đỏ rực ánh đỏ lên phía chân trời.

    Lúc này Lục Nguyên đem tất cả tinh thần, pháp lực cuối cùng còn lại dồn vào trong thanh kiếm cuối cùng này.

    Hỏa hoàng kiếm đạo có sức công kích mạnh nhất này tấn công cho ta.

    Lục Nguyên hét lên một tiếng!

    Huyền Họa Tử vốn dĩ lúc mới đầu cho rằng muốn bắt Lục Nguyên không phải là chuyện dễ như trở bàn tay hắn đã thực sự phẫn nộ, kết quả là lúc này Lục Nguyên trở tay một kiếm, mượn uy thiên địa đạt tới cục diện đáng sợ như vậy, thanh kiếm như núi lửa này giáng xuống, bí mật mang theo thiên uy, quả thực là chấn động thiên đia.

    Đối với Huyền Họa Tử nhân vật đại đạo cảnh này mà nói thì chấn động thiên địa không phải là hình dung từ mà là miêu tả, hơn nữa còn là loại tranh mặc thủy.

    Bởi vì đại đạo cảnh vốn là biết quy tắc thiên địa mới có thể xưng là đại đạo cảnh.

    Biết quy tắc thiên địa, dẫn tới chấn động thiên địa cũng là rất bình thường.

    Huyền Họa Tử muốn tránh, nhưng lại phát hiện ra mình không tránh được nữa rồi.

    ở đây lúc này núi lửa bộc phát, lúc đó dung nham đỏ từ mặt đất phun lên, cùng với thanh kiếm hòa lại thành một thể thống nhất, thanh kiếm này có tính chất truy tìm tung tích, nếu mình vẫn còn ở trong trạng thái hoàn mỹ thì muốn chặn thanh kiếm này lại cũng không khó, mà nếu chỉ còn năm phần pháp lực thì chặn thanh kiếm này lại cũng không khó, nhưng bậy giờ thì…

    Huyền Họa Tử chỉ thấy mình có cảm giác không còn sức lực, mặc dù mình là đại đạo cảnh, hàng ngàn hàng vạn năm nay chưa từng có nhân vật đại đạo cảnh nào bị bại trận dưới tay trường sinh cảnh, không lẽ ta lại là người đầu tiên từ ngàn vạn năm nay?

    Lúc này Huyền Họa Tử chỉ có thể cố gắng chèo chống.

    Thanh kiếm cực lớn hỏa viêm nóng bỏng, thân kiếm làm phong, chứa dung nham vô biên, hướng về phía HUyền Họa Tử, chém tơi tả vào băng hàn kiếm của HUyền Họa Tử.

    Hiện tại, Huyền Họa Tử cũng dùng những tiềm lực cuối cùng của thân thể, ngay cả Huyền Họa Tử cũng không biết mình có tiềm lực lớn đến như vậy, trong lúc này có thể tuôn ra pháp lực lớn đến như vậy.

    Một thanh hỏa hoàng thiên uy kiếm liệu động hỏa diễm tạo thành, trảm tại bao hàm trên kiếm mang quy tắc đại đạo

    Đây là kiếm cuối cùng!

    Hai phe chống đỡ.

    Trong lúc này kiếm ở trong trạng thái tương trì.

    Huyền Họa Tử trong lòng nổi lên niềm vui vô bờ, chặn lại kích cuối cùng của Lục Nguyên, chỉ cần chặn được kích cuối cùng này là mình sẽ thắng, cuối cùng sẽ thắng sao?

    Lục Nguyên giờ khắc này mới phát hiện kích cuối cùng của mình đã bị chặn, nhưng lúc này Lục Nguyên liền hét: “Bạo!

    Bạo!

    Bạo!”, ba tiếng liền, mỗi tiếng hét lên pháp lực so với vừa rồi cường hoành lên không ít, dưới ba tiếng hét đó một kiếm hỏa hoàng thiên uy, bạo động đến cực độ, lửa cháy như nuốt từng khoảng không gian vào biển lửa, cũng như bị hỏa hoàng thiên kiếm nuốt vào.

    Trong tích tắc Lục Nguyên thở gấp, trong nháy mắt thân hình của HUyền Họa Tử bị chém thành hai đoạn, những nơi khác đều bị cháy thành tro, rơi xuống phía sau đảo.

    cuối cùng cũng để cho mình khiêu chiến thành công đại đạo cảnh rồi!

    Hàng ngàn hàng vạn năm qua cuối cùng cũng đã làm được việc mà trước nay chưa ai làm được, để ta thành công rồi.

    Nếu việc này mà truyền đến nước Tấn, chỉ sợ nước Tấn sẽ oanh động cả nước, so với bất kỳ những việc Lục Nguyên mà Lục Nguyên làm oanh liệt hơn rất nhiều, trường sinh cảnh lại giết được đại đạo cảnh, không thể tưởng tượng.

    Kỳ thật Lục Nguyên cũng đã dùng hết toàn bô pháp lực, còn đánh lén trước, nếu muốn Lục Nguyên có trạng thái hoàn mỹ từng đợt từng đợt quyết đấu đại đạo cảnh, bây giờ muốn đi hay là muốn thua.

    Đại đạo chính là đại đạo.

    so với trường sinh cảnh thì mạnh hơn không biết bao nhiêu đại đạo cảnh.

    Sảng khoái!

    Cuối cùng lúc hét lên ba tiếng “Bạo!

    Bạo!

    Bạo!”

    đó có cảm giác sảng khoái không nói lên lời.

    Sảng khoái lại uống uống rượu, vất vả lắm mới lấy ra được cái bình rượu, sảng khoái uống một ngụm rượu, bình thường uống rượu hải hầu vô cùng sướng miệng, lúc này lại càng thấy ngon hơn.

    Lục Nguyên lúc này chỉ cảm thất rất mệt mỏi, đảo lúc này còn chưa có hỏa trụ bay lên, Lục Nguyên lại dừng lại tỏng chốc lát, trong lúc này lực mà hỏa trụ bay lên càng ngày càng nhỏ, đây vốn chỉ là một lần bộc phát, lại vì hỏa hoàng kiếm đạo lấy mất rất nhiều năng lượng, khiến cho núi lửa này nhất thời lắng xuống, chỉ là sau này có thể bộc phát bất cứ lúc nào, không ai có thể biết được.

    Lục NGuyên dựa vào một gò núi, hiện tại lực lượng liên động cũng không có, bây giờ hòn đảo này đã biến thành một mảnh phế tích.

    Lúc nghỉ ngơi, trong lòng vẫn thi thoảng nhớ lại cảnh vừa rồi, hoàn bạo đại đạo cảnh, lúc bạo sát đại đạo cảnh thật không biết vui mừng như thế nào.

    Được rồi, đến xem lợi ích của mình thu được đã, Lục NGuyên uống một ngụm rượu, hồi phục lại pháp lực, thần thức quét qua, rất nhanh sau đó liền quét đến chỗ không gian pháp khí của Huyền Họa Tử, thì ra là tiện tay mang theo một bức họa tơ lụa, loại hình không gian pháp khí này rất khó gặp.

    Chương 496-497: Thần khí kết tinh

    Mở tranh tơ lụa này ra chỉ nhìn thấy tranh tơ lụa này cực dài,cực dài, mà ở không gian pháp khí này bất cứ loại sự vật này đều vẽ trên lụa, chỉ cần lấy taysự vật tương đối là có.

    Thực ra Huyền Họa Tử lúc sống Huyền Họa Tử vẽ lên bức họa người ngoài không nhìn thấy được, chí có mình hắn nhìn thấy, nhưng sau khi pháp lực của hắn bị tiêu hao, không còn cách nào bảo vệ bức họa này nữa.

    Lục NGuyên nhìn thấy trên bức vẽ có một cái bàn, trên bàn đó có hai cái hộp.

    Trên một cái hộp tỏng đó có mười bốn thần khí kết tinh.

    Phía trên cái hộp khác có năm mươi năm cái trung phẩm linh thạch, lượng trung phẩm linh thạch này phù hợp với thân phận của Huyền Họa Tử, năm mươi năm cái lài nhiều, nhưng Lục Nguyên lại xem thường bốn cái trong những thần khí kết tinh đó, Lục Nguyên không biết rằng thực ra sau khi người ta đạt đến đại đạo cảnh thì thần khí không còn quan trọng nữa, Huyền Họa Tử trước nay chưa có ý nghĩ đi thu thập, vậy nên chỉ có mười bốn cái thôi.

    Ở dưới cái bàn trong bức tranh rơi lả tả mấy cái chuôi linh kiếm, tiện tay lấy ra, đều là linh kiếm hệ hàn băng.

    Trên mặt đất còn kết băng lại, lấy tay lấy cũng không ra, cũng được, tạm thời bỏ qua cái này, lần đầu tiên tiếp xúc với loại pháp bảo này, Lục Nguyên cũng có chút mơ hồ.

    Ồ, suýt nữa thì không nhìn thấy, trong ẩn ảnh của cái đĩa có đè lên một quyển sách, cho tay vào lấy rachỉ nhìn thấy phía trên quyển sách có ba chữ: “huyền chi cực”, đây là huyền chi cực mà Huyền Họa Tử muốn luyện sao?

    Lục Nguyên mở cuốn sách đó ra, chỉ thấy chu thân kiếm khí chuyển động , tựa hồ như không giống như bình thường, sau này có thời gian sẽ luyện thử, huyền chi cực này cũng có tác dụng khá lớn.

    Ánh mắt trên bức họa đã rời khỏi phòng, nhìn về phía ngoài phòng trên bức vẽ, nhưng ngoài phòng cũng là băng hàn thiên khí, trời đầy tuyết rơi, Lục Nguyên cho tay vào lấy ra những hạt tuyết đang rơi, nhưng ở đó có vài chục băng kình, cùng với một long bá chủ băng hệ cực lớn.

    Nhìn từ trên linh thú thấy thân thể của mình không khác biệt lắm, Lục NGuyên thầm nhủ trong lòng, thực ra cũng hợp lý, bản thân Lục Nguyên là lúc mười vạn yêu ma công kích Hoa Sơn mà có được nhiều, mà trường sinh tập trọng bình thường cũng là hai chục, ba chục con linh thú cục lớn, còn đại đạo cảnh như Huyền Họa Tử thì có ngần ấy cũng là bình thường.

    Có được thu hoạch như lần này thì tốc độ tăng trưởng pháp lực của mình sẽ tăng lên rất nhiều, lại còn nhanh hơn nhiều nữa.

    Nhưng Lục NGuyên đang thấy kỳ lạ là trên bức vẽ này ngay cả căn phòng, cái bàn cũng lấy ra được, cái căn phòng đó là do thái bạch huyền thiết chế thành, có thể lúc ấy luyện thành linh kiếm xong thì thái bạch huyền thiết còn quá nhiều nên lấy ra để làm thạch thất, còn lò lửa tỏng căn phòng này thực ra cũng là vĩnh viêm chi hỏa.

    Chỉ là, tại sao trên bức vẽ hoa tuyết đang nhẹ rơi cùng với lớp băng mỏng trên mặt đất lại không lấy ra được, sao lại thế nhỉ?

    Được rồi, tạm thời bây giờ không suy nghĩ rõ ràng được, mình cứ giữ lại, sau này có lẽ dùng được.

    Thực ra những gì Lục Nguyên không biết là những bong tuyết đang nhẹ rơi ấy cùng lớp băng mỏng trên mặt đất thật sự là có sự huyền diệu khác, tỏng sự huyền diệu đó thì tuyệt đối không dưới huyền chi cực, giá trị của nó nhất định sẽ không phải là ở dưới cấp linh thú dị thú.

    Thu thập xong chiến lợi phẩm, Lục Nguyên khẽ giật mình, suýt nữa thì quên mất một chuyện, bây giờ trong tay mình có khôi lỗi lệnh cấp đặc biệt của Nam Hải kiếm đọa để lại,thực ra có thể đem những tu tiên giả ở đại đạo cảnh nhất trọng, nhị trọng giam vào tỏng đó.

    Bây giờ thi thể của HUyền Họa Tử ở bên cạnh, nếu có thể hút hắn vào đó thì ta có khôi lỗi đại đạo cảnh nhất trọng, có lợi ích rất lớn cho việc tăng chiến lực của mình.

    Làm như vậy chỉ là Lục Nguyên nghĩ trong lòng, nếu là những tu tiên giả bình thường thì chỉ e họ sớm đã làm rồi, chỉ có điều Lục NGuyên quyết tâm một lòng vì kiếm, trong tâm trung thành với kiếm, ngoài kiếm ra thì không có gì khác nữa, nếu bây giờ dùng khôi lỗi thuật há chẳng phải đã vi phạm nghiêm trọng đến kiếm đạo của ta sao, hơn nữa năm đó Nam Hải kiếm đạo cũng vì khôi lỗi thuật này không phải là đạo chính tông nên sau đó mới bỏ nó đi.

    Nếu mình thực sự làm như vậy, chẳng phải là đi theo vết xe đổ của Nam Hải kiếm đạo sao?

    Chỉ có điều nghĩ lại thì mình bây giờ là trường sinh thập trọng, nhưng trường sinh thập trọng mà muốn đạt được đại đạo cảnh thì còn ngàn vạn khó khăn, đâu phải là chuyện dễ, mà trong quá trình đó nếu không xảy ra xung đột với đại đạo cảnh thì thôi, còn một khi xảy ra xung đột thì mình nhất định không phải là đối thủ của đại đạo cảnh, nghĩ lại trận chiến vừa rồi thật là nguy hiểm vô cùng, thiên thời địa lợi đều có, còn các yếu khác nữa cuối cùng mới thắng được đại đạo cảnh nhất trọng, nếu có lần nữa thì mình không thắng nổi, nếu bây giờ mà có được khôi lỗi của đại đạo cảnh thì năng lực mình có được sẽ cực kỳ lớn.

    Hai luồng tư tưởng khác nhau không ngừng xuất hiện trong đầu, đấu tranh lẫn nhau.

    Một là trung thành với kiếm đạo.

    Thời gian dần qua đi, Lục Nguyên vỗ tay vào đầu mình, mình thật ngu xuẩn.

    Nam Hải kiếm đọa từ bỏ khôi lỗi thuật là vì muốn luyện khôi lỗi thuật thì phải dùng rất nhiều thời gian và sức lực, vậy nên mới từ bỏ, còn mình trước nay không nghĩ đến việc luyện khôi lỗi thuật, giờ mình dùng khôi lỗi thuật chỉ là giống như thi thoảng dùng thanh pháp bảo thôi, dùng loại cấp đặc ngốc mà Nam Hải kiếm đạo để lại, lỗi lệnh sẽ không lấy mất nhiều hời gian của ta đê luyện nó,

    Thời gian và sức lực của mình vẫn dành cho kiếm đạo.

    Trong lòng mình vẫn trung thành với kiếm đạo, còn dùng khôi lỗi hay không thì chẳng có gì liên quan cả.

    Thì ra, cảnh giới của ta là thân là cây bồ đề, tâm sáng như gương,lúc nào cũng cần mẫn lau, không để vương hạt bụi.

    Còn hôm nay thì cảnh giới của ta là: Bồ đề vốn không cây, gương sáng không phải tấm, vốn không có vật gì, không nơi nào có bụi.

    Lòng trung thành của mình đối với kiếm đạo nếu dùng khôi lỗi một lát cũng có thể bị ảnh hưởng, mình cũng không được gọi là trung thành nữa rồi, tâm kiếm đạo của mình thật là nực cười.

    Ta vốn là thân chi kiếm, vốn dĩ hết sức thành tâm, tâm như mặt nước phẳng lặng.

    Lòng yên tĩnh như nước suối, tâm thẳng như thân kiếm.

    Như vậy, đặc cấp khôi lỗi lệnh để cho ta thu!

    Lục Nguyên quát to một tiếng, đặc cấp khôi lỗi kia đến trước người Huyền Họa Tử bèn tỏa ra những sát khí, thu hút Huyền Họa Tử.

    Huyền Họa Tử à Huyền Họa Tử, lúc xưa kia ngươi muốn dùng ta luyện công, nay ngược lại lại trở thành khôi lỗi của ta, quả thật là báo ứng nhân quả.

    Nếu là Long sa Nhiếp trường sinh thập trọng, chỉ cần một khắc thôi là đã đủ rồi.

    Mà muốn Huyền Họa Tử có được cảnh đại đạo này, cứ thế tốn rất nhiều thời gian mới có thể thu hút được, đồng thời Lục Nguyên phát hiện mình phải cho vào không ít linh thạch, thậm chí hai mươi linh thạch trung phẩm vào trong đám khôi lỗi đặc cấp, tâm thần của đám khôi lỗi đặc cấp nói với mình hai mươi linh thạch trung phẩm này là linh khí tu bổ những chỗ bị thương của Huyền Họa Tử.

    Hai mươi linh thạch trung phẩm là một số lượng khá giàu có, rất nhiều tu tiên giả Trường Sinh thập trọng cả gia tài cũng không hơn gì cái này.

    Nhưng Lục Nguyên cũng không có gì không nỡ cả, có được đại đạo khôi lỗi quan trọng này thì còn chuyện gì may mắn hơn.

    Sau đó khi đối diện với đạo đạo cảnh nhất trọng mình cũng không thiệt thòi, rất mãn nguyện thu khôi lỗi đặc cấp vào trong ngực.

    Lục Nguyên dùng thần thức quét qua lưu thư năm đó của kiếm thủ Nam Hải, thì ra thu được đại đạo cảnh nhất trọng khôi lỗi thì có thể thả đám khôi lỗi này ra chiến đấu, đồng thời có thể tạm thời mượn nhất trọng, nhị trọng của đám khôi lỗi này, tạm thời để thân thể mình nỗ lực tiến lên phía trước.

    Thật tốt quá!

    Như thế pháp lực Huyền Họa Tử duy trì trên người mình có thể tạm thời đối chiến với những nhân vật đại đạo cảnh nhất trọng.

    Đi rồi, huyền chi cực cũng có thể luyện, Lục Nguyên lật bản “ Huyền chi cực” .

    Huyền chi cực đối với Huyền Họa Tử mà nói cực kỳ khó luyện, nhất định phải dựa vào thủy hệ linh cốt của Lục Nguyên mới có thể luyện thành.

    Nhưng đối với Lục Nguyên mà nói thì không có gì khó khăn cả.

    Lục Nguyên nhìn Huyền chi cực cũng nhanh chóng bắt đầu luyện theo.

    - Huyền Minh lăng âm.

    Chập trùng cái tang.

    “ huyền chi cực”, cuốn sách này khúc dạo đầu có tám chữ, thật ra đây là hai chữ tổng bí quyết của Huyền Minh chi cực.

    Tám chữ này, mỗi chữ đều được việc vô cùng lạnh lùng, riêng chỉ nhìn thấy tám chữ này Lục Nguyên đã cảm thấy toàn thân kiếm khí khởi động, dường như ý lạnh muốn tuôn ra.

    Trong tu tiên giới, có chút kinh điển, ngươi không nhìn thấy nguyên thư căn bản là không có cách nào hiểu được.

    Ví dụ cũng là tám chữ, Huyền Minh lăng âm, chập trùng cái tang.

    Nếu như người xem chính là nguyên thư, tám chữ đó vô cùng huyền diệu, toàn bộ đều rót vào chính giữa thần trí con người.

    Còn nếu như người xem không phải là nguyên thư, tám chữ này một chút phản ứng cũng không có.

    Loại này tu tiên giới thường dùng “ kinh điển tàng thần”, các phái tồn tại rất nhiều kinh điển, đều dùng cách này, chỉ cần đem kinh điển giấu ở cái môn phái quan trọng, tuyệt học rất khó truyền ra ngoài.

    Chỉ là loại kinh điển tàng thần này tương đối khó triển khai.

    Tu tiên giới hội triển khai càng ít, cơ bản bị năm đại tiên môn khống chế, không thể tưởng tượng được trấn sơn chi bảo Huyền Minh môn thế nào.

    Nhưng Huyền Họa Tử chỉ có bộ “Huyền chi cực” này, lật qua đến trang thứ hai, thi triển ra chính là tám chữ “Huyền chi hựu huyền, chúng diệu chi môn”.

    Tám chữ này vốn dĩ xuất phát từ trong “ đạo đức kinh”, chỉ là ở đây hiển nhiên bị dịch hàm nghĩa.

    Trước mắt Lục Nguyên tựa hồ xuất hiện vạn dặm đóng băng, trong tám chữ đó ít nhất ẩn chứa tám trăm tám mươi tám loại băng trong trời đất.

    Lục Nguyên nhất thời cũng ngơ ngẩn.

    Mà chữ phía sau, từng bước từng bước hiện ra trước mắt, trong lúc nhất thời, không biết tuyệt diệu đến bao nhiêu xuất hiện ở chính giữa óc.

    Cùng lúc này, đủ loại băng vô cùng tận hóa thành một con, không phải, chỉ có thể nói là giống một con giao long.

    Huyền chi cực đại diện cho nửa con giao long, minh chi cực là nửa khác của con giao long, đủ loại cấu thành công pháp băng long hiện lên chính giữa trong óc.

    Huyền Minh môn bây giờ xuống dốc vô cùng, nhưng trong lịch sử đã qua, Huyền Minh môn đã từng vô cùng hưng thịnh.

    Trong các nước mạnh nhất ở phía Nam cũng có chỗ cắm dùi, thậm chí có được công pháp cao cấp hóa băng long, cái này là bí quyết của Huyền Minh môn.

    Bí quyết hóa rồng của Huyền Minh môn một khi luyện đến mức cao nhất, có thể hóa thành băng long, sẽ không yếu hơn vân long biến hóa ra.

    Hơn nữa Lục Nguyên cũng đã hiểu Huyền chi cực giới thiệu bên trong, hóa ra hóa rồng cũng không phải là cao nhất.

    ở nước Tấn, một khí pháp lực hóa rồng, thì có thể là nhân vật đứng đầu nước Tấn.

    Nhưng toàn bộ đại lục cũng không phải như thế, ngươi có thể có pháp lực hóa rồng, chỉ đại biểu lực của một con rồng, đằng sau sẽ có thể có lực của mười hoặc hàng trăm con rồng,thậm chí hàng ngàn con.

    Trong truyền thuyết còn gì có thể đáng sợ hơn một vạn long chi lực có thể nghiền nát đại địa.

    Mà đối với pháp lực mạnh mẽ như vậy, sau này cũng có công pháp kì diệu.

    Ví dụ như thập long quy thiên quyết, thập bát chân long chưởng!

    Trong thế giới đó, một chưởng có thể trở tay hồi phục, ầm ầm rung trời, như là quần long kịch chiến.

    Tu tiên giả long chi lực cũng không ít.

    Những lời xì xào qua lại, bí quyết Huyền Minh hóa rồng chia làm hai bộ phận, một phần là Huyền chi cực, một phần là Minh chi cực.

    Lục Nguyên hiện tại đã lấy được Huyền chi cực.

    Lục Nguyên dựa vào luyện phía trên nhưng đã trở thành Huyền chi cực từ lâu, chỉ thấy phía sau xuất hiện một đầu băng xà óng ánh, băng xà chuyển động, sức sống còn hơi yếu, khiếm khuyết để trߠthành Huyền Minh hóa rồng.

    Nhưng coi như có tìm được thì cũng chỉ là băng xà, chỉ có pháp lực đạt tới mức nhất định mới có thể đạt đến băng xà, thậm chí cuối cùng là băng long.

    Nhưng cũng không chỉ có như thế, đỉnh đầu mình vốn có năm đạo kiếm quang xoay quanh, trong đó Bạch đế kiếm quang màu trắng vô cùng rực rỡ, như Đế Uy lâm, kiếm quang màu xanh ôn hòa, nhưng lại có Thanh đế uy nghiêm khác với quang kiếm của ba thanh kia, đó là màu nhàn nhạt, không có thành tựu.

    Nhưng luyện qua Huyền chi cực về sau chỉ cảm giác kiếm quang màu đen trên đỉnh đầu càng sâu hơn, hơn nữa còn ẩn chứa có chút nguy hiểm.

    Đây là đạo Hắc đế!

    Thủy hoàng Hắc đế!

    Nhưng chỉ có được Huyền chi cực vẫn chưa đạt được thành tựu Hắc đế kiếm đạo chính thức, nếu như có thể đạt được Minh chi cực thì có thể đạt đến Hắc đế kiếm đạo.

    Xem ra vẫn nên tìm Minh kiếm tử khó khăn, tìm loại kiếm ngoại đạo tà mà này, Lục Nguyên không hề có chút áp lực nào.

    Đến bây giờ cuối cùng thu thập xong chiến lợi phẩm, đám khôi lỗi nên luyện cũng đã luyện, công pháp cần luyện cũng đã luyện.

    Có thể nói lúc này đã có thu hoạch lớn, lớn đến khó có thể tưởng tượng tình trạng, trả giá và hồi báo là có quan hệ trực tiếp.

    Chính mình đã hết Huyền Họa Tử khó khăn như đại đạo cảnh bạo, hiện tại lợi ích cũng nhiều hơn một ít, cũng coi như không phụ một lần vất cả của mình.

    Đặc sản miền núi có cái tốt của đặc sản miền núi.

    Đặc sản miền biển có hương vị của đặc sản miền biển.

    Gần đến lúc này, Lục Nguyên ăn được nhiều đặc sản miền núi, hải vị thì ăn ít.

    Trong đặc sản miền núi, từ trước đến nay có thuyết về động vật tám chân và thực vật bốn chân.

    Động vật tám chân bàn chân gấu, tượng tị, lộc gân, trú Phong, tinh môi, lộc vĩ, óc khỉ, báo thai, thực vật bốn trân thì là nấm trúc, tổ yến, nấm hương, ngân nhĩ.

    Đếm cẩn thận Lục Nguyên mới phát hiện ra một chuyện, đó là trong đám động vật tám chân, mình đã ăn chân gấu, bảy thứ khác đầu chưa hề nếm qua, may là mặc dù chưa ăn qua những thứ đó nhưng Lục Nguyên đã ăn không ít đặc sản miền núi.

    Lục Nguyên không quan tâm bản thân ăn bao nhiêu đặc sản có tiếng,chỉ cần ăn ngon là được, mà ăn được nhiều nhất là thịt chó hoang, thịt lợn rừng, thịt dê rừng… ai gọi là ăn thịt sinh linh, ăn thế nào cũng không phải.

    Chương 498-499: Pháp bảo kỳ dị

    Nhưng hải vị chưa hề nếm qua, nhưng thời điểm ban đầu quen được một đạo hữu ở bên bờ biển, tán tu đạo hữu ở bờ biển kia cũng là kẻ tham ăn, hắn sáng sớm đã xoay ra rất nhiều đồ ăn, cái này gọi là hải vị, có năm vị, tức là pháo, cánh, bụng, sâm, cua bốn yếu điểm.

    Cái pháo này chỉ là pháo cá vị bằng hữu tham ăn kia nói, chư vị trên biển, pháo cá tốt nhất, hơn nữa theo vị bằng hữu tham ăn kia nói muốn ăn nhị đầu bảo, nghe nói một vị thường xuyên bởi vì thèm ăn mà còn thường xuyên xuống biển tìm nhị đầu bảo, còn nói quá bốn đầu pháo tuyệt đối không ăn, không có hương vị.

    Cái này là vây cá mập, theo vị đạo hữu tham ăn nói, vây lưng, vây ngực, vây rốn cá, vây đuôi cánh lưng là những hương vị tốt nhất.

    Còn cái bụng?

    Chính là cá thế, nghe nói ăn sẽ có cảm giác cực kỳ ngon, sẽ không cảm thấy khó ăn nữa.

    Sâm chỉ chính là hải sâm, sâm này hình dạng đẹp mắt, nhưng khi bắt đầu ăn hương vị khá sảng khoái.

    Về phần thứ năm chính là cua.

    Lục Nguyên nghe thấy vị đạo hữu tham ăn kia ăn một chầu rồi dừng lại, nước miếng muốn tứa ra, nhưng một mực không có cơ hội đến Nam Hải, hiện tại rốt cuộc đã xâm nhập trên biển, cũng bởi vì chuyện của Huyền Họa Tử nên không có nhiều tâm trạng.

    Bây giờ Huyền Họa Tử giải quyết rồi, tâm trạng cực kì thoải mái, rốt cục cũng có một trận ăn uống ngon lành.

    Lục Nguyên bây giờ đang chưng đồ ăn.

    Cua trong năm đại mỹ thực trên biển, theo vị đạo hữu tham ăn nói, tốt nhất là đại náo cua trên biển, Lục Nguyên luôn luôn nghe lời phải, loại này hấp lên cũng là nhờ vị đạo hữu tham ăn kia chỉ cho.

    Đừng hoài nghi Lục Nguyên lấy đâu ra công cụ, bản thân người như Lục Nguyên cũng coi là kẻ tham ăn, lúc nào cũng mang theo một loạt các đồ nấu xào bên người.

    Trong chốc lát đã chín nhanh.

    Thật ra Lục Nguyên làm loại này dùng phương pháp chưng, dùng cua chưng họa điêu, lúc này mới mở nắp nồi ra, một nồi đầy khí hương.

    - Hoa điêu tửu hương cùng với mùi cua, thật sự là không thắng nổi cơn say.

    Lục Nguyên hài lòng cố gắng hít vào, cái gọi là mỹ thực, chú ý tới màu sắc, hương vị đều đủ, hương vị tốt như vậy, khiến miệng không mở lớn, chất lỏng màu vàng óng ánh rót ra thấm trong đĩa đựng cua, lọt vào trong tầm mắt từng lớp thịt ngọt ngào, lại thêm nước dấm chua được điều chế thật sự là một sự hưởng thụ vô cùng lớn.

    - Giải ngao tức kim dịch, tao khâu thị bồng lai.

    Thả tu ẩm mỹ tửu, thừa nguyệt túy cao thai

    Thời điểm này, Huyền Họa Tử sớm đã gạt sang một bên, cả những phiền toái chuyện đi tìm Minh kiếm tử, đoạt được Minh chi cực các loại cũng có thể tạm thời đi về phía sau.

    Nhân sinh, một mặt khổ tu, có gì là sức mạnh.

    Lúc vui cười thì hãy vui cười.

    Đây chính là tu tiên chi pháp của Lục Nguyên, hưởng thụ hồng trần xuất đạo.

    Chưa tính là nhập hồng trần cũng không được coi là xuất hồng trần.

    Hồng trần tam thiên, cuồn cuộn bay vùn vụt.

    Nhưng rồi lại có quan hệ gì với ta.

    Chính mình không cần tận lực vào đời, vì thế cũng không cần tận lực xuất thế.

    Mọi thứ cứ tự tại mà đi, hồn như là thiên ý.

    Lục Nguyên ngồi trên đầu Long kình, tay cầm bình rượu, thỉnh thoảng ngửa cổ uống một ngụm.

    Biển rộng, trời xanh,mây trắng

    Gió biển thổi qua khiến toàn thân sảng khoái dễ chịu.

    Con người sống trên đời, chỉ cần không làm việc gì phải hổ thẹn với lương tâm, tự tại an nhàn.

    Lục Nguyên bây giờ đến là bị phát hiện.

    Tình hình biển cả và mặt đất hoàn toàn không giống nhau.

    Trên mặt đất, cơ bản đều bị thống tị bởi tiên môn, mỗi điểm tài nguyên đều do 4 cái thượng đẳng tiên môn và 9 cái trung đẳng tiên môn chiếm giữ.

    Cứ coi như còn sót lại một điểm thì cũng bị các tiểu tiên môn chiếm giữ gần hết, vì vậy tổng thể mà nói thì phân tán cũng không nhiều.

    Tuy nhiên, dưới biển lại không như vậy, biển cả rộng lớn, diện tích lớn chỉ sợ hãy còn xa với nước Tấn trên mặt đất, Hải nam tiên môn mạnh, Huyền Minh tiên môn cũng rất tốt, nhưng một cái thượng đẳng tiên môn và một cái trung đẳng tiên môn như thế thì có thể canh giữ được mấy chỗ, hơn nữa tài nguyên ở dưới biển rõ ràng nhiều hơn , đồng thời, phân tán lại càng nhiều, vẫn còn không ít tu tiên giả kiểu gia tộc.

    Tình hình khác biệt lớn.

    Thường thì ở một hòn đảo kha khá sẽ có một gia tộc sinh sống.

    Những gia tộc đụng tới hang ổ của bọn thú dữ cũng đều phải có đủ các kĩ năng.

    Ở mỗi hòn đảo của các tiểu gia tộc kiểu này, nếu có thể biết được trước bọn thú sẽ nổi dậy, lớn hơn mà không nhánh chóng dời đi thì cho dù thuyền có dễ quay đầu thì đại nghiệp của gia tộc đó với Nam Hải tiên môn cũng lại bất đồng.

    Lời ong tiếng ve lại kéo nhau quay lại, Lục Nguyên ngồi trên Long Kình lênh đênh trên biển, thỏa thích ngao du, chỉ nhìn vào một điểm xuất hiện trên mặt biển, phía trước lại có một hòn đảo, Lục Nguyên lùa Long kình lại gần thì phát hiện hòn đảo này không phải là đảo của một hộ gia tộc nào đó mà là một hòn đảo họp chợ, mọi người đều đến đây để buôn bán.

    Lục Nguyên thật ra cũng không định mua cái gì cả, chỉ là do lâu ngày một mình phiêu bạt trên biển, thỉnh thoảng cũng muốn giao lưu với con người.

    Lục Nguyên là một con người như thế nào?

    Một người cũng tĩnh lặng, thích một mình, nhưng một mình lâu quá cũng lại muốn giao lưu với mọi người, đúng là dạng người chốn hồng trần không thể ở lâu, nhưng sinh ra mà không rơi vào chốn hồng trần thì lại rõ là khó xử.

    Lục Nguyên tự do đi đi lại lại.

    Chợ ở đây khá giống với chợ ở đất liền, chỉ khác là việc thu gom nguyên liệu, chế tác pháp bảo đều mang theo hương vị của biển cả.

    Nói đến nguyên liệu thì rất nhiều nơi nhanh chóng thu gom cá, hỏi thì mới biết, vốn dĩ nhanh chóng thu cá để đặt trong pháp bảo phi kiếm, có thể tăng tốc độ phi kiếm công kích, cũng không ít nơi thu gom mai rùa, càng là động vật cao cấp thì giá lại càng cao.

    Vốn dĩ biển vẫn còn lưu hành chiến giáp , dùng mai rùa có thể làm chiến giáp, đúng vậy,phương pháp dùng mai rùa làm pháp bảo phòng vệ quả không tồi chút nào.

    Còn nói đến pháp bảo, pháp bảo ở đây có pháp bảo hình con trai ngọc, có pháp bảo hình con ốc, đủ hình dạng màu sắc, rất khác pháp bảo Trung Nguyên.

    Nguyên liệu so với trung Nguyên không tương đồng mà phương pháp chế luyện cũng mỗi nơi một kiểu, tuy nhiên, về tổng thể mà nói thì cũng không thể nói trình độ chế luyện ở đây cao hơn ở Trung Nguyên.

    Lục Nguyên cũng tự do thăm thú, xem xét và mua một ít pháp bảo tạo hình thú vị, coi như vật kỉ niệm, dẫu sao thì qua đi một thời giancũng sẽ pahir tự mình rời Nam Hải.

    Ồ, còn có củ cải biển ướp gia vị đấy, tiện tay mua một chút để ăn.

    Củ cải biển này này rất giòn, có lẫn hương vị của biển, mùi vị khá ngon, dùng một viên đá linh hạng xoàng thì mua được cả một đống lớn mang về.

    Lục Nguyên đang trong lúc lang thang tứ phương thì phía trước có một vụ đụng độ.

    Lục Nguyên đúng lúc không có việc gì cũng liền qua xem.

    Ở giữa đám đông có một người đàn ông trẻ, dáng vẻ thư sinh đang quỳ, phía trước hắn là cái biển có viết: “Thê tử của ta là Ngũ Vân Thị đã bị minh kiếm tử của 1 trong 2 môn chủ của Huyền Minh tiên môn bắt cóc,nếu ai có thể cứu thê tử của ta, vợ chồng ta nguyện làm nô lệ cho người đó.”

    Tu tiên gia hầu như coi trọng sự tự do, rất ít người làm nô lệ.

    Tuy nhiên, người đàn ông dáng vẻ thư sinh ,rõ ràng bản thân cũng tu đến trường sinh naỳ lại chịu làm nô lệ.

    Người đàn ông này, tên gọi Ngũ Triệu, vợ hắn Vân Manh, trước đó không lâu, 2 vợ chồng không may đụng phải minh kiếm tử đang đi chơi, Mấy đời môn chủ của Huyền Minh tiên môn đều có cái tật xấu của quả nhân, hai môn chủ đời này Huyền họa tử hảo họa, nghe nói cái gọi là hảo họa thích bắt nữ nhân mang về cho hắn vẽ…Trong những chiến lợi phẩm Lục Nguyên lấy được có một cuốn “Hoa gian tập”, cuốn Hoa gian tập này nghe tên thì vô cùng êm tai nhưng nội dung thì đều là nữ nhân khỏa thân.

    Lục Nguyên không thể không thừa nhận rằng những bức tranh được vẽ xác thực vô cùng, nhưng nhân vật trong trinh đều là nữ tu trong giới tu tiên, thậm chí có cả một vài nữ kiếm tiên nổi danh đều bị Huyền họa tử ép buộc.

    Lục Nguyên bất giác lấy một mồi lửa đốt cuốn Hoa gian tập đi, một vật như vậy giữ lại chẳng phải chỉ để hại người sao?

    Song, một minh kiếm tử khác lại không thích loại vẽ tranh này, hắn ta có một câu nói nổi tiếng nhất đó là : “ Mang vợ cho ta chăm sóc, các ngươi sao phải lo vậy.”

    Đơn giản mà nói thì hắn ta là một cái khống, thích ,khu vực phục cận Nam hải rất nhiều thê tử của tu tiên giả đã rơi vào tay hắn, muốn phản kháng hắn lại cũng có mấy địch thủ qua nổi hắn, dù sao trên biển, Huyền minh môn của hắn cũng là cái tiên môn lớn thứ 2 sau Nam Hải tiên môn.

    Minh kiếm tử kể ta cũng là một kẻ hiểu chuyện, trước giờ chưa abo giờ gây chuyện với Nam Hải tiên môn, lại có quan hệ với Nam Hải tiên môn nên tới nay chưa hề xảy ra chuyện gì.

    Bây giờ, 2 người Ngũ Triệu, Vân Manh đều đang đụng phải minh kiếm tử.

    “Ây ya, lại một kẻ không may.”

    “ Đúng thế, 2 tu sĩ cùng đụng phải minh kiếm tử thì không biết đen đủi đến mức nào.”

    “ Nhưng mà có đáng thương thì cũng không liên quan gì đến chuyện của chúng ta.”

    “Uhm, đúng thế, chúng ta mà nhúng tay và thì chỉ có con đường chết thôi, minh kiếm tử cũng tu vi đại đạo cảnh, hắn muốn bóp chết chúng ta thì cũng chẳng khác gì bóp chết một con kiến.”

    “ Đúng đấy, truyền thuyết có kể rằngmột trong những nhân vật tu đến đỉnh cao nhất, nửa bước lên đại đạo cảnh, Chu Nhuận đã đánh cuộc với minh kiếm tử rằng chỉ cần Chu Nhuận có thể đỡ được 5 chiêu của minh kiếm tử thì sẽ thả vợ của Chu Nhuận ra, Nhưng kết quả là đến chiêu thứ 3 thì Chu Nhuận đã bại rồi.”

    “Trấn giữ Huyền Minh tiên môn của Nam hải chẳng lẽ lại đơn giản, hiện nay đỉnh phong kì yếu đi không ít, nhưng vẫn còn cách chúng ta xa lắm.”

    “ Truyền thuyết kể rằng, minh kiếm tử đi du ngoạn, dẫn theo sau 500 đồng nam, 500 đồng nữ, thanh thế to lớn, trên đường mà đụng phải liền bắt người đó.”

    “Ây ya, cái tên Ngũ Triệu này, cái mũ trên đầu vẫn còn xanh mơn mởn thế kia mà.”

    Cũng có người thương Ngũ Triệu, nhưng trên biển Nam Hải này, gặp phải cảnh ngộ như Ngũ Triệu cũng không ít, mà có cấp tiến thì cũng sớm chết dưới tay của minh kiếm tử, trở thành một đống bạch cốt, không cấp tiến thì đành chịu nén giận mà sống thôi.

    Lục Nguyên cũng thấy tức giận trong lòng, hắn chưa từng gặp phải nhân vật như vậy, vốn biết minh kiếm tử độc đáng hận, nhưng không thể ngờ hắn đáng hận đến nước này, Huyền họa tử , minh kiếm tử, 2 loại đại bại.

    Đây cũng chỉ là ở Nam Hải, nếu như ở Trung Nguyên mà vậy thì đã bị diệt rồi.

    Lục Nguyên đi tới trước Ngũ Triệu, Ngũ Triệu đã quỳ ở đây được 4 ngày 3 đêm nhưng vẫn không hề có một ai giúp đỡ,hắn đã có chút thất vọng rồi, thực chất trước kia hắn cũng đã đi qua Nam Hải tiên môn nhưng vào cổng còn chưa vào được thì cánh cổng của thượng đẳng thiên môn làm sao có thể dễ dàng qua được đây.

    Ánh mắt của Ngũ Triệu đã hiện lên sự tuyệt vọng, lúc bóng chiều đã xuống, hắn ngẩng đầu lên thì chỉ thấy một khuôn mặt của một người trẻ tuổi hiện ra phía trước, xem chừng người trẻ tuổi này cũng chỉ là đến xem thôi, Ngũ triệu thầm nghĩ giá như xuất hiện một vị tiền bối ở ẩn như vậy thì thật tốt.

    “Chuyện này, ta lo.”

    Lục Nguyên nói.

    Ngũ Triệu ngẩn rq, người trẻ tuổi này muốn lo việc của mình, làm sao có thể đây?

    Những người bên cạnh đều nhìn Lục Nguyên, nhìn hắn và đều không nhịn được mà phì cười: “ Thật là điên rồ, bọn trẻ bây giờ thật không biết sợ chết là gì, thật không biết trời cao đất dầy, Uy phong của minh kiếm tử Nam Hải xem ra hắn hoàn toàn không biết gì.”

    Ngũ Triệu bị Lục Nguyên kéo đến mức đầu óc choáng váng, nhưng lúc hắn muốn vận công chạy thoát mới biết rằng không thể thoát khỏi bàn vô hình mà Lục Nguyên tạo ra, và cũng mới biết Lục Nguyên tuy trẻ tuổi nhưng pháp lực còn cao hơn mình.

    "Được rồi, đi cứu phu nhân của ngươi."

    Lục Nguyên ngự kiếm bay đi, Ngũ tRiệu cũng ngự kiếm bay theo.

    Hai người cứ bay thẳng giữ biển cả rộng lớn, bay được hồi lâu thì ía trước càng lúc càng lạnh, vốn dĩ thời tiết mùa thu không lạnh như thế này, mặt biển cũng không phải băng tuyết mà nước xanh, mà bình thường thì băng trăm năm lại càng không phải màu trắng, mà ngược lại sẽ là màu xanh, càng đi vào trong lại càng lạnh, có thể khiến một người đang sống khỏe mạnh chết cóng, may mà Lục Nguyên và Ngũ Triệu đều là tu tiên giả ở mức trường sinh, không sợ lạnh.

    Ngũ Triệu hỏi: “ Đây là đâu?”

    “Băng hồ”.

    Lục Nguyên trả lời.

    Bạch Huyền họa tửbiết rõ rang vị trí của băng hồ cùng với tất cả các cơ quan khác của Băng hồ, Huyền Họa tử dù sao cũng là một trong hai môn chủ của Huyền Minh tiên môn, làm sao lại không tinh tường nhà mình chứ.

    Ngũ Triệu vừa nghe đến Băng hồ, thì suýt nữa rơi xuống, đây chính là băng hồ trong truyền thuyết sao?

    Người trẻ tuổi này quả nhiên không phải chỉ nói suông.

    Đã qu được một vài trận pháp, trải qua một vài trận **, phía trước ở dưới đã xuất hiện một tòa Băng Cung vô cùng lớn, Băng Cung lớn này đều là do băng trắng tạo thành., ban công, cung điện, lầu các, thành cung những...này, đều là từ nào đó băng mà tạo thành.

    Ban công, cung điện, lầu các, các bức tường …

    đều được tạo nên từ băng.

    Hơn nữa, cây cỏ hoa la chim muông trong đây cũng đều là băng.

    Cây băng kia nhẹ nhàng đung đưa, y như cây thật vậy, chim băng cũng có linh hồn, vui vẻ bay lượn.

    Đây chính là thế giới băng!

    Lục Nguyên kéo Ngũ Triệu đến trước Băng cung, ở đây có một cánh cửa cung rất lớn đóng chặt, trước băng cũng có cầu thang vạn trượng, hàn khí dày đặc, bạc quang chói mắt, đứng ở đây mà nhìn, toàn bộ Băng cung như một hối hàn ngọc hoàn mỹ tạo hình vậy.

    Ngũ Triệu kinh ngạc: “ Băng cung này là….?”

    “ Là hang ổ Huyền Minh cung của Huyền minh tiên môn.”

    Lục Nguyên gật đầu.

    Điềulàm Ngũ Triệu sợ tới mức bay không nổi: “CHúng ta, không có kế hoạch tác chiến, sau đó đi cứu người và lại trực tiếp đến hang ổ của hắn?”

    Hắn ta khiếp sợ đến mức không thể khiếp sợ hơn.

    “ Có vấn đề gì sao?

    Ta vốn định niêm phong cổng của Huyền minh tiên môn mà.”

    Lục Nguyên nói.

    Niêm phong cửa!

    Đây không phải chuyện đơn giản.

    Trong giới tu tiên, ngươi phải là người một mình đứng trước cửa đối thủ, mới có tư cách niêm phong cửa.

    Hiện tại vấn đề chính là Huyền Minh tiên môn dù gì cũng là tiên môn trung đẳng, trải qua vạn năm chưa từng xuất hiện qua ở Tấn quốc, có lẽ năm đó Yến Thương Thiên còn ở đây nên bọn họ không dám.
     
    Hoa Sơn Tiên Môn Full
    Hoa Sơn Tiên Môn 6


    Hoa Sơn Tiên Môn

    Tác giả: Mạt Lăng Biệt Tuyết

    Nhóm dịch: Black - Vipvandan

    Làm ebook: tinhlinh2

    Nguồn: Bàn Long Hội.

    Chương 500-501: Cứu người

    Ngũ Triệu vốn tưởng rằng Lục Nguyên tính toán kế hoạch cứu người thế nào hóa ra Lục Nguyên dùng phương pháp mạnh bạo, trực tiếp tấn công tiên môn của đối phương, đây là xé rách mặt nhau.

    Tuy nhiên hắn đã tuyệt vọng rồi thê tử của mình rơi vào tay của Minh Kiếm Tử không thể đoạt lại, cũng chỉ có thể cùng tên điên này liều chết mà thôi.

    Lục Nguyên không quan tâm mà nói:

    - Chúng ta đi thôi.

    Bậc thang băng tuy được nói là cao tới vạn trượng nhưng kỳ thực cũng chỉ có mấy chục trượng mà thôi, Lục Nguyên cùng với Ngũ Triệu Hai người rất nhanh chóng đã tới được trước cửa lớn của Băng Cung, mấy đệ tử Băng Cung nhìn thấy hai người liền cất tiếng nhàn nhạt hỏi;

    - Các ngươi được ai giới thiệu tới đây?

    Đương nhiên có thể xuất đầy đủ linh thạch là có thể được báo với một đại lão của Huyền Minh tiên môn.

    Ngũ Triệu đứng trước Băng Cung to lớn hàm răng của hắn không ngừng run rẩy, Lục Nguyên thấy thế thì nhún vai:

    - Cũng chẳng có gì, chỉ là đến phong môn, phong Huyền Minh tiên môn mà thôi.

    Ngữ khí nhàn nhạt, khiến cho đệ tử của Huyền Minh tiên môn cũng phải giật mình.

    Phong Môn.

    Huyền Minh tiên môn có lịch sử rất dài nghe nói ở Đại Dung đế quốc còn có chi nhanh, lịch sử còn dài hơn cả Hoa Sơn tiên môn, khoảng chừng tới bảy nghìn năm, mà trong thời gian bảy nghìn năm đó, Huyền Minh tiên môn còn chưa từng bị ai phong môn, vậy mà bây giờ có người dám tới đây phong môn?

    Thật buồn cười.

    Mấy đệ tử thủ vệ kia vô cùng buồn cười.

    - Thật buồn cười, có phải là một tên điên không?

    - Đúng là một tên điên rồi.

    - Huyền Minh tiên môn chúng ta, có người dám tới phong môn, đúng là không xem tiên môn thứ hai Nam Hải của chúng ta ra gì.

    Lục Nguyên nở ra nụ cười ôn hòa;

    - Nói xong chưa, nói xong thì các ngươi có thể chết được rồi.

    - Nói xong hắn tiện tay xuất ra kiếm khí đem mấy đệ tử thủ vệ kia giết chết, mấy đệ tử này đều luyện Huyền Minh chi khí, vậy mà cứ như vậy mà bị giết chết khiến cho toàn bộ Băng Cung trở nên náo nhiệt.

    Ngũ Triệu chết lặng nhưng dù sao cũng đã đại não, chỉ hi vọng trước khi chết gặp được gặp mặt Vân Manh một lần thì chết cũng cam tâm, Ngũ Triệu thấy một đám cao thủ của Huyền Minh tiên môn xông ra, trong đó hắn cũng biết vài vị.

    Ví dụ như Tư Đồ Nguyên người này từng ở trên biển băng phong nghìn dặm, là đối thủ tuyệt sát, tu vi Trường Sinh tầng thứ hai.

    Ví dụ như là Băng Hàn Nhập Cốt Đan Phượng, đây là một nữ tử vô cùng khát máu, thích nhất là bắt đối phương đông lạnh lại, dùng băng chùy đông cứng xương cốt, nghe đối thủ kêu gào thảm thiết mà thỏa mãn, cũng là cao thủ Trường Sinh tầng thứ hai.

    Còn có Ngạo Hàn đao khách Nhiếp Tòng Long người này đao pháp trác tuyệt tu vi Trường Sinh tầng thứ ba.

    Ngũ Triệu biết rõ, ba người này bất kể là ai cũng hơn xa mình.

    Nhưng mà đưa mắt về phía đối thủ, kiếm của Lục Nguyên đã tung bay kiếm khí tung hoành, trong giây lát đã giải quyết đối phương.

    Không biết lúc nào đã nổi lên phong ba.

    - Tác tách.

    Đây chính là thanh âm máu rớt xuống băng, Huyền minh Băng cung trước đây trắng toát thì bây giờ đã bị nhuộm đỏ bởi máu, rất nhiều trưởng lão của Huyền Minh băng cung vây quanh Lục Nguyên, bọn họ đều bị kinh hãi, vừa rồi nhiều người như vậy lao tới mà vẫn bị Lục Nguyên đánh bại, chuyện này không thể tưởng tượng được, bọn họ biết thực lực của mình cũng bằng với người bị giết mà thôi nên không dám lao tới.

    Trong nhất thời cục diện lâm vào trạng thái giằng co, tuy nhiên Huyền Minh Băng cung đúng là Huyền Minh Băng cung một lúc sau mấy vị trưởng lão này đã nhường ra một con đường, đồng thời hai nhân vật đã xuất hiện, một người là ngọc diện thư sinh, trong tay cầm một cây đàn một người là một đại hán đeo tám thanh linh kiếm sau lưng.

    Hai người này một người chính là Huyền Cầm Khách thủ hạ đệ nhất của Huyền Họa Tử tay cầm cây đàn ngọc, còn đại hán mang tám thanh linh kiếm chính là Minh Bách thủ hạ đệ nhất của Minh Kiếm Tử.

    Vốn Huyền Cầm Khách và Minh Bát vẫn chỉ có tu vi Trường Sinh tầng thứ mười mà thôi.

    Trong thiên hạ này số nhân vật tiến nửa bước vào Đại Đạo Cảnh vẫn không nhiều lắm.

    Nhưng dù sao Trường Sinh tầng thứ mười vẫn là nhân vật đẳng cấp ở trong Trường Sinh cảnh giới.

    Huyền Cầm Khách nhìn về phía Lục Nguyên mà hỏi:

    - Ngươi là ai mà dám ngông cuồng?

    - Dám tới đây phong Huyền Minh tiên môn chúng ta, thật là buồn cười.

    Minh Bát cười lạnh.

    Huyền Cầm Khách cũng nói:

    - Đúng thế để ta ra tay giáo huấn tên tiểu tử nhà ngươi.

    Minh Bát cười lạnh:

    - Được rồi Huyền Cầm Khách, ngươi chỉ đánh đàn là giỏi thôi, vẫn nên để ta ra tay.

    Minh Bát và Huyền Cầm Khách gần đây không hợp nhau lắm, hoặc có thể nói Minh Kiếm Tử và Huyền Họa Tử hai phái này không hợp nhau.

    Huyền Cầm Khách nhìn về phía Minh Bát:

    - Minh Bát, tá thanh linh kiếm của ngươi tối đa cũng chỉ có thể biến thành con cua tám cẳng mà thôi, muốn đánh nhau thật không hợp, trận chiến này vẫn do ta ra tay.

    Huyền Cầm Khách cũng không phải là hạng dễ bắt nạt, lập tức trả đũa.

    Minh Bát cười:

    - Ha ha tám thanh linh kiếm của ta vô dụng sao?

    Vậy mà lúc trước vẫn thắng được ngươi nửa chiêu.

    - Chó má, rõ ràng là ta thắng ngươi nửa chiêu.

    Huyền Cầm Khách bình thường cũng tự cao phong độ vô cùng, tuy nhiên nói chuyện với Minh Bát hắn không thèm giữ vẻ trang nhã thường ngày nữa.

    Huyền Cầm Khách và Minh Bát hai người cãi nhau đều tranh nhau xem ai xuất thủ trước, cuối cùng cãi nhau kịch liệt đem Lục Nguyên ném qua một bên, khiến cho người của Huyền Minh Tiên môn phải bực mình, hai người này đúng là hai kẻ dở hơi, nội bộ cãi nhau để Lục Nguyên chiếm được tiện nghi.

    - Kỳ thật hai người các ngươi không cần tranh giành nhau cả hai đồng loạt ra tay là được.

    Một câu nói này tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn về Lục Nguyên, cơ hồ nhìn thấy kẻ ngu ngốc nhất trần gian vậy, Hai đối thủ tu vi Trường Sinh tầng thứ mười, muốn bọn họ liên thủ đối phó với mình, đây không phải là kẻ ngu thì là gì?

    - Đúng thế, hai người các ngươi liên thủ đi, xem có thể tiếp được ta mấy chiêu.

    Lục Nguyên tự tại nói.

    Một câu nói này khiến cho Huyền Cầm Khách và Minh Bát hai người không cãi nhau nữa, tất cả đều quyết định giải quyết Lục Nguyên trước, Huyền Cầm Khách khẽ chuyển động bàn tay, kích thích dây đàn, tiếng đàn phát ra đương đương.

    Mà Minh Bát dùng tám thanh linh kiếm trước sau ra tay, hắn chỉ có thể ngự hai thanh linh kiếm đồng thời, nhưng bàn tay của hắn biến hóa thật nhanh dưới bàn tay của hắn tám thanh linh kiếm thay nhau xuất hiện, nổ tung trên không trung phá ra hàng vạn vụn băng mỗi một vụn băng có thể giết người.

    Huyền Cầm Khách và Minh Bát trước nay làm đối thủ của nhau, hiện tại liên thủ đã phát hiện ra thực lực của đối thủ so với trước đây đã tăng lên không ít.

    Mà người của Huyền Minh Băng cung cũng tán thưởng không thôi, cao thủ xếp hàng thứ ba thứ tư của Huyền Minh tiên môn quả nhiên bất phàm.

    Trong tích tắng một đạo ánh lửa sáng lên.

    Một đạo hỏa quang này hoàn toàn không phải là kỹ xảo gì cả, mang theo một hào quang sáng loáng, vô cùng đáng sợ mang theo uy lực vô biên chém xuống dưới.

    Một kiếm này bá đạo hung mãnh, như uy trời xanh.

    Giống như là hỏa thú xuất hiện, hỏa diễm tuy xuất hiện chỉ trong nháy mắt nhưng đã nuốt mất hai người Huyền Cầm Khách và Minh Bát.

    Một chiêu, chỉ trong một chiêu.

    Một chiêu này đã đánh bại cả Huyền Cầm Khách và Minh Bát.

    Chuyện này chẳng những khiến cho Huyền Cầm Khách và Minh Bát không tin được mà những người xung quanh cũng không thể nào tin.

    Kiếm khí khổng lồ, rét lạnh phát ra.

    Kiếm khí cùng băng kết hợp.

    Một bóng người cao lớn tôn quý lăng không xuất hiện.

    Bóng người này vừa xuất hiện, trong trường giống như là bị đóng băng, cơ hồ tất cả mọi người đều cảm thấy pháp lực của bản thân mình bị chậm lại áp lực không nói nên lời.

    Ai cũng vô cùng kinh hãi.

    Đây chính là môn chủ tu vi Đại Đạo Cảnh Minh Kiếm Tử.

    Khuôn mặt của Minh Kiếm Tử từ từ cũng hiện ra mặt mũi của hắn giống như là băng điêu vậy khá là tuấn mỹ, vóc dáng của hắn vô cùng cao, hai mắt hẹp dài phát ra khí tức âm hiểm, cái mũi cao ngất đôi môi mỏng vô cùng, thanh âm mờ ảo như băng:

    - Lục Nguyên tiểu tử xem ra ngươi vẫn muốn chết ở đây.

    Trong lời nói của hắn chẳng có bao nhiêu sát khí, trong mắt của hắn, giết Lục Nguyên so với giết một con gà cũng chẳng khó hơn bao nhiêu.

    Lục Nguyên cười cười nói:

    - Hi vọng ngươi có thể chống đỡ được năm mươi chiêu dưới tay của ta.

    Lục Nguyên nói câu này ra cơ hồ khiến cho trời đất long lở.

    Năm mươi chiêu là khái niệm gì, ngươi không chết dưới tay của hắn đã là may rồi còn muốn giải quyết người ta trong năm mươi chiêu.

    Minh Kiếm Tử nở ra nụ cười, tuy nhiên nụ cười của hắn giống như là một khối băng:

    - Thú vị, thật là thú vị, nhiều năm như vậy ta vẫn chưa từng nhìn thấy tiểu bối thú vị như vậy, ngươi thật khiến cho ta mở rộng tầm mắt.

    Hắn giống như là hoàng đế nhìn thảo dân vậy, Lục Nguyên cơ hồ như là con kiến trong mắt hắn, một người có tu vi Đại Đạo Cảnh giết một nhân vật tu vi Trường Sinh kỳ giống như là hoàng đế giết dân đen, dân không thể không chết.

    Thực lực chênh lệch vô cùng to lớn.

    Bàn tay của Minh Kiếm Tử khẽ chuyển động hắn rút lấy Vạn Niên Hàn Huyền Linh kiếm ở trong tay ra, thanh Vạn Niên Hàn Huyền linh kiếm này có một tuyệt học tên là Huyền Minh Song Xà kiếm pháp, có thể biến ra hai con xà độc, phát ra nọc độc mà giết chết đối thủ.

    Lục Nguyên xoay người đánh tới một kiếm, một kiếm này dùng Hỏa Hoàng kiếm đạo đánh ra, Hỏa Hoàng một kiếm chém về phía Minh Kiếm tử, Minh Kiếm tử nhe răng cười, tên tiểu bối này muốn liều mạng với mình, thật sự là buồn cười.

    - Choang.

    Song kiếm đối kích.

    Hỏa Hoàng kiếm đạo cơ hồ ẩn chứa Hỏa Hổ Hỏa Hầu ở trong đó, mà Song Xà kiếm pháp của Minh Kiếm Tử thì cũng ẩn chứa băng xà độc xà song xà trong đó, song kiếm giao đấu, hổ khỉ cùng rắn giao đấu nhau không ngừng, cuối cùng song song lui về phía sau.

    Hai người giao thủ phen này, Lục Nguyên rõ ràng không hề rơi vào thế hạ phong.

    Kỳ thực Lục Nguyên vừa rồi đã khu động Khôi Lỗi Huyền Họa tử trợ giúp cho nên pháp lực không hề yếu hơn Minh Kiếm Tử bao nhiêu, đối với trận chiến này, Lục Nguyên càng có tự tin hơn.

    Mà trong lòng Minh Kiếm Tử cũng khiếp sợ không thôi, đòn của hắn ấn chứa pháp lực mà không ngờ lại bị đối phương ngăn cản, không hề rơi vào thế hạ phong, trong nhất thời hắn kinh nghi bất định.

    Ở xung quanh những người của Huyền Minh tiên môn đều không thể hiểu được bọn họ không ngờ rằng Lục Nguyên có thể ngăn cản được Song Xà kiếm pháp của Minh Kiếm Tử, không hề rơi vào thế hạ phong.

    Đương nhiên kinh hãi nhất vẫn là bản thân của Minh Kiếm Tử.

    Minh Kiếm Tử nghiêng nghiêng một kiếm đâm ra, tu vi của hắn đã đạt tới Đại Đạo Cảnh, ra tay dĩ nhiên là khác với Trường Sinh cảnh, một kiếm này đâm ra, băng hổ băng lang tuôn ra, dùng kiếm khí làm trung tâm mà xoay tròn xuất hiện, đồng thời thân kiếm phát ra băng khí tinh khiết rét lạnh vô cùng, cơ hồ muốn đem không khí xung quanh đông lại.

    Sau khi đạt tới Đại Đạo Cảnh, pháp lực trở nên vô cùng tinh khiết, tinh dương chuyển hóa tôi luyện, có thể dễ dàng phá hủy pháp lực của Trường Sinh cảnh.

    Một kiếm này đâm tới, mang theo hàn băng khí vô cùng vô tận.

    Lục Nguyên ra tay pháp lực cũng rõ ràng đã đạt tới tình trạng tinh khiết, trong một kiếm của hắn, thủy xà thủy hổ thủy sư thủy hồ từng con từng con xuất hiện, đồng thời một kiếm này chém thẳng về phía chính giữa phong ấn của Minh Kiếm Tử, khiến cho một kiếm của Minh Kiếm tử không cách nào đánh xuống được.

    Một kiếm này đánh tới chỗ sơ hở của Minh Kiếm tử, khiến cho Minh Kiếm tử vô cùng khó chịu.

    Minh Kiếm tử đã phát hiện, pháp lực của Lục Nguyên cũng tới tình trạng băng khí tinh khiết, thật là cổ quái, hơn nữa pháp lực còn cho hắn một cảm giác vô cùng quen thuộc.

    Một thức hắn xuất ra đang định thăm dò phản ứng của Lục Nguyên, chỉ cần Lục Nguyên không tìm thấy chỗ sơ hở của hắn là hắn có thể phát động tiến công, đúng lúc này Lục Nguyên lại cười ha hả cơ hồ không hề suy nghĩ mà vung một kiếm bổ tới, một kiếm này chém ở trên hư không đơn giản phá vỡ Đông Tàng kiếm thức của Minh Kiếm Tử.

    Sắc mặt của Minh Kiếm tử biến đổi hắn tuyệt đối không ngờ Lục Nguyên lại dễ dàng phá chiêu của mình như thế.

    Mà thế kiếm của Lục Nguyên giống như là trường giang đại hà vậy, trong nhất thời thủy miêu thủy hổ thủy sư thủy lang đều vây quanh Minh Kiếm Tử, lúc này Minh Kiếm tử mới biết pháp lực của Lục Nguyên cao minh tới mức này, trong vòng ba mươi chiêu hắn đã rơi vào thế hạ phong.

    Lại một kiếm chiêu vượt không gian vọt tới Trường Hà phá vỡ kiếm chiêu quỷ dị của Minh Kiếm tử, dùng một tư thế hoàn mỹ nhất đâm vào vai phải của Minh Kiếm Tử.

    - Không thể nào lợi hại như vậy được.

    - Lục Nguyên hắn rõ ràng đã chiếm thượng phong.

    - Đây thực sự là nhân vật Trường Sinh cảnh.

    - Là đệ tử đời thứ mười, làm sao có nhân vật lợi hại thế được.

    Những người ở bên cạnh không thể nào tưởng tượng được.

    Minh Kiếm tử nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Lục Nguyên ngươi bức ta rồi, Huyền Minh đại trận vận chuyển cho ta.

    Hắn thốt ra câu này, chỉ thấy ở trong nội cung của Huyền Minh băng, cơ hồ có vô số băng khí phát ra, băng xà băng hổ băng lang vô cùng vô tận, đều bị hàn băng khí nuốt chửng.

    Băng khí cổ quái này, theo thời gian cũng phát sinh biến hóa.

    Ngay lập tức một con rắn dài xuất hiện.

    Ở trong băng khí mờ ảo hư không, nó dài tới hơn trăm trượng, thân hình tràn đầy lân phiến, móng vuốt vươn ra.

    Một con thuồng luồng.

    Đúng thế một con thuồng luồng.

    Hộ sơn đại trận của Huyền Minh tiên môn đúng là không đơn giản, thủ hộ không ngờ lại là một con thuồng luồng.

    Ở tu tiên giới tại Tấn quốc, có thể luyện được một con thuồng luồng căn bản phải đạt tới cấp Tông sư, mà Tấn Nguyên nhị quốc chỉ có tám vị tông sư mà thôi, đủ thấy lực của một con thuồng luồng đáng sợ thế nào.

    Có thực lực của một con thuồng luồng, là có thể tiến nửa bước vào tông sư rồi.

    Mà Huyền Minh tiên môn không ngờ thủ hộ đại trận thực sự lại là một con thuồng luồng, tương đương với một nhân vật cấp bậc tiến nửa bước vào tông sư thủ hộ.

    Tuy nhiên hiện tại con thuồng luồng này hơi mờ ảo, nguyên nhân cũng là vì năm đó Yến Thương Thiên chém giết Huyền Minh Tử, đánh bị thương đại trận khiến cho con thuồng luồng vẫn chưa hồi phục được như cũ.

    Chương 502-503: Kiếm thuật một đầu long

    Tự nhiên con thuồng luồng này không phải là thuồng luồng thật sự mà chỉ là băng giao, là do băng khí biến thành, không hoàn toàn khôi phục trạng thái như cũ.

    Tuy nhiên cho dù như thế, trong trường vẫn phải hít từng khí lạnh.

    Lục Nguyên chém ra một kiếm, một kiếm này trúng vào yếu điểm của băng giao, kiếm thuật bản thân của Lục Nguyên đã vô cùng cao tuyệt đã đạt tới cảnh giới kiếm vương, lại trải qua tẩy lễ Vạn Kiếm Luân hồi, một kiếm này nếu như là Minh Kiếm tử tiếp chiêu chỉ sợ phải chật vật vô cùng.

    Nhưng con băng giao kia chỉ nhẹ nhàng hừ một tiếng, hiển nhiên nó không quá để ý, gào thét mà đánh về phía Lục Nguyên, con băng giao này ở trên người không biết bao phủ bao nhiêu khối băng dày đặc, so với Huyền Minh cực băng còn đáng sợ hơn, khiến cho những người đang xem cuộc chiến phải lui về khá xa.

    Quá nguy cấp.

    Lục Nguyên vung kiếm chống đỡ băng giao, mỗi kiếm đều đánh về phía chỗ yếu nhất của nó, nhưng dù thế nào ứng phó cũng vô cùng gian nan.

    Minh Kiếm Tử vốn tự nhận kiếm pháp của mình cao tuyệt.

    Nhưng bây giờ nhìn thấy kiếm thuật của Lục Nguyên mới biết rằng mình không thể nào so sánh được, nếu như đổi vị trí của hắn với Lục Nguyên, mười kiếm có thể đánh trúng một kiếm vào băng giao đã là không tệ rồi.

    Cho nên Lục Nguyên cảm thấy bằng giao đáng sợ nhưng những người khác cũng cảm thấy Lục Nguyên thật sự đáng sợ.

    Tuy nhiên Lục Nguyên đáng sợ cũng không có đất dung thân đụng phải băng giao này chỉ có con đường chết.

    Nhãn lực của Lục Nguyên vô cùng tốt, trong nhất thời hắn đã phát hiện ra nhược điểm của băng giao, tựa hồ lân phiến đã cso phần tổn thương, hắn tiện tay đâm một kiếm con băng giao tránh ra, Lục Nguyên vô cùng nghi hoặc, tại sao nó phải tránh?

    Hắn nhìn sang lập tức phát hiện ra có chỗ không đúng, trên người của băng giao chỗ bị tổn thương cơ hồ là do một kiếm tạo thành.

    Dựa vào vết thương này hình như là một kiếm chém băng giao làm hai nửa.

    Người nào có thể làm được chuyện này?

    Lục Nguyên liền nhớ lại chiến tích của Yến sư tổ năm đó, nghe nói Yến sư tổ ở Nam Hải chém Huyền Minh tử, hẳn là Huyền Minh tử trước khi chết đã xuất động bằng giao, đoán chừng con băng giao này cũng bị một kiếm của Yến sư tổ chém đứt làm hai.

    Khó trách được pháp lực hiện tại của băng giao yếu như thế hóa ra năm đó đã bị Yến sư tổ chém bị thương.

    Không ngờ Yến sư tổ có thể xuất ra một kiếm tuyệt diệu như thế.

    Hiện tại mình đánh không lại băng giao nhưng băng giao trước kia đã bị Yến sư tổ làm cho bị thương.

    Nếu như mình theo vết kiếm của sư tổ mà chém tới, đánh thức sự đau khổ của băng giao thì một lần nữa khiến cho nó phải trở lại cảm giác ngủ say, hóa thành băng khí.

    Suy nghĩ xong xuôi Lục Nguyên liên phóng kiếm chém tới.

    Một kiếm này nhân kiếm hợp nhất, trong đó ẩn chứa rất nhiều biến hóa.

    Một kiếm này đâm tới miệng vết thương của băng giao, băng giao liền hơi nổi giận, mà tiếp đó là vết thương thứ hai thứ ba.

    Trong nháy mắt đã đâm tới sáu mươi vết thương.

    Mà một nháy mắt là bao nhiêu thời gian?

    Thời gian trong một cái nháy mắt tuyệt đối không dài, Lục Nguyên trong nháy mắt đó đã phát ra một chiêu kiếm hoàn mỹ, toàn thân phát ra kiếm khí, nhân kiếm tạo thành một chỉnh thể.

    giờ khắc này Lục Nguyên theo di tích thế kiếm năm đó của Yến Thương Thiên, phát ra chiêu kiếm hoàn mỹ.

    Một kiếm này của Lục Nguyên phát ra, đám người của Minh Kiếm Tử vô cùng kinh hãi, trong đó mơ hồ xuất hiện long hình, đánh thẳng về phía băng giao.

    Đây là.

    Một đầu long.

    Trong kiếm thuật có một truyền thuyết.

    Đương nhiên cũng chỉ là truyền thuyết mà thôi

    Truyền thuyết này chính là một đầu long.

    Ở tu tiên giới tại Tấn quốc, chỉ khi đạt tới được cảnh giới tông sư mới có thể đánh ra hình rồng, đương nhiên muốn mô phỏng cũng được nhưng không có uy lực của rồng.

    Chỉ là có một loại truyền thuyết truyền thuyết chính là khi dung nhập tất cả kiếm ý vào cơ thể, đạt tới cảnh giới kiếm vương lúc này tuy không có pháp lực của cảnh giới đại tông sư, nhưng kiếm đạo có thể ngang ngửa với đại tông sư, gọi là một đầu long.

    Đơn giản mà nói, đem khí, thần của con người truyền hết vào từng chiêu thức, toàn bộ phóng thích ra, đạt tới cảnh giới chí cao.

    Kiếm thuật một đầu long.

    Tại sao lại nói là kiếm thuật một đầu long?

    Lục Nguyên cũng không để ý, tất cả cứ đấu rồi tính sau, trong đầu của hắn trống rỗng, đây chính là một kiếm mạnh nhất mà hắn biến hóa ra, giờ khắc này tất cả kiếm pháp đều đầu nhập vào trong đó, đây gọi là kiếm thuật một đầu long.

    Lục Nguyên cuối cùng cũng khôi phục ý thức, mà sau khi khôi phục được rồi đột nhiên hắn nghe thấy tiếng hét thảm thê lương, toàn thân của băng giao run run, Lục Nguyên vẫn chưa kịp phản ứng, con băng giao đã hóa thành băng, một lần nữa bay khỏi Huyền Minh băng cung.

    Mình thành công rồi.

    Lục Nguyên thở ra một hơi, hắn cũng biết kiếm thuật của mình đã tới một cảnh giới rất cao, tinh khiết vô cùng, cơ hồ đã tới cực cảnh, chỉ kém thập đại thiết tắc mà thôi.

    Lục Nguyên khôi phục tinh thần lại, nhìn về bốn phía thì phát hiện ra mọi người lúc này đã kinh hãi vô cùng, miệng há hốc cơ hồ có thể nhét cả quả trứng vịt vào trong đó, lúc mỗi người bọn họ luyện kiếm, đều biết rằng trong truyền thuyết có một loại kiếm thuật là một đầu long, nhưng truyền thuyết là truyền thuyết đó là cảnh giới cực hạn, chưa ai được nhìn thấy hôm nay rõ ràng có người xuất ra kiếm thuật một đầu long, hơn nữa không phải là do nhân vật cấp tông sư xuất ra mà là do một đệ tử hậu bối.

    Tất cả đều ngây ngốc hồi lâu.

    Minh Kiếm tử cuối cùng cũng đã có phản ứng, Hộ sơn đại trận muốn huy động phải tốn rất nhiều pháp lực, hiện tại băng giao tiêu tán, pháp lực của hắn cũng không còn bao nhiêu, phản ứng đầu tiên của hắn chính là chạy trốn, đúng thế gặp phải nhân vật Trường Sinh cảnh mà chạy trốn thì thật là mất mặt, nhưng bây giờ cũng không thể để tâm nhiều như vậy, không trốn chỉ có chết ở đây.

    - Thủy Hoàng kiếm đạo.

    Lục Nguyên quát to một tiếng

    Minh Kiếm tử tuy trốn rất nhanh nhưng thủy hoàng kiếm đạo của Lục Nguyên còn nhanh hơn, một đạo kiếm màu lam sắc đã đánh tới trước ngực của minh Kiếm tử, lam sắc vô cùng vô tận đánh tới, Minh Kiếm tử tuy có thể ngăn cản được một chút nhưng cuối cùng cũng không duy trì được, chỗ trí mạng nhất đã bị xuyên qua, hai đồng tử tan rã, đặc thù sinh mệnh cuối cùng cũng đã biến mất.

    Điều cuối cùng trước khi Minh Kiếm tử chết suy nghĩ là, mình trải qua vạn năm, lại chết trong tay của một người tu vi Trường Sinh kỳ.

    Huyền Họa Tử Minh Kiếm tử hai đại địch này trước sau đều chết ở trong tay của Lục Nguyên.

    Cuối cùng cũng đánh chết đối thủ, Lục Nguyên thở ra một hơi, đúng là không dễ dàng.

    Mà giờ khắc này, đã đánh chết hai kẻ đầu sỏ, lưu lại môn phái này dĩ nhiên là không phải đạo lý, ở trong Huyền Minh Môn, chỉ cần đã luyện qua công pháp trụ cột nhập môn thì tuyệt đối không còn ai là người tốt, bởi vì trụ cột tâm pháp của bọn họ là Hàn uyết tâm pháp.

    Lục Nguyên giết chết Minh Kiếm tử xong thì không ai địch nổi, chỉ cần nhân vật bị Lục Nguyên tìm tới là phải chết.

    Mà người của Huyền Minh băng cung cũng ra sức chạy trốn, đại bộ phận đều cố gắng trốn ra khỏi Huyền Minh Băng cung, tuy nhiên trước kia bọn họ ỷ vào Huyền Minh tiên môn làm ác, không ai dám động vào hiện tại cừu nhân ở khắp nam hải đều tìm tới, không chết mới là chuyện lạ.

    Lục Nguyên ngồi ở trên cửa lớn của Huyền Minh băng cung, đảo tay lấy ra hồ lô rượu uống một ngụm rồi cất cao giọng:

    - Huyền Minh tiên môn, từ nay bị xóa tên.

    Một câu nói này thật không đơn giản.

    Ý nghĩa thật là sâu xa.

    Lục Nguyên ngồi ở trên cửa lớn của Huyền Minh băng cung nói câu này, khiến cho tất cả đều kinh hãi.

    Đây là môn phía từng tồn tại ở kinh đô của Đại Dung quốc, tuy hiện tại xuống dốc nhưng dù gì cũng là một trong thập đại tiên môn.

    Tấn quốc nhân khẩu cả trăm ức, cũng chỉ mới sản sinh ra năm thượng đẳng tiên môn, Huyền Minh nằm trong thập đại tiên môn cho thấy lực lượng của nó lớn thế nào, vậy mà hôm nay cứ như vậy bị diệt môn, thật sự là một tin tức sét đánh khiến cho không ai phản ứng kịp.

    Không đúng.

    Còn có Huyền Họa Tử, Huyền Họa tử có tu vi Đại Đạo Cảnh, mặc dù hiện tại Huyền Minh băng cung bị Lục Nguyên chiếm đoạt nhưng với thực lực của hắn, có thể trọng lập lại Huyền Minh tiên môn, làm sao có thể nói Huyền Minh tiên môn đã bị xóa tên.

    Mọi người đề ra nghi vấn, Lục Nguyên lại uống một ngụm rượu:

    - Huyền Họa Tử, trước đó không lâu đã chết trong tay ta.

    Lời nói này khiến tất cả chấn động như là gặp phải sét đánh.

    Ai cũng không lường được, Huyền Họa Tử Minh Kiếm tử hai nhân vật Đại Đạo Cảnh này lại song song chết ở trong tay của Lục Nguyên.

    Như thế chẳng phải nói là Huyền Minh tiên môn phải xóa tên rồi sao?

    Lục Nguyên ngồi ở phía trên cửa Huyền Môn băng cung, tùy ý để gió thổi vào hai má, hắn không khỏi cảm khái, đúng thế một trong thập đại tiên môn Huyền Minh tiên môn đã biến mất khỏi lịch sử rồi.

    Trong nhất thời Lục Nguyên không biết mình có tâm tình gì.

    Lịch sử.

    Năm tháng.

    Cùng rất nhiều điều khác, toàn bộ rất phi thường.

    Được rồi vơ vét chiến lợi phẩm thôi, một trung đẳng tiên môn, nhất định có rất nhiều đồ.

    Bản thân Minh Kiếm tử dĩ nhiên biến thành khôi lỗi của Lục Nguyên, khôi lỗi cấp Đại Đạo Cảnh có rất nhiều chỗ tốt, có thể phát ra lực lượng đại đạo cảnh, nếu như không có nó Lục Nguyên thừa nhận mình hoàn toàn không phải đối thủ của nhân vật Đại Đạo Cảnh.

    Có hai khôi lỗi cấp Đại Đạo Cảnh là Huyền Họa Tử và Minh Kiếm Tử ở trong tay, hắn tùy ý đánh ra pháp lực cũng mạnh hơn trước kia rất nhiều tuy nhiên không thể đánh lâu, dù sao bản thân của hắn hiện tại vẫn chỉ có tu vi Trường Sinh kỳ tầng thứ mười, nếu như dùng pháp lực của Đại Đạo cảnh chỉ sợ thân thể không chống nổi lâu.

    Về phần chiến lợi phẩm khác cũng nhiều vô cùng khó có thể tính toán.

    Dị thú cấp linh thú có một con, cự thú cấp linh thú 135 con, đây chủ yếu là cự thú ở trên người của Huyền Họa Tử và Minh Kiếm tử.

    Linh thạch trung phẩm có tổng cộng 180 khối, ở trong huyền minh bảo khố.

    Vĩnh viêm chi hỏa cũng có khá nhiều.

    Thiên tịnh chi thủy có hai gian phòng chứa, hai thứ này là hai thứ vô cùng trân quý ở tu tiên giới.

    Đây là... tiên linh thạch, có tới hai khối tiên linh thạch.

    Trong đó có chứa linh khí rất lớn.

    Thiên ngộ thạch... có thể tăng tỷ lệ thông hiểm kiếm ý, ở đây có tới sáu khối, hiển nhiên có ý định ban thưởng cho thủ hạ lập công.

    Thanh Sắc Vạn Niên ngưng băng, loại ngưng băng này đối với người tu luyện công pháp băng hệ có tác dụng rất lớn.

    Vạn Niên Hàn Thiết, cái này vớt lên từ dưới đáy biển, là một tài liệu vô cùng chắc chắn, ít nhất phải có tuổi thọ vạn năm rồi.

    Đây là Minh Cực Kỳ, vừa vặn phối hợp với Huyền Cực Kỳ tạo thành một công pháp vô cùng lợi hại.

    Thông Linh Hoa, Lục Nguyên nhìn gốc hoa ở trên đỉnh đầu mà quái lạ, lại là Thông Linh Hoa, rốt cuộc Thông Linh Hoa này là gì.

    Ngoại trừ những thứ này ở trong kho tàng của Huyền Minh tiên môn có đầy đủ các loại tài nguyên trân quý khác.

    Kỳ thật bình thường Huyền Minh tiên môn tuyệt đối không chỉ có những tài nguyên như vậy nhưng mà hôm nay Huyền Minh tiên môn đã xuống dốc từ nhiều năm trước, cho nên tài nguyên không có nhiều.

    Mà Huyền Bút Ông và Minh Trượng Khách sau khi chết đi, thì Huyền Họa Tử và Minh Kiếm tử lại tranh đấu đủ loại với nhau, kết quả kho tàng ngày càng vơi bớt.

    Trước đó Lục Nguyên đã tới Đồng Tước đài đem phóng thích chi pháp truyền cho Ngũ Triệu, lúc này Ngũ Triệu mang theo vợ của hắn là Vân Manh tới trước mặt Lục Nguyên.

    - Đa tạ ân công cứu phu thê hai người tiểu nhân.

    Ngũ Triệu cùng với Vân Manh cùng cất tiếng nói.

    - Về sau ân công có phân công gì, tiểu nhân muôn chết không từ.

    Lục Nguyên cười cười mà giương tay lên:

    - Đây là chuyện ta thuận tay mà thôi không cần quá để ý.

    Ở bên trong Đồng Tước đài, ngoại trừ Vân Manh cũng không thiếu phu nhân trẻ tuổi mỹ mạo, người có tư sắc kẻ có phong tình, điềm đạm đáng yêu, có người lại lộ ra dáng vẻ băng thanh ngọc khiết cao ngạo.

    Minh Kiếm tử này thật đúng là một kẻ háo sắc, hắn ở trên Đồng Tước Đài sưu tầm nhiều mỹ nữ như vậy, thật là biết hưởng thụ.

    Lục Nguyên cảm khái một phen, sau khi đợi những người này rời khỏi Huyền MInh Băng cung, Lục Nguyên một lần nữa lại ngồi xuống đại môn của Huyền Minh băng cung.

    Ở hai bên đại môn có hai con băng điêu thượng cổ thần thú.

    Ở đây nhấn chìm vinh quang bảy nghìn năm của Huyền Minh tiên môn.

    Lục Nguyên đứng ở đây cảm khái một tiếng sau đó một chưởng vung lên.

    Một chưởng này dùng hai khôi lỗi Đại Đạo Cảnh, trực tiếp ầm một tiếng, một lực lượng khổng lồ làm cho Huyền Minh Băng cung rạn nứt, ầm ầm ầm, cuối cùng một tiếng vang thật lớn, Huyền Minh Băng cung đã triệt để bị sụp đổ.

    Một tiên môn lớn như vậy cứ thế mà bị phá hủy ở trong tay của mình, trong nhất thời Lục Nguyên cũng cảm khái.

    Nhân sinh thời gian cùng với đủ loại thổn thức.

    Lục Nguyên ngồi ở trong một hải đảo cách đó xa xôi, hai ngày trước hắn đã rời khỏi Huyền Minh Băng cung, trận đồ của Huyền Minh Băng cung cũng bị hắn thu lại, Huyền Minh Băng cung đại môn đã bị hắn phá hủy, nhân vật lợi hại ở đó cũng bị chết ở trong tay của hắn.

    Huyền Minh tiên môn đã chính thức bị xóa tên rồi.

    Lục Nguyên ở trên một hòn đảo cách đó khá xa đang định luyện Minh Cực Kỳ.

    Theo lời nói của Huyền Họa Tử thì Minh Cực Kỳ là linh cốt thủy hệ, luyện được nó sẽ có lực lượng rất lớn.

    Cũng không biết bao lâu, sau lưng của Lục Nguyên đã xuất hiện một con băng xà tương đối lớn, con băng xà này nhảy múa vô cùng linh hoạt, thậm chí là nổi lên từng mảng lân phiến, đúng là biểu hiện của Huyền Minh Hóa Long khi bắt đầu luyện thành.

    Nếu như tiến vào nửa bước tông sư, đầu băng xà này sẽ biến thành băng giao.

    Nếu như luyện tới cảnh giới tông sư thì sẽ biến thành băng long.

    Ngoài ra ở trên đỉnh đầu của Lục Nguyên còn có một Cửu U Hắc Thủy giống như kiếm quang bay múa, Ngũ Đế Kiếm Đạo chi Hắc Đế kiếm đạo đã thành.

    Ngũ đế ngũ hoàng kiếm đạo, kiếm đạo này chính là do Yến Thương Thiên sáng tạo ra một khi luyện thành có thể trở thành Kiếm Hoàng.

    Chương 504: Hoàng giả trong kiếm.

    Hoàng giả trong kiếm.

    Vạn Hoa thuần phục.

    Cho tới bây giờ, Hoàng giả trong Kiếm ở Tấn quốc chỉ có một vị đó chính là Hoa Sơn đệ nhất kiếm Chu Thanh Huyền vẫn ẩn cư không xuất hiện, những đại năng chi sĩ khác, cho dù cấp bậc tông sư cũng vẻn vẹn chỉ là Vương giả trong kiếm mà thôi.

    Lục Nguyên dĩ nhiên không đạt tới tình trạng Kiếm Hoàng nhưng hiện tại hắn đã luyện tới Hắc Đế kiếm đạo ở trong Ngũ Đế Ngũ Hoàng Luân Hồi Kiếm đạo, cũng tức là đã luyện thành Tam Đế Lương Hoàng Kiếm Đạo, có thể thông tới con đường đạt tới Kiếm Hoàng, tuy nhiên con đường này càng lên cao thì lại càng khó đi.

    Tuy nhiên Lục Nguyên kiên định tin rằng hắn có thể đi được,

    Kiếm Hoàng Kiếm Thánh Kiếm Thần, từng bước từng bước đi lên.

    Dĩ nhiên cần phải giới thiệu về Hắc Đế kiếm đạo này một phen, Hắc Đế kim, hắc sắc kiếm quang giống như là Cửu U Hắc Thủy vậy, bất luận ánh sáng nào xuất hiện ở trong đó đều sẽ bị hấp thu mất đó là một kết giới mà quang minh kiêm quang, đại nhật kiếm quang không thể nào xuyên thấu qua được.

    Mà Hắc Đế kiếm đạo, tác dụng của nó hoàn toàn khác với Bạch Đế kiếm đạo.

    Bạch Đế kiếm đạo chính là dùng để cho kiếm của mình nhanh chóng tăng lên.

    Mà Hắc đế kiếm đạo chỉ cần phóng ra, xung quanh tất cả sẽ phải giảm tốc độ, bất kể là kiếm chiêu hay pháp thuật cũng giảm tốc độ.

    Thần thức quét ngang qua, Lục Nguyên thu liễm đạo hắc sắc kiếm quang lại.

    Lục Nguyên lâm vào trầm tư, hiện tại mình có nhiều tài nguyên phần lớn đều lấy từ kho của Huyền Minh tiên môn, có rất nhiều thứ mà mình không cần nhưng có thể tới các cửa hàng đổi lấy thứ mà mình cần thiết, hiện tại mình cũng đã ở Nam Hải khá lâu rồi cũng đã đến lúc phải trở về Trung Nguyên.

    Lục Nguyên lúc ở trên đảo luyện tập Hắc Đế kiếm đạo không biết rằng toàn bộ Nam Hải đã chấn động.

    Huyền Minh tiên môn là tiên môn thành lập đã bảy nghìn năm, ở Nam Hải xếp hàng thứ hai, cứ như vậy bị tiêu diệt, tin tức này nhanh chóng truyền bá về bốn phía.

    Lục Nguyên tiêu diệt Huyền MInh tiên môn số người chứng kiến lúc đó không ít.

    Tuy nhiên cũng có người nghi ngờ, có người nói rằng không có khả năng Lục Nguyên tiêu diệt Huyền Minh tiên môn, họ cho rằng Huyền MInh tiên môn là người của Nam Hải tiên môn tiêu diệt, một trận hiến này Nam Hải tiên môn đứng sau lưng.

    Nam Hải tiên môn, phó chưởng môn Yến Tuyết năm ngày trước đã nhận được tin tức.

    Yến Tuyết là một mỹ nhân cao gầy, nàng quanh năm dùng linh kiếm trắng như tuyết, thứ mà nàng thích nhất trên đời này chính là trân châu ở Nam Hải, hiện tại có một đám trân châu đang ở trước mặt nàng.

    Huyền Minh tiên môn đã bị diệt, rốt cuộc là ai làm đây/ Tin tức lưu truyền khắp nơi khó có thể phân biệt thật giả.

    Trong đó khả năng Lục Nguyên làm là không lớn, dù sao Lục Nguyên cũng chỉ là tu tiên giả Trường Sinh kỳ mà thôi, mà ở Tấn Quốc, tu tiên giả tu vi Trường Sinh kỳ muốn đạt tới Đại Đạo Cảnh cần phải tốn ít nhất một vạn năm.

    Mà thân là phó chưởng môn của Nam Hải tiên môn Yến Tuyết cũng biết, Nam Hải mênh mông, có một số chi sĩ ẩn cư có thể chuyện này là do họ gây nên.

    Nam Hải cách trung nguyên khá xa, tuy nhiên cho dù xa như vậy, tin tức Huyền Minh tiên môn bị diệt môn vẫn truyền tới.

    Trung Nguyên trở nên huyên náo.

    Năm thượng đẳng tiên môn ở Trung Nguyên, nghe tin Huyền Minh tiên môn bị diệt thì vô cùng vui mừng.

    Lúc này tin tức lan tràn, có tới mười giả thuyết về việc Huyền Minh tiên môn bị diệt, tin nào là giả tin nào là thật cũng khó phân biệt.

    Cuối cùng Nam Hải tiên môn phân tích xong, hơn mười giả thiết được bỏ đi chỉ còn lại năm giả thiết.

    Trong năm giả thiết đó có giả thiết là do Lục Nguyên làm làm cho các lộ tiên môn nghiền ngẫm không thôi.

    Ở Hoa Sơn Sở Đoạn cất tiếng nói:

    - Huyền Minh tiên môn khó có khả năng bị Lục Nguyên diệt môn, muốn dùng tu vi Trường Sinh cảnh đối phó với Đại Đạo Cảnh ngay cả Yến Thương Thiên cũng không làm được Lục Nguyên tuy cao minh tuy nhiên cũng không thể vượt qua Yến Thương Thiên năm đó.

    Ở Võ Đang chưởng môn Tống Thanh Kiều nhìn tin tức này nhịn không được mà cười:

    - Huyền Minh tiên môn có cả hộ sơn đại trận, rốt cuộc là ai phá được đây?

    Tống Thanh Kiều thật sự khó hiểu.

    Côn Luân Thanh Thành hai đại tiên môn này tự nhiên cũng không phân tích được.

    Chuyện ở Nam Hải bọn họ có rất ít tin tức.

    Mà ở bên Thiên Minh Nguyên Lăng đang lẩm bẩm.

    - Huyền Minh tiên môn bị diệt sao, một minh hữu trọng yếu của ta đã bị diệt.

    Hắn chăm chú suy nghĩ sau đó tự quyết định sẽ đi Nam Hải một chuyến dù sao đây cũng là một chuyệnhiên trọng đại.

    Tự nhiên Trung Nguyên huyên náo còn có một nguyên nhân, Huyền Minh tiên môn một trong mười đại tiên môn đã bị diệt, như vậy những trung đẳng tiên môn sẽ có cơ hội vươn lên.

    Ở cách Hoa Sơn không xa trong một khách sạn trên quan đạo.

    Khách sạn này chỉ là một tiểu điếm bên đường lá cờ phấp phới trước gió viết to hai chữ Tửu Lâu.

    - Có nghe nói không Huyền Minh tiên môn đã bị diệt rồi.

    Một du khách nói.

    - Làm sao có thể, Huyền Minh tiên môn chính là một trong trung đẳng tiên môn nghe nói tu tiên giả nhiều như mây sao có thể bị diệt được.

    Một người khác hỏi.

    - Ngươi không hiểu à, nghe nói là do một vị tiền bối ở Nam Hải ra tay, đem Huyền Minh tiên môn diệt đi, Huyền Minh tiên môn này làm nhiều việc bất nghĩa bị diệt cũng là đúng.

    Du khách kiến thức rộng rãi này cất tiếng nói.

    Vị nam tử trẻ tuổi phong trần đang uống rượu cười cười, vị nam tử trẻ tuổi này vừa mới vào đây đã uống tới hai mươi cân rượu khiến chủ tiệm rượu phải hoảng sợ.

    Đường xá xa xôi tin tức khó truyền.

    Hắn ở Nam Hải làm chuyện kinh thiên động địa tuy nhiên ở đây không có bao nhiêu người biết rõ.

    Tuy nhiên Lục Nguyên cũng mặc kệ, dù sao danh khí ở Tấn quốc của mình cũng đã khá lớn rồi.

    Từ Nam Hải trở về Trung Nguyên sau khi trở về Lục Nguyên phát hiện rằng Trung Nguyên trong khoảng thời gian này cũng không phát sinh đại sự gì, thậm chí ngay cả chuyện mình bị Huyền Họa Tử bắt đi cả trung nguyên cũng không biết, dù sao hắn mới chỉ rời khỏi đây có mấy tháng mà thôi.

    Hiện tại đã bứ sang năm mới rồi.

    Lục Nguyên ở trong quán rượu uống ấm người xong liền rời khỏi khách sạn.

    Đi trên quan đạo sắp tới gần Hoa Sơn Lục Nguyên nhìn thấy phía xa xa tuyết đọng bao phủ Hoa Sơn, hắn xuất ra một đạo kiếm quang hướng thẳng về phía đó.

    Rốt cuộc cũng đã trở về Hoa Sơn rồi.Lục Nguyên bây giờ muốn kiểm tra lại một số vân thú của mình đã có.

    Hắn hiện tại có năm vân hệ khủng long, có kiếm long, bá vương long các loại, linh thú khổng lồ ba mươi mốt con, linh thú dị thú cấp cự thú ba con.

    Ở phương diện linh thạch hiện tại Lục Nguyên đã có 320 khối, con số này thật sự đáng sợ chỉ sợ tu tiên giả Đại Đạo cảnh tầng thứ hai thứ ba cũng không bằng hắn được.

    Lòng đất.

    Năm đó Yến Thương Thiên một người một kiếm xâm nhập vào trong lòng đất đánh bại Nhâm Động, dùng lực lượng một người làm yêu ma kinh sợ.

    Ở trong lòng đất có một chỗ rất quan trọng gọi là Ma Mộc NHai.

    Mà Ma Mộc Nhai này chính là chỗ thần bí nhất của yêu ma.

    Ma Mộc Nhai chính là thánh địa của yêu ma.

    Chương 505-506: Nhâm Độc

    Mà ở Độc Hành Thiên Hạ cung, tại ngõ hẻm thanh trúc, ngõ hẻm này có rất nhiều trúc.

    Đông Phương Yêu xiêm y màu phấn hồng chắp tay đứng ở trước gió.

    Cùng với Sở Đoạn chiến một trận hắn đã bị thương, tuy nhiên trong lòng Đông Phương Yêu khó hiểu, một kiếm của Sở Đoạn rất mạnh đúng thế nhưng theo đạo lý bình thường Sở Đoạn tuyệt đối không phải là đối thủ của mình, đặ biệt mình đã luyện thành Liên Hoa Chân giải, một khi luyện thành tuy thắng không nổi kinh tài tuyệt thế Yến Thương Thiên nhưng muốn thắng Sở Đoạn không phải là khó.

    Tại sao lại thất bại ở trong tay của Sở Đoạn.

    Từ sau khi trở về từ Hoa Sơn, Đông Phương Yêu vẫn một mực suy nghĩ đến chuyện này.

    Lúc Đông Phương Yêu trầm tư, ở sau lưng truyền tới một bước chân hữu lực, Đông Phương Yêu nhíu mày.

    - Ai?

    Hắn hơi tức giận, ở Liên Hoa trúc này hắn tuyệt đối không cho ai tiến tới.

    Kèm theo thanh âm hùng hồn, Đông Phương Yêu quay đầu lại, vừa quay đầu nhìn hắn khiếp sợ không thôi trước mặt hắn chính là một đại hán tướng mạo khôi ngô, người giống như là một tòa núi cao.

    Đông Phương Yêu chấn động toàn thân:

    - Ngươi ngươi không phải đã chết rồi sao/

    - Ta không có chết ta còn sống.

    Đại hán kia mang theo khí thế ngang nhiên hùng tráng mà cười ha hả:

    - Ngươi năm đó thừa dịp ta bị nhục dưới kiếm của Yến Thương Thiên mà đánh chết bổn tọa, đoạt vị của bổn tọa, bổn tọa tuy trở tay không kịp nhưng đáng tiếc bổn tọa có tới năng lực cửu mệnh, cho nên không chết.

    Đông Phương Yêu mỉm cười:

    - Năng lực cửu mệnh?

    Hắn cảm thấy buồn cười, ở trên thế gian này chưa bao giờ hắn nghe thấy ai có năng lực cửu mệnh, Nhâm Độc sở dĩ không nói thật, hẳn là hắn có át chủ bài cất giấu.

    Đông Phương Yêu trong lúc nói chuyện đã nhẹ nhàng thi triển một pháp chú, Nhâm Độc cười ha hả;

    - Vừa rồi ngươi nhất định là đang triệu hồi Đông Phương thất thập nhị vệ đúng không?

    Có Đông Phương thất thập nhị vệ, ỷ vào trận pháp của bọn hắn, muốn vây khốn ta cũng không khó, đang tiếc ta đã gây dựng lại Độc Hành Thiên Hạ tam thập lục thiên cương rồi.

    - Hiện tại bọn chúng không trợ giúp được ngươi.

    Kỳ thực nếu như là những người khác Đông Phương Yêu còn có hể đánh một trận, nhưng đối thủ là Yêu Ma Thánh Đế Nhâm Độc, hắn biết mình đánh không lại.

    Đông Phương Yêu cười nói:

    - Cũng được, ta thấy ngươi là lão thánh đế, xem ngươi những năm nay có tiến bộ gì không.

    Ống tay áo của Đông Phương Yêu chuyển động, vô hình vô ảnh đánh tới, tốc độ quá nhanh.

    - Đang...

    Hắc quang của Nhâm Động hiện ra, hiển nhiên hắn có ma bảo bảo hộ.

    Tốc độ của Đông Phương Yêu chỉ sợ không có người nào trong thiên hạ hiện tại có thể sánh được.

    Nhâm Độc biến mất nhiều năm nay chỉ sợ hắn cũng không chống được.

    Nhâm Độc cười cười, đột nhiên hắn hư không xuất ra một tay, một tay này xuất ra, Đông Phương Yêu đang định lui thì phát hiện ra pháp lực toàn thân đã bị Nhâm Độc nắm lại.

    Phanh.

    Một quyền của Nhâm Độc đã đánh lên trên người của Đông Phương Yêu, Đông Phương Yêu vô cùng sợ hãi, dính một quyền này hắn đã thổ ra một ngụm máu tươi.

    - Ta trúng độc sao?

    Đông Phương Yêu không kìm được mà tự hỏi;

    - Dưới gầm trời này, ai có thể hạ độc được ta?

    - Ngươi không trúng độc.

    Nhâm Độc lắc đầu:

    - Tuy nhiên từ đầu tới cuối ngươi đã luyện sai công phu rồi.

    Ta để lại Liên Hoa Chân giải cho ngươi kỳ thực là để lại hậu chiêu, ngươi sau khi thua dưới kiếm của Yến Thương Thiên, muốn tăng thực lực lên cho nên đã luyện Liên Hoa Chân Giải, nhưng mà Liên Hoa Chân Giải đó căn bản không phải là Liên Hoa Chân Giải thực sự mà là Giá Y Thần Công.

    Giá Y Thần Công!

    Ở trong thiên địa có một công pháp rất giống Liên Hoa Chân Giải đó chính là Giá Y Thần Công.

    Liên Hoa Chân Giải bán nam bán nữ.

    Giá Y Thần Công, cũng không phải nam không phải nữ.

    Hai môn công pháp này đều là tuyệt thế thần công trấn thế chi bảo.

    Nhưng hai môn công pháp này khác biệt nhau rất lớn, Liên Hoa Chân Giải có thể khiến cho pháp lực toàn thân trở nên cao thâm mạn trắc, thế gian khó có địch thủ mà Giá Y Thần công tuy khiến cho pháp lực bản thân thâm hậu nhưng lại dùng để chuyển cho người khác, thật đúng với hai từ "Giá Y"

    Đông Phương Yêu lẩm bẩm.

    - Ta rốt cuộc cũng hiểu tại sao ta luyện Liên Hoa Chân Giải không thắng được Sở Đoạn, hóa ra đây chính là Giá Y Thần công, ngươi muốn hấp thu công lực của ta để ngươi sử dụng?

    Nhâm Độc cười ha hả;

    - Đúng thế, ta muốn ngươi luyện Giá Y Thần Công, ngươi luyện xong để cho bổn tọa sử dụng, bổn tọa thực lực đại tiến đến lúc đó sẽ thay ngươi đấu với Sở Đoạn cùng với Chu Thanh Huyền trở thành người đệ nhất ở Đại Tấn, thành lực Yêu Ma vương quốc, thậm chí có thể sánh với Ma Chi Văn Minh ở Trung Ương Thiên Triều.

    Thế lực lớn nhất ở Trung Ương Thiên Triều chính là những Văn Minh, ví dụ như là Ma Chi Văn Minh.

    Hiện tại ngươi chết rồi, Đông Phương Yêu!

    -------------------

    Hoa Sơn Bắc Phong.

    Vào mùa đông trong rừng bay từng con phi long, thịt phi long là một loại thịt rất ngon nằm trong năm mỹ thực ngon nhất trong danh sách của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cầm bình rượu nhìn tuyết bao phủ Hoa Sơn trong lòng thầm nghĩ mình nên đi bắt sơn cẩu hay là đi bắt phi long?

    Bởi vì những năm gần đây Bắc Phong trở nên náo nhiệt hơn rất nhiều, các trưởng lão đệ tử cũng đã trở về, Lục Nguyên đang nghĩ ngợi thì ở bên ngoài đã truyền tới thanh âm:

    - Lục sư huynh có ở đây không?

    Nghe thấy thanh âm này Lục Nguyên liền có ý định chạy trốn.

    Người gọi hắn chính là thập nhất sư muội Lâm Y Tinh, được bổ sung thay cho Tư Mã Bác lên làm đệ tử chân truyền, Lục Nguyên lúc nói chuyện với nàng nàng thường đem một đống vấn đề mà hỏi hắn, nàng tu vi chỉ có Luyện Khí tầng thứ năm mà thôi, những vấn đề nàng hỏi Lục Nguyên căn bản đều có thể trả lời nhưng nàng hỏi quá nhiều, Lục Nguyên lại là một tên tiểu tử lười nhác làm sao có thể nguyện ý trả lời nhiều như vậy.

    Lục Nguyên đẩy cửa ra, khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Y Tinh đã đứng ở đó;

    - Lục sư huynh, Phương Nho sư bá phân phó, muốn mọi người tới Vân Vụ Cung tụ tập lại.

    - Thì ra là vậy.

    Lục Nguyên cuối cùng cũng yên lòng, cùng với Lâm Y Tinh tới Vân Thiện Điện, ở trên đường Lâm Y Tinh hỏi Lục Nguyên không ít vấn đề, Lục Nguyên cứ tùy ý trả lời một phen.

    Rốt cuộc cũng tới được Vân Thiên Điện, ở trong Vân Thiện Điện hào khí vô cùng tốt, từng người tới chào hỏi Lục Nguyên, Lục Nguyên cũng tùy ý đáp lễ.

    Bắc Phong hiện tại có thực lực không hề suy yếu, mà mạnh nhất chính là Phương Nho, tổng cộng có tới sáu vị đạt tới cảnh giới Đại Đạo Cảnh, một lát sau Diệp Dương Dung ngự kiếm bay tới:

    - Xảy ra chuyện lớn xảy ra chuyện lớn.

    Có thể khiến cho Diệp Dương Dung biến sắc như vậy chỉ sợ chuyện thật sự lớn, chỉ thấy Diệp Dương Dung hô lên;

    - Yêu ma thánh đế Đông Phương Yêu đã chết.

    Cái gì?

    Yêu Ma Thánh Đế Đông Phương Yêu đã chết?

    Ai làm đây?

    Ai làm vẫn chưa điều tra được dù sao chết cũng rất ly kỳ, thảo luận một hồi mọi người cho rằng rất có thể Hoa Sơn cùng Ngũ Đại tiên môn có thể tiến công vào lòng đất.

    Yêu ma dưới lòng đất vẫn là họa lớn của chính đạo tiên môn.

    Nhưng họa lớn thì họa lớn, Yêu Ma dưới lòng đất là một thế lực kinh người, Đại Yêu Ma Thánh Đế không ai không phải là thế hệ trác tuyệt, hơn nữa địa hình trong đó phức tạp vô cùng khiến cho bọn họ không cách nào trừ tận gốc được thậm chí muốn đại thắng một lần cũng không dễ dàng đa số đều là phòng thủ.

    Một khi yêu ma tiến công lên mặt đất, đánh lùi được coi như là thắng.

    Đồng thời bọn họ phái vô số tinh lực nhân lực phòng thủ.

    Ví dụ như là Tổ Thiên Thu một nhân vật cấp tông sư mang theo vô số tu sĩ đại năng thủ ở trong lòng đất.

    Đây chính là lúc yếu thế của yêu ma, lúc yêu ma mạnh mẽ ví dụ như là thời đại của Nhâm Độc, khi đó yêu ma phản công đại điện ngũ đại tiên môn cũng phải rơi vào tình thế nguy hiểm.

    Càng về sau Yến Thương Thiên quật khởi, một người một kiếm xông vào trong Ma Mộc Nhai đánh bại Nhâm Độc giết rất nhiều yêu ma mới khiến cục diện thay đổi yêu ma yếu thế.

    Đừng nhìn hiện tại yêu ma cùng với nhân loại không có xung đột gì lớn, mà trước đó không lâu Lục Nguyên đã thấy mười vạn yêu ma tấn công Hoa Sơn.

    Mà hiện tại Đông Phương Yêu đã chết.

    Đây đúng là một tin tức nặng ký.

    Phương Nho lập tức quát:

    - Đã xác nhận chưa?

    Diệp Dương Dung nói:

    - Theo như thám tử mà chúng ta xếp vào trong yêu ma thì đúng là như thế, hơn nữa gần đây yêu ma rõ ràng đã co rút lại các phòng tuyến, áp lực với ngũ tiên minh đã giảm bớt rất nhiều.

    Phương Nho gật nhẹ đầu.

    Lục Nguyên cũng thầm nghĩ trong lòng.

    Đúng thế đây đúng là cơ hội tốt.

    Đây là cơ hội để tiến công yêu ma, yêu ma trước đó đã bị đánh bại tổn thất không ít ngũ yêu hầu chét đi một người, tứ đại yêu hầu chết đi một người hiện tại ngay cả Yêu Ma thánh đế cũng chết đi rồi,, đây là chuyện vui lớn, tuy nhiên cần phải điều tra ra tại sao Yêu Ma thánh đế lại chết.

    Nói không chừng lần này có thể triệt để tiêu diệt địa bàn của yêu ma trong lòng đất.

    Đông Phong Triêu Dương Phong

    Sở Đoạn đứng ở trên đài cao mà nói:

    - Đám yêu ma đối đầu với chính đạo quá lâu rồi, không biết bao nhiêu tiền bối của chúng ta chết dưới tay của đám yêu ma, mà hiện tại chính là cơ hội tốt cho chúng ta.

    - Hiện tại chúng ta tấn công về phía dưới lòng đất.

    Dùng linh kiếm phi kiếm của chúng ta giết hết yêu ma.

    Sở Đoạn hét lớn.

    Ở phía dưới cũng truyền tới từng thanh âm;

    - Tấn công yêu ma, tấn công về phía lòng đất.

    Tháng trước Sở Đoạn đã đánh bại Đông Phương Yêu danh vọng cực cao, mà mọi người lúc này đã sớm có cừu hận rất lớn với yêu ma trong lòng đất, bọn họ dĩ nhiên nhiệt huyết sôi trào thoáng cái tiếng hô rung trời.

    Sở Đoạn nhìn tiếng rống của tu tiên giả phía dưới trong lòng đắc ý, thám tử dưới lòng đất đã đem nguyên nhân Đông Phương Yêu chết về, hắn phỏng đoán năm sau phần thì nghĩ rằng ở bên trong không có âm mưu lớn, cho nên hành động lần này của hắn thật sự quyết tâm.

    Hơn nữa Sở Đoạn vô ý thả ra tiếng gió nói Đông Phương Yêu chết đi là vì trước đó thụ thương dưới kiếm của hắn, tin tức này dĩ nhiên có người không tin, nhưng thế gian đại bộ phận mọi người đều không có kiến thức nhờ vậy mà danh vọng của Sở Đoạn tăng lên thật lớn.

    Danh vọng của Sở Đoạn hiện tại ở Hoa Sơn như nhật nguyệt trùng thiên, Khí Tông cùng với Kiếm Khí Tông không thể chống với hắn.

    Sở Đoạn sau khi nói ra những điều này ở Hoa Sơn tiên môn còn viết thư cho bốn thượng đẳng tiên môn khác.

    Lần này hắn muốn làm cho địa vị của mình được đề cao hơn nữa.

    Ở trong chính đạo chỉ có ba người có thể cạnh tranh với Sỏ Đoạn, trong đó là Tổ Thiên Thu đứng đầu Ngũ Tiên Minh, tuy nhiên bản thân Ngũ Tiên Minh cũng không có bao nhiêu lực lượng nên không kể đến.

    Tống Thanh Kiềm người này không màng tranh đấu không thể làm chủ chính đạo tiên môn mà Chu Sư huynh thực lực tuy trên hắn nhưng đã ẩn cư, hơn nữa bàn về thủ đoạn cũng kém xa hắn.

    Sở Đoạn không khỏi có vài phần tự đắc, hiện tại hắn đang ở vị trí tổng minh chủ trong chính đạo, thời gian thống nhất Hoa Sơn đường cũng càng ngày càng tới gần.

    Ở giao lộ trong lòng đất, bốn thượng đằng tiên môn cùng với bảy trung đẳng tiên môn đã tụ tập lại, chỉ có Nam Hải tiên môn là duy nhất chưa tới, cũng tại vì đường biển xa đoán chừng mấy ngày nữa bọn họ sẽ tụ hội.

    Lục Nguyên đứng ở giữa đám người chỉ thấy đám người này số lượng rất nhiều hơn nữa nhân vật có tu vi Đại Đạo Cảnh cũng không ít.

    Quy mô của trận chiến này đã vượt qua rất nhiều chiến dịch mười vạn yêu ma vây công Hoa Sơn.

    Dưới tình huống Đông Phương Yêu đã chết trận chiến này xem ra tất thắng, mọi người đều xoa tay chờ công lao.

    Lục Nguyên đi theo đám người tiến công vào lòng đất, lòng đất chia làm ba nước Đông Phương Yêu chỉ huy thánh quốc Phương Tà chỉ huy Yêu quốc, Kinh Hoàn Chân chỉ huy Ma Quốc.

    Hiện tại chính đạo tiên môn đang tiến về Thánh quốc dù sao hiện tại Thánh quốc cũng vô chủ, hơn nữa thánh quốc cũng là nước cường đại nhất, một khi giải quyết được thán quốc thì đối phó với yêu quốc và ma quốc trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

    Sau đó lực lượng của tiên môn chính đạo bắt đầu càn quét thánh quốc.

    Thánh quốc Đông Phương Yêu chỉ huy so với chính đạo thì khác nhau rất lớn.

    Đại bộ phận người trên nhân gia là người bình thường, muốn đối phó là tu tiên giả, một khi tu tiên giả giải quyết xong là xong việc.

    Mà yêu ma trong lòng đất thì không hề có người bình thường, yêu ma đều là đối thủ.

    Trong lòng đất có đủ loại yêu ma, thật sự tiến sâu vào trong lòng đất sẽ phát hiện ra có một số yêu ma mà chưa từng gặp trên mặt đất.

    Ví dụ như có loại yêu ma cùng với tự nhiên giống như đúc, khó có thể phát hiện được, một khi không chú ý là có thể bị nó ám sát, loại yêu ma này gọi là vô hình nhân.

    Còn có một loại yêu ma không có chút sức chiến đấu nào nhưng có thể gây ra ảo cảnh giết người, một khi bị nó giam trong ảo cảnh thì xem như là xong đời rồi.

    Đủ loại yêu ma cổ quái hiện ra làm cho người ta mở rộng tầm mắt.

    Lục Nguyên đúng là mở rộng được tầm mắt, tuy nhiên những yêu ma này tuy cổ quái số lượng cũng khá nhiều, nhưng mà chính đạo tiên môn khổng lồ vô cùng, căn bản chỉ cần yêu ma mới thò đầu ra là bị vô số linh kiếm phi kiếm đâm chết.

    Đàn áp, triệt để đàn áp.

    Ở chính giữa còn có một yêu ma chính là Hạc trưởng lão một trong thập đại trưởng lão từng tiến công Hoa Sơn, tốc độ của hắn khá nhanh, thực lực cũng khá cao tuy nhiên ở đây không chỉ có một thanh linh kiếm ra tay mà có đến hàng trăm phi kiếm, hắn ngay cả chiêu thứ hai cũng không thi triển được.

    Thật là khủng bố.

    Mà tiến vào một thời gian, bọn họ cũng muốn nhìn thấy Bất Tử thụ.

    Ở trong truyền thuyết thượng cổ, Tây Vương mẫu sống ở một nơi gọi là Dao Trì tiên cảnh, trong đó có thực vật động vật vô cùng vô tận, cùng với các loại cây cối bất tử.

    Bất tử thụ này không bao giờ chết được nghe nói Hằng Nga dựa vào Bất Tử dược mà trở thành tiên.

    Mà ở trong lòng đất cũng có một loại cây tên là Bất Tử thụ, không biết có phải là Bất Tử thụ trong truyền thuyết không.

    Chương 507-508: Bất tử thụ

    Loại cây bất tử này nghe nói nhất định phải qua nghìn năm mới kết được bất tử dược, bất tử dược là một thứ dị bảo, có thể tăng khả năng tấn công đại đạo cảnh.

    Ở phía trước Bất tử thụ phát ra bích quang lấp lánh, một khi nó phát ra huỳnh quang này tức là cho thấy tương lai không xa nó sẽ sinh ra bất tử dược.

    Lục Nguyên vô cùng kích động.

    Bất Tử Dược có thể tăng khả năng trùng kích lên đại đạo cảnh.

    Hiện tại mình đang ở chỗ xung yếu trùng kích lên đại đạo cảnh, bất kể thứ gì có thể tăng khả năng trùng kích lên đại đạo cảnh mình cũng không thể bỏ qua.

    Bất tử thụ sắp kết thành bất tử dược ở trong trận doanh của Hoa Sơn tin tức này thật oanh động.

    Đã đạt tới Trường Sinh tầng thứ tám thứ chín sẽ vì trùng kích tới Đại Đạo Cảnh mà chuẩn bị.

    Một khi có thể tăng khả năng trùng kích mọi người hoàn toàn có thể liều mạng, ví dụ như trước kia vì một viên Đại Đạo Pháp tắc đan nhiều người liều chết, Yêu Ma thập đại trưởng lão những nhân vật cao minh.

    Điều này tự nhiên hấp dẫn nhiều người.

    Chỉ nói tới Bắc Phong Phương Nho Diệp Dương Dung Lục Nguyên ba người bọn họ cũng chuyển động tâm ý, ngẫm lại lần này tiến công vào thế giới dưới lòng đất, nguy hiểm cũng không lớn cho nên Phương Nho có ý định tiến lên, Diệp Dương Dung cũng cảm thấy mình có cơ hội, dứt khoát để ch Sở Phi và Độc Cô Diệp dẫn đội.

    Dù sao mấy nhân vật Đại Đạo Cảnh cũng đã sớm ẩn tại đám người, đội ngũ Bắc Phong cũng không thể xảy ra vấn đề gì.

    Phương Nho cười cười:

    - Lần này hi vọng Lục sư điệt có thể chiếu có một hai.

    Lục Nguyên cười đáp:

    - Phương sư thúc nói đùa.

    Hiện nay với bề ngoài mà nói, Phương Nho cơ hồ có chiến lực coa nhất, Trường Sinh tầng thứ mười cộng thêm hắn là chủ một phong, bất kể thế nào mọi người đều biết, mà Lục Nguyên chỉ mới thể hiện chiến lực ở trận chiến Bắc Phong lúc yêu ma vây công Hoa Sơn, dùng thực lực cường hãn giết một lúc bảy yêu ma trưởng lão, chiến lực qua cả Phương Nho.

    Ở bên Đông Phong cũng có ba vị kiếm tiên muốn đi, đệ nhất dĩ nhiên là kiếm tiên Thạch Trùng Thiên, Hành Tỉnh Kiếm tiên Lăng Lạc Thạch.

    Hoa Sơn kể cả Lục Nguyên tổng cộng đi ra mười bốn vị kiếm tiên.

    Mười bốn người này thấp nhất cũng có tu vi Trường Sinh tầng thứ chín, còn đa phần đều là Trường Sinh tầng thứ mười, à mà phải nói tới Thạch Trùng Thiên, y hiện tại đã đạt tới cảnh giới tiến nửa bước vào Đại Đạo Cảnh, thực lực cao nhất, mặc dù chuyện này đối với việc trùng kích Đại Đạo Cảnh không có trợ giúp gì nhưng chiến lực cũng tăng lên không ít.

    Lục Nguyên phát hiện ra những ánh mắt của những người trong Kiếm Khí Tông nhìn mình cũng không thân mật lắm, cũng khó trách Bất Tử thụ kết bất Tử Dược rất hiếm tuyệt đối không nhiều.

    Mà chiến lực của Lục Nguyên cũng rất mạnh, bất kể ai ở đây cũng có thể nói không phải là đối thủ của Lục Nguyên.

    Cho nên ai cũng coi Lục Nguyên là một kẻ địch mạnh.

    - Hiện tại tu tiên giả ở Tấn quốc chỉ có dùng kiếm mới là vương đạo cái gì là pháp thuật đều không bằng.

    - Pháp là páp thiên, thiên pháp tự nhiên vạn vật đều có pháp, pháp thuật đương nhiên là thiên đạo.

    Tu tiên giả của Khí Tông cũng đã khẩu chiến rất nhiều, nhanh chóng cãi lại.

    Kiếm Tông và Khí Tông hai người lâm vào khẩu chiến.

    Mà người của Kiếm Khí Tông thì cũng bị cuốn vào tai bay vạ gió trong đó, bị Kiếm tông và Khí Tông hai người mắng, Kiếm Khí khong thể lưỡng hợp.

    Sau đó là khẩu chiến của tam tông.

    Kỳ thật tất cả mọi người đều minh bạch cục diện hiện tại là do Bất Tử dược, nếu bình thường mọi người còn có thể kìm chế nhưng hiện tại thì rất khó.

    Cuối cùng bọn họ liền tản ra.

    Phương Nho Diệp Dương Dung Lục Nguyên ba người hướng về phía Bất Tử thụ lúc đi Diệp Dương Dung cất tiếng nói:

    - Ta đã nghiên cứu qua ở bên cạnh Bất Tử thụ này phân làm hai tầng bất kể chỗ nào cũng có lượng lớn yêu thú, hơn nữa còn nghe nói có cả yêu thú trung cổ, tương đối khó đối phó.

    Lúc nói chuyện ở phía trước xuất hiện một mảng đất màu trắng mảng đất này so với đất đai bình thường thì khác nhau trắng toát cho người ta cảm giác mềm mại vô cùng.

    Diệp Dương Dung nói:

    - Mảnh đất đầy tuyết trắng này là tầng một của bất tử thụ rồi, một khi tiến vào nơi này có rất nhiều yêu thú.

    Ba người định tiến vào mảnh đất này thì vừa vặn ở bên cạnh có một đám kiếm tiên bay ra, đám kiếm tiên này chỉ sợ có hơn mười người hơn nữa bọn họ cũng không dùng phi kiếm phi hành mà là rất nhiều bảo quang hình thù kỳ lạ, có người ngự cả chén, tốc độ cũng không quá nhanh nhưng pháp bảo có lực phòng ngự cực cao hiển nhiên là người của Côn Luân tiên môn.

    Người cầm đầu Côn Luân tiên môn này là một tu tiên giả mặc thanh y tên là Nhiếp Thần Phong.

    Vị Nhiếp Thần Phong này sớm đã kết oán với Bắc Phong thấy đám người bọn họ thì liền cất tiếng:

    - Chỉ là Hoa Sơn Bắc Phong mà thôi.

    Nhiếp Thần Phong nhìn về phía họ mà cười:

    - Phương Nho Diệp Dương Dung Lục Nguyên ba người đúng không, các ngươi nhớ kỹ nếu như ở trên tầng hai Bất Tử thụ mà gặp ta ta sẽ đánh trọng thương các ngươi không hề cố kỵ.

    Lục Nguyên định nói gì đó thì Phương Nho đã ngăn cản lại:

    - Nhiếp huynh, ngươi nên hiểu rõ bản lĩnh của ngươi.

    Hiển nhiên Phương Nho khinh thường lời nói của Nhiếp Thần Phong.

    Nhiếp Thần phong cười ha hả mà đem theo một đám Côn Luân tiên môn rời khỏi.

    Phương Nho Diệp Dương Dung Lục Nguyên ba người tiến vào chính giữa tầng một của Bất Tử thụ, trong tích tắc chỉ thấy phương xa có một đàn hỏa quạ bay tới, đàn hỏa quạ này cơ hồ nhuộm đỏ cả bầu trời, Phương Nho khẽ biến sắc mặt , trong tay của hắn đã hiện ra Hạo Nhiên linh kiếm, toàn thân tản mát ra khi thế Hạo Nhiên.

    Mà Diệp Dương Dung cũng thay đổi sắc mặt:

    - Đây là Hỏa Quạ, chính là do yêu khí li hỏa hình thành, nghe nói nó chỉ tồn tại chỗ gần mặt đất không ngờ ở đây cũng có, Phương sư huynh Lục sư điệt tuyệt đối phải cẩn thận.

    Diệp Dương Dung nói những lời này cũng không phải là quá trớn.

    Loại Hỏa quạ này thực lực cường hoành không thể tưởng tượng nổi, rất nhiều con đều có tu vi Trường Sinh kỳ tầng thứ sáu, tầng thứ bảy thậm chí là tầng thứ tám, đừng nhìn pháp lực của nó không quá lớn nhưng số lượng tới cả nghìn con, Diệp Dương Dung đối phó với trăm con là đã vượt qua sức của mình rồi.

    Phương Nho quát:

    - Ba người chúng ta kết thành trận hình tam giác, mỗi người một góc hướng về phía bên ngoài tấn công kẻ địch.

    Trận hình tam giác là trận pháp đối chiến mà tu tiên giả thường dùng nhất, ba người chiếm một góc trong tam giác, sau đó liên thủ.

    - Cần gì phải phiền toái như vậy, để sư điệt đi giết chúng là được.

    Lục Nguyên cười dài một tiếng linh kiếm Dưỡng Ngô di chuyển, Thủy Hoàng kiếm đạo phát ra thủy kiếm vô cùng vô tận đánh về phía Hỏa Quạ, một kiếm đảo qua có vài chục con hỏa quạ bị đánh trúng, hóa thành từng khối hỏa linh thạch.

    Thủy Hoàng kiếm đạo ở đây dĩ nhiên không có uy lực lớn bằng ở trên biển nhưng thủy khắc hỏa, uy lực rất lớn, đối phó với hỏa quạ tương đối đơn giản.

    Một kiếm diệt mười con.

    Hơn nghìn con chỉ hai mươi kiếm là đủ.

    Trong nhất thời Phương Nho và Diệp Dương Dung đều bị giật mình.

    Hai người đều cho rằng hiện tại đã đến nguy cơ sinh tử, không ngờ Lục Nguyên lại giải quyết nhẹ nhõm như thế.

    Hơn nữa lại vô cùng tự tại.

    Bọn họ đều biết Lục Nguyên rất mạnh, nhưng mà không ngờ rằng hiện tại mới biết Lục Nguyên mạnh như thế.

    Vượt quá xa bọn họ, thật sự mạnh.

    Lúc này Phương Nho Diệp Duông Dung Lục Nguyên ba người đều đã tiến tới chính giữa tầng một.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Phương sư thúc, thúc nói người giết Đông Phương Yêu rốt cuộc là ai?

    Phương Nho hỏi lại Lục Nguyên;

    - Đông Phương Yêu bị giết chết tin tức này được che giấu rất kỹ, chúng ta không tra ra nguyên nhân.

    Lục Nguyên nhún vai:

    - Sở Đoạn dã tâm bừng bừng thực tế cũng có năng lực các tiên môn chính đạo khác cũng thế, bọn họ ngay cả ai giết Đông Phương Yêu vì mục đích gì cũng không rõ mà đã tấn công yêu ma dưới lòng đất không sợ đây là một cái bẫy, con là người đầu tiên không tin cho dù là con cũng không làm chuyện ngu ngốc như vậy chứ đừng nói một đám hồ ly.

    Đặc biệt là những người lịch duyệt qua vô số mưa gió tuyệt đối không làm những chuyện ngu ngốc như vậy.

    Những người này sống mấy trăm năm thậm chí cả nghìn năm họ ăn muối so với Lục Nguyên ăn cơm còn nhiều hơn.

    Nếu coi những người này là kẻ ngốc vậy thì khả năng mình là người ngu là cực cao.

    Lục Nguyên rõ ràng, mình chỉ có thiên phú kiếm đạo trời cho, còn thủ đoạn mưu trí các vị tiền bối kia có thể tùy tiện chơi đùa chết hắn.

    Trước lúc Nguyên Nguyên thượng nhân chết đã nói với hắn hắn muốn đối phó với Nguyên Lăng thực lực phải thật cao, vượt xa hắn, sau đó dùng lực phá xảo.

    Hiển nhiên Nguyên Nguyên sư bá rất hiểu mình.

    Phương Nho dừng lại một chút:

    - Kỳ thật nói cho ngươi biết cũng không sao, người ra tay giết Đông Phương Yêu có tám phần khả năng là Nhâm Độc.

    - Tiền nhiệm yêu ma thánh đế?

    Lục Nguyên hỏi.

    Phương Nho gật đầu.

    - Không đúng một tiền nhiệm yêu ma thánh đế tại sao lại giết Đông Phương Yêu như vậy chẳng phải là muốn làm suy yếu yêu ma cho chúng ta cơ hội tấn công sao?

    Lục Nguyên nghi vấn.

    - Suy nghĩ của Nhâm Độc chúng ta cũng đoán ra tám phần, tuy không dám nói là mười phần nhưng đến lúc đó hiển nhiên ngươi cũng minh bạch.

    Phương Nho nói.

    Đúng lúc này truyền tới từng đạo thanh âm ông ông sau đó một mảng lớn khí vân lao tới, Lục Nguyên nhìn sang thì thấy có hàng vạn con ong vàng, toàn thân kim sắc đang lao tới.

    Diệp Dương Dung biến đổi sắc mặt;

    - Đây là Kim Canh Độc Phong thực lực của nó là Trường Sinh kỳ tầng thứ tư, toàn thân do khí Kim Canh biến thành, có thể phóng ra phi kiếm cực kỳ đáng sợ.

    Diệp Dương Dung nói thật, loại Kim Canh Độc Phong này một con thì không đáng sợ nhưng rất nhiều con liên hợp lại, thật không bình thường.

    Phương Nho hít vào một khí lạnh, hắn tuy tự tiên Hạo Nhiên linh kiếm của mình là linh kiếm chính hệ có thể khống chế tà độc nhưng hàng vạn con Kim Canh Độc Phong ở cùng một chỗ thế này thật sự là quá mức đáng sợ, hắn là phong chủ một phong lập tức quyết đoán:

    - Lục Nguyên ngươi đi trước Diệp Dương Dung hai người chúng ta ở lại đây chống cự.

    Gần đây Bắc Phong xảy ra đại biến, Phong chủ một phong dĩ nhiên không thể xảy ra vấn đề nhưng Lục Nguyên còn quan trọng hơn với Bắc Phong đây là hi vọng để Bắc Phong quật khởi cho nên hắn muốn Lục Nguyên trốn trước.

    Lục Nguyên cười ha hả:

    - Không có gì đâu.

    Trấn Nhạc linh kiếm của hắn chuyển động, Trấn Nhạc linh kiếm bay lên không trung vô số chuôi kiếm Trấn Nhạc tập hợp lịa, sau khi đạt tới độ cao nhất, hỏa hoàng kiếm đạo cuối cùng cũng phun ra, lập tức hỏa quang ngập trời vô số con Kim canh độc phong chết dưới đại hỏa vô biên đó.

    Phương Nho và Diệp Dương Dung vốn cho rằng đã tới thời khắc sinh tử kết quả Lục Nguyên dùng Hỏa Hoàng kiếm đạo đã giải trừ được toàn bộ nguy cơ, chỉ thấy một khối linh thạch kim hệ rơi xuống đầy đất.

    Phương Nho và Diệp Dương Dung hai người líu lưỡi không thôi.

    Một đám báo toàn thân đen kịt như là u linh xuất hiện, con báo này ít nhất cũng có tu vi Trường Sinh kỳ tầng thứ tám thậm chí là tầng thứ chín tổng cộng là hai ba mươi con, Diệp Dương Dung biến sắc:

    - Không xong, đây là U Linh báo, tốc độ của nó cực nhanh, căn bản khó có thể chống lại.

    Sắc mặt của Diệp Dương Dung biến đổi với thực lực của Diệp Dương Dung tối đa cũng chỉ đối phó được hai ba con mà thôi.

    - Không sao.

    Lục Nguyên lại tế ra Hắc Đế kiếm đạo, một hắc sắc như nước rung động tán dật ra bên ngoài trong chốc lát đã chém chết hết ba mươi con linh báo kia.

    Phương Nho và Dương Dung hai mặt nhìn nhau, Lục Nguyên mạnh mẽ đã vượt ra ngoài tưởng tượng của bọn họ, thực lực mạnh mẽ này căn bản đã vượt qua Trường Sinh kỳ.

    Phương Nho và Diệp Dương Dung tràn đầy cảm xúc.

    Muốn tiến tới tầng thứ hai của Bất Tử thụ phải đi qua một chỗ gọi là Đọa Địa Nhai.

    Đọa Địa Nhai là một chỗ bị hãm sâu dưới lòng đất so với tầng một của Bất Tử thụ còn thấp hơn rất nhiều.

    Cũng chỉ có vượt qua Đọa Địa Nhai mới có thể tiến vào tầng thứ hai.

    Phương Nho Diệp Dương Dung Lục Nguyên ba người đi tới Đọa Địa Nhau.

    Ba người ở trên đường đi cũng chém giết không biết bao nhiêu là yêu thú, trong đó mỗi lần gặp nạn đều là Lục Nguyên ra tay tự giải quyết, Diệp Dương Dung sau khi xem địa đồ liền nói:

    - Phía trước hẳn là Đọa Địa Nhai rồi.

    Chỉ thấy ở trước đó có một đám người đã xuất hiện người cầm đầu thanh y bồng bềnh.

    Phương Nho và Diệp Dương Dung hai người kiến thức quảng bác lập tức nhận ra đây là người của Thanh Thành tiên môn, người cầm đầu là nhân vật Trường Sinh tầng thứ mười Vu Ky Du, năm sáu người phía sau cũng có tu vi Trường Sinh tầng thứ chính thứ mười.

    Vu Ky Du nhìn thấy Phương Nho Diệp Dương Dung Lục Nguyên ba người thì giật mình.

    Vu Ky Du cất tiếng:

    - Phương phong chủ lâu rồi không gặp, Diệp đạo hữu gần đây chấp chưởng quyền hành tình báo ở Bắc Phong không ngờ hai vị cũng có thời gian tới Bất Tử thụ.

    Phương Nho gật nhẹ đầu:

    - Vu đạo hữu chính là người đệ nhất bên trong Thanh Thành tiên môn, bình thường Thanh Thành tiên môn có rất nhiều sự vụ không ngờ cũng tới nơi này.

    Hai người lúc nói chuyện có vài phần cảm khái.

    Đúng thế, ngươi quyền thế lớn quyền lợi lớn kỳ thật cũng không có tác dụng gì.

    Vương đạo chính thức chính là Đại Đạo Cảnh.

    Chỉ khi thực lực bản thân tăng cao mới là vương đạo.

    Vu Ky Du khách khí vài tiếng sau đó nhìn về phía Phương Nho:

    - Phương phong chủ, Hoa Sơn các ngươi có mười người tiến vào sao hiện tại có ba người các ngươi thôi vậy?

    Phương Nho cười khổ một tiếng

    - Hoa Sơn chúng ta có tam tông, Vu đạo hữu không phải không biết, Bắc Phong chỉ có ba người chúng ta mà thôi.

    Một câu nói này khiến cho đám Thanh Thành tiên môn sợ kinh người, Vu Ky Du và đám người còn lại lập tức đánh giá ba người Diệp Dương Dung Phương Nho và Lục Nguyên.

    Tại sao bọn họ khiếp sợ như vậy, Thanh Thành tiên môn lần này tổng cộng có mười một người tiến vào kết quả ở tầng đầu tiên bị trọng thượng phải rời khỏi năm người tới đây chỉ còn lại sáu người mà thôi.

    Chương 509-510: Tầng thứ hai

    Lực lượng mười một người mà vẫn không thể tới toàn bộ.

    Mà Phương Nho bọn họ ba người liên thủ không hề bị thương toàn bộ tới đây, Thanh Thành tiên môn bọn họ làm sao chịu nổi.

    Phương Nho Diệp Dương Dung Lục Nguyên bọn họ không mạnh như vậy chứ?

    Phương Nho Diệp Dương Dung bọn họ cảm thấy đỏ bừng cả mặt, bọn họ cũng đoán được suy nghĩ của Thanh Thành tiên môn, tuy nhiên tới được đây hoàn toàn là công lao của Lục Nguyên.

    Từ tầng thứ nhất của Bất Tử địa nhìn xuống chỉ thấy ở phía dưới mờ mịt vô cùng, như là vực sâu vạn trượng.

    Một đám chín người bọn họ cứ như vậy mà nhảy xuống.

    Cuối cùng cũng tới Đọa Địa Nhai, Lục Nguyên đánh giá một phen, phát hiện ra Địa Đầu này cũng không quá lớn, dưới đó đen kịt không có một ngọn cỏ nào.

    Ở đây đã có sẵn mười bốn người tất cả đều mặc áo bào màu tro, ánh sáng chiếu vào hiện lên hình Thái Cực Đồ, đúng là đạo bào của Võ Đang tiên môn.

    Người cầm đầu Võ Đang tiên môn chính là Trác Nhất Hoàng có ngoại hiệm chính là Thiếu Dương kiếm quân, người này luyện Nhiễu Nhu Chỉ kiếm pháp đã đạt tới tình trạng vô cùng cao minh, pháp lực cũng không tệ, đã đạt tới nửa bước Đại Đạo Cảnh, am hiểu thuật lãnh đạo, xử sự công bằng mười ba vị sư đệ kia rất phục hắn.

    Trác Nhất Hàng nhìn thấy người Thanh Thành tiên môn cả Vu Ky Du là sáu người bọn họ cũng minh bạch Thanh Thành tiên môn tới đây cũng đã bị trọng thương năm người.

    Thiếu Dương kiếm quân của Võ Đang này nhìn về phía Hoa Sơn Bắc Phong thì quái lạ, Hoa Sơn Bắc Phong trải qua kiếp nạn thực lực yếu đi, mà hiện tại tới đây chỉ sợ cũng chỉ có ba người Phương Nho Lục Nguyên và Diệp Dương Dung đã là không tệ rồi, nhưng cả ba người đều tới thì thật khiến cho người ta kinh ngạc.

    Ba người ở Hoa Sơn Bắc Phong làm sao có thể tới đây phải biết rằng ở trên đường gian nan hiểm trở trùng trùng điệp điệp.

    Tất cả mọi người đều chờ ở đây Đọa Địa Nhai vẫn chưa mở ra.

    Sau một lúc,, Nhiếp Thần Phong cầm đầu Côn Luân tiên môn đi tới bọn họ tiến vào Bất Tử địa có tới mười hai người mà hiện tại chỉ còn bảy người đủ thấy trên đường gian nan thế nào, nhìn thấy ba người Hoa Sơn Bắc Phong vẫn còn y nguyên thì đều giật mình.

    Nhiếp Thần Phong thầm cảm thấy cổ quái, trên đường rõ ràng bọn họ gặp vô cùng khó khăn, hẳn là đám người Hoa Sơn Bắc Phong gặp được may mắn không gặp được vây khốn gì.

    Nhiếp thần Phong nhìn về phía ba người bọn họ mà nói:

    - Ba người các ngươi xem ra có may mắn, tuy nhiên không đụng phải ta mà thôi, đụng phải ta là bất hạnh của các ngươi.

    Hắn công khai gây chiến với Bắc Phong Hoa Sơn đúng vậy Hoa Sơn dĩ nhiên là đệ nhất đại phái nhưng hiện tại Hoa Sơn tam tông nội loạn, Bắc Phong Kiếm Khí tông thực lực suy yếu, đắc tội với bọn họ thì sợ gì.

    Phương Nho quát;

    - Đụng chạm rồi nói sau.

    Phương Nho trước đây khinh thường tranh giành miệng lưỡi với người khác, tuy nhiên dù sao y cũng là phong chủ một phong, không thể im lặng.

    Sau một lát kiếm tông cũng có người tới.

    Kiếm Tông có bảy người đi cùng, cầm đầu chính là Thạch Trùng Thiên tiến nửa bước vào Đại Đạo Cảnh cao thủ như vân nhưng tới đây cũng chỉ có năm người mà thôi.

    Thạch Trùng Thiền nhìn thấy ba người của Kiếm Khí tông cũng giật mình hắn vốn cho rằng Kiếm Khí Tông tối đa cũng chỉ có Lục Nguyên tới được đây thôi.

    Sau đó Khí Tông tiến tới, Khí Tông vốn có bốn người tới nhưng hiện tại chỉ còn lại một mình Đoạn Khánh.

    Các tiên môn trung đẳng cũng chỉ có một hai người tới được mà thôi.

    - Tầng thứ nhất của Bất Tử địa thật là khó khăn, chúng ta gặp Lục Địa Ba Hành thú, thật đúng là thê thảm.

    Người của Côn Luân tiên môn cất tiếng nói.

    - Hừ chúng ta còn gặp phải Kim Canh Độc Phong so với Lục Địa Ba Hành Thú của ngươi còn khiếp sợ hơn nhiều.

    Ngươi của Thanh Thành tiên môn cất tiếng.

    - Kim Canh Độc Phong?

    Các ngươi còn sống kể ra cũng may.

    Những người này liên tục bàn luận về sự khó khăn ở tầng thứ nhất, đúng lúc này ở Đọa Địa Nhai xuất hiện một con đường lớn, đây chính là cơ hội để tiến vào.

    Rốt cuộc cũng đã đến lúc rồi nguyên một đám người tiên môn tiến vào bên trong.

    Bọn họ không biết rằng ở đằng sau lưng cũng có một nam tử áo đen theo sau, y thầm lẩm bẩm nói:

    - Chính đạo tiên môn đã tiến vào, ta cũng đi vào thôi, với thực lực tiến nửa bước vào Đại Đạo cảnh của ta nói không chừng có thể lấy được Bất Tử Dược thay Đại Nguyên đoạt dị bảo.

    Bất Tử Địa tầng thứ hai.

    Tầng thứ hai này các tiên môn đều bỏ qua tư thù cá nhân mà hợp tác với nhau

    Lục Nguyên đánh giá tình cảnh xung quanh, xung quanh đều là đất đai, cùng với tầng thứ nhất giống nhau đều là đất trắng xóa như tuyết.

    Lục Nguyên nhìn thấy ánh lửa chói mắt phía trước liền bay tới, chỉ thấy đó là viên hầu nóng rực.

    Đây chính là một Hỏa Viên dị chủng.

    Nhìn thấy Lục Nguyên, con Hỏa Viên này quát to một tiếng, vung côn đánh qua, vô số ánh lửa nổ xung quanh người của Lục Nguyên.

    - Nhân loại dám xâm nhập vào Bất Tử địa tầng thứ hai, chết đi!

    Thần thức của nó truyền vào trong óc của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên không thèm để ý, hắn biết con Hỏa Viên này rất mạnh, có thực lực tới Trường sinh kỳ tầng thứ mười nhưng như vậy thì sao Lục Nguyên chuyển động một đạo kiếm quang như uy trời xanh chém tới, giống như trường giang đại hà, phóng tới con Hỏa Viên.

    Con Hỏa Viên ngập chìm trong đó, Lục Nguyên làm sao cho nó cơ hội Trấn Nhạc linh kiếm xuất ra phát ra một đạo kiếm quang xoắn giết con Hỏa Viên.

    A....

    Con Hỏa Viên kêu thảm lên một tiếng cuối cùng cũng chết ở trong tay của Lục Nguyên, con Hỏa Viên này vừa chết Lục Nguyên cảm thấy có một năng lượng truyền tới đỉnh đầu của mình, theo bản năng Lục Nguyên tế ra Xích sắc kiếm đạo hấp thu lấy viêm quang này.

    Ngũ Đế kiếm đạo của Lục Nguyên đã tiến bộ vô cùng, ba loại kiếm đạo đã thành công, còn hai loại là dựa vào kiếm mộc, một loại dựa vào Huyền Minh nhị cực, mà hai loại khác Xích Đế kiếm đạo cùng Hoàng Đế kiếm đạo luyện thành Lục Nguyên một chút đầu mối cũng không có.

    Tuyệt đối không ngờ lúc đánh chết yêu thú ở tầng thứ hai này có thể khiến cho Xích Sắc kiếm đạo tăng lên, hẳn là ở đây có thể khiến cho Ngũ Đế kiếm đạo của mình đại thành?

    Nghĩ tới đây Lục Nguyên liền kích động không thôi.

    Lục Nguyên tích cực tìm kiếm các yêu thú hỏa hệ, hắn nhanh chóng tìm được một con hỏa hổ.

    - Chết cho ta.

    Trấn Nhạc Linh kiếm trong tay của Lục Nguyên phát ra tru sát con Hỏa Hổ này, chỉ cảm thấy Xích Viêm tiến vào trong Xích Sắc kiếm đạo, quả nhiên đây là nơi để Xích Đế kiếm đạo tu hành.

    Tuy không biết tại sao ở đây lại có tác dụng nhưng Lục Nguyên biết rằng Bất Tử thụ chính là một chi nhánh của Thượng cổ Kiến Mộc, chỉ cần nuốt chửng hết yêu thú ở đây là có thể tu hành được Xích Sắc kiếm đạo.

    Bất tử địa tầng thứ hai.

    Xuân chi kiếm tiên Nam Cung Tuệ chuyển tay xuất chiêu, một chiêu đối với đối thủ phát ra hỏa hổ cực lớn, con hỏa hổ này có thực lực trường sinh thập trọng, lúc đối diện với Xuân chi kiếm Nam Cung Tuệ nó chiếm hết ưu thế về pháp lực, Nam Cung Tuệ vẩy tay xuất chiêu, là một chiêu “xuân phong hoa vũ”, đối diện với con yêu thú này Nam Cung Tuệ chịu thiệt rất nhiều rồi.

    Nàng luyện Mộc Tập pháp lực, thuộc Mộc hệ kiếm pháp.

    Vốn trước kia khi ở Hoa Sơn, lúc đó nàng còn dạy Lục Nguyên luyện mật kiếm thất thập nhị thức, Lục Nguyên lĩnh ngộ được chính là trong lúc nàng chỉ bảo đã tình cờ lĩnh ngộ ra.

    Nhưng Mộc hệ pháp lực mà đối diện với yêu thú thì đúng là cái thiệt trời sinh rồi, những chiêu nàng xuất ra đều bị lửa thiêu rụi, hơn nữa còn giúp cho lửa cháy mạnh hơn.

    Cũng may nàng tên là Xuân Chi kiếm tiên, có mưa nên Nam Cung Tuệ có một số chiêu kiếm có liên quan đến mưa, chiêu kiếm dùng mưa, đánh đối phương gắt gao.

    Nhưng dù sao pháp lực của nàng cũng yếu hơn con yêu thú này, mặc dù dùng chiêu thức Xuân Phong Hoa Vũ thì thủy yếu sẽ bị hỏa khắc và cũng bị ép một cách gắt gao.

    Hỏa hổ gào một tiếng, lập tức phun ra đầy miệng Bính Hỏa Chân Lôi, Nam Cung Tuệ dùng linh kiếm để chặn lại, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Bính Hỏa Chân Lôi nổ “ba!” một tiếng, lúc này hỏa hổ phát uy, kịch liệt dùng bức từng lửa để vây xung quanh Xuân Chi kiếm tiên, bức tường lửa vô biên vây xung quanh, những hố lửa cứ thế xuất hiện ngày một nhiều, BÍnh Hỏa Lôi Chân cũng cứ thể phát ra một cách cuồng bạo.

    Đáng chết!

    Nam Cung Tuệ lập tức thầm nghĩ mình đã trúng kế, thì ra trong lúc này Nam Cung Tuệ lại trúng kế của con hỏa hổ này.

    Lúc mới đầu nó đã có thể đả thương Nam Cung Tuệ nhưng lại không có ý giết nàng, do vậy nên lúc đầu nó tỏ ra yếu đuối. dường như không mạnh hơn Nam Cung Tuệ bao nhiêu, nhưng lúc này nó lại đột nhiên làm khó dễ, trong chốc lát đem Bính Hỏa Chân Lôi phát huy sức mạnh tột đỉnh, bao vậy Nam Cung Tuệ ở trong vòng lửa đó.

    Bính Hỏa Chân Lôi này trong không trung hóa thành không biết bao nhiêu con hỏa hổ nhỏ, giống như những con hỏa hổ vậy, muôn hình vạn trạng, cứ thế tấn công Nam Cung Tuệ.

    Tấm áo bào trắng của Nam Cung Tuệ bị thiêu mất một khoảng, lộ ra da thịt trắng như tuyết.

    Nguy hiểm!

    Trong nháy mắt!

    “Là vị tiền bối nào gặp nguy ở đây?”

    Một tiếng quát lớn vang lên.

    Giọng nói này khiến Nam Cung Tuệ chợt nghĩ không biết có phải Lục Nguyên hay không.

    Nàng và Lục Nguyên cũng là chỗ quen biết, dù sao thì Lục Nguyên cũng là môn hạ của nàng một thời gian, thấy Lục Nguyên đến thì trong lòng có chút mừng thầm.

    Với thực lực của Lục Nguyên thì đối phó với con hỏa hổ này thực sự không khó.

    “Ta chính là Nam Cung Tuệ.”

    Nam Cung Tuệ nói lớn.

    “Thì ra là Nam Cung sư cô.”

    Lục Nguyên khẽ gật đầu : “Ta sẽ lập tức tới cứu.”.

    Nam Cung Tuệ vẫn đang ở trong vòng lửa, chưa kịp phản ứng gì thì phát hiện ra vòng lửa trước mặt trong nháy mắt đã bị thu lại.

    Lục Nguyên đã bắt đầu chiến đấu với con hỏa hổ rồi sao ?

    Nam Cung Tuệ nhìn thấy vậy liền nghĩ đến việc xem một trận đại chiến vô cùng hấp dẫn.

    Nàng cũng muốn xem Lục Nguyên đã tiến bộ được nhiều chưa.

    Kết quả là chỉ nhìn thấy con hỏa hổ kia đã lộn nhào trên mặt đất, con trên đỉnh đầu vị thanh niên mặc áo xanh Lục Nguyên một rừng kiếm quang đang hừng hực, tựa hồ như muốn thiêu đốt tất cả những gì xung quanh nó.

    “Con hỏa hổ này làm sao vậy?”

    Nam Cung Tuệ không khỏi kinh ngạc.

    “Chết rồi mà.”

    Lục Nguyên trả lời.

    “Đã chết rồi sao, nhanh như vậy à.”

    Nam Cung Tuệ không khỏi kinh ngạc.

    “Con hỏa hổ này mặc dù không mạnh, cũng chỉ có thực lực trường sinh thập trọng nhưng không sánh được với kiếm tiên trường sinh thập trọng, do vậy ra một đòn chết luôn cũng là chuyện thường mà.”

    Lục Nguyên nói.

    Nam Cung Tuệ lúc này không nói lên lời, con hỏa hổ chỉ suýt chút nữa đã giết chết ta mà dưới kiếm của Lục Nguyên chỉ một chiêu là đã không sống được rồi, cách biệt này quả là một trời một vực rồi.

    Ôi, năm đó Lục Nguyên là môn hạ của ta học Mật Kiếm thất thập nhị Thức, thực lực vẫn còn rất yếu, mới có mấy năm mà thực lực của Lục Nguyên đã tiến bộ nhanh tới mức ta không nhìn rõ cậy đại thụ che rợp trời rồi.

    Nam Cung Tuệ thích dùng cây so sánh với người, nhìn thấy Lục Nguyên nàng liền liên tưởng đến một loài cây.

    Thiên Tôn Mộc.

    Nghe nói loại cây này lúc mới đầu không khác các cây khác là mấy, nhưng tốc độ phát triển thì nhanh đến kinh người, sau đó thậm chí có thẻ cao tới hơn ba ngàn trượng, tán cây rộng hơn ba trăm trượng.

    Loài cây này có thể làm chủ cát hung phúc họa của cả một vùng rộng lớn, Nam Bắc đặt song song, mặt hướng về phía Tây Nam.

    Người như Lục Nguyên cũng giống cây Thiên Tôn Mộc này, tiến bộ nhanh đến mức kinh ngạc mà lại còn biết làm chủ cát hung phúc họa của một tiên môn.

    Có lẽ cây nhỏ Sở chưởng môn sẽ là sai lầm.

    Lục Nguyên có được những Xích Viêm chi khí này chỉ cảm thấy Xích Sắc kiếm quang trên đầu mình càng lúc càng mạnh, giống như một lò lửa đang cháy vậy, nhưng phải do nó biến thành Xích Đê kiếm đạo, cũng chỉ thiếu một cút nữa thôi là được rồi.

    Thực ra Lục Nguyên lúc này thấy có chút cổ quái, tại sao lại ở tầng bất tử thứ hai này, lại chỉ có Xích hệ yêu thú mới có thể trợ giúp mình luyện Xích Đế kiếm đạo còn Thổ hệ yêu thú lại không giúp mình luyện Xích Đế kiếm đạo được?

    Thực ra nguyên nhân cũng rất đơn giản, vào thời cổ đại, kiến mộc kết nối trời đất, những loài cây phân thành ngũ hành còn gốc Bất Tử này là là một chi của kiến mộc, chính là do Hỏa hành và Mộc hành tạo thành.

    Gốc của nó là Thổ hành còn cành lá chính là Hỏa hành.

    Nếu ăn cành là của cấy Bất Tử thì Hỏa hệ yêu thú ở trong đó tự nhiên có chứa đựng một chút, vì vậy có thể giúp Lục Nguyên luyện thành Xích Đế kiếm đạo; còn Lục Nguyen muốn luyện Hoàng Đế kiếm đạo thì rất đơn giản, chỉ cần lấy gốc của cây Bất Tử ra, còn nếu không thì không có khả năng thành công.

    Tất nhiên những căn do này hiện giờ Lục Nguyên vẫn chưa biết được.

    Sau khi Lục Nguyên cứu được người năm đó giúp mình luyện thành Mộc Chi Kiếm Ý- Nam Cung Tuệ liền quay sang cáo từ, đây chính là thời khắc quan trọng để luyện Xích Đế kiếm đạo, không thể chậm trễ được.

    Chỉ có yêu thú Hỏa hệ mới có tác dụng, tuyệt đối không thể để người khác cướp đoạt mất, nếu không mình sẽ oán trách mình khôn nguôi.

    Cao thủ độc kiếm tiên của Kiếm Tông Thạch Trùng Thiên dùng kiếm để nhắm ngay một con hỏa hầu thượng cổ, loại hỏa hầu thượng cổ này chiến lực cực mạnh, nhưng Thạch Trùng Thiên cùng không kém, đệ nhất cao thủ Kiếm Tông trường sinh cảnh là giả sao được.

    Thạch Trùng Thiên cũng phát hiện ra trong tầng bát tử thứ hai này chỉ cần giết được yêu thú hỏa hệ là sẽ xuất hiện một loại HỎa Chi Kết Tinh rất kỳ quái, hắn chưa nhìn thấy loại Hỏa Chi Kết Tinh này bao giờ, định đem về Kiếm Tông phân tích kỹ lưỡng.

    Thạch Trùng Thiên luyện Triêu Dương tâm pháp, Triêu Dương Nhất Khí Kiếm cho rằng Hỏa Chi Kết Tinh này chỉ e là sẽ nâng cao năng lực nhiễm hỏa hệ của mình, bất luận là về mặt pháp lực hay kiếm pháp thì mượn loại Hỏa Chi Kết Tinh này đều có thể có đưuọc sự nâng cao cực lớn.

    Thạch Trùng Thiên đang định ra tay thì trong tích tắc một thanh kiếm quang vụt lao tới, thanh kiếm quang đó như sóng biển như triều cường.

    Đợi tới khi kiếm quang tản hết ra rồi Thạch Trùng Thiên mới phát hiện ra con hỏa hầu thượng cổ đó biến mất rồi, còn nam nhân mặc áo xanh đó đang đứng đó, một thanh kiếm quang bay vào tay hắn, trên đầu hắn còn có một thanh Xích sắc kiếm quang đang hừng hực cháy.

    Chương 511-512: Đoạt quái

    Lục Nguyên!

    Hắn đến đây làm gì ?

    Đoạt quái?

    Thạch Trùng Thiên trợn mắt há mồm, mình bị đoạt mất quái rồi sao?

    Ta đưuòng đường là đệ nhất kiếm của Kiếm Tông mà lại bị đoạt quái sao.

    Trang thiếu chủ Âu Dương đến từ Vạn Xà sơn trang ở Đại Nguyên biết được, khoan thai đung đưa cây quạt, hắn vốn bàn bạc liên kết với đám yêu ma dưới lòng đất chuyện này, nói một ách chính xác thì thực lực của nước Tấn cao hơn nước Nguyên, do vậy nước Nguyên phải liên kết với đám yêu ma dưới lòng đất để chống lại nước Tấn, kết quả là vừa đúng lúc tiên môn chính đạo của nước Tấn đi công kích đám yêu ma dưới lòng đất, đồng thời Thánh Đế Đông Phương Yêu của đám yêu ma chết, tin tức này vừa truyền đến, coi như là một tin quan trọng, Âu Dương thầm nghĩ không ổn rồi, vốn dĩ muốn trở về nước Nguyên ngay, kết quả là gặp Bất Tử dược, Âu Dương biết được lúc quan trọng trong khi tấn công đại đạo cảnh, nếu mà có được Bất Tử dược thì đúng là vui mừng vô hạn nên hắn ở lại nơi này/

    Âu Dương biết người này.

    Ở nước Nguyên có tất cả tam quang có danh tiếng.

    Theo hắn được biết là tư nguyên Quang, nữ nhân Quang, bảo vật Quang.

    Bất luận là tư nguyên, nữ nhân hay bảo vật thì hắn đều muốn cướp đoạt hết, do đó hắn xưng là Tam Quang thiếu chủ.

    Gần đây hắn cũng phát hiện hỏa hệ yêu thú ở tầng thứ hai của cây Bất Tử này có chút cổ quái, sau khi giết thì sẽ xuất hiện kết tinh, có một số loại giống với loại mà thúc phụ đang tìm kiếm.

    Do đó bây giờ mà giết hỏa hệ yêu thú thì cực kỳ tốn sức, ví dụ lúc này vị Tam Quang thiếu chủ Âu Dương biết được có một con hỏa xà ở ngay trước mặt.

    Âu Dương biết được liền ha ha cười lớn, xòe cây quạt ra nói: “Xà nhi, xà nhi, bất luận ngươi là loại rắn gì thì cũng phải nghe lời ta, ai bảo ta là thiếu chủ của Vạn Xà sơn trang chứ.”

    Hắn vẫy nhẹ cái quạt, con hoă xà trước mặt hắn thần khí dao dộng, trong nháy mặt rơi vào tay hắn.

    Trong tích tắc, một thanh kiếm quang lao tới, thanh kiếm quang này như sóng như triều, như sông hóa biển, kiếm quang vừa bay qua thì con hỏa xà trường sinh cửu trọng đã bị cướp mất, đồng thời Xích Viêm Chi Kiếm cũng bị Lục Nguyên lấy đi.

    Một thanh niên trẻ tuổi mặc áo xanh ngậm lấy Xích Viêm Chi Kiếm rồi bay đi.

    Tam Quang công tử Âu Dương nhìn thấy mà há hốc mồm, mắt tròn mắt dẹt, hắn không ngờ được rằng hắn đường đường là Tam Quang công tử, cao thủ nổi tiếng đoạt tư nguyên, đoạt nữ nhân, đoạt bảo vật lại bị người ta đoạt lấy tư nguyên của mình ngay trước mặt, tỏng tức khắc lửa hận trào lên, nhưng kẻ mặc áo xanh đó đã bay đi xa rồi, Tam Quang công tử tức giận la lớn: “Ngươi dám đoạt quái của ta, ta sẽ cho ngươi biết sự lợi hại của ta.”

    Hắn nhớ kỹ hình dáng của kẻ mặc áo xanh này.

    Tam Quang thiếu chủ nổi tiếng đoạt quái lại lại đoạt quái tất nhiên là khó chịu vô cùng.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng, mình ở tầng Bất Tử thứ hai này điên cuồng đi đoạt quái, bất luận là cao thủ ở đâu cũng đều không nể mặt, không ngừng đoạt quái như vậy đến bay giờ đã đoạt đưuọc không biết bao nhiêu Xích Viêm Chi Khí, và cuối cùng cũng đã cảm thấy Xích Sắc kiếm đọa trên đỉnh đầu mình đã muốn thăng cấp rồi.

    Vậy nên Lục Nguyên ngồi xếp bằng lại chỉ thấy hỏa quang trên đỉnh đầu mình đang bập bùng vô tận đã mở rộng ra, hỏa quang đó lúc hợp lúc thu, lúc thu lại giống như lúc núi lửa đã bị tắt, lúc mở ra thì lại giống như ngọn nửa đang bộc phát, lại giống như Hồng Hoang hỏa hệ cự thú từ thời xa xưa tái thế, hỏa quang trên đỉnh đầu không ngừng biến hóa.

    Cũng không biết đã qua bao lâu, Lục Nguyên chỉ cảm thấy lượng nhiệt nóng bỏng truyền vào trong cơ thể sau đó ngưng tụ lại thành Xích Sắc kiếm quang.

    Luyện thành Xích Đế kiếm quang rồi.

    Ngũ đế kiếm đạo, mỗi cái đều có tác dụng riêng.

    Bạch Đế kiếm đạo có tác dụng là tốc độ của kiếm cực nhanh, Hắc Đế kiếm đạo có tác dụng là giảm bớt tốc độ của mọi vạy xung quanh, Thanh Đế kiếm đạo có tác dụng giải hàng vạn loại độc trong thien hạ, còn Xích Đế kiếm đạo lại có tác dụng là chỉ cần căng ra thì sẽ không ngừng phát ra những lò lửa cháy bừng bừng, tiêu tán của vàng lẫn sắt.

    Sau này những ám khí trong thiên hạ mà muốn ám sát Lục Nguyên thì cỉ cần trên đỉnh đầu Lục Nguyên có Xích Đế kiếm đọa thì toàn bộ những ám khí đó sẽ đều bị tiêu tan, đúng vậy, Xích Đế kiếm đạo chuyên để phá vỡ những loại ám khí nhỏ.

    Không thể xem thường thanh đế kiếm này được, trong giới tu tiên những người chuyên dùng ám khí cũng không ít, cái laoij ám khí pháp bảo, thậm chí còn có nước Đường chuyên dùng ám khí, một đất nước mà giới tu tiên toàn dùng ám khí.

    Lục Nguyên thở pháp, ngũ đế kiếm đạo đã luyện thành bốn cái rồi, chỉ thiếu Hoàng Đế kiếm đạo nữa thôi.

    Mà bây giờ ở lại đây cũng không có việc gì, xem ra phải đi vào trung tâm của tầng thứ hai Bất Tử này mới được, đi tìm cây Bất Tử.

    Đây chính là mấu chốt để ta lên được đại đạo cảnh.

    “Bác Vật Chí” tám cuốn!

    Có một ngọn núi, trên đó có cây Bất Tử, ăn vào sẽ thọ, xích có suối xích, uống ào sẽ không già.

    Mà Bất Tử lại ở trung tâm tầng thứ hai, có một tán cây đại thủ cheợp trời.

    Loại cây Bất Tử này một ngàn năm mới có thể nảy mầm, một vạn năm mới lớn thành một cây, một ngàn năm mới kết quả một lần, hiếm có lạ thường.

    Lục Nguyên nhìn từ xa đã thấy gốc cây, gốc cây này thật sự quá lớn, có lẽ cao đến mấy trăm trượng, hơn nữa còn phát ra hào quang màu đỏ nhàn nhạt, do đó từ xa có thể nhìn thấy rõ, Lục Nguyên dùng Liễu Vọng pháp thuật để nhìn, chỉ thấy cái góc cây này toàn màu đỏ, vỏ cây sần sùi, lồi lõm không bằng phẳng, nhìn từ xa tán cây giống như là cái lọng che trên xe, ở đó tựa như đang có đồ vật gì đó, giống như con chó màu đỏ, có cái giống người màu đỏ, lúc này lúc khác không rõ.

    Cây Bất Tử.

    Đây chính là cây Bất Tử, trong truyền thuyết, Tây Vương Mẫu đã trồng cây Bất Tử trên núi Côn Lôn.

    Lục Nguyên dùng Liễu Vọng pháp thuật nhìn, bây giờ Bất Tử dược sắp kết thành thành công rồi, cũng muốn xem Bất Tử dược hình dnags ra sao, nhưng nhìn trái nhìn phải đều nhìn không rõ vì bị quá nhiều cành là đỏ che hết rồi.

    Cũng được, xem ra phải đến gần hơn.

    Mặc dù đứng đây có thể nhìn thấy cây Bất Tử nhưng muốn nhìn thấy bộ dạng thất của cây thì còn phải một khoảng xa nữa.

    Đến đây đã rồi tính những chuyện khác sau.

    Lục Nguyên phát hiện ra mình đnag rất nóng lòng, đúng là việc quan trọng liên quan đến luyện thành đại đạo cnahr hay không thì nóng lòng cũng đúng thôi.

    Lục Nguyên ngự kiếm bay thẳng đến, càng ngày càng gần cây Bất Tử rồi, nhưng lúc này chàng phát hiện ra mình không có cách nào để đến gần cây Bất Tử.

    Cách cây Bất Tử một ngàn trượng thì có một loại ma thạch đen, loại ma thạch đen này là một trong những loại đá kỳ lạ trong thiên hạ, cao khoảng trăm trượng, hình tròn màu đen, mỗi ma thạch lớn như một căn phòng lại còn chuyển động không ngừng, phát ra những âm thanh như tiếng gió thổi mưa rơi, loại ma thạch này cũng cứng rắn như một tỏng những loại thạch đầu, hơn nữa ma thạch này nối tiếp ma thạch khác, bay lên cao cũng bị nó bay theo, cơ bản là không thể tiến vào trong được.

    Không đúng, nhất định có cách tiến vào trong, nếu chỉ toàn là ma thạch thì không thể vào được.

    Lục Nguyên rất nhanh phát hiện ra một chỗ rỗng, giống như một cánh cửa vậy.

    Nhưng chỗ đó sớm đã có một đám người đứng.

    Đám người của Côn Lôn tiên môn.

    Người đứng đầu trong số đó là Diễm Quang kiếm tiên Nhiếp Thần Phong.

    Ngay bên cạnh là người của Thiên Cơ tiên môn, Lục Nguyên đến chào hỏi mà hỏi xem có chuyện gì đang xảy ra, một người của Thiên Cơ tiên môn nói: “Ở đây để đến cây Bất Tử, có tất cả bốn cảnh cửa có thể đi vào, bây giờ đã bị tắc ở đây rồi.

    Phân ra thành người của Võ Đang tiên môn, Côn Lôn tiên môn, Thanh Thành tiên môn rồi Kiếm Tông của Hoa Sơn tiên môn, những đám nguwoif này đã phong tỏa hết các cánh cửa rồi.”.

    Người của Thiên Cơ tiên môn này nhún vai: “ Còn về nguyên do ấy à, rất đơn giản, số lượng của Bất Tử dược có hạn, thậm chí có khi chỉ có một, ít người đi một chút thì tốt.”

    Lục Nguyên trong chốc lát là hiểu được chuyện gì đnag xảy ra.

    Bốn chủ lực tiến vào khu cây Bất Tử, vốn là có bốn tiên môn thượng đẳng, chỉ là Hoa Sơn tiên môn có một số người độc bá của Kiếm Tông thôi, vì cái Bất Tử dược này để lên được đại đạo cảnh mà đấu đá tranh giành thì cũng là bình thường thôi.

    Thực ra ở tầng bất tử thứ hai những người bị tổn thất cũng không nhiều.

    Không phải vậy nghĩa là Bất Tử địa ở tầng thứ hai không khó, về cơ bản là như thế này.

    Tầng Bất Tử thứ nhất thực lực của một con yêu thú không mạnh nhưng lại kết thành bầy, số lượng rất nhiều, đây chính là khảo sát việc hợp tác của cả đội.

    Tầng Bất Tử thứ hai, thực lực của mỗi con yêu thú mạnh lên không ít, thường xuất hiện yêu thú trường sinh thập trọng, nhưng số lượng không nhiều, cơ bản là thường xuất hiện từng con một, đây là khảo sát thực lực của từng người.

    Đơn giản mà nói thì chỉ cần thực lực đạt tới trường sinh thập trọng thì cũng không khó để di vào khu vực trung tâm của tầng thứ hai, còn những trường sinh cửu trọng may mắn thì cũng có cơ hội tiến vào khu vực trung tâm của tầng thứ hai.

    Nói một cách chính xác thì mức độ khó ở tầng thứ nhất đã đào thải đi rất nhiều người, còn độ khó của tầng thứ hai là đoạt Bất Tử dược, mức độ khó không cao như tầng thứ nhất.

    Người của Côn Lôn tiên môn không còn nghi ngờ gì là họ may mắn.

    Lúc ấy có thể đi vào tầng thứ nhất của khu Bất Tử cuối cùng có bảy cái dọa địa nhai.

    Mà tới được bên ngoài cây Bất Tử lại bị chặn cửa, những thứ vứt bỏ cũng nhiều. tất nhiên may mắn cũng là một phân.

    Thực lực cũng là một phần. v

    Nhiếp Thần Phong chống tay sau người, năm vị tu tiên giả của Côn Lôn tiên môn cũng đa phần như vậy.

    Côn Lôn tiên môn tuy xếp thứ ba nhưng luôn môn giành lấy vị trí thứ nhất, thư hai trong thượng đẳng tiên môn, do vậy mà trước nay luôn tích cóp thực lực, trường sinh cảnh nhiều.

    Nhiếp Thần Phong chống tay mà đứng, bây giờ chỉ đợi lúc cây Bất Tử kết thành thì lập tức sẽ đoạt lấy Bất Tử dược.

    Bất Tử dược!

    Bất tử dược! nghe nói Bất Tử dược có thể tăng lên hai phần thành công để luyện thành địa đạo cảnh.

    Hai mươi phần trăm!

    Hai mươi phần trăm cơ hội, quả là hấp dẫn.

    Nhiếp Thần Phong liên tục cọ cọ đầu lưỡi của mình, trong lúc hắn ta đnag trầm tư suy nghĩ thì đột nhiên phát hiện ra trước mặt hắn có một người đứng đó mà lại là Quân tử kiếm Phương Nho, hắn cũng đến bên ngoài cây Bất Tử nhưng đáng tiếc là cánh cửa đã bị tắc lại, trong bốn cánh cửa này thì thực lực của Võ Đang tiên môn cũng bình thường, nhưng lại có Võ Đang kiếm trận rất khó đối phó, là cánh cửa khó đối phó nhất.

    Kiếm Tông cũng có nhiều người đứng dó, trong đo Thạch Trùng Thien đã từng thắng hắn, do đó hắn không xông vào bên đó.

    Cuối cùng là cánh cửa mà Thanh Thành tiên môn thủ ở đó và cánh của Côn LÔn tiên môn đứng, trong hai cánh cửa đó, hắn liền chọn cánh này.

    Nhiếp Thần Phong sớm thấy Phương Nho liền cười lớn: “Hoa Sơn Bắc Phong chi chủ Phương Nho, rất tốt, hom nay ngươi đã xông đến đây thì để ta đánh bại ngươi đã, để Bắc Phong các người mất mặt.”

    Hắn vô cùng đắc ý, hắn hận Bắc Phong của Hoa Sơn đến tận xương cốt, hận không thể giết chết hết Bắc Phong.

    Mà bây giờ Phương Nho đã ở đây, chỉ cần đnáh bại được Phương Nho, làm nhực hắn thì quả là một chuyện vô cùng sảng khoái.

    Nhiếp Thần Phong ha ha cười lớn: “Lại đây, hôm nay chúng ta một đấu một, đến đây mà đối phó ta.”

    Chỉ thấy trong tay hắn đã xâu một chuỗi lò lửa đập về phía mình, Phương Nho tay dùng Hạo Nhiên linh kiếm xoay ngược lại, dùng quân tử kiếm để đấu với hắn.

    Nhưng Hỏa Diễm Châu trong tay Nhiếp Thần Phong không phải là vật thường, nó không ngừng thiêu đốt kiếm khí, chỉ muốn đốt thẳng đến cánh tay cầm kiếm của Phương Nho, đây là loại Hỏa Diễm pháp bảo gì vậy, Phương Nho liền vừ lùi vừa tránh, tay đã buông kiếm xuống bay xa nhưng ngọn lửa đó vẫn không ngừng hướng lên không trung muốn thiêu đôt Phuong Nho .

    Lúc Phương Nho dang tìm cách tránh ngọn lửa này thì thoắt cái Nhiếp Thần Phong đẽ đến trước mặt Phương Nho, tay hắn cầm một thanh kiếm cực ngắn nhưng ngay lập tức lại hóa ra thật dài chính là một pháp bảo co duỗi khác, trong nháy mắt đâm vào vai Phương Nho: “Ta đã nói rồi, Phương Nho, lầm nay ta sẽ làm ngươi không còn mặt mũi nào nữa.”

    “Thân là ngươi của Bắc Phong Hoa Sơn chính là bất hạnh lớn nhất đời của ngươi.”

    “Thân là phong chủ của Bắc Phong Hoa Sơn lại càng là bất hạnh trong nỗi bất hạnh của ngươi.”

    “Hoa Sơn Bắc Phong đúng là một dãy núi buồn cười.

    Phương Nho, hôm nay ta muốn ngươi phải chịu nhục, để cả thế giới này biết rằng Bắc Phong chỉ là một truyện cười mà thôi.

    Ta muốn ngươi thua, thua tới mức không còn mặt mũi nào nữa.

    Ha ha.

    Phong chủ của Bắc Phong mất mặt, chỉ e là sẽ trở thành mất mặt nhất trong các tiên môn, ta sẽ đánh cho người của BẮc Phong không còn mặt mũi nào nữa.”

    Lúc đó Nhiếp Thần Phong vô cùng sảng khoái, đúng là không còn gì sảng khoái hơn nữa.

    Nhiếp Thần Phong đang hả hê truy sát Phương Nho, hắn rát muốn chứng kiến Phương Nho chạy trốn khắp nơi, bộ mặt khổ sở của Phương Nho.

    Nhưng đáng tiếc cho hắn, Phương Nho là người biết rõ mình chết nhưng vẫn vô cùng bình tĩnh, quân tử kiếm không phải là danh hiệu giả, Nhiếp Thần Phong lại càng phẫn nộ.

    Nhiếp Thần Phong có năm loại pháp bảo nổi tiếng nhất, hắn cũng có một danh hiệu là Ngũ Bảo đạo nhân.

    Thứ nhất là THân Súc linh kiếm, thân kiếm có thể co lại hoặc duoix da, so với kiếm ý thì biến hóa linh oạt hơn rất nhiều, khiến đổi thủ khó mà phòng vệ.

    Chính thanh kiếm đó đã đả thương Phương Nho, khiến Phương Nho muốn thoát khỏi kiếp nạn này cũng khó.

    Trong nháy mắt, một thanh kiếm xuất hiện như thiên ngoại hàng lâm, chém vào thanh Thân Súc linh kiếm của Nhiếp Thần Phong, thanh Thân Súc linh kiếm mặc dù biến hóa khôn lường nhưng lại có một nhược điểm là chỉ cần bị đánh trúng thì nó không thể co duỗi được nữa, hơn nữa trng tức khắc không thể hồi phục được, Thân Súc kiếm có mối tương quan máu thịt với Nhiếp Thần Phong.

    Thanh kiếm này thật là trùng hợp quá, Nhiếp Thần Phong nhất thời lại cảm thấy vô cùng khó chịu.

    Chương 513-514: Huyền Âm Tụ Độc Phiên

    Nhiếp Thần Phong phản ứng lại khá nhanh, ngoài biệt hiệu Diễm Quang kiếm tiên ra còn được gọi là ngũ bảo kiếm tiên vì hắn có năm thanh pháp bảo. thanh pháp bảo thứ hai của hắn là Nam Minh Ly Hỏa kiếm, thanh kiếm này của hắn vừa xuất ra từ trong tay áo thì lập tức đã nhằm thẳng vào đối thủ.

    Nhưng đối thủ của hắn cũng rất cao minh, không né không tránh, trở tay một kiếm uy lực của hỏa hoàng thiên uy chói chang, đẩy Nam Minh Ly Hỏa ngược trở lại, khiến Nhiếp Thần Phong không thể ngờ được, lập tức lấy ra ba thanh pháp bảo CỬu Thiên Thập Địa Phá Ma Thần Lăng, nó có tổng cộng tám mươi mốt thanh, do Bắc Cực Vạn Đới Hàn Băng luyện thành, không có chút Hàn Băng chi khí, một khi vung ra thì trừ khi đồng thời phá vỡ, còn không không có cách nào phá được, chính là pháp bảo nổi tiếng của Nhiếp Thần Phong.

    Hắn dùng thanh pháp bảo này mà tỏng lòng có phần vô cùng tự đắc, kết quả là đối thủ trở tay một kiếm thì lập tức có một âm thanh vang lên, đâm lien tiếp vào tám mươi mốt kiếm, tám mươi mốt thanh kiếm đó lại vừa vặn đâm phá Ma Thần Lăng.

    Pháp bảo thứ tư của Nhiếp Chính Phong phải thổi mới lấy ra, kết quả là bị đối thủ chém rụng.

    Ngay lập tức làm Nhiếp Thần Phong hoảng sợ, không chút do dự lmaf lấy ra thanh pháp bảo thứ năm là một Diễm Quang Song Luân, dùng để đi, bây giờ hắn đã sợ tới mức run như cầy sấy rồi, đây rốt cuộc là ai chứ, vừa ra tay là phá bốn pháp bảo ta ưng ý nhất, trong trường sinh cảnh, ai có thể làm được như vậy?

    Kết quả hắn đang muốn đũng Hỏa Quang song Luân để chạy thì một thanh kiếm đen như màu nước cống bay ra, mặc dù hắn tránh được nhưng thanh kiếm đó đã đâm vào vai phải của hắn, xuyên qua vai.

    Khoa trương cho lắm vào!

    Thật không thể tưởng tượng được!

    Không thể tưởng tượng được năm pháp bảo của Nhiếp Thần Phong nổi tiếng, trong đó có Diễm Quang Song Luân, được xưng là người nhanh nhất trong trường sinh cảnh, kết quả là chỉ trong chốc lát đã bị đối thủ phá hết, đến Diễm Quang Song Luân cũng bị phá, Nhiếp Thần Phong cũng bị đâm trúng một nhát.

    Cái này, rốt cuộc là ai đã ra tay?

    Sao lại lợi hại như vậy được! phá quá chi là nhanh!

    Chỉ trong tích tắc!

    Đây là người phương nào?

    Một người ra tay liền phá hết năm bảo vật của Nhiếp Thần Phong Ngũ Bảo đạo nhân.

    Hơn nữa chỉ trong tích tắc mà thôi.

    Phương Nho thầm đoán được ra một người, nhưng không dám xác định.

    Nhưng sau khi á được ngũ bảo, đả thương Nhiếp Thần Phong thì người đó xuất hiện.

    Xiêm y màu xanh, khuôn mặt có phần anh tuấn, phong thái ung dung, tay phải thon dài và trắng cầm thanh kiếm, tay trái cầm hồ lô rượu.

    Lục Nguyên!

    Khi người ra tay phá hết năm bảo kiếm của Nhiếp Thần Phong lộ diện, mọi người mới nhìn kĩ, thì ra đây là Lục Nguyên của Bắc Phong, sớm đã nghe tiếng Lục Nguyên thực lực rất mạnh, trong trận chiến chống mười vạn yêu ma ở Hoa Sơn đã có được chiến tích khá lớn, nhưng thực sự thì trước nay chưa nghĩ tới Lục Nguyên lại mạnh như vậy, chỉ có vài đường kiếm mà đã phá được ngũ bảo của Nhiếp Thần Phong.

    Sau khi đáp xuống đất, Lục Nguyên liền chào hỏi Phương Nho: “Phương sư thúc, vừa nãy thúc giúp cháu hồi phục pháp lực, pháp lực của cháu đã hồi phục được bảy tám phần rồi, nếu không không thể thắng được Nhiếp Thần Phong, là sư điệt cháu đã đắc tội thì hãy để cháu đối phó với người này, xem xem Bắc Phong của chúng ta rốt cuộc có người hay không?

    Hay là lại trở thành người ngoài rồi cười Hoa SƠn chúng ta.”

    Lục Nguyên tất nhiên đang nói hưu nói vượn, pháp lực của Lục Nguyên luôn ở mức hơn chín phần, chẳng khi nào dưới chín phần cả, lại càng không cần Phương Nho truyền pháp lực cho chàng, nhưng nói như vậy là để mọi người biết rằng lúc đó Phương Nho thua không phải vì thực lực của Phương Nho không đủ đấu lại mà vì tạm thời không kịp hồi phục.

    Phương Nho cũng không phải kiếm tiên bình thường, đây là phong chủ Bắc Phong, là bộ mặt của Bắc Phong.

    Phương Nho vốn định phản bác, với tính tình của hắn thì cũng như vậy, chỉ là sau khi làm chủ Bắc Phong vì có những việc phải lấy đại cục làm trọng, trước đây kiên cường không bao giờ lùi bước, nhưng không hiểu sao trong quá trình thay đổi thì tính cách cũng thay đổi. vì bộ mặt của Bắc Phong cũng chỉ có cách này thôi.

    Những người khác không biết có biết Lục Nguyên có nói hươu nói vượn hay không, nhưng những người chứng kiến sự việc cũng chỉ có vài người, mà Lục Nguyên nói ra những điều đó thì chỉ cần chàng thắng được Nhiếp Thần Phong là bộ mặt của Bắc Phong coi như đã được bảo vệ chắc chắn rồi.

    Làm xong những việc này, Lục Nguyên bình thản nhìn về phía Nhiếp Chính Phong nói: “Vậy, Nhiếp sư thúc, ta muốn tới thỉnh giáo.”

    “Nghe nói Nhiếp sư thúc ở Côn Lôn có pháp bảo lợi hại lắm, không lẽ là đống sắt vụn vừa nãy sao?

    Nhưng mà đám vụn đó không đủ để sư điệt chơi.”

    “Hy vọng Nhiếp sư thúc không để ta thất vọng.”

    “Hay là Côn Lôn tiên môn chỉ dùng sắt vụ thôi?”

    “À, sư thúc, người yên tâm, ta hôm nay nhất định sẽ không hung hăng mà làm nhục người, chỉ là hôm nay sẽ đánh cho người bò ra đất mà tìm răng thôi.

    Tất nhiên nếu bò ra đất mà tìm răng thì nhất định sư điệt ta sẽ thất thủ, ta nhất định sẽ không nghĩ rằng sư thúc người đến kẻ làm sư điệt như ta ra vài chiêu vài thức cũng không đỡ được, tới lúc đó ta thành thật xin lỗi.”

    Lục Nguyên thản nhiên nói.

    Vẻ mặt này cũng không phải là vẻ mặt thản nhiên như bình thường.

    Những lời này nói ra cơ hồ như muốn cười ngược lại.

    Chỉ cần là những người không có liên quan gì đến Côn Lôn tiên môn thì đều sắp cười bò ra rồi.

    Đây đúng là quả báo, quả báo này đến cũng nhanh thật.

    Lúc trước Nhiếp Thần Phong còn hung hăng nói muốn làm nhục Phương Nho, làm Bắc Phong mất mặt, nhưng bây giờ người bị mất mặt lại là Nhiếp Thần Phong, là Côn Lôn.

    Vừa rồi chỉ tùy ý xuất vài đường kiếm đã phá hết toàn bộ năm pháp bảo của Nhiếp Chính Phong, điều này mọi người đều thấy là sự thật.

    Sắc mặt của Nhiếp Thần Phong lúc xanh lúc đỏ, nói với Lục Nguyên: “Được, ngươi được lắm.

    Ta muốn ngươi đại bại cuốn chiếu mà về.”

    Nhiếp Thần Phong này còn ăn nói hàm hồ được nữa, vừa nãy việc năm pháp bảo của hắn mọi người đều thấy rất rõ, trong lúc mọi người đang nghĩ như vậy thì Nhiền Thần Phong đã đem ra một pháp bảo.

    Thanh pháp bảo này vừa xuất hiện thì chỉ nhìn thấy một mặt đại kỳ đang bay phần phật, bên trên viết một chữ Âm cực lớn.

    Đây là Huyền Âm Tụ Độc Phiên.

    Năm đó ở Côn Lôn có một vị thất bảo chân quân Triệu Cầu Nhất, vị thất bảo chân quân này cũng là một người tuyệt thế, ba ngàn năm trước là đệ nhất ở nước Tấn, đã từng tung hoành ngang dọc mấy trăm năm mà không có địch thủ.

    Vị thất bảo chân quân này có bảy thanh pháp bảo, hiệu là Thiên Địa Thất Bảo.

    Năm đó Thất BẢo Chân Quân mang theo thất bảo bên mình chưa thua trận nào, chỉ lúc pháp lực chưa thành thì bại trong tay sư tổ đời thứ hai của BẮc Phong Hoa Sơn.

    Chỉ một lần bại cũng xem như là tuyệt đường.

    Mà Thất Bảo Chân Quân có bảy thất bảo, trong đó có Huyền Âm Tụ Độc Phiên, chính là dùng uế khí hàng ngàn vạn năm của sinh hồn và địa phế của hàng ngàn vạn con gấu, thêm vào hơn vạn loại độc tố mà tạo thành.

    Có tất cả tám mươi mốt mặt, tám mươi mốt mặt này một khi mở ra thì có thể thấy độc khí cuồn cuộn, sát khí nổi lên và từ đó phát tán ra, chỉ cần bị nó ngắm vào thì dù có chạy lên trời hay chui xuống dưới đất cũng không thoát được các độc tố, đúng là một loại tà bảo, vốn những người ở tiên môn chính đạo mà dùng loại tà bảo này thì sẽ bị dị nghị, thậm chí bị tông lão trừng phạt.

    Tuy nhiên năm đó Thất Bảo Chân Quân tung hoành ngang dọc, không ai trấn áp được, sau đó lưu tà bảo này lại, về cơ bản thì giới tu tiên cả nước Tấn cũng chấp nhận tà bảo này là một pháp bảo của Côn Lôn, người của tiên môn chính đạo cũng có thể dùng.

    Nhiếp Thần Phong ăn nói hàm hồ như vậy quả là có lý do, lúc này đã dùng loại tà bảo Huyền Âm Tụ Độc Phiên, hơn nữa lại còn là một trong bảy pháp bảo của Đệ nhất Tấn quốc năm đó, chỉ nhìn thất độc khí cuồn cuộn hòa thành làm một mà phát ra thì quả thực là chấn dộng thiên địa.

    Mọi người có mặt ở đó đều vô cùng kinh ngạc , tuyệt đối không ngờ được Nhiếp Thần Phong lúc này lại có thể dùng loại pháp bảo này.

    Khó trách hắn dám nói như vậy, dám nói Lục Nguyên phải đại bại dưới tay hắn.

    Lục Nguyên mặc dù rất mạnh nhưng đối phó với kẻ dùng loại pháp bảo này thì chưa chắc đã thắng được, khả năng thua là rất lớn.

    “Người của Hoa Sơn này phải để hăn ta nếm thử sự lợi hại của Côn Lôn chúng ta.”

    Đệ nhị Côn Lôn tiên môn Chu Trường Phát quát, đây là một vị tu tiên giả trường sinh thập trọng, chỉ thấy hắn vẫy tay cũng xuất hiện một loại pháp bảo, trong tay hắn xuất hiện một cái hộp trắng cực lớn, nhìn thấy cái hộp này, mọi người ở đó bất luận là ai cũng đều phải há hốc mồm kinh ngạc.

    Bạn đoán xem cái hộp này là gì?

    Đây chính là Bạch Mi chân hạp, nghe nói chính là của vị Thất Bảo Chân Quân, chính là bắt sống một con yêu ma bạch hồ đại đạo cảnh trên đỉnh núi, dùng lông của nó để luyện thanhfm gọi là Bạch Mi Châm.

    Trong đó có ba vạn ba ngàn sáu trăm năm mươi chín sợi Bạch mi châm, chỉ cần một sợ bay lên người là khí huyết sẽ lưu thông ngược lại, đâm thẳng vào tim, lợi hại vô cùng.

    Đây là một trong bảy pháp bảo của Thất Bảo Chân Quân.

    “Ha ha, nếu muốn đánh thì tới đi, để ta xem sự lợi hại của ngươi.”

    Đệ tam Cao Minh của Côn Lôn tiên môn nói lơn, trên đỉnh đầu người nayfchir thấy một thanh bạch quang xuất hiện, bạch quang này nổi trên bầu trời rồi dàn dần hóa thành một tờ giấy, tờ giấy này được gọi là Vạn Kiếm Trận Đồ,là một trong bảy thất bảo, năm đó Thất Bảo Chân Quân thu nạp vô số kiếm pháp rồi phong ấn vào trong tờ giấy này, nên gọi là Vạn Kiếm Trận Đò, một khi nó mở ra thì trong nháy mắt đối thủ bị vây lấy, vạn chiêu kiếm pháp trong đó sẽ tấn công đối thủ, khiến đối thủ đnag sống sờ sờ cũng bị chết trong đó.

    “Chỉ là một tiểu bối của Hoa Sơn mà cũng dám đối đầu với chúng ta.”

    Người thứ năm của Côn Lôn tiên môn lên tiếng, trên đỉnh đầu hắn có một trận đồ năm sáu màu sắc. trận đồ năm màu sáu sắc này dần hóa thành hình.

    Năm đó Thất Bảo Chân Quân có một trận pháp gọi là Thập Tam Môn Ác TRận, tình quan thất niệm, dự giới lục ma, ảnh nhân tâm trí, hựu nhân nhập ma.

    Nó có mười ba ác trận chính là những trận mà trận đồ này đem ra, cũng là uy lực không giống với suy nghĩ phàm tục.

    “Đúng là tìm đường chết.”

    Người thứ năm của Côn Lôn tiên môn cười lớn, hắn đeo một thanh linh kiếm, trên đó mập mờ long báo nhị hình bàn toàn không tản đi, long phi phàm vật, trong linh kiếm sẽ xuất hiện một thanh Long Chi ẢNh, chính là thiên long hóa âm linh kiếm.

    Thiên Long Hóa Âm linh hoa, một khi mở ra tốc độ nhanh như âm thanh.

    Đúng vậy, chính là vận tốc âm thanh.

    Đây mới là kiếm có tốc độ chậm nhất, nghe nói chỉ cần pháp lực càng cao thì tốc độ sẽ càng cao, sau cùng nhanh tới mức không thể tưởng tượng nổi, đến mức gặp người chém người, gặp phật chém phật.

    Đây cũng là một tỏng bảy pháp bảo.

    Hiện tại Côn Lôn tiên môn có sáu người, người cuối cùng không có pháp bảo gì vừa ý, nhưng năm người trước trong môn phái luôn được xem trọng, có chỗ dựa, thậm chí có người đã được định là chưởng môn của đời sau, do đó pháp bảo của họ rất tốt, còn lần này là vì Côn Lôn tien môn muốn ở trước mawth các tiên môn khác lộ ra thế mạnh của mình nên dễ dàng lấy ra năm pháp bảo đó.

    Huyền Âm Tụ Độc Phiên, Tam Vạn Tam Thiên Lục Bách Ngũ Thập Cửu Căn Bạch Mi Châm, Vạn Kiếm Trận Đò, Thập Tam Môn Ác Trận, Thiên Long Hóa Âm Linh Kiếm.

    Năm pháp bảo này đều là năm tỏng số bảy pháp bảo của Thất Bảo Chân Quân tung hoành ngang dọc khắp nước Tấn năm đó.

    Nghĩ lại năm pháp bảo ba ngàn năm trước thực sự khiến nguời ta nghe thấy là kinh thiên động địa.

    Mà bây giờ năm pháp bảo đó cũng đã được mang ra.

    Pháp bảo, đều có bảo quang riêng của chúng.

    Pháp bảo uy lực càng lớn thì bảo quang càng mạnh.

    Mà năm cái pháp bảo này bảo quang đều hướng thẳng lên trời xanh.

    Mọi người đều đã thấy Lục Nguyên một kiếm phá tan những pháp bảo mà Nhiếp Thần Phong cầm trong tay, lại nghĩ đến Lục Nguyen hành động lúc mười vạn yêu ma tấn công nên năm người này không chút khách khí, dùng thủ đoạn mạnh nhất, dùng những di bảo của tiền bối từ hơn ba ngàn năm trước để lại để đối phó với Lục Nguyên.

    Nhiếp Thần Phong ha ha cười lớn nhìn về phía Lục Nguyên: “ LỤc Nguyên, tiềm lực, thực lực của Côn Lôn tiên môn bây giờ ngươi sẽ được thấy.”

    “Đắc tội với người của Côn Lôn tiên môn chúng ta thì chỉ có bại mà thôi, hơn nữa lại còn thân bại danh liệt.”

    “Ngươi, Lục Nguyên, ta vốn chỉ định làm nhục Phương Nho, nhưng bây giờ ta lại muốn làm nhục cả hai người các ngươi.”

    “Lục Nguyên, ngươi thành danh chưa được bao lâu mà đã đắc chí, bây giờ đã đến lúc ngươi chìm thuyền rồi.”

    Nhiếp Thần Phong hung hăng nói, lúc này hắn thấy vô cùng khoái chí, vừa nãy bị bại dưới kiếm của Lục Nguyên bây giờ có thể lấy ra năm di bảo của tiền bối.

    Pháp bảo thực ra cũng có phân cấp.

    Phân cấp từ pháp bảo cấp một đến cấp chín, cấp một là thấp nhất, cấp chín là cao nhất.

    Nhiếp Thần Phong lúc

    trước dùng pháp bảo chỉ cùng lắm là cấp bốn, còn bây giờ là pháp bảo cấp tám, chỉ cách pháp bảo cao nhất có một cấp, mà pháp bảo từ cấp bốn đến cấp tám là cả một khoảng cách lớn, Côn Lôn tiên môn giỏi nhất là việc dùng pháp bảo, Nhiếp Thần Phong đã biết được khoảng cách một trời một vực này.

    Vòng ngoài cây Bất Tử, năm vòng bảo quang chiếu thẳng lên tận trời xanh.

    Nhiếp Thần Phong cười đắc ý.

    Pháp bảo phân thành chín cấp.

    Pháp bảo cấp thứ chín là cấp hủy thiên diệt địa.

    Mà cấp thứ tám thì chỉ sau cấp hủy thiên diệt địa ấy một cấp.

    Sự lợi hại của cấp thứ tám khiến người ta vừa nhìn đã nổi da gà.

    Ở giới tu tiên nước Tấn pháp bảo cấp ít vô cùng vô cùng ít, còn cấp thứ tám thì cũng không có nhiều, mỗi pháp bảo ở cấp thứ tám đều là những pháp bảo danh chấn thiên hạ.

    “Đây chính là pháp bảo cấp thứ tám.”

    “Chính là năm trong bảy pháp bảo của Thất Bảo Chân Quân Triệu Cầu Nhất.”

    “Huyền Âm Tụ Độc Phiên, Tam Vạn Tam Thiên Lục Bách Ngũ Thập CỬu Căn Bạch Mi Châm, Vạn Kiếm Trận Đồ, Thập Tam Môn Ác Trận, Thiên Long Hóa Âm Linh Kiếm, trời ơi, năm pháp bảo này xuất hiện rồi.”

    Chương 515-516: Huyền Minh Hóa Long quyết

    “Lục Nguyên hết đời rồi.”

    “Lúc này đúng là hắn có vẻ phải chìm thuyền rồi.”

    “Nội tình của Côn Lôn tiên môn quả thực là vô cùng phong phú.”

    “Năm pháp bảo này thực ra chỉ cần xuất ra một cái thôi là đã đủ đánh thắng Lục Nguyên.”

    “Cũng chưa chắc, Lục Nguyên thực lực khá là cao, vừa nãy một kiếm thôi mà phải nói là một kiếm vô cùng tuyệt diệu, nếu mà chỉ có một pháp bảo thì Lục Nguyên cũng có đến hai phần thắng được.”

    “Nhưng mà bây giờ cả năm cái đều xuất hiện, Lục Nguyên chắc chắn không có chút hi vọng nào rồi.”

    Lúc này, những tu tiên giả trường sinh cửu trọng, thập trọng tập trung ở cánh cửa đó đều đang bàn ra tán vào, đạt đến thực lực tường sinh cửu trọng, thập trọng thì đều sống vài trăm năm rồi, nhãn lực cũng cao minh hơn người thường.

    Chính là vì sống lâu như vậy nên đều biết được pháp bảo trên đầu của năm người bọn Nhiếp Thần Phong đáng sợ đến cỡ nào.

    Đối diện với năm pháp bảo này, Phương Nho liền quát lớn: “Lục Nguyên, ngươi mau chạy đi, ngươi cũng không kịp lấy Bất Tử dược đâu, với tiềm lực của ngươi thì nhất định sẽ đạt đến đại đạo cảnh, chỉ cần luyện vài chục năm nữa thôi.”

    Lục Nguyên lắc đầu: “Tất nhiên ư, đợi đến khi ta phá được đã.”

    Câu nói đó khiến Nhiếp Thần Phong cười lớn: “Đúng là một tên tiểu bối không biết sống chết.

    CŨng được thôi, ta sẽ giúp ngươi chết một cách vui vẻ.”

    Thần thức của hắn lập tức tản ra, Huyền Âm Vạn Độc Phiên trên đầu hắn lập tức hóa thành tám mươi mốt mặt, nhốt Lục Nguyên vào trong đó.

    Một mặt của Huyền Âm Vạn Độc Phiên vừa mở ra thì tất cả những người có mặt ở đó đều bị nhốt vào trong.

    Cả trời đất lập tức bị bóng đen bao phủ.

    Không nhìn thấy trời đất đâu nữa.

    Giữa trời đất chỉ còn lại lá cờ lớn tám mươi mốt mặt màu đen này thôi.

    Từ tám mươi mốt mặt đó phát ra những làn khói đen cuồn cuộn, tám mươi mốt làn khói đó giống như tám mươi mốt con rắn lớn đen kịt trên bầu trời.

    Tám mươi mốt con rắn này con nào cũng đều mọc ra những cái vảy, rõ ràng đều là mọc ra một cái đầu gà đang hóa rắn trong con Vạn Độc xà đó.

    Tám mươi mốt con Vạn Độc Vương Xà, che bầu trời che luôn cả mặt trời, thậm chí vài con còn bắt đầu hòa hợp lại với nhau, hóa thành những con thuồng luồng. lúc đó ngoài Lục Nguyên ra còn có sáu, bảy người có thực lực trường sinh cửu tọng, thập trọng bị nhốt ở trong góc, chỉ bị ảnh hưởng chút ít của dư âm, thậm chí còn không có con Vạn Độc Vương Xà nào tấn công bọn họ mà họ cũng đã cảm thấy độc khí đang bủa vây quanh người, khó chịu vô cùng.

    Huyền Âm Vạn Độc Phiên quả là lợi hại, không hổ danh là pháp bảo cấp tám, nếu thế này ngoài đại đạo cảnh ra thì tất cả mọi người đều chết chắc.

    Điểm mạnh nhất của Côn Lôn tiên môn là có thế mượn pháp bảo để nâng cao chiến lực, điểm này thì không tiên môn nào sánh bằng.

    Lục Nguyên hết đời rồi!

    Những người đứng xung quanh đều thầm nghĩ vậy.

    Cao Minh có thực lực trường sinh thập trọng ở Côn Lôn tiên môn đó trên đầu có Bạch Quang Vạn Kiếm Trận Đồ đang di chuyển trên không tủng, hắn vừa vẫy tay liền mở Vạn Kiếm Trận Đồ ra, khi mở ra thì thanh thế không lớn như tám mươi mốt cây Huyền Âm Vạn Độc Phiên, chỉ nhìn thấy một vòng bạch quang bay qua thì đã cuốn lấy Lục Nguyên bay đi.

    Vạn Kiếm Trận Đồ này vừa mới xuất hiện thì bên cạnh Lục Nguyên đã có hàng vạn chuẩn chiêu kiếm đang dao động, có chút muốn đả thương người đang ở dưới vạn loại chiêu kiếm này.

    Bảy người khác ở hiện trường không ai là không có thực lực kinh người cả, phần lướn kiếm thuật đều vô cùng tuyệt vời, còn không học kiếm thuật mà học pháp thuật thì cũng biết đôi chút về các chiêu kiếm, nhưng lúc này nhìn thấy trận đồ này thì chỉ cần nhìn thấy kiếm thế phức tạp bên trong cho đến rất nhiều chiêu kiếm lên tới hàng vạn như vậy, bình thường họ chỉ nhìn thấy hơn trăm chiêu kiếm là đã hoa mắt nhức đầu rồi, không thể làm gì được.

    Ngay sau đó lại là Côn Lôn tiên môn trường sinh thập trọng kiếm tiên Triệu Hạc mở Thập Tam Môn Ác Trận ra, trận đồ năm màu sáu sắc đó xuất hiện bên cạnh Lục Nguyên, tình quan thất niệm, dục giới thất ma, thoắt ẩn thoắt hiện, không xa chẳng gần, gần thì cũng gần hơn so với Vạn Kiếm Trận Đồ, xếp ngay cạnh Lục Nguyên, nhưng xa tới mức còn ở bên ngoài Huyền Âm Vạn Độc Phiên.

    Xa xa gần gần, khiến người ta hoảng loạn tâm ý.

    Đến đây, bảy người đang xem trận chiến đều bị roi vào trong đó, bọn họ chỉ bị ảnh hưởng bởi dư âm, không thể bị rơi vào đó nhanh như vậy, nhưng dầu tiên bị độc khí của Huyền Âm Vạn Độc Phiên xâm chiếm lấy cơ thể, bây giờ lại bị tình quan thất niệm, dục giới thất ma xâm chiếm cơ thể, mặc dù chỉ bị ảnh hưởng bởi dư âm nhưng hoàn toàn bị cuốn vào đó thì cũng là chuyện thường.

    Chỉ là bọn họ cộng nhận rằng chỉ bị ảnh hưởng bởi dư âm thôi, mà đã đáng sợ như thế.

    Như vậy người bị chúng tấn công trực tiếp thì không biết sẽ như thế nào nữa.

    Trong nháy mắt, Côn Lôn tiên môn Chu TRường Phát mở Tam VẠn Tam Thiên Lục Bạch Ngũ Thập Cửu Căn Bạch Mi Châm ra, toàn bộ chiếu về phía Lục Nguyên.

    Lúc này châm quang phun ra như mưa, hàng ngàn hàng vạn, nhiều như những vì sao trên trời vậy, nhưng so với Thiên Long Hóa Âm Linh Kiếm mà Vu Hùng Thiên xuất ra nhanh như chớp thì nhanh hơn rất nhiều Tam Vạn Tam Thiên Lục Bạch Ngũ Thập Cửu Căn Bạch Mi Châm, đúng là tốc độ âm thanh.

    Âm đến, kiếm đến.

    Cái gì gọi là tốc độ thì vẫn là tốc độ.

    Năm đại pháp bảo cấp tám đều là những pháp bảo cực kỳ hiếm, đồng loạt ra tay, bao vây lấy một mình LỤc Nguyên, làm sao Lục Nguyên thắng được đây?

    Tất nhiên bọn họ không giết Lục Nguyên mà chỉ muốn làm nhục Lục Nguyên, muốn Lục Nguyên

    Chết!

    Nói đùa gì vậy chứ!

    Lục Nguyên cười một tràng dài: “Cho ta bại.” năm pháp bảo cấp tám như thế nào chứ, nhanh nhất là Thiên Long Hóa Âm Linh Kiếm, thanh kiếm này rất nhanh, thanh kiếm với tốc độ của âm thanh, Lục Nguyên cũng trở tay không kịp, Lục Nguyên đem thanh Hắc Đế kiếm đọa ra, tốc độ của thanh Thiên Long Hóa Âm Linh Kiếm liền bị giảm đi, lúc đó LỤc Nguyên có thể đánh lại.

    Dưỡng Ngô linh kiếm cùng Bạch Đế kiếm đạo lao đến tấn công vào thanh Thiên Long Hóa Âm Linh KIếm đó, thanh kiếm đó bị giảm tốc độ như vậy Dư HÙng Thiên cũng không điều khiển được, liền sau đó Thiên Long Hóa Âm Linh KIếm bị hai thanh kiếm của Lục Nguyên chém trúng.

    Dư HÙng Thiên có mối tương liên tâm huyết với thanh kiếm đó nên suýt chút cũng bị hộc máu, còn Lục Nguyên thì dừng lại giữa không trung, nắm lấy thanh Thiên Long Hóa Âm Linh Kiếm trong tay.

    Lúc nãy Dư Hùng Thiên mới chỉ khó chịu đến mức muốn thổ huyết, nhưng bây giờ thanh Thiên Long Hóa Âm Linh Kiếm bị Lục Nguyên nắm trong tay hắn lại càng đau lòng, cơ hồ như muốn lập tức phun máu ra.

    Dư Hùng Thiên vẫn còn muốn dùng thần thức để khống chế thanh Thiên Long Hóa Âm Linh Kiếm để lấy lại nó, thanh kiếm này chính là pháp bảo của hắn, dùng tâm huyết để luyện, muốn phá nó ra khỏi vòng vây trong pháp lực Tuyết Bạch Sắc của Lục Nguyên.

    Nhưng Lục Nguyên liền bay vọt lên: “Muốn ta dừng lại ư.”

    Liền vận Huyền Minh Hóa Long Quyết, Huyền Minh Hóa Long Quyết này có điểm mạnh nhất không chỉ là có thể làm đông kết pháp lực, thân thể mà còn có thể làm đông kết thần thức, tỏng nháy mắt thanh Thiên Long Hóa Âm Linh Kiếm bị Lục Nguyên lấy được, làm đông cứng nó lại, cũng không gấp để luyện hóa nên cho vào nơi để pháp bảo của mình.

    Lục Nguyên ra tay cực nhanh mà bên kia Chu Trường Phát đã phóng Tam Vạn Tam Thiên Lục Bạch Ngũ Thập Cửu Căn Bạch Mi Châm đến chỗ Lục Nguyên, chỉ còn cách một tấc nữa thôi.

    Bạch Mic Châm chính là pháp bảo cáp tám có tất cả ba vạn ba ngàn sáu trăm năm mươi chín sợi, dù là nhân vật đại đạo cảnh thì ở tình thế này chỉ sợ cũng khó mà tránh được, Chu TRường Phát vẻ mặt vô cùng mừng rỡ, chỉ cần làm Lục Nguyên bị trọng thương thì trận đánh này sẽ kết thúc, còn thanh Thiên Long Hóa Âm Linh Kiếm của Dư Hùng Thiên tất nhiên sẽ lấy lại được.

    Chu Trường Phát tự tin vô cùng.

    Nhưng lúc này trên đỉnh đầu Lục Nguyên lại xuất hiện một thanh kiếm màu khác, đây là Xích Diếm vô cùng bá đạo trong hệ thống kiếm quang, thanh kiếm quang này xuất ra thì sẽ có vô vàn lò lửa hiện ra, lửa cuồn cuộn cháy không ngớt, trong nháy mắt ba vạn ba ngàn sáu trăm năm mươi chín sợi Bạch Mi đó bị cháy hết toàn bộ, khiến Chu TRường Phát thổ huyết ba lần liền, tâm huyết của hắn bị hủy hoại đến mức đó tất nhiên hắn cũng như bị tọng thương, pháp bảo cấp tám như vậy mà bị hủy thì còn đau lòng hơn là thân thể bị trọng thương.

    Thực lực quả là bá đạo!

    Thủ đoạn bá đạo thật!

    Trong tay cầm hai trong số năm cây pháp bảo của Thât Bảo Chân Quân, mặc dù xếp thứ sáu thứ bảy nhưng hai thanh pháp bảo này cũng rất đáng sợ, bây giờ thì một cái đã bị hủy trong tay Lục Nguyên, một cái bị Lục Nguyên lấy mất.

    Lục Nguyên rốt cuộc mạnh đến mức nào!

    Lục Nguyên cười một tràng dài: “Côn Lôn tiên môn, Nhiếp Thần Phong, ta muốn các ngươi biết muốn hạ nhục ta chính là sai lầm lướn nhất của các ngươi.”

    Liền sau đó một thanh kiếm phi ra, bay thẳng đến Vạn Kiếm Trận Đồ càng ngày càng đến gần, thanh kiếm này huyền ảo tới cực độ, cơ bản là không thể nào suy đoán được, trong Vạn Kiếm Trận Đồ có rất nhiều chiêu kiếm của các môn phái, có chiêu kiếm của năm tiên môn thượng đẳng, một bộ phận của mười tiên môn trung đẳng, còn có chiêu kiếm của nước Tấn, nước Nguyên.

    Muôn hình vạn trạng các loại chiêu kiếm, vô cùng mãnh liệt.

    Những kiếm chiêu như vây khiến bảy người khác trước khi rơi vào có khoảng trăm chiêu mà họ cũng không đấu được, mà đây lại là hàng vạn chiêu đồng loạt xông đến.

    Cao Minh của Côn Lôn tiên vô cùng tự tin, nhưng bây giờ Lục Nguyên chỉ xuất một kiếm mà tùng chiêu từng chiêu trong số hàng vạn chiêu trong Vạn Kiếm Trận Đồ đã bị đánh rơi, số lượng đã lên tới hàng vạn chiêu, rõ ràng đã bị một kiếm tuyệt diệu đó của Lục Nguyên đánh phá hết sạch, không còn lưu lại chút vết tích nào.

    Làm sao có thể vậy!

    Cao Minh không thể nào tin được.

    Lục Nguyên quay snag nói với Cao Minh: “Những chiêu kiếm trống rỗng của ngươi, không có chiêu nào có kiếm ý mà lại muốn làm khó ta, thật nực cười.”

    “Hơn nữa, ngươi không biết rằng ta giỏi nhất là kiếm pháp và phá kiếm pháp.”

    Lục Nguyên đứng đó nhưng tay nắm lấy Vạn Kiếm Trận Đồ một cách dễ dàng.

    Vạn Kiếm Trận Đồ không giống với Thiên Long Hóa Âm Linh Kiếm, có thể dùng các chiêu kiếm để phá các chiêu kiếm, như vây mới hoàn toàn thần phục được Vạn Kiếm Trận Đồ này.

    Lục Nguyên hiện giờ đã đánh tới mức khí phách chiến đấu lên rất cao, bình thường Lục Nguyên rất ít đánh như vậy, chỉ là hôm nay Côn Lôn tiên môn lại khinh người quá đáng nên Lục Nguyên mới thay đổi tính cách tiên sinh như mọi khi để dồn lực đánh trả.

    Hào khí không biết tại sao lại dâng lên như vậy.

    Bên ngoài cây Bất Tử.

    Tình thế đã chuyển biến ngược lại.

    Lúc mới bắt đầu năm người ở Côn Lôn tiên môn lấy ra năm cây pháp bảo chiếu sáng lên tận trời xanh, năm người đó do Nhiếp Thần Phong đứng đầu, ai cũng cho rằng nhất định thắng Lục Nguyên, tuyệt đối không thể nào không thắng được, có thể dễ dàng đàn áp, khiến Lục Nguyên không có lấy cơ hội để trở tay.

    Khi đó có thể hung hăng mà thổi bay mặt Bắc Phong Hoa Sơn, đánh cho tên nhân tài mới xuất hiện Lục Nguyên này thân bại danh liệt, không ngóc đầu lên được.

    Lúc đó năm người Côn Lôn tiên môn không bao giờ nghĩ đến hai từ “thát bại”.

    Thất bại, đúng là nói đùa, lấy danh nghĩa của Nguyên Thủy Thiên Tôn ra bảo đảm tuyệt đối sẽ không có bất kỳ khả năng thất bại nào.

    Nhưng bây giờ chỉ còn có hai người chưa bị đánh bại mà thôi.

    Chỉ còn Nhiếp Thần Phong và Triệu Hạc thôi.

    Lúc đầu chúng hồn nhiên cho rằng không bao giờ có chuyện thất bại, nhưng bây giờ thấy Lục Nguyên ra tay kinh người, ba thanh pháp bảo bị bại trận, một bị hủy, hai cái bị lấy mất, đây đúng là điều chúng không thể tưởng tượng được. bọn chúng lúc này kinh ngạc đến mức tưởng chừng như bị ngã sụp xuống.

    Thật là đáng sợ !

    Lục Nguyên bây giờ khí thế lên cao, tay cầm thanh trường kiếm, lấy một địch nhiều.

    Sau khi phá tan được ba cây pháp bảo, Lục Nguyên cười lớn.

    Triệu Hạc cười một tiếng rồi, đem Thập Tam Môn Ác Trận trải ra, tỏng lúc con người ta hỷ nộ ai lạc thì rất dễ dàng bị tình quan thất niệm, dự giới lục mà xâm chiếm.

    Lục dục: sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp.

    Thất tình: hỷ, nộ, ai, cụ, ái, ác, dục.

    Thất tình lục dục đồng loạt tiến đánh.

    Pháp bảo tấn công tâm môn.

    “Năm pháp bảo của Thất Bảo Chân Quân của Côn Lôn tiên môn chúng ta không thể nào bại được.”

    Lục Nguyên cười lạnh lùng, quét ngang một đường kiếm đứng hiên ngang mà nói: “Là là kiếm vương, vạn vật bất xâm.”

    Khí thế kiếm vương vô cùng lỗi lạc, Tình quan thất niệm, lục đại dục ma ấy thấy cảnh giới của kiếm vương đã tự chủ được liền bị bức tản ra bốn phía, đường đường thân là kiếm vương mà lại bị những tà ma dục vọng này xâm phạm vào sao.

    Kiếm vương cảnh giới!

    Lục Nguyên nắm lấy trận đồ của Thập Tam Môn Ác Trận trong tay, đứng giữa

    hư không, Triệu HẠcòn đang đợi chống đỡ nhưng Lục Nguyên đã giơ chân bay lên, làm trọng thương Triệu Hạc rồi mới bay lên, Triệu Hạc còn đang giãy giụa thì Lục Nguyên lại đá thêm một chưởng khiến hắn bị trọng thương nặng hơn, đang lúc hấp hối.

    Đến lúc đó chỉ còn lại Lục Nguyên và Nhiếp Thần Phong.

    Nhiếp Thần phong khuôn mặt biến sắc, hắn tuyệt đối không thể ngờ được rằng thực lực của Lục Nguyên lại manh đến như vậy, còn có phần hung ác.

    Đúng là hung ác hết chỗ nói, dưới sự tấn công của hắn, bốn vị sư đệ của ta thì bị tọng thương, bốn cây pháp bảo cấp tám một cây bị hủy, ba cây bị hắn lấy mất.

    Đúng là thủ đoạn vô cùng phách lối!

    Thực lực vô cùng bá đạo!

    Lục Nguyên và Nhiếp Thần Phong mặt đối mặt.

    Nhiếp Thần Phong nghiến răng lẩm bẩm: “Sao lại có thể thế được, soa lại có thể, sao ngươi có thể mạnh như vậy?”

    Hắn không thể nào tin được, trong tình cảnh một đối một, sắc mặt hắn vô cùng kinh hoàng, càng ngày càng lộ rõ, hắn đã mất hết bình tĩnh ban đầu, quát một tiếng: “Huyền Âm Vạn Thú Phiên, tấn công cho ta.”

    Từ lúc sinh ra đến giờ hắn không có đối thủ, ngoài trừ năm đó bại dưới tay Nguyên Nguyên thượng nhân ra.

    Kết quả là lần này hắn lại thua dưới tay một tên hậu bối.

    Nỗi nhục này không thể chấp nhận được.

    Hắn rống lên một tiếng, hắc khí trên Huyền Âm Vạn Thú Phiên tung ra, lúc đó Vạn Độc Vương Xà mặc dù chưa đến tám mươi mốt con nhưng số lượng càng ngày càng nhiều thêm, mà lại bắt đầu mọc móng vuốt, trên đầu cũng dần dần biến hóa, dần dần từ đầu rắn lấy đàu ngựa để lọt xác, bây giờ Huyền Âm Vạn Thú Phiên uy lực càng ngày càng tăng lên.

    Chương 517: Vinh quang Hoa Sơn(thượng)

    Nghe nói năm đó Thất BẢo Chân Quân dùng pháp bảo này có thể biến thành tám mươi mốt con thuồng luồng, chấn động thiên địa.

    Nhiếp Thần Phong mặc dù không thể đạt tới tám mươi mốt cái đầu thuồng luông nhưng uy lực cũng là vô cùng rồi.

    Uy thế như vậy khiến Nhiếp Thần Phong tin rằng có thể đánh bại mọi đối thủ ở trường sinh cảnh, bất kể là ai cũng có thể đè nén hắn.

    “Đã đến nước này rồi mà còn muốn giãy chết, thật buồn cười.”

    Lục Nguyên cười một tiếng dài, Dưỡng Ngô linh kiếm hóa thành một thanh Kinh Phù kiếm quang, thanh kiếm quang này xuất ra giống như ánh sáng mặt trời vậy, sau đó cùng với kiếm thế mở ra, hóa thành lửa hừng hực đốt cháy tất cả.

    Thanh kiếm này mang theo kiếm quang vô tận.

    Thanh kiếm này mang theo nộ khí vô tận.

    Thanh kiếm này mang theo vô số kỹ xảo.

    Thanh kiếm này dung hợp vô vàn huyền diệu.

    Thanh kiếm này là sự huyền diệu của huyền diệu.

    Một kiếm cơ hồ như chặt đứt hết thảy, một kiếm phá được vô số những Vạn Độc Vương Xà đen đó, sau cùng chỉ còn kiếm quang hạ xuống người Nhiếp Thần Phong như những lò lửa ngùn ngụt, làm bị thương vai phải của Nhiếp Thần Phong, khiến hắn bị tọng thương, vô số kinh mạch trong người bị phá vỡ.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên bay lên không trung nắm lấy Huyền Âm Vạn Độc Phiên rồi cho vào pháp khí của mình, Nhiếp Thần Phong đã bị trọng thương lại bị thương tích nhiều hơn nữa, Huyền Âm Vạn Độc Phiên được môn phái ban thưởng cũng bị lấy mất, khiến hắn vừa bị thương vừa tức giận, hôn mê bất tỉnh.

    Lục Nguyên đã bắt đầu cướp sạch, những người Côn Lôn tiên môn này lúc đầu muốn làm Bắc Phong Hoa Sơn mất mặt, nhưng bây giờ kẻ bị bẽ mặt là Côn Lôn tiên môn, Lục Nguyên cướp sạch của mấy người Côn Lôn tiên môn bọn họ.

    Phải rồi, còn một người Côn LÔn tiên môn không có pháp bảo nên không ra tay, bây giờ lại như vậy nên hắn không dám đối kháng với Lục Nguyên, thành khẩn giao pháp khí ra, hắn bây giờ còn nghe lời hơn cả một con cừu non, không dám phản kháng.

    Lục Nguyên khẽ gạt đầu: “Ngươi cũng biết hợp tác đấy chứ, ta rất hài lòng về ngươi.

    Nghe đến đây, trong lòng hắn vô cùng vui mừng, hắn thật sự không muốn đối đầu với Lục Nguyên chút nào.

    “Thế này vậy, ta chỉ đánh trọng thương một nửa người ngươi thôi, nửa kia không đánh.”

    Lục Nguyên nói ra câu đó trong lòng vị tu tiên giả này không khỏi đau buồn.

    Đúng là nửa mừng nửa lo, nhưng ngay lập tức hắn không còn nửa mừng nửa lo nữa, mà là đau, bị đánh tới mức trọng thương thì đau cỡ nào chứ.

    Lúc này hắn mơi phát hiện ra lúc đầu hắn không phối hợp với Lục Nguyên có lẽ sẽ tốt hơn, như vậy Lục Nguyên không ưu đãi gì cả, đánh cho đến chết luôn thì cũng dễ chịu hơn thế này.

    Lục Nguyên cũng không để ý đến tiếng kêu đau bên cạnh, thấy mình cũng có không ít lòng tốt, một tu tiên giả trường sinh thập trọng bình thường có khoảng hai mươi con linh thú cực lớn, còn sáu vị này thực lực cao hơn người thường một chút, trong tay có tất cả một trăm ba mươi hai con linh thú cực lớn, linh thạch trung phẩm có hơn một trăm năm mươi khối.

    Lục Nguyên bây giờ đúng là có một khoản lớn rồi.

    Sau đó là một loạt pháp bảo, kiếm pháp của Côn Lôn tiên môn không phải là quá xuất sắc, pháp thuật cũng không quá xuất sắc, xuất sắc nhất là pháp thuật, một người mang hơn mười pháp bảo, nhưng những pháp bảo này đáng giá nhất là bốn loại pháp bảo mà lúc đầu mình lấy được, giá trị cao tới mức không thể tưởng tượng được.

    Năm pháp bảo bị Lục

    Nguyên hủy hết, còn lại năm người bị trúng độc, trong đó có cả Phương Nho, Lục Nguyên liền quét một đường kiếm thanh Thanh Đế kiếm quang qua, bọn họ lập tức tỉnh lại.

    Sáu người này sau khi tỉnh lại liền giật mình.

    Bọn họ tỉnh dậy thấy trước mặt là sáu người của Côn Lôn tiên môn nằm trên mặt đất, máu chảy không ngừng, xem ra nguy hiểm đến tính mạng không phải là giả, nhưng mà chỉ e là bị xử lý một trận, chuyện gì đã xảy ra vậy? mọi người đều không hiểu chuyện gì đnag xảy ra.

    Họ nhớ lại tỏng sáu người của Côn Lôn tiên môn có năm người có di bảo của tiền bối, là loại pháp bảo cấp tám, những pháp bảo cấp tám đó không cái nào đánh được Lục Nguyên, từ lúc pháp bảo cấp tác đó đủa lên trời họ đều thấy được uy lực của nó, đáng sợ hơn rất nhiều trong truyền thuyết.

    Kết quả là đến lúc bọn họ tỉnh lại thì sự việc hoàn toàn không giống như vậy.

    Lục Nguyên đứng đó, trên áo không một vệt máu, còn những người Côn Lôn tiên môn tất thắng thì lại bị tọng thương nằm trên mặt đất.

    Không khí cổ quái này, cảnh tượng này không thể xảy ra được, làm sao người ta có thể tin được chứ.

    Sau cùng Phương Nho hỏi: “Đây rốt cuộc là sao?.

    Hắn cũng khó hiểu, biết là Lục Nguyên mạnh, nhưng Côn Lôn tiên môn nắm trong tay năm cây pháp bảo, đều là pháp bảo cấp tám, trong thời có chín cấp pháp bảo thì khái niệm của pháp bảo cấp tám mọi người đều hiểu được.

    Lục Nguyên nhún vai: “Bị ta giải quyết rồi.”

    Câu nói này khiến mọi người lạnh người.

    “Sáu người này nói muốn làm bẽ mặt Bắc Phong Hoa Sơn chúng ta vậy nên ta làm họ bẽ mặt,có vậy thôi.”

    Lục Nguyên nhún nhún vai, rồi tự nhiên mà nói tiếp: “Đánh tọng thương sáu người này, thu linh thú, linh thạch của họ.

    à phải rồi, tỏng năm cây pháp bảo thì Bạch Mi Châm bị ta hủy rồi, còn bốn cái kia ta thu rồi.”

    Phương Nho nghe xong thấy kinh hãi!

    Năm người khác cũng kinh hãi!

    Bọn họ tuyệt đối không ngờ rằng sẽ có chuyện này, chuyện này……

    Trong số đó một vị tu tiên giả của Thiên Cơ tiên môn nói: “Những cái khác không nói làm gì, chỉ sợ ngươi hủy một cây pháp bảo cấp tám, thu bốn cây khác sẽ khiến môn phái tranh chấp.”

    Câu nói này khiến Phương Nho cười khẩy: “Hoa Sơn tiên môn chúng ta mới thực sự là tiên môn đệ nhất, Côn Lôn tiên môn bọn họ chỉ xếp thứ ba thôi, nếu chúng ta đã bị đánh bại rồi, mất mặt rồi thì tất nhiên không còn mặt mũi nào nữa, nhưng bây giờ chúng ta đã thắng rồi, làm sao có chuyện sợ nữa chứ.

    Lục Nguyên, bốn pháp bảo này ngươi có thể thu lại, ngươi không dùng pháp bảo nhưng nhất định phải để Côn Lôn tiên môn trả gia đắt, có chuyện gì Hoa Sơn sẽ thay ngươi gánh chịu.”

    Đây đúng là lực lượng của môn phái lớn, là khí thế của Hoa Sơn tiên môn, khiến những tu hành giả của những tiên môn trung đẳng phải hâm mộ đố kỵ.

    Thực ra, Hoa Sơn tiên môn chia thành ba tông phái.

    Nhưng Hoa Sơn kiếm khí tông đã thay Hoa Sơn lấy lại bộ mặt, dù trong Hoa Sơn có loạn thế nào thì cũng tuyệt đối không để Côn Lôn tiên môn đến ức hiếp, nếu không còn gọi gì là Hoa Sơn tiên môn.

    Đúng là vinh quang đệ nhất, là điều vinh quang nhất.

    Nếu vì lợi ích chính trị mà nhượng bộ, hắn cũng không cần làm chưởng môn Hoa Sơn.

    Bởi vì, đây là vinh quang của cả Hoa Sơn.

    Đệ nhất nước Tấn!

    Nếu cây Bất Tử mà có chỗ khác nữa thì tốt rồi.

    Nhưng cây Bất Tử lại tọa lạc ở thế giới dưới lòng đất.

    Mà thế giới dưới lòng đất thì là địa bàn của bọn yêu ma.

    Tiên môn chính đạo và bọn yêu ma trước nay luôn đối đầu nhau.

    Cục diện bây giờ là tiên môn chính đạo đang dẫn quân thì tiến công bọn yêu ma dưới lòng đất. tiên môn chính đạo cũng không phải là những kẻ ngốc, những kẻ chưởng quyền chẳng ai không phải là một lão hồ ly cả.

    Trong tình huống này, muốn bọn họ đem tất cả những kiếm tiên trường sinh cảnh đến chỗ cây Bất Tử, bên ngoài không có một lực lượng nào bảo vệ, bạn có tin không?

    Chương 518: Vinh quang Hoa Sơn (hạ)

    Dù gì thì chỉ có ai gọi là ngốc, quá ngây thơ thì mới tin vậy.

    Bên ngoài cây Bất Tử vẫn còn một vài nhân vật đại đạo cảnh.

    Tất nhiên là nhân vật đại đạo cảnh ở năm tiên môn lớn không nhiều.

    Vì vậy vừa vặn không ít cũng không nhiều, có sáu nhân vật đại đạo cảnh đến.

    Trong đó Hoa Sơn ba tông mỗi tông có một người, ba tiên môn thượng đẳng khác có một người đến.

    Những tiên môn trung đẳng khác cũng có nhân vật đại đạo cảnh đến, nhưng ở đâu có tiên môn thượng đẳng tập trung đông thì bốn tiên môn thượng đẳng cho người vào đó, ở đó an toàn mà các tiên môn trung đẳng cũng tiết kiệm được nhân lực.

    Sáu vị đại đạo cảnh đứng một chỗ hoặc chống tay hoặc vuốt râu, thần thái mỗi người một khác.

    Mà trong đó đại đạo cảnh của Bắc Phong Hoa Sơn là đại đạo cảnh Tôn Thanh Trì, vị này giỏi về Hồ Chi Kiếm Ý, là người đã dạy Lục Nguyên một thời gian, năm người khác đều ở các nơi khác nhau nhưng họ vất toát lên khí thế của đại đạo cảnh, sáu người đều có các loại pháp thuật, cách một lúc lại dùng Thủy Kính thuật để quan sát người khác, tránh để các kiếm tiên trường sinh cảnh chịu khổ, đúng là ngu cơ sinh tử không có cách nào để đối phó thì chỉ có thể giúp một tay, dù sao thì những người ở đây đều là những môn phái chính đạo, đều là tinh hoa cả, là những đại đạo cảnh tương lai, bị tổn hại một hai người thì còn được, còn nếu bị tổn hại quá nhiều thì quả là thiệt hại lớn cho các tiên môn chính đạo.

    Mặt nước trên Thủy Kính thuật rất rộng rất lớn, pháp lực của đại đạo cảnh mở ra Thủy Kính thuật, trên bề mặt dài rộng đến hàng trượng, trên đó không ngừng hiện ra những nhân vật với những màu sắc khác nhau.

    Lúc bắt đầu, những nơi mà Thủy Kính Thuật chiếu vào là khác nhau, nhưng sau đó toàn bộ Thủy Kính Thuật của sáu vị đại đạo cảnh đều chiếu đến bốn cánh cửa phía bên ngoài cây Bất Tử, lúc ở cánh cửa có Côn Lôn tiên môn đứng xảy ra chuyện, Nhiếp Thần Phong đánh bại Phương Nho, lại còn nói những lời chế giễu, sắc mặt Tôn Thanh Trì tím đi, chỉ muôn bay nhanh qua đó.

    Phương Nho dù gì cũng là chủ của Bắc Phong, không giống những kiếm tiên bình thường.

    Nhưng ông định bay qua đó thì thấy phía trước có bảo quang thất sắc sáng lên, trên đầu đại đạo cảnh LÝ Du của Côn Lôn tiên môn xuất hiện thất sắc chi bảo, Thất Sắc Cổ Tràng này của hắn chính là Phật bảo có lực phòng ngự kinh người, dùng để chặn người và dùng cũng rất thuận tiện: “Tôn đạo hữu, chuyện đó chỉ là những kẻ cấp kiếm tiên làm náo loạn thôi mà, ngài đường đường là một đại đạo cảnh, nếu nhúng tay vào đó, há chẳng phải là làm mất đi thân phận của mình sao.”

    Hắn nói thì có vẻ đạo mạo thản nhiên, nhưng thực tế thì sao chứ, bây giờ Côn Lôn tiên môn đang chiếm ưu thế, tất nhiên hắn phải chặn đường rồi.

    Chiếm ưu thế thì làm so hắn bỏ qua được chứ.

    Tôn Thanh Trì nhìn LÝ Du: “Thành.”

    Lý Du quát lại: “Không nhừơng thì đã làm sao.”

    Hai vị đại đạo cảnh khí thế đối đầu, khí thế trong không khí cuộn lại thành hai vòng tòn đối đầu nhau, giống như hai con thuồng luồng đang đối lập với nhau, nhưng sau đó LỤc Nguyên ra tay, đánh rát hay khiến tinh thần của hai vị đại đạo cảnh này cũng bị thu hút vào đó, sau đó Côn LÔn tiên môn lấy ra năm pháp bảo của Thất Bảo Chân Quân.

    Ngay sau đó không chỉ có Tôn Thanh Trì kinh ngạc mà đại đạo cảnh của những tiên môn khác cũng không khỏi kinh ngạc, Côn Lôn tiên môn đúng là báu vật nhiều hơn những tiên môn khác.

    Nhưng ngay lập tức tình thế đã xoay chuyển.

    Ngay tức khắc tình thế chuyển biến ngược lại khiến người ta mắt tròn mắt dẹt, há hốc mồm kinh ngạc, năm pháp bảo của Côn Lôn tiên môn là pháp bảo cấp tám, vậy mà rõ ràng đã bị đánh bại tỏng tay Lục Nguyên, giống như pháp bảo cấp tám này không có gì khó khăn với Lục Nguyên cả.

    Huyền Âm Tụ Độc Phiến, Tam Vạn Tam Thiên Lục Bách NGũ Thập Cửu Căn Bạch Mi Châm, Vạn Kiếm Trận Đồ, Thập Tam Môn Ác Trận, Thiên Long Hóa Âm Linh Kiếm.

    Những cái đó không cái nào là không hiển hách uy danh.

    Nhưng Bạch Mi bị hủy, bốn cái khác bị lấy.

    Người của Côn Lôn tiên môn đều bị trọng thương trong tay Lục Nguyên.

    Kết cục này khiến mọi người nhất thời chưa kịp phản ứng gì, bao gồm cả người cùng môn phái với Lục Nguyên là Tôn Thanh Trì.

    Tôn Thanh Trì không giấu nổi sự sung sướng: “Tên tiểu tử này.”

    Hắn tất nhiên không thể không vui, không ngờ thực lực của Lục Nguyên lại mạnh như vậy, chiến lực này đã gần đạt đến đại đaọ cảnh rồi.

    Lý Du muốn ra tay giúp người Côn Lôn tiên môn nhưng lúc này Tôn Thanh Trì chặn hắn lại: “Lý đạo hữu, chuyện đó chỉ là những kẻ cấp kiếm tiên làm náo loạn thôi mà, ngài đường đường là một đại đạo cảnh, nếu nhúng tay vào đó, há chẳng phải là làm mất đi thân phận của mình sao.” , câu nói này là lúc trước Lý Du nói với Tôn Thanh Trì khi Côn LÔn tiên môn đang chiếm ưu thế, bây giờ đem trả lại hắn.

    Lý Du là một đại đạo cảnh mà cũng thấy bị bẽ mặt.

    Nhưng lúc đó Tôn Thanh Trì cũng chẳng để ý gì đến hắn, bây giờ ông đang rất snagr khoái, gọi là: “ta cười đắc ý, ta cười đắc ý.”, trong lòng đắc ý thì không cần phải nói nữa, thổi bay được mặt cái tên đại đạo cảnh trước mặt thì quả là thoải mái.

    Thực ra trước đây hai người đã giao đấu với nhau rất nhiều lần mà chưa phân thắng bại, trước nay chưa bao giờ được khoái chí như vậy.

    Bên ngoài cây Bất TỬ.

    Lục Nguyên gõ gõ tay: “Cánh cửa này đã bị ta mở ra rồi, các vị có thể vào trong rồi.”

    Câu nói này xem như để lấy lòng vậy, Bắc Phong có tất cả hai người đến đây là mình và Phương Nho sư thúc, hai người giữ cửa cũng khó, dù gì thì số người cũng ít, với lại nói thật thì mình không sợ năm người kia vào trong vùng trung tâm cây Bất Tử, vào trong vùng trung tâm cây Bất Tử nhất định sẽ có đánh nhau lớn, đến lúc đó cơ bản là xem thực lực của ai mạnh, mình thì rất tự tin vào thực lực của mình, vậy nên mở cửa cho mọi người vào thôi.

    Như vậy cũng là để kết giao tình với họ.

    Mối quan hệ của Lục Nguyên và những người trong giới tu tiên trước nay luôn rất tốt, có tiếng là tốt rồi, đây chủ yếu là do lần đó Huyết Kiếm Môn lần đó đã cứu được rất nhiều người, lần này lại lấy được lòng người, nhất định tiếng tăm trong giới tu tiên sẽ càng tốt hơn.

    Tuyệt đối không được tác dụng của danh tiếng.

    Trong giới tu tiên nếu danh tiếng tốt một chút, bất luận là làm gì cũng đều có người giúp đỡ, còn nếu mang tiến xấu thì đến đâu cũng bị người ta chỉ trỏ.

    Trong giới tu tiên có một vị tu tiên giả tên là Cập Thơi Vũ, người này pháp lực không cao, cũng là thực lực đại đạo cảnh nhưng là kém nhất trong số những đại đạo cảnh,nhưng người ủng hộ người này thì e rằng cũng không kém những đại đạo cảnh đệ nhất là mấy.

    Bất luận là người ngựa ở đâu mà gặp huynh ấy, huynh ấy liền tặng một ít linh thạch, quan hệ tọng giới tu tiên rất rộng, danh tiếng vô cùng tốt.

    Phương Nho đứng bên cạnh nhẹ nhàng gật đầu, phong cách hành xử của Lục Nguyên càng ngày càng thuần thục rồi.

    Năm người khác nghe thấy vậy không giấu nổi cảm kích, bọn họ vốn nghĩ rằng không thể vào được trung tâm chỗ cây Bất Tử, kết quả là nhờ vào mối quan hệ với Lục Nguyên mà được vào, vậy nên có phần cảm kích LỤc Nguyên.

    Chương 519-520: Túy Kiếm tiên

    “Mệnh danh là Túy Kiếm Tiên, quả nhiên không phải là giả.

    “NGười ta nói Túy Kiếm Tiên nghĩa bạc vân thiên, hào khí kiền vân, hôm nay được gặp mới biết không phải là mạo danh.”

    LỤc Nguyên cười “đau khổ”, danh tiếng thực ra không phải là những gì ta quá xem trọng để trao đổi kiếm lợi, nhưng cũng không sao, danh tiếng tốt cũng là một chuyện tốt.

    Uống một ngụm rượu là đã tới chỗ trung tâm cây Bất Tử rồi.

    Càng đến gần trung tâm cây Bất TỬ thì cây Bất Tử phát ra càng gần, lúc trước Lục Nguyên đứng ngoài nhìn cây Bất Tử so với đứng gần hơn có chút khác nhau, nhưng cây Bất Tử vẫn có hình dáng đó, toàn thân đỏ rực, vỏ cây xù xì, lồi lõm, chỉ là đứng đằng xa nhìn cây cao mấy trăm trượng cũng không có gì, đến gần thấy cây cao vài trăm trượng thế này quả là khổng lồ, dường như lá cây đang đè lên tim vậy, còn cái giống như lọng xe phía trên cây Bất Tử thì khi đứng dưới gốc cây gần như bầu trời đã bị che kín, đồng thời duwois cái lọng che ấy có một quả màu đỏ đang phát ra ánh snags đỏ.

    Đây là, Bất Tử dược!

    Nhưng bây giờ Bất Tử dược vẫn chưa phát ra hồng quang, vẫn còn hơi sớm để thành quả, xem chừng còn phải đợi một chút nữa.

    Nếu đã phải đợi thì đợi thôi.

    Đợi một lúc, quan sát những người khác, thực ra ngoài cánh cửa này thì ba cánh cửa khác lần lượt có người của Hoa Sơn kiếm tông, Võ Đang tiên môn và Thanh Thành tiên môn, lúc đợi ngoài của bọn họ thiết kế trận pháp để đến lúc đó đột ngột xuất hiện.

    Người của Võ Đang tiên môn hiện đang tập trung khá đông đủ, có mười người ở đây, lại thêm một Tam Tài trận hoặc Tứ Tượng trậnvà Ngũ Hành trận, không còn nghi ngờ gì nữa, bây giờ trong số những người này, có lực lượng nhất vẫn là người của Võ Đang tiên môn, liên thủ kiếm trận, chẳng lẽ là lời đồn thôi sao.

    Người của Kiếm Tông Hoa Sơn thực lực cũng khá mạnh, Độc kiếm tiên Thạch Trùng Thiên đã tới chỗ mấy người Tỉnh Kiếm Tiên Lăng LẠc Thạch, Vụ Kiếm Tiên Mạc Thùy Thùy, thực lực của họ đều mạnh.

    Người của Thanh Thành tiên môn, so ra thì thực lực cũng không phải mạnh, Thanh Thành tiên môn trước nay vẫn xếp sau, bình thường thì nếu Nam Hải tiên môn di chuyển tới Trung Nguyên có lẽ năm tiên môn thượng đẳng đệ nhất rất cso khả năng Thanh Thành tiên môn là tiên môn xếp sau cùng.

    Ba người này, chỉ nhìn ở bên đó thì rõ ràng không phải là người của Côn Lôn tiên môn, nhưng đám người nhộn nhạo này cũng đang kinh ngạc, bọn họ dò hỏi thấy Lục Nguyên đã giải quyết đám người của Côn Lôn tiên môn thì tỏng lòng vô cùng kinh ngạc, tuyệt đối không thể ngờ rằng Lục Nguyên đã mạnh như vậy.

    Thực ra đây cũng chỉ ;à vì bọn họ họ không biết người của Côn Lôn tiên môn đã dùng pháp bảo cấp tám, nếu không bọn họ nhất định càng kinh ngạc.

    Bây giờ những người còn lại đều đã tập trung dưới gốc cây Bất Tử.

    Dưới gốc cây thấy mát là thật, nhưng ở nơi đây vốn cũng không nóng, không cần dùng đến gió mát.

    Những người ở đây chiến ý cao minh đều đợi lúc BẤt Tử dược chín, lúc đó sẽ bay lên lấy Bất Tử dược, ai nấy đều vô cùng cẩn thận, rất yên tĩnh, rất thư giãn, Lục Nguyên nhún vai, cầm hồ lô rượu lên uống, bây giờ sắp phải đại chiến, muốn uống thì phải uống rượu mạnh.

    Thân là một con quỷ rượu, lúc nào uống cũng phải rõ ràng.

    Trước khi chiến đấu là rượu mạnh, sau khi chiến đấu là rượu sảng khoái, bình thường nhàn nhã uống chút mỹ tửu, mỗi lúc đều khác nhau.

    Tửu trung chi đạo, bác đại tinh thâm!

    Phía trước cây Bất Tử, mọi người đều vây chặt lấy.

    Người ngựa tư phương đều tập trung ở đây.

    Trong số những người này, mạnh nhất là Võ Đang tiên môn, Phương Nho cùng người của năm tiên môn trung đẳng, Võ Đang có kiếm trận, về Phương Nho căn bản không xuất thân từ cùng một tiên môn, hợp tác thì không để đâu hêt điều tốt, nhưng Lục Nguyên có khả năng một mình một phe, dù sao thì bốn bên đều khống chế không cho người khác lấy được.

    Mà hào quang của cây Bất Tử càng lúc càng mạnh, từng chùm hồng quang màu đỏ phát ra từ quả của cây Bất Tử, màu đỏ càng lúc càng đậm, càng lúc càng mãnh liệt, hào quang màu đỏ trên quả Bất Tử chiếu đến mức mắt mọi người đều đau cả rồi.

    Thời gian càng lúc càng gần, Bất Tử dược sắp ra đời rồi.

    Mọi người đều trở lên dồn dập, lúc đó từ dưới gốc cây Bất Tử đâm ra từng cành từng cành một, những cành này càng lúc càng nhiều và cũng không ngừng héo rũ.

    Cây Bất Tử! gọi là cây Bất Tử đúng là có chút truyền thuyết về cây Bất Tử.

    Theo truyền thuyết, năm đó cây Bất Tử vốn chỉ là một cành của kiến mộc, không thể sinh ra quả Bất Tử, cũng không biết từ khi nào ở giữa thiên địa có một con phượng hoàng thần thượng cổ rơi xuống gốc cây Bất Tử, ở trên gốc cây đó phượng hoàng Niết Bàn tự đốt cháy mình để sinh ra lần nữa, trở thành một con phượng hoàng to hơn, mạnh hơn.

    Nếu là trong cây bình thường thì cũng không đúng, những cây bình thưỡng sẽ không chịu được nhiệt lực của phượng hoàng Niết Bàn.

    Dù sao thì tóm lại cây Bất Tử đã kế thừa một chút năng lực của phượng hoàng, sau đó bắt đầu sinh ra Bắt Tử dược, nhưng so ra thì trong quá trình sinh ra có chút kỳ lạ, trong mỗi một ngàn năm sinh ra Bất Tử dược thì toàn bộ rễ của cây đều đâm lên mặt đất, sau đó lại hoàn toàn héo rũ đi.

    Đây là Niết Bàn trùng sinh của cây Bất Tử, sau khi sinh ra Bất Tử dược thì toàn bộ rễ cây héo rũ, năm trăm năm sau cũng không phát triển.

    Năm trăm năm sau mới có thể hồi phục lại, cùng đợi lần tiếp theo sinh ra Bất Tử dược.

    Trước kia mọi người đều biết một chút về tình hình của cây Bất Tử, vì vậy có thể lý giải được điều này, đồng thời cũng hiểu rằng hiện giờ đnag rất gần đến lúc Bất Tử dược sinh ra rồi.

    Mọi người đêu cực lỳ trấn tĩnh, trừ Lục Nguyên.

    Lục Nguyên phát hiện ra những rễ cây đâm len rồi héo úa trên mặt đất có chút cổ quái, dường như có một loại đang tồn tại thu hút hoàng sắc kiếm đạo trên đầu mình?

    Lục Nguyên ngồi xổm xuống đất, quan sát kỹ những rễ cây này, phát hieenjra những rễ cây héo úa này có chút quen thuộc.

    Lục Nguyên ngồi như vậy thực ra mọi người ở bên cạnh cũng nhìn thấy nhưng không biết Lục Nguyên đang làm gì, và cũng không để ý đến LỤc Nguyên nữa, dù sao thì bây giờ cái cần quan tâ, là Bất Tử dược.

    Lục Nguyên quan sat kỹ hơn nữa, những rễ cây héo úa này nhìn qua thì giống với những cây héo úa bên đường.

    Được rồi, dùng Hoàng sắc đạo kiếm của mình thử xem sao.

    Trên đầu uất hiện một thanh hoàng quang, thanh hoàng quang này tiến lại gần đến những rễ cây khô héo này liền nhìn thấy

    Một luồng khí vàng xâm nhập vào hoàng sắc kiếm đạo, khiến thanh Hoàng sức kiếm đạo trên đầu Lục Nguyên mạnh lên, khiến Lục Nguyên vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, điều này có liên quan đến kiến mộc.

    Cũng không biết tại sao cây Bất Tử này lại có mối quan hệ cấy cây Kiến, tu thành Hoàng Đế kiếm đạo chính là lúc này rồi.

    Nhưng Bất Tử dược cũng đang vào thời khắc quan trọng.

    Lục Nguyên phân ra một chút tâm thần ra xung quanh, chỉ cần bên cạnh có chấn dộng nguyên khí cực mạnh là mình lập tức ngừng lại, tập trung vào quá trình đoạt Bất Tử dược, suy cho cùng thì Bất Tử dược quan trọng hơn, bây giờ nhiệm vụ quan tọng nhất là luyện thành đại đạo cảnh.

    Sau khi phân được tâm thần ra mới dùng chút tâm thần còn lại tập trung vào hấp thụ khí trong Hoàng KHí Kiếm Mộc.

    Từng dòng từng dòng khí vàng không ngừng chảy vào phía trên đỉnh đầu Lục Nguyên, thanh hoàng sắc kiếm đạo đó càng ngày càng đậm, sau đó đã bắt đầu xuất hiện một lạo giống như đất màu vàng nhợt nhạt, nhưng không phải màu vàng nhạt, ở giữa có màu vàng sáng.

    Còn Lục Nguyên thì nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng thê lương.

    Đại địa thượng cổ, thổ nhưỡng vàng nhạt, bão cát vô cùng vô tận, trong bão cát vô tận ấy có một gốc cây đứng đó, ngoan cố chống lại cát hóa đại địa, màu vàng nhợt nhạt giữa thiên địa ấy càng lúc càng nhiều, càng lúc càng dày lên, càng lúc càng nặng, đây là một kỳ tích trong hàng ngàn tỷ.

    Gốc cây đó vẫn không ngững đứng chống chọi ở đó, lúc này nó phải đối kháng với hàng ngàn tỷ dặm những hoang vu bất tận cả sa mạc.

    Cuối cùng gốc cây này cũng bắt đầu hấp thụ lấy thường hoàng thổ khí trong vòng hàng ngàn tỷ dặm đó, bắt đầu lột xác, hấp thụ thương hoàng thổ khí, đối kháng thương hoàng thổ khí.

    Lục Nguyên tỉnh lại, càng hiểu sâu hơn về việc lý giải thương hoàng thổ khí, lúc này, thực ra đã luyện thành Sơn chi kiếm ý, trong ký ức nhìn thấy những ngọn núi hùng vĩ, lĩnh ngộ được Sơn chi kiếm ý cũng là điều tất nhiên, nhưng đó không phải là những điều hấp dẫn chủ lực thực sự, là bản thân càng hiểu rõ hơn về đại địa.

    Đại địa như vậy.

    Thương hoàng kiếm quang trên đỉnh đầu Lục Nguyên càng lúc càng dày và nặng, giống như núi non đè lên vậy.

    Cũng không biết đã trải qua bao lâu, thương hoàng kiếm quang trên đỉnh đầu ngưng lại, đè nặng lên, thẳng đứng như núi.

    Hoàng Đế kiếm đạo cuối cùng đã luyện thành rồi.

    Thanh Hoàng Đế kiếm đạo này tác dụng không giống những thanh kiếm thường, kiếm xuất ra như đại địa sơn nhạc, nói một cách đơn giản là chỉ cần đứng trên mặt đất xuất kiếm thì có thể từ mặt đất liên tục không ngừng nghỉ lấy ra nguyên khí, có tác dụng cực lớn tỏng việc tác chiến, sua này gần như không sợ dùng hết pháp lực nữa rồi, pháp lực sẽ cuồn cuộn chảy vào không ngừng.

    Tác dụng đối với tu tiên giả quả là to lớn.

    Tất nhiên, thực sự thì đối với Lục Nguyên không giúp ích được nhiều, Lục Nguyên giao đấu với người khác đa phần đều trong chốc lát đã giành được phần thắng, rất ít khi rơi vào tình trạng dùng hết pháp lực, nhưng mặc dù hầu hết trong các tình huống không có tác dụng nhưng loại kiếm đạo này một khi phát huy tác dụng thì lại có tác dụng kinh thiên động địa.

    Mà hôm nay Ngũ Đế kiếm đạo đều đã luyện thành hết rồi, ngũ sắc kiếm đọa mỗi loại đều có tác dụng riêng.

    Lục Nguyên liền mang Ngũ Đế kiếm đạo ra, chỉ thấy trên đỉnh đầu hào quang ngũ sắc lưu động không cố định, Bạch Đế kiếm đạo, Thanh Đế kiếm đạo, Hắc Đế kiếm đạo, Xích Đế kiếm đạo, Hoàng Đế kiếm đạo, Ngũ Sắc kiếm đạo xoay vòng vòng trên đỉnh đầu không ngớt, năm ánh hào quang trắng, đen, xanh, đỏ, vàng, chiếu thẳng len cao.

    Ngầm thấy thần khí trong người mình dường như có một không gian đang tạo thành, không gian đó dường như do ngũ sắc chuyển động vòng quanh, nhưng nếu nhìn kỹ thì lại nhìn không rõ, thần thức lại tiếp tục dò xét, muốn tìm trong thần thức điểm này nhưng lại nhìn thấy không chân thực, tựa hồ như không gian đã hóa thành một thế giới.

    Lục Nguyên không biết rằng Ngũ Đế kiếm đạo đang phản hồi lại thân thể.

    Mỗi người tu hành đến sau này khi tu thành đại đạo cảnh sẽ tự thành lĩnh vực, tự hóa động thiên, nhưng những lĩnh vực động thiên này có mạnh có yếu, còn Ngũ Đế kiếm đạo này đã đang trong quá trình diễn hóa.

    Năm đó Yến Thương Thiên học luyện chính là Luân Hồi Động Thiên, Động Thiên luân chuyển không ngừng, tựa hồ như không gì công phá được.

    Luân Thiên Động Thiên, vốn dĩ chính là một trong những động thiên cực kỳ cường đại.

    Hiện tại Lục Nguyên chỉ cảm thấy trong thần khí kết thành một loại hạt giống mà thôi, sau này sẽ phát triển thành như thế nào thì cũng chưa biết được.

    Những việc này, có nhiều việc Lục Nguyên cũng chỉ lờ mờ đoán được một chút, còn nhiều hơn nữa thì hoàn thoàn không biết gì.

    Lúc này ở bên ngoài có những âm thanh xôn xao, xem ra việc tranh đoạt Bất Tử dược đã đến lúc cao trào rồi, Lục Nguyên lập tức mở mắt ra, lúc này đúng lúc mọi người đang đoạt Bất Tử dược.

    Bất Tử dược thật sự đã xuất hiện rồi.

    Hòa quang màu đỏ đó đã đạt đến cực thịnh, sau đó ổn định lại, ở chính giữa có một hạt màu đỏ rực đang treo cao.

    Trong lúc màu đỏ đạt đến cực thịnh và không chấn động nữa chính là lúc Bất tử dược đã thành.

    Lúc này người của Võ Đang tiên môn, Thanh Thành tiên môn, Hoa Sơn tiên môn cùng những tiên môn trung đẳng khác đã đồng loạt hành động, trong đó có mấy người đến sau, trong đó có cả Tam Quang công tử Tri Hiểu ở nước Nguyên, cũng may không nhìn thấy trận đánh Lục Nguyên đánh bại mấy người của Côn Lôn tiên môn, nhưng hắn cũng nhìn thấy cánh cửa mửa, tất nhiên là cũng thản nhiên tiến đến, lẫn vào trong đám người này, sau khi lẫn vào hắn lấy thân phận là một người của một tu tiên trung đẳng chứ không phải là thân phận của Tam Quang công tử nước Nguyên, nếu không sẽ nhận lấy cái chết.

    Sau khi hắn đi vào cũng đã nhìn thấy Lục Nguyên.

    Vừa nhìn thấy Lục Nguyên hắn lập tức giận sôi người.

    Đúng rồi, chính là người này.

    Chính là kẻ mặc áo xanh này, Âu Dương Tri Hiểu nhìn thấy Lục Nguyên, bản thân đường đường là Tam Quang công tử, trước giờ chỉ có đi đoạt của người khác chứ chưa bị ai đoạt cái gì bao giờ, vậy mà lần này lại bị hắn đoạt quái, thật là vô cùng nhục nhã, nhục nhã vô cùng.

    Mình có nên để hắn đoạt lấy Bát Tử dược rồi sau đó đoạt lại của hắn?

    Âu Dương Tri Hiểu vô cùng đắc ý với suy nghĩ đó, nhưng sau đó lại thay đổi, bỏ đi, Bất Tử dược rất quan trọng, phải đoạt được nó trước đã, sau này vẫn còn cách đối phó với hắn, mình nhất định phải có một lần đoạt lại quái của tên áo xanh đó, nếu khong há chẳng phải phụ mất danh hiệu Tam Quang công tử sao.

    Lục Nguyên tỉnh lại hơi chậm một chút, lúc đó có hai mươi trường sinh thập trọng, một nửa tu tiên giả đang luyện được một nửa đại đạo cảnh, họ đồng loạt xông lên, tất cả nhằm vào hướng Bất Tử dược mà đoạt, đến lúc này cũng không dám giữ lại, mỗi người đều dùng tuyệt kỹ của mình, ẩn giấu công phu sau này.

    Không biết bao nhiêu chiêu thức tinh xảo tuyệt vời đều được xuất ra.

    Hiện tại đang chiếm ưu thế nhất là người của Võ Đang tiên môn, trong lúc họ bay lên để đoạt lấy thuốc bất tử vẫn còn bố trí Thất Tinh Kiếm TRận, Tam Tài Kiếm Trận để chặn nguời của những tiên môn khác, bọn họ đột phá như đang bay lên, nhằm thẳng vào Bất Tử dược mà đoạt lấy, bây giờ người có khả năng đoạt được nhất là Võ Đang tiên môn bọn họ.

    Thật là hết sảy, chỉ trong nháy mắt, người của Hoa Sơn, Võ Đang, Thanh Thành, và một vài tien môn khác.

    Nhiễu Chỉ Nhu, Thất Tinh Kiếm Trậ, Nhu Vân Kiếm Pháp, Thần Môn Thập Tam Kiếm, Triều Dương Nhất Khí Kiếm, Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ Nhất Thiên Linh Bát Kiếm, Hy Di Kiếm Pháp, Vũ Đả Phi Ti Kiếm Pháp, Vô Sắc Vô Tương Kiếm Pháp, Bát Mặc Phi Ma Kiếm Pháp, Tuyết Sơn Kiếm Pháp, Thiết Kiếm Kiếm Pháp, Thiên Ky Diệu Toán La Bàn Ngự Địch Pháp, Đại Mộng Kiếm Pháp,Liên Thành Kiếm Pháp, Đường Thi Kiếm Pháp, Thiển Thảo Kiếm Pháp.

    Tuyệt học của các phái đồng loạt tấn công nhau.

    Vì tranh đoạt thuốc bất tử mà ai nấy đều ra sức.

    Trong chốc lát đã có những dị biến xuất hiện, một đại chưởng pháp lực cực lớn đè xuống.

    Chương 521-522: Thương Thổ Yêu Hầu

    Lúc này tấn công nhanh nhất là Thiếu Dương Kiếm Quân Trác của Võ Đang tiên môn, hắn đang ngồi trên giữa Thiên Ky Vị trong Thất Tinh Kiếm Trận, là người đứng đầu Thất Tinh Kiếm Trận, vừa chỉ huy Thất Tinh Kiếm Trận lại gần Bất tử dược, chặn mọi người đến gần, đồng thời cũng hướng về phía cây Bất Tử thăm dò, phân tâm làm hai việc lại vô cùng hoàn mỹ.

    Nhưng lúc này có dị biến phát sinh.

    Một pháp lực đại chưởng cực lớn màu vàng nhạt đột nhiên đè xuống.

    Pháp lực đại chưởng này vừa mới xuất hiện đã lật úp hết thảy, không gì có thể ngăn cản được, Trác Nhất TRách phát hiện ra không phù hợp, tay người này khẽ động, Võ Đang Thuần Dương Kiếm Khí đâm qua, kết quả là pháp lực đại chưởng màu vàng nhạt đó đột nhiên luồn vào trong đó, “ba” một tiếng, Võ Đang Thuần Dương Kiếm KHí nổi danh của Võ Đang tan nát vỡ vụn ra.

    Đồng thời pháp lực đại chưởng vàng nhạt này lại tiếp tục đè xuống, Trác Nhất Hàng muốn tránh cũng không được, nhưng pháp lực màu vàng nhạt này tựa hồ như có một mê lực thần kỳ, cứ thế đem một loạt trác hấp thu vào trong, dường như không cho hắn lách mình, sau đó đột ngột đánh một chưởng, Trác NHất Hàng toàn thân bị kịch trấn.

    Nhưng trong lúc này Trác Nhất Hàng cũng đã bị trọng thương.

    Nều là bình thường những người khác thấy Trác NHất HÀNg bị thương chỉ e sẽ nhân cơ hội này tấn công để đoạt lấy Bất Tử dược.

    Nhưng cánh tay này vừa mới xuất hiện đã khiến người khác cảm thấy có điều bất thường, những người có mặt không khỏi lo sợ tỏng lòng, nhất thời không dám kích động, còn TRác Nhất Hàng liền bay xuống mặt đất rồi nói: “Các vị cẩn thận, đây không phải là người thường mà là đối thủ đại đạo cảnh.”

    “Không sai, chỉ một chưởng mà đã cảm giác được thực lực của ta là đại đạo cảnh, quả nhiên không hổ danh là Võ Đang Thiếu Dương Kiếm Quật.”

    Những tiếng cười ha ha hùng hậu vang lên, mọi người chỉ thấy trên đỉnh cây Bất Tử có một đạo nhân đứng trên ba cái thương hoàng đạo bào, đạo nhân này cũng khá khôi ngô, đứng đó cường đạo vô cùng.

    Thạch Trùng Thiên bất bình quát lớn: “Thương Thổ Yêu Hầu!”

    “Không sai, chính là ta.”

    Thương Thổ Yêu Hầu, cái tên này là đại danh đỉnh đỉnh, chính là một trong ngũ đại yêu hầu trong đám yêu ma dưới lòng đất, ngũ đại yêu hầu tứ đại yêu vương lưỡng đại yêu hoàng nhất đại yêu đế, đây chính là bố trí cơ bản của yêu ma dưới lòng đất, nhưng bây giờ là Thương Thổ Yêu Hầu trong ngũ đại yêu hầu xuất hiện, trong lòng hắn vô cùng đắc ý.

    Lần này Thánh Đế Đông Phương Yêu của bọn yêu ma dưới lòng đất đột nhiên đột tử.

    Sau đó tiên môn chính đạo tiến công yêu ma dưới lòng đất, lúc này ai cũng có thể thấy được tiên môn chính đạo muốn một trận mà lập vạn thế công nghiệp, mà thực sự yêu ma đã đến lúc nguy hiểm rồi, nếu không cẩn thận rất có khả năng sẽ thực sự bị tiên môn chính đạo tiến công thành công, mà đến mãi lúc này muốn liều mạng với tiên môn chính đạo thì quả là quá liều rồi.

    Về phía yêu ma đã khá là bi quan rồi.

    Nhưng trong lúc bi quan cũng có kẻ muốn tiếp tục kháng cự, cho dù là phải chết thì cũng phải liều mạng với rất nhiều người của tiên môn chính đạo, đúng lúc gặp được dịp Bất Tử dược xuất hiện, nhất định phí yêu ma đã bố tí một thế cục, trước tiên để kẻ thân thiết với đất nhất là Thương THổ Yêu Ma mai phục trong cây Bất TỬ, đợi đến khi những kiếm tiên đó mắc câu.

    Tất nhiên việc bố trí này đã biết trước,lão hồ ly ở tiên môn chính đạo nhất định đã sắp xếp những nhân vật đại đạo cảnh ở bên ngoài, một khi có biến cố sẽ lập tức vào trong, vậy nên ở đó sớm đã dùng một trận pháp trong yêu ma, có thể phong ấn khu vực cây Bất Tử trong vòng khoảng một giờ, nhưng trong một giờ đó đã đủ để THương Thổ Yêu Hầu giải quyết hết các đối thủ rồi.

    Đồng thời để không cho tiên môn chính đạo nhìn ra sơ hở, trên chiến trường chính diện, tam đại yêu vương còn không ngừng ngăn cản để tránh cho nhiều người nhìn ra ở bên đó có mai phục.

    Vậy là thế cục này đã thành công.

    Thương Thiên Yêu Hầu đứng trên đỉnh cây Bất Tử, tỏng lòng vô cùng đắc ý.

    Chỉ cần giết những tên kiếm tiên này thì nguyên khí của tiên môn chính đạo sẽ bị trọng thương, giúp cho sự tồn tại của yêu ma dưới lòng đất có thêm cơ hội.

    Lúc này cách Thương Thổ Yêu Hầu là Vu Cơ Du nhân vật luyện được nửa bậc đại đạo cảnh của Thanh Thành tiên môn, hắn đứng rất gần Thương Thổ Yêu Hầu chỉ cảm thấy phần pháp lực đại đạo cảnh đang chuyển đến chuyển động không ngừng, khí thế phát ra quả là đáng sợ, đang định biến đi đến một nơi xa hơn thì Thương Thổ Yêu Hầu cười ha ha: “Làm sao để ngươi đi dễ như vậy được.”

    Hắn ra một chưởng hư không, đại thủ thương hoàng sắc lại xuất hiện, bổ tới phía Vu Cơ Du.

    Pháp lực lớn mạnh như một vòng xoáy cực lớn khiến kẻ muốn chạy thoát là Vu CƠ Du bị hút lại, đây là Đại Địa Tuyền Qua chưởng của Thương Thổ Yêu Hầu, là một trong những công pháp của hắn, chưa được gọi là tuyệt học nhưng đại đạo cảnh thì chẳng cần dùng tuyệt học cũng thắng được Vu CƠ Du.

    Thân hình Vu Cơ Du liên biến, mở ra Phi Đả Phi Vũ Kiếm Pháp, nhưng lại dễ dàng bị Đại Địa Tuyền Qua chưởng đánh bại, ngay cả người Vu Cơ Du cũng bị đánh trọng thương.

    Đúng lúc này Trác Nhất Hàng đang bị trọng thương nằm trên mặt đất quát: “Trưởng lão Võ Đang nghe lệnh, biến trận, Cửu Cung Kiếm Trận.”

    Chín trưởng lão không bị thương của Võ Đang tiên môn lập tức triển khai Cửu Cung Kiếm Trận, chín người chiếm chín vị trí, ngay lập tức kiếm quang sáng lạnh đi, Thương Thổ Yêu Hầu cười khẩy: “Nếu có Ngưu Tị Tử đại đạo cảnh triển khai Cửu Cung Kiếm Trận thì ngay lập tức ta sẽ chạy xa ba ngàn dặm, nhưng là các ngươi ư?

    Thật buồn cười.”

    Hắn vẫn dùng Đại Địa Tuyền Qua chưởng, chỉ nhìn thấy trong không trung xuất hiện vô số vòng xoáy, khi những vòng xoáy cực lớn này dùng lực hút thì những người liên thủ cửu cung trong Cửu Cung Kiếm Rận đứng không vững nữa, dần dần bị loạn hết vị trí, bị hắn xông vào phá khiến phần lớn bọn họ đều bị trọng thương.

    Đến đây Cửu Cung Kiếm Trận đã hoàn toàn bị phá vỡ.

    Thấy Cửu Cung Kiếm Trận bị phá vỡ, Thương Thổ yêu hầu đổi tay đánh một chưởng, chưởng này đánh lên không trung mà người của Hoa SƠn Kiếm Tông Mạc Thùy Thùy hiện hình trong không trung, bị một chưởng đập xuống dưới rồi không ngừng thổ huyết.

    Vụ Kiếm Tiên Mạc Thùy Thùy định đánh lén đối thủ nhưng không ngờ đã dễ dàng bị Thương Thổ Yêu Hầu đánh một chưởng bị thương.

    Đại đạo cảnh!

    Đây chính là đại đạo cảnh!

    Thực lực vô cùng mạnh!

    Thương Thổ Yêu Hầu rõ ràng là đại đạo cảnh nhất tọng nhưng cơ bản là nhũng chiêu thức khác cũng không có tác dụng nên dùng Đại Địa Tuyền Qua trong công pháp, khiến những người có mặt đều bị đánh bị thương.

    Vậy mới thấy rõ hơn được sự khác biệt một trời một vực giữa trường sinh cảnh và đại đạo cảnh.

    Tất cả những kiếm tiên có mặt đều biến sắc, lúc này trong lòng đang thầm đoán được là chỉ có Âu Dương Tri Hiểu, Âu Dương Ti Hiểu là Tam Quang công tử của nước Nguyên, đoán chừng Thương Thổ Yêu Hầu sẽ không giết Âu Dương Tri Hiểu đó.

    “Các ngươi đều phải chết.”.

    Thương Thổ Yêu Hầu đứng trên đỉnh cây Bát Tử, khí thế vô cùng hiên ngang: “Để ta xem xem hai mươi kiếm tiên trường sinh cảnh, bán bộ đại đạo cảnh các ngươi chết như thế nào.các tiên môn chính đạo sẽ mất đi gần một nửa lực lượng, nguyên khí tổn hao rất nhiều.”

    Hắn vô cùng sảng khoái bước ra.

    Mà hắn vừa đả trọng thương Trác Nhất Hàng, đánh bài Vu Cơ Du, phá Cửu Cung Kiếm Trận, tấn công Mạc Thùy Thùy, như vậy đã thấy rõ thực lực của hắn.

    Cái gì mà trường sinh thập trọng, trong trường sinh cảnh thì là cao thủ, nhưng trong tay hắn thì ba chiêu cũng khó mà đỡ hết được.

    Thực ra chuyện này cũng bình thường thôi, nhớ lại lúc đó Lục Nguyên đánh lén Huyền Họa Tử, đầu tiên đánh lén khiến hắn bị thương, nhưng sau đó hơn mười Long Sa trường sinh thập trọng cũng không phải là đối thủ của hắn, cuối cùng phải nhờ vào núi lửa bộc phát, nhờ lực lượng của núi lửa bộc phát mới thắng được Huyền HỌa Tử, đánh một trận như vậy quả là cực kỳ nguy hiểm.

    Sự cách biệt giữa trường sinh cảnh và đại đạo cảnh là lớn như vậy.

    “Ta sẽ cho các ngươi chết hết.”

    Thương Thổ Yêu Hầu liếc xuống phía dưới, những kẻ có thực lực càng cao, tiềm lực càng lớn thì phải ra tay đầu tiên, hắn quan sát đám người đó lập tức phát hiện ra Lục Nguyên, không còn nghi ngờ gì nữa, Lục Nguyên là kẻ công nhận tiềm lực mạnh nhất, phải giết hắn trước.

    Những kiếm tiên khác không ai nhìn ra được ý đò của Thương Thổ Yêu Hầu, lúc này Phương Nho lập tức hướng người đến tước Lục Nguyên đỡ: “Lục Nguyên, ngươi mau thoát đi, ta chặn mấy chiêu của hắn.”

    Phương Nho rõ ràng đã dùng tính mạng của mình để bảo vệ Lục Nguyên.

    Thương Thổ Yêu Hầu cười lớn: “Ngươi đang bị thương, lại chẳng phải đối thủ của ta, người muốn chặn ta sao, thật nực cười.

    Nếu ngươi đỡ được hai chiêu của ta thì xem như ngươi có bản lĩnh.”

    Lục Nguyên chết chắc rồi!

    Bị đại đạo cảnh nhằm vào thì làm gì mà không chết.

    Nhưng sau khi Lục Nguyên chết thì những người sẽ chết tieps là một tỏng số mấy người này, bây giờ tỏng số những kiếm tiên này, người có năng lực phản kháng lại cũng chỉ có vài người, đến Cửu Cung Kiếm Trận còn dễ dàng bị phá như vậy cơ mà.

    Lúc này có một tiếng cười vọng đến: “Phương sư thúc, chỉ là một Thương Thổ Yêu Hầu thôi mà, một tên yêu hầu hung hăng, sẽ nhanh chóng bị giải quyết thôi.”

    Câu nói này vừa nói ra khiến người khác phải quay sang nhìn, kẻ mặc thanh y này đúng là nói năng ngông cuồng, hắn có biết đại đạo cảnh là như thế nào không?

    Đã một vạn năm qua chưa từng có một trường sinh cảnh nào thắng được đại đạo cảnh!

    Chưa từng có!

    Đến Yến Thương Thiên năm đó cũng không làm được.

    Còn Lục Nguyên, hắn rõ ràng là trường sinh cảnh, có thể là một trường sinh cảnh mạnh trong số các trường sinh cảnh nhưng cũng chỉ là trường sinh cảnh thôi, không thể là đối thủ của đại đạo cảnh.

    Hắn đúng là con nghé con mới đẻ nên không biết sự lợi hại của đại đạo cảnh rồi, nếu biết thì có đánh chết hắn cũng không dám nói vậy. nhưng thôi, bây giờ hắn sẽ biết sự lợi hại của đại đạo cảnh ngay thôi.

    Thương Thổ Yêu Hầu khộng nhịn được cười phá lên: “Có gan, có gan, đúng là có gan, không hổ danh là đã đánh bại được trưởng lão trong số mười trưởng lão.

    Có gan như vậy mà thật tiếc, người như này mà lại phải chết ở đây.”

    Hắn khẽ xoa tay, bàn tay to thô vô cùng.

    Sau đó hắn lật tay xuất chưởng.

    Thư thể lật tay xuất chưởng của hắn không gọi là đẹp nhưng lại là hành vân lưu thủy.

    Hắn lật tay xuất chưởng xong trên không trung lập tức xuất hiện một chưởng pháp lực cực mạnh, Thương Hoàng Chi Chưởng này trong không trung ngưng lại thành ấn, vòng xoáy cực lớn dùng loại pháp lực đại chưởng này của hắn làm trung tâm điên cuồng hút vào, đồng thời pháp lực đại chưởng này mang theo uy thế tuyệt đối hướng tấn công về phía Lục Nguyên.

    Trên đường đi, ngoài không gian ra thì vạn vật đều bị thương hoàng đại thủ cực lớn này hút vào mất, lớn tới kinh thiên động địa, cuốn lấy pháp lực của quy tắc thiên địa nguyên bản, đưa tới chỗ Lục Nguyên.

    Một chưởng hiển hách!uy thế đất trời!

    Tu tiên giả đại đạo cảnh vốn có thể một chưởng ấn được một phần uy thế trời đất!

    Một chưởng này của Thương Thổ Yêu Hầu không quá cẩn thận những cũng chẳng cần quá cẩn thận cũng có thể hoàn toàn giết được đối thủ, vì ta là đại đạo cảnh!!!

    Đại đạo thiên uy!

    Những lời này chỉ có thể là không mà thôi.

    Đã luyện thành đại đạo cảnh thì pháp lực biến hóa đã không còn là pháp lực thông thường nữa, mà là pháp lực tinh khiết.

    Lấy một ví dụ thế này, dùng pháp lực Vân Hệ làm ví dụ, pháp lực Vân Hệ thông thường là dày đặc, nhưng sau khi Vân Lực tinh khiết khi luyện thành đại đạo cảnh sẽ càng dày đặc hơn, có thể dẽ dàng tấn công những pháp lực Vân Hệ thông thường, đồng thời đại đạo cảnh đã có thể mang theo một chút thiên uy, quả là đáng sợ.

    Thương hoàng cực chưởng tấn công đến.

    Lục Nguyên chết chắc rồi! cho dù một chiêu không chết thì e rằng cũng bị trọng thương, giống như Thiếu Dương Kiếm Quân Trác Nhất Bàn và một vài người khác vậy.

    Tỏng khi mọi người đều cho rằng Lục Nguyên chết thì Lục Nguyên giơ chân ra, chân này có thế cực nhanh tấn công đói thủ, vô cùng hấp dẫn.

    Mọi người trước nay chỉ nghe nói LỤc Nguyên dùng kiếm, còn chưa bao giờ nghe nói Lục Nguyên dùng cước pháp, hôm nay thấy LỤc Nguyên dùng chân mới phát hiện cước pháp của Lục Nguyên cũng khá tốt. nhưng cước pháp tốt thì đã sao, dưới thương hoàng đại chưởng của đại đạo cảnh sử dụng thù tất cả đều bị nát vụn, ngoài ra không còn đường nào khác.

    Thương hoàng cực chương và cước phong tiếp xúc nhau!

    Phịch một tiếng!

    Thương hoàng cực chương tan nát rồi!

    Cái gì!

    Mọi người không khỏi tròn mắt, phát hiện Lục Nguyên không đứng đó nữa, còn thương hoàng cực chưởng đã bị tan nát!

    Chuyện này là sao, pháp lực của đại đạo cảnh dồn vào thương hoàng cực chưởng, soa lại có thể bị cước pháp của Lục Nguyên đánh tan được, chuyện này là sao?

    Lúc này những người đứng bên cạnh đờ mắt đi, ngay cả Thương Thổ Yêu Hầu cũng không khỏi giật mình.

    Không thể nào!

    Pháp lực của đại đạo cảnh!

    Làm sao có thể bị người của trường sinh cảnh đánh lui!

    Không thể tưởng tượng nổi!

    Vừa nãy là trùng hợp thôi.

    Lục Nguyên nhún nhún vai, những người này bị sao vậy.

    được rồi, mình cũng đang nhàn hạ, thực ra là trước đó không lâu mình có mở sách vở trong không gian pháp khí ra, đọt nhiên phát hiện ra một môn cước pháp tên là “Phong Thánh Cước”, nghe nói luyện môn cước pháp này chân sẽ nhanh hơn rất nhiều, lúc đó đang nhàn hạ nên tùy ý luyện luôn.

    Mặc dù nói mình thạo kiếm đạo nhưng dùng kiếm lâu rồi cũng có chút mệt mỏi.

    Dù sao đối phó với đại đạo cảnh cũng không có gì là lớn lao, trước kia khi ở Nam Hải đã từng đối phó với nhân vật đại đạo cảnh, lần này nhất định không dùng kiếm, thử cước pháp một chút, vừa rồi chính là dùng thức Phong Trung Kính Tỳ trong “Phong Thánh Cước” tấn công mà có chấn động lớn như vậy.

    Con người mà, không thể mãi như vậy được, lúc nhàn rỗi thì sẽ có nhiều ý nghĩ nảy sinh.

    Lục Nguyên đột nhiên phát hiện dùng chân và dùng kiếm có sự khác biệt rất lớn, cách dùng chân này hai tay đều trống không, hai tay đều có thể cầm hồ lô rượu, còn dùng kiếm thì nhiều nhất có một tay để cầm hồ lô rượu, tiện tay cầm lấy hai hồ lô rượu, thử một chút phát hiện vẫn là không có một hồ lô rượu thì dùng tự tại hơn.

    Cái này…

    Có lẽ là thói quen.

    Được rồi, vậy là một hồ lô rượu.

    Vừa rồi Lục Nguyên không thể tưởng tượng được đánh bại pháp lực đại chưởng Thương Thổ Yêu Hầu bị đánh bại, khiến Thương Thổ Yêu Hầu giật mình, còn nhân lúc Lục Nguyên vẫn đang đổi bình rượu, dáng vẻ tựa hồ như không coi trận chiến này ra gì, bộ dạng bại hoại này lại càng khiến hắn thêm tức giận.

    Chương 523-524: Đại Mộng tiên môn

    “Tiểu bối, bất kể thế nào, ngươi vừa tiếp được một chưởng hư không của ta, quả là không tồi.”

    “Nhưng vừa nãy ta chỉ dùng sáu phần công lực tấn công thôi, bây giờ ta sẽ cho ngươi thấy mười phần thực lực của ta.”

    Thương Thổ Yêu Hầu bắt đầu dùng thế tiến công mạnh hơn nữa., lần này hắn dùng đến mười phần pháp lực, thương hoàng đại thủ lớn hơn vừa nãy rất nhiều.

    Trong thương hoàng đại thủ đã bắt đầu ẩn hóa sơn nhạc, tựa hồ như đang dần hóa thành một đỉnh núi nhỏ, không còn là thương hoàng đại thủ nữa, đây là nguyên nhân đưa Đại Địa Tuyền Qua cưởng vận lên thành bước tương đương, bây giờ Lục Nguyên không còn đối kháng với đại chưởng nữa, mà là ngọn núi cực lớn thương thổ pháp lực ngưng thành.

    Uy thế sơn nhạc đại địa!

    Quân lâm thiên hạ!thực lực đại đạo cảnh quả là đáng sợ, lúc này những kiếm tiên trường sinh cảnh ở bên cạnh mới biết thì ra lúc đầu Thương Thổ Yêu Hầu hoàn toàn chưa dùng đến toàn bộ thực lực thực sự của hắn, bây giờ thực lực được đem ra mới thấy đáng sợ như vậy, rõ ràng trong một chưởng ẩn những ngọn núi trong đó, thực lực như vậy thì trấn áp trường sinh không chút khó jhawn nào cả.

    Lục Nguyên làm thế nào tiếp được chiêu này đây, mọi người nhìn sang chỉ thấy Lục Nguyên đổi tay, không đúng, đổi chân xuất chiêu, giống như mưa bão cuồng phong, thức này tấn công ra, chân giống như mưa bão cuồng phong trút xuống, hiện lên tuyệt chiêu bạo vũ cuồng phong, nhưng như vậy làm sao đối phó đưuọc với ngọn núi đó, có tác dụng gì không?

    Trong thâm tâm mọi người đều đang nghi ngờ uy lực của chiêu LỤc Nguyên vừa xuất ra!

    Nhưng kẻ bị đả thương bởi chiêu này Thương Thổ Yêu Hầu lại phái hiện ra không cân đối, đó không phải là Bạo Vũ Cuồng Phong thông thường, gió đó chỉ e là như CỬu Thiên Cương Phong, Bạo Vũ đó đều như một hồ nước. rầm rầm bang bang!

    Ngọn núi của thương hoàng vỡ tan!

    Không ai nghĩ rằng Thương Thổ Yêu Hầu cản thận xuất chiêu như vậy, một chiêu có uy của sơn nhạc đại địa mà vẫn dễ dàng bị Lục Nguyên dùng một chân phá vỡ.

    Thương Thổ Yêu Hầu tất nhiên đã phát hiện ra Lục Nguyên không phải thường, hắn hít một hơi thật sau: “Tiểu bối, đúng là có môn đạo, vậy hãy xem tuyệt học chính thức của ta, đại địa hóa thuồng luồng!”

    Bề mặt đất bắt đầu chuyển động rất nhanh, đây là tuyệt kỹ một hàng rào một đại địa hóa thuồng luồng của hắn, một khi dùng tuyệt kỹ này thì đại địa sẽ bị khống chế, Thương Thổ Yêu Hầu khống chế như vậy đại đĩa bắt đầu biến hóa với tốc độ chóng mặt, xuất hiện các loại thổ binh, thổ thú, thổ mã, thổ ngưu, thổ hổ, thổ sư, thổ xà, thổ nhân, thổ đao, thổ kiếm….

    UY lực nhiều như vậy cũng không gọi là cường đại, nhưng những thổ binh thổ thú thổ khí này toàn bộ đều bị Thương Thổ Yêu Hầu khống chế, chỉ thấy hắn bắt đầu biến hóa là dường như hóa thành một con thuồng luồng đất, nhưng mới chỉ hoàn thành được một nửa, so với Hắc Thủy Vương Xà Lục Nguyên thấy ở Nam Hải thì còn kém xa, khí thế cực lớn của con thuồng luồng này bắt đầu phát tán ra.

    Lục Nguyên cũng bắt đầu tập tủng hơn, lúc này Thương Thổ Yêu Hầu rất mạnh, nhưng may mà trước đó không lâu trong lúc ta học cước pháp có học được một chiêu có thể phá được, thực ra cước pháp của Lục Nguyên giỏi như vậy cũng là nhờ kiếm pháp, một loại pháp thông thạo thì vạn loại pháp sẽ thông, kiếm pháp đã sáng tỏ rồi thì dù cước pháp không giống kiếm pháp nhưng cũng không khác biệt nhiều.

    Vậy thì dùng Tiêu Phi, Phong Thánh Cước Chi Phong Quyển Tàn Lâu!

    Ngay tức khắc, Lục Nguyên bắt đầu cuồng tiêu, thân hình chuyển động cấp tốc, mang theo gió lốc lớn, tất cả mọi vật xung quanh đều bị gió lốc lớn này cuốn theo, trong lúc cuồng phong này đang chuyển động rõ ràng đã ẩn giấu vài phần Phong Giao Chi Thế, hướng thẳng tới nửa con thuồng luồng kia!

    Bán Phong Giao đấu Bán Thổ Giao!

    Sức gió cực mạnh, nửa con thuồng luồng đất đó mang trên mình thổ binh, thổ thú, thổ mã, thổ ngưu, thổ hổ, thổ sư, thổ đao, thổ kiếm, toàn bộ đem ra tấn công, sức gió cực lớn cũng không ngừng tấn công, cuối cùng “Oanh!” một tiếng, Bán Phong Giao miệng cắn thân Bán Thổ Giao, còn nửa con thuồng luồng đất cũng cắn lại.

    Nhưng trên đầu nửa con thuồng luồng gió xuất hiện năm sắc kiếm quang ngăn cản.

    Nửa con thuồng luồng gió và nửa con thuồng luồng đất này một bên có Ngũ Đế Kiếm Đạo chặn, một bên không có, bên nửa con thuồng luồng không có tất nhiên sẽ chạy toán loạn.

    “Ba!”, vạn vật trên người nửa con thuồng luồng đất đã bị tách ra, trở về đại địa, nhưng địa hình đã bị đào xới trông rất cổ quái, chỗ lồi lên, chỗ lõm xuống, có chỗ còn in hình những thổ binh thổ thú.

    Hô!

    Thương Thổ Yêu Hầu trong tức khắc mặt đã biến sắc, lúc mới bắt đầu hắn đã dùng đại đạo cảnh để đối phó với hai mươi kiếm tiên trường sinh cảnh, lúc đó hoàn toàn không có đối thủ, ba chiêu của hắn cũng rất ít người đỡ được, lúc đó hắn tràn đầy tự tin, nhưng bây giờ mới biết sự đắc ý của mình cũng không làm gì được đối phương.

    ĐÂY GỌI LÀ NGƯỜI TỰ TIN NHƯ THẾ NÀO!

    Lục Nguyên rõ ràng là người tường sinh cảnh, vừa rồi đánh ra Bán Phong Giao đó rõ ràng là đại đạo cảnh mới có được chiêu thức đó.

    Chuyện này là sao đây?

    Lục Nguyên rõ ràng là trường sinh cảnh, tại sao tỏng lúc chiến đấu với Thương Thổ Yêu Hầu lại chiếm thế mạnh như vậy.

    Không lẽ cách nói tường sinh cảnh không cách nào thắng được đại đạo cảnh phải thay đổi từ bây giờ sao.

    Yến Thương Thiên không có cách nào phá vỡ được lịch sử, không lẽ bây giờ sẽ phá vỡ sao?

    Trác Nhất Hàng thổ huyết, hắn bị thương cũng không nhẹ, trước kia Trác Nhất Hàng từng nghe sư điệt Trương Thanh Thư nói rằng khi đối diện với Lục Nguyên cảm thấy không còn chút sức lực nào, lúc đó chỉ cười, cho rằng hắn luyện tập không chăm chỉ, nhưng bây giờ mới phát hiện ra, đừng nói là Trương Thanh Thư, ngay cả mình đối diện với Lục Nguyên cũng cảm thấy không chút sức lực nào.

    Thạch Trùng Thiên không giao đấu với Thương Thổ Yêu Hầu mà cũng bị thương, nhưng săc mặt hắn có chút cổ quái, hắn là cao thủ của KIếm Tông làm sao lại không biết Lục Nguyên bên ngoài là dùng cước pháp nhưng thực ra vẫn là kiếm pháp.

    Kiếm Pháp của Lục Nguyên đã thâm sau đến mức cao thủ Kiếm Tông như hắn cũng không hiểu được các bước đó.

    Hắn thân là người của Kiếm Tông, áp lực cũng rất lớn, Thachj Trùng Thiên nhìn sang bên cạnh thấy Lăng Lạc Thạch, Mạc Thùy Thùy dáng vẻ cũng vô cùng áp lực như hắn.

    Tỏng lòng thầm nghĩ, tên Lục Nguyên này thật là lợi hại, xem ra sau này phải có mối quan hệ tốt với Bắc Phong Hoa Sơn thôi, Thanh Thanh tiên môn xếp gần cuối tỏng năm tiên môn thượng đẳng, những gì bọn hắn nghĩ cũng không phải là quá cao siêu, có thể có quan hệ tốt với tiên môn mạnh thì mới giữ vũng được vị trí trong năm tiên môn thượng dẳng, có thể sinh tồn tốt hơn trong nước Tấn, đó mới là sách lược của Thanh Thành.

    Những tu tiên giả của Thiên Cơ tiên môn thì thầm to nhỏ : “Đây là kiếm chi tử sao?

    Đây là kiếm chi tử sao?

    Tại sao ở trung tâm cây Bất Tử vẫn còn một kiếm tinh quật khởi mạnh đến kinh người như vậy, kiếm chi tử này rốt cuộc là ai?”

    Tu tiên giả của Đại Mộng tiên môn trong lòng thầm nghĩ, nghe nói đệ tử chân truyền Mạnh Bạch của môn phái chúng ta và Lục Nguyên có mối quan hệ rất tốt, xem ra phải giúp đỡ Mạnh Bạch duy trì mối quan hệ tốt với Lục Nguyên.

    Người của các phái đều có các cách nghĩ khác nhau, có toan tính riêng.

    ở đây đều là lực lượng nòng cốt của các phái nên đều phải tính toán vì lợi ích của môn phái của mình.

    Về phần Lục Nguyên, lúc này lại hoàn toàn không nghĩ gì, bây giờ quan tọng nhất là đoạt lất Bất Tử dược, Lục Nguyên nhìn lên Bất Tử dược đã kết thành trên đỉnh cây Bất Tử, mắt nóng đỏ, có thể lấy xuống được rồi, chỉ cần nhanh chóng giải quyết đối thủ, tiết kiệm thời gian để tránh những bất ngờ khác xảy ra, Lục Nguyên hướng về phía Thương Thổ Yêu Hầu nói: “Được rồi, trò chơi đã kết thúc, bây giờ đến lúc đánh thật rồi.”

    Thời gian chơi?

    Đây là... thời gian chơi?

    Vừa rồi là trò chơi?

    Hướng về phía đối thủ đại đạo cảnh, cũng dám dùng thái độ chơi đùa để đối mặt.

    Lên………, cái này cũng quá là hung hăng!

    Trường sinh cảnh đấu với đại đạo cảnh mà cũng dám dùng thái độ này.

    Thương Thổ Yêu Hầu không khỏi thở gấp cười: “Tiểu bối, chớ có hung hăng.”

    Hắn liền lấy ra Vạn Thổ Bình Chướng, hắn chính là Thương Thổ Yêu Hầu Vạn Thổ Chi Tôn, vừa hay Thổ Hệ cũng là hệ có sức phòng vệ mạnh nhất, chiêu Vạn Thổ Bình Chương này của hắn xuất ra trong phút chốc xung quanh nổi lên vô số những bức tường thành bảo vệ hắn cực kỳ chặt chẽ.

    “Hung hăng ư?

    Vậy để ngươi xem thế nào.”

    Lục Nguyên đạp chân như bay qua.

    Giớ chuyển động.

    Đây là thần phong cực liệt Vô Hưu Vô Chỉ.

    Thần phong cực liệt trong nháy mắt tấn công tới chỗ Vạn Thổ Bình Chướng, tựa như lúc đó phá tan hơn mười cái động tỏng Vạn Thổ Bình Chướng của Thương Thổ Yêu Hầu, gió lớn thổi vào trong động, thần phong của Phong Thánh cước pháp phẫn nộ gào thét, “phịch” một tiếng, thổi bay Thương Thổ Yêu Hầu đi.

    Lục Nguyên dổi chân, lập tức xuất ra chiêu Lôi Lệ Phong Hành, thức Lôi Lệ Phong Hành này chính là chiêu mạnh nhất trong Phong Thánh cước pháp, lực mạnh như gió, nhanh như gió, không ngừng tấn công lên người của Thương Thổ Yêu Hầu.

    Phong Dũng Cửu Thiên trong Phong Thánh cước pháp, Lục Nguyên động chân, khiến Thương Thổ Yêu Hầu bị đá bay không biết cao đến đâu trong không trung, khiến hắn bị thổ huyết.

    Phong Thánh cước pháp làm gió xoáy xuống, Lục Nguyên điều khiển chân một cách hoa lệ, khiến Thương Thổ Yêu Hầu đang từ trên cao bị đá xuống dưới, Thương Thổ Yêu Hầu vẫn còn muốn chống cự.

    Phong Toàn Thiên Chuyển trong Phong Thánh cước pháp, Lục Nguyên di chuyển chân rất huyền diệu, khiến Thương Thổ Yêu Hầu bị xoay vòng vòng trong không trung, hắn vẫn muốn tổ chức phản kháng nhưng vẫn bị đi bay ra.

    Phong Vũ Giang Hồ trong Phong Thánh cước pháp, chân Lục Nguyên như gió như mưa chuyển hướng liên tục khiến Thương Thổ Yêu Hầu bị đá tới váng đầu óc.

    Động Phong Vân trong Phong Thánh cước pháp đã khiến cho Thương Thổ Yêu Hầu không có ý định phản kháng nữa rồi, bị đánh một cách bị động, hắn có muốn phản kháng cũng không thể nữa rồi, chỉ có thể để cho Lục Nguyên tùy ý đá hắn.

    Lục Nguyên cứ đá hết lần này đến lần khác, từng chiêu từng chiêu xuất ra, lúc như núi, lúc như mưa, lúc chuyển gió, khi lại thoảng qua như làn gió nhẹ, nhưng dù là dùng loại cước pháp nào thì đều là những cước pháp tuyệt học trong Phong Thánh cước pháp.

    Còn Thương Thổ Yêu Hầu thì bị Lục Nguyên lúc đá cho bay lên, lúc bay xuống, lúc sang phải, khi lại quay vòng tròn, bị quay đủ ác kiểu, nhưng mỗi kiểu lại không giống nhau, Lục Nguyên khong ngừng đá hắn lên xuống, xem chừng chơi rất vui, còn Thương Thổ Yêu Hầu thì chỉ cảm thấy chưa từng bi ai như thế này.

    Dù sao thì hắn cũng là Thương Thổ Yêu Hầu đại đạo cảnh, kết quả lại bị ten tiểu bối này đá lên đá xuống như món đồ chơi, cứ như đống giẻ rách vậy, đại đạo cảnh như đống giẻ rách, làm sao mà chịu nổi, Thương Thổ Yêu Hầu không ngừng tuôn lệ, nhưng ngay lập tức hắn không rơi lệ nữa.

    Bởi hắn phát hiện chỉ cần mặt mình đầy lệ rới thì mình cứ bị đá không ngừng thế này nước mắt sẽ tuôn xuống.

    Như vậy cả đời này Phong Thánh giáng thế.

    Lục Nguyên đột nhiên đá một phát cuối cùng, lần này giống như trên đầu Lục Nguyên đang ẩn một cảnh tượng phong trung chi thánh cực lớn xuất hiện ở bên đó, thức cước pháp này đá ra, tựa hồ như bao hàm tất cả tinh hoa của những chiêu thức trước vào trong đó.

    Phong Trung Chi Thánh!

    Thương Hư Chi Vô!

    Chiêu Phong Thánh Giáng Thế này trước khí xuất ra bỗng ngừng lại một lúc, lúc này Thương Thổ Yêu hầu lập tức muốn bỏ chạy, mặc dù đối diện với đối thủ trường sinh cảnh mà bỏ chạy thì quả là đáng xấu hổ nhưng tính mạng quan trọng hơn, Thương Thổ Yêu Hầu vừa bị Lục Nguyên dùng Phong Thánh cước pháp đá tới mức một chút tinh thần cũng không còn nữa, giờ chỉ có cách bỏ chạy thôi.

    Nếu hắn không trốn thì cũng tốt, nhưng bây giờ đã trốn thì phía sau phải đối diện với một chiêu Phong Thánh Giáng Lâm.

    Phong thế hoàn mỹ, phong thế khoái tật, phong thế khó đoán, phong thế cuồng bạo, phong thế du du, vô số gió hóa thành một chiêu, Phong Trung Chi Thánh chậm rãi xuất hiện từ sau lưng Lục Nguyên.

    Binh!

    Phong thế cước cảnh nhiều như vậy đã hoàn toàn đánh về phía Thương Thổ Yêu Hầu, hắn sớm đã bị biến hành một đống giẻ rách, bị trọng thương, còn bây giờ thì sao?

    Đối diện với chiêu thức khủng bố hơn trước rất nhiều, nhất thời không chịu nổi, “Bimh” một tiếng, liên tiếp bị cước ảnh này xung kích.

    Thương Thổ Yêu Hầu đến một câu trăng trối hoàn chỉnh cũng không kịp nói, đại đạo cảnh này lại bị Lục Nguyên giết chết, đường đường là một đại đạo cảnh lại bị chân Lục Nguyên đá bại thành một cây cỏ khô, không còn chút sinh khí nào nữa.

    Giải quyết hắn xong Lục Nguyên nhẹ nhàng thả lỏng chân, quen dùng kiếm rồi bây giờ thi thoảng đổi sang dùng chân, thử dùng chân một chút, cũng khá là thoải mái.

    Thực ra Lục Nguyên đã phát hiện được sự khác nhau thứ hai giữa dùng chân và dùng kiếm.

    Thứ nhất là tự nhiên hay tay hoặc một tay có thể uống rượu được, hai là lúc dùng chân có thể trực tiếp đá lên người đối thủ, cảm giác đá hắn đá quá đá lại cũng khá thú vị, hoàn toàn không giống cảm giác dùng kiếm đâm người, sau này có thể thử dùng chân đá người xem sao.

    Lục Nguyên nhún vai.

    Chiến lợi phẩm của Thương Thổ Yêu Hầu này nhất định không ít, đến xem thế nào đã.

    Thực lực của Thương Thổ Yêu Hầu cũng là đại đạo cảnh nhất trọng, cũng tương đương với Huyền Họa Tử, vậy nên những linh thú và linh thạch cũng tương đương nhau, một con linh thú cấp dị linh thú, ngoài ra còn có ba mươi hai con linh thú cực lớn, linh thạch cũng có một trăm ba mươi linh thạch trung phẩm, ngoài ra còn có một cuốn Công Pháp Bí Tịch Sơn Nhạc Quyết, Lục Nguyên cũng không biết nó có tác dụng gì, cứ tạm giữ lại đã, hoặc là hôm nào đó mở đại hội triển lãm bí tịch gì đó.

    Ồ !

    Đây là gì vậy ?

    Lục Nguyên tò mò nhìn vật trên tay mình, một cái nhẫn màu vàng nhạt, bên trên có in hình một chữ triện cổ, bên trên có một hình kỳ lạ, Lục Nguyên trước giờ chưa từng tiếp xúc với loại năng lượng ẩn chứa bên trên, đây là gì vậy ?đây đúng là phải dùng bốn chữ « thần bí khó đoán » để hình dung, Lục Nguyên cũng không hiểu gì, nhưng cất vào trước đã, sau này tính sau.

    Ồ !

    đây là bí tịch gì vậy, LỤc Nguyên nhìn thấy một cuốn sách cổ, trên đó chữ viết hơi nhanh nhưng cũng có thể nhận ra được, thì ra là Đại Địa Hóa Giao Quyết.

    Chương 525-526: Chưởng môn Côn Luân

    Cuốn bí tịch này cũng có lúc có tác dụng.

    Lục Nguyên đã biết được rằng sau khi luyện thành một Long Chi Lục phải luyện một Long Chi Lực mới, bây giờ công pháp ta đã thu thập được cũng tương đối rồi, ví dụ như Huyền Minh Hóa Long Quyết, Đại Địa Hóa Giao Quyết này có kém hơn một chút nhưng cũng là công pháp hóa thuồng luồng, cứ thu thập lại trước đã, nói không chừng sau này còn dùng được.

    Về cơ bản Thương Thổ Yêu Hầu chết xong chiến lợi phẩm thu được cũng khá nhiều.

    Cũng coi như phong phú rồi, so với khi giết Huyền Họa Tử thì hai tên này cũng ngang ngửa nhau.

    Lục Nguyên nhún nhún vai, sau khi thu dọn xong mới phát hiện ra ánh mắt kỳ quái từ bốn phía đổ dồn về mình, tất cả mọi người đều đang nhìn Lục Nguyên, những người đứng đầu trong số các trường sinh cảnh ở đó đều biết sự khác biệt giữa trường sinh cảnh và đại đọa cảnh, thực không ngờ rằng trường sinh cảnh như LỤc Nguyên có thể hoàn toàn giết chết được đại đạo cảnh Thương Thổ Yêu Hầu.

    Thật là không thể tưởng tượng được !

    Bầu không khí tràn ngập một cảm giác kinh ngạc, đúng là trong một thời gian không lâu.

    Bởi lúc này hồng quang trên đỉnh đầu đã tới cực hạn, trong nháy mắt phía trên bầu trời màu trắng đều biến thành màu đỏ như máu, ẩn hiện tỏng sắc đỏ vô tận ấy là một con chim thần một lần nữa tỉnh lại.

    Bất Tử dược đã hoàn toàn thành rồi, một khi Bất Tử dược này thành lập tức sẽ bứt ra khỏi cành, rơi xuống dưới đất, Lục Nguyên bay « vèo » qua đó, pháp lực hư không hóa thành cánh tay lớn nắm lấy Bất Tử dược trong tay, đồng thời tay trái nhoáng một cái, lấy ra một cái hộp màu đỏ như nung, loại hộp lửa đỏ này trong Hỏa Hệ thích hợp nhất cho linh dược thiên sinh, gọi là Hỏa Hệ Linh Dược.

    Thoáng chốc Lục Nguyên đã đoạt lấy BẤt Tử dược tỏng tay, tay sờ thử Bất Tử dược, trong lòng có một cảm giác xúc động không diễn tả được.

    Tốt quá rồi, cuối cùng Bất TỬ dược đã có được rồi.

    Bây giờ mình đã có nửa phần khả năng của Đại Đạo Pháp Tắc Đan, một phần hy vọng của Giao Hình Cơ Quan, hai phần của Bất Tử dược, vậy là mình đã có tổng cộng ba phần rưỡi khả năng nâng cao lên rồi.Trước nay khả năng phá cảnh giới của mình vẫn cao hơn những tu tiên giả khác, bây giờ lại thêm, có thêm ba vật này, mình sẽ có khả năng rất lớn để luyện lên đại đạo cảnh.

    Cũng tạm ổn rồi, theo lẽ thường thì mình không cần đi sưu tập loại vật hiếm có này nữa.

    Bây giờ có thể công kích lên đại đạo cảnh rồi, cảm giác nếu bây giờ mà mình lên được đại đạocảnh thì đã coi là thành công rồi.

    Một khi trở thành đại đạo cảnh thì có thể kinh thiên động địa, khác hoàn toàn với bây giờ.

    ở chỗ caayBaats Tử này, chỉ cần có được Bất Tử dược này là không cần đến chiến lợi phẩm nào nữa, nhưng nếu nghĩ lại có một chiến lợi phẩm cũng đủ rồi, Bất Tử dược quá quý giá, đặt trong giới tu tiên , thậm chí có thể đổi lấy mười linh thú cấp dị thú, chính là

    Phía ngoài cây Bất Tử, sáu đại đọa cảnh có bốn người không ngừng oanh lấy bên từng tầng từng tầng bình chướng, một đại đọa cảnh liên hệ với phía tiên môn chính đạo chủ lực, còn một đại đạo cảnh ở Thanh Thành tiên môn không ngừng nghiên cứu trận pháp này, về mặt trận pháp thì Thanh Thanh tiên môn cũng có chút tạo nghệ.

    Sáu vị địa đạo cảnh cũng đnag gấp đến toát mồ hôi, bọn họ phụng mệnh đến để bảo vệ những kiếm tiên xuất sắc trong trường sinh cảnh, vốn cho rằng không có chuyện gì xảy ra, kết quả là lúc xảy ra chuyện thì lại không thể vào phía trong cây Bất Tử, biết thì cũng đã xảy ra chuyện lớn, nếu kiếm tiên trong đó mà chết mất một nửa thì nguyên khí của tiên môn chính đạo sẽ bị tọng thương, nhưng giờ mọi người không bị thương được rồi.

    Sáu vị đại đạo cảnh bình thường đều đã từng có nhiều trải nghiệm nhưng bây giờ cũng bị dọa tới sợ rồi.

    Những người này đều là tương lai của tiên môn chính đạo.

    Có ảnh hưởng rất lớn.

    Không may, không may, nhưng kiểu không may này càng lúc càng lướn.

    Đúng lúc này vô số trận pháp đều bị phá vỡ, sáu vị đại đạo cảnh chạy ngay vào trong như có sấm sét, thế cục quá nguy hiểm, họ không thể không quan tâm chu đáo, chỉ mong sao không xảy ra sự cố gì, sáu người bọn họ hiện giờ nhịp tim có lẽ đập đến hơn hai trăm nhịp rồi.

    Thế giới dưới lòng đất có rất nhiều cửa khẩu, hiểm địa.

    Phía trước cũng có một chỗ hiểm địa.

    Chỗ hiểm địa này nối liền không ngừng dưới lòng đất, tầng tầng lớp lớp, đen kịt một mảnh.

    Khi đến gần cũng không nhìn ra được bóng dáng như thế nào.

    Quả nhiên là ứng với câu “Cồn cồn nhất địa mặc, thao thao thiên lý hôi”.

    Cạnh bờ sông này vạn vật đều chết hết.

    Yêu ngưu trong lòng đất cũng không can đam uống thứ nước này.

    Nếu uống vào thì sẽ ngã lăn ra chết tại chỗ.

    Quạ đen cũng không dám bay trên đầu bờ sông.

    Vì lơ lửng trên dòng sông đều là trùng trùng điệp điệp sát khí màu đen, bất luận chim nào cũng sẽ bị gãy cánh ở chỗ này.

    Ở Hắc hà, không có một sinh vật nào sống sót.

    Sông Hắc Thủy là một trong những địa phương hiểm địa trong lòng đất.

    Tu tiên giả Trường Sinh cảnh trở xuống muốn tiến vào sông Hắc Thủy đều không được.

    Nếu là tu tiên giả ngoài Trường Sinh cảnh cũng chưa chắc có thể chống chọi được bao lâu.

    Tu tiên giả đại đảo cảnh thì không gặp bao nhiêu khó khăn, nhưng cũng gặp không ít phiền toái.

    Nếu chỉ là một nơi hiểm địa thì cũng chẳng sao.

    Nhưng sông Hắc Thủy này bị một trong bốn Đại yêu vương Tử Lân Yêu Vương chiếm cứ từ lâu.

    Sông Hắc Thủy này không biết có bao nhiêu sát cơ.

    Chính đạo tiên môn đã mất một ngày ở đây.

    Bốn Đại yêu vương do Tử Lân Yêu Vương cầm đầu.

    Nghe nói bản thân Tử Lân yêu vương này thực lực gần tiếp cận với hai Đại Yêu Hoàng.

    Cho nên, đây được xem là một cửa ải khó khăn.

    Mà chính đạo tiên môn thường hay bị kẹt ở cửa ải này.

    Đúng vậy, chính đạo tiên môn hiện tại lực lượng mạnh hơn yêu ma trong lòng đất.

    Nhưng nếu muốn một lần bình ổn bọn yêu ma thì không có khả năng.

    Lúc này, rất nhiều nhân vật Đại đạo cảnh của chính đạo tiên môn đang ở chỗ này thương lượng.

    Tham dự hội nghị có chưởng môn Sở Đoạn của Hoa Sơn tiên môn.

    Chưởng môn Tống Thanh Kiều của Võ Đang tiên môn.

    Chưởng môn Nhâm Bích Ngưng của Thanh Thành tiên môn.

    Chưởng môn Gia Cát Cách của Côn Lôn tiên môn.

    Bốn người ngồi cùng một chỗ.

    Phen này tiến công lòng đất, chính là thiên đại công lao, thiên đại chỗ tốt.

    Cho nên bốn vị Chưởng môn tự mình xuất chiến.

    Ngoài ra, còn có Chưởng môn của những tiên môn trung đẳng.

    Ví dụ như chưởng môn Hải Lăng Thượng Nhân của Võ Lăng tiên môn.

    Rất nhiều Chưởng môn tề tựu một đường.

    Buổi thương lượng này tất nhiên là bàn về vấn đề sông Hắc Thủy.

    Sông Hắc Thủy thiên thời địa lợi nhân hòa đều thuộc về đám yêu ma.

    Nhưng mặc dù nói thiên thời địa lợi nhân hòa đều thuộc về đám yêu ma, nhưng xu thế chung vẫn thuộc về chính đạo tiên môn.

    Nếu muốn lấy về thì chỉ cần dụng ít công phu thì cũng chẳng phải là việc khó.

    Sở Đoạn ngồi một chỗ, khí thế động thiên.

    Nhâm Bích Ngưng là nhân vật nữ duy nhất trong số các chưởng môn, ngồi một chỗ, phong độ tư thái, tao nhã tuyệt thế.

    Chưởng môn Côn Lôn Gia Cát Cách râu, lông mày bạc trắng.

    Vị này được xưng là lão bất tử.

    Ai cũng không biết ông ta muốn cái gì.

    Chưởng môn Võ Đang tiên môn Tống Thanh Kiều thì im lặng chẳng nói một lời.

    Mỗi người đều theo đuổi suy nghĩ của mình.

    Bọn họ tính toán cũng không chỉ là sự tình của sông Hắc Thủy mà là như thế nào kiếm được càng nhiều chỗ tốt trong lòng đất.

    Mặc cho ai cũng biết, yêu ma trong lòng đất lần này cơ bản xong đời rồi.

    Lúc này, có một người đột nhiên nhanh chóng bay tới, khiến cho rất nhiều chưởng môn nhướng mày lên.

    Rất nhiều chưởng môn trong này đang bàn việc trọng đại, đến tột cùng lại có việc gì quan trọng hơn?

    Người nọ xông tới, cũng không ngừng nghỉ, lập tức nói:

    - Bên ngoài Bất Tử bị trận pháp vây quanh.

    Vốn sáu vị Đại đạo cảnh phụ trách căn bản là không vào được.

    - Cái gì?

    Sở Đoạn cau mày.

    Các chưởng môn khác tất cả đều cùng biểu lộ.

    Tất cả mọi người đều là những người cao minh.

    Như thế nào lại không biết đây là sự tình không ổn.

    Chuyện này hậu quả rất nghiêm trọng, quả thực không có cách nào nói rõ.

    Chính đạo tiên môn trải qua trận này, có thể nguyên khí sẽ bị tổn thương.

    Trong vòng một trăm năm sợ không thể khôi phục nguyên khí.

    Tuyệt đối không ngờ, rõ ràng còn có một sơ hở.

    Cũng không nghĩ tới, yêu ma trong lòng đất rõ ràng còn biết cách chơi như vậy, khiến cho sáu vị Đại đạo cảnh ở một bên nhìn thấy cảnh tượng không may.

    Vấn đề bây giờ là phải giải quyết như thế nào.

    Sở Đoạn lập tức quát lên:

    - Chúng ta phải lập tức tiến lên.

    Sông Hắc Thủy có thể để sau, nhưng trước hết phải giải quyết bên Bất Tử kia.

    Lập tức, tất cả các vị chưởng môn đều ngay ngắn phóng lên trời, bay thẳng đến chỗ Bấc Tử.

    Bất Tử cách sông Hắc Thủy một đoạn, nên tất cả các chưởng môn đều phát động tốc độ cực nhanh, giống như lưu tinh xẹt qua.

    Sở Đoạn ngự trên kiếm tiên của ông ta.

    Kiếm khí phá vỡ không gian, trực tiếp bay tới.

    Đám người Tống Thanh Kiều chạy ở phía sau.

    Lão bất tử Gia Cát Cách thì chẳng thấy động tác của ông ta như thế nào, tốc độ rất nhanh.

    Nhâm Bích Ngưng thì tốc độ cũng vậy.

    Nhưng nhanh nhất không thể nghi ngờ chính là Sở Đoạn.

    Trong một thời gian ngắn, rốt cuộc đã đáp xuống Bất Tử.

    Khi các vị chưởng môn đến nơi thì chỉ thấy một cảnh tượng hoàn toàn bất đồng.

    Thương Thổ Yêu Hầu đang nằm dưới mặt đất.

    Ai đã làm chuyện này?

    Kiếm tiên Trường Sinh kỳ nào có thể địch nổi Thương Thổ Yêu Hầu như thế này?

    Đây là có chuyện gì?

    Sở Đoạn gào to:

    - Người nào đã giải quyết Thương Thổ Yêu Hầu?

    Kiếm tiên Trường Sinh cảnh đều ngay ngắn hướng ánh mắt nhìn Lục Nguyên.

    Sở Đoạn lại hỏi:

    - Ngươi đã giải quyết Thương Thổ Yêu Hầu?

    Gương mặt của ông ta vô cùng quái dị.

    Ông ta làm sao mà không biết Lục Nguyên đã đạt đến Trường Sinh cảnh, nhưng Trường Sinh cảnh thì làm sao đánh lại Đại Đạo cảnh.

    Đây là điều bình thường.

    Lục Nguyên khẽ gật đầu.

    Nhưng cái gật đầu này lại phá bỏ cái cơ bản của Sở Đoạn cũng như của toàn bộ tu tiên giới Tấn quốc.

    Sở Đoạn nghiêm túc đánh giá Lục Nguyên.

    Thật sự là một gã hậu bối quái vật!

    Một hậu bối như vậy, vì cái gì mà ở lại Kiếm Khí Tông?

    Nhưng điều này cũng tốt.

    Sau này mình thống nhất Tam Tông, triệt bỏ phiền toái thì Lục Nguyên khi đó sẽ trở thành thủ hạ của mình.

    Gia Cát Cách là lão bất tử, khi có chuyện gì cũng không chấn động.

    Nhưng hiện tại vẫn không khỏi thay đổi sắc diện.

    Ông ta trong số những người ở đây là già nhất, nhưng thật sự chưa từng gặp phải chuyện quái dị như thế này.

    Ông ta là người rất coi trọng chòm râu của mình.

    Từng có một nhân vật Đại Đảo cảnh muốn chòm râu của ông, ông đơn giản truy sát người nọ ba ngày ba đêm.

    Sau khi có người biện hộ cho thì mới chịu thôi.

    Nhưng bây giờ ông ta lại chẳng chú ý đến chòm râu của mình.

    Nhâm Bích Ngưng không khỏi nhớ tới một sự kiện.

    Bà ta ẻo lả bước tới hỏi:

    - Nghe nói Minh Kiếm Tử bị giết, Huyền Minh tiên môn bị tiêu diệt.

    Có một số tin tức nói rằng có người đã để lại bút tích nói rằng mình đã diệt đi Huyền Minh tiên môn.

    Đó có phải là bút tích của ngươi không?

    Lục Nguyên nhẹ nhàng gật đầu:

    - Là đệ tử đã làm.

    Quả nhiên. . . . . .

    Thật đúng là. . . . . .

    Phải nói như thế nào đây?

    Trường Sinh cảnh làm sao có thể thắng được Đại Đạo cảnh.

    Vốn cảm giác mình nông cạn, nhưng các vị Kiếm tiên lại phát hiện các Chưởng môn đều chấn động.

    Vốn không phải bọn họ kiếm thức nông cạn mà là tu tiên giới Tấn quốc chưa từng phát sinh sự việc này.

    Sự việc này còn khiến cho các chưởng môn phải kinh ngạc thì mình chẳng phải là ếch ngồi đáy giếng.

    Tống Thanh Kiều vuốt chòm râu:

    - Có những người như thế thì đúng là chính đạo chi phúc.

    Ông ta nói như vậy cũng là có nguyên nhân.

    Thiên tài rất nhiều, nhưng là thiên tài mà không thay đổi bản tính, không kiêu ngạo thì có rất ít.

    Lục Nguyên sau khi thành danh cũng chẳng kéo bè kết phái, cũng không tự cao tự đại.

    Tống Thanh Kiều khen như vậy cũng là xuất phát tự đáy lòng.

    Một người khiêm tốn như thế, nếu là người của Võ Đang thì thật là tốt.

    Hiện tại có một số chưởng môn thì suy nghĩ giống như Tống Thanh Kiều, nhưng cũng có một số người hâm mộ xen lẫn đố kỵ.

    Bờ sông Hắc Thủy.

    Chính đạo tiên môn bên này.

    - Cái gì?

    Ngươi nói cái gì?

    Ta nghe không lầm chứ?

    Trường Sinh cảnh Lục Nguyên chiến thắng Đại đạo cảnh Thổ Yêu Hầu.

    - Không phải nói rằng đã qua vạn năm rồi không có người làm được như vậy, ngay cả Yến Thương Thiên.

    Yến Thương Thiên tuy đã chết, nhưng hiện tại là Thập Yêu Nhâm Độc, Đông Phương Yêu, Sở Đoạn, Tổ Thiên Thu, Thiên Viên tông sư một đám người xuất hiện, nhưng cho đến nay, Yến Thương Thiên vẫn là đệ nhất cao thủ trong lòng mọi người.

    Sự tình mà ông ta năm đó không làm được, nay có người làm được, mặc cho ai cũng không tin.

    - Đúng vậy, điều này sao có thể?

    - Hắc, ta lúc ấy cũng không tin.

    Nhưng một sư bá Đại Đảo cảnh của ta đã nói lại.

    Thân phận là Đại Đạo cảnh, sư bá ta làm sao mà nói xạo.

    - Đây là sự thật.

    Ta cũng nghe qua được tin tức này.

    Là lão tổ của chúng ta nói.

    - Trường Sinh cảnh làm sao mà đánh bại được Đại Đạo cảnh?

    Lục Nguyên đúng là kỳ tích.

    - Mà các ngươi chắc cũng chưa nghe nói qua.

    Kỳ thật thì không chỉ có như thế, trước đó không lâu, chuyện Huyền Minh môn bị tiêu diệt nghe nói cũng là Lục Nguyên làm.

    - Một người hơn hai mươi tuổi có thể tiêu diệt một trong các tiên môn.

    Người này quả thật lợi hại không thể lường được.

    - Lục Nguyên này bộ dạng dài ngắn như thế nào mà lợi hại như vậy?

    - Nghe nói là mặt màu xanh, thân cao chín thước, ba đầu sáu tay.

    - Có hạng người như vậy sao?

    Nói nhảm, Na Tra trong truyền thuyết cũng không như vậy.

    Thiên tài với thiên tài là có điểm chung.

    Tại bờ sông Hắc Thủy, yêu ma cũng vội vàng báo cáo với Tử Lân Yêu Vương.

    Hiện tại ba Đại yêu vương đều có mặt tại sông Hắc Thủy.

    Ba vị Đại yêu vương đều bị chuyện này làm cho khiếp sợ, thật không không nói nên lời.

    Cuối cùng, phong hoa tuyệt thế Trường Hữu Song Giác nhìn Tử Lân Yêu Vương cười khổ:

    - Như vậy cũng được.

    - Như vậy cũng được.

    Bạch Phát Ưng Vương nói.

    Kế hoạch hành động của bọn hắn lâu như vậy nay vì vậy mà thất bại.

    Các Đại yêu vương nay chỉ còn ba.

    Chương 527-528: Thiên kiếp

    Xích Dực Yêu Vương nhíu mày lại.

    Bên cạnh sông Hắc Thủy, Lục Nguyên đã bố trí một phong linh trận.

    Đồng thời chuẩn bị hai trăm linh thạch trung phẩm, cùng với rất nhiều sự vật.

    Tất cả toàn bộ đã chuẩn bị xong, bây giờ là lúc trùng kích Đại đạo cảnh.

    Hít một hơi thật sâu, Lục Nguyên kỳ thật có chút khẩn trương.

    Lại thở ra một tiếng, đồng thời một ngón tay điểm ra.

    Một linh thạch trung phẩm đã bắn ra, bắt đầu quá trình trùng kích Đại Đạo cảnh.

    Chỉ khi nào đạt đến Đại Đạo cảnh thì mới là bá chủ một phương ở Tấn quốc.

    Chỉ có đạt tới Đại Đạo cảnh thì mới có tư cách tiến vào Trung Ương Thiên Triều.

    Trung Ương Thiên Triều chính là thiên địa trung khí.

    Tục truyền, linh khí ở đây khác với chỗ khác gấp mười lần.

    Thậm chí còn hơn.

    Nếu địa phương nào cũng như vậy, thì phỏng chừng mọi người sẽ rời đi, không còn ai ở lại nơi thâm sơn cùng cốc.

    Nhưng đáng tiếc, Trung Ương Thiên Triều đã sớm hạn chế, mọi người không thể tiến vào.

    Chỉ có Đại Đạo cảnh mới có tư cách trải qua khảo hạch để tiến vào.

    Mặc dù có rất nhiều Đại Đạo cảnh có tư cách tiến vào, nhưng chưa hẳn là đã tiến vào được, còn phải qua khảo hạch.

    Hiện tại thiên đình đã biến mất.

    Trung Ương Thiên Triều chính là được đặt trên mặt đất thiên đình.

    Quay trở lại, Lục Nguyên tay nâng kiếm khí, lập tức một trăm linh thạch trung phẩm bị đâm rách.

    Linh khí tràn ngập phong linh trận.

    Trong không khí linh khí trần ngập như thế này, Lục Nguyên cũng không chút khách khí, nuốt vào Đại đạo pháp tắc đan.

    Sau khi nuốt vào bụng, chỉ cảm giác mình nhìn thấy rõ thiên địa.

    Tựa hồ như giữa thiên địacó một ít giống như mạch con người.

    Những mạch vô hình này tựa hồ như dẫn động thiên địa biến hóa.

    Phải rèn sắt khi còn nóng.

    Lục Nguyên không chút do dự, nuốt vào hình quan con thuồng luồng.

    Hình quan này còn khá lớn.

    Lục Nguyên cố gắng nuốt vào.

    Sau khi nuốt xong, hắn cảm giác một sức mạnh lan ra khắp toàn thân, khiến cho hắn vô cùng thoải mái.

    Một lần nữa mở mắt ra, ở giữa thiên địa có rất nhiều mạch.

    Gió không hình, mây không tướng.

    Nhưng lúc này, gió đã có hình mà mây cũng đã có tướng.

    Lục Nguyên biết rõ, những điều này chính là dấu hiệu của Đại đạo.

    Khi đến Đại Đạo cảnh thì có thể chứng kiến dấu vết của Đại Đạo.

    Hiện tại đã có cảm giác rồi, nhưng vẫn còn cách thành công một đoạn.

    Lục Nguyên trong lòng kích động không nói nên lời.

    Có thể nhìn thấy dấu hiệu của Đại Đạo thì chính mình đã rất gần với Đại Đạo cảnh.

    Hiện tại chính là lá bùa Bất Tử cuối cùng.

    Cái này là Lục Nguyên đoạt trước đó không lâu, trong nội tâm có một chút cảm khái.

    Sau khi hắn nuốt vào bụng, chỉ cảm thấy trong bụng giống như có một ngọn lửa tiến vào, mạnh mẽ cực kỳ lập tức xung kích toàn thân của hắn, không ngừng có pháp lực từ chính giữa Bất tử lao qua.

    Đáng tiếc, đây không phải là cái mình muốn.

    Cái mình muốn chính là dấu vết của Đại Đạo cảnh.

    Lục Nguyên trong lúc đang suy nghĩ thì chỉ thấy thân thể của mình xuất hiện một đạo dấu vết.

    Chưa từng có dấu vết nào rõ ràng như vậy.

    Gió dọc theo dấu vết thiên địa, nhẹ nhàng thổi qua.

    Mây cũng nhẹ nhàng bay qua.

    Nhưng đáng tiếc đây là trong lòng đất.

    Mặc dù có gió có mây, nhưng không thể nhìn thấy bầu trời.

    Ở phía trên xuất hiện một dấu vết khó dò, ảo diệu phi thường, tựa hồ như tất cả mọi thứ trong thiên địa đều tập trung tại một chỗ.

    Nhiều pháp tắc thiên địa như vậy mình đều đã nhìn thấy.

    Thiên không còn là thiên, thạch không còn là thạch, núi cũng không còn là núi.

    Lục Nguyên giơ tay bắt lấy dấu vết đó, nhưng tựa hồ giống như trăng trong nước, khi chụp căn bản là đụng không tới.

    Lục Nguyên cũng không nản chí, tiếp tục làm.

    Sau một lúc lâu, rốt cuộc đã có thể cầm được.

    Những dấu vết kia đã bị hắn cầm được trong tay.

    Ầm ầm!

    Lục Nguyên bên tai mình nghe được tiếng sấm khổng lồ.

    Đây là Thiên kiếp.

    Tu tiên giả Luyện Khí, Luyện Thể, Trường Sinh ba đại cảnh giới này sau khi luyện xong thì có thể mạnh mẽ hơn.

    Nhưng cũng không mạnh đến tình trạng Thiên.

    Một khi trùng kích Đại Đạo cảnh thì sẽ đạt đến Thiên.

    Nếu dùng tay bắt lấy Thiên địa pháp tắc, tất nhiên là quấy nhiễu sự vận hành của Thiên.

    Cho nên, một loại Thiên kiếp đã xuất hiện.

    Loại Thiên kiếp này một khi ngươi không qua được thì chỉ có chết hoặc phải bỏ cuộc.

    Chứng tỏ rằng Thiên không chấp nhận ngươi, ngươi về sau không còn cách nào vận dụng Thiên địa pháp tắc.

    Nếu ngươi có thể vượt qua, Thiên thừa nhận ngươi, thì ngươi về sau sẽ có cơ hội vận dụng Thiên địa pháp tắc.

    Thiên kiếp rất mạnh.

    Đại đa số người đều không vượt qua được.

    Thậm chí, nếu như trong lòng đất, thiên kiếp được phân bổ một cách dày đặc.

    Nếu có sự việc này phát sinh thì tốt hơn hết là tránh nó đi.

    Lòng đất vẫn là địa bàn của yêu ma, tu tiên giới không nên đến nơi này.

    Lục Nguyên vừa vặn tiến công lòng đất, liền dứt khoát ở chỗ này để tránh Thiên kiếp.

    Loại Thiên kiếp này nói như vậy thì cho dù có uy lực, Lục Nguyên cũng vẫn phải bình tĩnh.

    Mà chỉ cần vượt qua Thiên kiếp, chính mình có thể thành công trùng kích Đại Đạo cảnh, lúc ấy chỉ có thể thống khoái không nói nên lời.

    Rầm rầm rầm!

    Thiên kiếp này cách một lớp thổ nhưỡng dầy như vậy mà cũng có thể xem được.

    Lục Nguyên cũng không quá để ý.

    Kỳ thật thì cũng không chỉ có mình Lục Nguyên, những tu tiên giả có kinh nghiệm khác, mỗi khi nghe thấy thanh âm của thiên kiếp cũng không quá để ý.

    Thanh âm của thiên kiếp xuyên qua thổ nhưỡng dày như vậy cũng biết nó có bao nhiêu uy lực rồi.

    Oanh!

    Lòng đất đột nhiên xuyên qua vô số tổ hợp mộc khí cực lớn.

    Mỗi một cái đều cao hơn 10m, phải mất nhiều người mới có thể ôm hết.

    Một cây cổ thần giống như phá vỡ đại địa, dùng lôi đình vạn đồng phá tan hư không đánh tới.

    - Thập giáp tử thần mộc kiếp.

    Sở Đoạn lên tiếng.

    Ông như thế nào lại không nhìn ra được những cự mộc này.

    Những cự mộc này cũng không dễ nhìn.

    Đây chính là do hai khí tiên ngoại thiên tiên ngưng tụ thành, nặng như núi.

    Lực đạo không thua gì mấy chục vạn cân nặng.

    Năm đó kinh nghiệm về Thiên kiếp của Sở Đoạn chính là Thập giáp tử thần mộc kiếp.

    Thiên kiếp, mỗi người đều khác nhau.

    Thực lực càng cao, tu vi kiếm đạo càng cao thì dẫn phát thiên kiếp sẽ mạnh hơn một chút.

    Thiên kiếp của Tu tiên giả cũng không tính là mạnh.

    Thập giáp tử thần mộc kiếp được xem là một trong đại Thiên kiếp trong thiên địa.

    Sở Đoạn năm đó gặp chính là cái này.

    Với bản lĩnh của Sở Đoạn năm đó, cũng bị Thập tử thần mộc kiếp này khiến cho chật vật không thôi.

    Mà bây giờ, Lục Nguyên khi đối mặt cũng là Thập giáp tử thần mộc kiếp.

    Điều này đúng là kiếp số thần kỳ.

    Không đúng, không chỉ là Thập giáp tử thần mộc.

    Bên trong cự mộc còn kẹp một thanh kim thương kim kiếm vô cùng lớn, cao chừng mười mét.

    Đây là Tử diễn kim binh kiếp, có thể dẫn phát vô số vũ khí tấn công người.

    Những binh khí này đều là kim khí thiên ngoại tiên thiên ngưng kết thành, dày không thể phá, lợi hại khó lường.

    Nhưng không chỉ có vậy.

    Những đao, thương, kiếm, côn đều do tiên thiên kim khí ngưng kết mà thành, uy lực cực kỳ đáng sợ, mà nó còn có thể kết thành một số cổ đại trận.

    Ví dụ như trên hư không, có thể kết thành đại trận giống như thượng cổ thương minh kiếm, lại có chút giống hư hồng hoang vạn toái trận…đều là những trận pháp không tầm thường.

    Năm đó Tống Thanh Kiều đụng phải chính là Tử diện kim binh kiếp.

    Khi đó ông ta đã bày ra chín đại kiếm pháp của Võ Đang, mượn sức mạnh của thiên địa.

    Kết quả vẫn bị Tử diễn kim binh kiếp phá vỡ, thiếu chút nữa là không qua được kiếp số.

    Trên bầu trời còn xuất hiện không biết bao nhiêu hỏa xà, hỏa hổ, hỏa hạc, hỏa sư…Những hỏa diễm cự thú này có chiều dài hơn mười trượng, thậm chí còn xuất hiện hỏa diễm thần tướng đang vung cây hỏa diễm binh khí, hướng Lục Nguyên vọt mạnh qua.

    Hỏa diễm thần tướng đã xuất động.

    Đây là Hỏa chư thần kiếp, chứng kiến kiếp số quan trọng nhất.

    Chưởng môn Thanh Thành tiên môn Nhâm Bích Ngưng không khỏi biến sắc.

    Năm đó ở Thanh Thành tiên môn, người sư huynh thiên phú còn cao hơn bà, khi trùng kích thì đụng phải Thiên Hỏa Chư Thần kiếp, kết quả chết ngay tại chỗ, không vượt qua được kiếp số.

    Nhâm Bích Ngưng đối với việc này khắc sâu trong trí nhớ.

    Còn nữa, đại địa xung quanh bắt đầu biến hóa.

    Vô số thổ xà từ chính giữa đại địa sinh ra.

    Những con thổ xà này không ngừng chuyển chộng, nhấp nhô.

    Đây là Đại địa trạch thổ kiếp, so với ba kiếp trước thì yếu hơn một chút.

    Nhưng đó là cái gì?

    Trên bầu trời có Thủy thần Thủy tướng cực lớn.

    Thậm chí trên hư không còn xuất hiện một cung điện cực lớn.

    Trong cung điện cực lớn có này có một hoảng giả vô cùng tôn quý.

    Hoàng giả đó khí độ ung dung, không giống bình thường, tựa hồ như tất cả quyền hành đều nằm trong tay của ông ta.

    Đó là Thủy hoàng chi ảnh, thủy hoàng thiên cung.

    Có sự kinh sợ, có hoàng giả, có uy năng của thiên cung.

    Nhưng trong từng ấy năm trôi qua, tối đa chỉ có Thiên kiếp Thập giáp tử thần mộc, giống như Sở Đoạn đã kinh qua.

    Hoàng cấp thiên kiếp cho đến bây giờ không có xuất hiện.

    Thật không ngờ hiện tại lại xuất hiện Hoàng cấp chi kiếp.

    Chi kiếp này được xem là quan trọng nhất trong Đại Đạo cảnh.

    Đại Đạo Cảnh Nhị Trọng cũng chưa chắc gánh vác nổi.

    Hoàng cấp thiên kiếp!

    Cái này bình thường không có khả năng xuất hiện.

    Nhưng rõ ràng lại xuất hiện.

    Thập giáp tử thần mộc; Tử diễn kim binh kiếp; Thiên hỏa chư thần kiếp; Đại địa trạch thổ kiếp; cùng với Thủy hoàng thiên kiếp.

    Năm kiếp nạn này lần lượt xuất hiện.

    Bốn thiên kiếp trước cực kỳ đáng sợ.

    Mà cái cuối cùng này lại còn đáng sợ hơn.

    Mấy vạn năm lịch sử Tấn quốc cho tới bây giờ đều không có kinh qua Hoàng cấp thiên kiếp.

    Sở Đoạn hít sâu một hơi.

    Tống Thanh Kiều thì không thể trấn tĩnh.

    Lão bất tử Gia Cát Cách trên mặt nở nụ cười cổ quái.

    Còn Nhâm Bích Ngưng thì bị kinh hãi.

    Bốn vị tiên môn thượng đẳng cũng như thế này chứ đừng nói đến những Chưởng môn trung đẳng.

    Những Chưởng môn trung đẳng đó càng cảm giác bị chấn động, bị khủng bố.

    Thiên kiếp như vậy, ai có thể tiếp được.

    Lục Nguyên có tiếp được không?

    Còn đám yêu ma sông Hắc Thủy khi nhìn thấy Thiên kiếp như vậy lại càng hoảng sợ.

    Thật giống như Yến Thương Thiên hiện thế.

    Nhưng đoán chừng Yến Thương Thiên năm đó cũng chưa hắn có được những loại Thiên kiếp này.

    Lục Nguyên chết đi thì về sau những đám yêu ma trong lòng đất sẽ bớt đi một địch.

    - Loại Thiên kiếp này đã xuất hiện.

    Hắc hắc, đến đúng lúc lắm.

    Xích Dực Yêu Vương cười hắc hắc.

    Sau khi Đông Phương Yêu chết đi, không còn người nào có tốc độ nhanh bằng y.

    Mà bây giờ điều mà y cần làm, chính là có nên tìm một cơ hội giết chết Lục Nguyên hay không.

    Nhưng hiện nay có hai vị chính đạo tiên môn cấp tông sư ở đây nên cơ hội cũng không có nhiều.

    Trước hãy xem một chút, Xích Dực Yêu Vương hai mắt nhíu lại.

    Đồ nhi của y là Bức trưởng lão đã chết trong tay Lục Nguyên.

    Sư phụ của Lục Nguyên là Lý Nguyên Bạch lại chết trong tay của y.

    Hai người xem ra ân oán khá nhiều.

    Nếu như có cơ hội giải quyết Lục Nguyên thì Xích Dực Yêu Vương tất nhiên không muốn bỏ qua.

    Nhưng khi y mới đảo mắt một cái, đã phát hiện Tống Thanh Kiều tựa hồ như đang nhìn sông Hắc Thủy, thì không khỏi co rụt lại.

    Xem bộ dạng người này thành thật, nhưng lại là một trong những tông sư, chấp chưởng Võ Đang.

    Võ Đang sau này thực lực được nâng lên.

    Người này quả nhiên là một nhân vật rất đáng sợ.

    Sở Đoạn dùng Phong Lợi vô địch bá chủ chi kiếm để hình dung.

    Yến Thương Thiên dùng Thiên kiếm vô song để hình dung.

    Chu Thanh Huyền dùng Địa kiếm vô đối để hình dung.

    Như vậy, Tống Thanh Kiều có thể dùng Cổ kiếm vô phong để hình dung.

    Xem ra kiếm của Tống Thanh Kiều càng xem càng thấy nội hàm, càng xem càng thấy thâm bất khả trắc.

    Khí thế giữa những người này có nói hoài cũng không hết.

    Hiện tại chỉ nói về sông Hắc Thủy.

    - Lui lại, mau lui lại đi.

    - Rời đi, mau rời đi.

    - Vì cái gì mà chúng ta phải đi chứ?

    Thật vất vả mới có được một căn cứ ở bờ sông này.

    Có Tu tiên giả không nhịn được lên tiếng.

    - Ngươi ngu ngốc à?

    Ngươi không nhìn thấy Thiên kiếp này sao?

    Nếu ngươi không đi thì chuẩn bị chết ở chỗ này đi.

    Riêng Thập giáp tử thần mộc kiếp không cũng đã đủ khủng bố rồi, chứ đừng nói là Thủy hoàng thiên kiếp.

    Tại đây rồi sẽ không biết bị oanh tạc bao nhiêu lần.

    Còn không mau thối lui, định chờ chết à?

    Một Tu tiên giả lên tiếng khuyên bảo.

    - Thì ra là thế!

    Vị Tu tiên giả cuối cùng nghe ra là hiểu.

    Hiện tại cũng không có bất cứ một do dự nào.

    Nếu như lực lượng yêu ma trong lòng đất và chính đạo bằng nhau, hiện tại xuất kích thì nhất định sẽ có thu hoạch.

    Nhưng hiện nay lực lượng chính đạo tiên môn mạnh như thế, yêu ma trong lòng đất không dám xuất kích.

    Những ai nên trốn được thì trốn.

    Cho nên người lưu lại ở chỗ này ít đến thê thảm.

    Cơ bản chỉ còn lại mấy vị Đại Đạo cảnh.

    Nguyên nhân thì thứ nhất chính là muốn nhìn một chút Hoàng cấp thiên kiếp chấn động thiên như thế nào.

    Thứ hai là muốn trợ giúp cho Lục Nguyên.

    - Hảo cường thiên kiếp.

    - Đúng vậy, nhưng Thiên kiếp càng mạnh thì một khi thông qua càng dễ dàng hiểu thông thiên địa pháp tắc, pháp lực càng thâm hậu.

    - Về sau trùng kích Hỗn Dòng Cảnh cũng càng thêm dễ dàng.

    - Đúng vậy, đâu giống như chúng ta, cả đời không có cơ hội trùng kích Hỗn Dòng cảnh.

    - Thế nhưng đây là Thiên kiếp quan trọng nhất mà cũng là khổ sở nhất.

    Cảnh giới sau Đại Đạo cảnh chính là Hỗn Dòng cảnh.

    Nghe nói khi đạt đến Hỗn Dòng cảnh thì có thể tự thành không gian một phương.

    Trong một Thiên kiếp, Lục Nguyên có thể tự mình chống đỡ đã không tệ rồi.

    Nếu như có yêu ma tập kích thì không thể tưởng tượng được.

    Ở đây không thể đề phòng những người khác đánh lén.

    Lục Nguyên hít sâu một hơi, nghe người bên cạnh hô, cũng biết lúc này Thiên kiếp đáng sợ cực kỳ.

    Không thể tưởng tượng được Thiên kiếp của mình lại mạnh đến thế.

    Một khi thông qua được, thì chỗ tốt có được càng nhiều.

    Hắn bắt đầu dốc hết sức, lập tức đỉnh đầu hào quang vận chuyển.

    Năm đạo kiếm quang xuất hiện.

    Ngũ Đế kiếm đạo đã thành.

    Ngũ Đế kiếm đạo so với lúc trước mạnh hơn rất nhiều.

    Năm đạo kiếm quang thay đổi liên tục, ẩn ẩn một lực lượng luân hồi trong đó.

    Nhưng chỉ dựa vào Ngũ Đế kiếm đạo thì ngăn cản không được Thiên kiếp này.

    Cái thứ nhất rơi xuống chính là Thập giáp tử thần mộc kiếp.

    KiẰ số này ầm ầm trùng trùng điệp điệp rơi xuống.

    Vô số thiên giáp mộc khí ngưng tụ thành cự mộc cao hơn mười trượng đổ xuống.

    Mỗi cái đều có cân nặng mấy chục vạn cân.

    Lục Nguyên trở tay xuất kiếm.

    Trấn Nhạc kiếm không ngừng đâm tới.

    Chương 529-530: Đại Đạo Cảnh

    Một kiếm tiếp một kiếm ngăn cản từng cái trong Thập giáo tử thần mộc kiếp.

    Những cự mộc này đập xuống mặt đất, để lại một đạo dấu vết thật sâu trên mặt đất, khiến cho người xem đứng đằng xa không khỏi chấn động.

    Lục Nguyên có pháp lực mạnh như vậy, thiên giáp mộc khí biến thành cự mộc cũng có thể ngăn cản được.

    Nhưng những nhân vật Đại Đạo cảnh đứng gần đều hiểu rõ, Lục Nguyên không phải có pháp lực lớn như vậy, mà là Lục Nguyên mỗi một kiếm đều có sự xảo diệu trong đó.

    Điều này khiến cho pháp lực tiêu hao ít đi, nhưng có thể ngăn cản cự mộc.

    Loại nhãn lực này rất giỏi.

    Tiếp đến chính là Hỏa diễm chư thần kiếp, Đại địa trạch thổ kiếp cùng với Tử diễn kim binh kiếp.

    Ba đại kiếp này ngăn ngắn phóng đến.

    Trong lúc nhất thời, bò cạp dao động, hỏa xà cuồng vũ, hỏa sư gào thét.

    Thỉnh thoảng lại có đao thương kiếm binh.

    Thậm chí còn có thiên thần dẫn dắt hỏa diễm chi binh lao tới.

    Mỗi một cái cũng phải dài hơn mười trượng.

    Tiên thiên giáp tử mộc khí, Tiên thiên bạch canh kim khí, Tiên thiên nam minh hỏa khí, Tiên thiên đại địa thổ trạch….rất nhiều tiên thiên chi khí từ thiên ngoại tiên thiên đồng loạt lao xuống dưới.

    Ngoài những chi khí thiên nguyên này còn có vô số sinh linh cổ quái cực lớn.

    Mang theo cổ khí tức, không biết bao nhiêu chiêu thức cổ quái hướng Lục Nguyên oanh tới.

    Lục Nguyên trở tay xuất kiếm.

    Kiếm khởi, kiếm lạc, kiếm trầm, kiếm phù, kiếm diệt, kiếm động.

    Lục Nguyên hiện tại cảm giác Vạn Kiếm Luân Hồi của mình sức mạnh tăng lên mức cao nhất.

    Một kiếm đâm tới quả thật lợi hại vô cùng.

    Với Ngũ Đế kiếm đạo của mình cũng khó có thể hoàn toàn triệt tiêu.

    Nhưng chỉ cần mình sử dụng kiếm này để làm suy yếu sức mạnh Thiên kiếp thì sẽ có khả năng thành công vô cùng.

    Một hỏa chi quái thú nửa giống xà nửa giống hổ lao nhanh như gió, Lục Nguyên tiện tay bổ một kiếm tới.

    Nhưng hỏa chi quái thú sau khi bị bổ nát thì lại hóa thành vô số hỏa tinh.

    Những hỏa tinh này không chỗ nào là không có.

    Trong hoàn cảnh khắp nơi đều là hỏa tinh thì căn bản không có cách nào né tránh.

    Lục Nguyên trở tay kiếm.

    Một đạo kiếm phát ra ngoài, đánh trúng, toàn bộ hỏa diễm.

    Một kiếm này bên trong là một ngàn ba trăm sáu mươi lăm đạo hỏa tinh.

    Kiếm thuật đạt đến trình độ này xác thực khiến cho người ta phải sợ hãi thán phục.

    Tiên thiên thổ trạch hóa thành một Cổ Thổ.

    Cổ Thổ này tựa hồ như trải qua nhiều tang thương, một tay cầm búa cực lớn mang theo bi thương đột nhiên đánh xuống.

    Đây là Hình Thiên Vũ, chính là chiêu thức cường đại thời thượng cổ.

    Một chiêu này Lục Nguyên có thể phá sao?

    Những Đại Đạo cảnh đang vây xem trong lòng âm thầm so sánh, phát hiện mình cũng khó mà đột phá được chiêu này.

    Nhưng nói thì chậm nhưng diễn ra thì lại quá nhanh.

    Lục Nguyên kiếm quang khẽ động, nghiêng nghiêng cong cong bổ vào búa ảnh, cơ hồ trong nháy mắt đột phá được chiêu Hình Thiên Vũ.

    Trong nháy mắt, Tử diễn quân chi kiếp cùng với mười vạn binh khí; Đại địa trạch thổ kiếp cùng mười vạn thổ hệ quái thú; Hỏa diễm chư thần cùng với mười vạn hỏa hệ quái thú toàn bộ vây quanh Lục Nguyên.

    Kiếm quang của Lục Nguyên chuyển động.

    Mỗi một kiếm chém ra, tất nhiên đều điểm trúng nhược điểm của đối phương, đánh bại rất nhiều quái thú và binh khí cổ quái.

    Mỗi một kiếm đều là hào phong chi kiếm.

    - Loại kiếm pháp này!

    Một nhân vật Đại Đạo cảnh biến sắc:

    - Kiếm pháp này so với tôi thì mạnh hơn rất nhiều.

    Những nhân vật Đại Đạo cảnh khác tuy không có nói ra, nhưng cũng có chung ý kiến.

    Lục Nguyên hiện tại tiện tay xuất kiếm, nhưng cũng có thể khắc sâu mô hình kiếm chiêu trong đó, trở thành tài liệu giáo dục về sau.

    Kiếm thuật như vậy có thể nói là kinh động quỷ thần.

    Tống Thanh Kiều và Sở Đoạn hai người đều cảm giác kiếm thuật của Lục Nguyên cách bọn họ không xa.

    Bọn họ trùng kích Kiếm hoàng cảnh giới, căn bản là cảnh giới đỉnh phong của Kiếm vương.

    Lục Nguyên càng ngày càng gần bọn họ rồi.

    Thủy hoàng thiên kiếp cuối cùng cũng đã phủ xuống.

    Ngũ Đế kiếm đạo trên đỉnh đầu Lục Nguyên đã chống đỡ đến cực hạn.

    Ngũ Đế kiếm đạo chẳng biết tại sao khi đánh tan tiên thiên thổ trạch, Tử diễn kim binh…thì về sau lại hấp thu tiên thiên chi khí trong đó, càng lúc càng lớn, càng ngày càng thịnh.

    Lục Nguyên đem Ngũ Đế kiếm đạo khởi động, giống như Ngũ Đế hoa cái.

    Hiện tại Ngũ đế kiếm đạo cường đại phi thường.

    Nhưng bóng người chính giữa Thủy hoàng nhẹ nhàng nhấn một cái liền phá vỡ Ngũ Đế hoa cái.

    Rất mạnh.

    Lục Nguyên kinh hãi.

    Ngũ Đế kiếm đạo bị một đạo Thiên kiếp đơn giản phá vỡ.

    Không còn biện pháp, chỉ có thể liều mạng.

    Thủy hoàng thiên kiếp đang càng lúc càng gần.

    Nhân ảnh trong Thủy hoàng tựa hồ có thể đơn giản hạ sát bất cứ sinh mệnh nào.

    Hắn tuy là hư ảnh, nhưng bản thể của hắn chính là Thủy hoàng chi hoàng.

    Trong Thiên giới, hắn có sự tôn quý.

    Lục Nguyên một loat kiếm chiêu đều không ngừng tan rã trong tay hắn.

    Một đạo khí tức cực kỳ khủng bố đập xuống.

    Đây là Thiên kiếp cuối cùng.

    Nếu như có thể vượt qua thì rất nhanh có thể vượt qua Thiên kiếp này, thành tựu so với bất luận một nhân vật Đại đạo cảnh trong tu tiên giới đều thâm hậu hơn.

    Không còn biện pháp nào cả, phải liều mạng thôi.

    Lục Nguyên không chút do dự, đánh ra hai khôi lỗi Minh Kiếm Tử và Huyền Họa Tử.

    Hai vị Đại Đạo cảnh nhất tề xuất hiện, hướng về Thủy hoàng dũng mãnh lao tới.

    Huyền Họa Tử và Minh Kiếm Tử hai người đồng thời dùng ra Huyền Minh song xà kiếm pháp.

    Hai người vốn là Đại Đạo Cảnh nhất trọng, vừa là huyền vừa là minh.

    Đại Đạo Cảnh Nhất Trọng bây giờ thành một tổ hợp, ẩn chứa trong đó chiến lực của Đại Đạo Cảnh Nhị Trọng.

    Đồng thời, Lục Nguyên cũng dùng ra tất cả pháp lực của mình.

    Dưỡng Ngô kiếm pháp bắt đầu chuyển động, tập trung tất cả hơi nước sở hữu xung quanh.

    Chỉ thấy sông nước cuồn cuộn của sông Hắc Thủy bị dẫn ra, hóa thành Thủy hoàng kiếm đạo, hướng hư ảnh của Thủy hoảng bổ tới.

    Trấn Nhạc kiếm bắt đầu chuyển động, tập hợp tất cả những hơi nóng xung quanh.

    Chỉ thấy núi lửa xung quanh vốn đã tắt nay bị dẫn động, dung nham cực lớn sáp nhập vào Hỏa hoàng kiếm đạo, hướng hư ảnh của Thủy hoàng thiên giới bổ tới,

    Lục Nguyên hiện tại đã phát ra tất cả sức mạnh sở hữu của mình.

    Một kích cuối cùng giúp ta thành tựu Đại đạo cảnh.

    Hoàng cấp thiên kiếp mạnh nhất đã xuất hiện.

    Thủy hoàng hư ảnh.

    Uy lực của Hoàng cấp thiên kiếp đến bây giờ là không thể nghi ngờ.

    Lục Nguyên cũng đánh ra chiêu cuối cùng của mình.

    Huyền Hoa Tử cùng Minh Kiếm Tử hai đại khôi lôi ngay ngắn thi triển ra.

    Hai đại khôi lỗi này được thi triển ra, Huyền Minh song xà kiếm pháp một người tập trung hóa thành huyền chi xà, một người chuyên tâm hóa thành xà chi xà.

    Song xà múa, đầu rắn tiếp đuôi rắn, đuôi rắn tiếp đầu rắn.

    Rõ ràng ẩn ẩn thêm vài phần Hỗn luân song xà.

    Trong thời xa xưa, khi có song xà xuất hiện chính là điềm nuốt hết thảy, hủy diệt hết thảy.

    Bí quyết Huyền Minh hóa long vốn có chút khác biệt với bí quyết hóa rồng bình thường.

    Bản thân của nó có chút hương vị song xà hủy diệt thời cổ xưa.

    Hiện tại thi triển ra, một hàn khí đen kịt lạnh như băng xông ra ngoài, len lỏi vào mỗi một tấc không gian.

    Lục Nguyên trở tay xuất kiếm, thủy hoàng thiên uy chi kiếm ngay ngắn chém ra, ẩn chứa thủy hỏa hợp lưu.

    Thủy hoàng Hỏa hoàng hợp lại làm một.

    Lục Nguyên, hai đại khôi lỗi, hai đại kiếm đạo trùng trùng điệp điệp cùng Thủy hoàng hư ảnh đụng vào nhau.

    Lục Nguyên giờ phút này trong đầu không dám tiếp tục suy nghĩ.

    Hết thảy đều liều một phen.

    Nếu như cuối cùng có thể chiến thắng thì xem như đã vượt qua được thiên kiếp này.

    Thủy hoàng hư ảnh đã công tới nơi này.

    Đây không phải là hiện ra giữa Thủy hoàng thiên giới mà là ở giữa thiên địa, sinh ra vô ý thức, không cho Lục Nguyên muốn tiến đến Đại Đạo cảnh mà quấy nhiễu thiên.

    Lục Nguyên lúc này đã liều mạng, giờ khắc này thất khiếu đều chảy máu, kịch liệt đau nhức, ngũ tạng lục phủ đều bị nghiền nát nhiều chỗ, cốt cách thậm chí rất nhiều chỗ bị nát bấy.

    Lục Nguyên điên cuồng hét lên một tiếng.

    Đồng thời không biết đã hấp thu biết bao nhiêu linh khí bên cạnh, tất cả dị thú cấp kinh thú, linh thú khổng lồ cuồn cuộn không dứt cung cấp linh khí tiến vào trong cơ thể của hắn.

    Nhưng dù là như thế, cũng cảm giác được áp lực của Thủy hoàng hư ảnh thật lớn.

    Toàn thân dưới cổ áp lực đó gần như muốn sụp đổ.

    Hoàng cấp thiên kiếp thật sự là đáng sợ đến cực điểm.

    Không có biện pháp, chỉ có thể dùng ra chiêu kiếm mạnh nhất.

    Lục Nguyên điên cuồng hét lên một tiếng.

    Trấn Nhạc kiếm thu về trong vỏ, hết sức chuyên chú đánh ra một chiêu Dưỡng Ngô linh kiếm.

    Đệ nhất kiếm cắt về bên phải Thủy hoàng hư ảnh.

    Sau đó cắt vào từng điểm từng điểm một cách hoàn mỹ, không chút sai sót nào.

    Mỗi một điểm rơi đều kết hợp không biết bao nhiêu ưu điểm của kiếm chiêu.

    Từng cái cắt chuyển đều ở thế hoàn mỹ vô khuyết.

    Đây là một kiếm hoàn mỹ.

    Sát chiêu này một khi phát ra bên ngoài thì không có một chút khuyết điểm.

    Đây là một kiếm khó có thể tin.

    Một kiếm này sở hữu tất cả pháp lực, thần hồn và linh khí hết thảy hợp lại làm một.

    Kiếm khí từ mũi kiếm hóa thành đầu bạch long, giương nanh múa vuốt.

    Kiếm hóa thành Bạch long hướng về Thủy hoàng hư ảnh gào thét.

    Đây là kiếm thuật Nhất điều long!

    Trong truyền thuyết, kiếm thuật Nhất điều long nghe đồn kiếm thuật đã đạt đến cảnh giới cực cao.

    Một kiếm đánh ra sở hữu tất cả linh, khí, thần của một người đồng thời tất cả những kiếm ý hợp lại làm một, toàn bộ phóng thích ra ngoài, dẫn động thiên địa chứng kiến.

    Tại sao lại là kiếm thuật Nhất điều long?

    Rất nhiều Chưởng môn, rất nhiều nhân vật Đại Đạo cảnh đều khiếp sợ, đồng thời cũng hiểu được vì cái gì mà Lục Nguyên lại có thể dẫn được Hoàng cấp thiên kiếp mạnh như thế.

    Dưới kiếm thuật Nhất điều long, Hoàng cấp thiên kiếp cũng trở nên bình thường.

    Yêu nghiệt sinh ra, như thế nào lại không bị đánh chết.

    Đừng nói là yêu ma sông Hắc Thủy, ngay cả những nhân vật Đại Đạo cảnh có chút uy danh trên mặt đất cũng nghĩ như vậy.

    Kiếm thuật Nhất điều long đâm xuống, Thủy hoàng hư ảnh rốt cuộc xôn xao một tiếng, hoàn toàn bị tách rời.

    Hư ảnh vô cùng tôn quý hoàn thành một phiến hư không không tồn tại.

    Chống mũi kiếm xuống mặt đất, Lục Nguyên thở ra một hơi dài.

    Rốt cuộc đã vượt qua Thiên kiếp rồi.

    Kiếm thuật Nhất điều long vận dụng pháp lực toàn thân, nửa điểm cũng không còn lưu lại.

    Hiện tại toàn thân hắn vô lực.

    Hắn không ngừng hút lấy linh khí, nguyên khí còn tồn tại bên cạnh để khôi phục lại thương thế.

    Nhưng bị thương nặng như vậy, làm sao dễ dàng được khôi phục lại.

    Nhưng Lục Nguyên lúc này cũng đã mơ hồ cảm thấy được thiên địa chi môn.

    Cái này giống như từ Luyện Thể kỳ đến Trường Sinh kỳ cũng đã cảm thấy được thiên địa chi môn.

    Thiên địa chi môn tỏa ra thiên địa nguyên khí.

    Địa môn thu nạp thiên địa nguyên khí tuần hoàn nhiều lần, giống như người đang hô hấp.

    Nhưng thiên địa chi môn ai cũng không biết.

    Mọi người có thể cảm giác được, nhưng lại không cách nào biết rõ.

    Nghe nói trong thiên địa chi môn có một đại bí mật, là thiên đình đã biến mất, chư thiên giới rời đi.

    Một khi tìm được thiên địa chi môn, đem thiên địa chi môn thu nhập vào trong mình, khi đó Hỗn Dòng cảnh mới có năng lực

    Có thể trở thành người duy nhất vĩnh hằng ở trong thiên địa, bất tử bất diệt, chưởng quản thế giới.

    Lục Nguyên gạt hết mọi tạp niệm, bắt đầu nghiêm túc cảm ứng thiên địa chi môn.

    Giờ khắc này, thần trí của hắn đã cảm ứng được thiên địa chi môn.

    Lần này cảm ứng rất rành mạch, thậm chí những cỗ khí tức nhỏ bé nhất, thê lương nhất cũng vẫn cảm giác được.

    Thiên địa chi môn cực lớn vốn bị phong bế.

    Khi hô hấp thiên địa nguyên khí cũng như thế.

    Hôm nay, thiên địa chi môn đã bắt đầu chậm rãi mở ra.

    Một số lượng thiên địa nguyên khí tinh khiết rơi xuống, cuồn cuộn như sông Trường Hà.

    Lần rơi xuống này không phải là thiên địa nguyên khí bình thường mà là chi lực tinh khiết, hơn cả bình thường.

    Lục Nguyên hấp thu chi khí tinh khiết này, chỉ cảm thấy toàn thân từng lỗ chân lông đều tràn đầy sự thoải mái.

    Nhưng không chỉ như thế, vân hệ vốn là chí nhu chi lực, thuần vân khí bắt đầu không ngừng bao trùm thân thể Lục Nguyên, thất khiếu, lục phủ ngũ tạng rách nát, cùng với những xương cốt bị gãy, bắt đầu chữa trị không ngừng.

    Oanh!

    Một loại giống như thiên địa pháp tắc, đại đạo huyền diệu không ngừng bừng lên.

    Dùng mắt nhìn, chỉ thấy một đầu cực lớn xuyên vào đại não Lục Nguyên, xuyên xuống chính giữa thân thể.

    Lục Nguyên hiện tại chỉ cảm thấy thân thể của mình không những được chữa trị, mà pháp lực toàn thân được chuyển biến thành pháp lực tinh khiết, lại không ngừng tăng lên, càng nhiều càng mạnh, càng tăng càng đáng sợ.

    Một lực lượng phía trên cũng không ngừng tăng trưởng.

    Lục Nguyên cảm giác được không những bản thân đã có được pháp lực, thậm chí có chút pháp lực đã tràn ra khỏi bề mặt của da, căn bản không tản đi.

    Toàn thân của mình đều bị cuốn vào một pháp lực rất lớn, khiến cho toàn thân của người rất thoải mái.

    Đồng thời, rất nhiều đại đạo pháp tắc bắt đầu tiến nhập vào cơ thể của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên chỉ cảm giác thiên địa lần này hoàn toàn khác với lúc trước.

    Tất cả đều rất rõ ràng, bất luận cái gì cũng không thoát được.

    Đây là song nhãn của Đại Đạo cảnh, có thể chứng kiến rất nhiều sự vật.

    Đại Đạo cảnh rốt cuộc đã thành.

    Giờ phút này, Lục Nguyên trong nội tâm tràn đầy vui mừng.

    Thành công lúc này đây thật không dễ dàng.

    Tích cóp lâu như vậy, chuẩn bị lâu như vậy, còn có nhiều người như vậy thay nhau bảo vệ mình.

    Hơn nữa còn có rất nhiều chi vật quý hiếm, vượt qua mọi nguy hiểm, đạt tới Đại Đạo cảnh nhất trọng.

    - Chúc mừng, chúc mừng!

    - Chúc mừng đạt đến Đại Đạo cảnh.

    Người bên cạnh liên tục chúc mừng Lục Nguyên đạt tới Đại Đạo cảnh.

    Thân phận đạt đến Đại Đạo cảnh hoàn toàn khác với trước kia.

    Về sau chính là một phương chi hùng ở Tấn quốc.

    Bài vị ở Bắc Phong được lên đến hàng thứ bảy, còn ở bên ngoài chính là hàng thứ nhất.

    Đại Đạo cảnh cũng chia làm thập trọng, theo thứ tự là đệ nhất trọng sơ đắc đại đạo; đệ nhị trọng thiên địa pháp tắc, đệ tam trọng chư đa pháp tắc; đệ tứ trọng pháp tắc quy nhất; đệ ngũ trọng nguyên anh hóa sinh; đệ lục trọng nguyên anh chủ tể; đệ thất trọng đầu đính khánh vân; đệ bát trọng thiên địa pháp tương; đệ ngũ trọng vô thượng kim thân, đệ thập trọng đại viên mãn.

    Đệ nhất trọng tất nhiên là đã tiến vào Đại Đạo cảnh.

    Pháp lực ở cảnh giới này đã hóa thành pháp lực tinh khiết.

    Đây hoàn toàn vượt xa Trường Sinh cảnh.

    Trường Sinh Thập Trọng trong mắt Đại Đạo cảnh nhất trọng cũng chỉ là một vụn vặt mà thôi.

    Chương 531-532: Cấm pháp Hắc Thủy

    Đệ nhị trọng gọi là thiên địa pháp tắc.

    Đặc điểm quan trọng của nó là có thể quan sát được dấu vết của thiên địa.

    Khi đạt đến đệ nhị trọng thì có thể khống chế một đầu thiên địa pháp tắc, được gọi là thiên địa pháp tắc chi cảnh.

    Đệ tam trọng chư đa pháp tắc là nắm giữ rất nhiều pháp tắc chi cảnh.

    Đệ tứ trọng pháp tắc quy nhất là rất nhiều pháp tắc quy nhất hóa thành một lời niệm chú.

    Đệ ngũ trọng nguyên anh hóa sinh là rất nhiều pháp tắc trong đó tìm pháp tắc bổn mạng, hóa sinh trở thành nguyên anh.

    Đệ lục trọng nguyên anh chúa tể, là nguyên anh chúa tể sở hữu tất cả pháp tắc.

    Đệ thất trọng đầu đính khánh vân là rất nhiều pháp tắc hợp làm một, nguyên anh làm chủ, sinh ra đầu đính khánh vân.

    Lúc ấy, Chu Thanh Huyền, Sở Đoạn, Đông Phương Yêu đã tế ra được đầu đính khánh vân.

    Đệ bát trọng thiên địa pháp tương là rất nhiều pháp tắc bắt đầu sáp nhập vào trong nguyên anh, hóa sinh thành pháp tướng.

    Đệ cửu trọng vô thương kim thương là pháp tướng phản hồi bản thân, cường hóa thân thể đến vô thượng kim thân chi pháp.

    Đệ thập trong đại viên mãn là trùng kích đến viên mãn chi cảnh của đại đạo cảnh.

    Khi đến cảnh này thì có thể trùng kích Đại cảnh giới, Hỗn Dòng cảnh.

    Trong mười cảnh giới của Đại Đạo cảnh, mỗi một cảnh giới về sau đều quan trọng hơn so với cảnh giới trước đó, có thể khống chế được thiên địa nguyên khí, thiên địa pháp tắc, nguyên anh hóa sinh kết thành đầu đính khánh vân, hóa ra thiên địa pháp tương, ngưng tụ thành vô thượng kim thân.

    Mỗi một cấp độ đều rất quan trọng.

    Một khi tu thành thì lợi hại vô cùng.

    Rốt cuộc cũng đã thành tựu Đại Đạo cảnh, Lục Nguyên thở phào một hơi.

    Lúc này chỉ cảm thấy pháp lực bản thân đã đổi thành pháp lực tinh khiết, cuồn cuộn chuyển động toàn thân.

    Vốn lúc trước, pháp lực giống như một con suối nhỏ, nhưng hiện tại pháp lực lại giống như một con sông lớn, lưu chuyển bên trong thân thể của Lục Nguyên.

    Bao nhiêu lần tiến đến hiểm cảnh, bao nhiêu lần đối mặt với đối thủ cường đại, bao nhiêu lần xuất kiếm, bao nhiêu lần tu hành, bao nhiêu lần hấp thu linh khí, bao nhiêu lần đoạt được dị thú hôm nay hết thảy, hết thảy đều hóa thành sự thống khoái.

    Rốt cuộc trả giá nhiều như vậy đổi lại thành tựu lần này, tiến đến Đại Đạo cảnh.

    Đây được xem như sự hồi báo vô cùng lớn.

    Lục Nguyên cảm giác được pháp lực toàn thân giống như hai dòng sông cực lớn.

    Lục Nguyên vốn không biết, Đại Đạo cảnh bình thường, pháp lực toàn thân đã giống như một dòng sông cực lớn.

    Mà lúc này, pháp lực của Lục Nguyên so với Đại Đạo cảnh nhất trọng bình thường phải cường đại hơn nhiều, giống như hai dòng sông cực lớn.

    Pháp lực toàn thân thống khoái như vậy, vượt xa khi đạt được Trường Sinh cảnh.

    Lục Nguyên rốt cuộc đã hiểu được vì cái gì mà Trường Sinh cảnh tuyệt đối đánh không lại Đại Đạo cảnh.

    Cái này thật là kém quá xa rồi.

    Nếu mình không phải mượn Huyền Họa Tử, Minh Kiếm Tử hai đại khôi lỗi thì không có khả năng vượt qua sự khác biệt này, khoảng cách chênh lệch không thể tưởng tượng được.

    Lục Nguyên toàn thân lần đầu tiên chảy đầy pháp lực khổng lồ như vậy, chỉ cảm thấy muốn phát tiết một phen, liền lập tức bay lên trên không sông Hắc Thủy, đối với sông Hắc Thủy liên hoàn xuất kiếm.

    Một kiếm tiếp một kiếm oanh xuống dưới.

    Thủy hoàng kiếm đạo đánh ra, biết bao nhiêu vật trong sông Hắc Thủy bị đánh bay lên, ngay cả một số cấm pháp cũng bị Lục Nguyên trực tiếp phá vỡ.

    Đó là Vạn diệu cấm pháp Hắc Thủy.

    Đó là Cùng sinh dụ đồ cấm pháp Hắc Thủy.

    Hai cấm pháp quan trọng này, trước kia có rất nhiều Tu tiên giả Đại Đạo nhất trọng dùng pháp lực đánh từ trên xuống mà không một chút sứt mẻ.

    Chỉ có thượng nhân trong số Đại Đạo cảnh nhị trọng Thiên địa pháp tắc mới có thể dùng pháp lực từ trên phá hư xuống.

    Nhưng Lục Nguyên đang là Đại Đạo cảnh nhất trọng một kiếm bổ xuống, hai cấm pháp này rõ ràng bị phá hư.

    Lục Nguyên pháp lực hùng hậu như thế nào lại vượt qua cả Đại Đạo cảnh nhất trọng, mà đạt tới vị trí thượng nhân Đại Đạo cảnh nhị trọng thiên địa.

    Điều này thật sự quá mạnh mẽ.

    Những người khác hoàn toàn không tưởng tượng nổi.

    Nhưng trái với tưởng tượng, Lục Nguyên vừa rồi trải qua thiên kiếp như Thập giáp tử thần mộc kiếp, Chư thiên hỏa thần kiếp…đều là những kiếp nạn Đại Đạo cảnh bình thường căn bản không gặp được chứ đừng nói đến Thủy hoàng thiên kiếp đáng sợ như vậy.

    Sau khi trải qua thiên kiếp, pháp lực tăng lên có thể so sánh với Đại Đạo cảnh nhị trọng cũng là chuyện bình thường.

    Đương nhiên, coi như là pháp lực không sai biệt lắm.

    Nhưng nếu so về chiêu thức ảo diệu thì Đại Đạo cảnh nhị trọng thiên địa pháp tắc thượng nhân vẫn hơn Lục Nguyên.

    Dù sao bọn họ có thể khống chế thiên địa pháp tắc, còn Lục Nguyên thì không thể.

    Nhưng, nếu tăng thêm chiêu thức, Lục Nguyên cùng với nhóm thượng nhân Đại Đạo cảnh nhị trọng đến tột cùng ai mạnh ai yếu cũng không biết.

    Lục Nguyên thi triển một phen, mới cảm giác pháp lực toàn thân theo thời gian từ từ bình thưởng trở lại.

    Mục tiêu kế tiếp của hắn chính là trùng kích đến cảnh giới rất cao.

    Trong tu tiên giới, một khi đạt đến Đại Đạo cảnh thất trọng Đầu đính khánh vân thì có thể được gọi là tông sư.

    Mà Tấn Nguyên hai nước, kể cả yêu ma lòng đất tổng cổng chỉ có tám vị tông sư.

    Đông Phương Yêu đã chết, nhưng bây giờ Nhâm Độc đã bổ sung vào, cũng còn đủ tám người.

    Nếu như hắn có thể tăng lên Đại Đạo cảnh ngũ trọng, Đại Đạo cảnh lục trọng thì chiến lực có thể thẳng lên đỉnh cấp hai nước Tấn Nguyên.

    Tựa hồ, cửa ải gian nan chính mình đã sắp trèo qua được.

    Đương nhiên, nói như thế, tựa hồ như sắp trèo lên đến đỉnh núi, nhưng khi đứng ở sườn núi thì thấy rất gần, nhưng thực tế xem ra lại rất xa.

    Lục Nguyên phát tiết một phen, vẫn còn muốn công phá hai bên bờ sông Hắc Thủy.

    Vừa rồi, Lục Nguyên dẫn phát Thiên kiếp, khiến chung quanh trở nên hoang tàn.

    Hiện tại một lần nữa, lại đánh phá hết tám trăm dặm sông Hắc Thủy.

    Chuyện còn lại là của chính đao tiên môn.

    Lục Nguyên chỉ là một phần tử trong đó.

    Hơn nữa, Lục Nguyên hiểu rất rõ, thực lực của mình hiện tại tuy đã tăng lên Đại Đạo cảnh, nhưng so với thực lực của yêu ma sông Hắc Thủy thì vẫn còn kém xa.

    Lục Nguyên và mọi người đều trở về công việc của mình.

    Khi Lục Nguyên trở về, đã có người tìm hắn nói chuyện ngay.

    Người tìm hắn nói chuyện chính là Phong Chủ Bắc Phong Phương Nho.

    Tại Bắc Phong Xuất Vân Tiên Cảnh tuy còn sáu vị Đại Đạo cảnh, nhưng họ đã lui xuống, không còn khả năng quản lý quá nhiều chuyện.

    Bọn họ hiện tại đã đem mọi chuyện giao cho Phương Nho.

    Khi nào Bắc Phong cần chiến lực, cần sự hỗ trợ thì bọn họ mới ra tay.

    Phương Nho nói:

    - Kỳ thật đây chỉ là thông báo thường lệ đến cho mọi người biết về chuyện của ngươi.

    Lục Nguyên có chút khó hiểu.

    Chuyện của mình nhất định phải cho người khác biết không?

    Nhưng hắn cũng im lặng chờ Phương Nho nói tiếp.

    Phương Nho nói tiếp:

    - Không bao lâu nữa, ngươi sẽ tiếp nhận một đợt huấn luyện đặc biệt, chuẩn bị tiến vào Trung Ương Thiên Triều.

    - Đến Trung Ương Thiên Triều?

    Lục Nguyên khẽ giật mình.

    - Đúng, đến Trung Ương Thiên Triều.

    Phương Nho gật đầu.

    - Trung Ương Thiên Triều chính là Đại địa trung ương.

    Trên mặt đất thiên đình, độ nồng đậm của nó gấp mười lần so với chúng ta, thậm chí mấy chục lần.

    Chúng ta tại đây đều là trưởng lão, nhưng rất ít người tiến đến Đại Đạo cảnh.

    Nhân vật đứng đầu đệ tử chân truyền có thể tiến lên Đại Đạo cảnh, trưởng lão có thể tiến lên Đại cảnh thì có thể bổ sung lực lượng.

    Trường Sinh chân chính cũng có, Đại Đạo cũng có và Hỗn Dòng cảnh cũng có.

    - Ngươi cho dù đến nơi nào thì ở nơi đó cũng nhận được sự đề cao thật lớn.

    Ở Tấn quốc, ngươi tuy tiềm lực rất lớn, nhưng cũng sẽ phải gánh trách nhiệm thật lớn.

    Năm đó Yến sư bá, Chu sư bá, Sở sư bá những người này đều đi qua Trung Ương Thiên Triều.

    Mà lúc ấy, đời thứ tám đệ ngũ Trác Không Đảng ngươi cũng nghe qua chứ, ông ấy cũng đã tiến vào khảo hạch Trung Ương Thiên Triều, nhưng không thể qua.

    Đời thứ tám là một đời hoàng kim, có đến ba người có thể tiến vào Trung Ương Thiên Triều.

    Đời thứ bảy không ai có thể tiến vào Trung Ương Thiên Triều.

    Độ khó của nó bởi vậy có thể tưởng tượng được.

    - Tất nhiên, trước khi để cho ngươi bước vào cuộc khảo hạch thì sẽ có một đợt huấn luyện đặc biệt.

    Phương Nho nói.

    Kỳ thật thì Phương Nho đối với cái này cũng không hiểu rõ lắm, bất quá chỉ là máy móc thôi.

    Dù sao, Phương Nho bây giờ cũng chỉ là Trường Sinh Thập Trọng.

    Ông ta tuy bề ngoài không có biểu lộ gì, nhưng đối với việc Lục Nguyên trùng kích được Đại Đạo cảnh thì cũng không ngừng hâm mộ.

    Ông ta kẹt ở Trường Sinh Thập Trọng lâu rồi, chậm chạp không đột phá được Đại Đạo cảnh.

    Cuối cùng cũng là công dã tràng.

    Những lời này cũng không phải là nói suông.

    Trung Ương Thiên Triều sao?

    Lục Nguyên không khỏi khẽ giật mình.

    Đúng vậy, kỳ thật đã sớm minh bạch, hành trình của mình sẽ còn phải trải qua Trương Ương Thiên Triều.

    Dù sao, chỗ đó mới thật sự là một sân khấu lớn.

    Nhưng chuyện này nói sau.

    Lục Nguyên cảm giác rất cổ quái.

    Chính mình chẳng qua uống có chút say nên sau đó ngủ trong chốc lát.

    Khi tỉnh lại, có người nói với hắn, chi dịch sông Hắc Thủy đã xong.

    Bạch Phát Ưng Vương trong bốn Đại yêu vương đã chết.

    Tử Lân Yêu Vương và Xích Dực Yêu Vương hai người đều đã bỏ trốn.

    Sau đó, hắn còn được biết, chiến cuộc ở thế giới trong lòng đất cơ bản đã xong.

    Cái này cũng thật nhanh quá.

    Chính mình vừa vặn trải qua một hồi chiến đấu ở Bất Tử, mà chính đạo tiên môn tấn công lòng đất tốt xấu cũng chẳng bao lâu đã muốn xong rồi.

    - Kỳ thật rất đơn giản.

    Bắc Phong Xuất Vân Tiên Cảnh Lục Thanh Đào nói.

    Lục Thanh Đào cũng là người thích uống rượu, nên cũng có vài phần cảm tình với Lục Nguyên.

    Lục Thanh Đào nói tiếp:

    - Đông Phương Yêu chết rồi, Nhâm Độc không có lập tức thượng vị.

    Bởi vậy, yêu ma trong lòng đất không có khả năng ngăn cản được chính đạo tiên môn.

    Lúc này hành động tất phải thắng.

    Bởi vì cơ hội quá tốt, nên so với trong tưởng tượng đơn giản hơn rất nhiều.

    - Đương nhiên, đây cũng là do Yến sư huynh năm đó một tay tạo dựng nên ưu thế ngàn năm.

    Đến bây giờ đã khuếch trương trình độ của chính đạo tiên môn mạnh hơn yêu ma trong lòng đất.

    Hơn nữa, mười vạn yêu ma tấn công Hoa Sơn đã làm tổn thương nguyên khí, lại đụng phải yêu ma bên trong đang loạn nên trận chiến này thắng là điều tất nhiên.

    - Hơn nữa còn thắng một cách đơn giản.

    Lục Nguyên không khỏi khẽ giật mình:

    - Nhâm Độc kia vì sao lại không thừa cơ tiếp nhận vị trí Thánh Đế yêu ma?

    Lục Thanh Đào uống cạn một ky:

    - Nhâm Độc từ lâu không có xuất hiện, đột nhiên tiếp nhận, lại phải đối phó với công kích của chính đạo tiên môn thì chỉ sợ là khó gánh vác được.

    Đến lúc đó bại binh là không tránh khỏi.

    Thứ hai, vốn yêu ma trong lòng đất là tam quốc đỉnh lập Đông Phương Yêu, Phương Tà và Kinh Hoàn Chân.

    Vốn Phương Tà và Kinh Hoàn Chân lưỡng yêu liên thủ, gây áp lực với Đông Phương Yêu.

    Mà bây giờ, Nhâm Độc rõ ràng là muốn mượn chính đạo tiên môn để gây áp lực cho yêu ma, mượn cơ hội cho Phương Tà cùng Kinh Hoàn Chân thần phục.

    - Hiển nhiên, Nhâm Độc muốn đem cơ nghiệp ngàn năm trong lòng đất vứt bỏ đi.

    Lại để cho Phương Tà cùng Kinh Hoàn Chân gia nhập dưới tay hắn.

    Đây chính là ý định của Nhâm Độc.

    - Hơn nữa, Kinh Hoàn Chân và Phương Tà, dưới áp lực của chính đạo tiên môn cũng có khả năng hướng về Nhâm Độc.

    Lục Thanh Đào phân tích thế cục;

    - Mà chính đạo tiên môn bên này, sư huynh Sở Đoạn cùng với những trưởng lão khác làm sao mà không biết ý định của Nhâm Độc.

    Chỉ là kể từ đó có thể bình định thế giới trong lòng đất, lập nên sản nghiệp to lớn, bất hủ muôn đời thì bọn họ tất nhiên cũng vui vẻ rồi.

    - Cho nên, chiến dịch này chính đạo tiên môn chiếm tiện nghi.

    Nhâm Độc cũng chiếm tiện nghi.

    Phương Tà cùng Kinh Hoàn Chân và những thủ hạ của Đông Phương Yêu phải chịu cục diện thiệt hại.

    Đối với chính đạo tiên môn có lợi như vậy, thì các đại lão tất nhiên sẽ làm.

    Lời nói của Lục Thanh Đào quả nhiên phân tích rất rõ ràng.

    Mà Lục Nguyên nghe được cũng rất minh bạch sự việc.

    Xem ra, cuộc chiến lòng đất rất nhanh sẽ chấm dứt.

    Mình cũng đã đến thời điểm chuẩn bị huấn luyện trước khi tiến vào cuộc khảo hạch của Trung Ương Thiên Triều.

    Ở giữa thiên địa có một cỗ đại thế.

    Thuận theo đại thế thì cái gì làm cũng dễ dàng.

    Nếu nghịch đại thế thì khó khăn trùng trùng điệp điệp.

    Mà lần này, chính đạo tiên môn đánh bại yêu ma, cơ hồ cũng là cũng là thuận theo đại thế.

    Yêu ma vốn đang yếu thế, lại hao tổn tông sư.

    Trong tình huống như thế này, nếu không thừa cơ tiêu diệt đám yêu ma trong lòng đất thì thật là nghịch theo đại thế.

    Đại Tấn năm thứ năm, ngày 25 tháng 4, chính đạo tiên môn chính thức tiến vào trong lòng đất.

    Ngày 27 tháng 4, quyết chiến tại Bất Tử.

    Lục Nguyên đã đạt được Bất Tử.

    Ngày 28 tháng 4, hai bên giằng co bên bờ sông Hắc Thủy.

    Lúc Lục Nguyên dẫn phát Thiên kiếp, thành tựu Đại Đạo cảnh, Hoàng cấp thiên kiếp đã được ghi vào sử sách.

    Ngày 29 tháng 4, sông Hắc Thủy bị phá vỡ.

    Một trong bốn Đại yêu vương là Bạch Phát Yêu Vương đã chết.

    Hơn nữa, Mặc Trúc Yêu Vương cũng đã chết ở Hoa Sơn.

    Tứ đại yêu vương bây giờ chỉ còn lại Tử Lân Yêu Vương và Xích Dực Yêu Vương.

    Vận số yêu ma coi như chấm hết.

    Ngày 2 tháng 5, Đại Nguyên quốc hỏa tốc xuất binh.

    Tam đại tông sư của Đại Nguyên quốc Mật Tông Thiên Viên tông sư, Âu Dương Phong Hàn tông sư của Vạn Xà sơn trang cùng với Lạn Đà Tự Lực Ma Trí tông sư của Đại Tuyết Sơn đã hướng đến biên cảnh.

    Nếu không bị yêu ma trong lòng đất liên lụy thì Nguyên quốc đời nào là đối thủ của Tấn quốc.

    Cho nên muốn hỏa tốc xuất binh, vây Nguy cứu Triệu.

    Chỉ là lúc này Nam Hải tiên môn đã đến.

    Chưởng môn Nam Hải tiên môn Yến Nhị tông sư cùng với Minh chủ Ngũ Tiên Minh Tổ Thiên Thu hai vị tông sư cũng đã xuất hiện.

    Đồng thời, các phái, các giới của Tấn quốc cũng đã phái đến không ít hảo thủ, đem Nguyên quốc vây trong chiến cuộc.

    Tấn quốc bên này rơi xuống thế hạ phong, nhưng tương đối mà nói, Nguyên quốc bên kia cũng không chiếm quá nhiều ưu thế, không cách nào tiếp tục mở rộng thành quả chiến đấu.

    Chiến cuộc giằng co.

    Theo thế cục mà nói thì đây đối với Tấn quốc là có ưu thế.

    Chỉ cần Tấn quốc hỏa tốc giải quyết đám yêu ma thì chuyện kế tiếp còn không phải dễ như xào một dĩa đồ ăn sao?

    Ngày 3 tháng 5, Không Cốc Lâm của thế giới dưới lòng đất đã đến hồi cáo phá.

    Không Cốc Lâm là địa bàn của Bạch Phát Ưng Vương, nổi tiếng thần bí khó dò.

    Nhưng một trong những hung địa của thế giới lòng đất hiện tại đã bị phá tan.

    Chương 533-534: Độc Hành Thiên Hạ Cung

    Ngày 4 tháng 5, Vạn Bức Lâm của thế giới dưới lòng đất cáo phá.

    Đây là địa bàn của Xích Dực Yêu Vương.

    Xích Dực Yêu Vương cùng với nhân vật chủ yếu của Vạn Bức Lâm đã biến mất chẳng thấy tăm hơi.

    Mà những người còn lại cơ bản đã bị giết một cách sạch sẽ.

    Ngày 5 tháng 5, thêm một hung địa nữa của thế giới lòng đất bị phá tan.

    Vô số Huyết Cơ Tử yêu ma võ công thâm hậu bị giết chết.

    Ngày 5 tháng 7, Thiên Trúc Quan bị phá.

    Hung địa này bị phá, thắng lợi coi như đã nằm trong tầm tay.

    Ai cũng biết, Thiên Trúc Quan chính là cánh cửa đi vào cửa ải cuối cùng Ma Mộc Nhai.

    Một khi thông qua cửa này thì coi như đã có thể tiến quân vào Ma Mộc Nhai.

    Dọc theo con đường, Lục Nguyên không có phát huy tác dụng gì.

    Ở thế giới này, cao nhân, nhân sĩ cao minh rất nhiều.

    Thực lực của Lục Nguyên bây giờ ra sao?

    Đặt trong Tu tiên giới ở Tấn quốc, thì cũng được xem là một hảo thủ.

    Nhưng trong trận chiến này, nhân vật đích thực tham chiến rất nhiều.

    Bán tông sư có không ít.

    Do đó, cũng đâu đến phiên Lục Nguyên biểu hiện quá nhiều.

    Biểu hiện duy nhất của hắn vẫn là chiến tích tại Bất Tử mà thôi.

    Cái thế giới này, kỳ thật thiếu đi cái nào cũng được.

    Lục Nguyên cũng hiểu, chính mình tuy là một thiên tài, nhưng thế giới này thiếu đi mình thì cũng chẳng có gì thay đổi.

    Ngạn vàn lần đừng tưởng rằng mình tiến bộ rất nhanh thì có thể là thiên tài trong kiếm đạo, thế giới sẽ quay chung quanh mình.

    Cũng may Lục Nguyên tâm trạng cũng bình tĩnh.

    Dọc theo đường đi, trợ giúp được chính đạo tiên môn thì trợ giúp, còn không thì uống chút rượu.

    Đương nhiên, trong quá trình này, Lục Nguyên cũng tôi luyện được một phen kỹ năng kiếm thuật của mình bằng cách quan sát người bên cạnh, phát hiện năng lực chiến đấu của mình đã vượt qua được Tu tiên giả Đại Đạo cảnh nhị trọng Thiên địa pháp tắc.

    Cũng không biết so với đám thượng nhân Đại Đạo cảnh tam trọng Chư đa pháp tắc thì như thế nào, nhưng hết thảy còn phải đánh qua thì mới biết được.

    Trên đường đi trải qua không biết bao nhiêu hiểm địa.

    Với ánh mắt của Lục Nguyên cũng cảm giác được hiểm địa này cực kỳ đáng sợ.

    Nếu không đi theo đoàn đến đây, mà đơn giản chỉ đến một mình thì chỉ sợ giống như mình đang đùa giỡn với thần chết.

    Ví dụ như Không Cốc Lâm với đủ các loại ám sát công kích, khó lòng mà phòng bị.

    Còn trong Vạn Bức Lâm là vạn chủng cơ quan.

    Mà đầm hung địa trong lòng đất công tâm chi thuật đáng sợ cực kỳ.

    Chính mình được tôn xưng là kiếm vương nhưng cũng vẫn bị ảnh hưởng.

    Cuối cùng là do một vị thượng nhân Đại Đạo cảnh của Võ Đang tiên môn phá được.

    Nghe nói vị Thượng nhân Đại Đạo cảnh này dùng chính là Võ Đang thanh âm khúc, một khúc thanh âm vang khắp thiên hạ.

    Vị Thượng nhân này đứng thứ tư trong Võ Đang thất tử tên là Trương Thanh Khê.

    Ngoại trừ cái đó ra thì còn có rất nhiều hung địa.

    Đây là thời kỳ thế giới trong lòng đất suy yếu.

    Nếu thế giới trong lòng đất cường thịnh, có cường đại yêu ma chủ trấn thì chỉ sợ càng thêm đáng sợ.

    Ngày 8 tháng 5, rốt cuộc chính đạo tiên môn đã xuyên qua cửa ải cuối cùng Thiên Trúc Quan, hướng Ma Mộc Nhai xuất phát.

    Nơi đại địa này đỏ thẫm như máu.

    Phía trước có một dòng nước chảy xiết.

    Dòng nước này được gọi là Tinh Tinh ghềnh.

    Tinh Tinh ghềnh này nếu có nhân sĩ cao minh trấn thủ thì ở chỗ này nhất định sẽ bố trí tuyệt trận.

    Chỉ là lúc này chính đạo tiên môn công kích đến, đám yêu ma bên kia sớm đã nhân tâm tán loạn, ở chỗ hiểm địa cuối cùng này đều không có người ngăn cản.

    Sau đó rốt cuộc đã tiến lên được Ma Mộc Nhai.

    Ma Mộc Nhai này cũng là núi đá đỏ thẩm.

    Trải qua trùng trùng điệp điệp phiền toái, rốt cuộc cũng đã đến được bờ núi Ma Mộc Nhai.

    Tại đây chỉ thấy có một cổng chào rất lớn, trên cổng chào có bốn chữ vàng thật to “Trạch Bị Thương Sinh” (Ân huệ tỏa khắp mọi chúng sinh).

    Quả nhiên là khẩu khí thật lớn.

    Sự phô trương của Ma Mộc Nhai hoàn toàn bất đồng với chính đạo tiên môn.

    Chính đạo tiên môn luôn làm ra vẻ ta đây là tiên gia.

    Ma Mộc Nhai một đường đi tới, rất nhiều chỗ hiểm địa, vô số cơ quan, hung hiểm cực kỳ, khắp nơi đều rất hung ác.

    Lục Nguyên đánh giá phía trước, chỉ thấy đằng sau cổng chào thật lớn này có một cung điện cũng rất lớn.

    Cung điện này khí thế hùng hồn.

    Nếu như nói cung điện của chính đạo tiên môn tiên khí lượn lờ, vừa nhìn vào là biết tiên ngay, thì cung điện này nhìn vào là khiến cho người khác cảm giác bá đạo phi thường.

    “Độc Hành Thiên Hạ Cung” năm chữ thật lớn đập vào tầm mắt.

    “Trạch Bị Thương Sinh, Độc Hành Thiên Hạ”, tám chữ này kỳ thật là do Nhâm Độc đặt ra, Đông Phương Yêu cũng chẳng thay đổi gì.

    Lục Nguyên trong nội tâm không khỏi chấn động.

    Nhâm Độc là một người tâm cơ thủ đoạn.

    Lúc này nếu hắn tái nhậm chức, thu nạp những yêu ma quen thuộc, thậm chí không tiếc đem toàn bộ lòng đất đưa ra ngoài, dùng thế lực của chính đạo tiên môn để làm áp lực với Phương Tà và Kinh Hoàn Chân.

    Quả nhiên là con người tâm cơ thủ đoạn.

    Về sau, người này chỉ sợ là một đối thủ cực kỳ khó giải quyết.

    Lục Nguyên cũng biết chính mình sớm muộn gì cũng phải đảm nhận nhiệm vụ chống lại người này.

    Lục Nguyên trong lúc đang quan sát Độc Hành Thiên Hạ cung, chỉ thấy vô số người bay lên phía trên Độc Hành Thiên Hạ cung, là những Chưởng môn các tiên môn.

    Sở Đoạn tay lộ ra một lá cờ có hai chữ “Hoa Sơn”, treo lên một phương của Độc Hành Thiên Hạ cung.

    Lá cờ bay phất phới trong gió.

    Các Chưởng môn khác cũng đã treo những lá cờ của môn phái mình trên đỉnh Độc Hành Thiên Hạ cung.

    Hoa Sơn, Võ Đang, Thanh Thành, Côn Lôn, Nam Hải năm ngọn cờ lớn bay phấp phới trong gió.

    Nam Hải tiên môn ở bên ngoài ngăn chặn Nguyên quốc, nhưng cái loại có cơ hội tạo dựng cơ nghiệp sáng lạn như thế này thì làm sao mà buông tha chứ, đã sớm phái người đến chỗ này cắm cờ.

    Bảy tiên môn khác nhỏ hơn thì cũng đã cắm cờ, nhưng ở vị trí thấp hơn một chút.

    Mười hai lá cờ đã được cắm trên nóc Độc Hành Thiên Hạ Cung.

    Năm ngàn năm.

    Từ khi Tấn quốc lập quốc, chính đạo tiên môn đã cùng với yêu ma sinh ra đủ loại chiến đấu.

    Trong năm ngàn năm đó, tuy ngẫu nhiên có được một Yến Thương Thiên một người một kiếm xông đến Ma Mộc Nhai, nhưng đây chỉ là trường hợp ngoại lệ hết sức ngẫu nhiên.

    Lúc này đây, đây là đại quy mô tiến công lần đầu tiên của chính đạo tiên môn.

    Trước đây cao lắm cũng chỉ đến Thiên Trúc Quan mà thôi.

    Lúc này, nhìn thấy rất nhiều cờ xí của các tiên môn không khỏi sinh ra biết bao nhiêu cảm khái.

    Yêu ma lòng đất năm ngàn năm qua, đây là lần đầu tiên toàn bộ gần như bị tiêu diệt.

    Chính đạo tiên môn, chi hồng nghiệp năm ngàn năm rốt cuộc cũng thành công.

    Chính đạo tiên môn từ trên xuống dưới, trong thời điểm hiện tại đều chìm đắm trong một cảm giác khó có thể nói rõ.

    Không biết bao nhiêu Trưởng lão, nhân vật Đại Đạo cảnh đều khóc lên.

    Cuộc đời của bọn họ chiến đấu không biết bao nhiêu lần.

    Đặc biệt là nhân vật thứ bảy của Võ Đang tiên môn.

    Năm đó đời thứ bày thiếu chút nữa là bị Nhâm Độc tiêu diệt.

    Hiện tại, rõ ràng đã trôi qua, nhưng cũng không khỏi lệ rơi đầy mặt.

    Lục Nguyên cũng bị loại cảm xúc này ảnh hưởng.

    Đúng vậy, cuối cùng rồi cũng thành công.

    Cơ nghiệp muôn đời.

    Chinh phục lòng đất.

    Toàn bộ Ma Mộc Nhai cơ bản đã nằm hoàn toàn trong thế bị động.

    Nhưng các Trưởng lão vẫn không quên việc phòng bị, cũng sớm đâu vào đấy để ngăn ngừa việc phạm phải sai lầm vào lúc này.

    Ma Mộc Nhai kết quả đã định.

    Lục Nguyên lúc này cũng tùy ý bốn phía dạo chơi.

    Ma Mộc Nhai là đại bản doanh của yêu ma.

    Năm ngàn năm qua chưa từng có ai chinh phục qua.

    Hiện tại nó lại đang nằm dưới chân của mình.

    Mình cũng tùy ý dạo chơi thôi!

    Lục Nguyên lấy ra một bình rượu.

    Độc Hành Thiên Hạ Cung trải qua không biết bao nhiêu triều đại.

    Nghe những Tu tiên giả bên cạnh bình luận, năm đó Nhâm Độc làm chủ, chỉ thấy chỗ này chứng kiến không biết bao nhiêu sự hùng vĩ, có khí phách của một duy ngã độc tôn.

    Về sau, Nhâm Độc chỉ sợ sẽ là một đối thủ khó dây vào.

    Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng.

    Sau khi đi qua Độc Hành Thiên Hạ cung, lại trải qua một chỗ rất khác biệt.

    Nghe Tu tiên giả bên cạnh nghị luận.

    Đây là chỗ ở của Đông Phương Yêu.

    Căn nhà trúc nhỏ này thật đúng là xinh đẹp, rất hợp với khí chất của Đông Phương Yêu.

    Lục Nguyên tiếp tục quan sát, lại thấy phía trước xuất hiện một nơi.

    Nơi này ngoài ý liệu của Lục Nguyên.

    Cái này. . . . . .

    Cái này. . . . .

    Loại địa phương này….

    Lục Nguyên đứng trên một vách đá dựng đứng bên cạnh Ma Mộc Nhai.

    Chỗ vách đá dựng đứng này, có một cái rãnh băng qua.

    Bên trái thụt vào sâu bên trong, bên phải thì nhô ra ngoài.

    Quả thật là một phong cảnh tuyệt đẹp.

    Chỗ này cũng không có nhiều người.

    Chuẩn xác mà nói cũng chỉ có mình Lục Nguyên mà thôi.

    Lúc này tất cả mọi người đang đi quan sát trong Ma Mộc Nhai.

    Trong đó, hấp dẫn mọi người nhất không thể nghi ngờ là Độc Hành Thiên Hạ Cung.

    Đó là nơi hai đời Thánh Đế yêu ma trải qua.

    Ngoại trừ chỗ đó ra, những chỗ ở khác của Thánh Đế Nhâm Độc cũng rất nhiều người vây xem, còn muốn ở chỗ này đào ra một số bảo vật.

    Dù sao, bọn họ đều là Thánh Đế, nên mặc dù biết rằng nếu có bảo vật thì sớm đã bị bọn họ mang đi hết, nhưng mọi người ở đây vẫn cứ ôm hy vọng.

    Về phần khối thạch bích này, hiểm thì có hiểm, đẹp mắt thì có đẹp mắt, nhưng nó lại nằm ở một chỗ khác.

    Cho nên, lúc này cũng chỉ có một mình Lục Nguyên mà thôi.

    Lục Nguyên chắp tay quan sát quái thạch lởm chởm trên vách đá dựng đứng, uống một ngụm rượu.

    Không đúng.

    Khối thạch bích này hình như có khá nhiều kiếm pháp đánh trúng.

    Đây chính là một bộ kiếm pháp.

    Lục Nguyên bản thân kiếm đạo tu vi rất sâu, hiện tại xem kiếm pháp trên khối thạch bích, chỉ là càng xem càng kinh hãi.

    Làm sao có thể?

    Làm sao có thể là một kiếm pháp mạnh như thế?

    Lục Nguyên không dám tin.

    Một kiếm pháp quá mạnh mẽ.

    Lục Nguyên nhìn thấy kiếm pháp, trong lòng chấn động thật lớn.

    Ở Tấn quốc, người có kiếm pháp bằng mình thật sự không nhiều lắm.

    Ai lại còn có kiếm pháp cao hơn mình?

    Lục Nguyên suy nghĩ lại, cẩn thận quan sát kiếm pháp.

    Hắn phát hiện người sử dụng kiếm pháp không theo một khuôn mẫu nào.

    Hắn nhìn không ra đó là thuộc kiếm phái nào.

    Nhưng hắn phát hiện trong đó có một số chiêu thức có chút cổ quái.

    Chiêu này là Yến Hồi Thiểm.

    Chiêu này là Yến Phản.

    Chiêu này là Phi Yến Trảm.

    Chiêu này là Lạc Yến Kích.

    Đây là Phi Yến kiếm pháp.

    Yến sư tổ đã dùng qua Phi Yến kiếm pháp.

    Năm đó, đời thứ sáu và đời thứ bảy của chính đạo tiên môn là thời kỳ nguy cấp nhất, có khả năng bị diệt.

    Yến sư tổ năm đó một người một kiếm, nhảy vào trong lòng đất, đánh bại các yêu ma.

    Cuối cùng tại Ma Mộc Nhai này đánh bại Nhâm Độc.

    Từ đó về sau, xu thế giữa chính đạo và yêu ma đã nghịch chuyển.

    Tại đây, chẳng lẽ là nơi năm đó Yến tổ sư đánh bại Nhâm Độc?

    Lục Nguyên lại cẩn thận nhìn lại, phát hiện trong đó một phần là kiếm pháp của Yến tổ sư, còn một phần là kiếm pháp của Nhâm Độc.

    Chỉ nhìn một cách đơn thuần trên khối thạch bích này, kiếm pháp của Nhâm Độc cũng tuyệt diệu cực kỳ, tuyệt đối phải hơn mình.

    Lục Nguyên không khỏi cẩn thận phân tích kiếm pháp của hai người.

    Kiếm pháp của Yến tổ sư như thiên kiếm hàng lâm.

    Bất luận một kiếm nào cũng tràn đầy khí thế thiên địa.

    Còn kiếm pháp của Nhâm Độc thì chính là bá kiếm, nhưng cũng rất linh hoạt, đa dạng.

    Những kiếm pháp này màu sắc rất nhiều.

    Nhìn khối thạch bích hiện tại cũng có thể biết rõ cuộc chiến năm đó của lưỡng đại tông sư đến trình độ như thế nào.

    Đương nhiên, giai đoạn trước khi còn trẻ tuổi, Yến tổ sư đối phó với Nhâm Độc chiêu thức vẫn còn chưa tinh xảo lắm.

    Sau này, Yến tổ sư đã chân chính đạt đến tuyệt thế thiên kiếm, vô song vô đối.

    Nhâm Độc dưới kiếm của ông chỉ sợ không tiếp nổi ba chiêu.

    Nếu như không phải Yến tổ sư mạnh như thế thì cũng sẽ không một mình một kiếm trấn áp thế giới yêu ma dưới lòng đất.

    Lục Nguyên bản thân kiếm đạo tu vi rất cao.

    Hiện tại ngộ được khoảng hai mươi bốn loại kiếm ý.

    Lại học được từ Yến Thương Thiên rất nhiều tuyệt kỹ.

    Hôm nay, tận mắt ở chỗ này nhìn thấy kiếm chiêu của Yến Thương Thiên, trong lúc nhất thời không khỏi tinh thần phấn chấn, tựa hồ như từ trong cuộc chiến của lưỡng đại tông sư năm đó ngộ ra không ít.

    Dưới tình huống như thế này, Lục Nguyên không chút do dự lấy ra Thiên Ngộ thạch.

    Thiên Ngộ thạch vốn có khả năng giúp ngộ ra kiếm ý.

    Hiện nay, trước khối thạch bích có ghi lại kiếm pháp năm đó của hai vị tông sư, sử dụng nó để ngộ ra kiếm ý thì tốt hơn là vô duyên vô cớ mà dùng.

    Kiếm chiêu của Nhâm Độc tràn đầy sự hủy diệt.

    Quan sát kiếm chiêu của người này, cũng phát hiện không ít vấn đề.

    Lục Nguyên cực kỳ tập trung ngộ ra những gì ẩn trong đó.

    Vô số kiếm chiêu di chuyển trong đầu.

    Đồng thời Lục Nguyên cũng không ngừng xuất ra kiếm chiêu.

    Một kiếm tiếp một kiếm.

    Kiếm pháp này chính là hủy diệt.

    Lục Nguyên liên tiếp luyện thử.

    Hiệu lực của Thiên Ngộ thạch qua đi, nhưng đáng tiếc cái gì cũng không ngộ ra được.

    Xem ra chính mình quả nhiên không thích hợp với loại kiếm ý hủy diệt.

    Hoàn toàn không hợp.

    Lục Nguyên lại lấy ra một Thiên Ngộ thạch khác.

    Ai bảo hắn bây giờ là một phú gia chứ, vượt xa đám thượng nhân cấp Đại Đạo cảnh nhất trọng, nhị trọng.

    Nắm Thiên Ngộ thạch trong tay, hắn bắt đầu lĩnh ngộ, quan sát rất nhiều kiếm ý.

    Kết quả phát hiện hắn đã lĩnh ngộ một loại kiếm ý Ưu chi kiếm ý.

    Chiêu thức của Nhâm Độc tuy bá bạo, nhưng trong đó lại ẩn chứa sự lo lắng.

    Lúc ấy, mặc dù còn trẻ, nhưng đã là một đại nhân vật, nhưng vẫn lo lắng sau này yêu ma nên xử lý như thế nào?

    Cho nên kiếm chiêu của y tuy bá đạo nhưng ở giữa cái bá đạo đó lại có sự lo lắng.

    Cho nên Lục Nguyên cũng mượn điều này để lĩnh ngộ Ưu chi kiếm ý.

    Buồn sẽ ảnh hưởng đến phổi.

    Mà phổi thì thuộc kim.

    Cho nên Ưu chi kiếm ý này cũng là Kim chi kiếm ý.

    Đây chính là kiếm ý thứ hai mươi lăm của hắn.

    Lục Nguyên tiếp tục lấy ra Thiên Ngộ thạch.

    Khó có được cơ hội như thế này, cho nên phải lợi dụng một phen.

    Lần lĩnh ngộ này đều là Túc chi kiếm ý, uy nghiêm lẫm lẫm, giống như kiếm chiêu Yến tổ sư lưu lại năm đó cho hắn.

    Lục Nguyên lĩnh ngộ kiếm ý của Yến tổ sư vô cùng khắc nghiệt.

    Cho nên lần này muốn thuần túy đơn giản một chút, không muốn tốn quá nhiều thời gian.

    Do đó đã mượn Thiên Ngộ thạch và thạch bích chi lực để ngộ ra kiếm ý lần này.

    Chương 535-536: Đế Kinh

    Kiếm ý thứ hai mươi sáu rốt cuộc đã thành.

    Lục Nguyên thở ra một hơi dài.

    Lục Nguyên còn dùng thêm mấy khối Thiên Ngộ thạch nữa nhưng đều không có hiệu quả.

    Cuối cùng chỉ chấm dứt tại con số hai mươi sáu kiếm ý.

    Lĩnh ngộ được bấy nhiêu cũng chẳng sao.

    Lục Nguyên trước giờ cũng không phải là người tham lam.

    Cái gọi là làm người phải biết đủ, không thể quá mức cưỡng cầu.

    Vẫn muốn xem phong cảnh chỗ này.

    Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng.

    Hắn nhảy qua vách đák bên cạnh.

    Tại vách đá dựng đứng bên cạnh này, Lục Nguyên phát hiện trên đó có lưu lại một phần kiếm chiêu.

    Thực sự không phải là của Nhâm Độc, cũng không phải là của Yến tổ sư.

    Hình như là đằng sau còn có nữa.

    Lục Nguyên cẩn thận kiểm tra một phen, phát hiện cái này không phải là kiếm chiêu mà là chỉ hướng đến một vật nào đó.

    Cái này….

    Kỳ thật, nếu không quen thuộc kiếm pháp của Yến Thương Thiên và Nhâm Độc thì không thể phát hiện được sự huyền bí trong đó.

    Lục Nguyên sau khi phát hiện thì dựa vào chỉ dẫn trong đó, rất nhanh tại vách đá dựng đứng đã tìm ra một cái động, dùng để ẩn nấp.

    Nếu như không tuân theo chỉ thị thì khó mà tìm được chỗ này.

    Lục Nguyên tiến vào trong động, phát hiện cái động này cũng không quá lớn.

    Tiến vào trong đó thì có một vài cuốn sách.

    Hắn tiện tay cầm lên một cuốn.

    “Đông Phương Yêu nghiên cứu khuyết điểm duy nhất của Nhâm Độc”.

    Lục Nguyên không khỏi cảm thấy hiếu kỳ, lập tức lật sách ra, phát hiện đây đều là nghiên cứu về khuyết điểm của Nhâm Độc.

    “Đông Phương Yêu phá Bách Môn kiếm pháp của Nhâm Độc”.

    “Đông Phương Yêu phá Hóa Huyết của Nhâm Độc”.

    “Đông Phương Yêu phá Tinh Di của Nhâm Độc”.

    Ba đại tuyệt kỹ năm đó của Nhâm Độc, một là Bách Môn kiếm pháp, hai là Hóa Huyết.

    Đây được xem là đệ nhất ma công.

    Ba là Tinh Di.

    Hôm nay tại đây, Đông Phương Yêu ghi lại cách phá ba tuyệt kỹ ma công này.

    Đây là có chuyện gì?

    Lục Nguyên không khỏi giật mình, lại xem qua kỹ một chút.

    Ba quyển sách này đều ghi lại từ rất nhiều năm trước.

    Khi đó Nhâm Độc mới bại trong tay Yến Thương Thiên không bao lâu.

    Đông Phương Yêu cũng là một tuyệt thế kiêu hùng.

    Ông ta tất nhiên là sẽ không cam lòng thần phục phía dưới Nhâm Độc quá lâu.

    Trở thành Thánh Đế là giấc mộng của ông ta.

    Nhưng ông cho rằng mình chưa thể thắng được Nhâm Độc nên trốn ở chỗ này quan sát Yến Thương Thiên như thế nào đã đánh bại được Nhâm Độc.

    Sau đó sáng chế ra ba môn phá pháp dùng để đối phó với Nhâm Độc.

    Kết quả, khi Nhâm Độc dùng Hóa Huyết thì xảy ra vấn đề, khiến cho Đông Phương Yêu đơn giản liền diệt sát Nhâm Độc.

    Bởi vậy, ông ta chuẩn bị ba môn phá pháp cũng chẳng phát huy được tác dụng.

    Những chiêu thức phá giải Đông Phương Yêu dày công chuẩn bị nay trở nên vô dụng, ông ta đương nhiên là không thể đi khoe khoang khắp nơi.

    Kỳ thật phá được tuyệt chiêu của Nhâm Độc, Đông Phương Yêu cũng sẽ không ngu xuẩn như vậy, nhưng cũng sẽ có sự đắc ý.

    Sự tình lại không như ông ta nghĩ, nên kết quả ông ta đã mang tất cả những cái này vứt vào trong đây.

    Sau đó, Lục Nguyên đã đến và nhìn thấy.

    Nhâm Độc sống một mình nhưng không có chết, còn Lục Nguyên cũng hiểu được Nhâm Độc về sau sẽ trở thành một trong những đối thủ mạnh nhất của mình, tuyệt đối phải nằm trong top ba người.

    Lần này có đến ba quyển phá pháp, giống như là nhặt được trân bảo.

    Lập tức Lục Nguyên liền ngồi xuống, luyện ngay ba loại phá pháp này.

    Bản thân hắn kiếm pháp cao minh, căn bản cũng không sợ Hóa Huyết của Nhâm Độc.

    Mà bản phá giải Hóa Huyết cũng thật hữu dụng.

    Hóa Huyết chính là đệ nhất ma công trong yêu ma.

    Chỉ cần tiếp xúc thì có thể đem máu huyết và pháp lực của con người hút vào hết.

    Năm đó có không biết bao nhiêu người đã chết vì môn tà pháp này.

    Cho tới bây giờ, chính đạo tiên môn cũng chưa nghiên cứu ra biện pháp phá giải hữu hiệu.

    Tuyệt đối không ngờ tại đây lại còn một bản phá giải.

    Về sau nhất định sẽ phải dùng đến để đối phó với Nhâm Độc.

    Còn có cái Tinh Di kia nữa.

    Nếu luyện phá pháp này, về sau cũng có cái để đối phó với Nhâm Độc.

    Lục Nguyên trong một cái động nhỏ trên bờ núi Ma Mộc Nhai bắt đầu luyện tập.

    Phương pháp hóa giải Hóa Huyết của Đông Phương Yêu, chính là một thần công tên là Nhất Lôi Chi Hóa Long.

    Bí quyết này chính là thu thập sấm hóa thành một đầu rồng.

    Lôi có thể tránh ma quỷ, do đó có thể phá giải Hóa Huyết.

    Chi pháp này cũng không dễ dàng luyện tập.

    Lục Nguyên bởi vì mới trải qua Thiên kiếp không lâu.

    Trong Thiên kiếp hấp thu không biết bao nhiêu sấm đánh, nên còn có lôi điện còn sót lại, rất nhanh đem cái bí quyết Nhất Lôi Chi Hóa Long này nhập vào.

    Sau đó sau lưng của hắn hiện lên một con rắn nhỏ không ngớt dao động.

    Luyện thành nhiều thứ, sau này Lục Nguyên có ra ngoài thì cũng có sự chuẩn bị đối phó với Nhâm Độc.

    Kỳ thật, có đôi khi cũng là cơ duyên.

    Đông Phương Yêu cho rằng mình phải giết chết Nhâm Độc.

    Kết quả Nhâm Độc lại giết lại ông ta.

    Mà tuyệt học đối phó với Nhâm Độc của Đông Phương Yêu chưa từng dùng qua một lần đã rơi vào tay Lục Nguyên.

    Quả nhiên là nhân quả tuần hoàn.

    Nhìn thành trì hùng vĩ trước mắt nay trở thành thê lương, Lục Nguyên cảm giác cảm khái vô cùng.

    Tuy là người Đại Tấn, nhưng đây là lần đầu tiên Lục Nguyên đến Đế Kinh Tấn quốc.

    Đế Kinh tất nhiên là có khí thế của Đế Kinh.

    Có khoảng mười hai tòa thành, hai mươi bốn con đường.

    Trong Đế Kinh có Trường Nhạc cung, Vị Ương cung, Quế cung, Bắc cung cùng với Minh Quang cung các loại cung điện.

    Còn có vườn thượng uyển, Côn Minh trì, Kiến Chương cung, Khúc Giang trì…Toàn bộ thành trì xây dựng rất to lớn, ẩn trong đó khí thế của sơn hà.

    Một mô hình Đế Kinh nhưng lại có khí thế như vậy cũng là điều hiếm thấy.

    Lục Nguyên trong nội tâm cũng có chút kinh ngạc.

    Hắn nghe người ta nói, đây là do hoàng đế đời thứ hai Tấn quốc Tấn Vũ Đế xây dựng nên lập tức hiểu ngay.

    Tấn Vũ Đế là một hoàng đế mạnh mẽ trong số các hoàng đế Tấn quốc.

    Bản thân cũng là một tông sư, từng muốn thành lập nên một vương triều cường đại, đem năm đại tiên môn thu về một mối.

    Quyết tâm to lớn, dã tâm chi hùng, được xưng tụng Nhất đại kiêu hùng.

    Cuối cùng ông ấy đã thua trong tay tổ sư Bắc Phong đời thứ hai.

    Một nhân vật như vậy, thành lập nên một Đế kinh khí thôn sơn hà như thế này cũng là lẽ bình thường.

    Lục Nguyên hiện tại đang ở chính giữa Đế Kinh.

    Kỳ thật thì bây giờ Đế Kinh cũng có không ít người.

    Ngoại trừ Lục Nguyên ra, còn có rất nhiều chính đạo tiên môn.

    Cuộc chiến lòng đất đã đến giờ khắc cuối cùng, đã công phá Ma Mộc Nhai cùng với Phương Tà và Kinh Hoàn Chân.

    Ma quốc đã bị tiêu diệt.

    Phương Tà, Kinh Hoàn Chân hai người cùng với thủ hạ đắc lực của bọn chúng đã biến mất.

    Trên cơ bản, chính đạo tiên môn đã dẹp xong toàn bộ yêu ma.

    Đây là chi hồng nghiệp muôn đời bất hủ.

    Năm ngàn năm qua chưa từng có.

    Sau khi dẹp xong yêu ma, Nguyên quốc cũng đã lui binh.

    Hiện tại, Tấn quốc chính là đang ở trong thời kỳ cực thịnh năm ngàn năm qua.

    Tất nhiên, thanh danh của Nhất Kiếm Đoạn Thiên Sở Đoạn cũng leo lên cao.

    Rất có thể được so sánh với Yến Thương Thiên.

    Nói qua nói lại, hiện tại mình đang ở Đế KINH chính là muốn tại đây cử hành một hoạt động phân bảo.

    Ở thế giới dưới lòng đất, tiêu diệt được nhiều yêu ma như vậy, tất nhiên là đã thu được rất nhiều tài nguyên, như thế nào lại không muốn chia một phần.

    Đương nhiên, thời gian đến lúc phân bảo vẫn còn sớm một chút.

    Lục Nguyên theo thói quen đi tìm rượu uống.

    Nổi danh nhất Đế Kinh không hề nghi ngờ chính là Thiên Tử rượu.

    Nghe nói Thiên Tử rượu giá cả đắt đỏ không nói, nhưng một khi uống vào sẽ có một loại cảm giác bất thường.

    Khi đi tìm rượu để uống, Lục Nguyên cũng cảm giác rất hào hứng.

    Rốt cuộc, hoạt động phân bảo cũng đã bắt đầu.

    Lục Nguyên được phân khá nhiều linh thạch, vân thú, cùng với các loại bí tịch.

    Lúc này, trên bảng công lao tiêu diệt yêu ma.

    Lục Nguyên nằm ở vị trí rất cao.

    Nghe nói, vì quyết định phân bảo này như thế nào mà mọi người đã cãi nhau rất nhiều lần.

    Cuối cùng dùng đến cao thủ đánh chết yêu ma chủ chốt để quyết định.

    Mà lúc này cao thủ yêu ma bị chết cũng không tính quá nhiều.

    Lục Nguyên trong tay giết chết một Thổ Yêu Hầu, tất nhiên là vị trí cực cao, vượt qua rất nhiều thượng nhân Đại Đạo cảnh.

    Kết quả là được rất nhiều tài nguyên.

    Được nhiều tài nguyên như thế, Lục Nguyên trong lòng cũng suy tính.

    Hắn muốn dùng những cái này để trùng kích Đại Đạo cảnh nhị trọng Thiên Địa Pháp Tắc.

    Đại Đạo cảnh muốn tăng lên một tầng đều rất khó khăn.

    So với Trường Sinh cảnh thì khó khăn hơn nhiều.

    Mỗi khi trùng kích một tầng đều cần rất nhiều tài nguyên, đều là số lượng rất lớn, vượt xa tưởng tượng.

    Hiện tại, Lục Nguyên tổng cộng có được mười vân thú cấp dị thú.

    Đúng rồi, vẫn còn một việc.

    Thế giới dưới lòng đất nên xử trí như thế nào đây?

    Đây là việc làm khó cho chính đạo tiên môn.

    Thế giới dưới lòng đất, Tu tiên giả không có khả năng ở lại trong đó.

    Mặc cho ai cũng không chịu.

    Đoán chừng qua một thời gian ngắn, yêu ma sẽ quay trở lại.

    Đây là cơ nghiệp muôn đời, không thể bỏ đi được.

    Cuối cùng nên xử lý như thế nào đây?

    Cuối cùng, Lão Bất Tử Gia Cát Cách của Côn Lôn tiên môn đã từ cổ pháp tìm ra được một pháp thuật đại vận chuyển.

    Pháp thuật đại vận chuyển này có thể chuyển núi điền biển, có vô cùng vô tận uy năng.

    Cuối cùng rất nhiều người ở Côn Lôn tiên môn đã bắt đầu khai thủy bàn sơn, dùng pháp thuật đại vận chuyển.

    Cứ thế mà chuyển không biết bao nhiêu ruộng đất đi vào, sâu đến ba vạn trượng.

    Không biết có bao nhiêu công trình dưới lòng đất toàn bộ phong bế hết.

    Đại thủ bút, đại thủ bút, đây mới thật sự là đại thủút.

    Cơ hồ mỗi ngày đều có một đại lượng đá, bùn vận chuyển vào, đem thế giới dưới lòng đất phong kín hết.

    Đương nhiên, trước khi phong kín đã đem một số tài nguyên quý giá toàn bộ dời đi.

    Sau này, thế giới dưới lòng đất sẽ hoàn toàn biến mất.

    Thế giới dưới lòng đất so với lịch sử của Tấn quốc còn muốn lâu hơn, dưới sự vận hành của chính đạo tiên môn đã hoàn toàn biến mất.

    Trong lúc nhất thời, bất luận là chính đạo tiên môn hay là đám yêu ma vẫn còn chưa chết đều cảm khái vô cùng.

    Bọn họ đều chứng kiến một cái kết chung của một thời đại.

    Cuộc chiến lòng đất rốt cuộc đã xong.

    Tấn quốc khôi phục lại cảnh tượng thịnh thế.

    Quay trở lại Hoa Sơn.

    Uống một chén rượu, Lục Nguyên ngồi trên hành lang, bên ngoài là mưa rắc vào.

    Những hạt mưa bụi bồng bềnh trong không trung, giống như một tấm lụa trắng phủ xuống dãy núi.

    Những hạt mưa rơi xuống mái hiên tạo thành một bức rèm che xinh đẹp vô cùng.

    Khó có được cảnh tượng nhàn nhã như vậy.

    Thời gian thật sự trôi qua rất nhanh.

    Ban đầu là mười vạn yêu ma tấn công Hoa Sơn, sau đó là Nam Hải, rồi lại đến cuộc chiến dưới lòng đất.

    Cảnh tượng tiêu dao tưởng chừng như không còn quay trở lại.

    Chỉ là ngẫu nhiên hôm nay có được chút thời gian rỗi rảnh.

    Nhưng muốn mình bây giờ buông tay hết thảy thì lại không làm được.

    Không phải là hắn có lòng tham.

    Chính bản thân hắn chưa từng có lòng tham.

    Quyền lực, quyền thế đều là những thứ mà hắn không hề truy cầu qua.

    Nhưng nhiệm vụ của Yến tổ sư lưu lại, nhiệm vụ của sư phụ lưu lại thì hắn không thể không gánh vác.

    Thân là nam nhi, có đôi khi cũng không được lựa chọn.

    Ba chữ Nam Tử Hán nhưng lại nặng tựa ngàn cân.

    Được rồi, khó mà có được sự rảnh rỗi như lúc này.

    Nghỉ ngơi một chút rồi nói sau.

    Về phần trùng kích Đại Đạo cảnh nhị trọng Thiên địa pháp tắc thì cũng để sau.

    Sự việc nào của sau này thì cứ để sau này.

    Lục Nguyên nhún vai.

    Thời gian kế tiếp, Lục Nguyên tương đối thoải mái.

    Vừa vặn lúc này những người bằng hữu cũng ở trên núi.

    Mọi người ngồi cùng một chỗ uống rượu, ngắm mây bay.

    Nằm một cách khoai thai trên bãi cỏ, nhân sinh tự tại như vậy mới chính là nhân sinh tu tiên.

    Tiêu dao cầu tiêu dao.

    Vốn tiêu dạo lại ở bên cạnh của mình.

    Trong lúc đang nằm trên bãi cỏ, hắn phát hiện chung quanh có sự biến hóa.

    Sau khi trùng kích lên Đại Đạo cảnh, đối với sự biến hóa không khí xung quanh đều rất mẫn cảm.

    Hắn lập tức nhỏm dậy, phát hiện người đến chính là Bắc Phong Phong Chủ đời thứ tám Khuất Thanh Thuần thì vội đứng lên:

    - Tham kiến sư thúc tổ.

    Khuất Thanh Thuần nhẹ nhàng gật đầu cười:

    - Không cần khách khí!

    Ông đứng tại đó, tựa như cao bằng núi.

    - Lần này đến đây chính là muốn tìm con nói một việc.

    Trung Ương Thiên Triều con đã nghe nói qua chưa?

    Khuất Thanh Thuần hỏi.

    - Vâng, con đã nghe rồi.

    Lục Nguyên gật đầu.

    - Trung Ương Thiên Triều chính là linh khí nồng nặc nhất trong thiên địa linh khí.

    Công pháp rất lợi hại.

    Chỗ đó Trường Sinh đi đầy đất, Đại Đạo không bằng chó, Hỗn Dòng cũng trở nên thông thường.

    Muốn trở thành cao thủ chân chính, phát huy được tiềm lực chính thức của mình thì chỉ có đến Trung Ương Thiên Triều.

    Nhưng đến đó cũng không dễ dàng.

    - Cứ cách hai trăm năm, Trung Ương Thiên Triều sẽ tổ chức một lần khảo hạch.

    Đến lúc đó, toàn bộ đại địa, ngoại trừ Trung Ương Thiên Triều thì bốn đại quốc gia khác như Đại Dung quốc, Đại Cổ quốc, Đại Dịch quốc, Đại Thụy quốc đều sẽ phái người tham dự.

    - Nếu như có thể tiến vào Trung Ương Thiên Triều thì sẽ có tương lai vô cùng rộng mở.

    - Nhưng muốn tiến vào Trung Ương Thiên Triều cũng sẽ không dễ dàng.

    - Hoa Sơn đời thứ tám của chúng ta cũng chỉ có ba người có thể tiến nhập vào Trung Ương Thiên Triều.

    - Đương nhiên, loại khảo hạch này cũng cần điều kiện nhất định.

    Ít nhất phải là nhân vật Đại Đạo cảnh.

    Đồng thời, không thể vượt qua một thiên tuế.

    Nếu như vượt qua một thiên tuế thì lập tức bị cho rằng không có tiềm lực, căn bản không cần đến Trung Ương Thiên Triều.

    - Muốn tiến vào Trung Ương Thiên Triều cần có hai khảo hạch quan trọng.

    Thứ nhất là ở Tấn quốc tiến hành khảo hạch tư cách.

    Ví dụ như tại Tấn quốc chúng ta, Đại Đạo cảnh một thiên tuế trở xuống, Hoa Sơn tổng cộng có sáu người.

    Mà toàn bộ Tấn quốc chúng ta chỉ có khoảng bốn mươi người.

    Trung Ương Thiên Triều thì cần hai mươi người.

    Trong bốn mươi người đó phải loại đi hai mươi người.

    Nếu muốn đào thải hai mươi người đó không thể không thông qua cuộc khảo hạch tư cách tại Tấn quốc.

    - Nhưng, ngàn vạn lần đừng tưởng rằng, thông qua được cuộc khảo hạch đầu tiên ở Tấn quốc thì có thể tiến vào Trung Ương Thiên Triều.

    Có thể tiến vào Trung Ương Thiên Triều còn phải thông qua Bách quốc khảo hạch.

    Khi đó rất nhiều nhân vật Đại Đạo cảnh của trăm quốc gia sẽ tụ tập một chỗ.

    Do đó có rất ít người thông qua được Bách quốc khảo hạch.

    Đời thứ tám tổng cộng chỉ có ba người thông qua được cuộc khảo hạch này, tiến vào Trung Ương Thiên Triều.

    , Hoa Sơn Tiên Môn

    Chương 537-538: Khảo hạch

    - Vốn với thực lực của con, tất nhiên là không cần quá lo lắng.

    Chỉ là hiện tại, khảo hạch lần thứ nhất ở Tấn quốc đã tới rồi.

    Mà con thì vừa vặn đạt đến Đại Đạo cảnh, căn bản cũng không có bao nhiêu thời gian chuẩn bị.

    Cho nên, đối với con cũng có vài phần lo lắng.

    Khuất Thanh Thuần lên tiếng.

    Lục Nguyên nghe được trong nội tâm liền thất kinh.

    Muốn tiến vào Trung Ương Thiên Triều thật sự là phiền toái.

    Trước phải thông qua khảo hạch tại bổn quốc.

    Tư cách khảo hạch phải là Đại Đạo cảnh một thiên tuế trở xuống.

    Rõ ràng chỉ có hai mươi người có thể thông qua, hai mươi người còn lại phải bị đào thải.

    Lại nói tiếp, còn phải trải qua Bách quốc khảo hạch.

    Mấy trăm cao thủ của mấy trăm quốc gia cùng tụ một chỗ.

    Trung Ương Thiên Triều thật sự là thần thánh chi địa, không có ngôn ngữ nào có thể diễn tả.

    Hoa Sơn Bắc Phong Vân Thai Phong

    Bên trong Vân Thai Phong đích thực là một chỗ u cảnh.

    Cách đó không xa có một dòng suối trong vắt chảy qua.

    Phía trên dòng suối là một hệ thống lấy nước bằng trúc.

    Dòng nước nhẹ nhàng chảy qua nơi này.

    Chim chóc trong núi rừng nhẹ nhàng hót vang.

    Hiện tại có một chàng thanh niên đang đứng trước hai mộ bia.

    Chàng thanh niên đó trong tay cầm hai vòng hoa rất xinh đẹp.

    Bính Đạp hoa.

    Đây là loại hoa mà sư phụ năm đó rất thích.

    Lục Nguyên không khỏi nhớ lại khi đó, vừa thương tiếc lại vừa tức cười.

    Lúc này đây, chính đạo tiên môn công phá thế giới dưới lòng đất, đạt được thắng lợi trước đây chưa từng có.

    Sau đó lại dùng pháp thuật đại vận chuyển để phong kín thế giới dưới lòng đất, biến nó trở thành mây khói.

    Quang Minh Yêu Hoàng Phương Tà rất ưa thích loại hoa này.

    Lần này đánh bại Quang Minh cung, đã thu được không ít.

    Lục Nguyên vốn không thích, nhưng nhớ tới sư phụ thích cái này nên cầm đến đây.

    Bây giờ hắn đang bái tế sư phụ.

    Hắn cắm trước một sư bá và sư mẫu Chu thị mỗi người một đóa.

    Cánh hoa màu xanh ngọc bích nhẹ nhàng lay động trong gió.

    Nhìn cánh hoa nhảy múa, Lục Nguyên suy nghĩ cũng có chút loạn.

    Tựa hồ như nhớ lại chiêu thức kiếm pháp đầu tiên sư phụ dạy mình năm đó.

    Đó tưởng chừng như một giấc mộng.

    Chỉ là mộng hiện tại có tỉnh lại hay không?

    - Sư phụ, yêu ma trong lòng đất đã bị tiêu diệt triệt để.

    Về sau, sẽ chẳng còn những chuyện ở thế giới lòng đất nữa.

    Mặc dù có những yêu ma vẫn còn tồn tại, nhưng căn cứ đã mất thì cũng chỉ là tồn tại mà thôi.

    Lục Nguyên lẩm bẩm:

    - Một trong những tâm nguyện của sư phụ đã xong.

    Về phần Tam Tông chi loạn mà sư phụ lo lắng, xin sư phụ cứ yên tâm, đệ tử nhất định sẽ dốc hết sức.

    - Vòng hoa này sư phụ và sư mẫu hẳn sẽ rất thích.

    Nhưng cái này đoán chừng sẽ là cái cuối cùng.

    Thế giới dưới lòng đất đã bị hủy diệt.

    Về sau sẽ không còn chi vật này nữa.

    Lục Nguyên cảm khái nói.

    Có một số việc cần qua đi thì phải qua đi.

    Lục Nguyên bái tế trước hai bia mộ rồi rời đi.

    Nhưng khi vừa mới trở về, hắn lập tức nhận được một phong thư.

    “Thiên sứ Tấn quốc khảo hạch đã tới rồi”.

    Trên bức thư nội dung chỉ ghi đơn giản như vậy.

    Khảo hạch thiên sứ đã đến rồi.

    Lục Nguyên chấn động.

    Cầm bức thư trong tay, Lục Nguyên đến tập hợp tại Đông Phong.

    Lục Nguyên cùng với Phong Chủ Phương Nho bay trên ngự kiếm thẳng đến Đông Phong Triêu Dương Phong.

    Tại Triêu Dương Phong, Lục Nguyên phát hiện có không ít người.

    Đông Phong Phong Chủ Nguyên Dương Thượng Nhân, Nam Phong Phong Chủ Hồi Phong Thượng Nhân, Tây Phong Phong Chủ Tử Hà Thượng Nhân, Trung Phong Phong Chủ Ngọc Chân Thượng Nhân.

    Còn có một người hắn không biết.

    Ngoài ra còn có Chưởng môn nhân Sở Đoạn.

    Lục Nguyên phát hiện, trừ mình ra, những người đang đứng trên ban công đều là khí thế kinh người.

    Sở Đoạn nói:

    - Tốt, người cuối cùng cũng đã đến.

    Hoa Sơn chúng ta tổng cộng có sáu người tham gia vào khảo hạch tại Tấn quốc tiến vào Trung Ương Thiên Triều.

    Những người này không cần giới thiệu, đều là người quen.

    Lục Nguyên, ngươi là đời thứ mười, cũng nên giới thiệu với ngươi một chút về những người này.

    Sáu người có mặt lần này, ngoại trừ bốn Phong chủ thì còn có một người của Đông Phong, được gọi là Liệt Dương Thượng Nhân.

    Nguyên Dương Thượng Nhân, Liệt Dương Thượng Nhân, Hồi Phong Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân, Ngọc Chân Thượng Nhân, Lục Nguyên tổng cộng sáu người.

    Trong đó, Kiếm Tông có ba người, Khí Tông hai người, Kiếm Khí Tông một người.

    Đời thứ chín có năm người, đời thứ mười có một người.

    Kỳ thật, Nguyên Dương Thượng Nhân, Hồi Phong Thượng Nhân tâm trạng đều có chút cổ quái.

    Bọn họ hiện tại vẫn còn nhớ rõ, Lục Nguyên lúc thi đấu tại Ngũ Phong đã trở nên nổi tiếng.

    Khi đó hắn vẫn còn ở Luyện Thể k./ Tại Triêu Dương Phong, một kiếm đánh bại hai đệ tử chân truyền của Kiếm, Khí hai tông, nổi danh ngay lúc đó.

    Lúc ấy, Lục Nguyên biểu hiện tuy tương đối kinh diễm, nhưng nói trắng ra, bọn họ cũng chỉ đối đãi với Lục Nguyên như một tiểu bối.

    Đoán chừng tên tiểu bối này muốn thành tài cũng phải mất mấy trăm năm.

    Kết quả, hiện tại Lục Nguyên đã có tư cách tham gia khảo hạch tại Tấn quốc tiến vào Trung Ương Thiên Triều.

    Điều này khiến nhân tình làm sao chịu nổi.

    Vốn chỉ là một tiểu bối, nhưng hiện tại lại có thể cùng các Phong Chủ Thượng Nhân tham gia cùng một hoạt động.

    Trong lúc nhất thời, rất nhiều Thượng Nhân đều cảm khái vô cùng.

    Đương nhiên, tuy có thể tham gia cùng một hoạt động, nhưng bọn họ cũng không nhận ra Lục Nguyên rất mạnh.

    Bọn họ đều là Đại Đạo cảnh nhị trọng, tam trọng, thậm chí là tứ trọng.

    Còn Lục Nguyên chỉ là Đại Đạo cảnh nhất trọng.

    Xem như là người yếu nhất trong số những người ở đây.

    Nói đến đây, kỳ thật gần đây Hoa Sơn tiên môn đã xảy ra một việc.

    Đó chính là Lục Nguyên danh xưng định vị.

    Nguyên Lục Nguyên được gọi là Tửu Kiếm Tiên, mà bây giờ thì gọi là Thượng Nhân gì đây?

    Đạt đến Đại Đạo cảnh thì có thể xưng là Thượng Nhân, nhưng cũng chẳng định ra được tên tuổi gì.

    Kiếm tiên bên trong còn có tiêu dao chi ý.

    Lục Nguyên được gọi là Tửu Kiếm Tiên thì cũng được rồi.

    Thượng Nhân, nhân thượng chi nhân, điều này chỉ ra sự uy nghiêm chi ý.

    Lục Nguyên còn trẻ như vậy mà đã gọi là Thượng Nhân thì không được hợp cho lắm.

    Đến tột cùng nên gọi như thế nào đây?

    Đây chính là một nan đề.

    Sở Đoạn lên tiếng:

    - Chư vị, chúng ta đều là những nhân vật trụ cột của Hoa Sơn tiên môn đến tham gia khảo hạch tại Tấn quốc tiến vào Trung Ương Thiên Triều.

    Nếu có thể thông qua khảo hạch thì rất tốt, vạn nhất có thể tiến vào Trung Ương Thiên Triều thì thực lực lại càng tăng lên.

    Về sau có thể lập nhiều công lao to lớn cho Hoa Sơn tiên môn chúng ta.

    Lập tức, Sở Đoạn tự mình dẫn đội, một đoàn ngự kiếm bay thẳng đến Đế Kinh.

    Cuộc khảo hạch lúc này đây được cử hành tại Đế Kinh.

    Cái gì là thứ nhất Hoa Sơn tiên môn, thứ hai Võ Đang tiên môn, Trung Ương Thiên Triều hết thảy đều không quan tâm.

    Những tiên môn thượng đẳng đối với Trung Ương Thiên Triều mà nói thì yếu quá yếu, nhược quá nhược.

    Trung Ương Thiên Triều không phân biệt bất cứ cái gì.

    Trong số đó, pháp lực Lục Nguyên là yếu nhất, tốc độ ngự kiếm cũng chậm hơn.

    Nhưng chỉ là chậm một chút thôi.

    Bạch Đế kiếm đạo gia tăng lên thì cũng sẽ không chậm hơn bao nhiêu, khiến cho sáu người bên cạnh thầm nghĩ, Lục Nguyên có thực lực như vậy, về sau sẽ là một nhân tài khó lường ở Bắc Phong.

    Nhiều người đã bay tới Đế Kinh.

    Lần trước đến Đế Kinh, khi đó Đế Kinh to lớn nhưng tang thương.

    Hiện tại Đế Kinh cũng vẫn như vậy.

    Lúc này đây, cuộc khảo hạch được cử hành tại Ngũ Luân cung thuộc Đế Kinh.

    Ngũ Luân Cung bình thường là nơi năm thượng đẳng tiên môn dùng để nghị luận.

    Hiện tại tất nhiên là để trống.

    Lục Nguyên cùng với các Hoa Sơn chi nhân đến nơi này, phát hiện tại đây đã có không ít người.

    Người của Võ Đang tiên môn tới cũng rất đông.

    Võ Đang thất tử đều là đời thứ chín.

    Đứng đầu Võ Đang thất tử là Tống Thanh Kiều, được Chưởng môn Võ Đang đời trước truyền thụ, bản thân thực lực cơ duyên lại mạnh, đạt tới Tông sư cảnh.

    Sáu người còn lại thực lực đều không bằng với Tống Thanh Kiều, chỉ đạt đến Đại Đạo cảnh nhị trọng, tam trọng, tứ trọng mà thôi.

    Lần này Võ Đang thất tử gồm có Du Thanh Chu, Du Thanh Đại, Trương Thanh Khê, Trương Thanh Sơn, Ân Thanh Đình và Mạc Kỳ.

    Côn Lôn tiên môn đến năm người, trong đó có một người là nhân vật Đại Đạo cảnh nhất thiên tuế.

    Nhưng Lục Nguyên lại chẳng quen.

    Bọn họ đứng đó, trên đỉnh đầu bảo quang một vòng, rất nhiều pháp bảo được cất trong bản thân.

    Thanh Thành tiên môn cũng đến bốn người, một người là Thượng nhân Đại Đạo cảnh nhất tiên tuế.

    Nhưng Lục Nguyên cũng chẳng quen mặt.

    Nam Hải tiên môn cũng đến bốn người, một người là Thượng nhân Đai Đạo cảnh nhất thiên tuế.

    Lục Nguyên nửa điểm cũng không biết.

    Kỳ thật, những Thượng nhân này ở Tu tiên giới thanh danh khá lớn.

    Nhưng Lục Nguyên tuổi vẫn còn trẻ, chưa hoạt động trong Tu tiên giới thời gian quá lâu, bình thường đều ở tại Bắc Phong.

    Cho nên không biết những người này.

    Ngoại trừ những người này ra, người của trung đẳng tiên môn đều đã đến.

    Trong số các Chưởng môn tiên môn, Lục Nguyên đã gặp qua Chưởng môn Võ Lăng tiên môn Hải Lăng Thượng Nhân, Chưởng môn Tuyết Sơn tiên môn Tuyết Sơn lão tổ.

    Ngoại trừ họ ra, những Chưởng môn như Chưởng môn Thiết Kiếm tiên môn Kinh Cầu Trực, Chưởng môn Thiên Ky tiên môn Lý Phật Đạo, Chưởng môn Liên Thành tiên môn Đường Thi Xuyên, Chưởng môn Thanh Dược tiên môn Công Dương Từ năm người này hắn chưa từng gặp qua.

    Năm tiên môn này cũng có mặt ở Thanh Thành nhưng lúc ấy hắn chẳng có ấn tượng.

    Ngoài ra, Lục Nguyên còn phát hiện, Huyết Kiếm lão tổ cũng có mặt.

    Huyết Kiếm lão tổ người này không phải là chuột đất sao?

    Như thế nào lại xuất hiện ở đây?

    Thật là kỳ quái.

    Lục Nguyên hỏi người bên cạnh mới biết được, khi Trung Ương Thiên Triều khảo hạch thì bất luận một tiên môn nào cũng không được náo loạn.

    Bất luận một ân oán nào cũng phải buông tay.

    Huyết Kiếm lão tổ tuy bình thường bị mọi người ghét.

    Nhưng khi ông ta có mặt trong cuộc khảo hạch của Trung Ương Thiên Triều thì không người nào dám xằng bậy.

    Nhưng phô trương tối đa không phải là người của tiên môn thượng đẳng mà là đám người bên kia.

    “Tinh Tú lão tiên tung hoành vô địch”, “Tinh Tú lão tiên thiên hạ vô song”, “Tinh Tú lão tiên tất qua khảo hạch”, “Tinh Tú lão tiên có thể có thể địch”.

    Người này chính là một nhân vật đỉnh đỉnh đại danh tại Tấn quốc Tinh Tú lão tiên, Chưởng môn nhân Thất Sát Tinh Tú Hải.

    Nghe nói người này độc công cao tuyệt, tâm cơ thâm độc.

    Chấp chưởng Thất Sát Tinh Tú Hải thanh danh so với Huyết Kiếm lão tổ còn mạnh hơn.

    Người này râu tóc bạc trắng, nét mặt đắc ý, tùy ý quạt cây quạt lông, tựa hồ như mình đã là vô địch Tấn quốc.

    Ngoại trừ những nhân vật này, còn có mấy vị nhân vật Đại Đạo cảnh ẩn cư.

    Trong thế giới này, vẫn còn có những nhân vật Đại Đạo cảnh không tồn tại trong các tiên môn.

    Bình thường có phát sinh đại sự gì bọn họ cũng sẽ không xuất hiện.

    Nhưng lần này lại khác.

    Khảo hạch Trung Ương Thiên Triều đã bắt đầu.

    Chỗ tốt đang chờ, tất nhiên là phải đi.

    Ngũ Luân cung khí thế to lớn.

    Trên đỉnh Ngũ Luân cung phân biệt năm ký hiệu đại diện cho Hoa Sơn, Côn Lôn, Võ Đang, Thanh Thành, Nam Hải.

    Hôm nay, tổng cộng có bốn mươi lăm nhân vật Đại Đạo cảnh nhất thiên tuế đều tề tựu một chỗ.

    Đội hình này cơ bản một mẻ hốt gọn hết nhân vật Đại Đạo cảnh nhất thiên tuế trở xuống của Tấn quốc.

    Ngoài ra, còn có một số người dẫn đội của mình đến.

    Đây không giống như chiến đấu bình thường, cũng không phải sự kiện bình thường.

    Đây là đại sự chấn động toàn bộ Tấn quốc.

    Nếu có thể tiến vào Trung Ương Thiên Triều, khi trở về liền có thể cải biến thế cục của toàn bộ Tấn quốc.

    Tại Trung Ương Thiên Triều có thể tu thành Hỗn Dòng cảnh.

    Ở Tấn quốc, nếu không phải là ở Trung Ương Thiên Triều thì muốn tu thành Hỗn Dòng cảnh thì cơ bản là không thể nào.

    Chính vì vậy, nó đã hấp dẫn rất nhiều nhân vật Đại Đạo cảnh đến đây.

    Trái là một vị Thượng nhân, phải cũng là một vị Thượng nhân.

    Lục Nguyên cơ hồ muốn hoa mắt.

    Thật sự là khủng bố!

    Hắn rốt cuộc đã hiểu vì sao Khuất Thanh Thuần sư tổ lại bảo hắn phải cẩn thận.

    Bốn mươi lăm nhân vật Đại Đạo cảnh này không người nào là không thành danh đã lâu.

    Rất nhiều nhân vật thuộc Đại Đạo cảnh nhị trọng, tam trọng, tứ trọng.

    Nhân vật như vậy tụ cùng một chỗ, đào thảo hai mươi lăm người, chỉ còn lại hai mươi người có thể tiến vào Bách quốc khảo hạch.

    Đối với hắn hiện tại, độ khó rất cao.

    Trên cơ bản, Khuất Thanh Thuần cho rằng, lúc này đây chính là dịp để cho hắn rèn luyện kinh nghiệm.

    Muốn lăn lộn tại địa phương này, sớm muộn gì cũng phải trải qua khảo hạch Trung Ương Thiên Triều một lần.

    Những nhóm Thượng nhân tụ lại từng vòng tròn.

    Dù sao, tất cả mọi người đều là những nhân vật thành danh lâu năm.

    Trước kia thì sao không biết, nhưng bây giờ ai cũng nói nói cười cười.

    - Lần này còn phải nhớ huynh chiếu cố nhiều hơn.

    - Nói nhảm, nghe nói huynh tu thành một pháp thuật tương đối lớn.

    Đến lúc đó phải nhẹ tay với ta, đừng để cho ta quá thảm hại là được rồi.

    - Đến lúc đó, huynh đừng làm ta mất mặt là được.

    Những người này đang nói đùa với nhau.

    Lục Nguyên tuổi còn quá nhỏ, những đám Thượng nhân này hắn cơ bản không biết hết, cũng không thể tham gia cái vòng tròn nghị luận với họ.

    Vốn trong cái vòng tròn này, có thể dung nhập vào vòng tròn của tiên môn, nhưng Hoa Sơn tiên môn có sáu người, Kiếm Tông ba người, Khí Tông hai người, Kiếm Khí Tông một người là Lục Nguyên, nếu hắn đi qua thì thật là mất mặt.

    Kết quả Lục Nguyên chỉ có một mình.

    Trong lúc hắn đang ở một mình, lập tức phát hiện cũng có một người cũng đang lẻ loi như hắn.

    Chính là Huyết Kiếm lão tổ.

    Vốn là tà phái đến đây nên trơ trọi một mình là đúng rồi.

    Còn Chưởng môn Thất Sát Tinh Tú Hải Tinh Tú lão tiên thì đã sớm gọi đám đệ tử đi theo uống rượu rồi.

    Huyến Kiếm lão tổ là người trong tà đạo, đến đây cũng không mang theo đệ tử, tất nhiên là trơ trọi một mình giống như Lục Nguyên.

    Lục Nguyên nhìn về phía Huyết Kiếm lão tổ, cùng lúc Huyết Kiếm lão tổ cũng đang nhìn về phía hắn.

    - Vốn ngươi đến Huyết kho vũ khí của ta kiếm được không ít chỗ tốt sao?

    Nhưng đáng tiếc, Huyết Biến Kiếm Tiên kia chỉ là phế vật.

    Nếu như không đem tin tức của ngươi thông báo cho bản lão tổ thì ngươi cũng không sống đến ngày hôm nay.

    Ông ta nhắc tới việc Huyết Biến kiếm tiên năm đó đã giam giữ Lục Nguyên.

    - Đúng rồi, nghe nói Huyền Hỏa Tử và Minh Kiếm Tử hai lão phế vật kia cũng đã chết trong tay ngươi.

    Hy vọng ngươi sẽ không chết trong tay ta chứ?

    Ông ta tiếp tục uy hiếp.

    - Tùy ý thôi.

    Chỉ cần ngươi có thực lực.

    Chương 539-540: Tiềm lực thạch

    Lục Nguyên cũng lười quan tâm, không thèm để ý đến Huyết Kiếm lão tổ, cầm hồ lô uống rượu một mình.

    Sau một lúc lâu, Lục Nguyên đột nhiên cảm giác không được bình thường.

    Hắn ngẩng đầu lên, chỉ thấy một đạo nhân mặc áo bào tím, toàn thân tựa hồ tỏa ra tử khí.

    Tử khí này muốn che phủ trời đất.

    Khuôn mặt của người mặc áo bào tím này có chút tuấn tú.

    Tôn quý, khí thế ngang nhiên, che trời che đất.

    Vị này là một tông sư.

    Lục Nguyên theo bản năng cảm giác được ông ta đã tu thành Đầu đính khánh vân, đạt tới Tông sư cảnh.

    Tông sư Tấn quốc tổng cộng có mấy vị.

    Hiện tại vị này hắn hoàn toàn không biết.

    Có phải là Thiên sứ do Trung Ương Thiên Triều phái xuống hay không?

    Trung Ương Thiên Triều tùy tiện phái ra một người cũng có được tu vi Tông sư cảnh.

    Quả nhiên Đại Đạo cảnh đi đầy đất thật sự là không chút khoa trương.

    Nghe người bên cạnh bàn luận, Lục Nguyên cũng hiểu được, vị này quả nhiên là một Thiên sứ.

    Nghe nói là Tử Khí tông sư Diệp Tử Tu.

    Tử Khí tông sư nhẹ nhàng vuốt chòm râu, rốt cuộc lên tiếng:

    - Phụng thiên chi mệnh, đại thiên chi đoạt, Ngọc Hoàng Đại Thiên Tôn của Trung Ương Thiên Triều hạ phát đại điển.

    Trung Ương Thiên Triều vốn đã thành lập thiên triều dưới mặt đất, nên Chi Chủ của thiên triều được gọi là Địa Thượng Ngọc Đế.

    Trung Ương Thiên Triều quy cũ rất nhiều, hoàn toàn khác với Tấn quốc.

    Sau khi nói sơ qua, Tử Khí tông sư Diệp Tử Tu lại nói tiếp:

    - Lần này phụng mệnh, bắt đầu khảo hạch tại Tấn quốc.

    Tấn quốc các ngươi dựa theo quy chế của Trung Ương Thiên Triều có năm ngàn tiên môn thượng đẳng.

    Chỉ có hai mươi người có thể thông qua, tiến vào Bách quốc khảo hạch.

    Đây chính là chỗ tốt để thăng cấp tiên môn.

    Ngươi nếu muốn thăng cấp tiên môn thì phải có nhiều người thông qua khảo hạch quốc gia, tiến vào Bách quốc khảo hạch.

    Bằng không thì sẽ không được thăng cấp tiên môn.

    - Khảo hạch tổng cộng chia làm sáu hạng.

    - Lực tiến công, lực phòng ngự, tiềm lực, sức chịu đựng, kiếm đạo tu vi.

    - Lực tiến công ở đây chính là kiểm tra sức mạnh của mọi người.

    - Lực phòng ngự chính là kiểm tra khả năng phòng vệ của mọi người.

    - Tiềm lực chính là kiểm tra khả năng tiềm ẩn của mỗi người.

    - Sức chịu đựng chính là khảo nghiệm năng lực bền bỉ của mỗi người.

    - Kiếm đạo tu vi, đương nhiên là khảo hạch khả năng tu vi sử dụng pháp thuật.

    - Tóm lại, là khảo hạch năng lượng tổng hợp của mọi người.

    Nói qua thì phức tạp, nhưng sau này sẽ nói kỹ hơn.

    - Sáu hạng mục này mỗi một cái đều rất khó khăn.

    - Các ngươi có bốn mươi lăm người, chỉ có hai mươi người có thể thông qua.

    Vị thiên sứ đến từ Trung Ương Thiên Triều thanh âm bồng bềnh, tràn đầy sự uy nghiêm của Trung Ương Thiên Triều.

    Lục Nguyên nghe qua sáu hạng mục khảo hạch, hy vọng mình có thể vượt qua.

    Lục Nguyên hiện tại đối với việc mình có vượt qua được kiểm tra hay không thì cũng không nắm chắc bao nhiêu.

    Dù sao, mình cũng chỉ mới tiến vào Đại Đạo cảnh, thực lực còn rất yếu.

    Vị Thiên sứ Trung Ương Thiên Triều vừa mới dứt lời thì bên kia đã xuất hiện hai hàng khách nhân.

    Khách nhân này một đến từ Đại Tần quốc.

    Người ở Đại Tần quốc trước đó không lâu đã hoàn thành khảo hạch.

    Đại Tần quốc có bốn tiên môn lớn.

    Người có thể tham gia Bách quốc khảo hạch có khoảng hơn bốn mươi người, so với Tấn quốc thì nhiều hơn.

    Bọn họ vừa mới trải qua khảo hạch, nên nhàn rỗi liền đến xem khảo hạch của nước láng giềng Tấn quốc, xem bên Tấn quốc này như thế nào.

    Khách nhân còn lại chính là Đại Nguyên quốc.

    Đại Nguyên quốc với Đại Tấn quốc vốn là kẻ thù truyền kiếp.

    Nhưng khi thiên sứ của Trung Ương Thiên Triều đến thì kẻ thù truyền kiếp cũng phải bỏ qua.

    Người Đại Nguyên quốc đến đây đế quan sát, thứ nhất là xem khảo hạch như thế nào.

    Hai là nhìn xem thực lực của người Đại Tấn quốc.

    Đối với kẻ thù truyền kiếp tự nhiên đặc biệt quan tâm một chút.

    Nhìn thấy hai loại khách này, một số người trong Tấn quốc đã bắt đầu bàn tán.

    - Các người nói lần này ai sẽ dễ dàng thông qua?

    - Đương nhiên là Đại Đạo cảnh tứ trọng là dễ dàng qua nhất.

    - Căn bản chính là như thế, giống như Đại Đạo cảnh tứ trọng đều nằm ở Hoa Sơn và Võ Đang.

    Những tiên môn khác thì không có bao nhiêu.

    - Thượng nhân Đại Đạo cảnh tam trọng thì có chút hy vọng.

    Về phần Thượng nhân Đại Đạo cảnh nhị trọng thì cơ bản không có bao nhiêu hy vọng.

    - Đại Đạo cảnh nhị trọng còn không có hy vọng thì Đại Đạo cảnh nhất trọng lại càng đừng nên suy nghĩ tới.

    - Nghe nói Lục Nguyên đời thứ mười của Hoa Sơn tiên môn thường xuyên sáng tạo ra kỳ tích.

    Không biết lần này hắn có thể sáng tạo ra kỳ tích hay không.

    - Là hắn à?

    Nghe nói hắn trước đó không lâu đã thăng đến Hoàng cấp thiên kiếp.

    - Đúng, chính là hắn.

    Nhưng hắn muốn sáng tạo kỳ tích là không có khả năng.

    Người này tiềm lực nhất định tương đối lớn, nhưng thì sao?

    Hắn vẫn còn quá non.

    Mà lần này lại có biết bao nhiêu nhân vật thanh danh vang rộng, dậm chân một phát cũng chấn động Tấn quốc.

    Rất nhiều Phong Chủ, Môn chủ ở đây.

    Đâu đến phiên hắn xưng hùng.

    - Đoán chừng lần này là hắn đến tích lũy kinh nghiệm.

    Hai trăm năm sau sẽ tiếp tục khảo hạch Trung Ương Thiên Triều.

    Khi đó hắn sẽ như rồng thăng thiên, không còn người nào có thể ngăn được hắn.

    Trên cơ bản đây là cách nhìn đối với Lục Nguyên, có tiềm lực nhưng vẫn còn chưa lớn.

    Lần này sẽ không có bao nhiêu biểu hiện.

    Lục Nguyên cũng nghe được những nghị luận này, nhưng không có cảm giác gì.

    Không có cách nào, chính mình cũng không có qu nhiều niềm tin.

    Nhưng thành công cũng vậy, không thành công cũng không sao.

    Thiên sứ Diệp Tử Tu của Trung Ương Thiên Triều quát to một tiếng:

    - Hiện tại bắt đầu hạng thứ nhất.

    Khảo thí của hạng thứ nhất này chính là tiềm lực.

    Tại Trung Ương Thiên Triều có rất nhiều sự vật, trong đó có một loại chính là tiềm lực thạch.

    Loại này giá cả rất đắt đỏ.

    Tay ông ta khẽ động, xuất hiện một đại viên cầu.

    Viên cầu này trong suốt.

    Tiềm lực thạch vừa mới xuất hiện liền hấp dẫn tất cả ánh mắt người xem.

    Khảo hạch của Trung Ương Thiên Triều rốt cuộc cũng đã bắt đầu.

    Lục Nguyên trong nội tâm cũng không khỏi khẩn trương, nhìn qua người bên cạnh.

    Những Môn chủ, Phong chủ kia uy danh vang khắp Đại Tấn cũng hồi hộp giống như mình.

    Ngoài mặt thì bọn họ không biểu hiện gì, nhưng Lục Nguyên có thể cảm giác được, bọn họ rõ ràng cũng có vài phần khẩn trương.

    Nước Tấn Đế Kinh trước Ngũ Luân cung.

    Thiên sứ Diệp Tử Tu của Trung Ương thiên triều xuất ra một khối Tiềm Lực thạch trong suốt.

    - Tiềm Lực tạch này chính là linh vật của thiên triều chúng ta, thừa hưởng linh khí trong thiên địa mà sinh ra, hấp thu tinh hoa tứ tượng, có linh vật này, đem pháp lực đưa vào đó căn cứ vào tiềm lực khác nhau sẽ tản ra các màu sắc khác nhau, hồng sắc mà thấp nhất, càng về sau thì tiềm lực càng cao, màu tím là cao nhất.

    - Hiển nhiên ở Trung Ương thiên triều còn có bát giai Tiềm Lực thạch, tuy nhiên bát giai tiềm lực thạch cửu giai tiềm lực thạch chỉ có những tuyệt thế thiên tài siêu cấp mới có thể khiến nó hiển lộ lên tới tầng thứ tám, về phần thứ chín thì chỉ có khí vận thất tử mới có thể làm cho nó hiển lộ được không có khả năng xuất hiện ở nơi này.

    Thiên sứ Diệp Tử Tu của Trung Ương thiên triều thản nhiên nói.

    Trung Ương thiên triều cường đại khiến cho hắn nhìn về phía bất kỳ quốc gia nào cũng thấy mình chiếm ưu thế, thất giai Tiềm Lực thạch dùng ở nơi này là đã đủ rồi.

    Diệp Tử Tu hời hợt nói:

    - Các ngươi chỉ cần đặt tay đem pháp lực truyền vào đó là xong.

    Người đi lên đầu tiên chính là người xếp thứ hai trong Võ Đang thất tử, Du Thanh Đan, vị Du Thanh Đan này râu tóc bạc trắng, nhìn lại có phần của một lão giả hiền lành.

    Du Thanh Đan truyền pháp lực Võ Đang thuần dương vào trong đó, ngay lập tức một màu lam sắc hiện ra, chớp động vô cùng, một vị thiên sứ giúp việc của Diệp Tử Tu liền viết xuống bốn chữ:

    - Tiềm lực cấp năm.

    Du Thanh Đan năm đó cũng là thiên tài nổi danh, tiềm lực cấp năm đã là không tệ rồi.

    Du Thanh Đan nhìn tiềm lực cấp năm mà cười vốn Tống Thanh Kiều đại sư huynh của hắn đã sớm nói cho hắn biết Trung Ương thiên triều có một vật tên là tiềm lực thạch.

    Ở Trung Ương thiên triều chỉ cần có tiềm lực ngoài cấp sáu đã bị các đại phái thu nạp không bỏ sót rồi.

    Còn nếu như có tiềm lực cấp bốn thì cũng có thể được các đại phái thu nạp.

    Tình huống như vậy thiên tài đã được phát triển đầy đủ, ở Trung Ương thiên triều khắp nơi đều là thiên tài khắp nơi đều là cường giải, dưới tình huống như vậy Trung Ương thiên triều làm sao không thể phát triển muôn đời không suy, lập nên thiên đình trên mặt đất.

    Suy ngẫm lại, năm đó đại sư huynh Tống Thanh Kiều có tiềm lực cấp sáu, muốn thử một lần, đáng tiếc Tiềm Lực thạch này chỉ có ở Trung Ưng thiên triều không có ở nơi khác nên không có cơ hội.

    Ngay sau đó là Du Thanh Đại người thứ hai trong Võ Đang thất tử ra thử, Du Thanh Đại dáng người thấp lùn, y truyền pháp lực bản thân vào, Tiềm Lực thạch liền phát ra một đạo hào quang lục sắc vị giúp việc thiên sứ kia lập tức viết xuống bốn chữ: Tiềm lực cấp năm.

    Võ Đang thất tử lại tiến lên mấy người nữa tất cả đều là tiềm lực cấp bốn cấp năm mà thôi, tất cả mọi người đều có xuất thân là đại đạo cảnh không có người nào xuất thân thiên tài không có người nào là bá chủ của Đại Tần quốc, Tiềm Lực dĩ nhiên không có chênh lệch nhiều.

    Võ Đang tiên môn thử xong Côn Luân tiên môn liền tiến lên, Côn Luân tiên môn cũng giống như Võ Đang tiên môn phần lớn đều chỉ có tiềm lực cấp bốn và cấp năm mà thôi, trong đó có một người chỉ có tiềm lực cấp ba, phát ra hào quang màu vàng.

    Tiềm lực cấp ba có thể tu luyện tới đạo cảnh lớn, đúng là hiếm thấy.

    Sau Côn Luân tiên môn là Thanh Thành tiên môn Nam Hải tiên môn hai đại tiên môn, hai đại tiên môn này đều không có gì bất ngờ tất cả cơ bản đều chỉ có tiềm lực cấp bốn cấp năm phát ra hào quang màu lục.

    Mọi người năm đó đều là thiên tài hiện tại là bá chủ, đâu phải là người kém cỏi.

    Tiếp đó là những nhân vật của tiên môn trung đẳng, ví dụ như là Công Dương Từ, người này phát ra hào quang màu cam, cũng có ý nghĩa hắn chỉ có tiềm lực cấp hai, tiềm lực cấp hai mà có thể tu luyện tới đại đạo cảnh như vậy đúng là không đơn giản.

    Rốt cuộc cũng tới Hoa Sơn tiên môn.

    Người đầu tiên tiến tới chính là nguyên Dương thượng nhân, Nguyên Dương thượng nhân chính là chủ của Đông Phong khí thế đã sớm thành, y nhảy lên đặt tay lên trên Tiềm Lực thạch, chỉ thấy một đạo ánh sáng màu lam phóng ra, Nguyên Dương thượng nhân hơi thất vọng, là tiềm lực cấp năm sao?

    Vốn y cò tưởng rằng mình có thể đạt tới cấp sáu hóa ra chỉ là cấp năm.

    Sau đó là tới phiên Liệt Dương thượng nhân Hồi Phong thượng nhân Tử Hà thượng nhân, Ngọc Chân thượng nhân từng người từng người lên thử, ba người tiềm lực cấp năm một người tiềm lực cấp bốn, quả nhiên Hoa Sơn cao thủ rất nhiều.

    Cuối cùng cũng tới một người.

    Lục Nguyên.

    Lục Nguyên bị mọi người để ý khá nhiều dù hiện tại hắn cũng chỉ đạt tới tầng thứ nhất của Đại Đạo Cảnh, vẫn còn non kém, tuy nhiên thanh danh của hắn khá lớn.

    Lục Nguyên cũng hơi khẩn trương, rốt cuộc cũng tới phiên mình rồi hắn hít sâu một hơi.

    Mình không cần phải khẩn trương dù sao mình đã sớm nói rằng không cần phải để ý tới những thứ này.

    Lục Nguyên đi tới gần, đặt tay ở trên Tiềm Lực thạch, truyền pháp lực vào trong đó.

    Đây là...

    Tử sắc hào quang.

    Cấp bảy.

    Không thể nào, cấp bảy, tất cả mọi người trợn mắt, ở đây nhiều thượng nhân Đại Đạo Cảnh năm đó là thiên tài hiện tại là bá chủ một phương nhưng cũng chỉ có tiềm lực cấp bốn cấp năm mà thôi mà Lục Nguyên có tới tiềm lực cấp bảy.

    Tiềm lực cấp bảy!

    Trọn vẹn cấp bảy.

    Sở Đoạn Tống Thanh Kiều bọn họ hai người năm đó cũng tới Trung Ương Thiên Triều rồi cũng đã trải qua khảo hạch nên không tới thử nữa, Lục Nguyên có tiềm lực cấp bảy, hai vị tông sư này đều chấn động.

    Mà vị thiên sứ Diệp Tử Tu cũng kinh ngạc mở mắt ra, hắn đường đường là thiên sứ thiên triều đối với một số người cấp bốn cấp năm vô cùng không để ý, ở thiên triều số người tiềm lực cấp bốn cấp năm nhiều không kể xiết.

    Nhưng khi Lục Nguyên thể hiện tiềm lực cấp bảy thì hắn không thể nào tin nổi.

    Diệp Tử Tu đối với khảo hạch này vốn không để ý nhiều hắn cũng không có nhiều chờ mong trước đây những nhân vật Đại Đạo cảnh có tiềm lực cấp sáu là tối đa rồi.

    Trên cơ bản, sau khi giảng giải xong hắn đã ngồi qua một bên tùy ý để phó sứ làm còn hắn thì ngồi bên cạnh ngủ gật.

    Nhưng hiện tại hắn phải cả kinh.

    Tử sắc, tiềm lực cấp bảy.

    Không ngờ ở nơi vắng vẻ này có người có tiềm lực cấp bảy thật không tưởng tượng được.

    - Bạch Quang nạp nhật nguyệt tử khí bài đấu ngưu.

    Tuy nhiên Diệp Tử Tu chỉ kinh ngạc một phen mà thôi cũng không quá để ý.

    Tiềm lực cấp bảy nhân vật như vậy ở Trung Ương Thiên triều cũng rất nhiều, tuy có thể gọi là thiên tài nhưng ở Trung Ương Thiên tài rất nhiều người có thể được gọi là thiên tài.

    Tiềm lực cấp tám thì được gọi là tuyệt thế thiên tài, thiên tài nghìn năm không gặp, tuy nhiên cũng không phải là trường hợp cá biệt .

    Còn tiềm lực cấp chín thì chính là Khí Vận thất tử trong truyền thuyết đến mức này thì không thể dùng từ thiên tài để hình dung đó là tiếp nhận đại khí vận giữa thiên địa mà xuất hiện, nếu Lục Nguyên ở Trung ương thiên triều Diệp Tử Tu đoán chừng cũng không nháy mắt cái nào, nhưng ở đại Tấn quốc Diệp Tử Tu cũng kinh ngạc một chút.

    Người sinh ra ở Trung ương thiên triều dĩ nhiên là tầm mắt cực cao.

    Mười phần.

    Đây chính là điểm khảo thí tiềm lực của Lục Nguyên.

    Tiềm lực cao tới tột đỉnh, tuy ở Trung Ương thiên triều không coi là đâu nhưng ở Đại Tấn quốc vẫn vô cùng được coi trọng.

    Mà những người khác qua vòng đầu sáu bảy phần đã bị loại.

    Phần thứ hai là khảo thí công pháp.

    Cuộc khảo thí này không khảo thí trước mặt mọi người mà là khảo thí ở trong nội cung.

    Một đám người tiến vào bên trong khảo hạch.

    Hoa Sơn tiên môn vẫn đi cuối cùng, người tiến tới đầu tiên là Võ Đang tiên môn, cuối cùng đi ra là một nhóm lớn tới sáu bảy phần lúc đầu.

    Mà đi vào thứ hai là Côn Luân tiên môn , sau khi đi vào thì cũng tương đối bi phảm, một nhóm lớn ba bốn phần lắc đầu, không biết bọn họ khảo hạch điều gì.

    Chương 541-542: Tử bào phó thiên sứ

    Sau đó là Thanh Thành tiên môn, bọn họ cũng có bộ dạng như vậy tới sáu bảy thành.

    Phái Hoa Sơn cũng đi vào Lục Nguyên và bốn thượng nhân khác tổng cộng năm người.

    Lúc tiến vào cung không gian yên tĩnh vô cùng, làm cho Lục Nguyên cảm thấy không ít áp bách.

    Mà ở trong nội cung.

    Trong đại điện có một tử bào nam tử đang đứng.

    Trung Ương thiên triều dùng màu tím làm quý.

    Thiên sứ các nơi đều mặc áo bào màu tím.

    Mà vị thiên sứ mặc áo tím kia liền nói;

    - Ta chính là một trong các phó sứ khảo thí, hiện tại cuộc khảo thí lần này do ta phụ trách.

    Tử sắc phó sứ này cười cười;

    - Ta tự nhiên không biết dùng bao nhiêu pháp lực như vây đi các ngươi có bao nhiêu pháp lực ta sẽ dùng bấy nhiêu pháp lực, quy tắc đơn giản vậy thôi, đằng sau ta còn có mười quả cầu bạch ngọc, trước bạch ngọc cầu kia ta sẽ phun một chút nước không thi triển toàn lực được.

    - Mà sau bảy cái này ta sẽ dùng toàn lực, tuy nhiên tiểu quốc các ngươi không có thiên tài như vậy đâu...

    Tử bào thiên sứ này không phải tự ngạo, hắn chỉ nói sự thật mà thôi, trước kia vô luận là người nào cũng không đánh bại bất kỳ một quả Bạch Ngọc cầu nào.

    Có chiến tích như vậy vị tử bào phó sứ cũng không có bất kỳ kiêu ngạo như vậy, vốn là như thế, ai bảo hắn là người của Trung ương thiên triều.

    Phó thiên sứ của Trung ương thiên triều nếu như vậy cũng không làm được thì làm sao xứng là phó thiên sứ.

    Người đi lên trước nhất là Nguyên Dương thượng nhân Nguyên Dương thượng nhân rút hai thanh linh kiếm của mình ra, hai thanh linh kiếm này là nhất thể linh kiếm trong truyền thuyết có uy lực cực lớn, loại nhất thể linh kiếm này Lục Nguyên trong lúc đối phó với Tư Mã Trường Bạch từng nhìn thấy qua.

    Không ngờ rằng Nguyên Dương thượng nhân lại có linh kiếm như vậy.

    Nguyên Dương thượng nhân rút linh kiếm ra hành lễ, phó sứ mặc tử bào mỉm cười:

    - Xin mời.

    Nguyên Dương thượng nhân dĩ nhiên không khách khí, vừa ra tay đã đánh ra một Bạch Đế thải vân, phối hợp với nhất thể linh kiếm này chỉ thấy một đạo quang sắc ánh lên.

    Thật nhanh so với mình còn nhanh hơn.

    Lục Nguyên khẽ giật mình, một thức Bạch Đế Thải Vân gian này so với Bạch Đế kiếm đạo của mình còn nhanh hơn không ít.

    Mà bên kia Bạch Ngọc Châu đã bị đánh rớt bốn cái.

    Nguyên Dương thượng nhân lại vung tay lên, lại đánh ra một kiếm nữa, một kiếm này so với lúc trước còn nhanh hơn, Bạch Ngọc cầu lại bị rớt thêm ba cái nữa, giờ khắc này Tử bào thiên sứ đã hơi động tâm, hắn khẽ phát linh kiếm bắn ra.

    Một kiếm này không có bất kỳ kiếm chiêu cố định gì cả, Lục Nguyên cũng chưa từng thấy qua kiếm chiêu như vậy.

    Trong chốc lát giống như là sao băng phá rách trời xanh.

    Nguyên Dương thượng nhân nhìn thấy kiếm pháp như vậy thì biết rằng mình đã không còn cơ hội, vô số kiếm đạo tập trung vào đó ở Đại Tấn quốc hắn chưa bao giờ nhìn thấy kiếm chiêu như thế, Trung Ương Thiên triều đúng là Trung ương thiên triều.

    Một kiếm của Nguyên Dương thượng nhân vẫn không ngừng cố gắng giờ khắc này mũi kiếm của hắn đã cách không xa Bạch Ngọc Cầu nhưng không thể nổi nữa.

    Cho dù Nguyên Dương thượng nhân sau đó dùng tuyệt chiêu thế nào nữa thì vẫn vô dụng, vô số kiếm tập hợp trong một kiếm căn bản ngăn cản không cho y tới được nữa.

    Thành tích cuối cùng vẫn là bảy trái cầu.

    Người thứ hai chính là Hồi Phong thượng nhân, hồi Phong thượng nhân có tuyệt học chính là Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ 1300 thức, kiếm chiêu này của y so với các trưởng lão ở Nam Phong thì mạnh hơn rất nhiều, tuy nhiên cũng chỉ có thể làm rơi sáu trái cầu mà thôi.

    Mà sau đó Ngọc Chân tử thì càng có thực lực kém hơn, nàng phá được năm Bạch ngọc cầu.

    Cuối cùng Tử Hà thượng nhân thì phá được bảy Bạch Ngọc cầu, y dùng rất nhiều pháp thuật cũng vô dụng.

    Cuối cùng đến phiên Lục Nguyên rồi.

    Cuối cùng cũng tới phiên mình.

    Kỳ thật Lục Nguyên đã hiểu tại sao người của Côn Luân tiên môn cơ bản đều chỉ phá được bốn năm phần mà những tiên môn khác thì được sáu bảy phần cũng khó trách Côn Luân tiên môn mạnh về phương diện phòng thủ, đối với hành động lần này không có nhiều biện pháp.

    Mà vị phó sứ của Trung Ương thiên triều này thật thú vị, một kiếm hóa ra tới mấy nghìn kiếm mấy vạn kiếm chiêu, tựa hồ đã tập hợp tinh hoa của kiếm đạo thật là thú vị.

    Lục Nguyên giương tay lên một thanh kiếm rớt xuống tay hắn.

    Ở đây linh khí nồng đậm cơ hồ khiến cho người ta hít thở không thông.

    Ở những nơi xa xôi những người chưa từng tới Trung Ương thiên triều sẽ không biết nơi này cường đại thế nào.

    Lục Nguyên khẽ đảo tay hành lễ, sau đó bắt đầu ra chiêu, một chiêu này của hắn cũng không gấp, tiện tay phóng một kiếm ý, hắn cũng thử cảm giác mà thôi vị Phó thiên sứ cũng không quá để ý tiện tay ứng phó.

    Quả cầu thứ bảy đã bị rớt.

    Rốt cuộc cũng tới quả cầu thứ tám, cũng tức là lúc phó sứ tử bào phải uy hiếp.

    Vị tử bào phó sứ kia bắt đầu uy hiếp, từ trước tới giờ bốn mươi người đến từ Tấn quốc không ai có thể vượt qua sự uy hiếp.

    Mộ kiếm này cơ hồ ẩn chứa không biết bao nhiêu tinh hoa của kiếm đạo, mấy nghìn chiêu mấy vạn chiêu kiếm tinh hoa trong nháy mắt được thể hiện.

    Kiếm đạo tang thương kiếm đạo cảm giác, kiếm đạo đáng sợ kiếm đạo duy tân hiện ra.

    Ở trung ương thiên triều lưu hành một loại đấu pháp.

    Kiếm Đạo Vô Lượng thuật.

    Rất nhiều kiếm chiêu phát ra tập trung vào một chỗ, trong nháy mắt đánh ra khiến cho người ta không thể nào tưởng tượng nổi.

    Một kiếm phong kín trời đất.

    Cả người của Lục Nguyên cũng bị bao phủ ở trong đó.

    Giữa thiên địa vô số kiếm chiêu bắn ra.

    Uy áp của kiếm thật lớn Lục Nguyên đem tâm linh đặt vào trong đó mà quát một tiếng, toàn thân như muốn phát nổ, ta làm kiếm vương, vua trong kiếm, trong kiếm xưng vương trong tích tắc Lục Nguyên xoay ngược lại một kiếm.

    Một kiếm này biến hóa tuyệt đối hoàn mỹ, đánh về phía phó thiên sứ tử bào.

    Đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi.

    Tử bào phó thiên sứ khẽ giật mình thi triển vài kiếm chiêu, Lục Nguyên cũng vung vẩy vài kiếm, giống như là bạch long, không ngừng phá hủy.

    Xoạt.

    Tử bào phó thiên sứ không hổ là thiên sứ của Trung Ương thiên triều, vẫn có biện pháp ứng phó được.

    Lục Nguyên hiện tại đã có thể khống chế kiếm thuật nhất điều long, toàn thân pháp lực sử dụng hết, tinh lực cũng hết hắn thoáng cái phải nghỉ ngơi dùng không ít trung phẩm linh thạch xong toàn thân tinh lực đã khôi phục nhiều mà bây giờ vấn đề của hắn chính là quả cầu thứ chín.

    Tử bào phó thiên sứ nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Ngưởi ất cao minh, kiếm thuật nhất điều long, ngươi là người đầu tiên đánh rớt tám quả cầu tuy nhiên cũng chỉ tám quả mà thôi, thứ chín và thứ mười ta sẽ không cho ngươi có khả năng đạt được.

    Kiếm thuật nhất điều long, ta phá được.

    - Vậy sao?

    Lục Nguyên mỉm cười:

    - cũng tìm thấy sơ hở trong kiếm pháp của ngươi.

    - Rất tốt.

    Tử bào phó thiên sứ mỉm cười, người trẻ tuổi Tấn quốc này đúng là rất cao minh, nhưng mà còn kém xa mình, Kiếm thuật nhất điều long, mình chưa phải là chưa phá qua, vừa rồi chẳng qua bị bất ngờ mà thôi, tử bào phó thiên sứ lại tiếp tục huy động linh kiếm.

    Một kiếm này vẫn là Kiếm Đạo Vô Lượng thuật.

    Nhưng mà Kiếm Đạo vô lượng thuật so với vừa rồi còn đáng sợ hơn.

    Một kiếm này đúng là vô số kiếm chiêu tụ hợp lại, hiện tại giống như trăm sông đổ về biển lớn.

    Kiếm thuật của ngươi có thể một đầu long hóa thành bạch long, còn kiếm thuật của ta có thể hóa sông thành biển.

    Lục Nguyên lúc này xuất kiếm bay thẳng về phái nhánh sông chính giữa.

    Đại giang sông lớn, giống như là biển cả, mình vọt tới, cơ hồ bị lạc vào trong đó, mà hiện tại nếu muốn bằng kiếm thuật một đầu long vọt ra thì hoàn toàn không có khả năng, Trung Ương thiên triều đúng là Trung Ương thiên triều, Đại Truyền Ưng quốc kiếm thuật một đầu long cứ như vậy bị phó thiên sứ ngăn cản.

    Lục Nguyên thầm khen, đáng tiếc lại đụng phải mình.

    Kỳ thật một khắc phía trước, Lục Nguyên chưa nghĩ ra cách phá nhưng trong nháy mắt vừa rồi Lục Nguyên đã nghĩ tới một chuyện.

    Luân hồi.

    Ngũ Đế Ngũ Hoàng kiếm đạo, tên đầy đủ là Ngũ Đế Ngũ Hoàng Luân Hồi kiếm đạo.

    Vốn hắn không biết hai từ Luân Hồi đó có ý nghĩa gì, bởi vì ở Đại Tấn quốc căn bản khổng dùng tới, nhưng bây giờ hắn đã hiểu, đưa mắt nhìn về phía Tử Bào phó sứ dùng kiếm giống như là biển cả, Lục Nguyên dùng cả Thủy Hoàng kiếm đạo và Hỏa Hoàng kiếm đạo, Thủy hệ kiếm chiêu Hỏa Hệ kiếm chiêu hai lưỡng hoàng kiếm đạo đánh xuống khiến cho không khí vặn vẹo, vốn Ngũ Hoàng kiếm đạo còn chưa đủ, dù sao ngũ hoàng kiếm đạo hóa thành lưỡng hoàng, uy thế không đủ, nhưng ngũ đế kiếm đạo đã thành, mượn uy thế của Ngũ Đế cuối cùng cũng thành công.

    Đối diện với đại giang trong kiếm, Đại Giang Kiếm, Hải kiếm cơ hồ bị bóp méo, mà Lục Nguyên thừa cơ đâm tới, linh kiếm nhanh chóng xẹt qua.

    Kiếm Đình.

    Một bạch cầu nữa lại bị đâm rớt.

    Lục Nguyên thở ra một hơi đây chính là lực lượng luân hồi.

    Nếu như mình luyện thành ngũ hoàng kiếm đạo, triệt để luân hồi thì biểu hiện so với hiện tại sẽ càng thêm mạnh mẽ hơn, hiện tạ là tìm cơ hội giữa kiếm chiêu của địch thủ, mà nếu như luyện thành Ngũ Hoàng kiếm đạo hoàng toàn, thậm chí có thể triệt để khống chế kiếm chiêu của đối thủ, hóa thành từng luân hồi.

    Hóa ra Luân Hồi kiếm đạo của Yến tổ sư căn bản không chỉ để dùng đối phó với đại cục của Đại Tấn quốc mà còn để đối phó với những đối thủ đẳng cấp Trung Ương thiên triều.

    Khó trách được được chứng kiến Luân Hồi kiếm đạo trong Đại Tấn quốc chỉ có Chu sư thúc tổ những người khác căn bản không được chứng kiến.

    Bởi vì bọn họ không xứng chứng kiến Luân Hồi.

    Cũng không biết kiếm thuật của Chu sư thúc tổ mạnh mẽ cỡ nào.

    Sắc mặt của tử bào phó sứ thay đổi hắn tuyệt đối không ngờ kiếm chiêu của mình lại bị phá như vậy.

    Tử bào phó sứ kinh động rồi.

    Hắn chính là phó thiên sứ của Trung Ương thiên triều tuy là phó sứ nhưng vẫn là người của thiên triều.

    Mà hắn dùng kiếm thuật kiếm đạo cũng là những kiếm thuật vô cùng đáng sợ.

    Loại kiếm thuật này một chiêu có thể vận khởi nghìn chiêu thức.

    Chiêu thức như vậy đánh ra vô cùng lợi hại, vô số tinh hoa tụ hợp ở trong đó.

    Chiêu thức như vậy đi về phía Nam ngoại trừ ở Đại Dung quốc bị phá thì những nơi khác chưa từng bị phá, mà Đại Dung chính là đệ nhất cường quốc phía Nam, bị phá cũng là bình thường, mà mười mấy quốc gia khác không nơi nào có thể phá được một chiêu này.

    Mà hiện tại xa xa tại Đại Tấn rõ ràng đã bị phá.

    Điều này làm sao không khiến hắn giật mình.

    Kỳ thật nếu bị phá bởi đệ nhất kiếm ở đây thì cũng thôi đi mà người trẻ tuổi ở đây lại dùng kiếm thuật một đầu long, tử bào phó sứ từ khi đi Nam tuần cho tới nay, vẫn không để kiếm thuật này vo đâu hiện tại lại khiến hắn phải cả kinh.

    Tiếp đó hai quả cầu phía đằng sau được Tử Bào phó sứ dùng kiếm thuật bảo vệ nhưng vẫn bị phá.

    Thậm chí Tử Bào phó sứ mơ hồ cảm thấy kiếm đạo của người trẻ tuổi này có chút cổ quái.

    Liên tiếp hai kiếm, người trẻ tuổi này đã đánh rớt hai cái bạch cầu.

    Người trẻ tuổi này kiếm thuật trên cả mình?

    Phó sứ áo tím liền bị chấn kinh một phen.

    Đây không phải là ở Trung Ương thiên triều cũng không phải ở Đại Dung thiên triều chỉ là ở một chỗ xa xa mà thôi.

    Nguyên Dương thượng nhan Hồi Phong thượng nhân Ngọc Chân thượng nhân, Tử Hà thượng nhân bốn người kinh hãi bốn người bọn họ đều là tứ đại phong chủ quyền uy trọng chấn một phương.

    Lục Nguyên hiện tại đánh ra kiếm thuật một đầu long, bọn họ vẫn có thể tiếp nhận dù sao trước kia cũng đã chứng kiến một lần.

    Nhưng hiện tại thì sao?

    Phía sau hắn là kiếm chiêu gì?

    Tử bào áo tím dùng Kiếm Chi đại giang thì còn có thể nói, Kiếm Tông hai vị phong chủ Nguyên Dương thượng nhân Hồi Phong thượng nhân đều khen là kiếm chiêu rất cao minh, vốn nghĩ Kiếm Tông nên tiếp tục đi theo hướng này.

    Sau đó bọn họ nhìn thấy kiếm chiêu của Lục Nguyên.

    Kiếm chiêu này tựa hồ như bình thường không có bất kỳ chỗ nào thần kỳ, nhưng lại có thể phá được kiếm đạo của phó sứ tử bào.

    Trong đó Ngọc Chân thượng nhân và Tử Hà thượng nhân thì còn đỡ nhưng Nguyên Dương thượng nhân và Hồi Phong thượng nhân hai vị phong chủ này cảm thấy cổ quái họ chính là Kiếm Tông chi chủ của Hoa Sơn tiên môn, thân là Kiếm Tông chi chủ, kiếm thuật dĩ nhiên là có thành tựu.

    Kết quả hiện tại ngay cả một đệ tử của Kiếm Khí tông đánh ra chiêu gì bọn họ cũng không hiểu.

    Nếu như chuyện này truyền ra người sẽ khiến cho người ta cười rụng răng.

    Nguyên Dương thượng nhân và Hồi Phong thượng nhân thầm nghĩ khi trở về liệu mình có phải sửa lại cái tên Kiếm Tông kia không, có Lục Nguyên ở đây bọn họ xưng là Kiếm Tông áp lực thật là lớn.

    Cuối cùng năm người của Hoa Sơn tiên môn cũng đi ra khỏi Ngũ Luân cung.

    Sau khi đi ra khỏi, phó sứ bên cạnh Diệp Tử Tu công bố thành tích, Nguyên Dương thượng nhân bảy phần, Hồi Phong thượng nhân bảy phần, Ngọc Chân thượng nhân năm phần, Tử Hà thượng nhân bảy phần, mấy tên lúc đầu đều khiến cho người ta cảm thấy bình thường, tất cả thầm cảm khái, Hoa Sơn tiên môn đúng là Hoa Sơn tiên môn có tới ba người đạt tới bảy phần, bảy phần so với sáu phần dĩ nhiên là khác nhau nhiều.

    Cuối cùng Lục Nguyên mười phần.

    Lập tức toàn trường xôn xao.

    Ngay cả thiên sứ Diệp Tử Tu cũng trừng mắt lên, nhìn về phía người trẻ tuổi của Tấn quốc, hắn không nhớ được danh tự của Lục Nguyên, bởi vì Lục Nguyên chỉ là một người trẻ tuổi của Đại Tấn quốc mà thôi, đương nhiên hắn phát hiện, người trẻ tuổi này tựa hồ sắp bắt hắn phải nhớ tên.

    Mà ở trong trường xôn xao một hồi Võ Đang Thanh Thành Côn Luân Nam hải cùng với các tiên môn tán tu khác cũng đều đi qua, bọn họ đều trải qua khảo hạch, đã hiểu hết thực lực của tử bào phó sứ, tất cả đều không qua nổi bảy phần Lục Nguyên làm sao có thể làm được?

    Người của Đại Tần cũng bắt đầu đánh giá, bây giờ bọn họ vô cùng coi trọng Lục Nguyên.

    Mà người của Đại Nguyên quốc thì bắt đầu ghi nhớ Lục Nguyên, Nguyên Quốc và Tấn quốc là kẻ thù truyền kiếp với nhau.

    Kiểm tra thứ ba chính là kiểm tra tu vi kiếm đạo, cái này tương đối đơn giản với Lục Nguyên, dù sao Lục Nguyên cũng có tu vi cực cao với kiêm đạo, luận tu v kiếm đạo hiện tại Lục Nguyên đã đạt tới cảnh giới Kiếm vương đã luyện thành kiếm thuật một đầu long, cộng thêm hiểu được hàm ý của luân hồi, tu vi kiếm đạo phải đạt tới mười phần.

    Chương 543-544: Lai lịch Hoa Sơn

    Lần này Lục Nguyên dễ dàng đạt được mười phần, Nguyên Dương thượng nhân của Kiếm Tông cũng được tám phần.

    Mặc khác Tử Hà thượng nhân cũng đạt tới tám phần, quả nhiên không hổ là tông chủ của Khí tông, pháp thuật của Tử Hà thượng nhân đã đạt tới tình trạng tinh thuần.

    Pháp thuật cũng giống như kiếm đạo, ở phương diện vĩ mô uy lực đều vô cùng lớn.nh

    Đến đây cuộc khảo hạch đã kết thúc.

    Lục Nguyên dĩ nhiên là xếp vị trí thứ nhất tuyệt đối.

    Mà sau đó là mấy nhân vật đã biết của Đại Đạo Cảnh ví dụ như là Tử Hà thượng nhân, Nguyên Dương thượng nhân.

    Hiện tại cơ bản đã xác định Lục Nguyên nhất định lọt vào trong, nhất định có thể tiến vào Bách Quốc khảo hạch.

    Mà bây giờ bị đào thải phần lớn là người của Côn Luân tiên môn không phải Côn Luân tiên môn không mạnh mà chỉ là gặp phải khảo hạch như vậy họ chỉ có thể rơi vào bi kịch, gặp phải phó thiên sứ áo tím họ cũng đành chịu, cửa thứ ba khảo thí tu vi kiếm đạp pháp đạo bọn họ bình thường dùng pháp bảo áp chế người, mà tu vi kiếm đạo và tu vi pháp đạo lại không liên quan nhiều tới pháp bảo, cho nên họ bị loại.

    Cuộc khảo hạch tới đây đã kinh tâm động phách.

    Tất cả mọi người chỉ có một phần nhỏ là được có tư cách khảo hạch bách quốc.

    Tiến tới bách quốc khảo hạch đó là đại kỳ ngộ đại khiêu chiến.

    Nếu như có thể thông qua Bách Quốc khảo hạch tiến vào trong trung ương thiên triều thì sẽ có rất nhiều chỗ tốt.

    Nếu như không thể thông qua, cũng có thể cùng với thiên tài của các quốc gia khác đối chiến một phen tăng cường kinh nghiệm cũng vô cùng hữu dụng, hơn nữa trong bách quốc khảo hạch, có rất nhiều cơ duyên.

    Lục Nguyên hiện tại nhìn sang bên cạnh đột nhiên phát hiện ở đây có một số nhân vật không đến, giống như Nguyên Lăng thượng nhân.

    Bọn họ vì sao không tới?

    Hẳn là có âm mưu gì sao?

    Sắc trời dần trở nên tối đi.

    Mà khảo hạch lúc này cũng đã tạm dừng.

    Khảo hạch thật không đơn giản.

    Xem ra chỉ có ba loại nhưng đằng sau khác nhau vô luận tiến công hay là tu vi kiếm đạo đều tiêu hao rất nhiều tinh lực của mọi người.

    Dưới tình hình như vậy chỉ sợ cuộc khảo hạch thứ tư sẽ không thể diễn ra ngayđược mọi người nghỉ ngơi một đêm chờ tới ngày mai.

    Kết quả mọi người đều tản ra khắp nơi.

    Tần quốc cảm thấy áp lực hơi lớn, chỉ mình Lục Nguyên đã có thành tích vư qua bọn họ, Tần quốc chính là quốc gia ở phía Nam, so với Tấn quốc thì còn lớn hơn mà bây giờ bọn họ bị Tấn quốc vượt qua dĩ nhiên áp lực khá lớn.

    Một cung điện bên cạnh Ngũ Luân cung chính là nơi người của Hoa Sơn tiên môn cư ngụ, Khuất Thanh Thần, Tôn Thanh Trì Lục Thanh Đào mọi người lúc này đều ở đây, cả ba nhìn về phía Lục Nguyên, trong mắt hiện ra vẻ thỏa mãn, bọn họ trước kia vốn chỉ có ý cho Lục Nguyên tới đây thử nghiệm mà thôi kết quả Lục Nguyên đã tạo ra một kỳ tích, ba cuộc khảo hạch đều đạt thành tích hoàn mỹ, hiện tại khả năng vượt qua khảo hạch là khá lớn.

    Khuất Thanh Thần Tôn Thanh Trì Lục Thanh Đào bọn họ đều biết một chuyện.

    Dưới sự uy hiếp của Kiếm Tông Kiếm Khí Tông muốn mạnh mẽ chống lại cần phải nhờ vào Lục Nguyên.

    Đây cũng là hi vọng của Hoa Sơn Bắc Phong.

    - Chúng ta có một việc muốn nói cho con biết, tuy nhiên phải chờ một lúc nữa đợi khi Sở chưởng môn tới.

    Khuất Thanh Thuần cất tiếng.

    - Chuyện gì vậy?

    Lục Nguyên hỏi.

    - Là lai lịch của Hoa Sơn tiên môn.

    Khuất Thanh Thuần giải thích một chút, đúng lúc này truyền tới một luồng khí thế, Khuất Thanh Thuần mở cửa ra Sở Đoạn cùng với đám người Kiếm Tông đã đi vào.

    - Đúng, lần này chúng ta muốn cho con biết lai lịch của Hoa Sơn tiên môn.

    Thanh âm của Sở Đoạn vang lên.

    Rất nhiều người của Hoa Sơn tiên môn cũng đi vào gian phòng.

    - Hoa Sơn, như thế nào là Hoa Sơn?

    Con đang ở Hoa Sơn, nhưng có biết rõ lai lịch của nó không?

    Thanh âm của Sở Đoạn hùng hồn hữu lực vang lên.

    - Hoa Sơn tiên môn, là do Thông Hiểu tổ sư sáng lập ra.

    Vẻn vẹn, Lục Nguyên cũng chỉ biết như vậy, lịch sử Hoa Sơn, chỉ nói đến đó.

    - Đúng thế, năm đó Thông Hiểu tổ sư, ở đây sáng lập ra Hoa Sơn!

    Sở Đoạn gật đầu.

    - Xuất thân của Thông Hiểu tổ sư thật ra không phải ở Tấn quốc mà chính là từ một nơi có tên là Hoa quốc.

    Hoa quốc, chưa từng nghe nói qua.

    Sở Đoạn lại nói:

    - Ngoại trừ các thiên triều còn có mấy trăm quốc gia, những quốc gia này có mạnh có yếu, như Tấn quốc chúng ta là quốc gia cực yếu, ngoài ra còn có Tứ cường quốc, ở phía Nam quốc gia mạnh nhất là Đại Dung quốc, cạnh đó cũng có một quốc gia tuy kém cạnh nhưng cũng cao minh vô cùng tên là Đại Hoa quốc.

    - Ở Đại Hoa quốc, có một tiên môn vô cùng lớn, có tên là Cửu Hoa tiên môn.

    Cửu Hoa tiên môn, phân làm cửu Phong.

    Cửu Phong là Thiên Thai, Thiên Trụ, Thập Vương, Liên Hoa, La Hán, Độc Tú, Phù Dung, Tiên Hoa, Tiên Lộ.

    Thông Hiểu chân nhân vốn xuất thân tại Tiên Hoa.

    Tuy nhiên nhất mạch Tiên Hoa Phong của Thông Hiểu chân nhân năm đó xu dốc, thậm chí ngay cả phong mạch cũng bị thủ tiêu, Thông Hiểu Chân nhân ôm chí lớn, muốn khôi phục lại nhất mạch Tiên Hoa, muốn tái hiện lại nhưng đúng lúc đó chân nhân lại đắc tội với người của Thập vương phong, đệ nhất phong của Cửu Hoa tiên môn, bị người của Thập Vương phong gây khó dễ.

    Lúc đó Thông Hiểu chân nhân muốn trọng chấn lại Tiên Hoa phong.

    Nhưng người của Thập Vương phong lại ra điều kiện:

    - Ngươi muốn trùng kiến lại Tiên Hoa nhất phong cũng được nhưng ở trong cuộc khảo hạch các quốc gia của Trung Ương thiên triều, không kể ngươi mà bất kỳ ai có thể đạt được hoàn mỹ của sáu cuộc khảo hạch cũng có thể trùng kiến lại Tiên Hoa nhất phong, thu hồi lại bảo vật của Tiên Hoa phong chúng ta.

    Đúng thế, bảo vật của Tiên Hoa nhất phong chính là nguyên nhân mà Thập Vương phong gây khó dễ.

    Sau khi Tiên Hoa nhất phong xuống dốc bảo vật này đã quy về cho người của Thập Vương phong

    Người của Thập Vương phong ra điều kiện này là muốn làm khó dễ.

    Trung Ương thiên triều khảo hạch các quốc gia vô cùng gian nan.

    Từ xưa tới nay, ở các nước phía Nam cũng chỉ có người của Đại Dung quốc là vượt qua còn lại chưa từng xuất hiện.

    Tuy biết Thập Vương phong gây khó dễ nhưng Thông Hiểu chân nhân không có cách nào chỉ có thể tiếp nhận khảo hạch này, Thông Hiểu chân nhân là tuyệt thế thiên tài tuy kỳ tài có thể không bằng tổ sư đời thứ hai và Yến Thương Thiên nhưng cũng rất giỏi, cuối cùng đã vượt qua năm cái, thất bại ở khảo hạch cuối cùng.

    Không vượt qua được khảo hạch chân nhân bị người của Thập Vương phong gây khó dễ.

    Cuối cùng trong cơn tức giận Thông Hiểu chân nhân uất khí sinh bệnh, Thập Vương phong lại lấn tới, bất đắc dĩ chân nhân phải lùi ra khỏi Đại Hoa quốc, tới Tấn quốc sáng lập ra Hoa Sơn tiên môn, từ đó về sau đã có năm nghìn năm truyền kỳ của Hoa Sơn tiên môn.

    Tuy nhiên bản thân của Thông Hiểu chân nhân sau khi rời khỏi Cửu Hoa tiên môn vẫn vô cùng uất ức, cuối cùng bi phẫn mà chết.

    Khi còn sống Thông Hiểu chân nhân đã từng nói:

    - Đồ tử đồ tôn của Hoa Sơn tiên môn về sau nếu có người vượt qua hoàn mỹ sáu cuộc khảo hạch thì có thể đến Cửu Hoa sơn, đoạt lại chí bảo của Tiên Hoa nhất phong.

    Chí bảo này có lẽ thật là chí bảo.

    Sở Đoạn nhìn về phía Lục Nguyên;

    - Cố gắng lên hoàn thành tâm nguyện của tổ sư khai phái.

    Kỳ thật đâu chỉ là nguyện vọng của tổ sư.

    Nếu như Lục Nguyên có thể đạt được hoàn mỹ sáu cuộc khảo hạch, uy danh của Hoa Sơn tiên môn sẽ tăng lên nhiều.

    Nếu như Lục Nguyên có thể đạt được hoàn mỹ sáu cuộc khảo hạch thanh danh của Tấn quốc lúc đó sẽ rất mạnh, áp đảo triệt để Đại Nguyên quốc cũng không khó.

    Nếu như Lục Nguyên có thể đạt được hoàn mỹ sáu cuộc khảo hạch, có vô số chỗ tốt.

    Nhưng mà có th sao?

    Gần trăm quốc gia phía nam cũng chỉ có Đại Dung quốc là đã từng xuất hiện hoàn mỹ sáu cuộc khảo hạch, một địa phương vắng vẻ như Tấn quốc, dựa vào gì mà có thể so sánh được với Đại Dung quốc mạnh mẽ, Đại Dung quốc cho dù không mạnh bằng Trung Ương thiên triều nhưng cũng mạnh hơn các quốc gia khác rất nhiều Đại Đạo Cảnh tầng thứ ba tầng thứ tư ở Đại Dung quốc cũng không đáng là gì.

    .............

    Đêm, yên tĩnh....

    Người vừa rồi đến cũng đã lui đi.

    Một mình Lục Nguyên ngồi yên tại chỗ, bởi vì nguyên nhân hoàn thành nguyện vọng của tổ sư khai phái, Sở Đoạn cung cấp không ít đồ dùng cho Lục Nguyên, Lục Nguyên hiện tại ngồi xếp bằn vận khí điều tức, trong đám đồ này còn có một vật tên là Thiên Linh Viên mãn đan.

    Dược lực của nó tương đối bá đạo.

    Nhìn đan dược trong tay, to như trái trứng, Lục Nguyên cảm thụ được pháp lực bản thân tràn đầy cuồn cuộn tràn vào trong người, mười con dị thú cấp linh thú cùng một chỗ cung cấp pháp lực khiến cho Lục Nguyên ngày càng trở nên mạnh hơn, Lục Nguyên không do dự, nuốt viên Thiên Linh Viên Mãn đan này vào.

    Lục Nguyên há miệng nuốt viên đan này xong thì cảm thấy ở trong người tràn đầy hỏa lực, giống như có vô số núi lửa ở trong người của mình muốn nổ tung.

    Pháp lực thật cường hoành.

    Lục Nguyên cảm thấy pháp lực ở trong người của mình trở nên mạnh mẽ không ít, hiện tại Lục Nguyên đã đạt tới Đại Đạo Cảnh tầng thứ nhất đỉnh phong, tuy nhiên muốn đạt tới Đại Đạo cảnh tầng thứ hai còn khá xa.

    Đại Đạo Cảnh không thể so sánh với Trường Sinh Kỳ hay Luyện Thể kỳ, càng không thể so với Luyện Khí kỳ.

    Ở Đại Đạo Cảnh muốn lên một tầng khó khăn đến cực điểm.

    Khó khăn này thật khiến cho người ta rúng động.

    Đương nhiên một khi tăng lên sẽ phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất, chiến lực cũng trở nên rất mạnh.

    Hiện tại có mười con linh thú cấp dị thú, lại có Thiên Linh Viên Mãn đan tương trợ, tăng đến Đại Đạo Cảnh tầng thứ nhất đỉnh phong cũng đã là tốt lắm rồi.

    Muốn đạt tới Đại Đạo cảnh tầng thứ hai Thiên Địa Pháp Tắc cần phải lĩnh ngộ Thiên Địa Pháp Tắc.

    Chuyện này hiện tại Lục Nguyên chưa thể làm .

    Thiên Địa Pháp Tắc đó là một thứ rất khó hiểu, Lục Nguyên hiện tại vừa tiến vào Đại Đảo Cảnh, đôi mắt nhìn bầu trời có thể nhìn thấy dấu vết nhưng muốn biết quỹ tích giữa thiên địa thật sự khó khăn.

    Xem ra còn phải tốn rất nhiều thời gian mới đến Đại Đạo Cảnh tầng thứ hai.

    Nghe nói cuộc khảo hạch bách quốc còn có cả đám người tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ năm thứ sáu tham gia.

    Độ khó này không cách nào tưởng tượng.

    Ngày thứ hai trời hơi mưa.

    Đế Kinh, trước điện Ngũ Luân.

    Bốn mươi lăm vị thượng nhân Đại Đạo cảnh hôm qua hiện tại lại tập hợp ở đây.

    Đây là cuộc khảo hạch vòng thứ tư.

    Mà mọi người cũng tới thời khắc tranh chấp.

    Bọn họ vì tiến vào bách quốc khảo hạch mà cố gắng.

    Thiên sứ Diệp Tử Tu của Trung Ương thiên triều nhìn về phía những người này rồi nói:

    - Hiện tại vòng khảo hạch thứ tư đã bắt đầu, mà nội dung khảo thí chính là năng lực phòng ngự của các ngươi, hiện tại các ngươi có thể cùng nhau tiến vào trong Ngũ Luân nội cung, ở trong đó đã sớm bố trí rất nhiều công kích trùng trùng điệp điệp, các ngươi vào đó phòng ngự phòng ngự, nếu như bị đánh trúng thì cũng chỉ lưu lại một điểm đỏ trên người các ngươi một khi lưu lại mười điểm đỏ thì bị loại, trong một canh giờ chia làm thời gian bốn nén hương, nếu như tới được nén thứ hai thì là được hia phần, nén thứ ba là bốn phần, nén thứ tư là sáu phần.

    Mà điểm cụ thể sẽ dựa vào thời gian mà các ngươi chống chịu được.

    Quy tắc này nói thì dài cũng không phức tạp.

    Chẳng qua là xem lực phòng ngự của ai mạnh hơn.

    Lần này tất cả đu có lợi mọi người đều có thể dùng pháp bảo, mà người của Côn Luân tiên môn là vui vẻ nhất, nói tới phương diện dùng pháp bảo bọn họ chính là môn phái sở trường.

    Diệp Tử Tu giải thích xong cũng không nói nhiều nữa mà nhắm hai mắt lại.

    Hiện tại vẫn chưa có nhân vật nào đủ khiến hắn chú ý.

    Dĩ nhiên nếu như Lục Nguyên có thể một lần nữa vượt qua hoàn mỹ thì đáng giá để hắn chu sý.

    Tiến vào trong chính điện, vị phó thiên sứ áo tím nói:

    - Lần khảo hạch này của các ngươi là tiến vào Ngũ Luân cung chính điện, không được vượt qua phạm vi của chính điện, chúng ta đã vẽ lên một đạo bạch tuyến ở xung quanh chính điện, ngoại trừ bước ra ngoài các ngươi ở trong đó làm gì cũng được.

    - Trong thời gian một nén hương các ngươi tiếp nhận khảo hạch không cho phép hợp tác hoàn toàn nhờ vào năng lực phòng ngự cá nhân.

    Kế tiếp bốn mươi lăm nhân vật Đại Đạo Cảnh ngồi xuống.

    Lục Nguyên tìm một nơi hẻo lánh, ở đây tương đối yên tĩnh, tất cả mọi người đều điều chỉnh trạng thái của mình chuẩn bị nghênh đón.

    Hào khí trở nên tương đối khẩn trương.

    - Khảo hạch bắt đầu.

    Vị phó thiên sứ áo tím kia cất tiếng nói xong cũng không rời đi mà ở bên cạnh chắp tay sau lưng mà quan sát, vị phó thiên sứ này chính là phó thiên sứ mà hôm qua bị Lục Nguyên phá Kiếm Đạo Vô Lượng thuật, sau khi vô cùng kinh ngạc, y đã tìm tư liệu về người trẻ tuổi này, hiện tại y đã xác định được người này tên là Lục Nguyên, còn nghe nói sư phụ của hắn chỉ là kiếm tiên tu vi trường Sinh kỳ, hơn nữa sư phụ của hắn dạy bảo hắn mười năm là về cõi tiên rồi, người trẻ tuổi này dựa vào tài năng của một mình mình mà quật khởi.

    Thiên sứ áo tím xác định, Lục Nguyên mà ở Trung Ương thiên triều nhất định trở thành thiên tài thậm chí có thể trở thành siêu cấp thiên tài.

    Đương nhiên không thể so sánh với Khí Vận thất tử.

    Thiên sứ áo tím cũng muốn nhìn xem lần này người trẻ tuổi này sẽ có biểu hiện gì.

    Ngay lập tức có vô số bóng châm đâm về phía chính điện.

    - Đây là....

    Tiền hiên Nguyên Từ Vi Trần Châm!

    Loại châm này kết hợp với hợp giáp thần mộc mà thành, mỗi một cây châm giống như là hiơ bụi cho nên được gọi là Tiền Thiên Nguyên Từ Vi Trần Châm, đây là một loại ám khí vô cùng đáng sợ, nghe nói rất lưu hành ở Đại Đường quốc.

    Vừa ra tay đã gặp Thiên Nguyên Từ Vi Trần Châm.

    Hơn nữa tốc độ lại còn như điện không biết là có bao nhiêu.

    Nghe nói Tiền Thiên Nguyên Từ Vi Trần Châm này rất độc, nhưng mọi người nhanh chóng phát hiện Tiền Thiên Nguyên Từ Vi Trấn Châm này không phải là thật, nó giống nguyên bản như đúc nhưng không có uy lực như nguyên bản đâm trúng người không có thương hại mỗi khi đâm trúng chỉ để lại một điểm đỏ.

    Điều này khiến cho mọi người trở nên tích cực lên.

    Từng người bắt đầu sử dụng bổn sự sở trường của mình, cao thủ dùng kiếm thì phát ra kiếm cương bao phủ, cao thủ dùng pháp đạo thì hóa ra pháp thuật phòng ngự.

    Chương 545-546: Khảo Hạch thứ năm

    Lục Nguyên không để mấy cái này vào trong mắt, Xích Đế kiếm đạo của hắn chuyên khắc chế ám khí, Tiền Thiên Nguyên Trấn Châm này ngay lập tức bị Xích Đế kiếm đạo đẩy lùi, còn hắn thì ngồi xếp bằng.

    - A...

    Đã có một thượng nhân Đại Đạo cảnh tầng thứ nhất bị đâm trúng mười điểm đỏ, rời khỏi cuộc khảo hạch.

    Tuy nhiên đại đa số đều không xa, tối đa thì dính vài điểm đỏ mà thôi.

    Kế tiếp là đủ loại ám khí ví dụ như cửu thiên thập địa nhất thiên cửu bách thần châm Bạo Vũ Lê Dương các loại ma châm, đủ loại kiểu dáng, ám khí một khi xuất hiện là liên tục tiến công, người bị đâm trúng mười điểm đỏ càng lúc càng nhiều.

    Qua thời gian một nén hương đã có mười một người rút khỏi cuộc khảo hạch.

    Tuy nhiên hiện tại vẫn có ba mươi ba người sống sót.

    Hiện tại đến phiên người của Côn Luân tiên môn đắc ý, bọn họ vì có pháp bảo hộ thân nên không ai phải rút lui khỏi cuộc khảo hạch, mà người của Võ Đang tiên môn cũng rất cao minh, bọn họ sử dụng kiếm ở trên hư không chống đỡ, bất luận ám khí nào cũng phá được.

    Nam Hải tiên môn không chú trọng phòng ngự, kết quả bọn họ rơi vào bi kịch, một nửa nhân thủ đã bị loại.

    Bên Hoa Sơn tiên môn cũng không thê thảm lắm, chỉ có một người bị loại mà thôi.

    Nén hương đầu tiên là khảo thí ám khí,N nén hương thứ hai chính là khảo thí tâm linh.

    Ở xung quanh chính điện tế lên mấy đại trận.

    Thiên Ma trận, trong trận này có vô số hình ảnh ma quái, ma là do niệm không thể nắm lấy.

    Lại có người tế ra Thần Ma trận, Thần Ma trận này một khi tế lên, ở bên cạnh nam tử xuất hiện nữ tử mà ở bên cạnh nam tử xuất hinệ nữ tử, bên cạnh của Lục Nguyên xuất hiện năm nữ tử ai cũng thanh tĩnh ưu nhã, đáng yêu động lòng người, tới bên cạnh hắn.

    Ngoài ra còn có Tu La bí âm vang lên từng dàn nhạc dụ hoặc.

    Lục Nguyên cảm thấy mình lúc này như đi lên thiên đường.

    Ca nhạc biến đổi trở nên tĩnh mịch u nhã.

    Một nữ tử xuất ra một cái đàn mà cất tiếng:

    - Lục lang, nghe khúc nhạc phượng cầu hoàng của ta.

    Nữ tử ưu nhã kia khẽ động ngón tay gảy vài tiếng.

    Lục Nguyên bỗng nhiên quát lớn;

    - Ha ha ma đạo hiển nhiên có bổn sự.

    Lục Nguyên tỉnh ngộ đây chỉ là ma đạo chơi trận pháp tâm linh mà thôi, xuất hiện nữ tử ca cơ là do mình làm ra, ma trận này đúng là có bổn sự.

    Đáng tiếc gần đây mình thanh âm mà tu, hơn nữa còn tu luyện thành kiếm vương, ma đạo muốn làm rối tâm linh của mình, dễ dàng vậy sao?

    Kỳ thật lúc xuất hiện dàn ca vũ và thiên đường nhân gian này Dưỡng Ngô linh kiếm đã khẽ chuyển động.

    - Ngươi tự phá đi bằng không đừng trách ta ra tay ác độc.

    Lục Nguyên uống một ngụm rượu trên bàn.

    Rượu chính là do ma đạo mang tới.

    Tuy nhiên bản thân ta thanh tịnh cần gì phải sợ.

    Lục Nguyên mở mắt ra, thời gian ma đạo chi pháp vây khốn hắn rất ít, một điểm đỏ cũng không có, tuy nhiên Lục Nguyên nhìn thấy bên cạnh đã có hơn mười người bị loại, hiển nhiên bọn họ đã thất bại hiện tại sau nén hương thứ hai đào thải mười sáu người chỉ còn lại mười bảy người mà thôi.

    Người của Côn Luân tiên môn lúc này còn cười hiện tại thì không cười nổi, nếu phương diện ám khí bọn họ còn có thể phát huy tác dụng của pháp bảo nhưng loại tâm ma này bọn họ không có nhiều cách đối phó cũng bị loại bỏ không ít.

    Bây giờ chi còn mười bảy người tiến vào nén hương thứ ba.

    Thời gian trụ hương thứ ba đã tới.

    Hiện tại chỉ có mười bảy người ở lại mà thôi.

    Qua hai nén hương đằng sau còn hai nén hương nữa, muốn tới cuối cùng tương đối khó khăn.

    Nén hương thứ ba ngay từ đầu đã cho thấy sự bất phàm, ở trong này oanh tạc đủ loại pháp thuật không ngừng di động.

    Lục Nguyên phát hiện ra mình đặt chân tới một cây đại thụ, cây đại thụ kia hóa thành cành lá quấn quanh chân của mình, bị những dây mây này quấn quanh đúng là phiến toái, ít nhất có năm luồng pháp thuật đánh về phía hắn.

    Trước mặt từng luồng tên như bạo vũ so với mưa tên lúc hắn ở Luyện Khí kỳ phải đối phó thì mạnh hơn rất nhiều, mỗi một luồng mưa tên phải có sức nặng tới trăm cân, tốc độ rất nhanh.

    Ở trên đỉnh đầu lôi điện cực lớn đã tụ tập lại những lôi điện kia xé rách trời xanh mà phóng xuống hóa thành từng lôi hổ lôi báo lôi xa thậm chí là nguyên một đám lôi chi thần tướng.

    Đây chính là Cửu Thiên Bích Tiêu Lôi Điện thuật.

    Lục Nguyên lúc này phát hiện ra mình không thể nhúc nhích, đây là do Tinh Thần Phong Phược Thuật, muốn trói buộc mình vào bên trong, ở phương xa vòi rồng cực lớn đã công kích tới.

    Kỳ thật không chỉ một mình Lục Nguyên mà những người khác cũng bị nhốt dưới sự công kích của pháp thuật như vậy.

    Kỳ Môn Thất Tuyệt Kiếm trận, Nhật Nguyệt Ngũ Tinh kiếm trận.

    Vô số kiếm trận như Vạn Kiếm Luân Hồi đạn trận hiện ra trước màn kiếm quang, từng chiêu từng chiêu đánh ra, hiển nhiên bây giờ không chỉ còn là công kích pháp thuật mà còn là cả công kích kiếm thuật.

    Lục Nguyên chỉ thấy ở phía xa xa có mấy đạo kiếm quang đi sau mà tới trước cùng pháp thuật đồng thời tiến công.

    Những kiếm thuật trong màn kiếm quang đó Lục Nguyên cơ bản chưa từng nhìn thấy, so với kiếm chiêu của Võ Đang phái thì còn mềm mại hơn làm cho người ta có cảm giác đáng sợ.

    Từng chiêu từng thức đều là hảo chiêu.

    Lục Nguyên đồng thời nhận lấy vô số công kích của kiếm quang và pháp thuật tuy nhiên Lục Nguyên cũng là người đã quen chiến đấu Dưỡng Ngô kiếm trong tay của hắn bắt đầu vung ra gặp chiêu phá chiêu gặp pháp phá pháp.

    Hiện tại càng có rất nhiều kiếm chiêu không giống như kiếm chiêu của hai nước Tấn Tần.

    Những kiếm chiêu này vô cùng mới lạ, hơn nữa cũng rất cao minh.

    Lục Nguyên là một người yêu kiếm nhìn thấy những kiếm chiêu này liền có hứng thú trong lòng thầm nghĩ, mình muốn thành tựu trên con đường kiếm đạo nhất định phải đi thật nhiều nơi mới thấy được thiên hạ nhiều kiếm chiêu thế nào.

    Không được chứng kiến đại thiên hồng trần sao có thể khám phá được vạn vật.

    Về sau nhất định phải đi tới Trung Ương thiên triều.

    Lục Nguyên trong lòng thầm nghĩ.

    Mà trong lúc Lục Nguyên ứng phó đối với đủ loại pháp thuật và kiếm chiêu số người bị đánh trúng ngày càng nhiều, từng điểm đỏ xuất hiện.

    Cho tới bây giờ hoàn toàn là khảo thí năng lực và thực lực ứng biến cá nhân.

    Người của Nam Hải tiên môn hoàn toàn bị loại bỏ, bọn họ không am hiểu phòng thủ mà những người khác bất kể có ẩn cư hay không đều bị loại rất nhiều, về sau cuiố cùng chỉ còn có Võ Đang tiên môn và Hoa Sơn tiên môn hai tiên môn mạnh nhất còn mấy người chống chọi, những người khác cũng không chịu được nữa.

    Hiên tại Võ Đang tiên môn còn ba người, Hoa Sơn tiên môn cũng chỉ còn ba người Tử Hà thượng nhân, Nguyên Dương thượng nhân và Lục Nguyên mà thôi.

    Tình thế bây giờ ngày càng trở nên nguy hiểm, uy lực của pháp thuật vô cùng lớn, tốc độ của kiếm chiêu càng lúc càng trở nên nhanh hơn, uy lực của kiếm chiêu cũng tăng lên gấp mấy lần.

    Toàn thân của Tử Hà thượng nhân đều bao phủ Tử Hà, hiển nhiên đã phát huy Tử Hà Thiên Lý tuyệt học của Khí tông tới cực điểm, mà Nguyên Dương thượng nhân không còn nhìn thấy kiếm ảnh nữa, kiếm trong tay múa liên tục, đạt tới tình trạng này quả không hổ danh tiếng Kiếm tông.

    Nén hương thứ hai cuối cùng cũng đã kết thúc.

    Bắt đầu đốt nén hương cuối cùng.

    Ba người của Võ Đang tiên môn đã không chống nổi, bọn họ bị vô số điểm đỏ đánh trúng loại khỏi cuộc khảo hạch.

    Tử Hà thượng nhân và Nguyên Dương thượng nhân hai người vẫn cố chống, một phần nguyên nhân cũng là vì Lục Nguyên vẫn còn chống cực được Lục Nguyên là hậu bối của Hoa Sơn tiên môn nếu như Lục Nguyên chưa ngã xuống mà bọn họ đã ngã thì thật là mất mặt mũi, hơn nữa Tử Hà thượng nhân là chủ của Khí Tông Nguyên Dương thượng nhân là chủ của Kiếm Tông, hai tông này đối đích đã lâu ai cũng không chịu ngã trước đối phương.

    Tử Hà thượng nhân lúc này phát hiện thấy làn kiếm quang của Nguyên Dương thượng nhân đã không còn nữa thì bật cười tuy nhiên y vừa cười thì làn Từ Hà công cũng tan ra hơn chục điểm đỏ đánh lên người, Nguyên Dương thượng nhân cùng y cơ hồ bị mười mấy điểm đỏ đánh trúng cùng lúc hai người cùng nhau bị loại bỏ khỏi cuộc khảo hạch.

    Về phần Lục Nguyên sở dĩ hắn có thể chèo chống tiếp nguyên nhân vô cùng đơn giản.

    Thứ nhất kiếm đạo của Lục Nguyên còn hơn cả Nguyên Dương thượng nhân, những kiếm chiêu pháp thuật này muốn phá cũng không khó, thứ hai là hắn sau khi trải qua Vạn Kiếm Luân Hồi khảo nghiệm sức chịu đựng đã tăng lên không biết bao nhiêu lần.

    Trên người của Lục Nguyên hiện tại tràn đầy pháp thuật đỉnh cấp.

    Đồng thời còn có các loại kiếm chiêu cực đỉnh.

    Lục Nguyên thở dài, hiện tại hắn cảm thấy mệt mỏi đúng là quá sức mệt mỏi, mình vừa trải qua Vạn Kiếm Luân Hồi khảo nghiệm thì mới chèo chống được nếu không có lẽ bỏ cuộc đã lâu.

    Ngũ Đế kiếm đạo ở trên đỉnh đầu của hắn bắt đầu chống chọi nhưng cũng không chịu nổi màn tấn công quá lớn kia.

    Lục Nguyên trái ngăn phải tránh, chỉ sợ cũng không cầm cự được bao lâu nữa.

    Đột nhiên Lục Nguyên phát hiện xung quanh mình tĩnh lặng lại.

    Không có kiếm chiêu cũng không có pháp thuật.

    Có chuyện gì đây, trong lúc Lục Nguyên còn đang thất thần thì trong tay của hắn truyền tới thanh âm vỗ tay.

    Đây chính là tiếng vỗ tay của phó thiên sứ tử bào;

    - Không tệ không tệ, đúng là hoàn mỹ.

    Phó thiên sứ áo tím từ lúc theo Lục Nguyên đã phát hiện Lục Nguyên đã phát ra vô số kiếm chiêu, gặp chiêu phá chiêu khiến cho vị phó thiên sứ này cũng phải tán thưởng không thôi.

    Mà hơn bốn mươi vị thượng nhân Đại Đạo cảnh khác cũng thầm khen, kiếm chiêu của Lục Nguyên thực sự quá đặc sắc.

    Đồng thời bọn họ hiện tại cũng phát hiện Lục Nguyên đã hoàn mỹ tới bốn cuộc khảo hạch.

    Cũng có nghĩa là ngày càng tiếp cận kỳ tích.

    Chẳng lẽ Lục Nguyên lần này thật sự có thể sáng tạo ra kỳ tích?

    Nếu như có thể làm ra kỳ tích chỉ sợ sẽ làm oanh động toàn bộ đại địa phía nam.

    Ở bên ngoài Ngũ Luân cung truyền tới tiếng bàn luận nho nhỏ;

    - Tại sao thành tích của vòng thứ tư lại thấp như vậy.

    - Đúng thế rất nhiều người chỉ đạt được một thành mà thôi.

    - Một thành nhiều, hai thành nhiều, bốn thành đã là hiếm thấy rồi.

    - Đúng thế quá thấp.

    - Sáu thành chỉ có mấy người mà thôi.

    - Quá thấp mà thôi.

    Ở ngoài Ngũ Luân cung mọi người ngạc nhiên vô cùng.

    - Điểm quá thấp.

    - Khảo thạch vòng thứ tư này khó khăn như vậy sao?

    - Cao nhất chỉ là sáu thành mà thôi hơn nữa chỉ có mấy người Võ Đang thất tử ba vị, Hoa Sơn kiếm tông chi chủ, Hoa Sơn khí tông chi chủ mới được sáu thành.

    - Quá khó khăn rồi vậy thì khảo hạch gì nữa.

    Điểm thấp như vậy thật sự ngoài dự liệu của mọi người.

    Trong lúc mọi người xì xào bàn tán thì điểm cuối cùng cũng xuất hiện.

    Lục Nguyên, mười thành.

    - Là hoàn mỹ mười thành.

    Tại sao lại là mười thành?

    - Những người khác có điem thấp như vậy mà hắn đạt tới mười điểm.

    - Thật là khó có thể tưởng tượng.

    Ở trước Ngũ Luân cung hiện tại đã tụ tập rất nhiều người, có người nước Tấn nước Tần nước Nguyên mọi người đều bị điểm số này mà làm cho kinh ngạc.

    Sau khi nghỉ ngơi hai canh giờ, vòng khảo hạch thứ năm cuối cùng cũng bắt đầu.

    Diệp Tử Tu nó:

    - Vòng khảo hạch thứ năm này chính là khảo hạch sức chịu đựng trong chốc lát ở nơi này sẽ xuất hiện một cây đại thụ chỉ cần có thể ở đây một canh giờ là có thể đạt được mười điểm, sau đó điểm số của các ngươi sẽ dựa vào thời gian các ngươi ở đây một thời gian mà định ra.

    Ở đây một canh giờ nghe thì có vẻ đơn giản.

    Nhưng mà khảo hạch của Trung Ương thiên triều không có khả năng đơn giản như vậy được.

    Diệp Tử Tu tự mình động thủ gốc đại thụ này cao ngất, cành lá sum xuê, tuy nhiên Lục Nguyên trong nháy mắt phát hiện gốc cây này không hề đơn giản đây là Kiến Mộc.

    Đúng thế chính là Kiến Mộc.

    Có thể tản mát ra ngũ sắc kiếp vân chỉ có thể là Kiến Mộc.

    Loại Kiến Mộc này ở Tư Quá Phong có một cây, Côn Luân sơn có một cây không ngờ ở đây lại gặp một cây.

    Đáng tiếc Ngũ Đế kiếm đạo của mình đã thành bằng không có thể dùng Kiến Mộc này luyện công.

    Lục Nguyên đã minh bạch khảo hạch này là gì, dưới gốc cây này chỉ sợ trong chốc lát sẽ xuất hiện Ngũ Sắc kiếp vân hơn nữa đoán chừng còn ngày càng nồng đậm cho nên áp lực sẽ rất lớn, có thể kiên trì được là rất khó, tuy nhiên đối với mình thì...

    Nhận thức về Kiến Mộc cũng không có nhiều người biết, sau khi Diệp Tử Tu giải thích mọi người đều thầm gật đầu.

    Lần này là khảo hạch năng lực pháp lực, người có pháp lực yếu nhất sẽ bị loại bỏ đầu tiên.

    Như vậy Lục Nguyên sẽ rất nhanh bị loại vốn Hoa Sơn vẫn mong Lục Nguyên có thể mang về kỳ tích nhưng bây giờ ai cũng u ám trong lòng.

    Mà người cao hứng nhất chính là người của Côn Luân tiên môn, hiện tại đã tới sở trường của bọn họ bọn họ đều đã từng trải nghiệm Kiến Mộc ở Côn Luân sơn, cho nên cũng có một số bí quyết chốc lại.

    Bốn mươi lăm người bám lên trên đại thụ từng người ngồi trên từng nhánh cây, cách trung tâm của Kiến Mộc một trượng.

    Mà Ngũ Sắc Kiếp Vân cuối cùng cũng phát ra.

    Ngũ Sắc Kiếp Vân này một khi phát ra những người xung quanh liền cảm thấy vô cùng lợi hại, bọn họ liên tục tế ra pháp lực ngăn cản lại, loại Ngũ Sắc Kiếp Vân này pháp bảo vô dụng, kiếm pháp vô dụng pháp thuật vô dụng chỉ có thể dựa vào pháp lực mà ngăn cản.

    Lục Nguyên lúc mới tiếp xúc mới biết nó lợi hại thế nào.

    Hay cho ngũ sắc kiếp vân chỉ sợ so với Tư Quá Phong còn đậm đặc gấp mười lần.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng tế ra Ngũ Đế kiếm đạo, lần này Lục Nguyên cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, đồng thời hấp thu Ngũ Sắc Kiếp Vân mà luyện công, Ngũ Đế Kiếm Đạo chuyển động Ngũ Sắc Kiếp Vân bị hút vào trong đó.

    Thoải mái, thật là sảng khoái....

    Ngũ Đế kiếm đạo không ngừng tăng trưởng, Ngũ Sắc kiếm quang trên đầu không ngừng ngưng thục.

    Thời gian dần trôi qua đám người tu vi Đại Đạo cảnh tầng thứ nhất không nhịn nổi nữa, cho nên sớm bị loại bỏ.

    Một lát sau Đại Đạo Cảnh tầng thứ hai tầng thứ ba cũng không chịu đựng được bắt đầu bị loại, trong đó người của Côn Luân tiên môn có kinh nghiệm thì có thể chèo chống lâu hơn một chút, mà người cho rằng sớm bị đào thải là Lục Nguyên vẫn đang kiên trì.

    Một lát sau những người tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ tư cũng không kiên trì được chỉ còn người có tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ tư của Côn Luân tiên môn là có thể kiên trì.

    Chương 547-548: Khảo hạch cuối cùng

    Một canh giờ sắp trôi qua người của Côn Luân tiên môn cũng không chịu đựng hiện tại Ngũ Sắc kiếp vân ngày càng đậm, tuy nhiên Lục Nguyên vẫn còn chống cự, hiện tại còn duy nhất Lục Nguyên .

    Bốn mươi bốn người không chịu đựng được nữa mà Lục Nguyên vẫn chống cự được, bọn họ vô cùng mệt mỏi mà nhìn Lục Nguyên thì thấy hắn vô cùng thoải mái, căn bản không giống như đang chịu đựng, hiện tại Lục Nguyên đâu chỉ là thoải mái mà còn sảng khoái vô cùng, Ngũ Đế kiếm đạo của hắn cũng đang vô cùng tiến bộ.

    Một canh giờ cuối cùng cũng trôi qua.

    Cuối cùng ở trên tàng cây chỉ còn một mình Lục Nguyên.

    Lại là số điểm tối đa.

    Toàn trường tràn ngập thanh âm nghị luận, tới bây giờ Lục Nguyên đã đạt điểm tối đa năm vòng.

    Như vậy làm sao không khiến cho người ta kinh dị.

    Diệp Tử Tu cuối cùng cũng mở mắt, cẩn thận nhìn Lục Nguyên rồi hỏi phó sứ bên cạnh:

    - Người trẻ tuổi ở Tấn quốc này tên là Lục Nguyên sao?

    Có lai lịch thế nào?

    Sư phụ là ai, điều tra thêm cho ta.

    Ở Trung Ương thiên triều xuất hiện nhân vật như vậy cũng là chuyện quá mức bình thường tối đa cũng chỉ xem là thiên tài, nhân vật như vậy ở đó rất nhiều nếu như đặt ở Đại Dung quốc thì có lẽ còn hiếm thấy, nhưng ở đại Tấn quốc thì đúng là đặc biệt.

    Một nơi hẻo lánh xa xôi như vậy biểu hiện của Lục Nguyên thật khiến cho Diệp Tử Tu phải để ý.

    - Tư liệu của hắn hôm qua đã kiểm tra rồi.

    Tử bào thiên sứ nói:

    - Sư phụ người này là một kiếm tiên bình thường ở Hoa Sơn tiên môn, mấy năm trước đã mất rồi hơn nữa thời gian tu hành của hắn quá ngắn mới chỉ hơn mười năm.

    - Nói như vậy hắn ở Trung Ương thiên triều cũng có tư cách là siêu cấp thiên tài.

    Tử bào phó thiên sứ nói.

    Trong lúc hai vị thiên sứ này nói chuyện ở phía dưới đã sớm truyền tới từng thanh âm nghị luân hoàn mỹ năm cuộc khảo hạch, năm nghìn năm vẫn chưa xuất hiện mà hiện tại đã xuất hiện.

    Lục Nguyên một tay cầm con gà quay một tay cầm hồ lô rượu.

    Hắn gặm một miếng lại uống một hớp rượu.

    Nhẹ nhàng tiêu dao.

    Cuộc khảo hạch lần thứ năm đã hoàn tất, ngũ sắc kiếp vân khiến cho hắn cảm thấy sảng khoái vô cùng.

    Mà đám người Sở Đoạn cũng cười khổ nhìn Lục Nguyên.

    Lần này đến cuộc khảo hạch thứ sáu.

    Nguyên Dương thượng nhân, Liệt Dương thượng nhân Hồi Phong thượng nhân, Tử Hà thượng nhân Ngọc Chân thượng nhân cùng Lục Nguyên tới đây vốn tưởng rằng người gặp khó khăn nhất sẽ là Lục Nguyên nào ngờ người đạt thành tích tốt nhất lại là hắn.

    Nguyên Dương thượng nhân của Kiếm Tông hiện tại tổng cộng được ba mươi bốn điểm, Liệt Dương thượng nhân được ba mươi điểm, Hồi Phong thượng nhận được ba mươi hai điểm, Tử Hà thượng nhân được ba mươi bốn điểm, Ngọc Chân thượng nhân được hai mươi lăm điểm.

    Trên cơ bản lúc này Nguyên Dương, Lục Nguyên Liệt Dương Hồi Phong Tử Hà đều có thể tiến vào cuộc khảo hạch bách quốc, Ngọc Chân thượng nhân thì hơi nguy hiểm.

    Lục Nguyên hỏi;

    - Cuộc khảo hạch năm đó Yến tổ sư và Chu sư thúc tổ cũng tham gia, bọn họ được bao nhiêu điểm.

    - Yến sư huynh năm đó được năm mươi bảy điểm.

    Sở Đoạn nhớ lại;

    - Chu sư huynh cũng được năm mươi ba điểm.

    Thật là số điểm cao!

    Năm mươi bảy và năm mươi ba.

    Số điểm này Nguyên Dương thượng nhân bọn họ còn kém xa lắm, Nguyên Dương thượng nhân tối đa được hơn bốn mươi điểm, chênh lệch với bọn họ thật quá xa.

    Hơn nữa Lục Nguyên cũng minh bạch không nói ngày mai mình chưa hẳn đạt được mười điểm mà cho dù đạt được mười điểm cũng không cho thấy thiên tư của mình hơn Yến tổ sư và Chu sư thúc tổ.

    Ngẫm lại, Hoa sơn đời thứ bảy cũng không phải rất mạnh nếu như đời thứ bảy đủ mạnh cũng không đến mức bị Nhâm Độc chèn ép thê thảm như vậy.

    Đời thứ bảy cũng không có nhiều minh sư.

    Dưới tình huống không có minh sư mà Yến tổ sư và Chu sư thúc tổ có thể đạt được 57 và 53 điểm thì bọn họ giỏi cỡ nào?

    Mà mình thì sao, mình được hai cao thủ đệ nhất đại Tấn là Yến tổ sư và Chu sư thúc tổ chỉ bảo, mới được thực lực này, mình có gì mà tự ngạo?

    Luận thiên tư mình so với Yến tổ sư còn kém hơn, có lẽ may ra chỉ tương đương với Chu sư thúc tổ.

    Hai ngày đầu những người Tấn quốc Nguyên quốc cùng Tần quốc đều vây xem.

    Nhưng hôm nay thì hơi bất đồng.

    Có một đám người ngự kiếm bay tới đám người kia thật khiến cho người ta hoảng sợ.

    Những người này đến Tấn quốc như lâm đại địch.

    Người cầm đầu là một Hoàng giả, Hoàng giả này tay áo bồng bềnh anh tuấn vô cùng.

    Đây là...

    Mộ Dung Nhất Hoàng.

    Đây là Mộ Dung quốc.

    Ở phía Nam có rất nhiều quốc gia, một số quốc gia giáp giới với nhau chút ít, chỉ có Đại Nguyên và Đại Tấn là rất gần nhau, ngoài ra còn có một số quốc gia ở xa ví dụ như là Mộ Dung quốc, ở trong quốc gia này, có rất nhiều tiên môn mạnh mẽ.

    Nghe nói Mộ Dung Nhất Hoàng cũng là tuyệt thế cường giả.

    Sở Đoạn và Mộ Dung Nhất Hoàng nhìn nhau, Sở Đoạn là người quyền thế cao nhất ở Tấn quốc liền cất tiếng:

    - Hóa ra là Mộ Dung Nhất Hoàng, ngươi tới đây làm gì?

    Mộ Dung Nhất Hoàng mỉm cười, nụ cười của hắn tràn đầy vẻ tôn quý hoàng tộc:

    - Ngươi cứ yên tâm, Mộ Dung quốc chúng ta cùng với Tấn quốc không có ý định tranh đấu, tuy nhiên nghe nói các ngươi sản sinh ra tuyệt thế thiên tài cho nên muốn tới đây xem.

    Hiển nhiên bọn họ cũng bị Lục Nguyên làm cho kinh động.

    Mười điểm năm cuộc khảo hạch.

    Thật là hiếm có.

    Cơ hồ không thể nào tưởng tượng.

    Tuy nhiên Mộ Dung quốc lnầ này cũng xuất ra một thiên tài, tên là Mộ Dung Hoàng Phục, tên thiên tài này, được bốn điểm mười cuối cùng dừng lại với tổng điểm là 53.

    Sở Đoạn nghe vậy thì cũng đánh giá Mộ Dung Nhất Hoàng một phen, đánh giá thấy hắn cũng không có mang theo ý xấu tới đây mới mời hắn ngồi xuống.

    Mà nhân tài của Mộ Dung quốc ngồi xuống, một lúc sau lại có một đám người ngự kiếm tới, đám người kia ăn mặc rách rưới giống như là một đám ăn mày vậy.

    Đây là Bách Bần quốc...

    Ở cách đó không xa, Bách Bần quốc chính là kẻ thù truyền kiếp của Mộ Dung quốc, tu tiên giả ở đó cũng tương đối huyền diệu, Bách Bần quốc lần này cũng xuất hiện một tuyệt thế thiên tài, đạt được 55 điểm, nghe nói tên thiên tài đó tên là Tiêu Phong Hùng, có thiên phú bẩm sinh, về sau có khả năng cực cao chấp chưởng quyền hành của Bách Bần quốc.

    Lần này Bách Bần quốc xuất hiện thiên tài vạn năm khó gặp, giống như là Mộ Dung quốc nhưng nghe nói Tấn quốc xuất hiện một siêu cấp thiên tài bọn họ liền chạy tới dò xét tình hình phe địch.

    Sở Đoạn liền sắp xếp cùng với người của Bách Bần quốc và Mộ Dung quốc ngồi cùng một chỗ.

    Hai nước vốn là kẻ thù truyền kiếp, hiện tại tạm thời bỏ qua tất cả.

    Dù sao đây cũng là địa bàn của Tấn quốc, tất cả đều chỉ muốn xem siêu cấp thiên tài của Tấn quốc.

    Mộ Dung quốc và Bách Bần quốc hai nước đã tới một lúc sau cũng có mấy quốc gia tới, đều là những quốc gia cách đó không quá xa, ví dụ như là Đại Việt quốc, Đại ngô quốc, những quốc gia này tuy không sản sinh những tuyệt thế tài năng như Mộ Dung Hoàng Phục hay là Tiêu Phong Hùng nhưng nghe nói có người đạt được năm điểm mười liền tới đây xem náo nhiệt.

    Thời gian cũng sắp tới.

    Bốn mươi lăm vị thượng nhân Đại Đạo Cảnh đã tới.

    - Ai là Tửu Kiếm tiên Lục Nguyên?

    - Chính là người kia.

    - Rất trẻ tuổi.

    - Đúng thế còn trẻ mà đã có thực lực như vậy.

    - Nghe nói đặc điểm lớn nhất của hắn là kiếm, kiếm thuật vô cùng cao minh, có thể gọi là tuyệt thế, đạt tới cảnh giới kiếm vương, thậm chí còn luyện thành kiếm thuật một đầu long.

    Hóa ra lúc này Lục Nguyên đã vô cùng nổi danh, tuy nhiên chỉ giới hạn ở ba quốc gia Tấn Tần Nguyên, mà các quốc gia xa xôi khác như Bách Bần quốc Mộ Dung quốc bọn họ đâu biết Lục Nguyên, vừa rồi Lục Nguyên làm ra đại sự bọn họ mới tới đây xem.

    Lần này là khảo hạch của Trung Ương thiên triều.

    Khảo hạch từng bước của Trung Ương thiên triều, độ khó cơ bản là rất cao.

    Xuất hiện ba điểm mười có thể nói là tuyệt thế thiên tài rồi.

    Mà hiện tại đã xuất hiện nhân vật đạt được năm điểm mười, cho nên các quốc gia nghe nói tới đều nhanh chóng điều tra tư liệu của Lục Nguyên.

    Hiện tại là vòng khảo hạch thứ sáu, ánh mắt của rất nhiều quốc gia nhìn về phía mình khiến cho Lục Nguyên cảm thấy áp lực khá sâu.

    Tám quốc gia.

    Tuy nhiên Lục Nguyên cũng không phải là chưa từng bị người khác chú ý cho nên hắn nhanh chóng bình tĩnh lại.

    Thiên sứ của Trung Ương thiên triều Diệp Tử Tu đi tới trước đài cao:

    - Đây là cuộc khảo hạch thứ sáu, cũng là cuộc khảo hạch cuối cùng, quan hệ tới việc các ngươi có thể tham gia vào Bách quốc khảo hạch hay không, hiện tại ta cũng không nói nhiều, nói cho các ngươi biết quy tắc khảo hạch này.

    - Hai ngày trước phó sứ đã bày ra một con đường trên con đường này có đủ loại yêu thú, tất cả đều là yêu thú kế thừa huyết mạch thượng cổ, trong đó có rất nhiều kịch độc.

    Trên con đường này sẽ có cấm pháp các ngươi không cách nào thoát khỏi nó ở cuối con đường có lệnh bài của Trung Ương thiên triều các ngươi nhanh chóng đi tới đó sau đó quay lại, người nhanh nhất được mười điểm các ngươi có bốn mươi lăm người cứ theo thứ tự về sau một người thì giảm 0.2 điểm cứ thế cho đến hết.

    - Đây là điểm số dựa vào thành tích.

    - Ở trên con đường có đủ loại khảo hạch, khảo thí khả năng tiến công phòng ngự và tốc độ, tất cả mọi mặt, nhưng không cho phép các ngươi công kích lẫn nhau, ai vi phạm sẽ bị trừ điểm.

    Diệp Tử Tu lại nói tiếp:

    - Được rồi hiện tại bắt đầu.

    Bốn mươi lăm người bước vào con đường phía trước, con đường này vốn lúc đầu không tồn tại.

    Tuy nhiên sau khi Diệp Tử Tu lấy ra một pháp bảo con đường liền hiện ra công năng này khó mà tưởng tượng được ở Tấn quốc tuyệt đối không có pháp bảo này.

    Bốn mươi lăm người tiến vào con đường mà ở trước Ngũ Luân cung đã hiện ra hơn một trăm cái thủy kính thuật, có thể nhìn thấy điểm mấu chốt trên đường đi.

    Lục Nguyên đi vào con đường mà bốn mươi người khác cũng đi vào.

    Lúc mới bước vào tất cả như có cảm giác tiến vào một khu rừng rậm, chiều dài của nó lên tới mười vạn dặm.

    Mọi người bắt đầu di chuyển có một số người thậm chí còn bay lên tiến nhanh về phía trước.

    Tuy nhiên nhanh chóng truyền tới thanh âm kinh hô ở trên bầu trời xuất hiện từng kim quang chằng chịt, tu tiên giả ở phía trước xuất kiếm ra ngăn cản, kiếm quang vẽ thành một vòng.

    - Không tốt, là Lục Dực kim tàm.

    Lục Dực Kim tàm cũng không phải là thứ dễ đối phó.

    Đây là quái thú vô cùng hung ác, vua của vua, số lượng rất nhiều, không sợ phi kiếm bên trong có chứa kịch độc, một khi chui vào trong cơ thể con người thì rất đáng sợ.

    Kim quang chằng chịt đáng sợ như vậy đã xuất hiện, đằng sau sẽ còn xuất hiện quái thú ghê gớm thế nào, chỉ sợ sẽ còn ghê gớm hơn.

    Tất cả mọi người đều ý thức được vượt qua con đường này đều không dễ dàng, Lục Nguyên cũng nắm chặt chuôi kiếm.

    Bước chân vào trong con đường này có đủ loại quái thú.

    Không lâu sau bọn họ lại gặp phải Độc Hoàng, còn có Vĩ Bích Xà, những quái thú vô cùng đáng sợ.

    Còn có một loại cỏ tên là Huyễn Tâm thảo, nếu như nhìn thoáng qua sẽ lâm vào ảo cảnh.

    Còn có một loại Thực Nhân thảo so với Thực Nhân hoa thì còn đáng sợ hơn, Thực Nhân thảo này gặp phải sẽ sinh ra một hấp lực vô cùng đáng sợ, hút người ta vào trong đó.

    Khu rừng rậm này đủ loại quái thú.

    Luận về trình độ phức tạp chỉ sợ thế giới dưới lòng đất của Đại Tấn quốc cũng không kém.

    Những yêu thú này vô cùng độc, nếu như Độc Hoàng Lục Dực Kim Tàm, Lục Nguyên không để ý bởi vì hắn vạn độc bất xm, nhưng những yêu thú khác thì tương đối phiền toái với hắn.

    Lúc này ở trước mặt Lục Nguyên là một yêu thú mặt người thân dê, răng nanh rất dài, loại yêu thú này Lục Nguyên chưa từng thấy qua.

    Yêu thú này có tên là Kim Nhãn Thần Bào.

    Kim Nhãn Thần Bào nhìn chằm chằm vào Lục Nguyên sau đó đột ngột xông tới.

    Thật nhanh!

    Lục Nguyên theo bản năng mà chống đỡ, tuy nhiên pháp lực cực lớn ép chặt lấy hắn, lúc này Lục Nguyên phát hiện ra phía sau của mình hình như xuất hiện một quái thú, đây là một con nhện kim sắc, chỉ thấy nó nhả ra từng tơ vàng quấn tới Lục Nguyên.

    Con yêu thú kim nhện này có thể nhả ra tơ vàng, thật là đáng sợ.

    Lục Nguyên vốn phía trước phải ứng phó với Kim Nhãn Thần Bào hiện tại phía sau lại xuất hiện Yêu thú nhện vàng.

    Hai con yêu thú này cũng không phải bình thường, toàn bộ ều là yêu thú cấp bốn, mà Hắc Thủy Vương xà mà Lục Nguyên ở Nam Hải từng đối phó qua chỉ là yêu thú cấp ba mà thôi.

    Pháp lực của Lục Nguyên di chuyển, có thể tương đương với Đại Đạo Cảnh tầng thứ hai, mà những yêu thú này nguyên một đám lực lượng lớn vô cùng dùng tốc độ cực nhanh quấn lấy Lục Nguyên khong bỏ ra, kỳ thật giờ khắc này đâu chỉ Lục Nguyên bị kìm chế những thượng nhân Đại Đạo cảnh khác cũng bị đủ loại yêu thú cuốn lấy.

    Con đường rậm rạp này đúng là thiên đường của yêu thú.

    Không biết bao nhiêu yêu thú hoành hành ở đây.

    Những yêu thú này nhìn thấy có con người tiến vào nguyên một đám tỏ ra hào hứng vô cùng.

    Lúc này có một số người có chiến lực cường hoành đã hiển lộ bổn sự.

    Ví dụ như Nguyên Dương thượng nhân, một đạo kiếm quang phát ra đã chế trụ đám yêu thú, mà Tử Hà thượng nhân toàn thân toát ra tử khí nhắm về phía trước về lao tới, tốc độ rất nhanh.

    Du Thanh Huyền xếp thứ hai trong Võ Đang thất tử cũng có thủ đoạn bất phàm, y dùng thân pháp lao về phía trước đụng phải yêu thú là xuất ra Nhiễu Nhu Chỉ kiếm pháp không ai có thể đối địch lại.

    Côn Luân Tiên môn Nam Hải tiên môn, Thanh Thành tiên môn và các tiên môn trung đẳng các tán tu cũng nhanh chóng tiến lên.

    Hiện tại là lúc khảo thí chiến lực.

    Bọn họ tiến về phía trước thì thấy Lục Nguyên bị cuốn lấy muốn đột phá rất khó trong lòng ai cũng cười thầm.

    Lục Nguyên không thể thừa nhận ngươi có tiềm lực cực lớn kiếm đạo trác tuyệt.

    Nhưng cửa ải này là chiến đấu với yêu thú, dựa vào chiến lực bản thân, ngươi còn kém lắm.

    Những nhân vật đỉnh cấp nhanh chóng bỏ những người khác ở phía sau.

    Mà Lục Nguyên xem ra khó có thể lập được kỳ tích sáu điểm mười.

    ---------

    Tình hình hiện tại.

    Lục Nguyên thở dài một cái.

    Vừa rồi hắn giải quyết hai con yêu thú kia tốn không ít thời gian.

    Chương 549-550: Kỳ tích có xuất hiện?

    Thế cục bây giờ nếu như dựa vào cách đi bình thường, mình nhất định không được thứ nhất thậm chí mười người đứng dầu cũng khó khăn.

    Cần phải có biện pháp khác.

    Đúng rồi, Vân Long thập biến hiện tại mình đã luyện tới thất biến, còn tam biến nữa, Vân Long biên thứ mười là Cứu cực biến hóa một khi luyện thành hữu dụng vô cùng mà biến thứ tám biến thứ chín đều có tác dụng.

    Biến thứ tám là Tiêu Đồ biến có tác dụng với tình cảnh này vô cùng lớn.

    Một khi Tiêu Đồ biến vận sử ra những yêu thú khác chỉ cần có pháp lực không cao hơn mình bao nhiêu đều sinh ra một loại sợ hãi bẩm sinh với tiêu Đồ biến.

    Cái này gọi là Long uy.

    Đơn giản mà nói, Tiêu Đồ biến có long uy chi biến.

    Đương nhiên không có thực lực của long, chỉ có long uy mà thôi.

    Long uy hàng lâm, Vạn thú tránh lui.

    Luyện tới Vân Long bát biến mới có thực lực của long.

    Một khi mình luyện được Tiêu Đồ biến thì những con đường này không còn trở ngại nữa, tuy nhiên muốn luyện thành Tiêu Đồ biến cũng không phải là chuyện trong chốc lát, cũng may con đường này có tới mười vạn dặm, đi về nữa là hai mươi vạn dặm, thời gian cũng rất nhiều.

    Mình dùng thời gian này có thể luyện Tiêu Đồ biến.

    Lục Nguyên tìm một nơi thanh tịnh ngồi xuống.

    Tiêu Đồ thế nào là Tiêu Đồ?

    Long uy như thế nào là Long uy/

    Vân Long thập biến toàn bộ tâm pháp hiển hiện từng đợt trong đầu Lục Nguyên.

    Đơn giản như vậy chỉ sợ không đủ Lục Nguyên nhớ lại lúc hắn gặp Hắc Thủy vương xà ở Nam Hải hóa thành thuồng luồng, đó chính là long uy.

    Thân ở trong đó muốn tiếp tục đi tới không hề dễ dàng.

    Mà ở con đường rậm rạp này có rất nhiều người không ngừng đi tới, đặc biệt là Nguyên Dương thượng nhân Tử Hà thượng nhân, Du Thanh Thuyền Du Thanh Đại bọn họ, tất cả đều thi triển tuyệt kỹ của mình ra, mà ở cách đó không xa có một người thanh y trẻ tuổi đang ngồi.

    Tiêu Đồ biến, Tiêu Đồ.

    Cái gì gọi là Tiêu Đồ.

    Cái gì gọi là Long uy?

    Trong đầu của long uy, cơ hồ xuất hiện một đầu long đang phi hành, đầu long này nói chuẩn xác cũng không phải là đầu long nguyên vặn, dù sao Lục Nguyên chưa từng bái kiến hình dáng chân thật của rồng, chỉ có thể dùng bộ dáng của Hắc thủy vương xà để biết một hai, đồng thời Vân Long thập bin, Huyền Minh Hóa Long biết quyết Lôi Chi Hóa Long từng chữ từng chữ hiện lên trong đầu hắn.

    Trong đầu của hắn hình dáng của long ngày cảng rõ ràng.

    Nhưng mà cũng chỉ là rõ ràng mà thôi, muốn hình dung nguyên vẹn hình dáng của long đạt tới lực lượng của nó thì phải đạt tới cấp tông sư, mà bây giờ Lục Nguyên vẫn còn cách xa rất nhiều.

    Dần dần đầu long cũng hiện ra trong óc.

    Long chi uy, hầu như ở tại đầu long.

    Mà trong đầu của Lục Nguyên, đầu long ngày càng rõ ràng.

    Đó là một cái đầu cực lớn.

    Uy phong.

    Lục Nguyên bị chấn động tâm linh.

    Đó là Long.

    Mặc dù chỉ là đầu Long.

    Nhưng cho người ta cảm giác, Lục Nguyên cơ hồ theo bản năng dương lên tâm linh.

    Ta là vương trong kiếm, gặp chân long ta cũng không bái chứ đừng nói chỉ là một đầu long, kiếm vương chi uy và long chi uy đối kháng nhau tâm linh của Lục Nguyên tiêu dao tự tại Lục Nguyên rút Kiếm vương chi uy ra đấu với Long chi uy, ba một tiếng, Long chi uy cuối cùng cũng hóa vào chính giữa pháp lực của Lục Nguyên.

    Đồng thời pháp lực điên cuồng dũng mãnh phun ra, pháp lực này xuyên vào sau lưng, ở trên lưng xuất hiện một con quái thú.

    Con quái thú này so với đầu long trong óc của Lục Nguyên thì hơi khác một chút.

    Tuy nhiên cũng có sừng có tai có râu.

    Đây là Tiêu Đồ.

    Cuối cùng mình cũng đã luyện thành Tiêu Đồ biến, sau khi luyện thành Tiêu Đồ biến, chỉ cần thi triển Tiêu Đồ biến là có Long chi uy, ngoài ra mình đã luyện thành Vân Long bát biến, chỉ cần luyện thành nhị biến nữa là có thể đạt thành Vân Long thập biến, tu thành lực lượng của một con rồng, ngẫm lại thật làm cho người ta hưng phấn.

    Đương nhiên nhiệm vụ thiết yếu hiện tại của mình chính là lĩnh ngộ thiên địa pháp tắc, đạt tới tầng hai của Đại Đạo Cảnh.

    Lục Nguyên thu hồi tâm tư, hắn cũng đã tới thời điểm phải đi rồi.

    Đã đến bước này hi vọng kỳ tích có thể xuất hiện.

    Lúc này một đạo bảo quang phá không, bảo quanh mãnh liệt, Lục Nguyên nhìn sang chỉ thấy một nữ tử trẻ tuổi mặc áo tơ bảy màu bay tới.

    Vị nữ tử này chính là Nhiếp Linh Phong của Côn Luân tiên môn có tu vi Đại Đạo cảnh tầng thứ hai, nàng có một huynh trưởng ở Bất Tử cảnh từng đối phó với Lục Nguyên chính là Nhiếp Thần Phong, cho nên nàng đối với Lục Nguyên cũng không có hảo cảm gì.

    Ngẫm lại huynh trưởng của nàng là Nhiếp Thần phong thua dưới tya của Lục Nguyên, không lấy được Bất Tử dược nếu không phải tại Lục Nguyên, huynh trưởng của nàng có khả năng đã tiến vào Đại Đạo cảnh.

    Hơn nữa không chỉ như vậy huynh trưởng mất trọng bảo Dược Vạn Độc Phiên vào trong tay của Lục Nguyên, khi trở về sư môn còn bị trọng phạt.

    Như vậy Nhiếp Linh Phong làm sao có hảo cảm với Lục Nguyên cho được.

    Tuy nhiên Nhiếp Linh Phong là nữ tử đối với Lục Nguyên vô cùng căm ghét nhưng Nhiếp gia đã nghiêm lệnh không cho ai được tìm Lục Nguyên đi tìm phiền toái.

    Bây giờ Lục Nguyên ở ngay trước mắt hai mắt nàng như muốn phóng hỏa.

    Tuy nhiên khi nhìn thấy Lục Nguyên vẫn còn đang ở lối vào bị người phía trước kéo một khoảng cách khá xa trong lòng nàng sảng khoái vô cùng.

    Nhiếp Linh Phong tăng thêm tốc độ chạy trước Lục Nguyên đồng thời thầm nghĩ, chẳng những Nguyên Dương thượng nhân hơn được ngươi mà ta cũng hơn được ngươi, trong lòng nàng thoải mái cực điểm, bỗng nhiên nàng nhìn thấy một đạo bạch quang bão tố xuất hiện.

    Kiếm quang của Lục Nguyên.

    Bão tố rất xa.

    Nhiếp Linh Phong thầm nghĩ, chỉ cần đụng phải yêu thú nhất định sẽ bị cuốn lấy, Lục Nguyên ngươi lúc này nhất định sợ mất mặt cho nên mới tăng tốc, Nhiếp Linh Phong thoải mái vô cùng, loại thống khoái này so với lúc nàng ở khuê phòng tự mình an ủi thậm chí còn sướng hơn.

    Ngay lập tức xuất hiện một con Kim Chu cực lớn, Nhiếp Linh Phong đang chờ đợi con kim chu tấn công Lục Nguyên thì bỗng nhiên Lục Nguyên đi qua bên người nó, con Kim Chu một chút phản ứng cũng không có.

    Con Kim Chu kia xảy ra chuyện gì?

    Tùy ý để Lục Nguyên lao qua, chẳng lẽ con Kim Chu kia là hàng giả?

    Nhiếp Linh Phong chạy tới, thì thấy con Kim Chu hướng về phía nàng tấn công, tơ vàng nhả ra, Nhiếp Linh Phong cũng biết con Kim Chu lợi hại, trong lòng thầm mắng nó, con Kim chu này rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nàng vung lên một đạo bảo quang đối địch chẳng lẽ con Kim Chu này chỉ tìm mình không tìm Lục Nguyên.

    Nhiếp Linh Phong nghĩ mãi mà không thông.

    Mà lúc này Lục Nguyên cũng bắt đầu lao nhanh, hiện tại hắn đã tụt lại nhiều lắm, sắp trở nên điên cuồng lên rồi.

    Trước điện đế kinh, người của tám quốc gia đều chú ý tới kỳ khảo hạch cuối cùng này.

    Cuối cùng Lục Nguyên liệu có thể xuất ra kỳ tích hay không, tất cả mọi người đều quan tâm.

    Một khi thực hiện được sẽ vô cùng khủng khiếp.

    - Có người đã tới chỗ bên ngoài mười vạn dặm lấy lệnh bài rồi.

    Tử bào thiên sứ nói.

    - Là ai?

    - là Lục Nguyên sao?

    Thanh âm nghị luận liên tục.

    Tử bào phó sứ liên tục búng ra bách thủy kính thuật, cuối cùng cũng đã đạt tới cực hạn, chỉ thấy người vọt tới đầu tiên không phải thanh y trẻ tuổi mà là một đạo nhân kim sắc đạo bào uy nghiêm, rõ ràng là tông chủ Kiếm tông của

    Hoa Sơn tiên môn Nguyên Dương thượng nhân, người về nhất không phải là Lục Nguyên.

    Thủy Kính thuật sau đó lập tức xuất hiện nhân vật thứ hai, là Du Thanh Huyền của Võ Đang tiên môn.

    Mọi người tiếp tục quan sát người thứ hai không phải là Lục Nguyên, ai cũng kỳ quái.

    Tiếp tục là người thứ ba, người thứ ba không phải là Lục Nguyên, mà là Tử Hà thượng nhân, Lục Nguyên không phải là người thứ ba.

    Người thứ tư, Du Thanh Đại.

    Người thứ năm, Hồi Phong thượng nhân.

    Hồi Phong Lạc Nhạn quả nhiên danh bất hư truyền.

    Thứ chín... một vị thượng nhân của Côn Luân tiên môn.

    Thứ mười một vị thượng nhân của Nam Hải tiên môn.

    Lục Nguyên ngay cả mười vị trí đầu cũng không có.

    Lúc mới bắt đầu không mấy ai tin Lục Nguyên có thể về đầu nhưng hiện tại Lục Nguyên ngay cả mười người về đầu cũng không thể chuyện này làm sao mà mọi người chịu nổi ngay cả vị phó thiên sứ mặc tử bào cũng giật mình.

    Vị phó thiên sứ này có phần thưởng thức Lục Nguyên, liền dùng thủy kính thuật điều tra hắn, ở con đường mười vạn dặm đã bố trí rất nhiều điểm mấu chốt tuy nhiên muốn tra ra cũng không dễ dàng, tử bào phó thiên sứ liên tục xuất ra pháp lực, tiếp tục tìm kiếm thân ảnh.

    Đã hiện ra mười người về đầu tiên, vẫn không có Lục Nguyên, mà hai mươi người về đầu cũng không có.

    Lại hiện ra hai mươi người nữa, không thể tưởng được, Lục Nguyên ngay cả bốn mươi người về đầu tiên cũng không có.

    Thứ 41 là Lục Nguyên.

    Không thể tưởng được Lục Nguyên lại xếp hạng thứ 41 chuyện gì xảy ra, thứ 41 mọi người làm sao chịu nổi, thành tích lần này của Lục Nguyên, bất kỳ ai cũng không tưởng tượng ra.

    Trước ngũ luân cung, xuất hiện một loại lãnh tịch hào khí.

    - Ha ha, đây là tuyệt thế thiên tài của Tấn quốc.

    Người của Đại Việt quốc không khỏi cười ha hả.

    - Đúng thế tổng cộng có bốn mươi lăm người, hiện tại hắn xếp thứ 41 đúng là tuyệt thế thiên tài mà.

    Người của Đại Ngô quốc cũng cười lớn.

    Bách Bần quốc và Mộ Dung quốc bọn họ không nói gì thêm nhưng đoán chừng cũng nghĩ như vậy, xem ra Lục Nguyên này không đáng để lo, so với Mộ dung Hoàng Phục và Tiêu Phong Hùng thì kém xa.

    .......

    Hiện tại đã có hai mươi người cầm lệnh bài của Trung Ương thiên triều trở về đã đi được nửa đường mà Lục Nguyên mới chỉ tới....

    Kỳ tích có xảy ra không?

    Không thể tin được đã đi được nửa đường, Lục Nguyên xếp thứ 41.

    Các quốc gia khác đến xem kỳ tích cũng có người mất hứng có người cao hứng, dù sao Lục Nguyên nếu trở thành siêu cấp thiên tài bọn họ sẽ gặp phải một đối thủ đáng sợ cho dù mất hứng cũng là chuyện tốt.

    Thủy Kính thuật chớp động liên tục, hiện tại đại bộ phận đều quan sát xem ai xếp đầu tiên ai xếp thứ hai ai xếp thứ ba.

    Ba vị trí đầu tiên là cuộc cạnh tranh khốc liệt giữa Nguyên Dương thượng nhân Tử Hà thượng nhân và Hồ Phong thượng nhân.

    Tự nhiên Bách Bần quốc Mộ Dung quốc Đại Việt quốc bọn họ bắt đầu ngủ gật rồi, đối với bọn họ, nếu như không có kỳ tích xuất hiện, bất kể ai xếp đầu tiên bọn họ cũng cảm thấy nhàm chán cực độ.

    Kỳ thực hiện tại người của năm quốc gia này đã phát hiện, Lục Nguyên pháp lực hơi thấp nhưng tiềm lực không tệ lắm.

    Đáng tiếc xem ra cuộc khảo hạch ở Bách quốc hắn cũng không phát huy nhiều được.

    Muốn tiến vào Trung Ương thiên triều hắn ít nhất phải cần hai trăm năm nữa.

    Đại bộ phận mọi người đều không quan sát một số người thậm chí đã ngủ gật.

    - Tăng tốc rồi, Lục sư huynh bắt đầu tăng tốc độ rồi.

    Diệp Phương bỗng nhiên la lên.

    Tuy vậy cũng không khiến nhiều người chú ý.

    Hiện tại là lúc nào rồi?

    Hiện tại đã qua hơn nửa đường, tăng tốc thì làm được gì?

    Người đứng đầu là Nguyên Dương thượng nhân cũng chỉ còn cách đích hai vạn năm nghìn dặm, Du Thanh Đại cũng chỉ cách đích có ba vạn dặm, Lục Nguyên hiện tại còn trọn vẹn mười vạn dặm, chênh lệch quá xa.

    Người của Đại việt Đại Ngô Đại Diệp Mộ Dung quốc Bách Bần quốc tiếp tục ngủ gật.

    Bọn họ có ý định xem xong trận này thì trở về.

    Sở dĩ bọn họ không trở về ngay là tạm thời cho Tấn quốc một chút mặt mũi mà thôi.

    - Tăng tốc rồi thật nhanh.

    Độc Cô Diệp khen một tiếng, tuy nhiên nàng chỉ là một kiếm tiên ai mà thèm để ý tới.

    Lại một lát sau Tôn Thanh Trì truyền tới một câu;

    - Tăng tốc rồi thật nhanh, tại sao lại nhanh như vậy?

    Tuy nhiên Tôn Thanh Trì trong mắt của ngũ quốc cũng chẳng là gì.

    - Nhanh như vậy...

    Lại một giọng nói truyền tới chính là minh chủ của ngũ tiên minh Tổ Thiên Thu.

    Tổ Thiên Thu chính là tông sư.

    Ở các nước phụ cận uy danh của hắn cũng đỉnh đỉnh.

    Tổ Thiên Thu nói một câu này khiến cho Đại Việt quốc Đại Ngô quốc Mộ Dung Quốc Bách Bần quốc Đại Diệp Quốc bọn họ cũng nhìn sang bọn họ phát hiện ra ở trên Thủy Kính thuật tốc độ của Lục Nguyên bây giờ rất nhanh, Tử Bảo phó thiên sứ không ngừng biến hóa Thủy Kính thuật cũng không theo kịp được tốc độ của Lục Nguyên.

    Nếu là phi hành nhanh như vây là bình thường.

    Nhưng bây giờ không phải là phi hành bình thường mà là ở trong rừng rậm yêu thú khắp nơi.

    Tốc độ của Lục Nguyên như vậy cầm cự chắc không được bao lâu, ngũ quốc thầm nghĩ.

    Đúng lúc này ở trước mặt Lục Nguyên xuất hiện một con Văn Chu, Văn Chu chính là do gống bò cạp vạn năm cùng với nhện thượng cổ kết hợp mà thành, cực kỳ ngoan độc ngay cả Lục Dực kim tằm gặp phải nó cũng phải lui bước, con Văn Chu này xuất hiện ai cũng cho rằng tốc độ của Lục Nguyên phải chậm lại, không ngờ kết quả lại là con Văn Chu tránh lui, Lục Nguyên nhanh chóng xuyên qua.

    Chuyện gì xảy ra?

    Văn Chu rõ ràng bị Lục Nguyên dọa sợ rút lui, đây là có chuyện gì?

    Đằng sau không chỉ có Văn Chu mà còn có Độc Hoàng, Ác Cổn Hàn Huyền, đủ thứ yêu thú, phần lớn đều hung ác đến cực điểm.

    Nhưng không hiểu tại sao những yêu thú tuyệt thế này đụng phải Lục Nguyên đều tránh lui toàn bộ, tựa hồ nhìn thấy vật gì vô cùng khủng bố vậy.

    Kiếm quang của Lục Nguyên xuyên thẳng qua.

    Người của các nước vô cùng khó hiểu, người của Tấn quốc cũng không biết xảy ra chuyện gì, tại sao nhiều yêu thú như vậy đều tránh lui khỏi Lục Nguyên, dù sao ở Hoa Sơn Bắc Phong cho tới nay số người luyện thành Vân Long Bát Biến vô cùng ít, rất nhiều người không biết Tiêu Đồ biến có tác dụng gì.

    Về phần Lục Nguyên hiện tại ngự kiếm xuyên qua, Bạch Đế kiếm đạo một đường lao nhanh, Tiêu Đồ Biến hiện lên Long Uy hiện lên, tuyệt thế yêu thú cũng phải né tránh, làm cho Lục Nguyên vô cùng sảng khoái.

    Thống khoái.

    Trước Ngũ Luân Cung.

    Đại bộ phận đều nhìn về phía Lục Nguyên.

    - Hay cho Lục Nguyên thật nhanh.

    - Đúng thế thứ ba mươi mốt rồi.

    - Lại vượt qua thứ hai mươi chín rồi.

    - Nhanh như vậy yêu thú không dám công kích hắn, thứ hai mươi lăm rồi.

    - Hiện tại đã là thứ hai mươi ba rồi thật nhanh.

    - Lục Nguyên lại tăng tốc rồi.

    - Quá là nhanh.

    - Chúng ta nhìn đối thủ của Lục Nguyên xem, Nguyên Dương thượng nhân hiện cách đích một vạn một nghìn dặm, mà Lục Nguyên còn sáu vạn hai nghìn dặm xem ra Lục Nguyên có tăng tốc cũng chậm, tuy hiện tại tốc độ nhanh tới cực điểm yêu thú không dám ngăn cản nhưng chỉ sợ không nhanh bằng Nguyên Dương thượng nhân.

    Đại đa số người quan tâm tới Lục Nguyên đều nhận định Lục Nguyên vẫn còn chậm.

    - Thứ mười chín rồi.

    - Thật thật nhanh...

    Chương 551-552: Xuất hiện kỳ tích

    - Lục Nguyên thật quá nhanh...

    - Thứ mười tám, thứ mười bảy... thứ mười lăm.... thứ mười một, thứ mười....

    - Thứ mười rồi trong thời gian ngắn ngủi đã từ thứ ba mươi lăm vọt tới thứ mười tốc độ thật nhanh, những người cạnh tranh đều bị hắn bỏ rơi sau lưng.

    - Bây giờ là thứ mười hiện tại Nguyên Dương thượng nhân còn cách đích sáu nghìn dặm, Lục Nguyên nhìn kìa khoảng cách của Lục Nguyên hiện tại là ba vạn dặm Lục Nguyên tuy đuổi theo cực nhanh nhưng muốn đuổi kịp Nguyên Dương thượng nhân cũng không dễ dàng, Lục Nguyên có thể có kỳ tích không?

    Hiện tại tất cả đều chú ý tới hai người là Nguyên Dương thượng nhân và Lục Nguyên.

    Lục Nguyên, Nguyên Dương thượng nhân.

    Tranh đoạt ba vị trí đầu không ai để trong lòng nữa, tất cả đều quan tâm Lục Nguyên liệu có thể tạo ra kỳ tích hay không.

    Cho tới bây giờ không thể không thừa nhân Lục Nguyên có thể có khả năng tạo ra kỳ tích.

    Mà người của Đại Ngô Đại Việt Đại Diệp Mộ Dung Bách Bần quốc bọn họ đều đã nghiêm túc quan sát, cơn buồn ngủ không cánh mà bay, quả nhiên là tuyệt thế thiên tài, Mộ Dung Hoàng Phục Tiêu Phong Hùng hai vị tuyệt thế thiên tài kia chỉ sợ gặp phải đối thủ rồi.

    Bách quốc khảo hạch nhất định sẽ đẫm máu.

    - Lục Nguyên vẫn còn cạnh tranh, bây giờ đã xếp thứ chín rồi.

    - Người thứ tám đã bị vượt qua.

    - Thứ năm, Hồi Phong thượng nhân đã bị vượt qua.

    Lúc này Hồi Phong thượng nhân vô cùng kinh ngạc, y vốn cho rằng mình có thể lọt vào ba vị trí đầu cuối cùng bị Lục Nguyên vượt qua đẩy lùi xuống vị trí thứ sáu, Hồi Phong thượng nhân khong khỏi tăng tốc, luận tốc độ y không dưới Lục Nguyên nhưng nhanh chóng lại có một con Kim Chu ngăn cản, mà một con Văn Chu khác lại không dám ngăn cản Lục Nguyên chỉ dám trốn ở bên cạnh run rẩy.

    - Thứ tư, Du Thanh Châu đã bị vượt qua.

    Du Thanh Châu dùng thân pháp tiến lên nhưng phát hiện ra một đạo bạch quang cuốn qua đó là Lục Nguyên, du Thanh Châu cũng không cam tâm tăng tốc độ tuy nhiên một lúc sau lại gặp phải yêu thú y đành phải chống cự.

    - Thứ ba, Tử Hà thượng nhân đã bị vượt qua.

    Bạch Sắc kiếm quang xẹt lên trên bầu trời, Tử Hà thượng nhân hiện đang vật lộn với một yêu thú Tượng Long.

    - Thứ hai, Du Thanh Đại đã bị vượt qua.

    Du Thanh Đại phát hiện ra Bạch Sắc kiếm quang bay qua thì vô cùng khó chịu, hắn muốn tranh vị trí đầu không ngờ bị một người của Hoa Sơn tiên môn vượt qua.

    - Không hay, Nguyên Dương thượng nhân chỉ còn cách đích một nghìn dặm.

    - Mà Lục Nguyên còn cách đích ba nghìn dặm.

    - Cuộc quyết đấu này rốt cuộc ai sẽ thắng?

    Trước diện Ngũ Luân tất cả các thủy kính thuật khác đều tạm thời tắt đi mọi người cũng không nhìn vào nữa, chỉ nhìn về phía khu rừng phía trước, ai sẽ là người xuất hiện đầu tiên, là Nguyên Dương thượng nhân hay là Lục Nguyên?

    Mà ở một góc trong khu rừng rậm cuối cùng cũng xuất hiện một bóng người.

    - Đó là....

    Ở khu rừng rậm cuối cùng cũng xuất hiện một bóng người.

    Áo choàng màu kim sắc, Nguyên Dương thượng nhân.

    Người về thứ nhất là Nguyên Dương thượng nhân sao?

    Cho tới nay Sở Đoạn đều xem Nguyên Dương thượng nhân là tâm phúc ái tướng của mình, bản thân Nguyên Dương thượng nhân là đệ tử của hắn, hắn gần đây đối với Nguyên Dương rất thỏa mãn, tuy nhiên hiện tại Sở Đoạn hân Nguyên Dương muốn chết, nếu như Lục Nguyên đứng thứ nhất, tạo ra kỳ tích mười điểm sáu cuộc khảo hạch, thì đây là một đại hảo sự cho Hoa Sơn tiên môn.

    Hoa Sơn tiên môn càng có khả năng nhiều trở thành tiên môn cỡ lớn.

    Nhưng cũng khó cho Nguyên Dương thượng nhân y đang chạy về nhất, thì làm sao biết Lục Nguyên đang ở phía sau.

    Nguyên Dương thượng nhân lúc này thở ra một cái, đang định vọt về đích đúng lúc này có một con Lục Dực Kim Tàm bay tới, Nguyên Dương thượng nhân cũng không quá để ý, dù sao con Lục Dực Kim Tàm này cũng không quấn y được lâu.

    Lực Dực Kim Tàm quấn lấy Nguyên Dương thượng nhân, phát ra luồng quang mang bảy sắc.

    Nguyên Dương thượng nhân cảm thấy trên bàn chân của mình đau nhức kịch liệt, bàn chân của mình có đeo giày Triêu Dương không thể dễ dàng đánh vào như vậy...

    Nguyên Dương thượng nhân nhìn vào thì phát hiện bàn chân của mình có một đạo kim sắc nhàn nhạt, đáng chết, đây không ngờ lại là vương cổ của Lục Dực Kim Tàm.

    Vương Cổ của Lục Dực Kim Tàm, chính là vua của kim tàm.

    So với Lục Dực Kim Tàm thượng cổ còn mạnh hơn rất nhiều.

    Nguyên Dương thượng nhân không dám chậm chạp, lập tức vận Triêu Dương tâm pháp lên, trong nhất thời toàn thân của y như một mặt trời, một khi Vương Cổ Lục Dực Kim Tàm chui vào đó sẽ chắc chắn phải chết, hơn nữa lúc này y vận khởi Triêu Dương tâm pháp đến tận cùng, kim quang trên bàn chân không ngừng biến mất.

    Mà giờ khắc này một đạo bạch quang như bão tố cũng lao tới.

    Nguyên Dương thượng nhân cũng không gấp, phía trước còn có Lục Dực Kim Tàm, hắn không tin Lục Dực Kim tàm không làm khó được người này.

    Kết quả đúng như hắn nghĩ, một con Lục Dực Kim Tàm xuất hiện.

    Mà đạo bạch sắc kiếm quang vẫn lao thẳng tới.

    Người về nhất đã có rồi.

    Kiếm quang tán đi, hiện ra thân hản của một thanh y nhân.

    Lục Nguyên...

    Lúc này Lục Nguyên đã vượt lên trên Nguyên Dương thượng nhân không đầy năm mươi dặm.

    Trong hiểm mà chiến thắng Nguyên Dương thượng nhân.

    Trong tích tắc người của Đại Tấn quốc, Đại Nguyên quốc, Đại Tần quốc, Đại Việt quốc, Đại Ngô quốc, Đại Diệp quốc, Mộ Dung quốc, Bách Bần quốc bát quốc đều đứng lên cẩn thận chứng kiên, người trước mặt bọn họ đúng là Lục Nguyên.

    Kỳ tích cuối cùng cũng đã sinh ra rồi.

    Sáu điểm mười!

    Ở Đại Tấn năm nghìn năm, chuyện chưa từng xảy ra đã xảy ra, năm đó Yến Thương Thiên cũng chỉ đạt 57 điểm.

    Kỳ tích!

    Trong lòng Khuất Thanh Thần chỉ có một cảm giác thống khoái, Hoa Sơn Bắc Phong, những năm gần đây bị đè nén, đời thứ sáu thứ bảy không có nhân tài thì cũng không đi, dù sao Hoa sơn đời thứ sáu thứ bảy cũng không có nhân tài, mà đời thứ tám là thời kỳ hoàng kim, Kiếm Tông có nhân tài Khí tông có nhân tài, Bắc Phong thì một nhân tài cũng không có, Kiếm Khí Tông đệ nhất nhân Khuất Thanh Thần năm đó cũng chỉ xếp hạng tám mà thôi, đời thứ chín vốn xuất hiện hai nhân tài một người là Nguyên Nguyên thượng nhân một người là Nguyên Lăng thượng nhân, Nguyên Nguyên thượng nhân khí độ trầm ổn vốn có thể trở thành châu báu, Nguyên Lăng thượng nhân kinh tài tuyệt thế, kết quả Nguyên Lăng phản loạn, Nguyên Nguyên vẫn lạc.

    Bắc Phong nhiều năm qua thật bi ai.

    Vô luận là cạnh tranh trong phong hay là bên ngoài phong đều vô cùng bi ai.

    Vốnđã xuất hiện Lục Nguyên.

    Nhưng mà bọn họ không tin Lục Nguyên có thể cải biến toàn bộ thế cực.

    Bây giờ bọn họ có thể khẳng định Lục Nguyên có thể.

    Sở đoạn giương tay lên, trong lòng của y lúc này vô cùng thống khoái, Lục Nguyên tuy không phải là người của Kiếm tông nhưng có thể mang về đại danh cho Hoa Sơn tiên môn, Hoa Sơn tiên môn bây giờ có thể dương danh tại tất cả các đồng thời Hoa Sơn tiên môn muốn trở thành đại tiên môn cũng dễ dàng hơn rất nhiều, đến đây Sở Đoạn không thể không cảm khái một tiếng.

    Chưởng môn Võ Đang tiên môn Tống Thanh Kiều vuốt ve chòm râu bạc, Lục Nguyên có thành tựu như vậy y cũng vô cùng vui mừng, y không hề có bất kỳ ác cảm nào với Lục Nguyên, bởi vì chuyện CHân Vũ Động Thiên, Võ Đang tiên môn đã nợ Lục Nguyên một ân tình, tuy nhiên xem ra có Lục Nguyên, Võ Đang tiên môn chỉ có thể tiếp tục là tiên môn xếp thứ hai.

    Chưởng môn Thanh Thành tiên môn Côn Luân tiên môn vừa hâm mộ vừa đố kỵ, Hoa Sơn tiên môn rõ ràng đã xuất hiện một tuyệt thế thiên tài tại sao Hoa Sơn tiên môn luôn có thiên tài mà không xuất hiện ở Thanh Thành Côn Luân bọn họ.

    Mà chưởng môn của Nam Hải tiên môn Nhân Yến Nhị thì cười ha hả:

    - Lục Nguyên cố gắng phát triển, sau này sẽ là đối thủ của ta.

    Hắn lúc trước thua dưới tay của Yến Thương Thiên muốn tìm một tuyệt thế thiên tài khác của Hoa Sơn tiên môn làm đối thủ, Lục Nguyên chính là người mà hắn lựa chọn.

    Tần quốc có rất nhiều tu tiên giả cũng bị chấn động.

    Mà người của Đại Nguyên thì thầm kêu mình không may, tại sao Đại Tấn lại xuất hiện một nhân vật khó lường như vậy, tốc độ thật sự quá nhanh, Đại Nguyên quốc tuy có Thiết Mộc Nhĩ chuyển thế linh đồng nhưng xem ra Thiết Mộc Nhĩ sau này cũng khó có thể đối phó với Lục Nguyên, đáng tiếc, đáng tiếc....

    Năm đó Lục Nguyên đánh bại chuyển thế linh đồng Thiết Mộc Nhĩ, Thiết Mộc Nhĩ bị Nguyên lăng bắt đi, nhưng Thiết Mộc Nhĩ không hổ là nhân vật chuyển thế cấp tông sư, sau đó đã trốn thoát được, hơn nữa còn ăn trộm được một số bí pháp của Nguyên Lăng thượng nhân thành tựu sau này khó có thể đong đếm.

    Bách Bần và Mộ Dung hai nước đều phát hiện ra Tấn quốc xuất hiện tuyệt thế thiên tài này về sau ở cuộc khảo hạch bách quốc chỉ sợ mình sẽ gặp phải một đối thủ nặng ký, tu liệu của Lục Nguyên nhất định phải thu thập kỹ càng, kể cả Lục Nguyên luyện kiếm pháp gì cũng phải tra ra.

    Người của Đại Việt quốc tìm tới Sở Đoạn:

    - Sở chưởng môn không biết Lục Nguyên có hôn phối gì chưa, Đại Việt quốc chúng ta có mấy nữ tử, có thể gả cho Lục Nguyên làm thê tử, đặc biệt là Tây Thi công chúa...

    Đại Việt quốc là quốc gia có rất nhiều nữ tử xinh đẹp, đây là nơi tập trung nhiều mỹ nữ nhất ở Nam cảnh.

    Mà công chúa Tây Thi của Đại Việt quốc nghe nói mỹ mạo kinh người, nghe nói ai đã nhìn thấy Tây Thi công chúa này ba năm sau sẽ không để ý tới nữ nhân khác nữa.

    Bình thường, Tây Thi công chúa đã trở thành trân bảo của Đai Việt quốc, nghe nói có ý định gả cho người của Trung Ương thiên triều hiện tại không ngờ rằng lại muốn gả cho Lục Nguyên.

    Ai lúc này cũng hâm mộ hắn.

    Sở Đoạn lắc đầu:

    - Lục Nguyên còn chưa có hôn phối, tuy nhiên còn phải tìm sư trưởng Lục Nguyên hoặc chính Lục Nguyên.

    Sở Đoạn tuy là chưởng môn của Hoa Sơn tiên môn nhưng Hoa Sơn chia làm tam tông chuyện này hắn cũng không làm chủ được.

    Mà người của Đại Ngô nghe nói Đại Việt muốn dùng mỹ nữ thì lộ ra dáng vẻ buồn nôn.

    Người của Đại Việt phản bác:

    - Các ngươi đố kỵ sao?

    Đáng tiếc Đại Ngô các ngươi không có mỹ nữ.

    Mọi người đều phản ứng, chư môn đều phản ứng, các nước đều phản ứng.

    Vô luận là ai cũng bị chiến thắng của Lục Nguyên làm cho chấn động.

    Phó thiên sứ mặc tử bào nói;

    - Cuộc khảo hạch thứ sáu đã kết thúc, xếp thứ nhất Lục Nguyên, xếp thứ hai Nguyên Dương thượng nhân thứ ba Du Thanh Đạo, xếp thứ tư Tử Hà thượng nhân....

    Tử bào phó sứ nói xong liền lui xuống dưới mà sau đó Diệp Tử Tu tiến lên, thân thể đắng thẳng mà nói:

    - Phụng thiên chi mệnh, sáu cuộc khảo hạch đã chính thức hoàn tất, hai mươi người đứng đầu có thể tiến vào Bách quốc khảo hạch.

    Y đọc từng cái tên mà Lục Nguyên dĩ nhiên là đứng đầu.

    Lần này Hoa Sơn có nam người có thể tiến vào khảo hạch bách quốc theo thứ tự là Hồi Phong thượng nhân, Liệt Dương thượng nhân, Nguyên Dương thượng nhân, Tử Hà thượng nhân, Lục Nguyên tất cả năm người.

    Võ Đang tiên môn lần này có bốn người có thể tiến vào.

    Thanh Thành tiên môn có hai người Côn Luân tiên môn có hai người Nam Hải tiên môn hai người

    Năm thượng đẳng tiên môn tổng cộng mười lăm người còn lại năm người chia cho các tán tu và tiên môn trung đẳng, đáng chu sý Huyết Kiếm lão tổ cũng lọt vào.

    Diệp Tử Tu tuyên bố xong rồi nói;

    - Cuộc khảo hạch lần này chính thức chấm dứt.

    Đã xong.

    Tuy chỉ có ba ngày nhưng ba ngày tương đối kịch liệt.

    Diệp Tử Tu nói:

    - Bách quốc khảo hạch sẽ diễn ra vào ba năm sau, các ngươi có ba năm chuẩn bị.

    Diệp Tử Tu đi xuống đài ca, địa phương tiếp theo bọn họ phải đi là Đại Nguyên quốc.

    Đại Nguyên quốc lần này cũng có một nhân vật khó lường, đó là chuyển thế linh đồng Thiết Mộc Nhĩ.

    Năm người...

    Hoa Sơn tiên môn chúng ta có tổng cộng năm người có thể tiến vào bách quốc khảo hạch.

    Đối với Hoa Sơn mà nói, có năm người tiến vào khảo hạch bách quốc đã nở mày nở mặt, Sở Đoạn mừng rỡ trong lòng mà lúc này các quốc gia cũng không lập tức rời đi ai cũng muốn nhận thức Lục Nguyên một phen.

    Đại Tần Đại Việt Đại Ngô Đại Diệp, Mộ Dung Bách Bần sáu quốc gia đều ở lại.

    Lục Nguyên còn đang suy nghĩ nên gặp mặt ai trước thì có một người đã mời hắn.

    Không phải bất kỳ quốc gia nào mà chính là Diệp Tử Tu.

    Mọi người đều biết thiên sứ áo tím đại biểu cho Trung Ương thiên triều.

    Hắn tìm Lục Nguyên làm gì?

    Nếu như là chuyện bình thường thì đã nói thẳng ở trên đài.

    HIện tại Diệp Tử Tu đang ở trong Ngũ Luân cung, Lục Nguyên đúng hẹn mà tới, ở bên trong Diệp Tử Tu đang chắp tay, toàn thân phát ra tử khí cuồn cuộn, so với Tử Hà thượng nhân, Diệp Tử Tu mới xứng với bốn chữ Tử Hà Thiên Lý, Tử Khí Đông Lai.

    - Tham kiến Tử Hà tông sư...

    Lục Nguyên quát to một tiếng, làm ra lễ tiết một tiểu bối.

    Diệp Tử Tu quay đầu lại, hai mắt sâu thẳm giống như đao khắc mà nói:

    - Rất tốt nhân tài như vây, ở Trung Ương thiên triều cũng có thể xem như là siêu cấp thiên tài rồi, ba năm sau khảo hạch bách quốc hi vọng ngươi có thể cố gắng, nếu như tiến vào trong Trung Ương thiên triều có thể tìm ta.

    Trên cơ bản Diệp Tử Tu đã nói ra chủ đề.

    Diệp Tử Tu ở Trung Ương thiên triều là một thế lực lớn.

    Nhưng thế lực lớn gặp phải siêu cấp thiên tài cũng muốn thu nạp.

    Đương nhiên tất cả phải xem Lục Nguyên có thể tiến vào Trung Ương thiên triều được hay không.

    - Ngươi có thể gọi là siêu cấp thiên tài nhưng bách quốc khảo hạch cũng không dễ dàng mà qua được, bách quốc khảo hạch thực tế không chỉ có trăm quốc gia ngươi ở đây biết có bao nhiêu quốc gia không?

    - Ở đại địa có tất cả 999 quốc gia, kể cả Trung Ương thiên triều nữa là nghìn quốc.

    - Mà sở dĩ không gọi là thiên quốc khảo hạch là vì chữ thiên vô cùng tôn quý, cho nên không ai gọi là thiên quốc khảo hạch.

    999 quốc gia.

    Lục Nguyên bị chấn động một phen.

    - Đại địa có nhiều quốc gia như vậy sao?

    Lục Nguyên hỏi.

    - Hừ tự nhiên là có, nơi ngươi đi quá ít nên không biết, hơn nữa trên thế giới này, cũng không chỉ có đại địa quốc gia còn có cả bắc hải tây hải đông hải thậm chí là quốc gia trên biển.

    Hơn nữa những quốc gia này cũng không chỉ lớn như Tấn quốc, ở phía Nam có mấy đại quốc gia, nhân số tiến vào cuộc khảo hạch bách quá rất nhiều.

    Tần quốc tiến vào khảo hạch bốn mươi người, đệ nhất quốc phía Nam là Đại Dung, số người tiến vào khảo hạch lên tới hai trăm người.

    Cho nên số người có thể tiến vào Trung Ương thiên triều khảo hạch lên tới mấy vạn người.

    Lục Nguyên bị chấn động đối thủ của hắn có tới mấy vạn người.

    - Hơn nữa kỳ khảo hạch này có cả những nhân vật cấp tông sư tham gia, thực lực của ngươi bây giờ vẫn chỉ là Đại Đạo Cảnh tầng thứ nhất mà thôi.

    Chương 553-554: Việt Lộc Sơn

    Lục Nguyên lại bị chấn động.

    Diệp Tử Tu nhẹ nhàng nói sau đó dẫn đoàn thiên sứ đi ra chuẩn bị tới mục tiêu kế tiếp.

    Diệp Tử Tu sau khi rời đi, Lục Nguyên vẫn chưa có phản ứng, nhiều cao thủ như vậy, khảo hạch khó khăn như vậy...

    Khó khó khó...

    Tuy nhiên ngẫm lại đời ta há sợ gian nan.

    Càng khó càng phải khiêu chiến.

    Lục Nguyên cầm lấy hồ lô rượu mà uống một ngụm, chỉ cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.

    Ba năm sau một trận chiến đỉnh phong 999 quốc gia, mấy vạn Đại Đạo Cảnh cạnh tranh.

    Thống khoái.

    Trở lại Hoa Sơn, Hoa Sơn lúc này náo nhiệt vô cùng.

    Ở Trường Xuân cư yên tĩnh thỉnh thoảng cũng có người tới nhưng Lục Nguyên dứt khoát bế quan.

    Rượu ấm áp....

    Lục Nguyên uống một ngụm ngủ say một giấc rồi tính.

    Lục Nguyên uống một ngụm rượu đang định trở lại Trường Xuân cư thì thấy một đạo kiếm quang phá không bay tới, chỉ thấy Phương Nho cất tiếng:

    - Nghe nói ngươi bế quan quả nhiên ở nơi này.

    - Tham kiến sư thúc.

    Lục Nguyên hành lễ.

    Phương Nho thầm nghĩ, Lục Nguyên quả nhiên là Lục Nguyên, cho dù hiện tại danh chấn tám quốc cũng không tự ngạo, Lý sư huynh thu được người này làm đệ tử thật khiến cho người ta hâm mộ, chỉ tiếc Lý sư huynh bản thân không thể nhìn thấy, y cất tiếng;

    - Lục Nguyên, lần này ta có việc muốn nói với ngươi.

    Lục Nguyên giật mình:

    - Chuyện gì?

    - Đại Nguyên quốc cũng có hai mươi người tham gia bách quốc khảo hạch, trong đó xếp hàng đầu tiên là chuyển thế linh đồng Thiết Mộc Nhĩ.

    - Là hắn?

    Lục Nguyên nhún vai.

    Chuyên thế linh đồng Thiết Mộc Nhĩ tuy lợi hại nhưng hiện tại có tới 999 quốc gia nhiều cao thủ như vậy hắn rảnh rỗi đâu mà để ý tới Thiết Mộc Nhĩ, hiện tại cần phải tăng cường lực lượng bản thân mình chứ không phải đi để ý tới người khác.

    - Chuyển thế linh đồng Thiết Mộc Nhĩ đúng là không phải đại sự.

    Phương Nho kéo dài thanh âm:

    - Đại Việt quốc Đại Ngô Quốc Đại Diệp quốc Mộ Dung quốc Đại Tần quốc Đại Nguyên quốc cùng với Đại Tấn quốc chúng ta có ý định qua khảo hạch lần này tổ chức một lần tập huấn.

    - Đại Việt quốc hai mươi người, Đại Ngô quốc hai mươi người Đại Diệp quốc hai mươi người, Mộ Dung quốc sáu mươi người, Đại Tần quốc bốn mươi người, Đại Nguyên quốc hai mươi người Đại Tấn quốc hai mươi người sẽ cùng nhau đặc huấn, địa điểm là ở Đại Việt vì Đại Việt ở ngay trung tâm của bảy quốc gia.

    - Bảy quốc gia đều sẽ phái ra nhân vật cấp tông sư, tiến hành đặc huấn.

    Yêu ma dưới lòng đất bị diệt, đồng thời Nguyên quốc cùng Tấn quốc ký hiệp ước không khai chiến cho nên Tổ Tiên Thu sẽ đi.

    Hai trăm nhân vật muốn tiến vào khảo hạch bách quốc tụ lại cùng một chỗ, nhận được sự dạy bảo của rất nhiều tông sư, tất cả mọi người đều rõ, bảy quốc gia tuy có cạnh tranh, nhưng thực tế tổng cộng tới chín trăm quốc gia, có thể làm cho mình mạnh hơn cũng tốt hơn.

    Cho nên bảy quốc gia tiến hành đặc huấn.

    Bảy quốc gia đặc huấn, mình phải đi sao?

    ----------------------------

    - Như vậy, các vị tạm biệt gặp lại sau.

    Lục Nguyên cùng với Nguyên Dương Liệt Dương Hồi Phong Tử Hà thượng nhân bốn người đứng cùng một chỗ, Lục Nguyên đã đi tới Tư Quá Phong muốn gặp Chu sư thúc tổ tuy nhiên sư thúc tổ đã nói hắn luyện thành luân hồi, cho nên hiện tại căn bản không còn gì để dạy nữa.

    Cho nên Lục Nguyên có ý định đi tới Đại Việt quốc.

    Diệp Phương Diệp Viên đố kỵ vô cùng, Việt quốc, chính là nơi mỹ nữ nổi danh đó!

    Ở bên trong Tư Quá Phong truyền tới tiếng thở dài.

    - Chủ nhân vẫn nên đi gặp hắn một chút, hắn hiện tại chưa học xong Luân Hồi, căn cơ chưa ổn.

    - Ngươi cho rằng hắn không biết điều đó sao?

    Chỉ là thời gian chỉ sợ đã muộn.

    Một thanh âm già nua truyền tới:

    - Tam tông chi nhất, tiến vào Trung Ương thiên triều, aizzz...

    ........

    Một thanh âm thanh thúy vang lên trong hắc ám:

    - Người đi Đại Việt quốc tập huấn đã đi rồi.

    - Đúng thế hiện tại Hoa Sơn tam Phong vô chủ, có nên thừa cơ công kích không?

    - Hiện tại không nên, tam phong chi chủ vừa đi Hoa Sơn nhất định phòng bị rất nghiêm, Hoa Sơn có mười mấy Đại Đạo Cảnh, phiền toái nhất là tên gia hỏa trốn ở Tư Quá Phong, tuy nhiên cũng không sao chỉ cần chờ hai năm sau khi ta dung hợp với pháp lực của Đông Phương Yêu xong sẽ xử lý...

    .......

    Tấn quốc, cũng có rất nhiều phong vân.

    Mà bốn vị thượng nhân cùng với Lục Nguyên cũng tiến về Đại Việt tụ tập.

    Đại Việt quốc ở nơ này kiếm pháp có một truyền thuyết, truyền thuyết đó chính là có một thanh y nữ tử từng bái một con khỉ trắng làm sư, đạt được tuyệt thế kiếm pháp, một kiếm đánh bại ba nghìn tu tiên giả, được mọi người ca tụng, cho nên danh tiếng Việt Nữ Kiếm vô cùng vang danh.

    Ngoài ra Đại Việt quốc còn có một vị tên là Tây Thi, nghe nói mỹ mạo phi thường, là tứ đại mỹ nữ trong truyền thuyết.

    Đương nhiên hiện tại Đại việt quốc đã sớm qua thời đại thanh y nữ tử và Tây Thi.

    Tuy nhiên Tây Thi công chúa hiện tại cũng mỹ mạo nổi danh vô cùng.

    Trải qua Truyền Tống Trận năm người đã tới được Việt quốc.

    Nơi bọn họ tập huấn chính là Việt Lộc Sơn.

    Việt quốc có Lộc, Thiên Hạ Chung Trực.

    Đây cũng là lai lịch của Lộc sơn.

    Ở trên đường phi hành, trải qua một số thời điểm, Lục Nguyên phát hiện ra nữ tử ở đây vô luận là nữ tu hay là nữ tử bình thường đều khá xinh đẹp làn da trắng trẻo nhu huyển giống như là nhược thủy.

    - Lục Sư điệt còn trẻ tuổi mà được như vậy là rất khá.

    Nguyên Dương thượng nhân cười nói:

    - Nếu như chúng ta vẫn còn trẻ như sư điệt nhất định cũng tìm một số nữ tu.

    Y cố ý tạo mối quan hệ với Lục Nguyên, cho dù Lục Nguyên lần này không tiến được vào Trung Ương thiên triều thì tương lai nhất định phát triển không lường trước được.

    Tử Hà thượng nhân gật đầu:

    - Đúng thế đúng thế, sư điệt bây giờ còn trẻ tại sao không một đường phóng ngựa thẳng tới Trường An?

    Tử Hà thượng nhân cũng muốn tạo quan hệ tốt với Lục Nguyên, vốn Tử Hà thượng nhân và Nguyên Dương thượng nhân là đối thủ một mất một còn, bình thường khó nhất trí quan điểm bây giờ không ngờ lại cùng chung chí hướng.

    Tử Hà thượng nhân và Nguyên Dương thượng nhân tuy cùng quan điểm nhưng vẫn cạnh tranh nhau.

    Lục Nguyên dứt khoát chạy tới một nơi uống rượu không chen vào những chuyện này.

    Hai phong chủ ngươi tranh ta giành, mình chen vào làm gì?

    Đã đến Việt Lộc Sơn.

    Việt Lộc Sơn không tính là cao nhnưg hình dáng như sừng hươu cho nên có tên là Việt Lộc Sơn.

    Đến việt Lộc Sơn, chỉ thấy phía trước có một đội ngũ mênh mông tiến tới, đội ngũ này vô cùng phô trươn.

    Tới Việt Lộc Sơn lần này là hai trăm người có tư cách tới thiên triều khảo hạch hiện tại không phô trương cũng không được, dẫn đầu đội ngũ nghênh đón là một vị công tử.

    Vị công tử này tuấn mỹ vô cùng, ở mi tâm có nốt ruồi mặc áo choàng màu đỏ.

    Quý khí.

    Lục Nguyên ở Tấn quốc từng gặp không biết bao nhiêu người trẻ tuổi thanh tú, nhưng chưa từng thấy người nào như vậy.

    Nguyên Dương thượng nhân mặc dù chưa gặp người này nhưng vẫn nhận ra:

    - Người này chính là tuyệt thế thiên tài của Mộ Dung Quốc, Mộ Dung Hoàng Phục, điều bất đồng với ngươi chính là Mộ Dung Hoàng Phục đã ba trăm tuổi so với chúng ta thì trẻ hơn nhưng so với ngươi thì lớn hơn nhiều, hắn có một thân pháp lực khó có thể đong đếm, đã đạt tới Đại Đạo cảnh tầng thứ năm.

    Đại Đạo Cảnh tầng thứ năm.

    Hay cho Mộ Dung quốc một tuyệt thế thiên tài.

    Lục Nguyên cũng là tuyệt thế thiên tài nhưng Lục Nguyên có một chỗ thiếu hụt đó là tuổi còn quá nhỏ, khiến cho tích lũy chưa đủ, mà Mộ Dung Hoàng Phục đã đạt tới Đại Đạo Cảnh tầng thứ năm.

    Mộ Dung Hoàng Phục tiến vào trong Việt Lộc Sơn xong thì hai mươi người của Việt quốc cũng tiến tới, Lục Nguyên lập tức bị hấp dẫn, trong hai mươi người này có một nữ tu vô cùng thanh tú, tựa hồ hấp thu linh khí trong thiên địa, nàng mặc một đạo bào màu trắng, khuôn mặt chỉ có thể dùng hai chữ để hình dung: Thanh thuần.

    Người này chính là...

    Nguyên Dương thượng nhân tìm tư liệu:

    - Đây là hai mươi người của Việt quốc, nữ tử kia không biết tên họ thế nào nhưng nghe nói đã luyện thành Việt Nữ thần kiếm do Thanh y nữ tử lưu lại cho nên tự xưng là Việt Nữ Thanh, thực lực rất cao, hiện tại có tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ tư, có thể nói là một thiên tài rất cao minh.

    Lục Nguyên gật nhẹ đầu, ở đằng sau bỗng nhiên truyền tới thanh âm:

    - Hóa ra là Tấn quốc Lục Nguyên.

    Ở cách đó không xa có hai mươi nhân vật tu vi Đại Đạo Cảnh tiến tới ở chính giữa là một vị hòa thượng mặt vuông tai lớn.

    - Lục Nguyên năm đó ta bại trong tay của ngươi, lần tập huấn này ngươi phải thua trong tay ta.

    Đúng là chuyển thế linh đồng Thiết Mộc Nhĩ.

    Chuyển thế linh đồng không hổ danh là chuyển thế linh đồng, hắn đột phá không gặp nhiều chướng ngại dù sao hắn cũng là nhân vật cấp tông sư chuyển thế, thu hồi trí nhớ của kiếp trước, hiện tại đã đạt tới pháp lực Đại Đạo Cảnh tầng thứ ba, pháp lực còn tinh khiết hơn cả Lục Nguyên.

    Thiết Mộc Nhĩ gọi như vậy ai ở bên cạnh đều nhìn qua.

    Lục Nguyên được công nhân là một thiên tài vượt cấp.

    Sáu điểm mười khiến người ta phải khiếp sợ.

    Bọn họ bắt đầu đánh giá Lục Nguyên, tuy nhiên bọn họ cũng biết khuyết điểm lớn nhất của Lục Nguyên chính là trẻ tuổi hấp thu không đủ pháp lực, nhìn Lục Nguyên bây giờ pháp lực hơi thấp chỉ là Đại Đạo cảnh tầng thứ nhất mà thôi.

    Cuộc khảo hạch bách quốc Lục Nguyên khó có khả năng cạnh tranh.

    Việt Nữ Thanh, Mộ Dung Hoàng Phục, Thiết Mộc Nhĩ, Lục Nguyên ai cũng đánh giá nhau.

    ........

    Hiện tại Việt Lộc Sơn bắt đầu tiến hành huấn luyện rồi.

    Đại Việt quốc Đại Ngô quốc, Mộ Dung quốc Đại Tần quốc Đại Tấn quốc, Đại Diệp quốc, tổng cộng nhân mã bảy quốc, hai trăm người tham gia tập huấn đều đã tới, ngoài ra còn rất nhiều người khác, trong đó hấp dẫn ánh mắt mọi người nhất chính là Mộ Dung Hoàng Phục, tuyệt thế thiên tài có tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ năm.

    Lục Nguyên tiến vào trong Việt Lộc Sơn, Việt Lộc Sơn thật lớn mà chỉ có hai trăm người tập huấn, không gian vô cùng dư giả.

    Linh khí ở Việt Lộc Sơn đúng là vô cùng phong phú, chỉ sợ gấp mười lần so với các địa phương khác, đương nhiên đây là linh khí do con người tạo ra, bảy quốc gia đồng ý cùng nhau bỏ vốn, đem linh khí ở đây trở nên dày đặc.

    Lục Nguyên ngồi xuống, hắn chỉ cảm thấy linh khí liên tục dũng mãnh truyền vào trong cơ thể của mình, hóa thành pháp lực, kỳ thật hiện tại hắn đã đạt tới Đại Đạo Cảnh tầng thứ nhất đỉnh phong.

    Tuy nhiên muốn đạt tới tầng thứ hai thì phải lĩnh ngộ Thiên Địa Pháp Tắc.

    Những thứ khác thì hắn có thể dò xét nhưng Thiên Địa Pháp Tắc thì phải làm sao đây?

    Lục Nguyên vươn hai tay ra hư không, muốn nắm lấy Thiên Địa Pháp Tắc trên đó, nhưng hiện tại bất kể hắn làm gì cũng không được, Phong Chi Pháp Tắc từ tay của hắn nhẹ nhàng chạy đi, hắn cố gắng liên tục nhưng vẫn thất bại.

    Tuy nhiên cũng không gấp, thời gian ba năm tuy không dài nhưng cũng không phải quá ngắn.

    Lục Nguyên mua rượu uống, ở đây mỹ nữ vô cùng xinh đẹp nhưng rượu lại không tốt lắm so với rượu ở Tấn quốc còn thấp hơn một bậc, nghe nói Đại Diệp quốc có hảo tửu, có cơ hội nhất định phải đến đó dạo chơi một phen.

    Lục Nguyên đang uống rượu bỗng nhiên truyền tới một phong thư.

    Phong thư này chính là báo cho hắn biết làm một khảo thí.

    Khảo thí hiện tại hai trăm người ở Việt Lộc Sơn cần phải khảo thí để tiến hành những huấn luyện khác nhau.

    Việt Lộc Sơn.

    Trung tâm.

    Nơi này có một đài cao.

    Trong thượng cổ truyền thuyết, nhà Ân phong thần từng có một cái đài gọi là Lộc Đài.

    Lộc Đài không có gì xa hoa sở dĩ gọi là Lộc Đài vì bây giờ đang ở Việt Lộc Sơn mà thôi.

    Lục Nguyên dựa vào địa đồ trong thư mà đi tới Lộc đài.

    Lộc đài này không tính là quá cao chỉ tới mười trượng mà thôi chiều rộng tới vài dặm, đã được xem như là rất rộng rồi, lúc Lục Nguyên tới đã có hơn một trăm người ở nơi này, chen chúc trên lộc đài.

    Những người biết Lục Nguyên đều chỉ trỏ.

    - Đây chính là tuyệt thế thiên tài của Tấn quốc Lục Nguyên.

    - Đây là tuyệt thế thiên tài sao?

    Lục Nguyên là người này sao?

    Tuy nhiên pháp lực dường như hơi thấp.

    - Đúng thế nghe nói hắn còn chư tới ba mươi tuổi.

    - Cái gì còn chưa tới ba mươi tuổi mà có thể tiếp nhận tập huấn, tiến vào Bách quốc khảo hạch?

    Quả nhiên là tuyệt thế thiên tài.

    Tuy nhiên ba năm sau khảo hạch bách quốc với thực lực của hắn muốn vượt qua chỉ sợ khá khó khăn.

    - Đúng thế, quá khó khăn.

    Lục Nguyên nghe những thanh âm nghị luận này thì tiện tay tìm một nơi hẻo lánh rút hồ lô rượu ra, Lục Nguyên vô luận ở đâu cũng có hồ lô rượu theo bên người, tự nhiên ở giữa mấy trăm người mà uống rượu cũng chỉ có mình Lục Nguyên mà thôi.

    Một lát sau quý khí công tử đã tới, chính là Mộ Dung Hoàng Phục.

    Mộ Dung Hoàng Phục tới trong trường lại truyền tới thanh âm trầm trồ khen ngợi.

    Mộ Dung Hoàng Phục chẳng những là tuyệt thế thiên tài mà tuổi tác cũng lớn, tích lũy sâu, pháp lực thâm hậu, đã đạt tới Đại Đạo cảnh tầng thứ năm, Lục Nguyên không thể so sánh được.

    - Mộ Dung công tử quả nhiên là anh tài tuyệt thế.

    - Mộ Dung công tử là người có khả năng lớn đi vào Trung Ương thiên triều.

    Đủ thanh âm nghị luận vang lên, hào quang của Mộ Dung Hoàng Phục sáng ngời làm mất đi không ít hào quang của Lục Nguyên, và Việt Tiểu Thanh cùng với Thiết Mộc Nhĩ.

    Bọn họ bắt đầu nghị luận tới chiến tích của Mộ Dung Hoàng Phục.

    Đúng lúc này một bóng người hiện ra trong tầm mắt mọi người.

    Bóng người này vừa bước vào trong trường liền hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người, đây là một trung niên nam tử cũng không tuấn mỹ cho lắm chòm râu khá dài, là một Bạch Viên tông sư, một trong ngữ đại tông sư của Đại Việt quốc.

    Ở Việt quốc có một truyền thừa gọi là Bạch Viên truyền thừa.

    Còn có một truyền thừa khác gọi là Việt nữ truyền thừa.

    Năm đó Bạch Viên dạy cho Việt nữ thần kiếm, Việt Nữ dùng kiếm phá vỡ ba nghìn kiếm tiên đã trở thành thần thoại.

    Sau đó truyền thành hai tông một tông gọi là Bạch Viên tông một tông gọi là Việt nữ tông.

    Mà Bạch viên tông sư này tên là Viên Bất phàm, tông chủ của Bạch Viên tông.

    Viên Bất Phàm vuốt vuốt râu:

    - Ở đây thường trú tại Việt Lộc sơn có mấy người, mà lão phu là một vị trong đó, lần này ở Việt lộc sơn mọi người tập huấn hai năm rưỡi, còn nửa năm thì chờ tiến vào khảo hạch bách quốc.

    - Ở đây hai năm rưỡi tự nhiên cũng phải có một số quy củ.

    Chương 555-556: Viên Bất Phàm

    - Ở đây không cho phép chém giết lẫn nhau, đương nhiên nếu như muốn tiến hành sinh tử đấu cũng được nhưng phải có ba vị tông sư đồng ý, dưới sự chứng kiến của họ các ngươi mới có thể sinh tử đấu với nhau, đây là quy tắc cơ bản.

    - Sau đó trong chốc lát sẽ có một cái xếp hạng xếp hạng này căn cứ vào pháp lực của các ngươi cùng với chiến tích.

    Xếp hạng này để làm gì?

    Chúng ta có bảy quốc gia, Đại Diệp quốc Đại Việt quốc Đại Ngô quốc Mộ Dung quốc Đại Tần quốc, Đại Tấn quốc Đại Nguyên quốc, bảy quốc gia hợp lực lại mua các Ngộ Đạo bảo các, các Ngộ Đạo Bảo các có thể giúp các ngươi ngộ được thiên đạo, thiên địa pháp tắc, chư thiên huyền cơ các loại... tuy nhiên các loại ngộ đạo bảo các này chỉ có thể một người dùng mới có tác dụng chúng ta thương nghị ai xếp hạng cao sẽ dùng thời gian nhiều một chút....

    - Một tháng có tổng cộng 360 canh giờ.

    - Mà chúng ta có tổng cộng hai trăm người.

    - Căn bản sắp xếp như vậy người xếp thứ nhất một tháng có thể dùng Ngộ Đạo Bảo các hai mươi canh giờ, từ thứ hai đến thứ năm có thể dùng Ngộ Đạo bảo các mười hai canh giờ.

    - Từ thứ sáu đến thứ mười mỗi người có thể dùng tám canh giờ.

    - Thứ mười một đến ba mươi có thể dùng ba canh giờ.

    - Thứ ba mươi đến một trăm có thể dùng hai canh giờ.

    - Thứ một trăm đến hai trăm có thể dùng nửa canh giờ.

    Bạch viên tông sư Viên Bất Phàm sau khi nói xong tất cả mọi người đều hít vào một hơi.

    Cái này...

    Người thứ nhất cùng người cuối cùng chênh lệch quá xa.

    Người thứ nhất có thể dùng Ngộ Đạo bảo các hai mươi canh giờ tương đương với gầ hai ngày.

    Mà người xếp sau một trăm thì chỉ có thể dùng nửa canh giờ.

    Xếp hạng không cần phải khảo thí mà căn cứ vào pháp lực và chiến tích của mọi người.

    Đương nhiên nếu như ngươi có báo cáo mới cùng với chiến tích mới thì có thể thay đổi.

    Sau khi trải qua khảo hạch của các quốc gia ngươi còn cần phải có pháp lực mạnh, cùng với chiến tích khó lường.ọ

    Cuối cùng xếp hạng hai trăm người cũng đã xuất hiện.

    Xếp thứ nhất là Mộ Dung Hoàng Phục người này quả không hổ là tuyệt thế thiên tài đã đạt tới đại Đạo Cảnh tầng thứ năm.

    Xếp thứ hai là Chung Hạ Minh người này là một trong những thượng nhân ở Vô Kiếm tiên môn tại Tần quốc.

    Xếp thứ ba là Mộ Dung Thất là một thượng nhân ở Mộ Dung quốc, tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ năm.

    Thứ mười bảy là Việt Tiểu Thanh, đệ nhất nhân của Việt quốc.

    Thứ ba ba là Nguyên Dương thượng nhân, là người có chiến tích mạnh nhất ở Tấn quốc, Triêu Dương tâm pháp Triêu Dương nhất kiếm, phối hợp với linh kiếm tạo thành nhất thể.

    Xếp thứ một trăm ba mươi mốt là Thiết Mộc Nhĩ, chuyển thế linh đồng Đại Đạo Cảnh tầng thứ ba, tuy nhiên đã từng đánh bại Đại Đạo Cảnh tầng thứ tư.

    Thứ 133 là Huyết Kiếm lão tổ.

    Thứ 181 là Lục Nguyên, Đại Đạo Cảnh tầng thứ nhất, yếu nhất toàn trường, chiến tích cao nhất là đánh bại Địa Yêu hầu tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ nhất.

    Xếp hạng này khiến cho rất nhiều người ngạc nhiên, Lục Nguyên không ngờ lại xếp thứ 181 như vậy là quá thấp, không ai có thể tưởng tượng được ai cũng cổ quái nhìn Lục Nguyên, tuy nhiên Lục Nguyên vẫn thản nhiên.

    Ở trong khảo hạch, Đại Đạo Cảnh tầng thứ năm đều chỉ có một ít, Đại Đạo Cảnh tầng thứ tư là chủ lưu, luận thực lực mình xếp hạng phía sau cũng là bình thường, tuy nhiên giao thủ với Đại Đạo Cảnh tầng thứ ba thì không biết ai thắng ai thua.

    Mặt khác chiến tích cao nhất của mình là đánh trọng thương Địa Yêu hầu Đại Đạo Cảnh tầng thứ nhất, pháp lực và chiến tích như vậy có thể xếp thứ 181 đã là không tệ rồi, chỉ sợ cho dù xếp thứ 200 cũng là bình thường.

    Mình là tuyệt thế thiên tài không phải là giả nhưng mình cũng không phải là tuyệt thế thiên tài đã lớn tuổi.

    Mà những người khác đều nhiều tuổi hơn mình.

    Tạm thời xếp hạng thấp, Lục Nguyên cũng không để trong lòng, xếp hạng thấp thì sợ gì, mình còn có thể đuổi kịp chỉ cần mình có thực lực tự nhiên là có thể đuổi theo, về phần hiện tại thời gian dùng Ngộ Đạo bảo các ít đi đó là chuyện không có cách nào, ai bảo thực lực của mình chưa đủ.

    Về sau con đường còn rất dài, còn tới hai năm rưỡi nữa.

    Về sau mình sẽ leo lên xếp hạng cao hơn nữa.

    Viên Bất Phàm nói:

    - Các ngươi ở đây tiếp nhận các loại huấn luyện, khảo hạch, xếp hạng chỉ là tạm thời, chỉ cần các ngươi không đủ mạnh sẽ bị kéo ngã xuống, xếp hạng mỗi tháng sẽ quyết định một lần.

    Bình thường Lục Nguyên đi tới chỗ mấy vị tông sư học tập.

    Tự nhiên thỉnh thoảng có một số vị tông sư chạy tới chỗ hắn.

    Mà trong hai trăm người tập huấn, học kiếm tổng cộng là một trăm mười người, pháp thuật là sáu mươi ba người, số người dùng chưởng là 37.

    Một trong mười người sử dụng kiếm bình thường theo chân của Bạch Viên tông sư Viên Bất Phàm học kiếm.

    Viên công thần kiếm.

    Lục Nguyên cùng với một trăm lẻ chín người khác ngồi xếp bằng ở trên Việt Lộc sơn, tất cả mọi người ở đây đều học kiếm, toàn bộ đều đã đến đông đủ.

    Ở chỗ này khá là cao.

    Tuy nhiên cũng khó trách cũng vì độ cao như vậy mà một trăm mười người ngoại trừ Lục Nguyên đều cơ bản đã đạt tới Đại Đạo Cảnh tầng thứ ba, tầng thứ tư thậm chí là tầng thứ năm, mọi người đều là cường giả không phải là đệ tử chân truyền,

    Cho nên ngày đầu tiên mọi người tới nghe một chút không thích hợp thì tự học.

    Viên Bất Phàm cũng đã đến, y ngồi trên đài cao, thỉnh thoảng hắng giọng;

    - Chư vị đều là thượng nhân Đại Đạo Cảnh học kiếm, luyện đến mức này, chắc chắn đã luyện ra kiếm ý, nhập môn không thể so sánh.

    - Các phái khác nhau có kiếm pháp khác nhau, mà cho tới hiện tại chỉ sợ kiếm đạo của các vị đã thành cho nên...

    Viên Bất Phàm nói:

    - Ta không giảng kiếm đạo nữa, ví dụ như kiếm đạo là thiên lý thiên lý là kiếm ta không có hứng thú nói, cái ta giảng chính là, ta muốn nói về bí quyết nhỏ lĩnh ngộ về kiếm, hoặc nói về nhận thức cá nhân về kiếm.

    - Hiện tại ta nói tới vấn đề rất nhiều kiếm ý làm sao dung hợp tại một kiếm.

    Viên Bất Phàm diễn giải:rất nhiều kiếm ý làm sao có thể dung hợp làm một kiếm đây là một vấn đề khiến nhiều người trong trường quan tâm.

    Y tiếp tục giảng mà Lục Nguyên lúc này đang ngủ gà ngủ gật không có cách nào hắn đã sớm luyện tới tình trạng nhiều kiếm dung hợp vào một kiếm, hơn nữa còn luyện thành kiếm thuật một đầu long cao sâu hơn rất nhiều, tuy nhiên đây là khoá học thứ nhất rời đi không tốt.

    Cũng may Viên Bất Phàm giảng không quá lâu, sau đó giảng tới một vấn đề khác chính là Sơn chi kiếm ý.

    Lục Nguyên nghe vậy thì hứng thú, kiếm ý thổ hệ Lục Nguyên chỉ biết ba loại, thứ nhất là Thổ chi kiếm ý thứ hai là Thủ chi kiếm ý thứ ba là Thạch chi kiếm ý, Sơn chi kiếm ý này thì hắn chưa học được, cho nên rất nghiêm túc nghe Viên Bất Phàm giảng giải.

    Lục Nguyên hiện tại muốn luyện Kim hệ kiếm ý Thổ hệ kiếm ý Mộc hệ kiếm ý.

    Ba hệ này vô luận hệ nào cũng được.

    Dù sao mục tiêu của hắn cũng là hoàn thành ngũ đế ngũ hoàng luân hồi kiếm đạo.

    Viên Bất Phàm mang theo một trăm mươi người học kiếm đi tới trước Tàng thư các.

    Tàng thư các này rõ ràng là mới chỉ xây cách đây không lâu.

    Ở trên đỉnh tàng thư các có viết mấy chữ:

    - Việt Lộc sơn tàng thư các.

    Sáu chữ này khá to, Viên Bất Phàm giới thiệu:

    - Bảy quốc gia rất nhiều tiên môn các tiên môn cỡ lớn cỡ nhỏ trung đằng... kỳ thật đều có rất nhiều môn kiếm kỹ không bí mật lần này bọn họ liên hợp lại đem các quyển sách tập trung nơi này, các ngươi đến dây tùy ý quan sát, tuy nhiên các bí kỹ tuyệt kỹ này không được đem ra bên ngoài.

    Tuy nhiên bảy quốc gia diện tích thật sự là quá lớn.

    Diện tích lớn như vậy nhiều tu tiên giả sẽ không ít các công pháp.

    Mà những công pháp đã thu thập tới nơi này cho các ngươi tùy ý sử dụng.

    Tông sư bản thân cũng là Đại Đạo Cảnh, không có khả năng dạy bảo cho đám thượng nhân quá nhiều, mà trên thực tế là muốn đem những người này ngưng tụ lại, mục đích để cho những thiên tài gặp nhau, dưới áp lực cạnh tranh mà phát triển, đương nhiên tài nguyên cũng chuẩn bị rất nhiều.

    Nói chuyện một hồi Viên Bất Phàm đem mọi người đi tới chính giữa Tàng thư các.

    Sau khi tiến vào trong tàng thư các có mấy cánh cửa nhỏ, trong đó có mấy cái đồ hình và tâm pháp kiếm đạo.

    - Đây là Hóa Tà Kiếm Pháp Tàn thiên.

    Hóa Tà kiếm pháp là một bộ công pháp tương đối đáng sợ là kiếm pháp trấn thế, lưu lại Tàn thiên khiến cho người ta kinh dị.

    - Nam Cung Bát Kiếm Tàn thiên.

    Nam Cung Bát Kiếm cũng là một công pháp trấn thế, thanh danh so với Hóa Tà Kiếm pháp còn ở trên, tuy là Tàn Thiên nhưng cũng không bình thường, tuy nhiên người hô lên đã chậm một bước, Mộ Dung Hoàng Phục đã giành lấy trong tay.

    Đương nhiên công pháp này tối đa chỉ có thể mượn được mười ngày mà thôi sau mười ngày là phải trả hơn nữa trong vòng một năm không được phép mượn lại, đây là quy củ của tàng thư đảm bảo cho ai cũng được đọc.

    Kiếm pháp cấp trấn thế dù sao cũng cực nhỏ, chỉ có ba quyển kiếm pháp Tàn thiên mà thôi.

    Những người xung quanh tranh nhau cướp đoạt.

    Mà trong đó bình tĩnh nhất là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên không vội mà tranh đoạt kiếm pháp trấn thế gì, kiếm pháp là kiếm pháp lợi hại hay không là tại người, hơn nữa Lục Nguyên cũng minh bạch, hiện tại mình cần phải sớm luyện thành Luân Hồi, trở thành Kiếm Hoàng.

    Mà các bộ kiếm pháp trấn thế kia kỳ thực cũng không có bao nhiêu tác dụng.

    Đương nhiên lúc này có thể đi vào trong Tàng thư các có tác dụng cực lớn với Lục Nguyên, Lục Nguyên thầm nghĩ, kiếm pháp ở đây có tới cả trăm môn, cho dù một số thứ chưa hẳn là mạnh nhưng mình muốn xuyên thấu qua kiếm hiểu được kiếm ý thì cần phải nghiên cứu.

    Kiếm vương tôn sư Lục Nguyên đã sớm siêu thoát khỏi kiếm pháp bản thân.

    Mà những người khác kể cả Mộ Dung Hoàng Phục so kiếm pháp với Lục Nguyên cũng thua kém nhiều, Mộ Dung Hoàng Phục mới chỉ đạt tới cảnh giới Kiếm Hầu mà thôi.

    Lục Nguyên tùy tiện cầm một bản kiếm pháp có tên là Sơn trọng Kiếm pháp sau đó trở về.

    Những ngày hôm nay Lục Nguyên đắm chìm ở trong Tàng thư các, mở to mắt xem đủ loại kiếm pháp hiện tại Lục Nguyên bắt đầu rơi vào trạng thái si mê, thậm chí bỏ lỡ cả thời gian ở Ngộ Đạo Bảo các, không có cách nào, Lục Nguyên đã rơi vào trạng thái si mê tất cả đã quên.

    Cũng may hắn xếp thứ 181 bỏ lỡ cũng chỉ có nửa canh giờ mà thôi cũng không có gì đáng tiếc.

    Lục Nguyên cảm thấy mình bắt đầu tăng lên không ít về việc lý giải các loại kiếm ý, không chỉ mốt loại kiếm ý tăng lên mà rất nhiều loại, tuy không lĩnh ngộ rất nhiều kiếm ý nhưng hắn lại hiểu rõ hơn rất nhiều.

    Một tháng Lục Nguyên một mực ngâm mình trong tàng thư các.

    Mà cuối tháng xếp hạng lại xuất hiện.

    Xếp thứ nhất vẫn là Mộ Dung Hoàng Phục, xếp thứ hai vẫn là Chung Hạ Minh, thứ ba vẫn là Mộ Dung Thất.

    Xếp thứ mười lăm là Việt Nữ Tiểu Thanh, nàng đã thăng tiến lên vài bậc.

    Xếp thứ ba mươi hai là Nguyên Dương thượng nhân tuy có tiến bộ nhưng không lớn.

    Xếp thứ một trăm hai mươi là Thiết Mộc Nhĩ, tiến bộ khá lớn.

    Xếp thứ hai trăm là Lục Nguyên.

    Đúng thế Lục Nguyên xếp thứ hai trăm, trong một tháng này hắn không có bất kỳ tiến hành khiêu chiến với ai, cũng không một lần vào trong Kiếm đạo thất, Pháp đạo thất, dĩ nhiên là bị mười chín vị phía sau vượt qua xếp thứ hai trăm.

    Lục Nguyên còn không biết chuyện này hắn vẫn rơi vào trong trạng thái si mê.

    Hơn nữa Lục Nguyên cũng không để ý, hiện tại học Luân Hồi là điều mấu chốt há có thể bỏ qua?

    Nhiều kiếm pháp như vậy diễn giải kiếm ý trong kiếm.

    Nếu như không phải bảy quốc tập huấn ở đây thì làm sao có nhiều kiếm pháp cho hắn xem như vậy được, ở Hoa Sơn mình tìm được mười bộ kiếm pháp đã là không tệ rồi.

    Trời ban duyên há có thể bỏ qua?

    Gió nhẹ thổi qua Việt Lộc Sơn.

    Mưa bay lất phất.

    Tàng thư các mới dựng không lâu, trong mưa gió có chút lắc lư.

    Đèn trong cơn gió thổi lung lay.

    Một góc tàng thư các, Lục Nguyên khép sách lại.

    Bây giờ liên quan ba hệ kiếm ý, kim hệ kiếm ý mình đã hiểu được sáu loại kim kiếm ý, khoái kiếm ý, chậm kiếm ý, thu kiếm ý, ưu kiếm ý, túc kiếm ý.

    Mộc hệ kiếm ý thì mình hiểu hai loại mộc kiếm ý, phong kiếm ý .

    Thổ hệ kiếm ý mình hiểu thổ kiếm ý, thạch kiếm ý, thủ kiếm ý, và mới lĩnh ngộ không lâu sơn kiếm ý, bốn loại.

    Mấy thứ khác giờ tạm thời không quan tâm, hỏa kiếm ý, thủy kiếm ý, tổng cộng lĩnh ngộ mười sáu loại.

    Tức là nói bây giờ mình biết hai mươi tám loại kiếm ý, con số không tệ lắm.

    Sách mới vừa đóng lại là bộ 'Hóa Nê Linh Lạc ba trăm sáu mươi mốt kiếm', mượn bộ kiếm pháp kia mình đại khái mô phỏng ra nê kiếm ý.

    Tuy chỉ mới suy đoán nhưng lờ mờ mò ra bộ dạng nê kiếm ý rồi, khoảng thời gian này mệt óc thật.

    Lục Nguyên thở ra một hơi.

    Gần đây việc mình phải làm thật là việc lớn chấn động trời đất...muốn một hơi lĩnh ngộ hơn mười loại kiếm ý.

    Đó là loại khó khăn cỡ nào không cần nói.

    Nhưng hiếm có cơ hội nhìn mấy trăm kiếm pháp, không thể bỏ qua.

    Kỳ thực nếu ở trạng thái bình thường thì Lục Nguyên sớm mệt đến không nghĩ gì được nữa, nhưng vào trạng thái say mê thì hắn sẽ không thấy mệt gì cả.

    Hắn xem xong quyển sách 'Hóa Nê Linh Lạc ba trăm sáu mươi mốt kiếm', từ trong giá sách lấy ra quyển khác, 'Ngũ Nguyệt Thảo Trường Oanh Phi kiếm pháp', đây cũng là bộ kiếm pháp khá quái dị.

    Lục Nguyên lật quyển sách, cẩn thận nhìn, muốn mô phỏng kiếm ý trong đó.

    Lục Nguyên yên lặng nhìn.

    Gió thổi đèn, sáp nhỏ giọt, kêu bóc một tiếng.

    Trong tàng thư các khá là yên tĩnh.

    Nhưng lúc này tàng thư các bị đẩy ra, có mấy thượng nhân đại đạo cảnh tiến đến tập huấn, họ bắt đầu tìm kiếm pháp cực kỳ cường đại.

    Đám người này lúc tìm kiếm pháp có nhìn cái tên kiếm pháp trong tay Lục Nguyên.

    Trong đó một người nói:

    - Ngũ Nguyệt Thảo Trường Oanh Phi kiếm pháp?

    Đó là kiếm pháp gì vậy?

    - Lúc trước ta có lật xem, mộc hệ kiếm pháp, xem như hàng hai thôi, không có gì lạ.

    - Hàng hai vậy vị này lấy làm cái gì?

    - Các ngươi không biết hả? vị này chính là tuyệt thế thiên tài, xếp hạng thứ hai trăm, Lục Nguyên.

    Ta quan sát hắn vài lần, mỗi lần đều tại đây nhìn một số kiếm pháp hạng hai.

    Chương 557-558: Kiếm đạo thất

    - Không phải chứ, không lẽ hắn nghĩ chỉ dựa vào loại kiếm pháp hạng hai thế này sẽ luyện thành kiếm pháp tuyệt thế chắc?

    - Ngu thật.

    - Không biết người như vậy tại sao được gọi là tuyệt thế thiên tài?

    - Thành tích sáu mươi điểm chắc không phải là Tấn quốc bỏ hết vốn ra nâng lên đó chứ?

    - Ha ha.

    Những người đó bàn tán Lục Nguyên hoàn toàn không nghe lọt tai, chìm đắm trong trạng thái say mê, muốn cùng lúc học nhiều kiếm ý, đó là việc khó khăn biết bao.

    Bên cạnh đám người bàn tán cái gì hắn không nghe, vùi đầu vào trong 'Ngũ Nguyệt Thảo Trường Oanh Phi kiếm pháp'.

    Những người đó còn đang xì xầm, một ông lão áo đen đi vào trong tàng thư các.

    ông lão mặc áo đen đi tới, trong sân liền yên tĩnh.

    Mới rồi đám người còn đang bàn tán đều im lặng.

    Người này là trong hai trăm người xếp hạng ba, Mộ Dung quốc, Mộ Dung Thất.

    Mộ Dung Thất khác với Mộ Dung Hoàng Phục.

    Mộ Dung Hoàng Phục là thiếu niên đắc ý, ba trăm tuổi đã đến đỉnh đại đạo cảnh ngũ tầng, được xưng là tuyệt thế thiên tài, lần này rất có khả năng trùng kích tiến vào trung ương thiên triều.

    Mộ Dung Thất khác với Mộ Dung Hoàng Phục.

    Mộ Dung Thất bây giờ là chín trăm năm mươi ba tuổi, năm đó cũng được gọi là thiên tài nhưng liên tiếp trùng kích vẫn không thể vào trung ương thiên triều.

    Gã biết rõ muốn vào trung ương thiên triều rất khó, bây giờ là lần thứ ba Mộ Dung Thất trùng kích trung ương thiên triều, cơ hội cuối cùng trong đời, không thành công thì thành nhn.

    Mộ Dung Thất khác với Mộ Dung Hoàng Phục thiếu niên đắc chí.

    Mộ Dung Thất cẩn thận, tỉ mỉ, quan sát kỹ càng.

    Ví dụ như Lục Nguyên, người được gọi là tuyệt thế thiên tài nhưng xếp hạng lại ở áp chót.

    Mộ Dung Thất có nghe nói nhiều về Lục Nguyên, e rằng tuyệt thế thiên tài không phải giả, bây giờ xếp hạng hai trăm là có lý do gì đó.

    Mộ Dung Thất vào tàng thư các là muốn tìm một quyển sách, nhưng thấy Lục Nguyên chăm chú đọc sách thì thầm nghĩ rằng, tiểu tử này chắc không tầm thường.

    Mơ hồ Mộ Dung Thất trực giác Lục Nguyên rồi sẽ là đối thủ của Mộ Dung Hoàng Phục kinh thế thiên tài.

    Quang!

    Một sấm sét to lớn chấn trong tàng thư các phong vũ một mảnh.

    Xếp hạng trên Việt Lộc Sơn, một là khiêu chiến giữa hai trăm thượng nhân, thách đấu thắng sẽ có điểm, thua thì mất điểm.

    Hai là tại kiếm đạo thất, pháp đạo thất, tốc độ thất trùng kích, có thể vào sâu bên trong là sẽ được nhiều điểm hơn.

    Hai bên hợp thành toàn thứ hạng.

    Bây giờ Lục Nguyên đi hướng kiếm đạo thất, hắn tạm thời không có ý định trùng kích kiếm đạo thất kiếm điểm.

    Bây giờ hắn tu hành luân hồi, đang ở lúc mấu chốt, mơ hồ cảm giác các kiếm ý nhưng chậm chạp không thể luyện thành.

    Mình đã thông qua lý luận vậy là quan sát đủ rồi, chắc là nên thực hành.

    Tại Việt Lộc Sơn, muốn thực hành luyện kiếm thì đi kiếm đạo thất chắc là lựa chọn không tệ.

    Lục Nguyên theo bản đồ rất nhanh tìm ra kiếm đạo thất, trên kiếm đạo thất có tấm biển, nó chi một hàng kỷ lục.

    'Mộ Dung Hoàng Phục, trùng kích tầng thứ tư kiếm đạo thất.'

    'Chung Hạ Minh, trùng kích tầng thứ ba kiếm đạo thất.'

    'Mộ Dung Thất, trùng kích tầng thứ ba kiếm đạo thất.'

    Chỉ ghi nhớ mười hàng đầu, những người này đều có kỷ lục trong kiếm đạo thất, trong số đó chỉ mình Mộ Dung Hoàng Phục là đến tầng thứ tư, trùng kích tầng thứ ba cực kỳ ít ỏi, đa số là trùng kích đến tầng thứ hai mà thôi.

    Kiếm đạo thất cực kỳ khó xông, khó đến không thể tưởng tượng.

    Lục Nguyên là một trong hai trăm thượng nhân, lúc tiến vào Việt Lộc Sơn được một khối đồng bài, ký hiệu thân phận của mình, giờ hắn dựa vào đồng bài tiến vào trong kiếm đạo thất.

    'Thành công tiến vào tầng thứ nhất kiếm đạo thất, dấu hiệu người Tấn quốc, Lục Nguyên, tổng hợp số điểm kiếm đạo thất, pháp đạo thất, tốc độ thất xếp hạng hai trăm.'

    Hắn vừa vào tầng thứ nhất kiếm đạo thất thì thấy trên đầu bài biểu hiện một hàng tin tức, xem ra đồng bài trong tay còn có công dụng như vậy.

    Lục Nguyên phát hiện bây giờ mình đang ở trong gian phòng không tính quá lớn, đây là tầng thứ nhất kiếm đạo thất ư?

    Không gian này cho Lục Nguyên cảm giác hơi lạ, không hoàn toàn là không gian thật mà ở nửa ảo nửa thật.

    Trong không trung xuất hiện một hàng chữ.

    'Trong kiếm đạo thất, chỉ kiểm tra kiếm đạo thất, bất cứ yêu thú nào đều tương đương pháp lực của ngươi.'

    'Tầng thứ nhất kiếm đạo thất sẽ có sáu con yêu thú đại đạo cảnh nhất tầng xuất hiện.'

    Trong không khí lại xuất hiện chữ, chưa đợi Lục Nguyên phản ứng lại thì chữ đã biến mất.

    Trong sân lập tức xuất hiện bốn con yêu thú đại đạo cảnh nhất tầng.

    ở ngay mặt hắn là một con yêu thú bộ dạng cực kỳ dữ tợn, thương bối kim phát, Trường Tí Kim Nhu.

    Loại Trường Tí Kim Nhu này chính là yêu thú trong yêu thú, trước nay đều nuốt yêu thú khác, lực lớn vô cùng, năng lực chiến đấu kinh người.

    Bốn phương tám hướng còn có năm con yêu thú khác, trong đó có Kim Chu phun ra hai tơ kim ngân.

    Có bay trên trời Thiên Niên Hỏa Điêu, toàn thân rực cháy lửa, đôi mắt hung ác kim nhãn thần bào, có bạch hàn thiên bức.

    Sáu con yêu thú, bao vây Lục Nguyên.

    Kiếm đạo thất này quả nhiên cực kỳ khó khăn.

    Chỉ là tầng thứ nhất đã phải đối phó sáu yêu thú có cùng pháp lực.

    Tu tiên giả bình thường đối phó một quái thú cùng cấp pháp lực đã rất khó.

    Đám thượng nhân tiến vào Việt Lộc Sơn tu hành đa số là nhân tài, không ai yếu cả, nhưng muốn cùng lúc đối phó sáu yêu thú pháp lực bằng mình thì không dễ dàng.

    Tất nhiên đó không b Lục Nguyên.

    Lục Nguyên bình thường toàn là vượt cấp thắng địch, đến sáu yêu thú cùng cấp thì có khó khăn gì?

    Giờ Lục Nguyên lấy quái vật kiếm đạo thất làm luyện tập, nhoáng tay lên rút ra Dưỡng Ngô linh kiếm.

    Thi triển ra Dưỡng Ngô kiếm pháp, không vội giải quyết dứt điểm đối thủ, hắn không ngừng luyện kiếm pháp gần đây xem, cái gì mà 'Hóa Nê Linh Lạc ba trăm sáu mươi mốt kiếm', 'Ngũ Nguyệt Thảo Trường Oanh Phi kiếm pháp', 'Hạ Sa kiếm pháp', vân vân và vân vân.

    Lục Nguyên luyện kiếm pháp, sử dụng từng chiêu thức với quái vật không nhanh chút nào.

    Hắn vừa sử dụng vừa cảm giác nhiều kiếm ý.

    Đánh đến sướng thì sử dụng cả thiên ngộ thạch, nhiều kiếm ý ở trong đầu óc không ngừng vòng quanh.

    Nếu lần này có thể thành công, một lần hiểu ra không phải một kiếm ý mà sẽ là nhiều kiếm ý.

    Còn một lần có thể ngộ bao nhiêu kiếm ý thì Lục Nguyên không biết nữa.

    ........

    - Ha, người mới đi vào là tuyệt thế thiên tài Lục Nguyên đấy, giờ còn ở trong tầng thứ nhất kiếm đạo thất chưa ra đấy.

    - Không phải chứ, tuyệt thế thiên tài, nghe nói nổi danh kiếm thuật mà sao còn ở mãi tầng thứ nhất kiếm đạo thất vậy?

    - Chắc không phải chỉ biết về kiếm pháp đi?

    Mấy người ra khỏi tầng thứ nhất kiếm đạo thất nói.

    Mỗi người vào trong tầng thứ nhất kiếm đạo thất đều là độc lập, sẽ không ảnh hưởng nhau.

    Họ chỉ vừa mới ra khỏi tầng thứ nhất kiếm đạo thất, kết quả nhìn bên ngoài biểu hiện Lục Nguyên còn ở trong tầng thứ nhất kiếm đạo thất, không ít người cảm thán.

    Trong đám người bàn tán, không biết khi nào thì Mộ Dung Thất đứng đó, gã chắp tay đứng.

    Lục Nguyên luôn ở tại tầng thứ nhất kiếm đạo thất thì đúng là lạ, giờ Mộ Dung Thất càng ngày càng nhìn không thấu Lục Nguyên, hắn tuyệt đối không nên biểu hiện ra thực lực như thế này.

    Trên Việt Lộc Sơn, bây giờ cực kỳ náo nhiệt.

    Tiêu điểm rộn ràng đương nhiên là Mộ Dung Hoàng Phục.

    Đúng rồi, còn có Việt Nữ Tiểu Thanh.

    Việt Nữ Tiểu Thanh xinh đẹp thơ ngây, pháp lực lại cao, xuất thân bí ẩn, nghe nói sau lưng có Việt Nữ bảo tàng, không biết bao nhiêu người muốn theo đuổi.

    Có thể theo đuổi Việt Nữ Tiểu Thanh là rất nở mặt, một khi tới tay thì tài sắc vẹn toàn, cho nên mọi người tu hành cũng bỏ thời gian theo đuổi Việt Nữ Tiểu Thanh.

    Tàng thư các, mọi người đều nhìn một đám đỉnh cao nhất.

    Sinh hoạt của Lục Nguyên thì là lạnh lùng vắng vẻ.

    Tàng thư các, tầng thứ nhất kiếm đạo thất, hai đường.

    Nói đến thì Lục Nguyên cũng sáng tạo mấy đề tài khá nóng bỏng.

    Cái thứ nhất là gì?

    Tuyệt thế thiên tài, có mặt đều là thiên tài, nhưng có thể được xưng là tuyệt thế thiên tài thì Mộ Dung Hoàng Phục là một, Việt Nữ Tiểu Thanh tính phân nửa, Lục Nguyên xem như một.

    Thứ hai là gì?

    Tuyệt thế thiên tài thế mà xếp hạng hai trăm.

    Mộ Dung Hoàng Phục xếp hạng nhất, Việt Nữ Tiểu Thanh hạng mười lăm, Lục Nguyên xếp thứ hai trăm.

    Thứ ba là gì?

    Tuyệt thế thiên tài Lục Nguyên lại ở trong tầng thứ nhất kiếm đạo thất, vẫn luôn không tiến vào tầng thứ hai kiếm đạo thất.

    Nhưng đề tài vẫn chỉ là đề tài, tối đa họ tò mò chút thôi, không giống Mộ Dung Hoàng Phục như mặt trời trên cao.

    Cho nên đoạn thời gian này, sinh hoạt Lục Nguyên vắng vẻ đìu hiu.

    Lục Nguyên thích ứng kiểu sống như vậy.

    Bảo kiếm phải từ rèn giũa mới ra, hoa mai thơm là từ buốt giá đến.

    Không có thời gian chịu khổ rèn luyện liền muốn cái gì cũng thành công, sao mà được chứ!

    Lúc tại Hoa Sơn là người cạnh tranh tương đối kém.

    Bây giờ là những thiên tài bảy nước tụ tập một chỗ.

    Lại nói tuy ngày khốn khổ nhưng Lục Nguyên trong trạng thái si mê, không biết gì cả, cộng thêm coi như dưới tình huống bình thường, tính tình của hắn chỉ cần có rượu làm bạn, ngày có khổ hơn cũng sống được.

    Không có rượu thì gì cũng hỏng hết.

    Rượu làm tri cốc làm hữu.

    Lại nói một ngày này Lục Nguyên ở trong tầng thứ nhất kiếm đạo thất luyện kiếm.

    'Sơn Khê kiếm pháp', trong đó một thức 'Sơn Khê Chi Thượng Bạch Vân Phi' đâm ra, nhát kiếm này ý cảnh cực kỳ hoàn mỹ, nếu có người thấy e rằng sẽ kinh kêu ra tiếng, đây là một kiếm hoàn mỹ đến mợ nào.

    Trong nhát kiếm dường như có thể thấy khe suối, mây trắng bay bay, trong kiếm có nhiều kiếm ý, như muốn mô phỏng cảnh tượng cũ.

    Dường như thấy không là một thanh kiếm mà là danh họa tuyệt thế.

    Đánh ra chiêu này xong, Lục Nguyên cảm thấy đầu óc tuôn ra vô số ý niệm.

    Rất nhiều ý niệm, rất nhiều suy nghĩ đều hiện ra trong đầu.

    Đầu tiên hiện ra là hình ảnh cực kỳ mỹ lệ.

    Xương xuân ngũ nguyệt, thảo trường oanh phi, một số cô gái cực kỳ xinh đẹp trong nắng tháng năm vui vẻ thả diều.

    Phụ nữ tuổi lớn chút thì chơi chốc lát mệt mỏi ngồi trên mặt cỏ, lấy ra một ít cánh ngọt chuẩn bị trước vừa ăn vừa trò chuyện.

    Còn có mấy đứa trẻ ở trong bụi cỏ vui vẻ bắt châu chấu.

    Cái gì là thảo kiếm ý?

    Vô số hình ảnh cuối cùng biến thành cỏ dạt dào sức sống vươn lên!

    Sức sống!

    Không sai, là sức sống!

    Trong trời đất có sức sống nhất không là cây mà là cỏ.

    Dù cỏ có nhỏ đến đầu, chôn sâu dưới lòng đất rồi sẽ không ngừng vươn lên trên, muốn đâm khỏi mặt đất, tỏa ra sức sống.

    Dù bên trên có đá to đè ép, cỏ yếu ớt sẽ đẩy ra tảng đá, chui ra.

    Coi như là lửa đốt cháy nhưng năm sau chắc chắn sẽ hồi sinh.

    Đây chính là cỏ!

    Trả giá tất cả đều vì tỏa ra sức sống.

    Cái gọi là thảo kiếm ý chính là kiếm ý tỏa sức sống, đó là tín niệm cực kỳ mãnh liệt, là chủ thể của thảo kiếm ý.

    Trong thức hải của Lục Nguyên hiện ra không biết bao nhiêu thứ, đã hiểu, giờ mình hiểu ra thảo kiếm ý rồi, kiếm ý thứ hai mươi chín.

    Lĩnh ngộ xong thảo kiếm ý, Lục Nguyên không ngừng lại mà tiếp tục, lần này là kiếm ý khác.

    ..........

    Cái gì là nê kiếm ý?

    Đôi mắt mình như thấy vô tận vũng bùn, dường như là vũng bùn trong rừng rậm nguyên thủy, chớp mắt thành bùn dưới sông, hình như mình thấy vô tận bùn đất, lá rụng vào bùn hóa thành chất dinh dưỡng mục rữa bị bùn hấp thu.

    Bùn!

    So với đất, ẩn chứa dinh dưỡng phong phú hơn nhiều.

    Đem sức sống dung nhập vào trong bùn, tương lai cung cấp nhiều dinh dưỡng hơn cho thực vật, đây là bổn ý của nê kiếm ý.

    Chớp mắt vô số đại trí tuệ bay qua óc, mình lại lĩnh ngộ một loại kiếm ý.

    ...........

    Vô tận gió cát thổi đến, hạt cát che mờ mắt người, hạt cát từ dưới đất thỏi lên.

    Lục Nguyên chỉ thấy mình như rơi vào sa mạc vô tận, gió nóng rực mang theo vô tận cát, khi sinh mệnh bước vào trong đó sẽ lập tức bị cướp mất ngay.

    Đây là đường cùng sinh mệnh, không có cỏ, không có gỗ, không có động vật, không có người, đây chính là sa mạc, nơi sự sống chấm dứt, rốt cuộc cái gì là sa kiếm ý?

    Vô số suy nghĩ bay qua đầu, Lục Nguyên rốt cuộc hiểu cái gì là sa kiếm ý.

    Cắn nuốt tất cả không có sự sống, không ngừng khuếch trương, đây chính là sa kiếm ý, một loại thoát khỏi đất mẹ, kiếm ý trái ngược hẳn với đất, là kiếm ý thứ ba mươi mốt của mình.

    ............

    Khoảnh khắc lĩnh ngộ xong ba loại kiếm ý, trong đầu Lục Nguyên nảy ra đủ các loại suy nghĩ, trong đó có tư tưởng thiên tài, cũng có lúc trước tại Tấn quốc tích lũy, và trước đó không lâu xem mấy trăm bản kiếm thuật, tiếp đó tại tàng thư các mô phỏng kiếm ý, sinh hoạt khổ hạnh.

    Lúc trước tích lũy, giờ là bùng nổ.

    Không chỉ ba loại này thôi, Lục Nguyên lập tức lĩnh ngộ ba loại kiếm ý, trong đó có lôi kiếm ý lôi đình kích diệt vạn quân đáng sợ.

    Lôi kiếm ý so với kiếm ý trước đó càng đáng sợ.

    Lôi, diệt sát tất cả, dọn dẹp mọi thứ, phá diệt hoàn toàn, đây chính là lôi!

    Lôi kiếm ý là kiếm ý rất đáng sợ, lực ck cao hơn hỏa kiếm ý rất nhiều.

    Trong đầu Lục Nguyên xẹt qua vô tận sấm sét, sấm sét to lớn vô cùng thật quá vô cùng khủng khiếp.

    Lần này hắn hiểu ra lôi kiếm ý cũng vì độ qua kiếp số đại đạo cảnh nhìn thấy không ít sấm sét đánh.

    Trừ điều đó ra còn có nộ kiếm ý, cùng với nhu kiếm ý, tư kiếm ý.

    Đến lúc này thì đầu óc dâng trào đầy suy nghĩ, vốn nó như biển rộng đang dần ngưng lại.

    Suy nghĩ trong đầu dừng lại, Lục Nguyên thế mới tỉnh ngộ khỏi trạng thái say mê.

    Tỉnh táo rồi Lục Nguyên hưng phấn khó tả.

    Sáu loại kiếm ý!

    Vốn mình tổng cộng biết hai mươi tám loại kiếm ý, giờ một hơiu thêm sáu loại kiếm ý, đúng là khoa trương, chưa từng tưởng tượng ra có thể một lúc tăng sáu loại kiếm ý.

    Trước kia mỗi lần lĩnh ngộ kiếm ý đều là từng bước, cực kỳ phức tạp, khó khăn lắm mới lĩnh ngộ, không ngờ bây giờ mình giàu rồi, chơi lớn, một hơi lĩnh ngộ sáu loại kiếm ý.

    Đừng xem thường sáu loại kiếm ý, giống như Phương Nho cho đến nay không hề lĩnh ngộ được sáu loại kiếm ý, Nguyên Nguyên Thượng Nhân cũng mới mười loại kiếm ý mà thôi.

    Thảo kiếm ý!

    Nê kiếm ý!

    Sa kiếm ý!

    Lôi kiếm ý!

    Nhu kiếm ý!

    Tư kiếm ý!

    Một hơi lĩnh ngộ sáu loại kiếm ý, nếu nói chuyện này ra ngoài thì đám thiên tài, siêu cấp thiên tài chắc kinh khiếp chết được.

    Không chỉ vậy thôi, thực ra còn có một điểm.

    Chương 559-560: Lĩnh ngộ kiếm ý

    Bây giờ ngũ hành kiếm ý của mình không nói đến luyện thành hoàng kiếm đạo, kim hệ kiếm ý tổng cộng lĩnh ngộ sáu loại: kim kiếm ý, khoái kiếm ý, chậm kiếm ý, thu kiếm ý, ưu kiếm ý, túc kiếm ý.

    Mộc hệ kiếm ý thì là sáu loại: mộc kiếm ý, phong kiếm ý, lôi kiếm ý, nhu kiếm ý, nộ kiếm ý, thảo kiếm ý.

    Thổ hệ kiếm ý là sáu loại: thổ kiếm ý, sơn kiếm ý, thủ kiếm ý, thạch kiếm ý, sa kiếm ý, nê kiếm ý.

    Kỳ thực bây giờ Lục Nguyên đã lĩnh ngộ được rồi, cái gọi là ngũ hoàng kiếm đạo không phải giống như Yến tổ sư quy định khuôn đúc nhất định phải mười loại.

    Người nhiều lĩnh ngộ vài loại kiếm ý có thể cùng một hệ kiếm ý tìm ra quy luật là sẽ lĩnh ngộ ra hoàng kiếm đạo.

    Lục Nguyên quan sát mỗi một hệ có sáu loại kiếm ý là cơ bản tới cơ hội lĩnh ngộ hoàng kiếm đạo rồi.

    Tức là nói bây giờ mình muốn luyện luân hồi kiếm ý cơ bản được rồi, chri cần cơ duyên thích hợp là sẽ luyện thành hoàng kiếm đạo, thành tựu luân hồi.

    Sướng thật!

    Ngũ đế ngũ hoàng luân hồi kiếm đạo, lúc trước Yến tổ sư truyền cho mình nghe nói phải được năm mươi loại kiếm ý suýt bị hù sợ, cái này cần bao nhiêu chứ, cho rằng ngày luyện đầy đủ xa vời không hẹn.

    Bất giác đến lúc này phát hiện luân hồi kiếm đạo cần kiếm ý mình đã gom đủ.

    Giờ chỉ kém một bước cuối là có thể học luân hồi!

    Tốt lắm, dù bây giờ luân hồi vẫn là viễn vô nhưng hắn cảm thấy cách viễn vông ngày càng gần.

    Luân hồi kiếm đạo, hoàng trong kiếm.

    Chỉ tưởng tượng đủ khiến người động tâm.

    Con đường kiếm đạo dường như mình lại tiến một bước.

    Phải rồi, bây giờ mình biết kiếm ý tổng cộng ba mươi bốn loại, hiện nay người có pháp lực tương đương thì cơ bản chưa được mười loại kiếm ý.

    Lục Nguyên vô cùng vui vẻ đi ra tàng thư các, lần này bế quan tu hành kiếm đạo đến đây chấm dứt một đoan.

    Lục Nguyên nhìn xếp hạng, phát hiện thứ hạng mình quang vinh treo ở vị trí hai trăm.

    Không tệ, không tệ, qua thời gian ngắn mình phải bắt đầu xông xếp hạng rồi.

    Dù sao mình cũng cần Ngộ Đạo bảo các để tăng pháp lực.

    Pháp lực, kiếm đạo, đây là hai trụ cột cấu thành thực lực của mình.

    Thiếu một thứ cũng không được.

    Còn về 'hư danh' xếp thứ hai trăm thì Lục Nguyên không thèm để ý.

    Mưa thuận gió hòa.

    Lạc xuân nhân độclập, vi vũ yến song phi.

    Phong cảnh Việt Lộc Sơn khá là xinh đẹp.

    Bạch Hạc Tuyền, cổ thụ vòng quanh, có suối chảy ra khe đá, nước suối đông hạ không cạn, dù là muốn rét cũng không, vòng qua suối chảy cổ thụ là sẽ thấy chủ tuyền.

    Trên chủ tuyền có ba chữ 'Bạch Hạc Tuyền'.

    Lý do gọi là Bạch Hạc Tuyền vì dùng nước suối ngâm trà bốc hơi khí nóng xoay quanh cửa cốc rất giống hạc trắng.

    Nơi ở của người Hoa Sơn xây ở kế Bạch Hạc Tuyền, mười lăm người Tấn quốc khác ở cách nhau không xa.

    Bây giờ tâm tình Lục Nguyên rất tốt, trong lòng vui vẻ.

    Sáu loại kiếm ý!

    Sáu loại kiếm ý đấy!

    Đây chính là sáu loại kiếm ý!

    Trong khoảnh khắc lĩnh ngộ nhiều như thế, cảm giác chỉ có một chữ...sướng!

    Sướng thôi chưa đủ tả, cái loại cảm giác này trong quá khứ, chỉ có khoảnh khắc tăng lên đại đạo cảnh mới có sung sướng tràn đầy như vậy.

    Bước chân Lục Nguyên lâng lâng định đi vào tiểu viện mình ở thì bên cạnh đến một người đàn ông trung niên mặc áo vàng nhạt.

    Lục Nguyên thấy người này lập tức hành lễ:

    - Tham kiến Nguyên Dương sư bá.

    Nguyên Dương Thượng Nhân gật đầu nói:

    - Có rảnh không?

    Nếu rảnh thì đến tiểu viện của ta đi, Tử Hà Thượng Nhân ở đó.

    Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân vốn là tử địch, nhưng đến Việt Lộc Sơn rồi cùng là đồng quê tha hương nên quan hệ hai người dịu chút.

    Trong sân Liệt Dương Thượng Nhân, Hồi Phong Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân ngồi, lúc Nguyên Dương Thượng Nhân đi vào thì họ hơi đứng lên.

    Bốn người ngồi xuống.

    Chén trà đã bày sẵn, Tử Hà Thượng Nhân pha trà.

    Tử Hà Thượng Nhân nổi tiếng là cao thủ pha trà, tông sư trà đạo.

    Dùng nước Bạch Hạc Tuyền pha trà, khói bốc lên hóa thành hình bạch hạc.

    Tử Hà Thượng Nhân pha xong trà nhàn nhã uống một ngụm, thán:

    - Dễ chịu thật.

    Tử Hà Thượng Nhân cực kỳ dễ chịu.

    Lão thích trà, là tông sư trà đạo.

    Muốn pha trà ngon cần có lá trà ngon, nước suối tốt, trà cụ tốt, tâm tình tốt, thiếu một thứ cũng không được.

    Bây giờ có nước suối tốt, nước suối Bạch Hạc Tuyền, mát mẻ mang chút ngọt lành.

    Tử Hà Thượng Nhân, Nguyên Dương Thượng Nhân, Liệt Dương Thượng Nhân, Hồi Phong Thượng Nhân, bốn người đều hớp một ngụm, không uống chỉ có Lục Nguyên.

    Tử Hà Thượng Nhân nhìn Lục Nguyên, hỏi:

    - Sao vậy, sư bá ta pha trà không được?

    - Không phải.

    Lục Nguyên giơ hồ lô rượu trong tay, nói:

    - Sư điệt ta là tửu quỷ, không có hứng thú với trà, cái gọi là tục nhân không phong nhã được chính là nói ta.

    Khách sáo chốc lát, Nguyên Dương Thượng Nhân rốt cuộc nói đến trọng điểm...hơn bốn tháng nay Lục Nguyên đang làm gì?

    Hắn luôn xếp hạng hai trăm, Lục Nguyên là người Tấn quốc, là người Tấn quốc, là người Hoa Sơn, còn tuyệt thế thiên tài Hoa Sơn.

    Lục Nguyên luôn xếp hạng hai trăm, họ không còn mặt mũi nào, huống chi Hoa Sơn Tiên Môn thăng đại hình tiên môn.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên là có khả năng vào trung ương thiên triều nhất.

    Họ đều hy vọng Lục Nguyên có thể nổi bật, một khi hắn vào trung ương thiên triều sẽ mang đến vô số ích lợi cho Hoa Sơn.

    Có điều kiện mạnh mẽ như vậy, phân chia tam tông có thể tạm thời gác lại.

    Lục Nguyên cười cười đáp:

    - Thật ra không có gì, bốn tháng nay chẳng qua ta lĩnh ngộ kiếm ý thôi.

    Kiếm đạo vô bờ bến, hôm nay ta lĩnh ngộ một ít kiếm ý, lần này bế quan coi như xong, thời gian sau sẽ bắt đầu tranh điểm xếp hạng.

    Nguyên Dương Thượng Nhân là chủ kiếm tông, đối với kiếm ý đặc biệt có tâm đắc chút chút, lập tức hỏi:

    - Vậy hôm nay sư điệt lĩnh ngộ bao nhiêu kiếm ý?

    Lục Nguyên đáp:

    - Sáu loại.

    Lục Nguyên đáp một câu phát hiện bốn phía im bặt.

    Nguyên Dương Thượng Nhân rất muốn khóc.

    Lão là chủ kiếm tông, hiện nay chỉ có ba mươi loại kiếm ý mà thôi, thế mà Lục Nguyên một hơi lĩnh ngộ sáu loại kiếm ý, cái này gọi người làm sao chịu nổi?

    Liệt Dương Thượng Nhân cùng Lục Nguyên tiếp xúc hơi thiếu, không quá hiểu biết hắn, giờ ngây như phỗng.

    Một hơi lĩnh ngộ sáu loại kiếm ý, đây là trình độ gì chứ!

    Thật khiến người không dám tin!

    Hồi Phong Thượng Nhân thì chỉ muốn cảm thán, lão cảm thấy đời này mình sống quá thất bại, mình dẫu sao cũng là một trong phong chủ kiếm tông, luôn nổi danh về kiếm, cảm thấy sở hữu kiếm ý không ít, nay đã có mười hai loại, nhưng giờ so sánh với Lục Nguyên mới biết chênh lệch quá.

    Tử Hà Thượng Nhân ngơ ngác, mồm há to đủ nhét trứng vịt, phong độ ưu nhã bình thản thường ngày quăng đi đâu mất rồi.

    Một hơi tới sáu loại kiếm ý, đây là trình độ gì!

    Luyện kiếm xuất hiện nhân vật biến thái như vậy khiến luyện pháp thuật làm sao chịu nổi.

    Tử Hà Thượng Nhân có thể đoán bởi vì Lục Nguyên tồn tại, chắc chắn sẽ nhiều người sau này đi kiếm tông hoặc là kiếm khí tông, người đi khí tông sẽ rất ít, khí tông gian nan đây.

    Không chút nghi ngờ, bốn vị thượng nhân đều cho rằng Lục Nguyên dùng bốn tháng lĩnh ngộ kiếm ý mà không lấy điểm, xếp hạng hai trăm là rất đáng giá.

    Không đáng mới là lạ.

    Ngộ Đạo bảo các, thắng cảnh đứng đầu Việt Lộc Sơn.

    Tòa Ngộ Đạo bảo các chính là thất quốc ra giá trên trời, do Đại Dong quốc mua, hơn nữa không phải trường kỳ mà là kỳ hạn ba năm, một khi qua ba năm phải báo giá lại.

    Giá trị của Ngộ Đạo bảo các cao trên cả tiên kiếm, không thể tưởng tượng.

    Ngộ Đạo bảo các ở đỉnh Việt Lộc Sơn, vô số bảo quang tập trung quanh nó.

    Bảo quang tỏa sáng có thể che trời đất, lấp trăng sao.

    Có Ngộ Đạo bảo các ở, dù là mặt trời mọc cũng mờ nhạt đi.

    Vô số linh khí vờn quanh Ngộ Đạo bảo các.

    Bên cạnh Ngộ Đạo bảo các có mấy vị tông sư luôn trấn thủ, ai kêu Ngộ Đạo bảo các tuy dùng tầng tầng cấm pháp phong cấm nhưng vẫn là bảo quang xông tận trời, khí xung hừng hực.

    Hai trăm người tại Việt Lộc Sơn, mỗi người có thể dựa vào đồng bài đại biểu tin tức cá nhân ở đây lấy được thời gian ngộ đạo tương ứng với thứ hạng.

    Bây giờ Lục Nguyên đang ngồi trong Ngộ Đạo bảo các.

    Trong Ngộ Đạo bảo các linh khí sung túc đến mức khủng khiếp.

    Tiến vào Ngộ Đạo bảo các, như tiến vào một tòa cung điện cực kỳ xa hoa.

    Trên tường cung điện, thiên hoa bản thượng, đủ các loại hình ảnh nhanh chóng xẹt qua, có phong hình, vân hình, thiên không hình, đại địa hình.

    Những thứ này đều là thiên địa quy tắc!

    Nếu nói thiên địa quy tắc bên ngoài hư vô mờ mịt cực kỳ khó bắt.

    Vậy thiên địa quy tắc bên trong như sợi tóc rậm rạp, không còn mờ ào mà dễ bắt hơn chút.

    Lục Nguyên ngồi đó, muốn bắt lấy thiên địa quy tắc, chẳng qua muốn bắt thiên địa quy tắc không phải chuyện dễ.

    Lục Nguyên có trực giác chút chút thì bỗng dưng lực lượng mạnh mẽ đẩy hắn ra bên ngoài bảo các, lấy lại tinh thần đã ra khỏi Ngộ Đạo bảo các.

    Ngộ đạo trong Ngộ Đạo bảo các quả nhiên tốt hơn bên ngoài nhiều, nếu cho mình thời gian nhất định chắc chắn có thể nắm giữ thiên địa quy tắc, đến đại đạo cảnh đệ nhị tầng.

    Lục Nguyên thầm nghĩ, mình nhất định phải vọt xếp hạng, vậy có thể nhiều thêm thời gian ở trong Ngộ Đạo bảo các.

    Dùng Ngộ Đạo bảo các rồi mới biết diệu dụng của nó.

    Hắn mới dâng lên suy nghĩ này thì bên tai vang thanh âm.

    - Ủa, đây chẳng phải là tuyệt thế thiên tài Lục Nguyên đó ư?

    Lục Nguyên nhìn sang, phát hiện là một vị đại đạo cảnh thượng nhân pháp lực không tính quá mạnh.

    Một đại đạo cảnh thượng nhân khác nói:

    - Đúng rồi, xem ra đúng là tuyệt thế thiên tài Lục Nguyên, tuyệt thế thiên tài xếp hạng hai trăm.

    Lại một đại đạo cảnh thượng nhân khác nói:

    - Đúng đúng, nghe nói là tuyệt thế thiên tài ở trong tàng thư các kiếm rất nhiều hàng hai bình thường.

    Hơn mười người đại đạo cảnh bao vây Lục Nguyên vào trong.

    Một tu tiên giả đến từ Đại Ngô quốc tên gọi Ngô Thất nói:

    - Đúng rồi đó.

    Bình thường rất khó gặp vị tuyệt thế thiên tài này.

    Như vậy đi, Lục đại thiên tài, không bằng chúng ta so tài một phen đi.

    Dù ngươi xếp hạng hai trăm nhưng chưa từng thua, đấu với ta một lần, đem điểm của ngươi thua cho ta sao hả?

    Đại Diệp quốc Diệp Thiên nói:

    - Này, Ngô Thất, đừng giành chuyện tốt một mình chứ, để ta làm người thứ nhất đấu cho!

    - Để ta đấu đầu tiên!

    Đại Nguyên quốc Phù Chân Thiết quát:

    - Ai kêu Đại Nguyên quốc chúng ta và Đại Tấn quốc là kẻ thù truyền kiếp!

    - Này, là ta sớm vừa mắt Lục đại tuyệt thế thiên tài nha, cái này ai tới trước là của người đó nha!

    Ngươi nói những người này tại sao phải tranh giành?

    Lúc trước đã nói rồi, hai trăm người tại Việt Lộc Sơn mỗi người có một thứ hạng, mỗi người có số điểm, dựa theo số điểm tính thứ hạng.

    Điểm chia thành hai phần, một phần là khiêu chiến có được xếp hạng, này là có hạn định.

    Người quốc gia khác nhau mỗi tháng tối đa khiêu chiến hai lần, thua mất điểm, thắng được điểm.

    Thứ hai là khiêu chiến kiếm đạo thất, pháp đạo thất, tốc độ thất lấy điểm.

    Mười người quát Lục Nguyên pháp lực không tính mạnh, đều là cỡ đại đạo cảnh nhị tầng.

    Hai trăm người tại Việt Lộc Sơn mạnh nhất là đại đạo cảnh ngũ tầng, còn chủ yếu là đại đạo cảnh tam tầng, tứ tầng, có mười người đại đạo cảnh nhị tầng, một người đại đạo cảnh nhất tầng chính là Lục Nguyên.

    Vừa lúc là mười người này!

    Pháp lực yếu ở Việt Lộc Sơn là khó sống, mỗi lần bị người khác khiêu chiến thắng điểm khiến xếp hạng của họ áp chót, vừa lúc ở vị trí từ một trăm chín mươi đến một trăm chín mươi chín, chri trên một mình Lục Nguyên.

    Chúng ở trong hai trăm người Việt Lộc Sơn là đám yếu nhất, bình thường không kiếm được điểm, kiếm đạo thất, pháp đạo thất, tốc độ thất thì quá khó.

    May là giờ đụng phải Lục Nguyên.

    Lục Nguyên xếp hạng hai trăm, người duy nhất pháp lực đại đạo cảnh nhất tầng.

    Quả hồng thì phải chọn mềm mà bóp.

    Không chút nghi ngờ, Lục Nguyên trở thành quả hồng mềm nhất, khiến đám người chen chúc nhau đòi lấy điểm từ người Lục Nguyên.

    Cơ hội tốt khó gặp, thời cơ hiếm coi kiếm điểm rốt cuộc đến rồi.

    Đối với những người này, Lục Nguyên chính là điểm xếp hạng đưa lên cửa!

    Đối với những người này thì chính là đưa lên cửafsố điểm bài danh.

    Mà Lục Nguyên vừa mới bắt đầu có số điểm cao nhất, nếu thua một trận thì điểm giảm một ít, tức là nói người thứ nhất đấu với hắn có thể kiếm được nhiều điểm, càng về sau đấu với hắn thì sẽ kiếm điểm ít hơn rất nhiều, những lý do đó làm đám người kêu gào muốn là kẻ đầu tiên đấu cùng hắn.

    Lục Nguyên nghe đám người nói, đã hiểu đầu đuôi, cười lạnh một tiếng.

    Mình luyện kiếm hơn bốn tháng bị đám người xem là quả hồng bóp trong tay, thật buồn cười.

    Tay Lục Nguyên ấn trên chuôi kiếm, nói:

    - Kỳ thực mấy người các ngươi không cần tranh, hai, ba, bốn, năm…chín, mười, tổng cộng mười người đúng không?

    Như vậy đi, mười người các ngươi cùng lên đi, dù sao chỉ là đám sâu mọt mà thôi.

    Trong đó một tu tiên giả nói:

    - Ha ha, hắn dám nói muốn khiêu chiến mười người chúng ta kìa!

    Một tu tiên giả khác nói:

    - Đúng là không biết sống chết.

    - Các ngươi đó, đừng quên vị này chính là tuyệt thế thiên tài nhé.

    Một tu tiên giả nhấn mạnh bốn chữ tuyệt thế thiên tài, giọng điệu quái dị.

    Một tu tiên giả cất tiếng cười to nói:

    - Đúng đúng, tuyệt thế thiên tài, tuyệt thế thiên tài xếp hạng thứ hai trăm.

    Trong mười tu tiên giả cũng có kẻ cảm giác không thích hợp, nhưng nghĩ rằng mười tu tiên giả đại đạo cảnh nhị tầng đối phó một tu tiên giả đại đạo cảnh nhất tầng làm sao cũng không thua được.

    Mười tu tiên giả này đánh ra tuyệt học của riêng mình.

    Tuyệt học mỗi người đều khác nhau.

    Ví dụ cái vị Đại Việt quốc, gã học là Nhẫn Nhục kiếm pháp.

    Tại Đại Việt quốc có tứ đại tông, một là Bạch Viên Tông, hai là Việt Nữ Tông, đã từng giới thiệu hai phái này rồi.

    Còn có hai đại tông, một là Việt Vương Tông, Việt Vương Tông nổi danh Nhẫn Nhục kiếm pháp.

    Nghe nói năm đó Việt Vương chịu nhục nhã, phục hưng Việt quốc, đánh bại Ngô quốc, sáng lập ra Nhẫn Nhục kiếm pháp này.

    Trong Việt Vương Tông còn có Ngọa Lương kiếm pháp, Thường Đảm kiếm pháp, đều là cấp kiếm pháp trấn phái.

    Một khi gã đánh ra Nhẫn Nhục kiếm pháp thì kiếm ý liên miên bất tận, như là bị Lục Nguyên sỉ nhục vô cùng, muốn trút hết những nhục nhã đó ra.

    Nhẫn nhục thâu sinh!

    Nhẫn nhục phụ trọng!

    Còn vị Đại Ngô quốc thì đánh ra Tiên Thi kiếm pháp.

    Đại Tần quốc cũng có vài tông, trong đó một tông phái là Ngũ Môn, gọi là Ngũ Môn Tiên Môn, chính là năm đó Ngũ Tử Tư sáng chế ra.

    Chương 561-562: Tiên Thi kiếm pháp

    Đồn rằng năm đó Ngũ Tử Tư vì báo thù, luyện thành bộ Tiên Thi kiếm pháp, Tiên Thi kiếm pháp này cực kỳ đáng sợ.

    Bây giờ người Đại Tần quốc đang đánh ra Tiên Thi kiếm pháp, chỉ thấy vô tận kiếm ảnh tấn công Lục Nguyên, như mang theo lệ khí từ sâu dưới địa ngục.

    Có bao nhiêu hận hóa vào trong Tiên Thi kiếm pháp.

    Như muốn đem Lục Nguyên thành cái xác để lăng trì.

    Âm khí cửu u, hận khí chư thiên, hóa thành một roi lại một roi.

    Người Đại Diệp quốc thì dùng tuyệt học của Đại Diệp quốc…Hảo Long kiếm pháp.

    Chỗ Đại Diệp quốc từng có một người họ Diệp, lúc còn trẻ không có pháp lực rất thích rồng, ở trên cột đá, vách tường khắc đầy rồng, cuối cùng dẫn đến rồng thật giáng xuống.

    Kết quả thanh niên họ Diệp bị rồng thật hù lẩn trốn, cho nên con rồng rời đi.

    Sau khi rồng đi, thanh niên họ Diệp phát hiện mình chỉ bị hù trong thoáng chốc, mình thật sự thích rồng.

    Vì gặp lại rồng thật mà gã bước trên đường tu tiên.

    Vị thanh niên họ Diệp này tài năng xuất sắc, có thể xưng là siêu cấp thiên tài, tự sáng chế môn phái gọi là Hảo Long tiên môn.

    Thanh niên họ Diệp này bị người đời sau gọi là Diệp Công.

    Cùng lúc đó, thanh niên họ Diệp sáng chế ra các loại tâm pháp, kiếm pháp, trong đó có Hảo Long kiếm pháp.

    Hảo Long kiếm pháp một khi múa thì như rồng thật bay lượn, có vài phần giống với kiếm thuật một đầu long.

    Tu tiên giả Mộ Dung quốc đánh ra Nam Sơn kiếm pháp.

    Mộ Dung quốc có rất nhiều thủy tổ, trong đó có một tên gọi là Mộ Dung Xung.

    Vị Mộ Dung Xung này là mỹ nam tử, nhưng khi đó bị một hào hùng cường gian, ngươi nói đàn ông cưỡng hiếp đàn ông đã là buồn nôn muốn chết, cố tình vị này hào hùng này đồng thời hiếp cả Mộ Dung Xung và tỷ tỷ của gã, điều này khiến người không thể chịu đựng được.

    Mộ Dung Xung nhớ kỹ đoạn thời gian nhục nhã đó, sau này có cơ hội đụng phải tàn thiên Hoa Chân Giải, từ đó thần công đại thành, sáng chế ra một bộ yêu ma quỷ mị Nam Sơn kiếm pháp.

    Thải cúc đông ly hạ, du nhiên kiến nam sơn.

    Một khi thi triển Nam Sơn kiếm pháp thì bầu trời như nở ra đóa hoa yêu dị đến cực điểm, những đóa này đều là tuyệt mệnh hoa, một khi đụng vào là tiêu đời.

    Còn người Nguyên quốc thì thi triển ra một trong tam đại thánh địa Nguyên quốc Mật Tông Huyết Thủ Ấn.

    Lục Nguyên sớm đã thấy qua chiêu Huyết Thủ Ấn, nhưng chưa từng thấy nó đáng sợ như vậy.

    Huyết Thủ Ấn to lớn trong chớp mắt phong ấn tất cả, trời đất biến thành một mảnh đỏ rực.

    Mười tu tiên giả đại đạo cảnh nhị tầng đều lấy ra bản lĩnh của mình.

    Mỗi người có bản lĩnh riệt, đều không tầm thường.

    Kiếm pháp đầy rẫy, kiếm ý ngập trời tràn đầy từng tấc không gian.

    Đây là tuyệt kỹ các quốc, tuyệt truyền các phái.

    Cùng hướng tới Lục Nguyên, nhất định phải trọng thương hắn, hắn dám không biết sống chết một mình khiêu chiến mười người, còn dám mắng mười bọn họ là mười con sâu mọt.

    Không thể nhẫn nhịn!

    Kiếm pháp cũng khá đấy chứ, Lục Nguyên tâm động.

    Trời sinh hắn thích kiếm pháp nhưng tại Tấn quốc đều thấy hết kiếm pháp rồi, đại khái đánh giá ra vài phần tinh túy trong đó, mất đi cảm giác mới mẻ.

    Bây giờ Nhẫn Nhục kiếm pháp, Tiên Thi kiếm pháp, Hảo Long kiếm pháp, Nam Sơn kiếm pháp, vân và vân vân, thật là kiếm pháp vô cùng thú vị.

    Nếu như là bình thường thì e rằng Lục Nguyên sẽ có hứng thú từ từ tiếp chiêu.

    Nhưng mười người này đem hắn trở thành rau để xắt.

    Hắn nhất định phải lấy uy thế sấm sét chấn nhiếp bốn phương.

    Bây giờ hắn không rảnh chơi với bọn họ.

    Dù sao tại Việt Lộc Sơn có hai trăm thượng nhân, đến từ bảy quốc gia, hơn nữa mỗi tháng có hai lần phải tiếp nhận khiêu chiến từ tu tiên giả quốc gia khác, có cơ hội đụng tới những kiếm pháp này. cho nên, không chơi.

    Tay rung, Dưỡng Ngô linh kiếm đã cầm trong tay.

    Kiếm động!

    Một kiếm này vô cùng bạo liệt, chính là lôi kiếm ý.

    Lôi kiếm ý ẩn chứa vô tận lôi hỏa, như cùng thiên địa vang sấm ầm ầm thét gào mạnh đánh vào Tiên Thi kiếm pháp.

    Lôi điện to lớn trúng ngay thân kiếm nhược điểm của Tiên Thi kiếm pháp.

    Sa kiếm ý giơ lên, đầy trời gió cát, nê kiếm ý tan, mọi người rơi vào vũng bùn, đôi chân bị giam cầm trong bùng muốn thoát không dễ.

    Thảo kiếm ý!

    Nê kiếm ý!

    Sa kiếm ý!

    Lôi kiếm ý!

    Nhu kiếm ý!

    Nộ kiếm ý!

    Lục Nguyên mới vừa học xong sáu kiếm ý không ngừng bị vung ra, một là mềm như cỏ, một lát là sấm đánh ầm ầm, lát là bùn cát trộn lẫn.

    Kiếm thuật của Lục Nguyên đã đến tuyệt diệu cực kỳ, chỉ sử dụng sáu loại kiếm ý liền hoàn toàn áp chế đối thủ, không có một chút sức lực đánh trả.

    Lục Nguyên quát một tiếng:

    - Triệt kiếm!

    Theo tiếng triệt kiếm, nhát kiếm huyền diệu đến cực điểm xẹt qua.

    Theo vệt kiếm, mười tu tiên giả đại đạo cảnh nhị tầng trên cổ tay phải cùng bị Dưỡng Ngô linh kiếm đánh trúng.

    *Keng* một tiếng, Lục Nguyên đã thu kiếm vào vỏ.

    Thắng!

    Rất đơn giản liền thắng.

    Hơn nữa số điểm thêm thật nhiều, giờ xếp hạng của mình là một trăm bảy mươi mốt.

    Mười người này thứ hạng cực kỳ thấp, cho nên dù hắn đánh bại họ chỉ xếp ở một trăm bảy mươi mốt.

    Tuy nhiên Lục Nguyên không thèm để ý, đây chỉ là mới bắt đầu xông lên điểm xếp hạng mà thôi.

    Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh!

    Cực kỳ yên tĩnh!

    Có vài người bên cạnh đứng xem, có cho rằng mười người kia thắng chắc, có cho rằng Lục Nguyên được gọi là tuyệt thế thiên tài e rằng sẽ không đơn giản.

    Nhưng họ tuyệt đối không cho rằng Lục Nguyên nhanh chóng chưa đến mười chiêu đã giải quyết mười người.

    Thật ra mới rồi hắn tối đa chỉ dùng…năm chiêu mà thôi.

    Cái này…

    Huyết Kiếm lão tổ vừa lúc ở trong bầy người, thầm nghĩ Lục Nguyên quả nhiên không đơn giản, năm chiêu đã thắng mười người đại đạo cảnh.

    Lát sau Thiết Mộc Nhĩ đến từ Đại Nguyên quốc cũng nhận được tin tức này.

    - Lục Nguyên, quả nhiên ngươi không đơn giản, đáng tiếc sắp đến ngày cuối cùng tháng thứ tư.

    Tháng này sắp tớiՠthời gian định xếp hạng, tháng sau ngươi sẽ vẫn chỉ có nửa canh giờ nửa cảnh giờ Ngộ Đạo Bảo Các, sẽ không thay đổi.

    Thứ hạng hiện tại của Thiết Mộc Nhĩ là thứ bảy mươi tám.

    Vượt xa Lục Nguyên thứ một trăm bảy mươi mốt.

    Lúc Mộ Dung Thất nhận được tin tức thì chỉ có thể cảm thán Lục Nguyên đúng là không tầm thường, mình không nhìn lầm.

    Việt Nữ Tiểu Thanh không nhận được tin này.

    Mộ Dung Hoàng Phục thì có nhận được tin nhưng gã không thèm chú ý, Lục Nguyên bình thường không đến phiên Mộ Dung Hoàng Phục gã để mắt.

    …………

    Lục Nguyên đã đứng bên ngoài kiếm đạo thất.

    Kiếm đạo thất, pháp đạo thất, tốc độ thất có được điểm có thể vọt xếp hạng.

    Bây giờ Lục Nguyên muốn leo lên thứ hạng thì tất nhiên phải bắt đầu từ chỗ này.

    Kiếm đạo thất xây dựng tại có, rất bình thường, không giống Ngộ Đạo bảo các bảo khí hùng hồn thẳng tận trời.

    Lục Nguyên vèo một tiếng đi vào tầng thứ nhất trong kiếm đạo thất.

    Hắn mới bước vào tầng thứ nhất thì thấy chữ: ‘Thành công tiến vào tầng thứ nhất trong kiếm đạo thất, tiêu chí giả Tấn quốc Lục Nguyên, kiếm đạo thất, pháp đạo thất, tốc độ thất tổng hợp số điểm là không.’

    Số điểm trong kiếm đạo thất có thể đổi đến tổng xếp hạng.

    Cửa thứ nhất là đối phó sáu yêu thú cùng pháp lực, Lục Nguyên sớm đi qua tầng thứ nhất kiếm đạo thất nên rất nhẹ nhàng thông qua.

    Sau khi thành công thông qua, lập tức thấy số điểm của mình đã nhảy lên thứ năm.

    Lại nhìn tổng xếp hạng, bây giờ đã là một trăm sáu mươi chín.

    Đi cửa thứ hai thôi, xem coi cửa thứ hai kiếm đạo thất là tình hình gì.

    Trước mắt hắn xuất hiện một cánh cửa ảo, giờ có thể mở cửa ra rồi.

    Lục Nguyên đẩy ra cánh cửa ảo, tiến vào tầng thứ hai kiếm đạo thất.

    Vừa vào tầng thứ hai kiếm đạo thất chỉ thấy vẫn như không gian ảo kiếm đạo thất tầng thứ nhất, nhưng không gian ảo này rõ ràng lớn hơn rất nhiều, giữa không trung hiện hàng chữ: ‘Cửa này sẽ có hai mươi yêu thú đại đạo cảnh nhất tầng xuất hiện.

    Hai mươi yêu thú cùng pháp lực!

    Tầng thứ hai kiếm đạo thất hóa ra khó khăn như vậy.

    Lục Nguyên bất giác nhớ đến mới rồi ở ngoài kiếm đạo thất thấy trùng kích thứ hạng.

    Lần này thứ hạng chắc chắn sẽ khác trước, cơ bản về sau xông một tầng, cũng đúng, dù gì có ba, bốn tháng thời gian, mọi người đa số tiến bộ, về sau xông một tầng cũng bình thường.

    “Mộ Dung Hoàng Phục, trùng kích kiếm đạo thất tầng thứ năm.”

    “Chung Hạ Minh, trùng kích kiếm đạo thất tầng thứ tư.”

    “Mộ Dung Thất, trùng kích kiếm đạo thất tầng thứ tư.”

    Tầng thứ hai đã khó khăn như vậy, hèn chi người có thể xông qua tầng thứ ba thiếu đến đáng thương.

    Có thể xông lên tầng thứ tư cũng rất hiếm hoi, người trùng kích kiếm đạo thất đến tầng thứ năm thì chỉ mỗi mình Mộ Dung Hoàng Phục.

    Nhưng điều này đối mình không có gì khó khăn cả.

    Hai mươi yêu thú đại đạo cảnh nhất tầng mà thôi.

    Lập tức trong không trung xuất hiện rất nhiều quái thú giống nhau, kim chu, ác điêu, bạch bức, yêu hỏa kỳ, hắc thủy vương xà, vân vân, gồm hai mươi con bao vây Lục Nguyên vào trong.

    Khoảnh khắc những yêu thú cùng công kích.

    Lục Nguyên nở nụ cười.

    Hai mươi yêu thú mà thôi, lại dám khiêu chiến mình, đúng là buồn cười.

    Dưỡng Ngô linh kiếm tùy ý hóa ra, huyễn hóa một chiêu ‘Vân Vụ Vũ Mông Mông’.

    Lục Nguyên đã ở đỉnh cao kiếm vương, tùy tiện sáng chế kiếm chiêu không tệ lắm, thức này cũng là tùy tiện nghĩ ra, kiếm quang như vân như vụ như vũ tỏa ra.

    Khi công kích thì Lục Nguyên đang vắt óc nghĩ ba vấn đề.

    Kỳ thực ba vấn đề là cùng một điểm.

    Kim hoàng kiếm đạo, mộc hoàng kiếm đạo, thổ hoàng kiếm đạo, ba hoàng kiếm đạo này làm sao thành?

    Kiếm ý tích lũy đủ rồi, giờ là vấn đề làm sao trùng kích.

    Chỉ là muốn lĩnh ngộ hoàng kiếm đạo đâu dễ dàng.ó

    Lục Nguyên vừa luyện kiếm vừa suy nghĩ, bởi vì kiếm thuật của hắn quá cao nên dù phân tâm mà vẫn thông qua tầng thứ hai kiếm đạo thất.

    Nếu việc này để rất nhiều người Việt Lộc Sơn bị chắn ngoài tầng thì hai biết thì chắc chắn sẽ hộc máu.

    Giải quyết xong những thứ đó, Lục Nguyên bắt đầu tiến vào tầng thứ ba.

    Cùng lúc đó, đằng trước Ngộ Đạo bảo các tụ tập rất nhiều người.

    Thứ hạng vào mỗi phút mỗi giây đều biến động.

    Nhưng mỗi tháng ngày cuối cùng giờ thân sẽ xác định thứ hạng tháng này, để quyết định thời gian sử dụng Ngộ Đạo bảo các vào tháng sau.

    Bây giờ đã là giờ mùi, cách phút cuối chỉ còn một canh giờ mà thôi.

    Một canh giờ cuối cùng, cơ bản không ai tranh giành điểm nữa.

    Có thể tranh thì một tháng đã tranh xong, giờ đa số người đứng trước Ngộ Đạo bảo các, yên tĩnh chờ phán quyết cuối cùng.

    Đa số người rất bình tĩnh, chỉ có người thứ hạng thứ năm, thứ mười, thứ ba mươi, thứ một trăm là căng thẳng nhất.

    Thứ hạng của họ nếu có thể lao vào năm hàng đầu, mười hàng đầu, ba mươi hàng đầu, một trăm hàng đầu sẽ là đãi ngộ khác nhau.

    Nếu bị chen ra ngoài thì là đãi ngộ cách biệt xa.

    Hạng một trăm và một trăm lẻ một cách chỉ kém một hàng, thời gian dùng Ngộ Đạo bảo các hoàn toàn khác.

    Cho nên bây giờ căng thẳng nhất là những người này.

    Bọn họ không ngừng chú ý thứ hạng lên xuống liên tục, chờ giây phút cuối, giờ thân, quyết định thứ hạng.

    Không khí bất giác nặng nề.

    Lúc này có người nói:

    - A, Lục Nguyên, hắn leo lên nhanh quá, mới rồi còn là một trăm bảy mươi mốt giờ đã là một trăm bốn mươi bảy.

    Tuy nhiên người chú ý Lục Nguyên không nhiều lắm, dù sao hắn chỉ mới xếp ở một trăm bốn mươi bảy thôi, giờ chỉ còn một canh giờ, hắn không khả năng trong một canh giờ đoạt vị trí một trăm hàng đầu.

    ….

    Lục Nguyên tiến vào tầng thứ ba kiếm đạo thất, hoàn cảnh giống như tầng thứ nhất, thứ hai.

    Trong không trung cũng ra đoạn văn: ‘Cửa này sẽ xuất hiện một đối thủ đại đạo cảnh nhị tầng, đối thủ sẽ có kiếm pháp không tệ.’

    Hóa ra là vậy!

    Đối thủ lần này sẽ phải đối địch vượt một tầng tiểu cảnh giới.

    Tại tu tiên giới đa số người đều không thể vượt một cấp thắng địch, trong Việt Lộc Sơn có một số đối thủ có thể làm được nhưng cực kỳ ít.

    Trước khi Lục Nguyên tiến vào kiếm đạo thất nhìn thứ hạng, người có thể xông lên kiếm đạo thất tầng thứ tư vô cùng ít ỏi, chưa đến mười người.

    Đối thủ đã hiện hình giữa không trung, đây là một đối thủ mặc đạo bào, mặt mũi cực kỳ bình thường, hiển nhiên là dùng pháp thuật quái lạ nào đó mô phỏng ra.

    Tay Lục Nguyên nhoáng lên một cái, Dưỡng Ngô linh kiếm đã nằm trong tay đâm hướng đối thủ.

    Khi đấu cùng đối thủ thì Lục Nguyên vẫn đang suy nghĩ kim hoàng kiếm đạo, mộc hoàng kiếm đạo, thổ hoàng kiếm đạo, ba hoàng kiếm đạo này rốt cuộc làm sao luyện đây?

    Không đúng, mình quá phân tâm, cùng lúc suy nghĩ làm luyện ba hoàng kiếm đạo, chỉ chuyên tâm nghĩ kim hoàng kiếm đạo mà thôi.

    Kiếm ý kim hệ: kim kiếm ý, khoái kiếm ý, chậm kiếm ý, thu kiếm ý, ưu kiếm ý, túc kiếm ý, sáu kiếm ý không ngừng hiển hiện.

    Dường như mình tìm được cảm giác rồi, kim, vật sắc bén nhất thiên hạ, vậy kim hoàng thì sao?

    Khi hắn lờ mờ nắm bắt được cảm giác thì phát hiện bất giác đã đánh ngã đối thủ đại đạo cảnh nhị tầng.

    Địch thủ nhược như vậy à, thế mà bị đánh bại rồi, Lục Nguyên nhún vai.

    Trước mặt hắn lại hiện ra cửa ảo, đi qua cửa này là có thể tiến vào kiếm đạo thất tầng thứ tư.

    Giờ phút này, cùng là ở Ngộ Đạo bảo các.

    Rất nhiều thượng nhân đại đạo cảnh tụ tập tại đây, cách giờ thân ngày càng gần, họ thỉnh thoảng chú ý xếp hạng.

    Có một người bỗng nói:

    - Ủa, Lục Nguyên đó lại tăng lên rồi.

    Một trăm bốn mươi bảy tăng lên một trăm mười ba.

    Lời này hù tu tiên giả vị trí một trăm nhảy dựng.

    Một trăm mười ba cách một trăm đã không xa, họ cảm thấy đối thủ cũ đã đủ áp lực rồi, giờ lại xuất hiện một người, trong thời gian ngắn từ một trăm bảy mươi mốt leo tuốt lên một trăm bốn mươi bảy, giờ lập tức nhảy lên một trăm mười ba.

    Cái này…

    - Chắc chắn là có người đang kiếm điểm.

    - Đúng thế, chắc chắn là mấy người Tấn quốc đang kiếm điểm, cố ý thua Lục Nguyên để hắn tăng điểm.

    Loại khiêu chiến nhau thế này đích thực có thể kiếm điểm, nhưng điều kiện là những người khác phải giảm điểm, hơn nữa một khi phát hiện sẽ bị phạt nặng, đây là quy định của Việt Lộc Sơn.

    Lục Nguyên chớp mắt nhảy lên nhiều thứ hạng như thế tất nhiên khiến người thấy kỳ rồi.

    Lục Nguyên ngươi bốn tháng trước luôn xếp hạng chót, giờ là tháng thứ năm, ban đầu cũng là xếp chót, giờ bỗng nhiên cuồng tăng điểm, làm gì có chuyện đó, sao khiến người không nghi ngờ được?

    Bây giờ cách giờ thân còn có một khoảng cách, mọi người lập tức đi phản ứng.

    Sự việc này các tông sư Việt Lộc Sơn rất chú trọng, lập tức Bạch Viên tông sư Viên Bất Phàm dẫn người đi điều tra.

    Mọi người chờ Lục Nguyên vì kiếm điểm mà bị xử phạt, đám Thiết Mộc Nhĩ chờ xem kịch vui.

    Chương 563-564: Trùng kích Kiếm đạo thất

    Chốc lát sau Viên Bất Phàm trở về nói:

    - Mới rồi đã điều tra ra, Lục Nguyên Tấn quốc có không kiếm điểm, bây giờ hắn đang trùng kích kiếm đạo thất, đã trùng kích qua tầng thứ ba kiếm đạo thất, giờ đang tấn công kiếm đạo thất tầng thứ tư.

    Nghe vậy người có mặt đều chấn động.

    Kiếm đạo thất tầng thứ ba!

    Đối thủ cửa này vượt qua một tiểu cảnh giới của mình, hơn nữa kiếm pháp của đối thủ không yếu, loại này cực kỳ khó đối phó, nguyên Việt Lộc Sơn hai trăm thượng nhân có thể vượt qua kiếm đạo thất tầng thứ ba tiến vào tầng thứ tư tối đa chưa đến mười người.

    Mười người này ai cũng là tinh anh trong tinh anh hai trăm người Việt Lộc Sơn.

    Bây giờ Lục Nguyên lại có thể thắng đối thủ kiếm đạo thất tầng thứ ba, trùng kích đến kiếm đạo thất tầng thứ tư.

    Quá mạnh!

    Vốn có tin đồn Lục Nguyên nổi danh tuyệt thế thiên tài, họ cho rằng chỉ là đồn bậy, bây giờ xem ra truyền thuyết này không phải giả, pháp lực của hắn yếu chút nhưng kiếm thuật đích thực rất giỏi, đám người thầm nghĩ.

    Nếu họ biết Lục Nguyê dưới tình huống phân tâm mà thông qua kiếm đạo thất tầng thứ ba tiến vào tầng thứ tư thì e rằng càng thêm kinh ngạc không nói nên lời.

    Cùng lúc đó, người xếp hạng một trăm triệt để yên lòng.

    Lục Nguyên không phải kiếm điểm, thế thì số điểm của hắn sẽ chỉ cao như thế thôi.

    Tiếp theo kiếm đạo thất tầng thứ tư cực kỳ khó khăn, cho đến nay chỉ một mình Mộ Dung Hoàng Phục là có thể thông qua, không còn ai khác làm được.

    Lục Nguyên sẽ dừng bước tại kiếm đạo thất tầng thứ tư thôi, không khả năng tiến vào kiếm đạo thất tầng thứ năm, số điểm của hắn chỉ lên đến đây thôi, không khả năng tiến nữa.

    Ít đi một đối thủ đáng sợ, xem ra giữ được thứ hạng rồi.

    Tu tiên giả thứ một trăm, thứ chín mươi chín, thứ chín mươi tám đều thở phào nhẹ nhõm, yên tâm.

    Mọi người lập tức bắt đầu tập trung tinh thần chờ giờ thân đến.

    Giờ thân ngày càng gần.

    ……….

    Kỳ thực trong lúc đám người cho rằng có thể yên tâm thì Lục Nguyên đối mặt địch thủ kiếm đạo thất tầng thứ tư chiếm hết ưu thế.

    Đối thủ kiếm đạo thất tầng thứ tư là tám đại đạo cảnh nhị tầng.

    Tức là nói cùng lúc khiêu chiến tám người pháp lực thắng mình một bậc, loại khiêu chiến này đúng là rất khó khăn.

    Mộ Dung Hoàng Phục có thể làm được điều này cũng khá giỏi, không thể xem thường.

    Thứ hạng dường như lập tức lại bị thay đổi.

    Rốt cuộc có thể tiến vào kiếm đạo thất tầng thứ năm.

    Sau khi Lục Nguyên đánh bại đối thủ kiếm đạo thất tầng thứ tư rồi, hắn chậm rãi đẩy ra cánh cửa lớn vừa xuất hiện.

    Hắn bước vào kiếm đạo thất tầng thứ năm, không trung xuất hiện một hàng chữ: ‘Lập tức đi ra đối thủ đại đạo cảnh đệ tam tầng, có thể lựa chọn bảy quốc gia Đại Việt quốc, đại ngô quốc, Mộ Dung quốc, Đại Tần quốc, đại nguyên quốc, Đại Tấn quốc.

    Lựa chọn quốc gia nào thì sẽ là kiếm pháp của nước đó.’

    Còn có thể lựa chọn như vậy?

    Kiếm đạo thất tầng thứ năm khó khăn khá cao, phải vượt hai tầng khiêu chiến đối thủ.

    Hiện nay tại Việt Lộc Sơn, bao gồm Mộ Dung Hoàng Phục nổi tiếng mạnh nhất đều thua tại cửa này.

    Mộ Dung Hoàng Phục ở trạng thái đỉnh cao nhất chỉ có thể khiêu chiến đối thủ vượt một tiểu cảnh giới mà thôi.

    Trong đại đạo cảnh, Lục Nguyên không vượt hai tầng khiêu chiến đối thủ, đây là lần đầu tiên, tạm thời thử một lần đi.

    Lúc này nếu phải lựa chọn đối thủ thì lựa Tấn quốc là tiện nhất, dù sao Lục Nguyên hiểu Tấn quốc.

    Nhưng Lục Nguyên càng thấy hứng thú với kiếm thuật hơn.

    Hiếm khi được tiếp xúc kiếm pháp của quốc gia khác, giờ có cơ hội sao mà bỏ qua nó lựa chọn Tấn quốc chứ?

    Hắn ngẫm nghĩ, chọn đối thủ là Đại Ngô quốc.

    Mới vừa chọn xong thì xuất hiện một ông lão mặc đạo bào xám diện mạo bình thường.

    Ông lão áo xám vừa ra tay, đánh không phải Tiên Thi kiếm pháp mà là loại cảm.

    Kiếm pháp này nhanh đến cực hạn, Lục Nguyên suýt không kịp phản ứng, đầu óc hoàn toàn không theo kịp phản xạ thân thể đã tự động tránh né, nhưng vẫn bị đâm trúng vai phải, pháp lực khổng lồ ập vào trong thân thể.

    Thật là khó chịu!

    Đây là pháp lực hùng hậu của đại đạo cảnh tam tầng!

    Mình không thể chịu đựng được!

    Đối thủ thật đáng sợ.

    Ông lão áo xám lại ra một thức kiếm pháp, cái này không tính nhanh nhưng như có hỏa thần to lớn ở trong kiếm của lão.

    Lão một kiếm đánh ra tựa hỏa thần giáng trần, Lục Nguyên chỉ thấy toàn thân bị vây trong lửa hừng hực.

    Lục Nguyên lập tức vung kiếm chém ra thủy hoàng kiếm đạo.

    Dùng nước khắc lửa!

    Thủy hoàng và hỏa thần ở trên không trung vô cùng kịch liệt va chạm!

    Va chạm ba giây sau Lục Nguyên bộp một tiếng bị đẩy lùi, nhưng hắn đã vững vụng.

    Trước kia chưa từng đánh với đại đạo cảnh tam tầng, hắn không biết mình có thể giống trường sinh kỳ vượt hai tầng thắng địch không, giờ đấu với ông lão áo xám đại đạo cảnh tam tầng, hắn phát hiện dù mình tạm thời rơi vào thế yếu nhưng có sức đánh lại.

    Trận chiến này kéo dài thì mình thắng chắc rồi.

    Không biết đây là kiếm pháp gì nữa!

    Thức thứ nhất nhanh như gió, thức thứ hai thế như hỏa.

    Lục Nguyên chưa kịp phản ứng thì sấm sét to lớn đánh đến, thế tới cực nhanh không cho hắn kịp phản ứng.

    Lục Nguyên động, xuất ra Trấn Nhạc linh kiếm, lại là một chiêu lôi kiếm ý va chạm với sấm sét to lớn.

    Chớp mắt vô số tia chớp ở trên không trung giao nhau, lấp đầy cả không gian.

    Lục Nguyên rất tò mò đây là loại kiếm pháp gì.

    Bộ kiếm pháp kia thực ra có tên là Tôn Tử kiếm pháp!

    Tại Đại Tần quốc từng có hai đại tông sư, một là Ngũ Tử Tư sáng lập ra Ngũ Môn, sáng tạo Tiên Thi kiếm pháp.

    Còn có một người là Tôn Vũ, sáng lập Tôn Tử binh pháp.

    Bộ kiếm pháp kia chính là Tôn Tử kiếm pháp.

    Bộ Tôn Tử kiếm pháp so với Tiên Thi kiếm pháp càng thêm đáng sợ, là chân chính cấp kiếm pháp trấn thế.

    Mới rồi nhanh như gió, xâm lược như lửa, động như lôi chấn, ba chiêu tuyệt học kiếm pháp.

    Ông lão áo xám lại dùng một kích thượng binh phạt mưu, kích kia có chút giống công kích tâm linh, lại hơi giống nhờ thế tthiên địa mà tấn công.

    Bây giờ Lục Nguyên tập trung tất cả tinh thần, bắt đầu tấn công.

    Thủy hoàng kiếm đạo, hỏa hoàng kiếm đạo, kiếm thuật một đầu long, thậm chí là kiếm đạo luân hồi đều dùng.

    Từng thức tuyệt kỹ xuất hiện trong tay Lục Nguyên.

    Lục Nguyên và ông lão áo xám đã đánh đến trăm chiêu, trong thời gian này hai người đánh ra tuyệt học.

    Ông lão áo xám có tuyệt học của lão, bộ kiếm pháp trấn thế Tôn Tử kiếm pháp không ngừng thi triển, tuy chưa được hoàn toàn tinh túy nhưng cũng rất đáng sợ.

    Lục Nguyên đụng tới kiếm pháp đẳng cấp như vậy thì sung sướng như uống mỹ tửu đỉnh cao nhất thiên hạ.

    *Oành!*

    Tiếng nổ to lớn, ông lão áo xám rốt cuộc ngã xuống đất!

    Lục Nguyên thở ra một hơi.

    Quả nhiên bây giờ mình đã có thể đánh ngã đối thủ đại đạo cảnh tam tầng, tức lại nói mình ở đại đạo cảnh có thể vượt hai tầng cảnh giới khiêu chiến đối thủ.

    Tuy nhiên, bây giờ mình muốn vượt hai tầng cảnh giới đánh thắng đối thủ thì rất khó khăn.

    Ví dụ lần này mình đánh gian nan như thế, dùng mấy trăm chiêu mới thắng được.

    Nếu cùng đến hai đối thủ đại đạo cảnh tam tầng thì mình lập tức tiêu đời.

    Muốn nhẹ nhàng thắng đối thủ đại đạo cảnh tam tầng, hơn nữa cùng lúc thắng mấy tên thì cách đơn giản nhất chỉ có một…đến cảnh giới kiếm hoàng.

    Một khi tới cảnh giới kiếm hoàng, muốn thực hiện được không khó.

    Dù sao tu tiên giả bình thường phải tới hỗn động cảnh hoặc cảnh giới càng cao mới đến được cảnh giới kiếm hoàng.

    Bất giác hắn tăng thêm phần khát vọng với cảnh giới kiếm hoàng.

    Kiếm hoàng kiếm hoàng, vua trong kiếm.

    Đây là loại khiến người ghen tỵ cỡ nào chứ!

    Đằng trước xuất hiện cảnh cửa ảo, hiển nhiên đi thông kiếm đạo thất tầng thứ sáu.

    Kiếm đạo thất tầng thứ sáu, dựa theo bình thường rất có thể là tám đối thủ đại đạo cảnh tam tầng, mình tuyệt đối đấu không lại.

    Tuy nhiên, đi thử xem cũng tốt, dù sao mình thua trong kiếm đạo thất không phải chuyện gì lớn, cảm nhận xem tám đại đạo cảnh tam tầng là thế nào.

    Kỳ thực Lục Nguyên đã quên, hắn sáng tạo một kỳ tích.

    Vốn Mộ Dung Hoàng Phục chỉ trùng kích đến kiếm đạo thất tầng thứ năm, cửa này vẫn luôn không thông, không cách nào đi tới.

    Bây giờ Lục Nguyên trùng kích kiếm đạo thất tầng thứ năm, đến tầng thứ sáu!

    Kỳ tích xảy ra!

    Lúc này cách giờ thân đã vô cùng gần.

    ………

    Thời gian trở lại khi Lục Nguyên mới xông qua kiếm đạo thất tầng thứ ba, trùng kích kiếm đạo thất tầng thứ tư.

    Mọi người đều chờ trước Ngộ Đạo bảo các, chú ý nguyên bảng thứ hạng.

    Bây giờ thứ hạng cơ bản đã định, không có biến đổi, nhìn cách giờ thân chỉ có ba nén hương, người xếp ở hạng năm, hạng mười, hạng ba mươi, hạng một trăm đều thở ra hơi dài.

    Xem ra lần này có thể giữ vị trí rồi.

    Tháng sau có càng nhiều thời gian tiến vào Ngộ Đạo bảo các.

    Họ mới thở ra thì chớp mắt đó, thứ hạng biến đổi lớn.

    Lục Nguyên mới rồi vẫn là một trăm mười ba nay thứ hạng đã xông đến thứ chín mươi hai!

    Sao có thể!

    Muốn từ một mười ba xông lên chín mươi hai, điều này cần số điểm rất nhiều.

    Lục Nguyên làm sao xông lên?

    Lần này không biết có bao nhiêu người chưa kịp phản ứng, nghi ngờ có phải là danh sách Ngộ Đạo bảo các xảy ra vấn đề không.

    Nhưng ngẫm nghĩ thì thứ hạng trước Ngộ Đạo bảo các sẽ không xảy ra vấn đề mới đúng.

    Vậy thì vì sao?

    Mới rồi nghi ngờ Lục Nguyên kiếm điểm, bây giờ chứng thực là không có, còn nói hắn ở trong kiếm đạo thất, mà kiếm đạo thất muốn tăng thứ hạng thì chỉ có nước trùng kích càng tới trước.

    Tức là nói Lục Nguyên xông lên kiếm đạo thất tầng thứ tư, trùng kích vào kiếm đạo thất tầng thứ năm rồi?

    Cái này, coi như là Chung Hạ Minh, Mộ Dung Thất đều không trùng kích kiếm đạo thất tầng thứ tư, chỉ có một mình Mộ Dung Hoàng Phục một người thành công xông qua.

    Không lẽ Lục Nguyên cũng làm được điều này?

    Thật khiến người không thể tin nổi.

    Bây giờ người đau khổ nhất là hạng thứ một trăm.

    Vốn tưởng cách giờ thân chỉ ba nén hương, cơ bản ổn định rồi, tháng sau có nhiều thời gian ở trong Ngộ Đạo bảo các, kết quả tốt lắm, Lục Nguyên vùng lên, cứng rắn đá gã rớt xuống một hạng.

    Phút chót còn đá người xuống dưới, không ác như vậy chứ.

    Người hạng thứ một trăm rất muốn khóc.

    ……….

    Giờ thân ngày càng gần.

    Bây giờ chỉ còn một nén hương, vừa lúc Lục Nguyên thông qua kiếm đạo thất tầng thứ năm.

    Hiện tại cơ bản thứ hạng không có biến động gì đi?

    Mọi người tâm tình bình tĩnh lại, một nén hương cuối cùng mà vượt lên là việc cực kỳ hiếm hoi, mọi người yên lòng.

    Tu tiên giả thứ hạng một trăm buồn bực phát đen, xem ra thứ hạng sẽ không xảy ra thay đổi gì nữa.

    - Ủa, Lục Nguyên thứ hạng thứ bảy mươi hai.

    - Cái gì, bảy mươi hai?

    - Gì thế, bây giờ mà còn tăng thứ bậc?

    - Chắc không phải kiếm điểm đi?

    - Chắc không đâu, nhưng nếu không là kiếm điểm thì chứng tỏ Lục Nguyên đã xông qua kiếm đạo thất tầng thứ năm đến tầng thứ sáu.

    - Không khả năng!

    - Đúng vậy, kiếm đạo thất tầng thứ năm khó khăn, coi như Mộ Dung Hoàng Phục đứng hạng nhất cũng không thông qua được, luôn bị kẹt tại đó.

    - Lục Nguyên thông qua tầng thứ năm vào tầng thứ sáu, nói thế nào cũng không tin được.

    Lần này coi như là Bạch Viên tông sư Viên Bất Phàm cũng bị chấn động.

    Lão lập tức chỉ huy người đi điều tra, kết quả điều tra đưa tới thì Viên Bất Phàm nghẹn họng, lão thật sự không tin nổi kết quả này.

    Tuy nhiên, ngẫm nghĩ thì thấy trong đám người, công nhận tuyệt thế thiên tài có hai, một là Mộ Dung Hoàng Phục, một là Lục Nguyên, còn có nửa thiên tài là Việt Nữ Tiểu Thanh.

    Pháp lực của Mộ Dung Hoàng Phục đã trưởng thành, xếp hạng nhất.

    Pháp lực Lục Nguyên chưa định hình, xếp phía sau, luôn chờ phát lực, giờ đã xông lên rồi.

    Dựa vào kiếm thuật lao vào kiếm đạo thất tầng thứ sáu cũng có khả năng!

    Viên Bất Phàm dường như nhìn thấy một tuyệt thế thiên tài đang tỏa ánh sáng, tựa mặt trời mới mọc.

    Nghĩ như thế, Viên Bất Phàm miễn cưỡng chấp nhận kết quả.

    Lão tuyên bố với đám người ầm ĩ:

    - Mới rồi nhận được tin tức, Lục Nguyên đã thông qua kiếm đạo thất tầng thứ năm, tiến vào kiếm đạo thất tầng thứ sáu!

    - Cái gì?

    - Cái gì?

    - Cái gì?

    - Điều này sao có thể!?

    Ai nấy đều kinh kêu, thông qua kiếm đạo thất tầng thứ năm, tiến vào kiếm đạo thất tầng thứ sáu!

    Chiến tích này khiến người làm sao tin nổi.

    Lục Nguyên đi ra khỏi kiếm đạo thất.

    Kiếm đạo thất tầng thứ sáu tăng lên khó khăn rất nhiều, đối thủ chính là tám tu tiên giả đại đạo cảnh tam tầng.

    Trình độ hiện nay của hắn là đối phó một tu tiên giả đại đạo cảnh tam tầng phải đại chiến mấy trăm chiêu mới thắng được, đụng đến cao thủ tinh anh thực sự thì rắc rối.

    Muốn một chọi tám là hoàn toàn không thể.

    Vậy nên trận này xem như thua.

    Lục Nguyên vừa ra khỏi kiếm đạo thất thì bị đám Hồi Phong Thượng Nhân, Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân kéo đi uống trà.

    Lá trà là Thanh Thành trà.

    Thanh Thành lá trà thiên hạ nghe tiếng.

    Trên đỉnh Thanh Thành sơn có một loại Thanh Thành cây trà.

    Loại Thanh Thành cây trà này mỗi năm sinh ra mười cân trà, loại trà này là tốt nhất Tấn quốc, có vị nhẹ nhàng xa xưa, nhưng giá cực kỳ đắt.

    Nếu không là người có quyền thế tại tu tiên giả Tấn quốc thì không khả năng có được một chút.

    Nước là Bạch Hạc tuyền, nhấp một ngụm vào miệng vào thành bạch hạc.

    Nhưng dù trà có tốt hơn, nước suối có tuyệt hơn thì mọi người không đặt bao nhiêu tâm trí vào nó.

    Nguyên Dương Thượng Nhân vỗ tay một cái, nói:

    - Lục Nguyên, lần này ngươi từ một trăm bảy mươi mốt xông lên vị trí bảy mươi hai, trực tiếp vọt chín mươi chín hạng, thật là trấn nhiếp một thời.

    Liệt Dương Thượng Nhân cười ha ha nói:

    - Đúng vậy, Tấn quốc Xích Long tiên môn vu hóa vật thường luôn cho rằng Tấn quốc họ cao hơn Tấn quốc ta một bậc, kể quả lần này trợn tròn mắt rồi.

    Hồi Phong Thượng Nhân mỉm cười, tính tình lão không giống Liệt Dương Thượng Nhân sang sảng.

    Lão nói:

    - Nguyên quốc Thiết Mộc Nhĩ cũng biến sắc mặt khó coi.

    Tử Hà Thượng Nhân vuốt chòm râu hơi dài của mình, nói:

    - Người Mộ Dung quốc cũng bị chấn rồi.

    Mộ Dung quốc là mạnh nhất trong bảy nước chúng ta, có thể tiến vào trăm quốc kiểm tra có đến sáu mươi người nhưng phen này cũng là trợn trắng mắt, không còn bộ dạng vênh váo huênh hoang bình thường nữa.

    Đám người Hoa Sơn nghĩ tới tình hình trước Ngộ Đạo bảo các vừa rồi thì cười sung sướng.

    Chương 565-566: Thứ 72h2>

    Vốn đám Hoa Sơn không phải ai đều ở trước Ngộ Đạo bảo các, ví dụ như Tử Hà Thượng Nhân trước đó đang nghiên cứu pháp thuật.

    Nhưng bởi vì mọi người nghi ngờ Lục Nguyên kiếm điểm nên điều trà, kinh động đám người thế là đều chạy tới Ngộ Đạo bảo các.

    Lúc họ vừa đến Ngộ Đạo bảo các thì tất cả người đang nghi ngờ Lục Nguyên kiếm điểm.

    Kết quả lúc Bạch Viên tông sư Viên Bất Phàm tuyên bố kết quả thì mọi người đều câm nín.

    Cái đó còn chưa tính đã nghiền.

    Sung sướng nhất vẫn là vài giai đoạn.

    Ví dụ Lục Nguyên từ một trăm mười ba lao đến chín mươi hai, khi ấy vị thứ một trăm cực kỳ thống khổ, những người khác cũng hút khí lạnh.

    Tiếp theo là từ chín mươi hai vọt đến bảy mươi hai, mọi người đều không thể tin.

    Nhìn cái loại ánh mắt đó, bốn người Hoa Sơn sung sướng lâng lâng.

    Có nhìn thấy chưa, đây không phải kiếm điểm, đây gọi là thực lực!

    Kiếm thuật thậm chí thắng cả Mộ Dung Hoàng Phục!

    Trước đó tuyệt thế thiên tài Lục Nguyên bị châm biếm, khiến đám người Tấn quốc cảm thấy áp lực rất lớn, trải qua phen này chắc không còn ai chế giễu nữa.

    Uất ức năm tháng ròng bị đè đầu rốt cuộc xả hết.

    Sướng!

    Bình thường Hồi Phong Thượng Nhân còn thích ngâm nga mấy câu thơ biểu đạt mình tài năng văn tiên song tu, nhưng bây giờ chỉ có chữ sướng để hình dung, thơ văn khác đặt vào đều không đủ sung sướng bằng.

    Nguyên Dương Thượng Nhân thì bình thường nhìn Tử Hà Thượng Nhân rất gai mắt, giờ mới phát hiện tử địch Tử Hà Thượng Nhân bây giờ tỏ ra sướng đến chín tầng mây thì thấy vừa mắt hơn, thật là việc lạ.

    Nguyên Dương Thượng Nhân sờ cằm, từ khi nào mình thấy Tử Hà Thượng Nhân vừa mắt nhỉ, nếu mà ném đến kiếm tông thì kẻ tin tưởng chắc chưa đến ba người.

    Liệt Dương Thượng Nhân cười ha hả nói:

    - Các ngươi đó, góc độ chưa đúng đâu.

    Góc độ của ta có thể thấy Mộ Dung Hoàng Phục.

    Lúc Lục sư điệt xếp hạng đến bảy mươi hai thì ta thấy Mộ Dung đại thiên tài biến sắc mặt.

    - Không phải chứ, Mộ Dung đại thiên tài mà cũng biến sắc?

    - Vị tuyệt thế đại thiên tài này đâu thèm để ý đến chúng ta một chút?

    - Bây giờ Mộ Dung tuyệt thế đại thiên tài cũng bị Lục sư điệt hù rồi.

    Hồi Phong Thượng Nhân, Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân, Liệt Dương Thượng Nhân đều sung sướng lạ thường.

    Lục Nguyên cười cười, hạng bảy mươi hai, bây giờ một tháng có thể dùng Ngộ Đạo bảo các hai canh giờ, so với trước nửa canh giờ thì tốt rất nhiều.

    Tuy nhiên, mình muốn truy cầu càng nhiều canh giờ để tu hành, nay chút ít thời gian vẫn không đủ.

    Bên Nguyên Dương Thượng Nhân phục chế một phần thứ hạng tháng năm.

    Thứ hạng lần này, Lục Nguyên nhìn mấy lượt, xem tới xem lui.

    Mộ Dung Hoàng Phục vẫn là xếp hạng nhất.

    Chung Hạ Minh là hạng hai, Mộ Dung Thất hạng ba, không có biến đổi.

    …….

    Vị thứ mười ba, Việt Nữ Tiểu Thanh, hay cho Việt Nữ Tiểu Thanh, xếp hạng lại chen lên trước.

    ……..

    Vị thứ ba mươi sáu, Nguyên Dương Thượng Nhân, thứ hạng hơi thấp.

    Tuy Nguyên Dương Thượng Nhân là người mạnh nhất Tấn quốc, nhưng đây nơi tập hợp thiên tài, thượng nhân đầy đất.

    ………

    Vị thứ bốn mươi lăm, Thiết Mộc Nhĩ.

    Không phải chứ, Thiết Mộc Nhĩ thăng nhanh như vậy?

    Tới hạng bốn mươi lăm.

    Lục Nguyên ngây ra.

    Nguyên Dương Thượng Nhân nói:

    - Thiết Mộc Nhĩ bản thân là linh đồng tông sư cảnh chuyển thể, hơn nữa trải qua ký ức kiếp trước hoàn toàn thức tỉnh nên tiến cảnh khá nhanh.

    Gần đầy hắn đột phá đến đại đạo cảnh tứ tầng, nếu một chọi một thì ta không khả năng thắng được hắn.

    Bây giờ Thiết Mộc Nhĩ có pháp lực đại đạo cảnh tứ tầng, sẽ không yếu hơn Nguyên Dương Thượng Nhân, cộng thêm ký ức, kinh nghiệm cấp tông sư, lão không nắm chắc thắng được Thiết Mộc Nhĩ.

    Lục Nguyên nghe vậy không có phản ứng gì nhiều, Thiết Mộc Nhĩ tăng bậc cũng là bình thường, đâu thể không cho người ta tiến bộ, chỉ mình mình tăng cấp?

    Thời gian tiếp theo Lục Nguyên có đi tốc độ thất, phát hiện tốc độ thất có chia thành vài tầng, xông đến tận cùng vẫn là Mộ Dung Hoàng Phục, trùng kích đến tầng thứ năm.

    Quả nhiên, tuyệt thế thiên tài không gì làm không được, Mộ Dung Hoàng Phục tuyệt thế thiên tài đúng là có tài năng.

    Nghe nói Mộ Dung Hoàng Phục còn được nhiều cô gái theo đuổi, gã có biểu muội đẹp tựa tiên nữ, lai lịch bí ẩn theo đuổi.

    Người thắng cuộc sống chính là Mộ Dung Hoàng Phục.

    Có khi Lục Nguyên nghe tin đồn về những kẻ thắng cuộc đời, cũng thấy hâm mộ ghen tỵ.

    Nhìn thấy không, đây mới chính là đãi ngộ kẻ thắng cuộc đời.

    Thiếu chủ tương lai của Mộ Dung quốc, xuất thân cao quý, có nhiều nữ tu thích, còn có biểu muội đẹp tựa tiên nữ lai lịch bí ẩn, hơn nữa không giống Lục Nguyên chỉ nghiêng về kiếm đạo.

    Nghe nói Mộ Dung Hoàng Phục là thiên tài toàn hệ, kiếm thuật, pháp lực, tốc độ, toàn năng cả.

    So sánh thì hắn xuất thân Tấn quốc đại phái tiểu phong, sư phụ kiếm tiên, lẻ loi một mình, không nữ tu truy đuổi chỉ có kiếm đạo một hệ, cuộc đời thiên tài thế này đúng là khốn khổ.

    Tự giễu xong hắn tập trung tinh thần.

    Lại nói đến tốc độ thất.

    Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân co rằng Lục Nguyên sẽ có chiến tích càng kinh người, kết quả hắn biểu hiện mặt này trung bình, tuy có bạch đế kiếm đạo hỗ trợ nhưng vẻn vẹn đến tầng thứ ba tốc độ thất mà thôi, không thể so với Mộ Dung Hoàng Phục toàn hệ thiên tài.

    Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân đều thấy có chút tiếc nuối.

    Lục Nguyên thì sao?

    Hắn chỉ thấy mình quả nhiên không phải toàn hệ thiên tài, phải chuyên môn tấn công một mới có đường ra, mặt khác, tốc độ thất không hạn chế tu tiên giả bay, bình thường pháp lực càng cao thì tốc độ càng nhanh.

    Hắn có pháp lực đại đạo cảnh nhất tầng có thể bay đến tầng thứ ba tốc độ thất đã là giỏi lắm rồi.

    Con người thôi, không thể yêu cầu quá cao.

    Xong tốc độ thất rồi thứ hạng của Lục Nguyên hơi tăng lên nhưng không nhiều lắm.

    ……….

    Bây giờ Lục Nguyên đang ở trong Ngộ Đạo bảo các, mông ngồi trên không trung, mười ngón hướng lên trời.

    Hừng hực vân khí lượn lờ quanh thân thể.

    Những vân khí trắng xóa lờ mờ hình xà giao xoay quanh người Lục Nguyên, như muốn cuốn hắn thành giao long.

    Vân Long Thập Biến đã luyện thành bát biến, chỉ kém hai biến cuối nên tất nhiên có hiệu quả như vậy.

    Một khi hắn luyện thành chính là hiện ra một con Vân Long.

    Đôi mắt Lục Nguyên nhìn hư không, trong phòng Ngộ Đạo bảo các không ngừng xẹt qua dấu vết trời đất.

    Mình phải luyện thiên địa pháp tắc.

    Kỳ thực cái gọi là thiên địa pháp tắc chính là phong, vân, vụ.

    Chẳng qua trước kia mình lĩnh ngộ thiên địa pháp tắc chỉ có thể dùng vào lúc vung kiếm thì không thể tác dụng vào bản thân.

    Nên nói sao đây, lúc trước mình dùng kiếm có thể sử dụng được, bây giờ muốn khiến toàn thân các nơi đều hiểu, nắm giữ thiên địa pháp tắc thì mới đến được đại đạo cảnh nhị tầng.

    Kiếm ý thứ nhất mình lĩnh ngộ là phong.

    Như vậy thiên địa pháp tắc thứ nhất mình lĩnh ngộ nên chọn phong đi?

    Phong vô thường, vân vô tướng.

    Trước bỏ đi vân, chỉ nghĩ đến phong.

    Phong, nhẹ nhàng trong núi non là gió, tự do trong cõi trời đất cũng là gió.

    Đối với phản chất của phong Lục Nguyên hiểu kha khá, bây giờ chỉ là vấn đề nắm giữ.

    Tay Lục Nguyên ở không khí nhẹ nắm, như muốn duỗi hướng gió nhưng phút cuối luôn thất bại.

    Tuy nhiên, đã có cảm giác.

    Chỉ cần cho hắn một chút thời gian thì chắc chắn có thể nắm giữ thiên địa pháp tắc phong.

    Lục Nguyên thậm chí cảm giác được tối đa mười canh giờ là được, chỉ cần có thể ở trong Ngộ Đạo bảo các mười canh giờ là được, nhưng một tháng tổng cộng chỉ có hai canh giờ mà thôi.

    Lục Nguyên rất là ghen ghét thứ hạng đầu, vừa nghĩ thế thì hắn đã bị đẩy ra khỏi Ngộ Đạo bảo các.

    ………

    Ra khỏi Ngộ Đạo bảo các, Lục Nguyên thẳng đến Bạch Hạc tuyền, chỗ ở hiện nay của hắn là tại đó.

    Kết quả mới quay về Bạch Hạc tuyền thì hắn nghe được một tin tức.

    Tin như sét đánh…Việt Lộc Sơn sắp bắt đầu cử thành thất quốc quốc chiến.

    Quốc chiến!

    Cuộc chiến cả nước!

    Quốc chiến đương nhiên không phải dễ dàng chơi đùa, chiến tranh không phải việc gì tốt.

    Mọi người khó khăn lắm đi lên con đường tu tiên, được đến tuổi thọ mấy trăm năm, ngàn năm, dễ dàng sao?

    Trong cuộc sống không ngừng theo đuổi lực lượng càng cường, tuổi thọ càng dài, đây mới là chân lý trong chân lý.

    Không có việc gì làm chơi trò chiến tranh chẳng phải là rảnh lắm ư?

    Tu tiên, tu là tiêu dao, không phải đổ máu hy sinh.

    Nhưng ngươi có cầu tiêu dao đi chăng nữa, đôi khi sẽ xuất hiện quốc chiến.

    Nguyên nhân lớn xuất hiện ra quốc chiến là vì…tài nguyên!

    Ví dụ ngũ đại tiên môn Tấn quốc và yêu ma dưới đất tại sao đánh nhau?

    Tài nguyên, không có tài nguyên thì tu tiên cái gì?

    Trong tu tiên giới có một câu nói rằng: Cắt đứt tài nguyên của người như cắt đứt đường tu tiên của người ta.

    Câu nói này giống như nhân gian cắt đứt tài nguyên người tựa giết cha mẹ người ta, không kém bao xa.

    Tấn quốc và Nguyên quốc đánh nhau cũng vì tài nguyên.

    Nguyên quốc mảng lớn hoang mạc, tất nhiên là muốn bắc tiến.

    Đường bắc tiến có hai quốc gia, một là Tần quốc, một là Tấn quốc.

    Tần quốc cường đại, Nguyên quốc không dám chọc, kết quả đến lượt Tấn quốc, đây cũng là lý do Tấn quốc cùng Nguyên quốc không ngừng nghỉ chiến tranh.

    Nói đến này ý muốn nói rằng quốc chiến là thứ khá là khủng bố.

    Dưới tình huống bình thường sẽ không xảy ra quốc chiến.

    Việt Lộc Sơn đương nhiên không khả năng chân chính tổ chức một quốc chiến!

    Cái gọi là Việt Lộc Sơn thất quốc quốc chiến nói thẳng ra là như vầy: tại Việt Lộc Sơn mỗi nửa năm tiến hành một lần, hai năm tổng cộng tổ chức năm lần, cái gọi là quốc chiến tức hai trăm người Việt Lộc Sơn đánh nhau.

    Đương nhiên cái này kích thích cảm giác vinh quang quốc gia cho nên thêm danh xưng quốc chiến.

    Huấn luyện tại Việt Lộc Sơn là vì tăng thực lực, cũng để tham gia khảo hạch bách quốc.

    Bình thường đặc huấn không thể tăng quá nhiều sức mạnh, dù sao mọi người thực lực khá cao sâu, tới đại đạo cảnh.

    Có khi cần chút kích thích.

    Giữa hai trăm người chia thành bảy quốc gia đánh, có chút ý vị tranh vinh quang quốc gia, nói không chừng có thể bộc lộ tiềm lực một số người.

    Vì khảo hạch bách quốc, nghĩ hết mọi cách.

    Kết quả là thành bây giờ thất quốc quốc chiến.

    Lần này là quy mô nhỏ, giới hạn chiến tranh giữa hai trăm người Việt Lộc Sơn.

    Tất nhiên ngươi không thể vì đây là quy mô nhỏ mà khinh thường cuộc chiến này.

    Hơn hai trăm người Việt Lộc Sơn đều là một đám tinh anh nhất bên dưới ngàn tuổi của các quốc gia tổ thành, trên ngàn tuổi thì cơ bản có tuổi thọ hai ngàn năm, sống không được lâu, chắc không cần dùng mấy trăm năm là đến phiên nhóm người hiện tại, tiếp theo quốc gia ban quyền to.

    Như vậy thì quốc chiến quy mô nhỏ kỳ thực là người cầm quyền tương lai của các quốc gia đụng độ.

    Loại quốc chiến quy mô nhỏ kỳ thực phản ảnh quốc lực mạnh yếu trong tương lai của các quốc.

    Tại Việt Lộc Sơn, trừ hậu bối Lục Nguyên cực kỳ ngoại lệ ra, những người khác đều nắm quyền lực bản quốc, sớm hiểu khúc khuỷu trong đó.

    Việt Lộc Sơn đi ra thất quốc quốc chiến loại nhỏ, họ hiểu ý nghĩa đại biểu cho nên từ bắt đầu đã chú trọng.

    Lần này sắp đặt tiểu hình quốc chiến khá thú vị.

    Mộ Dung quốc đấu Đại Tần quốc cộng thêm Đại Diệp quốc.

    Mộ Dung quốc là nước mạnh nhất, lần này có sáu mươi người đến.

    Đại Tần quốc thứ hai, có bốn mươi người đến.

    Đại Diệp quốc thì có hai mươi người đến, sắp xếp thế này khá hợp lý, sáu mươi chọi sáu mươi.

    Tuy nhiên tóm lại thì Mộ Dung quốc có ưu thế hơn chút.

    Đại Việt quốc đấu Đại Ngô quốc, sắp xếp thế này thú vị.

    Dù ai cũng biết Việt quốc và Ngô quốc là kẻ thù truyền kiếp, hai nước lần này đối đầu thì có trò hay nhìn.

    Đại Tấn quốc đấu Đại Nguyên quốc, thật là, lại một đôi kẻ thù truyền kiếp đụng độ.

    Sắp đặt định ra như vậy, thời gian bắt đầu là ở không lâu sau.

    Khi tiểu hình thất quốc quốc chiến sắp bắt đầu, kLục Nguyên không có nhiều tâm tình chú ý tiểu hình quốc chiến.

    Hết cách, chủ yếu là hắn cảm thấy hình như mình sắt đột phá đại đạo cảnh nhị tầng thiên địa pháp tắc, cho nên hắn thỉnh thoảng bế quan tĩnh tọa, tìm loại cảm giác này.

    Cảm giác sắp đột phá ngày càng đậm nhưng chậm chạp chưa thấy gì.

    Tiểu hình thất quốc quốc chiến thì đã bắt đầu.

    Địa điểm là Vi Lộc Viên tại Việt Lộc Sơn.

    ………..

    Vi Lộc Viên địa thế bằng phẳng, nghe nói Vi Lộc Viên chính là một trong khu vực săn sắn của hoàng tộc Việt quốc.

    Bây giờ nguyên Việt Lộc Sơn bị bảy quốc trưng dụng, Vi Lộc Viên đương nhiên không ngoại lệ.

    Việt quốc hoàng tộc và Tấn quốc hoàng tộc không giống nhau.

    Việt quốc hoàng tộc là của Việt Vương Tông, không phải con rối như Tấn quốc.

    Đám người hai mươi người Tấn quốc tiến vào Vi Lộc Viên, lần này do Bạch Viên tông sư chủ trì.

    Tuy nhiên, thật đúng dịp, mấy vị tông sư khác ví dụ Tấn quốc Tổ Thiên Thu liền đến, lần này tiểu hình thất quốc quốc chiến kiểm tra thành quả tập huấn nửa năm qua, có không ít người đến xem.

    Lục Nguyên đứng trong hai mươi người Tấn quốc, phát hiện quốc gia khác một trăm tám mươi người cũng lần lượt đến rồi.

    Lần này tiểu hình quốc chiến, không chút nghi ngờ, trận dmq đấu Đại Tần quốc cộng Đại Diệp quốc là đặc sắc nhất, quy mô sáu mươi người đấu sáu mươi người, hơn nữa mười hàng đầu trong hai trăm người đa số ở hai nước Mộ Dung, Đại Tần.

    Vậy nên cuộc chiến chủ chốt này phải đặt phút cuối, không khả năng ở mặt đầu.

    Trước tiên bắt đầu là cuộc chiến Đại Việt quốc cùng Đại Ngô quốc.

    Lục Nguyên đứng bên cạnh xem.

    Mỗi quốc gia đều có hai mươi người ra tay, loại chiến đấu này là hỗn chiến, không phải cái gì đơn độc đấu, cách đánh là hai mươi chọi hai mươi đánh hội đồng.

    Lục Nguyên đứng xem đám người ra tay.

    Đại Việt quốc mấy loại kiếm pháp như nhẫn nHục kiếm pháp, Bạch Viên kiếm pháp, Việt Nữ kiếm pháp, mấy cái đầu đều giới thiệu lai lịch rồi.

    Đại Việt quốc còn có một tông tên là Ẩn Thối Tông.

    Kiếm pháp của Ẩn Thối Tông này khá thú vị, đấu với người thỉnh thoảng thụt lùi nhưng trong lúc lui thì ẩn giấu vô số sát chiêu.

    Người sáng lập ra Ẩn Thối Tông chính là một vị tông sư năm ấy của Việt quốc, Phạm Lãi.

    Nghe nói người này sở trường thoái ẩn, hơn nữa lúc thoải ẩn có vô cùng sát chiêu, đưa đi tình nhân Tây Thi, phản công Đại Ngô quốc, cùng với cuối cùng tránh né Việt Vương Tông, đó đều là chiến tích của y.

    Lại nói đến Bạch Viên kiếm pháp có vài phần lạ, kiếm pháp cực kỳ cổ kính, như từ trong hồng hoang thương mang học được kiếm pháp thê lương.

    Từng chiêu, từng thức, có loại tự nhiên và đại khí rung động lòng người.

    Chương 567-568: Quốc chiến

    Việt Nữ kiếm pháp thì cực kỳ nhẹ nhàng, nếu nói kiếm pháp của Thanh Thành tiên môn là nhẹ nhàng thì Việt Nữ kiếm pháp còn nhẹ hơn gấp mấy lần.

    Đại Tần quốc trào lưu chính là Phù Sai kiếm pháp.

    Phù Sai kiếm pháp khắc chế Nhẫ NHục kiếm pháp, còn có Tiên Thi kiếm pháp, Tôn Võ kiếm pháp đều là loại Lục Nguyên từng trông thấy.

    Lục Nguyên đứng bên cạnh xem say sưa.

    Đám người dùng những kiếm pháp, chiêu thức khá là đặc sắc, khiến hắn luôn bị vây ở cực hạn Tấn quốc kiếm pháp dường như mở ra cánh cửa kiếm đạo, dường như thấy kiếm pháp cách cục hoàn toàn khác trước.

    Có chút khó khăn về kiếm đạo một chốc mở ra.

    Lục Nguyên lờ mờ cảm thấy nếu đến khảo hạch bách quốc, biết được kiếm pháp mấy trăm quốc gia, khi ấy nói không chừng hắn có thể khiến kiếm đạo của bản thân tiến vào một cách cục càng lớn hơn.

    Kiếm đạo như thiên đạo.

    Không kiến thức nhiều, giam cầm trong một gian phòng, một vạn năm cũng không thành kiếm thánh kiếm đạo, kiếm thần kiếm đạo chân chính.

    Hai túc địch Đại Việt quốc và Đại Ngô quốc kỳ thực trình độ trung bình cao hơn Đại Tấn quốcl, Đại Nguyên quốc một chút.

    Tuy nhiên, quốc gia của họ có lãnh đạo xuất sắc.

    Ví dụ Đại Việt quốc Việt Nữ Tiểu Thanh khá giỏi, còn có Việt Tử Phu cũng rất khá.

    Mấy lãnh tụ Đại Ngô quốc cũng rất lợi hại, so sánh thì Đại Nguyên quốc, Đại Tấn quốc về mặt này kém hơn chút.

    Kết quả cuối cùng là Đại Nguyên quốc thắng sít sao.

    ………

    Rốt cuộc đến cuộc chiến Đại Tấn quốc và Đại Nguyên quốc.

    Đại Tấn quốc và Đại Nguyên quốc là túc địch, mỗi bên hai mươi người vào sân.

    Lục Nguyên vào sân, bên tai nghe Thiết Mộc Nhĩ khiêu khích.

    - Lục Nguyên, lát nữa chúng ta so thử, luyện tay.

    Hắn cười cười.

    Hiện tại Thiết Mộc Nhĩ là pháp lực đại đạo cảnh tứ tầng, cộng thêm ký ức kinh nghiệm tông sư cảnh, nếu một chọi một Nguyên Dương Thượng Nhân thì không có áp lực, khả năng thắng khoảng tám phần, càng đừng nói đến đối phó Lục Nguyên, thắng chắc.

    - Thiết Mộc tôn giả, ngươi quá khi dễ vị này rồi.

    - Đúng vậy, Thiết Mộc tôn giả, tiểu bối bình thường sao có thể là đối thủ của tôn giả ngươi?

    Mấy người Đại Nguyên quốc nịnh nọt Thiết Mộc Nhĩ.

    Thân phận của Thiết Mộc Nhĩ khá lạ, theo lý thì gã trẻ tuổi nhưng thân phận kiếp trước lại là tiền bối trong tiền bối, tông sư trong tông sư.

    Kết quả là Đại Nguyên quốc thành thói quen kỳ lạ, xưng hô Thiết Mộc Nhĩ là Thiết Mộc tôn giả.

    - Nếu Thiết Mộc tôn giả thật muốn đối phó tiểu bối Lục Nguyên thì là việc dễ như trở bàn tay thôi.

    - Lấy thực lực của Thiết Mộc tôn giả, e rằng mười chiêu đã đánh tiểu bối Lục Nguyên kêu la thảm thiết.

    Thiết Mộc Nhĩ híp mắt nhìn Lục Nguyên.

    Lúc còn ở luyện thể kỳ gã thua trong tay hắn một lần, giờ lần thứ hai gặp gỡ, gã đánh giá Lục Nguyên, phát hiện hắn ra vẻ thờ ơ không chú ý đến mình, hoàn toàn không nghe lọt tài lời đám người Nguyên quốc nói.

    Thiết Mộc Nhĩ giận dữ, hay cho Lục Nguyên ngươi, lại dám khiêu khích ta như thế, khinh thưởng bản tôn giả như vậy.

    Kiếp trước bản tôn giả chính là đại nhân vật tông sư cảnh!

    Tốt lắm, Lục Nguyên, lần này ngươi nhất định sẽ thua thê thảm, thua thảm thiết, nhất định phải đánh người ói máu không còn mặt mũi.

    Kỳ thực Lục Nguyên không phải cố ý bày ra bộ dáng không nhìn Thiết Mộc Nhĩ, hắn thật sự không chú ý đến.

    Bởi vì lúc này Lục Nguyên mơ hồ cảm giác pháp lực của mình sắp đột phá.

    Đột phá hướng đại đạo cảnh nhị tầng thiên địa pháp tắc.

    Hình như mình có cảm giác đã nắm được gió trong tay.

    Không ngờ luôn mơ đột phá pháp lực là khi bước vào chiến trường tiểu hình thất quốc quốc chiến, đương nhiên hắn bỏ mọi thứ ra sau lưng hết, lấy đột phá pháp lực làm trọng.

    Hơn nữa hắn trực giác cảm thấy lần đột phá này hoàn toàn khác với bất cứ lần đột phá nào trước kia.

    - Lục Nguyên, ta muốn ngươi chết!

    - Ta muốn ngươi triệt để chết đi!

    - Lần này bởi vì quy tắc mà không thể giết ngươi được!

    - Nhưng lần sau khi khảo hạch bách quốc, lúc đó có thể giết người, khi ấy ngươi chắc chắn phải chết!

    Bởi vì Thiết Mộc Nhĩ từng thua dưới tay Lục Nguyên, lại bị hắn phớt lờ, giận như điên, gã thầm rống trong lòng, gã rất tức giận.

    Cuộc chiến hai nước Đại Tấn quốc, Đại Nguyên quốc đã bắt đầu.

    Bốn mươi người từng đôi chém giết.

    Lần này chém giết vốn hai bên nên ở trạng thái cân bằng, nhưng phen này Đại Nguyên quốc ra Thiết Mộc Nhĩ.

    Vị Thiết Mộc tôn giả này rất lợi hại, gã đánh ra Mật Tông vô thượng phật pháp bí kỹ…Đại Uy Đại Đức Thiên Long Bi Chú.

    Đánh ra thì không khí xuất hiện một bàn tay phật to lớn, mặt trên khắc đầy chú văn, ở hư không áp hướng Nguyên Dương Thượng Nhân.

    Nguyên Dương Thượng Nhân lập tức đánh ra Triêu Dương Nhất Khí kiếm pháp, tuy nhiên, Đại Uy Đại Đức Thiên Long Bi Chú vô cùng quái dị, vô tận triêu dương bị hư không phật thủ hút đi, hóa thành phật quang uy lực càng lớn.

    Thiết Mộc Nhĩ không vội đánh bại Lục Nguyên, gã phải đợi đến cuối cùng đánh gục hắn, muốn cho hắn nhìn xem Tấn quốc thua như thế nào.

    Tình thế của Tấn quốc khá là nguy hiểm, thực ra đó không chỉ nhờ vào một mình Thiết Mộc Nhĩ.

    Còn có một người, đó là Huyết Kiếm lão tổ.

    Trước kia đã nói, Huyết Kiếm lão tổ vốn là nội ứng của Nguyên quốc Đại Tuyết Sơn Lạn Đà Tự.

    Nhưng cố tình là tình báo này mọi người chỉ phỏng đoán chứ không cách nào chứng thực.

    Cố tình trung ương thiên triều đến kiểm tra chưa có chứng cứ xác định, vẫn cho rằng Huyết Kiếm lão tổ là người Tấn quốc.

    Huyết Kiếm lão tổ cũng tiến vào khảo hạch bách quốc, thủ đoạn như vậy người Tấn quốc cũng biết, lại vì các loại quy tắc của trung ương thiên triều, minh không thể làm gì được Huyết Kiếm lão tổ, ám chưa có cơ hội.

    Bây giờ Huyết Kiếm lão tổ tại đây, lão không quá rõ ràng giúp Đại Nguyên quốc, bởi vì quy tắc làm lão không khả năng hợp tác với Đại Nguyên quốc.

    Nhưng lão trong bóng tối thầm làm thủ đoạn, ví dụ ‘bất cẩn’ cản đường lui của tu tiên giả Tấn quốc nào đó, đây không là việc gì khó.

    Ví dụ bất cẩn cản tầm mắt tu tiên giả Tấn quốc nào đó.

    Huyết Kiếm lão tổ chơi trò nho nhỏ này không phạm quy tắc, đùa đến xuất thần nhập hóa.

    Nhờ Thiết Mộc Nhĩ và Huyết Kiếm lão tổ, thế cục bên Tấn quốc ngày càng nguy hiểm.

    Hơn nữa cho đến nay Lục Nguyên chưa tham gia chiến đấu, Tấn quốc lại thiếu một người.

    Hiện tại Lục Nguyên đích thực không tham gia chiến đấu, hắn cảm thấy mình sắp đột phá, bận rộn sao có rảnh để ý những chuyện khác.

    Việc xảy ra bên ngoài hắn không thèm quan tâm.

    Phong, sắp bắt được rồi sao?

    Lục Nguyên hư không chộp, như sắp bắt được dấu vết cơn gió.

    Nhưng pháp tắc này trôi qua tay mình.

    Cái này…

    Làm sao để bắt được gió?

    Tay Lục Nguyên liên tục biến đổi mấy lần, trong đó có thủ pháp tích thủy bất lậu, nhưng hắn phát hiện vẫn không bắt được gió.

    Bất đắc dĩ ư?

    Hết cách rồi sao?

    Kỳ thực hắn kẹt ở đại đạo cảnh đệ nhất tầng đã lâu, từ cuộc chiến dưới đất thì đã tới đại đạo cảnh đệ nhất tầng, kết quả kẹt đến bây giờ, tại sao mình chậm chạp không thể đột phá?

    Lục Nguyên rơi vào suy tư, không đúng, không đúng, tại sao không bắt được dấu vết gió chứ?

    Đầu óc xẹt qua tia sáng, Lục Nguyên vỗ đầu, mình sai rồi, sai mười phần mười.

    Mình không nên bắt gió, gió không thể bắt.

    Mình nên biến thành gió.

    Dường như thân thể biến thành luồng gió, bay lên đến nơi cực cao cực xa, bay về phái trời đất.

    Khoảnh khắc vô số bí ẩn thiên địa, thiên địa pháp tắc rót vào đầu Lục Nguyên, hắn phát hiện bản thân biến đổi.

    Thân thể mình đang thay đổi, phát triển hướng đến càng cường càng rắn chắc, có thể lưu trữ càng nhiều pháp lực.

    Nhưng Lục Nguyên phát hiện, thân thể biến đổi thực ra chỉ là kèm theo, chân chính là không gian quanh người mình, trong không gian gió không ngừng vui vẻ thổi, mình bắt đầu khống chế không gian quanh mình.

    Kỳ thực đây chỉ là khởi đầu, nghe nói mặt sau, có đại năng giả có thể mở ra một không gian to lớn.

    Cái gọi là cảnh giới tông sư cảnh sau đại đạo cảnh chính là tu tiên giả lấy năng lực bản thân mở ra hỗn la động thiên, không gian độc lập.

    Bước này rốt cuộc bắt đầu.

    Đại đạo cảnh đệ nhị tầng thiên địa pháp tắc, mình rốt cuộc đến rồi.

    Pháp lực vào lúc này không ngừng tăng lên, pháp lực ngày càng mạnh, ngày càng mạnh, gấp hai rưỡi ban đầu.

    Đỉnh đầu Lục Nguyên đã ngưng kết ra một khối phù chú.

    Phù chú nhẹ nhàng, chính là khi hắn lĩnh ngộ phong thiên địa pháp tắc rồi tụ thành, mặt trên có chữ phong thượng cổ văn tự.

    Chữ cổ do Thương Hiệt tạo ra, một chữ tạo thần sầu quy khóc.

    Thương Hiệt sáng chế ra thượng cổ văn tự chính là chữ trời đất thừa nhận, khác hẳn với chữ sau này.

    Sảng khoái, rốt cuộc đến đại đạo cảnh nhị tầng thiên địa pháp tắc.

    Vì tới một tầng này không biết mình tích góp bao lâu, rốt cuộc bước ra một bước này.

    Trong lòng Lục Nguyên có sung sướng không thể miêu tả, so với uống rượu mạnh ngon nhất còn hơn vài phần.

    Pháp lực tăng mạnh, cảnh giới tăng, đây vốn chính là việc sung sướng lạ thường.

    Nhưng Lục Nguyên cảm giác lúc này thân thể mình có chút biến đổi.

    Mình mới lĩnh ngộ phong thiên địa pháp tắc, mà lúc này trong đầu không ngừng hiện ra đủ loại thiên địa pháp tắc.

    Phút chốc vô số suy nghĩ ập đến, dường như mình có thể biến thành vân, thành vũ vậy.

    Đây là có chuyện gì!?

    Trước thử biến thành mây một lần đi, tìm cảm giác kỳ lạ đó, dường như trong phút chốc biến thành mây.

    Mình bềnh bồng theo gió, đỉnh đầu Lục Nguyên ngưng tụ một phù chú khác, trên phù chú vẫn là thượng cổ văn tự Thương Hiệt tạo ra…một chữ vân cực kỳ uyển chuyển.

    Đây là sao?

    Chỉ cần lĩnh ngộ thiên địa pháp tắc thứ nhất, thiên địa pháp tắc mặt sau sẽ không ngừng ùa vào não ư?

    Có thể không ngừng lĩnh ngộ ư?

    Rất nhiều người quan sát tiểu hình thất quốc quốc chiến, có vài tông sư, trong đó tông sư Tấn quốc Tổ Thiên Thu, tông sư Nguyên quốc Thiên Viên tông sư.

    Hai vị tông sư này một ngồi ở hướng nam, một ngồi phía bắc.

    Mới bắt đầu tình thế Tấn quốc khá là nguy hiểm, Tổ Thiên Thu lạnh lùng nhìn Thiên Viên tông sư.

    - Thì ra người Nguyên quốc thích cách thắng như vậy, đúng là vô sỉ không thể tả.

    Thiên Viên tông sư là người không dễ chọc, cười ha hả, tay chắp hình thập tự, nói:

    - Cách thắng như vậy có gì không được?

    Hai người nói chuyện hiển nhiên là động tác nhỏ của Huyết Kiếm lão tổ, tuy nhiên Thiên Viên tông sư không cần mặt mũi, Tổ Thiên Thu đành bất đắc dĩ.

    Chủ yếu là Huyết Kiếm lão tổ làm động tác nhỏ quá đặc sắc, khiến người bất đắc dĩ.

    Tuy nhiên uất ức này đành đè nén trong lòng.

    Tình hình này xem ra phải thua rồi.

    Lúc này, dường như trên người Lục Nguyên xảy ra biến đổi kinh người.

    Không sai, vô số gió tụ tập lại.

    Gió.

    Lục Nguyên đang trùng kích đại đạo cảnh nhị tầng thiên địa pháp tắc, một khi hắn trùng kích thành công thì nói không chừng có thể thay đổi chiến cuộc, Tổ Thiên Thu thầm nghĩ, nhìn chằm chằm Lục Nguyên.

    Thiên Viên tông sư sớm nghe nói đến chuyện Lục Nguyên vô pháp nên cũng chú ý hắn, đây là kẻ dễ dàng khiến tình thế hỗn loạn, không thể khinh thường.

    Qua chốc lát, đỉnh đầu hắn ngưng tụ ra phù chú thượng cổ văn tự ‘Phong’.

    Quả nhiên, Lục Nguyên tới đại đạo cảnh nhị tầng thiên địa pháp tắc rồi.

    Một khi đến cảnh thiên địa pháp tắc, đại đạo cảnh đệ tam tầng là chư đa pháp tắc.

    Muốn đến đại đạo cảnh đệ tam tầng chư đa pháp tắc kỳ thực cần là mười loại thiên địa pháp tắc, một khi lĩnh ngộ mười thiên địa pháp tắc thì có thể trực tiếp lên đại đạo cảnh đệ tam tầng chư đa pháp tắc.

    Mười thiên địa pháp tắc, nếu là phái trước ngộ bao nhiêu kiếm ý thì có thể tại đây trực tiếp chuyển hoán thành thiên địa pháp tắc, vì đây vốn là cùng căn bản.

    Mười loại thiên địa pháp tắc, nói nhiều không nhiều, nói ít không ít.

    Tựa như kiếm tiên đỉnh cao bình thường biết ba, bốn loại.

    Đại đạo cảnh nhất tầng, nhị tầng thường thì người ta sẽ lên ngũ tầng, lục tầng.

    Chưa đến đại đạo cảnh tam tầng phải nghiêm túc tu mười loại mới có khả năng.

    Vì tu thành mười loại thiên địa pháp tắc không dễ dàng, có một số người tốn rất nhiều thời gian.

    Đương nhiên có một phần thiên tài, bản thân sớm lĩnh ngộ mười loại kiếm ý có thể trực tiếp lên thẳng đại đạo cảnh tam tầng, chẳng qua lại thiên tài này vô cùng hiếm hoi.

    Bây giờ Lục Nguyên đến đại đạo cảnh nhị tầng thiên địa pháp tắc rồi lập tức trên đỉnh đầu tụ phù chú thứ hai, mặt trên có thượng cổ văn tự ‘Vân’.

    Rốt cuộc Lục Nguyên có bao nhiêu kiếm ý, có thể hóa thành bao nhiêu phù chú thiên địa pháp tắc?

    Có hay không mười loại kiếm ý?

    Có thể trực tiếp lên thẳng đại đạo cảnh đệ tam tầng chư đa pháp tắc không?

    Tổ Thiên Thu, Thiên Viên tông sư đều tập trung tinh thần nhìn.

    ……….

    Lúc này trong đầu Lục Nguyên xẹt qua ví dụ liên quan đến đại đạo cảnh đệ tam tầng chư đa pháp tắc.

    Thì ra như thế, chỉ cần lĩnh ngộ một loại thiên địa pháp tắc là kiếm ý sẽ trực tiếp chuyển đổi, chỉ cần có mười loại thiên địa pháp tắc là có thể trực tiếp lên đại đạo cảnh tam tầng.

    Thời cơ tăng vọt của mình đã đến rồi.

    Trong đầu hiện ra sở tư sở tượng về vũ, cùng lúc đó trên trời hơi nước không ngừng tập hợp phía Lục Nguyên.

    Hơi nước vô cùng vô tận lập tức hóa thành phù chú, mặt trên chính là chữ to ‘Vũ’ thượng cổ văn tự.

    Lục Nguyên không khách sáo, lại bắt đầu ngưng tụ tấm phù chú khác.

    Dường như mơ hồ có vô cùng vô tận biển rộng vọt tới người mình, mình cũng biến thành một phần của biển.

    Khi Lục Nguyên lĩnh ngộ như vậy thì trên phù chú bắt đầu xuất hiện chữ ‘Hải’.

    Bốn loại thiên địa pháp tắc, bốn tấm phù chú, cách cảnh giới tăng cao mười loại còn kém sáu cái.

    ‘Phong’, ‘Vân’, ‘Vũ’, bốn tấm phù chú ngưng tụ trên đỉnh đầu Lục Nguyên, biểu thị hắn luyện thành bốn loại thiên địa pháp tắc, cách tăng đại đạo cảnh đệ tam tầng là chư đa pháp tắc chỉ kém sáu loại.

    Lục Nguyên chỉ thấy trong đầu mình xẹt qua vô số thiên địa pháp tắc.

    Thử một lần ám, bầu trời bỗng đột biến, vô số mây đen tụ tập đỉnh đầu Lục Nguyên.

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy tay như nắm được thùy mộ ý.

    Tay chộp hướng hư không, lập tức một tấm phù chú mới xuất hiện trên đỉnh đầu Lục Nguyên, mặt trên có thượng cổ văn tự to ‘Mộ’.

    Tấm thứ năm.

    Lại thử tuyết, bầu tời thời tiết biến đổi, dường như vô cùng vô tận thì vô số tuyết rơi xuống.

    Tuyết nhẹ nhàng lất phất rơi, Lục Nguyên giơ tay muốn cầm bông tuyết trong tay, cái nắm này là nắm lấy trong thiên địa tuyết thiên địa pháp tắc.

    Trên đỉnh đầu hắn phong vân khắp nơi tụ tập hóa thành phù chú mới ‘Tuyết’.

    Chương 569-570: Một lúc đột phá hai tầng

    Cùng tuyết ngưng tụ trên đầu Lục Nguyên còn có ‘Băng’, lát sau là ‘Hồ’.

    Đầu óc Lục Nguyên không ngừng, toàn thân pháp lực không ngừng di chuyển.

    Hắn cảm thấy trong đầu trống rỗng, mênh mông lung lông.

    Đỉnh đầu Lục Nguyên nhanh chóng xuất hiện phù chú mới, phù chú này là… ‘Vụ’.

    Tấm thứ chín.

    Lúc này Lục Nguyên lại bắt đầu ngộ một loại thiên địa pháp tắc mới, tấm này gần như đem vài loại thiên địa pháp tắc trước đó gom thành một thể, dường như muốn bao phủ thật nhiều thủy hệ.

    Tấm này vô cùng huyền diệu, Lục Nguyên cảm nhận nó vô cùng vô tận,

    Rốt cuộc hắn quát dài một tiếng:

    - Thủy!

    Trên đầu hắn xuất hiện tấm phù chú mới… ‘Thủy’.

    Tấm thứ mười.

    Cho đến bây giờ đã có tấm thứ mười.

    Không chút nghi ngờ, hiện nay Lục Nguyên đã một hơi vọt lên đại đạo cảnh tam tầng.

    Hai người Tổ Thiên Thu, Thiên Viên tông sư đều chăm chú nhìn vào Lục Nguyên.

    Thuận lợi đủ mười loại thiên địa pháp tắc, quả nhiên không uổng được gọi là tuyệt thế thiên tài.

    Nhưng vấn đề hiện nay là Lục Nguyên tuyệt thế thiên tài rốt cuộc có bao nhiêu loại thiên địa pháp tắc đâu?

    Đến cửa đại đạo cảnh đệ tam tầng là chư đa pháp tắc, cửa này là học về chư đa pháp tắc.

    Còn đại đạo cảnh tứ tầng thì là pháp tắc quy nhất.

    Cũng tức là trước khi trùng kích đại đạo cảnh đệ tứ tầng, sẽ học càng nhiều pháp tắc, sau này thành tượu đại đạo cảnh đệ tứ tầng biến càng cường đại hơn, tiềm lực càng lớn.

    Có một số người luyện thành mười loại thiên địa pháp tắc thì không tiếp tục luyện thiên địa pháp tắc mới, trực tiếp vọt đến đại đạo cảnh đệ tứ tầng pháp tắc quy nhất, đến lúc ấy chịu thiệt là bản thân họ.

    Loại người luyện thành mười loại thiên địa pháp tắc như thế này muốn xông lên tông sư cảnh chỉ là nằm mơ.

    Cửa này luyện thành càng nhiều thiên địa pháp tắc thì xông lên tông sư cảnh càng đơn giản.

    Tất nhiên đơn giản chỉ là tương đối mà thôi.

    Trên thực tế điều này vẫn khá là khó khăn.

    Tông sư cảnh tông sư cảnh so với đại đạo cảnh còn cao hơn một cấp, bây giờ nhân vật nổi tiếng trong Tấn quốc trừ Yến Thương Thiên năm đó ra không có ai là tông sư cảnh cả.

    Nay phải nhìn xem Lục Nguyên có thể trong phút chốc tụ tập bao nhiêu loại thiên địa pháp tắc.

    Lục Nguyên bình định tất cả suy nghĩ hỗn loạn, bắt đều không ngừng tụ tập thiên địa pháp tắc mới.

    Khi tụ tập đến loại thứ mười ‘Thủy’ thượng cổ phù chú, trên đầu hắn bềnh bồng chữ ‘Rượu’ thượng cổ phù chú thật to, đây cũng là rượu thiên địa pháp tắc mà Lục Nguyên thích nhất.

    Đừng tưởng rằng rượu không có thiên địa pháp tắc, cái gọi là Thiên Nhược không ái rượu, rượu tinh bất tại thiên.

    Địa nhược không ái rượu, địa ứng vô tửu tuyền.

    Thiên địa ký ái rượu, ái rượu không hổ thiên.

    Thiên địa pháp tắc thứ mười.

    Trên đỉnh đầu Lục Nguyên lại có biến đổi mới.

    Vừa nãy cơ bản là thiên địa pháp tắc thủy hệ đều ngưng tụ ra hết, tiếp theo sẽ là ngưng tụ thiên địa pháp tắc hỏa hệ đi?

    Trên đỉnh đầu Lục Nguyên xuất hiện biến đổi vô tận, giờ phút này không khí trên đầu hắn xuất hiện mặt trời mới mọc dâng lên.

    Không, không chỉ là mặt trời lên cao còn có một vòng mặt trời to lớn cực kỳ chói mắt.

    Mặt trời ban trưa giáng xuống, nóng bức đốt cháy bầu trời nóng bỏng, nóng rực, đất thiêu đốt, thậm chí có nơi xuất hiện từng khối dung nham.

    Dung nham nóng cháy đủ thiêu hủy tất cả gào thét ra, những cái này chỉ là ảo cảnh, nhưng đủ chân thật, thật đến khiến người cho rằng là hiện thực.

    Đỉnh đầu Lục Nguyên đang nhanh chóng ngưng tụ ra phù chú mới.

    Thượng cổ phù chú, từng tấm hiện ra, ‘Triêu Dương’, ‘Đại Nhật’, ‘Sí’, ‘Dung Nham’, ‘Hỉ’, ‘Hỏa’, tổng cộng sáu loại hiện ra trên đỉnh đầu Lục Nguyên.

    Tức là nói bây giờ Lục Nguyên đã tụ tập sáu loại thiên địa pháp tắc, gom đ- mười bảy loại.

    Lần này thì có càng nhiều người chú ý đến Lục Nguyên.

    Những người đó đánh nhau tất nhiên hấp dẫn, nhưng so với bây giờ Lục Nguyên xông quan thì kém cực kỳ xa.

    Mới vừa tới đại đạo cảnh nhị tầng thiên địa pháp tắc đã bắt đầu trùng kích đại đạo cảnh tam tầng chư đa pháp tắc, hơn nữa một lần gom tới mười bảy loại thiên địa pháp tắc.

    Trong lịch sử bảy quốc tu tiên giới cũng rất ít xuất hiện người một lần tụ tập đủ mười bảy loại thiên địa pháp tắc.

    Tu tiên giả đại đạo cảnh tam tầng, tứ tầng bình thường đều thầm nghĩ Lục Nguyên này không uổng là tuyệt thế thiên tài, một lúc có đủ mười bảy loại thiên địa pháp tắc.

    Năm đó họ đa số ở lúc đại đạo cảnh nhị tầng có năm, sáu loại thiên địa pháp tắc, sau đó vì gom đủ còn lại bốn, năm loại mà mệt muốn chết, đâu nhẹ nhàng giống như Lục Nguyên chứ.

    Hiện giờ coi như là Mộ Dung Hoàng Phục mặt cũng ngây ra.

    Lúc gã tới cảnh giới này thì một hơi ngưng tụ hai mươi mốt tấm phù chú đã được xưng là tuyệt thế thiên tài, không chút nghi ngờ, hai mươi mốt tấm phù chú vượt qua mười bảy tấm của Lục Nguyên, nhưng vấn đề là bây giờ hắn còn chưa làm xong.

    Hắn vẫn đang tiếp tục ngưng luyện phù chú.

    Trên đỉnh đầu Lục Nguyên xuất hiện ảo cảnh mới.

    Đó là một kim thu thập nguyệt, thiên địa túc sát, giữa trời đất kim quang chủ sát, thu ý chủ thu, trong vô tận túc sát xen lẫn chút u buồn.

    Cùng lúc đó, coi trời đất dường như có loại tiết tấu kỳ lạ, hoặc nhanh hoặc chậm, lúc nhanh lúc chậm, tiết tấu quái dị khiến người cực kỳ khó chịu.

    Đỉnh đầu Lục Nguyên lại ngưng tụ ra một vòng phù chú mới.

    ‘Kim’, ‘Thu’, ‘Túc’, ‘Ưu’, ‘Khoái’, ‘Chậm’, sáu tấm thượng cổ phù chú xuất hiện trên đỉnh đầu Lục Nguyên, cùng với phù chú cũ xếp thành hai.

    Bây giờ trên đầu Lục Nguyên đã có hai mươi ba tấm, trái tim Mộ Dung Hoàng Phục chìm xuống.

    Lục Nguyên ngưng tụ ra số phù chú đã vượt qua mình, Mộ Dung Hoàng Phục thầm kinh sợ.

    Tính tình như gã vốn không đem người tại Việt Lộc Sơn đặt vào mắt, gã nghĩ rằng tất cả quốc gia gần đây người có thể đối kháng với gã chỉ có một Tiêu Hùng Phong mà thôi.

    Có câu nam có Tiêu Hùng Phong, bắc có Mộ Dung Hoàng Phục.

    Hơn nữa Mộ Dung Hoàng Phục thầm nhủ rằng mình chắc chắn vượt qua Tiêu Hùng Phong.

    Còn về cái gì Việt Nữ Tiểu Thanh, chỉ là hạng đàn bà mà thôi.

    Chuyển thế linh đồng Thiết Mộc Nhĩ, ngươi là tông sư chuyển thế thì sao?

    Vẫn là đè ép ngươi thôi.

    Lãnh đạo dưới ngàn tuổi của quốc gia khác, gã không thèm để ai vào mắt.

    Bây giờ Mộ Dung Hoàng Phục không thể không thừa nhận, Lục Nguyên rất thú vị, đây là người có khả năng đuổi theo mình.

    Đáng tiếc mấy năm này Lục Nguyên không khả năng đuổi kịp mình, bởi vì mình đã tới đại đạo cảnh lục tầng, không còn là đại đạo cảnh ngũ tầng lúc mới vào Việt Lộc Sơn.

    Mình chắc chắn có thể thông qua khảo hạch bách quốc, đến lúc ấy tiến vào trung ương thiên triều, tiến bộ nhanh chóng, cùng tuyệt thế thiên tài của trung ương thiên triều thậm chí là Khí Vận Thất Tử trong truyền thuyết tranh cao thấp.

    Khí Vận Thất Tử!

    Bảy người này tuy không ra trung ương thiên triều nhưng danh tiếng của họ sớm lan tràn khắp mặt đất.

    Trên đất liền có chín trăm chín mươi chín quốc qua, vô số thiên tài, siêu cấp thiên tài, loại như Mộ Dung Hoàng Phục đếm không hết.

    Những siêu cấp thiên tài này đều lấy Khí Vận Thất Tử làm đối tượng đuổi theo, đều đặt mục tiêu vượt qua Khí Vận Thất Tử.

    Mọi người cùng là không tầm thường, tự hào được xưng là thiên tài trong thiên tài, ai sợ ai.

    Không nói đến Mộ Dung Hoàng Phục, chỉ nói những người khác.

    Bây giờ Tổ Thiên Thu, Thiên Viên tông sư rất kinh ngạc, họ thật không ngờ lại là hai mươi ba loại thiên địa pháp tắc, xem tình hình còn chưa chấm dứt.

    Lục Nguyên đang không ngừng ngưng tụ thiên địa pháp tắc mới, thượng cổ phù chú mới.

    Trừ Tổ Thiên Thu, Thiên Viên tông sư ra, mấy người khác cũng đưa mắt nhìn chằm chằm.

    Một hơi ngưng tụ hai mươi ba thượng cổ phù chú, đây là việc kinh khủng cỡ nào.

    Tuy họ từng nghe trong truyền thuyết nhưng đa số không chính mắt trông thấy, giờ coi như rửa mắt.

    ……..

    Đỉnh đầu Lục Nguyên xuất hiện dị tưởng ảo cảnh mới.

    Lần này vô số cây cối hiện ra trong ảo cảnh, từ xa nhìn mặt đất không cỏ cây cũng hiện ra trong ảo cảnh, gió thổi qua, mềm mại mà yếu ớt.

    Trong trời đất vang tiếng sấm gầm không ngừng, ầm ầm nổ, không ngừng có sét to đánh trên đỉnh đầu, ai nấy kinh sợ.

    Tiếp theo lập tức xuất hiện vài tấm thượng cổ phù chú.

    ‘Nộ, ‘Thảo’, ‘Nhu’, ‘Nộ’. ‘Lôi’ một hơi năm tấm thượng cổ phù chú.

    Cho đến nay Lục Nguyên đã ngưng tụ hai mươi tám tấm thượng cổ phù chú! d

    Hai mươi tám tấm!

    Không ngờ là hai mươi tám tấm!

    Hai mươi tám tấm thiên địa pháp tắc, khá là nhiều, so với Mộ Dung Hoàng Phục năm đó còn nhiều hơn một đống.

    Chỉ riêng hai mươi tám tấm thiên địa pháp tắc thượng cổ phù chú, cũng đủ chấn động tất cả mọi người, càng đừng nói tới dường như Lục Nguyên đang không ngừng ngưng tụ ra thượng cổ phù chú.

    Lục Nguyên ngưng tụ phù chú khi nào thì mới ngừng đây?

    Hắn rốt cuộc có thể ngưng tụ ra bao nhiêu tấm thiên địa pháp tắc đây?

    Bất giác mọi người đều chờ đợi sinh ra kỳ tích.

    Mọi người chú ý!

    Lần này coi như đám người Thiết Mộc Nhĩ đang đánh nhau cũng thấy mệt mỏi.

    Thiết Mộc Nhĩ đang đại chiến trên cơ, đang đã tay, đám người Nguyên quốc thì cũng cảm thấy như vậy.

    Nguyên quốc và Tấn quốc đối địch nhiều năm, nói là thực lực hai nước gần nhưu kỳ thực Tấn quốc thực lực cao hơn Nguyên quốc một chút.

    Nếu không phải Tấn quốc thực lực càng cao thì tại sao Tấn quốc có thể chiếm đất tốt hơn, Nguyên quốc thì chiếm vùng đất khô cằn?

    Trên cơ bản Nguyên quốc và Tấn quốc yêu ma dưới đất nếu liên hợp thì rất có thể thắng Tấn quốc suýt sao.

    Cho nên nhiều lần chiến tranh biên cảnh Nguyên quốc đều nếm chút thiệt thòi, càng đừng nói năm đó Yến Thương Thiên một người một kiếm tung hoành Nguyên quốc, đánh đến ba đại tông sư chật vật chạy trốn, Nguyên quốc một mảnh hoang tàn.

    Cuối cùng nếu không phải Đại Dung quốc phái người đến ngăn cản, e rằng Nguyên quốc bị Yến Thương Thiên một mình diệt quốc.

    Trung ương thiên triều chế định quy tắc thì phải làm theo đó, trung ương thiên triều không rảnh rỗi để ý quốc gia bình thường các ngươi.

    Chân chính bá chủ phương nam là Đại Dung quốc.

    Nguyên nhân Yến Thương Thiên không diệt Nguyên quốc là vì kế hoạch cân bằng Đại Dung quốc chế định.

    Đến nay lại nói Nguyên quốc bình thường hay rơi vào thế yếu.

    Lần này vì có Thiết Mộc Nhĩ, Huyết Kiếm lão tổ một trong một ngoài n tuyệt đối ưu thế.

    Thật là sung sướng hơn bình thường.

    Xem Tấn quốc ngươi đè đầu Nguyên quốc chúng ta, lần này coi như trút một hơi.

    Đám Nguyên quốc Thiết Mộc Nhĩ đang sung sướng cực kỳ, kết quả không ai thèm nhìn họ, đều xem Lục Nguyên, có chuyện gì vậy?

    Họ đưa mắt nhìn qua, phát hiện trên đỉnh đầu Lục Nguyên tụ tập rất nhiều thượng cổ phù chú, xem số lượng e rằng hơn mười tấm.

    Lục Nguyên sắp đến đại đạo cảnh tam tầng rồi ư?

    Nếu là vậy thì đúng là không dễ dàng.

    Đám Thiết Mộc Nhĩ lập tức muốn tấn công Tấn quốc, nhưng thực lực Tấn quốc vốn đã không kém, chẳng qua vừa rồi sĩ khí bị chèn ép, giờ thấy Lục Nguyên đang thăng cấp, chỉ cần hắn thành công thăng cấp là có thể lập tức lật bàn cờ, vậy nên giờ cũng dốc hết sức bảo vệ hắn.

    Hai bên không ngừng đấu nhau.

    Đỉnh đầu Lục Nguyên đã có hai mươi tám tấm thượng cổ phù chú.

    Đầu Lục Nguyên xuất hiện ảo cảnh, có núi to vô tận, trên núi có vô số tảng đá, dưới chân núi có cát vàng vô tận, lại có nhiều vũng bùn và trong không khí ý bảo vệ cực kỳ mãnh liệt.

    Lát sau những ảo cảnh bị hút vào từng tấm thượng cổ phù chú.

    ‘Thổ’, ‘Thạch’, ‘Sơn’, ‘Thủ’, ‘Nê’, ‘Sa’, các tấm thượng cổ phù chú.

    Cho đến bây giờ, Lục Nguyên ngưng tụ tổng cộng ba mươi bốn tấm thượng cổ phù chú.

    Mọi người còn đang chờ, xem coi có xuất hiện thượng cổ phù chú mới nữa không, may là cuối cùng không có gì biến đổi, ngừng ở ba mươi bốn tấm thượng cổ phù chú.

    Cuối cùng không thay đổi, còn tưởng rằng sẽ tiếp tục tăng lên.

    Nhưng dù là vậy thì cũng quá biến thái rồi.

    Ba mươi bốn loại thiên địa pháp tắc!

    Ba mươi bốn tấm thượng cổ phù chú!

    Cái này!

    Chính là Mộ Dung Hoàng Phục năm đó cũng chỉ vẻn vẹn hai mươi mốt loại thượng cổ phù chú thôi.

    Bình thường đại đạo cảnh nhị tầng cơ bản là năm, sáu loại thượng cổ phù chú, bây giờ trên đỉnh đầu Lục Nguyên số lượng phù chú lại đến ba mươi bốn loại, tuy không đến mức trước nay chưa ai có nhưng cũng vô cùng hiếm thấy tại bảy quốc gia.

    Ngàn năm khó gặp!

    Siêu cấp thiên tài!

    Quả không uổng là siêu cấp thiên tài!

    Không biết siêu cấp thiên tài như vậy trong lần khảo hạch bách quốc sẽ có kết quả gì?

    Thật khiến người mong chờ.

    Pháp lực thật dồi dào, Lục Nguyên thầm nghĩ.

    Nhiều lúc hắn khen người khác pháp lực hùng hậu, nhưng lần này pháp lực của mình chẳng biết dồi dào đến cỡ nào, phút chốc pháp lực tăng lên hai tầng, từ đại đạo cảnh nhất tầng cứng rắn thăng đến đại đạo cảnh tam tầng, pháp lực tăng gấp hai gần gấp ba ban đầu.

    Thân thể trong không ngừng tăng trưởng pháp lực mà bị cải tạo, biến đổi, rắn chắc hươn trước nhiều.

    Hơn nữa cảm giác bên ngoài mình đã có thể nắm giữ ba mươi bốn thiên địa pháp tắc di chuyển.

    Tức là nói bình thường lực cảm ứng với thiên địa pháp tắc cường đại rất nhiều, cảm ứng hoàn cảnh thiên địa cường đại hơn nhiều, thậm chí có thể vận dụng hoàn cảnh thiên địa theo ý mình.

    Đừng xem thường những thứ này.

    Cao thủ tranh đấu chỉ ở một đường.

    Ngươi có thể càng cảm giác hoàn cảnh thiên địa tốt hơn, có thể biến đổi hoàn cảnh thiên địa, lợi dụng biến đổi phong vân thiên địa dùng theo ý mình thì sinh ra tác dụng vô cùng to lớn.

    Đại đạo cảnh tam tầng chư đa pháp tắc, quả nhiên rất sướng.

    ……….

    Bây giờ Lục Nguyên thoải mái muốn giãn ra gân cốt.

    Đến đại đạo cảnh tam tầng, Lục Nguyên thức tỉnh khỏi bế quan, chỉ thấy phía trước một vị tu tiên giả Nguyên quốc đại đạo cảnh tứ tầng đánh hướng mình.

    Trong cuộc chiến giữa Nguyên quốc và Tấn quốc, dù sao Tấn quốc rơi vào thế yếu, bảo vệ Lục Nguyên rất không dễ dàng.

    Bây giờ tu tiên giả Nguyên quốc đã đến trước mặt Lục Nguyên, người đó vung lên Huyết Thủ Ấn mạnh ấn xuống hắn.

    Lục Nguyên thấy vậy cười khẩy, lật tay đánh ra một chưởng.

    Một chưởng này va chạm với Huyết Thủ Ấn, tu tiên giả Nguyên quốc đại đạo cảnh tứ tầng bị đụng bay ngowực ra.

    Đây chính là bá đạo của Lục Nguyên vào phút này, đánh bừa đều có thể khiến tu tiên giả đại đạo cảnh tứ tầng bắn ra, ai bảo hắn không phải là tu tiên giả đại đạo cảnh tam tầng bình thường đâu?

    Hắn là tu tiên giả đại đạo cảnh tu tập ba mươi bốn loại thiên địa pháp tắc.

    Lại có một tu tiên giả Nguyên quốc đại đạo cảnh tứ tầng xông lên, vị này dùng là Đại Thủ Ẩn.

    Thủ ấn to lớn như che lấp trời đất, Lục Nguyên lật tay ra một kiếm, Dưỡng Ngô linh kiếm đâm xéo ra, một kiếm trúng đích, đâm trúng ngay nhược điểm của Đại Thu Ấn.

    Đại Thủ Ấn bị hư không đâm phá, người sử dụng hét thảm một tiếng, lập tức bị thương nặng.

    Chương 571-572: Tiếp tục tăng thứ hạng

    - Lục Nguyên, đợi ta đến gặp ngươi!

    Nói ra câu này chính là Đại Tuyết Sơn Lạn Đà Tự tăng nhân.

    Đại Tuyết Sơn Lạn Đà Tự sở trường nhất chính là Long Hổ Phi Thăng Kinh, nghe nói một chưởng đánh ra có lực lượng long hổ. vị Đại Tuyết Sơn Lạn Đà Tự cuồng gào thét muốn ra tay với Lục Nguyên, nhưng hắn lật tay một kiếm, vô cùng thần diệu.

    Lập tức một kiếm cắt Long Hổ Phi Thăng Kinh hình, cắt thẳng vào.

    Tăng nhân vội vã tránh né, gã chưa từng thấy kiếm pháp đáng sợ như vậy.

    Tuy nhiên, gã vẫn bị Lục Nguyên đuổi theo đâm bị thương vai phải.

    - Lục Nguyên, đừng vội cuồng ngạo!

    Đây là người Vạn Xà sơn trang.

    Tuyệt học cao nhất của Vạn Xà sơn trang là Vạn Xà Hóa Long tâm pháp, Vạn Xà Hóa Long tâm pháp này hóa thành một con độc long.

    Lúc này người Vạn Xà sơn trang đánh ra loại giao độc xà màu vàng, trường xà cấp độc vương phun ra độc mặc vô tận.

    Lục Nguyên không thèm để ý, trực tiếp chém một kiếm, nhát kiếm vung ra quần độc tịch.

    Người Vạn Xà sơn trang thấy Vạn Xà Hóa Long tâm pháp hóa thành rắn độc của môn phái mình không làm gì được đối phương thì kinh kêu ra tiếng.

    Nhưng nói thì chậm, Lục Nguyên đã đuổi theo người đó, một kiếm đâm ra, lại là nhát kiếm trúng ngực, máu tươi chảy ròng.

    - Lục Nguyên, đợi bản tôn đến gặp ngươi!

    Nhân vật chính Thiết Mộc Nhĩ rốt cuộc xuất hiện.

    Gã ra tay quả nhiên không đơn giản, vừa xuất thủ liền là bí tối cao của Mật Tông…Thiên Thủ Bồ Đề Công.

    Thiên Thủ Bồ Đề Công một khi vận dụng thì chỉ thấy khoảnh khắc Thiết Mộc Nhĩ biến thành một Thiên Thủ Bồ Đề có ba con mắt, bốn mươi cánh tay xuất hiện sau lưng gã.

    Con mắt thứ ba chính là bàn nhược nhãn, đại biểu cho vô tận quang minh và trí tuệ.

    Bốn mươi cánh tay cầm pháp khí phật môn, ngư cổ, đao, hàng ma xử, quái trượng, tịnh bình vân vân, đánh hướng Lục Nguyên.

    Trong cõi trời đất vang tiếng tụng kinh.

    Lúc này Thiết Mộc Nhĩ như hóa thành tượng phật, trên đỉnh đầu các, các pháp tắc bắt đầu tụ tập hóa thành Tỳ Sa Môn Thiên Vương, tụ thành hình uy nghiêm đại đức to lớn.

    Hay cho Thiết Mộc Nhĩ tôn giả, quả nhiên không tầm thường.

    Người nhìn thấy đều khen, Thiết Mộc Nhĩ này quả niên không đơn giản, cùng Lục Nguyên chri e rằng có trận long tranh hổ đấu.

    Họ mới nghĩ vậy thì Lục Nguyên đâm xéo ra, nhát kiếm đâm trúng bốn mươi hai cánh tay cầm đủ các loại pháp khí.

    Lại một kiếm cắt rới bốn mươi hai tay Thiên Thủ Bồ Đề Công.

    Kiếm thứ ba đẩm thẳng vào con mắt thứ ba đại biêur trí tuệ.

    Ba kiếm này hoàn toàn không thèm nhìn Thiết Mộc Nhĩ chống cự, dường như Thiết Mộc Nhĩ có phản kháng cỡ nào ở dưới kiếm của Lục Nguyên đều chỉ là trò hề.

    Thiết Mộc Nhĩ bị đâm trúng con mắt thứ ba hét thảm, máu bắn tung tóe.

    Ba kiếm đánh bại Thiết Mộc Nhĩ!

    Cái này!

    Sao có thể có chiến tích như vậy được!

    Lục Nguyên có lợi hại hơn cũng không khả năng có chiến tích như vậy chứ!

    Kỳ thực lý do Lục Nguyên thắng là vì mới nãy sử dụng một ít lực lượng luân hồi.

    Bốn mươi thứ binh khí của đối phương hắn dùng luân hồi bẻ cong chút, rồi thừa dịp tấn công.

    Có luân hồi thì vô thượng bí kỹ Mật Tông của đối phương chỉ là trò hề mà thôi.

    Thiết Mộc Nhĩ bởi vì quá mức tin cậy vào vô thượng bí kỹ Mật Tông Thiên Thủ Bồ Đề Công, nếu không thì Lục Nguyên muốn thắng gã không khả năng chỉ trong vòng ba kiếm.

    Đây chính là lực lượng mười đại thiết tắc!

    Luân hồi!

    Một trong mười đại thiết tắc, đâu phải tuyệt kỹ trấn phái của thượng đẳng tiên môn có thể đối kháng được?

    Nhưng cũng vì vậy mà lộ ra Lục Nguyên bá đạo.

    Người Nguyên quốc không thể tin, sau khi Lục Nguyên tu thành đại đạo cảnh đệ tam tầng sẽ bá đạo như vậy!

    Bá đạo đến khiến người khó tin.

    Nên biết rằng lúc Lục Nguyên ở đại đạo cảnh nhất tầng không thể địch lại người đại đạo cảnh tứ tầng chút nào, vậy mà giờ dễ dàng đánh bại đối thủ đại đạo cảnh tứ tầng.

    Người Tấn quốc cũng không thể tin, cứ thế thắng, thắng dễ quá đi?

    Mới rồi đối thủ khó thắng vậy mà giờ dễ dàng bị đánh bại.

    Cùng lúc đó người Tấn quốc hiểu rằng, lúc mới đến Việt Lộc Sơn, chiến lực của Lục Nguyên trong đám người không tính xuất sắc, thậm chí tụt hậu.

    Nhưng sức chiến đấu của Lục Nguyên là mạnh nhất trong hai mươi người Tấn quốc.

    Còn về bản thân Lục Nguyên thì chỉ quan tâm một việc rất quan trọng.

    Đại đạo cảnh tam tầng, không uổng là đại đạo cảnh tam tầng.

    Lục Nguyên cảm giác pháp lực khắp người như sắp nổ tung.

    Lúc trước chưa từng liên tục tăng hai tầng, đây là lần đầu tiên pháp lực liên tục tăng hai tầng.

    Đại đạo cảnh nhất tầng sơ đắc đại đạo, so với đại đạo cảnh tam tầng là chư đa pháp tắc, chính giữa chênh lệch lớn cỡ nào.

    Đột nhiên tăng hai tầng, sao Lục Nguyên không cảm giác pháp lực tăng lớn được.

    Dường như giơ tay nhấc chân là pháp lực có thể hủy diệt tất cả.

    Hơn nữa trước kia đấu trực diện căn bản không địch nổi đại đạo cảnh tứ tầng, giống đám Thiết Mộc Nhĩ hiện tại chỉ vài kiếm liền thua ngay, hoàn toàn không là đối thủ của mình.

    Thực lực tăng thế này, cách tăng lớn đến thế, bây giờ Lục Nguyên chỉ có một suy nghĩ duy nhất là…sướng.

    Còn về Thiết Mộc Nhĩ thì tan nát tim gan.

    Gã, đường đường là tông sư chuyển thế, vậy mà không địch lại một tiểu bối tự tu luyện.

    Chết tiệt!

    Lại còn thua hai lần.

    Lần này thất bại đả kích quá lớn với Thiết Mộc Nhĩ, vượt trên lần đầu thua trong tay Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cảm nhận pháp lực khổng lồ trong thân thể và khống chế pháp lực quanh người, bắt đầu lại chú ý thứ hạng.

    Lần này cũng có điểm xếp hạng.

    Qua chốc lát, thứ hạng đã thống kê ra xong.

    Trong cuộc chiến Lục Nguyên tổng cộng đánh bại sáu thượng nhân Đại Nguyên quốc, số điểm hiện nay của hắn đã là bốn mươi ba.

    Không sai, từ bảy mươi hai chen lên vị trí thứ bốn mươi ba, vượt hai mươi chín hạng.

    Đừng xem thường hai mươi chín hàng, thứ hạng càng tới đầu thì số điểm kém càng nhiều, muốn tăng thứ bậc càng khó khăn nhiều hơn.

    Đáng tiếc chưa tiến vào ba mươi hàng đầu.

    Lục Nguyên thầm nghĩ.

    Nếu có thể tiến vào ba mươi hàng đầu là sẽ được thời gian trong Ngộ Đạo bảo các càng lâu hơn.

    Sau này phải tiếp tục trùng kích xếp hạng.

    Tiểu hình quốc chiến Đại Tấn quốc đấu Đại Nguyên quốc đến đây đặt dấu chấm tròn, lấy Đại Tấn quốc thắng lợi làm kết quả cuối cùng.

    Lần tiểu hình quốc chiến này cơ bản thành sân khấu biểu diễn cá nhân của Lục Nguyên.

    Đại Nguyên quốc trên dưới ai nấy đều biết Lục Nguyên có khả năng trở thành như Yến Thương Thiên, chỉ cần không chết thì sẽ là Yến Thương Thiên thứ hai.

    Người Đại Nguyên quốc chỉ đành than thở, vốn tưởng Yến Thương Thiên phi thằng thì có thể thở dốc, ai mà ngờ lập tức đi ra một Lục Nguyên, điều này kêu người Đại Nguyên quốc làm sao sống đây?

    Nếu những người đó biết Lục Nguyên có một phần do Yến Thương Thiên dạy dỗ thì chắc càng muốn hộc máu hơn.

    Tiếp theo là cuộc chiến Mộ Dung quốc đấu với Đại Tần quốc và Đại Diệp quốc.

    Mộ Dung quốc sáu mươi người xuất trận, Đại Tần quốc bốn mươi người, Đại Diệp quốc hai mươi người, vừa lúc là sáu mươi người đối sáu mươi.

    Nếu nói trận trước là biểu diễn cá nhân Lục Nguyên, vậy lần này là cuộc biểu diễn của Mộ Dung Hoàng Phục xếp hạng đầu.

    Dường như Mộ Dung Hoàng Phục bị Lục Nguyên kích thích, lần này gã ra ít sức, pháp lực đại đạo cảnh lục tầng gần như áp đảo, không ai địch lại.

    Đại Tần quốc có rất nhiều tuyệt kỹ.

    Vô Hình Kiếm Khí Hoa Tự bảy mươi hai tuyệt kỹ.

    Thiên Tử kiếm pháp.

    Thiên Sơn Cửu Dương Thủ, vân vân và vân vân.

    Diệp quốc cũng có Hảo Long kiếm pháp, Hảo Long tâm pháp, vân vân do Diệp Công tuyệt đại tông sư sáng tạo ra.

    Tuy nhiên, những tuyệt học này đều bị Mộ Dung Hoàng Phục phá vỡ.

    Lần này khiến Lục Nguyên khắc sâu ghi nhớ tuyệt kỹ của Mộ Dung Hoàng Phục...Đấu Chuyển Tinh Di.

    Tuyệt học cấp môn trấn thế này bất cứ công kích, dù là pháp thuật, hay kiếm pháp đều dễ dàng bị chuyển dời phản công đối thủ.

    Vô địch!

    Lần này là cuộc biểu diễn cá nhân Mộ Dung Hoàng Phục, thực lực hoàn toàn áp đảo, cơ bản so bì với trận trước của Lục Nguyên.

    Bất cứ người nào khác, bao gồm Việt Nữ Tiểu Thanh được xưng là một nửa tuyệt thế thiên tài đều không thể so sánh cùng hai người.

    Hai tuyệt thế thiên tài, Mộ Dung Hoàng Phục, Lục Nguyên, quả nhiên danh bất hư truyền.

    Kỳ thực bây giờ Lục Nguyên cũng bị kích thích ý chí chiến đấu.

    Tại Tấn quốc thế hệ ngang hàng hắn chưa từng gặp tuyệt thế thiên tài tương ứng với mình, bây giờ rốt cuộc gặp được rồi, Mộ Dung Hoàng Phục.

    Thú vị nhất là rốt cuộc gã có bao nhiêu kiếm pháp đặc sắc đây?

    Hết cách, ai bảo mình chỉ hứng thú với kiếm và kiếm pháp.

    Tiểu hình thất quốc quốc chiến đến đây là kết thúc.

    Bạch Viên tông sư nói:

    - Tiểu hình thất quốc quốc chiến lần này biểu hiện của mọi người không sai, đặc biệt là Mộ Dung Hoàng Phục và Lục Nguyên.

    ………

    Tại Việt Lộc Sơn, người đến cùng một quốc gia cơ bản ở chung.

    Người Tấn quốc ở gần Bạch Hạc tuyền.

    Người Đại Diệp quốc thì ở gần Ái Vãn Đình.

    Ái Vãn Đình có phong cảnh nổi danh nhất là Phong Diệp.

    Chỗ ấy từng mảng lá phong như biển, từng có nhà thơ tại đây ngâm rằng: ‘Viễn thượng hàn sơn thạch kính tà, bạch vân sinh xử hữu nhân gia.

    Đình xa tọa ái phong lâm vãn, sương diệp hồng vu nhị nguyệt hoa’, cho nên mới có tên là Ái Vãn Đình.

    Một ngày này, trời chiều ngã về tây, rừng phong như lửa cháy hòa cùng ánh chiều tà nơi chân trời.

    Một thanh y thanh niên từ không trung đáp xuống, nói:

    - Tấn quốc hậu học Lục Nguyên đặc biệt xin thỉnh giáo Đại Diệp quốc tiền bối Diệp Cô Nhiên!

    Vị Diệp Cô Nhiên này xếp hạng thứ ba mươi trên bảng điểm thứ hạng, cao hơn Lục Nguyên.

    Lão luyện bộ Hảo Long kiếm pháp, kiếm pháp vừa ra chứ có rồng uốn lượn.

    Lục Nguyên đáp xuống quát lên, dù giọng không lớn nhưng xung quanh nghe rõ ràng.

    Thực rõ ràng, Lục Nguyên đang khiêu chiến.

    Loại khiêu chiến này không có gì ác ý, bình thường một người sẽ ở một tháng hai lần nhận người nước ngoài khiêu chiến.

    Diệp Cô Nhiên gật đầu đứng dậy, Lục Nguyên tương đối có lễ phép.

    Loại khiêu chiến thế này mỗi tháng Diệp Cô Nhiên đều nhận, sớm đã quen, khiêu chiến đấu với nhau mới nhanh chóng tiến bộ. trong

    - Mời!

    - Mời!

    Hai người thi kiếm lễ.

    Diệp Cô Nhiên có thấy cuộc chiến của Lục Nguyên với đám Thiết Mộc Nhĩ, biết hắn không dễ đối phó, nên nên vừa ra tay đã là chiêu ‘Giả Long Phục Bích’ trong Hảo Long kiếm pháp.

    Lục Nguyên không vội phản vàng phản kích chiêu Vân Vụ Trọng Trọng, lấy vân quấn giả long, vân không thể trói được chân long nhưng có thể với giả long.

    Hay cho Lục Nguyên, rõ ràng chỉ đơn giản Vân Vụ Trọng Trọng mà đã đánh ra nhiều huyền diệu như vậy.

    Diệp Cô Nhiên không chút khách sáo sử dụng ‘Chân Long Hàng Lâm’.

    Nếu nói Giả Long Phục Bích là giả sát chiêu, vậy Chân Long Hàng Lâm là đại sát chiêu thực sự.

    Chiêu Chân Long Hàng Lâm như có rồng đến, như kiếm thuật một đầu long.

    Lục Nguyên lật tay đánh ra kiếm thuật một đầu long.

    Ngươi là Chân Long Hàng Lâm, thì ta là kiếm thuật một đầu long, xem coi ai lợi hại hơn.

    Khoảnh khắc, không gian nho nhỏ hai con rồng do kiếm thuật hóa thành đụng độ nhau.

    Hai con kiếm thuật long cắn xé nhau trong không gian rất nhỏ.

    Thực ra chiêu Chân Long Hàng Lâm của Diệp Cô Nhiên khá lợi hại, cơ bản là nhân nghĩ kiếm thuật một đầu long, đáng tiếc không phải kiếm thuật nhất đầu long thật sự, có thể chống đỡ thời gian rất ngắn ngủi.

    Diệp Cô Nhiên định chịu thua, một kích kia tuy không bại ra mặt nhưng từ chỗ so kỹ thì đã coi như thua rồi.

    Kết qua bên kia Lục Nguyên thu lại kiếm thuật một đầu long, nói:

    - Diệp sư thúc quả nhiên thật lợi hại, lại đến!

    Diệp Cô Nhiên thầm nghĩ, Lục Nguyên quả nhiên là hậu bối biết lễ, so với Mộ Dung Hoàng Phục thì lễ độ rất nhiều, hiểu giữ mặt mũi cho mình, không để mình thua ngay.

    Lão không biết Lục Nguyên là vì cảm thấy hứng thú với kiếm thuật, không vội vã đánh bại Diệp Cô Nhiên, muốn nhìn nhiều kiếm chiêu Hảo Long kiếm pháp.

    Trận chiến này kết quả tất nhiên đã định, cuối cùng Lục Nguyên xông lên hạng thứ ba mươi.

    ……….

    Người Đại Ngô quốc ở Bán Sơn Đình Việt Lộc Sơn.

    Bán Sơn Đình cũng có một đoạn truyền thuyết, từng có một vị phật đạo tông sư tại đây ngộ đạo, nói rằng: Bán sơn bán am hào bán vân, bán mẫu bán địa bán kỳ?

    Bán sơn mao khối bán sơn thạch, bán bích tình thiên bán bích âm, bán tửu bán thi kham tị tục, bán tiên bán phật hảo tu tâm.

    Bán gian phòng xá bán phân vân, bn thính tùng thanh bán thính cầm’.

    Ngày hôm nay có một thanh y thanh niên đáp xuống, nói:

    - Tấn quốc hậu học Lục Nguyên đặc biệt xin thỉnh giáo tiền bối Đại Ngô quốc Ngô Tử Sai!

    Ngô Tử Sai xếp hạng thứ hai mươi trong thứ bậc, học là Tôn Tử kiếm pháp.

    Lục Nguyên rất thấy hứng thú với bộ Tôn Tử kiếm pháp cho nên đến cửa khiêu chiến.

    - Tốt, Lục Nguyên, đợi ta đến gặp ngươi!

    Vang lên giọng nói, một gã đàn ông tuấn tú trầm ổn bước chân vững vàng tiến đến.

    Gã đàn ông đôi tay to lớn, dường như muốn nắm thiên hạ trong tay, mắt chớp lóe ánh sáng trí tuệ, hình như tất cả nằm trong tính toán của lão.

    Trận chiến này không ai thấy được, nhưng kết quả cuối cùng là Lục Nguyên thắng Ngô Tử Sai, xếp hạng hai mươi bốn.

    ……….

    Đại Việt quốc cư ngụ trong Điểu ngữ Lâm, nơi này có mấy trăm loài chim, mỗi ngày thức dậy nghe đủ các loại chim hót, êm tai dễ nghe.

    Sáng sớm, trong tiếng chim hót ríu rít, thanh y thanh niên đáp xuống đất, nói:

    - Tấn quốc Lục Nguyên, đặc biệt xin thỉnh giáo với Việt quốc sư tỷ Việt Nữ Tiểu Thanh!

    Bối phận của Việt Nữ Tiểu Thanh không lớn cho nên Lục Nguyên không dùng hai chứ hậu học.

    Hiện tại xếp hạng của Việt Nữ Tiểu Thanh trên bảng là thứ mười ba.

    Trận chiến này Lục Nguyên đến lĩnh giáo cái gì gọi là Việt Nữ Thần Kiếm.

    Lục Nguyên thế mới phát hiện Việt Nữ Tiểu Thanh về mặt kiếm đạo thành tựu kinh người, đang trùng kích cảnh giới kiếm vương.

    Người cùng bối phận với mình mà đang trùng kích cảnh giới kiếm vương, đây là lần đều tiên Lục Nguyên biết, coi như mở rộng tầm mắt.

    Trên thế giới này thiên tài khá nhiều, cô gái tên là Tiểu Thanh quả niên ghê gớm.

    - Lục Nguyên, ta sẽ thắng ngươi!

    Khi Lục Nguyên nhìn thứ hạng của mình biến thành mười tám thì nghe giọng Tiểu Thanh kêu lên.

    Tiểu Thanh nằm trên mặt đất, Việt Nữ kiếm sáng trong suốt rơi bên cạnh, thân hình đường cong mềm mại xinh đẹp hiện ra, mặt có mồ hôi, tóc mai dính trên khuôn mặt tuyết trắng.

    Trải qua chiến đấu kịch liệt, cuối cùng nàng vẫn thua, nhưng nàng không cam lòng, khuôn mặt xinh đẹp viết rõ không chịu thua.

    Nhìn thanh y thanh niên đưa lưng hướng mình đi xa, Tiểu Thanh nhìn ngón tay mình, trên ngón tay tơ tình biến thành màu hồng.

    - Tơ tình hóa phấn, một đời quấn quýt, một đời ân oán.

    Chương 573-574: Tiểu Thanh

    Đây là lời phán của tông sư giỏi bắt quẻ nhất Việt quốc nói cho Tiểu Thanh.

    Tiểu Thanh cắn môi hồng, một đời quấn quýt, một đời ân oán ư?

    Việt Nữ Tiểu Thanh, tuổi đích thực không lớn.

    Nàng học chính là kế tục kiếm pháp hệ Việt Nữ A Thanh.

    Việt Nữ Thần Kiếm!

    Trên mảnh đất này ra quá nhiều tuyệt thế thiên tài, nhưng người sáng lập Việt Nữ Tông Việt Nữ A Thanh chính là xuất sắc nhất.

    Nhất kiếm địch ba ngàn, trong thần thoại truyền thuyết, ba ngàn người này thấp nhất cũng là đại đạo cảnh, một kiếm này sáng tạo thần thoại.

    Nhớ kỹ, nơi này là nhất kiếm, không phải ý chỉ một thanh kiếm mà là dùng một chiêu.

    Việt Nữ A Thanh là người mạnh nhất từ trước tới nay của đất phương nam.

    Coi như là trung ương thiên triều cũng phải liếc mắt nhìn!

    Phương nam, phương bắc, phương đông, phương tây, mỗi nơi có nhân vật trác tuyệt.

    Phương bắc quốc gia lớn nhất là Đại Cổ quốc, nhân vật mạnh nhất phương bắc khó mà định.

    Phương đông quốc gia lớn nhất là Đại Dịch quốc, nhân vật mạnh nhất phương đông nghe đồn là Lệnh Đông Lai, người này từng chu du các quốc gia khôngai đấu lại, người khác trong Đại Dịch quốc chỉ có thể ở dưới gã.

    Tuy nhiên, người này sớm biến mất tại thập tuyệt Quan Trung, nghe đồn đã đạp phá hư không, thành Đại La Kim Tiên trong hàng tiên.

    Phương tây quốc gia cường nhất là Đại Thụy quốc, nhân vật mạnh nhất phương tây là Yến Cuồng Đồ.

    Vì Yến Cuồng Đồ này là cuồng tuyệt thế, từng một người khiêu chiến cao thủ mấy trăm quốc gia, đánh đến máu chảy thành sông.

    Trung ương thiên triều sai người đến đều bị gã giết chết rất nhiều, tuy nhiên cuối cùng người này vẫn là thân tử đạo tiêu, cực kỳ đáng tiếc.

    Trừ vị cuồng này ra, trước nay chưa từng có ai đánh giết người trung ương thiên triều.

    Nói nhiều như vậy muốn nói là Việt Nữ Tiểu Thanh nghe đồn rất có thể là Việt Nữ A Thanh chuyển thế.

    Còn về sự thật thế nào thì không ai biết.

    Lại nói Việt Lộc Sơn lúc này Lục Nguyên đang không ngừng khiêu chiến cao thủ các đường, không ngừng trùng kích thứ hạng.

    Lúc hắn thắng Việt Nữ Tiểu Thanh đã xếp hạng thứ mười tám, bây giờ người ở Việt Lộc Sơn đều biết Lục Nguyên đang trùng kích thứ hạng, có không ngừng các đường cao thủ thua dưới tay hắn.

    Bây giờ ngay cả Việt Nữ Tiểu Thanh xếp hạng mười ba đều thua.

    Ai có thể ngăn cản thế xông lên của Lục Nguyên?

    Hạng thứ mười thua, hạng mười là đại đạo cảnh ngũ tầng, kết quả thua dưới tay Lục Nguyên.

    Hạng thứ chín Lý Quá Chi thua.

    Đối Thác kiếm pháp của người này rất khá, hơn nữa gã đẩy Đối Thác kiếm pháp lên một tầng cao, biến thành Thác Thượng Hữu Quá kiếm pháp.

    Hạng thứ bảy Du Thản Bại, người này mạnh nhất là Du Long Thiên Hạ Chi Thế, một thức đánh ra hào khí can vân.

    Nghe nói người này còn đánh với Tiêu Hùng Phong, chống đỡ chín chiêu mới thua, được xưng là anh hùng một thời.

    Hạng thứ sáu Hóa Điệp Đạo Nhân thua.

    Vị Hóa Điệp Đạo Nhân hóa điệp như mộng, như thật như ảo, lúc đánh nhau thường dùng ảo thuật, rất khó đối địch, kết quả thua cả.

    Đến đây thì người Việt Lộc Sơn đều gào một câu:

    Ai có thể ngăn cản thế xông lên thứ hạng của Lục Nguyên?

    Hạng thứ tư Khô Thiền Đại Sư.

    Khô Thiền Đại Sư xuất thân Tần quốc Đại Pháp Hoa Tự, rốt cuộc thứ hạng cuối cùng của Lục Nguyên bị Khô Thiền Đại Sư ngăn lại.

    Đại Pháp Hoa Tự có bảy mươi ba loại tuyệt kỹ, người bình thường đều cho rằng số lượng càng nhiều càng giỏi, nhưng Khô Thiền Đại Sư chỉ biết trong đó một loại Niêm Hoa Chỉ, theo lý thì nên rất yếu.

    Tuy nhiên, Lục Nguyên dùng bao nhiêu loại kiếm pháp đều không địch lại một loại Niêm Hoa Chỉ.

    Niêm Hoa Chỉ, gần như là chỉ pháp của thần.

    Niêm hoa nhất tiếu.

    Thế trùng kích thứ hạng của Lục Nguyên rốt cuộc bị chặn lại, thua dưới tay Khô Thiền Đại Sư thứ tư, xếp hạng năm.

    Hắn xếp hạng năm rồi trên dưới Việt Lộc Sơn rốt cuộc thở phào.

    Gần đây Lục Nguyên không ngừng khiêu chiến, không ngừng trùng kích thứ hạng, may là rốt cuộc bị chặn lại, nếu không thì đúng là nghịch thiên.

    Tuy nhiên, có thể trong thời gian ngắn ngủi trùng kích đến hàng thứ năm thì đúng là ghê gớm.

    Kỳ thực đâu chỉ là ghê gớm, là kinh khủng đến cực điểm.

    Việt Lộc Sơn có hai trăm người, ai không phải là thiên tài?

    Đây là tinh anh thất quốc, có thể ở trong hàng tinh anh bảy nước xếp hạng năm là loại quang vinh cỡ nào.

    Thứ hạng hiện nay là: Mộ Dung Hoàng Phục thứ nhất, Chung Hạ Minh thứ hai, Mộ Dung Thất thứ ba, Khô Thiền Đại Sư thứ tư, Lục Nguyên thứ năm.

    Lục Nguyên thua trong tay Khô Thiền Đại Sư rồi rơi vào suy tư.

    Khô Thiền Đại Sư cũng là đại đạo cảnh ngũ tầng, biểu thị hắn đấu với đỉnh cao nhất hai tầng chưa chắc thắng được, tất nhiên nếu hắn tu đến cảnh giới kiếm hoàng thì lại khác.

    Đến khi đó muốn vượt hai tầng tiểu cảnh giới đối địch khá là đơn giản.

    Cùng lúc đó, không thể đối phó tuyệt kỹ bình thượng, ví dụ Niêm Hoa Chỉ là tuyệt kỹ rất bình thường, cản bản không phải tuyệt học cấp trấn thế gì.

    Tuy nhiên, Khô Thiền Đại Sư thật sự dựa vào tuyệt kỹ bình thường này buộc mình nhận thua.

    Lục Nguyên bất giác nhớ tới Yến tổ sư dạy rằng.

    “Lợi hại, không phải công pháp mà là con người.”

    Khô Thiền Đại Sư dùng tuyệt kỹ bình thường Niêm Hoa Chỉ dạy cho mình bài học.

    ……….

    Lục Nguyên ở trong Ngộ Đạo bảo các, đang ngưng luyện tâm pháp, nắm giữ pháp tắc.

    Bây giờ hắn xếp hạng năm, một tháng trong Ngộ Đạo bảo các có đến mười hai canh giờ, sau hàng một trăm thì chỉ được nửa canh giờ, đã gấp hai mươi bốn lần thời gian.

    Lục Nguyên hiểu hiện nay mình muốn đột phá đại đạo cảnh đệ tứ tầng pháp tắc quy nhất.

    Nhưng muốn đột phá đại đạo cảnh đệ tứ tầng pháp tắc quy nhất đâu phải chuyện dễ.

    Cảnh giới này cần chư đa pháp tắc tập kết một chỗ, mà muốn tụ tập ba mươi bốn loại pháp tắc, khó khăn to lớn đến khủng bố.

    Lục Nguyên điều động chư đa pháp lực, nguyên khí, cùng với cảm ngộ thiên địa pháp tắc trùng kích đại đạo cảnh tứ tầng, nhưng thất bại thê thảm.

    ……….

    Hai năm sau Lục Nguyên đang không ngừng tiến bộ.

    Nhưng bốn người xếp đằng trước Lục Nguyên cũng không ngừng tiến bộ.

    Lục Nguyên và Mộ Dung Thất, Chung Hạ Minh cùng với Khô Thiền Đại Sư chiến tích thường có thắng có thua, cuối cùng xếp ở hạng ba.

    Kỳ thực giữa bốn người có thắng có thua, ai xếp mặt trước đều hợp lý.

    Còn vị trí hạng nhất thì bị đại đạo cảnh lục tầng Mộ Dung Hoàng Phục nắm chặt chẽ, không thể xâm nhập.

    Đương nhiên hạng sáu căn bản không thể xen vào cuộc chiến năm hàng đầu.

    Thời gian hai năm cứ thế trôi qua.

    Hai năm này Lục Nguyên kiến thức tuyệt kỹ bảy nước, coi như mở rộng tầm mắt, đấu với Mộ Dung Hoàng Phục không phải đối thủ của gã.

    Cùng lúc đó, pháp lực của hắn đẩy đến đỉnh cao đại đạo cảnh đệ tam tầng chư đa pháp tắc.

    Hắn còn hiểu hai kiếm ý là...nguyệt kiếm ý, tinh kiếm ý.

    Thiên địa pháp tắc đã đến ba mươi sáu loại.

    Tuy nhiên, hắn chậm chạp không thể đến đại đạo cảnh tứ tầng pháp tắc quy nhất, cửa này quá khó khăn.

    ………..

    Hai trăm vị thượng nhân tụ tập trên Lộc Đài, mọi người hiểu rằng đây là lần cuối hai trăm người ở chung.

    Thời gian hai năm rưỡi đến rồi.

    Hai năm rưỡi cùng một chỗ, mọi người khích lễ đấu với nhau, xúc phát linh cảm cho nhau, đều tăng cao không ít.

    Loại tăng này chẳng những là về pháp lực mà còn có kiếm đạo, pháp đạo.

    Bạch Viên tông sư, Thiên Viên tông sư, Tổ Thiên Thu tông sư, bảy vị tông sư tại Việt Lộc Sơn cùng đứng dậy.

    Vẫn là thói quen do Bạch Viên tông sư Viên Bất Phàm phát ngôn:

    - Các vị, thời gian hai năm rưỡi đến rồi.

    Trong hai năm rưỡi mọi người đều tăng thực lực không ít, chắc các vị đều có thu hoạch, bây giờ cách khảo hạch bách quốc còn có nửa năm.

    Trong nửa năm này, các vị sẽ quay về chỗ cũ.

    - Nghỉ ngơi nửa năm, nửa năm sau chính là khảo hạch bách quốc.

    - Hy vọng các vị trong khảo hạch bách quốc đều biểu hiện cho tốt, tranh thủ đi vào khảo hạch bách quốc.

    - Bởi vì đó mới là thế giới càng lớn, võ đài càng rộng.

    - Tại đó, các vị mới có thể được đến lực lượng càng cường đại.

    - Hai năm rưỡi các vị tại đây tư liệu sẽ hoàn toàn phong kín, không bị bên ngoài biết, cho nên các vị có thể ẩn giấu thực lực của mình.

    Dù sao trước khảo hạch bách quốc sẽ có rất nhiều thám tử, nếu dễ dàng bị dò xét ra thực lực thì sẽ có hại trong khảo hạch bách quốc.

    Bạch Viên tông sư Viên Bất Phàm nói:

    - Tốt lắm, ta không nhiều lời, nói tám lại, nửa năm sau hãy cố gắng, bây giờ do mấy vị tông sư khác nói chuyện.

    Mấy vị tông sư khác nói chuyện cơ bản hoàn toàn giống nhau, đều là nói cái gì hy vọng mọi người nửa năm sau cố gắng.

    Lục Nguyên nghe mấy vị tông sư trên Lộc Đài nói chuyện, đúng rồi, hai năm rưỡi đã qua, mình tiến bộ rất lớn, giờ cũng nên về Hoa Sơn.

    Có thể ở Hoa Sơn nửa năm, tới lúc đó chính là khảo hạch bách quốc mong chờ đã lâu.

    Bây giờ, về Hoa Sơn thôi.

    Thời gian, nửa năm.

    Trên Lộc Đài nói chuyện một lúc sau mọi người tự động rời đi.

    - Vậy, tái kiến.

    - Vậy, tái kiến.

    Bình thường Lục Nguyên khá là lễ độ, không có chút gì kiêu ngạo, nhân duyên không tệ, bây giờ phải đi thì rất nhiều người đến chào hắn.

    Lục Nguyên thu xếp quần áo bắt đầu bước lên con đường về Tấn quốc Hoa Sơn.

    Ngự hắn ngự kiếm đi ra Việt Lộc Sơn thì có vài phần cảm thán.

    Từ biệt, Việt Lộc Sơn, mình sinh hoạt tại đây hai năm rưỡi, tu hành tại đây hai năm rưỡi, về sau e rằng sẽ không lại đến Việt Lộc Sơn nữa.

    Lúc này trước mặt Lục Nguyên xuất hiện đội xe to lớn, đội xe vân liễn sợ là hơn trăm chiếc, là đội xe của Mộ Dung Hoàng Phục.

    Mộ Dung Hoàng Phục vô cùng kiêu ngạo bay lên, ngồi trong vân liễn rời đi.

    Lục Nguyên bất giác nhớ đến lúc mới tới cũng gặp phải đội xe rình rang của Mộ Dung Hoàng Phục.

    Chớp mắt đã hơn hai năm, Mộ Dung Hoàng Phục, nửa năm sau, khảo hạch bách quốc, tái kiến.

    Lục Nguyên và đám Nguyên Dương Thượng Nhân cùng rời đi, tuy nhiên trong đám người vẫn có loại người một người một kiếm một rượu tự do tiêu sái.

    - Vậy, Lục Nguyên, khảo hạch bách quốc gặp lại.

    Việt Nữ Tiểu Thanh nhìn chăm chú Lục Nguyên rời đi, cắn môi hồng.

    Gió thổi loạn mắt người ly biệt.

    Lần này Hoa Sơn có năm người đi Việt Lộc Sơn tu hành, trong đó Lục Nguyên tiến bộ lớn nhất, trong hai trăm người Việt Lộc Sơn xếp năm hàng đầu, cùng ba người Chung Hạ Minh, Mộ Dung Thất, Khô Thiền Đại Sư đấu lúc thắng lúc thua.

    Tiếp theo tiến bộ lớn là Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân.

    Hai người này đều đến cảnh giới đại đạo cảnh ngũ tầng, thắng Liệt Dương Thượng Nhân, Hồi Phong Thượng Nhân, có đấu với Lục Nguyên nhưng không phải đối thủ của hắn.

    Trong hai mươi người Tấn quốc Lục Nguyên vẫn là sức chiến đấu số một.

    Hai người bởi vì tu hành tại Việt Lộc Sơn hai năm rưỡi nên quan hệ tốt chút, không ác liệt như trước kia.

    Tại Hoa Sơn có ân cừu, nhưng con người một khi rời nhà đến hoàn cảnh lớn thì sẽ càng dễ dàng đoàn kết.

    Ở Việt Lộc Sơn có tổng cộng bảy nước, Tấn quốc khá yếu nên tất nhiên dễ đoàn kết.

    Thời gian hai năm rưỡi chớp mắt trôi qua.

    Năm người thông qua tầng tầng truyền tống trận, rất nhanh tới gần Hoa Sơn.

    Lúc đến Hoa Sơn họ nghe tin tức sét đánh.

    Hoa Sơn nguyên chưởng môn Sở Đoạn cùng đệ nhất cao thủ khí tông Trác Bất Đảng, hai người ở một năm trước cùng biến mất.

    Biến mất một năm!

    Rất có khả năng chết rồi.

    Nếu ngươi nói là bế quan biến mất một năm thì không có gì kỳ, nhưng mà chính là Hoa Sơn chưởng môn, trăm công nghìn việc, thế mà biến mất, không thể không khiến người lấy làm lạ.

    Hơn nữa vấn đề lớn nhất là, tình huống khi đó Sở Đoạn hẹn Trác Bất Đảng gặp mặt ở chỗ nào đó rồi cùng biến mất.

    Biến mất thế này lập tức có vài kiểu đoán.

    Trong đó một loại nói Sở Đoạn ám toán Trác Bất Đảng, tại đó bày sẵn mai phục, tất cả vì đại nghiệp kiếm tông thống nhất Hoa Sơn.

    Kết quả giết Trác Bất Đảng xong chính lão cũng bị thương, dù sao thực lực của Trác Bất Đảng xấp xỉ với Sở Đoạn, một là tông sư, một là nửa bước truyền tống trận.

    Còn có cách nói khác là Trác Bất Đảng sớm sắp đặt ở đó phục sát Sở Đoạn, nguyên nhân thì đương nhiên là vì bây giờ kiếm tông thế quá hưng thịnh, vì khí tông không bị nuốt, Trác Bất Đảng tại đó sắp đặt hết.

    Nhưng Sở Đoạn thực lực quá mạnh, kết quả là Trác Bất Đảng cùng Sở Đoạn đánh lưỡng bại câu thương.

    Có cách nói khác là Thế Thiên Minh Khí Thiên Đế ám toán hai người Sở Đoạn, Trác Bất Đảng.

    Ba cách nói cùng tồn tại.

    Dựa theo bình thường dưới tình huống này người Hoa Sơn sẽ cho rằng loại ví dụ thứ ba có khả năng nhất, cố tình mọi người đi nơi Sở Đoạn và Trác Bất Đảng biến mất, chri thấy dấu vết hai người ra tay chứ không có người thứ ba, cùng lúc đó, mâu thuẫn nội Hoa Sơn bị ảnh hưởng.

    Vốn tam tông kiếm tông, khí tông, kiếm khí tông đã có mâu thuẫn, chẳng qua dưới áp chế của Yến Thương Thiên hơi hòa hoãn lại.

    Tuy nhiên khi Sở Đoạn nhậm chức, kiếm tông ngày càng cường thịnh, khiến mâu thuẫn tam tông kiếm tông, khí tông, kiếm khí tông không ngừng tăng lên.

    Dưới tình huống như vậy, tam tông mâu thuẫn kịch liệt.

    Bên kiếm tông đã chết Chưởng môn tất nhiên trách khí tông.

    Bên khí tông chết đệ nhất cao thủ Trác Bất Đảng tất nhiên là hận khí tông, hai phe đấu nhau, sĩ đấu không biết bao nhiêu lần, thậm chí chết không ít người.

    Vốn khi Sở Đoạn còn ở, cái loại sĩ đấu là có nhưng không thể chết người, Sở Đoạn đi, Hoa Sơn không còn chủ, cộng thêm Sở Đoạn dẫn đến mâu thuẫn nội bộ Hoa Sơn tăng lên, làm người chết là chuyện bình thường.

    Lần này Bắc phong kiếm khí tông nhảy ra tranh đấu, không chen chân vào nên ít người chết hơn.

    Nguyên nhân chủ yếu là vì biến mất một kiếm tông Sở Đoạn, người khác là khí tông Trác Bất Đảng, không có người Bắc phong.

    Nhưng muốn nói kiếm khí tông hoàn toàn nhảy ra khỏi tranh đấu là không khả năng.

    Một năm gần đây, tình huống Hoa Sơn tam tông ác hóa ngày càng xấu đi.

    Không có nửa bước tông sư nào, cao thủ đại đạo cảnh tuy nhiều nhưng tranh đấu nhau, tam tông nội loạn.

    Một năm nay, đệ nhất tiên môn Tấn quốc dần chuyển hướng Võ Đang tiên môn.

    Hoa Sơn tiên môn năm xưa cường thịnh một thời hình như đã dần suy đồi.

    Hoa Sơn!

    Nguyên Dương Thượng Nhân nghe tin này bị hù nhảy dựng, nói:

    - Sao thành ra như vậy?

    Chúng ta ở Việt Lộc Sơn tại sao không nhận được chút tin tức gì?

    Nguyên Dương Thượng Nhân hỏi câu này, đệ tử kể tình hình hiện tại của Hoa Sơn chỉ biết vâng dạ, sao mà gã biết việc cấp cao được.

    Chương 575-576: Trở lại Hoa Sơn

    Thực ra Nguyên Dương Thượng Nhân cũng hiểu chắc là vì cao tầng không muốn truyền tin đến Việt Lộc Sơn ảnh hưởng tập huấn.

    Việt Lộc Sơn tập huấn rất quan trọng, khảo hạch bách quốc càng quan trọng hơn.

    Ba người Liệt Dương Thượng Nhân, Hồi Phong Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân đều biến sắc mặt.

    Họ không thể tưởng tượng sự việc sẽ phát triển đến nước này.

    Lục Nguyên cũng hít sâu một hơi, tam tông loạn rốt cuộc đến trọng điểm rồi.

    Sư phụ Lý Nguyên Bạch lo lắng tam tông loạn, Yến Thương Thiên sư tổ lo lắng tam tông loạn, mình cũng luôn đề phòng tam tông loạn, kết quả, lúc này đã bắt đầu tam tông loạn, thật tình…

    Năm người Nguyên Dương Thượng Nhân, Lục Nguyên chào nhau đi hướng sơn phong của mình.

    Bình thường Lục Nguyên về núi bình tĩnh nhàn nhã, lần này tâm tình không còn nhẹ nhàng nữa.

    ……….

    Bắc phong Vân Đài Phong.

    Mây mù lượn lờ, bạch vân thâm thâm.

    Lục Nguyên trở lại Bắc phong.

    Bắc phong hiện nay có đại đạo cảnh trừ Lục Nguyên ra chỉ sáu người, mạnh nhất là Khuất Thanh Thần, Vạn Thanh Vương.

    Lục Nguyên trở về không ai nghênh đón, tuy thực lực hắn cao nhưng bối phận thấp.

    Chính đạo tiên môn xem trọng bối phận sao có thể đón Lục Nguyên được.

    Lục Nguyên đi vào Trung Chính Bình Hòa Trai, chỗ đó Phương Nho đã sớm chờ đợi hắn.

    Phương Nho hỏi vài câu:

    - Tập huấn Việt Lộc Sơn được chứ?

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Tạm được, hai năm rưỡi tiến bộ chút chút.

    Phương Nho nói:

    - Vậy là tốt rồi, ngươi mới trở về, sự việc gần đây của Hoa Sơn chắc ngươi cũng nghe một ít, nhưng ngươi tạm thời không cần để ý những cái này, mục tiêu của ngươi là xông vào trung ương thiên triều.

    Trên đầu gã có tóc bạc, làm phong chủ Hoa Sơn Bắc phong không phải chuyện dễ, tuy nhiên, vì chữa tình hình nguy ngập này chỉ có thể vì Hoa Sơn cống hiến một phần sức mạnh của mình.

    Tiếp theo hắn phát hiện Bắc phong có không ít thay đổi, ví dụ cùng là đệ tử chân truyền mấy người đó thực lực tiến bộ khá lớn, đương nhiên không thể so sánh với Lục Nguyên.

    Ngoài ra, việc quan trọng nhất là…Hoa Sơn sắp tuyển đại chưởng môn.

    Sở Đoạn biến mất lâu như vậy, đã có một năm.

    Hoa Sơn trên dưới sự việc vô cùng nhiều, cho nên phải tuyển đại chưởng môn.

    Nếu trong ba năm Sở Đoạn còn không xuất hiện thì từ đại chưởng môn chuyển thành chính thức chưởng môn.

    Thời hiện nay kiếm tông, khí tông, kiếm khí tông đều có cao thủ đại đạo cảnh nhưng không có nhân vật tính áp đảo như tông sư cảnh, nửa bước tông sư cảnh, cho nên tông nào cũng muốn cạnh tranh.

    Co thể làm chưởng môn đối với bản tông ích lợi rất lớn.

    Bên Bắc phong mấy vị đại đạo cảnh cũng chuẩn bị thử tham gia tuyển cử.

    Chân chính có sức nặng là Khuất Thanh Thần, Vạn Thanh Vương, hai người đều là đại đạo cảnh ngũ tầng, bốn người khác không có hy vọng gì.

    Vậy nên lần này Bắc phong đề cử nhân tuyển chính là Khuất Thanh Thần, Vạn Thanh Vương.

    Lục Nguyên đương nhiên không phải người được đề cử.

    Một là vì họ không ngờ hắn tập huấn tại Việt Lộc Sơn hai năm rưỡi tiến bộ đến cảnh giới như bây giờ.

    Hai là vì mục tiêu của hắn là đi khảo hạch bách quốc chứ không phải tranh đoạt Hoa Sơn chưởng môn, đương nhiên sẽ không để Lục Nguyên tham gia tuyển chọn.

    ………..

    Ngày mười lâm tháng chín, trời âm u.

    Ngày này người ngũ phong đều tụ tập tại Đông phong Triêu Dương Phong.

    Tuyển chọn tân đại chưởng môn.

    Bên Đông phong Triêu Dương Phong xuất hiện ba vị đại đạo cảnh ngũ tầng, ngoài Nguyên Dương Thượng Nhân ra còn có hai người khác.

    Bên Nam phong Lạc Nhạn Phong xuất hiện ba vị đại đạo cảnh ngũ tầng, Lục Nguyên không biết ai cả.

    Trung phong Vân Đài Phong xuất hiện một đại đạo cảnh, Lục Nguyên cũng không biết luôn.

    Tây phong Liên Hoa Phong có ba vị đại đạo cảnh ngũ tầng tham gia tuyển cử, trong đó một người là Tử Hà Thượng Nhân, hai người kia Lục Nguyên không biết.

    Bắc phong Vân Đài Phong thì là hai người Khuất Thanh Thần, Vạn Thanh Vương.

    Lục Nguyên phát hiện tổng cộng có mười hai người tham gia, hắn đếm tới đếm lui chỉ biết có bốn.

    Hết cảnh, chủ yếu trong đó là đệ bát đại, mà Lục Nguyên là đệ thập đại, đệ thập đại sao biết nhiều người đệ bát đại được.

    Hàng người ngũ phong chiếm cứ một phương, ngồi ở chỗ cao nhất đều là một ít cường đại, đệ nhất đệ bát đại.

    Tầng chính giữa ngồi là đệ cửu đại, đệ thập đại ngồi chỗ thấp nhất.

    Lục Nguyên có thực lực nhưng chỉ là đệ thập đại, tất nhiên sẽ ngồi chỗ thấp nhất.

    Lúc này trong số nhân vật cao tầng xuất hiện một ông lão tóc muối tiêu, vị này chính là trong đệ thất đại, uy vọng không nhỏ.

    - Chưởng môn Sở Đoạn hướng dẫn Hoa Sơn đi đến hưng thịnh…

    Một đống lời mào đầu.

    Tuy khó bình luận ưu khuyết điểm của Sở Đoạn, rất có khả năng là sai lớn hơn cả công, nhưng giờ không thể nói xấu, khen Sở Đoạn một phen làm chưởng môn điểm tốt, rồi chuyển sang một năm nay Sở Đoạn biến mất Hoa Sơn không thể một ngày không có chủ nhân, cuối cùng rốt cuộc xác định muốn tuyển chọn đại chưởng môn, cùng với quy tắc chọn đại chưởng môn.

    Cơ bản đều là lời giả tạo.

    Mà loại này biết giả vẫn phải nói, ai kêu là chính đạo tiên môn?

    Cơ bản là như thế, tranh chưởng môn dùng thực lực quyết định, các phong phái ra mấy vị dự tuyển. kỳ thực có thể phái nhiều chút, nhưng đại đạo cảnh ngũ tầng mới có sức cạnh tranh.

    Tiếp theo là chế độ đấu tuần hoàn chứ không phải chế độ đào thải một một.

    Dù sao có việc sai lầm một phút, trận chiến này xem ra sẽ kéo dài rất lâu, cũng có quy định không thể tổn thương đối thủ.

    Kỳ thực trận chiến này Lục Nguyên không xen vào, bốn người Nguyên Dương Thượng Nhân đều thở phào một hơi.

    Nếu Lục Nguyên tham gia, họ không thấy ai có thể thắng được hắn.

    Tất nhiên dựa theo Việt Lộc Sơn nói phải giữ kín bí mật thực lực mọi người, họ không nói ra sức mạnh của Lục Nguyên.

    Dù sao một khi lộ ra thực lực Lục Nguyên thì không có lợi cho khảo hạch bách quốc, Lục Nguyên có thể đi vào trung ương thiên triều không là việc quan trọng hơn cả Hoa Sơn tân chưởng môn.

    Vậy nên bây giờ biết thực lực của Lục Nguyên chircos bốn vị thượng nhân Nguyên Dương Thượng Nhân, những người khác vẫn chưa biết gì cả.

    Đông phong Triêu Dương Phong, cuộc chiến đại chưởng môn đã bắt đầu.

    - Nguyên Dương sư bá thật lợi hại!

    - Đúng vậy, lại có thể đè ép Thanh Qua sư thúc tổ!

    - Trước kia Nguyên Dương sư bá đâu lợi hại như vậy?

    - Ngươi cho rằng tập huấn Việt Lộc Sơn là đùa hả?

    Trên Tiên Chưởng bình đài đang tiến hành trận chiến giữa Nguyên Dương Thượng Nhân với khí tông Thanh Qua sư thúc tổ.

    Nguyên Dương Thượng Nhân trước kia thua dưới tay Thanh Qua sư thúc tổ nhưng lần này chiếm hết ưu thế, thể hiện ra thực lực sau khi tập huấn Việt Lộc Sơn, khiến người bất giác đoán tuyệt thế thiên tài Lục Nguyên cũng tập huấn sẽ tiến bộ đến mức nào.

    Tuy nhiên không ai cho rằng Lục Nguyên mạnh nhiều bao nhiêu, dù sao lúc hắn đi tập huấn mới đến đại đạo cảnh không lâu, không khả năng quyết định được cuộc chiến tranh giành đại chưởng môn.

    Các trưởng lão đệ cửu đại, các đệ tử đệ thập đại bàn luận sôi nổi.

    Lục Nguyên ở bên cạnh xem nhưng hứng thú rã rời.

    Chiến đấu đại đạo cảnh ngũ tầng đấu với đại đạo cảnh ngũ tầng, ở Việt Lộc Sơn chẳng biết hắn thấy bao nhiêu lần, từng tự đánh với nhiều đại đạo cảnh ngũ tầng, không có gì đặc sắc lắm.

    Lục Nguyên khá là nhàm chán.

    Bây giờ hắn chỉ có thể làm hai việc, một là uống rượu, còn cái khác?

    Chính là ở bên cạnh có sư huynh đệ nhìn không hiểu thì giải thích.

    Đại đạo cảnh đấu nhau, các sư huynh đệ tối đa chỉ có thể xem trò chứ không hiểu trong đó, Lục Nguyên giải thích chút ít thì bọn họ mới hiểu đôi chút.

    Lục Nguyên giải thích rằng:

    - Chiêu này kỳ thực là nửa chiêu sau của Lưỡng Ngạn Viên Thanh Đề Bất Trụ trong Triêu Dương Nhất Khí kiếm pháp, chiêu này nhanh vô cùng, vừa lúc đâm vào nhược điểm Ngũ Tiêu Ngự Lôi Chân Quyết của Thanh Qua sư thúc tổ.

    Lúc này bên cạnh Lục Nguyên không còn là đệ tử chân truyền bình thường mà rất nhiều cửu đại trưởng lão cũng lắng nghe.

    Kỳ thực đâu chỉ là cửu đại trưởng lão bình thường, coi như đám cửu đại kiếm tiên cũng lắng tai nghe.

    Hết cách, cửu đại kiếm tiên xem những chiêu này cực kỳ huyền ảo, không quá hiểu, Lục Nguyên giải thích thì dễ hiểu hơn nhiều.

    Cửu đại kiếm tiên xem không hiểu phải nhờ thập đại đệ tử giảng dạy thì thật là mất mặt, nhưng Lục Nguyên bây giờ được công nhận là tuyệt thế thiên tài nên cũng không có gì.

    Độc Cô Diệp cười tủm tỉm hỏi:

    - Lục sư điệt, dường như ngươi chưa từng thấy qua Ngũ Tiêu Ngự Lôi Chân Quyết của khí tông Tây phong, sao ngươi biết cách phá vậy?

    Lục Nguyên nói:

    - Trực giác.

    Loại trực giác này là thiên phú siêu cao cộng thêm trải qua không biết bao nhiêu cuộc chiến dần dưỡng thành trực giác.

    Lục Nguyên thuận miệng giải thích:

    - Chiêu này chính là Hi Di kiếm pháp dùng đến đỉnh cao, kiếm pháp không thể trông thấy, cũng không nghe được thanh âm.

    Trong sân kiếm quang của Nguyên Dương Thượng Nhân biến mất.

    Lục Nguyên nói không phải kiếm thật sự biến mất mà là tốc độ quá nhanh khiến người không thấy thân kiếm.

    Bên cạnh đám đệ tử chân truyền thầm nghĩ, hóa ra đây chính là Hi Di kiếm pháp.

    Bọn họ đa số không tiếp xúc bộ kiếm pháp kia, càng không thấy thượng nhân cỡ như Nguyên Dương Thượng Nhân sử dụng Hi Di kiếm pháp.

    Sở Phi hỏi:

    - Vậy phá kiếm pháp kia như thế nào?

    Lục Nguyên đáp:

    - Phá kiếm pháp kia như thế nào ư, dùng pháp bảo loại phòng ngự là cách thông thường nhất.

    Nhưng pháp bảo sẽ bị pháp bảo khắc chế, và bị mạnh mẽ công phá, các loại nguyên nhân nên không tốt lắm, loại kiếm pháp này rất khó phá.

    Sở Phi hỏi tới:

    - Vậy bình thường ngươi phá làm sao?

    - Cảm giác.

    Lục Nguyên nói:

    - Ta cảm giác được kiếm ở đâu, nhưng cách này chưa chắc người khác dùng được.

    ……….

    Tam tông tranh đấu đã đến hồi gay cấn.

    Khảo hạch bách quốc ngay trước mắt, gần đây việc ngày càng nhiều.

    Lục Nguyên có vài phần cảm thán.

    Trận tỷ thí này tổng cộng mười hai vị dự tuyển ra tay, nhưng nói là chỉ có mười hai người ra tay nhưng sự thực đâu?

    Đây là thi đấu vòng tròn!

    Thi đấu vòng tròn tới lui không biết mất thời gian bao lâu, hơn nữa mỗi lần chiến đấu xong sẽ ngừng lại nghỉ ngơi, hồi phục pháp lực, còn phải chờ.

    Lục Nguyên vô cùng nghi ngờ trận chiến này ít nhất mất hai, ba ngày mới chia ra kết quả, ra đại chưởng môn.

    Lục Nguyên đứng dậy khỏi vị trí.

    Bây giờ đánh nhau nửa ngày rồi, đa số người căn bản xem kịch vui chứ không thấy ra chân chính ý nghĩa.

    Xem trò hay lâu thì sẽ mất hứng thú, nên sớm rời khỏi chỗ ngồi.

    Bây giờ trên Triêu Dương Phong khá là náo nhiệt, nhưng khác với Hoa Sơn ngũ phong đại tái.

    Hoa Sơn ngũ phong đại tái là lúc quan hệ tam tông không tính kém, mà nay trên Triêu Dương Phong, nội bộ tam tông coi như hòa hợp chứ giữa tam tông, ví dụ như kiếm tông, khí tông thì kình lẫn nhau.

    Không khí so với Hoa Sơn ngũ phong đại tái đã hoàn toàn khác đi.

    Buổi chiều Lục Nguyên rảnh quá lại đến xem cuộc chiến, dù sao rảnh.

    Khi xem cuộc chiến thì chẳng biết sao hắn thấy mình có thể thực một lần học kim hoàng kiếm đạo, loại này đến rất đột ngột, nhưng Lục Nguyên biết đây là thức thứ bảy mạt na thức.

    Cái gọi là cảm ứng mạt na thức, cảm ngộ thiên địa huyền cơ, tu tiên giả càng cường đại thì mạt na thức cũng càng cường.

    Đương nhiên cảm ngộ mạt na thức chỉ là có khả năng thôi chứ không nhất định thành công.

    Còn việc có thể làm được hay không chỉ nhìn xem chính ngươi.

    Lục Nguyên định ở trên Tiên Chưởng bình đài ngộ ra, nhưng nơi này đang tiến hành cuộc chiến tuần hoàn đại chưởng môn, quá nhốn nháo.

    Lục Nguyên dứt khoát rời khỏi Tiên Chưởng bình đài, đi chỗ yên tĩnh.

    ……….

    Lục Nguyên tùy ý đi tại Đông phong.

    Đông phong bây giờ chỉ chỗ Tiên Chưởng bình đài là rộn ràng, nơi khác vắng vẻ rất nhiều.

    Hiểm địa thật tốt!

    Lục Nguyên nhìn hiểm địa này thì giật nảy mình.

    Hiểm địa từ Đông phong liền hướng Nam phong, khoảng cách trên vạn thước, chỉ có vài cọng xích sắt nối liền.

    Xích sắt theo gió đung đưa, trên dưới đều là vách núi cheo leo vực sâu thăm thẳm, có thể nói là hiểm đến cực điểm.

    Nơi này nghe nói là chỗ đệ tử Đông phong, Nam phong luyện tâm, sẽ không phi hành luyện tâm, một khi thành công thì lá gan sẽ to vô cùng.

    Nơi này có tên là…Trường Không Sạn Đạo.

    Tiến vào Trường Không Sạn Đạo mặt trên có một hàng chữ ‘Tiểu tâm tiểu tâm tâm cửu ly tam phân, muốn tầm thi thể, Lạc Nam thương châu’.

    Nghe nói bên Nam phong thì khắc bốn chữ ‘Dừng cương trước bờ vực’, đủ thấy nó nó hiểm.

    Lục Nguyên đã biết bay nên không sợ chốn này hiểm.

    Nơi dây không có ai, là chỗ tốt để tu tâm.

    Lục Nguyên nhảy lên phần giữa xích sắt, ngồi xuống, lơ lửng hư không huyền nhai, thật là chỗ tốt.

    Tại đây tu hành đi.

    Lục Nguyên lập tức trừ tất cả tạp niệm, không còn tiếng người, chỉ có gió phần phật bên tai.

    Cái gì là kim hoàng kiếm đạo!

    Kim kiếm ý, bây giờ mình hiểu ra sáu loại kim kiếm ý, khoái kiếm ý, chậm kiếm ý, thu kiếm ý, ưu kiếm ý, túc kiếm ý.

    Phân tích sáu loại, rồi dựa theo tư liệu mình tra xét thì kim hệ chắc là chủ thanh khiết, thanh túc, thu liễm, như vậy kim hoàng kiếm đạo là thế sao?

    Trong lòng Lục Nguyên suy tư, nhiều cách nghĩ xẹt qua đầu.

    Chẳng qua muốn dựa vào đó thống nhất sáu loại kiếm ý kim hệ thì cực kỳ khó khăn, không thể làm được.

    Hoặc nên nói mình không chân chính lĩnh ngộ bản chất kim hệ kiếm đạo?

    Kim hệ kiếm đạo bản chất của nó là gì?

    Thủy hoàng kiếm đạo là bao dung vạn vật.

    Hỏa hoàng kiếm đạo là tự tin bá đạo.

    Còn kim hoàng kiếm đạo là gì?

    Rốt cuộc cái gì là kim hoàng kiếm đạo?

    Lục Nguyên suy tư, sáu loại kiếm ý kim kiếm ý không ngừng thi triển trong tay nhưng không có chút manh mối, xem ra muốn hiểu kim hoàng kiếm đạo không dễ dàng.

    Lần này mình hiểu ra kiếm đạo sẽ thất bại như thế sao?

    Không, mình không cam lòng.

    Không sai, bình thường mình không nóng nảy, bởi vì tính cách là tự do, nhàn nhã.

    Nhưng bây giờ mình rất sốt ruột, vì tam tông loạn, cùng với nửa năm sau khảo hạch bách quốc.

    Vì Hoa Sơn tiên môn, vì nguyện vọng của sư phụ, vì mong muốn của Yến tổ sư, mình phải nhanh lên biến mạnh.

    Nếu con đường phía trước có chông gai vậy sẽ chặt đứt chông gai.

    Nếu con đường phía trước có yêu ma, vậy sẽ chặt đứt yêu ma.

    Nếu con đường phía thần phật, trước có vậy sẽ chặt đứt thần ma.

    Hoa Sơn ta để ta đến bảo vệ.

    Lúc này, Lục Nguyên phát hiện toàn thân sáu loại kim hệ kiếm ý đang không ngừng dung hợp.

    Sáu loại kim hệ kiếm ý đang không ngừng tụ tập, dường như sắp hóa thành kim hoàng kiếm đạo, đây là vì sao?

    Lục Nguyên cảm thấy lạ, không lẽ…óc hắn xẹt qua một cách nghĩ.

    kim hoàng kiếm đạo căn bản không phải thanh túc.

    Chương 577-578: Hoa Sơn nội đấu

    Kim, là thứ sắc bén nhất đời.

    Kim hoàng là phải chặt đứt tất cả, có quyết tâm chặt đứt tất cả mới là kim hoàng.

    Mặc kệ con đường phái trước là cái gì ta đều một kiếm đứt đoạn.

    Đây chính là kim hoàng kiếm đạo!

    Bình thường Lục Nguyên không thể ngộ thông loại kiếm ý này, ai kêu tính tình an nhàn làm chi.

    Nhưng lần này vì Hoa Sơn, mình có chấp niệm mãnh liệt mới ngộ ra kim hoàng kiếm đạo.

    Toàn thân Lục Nguyên không ngừng tụ tập sáu loại kiếm ý, rốt cuộc hóa thành kim hoàng kiếm đạo!

    Kim hoàng kiếm đạo rốt cuộc thành!

    Bây giờ ngũ hoàng kiếm đạo mình đã luyện thành Tam hoàng kiếm đạo!

    Thật không tệ.

    Thủy hoàng kiếm đạo là nhu kiếm đạo trong thiên hạ, có thể giảm chậm đối phương công kích, vây đối phương trong vực nước vô tận.

    Hỏa hoàng kiếm đạo là lực công kích cao nhất trong ngũ hoàng kiếm đạo, vượt xa thủy hoàng kiếm đạo.

    Hiện giờ loại kim hoàng kiếm đạo là linh hoạt nhất trong ngũ hoàng kiếm đạo.

    Không sai, chính là linh hoạt.

    Lòng người có quyết tâm vì mục tiêu nào đó chặt đứt tất cả, cùng kiếm tâm hợp làm một, vậy nhân kiếm hợp nhất có thể chặt đứt tất cả.

    Người và kiếm hợp lại, cực kỳ hoàn mỹ, không còn trở ngại gì, cùng kiếm dung hợp độ tối cao thì tất nhiên là linh hoạt đa biến nhất.

    Cùng lúc đó lực công kích thấp hơn hỏa hoàng kiếm đạo nhưng nó lại cao hơn thủy hoàng kiếm đạo.

    Kim hoàng linh hoạt, bạch đế nhanh nhẹn, kim hoàng bạch đế kiếm đạo, linh hoàng kiếm đạo.

    Lục Nguyên mở mắt ra, lúc hắn ở trong Trường Không Sạn Đạo thời gian là ban ngày, lần này hiểu ra kim hoàng kiếm đạo không biết trải qua bao lâu.

    Về Tiên Chưởng bình đài thôi, dù sao mình cũng muốn biết tân Hoa Sơn đại chưởng môn sẽ là vị nào.

    Lục Nguyên ngự kiếm đi hướng Tiên Chưởng bình đài.

    Lục Nguyên ngự kiếm rạch phá mây trắng, nghênh ánh nắng mặt trời mà đi.

    Hắn còn chưa bay đến Tiên Chưởng bình đài đã cảm giác chỗ ấy nguyên khí dao động hỗn loạn.

    Đây là năng lực chỉ sau đại đạo cảnh mới có.

    Hắn từ xa nhìn chân trời nguyên khí dao động, ở trường sinh kỳ tuyệt đối không có năng lực này.

    Lục Nguyên chưa đáp xuống Tiên Chưởng bình đài đã thấy một người bay lên, kiếm quang như nước, dường như hơi quen mắt.

    Lục Nguyên đón lên mới phát hiện đó là Độc Cô Diệp Độc Cô sư cô.

    - Tham kiến sư cô!

    Độc Cô Diệp thấy là Lục Nguyên, liền nói:

    - Ngươi đến vừa lúc, bây giờ trong Tiên Chưởng bình đài đang đấu hỗn loạn, thực lực ngươi khá giỏi, đi bảo vệ các sư huynh đệ ngươi rút về Bắc phong.

    Nghe vậy Lục Nguyên ngây ra.

    Đây là tình huống gì!?

    Tại Tiên Chưởng bình đài không phải đang tuyển đại chưởng môn ư?

    Tại sao lại là đấu loạn?

    Thậm chí cả đệ tử chân truyền cũng bị lan đến?

    Lục Nguyên lập tức hỏi:

    - Xảy ra chuyện gì?

    Độc Cô Diệp đáp:

    - Có chuyện lớn.

    Vốn là mười hai người dự tuyển tham gia tranh đoạt đại chưởng môn, nhưng kiếm tông đại đạo cảnh ngũ tầng Triệu Thanh Tùng lỡ tay giết chết khí tông Vu Thanh Qua, khí tông bùng nổ, chính thức đấu với kiếm tông.

    Trận hỗn chiến này cực kỳ lớn tại Tiên Chưởng bình đài, rất nhiều người bị thương.

    Độc Cô Diệp sốt ruột gầm lên:

    - Ta xông ra gọi ngươi, có thể cứu được bao nhiêu người Bắc phong thì hay bấy nhiêu!

    Tình hình ác liệt như vậy.

    Cuộc chiến tam tông rốt cuộc bùng nổ.

    Lục Nguyên không thể nói rõ là cảm giác gì, nhưng bây giờ việc mình có thể làm chỉ có một…cố gắng hết sức thay Hoa Sơn giữ lại càng nhiều nguyên khí.

    Lục Nguyên lập tức ngự bạch đế kiếm đạo, kiếm quang như luyện bay hướng Tiên Chưởng bình đài, bỏ rơi Độc Cô Diệp sau lưng.

    Khi Lục Nguyên đến Tiên Chưởng bình đài thì ngây như phỗng.

    Trong sân còn đang loạn đấu, nhưng cơ bản không phải đại đạo cảnh ngũ tầng.

    Bởi vì bây giờ tu tiên giả đại đạo cảnh ngũ tầng hoặc là chết, hoặc trọng thương, không còn sức đánh nữa.

    Cơ bản là tu tiên giả đại đạo cảnh tam tầng, tứ tầng đấu nhau.

    Đệ tử chân truyền và trưởng lão khác đều bị dời đi gần hết.

    Dù sao lực lượng đại đạo cảnh bùng nổ, người trường sinh kỳ chỉ có nước thấy tuyệt vọng, càng đừng nói đến luyện thể kỳ, người luyện thể kỳ càng thấy tuyệt vọng hơn.

    Dưới tình huống đại đạo cảnh ra tay, trường sinh kỳ và bên dưới nữa có thể đứng được đã là không tệ.

    Đây chính là lực lượng đại đạo cảnh!

    Điều động nguyên khí thiên địa, pháp lực hùng hồn kinh thiên động địa, khiến người bên dưới không thể kháng cự.

    Lục Nguyên bất giác đếm, đại khái đếm ra chiến quả lần này.

    Đệ tử chân truyền các phong đều được bảo vệ chặt chẽ, không hao tổn.

    Bắc phong thập đại đệ tử chân truyền còn ở lại Đông phong, chín người không ai chết cả.

    Dù sao mọi người chưa đánh đến mất lý trí, biết đệ tử chân truyền là quan trọng cực kỳ, tuyệt đối không thể mất.

    Hơn nữa cuộc chiến là đại đạo cảnh ra tay, những đệ tử chân truyền có ra tay hay không thì ảnh hưởng được chút gì sao?

    Trừ Bắc phong đệ tử chân truyền, đệ tử chân truyền phong khác đa số được các tiền bối bảo vệ.

    Đệ tử bình thường thì không được tiền bối bảo vệ, bị dư chấn cao thủ đại đạo cảnh đánh chết không ít.

    Trưởng lão bình thường cũng có một ít bị dư chấn đánh chết, tổn thất không nhiều.

    Cửu đại kiếm tiên, Bắc phong không tổn thất gì.

    Hiện nay Bắc phong lục kiếm tiên chỉ có năm người, lại vì Sở Đoạn và Trác Bất Đảng biến mất cho nên đa số là hai tông kiếm khí bùng nổ, cộng thêm bình thường Bắc phong ở trong ngũ phong đa phần đứng ngoài cuộc, cửu đại kiếm tiên không chết ai nhưng bốn phong khác thì đã chết vài cửu đại kiếm tiên.

    Đại đạo cảnh hao tổn không nghiêm trọng lắm.

    Kỳ thực cho đến nay loạn chiến mới vừa bắt đầu không lâu.

    Chân chính tổn hao nghiêm trọng là đại đạo cảnh ngũ tầng.

    Hiện nay Hoa Sơn có tổng cộng mười hai đại đạo cảnh ngũ tầng, trong đó kiếm tông có sáu cái, khí tông bốn, kiếm khí tông hai người.

    Lần này hơi quá đáng, kiếm tông chết hai đại đạo cảnh ngũ tầng, khí tông chết hai đại đạo cảnh ngũ tầng, tổng cộng chết bốn người, trọng thương tám.

    Lần này con số tử vong mặt ngoài không nhiều, chỉ bốn mà thôi, nhưng kỳ thực đếm kỹ thì, bốn người!

    Đại đạo cảnh ngũ tầng là lực lượng vững chắc của Tấn quốc.

    Vậy mà bây giờ một lúc chết bốn ngươi.

    Cái này, Hoa Sơn đã tổn thương căn bản.

    Hơn nữa đại đạo cảnh khác cũng chết vài người.

    Đại đạo cảnh ở Tấn quốc mỗi một người đều rất quý giá, nhưng nay chết vài người.

    Lần này có thể nói là Hoa Sơn thương gân động cốt.

    Không chỉ là vậy, vấn đề đáng sợ nhất là kiếm tông, khí tông, kiếm khí tông, tam tông còn đang đánh nhau, không ngừng có kẻ bị thương.

    Nếu không ngăn cản,đ chắc chắn không bao lâu sẽ có người chết, Hoa Sơn bây giờ không thể chịu nổi nữa.

    ………

    Hoa Sơn trong lịch sử có mấy lần kiếm khí tam tông tàn sát lẫn nhau, lần hung ác nhất là lúc đệ nhị đại tổ sư Bắc phong, khi ấy tàn sát, Hoa Sơn đại thương nguyên khí.

    Tuy nhiên khi ấy đệ nhị đại tổ sư Bắc phong cố gắng xoay chuyển, tài năng kinh người lập lại Hoa Sơn.

    Sau này lại xảy ra chuyện tương tự một, hai lần, mỗi lần đều có một thiên tài cố gắng xoay chuyển tình thế.

    Bây giờ loại chuyện này lại xảy ra, cố tình Yến Thương Thiên có thực lực đã phi thăng, Chu Thanh Huyền đến nay chưa xuất hiện, rõ ràng không muốn xen vào việc này.

    Bây giờ nên làm sao?

    Bình thường Lục Nguyên rất bình tĩnh, nhưng bây giờ như đứng đống lửa, lửa xộc thẳng lên đầu Lục Nguyên.

    Sư phụ luôn lo lắng tam tông loạn rốt cuộc xảy ra.

    Yến tổ sư năm đó lo lắng tam tông loạn rốt cuộc xảy ra.

    Mình nên làm sao đây?

    Lục Nguyên từng một người một kiếm một bầu rượu tiêu dao tự tại, từng gặp địch giết địch, nhưng cố tình lần này không phải đối thủ mà là đồng môn, phải giải quyết sao đây?

    Trong đầu Lục Nguyên đột nhiên nhớ đến lời Yến tổ sư đã nói: ‘Hoa Sơn, tam tông nội loạn xảy ra cần là phượng hoàn niết bàn trọng sinh, mới có thể tiêu trừ tam tông loạn.’

    Lúc ấy Yến tổ sư để lại hai chữ Tư Quá Phong, Chu sư thúc tổ, có lão ở thì Hoa Sơn sẽ không diệt phái, nhưng Chu sư thúc tổ bản thân vì tình yêu mà chẳng thèm lo loại việc này, vậy nên cần lập nên người để Hoa Sơn dựa vào.

    Cái thứ hai chính là mình.

    Phải rồi, là mình.

    Lục Nguyên phút chốc hiểu suy nghĩ năm đó của Yến tổ sư.

    Không sai, hiện nay Hoa Sơn lại trải qua một lần loạn chiến đáng sợ, việc từng xảy ra mấy lần trong lịch sử, kỳ thực mỗi lần đều là thời cơ tốt tiêu trừ tam tông loạn.

    Chẳng qua những người trước kia không dứt khoát tiêu trừ tam tông loạn, hiện nay hãy để mình đến.

    Năm đó Yến tổ sư dạy mình luân hồi chính là vì hôm nay.,

    Không sai, Yến tổ sư phi thăng, Chu sư thúc tổ không để ý việc này, bây giờ thì có mình.

    Bây giờ mình ra tay, làm Hoa Sơn đại chưởng môn.

    Sau đó do mình đại đao cắt đứt tất cả.

    Muốn quản lý Hoa Sơn thật tốt thì phải làm Hoa Sơn đại chưởng môn.

    Vốn tính cách mình phong thanh vân đạm sẽ không làm chưởng môn gì.

    Chẳng qua, người ở giang hồ thân bất do kỷ, vì Hoa Sơn, chỉ đành làm đại chưởng môn.

    Hơn nữa mình làm đại chưởng môn hoàn toàn khác với trước.

    Đại chưởng môn của mình phải quyết đoán hơn các đại chưởng môn trước kia.

    Chuyện này cực kỳ khó khăn.

    Nhưng đôi khi có việc nhất định phải làm.

    Bởi vì mình xuất thân Hoa Sơn.

    Hơn nữa do mình làm có thể khiến Hoa Sơn tổn thất thấp nhất, biến cách nhất định phải chết người.

    Trong tay mình có phương pháp biến cách tử tối thiểu người, cớ sao không làm?

    ……….

    Lục Nguyên lập tức rút kiếm khỏi vỏ, vệt sáng trắng lóe lên.

    Ngự bạch đế kiếm đạo, người chớp mắt động đâm hướng kẻ bên cạnh, chớp mắt đâm trúng cổ tay hai người.

    - Triệt kiếm!

    Hai người đang chiến đấu, trường kiếm trong tay bất giác rơi xuống đất.

    Lục Nguyên đâm trúng cổ tay người, khiến họ không thể vạn cả pháp thuật, như vậy tất nhiên không đánh nổi nữa.

    Lục Nguyên lần thứ hai động, Dưỡng Ngô linh kiếm và Trấn Nhạc linh kiếm cùng nhúc nhích, không biết có bao nhiêu người bị thương bởi kiếm của Lục Nguyên, tất cả đều bị đâm trúng cổ tay.

    Trừ dưới đại đạo cảnh tứ tầng, toàn bộ bị Lục Nguyên đâm trúng cổ tay, không có chút ngoại lệ.

    Lục Nguyên đâm trúng cổ tay nhiều người xong, người bên cạnh phát hiện việc hắn làm đều ngây ra, không hiểu tại sao như vậy.

    Tất nhiên họ không chịu để tiểu bối Lục Nguyên đâm trúng cổ tay.

    Cao thủ kiếm tông ra các chiêu thức cực kỳ quái dị, như vân vụ biến thủ.

    Loại vân vụ biến thủ là công pháp dùng tay, bách biến thiên huyễn, cực kỳ khó đối phó, căn bản không thấy được tay ở đâu.

    Nhưng họ vẫn bị Lục Nguyên cực kỳ chính xác đâm trúng cổ tay.

    Còn có các tiền bối khí tông vận Tử Hà tâm pháp, cổ tay cực cứng rắn khó thể đâm xuyên, nhưng Dưỡng Ngô linh kiếm của Lục Nguyêntwja thần giáng trần đâm rách phòng ngự.

    Trong sân mới rồi còn không ngừng đánh nhau nhưng bây giờ tất cả đều dừng lại.

    Khoảnh khắc mấy trăm người bị Lục Nguyên lấy kiếm đâm trúng cổ tay, không ai đánh nổi nữa.

    Tất cả nhìn hướng Lục Nguyên, bất giác khen một tiếng, kiếm thuật thật cường!

    Ánh mắt mọi người nhìn hướng Lục Nguyên, trong đó một vị kiếm tông sư thúc tổ sắc nhọn hỏi:

    - Tiểu bối Lục Nguyên, ngươi muốn làm gì?

    Vị kiếm tông sư thúc tổ này có pháp lực đại đạo cảnh tam tầng, nổi tiếng kiếm thuật nhiều biến hóa nhưng lần này bị Lục Nguyên dựa vào kiếm thuật cứng rắn khuất phục lai không tức giận được.

    Đúng thế, Lục Nguyên muốn làm gì?

    Ai nấy khó hiểu, không ai tưởng tượng được suy nghĩ trong lòng Lục Nguyên.

    Triêu Dương Phong, Tiên Chưởng bình đài.

    Bây giờ người ở lại không nhiều, đa số người đã rút lui ra ngoài Tiên Chưởng bình đài.

    Trên tảng đá, đất vàng đầy máu tươi.

    Lục Nguyên một kiếm đâm trúng cổ tay mấy trăm người, khiến bọn họ không thể chiến đấu được nữa, mọi người tạm dừng nhìn hướng Lục Nguyên, muốn hắn cho câu giải thích.

    Trước ánh mắt bao người, Lục Nguyên hít sâu một hơn.

    - Hoa Sơn tổng cộng có tam tông, năm ngàn năm nay tam tông đấu nhau kỷ lục có ba lần, lần này không phải thương vong thảm trọng.

    Ví dụ đệ nhị đại, nếu không phải Xuất Vân tổ sư phục hưng Hoa Sơn, e rằng khi đó Hoa Sơn đã tiêu vong rồi.

    Ví dụ đệ lục đại tam tông đấu nhau, kết quả người đệ thất đại điêu linh, khiến Nhâm Độc hoành hành không người khống chế, mãi đến khi Yến tổ sư xuất hiện.

    - Đánh nhau đã nhiều, máu chảy đủ nhiều, vậy Hoa Sơn ta sẽ kết thúc.

    Lục Nguyên nói dẫn đến tiếng cười to.

    Đúng vậy, Hoa Sơn đã như thế năm ngàn năm, làm sao có thể biến đổi cái gì?

    - Các ngươi cảm thấy đệ nhị đại có Xuất Vân tổ sư, đệ lục đại đấu nhau, đệ thất đại điêu linh vừa lúc có đệ bát đại Yến tổ sư, bây giờ Hoa Sơn dựa vào một ít tuyệt thế thiên tài mới tồn tại đến nay, nếu không có những tuyệt thế thiên tài thì Hoa Sơn sớm không còn!

    Lục Nguyên quát:

    - Các ngươi còn dám phủ nhận điều này không!?

    Kiếm tông sư thúc tổ mới rồi lên tiếng quát:

    - Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì!?

    Lục Nguyên nghiêm túc nói:

    - Chưởng môn, để ta làm.

    Một mảnh xôn xao.

    Chưởng môn chưởng môn, trước kia dù là chưởng môn gì thì ít nhất phải có độ tuổi, coi như là tuyệt thế Yến Thương Thiên kỳ thực phải trung niên mới tiếp nhận chức chưởng môn.

    Bây giờ Lục Nguyên tối đamới ba mươi tuổi đã muốn làm chưởng môn, hết sức buồn cười.

    Lục Nguyên không thèm để ý đám người, đứng đó nói:

    - Ta cũng không nói gì nhiều, nếu trên dưới Hoa Sơn, kiếm tông, khí tông, kiếm khí tông, người tam tông nếu có ai thắng được tam xích thanh phong trong tay ta thì ta sẽ không tranh vị trí đại chưởng môn.

    Nếu không thì vị trí đại chưởng môn sẽ là của ta, cải cách Hoa Sơn do ta bắt đầu!

    Tay Lục Nguyên động, giơ lên Dưỡng Ngô linh kiếm.

    - Tam xích thanh phong ở đây, xem ai có thể địch lại!

    Một người một kiếm, khiêu chiến tất cả người kiếm tông, khí tông, đây là khí độ cỡ nào.

    - Tốt, vậy để ta đến!

    Kiếm tông đại đạo cảnh tứ tầng Lý Thanh Mộ bước ra, nói:

    - Lục Nguyên tiểu bối, đợi ta đến gặp ngươi!

    Lý Thanh Mộ để bộ râu khá dài, mặc áo bào đen, nói:

    - Tiểu bối Lục Nguyên, còn nhớ sư phụ của ngươi Lý Nguyên Bạch có xin ta học kiếm pháp một đoạn thời gian, để ta xem coi đồ đệ Lý Nguyên Bạch có bản lĩnh gì!

    Kỳ thực lão là thúc thúc bà con xa của Lý Nguyên Bạch, nếu không thì dựa vào lão là người kiếm tông không khả năng dạy kiếm pháp cho Lý Nguyên Bạch người kiếm khí tông.

    Lý Thanh Mộ chuyển tay hóa ra dạ đế kiếm pháp!

    Kiếm pháp của lão tên gọi dạ đế!

    Vua bóng đêm!

    Kiếm pháp của lão tựa biển đen thâm trầm.

    Chương 579-580: Ta là chưởng môn

    Kiếm tông tuy nhiều cao thủ nhưng nói đến kiếm pháp thắng được lão thì không mấy ai.

    Lão vung ra nhát kiếm hóa thành một mảnh tối đen, hơn nữa bóng tối đang không ngừng mở rộng, hóa thành hắc ám vĩnh hằng.

    Lục Nguyên tùy tay đánh ra một kiếm, kình lực biến mất trong biển đen thâm sâu.

    Bóng đêm chậm rãi, vô biên vô tận, vĩnh biễn đen tối, nên là dạ đế.

    Vang lên tiếng quát chói tai:

    - Hỏa quang viêm viêm, hỏa hoàng thần uy, uy lâm thiên hạ, cuốn sạch thiên hạ, phá cho ta!

    Hỏa hoàng kiếm đạo to lớn từ bầu trời hư chém xuống, xé rách hắc ám vô tận.

    Nhát kiếm to lớn mà tuyệt vời quét đi hắc ám của Lý Thanh Mộ.

    Lý Thanh Mộ không ngừng hộc máu.

    Hai chiêu!

    Thắng Lý Thanh Mộ dùng Dạ Đế kiếm pháp chỉ có hai chiêu.

    Cái này…trước khi chiến đấu dù là ai cũng không ngờ Lục Nguyên chỉ mất hai chiêu đã thắng Lý Thanh Mộ.

    Lục Nguyên quát dài:

    - Còn có ai?

    Một người một kiếm, khiêu chiến quần hào Hoa Sơn.

    Nếu nói lúc mới bắt đầu mọi người cho rằng Lục Nguyên chỉ là nói giỡn thì hiện giờ không ai nghĩ như vậy nữa.

    - Đợi ta đến gặp tiểu bối ngươi, xem coi có bao nhiêu bản lĩnh!

    Bên khí tông bước ra một người, người này tên gọi Diệp Thanh Nhất.

    Lão sở trường nhất là 3a, có Cửu Thiên Đô Thiện Thần Lôi thúc đẩy vô cùng thần lôi giáng xuống.

    Nếu nói Lý Thanh Mộ là đại đạo cảnh tứ tầng đứng vài hàng đầu trong kiếm tông, vậy Diệp Thanh Nhất chính là có thể xưng đứng đầu trong khí tông đại đạo cảnh tứ tầng.

    Diệp Thanh Nhất đứng dậy, đột nhiên phát động pháp thuật Cửu Thiên Đô Thiện Thần Lôi.

    Bầu trời tụ lại vô số lôi thiên địa, những lôi này to lớn ngọn đồi.

    Sấm sét to lớn chớp lóe trên tầng mây.

    Lục Nguyên cười lạnh nói:

    - Nếu ta nhân lúc ngươi phát động pháp thuật mà thắng ngươi thì sợ rằng ngươi không phục, để ta phá pháp thuật của ngươi!

    Lại một tiếng hét dài, hắn bay lên trời, đến giữa không trung thì thi triển ra kiếm thuật một đầu long, đem vô số lôi điện to lớn trên trời thành vật thể mà chém.

    Tinh, khí, thần hoàn toàn hợp làm một, nhân và kiếm hợp một.

    Luyện thành kim hoàng kiếm đạo, cảm ứng với kiếm càng sâu, hắn chỉ cảm thấy nhân cùng kiếm hợp nhất càng thêm nhẹ nhàng.

    Dưới kiếm của Lục Nguyên dần xuất hiện đuôi rồng, hình rồng.

    Những con rồng không ngừng cắt lôi điện to lớn.

    Trên trời Cửu Thiên Đô Thiện Thần Lôi không ngừng bị cắt nát, là vết cắt hoàn mỹ.

    Vết cắt ngày càng nhiều, đến cuối cùng một con bạch long dần hiện htaan, bạch long hoàn toàn phá Cửu Thiên Đô Thiện Thần Lôi.

    Diệp Thanh Nhất trợn mắt há hốc mồm.

    Cửu Thiên Đô Thiện Thần Lôi của lão bị người dùng kiếm thuật cứng rắn phá, đây là việc chưa từng xảy ra.

    Càng đáng sợ là Diệp Thanh Nhất đột nhiên phát hiện, kiếm thuật một đầu long của Lục Nguyên, đầu rồng ngắm ngay mình.

    Long thổ châu!

    Châu giết Diệp Thanh Nhất!

    Diệp Thanh Nhất hồn bay phách tán, Cửu Thiên Đô Thiện Thần Lôi bị phá khiến lão nguyên khí đại thương, cũng bị rung động quá lớn, phát hiện long thổ châu đã không kịp.

    Long châu nhanh chóng lao tới, Diệp Thanh Nhất hoảng hốt vội muốn chặn lại nhưng bất cứ pháp thuật gì đều bị kiếm thuật một đầu long dễ dàng phá hủy.

    Tuyệt sát Diệp Thanh Nhất!

    Lần này Diệp Thanh Nhất bị hù đến bay ba hồn chín vía.

    Mình chết sao?

    Chết ư?

    - Ta chết, ta chết!

    Lão hét lên, nằm ngã ra đất, ngất xỉu.

    - Lục Nguyên giết Diệp sư thúc tổ, chúng ta liều mạng với hắn!

    Người hét lên lập tức bị Tử Hà Thượng Nhân đánh một cái.

    Người đó phát hiện Lục Nguyên vốn không giết Diệp Thanh Nhất, long thổ châu biến mất, mũi kiếm vừa lúc dừng ở cổ họng Diệp Thanh Nhất.

    Một chiêu một kiếm thuật một đầu long đã thắng Diệp Thanh Nhất.

    ………..

    Lục Nguyên gầm lên:

    - Còn ai nữa!?

    Một người, một thanh kiếm.

    Đứng tại đó hét với quần hào Hoa Sơn.

    Nếu trước kia nói Lục Nguyên là cuồng vọng thì bây giờ không nói vậy nữa.

    Hai chiêu thắngLý Thanh Mộ, một chiêu một kiếm thuật một đầu long thắng Diệp Thanh Nhất, đây là chiến tích cỡ nào? phải biết rằng hai người đều là thượng nhân đại đạo cảnh tứ tầng, tại Tấn quốc đều là nhân vật ghê gớm, tuy không phải tông sư thuộc nửa bước tông sư cảnh nhưng gần như là ghê gớm nhất dưới nửa bước tông sư cảnh.

    Thế mà, người như vậy lại thua dưới tay Lục Nguyên, còn thua gọn gàng đến thế.

    Vậy thì thực lực của Lục Nguyên rốt cuộc mạnh bao nhiêu?

    Đại đạo cảnh tứ tầng không khả năng là đối thủ của Lục Nguyên.

    Họ còn nhớ hai năm rưỡi trước Lục Nguyên mới đến đại đạo cảnh đi?

    Tại sao bây giờ cường như vậy?

    Có thể nhẹ nhàng thắng thượng nhân đại đạo cảnh tứ tầng.

    Lý Thanh Mộ, Diệp Thanh Nhất đều thua dễ dàng, người đại đạo cảnh tứ tầng khác đi lên chỉ là mất mặt, không khả năng là đối thủ của Lục Nguyên.

    Tuy nhiên, để một hậu bối đệ thập đại làm Hoa Sơn đại chưởng môn thì họ còn mặt mũi nào?

    Một vị thượng nhân kiếm tông quát:

    - Lục Nguyên, đừng tưởng rằng thắng đại đạo cảnh tứ tầng thì có gì ghê gớm.

    Nếu không phải các thượng nhân đại đạo cảnh ngũ tầng chúng ta trọng thương thì không đến phiên ngươi phát uy!

    Kiếm tông đại đạo cảnh ngũ tầng Chiến Thanh Dũng quát dài:

    - Lục Nguyên, đợi ta hồi phục lại đại chiến với ngươi một phen!

    Đúng vậy, có rất nhiều người bây giờ còn không phục.

    Chỉ đánh bại người đại đạo cảnh tứ tầng, còn đại đạo cảnh ngũ tầng chưa thua không ai chịu phục cả.

    Lục Nguyên cười cười nói:

    - Phải không?

    Nguyên Dương sư bá, Tử Hà sư bá, làm phiền hai ngươi giải thích chút đi.

    Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân cùng bất đắc dĩ thở dài.

    Nguyên Dương Thượng Nhân nói:

    - Thực lực của Lục Nguyên không đơn giản như ngươi nghĩ, Chiến sư bá.

    Một tháng trước ta đấu với Lục Nguyên, thua trong hai mươi chín chiêu.

    Chiến Thanh Dũng là đệ bát đại, Nguyên Dương Thượng Nhân là đệ cửu đại, pháp lực của hai người cùng là đại đạo cảnh ngũ tầng.

    Tử Hà Thượng Nhân cũng nói:

    - Nửa tháng trước ta cũng đấu với Lục Nguyên, khi ấy chỉ chống đỡ đến chiêu thứ ba mươi mốt.

    Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân thực lực vốn chỉ là đại đạo cảnh tứ tầng, nhưng đi một chuyến Việt Lộc Sơn trở về thì thực lực tăng một tầng, đều tới đại đạo cảnh ngũ tầng, lộ ra sức chiến đấu cường đại.

    Ví dụ Chiến Thanh Dũng, kiếm tông trưởng giả này trước kia trong cuộc chiến tuần hoàn đã thua vào tay Tử Hà Thượng Nhân.

    Hiện giờ Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân cùng công nhận dưới tay Lục Nguyên chỉ có thể chống hai mươi chín chiêu, ba mươi mốt chiêu, đủ thấy Lục Nguyên thực lực mạnh mẽ.

    Lục Nguyên, hóa ra hắn mạnh như vậy.

    Coi như là hai vị Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân đại đạo cảnh ngũ tầng cũng không bằng, chỉ tiếp được khoảng ba mươi chiêu.

    Hai thượng nhân Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân một là chủ kiếm tông Đông phong, một là chủ khí tông Tây phong, không có lý do gì nói dối cho một tiểu bối kiếm khí tông, xem ra đó là sự thực.

    ………..

    - Vậy thì còn ai nữa không?

    Lục Nguyên hét dài:

    - Nếu không còn ai khiêu chiến ta, không ai thắng được tam xích thanh phong trong tay ta, vậy vị trí Hoa Sơn đại chưởng môn sẽ do ta đảm nhiệm!

    - Từ nay về sau, ta là chưởng môn!

    Lục Nguyên đứng trên Triêu Dương Đài, Tiên Chưởng bình đài.

    Gió thổi tà áo xanh.

    Lục Nguyên hét dài:

    - Từ nay về sau, ta là chưởng môn!

    Kỳ thực bây giờ rất rõ ràng, sau khi Sở Đoạn mất tích, một người thực lực cường đại có thể leo lên vị trí chưởng môn, nếu không thì làm gì ra mười hai người dự tuyển thi đấu vòng tròn?

    Bây giờ Lục Nguyên một người một kiếm vô địch Hoa Sơn, thật tự nhiên làm tân đại chưởng môn, là chuyện bình thường.

    Đám người kiếm khí tông Bắc phong Khuất Thanh Thần, Vạn Thanh Vương đầu tiên phản ứng lại đây.

    Một khi Lục Nguyên làm chưởng môn, đối với Bắc phong tất nhiên có ích lợi cực lớn.

    Họ không có dã tâm muốn khuếch trương Bắc phong, chỉ cần Bắc phong không bị kiếm tông xâm chiếm là thỏa mãn rồi.

    Họ lập tức thi lễ nói:

    - Tham kiến đại chưởng môn!

    Có họ đi đầu, người Bắc phong cùng nhau hành lễ:

    - Tham kiến đại chưởng môn!

    Nhưng bây giờ thi lễ thừa nhận Lục Nguyên chỉ có đám người Bắc phong mà thôi.

    Đông phong, Tây phong, Nam phong, Trung phong, bốn phe chưa thừa nhận vị trí đại chưởng môn của Lục Nguyên.

    Các trưởng lão bốn phong cùng với đám thượng nhân đều do dự, rốt cuộc có thừa nhận vị tí đại chưởng môn của Lục Nguyên hay không.

    Tuy nhiên, một giọng nói to như chuông vang lên:

    - Tham kiến đại chưởng môn!

    Tham kiến đại chưởng môn!

    Trưởng lão bốn phong, thượng nhân nhìn ra sau lưng, mới phát hiện mặt sau các đệ tử bốn phong đều hành lễ, khiến đám thượng nhân bốn phong lấy làm lạ vô cùng.

    Có chuyện gì vậy?

    Họ tự nhận khống chế đệ tử dưới tay rất tốt, họ còn chưa thừa nhận vị trí đại chưởng môn của Lục Nguyên mà những người này đã chấp nhận rồi?

    Kỳ thực đạo lý rất đơn giản.

    Danh tiếng của Lục Nguyên cực lớn, đứng đầu đệ thập đại cộng thêm là thần tượng của đệ thập đại, trừ Lục Nguyên ra còn ai tuổi trẻ vậy đã đến đại đạo cảnh?

    Trừ Lục Nguyên ra còn ai trẻ tuổi vậy trong Tấn quốc kiểm tra được đến sáu mươi điểm?

    Trừ Lục Nguyên ra ai có thể thắng kiếm tiên?

    Đệ nhất thần tượng!

    Mới rồi Lục Nguyên tốc độ siêu nhanh đánh bại hai vị thượng nhân đại đạo cảnh tứ tầng, cùng lúc đó khiến hai thượng nhân Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân đại đạo cảnh ngũ tầng thừa nhận không bằng, trong vòng ba mươi chiêu bị đánh bại!

    Thần tượng!

    Tuyệt thế thần tượng!

    Nếu nói Yến Thương Thiên thần thoại quá mức xa xôi, vậy thần thoại Lục Nguyên là mọi người chính mắt thấy.

    Thần thoại như vậy thật khiến người khâm phục.

    Cho nên vào lúc mấu chốt này, các đệ tử sau lưng đều kêu la:

    - Tham kiến đại chưởng môn!

    Tiếp theo trong tiếng kêu to, khiến các trưởng lão không do dự nữa.

    Không biết là ai dẫn đâu, trung gian có một số trưởng lão thi lễ:

    - Tham kiến đại chưởng môn!

    Lần thi lễ này khiến mấy người khác bất giác làm theo.

    - Tham kiến đại chưởng môn!

    Nói đơn giản là các trưởng lão bị đệ tử sau lưng ảnh hưởng.

    Bình thường mấy đệ tử đó pháp lực thấp nhất, ai thèm để ý.

    Nhưng tuy đệ tử pháp lực đúng là thấp nhất cũng nhiều người nhất.

    Nhiều người hợp âm rống, thanh thế kinh người, bất giác ảnh hưởng các trưởng lão chính giữa.

    Bây giờ chưa bái kiến đại chưởng môn chỉ có kiếm tiên và thượng nhân bốn phong hàng đầu, nhân số thưa thớt, chỉ mấy chục người mà thôi.

    Mấy chục người tuy rằng đều tay nắm quyền to.

    Nhưng mặt sau mấy ngàn người đang gào thét, cùng lúc đó thân hình một người một kiếm bất bại của Lục Nguyên ở mặt trên.

    Nguyên Dương Thượng Nhân là người thứ nhất thi lễ:

    - Tham kiến đại chưởng môn!

    Nguyên Dương Thượng Nhân làm vậy là vì Hoa Sơn.

    Nguyên Dương Thượng Nhân đi ra ngoài một chuyến, biến thế giới to lớn, Tấn quốc còn yếu, Hoa Sơn cũng rất yếu.

    Lục Nguyên tương lai không thể đo lường, hắn làm đại chưởng môn đối với Hoa Sơn là cực tốt.

    Chẳng qua Lục Nguyên tính tình ôn hòa, loại người này thích hợp thủ thành, không thích hợp làm đại chưởng môn vào lúc này.

    Tuy nhiên, trừ Lục Nguyên ra dường như không còn ai thích hợp hơn.

    Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân, Hồi Phong Thượng Nhân, Liệt Dương Thượng Nhân, bốn người cùng thi lễ bái.

    Trong bốn người có hai là đại đạo cảnh ngũ tầng, hai là đại đạo cảnh tứ tầng.

    Cộng thêm trong bốn người có ba là chủ phong, bình thường thống lĩnh người, vì thế mà rốt cuộc số người còn lại đều thi lễ.

    - Tham kiến đại chưởng môn!

    - Tham kiến đại chưởng môn!

    - Tham kiến đại chưởng môn!

    - Tham kiến đại chưởng môn!

    Thanh thế hùng hồn rốt cuộc sôi trào.

    Ánh nắng chiếu sau lưng thanh y thanh niên, chiếu trên khuôn mặt còn chút non nớt, chiếu trên tam xích thanh phong.

    Hoa Sơn tiên môn đại chưởng môn…Lục Nguyên.

    Lục Nguyên hít sâu một hơi, mình rốt cuộc ngồi trên vị trí này, nhưng không có gì kích động, mình không vì quyền thế ngồi lên nó mà vì Hoa Sơn.

    - Tốt lắm, từ nay về sau ta là Hoa Sơn đại chưởng môn, điển lễ đăng cơ đại chưởng môn tất cả đơn giản đừng phiền phức.

    Cùng lúc đó, tại đây ta nói một chút ý tưởng của mình.

    - Tam tông ngũ phong tồn tại quá lâu rồi.

    Chính vì tam tông ngũ phong, tranh luận kiếm thuật, pháp lực mà khiến Hoa Sơn ba lần gần diệt môn, lần này là lần thứ tư.

    Lục Nguyên nói:

    - Vậy nên từ nay về sau, Hoa Sơn chúng ta sẽ như tiên môn khác, hoặc nói là tiên môn quốc gia khác, xóa tam tông ngũ phong!

    Lục Nguyên ném ra vấn đề dấy lên bạo động.

    Tam tông ngũ phong tồn tại thời gian quá lâu, thế mà Lục Nguyên muốn xóa đi tam tông ngũ phong.

    Lục Nguyên cũng hết cách rồi.

    Nếu không xóa tam tông ngũ phong, tranh chấp kiếm khí về kiếm thuật, pháp thuật, đến lúc đó chỉ sợ sẽ lại dấy lên một lần tam tông đấu nhau.

    Lúc này có Chu sư thúc tổ đại thụ, có mình vùng lên, Hoa Sơn còn có thể chống chọi được, nhưng tương lai thì sao?

    Một giọng nói vang bên tai mỗi người:

    - Cách nói này lão phu đồng ý!

    Thanh âm đó, rất nhiều thượng nhân biến sắc mặt, đây là giọng của…Chu Thanh Huyền.

    Uy danh Hoa Sơn đệ nhất kiếm Chu Thanh Huyền, tuy rằng dưới Yến Thương Thiên nhưng tuyệt đối trên Sở Đoạn, trên lão rất nhiều.

    Hiện giờ Hoa Sơn có hai người danh vọng cao nhất, thứ nhất là Chu Thanh Huyền, thứ hai là Lục Nguyên.

    Hai người đều ủng hộ việc này, tuy bên dưới có tiếng phản đối nhưng việc này cơ bản đã định.

    ……..

    Lục Nguyên nói thẳng mọi việc, ngũ phong phải mất, nhất định phải mất!

    Vì ký ức, có thể giữ ngũ phong nhưng người cấp trên không thể ở lâu dài, ngẫu nhiên ở lại thì được.

    Sẽ có một tòa sơn phong mới, tòa phong đó gần thập đại đệ tử chân truyềnp, lấy pháp thuật bàn sơn di thổ hóa thành sơn phong mới.

    Tòa sơn phong này sẽ được đặt tên là Luân Hồi phong.

    Ngũ phong phải mất, kiếm khí tam tông phải mất, tiên cảnh như Xuất Vân tiên cảnh cũng phải triệt tiêu.

    Cùng lúc đó, ý niệm chấp chính cực kỳ quan trọng của Lục Nguyên điều thứ nhất là…phải đem người đệ bát đại kéo đi ở chung một chỗ, tạm thời không thể ra ngoài, không cho phép họ tiếp xúc đồ tử đồ tôn của mình, điều này nhìn như vô nhân đạo nhưng Lục Nguyên cho rằng nó rất quan trọng.

    Đệ bát đại, quan niệm tam tông sớm đâm rễ trong lòng.

    Kiếm, không đổi được suy nghĩ của họ.

    Cho nên người đệ bát đại phải bị nhốt, tương đương mời họ đi bế quan, cách một đoạn thời gian mời họ ra.

    Như vậy thì thực lực Hoa Sơn sẽ biến yếu.

    Nhưng rồi sao chứ?

    Chỉ cần không ảnh hưởng đệ cửu đại, đặc biệt là đệ thập đại, tất cả đáng giá.

    Lục Nguyên sớm phát hiện trong đệ htapaj đại kiếm khí tam tông không có ân cừu gì, chẳng qua các sư trưởng nói cái gì thì mọi người làm theo.

    Chương 581-582: Khí Thiên Đế

    Nếu không phải có sư trưởng ảnh hưởng, giữa kiếm khí Tam tông thực ra dễ

    điều hòa.

    Cứ thế nước chảy đá mòn, thời gian lâu, những người này sẽ mất đi cách nghĩ kiếm khí.

    kiếm khí kiếm khí, kiếm lại như thế nào, khí lại như thế nào?

    Kiếm khí một thể, kiếm thuật, pháp lực, ngươi muốn học cái nào thì học cái nấy.

    Người trẻ tuổi dễ thay đổi.

    Người lớn tuổi khó đổi thay.

    Khi những chính sách đi ra thì một mảnh xôn xao.

    Nhưng xáo động hơn nữa thì sao?

    Lục Nguyên thiết huyết trấn áp, dù gì bây giờ Hoa Sơn hắn là mạnh nhất, không chút nương tay.

    Không sai, như vậy không hợp với bản tính phong thanh vân đạm bình thường của mình, nhưng nếu phải chấp chưởng chính quyền Hoa Sơn thì cần cứ rắn phải thiết huyết.

    Lục Nguyên hớp ngụm rượu.

    Sau này mình sẽ đặt ra các quy tắc, tiếp theo thì sẽ nhường lại vị trí đại chưởng môn.

    Vị trí đại chưởng môn mình chưa bao giờ ham muốn, chỉ cần không có mình làm đại chưởng môn mà Hoa Sơn vẫn vận chuyển được thì tốt rồi.

    …………

    Lục Nguyên cầm rượu uống ừng ực, giờ hắn không ở Bắc phong mà là Đông phong, đây là lấy bản thân làm gương.

    Uống hớp rượu, rượu mạnh trôi tuột cổ họng, rót vào bụng.

    Sung sướng!

    Lục Nguyên bỗng phát hiện bên cạnh xuất hiện một ông lão tóc bạc, lập tức kinh sợ đứng lên ngay.

    Hắn nói:

    - Tham kiến sư thúc tổ!

    Người đến là đệ bát đại Chu Thanh Huyền, Hoa Sơn đệ nhất kiếm.

    - Ngươi đặt ra các quy tắc không tệ.

    Chu Thanh Huyền nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Ta vốn nghĩ tính cách ngươi phong thanh vân đạm không làm được loại chuyện này, nhưng không ngờ ngươi thật sự làm được.

    Yến sư huynh được người gọi là thiên kiếm, mà ta chỉ có thể làm địa kiếm xem ra có đạo lý, ánh mắt nhìn người không giống nhau.

    - Bình thường ngươi lười biếng nhưng bên trong có bền bỉ, thực gặp chuyện thì dám làm, còn dám làm lớn ra có đảm đương, quyết đoán, không tệ.

    Chu Thanh Huyền tay động, lấy ra một hồ lô rượu.

    Lão vì tình yêu mà nát lòng, thường hay mượn rượu tiêu sầu.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Vậy thì bây giờ cùng ta đi một chuyến đi.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Đi học kiếm ư?

    - Không phải.

    Chu Thanh Huyền lắc đầu nói:

    - Không lẽ ngươi cho rằng Khí Thiên Đế vất vả thiết kế Sở Đoạn sư đệ, muốn chẳng lẽ không là Hoa Sơn?

    Hoa Sơn tam tông loạn, sao Khí Thiên Đế không thừa dịp phát động được?

    Tính toán của Khí Thiên Đế vốn chính là mưu đồ cả Hoa Sơn.

    - Bây giờ hai chúng ta phải đi chắn cả Thế Thiên Minh.

    Hai người, muốn chắn nguyên Thế Thiên Minh!

    Đây là câu nói đại khí cỡ nào.

    Hoa Sơn.

    Có một nơi vách đá.

    Phía trên vách đá mơ hồ rất khó phân biệt, nghe nói vách này ghi chép lai lịch dị bảo Hồi Tâm Thạch, do gió mưa xóa nhòa nên biến mơ hồ.

    Còn có cách nói khác đây là đơn kinh tàn văn, là bảo tịch tiên môn luyện đan nào đó, bởi vì hấp dẫn rất nhiều người tại đây nghiên cứu đan kinh, nghiên cứu thì sẽ phát hiện một chữ đạo lý đúng sai, nhưng cụ thể thế nào thì khó mà nói.

    Vách đá này được gọi là Mô Hồ thạch khắc.

    Mô Hồ thạch bích nổi danh rất nhiều năm, sau này không ai nghiên cứu ra đan kinh, cũng không tìm ra Hồi Tâm thạch nên dần tán đi, bình thường chỗ này hoang văn không một bóng người.

    Bây giờ có hai người đến đây.

    Một là ông lão tóc trắng, một là thanh y thanh niên.

    Hoa Sơn hai thanh kiếm!

    Địa kiếm, Hoa Sơn đệ nhất kiếm Chu Thanh Huyền, cùng với Hoa Sơn gần đây nổi bật, túy kiếm Lục Nguyên.

    - Cái gọi là thập đại thiết tắc lực kỳ thực là mười loại lực lượng cường đại nhất trên đời.

    Ví dụ luân hồi của Yến sư huynh thực ra là lực luân hồi, chắc ngươi cũng cảm ngộ được rồi.

    Giữa cõi trời đất, sinh mà có luân hồi, vạn sự vạn vật đều trong luân hồi.

    âm dương của lão phu tức là âm dương bình hoành, trời đất chỉ âm không trường, chỉ dương không sinh, vạn sự vạn vật phải có cân bằng, âm dương chính là lực cân bằng đó.

    Lát nữa ngươi có thể thấy âm dương bình hoành.

    Chu Thanh Huyền chắp tay sau lưng nói.

    Lục Nguyên nổi lên hứng thú, trước có nghe nói thập đại thiết tắc âm dương nhưng chưa từng chứng kiến, nay rốt cuộc có thể mở rộng tầm mắt rồi.

    Hoa Sơn nổi danh nhất cũng là hai thanh kiếm mạnh nhất đang giao lưu một ít tâm đắc kiếm đạo.

    Chu Thanh Huyền tay áo phất phơ, tóc trắng bay bay, phong thái tiêu sái, cùng Yến Thương Thiên là loại khác nhau.

    Lục Nguyên đang nghĩ ngợi thì Chu Thanh Huyền chợt quát một tiếng:

    - Khí Thiên Đế đã đến rồi tại sao không ra mặt gặp!?

    - Hay cho Chu Thanh Huyền!

    Một giọng nói cực kỳ hào hùng vang lên.

    Khí Thiên Đế đội mặt nạ dạ xoa, vóc dáng vạm vỡ cơ bắp xuất hiện.

    Một đường đi tới long hành hổ bộ, từng cử động khí thôn sơn hà, dường như trời đất vì gã mà bị tách ra.

    Sau lưng Khí Thiên Đế có nhiều nhân vật tuyệt thế.

    Vị đó trông khoảng bốn mươi tuổi, diện mạo vô cùng tuấn tú, khí độ khó miêu tả, tay cầm cây quạt.

    Mặt chính diện quạt vẽ một đóa hoa màu ngưng bích mỹ lệ…trịch trục hoa, mỉm cười điên đảo không biết bao nhiêu cô gái, cực yêu nghiệt.

    Lục Nguyên đột nhiên nghĩ đột một người, Quang Minh Yêu Hoàng Phương Tà.

    Lúc trước hắn chưa từng thấy Phương Tà nhưng có ấn tượng rất sâu với trịch trục hoa mặt phải cây quạt, hơn nữa khí thế cường đại kia khiến người không thể không nhận ra.

    Sóng vai với Phương Tà là một mỹ nam tử mặc áo đen tựa như bước đến từ địa ngục.

    Nếu nói vị này là mỹ nam tử, bàn về đẹp trai thì e rằng còn thắng một bậc, nhưng vì biểu tình lạnh băng, người đến gần gã chắc sẽ bị đông thành băng.

    Vị này chắc là trong truyền thuyết giết vợ cầu đạo, Kinh Hoàn Chân.

    Nghe nói người này vì cầu đại đạo giết vợ biểu minh, tu tiên giới không thiếu người độc ác nhưng độc đến giết vợ cầu đạo thì chỉ có vị này.

    Mấy người đì sau là Tử Lân Yêu Vương, Xích Dực Yêu Vương, hai yêu vonwg này hắn sớm biết mặt, mấy yêu hầu còn sống thì không lọt vào mắt Lục Nguyên.

    Kỳ thực là Lục Nguyên khinh thường, mấy yêu hầu sức chiến đấu cá nhân kém chút nhưng chúng mang theo thuộc hạ Duệ Mộc Kỳ, Liệt Hỏa Kỳ, Vạn Bàn trận pháp hợp nhất, quần chiến thì cường đại, chiến đấu cá nhân cũng tăng cường, không phải Lục Nguyên có thể khinh thường.

    Đây là một hàng thế giới dưới đất, trừ nhóm này ra còn có hàng khác, đó là phản đồ các phái, Nguyên Lăng Thượng Nhân đã ở trong đó.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân âm trầm cười, dường như đến ngoài thành dạo chơi, tự tại khó tả, khí độ phi phàm, gần như có thể so sánh với Quang Minh Yêu Hoàng Phương Tà.

    Còn có một ông lão lùn cực kỳ xấu Thiên Sửu Lão Nhân, cùng với đại phản đồ Thanh Thành diện mạo tầm thường Trương Hư Huyền.

    Trừ chúng ra còn có năm phản đồ khác.

    Năm phản đồ dù là người nào đều cực kỳ cường đại.

    Đếm kỹ thì Khí Thiên Đế mang đến người đại đạo cảnh có tới mười lăm người, hơn nữa trong mười lăm người trừ mấy yêu hầu, người khác cơ bản là thực lực đại đạo cảnh tứ tầng, ngũ tầng, lục tầng, lại thêm có một số người có lẽ không mang đến, thực lực kinh người dưới tay Khí Thiên Đế.

    Có thực lực như vậy đã có thể khiêu chiến vị trí đệ nhất tiên môn Tấn quốc.

    Bất giác mặt ám của Tấn quốc đã có thực lực cường đại như vậy.

    Tuy nhiên ngược lại Lục Nguyên biết, thực lực mặt ám của Tấn quốc không phải một năm hoặc vài năm tích lũy.

    Chúng bị Yến Thương Thiên một kiếm đè ép không dám nhảy ra làm loạn, Yến Thương Thiên pho thăng rồi quần ma ló ra, mới có tình hình hiện nay.

    Thiên kiếm và địa kiếm vẫn là có chút chênh lệch.

    Thiên kiếm Yến Thương Thiên tại đây, những người này núp trong góc không dám ra.

    Địa kiếm Chu Thanh Huyền đi ra, đám người vẫn dám ló mặt.

    Tất nhiên Lục Nguyên cũng hiểu một điều, đó chính là…Khí Thiên Đế thì ra là Nhâm Độc.

    Khí Thiên Đế chỉnh hợp Thế Thiên Minh, Nhâm Độc chỉnh hợp yêu ma.

    Bây giờ thực lực của Thế Thiên Minh, của Nhâm Độc vì diệt Hoa Sơn mà lấy ra hết, Nhâm Độc không phải Khí Thiên Đế thì là ai?

    Nhân vật này hùng tài đại lược, bị Đông Phương Yêu ám toán rồi không vội phản công lại ngay.

    Thực ra chuyện là thế này, sau khi Nhâm Độc bị Yến Thương Thiên đánh bại, phát hiện mình vĩnh viễn không bằng, mãi mãi không thể đuổi kịp tuyệt thế thiên kiếm, lại sợ Yến Thương Thiên tìm tới cửa giết nên thiết kế cho Đông Phương Yêu lên ngôi.

    Tuy nhiên gã sợ sau này không thể khống chế Đông Phương Yêu, cho nên để lại Giá Y thần công.

    Bản thân gã thì bắt đầu phát triển Thế Thiên Minh.

    Chuyện sau đó giống như gã đã kế hoạch, Yến Thương Thiên phi thăng, Đông Phương Yêu luyện thành Giá Y thần công làm giá y cho gã, đây còn chưa tính cái gì, thú vị nhất là Sở Đoạn tự cao tự đại ngu xuẩn, ham công hám lợi, cho Nhâm Độc tạo thành hoàn cảnh cực tốt.

    Trước đó không lâu gã dẫn kế dụ Sở Đoạn vào vòng, giết Sở Đoạn và Trác Bất Đảng, tạo thành cuộc chiến tam tông căng thẳng hơn.

    Tam tông tranh chấp đến tình trạng này có liên quan đến Nhâm Độc âm thầm gây rối.

    Bây giờ Hoa Sơn đệ nhất tiên môn năm đó bị Nhâm Độc từng bước tính toán sắp tiêu đời.

    Nghe nói tiểu bối Lục Nguyên trở thành Hoa Sơn đại chưởng môn, đúng là buồn cười.

    Lục Nguyên, một tiểu bối mà thôi, lại trở thành Hoa Sơn đại chưởng môn, cực kỳ buồn cười.

    Bây giờ, Nhâm Độc biết, chỉ cần vượt qua Chu Thanh Huyền là Hoa Sơn tiêu tùng.

    ……..

    Hoa Sơn hai thanh kiếm…Chu Thanh Huyền và Lục Nguyên.

    Đối trận Thế Thiên Minh mười sáu người đại đạo cảnh, trong đó xác định một người là tông sư, hai người là nửa bước tông sư.

    Nhâm Độc vung tay tháo xuống mặt nạ dạ xoa, hiện khuôn mặt đầy bá khí.

    Khá nói:

    - Chu Thanh Huyền, lần trước ngươi ta đấu nhau chắc ngươi đã thấy rõ thực lực của ta, lần này ta hấp thu pháp lực của Đông Phương Yêu, thực lực tiến bộ đến tình trạng mạnh mẽ, nếu ngươi ngoan ngoãn ở Tư Quá Phong dưỡng lão thì thôi, bổn tọa muốn là thống nhất Tấn quốc, đối với người sớm chết tâm như ngươi không có hứng thú, việc này cho qua.

    Quả nhiên, người đến không chuyện tốt.

    Hay cho Nhâm Độc, bây giờ thực lực là Nhâm Độc ban đầu là Đông Phương Yêu hợp nhất.

    Nếu như không có thực lực đáng sợ như vậy thì sao một kích giết được Sở Đoạn?

    Phải biết rằng Sở Đoạn không phải hạng dễ đối phó.

    Phương Tà, Kinh Hoàn Chân, hai nửa bước tông sư ở một bên áp trận.

    Không chút khi ngờ, một khi xảy ra vấn đề thì hai tên này sẽ ra tay.

    Chu Thanh Huyền cười cười, cực kỳ tiêu sái, vô cùng tự do.

    Lão nói:

    - Mười sáu người các ngươi cùng lên cũng không thành vấn đề!

    Giọng điệu thật lớn lối.

    Mười sáu người liên hợp đủ để trùng kích đệ nhất tiên môn, Chu Thanh Huyền lại nói một mình đối phó nhiều như vậy.

    ……..

    Trước tiên đánh nhau là Chu Thanh Huyền và Nhâm Độc, tuy nhiên, gã lập tức phát hiện có điều không đúng.

    Chu Thanh Huyền nhất kiếm phân âm dương.

    Âm dương lực.

    Âm dương lực này dường như tìm được khuyết điểm trong công pháp của Nhâm Độc.

    Gã chỉ cảm thấy mình dùng hóa huyết đại pháp hấp thu pháp lực của những người khác đang không ngừng phản phệ cắn ngược lại.

    - Cái gọi là thập đại thiết tắc âm dương, âm dương bình hoành, trên thân vạn vật đều có đạo âm dương bình hoành, nếu có một điểm thiếu sót đều bị âm dương bình hoành lực tìm ra.

    Hóa huyết đại pháp của Nhâm Độc có một sai sót cực lớn, thời khắc mấu chốt phản phệ, đây là khuyết điểm của hắn.

    Lần trước đấu với hắn thì lão phu đã phát hiện ra nhược điểm này.

    Chu Thanh Huyền đang dạy cho Lục Nguyên.

    Pháp lực toàn thân Nhâm Độc như thiêu cháy, vô cùng thống khổ, cảm giác bị điên cuồng cắn ngược không tốt chút nào.

    Gã quát nhanh:

    - Rút!

    Gã ra lệnh rút đi nhưng muốn thoát khỏi tay Chu Thanh Huyền đâu nhẹ nhàng, một lát phải bỏ lại bốn mạng đại đạo cảnh mới thành công trốn thoát.

    Đây chính là sinh mạng bốn đại đạo cảnh!

    Bị Nhâm Độc dùng cách bạo huyết kích phát mới rút khỏi.

    …………

    Chuyện ở Triêu Dương Phong rất nhanh truyền khắp Tấn quốc tu tiên giới

    Đương nhiên những người này nghe chỉ là trận Triêu Dương Phong, không hay biết chỗ Mô Hồ khắc đá Chu Thanh Huyền đối trận Nhâm Độc, đã chiến thắng.

    Vốn sau khi Sở Đoạn biến mất thì Hoa Sơn ở Tấn quốc không còn là đệ nhất tiên môn, đã bị Võ Đang tiên môn đoạt danh hiệu rồi.

    Trận Triêu Dương Phong thực lực phái Hoa Sơn bị tổn hao lớn, nhân vật đại đạo cảnh bị tổn hao nghiêm trọng, chết chết, trọng thương, cuối cùng do người mới Lục Nguyên leo lên chức đại chưởng môn, sự việc truyền ra thì thanh thế Hoa Sơn càng rớt đáy cốc, cơ bản áp chết trong ngũ thượng đẳng tiên môn.

    Trước kia là đệ nhất tiên môn biến thành đệ ngũ tiên môn.

    Hơn nữa tu tiên giới rất nhiều người đang cười nhạo bây giờ Hoa Sơn không có ai, chẳng ngờ khiến một đệ thập đại đệ tử chân truyền làm đại chưởng môn.

    Hoa Sơn, suy vong.

    Trong thập đại thiết tắc luân hồi lực là cứng rắn kéo đối phương vào trong sinh tử luân hồi.

    Trong thập đại thiết tắc âm dương lực là lấy vạn vật cân bằng làm cơ sở, tìm ra sơ hở của đối phương tiến hành công kích.

    Sẽ luyện thành thiết tắc khác nhau cũng là vì tính cách Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền khác biệt.

    Nhưng bây giờ mình phải trước học luân hồi đã rồi mới đến âm dương.

    Không phải nói âm dương khó học hơn luân hồi, thập đại thiết tắc mỗi thứ khác nhau, không có ai cao ai thấp, nhưng nếu như luân hồi chưa thành lại luyện âm dương, khó tránh khỏi tham nhiều mà làm không nổi.

    Lúc này Lục Nguyên khoanh tay đứng trên ngọn núi Hoa Sơn chủ phong, Luân Hồi phong.

    Hoa Sơn vốn có chia ngũ phong, không có nói ngọn núi cao nhất.

    Nhưng Lục Nguyên lệnh cưỡng chế, thế là bây giờ cóchủ phong Luân Hồi phong.

    Cao đến vạn trượng, che trời, tuyệt vân khí, phụ thanh thiên.

    Luân Hồi phong cao vô cùng, cũng hiểm trở vô vàn.

    Tòa phong mạch này là của người khí tông, lấy pháp thuật bàn sơn di thổ mà thanh.

    Người tiên đạo có thủ đoạn riêng, bàn sơn di thổ, cứng rắn hoàn thành một tòa sơn phong cực lớn, sơn phong hoàn toàn mới, không có truyền thuyết gì, nhưng Lục Nguyên không thèm để ý.

    Không sai, Luân Hồi phong không có bao nhi lịch sử, không có nhiều ít truyền thuyết.

    Tuy nhiên, chỉ cần Hoa Sơn tiếp tục cường thịnh thì Luân Hồi phong này tất nhiên sẽ có các loại truyền thuyết.

    Ngoài Hoa Sơn còn bày Triêu Dương Ngọc Nữ Vân Vụ Tử Hà Đồ đại trận.

    Trận pháp này Lục Nguyên không dời đi, bây giờ hắn đang bày hộ phong trận Luân Hồi phong.

    Về mặt này hắn còn non tay, nhưng đợi hắn trở về từ trung ương thiên triều thì sẽ bày một đại trận tại đây, sẽ không yếu hơn Triêu Dương Ngọc Nữ Vân Vụ Tử Hà Đồ đại trận..

    Kỳ thực bây giờ Luân Hồi phong đã bày các loại trận pháp, là Lục Nguyên làm, sắp đặt nhiều thanh phi kiếm, dùng chút luân hồi lực.

    Chương 583-584: Con gái chủ Văn Minh

    Một khi có nhân xúc trận thì ngàn thanh phi kiếm kiếm khí tung hoành hóa thành đại trận.

    Nhưng bây giờ loại luân hồi trận này vẫn chưa làm gì được nửa bước tông sư cảnh.

    Người nửa bước tông sư cảnh, dù gì thực lực hắn còn yếu, không thể bày trận pháp quá mạnh.

    Bây giờ Luân Hồi phong, Lục Nguyên ở trên đỉnh núi làm một Vạn Chiêu Động.

    Trong Vạn Chiêu Động Lục Nguyên khắc không ít kiếm chiêu đi lên.

    Hoa Sơn hiện tại trừ Chu Thanh Huyền ra thì Lục Nguyên có kiếm pháp cao nhất.

    Lục Nguyên đã tới đỉnh cao cảnh giới kiếm vương, dùng tâm khắc chút kiếm chiêu đủ để kiếm tông đệ bát đại nghiên cứu.

    Cùng lúc đó, trong Vạn Chiêu Động có không ít đỉnh cấp pháp thuật cho khí tông đệ bát đại nghiên cứu, những pháp thuật này tất nhiên là Lục Nguyên xin Chu Thanh Huyền sư thúc tổ để lại.

    Trước kia từng nói Chu Thanh Huyền là thiên tài toàn hệ, toàn năng kiếm thuật, pháp thuật, được vô số kỳ ngộ.

    Lục Nguyên và Yến Thương Thiên cùng là loại thiên tài một hệ kiếm đạo.

    Những kiếm thuật và pháp thuật trộn lẫn vào khiến kiếm tông, khí tông đệ bát đại bị hắn cưỡng ép bế quan sẽ ngoan ngoãn ở tại đây.

    Muốn bế quan thì bế, không bế quan thì tại đây nghiên cứu kiếm thuật, pháp thuật.

    Người đệ bát đại quan niệm kiếm khí hai tông sớm thành đại thụ đâm căn trong lòng, không cấm tuyệt được nên Lục Nguyên dứt khoát giam lỏng họ.

    Ở giữa sườn núi mới là đệ tử chân truyền lâu, rất nhiều đệ tử chân truyền ở gần sát nhau.

    Bây giờ Hoa Sơn tổng cộng có năm mươi đệ tử chân truyền.

    Những đệ thập đại đệ tử chân truyền ở rất gần nhau, vì thế quan hệ tốt hơn, muốn nói cái gì kiếm khí tách biệt liền khó khăn, đây là cách nghĩ của Lục Nguyên.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên quyết định sau này cố gắng khiến đệ thập đại nhanh lên biến mạnh, để đệ thập đại lên ngôi.

    Như vậy đối Hoa Sơn sau này càng tốt.

    Lục Nguyên tiếp nhận đại chưởng môn, đây là việc lớn.

    Hoa Sơn tiên môn tuy giờ đây tực lực kém đi, bị người gọi là suy sút nhưng dù sao vẫn là đệ nhất tiên môn năm đó, nay cũng là xếp hạng năm trong thượng đẳng tiên môn.

    Làm theo lúc Sở Đoạn tiếp nhận chưởng môn, bao nhiêu người đến chúc mừng, các đại phái đều sai đi nhân vật kinh thiên động địa.

    Lục Nguyên tiếp nhận đại chưởng môn, tuy nói tất cả đơn giản những phải mời bốn phương.

    Những việc lặt vặt này tất nhiên Lục Nguyên không hứng thú quản lý, để mấy phó thủ đi làm.

    Mấy phó thủ này là nguyên kiếm tông Liệt Phong Thượng Nhân, nguyên khí tông Ngọc Chân Thượng Nhân, nguyên kiếm khí tông Lục Thanh Đào.

    Kiếm khí tam tông nay đã xóa bỏ, phó thủ là một người mỗi nguyên tông lấy làm công bình.

    Đến ngày đại chưởng môn, Lục Nguyên ra sân phát hiện người không tính cường lắm, các tiên môn như Thanh Thành tiên môn, Võ Đang tiên môn sai người đến đa phần là đại đạo cảnh nhất tầng, nhị tầng, tam tầng, đây là sao?

    Nên biết rằng tại tu tiên giới, pháp lực khác nhau thì thân phận hoàn toàn khác.

    Đại đạo cảnh tứ tầng, ngũ tầng thân phận cao hơn đại đạo cảnh nhất tầng, nhị tầng, tam tầng rất nhiều.

    Bình thường Hoa Sơn tiên môn xảy ra chuyện lớn đều có người đại đạo cảnh tứ tầng, ngũ tầng đến, thậm chí có khi là tông sư, nửa bước tông sư đích thân đến, tại sao lần này đến chỉ vẻn vẹn là đại đạo cảnh nhất tầng, nhị tầng, ghê gớm nhất cũng chỉ tam tầng thôi?

    Lục Nguyên ngây ra.

    Nguyên Dương Thượng Nhân truyền âm nói: ‘Võ Đang tiên môn nghe nói chưởng môn Tống Thanh Kiều mừng thọ, nhân lực đều chuyển sang bên ấy, không bằng bên chúng ta.’

    Mất mặt!

    Hiện giờ Lục Nguyên chỉ thấy vô cùng mất mặt.

    Võ Đang tiên môn nay là đệ nhất tiên môn.

    Chưởng môn Võ Đang tiên môn Tống Thanh Kiều mừng thọ, tu tiên giới Tấn quốc cảm thấy còn hơn là Hoa Sơn tiên môn thay đổi đại chưởng môn,mặt quá rõ ràng.

    Kỳ thực bây giờ tu tiên giới đều đồn Hoa Sơn sắp tàn đời rồi, không có một người nửa bước tông sư, đại đạo cảnh ngũ tầng hao tổn nghiêm trọng, thực lực so với Thanh Thành tiên môn thứ hạng chót còn yếu.

    Nghe nói một số trung đẳng tiên môn đều nhìn chằm chằm vị trí thượng đẳng tiên môn của Hoa Sơn tiên môn, giờ có mấy ai để mắt Hoa Sơn tiên môn đâu.

    Lục Nguyên lửa giạn bốc cháy, nhưng lập tức hít sâu.

    Không sai, Hoa Sơn hiện tại vào thời kỳ suy nhược.

    Tuy nhiên, có ta ở, nhất định sẽ đem Hoa Sơn phát dương quang đại!

    Lục Nguyên thầm nhủ, chẳng qua nửa năm sau mình phải đi khảo hạch bách quốc, đến khi ấy e rằng không có bao nhiêu tinh thần quản lý Hoa Sơn tiên môn.

    Gần đây có tin tức to lớn, khảo hạch bách quốc dời đi, vốn nên là nửa năm sau, kết quả kéo đến hai năm rưỡi.

    Nhưng dù là vậy, mình sẽ từ trung ương thiên triều trở về, đến lúc đó nhất định biến Hoa Sơn vô cùng cường đại.

    Khi Lục Nguyên nghe tin tức này, suýt chút nhảy ra hai trăm quốc kiểm tra.

    Chính là chín trăm chín mươi chín quốc gia kiểm tra, cực kỳ quan trọng.

    Thế mà lần này đẩy lùi lại gọi người sao mà chịu nổi?

    Hắn vội vàng hỏi Tử Hà Thượng Nhân lý do, đợi nghe lão giải thích sơ thì mới gật đầu, biết được nguyên nhân thì thấy dễ chịu hơn.

    Hóa ra là phi thử của pháp chi văn minh chủ trung ương thiên triều sinh con gái.

    Tại Tấn quốc hoặc quốc gia khác đều là tiên môn, cự hình tiên môn, đại hình tiên môn, thượng đẳng tiên môn, trung đẳng tiên môn, thậm chí nhỏ nhất cũng là tiểu hình tiên môn.

    Tại trung ương thiên triều thì hoàn toàn khác.

    Ở trung ương thiên triều, thế lực mạnh nhất không là tiên môn cái gì mà gọi là văn minh.

    Văn minh, sinh linh sáng tạo tài phú tổng hòa.

    Cái gọi là văn minh tập hợp hạo vi pháp chi văn minh, tập hợp từ xưa đến nay vô số pháp thuật, hóa sinh mà thành văn minh, pháp thuật cường đại gì đều do lý mà đến, văn minh chủ pháp chi văn minh là thiên không quan vương, là văn minh tập hợp, là khởi nguyên pháp đạo, là chư thánh khải lễ, đại biểu là tồn tại mạnh nhất đạo pháp thuật.

    Chủ văn minh!

    Đại biểu là sự tồn tại mạnh nhất thiên địa.

    Cái gì tiên môn, so với một văn minh thì cỡ nào nhỏ bé.

    Chủ văn minh sin hra con gái duy nhất được xưng là đế cơ, nghe nói bị ban cho tên là Pháp Linh Đế Cơ.

    Tại trung ương thiên triều thường có cách nói bình chọn hoa gian tập thập nhị nữ tu, Pháp Linh Đế Cơ rất có khả năng được chọn vào trong.

    Tại trung ương thiên triều bình chọn hoa gian tập thập nhị nữ tu tuyển đều là mười hai cô gái thân phận cao quý nhất, xinh đẹp nhất, chưa đến một ngàn tuổi.

    Người túng tuyển dù là ai đều vô cùng xinh đẹp, thân phận cực kỳ cao quý, có thể khiến vạn thiên thanh giảm phúc.

    Muốn hỏi tại sao bình chọn nữ tu dưới một ngàn tuổi, tại trung ương thiên triều tuổi thọ dài cỡ nào, có thể dùng vạn đến tính.

    Không biết có bao nhiêu nữ tu, mà nữ tu dung nhan không già, nếu thật bình chọn cũng không thể được, vậy nên mới chỉ có chia ra hoa gian tập thập nhị nữ tu.

    Hoa gian tập: tập trung viết sinh hoạt hằng ngày, trang sức, dung mạo của thượng tầng quý phụ mỹ nhân.

    Đàn bà giống như hoa, viết nữ nhân mị hoặc.

    Pháp Linh Đế Cơ tuy mới ra đời nhưng nghe nói có người dùng pháp nhãn thấy bộ dạng tương lai, đủ tiến vào trong mười nữ tu.

    Tương lai pháp nhãn là pháp thuật cực kỳ huyền diệu.

    Con gái chủ văn minh pháp đạo, Pháp Linh Đế Cơ ra đời, tạm ngừng đao binh, cho nên khảo hạch bách quốc kéo dài hai năm sau.

    khảo hạch bách quốc, thu vào người, tại trung ương thiên triều địa vị không cao.

    Còn chủ văn minh pháp đạo ở trung ương thiên triều là cấp bậc một người cường đại, phân biệt như trên trời dưới đất.

    Cho nên nói dời sau ba năm là rất bình thường.

    Nghe nói chủ văn minh pháp đạo này đã nhìn trúng trong Khí Vận Thất Tử Pháp Chi Tử là con rể tương lai, có ý kết thân, khiến người không thể không hâm mộ.

    Pháp Chi Tử quả nhiên có vận may, tuy rằng Khí Vận Thất Tử ghê gớm nhưng so với chủ văn minh thì kém quá xa.

    Nếu có thể làm chủ văn minh thì tương lai không thể đo lường, có khả năng trùng kích thánh cấp, hoàng giả.

    Đương nhiên trùng kích chủ văn minh sớm không khả năng tính.

    Gần mười vạn năm nay, chưa từng có ai trở thành chủ văn minh được.

    Dường như bây giờ đã không cách nào trùng kích chủ văn minh.

    Đây là việc lớn thiên địa, xảy ra tại trung ương thiên triều, khuếch tán bốn phía hơn chí trăm quốc gia.

    Lục Nguyên đột nhiên nghĩ đến một vấn đề.

    Tại trung ương thiên triều ngay cả chủ văn minh đều xuất hiện.

    Chủ văn minh!

    Đó là tập hợp văn minh tối cao nhất.

    Nắm giữ càn khôn, bao trùm vạn vật, phá tẫn lịch sử trường hà.

    Sự tồn tại như vậy!

    Tuy Yến tổ sư khá là ghê gớm, được xưng là thiên kiếm vô song, nhưng muốn so với chủ văn minh thì không cần tưởng tượng.

    Vậy tại sao Yến tổ sư có thể phi thằng mà chủ văn minh còn đang ở mảnh đất này.

    Lục Nguyên nghĩ không ra.

    Vấn đề này Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân chỉ đành lắc đầu.

    Hai người họ là đại nhân vật tại Tấn quốc, nhưng muốn nói họ hiểu một ít bí ẩn của trung ương thiên triều là không thể nào.

    Đối với thiên kiếm vô song Yến Thương Thiên hai người không hiểu nhiều hơn Lục Nguyên bao nhiêu.

    Hai người này không biết thì chỉ còn cách đi hỏi người khác.

    Tư Quá Phong.

    Bây giờ Lục Nguyên tiến vào Tư Quá Phong rất đơn giản.

    Vô số phù chú cấm thuật của Tư Quá Phong đều nằm trong tay Lục Nguyên.

    Không ngờ năm đó mình bị phạt vào Tư Quá Phong, bây giờ mình đã là Hoa Sơn đại chưởng môn, có chút cảm thán.

    Chỗ cao nhất Tư Quá Phong, không mọc tấc cỏ gốc cây nào.

    Chu Thanh Huyền mặc áo xám ngồi đó, tự do tự tại.

    Lục Nguyên ngồi xuống, nói:

    - Tham kiến sư thúc tổ.

    Chu Thanh Huyền tùy ý hỏi:

    - Tìm lão phu có chuyện gì?

    - Có một chuyện muốn xin sư thúc tổ chỉ dạy cho.

    Ta mới nghe nói trung ương thiên triều có chủ văn minh, chủ văn minh này chính là tập hợp văn minh cao nhất.

    Tuy Yến tổ sư là thiên kiếm vô song, e rằng không thể so sánh với chủ văn minh được.

    Tại sao họ không phi thắng mà Yến tổ sư thì có thể?

    Đây là vấn đề Lục Nguyên lấy làm khó hiểu.

    - Việc này giải thích thì phải nói đến từ ức vạn năm trước.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Trong cõi trời đất, tồn tại tối cao nên được xưng là chủ kỷ nguyên.

    Một chủ kỷ nguyên có thể bao dung nhiều văn minh, cái gọi là tiên giới, thiên đình thực ra chỉ là sự vật của một kỷ nguyên.

    ức vạn năm trước có một kỷ nguyên bị hủy diệt.

    - Đây chính là cái gọi là đại phá diệt, đại tịch diệt, loại đại phá diệt, đại tịch diệt này dù là chủ văn minh cũng không khả năng chống cự nổi, chủ kỷ nguyên lại có thể chịu đựng được.

    - Kỷ nguyên này sinh ra mà không biết tại sao, kỷ nguyên này có chút lạ lùng, cho đến bây giờ chủ kỷ nguyên chậm chạp chưa sinh ra, chỉ xuất hiện nhiều chủ văn minh.

    Hiện nay chủ văn minh trung ương thiên triều chính là tồn tại cao cấp nhất.

    Đương nhiên giữa chủ văn minh có chia mạnh yếu.

    - Cái gọi là tiên giới kỳ thực là cách nói kỷ nguyên trước kia.

    - Kỳ nguyên này thực ra không có tiên giới.

    - Có một ít thế giới còn sót lại đa số là mảnh vỡ kỷ nguyên trước hủy diệt để lại.

    Di thất địa không có trên đại địa mà ở phía xa thiên ngoại thiên, cực kỳ nguy hiểm, đáng sợ đến không cách nào tưởng tượng.

    Trung ương thiên triều nắm giữ khí vận trong thiên địa một chỗ, tất nhiên sẽ không đi Di Thất địa không chút khí vận.

    - Cùng lúc đó, tại sao Yến tổ sư phải phi thăng?

    Đó là nhân quả rất nhiều năm trước.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Từ xưa đến nay, bốn hướng đông, nam, tây, bắc sinh ra bốn cường giả mạnh nhất nên là Việt Nữ A Thanh, Tây Môn Xuy Tuyết, Lệnh Đông Lai và Yến Cuồng Đồ.

    - Việt Nữ A Thanh chuyển thế.

    Tây Môn Xuy Tuyết trên đường cầu đạo kiếm thần chết.

    Lệnh Đông Lai đắc tội chủ văn minh bế quan phi thăng, di thất địa.

    Còn Yến Cuồng Đồ năm đó tru sát vài trăm người trung ương thiên triều dẫn đến trung ương thiên triều chấn động, cuối cùng ra nghiêm lệnh, người tới tông sư cảnh ngũ tầng phải tiến vào trong trung ương thiên triều, phải phi thăng đi di thất địa, không thể ở lại trên mặt đất.

    - Yến tổ sư thì năm đó trung ương thiên triều ra sấm lệnh đã đắc tội con trai tiên văn minh của chủ văn minh, chắc chắn không thể đi trung ương thiên triều, vậy nên chỉ đành phi thăng đi di thất địa.

    Cái này…

    Lục Nguyên chấn động.

    trung ương thiên triều cường đại như thế.

    - Trung ương thiên triều đích thực là trung tâm kỷ nguyên hiện nay.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Chín trăm chín mươi chín quốc gia chúng ta trong đó Tấn quốc có diện tích một ức bình phương công lý, đó là còn nhỏ.

    Chín trăm chín mươi chín quốc gia thì sợ là tới vài ngàn ức bình phương công lý.

    vài ngàn ức bình phương công lý chỉ nhìn số liệu thì không là gì, nhưng kỳ thực một Trung Quốc trên địa cầu chỉ là chưa tới một ngàn vạn bình phương công lý mà thôi.

    Tức là nói, hơn chín trăm quốc gia tương đương với một vạn Trung Quốc.

    - Chín trăm chín mươi chín quốc gia so diện tích với trung ương thiên triều không biết nhỏ bao nhiêu lần.

    Trung ương thiên triều đúng là cực kỳ to lớn, vô cùng rộng lớn, vượt xa kích cỡ bên ngoài quốc gia.

    Chín trăm chín mươi chín quốc gia cùng lắm chỉ vẻn vẹn là một góc mà thôi.

    Bây giờ ngươi chưa đến trung ương thiên triều, không biết sự cường đại của nó.

    Tấn quốc chúng ta cơ bản là lấy núi làm tiên môn, trung ương thiên triều thì khác, trung ương thiên triều đa số trực tiếp nhiếp tinh thần làm gốc lập phái.

    Nhiếp tinh thần làm gốc lập phái!

    Cái này!

    Lục Nguyên sớm bị kinh ngạc đến không nên ra lời.

    Vốn biết trung ương thiên triều cường đại nhưng không ngờ sẽ cường đến mức này.

    Hơn nữa Lục Nguyên tuyệt đối không ngờ rằng, dường như Yến tổ sư không gì làm không được cũng có việc không thể làm, đắc tội tiên văn minh con trai chủ văn minh, không thể ở trong trung ương thiên triều, bất đắc dĩ phi thăng đi di thất địa.

    Di thất địa không có khí vận, các loại nguy hiểm đáng sợ cực kỳ.

    Trung ương thiên triều!

    Lục Nguyên nghe giải thích một phen, xem như hiểu nguyên nhân bên trong, nhưng cùng lúc đó càng mong muốn đi trung ương thiên triều hơn.

    Đúng thế, mình cũng muốn đi trung ương thiên triều, đi kiến thức trung tâm kỷ nguyên này.

    Chủ văn minh cùng với chủ kỷ nguyên.

    Theo Chu sư thúc tổ nói thì kỷ nguyên này vì thời gian sinh ra không dài nên còn chưa có chủ kỷ nguyên.

    Thật nhiều chủ văn minh đều đang phát động trùng kích vị trí chủ kỷ nguyên.

    - Ngươi đi trung ương thiên triều phải cẩn thận tiên văn minh con trai chủ văn minh.

    - Ngoài ra, hai trăm năm, ta tối đa bảo vệ Hoa Sơn hai trăm năm.

    Lúc Lục Nguyên sắp rời đi thì Chu Thanh Huyền nói:

    - Tối đa hai trăm năm, ta cũng sẽ phi thăng đến di thất địa.

    Chương 585-586: Thương hải tang điền

    Lục Nguyên nói:

    - Hiểu rồi, lần này đã định đi trung ương thiên triều, trong vòng hai trăm năm ta chắc chắn trở về.

    Hoa Sơn hai thanh kiếm, địa kiếm vô đối Chu Thanh Huyền cùng túy kiếm Lục Nguyên nhìn nhau cười.

    ………

    Thời gian nửa năm chớp mắt trôi qua.

    Nửa năm nay Lục Nguyên ra lệnh là phong sơn.

    Bây giờ Hoa Sơn tổn hao nặng thực lực, trong ngũ thượng đẳng tiên môn xếp hạng năm.

    Dưới tình huống như vậy đi ra ngoài roàng là không khôn ngoan.

    Cho nên Lục Nguyên nghiêm lệnh phong sơn, mọi người ngoan ngoãn tu hành trên Hoa Sơn, trước luyện thực lực tăng lên đã.

    Còn việc ngươi nói tu hành cần tài nguyên không đủ, Hoa Sơn làm đệ nhất tiên môn Tấn quốc nhiều năm như vậy, tích lũy tài nguyên khá nhiều, nửa năm sẽ không tiêu hao hết được.

    Còn bản thân Lục Nguyên thì đương nhiên đang tu hành.

    Luân Hồi phong.

    Chỗ ở đại chưởng môn...Tiêu Dao Cư.

    Chỉ cầu một mảnh tiêu dao, như phù vân dưới đất, hắn không đem Trường Xuân Cư đặt tên cho chỗ ở là vì Trường Xuân Cư ở sâu trong đáy lòng, không cần lúc nào cũng biểu hiện ra ngoài.

    Tiêu Dao Cư bố trí cực kỳ đơn giản.

    Tất nhiên bình thường làm việc không ở đây mà là chỗ khác…Vấn Tâm Trai.

    Chỉ cầu hỏi tâm không thẹn với trời đất, không thẹn với Hoa Sơn là đã thỏa mãn rồi.

    Lục Nguyên khoanh chân ngồi trên bãi cỏ Tiêu Dao Cư, hoàn cảnh Tiêu Dao Cư bố trí giống như Trường Xuân Cư.

    Lúc này sau lưng Lục Nguyên lờ mờ hiện ra một giao long, Vân Long Thập Biến biến thành bát biến, cùng lúc đó, trên đỉnh đầu Lục Nguyên ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú đang tụ tập.

    Ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú này mặt trên có khắc chữ, hoặc phong hoặc vũ hoặc băng hoặc hồ hoặc hải, thượng cổ văn tự khác nhau, kích cỡ khác nhau ghi trên thượng cổ phù chú.

    Ba mươi sáu tấm phù chú dường như sắp hợp làm một.

    Ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú ngày càng gần, càng lúc càng gần.

    Mắt thấy có thể hợp thành một, tuy nhiên bụp một tiếng, ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú tách ra xa.

    Lục Nguyên mở mắt ra, lại thất bại.

    Muốn hợp lại ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú thật là khó khăn.

    Ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú này đại biểu thiên địa pháp tắc hoàn toàn khác nhau.

    Mỗi một quy tắc có đặc điểm riêng, hơn nữa có chút xung đột, ví dụ thủy hệ thượng cổ phù chú sẽ xung đột cùng hỏa hệ thượng cổ phù chú, ví dụ thổ hệ thượng cổ phù chú sẽ xung đột với thủy hệ thượng cổ phù chú, một khi đến gần liền bài xích nhau, muốn khiến chúng tụ tập hợp lại làm một, chư đa pháp tắc quy nhất thì khó khăn cực kỳ lớn.

    Lục Nguyên hiểu mình lại thất bại, nhưng vốn đại đạo cảnh tứ tầng không dễ trùng kích, đặc biệt là mình có đến ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú, vượt xa người bình thường chục tấm, khó khăn so với tu tiên giả đại đạo cảnh bình thường rất nhiều, cao đến không thể tưởng tượng.

    Lục Nguyên kết thúc bế quan xong được đến rất nhiều tin tức.

    Nửa năm qua thế cục tu tiên giới biến động lớn.

    Vốn là ngũ thượng đẳng tiên môn thống nhất toàn Tấn quốc, đặc biệt sau khi tiêu diệt yêu ma dưới đất thì thanh thế càng lớn đến cực điểm.

    Nhưng tất cả, đã thay đổi.

    Hoa Sơn là cái thứ nhất suy sụp không cần nói, Thế Thiên Minh trồi lên.

    Vốn Thế Thiên Minh là con chuột trong hốc tối, không thành được việc lớn.

    Bây giờ Thế Thiên Minh cường đại đến khủng bố.

    Năm tháng trước, Thế Thiên Minh Trương Hư Huyền đánh chế phó chưởng môn Thanh Thành tiên môn Trương Hoa Vũ, nghe nói còn có người khác tham gia phục kích, tuy nhiên cuối cùng do phản đồ Thanh Thành Trương Hư Huyền hoàn thành đòn cuối.

    Bốn tháng trước, Thế Thiên Minh Kiều Phi Độ đánh chết phó chưởng môn Nam Hải tiên môn Kiều Cảnh.

    Kiều Phi Độ này là phản đồ xuất thân từ Nam Hải tiên môn.

    Hai tháng trước, Thế Thiên Minh phản đồ Thiên Sửu Lão Nhân vốn xuất thân từ Côn Luân tiên môn đánh chết phó chưởng môn Côn Luân tiên môn.

    Một tháng trước, Thế Thiên Minh phản đồ Tả Hoành đánh chết chưởng môn Thiết Kiếm tiên môn, diệt Thiết Kiếm tiên môn.

    Trong phút chốc ma diễm hừng hực, khí thế nhiếp người.

    Vốn những chuyện như vậy Lục Nguyên không thèm để ý, dù trời có sụp thì có vóc dáng cao chống.

    Nhưng bây giờ Lục Nguyên là Hoa Sơn đại chưởng môn, không thể giống như trước.

    Làm đại chưởng môn, đương nhiên phải khác với làm đệ tử.

    Nắm quyền to chưởng môn trong tay.

    Các loại công việc cũng phải đích thân xử lý.

    Nửa năm qua Lục Nguyên bế quan, nhận được vài tấm thiệp mời làm việc lớn, như thiệp đối phó yêu ma, Lục Nguyên đều quăng sang một bên.

    Nói đùa, bây giờ Hoa Sơn tổn hao thực lực nhiều, không có một nửa bước tông sư, mạnh nhất chính là đại đạo cảnh ngũ tầng, hơn nữa chỉ còn lại bảy đại đạo cảnh ngũ tầng mà thôi.

    Thực lực như vậy nói gì đến đối kháng ma đạo.

    Hiện nay ma đạo đang cường thịnh, cấp tông sư có Nhâm Độc, nửa bước tông sư cảnh ít nhất có hai tên…Phương Tà và Kinh Hoàn Chân.

    Đối kháng ma đạo không bị ma đạo tiêu diệt ngược lại đã tốt lắm rồi.

    Làm người phải tự biết sức mình, lúc đánh không lại thì đừng nên đánh.

    Dù sao hiện nay Hoa Sơn có Hoa Sơn đệ nhất kiếm Chu Thanh Huyền trấn giữ, bây giờ là lúc phát triển thực lực, đi đối đầu với ma đạo chẳng phải là đồ khờ à?

    Nguyên Dương Thượng Nhân nói rằng:

    - Gần đây tu tiên giới xì xầm về Hoa Sơn chúng ta khá nhiều, nói Hoa Sơn chúng ta là rùa đen rút đầu, không dám đụng độ với ma đạo.

    Tử Hà Thượng Nhân gật gù, gần đây Hoa Sơn đích thực không ngừng bị nói sau Lục Nguyênwg.

    Nhớ năm đó Hoa Sơn quát một tiếng là bình định Tấn quốc, quang cảnh đệ nhất tiên môn to lớn.

    Bây giờ bị nhiều người mắng là rùa đen rút đầu, gan bé như chuột, tham sống sợ chết, khiến Nguyên Dương Thượng Nhân và Tử Hà Thượng Nhân thấy rất mất mặt.

    Lục Nguyên cười nhạt, nói:

    - Họ muốn nói gì thì tùy, thực lực Hoa Sơn hiện nay các ngươi cũng hiểu, vị trí chót nhất ngũ thượng đẳng tiên môn chúng ta đã ngồi vững rồi.

    Thanh Thành, Nam Hải, Võ Đang, Côn Luân đều mạnh hơn chúng ta, mạnh bao nhiêu thì có sức làm việc lớn to bao nhiêu.

    Bây giờ ma đạo cường đại các ngươi cũng thấy đấy, dưới tình huống này còn đi tìm ma đạo gây chuyện, các ngươi muốn Hoa Sơn bị diệt càng nhanh ư?

    Hoa Sơn phải nhịn!

    Hết cách, ai kêu Sở Đoạn đảm nhiệm rồi hao tổn quá nhiều nguyên khí, kiếm khí tam tông loạn càng làm tổn hao nghiêm trọng.

    - Đúng rồi, sắp đến lúc Hoa Sơn chiêu người mới, chuẩn bị mở sơn môn chiêu người mới đi.

    Hoa Sơn đệ tử có hai loại, đệ tử chân truyền do rất nhiều kiếm tiên tự chọn, còn đệ tử bình thường thì mỗi cách mười năm sẽ chọn một lần, giờ lại đến lúc chiêu người mới.

    Hắn nhớ đến lần trước mình tham gia chiêu người mới, khi ấy mới vừa luyện khí thập tầng đại viên mãn mà thôi, chỉ là đệ tử chân truyền bình thường của Hoa Sơn, bây giờ thì làm Hoa Sơn đại chưởng môn rồi.

    Thương hải tang điền!

    Khiến Lục Nguyên thổn thức.

    Ngày chiêu người mới đã tới rồi.

    Hoa Sơn sơn môn vào hôm nay mở ra.

    Vốn Hoa Sơn tiên môn tuyển người mới là ngũ phong tách ra chiêu người mới, bây giờ Hoa Sơn không chia ngũ phong nên là hs sơn môn chiêu người.

    Lục Nguyên đến sơn môn tuần tra.

    Sơn môn vẫn như cũ, không khác gì trước, cổng vòm to lớn, cột trụ trắng chống vòm, mặt trên rồng bay phượng múa viết bốn chữ to ‘Hoa Sơn tiên môn’.

    Lúc Lục Nguyên chắp tay đến thì mấy trưởng lão chiêu người mới cùng bái kiến đại chưởng môn.

    Lục Nguyên phất tay ý bảo họ đừng quá để ý, phát hiện lần này người mới đến rất ít.

    Tất nhiên Lục Nguyên hiểu nguyên nhân, lúc hắn còn ở luyện khí kỳ thập tầng, khi ấy Hoa Sơn đỉnh cao hưng thịnh vô cùng, là Tấn quốc đệ nhất tiên môn, càng có tuyệt thế thiên kiếm vô song Yến Thương Thiên tọa trấn, đương niên có rất nhiều người ngưỡng mộ uy danh Hoa Sơn tiến đến.

    Bây giờ Hoa Sơn ở trong ngũ thượng đẳng tiên môn thứ hạng năm, không có cả nửa bước tông sư, ai thèm đến Hoa Sơn chứ.

    - Các ngươi còn đến Hoa Sơn báo danh à?

    - Đúng vậy, bây giờ Hoa Sơn đã suy yếu lâu ngày, tại sao còn đến Hoa Sơn?

    Trong tiếng người nhốn nháo vang lên giọng nói, người đến đây còn chưa quyết định báo tiên môn nào, chỉ là đến xem Hoa Sơn chiêu người một cái.

    - Tấn quốc ngũ thượng đẳng tiên môn, Hoa Sơn xếp ở cuối cùng.

    - Có rảnh như vậy không bằng đầu vào Côn Luân tiên môn, hoặc Võ Đang tiên môn, nếu không thì là Thanh Thành tiên môn cho rồi.

    Một số người ở trong bầy người nói, những người này cơ bản là tiên môn khác sắp đặt giành người, thấy hạt mầm tốt là sẽ thuyết phục một phen.

    Lúc Hoa Sơn còn đỉnh cao thì không ai dám làm vậy, nhưng Hoa Sơn bây giờ, ai thèm quan tâm.

    Bị khuyên nhủ, có một số người tâm động, không xếp hàng nữa mà định đi tiên môn khác.

    Bây giờ người còn xếp hàng thiếu đến đáng thường, không bao nhiêu người báo danh Hoa Sơn tiên môn.

    Nhưng người còn ở lại thì rất kiên định.

    - Chúng ta ở lại là vì Hoa Sơn xuất hiện nhiều siêu cấp thiên tài, cho dù suy sụp một thời thì sao.

    - Hoa Sơn kiếm pháp, ngưỡng mộ đã lâu.

    - Hơn nữa Lục chưởng môn chính là tuyệt thế thiên tài, dựa vào Lục chưởng môn tại Hoa Sơn thì chúng ta nhất định phải vào Hoa Sơn.

    Lục Nguyên chú ý đến lần này người kiên định vào Hoa Sơn rất nhiều là người hâm mộ mình, chỉ vì mình là Hoa Sơn chưởng môn mà báo danh.

    Hiện nay Lục Nguyên tại Tấn quốc tu tiên giới danh tiếng cực cao, người sáng tạo tư cách kiểm tra được sáu cái mười điểm.

    Tuyệt thế thiên tài, tuổi trẻ đã là chưởng môn thượng đẳng tiên môn.

    Lần này tuyển nhận người mới chiêu đến cực kỳ ít, Lục Nguyên lập tức ra lệnh bổn phái sai một ít người đi khắp nơi tìm hạt mầm thượng đẳng về Hoa Sơn bồi dường.

    Bây giờ tuyển nhận vẫn là đệ thập đại, còn chưa đến đệ thập nhất đại.

    Năm trăm năm một đời sao?

    Tân đệ tử vĩnh viễn là hy vọng tương lai của Hoa Sơn.

    …………

    - Năm đó bổn tọa mất thế giới dưới đất, bổn tọa phải chiếm thế giới trên mặt đất xưng hùng.

    Dưới đất Ma Mộc Nhai từ đây lập nên.

    Đây là lời của Nhâm Độc trước đó không lâu.

    Nhâm Độc ở trên mặt đất cách Thanh Thành sơn không xa xây dựng Ma Mộc Nhai, đem Thế Thiên Minh chính thức đẩy đến trước mặt người đời.

    Thế Thiên Minh xuất hiện.

    Gióng trống khua chiêng xuất hiện trước mặt thế nhân, đánh chết vài phó Thanh Thành tiên môn, chiến tích diệt một trung đẳng tiên môn, mạnh mẽ vùng lên.

    Lúc Lục Nguyên nhận được tin này thì đang trong vtc, bất giác thở dài một tiếng.

    Thế giới Tấn quốc từ đây loạn rồi.

    Nhóm người Nhâm Độc khác với chính đạo tiên môn.

    Chính đạo tiên môn có câu nói rằng: dù xảy ra chuyện gì cũng không đem tai họa đưa vào thế giới phàm nhân.

    Nhưng Nhâm Độc không có hứng thú đó, lần này ma đạo xâm nhập, thế giới phàm nhân sẽ rối tinh rối mù.

    Nhưng đối với việc này Lục Nguyên đành bó tay.

    Đúng vậy, mình là chính đạo tiên môn, vừa tiên vừa hiệp, nếu có người gặp nguy khó thì mình sẽ tiến lên giúp đỡ, vậy mới xứng là tiên hiệp.

    Nhưng hiện nay lực lượng Hoa Sơn, lực lượng trong tay mình, cách biệt Thế Thiên Minh như trời với đất.

    Nay chỉ có tạm thời nhịn, chờ phát triển lực lượng, đến lúc ấy cho Thế Thiên Minh một kích cuối cùng.

    Nhâm Độc thực lực mạnh mẽ, e rằng mình phải đi trung ương thiên triều rồi mới có khả năng đuổi kịp Nhâm Độc.

    Đây cũng là bất đắc dĩ, có lòng muốn giúp thế nhân mà k ốc thực lực tương ứng.

    Chuyện thế gian đôi khi bất đắc dĩ.

    Tuy nhiên, Nhâm Độc, ngươi rửa sạch cổ chờ đi, ta sẽ lấy mạng ngươi.

    Lục Nguyên kêu vài người đón phụ mẫu mình đến Hoa Sơn.

    Vốn tại Hoa Sơn hắn có địch thủ, như là đám Tư Mã Trường Bạch nên không đưa người nhà đi Hoa Sơn, dù sao tu tiên giả không can thiệp phàm nhân, người nhà hắn ở thế giới nhân gian có thể sống rất tốt.

    B thì khác, Nhâm Độc ma diễm ngập trời, không biết bao nhiêu người chết dưới tay gã, phàm nhân cũng khó trốn thoát.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên sắp đặt một không gian cực lớn tại Hoa Sơn, để người ta đi rước phàm nhân khác.

    Hoa Sơn có thể cứu bao nhiêu người thì cứ cứu đi, cố gắng hết sức.

    Hoa Sơn rộng lớn, sắp xếp ra một nửa vị trí, cứu giúp phàm nhân chắc cỡ mấy chục vạn haowjc hơn nữa.

    Ma kiếp lần này Tấn quốc khó tránh khỏi, cứ cứu vài người vậy.

    Tiên hiệp!

    Mắt Lục Nguyên sáng ngời.

    Trong phòng làm việc vtc của Hoa Sơn chưởng môn, cho đến nay mình vẫn không biết trên tấm bảng vtc viết cái gì.

    Vốn nghe nói Hoa Sơn có một khối tấm biển ‘Kiếm khí xung tiêu đường’ dẫn đến chiến tranh kiếm khí, muốn tranh rốt cuộc là kiếm trước hay khí trước.

    Lần này đã nghĩ ra tấm biển ở phòng làm việc Hoa Sơn chưởng môn rồi.

    ‘Tiên hiệp!’, không sai, chính là hai chữ tiên hiệp.

    Là tiên là hiệp!

    Điều này nhắc nhở Hoa Sơn chưởng môn sau này, tu tiên giả phải nhớ hai chữ tiên hiệp trong lòng, miễn cho kiếm khí tranh đấu.

    Lục Nguyên lấy ra tấm biển, Dưỡng Ngô linh kiếm động, kiếm đi như rắn bò.

    Chỉ thấy trên tấm biển hoàng dương mộc ngàn năm vụn gỗ tung bay, lát sau hai chữ ‘Tiên Hiệp’ hiện ra.

    Hai chữ phiêu miểu như tranh trong mây mù rồi lại có kim câu thiết hoa, có vài phần kiên nghị thiết cốt.

    - Hoa Sơn chưởng môn Lục Nguyên trừ đi ngũ phong lập biển tại đây, chưởng môn đời sau nhớ kỹ hai chữ tiên hiệp, là tiên là hiệp, tạo phúc cho thế nhân.’

    Lục Nguyên viết xong rồi vẫn không vừa lòng lắm, kỳ thực mới rồi mình còn phải làm một việc, đó là sáng tạo một bộ kiếm pháp.

    Các đời chưởng môn, kiếm pháp của mình đúng là không thể so sánh đệ nhị đại Xuất Vân tổ sư, cũng không bằng Yến tổ sư, nhưng xếp vào năm hàng đầu các đời chưởng môn không chút nghi ngờ, muốn sáng chế ra một bộ kiếm pháp cho Hoa Sơn là việc nhỏ.

    Nếu muốn sáng tạo, vậy là tạo ra bộ Dưỡng Ngô kiếm pháp vậy.

    ……….

    Bên ngoài Tấn quốc đang dấy lên bão tố.

    Xây dựng xong Ma Mộc Nhai, thuộc hạ đại đạo cảnh của Nhâm Độc chinh phạt bốn phương, thể hiện mạnh mẽ, ở Tấn quốc dấy lên gió tanh mưa máu.

    Tấn quốc rốt cuộc từ thịnh thế chớp mắt rơi vào loạn thế, sinh linh đồ thán.

    Vào lúc này Hoa Sơn tránh được bão tố, có Chu Thanh Huyền ở, trước khi Nhâm Độc bù đắp khuyết điểm hóa huyết đại pháp thì sẽ không dám đến Hoa Sơn.

    Lục Nguyên trong khoảng thời gian này đều dùng ở tùng kích đại đạo cảnh tứ tầng.

    Bây giờ mục tiêu của hắn là trùng kích đại đạo cảnh tứ tầng pháp tắc quy nhất.

    Chỉ có thực lực mạnh mẽ thì mới cứu được thế nhân, nếu không mạnh thì coi như những phàm nhân vào ở Hoa Sơn cũng không cứu được, bảo vệ chính nghĩa cần sức mạnh.

    Lúc rảnh thì hắn sáng tạo bộ Dưỡng Ngô kiếm pháp.

    Thời gian cứ thế trôi qua.

    Ngày nào đó rốt cuộc đến.

    Trong khoảng thời gian này Lục Nguyên nhận được năm khối ngũ tiên chí tôn lệnh.

    Ngũ tiên chí tôn lệnh là mời Lục Nguyên đi Võ Đang tiên môn cùng bàn việc lớn.

    Chương 587-588: Chân Võ đại điện

    Không chút nghi ngờ, giờ bàn việc lớn chính bàn bạc cái việc đối phó ma đạo nổi dậy.

    Lần này tại Võ Đang Sơn, Chân Võ Đại Điện bàn bạc việc lớn, có hai chuyện khiến Lục Nguyên cảm thán.

    Việc thứ nhất là bây giờ mình là đại chưởng môn chín tôn, nhiều chưởng môn tụ hội mình từng tham gia, đó là lần Thanh Thành thần hồn giang việc sau đó, khi ấy mình chỉ là một tiểu tốt thôi, dù có chút tiếng tăm nhưng cách đại chưởng môn chín tôn còn xa đến mười vạn tám ngàn dặm.

    Bây giờ mình đã là chưởng giáo chí tôn, trong hội nghị lão tuổi bối ra một người tuổi trẻ, thấy cảm thán, xem như qua ảnh chưởng môn một phen.

    Thứ hai là gì?

    Thì là Hoa Sơn tiên môn địa vị biến đổi.

    Nhiều chưởng môn tụ hội, sắp đặt chỗ ngồi là vấn đề đáng chú ý.

    Lúc ban đầu Hoa Sơn tiên môn là đệ nhất đẳng tiên môn, dù tụ hội ở đầu, trừ ghế chủ nhân ra thì chiếc ghế đầu tiên là Hoa Sơn tiên môn chưởng môn ngồi.

    Bây giờ, Lục Nguyên đi Chân Võ Đại Điện, phát hiện chỗ của mình tại vị trí thứ năm, dưới hàng bốn phái Võ Đang, Côn Luân, Nam Hải, Thanh Thành.

    Xem ra tiên môn khác cơ bản mặc nhận thực lực Hoa Sơn tiên môn yếu đi rồi.

    Nhưng cũng hết cách, ai kêu bây giờ Hoa Sơn hao tổn thực lực, chỉ có thể đứng thứ năm.

    Lần này tại Chân Võ Đại Điện cùng bàn việc lớn, cơ bản là rất nhiều tiên môn chuẩn bị tổ chức một liên minh chính đạo, hỏi các phái tham gia không.

    Không chút nghi ngờ, lần liên minh chính đạo này chắc chắn là Võ Đang tiên môn dẫn đầu, ai kêu bây giờ ngũ thượng đẳng tiên môn thì Võ Đang tiên môn là mạnh nhất.

    Lục Nguyên ngẫm nghĩ, từ chối tham gia liên minh chính đạo.

    Hết cách, hiện nay thực lực Hoa Sơn quá yếu, không có cả một nửa bước tông sư cảnh, nếu tham gia vào liên minh chính đạo thì e rằng sẽ bị dùng như vật hy sinh, dù sao không có nhân vật cường đại thì đâu ra quyền nói chuyện?

    Hoa Sơn vốn đã tổn hao thực lực trầm trọng, lại tổn thất thì cuối cùng một chút nguyên khí của Hoa Sơn sẽ vét sạch, côh nên từ chối tham gia liên minh chính đạo.

    Trong Chân Võ Đại Điện.

    - Các vị chưởng môn trừ ma vệ đạo, giúp đỡ chính nghĩa, vốn là việc Hoa Sơn nên làm, Lục ta không dám từ chối.

    Nhưng tình huống hiện nay của Hoa Sơn thì các vì cũng biết.

    Bây giờ Hoa Sơn tổn hao thực lực trầm trọng, thật là có lòng mà vô lực.

    Liên minh chính đạo, Lục ta và Hoa Sơn không tham gia.

    Các vị, cáo từ.

    Hắn nói xong khom lưng hành lễ rồi mang theo Diệp Thanh Nhất, Lý Thanh Mộ, và Lục Thanh Đào rời khỏi Chân Võ Đại Điện, xuống núi.

    Lục Nguyên từ chối quyết tuyệt, đi dứt khoát khiến các chưởng môn ngây ra.

    Võ Đang tiên môn chưởng môn Tống Thanh Kiều thở dài nói:

    - Hôm nay Hoa Sơn đích thực không phải Hoa Sơn ngày hôm qua, chuyện tấn công Ma Mộc Nhai đích thực không phải Hoa Sơn hiện nay làm được.

    Thôi, giờ chúng ta bàn bạc làm sao cùng kháng ma đạo đi.

    Lại nói Lục Nguyên rời khỏi Chân Võ Đại Điện, cùng đoàn người Hoa Sơn xuống núi.

    Trong lúc xuống núi, Diệp Thanh Nhất cùng đi theo lên tiếng:

    - Chưởng môn, chúng ta không tham gia liên minh chính đạo e rằng bị tiên môn khác bài trừ, sẽ bất lợi cho chúng ta.

    Lục Nguyên cười lạnh, nói:

    - Địa vị Hoa Sơn không phải dựa vào cách nhìn của người khác đến, mà là dựa vào kiếm trong tay chúng ta, pháp thuật trong tay ta.

    Thời Yến tổ sư tứ đại tiên môn khác đối với chúng ta hơi đố kỵ nhưng không thể dao động địa vị Hoa Sơn tiên môn chính là vậy.

    Lục Nguyên cười khẩy nói:

    - Nếu ta mạnh như Yến tổ sư, ai dám đụng vị trí Hoa Sơn tiên môn?

    Còn cần ngồi cái ghế thứ năm sao?

    Lục Nguyên mang theo mấy người trở lại Hoa Sơn, lúc này liên minh chính đạo chính thức thành lập, minh chủ Tấn quốc do Tống Thanh Kiều đảm nhiệm, phó minh chủ là Tổ Thiên Thu, Yến Nhị, Gia Cát Cách, Nhâm Bích Ngưng.

    Đây là nhiều năm tới đây, Hoa Sơn tiên môn lần đầu tiên không tham gia việc lớn Tấn quốc, đứng bên ngoài, không được một chút quyền lợi liên minh.

    Nếu đặt ở thời đại Yến Thương Thiên là không thể tưởng tượng, bởi vì có thanh thiên kiếm ở, dù là việc lớn, chuyện tốt gì đều không ai dám quên Hoa Sơn.

    Đặt ở thời Sở Đoạn cũng không thể tưởng tượng.

    Sở Đoạn thích danh lợi, khi đó di sản thời đại Yến Thương Thiên khá nhiều, cao thủ chưa mất, việc lớn cơ bản do Sở Đoạn chủ trì.

    Nhưng đặt ở thời Lục Nguyên thì thành như vậy, hết cách, ai kêu bây giờ Hoa Sơn thực lực tổn hao trầm trọng, hắn định ra chính sách Hoa Sơn nghri ngơi lấy lại sức là chính yếu.

    Trong tu tiên giới, rất nhiều người đang gào thét Lục Nguyên làm tuyệt thế thiên tài tu hành còn được, làm chưởng môn?

    Vẫn hơi non.

    Có một số người tiếc than, Hoa Sơn, một môn phái cực kỳ cường đại, một môn phái tràn ngập truyền thuyết cứ thế xuống dốc.

    ………..

    Tu tiên giới kêu gào Hoa Sơn suy sụp tính cái gì?

    Không sai, bây giờ Hoa Sơn tạm thời suy tàn chút.

    Tuy nhiên, Hoa Sơn đã từng u ám qua.

    Cái gọi là huynh hoàng chính là dựa vào con người sáng tạo ra.

    Hiện giờ Hoa Sơn suy sụp, nhưng trong tay Lục Nguyên ta nhất định sẽ biến Hoa Sơn vô cùng huy hoàng, có thể so với thời đại Yến tổ sư.

    Nhớ đến lúc tại Võ Đang Sơn Chân Võ Đại Điện thảo luận việc lớn, Tống Thanh Kiều ngồi đằng trước nhất, gã nói một câu là quần hào nghe lệnh, tương lai Hoa Sơn cũng sẽ xuất hiện cảnh tưởng như vậy.

    Lục Nguyên ngồi trên mặt cỏ Tiêu Dao Cư.

    Hắn thích ở trong trời đất luyện công, không thích nhốt trong mật thất.

    Ở trong mật thất luyện công có cảm giác như bị cầm tù, không chút vui sướng, luyện công cũng không thành.

    Ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú tụ tập ở đỉnh đầu.

    Ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú chia làm ngũ hành.

    Kỳ thực nếu là phù chú đơn hệ thì Lục Nguyên đã sớm dung hợp ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú rồi, tới đại đạo cảnh tứ tầng.

    Nhưng cố tình đây là ngũ hành thượng cổ phù chú, hơn nữa số lượng nhiều, cơ bản không có ai mạnh ai yếu, đều ở giai đoạn giằng co, kết quả vẫn không hợp nhất được.

    Luyện như thế này đã lâu, rốt cuộc *bộp* một tiếng, ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú tản tứ tan, cửa này lại thất bại.

    Đại đạo cảnh tứ tầng pháp tắc quy nhất thật là khó khăn không thể tưởng tượng, chắc sẽ mất rất nhiều thời gian vật lộn cửa này.

    Lục Nguyên tay động, móc ra một hồ lô rượu, hắn mới lấy nắp bình ra chưa kịp uống thì Thạch Triêu Dương tiến đến.

    Gã nói:

    - Chưởng môn, Liên Thành tiên môn chưởng môn đến sơn môn khiêu chiến, hắn kêu gào muốn Hoa Sơn tiên môn chúng ta nhường vị trí thượng đẳng tiên môn ra.

    Lục Nguyên rất chú trọng bồi dưỡng đời trẻ tuổi, cho nên ngũ phong đều có một người ở bên cạnh, khi rảnh thì chỉ điểm hai chiêu.

    Nguyên Đông phong Thạch Triêu Dương, Nam phong mtb, Bắc phong Vân Dật, Nam phong Tống Nam Sơn, Trung phong Đường Tĩnh, có chuyện gì sai bọn họ một tiếng là được.

    Lục Nguyên nghe vậy thì nhíu mày.

    Thật can đảm!

    Liên Thành tiên môn lại dám muốn cướp vị trí Hoa Sơn tiên môn thượng đẳng tiên môn, đúng là thú vị.

    Trung đẳng tiên môn thực ra có mạnh có yếu.

    Yếu như Tuyết Sơn tiên môn, Huyết Kiếm tiên môn, và Huyền Minh tiên môn, chỉ có bốn, năm đại đạo cảnh.

    Đúng rồi, đặc biệt chú ý Huyền Minh tiên môn chính là yếu nhất trong mười trung đẳng tiên môn.

    Huyền Minh tiên môn vốn không yếu như vậy, nhưng năm đó Huyền Minh Tử bị Yến Thương Thiên giết chết, cả tiên môn bị tổn hại nặng trong tay Yến Thương Thiên, tiếp theo chia thành hai phái Huyền Minh, nội đấu lâu dài khiến thực lực suy sút nhiều, cuối cùng bị diệt trong tay Lục Nguyên.

    Trong trung đẳng tiên môn cũng có thực lực cực mạnh.

    Ví dụ như Thiển Địa tiên môn, Liên Thành tiên môn.

    Liên Thành tiên môn lịch sử cực dài, nghe nói vốn cũng là thượng đẳng tiên môn, tâm pháp của Liên Thành tiên môn là Thần Chiếu Hiện Long Kinh, xuất từ một loại công pháp có thể hiện rồng.

    Tại Tấn quốc tu tiên giới có được lực lượng long là rất giỏi rồi, phối hợp Liên Thành kiếm pháp thì rất cường.

    Liên Thành tiên môn đời này lại ra không ít nhân tài, nghe nói cái gì Thiết Tỏa Hoành Giang Thích Bất Phát vân vân.

    Thiết Tỏa Hoành Giang là khiến người như ở giữa sông, không thể lên không thể xuống.

    Trung đẳng tiên môn này có thực lực mạnh nhất trong trung đẳng tiên môn, có thể nói mười trung đẳng tiên môn thì Liên Thành tiên môn dẫn đầu.

    Thuận tiện giới thiệu quy tắc phân cấp của một số tiên môn.

    Nếu tiên môn muốn tăng lên, ví dụ từ thượng đẳng tiên môn tăng thành đại hình tiên môn thì có hai đường,ột là như lúc trước Sở Đoạn làm, xin đề cử, rồi thông qua các loại kiểm tra của trung ương thiên triều, một khi thông qua từng tầng kiểm tra là có thể tăng lên, cách này không mấy dễ dàng.

    Loại thứ hai là ngươi đi cướp chỉ tiêu của một đại hình tiên môn.

    Cái này cần phải thắng đại hình tiên môn, đoạt được chỉ tiêu 1đệ thập đại đệ tử chân truyền là có thể thăng cấp.

    Đương nhiên nguyên đại hình tiên môn sẽ vì thế mà giáng cấp.

    Dù sao sự việc chính là thế, một quốc gia có số lượng đại hình tiên môn, thượng đẳng tiên môn, nhưng quan hệ đến nhân số có thể tiến vào khảo hạch bách quốc nên tùy theo biến động, mặc biến động này đều phải trải qua trung ương thiên triều kiểm tra.

    Nếu ngươi không thay đổi số lượng, đoạt tới đoạt lui chỉ tiêu thì trung ương thiên triều không rảnh quản lý mấy việc nhỏ đó.

    Tình huống hiện giờ rất rõ ràng, người Liên Thành tiên môn hiển nhiên có rằng thực lự Hoa Sơn tiên môn quá yếu rồi, coi như là đại đạo cảnh ngũ tầng cũng cực kỳ ít ỏi nên họ khi dễ lên đầu, muốn cướp Hoa Sơn tiên môn chỉ tiêu.

    Kỳ thực còn có một nguyên nhân khác là Lục Nguyên vì đệ thập đại không để ngũ phong tam tông phân liệt nữa, cho nên nhốt đệ bát đại quan niệm ngũ phong tam tông cực sâu trong phạm vi nhất định, nếu không đặc lệ thì không được ra ngoài.

    Những người này không ra ngoài khiến rất nhiều người trong tu tiên giới cho rằng Hoa Sơn tiên môn đã tử tuyệt đại đạo cảnh ngũ tầng, chỉ còn lại hai Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân đại đạo cảnh ngũ tầng.

    Lục Nguyên lạnh lùng cười.

    Nếu Liên Thành tiên môn dã tới vậy sẽ cho họ một bài học, nếu không thì còn cho rằng Hoa Sơn tiên môn chúng ta là quả hồng dễ bóp.

    Lần này dỗ này nhất định phải ‘chăm sóc’ thật kỹ vào.

    Hoa Sơn chiêu người mới không có bao nhiêu người.

    Mở đại hội Hoa Sơn ngồi ghế thứ năm, vân vân và vân vân.

    Bây giờ Hoa Sơn cần lập uy, vừa lúc mình kém một mục tiêu thì có người đưa lên cửa.

    Việc này quá tốt!

    Chỗ Hoa Sơn sơn môn, mưa phùn bay lất phất.

    Hoa Sơn đang trong mưa âm u.

    Bây giờ Hoa Sơn chỉ có núi trong âm u mà cảm xúc cũng như thế.

    Hoa Sơn tuy hiện nay suy sút rất nhiều nhưng tốt xấu cũng là một trong ngũ thượng đẳng tiên môn, năm đó lại là đệ nhất tiên môn, cũng có ngạo khí.

    Thế mà bây giờ bị một trung đẳng tiên môn đánh tới cửa, mất hết cả mặt mũi.

    Nếu chỉ là khi dễ trên đầu cũng không có gì.

    Có tình chưởng môn trung đẳng tiên môn Liên Thành tiên môn Đường Thi Xuyên chẳng biết từ đâu có được một thanh linh kiếm...Vô Hình linh kiếm.

    Thanh Vô Hình linh kiếm lại sánh ngang với vô hình kiếm khí của Vô Kiếm tiên môn, chuyên môn am hiểu phá kiếm khí, phá pháp bảo.

    Trước đó không lâu Nguyên Dương Thượng Nhân và Tử Hà Thượng Nhân nghênh chiến đầu bị Đường Thi Xuyên đánh bại.

    Lý do Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân không bẩm báo Lục Nguyên đại chưởng môn nghênh chiến một là vì lúc đó Lục Nguyên còn đang bế quan, nghĩ rằng sắp đến khảo hạch bách quốc, không tiện quấy nhiễu đại chưởng môn bế quan.

    Thứ hai họ cho rằng không kém Đường Thi Xuyên, ai mà ngờ gã có Vô Hình linh kiếm.

    Vô hình kiếm khí, quá pheiền phức.

    Nếu nói vô hình kiếm khí của Vô Kiếm tiên môn còn tiêu hao nhiều pháp lực, vậy vlinh kiếm của Đường Thi Xuyên dùng vô hình kiếm khí không cần hao bao nhiêu pháp lực, so với của Vô Kiếm tiên môn còn đáng sợ.

    Hơn nữa thanh Vô Hình linh kiếm này là tử mẫu kiếm, có thể chia thành hai đoạn, Vô Hình Tử Mẫu linh kiếm so với đơn nhất Vô Hình linh kiếm càng đáng sợ.

    Thực lực hai người Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân hơn Đường Thi Xuyên, nay gã có linh kiếm này trợ giúp, thế mới dễ dàng thắng Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân.

    Lần này Hoa Sơn mất hết mặt mũi.

    Bị một chưởng môn trung đẳng tiên môn đến tận cửa, còn đánh bại hai cao thủ đại đạo cảnh ngũ tầng, đánh Hoa Sơn mất hết mặt.

    Hoa Sơn trên dưới một phong cũ đã có mấy ngàn, bây giờ Hoa Sơn khoảng hai, ba vạn người, nhiều người như vậy thấy tiên môn mình mất mặt, chịu đựng không nổi.

    Người mới trước đó không lâu đầu vào Hoa Sơn tiên môn đang nghi ngờ, gia nhập Hoa Sơn có chính xác không?

    Bên cạnh có một số tu tiên giả cũng chạy đến, vì sao ư?

    Xem trò hay thôi.

    Đường đường nguyên đệ nhất tiên môn Hoa Sơn tiên môn lại bị một chưởng môn yêu ma dưới đất phong môn, Hoa Sơn cực kỳ mất mặt, tò hay này không nhìn thì xem cái gì?

    Vốn đám người đó chỉ đứng xem trò hay mà thôi, cho rằng chỉ là nhốn nháo chút.

    Đường Thi Xuyên dám tới Hoa Sơn khiêu chiến sẽ rất nhanh bị đánh bại thôi, nhưng họ phát hiện Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân lần lượt thất bại thì mới phát hiện trò vui hay hay chưa từng có.

    Đường Thi Xuyên lớn lên tuấn mỹ, có vài phần tuấn tú người trưởng thành, khí độ bất phàm, đúng là trung niên mặt trắng.

    Đường Thi Xuyên có chút đắc ý.

    Trước đó không lâu gã được đến Vô Hình linh kiếm, phát hiện tác dụng nó rất tốt, thế mới nảy ra ý khiêu chiến Hoa Sơn.

    Vốn lúc mới bắt đầu khiêu chiến Hoa Sơn thì gã còn thấp thỏm không yên, kết quả phát hiện không cần lo lắng như vậy.

    Vô Hình linh kiếm quá hữu dụng, vốn thực lực của mình yếu hơn Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân, vậy mà họ không phải đối thủ cảu mình, thua dưới kiếm mình.

    Hoa Sơn bây giờ sức chiến đấu cấp bậc cao nhất là Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân.

    Hoa Sơn vốn rất mạnh.

    Nhưng trải qua tam tông loạn, nghe nói bây giờ có tổng cộng ba, bốn đại đạo cảnh ngũ tầng mà thôi, trình độ cao nhất là cỡ Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân.

    Bây giờ hai vị thượng nhân đều thua, còn ai là đối thủ của mình?

    Về Lục Nguyên, Đường Thi Xuyên hừ một tiếng, gã vẫn không hiểu tại sao Hoa Sơn để Lục Nguyên làm chưởng môn.

    Lục Nguyên ư?

    Chắc là cũng có chút thực lực, nhưng muốn so với gã thì còn non.

    Hoa Sơn để Lục Nguyên làm chưởng môn chắc là vì đổi chưởng môn đổi sợ rồi, đối với một tiên môn, kỵ nhất là thường xuyên đổi chưởng môn.

    Chương 589-590: Đường Thi Xuyên

    Trước đó Sở Đoạn mới làm chưởng môn vài năm đã chết, họ bất đắc dĩ đành chọn Lục Nguyên làm đầu dòng để tránh cho thường đổi chưởng môn thương nguyên khí mà thôi.

    Lục Nguyên tuyệt đối không phải địch thủ của mình.

    Nếu nói thiên hạ có mười phần hài lòng thì bây giờ Đường Thi Xuyên đã chiếm tám phần.

    Nếu đánh bại Hoa Sơn thì mình có thể được đến thượng đẳng tiên môn chỉ tiêu, Liên Thành tiên môn của mình có thể thăng cấp thành thượng đẳng tiên môn.

    Tấn quốc năm vị thượng đẳng tiên môn!

    Cùng lúc đó, Đường Thi Xuyên phát hiện tinh thần mình hơi hoảng hốt, gã trông thấy mấy vị tiểu cô nương trẻ tuổi xinh đẹp của Hoa Sơn tiên môn, đặc biệt là Liễu Diệp Nhi trong đó, thật là thuần khiết.

    Đường Thi Xuyên sống nhiều năm như vậy chưa từng thấy tiểu cô nương thơ ngây như thế.

    Đường Thi Xuyên có châm ngôn là: ‘trong tu tiên giả ta thi tài ta tối cao, trong thi nhân pháp lực của ta tối cao.’ Dù sao là một vị vô cùng trơ trẽn, mặt mày có chút đẹp trai cộng thêm chút phong độ đàn ông thành niên trưởng thành nho nhã, lừa được không ít tiểu cô nương.

    Huống chi giờ gã chiến thắng bốn phương.

    Đàn ông luôn có chút tật xấu.

    Đàn ông, một khi có thực lực thì sẽ muốn tìm rất rất rất nhiều con gái xinh đẹp.

    Giờ gã đã công thành danh toại, lập tức trở thành một trong những người nổi danh nhất Tấn quốc tu tiên giới.

    Gã đã tính toán sau khi đoạt Hoa Sơn tiên môn thượng đẳng tiên môn chỉ tiêu rồi tìm cơ hội đến truy đuổi tiểu cô nương này.

    Tiểu cô nương đơn thuần như vậy, chắc chắn không chạy ra khỏi lòng bàn tay mình được.

    Thủ đoạn của mình làm gì có tiểu cô nương nào trốn được?

    Lại nói mình thành chủ thượng đẳng tiên môn, danh tiếng vang dội, sau này tu tiên giới, có bao nhiêu cô gái sẽ không si mê phong độ nho nhã thành thục hoàn mỹ của mình chứ?

    Đường Thi Xuyên có chín phần đắc ý.

    - Chưởng môn vạn tuế!

    - Chưởng môn tiên phúc vĩnh hưởng!

    - Chưởng môn thọ cùng trời đất!

    Đám người Liên Thành tiên môn có Thiết Tỏa Hoành Giang Thích Bất Phát dẫn dắt liên tục la tốt, thanh thế cất bao.

    Bây giờ Liên Thành tiên môn đích thực nở mày nở mặt, có thể ở trước Hoa Sơn tiên môn diễu võ giương oai, đặt ở mười năm trước, không, dù là một năm trước e rằng không ai dám nghĩ.

    Tiếp theo, gã thấy bên Hoa Sơn từng tiếng xôn xao, từng tiếng kêu gọi:

    - Chưởng môn đến!

    - Chưởng môn vạn tuế!

    - Chưởng môn rốt cuộc tới!

    Lúc Đường Thi Xuyên nghe thanh âm thì đang nhìn Liễu Diệp Nhi, kết quả phát hiện khi câu chưởng môn đến trên mặt nàng xẹt qua vui sướng.

    Đường Thi Xuyên hiểu đó là biểu tình thiếu nữ đối với người đàn ông mình thầm mến.

    Đường Thi Xuyên nổi giận, một hậu bối còn chưa mọc lông mà dám cùng tiền bối tranh đàn bà hả?

    Quá buồn cười!

    Lục Nguyên tiểu bối, Lục Nguyên tiểu bối, phen này ta chẳng những muốn cướp thượng đẳng tiên môn chỉ tiêu còn phải cướp luôn tiểu cô nương đơn thuần đáng yêu, để ai nấy xưng Lục Nguyên ngươi là tuyệt thế thiên tài chịu sỉ nhục to lớn.

    Đường Thi Xuyên rốt cuộc trông thấy Lục Nguyên.

    áo xanh đơn giản, không có gì trang trí, mặt treocười mỉm, một thanh niên rất bình thường.

    Đây chính là một trong năm chưởng giáo chí tôn Tấn quốc, Lục Nguyên.

    Hừ, một trong năm chưởng giáo chí tôn vẫn là để Đường Thi Xuyên ta làm.

    - Ngươi chính là hậu bối Lục Nguyên?

    Bối phậm của Lục Nguyên đúng là thấp, nhưng có thân phận Hoa Sơn chưởng giáo liền cao lên, coi như cùng Tống Thanh Kiều cũng là xưng hô ngang hàng, đây là quyền lợi của chưởng giáo chí tôn.

    Đường Thi Xuyên lại dám gọi là hậu bối Lục Nguyên, điều này kích động nhiều lửa giận.

    - Ngươi chính là thượng đẳng tiên môn Đường Thi Xuyên?

    Lục Nguyên gật đầu nói:

    - Không sai, ta chính là Lục Nguyên, nhưng xme bộ dạng của ngươi cũng không được tốt lắm.

    Thôi, nếu hôm nay ngươi có thể vượt qua ba mươi chiêu trong tay ta thì tha mạng cho ngươi.

    Huênh hoang!

    Khoác lác chấn kinh thế gian!

    Mới rồi đánh nhau coi như là hai thượng nhân Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân đều thua dưới tay Đường Thi Xuyên, không biết Lục Nguyên sao dám cứng miệng như vậy.

    Nói khoác lác!

    Không biết xấu hổ!

    Quá mức cuồng vọng!

    Đường Thi Xuyên gầm lên:

    - Tốt, hậu bối, hôm nay để ta làm tiền bối dạy ngươi cái gì là khiêm tốn!

    *Bốp!*

    Đường Thi Xuyên bị một đấm đánh vào trên mặt, liên tục lùi ra sau.

    Lục Nguyên đứng tại chỗ, nhàn nhã phẩy tay, nói:

    - Sao vậy?

    Đâu mạnh gì mấy, trình độ chỉ có thế ư?

    Lục Nguyên dùng là quyền, kỳ thực quyền lý giống như kiếm lý, thiên hạ vạn đạo đồng lý.

    Lục Nguyên chính là cảnh giới kiếm vương đỉnh cao, hóa kiếm pháp nhập quyền, một đấm phá phòng ngự của Đường Thi Xuyên, đập vào má phải gã còn là lúc gã sơ sẩy nên rất bình thường.

    Đường Thi Xuyên cảm giác má phải nóng ran.

    Pháp lực của Lục Nguyên ngưng tụ vào quyền đập má phải gã đau đớn là một lẽ, lớn hơn nữa là gã bị mất mặt.

    Gã tại đây vênh váo lâu như vậy, Hoa Sơn không ai địch lại, sớm cho rằng mình rất cao, Hoa Sơn chỉ như con kiến.

    Vào lúc lòng tự tin của gã trướng to chưa từng co, giây phút mấu chốt bị đánh một đấm, còn đánh vào mắt làm gã văng ra, quan trọng nhất là gã đang muốn theo đuổi dLục Nguyên đơn thuần đáng yêu.

    Ở trước mặt cô gái mình muốn truy đuổi bị đánh một đấm, đánh chật vật như vậy, là người đàn ông nào đều chịu không nổi.

    Cái gọi là đàn ông mặt đàn bà chân, mặt đàn ông đánh không được, đánh liền sẽ liều mạng.

    Chân đàn bà không thể sờ, sờ là sẽ nhục trong trắng.

    Bây giờ Đường Thi Xuyên chỉ muốn giết người.

    Đường Thi Xuyên gầm rống:

    - Tiểu bối ngươi dám thừa cơ tập kích ta!

    Ta muốn ngươi chết!

    Ta phải giết chết ngươi!

    Tay áo gã vung, thanh Vô Hình linh kiếm bay ra, vô thanh vô tức vô hình vô ảnh bay hướng Lục Nguyên.

    Vô Hình Tử Mẫu linh kiếm tách ra đâm đến, gã phát điên lên rồi.

    - Hôm nay phải để ngươi biết cái gì gọi là tiền bối!

    Dưới Vô Hình Tử Mẫu linh kiếm, Liên Thành kiếm pháp thi triển.

    Liên Thành kiếm pháp…Thiên Nhai Nhất Vọng Đoạn Nhân Tràng.

    Liên Thành kiếm pháp…Ngân Hà Đảo Quải Tam Thạch Lương.

    Đường Thi Xuyên cực kỳ tự tin, có tử mẫu cửu hình kiếm và chiến cửu bất thắng, tiểu bối Lục Nguyên ngoan ngoãn chịu thua đi.

    Vô hình kiếm ư?

    Lục Nguyên đích thực rất chú ý Vô Hình linh kiếm.

    Hoa Sơn khác với người Hoa Sơn bình thường.

    Người Hoa Sơn ít khi đấu với người Tần quốc, hắn thì năm đó đi theo Yến tổ sư tu hành, dấu chân đến Tấn quốc, cùng bốn đại hình tiên môn Tần quốc đấu, có đối phó với vô hình kiếm khí rồi.

    Lúc đó hắn phát hiện dù vô hình kiếm khí lợi hại, đối phó pháp bảo và kiếm chiêu đều tốt nhưng đối phó ngũ đế kiếm đạo của hắn thì không có tác dụng.

    Nếu không như thế thì hắn sẽ không dám nói trong ba mươi chiêu giải quyết Đường Thi Xuyên.

    Cảm giác Vô Hình linh kiếm tấn công đến, Lục Nguyên sử dụng ngũ đế kiếm đạo, trên đầu hiện ra ngũ sắc kiếm quang bạch, thanh, hắc, xích, hoàng đan xen nhau.

    Cùng lúc đó, hắn rút Trấn Nhạc linh kiếm ra khỏi vỏ, một thức ‘Cuồng Phong Quá Cảnh’ đánh tới. ‘Cuồng Phong Quá Cảnh’ là một trong các chiêu thức mà Lục Nguyên thích dùng nhất.

    Mặc kệ ngươi là cái gì văn đường thi liên thành, cuồng phong quét qua, cuốn sạch mớ tri thức ba xu của ngươi.

    Đường Thi Xuyên đang khống chế Vô Hình Tử Mẫu linh kiếm.

    Vô Hình Tử Mẫu linh kiếm trợ giúp gã đánh bại Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân, gã rất tự tin với nó.

    Gã thấy Lục Nguyên không phát hiện Vô Hình linh kiếm của mình thì thầm nghĩ, Lục Nguyên này quả nhiên chỉ là hư danh, ngay cả Vô Hình linh kiếm của mình cũng không phát hiện ra, một tiểu bối tầm thường làm chưởng giáo chí tôn, thật nực cười, vị trí chí tôn của ngươi để ta làm đi, ta muốn thượng đẳng tiên môn chỉ tiêu, cũng muốn cả tiểu mỹ nhân ngây thơ kia.

    Gã mới nghĩ vậy thì phát hiện Vô Hình Tử Mẫu linh kiếm bị cuốn vào trong ngũ sắc kiếm quang trên đầu tiểu bối Lục Nguyên chẳng thế phá ra, lòng kinh ngạc.

    Cuồng Phong Quá Cảnh của Lục Nguyên nhanh cỡ nào, Đường Thi Xuyên vừa chấn kinh Vô Hình Tử Mẫu linh kiếm yếu thế thì vì quá kinh ngạc, không kịp phản ứng, bị Cuồng Phong Quá Cảnh xẹt đầu vai, máu bắn ra.

    - Không làm được gì hơn sao?

    Trình độ như vậy cũng dám chắn sơn môn Hoa Sơn tiên môn ta, thật là không biết chết như thế nào!

    Lục Nguyên cười lạnh một tiếng, cười xong hắn cầm kiếm đánh tiếp.

    Lần này sử dụng Hi Di kiếm pháp của kiếm tông.

    Từ khi hắn làm chưởng môn, tiêu trừ ngũ phong tam tông, bất cứ kiếm pháp Hoa Sơn nào Lục Nguyên đều có thể xem.

    Lục Nguyên dùng là thức như hi như di trong Hi Di kiếm pháp, thức này nhanh hơn cả Cuồng Phong Quá Cảnh vài phần.

    Đường Thi Xuyên không cam lòng, còn muốn dùng Vô Hình Tử Mẫu linh kiếm.

    Vô Hình Tử Mẫu linh kiếm trước nay không trận nào không thắng sao gã vô dụng được?

    Gã không cam lòng.

    Nhưng đáng tiếc, vô dụng chính là vô dụng, dù ngươi có không cam lòng cũng thế thôi.

    Nũ đế kiếm đạo đâu phải vô hình kiếm khí có thể công phá?

    Dưới tình huống bình thường, Đường Thi Xuyên cùng Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân sàn sàn như nhau.

    Hai người đó có thể đón ba mươi chiêu của Lục Nguyên, Đường Thi Xuyên trình độ cũng gần thế thôi.

    Đáng tiếc, từ khi Đường Thi Xuyên được đến Vô Hình Tử Mẫu linh kiếm thì dựa vào nó đấu bại rất nhiều cao thủ, dù là Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân cũng chịu thua.

    Đường Thi Xuyên trong lòng sinh ra ỷ lại vào Vô Hình Tử Mẫu linh kiếm, bây giờ chỗ của gã không có chút tác dụng gì với Lục Nguyên.

    Dưới tình huống như thế, gã đã mất tự tin đối kháng.

    Cao thủ quyết đấu, tranh ở một đường.

    Nếu dưới tình huống mất lòng tự tin, ban đầu chịu Lục Nguyên một kiếm mà gã có thể đỡ được ba mươi chiêu, đây mới là kỳ tích, Lục Nguyên không cần lăn lộn nữa.

    Đường Thi Xuyên tiếp tục thi triển Liên Thành kiếm pháp, thứ mươi bốn chiêu Vu Sơn Vu Hiệp Khí Tiêu Điều.

    Nhát kiếm này khí tượng dày đặc, có núi cao tiêu điều, đích thực là kiếm chiêu tuyệt diệu.

    Liên Thành tiên môn quả nhiên là tiên môn có chiều dài lịch sử rất dài, đáng tiếc dù kiếm chiêu của gã dày đặc nhưng lòng đã loạn.

    - Thì ra cái gọi là Đường Thi Xuyên mạnh nhất trong mười trung đẳng tiên môn chỉ đến mức này sao?

    Chớp mắt, thứ mười lăm chiêu, Lục Nguyên hư không hóa thành bàn tay to thô bạo phá Liên Thành kiếm pháp, đem Đường Thi Xuyên như chó chết túm lên không trung.

    - Thật khiến ta thất vọng.

    Lục Nguyên lắc đầu, tràn đầy thất vọng, ném ường Thi Xuyên chó chết về phía Nguyên Dương Thượng Nhân.

    Hắn nói:

    - Nguyên Dương sư bá, đem người này ném đến hoa chỉ, thiên lao đi.

    Nguyên Dương Thượng Nhân lập tức đáp:

    - Vâng, chưởng môn!

    Sướng thật!

    Mới rồi lão bị Đường Thi Xuyên ỷ vào Vô Hình Tử Mẫu linh kiếm đánh bị thương, giờ tới phiên Đường Thi Xuyên như chó chết bị túm lên.

    Lục Nguyên tay hư không chộp đã bắt lấy Vô Hình Tử Mẫu linh kiếm.

    Nắm Vô Hình Tử Mẫu linh kiếm trong tay, phát hiện nếu không thi chút pháp lực ở mặt trên thì có thể thấy chút dấu vết, còn khi rót vào pháp lực thì không có chút dấu vết gì cả.

    Tay nắm rất nhẹ, sờ thì mỏng cực kỳ, cộng thêm có hai thanh tử kiếm, mẫu kiếm, tập kích người đúng là quỷ thần khó đoán.

    Cái này có thể giữ lại, nhưng mình không thể bình thường dùng thứ này.

    Kiếm không cần quá cao cấp, chỉ cần hợp ý, kiếm đạo vẫn là dựa vào mình chứ không phải kỹ xảo bên ngoài.

    - Chưởng môn vạn tuế!

    - Chưởng môn quá mạnh!

    - Chưởng môn tuyệt vời!

    Hoa Sơn tiên môn trên dưới đều hoan hô.

    Lục Nguyên ở Hoa Sơn có danh vọng cá nhân cực cao, nhưng lúc trước tam tông loạn chỉ đối phó đại đạo cảnh tứ tầng mà thôi, bây giờ rốt cuộc thấy chưởng môn dùng sức chiến đấu bản thân, có thể trong mười lăm chiêu đánh bại Đường Thi Xuyên, người đại đạo cảnh ngũ tầng.

    Đến đây thì toàn Hoa Sơn đối với Lục Nguyên đã là tâm phục khẩu phục.

    Khi trị đại nạn Hoa Sơn tam tông loạn, có người như vậy làm chưởng môn còn gì để nói nữa?

    Cộng thêm mới rồi uy danh to lớn cực thịnh, nguyên đệ nhất tiên môn Hoa Sơn lại bị người như Đường Thi Xuyên khi dễ trên đầu, mọi người cảm thấy cực kỳ mất mặt, trong ngực nghẹn một hơi giờ rốt cuộc trút ra.

    Kỳ thực tình huống mới rồi nếu hật sự bị Đường Thi Xuyên đè ép thì nhân tâm Hoa Sơn triệt để tán, lòng tự tôn của mọi người bị đánh không còn một mảnh.

    Hoa Sơn vào thời Yến Thương Thiên là đệ nhất, thời Sở Đoạn tuy thực tế suy tàn nhưng vẫn là đệ nhất.

    Tam tông loạn thì sao?

    Tam tông loạn chỉ là người mình đánh người mình suy sụp, không thua trong tay những người khác, nếu lần này thua vào tay Đường Thi Xuyên thì người Hoa Sơn tâm tán là chắc rồi.

    Hoa Sơn không thể thua vào tay người khác.

    Bây giờ!

    Hoa Sơn tất thắng!

    Hoa Sơn vạn tuế!

    Còn về người Liên Thành tiên môn mới rồi đang hò reo cổ vũ chưởng môn Đường Thi Xuyên, kết quả chớp mắt gã thành tù nhân của Hoa Sơn, chênh lệch quá lớn.

    Chúng thấy người Hoa Sơn mắt không tốt trừng qua, đâu thèm để ý gì nhiều, mạnh ai nấy trốn.

    Liên Thành tiên môn trải qua trận này coi như nguyên khí đại thương.

    Trận này rất nhanh truyền trong Tấn quốc tu tiên giới.

    Vốn Tấn quốc tu tiên giới không ai thèm để ý Hoa Sơn, một tiên môn xuống dốc mà thôi.

    Trung đẳng tiên môn khác tuy không dám giống Đường Thi Xuyên đánh tới cửa nhưng riêng tư nuốt không ít tư sản của Hoa Sơn, tựa như Lý Nguyên Bạch chết thì có người muốn nuốt tài sản của ông.

    Bây giờ đánh trận này, không ngờ Đường Thi Xuyên đại đạo cảnh ngũ tầng thua trong mười lăm chiêu, thế là không còn ai dám nuốt tài sản Hoa Sơn.

    Cuộc chiến này Lục Nguyên đánh ra Hoa Sơn uy phong, đánh ra Hoa Sơn uy danh.

    Hoa Sơn là xuống dốc, nhưng chưa đến tình trạng ai cũng khi dễ được.

    Hơn nữa Lục Nguyên lần này xuống tay độc, trực tiếp giam cầm Đường Thi Xuyên, là nói với chưởng môn trung đẳng tiên môn khác, ai dám chọc Hoa Sơn, muốn đi Hoa Sơn thiên lao ngồi một chút sao, Hoa Sơn bảo đảm hoan nghênh.

    Nghe nói chưởng môn Võ Đang tiên môn, Thanh Thành tiên môn còn gửi phong thư đi Hoa Sơn, xin Hoa Sơn chưởng môn Lục Nguyên thả Đường Thi Xuyên ra.

    Dù sao mọi người cùng là đồng đạo chính đạo, bây giờ là thời cơ đối phó ma đạo, Liên Thành tiên môn cũng là lực lượng trung kiên đối phó ma đạo.

    Tuy nhiên, Lục Nguyên không thèm để ý đến họ.

    Xâm phạm Hoa Sơn mà dễ dàng tha cho thì bảo đảm lại có người bắt chước ngay.

    Cho dù Hoa Sơn tạm thời yếu nhưng chắc chắn không cho người xâm lược.

    Lục Nguyên muốn đánh ra Hoa Sơn uy danh đủ to, dù sao qua một thời gian hắn sẽ rời Hoa Sơn đi trung ương thiên triều, khi ấy sợ rằng Hoa Sơn chưa hồi phục lại.

    Còn về Chu sư thúc tổ, chỉ cần Hoa Sơn chưa đến sinh tử tồn vong thì sẽ không ra tay.

    Chương 591-592: Đối phó Nhâm Độc

    Nhưng trận chiến này tại Tấn quốc đã bị chuyện khác đè ép, Thế Thiên Minh tấn công Thanh Thành tiên môn.

    Nếu nói diệt Thiết Kiếm tiên môn là chuyện nhỏ, vậy bây giờ chính là trực tiếp công kích Thanh Thành tiên môn.

    Đây chính là việc lớn kinh thiên động địa!

    Chính đạo và ma đạo giao chiến, là thời khắc kịch liệt nhất, Nhâm Độc ma diễm tăng vọt đến cực điểm.

    Ma đầu hơn một ngàn năm trước, sau hơn một ngàn năm lại phát uy.

    Cuộc chiến Thế Thiên Minh và Thanh Thành tiên môn rốt cuộc là ai thắng ai thua?

    Sau chuyện mười vạn yêu ma tấn công Hoa Sơn, lại có mười vạn yêu ma tấn công Thanh Thành tiên môn.

    Bên ngoài trời sụp đất nứt, Hoa Sơn vô cùng yên tĩnh, là cảng tránh giá khá an toàn.

    Lục Nguyên cầm hồ lô rượu ngồi trong Tiêu Dao Cư.

    Bây giờ mình không định đi cứu Thanh Thành tiên môn.

    Bên ma đạo có Nhâm Độc, Kinh Hoàn Chân, Phương Tà đều dễ dàng đùa chết mình, mà mình có sức chiến đấu cao nhất tại Hoa Sơn, Hoa Sơn hiện nay không tư cách đi cứu tiên môn khác, thực lực quá kém.

    Tuy bây giờ Hoa Sơn rất an toàn nhưng từng bước gian nan.

    Con người đến tuổi nhất định phải gánh trách nhiệm, đặc biệt ngồi vị cao Hoa Sơn chưởng môn rồi càng phải thế.

    Lục Nguyên nằm trên bãi cỏ nhìn áng mây, thì thầm:

    - Thật là hâm mô áng mây đó.

    Đáng tiếc bây giờ mình tạm thời không thể như mây bay.

    Đầu óc suy tư, bây giờ không có cach gì giúp mình đột phá đại đạo cảnh tứ tầng pháp tắc quy nhất, hoặc phải nghĩ cách khác.

    Dù thế nào trong vòng hai năm, trước khi tiến vào khảo hạch bách quốc nhất định phải tới cảnh giới đại đạo cảnh tứ tầng pháp tắc quy nhất.

    Tấn quốc gần đây biến động lớn, trong loạn thế.

    Nghe nói vốn là mười vạn yêu ma tấn công Thanh Thành, Thanh Thành vô cùng nguy hiểm.

    Lúc này Nam Hải ở phía xa e rằng trợ giúp không kịp.

    Hoa Sơn thực lực tổn hao trầm trọng không có một nửa bước tông sư, bất lực ra tay giúp.

    Hai phái có thể giúp đỡ chỉ có Côn Luân, Võ Đang.

    Nghe nói mười vạn yêu ma tấn công Thanh Thành, hiện nay Thanh Thành trong ngũ thượng đẳng tiên môn tuy trên Hoa Sơn nhưng so với ba cái khác thì còn yếu, đâu chắn được tuyệt thế ma uy của Nhâm Độc?

    Vậy nên hai phe Côn Luân tiên môn, Võ Đang tiên môn lập tức xua binh cứu giúp.

    Tuy nhiên, khi hai tiên môn chạy tới Thanh Thành cứu viện thì phát hiện đó chẳng qua là ngụy trang mà thôi.

    Đám Nhâm Độc thật sự tấn công Côn Luân sơn.

    Côn Luân sơn phái một số người trợ giúp Thanh Thành, đâu có ngờ Nhâm Độc tấn công Côn Luân sơn, cái này kinh hoảng muốn quay ngược về cũng không kịp.

    May là Côn Luân cách Võ Đang không quá xa, Võ Đang tiên môn sai người đi Côn Luân sơn viện trợ.

    Tuy nhiên, không ngờ tấn công Côn Luân vẫn chỉ là ngụy trang, Nhâm Độc tại Côn Luân sơn và Võ Đang Sơn sắp đặt ba mai phục cực kỳ lợi hại cùng tấn công Võ Đang Sơn.

    Võ Đang Sơn xuất ra hai nhóm người chia ra viện trợ Thanh Thành cùng Côn Luân, bản thân phòng ngự yếu ớt, bị Nhâm Độc đễ dàng đánh bại.

    Nhâm Độc hỏa thiêu Võ Đang Sơn, đại phá Võ Đang hộ sơn đại trận, đánh chết nhiều đệ tử chân truyền ở lại núi bảo vệ.

    Tuy Võ Đang Sơn chưa diệt nhưng nguyên khí đại thương.

    Cùng lúc đó, Nhâm Độc để ba mai phục tại Côn Luân và Võ Đang, bản thân mang theo đám người tấn công lên Võ Đang Sơn, trước sau giáp công, đối phó đám người Võ Đang đi Côn Luân sơn viện trợ, tổn hại nặng đám người đó.

    Sau đó là lần thứ hai vây khốn Côn Luân Sơn.

    Lúc này hai nhóm Võ Đang, Côn Luân cứu viện Thanh Thành sơn đương nhiên quay về cứu, ngàn dặm quay về đường xa, người mệt pháp lực tiêu hao trầm trọng.

    Nhâm Độc lại ở nửa đường thiết lập mai phục, ngư ông chờ cá mắc câu, tổn hại nặng hai nhóm người này.

    Đến đây thì Võ Đang ba nhóm người bị hao tổn khá là nghiêm trọng.

    Côn Luân sơn cũng bị tổn hao nặng.

    Thanh Thành tiên môn bị công kích sớm nhất thì ngược lại không bị hao tổn nặng lắm.

    Một phen mai phục khiến người rung động tâm can.

    Mọi người thế mới hiểu hóa ra Nhâm Độc cường đại không chỉ là hóa huyết ma công, ma công số một dưới đất mà còn có kỳ mưu quỷ trí, tâm ngoan thủ đoạn.

    Luân phiên mai phục, vây ngụy đánh triệu, trước sau phục kích, dục nhân ngụy trang.

    Vốn ba tiên môn thực lực không kém gì gã lại bị đùa xoay quanh, thực lực tổn hao lớn, ba thượng đẳng tiên môn đều bị tổn hại năng.

    Lúc này mới người mới hiểu ngàn năm trước, Tấn quốc đệ lúc đại, đệ thất đại đối mặt rốt cuộc là ma vương đáng sợ cỡ nào.

    Hèn chi năm đó Tấn quốc đệ lục đại, đệ thất đại bị Nhâm Độc buộc suýt chút chính đạo ngã nghiêng.

    Yến Thương Thiên một người một kiếm mặc kệ mọi thứ chém Nhâm Độc giả chết bỏ trốn.

    Bây giờ mọi người đều nhận ra, muốn đối phó kẻ như Nhâm Độc cần phải xuất hiện một Yến Thương Thiên.

    Hiện nay tại Tấn quốc tu tiên giới có khả năng trở thành Yến Thương Thiên tiếp theo chỉ một người…Hoa Sơn chưởng môn Lục Nguyên.

    Bây giờ đã qua một năm, Lục Nguyên không phải đại chưởng môn nữa mà chính là chưởng môn chính thức.

    Trận đại chiến dịch này quyết định ngày sau Tấn quốc tu tiên giới tiến vào thời đại đạo tiêu ma trường.

    Lúc ấy Võ Đang tiên môn, Võ Đang Thất Tử chết ba người, kẻ bị thương, trưởng lão tổn hao càng nhiều, không đếm xuể.

    Coi như là năm người tiến vào khảo hạch bách quốc cũng tổn thất hai người, đệ tử chân truyền bị tổn hao nghiêm trọng, gần như diệt hết.

    May là đứng dầu Võ Đang Thất Tử Tống Thanh Kiều chưa chết, liên hợp mấy đại đạo cảnh thượng nhân, hợp thành Chân Võ Thất Tiệt Trận, thêm vào khởi động lại hộ sơn đại trận của Võ Đang.

    Võ Đang năm ngàn năm tích góp có thể cứng rắn chống, nhưng dù kéo dài được lại mất đi năng lực tấn công, bị động phòng thủ.

    Thanh Thành tiên môn và Côn Luân tiên môn giờ muốn giữ bản bộ còn khó, hai phái rõ ràng hợp làm một đến chỗ Côn Luân.

    Vừa lúc Côn Luân cách Võ Đang không xa, xem như nhìn gần lẫn nhau.

    Nam Hải tiên môn xa ở nam hải, thế cục nam hải khác biệt, tránh được hoạn nạn.

    Hoa Sơn sớm cố thủ Hoa Sơn, khỏi phải nói đến.

    Trung đẳng tiên môn thì đáng thương, đám người Thế Thiên Minh chia nhau xuất kích, chém chết nhiều trung đẳng tiên môn.

    Cuối cùng những trung đẳng tiên môn hoặc là tránh tại nam hải, hoặc đi Võ Đang Sơn, hoặc là đi nước khác ví dụ như Tần quốc, hay là đến Côn Luân sơn.

    Ma đạo huênh hoang từ đây có thể thấy.

    Những người Thế Thiên Minh đều nổi danh Tấn quốc.

    Độc Thiên Nhất Đế Nhâm Độc, Trịch Trục Hoa Khai Phương Tà, cầu đạo giết vợ Kinh Hoàn Chân, tốc độ đệ nhất Xích Dực Yêu Vương.

    Băng Tráo Vạn Lý Tử Lân Yêu Vương, Tính Định Càn Khôn Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Vô Tâm Vô Can Thiên Sửu Lão Nhân.

    Trận Pháp Tông Sư Trương Hư Huyền.

    Nam Hải Nhất Kiếm Kiều Phi Độ, Đoạn Đao Tả Hoành vân vân và vân vân.

    ……….

    Ma uy rào rạt càn quét thế gian.

    Hoa Sơn là cảng tránh gió an toàn.

    Tuy nhiên Lục Nguyên biết rằng Hoa Sơn chưa chắc an toàn bao lâu.

    Khi Nhâm Độc bù đắp khuyết điểm hóa huyết đại pháp phản phệ thì gã sẽ lại đến Hoa Sơn.

    Nhâm Độc nhất định phải diệt Hoa Sơn, một là vì năm đó bị Yến tổ sư đè bẹp, khiến gã đảo điên ma đạo khốn khổ đến giả chết mà chạy trốn .

    Hai là vì chính hắn.

    Gã sợ hắn trở thành Yến tổ sư thứ hai.

    Tuy nhiên, hắn sẽ không thành Yến tổ sư thứ hai, hắn là chính mình.

    Cho hắn thêm một trăm năm, muốn giết Nhâm Độc dễ như xắt rau.

    Chính vì những nguyên nhân đó nên Nhâm Độc nhất định sẽ lại đến Hoa Sơn.

    Vậy nên bây giờ mình cần nhất là tăng pháp lực, thực lực mới là cách bảo vệ mình tốt nhất.

    Nhưng gần đây khổ sở nghiên cứu vẫn không cách nào hợp ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú làm một.

    Hoặc mình nên nghĩ theo cách khác.

    Xuất Vân tiên cảnh!

    Xuất Vân chi thử!

    Trong lịch sử Bắc phong, luyện thành Vân Long Thập Biến chỉ có một người, là đệ nhị đại tổ sư.

    Hay là mình nên đi Xuất Vân chi thử xem coi ở đó có thể lại vật gì của Xuất Vân tổ sư không, để mình đột phá đại đạo cảnh tứ tầng.

    Hắn có cảm ứng, biết đây là đệ thất thức mạt na tức.

    Xuất Vân chi thử

    dưới tình huống bình thường là mười năm chỉ có thể mở ra một lần.

    Khi đó hắn vốn định tham gia Xuất Vân chi thử, tiếc là Nguyên Lăng Thượng Nhân tấn công Bắc phong nên bỏ lỡ không đi Xuất Vân chi thử, bây giờ hắn là Hoa Sơn chưởng môn, có thể đi xem Xuất Vân chi thử Xuất Vân kiếm trận rốt cuộc là gì.

    Xuất Vân kiếm trận bị gọi là hơn bốn ngàn năm nay không người phá được.

    ………

    Đây chính là Xuất Vân kiếm trận, không khó khăn như trong trưởng tượng.

    Lúc này Lục Nguyên đã đi qua Xuất Vân chi thử Xuất Vân kiếm trận, thông quan đến.

    Hắn phát hiện Xuất Vân chi thử không khó khăn như trong tưởng tượng, chẳng qua là một số kiếm chiêu đủ các loại, mặt sau kiếm chiêu ngày càng gấp, càng mật, uy lực càng lớn.

    Chỉ thế mà thôi.

    So với vạn kiếm luân hồi còn kém một cấp.

    Sau đó hắn ngẫm nghĩ, Bắc phong nhiều năm qua quá ít ra người đẳng cấp kiếm vương, hơn nữa nhớ không lầm thì Xuất Vân kiếm trận quy định tuổi tác.

    Hai quy định hèn chi khiến bốn ngàn năm không người phá được Xuất Vân kiếm trận, kỳ thực không khó, ít nhất đối với đỉnh cao kiếm vương như hắn không mà nói không có gì khó khăn.

    Trải qua Xuất Vân kiếm trận, Lục Nguyên đứng ở trung tâm Xuất Vân kiếm trận.

    Chỗ trung tâm không tính lớn, có một vách tường cao cao.

    Lục Nguyên nhìn sang phát hiện cuối cùng đặt bút là ‘Hoa Sơn Phương Vân’, liền thi lễ.

    - Hoa Sơn hậu bối cung kiến bút tích tổ sư để lại.

    Phương Vân là tên của đệ nhị đại tổ sư Bắc phong, danh hiệu Tiêu Dao Cư Sĩ hoặc xưng là Vân Tiêu Doa.

    Vân Long Thập Biến chính là vị tổ sư này sáng chế.

    Lục Nguyên lạy xong mới nhìn sang, chỉ thấy đệ nhị đại tổ sư nét chữ phiêu miểu xuất trận, hơi giống với nét chữ của mình.

    “Ta vì cứu lại Hoa Sơn cho nên chia ra ngũ phong, nhưng chia ngũ phong ngày sau sẽ thành đại họa.

    Nếu có hậu bối nào có thể đi vào trung tâm Xuất Vân kiếm trận, được chân truyền của ta, cố gắng giữ lại ngũ phong tam tông họa, tiêu trừ ngũ phong tam tông phân, chỉ tiếc rằng rất khó, rất có.”

    Xong những lời đó, Phương Vân tổ sư lại viết rằng:

    “Xuất Vân kiếm trận, Xuất Vân chi thử, trải qua thuật này kiếm đạo cao thâm, chỉ có đạo pháp lực e rằng không bằng.

    Tập Vân Long Thập Biến của ta, Vân Long Thập Biến cũng có nhiều điểm khó, đặc biệt là đệ cửu biến Thao Thiết Biến và đệ thập biến Vân Long Biến.”

    “Cho nên ta để lại di khắc tại đây, trnee có phương pháp có thể luyện thành Thao Thiết Biến và Vân Long Biến.”

    “Đi qua Xuất Vân kiếm trận là qua kiểm tra, có thể tập hai biến.”

    “Cái gọi là Thao Thiết Biến, năm đó kiếm đạo của ta trời sinh thiên tài, ngộ hơn ba mươi ba loại kiếm ý đến đại đạo cảnh tam tầng, không ngờ phát hiện đại đạo cảnh tứ tầng pháp tắc quy nhất.

    Pháp tắc càng nhiều càng khó khăn, ba mươi ba loại kiếm ý, ba mươi ba khối thượng cổ phù chú, khó càng thêm khó, không thể qua cửa.”

    “Ta qua ba mươi năm nghĩ hết mọi cách nhưng vẫn không được, cuối cùng có kỳ ngộ, được trung cổ di pháp, rốt cuộc sáng chế ra đệ cửu biến Thao Thiết Biến, nhờ vào Thao Thiết Biến ngộ được cách ba mươi ba loại thiên địa pháp tắc quy nhất.”

    “Nay ghi lại đây.”

    "Can khí chu hoàn chung vô cớ, phế chi vi khí tam tiêu khởi, thượng tọa thiên môn hầu đường xưa, tân dịch lễ tuyền thông lục phủ..."

    Lục Nguyên nhìn xuống, mừng như điên.

    Mình đang rầu làm sao đem ba mươi sáu loại thiên địa pháp tắc quy nhất, không ngờ năm đó đệ nhị đại tổ sư cũng gặp khó khăn như thế, còn sáng ghế ra công pháp tương đối, thật là mừng chết được.

    Đại đạo cảnh tứ tầng pháp tắc quy nhất, có hy vọng rồi.

    Chuyến này đi Xuất Vân chi thử rất đúng.

    Cái gọi là Vân Long đệ cửu biến Thao Thiết Biến thì ra ghi chép sai lầm, căn bản không phải hấp thu pháp lực của đối thủ mà là…lực cân bằng trong thiên địa pháp tắc.

    Điều này nghe có chút huyền diệu, lực cân bằng trong thiên địa pháp tắc, nhưng nhìn trên vách đá ghi kỹ càng thì hiểu ra, hóa ra là như thế.

    Chính giữa Xuất Vân kiếm trận.

    Một vách tường không biết trải qua bao nhiêu mưa gió, một thanh y thanh niên.

    Thanh y thanh niên nhìn chằm chằm vách đá đó thật lâu, dường như từ trong đó ngộ ra cái gì.

    - Hóa ra cái gọi là Thao Thiết Biến là như vậy.

    Lục Nguyên gật đầu, giờ đã hiểu cái gì là Thao Thiết Biến.

    Thao Thiết: hình dê, mắt ở dưới nách, răn hổ tay người, có một cái đầu to và miệng rộng, rất tham ăn, thấy cái gì là ăn cái nấy, nuốt vạn vật.

    Thao Thiết Biến tức là hấp thu lực cân bằng thiên địa pháp tắc.

    Tu tiên giả đại đạo cảnh tứ tầng, chư đa pháp tắc cân bằng tới pháp tắc quy nhất rồi sẽ sinh ra một loại lực cân bằng.

    Cái gọi là Thao Thiết Biến tức là hấp thu loại lực cân bằng này rồi hóa thành cho mình dùng.

    Khi lực cân bằng đủ rồi có thể đem nhiều thượng cổ phù chú hội thành một.

    Pháp tắc quy nhất, đến đệ tứ tầng đại đạo cảnh pháp tắc quy nhất.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng trước vách đá, dựa theo khắc ấn trên vách bắt đầu tập luyện.

    .’..

    Quỳnh thất chi trung bát tố tập, bi đất phu nhân đương trung lập.

    Trường cốc huyền hương nhiễu hiệu ba, lục long tán phi khó phân biệt’

    pháp lực trong người không ngừng di chuyển, pháp lực vân hệ đang chậm rãi di động, có kinh nghiệm đệ nhị đại tổ sư để lại, cửa này không khó luyện thành.

    Kỳ thực đệ nhị đại tổ sư Phương Vân đem công pháp Vân Long đệ cửu biến ở lại đây mà không đặt bên ngoài cũng vì cảm giác cách này trực tiếp hấp thu, lực cân bằng khác có một số không phải chính đạo pháp môn, hơi âm độc nên không muốn lan truyền rộng rãi.

    Trong Xuất Vân kiếm trận có đủ các loại kiếm chiêu, trong đó một số kiếm chiêu là dựa vào tâm linh, nếu ngươi nội tâm âm u thì e rằng không đến đây được.

    ‘Loại công pháp hơi âm u này tuy có thể nhanh chông thành đại đạo cảnh tứ tầng, nếu dùng để đối phó nhân sĩ chính đạo, không được lại bước vào Hoa Sơn tiên môn.’

    Đây là lời Vân Long đệ cửu biến Phương Vân để lại.

    Lục Nguyên tất nhiên không khả năng dùng thứ này công kích nhân sĩ chính đạo.

    Lúc này trong người hắn pháp lực cuồn cuộn di chuyển, dựa theo cách ghi bên trên tu hành.

    Không biết qua bao lâu, hắn chỉ thấy pháp lực di chuyển tới lui, rốt cuộc sau lưng Lục Nguyên dần ngưng tụ ra ảo ảnh quái thú.

    Theo thời gian trôi qua, ảo ảnh ngày càng chân thực, rốt cuộc hóa thành quái thú răng cọp tay người, mình dê đầu lang, Thao Thiết.

    Chương 593-594: Vân Long đệ cửu biến

    Thao Thiết Biến rốt cuộc thành.

    Lục Nguyên thở ra một hơi, khí trắng phun ra dường như huyễn hóa ra một ít hình quái thú, trong phút chốc như đồng Nhai Tí, như đồng Tiêu Đồ, như đồng Bệ Ngạn, đủ các loại quái thú khác nhau xuất hiện trong ngụm khí trắng của Lục Nguyên.

    Đây là Vân Long đệ cửu biến.

    Chỉ kém một biến cuối Vân Long Biến là có thể tu thành Vân Long Thập Biến, có được lực lượng nhất long, thành tựu tông sư cảnh.

    Tại Tấn quốc, đỉnh cao nhất là tông sư cảnh.

    Dường như mình sắp có thể đứng trên đỉnh c tông sư cảnh rồi.

    Trong phút chốc suy nghĩ Lục Nguyên phiêu xa, hình như trở lại lúc theo sư phụ mới vào Hoa Sơn.

    Khi đó không bao giờ ngờ mình sẽ đứng trên đỉnh núi cao nhất Tấn quốc tu tiên giới.

    Tuy giờ chưa đứng đỉnh núi cao nhất nhưng hắn đã tiến bước lên.

    Lần này rời khỏi Xuất Vân kiếm trận là nghênh đón năm mới.

    Năm mới là một năm có ngày quan trọng nhất.

    Tuy bên ngoài ma triều cuồn cuộn nhưng dù trong tình cảnh gì cũng phải hướng về ánh sáng.

    Nhìn hướng ánh sáng mới thấy ánh sáng tuyệt vời.

    Lễ mừng năm mới, Lục Nguyên làm Hoa Sơn chưởng giáo chí tôn, phát biểu một phen diễn thuyết.

    Nhưng Lục Nguyên không định nói kiểu diễn thuyết khuôn sáo này.

    - Không sai, bây giờ Tấn quốc khá là gian nan, Hoa Sơn càng vô cùng khốn khỏ, chúng ta đang đứng trên bờ diệt phái.

    Mặt sau một đám trưởng lão, đệ tử đang định đón lời nói tiếp giờ nghe câu này thì kinh ngạc.

    Dưới loại tình huống thế này chẳng phải là nên làm bộ làm tịch biểu thị bây giờ không có nguy hiểm ư?

    Làm sao như Lục Nguyên nói là tới bờ diệt phái rồi.

    Tử Hà Thượng Nhân cũng nhịn không được nhỏ giọng truyền âm nhắc nhở Lục Nguyên.

    Nhưng Lục Nguyên không thèm để ý.

    Hắn nói:

    - Nhưng vậy thì sao?

    Hoa Sơn, Hoa Sơn năm ngàn năm tất nhiên có văn hóa của Hoa Sơn năm ngàn năm.

    Khí khái, khí tiết trong lịch sử Hoa Sơn có nhiều lần gần diệt phái, để ta đếm xem, đệ nhị đại một lần, đệ ngũ đại một lần, đệ thất đại một lần, giờ lần này nữa là bốn lần.

    - Ba lần trước Hoa Sơn chúng ta có thể vùng lên, lần này tại sao không thể?

    - Tinh thần Hoa Sơn là không ngừng vươn lên.

    - Tinh thần Hoa Sơn là không bao giờ lùi bước.

    - Hoa Sơn ở trong tay các tiền bối cường đại, trong tay chúng ta phải đem Hoa Sơn phát dương quang đại.

    Lần sóng gió này tính cái gì?

    - Nếu bây giờ chúng ta thất bại thì còn mặt mũi nào gặp liệt tổ liệt tông Hoa Sơn?

    Hơn nữa các vị có thân bằng, hảo hữu, các vị định để thân bằng hão hửu chết trong tay ma thủ sao!?

    Lục Nguyên gào lên.

    - Đến…đến…

    Từng tiếng rống hùng hồn.

    Ngày thứ nhất năm mới Lục Nguyên đi tới nhà mình một chuyến.

    Vì ma kiếp hoành hành, đem gia đình ở Đông Lâm Trấn chuyển tới Hoa Sơn, cùng lúc đó còn chuyển hơn chín mươi vạn người.

    Lục Nguyên đến nhà được rất nhiều lời khen ngợi, năm đó thằng nhóc con ở Đại Tấnl biến thành chí tôn tiên môn, đây là biến đổi lớn cỡ nào.

    Người khen rất nhiều, bây giờ Lục Nguyên đã nghe quen lời nịnh nên không để ý, đơn giản ăn một bữa cơm không sao cả.

    Bình đạm mới là chân thực.

    Lục Nguyên trong nhà mới ăn bữa cơm tết bình đạm đến muộn, lại có một tin tức phi kiếm truyền đến.

    Phi kiếm truyền thư!

    Việc cực kỳ khẩn cấp!

    Lục Nguyên lập tức mở thư ra nhìn, ngây ngốc.

    Trong thư có tổng cộng năm chữ: Thế Thiên Minh đến tập.

    Kỳ thực Lục Nguyên đã có trực giác Thế Thiên Minh sớm muộn gì sẽ đến tập, ít nhất trước khi mình đi khảo hạch bách quốc sẽ tập kích một lần.

    Hắn không bao giờ ngờ sẽ là hiện tại.

    Nhâm Độc nhanh như vậy đã bù đắp khuyết điểm hóa huyết đại pháp phản phệ rồi sao?

    Nhưng không sao cả, tại Tấn quốc lần đại quyết chiến cuối cùng rốt cuộc sắp đến.

    Nhâm Độc có Chu sư thúc tổ chắn được nhưng những người khác phải để mình chặn.

    Bây giờ cơ hội duy nhất là trong đối chiến loại dụng Thao Thiết Biến hấp đối với đại đạo cảnh tứ tầng pháp tắc lực cân bằng của đối phương, trợ chính mình đến đại đạo cảnh tứ tầng là có thể đối kháng Thế Thiên Minh, dùng sức một người đấu với tất cả người Thế Thiên Minh trừ Nhâm Độc ra, đây không là việc kỳ tích khó đoán gì.

    Vì Hoa Sơn, liều mạng một lần.

    Lục Nguyên tay động, ngự kiếm bay thẳng, không cần xác định địa điểm.

    Hắn cảm nhận được Hoa Sơn trên dưới nguyên khí dao động, ở đâu xảy ra các đại đạo cảnh đối chiến, sao hắn không biết được chứ?

    Hoa Sơn có hộ sơn đại trận Triêu Dương Ngọc Nữ Vân Vụ Tử Hà Đồ đại trận, nó đã bị Trận Pháp Tông Sư Trương Hư Huyền phá hủy thành một cái động đủ cho một người thông qua.

    Cái động này chỉ để một người qua, dài năm mươi trượng.

    Bây giờ người Thế Thiên Minh và Hoa Sơn đang dựa theo động triển khai công kích và phòng thủ.

    Hoa Sơn hộ sơn đại trận cần rất nhiều linh thạch, không khả năng cứ luôn chống chọi, nhưng có người phát hiện rất nhiều nhân vật Thế Thiên Minh đến cho nên dựng lên đại trận, xuyên qua hộ sơn đại trận nhìn kẻ đến tập kích.

    Nhân vật nổi danh tất nhiên là phần tử trụ cột của Thế Thiên Minh.

    Độc Thiên Nhất Đế Nhâm Độc, Trịch Trục Hoa Khai Phương Tà, cầu đạo giết vợ Kinh Hoàn Chân, tốc độ đệ nhất Xích Dực Yêu Vương.

    Băng Tráo Vạn Lý Tử Lân Yêu Vương, Tính Định Càn Khôn Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Vô Tâm Vô Can Thiên Sửu Lão Nhân.

    Trận Pháp Tông Sư Trương Hư Huyền.

    Nam Hải Nhất Kiếm Kiều Phi Độ, Đoạn Đao Tả Hoành vân vân và vân vân.

    Tiếp phía sau còn có nhiều yêu ma, không kém hơn mấy vạn.

    Thế Thiên Minh lần này quyết chấm dứt.

    Nhâm Độc từ trước gờ luôn coi Hoa Sơn là đại địch số một.

    Hiện nay tuy Hoa Sơn suy sút nhưng luôn ra thiên tài, Yến Thương Thiên ép đến Nhâm Độc giờ còn cảm giác kiếm quang lạnh lẽo.

    Chu Thanh Huyền hiện nay cùng với Lục Nguyên nếu không chết sẽ trưởng thành, khiến Thế Thiên Minh nhất định phải giết Hoa Sơn.

    Bên Hoa Sơn, người từ đại đạo cảnh đều tụ tập, không thiếu một ai.

    Nhưng trận chém giết này cho đến nay là vì thủ động bị phá ra, không để người Thế Thiên Minh dựa vào động đó tiến vào nội bộ Hoa Sơn.

    Tuy nhiên, muốn làm được mục tiêu này không dễ dàng.

    Tổng cộng tám đại đạo cảnh ngũ tầng bây giờ đã tổn thương năm người.

    Trong trận chiến một chọi một, cao thủ đối cao thủ, Thế Thiên Minh ưu thế qusa lớn, bên Hoa Sơn yếu thế rõ ràng.

    Bây giờ đại đạo cảnh còn chưa trọng thương chỉ có ba người, gồm Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân, và Vạn Thanh Vương, người khác đều bị thương cả.

    Thế cục hiện nay kjhas là bất lợi với Hoa Sơn.

    Cái động này e rằng có giữ được.

    Một khi cái động thất thủ, vậy lực lượng Thế Thiên Minh sẽ đánh vào trong Hoa Sơn.

    Hoa Sơn mấy vạn trưởng lão, đệ tử e rằng sẽ bị tàn sát.

    Hoa Sơn đã đến giây phút sinh tử tồn vong.

    Vạn Thanh Vương rống lên:

    - Ta lên!

    Nhưng gã bị thương mới không lâu đã bị Nguyên Lăng Thượng Nhân đánh trọng thương.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân cười lạnh nói:

    - Sư phụ, ta sớm nghiên cứu rõ ràng chiêu thức của ngươi.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân cũng là đại đạo cảnh ngũ tầng, vốn gã nên là thực lực đại đạo cảnh tứ tầng nhưng thắng Nguyên Nguyên Thượng Nhân, giải tâm kết nhiều năm, dưới tình huống như vậy pháp lực hướng lên trên đột phá một tầng, bây giờ có thể đánh thương sư phụ Vạn Thanh Vương.

    Thất bại là Vạn Thanh Vương.

    Nhưng lạnh là tâm bên Hoa Sơn.

    Bây giờ bên Thế Thiên Minh cao thủ có rất nhiều, Nguyên Lăng Thượng Nhân chỉ là trong số đó.

    Bên Hoa Sơn có sức chiến đấu chỉ mình Tử Hà Thượng Nhân, Nguyên Dương Thượng Nhân mà thôi, Hoa Sơn thật sự sẽ bị diệt vào hôm nay sao?

    Không cam lòng!

    Hoa Sơn năm ngàn năm!

    Không cam lòng bị diệt!

    Nhưng không cam lòng bị diệt dưới tình huống kém xa thực lực cường đại tuyệt đối thì chỉ có nước bị diệt.

    Trịch Trục Hoa Khai Phương Tà, cầu đạo giết vợ Kinh Hoàn Chân, tốc độ đệ nhất Xích Dực Yêu Vương.

    Băng Tráo Vạn Lý Tử Lân Yêu Vương, Tính Định Càn Khôn Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Vô Tâm Vô Can Thiên Sửu Lão Nhân.

    Trận Pháp Tông Sư Trương Hư Huyền.

    Nam Hải Nhất Kiếm Kiều Phi Độ, Đoạn Đao Tả Hoành, những kẻ này đều là đại đạo cảnh ngũ tầng, lục tầng.

    Ai có thể chặn?

    Hoa Sơn, hết hy vọng rồi sao?

    Đoạn Đao Tả Hoành kiêu ngạo cười to:

    - Ai có thể chắn được đại quân Thế Thiên Minh chúng ta?

    Hoa Sơn bị diệt.

    Một thanh âm trầm ổn vang lên:

    - Do ta đến chắn các ngươi!

    Trên bầu trời Hoa Sơn.

    Độc Thiên Nhất Đế Nhâm Độc chân đạp biển mây, gã đứng đó, biển mây ở dưới chân gã không ngừng ma hóa, cuộn thành hai ma long đen như mực.

    Ma long của gã có lực lượng nhất long thật sự chứ không phải giả long.

    Cùng lúc đó, khánh vân trên đỉnh đầu gã ngưng kết to vô cùng, đối diện gã, Chu Thanh Huyền mặc đồ trắng, tóc bạc bay bay, phiêu nxuất trần.

    Chu Thanh Huyền cười lạnh, nói:

    - Thua dưới tay lão phu hai lần, còn định đến lần thứ ba ứ?

    Lần trước lấy bốn mạng người đại đạo cảnh đỡ, lần này định bỏ bao nhiêu mạng đại đạo cảnh?

    Nhâm Độc cười ha hả nói:

    - Lần này tấn công Võ Đang, từ chỗ Võ Đang được chí bảo Thái Cực Âm Dương Ngư.

    Được đến Thái Cực Âm Dương Ngư bổ sung, khuyết điểm phản phệ của hóa huyết đại pháp đã bù đắp, bây giờ thực lực ngươi ta ngang nhau, tuy nhiên, lần này ngươi chắc chắn sẽ thua vào tay bổn tọa.

    Bởi vì khi ngươi thấy Hoa Sơn bị hủy diệt sẽ ảnh hưởng tâm tình.

    Bây giờ Hoa Sơn còn ai có thể chặn được thuộc hạ của bổn tọa?

    Nhâm Độc dùng kế công tâm, làm sao Chu Thanh Huyền không hiểu?

    Tuy nhiên, kế công tâm sử dụng rõ ràng như vậy, đường hoàng, nay Hoa Sơn đúng là khó chắn Thế Thiên Minh công kích.

    Hoa Sơn cứ thế bị tiêu diệt ư?

    Hoa Sơn năm ngàn năm!

    Thời Yến Thương Thiên Hoa Sơn đệ nhất Đại Tấn quốc!

    Sẽ bị diệt ư?

    Tuy không cam lòng nhưng dường như đây là sự thật.

    Tuyết như lông ngỗng rơi xuống.

    Mồng một tết lạnh lạ lùng, bông tuyết rơi xuống mặt đất, rơi không chỉ là mặt đất mà còn ở tâm mọi người, đè lòng người Hoa Sơn trầm xuống.

    Gió giá rét, tiết trời ẩm ướt lạnh lẽo, tuyết to như lông ngỗng, từng tầng mây đen tựa như lòng người Hoa Sơn.

    Chúng ta không phục!

    Nhưng có thể làm sao?

    Chợt vang lên một giọng trầm ổn.

    - Để ta đến chắn các ngươi!

    Giọng trầm ổn này chất chứa tràn đầy hy vọng, mà người Thế Thiên Minh ghét nhất là hai chữ hy vọng.

    Hoa Sơn không thể có hy vọng.

    Mọi người bất giác nhìn hướng người phát ra tiếng.

    Người áo xanh đội mũ trong tuyết lất phất đáp xuống mặt tuyết, giở mũ ra.

    Đó là một khuôn mặt bình thường, thường ngày lười biếng giờ đầy nghiêm túc.

    Rượu không giắt ở bên hông nữa, đôi tay ấn trên chuôi kiếm Dưỡng Ngô linh kiếm và Trấn Nhạc linh kiếm.Ch

    - Chưởng môn!

    - Chưởng giáo!

    Hoa Sơn chưởng môn Lục Nguyên lên sân, vào lúc Hoa Sơn trên dưới tuyệt vọng nhất.

    Một câu này cho người Hoa Sơn mang đến tia hy vọng, nhưng chỉ vẻn vẹn là một tia mà thôi.

    Đối diện địch thủ là ai?

    Là Trịch Trục Hoa Khai Phương Tà, cầu đạo giết vợ Kinh Hoàn Chân, tốc độ đệ nhất Xích Dực Yêu Vương.

    Băng Tráo Vạn Lý Tử Lân Yêu Vương, Tính Định Càn Khôn Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Vô Tâm Vô Can Thiên Sửu Lão Nhân.

    Trận Pháp Tông Sư Trương Hư Huyền.

    Nam Hải Nhất Kiếm Kiều Phi Độ, Đoạn Đao Tả Hoành, những nhân vật này ai không phải vô cùng cường đại, Lục Nguyên có thể lấy một địch một, hai tên nhưng muốn đấu với quá nhiều thì là không khả năng.

    Huống chi còn có hai nửa bước tông sư là Phương Tà và Kinh Hoàn Chân đủ ngược sát Lục Nguyên.

    Bên Thế Thiên Minh cất tiếng cười khẩy.

    Tay Phương Tà cầm Trịch Trục Hoa, không thèm để ý.

    Kinh Hoàn Chân vạn năm mặt lạnh.

    Xích Dực Yêu Vương cười nhạt nói:

    - Lục Nguyên tiểu bối, cho dù bây giờ ngươi làm Hoa Sơn chưởng môn nhưng chỉ là một tiểu bối mà thôi.

    Bất cứ ai trong chúng ta muốn thắng một mình người đều không khó, vậy mà muốn chặn cả đám chúng ta?

    Hết sức nực cười!

    Nguyên Lăng Thượng Nhân chắp tay sau lưng, tóc bạc bay loạn, nói:

    - Lục Nguyên sư điệt, ngươi trưởng thành tốc độ không tệ, đáng tiếc, lần này ngươi đối mặt là lực lượng mạnh nhất ma đạo tập hợp, không biết lượng sức nên có mức độ.

    Thiên Sửu Lão Nhân âm trầm cười nói:

    - Bộ dạng khá đấy, tiếc là sống không lâu.

    Nam Hải Nhất Kiếm Kiều Phi Độ chỉ nhìn kiếm của mình, kiếm của gã khác với kiếm người bình thường, không có vỏ, nếu kiếm là để giết người thì cần võ làm gì? sát ý phát ra từ kiếm của gã.

    Tử Lân Yêu Vương, người phụ nữ duy nhất trong đám cười đơn thuần, nhu mỹ vô hạn.

    Tuy ả cười nhưng mắt lạnh lẽo, quê hương dưới đất bị hủy, Thương Thổ Yêu Hầu kỳ thực chính là đệ đệ của Tử Lân Yêu Vương, ả rất gai mắt Lục Nguyên.

    Tả Hoành cười ha hả nói:

    - Lúc ta ẩn cưHoa Sơn chưởng môn vẫn là Yến Thương Thiên, không ngờ khi ta đi ra phát hiện Hoa Sơn chưởng môn thành đứa con nít, thôi, hãy để ta xem Hoa Sơn chưởng môn có bao nhiêu cân lượng đi!

    Trong động này chỉ cho một người thông qua, một chọi một đấu.

    Bây giờ đứng tại đây là Tả Hoành.

    Tả Hoành năm đó từng muốn bái sư Hoa Sơn tiên môn, khi ấy sư trưởng Hoa Sơn tiên môn cho gã một đề mục, để gã cùng mấy đồng bạn đi hái dược.

    Loại đề mục nay thường yêu cầu là hợp tác, kết quả tốt lắm, gã giết hết đồng bạn cùng đi, một mình chiếm dược liệu, giết người đoạt bảo, người như vậy còn muốn bái Hoa Sơn tiên môn?

    Lúc đó vị trưởng lão Hoa Sơn tiên môn vốn muốn đánh chết người này, nhưng có lòng từ bi nên chỉ chém đứt cánh tay phải của Tả Hoành.

    Có ai ngờ Tả Hoành sau này được đến một chỗ bảo tàng một vị thời trung cổ, luyện thành tuyệt thế công pháp, lên đến đại đạo cảnh ngũ tầng.

    Lúc trước tuy Tả Hoành luyện đến đại đạo cảnh ngũ tầng nhưng so với Hoa Sơn thì chỉ là con kiến thôi.

    Chỉ cần gã dám đụng người Hoa Sơn, nhất là đệ tử chân truyền, bảo đảm vô song thiên kiếm sẽ chém chết gã.

    Cho nên gã luôn ẩn cư, mãi đến khi được Nhâm Độc mời ra, gã mới biết thì ra Yến Thương Thiên sớm phi thăng rồi, Hoa Sơn suy sụp, giờ là lúc phản công Hoa Sơn.

    Nhiều năm như vậy đáy lòng gã nảy ra bao nhiêu hận thù với Hoa Sơn.

    Giờ có thể phản công Hoa Sơn, tiêu diệt Hoa Sơn, lòng sung sướng đến nhường nào.

    Gã sớm đặt quyết tâm, một khi công chiếm Hoa Sơn thì gã sẽ ngược sát hết đàn ông Hoa Sơn, còn đàn bà ư?

    Nếu mặt mũi không tệ thì có thể dùng ấm giường.

    Tả Hoành khiêu chiến với Lục Nguyên, gã không cho rằng một hậu bối bình thường có bao nhiêu thực lực.

    Năm đó Yến Thương Thiên ba mươi tuổi không mạnh lắm, Lục Nguyên có thể vượt qua tuyệt thế Yến Thương Thiên không?

    Gã không thèm đặt Lục Nguyên trong mắt.

    Chương 595-596: Bá đạo

    Lục Nguyên thay vị trí của Vạn Thanh Vương, đứng trước động, kiếm rút khỏi vỏ, tam xích thanh vong trong tay, một kiếm dám chắn trăm vạn binh.

    Tả Hoành cũng rút ra Đại Hạ Long Tước đao của mình.

    Kiếm là vua trăm binh khí, đao là vương của trăm binh khí.

    Đao bá khí!

    Bá đạo!

    Đại Hạ Long Tước đao của Tả Hoành càng kiệt xuất trong đây.

    Đại Hạ Long Tước đao, thương thiên bá khí, Tả Hoành tay trái cầm Đại Hạ Long Tước đao ở hư không ngửa lên.

    Lúc này gã chính là đao thần, đao ma, dường như gã hóa thành núi cao, Đại Hạ Long Tước đao to lớn một kích tựa núi cao một kích.

    Đây là thanh đao rung động tâm hồn!

    Một đao chém hướng đỉnh đầu Lục Nguyên, giống như thái sơn sắp đè đầu ngươi.

    Đây là khí thế, tâm linh và bá đao hoàn mỹ kết hợp thành một đao.

    Giờ phút này Tả Hoành chỉ thấy nhát đao kia là đỉnh cao nhất mình đánh ra, vượt xa bất cứ nhát đao nào.

    Bởi vì đối thủ là người gã hận cực kỳ, Hoa Sơn chưởng giáo.

    Chết tiệt, Hoa Sơn hãy hủy diệt dưới đao này đi!

    *Vèo!*

    Hỏa kiếm ý to lớn ngưng tụ, bạo liệt mà bá đạo hỏa hệ kiếm ý vô tạn bốc cháy.

    Hỏa hoàng kiếm đạo vô tận này hỏa thành ngọn lửa rực cháy, trong mười dặm tất cả bông tuyết đều tan, không thấy chút tuyết nào, ngươi muốn so bá đạo vậy sẽ càng bá đạo hơn ngươi.

    Hỏa hoàng kiếm đạo to lớn đánh trúng đao phong đao thế mạnh nhất của Đại Hạ Long Tước đao.

    Người ta thường tránh né chỗ mạnh nhất, nhưng Lục Nguyên ngược lại đón đầu điểm mạnh này.

    Đây là loại tự tin cỡ nào!

    *Oành!*

    Tiếng nổ to lớn, Tả Hoành một đao như đao thần bị chấn ngược trở về, khó chịu muốn hộc máu.

    Lục Nguyên lật tay một kiếm, lại là hỏa hoàng kiếm đạo hừng hực, chém ra một kiếm cực kỳ bá đạo, hóa thành hỏa thần vô tận mạnh chém xuống Tả Hoành.

    Tả Hoành lật tay ra đao.

    Đao là bá đạo đao, kiếm là bá đạo kiếm.

    Rốt cuộc là đao càng bá đạo hay kiếm càng bá đạo?

    *Đinh!*

    *Đinh!*

    *Đinh!*

    *Đinh!*

    Tả Hoành không chút vội vã, gã luôn tin tưởng đao bá đạo của mình, hơn nữa ưu điểm trời sinh của đao là bá đạo, đao bá vô song.

    Tiểu bối Lục Nguyên dám cùng mình so bá đạo thì đúng là tìm chết.

    Hơn nữa gã không cho rằng Lục Nguyên dám liều mạng đỡ, dù sao hắn gần như là bức tcuối cùng của Hoa Sơn, không sợ liều mạng thì tiêu hao pháp lực ư?

    Đụng!

    Lại đụng!

    Tiếp tục va chạm!

    Tả Hoành phát hiện tay mình bị chấn tê rần, không chỉ thế thôi, trái tim vì đao bá bá đạo mà đập nhanh, máu như sắp bị lửa bá đạo đốt khô.

    Đây là sao?

    Mình sợ ư?

    Mình là lão tiền bối ẩn thế không hiện, sao có thể sợ một tiểu bối được.

    Hỏa hoàng kiếm đạo bá đạo, Tả Hoành chắn lại, chết tiệt,, sao tiểu bối bá đạo như vậy chứ!

    Còn đáng sợ hơn cả mình.

    *Keng!*

    Nguy rồi!

    Tả Hoành lập tức phát hiện điểm quan trọng.

    Đại Hạ Long Tước đao của mình kịch liệt đấu bị nhiệt độ cao đốt chảy, tiếp theo bị bá kiếm của đối phương cắt đứt.

    Tả Hoành lập tức né tránh nhưng không kịp, bá kiếm to lớn dọc theo cánh tay trái của gã chém xuống.

    Thế Thiên Minh Tả Hoành trọng thương!

    Tay trái Lục Nguyên hư không chộp, đem lực cân bằng trong thiên địa pháp tắc của Tả Hoành dùng Thao Thiết Biến hút lại.

    Cùng lúc đó, kiếm trong tay phải trở vào bao, hắn vươn ra một ngón tay.

    Vào lúc này vươn một ngón tay là có ý gì?

    Người Thế Thiên Minh lập tức hiểu ý nghĩa ngón tay đó.

    Mới rồi Lục Nguyên đã nói hắn đối phó tất cả người Thế Thiên Minh có mặt, đây là tên thứ nhất.

    Cái gì là sỉ nhục?

    Đây chính là sỉ nhục.

    Cái gì kêu vả mặt, chính là đây.

    Đánh mặt trắng ra.

    Người Thế Thiên Minh sôi trào.

    - Lục Nguyên, ta muốn ngươi chết!

    - Đi chết đi, tiểu bối!

    Người Hoa Sơn cũng sôi sục, chưởng môn giỏi quá, trọng thương một người.

    - Chưởng môn giỏi quá!

    - Chưởng môn vạn tuế!

    Sau khi vươn một ngón tay kích thích hai phe Hoa Sơn, Thế Thiên Minh, Lục Nguyên hét to:

    - Hoa Sơn không bị thua!

    Bình thường đấu với người hắn lấy bình hòa là chính, bây giờ là lần đầu tiên thỏa thích thiêu đốt một lần, khiến bình hòa đi chết đi!

    Lúc này cách Hoa Sơn không bao xa có mấy người đang đứng xem.

    Những người này đa số thuộc vài phái Võ Đang, Thanh Thành, Côn Luân, Nam Hải.

    - Hoa Sơn tiêu rồi.

    Đây là người Võ Đang tiên môn ra kết luận, nhưng dù là vậy cũng là không có cách nào.

    Hiện tại chính đạo tiên môn đã bị Nhâm Độc đả kích chỉ có nước phòng thủ không thể tấn công, hơn nữa trước đó không lâu Nhâm Độc tấn công ba phái Thanh Thành, Võ Đang, Côn Luân.

    Trận chiến ấy nửa đường phục kích, đùa giỡn đọc, nay dù là đi tiên môn khác cũng sợ hãi phập phồng.

    Nhâm Độc quá thông minh, quá đáng sợ, mưu kế sâu như biển.

    Cho dù Lục Nguyên đứng ra, hắn chỉ là hậu bối bình thường, dù là tuyệt thế thiên tài nhưng đối mặt đầu lĩnh ma đạo như vậy cũng chỉ là châu chấu đá xe.

    Một đợt ma kiếp đã xảy ra, sẽ thổi quét mảnh đất Tấn quốc, cục diện kéo dài năm ngàn năm rất có thể biến đổi.

    Hoa Sơn, tuyết như lông ngỗng rơi xuống, có thứ gọi là nhiệt huyết đang cháy.

    Lục Nguyên vươn ra một ngón tay, kích động người Thế Thiên Minh và Hoa Sơn.

    Khác biệt là Thế Thiên Minh giận dữ, bên Hoa Sơn thì hưng phấn và kích động.

    - Hoa Sơn không thua!

    Bốn chữ như sấm đánh, chém đinh chặt sắt.

    Một người, tam xích thanh phong, chặn trước cái động.

    Có ta ở, Hoa Sơn không thua.

    Hoa Sơn ta do ta bảo vệ.

    Lục Nguyên không nhìn đối thủ mà hướng về kiếm của mình…Dưỡng Ngô linh kiếm.

    Sư phụ, năm đó ngươi lo lắng Hoa Sơn gặp biến, yên tâm, Hoa Sơn để đệ tử bảo vệ.

    Yến tổ sư, lúc trước ngươi lo lắng Hoa Sơn tam tông loạn, yên tâm, Hoa Sơn do đệ tử bảo vệ.

    Trong tiếng hô chưởng môn uy vũ, Lục Nguyên phát hiện cái động đang dần mở rộng, biến ngày càng lớn, dù tốc độ không nhanh nhưng không ngừng lan tràn, hiển nhiên đây chắc do Trận Pháp Tông Sư Trương Hư Huyền động tay chân.

    Phản đồ xuất thân từ Thanh Thành, tài hoa trận pháp mạnh nhất Thanh Thành đều bị người này độc chiếm bảy phần, lấy sức một người đối kháng Hoa Sơn hộ sơn đại trận Triêu Dương Ngọc Nữ Vân Vụ Tử Hà Đồ đại trận, không ngờ bị phá một lỗ hổng, đang không ngừng mở rộng, ghê gớm thật.

    Tuy nhiên tính thời gian thì chỉ cần mình thắng mấy đối thủ đại đạo cảnh ngũ tầng, khi ấy lực cân bằng cho mình dùng Thao Thiết Biến hấp thu tới đại đạo cảnh tứ tầng thì còn sợ gì nữa.

    Lục Nguyên đứng đó nhìn đối thủ, nói:

    - Vậy người kế tiếp sẽ là ai?

    Đối thủ rất mạnh!

    Mỗi người đều là đầu lĩnh nổi danh ma đạo, tùy bất cứ ai đều là đại nhân vật giậm chân có thể dễ dàng chấn động Tấn quốc, nhưng vậy thì sao?

    Đối thủ không mạnh thì không có hứng thú.

    Chỉ có nhân vật đủ mạnh mới chơi chốc lát cùng mình được.

    Trong lòng Lục Nguyên sinh ra vô cùng vui vẻ.

    Trịch Trục Hoa Khai Phương Tà, cầu đạo giết vợ Kinh Hoàn Chân, tốc độ đệ nhất Xích Dực Yêu Vương.

    Băng Tráo Vạn Lý Tử Lân Yêu Vương, Tính Định Càn Khôn Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Vô Tâm Vô Can Thiên Sửu Lão Nhân.

    Trận Pháp Tông Sư Trương Hư Huyền.

    Nam Hải Nhất Kiếm Kiều Phi Độ, Đoạn Đao Tả Hoành, mấy người này là đỉnh cao nhất.

    Mặt sau có một số như Huyết Kiếm lão tổ, Tinh Tú Lão Tiên, Liệt Hỏa Yêu Hầu, Duệ Mộc Yêu Hầu.

    Một người một kiếm đối mặt nhiều đầu lĩnh ma đạo như vậy.

    Gió, lao nhanh đến.

    - Ta tới!

    Gầy gò lùn tịt, có đôi cánh to lớn, toàn thân màu đỏ sậm, Xích Dực Yêu Vương đứng dậy.

    Tuy gã lùn ốm nhưng khí thế nhiế người toát ra, người nhanh nhất trừ Đông Phương Yêu rốt cuộc đứng dậy.

    - Lục Nguyên, để ta thử xem ngươi đồ đệ bại tướng dưới tay ta!

    Xích Dực Yêu Vương và Lục Nguyên có sâu xa rất lớn.

    Sư phụ của Lục Nguyên chết trong tay Xích Dực Yêu Vương, đồ đệ của gã Bức trưởng lão thì chết dưới tay Lục Nguyên.

    Xích Dực Yêu Vương sớm muốn giết chết Lục Nguyên nhưng không bắt được cơ hội.

    Lục Nguyên thì cũng rất muốn giết Xích Dực Yêu Vương.

    Bây giờ cái động có thể cho ba người cùng qua, đáng tiếc phạm vi ba người vẫn chỉ có thể đấu một chọi một.

    Nếu như có hai người cùng lên nữa thì không thể thi triển ra, tuy nhiên vị trí chứa ba người có thể khiến Xích Dực Yêu Vương giỏi về tốc độ phát triển.

    Xích Dực Yêu Vương cười khùng khục nói:

    - Lục Nguyên, sư phụ của ngươi chết trong tay ta, thật đáng tiếc, ngươi cũng sẽ chết dưới tay ta.

    Hai sư đồ đều sẽ chết trong tay ta, thật là đáng tiếc.

    *Vèo!*

    Lục Nguyên bản năng dùng kiếm đánh lên.

    Trên không trung vang tiếng va chạm, tóe hỏa hoa.

    Vai phải Lục Nguyên đau đớn, máu bắn ra, vết thương cạn xuất hiện ở vai phải của hắn.

    Xích Dực Yêu Vương đứng sau lưng Lục Nguyên, nói:

    - Tiểu bối, đã thấy tốc độ của ta chưa?

    Tốc độ thật nhanh!

    Hoàn toàn vượt qua cực hạn tốc độ.

    Trong phút chốc, Lục Nguyên sử dụng ngũ đế kiếm đạo!

    Trong phút chốc, Xích Dực Yêu Vương tấn công Lục Nguyên mấy trăm lần.

    Quá nhanh !

    Loại tốc độ này khiến người vô cùng giật mình, vượt xa bất cứ ai tưởng tượng, khoảnh khắc có thể tấn công mấy trăm lần, đây chỉ là chớp mắt mà thôi.

    Tốc độ kiếm của Lục Nguyên trong khoảnh khắc chỉ đâm ra mấy chục lần, cách biệt một trời một vực.

    Nếu không phải Lục Nguyên ngự ngũ đế kiếm đạo, e rằng đã bị công phá, trên người có nhiều vết thương rồi.

    Mắt thường không thể thấy được!

    Giác quan thứ sáu không cách nào cảm giác ra!

    Chỉ bằng vào đệ thất cảm mạt na thức có thể tìm ra cảm giác rất mơ hồ mà thôi.

    Loại tốc độ này đã vượt qua cực hạn nhân loại.

    Tốc độ đệ nhất Tấn quốc Xích Dực Yêu Vương quả nhiên danh bất hư truyền, với tốc độ này có ai thắng được gã?

    Nếu không là nửa bước tông sư thì e rằng không cách nào thắng nổi, năm đó Lý Nguyên Bạch bị thương nặng trong tay Xích Dực Yêu Vương thậm chí chết là việc rất bình thường.

    Thân hình Xích Dực Yêu Vương lần thứ hai xuất hiện trong không trung, nói:

    - Cách phòng ngự của ngươi cũng thú vị, tiếc là pháp lực của ngươi không bằng ta, phòng ngự của ngươi cần pháp lực chống đỡ, ngươi có thể chống đến bao lâu?

    Hơn nữa Hoa Sơn các ngươi có bao nhiêu người chịu được ta công kích?

    Tốc độ của gã quá nhanh, có thể hoàn toàn vượt qua Lục Nguyên công kích người Hoa Sơn.

    Trong không trung lập tức xuất hiện tám Xích Dực Yêu Vương!

    Kỳ thực chỉ có một là người thực, nhưng tốc độ quá nhanh nên cùng hiện ra tám Xích Dực Yêu Vương.

    Đây là…Bát Dực Thân Pháp!

    Bát Dực Thân Pháp!

    Trong truyền thuyết thân pháp cao nhất tộc Thiên Bức, nhưng đồn rằng tộc Thiên Bức, đã có vạn năm không ai luyện thành Bát Dực thân pháp, tối đa nhất chỉ đến cảnh giới lục bức, không ngờ Xích Dực Yêu Vương thiên tài bẩm sinh, lại có thể luyện thân pháp này đến cảnh giới tối cao, cảnh giới Bát Dực.

    Tám Xích Dực Yêu Vương, bảy tên tấn công Lục Nguyên định phá phòng ngự của hăn,s một tên tấn công Hoa Sơn trưởng lão.

    Nguyên Dương Thượng Nhân có Thiên Lý Giang Lăng Nhất Nhật Hoàn cũng khá nhanh nhưng so với Xích Dực Yêu Vương thì chậm rất nhiều, chắn không được.

    Mắt thấy Hoa Sơn trưởng lão sắp bị thương trong tay Xích Dực Yêu Vương.

    Giờ phút này, Lục Nguyên nhắm mắt lại.

    Tốc độ của Xích Dực Yêu Vương quá nhanh, vượt xa tưởng tượng của con người, coi như mình dùng thủy hoàng kiếm đạo cũng không giảm tốc độ gã bao nhiêu, có cách gì đối phó loại siêu tốc độ này không?

    Cảnh giới cao nhất Bát Dực thân pháp, đúng rồi, lúc mình tại mmn thấy một số bút tích Đông Phương Yêu để lại, Đông Phương Yêu chính là người nhanh nhất Tấn quốc.

    Đông Phương Yêu có tốc độ số một, gã để lại diệu pháp đối phó tốc độ, ví dụ như…chu.

    Mình có thể dùng dòng nước hóa thành chu, một khi thi triển chu thì phạm vi bốn phía sẽ thành mạng nhện của mình, tốc độ nhanh hơn đụng phải mạng nhện, trừ phi pháp lực vượt xa mình nếu không sẽ bị quấn vào mạng nhện, không thể thoát ra.

    Chu này chính là một trong vài môn thần công của Đông Phương Yêu, có một môn nữa là lôi hóa long quyết.

    ………

    - Ha ha, chết đi!

    Bát Dực thân pháp có một phân thân đã đâm xuyên ngực Hoa Sơn Tạp Kiếm Tiên Tây Môn Loạn, pháp lực to lớn ùa vào người Tây Môn Loạn.

    Xích Dực Yêu Vương nhe răng cười, nhanh chóng tới gần, chỉ một khoảnh khắc là có thể bẻ đầu Tây Môn Loạn.

    Lục Nguyên tiểu bối, hãy chờ xem ta không ngừng đồ sát người Hoa Sơn đi, xem coi ngươi có thể núp bao lâu trong ngũ sắc kiếm quang.

    Người thứ nhất, Tây Môn Loạn.

    *bộp!*

    Xích Dực Yêu Vương bị bàn tay to hư không túm trở về, nặng nề đập xuống đất.

    *Rầm!*

    Tiếng vang thật lớn, Xích Dực Yêu Vương vô cùng chật vật.

    Lục Nguyên đứng giữa không trung, thủy hoàng kiếm đạo dòng nước hóa thành vô số mạng nhện trong không trung.

    Lục Nguyên dùng thủy hoàng kiếm đạo nngwg tụ thành bàn tay hư không túm lấy Xích Dực Yêu Vương quăng ra.

    - Xích Dực Yêu Vương, ta đã nhìn thấu tốc độ của ngươi.

    Lục Nguyên nhàn nhạt nói:

    - Bây giờ ngươi ở dưới tay ta tối đa chỉ có thể sống năm chiêu.

    Năm chiêu!

    Muốn đối phó Xích Dực Yêu Vương!

    Đùa cái gì!

    Đương nhiên là Xích Dực Yêu Vương không tin.

    Gã không hiểu mới rồi tại sao bị Lục Nguyên một phen túm lấy đập xuống đất.

    Gã vèo một tiếng hóa thành tám bóng dáng, Bát Dực thân pháp!

    Chộp hướng Hoa Sơn trưởng lão.

    Gã phải giết Hoa Sơn trưởng lão lập uy, nhưng ngay sau đó, gã lại bị Lục Nguyên dùng thủy hoàng đại thủ giam cầm đập mạnh xuống đất.

    Lục Nguyên hời hợt nói:

    - Còn bốn chiêu.

    Xích Dực Yêu Vương thế mới phát hiện không ổn, gã lần thứ hai động, không dùng Bát Dực thân pháp nữa.

    Bát Dực thân pháp là nhanh cực hạn, lần này Xích Dực Yêu Vương sử dụng Linh Bức thân pháp.

    Linh Bức thân pháp

    Là né tránh cực hạn, có một số thời điểm đoán biết hướng đối thủ công kích mà né tránh.

    Linh Bức thân pháp chợt lóe, trời đất không còn thấy bóng dáng gã.

    Giây tiếp theo, *Rầm!*, Xích Dực Yêu Vương lại bị giam giữ nặng nề té xuống đất.

    Lục Nguyên tiếp tục hời hợt nói:

    - Còn ba chiêu.

    Xích Dực Yêu Vương không thể tin nổi, vô cùng kinh sợ!

    Có chuyện gì!

    Mình đã đổi Bát Dược thân pháp, Linh Bức thân pháp

    , hai thân pháp cao nhất Thiên Bức tộc, tại sao còn bị Lục Nguyên túm lấy như chó chết quăng ra?

    Hơn nữa cho đến bây giờ Lục Nguyên không bước ra một bước.

    Trong chớp mắt này Xích Dực Yêu Vương phát hiện Lục Nguyên như thần như ma!

    Xích Dực Yêu Vương phát hiện, gã sợ!

    Xích Dực Yêu Vương, chính là một trong tứ đại yêu vương yêu ma dưới đất!

    Chiến tích lẫy lừng!

    Dưới tay gã đã chết không biết bao nhiêu thượng nhân chính đạo tiên môn.

    Thượng nhân bình thường nghe đến nhân vật này thì như thấy quỷ.

    Vị này trong tứ đại yêu vương dưới đất thứ hạng không phải đứng đầu nhưng lại là số một giết tu tiên giả trong tu tiên giới.

    Chương 597-598: Đại chiến nổ ra

    ‘Từng vài lần ngũ đại tiên môn liên hợp bao vây yêu vương này, nhưng tốc độ gã quá nhanh, đến đi tự nhiên, không thể giam cầm, lần nào cũng không giết được yêu vương này, ngược lại bị vị yêu vương tộc độ tuyệt vời trả thù giết ngược lại rất nhiều trưởng lão, đệ tử.

    Đến cuối cùng không tiên môn nào dám vây bắt gã nữa, vì biết không làm gì được yêu vương này, sợ bị trả thù.

    Trước khi Lý Nguyên Bạch chết cũng không dám nhắc tới Xích Dực Yêu Vương, vì sợ Lục Nguyên báo thù, một khi hắn báo thù thì e rằng chết không chỗ chôn.

    Lý Nguyên Bạch trước giờ không tưởng tượng nổi đệ tử của mình trưởng thành đến trình độ đối phó được yêu ma.

    Khi Lục Nguyên đã mạnh đến có thể đánh chết Bức trưởng lão còn bị nhắc nhở tốt nhất cẩn thận chút, đừng để bị yêu vương này giết chết.

    Yêu vương này, yêu danh chấn tứ phương.

    Yêu phong đến đâu không ai không mất vía.

    Bây giờ một vị yêu vương như thần như ma lại sợ Lục Nguyên.

    Nếu lúc này nỗi lòng của Xích Dực Yêu Vương bị người biết thì chắc không ai tin tưởng.

    Nhưng Xích Dực Yêu Vương đích thực sợ.

    Gã có gặp kẻ thực lực thắng được mình, nhưng không di chuyển một bước có thể dễ dàng đánh bay gã hết lần này tới lần khác thì chưa từng thấy qua.

    Gã không biết Đông Phương Yêu tốc độ trên cả gã chuyên môn nghiên cứu ra pháp môn khắc chế tốc độ.

    Xích Dực Yêu Vương sợ hĩa, giờ gã đã đánh mất can đảm đối chiến cùng Lục Nguyên.

    Tiếp theo *rầm* một tiếng, gã lại bị Lục Nguyên túm lấy nặng nề đập xuống đất, bị thưong nặng vài phần.

    Lục Nguyên bâng quơ nói:

    - Còn có hai chiêu.

    Lần này Xích Dực Yêu Vương không dám đánh nữa, gã liền vạn dụng Phù Du cửu biến! phù du!

    Là sinh vật nước cực kỳ nhỏ bé, mắt thường không trông thấy.

    Phù Du cửu biến là tuyệt học tối cao chân chính của Thiên Bức tộc, một khi vận dụng thì thân thể nhanh chóng út nhỏ, tốc độ tăng lần thứ hai.

    Từ khi Xích Dực Yêu Vương sử dụng Phù Du cửu biến, dù dưới tình huống bất lợi nào đều trốn thoát.

    Năm đó ngũ đại tiên môn liên hợp bao vây truy giết vị yêu vương này, còn bày ra Vi Trần Sinh Tử đại trần đã bị Xích Dực Yêu Vương dựa vào tuyệt kỹ này chạy thoát.

    Tuy sợ hãi nhưng Xích Dực Yêu Vương có tự tin hoàn toàn trốn thoát được.

    Tuy nhiên, Xích Dực Yêu Vương lập tức bị nặng nề quăng ngã nữa.

    Thủ hoàng đại thủ to lớn đã túm lấy Xích Dực Yêu Vương.

    Sao có thể!

    Xích Dực Yêu Vương không thể tin, mình đã dùng Phù Du cửu biến rồi mà còn bị bàn tay to pháp lực của Lục Nguyên túm về!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Lục Nguyên rống một chữ:

    - Chết!

    Chữ chết to lớn, thủy hoàng đại thủ lực lượng thủy hoàng vọt vào thân thể Xích Dực Yêu Vương, giây sau một trong tứ đại yêu vương, khiến ngũ đại tiên môn đều bó tay giờ bị cắt thành hai khúc, toàn thân bất cứ sự sống nào đều lụi tắt, không thể phục sinh nữa.

    - Hóa ra chỉ chống được bốn chiêu.

    Tay Lục Nguyên chộp không trung, đem lực cân bằng của Xích Dực Yêu Vương kéo vào bàn tay mình.

    Chấn nhiếp!

    Dù là bên Hoa Sơn hay Thế Thiên Minh đều cảm thấy cực kỳ kinh sợ.

    Đối mặt Xích Dực Yêu Vương có thể xưng tốc độ tuyệt vời, tốc độ số một Tấn quốc, Lục Nguyên lại không nhúc nhích một bước đã khống chế gã, điều này khiến người không thể tin. nếu nói Xích Dực Yêu Vương thùng rỗng kêu to thì thôi, nhưng Xích Dực Yêu Vương dùng cả Bát Dực thân pháp, Linh Bức thân pháp, cuối cùng là Phù Du cửu biến, tốc độ e rằng còn hơn cả truyền thuyết.

    Nhưng tốc độ nhanh như vậy mà vẫn bị Lục Nguyên một bước không nhúc nhích đánh chết.

    Quá khiến người kinh sợ!

    Kỳ thực lý do Lục Nguyên không nhúc nhích một bước là vì Đông Phương Yêu để lại chu, người như nhền nhện, lưới ở bốn phía cần gì động.

    Nhện mà giăng tơ rồi liền không cần nhúc nhích nữa.

    Lý do dám nói ra năm chiêu đánh bại Xích Dực Yêu Vương là có nguyên nhân, sau khi Lục Nguyên đấu với Xích Dực Yêu Vương thì phát hiện tuy gã là đại đạo cảnh ngũ tầng nhưng có lẽ vì tài năng bẩm sinh mà thiên phú tốc độ quá cao, về mặt pháp lực thì chịu thiệt chút.

    Pháp lực của Xích Dực Yêu Vương tương đương với đại đạo cảnh tứ tầng, cho nên Lục Nguyên mới dám ăn to nói lớn.

    Lục Nguyên vươn hai ngón tay, không nói gì.

    Nhưng tuy hắn không nói, người đứng xem dù là Thế Thiên Minh hay Hoa Sơn đều hiểu ý nghĩa Lục Nguyên đưa hai ngón tay đó.

    Lúc bắt đầu Lục Nguyên đã nói muốn đối phó nhiều cao thủ Thế Thiên Minh, khi ấy mỗi người đều thấy hắn điên rồi, bây giờ hắn dùng sự thực nói cho mọi người, đây là người thứ hai.

    Lục Nguyên lần thứ hai quát:

    - Hoa Sơn không thua!

    Ánh mắt Lục Nguyên quét qua Trịch Trục Hoa Khai Phương Tà, cầu đạo giết vợ Kinh Hoàn Chân, tốc độ đệ nhất Xích Dực Yêu Vương.

    Băng Tráo Vạn Lý Tử Lân Yêu Vương, Tính Định Càn Khôn Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Vô Tâm Vô Can Thiên Sửu Lão Nhân.

    Trận Pháp Tông Sư Trương Hư Huyền.

    Nam Hải Nhất Kiếm Kiều Phi Độ, Đoạn Đao Tả Hoành, mấy tên đỉnh cao.

    Mặt sau có một số như Huyết Kiếm lão tổ, Tinh Tú Lão Tiên, Liệt Hỏa Yêu Hầu, Duệ Mộc Yêu Hầu.

    Lục Nguyên khiêu khích, không thèm để mắt ai khiêu khích:

    - Vậy người kế tiếp sẽ là ai?

    Lục Nguyên búng kiếm, hỏi kiếm rằng:

    - Thanh phong à thanh phòng, ai có thể đi mấy chiêu nhiều hơn dưới kiếm của ngươi đâ

    Thái độ này không phải vênh váo bình thường.

    Lúc này đại quân Thế Thiên Minh nổi giận rồi.

    Đại quân Thế Thiên Minh chủ thể do yêu ma cấu thành, hơn nữa rất nhiều yêu ma đều là thuộc hạ cũ của Nhâm Độc.

    Những thuộc hạ cửu này năm đó khi nghe tin Nhâm Độc chết sớm đã được sắp đặt bỏ xứ tha hương, tại mấy quốc gia Đại Diệp quốc, Đại Việt quốc sáng tạo uy danh to lớn, những người này đều là kiêu binh hãn tướng.

    Những kiêu binh hãn tướng này đều bị Nhâm Độc chiêu trở về, ở Tấn quốc dấy lên sóng gió, đại bại Thanh Thành, tổn hại nặng Côn Luân, đánh hạ Võ Đang, đánh đến Nam Hải không ngẩng đầu lên được.

    Tấn quốc cơ bản bị quét sạch.

    Cái gì tên là thất bại, những kiêu binh hãn tướng này không biết.

    Tấn quốc ngũ thượng đẳng tiên môn, nhưng chỉ có vậy mà thôi.

    Đi tới đâu là san bằng đến đó, không có địch thủ.

    Thanh Thành, Côn Luân, Hoa Sơn, Võ Đang, Nam Hải đều giống nhau, cùng san bằng.

    - Giết chết hắn!

    - Giết hậu bối này!

    - Cái tên chưa tới năm mươi tuổi mà dám vênh váo như vậy!

    - Chết đi, chết đi, chết đi!

    - Ta phải xé hắn thành mành vụn!

    - Ta phải giải quyết sạch Hoa Sơn từ trên xuống dưới, để chúng biết kết cuộc chống lại chúng ta!

    Những yêu ma đang kêu gào, chúng thường là kẻ thắng, chúng là chủ Tấn quốc, ngũ thượng đẳng tiên môn chỉ là đám quý tộc sa sút thôi, bây giờ tiêu diệt hết.

    Vô số yêu ma đang gào la, những tiếng gào hợp thành một chỗ, hóa thành từng đợt sóng âm tầng tầng đánh đến.

    - Chúng ta là yêu ma thiên hạ vô địch!

    - Chúng ta là lưu lạc yêu, là sát ma!

    - Một khi quy vị, một khi trở về Tấn quốc chúng ta sẽ đại sát tứ phương!

    - Một khi trở về sẽ san bằng Tấn quốc ngũ đại tiên môn.

    - Hoa Sơn, Võ Đang, Côn Luân, Thanh Thành, Nam Hải đều sẽ san bằng hết!

    - Bây giờ là lúc san bằng cả Tấn quốc!

    Đám yêu ma kêu gào, thanh âm so với trước chỉnh tề hơn.

    Lúc đó Nhâm Độc biết mình phải giả chết, một số thuộc hạ quan trọng tiếc vứt bỏ nên kêu chúng đi quốc gia khác như Đại Việt quốc, Đại Diệp quốc, sợ đám yêu ma đi quốc gia khác đánh mất can đảm, mất đi liên lạc nên trước khi đi Nhâm Độc ở cứ điểm bí mật gọi thuộc hạ cũ đến.

    Những lời này là năm đó Nhâm Độc đưa tiễn nói, lời tuyên thề.

    Khi ấy Nhâm Độc cùng thuộc hạ cũ rống, đám thuộc hạ trở về Tấn quốc thì lại rống một lần.

    Mỗi lần rống ra lời tuyên thệ năm đó là sĩ khí cao đến đỉnh, bách chiến bách thắng.

    Có sức chiến đấu thập tầng, rống xong lời tuyên thề thì sẽ có sức chiến đấu đệ nhị tầng.

    Dám yêu ma kịch liệt thét gào, vô số ma niệm cuồn cuộn từ tiếng rống ngưng kết trên không trung.

    Đây là tín niệm vô cùng to lớn, coi như tha hương viễn xứ đi nước khác, cách tám trăm năm thì tín niệm chẳng hề tan biến mà sẽ càng to lớn thêm.

    Ma tín niệm!

    Lục Nguyên biểu hiện cường đại kích phát đấu chí của những yêu ma cường đại, ma niệm kịch liệt.

    Trong tiến thiên yêu vạn ma rống to, tuy cách trận pháp nhưng đám Hoa Sơn trưởng lão, đệ tử đều mặt tái nhợt.

    Tín niệm của họ trước ma niệm to lớn lắc lư sắp rơi, đây là loại ma niệm to lớn cỡ nào, ngưng tụ cỡ nào, ma niệm kiên định không di chuyển.

    Ma niệm như vậy có thể khiến cao tăng rơi vào phàm trần cũng có thể xé nát tất cả.

    Bình thường các Hoa Sơn trưởng lão cho rằng mình đạo tâm kiên định, giờ phát hiện hóa ra ma niệm ngưng tụ kiên định không lay động to lớn này thì đạo tâm của mình không thể chống đỡ được, lắc lư sắp rơi xuống.

    Thật nhiều đệ tử pháp lực yếu chút ngã ngồi xuống đất, chỉ riêng thanh thế ma niệm ảnh hưởng đã là tình huống đáng sợ như vậy.

    - Ha ha ha ha ha ha.

    Tiếng cười to như như phá tan chân trời, cũng vọt hướng ma niệm ngưng tụ giữa không trung.

    Ai dám cười?

    Kẻ nào dám cười?

    Người phát ra tiếng cười đứng ở trước cái động, áo xanh, một kiếm trong tay, một người dám chắn trăm vạn binh!

    - Thật là sảng khoái!

    Có thể phá hủy tinh thần như vậy, có thể phá hủy ma đạo như vậy, khiến người vô cùng sảng khoái!

    Giọng Lục Nguyên cực kỳ vang dội, thanh âm một người đã đè ép tiếng rống ma niệm của thiên yêu vạn ma ngoài Hoa Sơn, dường như trong phút chốc cõi trời đất chỉ còn giọng một mình Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đứng đó tựa như thiên thần.

    Người Hoa Sơn luôn cho rằng Lục Nguyên không có uy nghiêm gì nhiều, giờ mới phát hiện Lục Nguyên chưởng môn thể hiện cái gì kêu uy nghiêm.

    tiên môn, chưởng giáo, chí tôn!

    Uy phong, kiêu ngạo, cường đại!

    Khoảnh khắc này, Hoa Sơn từ trên xuống dưới có xúc động quỳ lạy Lục Nguyên.

    Ma niệm dào dạt, ồn ào thanh âm.

    Một người cuồng nói, một người trượng kiếm, một người uống rượu, một người độc hành.

    - Thật là sảng khoái!

    Có thể phá hủy tinh thần như vậy, có thể phá hủy ma đạo như vậy, khiến người vô cùng sảng khoái!

    Lời của Lục Nguyên như sấm sét truyền bốn phía, khiêu khích mọi người.

    Khi tất cả yêu ma rống lớn nhất, khi tất cả ma niệm ngưng tụ nhất thì Lục Nguyên ra tay.

    Một kiếm tụ tập tất cả bá đạo thiên hạ, tất cả nhanh nhẹn đâm thẳng đi.

    Nhất kiếm tuyệt trần!

    Đây là một kiếm rực rỡ cỡ nào chứ!

    Không thủ cửa động mà ngược lại đâm hướng đại quân yêu ma, đây là can đảm cơ nào, lại dám một kiếm đánh ngược hướng đám yêu ma.

    Nhưng mới rồi Lục Nguyên dám rống ra câu kia biểu thị người này căn bản là gan to bằng trời tới cực điểm, mà hắn một kiếm muốn đâm đến hướng nào?

    Trong bầy yêu ma, ẩn giấu ở hàng thứ hai Tinh Tú Lão Tiên lo sợ phập phồng.

    Gã không bao giờ ngờ Lục Nguyên lại dám không thủ cửa động mà phản công hướng bầy yêu ma, hơn nữa kiếm quang kiếm phong chỉ thẳng vào lão.

    Trong nhát kiếm ẩn chứa cái nhanh của bạch đế kiếm đạo, cái bá đạo của hỏa hoàng kiếm đạo.

    Bây giờ Tinh Tú Lão Tiên không dám lơ là nữa, lão đã bị Lục Nguyên triệt để chấn động.

    Hiện nay Lục Nguyên lại định tấn công lão.

    Khoảnh khắc, Tinh Tú Lão Tiên đánh ra Thất Sát Tinh Túc Độc mạnh nhất của mình.

    Trong tay lão xuất hiện bảy màu độc tố đại biểu cho thất tinh Thiên Xu, Thiên Tuyền, Thiên Ki, Thiên Quyền, Dục Hoành, Khai Dương, Diêu Quang, bảy loại độc tố không ngừng lấy trận thế sắp thành độc đại trận cực kỳ đáng sợ.

    Dường như có bảy con độc giao ở không trung lăn lộn.

    Pháp lực của Tinh Tú Lão Tiên đúng là ở đại đạo cảnh tứ tầng, nhưng lão dựa vào Thất Sát Tinh Túc Độc, rất nhiều đại đạo cảnh ngũ tầng không dám chọc vào lão.

    Bảy con độc giao ở không trung lăn lộn, bảy độc tố khác nhau giao hòa.

    Con người tiến vào độc vực sẽ tan chảy, linh kiếm tiến vào khu vực này cũng sẽ tan.

    Tinh Tú Lão Tiên đánh ra Thất Sát Tinh Túc Độc thì mới vững bụng.

    Nhưng lập tức thanh kiếm bá đạo chẳng chút giảm tốc độ, không nhìn Thất Sát Tinh Túc Độc, bá đạo một kiếm đâm xuyên ngực Tinh Tú Lão Tiên.

    Sắc bén hroa hoàng kiếm đạo chớp mắt thiêu Tinh Tú Lão Tiên thành xác khô tro bụi.

    - Thật to gan!

    Bên cạnh Tinh Tú Lão Tiên Nam Hải Nhất Kiếm Kiều Phi Độ chớp mắt xuất kiếm.

    Nam Hải kiếm pháp vô song vô đối, một kiếm đánh tới có vài phần cảm giác thiên ngoại phi tiên.

    Nhưng chớp mắt Lục Nguyên đã trở lại nơi đứng cũ, biểu tình tự nhiên, giống như giây phút vừa rồi tiêu diệt Tinh Tú Lão Tiên chỉ là việc nhỏ bé không đáng kể.

    Lục Nguyên bâng quơ nói:

    - Có gan âm thầm dùng độc với người Hoa Sơn chúng ta, đúng là to gan, phải chết.

    Lục Nguyên nói thế người Thế Thiên Minh mới biết tại sao vừa rồi hắn nhắm vào Tinh Tú Lão Tiên.

    Hóa ra vừa nãy Tinh Tú Lão Tiên thầm hạ độc với người Hoa Sơn.

    Tinh Tú Lão Tiên trước nay thích âm thầm hại người, lần này lão đứng hàng thứ hai, ở trong bầy yêu ma cho rằng vô cùng an toàn, đánh chết lão cũng không tin Lục Nguyên dám không đứng ở cửa động mà vọt vào bầy yêu ma giết người.

    Đương nhiên mới rồi lão có thể chống đỡ hai, ba chiêu thì Lục Nguyên sẽ bị kiềm chết mà không giết được lão, nói không chừng sẽ bị nhiều đầu lĩnh ma đạo vây khốn giết chết.

    Nhưng cố tình một kiếm của Lục Nguyên quá mức mạnh mẽ sắc bén, dập nát lá gan Tinh Tú Lão Tiên.

    Tinh Tú Lão Tiên không ngờ Thất Sát Tinh Túc Độc của mình hoàn toàn bị Lục Nguyên bỏ qua, trực tiếp giết lão.

    Nhưng dù thế nào thì Lục Nguyên một kiếm giết chết Tinh Tú Lão Tiên rồi trở về vị trí cũ là việc chấn nhiếp khủng khiếp lạ thường.

    Lục Nguyên vươn ngón tay ra, lần này là ba ngón.

    Ý nghĩa rất rõ ràng, đây là người thứ ba.

    - Vậy thì, người tiếp theo, là ai?

    Lục Nguyên liếc mắt, Thiên Sửu Lão Nhân tránh tầm mắt hắn.

    Thiên Sửu Lão Nhân am hiểu là pháp bảo con rối, mới rồi Lục Nguyên bá đạo khiến tim lão đập nhanh.

    Thiên Sửu Lão Nhân chính là phản đồ Côn Luân tiên môn.

    Vị phản đồ này khá ghê gớm, năm đó phản sơn môn thì giết không ít người Côn Luân tiên môn, sau đó còn tế huyết nhiều phó chưởng môn Côn Luân tiên môn, người như vậy khiến Côn Luân tiên môn vô cùng nhức đầu, thế mà bị Lục Nguyên uy nhiếp, nói ra thật khiến người khó tin.

    Nam Hải Nhất Kiếm Kiều Phi Độ cũng tránh né ánh mắt Lục Nguyên.

    Mới rồi một kiếm gã đâm hướng Lục Nguyên, phát hiện hắn nhẹ nhàng né qua thì lòng gã dao động.

    Nam Hải kiếm pháp một khi tâm linh dao động, nếu còn ra tay thì đi tìm chết.

    Kiều Phi Độ là nhân vật đáng sợ số một Nam Hải, nhưng lòng vẫn dao động.

    Chương 599-600: Nguyên Lăng xuất hiện

    Tử Lân Yêu Vương là dẫn đầu dưới đất tứ đại yêu vương, thấy mắt Lục Nguyên liếc qua thì bản năng né tránh.

    ả cùng Xích Dực Yêu Vương quen biết nhiều năm, hiểu rõ sự đáng sợ của gã.

    Ngay cả Xích Dực Yêu Vương còn thảm bại thì ả không có tự tin bao nhiêu.

    Thiên Sửu Lão Nhân, Kiều Phi Độ, Tử Lân Yêu Vương, ba người kinh thiên động địa, đầu lĩnh ma đạo chấn nhiếp Tấn quốc thế mà cùng bị kinh sợ.

    Uy phong của Lục Nguyên đích thực đã tới trình độ tời long đất lở.

    Ánh mắt Lục Nguyên quét đến Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân vẫn là phong độ phiên phiên, tóc bạc theo gió rối tung.

    Tay Lục Nguyên chỉ hướng Nguyên Lăng Thượng Nhân, quát:

    - Thế nào?

    Nguyên Lăng sư bá không đến làm một ván sao?

    Khiêu khích!

    Nghiêm trọng khiêu khích.

    Đối tượng khiêu khích là phản đồ lớn nhất Hoa Sơn trong năm trăm năm qua, Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân cười to nói:

    - Tốt lắm, để sư bá dạy ngươi cái gì gọi là đánh nhau vậy.

    Lục Nguyên cũng cười nói:

    - Hy vọng sư bá có thể chống lâu vài chiêu trong tay ta, đừng mới mười chiêu đã thua.

    Bây giờ Lục Nguyên không thèm đặt Nguyên Lăng Thượng Nhân trong lòng.

    Hắn đã liên tục thắng ba lần, đánh ra cảm giác, đánh ra nhuệ khí, giờ nhuệ khí quét nngag không ai chặn được.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân thì sao?

    Cũng sẽ chém ngươi xuống ngựa thôi.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân và Lục Nguyên có ân oán rất lớn.

    Bản thân gã là Bắc phong đệ cửu đại, sư bá của Lục Nguyên, Nguyên Nguyên Thượng Nhân chết trong tay Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Tư Mã Trường Bạch là Nguyên Lăng Thượng Nhân âm thầm nâng đỡ, nếu không phải lần đó Lục Nguyên mạnh mẽ vùng lên thì giờ ngồi trên chủ Bắc phong đã là Tư Mã Trường Bạch.

    Cùng lúc đó, Nguyên Lăng Thượng Nhân có vài lần buộc Lục Nguyên đến đường cùng.

    Một lần là tại Bách Khoáng tỉnh sa mạc bao la thập phân đà thử thách, nếu không phải Ngũ Tiên Minh đệ thập đường chủ chạy tới, khi ấy e rằng Nguyên Lăng Thượng Nhân đã bắt giam Lục Nguyên rồi.

    Lần thứ hai là tranh giành phong chủ Bắc phong, nếu như thực lực Lục Nguyên thăng chậm chút sẽ bị Tư Mã Trường Bạch ép chết.

    Tư Mã Trường Bạch là Nguyên Lăng Thượng Nhân âm thầm ủng hộ, giống như gã ra tay vậy.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân đứng trên cái động, bây giờ động đã to cỡ năm người, lớn hơn một chút là có thể chứa vài người cùng công kích Lục Nguyên.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân chắp tay sau lưng, tóc bạc bay bay, nói:

    - Lục Nguyên sư điệt, đáng tiếc thần thoại của ngươi chấm dứt tại đây.

    Lục Nguyên cười to nói:

    - Nguyên Lăng sư bá, đáng tiếc ngươi sẽ lập tức đi gặp Nguyên Nguyên sư bá!

    Bây giờ Lục Nguyên càng đánh càng hăng, không đợi Nguyên Lăng Thượng Nhân tấn công thì Trấn Nhạc linh kiếm tụ tập vô tận ngọn lửa, hóa thành vô cùng uy nghiêm tấn công Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Bạch đế kiếm đạo, hỏa hoàng kiếm đạo hợp lại như uy thiên địa, hóa thành thiên địa kiếm đạo, hoàng giả kiếm giáng xuống!

    Một kiếm thật hung mãnh!

    Một kiếm thật nhanh!

    Một kiếm thật tự tin!

    Một kiếm thật cường đại!

    Một kiếm thật sắc bén!

    Đối mặt nhát kiếm của Lục Nguyên, Nguyên Lăng Thượng Nhân nhúc nhích ra sau, hơi tránh đi nhát kiếm như tia chớp!

    Nếu gã lùi kém một ly e rằng sẽ bị thương bởi kiếm, Nguyên Lăng Thượng Nhân tránh thoát nhát kiếm đó xong biểu tình tự nhiên, đây là…ngẫu nhiên ư?

    Lục Nguyên hư không chộp một cái đã bắt lấy, thấy thân hình Nguyên Lăng hơi hướng ra sau thì dừng tay.

    Hắn hỏi:

    - Ta không đánh bên đó, ngươi biết hết?

    - Bởi vì sư bá ta là nghiên cứu giả, ta khác với các ngươi.

    Các ngươi chiến đấu dựa vào bản năng chiến đấu, ta thì không phải.

    Kỳ thực mỗi người đều có phong cách chiến đấu riêng, số liệu chiến đấu.

    Ví dụ Nguyên Nguyên sư huynh của ta, phong cách chiến đấu của hắn là nghiêng về bảo thủ, khi bảo thủ thường là một kích tuyệt mệnh hung hiểm.

    Phong cách chiến đấu này là loại bảo thủ cộng điên cuồng.

    Chỉ cần thu thập những số liệu chiến đấu, phong cách chiến đấu này là có thể xác định chiêu thức của hắn, cuối cùng thắng đối phương.

    Nguyên Nguyên sư huynh luôn không thể thắng ta là bởi vì số liệu chiến đấu, phong cách chiến đấu của hắn trước nay bị ta nắm giữ.

    Bao gồm trước khi chết hắn dùng bí kiếm Bắc phong Vân Long Bãi Vĩ, kỳ thực ta đều sưu tập số liệu chiến đấu.

    Có số liệu chiến đấu, phong cách chiến đấu rồi, khi đấu với người này sao không thắng được?

    Nguyên Lăng Thượng Nhân dõng dạc nói, phong độ ưu nhã khó tả.

    Gã nói:

    - Ví dụ như Lục Nguyên sư điệt ngươi, kỳ thực ta sớm góp nhặt số liệu chiến đấu, phong cách chiến đấu của ngươi.

    Phong cách chiến đấu của ngươi đa số là dựa vào kiếm thuật tinh diệu đối địch.

    Bây giờ ngươi biểu hiện đánh vô cùng bá đạo nhưng kỳ thực là dựa vào kiếm thuật làm người kinh ngạc, trong chiến đấu rất ít mạo hiểm, đây là do thiên phú của ngươi quyết định.

    Nguyên Nguyên sư huynh thiên phú tầm thường, hay cần phải mạo hiểm mới thắng trong cuộc chiến.

    Thiên phú của ngươi cực cao, vốn không cần mạo hiểm là dễ dàng chiến thắng.

    Tất nhiên không thể dễ dàng thu gom số liệu chiến đấu của ngươi, vì ngươi tăng quá nhanh, tuy phong cách chiến đấu không đổi nhưng số liệu hay biến đổi.

    - Số liệu chiến đấu trước đó của ngươi chỉ có số mới nhất trận với Đường Thi Xuyên là hữu dụng.

    Tuy nhiên mới rồi ngươi đối trận cùng Tả Hoành, Xích Dực Yêu Vương, Tinh Tú Lão Tiên thì đã lộ ra số liệu chiến đấu cơ bản của mình.

    Bây giờ số liệu chiến đấu, phong cách chiến đấu của ngươi hoàn toàn nằm trong thống kê của ta.

    - Trận chiến này ngươi chắc chắn thua.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân thản nhiên nói, dễ dàng né một kích bạo liệt của Lục Nguyên.

    - Ngươi quả nhiên có chút tài năng.

    Lục Nguyên ngẫm nghĩ, nói:

    - Quả không uổng là thiên tài nghiên cứu trong tu tiên giả, Bắc phong ngàn năm ra thiên tài, bị Nguyên Nguyên sư bá và các sư bá tôn sùng vô cùng.

    Bây giờ ta nói rõ cho ngươi, ta sẽ bạo ngươi trong năm chiêu.

    Nếu hôm nay ngươi có thể trốn thoát thì hôm nay sẽ không giết ngươi.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân!

    Nhân vật như vậy không đơn giản.

    Tại Tấn quốc tu tiên giới có rất nhiều phản đồ.

    Nhưng trong số nhiều phản đồ thì Nguyên Lăng Thượng Nhân có danh tiếng lớn nhất!

    Tại tu tiên giới phản nghịch có thể xứng đẳng cấp đại ma đầu tổng cộng chỉ vài tên.

    Thiên Sửu Lão Nhân xuất thân Côn Luân, Trương Hư Huyền xuất thân Thanh Thành, Nguyên Lăng Thượng Nhân xuất htana Hoa Sơn, Kiều Phi Độ xuất thân Nam Hải, Tống Biệt Ly xuất thân Võ Đang.

    Trong đó Thiên Sửu Lão Nhân luôn hợp tác cùng Nguyên Lăng Thượng Nhân, có chút giống Nguyên Lăng Thượng Nhân là đại ca, Thiên Sửu Lão Nhân là nhị ca.

    Trương Hư Huyền nghiên cứu mặt trận pháp, chính diện đối đầu thì không phải địch thủ của Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Tống Biệt Ly không tham gia đại quân Nhâm Độc, trước đó không lâu đấu cùng Nguyên Lăng Thượng Nhân, kết quả trận đó Tống Biệt Ly trọng thương chạy trốn.

    Cho nên năm phản đồ nổi danh nhất là Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Hơn nữa Nguyên Lăng Thượng Nhân đích thực không đơn giản, dám xông Ngũ Tiên Minh đệ thập phân đường cướp nhân tài, dám lên Hoa Sơn bắt cóc Thiết Mộc Nhĩ, ra kế hoạch một kích diệt Bắc phong.

    Nếu không phải Lục Nguyên phá hỏng thì e rằng hiện nay Bắc phong đã bị gã điều khiển.

    Người này thực lực cường đại, tâm kế đáng sợ.

    Nhâm Độc khá vừa mắt người này, cho rằng Nguyên Lăng Thượng Nhân là người duy nhất có thể kế thừa gã.

    Mới rồi Nguyên Lăng Thượng Nhân biểu hiện ra sức chiến đấu, trước khi Lục Nguyên ra tay đã biết hắn tấn công ở đâu thực là vô cùng kỳ diệu, đứng ở vị trí bất bại, khiến người không thẻ không thán phục.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân quả niên là Nguyên Lăng Thượng Nhân, không uổng là kẻ Nhâm Độc xem trọng nhất, không uổng là nhân vật khiến Hoa Sơn đau đầu mấy trăm năm.

    Bây giờ Lục Nguyên phun ra cuồng ngôn, dưới tình thế đó lại muốn năm chiêu bạo Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Đây là tự tin cỡ nào!

    Kiêu ngạo đến đâu!

    Nguyên Lăng Thượng Nhân không thèm để ý mỉm cười, đây chỉ là kế công tâm của Lục Nguyên.

    Cao thủ đấu nhau tranh một đường, kế công tâm sẽ ảnh hưởng con đường đó.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân tự tin vào mình, cực kỳ tin tưởng số liệu chiến đấu, phong cách chiến đấu mình thu thập được, tuyệt đối khả năng chỉ vì thế mà dao động niềm tin.

    Lục Nguyên cất tiếng cười dài, một kiếm tấn công!

    Một kiếm này nhanh, ngoan, biến!

    Vừa nhanh vừa ngoài vừa biến đổi nhiều!

    Bạch đế kiếm đạo!

    Hỏa hoàng kiếm đạo!

    Kim hoàng kiếm đạo!

    Thi triển ra một đế hai hoàng kiếm đạo trong nhát kiếm, nhát kiếm này kinh hồng dâng lên, có vô cùng bá đạo, có nhanh như gió, linh hoạt như điện.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân không thèm để ý, gã cực nhanh di chuyển, nhúc nhích vừa lúc né qua nhát kiếm của Lục Nguyên, không nhiều một tấc, không kém một ly.

    - Vô dụng.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân nhàn nhã nói:

    - số liệu chiến đấu, phong cách chiến đấu đều trong đầu óc ta, ngươi không có khả năng đánh túng ta.

    - Vậy sao?

    Lục Nguyên căn bản không quan tâm, lại một kiếm đánh đến, vẫn là thêm bạch đế kiếm đạo, hỏa hoàng kiếm đạo, kim hoàng kiếm đạo .

    Nhát kiếm này như thiên huy hoàng, như thiên mã quá khích.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân nhanh chóng di chuyển, kém một chút né khỏi kiếm của Lục Nguyên, tuy nhiên góc áo vẫn để lại một vết.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân nhìn góc áo bị chém rách, biến sắc mặt.

    Bị chém rách một góc áo, chưng minh…

    - Kiếm thứ ba đến.

    Lục Nguyên vẫn là một kiếm, vẫn là bạch đế kiếm đạo, hỏa hoàng kiếm đạo, kim hoàng kiếm đạo hợp thành một.

    Nhát kiếm này như chư hoàng, chư đế giáng lâm, uy nghiêm vô thượng, sát khí vô thượng, tất cả hợp một chỗ.

    Kiếm quang như thiên kiếm giáng thế chém hướng Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Mới rồi Nguyên Lăng Thượng Nhân đã phát hiện không thích hợp, bị chém góc áo không có gì to tát, nhưng trong tuyệt đối tính toán số liệu của gã không khả năng xảy ra việc góc áo bị chém.

    Viejc này chỉ chứng minh một điều rằng, số liệu tính toán của gã sai lầm.

    Khi Lục Nguyên chém kiếm thứ ba thì đầu óc gã không ngừng tính toán rồi dùng tốc độ nhanh nhất tính ra đòn phản kích tốt nhất, đây là phản kích tuyệt đối hoàn mỹ.

    Nhưng mà…

    *Phập!* một tiếng, kiếm phong sắc bén đâm vào sườn phải của gã.

    Làm sao có thể…!

    Gã không thể tin vào mắt mình.

    Lúc này, nhát kiếm thứ tư của Lục Nguyên đến rồi.

    Nhát kiếm thứ tư không phải kiếm chiêu Lục Nguyên tự sáng chế mà là Nguyên Thủy Thái Sơ của Nguyên Nguyên Thượng Nhân.

    Nguyên Thủy Thái Sơ chém xuống, mang theo vô tận không động, vô tận đại khí, vô tạn nguyên thủy, dường như trời đất từ một kiếm này bắt đầu.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân biết rõ cách phá Nguyên Thủy Thái Sơ, ssô liệu chiến đấu của Lục Nguyên dùng chiêu này gã biết rõ.

    Tuy nhiên…

    *Xoẹt!*

    Nguyên Thủy Thái Sơ từ trên cao xuống chém xéo, kéo vết thương cực dài ở ngực Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Tại sao?

    Tại sao mình hoàn toàn biết rõ số liệu chiến đấu, phong cách chiến đấu của Lục Nguyên, nắm rõ cách giải chiêu Nguyên Thủy Thái Sơ thế mà vẫn bị chiêu này trọng thương?

    Lục Nguyên quát to một tiếng:

    - Kiếm thứ năm, nếu ngươi chắn được kiếm này thì ta không giết ngươi!

    Hắn tiến lên một bước, một bước thiên nhai, nhát kiếm đâm nhanh, nhát kiếm hóa thành ý hư không.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân chặn lại nhưng nhát kiếm vừa lúc bỏ qua chiêu chắn do vô số số liệu ngưng tụ thành, một kiếm đâm ngay vào tim Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Lục Nguyên lạnh lùng quát một tiếng, kiếm bốc ánh lửa:

    - Đã nói năm chiêu bạo ngươi, thì sẽ năm chiêu bạo ngươi, làm sao có thể để ngươi qua chiêu thứ sáu!

    Trong vô tận ánh lửa, Nguyên Lăng Thượng Nhân thều thào hỏi?

    - Tại sao?

    Tại sao ta cường đại như vậy, số liệu đầy đủ như thế mà vẫn bị ngươi giết chết?

    Lục Nguyên nhẹ nhàng nói:

    - Bởi vì cái ngươi gọi là thu thập số liệu chiến đấu, phong cách chiến đấu, không sai, ngươi đích thực thu thập đúng, nhưng trong chiến đấu, số lượng của ta không ngừng tăng, một giây trước và một giây sau số lượng hoàn toàn khác.

    Cho nên, ta bạo ngươi.

    Đáng tiếc Nguyên Lăng Thượng Nhân đã chết trước một giây, không nghe được Lục Nguyên đáp lại.

    Tay Lục Nguyên hư không chộp, kéo lực cân bằng trong thiên địa pháp tắc của Nguyên Lăng Thượng Nhân tới.

    Thực lực của Nguyên Lăng Thượng Nhân trên mấy người hắn đấu, lực cân bằng cũng đứng trên.

    Đánh chết Nguyên Lăng Thượng Nhân rồi Lục Nguyên có chút cảm thán.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân, phản đồ lớn nhất Hoa Sơn, liên tiếp suýt hủy diệt Bắc phong, đánh chết Nguyên Nguyên sư bá, bây giờ dưới tay mình như bùn đất.

    Còn nhớ lần đầu tiên gặp phải Nguyên Lăng Thượng Nhân là ở thập phân đà, mình không tiếp được cả một chiêu của Nguyên Lăng Thượng Nhân, khi đó trong lòng mình Nguyên Lăng Thượng Nhân cường dại biết bao.

    Kết quả bây giờ trong tay mình gã không chống được cả năm chiêu, là hạng tôm tép mà thôi.

    Lục Nguyên cười khẽ, giơ ngón tay thứ bốn.

    Bốn ngón tay, trọng thương một người, lấy mạng ba đầu lĩnh ma đạo.

    Đối với đầu lĩnh ma đạo Đoạn Đao Tả Hoành, đao đạo tông sư dùng mười lăm chiêu đã chém xuống tay trái của gã, khiến gã trọng thương rút lui.

    Kỳ thực Tả Hoành nên may mắn, bốn người đấu cùng Lục Nguyên chỉ một mình gã sống sót.

    Đối với đầu lĩnh ma đạo một yêu vương như Xích Dực Yêu Vương khiến ngũ đại tiên môn đều bất đắc dĩ, kết Lý Nguyên Bạch dễ như chơi, hắn dùng mười chiêu đã đánh chết Xích Dực Yêu Vương.

    Cái gọi là đệ nhất tốc độ hiện nay của Tấn quốc đều bị Lục Nguyên không nhấc chân một chút liên tục páh bốn lần.

    Đối với Tinh Tú Lão Tiên, lấy Thất Sát Tinh Túc Độc nổi danh Tấn quốc, chủ một trung đẳng tiên môn, hắn lao vào trong bầy ma một chiêu giết chết, uy thế vô song.

    Đối với đầu lĩnh ma đạo Nguyên Lăng Thượng Nhân, phản đồ lớn nhất Hoa Sơn, giải quyết trong năm chiêu, đáng sợ khiến người không dám tin.

    Liên tục bại bốn người!

    Trọng thương một người, giết ba người.

    Đây là chiến tích mới rồi của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đứng trên cái động, bây giờ động có thể chứa sáu ngươi, có thể nhiều người bao vây.

    Nhưng mới rồi Lục Nguyên biểu hiện khiến không ai dám vây công hắn.

    Hiện tại Lục Nguyên dù là trong mắt người Thế Thiên Minh hay Hoa Sơn đều như thần như ma.

    Thanh y thanh niên này rốt cuộc là ác ma đến từ địa ngục, hay thần linh trên trời?

    Ai có thể ở trong tay thanh niên như thần ma chống đỡ mấy chiêu giữ mạng?

    - Chúng ta là yêu ma thiên hạ vô địch!

    - Chúng ta là lưu lạc yêu, là sát ma!

    - Một khi quy vị, một khi trở về Tấn quốc…

    Đám yêu ma còn muốn đọc lời thề năm đó rời khỏi Tấn quốc, nhưng dù là ai đều đọc không có sức lực.

    Sĩ khí của chúng đã bị Lục Nguyên như thần ma đè ép.

    Không sai, ma niệm dào dạt như trường giang đại hà của chúng có thể khiến cao tăng rơi vào phàm pháp, có thể khiến tu tiên giả lại rơi vào luân hồi, lại vương vấn hồng trần.
     
    Hoa Sơn Tiên Môn Full
    Hoa Sơn Tiên Môn 7


    Hoa Sơn Tiên Môn

    Tác giả: Mạt Lăng Biệt Tuyết

    Nhóm dịch: Black - Vipvandan

    Làm ebook: tinhlinh2

    Nguồn: Bàn Long Hội.

    Chương 601-602: Phương Tà

    Tuy nhiên, Lục Nguyên như thần linh giáng thế!

    Tam xích thanh phong của hắn tại đây như đem ma niệm cuồn cuộn ngưng tụ thành ma long đè chặt.

    Nói bạo ngươi!

    Là bạo ngươi!

    Nói năm chiêu!

    Là năm chiêu!

    Đây là bá khí cỡ nào!

    Rất nhiều người hiểu bây giờ Lục Nguyên đánh ra khí thế, là gặp thần giết thần, phật chắn giết phận.

    Với khí thế này, Lục Nguyên hoàn toàn là phát huy siêu bình thường.

    Lần phát huy siêu bình thường này, sau này Lục Nguyên dù là phong cách hành động hay cái khác đều sẽ mang theo bá khí tuyệt đối.

    Tay Lục Nguyên ấn trên chuôi kiếm tam xích thanh phong.

    Hắn hỏi:

    - Vậy, còn ai nữa?

    Bây giờ mắt Lục Nguyên quét đến đâu, dù là đầu lĩnh ma đạo có mạnh hơn cũng né tránh ánh mắt hắn.

    Từng tên đầu lĩnh ma đạo dường như biết thành con vật bị diều hâu ưng mục nhìn trúng, can đảm mất hết!

    ………

    - Quá quá quá quá quá quá quá bá khí!

    Phía xa người Thanh Thành tiên môn quan sát trận chiến kiềm không được nói.

    Gã liên tục nói bảy chữ ‘quá’, nếu không thì không đủ biểu hiện ra bá khí của hắn.

    Người Võ Đang tiên môn giờ chỉ muốn ói máu.

    Vốn bị Yến Thương Thiên áp chế, cho rằng Yến Thương Thiên phi thăng là chuyện tốt, kết quả hiện giờ Lục Nguyên này, xem khí phách kia, tuyệt đối sẽ đáng sợ hơn cả Yến Thương Thiên.

    Còn về người Côn Luân tiên môn, Nam Hải tiên môn giờ đang chấn kinh.

    Người Côn Luân tiên môn phát hiện không thể nhấc chân lên, cách xa vậy còn bị khí phách của Lục Nguyên chấn nhiếp.

    Hay cho một tiên môn đệ thập đại đệ tử chân truyềng chí tôn!

    Chưởng môn khác gọi chưởng giáo chí tôn làm gì!

    Như Lục Nguyên mới là chưởng giáo chí tôn, tiên môn khác bây giờ cũng muốn quỳ bái thần linh này!

    Một người, một kiếm.

    Kiếm chắn ngang.

    Chắn trăm vạn quân.

    Liên tục đánh bại bốn đầu lĩnh ma đạo, hơn nữa bại rõ rệt như vậy, nói năm chiêu thắng liền là năm chiêu thắng, nói bạo ngươi là bạo ngươi, không cho đầu lĩnh ma đạo một chút cơ may.

    Đối mặt Lục Nguyên như thần như ma thế này, dù là đám kiêu binh hãn tướng Thế Thiên Minh sĩ khí cao hơn cũng bị đè ép.

    Ánh mắt Lục Nguyên quét qua, hỏi:

    - Vậy, còn ai nữa không?

    Ánh mắt Lục Nguyên quét qua đầu là đầu lĩnh ma đạo cụp mắt xuống, không dám đối diện đôi mắt như ưng của hắn.

    Bá khí!

    - A, dường như ta ngừng một đoạn thời gian tại hoa mỹ lệ như vậy, trầm mê một chốc đã chết ba, trọng thương một.

    Một giọng nói lạnh nhạt vang lên.

    Thanh âm bình thản lại dường như có vô cùng ma lực.

    Thanh âm vừa ra, rất nhiều nữ tu có mặt cảm giác như rơi vào bụi hoa.

    Người nói chuyện khoảng hơn ba mươi tuổi, diện mạo vô cùng tuấn mỹ, nói về đẹp trai thì chẳng kém gì Yến tổ sư.

    Cực kỳ nho nhã, trưởng thành nhã nhặn, tay trái chắp sau lưng, tay phải cầm một đóa trịch trục hoa.

    Mới gặp mặt lần đầu người ta dễ dàng bị khuôn mặt tà mỹ tuấn tú mê hoặc, phút chốc mất đi đạo tâm.

    Quang Minh Yêu Hoàng!

    Trịch Trục Hoa Quân Phương Tà.

    Nửa bước tông sư!

    Vốn giống như Nguyên Lăng Thượng Nhân, Xích Dực Yêu Vương tuy là đầu lĩnh ma đạo nhưng chỉ vẻn vẹn như thế thôi, không xứng đánh giá nửa bước tông sư.

    Nửa bước tông sư, dù là nửa bước tông sư thì hoàn toàn khác trước.

    Tại Ngũ Tiên Minh, địa vị của nửa bước tông sư cao hơn đầu lĩnh ma đạo bình thường rất nhiều.

    Như Nguyên Lăng Thượng Nhân, Xích Dực Yêu Vương đều là đại tướng dưới tay Nhâm Độc.

    Còn Quang Minh Yêu Hoàng Phương Tà là hai thủ lĩnh trái phải của gã.

    Phương Tà rốt cuộc lên tiếng, dường như mới rồi gã trầm mê trong Trích Trục Hoa vậy.

    Đóa hoa màu xanh biếc chiếu khuôn mặt yêu diễm tuấn mỹ của gã.

    - Vạn tuế!

    - Quang Minh Yêu Hoàng đại nhân rốt cuộc ra tay.

    - Quang Minh Yêu Hoàng đại nhân ra tay thì Hoa Sơn chưởng môn Lục Nguyên dù mạnh hơn cũng không sống nổi.

    Nhưng mới rồi Lục Nguyên cũng mạnh lắm.

    - Thì Lục Nguyên mạnh, nhưng Quang Minh Yêu Hoàng là nửa bước tông sư sâu không lường được.

    Sĩ khí mới bị Lục Nguyên đè xuống dường như lại trỗi dậy, hóa thành ma niệm rào rạt, dường như ngưng tụ thành một con ma long cuồn cuộn.

    Kỳ thực mới rồi Phương Tà không ra tay lý do rất đơn giản.

    Xích Dực Yêu Vương và Quang Minh Yêu Hoàng Phương Tà luôn có mâu thuẫn, chẳng qua bình thường Nhâm Độc kiềm chế nên gã không tiện nói gì, giờ có cơ hội mượn đao giết người thì sao bỏ qua được.

    Còn về Tinh Tú Lão Tiên, Nguyên Lăng Thượng Nhân, Đoạn Đao Tả Hoành thì Phương Tà càng vui vẻ mượn đao giết người.

    Thế Thiên Minh bây giờ chia hai bộ hợp thành.

    Một là yêu ma bộ, một là thuộc hạ cũ Thế Thiên Minh.

    Hiện nay Tấn quốc đa phần địa khu đều bình định, Võ Đang phế, Côn Luân, Thanh Thành nguyên khí đại thương, cuối cùng còn một Hoa Sơn chỉ có Lục Nguyên bình thường, đã tới lúc chia chác.

    Có thể mượn tay Lục Nguyên trừ bỏ thuộc hạ cũ Thế Thiên Minh, đối với Phương Tà có ích lợi rất lớn.

    Phương Tà chính là nửa bước tông sư, nhân vật đỉnh cao Tấn quốc, quá quen thuộc thủ đoạn khúc khuỷu.

    Bây giờ đã chết ba trọng thương một, mục đích đạt được rồi.

    Lại nói mượn đao giết người phải có mức độ, đây cơ bản là cực hạn, nếu còn dùng tiếp kế này thì e rằng Nhâm Độc sẽ không tha cho gã.

    Phương Tà bóp Trích Trục Hoa, nói:

    - Tốt lắm, Lục Nguyên Lục chưởng môn, ngươi đích thực là thiên tài nhưng bổn hoàng không chơi nữa, đáng tiếc thật là tiếc, tuyệt thế thiên tài như ngươi phải chết trong tay bổn hoàng.

    Tuy gã nói thản nhiên nhưng uy thế nửa bước tông sư khiến gã không cần rống la cái gì.

    Phương Tà lạnh nhạt nói:

    - Ngươi đã là chưởng môn chí tôn nhất đại, hơn nữa đích thực đánh rất đặc sắc, vậy ngươi có tư cách kiến thức hoa của ta Hoa Khai Hậu Bách Hoa Sát.

    - Nhất Nguyệt Mai Hoa Hàn!

    Phương Tà ngâm dài, Mai Hoa Hàn!

    Tay Phương Tà nhẹ vung, một đóa hoa mai xoay tròn trong tay gã, không khí xuất hiện một con băng giao cực lạnh, giao long!

    Giống như khi Lục Nguyên đến Huyền Minh tiên môn, chỉ tiếc con băng giao này là hoàn toàn khỏe mạnh không bị vết thương nào.

    Một băng giao to lớn xoay quanh trên đỉnh đầu Phương Tà, gầm rống.

    Giao long động!

    Hơi thở lạnh lẽo khiến trời rơi đầy tuyết càng thêm lạnh.

    Đầu lĩnh ma đạo ra tay vốn ai cũng đặc sắc nhưng có cực hạn, so với Phương Tà buông tay đánh ra một con băng giao thì cách biệt quá xa.

    Băng giao vô cùng lạnh lẽo ở không trung vùng vẫy rống gầm, người tu vi thấp lập tức thấy trời đất chượt lạnh.

    Yêu hoàng quả nhiên là yêu hoàng, không ngờ đánh ra một con băng giao.

    Phương Tà khẽ quát:

    - Đáng tiếc tuyệt thế thiên tài chết trong tay bổn hoàng!

    Gã đã thấy thực lực của Lục Nguyên, đích thực không tệ, nhưng đụng phải gã thì chỉ có nước chết.

    Băng giao động!

    Băng giao to lớn lay động, lao nhanh hướng Lục Nguyên, muốn đánh chết hắn.

    Trên bầu trời đầy băng tầng bất cứ ai đều sẽ bị đóng băng ngay.

    Nửa bước tông sư quả nhiên là nửa bước tông sư, có lực lượng vượt xa đại đạo cảnh ngũ tầng.

    Lục Nguyên tuy như thần như ma nhưng Phương Tà là kẻ thí thần, thí ma.

    Phương Tà bình tĩnh nhìn thế cục phát triển.

    Đối với Phương Tà, bóp chết Lục Nguyên chỉ khó hơn bóp chết con kiến một chút thôi.

    - Đáng tiếc, ngươi muộn một bước.

    Lục Nguyên thản nhiên nói:

    - Ngay lập tức là ta bóp chết ngươi.

    Cuồng ngôn thật to lớn, Phương Tà đã bày ra thực lực như thế mà Lục Nguyên còn nói sẽ lập tức bóp chết gã, đây là loại kiêu ngọa cơ nào chứ?

    Trong chớp mắt băng giao cách đỉnh đầu Lục Nguyên gần ba thước, không cần cái búng tay là có thể lấy mạng hắn.

    Đỉnh đầu Lục Nguyên lóe lên mấy chục luồng sáng, đây là…

    Thượng cổ phù chú!

    Thượng cổ phù chú!

    Một loại thượng cổ phù chú là một luồng sáng, tại sao bây giờ có nhiều ánh sáng như vậy?

    Phong chi thượng cổ phù chú, vũ chi thượng cổ phù chú, thủy chi thượng cổ phù chú, hồ chi thượng cổ phù chú, rốt cuộc có bao nhiêu tấm?

    Từng tấm từng tấm thượng cổ phù chú tụ cùng nơi tầng tầng lớp lớp.

    Người bình thường ở đại đạo cảnh tam tầng chỉ vẻn vẹn có mười tấm thượng cổ phù chú mà thôi, trận chiến này sớm được chú ý vô cùng, khiến người bất giác đếm số lượng, nhưng quá nhiều thượng cổ phù chú chồng chất nhau nên khó đếm được.

    Vân, hồ, thủy, hải, rượu, băng, tuyết, vụ, vũ, triêu dương, đại nhật, dung nham, sí, hỉ, hỏa, hỏa, mộ, kim, túc, thu, ưu, khoái, chậm, phong, nộ, lôi, nhu, thảo, tư, thổ, thạch, sơn, thủ, nê, sa, nguyệt, tinh.

    Từng tấm từng tấm, càng đếm càng nhiều.

    Càng đếm càng giật mình, càng đếm càng kinh sợ.

    - Nhiều như vậy rốt cuộc là bao nhiêu thượng cổ phù chú chứ?

    - Ba mươi sáu!

    - Cái gì?

    Ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú?

    - Không phải bình thường có mười, mười lăm tấm thượng cổ phù chú đã được xưng là thiên tài sao?

    - Ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú.

    - Sao có thể là ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú được?

    - Coi như là tuyệt thế thiên tài thì ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú hơi nhiều quá đi.

    - Đúng vậy, Tấn quốc chúng ta chỉ sợ một vạn năm cũng không được thiên tài đa cấp như vậy.

    Không chỉ kinh ngạc về ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú, người Hoa Sơn, Thế Thiên Minh ở một bên nhìn còn thấy ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú trên đỉnh đầu Lục Nguyên không ngừng tụ tập, càng tụ càng nhiều, càng tụ càng lớn như muốn dung hợp thành một.

    Đây là trùng kích từ đại đạo cảnh tam tầng chư đa pháp tắc đến đại đạo cảnh tứ tầng pháp tắc quy nhất.

    - Không phải nghe nói bình thường có mười tấm thượng cổ phù chú là trùng kích đại đạo cảnh tứ tầng pháp tắc quy nhất, coi như là mười lăm tấm cũng cực kỳ khó khăn.

    Hai mươi tấm thượng cổ phù chú trên cơ bản đã vô vàn khó khăn, hai mươi lăm tấm thượng cổ phù chú cơ bản không cách nào khiến nhiều thượng cổ phù chú quy nhất ư?

    - Ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú làm sao có thể quy nhất được?

    - Thế này mà có thể pháp tắc quy nhất được ư?

    - Hắn làm sao làm được?

    - Cái này…

    Bên Hoa Sơn, Thế Thiên Minh, kẻ chân chính trải qua cửa này đáy lòng cực kỳ rung động.

    Một số người qua cửa pháp tắc này biết rõ pháp tắc quy nhất khó khăn.

    Thượng cổ phù chú càng nhiều thì khó khăn càng khoa trương, tăng bội số.

    Khó khăn của hắn đâu chỉ gấp mấy lần họ, là gấp mười thập chí vô số lần khi họ trùng kích cửa này.

    Dù là nhìn từ góc độ nào thì đây đều thật khó tin.

    Phương Tà cũng bị rung động tận tâm hồn.

    Tuy gã là nửa bước tông sư kiến thức rộng nhưng chưa từng thấy việc khủng khiếp như vậy.

    Loại chuyện này coi như người biết nhiều tại bảy nước, các vị tông sư sẽ bị hù dọa, càng đừng nói đến Phương Tà tầm mắt chỉ cực hạn ở mảnh đất Tấn quốc thì càng khỏi phải nói.

    Nhưng Phương Tà biết, tuyệt thế thiên tài như vậy càng phải giết, nếu không thì e rằng ma đạo sẽ bị hủy trong tay Lục Nguyên.

    Phương Tà lạnh nhạt quát một tiếng:

    - Dám đột phá trước mặt bổn hoàng, xem bổn hoàng giết ngươi đây!

    Gã lạnh lùng quát, băng giao xuất động.

    Cái mồm to của băng giao cắn mạnh, lực lượng giao hoàn toàn bùng nổ.

    Lực lượng to lớn bỗng bùng nổ, tuy nhiên, *bùm* một tiếng băng giao bị pháp bắn ra, Lục Nguyên chỉ cười khẩy đối mặt.

    Kỳ thực mọi chuyện nằm trong tính toán của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên muốn đột phá cảnh giới pháp tắc quy nhất này nhiều lần, biết rõ tầng này khó khăn.

    Ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú phải tụ hợp phản lực thực có thể chấn nhiếp chư thiên, lực lượng như vậy nửa bước tông sư không khả năng công phá được, nếu không thì sao Lục Nguyên dám đột phá trước mặt Phương Tà chứ?

    Bất giác khiến người nghĩ đến câu bá khí vô địch Lục Nguyên mới nãy nói năng dõng dạc rằng:

    - Phương Tà, ngay lập tức là ta bóp chết ngươi.

    Lời nói còn văng vẳng bên tai.

    *Tách!*

    Trong một góc âm u trận đại chiến Hoa Sơn, một giọt máu lại sắp thành hình.

    Một giọt máu này bắt đầu sinh ra càng nhìn máu thịt.

    Cục thịt này sắp biến thành bộ dạng nhân loại.

    Đó là thân hình đàn ông trần truồng, hóa thân trước là đầu, tóc bạc tung bay.

    - Ta không dễ dàng chết như vậy.

    Trên mặt người đàn ông tóc bạc hiện ra nụ cười quái dị.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân dù sao là nhân vật kiêu hùng một thời, tính kế Hoa Sơn, công lược Bắc phong, lãnh đạo nhiều phản đồ, làm sao chết dễ dàng như vậy được?

    Trước đến giờ gã không nghĩ đến mình sẽ chết trong tay Lục Nguyên, dù sao những số liệu chiến đấu, phong cách chiến đấu của Lục Nguyên đều bị gã nắm giữ.

    Tuy nhiên, may là gã có nắm tuyệt chiêu.

    Làm sao gã không biết Phương Tà và Hắc Ám Ma Hoàng đều muốn mình mau chết, sao mà cứu mình được.

    Cho nên thua trong tay Lục Nguyên, phút cuối cùng một kiếm gã vung ra một giọt máu.

    Giọt máu này là dùng vạn tà huyết thân, đến chỗ xa xôi sống lại.

    Đây, chính là đạo của Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Muốn ta chết hả, không dễ như vậy.

    Gã mới suy nghĩ thì phát hiện có ngọn lửa từ cục thịt bên dưới bốc lên, chớp mắt thiêu gã lần thứ hai biến trở về giọt máu, lúc này vạn tà huyết thân không tiêu hao hết oán khí trong máu lần thứ hai ngưng tụ, lại lần nữa bị thiêu.

    Đâylà lửa gì thế này!

    Nguyên Lăng Thượng Nhân tất nhiên không biết ngọn lửa này chính là lần trước gã đối phó Nguyên Nguyên Thượng Nhân để lại con bài, nhiều đại đạo cảnh Hoa Sơn tập hợp sáng tạo ra lửa chuyên môn khắc chế vạn tà huyết thân của gã.

    Loại lửa này phối hợp hỏa hoàng kiếm đạo của Lục Nguyên trực tiếp một lần lại một lần thiêu đốt.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân lặp đi lặp lại sống và chết.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân bất giác nhớ đến câu nói của Lục Nguyên: ‘đã nói năm chiêu bạo ngươi, thì sẽ năm chiêu bạo ngươi.’

    Sư điệt này của mình quá bá đạo.

    Coi như mình dùng vạn tà huyết thân cũng bị bạo.

    Nguyên Lăng Thượng Nhân mang theo tuyệt đối không cam lòng, giọt máu cuối cùng bị thiêu sống, biến mất trong cõi trời đất.

    ……..

    Ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú, dần dần ngưng tụ lại.

    Càng tụ càng nhiều.

    Lục Nguyên khoanh chân ngồi ngay giữa, ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú bản thân có phòng ngự cường đại, coi như là băng giao cũng cắn không được.

    Bình thường mười tấm phù chú không có lực phòng ngự gì, nhưng ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú thật tình quá nghịch thiệt, nên mới sinh ra hiệu quả như vậy.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên phun nuốt nguyên khí ở bên người hắn con vân giao dần thành hình.

    Dưới tình huống bình thường thì chỉ có đại đạo cảnh lục tầng mới hóa sinh ra một con giao.

    Nhưng bây giờ Lục Nguyên đột phá đại đạo cảnh tứ tầng thì vân giao từng bước thành hình, chỉ bàn vì pháp lực hắn không dưới đại đạo cảnh ngũ tầng.

    Người có ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú quả nhiên pháp lực hùng hậu đến cảnh giới không thể tưởng tượng.

    Chương 603-604: Giết sạch

    Trong lòng Lục Nguyên xẹt qua nhiều suy nghĩ.

    Vân, hồ, thủy, hải, rượu, băng, tuyết, vụ, vũ, triêu dương, đại nhật, dung nham, sí, hỉ, hỏa, hỏa, mộ, kim, túc, thu, ưu, khoái, chậm, phong, nộ, lôi, nhu, thảo, tư, thổ, thạch, sơn, thủ, nê, sa, nguyệt, tinh.

    Quy nhất cho ta!

    Từ chỗ Nguyên Lăng Thượng Nhân, từ chỗ Tinh Tú Lão Tiên, từ chỗ Tả Hoành, từ chỗ Xích Dực Yêu Vương lấy lực cân bằng nhanh chóng tụ tập lại, cộng thêm Lục Nguyên tự hình thành lực cân bằng, lực cân bằng của năm người khó khăn lắm mới đem ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú hợp cùng một chỗ.

    Phải biết rằng những người như Nguyên Lăng Thượng Nhân đều là đại đạo cảnh ngũ tầng, lực cân bằng cường đại hơn xa đại đạo cảnh tứ tầng, thế mà cần lực cân bằng của năm người mới đem ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú tụ thành một.

    Đủ thấy cửa này khó khăn, muốn đem nhiều pháp tắc quy nhất thì khó khăn cao cỡ nào.

    Ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú ngày càng gần, hơn nữa những thượng cổ phù chú này dường như đã kết hợp lại, thật nhiều thiên địa pháp tắc ở trong lòng Lục Nguyên giao hòa, Lục Nguyên thế mới phát hiện hóa ra giữa trời đất thiên địa pháp tắc có nhiều điểm chung như vậy, coi như là thủy hệ, hỏa hệ đều có điểm chung.X

    Lục Nguyên mở mắt ra, vừa mở mắt thì bên trong con ngươi vô cùng sâu thẳm, dường như có ánh sáng vô tận xẹt qua.

    Đại đạo cảnh tứ tầng pháp tắc quy nhất, rốt cuộc thành.

    Mình, rốt cuộc đứng trên đại đạo cảnh tứ tầng.

    Không dễ dàng chút nào!

    Cửa này mình tốn rất nhiều công sức, bắt đầu từ Việt Lộc Sơn đến bây giờ đã rất lâu, nhưng rốt cuộc mình vẫn thành tựu đại đạo cảnh tứ tầng.

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy pháp lực toàn thân không ngừng tăng lên, cùng lúc đó quanh người khống chế pháp lực hình như tăng lên chút, nắm giữ thân thể càng lúc càng nhiều.

    Thậm chí lờ mờ cảm giác được, ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú ở trên đỉnh đầu mình dường như hình thành bán không gian, bán không gian này có một nửa ở thế giới hiện tại, nửa khác tại dị thế.

    Bán không gian này huyền diệu vô cùng.

    Lục Nguyên biết đó là đường đi khánh vân trên đỉnh đầu.

    Tông sư cảnh đỉnh đầu khsanh vân bắt đầu từ đây, thậm chí mặt sau hỗn động cảnh cũng từ đây phát ra, thành một thế giới hỗn động không lớn.

    Từ đây bắt đầu, mình rốt cuộc đáp hướng hỗn động cảnh, tuy chỉ vẻn vẹn là bước đầu tiên.

    Bước tu hành tiếp theo là tranh thủ tới đại đạo cảnh đệ ngũ tầng nguyên anh hóa sinh, là muốn trong chư đa pháp tắc tìm kiếm bổn mệnh pháp tắc của mình, từ bổn mệnh pháp tắc hóa sinh ra nguyên anh.

    Nhưng từ trong ba mươi sáu loại thượng cổ phù chú tìm ra bổn mệnh pháp tắc không phải chuyện dễ, hóa sinh nguyên anh càng vô cùng khó khăn.

    Bước tiếp theo đại đạo cảnh ngũ tầng nguyên anh hóa sinh không phải chuyện dễ tới được.

    Chính vì bước tiếp theo quá khó khăn nên mình không vội vàng hoàn thành nó.

    Bây giờ điều mình phải làm là…bạo Phương Tà.

    ………

    Lục Nguyên ngẩng đầu, nhìn hướng Phương Tà, thản nhiên nói:

    - Phương Tà, mới rồi ta đã nói phải bóp chết ngươi, giờ ta là lúc thực hiện lời nói.

    - Có gan lắm, thật là to gan, khi bổn hoàng tunh hoành thiên hạ thì tổ tông ngươi còn chưa ra đời, dám huênh hoang trước mặt bổn hoàng?

    Lục Nguyên bình thản nói:

    - Nếu cưỡng ép dựa theo tuổi thì mọi người không cần đánh nhau, trực tiếp báo tuổi là được, ngươi cũng sẽ không bị Yến tổ sư ép đến ngẩng đầu không nổi.

    Đáng tiếc thật là tiếc, một đời yêu hoàng sắp chết trong tay ta.

    Câu này với câu lúc trước Phương Tà nhẹ nhàng nói: ‘đáng tiếc thật là tiếc, tuyệt thế thiên tài như ngươi phải chết trong tay bổn hoàng.’ Hình thành đối lập.

    Phương Tà, Lục Nguyên giằng co.

    Khí thế hai người càng lên càng cao, xộc thẳng mấy trăm trượng, cao ngàn trượng.

    Đây tuyệt đối là cuộc chiến khí thế cực thịnh!

    Rốt cuộc là thành danh lâu ngàn năm, nửa bước tông sư Phương Tà cường đại hay ngôi sao mới, Hoa Sơn chưởng môn Lục Nguyên cường đại đây?

    Trước khi cuộc chiến bắt đầu, không ai biết.

    - Phương huynh, trận chiến này hãy để bỏn hoàng cũng ra tay.

    Đối phó Hoa Sơn chưởng môn không cần một chọi một.

    Một giọng nói lạnh lùng âm trầm vang lên, thanh âm truyền đến như lan khắp tứ phương, chỉ một chút đã khiến có người sắp bị đông lạnh, đây là khí lạnh cỡ nào chứ?

    Chỉ nói thôi đã đông người lại, coi như chưa bị đông cũng giống tiến vào cửu u thâm ngục.

    Lời nói lạnh leoxc như kéo người vào địa ngục.

    Người nói chuyện mặt mày tuấn tú mà lãnh băng.

    Lạnh đến cực điểm!

    Gã yên tĩnh đến đó, có được diện mạo có thể mê hoặc chín phần con gái Tấn quốc, nhưng lạnh đến không ai dám tới gần, dường như là băng từ cổ đại, không bất cứ cô gái nào dám có ý nghĩ hòa tan băng sơn.

    Thê tử của vị ma hoàng này từng là đệ nhất mỹ nhân dưới đất nhưng bị gã tàn khốc giết chết.

    Hơn nữa năm đó thê tử của ma hoàng vốn không làm sai cái gì, chỉ bởi vì gã muốn cầu đạo.

    Giết vợ!

    Cầu đạo!

    Kinh Hoàn Chân!

    Hắc Ám Ma Hoàng!

    Cùng Quang Minh Yêu Hoàng sóng vai nửa bước tông sư.

    Phương Tà chú trọng phong độ, Kinh Hoàn Chân thì không cần cái gì phong độ.

    Hắc Ám Ma Hoàng Kinh Hoàn Chân chỉ cần thắng là được, không cần cái gì cả.

    Mặt mũi đối với gã chẳng là thứ gì, nhưng bây giờ cần Phương Tà đồng ý hay không.

    Dù sao Phương Tà là người chú trọng mặt mũi.

    Nửa bước tông sư đối với đại đạo cảnh tứ tầng một chọi một vốn đã không công bằng, nếu là hai chọi một thì càng bất công.

    Kinh Hoàn Chân có thể vô sỉ như vậy, Phương Tà được không?

    Theo lý mà nói là không thể.

    Phương Tà nhàn nhạt nói:

    - Vậy được, Kinh huynh, cùng lên đi.

    Không ngờ…đồng ý.

    Lấy tính cách trọng mặt mũi của Phương Tà, gã đồng ý chỉ đại biểu một việc…gã sợ Lục Nguyên.

    Nếu không thì Phương Tà không khả năng đồng ý.

    Gã mà lại sợ Lục Nguyên!

    Phương Tà, một Quang Minh Yêu Hoàng tung hoành Tấn quốc ngàn năm, nhất ngôn ra lệnh, tứ hải ngũ nhạc dao động, còn nhớ năm đó bởi vì gã muốn chúc thọ mà dẫn đến thế giới bên trên và thế giới dưới đất dấy lên đại chiến.

    Lục Nguyên khi ấy chỉ là một tiểu tốt tham gia đại chiến ngũ phân đà đó mà thôi.

    Bây giờ Phương Tà, Quang Minh Yêu Hoàng như vậy, địa vị gần như chí tôn dưới đất, thế mà sợ Lục Nguyên.

    Cái này…kêu người nói sao bây giờ.

    Nói Phương Tà sợ Lục Nguyên, câu này e rằng không bất cứ ai dám tin, nhưng có mặt cảm nhận được khí thế như thần như ma của Lục Nguyên thì người ta bất giác nảy ra ý nghĩ Phương Tà sợ Lục Nguyên.

    Lục Nguyên lúc ở đại đạo cảnh tam tầng giết đại đạo cảnh ngũ tầng quá đơn giản, như giết con kiến.

    Bây giờ hắn là đại đạo cảnh tứ tầng, Phương Tà tung hoành Tấn quốc ngàn năm, có dễ dàng chết không.

    Cách cục hiện tại là Phương Tà, Kinh Hoàn Chân hai người đấu Lục Nguyên một người.

    Năm đó thập vạn yêu ma tấn công Võ Đang, Phương Tà, Kinh Hoàn Chân dám chắn toàn bộ Võ Đang, bây giờ cả hai cùng đối phó một mình Lục Nguyên.

    Cái này!

    Lục Nguyên như thần như mà kiêu ngạo tuyên bố rằng:

    - Phương Tà, ngươi đã nhát gan rồi, muốn cùng Kinh Hoàn Chân khiêu chiến với ta, nhưng hợp chiến cũng vô dụng, hai ngươi dù cùng lên thì ta đã nói bóp chết ngươi, muốn bạo ngươi, tuyệt đối sẽ không ra cái gì ngoài ý muốn!

    Dường như bóp chết vị Quang Minh Yêu Hoàng này với hắn còn đơn giản hơn cả giết kiến vậy!

    Đối mặt hai vị có thể xưng hoàng Tấn quốc Phương Tà, Hắc Ám Ma Hoàng vây công, Lục Nguyên vẫn là bộ dáng bâng quơ, còn kiêu ngạo tuyên bố muốn bóp chết Phương Tà, sẽ không có gì ngoài ý muốn.

    Đây là gan to bằng trời!

    Không biết sống chết!

    Hay là kinh thiên hào khí!

    Tay Phương Tà ở hư không triển khai, vô số đóa hoa bay ra khỏi tay gã, đây là tuyệt học của gã, Hoa Khai Hậu Bách Hoa Sát, Nhị Nguyệt Ngọ Dạ Lan Hoa, vô cùng ưu nhã, chẳng qua trong ưu nhã hoa ẩn chứa rất nhiều sát khí.

    Tam Nguyệt Nhân Diện Đào Hoa Hồng là tuyệt học loại ảo giác.

    Tứ Nguyệt Tường Vi Lãnh Tụ Sát là chiêu thức vừa nhanh vừa ngoan vừa kinh vừa diễm, mang theo ba phần kinh diễm, ba phần tương tưm ba phần hoa lệ, một phần ẩn giấu sát ý, tựa Hồng Tụ đao thi triển.

    Lục Nguyệt Hà Hoa Bích, đao chiêu như bích, đao sắc như bích, thiển sắc như ngâm.

    Bát Nguyệt Quế Hoa Hương, chiêu này kiếm chiêu vừa động khiến người như si như túy.

    Phút chốc Phương Tà sử dụng nhiều tuyệt sát như vậy, mỗi một tuyệt chiêu đều đủ chấn động Tấn quốc, xưng hùng Tấn quốc.

    Nhiều chiêu thức như tia chớp xẹt qua, một khi sử dụng chúng thì bên Hoa Sơn kiếm tông Hồi Phong Thượng Nhân cũng phải tán thán diệu.

    Bình thường Hồi Phong Thượng Nhân cảm thấy chiêu thức của mình trong hoa lệ ẩn giấu sát khí, giờ lão phát hiện mình sai rồi, Phương Tà cường hơn mình rất nhiều, thậm chí là gấp chục lần hoặc hơn.

    Kỳ thực Phương Tà còn có rất nhiều tuyệt học, Vô Nguyệt Bính Dũng Hoa là tuyệt học đáng sợ nhất trong đó.

    Trong vô số đóa hoa như ẩn hiện giao long, giao long có thể từ bất cứ cánh hoa nào ra một kích trí mạng.

    Bên Kinh Hoàn Chân cũng lấy ra tuyệt học.

    Lục Nguyên cường đại đối đầu Nguyên Lăng Thượng Nhân, Xích Dực Yêu Vương thể hiện không nghi ngờ, bây giờ thăng mọt cấp thì Kinh Hoàn Chân càng không dám coi thường.

    Kinh Hoàn Chân chợt biến mất trong hắc ám, trong hắc ám có đại khủng bố dâng lên.

    Giữa sinh tử có đại khủng bố.

    Chiêu ‘Sát Thế Đại Khủng Bố’ vừa ra, cõi trời đất tất cả lụiắt một mảnh tối đen.

    Có thể giết vợ, diệt tình tuyệt tính, không còn chút gì tính sinh linh.

    Sát khí cuồn cuộn ngưng tụ thành một ma giao diệt tình tuyệt tính, xẹt qua tất cả hơi thở sinh mệnh tấn công Lục Nguyên.

    Tuyệt học của Kinh Hoàn Chân là triệt để diệt tuyệt ý, đối với bất cứ pháp lực nào đều có tác dụng khắc chế.

    Kinh Hoàn Chân còn có rất nhiều tuyệt chiêu, ví dụ như ‘Đồ Tử Hữu Đại Khủng Bố’ càng là chiêu diệt tuyệt nhân tính, nếu nói là ma thì Kinh Hoàn Chân sẽ cho thế nhân biết cái gì là ma thật sự.

    Song giao trôi nổi!

    Giao long cực kỳ mỹ lệ cùng giao long sinh tử gian hữu đại khủng bố.

    *Oành!*

    Bên cạnh trận pháp Hoa Sơn hộ sơn đại trận đều bị tạc nổ vỡ tầng tầng.

    Quang Minh Yêu Hoàng và Hắc Ám Ma Hoàng thật là khủng bố.

    Đối mặt công kích như vậy, Lục Nguyên cùng ra Dưỡng Ngô linh kiếm và Trấn Nhạc linh kiếm, muốn chơi tuyệt chiêu thì cùng chơi, ngươi có tuyệt chiêu ta cũng có.

    Bạch đế kiếm đạo nhanh tuyệt luân!

    Tiêu trừ tất cả độc tố thanh đế kiếm đạo!

    Tan rã tất cả ám khí xích đế kiếm đạo!

    Làm chậm tốc độ kẻ địch hắc đế kiếm đạo!

    Từ mặt đất hấp thu nguyên khí hoàng đế kiếm đạo!

    Linh hoạt vô cùng kim hoàng kiếm đạo!

    Bạo liệt vô cùng hỏa hoàng kiếm đạo!

    Đem kẻ địch cuốn vào trong rồi chậm rãi tiêu mòn thủy hoàng kiếm đạo!

    Cùng với vô cùng hoa lệ kiếm thuật một đầu long!

    Các loại tuyệt kỹ sử dụng, đây sẽ là cuộc chiến cuối cùng Lục Nguyên ở tại Tấn quốc, cũng là cuộc chiến cao cấp nhất.

    Nếu là cuộc chiến cuối cùng tại Tấn quốc, vậy lấy ra hết bản lĩnh không lưu trữ chút gì.

    Khiến Hoa Sơn thượng nhân, trưởng lão, đệ tử, khiến Thế Thiên Minh yêu ma, đầu lĩnh ma đạo và mọi người nhìn cuộc chiến cuối cùng của mình đi!

    Sư phụ, có thấy không?

    Đây chính là đồ đệ trưởng thành rồi!

    Sư tổ, có thấy không?

    Đây chính là đệ tử đang cứu Hoa Sơn!

    Hoa Sơn, có thấy không?

    Đây chính là trái tim vì bảo vệ ngươi mà chiến đấu.

    Tất cả người Tấn quốc, có thấy không?

    Có ta ở, Hoa Sơn sẽ không ngã!

    Mỗi một kiếm, một thức đều bao gồm rất nhiều cảm tình của Lục Nguyên.

    Mỗi lần vùng kiếm như có vô số các trưởng bối đang nhìn mình, hoặc đã chết, hoặc còn sống, hoặc tại di thất địa, hoặc tại Tư Quá Phong, nhìn mình, vậy thì dốc hết sức, đấu đi!

    Vì muốn bảo vệ cho nên cường đại.

    Vì được mong chờ cho nên mạnh mẽ.

    Cộng thêm Lục Nguyên một đường liên tục thắng, đánh ra khí thế, vậy nên trong tình trạng phát huy siêu bình thường.

    Người đứng xem dù là Thế Thiên Minh hay Hoa Sơn đều chấn kinh không nói nên lời.

    Quang Minh Yêu Hoàng Phương Tà, Hắc Ám Ma Hoàng Kinh Hoàn Chân, hai vị này cường đại cỡ nào, đều là mạnh nhất sau tông sư Tấn quốc, hai người liên hợp dám ngăn cả Võ Đang tiên môn, thế mà giờ một chọi hai thế mà giờ đấu Lục Nguyên không nổi.

    Lục Nguyên tuy là Hoa Sơn chưởng môn nhưng dù gì tuoir khá trẻ.

    Bây giờ Lục Nguyên rốt cuộc mạnh đến đâu!

    Lại nói bên này Lục Nguyên một người đấu Phương Tà, Kinh Hoàn Chân liên hợp, đột nhiên một luồng kiếm quang xẹt qua cuốn hướng Nam Hải Nhất Kiếm Kiều Phi Độ.

    - Ngươi kêu Nam Hải Nhất Kiếm thì cũng đừng rảnh, đến đấu đi.

    Kiếm quang này biến hóa đa đoan, tuy Kiều Phi Độ không muốn bị cuốn vào trong chiến đấu nhưng bất đắc dĩ không thể tránh thoát.

    Kiều Phi Độ bị cuốn vào vòng chiến thì tức giận, dùng Nam Hải khoái kiếm, nhưng Lục Nguyên không thèm để ý.

    Mạnh quá!

    Lục Nguyên quá mạnh, cùng chiến đấu với Phương Tà, Kinh Hoàn Chân mà còn có thể thi triển kiếm quang, đem đầu lĩnh ma đạo Kiều Phi Độ cũng cuốn vào trong.

    Không vài lần lại một kiếm quang chuyển động, kiếm quang cuốn hướng Thiên Sửu Lão Nhân.

    - Ngươi là đồng đội với Nguyên Lăng sư bá, Nguyên Lăng sư bá đã đấu với ta thì ngươi cùng nhau chơi nào.

    Thiên Sửu Lão Nhân liên tục dùng mấy con rối muốn trốn khỏi phạm vi kiếm quang truy kích.

    Khôi lỗi thuật của Thiên Sửu Lão Nhân đích thực giỏi, khôi lỗi mạnh nhất trong tay lão thậm chí có phó chưởng môn Côn Luân luyện thành, sức chiến đấu không yếu hơn bản thân Thiên Sửu Lão Nhân.

    Tuy nhiên, bất đắc dĩ kiếm quang quá mức bá đạo, cuốn lão vào vòng chiến.

    Quá mạnh!

    Lục Nguyên cường rốt cuộc có cực hạn hay không?

    Khi đối chiến với Phương Tà, Hắc Ám Ma Hoàng, Kiều Phi Độ mà còn cuốn Thiên Sửu Lão Nhân vào vòng chiến.

    Đây là cường đại cỡ nào!

    Cường đại đến không thể tưởng tượng!

    Lần này Huyết Kiếm lão tổ thụt lùi ra sau, lão nghĩ tới cùng với Lục Nguyên có chút thù oán.

    Tử Lan Yêu Vương cũng kiềm không được thụt lùi.

    Chúng đều bị chấn rồi, sợ kiếm quang Lục Nguyên cuốn chúng vào trong.

    Theo lý thì Lục Nguyên mới đến đại đạo cảnh tứ tầng, làm sao cũng không có lực lượng cường đại như vậy mới đúng.

    Chúng không biết đấy là do Lục Nguyên đánh ra khí thế, cộng thêm tín niệm phải baorveje Hoa Sơn, và cảm giác đây là cuộc chiến cuối cùng tại Tấn quốc cho nên phát huy vượt xa bình thường.

    Nếu không phải siêu bình thường phát huy thì sao xuất hiện cảnh tượng như vậy được?

    Mới bắt đầu nhiều ma đầu là Trịch Trục Hoa Khai Phương Tà, cầu đạo giết vợ Kinh Hoàn Chân, tốc độ đệ nhất Xích Dực Yêu Vương.

    Băng Tráo Vạn Lý Tử Lân Yêu Vương, Tính Định Càn Khôn Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Vô Tâm Vô Can Thiên Sửu Lão Nhân.

    Trận Pháp Tông Sư Trương Hư Huyền.

    Nam Hải Nhất Kiếm Kiều Phi Độ, Đoạn Đao Tả Hoành, Huyết Kiếm lão tổ, Tinh Tú Lão Tiên.

    Chương 605-606: Yêu ma tấn công

    Bây giờ Tả Hoành trọng thương mất năng lực chiến đấu.

    Tinh Tú Lão Tiên bị tru, Xích Dực Yêu Vương bị giết, Nguyên Lăng Thượng Nhân bị giết.

    Quang Minh Yêu Hoàng Phương Tà, cầu đạo giết vợ Kinh Hoàn Chân, vô Tâm Vô Can Thiên Sửu Lão Nhân, Nam Hải Nhất Kiếm Kiều Phi Độ, bốn người bị Lục Nguyên kiếm quyển vây khón.

    Huyết Kiếm lão tổ và Tử Lân Yêu Vương, trốn ra xa xôi.

    Lúc mới bắt đầu, tình hình Hoa Sơn cực kỳ nguy hiểm.

    Hoa Sơn nói muốn lấy một địch nhiều, đối trận các ma đầu, lúc đó ai đều cho rằng là không khả năng.

    Một Lục Nguyên bình thường sao có thể chắn được nhiều đầu lĩnh ma đạo như vậy?

    Coi như Lục Nguyên trọng thương Tả Hoành, giết Xích Dực Yêu Vương thậm chí là giết Nguyên Lăng Thượng Nhân thì tất cả đều cho rằng hắn chỉ mạnh miệng thôi.

    Bởi vì đó căn bản là chuyện không thể thực hiện.

    Bây giờ, tình hình bây giờ là Lục Nguyên nói được làm được, đích thực đã làm đến khiến người trước khi chiến đấu không cách nào tưởng tượng, bây giờ cũng không thể tưởng tượng nổi.

    Kỳ thực Lục Nguyên cuốn nhiều người như vậy vào đoàn chiến là vì phát hiện cửa động Hoa Sơn hộ sơn đại trận ngày càng lớn, nên phải cuốn nhiều đầu lĩnh ma đạo vào trong vòng chiến.

    Lục Nguyên lấy một địch bốn, lại còn đánh hào khí như vậy, không thấy yếu thế chút nào.

    Đây là kỳ tích!

    Kỳ tích thật sự!

    Danh túy kiếm, luôn truy thiên kiếm!

    Ở phía xa, Võ Đang tiên môn đang xem cuộc chiến kinh ngạc đến không thể nói nên lời.

    - Hoa Sơn sắp thắng?

    Lúc bắt đầu dù thế nào đều không có xu thế Hoa Sơn sẽ thắng, nhưng bây giờ xu thế Hoa Sơn thắng ngày càng rõ rệt.

    Tuy nhiên, nhìn hướng cục diện bên Hoa Sơn vùng lên thì người Võ Đang tiên môn xem cuộc chiến vẫn vô cùng kinh ngạc không hteer tin nổi.

    Sao có thể?

    Thế Thiên Minh có tuyệt đối ưu thế, làm sao thắng được?

    Người Côn Luân tiên môn, Thanh Thành tiên môn đều kinh ngạc đến hồn lìa khỏi xác, họ cùng cảm thấy hoảng hốt.

    Người Côn Luân tiên môn cảm thấy phải lập tức báo cho cấp trên.

    Cấp trên Côn Luân có một số còn muốn tranh hùng với Hoa Sơn, bây giờ xem ra không có hy vọng.

    Hoa Sơn tam tông kiếp đại chiến thương nguyên khí đều có thể đấu với Thế Thiên Minh, Côn Luân thì bị Thế Thiên Minh đánh đến không ngẩng đầu được, cách biệt một trời một vực.

    Người Nam Hải tiên môn lòng đặt quyết tâm, gã phải tham gia Hoa Sơn, từ bỏ vị trí trung tầng Nam Hải tiên môn, tham gia Hoa Sơn, đây là loại sùng bái!

    Quá tôn sùng.

    Chri có làm việc dưới tay nhân vật như vậy mới có động lực.

    Gã biết mình không lý trí nhưng hết cách, gã không thể nghĩ đến vấn đề lý trí, thật là quá nhiệt huyết.

    Lúc này, bên Hoa Sơn, đầu lĩnh ma đạo Trương Hư Huyền chưa tham gia chiến đấu tay bộp một tiếng.

    Gã nhàn nhạt nói:

    - Có thể rồi, đại công cáo thanh.

    Tiếng kêu khe khẽ vang bên tai tất cả mọi người.

    Tiếng của đầu lĩnh ma đạo Trương Hư Huyền khẽ vang bên tai mọi người, Hoa Sơn hộ sơn đại trận nhanh chóng biến đổi.

    Chớp mắt, cái động Lục Nguyên canh giữ đột nhiên biến vừa to vừa rộng, có thể cùng chui qua mấy ngàn người.

    Đến đây thì Hoa Sơn hộ sơn đại trận rốt cuộc bị Trương Hư Huyền công phá.

    Những người khác cứ đi đánh nhau, Trương Hư Huyền thì công phá Hoa Sơn hộ sơn đại trận.

    Hiện giờ, hộ sơn đại trận rốt cuộc phá.

    Bây giờ là người Thế Thiên Minh đối đầu người Hoa Sơn, chính giữa không còn bị cản trở.

    Vốn ban đầu là mấy người thậm chí mười mấy người đấu nhau, nay xem ra không cách nào tránh khỏi đại chiến mấy vạn người.

    - Chúng ta là yêu ma thiên hạ vô địch!

    - Chúng ta là lưu lạc yêu, là sát ma!

    - Một khi quy vị, một khi trở về Tấn quốc chúng ta sẽ đại sát tứ phương!

    - Một khi trở về sẽ san bằng Tấn quốc ngũ đại tiên môn.

    - Hoa Sơn, Võ Đang, Côn Luân, Thanh Thành, Nam Hải đều sẽ san bằng hết!

    - Bây giờ là lúc san bằng cả Tấn quốc!

    Đám yêu ma rống lên, tiếng rống liên tiếp.

    Không sai, Lục Nguyên ngươi cường nhưng bây giờ là mấy vạn người đấu mấy vạn, là Thế Thiên Minh tổng tấn công Hoa Sơn.

    Lục Nguyên ngươi đã rơi vào vây công của Phương Tà, Kinh Hoàn Chân, Kiều Phi Độ, Thiên Sửu Lão Nhân, bốn đầu lĩnh ma đạo.

    Bây giờ là lúc chúng ta thi triển bản lĩnh rồi.

    Chúng ta nắm đó chính là kiêu binh hãn tướng rời khỏi Tấn quốc, là đám binh tướng tại Đại Việt quốc, Đại Diệp quốc có thể xưng là mạnh mẽ, giờ quay về Tấn quốc đánh bại Võ Đang, càn quét Thanh Thành, trọng thương Côn Luân, lực áp Nam Hải, Hoa Sơn bình thường tính cái gì?

    Giết!

    Giết!

    Giết!

    Cuộc chiến mấu chốt san bằng Tấn quốc đến rồi!

    Đám yêu ma Thế Thiên Minh có mặt đều hiểu đây là cuộc chiến mấu chốt san bằng Tấn quốc, chỉ cần đánh xuống trận này, chiếm lĩnh Hoa Sơn rồi càn quét ba tiên môn Võ Đang, Thanh Thành, Côn Luân bị thương nặng thì không phải việc khó.

    Còn Nam Hải giờ bị đè ép đến không dám ra Nam Hải.

    Chiến!

    Chiến!

    Chiến!

    Quét sạch Hoa Sơn!

    Đám yêu ma sĩ khí dâng cao, gào thét lời thề năm đó.

    Ma niệm cuồn cuộn ở không trung ngưng kết, dường như hóa thành con ma long, khói đen hư không tụ tụ cuốn cuốn, long long hợp hợp xâm nhập hướng Hoa Sơn.

    Ma niệm xâm nhập đến, coi như là Hoa Sơn non xanh nước biến cũng thành non đen nước mực.

    Trong tiếng rống to của mấy vạn yêu ma ngưng tụ ra ma niệm kiên định tản ra bốn phía.

    Ma niệm như vậy có thể khiến cao tăng rơi vào phàm trần.

    Các đệ tử Hoa Sơn pháp lực thấp đều chịu không nổi, phải lập tức ngồi xếp bằng mới chống đỡ nổi ma niệm.

    Thậm chí có một ít không chống nổi ma niệm nổ thành thịt nát, coi như là trưởng lão pháp lực cao chút có thể chắn được ma niệm, nhưng bị ma niệm ảnh hưởng muốn phát huy sức mạnh mười phần là không thể nào.

    Đám yêu ma thừa dịp phát động công kích.

    Các yêu ma cấp thấp như Tu La, Sa Ma, Thổ Ma, Huyết Mẫu Cơ, Đa Túc Tri Chu Nhân, Viêm Dạ Xoa, Băng Dạ Xoa, vân vân.

    Các yêu ma cấp cao như Xà Yêu, Nhện Yêu, Bức Yêu.

    Thậm chí là vương tộc trong yêu ma dưới đất đều ngang nhiên đụng độ Hoa Sơn thượng nhân, trưởng lão, đệ tử, phát động công kích dồn dập nhất.

    Những yêu ma này đều phát hiện thắng trận này là có thể ảnh hưởng địa vị cực cao, hưởng thụ rất nhiều quyền thế, càng nhiều tài nguyên, cho nên hiện nay ý chí chiến đấu cao tận trời.

    thượng nhân hai phe đều sàn sàn như nhau.

    Bên Hoa Sơn sức chiến đấu mạnh nhất trước khi Lục Nguyên đến đã bị thương, chỉ có Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân là còn đấu được.

    Bên yêu ma sức chiến đấu mạnh nhất chỉ có Huyết Kiếm lão tổ, Tử Lân Yêu Vương, mấy kẻ khác đều chết hay bị thương dưới tay Lục Nguyên, hoặc bị hắn cuốn lấy.

    Nhưng vấn đề là bầy yêu ma Thế Thiên Minh đều là kiêu binh hãn tướng, bản thân thực lực trên Hoa Sơn, hơn nữa vì ma niệm ngưng tụ ảnh hưởng tâm linh đám người chính đạo, khiến sức chiến đấu bên Hoa Sơn bị tổn hại nghiêm trọng.

    Có không ngừng trưởng lão, đệ tử Hoa Sơn ngã dưới kiếm của kiêu binh hãn tướng Thế Thiên Minh, máu nhuộm đỏ cỏ cây Hoa Sơn.

    Tình hình đối với Hoa Sơn khá là bất lợi, hơn nữa bây giờ là hỗn chiến, nếu một bên yếu thế rõ ràng thì kết quả cuối cùng có khả năng là Hoa Sơn toàn diệt.

    Lục Nguyên cố gắng chiến đấu như vậy, cố gắng bảo vệ như vậy, không lẽ cuối cùng Hoa Sơn vẫn bị hủy diệt trong tay Thế Thiên Minh sao?

    Không cam lòng, tuyệt đối không cam lòng!

    Hoa Sơn không thể diệt!

    Diệp Phương đang cố gắng liều mạng.

    Bây giờ thực lực của Diệp Phương là luyện khí kỳ cửu tầng, không cao cường lắm.

    Gã một kiếm đâm chết một Tu La nhưng phía bên thân phải đã đẫm máu.

    Tuy nhiên, Diệp Phương không để ý, vẫn nhào về phía đối thủ tiếp theo.

    - Hoa Sơn, sẽ không diệt, ta phải bảo vệ Hoa Sơn!

    Khi Diệp Phương vung kiếm đã quên tất cả, chỉ nhớ trước khi mình bị sư phụ nhặt được, cùng đệ đệ Diệp Viên suýt chút đông chết trong tuyết, nếu không phải sư phụ cứu mình, nếu không phải Hoa Sơn giáo dục mình thì mình đã sớm không còn sống trên đời.

    Cho nên mình phải bảo vệ Hoa Sơn.

    Cho dù bây giờ thể lực, pháp lực dùng cạn kiệt nhưng vẫn vung kiếm ra.

    Kiếm pháp của Diệp Phương bây giờ đã vô cùng hỗn loạn, nhưng dưới tình huống nay trong hỗn loạn có khí độ trang nghiêm, khá hợp Quân Tử kiếm đạo.

    Tuy nhiên, Diệp Phương không phát hiện điều này, gã chỉ biết rằng phải bảo vệ Hoa Sơn, trừ điều đó ra không còn suy nghĩ nào khác.

    ……..

    Cách Diệp Phương không xa, nguyên kiếm tông hiện nay là đệ nhất đệ tử chân truyền Thạch Triêu Dương đang cố gắng vận khí Triêu Dương kiếm pháp, nhát kiếm như điện đâm vào người Sa Ma, pháp lực rót vào trong, đánh chết một Sa Ma luyện thể kỳ thất tầng.

    Sa Ma đó đến chết vẫn không dám tin mình sẽ chết bởi Hoa Sơn đệ tử pháp lực thấp hơn mình nhiều.

    Nó ngạc nhiên ngã xuống đất, đứt hơi chết.

    Thạch Triêu Dương bản thân chỉ là luyện thể kỳ ngũ tầng mà thôi, nhưng lần này là phát huy vượt bình thường, vượt hai tầng chiến thắng.

    Kiếm pháp của Thạch Triêu Dương chắc chắn không thể sánh bằng Lục Nguyên, bình thường muốn vượt một tiểu cảnh giới còn vô vàn khó khăn, vượt hai tầng cảnh giới thắng định là không thể tưởng tượng, nhưng lần này kỳ tích đến.

    Thạch Triêu Dương ra đời không thảm như Diệp Phương.

    Bản thân Thạch Triêu Dương xuất thân từ Hoa Sơn, lúc nhỏ không có gì bi thảm, trong đầu gã đều là tình hình năm mươi năm tại Hoa Sơn.

    Có sư phụ hiền từ, có sư bá tốt bụng, có sư đệ bướng bỉnh, có sư muội đáng yêu, có rất nhiều ký ức của mình.

    Còn nhớ sư đệ so kiếm với mình, mình dùng Hi Di kiếm pháp, sư đệ cũng dùng Hi Di kiếm pháp, kết quả sư đệ bị mình dùng kiếm mà bất ngờ một kiếm đá trúng mông, té xuống nước cắn trúng một con rùa.

    Còn nhớ mình bay đi, hái cho sư muội một đóa hoa hồng xinh đẹo, hoa hồng chiếu dung nhan càng hồng.

    Còn nhớ…

    Bởi vì qua quá nhiều ký ức tốt đẹp, cho nên không đành lòng bỏ đi.

    Hoa Sơn, ta phải bảo vệ.

    Coi như chết trận cũng phải bảo vệ nơi này.

    Chết thì tính sao?

    ………

    Tống Sĩ Quân trước ngực bị một thanh cốt đao đâm xuyên.

    Tu La cười to, Tống Sĩ Quân là trưởng lão trường sinh nhất tầng, giết chết một trưởng lão trường sinh kỳ coi như lập công to.

    Hơn nữa yêu ma và Hoa Sơn vốn chính là kẻ thù truyền kiếp, Tống Sĩ Quân bị một kiếm đâm xuyên, sự sống đã tắt, chết chắc rồi.

    Tu La cười to, gã muốn rút ra cốt đao mỏng như cánh ve của mình, muốn đi đánh chết mục tiêu tiếp theo.

    Tu La này là trường sinh kỳ nhị tầng, ở trận có quá nhiều người có thể đánh chết, lần này phải giết sướng tay.

    Tu La định rút ra thanh cốt đao nhưng phát hiện nó không nhúc nhích.

    Có chuyện gì?

    Tu La thế mới phát hiện, tay Tống Sĩ Quân nắm chặt cốt đao.

    Chuyện gì thế?

    Chẳng phải sự sống gã đã mất, chết chắc rồi, sao có sức nắm chặt cốt đao như vậy?

    Lực lượng từ đâu ra?

    Hơn nữa thanh cốt đao cực sắc bén, dễ đâm rách thịt đập gãy xương, đôi tay gã đầy máu tươi, đau nhức như thế làm sao nắm chặt được?

    Trên mặt Tống Sĩ Quân xẹt qua nụ cười hoài niệm, sau đó hung dữ nói:

    - Chết cùng ta đi!

    Phi kiếm sắc bén xuyên qua ngực Tống Sĩ Quân đâm vào ngực Tu La.

    Tu La ngây ra!

    Nó chưa từng thấy người độc như vậy, trước khi chết, sự sống đã tận mà vẫn nắm cốt đao sắc bén vô cùng mỏng như cánh ve, chịu đựng đau đớn, hơn nữa dùng phi kiếm đâm xuyên ngực Tống Sĩ Quân vào ngực nó, tổn thương nó.

    Cái này…quá độc!

    Tống Sĩ Quân mạnh di chuyển chuôi kiếm, bị đâm mà di chuyển chuôi kiếm cần có lực lượng lớn đến đâu, chịu đựng đau nhức cỡ nào?

    Trái tim Tu La bị cắt nát, nó cảm thấy sự sống cảu mình đang trôi đi.

    Tại sao?

    Tại sao?

    Chẳng phải luôn nói yêu ma ác hơn tu tiên giả sao?

    Tại sao tu tiên giả độc như vậy!?

    Bây giờ Tống Sĩ Quân là trường sinh kỳ nhất tầng, vừa vào trường sinh kỳ.

    Đúng thế, lúc mới vào trường sinh kỳ, địa vị, thân phận tại tu tiên giới là hoàn toàn khác, có thể hưởng thụ tài nguyên càng nhiều, càng tốt.

    Lúc này ai không muốn sống? ai không muốn sống mới là đồ ngu.

    Đúng thế, mình muốn sống, sống mãi mãi, thậm chí truy cầu vạn thọ.

    Nhưng mình phải bảo vệ Hoa Sơn.

    Vì bảo vệ Hoa Sơn, không tiếc chết đi.

    Tống Sĩ Quân xuất thân gia tộc tán tu lụi bại, khi ấy gia tộc tán tu suy tàn bị ma đạo tiêu diệt, người Hoa Sơn cứu gã, rồi mang gã giao cho Hoa Sơn.

    Là các sư trưởng Hoa Sơn từng chút một dạy mình, khiến mình tìm ma đạo trả thù giết nhà.

    Bây giờ Hoa Sơn gặp nạn, sao mình không ra tay được?

    Dù có chết cũng phải kéo Tu La chôn cùng, dùng sức mạnh cuối cùng bảo vệ Hoa Sơn.

    Kiếm xuyên qua Tống Sĩ Quân và Tu La, Tống Sĩ Quân nặng nề đập xuống đất.

    Hoa Sơn, ta không thẹn với ngươi.

    *Rầm!* một tiếng, Tống Sĩ Quân ngã xuống đất, đã đứt hơi.

    Để lại một nụ cười vô cùng quyến luyến.

    Nếu có kiếp sau, hãy để ta lại làm người Hoa Sơn, dù là trưởng lão hay đệ tử.

    Thiên Bức tộc Bạch Bức trưởng lão nói:

    - Đồ mập, ngươi quá chậm!

    Từ Bức trưởng lão cũ chết đi thì do Bạch Bức trưởng lão thay thế vị trí Bức trưởng lão cũ.

    Trưởng lão toàn thân trắng tinh, là dị chủng trong Thiên Bức tộc, tốc độ nhanh vô cùng.

    Kỳ thực pháp lực của Bạch Bức trưởng lão yếu hơn Bức trưởng lão cũ, nhưng hơn Diệp Dương Dung chút.

    Bạch Bức trưởng lão ở trên không trung bay trực tiếp tìm Diệp Dương Dung.

    Tên mập này pháp lực kém hơn mình, tốc độ cũng không nhanh bằng, xem bộ dạng thì kinh nghiệm đánh nhau cũng không được tốt lắm.

    Không tìm tên mập như vậy khi dễ thì tìm ai chứ?

    Bạch Bức trưởng lão lao hướng Diệp Dương Dung, gã lấy Viên Dung linh kiếm chặn, nhưng Bạch Bức trưởng lão thật tình quá nhanh, nhanh đến không thể tưởng tượng.

    Bả vai Diệp Dương Dung liền xuất hiện vệt máu, đây đã là lần thứ tư gã bị đâm trúng, tuy mỗi lần vết thương không lớn nhưng cứ tiếp tục thế thì sớm muộn gì sẽ chết trong tay Bạch Bức trưởng lão.

    Bạch Bức trưởng lão cười khằng khặc, lão không vội vã giết chết Diệp Dương Dung, phải từ từ ngược sát đồ rùa này.

    Biên Bức tộc trời sinh phản cảm mập mạp.

    Bạch Bức trưởng lão lại lần nữa tấn công, nhưng giờ phút này lão mới phát hiện Diệp Dương Dung không hề phòng ngự.

    Lấy công đối công, không thèm phòng ngự, liều mạng với ngươi.

    Nếu nhát kiếm này đâm xuống, Bạch Bức trưởng lão công nhận có thể trọng thương Diệp Dương Dung nhưng chính lão cũng sẽ bị nhát kiếm của gã đâm thương.

    Cái tên này đang liều mạng? liều chết gấp gáp như vậy làm gì?

    Chẳng phải mập thường sợ chết sao?

    Tại sao vội liều mạng đến thế?

    Đồ ngốc mới muốn chết chứ?

    Diệp Dương Dung cười khổ.

    Kỳ thực gần đây Diệp Dương Dung mới cưới thê tử, trong khi Lục Nguyên đi Việt Lộc Sơn thì thê tử mang thai, qua hai tháng sẽ sinh nở.

    Tuy là tu tiên giả nhưng nghĩ mình sắp cha, Diệp Dương Dung rất hưng phấn.

    Tình mẫu tử dù vĩ đại nhưng tình phụ tử cũng lớn lao.

    Chương 607-608: Quyết chiến yêu ma

    Dưới tình huống sắp làm phụ thân, Diệp Dương Dung sao nỡ chết được.

    Diệp Dương Dung ra đời kỳ thực rất giống đệ tử Diệp Viên của mình, cùng là xuất thân cô nhi, cùng là được sư trưởng nhặt vào Hoa Sơn.

    Nếu không có sư trưởng thì gã sớm chết đói đầu đường, chính vì lúc nhỏ lưu lạc cô nhi chịu đói quá nhiều nên sau này Diệp Dương Dung làm tu tiên giả rất tham ăn, mới khiến dáng người thành như vậy.

    Tất cả của mình đều là Hoa Sơn cho.

    Trước khi sư phụ chết, mình đã nói bảo vệ Bắc phong, bảo vệ Hoa Sơn.

    Cho nên bây giờ lúc cần liều mạng thì mình không tiếc.

    Trên thân gã tổng cộng mười lăm vết thương, bốn cái là Bạch Bức trưởng lão làm, đằng trước mười một chỗ là đối thủ khác làm.

    Đối thủ khác đều chết trong tay gã, giờ phải đối phó địch thủ đáng sợ nhất Bạch Bức trưởng lão, lại là một chiêu liều mạng, không liều không được.

    Vết thương đau nhức.

    Đứa con chưa xinh, dù là tra hay gái ta đều thích.

    Tiếc rằng ta không thể thấy ngươi, phụ thân các ngươi có lẽ sẽ mất mạng tại đây.

    Nhưng nếu ta không liều mạng thì không thể bảo vệ Hoa Sơn.

    Hơn nữa, con ta, sau này chỉ sợ ngươi sẽ xấu hổ vì ta.

    Ta tại đây liều mạng không chỉ vì bảo vệ Hoa Sơn cũng là để cho con trai, con gái mình có thể ngẩng đầu nói: ‘Phụ thân ta chết vì bảo vệ Hoa Sơn’, mà không phải bởi vì phụ thân gặp trận bỏ chạy không dám ngước mặt nhìn đời.

    Liều mạng!

    Dù có liều chết tại đây cũng phải liều!

    Đứa con chưa ra đời, thật muốn thấy bộ dạng sau khi sinh của các ngươi, nhưng có lẽ không thể thấy được, thật tiếc nuối.

    Mang theo quyết tuyệt liều mạng, Diệp Dương Dung dùng hết sức cuối cùng, từng chiêu đều là liều mạng.

    Một kiếm âm độc không tiếng động đâm vào người Diệp Dương Dung.

    Thật sự không thể thấy bộ dạng đứa con khi ra đời rồi sao?

    Diệp Dương Dung vô lực giơ tay lên ở không trung quơ quào, đôi mắt trợn to, cố gắng muốn nhìn bộ dạng đứa con chưa ra đời.

    ………

    Đại đạo cảnh ngũ tầng nguyên khí tông Hạ Thanh Hạc cắn răng, nuốt vào một viên đan dược.

    Kỳ thực trước khi Lục Nguyên đến thì Hạ Thanh Hạc đã bị thương vào tay Phương Tà.

    Chiêu hàn lẫm cực kỳ Nhất Nguyệt Hàn Mai Sát, pháp lực tổn hao nhiều, thân thể bị thương nghiêm trọng.

    Lần đại chiến này từ bắt đầuđã có rất nhiều yêu ma bao vây Hạ Thanh Hạc.

    Hạ Thanh Hạc chính là đại đạo cảnh ngũ tầng, hơn nữa trọng thương, một khi tổn thương gã thì sẽ lập công ngút trời, dưới tình huống như vậy sao ai bỏ qua cho gã được?

    Hạ Thanh Hạc ăn không ít đan dược hồi phục pháp lực, giết không biết bao nhiêu yêu ma, nhưng có càng nhiều yêu ma luân phiên tấn công.

    Kỳ thực bây giờ Hạ Thanh Hạc có thể xoay người rời đi, lấy lực lượng đại đạo cảnh ngũ tầng của gã giờ bùng phát ra pháp lực cuối cùng, chặn đánh gã không hề dễ dàng.

    Tuy nhiên, bây giờ Hạ Thanh Hạc lựa chọn là nuốt vào đan dược…Giải Thể Đan!

    Tại Tấn quốc, kỹ thuật luyện đan không tính nhiều cao minh, cũng có đan dược hồi phục pháp lực nhưng hiệu quả không tốt lắm, hồi phục pháp lực cần thời gian rất lâu, tự hồi phục pháp lực cực kỳ ít ỏi.

    Giải Thể Đan có thể chớp mắt hồi phục mười phần pháp lực, chẳng qua cái giá là hao tổn rất nhiều tiềm lực, đại thương nguyên khí, dùng đan này trong ba mươi năm pháp lực sẽ giảm bảy phần, hơn nữa tiềm lực tổn hao nhiều, sau này muốn tiến cấp thì càng thêm gian nan.

    Hạ Thanh Hạc bây giờ là đại đạo cảnh ngũ tầng, lại tiến một cấp là đại đạo cảnh lục tầng, nửa bước tông sư.

    Dưới tình huống như vậy, vì lợi ích cả nhân, gã nên giết ra trốn một góc.

    Nhưng gã không thể làm vậy.

    Bởi vì gã phải bảo vệ Hoa Sơn.

    Hoa Sơn có đệ tử của gã, đồ tôn của gã, con trai gã, cháu gã.

    Con cháu chắt chít, đồ tử đồ tôn.

    Không sai, là con cháu đồ tử đồ tôn, những người này không cường nhưng đều là hy vọng tương lai của Hoa Sơn.

    Hy vọng không thể tắt.

    Thà gãy bộ xương già này cũng phải bảo vệ hy vọng Hoa Sơn.

    Hoa Sơn này ta phải bảo vệ.

    Hoa Sơn ăn Giải Thể Đan xong toàn thân pháp lực dùng sắp hết chớp mắt bùng nổ, cùng lúc đó lòng dâng lên sát ý.

    Hạ Thanh Hạc rống một tiếng:

    - Đám nhóc con ma đạo, lão phu liều với các ngươi!

    Hạ Thanh Hạc chớp mắt hồi phục mười phần pháp lực, gã lao vào đám yêu ma, một chưởng đánh ra có thể giết chết một đống yêu ma.

    Có không ngừng yêu ma chết trong tay gã.

    Chỉ là Giải Thể Đan mang đến di chứng ngày càng rõ ràng, gã cảm giác ý thức của mình hơi mơ hồ.

    Bên người cánh hoa đỏ rơi rụng, đây là hoa đào Hoa Sơn ư?

    Còn nhớ lúc mới vào Hoa Sơn từng thấy hoa đào Hoa Sơn, sau đó hoa đào này theo bên mình hơn ngàn năm, bây giờ rất có thể là cuộc chiến cuối cùng.

    Hoa đào, người đến theo ta sao?

    Hạ Thanh Hạc hoảng hốt nhìn thấy hoa từng năm từng năm rơi rụng.

    Hoa đào giống như Hoa Sơn.

    Hoa cũ thì sẽ rơi rụng, hóa thành đất bùn, đi bảo vệ, tưới nhuần đóa hoa mới.

    Hoa rơi không phải vật vô tình, hóa thành bùng đất bảo vệ hoa.

    Hoa Sơn năm ngàn năm luôn như thế phát triển, bây giờ hãy để ta thành bùn đất bảo vệ Hoa Sơn thế hệ mới.

    Vì hy vọng Hoa Sơn, vì thế hệ mới của Hoa Sơn, liều mạng!

    ………

    - Hoa Sơn của ta, để ta bảo vệ!

    Trong yêu ma công kích, từng góc Hoa Sơn vang lên thanh âm như vậy.

    - Tuy liều mạng ta cũng phải bảo vệ!

    Lại là một Hoa Sơn trưởng lão đẫm máu ngã xuống, nhưng trước khi chết kéo theo một đối thủ xuống địa ngục.

    Vì Hoa Sơn, liều mạng!

    - Nhà ta ta phải bảo vệ!

    Trong đợt công kích của yêu ma, thanh âm đơn lẻ ngày càng nhiều.

    Từng thanh âm ngày càng nhiều, càng lớn, từng chút một rời rạc hợp thành nước lũ.

    - Hoa Sơn chúng ta để chúng ta bảo vệ!

    Nước lũ như vậy đối kháng nước lũ tín niệm của đám yêu ma.

    Đám yêu ma muốn phú quý, muốn chiếm càng nhiều tài nguyên, tín niệm đo đụng mạnh vào nước lũ tín niệm phải bảo vệ Hoa Sơn của người Hoa Sơn.

    Người Hoa Sơn và Thế Thiên Minh mạnh mẽ va chạm.

    Lực lượng bảo vệ đối đầu lực lượng quyền thế.

    Đám yêu ma mới bắt đầu chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng từ từ phát hiện không thích hợp.

    Những người Hoa Sơn này không muốn sống nữa, rất nhiều người Hoa Sơn không muốn sống, khi chưa chết họ liều mạng, chiêu thức gì đều dám dùng, coi như là sinh cơ đứt thì cũng không từ bỏ, dù chết phải kéo yêu ma chôn cùng.

    Nói yêu ma độc, giờ người Hoa Sơn càng độc.

    Đám yêu ma lần này tấn công Hoa Sơn là vì báo thù, vì được đến càng nhiều tài nguyên, tưởng được đến quyền trên mặt đất.

    Nhưng mấy thứ này có quý hơn nữa cũng không quý bằng mạng của mình.

    Khi phát hiện người Hoa Sơn đều điên điên, không ngừng liều mạng, đám yêu ma có một phần lựa chọn không liều mạng, lùi bước.

    Một yêu ma lùi không có gì, nhưng rất nhiều yêu ma lùi thì là vấn đề lớn.

    Tín niệm muốn bá quyền mặt đất của đám yêu ma cùng với tín niệm bảo vệ Hoa Sơn của người Hoa Sơn mạnh va chạm.

    Sau đó ma niệm của đám yêu ma bị nước lũ bảo vệ của Hoa Sơn đánh tan nát.

    Tín niệm đụng độ, nước lũ va chạm, bên Hoa Sơn chiếm ưu thế.

    *Oành!*

    Ma niệm của đám yêu ma, ma nước lũ rốt cuộc không chống đỡ nổi, bị tín niệm bảo vệ Hoa Sơn đụng vỡ, phá tan tành.

    Hoa Sơn thắng!

    Võ Đang tiên môn, Côn Luân tiên môn, Thanh Thành tiên môn đều trợn mắt há hốc mồm.

    Không ngờ Hoa Sơn thắng!

    Có lẽ người ở trong không rõ nhưng người ngoài cuộc đều thấy ra Hoa Sơn đã thắng.

    Tín niệm Hoa Sơn thắng, nước lũ Hoa Sơn thắng.

    Nếu nói mới bắt đầu chỉ là kỳ tích một mình Lục Nguyên.

    Vậy bây giờ là kỳ tích cả Hoa Sơn.

    Tín niệm Hoa Sơn chẳng ngờ thâm sâu như thế.

    Còn người Nam Hải tiên môn sớm bị ảnh hưởng đến máu nóng sục sôi, lao vào cuộc chiến Hoa Sơn, gã phải cùng người Hoa Sơn sóng vai giết địch!

    Hoa Sơn trên dưới giờ phút này vang lên thanh âm khiến người sục sôi máu nóng:

    - Hoa Sơn chúng ta để chúng ta bảo vệ!

    Mỗi người Hoa Sơn đều đang liều mạng.

    Mặc kệ là đệ tử bình thường hay đệ tử chân truyền xếp hcots hoặc là đỉnh cao, hay là trưởng lão bình thường hoặc trứ danh kiếm tiên, hoặc đại đạo cảnh thượng nhân, các phong chủ, nhân vật ẩn cư nhiều năm đều đang không ngừng liều mạng, chống lại đám yêu ma hết lần này đến lần khác tấn công.

    Đây không phải chiến đấu bình thường mà là liều mạng.

    Ôm tâm niệm phải chết mà chiến đấu.

    Bởi vì mỗi một người đều muốn bảo vệ Hoa Sơn.

    Hoặc là trong Hoa Sơn có một ít nội oán, tranh đấu nội bộ, nhưng lúc đối mặt sinh tử đại địch, những nội oán này tính cái gì?

    Bảo vệ Hoa Sơn mới là quan trọng nhất.

    Hoa Sơn trên dưới vang lên thanh âm khiến người sục sôi máu nóng:

    - Hoa Sơn chúng ta để chúng ta bảo vệ!

    Giờ phút này Lục Nguyên vẫn đang chiến đấu với bốn người Phương Tà, Kinh Hoàn Chân, Kiều Phi Độ, Thiên Sửu Lão Nhân, còn chiếm ưu thế, song kiếm tung bay trên dưới, mỗi kiếm đều là cuối cùng thiên địa biến đổi, ẩn chứa đại đạo luân hồi, đè ép Phương Tà, Kinh Hoàn Chân, Kiều Phi Độ, Thiên Sửu Lão Nhân.

    Phương Tà có chiêu thức vừa diễm ba phần tương tư ba phần sầu ly biệt ba phần kinh diễm một phần sát khí.

    Kinh Hoàn Chân mang theo tuyệt đối diệt tuyệt tất cả nhân tính, tuyệt đối hắc ám ập đến.

    Kiều Phi Độ từng chiêu liều mạng ngươi chết thì ta sống.

    Thiên Sửu Lão Nhân cùng khống chế nhiều ron rối từng bước tính kế.

    Bốn đầu lĩnh ma đạo, trong đó hai vị là nửa bước tông sư, lực lượng kinh người như vậy liên hợp thế mà bị Lục Nguyên một kiếm áp chế.

    Không thể hiểu nổi!

    Phương Tà, Kinh Hoàn Chân thở hồng hộc.

    Chúng phát hiện pháp lực của mình đã không còn nhiều, cùng biến sắc mặt, kỳ thực lúc mới bắt đầu chúng phát hiện kiếm thuật của Lục Nguyên tuyệt vời đến không thể tưởng tượng, không thể chống cự, cộng thêm lúc ấy Lục Nguyên triệt để đánh ra khí thế, chúng biết không thể chính diện đối kháng rồi.

    Cho nên Phương Tà, Kinh Hoàn Chân đều bàn cách đối phó Lục Nguyên, khẩu ma.

    Chúng không ngừng phòng thủ, chờ đến pháp lực Lục Nguyên tiêu hao gần hết.

    Hai người đều là pháp lực đại đạo cảnh lục tầng, Lục Nguyên thì là pháp lực đại đạo cảnh tứ tầng.

    Chúng là bốn người, Lục Nguyên là một người.

    Dưới tình huống như vậy, pháp lực Lục Nguyên tiêu hao chắc chắn nhanh hơn bốn người.

    Chúng đầu là đầu lĩnh kinh nghiệm già dặn, sao có thể không thấy ra Lục Nguyên có thể từ mặt đất hấp thu chút pháp lực.

    Nhưng cùng lúc đó, đối mặt bốn đầu lĩnh ma đạo, hấp thu chút pháp lực không có tác dụng gì, tất nhiên pháp lực Lục Nguyên tiêu hao càng nhanh hơn.

    Nhưng hiện giờ chúng giật mình phát hiện pháp lực hai người sắp dùng hết mà pháp lực của Lục Nguyên vẫn cuồn cuộn không dứt.

    Cái này…

    Cái này là sao?

    Không thể nào!

    Phương Tà, Hắc Ám Ma Hoàng, Kiều Phi Độ, Thiên Sửu Lão Nhân cùng nghe thấy bên ngoài tiếng hò hét, hợp thành nước lũ, nước lũ cường đại vô cùng.

    - Hoa Sơn của chúng ta, chúng ta bảo vệ…

    Bốn người Phương Tà biến sắc mặt, chúng chợt nghĩ ra tại sao Lục Nguyên đến giờ còn có thể phát huy kiếm chiêu tinh diệu như vậy, bởi vì có tín niệm vô cùng cường đại, mới có pháp lực kéo dài không dứt.

    Lục Nguyên sớm dùng hết pháp lực rồi, nhưng có tín niệm đó chống đỡ, pháp lực của hắn không ngừng bất tận như biển rộng.

    Lục Nguyên như vậy không thể thắng nổi!

    Đám Phương Tà dâng lên mãnh liệt thất vọng.

    Không sai, bây giờ chúng không cảm giác ra chút cơ hội thắng lợi.

    Hai yêu hoàng ma hoàng cộng thêm hai đầu lĩnh ma đạo, bốn người liên hợp thế mà không đánh lại một Hoa Sơn tân chưởng môn, đây là sỉ nhục vô cùng, nhưng chúng không có cách nào.

    Hết cách, chỉ đành lùi lại.

    Chúng hiểu trận chiến này chúng đã thua.

    Tín niệm Hoa Sơn quá mạnh, đánh bại ma tín niệm.

    Phương Tà, Kinh Hoàn Chân, Kiều Phi Độ, Thiên Sửu Lão Nhân cùng mau chóng lùi ra sau.

    Tuy bốn người không thắng được Lục Nguyên nhưng có tự tin rút lui được.

    Bốn người là ai?

    Dù là vị nào đều là đại nhân vật kinh động Tấn quốc, nếu không lùi được thì chẳng phải là khiến người cười rớt răng?

    Lần này thất bại thì lần sau đi, chắc chắn sẽ chặn đánh tiêu diệt Hoa Sơn, tuy chúng biết hy vọng này khá là xa vời.

    Tư thế rút lui của Phương Tà khá là tiêu sái, cũng rất mau.

    Cách lùi của gã có nề nếp cả, Cửu Nguyệt Vô Sinh Hoa!

    Vô sinh vô tức, khi lùi thì xuất hiện vô tận cánh hoa.

    Có vô tận cánh hoa che chắn, bản thân gã mượn dùng pháp bảo cực tốc lăng, ly biệt lăng.

    Luôn có người này tốc độ của Xích Dực Yêu Vương là nhanh nhất, điều này không sai.

    Nhưng Phương Tà có thể khẳng định, gã một lần vô tình trong chốn di bảo có được ly biệt lăng thì tốc độ lùi khá nhanh, nhanh hơn cả Xích Dực Yêu Vương!

    Cho nên lần này rút lui Phương Tà rất có tự tin, tuyệt đối sẽ không ra ngoài ý muốn.

    *Vèo!*

    Phương Tà chỉ cảm thấy có pháp lực cường đại đến cực điểm kéo mình và ly biệt lăng trở về.

    Chuyện vậy!

    Xuyên qua tầng chụp trong suốt của ly biệt lăng, Phương Tà thấy là Lục Nguyên hướng tới mình tay phải hư không chộp! sao có thể!

    Lục Nguyên làm sao mà có pháp lực cường như vậy được!

    Đem mình và ly biệt lăng hư không hút qua.

    Bình thường chỉ nghe nói Lục Nguyên kiếm thuật cường đại, chưa từng nghe đến tuyệt học này.

    Phương Tà cố gắng muốn chống cự, nhưng chợt phát hiện mình còn dư không bao nhiêu pháp lực, dùng hết sức mình phản kháng nhưng ly biệt lăng vẫn là bị kéo đến trước mặt Lục Nguyên.

    Nhất định phải nghĩ cách.

    Phương Tà nhanh chóng suy nghĩ, hiện nay Lục Nguyên rõ ràng muốn giết chết mình, may là ly biệt lăng siêu cấp cứng rắn, mình muốn phá hỏng còn phải tốn chút sức, chắc là có thời gian để nghĩ cách.

    Phương Tà là hạng mưu kế đầy bụng.

    Nhưng Lục Nguyên lập tức hư không chộp.

    *Xoẹt!* Một tiếng, ly biệt lăng siêu cấp cứng rắn bùm một tiếng vỡ ra.

    Phương Tà cả người đầy máu, bị Lục Nguyên hư không chộp đến trước mặt.

    Giờ phút này Phương Tà không giữ phong độ phiên phiên Trích Trục Hoa Quang Minh Yêu Hoàng bình thường nữa.

    - Tại sao?

    Tại sao ngươi có thể hư không kéo ta trở về?

    Ngươi không khả năng theo kịp tốc độ ly biệt lăng đệ nhất Tấn quốc mới đúng.

    Độ cứng của ly biệt lăng dù là ta cũng không thể dễ dàng phá hủy, tại sao ngươi có thể tùy tiện chộp một cái liền hỏng!

    Trước khi chết gã phát điên gào la.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng nói:

    - Sắp chết rồi nói nhảm cái gì? lúc trước ta từng nói muốn bóp chết ngươi, ta nói được làm được, nói bóp chết ngươi liền bóp.

    Bây giờ thì, đ chết đi!

    Pháp lực hư không trảo cường đại đột nhiên ấn xuống.

    Toàn thân Phương Tà bị hư không trảo trực tiếp bóp nát, hóa thành đống thịt vụn.

    Một trong hai yêu hoàng dưới đất, Quang Minh Yêu Hoàng Phương Tà cứ thế chết đi, người đánh chết là Hoa Sơn tiên môn tân chưởng giáo Lục Nguyên.

    Chương 609-610: Lục Nguyên ra tay

    Nói đến liền làm được, nói bóp chết ngươi liền bóp chết ngươi, không có chút lựng khựng.

    Đây chính là Lục Nguyên!

    Sau khi thành chưởng môn, bá khí của Lục Nguyên tăng lên, liền là cách sảng khoái như vậy.

    Lục Nguyên bóp chết Phương Tà xong phát hiện Kinh Hoàn Chân, Thiên Sửu Lão Nhân, Kiều Phi Độ đã chạy xa không biết bao nhiêu, sớm xuống núi rồi.

    Chúng bị Lục Nguyên đánh thành chim sợ cành cong, lại nghe Phương Tà trước khi chết hét to thì phập phồng lo sợ, chạy trốn càng nhanh.

    Lục Nguyên nhìn bốn phía một vòng, phát hiện trong nhiều người có Tử Lân Yêu Vương chưa rút lui.

    Bây giờ người bình thường đều biết bên yêu ma thua, đại thế đã thành, không thể nghịch lại.

    Nhóm đầu lĩnh đều đang chạy trốn, giống như Trương Hư Huyền, Huyết Kiếm lão tổ đã sớm chạy mất dép.

    Tử Lân Yêu Vương cũng muốn chạy, nhưng đối thủ của ả là Nguyên Dương Thượng Nhân.

    Nguyên Dương Thượng Nhân trải qua đặc huấn thất quốc Việt Lộc Sơn, thủ đoạn ngày càng ngoan độc.

    Tỏa địn Tử Lân Yêu Vương, liên thể linh kiếm múa may, khiến ả muốn thoát cũng không trốn ra được.

    Nhưng nói muốn thắng Tử Lân Yêu Vương không phải chuyện dễ vậy.

    Dù sao Tử Lân Yêu Vương chính là đứng đầu trong tứ đại yêu vương, bàn về sức chiến đấu đứng trên ba yêu vương Xích Dực Yêu Vương, Bạch Phát Ưng Vương, Mặc Trúc Yêu Vương.

    Vào lúc này, Tử Lân Yêu Vương phát hiện có sức chiến đấu mạnh mẽ tuyệt đối áp hướng đỉnh đầu, ả ngẩng đầu lên trông thấy hình ảnh khiến cả đời vĩnh viễn không quên, khắc sâu nhất, Hoa Sơn tân chưởng môn, tay trái cầm hồ lô rượu, uống một hớp rượu xong ném hồ lô rượu sang bên, tay cầm một thanh linh kiếm, lấy tư thế vô cùng bá đạo từ chín tầng trời nhảy xuống.

    Một kiếm chém xuống!

    Một kiếm này dường như là vô tận bá đạo!

    Một kiếm này dường như là vô cùng tiên ý!h

    Thanh y thanh niên đó dường như là tiên thật sự!

    Thần chân chính!

    Nhất kiếm!

    Chém chết thiên địa cực hạn!

    Nhất kiếm!

    Chặt đứt luân hồi chi căn.

    Kiếm rơi!

    Dưỡng Ngô linh kiếm nặng nề chém xuốngđất, xuất hiện khe hở sâu đến trăm trượng.

    Cái đầu tuyệt đẹp của Tử Lân Yêu Vương xinh đẹp thế giới dưới đất lăn lông lốc đến một bên, đứng đầu tứ đại yêu dương dưới đất, cũng là người cuối cùng trong tứ đại yêu thương, Tử Lân Yêu Vương đã chết, người đánh chết, Hoa Sơn tân chưởng môn Lục Nguyên, trong khi ả đấu với Nguyên Dương Thượng Nhân bị một kiếm đánh chết.

    Trên bầu trời.

    Nhâm Độc sớm phát hiện có việc lạ cho nên rút lui.

    Kỳ thực Nhâm Độc biết lần này bị chèn ép nghiêm trọng hơn hai lần trước nhiều lắm. hai lần trước thất bại mà sĩ khí chưa rơi, nhưng lần này là Thế Thiên Minh chính diện đụng độ sĩ khí với Hoa Sơn, tín niệm va chạm.

    Tín niệm của Thế Thiên Minh bị hủy suy sụp, sau này Thế Thiên Minh đối phó Võ Đang, Côn Luân, Thanh Thành, Nam Hải còn được, nhưng e rằng thuộc hạ Thế Thiên Minh từ nay về sau không còn can đảm đối kháng Hoa Sơn.

    Hoa Sơn trải qua lần này máu lửa tẩy lễ sẽ niết trọng sinh.

    Hoa Sơn trọng sinh sẽ càng đáng sợ hơn trước.

    Trong lòng Nhâm Độc có trăm ngàn cách nghĩ nhưng lập tức lấy lại tinh thần, vấn đề mấu chốt làm mình làm sao chạy thoát đây?

    Núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài.

    Nhưng với điều kiện là mình còn sống đã.

    Chu Thanh Huyền quá đáng sợ!

    Trên bầu tời, Nhâm Độc đấu với Chu Thanh Huyền, trận đại chiến!

    Nhâm Độc nghiêm túc nhìn chằm chằm đối thủ Chu Thanh Huyền, đối diện Chu Thanh Huyền dường như không thể hấp được một chút pháp lực, Nhâm Độc cũng biết đây là âm dương hoàn toàn cân bằng của đối thủ.

    Cái gọi là hóa huyết đại pháp có thể đem pháp lực, tinh huyết của người khác hấp thu hết, sẽ có cực hạn.

    Chu Thanh Huyền toàn thân vô cùng cân bằng, làm sao hấp thu được chút gì?

    Hiện giờ gã chỉ có thể dùng tinh di giảm bớt lực, cùng lúc đó vận Bách Môn kiếm pháp đối địch.

    Nhâm Độc về mặt kiếm đạo rất có thiên phú, tinh thông Bách Môn kiếm pháp.

    Trong khi xuất kiếp tiến lên, Nhâm Độc đánh giá hoàn cảnh xung quanh.

    Phải rời đi!

    Nếu không rời đi thì e rằng sẽ bị giam trong chỗ này.

    Chớp mắt Nhâm Độc điên cuồng tấn công, thi triển chiêu thức như sấm chớp mưa rào, cùng thi triển ra Thiên Ma Huyết Độn.

    Sử dụng Thiên Ma Huyết Độn có thể độn đi vạn dặm nhưng đại thương nguyên khí, dùng cách nyaf trong ba mươi năm không thể hồi phục sức chiến đấu mạnh nhất.

    Nếu không cần thiết thì Nhâm Độc thật sự không muốn dùng Thiên Ma Huyết Độn.

    Chớp mắt một bóng đỏ chạy xa!

    Giờ phút này, Chu Thanh Huyền xuất kiếm!

    Một kiếm chia âm dương!

    Chu Thanh Huyền cười sang sảng nói:

    - Muốn trốn cũng phải để lại một cánh tay rồi tính!

    Một vệt đỏ bay lên, một cánh tay bị chém thành thịt vụn.

    Cánh tay bị Chu Thanh Huyền chặt đứt không dễ dàng hòi phục, nhát kiếm này lão dùng lực lượng đặc biệt, Nhâm Độc muốn hồi phục cánh tay không mất trăm tám mươi năm thì đừng mơ.

    Nhâm Độc vận dụng Thiên Ma Huyết Độn chạy xa giờ hét thảm.

    Nhát kiếm của Chu Thanh Huyền chẳng những chặt đứt cánh tay gã, còn kích phát pháp lực Đông Phương Yêu nằm trong người gã.

    Gã luôn cho rằng đã vận dụng pháp lực của Đông Phương Yêu thật tốt, không ngờ vẫn có khuyết điểm, lại còn bị Chu Thanh Huyền bắt lấy.

    Bây giờ pháp lực Đông Phương Yêu trong người trôi đi, tương đương với hấp thu pháp lực Đông Phương Yêu chỉ là uổng công.

    Không chỉ thế, gã còn dụng Thiên Ma Huyết Độn, đại thương nguyên khí, một cánh tay bị cắt.

    Đáng chết!

    Lần này ăn thiệt thòi lớn.

    Vốn cho rằng mình lợi hại hơn Tống Thanh Kiều nhiều, coi như cùng lúc đối phó Tống Thanh Kiều, Yến Nhị thì cũng có thể thắng.

    Trong ba mươi năm nguyên khí chưa về thì tương đương với Tống Thanh Kiều, khi nguyên khí ba mươi năm trở về khó chắn Chân Võ Thất Tiệt Trận!

    Chết tiệt!

    Lần này lỗ to!

    Hơn nữa Nhâm Độc biết rằng đối thủ chân chính của mình không phải đám Tống Thanh Kiều.

    Lão già bảo thủ như Tống Thanh Kiều coi như pháp lực ngang bằng mình cũng chỉ có nước bị mình đùa chết.

    Rắc rối là Hoa Sơn!

    Hoa Sơn, trận chiến này đã đánh ra tinh khí thần, đánh ra phong cách Hoa Sơn.

    Sau này Hoa Sơn có khí khái ngạo thị tất cả địch thủ Tấn quốc.

    Thế Thiên Minh đối phó Hoa Sơn sẽ bị khí thế tự nhiên áp chế, trận chiến này thua triệt để, chẳng những đấu thua mà thua cả tâm.

    Sau này muốn đối phó Hoa Sơn cơ bản là không khả năng!

    Hơn nữa rắc rối nhất là cáo già Chu Thanh Huyền, nhìn sau cũng không nhìn thấu.

    Ba lần đánh bại mình! dường như mỗi lần đều dốc hết sức nhưng đợi mình tăng thực thì vẫn thua dưới tay lão?

    Lão cáo già này, không lẽ…?

    Không, không thể nghĩ như vậy, nếu nghĩ thế thì mình thua cả tâm.

    Nhâm Độc nặng nề đập trên sa mạc, nơi này cách Hoa Sơn xa mấy vạn dặm.

    Ta còn muốn tái chiến Hoa Sơn!

    Đại nghiệp Tấn quốc có thể thành hay không phải xem đánh bại được Hoa Sơn không.

    …………

    Cuộc chiến Hoa Sơn rốt cuộc kết thúc.

    Bây giờ không biết có bao nhiêu người Hoa Sơn, trên cao từ thượng nhân, chính giữa đến kiếm tiên, trưởng lão, bên dưới đến đệ tử đa số toàn thân đẫm máu, có nhiều vết thương trên người, nhưng không ai kêu đau.

    Sướng! sướng! sướng!

    Khi dốc hết tinh thần tập trung làm một việc hóa ra sung sướng như vậy!

    Khi thành công bảo vệ Hoa Sơn hóa ra sung sướng đến thế.

    Dùng lực lượng chúng ta bảo vệ Hoa Sơn của chúng ta.

    Hoa Sơn này không phải một mình Yến Thương Thiên, không phải của mình Sở Đoạn, cũng không là của Lục Nguyên mà là Hoa Sơn của mọi người.

    Bầu trời thật là xanh.

    Hạ Thanh Hạc nằm trên mặt đất, gã nhìn lên trời.

    Dù dùng Giải Thể Đan coi như mất cơ hội trùng kích đại đạo cảnh lục tầng nhưng Hạ Thanh Hạc không hối hận.

    Hạ Thanh Hạc hiểu rằng cuộc sống sau này của mình sẽ là giáo dục Hoa Sơn đệ cửu đại, đệ thập đại, cố gắng hết sức nghĩa vụ đệ bát đại.

    Hoa rơi không phải vật vô tình, tan thành bùn đất, hơn nữa mình sẽ không chỉ dạy cho người nguyên khí tông nữa.

    Người nguyên kiếm tông, nguyên kiếm khí tông đều sẽ dạy hết.

    Những người này đều là hậu bối Hoa Sơn, hy vọng của Hoa Sơn.

    Diệp Dương Dung thở nặng nề, còn sống, thật tốt.

    Giây phút bị trường kiếm của yêu ma đâm vào lưng, Diệp Dương Dung đích thực không có pháp lực, vốn cho rằng không thể gặp con trai mình nữa.

    Nhưng giây phút đó nguyên kiếm tông Tẩu Tỉnh Kiếm Tiên Lăng Lạc Thạch ra tay cứ giúp.

    Không chỉ là cứu giúp.

    Lăng Lạc Thạch dùng cánh tay trái đỡ nhát kiếm của yêu ma, bị chém đứt tay, kiểu liều mạng này Diệp Dương Dung chưa từng nghĩ đến.

    Kỳ thực Lăng Lạc Thạch không ngờ mình sẽ đi cứu người nguyên kiếm khí tông, chẳng qua trong không khí đó tự nhiên làm việc.

    Diệp Dương Dung nói:

    - Cảm ơn.

    Lăng Lạc Thạch tất nhiên không để bụng, nói:

    - Không cần cảm ơn.

    Diệp Dương Dung không nói gì thêm, chỉ nhìn lên trời.

    Bầu trời thật là xanh, con trai con gái tương lai, ta lại có thể thấy các ngươi ra đời, tốt quá.

    Thạch Triêu Dương và Diệp Phương tựa lưng vào nhau.

    Trước đó hai người không có chút quan hệ, tuy cùng là đệ tử chân truyền nhưng chưa từng nói một lời, vậy mà giờ phút này hai người đều tiêu hao sạch pháp lực dựa lưng vào nhau, chống đỡ sức nặng đối phương. hai người cùng nhìn lên trời, bầu trời rất xanh.

    Bầu trời sau khi đổ tuyết xanh thăm thẳm.

    - Đại sư huynh, mới rồi cảm ơn.

    Sau khi Lục Nguyên trừ đi ngũ phong tam tông, trong đệ tử chân truyền đại sư huynh chính là Thạch Triêu Dương.

    Trong cuộc chiến vừa rồi Thạch Triêu Dương thay Diệp Phương cản vài kiếm, nếu không thì gã sớm chết rồi.

    - Không cần cảm ơn, bởi vì chúng ta đều đang chiến đấu.

    Thạch Triêu Dương lúc này có xúc động muốn huýt sáo.

    Bởi vì gã trông thấy sư đệ kiếm tông Mạc Thùy Thùy đang cầu hôn với nữ đệ tử nguyên khí tông Vạn Kỳ.

    Sư đệ Mạc Thùy Thùy bình thường rụt rè, thích một người co đầu rụt cổ, không dám thốt ra miệng, đối tượng còn là nữ đệ tử nguyên khí tông, dựa theo tình hình nguyên kiếm tông và nguyên khí tông đâu khả năng yêu nhau?

    Cho nên Mạc Thùy Thùy không nói ra miệng, nhưng bây giờ không khí giảm xuống, hoặc trải qua sinh tử tẩy lễ, sư đệ Mạc Thùy Thùy lại dám cầu hôn với Vạn Kỳ.

    Mạc Thùy Thùy toàn thân đẫm máu quỳ xuống trước mặt Vạn Kỳ người đầy vết máu.

    Tu tiên giới cầu hôn có thể là đại hôn lễ mời bà mai, cũng có thể đàn ông trực tiếp cầu hôn đàn bà, tiện lợi và đơn ginả hơn thế giới phàm nhân nhiều.

    Bên cạnh có không ít người huýt sao, có người vỗ tay.

    - Đồng ý hắn, đồng ý hắn, đồng ý hắn!

    Một đống tiếng hò reo!

    Bây giờ Lục Nguyên chỉ cảm thấy mệt mỏi khắp người.

    Con người tinh lực có hạn, Lục Nguyên trước đâu với Tả Hoành, Tinh Tú Lão Tiên, Nguyên Lăng Thượng Nhân, sau đấu cùng Phương Tà, Kinh Hoàn Chân, Kiều Phi Độ, Thiên Sửu Lão Nhân, bốn người liên hợp. cuối cùng hắn đánh chết Phương Tà, giết Tử Lân Yêu Vương, một đường tiêu hao dựa theo tình huống bình thường e rằng pháp lực của Lục Nguyên đã tiêu hao ba, bốn lần, cách đánh bình thường tuyệt đối chịu không nổi tiêu hao như vậy, nhưng lần này cứng rắn chống chọi.

    Khi giết Tử Lân Yêu Vương chưa thấy mệt bao nhiêu, nhưng lúc này thả lỏng mới phát hiện mỗi tấc thân thể, mỗi tế bảo nhỏ xíu đều kêu đau, toàn thân không chứa chút pháp lực.

    Tuy nhiên, dù rất đau, pháp lực lại tiêu hao hết nhưng thật sướng!

    Cảm giác thắng lợi thật là sướng!

    Chỉ có chiến đấu mới biết cảm giác thắng sau đó.

    Xem những người đang hò reo kêu Vạn Kỳ Mạc Thùy Thùy cầu hôn, Lục Nguyên cũng ở bên cạnh to giọng:

    - Đồng ý hắn, đồng ý hắn!

    Giờ phút này không phân chia chưởng môn, mình chỉ là một người Hoa Sơn, giống như người khác, thân phận chưởng môn tạm thời đi gặp quy đi.

    Lục Nguyên ngẩng đầu nhìn lên trời.

    Bầu trời thật rất xanh.

    Lục Nguyên nhìn thấy Chu Thanh Huyền rời đi, lại đi Tư Quá Phong, nhưng lần này hắn thấy Chu Thanh Huyền sư thúc tổ cười.

    Lão rất ít nhất, ít nhất thì đây là lần đầu tiên Lục Nguyên thấy Chu sư thúc tổ đang cười.

    Đây là sao…?

    Lục Nguyên lập tức hiểu ra tại sao Chu sư thúc tỠcười.

    Bởi vì!

    Hiện nay tam tông tồn tại bình chướng trải qua cuộc chiến này đã hoàn toàn biến mất.

    Không sai, lúc trước qua tam tông loạn Lục Nguyên cưỡng chế mọi thứ, ai không phục thì nhốt, xóa ngũ phong tam tông khiến mọi người cùng một chỗ, nhưng trong lòng họ vẫn có bức tường ngăn cách, không chân chính hòa mình.

    Nếu không phải Lục Nguyên chính sách cao áp thì e rằng tam tông loạn lại nổi lên.

    Nhưng trải qua lần này niết bàn trọng sinh, Lục Nguyên hiểu nguyên ngũ phong tam tông triệt để biến mất.

    Sau này chỉ có một Hoa Sơn!

    Hoa Sơn chính là Hoa Sơn!

    Yến tổ sư, sư phụ, lúcđó các ngươi lo lắng, chưa thể làm được rốt cuộc bị ta hoàn thành rồi.

    ………..

    Khi Lục Nguyên ngẩng đầu nhìn trời, toàn thân kiếm ý đang cuồn cuộn, nhưng kịch liệt nhất chắc là tám loại kiếm ý thổ hệ… thổ kiếm ý, thạch kiếm ý, sơn kiếm ý, nê kiếm ý, sa kiếm ý, thủ kiếm ý, nguyệt kiếm ý, tinh kiếm ý.

    Đây là…kiếm ý tự di động, muốn xông hướng thổ hoàng kiếm đạo ư?

    Lục Nguyên phát hiện điều này thì rất kinh ngạc.

    Vốn lĩnh ngộ tam hoàng kiếm đạo, thủy hoàng kiếm đạo, kim hoàng kiếm đạo, hỏa hoàng kiếm đạo đều là mình chủ động, muôn vàn khó khăn không đễàng lắm mới ngộ một hoàng kiếm đạo, bây giờ là tám loại kiếm ý thổ hệ tự dâng lên muốn hoàn thành một hoàng kiếm đạo, đang giở trò gì vậy?

    Đúng là hcuyện lạ chưa từng có.

    Tuy nhiên, Tạm thời quăng hết suy nghĩ, trùng kích thổ hoàng kiếm đạo nào!

    Lục Nguyên hít một hơi, trong đầu các uy nghĩ liên quan thổ hoàng ùa vào đầu.

    Trong lục vô não hải, Lục Nguyên thấ một tòa lại một tòa sơn mạch.

    Dường như viễn cổ hồng hoang, khí thế mênh mông ập vào mặt.

    Dường như mình đang đứng trong viễn cổ hồng hoang.

    Liếc mắt nhìn, trong tâm mắt đều là mặt đất rộng mênh mông mà hoang vắng, dãy núi trập trùng, loại khí hoang sơ cổ xưa này khiến người cảm giác thiên địa to lớn, con người thì nhỏ bé như vậy.

    Đứng đây mới hiểu uy thiên địa khổng lồ cỡ nào, rộng lớn bao nhiêu, vô biên vô hạn, vô phất vô viễn.

    Mình chỉ là một con thuyền mà thôi.

    Từng tòa sơn mạch dường như bắt đầu nhúc nhích đánh hướng mình.

    Lục Nguyên tinh thần hoảng hốt, nhưng hắn phát hiện trước công kích này mình không thể nhúc nhích được chút nào.

    Sơn mạch to lớn nặng nề đánh vào người Lục Nguyên, không có cảm giác khó chịu, ngược lại tin tức ùa vào đại hải.

    Tín niệm thổ hoàng tiến vào đầu óc.

    Cái gì là thổ hoàng!

    Chứa đựng lịch sử vô cùng dày rộng, như tồn tại từ cổ xưa, bình thường bất động như núi, vô cùng im lặng, nhưng một khi kích pahst thì trời sụp đất nứt, có thể tạc thiên địa thành hai nửa, khí thế vô cùng bàng bạc, như là trời sụp, địa chấn, đây chính là thổ hoàng.

    Từng tòa núi to lúc bất động thì thôi, một khi động thì khác hẳn.

    Chương 611-612: Côn Luân sơn

    Lúc này Lục Nguyên đã hiểu tại sao khoảnh khắc này hiểu ra thổ hoàng kiếm đạo.

    Bản thân Hoa Sơn có lực lượng bảo vệ, tựa như thổ hoàng kiếm đạo vậy.

    Mọi người qua tam tông loạn thì không lên tiếng nữa, không còn ở đầu sóng tu tiên giới, bất động như thổ hoàng núi, một khi gặp phải Nhâm Độc tấn công thì người Hoa Sơn từ trên xuống dưới bùng nổ, cho dù trời sụp đất nứt cũng phải bảo vệ!

    Thổ hoàng kiếm đạo!

    Kiếm đạo bảo vệ thê lương mà nhân hậu!

    Dù là thổ, thạch, sơn, nê, sa, thủ, nguyệt, tinh, kỳ thực đều là kiếm ý bảo vệ.

    Lục Nguyên mở mắt ra, vung nhát kiếm.

    Nhát kiếm này không sắc bén nhưng một kiếm cho người cảm giác tuyệt vọng, đây là kiếm ý bảo vệ.

    Lục Nguyên biết luyện thành thổ hoàng kiếm đạo rồi xem như bùa đắp một khuyết điểm trong kiếm pháp của mình.

    Tính cách Lục Nguyên luôn là tùy ý, người tùy ý thì kiếm pháp cùng tùy tiện, mặt công kích bởi vì muốn thắng đủ loại cường địch cho nên dù kiếm pháp tùy ý về mặt công kích thì khá giỏi.

    Nhưng mặt bảo vệ thì mình luôn không giỏi cho lắm, không phải nói đấu với cường địch không cần thủ chiêu, chẳng qua mình thói quen lấy công làm thủ, đã quen vậy rồi cho nên không luyện về thủ chiêu mấy, vậy nên đến nay chiêu thủ của mình không được tốt lắm.

    Hiện giờ luyện thành thổ hoàng kiếm đạo coi như bù đắp khuyết điểm mặt kiếm đạo rồi.

    Tuy vì tính mình tản mạn, chưa chắc dùng nhiều thổ hoàng kiếm đạo nhưng chắc chắn sau này sẽ có chút tác dụng.

    Khi Lục Nguyên tỉnh lại thì mặt trời đã ngã về tây.

    Dù là mùa đông nhưng trăng sáng sao thưa.

    Hút một ngụp khí, vào phổi là không khí cực kỳ lạnh lẽo.

    Chiến thắng!

    Dù là bây giờ, nghĩ đến trận thắng đó Lục Nguyên vẫn thấy vô cùng sung sướng.

    Còn việc thu dọn chiến trường thì không cần Lục Nguyên chưởng môn sai bảo, mấy phó chưởng môn đều ra lệnh, mọi người tự động dọn dẹp hết.

    Lúc này phản ứng của Tấn quốc, thậm chí là Nguyên quốc chắc là rất thú vị.

    Cách Hoa Sơn gần nhất là Võ Đang tiên môn.

    Võ Đang tiên môn trước đó bị Nhâm Độc công phá một lần, cả tiên môn bị đốt, coi như Thiên Trụ phong, kiến trúc đặc sắc của Võ Đang cũng bị lửa đốt cháy một phần.

    Giải Kiếm Trì có lịch sử nhất Võ Đang bị hủy, may là Võ Đang chưởng môn Tín Vật Chân Võ Tiên Tà không bị thương, xem như may mắn trong xui xẻo.

    Bây giờ người Võ Đang tiên môn đều xây dựng lại Võ Đang, chẳng qua lần này chủ lực đều rúc tại Võ Đang Thiên Trụ phong.

    Đây là vì sợ yêu ma lại đánh bất ngờ, đem lực lượng gom một chỗ có lợi cho phòng ngự.

    Thiên Trụ phong sớm dựng nên Chân Võ Đại Điện mới, chẳng qua Chân Võ Đại Điện mới này dù mới tinh nhưng mất đi cảm giác lịch sử dày nặng.

    Chân Võ Đại Điện mới này tất cả đều là sỉ nhục của Võ Đang, đang biểu cho Võ Đang bị Nhâm Độc dẫn người công phá.

    Lần này Võ Đang chịu tổn thất quá nghiêm trọng, dù là Võ Đang Thất Tử cũng chết ba người.

    Chinhs vì thế nên lần này yêu ma tấn công Hoa Sơn mà Võ Đang vô lực cứu viện.

    Tình huống giống như Hoa Sơn, không có sức mạnh đi cứu, nếu đi thì e rằng bị diệt tuyệt sẽ là Võ Đang.

    Tống Thanh Kiều ngồi trong Chân Võ Đại Điện, thở dài thườn thượt.

    Lúc này trên bầu trời Võ Đang một mảnh âm u, dường như tuyết sắp rơi.

    Lòng Tống Thanh Kiều giống như htười tiết này vậy.

    Nói đến Tống Thanh Kiều tuyệt đối không phải hạng tầm thường, có thể tu thành tông sư mấy ai đơn giản?

    Chẳng qua đối mặt Nhâm Độc thì cứ cảm thấy bị tính kế khắp nơi.

    Kiếp nạn Hoa Sơn, ngũ thượng đẳng tiên môn, năm trừ một, tứ đại tiên môn khác e rằng khó chắn Nhâm Độc, Tấn quốc thế cục biến đổi, sẽ là bị diệt sao?

    Tống Thanh Kiều vuốt râu dài.

    Lúc này, một nhân viên tình báo lập tức quỳ tiến vào nói:

    - Chưởng môn, chưởng môn, Hoa Sơn, Hoa Sơn…

    Tống Thanh Kiều cực kỳ bình tĩnh nói:

    - Hoa Sơn bị diệt nằm trong tưởng tượng của lão phu, chẳng qua việc này lão phu cũng là bất đắc dĩ, đừng quá kinh ngạc, nếu có người Hoa Sơn chạy đến đây thì giúp đỡ họ một phen, dẫn lên đi.

    Nhân viên tình báo thở hổn hển, thở sắp đứt hơi khiến Tống Thanh Kiều hiểu lầm ý gã, rất muốn giải thích nhưng hơi thở không ổn định nào nói ra lời?

    Qua chốc lát bình tĩnh hơi thở gã mới nói:

    - Bẩm chưởng môn, Hoa Sơn đại bại thế thiên minh, thế thiên minh tử thương vô số.

    - Thế Thiên Minh đại bại Hoa Sơn ư?

    Lỗ tai Tống Thanh Kiều tuyệt đối không ra vấn đề gì, chỉ là tư duy theo quán tính, trong đầu gã đã tin rằng Hoa Sơn thua chắc, cho nên dù tai nghe thấy cũng không kịp phản ứng, lát sau mới hồi phục tin thần hỏi.

    - Cái gì?

    Ngươi nói cái gì?

    Hoa Sơn đại bại Thế Thiên Minh?

    Không thể nào, thực lực hiện nay của Hoa Sơn không khả năng thắng được Thế Thiên Minh.

    Nhân viên tình báo nói:

    - Chúng ta cũng không tin nhưng đích thực là vậy.

    Nghe nói mất tích đã lâu địa kiếm vô đối Chu Thanh Huyền xuất hiện đại thắng chưởng môn, còn có Hoa Sơn tân chưởng môn Lục Nguyên…

    Côn luân Sơn.

    Bây giờ Côn luân Sơn không chỉ có người Côn Luân mà cả người Thanh Thành.

    Vốn hai phái đều là thượng đẳng tiên môn, nếu hai phái ở chung gần quá thì e rằng mâu thuẫn chồng chất.

    Nhưng người Thanh Thành, Côn Luân bây giờ tại Côn luân Sơn cơ bản không có gì mâu thuẫn.

    Nhâm Độc nặng nề đè trước mặt, ai đều có khả năng bị đám yêu ma hủy diệt, dưới tình huống như thế làm gì có tâm trạng đối đầu, đó đúng là việc ăn no rửng mỡ.

    Đỉnh chóp Côn luân Sơn, Quỳnh Hoa Cung.

    Côn Luân chưởng môn Gia Cát Cách và Thanh Thành chưởng môn Nhâm Bích Ngưng đang đánh cờ.

    Hai người không phải rất thích cờ vây, chẳng qua đang bắt chước thế cục Nhâm Độc đối phó ngũ thượng đẳng tiên môn.

    Gia Cát Cách cầm cờ đen, đại biểu Nhâm Độc.

    Nhâm Bích Ngưng cầm cờ trắng, đại biểu là ngũ thượng đẳng tiên môn.

    Cờ đen đặt xuống, cờ trắng chia năm khối, trong đó một khối chớp mắt bị ăn mất.

    Cờ đen rơi xuống, năm khối cờ trắng từng cái một bị đá ra bàn cờ.

    Thật lâu sau Nhâm Bích Ngưng thở ra nói:

    - Không có cách nào thắng.

    Gia Cát Cách gật gù, nói:

    - Đích thực, dù làm sao thì chúng ta thua chắc, không có cơ hội htawngs.

    Nếu như Hoa Sơn không có tam tông loạn thì tốt rồi.

    - Trước kia Hoa Sơn cường thịnh mọi người đều hy vọng Hoa Sơn tam tông càng quậy lớn càng tốt, bây giờ Nhâm Độc mạnh mẽ xuất hiện lại, mọi người hy vọng Hoa Sơn đừng gây rối quá đáng, tốt nhất là đừng có tam tông loạn, mgiwx thực lực.

    Nếu Hoa Sơn có thể giữ thực lực thì sẽ không thua bàn cờ Tấn quốc này.

    Nhưng việc đã xảy ra, ngươi có nói thế nào cũng không kéo lại được, không ảnh hưởng được.

    ngũ thượng đẳng tiên môn bị đẩy đến cuối đường, lúc này mới hiểu Nhâm Độc cường đại, cũng hiểu thiên kiếm vô song mạnh mẽ.

    Lúc này, một nhân viên tình báo xông vào nói:

    - Bẩm chưởng môn, Nhâm chưởng môn, thế thiên minh công kích Hoa Sơn, cuối cùng thảm bại…

    - Cái gì!?

    Gia Cát Cách bình thường bị gọi là cáo già giờ hoàn toàn kinh ngạc.

    Gã yêu quý nhất là râu của mình, giờ quá mức kinh ngạc giật đứt một đống to.

    - Cái gì!?

    Nhâm Bích Ngưng lỡ tay một chưởng đập nát bàn cờ và quân cờ.

    Nam Hải.

    Lúc nghe được tin này, Nam Hải chưởng môn Yến Nhị đang lau kiếm.

    Nam Hải chịu đựng áp lực không lớn bằng vùng Tấn quốc Trung Nguyên, bởi vì Nam Hải dù sao ở tại Nam Hải, thủ vững Nam Hỉa thì sẽ không có nhiều áp lực.

    Nhưng nghe nói Hoa Sơn đại bại thế thiên minh thì gã vẫn kinh ngạc đến không nói nên lời.

    Mãi nửa ngày Yến Nhị cất tiếng cười to:

    - Hay cho Lục Nguyên, quả không uổng là người Yến Thương Thiên lựa chọn, không cần đợi nhiều năm như vậy, mấy trăm năm sau ta sẽ không là đối thủ của ngươi.

    Vị Nam Hải chưởng môn này luôn cho mình rất cao, giờ lại thừa nhận nhiều năm sau gã tuyệt đối không là đối thủ của Lục Nguyên.

    Nguyên quốc.

    Bạch Viên tông sư, Âu Dương tông sư, Thích Vũ Thiên tông sư,ba người gần đây đang bàn bạc một việc.

    Thế cục gần nhất của Tấn quốc, có nên nhân cơ hội đại ồ ạt tấn công Tấn quốc không?

    Nguyên quốc họ đã lâu mưu đồ Tấn quốc, nhưng muốn đánh vào Tấn quốc thì nói dễ hơn làm.

    Họ đang bàn bạc thì một tình báo viên xộc vào nói.

    - Bẩm Bạch Viên tông sư, Âu Dương tông sư, Thích Vũ Thiên tông sư, thế thiên minh công kích Hoa Sơn bị thất bại.

    Chấn rớt vô số cằm.

    Đại Tần quốc.

    Vô Kiếm tiên môn.

    Một gã đàn ông áo trắng bay bay, nguyên Việt Lộc Sơn thứ hạng thứ hai Chung Hạ Minh tỉnh khỏi bế quan.

    Lúc này Chung Hạ Minh so với khi rời khỏi Việt Lộc Sơn thì càng thêm phiêu miểu, càng cwòng đại.

    Gã mới xuất quan chưa nghỉ ngơi thì nhận được tình báo từ Tấn quốc.

    Chung Hạ Minh mỉm cười nói:

    - Lục Nguyên, đã trưởng thành đến mức nay sao? rất tốt, khảo hạch bách quốc gặp lại.

    Lúc đó Việt Lộc Sơn năm người mạnh nhất đầu tiên là Mộ Dung Hoàng Phục vượt xa tất cả.

    Còn lại Chung Hạ Minh, Mộ Dung Thất, Khô Thiền Đại Sư, Lục Nguyên thực lực tương đương, khảo hạch bách quốc.

    Tấn quốc oanh động!

    Trước khi Thế Thiên Minh công kích Hoa Sơn, dù là ai cũng nghĩ rằng Hoa Sơn bị phá chắc rồi, Thế Thiên Minh tuyệt đối không thể nào thua được.

    Ngẫm lại cũng đúng, trước khi chiến đấu Thế Thiên Minh là cái gì!

    Thế Thiên Minh vốn không là gì, nhưng khi đánh bại Côn Luân, Thanh Thành, thiêu một lần Võ Đang, lực áp Nam Hải tiên môn rồi thì thành thế lực đứng đầu Tấn quốc.

    Khi đó mọi người nhắc đến Thế Thiên Minh thì tương đương với lực lượng liên hợp của ngũ thượng đẳng tiên môn.

    Thậm chí đa số người cho rằng bây giờ Thế Thiên Minh đã có thể thắng cả ngũ thượng đẳng tiên môn.

    Nhâm Độc, Phương Tà, Kinh Hoàn Chân, Xích Dực Yêu Vương, Tử Lân Yêu Vương, Nguyên Lăng Thượng Nhân, Trương Hư Huyền, Kiều Phi Độ, Tả Hoành, Thiên Sửu Lão Nhân, vân vân và vân vân, ai không phải là đầu lĩnh ma đạo Tấn quốc?

    Còn có một số kẻ khác như Huyết Kiếm lão tổ, Tinh Tú Lão Tiên, những người đó cũng là nhân vật cực kỳ nổi tiếng.

    Tổ hợp như vậy thật sự là vô địch.

    Trước khi chiến đấu Hoa Sơn có trạng thái gì?

    Yến Thương Thiên phi thăng, không thấy Chu Thanh Huyền, Sở Đoạn chết, Trác Bất Đảng cũng chết, nếu chỉ là thế thì thôi, cố tình còn đến tam tông loạn, cuối cùng chẳng những không có nửa bước tông sư, người đại đạo cảnh ngũ tầng cũng vô cùng ít ỏi, coi như hiếm coi, càng buồn cười là mời một đệ thập đại đệ tử chân truyền làm chưởng môn.

    Khi đó Hoa Sơn yếu nhược, coi như là trung đẳng tiên môn cũng muốn đoạt vị trí của Hoa Sơn.

    Đường Thi Xuyên chủ động xông lên, người khác chưa hành động nhưng ít nhất hai trung đẳng tiên môn có suy nghĩ đó.

    Khi đó Hoa Sơn ở trong mắt quần chúng Tấn quốc là quý tộc hết thời, khối thịt mỡ to lớn.

    Thế Thiên Minh như mặt trời ban trưa muốn tấn công Hoa Sơn đã là trời xế chiêu thì soa có thể không đánh ngã chứ?

    Trước khi chiến đấu đều cho rằng Hoa Sơn tiêu rồi, chắc chắn.

    Kết quả không ai ngờ rằng trong tình huống như vậy mà Hoa Sơn có thể chiến thắng.

    Đây là kỳ tích huyền diệu! một kỳ tích mà ai nói đi ra cũng chẳng bao nhiêu người tin tưởng!

    Cho đến ngày hôm nay mới thôi, rất nhiều người nghe nói Hoa Sơn thắng thì như mộng du vậy.

    Làm sao có thể!

    Làm sao có thể!

    Làm sao có thể!

    Làm sao có thể!

    Vô số nghi vấn làm sao có thể!

    Chiến tích của toàn Hoa Sơn bị mọi người chi nhớ.

    Hoa Sơn địa kiếm vô đối Chu Thanh Huyền lại xuất hiện, hơn nữa trong cuộc chiến tuyệt đỉnh khiêu chiến Nhâm Độc, trọng thương Nhâm Độc.

    Hoa Sơn tân chưởng môn Lục Nguyên trọng thương Đoạn Đao Tả Hoành

    Lục Nguyên giết chết Xích Dực Yêu Vương.

    Lục Nguyên chém Tinh Tú Lão Tiên.

    Lục Nguyên giết chết Nguyên Lăng Thượng Nhân.

    Lục Nguyên lấy một địch ba, đối chiến Phương Tà, Kinh Hoàn Chân, Thiên Sửu Lão Nhân, Kiều Phi Độ, hơn nữa trong cuộc chiến giết chết nửa bước tông sư Phương Tà.

    Một chuỗi chiến tích của Lục Nguyên khiến người hốt hoảng, so với địa kiếm vô đối Chu Thanh Huyền lại xuất hiện, trọng thương Nhâm Độc càng khiến người giật mình.

    Cho đến nay mọi người vì tuổi của Lục Nguyên nên xem thường vị Hoa Sơn chưởng môn này, nhưng tới hôm nay mới biết hắn đáng sợ, giết đầu lĩnh ma đạo đại đạo cảnh ngũ tầng mà như giết gà vậy.

    Tả Hoành, Xích Dực Yêu Vương, Nguyên Lăng Thượng Nhân đều chết trong tay hắn cả.

    Càng đáng sợ hơn là lấy một địch bốn, đối phó Phương Tà, Kinh Hoàn Chân, Thiên Sửu Lão Nhân, Kiều Phi Độ, bốn người liên hợp chỉ sợ Yến Nhị cấp tông sư cũng khó chiếm ưu thế được.

    Lục Nguyên chém giết nửa bước tông sư Phương Tà, khiến ba tên khác chạy tán loạn, điều này khiến người kinh sợ.

    Lục Nguyên, vị chưởng môn này rõ rang không phải là nửa bước tông sư, thế mà dễ dàng giết chết nửa bước tông sư, điều này khiến người thấy rất phóng đại, rất là kinh ngạc.

    Cho đến nay nguyên nhân chủ yếu nhất nói Hoa Sơn yếu là vì Hoa Sơn không có nhân vật đỉnh cao.

    Tu tiên giới có nhiều lúc căn bản không phải đấu hội đồng mà là sức chiến đấu cá nhân, không có sức chiến đấu cao thì không xem như môn phái đỉnh cấp.

    Nhưng bây giờ có ai dám nói Hoa Sơn không là môn phái đỉnh cấp?

    Ai dám nói Hoa Sơn không có sức chiến đấu đỉnh cấp?

    Địa kiếm vô đối Chu Thanh Huyền, túy kiếm vô trắc Lục Nguyên, ai không phải sức chiến đấu đỉnh cao?

    Phút chốc Hoa Sơn tăng vọt danh tiếng, chấn Tấn quốc.

    Thiên kiếm vô song Yến Thương Thiên, địa kiếm vô Chu Thanh Huyền, cùng với túy kiếm vô trắc Lục Nguyên, vô trắc này là biểu thị không thể suy đoán được.

    Hơn nữa khiến người Tấn quốc chấn kinh là đoạn cuối cuộc chiến Hoa Sơn.

    Hoa Sơn thượng nhân, trưởng lão, đệ tử cùng bùng phát, điều này có thể so sánh với biểu hiện kinh người của Lục Nguyên, thậm chí là còn vượt trên.

    Vào giây phút nguy hiểm, Hoa Sơn toàn bộ bùng nổ, khiến người hoảng loạn.

    Hoa Sơn hùng mạnh vô địch lần thứ hai trở lại.

    Sau đó Tấn quốc ngũ thượng đẳng tiên môn, và nhiều trung đẳng tiên môn lại mở hội nghị nữa, lần hội nghị này vị trí ngũ thượng đẳng tiên môn, vị trí Hoa Sơn tiên môn chưởng giáo chí tôn ở vị trí cao nhất, kế bên là vị trí chưởng môn Võ Đang tiên môn, Côn Luân tiên môn, Nam Hải tiên môn, Thanh Thành tiên môn.

    Vị trí Hoa Sơn lại trở về đệ nhất.

    Hơn nữa ai dám không phục?

    Tứ đại tiên môn các ngoiw gộp lại e rằng không làm gì được Thế Thiên Minh, Hoa Sơn thì lật đổ cả Thế Thiên Minh, còn ai dám không phục?

    Cố tình đó lại là Hoa Sơn sau khi tam tông loạn, cho nên suy nghĩ Hoa Sơn đệ nhất ăn sâu vào lòng mỗi người.

    Lục Nguyên ngồi cao trên vị trí thứ nhất, trên cao nhìn xuống chúng sinh bên dưới, các sơn các phong quần hào, trong lòng có vài phần cảm thán.

    Hoa Sơn, ngươi trở về vị trí thứ nhất.

    Mình nâng tay lên là có thể khiến Tấn quốc vô số quần hào cúi đầu xưng thần, cam nguyện chịu chết. sau tam tông loạn vị trí rơi vào tay Võ Đang lại trở về, thật thổn thức.

    - Bây giờ xin mời Hoa Sơn Lục chưởng môn nói chuyện.

    Chương 613-614: Thủy Kính châu

    Bây giờ trong mắt mọi người Tấn quốc thì Lục Nguyên không còn là hậu bối trẻ tuổi gì mà chân chính là bá chủ Tấn quốc, cửu ngũ chí tôn, tiên chưởng chí tôn.

    Trong phút chốc Lục Nguyên có nhiều thổn thức cảm thán.

    Dường như mình lại trở về lúc ở Đông Lâm Trấn.

    Dường như mình lại trở về lúc ở Hoa Sơn làm đệ tử chân truyền bình thường luyện kiếm.

    Dường như mình lại trở về lúc ở Bách Khoáng tỉnh thập phân đà tranh hung.

    Dường như mình lại trở về lúc ở dưới đất sư bá thương tiếc.

    Dường như mình lại trở về lúc ở Vô Sinh Di Cung theo Yến tổ sư tập luyện, tại Trường Sinh Động.

    Dường như mình lại ở Tư Quá Phong, tại Chân Võ Động Thiên, tại thiên lao Huyết Kiếm Môn, tại Thần Hồn giang, tại Bắc Phong đấu với Tư Mã Trường Bạch.

    Dường như lại trở về lúc thập vạn yêu ma tấn công Hoa Sơn, tại Nam Hải Huyền Minh tiên môn, ở dưới đất diệt yêu ma dưới đất, tại Việt Lộc Sơn và lúc cuối cùng bảo vệ Hoa Sơn.

    Ngẫm nghĩ lại bây giờ mình đã đứng ở đỉnh cao quyền lợi Tấn quốc, thực lực đỉnh cao còn nằm trong tay Chu sư thúc tổ.

    Hơn một năm trôi qua, trong lúc này Thế Thiên Minh và ngũ thượng đẳng tiên môn tranh đấu liên tục nhưng đều bị yếu thế.

    Cuộc tấn công Hoa Sơn khiến Thế Thiên Minh bị thương nguyên khí quá nặng, cộng thêm sĩ khí bị đả kích trầm trọng, bây giờ Thế Thiên Minh thấy Hoa Sơn là run cầm cập.

    Càng khiến Lục Nguyên vui sướng là Hoa Sơn nay không còn dấu vết tam tông nữa, chân chính biến cường.

    Còn bản thân mình đã tới đỉnh cao đại đạo cảnh tứ tầng pháp tắc quy nhất, chậm chạp chưa đột phá đại đạo cảnh ngũ tầng nguyên anh hóa sinh, nhưng đại đạo cảnh vốn là không dễ dàng đột phá, giờ kẹt ở đỉnh cao đại đạo cảnh tứ tầng là bình thường.

    Lục Nguyên đang ngồi trước mộ của sư phụ Lý Nguyên Bạch và sư nương Chu Lý thị.

    - Sư phụ, sư nương, đồ nhi đã giải quyết xong hoàn toàn vấn đề Hoa Sơn ngũ phong tam tông, coi như không thẹn với sư phụ.

    Sư phụ ở dưới cửu tuyền xin đừng lo lắng nữa.

    Lục Nguyên cầm lên hồ lô rượu, rót hai chén, mình uống một chén rồi rót cho sư phụ, đặt trước mộ.

    - Sư phụ, đồ nhi sắp rời khỏi Hoa Sơn, rời khỏi Tấn quốc, đi tham gia thử thách trăm quốc, xin sư phụ bảo trọng.

    Khi Lục Nguyên nói lời này thì phát hiện mình hơi nghẹn ngào, hốc mắt ướt nước.

    Só chuyện gì vậy?

    Sao bỗng có xúc động muốn khóc?

    Lục Nguyên rốt cuộc không chịu đựng nổi nữa, ở trước mộ Lý Nguyên Bạch khóc rống.

    - Sư phụ, đồ nhi không thể quên lúc ngươi mang đồ nhi tiến Hoa Sơn.

    - Sư phụ, đồ nhi không thể quên lúc ngươi từng chiêu một dạy cho đồ nhi ngốc.

    - Sư phụ, đồ nhi không thể quên lúc ngươi lấy pháp lực bản thân thay đồ nhi trúc pháp lực chi cơ.

    - Sư phụ, đồ nhi không thể quên lúc ngươi tặng cho đồ nhi Dưỡng Ngô linh kiếm, dạy đồ nhi phải dưỡng thiên địa hạo nhiên chính khí vào người.

    - Sư phụ, đồ nhi không thể quên lúc ngươi trọng thương trước khi chết còn muốn đồ nhi xuất khí.

    - Sư phụ, đồ nhi không thể quên lúc ngươi trước khi chết tại bính trạc hoa.

    Rất nhiều quên không được, ở trước mặt sư phụ, Lục Nguyên khóc nức nở.

    Cái gì mà tiên giáo chí tôn, ở trước mộ Lý Nguyên Bạch thì hắn chỉ là một đứa trẻ thôi.

    Trước khi đi, Lục Nguyên ở mộ Lý Nguyên Bạch một đoạn thời gian, cũng về nhà cùng phụ mẫu đầm ấm qua ngày.

    Lần này hắn đi thử thách trăm quốc không biết bao lâu mới trở về.

    Dưới chân núi Hoa Sơn, Lục Nguyên, Nguyên Dương Thượng Nhân, Liệt Dương Thượng Nhân, Hồi Phong Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân, năm người đều đứng đó, còn có rất nhiều người Hoa Sơn ở, có thượng nhân, có trưởng lão, có đệ tử, những người Hoa Sơn ai cũng phất tay nói.

    - Chưởng môn đi bình an.

    Đúng vậy, sắp xuất phát.

    Lục Nguyên không dặn dò gì nhiều, bây giờ Hoa Sơn mọi thứ đều bước lên quỹ đạo, không có nội loạn, coi như mình rời đi thì cũng yên tâm, Hoa Sơn không có đáng lo.

    Còn về vấn đề Nhâm Độc lại tấn công Hoa Sơn thì Lục Nguyên không quá để tâm.

    Bây giờ Hoa Sơn trên dưới một lòng, không dễ dàng bị tấn công, hơn nữa có đỉnh cấp Chu Thanh Huyền Chu sư thúc tổ trấn giữ.

    Lục Nguyên có cảm giác thực lực của Chu sư thúc tổ vượt trên Nhâm Độc nhiều, ba lần đánh bại Nhâm Độc, nếu gã còn đến thì có lẽ sẽ là tứ bại, ngũ bại.

    Liên quan vấn đề này Lục Nguyên có hỏi qua Chu sư thúc tổ.

    Lúc đó Chu sư thúc tổ đáp như thế này:

    - Nếu giết Nhâm Độc thì ai làm ngoại địch?

    Không có ngoại địch Hoa Sơn tự kiêu thì là lúc suy bại, cho nên mạng sống Nhâm Độc vẫn phải giữ lại.

    Nghe giọng điệu, nghe câu trả lời này, dường như Nhâm Độc có nhảy thế nào cũng không ra lòng bàn tay Chu sư thúc tổ.

    Thu lại suy nghĩ, Lục Nguyên phất tay.

    Tạm thời tạm biệt, Hoa Sơn nơi ta trưởng thành.

    Ta sẽ trở về, Hoa Sơn tràn đầy ký ức.

    Gió, thổi bay góc áo xanh của Lục Nguyên.

    Khuôn mặt thanh niên tự do tiêu sái cùng với quyến luyến.

    Tấn quốc, núi sông to lớn, ức vạn bình phương công lý.

    Trong vùng sông nước này lúc trước Thế Thiên Minh vào chính đạo tiên môn đấu nhau, chiếnhora đốt mỗi một chỗ.

    Thế Thiên Minh gan to bằng trời, dám lên Võ Đang Sơn, dám ấn công Hoa Sơn, phá Thanh Thành.

    Côn Luân lắc lư sắp ngã.

    Tấn quốc to lớn, trừ chính giữa cực kỳ bí ẩn ra, không chỗ nào chúng không dám đi.

    Ngay chính giữa Tấn quốc, chỗ đó được gọi là Thủy Kính châu, là một trong ba ngàn châu phủ của Đại Tấn quốc.

    Tỉnh này vốn có hai, ba trăm vạn dân cư, gần đây chiến loạn liên miên khiến Thủy Kính châu tăng số người đến ngàn vạn.

    Vì chạy nạn chiến loạn, rất nhiều người dọn tới đây.

    Kỳ thực mọi người hiểu rằng Thế Thiên Minh có to gan đến đâu cũng không dám tấn công Thủy Kính châu.

    Không sai, coi như Thế Thiên Minh xử lý hết ngũ thượng đẳng tiên môn, ngồi trên thiên hạ Tấn quốc thì không dám đánh Thủy Kính châu.

    Bởi vì Thủy Kính châu này là do trung ương thiên triều lập nên một châu.

    Trung ương thiên triều dựng châu phủ tại đây, đừng nói là Thế Thiên Minh bây giờ, dù nó có cường gấp mười lần, trăm lần, ngàn lần thì e rằng không dám đụng châu phủ này, đây chính là sức uy hiếp tuyệt đối của trung ương thiên triều.

    Truyền trằng trung ương thiên triều từng đến một đại năng nhân sĩ, tại đây thiết lập Thủy Kính thuật.

    Tại Tấn quốc tu tiên giới thì Thủy Kính thuật tối đa chỉ rộng chừng vài dặm thôi.

    Đại năng nhân sĩ trung ương thiên triều lập Thủy Kính thuật rộng tới cả huyện.

    Thủy Kính châu Thủy Kính huyện!

    Thế là vị đại năng nhân sĩ trung ương thiên triều này thiết lập Thủy Kính thuật, trong Thủy Kính huyện, ngẩng đầu nhìn không phải là không trung mà là một tầng Thủy Kính, tấm màn nước.

    Lúc bình thường khá mát mẻ, một khi có chuyện quan trọng thì có thể thấy hình ảnh trong Thủy Kính.

    Cùng lúc đó, đại năng nhân sĩ trung ương thiên triều tay vung lên, đem Thủy Kính châu thiết định thành cấm khu, trong Thủy Kính châu cấm bất cứ tu tiên giả nào đánh nhau.

    Đây chính là lai lịch của Thủy Kính châu.

    Vừa ra tay liền là Thủy Kính thuật một thị trấn, cách làm như vậy khiến người tặc lưỡi khen, quá sức đáng sợ.

    Tất nhiên đại năng nhân sĩ trung ương thiên triều này không phải rảnh quá nên mới làm Thủy Kính thuật thị trấn.

    Nguyên nhân thật sự là là vì mỗi cách hai trăm năm thử thách trăm quốc, trung ương thiên triều đều sẽ khiến người các quốc thông qua các nơi thiết lập Thủy Kính huyện trực tiếp quan sát.

    Nghe nói làm như vậy có tác dụng tuyên dương uy nghi của trung ương thiên triều.

    Cùng với hấp dẫn càng nhiều thiên tài.

    Cùng lúc đó, trung ương thiên triều quy định, lúc thử thách trăm quốc mở ra thì toàn thiên hạ chín trăm chín mươi chín quốc gia không cho phép động đao binh.

    Ngươi muốn giải quyết ân oán cá nhân nho nhỏ thì không nói gì, nhưng một khi chiến lửa quy mô lớn thì ngồi chừo lửa giận của trung ương thiên triều đi.

    Tức là nói một khi bắt đầu thử thách trăm quốc, đừng chơi cái gì khác, ngoan ngoãn đến các quốc thiết lập Thủy Kính huyện đi xem thử thách trăm quốc thôi.

    Quy tắc này lịch sử kéo lâu dài có mấy chục vạn năm, hoặc là lâu hơn.

    Trong qua trình có thế lực quốc gia từngp hản đối nhưng lập tức bị trung ương thiên triều tiêu diệt, khiến bây giờ không có ai dám phản đối vấn đề này nữa.

    Thử thách trăm quốc đã bắt đầu.

    Lần này quan sát cuộc chiến có Hoa Sơn, Võ Đang, Nam Hải, Côn Luân, Thanh Thành và các trung đẳng tiên môn khác đều đến, trừ Hoa Sơn chưởng môn.

    Hoa Sơn Lục chưởng môn đi tham gia thử thách trăm quốc, trừ người đó ra thì các chưởng môn tiên môn đều đến, coi như là Thế Thiên Minh một đám nhân vật quan trọng cũng có mặt.

    Độc thủ Nhâm Độc, toàn thân sát khí Kinh Hoàng Chân, Thiên Sửu Lão Nhân, Kiều Phi Độ vân vân đều đến.

    Bây giờ Thế Thiên Minh không giống lúc hưng thịnh mạnh mẽ, cao thủ mất ít nhất phân nửa, những cao thủ này cơ bản chết vào tay một mình Hoa Sơn Lục chưởng môn.

    Nhưng dù Thế Thiên Minh suy sụp nhiều chỉ cần Nhâm Độc còn ở, vẫn không ai dám khinh thường Thế Thiên Minh.

    Nhâm Độc thực lực cao siêu, tâm kế âm độc, tâm ngoan thủ lạt, không phải tiên môn có thể địch lại nổi, có thể chặn Nhâm Độc chỉ có mình Hoa Sơn.

    Chính tà lưỡng đạo gặp mặt tất nhiên là hừ lạnh, nhưng trong Thủy Kính tỉnh không thể đánh nhau, châm chọc vài câu rồi thôi.

    Lúc này trên trời hình ảnh liên tục chớp động, xuất hiện chữ to thứ nhất: ‘Thiên’, chữ thiên này ẩn chứa thâm sâu, dường như đại đạo, đại lý vô cùng đều ngưng tụ trong chữ thiên.

    Sau đó là các chữ chợt lóe ‘Tiên’, ‘Phật’, ‘Yêu’, ‘Ma’. ‘Pháp’, vân vân đều lóe cực nhanh, mỗi chữ ẩn chứa đại đạo trong thiên địa, dường như có thể từ trong đó học được rất nhiều nội dung.

    Sau đó hư không liên tục xuất hiện các loại pháp thuật, kiếm thuật, đao chiêu, Phật pháp, yêu đạo thần thông vân vân và vân vân, mỗi một loại đều là biến hóa thiên địa cuối cùng, khiến người Tấn quốc dù là tông sư, nửa bước tông sư, hoặc thấp hơn đều nhìn như say như mê.

    Trung ương thiên triều thật đúng là vạn quốc chi bang, chiêu thức như vậy đều có.

    Im lặng giây lát, trên Thủy Kính thuật tuôn ra thanh âm hư không:

    - Lần này tham gia thử thách trăm quốc tổng cộng chín trăm chín mươi chín quốc gia.

    Trong đó nam phương cảnh hai trăm bốn mươi chín quốc gia, người tham gia một vạn.

    - Bắc phương cảnh hai trăm năm mươi quốc gia, người tham gia một vạn.

    - Tây phương cảnh hai trăm năm mươi quốc gia, người tham gia một vạn.

    - Đông phương cảnh hai trăm năm mươi quốc gia, người tham gia một vạn.

    Nhìn thì không nhiều lắm, chỉ khoảng bốn vạn người tham gia thôi, nhưng nếu nghĩ kỹ sẽ thấy đáng sợ.

    Bốn vạn người này toàn là đại đạo cảnh, yếu nhất cũng từ đại đạo cảnh tam tầng trở lên, nhân vật cấp tông sư cũng là hàng đống, e rằng không ít hơn mấy trăm cấp tông sư.

    Cái này…cái này quá đáng sợ.

    Tại Tấn quốc có tổng cộng ba trăm đại đạo cảnh, đây là bao gồm cả số liệu yêu ma dưới đất, bao gồm luôn rất nhiều đại đạo cảnh nhất tầng, nhị tầng, bây giờ thử thách trăm quốc có bốn vạn tu tiên giả đại đạo cảnh tam tầng trở lên, số lượng này hơn Tấn quốc gấp trăm lần!

    Thật…thật khiến người kinh sợ!

    Tuy sớm biết thế giới rộng lớn, nhưng chính tai nghe bốn vạn tu tiên giả đại đạo cảnh tam tầng trở lên, chính ma tại Thủy Kính huyện đều thở dài một hơi, quá đáng sợ!

    Thế giới thật lớn, lớn đến không thể tưởng tượng.

    Lần này người Tấn quốc đi thử thách trăm quốc thử thách có tổng cộng mười bốn người thôi, sáu người kia đều bị tổn thương trong lần chính ma đại đạo này.

    Vốn dưới tình huống bình thường người có thể tham gia thử thách trăm quốc nên được tập trung bảo vệ chặt chẽ, cơ bản không nên bị gì.

    Nhưng chính ma đại chiến quá thảm thiết, khiến bây giờ chỉ có mười bốn người thôi.

    Mười bốn người đấu với bốn vạn!

    Trong không trung lại vang thanh âm:

    - Lần này thử thách trăm quốc tổng cộng chiêu bốn trăm người vào thử thách trăm quốc, năm mươi hàng đầu có thể tự do lựa chọn thế lực thậm chí văn minh tham gia, ba trăm năm mươi người đằng sau không thể tuyển chọn, mà là bị các đại thế lực chọn, và mất đi cơ hội được văn minh chọn, tối đa chỉ có thể chọn môn phái tham gia.

    Văn minh, vô cùng to lớn.

    Môn phái, so với văn minh nhỏ bé rất nhiều.

    Có thể đi vào văn minh thì tất nhiên tốt hơn tham gia môn phái nhiều lắm.

    Tranh đoạt năm mươi hàng đầu đã định trước sẽ vô cùng thảm khốc, tất nhiên tranh giành bốn trăm hàng đầu cũng sẽ rất khốc liệt.

    Bốn vạn so bốn trăm, trong bốn trăm người lấy một suất, lần này Tấn quốc tham gia mười bốn người muốn có một người đi vào trung ương thiên triều là vô cùng khó khăn.

    ……..

    Mười bốn người Tấn quốc cùng nhau xuất phát.

    Trong số những người này có rất nhiều tuổi tác khá lớn, một số gần như ngàn tuổi, có một đống râu.

    Nhưng giờ thủ lĩnh trong đám người, không chút nghi ngờ chính là Lục Nguyên.

    Trong mười bốn người Lục Nguyên là kẻ duy nhất có chém nửa bước tông sư, địa vị cao nhất Hoa Sơn chưởng môn cũng thuộc về hắn.

    Cho nên tù Lục Nguyên tuổi còn trẻ lại tuyệt đối có thể chấn nhiếp tình hình.

    Khí thế tiên giáo chí tôn tự toát ra.

    Chẳng qua đến thành trì lớn nhất Đại Dung quốc thì bị chấn động!

    Đó là thành trì khổng lồ cỡ nào, tường thành to lớn e rằng cao đến mấy trăm trượng, còn tường thành lớn Tấn quốc bình thường chỉ cỡ sáu, bảy trượng, nơi này tường thành khoảng chừng hai, ba trăm trượng.

    Đây chính là đệ nhất thành trì Đại Dung quốc, Đại Dung thành, Lục Nguyên vô cùng kinh ngạc.

    Đại Dung quốc quả không uổng là nam phương đệ nhất cường quốc.

    Lúc Tấn quốc chỉ có thể phái ra hai mươi người tham gia thử thách trăm quốc mà Đại Dung quốc thì tăng lên hai trăm người không phải không có lý.

    Lục Nguyên mang theo mười ba người Tấn quốc đi tới cửa thành, phát hiện đầu lĩnh thủ vệ chỗ này đều là tu vi cấp kiếm tiên hậu kỳ trường sinh kỳ.

    Cấp kiếm tiên tới đây làm đầu lĩnh thủ vệ thật đúng là đáng sợ.

    Lục Nguyên đưa ra một loạt chứng minh, định tiến vào thành trì thì thấy nhiều vân liễn đến.

    Vân liễn đó thật quen mắt.

    Đây là…Mộ Dung Hoàng Phục.

    Mộ Dung Hoàng Phục trời sinh quý tộc, nhưng có quý hơn cũng không bằng người Đại Dung quốc, tại đây không thể kênh kiệu được, cần phải đi ra vân liễn tình chứng minh.

    Lục Nguyên liếc Mộ Dung Hoàng Phục, phát hiện Mộ Dung Hoàng Phục bây giờ hình như thực lực lại tăng tiến, so với lúc ở Việt Lộc Sơn càng cường, có chút giống tông sư rồi.

    Lúc gã đi khỏi Việt Lộc Sơn thì là đại đạo cảnh lục tầng, bây giờ lại có tiến bộ ư?

    Quả không uổng là tuyệt thế thiên tài

    Mộ Dung Hoàng Phục cũng đánh giá Lục Nguyên, thầm nghĩ rằng, Lục Nguyên, ngươi quả nhiên có tiến bộ, nhưng trời đã định không khả năng vượt qua bổn công tử.

    Chương 615-616: Tiến vào Đại Dung quốc

    Lục Nguyên đã tiến vào Đại Dung quốc, phát hiện linh khí bên trong còn đậm hơn Tấn quốc, pháp lực tu tiên giả nơi này càn cường hơn.

    Người Đại Dung quốc đi tới đi lui đều bán tán việc thử thách trăm quốc lần này, hình như người Đại Dung quốc đều cho rằng lần này có thể nổi trội đều sẽ do Đại Dung quốc chiếm một phần lớn.

    Người Đại Dung quốc đối với tuyệt thế thiên tài của họ và những thiên tài khác đều rất tự tin.

    Thiên tài quốc gia nam phương khác tới đây sẽ chỉ làm nền cho Đại Dung quốc mà thôi.

    Lục Nguyên tiến vào Đại Dung quốc, nơi thứ nhất đi đến làTrung Dung quảng trường trước hoàng cung Đại Dung quốc.

    Hai chữ trung dung không tầm thường.

    Đạo trung dung chính là đạo quân tử, đạo trung dung thiên nhân hợp nhất, mà đạt chí thiện, chí nhân, thành tâm thành ý, chí đạo, chí đức, chí thánh hợp ngoại nội chi đạo.

    Trung Dung quảng trường rộng lớn lạ lùng.

    Khi Lục Nguyên đi tới Trung Dung quảng trường thì phát hiện chỗ này có đến mấy ngàn người thậm chí gần vạn, nếu chỉ là số người thì không có gì, nhưng cố tình khoa trương chết được, không có ai dưới đại đạo cảnh tam tầng, ai nấy khí thế trào dâng.

    Khí thế gần ngàn người lên đến cực điểm, khí thế này gần như có thể khiến thiên băng, địa liệt.

    Đây là…

    Một vạn thượng nhân phương nam có tư cách tham gia thử thách trăm quốc, đa số đã tập hợp tại đây rồi sao?

    Lúc mười bốn người đám Lục Nguyên đến thì có không ít nhìn sang.

    - Chỉ có mười bốn ngươi ư?

    Là quốc gia nào?

    - Không biết.

    - Không biết.

    - Nhưng xem ra không ai có pháp lực cao mấy.

    Tấn quốc thật sự rất hẻo lánh, trong hai trăm bốn mươi chín quốc gia tại nam cảnh gần như không ai nhận ra người Tấn quốc.

    Lục Nguyên tại Tấn quốc là một tiên giáo chí tôn, nhưng tại đây, ở trước mặt gần vạn thượng nhân thì không có khí thế gì.

    Lục Nguyên nổi tiếng khắp Tấn quốc tại đây không một ai biết.

    Lục Nguyên dở khóc dở cười, nhưng mình tại nam cảnh danh tiếng không lớn là bình thường.

    Qua chốc lát, mấy chục vân liễn tiến đến, lại là đoàn người Mộ Dung Hoàng Phục.

    Đoàn người Mộ Dung Hoàng Phục đến thì có nhiều người biết.

    - Đấy chẳng phải là Mộ Dung Hoàng Phục ư?

    - Đúng rồi, chính là Mộ Dung Hoàng Phục, tuyệt thế thiên tài Mộ Dung quốc, nghe nói trước đó không lâu đến tông sư cảnh.

    - Tông sư cảnh à, giỏi thật, đúng rồi, trong nhóm chúng ta cũng đáng gọi là giỏi.

    - Hắn là người cạnh tranh khá nặng ký đây.

    Lục Nguyên nhún vai.

    Mộ Dung Hoàng Phục quả nhiên đạt đến tông sư cảnh, danh tiếng lớn hơn mình rất nhiều.

    Nhưng Lục Nguyên lập tức tự an ủi mình, bởi vì người Đại Tần quốc cũng là không ai nhận ra, họ đến không mấy ai biết, chẳng qua là xuất thân Tấn quốc, không cần để ý.

    Mộ Dung Hoàng Phục đến rồi lại có đội tu tiên giả khác xuất hiện.

    Đội tu tiên giả khác với người bình thường, ăn mặc rách rưới, dẫn đầu là gã đàn ông vô cùng hào khí, vóc người cực cao to chừng hai thước, mặt hình chữ điền, trời sinh có khí độ can vân.

    Nhân vật như vậy Lục Nguyên chưa từng thấy tại Tấn quốc.

    Vị này là…

    - Đó chẳng phải là Tiêu Phong Hùng của Bách Bần quốc ư?

    - Đó chắc là Tiêu Phong Hùng rồi, đây cũng là một tuyệt thế thiên tài, tới tông sư cảnh.

    - Đích thực người này nổi danh ngang với Mộ Dung Hoàng Phục, còn cực kỳ hào khí, hắn cũng là nhân vật rất có khả năng đi vào trung ương thiên triều.

    Loại tuyệt thế thiên tài đến tông sư cảnh danh tiếng to lớn được rất nhiều, rất nhiều người biết.

    Lục Nguyên tay động lấy ra hồ lô rượu, vừa định uống thì lại một nhóm người đến.

    Nhóm người này dẫn đầu là một thanh niên rất đẹp trai, e rằng người này không lớn hơn Lục Nguyên bao nhiêu.

    Sau lưng một đám người hiển nhiên cũng lấy người này dẫn đầu, khí thế thanh niên này dường như cũng là…tông sư cảnh.

    - Vị này lại là ai? tông sư cảnh tuổi trẻ như vậy?

    - Nghe nói là Ỷ Thiên quốc Ân Vô Kỵ, vị này luyện là thiên hạ dương công chi cực Cửu Dương thần công, cũng là tuyệt thế thiên tài, rất có khả năng đi vào trung ương thiên triều.

    Hiển nhiên người chưa đến đông đủ, qua chốc lát lại tới một vị nhìn hiền lành chân chất, khá là ngu dốt, nhưng lại không ai dám xem người này là thằng khờ, bởi vì khí thế của người đó rất mạnh, dường như là…tông sư cảnh, lại là một tông sư cảnh.

    Đùa hả!

    Từ khi nào nhiều tông sư cảnh quá vậy?

    Lục Nguyên chấn kinh đến không thể nói nên lời.

    Tại Tấn quốc cực kỳ ít nhìn thấy tông sư cảnh, chỗ này là sao thế này?

    Không ngờ nhiều tông sư cảnh như vậy, khiến người líu lưỡi.

    Lúc chấn kinh Lục Nguyên nghe thấy tên và lai lịch của người bộ dạng hiền như cục đất đó, Sắc Điêu quốc, Quách Khản.

    Nghe nói Sắc Điêu quốc này rất có lai lịch, nghe nói quốc gia này nhiều nhất là chim điêu, không phải loại thường mà đều bay tới bay lui trên trời nên mới có tên là Sắc Điêu quốc.

    - Nhìn là kẻ ngu ngốc, ngốc vậy mà tu đến tông sư cảnh, khiến tuyệt thế mỹ thiếu nữ như ta nên làm sao đây?

    Lục Nguyên quay đầu, phát hiện một thiếu nữ mỹ miều hoàng y đang chống eo nói.

    Thiếu nữ da trắng như tuyết, vô cùng kiều mỹ, dung mạo tuyệt trần không thể tả.

    Lục Nguyên ngây ra, không ngờ là con gái mà còn thanh tú xinh đẹp như vậy.

    Hoàng y thiếu nữ không e ngại Lục Nguyên nhìn, nói:

    - Sao nào?

    Ngươi bất mãn với bổn cô nương?

    Bổn cô nương đứng không đổi danh, ngồi không sửa họ, Đào Hoa quốc Hoàng Dung Dung chính là ta!

    Bởi vì cách quá gần nên mùi thơm bay vào mũi Lục Nguyên, hắn không tự chủ được hít sâu một hơi.

    Hoàng y thiếu nữ mặt đỏ ửng, mắng:

    - Lưu manh!

    Chính lúc này, một khí thế gần như tuyệt thế từ trên trời giáng xuống, khí thế không kém gì Yến tổ sư năm đó.

    Lục Nguyên nhìn qua, hắn coi như thấy nhiều tình hình nhưng trước nay chưa từng gặp người có khí thế tương đương với Yến tổ sư, thế là bất giác nhìn qua.

    Một ông lão tóc bạc từ trên trời đáp xuống.

    Trong trời đất đại uy thế bỗng bùng phát!

    *Rầm!*

    Ông lão đáp xuống đất, dường như trong không khí có năng lượng to lớn đang trùng kích, may là có mặt đều là người từ đại đạo cảnh tâm tầng trở lên nên không bị dư chấn đánh bại.

    Ông lão râu tóc bạc nói:

    - Xem ra một đợt này tố chất không tệ.

    Lão phu chính là quốc chủ Đại Dung quốc, Chu Trung Dung, lần này ta là quan chủ khảo của các ngươi.

    Thử thách trăm quốc từ trước giờ đều chia thành hai phần, phần một là thử thách đơn độc như nam cảnh thử thách, bắc cảnh thử thách.

    Phần hai là tinh anh các nơi tụ một chỗ tiến hành thử thách cuối cùng.

    - Nam cảnh thử thách do lão phụ trách, chỗ này có tổng cộng một vạn người, có thể đi vào thử thách cuối cùng là hai trăm bốn mươi chín người.

    - Tất nhiên trong nam cảnh xếp hạng càng tốt thì lão phu sẽ có phần thưởng tương đương.

    - Sau nam cảnh thử thách rồi có một đoạn thời gian nghỉ ngơi trước khi đến đợt thử thách cuối.

    Trong thời gian này các ngươi có thể tu hành tại Đại Dung quốc, Đại Dung quốc có nhiều bảo vật ví dụ một số người từng dùng Ngộ Đạo bảo các cùng với các loại khác.

    Xếp hạng càng lên trên thì được thời gian sử dụng các loại như Ngộ Đạo bảo các càng nhiều.

    - Nếu ngươi là hạng đầu, vậy trong thời gian từ nam cảnh thử thách đến thử thách cuối ngươi có thể luôn ở trong Ngộ Đạo bảo các không đi ra, bên trong sinh ra chi phí đều cho lão phu trả tiền.

    Không chút nghi ngờ, ông lão râu tóc trắng đang thu mua lòng người, nhưng thu mua những tuyệt thế thiên tài có thể đi vào trung ương thiên triều thì đáng giá!

    Những thanh niên này có tiềm lực vô cùng, tương lai tươi sáng, nói không chừng sau này ai đó trở thành đại năng nhân sĩ, hỗn động, thậm chí là nhân vật càng cao cấp.

    Chủ văn minh tất nhiên không thể mơ ước, nhưng có thể tại văn minh đạp bước lên cao cũng là ích lợi hồi đáp to lớn, vậy nên quốc chủ Đại Dung quốc bỏ ra được.

    - Ngày mai là bắt đầu nam cảnh thử thách!

    Quốc chủ Đại Dung quốc không nói gì nhiều kích động lòng người, bởi vì không cần thiết.

    Thử thách trăm quốc vốn là dễ dàng khiến người nhiệt huyết sôi sục, căn bản không cần mê hoặc lòng người thêm.

    Thượng nhân có mặt đều sôi sục má unóng.

    Người có mặt đều có thể xưng tuyệt thế thiên tài.

    Thiên tài, chưa bao giờ sợ chiến đấu, cuộc chiến đặc sắc sắp xảy ra, làm sao sợ được?

    Lục Nguyên phát hiện máu mình cũng sục sôi, hắn không mấy hăng hái chiến đấu nhưng hắn biết rằng, mình có thể biết được đủ các loại kiếm pháp, linh kiếm, quá thú vị!

    Lục Nguyên chỉ nghĩ thôi là đôi mắt sáng lên.

    Hắn đã nhìn chán các đường kiếm pháp tại Tấn quốc, bây giờ đến nam cảnh thử thách, có thể trông thấy bao nhiêu kiếm pháp hấp dẫn đây?

    Thật khiến người mong chờ!

    ………..

    Đợi quốc chủ Đại Dung quốc Chu Trung Dung nói xong mọi người có thể tán đi, ngày mai chính là thử thách vòng thứ nhất. vòng thứ nhất khảo hạch một vạn người chỉ có thể ở lại hai trăm bốn mươi chín người, đừng tưởng rằng bốn mươi so một thì tỷ lệ được chọn cao.

    Một vạn người toàn là từ đại đạo cảnh tam tầng trở lên, như vậy còn bốn mươi so một, tỷ lệ không phải thấp mà là cực kỳ thấp.

    Lục Nguyên cầm hồ lô rượu, định quay về sân Đại Dung quốc sắp xếp, đang uống một ngụm thì phát hiện bị chặn đường.

    Kẻ chặn đường rất nhiều.

    Đếm sơ khoảng mấy chục người nhưng xem ra chắc cùng một nhóm.

    Người dẫn đầu nhìn mặt là một thanh niên, áo vàng trông như hoàng đế, tay cầm cây quạt.

    Gã nói:

    - Ngươi chính là hậu nhân Cửu Hoa Sơn Khí Phong Tiên Hoa phong?

    Nghe nói các ngươi đi đến Tấn quốc hẻo lánh sang lập ra môn phái Lao Tử Hoa Sơn?

    - Đúng rồi, quên tự giới thiệu, đứng vững cho ta, đừng bị hù nhé.

    Thanh niên dẫn đầu phe phẩy cây quạt nói:

    - Ta chính là thiếu chưởng môn của Đại Hoa quốc, Cửu Hoa Sơn tiên môn, Mạc Tử Hạc, ngút trời kỳ tài.

    Lần này đừng để ta đụng phải ngươi, nếu không thì Cửu Hoa Sơn tiên môn chúng ta sẽ lại thắng Lao Tử Hoa Sơn các ngươi một lần, để Lao Tử Hoa Sơn không có chút hy vọng nào là chuyện dễ dàng.

    Người này rõ ràng là đến diễu võ dương oai.

    Lục Nguyên hời hợt nói:

    - Thôi được, nể ngươi là Cửu Hoa Sơn tiên môn, đến lúc đó nếu gặp phải ngươi sẽ chừa chút mặt mũi, không thắng gắt gao.

    Cửu Hoa Sơn tiên môn Mạc Tử Hạc nổi giận:

    - Ngươi…!

    Gã chỉ là đến xem một di phái của cử phong Cửu Hoa Sơn tiên môn, diễu võ dương oai một phen.

    Trong mắt gã thì nói chuyện với Lục Nguyên xuất thân Hoa Sơn đã là rất cho hắn mặt mũi rồi, kết quả tiệnd ân Lục Nguyên dám cắn trả, tiện nhân di phong này dám phản bác lại.

    Tính cách gã nếu là ở Đại Hoa quốc thì đã ra tay giết người rồi, nhưng gã cố nén, bây giờ là ở Đại Dung quốc, trước khi thử thách không thể giết người.

    - Tốt, tốt, tốt, Hoa Sơn tiện dân, chỉ hy vọng ngươi ở nam cảnh thử thách đừng gặp ta!

    Lục Nguyên bâng quơ nói:

    - À, hy vọng ngươi đừng gặp tả, nếu không thì, chậc chậc, thật khó coi.

    Mỗi quốc gia đều có thiên tài của mình.

    Những thiên tài này ở quốc gia đều là cao nhân đẳng cấp, dù làm gì sẽ hấp dẫn rất nhiều ánh mắt.

    Nhưng nay đến Đại Dung quốc, hai trăm bốn mươi chín quốc gia, một vạn thiên tài tụ tập một chỗ thì thấy chẳng đáng gì.

    Mọi người cùng là thiên tài, không ai kém hơn ai.

    Thiên tài thì tính sao?

    Bây giờ khiến người chú ý nhất là những tuyệt thế thiên tài!

    Tuy nhiên, đừng tưởng là tuyệt thế thiên tài thì chắc chắn thông qua thử thách.

    Tuyệt thế thiên tài mà không thông qua thử thách thì không phải tuyệt thế, hết sức bình thường.

    Thử thách này vốn bị gọi là thử thách khó nhất toàn đại lục.

    Tối ngày thứ nhất đến nơi, quy tắc hoàn chỉnh đã đưa ra.

    Lần nam cảnh thử thách này hạng nhất ở trong vòng sáu tháng có thể luôn sử dụng Ngộ Đạo bảo các.

    Ích lợi của Ngộ Đạo bảo các chắc không cần nói, ở trong này tĩnh tọa có khả năng tăng cấp lớn hơn bên ngoài rất nhiều. khi ấy tại thất quốc Việt Lộc Sơn, hạng nhất một tháng chỉ dùng hai mươi canh giờ mà thôi, nay có thể một tháng dùng ba trăm sáu mươi canh giờ, hơn hạng nhất Việt Lộc Sơn mười tám lần.

    Tuy nhiên từ hai trăm bốn mươi chín quốc gia đột phá vòng vây được hạng nhất thì khó khăn quá lớn, lớn đến không thể tưởng tượng, cho nên được đãi ngộ như vậy là bình thường.

    Trừ điều đó ra, người đứng nhất còn có thể được một trăm thiên ngộ thạch, chính là một trăm thiên ngộ thạch.

    Lục Nguyên trước kia một lần được nhiều nhất là hai, ba trăm thiên ngộ thạch, bây giờ hạng nhất được tới một trăm thiên ngộ thạch, rộng rãi đến làm người giật mình.

    Thiên ngộ thạch có trợ giúp cho lĩnh ngộ kiếm ý, ngộ đại đạo pháp tắc, sao không quan trọng được?

    Từ hạng hai đến hạng năm có thể dùng Ngộ Đạo bảo các bốn tháng, cũng được năm mươi thiên ngộ thạch.

    Hạng sáu đến mười có thể dùng Ngộ Đạo bảo các hai tháng, nhận được hai mươi thiên ngộ thạch.

    Hạng mười một đến hai mươi có thể dùng Ngộ Đạo bảo các một tháng, cũng được mười thiên ngộ thạch.

    Ngộ Đạo bảo các và thiên ngộ thạch, hai thứ này là quan trọng nhất, trừ đó ra còn có một số đan dược tăng pháp lực, thiên tài địa bảo, đều rất quý giá.

    Dù sao chỉ cần lao vào hai mươi hàng đầu là có thưởng, cộng thêm xông lên càng cao thì càng dễ dàng được thưởng nhiều hơn khiến mọi người càng hưng phấn.

    Chiến!

    Chiến!

    Chiến!

    Cùng lúc đó, quy tắc vòng thử thách thứ nhất đã ra.

    vòng thử thách thứ nhất, tổng cộng chia hai phần.

    Phần thứ nhất là thử thách pháp lực, đây là hạng mục nam cảnh định.

    Điểm tròn thử thách pháp lực là hai mươi điểm.

    Phần thứ hai là thử thách năng lực thực chiến, đến lúc đó sẽ xuất hiện Thông Thiên Tháp.

    Ở trong Thông Thiên Tháp trùng kích càng lâu thì được thành tích càng tốt, thành tích Thông Thiên Tháp tổng cộng tám mươi điểm.

    Phần một thử thách pháp lực so sánh thì không quan trọng, chỉ đáng hai mươi điểm, nhưng tuyệt đối đừng xem thường hai mươi điểm.

    Lần này là một vạn thiên tài, chỉ thủ hai trăm bốn mươi chín số lượng, mỗi một điểm đều cực kỳ quan trọng.

    Hai mươi điểm nhìn thì không nhiều nhưng khá là quan trọng.

    Nửa điểm đều là quan trọng, nghe nói có người vì không điểm lẻ năm mà bị rớt, không thể đến thử thách cuối cùng, đánh mất cơ hội vào trung ương thiên triều, đó mới là tiếc nuối cả đời.

    Thử thách pháp lực, lúc Lục Nguyên đến Đại Dung thành thì bắt đầu vào ngày thứ hai.

    ……….

    Một ngày này trên bầu trời ngàn trượng đổ mưa to.

    Đại Dung thành thì không có một giọt mưa.

    Mưa to nghiêng cả trời đất ở trên bầu trời Đại Dung thành bị hong khô.

    Đại Dung thành vốn có nhiều tu tiên giả, gần đầy thêm vào một vạn thiên tài, toàn là từ đại đạo cảnh tam tầng trở lên, khí thế xông tận trời, khí thế kinh thiên động địa khiến mưa to sớm bị hong khô ở trên ngàn trượng, không một giọt nào rơi xuống.

    Chương 617-618: Chiếu Giám Kính

    Vẫn là ở Trung Dung quảng trường, nơi ấy sớm thiết lập một tấm gương to lớn.

    Mặt gương này gần như là khai thiên địa thì tồn tại.

    Trên đỉnh gương là Chiếu Giám Kính!

    Ba chữ như là độngkhai trường thiên, sáng tận thiên cổ.

    Quốc chủ Đại Dung quốc, Chu Trung Dung chắp tay sau lưng đứng, lão không nói lời nào, chỉ chờ mọi người đến, qua trong chốc lát người đến đông đủ.

    Vào lúc này không ai dám sơ ý, một khi bỏ qua thử thách trăm quốc thì phải đợi hai trăm năm sau.

    Mọi người tràn đầy khát vọng phải thực hiện tại đây, sao cam lòng đợi hai trăm năm nữa chứ?

    Tất cả vì tiến vào trung ương thiên triều!

    Được đến lực lượng càng cường đại!

    Tuổi thọ càng lâu dài!

    Thời đại đã khác trước.

    Thời đại cũ không ở trung ương thiên triều còn có thể tu hành, năm đó Yến Cuồng Nhân Đại Dịch quốc có thể quét ngang mấy trăm hàng người trung ương thiên triều xuất hiện động, bây giờ thì là không thể nào.

    Hỗn động cảnh ngũ tầng trở lên nhất định phải phi thăng đi di thất địa hoặc là đi trung ương thiên triều.

    Kỷ nguyên này tất cả lực lượng cực hạn đều nắm giữ trong trung ương thiên triều.

    Trong sân không yên tĩnh, nhưng Đại Dung quốc chủ khẽ ho một tiếng, chỉ là nhẹ ho khan, uy thế vô cùng hùng mạnh của hỗn động cảnh tứ tầng tỏa ra, phút chốc tiếng mọi người đều bị đè ép, đây là thanh thế khổng lồ cỡ nào?

    Lão nói:

    - Mọi người đều đến rồi, lão phu không nói nhảm cái gì.

    Vấn đề mọi người để ý về nam cảnh thử thách thì lão phu đã rõ ràng tuyên bố, hôm nay sẽ nói lại lần nữa.

    Sau khi nói xong rõ ràng luật, Đại Dung quốc chủ tiếp tục nói:

    - Bây giờ bắt đầu phần một nam cảnh thử thách. phần một nam cảnh thử thách là vòng thử thách thứ nhất.

    Cái này rất đơn giản, đây là mặt Chiếu Giám Kính, đứng trước Chiếu Giám Kính đặt tay lên mặt kính, đem pháp lực mạnh nhất đưa vào trong đó, Chiếu Giám Kính sẽ căn cứ pháp lực của ngươi sâu cạn, từng li từng tí đều hiện ra, sẽ không có chút sai lầm.

    Cuối cùng Chiếu Giám Kính sẽ ra cụ thể thứ hạng, số điểm cho mọi người biết.

    - Bây giờ, bắt đầu!

    Lập tức ra sân là vòng thử thách thứ nhất người Đại Dung quốc.

    Người Đại Dung quốc ai nấy pháp lực khá là cường, mặt Chiếu Giám Kính biểu hiện đa số là pháp lực đại đạo cảnh ngũ tầng, lục tầng.

    - Đại Dung quốc Chiết Tử Xung, trung kỳ đại đạo cảnh thất tầng.

    - Đại Dung quốc Trầm Vũ, tiền kỳ đại đạo cảnh thất tầng.

    - Đại Dung quốc Phó Hạo, trung kỳ đại đạo cảnh thất tầng.

    Tu vi pháp lực như vậy khiến mọi người tán thán.

    Đích thực, tới đại đạo cảnh thất tầng thì hoàn toàn khác đi, đại đạo cảnh thất tầng chính là tông sư cảnh.

    Đại Dung quốc đúng là hay thật, còn có một số người tới đại đạo cảnh thất tầng.

    Người Đại Dung quốc dường như cũng tự hạo có những người đại đạo cảnh thất tầng.

    …….

    - Mộ Dung quốc Mộ Dung Hoàng Phục, trung kỳ đại đạo cảnh thất tầng.

    Quả nhiên, ma đạop Mộ Dung Hoàng Phục cũng tới đại đạo cảnh thất tầng rồi.

    Mỗi người đến đại đạo cảnh thất tầng đều khiến vang tiếng xôn xao, đây là người thứ nhất trung kỳ đại đạo cảnh thất tầng mà không phải người Đại Dung quốc.

    - Ỷ Thiên quốc Ân Vô Kỵ, đỉnh cao đại đạo cảnh thất tầng.

    Cái này khiến tiếng xôn xao càng ầm ĩ.

    Coi như là Đại Dung quốc cũng không có đỉnh đại đạo cảnh, không ngờ Ỷ Thiên quốc Ân Vô Kỵ lại đến đỉnh cao đại đạo cảnh thất tầng .

    Lợi hại, quá lợi hại, một hơi lấn át nhiều thiên tài Đại Dung quốc, khiến người Đại Dung quốc mặt mũi mất hết.

    ……

    - Sắc Điêu quốc Quách Khản, đỉnh đại đạo cảnh thất tầng.

    Lại là một kẻ đỉnh cao đại đạo cảnh thất tầng, khiến người Đại Dung quốc hai mặt nhìn nhau.

    Năm nay người các quốc gia khác rốt cuộc phát điên cái gì?

    Hai trăm năm trước kia thử thách trăm quốc cơ bản là người Đại Dung quốc nổi bật hết, ở đâu là như lần này toàn là người nước khác nổi trội.

    ………

    - Đào Hoa quốc Mạc Tử Hạc, đỉnh cao đại đạo cảnh lục tầng.

    Nghe tên này Lục Nguyên mới để ý chứ những người khác thì hắn không cần.

    Lục Nguyên phát hiện Mạc Tử Hạc được đánh giá là đỉnh đại đạo cảnh lục tầng thị uy nhìn hướng mình.

    Không chút nghi ngờ, đỉnh cao đại đạo cảnh lục tầng cũng là thành tích rất tốt, không thể so sánh với đám đỉnh cao nhất nhưng xem như rất xuất sắc trong nhất lưu.

    ………

    - Linh Hư quốc, Hư Không Tử, trung kỳ đại đạo cảnh thất tầng.

    Lại là một người đại đạo cảnh thất tầng, tuy không phải đỉnh cao nhưng khiến người hơi chút kinh sợ.

    Dù là quốc chủ Đại Dung quốc, Chu Trung Dung kiềm không được vuốt râu, lần này tuyệt thế thiên tài cũng nhiều quá đi?

    Đều đáng sợ như vậy.

    …….

    - Cổ Mộ quốc Lưu Quá, trung kỳ đại đạo cảnh thất tầng.

    Lại xuất hiện một người đại đạo cảnh thất tầng, tất cả bị chấn kinh đến tê dại rồi.

    ………

    - Bách Bần quốc Tiêu Phong Hùng, sơ kỳ đại đạo cảnh bát tầng.

    Tin tức vừa ra, rung động lòng người.

    Trong một vạn thiên tài duy nhất xuất hiện đại đạo cảnh bát tầng, không ngờ là đại đạo cảnh bát tầng!

    Không ngờ có thực lực thâm sâu như vậy.

    Mọi người bất giác nhìn hướng gã đàn ông mặt mày hào sảng, thầm đánh giá, hạng nhất thử thách phần một này e rằng nhất định rơi vào tay người này.

    ………..

    - Tấn quốc Lục Nguyên, đỉnh đại đạo cảnh tứ tầng.

    Không chút nghi ngờ, thành tích của Lục Nguyên không có gì xuất sắc, thành tích xem như trung đẳng trong đám người thôi, không khiến bất cứ ai chú ý.

    Lục Nguyên không thèm để ý, vốn mặt pháp lực hắn yếu thế, may là thử thách thứ nhất chỉ mười điểm, thử thách thứ hai mới là lớn.

    Tất nhiên Lục Nguyên cũng hơi mong chờ ra điểm thử thách pháp lực hiện giờ thì mình ở trong một vạn thiên tài xếp hạng thứ mấy!

    Mặt sau nhìn thấy pháp lực một số người quen thuộc, ví dụ Việt quốc Việt Nữ Tiểu Thanh pháp lực đỉnh đại đạo cảnh ngũ tầng.

    Thiết Mộc Nhĩ pháp lực đỉnh đại đạo cảnh tứ tầng, đừng nhìn mới rồi nhiều nhân vật đại đạo cảnh thất tầng, kỳ thực đó là đỉnh cấp trong một vạn thiên tài, chứ người bình thường pháp lực đa số là đại đạo cảnh tam tầng, tứ tầng, ngũ tầng, lục tầng, rất ít nhảy đến đại đạo cảnh thất tầng.

    Có người thống kê một vạn thiên tài, phát hiện tổng cộng chỉ có chín mà thôi.

    Đại đạo cảnh bát tầng thì chỉ một mình Bách Bần quốc Tiêu Phong Hùng.

    Mười nhân vật như vậy trong một vạn thiên tài, không thể tính theo lẽ thường.

    Mặt sau cơ bản trắc ra hết cảnh giới pháp lực mọi người, kỹ càng cặn kẽ, không sai một ly.

    Bây giờ mọi người chờ đợi xếp hạng và điểm.

    Rất nhanh, thứ hạng đã ra.

    Tiêu Phong Hùng đến từ Bách Bần quốc là hạng nhất, có pháp lực sơ kỳ đại đạo cảnh bát tầng, ngạo thị quần hùng, được trọn hai mươi điểm.

    Vị thứ hai là Ỷ Thiên quốc Ân Vô Kỵ, được số điểm khá cao.

    Thứ ba là Sắc Điêu quốc Quách Khản.

    Thứ tư là Cổ Mộ quốc Lưu Quá.

    Thứ năm là Linh Hư quốc Hư Không Tử.

    Thứ sáu là Mộ Dung quốc Mộ Dung Hoàng Phục.

    Sáu người đứng đầu không phải người Đại Dung quốc, đè ép đám thiên tài, tuyệt thế thiên tài Đại Dung quốc không ngóc đầu lên nổi, thật là chuyện lạ mấy vạn năm chưa từng có.

    Lần này rốt cuộc xảy ra chuyện khùng điên gì, tại sao khác hai trăm bốn mươi tám quốc gia khác xuất hiện nhiều tuyệt thế thiên tài đến thế?

    Thiên tài bình thường không đáng người Đại Dung quốc đặt vào mặt.

    Nhưng người Đại Dung quốc chưa từng nghĩ sẽ có lúc như vậy, sáu tuyệt thế thiên tài, chặt chẽ giữ sáu hạng đầu.

    Cái này…

    Dưới tình huống bình thường, mấy hàng đầu đáng ra để người Đại Dung quốc nắm giữ, làm gì xảy ra chuyện giống vậy?

    Một đợi tối đa có một tuyệt thế thiên tài đã là không tồi, ở đâu ra một hơi xuất hiện nhiều như vậy.

    Còn nhớ năm trước từng có hai tuyệt thế thiên tài không phải người Đại Dung quốc cướp hai hàng đầu, còn nhớ Yến Thương Thiên hạng hai, nhưng chỉ hai mà thôi, lần này đến sáu người!

    Lần này không đơn giản

    Không biết bao nhiêu người lòng thầm la quái dị.

    Lục Nguyên nhìn thứ hạng của mình, phát hiện còn ở phía sau, thứ năm nngaf lẻ một.

    Có tổng cộng một vạn người, mình được thứ hạng năm ngàn lẻ một thật khiến người không nói nên lời.

    Thực ra tổng thể thì toàn là đại đạo cảnh tam tầng, tứ tầng, ngũ tầng, tầng, mình là đỉnh đại đạo cảnh tứ tầng, xếp hạng năm ngàn lẻ một là quá bình thường.

    Lại nhìn kỹ, mấy người Tấn quốc kia thứ hạng còn cao hơn cả mình.

    Ví dụ Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân một người là hạng ba ngàn chín trăm sáu mươi, một người là bốn ngàn một trăm sáu mươi lăm.

    Người Tấn quốc khác tối đa chỉ xếp gần bốn ngàn, không có lên hơn nữa.

    Lần này chỉ chọn hai trăm bốn mươi chín người mà thôi.

    Dường như vừa bắt đầu thì thế cục đã không có lợi với người Tấn quốc.

    Lục Nguyên nhún vai, điểm của mình là tám, không cao lắm, nhưng mặt sau còn có thử thách Thông Thiên tháp.

    Thử thách Thông Thiên tháp chính là đến tám mươi điểm, số điểm thua tại đây lấy về từ thử thách Thông Thiên tháp là được.

    Hắn mới nghĩ vậy thì có tiếng cười sang sảng vang lên.

    Mạc Tử Hạc, xuất thân Đại Hoa quốc Cửu Hoa Sơn nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Hóa ra chỉ là tám điểm bình thường, bổn công tử được điểm lần này gấp hai nhà ngươi, trình độ như vậy cũng dám khiêu khích bổn công tử, thực là nực cười!

    Lục Nguyên nhẹ nhàng cầm hồ lô rượu, nói:

    - Chó đang sủa à, thì ra Cửu Hoa Sơn thích nuôi chó, ai, khổ cho lỗ tai.

    Mạc Tử Hạc giận dữ:

    - Tốt, tốt, tốt, còn có một phần thử thách Thông Thiên tháp.

    Một khi qua thử thách Thông Thiên tháp rồi, ngươi bị đào thải ta sẽ lại tìm ngươi tính sổ!

    Gã rất giận dữ nhưng bây giờ ở trong Đại Dung quốc, trừ trong thử thách cần ra tay ra, thứ khác đều bị cấm, gã không được phép động tay chân, nếu không sẽ mất tư cách thử thách.

    Mạc Tử Hạc hung dữ nói:

    - Đến lúc đó bổn công tử sẽ hành chết ngươi!

    Khi Mạc Tử Hạc nói những lời này thì Mộ Dung Hoàng Phục vừa đi ngang, lúc lướt qua gã không nhìn Lục Nguyên cái nào.

    Lục Nguyên đích thực có thiên phú, tiếc là bây giờ pháp lực thấp chút, chưa thể trở thành đối thủ của gã.

    Mộ Dung Hoàng Phục có tự tin, đối thủ của gã sẽ là Tiêu Phong Hùng.

    Hai người vốn nổi danh ngang nhau, bây giờ Tiêu Phong Hùng đã đến sơ kỳ đại đạo cảnh bát tầng.

    Mộ Dung Hoàng Phục trời sinh quý tộc, lần này xếp hạng thứ sáu tất nhiên hấp dẫn nhiều ánh mắt.

    Có không ít thiếu nữ ca thán rằng:

    - Đẹp trai quá!

    - Mộ Dung công tử thật là phong độ phiên phiên.

    - Thử thách Thông Thiên tháp mười hạng đầu, Mộ Dung công tử là đẹp trai nhất!

    Người thích loại thư sinh mặt trắng đều nói lại. mười người hàng đầu chắc Quách Khản đến từ Sắc Điêu quốc ít người thích nhất.

    Người này rõ ràng hơi đần, tất cả nghi ngờ kẻ ngốc nghếch như vậy làm sao tu luyện đến đại đạo cảnh thất tầng được, cũng thành tuyệt thế thiên tài, điều này khiến người thấy lạ lùng.

    Lúc này, tại Tấn quốc Thủy Kính châu Thủy Kính huyện.

    Đám người Tấn quốc, Hoa Sơn, Võ Đang, Côn Luân, Thanh Thành, Nam Hải một đám tiên môn đều xem thử thách quan trọng nhất ghi hình lại.

    Rốt cuộc kết quả phần một thử thách pháp lực đã đi ra.

    Đám người Tấn quốc nhìn sang, đếm từ trên xuống dưới sao không thấy thứ hạng người Tấn quốc đâu.

    Cuối cùng khó khăn lắm mới phát hiện Tấn quốc thứ hạng cao nhất là thứ ba ngàn chín trăm sáu mươi ba.

    Có thể thông qua nam cảnh thử thách chỉ có hai trăm bốn mươi chín người, bây giờ người Tấn quốc xếp trước nhất chỉ có ba ngàn chín trăm sáu mươi ba, cái này quá khó khăn đi.

    Có người hỏi:

    - Tại sao Tấn quốc Lục chưởng môn chỉ xếp thứ năm ngàn lẻ một?

    - Lục chưởng môn pháp lực bình thường không cao, nhưng chiến đấu thì tuyệt đối đỉnh cấp Tấn quốc.

    Có người hiểu biết kha khá về Lục Nguyên nên lập tức giải thích.

    Tất nhiên rất nhiều người nghĩ rằng phần một thử thách pháp lực điểm của Lục chưởng môn khá thấp, mặt sau có bị ảnh hưởng không đây, cuối cùng có lẽ không qua được cả nam cảnh thử thách.

    Hạng năm ngàn lẻ một cách hai trăm bốn mươi chín chênh lệch rất xa.

    Nhưng đám cao tầng Tấn quốc hiểu chuyện, tầng lớp dưới không rõ.

    Thủy Kính huyện chỉ có một Thủy Kính thuật, bên ngoài Thủy Kính huyện cũng có thể thấy mặt Thủy Kính thuật, có không ít người tầng lớp thấp Tấn quốc tụ tập.

    Đám người này tin tức không tổi chảy bằng cao tầng, giờ đang tràn đầy thắc mắc.

    - Lục chưởng môn làm sao vậy?

    Xếp ở năm ngàn lẻ một.

    - Đúng thế, thật là lạ.

    - Không lẽ tuyệt thế thiên tài Tấn quốc chúng ta đặt ở toàn nam cảnh thì không được sao?

    - Nam cảnh tổng cộng có hai trăm bốn mươi chín quốc gia, còn Tấn quốc chúng ta xem như cấp bậc thấp nhất.

    Tuyệt thế thiên tài Tấn quốc chúng ta đặt bên ngoài quả nhiên không là gì.

    Nam cảnh quốc thử thách thứ hai, chiếm tám mươi điểm, thử thách Thông Thiên tháp rốt cuộc bắt đầu.

    Trong Đại Dung thành có một địa khu vô cùng bí ẩn.

    Địa khu đó quanh năm bao phủ mây mù, từ bên ngoài không thể thấy rõ chân thực trong đó, hơn nữa người Đại Dung quốc biết rõ đấy là cấm địa, dù là ai dám xâm nhập đều lập tức bị giết không cần hỏi.

    Từng có tiểu nhi tử quốc chủ Đại Dung quốc, Chu Trung Dung rất yêu thương xông vào trong, cho rằng mình được quốc chủ Đại Dung quốc yêu thương như vậy chắc không có việc gì.

    Kết quả ngày thứ hai, đứa con đó liền bị quốc chủ Đại Dung quốc chém chết.

    Chỗ đó là cấm địa!

    Từ nay về sau không còn ai chưa được quốc chủ Đại Dung quốc cho phép mà dám xâm nhập nửa bước.

    Ngày hôm nay, quốc chủ Đại Dung quốc mang theo một vạn thượng nhân bay thẳng tới chỗ mây mù tràn ngập.

    - Nơi này là chỗ thử thách Thông Thiên tháp thứ hai của các ngươi.

    Lão ấn pháp quyết phức tạp, nửa đoạn sau thi triển ra dường như không trung vang tiếng sấm ầm ĩ.

    Vô số mây mù dần tán đi, xuất hiện trước mắt mọi người là một tòa tháp cao.

    Tòa tháp rất cao, dường như tháp có vô tạn thê lương, viễn cỗ, hơi thở hoang tàn.

    Đây là một tháp đến từ thời đại hoang, chứ không phải tháp mấy năm nay xây dựng.

    Lục Nguyên bất giác ngẩng đầu lên, muốn nhìn xem tháp tràn ngập hơi thở hồng hoang rốt cuộc cao bao nhiêu.

    Lục Nguyên ngẩng đầu lên, càng ngẩng càng cao, càng ngẩng càng cao nhưng vẫn không thấy đỉnh tháp, dường như tòa tháp đâm sâu vào tầng mây.

    Lục Nguyên giật mình, vận pháp lực vào hai mắt nhìn, nhưng hắn phát hiện tòa tháp này ít nhất ngàn trượng tầm mắt không thể thấy đỉnh được.

    Thông Thiên Tháp!

    TThiên Tháp!

    Không lẽ thật sự thông hướng bầu trời?

    Nơi này là tận cùng của hắn rồi.

    Chương 619-620: Thông Thiên Tháp

    - Không sai, đây chính là Thông Thiên Tháp, một di bảo thời đại trung cổ.

    Di bảo này tổng cộng có một trăm lẻ tám tầng, trong đó ba mươi sáu địa tầng, mười tám thiên tầng, còn lại vài tầng chưa biết, mấy tầng sau bị thống kê là hỗn độn tầng.

    Chỉ cần có thể thông qua hỗn độn tầng là sẽ đến tầng năm mươi lăm Thông Thiên Tháp, có thể trực tiếp vào trung ương thiên triều, không cần thử thách cuối cùng.

    Đáng tiếc từ khi xuất hiện bảo tháp, người có thể thông qua hỗn độn tầng chỉ một người, trong truyền thuyết trăm triệu năm đến đây nam cảnh mạnh nhất Việt Nữ A Thanh, trừ người đó ra không còn ai nữa.

    - Vậy nên cách nghĩ này không cần suy nghĩ.

    - Thông Thiên Tháp năm mươi bốn tầng, nếu có thể đến tầng thứ năm mươi là được tròn điểm.

    - Càng trùng kích nhiều thì điểm càng cao, mỗi trùng kích một tầng là tăng năm điểm.

    - Mỗi tầng tháp thời hạn là ba ngày, nếu qua ba ngày mà bị chặn ở cửa này thì thành tích ngừng lại đây.

    - Tình hình trong tháp không nói nhiều, các ngươi đi vào liền cảm giác được.

    Quốc chủ Đại Dung quốc vuốt râu nói.

    - Mặt khác trong tháp cấm đấu riêng, một khi phát hiện trực tiếp gạch tên.

    Vốn có một số người muốn giải quyết ân oán, ví dụ Mạc Tử Hạc định ở trong tháp xử lý Lục Nguyên, nhưng nghe nói vậy lập tức từ bỏ.

    Giết Lục Nguyên mười tám lần mới sướng, nhưng vào trung ương thiên triều quan trọng hơn.

    Tất cả đều vì tiến vào trung ương thiên triều.

    - Qua một lát mỗi người các ngươi sẽ nhận được một ngọc bội hộ thân.

    Một khi gặp nguy hiểm tính mạng thì có thể bóp nát ngọc bội hộ thân, đến khi ấy tất nhiên an toàn.

    Nhưng một khi bóp nát ngọc bội hộ thân thì thành tích ngừng tại đây, coi như lui khỏi lần thử thách này.

    - Vậy bây giờ bắt đầu thử thách phần hai, lần thử thách này tổng cộng có tám mươi điểm, có thể tham gia thử thách cuối cùng trung ương thiên triều hay không phải xem bây giờ.

    Câu nói cuối triệt để đốt cháy nhiệt huyết của một vạn thiên tài.

    Giây phút quyết định thắng bại thành công hay thua đã đến rồi.

    Cửa cuối cùng thử thách nam cảnh, thử thách Thông Thiên tháp rốt cuộc bắt đầu.

    Chỗ này sẽ quyết định rốt cuộc là ai có thể đi đến thử thách cuối cùng, ai có thể tiến vào trung ương thiên triều!

    Trung ương thiên triều!

    Chỉ nghĩ tới bốn chữ này đủ khiến người sục sôi.

    Thông Thiên Tháp ầm ầm mở.

    Đằng sau Thông Thiên Tháp là một nơi sâu thẳm.

    Mặt sau năm mươi bốn tầng rốt cuộc là những thứ gì?

    Rất nhiều người suy nghĩ.

    Tuy nhiên, có nghĩ cũng vô dụng, vì rất nhiều người đã lao vào tầng tứ nhất Thông Thiên Tháp.

    Lục Nguyên cũng đi theo vọt vào Thông Thiên Tháp, mới vừa mắt hắn phát hiện người bên cạnh biến mất, chỉ còn lại mình hắn đứng đó.

    Đây là…dị độ không gian!

    Cái gọi là dị độ không gian kỳ thực đã giải thích rồi, tức là dùng pháp thuật không gian hệ đem một không gian cắt rồi lại cắt hóa thành bán không gian mỏng, một vạn người là một vạn phần bán không gian!

    Pháp thuật cắt khá là ghê gởm.

    Muốn cắt càng nhiều bán không gian thì khó khăn càng lớn, đây rốt cuộc là vị đại năng thời viễn cổ nào có thể sử dụng thuật không gian thiết cắt siêu đẳng như vậy?

    Khiến người kinh sợ!

    Lục Nguyên nhún vai, lấy ra hồ lô rượu, nhìn hướng đối thủ.

    Đối thủ lần này nhìn sơ thì khoảng mấy chục con kim chu, kim bào ác điêu, đếm kỹ thì phát hiện vừa lúc là năm mươi con, không nhiều không ít, đúng năm mươi.

    Lục Nguyên tay động, kiếm tùy nhân đi, bắt đầu xông quan, Dưỡng Ngô linh kiếm vung ra một màn kiếm.

    Lần này sử dụng là kiếm pháp không có gì lạ…Hoa Sơn cơ bản bảy mươi hai lộ kiếm.

    Kiếm pháp cơ bản cũng có cái hay của nó.

    Lúc dùng bộ kiếm pháp kia dường như có cảm giác quay về Hoa Sơn.

    Hoa Sơn có vài gốc cổ tùng, cành lá từ dưới hướng lên như hoan nghênh người trở về.

    Thương Tùng Nghênh Khách là do nơi này diễn sinh ra kiếm thế.

    Thức Vô Biên Lạc Mộc là một vị Hoa Sơn tiền bối cảm cảnh mùa thu mà sáng tạo ra.

    Bạch Hồng Quán Nhật là dựa theo bình minh Triêu Dương phong sáng tạo kiếm thức.

    Trong Hoa Sơn cơ bản bảy mươi hai lộ kiếm còn có nhiều chiêu thức căn bản.

    Bạch Vân Xuất Tụ, Hữu Phượng Lai Nghi, Thiên Thân Đảo Huyền, Kim Nhạn Hoành Không, Thanh Sơn Ẩn Ẩn, Cổ Bách Sâm Sâm, vân vân và vân vân, Lục Nguyên đều dùng hết.

    Đem những kiếm thức bình thường múa như xảo như vụng, nếm vị lại bản thân kiếm pháp.

    Mỗi góc núi sông Hoa Sơn dường như lại khắc vào đầu.

    Tuy nhiên, khi hắn thu kiếm thế thì năm mươi con yêu thú đều ngã dưới kiếm, không chừa một con.

    Lúc lên tầng thứ hai, hắn phát hiện số lượng quái vật biến thành một trăm con, cùng lúc đó có một ít quái vật đại đạo cảnh nhất tầng, nhị tầng, nhưng cảm giác chỉ mạnh hơn đệ nhất tầng một chút.

    Lục Nguyên lần này vung bộ Dưỡng Ngô kiếm pháp, đó là kiếm pháp hắn tự sáng tạo, còn có nhiều thiếu sót.

    Kỳ thjwc Lục Nguyên còn muốn sáng tạo Túy Kiếm kiếm pháp, nhưng phải chờ kiếm pháp càng tăng tiến hơn mới sáng tạo ra.

    Chuyện sáng tạo kiếm pháp cần tâm và ý hòa hợp.

    Lúc trước bảo vệ Hoa Sơn, chống lại ma đạo thì tâm và ý hợp, sáng chế ra Dưỡng Ngô kiếm pháp.

    Túy Kiếm thì hắn luôn muốn càng viên mãn hơn mới sáng tạo ra.

    Ra khỏi tầng thứ hai, Lục Nguyên đến một cầu thang, đó là cầu thang vô cùng to lớn, có thể cho mấy ngàn người cùng đứng.

    Đây là lần thứ hai Lục Nguyên leo lên lầu, dường như mỗi vượt một quan là có thể lên lầu nghỉ một canh giờ hồi phục pháp lực.

    Tất nhiên ngươi không nghỉ ngơi cũng được, trực tiếp xông cửa tiếp theo.

    Dù sao mặt sau còn có hơn năm mươi cửa đang chờ ngươi.

    Lục Nguyên trở lại cầu thang tầng thứ hai nghỉ ngơi thì phát hiện rất nhiều người ở trên đó, có đến mấy ngàn người.

    Có một số đang nghỉ ngơi, có một số trò chuyện.

    Trong đó một người cười cười nói:

    - Thông Thiên Tháp này đơn giản thật, hai tầng đầu đều là yêu thú đại đạo cảnh nhất tầng, ngay cả đại đạo cảnh nhị tầng còn ít ỏi, yêu thú như thế dù đến nhiều hơn cũng không là gì, căn bản không cần để ý.

    Lục Nguyên hớp ngụm rượu, người này lạc quan thật, Thông Thiên Tháp sao có thể đơn giản được?

    Chắc mấy tầng đầu là cho ngươi nóng người, mặt sau nhất định khó khăn đến cực điểm.

    Lục Nguyên nghĩ vậy, thầm vui mừng mang theo mấy ngàn cân rượu, chắc đủ cho mình uống trong Thông Thiên Tháp.

    Lục Nguyên lập tức tiến vào cửa thứ ba Thông Thiên Tháp.

    Mới vào tiến vào cửa thứ ba Thông Thiên Tháp, Lục Nguyên liền phát hiện số lượng yêu thú dường như biến nhiều lên.

    Cẩn thận đếm kỹ thì phát hiện khoảng một trăm năm mươi con, ra tay phát hiện yêu thú cửa này mạnh hơn cửa đầu chút, tuy chủng loại thì không kém quá nhiều, đa số là hàn huyền, ác điêu, hỏa ngạn, kim nhãn thần bào, thất bước hưởng vĩ bích long.

    Xem ra Thông Thiên Tháp này mỗi cửa đều cộng thêm năm mươi yêu thú, cùng lúc đó chất lượng biến mạnh hơn, nếu thế thì đến cửa năm mươi, số lượng yêu thú cuối cùng sẽ hơn hai ngàn con, hơn nữa chất lượng cao đến khủng bố.

    Thông Thiên Tháp mặt sau e rằng khó khăn vô cùng.

    Phân tích xong quy luật Thông Thiên Tháp, Lục Nguyên thầm hít một hơi.

    Phải cùng đối phó hơn hai ngàn con yêu thú, khó khăn không tầm thường, nếu là hơn hai ngàn yêu thú đại đạo cảnh lục tầng tấn công thì chắc có thể dễ dàng giết chết mình.

    Nếu có yêu thú đại đạo cảnh thất tầng thì càng không cần suy nghĩ, quá không trương, mình chỉ có nước bị đè bẹp.

    Thông Thiên Tháp khó khăn cực kỳ cao.

    Đương nhiên trươc mắt cửa thứ ba không khó.

    Dù số lượng một trăm năm mươi con nhưng thật tình không làm gì được Lục Nguyên, bị hắn dễ dàng xử lý.

    Giải quyết xong rồi Lục Nguyên ra khỏi cửa thứ ba đi cầu tháng nghỉ ngơi.

    Hắn phát hiện lần này mấy ngàn người đa số thuận lợi thông quan, nhưng sắc mặt không tốt lắm, hiển nhiên đã phân tích ra khó khăn của Thông Thiên Tháp.

    Mộ Dung Hoàng Phục không chút để ý nói:

    - Thú vị, đủ để bổn công tử chơi.

    Đẩu Chuyển Tinh Di của gã khá là am hiểu loại tình huống này nên không thèm để ý.

    - Thông Thiên Tháp, quả nhiên thú vị.

    Ỷ Thiên quốc Ân Vô Kỵ hào sảng, gã luyện Cửu Dương thần công đến cực độ, pháp lực liên miên bất tận nên không thèm để ý.

    - Ha ha, sướng, hy vọng càng sướng hơn!

    Tiêu Phong Hùng xếp hạng nhất hớp ngụm rượu hét to.

    Vị tuyệt thế thiên tài đến từ Bách Bần quốc này bản thân vô cùng phóng khoáng, gặp tình huống gì đều không thèm để ý, như có khí phách thẳng tiến không lùi bước.

    Mắt Lục Nguyên sáng lên, vị Tiêu Phong Hùng là kẻ yêu rượu, đối với hắn, người thích uống rượu đều có thể làm bằng hữu.

    Người thích rượu rất hào sảng!

    Đây là đạo lý kết bạn của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên tiến vào cửa thứ tư Thông Thiên Tháp.

    Cửa này tiến vào thấy là địa hình cực kỳ lạ, có núi, có đá, hoàn toàn khác với trước, còn có hai trăm con yêu thú.

    Kỳ thực bây giờ Lục Nguyên có thể mượn hoàng kiếm đạo từ mặt đất hấp thu pháp lực, cộng thêm phòng thủ thổ hoàng kiếm đạo thì sẽ không tốn hao nhiều pháp lực.

    Bây giờ tuyệt đối còn có thể chịu đựng được.

    Nhưng đi tới một, hai ngàn yêu thú chất lượng cao thì e rằng không thể chống đỡ nổi.

    Cho nên bây giờ mình phải ngẫm nghĩ xem làm sao chống được càng lâu.

    Cách chống đỡ càng lâu theo tình hình trước mắt là học luân hồi.

    Còn nhớ Yến tổ sư từng nói luân hồi chính là lợi khí quần chiến, bây giờ luân hồi mình có ngũ đế ngũ hoàng kém một mộc hoàng kiếm đạo.

    Vậy bây giờ trước tiên tham ngộ mộc hoàng kiếm đạo ư?

    Nhưng làm sao tham ngộ mộc hoàng kiếm đạo đây?

    Xem trước một chút kiếm ý mộc hệ mình lĩnh ngộ đã, tổng cộng là: ‘Thảo’, ‘Phong’, ‘Nhu’, ‘Nộ’, ‘Lôi’, ‘Mộc’, sáu loại.

    Kỳ thực Lục Nguyên luôn thấy lạ, rốt cuộc kiếm ý mộc hệ là cái gì?

    Ngươi nói mộc chủ sinh trưởng, cái này không sai, mộc kiếm ý, thảo kiếm ý đều thuộc loại sinh cơ to lớn.

    Nhưng cố tình trong mộc hệ có loại gió chắc là không liên quan sinh trưởng bao nhiêu, nó cũng thuộc loại này.

    Trừ điều đó ra còn có lôi rõ ràng không quan hệ đến sinh trưởng, thậm chí là hủy diệt sinh mạng, cũng thuộc về mộc hệ.

    Mộc hoàng kiếm đạo rốt cuộc thuộc về cái gì?

    Lục Nguyên hoàn toàn không hiểu nổi.

    Vô số suy nghĩ quay trong đầu óc.

    Nộ!

    Thảo!

    Nhu!

    Phong!

    Lôi!

    Mộc!

    Rốt cuộc chính giữa điểm chung là cái gì?

    Lục Nguyên tiếp tục vung kiếm ý, nhưng lần này không còn mục đích đánh bại hai trăm con yêu thú mà để tôi luyện kiếm pháp, thành tuuwj kiếm đạo của mình.

    Cho nên hắn ra tay không nhanh, đôi khi kích một kiếm, đôi khi chắn một kiếm.

    Tất nhiên đám yêu thú không khách sáo, nhưng Lục Nguyên tay phải lấy Dưỡng Ngô kiếm pháp luyện kiếm, tay trái lấy Trấn Nhạc linh kiếm dùng thổ hoàng kiếm đạo chắn, những yêu thú đâu đánh túng Lục Nguyên được.

    Thời gian chậm rãi trôi qua.

    Lúc này có tin tức thoáng hiện: ‘Cách thời gian ba ngày còn một canh giờ cuối cùng.’

    Á, nhứo rồi, trong một cửa chỉ có thể ở ba ngày, nếu thời gian đến rồi mà chưa phá quan thì coi như ngừng thành tích.

    Lục Nguyên không dám xem thường, dù sao đây là cuộc chiến mấu chốt để tiến vào trung ương thiên triều, hắn tiện tay nhanh chóng đâm chết hơn mười con yêu thú còn lại, rất nhanh tiến vào cầu thang.

    Lần này vào cầu thang hắn phát hiện không náo nhiệt như mấy lần trước, lạnh tanh, chỉ vài chục người tại đây.

    Sao tự dưng chỉ có bao nhiêu người?

    Những người khác đâu?

    Lục Nguyên suy nghĩ mới hiểu, mình ở cửa tứ tư kéo thời gian ba ngày, những người khác sớm xông quan đi tiếm, ở đâu còn chờ đợi mình chứ.

    Hắn hỏi ra mới biết mấy chục người còn lại là bị cửa thứ tư đào thải.

    Thông Thiên Tháp rốt cuộc bắt đầu đào thải người, đây là cửa thứ tư.

    Bây giờ Lục Nguyên bởi vì xông quan quá chậm, thứ hạng không ngừng rớt ra sau, bây giờ đã là hạng thứ năm ngàn tám trăm ba mươi lăm, so với mới vào tháp rơi tám trăm hạng.

    Tất nhiên Lục Nguyên không thèm để ý, dù sao năm mươi bốn cửa mỗi cửa thời hạn ba ngày, dù bây giờ tạm rớt hạng thì có thể tiếp tục xông quan, chẳng sao cả, sớm muộn gì rồi sẽ lấy trở về.

    Thông Thiên Tháp!

    Cao ngất đâm mây, trong Thông Thiên Tháp đang tiến hành từng trận kịch chiến.

    Bây giờ vọt lên mạnh mẽ nhất là Tiêu Phong Hùng.

    Người này đúng là phóng khoáng tuyệt thế, đã xng đến cửa thứ hai mươi ba, công pháp của gã khá đặc biệt, là Hàng Long nhị thập bát chưởng, từng chưởng đánh ra như có vài chân long đang bay, uy lực rồng chân chính.

    Lực lượng chân long ở trong tay gã đánh hướng yêu thú các đường.

    Hàng Long nhị thập bát chưởng là trấn thế học, nhất chưởng động mà phong lôi kinh.

    Mỗi chưởng đều hiện chân long, đối mặt công kích của gã, yêu thú dễ dàng bị đập bẹp.

    Vốn tốc độ của gã có thể nhanh hơn nữa nhưng người này trời sinh thích rượu, thường đánh một cửa xong phải ra ngoài uống hớp rượu, khiến người câm nín.

    Tuy nhiên, người này tuổi mới bấy nhiêu mà pháp lực hùng hồn đến thế, chưởng pháp khủng bố như vậy, coi như là quốc chủ Đại Dung quốc, Chu Trung Dung cũng sẽ chấn kinh. quốc chủ Đại Dung cảm giác Tiêu Phong Hùng sau này e rằng trên mình rất nhiều, đây là một nhân vật tiềm lực lớn vô cùng. quốc chủ Đại Dung có trực giác này là vì gã dùng tâm pháp nhị lưu, đem pháp lực luyện đến mức này, hơn nữa trước đó nghe nói cuộc đời gã không có kỳ ngộ, thế mà luyện đến tận đây.

    Ân Vô Kỵ đuổi sát phía sau, xông đến cửa thứ hai mươi mốt.

    Dùng Thủy Kính thuật xem thì mỗi một chưởng Ân Vô Kỵ đánh ra đều là lực chí dương, đây hoàn toàn là thuần dương, lực chí dương, công pháp như vậy dù chuyển đến trong trung ương thiên triều cũng là không tệ, gã cũng là tuyệt thế thiên tài.

    Tiếp sau là Quách Khản, ngây ngốc ngờ ngệch nhưng cũng là nhân vật, xông đến cửa thứ mười chín.

    ………..

    Mộ Dung Hoàng Phục xông đến cửa thứ mười bảy.

    ……..

    Mạc Tử Hạc trùng kích cửa thứ mười ba.

    ………

    Không ngờ Đào Hoa quốc Hoàng Dung Dung trùng kích cửa thứ mười.

    ……….

    Việt Nữ Tiểu Thanh trùng kích cửa thứ mười.

    ………..

    Còn Lục Nguyên bây giờ đang trùng kích cửa thứ năm.

    Cửa thứ năm tổng cộng hai trăm năm mươi con yêu thú, thực lực tăng mạnh chút.

    Lục Nguyên thi triển mộc hệ kiếm pháp, đôi khi dùng Cuồng Phong kiếm pháp, đôi khi dùng Nộ Lôi kiếm pháp, đôi khi dùng Mật Kiếm bảy mươi hai thức, đôi khi dùng Nhu Vân kiếm pháp, đôi khi dùng Ngũ Nguyệt Thảo Trường Oanh Phi kiếm pháp.

    Các đường kiếm pháp không ngừng thi triển trong tay hắn, cùng lúc đó, hắn vắt óc suy nghĩ.

    Rốt cuộc cái gì là mộc hoàng kiếm đạo?

    Thảo!

    Phong!

    Nhu!

    Nộ!

    Lôi!

    Mộc!

    Cuối cùng điểm chung là cái gì?

    Lục Nguyên vừa thi triển kiếm pháp vừa nghĩ.

    Mộc hệ chia làm ba loại: mộc, phong, lôi, ba thứ này rốt cuộc có gì khác lạ?

    Có thể lấy gió đặt trong mộc cũng có thể lấy mộc đặt trong gió, nộ có thể đặt trong lôi đi.

    Chương 621-622: Mộc hoàng kiếm đạo

    Trước nói về mộc, mộc hệ là sự sống.

    Phong, vốn nên là nhu hòa không chỗ không ở.

    Lôi, hủy diệt, hung tàn.

    Ba thứ này nhìn sao cũng không liên quan mới đúng.

    Như vậy rốt cuộc là tại sao?

    Hắn vắt hết óc nguy ngẫm, lờ mờ có chút manh mối thì phát hiện có nhắc nhở thời gian: ‘Thời gian một canh giờ ba ngày cuối cùng sắp kết thúc, nếu không thành công xông quan thì sẽ đánh mất tư cách.’

    Nghe gợi ý này Lục Nguyên tăng nhanh tốc độ giải quyết đối thủ còn lại.

    Cửa thứ sá uđối thủ là ba trăm con yêu thú, thực lực tăng mạnh nhất định.

    Cửa thứ bảy đối thủ là ba trăm năm mươi con yêu thú, thực lực lại tăng lên.

    Lục Nguyên từng cửa một tôi luyện kiếm thuật của mình, say trong kiếm đạo.

    Mỗi một cửa đều ở đủ ba ngyaf nên thứ hạng của hắn rơi ngày càng thấp.

    Lục Nguyên không để ý lắm, tiếp tục trùng kích, mỗi lần trở lại cầu tháng thì phát hiện người nán lại bị đào thải ngày càng nhiều.

    Người bị đào thảo khá tò mò, có người ở lại lâu như vậy mới thành công xông quan, hiển nhiên đem Lục Nguyên xem thành suýt chút không qua nổi cửa, cửa sau rồi sẽ bị đào thải.

    Cửa thứ tám, đây đã là ngày thứ mười bốn từ khi vào đây.

    Người trùng kích mặt trên khá nhiều, bị đào thải cực kỳ nhiều.

    Nhưng Lục Nguyên không mấy để ý, giờ sắn đã sờ được manh mối mộc hoàng kiếm đạo.

    Các loại suy nghĩ xông vào óc, dường như mình thấy trên trời sấm đánh ầm ầm, cỏ từ dưới đất chui lên trên, lá cây đâm chồi, gió thổi trong thiên địa, gió mang theo hạt mầm, phấn hoa phát tán khắp nơi.

    Thiên bắt đầu!

    Sự sống đang dâng trào!

    Sự sống ngày càng dạt dào.

    Không lâu sau, sấm sét to lớn vang lên, đánh chết không biết bao nhiêu cây cối, túc sát phong thổi bay lá cây, mùa đông lạnh lẽo tới rồi, thảo chết một đám lại một đám, cây héo tàn tránh né gó rét.

    Đây chính là mộc hoàng kiếm đạo!

    Mộc hoàng kiếm đạo!

    Không đơn thuần là sinh tử luân hồi, luân luân hồi hồi.

    Kỳ thực cái gọi là luân hồi kiếm đạo tức sinh tử tử luân hồi lấy mộc hoàng kiếm đạo làm chủ thể.

    Luân hồi kiếm đạo có lối đi đặc sắc, không lấy kim hoàng kiếm đạo sắc bén làm chủ, không lấy bạo liệt hỏa hoàng kiếm đạo làm chủ, không lấy có thể bao dụng vạn vật thủy hoàng kiếm đạo làm chủ mà là sinh tử luân hồi mộc hoàng kiếm đạo làm chủ..

    Mộc hoàng kiếm đạo rốt cuộc thành!

    Lục nguyên thở ra một hơi dài, thành tựu mộc hoàng kiếm đạo thật không dễ dàng, bây giờ trước thử tác dụng của mộc hoàng kiếm đạo xem sao.

    Lục Nguyên lập tức bắt đầu thử tác dụng của mộc hoàng kiếm đạo, thử một cái phát hiện hóa ra mộc hoàng kiếm đạo là dùng như thế này.

    Cái gọi là mộc hoàng kiếm đạo có thể dùng pháp lực chữa trị vết thương.

    Mộc hoàng kiếm đạo ở chỗ sinh tử, có năng lực chữa trị, từ chết biến sống, dùng nhiều pháp lực nhờ mộc hoàng kiếm đạo có thể chớp mắt chữa trị lành vết thương.

    Lục Nguyên thử một lần, cố ý để một ác điêu cào trúng vai mình, lập tức xuất hiện năm vết máu, vết thương vừa dài vừa sâu.

    Hắn lập tức vận mộc hoàng kiếm đạo, chỉ thấy mộc hoàng kiếm đạo lấy tốc độ mắt thường trông thấy trị lành vết thương, pháp lực nhanh chóng giảm xuống.

    Thật mạnh!

    Trong luyện thể kỳ có tàn chi trọng sinh cùng tác dụng, nhưng tàn chi trọng sinh cần thời gian quá dài, pháp lực quá lớn, chữa trị vết thương ít nhất cần một canh giờ. mộc hoàng kiếm đạo thì chớp mắt lành lặn, đây là khái niệm hoàn toàn khác nhau, chẳng qua tiêu hao pháp lực dữ chút.

    Nhưng sau này chỉ cần pháp lực cường thì không cần để ý tiêu hao này.

    Giờ mình rốt cuộc thành toàn bộ ngũ đế ngũ hoàng luân hồi kiếm đạo, không thiếu một cái, không lọt nửa cái.

    Luân hồi kiếm đạo, rốt cuộc sắp thành.

    Thập đại thiết tắc luân hồi.

    Lục Nguyên bắt đầu thí nghiệm, phá hiện luân hồi pháp tắc mình chỉ vừa bắt đầu sờ soạng ra, cần nắm giữ từng bước cụ thể, tất nhiên cái này không cần mất nhiều thời gian ngộ đạo, ở trong chiến đấu từ từ thích ứng cách dùng luân hồi kiếm đạo là được.

    Dù sao còn đến hơn bốn mươi tầng Thông Thiên Tháp, có rất nhiêu yêu thú, mình có thể từ từ thử.

    Lục Nguyên không chút vội vã.

    Trong lòng tràn ngập mừng rỡ.

    Mộc hoàng kiếm đạo thành, rốt cuộc có thể nắm giữ luân hồi.

    Còn nhớ lúc ấy theo Yến tổ sư học ngũ đế ngũ hoàng luân hồi kiếm đạo thì nghĩ rằng năm mươi loại kiếm ý chẳng biết khi nào mới xong.

    Lúc đó mình vẫn là luyện thể kỳ, bây giờ đã luyện thành ngũ đế ngũ hoàng luân hồi kiếm đạo, nắm giữ ban đầu luân hồi một trong thập đại thiết tắc.

    Cảnh giới kiếm hoàng!

    Mình rốt cuộc tới rồi.

    Kiếm hoàng kiếm hoàng!

    Kiếm trong hoàng!

    Cái gọi là kiếm hoàng kiếm cảnh, chính là kiếm đạo cảnh giới đếm ngược trạm thứ ba, mặt sau còn có cảnh giới kiếm thánh, cùng với cảnh giới kiếm thần.

    Kiếm hoàng!

    Tại tu tiên giới đã là cực kỳ hiếm hoi, tại Tấn quốc chỉ có hai kiếm hoàng, một là Lục Nguyên, một là Chu Thanh Huyền.

    Trên cơ bản thất quốc tối đa chỉ có một, hai kiếm hoàng, dù là tại trung ương thiên triều thì nghe nói kiếm hoàng thuộc loại hiếm có.

    Nghe nói kiếm hoàng đã hiếm mà kiếm thánh càng khó hơn.

    Cái gọi là kiếm thánh là lĩnh ngộ từ hai thập đại thiết tắc trở lên có thể xưng là kiếm thánh.

    Trên cơ bản kiếm thánh càng ngộ nhiều thập đại thiết tắc thì càng siêu, kiếm thánh chín thiết tắc là đứng ở đỉnh cao kiếm đạo.

    Còn ngươi nói cảnh giới kiếm thần, tuy tồn tại trong truyền thuyết nhưng căn bản không có, không biết trung ương thiên triều có không.

    Mình tới cảnh giới kiếm hoàng ích lợi lớn nhất là sau này muốn vượt qua hai tầng cảnh giứoi thì đơn giản như xắt rau.

    Lúc ở Việt Lộc Sơn đối mặt nhân vật cao hơn mình hai tầng, như Việt Nữ Tiểu Thanh, Mộ Dung Thất, Chung Hạ Minh thì có thắng có thua, chưa chắc đắc thắng.

    Cuộc chiến Thế Thiên MinhXXcông Hoa Sơn, một là vì lúc đó Phương Tà, Nguyên Lăng Thượng Nhân không phải đỉnh cao cùng cảnh giới, hai là khi ấy tín niệm của Lục Nguyên quá cường đại, là phát huy siêu bình thường.

    Bây giờ bước vào cảnh giới kiếm hoàng, Lục Nguyên chính thức có năng lực thắng kẻ hơn mình hai tầng dễ như uống nước vậy.

    Tấn quốc, Thủy Kính châu.

    - Chuyện gì vậy? mười bốn người có sáu đã thất bại trong xông quan Thông Thiên Tháp, thành tích ngừng.

    - Đúng vậy, sáu người này phần một thử thách pháp lực thành tích tốt lắm mà, bây giờ xông quan Thông Thiên Tháp cực ít, họ đã đánh mất hy vọng thử thách cuối rồi.

    - Còn lại tám người, nhưng xem xếp hạng của tám người thì không khả năng xông lên mặt trên Thông Thiên Tháp, rất khó tiến vào thử thách cuối.

    - Bây giờ xông lên trước nhất là ai?

    - Là Nguyên Dương Thượng Nhân, bây giờ hắn đang xông cửa thứ mười một, thứ hạng là ba ngàn sáu trăm năm mươi ba.

    - Hơn ba ngàn người hả? xem ra rất khó vào hai trăm bốn mươi hàng đầu.

    - Vậy Hoa Sơn Lục chưởng môn thứ hạng bao nhiêu?

    - Hắn hả, giờ ở hạng sáu ngàn chín trăm ba mươi mốt.

    - Sao vậy trời?

    Hắn là đệ nhất Tấn quốc chúng ta, tại sao rớt xuống hạng sáu ngàn chín trăm ba mươi mốt chứ?

    - Không phải đồn nói hắn là tuyệt thế thiên tài ư?

    Sao sắp thành bảy ngàn rồi?

    - Đúng vậy, xem ra Tấn quốc chúng ta lần này toàn quân bị diệt rồi.

    - Lại toàn quân bị diệt sao?

    Người Tấn quốc đều xôn xao, dưới trung tầng không biết nội tình sớm sốt ruột, dù là cao tầng cũng hơi vội.

    Họ biết sức chiến đấu thật sự của Lục Nguyên cường đại, nhưng bây giờ là cửa cuối cùng nam cảnh thử thách, chỉ có hai trăm bốn mươi chín hàng đầu mới có tác dụng, Lục Nguyên đã ở hạng sáu ngàn chín trăm ba mươi mốt, cách hai trăm bốn mươi chín quá xa.

    Lục Nguyên sắp thất bại ư?

    Thông Thiên Tháp

    Tiêu Phong Hùng xông ở phía trước nhất đã đến cửa thứ ba mươi ba.

    Thành tích của gã vượt xa mọi người, dù là quốc chủ Đại Dung cũng dùng Thủy Kính thuật bắt chặt người này, cảm giác sâu sắc dù người này đến trung ương thiên triều thì cũng là hạng tuyệt thế thiên tài.

    Bởi vì các nơi thiết lập Thủy Kính châu, Thủy Kính huyện, hai trăm bốn mươi chín quốc gia mọi người gần như tập trung tại đây chú ý Tiêu Phong Hùng, quá hùng tráng.

    Hàng Long nhị thập bát chưởng phát ra, vài chân long bắn ra khỏi chưởng, khí thế đánh ra nhất lưu, quả thật là kinh thiên động địa quỷ thần.

    Chỉ một chữ, cường!

    Người khác như Mộ Dung Hoàng Phục, Ân Vô Kỵ, Hư Không Tử, Quách Khản cũng gây chú ý.

    - Những người này thật mạnh.

    - Đúng đấy, đã cường đến cực hạn.

    - Không ngờ có nhân vật mạnh mẽ như vậy, thật là tuyệt thế thiên tài tụ tập một chỗ.

    - Trước kia dù là đợt nào thì không có nhiều tuyệt thế thiên tài đến thế, đây đúng là năm số mạng.

    Mọi người đều đang khen những tuyệt thế thiên tài, còn thiên tài thôi thì trong nước dễ thấy, tại đây không chút bắt mắt.

    Rất nhiều thiên tài mọi người làm sao thấy hết, có người dùng Thủy Kính thuật quét một vòng, pahst hiện ngươi xông cuối cùng còn đang ngừng ở cửa thứ tám thì bật cười.

    Xông đến trước nhất đã là ba mươi ba ải, người còn đang xông quan chủ yếu là mười mấy, hai mươi mấy ải, chẳng ngờ có người còn ở cửa thứ tám, đúng là buồn cười.

    Không có người để ý người thanh niên còn trại cửa thứ tám tên gọi là gì, bởi vì kẻ như thế chắc chắn bị đào thải rồi, không có một chút cơ hội nào.

    Cửa thứ tám.

    Trong tay thanh y thanh niên vung trường kiếm, thỉnh thoảng suy tư, Dưỡng Ngô linh kiếm múa may.

    Lục Nguyên uống hớp rượu đã một lúc, giờ cần yên lặng suy ngẫm.

    Bây giờ mình đã hoàn toàn năm giữ mộc hoàng kiếm đạo, ngũ đế ngũ hoàng kiếm đạo.

    Bây giờ là lúc thử luân hồi.

    Luân hồi!

    Cái gì là luân hồi?

    Từ sinh đến tử là luân hồi, từ xuân đến đông là luân hồi.

    Bạch đế!

    Thanh đế!

    Hắc đế!

    Xích đế!

    Hoàng đế!

    Kim hoàng!

    Mộc hoàng!

    Thủy hoàng!

    Hỏa hoàng!

    Thổ hoàng!

    Ngũ đế ngũ hoàng kiếm đạo liên tiếp xuất hiện, trên kiếm hiện ra các hệ kiếm ý, các màu sắc.

    Lục Nguyên không ngừng thi triển nhiều kiếm ý, trong bầy yêu thú dần sử dụng phát hiện chút uy lực luân hồi, khi ngũ sắc di chuyển thì như xuất một loại lực lượng.

    Loại lực lượng này kéo đối phương vào một vòng uy lực vòng tròn quái dị.

    Theo kiếm chiêu thi triển, Lục Nguyên lờ mờ cảm giác dưới kiếm của mình dường như xuất hiện ảo ảnh.

    Mới đầu ảo ảnh nhạt, lờ mờ hư ảo, khó tìm kiếm tung tích, dường như sơ sẩy một cái là sẽ tan biến.

    Lục Nguyên tập trung luyện, không biết trải qua bao lâu.

    ‘Thời gian một canh giờ ba ngày cuối cùng sắp kết thúc.’

    Nhắc nhở thời gian đến rồi, Lục Nguyên không chút do dự thi triển kiếm quang, nhanh nhẹn giải quyết đối thủ.

    Cửa thứ chín, Lục Nguyên tiếp tục luyện tập, ảo ảnh ngày càng dày đặc.

    Cửa thứ mười, Lục Nguyên vẫn đang luyện.

    Lục Nguyên cảm giác ảo ảnh ngày càng dày, mình lờ mờ cảm giác lực lượng quái lạ trên kiếm, dường như có thể lôi kéo đối phương vậy.

    Những yêu thú dưới kiếm của mình như rối gỗ dễ dàng bị kéo đến kéo đi.

    Đây là…lực luân hồi!

    Trong chớp mắt, Lục Nguyên dường như nhìn đến trong không trung xuất hiện một cánh cửa.

    Cánh cửa mang theo hơi thở viễn cổ hồng hoang, hoang sơ, dường như tuyên cổ vĩnh viễn tồn tại.

    Cánh cửa khép chặt, dường như có vô số hoa văn, những hoa văn phức tạp mà huyền bí, cái này khác với thiên địa lúc pháp lực tăng một đại cảnh giới.

    Đương nhiên cánh cửa vĩ đại, hùng vĩ, tuyên cổ, hoang sơ này không kém hơn thiên địa.

    Từ từ mở ra.

    Vô cùng vô tận thiên địa pháp tắc từ trong đó chảy ra, đây là kỷ nguyên chi, tất cả thiên địa pháp tắc trong kỷ nguyên chi đều tràn ra ngoài, cùng nguyên khí pháp lực giữa thiên địa chảy ra thiên địa thì trong kỷ nguyên chi là vĩ đại nhất.

    Dường như Lục Nguyên cảm giác trên đỉnh đầu mười loại kiếm quang xoay chuyển, kỷ nguyên chi này cùng mười luồng sáng đối ứng, kêu gọi lẫn nhau.

    *Àm!* nổ tung!

    Không phải lúc mới bắt đầu nhỏ bé mà cực kỳ to lớn.

    Vô số kiếm ý ở trên không trung bắt đầu tổ hợp.

    Lục Nguyên thấy thiên địa pháp tắc tràn ra từ trong kỷ nguyên chi bắt đầu chuyển động, dường như hợp thành một luân hồi!

    Đây là luân hồi!

    Lục Nguyên nhìn thấy từ xuân đến đông luân hồi, từ sinh đến tử luân hồi, từ kim đến mộc cuối cùng đến thổ ngũ hành luân hồi, nhìn thấy con người từng kiếp từng kiếp luân hồi.

    Đây chính là luân hồi, một trong thập đại thiết tắc luân hồi.

    Lục Nguyên thậm chí trông thấy ở không trung như có chữ luân hồi bàn to lớn ẩn chứa trăm triệu cổ xưa.

    Trong luân hồi bàn dường như có vài tiểu thiên thế giới, vô số chủng tộc ở trong luân hồi, trời, người, Aula, súc sinh, ngạ quỷ, địa ngục đều ở trong lục đạo luân hồi.

    Đương nhiên bây giờ mình nắm giữ chỉ là lực luân hồi, muốn tới trong truyền thuyết luân hồi bàn, luân hồi vài tiểu thiên thế giới thì còn rất xa xôi.

    Lúc này Lục Nguyên thấy càng xa xôi xa xăm, dường như đằng sau kỷ nguyên chi có vài loại có thể bằng với lực lượng luân hồi, nhưng cụ thể bao nhiêu loại cường đại cỡ nào, mặt mũi lực lượng đó ra sao thì không thấy rõ.

    Rốt cuộc có một ngày mình sẽ thành kiếm thần, để kỷ nguyên chi này triệt để mở ra vì mình.

    Kỷ nguyên chi chậm rãi biến mất, trong cõi trời đất đến vĩ đại chỉ có luyện thành thập đại thiết tắc mới đánh mở thiên địa, trong toàn thế giới có thể làm nó mở ra không nhiều.

    Thiên địa vĩ đại nhất, cổ xưa nhất, hai cánh cửa kỷ nguyên chi thiên địa theo thiên địa sin hra, cai quản kỷ nguyên nguyên khí.

    Kỷ nguyên chi cai quản kỷ nguyên thiên địa quy tắc, nghe nói trong truyền thuyết có một vĩnh hằng chi có thể phá diệt vô số kỷ nguyên cũng không tổn hại, nghe nói đó mới là vĩnh hằng chân chính, lâu dài so với thiên địa chi kỷ nguyên còn xưa hơn.

    Thiên địa phá mà ta không phá, thiên địa tổn mà ta không tổn.

    Lục Nguyên thức tỉnh, kiếm ra khỏi tay.

    Mấy chục con yêu thú quanh người hắn cùng đứng một chỗ, chúng thực tình khó thể kháng cự luân hồi lực dưới kiếm Lục Nguyên, bị lực luân hồi kéo đụng cùng một chỗ.

    Kỳ thực pháp lực của Lục Nguyên vẫn không đủ sâu, lực luân hồi chỉ có thể kéo chúng, đến mặt sau lực luân hồi cường đại thì thậm chí có thể dẫn người vào tử cảnh, dẫn đến kiếp sau hoặc là kiếp trước của một người.

    Bây giờ rốt cuộc tôi luyện xong rồi, mình có thể xông quan đi.

    Bây giờ mình ở cửa thứ mười, tổng cộng có năm mươi bốn cửa, mình còn rất sớm.

    Lục Nguyên thông qua cửa thứ mười, đến chỗ cầu thang, phát hiện có hai, ba trăm người tại đây, xem ra cửa này đào thải hai, ba trăm người, thật là loại trừ cực kỳ kịch liệt.

    Lục Nguyên tại đây nhìn thấy Hồi Phong Thượng Nhân, đi qua kêu một tiếng:

    - Hồi Phong sư bá.

    Chương 623-624: Khó khăn tăng lên

    Hồi Phong Thượng Nhân đã bị đào thải, trông thấy Lục Nguyên ở đây thì ngây ra, hỏi:

    - Ngươi, còn ở đây?

    Theo lão nghĩ thì Lục Nguyên có sức chiến đấu đứng đầu Tấn quốc, coi như không đuổi kịp đỉnh cấp cỡ nhóm tuyệt thế thiên tài thì nên xông đến cửa mười lăm, hai mươi là không thành vấn đề.

    Lão không ngờ Lục Nguyên vẫn còn ở đây.

    Lục Nguyên nhún vai đáp:

    - Đúng vậy, ta còn ở đây.

    Thấy Hồi Phong Thượng Nhân vẻ mặt lo lắng, hắn cười cười nói:

    - Hồi Phong sư bá yên tâm, ta chưa bị đào thải, chẳng qua tốc độ ỗng quan chậm chút thôi, trước tiên nghỉ ngơi tại đây.

    Không phải bởi pháp lực hắn bị ảnh hưởng mà chỉ vì khát nước.

    Nhân sinh đắc ý có gì vui, mình luỵen thành luân hồi, nắm giữ lực luân hồi, không uống miếng rượu thì thật có lỗi với bản thân.

    Uống rượu xong Lục Nguyên tiếp tục lao vào cửa thứ mười một.

    Thật ra bây giờ người xông quan không còn nhiều.

    Chủ yếu hiện nay ở mười mấy hai mươi quan, nhưng hơn mười quan đào thải rất nhiều, lúc hươn mười quan đã là sáu, bảy trăm con yêu thú đại đạo cảnh tam tầng, tứ tầng, khó khăn cao như vậy bình thường đại đạo cảnh lục tầng còn đối kháng được, đại đạo cảnh ngũ tầng sớm gục ngã.

    Khi Lục Nguyên tiến vào cửa thứ mười một, người bị đào thải đã tới bảy ngàn người, tốc độ loại trừ còn đang tăng lên.

    Tấtn hiên bây giờ Lục Nguyên vẫn đang xếp chót, thứ hạng của hắn là bảy ngàn năm trăm hai mươi lăm.

    Thứ hạng hơn bảy ngàn!

    Cách hai trăm bốn mươi chín quá xa.

    Lúc này Lục Nguyên cẩn thận hơn, bây giờ tuyệt đối không thể sơ sẩy, dù sao việc này liên quan đến mình có thể tiến vào trung ương thiên triều.

    Lục Nguyên đánh chậm chần chờ, không vội vã xông quan, mỗi cửa đều tôi luyện kiếm kỹ, tuy không nói trực tiếp biến đổi nhưng nắm giữ lực luân hồi càng thành thạo hơn.

    Bây giờ Lục Nguyên phát hiện mình đối phó nhiều yêu thú dùng lực luân hồi đáhn, cùng lúc đó dùng hoàng đế kiếm đạo hấp thu pháp lực mặt đất, Thông Thiên Tháp này không biết tại sao liên hệ thẳng xuống đất, cứ thế thì mình tiêu hao pháp lực không lớn, thậm chí có thể giữ cân bằng giữ tiêu hao và hấp thu.

    Lúc ở cửa thứ mười hai thì Lục Nguyên lần đầu tiên phát hiện thứ hạng của mình tăng lên, tăng đến bảy ngàn ba trăm ba mươi ba, rốt cuộc tăng một phen.

    Kỳ thực tình hình hiện nay rất nhiều người đã bị đào thải, điểm có định không đổi, điểm của Lục Nguyên không ngừng dâng lên thì tất nhiên thứ hạng sẽ tăng.

    Bây giờ người bị đào thải con số lên đến tám ngàn, chỉ còn hơn một ngàn người ở.

    Lục Nguyên vẫn không gây bất cứ chú ý gì.

    Thông Thiên Tháp, tầng thứ mười lăm.

    Khi Lục Nguyên bước chân vào tầng thứ mười lăm, bây giờ thời gian đã là đêm khuya, hắn phát hiện tầng này khá là khó khăn, số lượng yêu thú đến bảy trăm năm mươi con.

    Các loại yêu thú rậm rạp nhào đến, hơn nữa chất lượng khá cao, giờ đã xuất hiện yêu thú đại đạo cảnh ngũ tầng.

    Một yêu thú đại đạo cảnh ngũ tầng hỏa kỳ kỳ toàn thân bốc lửa nhìn chằm chằm hắn. yêu thú đại đạo cảnh ngũ tầng đã là dị chủng giống hỏa kỳ lân, loại quái thú tứ bất tượng này người toát ra lửa nuốt hết mọi ngọn lửa, dường như muốn đemtất cả thiêu cháy.

    Một con yêu thú đại đạo cảnh ngũ tầng đương nhiên không là gì, thực lực hiện nay của Lục Nguyên đối phó dị thú không thành vấn đề, dù sao hắn không phải lúc ở thần hồn gian, khi ấy đối phó dị chủng hỏa kỳ lân yêu hỏa lân cực kỳ chật vật, bây giờ thực lực khác rất lớn.

    Nhưng nếu số lượng nhiều thì sao?

    Rất khó đối phó.

    Tầng thứ mười lăm này đại đạo cảnh lục tầng bình thường đối phó còn được, nhưng mấy tầng sau e rằng khó thể đối phó, đã là lực hạn của đại đạo cảnh lục tầng, tối đa đến khoảng hai mươi lăm tầng là không khả năng đi tiếp.

    Lại nói cửa này đào thải người khá là nhiều.

    Khó khăn luôn tăng lên a.

    Lục Nguyên thả lỏng gân cốt, không vội xuất kiếm.

    Lần này vẫn là kiếm pháp nhưnglaf lấy khí thành kiếm, biến ngón tay thành kiếm. kiếm chỉ điểm tướng, ngón tay thi triển, một vệt kiếm khí phát ra, cùng lúc đólực luân hồi xuất hiện ở đầu ngón tay, những yêu thú không ngừng bị lực luân hồi lôi kéo va chạm vào nhau.

    Càng dùng thập đại thiết tắc luân hồi càng quen tay, hắn phát hiện nó rất có ít.

    Kỳ thực Đẩu Chuyển Tinh Di của Mộ Dung Hoàng Phục cũng có chúng ít là lợi dụng pháp lực kỳ quái lôi kéo, nhưng pháp môn quái lạ này chỉ là bắt chước lực luân hồi, sợ là tổ tiên Mộ Dung gia từng thấy và bắt chước chứ không phải lực luân hồi thật sự.

    Loại bắt chước lực luân hồi nếu đụng phải chính quy như mình thì e rằng chỉ có bị mình đánh.

    Tất nhiên thì lý do pháp lực cách biệt ba tầng, bây giờ mình còn chưa phải đối thủ của Mộ Dung Hoàng Phục.

    Lục Nguyên lại xông qua từng cửa.

    Mỗi lần ra cửa hắn thấy trước cửa ở lại mấy trăm người, hiển nhiên đều là bị đào thải.

    Bây giờ người bên ngoài thông qua Thủy Kính thuật quan sát cũng phát hiện số người xông quan giảm nhanh.

    Quốc chủ Đại Dung quốc, Chu Trung Dung chắp tay sau lưng, lão đang đêm số người xông lên.

    Bây giờ số người còn xông quan tổng cộng là một ngàn hai trăm ba mươi người.

    Nhưng không qua chốc lát thì giảm xuống đến chín trăm chín mươi mốt người.

    Thời gian chậm rãi trôi qua, số người xông quan giảm mạnh.

    Bảy trăm sáu mươi lăm người!

    Sáu trăm mười một người!

    Bốn trăm ba mươi hai người!

    Hai trăm mười sáu người!

    Một trăm lẻ năm người!

    Bảy mươi ba người!

    Năm mươi mốt người!

    Ba mươi chín người!

    Mười một người.

    Giờ phút này chẳng ngờ chỉ có mười một người đang xông quan.

    Chu Trung Dung bất giác đánh giá, phát hiện còn đang xông ở trước nhất không chút nghi ngờ vẫn là Bách Bần quốc Tiêu Phong Hùng, người này quả nhiên là phóng khoáng tuyệt thế, Hàng Long nhị thập bát chưởng đánh qua yêu thú tan thành mây khói, sau đó cách ở phía sau một đoạn là Ân Vô Kỵ, Quách Khản, Lưu Quá, Hư Không Tử, Mộ Dung Hoàng Phục, cùng với Đại Dung quốc Chiết Tử Xung, Phó Xung, Trầm Vũ, Tống Bi Phong.

    Mười người này trừ Tiêu Phong Hùng là đại đạo cảnh bát tầng, chín người khác đều là đại đạo cảnh thất tầng.

    Ủa, chẳng phải còn một người sao?

    Một người nữa đâu?

    Chu Trung Dung bất giác quan sát qua, Thủy Kính châu quét từng cửa từng cửa, kếTấn quốcuar chết sống không thấy người thứ mười một rốt.

    Thống kê ra sai lầm ư?

    Không đúng, Thông Thiên Tháp là di bảo cổ đại, thống kê là trung ương thiên triều làm, trung ương thiên triều không khả năng sai lầm.

    Chu Trung Dung từng người từng cái tra, rốt cuộc ở tầng thứ mười lăm phát hiện một thanh y thanh niên.

    Không ngờ là ở tầng thứ mười lăm?

    Người thanh niên này xông quan chậm thật, hóa ra chỉ ở tầng thứ mười lăm, vậy xem ra bây giờ còn chưa gặp chỗ nào cường, nếu không thì không khả năng xông lên, e rằng sớm bị đào thải, không cần để ý người này, Chu Trung Dung thầm nghĩ, không chú ý hắn tiếp mà nhìn Tiêu Phong Hùng chiến đấu.

    Lúc này Tấn quốc Thủy Kính châu cũng vang lên tiếng kêu la.

    Cho đến bây giờ, Tấn quốc mười bốn người thành tích chỉ dừng ở mười ba người, mười ba người này thành tích ngừng cộng thêm xếp hạng thử thách pháp lực trước đó, làm sao cũng không cảm thấy có thể tiến vào hai trăm bốn mươi hàng đầu, toàn quân bị diệt ư?

    Bây giờ chỉ mình Lục chưởng môn còn đang xông quan, nhưng thành tích hiện nay là sáu ngàn ba trăm, thứ hạng như vậy gần chót, Lục chưởng môn thật sự có hy vọng không?

    - Chưởng môn cố lên!

    - Chưởng môn cố lên!

    Người Hoa Sơn tiên môn rống gầm, tuy biết Lục Nguyên không nghe được chỗ này cổ vũ nhưng muốn rống một lần.

    HỠvô cùng tin tưởng Lục Nguyên có thể lại sáng tạo kỳ tích, vì hắn vốn chính là người luôn sáng tạo sự tích, ở Hoa Sơn không biết tạo ra bao nhiêu điều kỳ diệu.

    Thế Thiên Minh cơ bản bị một mình hắn đánh thành trạng thái suy nhược, bây giờ đến thử thách trăm quốc hãy tiếp tục sáng tạo kỳ tích đi.

    - Chưởng môn nhất định thành công!

    Thanh âm vô cùng kiên quyết, người Hoa Sơn chém đinh chặt sắt, giọng nói tràn ngập tự tin.

    Đúng vậy, tin tưởng vào chưởng môn.

    Bởi vì chưởng môn đáng giá chúng ta tin tưởng.

    Thông Thiên Tháp, cửa thứ hai mươi hai.

    Cửa này số lượng yêu thú chắc là chín trăm con, nhưng Lục Nguyên kinh ngạc xuất hiện trong số yêu thú dễ thấy nhất là băng giao đứng trong đó.

    Giao long to lớn dài mấy chục trượng, con băng giao nhẹ vẫy đuôi, dấy lên không biết bao nhiêu phong vân.

    Đến mức này thì không gọi là yêu thú đó mà xưng là thần thú.

    Đến mức này thì không thể gọi là yêu nữa mà nên gọi thần, thần ma minh chi.

    Một con giao có lực lượng lớn bao nhiêu?

    Tại Tấn quốc tu tiên giới có thể có lực giao là có thể khống chế một phần Tấn quốc, bây giờ chín trăm con yêu thú bao vây Lục Nguyên có một con thần thú, quả nhiên Thông Thiên Tháp càng lúc càng khó, giao long đều đi ra.

    Lục Nguyên không căng thẳng, đúng là hắn chưa từng đối phó thần thú giao long, tuy nhiên, thực lực hiện tại muốn đối phó một con giao long thì không khó lắm.

    Lục Nguyên vẫn là lấy kiếm làm chỉ, kiếm chỉ tung hoành, lấy thập đại thiết tắc luân hồi khống chế con thần thú.

    Hắn muốn thử xem lực luân hồi của mình có thể khống chế được thần thú này không.

    Dường như băng giao muốn giãy dụa, nó cố gắng đối kháng, nhưng lực luân hồi quá lớn, xuyên qua đời này đến đời khác, luân hồi sinh sinh tử tử, vô tận hư không, vô tận ngũ hành, đều ở trong luân hồi, dù là thần thú cũng không thể tránh khỏi bị rót vào lực luân hồi.

    Quả nhiên, lực luân hồi của mình ngay cả thần thú đều không thể chống cự, vậy cửa ải này không có gì khó.

    Lực luân hồi dựng lên, chỉ thấy chín trăm con yêu thú thấy Lục Nguyên làm trung tâm đụng độ nhau, chúng muốn kiểm soát thân thể mình nhưng bất lực.

    Cửa thứ hai mươi hai, xông qua!

    Hắn đi ra cửa thứ hai mươi hai, đến cầu thang trung gian, phát hiện cửa này cũng có rất nhiều bị đào thải, nhưng không có ai quen mặt cả.

    Hắn quen biết toàn là người đại đạo cảnh ngũ tầng, sớm bị đào thải rồi, không khả năng chống đến cửa này.

    Cửa thứ hai mươi hai khá là khó khăn, chống đỡ đến tận đây là cực kỳ hiếm hoi.

    Lục Nguyên không vội vã, lấy ra gà nướng và rượu, trước ăn một bữa rồi tính tiếp, khiến đám người trên cầu thang nhìn tròn mắt ra.

    Những người này đến chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ để đến trung ương thiên triều, linh kiếm, linh thạch, thần hồn thạch vân vân không sót một món, nhưng giống Lục Nguyên chuẩn bị gà nướng và rượu không có mấy ai, ăn hàng đúng là ăn hàng, trong thử thách quan trọng vậy mà vẫn chuẩn bị đồ ăn.

    Lục Nguyên không thèm để ý ánh mắt kinh ngạc của đám người, thản nhiên ngồi ăn.

    Liếc sơ thứ hạng thì thấy hiện mình xếp ở hạng bốn ngàn ba trăm, so với hơn bảy ngàn người thấp nhất đã tăng hơn ba ngàn, thứ bậc leo cực nhanh.

    - Ân Vô Kỵ, thất bại cửa thứ ba mươi ba.

    - Quách Khản, thất bại cửa thứ ba mươi ba.

    - Lưu Quá, thất bại cửa thứ ba mươi hai.

    - Hư Không Tử, thất bại cửa thứ ba mươi hai.

    - Mộ Dung Hoàng Phục, thất bại cửa thứ ba mươi hai.

    - Chiết Tử Xung, thất bại cửa thứ ba mươi mốt.

    - Phó Xung, thất bại cửa thứ ba mươi mốt.

    - Trầm Vũ, thất bại cửa thứ ba mươi mốt.

    - Tống Bi Phong, thất bại cửa thứ ba mươi mốt.

    Liên tiếp chín tin thất bại truyền vào tai quốc chủ Đại Dung quốc, Chu Trung Dung.

    Chu Trung Dung chắp tay sau lưng, bây giờ chỉ còn lại hai người, một là Tiêu Phong Hùng đã trùng kích đến ba mươi tám ải, một là người thanh niên còn đang ở phía chót xông lên.

    Chu Trung Dung thuận miệng hỏi:

    - Phải rồi, thanh niên đso tê nlà gì?

    Lần này thiên tài tham gia quá nhiều, đến một vạn, tuy Chu Trung Dung ký ức siêu quần nhưng không cần nhớ từng người, giờ hỏi một câu không phải vì Lục Nguyên đáng để lão nhớ, chỉ thuận miệng hỏi thôi.

    - Người này…

    Bên cạnh lập tức có phó thủ tra tư liệu, một lúc sau mới nói:

    - Người này đến từ Tấn quốc, là thiên tài Tấn quốc, tuổi rất trẻ, hơn nữa lúc thử thách tư cách Tấn quốc thì được…sáu mươi điểm!

    - Cái gì!?

    Chu Trung Dung bị chấni knh, hỏi lại:

    - Sáu mươi điểm!?

    Lão biết sáu mươi điểm có ý nghĩa gì.

    Chu Trung Dung khó hiểu hỏi:

    - Nếu là sáu mươi điểm thì hắn nên biểu hiện tốt hơn hiện tại mới đúng chứ, thực lực không nên là vậy.

    Phó thủ giải thích:

    - Hắn ba mươi hai tuổi.

    Ba mươi hai tuổi!

    Chu Trung Dung vuốt râu bàn tay cứng lại, ngây như phỗng.

    Hai người cuối cùng!

    Tiêu Phong Hùng xông ở cửa thứ ba mươi tám và Lục Nguyên xông ở cửa thứ hai mươi ba.

    Tiêu Phong Hùng tất nhiên là trăm triệu người chú ý, người hai trăm bốn mươi chín quốc gia đều nhìn uy thế của gã, ba mươi tám cửa, đây chính là ba mươi tám cửa.

    Kỳ thực lúc này Tiêu Phong Hùng phát huy hơi vượt qua bình thường, người này phóng khoáng uống rượu, sức chiến đấu cứ tăng lên trên đúng là không thể tin được.

    Hàng Long nhị thập bát chưởng vốn tiêu hao pháp lực nhiều, nhưng đối với người này dường như là liên miên bất tận đánh ra Hàng Long nhị thập bát chưởng.

    Đây là một người trời sinh đại khí phách, đại hào khí.

    Nhưng đến cửa thứ ba mươi tám thì gã thở không ra hơi, quá khó chống đỡ.

    Cái gọi là năm mươi bốn cửa, năm mươi cửa đủ điểm quả nhiên có đạo lý, ngay cả tuyệt thế thiên tài như Tiêu Phong Hùng mà đến cửa thứ ba mươi tám còn mệt cỡ đó, đủ thấy năm mươi bốn cửa khó khăn.

    Nhưng năm đó Việt Nữ A Thanh, người số một trong lịch sử vạn vạn năm của nam cảnh lại có thể phá tan thứ năm mươi lăm cửa, khiến người ngưỡng mộ phong thái người xưa.

    Khi mọi người chú ý Tiêu Phong Hùng thì cũng nhìn người khác, dù sao nhìn chằm chằm Tiêu Phong Hùng sẽ thấy chán, tất nhiên chuyển chú ý sang hắn.

    Người Tấn quốc càng chú ý Lục Nguyên.

    Tấn quốc, Thủy Kính châu Thủy Kính huyện.

    Người Hoa Sơn luôn kiên định tin tưởng Lục Nguyên sẽ thắng, luôn kêu gào chưởng môn tất thắng, nhìn Lục Nguyên luôn leo lên.

    Khi Lục Nguyên đột phá cửa thứ hai mươi ba thì đã xếp hạng ba ngàn chín trăm.

    Lại đột phá cửa thứ hai mươi bốn là xếp hạng ba ngàn năm trăm.

    thứ hạng luôn tăng lên, người Hoa Sơn hét to:

    - Hay!

    Người tiên môn khác vốn không tin Lục Nguyên lại sáng tạo kỳ tích đều kinh ngạc trợn mắt, không lẽ lần này hắn sẽ lại sáng tạo kỳ tích sao?

    Trên mặt Thủy Kính thuật, Lục Nguyên đã lao vào cửa thứ hai mươi lăm.

    Cửa thứ hai mươi lăm, ải hên xui!

    Lúc trước đã thực nghiệm rồi, chỉ có người đại đạo cảnh thất tầng mới qua nổi, coi như là Mạc Tử Hạc đỉnh đại đạo cảnh lục tầng cũng gục gã trong ải này, không cách nào tiến tới.

    Cửa thứ hai mươi lăm đào thải rất nhiều người, vượt qua số người mấy cửa trước.

    Trừ mười một người đại đạo cảnh thất tầng là thông qua cửa thì không còn ai làm được nữa.

    Chương 625-626: Mạc Tử Hạc

    Lúc này Lục Nguyên đã đứng ở trước cửa.

    Lục Nguyên hít sâu một hơi.

    Đây là cửa thứ hai mươi lăm, bây giờ thứ hạng của mình là ba ngàn chín trăm năm mươi, cách hai trăm bốn mươi chín còn có khoảng cách rất xa phải đi.

    Kỳ thực nếu chỉ tính thứ hạng xông Thông Thiên Tháp thì mình không tụt hậu như vậy, chẳng qua bị phần một thử thách pháp lực vướng víu nên xếp hạng mới thấp.

    Tiến lên trước một bước, đi vào cửa thứ hai mươi lăm.

    Đi vào trong cửa thứ hai mươi lăm, đập vào mắt là hồ nước, địa hình lần này xem ra là ao hồ.

    Năm mươi bốn tầng Thông Thiên Tháp trừ mấy tầng đầu, mặt sau có địa hình riêng, Lục Nguyên sớm thói quen, trước quan sát đối thủ mới là nên là.

    Đối thủ lần này chắc là một ngàn năm mươi con yêu thú.

    Đúng rồi, yêu thú tại đây chắc còn có thần thú!

    Năm con giao to lớn xoay quanh trong hồ, màu sắc khác nhau, có băng giao, hỏa giao, độc giao, có song đầu giao.

    Ở trên bầu trời xoay quanh chim lửa to lớn, nó rất ưu nhã, nhìn kỹ sẽ phát hiện mỏ yến cổ rắn vuốt ưng đuôi cá lưng rùa, đây là…phượng hoàng!

    Phượng hoàng đỏ thẫm ở trên bầu trời nhẹ xoay quanh, cực kỳ ưu nhã mổ lông phượng của nó!

    Từng cây phượng vũ dài sáng loáng cháy rực lửa.

    Những lông phượn gở tu tiên giới ngoài trung ương thiên triều là vật báu vô giá, nghe nói trong trung ương thiên triều thì khá bình thường, tại đấy có rất nhiều đại năng nhân sĩ nuôi phượng hoàng.

    Phượng hoàng giống như giao, đèu là lực giao, thấp hơn long lực.

    Năm con phượng hoàng ở trên không trung kêu to, tiếng hót như sênh tiêu.

    Lục Nguyên được mở rộng tầm mắt, hắn chưa từng thấy giao, chưa từng thấy phượng hoàng, bây giờ trong thử thách tiến vào trung ương thiên triều trông thấy giao, lại thấy phượng hoàng.

    Nếu ở trong trung ương thiên triều thì sẽ thấy thần thú càng cường hơn rồng, thậm chí là viễn cổ hồng hoang cự thú?

    Hơn nữa…mười con!

    Dưới đại đạo cảnh thất tầng e rằng không ai chiến thắng được.

    Nếu là trước kia, dù hắn ở trạng thái cao nhất chiến thắng đám Phương Tà thì e rằng hơi khó khăn.

    Nhưng bây giờ hắn đã nắm giữ lực luân hồi thì không có gì khó, lực luân hồi vốn có thể khống chế những yêu thú va chạm nhau.

    Lục Nguyên vung Dưỡng Ngô linh kiếm, bước chân không nhúc nhích, tựa đồng tâm vung ra kiếm trong tay.

    Lực luân hồi to lớn trong kiếm lấy Lục Nguyên làm trung tâm tản ra. phượng hoàng mới rồi còn tao nhã vuốt lông, giao mới rồi còn hùng hổ nhào hướng Lục Nguyên, đều bị lực luân hồi to lớn kéo đánh mạnh vào nhau.

    Dường như bên cạnh mình có luân hồi bàn to lớn xoay chuyển, mình ở chính giữa luân hồi bàn.

    Lục Nguyên hiểu, trải qua nhiều tầng Thông Thiên Tháp vận dụng lực luân hồi, mình sử dụng lại tăng một cấp bậc.

    Mất chút thời gian rèn luyện kiếm kỹ, ải thứ hai mươi lăm, thông qua.

    Khi cất bước đi ra, Lục Nguyên ở cầu thang gặp một người quen, Đại Hoa quốc Cửu Hoa Sơn Mạc Tử Hạc, Mạc đại công tử.

    Lúc này Mạc đại công tử mấy lần ở trước mặt mình diễu võ dương oai, Lục Nguyên chưa bao giờ thích khoe khoang như vậy.

    Tuy nhiên, có người thích vênh váo trước mặt thì hắn không ngại đáp trả lại.

    Lục Nguyên cầm hồ lô rượu đi tới trước mặt Mạc Tử Hạc, ngửa đầu hớp một ngụm.

    Mạc Tử Hạc lúc này đang lôi kéo quan hệ, người ở cùng tầng lầu này với gã cơ bản là đỉnh đại đạo cảnh lục tầng, dù không phải đỉnh cao đại đạo cảnh lục tầng thì cũng có tài học kinh thế.

    Gã đang lôi kéo thì vừa lúc trông thấy Lục Nguyên, kinh ngạc ngẩn ngơ.

    Gã lắp bắp:

    - Ngươi, cái tên hệ Tiên Hoa phong di dời này lại có thể đến tầng này.

    Có thể ở tầng lầu cửa thứ hai mươi lăm bị đào thải là việc rất có mặt mũi.

    Theo Mạc Tử Hạc nghĩ thì Lục Nguyên hậu nhân Tiên Hoa phong sớm nên bị đào thải mới đúng, sao có thể xông quan thứ hai mươi lăm được.

    Gã là người hệ Thập Vương phong, trong thất mạch Cửu Hoa Sơn thì Thập Vương phong đứng đầu, Tiên Hoa phong là số một đếm ngược từ dưới lên, sớm suy sụp rồi, chẳng ngờ có thể cùng Thập Vương phong cao quý như gã đến cửa thứ hai mươi lăm, quá khó chịu đựng.

    - Người hệ Tiên Hoa phong tầm thường như ngươi coi như gặp may rớt từ trên trời xuống mới may mắn tại đây bị đào thải.

    Mạc Tử Hạc hừ lạnh một tiếng, mấy người trò chuyện với gã lập tức đứng về phía gã.

    Có câu giúp người thân chứ không giúp lý lẽ, Mạc Tử Hạc và họ kết bạn sớm là nguyên nhân thứ nhất, cái thứ hai là…Mạc Tử Hạc xuất thân đại phái Đại Hoa quốc, Cửu Hoa Sơn, đây chính là đỉnh cao đại hình tiên môn.

    Lục Nguyên xuất thân từ Tấn quốc Hoa Sơn, đó là thượng đẳng tiên môn một quốc gia xa xôi mà thôi.

    Quen biết người nào có lợi cho tương lai thì khỏi cần phải bàn, không phải mỗi người đều có thể vào trung ương thiên triều, chưa vào trung ương thiên triều đều có thể thành bá chủ một nước, quốc và quốc đường ngang lối rẽ cũng cần phải học.

    Lục Nguyên uống hớp rượu, nói:

    - Ta không hứng thú bị đào thải cửa này, chỉ là nghỉ ngơi thôi, ta lập tức xông ải tiếp theo.

    Một câu thốt ra, Mạc Tử Hạc giận đứt suýt bể mũi.

    Mạc Tử Hạc ngút trời kỳ tài như gã, cấp thiên tài đại hình tiên môn đều bị đào thải ở cửa thứ hai mươi lăm, thế mà nghe Lục Nguyên nói chẳng ngờ hắn không lọt khỏi cửa này.

    Gã chính là thiên tài Thập Vương phong, Lục Nguyên chỉ là Tiên Hoa phong bùn đất mà thôi.

    Mạc Tử Hạc rống to:

    - Không khả năng!

    Không thể nào!!!

    - Không thể hả?

    Lục Nguyên nhún vai, sau đó đi vào cửa thứ hai mươi sáu, cánh cửa vốn đóng chặt mở ra cho hắn.

    Mặt Mạc Tử Hạc xám như tro.

    Người đứng cạnh Mạc Tử Hạc bất giác cách gã xa chút, kẻ có thể đi vào cửa thứ hai mươi sáu mà tuổi trông khá trẻ, thiên phú thắng họ một bậc, ngươi như vậy haonf toàn có thể lãnh đạo một quốc gia yếu biến thành quốc gia cường đại, nếu có thể vào trung ương thiên triều thì càng kinh người.

    Xem ra Mạc Tử Hạc đã chọc phải một vị ghê gớm.

    Lục Nguyên đã tiến vào cửa thứ hai mươi sáu.

    Địa hình cửa thứ hai mươi sáu, số lượng thần thú biến thành ba mươi con!

    ………..

    Tiêu Phong Hùng gầm to, một chưởng đánh ra, ănm chân long đang bay cùng với ảo ảnh hư long hai mươi ba con, chính là Hàng Long nhị thập bát chưởng.

    Tiêu Phong Hùng đem bộ chưởng pháp này đẩy đến cực hạn, nhị lưu tâm pháp chế ước pháp lực của gã.

    Hàng Long nhị thập bát chưởng đánh về phía gần trăm con rồng trên trời!

    Cửa thứ ba mươi chín yêu thú đã đến hai ngàn con, chân lòng thì tới tám mươi con đang bay.

    Bản thân Tiêu Phong Hùng có lực ngũ long, nhưng đến đây chân long được tăng cường, hơn nữa số lượng nhiều đến tám mươi con.

    Dù Tiêu Phong Hùng tuyệt thế nhưng đối mặt cửa này cũng bất lực.

    Nhưng Tiêu Phong Hùng không uổng là Tiêu Phong Hùng, mỗi chưởng đánh ra có uy lực to lớn, dù là tám mươi con chân long cũng không thể tới gần. phút chốc bầu trời quần long múa, ánh sáng vàng rực rỡ.

    *Ầm!*

    Tiêu Phong Hùng lại đánh một chưởng, nhưng lúc này thân thể trống rỗng.

    Đáng tiếc!

    ………

    - Cửa thứ ba mươi chín, Tiêu Phong Hùng thất bại?

    Chu Trung Dung chắp tay nhìn hình ảnh trong Thủy Kính thuật, tràn đầy kinh thán.

    Có thể tới cửa thứ ba mươi chín mới thua, khá là ghê gớm.

    - Vậy là chỉ lại một người cuối cùng, Tấn quốc Lục Nguyên.

    ủa, hắn qua cửa thứ hai mươi lăm rồi.

    Dường như pháp lực của hắn là đỉnh đại đạo cảnh tứ tầng, không ngờ ngay cả cửa ải thứ hai mươi lăm đỉnh đại đạo cảnh lục tầng không qua được, quả không uổng là người được sáu mươi điểm.

    Hai trăm bốn mươi chín quốc gia, một quốc giacos vài tỷ người, thậm chí là trăm tỷ người.

    Hai trăm bốn mươi chín quốc gia, cỡhai vạn trăm triệu người.

    Hai vạn trăm triệu nhân loại!

    Cái này số lượng khổng lồ đến khủng bố!

    Tất nhiên tu tiên giả một quốc gia không nhiều như vậy, cơ bản chừng mấy chục vạn mà thôi, tóm lại tu tiên giới chỉ mấy ngàn vạn, cộng thêm một số người tại Thủy Kính châu Thủy Kính huyện tị nạn, chính là mấy triệu người đang quan sát trận chiến này, không nhiều đến hai vạn trăm triệu.

    Nhưng chỉ vẻn vẹn mấy triệu người quan sát thì số lượng cũng đủ khiến người giật mình!

    Những người này đều đang xem Lục Nguyên một mình chiến đấu.

    Một vạn người vào Thông Thiên Tháp bây giờ chỉ còn dư một mình Lục Nguyên thôi.

    Trong cửa thứ hai mươi sáu, mọi người thông qua Thủy Kính thuật nhìn thấy ba mươi con thần thú, giao và phượng hoàng cùng bay.

    Lửa đỏ chiếu hồng chân trời.

    Ba mươi con giao và phượng hoàng, tại Tấn quốc Kinh Hoàng Chân biến sắc mặt, cực hạn của gã là cùng đối phó hai con, khoảng ba con đã rất khó khăn.

    Lấy biểu hiện sức chiến đấu của Lục Nguyên tại trận Hoa Sơn, chắc hắn sẽ thất bại ở cửa này.

    Không nói yêu thú cấp cao khác, chỉ nói giao và phượng hoàng, đấy đều là thần thú nhất cấp, ba mươi con giao và phượng hoàng sức chiến đấu vượt xa tất cả lực lượng Thế Thiên Minh trên chiến trường Hoa Sơn trừ Nhâm Độc ra.

    Người hai trăm bốn mươi tám quốc gia khác tuy không mấy hiểu biết sức chiến đấu của Lục Nguyên nhưng đều ch oằng hắn không thể qua ải.

    Ba mươi con thần thú nhất cấp!

    Chỉ tưởng tượng thôi đã khiến da đầu mát lạnh!

    Trong lúc mọi người kỳ dị thì Lục Nguyên tay động, bước chân chưa chuyển.

    Lấy hắn làm tâm, phất tay xuất kiếm, lập tức ba mươi con thần thú mạnh va chạm.

    Đây là công pháp gì vậy!

    Đẩu Chuyển Tinh Di!

    Gậy ông đập lưng ông!

    Càn Khôn Đại Na Di!

    Hoặc là, Thái Cực!

    Các loại suy nghĩ xẹt qua lòng người, công pháp lạ như vậy hình như họ có thấy tương tự, đều nghi ngờ có phải là nó không.

    Người mạnh nhất Mộ Dung quốc Mộ Dung Long Hoàng cũng đang xem cuộc chiến, gã biết rõ đó không phải là Đẩu Chuyển Tinh Di.

    Đẩu Chuyển Tinh Di không hoàn mỹ như vậy.

    Đây rốt cuộc là công pháp gì?

    Không lẽ là trong truyền thuyết…?

    Không.

    Không thể nào.

    Thanh tiên Tấn quốc còn trẻ như vậy, không khả năng đạt tới cảnh giới kiếm hoàng.

    Quốc chủ Đại Dung quốc, Chu Trung Dung tay khựng lại đặt ở chòm râu, nhìn chằm chằm ngón tay trắng thuôn dài của Lục Nguyên, nhìn trường kiếm của hắn và tư thế kiếm múa, dường như đang suy tư điều gì.

    Cửa thứ hai mươi sáu, phá!

    Thứ hạng của Lục Nguyên chớp mắt tăng lên hai ngàn năm trăm.

    Cửa thứ hai mươi bảy, phá!

    Thứ hạng của Lục Nguyên chớp mắt tăng lên một ngàn ba trăm.

    Cửa thứ hai mươi tám, phá!

    Thứ hạng của Lục Nguyên chớp mắt tăng lên đến sáu trăm.

    Cửa thứ hai mươi chín, phá!

    Thứ hạng của Lục Nguyên chớp mắt tăng lên đến một trăm năm mươi.

    Phá xong cửa thứ hai mươi chín, thứ hạng của hắn đã là một trăm năm mươi, chen lên hai trăm bốn mươi chín hàng đầu, có thể tham gia thử thách cuối, Lục Nguyên thở phào một hơi.

    Thật không dễ dàng, đúng là rất không dễ dàng.

    Cuối cùng hắn tăng thứ hạng nhanh như vậy là có nguyên nhân, rất nhiều người ở cửa thứ hai mươi hai, hai mươi ba, hai mươi bốn, hai mươi lăm bị đào thải, Lục Nguyên vốn tại thử thách pháp lực bị đỉnh đại đạo cảnh lục tầng kéo khoảng cách tám điểm, tám điểm vừa lúc hơn năm ải.

    Bây giờ Lục Nguyên liên tục phá cửa hai mươi lăm, hai mươi sáu, hai mươi bảy, hai mươi tám, hai mươi chín, cho nên mới một hơi vượt qua nhiều người.

    Bây giờ đã xếp ở một trăm năm mươi.

    Cửa thứ ba mươi, phá!

    Lục Nguyên nhìn thứ hạng của mình, đột ngột thăng đến hạng mười một.

    Lần trước Lục Nguyên thử thách pháp lực được tám điểm, khi ấy Mạc Tử Hạc đỉnh cao đại đạo cảnh lục tầng là mười sáu điểm, vừa lúc tám điểm.

    Nay Lục Nguyên liên tục phá sáu cửa, được chín điểm, hơn đỉnh cao cực hạn đại đạo cảnh lục tầng Mạc Tử Hạc một điểm.

    Cách biệt một điểm tức là một trời một vực!

    Một hơi nhảy lên dưới mười người Tiêu Phong Hùng, xếp hàng thứ mười một.

    Hạng thứ mười một!

    Một người đỉnh đại đạo cảnh tứ tầng ở trong một vạn thiên tài mà được hạng mười một khiến người không thể tin.

    Hai trăm bốn mươi chín quốc gia, mấy triệu người đang nhìn đều bị chấn kinh, khen rằng thanh niên đỉnh đại đạo cảnh tứ tầng này quá giỏi, cao tầng các quốc thì nhanh chóng tìm tư liệu về Lục Nguyên.

    Trước khi Tấn quốc thử thách, Lục Nguyên chỉ nổi danh ở ba quốc Tấn quốc, Tần quốc, Nguyên quốc.

    Lúc thử thách tư cách Tấn quốc, Lục Nguyên dựa vào sáu mươi điểm có tiếng tám nước láng giếng, nhưng chỉ vẻn vẹn nổi danh trong tám quốc gia mà thôi.

    Bây giờ thì khác hẳn, Lục Nguyên một phen thành danh thiên hạ ai cũng biết.

    Tại nam cảnh hai trăm bốn mươi chín quốc gia thành danh, đều cho rằng Lục Nguyên thật ghê gớm, lại dựa vào pháp lực đỉnh đại đạo cảnh tứ tầng xếp hạng thứ mười một, chỉ dưới những tuyệt thế thiên tài.

    Tấn quốc Thủy Kính châu Thủy Kính huyện.

    Các đệ tử Hoa Sơn rống to:

    - Chưởng môn vạn tuế!

    Họ sôi trào máu nóng, chưởng môn không đúng là chưởng môn, bắt đầu xếp hạng tụt thì sao, tụt đến hơn bảy ngàn thì sao chứ?

    Chẳng phải bây giờ đã vọt đến hạng mười một đấy thôi?

    Có khả năng tiếp tục trùng kích.

    Xung!

    Xung!

    Xung!

    Lục Nguyên đã thông qua cửa thứ ba mươi, thứ hạng là mười một.

    Hắn đến cầu thang, lần này hắn dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, dù sử dụng lực luân hồi nhưng tại cửa thứ ba mươi xuất hiện rất nhiều thần thú khiến hắn tiêu hao pháp lực trầm trọng, nên thừa dịp bổ sung pháp lực.

    Bổ sung gần xong Lục Nguyên lại đứng lên, bắt đầu trùng kích cửa thứ ba mươi mốt.

    Cất bước tiến vào cửa thứ ba mươi mốt, bên trong yêu thú đầy khắp núi đồi không khiến Lục Nguyên để ý, hắn chỉ muốn xem ải này rốt cuộc có bao nhiêu thần thú.

    Có giao, có phượng hoàng.

    Tuy nhiên, dù là giao hay phượng hoàng đều sao vây quanh một vật khổng lồ.

    Vật khổng lồ ở trên bầu trời cho người cảm giác áp lực rất lớn, vô số vân khí chuyển độn gquanh nó.

    Vật khổng lồ ngẫu nhiên lộ ra nửa vuốt trong mây, qua chốc lát dường như mây bị vật khổng lồ đó nuốt vào bụng.

    Trước mắt Lục Nguyên xuất hiện một con có mặt ngựa đầu ngưu sừng hưu râu hùm tai voi cổ rắn vảy cá vuốt ưng, rồng.

    Lân trùng chi trưởng, có thể u có thể minh, có thể tế có thể cự, có thể đoản có thể trường, xuân phân đăng thiên, tiết thu phân tiềm uyên.

    Có thể lớn có thể nhỏ, có thể thăng có thể ẩn.

    Lớn thì hưng vân phun vụ, nhỏ tức ẩn giới tàng hình.

    Thăng tức bay lên vũ trụ, ẩn tức nấp trong ba đào khôi phương kim xuân thâm.

    Long thừa thì biến hóa, cưỡi gió tung hoành tứ hải.

    Tiềm lòng vật dụng là long!

    Thấy long tại điền là long!

    Hoặc nhảy trong uyên là long!

    Phi long tại thiên là long!

    Kháng long hữu hối là long!

    Long chiến cũng là long!

    Long ở nhiều nơi có ý nghĩa khác nhau.

    Tại Tấn quốc, long là thần thánh.

    Một khi có được long lực là có thể xưng làm tông sư, có thể thành một trong vài người cao nhất Tấn quốc.

    Lúc ở Tấn quốc không biết Lục Nguyên nghe bao nhiêu truyền thuyết về rồng, khi ấy tâm tư còn cạn, không ngờ có ngày sẽ đấu với long.

    Nhưng giờ trên bầu trời, hơn một ngàn con yêu thú vây quanh, thần thú nhất cấp giao và phượng hoàng đều thành ngôi sao vây quanh trăng, long đột nhiên hiện ra.

    Chương 627-628 : Toàn trường xôn xao

    Đây chân chính là nhất long lực!

    Lục Nguyên muốn thử xem cái gì gọi nhất long lực!

    Dưỡng Ngô linh kiếm cầm trong tay, hắn nói:

    - Hảo huynh đệ, nhiệt huyết sôi sục chưa?

    Đây là chiến với long, dù thắng hay thua nhất định là cuộc chiến sung sướng!

    Trước tiên dùng lực luân hồi, nếu là lực luân hồi thì có thể trực tiếp khống chế, sẽ đơn giản hơn nhiều.

    Nhưng Lục Nguyên phát hiện mình vung ra lực luân hồi thì xích long to lớn nhìn hắn như nhìn đồ ngốc.

    Không phải lực luân hồi không đủ cường, là một trong thiên địa thập đại thiết tắc, lực luân hồi đã là lực lượng mạnh nhất hiện nay.

    Lý do lực luân hồi không đáu lại xích long chắc vì pháp lực của mình quá yếu, nghiêm trọng chế ước sức chiến đấu của mình.

    Tuy nhiên kêu mình từ bỏ là không thể nào.

    Lục Nguyên chớp mắt động, đầu óc không ngừng suy nghĩ.

    Xích long này thử lấy thủy hoàng kiếm đạo tấn công xem.

    Hắn ở giữa không trung lấy tư thế vô cùng xảo chém ra một thức Tiêu Tiêu Bích Thiên Sầu.

    Nhát kiếm này cực mỹ diễm, cực sầu, dường như là thiếu nữ hai mươi tám tuổi đang u buồn, như thiếu phụ khuê phòng u oán.

    Trong vô tận ai oán, Lục Nguyên nhu hợp thủy hoàng kiếm đạo.

    Xích long nhẹ lắc đầu, cách thân kiếm của Lục Nguyên gần sát đến không thể sát hơn thì toàn thân hiện một tầng hỏa giáp.

    Hỏa vốn là hình dạng khí thể, nhìn được nhưng sờ không được, tuy nhiên, hỏa giáp bọc người xích long to lớn thì là thể rắn vô cùng cứng.

    Có thể luyện lửa thành hình cố định, xích long thật đáng sợ.

    Xích Long há mồm phun ra lửa dài, như núi lửa bùng nổ hướng Lục Nguyên.

    Con Xích Long dài mấy trăm trượng, vuốt rồng cứng chắc như ngọn núi, phun ra lửa đốt bốn phương.

    Lục Nguyên lập tức lấy bạch đế kiếm đạo tăng tốc, né sang bên cạnh, rồi mới tìm cách phản kích.

    Lục Nguyên vừa tránh thoát thì mặt đất chỗ hắn mới đứng bị thiêu đốt, Xích Long này thật là lợi hại, long lực không uổng là long lực.

    Lục Nguyên dựng kiếm, không bỏ cuộc, chưa đấu đến pháp lực một hơi cuối cùng thì sao có thể dễ dàng từ bỏ?

    Lục Nguyên nằm trên mặt đất thở hồng hộc, trên người hắn có vòng phòng ngự trong suốt, đó là ngọc bội hộ thân vỡ nát.

    Lục Nguyên thở hổn hển, nhất long lực đúng là nhất long lực, chân long không thẹn là chân long.

    Thực lực hiện giờ của mình tuy đấu với đại đạo cảnh lục tầng dễ như xắt rau nhưng muốn đối phó chân lòng đại đạo cảnh thất tầng thì vẫn quá khó khăn.

    Đây là cực hạn của mình!

    Cửa này mình thất bại, nhưng thua không phải chuyện xấu, ngẫu nhiên thua cho mình nhận rõ năng lực, cực hạn bản thân.

    Mình không phải vĩnh viễn tung hoành bất bại.

    Cuối cùng thứ hạng xếp ở thứ mười một.

    Sau cửa thứ ba mươi mốt.

    Nơi này vốn đứng bốn người.

    Bốn người này là tuyệt thế thiên tài.

    Ôn tuấn văn nhã Chiết Tử Xung, hành động nóng nảy Phó Xung, diện mạo tuấn mỹ Trầm Vũ, khổ bi khổ tình Tống Bi Phong.

    Bốn người trong thế hệ Đại Dung quốc đương thời là kiệt xuất nhất.

    Vốn mục tiêu lần này của họ là hướng đến hạng nhất, theo họ nghĩ thì họ là người Đại Dung quốc, nước mạnh nhất phương nam.

    Theo thông hệ cũ thì bốn người chắc chắn đứng đầu lần này, quốc gia khác không có sức cạnh tranh gì cả.

    Kết quả ai có ngờ lần này bị đè ép gắt gao, ngay cả sáu hàng đầu họ cũng không vào được.

    Sỉ nhục to lớn!

    Mặt mũi Đại Dung quốc bị họ đánh mất gần hết.

    Lục Nguyên cất bước đi đến cầu thang.

    Cầu thang cửa thứba mươi mốt.

    Chiết Tử Xung im lặng, Phó Xung trừng mắt, Trầm Vũ tay ngừng lắc quạt, chỉ có Tống Bi Phong càng đang cực kỳ rầu rĩ uống rượu.

    Không ngờ ra một người chẳng phải người Đại Dung quốc mà xông đến cửa thứ ba mươi mốt.

    Lục Nguyên tới cửa này thì thở ra một hơi, hạng mười một.

    Đằng trước Thông Thiên Tháp.

    Quốc chủ Đại Dung quốc, Chu Trung Dung chắp tay sau lưng, lão đứng trong sân nhìn xuống toàn trường, một vạn thiên tài ở trước mặt lão, khí thế hỗn động cảnh tỏa ra.

    - Các vị, nam cảnh thử thách đến đây là kết thúc, bây giờ có lẽ các ngươi còn không biết rõ thứ hạng cụ thể, bắt đầu công bố xếp hạng của các ngươi.

    Hai trăm bốn mươi chín hàng đầu có thể tiến vào thử thách cuối.

    Nghe đến đây thì mỗi người nghiêm túc lên, giờ là lúc quan trọng.

    Nam cảnh hoàn thành hết hai lần thử thách nhưng mọi người chưa biết cụ thể thứ hạng của mình, bây giờ giây phút quan trọng đã đến.

    Một số người đã định trước sẽ sẽ vào nam cảnh thử thách, cùng một số người chắc chắn rớt đều nhẹ nhàng, còn lại mấy người cực kỳ căng thẳng.

    Chu Trung Dung tằng hắng, nói:

    - Lão phu bắt đầu báo hạng nhất.

    Hạng nhất, Bách Bần quốc, Tiêu Phong Hùng, điểm, bảy mươi bảy điểm.

    Hạng nhất mới được bảy mươi bảy điểm, cách tròn một trăm điểm khá xa, đủ thấy lần này khó khăn cao đến mức quỷ khốc thần sầu.

    - Hạng hai Ỷ Thiên quốc, Ân Vô Kỵ, sáu mươi bảy điểm.

    - Đồng hạng hai, Sắc Điêu quốc, Quách Khản, sáu mươi bảy điểm.

    - Hạng bốn Cổ Mộ quốc, Lưu Quá, sáu mươi lăm điểm năm phân.

    - Hạng năm, Linh Không quốc Hư Không Tử, sáu mươi lăm điểm ba phân.

    - Hạng sáu Mộ Dung quốc, Mộ Dung Hoàng Phục, sáu mươi lăm điểm hai phân.

    - Hạng bảy, Đại Dung quốc Chiết Tử Xung, sáu mươi ba điểm ba phân.

    - Hạng tám Đại Dung quốc Phó Xung, sáu mươi hai điểm chín phân.

    - Hạng chín, Đại Dung quốc Trầm Vũ, sáu mươi hai điểm tám phân.

    - Hạng mười Đại Dung quốc Tống Bi Phong, sáu mươi hai điểm năm phân.

    Từ hạng hai đến mười hiển nhiên là cùng cấp bậc.

    - Hạng mười một Tấn quốc, Lục Nguyên, năm mươi ba điểm.

    Hạng mười một so với hạng mười kém mười điểm, nhưng số điểm đi ra thì một vạn thiên tài xôn xao.

    Tấn quốc, ở đâu vậy?

    Lục Nguyên, ở nơi nào?

    Mười người trước tại thử thách pháp lực hoặc là thời đại sớm hơn đã nổi danh nam cảnh.

    Họ sớm có tiếng tuyệt thế thiên tài.

    Tấn quốc Lục Nguyên thì họ chưa từng nghe nói, đa số người chưa nghe cái tên Tấn quốc rốt cuộc ở đâu nữa là.

    Một người chưa từng nghe qua tên đoạt hạng mười một, tất cả xôn xao, không phải không phục.

    Có thể trong tỷ thí như vậy được hạng thứ mười một đó là chân tài thực học, dù không phải là tuyệt thế thiên tài thì cũng gần như thế, làm sao mọi người không phục được?

    Chẳng qua mọi người muốn biết là rốt cuộc đó là ai?

    Hỏi thăm lẫn nhau tư liệu Lục Nguyên, chẳng qua kẻ biết hắn vốn không nhiều, hỏi qua hỏi lại mất nửa ngày chỉ có số ít người biết tên, lai lịch của Lục Nguyên.

    Mạc Tử Hạc tức đến sắp nổi điên, gã không bao giờ ngờ rằng Lục Nguyên sẽ có thứ hạng như vậy.

    Cái người hệ Tiên Hoa phong này dám huênh hoang như thế, nhưng không sao, mặt sau còn có thử thách cuối, và tiến vào trung ương thiên triều chúng ta sẽ lại đấu nữa, bổn công tử là Thập Vương phong cao quý, chắc chắn sẽ thắng ngươi.

    Mộ Dung Hoàng Phục liếc Lục Nguyên một cái.

    Lục Nguyên, mũi nhọn của ngươi sắp đâm đến lòng bản chân của bổn công tử rồi ư?

    Xem ra mình vẫn hơi coi thường hắn.

    Mộ Dung Hoàng Phục chỉ liếc một cái rồi thôi, chuyển sang đánh giá Tiêu Phong Hùng, đây mới là đối thủ của đường đường Mộ Dung công tử.

    Tấn quốc Nguyên Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân đều mừng rỡ, họ đều nghĩ e rằng mình không đi vào được hai trăm bốn mươi chín người, nhưng chưởng môn nhà mình có thể xông đến hạng mười một thì mừng lắm rồi.

    Chưởng môn đúng là chưởng môn, quả nhiên thực lực thâm sâu không phải người thường có thể sánh bằng.

    Thứ hạng tiếp theo sau, Mạc Tử Hạc hạng bốn mươi bảy.

    Kỳ thực Mạc Tử Hạc chỉ kém Lục Nguyên một điểm mà thôi, dù gì gã ở thử thách pháp lực được nhiều điểm, nhưng đây là thử thách một vạn người, cách một điểm kém mấy chục hàng là rất bình thường.

    Thứ hai trăm bốn mươi chín là Việt Nữ Tiểu Thanh, nàng sít sao xếp ở vị trí thứ hai trăm bốn mươi chín, hú hồn thông quan.

    Người thứ hai trăm năm mươi thì buồn muốn chết nhìn Việt Nữ Tiểu Thanh, kém có một hạng đã bị loại bỏ cảm giác đúng là khó chịu.

    Báo xong hai trăm bốn mươi chín hàng đầu, lập tức xôn xao bắt chuyện, hiển nhiên muốn kéo quan hệ với hai trăm bốn mươi chín vị này.

    Một khi có thể đi vào trung ương thiên triều là quang vinh cỡ nào, ích lợi lớn đến đâu, cùng người như thế có qua lại tất nhiên được lợi rất lớn.

    Trong những người đó bị kiếm nhiều nhất là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên vốn không được để ý mấy, giờ một hơi thành hạng mười một, danh tiếng tăng nhiều đương nhiên cũng sẽ có nhiều người tìm tới cửa.

    - Tiếp theo lão phu sẽ ban thưởng, lúc trước đã nói, hai mười hàng đầu có thưởng.

    - Hạng nhất Tiêu Phong Hùng, trong sáu tháng ngươi có thể luôn ở trong Ngộ Đạo bảo các, cùng lúc đó được một trăm thiên ngộ thạch, còn sẽ được mười Thăng Long Đan.

    Thăng Long Đan!

    Đây chính là đan dược tăng pháp lực, Thăng Long Đan, đan dược tăng cao như nhất long lực, loại đan dược này chỉ có đại quốc như Đại Dung quốc mới có, tại Tấn quốc nơi khỉ ho cò gáy căn bản không khả năng có.

    Một Thăng Long Đan quý giá biết bao, bây giờ được đến mười cái.

    Vốn lúc trước Chu Trung Dung định thưởng cho người Đại Dung quốc, ai mà ngờ sẽ đưa cho người nước khác.

    Nhưng Chu Trung Dung là người đại khí, kết giao nhân vật tuyệt thế như tpb đối với Đại Dung quốc chỉ có lợi không có hại.

    - Hạng hai đến hạng năm, Ân Vô Kỵ, Quách Khản, Lưu Quá, Hư Không Tử, bốn người các ngươi được sử dụng Ngộ Đạo bảo các bốn tháng, năm mươi thiên ngộ thạch và năm Thăng Long Đan.

    - Hạng sáu đến hạng mười, Mộ Dung Hoàng Phục, Chiết Tử Xung, Phó Xung Trầm Vũ, Tống Bi Phong, năm ngươi được hai tháng sử dụng Ngộ Đạo bảo các, hai mươi thiên ngộ thạch và hai Thăng Long Đan.

    - Hạng mười một đến hai mươi, Lục Nguyên Diệp Tử Linh, hai ngươi có thể được một tháng dùng Ngộ Đạo bảo các, mười thiên ngộ thạch, một Thăng Long Đan.

    Lục Nguyên được đến một miếng ngọ cbội, trên ngọc tỏa ánh sáng nhàn nhạt, mặt trên khắc một chữ ‘Dong’ cực kỳ huyền ảo khó đoán vô cùng trung dung, có miếng ngọc này là có thể trực tiếp đi Đại Dung hoàng cung dùng Ngộ Đạo bảo các, mười thiên ngộ thạch và một Thăng Long Đan cũng vào tay.

    Mười thiên ngộ thạch đặt trong một viên cầu thủy tinh, nhàn nhạt mà lóa mắt, khá là mỹ lệ.

    Thăng Long Đan thì đặt trong hộp gỗ đàn hương tinh xảo.

    Đến lúc này thì Chu Trung Dung đã phát xong phần thưởng lần này, có người vui có người buồn, có thể đi vào thử thách cuối cực kỳ ít ỏi.

    Chu Trung Dung nói:

    - Tiếp theo có sáu tháng tạm dừng, sáu tháng sau sẽ tiến hành thử thách cuối, dưới tình huống bình thường là nam cảnh chúng ta là hai trăm bốn mươi chín người, ba cảnh khác ra hai trăm năm mươi người, tiếp theo một trăm người tranh đoạt danh ngạch bốn trăm người tiến vào trung ương thiên triều.

    - Như vậy là mười so bốn, trong mười người sẽ có bốn có thể tiến vào trung ương thiên triều, xem thì xác suất khá cao.

    - Nhưng mà, đó chỉ là dưới tình huống bình thường.

    - Kỳ thực có rất nhiều tình huống bất ngờ, ví dụ có di thất địa sẽ lựa chọn tham gia thử thách cuối cuối cùng.

    Chu Trung Dung nói.

    Câu này dẫn đến bên dưới la ó bất mãn.

    Mọi người khó khăn lắm mới liều mạng xông vào thử thách cuối, vốn cho rằng có thể mười đối bốn cao tuyển chọn, còn tưởng sẽ nhẹ nhàng vào trong trung ương thiên triều hơn, học được nhiều bản lĩnh, kết quả bị một câu đánh gục.

    - Dựa vào cái gì mà di thất địa cũng tham gia chứ?

    - Phải đó, chỉ mình di thất địa thôi là bốn cảnh chúng ta đã đánh túi bụi họ còn đến góp vui.

    - Chúng ta tại đây liều mạng, di thất địa bọn họ có thể trực tiếp tham gia.

    Nghe bên dưới ầm ĩ, Chu Trung Dung ho khan, khí thế hỗn động cảnh cường đại vô cùng tỏa ra, lập tức các âm thanh lặng xuống.

    Chu Trung Dung bình thản nói:

    - Ta biết mọi người bất bình nhưng trung ương thiên triều là vùng trung tâm một kỷ nguyên này, trăm sông đổ về một biển, bao dung bao la, trung ương thiên triều đồng ý cũng là bình thường.

    - Mà khi trung ương thiên triều đồng ý rồi thì chúng ta không thể sửa đổi.

    - Hơn nữa đừng xem thường người di thất địa, bình thường hoàn cảnh di thất địa rất ác liệt, họ cho ra tu tiên giả cũng cường đại.

    - Di thất địa số lượn gkhông rõ, số người tham gia không rõ, cạnh tranh sẽ khá là kịch liệt, các vị phải cẩn thận.

    - Cho nên nửa năm tiếp theo cố gắng phấn đấu, tăng thực lực của mình mới là con đường ngắn nhất đi vào trung ương thiên triều.

    - Người tranh giành có nhiều hơn, chỉ cần mình đủ thực lực là được!

    Chu Trung Dung vung tay, nói:

    - Cố gắng lên, các thnah niên!

    Lục Nguyên lấy ra hồ lô rượu, tu vào hớp.

    Vị rượu có chút nhạt, là mua ở Đại Dung quốc, vị không cay.

    Ngày mai sẽ như thế nào ngày mai tính, hôm nay trước uống rượu rồi nói sau.

    Trong Ngộ Đạo bảo các.

    Lục Nguyên nhìn đến rất nhiều thiên địa pháp tắc, dường như thiên địa pháp tắc ở ngay bên cạnh mình tùy thời chạm lấy, nhưng cứ luôn trôi qua kẽ tay.

    Lục Nguyên giơ lên ba mươi mươi sáu tấm thượng cổ phù chú trên đỉnh đầu, ba mươi mươi sáu tấm thượng cổ phù chú đã quy nhất.

    Đại đạo cảnh ngũ tầng chính là hóa sinh nguyên anh.

    Cửa này yêu cầu là tìm được bản mệnh pháp tắc.

    Nhưng bản mệnh pháp tắc là cái gì?

    Tính cách mình bình thản như mây, không lẽ bản mệnh pháp tắc của mình là mây?

    Lục Nguyên muốn từ trong ba mươi mươi sáu tấm thượng cổ phù chú rút ra vân để làm bản mệnh pháp tắc, nhưng vân bản tính là nh muốn từ đó rút ra bản mệnh pháp tắc kết quả mỗi lần bị pháp tắc mạnh khác đè ép, làm sao cũng không thành công.

    Hoặc là luân hồi!

    Nhưng luân hồi làm bản mệnh pháp tắc thì luyện ra sao đây?

    Lục Nguyên rơi vào suy tư.

    Từng đợt suy nghĩ luôn không có cơ hội, dường như mình bắt được mấu chốt trùng kích đại đạo cảnh ngũ tầng nguyên anh hóa sinh rồi nhưng nó cứ trôi qua kẽ tay, khó mà bắt được cơ hội cúi.

    Nhưng Lục Nguyên không vội vã, từ từ nghĩ.

    Đại đạo cảnh ngũ tầng nguyên anh hóa sinh vốn không dễ dàng đột phá, hoặc nên nói đến đại đạo cảnh rồi muốn đột phá một tầng là vô vàn khó khăn, không đơn giản.

    Không biết bao lâu sau, Lục Nguyên cảm giác có lực lượng to lớn đẩy đến, đây là sức mạnh cỡ nào, Lục Nguyên không tự giác bị đẩy ra.

    Nhìn thời gian, hóa ra là đến một tháng rồi.

    Dùng một tháng ở trong Ngộ Đạo bảo các tương đương với bên ngoài bế quan tu hành mười năm, kết quả vẫn không ngộ ra được, đại đạo cảnh ngũ tầng nguyên anh hóa sinh đúng thật là khó quá.

    May là Lục Nguyên tính tình tùy tiện, chớp mắt đã quăng việc ra sau đầu.

    Bây giờ nên làm gì?

    Đi chỗ khác trong Đại Dung thành nhìn xem.

    Gần đây cố gắng tu hành, giờ phải đi xem mỹ thực trong Đại Dung thành.

    Chỗ này là thành trì lớn nhất nam cảnh chắc là mỹ thực không kém, đừng giống rượu, nhạt thếch.

    Mong quá đi!

    Chương 629-630 : Kế hoạch bồi dưỡng

    Một vệt phi kiếm, Lục Nguyên nhìn thấy thì ra là cái này.

    Trên thư viết Đại Dung quốc sắp cử hành kế hoạch bồi dưỡng ba mươi ngày.

    Trong một vạn thiên tài tuyển chọn ra ba mươi người tiến hành kế hoạch bồi dưỡng ba mươi ngày, Đại Dung quốc làm như vậy là vì ba mươi người đầu có phân nửa là người Đại Dung quốc, còn lại mấy người khác cũng là ngút trời kỳ tài, có thể kết giao với những người đó rất có lợi cho quốc chủ Đại Dung.

    Ba mươi thiên tài không phải là lần này thứ hạng từ một đến ba mươi.

    Mà là từ hạng hai đến ba mươi mốt.

    Hạng nhất Tiêu Phong Hùng, người này trong sáu tháng đều có thể ở Ngộ Đạo bảo các, làm gì có thể gian đi đặc huấn, cho nên chỉ từ hạng hai đến thứ ba mươi mốt là ngừng.

    Lục Nguyên xếp hạng mười một tất nhiên có trong danh sách đặc huấn.

    Lục Nguyên nhìn xem, mặt trên đơn giản giới thiệu lần đặc huấn này, nói là sẽ thỉnh ba người hỗn động cảnh đến đặc huấn cho họ.

    Hỗn động cảnh ai cũng là nhân vật kinh thiên động địa, vì lần đặc huấn này xuất động đến ba người hỗn động cảnh, đúng là rất chú trọng thiên tài đợt này.

    Lục Nguyên nhìn xem, phát hiện người phụ trách chính là đầu lĩnh thứ hai Đại Dung quốc, hỗn động cảnh Nạp Lan Đức.

    Nạp Lan Đức là vô thượng cao thủ tại Đại Dung quốc, mới sinh ra chưa đến ngàn năm mà thực lực khủng bố đuổi theo quốc chủ Chu Trung Dung.

    Nghe nói sau khi Chu Trung Dung tiến vào trung ương thiên triều thì quốc chủ tiếp theo chính là Nạp Lan Đức.

    Quốc chủ Đại Dung đối với người khác muốn tiến vào trung ương thiên triều là chuyện đơn giản, nhưng Chu Trung Dung có một số việc chưa yên tâm nên mới chậm chạp không giao vị, nhưng nghe nói trong một trăm năm lão sẽ phải nhường ghế cho kế hoạch bồi dưỡng ba mươi ngày.

    Trừ kế hoạch bồi dưỡng ba mươi ngày ra còn có hai đầu lĩnh hỗn động cảnh.

    Lục Nguyên lại nhìn kỹ giới hiệu, nhận ra mình không thích loại đặc huấn này.

    Không sai, đích thực người hỗn động cảnh đến đặc huấn nhưng sắp đặt quá đầy, khi nào thì luyện tâm pháp, chừng nào luyện kiếm pháp, tràn đầy không kẽ hở, đối với những người khác là chuyện bình thường.

    Dù họ coi như là thiên tài đi chăng nữa có thể đến đây là qua gian nan khổ luyện, tính cách Lục Nguyên thì tự do vô hình, kêu hắn trong nửa năm bị sắp đặt như con rối gỗ luyện tập thì không vui lòng.

    Không sai.

    Không bằng mình từ chối kế hoạch bồi dưỡng ba mươi ngày này, đi theo con đường của mình thôi.

    Lục Nguyên luôn là người thích gì làm nấy, dù rất muốn tiến vào trung ương thiên triều nhưng theo cách luyện thế này thì rất có thể luyện thành phế luôn.

    Loại đặc huấn này đối với hắn rất khắc nghiệt, không phù hợp tính cách.

    Quyết định rồi, không tham gia kế hoạch bồi dưỡng ba mươi ngày.

    Đương nhiên dù không tham gia cũng phải đi nói một tiếng, nếu không thì thất lế.

    Lần đặc huấn này cử hành trong hoàng cung Đại Dung thành ư?

    Vậy đến đó xem.

    Lục Nguyênngự kiếm thẳng hướng hoàng cung Đại Dung thành, đưa ra chứng minh vào hoàng cung, được thông báo ở một thiên điện chờ đầu lĩnh hỗn động cảnh Nạp Lan Đức.

    Thiên địa này vô cùng hào hoa, mặt điện là bạch ngọc thạch, tường treo vô số trang sức lóe sáng, kim bích huy hoàng, đỉnh đầu thất tinh đăng lấp lóe bảy sắc.

    Lục Nguyên không chút hứng thú với cung điện xa hoa, có núi có nước điền viên như họa mới khiến mình dừng lại ngắm nhìn.

    Lúc này một người tiến đến.

    Người chưa vào mà Lục Nguyên liền cảm giác khí thế vô cùng cường đại, khí thế càng uy nhiếp hơn Chu Trung Dung, càng thêm bá đạo vô song, càng thêm cực kỳ đáng sợ, khủng bố!

    Lục Nguyên nhìn sang, chỉ thấy Nạp Lan Đức vóc dáng cực cao, vai rộng lưng hổ eo ong, có khí thế kinh khủng vô cùng, khuôn mặt như đao khắc có một vết kiếm.

    - Lục Nguyên thi lễ nói:

    - Xin chào Nạp Lan nhị quốc chủ.

    Nạp Lan Đức nhìn Lục Nguyên, chỉ vào vết kiếm trên mặt mình:

    - Phải rồi, ngươi có biết vết sẹo kiếm trên mặt ta là do đâu không?

    Tất nhiên là không biết rồi, Lục Nguyên khó hiểu.

    Nạp Lan Đức mỉm cười nói:

    - Vết sẹo kiếm của ta là năm đó thử thách trăm quốc Yến tổ sư của ngươi Yến Thương Thiên để lại.

    - Một kiếm sắc bén, tới nay ta còn nhớ nhát kiếm kia rét lạnh.

    Không sai, thiên phú Yến tổ sư của ngươi đúng là trên ta, tiếc rằng tâm trí hắn không tuyệt diệu bằng ta, tại trung ương thiên triều bị ta hại một phen, đắc tội con trai chủ văn minh, cho nên không thể ở lâu trong trung ương thiên triều, bây giờ nghe nói chạy trốn đến di thất địa rồi, ha ha ha ha, ha ha ha ha.

    Nạp Lan Đức cười đến vô cùng sung sướng.

    Khoảnh khắc khí thế Lục Nguyên thay đổi, biến thành rét lạnh như kiếm:

    - Ngươi có ý gì?

    Nạp Lan Đức cười nói:

    - Ngươi là truyền nhân của Yến Thương Thiên chứ gì?

    Đừng phu nhận, từ kiếm thuật của ngươi ta có thể nhìn ra được. yên tâm đi, lần này ngươi xếp thạng mười một, cơ bản có trong danh sách trung ương thiên triều, ta không thể giết ngươi, nếu không thì ta khó tránh khỏi cái chết, đây là thiết tắc trung ương thiên triều định ra.

    Đại Dung quốc cho các ngươi ở trong Ngộ Đạo bảo các là đương kim quốc chủ Chu Trung Dung ra lệnh, ta không thể ngăn cản.

    Dù sao ta cách làm đại quốc chủ còn một trăm năm, nhưng bây giờ Chu Trung Dung bế quan rồi, nửa năm sau mới đi ra. kế hoạch bồi dưỡng ba mươi ngày vốn là Chu Trung Dung kiếm ngươi nhưng ta xóa ngươi đi, ngươi không thể tham gia kế hoạch bồi dưỡng ba mươi ngày.

    - Kế hoạch bồi dưỡng ba mươi ngày này ta cho Mạc hiền điệt.

    Mạc hiền điệt, ra đi.

    Đằng sau đại điện, Mạc Tử Hạc chậm rãi đi ra, sắc mặt rất đắc ý, phe phẩy quạt nói:

    - Lục Nguyên, ngươi cuối cùng chỉ là đồ ti tiện hệ Tiên Hoa phong, lần này ngươi thắng ta ở thứ hạng là ta không may, bây giờ ta có Đại Dung quốc tinh tâm làm ra kế hoạch bồi dưỡng ba mươi ngày, danh sư Đại Dung quốc hỗn động cảnh, các loại linh thạch Đại Dung quốc đều cho ta dùng, nửa năm sau ta sẽ biến mạnh rất rất nhiều, trong thử thách cuối ta sẽ san bằng ngươi.

    - Ha ha ha ha, ha ha ha ha.

    Mạc Tử Hạc cười to, tiếng cười của gã lộ ra đắc ý.

    Nạp Lan Đức nhìn Lục Nguyên, ánh mắt lạnh lẽo.

    Lục Nguyên khó chịu!

    Cực kỳ khó chịu!

    Không sai, mình không định tham gia kế hoạch bồi dưỡng ba mươi ngày nhưng còn chưa nói ra đã bị Nạp Lan Đức tước đi tư cách, còn dùng ánh mắt diều hâu nhìn gà con xem mình, Mạc Tử Hạc thì đắc ý thay thế vị trí của mình, đang nhìn mình cười to.

    Lục Nguyên chỉ thấy đáy lòng đè nén khó chịu.

    Áp ức này đè ép mình khó chịu đến cực hạn.

    Lục Nguyên nhìn Nạp Lan Đức, nhìn Mạc Tử Hạc, nói:

    - Đại Dung quốc Nạp Lan Đức ta không ham thích gì, thế tạm biệt.

    Đại Dung quốc không có gì hay ho, hắn quyết định trở về Hoa Sơn, nửa năm sau sẽ lại đến đây.

    Không lẽ không có kế hoạch bồi dưỡng của các ngươi thì ta sẽ không bằng cặn bã Mạc Tử Hạc ngươi sao?

    Đáy lòng Lục Nguyên đè ép tức giận.

    Tấn quốc, Hoa Sơn, Tư Quá Phong.

    Chu Thanh Huyền chắp tay sau lưng, tóc trắng tung bay, như tiên nhân theo gió mà đi.

    Gió thổi chim hót, trong gió có hương hoa nhè nhẹ, cũng thổi đến một truyền thư.

    Thư đến từ Đại Dung quốc, ký tên là ‘Trác Lăng Vân’.

    Tại Đại Dung quốc đa số người đều biết Trác Lăng Vân là ai, đấy là đầu lĩnh hỗn động cảnh.

    Chu Thanh Huyền nhìn nội dung truyền thư, nói:

    - Nạp Lan Đức ư?

    Đúng là thú vị, bại tướng dưới tay sư huynh, giờ mới chỉ là hỗn động cảnh tam tầng mà thôi đã đắc ý như vậy, tướcđoạt ba mươi ngày đặc huấn của Lục Nguyên, ngươi không huấn luyện không lẽ lão phu không làm được?

    - Sư huynh à sư huynh, ngươi ở di thất địa đề thăng sao rồi? thật khiến người mong chờ.

    Chu Thanh Huyền chắp tay sau lưng lầm bầm.

    Vô số mây tụ lại ở trên đỉnh đầu, trong này có chút ít Vân Khí bao phủ xuống, hai mươi lăm loại bản mệnh pháp tắc khác bắt đầu phân chia.

    Cũng không phải nói Vân Khí áp qua ba mươi lăm loại bản mệnh pháp tắc kia, các bản mệnh pháp tắc vốn là ngang hàng, chẳng qua là tâm linh của Lục Nguyên như thế nào, thì bản tâm cùng bổn mạng cũng ứng như thế đó, bản tâm cùng pháp tắc hợp lại làm một, thành tựu bản mệnh pháp tắc, cho nên ba mươi lăm loại bản mệnh pháp tắc khác không có kháng cự.

    Thậm chí, Lục Nguyên mơ hồ cảm giác được có một cổ lực lượng cường đại, hấp thu rất nhiều linh khí, tựa hồ muốn hình thành một cái gì đó trong hư không ở trên đỉnh đầu.

    Đây là muốn tạo thành Nguyên Anh.

    Một khi Nguyên Anh Hóa Sinh đi ra ngoài, liền thành tựu Đại Đạo Cảnh Ngũ tầng.

    Hiện tại mình cần rất nhiều tài nguyên, bất quá hiện tại đi nơi nào lấy tài nguyên, thả Phong Linh Bài trong mười con Linh Thú Cấp Dị Thú, Vân Khí từ phía trên đó không ngừng dâng ra, đồng thời hấp thu sạch một trăm khối Linh Thạch trung phẩm, bây giờ là thời điểm bỏ máu, muốn nhìn có thể ngưng kết ra Nguyên Anh hay không.

    Hiện tại rất rõ ràng, chỉ cần tài nguyên đủ, là mình có thể kết thành Nguyên Anh.

    Chẳng qua là, mười con Linh Thú Cấp Dị Thú này, cùng với một trăm khối Linh Thạch trung phẩm, thoạt nhìn khá nhiều, nhưng rõ ràng những tài nguyên này muốn kết thành Nguyên Anh, cũng là như muối bỏ biển, căn bản không đủ dùng.

    Thật sự là mất bò mới lo làm chuồng, bình thường tài nguyên như vậy đã thấy rất sung túc, nhưng một khi thật sử dụng mới phát hiện, chút tài nguyên kia thật sự quá ít ỏi.

    Những thứ này có trách thì trách tài nguyên quá ít.

    Hiện tại Lục Nguyên phát hiện tư nguyên của mình sao lại ít như vậy, là một Đại Đạo Cảnh Tứ tầng đỉnh phong, cũng chỉ có chừng mười con Dị Thú Cấp Linh Thú, sở dĩ Dị Thú Cấp Linh Thú của mình ít như vậy, là bởi vì sau khi đạt tới Đại Đạo Cảnh, mình căn bản không có đi thu thập qua Linh Thú, đột phá phía sau căn bản là dựa vào bản lãnh của mình đột phá.

    Tài nguyên quá ít a.

    Lại đầu nhập một trăm Linh Thạch, Nguyên Anh trên đỉnh đầu cũng chỉ là hiện ra một cái hư ảnh mà thôi, Lục Nguyên cũng bất đắc dĩ nhún nhún vai, xem ra quả thật không có biện pháp, mình còn phải thu thập rất nhiều tư nguyên mới có thể tiến vào Đại Đạo Cảnh Ngũ tầng.

    Lúc này, Chu Thanh Huyền đứng chắp tay ở đằng kia.

    Bản mệnh pháp tắc của Lục Nguyên là Vân Khí sao?

    Quả nhiên là Vân Chi Bản Mệnh Pháp Tắc.

    Loại bản mệnh pháp tắc này, thoạt nhìn cũng không tính quá xuất sắc.

    Giống như bản mệnh pháp tắc của Yến sư huynh là Luân Hồi, có thể cường ngạnh lôi kéo Thiên Địa Pháp Tắc chuyển động, Luân Hồi Pháp Tắc, đó là pháp tắc vô cùng cường đại.

    Mà bản mệnh pháp tắc của mình là Âm Dương, Âm Dương đứng hàng rất cao, áp đảo vạn vật.

    Bản mệnh pháp tắc của Sở Đoạn sư đệ là Kim Chi Bản Mệnh Pháp Tắc, cũng là một loại pháp tắc rất cao.

    Mà bản mệnh pháp tắc của Trác Bất Đảng sư đệ là Tử Chi Bản Mệnh Pháp Tắc, có thể hóa tử khí ngàn dặm, bao trùm vạn vật.

    Thoạt nhìn, Vân Chi Bản Mệnh Pháp Tắc cũng không tính quá cường đại, nhưng mà trên thực tế, Chu Thanh Huyền lại biết, Vân Chi Bản Mệnh Pháp Tắc là một bản mệnh pháp tắc có tiền đồ phát triển rất lớn.

    Vân vô tướng.

    Vân biến hóa!

    Loại bản mệnh pháp tắc này, có một tác dụng rất trọng yếu, là không cách nào dùng phương pháp bói toán để phán đoán, ở Trung Ương Thiên Triều, phương pháp bói toán rất thịnh hành, nhưng mà người có Vân Chi bản mệnh pháp tắc, Vân là vô tướng, căn bản không có cách nào dùng phương pháp bói toán tra ra, đây là một bản mệnh pháp tắc tương đối hữu dụng, nhưng đây chỉ là điểm thứ nhất.

    Mà điểm thứ hai, Vân có thể bao trùm vạn vật, bất luận cái gì vào trong nó cũng có thể bao dung, cũng tức là nói, mặc dù mặt ngoài Vân Chi Bản Mệnh Pháp Tắc này không có tác dụng gì, nhưng mà có thể để cho Lục Nguyên học rất nhiều Thiết Tắc, độ khó học tập Thiết Tắc sẽ nhỏ hơn rất nhiều, làm cho Lục Nguyên có thể dễ dàng đi tới Kiếm Thánh hơn, cho tới tám Thiết Tắc Kiếm Thánh, chín Thiết Tắc Kiếm Thánh!

    Về phần Kiếm Thần!

    Đây chẳng qua là một loại truyền thuyết, căn bản không tồn tại.

    Đây là một loại bản mệnh pháp tắc biểu hiện rất bình thường, nhưng mà tác dụng thực tế lại rất lớn, dĩ nhiên, nếu như bản thân người có được loại pháp tắc này không mạnh, pháp tắc này cũng không có đường phát huy gì, đơn giản mà nói, đây là một loại bản mệnh pháp tắc mà lúc đầu bình thản, nhưng mà tiềm lực vô hạn, bàn về tính tương lai chỉ sợ còn muốn vượt qua Luân Hồi của Yến sư huynh, cùng với Âm Dương của mình.

    Mà Lục Nguyên, không nghi ngờ chút nào là người thích hợp loại bản mệnh pháp tắc này nhất.

    Chu Thanh Huyền cười cười, Lục Nguyên cô đọng Nguyên Anh không có thành công?

    Tới bước này mà không thành công, chỉ có một khả năng, đó chính là không đủ tài nguyên.

    Bất quá, không đủ tài nguyên phải làm như thế nào.

    Vấn đề hiện tại của Lục Nguyên cũng chỉ là tài nguyên không đủ để cô đọng Nguyên Anh, nếu như là người bình thường tu luyện đến một bước này, muốn cô đọng Nguyên Anh cũng không cần quá nhiều tư nguyên, nếu như thiếu chút ít thì môn phái cũng sẽ cung cấp, nhưng mà Lục Nguyên lại khác, Lục Nguyên luyện Luân Hồi Kiếm Đạo, Thiên Kiếp Đại Đạo Cảnh so với những người khác còn kinh khủng hơn rất nhiều, thậm chí đưa tới Thủy Hoàng Thiên Kiếp, chuyện Thiên Kiếp lúc ấy, làm không biết bao nhiêu người kinh ngạc, pháp lực so với cùng giai mạnh hơn quá nhiều, pháp lực của Đại Đạo Cảnh Tứ tầng lại không kém Đại Đạo Cảnh Ngũ tầng bao nhiêu, mà lần này muốn cô đọng Nguyên Anh, nguyên nhân là do có ba mươi sáu trương Thượng Cổ Phù Chú, người bình thường có mười cái Thượng Cổ Phù Chú là hơi nhiều, cho nên tài nguyên Lục Nguyên cần cao hơn người bình thường rất nhiều.

    Dưới tình huống bình thường, Hoa Sơn sẽ cung cấp đầy đủ.

    Nhưng mà, tài nguyên mà Hoa Sơn tiêu hao để trải qua thời đại loᮠSở Đoạn, loạn Tam Tông, cùng với Thế Thiên Minh tấn công Hoa Sơn, nhiều lần chi kiếp, hiện tại tồn kho căn bản rất ít ỏi, mình là chưởng môn Hoa Sơn nên biết rõ điểm này, cho nên muốn tài nguyên mà nói, cũng chỉ có thể tự mình nghĩ biện pháp rồi.

    - Chém giết như thế nào?

    Lục Nguyên đang suy nghĩ biện pháp, kết quả nghe được thanh âm của Chu Thanh Huyền.

    - Chém giết?

    Lục Nguyên ngẩn ra.

    - Không có tài nguyên dĩ nhiên là đi chém giết đoạt lấy.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Nghe nói tư nguyên của Thế Thiên Minh tương đối nhiều, trong tay Nhâm Độc cũng có không ít tài nguyên, ngươi có thể đi đoạt, đúng rồi, tên Nhâm Độc kia cũng có chút thực lực, lão phu sẽ đi cùng ngươi một chuyến, giúp ngươi giải quyết vấn đề này.

    Chương 631-632 : Thiên Sửu lão nhân

    Này thật là một kế hoạch vô cùng tà ác!

    Bất quá, ta thích.

    Trước sớm đã nói qua, ở phụ cận Thanh Thành Sơn có một ngọn Ma Mộc Nhai.

    Từ khi có Ma Mộc Nhai này, bên trong vạn dặm chung quanh, một mảnh đen nhánh, thỉnh thoảng có ma khí cuồn cuộn phát ra từ tróng đó, phàm nhân sống ở chung quanh đều bị ma hóa, thậm chí tu tiên giả ngây người ở chỗ này, đạo tâm cũng sẽ không yên, Tấn Quốc Ma Mộc Nhai, những năm này có uy vọng cực kỳ lớn ở Tấn Quốc.

    Hắn còn nhớ rõ, lúc ấy khi Ma Mộc Nhai mới dựng lên, năm Tiên Môn Thượng Đẳng của Tấn Quốc cũng sắp bị lật đổ, mắt thấy Ma Mộc Nhai muốn nhất thống thiên hạ, khi đó ma uy rất sâu, thậm chí thỉnh thoảng có người phàm muốn đầu nhập Ma Mộc Nhai, thành một ma tu, Nhâm Độc không giống Yêu Ma Thánh Đế lúc trước, chẳng những dưới tay hắn có Yêu Ma, còn có ma tu, loại ma tu này có thể mượn hơi rất nhiều phàm nhân đi qua, Ma Mộc Nhai khi đó, ma diễm cuồn cuộn, uy thế kinh người.

    Chiến dịch Hoa Sơn, Ma Mộc Nhai thảm bại, vốn mọi người cho là Ma Mộc Nhai sẽ suy bại, thậm chí Võ Đang, Thanh Thành, Côn Luân, Nam Hải mấy lần liên thủ tới tấn công, nhưng mà Nhâm Độc quả nhiên là trí cao kế sâu vô cùng, nhiều lần đẩy lùi Võ Đang, Thanh Thành, Côn Luân, Nam Hải trở về.

    Sau này phát triển, danh tiếng Ma Mộc Nhai liền vượt qua Võ Đang, nhưng không bằng Hoa Sơn, căn bản coi như là thế lực thứ hai của Tấn Quốc.

    Nhâm Độc Độc Thiên Nhất Đế, ở trong Tấn Quốc có thể coi như là nhân vật thứ hai.

    Mà Ma Mộc Nhai, được người xưng là cấm địa tử vong.

    Có một cách nói khác là, ở tám trăm dặm Sa Hà, không bằng tới Ma Mộc Nhai.

    Mặc dù ở Ma Mộc Nhai an bài rất nhiều thủ vệ, nhưng lại không có bất kỳ một thủ vệ nào để tâm đi thủ hộ, bởi vì này không cần thiết, Võ Đang thua, Thanh Thành thua, Côn Luân thua, Nam Hải thua, chưởng môn Hoa Sơn đi tham gia Bách Quốc Khảo Hạch, thực lực bản thân chưa khôi phục, khí lực ở đâu mà tới tấn công Ma Mộc Nhai.

    Đơn giản mà nói, cho dù Ma Mộc Nhai không có một thủ vệ nào, cũng không có người dám xông tới.

    Cho nên, những thủ vệ này coi việc canh gác là lãng phí thời gian, đa số đều tụ tập làm việc riêng.

    Một ngày kia, trước sơn môn Ma Mộc Nhai uy phong bát diện, nơi đó viết một chữ Ma thật to, khí thế chữ Ma kia giống như Ma Vương tới thế gian, có thể nhất thống thiên hạ, thủ vệ đang đánh bạc ở phía sau, một chút lưu ý cũng không có, ngay lúc này, đột nhiên phát hiện hai người đứng ở phía trước.

    Một người là lão giả tóc trắng bận bạch y, tự có một cổ khí độ xuất trần.

    Một người là thanh niên bận áo xanh, có một cổ mùi vị bại hoại.

    - Người nào?

    Có Độc Thiên Nhất Đế triệu kiến hay không, nếu như không có triệu kiến thì mau cút đi.

    Thủ vệ không nhịn được hỏi, mỗi ngày người muốn gặp Độc Thiên Nhất Đế quá nhiều, hắn nhìn riết rồi quen, thực lực thủ vệ này không cao, chỉ là Trường Sinh Kỳ Nhất tầng, nhưng mà hắn là người giữ cửa của Độc Thiên Nhất Đế, là người giữ cửa của Ma Mộc Nhai, tự nhiên tài trí hơn người.

    - Nga, là như vậy, Nhâm Độc thiếu ta một trăm Dị Thú Cấp Linh Thú, một ngàn khối trung phẩm Linh Thạch, cho nên ta tới đòi nợ.

    Thanh niên áo xanh nói.

    - Nhâm Độc là. . .

    Thủ vệ này đang muốn hỏi Nhâm Độc là người nào, các vị Hương Chủ, Kỳ Chủ, Yêu Hầu, Yêu Vương ở Ma Mộc Nhai còn không có ai tên là Nhâm Độc, hắn theo thói quen nói ra miệng, nhưng mà lập tức nghĩ tới một cái tên, Độc Thiên Nhất Đế Nhâm Độc, lập tức không khỏi kinh hãi:

    - Thật to gan, lại dám gọi thẳng tên của Độc Thiên Nhất Đế, thật là muốn chết.

    Tất cả đám ma tu đang canh cửa đều tức giận xông tới, nhưng sau đó, tất cả bọn họ đều bay ra ngoài!

    Lão giả bạch y cùng thanh niên áo xanh kia căn bản không có làm gì cả, nhưng bọn hắn lại bay ra ngoài.

    Thậm chí, ở dưới cổ khí thế vô cùng cường đại này, bọn họ muốn phản kháng cũng không có khả năng.

    Mà lúc này bọn họ mới nhìn thấy, phía sau thanh niên áo xanh kia, tựa hồ có một con rồng màu trắng như ẩn như hiện.

    Gần một Long Lực!

    Một Long Lực, ở Tấn Quốc là thần thoại.

    Mà gần một Long Lực, ở Tấn Quốc vẫn là thần thoại.

    Ở dưới khí thế khổng lồ như vậy, chân của bọn họ đều không nghe sai sử, không thể nhúc nhích, đầu óc cũng cơ hồ ngừng suy tư, đây là một đại nhân vật kinh thiên động địa.

    Hắc Mộc Nhai, Thế Thiên Minh.

    Hiển hách ma uy, quay cuồng thiên địa.

    Nơi này, là cấm địa sinh mệnh.

    Nơi này, từng để cho nhiều Tiên Môn Thượng Đẳng gãy cánh.

    Nơi này, là bước đầu tiên Độc Thiên Nhất Đế chinh phục đại địa.

    Ngày hôm nay, nơi này cư nhiên bị một già một trẻ đánh tới cửa.

    Hơn nữa còn nói những chuyện không ai tin nổi.

    Nhâm Độc thiếu nợ hắn, một trăm con Dị Thú Cấp Linh Thú, một ngàn khối Linh Thạch trung phẩm!

    Làm sao Độc Thiên Nhất Đế có thể nợ tiền người khác, này rõ ràng là khiêu khích, những thủ vệ này giận tím mặt tấn công tới, bất quá thanh niên áo xanh kia động cũng không động, chẳng qua là tản mát ra khí thế, liền làm cho bọn họ thể nhúc cũng không được!

    Có Long ẩn hiện!

    - Nhanh, báo lên cấp trên.

    - Mời đại nhân Nam Hải Thượng Nhân Kiều Phi Độ tới xem một chút, Kiều Phi Độ đại nhân cũng có gần một Long Lực.

    - Hay là đi mời Thiên Sửu Lão Nhân.

    Mấy thủ vệ lập tức đi mời Thiên Sửu Lão Nhân cùng Kiều Phi Độ, hai vị này đều là người có gần một Long Lực, bọn họ tới sẽ ứng phó được hai người trước mắt này, không người nào trong bọn hắn dám đi mời Kinh Hoàn Chân, đó là Hắc Ám Ma Hoàng, là loại người bất cận nhân tình.

    Kiều Phi Độ đang bế quan, cho nên tới là Thiên Sửu Lão Nhân.

    Nhưng mà Thiên Sửu Lão Nhân vừa nhìn thấy thanh niên áo xanh đứng ở trước Ma Mộc Nhai kia, lập tức cảm giác mình đến nhầm, mình thật sự là sai lầm, mười phần sai!

    Chết tiệt!

    Tại sao mình không bế quan, tại sao mình lại chạy đến nơi đây, mình tránh tên sát tinh này cũng không kịp, tới nơi này làm gì chứ?

    Thiên Sửu Lão Nhân nghĩ đến bại trận ở Hoa Sơn, liền thấy lạnh cả người, mà lúc khảo hạch ở Nam Cảnh, lực chiến đấu của Lục Nguyên cho thấy còn hơn lúc ở Hoa Sơn vài lần.

    Mình thật ngu ngốc, mình sai lầm rồi!

    Đang yên đang lành, tự nhiên lại thò đầu ra, Thiên Sửu Lão Nhân chỉ nhìn người áo xanh một cái, ngay cả người bên cạnh cũng không nhìn, liền xoay người trốn đi, trốn tới chỗ sâu nhất trong Ma Mộc Nhai, mấy thủ vệ đi mời Thiên Sửu Lão Nhân cũng cảm giác cực kỳ cổ quái, tại sao Thiên Sửu Lão Nhân vội vả bỏ chạy như vậy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

    Hơn nữa chuyện này xử lý thế nào đây.

    Hiện tại Thiên Sửu Lão Nhân chỉ có thể nói:

    - Ta mơ hồ cảm thấy chân khí không chắc chắn, hiện tại muốn đi bế quan.



    - Xem một chút là vị nào, dám đến địa bàn của bổn tọa đòi nợ.

    Nhâm Độc vừa mới xuất quan liền nghe được có người tới trước cửa đòi nợ, mà thủ hạ dưới tay lại không ai dám ra giải quyết, trong lòng hắn không khỏi thầm giận, hắn tự nghĩ ở cả Tấn Quốc, không người nào dám tới địa bàn mình đòi nợ, cho dù là Tống Thanh Kiều cũng không có thể, mà người duy nhất có thể lại vẫn sống ở Hoa Sơn không ra.

    Một kẻ thương tích đầy mình núp ở Hoa Sơn mà thôi, sao có thể ngăn được đại kế của mình.

    Nhâm Độc mạnh mẽ bước ra, mới rống được một câu như vậy, kết quả lập tức sửng sốt.

    Thanh niên áo xanh kia không có gì, chỉ cần năm chiêu là Nhâm Độc có thể thắng được hắn, thậm chí không cần đến năm chiêu, trong hai ba chiêu là có thể phân ra thắng bại, nhưng lão giả bạch y kia, chuyện gì xảy ra trời!

    Nguyên lai người mà mình coi là phế vật, chỉ biết trốn ở trong Hoa Sơn không dám ra?

    Sao lúc này lại xuất hiện ở đây.

    Nhâm Độc cả kinh đến mức thiếu chút nữa té từ trên không trung xuống Ma Mộc Nhai, phải cố gắng lắm mới có thể bình ổn được thân thể.

    Rốt cuộc Độc Thiên Nhất Đế đại nhân đã tới.

    Một đám Yêu Ma, cùng với các tu sĩ Ma Mộc Nhai đều mừng rỡ la to:

    - Độc Thiên Nhất Đế đại nhân tới rồi.

    - Chỉ cần người trở tay là có thể tiêu diệt hết hai kẻ gây rối này, dám đến nơi này đòi nợ, thật đúng là to gan.

    - Bọn họ sẽ chết, hơn nữa chết rất khó coi, lại dám trêu đùa Độc Thiên Nhất Đế đại nhân.

    Đám người kia nhìn Độc Thiên Nhất Đế đại nhân tới, sau đó lại nhìn hai người kia với ánh mắt đồng tình, bọn hắn đang chờ Độc Thiên Nhất Đế nổi trận lôi đình, sau đó ra tay diệt sát hai người kia.

    Chỉ thấy thanh niên áo xanh kia nói:

    - Được rồi, Nhâm Độc, ngươi đã đến rồi, bây giờ là thời điểm trả nợ rồi, ngươi tổng cộng thiếu ta một trăm con Dị Thú Cấp Linh Thú, cùng với một ngàn khối Linh Thạch trung phẩm, cái này không có vấn đề chứ?

    Bây giờ Nhâm Độc là ngậm bồ hòn làm ngọt, có khổ nói không ra lời.

    Này rõ ràng chính là vô nghĩa, đây chính là tới tống tiền, lúc nào mình thiếu nợ hắn, trước kia quả thật mình thiếu rất nhiều người, nhưng mà sau đó những người kia đều bị mình giết chết.

    Bất quá, cho dù Chu Thanh Huyền cùng Lục Nguyên tới tống tiền, nhưng mà bọn hắn dám tống tiền, còn mình thì không thể không trả, lúc ấy trạng thái mình đỉnh phong nhất cũng đánh không lại Chu Thanh Huyền, bây giờ mình suy yếu như vậy càng đánh không lại Chu Thanh Huyền.

    Nhẫn!

    Nhẫn!

    Nhẫn!

    Hiện tại Nhâm Độc chỉ có thể nhẫn!

    Một khi gây ra chuyện mà nói, có khi đại kế ngàn năm sẽ hủy trong chốc lát!

    - Một trăm con Dị Thú Cấp Linh Thú, một ngàn khối Linh Thạch trung phẩm, đây cũng quá nhiều, không thể nào cầm đi ra được, dù sao Thế Thiên Minh mới mở rộng những năm này, tư nguyên còn ít, như vậy đi, bổn tọa có thể ra năm mươi con Dị Thú Cấp Linh Thú, năm trăm khối Linh Thạch trung phẩm.

    Nhâm Độc trả giá nói.

    Phanh!

    Người bên cạnh vốn là chờ Nhâm Độc đại nhân phát thần uy, cũng không khỏi té xuống đất, bọn họ quá mong đợi Độc Thiên Nhất Đế đại nhân nổi ma uy, kết quả lại. . . lại. . .

    đồng ý để cho hai vị này tống tiền.

    Này quả thật là không thể tin nổi a.

    - Không nên nhiều lời, ta là tới đòi nợ chứ không phải tới xin tiền ngươi, mau trả một trăm con Dị Thú Cấp Linh Thú, một ngàn khối Linh Thạch trung phẩm.

    Lục Nguyên chém đinh chặt sắt nói.

    - Bảy mươi con Dị Thú Cấp Linh Thú, bảy trăm khối Linh Thạch trung phẩm.

    Nhâm Độc cố gắng giảm tổn thất.

    - Một trăm hai mươi con Dị Thú Cấp Linh Thú, một ngàn hai trăm khối trung Linh Thạch trung phẩm.

    Lục Nguyên tăng số lượng lên, rất rõ ràng đơn giản, ngươi ép giá ta liền nâng giá, dù sao ngươi nhất định phải trả, nếu không thì ngươi kéo người của Ma Mộc Nhai ngươi ra đuổi chúng ta đi?

    Hiển nhiên, hiện tại hai người cũng không ngại đập phá Ma Mộc Nhai.

    Hiện tại Nhâm Độc chỉ có thể khóc thầm trong lòng, bất quá cuối cùng hắn cũng là người coi trong đại nghiệp:

    - Được.

    Trời. . .

    Lừa gạt thành công!

    Tống tiền thành công!

    Bên cạnh không biết có bao nhiêu Yêu Ma, cùng với ma tu canh cửa cảm giác được thần tượng của mình tan nát, đường đường Độc Thiên Nhất Đế lại bị người tống tiền như vậy.

    Cuối cùng, một trăm hai mươi con Dị Thú Cấp Linh Thú, một ngàn hai trăm khối Linh Thạch trung phẩm rơi vào trong tay Lục Nguyên, cũng làm cho Lục Nguyên vui vẻ ra mặt.

    Bình thường Đại Đạo Cảnh hai, ba trọng, có mười con Dị Thú Cấp Linh Thú là nhiều.

    Mà Đại Đạo Cảnh bốn, năm trọng, thì có khoảng hai mươi con Dị Thú Cấp Linh Thú.

    Mà Lục Nguyên thoáng cái có nhiều tài sản như vậy, cái này quả thật ác độc a, nhưng Lục Nguyên lại rất hài lòng.

    Mà Nhâm Độc cũng bị chọc giận đến sắp hộc máu, một trăm hai mươi con Dị Thú Cấp Linh Thú a!

    Đây là một trăm hai mươi con a!

    Nhâm Độc cảm giác tài sản của Thế Thiên Minh mình bị đào một nửa, hắn muốn giết người a.

    Sau khi rời khỏi Ma Mộc Nhai, Lục Nguyên nói:

    - Sư thúc tổ, chúng ta có nên đi dạo Đại Nguyên Quốc một vòng hay không, đi tống tiền một chút mới tốt?

    Đại Nguyên Quốc đấu cùng Tấn Quốc chúng ta nhiều năm như vậy, không đi chiếu cố chỗ của hắn một chút, ta cảm giác bọn họ có chút thiệt thòi.

    Chu Thanh Huyền chắp tay cười nói:

    Chương 631: Thiên Sửu lão nhân(thượng)

    - Cũng tốt.

    Gần đây đầu của Mật Tông Thiên Viên Tông Sư cũng muốn chạm đất rồi, hắn chính là một trong ba Đại Tông Sư của Đại Nguyên Quốc, ở địa vực này có rất ít người dám trêu tới hắn, nhưng mà trước đó không lâu, không ngờ hắn bị người tống tiền, trời ạ, hắn là đường đường là một Đại Tông Sư, lại bị người tống tiền.

    Chu Thanh Huyền cùng Lục Nguyên.

    Thiên Viên Tông Sư không có cách nào, hai vị này tới tống tiền hắn không dám không cho a.

    Chu Thanh Huyền quá mạnh mẻ, Thiên Viên Tông Sư biết rõ, nếu mình thật giao thủ cùng Nhâm Độc, mình cũng không phải là đối thủ của Nhâm Độc, người mà Nhâm Độc cũng thua, sao mình có thể đánh thắng được.

    Vốn là nghe nói Chu Thanh Huyền cùng Lục Nguyên tống tiền Nhâm Độc, hắn không khỏi vui vẻ khi người khác gặp họa, không ngờ cười người hôm trước hôm sau người cười, lúc này đại nạn lại buông xuống trên đầu mình, cái này thật là tuyệt vọng, thể diện một Đại Tông Sư mất hết a.

    - Dầu gì Mật Tông các ngươi cũng là môn phái thành lập mấy ngàn năm, thể diện không thể mất, làm gì cũng không có thể bị Thế Thiên Minh vượt qua, cũng một trăm Linh Thú, một ngàn Linh Thạch trung phẩm.

    Đây là câu mà Lục Nguyên nói lúc ấy.

    Thiên Viên Tông Sư thật sự muốn ói máu, mặc dù môn phái phải tranh giành mặt mũi, nhưng mà chưa từng có ai muốn tranh dành mặt mũi ở phương diện này a.

    Chưa từng nghe nói qua tống tiền còn phải so sánh mặt mũi với người khác, chưa bao giờ nghe thuyết pháp bị đánh cướp càng nhiều thì càng có mặt mũi.

    Bất quá Thiên Viên Tông Sư không dám trả giá a, nghe nói Nhâm Độc mới trả giá một chút, lập tức biến thành một trăm hai mươi Linh Thú, một ngàn hai trăm Linh Thạch trung phẩm.

    Thật ra thì Thiên Viên Tông Sư không biết Lục Nguyên đang đợi hắn trả giá, một khi hắn trả giá chính là một trăm năm mươi Linh Thú cùng một ngàn năm trăm Linh Thạch trung phẩm, đáng tiếc Thiên Viên Tông Sư không có trả giá, cái này làm cho Lục Nguyên cảm khái không thôi, gạt người cũng không phải dễ a.

    Tống tiền không có kéo dài bao lâu, bởi vì Chu Thanh Huyền cảm giác đã không sai biệt lắm, hiện tại tổng cộng Lục Nguyên có được mười Dị Thú Cấp Linh Thú, cộng thêm mới cướp được hai trăm ba mươi Dị Thú Cấp Linh Thú, là gấp mười lần Đại Đạo Cảnh Tứ tầng, Ngũ tầng bình thường, số này là quá đủ để Lục Nguyên trùng kích ngũ tầng.

    Chương 633-634 : Đặc huấn lần hai

    Chu Thanh Huyền cũng sợ cung cấp pháp lực quá nhiều, làm cho căn cơ của Lục Nguyên không ổn.

    Mà hiện nay, Lục Nguyên đang ở trong biên giới trùng quan.

    Tổng cộng có hai trăm ba mươi con Dị Thú Cấp Linh Thú, nguyên khí cuồn cuộn lao vào trong thân thể, Vân Kiếm Long, Vân Phách Vương Long, Vân Đại Dực Long, Vân Kiếm Giáp Long, nhiều loại Dị Thú Cấp Linh Thú, mỗi một con cũng cung cấp pháp lực vô cùng khổng lồ, cung cấp cho Lục Nguyên pháp lực cuồn cuộn không ngừng.

    Mà Lục Nguyên cũng không dám chậm trể, hấp thu nhiều pháp lực như vậy, liền mau chóng vận chuyển lên đỉnh đầu .

    Nhiều nguyên khí dần dần ngưng tụ ở trên đỉnh đầu của mình như vậy, sau đó hóa thành một cái hư ảnh, đây chính là ngưng tụ Nguyên Anh, nghe nói Nguyên Anh là bản thể thu nhỏ, đáng tiếc bây giờ còn đang trùng quan, không có cách nào nhìn thấy bộ dáng Nguyên Anh của mình, tạm thời Lục Nguyên không có tâm tư này, một lòng trùng kích, nguyên khí không ngừng đưa vào đỉnh đầu của mình.

    Tựa hồ ở đỉnh đầu của mình, có một vật gì đó đang ngưng tụ.

    Ba !

    Trong một sát na, Lục Nguyên cảm giác được đỉnh đầu của mình hình thành một cái gì đó, đây là tụ thành Nguyên Anh, mình rốt cục đạt tới Đại Đạo Cảnh Ngũ tầng, cảnh giới Nguyên Anh Hóa Sinh, pháp lực bay lên Nhất tầng Thiên không dễ dàng a, hiện tại Lục Nguyên cảm giác pháp lực, cường độ toàn thân của mình đều được tăng lên rất lớn, pháp lực cuồn cuộn ở trong người bắt đầu khởi động, da thịt toàn thân cũng đạt tới một cảnh giới mới, đồng thời, bởi vì Nguyên Anh thành, cảm ứng của mình với ngoại giới càng thêm cường đại.

    Đúng rồi, mình còn chưa nhìn thấy bộ dáng Nguyên Anh của mình, hắn có mấy phần tò mò đối với bộ dáng Nguyên Anh của mình.

    Thời điểm Lục Nguyên bế quan trùng kích Nguyên Anh, Tu Tiên Giới Tấn Quốc đều oanh động, Địa Kiếm Vô Đối Chu Thanh Huyền cùng Túy Kiếm Vô Trắc Lục Nguyên hạ Hoa Sơn.

    Sau khi hai nhân vật phong vân của Hoa Sơn cùng nhau hạ Hoa Sơn, quả nhiên làm ra một chuyện long trời lỡ đất, hai người tới trước cửa Ma Mộc Nhai, tống tiền trên đầu Nhâm Độc, hơn nữa Độc Thiên Nhất Đế này chỉ có thể cam chịu, giao một trăm hai mươi con Dị Thú Cấp Linh Thú, một ngàn hai trăm khối Linh Thạch trung phẩm.

    Độc Thiên Nhất Đế, chính là đầu sỏ số một của Ma Đạo Tấn Quốc, ma diễm trùng thiên, cơ hồ sắp lật đổ Tiên môn Tấn Quốc, nhân vật như thế, không ngờ lại bị người tới cửa đánh cướp, cái kia thật là không thể tin nổi.

    Sau đó lại tới tống tiền trên đầu Mật Tông Đại Nguyên Quốc Thiên Viên Tông Sư, được một trăm Linh Thú, một ngàn khối Linh Thạch trung phẩm, nghe nói Thiên Viên Tông Sư ngay cả trả giá cũng không dám.

    Sau mấy ngày, tất cả mọi người chờ nhìn Đại Nguyên Quốc Đại Tuyết Sơn Lạn Đà Tự cùng Vạn Xà Sơn Trang gặp xui xẻo, nghe nói tập thể cao tầng của Đại Tuyết Sơn Lạn Đà Tự cùng Vạn Xà Sơn Trang đều đi Nam Hải nghỉ ngơi, quang cảnh Nam Hải kia rất đẹp, làm người ta lưu luyến quên cả lối về, vậy Chu Thanh Huyền cùng Lục Nguyên tới cửa thì làm sao bây giờ.

    Cao tầng chúng ta đi nghỉ ngơi rồi, vô danh tiểu tốt không có quyền quyết định.

    Kết quả là, danh tiếng Nam Hải trở nên nóng vô cùng.

    Hai nhân vật phong vân của Hoa Sơn cùng nhau hạ sơn, vừa ra tay là đại thủ bút, mọi người hai nước Tấn Quốc, Nguyên Quốc đang nghị luận rôm rả, trừ hai nhân vật này của Hoa Sơn, người nào có thể tới tống tiền Nhâm Độc cùng Thiên Viên Tông Sư, hơn nữa làm hai người này không dám hó hé một tiếng.

    Hoa Sơn trở nên nổi tiếng vô cùng!



    Biên cảnh Nguyên Quốc, trong dãy núi non vô danh.

    Cái này là Nguyên Anh của mình!

    Lục Nguyên khẽ phất tay, dùng pháp thuật đơn giản nhất nhìn bộ dáng Nguyên Anh trên đỉnh đầu của mình, vừa mới nhìn đã sợ hết hồn.

    Bộ dáng kia, cũng quá lợi hại đi.

    Sau khi sử dụng phát thuật, Lục Nguyên thấy được Nguyên Anh trên đỉnh đầu của mình, cơ bản giống mình như đúc, chẳng qua là rút nhỏ hơn rất nhiều, hoàn toàn là thu nhỏ của mình, chẳng qua là, tại sao trong tay Nguyên Anh của mình còn cầm một hồ lô rượu, lợi hại a, nghe nói Nguyên Anh của người khác không có gì cả, mà Nguyên Anh của mình lại cầm một hồ lô rượu.

    Thật lạ, Nguyên Anh của mình thật đúng là không giống với người khác, lúc này Lục Nguyên mới phát hiện, sau lưng Nguyên Anh của mình lại đeo một thanh kiếm.

    Trời ạ, Nguyên Anh của người bình thường cũng chỉ là một Nguyên Anh mà thôi, mà Nguyên Anh của mình lại có một hồ lô rượu, một thanh kiếm.

    Đây là xảy ra chuyện gì?

    Lục Nguyên nhìn chăm chú vào Nguyên Anh của mình, chỉ cảm thấy ly kỳ vô cùng, Nguyên Anh của mình thật đúng là thú vị.

    Mà thông qua Nguyên Anh này, Lục Nguyên rõ ràng cảm giác được, Vân Khí ở phạm vi mười dặm, mình hoàn toàn có thể cảm ứng được, đây chính là tác dụng của Nguyên Anh, cảm ứng đối với thiên địa tăng nhiều, phát triển đến Đại Đạo Cảnh, chính là từ trong ra ngoài, do mình nắm trong tay tuyệt đối, đến với tuyệt đối nắm ngoại giới trong tay, cho tới cuối cùng nắm đại thế giới trong tay, trở thành tồn tại Vĩnh Hằng.

    Mà hiện tại mình đã đạt tới một bước này rồi, Đại Đạo Cảnh Ngũ tầng Nguyên Anh Hóa Sinh!

    Hắn thở dài một hơi, bước kế tiếp là Nguyên Anh Chúa Tể, kia là mình có bao nhiêu Thiên Địa Pháp Tắc, cũng phải quay về Nguyên Anh Chúa Tể này mới coi là thành công, càng có nhiều Thiên Địa Pháp Tắc, thì càng có nhiều Thiên Địa Nguyên Khí, nhưng thời gian cần cũng càng nhiều, trừ Vân Chi bản mệnh pháp tắc ra còn có ba mươi lăm loại Thiên Địa Pháp Tắc, cần thời gian rất dài để tu luyện.

    Trùng kích Đại Đạo Cảnh Lục tầng không dễ dàng a.

    Không cần nghĩ nhiều a, tạm thời cứ như vậy trước đã, dù sao vừa mới đạt tới Đại Đạo Cảnh Ngũ tầng, muốn gấp cũng không được.

    Tu hành chi đạo, vốn là không được gấp.

    Mà hiện tại, cách khảo hạch cuối cùng nhất còn có ba tháng.

    Hiện tại Lục Nguyên đạt tới Đại Đạo Cảnh Ngũ tầng, tới Trung Ương Thiên Triều ứng chiến cũng không khó rồi, người không khỏi thư giản xuống, qua vài ngày nữa cứ sống thoải mái, lúc này ánh mặt trời vừa lên, ở lúc thời gian chỉ là hình thức này, thảnh thơi uống vài chén rượu chẳng phải là tốt sao, dĩ nhiên, lúc rỗi rãnh Lục Nguyên cũng sẽ đi dạy ngũ pháp.

    Cuộc sống thật là thoải mái a.

    Một ngày kia, Lục Nguyên mới nằm ở trên bãi cỏ của Hoa Sơn uống rượu, một bóng người bận bạch y đã lẳng lặng đứng một bên, Chu Thanh Huyền chắp tay nói:

    - Được rồi, thời gian nghỉ ngơi sau đặc huấn thứ nhất, để cho pháp lực của ngươi đạt tới Đại Đạo Cảnh Ngũ tầng đã qua, hiện tại bắt đầu lần đặc huấn thứ hai.

    - Lần đặc huấn thứ hai?

    Lục Nguyên ngẩn ra.

    Lần đặc huấn thứ nhất là uống rượu, ngủ, nhìn bầu trời, nhìn mây.

    Như vậy, lần đặc huấn thứ hai sẽ là gì chứ?

    Hiện tại Lục Nguyên phát hiện đặc huấn của Chu sư thúc cũng tương đối có ý tứ, nhớ tới năm đó lúc huấn luyện Vạn Năm Luân Hồi, là gọi mình đi học vẽ tranh, lúc ấy hành hạ mình quả thật thống khổ, bất cứ lúc nào cũng cầm bút, hiện tại cầm bút tới cũng có thể vẽ lên thông suốt, mặc dù không tính Đại sư cấp, nhưng mà cũng xem như không tệ.

    Chu Thanh Huyền ngồi xuống, trong tay xuất hiện một thanh tiểu đao, còn có một khúc gỗ, tiểu đao nhẹ nhàng khởi động, lúc này ánh mắt của hắn rất chuyên chú, rất thật tình, dần dần ở trong tay của hắn đã bắt đầu xuất hiện một tượng nữ nhân bằng gỗ, ánh mắt của Chu Thanh Huyền vô cùng chuyên chú.

    Thời gian, trôi qua từng chút từng chút .

    Gió núi thổi qua, Chu Thanh Huyền không có nháy mắt.

    Thanh âm bên ngoài, Chu Thanh Huyền cũng không có nghe thấy, thời gian cứ như vậy trải qua một canh giờ, một pho tượng nữ nhân vô cùng rõ ràng xuất hiện, Chu Thanh Huyền chăm chú nhìn pho tượng nữ nhân trong tay, nhất thời không nói gì, một lúc lâu sau, hắn mới lên tiếng:

    - Được rồi, ngươi cũng tạc một bức tượng, chạm khắc một người nào đó mà ngươi thích.

    Đặc huấn lần thứ hai là như vậy?

    Lục Nguyên không khỏi ngạc nhiên, bất quá nếu Chu sư thúc phân phó, mình cũng chỉ có thể tòng mệnh, tay cầm lấy tiểu đao, ở trên Hoa Sơn cây cối nhiều vô số, tùy ý lấy một đoạn, cũng bắt đầu chạm khắc tượng, chẳng qua là tìm người nào hạ thủ đây?

    Các nữ nhân mình quen thuộc cũng chỉ có Tam Sư Tỷ Lăng Ngọc Châu, sư muội Liễu Diệp Nhi, đúng rồi, Chung đại tiểu thư của Vô Kiếm Tiên Môn Tần Quốc, cùng với Tiểu Thanh của Việt Nữ Việt Quốc, đây là bốn người mà hắn có chút ấn tượng, chẳng qua là, muốn khắc các nàng như cảm giác trong lòng mình, cái này thì hơi khó rồi, tại vì tình cảm quá mức phai nhạt.

    Nhạt đến mức mình không biết nên chạm khắc như thế nào, mình có thể khắc ra bức tượng giống các nàng, nhưng muốn hạ đao mà nói, cảm giác lại không tốt, chỉ sợ sẽ khắc ra một bức tượng mơ mơ hồ hồ.

    Không có cách nào, lấy Tiểu Thanh của Việt Quốc Việt Nữ chạm khắc đi, khí chất của nàng làm cho mình khắc sâu nhất, chẳng qua là khi khắc lại cảm giác có cái gì đó không đúng, tựa hồ mình khắc ra là một vật rất mơ hồ, sau khi chạm khắc xong, Lục Nguyên nhìn bức tượng điêu khắc mơ hồ không rõ trong tay, không khỏi cười khổ lắc đầu.

    - Xem ra ngươi thật đúng là một Ngũ Tiên vô tình giống như Yến sư huynh.

    Chu Thanh Huyền thản nhiên nói:

    - Có đôi khi nên thử đi tìm chút cảm giác tình yêu, thật ra thì sinh mệnh rất đáng quý, một người theo đuổi Trường Sinh không biết năm tháng, kia thật sự rất đáng buồn, thời điểm đang theo đuổi Trường Sinh, hưởng thụ niềm vui của tánh mạng cũng là chuyện tình rất có ý tứ.

    Được rồi, cũng không làm khó dễ ngươi, chạm khắc hồ lô rượu của ngươi đi.

    - Cái này thì không khó.

    Lục Nguyên cười ha ha một tiếng, vuốt hồ lô rượu của mình để lấy cảm giác.

    - Rất tốt, ngươi cứ từ từ chạm khắc hồ lô rượu đi, chờ thời điểm ngươi cảm thấy chạm khắc được hoàn mỹ tuyệt đối, lão phu lại tới tìm ngươi, đến lúc đó sẽ nói cho ngươi biết mục đích của lần đặc huấn thứ hai.

    Tiếng nói vừa dứt, người đã biến mất, chỉ còn lại thanh âm vang vọng trong hư không.

    Muốn chạm khắc hồ lô rượu mà bản thân cảm thấy hoàn mỹ sao?

    Nếu chạm khắc nữ nhân thì mình không có năng khiếu, nhưng mà muốn chạm khắc hồ lô rượu thì rất dễ dàng, Lục Nguyên liền lập tức bắt đầu khắc hồ lô rượu, tiểu đao ở trong tay nhẹ nhàng vung vẫy, họa ảnh của hồ lô rượu trong đầu óc hiện ra rõ ràng, tay cũng đang không ngừng huy động. . .

    Không lâu lắm, một cái hồ lô rượu bằng gỗ tương đối hoàn mỹ đã hình thành, không tệ, Lục Nguyên đối với lần này tương đối hài lòng.

    Bất quá, lúc ấy Chu sư thúc nói phải hoàn mỹ!

    Hoàn mỹ!

    Hồ lô rượu mình chạm khắc này hoàn mỹ sao?

    Lục Nguyên chăm chú nhìn hồ lô rượu của mình, thời điểm vừa mới bắt đầu chạm khắc nhìn rất thuận mắt, nhưng mà hiện tại sao lại nhìn không vừa mắt nhỉ, hình như có chỗ lớn hơn một chút thì phải, tiểu đao khẽ động, mau chóng nạo đi chỗ lớn hơn kia, sau đó lại nhìn lại, cái này đã hoàn mỹ rồi sao, nhưng mà lần này lại phát hiện một chỗ khác hơi lớn một chút, như vậy lại gọt, chỉ là sau khi gọt xong, tựa hồ lại có một chỗ khác không hoàn mỹ.

    Lục Nguyên cứ hết chỉnh rồi sửa liên tục như vậy.

    Ngày đêm trôi qua, như thoi đưa không trở lại.

    Mưa gió nổi lên, Lôi Điện bắn phá, cuồng phong quần vũ.

    Lục Nguyên căn bản không có để ý, vẫn không có di động vị trí một bước, cứ không ngừng gọt hồ lô rượu, từng bước từng bước, hồ lô rượu bằng gổ xuất hiện ở trong tay của mình, nhưng mà mình luôn cảm giác không hài lòng, hình như có một chút gì đó không vừa ý, căn bản cách hoàn mỹ có khoảng cách quá lớn.

    Một cái hồ lô rượu bằng gỗ bị ném qua một bên, Lục Nguyên tiếp tục khắc cái thứ hai, mộc hồ lô rượu thứ hai cũng bị ném qua một bên, sau đó là thứ ba, thứ tư…

    Dần dần, ở bên người Lục Nguyên, hồ lô rượu bằng gỗ càng ngày càng nhiều.

    Tốc độ động đao của Lục Nguyên càng ngày càng chậm, càng ngày càng chậm.

    Tốc độ ném mộc hồ lô rượu càng ngày càng chậm, càng ngày càng chậm.

    Mơ hồ, Lục Nguyên phát hiện mình cảm thấy một cổ lực lượng kỳ lạ, tựa hồ chính là trên một cái mộc hồ lô rượu truyền đến, trong thiên địa đại đạo cũng có loại lực lượng này, chỉ là mình không cách nào thăng bằng được, cho nên không cách nào làm được hoàn mỹ, cho nên không ngừng muốn vứt mộc hồ lô rượu, bất quá hiện tại mình càng ngày càng cảm giác được thăng bằng rồi.

    Kia, tựa hồ là một loại lực lượng kỳ diệu trong thiên địa, nó tồn tại trong vạn vật, không đâu là không có sự hiện hữu của nó.

    Giống như Luân Hồi, không ai không trải qua.

    - Ngươi ở nơi này chạm khắc mộc hồ lô rượu nửa tháng rồi.

    Thanh âm Chu Thanh Huyền vang lên:

    - Rất tốt, như vậy hiện tại có thể bắt đầu đặc huấn thứ hai lần chân chính rồi, lão phu truyện thụ cho ngươi...

    Nửa tháng rồi sao?

    Bất tri bất giác, mình đã ở chỗ này lâu như vậy.

    Hoa Sơn, Luân Hồi Phong.

    Vách đá lúc trước.

    Hồ lô rượu bằng gỗ trên đất, cùng với người trẻ tuổi áo xanh ngồi ở trung tâm.

    Lão giả tóc trắng từ xa đi tới:

    - Ngươi ở đây chạm khắc mộc hồ lô rượu đã nửa tháng rồi, như vậy hiện tại có thể bắt đầu huấn luyện thứ hai lần chân chính, lão phu truyện thụ cho ngươi Thập Đại Thiết Tắc Âm Dương.

    Thập Đại Thiết Tắc Âm Dương.

    Học xong Thập Đại Thiết Tắc Luân Hồi, mặc dù chỉ là sơ ngộ Luân Hồi, nhưng Lục Nguyên cũng biết Luân Hồi có bao nhiêu tác dụng, chỉ là Luân Hồi sơ kỳ Luân Hồi Lực đã có tác dụng rất trọng yếu, phía sau còn có Ngũ Hành Luân Hồi, Thời Không Luân Hồi, Sinh Tử Luân Hồi, cũng cần mình từ từ tích lũy kinh nghiệm, từ từ tăng thực lực lên.

    - Vốn là không nên dạy ngươi Âm Dương sớm như vậy, Luân Hồi chi đạo, bát đại tinh thâm, ngươi chẳng qua là vào một cánh cửa mà thôi, Ngũ Hành Luân Hồi, Xuân Thu Luân Hồi, Thời Không Luân Hồi, Sinh Tử Luân Hồi, rất nhiều Luân Hồi ngươi cũng không có tinh thông, nhưng mà bởi vì đuổi thời gian, ngươi sắp đi Trung Ương Thiên Triều rồi, cho nên phải truyền thụ trước.

    - Dạ.

    Thái độ Lục Nguyên rất chăm chú, bắt đầu cẩn thận lắng nghe.

    - Trong thiên địa có mười loại lực lượng cơ bản nhất, chính là Thập Đại Thiết Tắc.

    Chu Thanh Huyền ngồi xuống, bắt đầu nói:

    - Trong này có Luân Hồi Lực, Âm Dương Lực, mà Âm Dương Lực trong đó, âm dương là lực hòa hợp, cần phải có thăng bằng, nhưng thật ra cũng có thể phá thăng bằng, nhưng trước hết phải nắm giữ thăng bằng, mới có thể phá hư thăng bằng.

    Sở dĩ Nhâm Độc dễ dàng thua trong tay lão phu, là bởi vì âm dương hòa hợp của hắn bị lão phu khám phá, thoáng cái liền bắt được sơ hở của hắn.

    Chương 635-636 : Thiên tâm khó dò

    - Mà sở dĩ bảo ngươi đi khắc mộc hồ lô rượu nửa tháng là muốn ngươi cảm thụ cái gì gọi là âm dương hòa hợp, thế gian vạn vật, không có thăng bằng chân chính, cũng chưa bao giờ có, nghe nói Vĩnh Sinh Chi Môn trong truyền thuyết là thăng bằng hoàn mỹ, bất quá không biết có phải là thật như thế hay không.

    Chu Thanh Huyền có chút cảm khái nói.

    - Ngươi khắc nửa tháng thời gian, cũng ứng với cảm nhận được lực thăng bằng trong thiên địa, lực lượng cơ bản nhất trong thiên địa này tựa hồ không có tồn tại, nhưng mà trên thực chất lại có mặt khắp nơi.

    - Khám phá hết thảy thăng bằng, tự nhiên có thể tìm được cái không thăng bằng, mà không cái thăng bằng đó, chính là nhược điểm của địch nhân.

    - Này, chính là lực âm dương hòa hợp, một trong Thập Đại Thiết Tắc.

    Lục Nguyên nghe Chu Thanh Huyền nói xong, nhớ lại những cảm nhận trong nửa tháng qua mà không khỏi gật đầu, quả nhiên là như thế, thật ra thì nếu như không có gọt mộc hồ lô rượu nửa tháng phía trước, mình cũng sẽ không tiếp nhận những kiến thức này, tiếp nhận được tự nhiên như thế, trong nửa tháng qua, mình quả thật là ngộ được rất nhiều.

    Trong thiên địa có đại thăng bằng.

    Vạn vật đều có thăng bằng.

    Lục Nguyên lâm vào trong trầm tư, những thâm ảo trong chuyện này đi qua đầu hắn một lượt.

    - Nói vậy ngươi cũng ngộ được rất nhiều, hiện tại có thể bắt đầu giảng phương pháp tu luyện Âm Dương hòa hợp.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Luân Hồi không giống Âm Dương, Yến sư huynh là một người tương đương cùng ta, Luân Hồi của hắn cũng là như thế, chia làm Ngũ Đế Ngũ Hoàng Luân Hồi Kiếm Đạo, có Đế có Hoàng mà sinh, mà một khi tu thành Ngũ Đế Ngũ Hoàng Luân Hồi Kiếm Đạo, tự thành thế giới, có thể ngạnh sanh kéo thiên địa vạn vật vào trong Luân Hồi, đây chính là sự bá đạo của Luân Hồi

    - Luân Hồi là bá đạo, là không quản vạn vật, không có tình cảm, không có hoa mỹ, chỉ có đưa địch vào chỗ chết, đây chính là Luân Hồi, bất kể ngươi có muốn chết hay không, tóm lại là phải chết , đây chính là Luân Hồi.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Mà Âm Dương, không có bá đạo như Luân Hồi, Âm Dương chính là muốn ngươi phải hiểu biết đối với thiên địa vạn vật, trong lòng có thiên địa vạn vật, thiên địa trong lòng, nắm giữ thăng bằng vạn vật, tìm ra sơ hở của địch nhân, trăm trận trăm thắng, đây chính là lực Âm Dương hòa hợp.

    - Ở trong Trung Ương Thiên Triều có một môn Kiếm Pháp tên là Độc Cô Cửu Kiếm, nhưng mà kiếm pháp này là căn cứ Thiết Tắc Âm Dương hòa hợp mà sinh, tựa như Đấu Chuyển Tinh Di, Càn Khôn Đại Na Di bắt chước Luân Hồi vậy, bất quá trình độ bắt chước của Độc Cô Cửu Kiếm, so với Đấu Chuyển Tinh Di hay Càn Khôn Đại Na Di thì cao hơn rất nhiều, Âm Dương chi đạo cũng không phải là chỉ có phương pháp lão phu sáng chế mới có thể luyện thành, khi tu luyện Độc Cô Cửu Kiếm đến cảnh giới cực cao cũng có thể thành tựu.

    - Mà công pháp lão phu sáng chế có tên là Cửu Âm Cửu Dương.

    Cửu Âm, là thiên hạ Cực Âm, Cửu Dương, là thiên hạ Chí Dương.

    - Cửu Âm Cửu Dương, bao trùm hết thảy Âm Dương thiên hạ, một khi luyện thành Cửu Âm Cửu Dương, như vậy Âm Dương hòa hợp tự thành.

    - Mà cái gì gọi là Cửu Âm Cửu Dương, trong này cũng có một truyền thuyết.

    Truyền thuyết khi thiên địa vừa mới bắt đầu, ngày đầu có bản thân thiên địa, ngày thứ hai có ánh sáng, ngày thứ ba có núi non sông ngòi, ngày thứ tư có tinh vân, nhật, nguyệt, ngày thứ năm có thiên địa khí tượng, ngày thứ sáu có linh cầm, cỏ cây động vật, ngày thứ bảy có chúng sinh có linh trí, thiên địa vạn vật, không có cái nào có thể vượt qua Kỷ Nguyên Thất Nhật.

    - Cho nên, Cửu Âm Cửu Dương, theo thứ tự là thiên địa, quang ám, sơn thủy, nhật nguyệt, lôi điện, mưa tuyết, cỏ cây, cầm thú, người, trong người lại phân chia ra thiện và ác, này chính là Kỷ Nguyên Thất Nhật, đại biểu chính là thất Âm thất Dương.

    Sau này vạn vật có động, có tĩnh, có sinh, có tử, từ này mà phân chia Cửu Âm cùng Cửu Dương.

    Thiên, quang, sơn, nhật, lôi điện, cầm thú, thiện, động, sinh, cái này là Cửu Dương, mà địa, ám, thủy, nguyệt, mưa tuyết, cỏ cây, ác, tĩnh, tử, tức là Cửu Âm.

    - Trong Cửu Âm Cửu Dương này, ngươi biết Kiếm Ý có Sơn Chi Kiếm Ý, Thủy Kiếm Ý, Nguyệt Chi Kiếm Ý, Lôi Chi Kiếm Ý, Vũ Chi Kiếm Ý, Tuyết Chi Kiếm Ý, Thảo Chi Kiếm Ý tổng cộng có bảy thứ.

    - Như vậy hiện tại trước học một âm một dương, là Sơn Thủy trong Cửu Âm Cửu Dương.

    Chu Thanh Huyền nói.

    - Học tập Cửu Âm Cửu Dương, không giống như Ngũ Đế Ngũ Hoàng Luân Hồi Kiếm Đạo, Luân Hồi chú trọng Luân Hồi, mà Âm Dương chú trọng PHÁ...!

    Cho nên Cửu Âm Cửu Dương này ngươi phải học được hai mươi loại Kiếm Ý, còn phải phá hai mươi loại Kiếm Ý này, phá Chí Âm Chí Dương trong thiên hạ, phá thất Âm thất Dương của Kỷ Nguyên Thất Nhật, cùng với Nhị Âm Nhị Dương diễn sinh phía sau, mới có thể phá vạn vật trong thiên địa.

    - Kế tiếp, ta muốn giảng chính là quy tắc của Cửu Âm Cửu Dương. . .

    Một đống quy tắc được nói ra, Lục Nguyên chỉ cảm thấy trong đầu óc của mình bị đưa vào rất nhiều nội dung.

    - Cửu Âm Cửu Dương, mỗi lần muốn tập là một âm một dương, ngươi bắt đầu học lên từ đệ nhất âm đệ nhất thư, nếu ngươi có Sơn Chi Kiếm Ý, Thủy Kiếm Ý, hôm nay liền phá Sơn Chi Kiếm Ý cùng Thủy Kiếm Ý này.

    Tìm ra khuyết điểm trong núi cùng nước.

    - Nhớ kỹ, núi này chính là đại biểu núi non thiên hạ, nước đại biểu sông hồ, cùng với biển rộng, thậm chí nước mưa trong thiên địa.

    Trong tay Chu Thanh Huyền xuất hiện một thanh kiếm, mà trong thanh kiếm bắt đầu không ngừng phóng thích ra nhiều loại kiếm chiêu, như Đại Sơn Vô Cực, Sơn Thạch Quy Nhất, Thái Sơn Lưu, Tích Nhạc Thành Chỉ,… nhưng tất cả đều là kiếm chiêu của Sơn hệ.

    - Ngươi chỉ có thể sử dụng kiếm chiêu đối phó kiếm chiêu, thấy phá thế nào thì phá thế đó.

    Chu Thanh Huyền nói.

    Phá kiếm chiêu mà thôi, mình cũng không quá để ý, Lục Nguyên thầm nghĩ ở trong lòng, quả thật , Lục Nguyên tự nhận mình ở phương diện Kiếm Thuật là tương đối khá rồi, dù sao hiện tại mình cũng có tư thế Kiếm Hoàng, nhưng mà lần này mới phát hiện những kiếm chiêu này không dễ phá tới cực điểm, tựa như một nhân vật có Kiếm Thuật không thua mình đang so kiếm cùng mình, thậm chí Kiếm Thuật này còn hơi trên mình.

    - Sao vậy, ngay cả năm thành Kiếm Thuật của ta cũng không đón được sao?

    Chu Thanh Huyền cười một tiếng nói.

    Đây chỉ là một nửa Kiếm Thuật của Chu sư thúc tổ sao?

    Trong lòng Lục Nguyên căng thẳng, nghiêm túc, bắt đầu phá Kiếm Thuật này, đối thủ cũng là kiếm chiêu Sơn hệ, đối phó kiếm chiêu Sơn hệ tương đối phiền toái, thật ra thì công kích của kiếm chiêu Sơn hệ cũng chưa ra hình dáng gì, nhưng mà phiền toái của loại kiếm chiêu này chính là phòng thủ, phòng thủ kia vô cùng nghiêm mật, muốn phá thì nhức đầu vô cùng.

    Bình thường đối mặt với đối thủ như vậy, cho tới bây giờ mìnhlà trước giải quyết người dùng kiếm pháp khác, cuối cùng giải quyết người dùng kiếm pháp Sơn hệ, một con rùa đen chỉ biết rúc đầu thì sao đánh, nhưng mà hiện tại không có cách nào, muốn phá!

    Lại không thể phá cứng rắn, phải dùng đúng phương pháp của đối phương đi phá, Lục Nguyên đón mấy trăm chiêu, mười mấy loại kiếm pháp cũng phá không được.

    Theo như thuyết pháp Ngũ Hành, mộc có thể khắc thổ!

    Nhưng mà mình một thi triển ra kiếm chiêu Mộc hệ, kiếm chiêu Sơn hệ kia liền biến đổi, giống như hóa thành một tảng đá, mặc dù mộc có thể khắc thổ, nhưng mà không khắc được đá, đây chính là vấn đề, hoặc là, dùng kiếm chiêu Thủy hệ thử một lần, nhưng mà cũng phát hiện vô dụng, kiếm chiêu Thủy hệ căn bản không lay nổi tòa núi lớn khổng lồ như vậy.

    Núi lớn nguy nga, căn bản là lay bất động.

    Mơ hồ ở mặt trước Lục Nguyên, xuất hiện một tòa núi lớn vô cùng, thanh kiếm kia phóng thích ra kiếm chiêu ở trước mặt Lục Nguyên, hợp thành từng ngọn từng ngọn núi lớn, hơn nữa núi lớn này còn đang không ngừng tăng trưởng, Chu Thanh Huyền đánh ra kiếm chiêu Sơn hệ, kiếm chiêu kia biến hóa không ngừng, Lục Nguyên muốn phá cái này, chỉ sợ cần thời gian rất lâu, ít nhất cũng nửa tháng, bất quá, loại Cửu Âm Cửu Dương này, chỉ cần luyện thành một âm một dương, thì tác dụng tương đối lớn, đối với Lục Nguyên ở trong Bách Quốc Khảo Hạch cũng có tác dụng tương đối.

    Nước chảy đá mòn!

    Trong lòng Lục Nguyên đột nhiên dâng lên bốn chữ này, trong lúc nhất thời phúc chí tâm linh, liên tục vận khởi kiếm chiêu Thủy hệ, kiếm chiêu vừa chuyển mà biến thành dày đặc vô cùng, bắt đầu trùng kích vào tòa núi lớn này, kiếm chiêu của Lục Nguyên luôn thiên hướng về đánh nhanh, rất ít khi đánh kiểu mài mòn này, nhưng mà hiện tại cũng không có cách nào.

    Núi cùng nước ma sát vẫn còn tiếp tục, mà chỉ đợi núi vừa ra sơ hở, nước triền miên kia liền biến thành nước biển đáng sợ gào thét xông đến.

    Nước có thể khắc núi!

    Rốt cuộc tìm được nhược điểm của núi, thoạt nhìn núi rất lớn rất mạnh, nhưng cũng không phải là một nhất thể, chỉ cần ngươi mài mòn từng chút từng chút, đây chính là sơ hở của núi.



    Đại Dung Quốc, Đại Dung Thành.

    - Ha ha ha ha, bổn công tử rốt cục đột phá.

    Mạc Tử Hạc cười ha ha:

    - Lục Nguyên, Tiên Hoa Phong, các ngươi chờ đó, bổn công tử ở Đại Dung Thành dùng nhiều linh bảo, tài nguyên như vậy, còn có danh sư chỉ điểm, hiện tại lại đột phá, khảo hạch cuối cùng nhất, hãy chờ xem, bổn công tử muốn đánh cho các ngươi thất bại thảm hại, ha ha.

    Mạc Tử Hạc rất hăng hái, đắc ý nói.

    Nước chảy đá mòn!

    Núi do nước khắc!

    - Hiện tại, bắt đầu vòng tiếp theo, tiếp chiêu.

    Trong thanh kiếm, không ngừng phóng thích ra kiếm chiêu Thủy Hệ như Đại Giang Đào Đào, Nộ Hải Tranh Phong, Tế Vũ Miên Miên, Thủy Hoa Tiên Lạc, Thủy Lệ Băng Tâm,… thi triển ra từng kiếm chiêu Thủy hệ, có cuồng bạo trùng kích, có bao la như biển rộng, có triền miên như mưa phùn, có ôn nhu như sương sớm, thi triển ra rất nhiều loại chiêu thức.

    Tựa hồ Lục Nguyên thấy được ở bên cạnh mình, có hải lưu của Trường Giang và Hoàng Hà, tựa hồ mình lâm vào trong một thế giới hoàn toàn là thủy, loại thủy thế giới này không thèm nhìn phòng thủ, vừa bắt đầu liền trùng kích tới Lục Nguyên, muốn làm cho Lục Nguyên triệt để buồn bực chết trong thủy thế giới này.

    Thế Giới Vô Tận, chỉ có mình, cùng với thủy thế giới này mà thôi.

    Tựa hồ một mình mình đối mặt với cả thể giới.

    Một người, một thanh kiếm, một cái thế giới.

    Lục Nguyên giương một tay lên, kiếm quang bạo phát, ở trong Ngũ Hành tương sinh tương khắc, thổ có thể khắc thủy, nếu nói nước tới lấy đất ngăn, Lục Nguyên đánh ra một kiếm chiêu Thổ hệ, nhưng đều bị lũ lụt không chút lưu tình trùng kích sụp đổ, đó là biển rộng bao la, một cái đê nhỏ như ngươi có lợi ích gì.

    Lục Nguyên dùng chiêu thức Thổ hệ, ra khỏi chiêu thức Sơn hệ, nhưng mà đối mặt với đại giang biển rộng, căn bản cũng không có chỗ dùng, tất cả đều bị đánh bại.

    Biển rộng, ngâm Lục Nguyên ở trong nước.

    - Lần này ngươi thua.

    Chu Thanh Huyền chắp tay nói.

    - Phải, ta thua.

    Lục Nguyên thừa nhận, đấu kiếm lần này, là mình thua, mới vừa rồi không am hiểu Sơn hệ tiến công, mình có thể từ từ suy nghĩ biện pháp, nhưng mà lần này đối mặt với kiếm chiêu Thủy Hệ lại không có cách nào.

    - Như vậy, đấu lại.

    Chu Thanh Huyền quát lạnh một tiếng.

    Trong thanh kiếm, bắt đầu phóng thích ra kiếm chiêu liên miên lần nữa, Đại Hải Vô Lượng, Thao Thiên Hồng Thủy, Thủy Quyển Thế Giới, Đại Vũ Nan Trì,…

    đủ loại kiếm chiêu Thủy hệ lao qua, mình đang ở trong một thủy thế giới, ở trong thủy thế giới này, mình liên tục ra chiêu, chỉ là muốn phá vỡ được chiêu thức của Chu Thanh Huyền, rất khó khăn!

    Khó khăn a!

    Khó khăn a!

    Mặc dù, này chẳng qua là một nửa Kiếm Thuật của Chu sư thúc.

    Lại một lần nữa, Lục Nguyên lại bị thủy thế giới lật úp, lại một lần thua trận, nếu như là ở thế giới thực tế, cái này kêu là bị đánh tan.

    - Đấu lại.

    Một lần lại một lần đấu lại, một lần lại một lần bị lật úp ở trong thủy thế giới, mà thời điểm bị thủy thế giới lật úp mình, đột nhiên trong đầu lại lóe ra một tia sáng, mình thấy được chân lý của thổ, chân lý của núi, tất cả đều được xâu chuỗi lại thành một chân lý.

    Giờ khắc này, Lục Nguyên hiểu rõ rất nhiều chân lý, trong nháy mắt thi triển ra kiếm chiêu, kiếm chiêu Sơn hệ tựa hồ liên miên không dứt, vừa ra khỏi liền hóa thành vô số kiếm chiêu Thổ hệ Sơn hệ, không ngừng có núi đất sinh ra, không ngừng có núi lớn xuất hiện ở dưới kiếm của Lục Nguyên, trấn áp tứ phương.

    Biển rộng còn muốn phản kháng, nhưng mà vô số núi cao nặng nề đập vào trên thân của nó.

    Trấn áp kết thúc!

    Nguyên lai, lúc trước mình còn không có lĩnh ngộ ảo diệu cuối cùng của Thổ Hoàng, mượn cái này rốt cục lĩnh ngộ áo nghĩa cuối cùng của Thổ Hoàng…

    Tức Thổ Chi Diệu.

    Núi do nước khắc!

    Nước cũng do núi khắc!

    Một âm một dương, nước cùng núi, vốn là khắc chế lẫn nhau, đây chính là Âm Dương vi diệu, lực Âm Dương thăng bằng, nắm giữ được thăng bằng của núi cùng nước, là có thể phá nhiều loại kiếm chiêu của núi cùng nước, Cửu Âm Cửu Dương, hiện tại đã bị mình luyện thông một âm một dương trong đó.

    Sau khi luyện thành một Âm một Dương này, sau này chiêu thức Sơn hệ, chiêu thức Thủy hệ, không còn có gì mà mình không nhìn sơ hở, trừ khi bọn họ cũng có Thiết Tắc.

    Âm Dương thăng bằng, chuyên tìm không thăng bằng, sơ hở chi vương.

    Bất quá, mình chỉ mới luyện thành một âm một dương trong Cửu Âm Cửu Dương, nhưng luyện thành cái này cũng không quá khó, nhớ ngày đó mình luyện thành Luân Hồi Kiếm Đạo, Ngũ Đế Ngũ Hoàng, kết quả cũng khó tới đỉnh phong, mỗi một Đế mỗi một Hoàng đều tiêu hao pháp lực rất lớn, đang trong lúc suy nghĩ, tựa hồ Chu Thanh Huyền cũng khám phá được tâm tư của Lục Nguyên:

    - Nếu nói Cửu Âm Cửu Dương, là phải luyện chín lần, bất quá không giống như Luân Hồi, Luân Hồi Ngũ Đế khó khăn tương đối, độ khó của Ngũ Hoàng cũng tương đối, mà Cửu Âm Cửu Dương, khó khăn vô cùng lớn, tỷ như một âm một dương của thiên địa này, muốn lĩnh ngộ Thiên Chi Kiếm Ý cùng Địa Chi Kiếm Ý là vô cùng khó khăn, Thiên Chi Kiếm Ý được xưng là một trong những Kiếm Ý khó lĩnh ngộ nhất trong mười loại Kiếm Ý, còn có hai đại Thiện Ác Kiếm Ý, lại càng là lòng người khó dò, cũng được xưng khó lĩnh ngộ nhất trong mười loại Kiếm Ý.

    Lòng người khó dò!

    Thiên Tâm khó dò!

    Mà sở dĩ Chu Thanh Huyền có thể khám phá ra Lục Nguyên đang đăm chiêu lo lắng nhanh như vậy, cũng là bởi vì hắn luyện thành Âm Dương, khám phá lòng người.

    Chương 637-638 : Uống rượu

    Cửu Âm Cửu Dương Đại Pháp, sau khi luyện thành một âm một dương, cũng nói quy tắc xong, Chu Thanh Huyền cũng không có tiến hành bất kỳ đặc huấn nào đối với Lục Nguyên.

    Lấy thực lực hiện tại của Lục Nguyên, tiến vào Trung Ương Thiên Triều khảo hạch cuối cùng, vậy là đủ rồi, chỉ cần vận khí bình thường, cũng có thể tiến vào khảo hạch cuối cùng, chẳng qua là xếp hạng có thể hơi lùi một chút.

    Hơn nữa gần đây thực lực của Lục Nguyên tiến bộ cũng thật lớn, cũng không có thể quá gấp, quá gấp sẽ làm căn cơ bất ổn.

    - Đến lúc đó để cho Nạp Lan Đức kia xem hàng một chút, thực lực của ngươi, cũng không làm mất mặt Hoa Sơn chúng ta.

    Đây là câu nói sau cùng mà Chu Thanh Huyền để lại cho Lục Nguyên.

    Tiếng nói vừa dứt, người đã không còn.

    Lục Nguyên biết, chỉ sợ sau này rất khó gặp được vị Chu sư thúc này, Chu sư thúc xuất hiện, là bởi vì mình chưa trưởng thành, hơn nữa chưa hiểu Âm Dương, hiện tại thành tựu của mình không sai biệt lắm, đã truyền Âm Dương, chỉ sợ người rất khó xuất hiện lần nữa, không khỏi nhớ lại lúc Chu sư thúc chạm khắc nữ tử, thời điểm khắc pho tượng k nữ tửia, bộ dạng tình ý sâu đậm vô cùng.

    Thời điểm thu đến, dương quang rực rỡ, tiết trời làm cho người ta muốn híp mắt ngủ nướng, Lục Nguyên trở lại Đại Dung Thành một lần nữa.

    Trở lại Đại Dung Thành rồi.

    Cách khảo hạch cuối cùng chỉ có mười ngày.

    Lục Nguyên phát hiện mình lười biến đi rất nhiều, kể từ khi luyện xong một âm một dương, mình nghỉ ngơi một thời gian ngắn, mỗi ngày phơi mình dưới mặt trời mà ngủ, uống rượu ăn đủ loại thức ăn ngon, cuộc sống thật là thoải mái như thần tiên, bất quá mấy ngày trước phải rời Hoa Sơn, chạy tới Đại Dung Thành.

    Ở trung tâm Đại Dung Thành có một Thiên Tài Lâu, Thiên Tài Lâu này khổng lồ vô cùng, những người khác không cách nào nhích tới gần, nó là cố ý xây dựng cho người tham gia khảo hạch lần này, dĩ nhiên, cũng chỉ có thông qua khảo hạch ban đầu, tiến vào trước hai trăm bốn mươi chín tên, mới có tư cách tiến vào trong Thiên Tài Lâu.

    Lúc Lục Nguyên tiến vào, thấy rất nhiều nhân vật mà nửa năm trước nhìn thấy, tỷ như một nữ tử ở cách đó không xa, mình bận áo vàng, da thịt trắng như tuyết, mi mục như vẽ, này không phải là Hoàng Dung Dung của Đào Hoa Quốc sao, Lục Nguyên tìm kiếm trong trí nhớ của mình.

    - Ngươi cũng tới.

    Hoàng Dung Dung ngồi trên tàng cây, nhẹ nhàng đung đưa đôi chân của nàng.

    Lục Nguyên nhún vai, hai người coi như là có chút quen biết, thật ra thì Lục Nguyên hơi ngạc nhiên với kiếm pháp của Hoàng Dung Dung, kiếm pháp của nàng tên là Lạc Hoa Tân Anh Kiếm, loại kiếm pháp này tựa hồ rất bình thường, nhưng mà bên trong lại ẩn chứa thần thông không tầm thường, nếu như nàng là nam tử, Lục Nguyên đã tìm nàng đấu kiếm rồi.

    Đại Dung Quốc chịu trách nhiệm đặc huấn ba mươi người, những người khác đặc huấn thì trở về nơi xuất thân của mình, hơn nửa những người này cũng đều trở về rồi, Lục Nguyên đánh giá những người đi qua, phát hiện đại đa số thực lực không có tiến bộ, quả thật , muốn có tiến bộ trong nửa năm, quả thật khó khăn quá lớn, cho dù có cũng chỉ là tiến bộ cực kỳ nhỏ bé.

    Có thể đi tới một bước này, cũng là nhiều năm tích lũy thực lực, muốn tiến một bước, khó khăn đâu ít.

    - Nghe nói Đại Dung Thành có kế hoạch bồi dưỡng ba mươi thiên tà từ tên thứ hai đến thứ ba mươi mốt, tập trung tư nguyên, linh vật Đại Dung Quốc đi bồi dưỡng, hiện tại thực lực của những người này đã đại tiến.

    - Những người này, mới là tinh anh trong tinh anh.

    - Đúng vậy a, nghe nói tiến bộ của bọn hắn rất lớn.

    - Sai rồi, không phải là tên thứ hai đến thứ ba mươi mốt, vị trí thứ mười một Lục Nguyên không có gia nhập đặc huấn lần này.

    Một người Đại Dung Quốc trong đó nói, hiển nhiên hắn là người địa phương, tin tức linh thông, những người khác tự nhiên là tò mò, hỏi vì sao tên thứ mười một Lục Nguyên không có tham gia đặc huấn, thiên tài Đại Dung Quốc kia nói:

    - Nghe nói Lục Nguyên đắc tội Nạp Lan đại nhân của Đại Dung Quốc chúng ta.

    Tự nhiên hắn không dám trực tiếp gọi tên họ Nạp Lan Đức, chỉ dám lặng lẽ nói ở chỗ này.

    - Kia thật đáng tiếc.

    - Đúng vậy a, vốn là tên thứ mười một, rất gần phía trước, lấy thực lực của hắn, nếu như nhận được vô lượng tài nguyên của Đại Dung Quốc, chỉ sợ có thể tái tiến một bước, chính là tiến vào Trung Ương Thiên Triều cũng không khó khăn.

    Bất quá hiện tại a, khó khăn rất lớn, hắn không có được Trung Ương Thiên Triều đặc huấn, Tấn Quốc bọn họ là một địa phương cực kỳ nghéo nàn, có thể cho hắn cái gì, chỉ sợ thực lực của hắn còn dậm chân tại chỗ.

    - Đúng vậy a, đến lúc đó có khả năng không vào được Trung Ương Thiên Triều, đắc tội Nhị Quốc Chủ của Đại Dung Quốc, sau này thật khó mà sống yên ổn.

    - Thật là đáng tiếc.

    Tất cả đều cảm khái , cảm thấy Lục Nguyên bỏ mất cơ hội tốt, bất quá cũng chỉ là cảm khái trên đầu lưỡi mà thôi, muốn bọn họ ra mặt vì Lục Nguyên, kia là chuyện không thể nào, Nạp Lan Đức chính là Nhị Quốc Chủ của Đại Dung Quốc, nghe nói sau trăm tuổi sẽ có thể tiếp chưởng vị trí Đại quốc chủ, người như thế làm sao dám đắc tội.

    Mà lúc này, ba mươi đạo hơi thở mạnh mẽ hạ xuống Thiên Tài Lâu, hiện tại kế hoạch bồi dưỡng ba mươi thiên tài cũng đã kết thúc, ba mươi người bọn họ cũng muốn tới Thiên Tài Lâu này nghỉ ngơi một lát.

    Ba mươi người thật là mạnh!

    Rõ ràng có thể cảm giác được, hơi thở những người đó, so với nửa năm trước cường đại hơn rất nhiều, Đại Dung Quốc dùng tất cả tài lực bồi dưỡng ba mươi thiên tài sao có thể tầm thường, mà trong đó, một hơi thở cường đại mà lớn lối, bóng người Mạc Tử Hạc rơi xuống, pháp lực của hắn so với nửa năm trước mạnh hơn rất nhiều.

    Nửa năm trước, hắn là Đại Đạo Cảnh Lục tầng đỉnh phong.

    Mà hiện nay, hắn đã là Đại Đạo Cảnh Thất tầng sơ kỳ.

    Hắn ở nửa năm này, lại bước qua cánh cửa Đại Đạo Cảnh Lục tầng cùng Thất tầng, tiến bộ thật là lớn, hiện tại Mạc Tử Hạc rất đắc ý, hắn là một trong mấy người có tiến bộ lớn nhất trong ba mươi thiên tài, hiện nay thực lực ở trong ba mươi thiên tài, xếp hạng đến gần mười tên rồi.

    Hắn ở trong đám người, tìm kiếm bóng người áo xanh.

    Hiện tại pháp lực cuồn cuộn của Mạc Tử Hạc lưu động, toàn thân có một Long Lực, lớn lối đắc ý, nhìn quanh mà tự đắc.

    Ở trong đám người, hắn rốt cuộc tìm được bóng người áo xanh này.

    Không có bao nhiêu khác nhau với nửa năm trước, vẫn là thân thể cao lớn, luôn mang theo nụ cười khẽ, tựa hồ có tự đắc, tiêu sái, cùng bại hoại khó có thể diễn ta bằng lời.

    Thấy nụ cười bại hoại này, trong lòng Mạc Tử Hạc liền tức giận.

    Giận!

    Tại sao?

    Tại sao người này, bị Nhị Quốc Chủ Nạp Lan Đức chán ghét, bị bài xích ra khỏi kế hoạch bồi dưỡng ba mươi thiên tài, mà thái độ vẫn bình thường như vậy, vì sao không có một chút như đưa đám, bất quá không cần gấp gáp, lần khảo hạch cuối cùng này, mình sẽ làm người này tuyệt vọng .

    Mạc Tử Hạc đi tới trước mặt Lục Nguyên:

    - Lục Nguyên, di mạch Tiên Hoa Phong, lại gặp mặt rồi, hiện tại bổn công tử đạt tới Đại Đạo Cảnh Thất tầng, ở khảo hạch cuối cùng, ngươi đợi bổn công tử chà đạp đi.

    Lục Nguyên nhún vai, không thèm để ý nói:

    - Aii, đi theo tên Nạp Lan Đức kia học một chút bản lãnh chó má, liền cho là mình rất giỏi rồi, thật đáng tiếc, lần khảo hạch cuối cùng này, ngươi vẫn bị ta chà đạp như cũ, hi vọng ngươi có thể đón được mười chiêu của ta.

    Lục Nguyên vừa mở miệng, liền làm những người bên cạnh chấn động.

    Hiện tại Mạc Tử Hạc đã đạt tới Đại Đạo Cảnh Thất tầng sơ kỳ, thực lực ở Đại Dung Quốc bên này đã vào hàng ngũ hơn mười tên rồi.

    Mà Lục Nguyên, lại còn dám nói dễ dàng chà đạp Mạc Tử Hạc, Mạc Tử Hạc nhiều nhất có thể đón hắn mười chiêu, này là khẩu khí lớn bực nào.

    Thứ hai, hắn lại dám gọi thẳng đại danh Nạp Lan Đức, những người khác cũng không có lá gan lớn như vậy, đây chính là Nhị Quốc Chủ Đại Dung Quốc, này là to gan bực nào.

    Có đảm lượng!

    Mạc Tử Hạc nghe được mà giận dữ, hắn rất muốn động thủ, chẳng qua là mấy hộ vệ đã vượt tới nói:

    - Ở trong Thiên Tài Lâu, không được động thủ.

    Mấy hộ vệ này cũng đang đánh giá Lục Nguyên, cảm thấy Lục Nguyên vô cùng to gan, bọn họ là người của Đại quốc chủ Chu Trung Dung, nhưng mà cũng có chút sợ Nhị Quốc Chủ Nạp Lan Đức, không nghĩ tới thanh niên đến từ Tấn Quốc này lớn mật như thế.

    Ở xa xa, Mộ Dung Hoàng Phục lạnh lùng cười, buồn cười, muốn nói Mạc Tử Hạc là Đại Đạo Cảnh Thất tầng sơ kỳ, vậy hãy nói kia là một đống thiên tài địa bảo tạo ra, Hoa Quốc là đại quốc cực ít trong Nam Cảnh, lần này là Đại Dung Quốc cùng Đại Hoa Quốc nhất tề dùng sức, thật vất vả mới nâng hắn lên được tầng một, để cho hắn đạt tới Đại Đạo Cảnh Thất tầng sơ kỳ, bất quá căn cơ lại không ổn, người như vậy, sao có thể là đối thủ của Lục Nguyên, Mộ Dung Hoàng Phục coi trọng Lục Nguyên hơn.

    Cùng Mạc Tử Hạc chỉ là một xung đột nho nhỏ, kế tiếp chính là đợi.

    Chờ người Bắc Cảnh, Đông Cảnh, Tây Cảnh đi tới Đại Dung Thành.

    Khảo hạch cuối cùng là cử hành ở trong bốn thành Đại Dung Thành, Đại Dịch Thành, Cổ Long Thành, Đại Thụy thành, lần này vừa lúc đến phiên Đại Dung Thành trúng cử, cho nên tất cả thí sinh đều tụ tập ở chỗ này.

    Một ngày kia, Lục Nguyên hết men rượu mới tỉnh lại, lúc tỉnh lại, nhìn thời gian đã là nửa đêm, có nên đi tìm chút thứ ăn hay không?

    Lục Nguyên nghĩ như vậy, liền đi ra khỏi phòng, đang định đi tìm vài món thứ ăn, nhưng mà khi nhìn lên bầu trời, không khỏi nhất thời giật mình.

    Ở trên hư không, dưới trời mưa lớn, một nam tử chỉ mặc quần cụt, trên người xích lõa, từng khối từng khối cơ bắp hiện ra, ở dưới mưa to vũ động trường đao trong tay, một đao chém xuống, mơ hồ có uy thế chém phá hết thảy hư không, khí lưu mà đao thế nhấc lên, đạt tới độ rộng hơn mười dặm.

    Oanh kích!

    Một dòng điện từ chân trời oanh kích xuống, chỉ thấy trường đao trong tay nam tử kia mang theo trong thiên địa huyền bí, một đao chém xuống, một đao kia, so với lôi điện còn muốn uy phong hơn rất nhiều, tựa hồ muốn hủy diệt cả thiên địa.

    Đây là người nào!

    Lục Nguyên rõ ràng cảm giác được, thực lực của người này rất mạnh, chỉ sợ hơn mình không ít, Đao Ý cao thâm, đao pháp siêu quần, làm cho người ta có một cảm giác như Chiến Thần, ở trong các thiên tài mình biết, chỉ sợ cũng chỉ có Tiêu Phong Hùng mới có thể phân cao thấp cùng hắn, người kia là ai?

    Nam tử kia tựa hồ có một loại trực giác của mãnh thú, sau khi phát giác Lục Nguyên không có ác ý, cười ha ha một tiếng nói:

    - Có thể mượn rượu uống một ngụm không.

    Lục Nguyên vốn là người hào sảng, đưa tay ném hồ lô rượu tới.

    Nam tử quần cụt kia cười ha ha một tiếng, cầm hồ lô rượu nói:

    - Thống khoái, sau khi luyện đao xong uống rượu thật thống khoái, đúng rồi, ta chính là Đông Phương Phó Ưng.

    Phó Ưng!

    Lục Nguyên lập tức nhớ ra rồi, trong đầu của mình có tài liệu người này, nghe nói người này là nhân vật Đại Đạo Cảnh Bát tầng, thực lực ở trong cảnh nội Đông Phương xếp hàng thứ nhất, giống như Tiêu Phong Hùng ở phía nam, nghe nói là một nhân vật tuyệt thế của Đại Dịch Quốc, người này lấy chiến nuôi chiến, nghe nói luyện được Chiến Thần Đồ Lục mà không ai luyện được của Đại Dịch Quốc.

    - Đáng tiếc có rượu lại không có đồ nhắm.

    Phó Ưng cười ha ha một tiếng.

    - Ta đang muốn đi tìm chút rượu và thức ăn, đúng rồi, Nam Cảnh Lục Nguyên.

    Lục Nguyên báo ra tên.

    - Nhân vật xếp thứ mười một của Nam Cảnh, ta đã biết ngươi.

    Phó Ưng cười ha ha một tiếng:

    - Đi tìm chút thức ăn, ta đi cùng ngươi.

    Phó Ưng này trời sinh hào sảng, hai người mới quen đã thân, cùng Lục Nguyên đi tìm thức ăn, thật ra thì Phó Ưng này có một loại trực giác của mãnh thú, trực giác của hắn biết Lục Nguyên này là người hào sảng, mới có thể uống rượu với nhau, Phó Ưng đi cùng Lục Nguyên, còn chưa đi vài bước, liền thấy ở một chỗ kia, một bạch y nữ tử thanh lệ minh tú, như trích tiên hạ phàm, đang giằng co cùng một nữ nhân mang theo khí tức yêu mị khác.

    - Sư tỷ cần gì phải như vậy.

    Nữ tử mang theo vài phần khí chất quỷ mị sâu kín hỏi.

    - Sư muội là yêu nhân Ma Đạo, nếu Phi Tiên Sắc Không Kiếm có thể chém sư muội, coi như là làm ra một cống hiến vì chính đạo thiên hạ.

    Bạch y nữ tử thanh lệ như tiên, như tiên nữ cửu thiên hạ phàm thản nhiên nói, thực lực hai người này chỉ sợ đều có một Long Lực, trong lòng Lục Nguyên thất kinh, cũng lập tức biết thân phận của hai người này, chỉ sợ là Đông Phương Đại Dịch Quốc Trích Tiên Tử Sư Phi Tiên cùng Yêu Nữ Loan Loan, hai vị này cũng là người Đại Dịch Quốc, nhân vật xếp hạng trước mười.

    Làn khảo hạch này, vô luận là nhân vật Nam Cảnh, Bắc Cảnh, Đông Cảnh, Tây Cảnh, nhân vật xếp hạng trước mười đều bị điều tra khắp nơi, tài liệu đã sớm minh bạch, mà mười nhân vật sau thì không có cặn kẽ như mười vị trước, Lục Nguyên vừa lúc xếp hạng thứ mười một, người khác cũng biết tên, nhưng tài liệu không có quá cặn kẽ, dù sao nhân vật thứ mười một không thể so với các nhân vật trước mười.

    Nhân vật Đông Phương Đại Dịch Quốc đều rất mạnh, mình nhìn thấy ba người, Phó Ưng, Sư Phi Tiên, Loan Loan, thực lực bất kỳ người nào chỉ sợ cũng không dưới mình, Phó Ưng lại càng áp đảo trên mình.

    Rượu có, có đồ nhắm.

    Phó Ưng xuất thủ rất lanh lẹ, Lục Nguyên cũng không phải là người câu nệ tiểu tiết, ngươi một chén ta một chén, uống chưa được bao lâu lại có một tiếng cười truyền tới:

    - Lão Phó, ngươi uống rượu sao lại không mời ta.

    Một đại hán to lớn đi vào, sau khi đi vào thì cười ha ha, chính là Tiêu Phong Hùng.

    Sao Tiêu Hùng Phong lại biết Phó Ưng, nguyên lai trước đây Tiêu Phong Hùng luyện công ở Đại Dung Thành, vừa lúc đụng phải Phó Ưng, hai người đánh một cuộc, kết quả kỳ phùng địch thủ, khó phân thắng bại, sau đó hai người đánh nhau thành quen, lúc này Tiêu Phong Hùng thấy Phó Ưng uống rượu, cũng rất phóng khoáng tới uống cùng.

    - Nga, là ngươi.

    Sau khi Tiêu Phong Hùng uống một hớp, nhìn về phía Lục Nguyên nói:

    - Nghe nói ngươi cũng là tửu quỷ, cạn.

    Lục Nguyên cũng là người hào sảng, cầm rượu lên nói:

    - Cạn.

    Hai người đồng thời cạn chén.

    - Nếu không chúng ta đấu rượu, như thế nào.

    Phó Ưng đề nghị.

    Phong Hùng gật đầu.

    Lục Nguyên cũng đồng ý.

    Chương 639-640 : Di Thất chi địa

    Trong ba người đã có hai là tửu quỷ, mặc dù Phó Ưng không phải là tửu quỷ nhưng cũng là người có tửu lượng lớn, hắn ở Đông Phương Mạc Bắc lạnh khủng khiếp, nơi đó khi mùa đông tới vô cùng lạnh, từ trước đến giờ hắn vẫn lấy rượu sưởi ấm, tửu lượng sao có thể kém được, ba người bắt đầu đấu rượu với nhau.

    Lục Nguyên cũng cực kỳ thống khoái, không ngừng uống rượu, thật là sảng khoái, thời điểm ở Tấn Quốc chưa từng có người uống rượu nổi với hắn, mặc dù Diệp Phương, Diệp Viên là bạn tốt, nhưng mà tửu lượng của bọn hắn kém chút ít, nói trắng ra là không cùng cấp bậc với mình, hiện tại rốt cục cũng đụng phải một tửu quỷ.

    Thống khoái!

    Ba người cứ nâng chén uống cạn cả đêm!

    . . .

    - Người Bắc Phương Đại Cổ Quốc vào thành.

    Chẳng biết lúc nào truyền đến thanh âm như vậy, lập tức ở ven đường tụ tập không biết bao nhiêu người, nhiều người tụ hội chung một chỗ như vậy, tất cả đều muốn nhìn phong thái của người Bắc Phương Đại Cổ Quốc, ba người Tiêu Phong Hùng, Phó Ưng, Lục Nguyên cũng dừng chén rượu trong tay lại, đi xem người Bắc Phương Đại Cổ Quốc một chút.

    Thật ra thì người Bắc Phương, đối ngoại đều gọi là người Bắc Phương Đại Cổ Quốc, đến chưa chắc là xuất thân từ Đại Cổ Quốc, tỷ như ở bên ngoài, Lục Nguyên liền được gọi là người Nam Phương Đại Dung Quốc, đây là một thói quen thường gọi thôi.

    Ba người dừng uống rượu nhìn lại, quả nhiên có một đội Vân Liễn bay tới, mà người ngồi ở đầu Vân Liễn, bên hông có một hồ lô rượu, trong tay cầm mộc đao, đang gọt pho tượng mộc nhân, ánh mắt của hắn vô cùng chuyên chú, tựa hồ thanh âm ngoại giới tuyệt không có thể ảnh hưởng đến hắn.

    Người này chính là Tiểu Lý Phi Đao Lý Tầm Hoan xếp hàng thứ nhất của Bắc Phương Đại Cổ Quốc, nghe nói phi đao của người này vô ảnh vô tung, ở bên cạnh hắn ngồi một thanh niên có một vỏ kiếm chỉ bằng hai tấm gỗ, mà xa hơn một chút có một thanh niên như lang, còn có một thanh niên tinh linh cổ quái, cùng với một nam tử trẻ tuổi tướng mạo tuyệt mỹ.

    Còn có một người lớn lên anh tuấn, mang theo vài phần tự nhiên, hắn khẽ phất phất cây quạt trong tay, khinh công của người này được xưng đệ nhất ngoài Trung Ương Thiên Triều.

    Lục Nguyên còn thấy một thanh niên có bốn đuôi lông mày.

    Dĩ nhiên, cũng không chỉ có người tiêu sái, cũng có một người mặt đầy sầu khổ cúi đầu, thấy không rõ mặt mũi, chỉ thấy tay trắng như tuyết, đao đen nhánh.

    Những thứ này, cũng là những nhân vật xếp hạng tương đối gần trước của Bắc Phương Đại Cổ Quốc, trong đó tửu quỷ không ít, nghe thấy được mùi rượu không khỏi híp híp mắt.

    Đến đây, bốn cảnh ngoài Trung Ương Thiên Triều, đã có Tam Cảnh đến .

    Ở trong Hoàng thành Đại Dung thành, có năm tòa Thiên Tài Lâu.

    Này năm tòa Thiên Tài Lâu này đều cực kỳ khổng lồ.

    Mà hiện tại đã có ba tòa Thiên Tài Lâu có tới người.

    Cao thủ.

    Cao thủ, cùng với cao thủ.

    Thiên tài!

    Thiên tài!

    Cùng với tuyệt thế thiên tài!

    Bây giờ Lục Nguyên mới hoàn toàn cảm giác được cái gì gọi là thiên tài như mưa, tuyệt thế thiên tài cũng như mưa, thời điểm mình ở Tấn Quốc là độc cành độc tú, mà bây giờ đang ở nơi này, mới hiểu được nguyên lai thiên tài thế gian nhiều như thế, người Đại Dung Quốc bên này, Đại Cổ Quốc, Đại Dịch Quốc, rất nhiều tuyệt thế thiên tài a.

    Thế gian này có nhiều tuyệt thế thiên tài như vậy, cũng sẽ có khá nhiều kiếm pháp bất phàm.

    Thật là thiên tài không tịch mịch.

    Hiện tại Lục Nguyên chỉ cảm thấy cực kỳ thống khoái.

    Có nhiều hào khách thích rượu như vậy, có nhiều kiếm pháp phấn khích như vậy, làm sao không thoải mái chứ, những ngày này ở bên trong vài toà Thiên Tài Lâu, cũng dẫn phát một chút tranh đấu, những thiên tài, tuyệt thế thiên tài này, người nào mà không phải là nhân vật mắt cao hơn đầu, phần lớn đều là hạng người tâm cao khí ngạo, mặc dù Đại Dung Thành có quy định không được giao thủ, nhưng mà bọn hắn có thể bay ra ngoài Đại Dung Thành giao thủ.

    Nghe nói đánh nhau cũng tương đối phấn khích, mà cường giả các cảnh xếp hạng trước mười, cũng cho thấy thực lực cường đại của mình.

    Hiện tại công nhận mạnh nhất cũng chính là ba vị Đại Đạo Cảnh Bát tầng kia, một cảnh có một vị, Nam Cảnh Tiêu Phong Hùng, Bắc Cảnh Lý Tầm Hoan, Đông Cảnh Phó Ưng.

    Đại Thụy Quốc đang trên đường chạy tới, sẽ lập tức đến Đại Dung Thành, mà lúc bắt đầu khảo hạch cuối cùng cũng không phải tối nay, khảo hạch cuối cùng bắt đầu vào giờ Thìn sáng mai.

    Mà Đại Dung Hoàng Thành nơi này, tất cả mọi người đã bắt đầu tập hợp.

    Tuyệt thế thiên tài Nam Phương Đại Dung Quốc!

    Tổng cộng hai trăm bốn mươi chín thiên tài.

    Tuyệt thế thiên tài của Bắc Phương Đại Cổ Quốc là hai trăm năm mươi người!

    Đông Phương Đại Dịch Quốc cũng hai trăm năm mươi người, toàn bộ đến đông đủ.

    Lúc trước đã nói quá, quảng trường phía trước Hoàng cung Đại Dung tương đối lớn, dung nạp một vạn người cũng đủ sức!

    Nhưng mà hiện tại bảy trăm năm mươi người ở nơi đây, cũng đã cảm giác được hơi chật chội, thật ra thì khoảng cách giữa người với người tương đối xa, rất nhiều người cách nhau tới bảy tám trượng.

    Nhưng mà mỗi một thiên tài, tuyệt thế thiên tài quá mạnh mẻ, khí thế, khí tràng to lớn, mạnh đến nổi cách xa nhau như thế.

    Cũng làm người ta không thể tiếp nhận.

    - Tây Phương Đại Thụy Quốc đến rồi.

    Mọi người cũng nhìn sang.

    Đại Thụy Quốc cũng là một trong bốn Đại Cường Quốc, người cầm đầu tựa hồ không có bao nhiêu khí thế.

    Đến là một nam tử trẻ tuổi bình thường, ôn nhuận như ngọc, mày kiếm mắt sáng, Đại Dung Quốc Tiêu Phong Hùng dũng cảm vô song, Đại Dịch Quốc Phó Ưng giống như Chiến Thần, Đại Cổ Quốc Lý Tầm Hoan khí chất u buồn, mà người cầm đầu Đại Thụy Quốc cư nhiên ôn nhuận như ngọc, khí chất bình thường, làm cho người ta kinh ngạc.

    Bất quá, mọi người cũng biết, người này tuyệt không bình thường, Kinh Thiên Nhất Kiếm Cố Thu Thủy, cũng là vị cường giả Đại Đạo Cảnh Bát tầng, tuyệt thế thiên tài áp đảo trên những thứ khác, có thể nổi danh cùng đám người Tiêu Phong Hùng, Phó Ưng, Lý Tầm Hoan.

    Mà ở phía sau Cố Thu Thủy, cũng có một chút nhân vật tương đối chói mắt.

    Có một công tử bạch y tuấn tú, ôn nhuận.

    Có một công tử không ngừng ho khan, một vị nam tử trẻ tuổi như người mất hồn, còn có một thanh niên mặt lạnh như tiền, cũng có một trung niên nam tử u buồn cầm bầu rượu trong tay, một đại hán trung hậu ôm lấy hai tay thô to, di, còn có một công tử ngồi trên xe lăn nữa.

    Cao thủ Đại Thụy Quốc quả thật có sắc thái riêng, hiển nhiên bất phàm.

    Thời điểm mọi người đang đánh giá cao thủ Đại Thụy Quốc, thì lúc này trên đỉnh đầu xuất hiện một Truyền Tống Trận tỏa ra ánh sáng.

    Chẳng qua là cái Truyền Tống Trận này khác hẳn Truyền Tống Trận lúc trước mà Lục Nguyên đã thấy, kiến thức của Lục Nguyên không coi là nhiều, tự nhiên không biết ra sao.

    Sư Phi Tiên của Đại Dịch Quốc quát lên:

    - Vực Ngoại Truyền Tống Trận.

    Vực Ngoại Truyền Tống Trận, như vậy, là người của Di Thất Chi Địa sao?

    Cũng chỉ có Di Thất Chi Địa mới dùng Vực Ngoại Truyền Tống Trận, dùng Vực Ngoại Truyền Tống Trận này một lần, giá tiền gấp cả vạn lần so với trên đại địa, thậm chí có thể mười vạn lần.

    Trong tình hình chung như thế, ai dám bỏ tiền sử dụng Vực Ngoại Truyền Tống Trận.

    Hơn hai trăm người hạ xuống, cầm đầu không phải một người, mà là hai.

    Pháp lực toàn thân hai người này bắt đầu khởi động, hiển nhiên đã đạt tới Đại Đạo Cảnh Thất tầng đỉnh phong, xem ra cũng là không nhân vật dễ đối phó, ở phía sau bọn họ cũng có nhiều cường giả, khí chất cũng khác mấy cảnh vừa rồi.

    Lúc này, Nam Cảnh Đại Dung!

    Bắc Cảnh Đại Cổ!

    Đông Cảnh Đại Dịch!

    Tây Cảnh Đại Thụy!

    Cùng với Di Thất Chi Địa!

    Nhân mã tham gia khảo hạch cuối cùng rốt cục tề tựu đông đủ.

    Tổng cộng một ngàn hai trăm người.

    Một ngàn hai trăm người này, bất luận một người nào, cũng có thể được xưng là thiên tài, nhân vật xếp hạng top năm mươi, cũng có thể được xưng là tuyệt thế thiên tài!

    Một ngàn hai trăm người này, ném bất luận người nào tới một quốc gia, cũng là nhân vật phong vân của quốc gia kia.

    Cũng có thể nắm giữ bá quyền của quốc gia kia.

    Mà hiện tại, một ngàn hai trăm thiên tài như vậy, tụ hội lại với nhau.

    Một ngàn hai trăm khí tức cường đại, đụng nhau ở trên hư không.

    Khí thế kia cường hãn cỡ nào!

    Một ngàn hai trăm đầu Chân Long tụ hội ở chung một chỗ, cũng xa xa không so được với khí tức của một ngàn hai trăm thiên tài này, hơn nữa đây chỉ là hiện tại, có thể nghĩ, trong tương lai một trăm năm sau, chính là một vạn hai ngàn con Chân Long, mười hai vạn con Chân Long, cũng không bằng khí tức cường đại của một ngàn hai trăm thiên tài này.

    Quảng trường hoàng cung có thể dung nạp mười vạn người.

    Lúc này lộ ra vẻ quá nhỏ.

    Mà lúc này, những nhân vật vốn là vô cùng cường đại kia, đã đánh giá lẫn nhau, đặc biệt là người từ Đại Đạo Cảnh Thất tầng trở lên cũng đánh giá lẫn nhau, dĩ nhiên, giống như Mạc Tử Hạc, loại hoàn toàn dựa vào linh dược chất chồng đạt tới Đại Đạo Cảnh Thất tầng thì không có bao nhiêu người để ý, Đại Đạo Cảnh Thất tầng bình thường cũng có thể dễ dàng giải quyết Mạc Tử Hạc.

    Mà lúc ấy Lục Nguyên xếp hạng thứ mười một.

    Kém hơn một vị nên không có bị chú ý, hơn nữa tương đối mà nói, Lục Nguyên là Đại Đạo Cảnh Ngũ tầng, pháp lực đúng là quá thấp, bây giờ Lục Nguyên đang đánh giá mấy vị kiếm thủ tương đối xuất sắc, không cần nhìn kiếm, chỉ từ Kiếm Khí là có thể cảm giác được, vị nào là kiếm thủ xuất xắc.

    Có một ít cổ Kiếm Khí kinh thiên động địa!

    Thật là khiến người mong đợi.

    Đại Dung Quốc Chủ Chu Trung Dung đã xuất hiện, sự xuất hiện của hắn cho thấy khí thế vô cùng cường đại, nhưng mà cho dù khí thế của hắn cường như thế, cũng không áp ngã một ngàn hai trăm thiên tài!

    Ngay cả khí thế của Hỗn Động Cảnh cũng áp không ngã, Chu Trung Dung không khỏi cười khổ một tiếng, hắn đã phát hiện lần này tương đối tà môn rồi.

    Ở những lần trước, Đại Đạo Cảnh Thất tầng cực ít xuất hiện.

    Một cảnh nhiều nhất là hai đến ba nhân vật Đại Đạo Cảnh Thất tầng, nhưng mà lần này cực kỳ cổ quái, mỗi một cảnh đều có hơn mười nhân vật Đại Đạo Cảnh Thất tầng, thậm chí xuất hiện Đại Đạo Cảnh Bát tầng, lần này nhân vật tinh anh, vượt xa dĩ vãng rất nhiều.

    Này sẽ là một đời tinh hoa nhất.

    Này nhất định là một đời hoàng kim.

    Nhân vật thế hệ này, nhất định sẽ được Trung Ương Thiên Triều truyền xướng muôn đời, tuyệt thế thiên tài lần này nhiều lắm.

    Rất nhiều tuyệt thế thiên tài, lúc sau những người này tiến vào Trung Ương Thiên Triều, chỉ sợ sẽ nhấc lên một cuộc phong bạo, Chu Trung Dung không khỏi có mấy phần mong đợi.

    Chu Trung Dung chắp tay ở sau lưng nói:

    - Một ngàn hai trăm người, bốn trăm danh sách, nghe như rất nhiều.

    Nhưng mà, các ngươi đều là thiên tài!

    Tuyệt thế thiên tài!

    Ba chọn một, phải đào thải tám trăm người ra khỏi danh sách tiến vào Trung Ương Thiên Triều, đây đối với các ngươi cũng không dễ dàng, thực lực tất cả mọi người rất mạnh mẻ.

    Cho nên, này nhất định là một cuộc chiến cực kỳ đặc sắc.

    Những lời này của Chu Trung Dung là tùy tâm nói ra, quả thật, đại hội lần này nhất định vô cùng phấn khích.

    Rất nhiều tuyệt thế thiên tài sẽ tỏa sáng.

    - Khảo hạch cuối cùng, sẽ lập tức bắt đầu, hiện tại giới thiệu quy tắc khảo hạch cuối cùng một chút. . .

    Chu Trung Dung nói:

    - Khảo hạch cuối cùng.

    Vẫn chia làm hai đợt, khảo hạch vòng thứ nhất là năm mươi phần, khảo hạch vòng thứ hai cũng là năm mươi phần.

    Nhân vật xếp hạng trước bốn trăm, là có thể tiến vào trong Trung Ương Thiên Triều.

    Mà xếp hạng càng cao, chỗ tốt càng nhiều, đây là tất nhiên.

    Hơn nữa, chỗ tốt này không phải là Đại Dung Quốc chúng ta cho, mà là Trung Ương Thiên Triều cho, thủ bút của Trung Ương Thiên Triều, nói vậy các ngươi cũng biết, chỉ cần ngươi biểu hiện được rất mạnh, như vậy nhất định sẽ nhận được rất nhiều hồi báo.

    Hiện tại, bắt đầu tuyên bố quy tắc hạng khảo hạch thứ nhất...

    Chu Trung Dung nói.

    Không khí trở nên vô cùng khẩn trương.

    Lục Nguyên vốn cho là mình có thể vân đạm phong thanh nhìn hết thảy, nhưng mà phát hiện vào lúc này, lòng bàn tay của mình cũng có một chút mồ hôi, quá mức thất thố rồi, Lục Nguyên cầm hồ lô rượu lên uống một hớp.

    Trong bầu trời, tầng mây đã bắt đầu tụ tập.

    Tầng tầng lớp lớp mây như thế đã bị khí thế của một ngàn hai trăm thiên tài ảnh hưởng, hóa thành vô số cảnh binh đao chiến đấu, ngay cả mây cũng bị chiến đấu hóa.

    - Quy tắc hạng khảo hạch thứ nhất,...

    Chu Trung Dung giương lên tay.

    Thời điểm Chu Trung Dung nói chuyện, Đại Dung Quốc Nhị Quốc Chủ Nạp Lan Đức đã hiện thân ở phía sau Chu Trung Dung.

    Vị này cũng là một đời kiêu hùng, khí thế tự nhiên không thua kém Chu Trung Dung bao nhiêu, hắn nhìn lướt qua Lục Nguyên, người này cũng tới rồi, nếu hắn mất đi tư cách tiến vào Trung Ương Thiên Triều.

    Xếp hạng ngoài bốn trăm tên, sau khi khảo hạch cuối cùng xong.

    Trung Ương Thiên Triều buông lỏng cấm lệnh.

    Hắn có thể đánh chết Lục Nguyên.

    Yến Thương Thiên, ngươi đến Di Thất Chi Địa.

    Bổn tọa liền chém giết truyền nhân của ngươi thì như thế nào.

    Hết thảy, chỉ đợi khảo hạch cuối cùng kết thúc.

    Đúng rồi.

    Bổn tọa ở trong khảo hạch cuối cùng, còn an bài cho ngươi một phần đại lễ là Mạc Tử Hạc, lấy thực lực của Mạc Tử Hạc, nhất định sẽ chặn được ngươi, nửa năm trước ngươi không thể đối phó người có một Long Lực, hiện tại, Mạc Tử Hạc có một Long Lực, huống chi ta còn có một kế hoạch đánh lén khác dành cho ngươi.

    Một ngàn hai trăm tuyệt thế thiên tài!

    Khí thế muốn phá thiên ích địa!

    Thân là một đời quốc chủ, khí thế của Chu Trung Dung cũng không thể đè ép nhiều thiên tài như vậy, nhiều thiên tài như vậy ở chung một chỗ, va chạm lẫn nhau sẽ là tràng diện như thế nào, triển khai kích đấu như thế nào, mà không nghi ngờ chút nào, những thiên tài kích đấu lần này, những người cường đại kia, nhân vật có số mệnh mạnh hơn, sẽ chiến thắng người có số mệnh yếu hơn.

    Thiên tài mạnh hơn, sẽ sinh ra ở trong va chạm như vậy.

    - Tổng cộng có hai hạng khảo hạch, mỗi một hạng năm mươi phần, hai hạng khảo hạch này, hạng thứ nhất là khảo hạch năng lực thích ứng của các ngươi, có thể thích ứng đủ loại hoàn cảnh, không bị bóp chết, này là mấu chốt của thiên tài trưởng thành, nếu như bị bóp chết, cũng không có thể xưng là thiên tài, loại nhân vật dễ dàng vẫn lạc này, Trung Ương Thiên Triều không cần, hạng khảo hạch thứ hai là năng lực chiến đấu.

    Về phần năng lực thích ứng, có cho các ngươi năm loại hoàn cảnh bất đồng, độ khó đều như nhau.

    - Năm loại hoàn cảnh này, chia ra đối ứng chính là Tiểu Hồng Mông, đại dương Trung Ương Thiên Triều, núi non Trung Ương Thiên Triều, hỏa diễm Trung Ương Thiên Triều, cùng với lôi điện của Trung Ương Thiên Triều.

    Chương 641-642 : Nguyên Thủy Hồng Hoang

    - Cũng đơn giản giải thích một chút, hạng thứ nhất Tiểu Hồng Mông, Hồng Mông là do hỗn độn thai nghén sinh ra, lúc kỷ nguyên mới sinh, là Hồng Mông, rồi mới tới khai thiên tích địa, còn được xưng là viễn cổ Hồng Hoang, sau đó là thời đại thượng cổ, thời đại trung cổ, cho tới thời đại hiện nay, đây chính là lịch sử phát triển của kỷ nguyên này, mà Tiểu Hồng Mông, là bắt chước thời đại Hồng Mông, bất quá yếu đi ngàn vạn lần mà thôi, nhưng đừng tưởng rằng yếu đi ngàn vạn lần liền đơn giản, ở thời đại Hồng Mông, chỉ có nhân vật cường hãn mới có thể sinh tồn, dù rút nhỏ khó khăn một triệu lần, đối với các ngươi mà nói, cũng là cực kỳ khó khăn.

    - Mà bốn hạng phía sau, là năng lực thích ứng đối với Trung Ương Thiên Triều.

    - Đại dương, núi non, hỏa diễm, lôi điện ở nơi này của chúng ta, tất cả đều là trạng thái bình thường.

    Nhưng mà, sông núi, đại dương, hỏa diễm, lôi điện của Trung Ương Thiên Triều, lại hoàn toàn bất đồng cùng chúng ta, ở nơi đó tùy thời gặp được nguy hiểm.

    Ở Trung Ương Thiên Triều, chỉ cần chưa tới Hỗn Độn cảnh là không thể tùy ý đi ra ngoài, phải ở trong phạm vi hoạt động cố định, hoặc là có tu sĩ Hỗn Độn cảnh cùng đi, nếu không mà nói sẽ bị sông núi, đại dương, hỏa diễm, lôi điện giết chết.

    Nghe được Chu Trung Dung nói như vậy, một ngàn hai trăm thiên tài ở đây cũng cả kinh không nói nên lời.

    Người nào chưa từng thấy sông núi, đại dương, hỏa diễm, lôi điện, nhưng lại chưa từng nghĩ tới, những thứ này có thể giết chết nhân vật Đại Đạo Cảnh.

    Trung Ương Thiên Triều, thật đúng là không giống người khác.

    Thật là hướng tới, cùng với... mong đợi.

    - Trong tay lão phu, chính là pháp bảo Hoàn Cảnh Cung do Trung Ương Thiên Triều phát ra.

    Ở trong bàn tay hắn nâng lên một cung điện nho nhỏ, cung điện kia rất nhỏ, chỉ lớn hơn bàn tay một chút, nhưng mà chế tác vô cùng tinh xảo, Chu Trung Dung đánh đi ra ngoài, cung điện này đón gió lớn lên, trên hư không cấp tốc trở nên to lớn, cuối cùng biến thành một tòa cung điện cực lớn.

    - Năm hạng khảo nghiệm hoàn cảnh của các ngươi, sẽ hoàn thành ở nơi đây.

    Chu Trung Dung nói.

    Cung điện kia khổng lồ vô cùng, một ngàn hai trăm thiên tài theo thứ tự tiến vào trong đó.

    Tiến vào trong đó mới phát hiện bên trong vô cùng rộng lớn, Phiên Long trụ kia chỉ sợ dài hơn ngàn trượng, cái đại điện này cũng rộng hơn mười vạn trượng, ở bêny căn bản không nhìn ra bên trong lớn như vậy, mà lúc này hư không biến đổi:

    - Hoàn cảnh Tiểu Hồng Mông, bắt đầu.

    Trong phút chốc cung điện biến mất.

    Đây mới thực là thoáng cái biến mất.

    Mà cuồn cuộn hơi thở Nguyên, Thủy, Hồng, Hoang bắt đầu xuất hiện.

    Nguyên Thủy Hồng Hoang, bốn chữ này, thường xuyên bị đọc chung một chỗ.

    Nhưng mà trên thực tế, bốn chữ này, lại không ai giống ai.

    Nguyên là tồn tại lúc ban đầu trong thiên địa, trừ tồn tại lúc ban đầu, hết thảy những thứ khác cũng không thể gọi là Nguyên, mỗi một chủng sinh linh ở Nguyên đều vô cùng cường đại, không có trật tự, không có thiện ác, hơi thở ở dưới loại tình huống này, đủ loại quái thú thời Nguyên xuất hiện, rất nhiều loại không đầu, không chân, không miệng, không mũi, nhưng mà quái thú Nguyên Chi vô cùng cường đại.

    Mà Thủy, thì chưa chắc là lúc ban đầu, thời đại Thủy, cũng không ngừng xuất hiện sinh linh cường hãn, mà có thể xưng là Thủy, điểm bắt đầu vạn vật, là Thủy, theo Thủy xuất hiện, nhiều dạng quái thú kì quái hơn xuất hiện, có quái thú to lớn ngàn dặm, có quái thú nuốt hết tinh cầu, lại còn những thứ quái thú khác, hung ác vô cùng.

    Còn nữa, vô luận là Nguyên, hay là Thủy, những quái thú này đặt ở đời sau, cũng có thể xưng là Thần linh!

    Hồng, chính là trong thiên địa, đủ loại khí lưu, nước chảy, đó là khí lưu thời đại thượng cổ, hơi thở nước chảy, khí lưu khi đó, có thể dễ dàng phá hủy nhiều núi non đời sau, thậm chí ngay cả núi non viễn cổ mạnh gấp vạn lần so với hiện tại cũng có thể phá hủy, mà một giọt nước chảy khi đó, có thể dễ dàng hóa thành một hải dương hiện tại, một giọt nước khi đó, cũng nặng như biển rộng hiện tại vậy.

    Hoang, là viễn cổ đại địa, hơi thở núi non, viễn cổ đại địa, viễn cổ núi non, thỉnh thoảng bộc phát ra dung nham đáng sợ, đất đai khi đó không có một chỗ là an toàn, hơn nữa ở phía trên còn có đủ loại quái thú cường hãn qua lại.

    Khí tức của Nguyên!

    Thủy!

    Hồng!

    Hoang!

    Tất cả đã xuất hiện rồi.

    Hơn nữa, đã bắt đầu hiện hóa cụ thể, tựa như đã biến thành một loại Nguyên Thủy Hồng Hoang, dĩ nhiên, đây đã bị yếu đi ngàn vạn lần, chỉ có uy lực một phần ngàn vạn, thậm chí lúc mới bắt đầu, cũng chưa tới một phần ngàn vạn, nhưng mà đã có uy năng lớn như thế.

    Tất cả mọi người lấy vũ khí trong tay đi ngăn cản, hoặc là dùng Pháp Thuật ngăn cản, hiện tại rõ ràng là thời điểm phòng thủ.

    Từ thời điểm Nguyên Thủy Hồng Hoang vừa xuất hiện, Lục Nguyên liền phát hiện có cái gì đó không đúng, tựa hồ Nguyên Thủy Hồng Hoang có tác dụng áp chế kinh người đối với mình, Nguyên Thủy Hồng Hoang khổng lồ đè ép mình, tựa hồ làm cho mình không nhấc chân lên được, giống như cái thế giới này đang bài xích mình, chuyện gì xảy ra?

    Lục Nguyên đảo qua phát hiện, hiện tại những người khác phần lớn là bộ dạng rất nhẹ nhàng, sẽ không phải vậy chứ, những người khác nhẹ nhàng như vậy, sao mình lại cực khổ như thế?

    Thực lực của mình ở trong một ngàn hai trăm thiên tài, tuyệt đối đứng vào hàng hơn mười vị trước, không thể nào!

    Lục Nguyên lại nhìn tiếp, phát hiện không chỉ là mình, Việt Nữ Tiểu Thanh cũng nhíu lông mày, bộ dạng Sắc Không Kiếm Sư Phi Tiên cũng tương đối thống khổ, mày nhẹ nhàng nhíu lại, cực kỳ đẹp mắt, đúng rồi, còn có Đại Đạo Cảnh Bát tầng Cố Thu Thủy, tựa hồ cũng có chút ít thống khổ, mà Cổ Mộ Quốc Lưu Quá cách đó không xa, tựa hồ bộ dạng cũng là đầu đầy mồ hôi.

    Làm sao có nhiều người thống khổ như vậy, mà bộ dạng những người khác tựa hồ không có bao nhiêu áp lực.

    Tuyệt đối không phải là nguyên nhân thực lực.

    Nếu như bàn về thực lực, Đại Đạo Cảnh Bát tầng Cố Thu Thủy, làm gì có chuyện không bằng mấy người kia chứ.

    Hơn nữa Lục Nguyên phát hiện, toàn bộ những người này chỉ dùng kiếm.

    Không xong, không có thời gian suy nghĩ nhiều, Lục Nguyên phát hiện mình bị áp chế nghiêm trọng nhất, bốn loại hơi thở Nguyên, Thủy, Hồng, Hoang cũng điên cuồng đè ép tới mình, lập tức xoay người xuất kiếm, đánh ra đủ loại kiếm chiêu ngăn cản một lớp công kích này, kiếm pháp ảo diệu nhanh chóng hóa tan tất cả công kích, nhưng mà lập tức, hơi thở Nguyên Thủy Hồng Hoang khổng lồ đáng sợ hơn lại lao tới mình.

    Oanh kích!

    Lục Nguyên ba một tiếng, đã bị xoá tên ra khỏi khu vực Nguyên Thủy Hồng Hoang, nặng nề ngã xuống mặt đất.

    Vòng thứ nhất, hoàn cảnh thời đại Nguyên Thủy Hồng Hoang Tiểu Hồng Mông, Lục Nguyên là người bị loại bỏ thứ nhất, xếp hạng thứ một ngàn hai trăm, bài danh cuối cùng a.

    Chuyện gì xảy ra!

    Lục Nguyên dựng kiếm!

    Đây là chuyện gì xảy ra!

    - Xem ra quả nhiên Chu huynh không có nói sai, cảnh giới kiếm đạo của ngươi, quả thật đến trình độ khó lường.

    Một thanh âm vang lên ở phía sau Lục Nguyên, Lục Nguyên không khỏi cả kinh, lập tức quay đầu, chỉ thấy một trung niên nam tử bận tử y tuấn tú, đang đứng chắp tay phía sau mình, pháp lực của người này hùng hồn tới cực điểm, mơ hồ có thể thấy được là nhân vật Hỗn Độn Cảnh.

    Lục Nguyên không khỏi cả kinh:

    - Xin hỏi tiền bối là?

    - Ta tên là Trác Lăng Vân.

    Tử y nam tử chắp tay nói, nhìn bộ dạng Lục Nguyên một chút cũng không nhận ra, không khỏi nói:

    - Nhìn bộ dạng của ngươi như vậy, là biết Chu Thanh Huyền không có nói tên của ta cho ngươi.

    Là người quen biết Chu sư thúc sao?

    Lục Nguyên nghi hoặc, hắn tự nhiên không biết, chuyện Nạp Lan Đức bài xích hắn, chính là Trác Lăng Vân truyền tin cho Chu Thanh Huyền, hai người là hảo hữu quen biết nhiều năm.

    - Xem ra Chu Thanh Huyền không có giới thiệu ta cho ngươi, ta cùng Chu huynh là lão hữu nhiều năm, Trầm Vũ lần này, là đệ tử của ta.

    Trác Lăng Vân nói:

    - Ngươi đang rất kỳ quái, vì sao ngươi sớm bị bài xích ra khỏi Tiểu Hồng Mông như vậy, lấy thực lực của ngươi, không nên sớm bị bài xích như vậy mới đúng.

    Lục Nguyên gật đầu, này đúng là điều mình nghi ngờ.

    - Rất đơn giản, bởi vì sau kỷ nguyên này, là Kiếm Chi kỷ nguyên.

    Trác Lăng Vân chắp tay ở phía sau lưng nói:

    - Sau khi kỷ nguyên trước hủy diệt, kỷ nguyên sau sẽ ra đời, mỗi loại kỷ nguyên mới sẽ không tự chủ được áp chế kỷ nguyên củ, kỷ nguyên này là Nguyên Thủy Hồng Hoang, áp chế đối với Kiếm Chi kỷ nguyên rất nghiêm trọng.

    - Thành tựu kiếm đạo của ngươi càng cao, càng bị kỷ nguyên Nguyên Thủy Hồng Hoang này áp chế.

    Trác Lăng Vân nói:

    - Xem ra tu vi kiếm đạo của ngươi cực cao, nếu không sẽ không thể nào bị áp chế nghiêm trọng như thế.

    Kiếm Vương cấp hay là Kiếm Hoàng cấp?

    Trác Lăng Vân nhìn về phía Lục Nguyên hỏi.

    - Kiếm Hoàng cấp.

    Lục Nguyên trả lời.

    - Lại là Kiếm Hoàng cấp, thật đúng là một tuyệt thế thiên tài.

    Trác Lăng Vân vỗ tay cảm thán:

    - Trách không được Chu huynh cũng đích thân rời núi bồi dưỡng ngươi, nếu không lấy tính cách của hắn chỉ sợ rất khó rời núi bồi dưỡng người, nếu ngươi là Kiếm Hoàng cấp, ở cửa thứ nhất tự nhiên là bị áp chế vô cùng, nếu như ngươi là Kiếm Thánh cấp, chỉ sợ càng bị bài xích nhanh hơn.

    Chính bởi vì kỷ nguyên Nguyên Thủy Hồng Hoang có tác dụng áp chế chống lại Kiếm Chi kỷ nguyên, cho nên trong kỷ nguyên này, ngay cả Kiếm Chi Văn Minh, cũng không có thể tạo thành.

    Kiếm Chi Văn Minh, cũng không có thể tồn tại ở trong kỷ nguyên này.

    Lục Nguyên không khỏi nắm chặc kiếm trong tay.

    Phanh!

    Lại một người bị loại.

    Sư Phi Tiên!

    Nàng ở phương diện kiếm đạo cũng có thành tựu cực cao sao?

    Thành tựu kiếm đạo càng cao thì càng là dễ dàng bị loại, nữ nhân thanh lệ như tiên này nhìn Lục Nguyên một cái thật sâu, sau nhẹ nhàng ngồi xuống ở một bên, khí độ rất phi phàm.

    Bởi vì nàng là người thứ bị loại, vừa lúc rơi xuống ở bên người Lục Nguyên, liền ngồi xếp bằng ở bên cạnh Lục Nguyên, mùi thơm nhàn nhạt lan tỏa qua chung quanh.

    Ở trong một ngàn hai trăm thiên tài, thiên phú tốt nhất, thành tựu kiếm đạo cao nhất chính là hai người Lục Nguyên cùng Sư Phi Tiên.

    Bị loại sau đó là những cao thủ kiếm đạo khác, tỷ như Việt Nữ Tiểu Thanh, bất quá thực lực của những người này không bằng Lục Nguyên và Sư Phi Tiên, bị hoàn cảnh Tiểu Hồng Mông bài xích không lớn, cho nên bị loại chậm một chút.

    Thật ra thì lúc này, rất nhiều người sử dụng kiếm phát hiện hoàn cảnh Tiểu Hồng Mông này áp chế đối với kiếm.

    Liền bắt đầu chuyển đổi, không có chết ôm kiếm không tha.

    Tỷ như Tây Cảnh đệ nhất Cố Thu Thủy.

    Mặc dù được xưng Kinh Thiên Nhất Kiếm, nhưng mà kì thực bản lãnh ẩn giấu của hắn chính là Vong Tình Thiên Thư, Vong Tình Thiên Thư, hết thảy đều có thể quên, lại tỷ như Cổ Mộ Quốc Lưu Quá.

    Sau khi bỏ trọng kiếm, còn có Ảm Nhiên Tiêu Hồn quyền pháp, bộ quyền pháp kia cũng là nhất tuyệt.

    Đây là hơn một ngàn hai trăm thiên tài cùng nhau động thủ.

    Công pháp xuất hiện thiên thiên vạn vạn.

    Tiêu Phong Hùng đánh ra một chưởng, liền là Chân Long huy vũ, dũng cảm tuyệt luân.

    Đông Cảnh Đệ Nhất Cao Thủ Phó Ưng đánh ra một đao, liền phá thiên địa chi bí, một đao chém phá hư không, từng đao từng đao chém ra này, liền đánh nát Nguyên!

    Thủy!

    Hồng!

    Hoang!

    Khí độ tuyệt thế.

    Còn Vong Tình Thiên Thư của Tây Cảnh Đệ Nhất Cao Thủ Cố Thu Thủy, thì lúc này hắn chính là trời, hắn chính là đất, hắn chính là thiên địa vạn vật.

    Hắn chính là Nguyên!

    Thủy!

    Hồng!

    Hoang, tự nhiên sẽ không bị bài xích, công pháp của hắn như vậy, đúng là đặc thù tới cực điểm.

    Mà Bắc Cảnh Đệ Nhất Cao Thủ Lý Tầm Hoan thì như không có xuất thủ, tựa hồ chỉ một mực né tránh, nhưng mà có đôi khi mấu chốt đánh ra một chưởng, là có thể định Càn Khôn.

    Một trong hai đại cao thủ của Di Thất Chi Địa bỗng nhiên bước ra một bước hiện, thể hiện thực lực kinh người, hắn dùng chính là chưởng pháp.

    Mỗi một chưởng kéo Vân Khí thiên địa biến hóa, hại Thiên Vân rơi xuống!

    Chiêu thức liên tiếp oanh kích ra ngoài, rất nhiều công pháp tuyệt thế xuất hiện, dùng Thủy Kính Thuật nhìn mọi người thể hiện bản lãnh, này là tuyệt kỷ kinh người bực nào.

    Căn bản trừ Trung Ương Thiên Triều ra, thì dạng tuyệt kỷ gì cũng xuất hiện.

    Thậm chí ở Di Thất Chi Địa, còn có một nữ nhân đang khảy đàn, lấy tiếng đàn phòng ngự.

    Bất quá ở trong hư không, Nguyên!

    Thủy!

    Hồng!

    Hoang khí càng ngày càng mạnh, dần dần cũng có những người khác bắt đầu chống đở không nối, rối rít rơi xuống, đây chính là thời điểm những cường giả kia thi triển hết bản lãnh, người có pháp lực thấp liền rất khó chịu đựng được, mà người có pháp lực cao thì chống đở thời gian dài chút ít.

    Này là thời điểm cao thủ tranh phong rồi.

    Bất quá dần dần, cũng có Đại Đạo Cảnh Thất tầng bắt đầu rơi xuống, Đại Đạo Cảnh Thất tầng rớt xuống thứ nhất chính là Mạc Tử Hạc, dĩ nhiên trừ Sư Phi Tiên là Đại Đạo Cảnh Thất tầng rớt xuống sau Lục Nguyên ra.

    Dần dần người khác như Trầm Vũ, Phó Trùng, Hư Không Tử, Mộ Dung Hoàng Phục, cường giả như vậy cũng bắt đầu rớt xuống, nhưng mà bọn hắn có thể chi trì được rất lâu sau đó.

    Hiện tại chỉ còn lại bốn người cuối cùng.

    Tiêu Phong Hùng!

    Cố Thu Thủy!

    Phó Ưng!

    Lý Tầm Hoan!

    Đây là lần giao phong đầu tiên của bốn vị tuyệt thế thiên tài này, mặc dù không phải là chính diện giao phong, nhưng mà mọi người cũng tương đối mong đợi, mặc dù không phải là chính diện đối kháng, nhưng đây cũng là một hình thức giao phong.

    Lý Tầm Hoan một mực né tránh, thân pháp hắn né tránh quả thật lợi hại, bất quá lúc này thân thể Lý Tầm Hoan mãnh liệt ho khan, không có kịp phản ứng, Lý Tầm Hoan liền rớt xuống thứ nhất.

    Dĩ nhiên, ngàn vạn lần đừng tưởng rằng Lý Tầm Hoan như thế liền yếu đi, nghe nói Lý Tầm Hoan là một người công thủ không thăng bằng.

    Tiểu Lý Phi Đao của hắn cơ hồ không cách nào né tránh.

    Mà hiện nay còn lại chính là ba người Tiêu Phong Hùng, Cố Thu Thủy, Phó Ưng.

    Tiêu Phong Hùng xuất chưởng bá đạo dũng cảm, Cố Thu Thủy Vong Tình Thiên Thư lấy thân dung nhập vào thiên địa, trường đao Phó Ưng có xu hướng tung hoành vô địch, ba người này ai sẽ là người rơi xuống trước, mọi người tiếp tục nhìn, lại thấy Nguyên!

    Thủy!

    Hồng!

    Hoang lại đang tiến thêm một bước, mà trong lúc này, một cổ hơi thở Nguyên!

    Thủy!

    Hồng!

    Hoang cường đại thổi tới trên người Tiêu Phong Hùng, Tiêu Phong Hùng giẫm chân tại chỗ ra chiêu Hàng Long Nhị Thập Bát Chưởng.

    Nhưng mà bản thân không tự chủ được rơi xuống.

    Tiêu Phong Hùng là người thứ nhất rơi xuống sao?

    Còn không đợi mọi người kịp phản ứng, mới phát hiện ở cùng một lúc.

    Cố Thu Thủy, Phó Ưng cũng nhất tề rớt xuống.

    Ba người tranh hùng phen này, cũng là ngang tay.

    Chương 643-644 : Phượng Hoàng

    Một điểm!

    Vòng thứ nhất khảo hạch thích ứng đủ loại hoàn cảnh, Lục Nguyên lấy được kết quả cuối cùng là một điểm, xếp hạng thứ một ngàn hai trăm.

    - Ha ha, di mạch Tiên Hoa Phong.

    Làm sao vậy, bởi vì bị Nạp Lan Nhị Quốc Chủ xem thường, sau đó cam chịu, cuối cùng xếp hạng ở một ngàn hai trăm sao?

    Mạc Tử Hạc dương dương tự đắc đi tới.

    Hắn là vô cùng đắc ý, lần này hắn được tới bảy điểm, đây là số điểm tương đối cao, sau khi nhìn qua Lục Nguyên là một điểm, hắn vô cùng thoải mái.

    - Đừng, ngàn vạn lần đừng cam chịu như vậy, cái này không thể được, bổn công tử vẫn mong ngươi đủ mạnh, nếu như ngươi không đủ mạnh, bổn công tử bóp chết ngươi, thắng được ngươi cũng không có bất kỳ cảm giác.

    Mạc Tử Hạc phất phất cây quạt trong tay, vô cùng đắc ý nói.

    Mạc Tử Hạc đắc ý tuyên dương mấy câu, phát hiện Lục Nguyên căn bản không có để ý tới hắn, trong lòng không khỏi giận dữ.

    Cái tên chết tiệt này, lại dám không để ý tới mình, thật là muốn chết.

    Bất quá cũng không sao.

    Lần này mình tăng lên tới Đại Đạo Cảnh Thất tầng, là vì đào thải Lục Nguyên mà tới, Nạp Lan Nhị Quốc Chủ đã an bài một kế hoạch tinh vi đùa chết Lục Nguyên, nghĩ đến Lục Nguyên sẽ bị đùa chết, hắn không khỏi đắc ý cười ha ha.

    Thời điểm hắn đang cười, phát hiện ngồi ở bên cạnh Lục Nguyên chính là một nữ tử đẹp như tiên, ánh mắt không tự chủ được bị hấp dẫn.

    Thật là một nữ nhân tuyệt mỹ, tựa hồ thế giới này bởi vì sự xuất hiện của nàng mà hóa thành tiên cảnh, tâm tính của Mạc Tử Hạc vốn là chưa ra hình dáng gì, trong lòng thầm nghĩ cả đời mình chưa từng thấy qua nữ nhân xinh đẹp như vậy, liền nổi lên tâm đùa giỡn.



    Ba chiêu!

    Mọi người bên cạnh cũng không nghĩ tới, nữ nhân tuyệt mỹ kia lại lợi hại như thế.

    Bạch y tiên tử này chỉ dùng ba chiêu liền đánh bại Mạc Tử Hạc.

    Sắc Không Kiếm Sư Phi Tiên, nhân vật xếp hạng trước mười của Đông Cảnh, quả nhiên không đơn giản.

    Mà Lục Nguyên căn bản không có để ý tới những tranh chấp này, hiện tại Lục Nguyên đã lâm vào bên trong trầm mê.

    - Ở Trung Ương Thiên Triều, bởi vì kỷ nguyên áp chế, ngay cả Kiếm Chi Văn Minh cũng không có tạo thành.

    Ở Trung Ương Thiên Triều có Kiếm Môn, bọn họ cũng chỉ có thể xưng là Kiếm Môn, không thể xưng là Kiếm Chi Văn Minh.

    Mặc dù là môn phái rất lớn trong Trung Ương Thiên Triều, nhưng mà cách văn minh còn một đoạn, mà mấu chốt nhất chính là Kiếm Môn không có Văn Minh Chi Chủ, không có Văn Minh Chi Chủ liền đại biểu yếu thế, ở Trung Ương Thiên Triều, lực lượng có tính quyết định chân chính là Văn Minh Chi Chủ.

    Lời nói của Trác Lăng Vân không ngừng hiện lên ở trong đầu:

    - Luyện kiếm khó khăn, đây là một câu nói tương đối lưu hành ở Trung Ương Thiên Triều, cho nên người luyện kiếm ở đó không nhiều lắm.

    Mà thế hệ Kiếm Môn lần này, là có chút hi vọng, bởi vì Kiếm Môn xuất hiện một Kiếm Chi Tử, bất quá, cũng chỉ là hi vọng thôi, dù là Kiếm Chi Tử, muốn trở thành Văn Minh Chi Chủ, cũng kém một đoạn rất xa. . .

    Lục Nguyên nghĩ tới Trác Lăng Vân nói ra tin tức kinh thiên, trong lúc nhất thời cũng có chút hoang mang.

    - Rất nhiều người luyện kiếm sau khi tiến vào Trung Ương Thiên Triều, cũng sẽ quăng kiếm học cái khác, ngươi có thể suy nghĩ một chút. . .

    Lời nói của Trác Lăng Vân còn đang vang vọng bên tai.

    Tự nhiên Lục Nguyên không thể nào quăng kiếm học cái khác, thân này đã hiến tặng cho kiếm, làm sao có thể quăng kiếm học cái khác.

    Chẳng qua là, kiếm đạo bởi vì bị kỷ nguyên này áp chế, không có tiền đồ?

    Bởi vì nghĩ đến quá sâu, nên Mạc Tử Hạc nói nhảm bên cạnh, hắn nửa câu cũng không có nghe được.

    - Hiện tại, tiến vào hoàn cảnh thứ hai, hỏa diễm của Trung Ương Thiên Triều.

    Sau khi một ngàn hai trăm thiên tài nghỉ ngơi một chút, liền bay lên bầu trời, mà ở trên bầu trời đột nhiên xuất hiện hỏa diễm lan tràn, vừa bắt đầu chẳng qua là xuất hiện ở bốn phía, nhưng mà liền làm nhiệt độ cao tới cực điểm, khiến cho mồ hôi không tự chủ được chảy ra.

    Hỏa diễm thật nóng!

    Một ngàn hai trăm thiên tài đều thầm nghĩ trong lòng, bọn họ coi như là hạng người kiến thức rộng rãi, nhưng mà lại chưa từng có gặp qua hỏa diễm nóng như vậy, hơn nữa hỏa diễm này còn đang không ngừng lan tràn, rất nhanh sẽ bao trùm tất cả mọi người vào trong đó, này là kinh khủng bực nào, nhiệt độ kịch liệt khiến cho rất nhiều người muốn chịu đựng không nổi.

    Quá nóng!

    So với lúc mới bắt đầu còn nóng hơn gấp trăm lần!

    Mọi người đã sớm dùng pháp lực phòng ngự đến trạng thái cực cao, nhưng mà coi như là như thế, mồ hôi vẫn không ngừng chảy ra.

    Mọi người đều dốc hết bản lãnh bảo vệ mình, phần lớn là đánh ra kiếm pháp, Pháp Thuật Thủy Hệ, vận khởi tâm pháp Thủy Hệ, để giảm bớt cảm giác nóng bức kịch liệt này.

    Loại nóng bức này, chỉ sợ có mấy vạn độ!

    Thậm chí có nơi đạt tới hơn mười vạn độ!

    Này là nhiệt độ bực nào a!

    A!

    Một tiếng hét thảm vang lên, nguyên lai có người bị một con hỏa xà cắn trúng mông, đau đến kêu thảm một tiếng, pháp lực tản ra, thân hình từ hư không rơi xuống.

    Lúc này, cả bầu trời đã bị hỏa diễm bọc lại.

    - Đây là cái gì!

    - Phượng Hoàng.

    Ở trong hỏa diễm khôn cùng vô tận, bỗng nhiên xuất hiện bách điểu chi vương, có kiêu ngạo, xinh đẹp, đáng sợ, cường đại.

    Hơn nữa đây không phải là một con Phượng Hoàng, mà là đồng thời xuất hiện mấy trăm con Phượng Hoàng, mấy trăm con Hỏa Phượng Hoàng!

    Mỗi con đều có một Giao Lực.

    Này là đáng sợ bực nào, Đại Đạo Cảnh Ngũ tầng cơ hồ toàn bộ nhịn không được đều hít sâu một ngụm lương khí.

    Tiêu Phong Hùng đánh ra một chưởng, chụp chết mười mấy đầu Hỏa Phượng Hoàng, nhưng mà lập tức ở trong hỏa diễm, lại xuất hiện càng nhiều Hỏa Phượng Hoàng.

    Hỏa phượng hoàng ở ngọn lửa trong Niết Bàn trọng sinh, không ngừng xuất hiện.

    Vĩnh sẽ không diệt!

    Đây chính là hỏa diễm của Trung Ương Thiên Triều sao, ít nhất mấy vạn độ, thậm chí có hơn mười vạn độ, hơn nữa ở trong đó có thể sinh sản ra Hỏa Phượng Hoàng rất nhanh.

    Hỏa Phượng Hoàng ở trong hỏa diễm này còn Bất Tử Bất Diệt, vĩnh viễn sinh tồn.

    Đây là hỏa diễm gì a!

    Nhiệt độ thấp có mấy vạn độ, cao có hơn mười vạn độ, hơn nữa trong đó còn không ngừng sinh ra Hỏa Phượng Hoàng.

    Hỏa Phượng Hoàng kia coi như là bị đánh chết cũng có thể không ngừng Niết Bàn trọng sinh, đây là hỏa diễm quái dị gì vậy!

    Ở Trung Ương Thiên Triều, nếu như này là hỏa diễm bình thường, như vậy, người bình thường trong Trung Ương Thiên Triều sống thế nào.

    Tất cả mọi người là nhân vật Đại Đạo Cảnh.

    Ở trong hỏa diễm này cũng cảm giác được khó khăn cực kỳ, dù ngươi Trung Ương Thiên Triều lợi hại, linh khí gấp mấy chục ở bên ngoài, cũng không thể ai cũng có thực lực Đại Đạo Cảnh.

    Như vậy, người bình thường của Trung Ương Thiên Triều sống như thế nào .

    Một ngàn hai trăm thiên tài, phần lớn đều không rõ ràng lắm là chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy hỏa diễm Trung Ương Thiên Triều rất cổ quái .

    Nhưng bọn hắn không biết, từng cái thế lực ở Trung Ương Thiên Triều, lớn tới Văn Minh, nhỏ tới môn phái, tất cả đều khởi động một mảnh thiên địa riêng, ngăn cách hoàn toàn với ngoại giới, còn các thế lực nhỏ hơn nữa, thì là luyện Tinh Châu lĩnh vực, Tinh Châu phiêu du ở trên hư không, hoàn toàn ngăn cách với thế giới đáng sợ dưới đất.

    Mà một Văn Minh thì thủ đoạn có rất, bọn họ có thể luyện chế mấy trăm Tinh Châu, môn phái có căn cơ cũng có thể.

    Nhưng mà phần lớn cũng chẳng ai làm, đa số là lập ra một Tiểu Thiên Thế Giới.

    Có một chút ngăn cách cùng đại thế giới của Trung Ương Thiên Triều, ở trong Tiểu Thiên Thế Giới, tính an toàn cao rất nhiều.

    Ở trong hỏa diễm này, không ngừng có người rơi xuống.

    Lục Nguyên tiện tay đánh ra Thủy Hoàng Kiếm Đạo, nhưng mà tâm tư còn đang nhới tới lời nói của Trác Lăng Vân.

    Kiếm đạo bị kỷ nguyên này bài xích, nên không có tiền đồ sao?

    Mà không nghi ngờ chút nào, tâm thần của hắn giờ phút này không có chuyên tâm vào trong chiến đấu, làm sao có thể phát huy ra thực lực đỉnh phong.

    Một kiếm chém ra, Thủy Hoàng Kiếm Đạo không có sắc bén như bình thường, mà chẳng biết lúc nào.

    Ở bên người lại vây rất nhiều Hỏa Phượng Hoàng.

    Những Hỏa Phượng Hoàng này chính là sinh trong cực hỏa của Trung Ương Thiên Triều, đối với Thủy Hệ có tính bài xích rất cao.

    Mà kiếm pháp của Lục Nguyên lại càng là hoàng giả trong Thủy, Thủy Hoàng Kiếm Đạo.

    Cứ như vậy có ít nhất vài chục con Hỏa Phượng Hoàng đánh tới Lục Nguyên.

    Lục Nguyên triển khai kiếm pháp Đại Hải Thao Thiên, Thứ Hải Tranh Phong,… thi triển Thủy Hoàng Kiếm Đạo, nhất nhất giết hết những Hỏa Phượng Hoàng này, nhưng mà mới giết hết hơn mười con Hỏa Phượng Hoàng, lại càng có nhiều Hỏa Phượng Hoàng xuất hiện, mấy trăm con Phượng Hoàng đồng loạt xuất hiện, khí thế kia giống như thiên băng địa liệt, hủy diệt tất cả sinh linh.

    Nếu như là trạng thái bình thường, Lục Nguyên còn có thể ứng phó một lúc.

    Nhưng mà hiện tại tâm tình có chút suy nghĩ lo lắng, tâm trí không có để trong chiến đấu, mặc dù Thủy Hoàng Kiếm Đạo vung chém đi ra ngoài, nhưng mà lại không có phát huy ra mười phần thực lực, Phượng Hoàng rừng rực, nóng bỏng, viêm hoàng, uy nghiêm, hung hăng đụng vào phía trên Thủy Hoàng Kiếm Đạo, hỏa diễm vô cùng uy nghiêm phá vỡ Thủy Hoàng Kiếm Đạo của Lục Nguyên.

    Phanh!

    Lục Nguyên rớt xuống dưới!

    Lần này Lục Nguyên xếp hạng thứ ba trăm, tổng hai phần xếp hạng thứ chín trăm, vốn là Lục Nguyên sẽ không rơi xuống sớm như vậy, cho dù tâm tư không ở trong chiến đấu, nhưng mà chiến lực bản thân còn đó, chẳng qua là hắn dùng Thủy Hoàng Kiếm Đạo, đưa tới mấy trăm con Hỏa Phượng Hoàng công kích, mới có thể rơi xuống sớm như vậy.

    Sau khi rơi xuống, Lục Nguyên hấp thu linh khí cùng với Dị Thú Cấp Linh Thú, mau chóng khôi phục pháp lực, nhưng trong đầu còn đang suy nghĩ vấn đề kia.

    Ở trước Thủy Kính Thuật, mọi người của Nam Cảnh, Bắc Cảnh, Đông Cảnh, Tây Cảnh, cùng với Di Thất Chi Địa đang quan sát trận chiến này, ở các nơi thành lập rất nhiều Thủy Kính Châu, nên rất nhiều người đang chú ý trận chiến này.

    Nam Cảnh bên này.

    - Tiêu Phong Hùng cố gắng lên. . .

    - Mộ Dung Hoàng Phục cố gắng lên, Mộ Dung công tử quá đẹp trai rồi.

    - Hư Không Tử cố gắng lên, Hư Không Tử ngươi thật đáng yêu. . .

    Hư Không Tử là một đầu trọc, vừa trẻ tuổi, lại lộ ra mấy phần khả ái.

    - Lưu Quá cố gắng lên. . .

    - . . .

    - Mạc Tử Hạc cố gắng lên.

    Phải vọt vào trước bốn trăm tên. . .

    Một người mãnh liệt hô.

    - Di, Mạc Tử Hạc, người kia là ai vậy sư tỷ?

    - Đúng vậy, sư tỷ, nguyên lai ngươi không thích Lục Nguyên sao?

    - Đúng vậy a, ngươi nói Lục Nguyên vừa trẻ tuổi, vừa đi ra từ nước nhỏ, rất có tiềm lực, đẹp trai, rồi. . .

    - Đẹp trai cái đầu a, hiện tại xem hắn kìa, khảo hạch thứ nhất hoàn cảnh Tiểu Hồng Mông được một điểm, đứng hàng thứ một ngàn hai trăm, khảo hạch thứ hai hoàn cảnh hỏa diễm, xếp hạng thứ chín trăm, thật là không có tiền đồ, xem ra tiềm lực của hắn ở khảo hạch Nam Cảnh đã tiêu hết sạch, không có tiền đồ.

    Người được được gọi là sư tỷ kia nói:

    - Mà Mạc Tử Hạc ngươi không biết, cũng là dễ nhìn, hơn nữa tài hoa kinh người, hiện tại lại là Đại Đạo Cảnh Thất tầng Tông Sư, sư tỷ ta liền coi trọng hắn.

    Nam Cảnh.

    Người Hoa Sơn nắm thật chặc quả đấm.

    Mặc dù tin tưởng chưởng môn tất thắng, nhưng mà trải qua hai hạng khảo hạch.

    Chưởng môn đạt được kết quả rất kém.

    Hơn nữa đáng sợ nhất chính là, xuyên thấu qua Thủy Kính Thuật, phát hiện chân mày của chưởng môn tựa hồ đang khổ tư cái gì đó, không có tinh thần chiến đấu!

    Thực lực chưởng môn rất mạnh!

    Nhưng mà một khi không có tinh thần mà nói, cũng có thể bởi vì như thế mà mất đi cơ hội tiến vào Trung Ương Thiên Triều.

    Chưởng môn!

    Mau tìm tinh thần trở về a.

    Chưởng môn!

    Ngươi là Hoa Sơn chưởng môn bách chiến bách thắng.

    Khảo hạch hoàn cảnh hỏa diễm của Trung Ương Thiên Triều kết thúc, lần này thành tích của Lục Nguyên vẫn không có lý tưởng, bất quá Lục Nguyên vẫn không có chú ý tới, mà Mạc Tử Hạc vốn là muốn đến trước mặt Lục Nguyên diễu võ dương oai một phen, kết quả phát hiện nữ nhân thanh lệ như tiên kia ngồi ở một bên.

    Nhớ lại tràng cảnh mình mới ba chiêu đã bại, trong lòng hắn không khỏi run lên.

    Lục Nguyên, lần này tính là vận khí ngươi tốt, có Sắc Không Kiếm tiên tử này ngồi ở bên cạnh ngươi, nếu không ngươi đã biết tay ta, bất quá theo kế hoạch, ngươi cũng sống không lâu rồi.

    Hoàn cảnh hỏa diễm của Trung Ương Thiên Triều này, cuối cùng chịu được lâu nhất vẫn là ba người Tiêu Phong Hùng, Cố Thu Thủy, Phó Ưng, Lý Tầm Hoan ở phương diện phòng ngự quả thật rất yếu, so với ba người kia quả thật kém hơn một chút, mà ba người Tiêu Phong Hùng, Cố Thu Thủy, Phó Ưng.

    Tiêu Phong Hùng là phách toái hết thảy, Phó Ưng là chặt đứt hết thảy, Cố Thu Thủy là dung nhập vào hết thảy, mọi người đối với tứ cường này căn bản không có ý nghĩ, mọi người tranh giành chính là tên thứ năm.

    Sau đó lập tức muốn bắt đầu chính là lôi điện của Trung Ương Thiên Triều!

    Mọi người bay đến giữa không trung, mà trong hư không lập tức xuất hiện lôi điện, những lôi điện kia cũng không có lập tức nện xuống, mà quay vần ở trong hư không, những lôi điện kia tụ tập ở bầu trời, bắt đầu hội tụ thành những Lôi Trì to lớn, những Lôi Trì kia càng lúc càng lớn, ở trong Lôi Trì này mơ hồ tạo thành Yêu Thú lôi điện, Giao Long lôi điện, Phượng Hoàng lôi điện, Long lôi điện, thậm chí còn có Thiên Thần lôi điện,...

    Thậm chí mơ hồ còn xuất hiện một cung điện lôi điện, những Lôi Trì kia càng lúc càng lớn, bắt đầu chẳng qua là mười dặm vuông.

    Phía sau là trăm dặm, ngàn dặm!

    Thật là đáng sợ!

    Mặc dù lôi điện trong Lôi Trì còn không có oanh kích xuống, nhưng mà những lôi điện kia đã ngưng tụ thành nhiều sự vật đáng sợ như vậy, xuất hiện Long lôi điện, Thiên Thần lôi điện, Bảo tọa lôi điện.

    Thậm chí xuất hiện cung điện lôi điện, này một khi oanh kích xuống, kia chính là kinh thiên động địa, hoàn cảnh của Trung Ương Thiên Triều, quả thật m không phải ác liệt bình thường.

    Áp lực khổng lồ đè nặng trong lòng một ngàn hai trăm thiên tài.

    Chỉ có mấy người tính tình hào sảng là cười ha ha, căn bản không quan tâm.

    Lôi điện khổng lồ rốt cục oanh kích, một loạt lôi điện oanh kích xuống, mà ở trong lôi điện oanh kích xuống đó, là oanh kích xuống từng đầu Lôi Long Lôi Giao!

    Lôi Long Lôi Giao mang theo khí thế muốn hủy diệt hết thảy đập xuống, Trung Ương Thiên Triều thật là đáng sợ, nếu như ở Tấn Quốc xuất hiện Lôi Long Lôi Giao đập xuống, kia chính là một tai hoạ lớn.

    Mà ở Trung Ương Thiên Triều, loại này chẳng qua là chuyện thường.

    Chương 645-646 : Kiếm tiên

    Kinh khủng!

    Lục Nguyên đánh ra Thổ Hoàng kiếm pháp.

    Chống cự lại lôi điện.

    Thổ Hoàng kiếm pháp ngăn cản lôi điện là tương đối hữu dụng.

    Ở dưới tình huống ngăn cản lôi điện, tâm trí của Lục Nguyên còn đang suy nghĩ vấn đề kia.

    Kiếm đạo, thật sự không có tiền đồ sao?

    Thật ra thì bị kỷ nguyên hiện tại bài xích là một chuyện tương đối đáng sợ, Thiên là một phần trong kỷ nguyên, sông núi giang hải cũng là một phần trong kỷ nguyên, phi cầm, tẩu thú, Yêu Thú, Thần Thú, cùng với người trong đó, cũng là một phần của kỷ nguyên này, thậm chí thời gian, không gian cũng là một phần trong kỷ nguyên, trọng yếu nhất là số mệnh cũng là một phần trong kỷ nguyên.

    Không đúng, mình luyện chính là kiếm, vận khí của mình cũng không tệ lắm, số mệnh không kém, theo lý mà nói số mệnh của mình sẽ rất kém cỏi, chẳng lẻ là khí vận của kỷ nguyên trước lưu lại, mình được một phần số mệnh của kỷ nguyên kia lưu lại sao ?

    Nghĩ đến Trung Ương Thiên Triều còn có Kiếm Chi Tử, thời đại này Kiếm Chi còn chưa diệt.

    Hơn nữa, trọng yếu nhất là, coi như là kiếm bị kỷ nguyên này bài xích thì như thế nào?

    Kiếm trong tay, ta sẽ không buông tay.

    Sinh ở kiếm đạo!

    Chết ở kiếm đạo!

    Ta nhất định làm người vì kiếm mà sinh.

    Nếu như kiếm bị Thiên bài xích, mình liền chém phá Thiên.

    Nếu như kiếm bị Địa bài xích, mình liền phá Địa.

    Nếu như kiếm bị sông núi giang hải bài xích, mình liền chém phá sông núi giang hải.

    Nếu như kiếm bị phi cầm, tẩu thú, Yêu Thú, Thần Thú bài xích, mình liền chém phá phi cầm, tẩu thú, Yêu Thú, Thần Thú.

    Nếu như kiếm bị người bài xích, ta liền chém giết người dám bài xích ta.

    Nếu như kiếm bị kỷ nguyên này bài xích, ta liền chém phá kỷ nguyên này.

    Một người thì như thế nào, một thanh kiếm thì như thế nào.

    Ta liền dám một mình đối kháng cả kỷ nguyên hôm nay.

    Kiếm ở trong Trung Ương Thiên Triều không có Văn Minh thì như thế nào, ta liền giết ra một Kiếm Chi Văn Minh .

    Nếu như kỷ nguyên này xác thật không cho Kiếm Chi Văn Minh.

    Ta liền theo đuổi Vĩnh Sinh, mở ra Vĩnh Hằng chi môn, chờ kỷ nguyên này hủy diệt, ta sẽ lập ra Kiếm Chi Văn Minh, kiếm của ta, đạo của ta, là vĩnh hằng.

    Này là lòng tin của ta.

    Này là chí nguyện to lớn của ta.

    Này là kiếm đạo của ta.

    Phía trước Kiếm đạo không đường, ta liền nắm trường kiếm trong tay, mở ra một Kiếm Chi vô thượng đại đạo.

    Kiếm ở trong tay, lòng không tạp niệm.

    Ở kỷ nguyên này, Kiếm bị kỷ nguyên bài xích thì như thế nào .

    Ta có kiếm trong tay, không gì làm không được.

    Nếu không có Kiếm Chi đại đạo, ta dùng kiếm của ta bổ ra Kiếm Chi đại đạo.

    Được rồi, nghiêm túc nghênh chiến đi.

    Cầm trường kiếm trong tay, nhìn lôi long đầy trời, lúc này Lục Nguyên phát hiện mình rất bi kịch.

    Những lôi long kia căn bản là đang tìm mình.

    Tại sao có thể như vậy !

    Phát hiện chuyện này không bình thường, nhưng hắn cũng không có thời gian suy xémt, trường kiếm trong tay thi triển ra, đối địch lôi long vô tận kia.

    Thật ra thì Lục Nguyên không biết, mình đã thành tựu thân thể Kiếm Hoàng.

    Kiếm, là ngũ kim chi chúc .

    Mà Kiếm Hoàng thì càng thêm như thế .

    Kim là trời sinh hấp dẫn lôi điện.

    Lục Nguyên là thân thể Kiếm Hoàng, hấp dẫn không biết bao nhiêu lôi điện, lôi long oanh đùng đùng, Lôi Giao, Lôi Phượng Hoàng, Thần linh lôi điện, toàn bộ đập tới Lục Nguyên.

    Lần này Lục Nguyên đã minh xác đại đạo của mình, tín niệm trong lòng gia tăng, kiếm đạo cũng có bước phát triển.

    Nhưng mà nhân lực cũng có hạn, đối mặt với nhiều Lôi Long, Lôi Giao, Lôi Phượng Hoàng, Lôi Thần như vậy cũng chống đở không được.

    Một kiếm xẹt qua hư không, Lục Nguyên vẫn còn không ngừng chiến đấu.

    Lúc này ở vị trí của Lục Nguyên, là nơi ngưng tụ Lôi điện mạnh nhất, không ngừng có lôi điện bổ tới , Những người khác thấy địa phương của hắn tập trung nhiều lôi điện như vậy, bọn họ tự nhiên tránh ra xa, nhìn Lục Nguyên chống cự lôi điện.

    Lục Nguyên cũng thi triển hết kiếm pháp, mới chặt đứt một con Lôi Giao, nhưng mà ngay lập tức, cảm giác trên người đau xót, bị một con Lôi Long đập trúng sau lưng.

    Cuối cùng ba một tiếng, thân hình từ trên cao rơi xuống .

    Lần này, cũng may không coi là quá kém, là người rơi xuống thứ tám trăm năm mươi, xếp hạng thứ ba trăm năm mươi.

    ......

    Mà hoàn cảnh kế tiếp là núi non của Trung Ương Thiên Triều.

    Cái hoàn cảnh này không có chút quái thú nào, mỗi một người đều bị tách xa, chỉ có thể di động ở trong phương viên của mình, căn bản không thể di động quá nhiều.

    Mà kế tiếp, lập tức là một dãy núi nện xuống trên đầu bọn họ.

    Đây là khảo hạch năng lực thừa nhận đối với hoàn cảnh núi non sao ?

    Lục Nguyên giơ tay xuất kiếm, lấy pháp lực đánh tới, một kiếm bổ xuống, bất quá ngọn núi này cũng quá bền chắc đi, trình độ bền chắt so với núi non ngoại giới cũng gấp trăm lần trở lên, sức nặng cũng gấp trăm lần.

    Đây chính là núi non của Trung Ương Thiên Triều sao?

    Ở trong nháy mắt Lục Nguyên thay đổi sách lược, không phải là bổ ngọn núi này ra, mà là thay đổi phương hướng của ngọn núi này, để cho nó không đập lên người mình, muốn bổ ngọn núi chắc chắn hơn ngọn núi bên ngoài gấp trăm lần, kia cần nguyên khí quá mức khổng lồ, mình tiêu hao không nổi.

    Mới thay đổi phương hướng của ngọn núi này, lập tức lại có một dãy núi khác nện xuống.

    Đây căn bản không phải là năng lực thừa nhận gì cả, mà đơn thuần chính là tra tấn sức người !

    Con người trong hoàn cảnh này, chỉ có năng lực pháp lực thừa nhận, kiếm pháp xảo diệu hơn nữa cũng vô dụng.

    Xem ra cửa ải này không dễ thông qua, Lục Nguyên thầm kêu khổ một tiếng.

    Ở trong các thiên tài lần này, Lục Nguyên nằm trong nhóm có pháp lực yếu nhất, căn bản tương được với Đại Đạo Cảnh Lục tầng, chỉ bàn về pháp lực còn không bằng Đại Đạo Cảnh Lục tầng hậu kỳ, đỉnh phong.

    Ở dưới tình huống đối mặt với dãy núi khổng lồ không ngừng đập tới này, mặc dù dùng hết toàn lực, nhưng mà ngọn núi khổng lồ không ngừng rơi xuống như vậy, pháp lực vẫn là thừa nhận không nổi.

    Lại một dãy núi đập xuống !

    Lúc này Lục Nguyên cũng không cần kỷ xảo gì, pháp lực hóa thành thủ ấn tìm đúng yếu điểm của dãy núi mà ngăn chặn.

    Nhưng là phanh một tiếng, kia cư nhiên không phải là một ngọn núi, mà là bảy ngọn núi, bảy ngọn núi này trùng điệp lên nhau, lực lượng khổng lồ trùng kích xuống, rốt cục Lục Nguyên chống đở không được rớt xuống .

    Thành tích lần này không tốt không xấu, rơi xuống thứ chín trăm bảy mươi, xếp hạng thứ hai trăm ba mươi.

    ......

    Hoàn cảnh khảo hạch cuối cùng, là thích ứng hải dương của Trung Ương Thiên Triều.

    Ở Trung Ương Thiên Triều, chỉ cần ra khỏi Văn Minh, sẽ cảm giác thiên địa đột nhiên biến đổi, có đôi khi sẽ xuất hiện một biển lớn từ hư không đập xuống.

    Lập tức, một ngàn hai trăm thiên tài cảm giác người mình ngâm ở trong lòng biển.

    Biển của Trung Ương Thiên Triều, bên trong tựa hồ không có quái thú, áp lực của nước cũng chỉ là hơn bên ngoài mười lần mà thôi, những thiên tài mới nghĩ tới cỗ này, đột nhiên một thiên tài lẩm bẩm nói :

    - Di, đây là Kiếm Tiên, Kiếm Tiên, ta gặp được Kiếm Tiên.

    Bất quá thời điểm tên thiên tài này lẩm bẩm, thì không có bao nhiêu người nghe được, phần lớn mọi người cũng tiến vào trong ảo cảnh của mình.

    Lục Nguyên phát hiện mình tựa hồ sống lại, một lần nữa trở lại thời điểm mình hơn mười tuổi đến Hoa Sơn.

    Khi đó mới vào Hoa Sơn, sư tôn Lý Nguyên Bạch vẫn còn ở đó, nội bộ Hoa Sơn vẫn tương đối hài hòa.

    Khi đó mỗi ngày phải làm chính là ngủ, uống rượu, luyện kiếm.

    Không có ưu tâm, cuộc sống tiêu dao tự tại.

    Không đúng, đây là ảo thuật !

    Sư tôn sớm đã mất, Hoa Sơn đã trải qua rất nhiều biến cố.

    Trong lòng nghĩ tới như vậy, nhưng mà ảo thuật kia cũng quá chân thật đi.

    - Ta là Kiếm Hoàng !

    Chư Tà tránh lui !

    Lục Nguyên cuồng quát một tiếng, lập tức khôi phục liễu thanh, phát hiện mình vẫn còn ở trong biển.

    Nhưng mà lập tức lại có ảo thuật thứ hai đánh tới, đây chính là biển của Trung Ương Thiên Triều sao, Nước biển sẽ tự động sinh ra ảo thuật, coi như là tránh khỏi cái thứ nhất, cũng sẽ lập tức sinh ra ảo thuật mới, cái sau sẽ mạnh hơn cái trước, chuyện này cũng quá kinh khủng đi.

    Rốt cục chẳng biết lúc nào, Lục Nguyên bị các loại ảo thuật này tập cũng, thời điểm tỉnh lại lần nữa đã rơi xuống trên mặt đất lạnh như băng của đại điện,

    - Lục Nguyên, lần này không tệ, xếp hạng thứ năm, phía sau ngươi chỉ có bốn người vẫn còn chống đở.

    Lục Nguyên ngẩng đầu nhìn lên, trong hư không trên đỉnh đầu, chỉ có bốn người Cố Thu Thủy, Phó Ưng, Tiêu Phong Hùng, Lý Tầm Hoan vẫn còn lưu lại.

    - Cũng chỉ là năng lực chống đở ảo thuật không tệ lắm, những thứ khác còn kém xa lắm.

    Mạc Tử Hạc ở bên cạnh dương dương đắc ý nói.

    Hắn đã tổng hợp được thành tích năm lượt của Lục Nguyên, hoàn cảnh thời đại Tiểu Hồng Mông là một ngàn hai trăm tên, Hỏa diễm của Trung Ương Thiên Triều là chín trăm, Lôi điện Trung Ương Thiên Triều là ba trăm năm mươi, núi non Trung Ương Thiên Triều là hai trăm ba mươi, hải dương Trung Ương Thiên Triều là thứ năm, cũng chỉ là năng lực chống đở ảo thuật khá hơn một chút mà thôi, bài danh những thứ khác cũng không cao như Mạc Tử Hạc hắn, tổng hợp bài danh cũng không bằng hắn.

    Lục Nguyên cũng âm thầm bất bình !

    Đúng là bất bình thật!

    Hoàn cảnh Tiểu Hồng Mông mình bị kỷ nguyên bài xích, thành tựu Kiếm đạo càng cao thì càng xong đời.

    Mà cửa ải Hỏa diễm của Trung Ương Thiên Triều này mình lại phân tâm, dùng Thủy Hoàng kiếm đạo lại đưa tới Hỏa Phượng Hoàng vây công.

    Cửa Lôi điện thì cảnh giới của mình hấp dẫn lôi điện, núi non Trung Ương Thiên Triều thì thuần túy là tiêu hao pháp lực.

    Cuối cùng cửa ải ảo thuật này mới thể phát huy chút thực lực .

    Bây giờ tổng hợp bài danh của mình, chỉ sợ tương đối phía sau, có thể ở sau bốn trăm tên.

    Mà thành tích sau bốn trăm tên là không vào được Trung Ương Thiên Triều.

    Mặc dù nói phía sau còn có vòng khảo hạch thứ hai, Nhưng mà tình huống đã tương đối nguy hiểm.

    Lục Nguyên hít sâu một hơi, thật ra thì lấy thực lực của mình không thể xếp hạng phía sau như vậy, chẳng lẽ cái này chính là lực lượng kỷ nguyên áp chế.

    Bất quá không sao cả, mình đã sớm minh xác nội tâm của mình, kỷ nguyên áp chế thì trảm phá kỷ nguyên, theo đuổi Vĩnh Hằng chi môn, thành tựu vô thượng đại đạo của mình.

    Tâm đã định xuống, chút khó khăn kia thì tính là cái gì.

    Lòng ta không hối hận !

    Phía trước có chút thấp kém, phía sau cố gắng là được.

    ......

    Chu Trung Dung chắp tay ở phía sau nói:

    - Rất tốt, xem ra các ngươi đã hoàn thành hạng khảo hạch thứ nhất, hạng khảo hạch thứ nhất, bài danh của các ngươi đã có.

    Bây giờ ta tuyên bố bài danh hạng khảo hạch thứ nhất của các ngươi.

    Đệ nhất danh Phó Ưng, thứ hai Tiêu Phong Hùng, thứ ba Cố Thu Thủy, thứ tư Lý Tầm Hoan, thứ năm Ân Vô Kị ...... thứ ba mươi hai, Sư Phi Tiên ...... thứ tám mươi mốt, Mạc Tử Hạc ...... thứ bốn trăm sáu mươi bảy Lục Nguyên ...... thứ một ngàn lẻ bảy, Tiểu Thanh ...... thứ hai ngàn Phương Thiết Thạch.

    Bài danh rốt cục đi ra .

    Quả nhiên, mình xếp hạng sau bốn trăm tên, Lục Nguyên hít sâu một hơi.

    Đã như vậy, không có cách nào, phía sau phải cố gắng gấp bội.

    Chu Trung Dung ở trên đài nói :

    - Kế tiếp, tuyên bố một nội dung trọng yếu, cấp trên có lệnh truyền xuống.

    Hắn lấy tay chỉ chỉ phía trên, sau đó nói :

    - Cho nên, năm hạng khảo hạch hoàn cảnh đổi thành hai mươi điểm, mà không phải nguyên định năm mươi điểm, nội dung chiến đấu phía sau là tám mươi điểm.

    Giảm điểm khâu thứ nhất, phía dưới lập tức nghị luận một mảnh, nhất là những người bài danh trước bốn trăm càng nghị luận phản đối.

    - Tại sao như vậy, lúc bắt đầu nói là năm mươi điểm mà?

    - Đúng vậy, ở lúc khảo hạch còn thay đổi là sao.

    Một nhóm người hô to gọi nhỏ, hiển nhiên là tương đối tức giận.

    - Đổi thật tốt, năng lực thích ứng hoàn cảnh coi là cái gì, chiến đấu mới là vương đạo.

    Đây là ý kiến của những người xép hạng sau bốn trăm, thay đổi như vậy thật là tốt, dù sao bây giờ là gọi tốt cũng có, gọi kém cũng có, sở dĩ có chuyện như vậy cũng rất đơn giản, nếu như là người sếp hạng trước bốn trăm, phía trước kiếm được năm mươi điểm, đối với tổng thành tích rất có lợi, nếu như biến thành hai mươi điểm, kia tất nhiên là thua thiệt, còn những người xép hạng sau bốn trăm thì hoàn toàn ngược lại.

    Cho nên bài danh trước bốn trăm liền rất buồn bực, mà bài danh sau bốn trăm thì rất vui mừng.

    Dĩ nhiên, cũng không phải ai cũng có ý kiến, tỷ như người bài danh trước một trăm, tất cả bọn hắn đều có lòng tin thắng lợi tuyệt đối, cho nên quy định thay đổi như thế nào cũng không ảnh hưởng tới bọn hắn.

    Những người này đối với tiến vào Trung Ương Thiên Triều có tự tin tuyệt đối.

    Chẳng qua là, bọn hắn phản đối thì có ích lợi gì, bởi vì đây là cấp trên ra lệnh.

    Cấp trên, chính là đại biểu Trung Ương Thiên Triều!

    Mệnh lệnh của Trung Ương Thiên Triều, trừ khi chính bọn hắn thay đổi, nếu không ở dưới phải chấp hành.

    Quốc chủ thứ ba Đại Dung Quốc Trác Lăng Vân truyền âm cho Chu Trung Dung:

    - Thật sự là cấp trên ra lệnh ?

    Chu Trung Dung khẽ mỉm cười :

    - Coi như vậy cũng được, không coi như vậy cũng không sai.

    - Có ý gì ?

    Trác Lăng Vân có chút kỳ quái hỏi.

    - Bởi vì, khảo hạch hoàn cảnh từ năm mươi điểm đổi thành hai mươi điểm, vốn chính là một phần khảo nghiệm.

    Năng lực thích ứng hoàn cảnh không có trọng yếu bằng năng lực chiến đấu.

    Đây là rất rõ ràng, vốn là vừa bắt đầu, kế hoạch chính là hai mươi điểm và tám mươi điểm, trung gian cố ý nói hai phần đều năm mươi điểm, bởi vì đây cũng là khảo nghiệm năng lực tiếp nhận của mọi người, cũng là điều tiết kết quả một chút.

    - Phía trước có thành tích cao, lúc này trở thành bất lợi một chút, lúc trước thành tích kém, phía sau phải cố gắng phát huy, tự nhiên có thể tiến vào Trung Ương Thiên Triều.

    Mà nếu như điều tiết trong lòng không được, thủy chung vì chút tổn thất này mà buồn bực trong lòng, ở trong chiến đấu, không phát huy ra hoàn toàn thực lực, không tiến vào Trung Ương Thiên Triều được, kia cũng không tiếc.

    Trung Ương Thiên Triều, muốn chính là thiên tài chân chính, mà không phải thiên tài yếu ớt trong lòng.

    Này chính là đạo lý thu người của Trung Ương Thiên Triều.

    - Nhân vật Trung Ương Thiên Triều cần, là tinh anh trong tinh anh.

    Muốn là thiên tài trong thiên tài.

    Muốn là có tiềm lực khổng lồ, có thể thích ứng các loại hoàn cảnh, sau đó là thiên tài có lực chiến đấu mạnh mẻ.

    Những thứ người khác, căn bản không loạt vào mắt của Trung Ương Thiên Triều.

    Hơn nữa, cần thiên tài có thể vượt qua mọi hoàn cảnh, thiên tài trong lòng yếu ớt, vậy thì không cần.

    Chương 647-648: Bắt đầu cuộc đấu

    Chu Trung Dung hời hợt nói, cả đời hắn, ra mắt không biết bao nhiêu thiên tài, đặc biệt là sau khi trấn thủ Đại Dung Quốc, thì càng thêm như thế.

    Mặc dù thiên tài lần này đặc biệt trác tuyệt.

    Nhưng mà, hắn cũng biết rõ, Trung Ương Thiên Triều không thể nào bởi vì cái này mà có chút thay đổi, bởi vì đây chính là Trung Ương Thiên Triều.

    Cao cao tại thượng, mắt nhìn xuống chúng sanh.

    Sau khi trả lời vấn đề của Trác Lăng Vân, Chu Trung Dung nhìn về phía một ngàn hai trăm thiên tài nói:

    - Có lẽ các ngươi còn có bất mãn, bất quá không sao cả, Trung Ương Thiên Triều sẽ không quan tâm.

    Bây giờ, ổn định lại tâm tình, cho các ngươi thời gian nửa ngày, nửa ngày sau, bắt đầu vòng khảo hạch cuối cùng, lần này là tám mươi điểm.

    Khảo hạch lần này rất đơn giản, là chính diện đối kháng.

    Ở một nơi nhất định, hai hai đối chiến, thua bị đào thải.

    Quy tắc đơn giản như vậy thôi.

    Một ngàn hai trăm thiên tài đều đi tới nơi đối chiến!

    Loại đối chiến này, căn bản không có tiểu xảo hay mánh khóe gì, chỉ là cứng đối cứng.

    Chu Trung Dung chắp tay ở sau lưng đi tới.

    Lần này là chính diện giao phong!

    Tràng diệnẽ vô cùng to lớn, một ngàn hai trăm thiên tài, thi triển ít nhất mấy ngàn loại tuyệt kỷ .

    Mà một ngàn hai trăm thiên tài lúc này, trừ số rất ít vẫn còn bực bội vì thay đổi quy tắc, thì phần lớn đã điều chỉnh tâm tính, bắt đầu tĩnh tọa khôi phục pháp lực, điều chỉnh trạng thái tới đỉnh phong, nửa ngày sau, chính là chính diện giao phong, đến lúc đó thua liền đào thải .

    Tất cả các cảnh đều có hàng triệu người đang xem, háo hức chờ đợi vòng chiến tiếp theo.

    Chính diện giao phong.

    Đây là một trận đánh đáng xem bực nào!

    Xem bọn hắn thích ứng hoàn cảnh, kia cũng rất nhàm chán.

    Mặc dù cũng là khảo nghiệm con người , Nhưng mà bàn về giá trị thực tế lại không cao, còn kém xa chính diện giao phong, đây mới là thước đo thực sự, tất cả mọi người đều sôi trào, một ngàn hai trăm thiên tài, tất cả thiên tài của các cảnh đối chiến lẫn nhau .

    Lần này là loại trực tiếp, thua liền đào thải .

    Cái này lào sao không để cho người nhiệt huyết sôi trào.

    Người của các cảnh, đều đang kêu gào thiên tài của cảnh mình cố gắng lên, người Đông Cảnh thì hô Phó Ưng, Tây Cảnh thì hô Cố Thu Thủy, tất cả các quốc gia của Nam Cảnh ở trước Thủy Kính Thuật thì hô to tên những người như Tiêu Phong Hùng, Ân Vô Kị , Quách Khản, Lưu Quá , Hư Không Tử này cố gắng lên.

    Cố gắng lên !

    Cố gắng lên !

    Trừ Tấn Quốc gọi Lục Nguyên cố gắng lên rất ít , dù sao phần thi phía trước của Lục Nguyên làm mọi người thất vọng.

    Trong năm hạn thích ứng đầu tiên, trừ thích ứng hải dương của Trung Ương Thiên Triều không tệ ra, xếp hạng thứ năm, thì những hoàn cảnh khác đều quá kém, một ngàn hai trăm, chín trăm, ba trăm năm mươi, hai trăm ba mươi, bài danh như vậy, thật là làm cho người vô cùng thất vọng .

    Phần lớn người trong Nam cảnh, bắt đầu cũng có người hô to tên Lục Nguyên, nhưng biểu hiện của hắn lúc trước lại làm cho nhiều người thất vọng im lặng.

    Chỉ có người Nam cảnh Tấn Quốc, vẫn còn kêu Lục Nguyên cố gắng lên, bây giờ Tấn Quốc chỉ còn có Lục Nguyên là được khảo hạch.

    Mặc dù thấy thành tích của Lục Nguyên không được, đứng hơn bốn trăm tên, nhưng vẫn không tự chủ được ủng hộ hắn.

    Bất quá, bởi vì Lục Nguyên xếp hạng hơn bốn trăm tên, người tin chắc Lục Nguyên còn có thể thắng tiến vào Trung Ương Thiên Triều ít đi rất nhiều, cũng chỉ có đệ tử Hoa Sơn là thủy chung tin chắc điểm này.

    ......

    - Như vậy bây giờ bắt đầu đi, một trận đánh cuối cùng tiến vào Trung Ương Thiên Triều.

    Chu Trung Dung chắp tay đứng ở chỗ cao nói:

    - Sẽ đồng thời thiết lập mười lôi đài, có thể cho hai mươi người giao phong, một ngàn hai trăm vào sáu trăm, sáu trăm vào ba trăm, cứ như vậy chiến đấu, không có quy tắc, ngay cả hạ thủ chết cũng có thể.

    Nơi này thiên tài nhiều như vậy, tất nhiên sẽ có người có tuyệt chiêu, tử thương là không thể nào tránh khỏi.

    Bất quá, mỗi khi đánh chết một người, tự động trừ một điểm ở kết quả cuối cùng.

    Quy tắc này rất hay, một điểm ở kết quả cuối cùng rất trọng yếu, trừ sinh tử đại thù ra, nếu không ai sẽ chịu vứt bỏ một điểm như vậy, cho nên không phải cần thiết cũng sẽ không hạ thủ giết người, mà nếu quả thật đụng phải đối thủ nhất định phải hạ thủ, đây cũng là không có cách nào, chỉ còn cách liều mạng mà thôi.

    - Còn có một chuyện nữa, Trung Ương Thiên Triều bên kia đã quyết định.

    Kết quả cuối cùng, hai mươi người bài danh đầu tiên, có thể tự do lựa chọn tiến vào bất kỳ Văn Minh nào.

    Kết quả cuối cùng tiến vào trước năm mươi vị, có thể tiến vào Văn Minh.

    Năm mươi tới một trăm vị, có thể tự do lựa chọn tiến vào các Môn Phái.

    Một trăm đến bốn trăm tên, có thể gia nhập Môn Phái .

    Tự do tiến vào bất kỳ Văn Minh nào, điều này hiển nhiên là đãi ngộ tốt nhất, ở trong Trung Ương Thiên Triều có rất nhiều Văn Minh, nếu như ngươi đi vào Văn Minh thích hợp, có thể tiến bộ nhanh chóng.

    Này so với không thể lựa chọn tiến vào bất kỳ Văn Minh nào thì tốt hơn.

    Dĩ nhiên, coi như không thể tự do lựa chọn tiến vào Văn Minh, cũng tốt hơn nhiều so với vào Môn Phái.

    Dù sao Văn Minh cao hơn rất nhiều so với Môn Phái.

    Mà có thể chọn lựa Môn Phái, cái này cũng tốt không kém.

    Phân bốn cấp bậc như vậy, sẽ làm cho mọi người liều mạng chiến đấu, trừ phần thưởng này ra, thì không có những phần thưởng thứ khác, bởi vì căn bản không cần có những phần thưởng khác, đây chính là phần thưởng cuối cùng, có thể đi vào Trung Ương Thiên Triều, so với bất kỳ thiên tài địa bảo, công pháp bí tịch nào cũng nặng hơn gấp trăm lần, một ngàn lần?

    Lục Nguyên nghe lời nói của Chu Trung Du, cũng không khỏi nắm trường kiếm trong tay thật chặt.

    Đúng vậy, bây giờ mình phải nỗ lực, tranh thủ lấy được thành tích tốt hơn.

    Lập tức vòng thứ nhất từ một ngàn hai trăm tên chọn ra sáu trăm tên bắt đầu.

    Trên căn bản vòng thứ nhất là cuộc so tài làm nóng người, đừng nói là những nhân vật Đại Đạo Bát tầng, chỉ là nhân vật Đại Đạo thất tầng, như đám người Mộ Dung Hoàng Phục, Thẩm Vũ,… trong phạm vi bình thường, mấy chiêu cũng có thể dễ dàng giải quyết đối thủ, bây giờ chênh lệch trong một ngàn hai trăm người có chút lớn.

    Mặc dù một vòng này có sáu trăm tổ tỷ thí, nhưng mà tỷ thí diễn ra rất nhanh.

    Cứ mỗi lần mười trận đi qua, rốt cục cũng nghe được tên của mình, tay Lục Nguyên đặt trên chuôi kiếm, chân bước vào khu vực chiến đấu.

    ......

    Chân bước vào khu vực chiến đấu, Lục Nguyên phát hiện nơi này chỉ là một mảnh sân cỏ, ở nơi này không thể ẩn dấu tiểu xảo gì cả, căn bản là dựa vào lực chiến đấu bản thân.

    Mà sau khi Lục Nguyên bước vào liền phát hiện bên trong có một trung niên nam tử bận hoa phục, trường sam phiêu dật, khí độ bất phàm, khuôn mặt hơi anh tuấn, hai mắt rất có thần thái.

    - Nam Cảnh Lục Nguyên đối chiến với Đông Cảnh Ngũ Liên Vũ.

    - Tiểu tử, lần này ta bài danh thứ chín trăm ba mươi.

    Đáng tiếc, lực chiến đấu thực tế cùng năng lực thích ứng hoàn cảnh bất đồng, ngươi nhất định sẽ bị ta đánh bại.

    Ngũ Liên Vũ thản nhiên nói, trên vai của hắn có một chuôi trọng kiếm mấy ngàn cân, Đột đích Ngũ Liên Vũ triển khai công kích, trong nháy mắt kiếm đã đâm tới trước người Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đã sớm đưa kiếm lên đở, vừa đở chỉ cảm thấy lực đạo của đối phương rất lớn.

    - Tiểu tử, xem Lạc Hoa kiếm pháp của ta.

    Hắn đánh tới một kiếm, Lục Nguyên cũng không vội vả đánh bại hắn, dù sao bây giờ hết thảy còn sớm, kiếm pháp của các đối thủ lần này đều là danh chấn một phương, trước xem kiếm pháp của đối phương một chút, xem rốt cuộc là bộ dáng gì, đây cũng không có cách nào, hắn là trời sinh yêu thích kiếm pháp.

    Trọng kiếm của người này rất nặng, nhưng mà tốc độ huy vũ lại nhanh, có lúc một kích nặng như thái sơn, có lúc một kích nhẹ như hồng mao, chiêu số cổ quái vô cùng.

    Hơn nữa, thời điểm hai mắt đối thủ khép lại, lại còn xuất hiện một hoàng quang thần bí, tựa hồ muốn hút mình vào trong đó vậy, này chính là Hoa Hồn Tiên Pháp, là một loại ma công chuyên làm người phân tâm.

    Ngũ Liên Vũ xuất thân từ một Môn Phái Ma môn tương đối lớn ở Đông Cảnh, Ma môn Hoa Gian Tông là một Môn Phái cổ quái, chiêu số rất yêu dị.

    Lần này hắn quyết chí tiến vào Trung Ương Thiên Triều, thấy được đối thủ là một người trẻ tuổi thì không xem vào mắt, hắn có hơn sáu trăm năm công lực, lại có rất nhiều kiếm pháp, không tin thắng không được một tiểu bối.

    Thật ra tên Ngũ Liên Vũ này cũng tương đối cường đại, bàn về thực lực sẽ không thua Trác Không Đảng của Hoa Sơn Nguyên Khí Tông, có thể còn hơi thắng một chút, thi triển ra Huyền Thiết Trọng Kiếm, khí thế to lớn vô cùng.

    Kiếm pháp rất thú vị!

    Lục Nguyên thầm hô trong lòng, cho tới bây giờ mình chưa từng thấy qua kiếm pháp trọng kiếm, nghe nói Cổ Mộ Quốc Lưu Quá dùng chính là kiếm pháp trọng kiếm.

    Đáng tiếc vẫn vô duyên nhìn thấy, lần này thấy kiếm pháp trọng kiếm của Ngũ Liên Vũ cũng không tệ, tựa hồ kiếm pháp trọng kiếm là kiếm pháp Sơn hệ kết hợp cùng kiếm pháp Phi hệ, là kiếm pháp từ nhiều loại Kiếm ý kết hợp lại.

    Lục Nguyên phân tích kiếm pháp này, sơ hở của kiếm pháp Sơn hệ hắn rất rõ ràng, hoàn toàn không có bí mật.

    Mà kiếm pháp Phi hệ thì hắn chưa rõ lắm, loại kiếm pháp này phải là một kiếm pháp nhẹ nhàng, kiếm như phù phù, như gió trong mưa rào, hắn không tự chủ được phụng bồi rất nhiều chiêu thức của Ngũ Liên Vũ.

    Kiếm quang của hai người phiêu động, bóng kiếm mơ hồ.

    Đã qua một trăm chiêu, không có gì vui nữa, trong lòng Lục Nguyên thầm nói như vậy.

    Thật ra thì bây giờ hắn căn bản đã hiểu được kiếm pháp trọng kiếm của Ngũ Liên Vũ.

    Bộ kiếm pháp trọng kiếm này vốn phải có lực đạo cực lớn, thích hợp cho người man vũ vô song tập luyện, bởi vì Ngũ Liên Vũ không phải là loại người cương mãnh, cho nên nhằm vào đặc điểm của mình mà làm ra một chút thay đổi, đáng tiếc loại thay đổi này chưa ra hình dáng gì, sơ hở quá nhiều, hứng thú của Lục Nguyên giảm đi rất nhiều.

    - Tiểu bối, có bản lãnh đừng trốn.

    Ngũ Liên Vũ quát lên .

    - Không muốn trốn sao ?

    Trường kiếm trong tay Lục Nguyên chuyển một cái, đã hóa thành mấy ngàn đạo kiếm quang, đoàn kiếm quang này như mưa rào đổ xuống, bao trùm cả hư không.

    Còn không chờ Ngũ Liên Vũ kịp phản ứng, mũi kiếm đã để lên cổ họng của Ngũ Liên Vũ, nội tâm của Ngũ Liên Vũ như tro tàn.

    Không ngờ bị thua nhanh như vậy, mới đầu còn tưởng rằng tiểu bối này muốn trốn, kết quả căn bản là đối thủ đang đùa mình.

    Trận chiến đấu này cũng theo đó kết thúc, Lục Nguyên là người có thời gian chiến đấu dài nhất trong tổ mười người này.

    Ở rất nhiều người xem ra, này là "may mắn" chiến thắng đối thủ, " may mắn " tiến vào sáu trăm tên, dù sao thời gian tiêu hao cũng quá dài .

    Vòng thứ nhất chọn sáu trăm người vào vòng trong từ 1200 người, Lục Nguyên khá phấn khích, những nhân vật nổi danh của Nam Cnarh trọng kiếm vung lên, đối thủ đơn giản bị đánh bay.

    Cao thủ bên Đông Cảnh lần này cũng bày ra thân thủ, ví dụ như là Loan Loan vũ khí của nàng vô cùng kỳ lạ, là một sợi dây lưng mềm mại màu trắng.

    Ở phía Tây Cảnh cũng có rất nhiều chiêu thức đẹp mắt, người thường xuyên ho khan kia phát ra đao pháp tuy nhiên không phải là đao pháp bình thường trong đó còn ẩn chứa tương tư nhàn nhạt.

    Ở phía Bắc cảnh, Lý Cầu Hoan bắt đầu phóng phi đao.

    1200 người vì tiến vào sáu trăm người đều thi triển tuyệt học.

    Tuy nhiên chiến đấu như vậy chưa tính là kịch liệt.

    Cũng chỉ là thi triển tuyệt học mà thôi, công pháp đáng sợ vẫn chưa dùng.

    Vòng chiến đấu thứ nhất cuối cùng cũng đã xong.

    Sáu trăm người bị loại bỏ, sau trăm người này cơ bản không có hi vọng gì tiến tới Trung Ương thiên triều.

    Mà đợt khảo hạch thứ hai chính là chọn ba trăm người từ sáu tră người này, sẽ là một kỳ chiến đấu kịch liệt vô cùng.

    Đợt khảo hạch thứ hai, mọi người thi triển bổn sự càng kịch liệt hơn vòng thứ nhất, Nam Cảnh Nguyên quốc đã bị đào thải không còn một ai, Thiết Mộc Nhĩ là chuyển thế linh đồng thì thế nào?

    Không nói ở đây chuyển thế tông sư rất nhiều mà ngay cả tông sư cũng rất nhiều, ở Tấn quốc đệ nhất nhân chung Hạ Minh cũng không chịu nổi mà bị loại.

    Có thể nói, hiện tại Nam Cảnh Tam quốc, duy nhất tiến vào sáu trăm người chỉ còn Lục Nguyên mà thôi.

    Tấn quốc dĩ nhiên hi vọng Lục Nguyên có thể tiến vào trong Trung Ương thiên triều.

    Mà Nguyên quốc thì dĩ nhiên là hi vọng điều ngược lại.

    Hoa Sơn thật là quá mức, vốn có một Yến Thương Thiên, bây giờ lại có Lục Nguyên.

    Lại nói, Lục Nguyên đang nghênh đón kỳ chiến đấu thứ hai.

    Nam Cảnh Lục Nguyên đấu với Bắc Cảnh Đại Cổ Nhất Điểm Hồng.

    Lục Nguyên rất ngạc nhiên, tại sao người này lại gọi là Đại Cổ Nhất Điểm Hồng?

    Lục Nguyên lúc này nhìn về phía đối thủ rồi nói:

    - Được rồi có thể bắt đầu.

    Đối thủ không trả lời, vèo một tiếng vung kiếm đâm về phía Lục Nguyên.

    Kiếp pháp thật nhanh.

    Kiếm pháp của hắn cũng không chậm, nhanh chóng hoàn thủ một đòn, Dưỡng Ngô Kiếm ngăn cản một kiếm này thậm chí còn mượn thế phản công lại, tốc độ của Nhất Điểm Hồng cũng cực nhanh, quay mắt nhìn đối thủ như vậy Lục Nguyên dĩ nhiên là khoái ý.

    Bạch Đế kiếm đạo của hắn cũng thi triển tấn công đối thủ, đối thủ nhanh thì thế nào, hắn cũng nhanh.

    Tuy nhiên lúc giao thủ, Lục Nguyên mơ hồ phát hiện ra có phần không đúng, Bạch Đế kiếm đạo nhanh là điều dĩ nhiên nhưng đối thủ nhanh thì thật bất thường, bọn họ hình như thực sự không học tuyệt học tăng nhanh tốc độ mà là nhanh ở thời khắc sinh tử, tại thời khắc sinh tử, có thể nhanh hơn giành cơ hội thủ thắng.

    Đây là một sinh tử lĩnh ngộ khó hiểu.

    Sinh chi kiếm ý?

    Tử chi kiếm ý sao?

    Lục Nguyên đang một mực giao thủ với đối thủ nhưng cũng vẫn lĩnh ngộ kiếm ý, hắn ngày càng phát hiện đối thủ càng giống như vậy, là Sinh chi kiếm ý, Tử chi kiếm ý.

    Tuy nhiên đúng lúc hắn đang muốn lĩnh ngộ thì Đại Cổ Nhất Điểm Hồng lại dừng đánh lại, hắn thu kiếm mà khẽ nói;

    - Kiếm thuật của ngươi, ở trên ta, không cần phải đánh nữa.

    Căn bản không phân biệt được ai thắng ai bại, cứ như vậy mà thả nhiên rời khỏi trường đấu, để cho Lục Nguyên thắng.

    Sau kinh thắng, Lục Nguyên đã tiến vào ba trăm người, Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng.

    Chương 649-650: Sinh Tử chi kiếm ý

    Bởi vì Lục Nguyên muốn kéo dài thời gian ngẫm nghĩ kiếm ý của đối phương, cho nên rất nhiều người cho rằng Lục Nguyên may mắn mà thắng thôi.

    Vòng thứ ba là chọn 150 người từ 300 người.

    Nam Cảnh Lục Nguyên đấu với Bắc Cảnh Bạch Y Nhân.

    Là đối thủ Bắc Cảnh nữa sao?

    Lục Nguyên hơi bát ngờ, hắn đi vào trong sân thì phát hiện ra có một hồ nước, hồ nước này sâu chừng 50m,.

    Lúc này đối thủ mặc một thân áo trắng, lông mày hất lên, mái tóc dài rối tung, đeo trường kiếm sáu xích lẳng lặng nhìn Lục Nguyên:

    - Ngươi... chờ một chút ta mài kiếm...

    Hắn cứ như vậy lẳng lặng ngồi một chỗ mài kiếm, ở trên thân kiếm tựa hồ đã có máu tươi.

    - Mỗi lần phải đối phó với đối thủ, ta đều phải mài kiếm của mình.

    Bạch Y Nhân thản nhiên nói.

    Lục Nguyên cũng không gấp thản nhiên cầm hô lô rượu uống ở bên cạnh mà chờ đợi.

    Qua một lúc lâu, Bạch Y nhân cuối cùng cũng đứng lên:

    - Đợi đã lâu rồi, một kiếm phân thắng bại, một kiếm không thắng được ngươi, xem như ta bại.

    Hắn thản nhiên nói.

    Vẻn vẹn một kiếm sao?

    Bắc cảnh tu tiên giả quả nhiên đặc biệt.

    Ngay lập tức kiếm của Bạch y nhân chuyển động.

    Trong nháy mắt Lục Nguyên cm thấy được cả thế giới như bao trùm một làn sóng màu đen, ở trước mặt hắn đã có một kiếm, đây là kiếm gì?

    Có khí tức tử vong, Lục Nguyên cảm nhận rõ ràng, ở xung quanh đen kịt cũng không phải là do ảo thuật mà là kiếm ý tu luyện đến cực hạn biểu hiện ra.

    Lục Nguyên thời khắc này cảm thụ được tử chi kiếm ý, hắn muốn giết mình, đối thủ này thật đáng sợ, mặc dù không phải là thập đại cao thủ của Bắc Cảnh, nhưng tuyệt đối người này trước đây che giấu thực lực, Lục Nguyên cơ hồ theo bản năng tế ra kiếm đạo mạnh nhất của mình, Ngũ Đế Ngũ Hoàng kiếm đạo.

    Mà giờ khắc này, Luân Hồi chi lực bắt đầu điên cuồng khởi động.

    Trong khoảnh khắc có một hư không luân bàn xuất hiện.

    Loại tử chi kiếm ý này hoàn toàn bị hút vào chính giữa luân hồi, đây là sinh tử luân bàn bắt đầu.

    Giờ khắc này Lục Nguyên biết rõ, mình có thể dựa vào đó mà cảm ngộ tử chi kiếm ý.

    - Ta thua rồi....

    Bạch y nhân một kiếm đã xuất mà vẫn không làm gì được Lục Nguyên liền tự ý đi ra khỏi sân, không nói một câu dư thừa, đây là một kiếm mạnh nhất của hắn, một kiếm này không làm gì được Lục Nguyên thì một nghìn kiếm cũng thế mà thôi.

    - Nam Cảnh Lục Nguyên chiến thắng.

    Bạch Y nhân và Lục Nguyên giao thủ vẻn vẹn một kiếm với nhau nhưng thời gian rất ngắn, ai cũng cho rằng Lục Nguyên may mắn tiến vào 150 người mà thôi.

    Mà Lục Nguyên hiện tại đã đắm chìm vào chính giữa kiếm đạo.

    Người tu hành Bắc cảnh tương đối kỳ quái, bọn họ tu hành tựa hồ như là sinh tử kiếm ý.

    Ở giữa thiên địa, ba nghìn kiếm ý, có mười loại kiếm ý khó khăn tu hành nhất.

    Thiên chi kiếm ý, địa chi kiếm ý, sinh chi kiếm ý, tử chi kiếm ý, thiện chi kiếm ý, ác chi kiếm ý.

    Sáu loại kiếm ý này thâm ảo khó lường vô cùng rất khó thông hiểu, mà Bắc cảnh tựa hồ rất nhiều người nghiên cứu sinh chi kiếm ý, tử chi kiếm ý.

    Vừa rồi gặp phải hai nhân vật Đại Cổ Nhất Điểm Hồng và Bạch Y Nhân, cả hai người đều nghiên cứu sinh tử chi kiếm ý.

    Tử chi kiếm ý, rốt cuộc là gì?

    Lục Nguyên đang trầm tư.

    Tử chi kiếm ý rốt cuộc là gì?

    Muôn dân trăm họ sẽ chết.

    Động vật sẽ chết, thực vật sẽ chết, người sẽ chết, tu tiên giả sẽ chết, trời đất sụp đổ, muôn đời vạn vật đều không thoát được chữ tử, ngay cả kỷ nguyên cũng không thoát khỏi, nhưng bản thân của tử là gì, Bắc cảnh nhân đa phần đều tu hành sinh tử chi kiếm ý, nhưng nhiều người như vậy, nhiều tuyệt thê thiên tài như vậy không ai dám nói mình đã nắm giữa hoàn toàn sinh tử chi kiếm ý.

    Mà dứt bỏ sinh, chỉ học tử chi ngũ ý.

    Cho dù đột phá ý nghĩa cũng không cách nào học được tử chi ngũ ý.

    Kỳ thật Lục Nguyên đã phát hiện, sinh tử hai đại kiếm ý chính là mấu chốt của ngũ đạo.

    Hiện tại hắn đã học xong Luân Hồi, nắm giữa lực Luân Hồi, mà ở bên trong còn có sinh tử luân hồi, nếu như có thể nắm giữa sinh tử có thể nắm được sinh tử luân hồi.

    Tiếp theo sinh tử chính là Nhân Dương tập pháp, một khi luyện thành coi như là hoàn thành một trong chín bộ phận của Nhân Dương.

    Đúng rồi, lúc mình giao đấu với Bạch Y nhân, ở trên hư không của mình xuất hiện ra một luân hồi chi bàn, mà luân hồi chi bàn đó đã hấp thu tử chi ngũ ý của Bạch Y nhân.

    Vốn sinh tử Luân Hồi chi bàn hư vô mờ ảo.

    Mà hiện tại hấp thu sinh tử luân hồi chi bàn, xuất hiện một đạo kim sắc đen kịt, đạo kim sắc kia tựa hồ vô cùng thâm thúy, đánh vỡ vô số hắc sắc tồn tại, Lục Nguyên dùng thần thức thăm dò vào trong đó liền cảm thấy mình rơi vào giết chóc điên cuồng làm cho váng cả đầu.

    Đây là hắc ám cỡ nào, giết chóc đáng sợ cỡ nào?

    Mình tựa hồ như cảm thấy vạn vật quang vinh phát triển.

    Lục Nguyên đột nhiên giãy dụa từ trong vô biên giết chóc mà tỉnh lại.

    Lúc này đây hắn đã lĩnh ngộ một bộ phận của tử chi ngũ ý.

    Đúng rồi, mình đã luyện tới sinh tử ngũ ý bí quyết.

    Mà bây giờ có thể mượn sinh tử luân hồi chi bàn, chỉ cần có thể tìm lại được đại quốc gia Bắc Cảnh tu hành sinh tử ngũ ý này thì mình có thể nhanh chóng học được.

    Đã hiểu như vậy, Lục Nguyên liền mở to mắt ra.

    Thật sự chờ mong đối thủ kế tiếp lại đến từ Bắc Cảnh.

    Mà lúc này cuộc tỷ thí đã bắt đầu, vòng thứ tư là chọn 75 người từ 150 người, đã đến lúc này chỉ còn giữ lại 150 người mà thôi nhưng 150 người ai cũng có thể xác định vững chắc là có thể tiến vào Trung Ương thiên triều, tuy nhiên hiện tại tranh giành thứ hạng cũng có thể xây dựng thế lực của mình ở trong đó.

    Mà 150 người này, dưới hàng trăm vạn người xem cũng đang thảo luận ai trong 150 người này lợi hại hơn.

    Mà Lục Nguyên ở Nam Cảnh, đều được mọi người cho là quá may mắn.

    Vòng thứ tư đã bắt đầu.

    May mắn, Lục Nguyên lại gặp đối thủ gì đây.

    Vòng thi thứ tư có 75 tổ, đồng thời sẽ có ba tổ tỉ thí.

    Khi đến phiên Lục Nguyên Lục Nguyên không khỏi kinh ngạc.

    Nam Cảnh Lục Nguyên đấu với Nam Cảnh Mạc Tử Hạc.

    Thật vượt ra ngoài dự liệu của hắn, hắn vốn quay mắt về phía Bắc Cảnh chờ đợi đối thủ xuất ra sinh tử chi kiếm ý tuyệt đối không ngờ lại chạm phải Mạc Tử Hạc, tuy nhiên cũng chẳng sao, Mạc Tử Hạc không đáng ngại.

    Lục Nguyên nhún vai.

    Tiến vào trong trường đấu, trường đấu là một tòa núi nhỏ bé, tuy nhiên cũng không sao, hắn tu luyện ở Hoa Sơn đã là thói quen, Mạc Tử Hạc cũng tu luyện trên núi cả hai cũng không bị ảnh hưởng nhiều.

    Nhìn đối thủ Mạc Tử Hạc đứng ở trên núi cao, hắn vô cùng đắc ý mà nói:

    - Ha ha, Lục Nguyên không ngờ ngươi lại phải gặp bổn công tử, lần này để bổn công tử giáo huấn ngươi một phen.

    Mạc Tử Hạc giương giương đắc ý, không nói tới ân oán sư môn, hắn và Lục Nguyên trời sinh không hợp nhau hắn nhìn thấy Lục Nguyên không vừa mắt nếu Lục Nguyên quỳ dưới chân của hắn hắn may ra còn cho Lục Nguyên một con đường thoát, kết quả Lục Nguyên nhiều lần bỏ qua hắn, hơn nữa kỳ khảo hạch Nam cảnh còn xếp trên cả hắn.

    Đáng tiếc xếp trên mình thì thế nào?

    Đại Dung quốc nhị quốc chủ Nạp Lan Đức đại nhân nhìn hắn không thuận mắt, nên đem phần thưởng của hắn trao toàn bộ cho mình, lại để mình gia nhập kế hoạch bồi dưỡng ba mươi ngày, chuyện này sảng khoái cỡ nào?

    Mà trong kế hoạch bồi dưỡng đó Nạp Lan Đức đại nhân còn cố ý chiếu cố cho mình, khiến cho pháp lực của mình đã đạt tới Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy sơ kỳ, kể từ đó mọi chuyện đều thuận lợi, hiện tại mình đã tiến vào 150 người cuối cùng, trên cơ bản nhất định có thể tiến vào trong Trung Ương thiên triều, vốn muốn gia nhập Văn Minh còn khó khăn chút ít, nhưng không ngờ ở đây lại chạm phải Lục Nguyên.ọ

    Lục Nguyên ngươi may mắn tới đây thôi, đáng tiếc tất cả may mắn của ngươi không còn nữa khi gặp phải ta.

    Đây là chuyện thống khoái cỡ nào, Mạc Tử Hạc phát hiện ra toàn thân của mình nóng bừng lên rồi.

    Quá sung sướng.

    Mạc Tử Hạc vất vả đè nén nhiệt huyết sôi trào mà ngửa mặt lên trời cười to:

    - Lục Nguyên vận may của ngươi dừng ở đây, ngươi nhất định phải thua trong tay của bổn công tử.

    Mạc Tử Hạc khẽ chuyển động bàn tay lộ ra linh ngũ của hắn, mokotj con hạc linh một con trùng linh, dùng tốc độ đến cực hạn;

    - Tiên Hoa Phong di mạch Lục Nguyên tiện chủng, cho ngươi biết sự khác biệt giữa ngươi và bổn công tử.

    Lục Nguyên căn bản không để ý tới hắn nắm lấy chuôi kiếm:

    - Đối với chó không cần phải dùng ngũ linh chi cho dơ bẩn.

    Mạc Tử Hạc giận tới phát run, tên tiện chủng này gặp mình còn hung hăng càn quấy đến thế, hắn quyết định phải giết chết Lục Nguyên, nhất định không cho tên tiện chủng này một chút mặt mũi này.

    - Tiên Hoa Phong di mạch tiện chủng, ngươi tiếp chiêu chịu chết đi.

    Mạc Tử Hạc run tay lên ngay lập tức hỏa chi ngũ ý, lôi chi ngũ ý, phong chi tịch ý, sơn chi ngũ ý, bạo chi ngũ ý, nộ chi ngũ ý, viêm chi định ý, liệt chi ngũ ý, thạch chi ngũ ý, vương chi ngũ ý, mười loại ngũ ý xuất hiện ở trong tay của hắn, đây chính là Thập Vương ngũ pháp của hắn.

    Loại Thập Vương tịch pháp này có mười loại tịch ý có thể đem nó trở thành công kích vô cùng đáng sợ, loại Thập Vương ngũ pháp này đánh ra mười loại ngũ ý một khi công kích thì uy lực lớn vô cùng, trong nhất thời bàn tay của hắn giống như là chất nổ đáng sợ, hướng về phía Lục Nguyên ầm ầm đánh qua.

    Công kích thật là mãnh liệt.

    Thập Vương Tịch Pháp quả nhiên là cao minh.

    Thực lực của Mạc Tử Hạc đúng là không tệ, ngoại hình cũng hấp dẫn không ít người, không ít người bị hành động của hắn mà trầm trồ khen ngợi.

    Cửu Hoa Sơn truyền thừa nhiều như vậy nhưng cho tới nay một người đi vào Văn Minh cũng không có.

    Mạc Dã Vương thấy biểu hiện của con mình như vậy dĩ nhiên là vuốt râu tự đắc.

    Nhưng ngay sau đó hắn không tự đắc nổi nữa rồi, chỉ thấy Lục Nguyên đánh ra một chưởng, một chưởng này khiến cho Mạc Tử Hạc bẹp di thiếu chút nữa thành cái bánh thịt.

    Vừa rồi Mạc Tử Hạc xuất ra Thập Vương kiếm pháp mười loại kiếm ý nổi giân mà thành, đây cũng không phải là kiếm pháp bình thường mà chính là Thập Vương kiếm pháp bí kỹ của Cửu Hoa Sơn, một kiếm này có thể nói ẩn chứa rất nhiều biến hóa ở tỏng đó, ngay cả Mạc Dã Vương là chưởng môn của Cửu Hoa Sơn cũng phải trầm trồ khen ngợi.

    Mà Mạc Tử Hạc tuyệt đối tự tin với một đòn này của mình.

    Một kiếm như sấm gào, đánh ra lực lượng như đá lửa, một kiếm rực sáng.

    Ta muốn xưng vương.

    Vương muốn thần chết thần không thể không chết.

    Mạc Tử Hạc xuất ra một kiếm này đầy vẻ vương giả hào hùng, tiện chủng Lục Nguyên ngươi hãy chết cho ta.

    Mà Lục Nguyên lại đơn giản vung chưởng, một chưởng đánh ra lập tức ở trong hư không xuất hiện một cái bàn tay lớn, một chưởng này đánh về phía Mạc Tử hạc, kiếm pháp của Mạc Tử Hạc tinh diệu như thế mà một chiêu của Lục Nguyên lại bình đạm phát ra, ai mạnh ai yếu nhìn thấy rõ ràng rồi.

    Trong khoảnh khắc này, pháp lực đại chưởng đánh trung Mạc Tử Hạc, Mạc Tử hạc không biết chuyện gì, thiếu chút nữa là bị dập như bánh thịt.

    Mạc Tử Hạc ngây dại...

    Đông Cảnh Nam Cảnh Bắc Cảnh Tây Cảnh những người theo dõi đều ngây dại.

    Phụ thân của hắn là Mạc Dã Vương ngây dại.

    Ngay cả Tấn quốc ủng hộ Lục Nguyên cũng ngây dại.

    Xảy ra chuyện gì đây/

    Mạc Tử Hạc bị đánh cho thành cái bánh thịt nhưng chiêu thức của hắn sử dụng cũng tinh diệu vô cùng, Phách Đạo Vô Song Thập Vương kiếm pháp tại sao lại bị đánh cho trở thành cái bánh thịt như thế kia?

    Tất cả mọi người đều không kịp phản ứng, đây rốt cuộc là chuyện gì, là Lục Nguyên quá mạnh hay là Mạc Tử Hạc quá yếu?

    Hay là có chuyện gì gian lận?a

    Tuy nhiên không thể, đây là cuộc khảo hạch của Trung Ương thiên triều, không ai dám gian lận, ngay cả Đại Dung quốc cũng không dám.

    Mà Mạc Tử Hạc mà yếu sao?

    Hắn có tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy sơ kỳ,.

    Như vậy đáp án duy nhất là Lục Nguyên rất mạnh sao?

    Không đúng, hắn bài danh sau bốn trăm người, sau đó ở trong chiến đấu thời gian của hắn kéo dài nhất làm sao có thể mạnh như vậy được, không tóc khả năng, nhưng nếu như không phải hắn mạnh thì chuyện này giải thích thế nào cũng không được.

    Mạc Tử Hạc trở thành cái bánh thịt bắt đầu động đậy;

    - Lục Nguyên tiện chủng, ngươi dám đánh lén ta, cũng may ta có Cửu Hoa Sơn nhất mạch bí bảo Cửu Hoa Đan, có thể khôi phục lại hình thể.

    Cửu Hoa Sơn nhất mạch trọng bảo có thể khôi phục trạng thái cơ thể như cũ, tuy nhiên bảo vật này cực nhỏ Mạc Tử Hạc cũng chỉ có hai quả trên người mà thôi.

    - Lục Nguyên tiện chủng tiếp chiêu thứ hai của ta.

    Mạc Tử Hạc cả giận nói, trong tay của hắn di chuyển phát ra tuyệt học của Cửu Hoa Sơn, Cửu Hoa thất kiếm, Cửu Hoa thất kiếm này vô luận kiếm nào cũng là thế gian tuyệt chiêu, một chiêu này của hắn chính là Cửu Hoa Địa Ngục.

    Cửu Hoa sơn có truyền thuyết địa ngục.

    Mà chiêu Cửu Hoa địa ngục này một khi xuất kiếm thì uy lực vô cùng khủng bố.

    - Cửu Hoa Sơn thất kiếm, kiếm thứ sáu Cửu Hoa địa ngục dùng không tệ.

    Mạc Dã Vương vuốt chòm râu nói, một kiêm này đúng là không tệ.

    Thập Phương Câu diệt vạn vật đều chết.

    Đây là Cửu Hoa Địa Ngục.

    Sau đó ba một tiếng, một chưởng của Lục Nguyên lại một lần nữa làm hắn trở thành cái bánh thịt.

    Lại một lần nữa trở thành trạng thái bánh thịt!

    Những người ủng hộ Mạc Tử Hạc ngây dại, mà Mạc Dã Vương cũng giật mình hắn như muốn điên lên rồi, Cửu Hoa Địa Ngục rõ ràng dùng không tệ tại sao lại bị Lục Nguyên đập thành trạng thái bánh thịt như thế kia

    Tấn quốc, đặc biệt là người của Hoa Sơn bị xúc động như muốn nổ tung rồi, chưởng môn của bọn họ quá xuất sắc, ngươi có tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy thì sao?

    Cũng bị đánh thành một cái bánh thịt mà thôi, chưởng môn vạn tuế.

    Cái bánh thịt ở trên không trung cử động, cuối cùng lại dùng xong một viên Cửu Hoa Đan, Mạc Tử Hạc như muốn điên lên:

    - Lục Nguyên, ngươi nhất định phải chết, ngươi có khả năng không biết bí kỹ của bổn công tử, đây chính là bí kỹ mà Nạp Lan đại nhân lưu lại cho ta.

    Hắn khẽ nuốt một viên đan dược sau đó toàn thân bắt đầu biến hóa.

    Đây là Thiên Ma giải thể đan, cũng là một đan dược một khi dùng thì hậu hoạn vô cùng, Mạc Tử Hạc vốn không muốn dùng Thiên Ma giải thể đan này nhưng hiện tại không có cách nào khác.

    Mà sau khi nuốt viên đan dược này xong toàn thân của hắn phát ra một sắc màu quỷ dị cả người của hắn biến đổi, pháp lực lại không ngừng bành trướng.

    Nghe đâu dùng loại thuốc này còn đạt được ý thức thiên ma, có thể phát ra sức chiến đấu của Kiếm Vương.

    Chương 651-652: Giết Mạc Tử Hạc

    Cảnh giới kiếm vương còn có địch thủ sao?

    Mạc Tử Hạc ha ha cười, hắn sau khi ăn Thiên Ma giải thể đan toàn thân đều đắm chìm trong cuồng bạo ý thức cũng trở nên hỗn loạn, hắn thầm nghĩ phải nhanh chóng chém giết Lục Nguyên, Mạc Tử Hạc chuyển động thân thể quỷ dĩ, trong não của hắn đầy sức chiến đấu kiếm ra tay một kiếm này so với trước kia còn đáng sợ hơn, hơn nữa không chỉ một thanh kiếm mà là hai thanh kiếm, phân tâm nhị dụng, kiếm vương cảnh giới, cửu hoa thất kiếm, thập vương kiếm pháp, thiên ma chiến ý, cháy lên!

    - Triệt để cháy lên, đem Lục Nguyên giết cho ta.

    Vô số kiếm pháp xuất hiện ở trong tay của Mạc Tử Hạc.

    Hóa ra dùng Thiên Ma giải thể đan cảm giác tốt như vậy.

    Hiện tại cảm giác xuất thủ của hắn tinh diệu hơn lúc bình thường không biết gấp bao nhiêu lần.

    Tiện tay thi triển ra chiêu thức tinh diệu.

    Có chiêu thức như vậy hắn có thể đơn giản hành hạ chết Lục Nguyên.

    Về phần hậu quả sau khi ăn Thiên Ma giải thể đan hắn không thè để ý, đã tiến vào trong Trung Ương thiên triều tiến vào trong Văn Minh toàn bộ có thể bổ sung thì còn sợ gì nữa?

    Nạp Lan Đức chuẩn bị cho hắn Thiên Ma giải thể đan chính là để đối phó với Lục Nguyên.

    Nhưng hắn lập tức phát hiện ra chưởng của Lục Nguyên lại đánh tới, đại chưởng tập kích, vốn hắn không nhìn ra sự tinh diệu trong chiêu thức của Lục Nguyên bây giờ ăn Thiên Ma giải thể đan vào tạm thời tiến vào cảnh giới của kiếm vương mới phát hiện ra một chưởng này của Lục Nguyên nhìn thì bình thường nhưng thực ra vô cùng tinh diệu.

    Làm sao có thể, làm sao có thể, thế gian này làm sao có chiêu thức tinh diệu như vậy được/

    Mình bây giờ có cảnh giới Kiếm Vương chiêu thức của Lục Nguyên so với mình tinh diệu hơn rất nhiều chẳng lẽ hắn đã đạt tới cảnh giới Kiếm Hoàng?

    Ba mươi tuổi đạt tới cảnh giới kiếm hoàng, điều này có thể sao?

    Mạc Tử Hạc chỉ cảm thấy không thể nào tưởng tượng được, hắn hơn ba trăm tuổi mới đạt tới Kiếm Hầu, như thế là đã quá giỏi rồi hiện tại hắn mới biết mình kém Lục Nguyên quá xa.

    Tại sao lại có chênh lệch lớn như vậy, Mạc Tử Hạc lập tức phát hiện ra đây là vấn đề không tưởng, bởi vì Lục Nguyên một chưởng đánh ra đều mang theo sát cơ muốn diệt sát chính mình, hắn sau khi có được ý thức Thiên Ma mới biết được mình và Lục Nguyên chênh lệch lớn thế nào, dùng kiếm chiêu gì cũng không đối phó được mà Lục Nguyên tùy ý phát ra một chưởng cũng có thể làm trọng thương hắn hắn không nhịn được mà hét lớn:

    - Ta đầu hàng, ta đầu hàng.

    - Hiện tại mới đầu hàng sao, đáng tiếc đã chậm.

    Lục Nguyên không thèm để ý.

    - Đừng giết ta đừng giết ta giết ta ngươi sẽ bị trừ điểm.

    Mạc Tử Hạc kêu lên.

    Lục Nguyên cười lạnh chưởng pháp lại tiếp tục đè xuống, Mạc Tử Hạc giống như con ruồi chán ghét, bị trừ điểm mà giết được hắn thì thế nào?

    - Đứng gì ta, ta để cho Tiên Hoa Phong trọng lập ở Cửu Hoa sơn, ta sẽ giúp ngươi làm Cửu Hoa Sơn chi chủ.

    Mạc Tử Hạc lại kêu lên.

    Lục Nguyên căn bản không để ý tới, đại chưởng đè xuống.

    Sau đó Mạc Tử Hạc đã trở thành một cái bánh thịt.

    Lần thứ ba trở thành bánh thịt, lần này Lục Nguyên bổ sung thêm một phần pháp lực, pháp lực dũng mãnh tràn vào triệt để đánh thành một cái bánh thịt, chân chính là cái bánh thịt không có cơ hội hồi phục lại như cũ, thế gian này đã không còn tồn tại người tên là Mạc Tử Hạc nữa rồi.

    Lục Nguyên tiêu sái đi ra khỏi trường đấu.

    Hiện tại hắn đã thành công tiến vào bảy mươi lăm người mạnh nhất, lúc đi ra khỏi trường đấu Lục Nguyên cảm thấy tâm tình rất tốt, một con ruồi kêu réo hồi lâu cuối cùng đã bị mình vung chưởng đập chết, thật là thống khoái, mình rất ít khi giết người nhưng lúc cần ra tay ác độc thì sẽ ra tay ác độc.

    Lục Nguyên lúc đi ra khỏi trường đấu không ai dám nói Lục Nguyên may mắn nữa, đến bước này rồi đen Mạc Tử Hạc tu vi Đại Đạo cảnh tầng thứ bảy lại dùng Thiên Ma giải thể đan, đã có được ý thức thiên ma vậy mà vẫn bị Lục Nguyên đập thành cái bánh thịt, người như vậy nếu như nói là may mắn thì ai mà tin nổi.

    Nam Cảnh Lục Nguyên.

    Vốn không ai chú ý tới bây giờ rất nhiều người đã đi điều tra tư liệu về hắn.

    Lúc này Phó Ưng nở ra nụ cười, Tiêu Phong Hùng cũng cười.

    Hai người bọn họ đã cùng Lục Nguyên uống rượu, bọn họ đều biết Lục Nguyên tuyệt đối là người có bản lĩnh, hiện tại cuối cùng cũng đã thi triển ra.

    Hiện tại còn bảy mươi lăm người.

    Bảy mươi lăm người cuối cùng.

    Bảy mươi lăm người này trên cơ bản đều có tu vi từ Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy trở lên, nguyên một đám thực lực đều cường hãn.

    Đây là những tuyệt thế thiên tài trong 1200 thiên tài.

    So với 1200 thiên tài thì còn mạnh hơn.

    Vòng thứ tư từ bảy mươi lăm người chọn ra 38 người.

    Lúc này tiến hành từng tổ một tỉ thí.

    Nam Cảnh Lục Nguyên đấu với Bắc Cảnh Huyết Y Nhân.

    Lục Nguyên cầm hồ lô rượu uống một ngụm hiện tại hắn đang muốn đấu với Bắc cảnh để hiểu thêm về Tử chi kiếm pháp.

    Người trước kia tên là Bạch Y Nhân người này tên là Huyết Y Nhân cách đặt tên của Bắc Cảnh thật kỳ quái.

    Nhưng mặc kệ không quản, Lục Nguyên nhún vai tiến vào trong trường đầu, đi vào trong trường hắn mới phát hiện ra trường đấu này khá phức tạp, có mấy cái thôn trang trong đó.

    Đối thủ đâu?

    Rõ ràng hắn đã tiến tới chính giữa trường đấu.

    Lục Nguyên nghi hoặc đồng thời hắn nhanh chóng tỉnh ngộ lại, nhân vật loại hình sáng thủ này sẽ giết chết địch nhân bất ngờ Lục Nguyên liền tìm một cái đất bằng mà ngồi xuống, hắn muốn kéo dài thời gian thì mình cũng không gấp.

    Ngồi ở đây uống rượu vô cùng sảng khoái Lục Nguyên cũng biết người kia cũng đang chờ mình uống say.

    Nhưng mà hắn không biết mình càng uống thì tinh thần càng tỉnh táo.

    Thời gian cứ như vậy kéo dài một canh giờ.

    Hàng trăm vạn người đứng xem bắt đầu mắng chửi, chưa từng có cuộc đấu nào kéo dài lâu như vậy tuy nhiên không nói tới lời nói ở bên ngoài người bên trong không nghe được mà cho dù nghe được bọn họ cũng không thèm để ý, hiện tại đối thủ của Lục Nguyên là sát thủ mình không thể khinh thường, hiện tại kéo dài thời gian cho đối phương công kích là tốt nhất.

    Lục Nguyên có thể tin rằng nếu như đây không phải là một trường đấu mà là một nơi dã ngoại đoán chừng đối thủ sẽ còn phục kích mình ngày đêm thậm chí là vài tháng vài năm.

    Nhưng đây là một trường đấu cứ tiếp tục như thế thì cả hai sẽ rơi vào trạng thái hòa mà nếu không phân thắng bại thì cả hai sẽ đồng thời bị loại bỏ.

    Thời gian cứ như vậy kéo dài thêm một canh giờ.

    Cuối cùng trong nháy mắt một đạo độc xà hư ảnh bắn thẳng về phía Lục Nguyên, Lục Nguyên đã từng đối phó với Đại Cổ Nhất Điểm Hồng nên biết được đạo độc xà này rất lợi hại kiếm pháp của Huyết Y Nhân này chỉ sợ so với Đại Cổ Nhất Điểm Hồng còn lợi hại hơn nhiều.

    Chênh lệch vô cùng to lớn.

    Hơn nữa trong quá trình đâm tới tốc độ rất nhanh cuối cùng ngay cả hư ảnh cũng không nhìn thấy.

    Trời đất như đều bị tiêu diệt.

    Đạo kiếm ý này muốn hủy diệt mình, Lục Nguyên vung bàn tay lên xuất ra Sinh Tử Luân Hồi chi bàn ngay lập tức năm đạo kiếm ý này bị hấp thu triệt để, trong nháy mắt tử chi kiếm ý vọt qua đại não của hắn, hắn đã minh bạch ba phần tử chi tịch ý của huyết y nhân này.

    Huyết Y Nhân này có tử chi ngũ ý so với Bạch Y nhân còn mạnh hơn, Bạch Y Nhân dùng tử chi kiếm ý là muốn hủy diệt thiên địa vạn vật, mà Huyết Y Nhân này rõ ràng muốn hủy diệt mình mà thôi kiếm pháp rõ ràng đã vượt trội hơn rất nhiều.

    Mà ngũ pháp của Huyết Y Nhân tiếp tục công kích Lục Nguyên nắm giữ Sinh Tử Luân Hồi chi bàn lại thể hiện ra tựa hồ đã muốn hấp thu rất nhiều tử chi ngũ ý.

    Lúc này Lục Nguyên mở sinh tử luân hồi chi bàn đem 9999 kiếm hoàn toàn tiếp thu một kiếm cũng không lọt, một kiếm cũng không thiếu, kỳ thật sau khi thu được một kiếm, hắn đã đứng ở thế bất bại, tác dụng của sinh tử luân hồi chi bàn vô cùng tốt, lĩnh ngộ tử chi kiếm ý của huyết y nhân xong đằng sau muốn bị bại cũng không dễ dàng.

    Mà hiện tại hấp thu nhiều ngũ ý sinh tử luân hồi chi bàn lại càng ngày càng có nhiều tử hắc khí, rõ ràng hơn rồi.

    Trong tích tắc Lục Nguyên cảm thấy được vạn vật như muốn bại vong, động vật chết, thực vất chết, đất đá trải qua tuế nguyệt cũng muốn chết, thiên địa như muốn sụp đổ.

    Lục Nguyên đột nhiên mở mắt ra.

    Ở trên đỉnh đầu của hắn xuất hiện một phù chú thượng cổ vô số tử khí hướng về phía thượng cổ phù chú kia mà tụ tập lại, thượng cổ phù chú sau khi tụ tập lại một mảng kia tất cả trở thành hư không, không còn sinh cơ gì.

    Cuối cùng Lục Nguyên cũng lĩnh ngộ tử chi pháp tắc, một trong mười pháp tắc khó nhất trong thiên địa.

    Lục Nguyên mở mắt ra.

    Lúc này chỉ còn cách thời điểm kết thúc có ba mươi cái nháy mắt.

    - Cái hư không luân bàn kia của ngươi rất thú vị...

    Huyết Y Nhân dừng lại kỳ thực trong chín mươi bảy cái nháy mắt hắn phát hiện ra được điều chính yếu.

    - Xem ra tiến vào trong Trung Ương thiên triều rất thú vị, có rất nhiều công pháp thú vị.

    Huyết Y Nhân thản nhiên nói:

    - Mượn nhờ cái chết của ta để luyện công ta cả đời giết không ít hơn nghìn người nhưng chưa từng có người nào làm được điều đó, ngươi là người đầu tiên trận chiến này ngươi thắng.

    Thời gian hiện tại cách thời điểm kết thúc chỉ có một cái nháy mắt.

    - Người Bắc Cảnh, luyện tử chi kiếm ý đến mức tận cùng, ta hi vọng ngươi sau này có thể gặp được người luyện Sinh chi kiếm ý, ví dụ như là Lý Cầu Hoan Sở Đạp Hương, Lục Tứ Mi, những người này đều đã luyện thành sinh chi ngũ ý, sát sinh cực nhỏ thậm chí còn không giết người, đặc biệt là Lý Cầu Hoan đã chính thức luyện thành Sinh Chi Định Ý, Hư Không Luân Bàn của ngươi khi gặp Sinh Chi Ngũ Ý có thể phát sinh biến hóa kỳ diệu.

    Cuối cùng trong nháy mắt.

    - Nam cảnh Lục Nguyên chiến thắng trở thành 38 người mạnh nhất.

    Lục Nguyên lâm vào trầm tư, kỳ thật muốn lĩnh ngộ tử chi ngũ ý khá khó khăn mà bây giờ hắn đã lĩnh ngộ được hình thành đạo thù chú thượng cổ thứ 37, mà Sinh chi ngũ ý, Lý Cầu Hoan Sở Đạp Hương Lục Tứ Mi những người này cũng đã luyện qua sao?

    Hi vọng tiếp theo có thể gặp được họ.

    Lục Nguyên thầm nghĩ.

    Sinh Tử Luân Hồi chi bàn, hiển nhiên là thú vị, mình thật chờ mong.

    - Nam Cảnh họ Lục này thật là mạnh, hắn đã đánh bại một trong thập đại cao thủ của Bắc Cảnh Huyết Y Nhân.

    - Đúng thế nghe nói Sở Đạp Hương cũng thua ở trong tay Huyết Y Nhân này.

    - Đúng rồi hắn tên gì?

    - Lục Nguyên, một nhân vật tại tiểu quốc ở Nam Cảnh.

    - Nam Cảnh chúng ta đã xuất hiện một nhân vật khó lường.

    Ở trước Thủy Kính Thuật mọi người nghị luận liên tục, nếu như nói Mạc Tử Hạc tuy là Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy sơ kỳ nhưng chưa phải là nhân vật nằm trong mười người mạnh nhất tại một khu vực, mà Huyết Y Nhân, xứng đáng là mười người mạnh nhất ở Bắc Cảnh đã bị Lục Nguyên đánh bại.

    Cường giả bên trong thiên tài, chính thức mang tên Lục Nguyên.

    Kế tiếp hi vọng chạm phải Sở Đạp hương Lục Tứ Mi, Lý Cầu Hoan bọn họ, tuy nhiên sự tình không theo ý nguyện, cuộc đấu kế tiếp Lục Nguyên gặp phải đối thủ đến từ Đông Cảnh Hàn Thanh Bách, người này là thập đại cao thủ ở Đông Cảnh nghe nói hắn thường xuyên tu luyện song tu, lão bà tiểu thiếp của hắn có tới hơn mười người, hơn nữa lão bà của hắn Tần Mộng Hồn cũng là một trong mười đại cao thủ ở Đông Cảng.

    Lúc này trường đấu là một hồ nước, Lục Nguyên bình tĩnh chờ Hàn Thanh Bách tới giao thủ.

    Đúng vậy trong quá trình giao thủ, pháp lực của Hàn Thanh Bách đúng là rất mạnh, nhưng Lục Nguyên phát hiện ra một nhược điểm người này tựa hồ mười tám loại vũ khí loại nào cũng biết, nhưng đụng phải Lục Nguyên, ngũ đạo đạ hành gia, nhược điểm của hắn bộc lộ ra hoàn toàn, đơn giản thua ở trong tay của Lục Nguyên.

    - Nam Cảnh Lục Nguyên chiến thắng.

    Lục Nguyên ra khỏi trường đấu, Lục Nguyên đã trở thành một trong mười chín đại cao thủ, thắng rất nhẹ nhàng, so với thắng Bạch Y Nhân còn nhẹ nhõm hơn.

    Hiện tại nhanh chóng đến kỳ tranh giành mười người mạnh nhất rồi.

    Vòng chiến này xuất hiện bất ngờ Nam cảnh Mộ Dung Hoàng Phục bất ngờ thua ở trong tay Nam Cảnh Phó Trùng.

    Mười chín cường giả ở phía trước đã xác định.

    Mà hiện tại mười chín người này sẽ có một người không gặp phải đối thủ.

    Vậy ai sẽ không phải gặp đối thủ đây?

    Không gặp phải đối thủ chính là Sư Phi Tiên.

    Vị kiếm tiên này tuyệt mỹ như là tiên nữ, cố gắng đi tới mười chín người mạnh nhất cuối cùng không gặp đối thủ mà trở thành mười người mạnh nhất.

    Mười chín người này tiến hành tỉ thí, Lục Nguyên gặp phải một nhân vật tên là Nhiếp Sầu Phong, Nhiếp Sầu Phong này công pháp rất tuyệt hảo, thối pháp nhanh vô cùng.

    Lục Nguyên cùng với Nhiếp Sầu Phong chiến một trận phát hiện ra một điều tốc độ chân của Nhiếp Sầu Phong rất nhan, đao pháp cũng không tệ, Phong Thần Thối Pháp của hắn cùng với Ngạo Hàn lục bí quyết khá thú vị.

    Lục Nguyên đối phó với Nhiếp Sầu Phong so với đối phó với Hàn Bách Nhã thì phải thi triển nhiều công phu hơn.

    Chân của ngươi nhanh thì ta đã có Bạch Đế kiếm đạo.

    Đao pháp của ngươi tinh diệu nhưng kiếm pháp của ta còn tinh diệu hơn, cảnh giới Kiếm Hoàng của ta so với Đao Hầu đỉnh phong của ngươi còn mạnh hơn nhiều.

    Nam cảnh Lục Nguyên chiến thắng.

    Cuối cùng Lục Nguyên dễ dàng tiến vào vòng trong trở thành mười người mạnh nhất.

    Mười người mạnh nhất đã xuất hiện.

    Nam cảnh Tiêu Phong Hùng Đông Cảnh Phó Ưng, Bắc Cảnh Lý Cầu Hoan, Tây Cảnh Cố Thu Thủy những người này tự nhiên không cần phải nói.

    Đông Cảnh Sư Phi Tiên không gặp đối thủ trở thành mười người mạnh nhất.

    Nam cảnh Lục Nguyên trước kia được cho là may mắn nhưng sau đó hắn liên tục đánh bại từng đối thủ trở thành mười người mạnh nhất.

    Nam Cảnh Phó Trùng cũng là một con ngựa ô, với chỉ là một nhân vật bình thường ở Đại Dung đế quốc nhưng kỳ thi đấu này đột nhiên bộc phát, thắng Mộ Dung Hoàng Phục Phong Hách Liệt những nhân vật nổi danh trở thành mười người mạnh nhất.

    Bắc Cảnh Phi Kiếm Khách đây là một kiếm khách nổi danh lâu năm, bản thân học tử chi kiếm ý về sau theo Lý Cầu Hoan học sinh chi kiếm ý đã dung hội được hai đạo sinh tử chi kiếm ý, trở thành người đứng đầu Bắc Cảnh.

    Tây Cảnh Vương Thạch Đầu người này là người trẻ tuổi luôn nở ra nụ cười, hắn dùng vũ khí là thạch đầu khá là lợi hại, thực lực cũng đạt tới tình trạng cao minh, hơn nữa trên lưng của hắn có cả đao lẫn kiếm, thực lực rất sâu, tiến thẳng vào mười người mạnh nhất.

    Chương 653-654: Phó Trùng

    Người cuối cùng là Nam Cảnh Quách Khản, đây là một nhân vật thành thật, trung hậu vô cùng, đánh ra không nhiều chưởng pháp biến hóa, tuy cuối cùng mấy cuộc chiến đều là khổ chiến, nhưng cuối cùng hắn cũng lọt vào mười người mạnh nhất.

    Đây là mười người mạnh nhất trong cuộc thi đấu này.

    Đến lúc này bọn họ đều hấp dẫn chú mực của mọi người ai cũng nghị luận liên tục về bọn họ.

    Bây giờ là thiên tài chiến.

    Kịch liệt thiên tài chiến.

    Vòng thi đấu tiếp theo đã bắt đầu, Tiêu Phong Hùng đấu với Quách Khản, một người sử dụng Hàng Long nhị thập bát chưởng, một người dùng Hàng Long thập bát chưởng, hai vị này không biết ai mạnh hơn.

    Lý Cầu Hoan đấu với Phi Kiếm Khách, hai người có quan hệ rất tốt với nhau nhưng giờ lại là đối thủ của nhau.

    Phó Ưng đấu với Vương Thạch Đầu.

    Cố Thu Thủy đấu với Sư Phi Tiên.

    Lục Nguyên đấu với Phó Trùng.

    Đây nhất định là những cuộc chiến kịch liệt, trận đầu tiên Tiêu Phong Hùng đấu với Quách Khản hai người dùng hai bộ chưởng pháp gần giống nhau.

    Ngươi dùng Kháng Long Hữu Hối ta dùng Phi Long Tại Thiên ngươi dùng Kiến Long Tại Điền ta dùng Tiềm Long Vật Dụng.

    Song long phát ra, Tiêu Phong Hùng và Quách Khản đánh nhau kịch liệt.

    Cuộc chiến thật là mãnh liệt, cuối cùng Tiêu Phong Hùng đã lấy được thắng lợi.

    - Nam Cảnh Lục Nguyên đấu với Nam Cảnh Phó Trùng.

    Đã tới phiên Lục Nguyên rồi.

    Lục Nguyên tiến lên tiến nhập vào trong trường đấu, kỳ thật Lục Nguyên xem ra vận khí cũng khá tốt, không phải chạm phải Đại Đạo cảnh tầng thứ tám mà chỉ phải gặp phải một người tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy của Nam Cảnh mà thôi.

    Tiến vào trong trường đấu Lục Nguyên mới phát hiện trường đấu này là một cái huyện thành nhỏ, càng đi về phía trước trường đấu càng to ra.

    Bỗng nhiên Lục Nguyên cảm nhận thấy có một luồng công kích theo bản năng Xích Đế kiếm đạo phóng ra ngăn đám ám khí đó lại.

    - Xem như là lễ gặp mặt.

    Một tiếng cười biếng nhác vang lên, Lục Nguyên ngẩng đầu thì thấy Phó Trùng đang ngồi trên tường thành.

    Phó Trùng có dáng người khá cao, trên khuôn mặt mang theo một chút sẹo.

    Khuôn mặt sẹo này không chú ý thì thôi nhưng khi nhìn vào cho người ta cảm giác giống như vết sẹo trên mặt của Nạp Lan Đức.

    Phó Trùng nhìn Lục Nguyên mà nói;

    - Ngươi chú ý vết sẹo trên mặt ta sao?

    Không sai ta chính là đệ tử của Nạp Lan Đức đại nhân, ngươi có biết không, ta từ nhỏ còn bị quán thấu tư tưởng, nhất định phải hơn truyền nhân của Yến Thương Thiên.

    - Vốn còn tưởng Yến Thương Thiên không có truyền nhân nhưng không ngờ sau đó lại xuất hiện ngươi, ta không thắng ngươi không được.

    Phó Trùng lúc nói chuyện còn mang theo một nụ cười quỷ dị:

    - Đúng rồi Mộ Dung Hoàng Phục thực lực ở trên ta ngươi có biết tại sao hắn lại thua ở trong tay của ta không?

    Lục Nguyên đặt hồ lô rượu ở bên cạnh mà nói:

    - Ta không biết cũng không quan tâm, ngươi thích nói gì thì tùy ngươi.

    Dứt lời hắn cầm lấy hồ lô rượu mà uống.

    - Rất thú vị, ngươi quả nhiên to gan lớn mật, dám động chạm đến uy nghiêm của Đại Dung.

    Phó Trùng ngồi tại chỗ giơ tay lên đánh ra một đạo pháp bảo đạo pháp bảo này đã làm ra một bình chường, khiến cho những người ở bên ngoài theo dõi thủy kính thuật không nghe được.

    Hắn ngồi ở chỗ cao đắc ý mà nói:

    - Bất luận thế nào Đại Dung quốc là đệ nhất quốc kỳ khảo hạch lần này Đại Dung quốc đã có bốn người nằm trong mười người mạnh nhất.

    - Đại Dung quốc chính là đại quốc đệ nhất ở Nam cảnh.

    - Nam Cảnh văn hóa từ đó mà sinh.

    - Nam cảnh tất cả vì vậy mà ra.

    - Đại Dung quốc vinh quang không thể vượt qua.

    Phó Trùng nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Cho nên sư phụ của ta cũng là Nạp Lan Đức đại nhân đã tiến hành bồi dưỡng ta, kế hoạch ba mươi ngày bồi dưỡng thì tính gì, những tài nguyên ở đó còn lâu mới sánh được những thứ mà chúng ta được bồi dưỡng, cho nên ta mới là tinh anh nhất của Đại Dung quốc là sát thủ cuối cùng.

    - Lúc này ta sẽ đại biểu cho Đại Dung quốc trở thành năm người mạnh nhất.

    - Vốn ta còn tưởng gặp phải ai khác cuối cùng lại gặp ngươi, truyền nhân của Yến Thương Thiên, vừa vặn ta muốn chiến một trận với ngươi.

    Phó Trùng cười ha hả:

    - Đúng rồi sở dĩ ta đánh bại được Mộ Dung Hoàng Phục là vì ta được sự phụ chuẩn bị cho Thiên Long Điêu pháp bảo, có thể thả ra một lượng lớn khôi lỗi long.

    - Ngươi không nghe lầm đâu là một lượng lớn.

    - Một lượng lớn khôi lỗi long, mỗi con đều có lực lượng cấp tông sư.

    Phó Trùng nhìn về phía Lục Nguyên;

    - Mộ Dung Hoàng Phục rất mạnh hắn có thể chống lại mười tám con khôi lỗi long nhưng cũng chỉ có thể như vậy mà thôi, ta thật sự chờ mong, Lục Nguyên ngươi có thể chống được bao nhiêu con.

    Phó Trùng cười cười.

    Hắn đang vô cùng đắc ý.

    Phó Trùng ngồi ở trên chỗ cao, hắn phát ra một pho tượng long, pho tượng này cũng không lớn nhưng đầu long lại rõ ràng vô cùng, tựa hồ có sự uy nghiêm của long, Thiên Long Điêu Pháp bảo này là pháp bảo do Nạp Lan Đức nghiên cứu tạo thành cơ hồ có vô số uy lực.

    Pháp bảo này chớp động lên thần bí quang mang.

    Phó Trùng vỗ tay một cái ngay lập tức có hai con bạch long từ trong pháp bảo của hắn bay ra, hai con bạch long này đều là vật sống, hiển nhiên khi Nạp Lan Đức chế ra pháp bảo này đã bắt long sống mà tế luyện thành, đương nhiên ngoại trừ Trung Ương thiên triều không có nơi nào có long thật sự, Nạp Lan Đức với bọn họ có quan hệ cho nên bắt long thật cũng không phải là không thể.

    Hai con bạch long này bay lên trên không trung, nhẹ nhàng giãn thân thể ra, long thể nhẹ nhàng run run, thi triển hết mỹ cảm của long.

    Phó Trùng giơ pháp quyết rồi quát:

    - Lên cho ta.

    Hai đầu bạch long cực lớn bắt đầu lao tới Lục Nguyên, sinh ra tiếng gió cực lớn.

    Đã bắt đầu rồi sao?

    Lục Nguyên khẽ chuyển động bàn tay, đem hồ lô rượu ném vào trong không gian pháp khí, đồng thời hắn cũng giương Dưỡng Ngô Kiếm lên, một chiêu Phong Vân biến đổi đột ngột cuốn lấy hai con rồng kia, hai con rồng đều có chiều cao hơn mười trượng, không ngừng phun ra hàn băng, đại lượng pháp lực nhưng đều bị Lục Nguyên dùng một thanh trường kiếm chống đỡ.

    Đúng vậy Lục Nguyên cũng đã trưởng thành, nếu là trước kia hắn không thể ngăn cản nổi nhưng hiện tại thì khác.

    Phó Trùng ngồi ở trên tường thành, thấy Lục Nguyên đối kháng được song long cũng không bất ngờ gì cả, chỉ là song long mà thôi, xem chừng Lục Nguyên cũng có thể đối kháng được với mười tám đầu long như Mộ Dung Hoàng Phục.

    Hắn giương một tay lên, lại xuất ra bốn đầu hồng long, bốn đầu hồng long này vọt tới,

    thoáng cái đã bay múa quanh Lục Nguyên, Bạch Long nhả băng, Hồng Long phun lửa, biến hóa vô tận, Lục Nguyên cũng không để ý tiếp tục ngăn cản.

    Chỉ thấy hắn dùng kiếm đâm tới con hồng long quát to một tiếng, tiếng rống này khiến cho tai của Lục Nguyên cũng rung lên, tiếng long kêu đúng là lớn, tuy nhiên con hồng long này cũng chỉ có từng đó phản ứng, không làm cho Lục Nguyên chịu nhiều tổn thương, mà mấy con Hỏa Long lúc này cũng như nổi điên rồi, cùng nhau phun lửa lên.

    Sáu con giao long không được sao?

    Vậy thì thử mười bốn con.

    Pháp lực của Phó trùng lại đặt lên trên Thiên Long Điêu, ngay lập tức tám con Hắc Long xuất hiện, tám con Hắc Long này so với hai con bạch long và bốn con hồng long còn lộ ra khí phách mạnh hơn, lại vô cùng thần bí, tám con hắc long này ở trên hư không quấn lấy nhau, sau khi Phó Trùng đánh ra pháp quyết sáu con hắc long này công kích về phía Lục Nguyên, nó cũng không dùng lửa dùng long trảo hay đuôi rồng đầu rông mà bay thẳng tiến hành cận chiến.

    Hiện tại đã là mười bốn con rồng rồi, Phó Trùng ở bên cạnh xem kịch vui, Mộ Dung Hoàng Phục gặp mười bốn con này ứng phó hơi gian nan, chỉ khi mình xuất ra bốn con Chân long nữa hắn mới chịu thua, Lục Nguyên một mực có thực lực dưới Mộ Dung Hoàng Phục, cho dù hắn ứng phó được cũng sẽ phải gian nan gpấ nhiều lần.

    Tuy nhiên thực tế lại khác Lục Nguyên vẫn bộ dáng kia, đông một kiếm tây một kiếm lộ ra vẻ bìn thường.

    Mười bốn con rồng cũng không làm gì được hắn sao?

    Phó Trùng kinh ngạc giật mình, hắn lập tức thả ra mười sáu con lục long nữa, mười sáu con lục long tạo ra trận thế, kết thành trận pháp, trận pháp này có tác dụng làm cho pháp lực của đối phương suy yếu, tốc độ duy chuyển hay vung kiếm đầu phải giảm bớt.

    Hiện tại có tổng cộng ba mươi con chân long xuất hiện, Phó Trùng cũng tiêu hao tương đối pháp lực, Thiên Long Điêu là pháp bảo trân quý dùng pháp bảo khống chế một hai con thì không tiêu hao bao nhiêu pháp lực nhưng tới ba mươi con thì Phó Trùng cũng phải mệt mỏi.

    Ba mươi con, được rồi.

    Mộ Dung Hoàng Phục có tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy đỉnh phong vật đổi sao dời cũng chỉ chống được mười tám con rồng, mà Lục Nguyên làm sao có thể thắng được Mộ Dung Hoàng Phục, hắn bị ba mươi con chân long vây quanh, Phó Trùng thầm nghĩ, cho dù đệ nhất nhân của Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy gặp Thiên Long Điêu này cũng không thể ứng phó.

    Phó Trùng hi vọng nhìn sang chỉ thấy ba mươi con chân long công kích mà Lục Nguyên vẫn ra vẻ thản nhiên.

    Chuyện này...

    Phó Trùng như muốn sụp đổ.

    Đây là có chuyện gì?

    Lúc hai con chân long xuất hiện Lục Nguyên làm ra vẻ thản nhiên.

    Sáu con Lục Nguyên vẫn thản nhiên.

    Mười bốn con Lục Nguyên thản nhiên.

    Ba mươi con chân long, Lục Nguyên vẫn như thế.

    Đây là ba mươi con chân long, Mộ Dung Hoàng Phục ngay cả mười tám con cũng không chống nổi, mà Lục Nguyên tại sao lại làm được, hắn mạnh thế sao?

    - Ai nói trong các trận tỉ thí, trận này không đáng xem chứ?

    - Đúng thế, trước kia Tiêu Phong Hùng và Quách Lỗi hai người dùng Hàng Long đấu với Hàng Long nhưng trận chinế này ba mươi đầu chân long còn ghê gớm hơn.

    - Long, ngoại trừ Trung ương thiên triều, ở những nơi khác một con cũng không xuất hiện, mà hiện tại đã xuất hiện ba mươi con chân long.

    - Bạch Long thật đẹp.

    Có nữ tu tiên giả cất tiếng nói.

    - Hồng Long phát ra hỏa diễm thật mãnh liệt, nếu như chúng ta tu luyện được hỏa diễm như vậy muốn tung hoành ở Tề quốc cũng không có.

    Một chưởng môn phái tại Tề quốc cất tiếng nói.

    - Lục Long đây là trận thế gì, nếu như trận thế này chúng ta học được một nửa cũng ích lợi vô cùng.

    Một người lại nói.

    - Hắc Long, nếu như kết hợp với hổ trảo của chúng ta sẽ là một môn công pháp khó lường.

    Bạch Long Hồng Long Hắc Long Lục Long.

    Vô luận là con chân long nào tư thái cũng cường đại và hoàn mỹ.

    Long mỗi hình mỗi trảo đều vô cùng cường đại.

    Chân long chỉ một con đã vô cùng cường đại.

    Mà bây giờ Lục Nguyên đã đối phó với ba mươi con chân long.

    Ba mươi con chân long.

    Lục Nguyên quay mắt nhìn về phía ba mươi con chân long, pháp lực của hắn đã đạt tới tình trạng thông huyền kiếm thuật của hắn đã đạt tới tình trạng quỷ thần khó lường chỉ tiếc rằng hiện tại huyện thành này quá nhỏ, ở phía trên hư không quần long quay cuồng căn bản không nhìn rõ thân ảnh của Lục Nguyên, ngẫu nhiên mới thấy một đạo phong hàn kiếm quan lóe lên.

    Tuy nhiên đạo phong hàn huyền ảo kiếm quang này mọi người ở trước Thủy Kính thuật nghiên cứu rất lâu sau đó cũng ngộ ra không ít huyền bí, tu tiên giả ở Nam cảnh cho dù không phải là người của Hoa sơn cũng cảm thấy nở mày nở mặt.

    Lục Nguyên hiện tại không hề gặp nguy hiểm, quần long cho dù quay cuồng Lục Nguyên cũng không thèm nhìn.

    Tiểu huyện thành, tà dương như máu.

    Chiếu vào hình ảnh phía trước, hơn ba mươi con rồng quấn lấy, Bạch Long kiêu ngạo Hồng Long mãnh liệt, Hắc Long cường đại Lục Long thần bí đủ loại kiểu dáng xoay quanh lấy Lục Nguyên, Phó Trùng vẫn ngôi trên tường thành tuy nhiên hắn đã không còn vẻ thong dong đắc ý nữa.

    Người khác không biết cục diện thế nào nhưng hắn thì biết, ba mươi con rồng thật sự không làm gì được Lục Nguyên.

    Như vậy không có cách nào, mười thành pháp lực của hắn đã xuất ra hết, pháp lực xuất ra, ba mươi hai Tử Long mang theo khí chất cao quý xuất hiện, Tử Long này lạnh lùng nhìn Lục Nguyên trong chốc lát rồi toàn bộ công kích.

    Hiện tại tổng cộng sáu mươi hai con chân long công kích Lục Nguyên.

    Phó Trùng đã xuất ra toàn bộ lực lượng của mình, sáu mươi hai con chân long, sáu mươi hai con chân long này vốn để đối phó với Tiêu Phong Hùng nhưng hiện tại dùng để đối phó với Lục Nguyên ngươi, Lục Nguyên ngươi nên cảm thấy tự hào.

    Sáu mươi hai con chân long tấn công nhưng vẫn không làm gì được Lục Nguyên.

    Vẫn không làm gì được Lục Nguyên sao?

    Phó Trùng ngửa mặt lên trời thổ ra một búng máu, rốt cuộc là có chuyện gì/ Mười tám con rồng đủ thắng Mộ Dung Hoàng Phục tại sao sáu mươi hai con vẫn không làm gì được Lục Nguyên?

    Tuy nhiên đã đến lúc này Phó Trùng cũng chỉ có thể liều mạng, hắn nuốt một viên đan dược, viên đan dược này chính là một loại đan dược thiêu đốt tính mệnh để tăng cường pháp lực, Phó Trùng hiện tại có tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy, chỉ có ba nghìn năm tuổi thọi mà thôi, muốn gia tăng tuổi thọ còn phải tăng tu vi thêm mà ăn viên Điên Thọ Đan này trong nháy mắt đã đốt cháy năm trăm năm tuổi thọ, hắn tiếc đến mức muốn thổ huyết, nhưng mặc kệ phải giết Lục Nguyên rồi tính sau, lập tức ở bên rong Thiên Long điêu lại xuất hiện sáu mươi bốn con Lam Long.

    Lam Long vô tận thần bí, đây chính là thủ đoạn cuối cùng của Thiên Long điêu.

    Dùng sáu mươi bốn con Lam long này xong, Thiên Long điêu đã xuất hiện một đạo vết nứt.

    Một trăm hai mươi sáu con chân long.

    Ai có thể địch, tiểu huyện này bị chân long quấn làm cho chật cứng, không còn có một tấc không gian nào.

    Những người xem đều đưa mắt nhìn về phía Nạp Lan Đức.

    Phụ tử Nạp Lan Đức đứng đó từ chối cho ý kiến.

    Ở trong trường đấu của tiểu huyện thành, một trăm hai mươi sáu con chân long phát ra lực lượng cuồng bạo, không ngừng xoay tròn quanh Lục Nguyên.

    Luân Hồi chi lực.

    Lục Nguyên nhìn về phía Phó Trùng hời hợt nói:

    - Chỉ có từng này thôi sao, còn nữa không?

    Lục Nguyên hời hợt nói một câu, Phó Trùng thổ ra một búng máu, hắn ăn hết Điên Thọ Đan rồi mái tóc trở nên bạc phau, mà Lục Nguyên vẫn không mặn không nhạt hỏi một câu, chỉ có từng này con rồng thôi sao?

    Hắn nếu như không phải còn đang khống chế chân long thì chỉ sợ đã bị chọc giận chết mất rồi.

    Lúc này Phó Trùng đánh ra cấm âm pháp bảo đã bị một trăm hai mươi sáu con chân long phá hư, thủy kính thuật cũng có thể nghe thấy được.

    Trong nháy mắt Chu Trung Dung ngây dại, hắn tuy là quốc chủ của Đại Dung quốc kiến thức quảng bác nhưng cũng bị dọa làm cho ngây người, người này tại sao còn dữ dội hơn cả Yến Thương Thiên năm đó, Lục Nguyên đúng là tuyệt thế thiên tài, tiềm lực tuyệt đối không dưới đám người Tiêu Phong Hùng Phó Ưng bọn họ.

    >

    Sắc mặt của Nạp Lan Đức không thay đổi nhưng có thể nhìn thấy ống tay áo của hắn đang run run, hiển nhiên hắn không phải là sợ mà là đang tức giận đến phát run.

    Chương 655-656: Nạp Lan Đức tức giận

    Tiêu Phong Hùng cười ha hả, hắn cùng với Lục Nguyên đã uống rượu qua Lục Nguyên quả nhiên rất mạnh, kỳ thật hắn hơi đáng tiếc mình không gặp được Phó Trùng nếu không nhị thập bát chưởng đấu với một trăm hai mươi sáu con chân long này thì thật sảng khoái.

    Mộ Dung Hoàng Phục ngây dại, Mộ Dung Hoàng Phục vốn cho rằng mình có thể ngăn chạn được Lục Nguyên, từ Việt Lộc Sơn mình vẫn hơn hắn, bây giờ mới biết hóa ra Lục Nguyên đã bất tri bất giác vượt qua mình.

    Sở Phi Tiên đứng chắp tay nàng tuy là nữ tử nhưng kiếm đạo sâu đậm, lúc này phát hiện ra có người còn trẻ tuổi có kiếm đạo hơn cả mình, phi kiếm trong vỏ của nàng không ngừng run run, Sư Phi Tiên cảm thấy thanh kiếm này hưng phấn không thôi.

    Mạc Tử Minh hiện tại cảm thấy huynh trưởng của mình Mạc Tử Hạc chết cũng đáng đời, Mạc Tử Minh và Mạc Tử Hạc không có tình huynh đệ gì cả.

    mà vô số người trước Thủy Kính thuật đều vô cùng cảm khái, một trăm hai mươi sáu con rồng, vô luận là ai cũng chưa từng thấy nhiều chân long như thế, mà bây giờ từng đó chân long vây quanh Lục Nguyên mà Lục Nguyên lại còn dám nói, chỉ có từng đó chân long, thật sự là khiến bọn họ ngây người.

    Người của Tấn quốc bây giờ rất tôn sùng Lục Nguyên.

    Kỳ thật nếu như không phải Lục Nguyên đã luyện thành Luân Hồi kiếm đạo thì hắn lấy một địch ba đã là rất giỏi rồi.

    Cái này là Luân Hồi.

    Lục Nguyên dùng lực Luân Hồi khống chế một trăm hai mươi sáu con rồng, đột nhiên trong óc của hắn hiện ra một tư liệu, đó là tư liệu về Vân Long thập biến, nghe nói luyện thành Vân Long cửu biến, muốn đạt tới Vân Long thập biến không chỉ cần đạt tới Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy mà còn cần phải đạt được Chân Long phách.

    Dùng Chân Loig phách ngưng luyện nguyên thần của mình, cuối cùng tế ra vân Long thập biến.

    Vốn mình còn đang nghĩ cách làm sao tìm được Long Phách, nhưng hiện tại Long phách tới nhiều như vậy, mình không chiếm lấy thì còn đợi tới khi nào?

    Người đứng ở trung tâm, bách long vây quanh.

    Một Long thân vừa thô vừa to chuyển động.

    Lục Nguyên tay phải cầm kiếm, kiếm ở nơi tay, Luân Hồi chi lực quấn quanh thanh kiếm, khống chế những con rồng này đồng thời tay phải hư không thò ra, cứ thế đem một đầu hắc long nắm lấy.

    Thân hình của rồng gấp của người tới trăm lần, tràn đầy vẻ đẹp.

    Long cường đại hoàn mỹ, cực lớn hung tàn.

    Nhưng mà hiện tại, Hắc Long bị Lục Nguyên nắm lấy.

    Lục Nguyên nhàn nhạt nhìn qua:

    - Ngươi đã bị luyện thành khôi lỗi hiện tại ta lại hút một phách.

    Người có ba hồn bảy vía mà Long chỉ có một hồi một phách, khi luyện thành khôi lỗi hồn của nó mất đi, đem phách rút sạch.

    Tay trái của Lục Nguyên vận lên pháp lực cực đại Vân Long thập biến vận chuyển, rút lấy long phách của chân long, con hắc long này tuy là khôi lỗi nhưng cũng biết sợ hãi, lúc này giãy giụa không thôi tuy nhiên Lục Nguyên có pháp lực cường đại nó làm sao phản kháng được.

    Long phách này không coi là mạnh toàn thân phát ra hắc sắc sáng bóng giống như là một viên minh châu vậy.

    Lục Nguyên đã lấy long phách hắc long ngã xuống đất mất đi năng lực hành động.

    Lục Nguyên lại thò tay tới ở hư không lại đem một con xích long khác, con xích long này muốn phản kháng nhưng không có tác dụng cứ như vậy bị Lục Nguyên hút long phách.

    Mười một con chân long đã bị Lục Nguyên nắm vào trong tay, rút hết hồn phách.

    Chân long cường đại giống như là một món đồ chơi trong tay của Lục Nguyên vậy.

    Đúng thế hiện tại sơ cấp nhất long giống như đồ chơi trong tay của hắn, Lục Nguyên nhún vai hiện tại hắn đối với long cũng không phải là mạnh nhưng chân long sơ cấp thì có thể tiện tay giết chết, khiến cho hàng trăm vạn người ngoài thủy kính thuật đang nhìn phải khiếp sợ.

    Hai bạch sắc chân long phách, trong suốt lại xuất hiện.

    Đây là long phách thích hợp nhất để hắn luyện Vân Long thập biến.

    Bốn viên hồng sắc long phách, mỗi viên đều thích hợp để luyện công pháp hỏa hệ.

    Tám miênhắc sắc long phách mỗi viên đều chớp lên ánh quang.

    Mười sáu viên lục sắc long phách, lục quang trong suốt, thích hợp nhất để tu luyện pháp thuật.

    Ba mươi hai tử sắc long phách, cao quý trang nhã.

    Sáu mươi bốn lam sắc long phách, lam uy một mảng, vô cùng thần bí.

    Kỳ thật một hai viên bạch sắc long phách đã đủ để Lục Nguyên tu hành Vân Long thập biến tuy nhiên Lục Nguyên biết rõ sau này mình còn phải tu hành công pháp của nó, ví dụ như Huyền Minh Hóa Long quyết....

    Vân Long thập biến chính là công pháp cao nhất ở Tấn quốc nhưng bản thân nó cũng có hạn, tối đa đạt được lực một con rồng, đằng sau phải tu hành những công pháp khác, cần phải có Long phách.

    Mà bên cạnh Lục Nguyên một trăm hai mươi sáu cái long thi đã tràn ngập cái tiểu huyện thành.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng thản nhiên nói:

    - Phó Trùng, đa tạ khoản đãi.

    Phó Trùng hiện tại thổ mạnh ra một búng máu, hắn xuất ra Thiên Long Điêu, thúc giục pháp lực toàn thân, tổn hao Điên Thọ Đan mất năm trăm năm tuổi thọ kết quả Lục Nguyên lại chiếm tiện nghi, nhận được rất nhiều chỗ tốt, còn nói đa tạ hắn khoản đãi, bảo hắn làm sao không thổ huyết cho được?

    - Đúng rồi quên mất phải nói với Nạp Lan Đức nhị quốc chủ, đa tạ khoản đãi.

    Lục Nguyên hướng về phía Thủy Kính Thuật mà nói.

    Trác Lăng Vân nhìn về phía Nạp Lan Đức thì thấy y không có chút biểu lộ nào, trong lòng ai cũng khâm phục, nhị quốc chủ quả nhiên hàm dưỡng tốt.

    Trác Lăng Vân đang bội phục bỗng nhiên nhìn thấy ống tay áo của Nạp Lan Đức rung rung thì trong lòng cười thầm ha ha hóa ra Nạp Lan Đức chỉ kìm chế bề ngoài chỉ sợ trong lòng đã giận đến mức điên lên rồi.

    Trong tiểu huyện thành.

    Lục Nguyên đứng ở trên đống long thi mà nói;

    - Phó Trùng bây giờ giải quyết chiến đấu rồi.

    Lục Nguyên khẽ chuyển động, đi tới phía trước Phó Trùng, một quyền đánh thẳng, Phó Trùng vốn tiêu hao rất nhiều pháp lực, hiện tại vô lực né tránh, bị Lục Nguyên đánh một quyền, phịch một tiếng mà bay lên.

    Lục Nguyên dùng một cùi trỏ, lại lên một cái gối.

    Liên tục ba đòn, khiến cho mặt mũi Phó Trùng đầy máu tươi.

    - Ta đầu hàng, ta đầu hàng.

    Phó Trùng không muốn đầu hàng, hắn là thiên tài tuyệt thế của Đại Dung quốc, làm sao có thể đầu hàng ti tiện tiểu quốc, nhưng hắn cảm thấy công kích của Lục Nguyên mang theo đầy sát ý, nghĩ tới Mạc Tử Hạc chết ở dưới tay của Lục Nguyên, Lục Nguyên không tiếc điểm trừ mà giết người thì chỉ có thể đầu hàng.

    - Dừng tay.

    Nạp Lan Đức cuối cùng cũng can thiệp vào cuộc đấu, hắn là nhị quốc chủ của Đại Dung quốc, đúng là có thể ra tay chấm dứt chiến đấu, hắn không muốn đồ đệ của mình chết, cho dù y không thắng được Lục Nguyên nhưng tiến vào mười vị trí cuối cùng có thể đi vào Văn Minh cũng là tốt rồi, sau này sẽ nghĩ cách khác phân cao thấp với Lục Nguyên.

    Nam Cảnh Lục Nguyên thắng.

    Trở thành ngũ cường rồi.

    Lúc rời khỏi sân bãi, Lục Nguyên phát hiện ra ánh mắt dày đặc của Nạp Lan Đức đang quét qua mình, Lục Nguyên cười ha hả;

    - Nạp Lan Đức nhị quốc chủ, lần này phải đa tạ rồi.

    - Tiểu tử ngươi to gan lắm.

    Nạp Lan Đức quát.

    - Đương nhiên là có gan, tiểu tử gần đây to gan lớn mật, Nạp Lan nhị quốc chủ hi vọng quốc chủ sau này phúc thọ an khang, vạn sự như ý.

    Lục Nguyên cười ha hả, cầm hồ lô rượu nghênh ngang rời đi.

    Cuộc chiến kế tiếp là Phi Kiếm Khách đấu với Lý Cầu Hoan, hai người này đều đến từ Bắc Cảnh nghe nói qua hệ rất tốt, Phi Kiếm Khách trước kia đã lĩnh giáo sinh chi kiếm ý của Lý Cầu Hoan, dĩ nhiên trận chiến này hắn cũng thất bại.

    Phó Ưng đấu với Vương Thạch Đầu, Vương Thạch Đầu cuối cùng cũng dùng đao và phi kiếm trên lưng.

    Đao kiếm hợp nhất đối phó với Thiên Ngoại phi thạch nhưng đáng tiếc người hắn gặp phải là Phó Ưng, Phó Ưng hậu bối đao há có thể tầm thường, dễ dàng phá vỡ tuyệt kỹ của Vương Thạch Đầu mà thắng.

    Trận chiến của Cố Thu Thủy với Sư Phi Tiên, Sư Phi Tiên thi triển kiếm thủ Đông Cảnh bất phàm nhưng đáng tiếc thực lực của Cố Thu Thủy còn mạnh hơn.

    Cho nên cuối cùng ngũ cường là Phó Ưng, Tiêu Phong Hùng Cố Thu Thủy Lý Cầu Hoan và Lục Nguyên.

    Vòng thi đấu tiếp theo lại có một người không có đối thủ, Lục Nguyên lần này gặp mặt Cố Thu Thủy.

    Tây Cảnh Cố Thu Thủy.

    Có lẽ là vận mệnh, theo trận chiến này Lục Nguyên một mực chạm phải người của Đông Tây Nam Bắc Cảnh.

    Mà Phó Ưng đấu với Lý Cầu Hoan.

    Tiêu Phong Hùng không có đối thủ.

    Lục Nguyên tiến vào trong trường đấu lúc này là một con suối nhỏ mỹ lệ.

    Dòng suối thanh khiết vô cùng, ở bên cạnh còn có gian nhà tranh lầu gác rừng trúc nhỏ.

    Nghe nói Cố Thu Thủy hồi nhỏ lớn lên từ một dòng suối.

    Lục Nguyên nhìn thấy cảnh tượng nà thì khí khái hào hùng bỗng nhiên Cố Thu Thủy cất tiếng:

    - Lục Nguyên mời.

    - Cố huynh mời.

    Đây là đối thủ đầu tiên đấu với Lục Nguyên mà khách khí như vậy.

    Người của Bắc Cảnh sát khí bừng bừng, người Nam Cảnh Mạc Tử Hạc Phó Trùng đều muốn giết mình mà Đông Cảnh Hàn Thanh Bách là tên tiểu lưu manh, chỉ có vị Cố Thu Thủy này là khách khí.

    Như bầu trời mênh mông vậy.

    Lúc bắt đầu chỉ là trống trơn mù mịt, lại tựa hồ như có mặt ở khắp nơi.

    Sau đó hóa tịch ý vô cùng hóa thành bầu trời bao la vô tận, giống như trời cao, nhưng lại có uy nghiêm khác thường.

    Trời là chí cao, đại không là đại uy nghiêm.

    Bầu trời!

    Vạn vật đều bị bao phủ trong tịch ý này.

    Vạn vật đều ở dưới tịch ý này.

    Tịch ý này khiến người ta có cảm giác không địch nổi.

    Đây là kinh thiên nhất tịch sao?

    Lục Nguyên nằm trên mặt đất, cảm nhận dư vị chuyện vừa rồi, đột nhiên linh quang trong đầu lóe lên, hỏi một câu:-Đây là ý nghĩa của thiên tịch sao?

    - Không sai, Lục huynh, đây chính là ý nghĩa của nó.

    Cố Thu Thủy phất tay một cái, thu hồi Trường Tịch Trường ca vào trong vỏ.

    Quả nhiên là thiên tịch ý, một trong thập đại ý khó khăn nhất.

    Lục Nguyên còn đang trong dư vị của thiên tịch ý lúc trước, muốn mượn cơ hội này lĩnh ngộ một chút thiên tịch ý nhưng đâu có thể dễ như vậy.

    Lúc nhớ lại cảnh vừa rồi, hắn cảm thấy thiên tịch ý uy nghiêm vô thượng, cảm thấy thiên tịch ý vô cùng vô tận, cảm thấy không có chỗ nào là nó không bao phủ.

    Nhưng yếu lĩnh của thiên tịch ý lại không dễ nắm bắt như vậy.

    Thôi, tạm thời không nghĩ tới nữa.

    Làm sao có thể mượn cơ hội này để lĩnh ngộ thiên tịch ý chứ?

    Chính Cố Thu Thủy là người nổi bật trong đám thiên tài tuyệt thế như vậy mà cũng phải gặp kỳ ngộ, lại hao tổn bao nhiêu năm như thế mới có thể luyện thành ý bổn nguyên như ngày hôm nay.

    Thập đại tịch ý so với tịch ý bình thường khó lĩnh ngộ hơn nhiều.

    Hắn đứng lên rời khỏi sân nhỏ.

    - Tây Cảnh Cố Thu Thủy thắng.

    Lục Nguyên tuy thất bại ở trận này nhưng cũng không cảm thấy uể oải chút nào.

    Lúc này thật ra hắn còn đang cảm khái.

    Đúng vậy đó, đại hội bốn vạn thiên tài thật sự là đặc sặc mà.

    Hóa ra ở Tần Quốc căn bản không thể thấy nhiều tuyệt kỹ như vậy.

    Hiện giờ tốt lắm rồi, chí mấy ngày mà đã thấy mấy loại trong thập đại ý như tịch ý, sinh kiếm ý, tử kiếm ý xuất hiện rồi.

    Nhưng hắn cũng không phát hiện ra cũng có quốc chủ của Chu Trung Dung đang thầm hô Lục Nguyên là một nhân vật biến thái, còn trẻ như vậy đã lĩnh ngộ tới cảnh giới Kiếm Hoàng rồi.

    Hoàng!

    Hoàng trẻ tuổi như vậy!

    Một trận chiến này đã xong, tiếp theo là trận chiến giữa Phó Ưng và Lý Cầu Hoan.

    Phó Ưng vác đao tiến công, dán chặt lấy lưng của Lý Cầu Hoan, bắt buộc Lý Cầu Hoan không chút rảnh rồi, liên tục dùng Tiểu Lý Phi Đao, cuối cùng kết cục là thân thể Lý Cầu Hoan đột nhiên xảy ra vấn đề, ho ra máu mãnh liệt.

    Mà cũng bởi vậy nên Phó Ưng chiếm được thắng lợi.

    Cho nên cuối cùng tam cường là Phó Ưng, Cố Thu Thủy, Tiêu Phong Hùng.

    Chương 655: Nạp Lan Đức tức giận(thượng)

    Tiếp theo là cuộc chiến chọn ra hai người.

    Cố Thu Thủy đụng Tiêu Phong Hùng.

    Lần này Phó Ưng không phải đánh.

    Mà sau một trận chiến gian khổ, Tiêu Phong Hùng đã giành thắng lợi.

    Một trận chiến cuối cùng là trận chiến được chú ý nhất trong đại hội bốn vạn thiên tài.

    Trận chiến này là giữa Tiêu Phong Hùng và Phó Ưng.

    Lần này võ đại là đại mạc.

    Đại mạc mênh mông toàn cỏ, dê bò xuất hiện.

    Bầu trời bao la thê lương, đại địa khô vàng, ngẫu nhiên có chút cỏ khô.

    Xa xa còn có một ít dê bò.

    Đây đúng là đại mạc rồi.

    Vóc người Tiêu Phong Hùng cực cao, đứng trên đại mạc có vẻ hùng hồn cực độ.

    Hắn từ sau trăm tuổi đang luôn sống ở đại mạc, lúc này có cảm giác quen thuộc tự nhiên.

    Mà Phó Ưng cũng vác đao sau lưng, hít thở một chút.

    Hai trăm năm trước hắn cũng từng ở trong đại mạc, từng đuổi giết sa đạo trên đại mạc, một đường chém giết.

    Đại mạc đối với hai người mà nói đều là hoàn cảnh cực kỳ quen thuộc.

    Chỉ là không biết ai thắng ai thua trong trận chiến cuối cùng này mà thôi.

    Tiêu Phong Hùng hô một tiếng, đánh ra Hàng Long Nhị Thập Bát Chưởng như khí thôn thiên hà.

    Trong nháy mắt trên hư không xuất hiện vài chục con pháp lực long bay múa.

    Những con pháp lực long này có lẽ còn hơi mơ hồ không rõ, không như chân long do Thiên Long Điêu phóng ra nhưng tuyệt đối có lực lượng của rồng.

    Đây là phi thiên long trong Hàng Long Nhị Thập Bát Chưởng.

    Hậu bối đao của Phó Ưng một đao chém gia, khí phách vô cùng, đao khí như Trường Hà phun bạc, bá đạo vô cùng cứ thế mà đem từng đầu long chém đứt, so với Lục Nguyên dùng Luân Hồi một đao kia của Phó Ưng hiển thị rõ sự bá đạo.

    Tiêu Phong Hùng nhìn thấy bầy Long Phi thiên của mình bị phá cũng không thèm quan tâm chỉ cười ha hả:

    - Được.

    Sau đó một đôi đại chưởng lại tiếp tục xuất ra đao khí trường hà, pháp lực cuồn cuộn đánh vào.

    Thời gian ngày càng dài, hai người đã đánh với nhau một canh giờ, đến bây giờ Phó Ưng và Tiêu Phong Hùng hai người đều xuất ra tuyệt học, thắng bại khó phân.

    Hai canh giờ nữa trôi qua, cuộc chiến vẫn tiếp tục, Phó Ưng và Tiêu Phong Hùng tuy khí tức kéo dài pháp lực triền miên nhưng cũng cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

    Ba canh giờ trôi qua cuộc chiến vẫn tiếp tục.

    Mà thời gian hạn chế là ba canh giờ cho nên trận chiến này xem như là hòa.

    Cuối cùng trận chiến cũng đã xong.

    Chu Trung Dung nhìn về phía mọi người:

    - Hiện tại trận chiến cuối cùng cũng đã xong rồi, đã đến lúc nghe xếp hạng bốn trăm người mạnh nhất.

    Nghe thấy Trung Dung nói vậy ai cũng hồi hộp, rốt cuộc là những ai được xếp hạng bốn trăm người mạnh nhất đây?

    Chu Trung Dung cất tiếng:

    - Thứ nhất Phó Ưng thứ hai Tiêu Phong Hùng, thứ ba Cố Thu Thủy thứ tư Lý Cầu Hoan.

    Chương 657-658: Thứ mười chín

    Xếp hạng như vậy là bình thường hoàn toàn phù hợp với năng lực, Phó Ưng điểm cao nhất mà trận chiến kia hai người lại hòa cho nên hắn xếp hạng nhất là bình thường.

    Thứ năm Quách Khản, thứ sáu Phi Định Khách, thứ bảy Vương Thạch Đầu, thứ tám Phó Trùng, thứ chín Sư Phi Tiên, thứ mười Ân Vô Kỵ.

    Mười người đầu tiên không có tên Lục Nguyên, tuy nhiên cũng bình thường, Lục Nguyên mới bắt đầu xếp hạng tới bốn trăm, chỉ dựa vào thi đấu chưa đủ kéo điểm vào mười vị trí đầu hơn nữa Lục Nguyên còn giết Mạc Tử hạc bị trừ điểm, dĩ nhiên xếp hạng thấp hơn.

    - Thứ mười một Loan Loan, thứ mười ba Việt Vô Cầu.

    Thứ mười lăm Nhiếp Sầu Quỷ, thứ mười chín Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cuối cùng cũng nghe thấy tên của mình tổng hợp lại hắn xếp thứ mười chín cũng không tệ.

    Hai mươi người đầu tiên đã thông báo xong ai cũng hâm mộ họ, hai mươi người này có thể tùy ý gia nhập bất kỳ Văn Minh nào, ưu thế cực kỳ khủng khiếp.

    Tiếp theo là thông báo những người xếp thứ hai mươi mốt đến năm mươi những người này có thể gia nhập Văn Minh tuy nhiên khong được lựa chọn, Chu Trung Dung nói đến tên thứ ba mươi thì đã có những người mà Lục Nguyên đánh bại như Huyết Y Nhân, Hàn Thanh Bách, cùng với Mộ Dung Hoàng Phục bị Phó Trùng đánh bại.

    Sau đó là xếp hạng thứ năm mươi mốt đến một trăm, đại bộ phận những người này có thể lựa chọn gia nhập môn phái.

    Cuối cùng một trăm lẻ một đến bốn trăm số người này có thể gia nhập vào môn phái trong Trung Ương thiên triều.

    Chu Trung Dung đem thông báo này nói xong, bốn trăm người đều hoan hô, tuy chưa hẳn có thể gia nhập Văn Minh nhưng có thể tiến vào trong Trung Ương thiên triều đã là thành tựu vô cùng khó có, mà trước thủy kính thuật không biết bao nhiêu quốc gia môn phái đã bắt dầu chúc mừng, thật không dễ dàng cuối cùng cũng có người tiến vào Trung Ương thiên triều.

    Như Tấn quốc nhiều năm rồi vẫn chưa có người tiến vào trong Trung Ương thiên triều, chớ quên ở đây có tới 999 quốc gia tụ hợp lại trung bình hai quốc gia mới có một người tiến vào trong Trung Ương thiên triều.

    Mà Đại Dung quốc Đại Thụy Quốc Đại Dịch quốc những quốc gia này chiếm không ít danh ngạch.

    Lần này những quốc gia có người tiến vào Trung Ương thiên triều dĩ nhiên là hân hoan vô cùng.

    Ví dụ như Tấn quốc cả nước hân hoan, đặc biệt là Hoa Sơn, Hoa Sơn mấy trăm năm rồi không có người tiến vào Trung Ương thiên triều hiện tại đã xuất hiện một người hơn nữa còn là xếp hạng thứ mười chín, có thể tùy ý chọn một Văn Minh trong đó, thật sự là quá tuyệt vời khiến cho người ta nhiệt huyết sôi trào.

    Mà những người xếp sau thứ 400 đặc biệt là những người tiến tới sát vị trí đó đều muốn thổ huyết tuy nhiên cũng không có cách nào, cũng chỉ chờ tới cuộc khảo hạch hai trăm năm sau nữa.

    Đương nhiên có một chút người càng thêm sinh động đại bộ phận những người này không phải là người khảo hạch mà là tất cả các đại phái hiện tại cũng bắt đầu di động tìm kiếm những người có tiềm lực như Tiêu Phong Hùng Cố Thu Thủy Lục Nguyên, Nhiếp Sầu Phong, ai cũng đưa lên một số lễ vật.

    Bọn họ đưa lễ vật cũng là vì muốn kéo dài mốn quan hệ.

    Người có thể đi vào trong Trung Ương thiên triều về sau tiền đồ vô tận, hiện tại kéo dài mối quan hệ về sau sẽ có chỗ tốt rất lớn.

    Chu Trung Dung nói xong tất cả mọi người tạm dừng lại chuyện kế tiếp ai cũng cao hứng, đó là giới thiệu tất cả các Đại Văn Minh , các đại môn phái ở trong Trung Ương thiên triều thuận tiện để bọn họ gia nhập.

    Nghe những lời này toàn trường trở nên yên tĩnh lại.

    Những lời này đều có ma lực vô cùng.

    Thế lực của Trung Ương thiên triều, thần bí cỡ nào?

    Đại bộ phận những người ở đây đều không rõ ràng Trung Ương Thiên Triều đến cùng là có bao nhiêu thế lực, đối với bọn họ mà nói Trung Ương Thiên Triều cao thượng vô cùng vô cùng thần bí không thể phỏng đoán, giống như trời xanh trên đầu vậy.

    Mà hiện tại có một nhóm người có thể lựa chọn gia nhập Văn Minh gia nhập môn phái bọn họ cần phải tìm hiểu mới có thể lựa chọn phù hợp.

    Người đứng ở trung tâm, bách long vây quanh.

    Một Long thân vừa thô vừa to chuyển động.

    Lục Nguyên tay phải cầm kiếm, kiếm ở nơi tay, Luân Hồi chi lực quấn quanh thanh kiếm, khống chế những con rồng này đồng thời tay phải hư không thò ra, cứ thế đem một đầu hắc long nắm lấy.

    Thân hình của rồng gấp của người tới trăm lần, tràn đầy vẻ đẹp.

    Long cường đại hoàn mỹ, cực lớn hung tàn.

    Nhưng mà hiện tại, Hắc Long bị Lục Nguyên nắm lấy.

    Lục Nguyên nhàn nhạt nhìn qua:

    - Ngươi đã bị luyện thành khôi lỗi hiện tại ta lại hút một phách.

    Người có ba hồn bảy vía mà Long chỉ có một hồi một phách, khi luyện thành khôi lỗi hồn của nó mất đi, đem phách rút sạch.

    Tay trái của Lục Nguyên vận lên pháp lực cực đại Vân Long thập biến vận chuyển, rút lấy long phách của chân long, con hắc long này tuy là khôi lỗi nhưng cũng biết sợ hãi, lúc này giãy giụa không thôi tuy nhiên Lục Nguyên có pháp lực cường đại nó làm sao phản kháng được.

    Long phách này không coi là mạnh toàn thân phát ra hắc sắc sáng bóng giống như là một viên minh châu vậy.

    Lục Nguyên đã lấy long phách hắc long ngã xuống đất mất đi năng lực hành động.

    Lục Nguyên lại thò tay tới ở hư không lại đem một con xích long khác, con xích long này muốn phản kháng nhưng không có tác dụng cứ như vậy bị Lục Nguyên hút long phách.

    Mười một con chân long đã bị Lục Nguyên nắm vào trong tay, rút hết hồn phách.

    Chân long cường đại giống như là một món đồ chơi trong tay của Lục Nguyên vậy.

    Đúng thế hiện tại sơ cấp nhất long giống như đồ chơi trong tay của hắn, Lục Nguyên nhún vai hiện tại hắn đối với long cũng không phải là mạnh nhưng chân long sơ cấp thì có thể tiện tay giết chết, khiến cho hàng trăm vạn người ngoài thủy kính thuật đang nhìn phải khiếp sợ.

    Hai bạch sắc chân long phách, trong suốt lại xuất hiện.

    Đây là long phách thích hợp nhất để hắn luyện Vân Long thập biến.

    Bốn viên hồng sắc long phách, mỗi viên đều thích hợp để luyện công pháp hỏa hệ.

    Tám miênhắc sắc long phách mỗi viên đều chớp lên ánh quang.

    Mười sáu viên lục sắc long phách, lục quang trong suốt, thích hợp nhất để tu luyện pháp thuật.

    Ba mươi hai tử sắc long phách, cao quý trang nhã.

    Sáu mươi bốn lam sắc long phách, lam uy một mảng, vô cùng thần bí.

    Kỳ thật một hai viên bạch sắc long phách đã đủ để Lục Nguyên tu hành Vân Long thập biến tuy nhiên Lục Nguyên biết rõ sau này mình còn phải tu hành công pháp của nó, ví dụ như Huyền Minh Hóa Long quyết....

    Vân Long thập biến chính là công pháp cao nhất ở Tấn quốc nhưng bản thân nó cũng có hạn, tối đa đạt được lực một con rồng, đằng sau phải tu hành những công pháp khác, cần phải có Long phách.

    Mà bên cạnh Lục Nguyên một trăm hai mươi sáu cái long thi đã tràn ngập cái tiểu huyện thành.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng thản nhiên nói:

    - Phó Trùng, đa tạ khoản đãi.

    Phó Trùng hiện tại thổ mạnh ra một búng máu, hắn xuất ra Thiên Long Điêu, thúc giục pháp lực toàn thân, tổn hao Điên Thọ Đan mất năm trăm năm tuổi thọ kết quả Lục Nguyên lại chiếm tiện nghi, nhận được rất nhiều chỗ tốt, còn nói đa tạ hắn khoản đãi, bảo hắn làm sao không thổ huyết cho được?

    - Đúng rồi quên mất phải nói với Nạp Lan Đức nhị quốc chủ, đa tạ khoản đãi.

    Lục Nguyên hướng về phía Thủy Kính Thuật mà nói.

    Trác Lăng Vân nhìn về phía Nạp Lan Đức thì thấy y không có chút biểu lộ nào, trong lòng ai cũng khâm phục, nhị quốc chủ quả nhiên hàm dưỡng tốt.

    Trác Lăng Vân đang bội phục bỗng nhiên nhìn thấy ống tay áo của Nạp Lan Đức rung rung thì trong lòng cười thầm ha ha hóa ra Nạp Lan Đức chỉ kìm chế bề ngoài chỉ sợ trong lòng đã giận đến mức điên lên rồi.

    Trong tiểu huyện thành.

    Lục Nguyên đứng ở trên đống long thi mà nói;

    - Phó Trùng bây giờ giải quyết chiến đấu rồi.

    Lục Nguyên khẽ chuyển động, đi tới phía trước Phó Trùng, một quyền đánh thẳng, Phó Trùng vốn tiêu hao rất nhiều pháp lực, hiện tại vô lực né tránh, bị Lục Nguyên đánh một quyền, phịch một tiếng mà bay lên.

    Lục Nguyên dùng một cùi trỏ, lại lên một cái gối.

    Liên tục ba đòn, khiến cho mặt mũi Phó Trùng đầy máu tươi.

    - Ta đầu hàng, ta đầu hàng.

    Phó Trùng không muốn đầu hàng, hắn là thiên tài tuyệt thế của Đại Dung quốc, làm sao có thể đầu hàng ti tiện tiểu quốc, nhưng hắn cảm thấy công kích của Lục Nguyên mang theo đầy sát ý, nghĩ tới Mạc Tử Hạc chết ở dưới tay của Lục Nguyên, Lục Nguyên không tiếc điểm trừ mà giết người thì chỉ có thể đầu hàng.

    - Dừng tay.

    Nạp Lan Đức cuối cùng cũng can thiệp vào cuộc đấu, hắn là nhị quốc chủ của Đại Dung quốc, đúng là có thể ra tay chấm dứt chiến đấu, hắn không muốn đồ đệ của mình chết, cho dù y không thắng được Lục Nguyên nhưng tiến vào mười vị trí cuối cùng có thể đi vào Văn Minh cũng là tốt rồi, sau này sẽ nghĩ cách khác phân cao thấp với Lục Nguyên.

    Nam Cảnh Lục Nguyên thắng.

    Trở thành ngũ cường rồi.

    Lúc rời khỏi sân bãi, Lục Nguyên phát hiện ra ánh mắt dày đặc của Nạp Lan Đức đang quét qua mình, Lục Nguyên cười ha hả;

    - Nạp Lan Đức nhị quốc chủ, lần này phải đa tạ rồi.

    - Tiểu tử ngươi to gan lắm.

    Nạp Lan Đức quát.

    - Đương nhiên là có gan, tiểu tử gần đây to gan lớn mật, Nạp Lan nhị quốc chủ hi vọng quốc chủ sau này phúc thọ an khang, vạn sự như ý.

    Lục Nguyên cười ha hả, cầm hồ lô rượu nghênh ngang rời đi.

    Cuộc chiến kế tiếp là Phi Kiếm Khách đấu với Lý Cầu Hoan, hai người này đều đến từ Bắc Cảnh nghe nói qua hệ rất tốt, Phi Kiếm Khách trước kia đã lĩnh giáo sinh chi kiếm ý của Lý Cầu Hoan, dĩ nhiên trận chiến này hắn cũng thất bại.

    Phó Ưng đấu với Vương Thạch Đầu, Vương Thạch Đầu cuối cùng cũng dùng đao và phi kiếm trên lưng.

    Đao kiếm hợp nhất đối phó với Thiên Ngoại phi thạch nhưng đáng tiếc người hắn gặp phải là Phó Ưng, Phó Ưng hậu bối đao há có thể tầm thường, dễ dàng phá vỡ tuyệt kỹ của Vương Thạch Đầu mà thắng.

    Trận chiến của Cố Thu Thủy với Sư Phi Tiên, Sư Phi Tiên thi triển kiếm thủ Đông Cảnh bất phàm nhưng đáng tiếc thực lực của Cố Thu Thủy còn mạnh hơn.

    Cho nên cuối cùng ngũ cường là Phó Ưng, Tiêu Phong Hùng Cố Thu Thủy Lý Cầu Hoan và Lục Nguyên.

    Vòng thi đấu tiếp theo lại có một người không có đối thủ, Lục Nguyên lần này gặp mặt Cố Thu Thủy.

    Tây Cảnh Cố Thu Thủy.

    Có lẽ là vận mệnh, theo trận chiến này Lục Nguyên một mực chạm phải người của Đông Tây Nam Bắc Cảnh.

    Mà Phó Ưng đấu với Lý Cầu Hoan.

    Tiêu Phong Hùng không có đối thủ.

    Lục Nguyên tiến vào trong trường đấu lúc này là một con suối nhỏ mỹ lệ.

    Dòng suối thanh khiết vô cùng, ở bên cạnh còn có gian nhà tranh lầu gác rừng trúc nhỏ.

    Nghe nói Cố Thu Thủy hồi nhỏ lớn lên từ một dòng suối.

    Lục Nguyên nhìn thấy cảnh tượng nà thì khí khái hào hùng bỗng nhiên Cố Thu Thủy cất tiếng:

    - Lục Nguyên mời.

    - Cố huynh mời.

    Đây là đối thủ đầu tiên đấu với Lục Nguyên mà khách khí như vậy.

    Người của Bắc Cảnh sát khí bừng bừng, người Nam Cảnh Mạc Tử Hạc Phó Trùng đều muốn giết mình mà Đông Cảnh Hàn Thanh Bách là tên tiểu lưu manh, chỉ có vị Cố Thu Thủy này là khách khí.

    - Lục Nguyên về sau có cơ hội chúng ta gặp lại nhau.

    Cố Thu Thủy ở bên cạnh tất tiếng nói.

    Vừa rồi ở trong cuộc tỷ thí, Cố Thu Thủy và Lục Nguyên giao thủ với nhau, đánh mấy trăm chiêu cuối cùng Cố Thu Thủy dựa vào pháp lực Đại Đạo Cảnh tầng thứ tám mà chiến thắng, tuy nhiên trong cuộc chiến này y cũng được lợi rất nhiều, cảm ngộ được kiếm đạo không ít.

    - Tiến vào trong Trung Ương Thiên triều, có cơ hội chúng ta lại giao thủ.

    Lục Nguyên gật đầu trong mấy trăm chiêu đó hắn cảm thấy áp lực Đại Đạo cảnh tầng thứ tám thật là lớn.

    Tuy nhiên hiện tại phải dừng lại bọn họ cần phải nghe Chu Trung Dung đại quốc chủ giới thiệu về thế lực của Trung Ương thiên triều.

    Chu Trung Dung chắp tay cao giọng, thanh âm truyền khắp trường;

    - Đầu tiên phải hiểu một khái niệm, quốc gia của chúng ta ở trên đại lục nhưng không phải Trung Ương thiên triều ở trên đại lục, đúng vậy phía dưới của Trung Ương thiên triều là đại địa vô tận không có giới hạn, nơi này chỉ là một nơi hẻo lánh của Trung Ương Thiên Triều mà thôi, Trung Ương Thiên Triều là bao la vô tận chúng ta không thể tưởng tượng.

    - Mà các thế lực ở bên trong Trung Ương Thiên triều thành lập không phải ở trên núi mà là ở trong các tiểu thiên thế giới.

    - Như vậy ta có thể đơn giản nói, trong Trung Ương Thiên triều có năm Cổ Văn Minh cường đại nhất, trước hết ta nói rõ cho các ngươi biết phân cấp Văn Minh.

    - Văn Minh có Văn Minh cỡ lớn Văn Minh cỡ nhỏ.

    - Mà những Văn Minh cỡ lớn giống như là Tiên Cổ Văn Minh, những Văn Minh cỡ nhỏ thì không có chữ cổ như là Lôi Chi Văn MInh.

    Ở trong Trung Ương Thiên triều, khu vực trung tâm có thiên đình, thiên đình này là do Ngũ Đại Cổ Văn Minh khống chế, tất cả chiêu thức pháp thuật nào cũng có thể tìm thấy trong đó, ở trong đó có rất nhiều nhân vật truyền thuyết rất nhiều thánh nhân.

    - Pháp Cổ Văn Minh Kỷ Nguyên Văn Minh này dùng pháp thuật làm chủ đây là nơi tập hợp tất cả các pháp thuật trong kỷ nguyên, thiên địa diệt vẫn bất diệt.

    - Võ Cổ văn minh dùng võ thuật làm chủ, kéo dài qua mấy kỷ nguyên, tuy không thể nói là từ cổ chí kim vĩnh tồn nhưng xác thực trong Văn Minh có những nhân vật mạnh nhất.

    Phật Cổ văn minh là đất của phật đạo, bên trong có không biết bao nhiêu cổ phật, như Như Lai đại Nhật Như Lai Di Lặc Như Lai.

    Thái cổ Văn Minh, có từ thời nguyên thủy hồng hoang.

    Giới thiệu xong mấy văn minh này, còn có những văn minh thấp hơn tuy kém những văn minh trên nhưng so với các môn phái thì cường đại hơn nhiều, ví dụ như là Lôi Điện văn minh, Pháp Bảo văn minh, chuyên nghiên cứu pháp bảo, Đan Dược văn minh chuyên nghiên cứu luyện đan.

    - Nói xong các văn minh nhỏ rồi giờ nói tới các môn phái.

    - Môn phái cũng phân thành Vô Thượng đại giáo và môn phái bình thường.

    - Vô Thượng Đại giáo có thực lực tương đối mạnh tuy không bằng các Văn Minh nhỏ nhưng cũng là thế lực ảnh hưởng một phương, địa vực rất lớn so với 999 quốc gia cộng lại còn nhiều hơn, ở Trung Ương thiên triều Vô Thượng Đại giáo có tất cả ba mươi cái.

    - Dưới Vô Thượng Đại Giáo là các môn phái nhỏ các môn phái này thì nhiều vô số kể.

    - Đây là thế cục cơ bản của Trung Ương thiên triều các ngươi hiện tại tạm thời nghỉ ngơi từng người quyết định sau đó ngày mai sẽ bắt đầu chính thức nhận người.

    Bốn trăm người này liền bàn bạc với nhau chỉ có Lục Nguyên là đã sớm có quyết nghị cho nên thản nhiên thống khoái uống rượu.

    Chương 659-660: Kiếm Môn

    Ngày hôm sau ở hoàng cung của Đại Dung quốc.

    Ở đây sớm đã chuẩn bị xong.

    Ở giữa có từng đạo cờ xí, phía trên có ghi Pháp Cổ Văn Minh, Võ Cổ Văn Minh, Phật Cổ Văn Minh, Tiên Cổ Văn minh, Thái Cổ Văn Minh.

    Lục Nguyên cảm thấy được khí tức Nguyên Thủy Hồng Hoang, khí thế của mình có cảm giác cũng bị nó đè nén, lão giả của Thái Cổ Văn Minh cũng nhìn Lục Nguyên.

    Ngũ đại cổ văn minh, năm người đều có khí thế.

    So sánh với các văn minh nhỏ và ba mươi vô thượng đại giáo thì vượt xa hơn rất nhiều.

    Hiện tại thời điểm chọn lựa đã tới.

    Hai mươi người đứng đầu bảng bắt đầu lựa chọn Văn Minh cho mình, Phó Ưng là người đầu tiên lựa chọn, hắn dường như không hề do dự mà chọn Võ Cổ Văn Minh, Tiêu Phong Hùng người thứ hai cũng lập tức chọn Võ Cổ Văn Minh, Cố Thu Thủy thứ ba chọn Tiên Cổ Văn Minh, Vong Tình Thiên Thư của hắn không thuộc về võ đạo mà thuộc về tiên đạo, lựa chọn như vậy cũng hợp lý.

    Lý Cầu Hoan thì dĩ nhiên là chọn Phật Cổ văn minh, hắn luyện tập Sinh chi kiếm ý và Phật pháp có phần giống nhau.

    Quách Khản đứng thứ năm, Vương Thạch Đầu đứng thứ bảy cũng chọn Võ Cổ Văn Minh, mà người đứng thứ sáu là Phi Kiếm Khách thì học theo Lý Cầu Hoan chọn Phật Cổ Văn Minh, Phó Trùng ở vị trí thứ tám thì chọn Pháp Cổ Văn Minh.

    Lúc này từng người từng người một chọn thế lực mà mình muốn tham gia, bởi vì tổng cộng chỉ có hai mươi người cho nên cuộc chọn lựa diễn ra cực nhanh, Lục Nguyên nhìn xung quanh, bỗng nhiên thấy một chỗ vắng vẻ, có một lá cờ trên đó có viết hai chữ Kiếm Môn.

    Kiếm Môn!

    Đúng thế, trong ba mươi vô thượng đại giáo có một Kiếm Môn!

    Mình muốn gia nhập môn phái này.

    Ở dưới cờ của Kiếm Môn có một lão giả đeo kiếm, vị lão giả này đang ngủ gà ngủ gật, mười tám người đứng trước Lục Nguyên đều chọn lựa Văn Minh cho nên y cũng chẳng hi vọng xa vời gì, căn bản chờ tới người thứ 50 đến 100 xem có ai lựa chọn Kiếm Môn hay không.

    Kết quả đúng lúc này, hắn phát hiện ra có một thanh y trẻ tuổi đến chỗ của hắn.

    Thanh y trẻ tuổi này chơi lười nhác, tuy nhiên trong sự lười nhác đó lại có kiếm khí.

    - Ta muốn gia nhập Kiếm Môn!

    Thanh y trẻ tuổi nói.

    - Cái gì?

    Lão giả đeo kiếm khẽ giật mình.

    - Cái gì?

    Y hỏi lại một câu với thính lực của y sao có thể nghe lầm được, y không thể tin nổi.

    - Ta muốn gia nhập Kiếm Môn!

    Thanh y trẻ tuổi nói lại lần nữa, sáu chữ này chém đinh chặt sắt.

    Lão nhân đeo kiếm mừng rỡ, y làm sao không nhận ra, đây là Lục Nguyên xếp hạng năm trong kỳ thi đấu, nhân vật như vậy là thiên tài khó lường ở Kiếm Môn, y chưa từng nghĩ lại có thiên tài như vậy đi chọn kiếm môn, nhân vật như vậy phải chọn gia nhập Văn Minh mới đúng, Văn Minh so với Kiếm Môn lớn mạnh không biết bao nhiêu lần.

    - Ta rất hi vọng ngươi gia nhập Kiếm Môn, dù sao ngươi cũng là tuyệt thế thiên tài, đối với Kiếm Môn sẽ có chỗ tốt rất lớn, tuy nhiên ta nhắc nhở ngươi một câu nếu ngươi gia nhập Văn Minh sẽ có chỗ tốt rất lớn.

    Lão nhân đeo kiếm nói.

    - Ta muốn gia nhập kiếm môn.

    Lục Nguyên một lần nữa khẳng định.

    Đúng thế, Văn Minh cường đại, Văn Minh mạnh hơn Vô Thượng Đại Giáo, điều đó Lục Nguyên làm sao không biết.

    Nhưng hắn muốn là Kiếm đạo!

    Nếu trái với Kiếm thì mình cả đời này cũng không thể tiến thêm.

    Cho nên mình chọn Kiếm môn.

    Ta đã lựa chọn Kiếm đạo thì cả đời không oán hận.

    Yên lặng và kinh ngạc.

    Trong khoảnh khắc xung quanh yên lặng đến cực điểm, cơ hồ ai cũng giật mình nhìn về phía này.

    Bọn họ vô cùng kinh ngạc.

    Chưa bao giờ có chuyện như vậy, nhân vật xếp hàng thứ mười chín lại chọn Vô Thượng Đại Giáo Kiếm Môn, Vô Thượng Đại Giáo tuy là Vô Thượng Đại Giáo nhưng cũng chỉ là Vô Thượng Đại Giáo mà thôi, so với Văn Minh thì chênh lệch rất lớn, cũng với Cổ Văn Minh thì càng thêm xa.

    Mà bây giờ Lục Nguyên rõ ràng có cơ hội đi vào Cổ Văn Minh lại chọn Vô Thượng Đại Giáo.

    Điều này khiến người ta nghĩ không thông.

    Tất cả đều cho rằng Lục Nguyên bị điên rồi.

    Tất cả đều kinh ngạc.

    Chỉ có Trác Lăng Vân là chắp tay tại chỗ, kỳ thật thông qua bức thư của Chu Thanh Huyền, Chu Thanh Huyền nói Lục Nguyên hiển nhiên sẽ chọn Kiếm Môn lúc đó Trác Lăng Vân không cho là đúng, kết quả hiện tại đúng là thế, thật đúng là một người quyết đoán, một khi quyết định là không hối hận, bây giờ chọn Kiếm Môn đúng là hơi không đúng nhưng người này tuy bề ngoài lười nhác nhưng trong lòng kiên định nói không chừng sau này sẽ làm ra kỳ tích.

    Thật là nhân vật khiến cho người ta chờ mong.

    Hào khí, nghiêm nghị kỳ quái.

    Lão nhân ở dưới cờ của Kiếm Môn lại hỏi Lục Nguyên:

    - Đừng chê ta nói dài dòng, chuyện này thực sự liên quan đến tương lai của ngươi, ta một lần nữa hỏi ngươi ngươi thực sự muốn gia nhập Kiếm Môn sao?

    Ngươi nghĩ thật kỹ đi.

    - Phải.

    Lục Nguyên chém đinh chặt sắt nói.

    Đã quyết định không hối hận.

    Lúc này Phó Trùng cơ hồ muốn cười điên dại, trong trận chiến của hắn với Lục Nguyên, bản thân của hắn thực lực không bằng Lục Nguyên, nhờ có pháp bảo Thiên Long điêu của sư phụ mới thả ra được một trăm hai mươi sáu con Chân Long, kết quả vẫn bị Lục Nguyên đánh bại bị đả kích hoàn toàn một chút lòng tin cũng không có.

    Vốn hắn cho rằng mình không ngăn được Lục Nguyên kết quả hiện tại Lục Nguyên rõ ràng đã tự hủy tương lai của mình, chọn một Vô Thượng Đại Giáo Kiếm môn, ha ha ha, Lục Nguyên ngươi luận thiên phú có khả năng là mạnh hơn ta, nhưng ta đầu nhập vào Cổ Văn Minh, mà ngươi chỉ tiến vào Vô Thượng Đại Giáo Kiếm Môn.

    Chênh lệch quá nhiều.

    Ha ha ha, ở trong Thiên Triều, Lục Nguyên ngươi chờ ta dẫm đạp đi.

    Trung Ương Thiên Triều, một trăm năm không đúng năm mươi năm, ba mươi năm hai mươi năm sau ta có thể hơn ngươi rồi.

    Phó Trùng thống khoái vô cùng, nghĩ tới cảm giác sau này hơn Lục Nguyên hắn vô cùng hạnh phúc muốn rên rỉ, thật sự là sung sướng từ trên trời rơi xuống.

    Một mảng yên tĩnh.

    Lão giả đeo kiếm kia một hồi lâu sau mới xác nhận:

    - Được ta giúp ngươi đăng ký.

    Hắn cũng cảm thấy đây là hạnh phúc rơi xuống đầu, tuyệt thế thiên tài như vậy Kiếm Môn bọn họ không có bao nhiêu người vậy mà hiện tại lại xuất hiện một người.

    Lúc này sau khi đã làm xong đăng ký bỗng nhiên có một thanh âm dễ nghe vang lên:

    - Phi Tiên ta cũng muốn đăng ký Kiếm Môn.

    Lục Nguyên ở bên cạnh cũng phải khẽ giật mình.

    Sau đó hắn phát hiện ra ở bên cạnh mình đã xuất hiện một thiếu nữ như tiên nữ, lưng đeo kiếm thản nhiên mà nói.

    - Cái gì?

    Chấn động lần thứ hai, lão nhân kiếm môn này cũng thất thần, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

    Sư Phi Tiên xếp hạng chín cũng muốn gia nhập Kiếm Môn?

    Chuyện gì đây, quá khứ chưa từng xảy ra chuyện như vậy, lão nhân này cảm thấy kỳ diệu vô cùng.

    Hắn hỏi lại một lần nữa tuy nhiên Sư Phi Tiên vẫn chém đinh chặt sắt mà khẳng định lại, lão nhân cũng không nói nhiều nữa, bắt đầu tiến hành đăng ký.

    Lúc này Vô Thượng Đại Giáo Kiếm Môn cũng chiêu nạp thêm một số người nhưng Lục Nguyên và Sư Phi Tiên chính là hai người khiến cho người ta chú ý nhất, những người khác như Huyết Y Nhân Bạch Y Nhân tuy không bằng Lục Nguyên và Sư Phi Tiên nhưng cũng là nhân vật nổi danh đều gia nhập Kiếm Môn.

    Cuối cùng trong bốn trăm người có tám người gia nhập Kiếm Môn.

    Dĩ nhiên có một số người không phải tự mình lựa chọn mà là được phân tới Kiếm Môn.

    Nam Cảnh Lục Nguyên, Đông Cảnh Sư Phi Tiên Đông Cảnh Đàm Ứng Thủ Bắc Cảnh Huyết Y Nhân, Bắc Cảnh Bạch Y Nhân Nam Cảnh Thu Vân, Tây Cảnh Kiếm Lãnh Huyết đều lựa chọn Kiếm Môn.

    Tám người này nổi danh nhất là Lục Nguyên và Sư Phi Tiên, Huyết Y Nhân thực lực cũng không yếu nếu không có Luân Hồi Chi Bàn Lục Nguyên khó mà hơn được Huyết Y Nhân.

    Kiếm môn lần này chiêu mộ được không tệ, tuy vẻn vẹn chỉ có tám người nhưng ai cũng không kém.

    Tự nhiên lần này không chỉ có Kiếm Môn những Vô Thượng Đại Giáo Văn Minh Cổ Văn Minh cũng đều chiêu mộ được rất nhiều nhân tài xuất sắc, là thiên tài tuyệt thế thiên tài.

    Lựa chọn cuối cùng cũng kết thúc.

    Bây giờ bốn trăm người đã đến lúc cáo từ nhau.

    Tiêu Phong Hùng Phó Ưng hai người tìm được Lục Nguyên cười nói:

    - Chúng ta hai người đi Võ Cổ văn minh, ngươi lại tới Vô Thượng Đại Giáo Kiếm môn chỉ sợ sau này khó có khả năng tương kiến, tuy nhiên nam tử đại trượng phu, không nên buồn vì chút ly biệt, bây giờ tìm một chỗ uống rượu thôi.

    - Đúng thế, về sau chúng ta khó có khả năng gặp nhau.

    Tiêu Phong Hùng gật đầu.

    - Được.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Mà lúc này có một số người lặng lẽ đánh giá Lục Nguyên, ví dụ như Phó Trùng mang theo cừu hận đánh giá hắn, hắn định tiến vào trong Pháp Cổ Văn Minh đề cao thực lực của mình, đến lúc đó bóp chết Lục Nguyên.

    Mộ Dung Hoàng Phục cũng đánh giá Lục Nguyên, từ lúc ở Việt Lộc Sơn hắn luôn coi Lục Nguyên là bại tướng dưới tay mình tuyệt đối không ngờ cuộc khảo hạch bách quốc này biểu hiện thực lực của Lục Nguyên lại vượt xa hắn, tuy nhiên không sao, ta nhất định sẽ hơn ngươi Lục Nguyên.

    Phó Ưng, Lục Nguyên Tiêu Phong Hùng ba người cùng nhau uống rượu tạm biệt nhau mà những người khác cũng có phương thức tạm biệt nhau khác.

    Ví dụ như Sư Phi Tiên cùng với Loan Loan đang nhìn nhau, Loan Lương cười duyên:

    - Sư tỷ đi Vô Thượng đại giáo mà tiểu muội đi Pháp Cổ Văn Minh, đến lúc đó sư tỷ mệnh tang tại tay muội cũng đừng trách Loan Loan độc ác.

    Sư Phi Tiên cười nhạt:

    - Ngươi cho dù gặp ta, xem Sắc Không Kiếm của Phi tiên xem lúc đó ta có chém chết Ma đạo yêu nghiệt ngươi không.

    Lại ví dụ ở trong một nơi hẻo lánh, một người mang theo nụ cười quỷ dị:

    - Đạp Hương về sau ngươi có cơ hội tiến vào trong Trung Ương thiên triều, chúng ta lại so sánh xem ai có tốc độ nhanh hơn.

    Gần bốn trăm thiên tài xuất sắc này từ biệt tại đây.

    Tuy lúc này tạm thời phân ra cao thấp nhưng sau khi tiến vào Trung Ương Thiên Triều sẽ nổi lên rất nhiều phong vân.

    Không ai chịu thua, vậy cứ đến Trung Ương thiên triều phân cao thấp.l

    Cùng Phó Ưng và Tiêu Phong Hùng uống rượu với nhau xong, Lục Nguyên đã đến trước Thủy Kính thuật từ biệt đám người Hoa Sơn, Lục Nguyên phất tay nói:

    - Tạm biệt Hoa Sơn.

    Hắn điềm đạm phất tay, tuy bề ngoài là vậy nhưng trong lòng lại ẩn chứa không biết bao nhiêu kích động.

    Đúng thế hắn thiếu niên tiến lên, toàn bộ đều nhờ vào Hoa Sơn.

    Ở Hoa Sơn bái sư, ở Hoa Sơn luyện kiếm ở Hoa Sơn luyện tập công pháp.

    Ở Hoa Sơn có sư huynh đệ có sư phó có sư môn trưởng bối.

    Có rất nhiều điều nhớ lại.

    Những thứ này không bỏ được.

    Mà ở bên kia Thủy Kính thuật người của Hoa Sơn đều không tự chủ mà giương tay lên mặc dù biết Lục Nguyên không nhìn thấy nhưng bọn họ vẫn làm vậy, chưởng môn, người vì Hoa Sơn làm chuyện như vậy chúng ta vĩnh viễn nhớ kỹ, đánh bại Tư Mã Trường Bạch tranh đoạt quyền, trấn áp tam tông chi loạn, giải quyết không biết bao nhiêu tên ma đạo, càng quan trọng hơn, Lục Nguyên anh dũng chiến đấu khiến cho người của Hoa Sơn phải thức tnỉh.

    Mà lúc này không chỉ người của Hoa Sơn giương tay lên mà người của Võ Đang cũng giương tay lên, lúc ở Huyết Kiếm Động, người của Võ Đang bị nhốt là do Lục Nguyên cứu, Võ Đang Chân Võ Động thiên là do Lục Nguyên ra sức cứu vãn, Võ Đang không bị diệt môn cũng là nhờ Lục Nguyên.

    Người của Côn Luân Thanh Thành Nam Hải cũng không tự chủ mà giương tay lên bọn họ sở dĩ không bị diệt môn cũng là nhờ Lục Nguyên, Lục Nguyên không chỉ là kiêu ngạo của Hoa Sơn mà còn là kiêu ngạo của Tấn quốc.

    Tạm biệt Lục Nguyên.

    Đi Trung Ương Thiên Triều.

    Ngươi lựa chọn Kiếm Môn, lựa chọn con đường gian nan khi tiến vào Trung Ương Thiên Triều.

    Dùng kiếm của ngươi chém ra một con đường.

    Giờ khắc này ở trên Tư Quá Phong một vị lão nhân chắp tay chờ mong.

    Giờ khắc này ở trong đó có một trung niên nam tử lãnh khốc khí chất đặc biệt cười cười.

    Trung Ương Thiên triều, có rất nhiều đặc sắc cũng có rất nhiều chờ mong.

    Lúc này Lục Nguyên đang đứng ở một khu vực thần bí trong Trung Uông thiên triều, dây chính là cấm địa của Đại Dung Đại Dung cấm địa thần bí không ít, Lục Nguyên đang đứng tại một trong số đó, thần bí cấm địa này hoang vu một mảng.

    Ở chỗ hoang vu này có mấy nghìn cái Truyền Tống trận, từng Truyền T ống trận đều phát ra hào quang mờ mịt.

    Cùng Lục Nguyên tụ hợp ở đây còn có Sư Phi Tiên Bạch Y nhân Huyết Y Nhân.... tất cả bảy người.

    Tám người tiến vào trong Huyết Kiếm môn đều tụ hợp ở chỗ này, đi theo là lão giả đeo kiếm.

    Lão giả này tên là Thủy Kiếm Hiên Viên Thập nhị, là trưởng lão của Kiếm Môn.

    - Trung Ương thiên triều to lớn vô tận, ở đây tổng cộng có 999 Truyền Tống trận, vô cùng khổng lồ.

    HIên Viên Thập Nhị đi tới chính giữa cái truyền tống trận chín nghìn chín trăm mà nói:

    - Chính là truyền tống trận này, chúng ta đi thôi.

    Hiên Viên Thập Nhị đi đầu tiến vào trong Truyền Tống trận, Lục Nguyên cùng với tám người khác cũng theo sau, họ đi vào trong Truyền Tống Trận chỉ trong tích tắc mà thôi.

    Đây chính là Trung Ương thiên triều sao?

    Lục Nguyên chỉ nhìn thấy phía trước có một dãy sơn mạch rất lớn ở Tấn quốc có rất nhiều dãy núi cao vô cùng nhưng cũng không thể bằng, những dãy núi này có núi cao tới chục vạn trượng thậm chí là trăm trượng, Hoa Sơn cho dù so với những dãy núi này cũng vô cùng thấp bé.

    Lục Nguyên dùng Liễu Vọng Thuật nhìn thì phát hiện ra ở trên núi, kỳ trân dị quả linh thú linh cầm đề ngũ quang thập sắc thậm chí còn những thứ mà hắn chưa bao giờ thấy.

    Đây là Trung Ương thiên triều sao?

    Trung Tâm kỷ nguyên, quả không hổ danh là trung tâm kỷ nguyên.

    Linh khí vô cùng dày đặc.

    Lục Nguyên lúc này xếp bằng ngồi xuống, rất nhiều linh khí tràn vào cơ thể của hắn, ở đây độ đậm đặc của linh khí là quá cao, xung quanh linh khí cơ hồ có thể hóa thành một con bạch long, vọt thẳng vào trong cơ thể, Lục Nguyên cơ hồ không cần phải tu hành, linh khí vẫn không ngừng tiến vào thân thể.

    Thật là ghê gớm.

    Lục Nguyên xếp bằng hấp thu linh khí xung quanh, Vân Long thập biết bắt đầu vân khởi, pháp lực trong cơ thể không ngừng tăng lên, không lâu sau đó Lục Nguyên thở ra một hơi, trong khoảnh khắc, pháp lực của hắn đã chuyển từ Đại Đạo Cảnh tầng thứ năm sơ kỳ sang Đại Đạo Cảnh tầng thứ năm đỉnh phong.

    Linh khí ở đây thật quá hùng hậu.

    Bảy người khác vẫn chưa tỉnh lại hiển nhiên bọn họ cũng đang nhận được rất nhiều chỗ tốt.

    Chương 661-662: Ngộ đạo

    Ầm!

    Lôi điện cực lớn đánh xuống, đạo lôi điện này trên hư không hóa thành một con lôi long, mang theo uy thế ghê gớm muốn đánh nát tất cả.

    Hiên Viên thập nhị nhẹ nhàng búng một ngón tay, con Lôi Long dài mấy trăm trượng ở trên không trung bị đánh cho nát báy, động tác hời hợt, Hiên Viên Thập Nhị nói:

    - Long có nhiều cấp, các ngươi vào lúc khảo thí chỉ chạm phải Chân Long sơ cấp nhất, vừa rồi là Long cấp Địa Long, ở trên còn có Long cấp Thiên Long, Thần Long, thậm chí còn có Thượng Cổ Thần Long, Hồng Hoàng Thủy Long, còn có Thủy Chi Tổ Long trong truyền thuyết.

    Kiến thức về long sau này các ngươi vào Kiếm Môn có thể từ từ tìm đọc.

    Hiên Viên Thập Nhị nói:

    - Mà ta cũng nói cho các ngươi biết, các ngươi lúc mới tiến vào đây chỉ thấy chỗ này linh khí dày đặc mà không biết nó rất hiểm ác.

    - Ở đây núi cũng biết giết người, biển cũng biết giết người, lôi cũng biết giết người, hỏa diễm cũng biết giết người, không có người dẫn đội không được ra bên ngoài nếu không sẽ bị vạn vật giết chết.

    Hiên Viên Thập Nhị thản nhiên nói.

    - Được rồi các ngươi theo ta tiến vào trong Kiếm Môn.

    - Tình hình của Kiếm Môn, ta hiện tại cũng không nói cho các ngươi biết vội, lúc đó các ngươi sẽ biết.

    Hiên Viên Thập Nhị nói, dưới sự dẫn dắt của y tám người bay nhanh trên không trung.

    Bảy tám ngày một đại châu đã xuất hiện, Hiên Viên Thập Nhị liền nói:

    - Đã đến.

    Ở phía trước xuất hiện rất nhiều ngọn núi, mỗi ngọn núi đều cao hơn mười vạn rượng, nhưng ánh mắt của mọi người đều bị những tinh thần tịch trên đỉnh đầu hấp dẫn.

    Trên đỉnh đầu xuất hiện ba tinh thần tịch vô cùng lớn, ba tinh thần tịch này lớn vô cùng, ở nơi này chỉ có thể xem một phần của tinh thần tịch chứ không thể xem toàn diện.

    Ba tinh thần tịch này ở khoảng cách hai trăm vạn trượng.

    Là căn cứ của môn phái đây là thủ bút thật lớn.

    Tuy đã sớm nghe nói, nhưng bọn họ nhìn thấy cũng bị trấn nhiếp vô cùng.

    Hiên Viên Thập Nhị mang theo tám người bay thẳng, ở phía trước khoảng cách tương đối lớn, chỗ này có lôi hỏa phong, những lôi hỏa phong này đều biến thành lôi long, hỏa long.

    Một lúc sau bọn họ đã tới một sơn môn vô cùng lớn.

    Sơn môn này chỉ sợ cao tới hơn nghìn trượng, ở phía trên viết hai chữ Kiếm Môn vô cùng hùng tráng, mang theo kiếm khí mãnh liệt.

    - Đây là chữ của Kiếm chủ, Kiếm môn chi chủ của chúng ta xưng là Kiếm Chủ.

    Hiên Viên Thập Nhị giới thiệu;

    - Kiếm chủ trước đây đã luyện tới lục thiết tắc Kiếm Thánh.

    Lời nói này mang theo ngạo khí vô cùng, là Kiếm chủ của Vô Thượng Đại Giáo luyện thành lục thiết tắc kiếm thánh là đã vô cùng ghê gớm rồi.

    Hiên Viên Thập Nhị mang theo tám người Lục Nguyên tiến vào trong môn, sau đó phát hiện ra sau mình chỉ có bảy người.

    Lục Nguyên đâu rồi?

    Hắn tìm kiếm một hồi thì mới phát hiện ra Lục Nguyên đang ở trước sơn môn nhìn chằm chằm hai chữ Kiếm Môn, ra chiều suy nghĩ, lông mày đôi lúc lại nhăn lại.

    Đây là ngộ đạo.

    Hiên Viên Thập Nhị là trưởng lão trong Kiếm Môn, không phải là trưởng lão bình thường y ngay lập tức phát hiện ra Lục Nguyên đã ngộ đạo, rõ ràng đã phát hiện ra điều gì đó từ chữ viết của Kiếm Chủ, người này thiên phú thật không tầm thường.

    Ở trong lịch sử kiêm môn đúng là có không ít người nhìn thấy hai chữ trên sơn môn mà ngộ đạo, thời gian ngộ đạo có dài có ngắn.

    Đương nhiên ghê gớm nhất vẫn là Kiếm Chi Tử, Kiếm Chi Tử ngồi ở đó một canh giờ đã ngộ ra Sinh Chi Kiếm Ý của Kiếm Chủ, trở thành kỳ tích đệ nhất, đương nhiên Kiếm Chi Tử cũng là người vô cùng có thiên phú, hiện tại đã tới cảnh giới Hỗn Động Cảnh.

    Mà Lục Nguyên có thể ngộ ra điều gì sao/

    Hắn dĩ nhiên không có khả năng bằng Kiếm Chi Tử nhưng kiếm đạo của hắn có thiên phú, ở Kiếm Môn rốt cuộc sẽ đạt cấp bậc gì, thật muốn biết.

    Hiên Viên Thập Nhị cũng không vội đi mà ở tại chỗ chờ đợi.

    Khi Lục Nguyên ngồi ở tinh thần tịch, đằng trước Kiếm Môn sơn môn, nhìn hai chữ Kiếm Môn ngộ đạo thì.

    Phó Ưng, Tiêu Phong Hùng đạp chân tiến vào một tiểu thiên thế giới.

    Đó là một thế giới gần như vô cùng vô tận, đó là một cao võ thế giới siêu cấp.

    Chỗ đó có nhiều pháp thuật nhưng nơi này chỉ một con cọp đã dễ dàng đụng hủy một sơn mạch trung ương thiên triều, đây chính là một thế giới khoa trương như vậy đấy.

    - Đúng là tiểu thiên thế giới thú vị, ta đến đây!

    Tiểu thiên thế giới là dị độ không gian, nửa dung nhập đại thế giới trung ương thiên triều, Tiêu Phong Hùng hét to một tiếng.

    Phó Ưng cũng hào sảng cười rằng:

    - Tại đây ta sẽ trưởng thành càng nhanh!

    Tiêu Phong Hùng nhìn Phó Ưng, nói:

    - Sai rồi, là ta!

    Cùng bước chân vào võ cổ thế giới này còn có Mộ Dung Hoàng Phục.

    Mộ Dung Hoàng Phục siết chặt nắm tay, Lục Nguyên, ngươi tham gia là Kiếm Môn, ta thì là võ thế giới, đến lúc đó chúng ta sẽ lại tranh đấu đi!

    Cùng lúc đó, Phó Xung tiến vào pháp cổ văn minh, gã cũng đang cười ha hả.

    Đây chính là pháp cổ thế giới, chỗ đó một con chim nhỏ bay qua cũng dễ dàng phóng ra pháp thuật nhất lưu của Đại Dong quốc, đây chính là pháp cổ thế giới!

    Phó Xung cảm giác được tương lai mình chắc chắn sẽ rất mạnh, đến lúc đó chắc chắn sẽ bóp chết Lục Nguyên.

    Cùng vào pháp cổ văn minh còn có Quán Quán, mắt đẹp đầy ý cười, lòng thì muốn bóp chết Sư Phi Tiên.

    Lý Cầu Hoan và Phi Kiếm Khách Khái Thấu đi tới phật cổ thế giới.

    Vào vào trong phật cổ thế giới liền nghe tiếng phật hiệu, đưa mắt nhìn chỉ thấy nơi này quốc thổ, hữu kim, ngân, lưu ly, thủy tinh, giải tống, hồng ngọc trai, mã não thất bảo bày trên đất, còn có thất bảo liên trì, bát công đức thủy.

    Hoa sen trong ao to như bánh xe thanh sắc thanh quang, hoàng sắc hoàng quang, xích sắc xích quang, bạch sắc bạch quang, hương thơm thanh khiết vô ngần.

    Đây chính là phật cổ thế giới, cũng được xưng là tây phương thế giới cực lạc.

    Thái cổ thế giới mở rộng, có xuất sắc giả tiến vào thái cổ thế giới.

    Trong thái cổ thế giới một mảnh hoang dã không giống hiện tại, vẫn như nguyên thủy hồng hoang, khắp nơi hơi thở nguyên thủy hồng hoang.

    Khi nguyên thủy hồng hoang thì quái thú giống bạch trạch vẫn còn sinh tồn.

    Tiên cổ thế giới mở ra.

    Trong tiên cổ thế giới tràn ngập tiên vị, tiên khí, bạch hạc tiên cầm, kỳ trân dị quả, tùy ý trông thấy.

    Người ác nhau lựa chọn thế lực khác nhau, tiến vào văn minh, môn phái khác nhau, cũng sẽ có tương lai khác.

    Lúc này, trên Kiếm Môn tinh thần.

    Đám cao tầng Kiếm Môn đang mở hội nghị.

    Một giọng nói hỏi:

    - Có thấy tình báo Hiên Viên Thập Nhị đưa lên chưa?

    - Đương nhiên thấy rồi, tiểu tử đến từ ngoại vực rất thú vị.

    - Gặp Kiếm Môn mà ngộ đạo, trong đám tuổi trẻ Kiếm Môn chúng ta không gặp nhiêu, bắt đầu từ đời Kiếm Chủ trước lịch sử chỉ có năm người.

    - Đúng vậy, chỉ có năm thôi.

    - Tuy nhiên, phải xem hắn có thể ngộ đạo thứ gì.

    Nếu như hắn có thể ngộ ra kiếm ý thì sẽ xem thành tuyệt thế thiên tài thứ sáu từ đời Kiếm Chủ trước mà bồi dưỡng.

    Bên ngoài tuyệt thế thiên tài đặt trong trung ương thiên triều phải tự động rớt cấp trở thành thiên tài bình thường, đây là quy tắc bất thành văn của trung ương thiên triều.

    Một giọng khác bảo:

    - Nếu như không thể ngộ ra kiếm ý thì vẫn bồi dưỡng theo cách thiên tài bình thường vậy, theo lưu trình đệ tử bình thường.

    Một giọng nói đồng ý:

    - Cũng được, cứ quyết định như vậy.

    - Hãy xem coi hắn có thể lĩnh ngộ ra kiếm ý không.

    Lúc này Lục Nguyên đang ngồi trước Kiếm Môn.

    'Kiếm Môn', hai chữ to phóng đại vô hạn trước mặt mình.

    Lục Nguyên nhìn thấy một cọng cỏ từ dưới đất không ngừng giãy dụa vươn lên, trong hắc ám không ngừng vươn lên, rốt cuộc nghênh đón ánh sáng, bóc một tiếng, phá đất mà ra.

    Hắn thấy một con sói già cô độc ở hoang nguyên không ngừng kiếm thực vật, vì sinh tồn.

    Cũng thấy con dê dưới vuốt sói cố sức giãy dụa, vì sống.

    Một người muốn tự sát giơ đao lên muốn đâm vào ngực mình nhưng nhát dao kia vẫn không thể hạ xuống.

    Sinh linh, có bản năng cầu sinh.

    Hình ẩn vô tận đều biểu thị với mình cái gì gọi là bản năng cầu sinh.

    Sinh kiếm ý rốt cuộc là cái gì?

    Dường như lờ mờ cảm giác được, trong chớp mắt mình như biến thành một cọng cỏ, cảm nhận được tình cảnh sinh trưởng của cỏ dưới đất.

    Lúc này lại có một lực lượng cường đại xuất hiện, chính là sinh tử luân hồi bàn.

    Sinh tử luân hồi bàn xuất hiện ở hư không, tử kiếm ý mãnh liệt xuất hiện đuổi mình ra khỏi trạng thái đó.

    Sinh tử tương khắc!

    Hiện tại mình đại thành tử kiếm ý, tử kiếm ý bản năng khiến mình không thể lĩnh ngộ tử kiếm ý, không chỉ là sinh tử luân hồi bàn bài xích, cửu âm cửu dương cũng đang bài xích, âm dương thiết tắc bản năng bài xích Lục Nguyên, phòng ngừa hắn rất nhanh học âm dương.

    Âm dương vốn bài xích mỗi người học nó, lực lượng cường đại đến cực điểm sinh linh vốn không nên học nắm giữ.

    Lần này muốn lĩnh ngộ sinh kiếm ý thất bại, Lục Nguyên nhún vai, không để trong lòng.

    Trong đời mình không biết có bao nhiêu lần cảm ngộ kiếm ý.

    Lúc ban đầu lĩnh ngộ kiếm ý thường hay thất bại, lần này muốn lĩnh ngộ thập đại kiếm ý khó nhất sinh kiếm ý, lại bị tử kiếm ý kiềm chế khắc chế, mình lĩnh ngộ thất bại không có gì bất thường.

    Nói thật chứ đây là chuyện cực kỳ bình thường.

    Hơn nữa Lục Nguyên biết rằng, lần này không lĩnh ngộ sinh kiếm ý nguyên nhân lớn nhất là kiếm ý khắc chế.

    Kỳ thực lần này hắn lĩnh ngộ không ít đồ, đặt nền móng vững chắc cho lần sau lĩnh ngộ sinh kiếm ý.

    Lục Nguyên đứng lên.

    Hiên Viên Thập Nhị ở bên cạnh hỏi:

    - Không lĩnh ngộ được sinh kiếm ý?

    Lục Nguyên gật đầu, không thấy có gì không đúng nói:

    - Đúng vậy, không có lĩnh ngộ.

    Hiên Viên Thập Nhị gật đầu, Lục Nguyên không lĩnh ngộ được là bình thường.

    Bắt đầu từ đời Kiếm Chủ trước, trong lịch sử bao gồm cả Kiếm Chi Tử, chỉ có năm người tại đây ngồi lĩnh ngộ đến sinh kiếm ý, trong đó Kiếm Chi Tử là nhanh nhất, một canh giờ.

    Tuy Lục Nguyên ở ngoại vực được gọi là tuyệt thế thiên tài, nhưng tại trung ương thiên triều chỉ có thể xem như thiên tài bình thường.

    Thật ra Hiên Viên Thập Nhị có chút hy vọng Lục Nguyên ngồi đây có thể lĩnh ngộ sinh kiếm ý, trở thành tuyệt thế thiên tài thứ sáu bắt đầu từ Kiếm Chủ đời trước, đáng tiếc cuối cùng hắn vẫn thất bại.

    Đáng tiếc, Lục Nguyên có được lưu trình bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài, vẫn là đi theo kiểu đệ tử bình thường.

    Tại Kiếm Môn, lưu trình bồi dưỡng hoàn đối với tuyệt thế thiên tài và đệ tử bình thường toàn khác nhau.

    Đương nhiên ở Kiếm Môn từ mấy đại châu gần đây hấp thu nhiều đệ tử như vậy, không có mấy người có thể theo lưu trình tuyệt thế thiên tài, đều là dựa theo thiên tài bình thường.

    Hiên Viên Thập Nhị có chút thất vọng nhưng vẫn cảm thấy Lục Nguyên không tầm thường, dù sao có thể tại đây xúc phát lập tức bắt đầu ngộ đạo, dù không thành công nhưng cũng không tầm thường rồi.

    Ít nhất tại Kiếm Môn không có bao nhiêu thiên tài làm được, lần này trong tám người chỉ một mình Lục Nguyên có thể.

    Đám Sư Phi Tiên, Hoắc Nhất Bộ cũng thầm nghĩ, thiên phú của Lục Nguyên quả nhiên ở trên họ, nhất định phải đuổi kịp hắn.

    Dù thử thách cuối cùng trong thử thách trăm quốc sức chiến đấu của họ ở dưới Lục Nguyên, nhưng sao họ chịu phục được, tất nhiên muốn lại cùng hắn tranh hùng, xem coi rốt cuộc là ai mạnh ai yếu.

    Hiên Viên Thập Nhị lạnh nhạt nói:

    - Vậy đi thôi.

    Trước tiên gã dẫn mọi người đi chỗ cư ngụ, đó là một gian túc xá, một người một phòng.

    Hiên Viên Thập Nhị nhàn nhạt nói:

    - Đây chỉ là các ngươi ở tạm, đợi các ngươi bái sư rồi tất nhiên sẽ đi đến chỗ sư phụ các ngươi, không ở tại đây.

    Bái sư!

    - Được rồi, giờ mang các ngươi đi chỗ bái sư.

    Sau khi mọi người nhận phòng mình xong, Hiên Viên Thập Nhị dẫn tám người đi tới chỗ bái sư.

    Đám Lục Nguyên tràn đầy tò mò, chỗ bái sư sẽ là đâu?

    Đến chỗ bái sư, đám Lục Nguyên, Sư Phi Tiên, Hoắc Nhất Bộ đều chấn kinh.

    Đây rõ ràng là một thanh kiếm!

    Một thanh kiếm xông thẳng lên trời!

    Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện đấy không phải là một thanh kiếm mà là một tòa kiếm lâu không ngừng hướng lên trên.

    Kiếm lâu này toàn thân do thiên tinh thạch cấuthành, một tầng chồng một tầng đâm thẳng tầng trời, không biết cao bao nhiêu.

    Hiên Viên Thập Nhị giải thích nói:

    - Đây chính là kiếm lâu, cực kỳ quan trọng của kiếm lâu ta.

    Kiếm lâu này tổng cộng có một trăm lẻ tám ải, nếu có thể xông đến cửa thứ sáu là có thể tiến hành bái sư, chính thức trở thành chân truyền đệ tử của Kiếm Môn ta.

    Nhưng nếu không xông qua cửa thứ sáu thì sẽ thành đệ tử bình thường, không được chân truyền, tuổi ở trong vòng một ngàn.

    - Cùng lúc đó, không chỉ các ngươi tại đây xông quan, chân truyền đệ tử, đệ tử bình thường, thậm chí là trưởng lão khác trong Kiếm Môn cũng xông quan tại đây.

    - Tại đây xông đến cửa ải khác nhau biểu hiện thực lực ngươi càng cường, sẽ có đãi ngộ khác nhau.

    - Sáu cửa đầu không có đãi ngộ gì cả, khi xông đến cửa thứ sáu là có thể làm chân truyền đệ tử Kiếm Môn chúng ta.

    - Tiếp theo cửa thứ tám là bắt đầu hưởng thụ Ngộ Thiên bảo các.

    Ta biết các ngươi ở ngoại vực chắc có dùng Ngộ Đạo bảo các rồi, tác dụng của Ngộ Thiên bảo các là gấp mười lần Ngộ Đạo bảo các.

    - Đến cửa thứ chín, thứ mười, mấy cửa xông càng nhiều thì tài nguyêncũng càng ngày càng nhiều.

    Hiên Viên Thập Nhị giơ tay lên, bắn ra một khối ngọc bài vào tay một người trong tám người.

    - Khối ngọc bài này đơn giản giới thiệu về kiếm lâu, mỗi cửa kiếm lâu có thể hưởng thụ Khí Vận Thất Tửiếm khí, nhưng vì quá nhiều, các ngươi có thể chậm rãi nghiên cứu, đợi nghiên cứu xong rồi đến tìm ra.

    Hiên Viên Thập Nhị nói:

    - Bây giờ các ngươi có thể thử xông kiếm lâu một lần, xem coi các ngươi cách trở thành chân truyền đệ tử có bao xa.

    Bỗng vang lên một giọng nói:

    - Hiên Viên sư thúc, đợt này là người từ ngoài đến đúng không?

    Ở không xa một đám người bước nhanh đến.

    Đám người này mỗi kẻ khí thế đều không tầm thường, rất nhiều người thực lực mạnh, đặc biệt là kẻ dẫn đầu khí thế nhưng lại không dưới đám Tiêu Phong Hùng, hơn nữa người này kiếm khí cực tinh thuần, cộng thêm nhìn kỹ người này cẩm y ngọc bào, tựa quý công tử.

    Công tử cẩm y ngọc bào dẫn đầu lạnh nhạt liếc tám người, cuối cùng dừng lại chỗ Lục Nguyên, nói:

    - Trong tám người bàn về pháp lực dường như người yếu nhất, nhưng kiếm đạo xúc giác cho ta biết ngươi nên là mạnh nhất trong bọn họ.

    Lục Nguyên kinh ngạc.

    Chương 663-664: Kiếm Văn Hào

    Kiếm đạo thiên phú của người này thật mẫn cảm, không ngờ...không ngờ có thể dựa vào kiếm đạo xúc giác phát hiện trong tám người mạnh nhất là mình.

    Đó là ai?

    Công tử cẩm y ngọc bào hời hợt nói:

    - Ngươi rất mạnh, chắc ngươi chính là trước đó không lâu ở sơn môn ngộ đạo hai chữ Kiếm Môn, Lục Nguyên đúng không?

    Thật ra Lục Nguyên tại sơn môn ngộ đạo hai chữ Kiếm Môn, ở trong môn ai tin tức nhạy chút là nghe được, hiển nhiên vị công tử cẩm y ngọc bào cũng biết.

    - Xem hai chữ Kiếm Môn mà ngộ đạo, không tệ, không tệ, tuy cuối cùng không ngộ ra, không thể đi vào hàng ngũ tuyệt thế thiên tài trung ương thiên triều, không trở thành người thứ sáu bắt đầu từ Kiếm Chủ đời trước, nhưng cũng đã không tệ.

    Thiên phú kiếm đạo của ngươi coi như là thiên tài rồi, trong người mới đợt này khá là xuất sắc.

    Từ lúc bắt đầu công tử cẩm y ngọc bào luôn khen Lục Nguyên, sau đó đổi giọng nói:

    - Tuy nhiên, dù thiên phú kiếm đạo của ngươi cường cũng có hạn, không khả năng vượt qua ta, bởi vì ta là Kiếm Văn Hào, định trước là thiên tài kiếm đạo.

    Dù thiên phú kiếm đạo của ta không khả năng so với huynh trưởng Kiếm Chi Tử, nhưng ta nhất định trở thành ngôi sao mới sáng nhất trong kiếm đạo, sẽ đứng sau ngôi sao sáng rực rỡ huynh trưởng Kiếm Chi Tử.

    Gã lạnh nhạt liếc Lục Nguyên, cho rằng mình thắng chắc hắn, không phải gã xem thường hắn mà trong mắt gã nghĩ đó là tất nhiên, bởi vì gã là Kiếm Chi Tinh.

    Người này chính là đệ đệ của Kiếm Chi Tử!

    Lúc ở, lần đầu tiên nghe đến cái tên trung ương thiên triều đã nghe nói về Kiếm Chi Tử.

    Nhưng bây giờ rốt cuộc lần đầu tiên tiếp xúc một chút liên quan Kiếm Chi Tử.

    Người này chính là đệ đệ của Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử.

    Khí Vận Thất Tử, được xưng là bảy người có tuyệt đại khí vận, là nhân vật chính thời đại này.

    Kiếm Chi Tử càng được công nhận rằng có thiên phú kiếm đạo mạnh nhất đời này, người có thiên phú kiếm đạo cường thậm chí khiến chủ pháp cổ văn minh chú trọng liếc mắt một cái.

    - Đó là trong người mới đời này lấy Kiếm Chi Tinh Kiếm Văn Hào mạnh nhất.

    - Đúng vậy.

    - Mấy đại châu chúng ta, bốn mươi hai người mới, ai không biết Kiếm Chi Tinh cường đại?

    - Tám người nước ngoài, tuy nghe nói có một người mới đến Kiếm Môn đã gây chấn động nhưng rốt cuộc chỉ là giả chấn, không chân chính lĩnh ngộ sinh kiếm ý, không thể so sánh với Kiếm Chi Tinh chúng ta.

    - Kiếm Chi Tinh là trong số người mới thần tượng đệ nhất, sau này thậm chí có khả năng đuổi kịp Kiếm Chi Tử!

    Đám người mới bên cạnh đang thổi phồng Kiếm Chi Tinh Kiếm Văn Hào.

    Nghe bọn họ lao nhao, Lục Nguyên đã hiểu, hóa ra lần này Kiếm Môn tuyển người mới chiêu tmas người nước ngoài, mấy đại châu gần đấy trong trung ương thiên triều thì chiêu bốn mươi hai người mới, tổng cộng chiêu năm mươi người trong số người mới lấy Kiếm Chi Tinh Kiếm Văn Hào đứng đầu.

    Đệ đệ của Kiếm Chi Tử!

    Kiếm Chi Tinh Kiếm Văn Hào nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, lần này ngươi cũng muốn thử Xung Tiêu Kiếm Lâu hả?

    Chỉ cần xông đến tầng thứ sáu là có thể trực tiếp làm chân truyền đệ tử.

    Năm đó huynh trưởng của ta tuy được xem là tuyệt thế thiên tài để bồi dưỡng, không cần theo lưu trình bình thường, nhưng mới vào Kiếm Môn có xông vào Xung Tiêu Kiếm Lâu một lần.

    Lúc ấy hắn lần đầu tiên đã xông đến cửa thứ mười, được gọi là siêu cấp thiên tài.

    Ngươi là đệ nhất cao thủ trong người mới nước ngoài, mà ta là đệ nhất cao thủ trong bốn mươi hai người mới trung ương thiên triều, hãy để chúng ta thử một lần trùng kích Xung Tiêu Kiếm Lâu, cuối cùng xem coi ai có thể xông lên nhiều tầng hơn, có thể trực tiếp vọt lên tầng thứ sáu, trở thành chân truyền đệ tử không?

    Kiếm Văn Hào khiêu khích nhìn Lục Nguyên.

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Nếu đã thử thì cứ thử một lần.

    Đối thủ rất mạnh, là thân đệ đệ của Kiếm Chi Tử, hơn nữa là đệ nhất cao thủ trong bốn mươi hai người nội bộ trung ương thiên triều.

    Cao thủ trung ương thiên triều tuyệt đối hơn bên ngoài rất nhiều, Kiếm Văn Hào không đơn giản.

    Hắn cảm giác thực lực của Kiếm Văn Hào e rằng không dưới đám Tiêu Phong Hùng.

    Hiên Viên Thập Nhị lên tiếng:

    - Nếu vậy thì lần này năm mươi người mới các ngươi cùng thử nghiệm đi.

    Hiên Viên Thập Nhị mở miệng cộng thêm mọi người vốn có ý này, muốn thử xem lần này tân nhân rốt cuộc là ngoại vực cường hay bản thân trung ương thiên triều cường, cho nên tất cả lập tức đồng ý.

    Hoặc là vô tình, hoặc là cố ý, dù sao đem Lục Nguyên và Kiếm Chi Tinh Kiếm Văn Hào đặt ở vị trí cuối cùng, hoặc là coi như màn kịch lớn áp chót đi.

    Người thứ nhất thử là một kẻ xuất thân từ trung ương thiên triều, vị này đi thử kết quả không bao lâu liền trở về.

    Người mới trở về ủ rũ nói:

    - Quá khó, không ngờ mới cửa thứ nhất ta không thông qua được.

    Người mới này dù không mạnh lắm nhưng dù sao cũng có pháp lực đại đạo cảnh lục tầng, thế mà không qua được cửa thứ nhất.

    Xung Tiêu Kiếm Lâu!

    Thật là khó!

    Người mới có chút buồn bã, cửa thứ nhất qua không được, muốn thông cửa thứ sáu không biết khó khăn cỡ nào, muốn trở thành chân truyền đệ tử hóa ra khó như thế.

    Lập tức lại có một người mới xuất thân trung ương thiên triều tiến lên, nhưng giống người trước, đều không thông qua cửa thứ nhất.

    Xung Tiêu Kiếm Lâu, ở trước mặt mọi người dường như càng cao hơn.

    Mới bắt đầu nghe nói phá cửa thứ sáu có thể trở thành chân truyền đệ tử, cho rằng khá dễ, chỉ là cửa thứ sáu bình thường mà thôi, bây giờ mới phát hiện mình suy nghĩ quá đơn giản.

    Rốt cuộc đến phiên trong tám người nước ngoài đi ra Địch Vân.

    Người này có lực lượng đỉnh đại đạo cảnh lục tầng, tinh thông đao pháp, tuy không thể xem như đứng đầu thử thách trăm quốc nhưng cũng khá xuất sắc, nghe nói còn luyện môm thần cước như phi, tốc độ như điện Thần Túc Kinh.

    Địch Vân xông vào cửa thứ nhất Xung Tiêu Kiếm Lâu, nhưng không bao lâu đã đi ra, lắc đầu cười khổ:

    - Không ngờ ta cũng không qua được cửa thứ nhất.Ս

    Nếu nói không hiểu nhiều về thực lực người mới trung ương thiên triều, nhưng Địch Vân là một đường trong thử thách trăm quốc đi lên, tuyệt đối cường đại, kết quả là không thông qua cửa thứ nhất được.

    Xung Tiêu Kiếm Lâu khó khăn đúng là đáng sợ.

    Kế tiếp là Sư Phi Tiên, thấy là nàng thì Kiếm Văn Hào mắt sáng lên.

    Cô gái thật là đẹp, đạm nhã như tiên, mắt sáng răng trắng, toàn thân có kiếm khí cường đại.

    Nàng vừa xuất hiện dường như cả trời đất tiến vào tiên cảnh.

    Con gái xinh đẹp không phải Kiếm Văn Hào chưa từng thấy, nhưng xinh đẹp xuất trần như tiên nữ giáng trần thế này thì chưa từng thấy, còn có kiếm khí kinh người đến thế, đây là một cô gái xinh đẹp lại cường đại và có tiềm lực vô cùng.

    Kiếm Văn Hào ở trong lòng rít gào, ta nhất định phải có được cô gái này.

    Gã lập tức nhiệt tình đi qua.

    Sư Phi Tiên căn bản không để ý đến Kiếm Văn Hào, đối với nàng đó chỉ là con ruồi mà thôi, đây là kỳ nữ một lòng hướng đại đạo.

    Nàng gót sen bước vào trong Xung Tiêu Kiếm Lâu, lần này nàng kéo dài lâu hơn những người khác nhiều, qua một lúc mới đi ra.

    Bước ra ngoài, nàng lạnh nhạt nói:

    - Phá hai ải, tiếc rằng thất bại ở cửa thứ ba.

    Thành tích rất tốt, những người khác một cửa còn không phá được, mà nàng đã phá hai cửa chỉ thua tại cửa thứ ba.

    Tiếp theo Hoắc Nhất Bộ bắt đầu xông quan.

    Hoắc Nhất Bộ óc lực lượng đỉnh đại đạo cảnh thất tầng, không xếp ở mặt trước là vì đụng phải Tiêu Phong Hùng.

    Lần này gã xông quan tiêu hao một ít thời gian.

    Cuối cùng bước ra gã lạnh nhạt nói:

    - Phá hai cửa, đáng tiếc đến cửa thứ ba đã bại.

    Cơ bản bây giờ thế cục đã rõ ràng, đáoó người không thể xông qua cửa thứ nhất.

    Ngẫu nhiên có người cường một ít xông qua cửa thứ nhất nhưng bại tại cửa thứ hai.

    Như Sư Phi Tiên, Hoắc Nhất Bộ phá cửa thứ hai, đến cửa thứ ba mới thất bại là cực kỳ ít ỏi.

    Trong năm mươi người chỉ có ba là có thực lực như vậy mà thôi.

    Như vậy thì còn lại hai người cuối cùng.

    Lục Nguyên và Kiếm Chi Tinh Kiếm Văn Hào.

    Lục Nguyên đạp bước tiến vào, rốt cuộc bước vào trong Xung Tiêu Kiếm Lâu, phát hiện tại tầng thứ nhất đối thủ là một kiếm khách đang lạnh lùng nhìn mình.

    Kiếm khách vô cùng lạnh lùng nói:

    - Ta là Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách, đánh bại ta là có thể tiến vào cửa thứ hai.

    Loại Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách không phải sinh mệnh thật sự, hoàn toàn do đại năng nhân sĩ có lực lượng vô cùng cường đại trực tiếp hóa ra sinh mệnh.

    Loại sinh mệnh này không có nhiều linh trí, chỉ hiểu chiến đấu, hơn nữa coi như bị đánh nát một lần, chỉ cần không đánh nát bổn mệnh phù chú của Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách là qua không lâu sẽ lành lại như cũ, gần như Hoàng Cân Lực Sĩ trong truyền thuyết.

    Tất nhiên Hoàng Khăn bổn mệnh phù chú sẽ không ở đây, ngươi chỉ cần đánh chết Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách một lần là tính thông qua cửa thứ nhất.

    Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách giơ tay lên đánh ra một kiếm chiêu vô cùng huyền diêu, đây là kiếm chiêu gì vậy.

    Dường như trong phút chốc kiếm chiêu của gã biến mất, thậm chí gã cũng mất, người và kiếm chiêu biến mất hết, đây là kiếm thuật gì thế này!

    Lục Nguyên ở trong thử thách trăm quốc thấy nhiều kiếm thuật của nhiều quốc gia nhưng chưa từng thấy qua loại như vậy.

    Đằng trước!

    Cảnh giới kiếm hoàng đối với kiếm có cảm giác bản năng, Lục Nguyên giơ Dưỡng Ngô linh kiếm trong tay lên lấy hiểm chiêu nghênh qua, một kiếm này nhanh, hiểm, kỳ, ngoan, chuẩn.

    Kiếm thuật của hắn trải qua thử thách trăm quốc tôi luyện càng tăng một tầng, không thể có bất kỳ sơ sẩy gì.

    Tuy Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách có ẩn kiếm ý nhưng Lục Nguyên là cảnh giới kiếm hoàng, chỉ cần kiếm hơi có dao động là cảm giác được ngay.

    Một kiểm đâm thẳng, Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách dùng ẩn kiếm thuật còn tưởng mình tuyệt đối an toàn, không kịp phản ứng liền bị một kiếm của Lục Nguyên tập kích.

    Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách này không tầm thường, vô tình bị nhìn thấu vẫn kịp né sang bên, khi ngực bị Lục Nguyên đâm xuyên còn có thể trở tay một kiếm đâm thẳng hắn.

    Nhát kiếm ác độc, thật nhanh.

    Đáng tiếc Dưỡng Ngô linh kiếm của Lục Nguyên giơ lên, nâng tay chém nát Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách.

    Phút chốc Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách hóa thành bụi mù.

    Cửa thứ nhất thông qua, trong cửa này mình chỉ biết đến một ẩn kiếm thuật, ẩn kiếm thuật này là có chuyện gì?

    Trước giờ Lục Nguyên là kiếm si, lúc này ngồi xếp bằng suy nghĩ xem ẩn kiếm thuật là sao.

    Gã thật sự tồn tại, một là đánh lừa thịt giác, hai là dị độ không gian.

    Tại trung ương thiên triều có dị độ không gian, ẩn kiếm thuật rốt cuộc là loại nào?

    Đáng tiếc trong phút chốc không nghĩ ra được.

    Kỳ thực bây giờ Lục Nguyên đã nghĩ thông tại sao đa số người không qua nổi cửa thứ nhất.

    Cửa thứ nhất là Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách đại đạo cảnh thất tầng, nếu chưa đến đại đạo cảnh thất tầng thì rất khó làm đối thủ, mà bây giờ đa số người mới chủ yếu là đại đạo cảnh lục tầng, chưa đến pháp lực đại đạo cảnh thất tầng.

    Thôi, đi cửa thứ hai thôi.

    Tính tình Lục Nguyên tiêu dao, không nghĩ thông thì để sau tính tiếp.

    Hắn bước vào cửa tứ hai, phát hiện đối mặt là mười Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách.

    Cửa thứ nhất là một tên, cửa thử hai trực tiếp lên mười tên?

    Lục Nguyên giơ tay lại đánh ra một chiêu Cuồng Phong Quá Cảnh, đấu với Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách thứ nhất.

    Chiêu này vừa nhanh vừa gấp, Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách bản năng đánh trả, hai thanh kiếm ở trên không trung giao nhau dấy lên kiếm khí cực điểm.

    Đấu với Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách, Lục Nguyên đã tính ra một điều.

    Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách này là pháp lực đại đạo cảnh thất tầng.

    Tức là nói mười Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách, pháp lực còn ngừng ở đại đạo cảnh thất tầng.

    Rất tốt, có thể đấu, tin tưởng thắng dược.

    Hắn mới nghĩ vậy thì chớp mắt rơi vào hiểm cảnh.

    Mười Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách chớp mắt động, mỗi tên lấy ra sát chiêu riêng.

    Trong đó kiếm chiêu của một Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách như vô số long xà ẩn núp, một chiêu đã có long xà khởi lục khí tượng, đó là loại kiếm thuật gì vậy!

    Trong chín trăm chín mươi chín quốc gia thử thách trăm quốc không có kiếm thuật như vậy, không ngờ một kiếm có long xà khởi tượng đại khí tượng, long xà khởi lục, sát khí cuồn cuộn bao trùm Lục Nguyên.

    Một Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách khát trong nhát kiếm dường như xuất hiện tinh thần, đây là kiếm thuật gì, chẳng ngờ có vị tinh thần, dường như tràn ngập ánh sao đập hướng ngươi.

    Còn có một Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách nhát kiếm ra như chưa ra chỉ hướng sơ hở Lục Nguyên, không vội xuất chiêu, chỉ ở đó chỉ vào nhược điểm của hắn.

    Lục Nguyên biến mấy lần là gã biến vài lần, kiếm thuật này cũng kỳ dị.

    Một Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách khác dùng là kiếm đạo tập nhất thuật, vô số kiếm chiêu xuất hiện trong một chiêu, thẳng như kiếm trường giang đại hà vậy.

    Từng chiêu kiếm pháp, từng chiêu thật mạnh.

    Kiếm thuật thật mạnh!

    Thật thú vị!

    Những kiếm pháp này cơ bản so với từng thấy tại thử thách trăm quốc càng thú vị hơn nhiều.

    Đây chính là niềm vui!

    Vô cùng sung sướng!

    Mình tủy tìm chẳng phải chính là vui sướng như thế này sao?

    Nhìn đủ các loại kiếm, xem đủ loại kiếm chiêu, Lục Nguyên dâng lên hào hùng, kiếm trong tay tung bay, đấu với đủ các loại kiếm thuật.

    Kiếm hơi động, hóa thành không biết bao nhiêu kiếm chiêu, dùng không biết bao nhiêu kiếm thuật.

    Thú vị!

    Thật là thú vị!

    Lục Nguyên đấu rất vui sướng, nhưng đánh vui thì vui, qua chốc lát đã đánh gục hết mười Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách.

    Kỳ thực những Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách dùng kiếm chiêu đúng là không tệ, đáng tiếc Lục Nguyên là cảnh giới kiếm hoàng, cảnh giới kiếm đạo cao quá đáng, mặc kệ ngươi có kiếm thuật gì lợi hại cũng vô dụng.

    Được rồi, đi cửa thứ ba nào.

    Hắn đi qua thang lầu tiến vào cửa thứ ba, mới bước vào cửa lập tức phát hiện mình bị bao vây.

    Tầng tầng trùng trùng Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách bao vây chính mình, đầu óc Lục Nguyên lập tức đếm ra có một trăm người.

    Cửa thứ balà một trăm Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách đại đạo cảnh thất tầng ư?

    Đến cửa thứ ba, một trăm Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách dùng lực lượng huyền diệu đến cực điểm ập đến.

    Lúc này thì Lục Nguyên hết cách, triển khai lực luân hồi.

    Lực luân hồi vừa phát ra lập tức đánh bay tất cả.

    Phá xong cửa thứ ba, tiến vào cửa thứ tư.

    Hắn mới bước vào cửa thứ tư, phát hiện trong cửa này đứng một Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách, nhưng Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách so với ở cửa thứ nhất có khí thế rất nhiều.

    Lục Nguyên lòng máy động, thi triển kiếm pháp tấn công trước, Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách vừa động phản kiếm, kiếm quang của hai người ở trên không trung kịch liệt giao nhau.

    Chương 665-666: Xung Tiêu Kiếm lâu

    Lục Nguyên mạnh lùi lại, pháp lực đại đạo cảnh bát tầng, hơn nữa còn là đỉnh cao, cái này đúng là muốn chết người.

    Đại đạo cảnh không chỉ là pháp lực đại đạo cảnh bát tầng thôi, kiếm thuật khá giỏi, là loại kiếm pháp long xà khởi phục, e rằng đã đến đỉnh cao cảnh giới ngũ hầu, kém một bước liền vào cảnh giới kiếm hoàng.

    Thú vị, lại đến, để mình thử một lần khiêu chiến người pháp lực đỉnh cao đại đạo cảnh bát tầng, xem coi kết quả thế nào.

    Lục Nguyên đi ra khỏi Xung Tiêu Kiếm Lâu, những người khác hỏi thành tích của hắn.

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Vượt qua cửa thứ ba nhưng không qua được cửa thứ tư.

    Lời vừa thốt ra toàn trường kinh ngạc.

    Lục Nguyên quả nhiên là Lục Nguyên, xông qua được cửa thứ ba.cửa thứ ba khó khăn hơn cửa thứ hai gấp mười lần, không bao giờ ngờ hắn có thể qua được.

    Tuy còn chưa qua cửa thứ bốn nhưng thực lực của Lục Nguyên đã khá ghê gớm.

    Vậy là chỉ còn lại một người cuối cùng, chính là Kiếm Chi Tinh Kiếm Văn Hào.

    Kiếm Văn Hào cười ha hả nói:

    - Giờ đến lượt ta!

    Gã tự cho rằng thực lực của mình thắng Lục Nguyên, gã cảm giác rõ rệt pháp lực hùng hậu hơn hắn rất nhiều, Lục Nguyên có thể vượt qua cửa thứ ba thì gã chắc chắn vượt qua càng cao.

    Gã tràn đầy tự tin đi, qua thật lâu sau bước ra, lắc đầu nói:

    - Xông qua cửa thứ ba, kết quả không vượt qua được cửa thứ tư.

    Gã và Lục Nguyên khác nhau, Lục Nguyên là pháp lực không được đấu không lại Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách đỉnh đại đạo cảnh bát tầng.

    Kiếm Văn Hào pháp lực đã tới đại đạo cảnh bát tầng, chẳng qua kiếm thuật không được, bị Hoàng Cân Ngũ Kiếm Khách áp chế đánh bại.

    Vậy là lần này tám người mới ngoại vực và bốn mươi hai người mới trung ương thiên triều tỷ thí là thế hòa.

    Lục Nguyên cùng Kiếm Chi Tinh Kiếm Văn Hào là thế hòa.

    Bây giờ Kiếm Chi Tinh Kiếm Văn Hào cảm thấy thế giới của mình thác loạn, tại sao mình lại cùng Lục Nguyên thế hòa được chứ?

    Mình là thân đệ đệ của Kiếm Chi Tử, chính là Kiếm Chi Tinh, có được pháp lực đại đạo cảnh bát tầng, khi trùng kích kiếm lâu thế mà giống như Lục Nguyên xông qua cửa thứ ba, thất bại cửa thứ tư.

    Mạnh quá!

    Bốn mươi mốt người mới trung ương thiên triều khác đều bị Lục Nguyên chấn nhiếp.

    - Sao có thể, chẳng phải nghe nói người nước ngoài yếu lắm sao?

    - Đúng vậy, nghe nói người nước ngoài cái gì đại đạo cảnh thất tầng liền xưng là tông sư cảnh.

    Ở trung ương thiên triều chúng ta đại đạo cảnh thất tầng nhiều biết mấy, đâu được xưng là tông sư chứ.

    - Người nước ngoài đều là yếu hết biết.

    - Đúng vậy, tại sao người nước ngoài này cường đến vậy, có thể đấu ngang tay với Kiếm Chi Tinh.

    - Người nước ngoài tên Lục Nguyên này quả nhiên là thiên tài.

    - Đúng vậy, dù không bằng Kiếm Chi Tử nhưng cũng là thiên tài hiếm có,

    Bốn mươi mốt người mới trung ương thiên triều vừa rồi có một số định khiêu khích Lục Nguyên, nhưng giờ thấy kết quả xông quan của hắn, tới đến cửa thứ ba thì chấn kinh không thể nói nên lời.

    Mấy người vừa rồi còn định khiêu khích hắn phát hiện may là mình không làm, nếu không thì chết cũng chẳng biết tại sao.

    Kiếm Văn Hào nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Tốt lắm, ngươi quả nhiên rất mạnh, lại có thể ngang tay với Kiếm Chi Tinh ta ở mặt xông quan, quả nhiên có chút thiên phú, bổn công tử thừa nhận thực lực của ngươi.

    Chúng ta lại so một lần xem ai có thể nhanh hơn xông qua cửa thứ sáu, trở thành chân truyền đệ tử, cược thượng phẩm linh thạch đi, thấy sao?

    Thượng phẩm linh thạch, một cái đủ bằng một vạn trung phẩm linh thạch.

    Thần hiệu của thượng phẩm linh thạch là không thể miêu tả.

    Đại đạo cảnh thất tầng, bát tầng bình thường không có cả một thượng phẩm linh thạch, nhưng Kiếm Văn Hào là Kiếm Chi Tinh, thân đệ đệ của Kiếm Chi Tử, gia tài kếch sù.

    Lần này gã phát hiện bản thân đánh ngang tay với Lục Nguyên, thấy không cam lòng cho nên muốn cược một lần, cược hết số tài sản.

    - Tốt!

    Lục Nguyên không chút do dự gật đầu kêu tốt.

    Không sai, mình đúng là không có tài sản mười thượng phẩm linh thạch, bây giờ chỉ có mấy ngàn trung phẩm linh thạch mà thôi, nhưng lần này mình có niềm tin tất thắng.

    Kiếm Chi Tinh, chỉ là đệ đệ của Kiếm Chi Tử mà thôi, thiên phú cách biệt một trời một vực với Kiếm Chi Tử.

    Người như vậy nếu mình không có tự tin thắng thì còn mơ gì khiêu chiến Kiếm Chi Tử?

    Cho nên Lục Nguyên không chút chần chờ cá cược, chuẩn bị phát tài một mớ, thắng là tài sản gấp mấy chục lần.

    Kiếm Chi Tinh Kiếm Văn Hào thấy Lục Nguyên hào khí can vân đồng ý cười thì cười nham hiểm, tiểu tử, ngươi đừng trách ta à, là ngươi đang tự tìm chết.

    Ngươi có cái gì?

    Ngươi chỉ là một người nước ngoài không có chỗ dựa, Kiếm Môn ai không biết mình là đệ đệ của Kiếm Chi Tử?

    Kêu huynh trưởng dạy mình vài chiêu thì chẳng phải là cường hơn ngươi nhiều?

    Trận chiến này ta thắng chắc.

    Kiếm Văn Hào kiềm không được nhìn Sư Phi Tiên, lý do gã cược một là đích thực không cam lòng mình ngang tay với Lục Nguyên, gã nhất định phải thắng hắn.

    Hai là gã muốn kiếm mặt mũi trước mắt cô gái thanh lệ như tiên này, đàn ông ở trước mặt cô gái mình thích rất là sĩ diện.

    Cược!

    Đó là một thứ rất kỳ diệu.

    Chỉ cần đặt cược đủ to là ngươi dù là tiên nhân cũng không thể kiềm chế bị hấp dẫn.

    Mười thượng phẩm linh thạch, tiền đặt cược này lớn kinh người!

    Kiếm Văn Hào và Lục Nguyên một khi bắt đầu ván cược, bên cạnh bốn mươi tám người mới có ai không bị hấp dẫn?

    Thật sự cược!

    Bảy người mới đến từ ngoại vực như Sư Phi Tiên, Hoắc Nhất Bộ, Địch Vân đều hy vọng Lục Nguyên chiến thắng.

    Người trung ương thiên triều theo lý cũng đứng bên cạnh Kiếm Chi Tinh Kiếm Văn Hào, hơn nữa từ lý trí họ không cho rằng Lục Nguyên có bao nhiêu cơ hội thắng, không phải nói thiên phú của hắn không cao, Lục Nguyên có thân phận ngoại vực mà xông đến mức này thì đã lộ ra thực lực rồi, đáng tiếc huynh trưởng của Kiếm Chi Tinh là Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử, cường giả hỗn động cảnh, nổi danh nhất trong bảy thiên tài vô địch toàn trung ương thiên triều.

    Không sai, trên tuyệt thế chính là vô địch.

    Chỉ có Kiếm Chi Tử mới xứng đôi bốn chữ thiên tài vô địch.

    Kiếm Chi Tử tùy tiện dạy vài chiêu quá đủ cho Kiếm Văn Hào thắng ván cược này.

    Cho nên, Lục Nguyên chắc chắn sẽ thua.

    Hiên Viên Thập Nhị chắp tay sau lưng, cái nhìn của gã khác với mọi người.

    Cảnh giới kiếm đạo của Lục Nguyên khá sâu, chẳng qua pháp lực thiếu hụt, tiểu tử này thiên phú tuyệt đối không so được với Kiếm Chi Tử, cũng không sánh bằng bốn tuyệt thế thiên tài khác bắt đầu từ đời Kiếm Chủ trước tại Kiếm Môn ngộ sinh kiếm ý, nhưng Lục Nguyên cũng rất thiên tài, trên thiên tài bình thường.

    Những người khác không phát hiện ra nhưng gã ở Đại Dong thành có thấy Lục Nguyên ra tay, ấn tượng rất sâu.

    Tiểu tử này, tương lai khó đoán.

    Nếu đơn thuần bàn về thực lực, thiên phú, tiềm lực thì Kiếm Văn Hào dạy lâu như vậy, lớn lên ở trung ương thiên triều linh khí cực kỳ sung túc, đầy đất linh dược lần này trong quá trình so tài xông quan với Lục Nguyên thế ngang tay, bàn về kiếm thì Kiếm Văn Hào không bằng Lục Nguyên, nhưng huynh trưởng của gã là Kiếm Chi Tử.

    Cho nên, ván cược này rốt cuộc là ai thua ai thắng thì khó nói.

    Thôi, tạm thời mỏi mắt trông chờ đi.

    Dù là Kiếm Văn Hào hay Lục Nguyên, sau này e rằng sẽ thành đại nhân vật tại Kiếm Môn, hai người muốn bối cảnh có bối cảnh, muốn thiên phú có thiên phú.

    Vậy thì nhìn màn kịch hay đi, Hiên Viên Thập Nhị nhàn nhã nói:

    - Đúng rồi, đơn giản giới thiệu Xung Tiêu Kiếm Lâu đi.

    Xung Tiêu Kiếm Lâu chính là ngẫu nhiên tìm thấy trong một tiền cổ di tích, rất có thể là di vật kỷ nguyên trước, lai lịch vô cùng bí ẩn.

    Theo chủ võ cổ văn minh thí nghiệm thì nếu xông lên tầng đỉnh Xung Tiêu Kiếm Lâu, tức là một trăm lẻ tám tầng liền có thực lực chủ văn minh.

    - Tiếc rằng Kiếm Môn chúng ta đã mười vạn năm, trăm vạn năm mà vẫn không một ai có thể xông qua tầng một trăm lẻ tám, thậm chí người xông lên một trăm cũng không có.

    Đáng tiếc, thật đáng tiếc.

    Nghe Hiên Viên Thập Nhị nói vậy, Lục Nguyên ngẩng đầu lên, thì ra Xung Tiêu Kiếm Lâu cổ như thế, thậm chí phải tới thực lực chủ văn minh mới triệt để thông quan.

    Chủ văn minh!

    đây là lực lượng cao nhất một kỷ nguyên.

    Chủ văn minh!

    đólà đại biểu nhiều văn minh tập hợp.

    Xung Tiêu Kiếm Lâu ở trước mắt to lớn như vậy.

    Kiếm Văn Hào liếc Lục Nguyên, nói:

    - Không nói nhảm, ta sẽ là người sớm đến tiêu chuẩn chân truyền đệ tử hơn, đến khi đó ngươi hãy ngoan ngoãn chịu thua đi!

    Gã cực kỳ đắc ý, muốn áp đảo Lục Nguyên.

    Nếu một Lục Nguyên bình thường mà không khuất phục được thì sao gã làm được Kiếm Chi Tinh gần Kiếm Chi Tử nhất.

    Lục Nguyên nhún vai, nói:

    - Ngươi cũng ngoan ngoãn rửa cỏ chờ nhận thua đi.

    Ván cược này nhanh chóng truyền ra ngoài.

    Kiếm Chi Tinh Kiếm Văn Hào là đệ đệ của Kiếm Chi Tử, trong Kiếm Môn có danh tiếng không nhỏ.

    Lục Nguyên xem hai chữ Kiếm Môn ngộ đạo tuy chưa ngộ ra sinh kiếm ý nhưng cũng kinh động một phần người trong Kiếm Môn, ở bên trong Kiếm Môn xem như có chút danh tiếng.

    Hai người cá cược rất lớn, cho nên nhanh chóng lan rộng.

    Lục Nguyên trở lại chỗ mình ở, ngồi xếp bằng.

    Kỳ thực bây giờ quấy rầy mình, hạn chế sức chiến đấu của mình không thể nghi ngờ chính là vấn đề pháp lực, dù sao bây giờ mình là pháp lực đại đạo cảnh ngũ tầng.

    Cho nên bây giờ điều mình phải làm là đột phá pháp lực, chỉ cần pháp lực có thể đột phá đại đạo cảnh đệ lục tầng nguyên anh chủ tể cảnh, pháp lực có thể lên một tầng, có thể thắng đánh cuộc với Kiếm Chi Tinh.

    Đại đạo cảnh đệ lục tầng nguyên anh chủ tể cảnh, tầng này cần là tất cả pháp tắc nguyên anh chủ tể cảnh, nguyên anh của mình là do vân chi bổn mệnh pháp tắc biến thành, cái gọi là vân nguyên anh cũng tức là khiến vân chi nguyên anh chủ tể cảnh ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú, một khi thành công là có thể bước vào cảnh giới đại đạo cảnh lục tầng.

    Cửa này đối với những người khác không tính khó khăn, nhưng mình có tổng cộng ba mươi bảy thượng cổ phù chú, trừ bổn mệnh pháp tắc ra còn có ba mươi sáu tấm, so với người khác mười tấm thì khó khăn rất nhiều.

    Cho nên bây giờ có khó khăn hơn nữa cũng phải lên.

    Liều!

    Điểm bạo mấy trăm trung phẩm linh thạch xung quanh, từng đoàn linh khí bốc cháy, hai trăm con linh thú cấp dị thú cũng điên cuồng ùa vào trong người, bắt đầu bốc cháy, nguyên khí cuồn cuộn đưa vào thân thể.

    Tim Lục Nguyên chìm xuống, bây giờ gấp rút nhất là khiến vân chi nguyên anh khống chế ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú khác.

    Bổn mệnh vân anh của mình là vân thuộc tính, có thể thử một lần cùng loại quy về thủy đi.

    Lập tức vân chi nguyên anh bắt đầu thử khống chế thủy hệ phù chú, lần thử này vân chi nguyên anh muốn khống chế thủy hệ thượng cổ phù chú cực kỳ khó khăn.

    Lúc mới bắt đầu ba mươi sáu tấm thượng cổ phù chú lười để ý vân chi nguyên anh.

    Lục Nguyên hét chói tai một tiếng:

    - Bổn mệnh nguyên anh, khống!

    Hắn tăng đường khống chế tinh thần, từng sợi chỉ tinh thần từ vân chi nguyên anh tản ra, hướng đến thủy thượng cổ phù chú mà đi.

    Thủy thượng cổ phù chú còn muốn giãy dụa, bắt đầu kịch liệt vùng vẫy, nhưng Lục Nguyên tăng mức khống chế với nó, từng sợi chỉ tinh thần phóng ra.

    Không lâu sau thủy thượng cổ phù chú thần phục vân chi nguyên anh, coi như thừa nhận địa vị của đạo của vân chi nguyên anh.

    Thủy thượng cổ phù chú thần phục thì thủy hệ thượng cổ phù chú khác như băng, tuyết, hồ, hải, rượu, vụ, vũ đều bị vân chi nguyên anh khống chế.

    Lần này vân chi nguyên anh khống chế tám tấm thượng cổ phù chú, xem như mở đầu đáng mừng.

    Nếu tiếp đến đều thuận lợi như vậy thì tốt rồi.

    Lục Nguyên bắt đầu thử khống chế thượng cổ phù chú hệ khác, kết quả phát hiện muốn đụng đến kim hệ thượng cổ phù chú thì làm sao cũng không khống chế được, uổng phí nhiều tinh thần tuyến, những tinh thần tuyến đều là tinh thần lực của mình biến thành, một phen hao tổn rất nhiều.

    Muốn khống chế chế mộc hệ thượng cổ phù chú, mộc hệ thượng cổ phù chú căn bản không thèm để ý, mặc kệ tinh thần tuyến trải qua, không thèm quan tâm.

    Muốn khống chế hỏa hệ thượng cổ phù chú, chưa tới gần đã đốt hết tinh thần tuyến của ngươi.

    Muốn khống chế thổ hệ thượng cổ phù chú, dù bao nhiêu tinh thần tuyến đi thì đều có đi mà không có về.

    Cuối cùng muốn khống chế thượng cổ phù chú bình thường đều to gấp năm lần thượng cổ phù chú, lần này càng tốt, tinh thần tuyến triệt để chết, hơn nữa luồng ý u ám đại biểu tử ý còn đánh thẳng vào vân chi nguyên anh, khiến vân chi nguyên anh bị dính một tầng sắc đen.

    Hắn lập tức cắt đứt tinh thần tuyến, thật không dễ dàng mới tiêu trừ vân chi nguyên anh.

    Tức là nói bây giờ mình tu hành, khống chế là tám tấm thủy hệ thượng cổ phù chú, còn kém hai mươi tám tấm thượng cổ phù chú hệ khác, rắc rối nhất là tấm tử chi thượng cổ phù chú.

    Tử thượng cổ phù chú này rất quái dị, chỉ cần dính chút là trực tiếp phá hủy tinh thần tuyến.

    Tay Lục Nguyên cầm một tấm ngọc bài, không biết ngọc bài này do vật gì chế tạo, người đưa ngọc bài là Hiên Viên Thập Nhị.

    Hiên Viên Thập Nhị lạnh nhạt nói:

    - Tấm ngọc bài của các ngươi là thân phận chứng minh trong Kiếm Môn, bởi vì gấp rút làm ra nên đưa tới chậm chút.

    Ngọc bài này ngoại vật không thể xâm phạm, các ngươi có thể thử, tùy tiện dùng lực lượng lớn bao nhiêu.

    Thấy tám người nước ngoài không dám thử sợ đánh nát tấm ngọc bài, Hiên Viên Thập Nhị nói:

    - Lấy lực lượng hỗn động cảnh của ta mà không thể phá hủy tấm ngọc bài, các ngươi cứ yên tâm.

    Lục Nguyên thử, ngưng tụ pháp lực vào nó, phát hiện quả nhiên tấm ngọc bài không hề xây xát.

    Hiên Viên Thập Nhị nói:

    - Trân tấm ngọc bài có tin tức của các ngươi, ví dụ điểm.

    Kỷ lục các ngươi vượt kiếm lâu sẽ đổi lấy điểm tương ứng.

    Bây giờ chắc điểm của Lục Nguyên ngươi là cao nhất, vượt đến tầng thứ ba kiếm lâu là có ba trăm điểm, cùng với một trăm điểm người mới.

    Sư Phi Tiên, Hoắc Nhất Bộ, các ngươi có ba trăm điểm.

    - Nếu chưa xông qua một cửa thì được một trăm điểm người mới.

    - Có điểm tương ứng là có thể được thứ tương tự.

    Chương 667-668: Dê béo

    - Trong Kiếm Môn có tàng thư trì, thương nghiệp thành trì, các ngươi có thể đi xem, dùng điểm có thể tương ứng đổi lấy vài thứ.

    Tất nhiên bây giờ các ngươi chỉ là đệ tử, coi như trong tàng thư thành trì, thương nghiệp thành trì chỉ có thể đi một phần nhỏ.

    Tuy nhiên ngươi có thể đi xem thử, trong tàng thư thành trì có đủ các loại tàng thư.

    Tuy nhiên, ở trong tàng thư thành trì tiêu hao nhiều điểm, mà thương nghiệp thành trì thì có đủ các loại vật phẩm, các ngươi có thể lấy tài nguyên mua bán, cũng có thể dùng điểm mua, đây chính là tác dụng của miếng ngọc bài này.

    - Mặt khác, sau này các ngươi muốn xông quan Xung Tiêu Kiếm Lâu cần tấm ngọc bài biểu thị thân phận, ghi chép điểm, đương nhiên đi Xung Tiêu Kiếm Lâu không tốn điểm.

    Bây giờ Lục Nguyên bị rung động.

    Hoa Sơn có tàng thư các, thương nghiệp nhai.

    Kiếm Môn này quả nhiên vô cùng đại khí, tàng thư thành trì, thương nghiệp thành trì, một thành trì, toàn là tàng thư, một thành trì, toàn là làm thương nghiệp.

    Kiếm Môn quả nhiên vô cùng khổng lồ, khó thể tưởng tượng, cho nên tùy ý một phân loại nhỏ đều có thể chiếm rộng đến cả một thành trì.

    Bây giờ có hai lựa chọn, một là đi tàng thư thành trì, hai là đi thương nghiệp thành trì.

    Rốt cuộc nên đi cái nào?

    Lục Nguyên mở miệng:

    - Đi thương nghiệp thành trì xem đi.

    Trong tám người thực lực Lục Nguyên mạnh nhất, mơ hồ đem hắn xem thành thủ lĩnh.

    Lục Nguyên đã lên tiếng thì mấy người khác không phản đối, dù sao là hai chọn một, không vội vàng đi tàng thư thành trì, cho nên lần này đi thương nghiệp thành trì trước.

    Hiên Viên Thập Nhị cười nói:

    - Ngọc bài của các ngươi có thể lấy thần thức dò xét, có ký hiệu địa phương các ngươi có thể đi, cái nào lóe sáng là các ngươi đi được.

    Tuy nhiên, hiện tại các ngươi vẫn là đệ tử bình thường, có rất nhiều chỗ là điểm mù, các ngươi không thể đi.

    - Được rồi, ta dặn dò chỉ nhiêu đó, các ngươi tự đi đi.

    Hiên Viên Thập Nhị vung tay, đạp vân khí mà đi.

    Lục Nguyên lấy thần thức len vào ngọc bài, bắt đầu tìm những điểm sáng, nhìn từng cái một.

    Bây giờ là đệ tử bình thường, đa số tinh thần đều là điểm mù, điểm sáng không nhiều, chỗ có thể đi không bao nhiêu.

    Tuy nhiên, qua một lát thấy một điểm sáng, mặt trên ký hiệu là thương nghiệp thành trì.

    - Vậy xuất phát thôi!

    Ngọc này này đúng là có ích, một khi xác định điểm sáng thì liên kết tuýen đường cho ngươi luôn.

    Đám Lục Nguyên, Sư Phi Tiên Hoắc Nhất Bộ, đều bay trên tinh thần, một đường đi qua phát hiện có rất nhiều đại năng nhân sĩ.

    Bay ngược bay xuôi đều là đại đạo cảnh, có khi khí thế kinh thiên động địa ngay trên đỉnh đầu, ngửa đầu nhìn hóa ra là đại nhân vật hỗn động cảnh bay qua.

    ọc đường đi có đủ các loại động phủ, động huyệt, hiển nhiên có người cư ngụ.

    Ngoài động phủ tràn đầy các loại cấm pháp, cũng có nhiều kỳ trân dị quả không thể kể tên ra.

    Cùng lúc đó có rất nhiều thần thú, như long, phượng hoàng, kỳ lân.

    Chẳng qua thần thú khá lớn, so với lúc trước Lục Nguyên thấy thì lớn hơn nhiều, hiển nhiên đi tới thần thú thực lực càng cường.

    Long khí hỗn nguyên hiển nhiên là cấp địa long, thậm chí là thiên long.

    Thiên long ngạo thế!

    Một con thiên long dài mấy ngàn trượng bỗng gầm lên, Lục Nguyên phát hiện trong người mình pháp lực dao động kịch liệt, suýt chút ngã xuống đất.

    Đây chính là thiên long!

    Chỉ là tiếng rống thôi đủ khiến pháp lực của mình bất ổn nhường này, thế giới này thật sự là quá to lớn.

    Từ xa nhìn thấy một thành trì to lớn, thành trì toàn là tảng đá trắng, thành cao đến mấy trăm trượng.

    Bên trên thành trì chớp lóe cấm pháp bảy sắc, những cấm pháp này nhìn sơ một cái lợi hại hơn Hoa Sơn sộ sơn đại trận gấp mấy chục lần.

    Đây chỉ là một kiếm pháp trong môn phái mà đã là cấm pháp lợi hại như vậy, thật khiến người kinh thán.

    Tám người Lục Nguyên đáp xuống trước cửa thành, phát hiện chỗ này còn có người đang xếp hàng vào thành.

    Lúc đi vào thành phải kiểm tra ngọc bội cá nhân, kiểm tra xong là có thể thông hành.

    Đến lượt tám người Lục Nguyên, người kiểm tra nhìn nhìn, dặn bảo:

    - Là người mới nhập môn chứ gì?

    Nhớ kỹ, trong thương nghiệp thành trì không cho phép đánh nhau, một khi đánh nhau sẽ bị nghiêm trị.

    Tiến vào trong ba mươi bảy tấm thượng cổ phù chú, kỳ thực bây giờ người mới chỉ có thể vào một phần nhỏ thương nghiệp thành trì, chỉ vẻn vẹn một phần nhỏ đã khiến người kinh thán rồi.

    Đám Lục Nguyên trước tiên đi dạo một thư thị cách đó không xa.

    Đi vào thư thị, phát hiện có đủ các loại công pháp.

    Cỡ như Tấn quốc một hóa long công pháp cơ bản là cấp trân bảo rồi, xem như tuyệt học áp đáy hòm môn phái, đến đây trong thư thị bán đủ các loại hóa long công pháp.

    'Vân vũ hóa long đại pháp', 'Lôi long hàng thế thần thông', 'Cửu chuyển kim long đại pháp'.

    Đủ các loại hóa long công pháp, tuy nhiên giá cả kjhas cao, linh thạch thì giá cỡ năm thượng phẩm linh thạch.

    Năm thượng phẩm linh thạch là giá rất đắt, ít nhất người có mặt không ai mua nổi.

    Thậm chí có cả 'Thập long hợp nhất đại pháp', cái này là đại pháp đem niều long luyện thành một thể.

    Vân Long thập biến luyện đến nhất long lực là tới cuối rồi, sau đó muốn luyện loại tâm pháp này giá càng cao, xem tình hình có cái là năm, sáu thượng phẩm linh thạch, có cái là mấy chục thượng phẩm linh thạch, có chút là mấy trăm thượng phẩm linh thạch.

    Tại đây Sư Phi Tiên mất năm mươi điểm mua một quyển kinh phật, trong kinh phật khi chép vô tận phật quang, trước khi dùng hết phật quang là công pháp thích hợp tu hành phật môn.

    Công pháp tu hành phật môn của Kiếm Môn cực kỳ iếm hỏi, cố tình Sư Phi Tiên tu hành công pháp phật môn cho nên cần quyẻn kinh phật này.

    Lãnh Huyết nhìn bộ 'Huyết long đại pháp' mà mắt thèm, gã luyện huyết long đại pháp, chẳng qua đó là tàn thiên mà nơi này có bản hoàn chỉnh huyết long đại pháp, tất nhiên là rất thèm thuyền.

    Chẳng qua huyết long đại pháp giá quá cao, gã chỉ có một trăm điểm, căn bản mua không nổi.

    Đến khu khoáng vật xem, có đủ các loại.

    Ví dụ thiên ngộ thạch, tảng đá này chẳng ngờ treo giá rõ ràng bán tại đây, tuy nhiên giá khá cao.

    Thiên ngộ thạch dù là ở đâu thì giá trị rất cao, tất nhiên đằng sau giá trị đi kèm số điểm, ngươi có thể chọn lấy điểm trả tiền.

    Còn có thanh tâm thạch, khiến ngươi tránh tẩu hỏa nhập ma.

    Một chuỗi danh xưng khoáng thạch, nhìn xuống có đến mấy ngàn loại, khiến người nhìn không biết nên nói gì giờ.

    Đến khu đan dược, vào trong đó phát hiện có rất nhiều đan dược, đủ loại cả.

    Lục Nguyên vừa mắt một đan dược...nguyên anh khống phù đan!

    Lại nhìn giới thiệu, hóa ra đan dược này giúp người khiến nguyên anh khống chế thượng cổ phù chú của mình, tức là nói đan dược giúp người từ đại đạo cảnh ngũ tầng lên đến đại đạo cảnh lục tầng.

    Đây là thứ mình cần.

    Mặt sau yết giá là lấy thượng phẩm linh thạch làm đơn vị, mình căn bản không khả năng mua nổi.

    Lại nhìn đơn vị điểm, hai trăm điểm.

    Chưởng quỹ đi ra.

    Chưởng quỹ nơi này đa số pháp lực thấp, cơ bản là hạng thiên phú rất kém, chỉ có một chút đại năng nhân sĩ tại Kiếm Môn dứt khoát ở đây làm chưởng quỹ, dù sao tại đây kiếm chút tài nguyênđặt nền móng cho hậu bối.

    Chưởng quỹ nhìn người rất chính xác, thấy Lục Nguyên nhìn đan dược thì cười cười nói:

    - Đan dược này hiệu quả rất tốt, nếu cùng lúc đến hai mươi cái thì bảo đảm ngươi có thể bước vào đại đạo cảnh lục tầng.

    Hai mươi cái cần bốn ngàn điểm.

    Lục Nguyên lấy đâu ra bốn ngàn điểm.

    Thôi, trước mua một cái đi.

    Lục Nguyên mua một cái, trong tay vừa lúc có hai trăm điểm, dứt khoát tại đây xông quan một lần, nếu không thành thì lại mua một cái.

    Bởi vì ván cược với Kiếm Chi Tinh, bây giờ việc quan trọng nhất của mình là tăng pháp lực, đến đại đạo cảnh lục tầng.

    Mua một nguyên anh khống phù đan, vào tay là một hộp gỗ long diên hương.

    Mở ra cái hộp, chỉ thấy một đan dược vàng óng, vừa mở hộp thì vô tận phồn tẫn phù chú bay lên, đan dược càng cao cấp thì càng thần diệu.

    Lúc trước Tấn quốc đan dược bình thường tối đa là mùi hương hấp dẫn người một chút mà thôi.

    Tại trung ương thiên triều, đan dược này có thể triển khai phù chú, thậm chí là đan dược trong đan dược, đan dược vương có thể có được ý thức, thậm chí có thể đánh với tu sĩ, tiên nhân.

    Cầm đan dược vào tay, chưởng quỹ nở nụ cười nhạt.

    Bình thường nói là mười đan dược có thể thăng cấp, hai mươi cái là tuyệt đối bảo đảm.

    Mười cái là điều kiện bình thường, số rất ít thiên phú tốt chỉ cần năm cái.

    Nguyên anh khống phù đan của Lục Nguyên, một đan dược mà muốn thăng cấp, nằm mơ đi thôi.

    Đại đạo cảnh ngũ trọng nguyên anh hoá sinh đến đại đạo cảnh lục tầng nguyên anh chủ tể, đâu có dễ thăng cấp như thế.

    Nếu mà dễ dàng tăng lên thì trước đến nay không có ai lấy một viên đan dược là thăng cấp này, không lừa sạch điểm của ngươi thì gia không là người buôn bán mấy trăm năm, chưởng quỹ thầm nghĩ.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng, nói nơi này không được đánh nhau nhưng chỗ này có thể luyện công.

    Ngửa đầu nuốt xuống nguyên anh khống phù đan vào bụng, uốt vào nguyên anh khống phù đan rồi hắn cảm thấy tinh thần lực phút chốc dâng lên điên cuồng.

    Lục Nguyên biết đây là tác dụng tạm thời, ba mươi bảy tấm thượng cổ phù chú bềnh bồng trên đầu, vân chi bổn mệnh pháp tắc ở mặt trên cùng, cái khác thì thấp hơn chút.

    Ba mươi bảy tấm thượng cổ phù chú!

    Trong Kiếm Môn tuy thấy nhiều các chuyện động trời nhưng người có ba mươi bảy tấm thượng cổ phù chú thì vẫn rất ít, bất giác mấy chưởng quỹ đều chạy đến xem.

    - Cái này là sắp xông quan?

    - Xem bộ dạng là từ đại đạo cảnh ngũ tầng tăng lên đại đạo cảnh lục tầng.

    Bên cạnh có một chưởng quỹ nói:

    - Ba mươi bảy tấm thượng cổ phù chú, còn có một tấm tử thượng cổ phù chú ở phái trên, cái này muốn đến đại đạo cảnh lục tầng thì khá là khó khăn đây, khó hơn người thường không biết bao niêu lần.

    Trương chưởng quỹ, lần này ngươi lời to nhỉ?

    Chắc ngươi bán mấy chục nguyên anh khống phù đan cho hắn hả?

    - Kiếm cái gì, hắn chỉ mua một nguyên anh khống phù đan!

    Tuy nhiên, không ngờ hắn có ba mươi bảy tấm thượng cổ phù chú, hì hì, mua bán lớn rồi, hắn chắc chắn sẽ bị ta làm thịt.

    Trương chưởng quỹ đắc ý cười nói, cho rằng Lục Nguyên sẽ mua rất nhiều nguyên anh khống phù đan trong tay gã.

    Ba mươi bốn cái là chắc chắn rồi, nếu không sao mà xông vào cửa ải được, nhưng so với tu sĩ bình thường khó khăn rất nhiều.

    Lục Nguyên cảm thấy tinh thần lực của mình trướng điên cuồng, lập tức bắt đầu không ngừng thiêu đốt tinh thần tuyến, bao tùm hỏa chi bổn mệnh pháp tắc.

    Hỏa thượng cổ phù chú thiêu đốt tinh thần tuyến, nhưng bây giờ tinh thần của mình đã tăng cực hạn, tinh thần tuyến vừa thô vừa to, chẳng mấy chốc thần phục hỏa thượng cổ phù chú.

    Hỏa thượng cổ phù chú bị hoàn toàn thần phục thì tiếp theo dễ làm.

    Triêu dương, đại nhật, dung nham, sí, hỉ, mộ, năm loại hỏa hệ thượng cổ phù chú dùng hết nhiều tinh thần tuyến mới dễ dàng thần phục.

    Vậy bắt đầu cái tiếp theo, Lục Nguyên bắt đầu tìm rắc rối với kim hệ thượng cổ phù chú.

    Kim, túc, thu, ưu, khoái, chậm, năm loại thượng cổ phù chú bị tinh thần tuyến khóa chặt, những thượng cổ phù chú dù hết sức vùng vẫy nhưng tinh thần tuyến vừa thô vừa to áp chế chúng.

    Lại có sáu tấm thượng cổ phù chú thần phục.

    Bây giờ tổng cộng có hai mươi tấm thượng cổ phù chú thần phục rồi, còn kém mười sáu tấm.

    Trong thương nghiệp thành trì.

    Mấy chưởng quỹ đứng gần đều kinh sợ.

    Bởi vì họ ở trong Kiếm Môn, đã thấy trường hợp kinh người, cũng từng thấy người có ba mươi bảy tấm thượng cổ phù chú.

    Nhưng người có ba mươi bảy tấm thượng cổ phù chú đa số là lão quái vật mấy ngàn, mấy vạn tuổi, đâu có trẻ như Lục Nguyên.

    Tuy nhiên, Kiếm Môn quái vật gì cũng có cả, ngay cả Kiếm Chi Tử cũng có, cho nên không thấy lạ mà không quái.

    Tiếp theo, Lục Nguyên dùng một nguyên anh khống phù đan mà có thể cùng khống chế mười hai tấm thượng cổ phù chú lại khiến họ rất kinh ngạc.

    Đây chỉ vẻn vẹn là một nguyên anh khống phù đan mà thôi.

    Một nguyên anh khống phù đan có thể làm được điều này sao?

    Họ rất là khó hiểu.

    Hơn nữa lúc này Lục Nguyên còn đang luyện công tinh thần tức là thần hồn, trường sinh kỳ chủ tu là thần hồn.

    Từng sợi từng sợi tinh thần tuyến thô do nguyên anh trắng phóng ra, bắn về phía mộc hệ mộc, phong, nộ, lôi, nhu, thảo, tư, bảy tấm thượng cổ phù chú.

    Bảy tấm thượng cổ phù chú còn muốn giãy dụa, nhưng Lục Nguyên không cho chúng cơ hội giãy dụa, từng sợi từng sợi tinh thần tuyến phóng ra, trói chặt bảy thượng cổ phù chú, qua không lâu liền thần phục.

    Lúc này vân chi nguyên anh càng lúc càng to lớn, chỉ cần một thượng cổ phù chú thần phục là nguyên anh sẽ lớn một chút, càng trong suốt lóng lánh.

    Vân chi nguyên anh lập tức lại bắn ra tinh thần tuyến hướng đến thổ, thạch, sơn, thủ, nê, sa, nguyệt, tinh, tám tấm thượng cổ phù chú.

    Tám tấm thượng cổ phù chú cũng muốn giãy dụa, nhưng lúc này Lục Nguyên đã qua nhiều rèn luyện, sớm quen tay rồi, lát sau đã hàng phục tám tấm thượng cổ phù chú.

    Lại có tinh thần tuyến thô hướngđến tấm thượng cổ phù chú cuối cùng.

    Tử thượng cổ phù chú, thượng cổ phù chú này một tấm to lớn năm tấm, hơn nữa đơn độc một phương, dường như mấy cái kia đều muốn tránh né nó.

    Lại có tinh thần tuyến vươn hướng nó, nhưng lập tức thành tro tàn tan biến.

    Tử thượng cổ phù chú, quả nhiên cường đại.

    Lục Nguyên không để ý, tiếp tục bắt đầu vươn tinh thần tuyến rồi không ngừng bị đốt cháy.

    Hắn cảm thấy mệt mỏi, tỉnh lại thì phát hiện dược hiệu đã biến mất, xem ra cần một nguyên anh khống phù đan nữa.

    Vừa lúc mình có hai trăm điểm, hắn lại đi chỗ Trương chưởng quỹ mua một viên nguyên anh khống phù đan, điểm trên ngọc bài lập tức quay về số không.

    Bây giờ Trương chưởng quỹ đã không còn cách nghĩ sắp cứa cổ dê béo.

    Gã ngạc nhiên đến không khép miệng được.

    Một viên nguyên anh khống phù đan mà khống chế đến hai mươi bảy tấm thượng cổ phù chú, cái này sao khiến người chấp nhận được?

    người bình thường muốn khống chế hai mươi thượng cổ phù chú tối thiểu cần mười mấy nguyên anh khống phù đan.

    Đầu óc gã ngừng xoay chuyển, đưa qua nguyên anh khống phù đan.

    Mấy chưởng quỹ xung quanh, tuy rằng có thấy trường hợp lớn nhưng giờ bị tình cảnh hù ngây ngốc.

    Đây là có chuyện gì? bọn họ dụi mắt, cho rằng nhìn thấy ảo cảnh nhưng phát hiện điều này căn bản không phải ảo ảnh.

    Lục Nguyên lại ngồi xếp bằng, nuốt vào nguyên anh khống phù đan.

    Lập tức thấy trên vân chi nguyên anh xuất hiện từng tinh thần tuyến thô vươn hướng tử thượng cổ phù chú, không ngừng hướng đến tử kiếm ý.

    Tử kiếm ý không ngừng thiêu đốt tử thượng cổ phù chú thô nhưng bị thiêu rốt nhiều Lục Nguyên vẫn đưa vào nhiều hơn.

    Chương 669-670: Kiếm đạo của ta

    Trước đó đã từng nói, người xông tới Tiêu Kiếm lâu rất nhiều.

    Kiếm Chi Tình và Lục Nguyên cũng được xem là nhân vật có chút danh khí trong kiếm môn.

    Cho nên, thoáng cái đã thu hút không ít người ở bên cạnh quan sát.

    Kiếm Chi Tình cười ha ha nói:

    - Được rồi, Lục Nguyên, hôm nay ta sẽ khiến ngươi biết đối đầu với thiên phú kiếm đạo là sai lầm lớn thế nào.

    Hắn sải bước tiến vào trong Tiêu Kiếm lâu, vì lần trước hắn đã xông qua ba cửa, cho nên lần này trực tiếp tiến vào cửa thứ tư.

    Lần trước, hắn chính là thất bại ở cửa thứ tư.

    Lục Nguyên cũng không vội vàng, cầm hồ lô rượu, thảnh thơi chờ kết quả, thần thái vô cùng nhàn nhã.

    Một lát sau, Kiếm Chi Tình, Kiếm Văn Hào rốt cuộc cũng bước ra, khi hắn bước ra, dáng vẻ tràn đầy tự tin, chỉ tay về phía Lục Nguyên nói:

    - Lục Nguyên, ngươi hãy ngoan ngoãn chờ chết đi, lần này ta đã xông qua tầng thứ năm của Tiêu Kiếm lâu, đến tầng thứ sáu mới thất bại.

    Hắn vừa nói xong, những người đứng bên cạnh đều tỏ vẻ kinh ngạc.

    - Hôm qua, nghe nói khi đánh cuộc, hắn mới xông qua cửa thứ ba mà thôi, hiện tại một ngày không gặp đã xông qua tầng thứ năm của Tiêu Kiếm lâu, đến tầng thứ sáu mới thất bại.

    - Cực kỳ lợi hại, đúng là tiến bộ kinh người.

    - Đúng vậy, cũng không xem hắn là đệ đệ của ai, hắn là đệ đệ của Kiếm Chi Tử, Kiếm Chi Tử chỉ cần dụng tâm dạy hắn mấy chiêu, muốn làm chuyện này cũng không khó khăn.

    - Đúng vậy, Kiếm Chi Tử là thiên tài cường đại nhất từ trước tới nay của kiếm môn chúng ta, là thiên tài có khí vận tuyệt thế, một trong khí vận thất tử năm đó, kiếm môn chúng ta muốn quật khởi đều hy vọng ở Kiếm Chi Tử.

    - Kiếm Chi Tình có một huynh trưởng thật tốt.

    Kiếm Chi Tình, Kiếm Văn Hào nghe người bên cạnh khen ngợi, trong lòng cũng tràn đầy đắc ý.

    Hôm qua, huynh trưởng đã dạy cho hắn mấy chiêu tuyệt học siêu cấp, thậm chí còn đưa cho hắn một viên luyện hóa đan, loại luyện hóa đan này chính là Kiếm Chi Tử chém giết một vị đại đạo cảnh cửu trọng, luyện hóa kinh nghiệm ý thức của hắn thành đan, từ khi Kiếm Văn Hào ăn vào, lập tức tăng trưởng thực lực, tựa hồ là phát triển cực nhanh.

    Nuốt kinh nghiệm ý thức của một nhân vật đại đạo cảnh cửu trọng, tiêu hóa một ít, cuối cùng dễ dàng vượt qua cửa thứ tư, sau đó lại vô cùng may mắn thông qua cửa thứ năm, chỉ cần đợi một thời gian, dưới đặc huấn của huynh trưởng, bản thân nhất định có thể thông qua cửa thứ sáu, trở thành đệ tử chân truyền.

    Kiếm Chi Tình nghe người bên cạnh thổi phồng sự lợi hại của hắn, sau đó nói sự lợi hại của hắn hơn phân nửa là nhờ Kiếm Chi Tử, cũng không hề tức giận.

    Hắn tuyệt đối không có suy nghĩ tranh giành danh tiếng với huynh trưởng của mình.

    Huynh trường kiếm đạo thiên phú, không gì so sánh nổi, tựa như mặt trời chiếu sáng núi sông.

    Thực lực của huynh trưởng sâu như đáy biển, còn mình chỉ là bọt nước nhỏ bé mà thôi.

    Cho nên, mình chỉ là Kiếm Chi Tình, là một ngôi sao nhỏ bé dưới mặt trời của huynh trưởng.

    Kiếm Chi Tình vẫn biết người biết ta, đương nhiên, muốn thắng được đệ nhất ngoại vực Lục Nguyên vẫn rất khó khăn.

    - Tên đệ nhất ngoại vực này, nghe nói cũng có thiên phú tương đối, đáng tiếc, hắn lại đánh cuộc với đệ đệ của Kiếm Chi Tử, Kiếm Chi Tử chỉ cần tùy tiện rỉ một chút tuyệt chiêu thì Kiếm Chi Tình có thể dễ dàng thắng cược rồi.

    - Đáng tiếc tên ngoại vực này, chỉ sợ không biết khí vận thất tử có nghĩa là gì?

    Trong tiếng nghi ngờ của những người xung quanh, Lục Nguyên xông về hướng Tiêu Kiếm lâu.

    Người khác hoài nghi cái gì, hắn sẽ dùng thực lực của mình hồi đáp cái đó.

    Đây chính là kiếm đạo của ta.

    Lục Nguyên xông vào Tiêu Kiếm lâu, lấy ra ngọc bài, trực tiếp tiến nhập cửa thứ tư.

    Cửa thứ tư vẫn là một kiếm khách khăn vàng lạnh lùng đứng nhìn, lần trước khi xông vào cửa thứ tư hắn đã sớm biết thực lực của kiếm khách khăn vàng này, kiếm khách khăn vàng là thực lực đỉnh phong của Đại Đạo cảnh bát trọng, đó là kiếm pháp long xà khởi lục, một kiếm bay lên, chỉ cảm thấy thiên phát sát cơ, chư tinh tụ tập, địa sát phát cơ, núi cao phập phồng, người phát sát cơ, thiên địa lật đổ.

    Đây là kiếm pháp như thế nào!

    Mỗi lần nhận thức loại kiếm pháp này cũng không khỏi thất kinh trong lòng.

    Kiếm pháp thú vị!

    Lục Nguyên cũng thi triển kiếm pháp, bắt đầu đối kích với kiếm pháp long xà khởi lục, đây là một bộ kiếm pháp sát cơ bừng bừng, kiếm pháp thiên địa sát cơ cùng phát, Lục Nguyên giơ tay lên đánh ra kiếm ý chết, đồng thời muốn xem xem kiếm ý sát và kiếm ý chết cái nào mạnh hơn, hai loại kiếm ý quay cuồng, chiến đấu cực kỳ kịch liệt.

    Nhưng cuối cùng kiếm khách khăn vàng vẫn biến hóa kém hơn một bậc, cảnh giới kiếm đạo không bằng Lục Nguyên, bị Lục Nguyên đánh bại.

    Lục Nguyên dễ dàng thông qua cửa thứ tư.

    Lập tức tiến vào cửa thứ năm, khi Lục Nguyên mới tiến vào cửa thứ năm, đối diện là mười kiếm khách khăn vàng Đại đạo cảnh bát trọng, quả nhiên là như vậy, cửa thứ nhất một người, cửa thứ hai mười người, cửa thứ ba 100 người, cửa thứ tư quan lại lặp lại vòng tuần hoàn một người, mười người, một trăm người.

    Cửa thứ năm thật ra là cửa tôi luyện kiếm kỹ nhất, mười kiếm khách khăn vàng, mười loại kiếm pháp khác nhau, có thể từ từ tôi luyện, Lục Nguyên cũng không gấp, bắt đầu hoán đổi đủ loại kiếm pháp, bắt đầu thí nghiệm kiếm pháp của kiếm môn thiên triều Trung ương, phát hiện kiếm pháp của kiếm môn và ngoại giới xác thực có điểm bất đồng rất lớn.

    Kiếm pháp của kiếm khách khăn vàng lại càng cực đoan.

    Kiếm pháp đại khí càng thêm đại khí, kiếm pháp âm độc càng thêm âm độc, kiếm pháp nhanh lại càng nhanh hơn, kiếm pháp hung tàn càng thêm hung tàn, trình độ đáng sợ của những kiếm pháp này gấp hơn 10 lần Tấn quốc, thậm chí gấp mấy chục lần, vừa vặn Lục Nguyên lại tới đây, bản thân hắn có cảnh giới Kiếm Hoàng, cảnh giới cao cũng có thể lĩnh ngộ được nhanh, nếu như người tới không phải là mình, chỉ sợ hoàn toàn không tiếp được loại kiếm pháp này, ngay từ đầu nhất định bị chà đạp không thương tiếc.

    Trong nháy mắt, cửa thứ năm đã bị phá, lại đến cửa thứ sáu, đối mặt với cửa thứ sáu chính là 100 kiếm khách khăn vàng Đại đạo cảnh bát trọng, khi vừa bắt đầu, Lục Nguyên còn nghĩ không cần luân hồi dùng kiếm pháp của mình để đối phó với 100 nhân vật Đại đạo cảnh bát trọng, tôi luyện âm dương của mình.

    Cái gọi là Âm Dương, chính là tìm ra sơ hở, nhưng mới luyện trong chốc lát thì không cách nào phát hiện, 100 kiếm khách khăn vàng Đại đạo cảnh bát trọng xác thực quá hung hiểm, mình chỉ cần không chú ý là bỏ mạng, không có cách nào cũng chỉ lại vận khởi luân hồi một lần nữa:

    - Thiên địa nghe khống chế của ta, luân hồi!

    Một tiếng quát chói tai, lấy mình làm trung tâm, phát động luân hồi.

    Khi Lục Nguyên xông ra khỏi Tiêu Kiếm lâu, Kiếm Chi Tình, Kiếm Văn Hào chỉ vào Lục Nguyên, vô cùng đắc ý:

    - Thế nào, xông qua cửa thứ tư chưa?

    Nhìn bộ dạng ngươi như vậy, chỉ sợ cửa thứ tư cũng khó mà xông qua, cũng đúng, xem như ngươi làm không tệ, nhưng rất đáng tiếc, trước mặt thiên tài kiếm đạo vĩ đại như ta, ngươi chẳng là gì cả.

    - Đánh cược lần này, ngươi thua chắc rồi.

    Kiếm Văn Hào nói rất tự tin, lúc này, hắn cảm giác trên người mình đã có bóng dáng của huynh trưởng Kiếm Chi Tử, chỉ điểm giang sơn, hào khí tứ phương, nói cái gì là được cái đó.

    Pháp khẩu ngự ngôn, tuyệt đối bất phàm!

    - Vậy sao?

    Lục Nguyên thản nhiên nói:

    - Rất không may, ta đã xông qua cửa thứ sáu, thất bại ở cửa thứ bảy.

    Toàn trường lập tức yên tĩnh!

    Lục Nguyên đã xông qua cửa thứ sáu?

    Nếu như chuyện này là sự thật, có lẽ hắn chính là người xông qua cửa thứ sáu nhanh nhất trong đám người này.

    Mặc dù đến ngày thứ hai, hắn mới tiến nhập kiếm môn, nhưng hình như còn chưa đến mười hai canh giờ, trong thời gian ngắn ngủi như vậy đã vượt qua cửa thứ sau, có thể đề thăng thành đệ tử chân truyền?

    Tốc độ có thể nói là cực nhanh!

    Kiếm Văn Hào lập tức kêu to:

    - Không thể nào, ngươi không thể vượt qua cửa thứ sáu, chắc chắn ngươi nói dối để thắng cược.

    Hắn không tin, người đứng đầu trong thế hệ mới này chính là hắn, đây là mở đầu cho một chuỗi thắng lợi của hắn ở kiếm môn, hắn sẽ liên tục chiến thắng, trở thành một trong những người đứng đầu của kiếm môn, hắn không thể tiếp nhận thất bại ở cửa đầu tiên.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng giơ ngọc bài trong tay lên:

    - Ngươi có thể điều tra, ngọc bài chính là đại diện cho thân phận, thông tin cá nhân, chúng ta căn bản không làm giả được, ngươi có thể nhìn xem.

    Kiếm Văn Hào không cam lòng, dùng thần thức thăm dò bên trong, quả nhiên phát hiện Lục Nguyên đã xông tới cửa thứ sáu, thất bại ở cửa thứ bảy.

    Trong kiếm môn, nhân vật mới đứng đầu của ngoại vực lại thắng được nhân vật mới đứng đầu của thiên triều Trung Ương, hắn tựa hồ không thể tiếp nhận chuyện này.

    Mình có Kiếm Chi Tử là huynh trưởng, Kiếm Chi Tử dạy mình tuyệt học, chém giết người của Đại đạo cảnh vô trọng, đưa luyện hóa thạch cho mình dùng, kết quả mình lại thua cuộc, chuyện này là tại sao chứ?

    Lòng tự tin của Kiếm Văn Hào bị đả kích trầm trọng.

    - Đúng rồi, Kiếm Chi Tinh.

    Kiếm Văn Hào đang chìm đắm trong ủ rủ, đột nhiên bị gọi tỉnh lại, hắn phát hiện người lên tiếng chính là Lục Nguyên, trong lòng vẫn uể oải, hữu khí vô lực nói:

    - Chuyện gì?

    Hiện tại hắn đã vô cùng chán nản, cuộc đời của hắn vốn thuận buồm xuôi gió, chưa từng đụng phải chuyện xui xẻo như vậy, hắn hoài nghi không biết đây có phải thời kì xui xẻo nhất trong cuộc đời mình.

    - Mười viên thượng phẩm linh thạch đâu rồi?

    Ta đã thắng cược rồi.

    Lục Nguyên thản nhiên nói.

    Kiếm Văn Hào lập tức cảm giác vừa rồi mình đã sai lầm, vừa rồi tuyệt đối không phải là thời kì xui xẻo nhất trong cuộc đời mình, mà là hiện tại, tên ác ma này đã thắng mình, sau khi khiến mình mất hết thể diện, còn bắt mình phải trả một số tiền lớn, mười viên thượng phẩm linh thạch, rất nhiều nhân tài Đại đạo cảnh thập trọng thậm chí lăn lộn vào Động cảnh nhất trọng thiên mới có được tài sản như vậy, còn hắn lại thua nó bởi Lục Nguyên, hắn cảm giác mình trái tim mình như vỡ vụn, nhưng trận đánh cược này đã lan truyền ra ngoài, hắn không thể không trả cược.

    Thượng phẩm linh thạch và trung phẩm linh thạch hoàn toàn bất đồng.

    Một viên thượng phẩm linh thạch, tương ứng với một vạn viên trung phẩm linh thạch.

    Lục Nguyên nhìn viên thượng phẩm linh thạch trong lòng bàn tay, viên thượng phẩm linh thạch này lớn bằng bàn tay, toàn thân hình cầu, mặc dù chỉ nắm trong tay đã có thể cảm giác được linh khí vô cùng phong phú bên trong viên thượng phẩm linh thạch, thậm chí bên trong linh thạch dần dần xuất hiện hình thức ban đầu của một số linh thú, nguyên nhân chủ yếu là vì linh khí quá nồng đậm.

    Phát tài rồi!

    Mình vốn chỉ có mấy ngàn viên trung phẩm linh thạch, hiện tại thoáng cái đã có mười viên thượng phẩm linh thạch.

    Dựa vào mười viên thượng phẩm linh thạch này, Lục Nguyên cảm giác mình có thể dùng tốc độ nhanh nhất đạt đến đỉnh phong của Đại đạo cảnh lục trọng.Lục Nguyên có được mười viên thượng phẩm linh thạch, ha ha cười nói:

    - Đa tạ, Kiếm Chi Tình, Kiếm Văn Hào.

    Hắn vừa dứt lời liền nghênh ngang triển khai tu hành trước mặt Kiếm Chi Tình, bày ra phong linh trận, đồng thời đập vỡ một viên thượng phẩm linh thạch, loại thượng phẩm linh thạch này vô cùng cứng rắn, phải dùng năm thành pháp lực mới bổ được.

    Một khi bổ ra, pháp lực vô tận lập tức tuôn ra trong phạm vi nhỏ bé.

    Trong lúc này, linh khí lưu động, trong lúc nhất thời giống như có con rồng múa lượn.

    Nơi này tựa hồ trở thành tiên giới trong truyền thuyết.

    Cái này đã không còn là linh khí bình thường, mà giống như linh khí có linh tính, loại linh khí này kỳ thật nên gọi là linh khí tinh khiết, vì nó tinh khiết hơn linh khí bình thường rất nhiều, nghe nói ở trên còn có Cửu dương linh khí, Cửu âm linh khí, linh khí cửu âm cửu dương chính làb đại diện cho linh khí cực đại trong thiên đại.

    Thân thể Lục Nguyên bắt đầu hấp thu linh khí tinh khiết thuần chất đến cực điểm, chỉ cảm thấy pháp lực toàn thân lại bắt đầu tăng lên, vừa mới đến Đại đạo cảnh lục trọng không lâu, kinh mạch toàn thân tựa hồ lại biến rộng một chút, thân thể càng thêm kết cấu chặt chẽ, tựa hồ như chuyển hóa sang một loại hình thái sinh mệnh khác.

    Đây là chuyển hóa của sinh mệnh cấp thấp về hình thái sinh mệnh cấp cao.

    Linh khí thuần khiết cuồn cuộn không ngừng giống như trường giang đại hà bị hấp thu vào trong cơ thể, chỉ cảm thấy pháp lực trong cơ thể không ngừng tăng lên, Nhưng mới đề thăng lên một lát đã dừng lại, Lục Nguyên lập tức không thèm để ý, cũng cảm thấy đã đến cực hạn của mình, cho nên vỗ tay một cái, đập vỡ chín viên thượng phẩm linh thạch còn lại, vô số linh khí tinh khiết đều sáp nhập vào thân thể của mình.

    Đại đạo cảnh lục trọng bình thường căn bản không cần nhiều linh khí như vậy, nhưng pháp lực của Lục Nguyên nồng hậu dày đặc hơn người bình thường, cho nên mới có thể dung nạp được nhiều linh khí như vậy.

    Tế bào toàn thân tựa hồ cũng tham lam hấp thu những linh khí này.

    Sau khi đạt đến Đại đạo cảnh lục trọng, mỗi lần đề thăng chỉ có thêm chút pháp lực, nếu muốn Lục Nguyên tích lũy, không biết cần bao lâu, mấy năm tuyệt đối là không đủ, nhưng lần này thắng cược Kiếm Chi Tình, thoáng cái đã giành được tích lũy của hắn vào trong tay.

    Đại đạo cảnh lục trọng sơ kỳ muốn tăng lên Đại đạo cảnh lục trọng trung kỳ vốn rất khó khăn.

    Nếu muốn đề thăng thực lực thì sơ kỳ dễ đề thăng, sau này muốn đề thăng là rất khó.

    Nhưng hiện tại, sau khi kiếm được món lợi rất lớn là mười viên thượng phẩm linh thạch, dưới sự trợ giúp của tài nguyên sung túc này, pháp lực cứ thế không ngừng tăng lên.

    Bắt đầu từ Đại đạo cảnh lục trọng sơ kỳ đến Đại đạo cảnh lục trọng trung kỳ, lại đến Đại đạo cảnh lục trọng hậu kỳ, cuối cùng đến đỉnh phong của Đại đạo cảnh lục trọng.

    Thoải mái!

    Nhưng lúc này linh khí gần như cũng tiêu hao sạch sẽ, đồng thời pháp lực vọt tới Đại đại cảnh lục trọng đỉnh phong, bị tắc nghẽn, không cách nào tiến vào Đại đạo cảnh thất trọng, Đại đạo cảnh thất trọng là đầu mút đỉnh cao, cũng là điểm bắt đầu của thế giới tiểu thiên sơ bộ, làm sao dễ luyện thành như vậy.

    Lục Nguyên dừng ở đây, đợi xem Vân Long của mình trở thành hình dạng gì, tay phải vẽ trên hư không, trước mắt hắn lập tức xuất hiện một thủy kính.

    Chương 671-672: Thái Sử Chí Tôn

    Thủy kính này kết ở phía trước.

    Sau khi thông qua thủy kính nhìn thân thể mình, lúc này Vân Long vẫn còn ở trạng thái thịnh phát, chỉ thấy phía sau mình, một con Vân Long dài mấy trượng xuất hiện, con Vân Long này tương đối nhỏ dài, toàn thân màu trắng, nhẹ nhàng múa lượn trên không trung, thân thể màu trắng hiển thị rõ một loại mỹ cảm hoa lệ, long lân lấp lánh hào quang, long trảo sắc bén, lay động đuôi rồng màu trắng, cùng với đầu rồng cực lớn, râu rồng cũng đã xuất hiện.

    Ngoại trừ mắt!

    Là mắt rồng không có con ngươi.

    Đây là mắt rồng không có con ngươi.

    Kỳ thật pháp lực của hắn đã đạt tới lực của một con rồng, chỉ là chưa đạt đến Đại đạo cảnh thất trọng, nếu không hắn nhất định sẽ hoàn toàn biến thành Vân Long, kể từ đó công pháp của hắn càng có thể luyện đến đỉnh cao.

    Được rồi, mấy năm tới, mình nhất định sẽ đề thăng tới cảnh giới Đại đạo cảnh thất trọng.

    Lục Nguyên hít một hơi, hút linh khí còn lại trong phong linh trận vào trong bụng.

    Sau đó đưa tay phá giải kế linh trận, cười ha ha, nhìn về phía Kiếm Chi Tình nói:

    - Đa tạ ngươi rồi, Kiếm Chi Tình, thật sự là đặc biệt cảm tạ.

    Lời này chẳng khác nào đánh thẳng vào mặt Kiếm Chi Tình, Kiếm Văn Hào chỉ cảm giác hiện tại hai mắt mình bốc hỏa, Lục Nguyên ngươi thắng cuộc là được rồi, còn trực tiếp làm Kiếm Văn Hào mất mặt, dùng tài nguyên thắng người khác đột phá, ngươi kêu Kiếm Văn Hào làm sao không muốn thổ huyết, bây giờ trong lòng hắn như đang thét gào.

    Lục Nguyên, ngươi cứ đắc ý đi.

    Nhưng ngươi đắc ý không được bao lâu đâu.

    Ngươi cuối cùng vẫn sẽ chết trong tay ta, đúng vậy, Kiếm Văn Hào thật sự đã nổi sát tâm với Lục Nguyên.

    Lục Nguyên thắng Kiếm Văn Hào đã khiến cho hắn vô cùng khó chịu, huống chi còn làm hắn mất hết thể diện, Kiếm Văn Hào làm sao không nổi sát tâm.

    Chỉ là môn quy kiếm môn nghiêm khắc, cũng không thể tùy tiện hạ thủ với người trong môn phái, nhưng ra bên ngoài nếu có cơ hội, Kiếm Văn Hào nhất định sẽ hạ sát thủ.

    - Lục Nguyên, vừa rồi ngươi đã đột phá cửa thứ sáu sao?

    Chẳng biết từ lúc nào, Hiên Viên Thập Nhị đã chạy đến, Hiên Viên Thập Nhị chính là đạo sư phụ trách, hắn cười nói:

    - Rất tốt, xem ra ngươi đã đột phá, như vậy hiện nay, ngươi có thể trở thành đệ tử chân truyền, có tư cách bái sư học nghệ rồi.

    - Ở kiếm môn kỳ thật không ít đệ tử chân truyền, nhân khẩu kiếm môn vượt qua tưởng tượng của ngươi, số lượng trưởng lão của kiếm môn cũng vượt qua tưởng tượng của ngươi, trưởng lão bình thường không có tư cách thu nhận đệ tử chân truyền, chỉ có thể thu nhận đệ tử bình thường.

    - Người có tư cách thu nhận đệ tử chân truyền được xưng là trưởng lão chân truyền, số lượng ở kiếm môn cũng không nhiều, chỉ khoảng 100 người mà thôi.

    - Chúc mừng ngươi, có tư cách trở thành đệ tử chân truyền của trưởng lão chân truyền.

    Hiên Viên Thập Nhị cười nói:

    - Nhưng có thể vì ngươi thấy hai chữ kiếm môn mà ngộ đạo, cho dù ngộ đạo thất bại cũng được xem là tiếp xúc với ngộ đạo, đồng thời trong mười hai canh giờ xông qua cửa thứ sáu, một vị chí tôn thượng cấp phát mệnh lệnh, kêu ngươi trở thành đệ tử hạch tâm.

    Bốn chữ “đệ tử hạch tâm” vừa thốt ra, khiến tất cả những người xung quanh đều kinh ngạc.

    Đệ tử hạch tâm!

    Không biết bao nhiêu người nằm mơ trở thành đệ tử hạch tâm, nhưng tới bây giờ đều không làm được.

    Bởi vì, đệ tử hạch tâm là do Chí Tôn định ra.

    Kiếm Chi Tình sắp tức giận đến lệch miệng, đáng chết, tại sao Lục Nguyên có thể trở thành đệ tử hạch tâm, hắn là đệ đệ của Kiếm Chi Tử, một khi trở thành đệ tử chân truyền nhất định có thể trở thành đệ tử hạch tâm, hắn cũng biết ích lợi của đệ tử hạch tâm, hắn không muốn Lục Nguyên trở thành đệ tử hạch tâm, như vậy sẽ có được rất nhiều lợi ích.

    Đệ tử hạch tâm cao cấp hơn đệ tử chân truyền rất nhiều.

    Chênh lệch giữa Đệ tử hạch tâm và đệ tử chân truyền, lớn hơn rất nhiều so với chênh lệch giữa đệ tử chân truyền và đệ tử bình thường.

    Lục Nguyên không hiểu, nhưng nhìn bộ dạng của người bên cạnh, tựa hồ đệ tử hạch tâm là người rất lợi hại,

    Thấy Lục Nguyên khó hiểu, Hiên Viên Thập Nhị giải thích:

    - Đệ tử hạch tâm, là đệ tử do Chí Tôn thu nhận.

    - Ở kiếm môn chúng ta, dưới Kiếm chủ đương đại tổng cộng có cửu đại Chí Tôn.

    - Nhân vật trên Hỗn Động cảnh thất trọng có thể xưng là Chí Tôn.

    - Chí Tôn là đỉnh phong con người có thể đạt tới, một khi vượt qua cảnh giới Chí Tôn chính là đạt tới một hình thái sinh mệnh khác, không còn gọi là con người nữa.

    - Điểm cuối tu hành của nhân đạo là Chí Tôn.

    - Ở kiếm môn, tổng cộng chỉ có chín Chí Tôn mà thôi, lần này, Không Chi Chí Tôn muốn thu ngươi làm đệ tử, mỗi một vị Chí Tôn đều nắm giữ pháp tắc, mỗi một vị Chí Tôn đều có thực lực trên Hỗn Động cảnh thất trọng.

    - Có thể được Chí Tôn thu nhận làm đệ tử hạch tâm, sau này cũng sẽ trở thành đại nhân vật ở kiếm môn.

    - Cho nên, chúc mừng ngươi, trở thành đệ tử hạch tâm của Không Chi Chí Tôn Thái Sử Không đại nhân, một trong chín Chí Tôn.

    Hiên Viên Thập Nhị thật lòng chúc mừng Lục Nguyên trở thành đệ tử hạch tâm của Chí Tôn, điều này khiến Hiên Viên Thập Nhị cũng có chút hâm mộ, người bên cạnh tựa hồ cũng dùng ánh mắt giết người nhìn về phía Lục Nguyên.

    Hắn thật may mắn.

    Hiên Viên Thập Nhị nhẹ nhàng truyền âm đến bên tai Lục Nguyên:

    - Ngươi cũng phải cẩn thận, ngươi đắc tội với Kiếm Chi Tình, coi như là gián tiếp đắc tội với Kiếm Chi Tử, mà mấy vị Chí Tôn lại có quan hệ rất tốt với Kiếm Chi Tử, chỉ sợ sẽ có phiền phức, mấy vị này đoán chừng sẽ không đối đãi với ngươi như Không Chi Chí Tôn.

    Dưới Kiếm Chủ có chín đại Chí Tôn xưng hùng kiếm môn.

    Đây chính là thế cục của kiếm môn.

    Lục Nguyên nhìn ngọc bài trong tay, dùng thần thức thăm dò vào trong ngọc bài, trong ngọc bài có rất nhiều quang điểm, dấu hiệu phía trên quang điểm là Không Chi sơn, nghe nói Không Chi sơn chính là nơi ở của Không Chi Chí Tôn Thứ Sử Không, ở Tấn quốc, mỗi một kiếm môn đều có một căn nhà.

    Chí Tôn ở đây còn cường đại hơn kiếm môn ngàn vạn lần, trực tiếp chiếm giữ một ngọn núi làm nơi ở, hơn nữa nghe nói mấy ngọn núi bên cạnh ngón núi của Chí Tôn cũng không thể có người ở, đây chính là quyền lợi của Chí Tôn.

    Mặc dù kiếm môn có ba ngôi sao lớn, nhưng nghe nói thổ địa vẫn tương đối chật chội, dù sao nhân khẩu của kiếm môn rất nhiều, nhưng Chí Tôn là Chí Tôn, có thể có hoàn cảnh ở tốt nhất.

    Sau khi phi hành hồi lâu, Lục Nguyên cuối cùng cũng tới được Không Chi sơn.

    Đây là một ngọn núi khổng lồ, chiều cao có lẽ hơn mười vạn trượng, lớn hơn Hoa Sơn rất nhiều, trên Không Chi sơn có cấm pháp dày đặc, căn bản không cách nào xâm nhập vào trong, Lục Nguyên đến trước sơn môn bên ngoài Không Chi sơn, cao giọng kêu:

    - Người mới của Kiếm môn Lục Nguyên, cầu kiến Thái Sử Chí Tôn.

    Sau ba tiếng gọi, lập tức có một đạo đồng đi ra, đạo đồng nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Ngươi chính là đệ tử hạch tâm Chí Tôn muốn thu nhận, xin mời đi theo ta.

    Đạo đồng này cũng có vẻ cực kỳ hâm mộm nhìn về phía Lục Nguyên, hắn có thể ở bên cạnh Chí Tôn, đương nhiên địa vị cao hơn đệ tử chân truyền, nhưng so với đệ tử hạch tâm như Lục Nguyên vẫn không bằng.

    Lục Nguyên đi theo đạo đồng tiến nhập Không Chi sơn.

    Kỳ thật hiện nay Lục Nguyên cũng tò mò, người chỗ có thể đạt tới đỉnh phong-Chí Tôn, rút cuộc là tồn tại như thế nào.

    Thái Sử Chí Tôn đó vì sao đột nhiên muốn nhận mình làm đệ tử hạch tâm.

    Ở gần Tiêu Kiếm lâu, lửa giận của Kiếm Văn Hào như ngút trời, cũng định đi tìm huynh trưởng, hắn muốn lập tức phá tan cửa thứ sáu, lập tức trở thành đệ tử hạch tâm, tranh hùng với Lục Nguyên.

    Tiểu tử Lục Nguyên, ngươi nhất định phải chết trong tay ta.

    Kiếm Văn Hào vô cùng dữ tợn, cho dù ngươi có sư phụ là Chí Tôn thì thế nào, sau lưng ta là Kiếm Chi Tử, nhân vật được chú định trở thành Kiếm chủ kiếm môn đời sau.

    Còn bọn người Sư Phi Tiên, Hoắc Nhất Bộ cũng thầm nghĩ trong lòng, nhóm người mình mạnh nhất cũng chỉ có thể xông qua cửa thứ hai, không cách nào thông qua cửa thứ ba, hiện tại xem ra nhóm người mình phải cố gắng.

    Bọn họ cùng lúc tiến vào trung ương thiên triều với Lục Nguyên, nhưng cuối cùng chẳng phải thua xa Lục Nguyên, những nhân vật này cũng đều là nhân vật thiên tài, há có thể chịu thua như vậy, âm thầm cố gắng.

    Lúc này Lục Nguyên đang đi theo đạo đồng vào trong núi Không Chi.

    Vừa tiến nhập núi Không Chi, Lục Nguyên cảm thấy có một loại ảo giác.

    Đỉnh núi này làm thế nào trong nháy mắt đã bước qua, còn chân núi làm sao chỉ nửa canh giờ đã không thấy nữa, hắn có một loại cảm giác không gian hỗn độn, loại cảm giác này rất khó chịu.

    Đúng lúc này, phía trước xuất hiện một tòa cung điện vô cùng lớn.

    Mặc dù tòa cung điện này rất to lớn, nhưng đứng gần xem xét, lại phát hiện cũng không xa hoa, ngược lại còn rất đơn giản, càng tới gần cung điện loại cảm giác không gian hỗn loạn càng nặng, tựa hồ không gian xung quanh mình đang không ngừng biến hóa, đạo đồng cười nói:

    - Đây là không gian đại trận của Chí Tôn đại nhân, dùng để tôi luyện đệ tử hạch tâm tu hành, làm quen là thấy bình thường thôi.

    Lúc này hai người đã đi đến phía trước cung điện, toàn bộ tòa cung điện này sử dụng Thiên Tinh thạch cấu thành, hầu hết đều màu trắng.

    Đây là một loại phong nhã đơn giản, tuyệt đối không xa hoa, nhưng lại có hương vị tự nhiên.

    Người có thể chế tác cung điện này nhất định là nhân vật lợi hại, Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng, đạo đồng đã đi đến trước nói:

    - Chí Tôn đại nhân, Lục Nguyên đã đến.

    - Vậy gọi hắn vào đi.

    Đây là thanh âm rất bình thản.

    Dựa vào thanh âm này, Lục Nguyên cũng không khỏi có hảo cảm với người nói, đạo đồng dẫn đường cũng không bước vào cung điện, dùng tay chỉ:

    - Lục sư huynh mời.

    Lục Nguyên tiến vào trong cung điện.

    Khi mới tiến vào trong cung điện, Lục Nguyên thật sự chấn động, cái này….

    Thật sự, trước khi tiến vào, hắn tuyệt đối không ngờ sau khi tiến vào cung điện lại nhìn thấy tình cảnh này.

    Đây là một cung điện rộng lớn, chủ yếu là màu trắng, nhưng xung quanh cung điện lại có các loại giá đỡ, trên các loại giá đỡ này chứa đầy các bình rượu khác nhau, trong này cũng có rất nhiều bàn, trên các bàn cũng toàn là bình rượu.

    Một lão giả có chòm râu trắng như tuyết đang ngồi ở đó, mặc dù râu tóc bạc trắng, nhưng thần thái không hề gia nua, trong tay hắn đang cầm một bình rượu

    Hiển nhiên lão giả đang uống rất thích thú.

    Một tửu quỷ, một lão giả phóng khoáng!

    Đây là phản ảnh đầu tiên của Lục Nguyên đối với Thái Sử Chí Tôn trong truyền thuyết.

    Một lão đầu rất lợi hại!

    Lục Nguyên tiếp tục đánh giá.

    Tửu quỷ đụng phải tửu quỷ, cũng chẳng khác gì nhau.

    Thái Sử Không cười ha ha:

    - Ngươi chính là Lục Nguyên, tên tiểu tử của Tấn quốc.

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Đúng.

    - Ngươi là tiểu tử rất thú vị đó sao?

    Nhìn dáng vẻ của ngươi có lẽ cũng rất thích uống rượu.

    Hắn giơ tay lên, ném một bình rượu chưa mở nắp cho Lục Nguyên, Lục Nguyên đưa tay tiếp nhận, thấy Thái Sử Chí Tôn không phải người gò bó quá mức, hắn lại vốn tự nhiên, cũng không quan tâm, mở nắp bình bắt đầu uống.

    Rượu này rất mạnh.

    Nó mạnh hơn bất cứ loại rượu nào Lục Nguyên từng uống, mới uống vào một ngụm toàn thân đã giống như có lửa thiêu đốt.

    Nhưng cảm giác này, thật sự rất thoải mái:

    - Hảo tửu!

    Thái Sử Không mỉm cười:

    - Ngươi được lắm, còn mạnh hơn sư tổ của ngươi.

    - Sư tổ của ta?

    Lục Nguyên không khỏi giật mình.

    - Chính là sư tổ của ngươi khi ngươi ở Tấn quốc, Yến Thương Thiên, đúng rồi, ngươi có thể không biết rõ tên của tên đệ tử thứ mười lăm của ta, đại đệ tử của ta tên gọi là Yến Thương Thiên, cũng tức là tổ sư của ngươi ở Hoa Sơn.

    Lục Nguyên hoàn toàn thất thần, vị này là sư phụ của tổ sư, nhưng như vậy chẳng phải quá lộn xộn hay sao, tổ sư của mình là đệ tử của lão giả này, còn mình lại gia nhập vào môn hạ của tổ sư, bối phận này tính toán như thế nào đây, Thái Sử Không ha ha cười nói:

    - Làm gì phiền toái như vậy, ở trung ương thiên triều phải theo pháp tắc của trung ương thiên triều, ngươi ở Tấn quốc thì theo pháp tắc của Tấn quốc.

    - Đúng rồi, ta nghe nói ở Tấn quốc các ngươi hình như 500 năm tính là một đời, ở trung ương thiên triều chúng ta quen tính 5000 năm là một đời, cho nên, ngươi và Yến Thương Thiên hơn kém nhau khoảng 1000 tuổi, hoàn toàn là người trong một đời, ngươi không cần câu nệ.

    Thái Sử Không uống một ngụm rượu:

    - Đệ tử kiệt xuất nhất của ta chính là Yến Thương Thiên, hắn là nhân vật trò giỏi hơn thầy, sau này, thực lực của hắn chỉ sợ còn vượt qua ta, ta già rồi, không được rồi, nhưng Yến Thương Thiên không cá tính bằng ngươi, hắn quá nghiêm túc, không uống rượu, người không uống rượu làm sao có thể biết được mĩ vị trong rượu.

    - Nếu ta không uống rượu, làm sao biết được cảm giác say rượu, cảm giác trời đất quay cuồng, không gian thay đổi, sau đó hiểu thông được không gian của Thập đại thiết tắc.

    Thái Sử Không lơ đễnh nói.

    Không gian trong Thập đại thiết tắc!

    Trong Thập đại thiết tắc còn có một loại không gian sao?

    Cho tới bây giờ chính mình cũng chỉ biết có Âm Dương, Luân Hồi, hiện tại xem ra còn có thêm một không gian nữa, Thái Sử Không thản nhiên nói:

    - Cái gọi là Thập đại thiết tắc căn bản là mười loại lực lượng cơ bản nhất của sinh linh và không phải sinh linh giữa thiên địa, không gian chính là một trong số đó.

    Lục Nguyên bất giác hỏi:

    - Thập đại thiết tắc là Thập đại thiết tắc nào?

    - Hiện tại không nói cho ngươi biết, sau này hãy nói.

    Thái Sử Không nói:

    - Còn quá sớm để nói với ngươi, kỳ thật chuyện này cũng chưa chắc có lợi cho phát triển của ngươi.

    - Tốt rồi, hiện tại ngươi đã gia nhập môn hạ của ta, trở thành đệ tử thứ 31 của ta.

    Thái Sử Không ngồi thẳng người:

    - Kiếm môn chính là đại giáo vô đại, cũng có một số quy củ, ngươi nhất định phải tuân thủ.

    - Điều thứ nhất trong giới luật bổn môn: không được khi sư diệt tổ.

    - Điều thứ hai: không được kết giao Ma Đạo.

    - Điều thứ ba: không được giết hại đồng môn.

    - Điều thứ tư: không được lạm sát kẻ vô tội.

    - Điều thứ năm, không được phản bội sư môn.

    - Kỳ thật trong những điều này, điều thứ nhất, điều thứ tư, điều thứ năm, ngươi nhất định phải tuân thủ đấy, còn điều thứ hai, điều thứ ba đều là vô nghĩa, kết giao Ma Đạo, Ma Đạo là từ ngũ đại cổ văn minh định, không chừng ngày nào đó kiếm môn chúng ta sẽ trở thành Ma Đạo, không được giết hại đồng môn càng vô nghĩa, kiếm môn lớn như vậy, đủ loại nhân vật tầng tầng lớp lớp, ngươi không hại người nói không chừng sẽ có người hại ngươi, chỉ cần có lý do chính đáng, là người khác hãm hại ngươi trước, ngươi giết hại đồng môn hay như thế nào, ta cho ngươi lựa chọn.

    Chương 673-774: Kiếm là thiên địa thiên địa là kiếm

    Khi Thái Sử Không nói chuyện, vô cùng khí phách.

    Cần giết thì cứ giết.

    Chỉ cần ngươi không sai, ta sẽ cho ngươi chỗ dựa.

    Sư phụ như vậy quả thật rất kỳ lạ.

    -

    Sau này ngươi theo ta tu hành, xem pháp lực của ngươi có vẻ thấp, nhưng cũng khó trách, dù sao ngươi cũng xuất thân ở tiểu quốc ngoại vực, pháp lực cao mới kì quái.

    Thái Sử Không thản nhiên nói:

    - Xem ra sau này ngươi phải tu hành pháp lực nhiều hơn nữa.

    - Đúng rồi, kiếm thuật của ngươi như thế nào?

    Theo tư liệu nói kiếm thuật của ngươi rất khá.

    Thái Sử Không cười nói:

    - Nếu không, thầy trò chúng ta giao thủ xem thế nào?

    Yên tâm, ta sẽ không sử xuất nhiều kiếm thuật đâu.

    Mặc dù Thái Sử Không cũng biết một số tư liệu về Lục Nguyên, nhưng cũng chỉ có như vậy mà thôi, hắn không đi nghiên cứu tỉ mỉ tư liệu của Lục Nguyên, chỉ là nhìn thấy người của môn phái Yến Thương Thiên liền thu vào cửa, Người có thể tiến vào trung ương thiên triều, thiên phú cũng không tệ, Yến Thương Thiên là đệ tử đắc ý nhất của hắn, không có người nào sánh bằng, chính vì điều này mà hắn quyết định thu nhận Lục Nguyên.

    Hiện tại hắn cũng xem xem cảnh giới của Lục Nguyên như thế nào, tiểu gia hỏa này có lẽ ở cảnh giới kiếm hầu, hoặc là kiếm vương, bằng không cũng không được mọi người công nhận là kiếm thuật không tệ.

    - Cũng được.

    Lục Nguyên gật đầu, giao thủ với kiếm thủ lợi hại không khỏi khiến hắn phấn chấn.

    - Này, Thái Sử, nghe nói ngươi mới thu nhận một đồ đệ không tồi, đánh cược thắng được Kiếm Chi Tình, người mới đến từ ngoại vực, còn có thể trong mười hai canh giờ phá tan cửa thứ sáu.

    Một tiếng cười cởi mở vang lên, một lão giả gầy gò đi đến, khi lão giả này bước đi, tựa hồ thiên địa cũng bị hắn chấn động.

    Đây là một vị Chí Tôn họ Hạ Hầu tên là Hạ Hầu Thương, một trong chín đại Chí Tôn của kiếm môn.

    - Thu nhận đồ đệ cũng không mời ta uống rượu, thật là quá đáng.

    Vị Chí Tôn họ Hạ Hầu tiến vào đánh giá Lục Nguyên.

    Thái Sử Không cười nói:

    - Rượu bình thường tùy ngươi uống, muốn đụng đến Tam Đại Chí Tôn tửu của ta, đừng có nằm mơ.

    Đúng rồi, ngươi đến cũng hay, ta đang muốn xem kiếm thuật của tên đệ tử mới thu nhận này, ngươi ở bên cạnh nhìn xem, tùy tiện chỉ điểm vài câu, có lẽ đủ cho tiểu gia hỏa này hưởng thụ.

    Hạ Hầu Thương và Thái Sử Không có quan hệ rất tốt, nghe vậy gật đầu nói:

    - Cũng được, ta cũng có chút hứng thú với tên đệ tử này của ngươi, mặc dù Kiếm Chi Tình chỉ dựa vào uy danh rác rưởi của ca ca Kiếm Chi Tử của hắn, nhưng Kiếm Chi Tử rõ ràng có chỉ điểm cho Kiếm Chi Tình, vậy mà hắn có thể thắng được Kiếm Chi Tình, không tệ, không tệ. kiếm

    Thái Sử Không ngồi trên ghế, tay đè lên chuôi kiếm:

    - A, đây là kiếm tiên , ta quên mất, kiếm tiên quá sắc bén, nhưng ta sẽ khống chế nó giống như linh kiếm bình thường, hiện tại ngươi cứ tiến hành tấn công ta, nếu có thể ép ta động một bước, coi như ngươi thành công, đồ nhi, để ta xem kiếm thuật của ngươi như thế nào?

    Là kiếm hầu?

    Hay là kiếm vương?

    Đồ nhi đến từ ngoại vực.

    Núi Không Chi.

    Tòa cung điện này được mệnh danh là Càn Khôn cung.

    Kỳ thật cung điện của Chí Tôn khác được mệnh danh là Càn Khôn cung, có thể vì khí phách của hai chữ Càn Khôn, nhưng vị Chí Tôn Thái Sử Không sở dĩ được mệnh danh, có thể vì trong lúc say nói ra những lời đại Càn Khôn.

    Thái Sử Không ngồi trước mặt, tay đè lên chuôi kiếm:

    - Đồ nhi, để ta xem kiếm thuật của ngươi như thế nào, trận đấu này chỉ đơn thuần đấu kiếm.

    - Vậy sao, được.

    Lục Nguyên gật đầu, cũng không khách khí, sau khi thi hành kiếm lễ, kiếm lập tức khởi phát, khí thế hùng hồn, một kiếm như điện, Thái Sử Không mỉm cười:

    - Một kiếm này cũng không tệ lắm, nhưng dựa vào một kiếm này muốn bức ta di động một bước là chuyện không thể nào.

    Hắn cũng hoàn toàn không thèm để ý, tay trái cầm bình rượu, uống một ngụm, tay phải rút kiếm tiên của hắn, kiếm tiên ra khỏi vỏ liền có hào quang lấp lánh, đánh úp về hướng Dưỡng Ngô kiếm của Lục Nguyên.

    Trường kiếm của hai người đối kích trên không trung, lập tức phong bế công kích của Lục Nguyên, Thái Sử Không thầm nghĩ trong lòng, đúng lúc này, chỉ cảm thấy trường kiếm của Lục Nguyên trong tích tắc song kiếm chạm vào nhau, căn bản không đợi kiếm đến công kích, mượn lực phản kích, thay đổi phương hướng của kiếm, đồng thời tốc độ tấn công của kiếm càng nhanh hơn.

    Trong giây phút song kiếm chạm kích, có thể mượn lực phản kích cực kỳ yếu ớt thay đổi phương hướng, đánh ngược lại mình, kiếm thuật không tệ!

    Nhưng muốn công kích ta thì không thể nào, Thái Sử Không thầm nghĩ, kiếm tiên trong tay tựa hồ cũng không thể quay lại, song kiếm của hai người lạo một lần nữa chạm nhau, chính lúc này, Dưỡng Ngô kiếm cuẩ Lục Nguyên đột nhiên biến thành mười cây, đây là ảo ảnh?

    Thái Sử Không lập tức tìm được chân thân của kiếm, nghênh đón.

    Lần thứ nhất còn có thể nói là sơ suất, lần này Thái Sử Không cuối cùng cũng phải dùng đến năm thành chú ý.

    Kiếm và kiếm công kích trên hư không, kiếm của Lục Nguyên bay lên, kiếm của Thái Sử Không cũng bay lên, kiếm của Lục Nguyên tiến lên, Thái Sử Không trảm kích thân kiếm của Lục Nguyên, Thái Sử Không chuyển thủ thành công, công kích ác liệt, Lục Nguyên phá giải. . . . . .

    Chỉ trong chốc lát, hai người ít nhất đánh ra hơn một ngàn kiếm kích.

    Đây mới là hai người chính thức ra tay.

    Thật sự là kiếm thuật lợi hại!

    Trong lòng Thái Sử Không có chút vui mừng, không ngờ kiếm thuật của tên đệ tử mới thu nhận lại tốt như vậy, nhưng muốn mình di động một bước có thể không dễ dàng, nhìn thấy mũi kiếm của Lục Nguyên trực chỉ hướng trước ngực Thái Sử Không, Thái Sử Không cuối cùng cũng toàn lực chú ý, lấy ra kiếm thuật chính thức, trong lúc nhất thời kiếm pháp của hắn thay đổi.

    Trong nháy mắt, kiếm của hắn tựa hồ biến mất, xuất hiện trước mặt Lục Nguyên là những ngôi sao.

    Vô số ngôi sao nhấp nháy trên hư không/

    Một ngôi sao cực nhanh đánh úp lại, Lục Nguyên dùng mũi kiếm ngăn cản, đây là cách giảm bớt lực pháp nhưng cho dù như vậy cũng cảm thấy cánh tay tê rần, lực đạo thật khủng khiếp.

    Lúc này trên hư không lại xuất hiện cửu tinh liên châu, thẳng hướng Lục Nguyên.

    Đây kỳ thật chính là một loại kiếm pháp ngôi sao trong tuyệt học cực cao của kiếm, kiếm hóa ngôi sao, loại kiếm hóa ngôi sao này không hoàn toàn là huyền cảnh, nếu thật sự đạt tới cảnh giới cực cao, có thể chính thức kiếm hóa ngôi sao, một người khống chế vô số ngôi sao giống như kiếm công kích địch nhân.

    Loại kiếm pháp ngôi sao này chính là kiếm pháp của thiên phát sát cơ.

    Loại kiếm pháp này nhẹ nhàng trước công kích, một khi công kích đến người mới hiển thị rõ sự đáng sợ, hơn nữa có thể dẫn động rất nhiều ngôi sao, cái gì là Bắc đẩu thất tinh, Nam Đẩu thất tinh, Cửu tinh liên châu, thậm chí có tuyệt học cao nhất, một kiếm trong ngôi sao 365 chu thiên đánh ra, đó mới là ảo diệu chí cao.

    Loại kiếm pháp này, tiểu thành, kiếm chính là ngôi sao, ngôi sao chính là kiếm.

    Đại thành, kiếm là thiên địa, thiên địa là kiếm.

    Một trong kiếm pháp của Kiếm Tam đại trấn phái, hơn nữa căn cứ vào công pháp của kỷ nguyên.

    Nhưng đại thành cảnh giới của loại công pháp này, sớm đã không có ai có thể luyện thành, hiện tại số lượng người có thể tu kiếm thành cảnh giới tiểu thành đều rất ít.

    Thái Sử Không cũng sử dụng bản lĩnh thật sự của mình, hắn hiện tại đã phát hiện kiếm thuật của Lục Nguyên mạnh ngoài dự liệu, có lẽ đạt tới đỉnh phong của cảnh giới kiếm vương, hắn làm sao có thể lùi nửa bước.

    Chuyện trò giỏi hơn thầy là chuyện tốt.

    Nhưng bị đồ đệ mới thu nhận ngày đầu tiên bức lui cũng không phải chuyện gì đáng tự hào.

    Một trong Kiếm Tam đại bí kiếm!

    Quả nhiên là kiếm pháp cực kỳ đáng sợ !

    Lục Nguyên cảm giác tất cả kiếm pháp mà mình học được ngoài trung ương thiên triều, bất luận là loại kiếm pháp nào đều không khủng bố như vậy.

    Phong Vân 108 kiếm, Cuồng Phong Khoái kiếm, Triêu Dương Nhất Khí kiếm…đều có chút cảm giác vô lực, kiếm pháp trấn phái của trung ương thiên triều quả nhiên không đơn giản.

    Sau khi liên tục thay đổi mấy chục loại kiếm pháp, phát hiện vẫn không địch lại loại kiếm pháp cổ quái đáng sợ này, không có cách nào, Lục Nguyên lại sử dụng Luân Hồi!

    Luân Hồi trong Thập đại thiết tắc, vạn vật thế gian, bất luận là sinh linh hay không phải sinh linh, bất luận là người hay núi đá, hay là ngôi sao, đã ở trong Luân Hồi, bởi vì bản thân ngôi sao cũng sẽ hủy diệt và tái sinh.

    Hắn vừa dùng lực Luân Hồi, các ngôi sao xung quanh trong nháy mắt hỗn loạn.

    Thái Sử Không căn bản cũng không ngờ kiếm pháp ngôi sao sẽ bị phá giải, hắn phản ứng cũng nhanh, nhưng kiếm của Lục Nguyên còn nhanh hơn.

    Hắn không tự chủ được lùi lại.

    Một bước, hai bước, ba bước. . .

    Bảy bước.

    Khi lùi lại bảy bước, hắn mới ngưng được thế đi, đánh tan lực Luân Hồi, lúc này kiếm của hắn đã địch lại thế tấn công của kiếm Lục Nguyên.

    Thái Sử Không ngây người, vị Chí Tôn Hạ Hầu Thương đứng bên cạnhngây người.

    Hai vị Chí Tôn đều biết rõ, Thái Sử Không đã sử xuất mười thành kiếm thuật, ngay cả kiếm pháp ngôi sao cũng toàn lực làm ra, dưới tình huống như vậy còn bị tên đệ tử mới thu nhận bức lui bảy bước, ngay từ đầu hắn đã nói chỉ cần Lục Nguyên bức lui một bước là thắng, mà bây giờ đã liên tiếp bức lui bảy bước.

    Tên đệ tử mới thu nhận này có kiếm thuật thật sự cao minh.

    Hơn nữa vừa rồi hắn dùng cái gì.

    Thái Sử Không và Hạ Hầu Thương đều là một trong cửu đại Chí Tôn, nhãn lực cao minh như thế nào, rất nhanh nhận ra được, cái này rất có thể là một loại thiết tắc.

    Căn cứ vào tư liệu, Lục Nguyên mới chỉ ba bốn mươi tuổi, vậy mà hắn đã biết thiết tắc?

    Nếu như vậy, cũng quá khoa trương rồi.

    Kiếm Hoàng!

    Tên đệ tử mới thu nhận này căn bản không phải kiếm hầu, cũng không phải kiếm vương gì cả, mà là Kiếm Hoàng!

    Hơn nữa nhìn thủ đoạn thuần thục của hắn, căn bản không giống mới lên kiếm hoàng, có lẽ đạt đến Kiếm hoàng một thời gian rồi.

    Thái Sử Không cảm giác lần này mình thật sự đã bị hù dọa, một Kiếm Hoàng hơn ba mươi tuổi!

    Mình đã thu nhận một tên đệ tử thế nào chứ.

    Hạ Hầu Thương ở bên cạnh cũng vô cùng hâm mộ đố kỵ, một Kiếm Hoàng hơn ba mươi tuổi, lần này lão gia hỏa Thái Sử Không đã thu nhận được một tên đệ tử không tệ, nhưng nghĩ đến Thái Sử Không mấy ngàn năm nay không có đệ tử nào xuất sắc, hiện tại rốt cuộc đã tìm được một tên, như vậy cũng công bằng.

    - Được, Lục Nguyên, ta đúng là xem thường ngươi, Kiếm Hoàng cảnh giới, không ngờ ngươi lại có cảnh giới Kiếm Hoàng, đây là Luân Hồi trong thập đại thiết tắc sao.

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Đây là loại kiếm pháp do Yến tổ sư sáng chế khi ở Tấn quốc.

    - Là Thương Thiên sao?

    Thái Sử Không chắp tay sau lưng:

    - Thiên phú của Yến Thương Thiên mạnh hơn vi sư, đáng tiếc vi sư năm đó không bảo vệ hắn, khiến hắn không thể ở lại trung ương thiên triều, cuối cùng hắn cũng đã ngộ ra Luân Hồi trong thập đại thiết tắc, nhưng có thể luyện Luân Hồi đến trình độ này, cũng là bản lãnh của ngươi, một Kiếm Hoàng hơn ba mươi tuổi!

    Hắn chậc chậc tán dương.

    Trong trung ương thiên triều, đại bộ phận thập đại thiết tắc đều tồn tại, chỉ có vận mệnh thiết tắc xếp số một trong truyền thuyết hư vô mờ ảo, không người nào có thể tìm kiếm.

    Có người biết, đương nhiên người thân thiết có thể học được.

    Nhưng cho dù như thế, có thể trong một ngàn tuổi đạt được cảnh giới Kiếm Hoàng có thể nói là nhân vật thiên tài.

    Hiện tại, một Kiếm Hoàng hơn ba mươi tuổi bày ra ở đây, kêu người ta không kinh ngạc sao được.

    Dù sao Kiếm Chi Tử năm đó đạt đến Kiếm Hoàng khi hơn hai mươi tuổi.

    Chuyện của Kiếm Chi Tử cách đây không lâu, cho nên có thể tiếp nhận được.

    Thái Sử Không phát hiện tên đệ tử mình mới thu nhận có thiên phú rất cao, cũng vô cùng vui mừng, đương nhiên không thể so sánh với Kiếm Chi Tử, nhưng cũng tương đối lợi hại.

    - Đến đây.

    Thái Sử Không bắt đầu thấy hứng thú, trong tay khẽ động, không còn là kiếm pháp ngôi sao, mà là một bộ kiếm pháp rất bình thường, nhưng kiếm pháp bình thường này làm sao lại cảm giác cổ quái như vậy, tựa hồ không gian cũng biến đổi.

    Lục Nguyên phát hiện không thích hợp, mình rõ ràng xuất kiếm về phía trước, nhưng lại trở thành xuất kiếm về phía mình.

    Đây là tình huống gì?

    Ảo thuật sao?

    Không đúng, có lẽ không phải ảo thuật, Thái Sử Không Chí Tôn không phải nhân vật nổi tiếng về ảo thuật.

    Đó là tình huống gì, kiếm của mình không thể biến đổi, như vậy chỉ có không gian biến đổi, Lục Nguyên lập tức xác định, không gian đang không ngừng bị điều khiển.

    Pháp tắc không gian trong thập đại thiết tắc.

    Không có cách nào, trong tình huống hiện tại cũng chỉ thể sử dụng Luân Hồi thiết tắc đối kháng với không gian thiết tắc.

    Luân Hồi thiết tắc có lẽ không yếu hơn không gian thiết tắc, Lục Nguyên lại một lần nữa vận khởi lực Luân Hồi, dùng bản thân làm tâm bắt đầu Luân Hồi, không gian lập tức bị bài xích, nhưng Lục Nguyên rõ ràng cảm giác bên ngoài phạm vi, không gian thiết tắc đang không ngừng giải trừ Luân Hồi thiết tắc, cắn nuốt về phía mình.

    Không phải Luân Hồi thiết tắc không bằng không gian thiết tắc, mà là tạo nghệ Luân Hồi thiết tắc của mình còn thấp, còn tạo nghệ không gian thiết tắc của Thái Sử Không lại sâu sắc.

    Đến cuối cùng, trường kiếm của Thái Sử Không dừng lại trước cổ họng Lục Nguyên, nhưng cũng lập tức thu lại.

    Thái Sử Không cười ha ha, hắn thắng Lục Nguyên là chuyện tất nhiên, dù sao hắn sống lâu như vậy, nếu không thắng nổi Lục Nguyên mới kỳ quái, cùng là thiết tắc cũng có vấn đề tạo nghệ sâu cạn, nhưng Thái Sử Không cũng cảm giác khiếp sợ, mình dùng kiếm thuật như vậy, không dễ dàng thắng được Lục Nguyên.

    Kiếm thuật của tên đồ đệ này thật là đáng sợ.

    Thái Sử Không chắp tay sau lưng, Lục Nguyên có lẽ là một trong hai đệ tử có thiên phú tốt nhất trong ngàn năm của hắn, hơn nữa thiên phú của hắn rất có thể trở thành một Yến Thương Thiên khác.

    - Kiếm thuật bây giờ của ngươi xác thực tương đối lợi hại, cũng là thời điểm theo ta học không gian thiết tắc.

    Thái Sử Không nói:

    - Kỳ thật tửu quỷ chúng ta muốn học không gian thiết tắc rất đơn giản, dù sao nhân đạo là trong lúc say.

    Lục Nguyên lắc đầu:

    - Sư phụ, hiện tại ta không cách nào theo học không gian thiết tắc của ngươi.

    - Tại sao?

    Thái Sử Không giơ chai rượu trong tay lên uống một ngụm hỏi.

    - Bởi vì ta đang luyện âm dương.

    Lục Nguyên nói:

    - Khi ta ở Hoa Sơn có một vị sư thúc tổ biết thuật âm dương, cho nên hiện nay ta đang học âm dương.

    - Âm dương.

    Chương 675: Âm dương

    Thái Sử Không càng hoảng sợ, về sau lông mày dựng lên, trường kiếm khẽ động, đâm tới một kiếm.

    Đây là kiếm pháp của Tinh chi kiếm ý, Lục Nguyên tiện tay phá chiêu, Thái Sử Không lại đổi sang lôi chi kiếm ý, thấy Lục Nguyên cực nhanh tìm ra sơ hở, vừa đổi tay vừa đổi thế, Lục Nguyên lập tức đã tìm ra sơ hở bên trong, một kiếm đâm tới, ảo diệu vô cùng, vừa vặn điểm vào chỗ yếu nhất trên kiếm của Thái Sử Không.

    - Quả nhiên là âm dương.

    Thái Sử Không nhẹ gật đầu:

    - Không ngờ ở một nơi vắng vẻ, nhỏ bé như vậy cũng có người tinh thông âm dương pháp tắc.

    Hắn cau mày:

    - Người này tên là gì?

    - Chu Thanh Huyền Chu sư thúc tổ.

    Lục Nguyên nói.

    - Thì ra là hắn, cũng là nhân vật phong vân lúc đó.

    Thái Sử Không tựa hồ nhớ rõ cái tên này.

    Hạ Hầu Thương ở bên cạnh cười nói:

    - Thái Sử, tên đồ đệ này của ngươi thật khiến ta thèm thuồng, Kiếm Hoàng hơn ba mươi tuổi, hơn nữa không chỉ như vậy, còn tu hành âm dương thiết tắc, xem ra có kỳ vọng đạt tới Kiếm Thánh trước 100 tuổi, Kiếm Thánh hai thiết tắc trước 100 tuổi, chậc chậc, nếu không, Thái Sử, ta đưa Vô Thương thiên giáp cho ngươi, ngươi tặng ta tên đồ đệ này.

    Vô Thương thiên giáp chính là một món pháp bảo vô thượng của Hạ Hầu Thương, món pháp bảo này trong mấy chiến dịch trọng đại phát huy tác dụng tương đối lớn.

    Thái Sử Không đã sớm để mắt đến món pháp bảo này, nhưng Hạ Hầu Thương làm sao chịu để lại.

    Hiện giờ, Hạ Hầu Thương lại đổi món pháp bảo này lấy đồ nhi, nhưng Thái Sử Không làm gì chịu:

    - Ngươi đừng có nằm mộng, đồ đệ tốt như vậy đương nhiên ta phải tự dạy.

    Hai vị Chí Tôn tranh đoạt đồ đệ, chuyện này nếu truyền ra ngoài không có mấy người tin.

    Ở kiếm môn, tổng cộng chỉ có chín đại Chí Tôn mà thôi.

    Những người khác phá vỡ đầu cũng muốn đảm đương đệ tử hạch tâm của một trong chín đại Chí Tôn, mà hiện giờ lại xuất hiện hai vị Chí Tôn tranh đoạt đệ tử.

    Sau khi tranh giành với Hạ Hầu Thương, Thái Sử Không uống một ngụm rượu nói:

    - Nếu ngươi đang luyện âm dương, không được chuyển sang luyện không gian, đợi luyện xong âm dương rồi tính, phương diện kiếm thuật, ta tạm thời không dạy ngươi rồi, nếu ngươi rảnh rỗi có thể xem kiếm pháp của kiếm môn thiên triều trung ương.

    - Nơi mài luyện kiếm pháp tốt nhất là Tiêu Kiếm Lâu, tận lực không dùng Luân Hồi, từng chút một tôi luyện kiếm pháp của mình.

    - Đúng rồi, có thời gian có thể xem kiếm pháp ngôi sao, đây là một trong Tam đại trấn phái kiếm pháp của kiếm môn, có uy năng vô cùng, đồng thời, khi ta luyện không gian pháp tắc lúc ấy là nhờ ngộ đạo kiếm pháp ngôi sao, lại uống say mới ngộ ra.

    Thái Sử Không giao phó:

    - Nhưng ngươi cũng phải chú ý, pháp lực của ngươi thật sự quá kém, nếu so với tuổi của ngươi không tính là kém, nhưng nếu so với kiếm thuật của ngươi thì quá kém, ngươi có rảnh thì hãy đề thăng pháp lực của mình.

    - Bây giờ ngươi có thể đi nghỉ ngơi, phải nhớ, ba ngày sau phải ở đây, ta sẽ tu hành pháp lực.

    Thái Sử Không giơ một tay lên, kêu Lục Nguyên đi nghỉ ngơi.

    Lục Nguyên cũng cáo lui, sau khi ra khỏi Càn Khôn cung, đạo đồng dẫn Lục Nguyên đến một ngôi nhà rất lớn.

    - Đây chính là nơi ở của sư huynh từ nay về sau, còn chưa đặt tên, sư huynh có thể tự đặt tên.

    Đạo đồng nói.

    Lục Nguyên nhìn thấy trên tấm biển trên cửa tiền viện vẫn chưa viết chữ, kiếm theo tay khẽ động, viết xuống ba chữ Hoa Sơn Cư, xem như kỷ niệm Hoa Sơn.

    Đạo đồng lấy từ trong tay áo ra một tấm ngọc bài:

    - Sư huynh, cái này chính là ngọc bài cấm pháp của Hoa Sơn cư, tất cả cấm pháp và cách giải cấm chế của Hoa Sơn cư đều ở trên, cấm pháp này do Chí Tôn đại nhân tự tay tạo ra, chính là cấm pháp của hệ không gian, ngay cả Chí Tôn khác tới đây, muốn công phá cấm pháp này cũng cần tốn thời gian, người dưới Chí Tôn muốn công phá cấm pháp này, căn bản không có khả năng.

    Lục Nguyên tiếp nhận ngọc bài, đem thần thức thăm dò vào trong, lập tức vô số cấm pháp tiến nhập vào trong đầu.

    Đạo đồng nói tiếp:

    - Không biết sư huynh còn cần gì, nếu cần gì, ta sẽ lập tức đưa tới.ã

    Lục Nguyên lắc đầu:

    - Như vậy là đủ rồi.

    Hắn vốn là một người tương đối tùy ý, cũng không truy cầu xa hoa gì.

    Đạo đồng nói:

    - Không biết sư huynh có cần thị nữ không, trong kiếm môn có không ít nữ đệ tử bình thường, thậm chí nữ đệ tử chân truyền đều chịu làm thị nữ cho đệ tử hạch tâm.

    - Cái này cũng được sao?

    Lục Nguyên không khỏi cảm thấy quái lạ.

    Đạo đồng nói:

    - Chuyện này là đương nhiên, sư huynh ngươi là đệ tử hạch tâm, trong kiếm môn, đệ tử hạch tâm có địa vị vượt xa đệ tử bình thường, đệ tử chân truyền.

    Trong kiếm môn chúng ta, đệ tử hạch tâm cũng không quá ba bốn trăm người, đệ tử chân truyền bốn năm ngàn người, đệ tử bình thường không cách nào tính toán.

    - Đệ tử hạch tâm, trong tương lai phần lớn có được quyền thế rất lớn.

    Lục Nguyên lắc đầu:

    - Được rồi, ta không có hứng thú.

    Đợi đạo đồng rời khỏi, Lục Nguyên đã tìm được phòng ngủ, trực tiếp nằm xuống, ngủ trước đã rồi nói sau, từ khi trốn khỏi Hoa Sơn, đến bây giờ mới cơ bản an định lại, cũng có thể buông lỏng một chút, lần này tiến nhập vào giấc mộng, tựa hồ lại quay về Hoa Sơn.

    Chỉ có điều nằm mộng cuối cùng cũng tỉnh.

    Vì lời thề của mình, kiếm đạo không có tiền đồ, dùng kiếm của mình cắt ra một vô thượng đại đạo cho kiếm đạo, sau khi tỉnh mổng càng cần cố gắng.

    Hai ngày này, Lục Nguyên cuối cung cũng có được thời gian yên bình.

    Không có việc gì thì luyện kiếm, ngủ một chút, uống chút rượu.

    Cứ như vậy hai ngày trôi qua, cuối cùng đã tới ngày thứ ba.

    Hôm nay là lúc Thái Sử Không Chí Tôn tu hành, cũng là lúc mình tới Càn Khôn cung.

    Lục Nguyên bay về phía Càn Khôn cung, trước khi đến Càn Khôn cung hạ xuống đất đi bộ, sải bước tiến nhập vào trong Càn Khôn cung, phát hiện Càn Khôn cung vẫn mê hoặc tùy ý như trước, hiện tại sư phụ Thái Sử Không đang ngồi trên ghế, tùy ý cực kỳ, trong cung điện còn có mấy vị nam nữ.

    Mấy vị nam nữ này nhìn thấy Lục Nguyên tới cũng không khỏi dò xét, cẩn thận đánh giá Lục Nguyên.

    Thái Sử Không giơ chai rượu trong tay lên:

    - Lục Nguyên, tám vị này là sư huynh, sư tỷ của ngươi.

    - Cũng là đệ tử thứ hai mươi ba đến ba mươi của ta.

    Đến bây giờ, Thái Sử Không tổng cộng thu nhận ba mươi mốt vị đệ tử hạch tâm, xem như thu nhận cực ít, Thái Sử Không luôn có thói quen này, nhìn không vừa mắt thì không nhận, cũng không biết với tính cách tùy ý như vậy, tại sao năm đó hắn lại vô cùng nghiêm túc thuận mắt Yến Thương Thiên, chuyện này đúng là kỳ quái.

    Thái Sử Không nói:

    - Từ sau khi thu nhận Yến Thương Thiên, ta tổng cộng thu nhận mười lăm vị đệ tử, ngươi là vị thứ mười sáu, trong đó, tổng cộng có bảy người đạt tới Hỗn Động cảnh, nhưng trong bảy người đã có ba người chết.

    Khi Thái Sử Không nói chuyện, rất nhiều đệ tử phía dưới tỏ vẻ bi thương.

    Đúng vậy, bắt đầu từ Hỗn Động cảnh bắt có thể tiến ra thế giới bên ngoài của trung ương thiên triều.

    Bên ngoài lại vô cùng hung hiểm, trong bảy người mất mất ba người.

    - Sa Hỗn Động cảnh cũng không có khả năng ở bên cạnh ta nghe giảng bài, cho nên số đệ tử nghe giảng bài là tám người, hiện tại tăng thêm Lục Nguyên ngươi, tổng cộng là chín người.

    Chương 676: Âm dương(hạ)

    Tiếp theo tám đệ tử tiến tới chào hỏi làm quen với Lục Nguyên, Lục Nguyên cũng lần lượt thi lễ.

    Thái Sử Không thản nhiên nói:

    - Tốt rồi, hiện tại ta sẽ nói với các ngươi tại sao Lục Nguyên không cần nghe bài giảng kiếm thuật của ta, hiện tại tám người các ngươi đồng loạt tiến công tiểu sư đệ, chỉ sử dụng kiếm thuật.

    Đệ tử thứ 23 Tần Sương Thành không khỏi khẽ giật mình:

    - Sư phụ, tám người chúng ta sử dụng kiếm thuật tiến công tiểu sư đệ, cái này có vẻ không hay lắm.

    Hắn lắp bắp nói, tính cách như vậy không phải của người làm đại sự.

    Thái Sử Không thản nhiên nói:

    - Lên đi.

    - Lên thì lên.

    Người lên tiếng chính là tên đệ tử 24 Chu Nộ Trì, đây là một người tương đối nóng nảy, hắn lập tức khẽ động tay, kiếm quang trực chỉ hướng Lục Nguyên, Lục Nguyên giương một tay lên đấu, kiếm quang mơ hồ áp chế Chu Nộ Trì, bảy người khác thấy Chu Nộ Trì bị áp chế cũng đồng loạt động thủ, Lục Nguyên lấy một địch tám cũng hề tỏ ra yếu thế.

    Lục Nguyên phát hiện, tám người này đều là Kiếm vương nhưng tu vi kiếm đạo không được tốt lắm, độ cảm giác kiếm đạo quá thấp.

    - Lục Nguyên, dùng toàn lực.

    Thái Sử Không quát:

    - Để bọn hắn biết vì sao ngươi không cần học bài kiếm thuật.

    Lục Nguyên cũng thăm dò kiếm pháp của tám người này, kiếm trong tay vận chuyến, Luân Hồi mở ra, kiếm quang khẽ quấn, dạo qua một vòng cổ tay của tám người, mỗi một kiếm đều không cắt rách da thịt nhưng là lưu lại bạch ngân trên làn da, chuôi kiếm của tám người tựa hồ đều rơi vào trong tay Lục Nguyên.

    Cái này. . . . . .

    Tám người hoàn toàn chấn động.

    Kiếm thuật của vị tiểu sư đệ này cực kỳ đáng sợ!

    Bọn hắn cuối cùng cũng hiểu vì sao sư phụ nói tiểu sư đệ không cần học kiếm thuật, kiếm thuật như vượt vượt xa liên thủ của tám người.

    Lúc này bọn họ chẳng những không tức giận, ngược lại rất vui vẻ.

    Bọn hắn xác thực rất cao hứng, từ sau khi Yến Thương Thiên bỏ đi, không có đệ tử nào giống như vậy, hiện tại rốt cuộc đã xuất ra một thiên tài rồi.

    Tại sao Lục Nguyên lại có biểu hiện kinh người như vậy, Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì bọn họ vừa mừng vừa sợ.

    Thái Sử không bản thân mê hảo tửu năm đó phóng đãng, tuy nhiên không hải là kẻ yếu.

    Chẳng qua năm đó Yến Thương Thiên đắc tội với c của Tiên Cổ Văn Minh chi chủ đã đại náo vô cùng.

    Tiên Cổ Văn Minh chính là một trong ngũ đại Cổ Văn Minh, con của Tiên Cổ Văn minh chi chủ là người có thân phận rất lớn, đắc tội với hắn chắc chắn sẽ gây ra phong ba to lớn.

    Chuyện này có liên quan tới cả Nạp Lan Đức, cuối cùng tất cả náo đại lên, Kiếm Môn mấy người liên hợp áp chế Thái Sử Không, ép Thái Sử Không đuổi bắt Yến Thương Thiên, dâng lên cho Tiên Cổ Văn Minh chi chủ đoái công chuộc tội, nói cách khác, con của Tiên Cổ Văn Minh chi chủ giận dữ chỉ sợ Kiếm Môn cũng gặp nạn.

    Năm đó huyên náo thật lớn tuy nhiên Thái Sử Không cũng không khoan nhượng, y giận dữ dùng đại lượng sức lực cuối cùng cũng đưa Yến Thương Thiên ra khỏi triều được.

    Sau chuyện này Thái Sử Không bị chèn ép cực lớn, địa vị ở Kiếm Môn cũng bị hạ thấp.

    Về sau nhiều năm như vậy vẫn chưa có một hạt giống tốt nào.

    Thái Sử Không vẫn nhận đệ tử nhưng vì không có hạt giống tốt xuất hiện cho nên cũng vô cùng nhàm chán.

    Mà lần này Lục Nguyên đã xuất hiện ở Kiếm Môn.

    Vốn với thiên phú của Lục Nguyên, trong mười hai canh giờ xông lên Trùng Tiêu Kiếm Lâu cũng không rơi vào trong tay của Thái Sử Không, chỉ là vì Lục Nguyên thắng Kiếm Chi Tinh, gián tiếp đắc tội với Kiếm Chi Tử, Kiếm Chi Tử tuy được xưng là nhân vật trẻ tuổi tiềm lực cực lớn, địa vị saun này so với Chí Tôn còn cao hơn.

    Cho nên nhiều vị Chí Tôn vốn muốn nhận Lục Nguyên lại muốn giết hắn.

    Cuối cùng Lục Nguyên đành phải đầu nhập vào làm đệ tử của Thái Sử Không, tránh khỏi sự đối địch của nhiều người.

    Vô luận là Thái Sử Không hay là Lục Nguyên đều bị đối địch.

    Trước đã nói nhiều năm trôi qua như vậy Thái Sử Không vẫn chưa có hạt giống nào tốt, Tần Sương Thành Chu Nộ Trì bọn họ tuy Thái Sử Không ráng sức dạy bảo nhưng tám đệ tử của hắn cơ bản đều chỉ đạt tới Đại Đạo cảnh tầng thứ tám, tầng thứ chín, hơn nữa tu vi kiếm đạo cũng không được tốt lắm.

    Môn hạ của Thái Sử Chí Tôn gặp nhiều đối địch, những năm nay tuyển chọn đệ tử hạch tâm cũng không mạnh lắm, làm cho môn hạ của y càng bị bức bách xấu hổ hơn.

    Đúng thế, đúng là đệ tử hạch tâm, so với đệ tử chân truyền thì giỏi hơn, nhưng đệ tử hạch tâm của Thái Sử Chí Tôn lại yếu nhất trong các đệ tử hạch tâm,

    Yếu nhất trong đám đệ tử hạch tâm, danh từ này thật không êm tai.

    Những năm nay môn hạ của Thái Sử Chí Tôn sống thật không dễ dàng.

    Đúng là không dễ dàng.

    Mà bây giờ gặp phải Lục Nguyên, kiếm thuật của Lục Nguyên đúng là không tưởng tượng nổi.

    Kết quả Tần Sương Thành Chu Nộ Trì bọn họ tám người vui mừng vô cùng hảo cảm đối với Lục Nguyên liền tăng hơn, chỉ hi vọng Lục Nguyên có thể tiến lên, thay môn hạ của Thái Sử Chí Tôn tranh giành.

    Cũng bởi vì nguyên nhân đó cho nên Tần Sương Thành Chu Nộ Trì không hề đố kỵ Lục Nguyên mà còn vui mừng, thân mật với hắn.

    Thái Sử Không ném hồ lô rượu ra:

    - Được rồi hiện tại bắt đầu giảng bài, các ngươi hiện nay có tổng cộng chín người pháp lực tu hành đều không giống nhau, ta cũng không thể giảng hời hợt, mà giảng cho mỗi người, hiện tại Tần Sương Thành, ngươi có tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ chín đỉnh phong, tuy nhiên xung kích Đại Đạo Cảnh tầng thứ mười khó khăn vô cùng, cần phải tích lũy rất nhiều, ngươi hiện tại cố gắng tích lũy là được.

    - Chu Nộ Trì ngươi là Đại Đạo Cảnh tầng thứ chín trung kỳ, đạt tới Đại Đạo Cảnh tầng thứ chín đỉnh phong cũng không khó, ngươi cố gắng tu tập là được.

    Thái Sử Không đối với tu hành của đệ tử của mình nắm rõ như lòng bàn tay.

    - Diệp Hàn Phong ngươi có tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ tám đỉnh phong ngươi muốn đạt tới tầng thứ chín mấu chốt chính là làm sao để cho thiên địa pháp tướng phản hồi lại bản thân, vạn sự khởi đầu nan, chỉ cần khai mở được là có thể tiến vào tầng thứ chín.

    Tiếp tục như vậy tiến tới Lục Nguyên.

    - Thực lực của ngươi ta vẫn chưa nhìn rõ, ngươi phóng ra thượng cổ phù chú đi.

    - Được.

    Lục Nguyên gật đầu phóng ra phù chú của mình.

    Trong nhất thời 37 phù chú phóng ra.

    Phù chú phóng ra khiến Thái Sử Không và tám vỠsư huynh sư tỷ khác của Lục Nguyên đều kêu lên sợ hãi, Thái Sử Không biết đồ nhi của mình là Kiếm Hoàng, Kiếm Hoàng có ba mươi bảy phù chú cũng là bình thường, lúc này y cầm bình rượu nhìn chằm chằm về phía Tử Chi Thượng Cổ phù chú.

    - Tử Chi Thượng Cổ Phù Chú?

    Thái Sử Không giật mình, ba mươi bảy Thượng Cổ Phù Chú không có gì, nhưng còn có Tử Chi Thượng Cổ Phù Chú thì đúng là quý hiếm.

    - Vân Chi Thượng Cổ Phù Chú có thể hóa thân thành bổn mạng nguyên anh sao?

    Thái Sử Không kinh ngạc nhìn, thật lâu rồi cười lên:

    - Thật tốt có tiềm lực lớn nhất, tiềm lực vô hạn dùng tiềm lực này đạt tới đỉnh phong cũng không khó.

    Thái Sử Không phát hiện ra mình mới thu nhận được một tên đệ tử quái vật có tiềm lực không đong đếm được có khả năng trở thành người trẻ tuổi mạnh nhất như Kiếm Chi Tử.

    Chương 677-678: Tiểu Thiên Thế Giới Tàn Phá Đại Hoang Kiếm Quyển

    Trung Ương thiên triều Kiếm Chi Tử chính là một trong Khí Vận thất tử, Khí vận Thất Tử chính là nhân vật trong hàng trăm triệu người của Trung Ương thiên triều, bảy nhân vật có tiềm năng mạnh nhất.

    Thái Sử Không còn có thể trấn định nhưng đám người Tần Sương Thành thì không thể bình tĩnh được rồi.

    - Ba mươi bảy thượng cổ phù chú.

    Tần Sương Thành kinh chấn, hắn là người mạnh nhất trong tám người nhưng tổng cộng chỉ có mười bảy thượng cổ phù chú mà thôi, hơn nữa hắn dựa vào chí bảo của Kiếm Môn mà Lục Nguyên căn bản không có khả năng được tiếp xúc.

    - Nhiều vậy sao?

    Ba mươi bảy thượng cổ phù chú.

    Chu Nộ Trì cũng kêu lớn, hắn cũng bị chấn kinh, hắn chỉ có mười lăm thượng cổ phù chú mà thôi, không ngờ sư đệ lại có nhiều như vậy.

    - Ta cuối cùng đã hiểu ra pháp lực của tiểu sư đệ tại sao lại hơi thấp, ba mươi bảy thượng cổ phù chú mỗi lần luyện đều khốn khó đến cực điểm, từn đó năm mà luyện tới cảnh giới này là rất khá.

    - Tiểu sư đệ thiên phú thật mạnh, tuy không thể so với Kiếm Chi Tử nhưng cũng là nhân vật rất mạnh, môn hạ Thái Sử Chí Tôn của chúng ta không chừng có hi vọng quật khởi.

    Thái Sử Không chắp tay sau lưng nhàn nhạt mà nói;

    - Rất tốt căn cơ của ngươi quả nhiên là vững chắc vô cùng, về sau nhất định có cơ hội thượng đại đạo, tuy nhiên ngươi phải biết rằng ngươi chọn con đường này về sau mỗi lần phá quan đều khó khăn vô cùng.

    - Ví dụ như Đại Đạo Cảnh tầng thứ sáu Nguyên Anh Chúa Tể Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy Đầu Đỉnh Khánh Vân cần phải tạo thành một tiểu kết giới, ngươi so với những người khác còn khó khăn hơn nhiều.

    - Hiện tại vi sư nói cho ngươi biết một phen làm sao để tăng lên Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy.

    Thái Sử Không tinh tế giảng giải cho Lục Nguyên, thậm chí sau đó còn đặt chưởng lên trên đầu của Lục Nguyên để cho hắn tăng thêm sự hiểu biết.

    Lục Nguyên cũng biết hiện tại mình yếu nhất là về phương diện pháp lực, cho nên cũng nghiêm túc nghe, Thái Sử Không chỉ bảo tận tình làm Lục Nguyên được lợi rất nhiều.

    Xem ra trong thời gian ngắn đạt tới Đại Đảo Cảnh tầng thứ bảy kết thành Khánh Vân cũng không phải là chuyện dễ dàng.

    Thời gian từ từ trôi qua.

    Lục Nguyên tiến vào Kiếm Môn đã được một tháng.

    Ở bên ngoài Trùng Tiêu Kiếm Lâu, Kiếm Chi Tinh và Kiếm Văn Hào cười ha hả:

    - Lục Nguyên Kiếm Chi Tinh ta đã xông qua cửa quan thứ sáu đúng thế tuy muộn hơn ngươi một chút nhưng lúc này nhân vật đứng đầu là ta mà không phải là ngươi ta cũng sẽ trở thành đệ tử hạch tâm, đến lúc đó sẽ cạnh tranh với ngươi.

    Hắn cười to hắn đã được huynh trưởng truyền cho siêu cấp tuyệt chiêu, huynh trưởng của hắn Kiếm Chi Tử đã đánh chết rất nhiều Đại Đạo Cảnh tầng thứ chín, tầng thứ mười hóa thành luyện hóa thạch cho hắn nuốt vào, mặc dù làm vậy căn cơ bất ổn nhưng có thể khiến cho thực lực đại tiến, ý thức chiến đấu tăng lên.

    Về phần căn cơ bất ổn, huynh trưởng mình là Kiếm Chi Tử có chuyện gì không thể giải quyết được.

    - Lục Nguyên ngươi chờ đó, tất cả mọi người đều là đệ tử hạch tâm mà ngươi chỉ là đệ tử hạch tâm của Thái Sử Chí Tôn mà thôi ta sẽ bái Hiên Viên Chí Tôn làm sư phụ, Thái Sử Chí Tôn chắc chắn không thể so sánh được với Hiên Viên Chí Tôn.

    Trong cửu đại Chí Tôn Hiên Viên Chí Tôn cầm đầu.

    Mà tiêu chuẩn thu đồ đệ của Hiên Viên Chí Tôn so với Thái Sử Chí Tôn thì còn khó hơn nhiều.

    Người bình thường căn bản không có cách nào bái Hiên Viên Chí Tôn làm sư phụ.

    Là người có tuyệt đại quan hệ cũng rất khó, nhưng Kiếm Chi Tinh là đệ đệ của Kiếm Chi Tử, vì Kiếm Chi tử Hiên Viên chí Tôn vẫn phải nể mặt.

    Cho nên ai cũng hâm mộ đố kỵ nhìn Kiếm Chi Tinh, tuy nhiên người ta mệnh vận tốt có huynh trưởng tốt bọn họ cũng không có cách nào.

    Mà lúc này ở trong Trùng Tiêu Kiếm Lâu đang có một nữ tử như tiên nữ vượt ải nữ tử này là Sư Phi Tiên nàng đã vượt qua tầng thứ ba hiện tại đang trùng kích tầng thứ tư tiến bộ xem ra cũng thật lớn.

    Lục Nguyên, lúc tiến vào Trung Ương Thiên Triều, Phi Tiên không kém ngươi, tương lai nhất định cũng sẽ không thua ngươi.

    Tử địch Loan Loan ở Pháp Cổ Văn Minh tuy ta chỉ tiến vào trong Vô Thượng Đại Giáo nhưng cũng nhất định không thua ngươi.

    Không Chi Sơn, Vọng Dương Phong.

    Đây là một ngọn núi ở Không Chi Sơn.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng trong lòng đang trầm tư.

    Trong khoảng thời gian này mọi người không ngừng tiến bộ mà Lục Nguyên vẫn giậm chân tại chỗ.

    Khoảng thời gian này hắn đã đạt tới Đại Đạo Cảnh tầng thứ sáu đỉnh phong, bắt đầu trùng kích Đại Đạo cảnh tầng thứ bảy.

    Cửa ải này thật không dễ thành công.

    Lục Nguyên thở ra một hơi lại bắt đầu trùng kích, ba mươi bảy thượng cổ phù chú lại không ngừng ngưng tụ, hóa thành một tiểu kết giới, tách ra khỏi đại thế giới, tuy nhiên đâu dễ dàng như vậy, tiểu thế giới này lại nhanh chóng tan rã.

    Lại một lần thất bại.

    Lục Nguyên cũng không gấp hắn cầm lấy một bình rượu mà uống, hắn đã tìm ra chỗ bán rượu ở Trung Ương thiên triều, cảm thấy được bất kỳ nơi nào ở Trung Ương thiên triều so với Tấn quốc đều lớn gấp mấy chục mấy trăm lần, ngay cả mặt trời ở đây cũng to hơn.

    Lục Nguyên đang uống rượu dưỡng thần thì phát hiện ra sư tỷ Nhạc Sương tiến tới, Nhạc Sương một thân mặc xiêm y màu đỏ, là một mỹ nhân rực rỡ động lòng người cũng là nữ tử duy nhất trong tám đệ tử của Thái Sử Chí Tôn.

    Nhạc Sương nói;

    - Tiểu đệ, sắp tới là cơ hội mười năm một lần luyện kiếm ý, khó có được đó.

    Lục Nguyên khẽ giật mình;

    - Luyện kiếm ý sao cần mười năm một lần?

    Không phải tùy thời cũng có thể luyện sao/

    Lục Nguyên khó hiểu hỏi.

    Nhạc Sương tìm một khối đá xanh bên cạnh Lục Nguyên mà ngồi xuống.

    - Đệ không biết Cao Bảo Tàng của Kiếm Môn chúng ta sao?

    đó chính là Tiểu Thiên Thế Giới Tàn Phá Đại Hoang Kiếm Quyển.

    - Đó là cái gì?

    Lục Nguyên giật mình.

    Nhạc Sương mỉm cười, Tiểu Thiên Thế Giới Tàn Phá Đại Hoang Kiếm Quyển chính là Cao Bảo Tàng đệ nhất của Kiếm Môn, ở trong đó có những nhân vật thần bí ra tay.

    Nói tới đây Nhạc Sương dừng lại một chút rồi nói tiếp:

    - Tiểu Thiên Thế Giới Tàn Phá Đại Hoang Kiếm Quyển mười năm một lần, tuy nhiên cũng thật cổ quái nếu như bản thân đạt tới tu vi Hỗn Động Cảnh thì không cách nào tiến vào.

    - Cho nên môn phái chúng ta liền cho phép toàn bộ đệ tử hạch tâm chưa đạt tới Hỗn Động Cảnh tiến vào trong đó, cùng với đệ tử chân truyền và một số người có thiên phú, lập công lao đi vào trong.

    - Tiểu Thiên Thế Giới Tàn Phá Đại Hoang Kiếm Quyển quan sát kiếm đạo tiểu thiên thế giới, ngộ ra rất nhiều kiếm ý, đương nhiên cho dù như vậy đa số người lần đầu đi vào đó cũng chỉ ngộ ra được hai ba kiếm ý.

    - Tuy nhiên với thiên phú của đệ ngộ ra ba bốn kiếm ý cũng là điều bình thường.

    - Đến lúc đó, nếu có thể ngộ được năm sáu kiếm ý làm khiếp sợ môn hạ của tám Chí Tôn Khác, để ánh mắt chó của bọn chúng không dám đánh giá thấp chúng ta nữa.

    Nhạc Sương vỗ vỗ vai Lục Nguyên mà nói;n

    - Sư tỷ hi vọng vào đệ.

    Lục Nguyên trong lòng vô cùng chờ mong.

    Hắn chỉ có ba mươi bảy kiếm ý trong thời gian ngắn, hắn nhớ lúc Yến tổ sư phi thăng trong người đã có 99 kiếm ý, mình vẫn còn chênh lệch với Yến tổ sư lớn vô cùng, còn đang suy nghĩ làm sao để tăng kiếm ý thì hiện tại lại có cơ hội.

    - Đúng rồi sư tỷ, cửu đại chí tôn rốt cuộc là những người nào?

    - Cửu đại chí tôn nghe nói cầm đầu là Hiên Viên chí tôn, Hiên Viên chí tôn là người có khả năng cao nhất tiến vào trong Thế Giới Cảnh, Thế Giới Cảnh là một cảnh giới rất cao, có thể cùng cấp bậc với Văn Minh chi chủ.

    - Mà bát đại chí tôn còn lại, sư phụ chúng ta Thái Sử Chí Tôn cùng với Hạ Hầu Chí Tôn Bách Lý Chí Tôn ba người xem như là bằng hữu tuy nhiên quyền thế ở Kiếm Môn không lớn.

    - Công Dương Chí Tôn, Đông Dã Chí Tôn hai người này gần đây không liên quan tới đại sự trong Kiếm Môn xem như là phái trung lập.

    - Đoan Mộc Chí Tôn, Thượng Quan Chí Tôn Nam Cung Chí Tôn ba người này cùng phe với Hiên Viên Chí Tôn, hiện tại xem như là phe đang cầm quyền tại Kiếm Môn chèn ép Thái Sử Chí Tôn nhất môn của chúng ta.

    Cửu đại chí Tôn như chín cột chống trời cho Kiếm Môn.

    Tại Không Chi Sơn.

    Chín người đã tụ tập lại, Tần Sương Thành cầm đầu chín người Thái Sử Không ngồi ở trong Càn Khôn nội cung uống rượu mà nói:

    - Sương Thành, ngươi mang theo các sư đệ sư muội của ngươi đi đi, ta ở đây uống rượu.

    Sương Thành gật đầu vâng dạ.

    - Các vị sư đệ sư muội xuất phát.

    Tần Sương Thành nó:

    - Xuất phát tiến về Kiếm Cực Sơn.

    Tần Sương Thành mang theo tám người bay thẳng về phía Kiếm Cực Sơn, Tần Sương Thành nói với Lục Nguyên:

    - Tiểu sư đệ Tiểu Thiên Thế Giới Tàn Phá Đại Hoang Kiếm Quyển lần đầu tiên đi vào có thể ngộ được kiếm ý tối đa lần sau sẽ giảm dần ta lần đầu tiên đi vào có thể lĩnh ngộ ba loại kiếm ý, lần thứ hai lĩnh ngộ được một loại, có đôi khi không lĩnh ngộ được hoàn toàn dựa vào vận khí.

    Chu Nộ Trì cũng nói:

    - Tiểu sư đệ thiên phú của đệ cao nhất trong số chúng ta, kiếm thuật cũng trên tám người cho nên lần này cần phải lĩnh ngộ năm sáu kiếm ý, chấn nhiếp môn hạ của bát đại chí tôn còn lại.

    - Năm sáu kiếm ý quá khó khăn, tám người chúng ta cũng chỉ có Chu sư huynh lĩnh ngộ được bốn kiếm ý.

    Diệp Hàn Phong nói.

    - Ta tin tiểu sư đệ nhất định làm được.

    Nhạc Sương nói nàng có niềm tin không hiểu nổi với Lục Nguyên.

    - Các ngươi đó đừng thảo luận nữa làm vậy sẽ tạo áp lực với tiểu sư đệ.

    Tần Sương Thành nói;

    - Tiểu sư đệ không cần phải có nhiều áp lực, có thể lĩnh ngộ được bao nhiêu kiếm ý thì làm, không cần phải chịu áp lực.

    Lục Nguyên không để ý gì nhiều, ở bên trong Tiểu Thiên Thế Giới Tàn Phá Đại Hoang Kiếm Quyển có thể lĩnh ngộ bao nhiêu kiếm ý hoàn toàn là do thiên ý.

    Tiếp tục phi hành Tần Sương Thành lại nói:

    - Kiếm Cực sơn đã tới.

    Hắn chỉ về phía trước.

    Kiếm Cực Sơn cũng là một sơn mạch trên Tinh Thần sơn, cũng là siêu cấp trọng địa mười năm mới mở một lần, nếu bình thường căn bản không mở, ai dám tới gần giết không tha, bây giờ cuối cùng đã mở, tuy nhiên cũng chỉ cho một số nhỏ người vào mà thôi.

    Ở phía xa xa nhìn lại tòa Kiếm Cực Sơn này cũng không cao, hơn nữa còn mơ hồ, mờ ảo tồn tại.

    Tần Sương Thành mang theo tám người Lục Nguyên đi tới, tiến vào trong Kiếm Cực sơn.

    Sau khi thông qua kiểm tra bọn họ đã tới chính giữa cung điện.

    Bọn họ vừa tiến vào đã phát hiện ra cung đien này vô cùng to lớn, Lục Nguyên tiến vào đánh giá bốn phía.

    - Tần Sương Thành, môn hạ Thái Sử Chí Tôn các ngươi cũng tới đây à?

    Kỳ thật các ngươi tiến tới làm gì, cũng chỉ mất mặt mà thôi.

    Một đạo thanh âm châm chọc vang lên, Lục Nguyên nhìn sang thì phát hiện đó là một nam tử trung niên kiêu ngạo, tuy nam tử trung niên này kiêu ngạo vô cùng nhưng pháp lực của y rất hùng hồn, ở phía trên Tần Sương Thành.

    Tần Sương Thành đáp lại:

    - Chúng ta không liên quan tới ngươi.

    Nam tử trung niên nói:

    - Ha ha mỗi lần các ngươi tới đây thành tích lại thê thảm nhất, ta cũng không đành lòng đả kích các ngươi nữa.

    Hắn vừa nói đám người bên cạnh cũng cười ha hả, điên cuồng chế nhạo môn hạ của Thái Sử Chí Tôn.

    Lục Nguyên đứng dậy;

    - Không biết vị sư huynh này là môn hạ của vị Chí Tôn nào?

    Nam tử kiêu ngạo kia nói:

    - Ta chính là môn hạ của Thượng Quan Chí Tôn tên là Thượng Quan Sát ngươi là ai?

    Lục Nguyên thản nhiên:

    - Ta là môn hạ đệ tử thứ ba mươi mốt của Thái Sử Chí Tôn, Lục Nguyên, Lục Nguyên bái kiến sư huynh.

    Thượng Quan Sát cười cha hả:

    - Xem ra ngươi mới nhập môn mà đã thức thời, có tiền đồ đó, ngươi tâng bốc vỗ mông ngựa ta nói không chừng ta sẽ tiến cử để ngươi tiến vào làm môn hạ của Thượng Quan chí Tôn, Thượng Quan Chí Tôn không chừng còn mạnh hơn nhiều so với Thái Sử Chí Tôn.

    Lục Nguyên chau mày nói:

    - Kỳ thật sư đệ rất ngạc nhiên, Thượng Quan sư huynh bảo chúng ta không tham gia Tiểu Thiên Thế Giới Tàn Phá Đại Hoang Kiếm Quyển sư đệ nhớ rõ trên luật lệ của kiếm môn có viết, bất kỳ môn hạ của Chí Tôn nào chưa đạt tới Hỗn Động cảnh đều có tư cách tham gia, không lẽ kim khẩu của Thượng Quan sư huynh còn lớn hơn cả luật lệ môn phái của Kiếm Môn sao?

    - Hoặc có thể nói, sư phụ của Thượng Quan sư huynh Thượng Quan Chí Tôn còn lớn hơn cả Kiếm Môn sao?

    Lục Nguyên chăm chú hỏi sắc mặt của Thượng Quan Sát biến đổi, hắn không tưởng được Lục Nguyên dám đen cả luật lệ môn phái ra dọa hắn, hắn cứng họng một thời gian lâu rồi cuối cùng cũng nói;

    - Xem như ta nói sai rồi.

    Hắn cuối cùng cũng biết lỗi của mình không nhận sai không được.

    Môn hạ của Thượng Quan Chí Tôn đa phần đều là cao thủ đệ nhất bình thường rất uy phong hiện tại hắn bị một nhân vật mới tới làm chèn ép lửa giân trong lòng vô cùng lớn.

    Lục Nguyên ta nhớ kỹ tên ngươi.

    Có cơ hội nhất định bắt ngươi phải chết.

    Đệ tử hạch tâm của Hiên Viên chí tôn cuối cùng cũng đã tới, môn hạ của Hiên Viên Chí Tôn khí thế rất cao vênh váo tự đắc.

    Những người này miệt thị môn hạ của Thái Sử Chí Tôn vô cùng.

    Đây chính là ngạo khí của đệ nhất Chí Tôn.

    Lục Nguyên dò xét lại phát hiện ra một người quen.

    Kiếm Chi Tinh Kiếm Văn Hào người này rõ ràng là môn hạ của Hiên Viên Chí Tôn.

    Kiếm Văn Hào nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Lục Nguyên vận khí của ngươi cho dù tốt trở thành địa vị hạch tâm nhưng ngươi bái Thái Sử Chí Tôn làm môn hạ ta bái Hiên Viên Chí Tôn làm môn hạ ta vẫn cao minh hơn ngươi.

    - Người đứng đầu nhân vật mới nhất định là ta, ngươi chỉ là hòn đá để ta đặt chân trên đường mà thôi.

    Kiếm Văn Hào tuyên bố.

    - Hiện tại tiến vào trong Tiểu Thiên Thế Giới Tàn Phá Đại Hoang Kiếm Quyển ngươi cũng không thể nào là đối thủ của ta.

    Kiếm Văn Hào vô cùng tự tin tuyên bố.

    Lục Nguyên nhàn nhạt liếc nhìn Kiếm Văn Hào:

    - Ngươi dựa vào huynh trưởng tốt bản thân cũng chỉ là nhân vật chó chết tầm thường dám so với ta thật là không biết sống chết.

    Lục Nguyên nói ra lời này toàn trường yên tĩnh triệt để.

    Kiếm Văn Hào là ai?

    Chương 679-680: Công Dương Chí Tôn

    Đúng thế tài năng của hắn bình thường.

    Nhưng hắn là đệ đệ của Kiếm Chi Tử.

    Dựa vào điều này không ai dám mắng hắn là nhân vật chó chết tầm thường.

    Cho dù Thượng Quan Sát hay đệ nhất cao thủ trong đám môn hạ của Hiên Viên Chí Tôn Hiên Viên Lệnh cũng muốn lôi kéo hắn mà Lục Nguyên hiện tại dám mắng Kiếm Văn Hào là nhân vật chó chết tầm thường.

    Kiếm Văn Hào như muốn điên lên rồi hắn tuyệt đối không ngờ rằng Lục Nguyên dám mắng hắn là nhân vật chó chết tầm thường, hắn từ nhỏ tới giờ chưa bao giờ chịu nhục như vậy, toàn thân hắn như run rẩy:

    - Lục Nguyên ta muốn đánh chết ngươi ngươi nhất định phải chết.

    Hiện tại hắn lửa giận ngút trời hắn lấy ra Địa Long chi kiếm, thanh kiếm này là do mười tám địa long ngưng luyện mà thành là một thanh linh kiếm siêu cấp.

    - Lục Nguyên đây chính là Thiên Nhất Kiếm pháp của huynh trưởng ta ngươi chịu chết đi.

    Lục Nguyên quát lạnh một tiếng:

    - Kiếm pháp của Kiếm Chi tử thì thế nào, ta cũng muốn phá.

    Quát lạnh một tiếng Lục Nguyên đạp mạnh chân hướng về phía Kiếm Văn Hào mà tấn công.

    Kiếm Chi Tử thì sao, cũng không ngăn cản được kiếm của ta.

    Kiếm Cực Sơn trong cung điện.

    Kiếm Văn Hào đánh ra Thiên Nhất kiếm pháp khí thế hào hùng, mang theo lực đạo của Đại Đạo Cảnh tầng thứ tám một kiếm công hướng thẳng về phía Lục Nguyên.

    Lục Nguyên giẫm chân về phía trước, tay hóa thành kiếm chỉ đánh tới tiện tay phá vỡ Địa Long linh kiếm.

    Kiếm Chi Tinh cả kinh Địa Long linh kiếm một lần nữa biến hóa thành một chiêu Thiên Sơn Quy Nhất, tuy nhiên kiếm chỉ của Lục Nguyên vẫn dễ dàng phá vỡ phòng ngự của Kiếm Chi Tinh vô luận Kiếm Văn Hào biến hóa thế nào, Lục Nguyên đều khắc chế được.

    Sau mười tám biến hóa Lục Nguyên đã đánh trúng vai của Kiếm Chi Tinh.

    Kiếm Văn Hào hoảng sợ hắn biết pháp lực của Lục Nguyên chỉ đạt tới Đại Đạo Cảnh tầng thứ sáu, mà hắn có tới pháp lực của Đại Đạo Cảnh tầng thứ tám cho nên trong lòng tràn ngập tự tin.

    Thật không ngờ sức chiến đấu của Lục Nguyên còn hơn cả hắn.

    Kiếm Văn Hào thầm nghĩ lửa giận tràn đầy hắn lại một lần nữa triển khai Địa Long Linh Kiếm, đánh ra một chiêu Thế Giới Duy Ngã.

    Một chiêu này cơ hồ thiên địa chỉ có một mình hắn vậy.

    Đây là một chiêu thức vô cùng hùng vĩ.

    Kiếm Văn Hào sau khi học được kiếm pháp Thiên Nhất kiếm đã xông qua được Trùng Tiêu Kiếm Lâu tầng thứ sáu một chiêu này khi dùng đến hắn tự tin hơn rất nhiều.

    Tuy nhiên trong tích tắc Lục Nguyên mặc kệ hắn dùng chiêu thức Thế Giới Duy Ngã già cả vẫn nắm lấy được sơ hở trong kiếm pháp của Kiếm Văn Hào đơn giản xuyên qua.

    Ầm...

    Kiếm Văn Hào ngã xuống đất, đâu còn phong phạm của Kiếm Chi Tinh xưa nay nữa.

    Ở bên cạnh môn hạ của Thượng Quan Chí Tôn Hiên Viên Chí Tôn.... bọn họ đều há hốc miệng nhìn cảnh tượng trong trường.

    Kiếm Văn Hào Đại Đạo Cảnh tầng thứ tám rõ ràng đã bị Lục Nguyên đơn giản đánh thắng, ngay cả sức hoàn thủ hắn cũng không có.

    Thật là mạnh!

    Tiểu đệ tử của Thái Sử Chí Tôn không ngờ lại mạnh như vậ.

    Kiếm Văn Hào trong lòng vô cùng tức giận, hắn tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ tám, là đệ đệ của Kiếm Chi Tử, đường đường là Kiếm Chi Tinh, là thiên tài trong Trung Ương Thiên Triều mà lại bị một tên ở bên ngoài đánh cho thành như vậy.

    Lửa giận bùng cháy.

    Vô tận lửa giận đã khiến cho Kiếm Văn Hào bị thiêu đốt cực điểm hắn đã ngộ đạo thành công.

    Hắn cuối cùng cũng hiểu, tại sao huynh trưởng lão sáng chế ra Thiên Nhất Kiếm Pháp này.

    Thiên thì sao?

    Địa thì sao?

    Thế giới này chỉ có ta tồn tại.

    Thiên Nhát kiếm pháp chém phá trời xanh, Kiếm Văn Hào biết rõ mình đã tiến bộ về kiếm thuật ngộ đạo rồi hắn cười ha hả nhìn Lục Nguyên:

    - Lục Nguyên Thiên ý tại ta, Khí Vận tại ta, ngươi không ngờ giờ khắc này ta lại ngộ đạo, hiểu thông sự thuần túy trong kiếm pháp của sư huynh, hiện tại ngươi sẽ bị ta chà đạp như cặn bã.

    Kiếm Văn Hào đắc ý vô cùng, Địa Long Linh Kiếm hóa thành một bóng kiếm cực kỳ đáng sợ.

    Trong tầm mắt mọi người trời đất đều diệt.

    Chỉ để lại một hủy thiên diệt địa chi kiếm.

    - Thiên nhất kiếm pháp, Nhất Kiếm Diệt Thiên.

    - Là tuyệt chiêu mạnh nhất năm đó Kiếm Chi Tử sáng chế ra.

    - Hơn nữa chiêu này đã nắm giữ được sự thuần túy của nó.

    - Kiếm Chi Tinh rõ ràng kiếm thuật đã tiến nhanh, có tuyệt chiêu này môn hạ của Thái Sử Chí Tôn gặp nguy rồi.

    - Cũng không nhất định môn hạ của Thái Sử chí Tôn này có thực lực rất mạnh, không phải là người dễ đối phó, sắp tới có long tranh hổ đấu rồi.

    Môn hạ của tám chí tôn xung quanh đều nghị luận liên tục.

    Lục Nguyên sải bước về phía trước Trấn Nhạc Linh Kiếm mang theo mũi nhọn, nếu nói Kiếm Chi Tử mang theo thế hủy thiên diệt đệ duy ngã đều hủy thì Lục Nguyên một chiêu này mở ra đại đạo to lớn cao ngạo, Lục Nguyên tiên về phía trước vung ra một kiếm;

    - Chiêu mạnh nhất năm đó Kiếm Chi Tử sáng chế ra ta cũng muốn phá.

    Thật tự tin.

    Một kiếm hủy thiên diệt địa của Kiếm Chi Tinh đã bị đánh cho tan tác, đồng thời một bàn tay tát thẳng vào mặt hắn đẩy hắn ngã xuống đất;

    - Chó chết nhân vật tầm thường như ngươi cũng dám tranh phong với ta.

    Đã xong.

    Cứ như vậy mà xong.

    Mọi người đang chờ mong cuộc chiến đấu long tranh hổ đấu kết quả không ngờ lại kết thúc nhanh như vậy, Lục Nguyên đánh Kiếm Chi Tinh đúng là giống như đánh một con chó vậy, Kiếm Chi Tinh căn bản không có lực phản kháng.

    Hiện tại mọi người thấy Kiếm Chi Tinh so với một con chó chết cũng không khác bao nhiêu.

    Thể diện của Kiếm Chi Tinh mất hoàn toàn.

    Hơn nữa mọi người cũng vô cùng khiếp sợ kiếm chiêu của Lục Nguyên, rõ ràng đã phá được chiêu mạnh nhất năm đó Kiếm Chi Tử sáng chế ra, Thiên Nhất Kiếm Pháp Nhất Kiếm Diệt Thiên đã bị phá, thật tự tin, Kiếm Môn từ sau khi xuất hiện Kiếm Chi Tử rất nhiều người muốn khiêu chiến với Kiếm Chi Tử cuối cùng đã bị bại trong tay của y, từ đó về sau Kiếm Chi Tử vô song vô đối, không ai dám tranh phong, không ngờ hiện tại môn hạ của Thái Sử Chí Tôn lại dám.

    Dã tâm thật lớn hùng tâm thật lớn.

    Các ngươi đến đây là muốn tranh phong hay là muốn tiến vào Tiểu Thiên Thế Giới Tàn Phá Đại Hoang Kiếm Quyển nếu như muốn giao thủ thì không cần tiến vào nữa.

    Một lão giả từ bên trong điện đi ra.

    Lão giả này nhìn bề ngoài giống như lão giả bình thường nhưng ai cũng biết rõ đây là Công Dương Chí Tôn một trong cửu đại chí tôn cũng là người chủ trì việc tiến vào trong Tiểu Thiên Thế Giới Tàn Phá Đại Hoang Kiếm Quyển lần này.

    Y nhàn nhạt nhìn Lục Nguyên rồi nói:

    - Hai canh giờ sau, Tiểu Thiên Thế Giới Tàn Phá Đại Hoang Kiếm Quyển sẽ mở ra, các ngươi ở đây chờ hai canh giờ.

    Lão nhân nói xong liền biến mất không thấy gì nữa.

    Lão giả kia vừa đi toàn trường lại lâm vào tiếng nghị lunậ vô cùng lớn, tất cả đều bàn về trận chiến giữa Lục Nguyên và Kiếm Chi Tinh, trận chiến đó thật sự quá kịch liệt, rất nhiều nhân vật Đại Đạo Cảnh tầng thứ chín cũng cảm thấy quá đẹp mắt, hơn nữa Lục Nguyên ra chiêu khá huyền ảo rất nhiều nhân vật Đại Đạo Cảnh tầng thứ chín thứ mười không ngừng đánh giá hắn.

    Đương nhiên trong đó hưng phấn nhất dĩ nhiên là môn hạ của Thái Sử Chí Tôn.

    Môn hạ của Thái Sử Chí Tôn từ sau khi Yến Thương Thiên rời đi căn bản không còn một nhân vật nào đáng kể nữa.

    Mà hiện tại trong đám đệ tử hạch tâm thì môn hạ của Thái Sử Chí Tôn là yếu nhất cũng bị khinh bỉ nhất, bình thường là trò giễu cợt.

    Mà người cầm đầu của Thái Sử Chí Môn là Tần Sương Thành lại thiếu quả quyết, Chu Nộ Trì lại hành sự nóng nảy, đều là những người không đảm đương được.

    Lúc Lục Nguyên chọc giận Kiếm Chi Tinh Tần Sương Thành lo lắng vô cùng những người khác cũng lo lắng không ngờ rằng tiểu sư đệ nói đánh liền đánh, so với phong cách của Thái Sử Chí Tôn thật không hợp.

    Nhưng khi đánh bọn họ mới biết tiểu sư đệ mạnh đến thế nào, Đại Đạo Cảnh tầng thứ tám Kiếm Chi Tinh thật sự bị hắn đánh như là chó chết hoàn toàn không có sức hoàn thủ.

    Diệp Hàn Phong cười ha hả:

    - Tiểu sư đệ, ta xem như phục ngươi.

    - Tiểu sư đệ rất cao minh.

    Nhạc Sương vỗ vai của Lục Nguyên, đặc biệt thân mật.

    Tần Sương Thành cũng thở dài một hơi, mình đúng là không thích hợp làm người lãnh đạo, hiện tại có tiểu sư đệ, gánh vác trọng trách mình cũng có thể thả lỏng.

    Môn hạ của Thái Sử Chí Tôn cũng cảm thấy thoải mái vô cùng.

    Môn hạ của Thái Sử Chí Tôn từ sau khi Yến Thương Thiên rời đi cuối cùng cũng đã có thay đổi.

    Sau một lúc, người của Bách Lý chí Tôn cũng tới người cầm đầu của Bách Lý Chí Tôn là Bách Lý Băng một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp lúc này nàng phát hiện ra mọi người nhìn về phía môn hạ của Thái Sử Chí Tôn tất cả đều kinh dị, Bách Lỹ Băng cũng nhìn về phía Lục Nguyên, môn hạ của Thái Sử Chí Tôn đã xuất hiện một người tài năng sao?

    Những người này chính là đệ tử chủ yếu của Kiếm Môn.

    Các đệ tử bình thường chân truyền chỉ là phụ gia mà thôi.

    Công Dương Chí Tôn từ bên trong đã đi ra:

    - Xem ra tất cả đều đã tới rồi, có thể lấy Tiểu Thiên Thế Giới Tàn Phá Đại Hoang Kiếm Quyển ra rồi.

    Y vỗ tay nhẹ nhàng ho khan, đúng lúc này ở đỉnh điện trên đầu đã có biến hóa cực lớn.

    Cung điện trên trần nhà đã xuất hiện đủ loại kiểu dáng.

    Đây là bức họa.

    Mà ở trong bức họa này có thể nhìn thấy núi cao hùng vĩ, thành trì vô cùng lớn, những dòng sông nước chảy xiết, có thể nhìn thấy cây cối, tựa hồ giống như một thế giới nhỏ không có sinh linh vậy.

    Đúng thế không có sinh linh.

    Sinh linh hoàn toàn bị diệt sạch.

    Cây cối bao tồn cả sinh thái.

    Đây là Tiểu Thiên Thế Giới Tàn Phá Đại Hoang Kiếm Quyển, hóa ra nó là một bức họa, ghi lại tiểu thiên thế giới năm đó, hào hùng vô cùng.

    Không chỉ Lục Nguyên mà tất cả những người khác đều say mê vào trong đó.

    Mọi người đều luyện kiếm hiện tại có một thế giới kiếm khổng lồ làm sao họ không bị hấp dẫn được.

    Công Dương Chí Tôn nhẹ nhàng hít một hơi tuổi của hắn lớn hơn mọi người tu vi cũng cao hơn, nhìn thấy bức họa này cũng bị dung nhập vào.

    Kiếm thật là tuyệt nhưng ở thời này nhất định sẽ bị loại bỏ sao?

    Công Dương am hiểu Vọng Khí thuật cũng minh bạch sự cường đại của Kiếm Chi Tử nhưng rất khó đạt tới cảnh giới của Văn Minh chi chủ, Kiếm đạo muốn hưng thịnh rất khó rất khó.

    Được rồi những chuyện này không cần nghĩ nữa.

    Chuyện Kiếm Chi tử còn có chuyện Yến Thương Thiên năm đó nữa đều có sự tranh chấp của mấy đại Chí Tôn còn có thế lực Cổ Văn Minh bên ngoài nhúng tay vào.

    Lục Nguyên đứng ở trong cung điện đã minh bạch tại sao cung điện này không có bất kỳ cây cột nào, thật là một Tiểu Thiên Thế Giới Tàn Phá Đại Hoang Kiếm Quyển hoàn mỹ, ở trên đỉnh đầu mọi người lúc này, dòng sông như kiếm, thành trì như kiếm, cây cối như kiếm, trời xanh như kiếm vạn vật đều như kiếm.

    Thật muốn đứng trong thế giới kiếm dựng kiếm hỏi trời xanh.

    Kiếm khẽ động thiên địa khuất phục.

    Đột nhiên Lục Nguyên dâng lên một lý tưởng hào hùng.

    Đầu tiên là ngộ đạo.

    Đây là cơ hội tốt để luyện tập kiếm ý.

    Kiếm ý này bình thường tu hành một loại cũng khó khăn, nghe nói người bình thường có thể tu luyện hai ba loại mình tuyệt đối không thể bỏ qua cơ hội.

    Lục Nguyên ngay lập tức đặt tinh thần vào trên một dòng sông.

    Dòng sông này đã không hề chảy nữa.

    Bởi vì đây vốn là một thế giới tàn phá.

    Dòng sông vẫn y nguyên không chảy.

    Lục Nguyên quan sát Họa Quyển, nhánh sông này từ một núi cao chảy về phía hướng đông càng lúc càng thấp.

    Lúc này trong lòng hắn đột nhiên dâng lên một cảm giác mãnh liệt, thế nào là Hà chi Kiếm Ý?

    Bình thường nghĩ thế nào là Hà Chi Kiếm Ý cũng rất khó mà nghĩ ra được, mà lúc này đủ loại tưởng tượng đã hiện ra trong đầu, dòng sông trước mắt có khí tức của kiếm ý.

    Mình lĩnh ngộ kiếm ý thủy hệ rất nhiều nhưng Hà chi kiếm ý cùng với Hồ chi kiếm ý thì không giống nhau, cùng với Hải chi kiếm ý cũng không giống.

    Dòng sông mang theo dòng nước tiến về phía đông sao, một đường về phía đông là kiếm ý sao?

    Lục Nguyên trong lòng trầm tư tuy nhiên ngay sau đó hắn bác bỏ suy nghĩ này, đúng thế, dòng sông rốt cuộc là gì đây, nó có ý nghĩa tồn tại nhưng ý nghĩa là gì?

    Lục Nguyên tiếp tục trầm tư đôi mắt của hắn sau đó trở nên sáng ngời, tiểu thiên thế giới này tuy không bằng Trung Ương thiên triều nhưng so với Tấn quốc còn lớn hơn, trong thế giới này dòng sông tung hoành, đây là ý gì?

    Dòng sông đường sông sao lại nhiều như vậy.

    Linh quang trong đầu của Lục Nguyên lóe lên, hắn đã minh bạch rồi.

    Hồ nước chỉ ảnh hưởng đến những nơi nhỏ nhỏ vô cùng, mà biển cả thì tràn ngập bao la nhưng chỉ mang sức sống cho một số sinh linh chỉ có sông xen kẽ trong đất, đem nước tới khắp nơi cho sinh linh được sống.

    Sông ban ân cho rất nhiều sinh linh.

    Hà chi kiếm ý ý ở đây.

    Giờ khắc này, Lục Nguyên đã hiểu được Hà chi kiếm ý, hắn tiếp tục quan sát Tiểu Thiên Thế Giới Tàn Phá Đại Hoang Kiếm Quyển.

    Nước sông muốn lưu động mà ở trong Họa Quyển đã hoàn toàn đình chỉ lưu động, Lục Nguyên nhìn tư thế của nước nước lúc ngừng lưu động hoàn toàn khác với nước lúc lưu động.

    Hóa ra nước lúc bất động cũng có rất nhiều tư thế.

    Nước lúc ngừng lưu động có những động tác liên tiếp, tựa như các động tác đánh quyền vậy.

    Lưu chi tịch ý?

    Là cái gì?

    Nước hoặc nói là chất lỏng tại sao phải chảy?

    Nước hồ sẽ chảy nước sông cũng chảy, hải dương cũng chảy nhưng đến cùng tại sao phải chảy nếu như không chảy ở một chỗ tịch mịch, tựa như là bị hủy diệt giống như tiểu thiên thế giới này không còn sinh cơ.

    Mục đích chảy là để cho họa quyển có sinh cơ tồn tại.

    Lục Nguyên lập tức hiểu ra, mình đã hiểu thông Lưu chi kiếm ý, đây chính là kiếm ý thứ ba mươi chín của mình.

    Đồng thời trong óc của Lục Nguyên đã hiểu ra, Hà Chi Kiếm Ý, Lưu chi Kiếm Ý, kỳ thật đều là một bộ phận của Sinh chi kiếm ý, hai hạng kiếm ý này đều là trụ cột để luyện tập Sinh Chi Kiếm Ý.

    Đã hiểu thông Lưu Chi Kiếm Ý rồi Lục Nguyên tiếp tục đánh giá dòng sông này thì phát hiện ra nó có không ít vòng xoáy, từng vòng xoáy lớn hoặc nhỏ đều ở trạng thái bất động im lặng.

    Lúc này Lục Nguyên đột nhiên hiểu được Qua chi kiếm ý.

    Kiếm ý này không có bao nhiêu đại đạo hàm ý, cùng Hà Chi Kiếm Ý và Lưu Chi Kiếm Ý thì khác nhau.

    Chương 681-682: Kiếm ý quái vật

    Hiểu thông kiếm ý này rồi hiệu dụng tương đối lớn, Qua chi kiếm ý một khi thi triển ra, kiếm như các vòng tròn xoáy, đem đối phương xoắn giết, như vậy kiếm ý khá hữu dụng trong thực chiến có giá trị khá cao.

    Mình đã hiểu được loại kiếm ý thứ bốn mươi.

    Lục Nguyên hiện tại vui mừng vô tận, không ngờ ở đây đã ngột ới được ba đại kiếm ý.

    Đúng lúc này một hấp lực cường đại từ họa quyển truyền tới, trong lòng Lục Nguyên cả kinh hắn muốn tránh thoát lực hấp dẫn này nhưng tựa hồ lực hấp dẫn này quá lớn ù một tiếng hắn đã bị hút vào trong kiếm quyển.

    Trong cung điện Kiếm cực sơn, rất nhiều người đã tỉnh lại có một số người thiên phú không đủ chỉ quan sát kiếm quyển một lúc là cảm thấy không thể tiếp cận, cho nên bộ phận người tỉnh lại phát hiện ra đại bộ phận khác đang ngộ đạo.

    Ngẫu nhiên còn có một đạo bạch quang xuất hiện hút vào chính giữa.

    Một số đệ tử chân truyền thấy người bị kiếm quyển hút đi thì kinh hãi:

    - Đây là cái gì?

    - Ngươi thật là không có kiến thức ngươi sử dụng Tiểu Thiên Thế Giới Tàn Phá Đại Hoang Kiếm Quyển nhất định phải có chứng thực nếu như lĩnh ngộ vượt qua ba kiếm ý là có thể được Kiếm quyển tán thành hút vào trong đó, ở bên trong đó có được rất nhiều chỗ tốt còn được nhiều kiếm ý hơn nữa.

    Chỉ thấy Lục Nguyên bị cuốn vào bên trong sau đó lại vài tiếng nữa càng nhiều người bị hút vào

    Môn hạ của Thái Sử Chí Tôn đã thức tỉnh vài người thấy Lục Nguyên bị hút vào trong lòng bọn họ đều chờ mong

    Lục Nguyên đầu óc choáng váng rớt xuống mặt đất.

    Đây là đâu vậy?

    Lục Nguyên phát hiện mình đang ở trên một ngọn núi cao.

    Bốn phía tựa hồ là một địa vực lạ lẫm, bên cạnh còn có cây.

    Hắn nhẹ nhàng đung đưa một cái, phát hiện cái cây này lập tức hóa thành tro.

    Hắn tiếp tục xem xét những cây bên cạnh, cây này xác thực tồn tại nhưng không có bất cứ một sự sống nào.

    Không chỉ là cây cối, Lục Nguyên phát hiện, cái thế giới này ngay cả một ngọn gió cũng không có.

    Sau khi hắn luyện thành Phong chi kiếm ý, đối với gió cũng rất mẫn cảm.

    Bất luận một địa phương nào, chỉ cần có gió, mặc dù là yếu ớt nhưng cũng là tồn tại.

    Nhưng hiện tại, hắn phát hiện, nơi đây một chút gió cũng không có.

    Đây là có chuyện gì?

    Không có đại khí lưu động?

    Lục Nguyên lại một lần nữa đánh giá vùng phụ cận, phát hiện bất luận mình nhìn về chỗ nào, thậm chí là chân núi cũng không có một sự sống nào.

    Mặt núi phía bắc có một nhánh sông.

    Dòng sông tuy có nước chảy nhưng lại không chuyển động.

    Đây là bên trong thế giới Kiếm quyển.

    Chính mình đã bị hút vào bên trong thế giới Kiếm quyển.

    Tại sao lại có sự việc như thế này?

    Lục Nguyên không khỏi cảm thấy quái lạ.

    Vốn việc này mấy vị sư huynh đã nói cho hắn biết, Tần Sương Thành vốn có ý định tiến vào cung điện núi Kiếm Cực, nhưng trước khi tiến vào cung điện núi Kiếm Cực thì lại xảy ra xung đột.

    Cuối cùng Lục Nguyên đơn giản đánh bại Kiếm chi tinh, giống như là bóp chết cẩu.

    Hết thảy đều rung động nhân tâm, khiến cho đám người Tần Sương Thành cũng tạm thời quên đi việc này.

    Mà lúc này, đã có một hàng chữ xuất hiện trước mặt Lục Nguyên “Đạt được kiếm chi thế giới tàn phá đại hoang Kiếm quyển thì có thể tiến vào Kiếm quyển.

    Nhưng chỉ có thể lưu lại nơi này hai mươi bốn canh giờ.

    Thiên sẽ lưu lại một đường sinh cơ.

    Tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển là một thế giới tịch mịch.

    Nếu qua khỏi hai mươi bốn canh giờ thì sẽ bị tiểu thiên thế giới này đồng hóa, tử vong không sai”

    Lục Nguyên tiến nhập vào trong Kiếm quyển, hơn nữa có thể lúc này ngộ đạo.

    Cái này thật sự là chuyện tốt.

    Có thể ở trong thế giới Kiếm quyển ngộ đạo, hiển nhiên là hữu dụng hơn nhiều so với Họa quyển.

    Sau khi xác định mình ở nơi nào, hắn phát hiện chỗ ở của mình thật nóng bức.

    Hơn nữa không phải là chấn động nóng bức, mà là bất động nóng bức.

    Có thể giải thích đơn giản là, ngọn núi này vào ban ngày rất nóng, nhưng khi toàn bộ thế giới sụp đổ, vạn vật bất động thì khí trời cũng dừng lại.

    Ngay cả nóng cũng dừng lại.

    Nhưng sao lại nóng?

    Ở giữa thiên địa có nóng bức chi quý.

    Chỉ là, Thử chi kiếm ý bản thân có thể làm được cái gì?

    Đại đạo của nó là cái gì?

    Lục Nguyên quan sát dấu vết nóng ở đây, phát hiện chung quanh có rất nhiều hoa, cây đang nở rộ nhưng lại bị đông kết.

    Nếu là bình thường, chỉ sợ những cây hoa này đều rất tươi tốt.

    Trong lúc nhất thời, hắn liền hiểu thông thế nào là Thử chi kiếm ý.

    Nóng mục đích không phải là làm nóng bức con người, mà là để cho cây cối có thêm nhiều sự sống, để cho sự sống bộc phát ra ngoài, hóa thành một mùa hè bừng bừng sức sống.

    Nóng này chính là Thử chi kiếm ý.

    Kiếm ý thứ bốn mươi mốt đã thành.

    Kiếm ý này xem ra ngộ rất nhanh, chỉ tốn khoảng ba canh giờ.

    Kiếm ý này vốn thời gian ngộ rất lâu, nhưng do có Kiếm quyển trợ giúp nên giảm thiểu được thời gian.

    Vốn Lục Nguyên khi ngộ một kiếm ý thường phải mất mấy tháng.

    Sau khi kiếm thuật gia tăng thì thời gian ngộ ra kiếm ý ngắn nhất cũng phải mất ba, bốn ngày.

    Ngộ đạo giữa Kiếm quyển thật không giống như bình thường.

    Rất nhanh có thể dễ dàng lĩnh hội được một loại kiếm ý.

    Hơn nữa, Thử chi kiếm ý này cũng có quan hệ với Sinh chi kiếm ý.

    Dựa vào trực giác cảm giác được, điều này sẽ hỗ trợ cho hắn hiểu thông Sinh chi kiếm ý, một căn cơ vô cùng vững vàng để hiểu rõ Sinh chi kiếm ý.

    Nhưng mấy canh giờ sau đó, hắn vẫn không ngộ ra một kiếm ý nào.

    Lục Nguyên cũng không gấp gáp, cầm hồ lô rượu đi men theo đường núi.

    Nói không chừng hắn vô tình mà hiểu thông một loại kiếm ý nào đó.

    Hắn thả lỏng tâm tình, phát hiện mình đã tới bờ sông.

    Trong dòng sông nước đã sớm khô, mà trên sông lại bị ngắt một đoạn.

    Đoạn!

    Như thế nào là Đoạn chi kiếm ý?

    Đoạn vốn dụng ý là cái gì?

    Trời có thể đoạn, nước có thể đoạn, hỏa có thể đoạn.

    Chỉ cần con người có đủ sức mạnh thì hết thảy đều có thể bị cắt đứt.

    Đoạn chi kiếm ý, kỳ thật giống như dụng ý của hắn, không có quá nhiều hàm nghĩa.

    Đây là một loại kiếm ý không có nhiều hàm nghĩa.

    Nhưng muốn hiểu thông kiếm ý này vẫn mất của Lục Nguyên hai canh giờ.

    Nếu như ở bên ngoài, muốn hiểu thông Đoạn chi kiếm ý, chỉ sợ là tốn nhiều công phu hơn nữa.

    Kiếm ý thứ bốn mươi hai.

    Kiếm ý số lượng đã tăng vọt.

    Lục Nguyên tiếp tục bước đi, phát hiện trên mặt đất có rất nhiều hạt giống.

    Nhưng sự sống trong hạt giống đã hoàn toàn biến mất.

    Lại là sự sống!

    Chính mình một lần nữa thông qua Kiếm quyển tựa hồ như có quan hệ rất nhiều với sự sống.

    Hà chi kiếm ý, Lưu chi kiếm ý, Thử chi kiếm ý ba loại kiếm ý này đều có quan hệ với Sinh chi kiếm ý.

    Hơn nữa, chính mình tại Kiếm môn cũng có được nền tảng của Sinh chi kiếm ý.

    Nếu không thì bây giờ hắn đã không ngộ ra Sinh chi kiếm ý.

    Mượn cơ hội bên trong Kiếm quyển để lĩnh ngộ Sinh chi kiếm ý.

    Lục Nguyên khoanh chân ngồi xuống, nghĩ đến lúc còn ở Kiếm môn, rồi lại nghĩ đến mối quan hệ giữa Hà chi kiếm ý, Lưu chi kiếm ý, Thử chi kiếm ý.

    Thậm chí còn có Tử chi kiếm ý.

    Hắn muốn lấy Tử chi kiếm ý để đối lập với Sinh chi kiếm ý.

    Trong lúc nhất thời, trong đầu óc của hắn hình như đã có cảm giác.

    Nhưng một trong thập đại kiếm ý khó khăn nhất cũng không phải dễ dàng lĩnh ngộ như vậy.

    Mắt thấy mình sắp ngộ đạo, thì một kiếm khí cực kỳ ác liệt xông tới.

    Lục Nguyên cơ hồ theo bản năng mà tránh né, tránh được một kích thật bá đạo này.

    Hiện tại đã có người công kích nên việc ngộ đạo phải tạm dừng lại.

    Lục Nguyên nhìn thẳng phía trước, xem đối thủ là ai?

    Chẳng lẽ là Kiếm chi tinh hay là đám người Thượng Quan Sát?

    Nhưng khi nhìn thấy rõ quái vật trước mặt, Lục Nguyên sợ hãi kêu lên một tiếng.

    Con quái vật trước mắt cao hơn hai mét, toàn thân tựa hồ có chút dáng vẻ hình người, nhưng lại hoàn toàn không phải hình người.

    Hơn nữa, toàn thân cao thấp là đủ loại kiếm tạo thành.

    Chỗ đầu lâu cũng là một thanh đoản kiếm.

    Hai tay là hai trường kiếm.

    Thân thể là một tầng kiếm.

    Chân là một trường kiếm thật dài.

    Quái vật này hoàn toàn do kiếm tạo thành.

    Lục Nguyên sờ cằm.

    Ta coi như là có kiến thức về đủ loại quái vật, ngay cả thần thú cấp long, Phượng hoàng hay là yêu thú cũng đã gặp không biết bao nhiêu.

    Nhưng chưa từng gặp qua cái loại quái vật cực kỳ lạ lung như thế này.

    Cũng chẳng biết là loại quái vật gì.

    Quái vật kiếm mở miệng hỏi:

    - Người Kiếm môn?

    - Ngươi là ai?

    Lục Nguyên hỏi.

    - Ta là ai?

    Ta cũng không biết ta là ai?

    Quái vật kiếm giọng điệu chua ngoa:

    - Tiểu thiên thế giới này là kiếm tàn phá tiểu thiên thế giới, sinh ra rất nhiều kiếm ý dung hội cùng một chỗ, sau đó có ít nhất chín mươi chín kiếm ý tụ họp biến thành ta.

    - Đương nhiên, hiện tại ta không chỉ là chín mươi chính loại kiếm ý.

    Trong tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển này, ta hiện tại tổng cộng có một trăm lẻ một loại kiếm ý tại thân.

    Kiếm ý quái vật ngạo nghễ nói.

    Hiển nhiên đối với việc mình có được nhiều kiếm ý như vậy mà cảm thấy vô cùng tự hào.

    Lục Nguyên xem như đã triệt để hiểu rõ đây là dạng quái vật gì.

    Vốn là rất nhiều kiếm ý dung hợp một chỗ tạo thành quái vật.

    Ở thế giới này, bảo vật có linh hồn, đan dược có linh hồn.

    Chỉ cần có đầy đủ thượng phẩm bảo vật, thượng phẩm đan dược thì sẽ có linh trí của riêng mình.

    Điều này khi hắn tiến vào Trung Ương Thiên Triều thì cảm giác không thể tưởng tượng nổi.

    Nhưng bây giờ cũng cảm thấy quen.

    Loại kiếm ý, nếu như có chủ nhân thì sẽ không có linh trí.

    Nhưng nếu không có chủ nhân, rất nhiều kiếm ý tụ hợp cùng một chỗ thì cũng sẽ sinh ra linh trí nhất định.

    Kiếm ý quái vật cười nói:

    - Người của Kiếm môn, lần nào cũng muốn vào Kiếm quyển để lấy được kiếm ý.

    Nhưng ta mới chính là thiên mệnh chi chủ của Kiếm quyển.

    Rất nhiều kiếm ý đều thuộc về ta, các ngươi sẽ không có phần.

    Lục Nguyên hiếu kỳ nói:

    - Ngươi sinh ra bao lâu rồi, Kiếm ý quái vật?

    - Ta sinh ra chưa lâu, chỉ có vài thập niên thôi.

    Ta ngay từ đầu đã tiếp xúc với các người, dần dần hiểu rõ được Kiếm môn các ngươi, cũng biết Kiếm môn các ngươi có rất nhiều khủng bố tồn tại.

    Nhưng sau này mới biết được, khủng bố tồn tại trong Kiếm môn căn bản không phải là Kiếm quyển.

    Hahaha, Kiếm quyển này quả nhiên là trời xanh đã cho ta.

    - Hahahaha, trời xanh đã tạo ra ta, ta sẽ giết chết ngươi, nếu ngươi dám đoạt kiếm ý ở đây.

    Kiếm ý tại đây đều là của ta.

    Ta có thể đi tìm những người khác, giết chết hết thảy.

    Kiếm ý quái vật cười quái dị, thanh âm khó nghe cực kỳ.

    Lục Nguyên hiện tại xem như đã hiểu, Kiếm ý quái vật này sinh ra đời chưa bao lâu.

    Hơn nữa ngay từ đầu đã cực độ coi chừng, biết rõ trong Kiếm môn có rất nhiều người cả gan muốn tiến vào Kiếm quyển.

    Nhiều nhất là mười năm trước mới hung hăng càn quấy.

    Trách không được khi chưa từng nghe qua con quái vật này.

    Tốc độ gia tăng kiếm ý của con quái vật cũng không tính là nhanh.

    Vài thập niên mới gia tăng được hai loại kiếm ý.

    Hơn nữa, tâm trí đơn giản.

    Cái gì tất tần tật đều nói ra.

    Kiếm ý quái vật tay khẽ động.

    Một đạo kiếm ý như bão táp xông đến.

    Đây là một loại kiếm ý cho đến bây giờ hắn vẫn chưa tiếp xúc qua.

    Lạnh vô cùng.

    Lục Nguyên cũng không sợ, trở tay đâm tới.

    Kiếm ý quái dị này sức mạnh của nó bằng với Đại Đạo cảnh cửu tầng.

    Hơn nữa, lại có đủ loại kiểu dáng.

    Lục Nguyên chưa từng gặp phải nhiều kiếm ý quái vật, tùy tiện đánh ra vô tận kiếm ý.

    Kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, phong, vân các loại kiếm ý tiện tay đều đánh ra hết.

    Hắn tiếp tục đánh ra Luân hồi thiết tắc, nhưng quái vật kiếm ý này sức mạnh rất cao, kiếm lại nhiều, kết quả đã dồn Lục Nguyên vào thế hạ phong.

    Kiếm ý quái vật không có luyện thành thiết tắc.

    Đoán chừng cũng chẳng có ai dạy gã.

    Bằng không thì nếu như gã luyện thành một cái thiết tắc thì hoàn toàn đánh chết Lục Nguyên rồi.

    Lục Nguyên trong nội tâm âm thầm kêu khổ.

    Giao thủ với quái vật kiếm ý này đánh cũng không thắng, cũng chỉ có thể chạy mà thôi.

    Lập tức thi triển ra Bạch Đế kiếm đạo.

    Kiếm ý quái vật cũng không gấp, mỉm cười:

    - Muốn chạy trốn à?

    Không dễ đâu.

    Khoái chi kiếm ý, Cấp chi kiếm ý, Tốc chi kiếm ý.

    Ba đạo kiếm nhắm đến người hắn, tốc độ không thua gì Lục Nguyên.

    Một người một quái, vừa đánh vừa chạy trốn.

    Một kiếm như phong hóa vũ, vô tận vô ý, nhưng lại mang sát khí bừng bừng.

    Một kiếm tiếp theo chính là phiêu phiêu diêu diêu.

    Một kiếm tiếp một kiếm, thậm chí không có dừng lại, lập tức đã thi triển ra hơn mười loại kiếm ý.

    Kiếm ý thi triển một cách chặt chẽ, liên quan với nhau.

    Mà gã quái vật đó là cấu thành từ đủ loại kiếm ý.

    Lục Nguyên tuy tránh được một kiếm tiếp một kiếm, nhưng thật sự cũng không tránh nổi hết, cũng chỉ ỷ vào luân hồi ngăn lại rồi lại chạy ra xa.

    Kiếm ý quái vật không chút khách khí, lại đuổi theo.

    Một người đuổi theo một người trong cái thế giới Kiếm quyển.

    Nhẹ nhàng đuổi qua mấy trăm dặm.

    Thời gian không ngừng trôi qua.

    Lục Nguyên thở gấp một hơi.

    Gã quái vật kiếm ý truy đuổi lâu như vậy, tiêu hao không biết bao nhiêu pháp lực.

    Chạy thì không tốn bao nhiêu pháp lực, nhưng muốn ngăn cản gã quái vật kiếm ý này thì phải tiêu hao nhiều pháp lực hơn.

    Kiếm ý quái vật bản thân là Đại Đạo cảnh cửu tầng, hơn nữa lại có một trăm lẻ một kiếm ý.

    Mình làm sao mà chiếm thế thượng phong được?

    Lục Nguyên cảm thấy phiền muộn, bất đắc dĩ cực kỳ.

    Ngươi nói vì sao lại phiền muộn?

    Tiến vào Kiếm quyển, lĩnh ngộ kiếm ý là cơ hội khó có được.

    Trước khi tiến vào Kiếm quyển, hắn đã lãnh ngộ được ba loại, sau khi tiến vào Kiếm quyển, tổng cộng dùng tám, chín canh giờ để lĩnh ngộ thêm hai loại kiếm ý nữa.

    Tám, chín canh giờ dùng để lĩnh ngộ hai loại kiếm ý.

    Kế tiếp hơn mười canh giờ để tiếp tục, nhưng lĩnh ngộ kiếm ý càng khó hơn.

    Tuy nhiên, lĩnh hội hai, ba loại kiếm ý cũng không coi là việc khó khăn, thậm chí còn có khả năng lĩnh hội được bốn loại kiếm ý.

    Kết quả, bây giờ tình huống lại như thế này, không may đến cực điểm.

    Bị quái vật kiếm ý truy đuổi không biết bao nhiêu canh giờ.

    Thời gian bỏ ra không dành để lĩnh ngộ kiếm ý.

    Hơn nữa, nhìn thời gian thấy cũng không còn nhiều nữa.

    Kỳ thật thì cũng muốn nghĩ ra biện pháp đối phó với kiếm ý quái vật.

    Nhưng thử hơn mười loại kiếm ý, ngay cả biện pháp ngăn cản một chút cũng không có.

    Chương 683-684: Hút lấy kiếm ý

    Kiếm ý quái vật còn ở phía sau truy đuổi, cười quái dị:

    - Ta nhất định phải giết chết ngươi.

    Trên người của ngươi, ta cảm giác có một loại khí tức đồng loại với ta.

    Khí tức đồng loại với kiếm ý quái vật thật ra là khí vận còn sót lại của kỷ nguyên trước.

    Dù sao hắn thu nạp rất nhiều kiếm ý ở kỷ nguyên tàn lưu, đem khí vận giữ lại cùng một chỗ.

    Lục Nguyên tất nhiên là không biết những thứ này, trong lòng thầm mắng một tiếng: Có thành quỷ mới là đồng loại với ngươi!

    Trong lúc chạy trốn, Lục Nguyên dần dần thích ứng với công kích của kiếm ý quái vật.

    Dù sao đây cũng chỉ là một quái vật được sinh ra mới vài chục năm.

    Công kích dùng kiếm ý làm chủ, hơn nữa còn có chút đơn điệu.

    Ngoại trừ kiếm ý thì không còn tuyệt chiêu nào khác.

    So với các Đại Đạo cảnh cửu tầng khác thì dễ ứng phó hơn một chút.

    Người đã chạy đến đỉnh một ngọn núi, chỉ thấy nơi này đúng là núi lửa.

    “Có núi lửa ở đây thì có thể mượn lực để trợ lực cho Hỏa hoàng kiếm đạo của ta”.

    Nhưng kết quả, một chút lửa cũng không có.

    Đáng chết!

    Hắn quên mất đây là một thế giới tan vỡ.

    Ngay cả lửa cũng trong trạng thái lạnh như băng, căn bản không có khí tức hỏa diễm để mượn lực.

    Kiếm ý quái vật lại cười to, lại một đạo khí ác liệt chém tới.

    Lục Nguyên bất đắc dĩ liều mạng một phen, té vào miệng núi lửa, ngã vào đống dung nham không hề nóng chút nào.

    Được rồi, chính mình sẽ từ một chỗ nào đó để đột phá.

    Kiếm ý quái vật thoáng chần chừ, rồi lập tức đuổi theo.

    Lại nói Lục Nguyên trong miệng núi lửa.

    Miệng núi lửa này rõ ràng rất sâu.

    Lục Nguyên một đường lăn xuống phía dưới, không biết bao nhiêu ngàn mét.

    Nghe bốp một tiếng, liền ngã xuống chỗ sâu nhất trong miệng núi lửa.

    Đây là chỗ nào?

    Lục Nguyên phát hiện mình đang ở chỗ sâu nhất trong lòng núi.

    Kiếm ý quái vật cũng không đuổi theo.

    Đây là chỗ đen kịt, không ánh sáng, sâu đến mấy ngàn mét.

    Đoán chừng gã nhất thời không truy đuổi nữa.

    Được rồi, nhìn xem có thể có chỗ nào có thể bỏ qua cái tên kiếm ý quái vật này không.

    Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng.

    Tại Kiếm quyển này đụng phải kiếm ý quái vật chỉ có thể coi là mình xui xẻo.

    Đang quan sát trong lòng núi thì đột nhiên thấy được một cây hoa.

    Đây là một cái cây đang ra hoa.

    Nụ hoa đang cố gắng bừng sức sống.

    Cũng chính trong tích tắc này, tiểu thiên thế giới tan vỡ, bị đông kết.

    Đóa hoa này cũng liền bảo trì trạng thái hiện tại.

    Kết quả, khi Lục Nguyên tiến vào, liền thấy được một trong những cảnh đẹp nhất thế gian.

    Đây là lúc sự sống đột nhiên bừng sáng.

    Trong một kỷ nguyên, có vô số lần hoa tách ra, nhưng vừa vặn kẹt vào trạng thái tràn ngập sự sống như thế này thì cơ hồ như không có.

    Giờ khắc này, Lục Nguyên cảm thấy tâm động.

    Đồng thời, những lời viết đầy hàm ý của Nhất đại kiếm chủ Kiếm môn về Sinh chi kiếm ý quanh quẩn trong đầu.

    Đồng thời còn xuất hiện Hà chi kiếm ý, Lưu chi kiếm ý, Thử chi kiếm ý ba đại kiếm ý tràn đầy sự sống.

    Trong thời khắc này, hết thảy tất cả đều không ngừng thông suốt với nhau.

    Trong tích tắc, chính mình như thấy được đại địa bị phá vỡ, nụ hoa nở thành đóa hoa, chó mẹ sinh ra chó con, gà mái đẻ trứng, ếch xanh đẻ trứng.

    Thậm chí có một số vật bình thường nhìn không tới, như thượng cổ thần long bắt đầu sinh ra rồng con.

    Hỗn độn chi đã bắt đầu có một sự sống mới.

    Kỷ nguyên đã bắt đầu.

    Khi Kỷ nguyên bắt đầu, tựa hồ như có một cánh cửa, từ đó sự sống mới bắt đầu phóng xuất ra ngoài, phóng thích vào trong cái hỗn độn.

    hậm chí giờ phút này, Lục Nguyên chứng kiến một cánh cổng to lớn, cao ngạo, hùng vĩ có ghi hàng chữ “Khởi Nguyên chi môn” không biết đã trải qua bao nhiêu đời.

    Vô số xiềng xích rơi xuống, thức tỉnh Lục Nguyên, trong nháy mắt không còn thấy được tòa Khởi Nguyên chi môn vĩ đại.

    Lục Nguyên đã tỉnh táo lại, nhưng vẫn ghi nhớ hình ảnh của tòa Khởi Nguyên chi môn vĩ đại.

    Cái này chính là cánh cổng thứ ba mà hắn đã từng tiếp xúc qua.

    Hai cánh cửa trước theo thứ tự là Thiên Địa chi môn, Pháp Tắc chi môn.

    Cái thứ ba chính là Khởi Nguyên chi môn.

    Thế giới này rốt cuộc là như thế nào cấu thành?

    Tại sao lại có nhiều cánh cửa cổ xưa như vậy?

    Mà giờ phút này, Lục Nguyên đã hiểu, mình đã lĩnh ngộ được Sinh chi kiếm ý.

    Sinh Tử hai đại kiếm ý toàn bộ đã được lĩnh ngộ, đồng thời tương đương khắc sâu.

    Cơ hồ trong nháy mắt vô số suy nghĩ tiến nhập vào não, liền hiểu được đạo lý sống là chết và chết chính là sống.

    Kỳ thật, khi hiểu rõ đạo lý sống là chết và chết là sống có quan hệ với tình huống hiện tại.

    Trong hoàn cảnh khi mà con đường sống hoàn toàn bị tiêu diệt thì từ đó sẽ nảy sinh một sinh mạng mới.

    Ví dụ như kiếm ý quái vật.

    Không có tuyệt đối sinh, cũng không có tuyệt đối tử.

    Sinh tử khắc chế lẫn nhau, giống như con rắn cắn vào cái đuôi của mình.

    Phanh!

    Giờ khắc này nham bích đã bị xuyên thủng.

    Kiếm ý quái vật lại một lần nữa đứng trước mặt Lục Nguyên, cười nói:

    - Tiểu tử, ngươi trốn không thoát đâu.

    Lần này ngươi phải chết trong tay ta.

    Gã một lần nữa triển khai công kích, mà Lục Nguyên cũng chỉ biết không ngừng ngăn cản công kích này.

    Khi cùng với Kiếm ý quái vật giao thủ, Lục Nguyên đầu óc đột nhiên lóe lên.

    Hắn bây giờ đã thành tựu hai đại kiếm ý sinh tử.

    Tại sao lại không thử một lần Sinh Tử hai đại kiếm ý này, tạo thành Sinh Tử Luân Hồi chi bàn?

    Luân hồi hai chữ hàm nghĩa rất bao la.

    Hắn vốn chỉ ngộ ra một chút luân hồi chi lực, nhưng bây giờ có thể lĩnh ngộ hai đại kiếm ý Sinh Tử thì có thể thúc giục Sinh Tử Luân Hồi chi bàn.

    Không đúng, muốn thúc giục Sinh Tử Luân Hồi chi bàn thì với pháp lực của mình vẫn không đủ.

    Pháp lực của mình đã cạn mất rồi, chỉ biết phải đốt linh thạch thôi.

    Lập tức trăm linh thạch bốc cháy lên, phối hợp với pháp lực của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên quát to một tiếng:

    - Sinh Tử Luân Hồi chi bàn, hiện!

    Một tiếng rống lên, từ trên hư không xuất hiện một Luân Hồi chi bàn thật lớn.

    Một bên màu đen, một bên hai màu trắng.

    Màu đen là Tử chi kiếm ý, màu trắng là Sinh chi kiếm ý.

    Hai đại kiếm ý từ trên Sinh Tử chi bàn lưu chuyển một cách hoàn mỹ.

    Lục Nguyên phát hiện mình đang ở chính tâm của Sinh Tử Luân Hồi chi bàn.

    Lòng bàn chân giẫm lên chính tâm Sinh Tử Luân Hồi chi bàn, tựa hồ như cảm thấy tang thương.

    Kiếm ý quái vật cười quái dị:

    - Đưa ra một cái đồ chơi hình thù quái dị thì có tác dụng sao?

    Phá cho ta.

    Gã vẫn cho rằng mình có thể chiến thắng Lục Nguyên một cách đơn giản.

    Một kiếm tiếp một kiếm đánh ra ngoài.

    Kiếm này giống như ngân hà rơi xuống, khí thế khổng lồ.

    Lục Nguyên cũng muốn thử một lần Sinh Tử Luân Hồi chi bàn, trường kiếm một kích đánh ra.

    Trong tích tắc, hắn tựa hồ như phát hiện một sự vật kỳ diệu, khó có thể miêu tả.

    Giống như trên người kiếm ý quái vật có một cái gì đó xuyên qua sinh tử luân hồi chi lực mà truyền đến người của mình.

    Vừa rồi trong tích tắc sinh ra cái gì?

    Kiếm ý quái vật thất thần.

    Gã cảm giác mình thiếu đi cái gì đó.

    Lục Nguyên cũng thất thần.

    Hắn cảm giác mình vừa có được một cái gì đó.

    Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều không dám khẳng định.

    Thật lâu sau, kiếm ý quái vật quát lên:

    - Chuyện gì đã xảy ra?

    Tại sao ta lại thiếu đi một đạo kiếm ý?

    Đây là cái gì?

    Gã mất đi một đạo kiếm ý?

    Lục Nguyên nhanh chóng kiểm tra bản thân, nhưng kiểm tra không ra.

    Hắn lập tức tế phù chú trên đỉnh đầu.

    Hắn vốn có ba mươi bảy thượng cổ phù chú, lúc này ngộ được năm cái.

    Hiện tại nên là bốn mươi hai cái.

    Nhưng sau khi đếm lại cẩn thận, tại sao lại là bốn mươi ba?

    Sinh Tử Luân Hồi chi bàn, thứ này có thể hấp thu kiếm ý của người khác rồi chuyển đến người của mình?

    Không có khả năng!

    Hắn đã từng nghe Chu Thanh Huyền sư thúc tổ giải thích qua về Sinh Tử Luân Hồi chi bàn, nói cái này ất tiêu hao tuổi thọ.

    Hơn nữa còn có sự hạn chế.

    Ví dụ như pháp lực sẽ gia tăng hai bậc, làm tiêu hao tuổi thọ của đối thủ.

    Như thế nào khi đấu với Kiếm ý quái vật, vốn nên tiêu hao tuổi thọ của đối thủ nhưng lại biến thành hấp thu kiếm ý của đối thủ?

    Gian phòng này thật đúng là cổ quái.

    Đây là có chuyện gì?

    Lục Nguyên nghi hoặc vô cùng.

    Sinh Tử Luân Hồi chi bàn là hấp thu thọ nguyên của đối phương, nếu không thì cũng không gọi là Sinh Tử Luân Hồi chi bàn.

    Mà thọ nguyên căn bản không thể trực tiếp hấp thu, chỉ có tiêu tán trong thiên địa mà thôi.

    Lại nói chính hắn đối phó là với một kiếm ý quái vật.

    Kiếm ý quái vật là do bản thân kiếm ý tạo thành.

    Kiếm ý chính là vật để giữ lấy tánh mạng cho gã.

    Thọ nguyên của gã chính là kiếm ý.

    Một khi một trăm lẻ một chủng kiếm ý tiêu hao hết thì gã sẽ chết.

    Cho nên, Sinh Tử Luân Hồi chi bàn hiện tại hấp thu cũng vẫn là tuổi thọ, chỉ là tuổi thọ của kiếm ý quái vật chính là kiếm ý.

    Thoáng một cái liền trở nên kỳ quái.

    Hahahaha…Lục Nguyên âm thầm cười to.

    Quá nhanh.

    Vốn như vậy cũng được, trực tiếp hấp thu kiếm ý đều được.

    Đoán chừng từ trước đến nay chưa từng xảy ra chuyện như vậy.

    Đương nhiên, kỳ thật thì cũng không thể nói là từ xưa đến nay.

    Từ xa xưa đến nay, khí vận đại đích thiên tài.

    Tuyệt thế thiên tài không người nào là không kỳ ngộ chồng chất.

    Lục Nguyên cũng là một trong số những người đó.

    Kỳ ngộ về kiếm cũng không riêng gì Lục Nguyên.

    Đương nhiên, còn có một vấn đề khác.

    Không phải là nói đến mình không cách nào chiến thắng đối phương bằng cách hấp thu tuổi thọ của người đó.

    Nhưng đối với kiếm ý quái vật thì có thể.

    Kỳ thật thì đây chỉ là một sự trùng hợp.

    Bình thường đối với địch nhân là Đại Đạo cảnh cửu tầng, Lục Nguyên xác thực một chút biện pháp cũng không có.

    Nhưng hiện nay, vấn đề nằm ở chỗ kiếm ý tạo thành quái vật, mà Lục Nguyên thì lại là Kiếm hoàng chi thân, ít nhất cũng có tác dụng áp chế nhất định.

    Nhiều loại nhân tố liền biến thành tình huống này.

    Vừa nhấc tay, hắn nhìn lại xem kiếm ý vừa rồi mình thu được là loại kiếm ý gì.

    Trong số bốn mươi bốn trương thượng cổ phù chú, hắn tìm được một trương thượng cổ phù chú mới nhất, phát hiện trên đó có viết văn tự cổ “Hàn”.

    Chẳng lẽ là Hàn chi kiếm ý?

    Thoáng một cái cảm thụ Hàn chi kiếm ý, hắn cảm thấy Hàn chi kiếm ý này lạnh vô cùng, tựa hồ như muốn đông sát vạn vật.

    Rồi trong chính giữa cái rét lạnh bao hàm một sự sống.

    Hàn chi kiếm ý đã thành!

    Tiện một ngón tay, một Hàn chi kiếm ý lạnh như băng từ trong ngón tay của Lục Nguyên phóng xuất ra ngoài.

    Hàn chi kiếm ý chỉ.

    Thống khoái!

    Dễ dàng đạt được một loại kiếm ý.

    Lục Nguyên hướng về phía kiếm ý quái vật, vẻ mặt chân thành, đặc biệt thành khẩn:

    - Thật muốn cảm ơn ngươi, vạn phần cảm ơn ngươi.

    Kiếm ý quái vật hiện tại vẫn chưa biết chuyện gì đã xảy ra.

    Hơn nữa, với chỉ số thông minh của gã hiện tại thì thật sự không cách nào lý giải được sự chân thành của Lục Nguyên.

    Gã quát to:

    - Vì cái gì, vì cái gì mà kiếm ý của ta lại thiếu đi một cái?

    Nó đã đi đâu rồi?

    Kiếm ý quái vật nhìn Lục Nguyên:

    - Ngươi đã đoạt kiếm ý của ta.

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Đúng vậy, cho nên mới cảm tạ ngươi.

    Kiếm ý quái vật tức giận nói:

    - Ta muốn giết ngươi!

    Kiếm ý quái vật lập tức vung tay hóa một đạo kiếm khí bồng bềnh.

    Đây là một đạo kiếm khí khó có thể nắm lấy.

    Với nhãn lực của Lục Nguyên thì khó mà bắt được.

    Nhưng mặc kệ nó.

    Lục Nguyên giương một tay lên, tiêu hao thêm trung phẩm linh thạch, lại một lần nữa đánh tới Sinh Tử Luân Hồi chi bàn.

    Lập tức tại Sinh Tử Luân Hồi chi bàn sinh ra biến hóa cực kỳ huyền ảo.

    Tựa hồ trong tích tắc có một quy tắc nào đó di chuyển trong thiên hạ.

    Lục Nguyên cũng sớm có chuẩn bị.

    Bốn mươi bốn phù chú lại xuất hiện thêm một cái, thoáng biến thành bốn mươi lăm trương thượng cổ phù chú.

    Lục Nguyên tiếp tục dò xét, phát hiện trên thượng cổ phù chú này ghi chữ “Phiêu”.

    Đạo kiếm ý này là cái gì, dùng làm sao?

    Lục Nguyên có chút tò mò.

    Tay khẽ động, đạo Phiêu chi kiếm khí từ ngón tay phóng xuất ra ngoài.

    Đạo kiếm khí này khi phóng xuất ra ngoài liền phát hiện nó bay bổng, khiến người không thể bắt lấy.

    Đây cũng là một kiếm ý khá hữu dụng.

    Kiếm ý này thi triển trên thân kiếm, khiến cho đối phương không cách nào suy đoán được công kích của mình.

    Tác dụng thực tiễn thật là lớn.

    Lại thêm một kiếm ý đã thành.

    Thật sự thống khoái!

    Lục Nguyên bây giờ lòng tràn đầy thống khoái, vui mừng nhìn về phía kiếm ý quái vật:

    - Ngươi thật sự là một người tốt.

    Không đúng, là quái vật tốt.

    Kiếm ý quái vật liên tục kêu lên.

    Với chỉ số thông minh của gã, xác thực không cách nào hiểu rõ đây rốt cuộc là cái gì.

    Vì cái gì mà gã liên tiếp mất đi hai đạo kiếm ý.

    Gã lại vung tay đánh ra một đạo kiếm chiêu phong hóa vũ.

    Lục Nguyên không chút khách khí.

    Một trăm trung phẩm linh thạch bốc cháy, lại một lần nữa thúc nổi Sinh Tử Luân Hồi chi bàn, hấp thu đạo kiếm ý này.

    Lập tức, trên đỉnh đầu xuất hiện bốn mươi sáu trương thượng cổ phù chú.

    Hắn dò xét, thấy phía trên ghi một chữ “Chân”.

    Lại thêm một trương thượng cổ phù chú.

    Kiếm ý quái vật này xác thực là một quái vật tốt khó gặp.

    Trong thời gian ngắn đã tặng cho mình ba đạo kiếm ý.

    Thật sự không muốn cảm ơn người ta cũng không được.

    Lục Nguyên tràn đầy cảm khái.

    Kiếm ý quái vật cảm thấy không được bình thường.

    Gã tuy chỉ số thông minh không cao, nhưng liên tiếp bị Lục Nguyên hút đi ba loại kiếm ý, cũng đã kịp phản ứng, oán hận nhìn về phía Lục Nguyên.

    Cái chi bàn kia thật sự rất cổ quái.

    Gã tất nhiên là không biết đây gọi là Sinh Tử Luân Hồi chi bàn.

    Kiếm ý quái vật trong nháy mắt liền bắt đầu chạy thoát.

    Hiện tại, không trốn là không được.

    Mà Lục Nguyên cũng trong nháy mắt đuổi tới:

    - Đừng đi chứ.

    Kiếm ý quái vật, ngươi là một quái vật rất tốt.

    Lục Nguyên nói một cách thành khẩn.

    Kiếm ý quái vật dùng ra vài loại kiếm ý gia tốc, Lục Nguyên cũng ngự trên Bạch Đế kiếm đạo gia tốc lên, thẳng tiến truy đuổi.

    Kiếm ý quái vật này thật sự là một bữa ăn ngon của mình.

    Trên người hắn có hơn chín mươi loại kiếm ý.

    Nếu như mình bỏ lỡ chẳng phải là hối hận suốt đời sao?

    Một đuổi một lại một lần nữa bắt đầu, chỉ là khác với lúc trước.

    Trước là kiếm ý quái vật đuổi theo, Lục Nguyên chạy trốn.

    Còn hiện tại, Lục Nguyên truy đuổi còn kiếm ý quái vật thì chạy trốn.

    Chương 685-686: Mười ba

    Nhắc tới kiếm ý quái vật thực lực thật sự cao hơn Lục Nguyên, nhưng không biết làm sao Sinh Tử Luân Hồi chi bàn lại hấp thu kiếm ý của gã, gã căn bản đánh không lại.

    Một lần đánh là một lần tổn thất kiếm ý, mà một khi kiếm ý tổn thất thì tuổi thọ của gã coi như cũng chấm dứt.

    Kiếm ý quái vật vốn mới sinh ra đời được vài chục năm.

    Gã lúc mới bắt đầu còn cẩn thận từng li từng tý, không dám ra tay.

    Sau khi thăm dò khả năng khủng bố của Kiếm quyển, gã mới buông lỏng được một chút.

    Lúc này đây không tìm được một nhân vật thực lực cường mạnh mà gặp phải Lục Nguyên, cho là nhất định mình sẽ chiến thắng Lục Nguyên.

    Luận pháp lực trong Kiếm quyển thì Lục Nguyên cơ bản là yếu thế hơn.

    Kết quả, rõ ràng là đã nếm mùi thất bại.

    Kiếm ý quái vật hiện nay cũng chỉ biết rơi lệ.

    Quá xui xẻo!

    Tại sao lại đụng phải quái vật hấp thu kiếm ý của mình.

    Gã hiển nhiên là xem Lục Nguyên như quái vật.

    Trò chơi rượt đuổi bắt đầu.

    Chỉ là Kiếm ý quái vật thực lực xác thực là cao hơn Lục Nguyên.

    Trên cơ bản, trong lúc chạy, gã có thể bắn lại một kiếm.

    Nhưng hiện tại, ngẫu nhiên lại bị Lục Nguyên làm cho không cách nào đánh trả lại một kiếm.

    Thời điểm mấu chốt này, gã nếu đánh lại một kiếm thì có thể phải chết ở chỗ này.

    Lục Nguyên thì muốn bức Kiếm ý quái vật đánh lại một kiếm.

    Mỗi lần kiếm ý quái vật đánh ra một kiếm thì có thể hấp thu được kiếm ý đó.

    Kiếm chiêu bình thường có thể dùng, nhưng trong thời khắc mấu chốt này nếu dùng thì sẽ chết.

    Đương nhiên, càng hy vọng có thể giết chết Kiếm ý quái vật, cướp lấy hơn chín mươi chín chủng kiếm ý.

    Nhưng ở đâu lại dễ dàng như vậy.

    Kiếm ý quái vật dù gì cũng là Đại Đạo cảnh cửu tầng.

    Đỉnh đầu bây giờ là bốn mươi sáu trương thượng cổ phù chú, nhưng lập tức lại có thêm một trương thượng cổ phù chú nữa xuất hiện.

    Đây là cổ phù chú thứ bốn mươi bảy.

    Kiếm trong tay vung lên, một loại kiếm ý bắn ra.

    Lục Nguyên theo thói quen thì thử xem đây rốt cuộc là loại kiếm ý gì.

    Bất luận là loại kiếm ý gì thì nhất định phải thử một lần.

    Nếu như có kiếm ý dùng không quen thì khi chính thức giao chiến, kiếm ý đó cũng trở thành cặn bã.

    Đông chi kiếm ý theo kiếm chỉ mà bắn ra.

    Lục Nguyên lần này phát hiện, đây là một loại kiếm ý rét cực kỳ, nhưng lại có chút khác biệt với Hàn chi kiếm ý.

    Chính giữa Đông chi kiếm ý rõ ràng có hương vị “giấu”.

    Đông tàng!

    Đạo kiếm ý này trong lúc chiến đấu tác dụng hơi ít một chút, có thể bị nhiều đạo kiếm ý khác thay thế.

    Lại đuổi theo một thời gian ngắn, khiến cho Kiếm ý quái vật bất đắc dĩ đánh ra một kiếm ý.

    Sinh Tử Luân Hồi chi bàn lại một lần nữa khởi động, đốt cháy một trăm linh thạch trung phẩm, lập tức bắt đạo kiếm ý này.

    Trên đỉnh đầu xuất hiện một thượng cổ phù chú, Đây là thượng cổ phù chú thứ bốn mươi tám, phía trên có ghi Thú chi kiếm ý.

    Thú chi kiếm ý, đúng rồi.

    Hắn nhớ rõ trong Cửu Dương, Thủ chi kiếm ý cùng với Cầm chi kiếm ý liên hợp lại có thể hóa thành một dương trong Cửu Dương.

    Không thể tưởng tượng được, rõ ràng ở chỗ này nhận được Thú chi kiếm ý.

    Đây chính là mấu chốt để hắn ngộ ra Cửu Dương.

    Trong cái thế giới Kiếm quyển này, căn bản ngay cả một con thú cũng chưa từng gặp qua, cũng không biết Kiếm ý quái vật này ngộ ra Thú chi kiếm ý như thế nào.

    Lục Nguyên cảm thấy quái dị vô cùng, nhưng lại không biết trong Kiếm quyển, tuy không tồn tại cầm thú, nhưng năm đó khi thế giới bị tàn phá, đại lượng thú tụ tập cùng một chỗ tử vong, lưu lại Thú chi kiếm ý nồng đậm.

    Mà Kiếm ý quái vật vừa lúc ở vùng phụ cận sinh ra, cho nên dung hội được Thú chi kiếm ý.

    Thú chi kiếm ý là một trong kiếm ý cường đại của Kiếm ý quái vật.

    Kết quả lại bị Lục Nguyên hút sạch.

    Đây là một đại thu hoạch.

    Thú chi kiếm ý đối với mình tác dụng so với Đông chi kiếm ý thì lớn hơn rất nhiều.

    Hắn muốn thử một lần xem Thú chi kiếm ý có tác dụng gì.

    Kiếm trong tay khẽ động, một đạo cuồng bá, dã thú kiếm ý từ chính giữa vọt ra.

    Cái này chính là Thú chi kiếm ý.

    Thậm chí mình cũng bị ảnh hưởng nhiệt huyết sôi trào, thầm nghĩ muốn đại náo một hồi.

    Khí tức dã thú man hoang giữa ngón tay chớp động.

    Đến bây giờ mới thôi, chính mình đã có tổng cộng bốn mươi tám trương thượng cổ phù chú, kể cả bên trong và bên ngoài Kiếm quyển.

    Bên trong Kiếm quyển thì thu nhập được mười một chủng kiếm ý, xem như là một thu hoạch lớn.

    Thượng cổ phù chú thứ bốn mươi tám.

    Nhưng trung phẩm linh thạch của mình cũng không còn bao nhiêu, nhiều nhất là chỉ khoảng mấy trăm.

    Nếu có dùng thì cũng chỉ được năm, sáu lần Sinh Tử Luân Hồi chi bàn mà thôi.

    Bình thường thì hay thu thập được trung phẩm linh thạch.

    Trong thời khắc mấu chốt thì cũng không có dùng.

    Đã lâu rồi Lục Nguyên không có trải qua cảm giác “sạch gạo hết tiền” này.

    Hiện tại chính mình ngay cả đan dược cho vân hệ linh thú ăn cũng không có.

    Thật sự là bi kịch.

    Nhưng hiện nay không phải là lúc để để ý đến những điều này.

    Hiện tại Kiếm ý quái vật tổng cộng bị hắn rút hết năm chủng kiếm ý.

    Còn lại chín mươi sáu chủng kiếm ý.

    Dưỡng Ngô linh kiếm cùng Trấn Nhạc kiếm như bão táp bắt đầu, chính là muốn làm cho Kiếm ý quái vật ra chiêu, ẩn chứa kiếm ý.

    Sau đó rút sạch kiếm ý.

    Lục Nguyên một chiêu tiếp một chiêu.

    Kiếm ý quái vật thấy Lục Nguyên tấn công như vậy cũng không ngừng hồi chiêu.

    Nhưng chiêu thức bình thường thì vô dụng với Lục Nguyên.

    Bất đắc dĩ phải dùng kiếm chiêu ẩn chứa kiếm ý.

    Lục Nguyên tất nhiên là không chút khách khí.

    Sinh Tử Luân Hồi chi bàn lại một lần nữa nổi lên, tiếp thu lấy đạo kiếm ý này.

    Phù chú thứ bốn mươi chín xuất hiện.

    Trên thượng cổ phù chú này ghi chữ “Sương”.

    Sương chi kiếm ý sao?

    Đây cũng là một đạo kiếm ý có tác dụng thực chiến.

    Tiện tay một kiếm thi triển ra ngoài, giống như mùa thu sương lạnh.

    Giao thủ vẫn đang tiếp tục.

    Muốn cho Kiếm ý quái vật chính thức dùng ra kiếm chiêu có kiếm ý cũng không dễ dàng.

    Lục Nguyên trong lòng thầm nghĩ nhưng cũng khó trách, bản thân mình thực lực không bằng Kiếm ý quái vật.

    Kiếm liên tiếp đánh tới, không ngừng công kích trên không trung.

    Lại truy truy trốn trốn như thế mất gần nửa canh giờ.

    Rốt cuộc kiếm ý quái vật bất đắc dĩ phải dùng đến kiếm chiêu có kiếm ý.

    Lục Nguyên cười ha hả, lại một lần nữa đốt cháy một trăm linh thạch trung phẩm.

    Sinh Tử Luân Hồi chi bàn lại một lần nữa đánh ra, một đạo kiếm ý tiến nhập vào trong bản thân.

    Đồng thời, trên đỉnh đầu đã bay lên phù chú thứ năm mươi.

    Trên thượng cổ phù chú thứ năm mươi này ghi chính là:

    Cầu vồng?

    Lục Nguyên thi triển một kiếm.

    Trong đó chỉ thấy vô tận bảy sắc cầu vồng, rất diễm lệ.

    Đây chính là Hồng chi kiếm ý!

    Lục Nguyên cảm giác được đạo kiếm ý này cùng với Quang chi kiếm ý có chút liên hệ với nhau.

    Quang chi kiếm ý chính là một trong Cửu Dương kiếm ý.

    Đây chính là một trụ cột để hiểu thông Qng chi kiếm ý.

    Cái này là một trong thập đại kiếm ý khó khăn nhất. hiện tại Lục Nguyên đã biết được tám cái, theo thứ tự là Thiên chi kiếm ý, Địa chi kiếm ý, Sinh chi kiếm ý, Tử chi kiếm ý, Thiện chi kiếm ý, Ác chi kiếm ý, Quang chi kiếm ý và Ám chi kiếm ý.

    Cửu Dương thiết tắc yêu cầu kiếm ý không nhiều lắm.

    So với Luân Hồi thì ít hơn, nhưng mỗi một chủng kiếm ý thì độ khó cao hơn rất nhiều.

    Mà hiện nay, cái mình cần chính là Thiên, Địa, Quang, Ám, Thiện, Ác sáu loại.

    Hai loại kiếm ý Sinh Tử thì hiểu thông rồi.

    Sáu loại kiếm ý đều rất khó hiểu.

    Mà hơn mười chủng kiếm ý khác của Cửu Dương thì cũng không khó hiểu lắm.

    Chính mình chênh lệch thì cũng chỉ là Nhật chi kiếm ý, Điện chi kiếm ý, Động chi kiếm ý, Tĩnh chi kiếm ý bốn loại này mà thôi.

    Tổng kết đến hiện tại, đến bây giờ chính mình hiểu thông được tổng cộng khoảng mười chủng kiếm ý trong Cửu Dương.

    Thành tựu kiếm ý thứ năm mươi, Lục Nguyên cảm thấy rất vui mừng, nhìn về phía Kiếm ý quái vật.

    Kiếm ý quái vật hiện nay đang gào khóc.

    Gã bị Lục Nguyên lấy đi bảy loại kiếm ý.

    Hiện tại chỉ còn có chín mươi bốn kiếm ý.

    So với lúc gã mới sinh ra đời thì yếu hơn nhiều.

    Nhưng gã vừa rồi phải bất đắc dĩ vì người kia đang đuổi giết mình.

    Đối với việc giết chết Kiếm ý quái vật, Lục Nguyên không tính nương tay.

    Đúng vào lúc này, một đại lực mãnh liệt đánh úp lại.

    Lục Nguyên cả kinh.

    Hai mươi bốn canh giờ đã hết rồi sao?

    Bởi vì truy kích kiếm ý quái vật thật là quá kịch liệt.

    Thời gian trôi qua cũng không chú ý tới.

    Kết quả hai mươi bốn canh giờ trôi qua, đến lúc phải rời khỏi thế giới Kiếm quyển.

    Thật là đáng tiếc!

    Đây là ý niệm cuối cùng của Lục Nguyên trong Kiếm quyển, xác thực là không nỡ rời đi.

    Kiếm ý quái vật không khỏi lau mồ hôi.

    Rốt cuộc đã trôi qua.

    Mười năm sau nhất định mình phải tìm một chỗ an toàn.

    Trong Kiếm môn quái vật nhiều lắm.

    Một nhân vật Đại Đạo cảnh lục tầng cũng có thể là quái vật.

    Thế thì mình làm sao mà gọi là quái vật được?

    Bên ngoài Kiếm quyển.

    Hiện tại là lúc thảo luận thành quả chiến đấu.

    Người bên ngoài Kiếm quyển khi chưa đạt được tiêu chuẩn ba kiếm ý thì cũng không có gì để thảo luận.

    Mà những người bên ngoài Kiếm quyển có nhiều người cao minh vô cùng.

    Ví dụ như môn hạ Thượng Quan Chí Tôn Thượng Quan Sát, môn hạ Bách Lý Chí Tôn Bách Lý Băng, môn hạ Hiên Viên Chí Tôn Hiên Viên Lệnh ba người này đều là nhân vật Đại Đạo cảnh thập tầng.

    Không phải nói ba người này thực lực kém, thiên phú kiếm đạo kém.

    Mà bọn họ thật sự đến Kiếm quyển quá nhiều lần.

    Số lần đến Kiếm quyển quá nhiều thì hiệu dụng sẽ càng thấp.

    Hiện tại bọn họ chỉ có thể lĩnh ngộ một kiếm ý đã là không tệ rồi, tất nhiên là không cách nào lĩnh ngộ được ba loại kiếm ý, đạt được Kiếm quyển tán thành.

    Kỳ thật thì không chỉ có bọn họ, môn hạ Cửu đại chí tôn cũng phải ở bên ngoài Kiếm quyển.

    Mà trong đó, môn hạ Thái Sử Chí Tôn từ đệ tử thứ hai mươi ba Tần Sương Thành đến đệ tử thứ ba mươi, tám đệ tử hạch tâm không thiếu một ai toàn bộ đều ở bên ngoài, không có một người nào có thể tiến vào Kiếm quyển.

    Uuuuuuuu!

    Môn hạ Cửu đại chí tôn nhất thời trông thấy, xuất hiện là một đệ tử chân truyền.

    Đệ tử chân truyền này hiển nhiên là lần đầu tiến vào Kiếm quyển.

    Hắn hưng phấn nói:

    - Ta lĩnh ngộ được bốn loại kiếm ý.

    Bốn loại kiếm ý.

    Hắn quá hưng phấn.

    Kể cả bên ngoài Kiếm quyển, hắn tổng cộng lĩnh ngộ được bốn loại kiếm ý.

    Đây đối với một đệ tử chân truyền như hắn thì là thành tựu cực lớn.

    Lần thứ nhất tiến vào Kiếm quyển, có thể lĩnh ngộ được bốn loại, đối với đệ tử chân truyền xác thực mà nói, đối với môn hạ Thái Sử Chí Tôn cũng đã là quá nhiều.

    Nhưng đối với môn hạ tám đại chí tôn khác thì cũng không tính là nhiều.

    Đối với nhân vật nhất lưu của tám đại chí tôn khác, ví dụ như Thượng Quan Sát, Bách Lý Băng thì lần thứ nhất đến Kiếm quyển đã lĩnh ngộ được năm, sáu loại kiếm ý.

    So sánh với bốn loại thì không phải nhiều hơn sao?

    Uuuuuuuu!

    Lần này là môn hạ của Hiên Viên Chí Tôn Diệp Tố Hiên Viên Đạm.

    Hiên Viên Lệnh hỏi:

    - Ngươi lĩnh ngộ được bao nhiêu loại Kiếm ý?

    - Sáu loại!

    Hiên Viên Đạm thản nhiên nói.

    Còn Hiên Viên Lệnh thì cũng không kinh ngạc, chỉ nói:

    - Cũng được!

    Sáu loại, đối với môn hạ chí tôn khác thì đã là một thành tích tốt, nhưng đối với người của Hiên Viên Chí Tôn thì không coi vào đâu.

    Hiên Viên Chí Tôn chính là trung tâm của Cửu Đại Chí Tôn.

    Môn hạ của Hiên Viên Chí Tôn vốn rất cao ngạo.

    Đây là một môn phái cao minh nhất.

    Cho nên, môn hạ của Hiên Viên Chí Tôn ai cũng có tâm tính cường giả.

    Lại Uuuuuuuu một tiếng nữa.

    Lại có người bị ném ra.

    Có đệ tử chân truyền, cũng có đệ tử hạch tâm.

    Căn bản từ bốn loại kiếm ý.

    Năm loại thì ít, sáu loại thì lại càng ít.

    Hiên Viên Đạm coi như là thành tích không tệ rồi.

    Uuuuuuuuuuu!

    Kiếm Chi Tinh Kiếm Văn Hào xuất hiện giữa sân.

    - Bao nhiêu loại thế?

    Hiên Viên Lệnh hỏi.

    - Tám loại!

    Kiếm Văn Hào ngữ khí thản nhiên nói.

    Kỳ thật thì hiện tại trong lòng y cảm thấy vô cùng thoải mái.

    Tám chủng!

    Đây chính là tám chủng!

    Vốn với thiên phú của Kiếm Văn Hào thì cơ bản chỉ đạt được ba bốn loại.

    Nhưng trước khi đến đây, huynh trưởng Kiếm Chi Tử đã cho y một bảo vật, là Ngộ đạo tiên chi.

    Loại Ngộ đạo tiên chi này không tầm thường.

    Chính là khi giết chết nhân vật Hỗn Động Cảnh thì rút lấy một bộ phận, hóa thành Ngộ đạo tiên chi.

    Ngộ đạo tiên chi này một khi được tạo thành thì tốt hơn gấp trăm lần những bảo vật khác.

    Nhưng bởi vì tác dụng của nó cực lớn nên giá cả cũng khá đắt đỏ.

    Muốn có nó thì phải có nhân vật Hỗn Động Cảnh làm dược liệu.

    Loại vật này chỉ được lưu thông ở chợ đêm, chứ không thể bán chính quy được.

    Hơn nữa chợ đêm giá cả cao chết người, Hỗn Động Cảnh bình thường căn bản là mua không nổi.

    Nhưng Kiếm Chi Tử là một hào phú nổi tiếng, nên đã mua một cái cho Kiếm Văn Hào.

    Dựa vào Ngộ đạo tiên chi, Kiếm Văn Hào lúc này rõ ràng đã ngộ được tám loại kiếm ý.

    - Tám loại!

    - Tám loại!

    - Chính là tám loại!

    Có một Kiếm Chi Tử là huynh trưởng thật tốt.

    - Xác thực, Kiếm Chi Tử thật là một hào phú.

    Rõ ràng đã khiến cho Kiếm Chi Tinh đạt được tám loại kiếm ý.

    - Kiếm Chi Tinh trong tương lai là bất khả xâm phạm, trở thành đại nhân vật trong Kiếm môn chúng ta.

    Về sau vị trí chí tôn sẽ không thoát khỏi tay.

    - Tu thành chí tôn thì rất khó, nhưng với Kiếm Chi Tinh thì có thể, tuyệt đối có thể tu thành chí tôn.

    Dù sao Kiếm Chi Tử chính là Trung Ương Thiên Triều, với trăm triệu núi ất, trăm triệu sinh linh trong đó, là người mạnh nhất trong kiếm đạo.

    Uuuuuuuuuu!

    Lục Nguyên xuất hiện.

    - Hahaha, Lục Nguyên, ngươi dám mắng ta chó chết.

    Lúc này đây, ta sẽ cho ngươi biết ai mới chính là chó chết.

    Kiếm Chi Tinh đắc ý cười lớn:

    - Một lần tăng đến tám loại kiếm ý, ngươi làm sao vượt qua được?

    Y quả thật đã bị Lục Nguyên đánh cho khuất nhục, bị đánh thành chó chết.

    Hiện tại rốt cuộc đã có thể hãnh diện một lần.

    Y đứng trước mặt Lục Nguyên, vênh váo tự đắc:

    - Lúc này đây, Lục Nguyên, ngươi là một gã đê tiện.

    Lĩnh ngộ được bao nhiêu kiếm ý rồi?

    - Ngu ngốc quả nhiên là ngu ngốc!

    Lục Nguyên thản nhiên nói.

    Kiếm Chi Tinh lập tức nổi điên lên.

    Vốn tính tình của y thì sẽ nhào tới ngay, nhưng nghĩ lại mình không phải là đối thủ của Lục Nguyên thì cũng chỉ biết kìm nén lại:

    - Ngươi không dám nói ngươi ngộ được bao nhiêu kiếm ý à?

    Hahah, chắc bị tám loại của ta hù cho chết khiếp rồi.

    Chương 687-688: Thiếu linh thạch

    - Mười ba!

    Lục Nguyên thản nhiên nói.

    Kiếm Chi Tinh cười ha hả:

    - Ngươi quả nhiên là bị việc ta lĩnh ngộ tám loại kiếm ý hù chết rồi.

    Lục Nguyên thản nhiên nói:

    - Nói trắng ra thì ngươi quả nhiên là ngu ngốc.

    Ngươi không phải là người ngu ngốc mà là một con chó ngu ngốc.

    Kiếm Chi Tinh ngẩn người:

    - Quả nhiên ngươi chột dạ rồi.

    Ngươi bị tám loại kiếm ý của ta làm cho sợ ngây người, không dám nói mình lĩnh ngộ được bao nhiêu chủng kiếm ý.

    - Chó chết ngu ngốc quả nhiên là chó chết ngu ngốc.

    Ngay cả ta nói rồi mà cũng không biết.

    Chỉ số thông minh như thế này….Chậc chậc!

    - Ngươi nói lúc nào?

    Kiếm Chi Tinh quát.

    - Ta không phải vừa mới nói sao?

    Được rồi, thấy chỉ số thông minh của tên chó chết ngươi quá thấp, nên ta nói lại một lần nữa.

    Lúc này đây hãy nghe cho rõ ràng.

    Bằng không thì ta không có hứng thú nói lần thứ ba nữa đâu.

    Lục Nguyên thản nhiên nói:

    - Mười ba!

    - Mười ba là có ý gì?

    Kiếm Văn Hào khó hiểu.

    - Mười ba chủng kiếm ý.

    Ngươi đây không hiểu nó có ý gì sao?

    Lục Nguyên liếc nhìn Kiếm Văn Hào.

    Mười ba chủng!

    Mười ba chủng kiếm ý!

    Một viên đá bắn thẳng ngàn tầng mây.

    Lần đầu tiên tới Kiếm quyển, tư chất bình thường thì một hai loại.

    Tốt hơn một chút thì ba bốn loại.

    Ngoại trừ môn hạ của Thái Sử Chí Tôn, những nhân vật môn hạ của tám đại chi tôn khác thì đều là năm, sáu loại kiếm ý.

    Đạt tới tám loại kiếm ý như Kiếm Chi Tinh thì cực kỳ ít.

    Trong lịch sử của Kiếm môn từ trước đến nay, muốn nói có người đạt được hơn mười chủng kiếm ý không phải là không có khả năng.

    Nhưng những người đó rất là ít.

    Mười ba chủng kiếm ý!

    Cái này….

    Trong lịch sử Kiếm môn, đặc biệt là lịch sử mười vạn năm gần đây, có thể luyện được mười ba chủng kiếm ý cũng tuyệt đối gom góp không đến mười người.

    Thậm chí cũng chỉ đếm trong vòng năm ngón tay, trong lúc này là tính luôn cả Kiếm Chi Tử.

    Điều này quả thật kinh người.

    Thoáng cái, ánh mắt môn hạ Cửu Đại Chí Tôn nhìn Lục Nguyên hoàn toàn thay đổi.

    Kiếm Chi Dực quát to một tiếng:

    - Ngươi nói mình ngộ được mười ba chủng kiếm ý.

    Ta có được Ngộ đạo tiên chi mà cũng chỉ ngộ được tám chủng kiếm ý.

    Ngươi dựa vào cái gì mà ngộ được mười ba chủng kiếm ý.

    Ngươi là đang dối gạt người.

    - Vậy sao?

    Lục Nguyên nhẹ nhàng nói.

    Trên đỉnh đầu Lục Nguyên hiện lên hơn mười phù chú.

    Trong lúc nhất thời, không gian vùng phụ cận bị hơn mười trương thượng cổ phù chú thắp sáng lên.

    Chính giữa là bạch vân chi nguyên anh.

    Hai bên có hai trương phù chú to gấp năm lần so với phù chú bình thường.

    Hai cái phù chú, Sinh ở phía trên, Tử ở phía dưới.

    Xuống lần phía dưới là đủ loại kiểu dáng nhấp nhô trên đỉnh đầu.

    - Là cổ phù chú Sinh phía trên cùng cổ phù chú Tử phía dưới.

    - Rõ ràng là đã lĩnh ngộ được kiếm ý khó khăn nhất Sinh chi kiếm ý và Tử chi kiếm ý.

    Hắn làm sao mà lĩnh ngộ được?

    - Ta muốn lĩnh ngộ Sinh chi kiếm ý mất trên trăm năm cũng chưa chắc đã lĩnh ngộ được.

    Một môn hạ thiên tài của một Chí Tôn lên tiếng.

    - Đúng rồi, còn nhiều trương thượng cổ phù chú khác nữa.

    Để ta đếm một chút, là Phong chi phù chú, Vân chi phù chú, Lôi chi phù chú, Nộ chi phù chú, Hà chi phù chú, Lưu chi phù chú, Qua chi phù chú, Thử chi phù chú, Đoạn chi phù chú, Sinh chi phù chú, Hàn chi phù chú, Phiêu chi phù chú, Chân chi phù chú, Đông chi phù chú, Thú chi phù chú, Sương chi phù chú, Hồng chi phù chú.

    Trời ạ, tổng cộng là năm mươi đạo thượng cổ phù chú.

    - Làm sao mà được nhiều như vậy?

    - Trời ạ!

    - Một thiên phú kiếm đạo như thế làm sao mà chỉ có thể coi là thiên tài bình thường được.

    Cái này phải gọi là kiếm đạo tuyệt thế thiên tài.

    - Không thể tưởng tượng được môn hạ của Thái Sử Chí Tôn lại có tuyệt thế thiên tài như vậy.

    - Tuyệt thế thiên tài như vậy, tuy không có khả năng bì kịp Kiếm Chi Tử, nhưng trong Kiếm môn cũng là mấy ngàn năm mới có một người.

    Giờ khắc này, nhóm môn hạ Thái Sử Chí Tôn đều kích động như muốn khóc.

    Bọn họ những năm qua bị đánh áp, ngay cả thiên tài bình thường cũng khó thu dụng.

    Thái Sử Chí Tôn cực kỳ bị kỳ thị.

    Không có nhân vật kiệt xuất xuất hiện.

    Lúc này đây sư đệ xảo quyệt lại có được thành tích như thế này, quả nhiên là chuyện mừng.

    Bọn họ trước đây cũng từng nghĩ tiểu sư đệ thực lực kinh người, lúc này đây có lẽ có thể ngộ được năm, sáu loại kiếm ý nói không chừng chính là một kỳ tích.

    Có thể ngộ ra bảy chủng kiếm ý là tuyệt đối không nghĩ qua.

    Lục Nguyên có thể ngộ ra mười ba chủng kiếm ý đã là kiếm đạo thiên phú đến cỡ nào.

    Những người khác cũng có thanh âm chậc chậc.

    Tất cả đều nghị luận Lục Nguyên thiên phú kinh người.

    Thượng Quan Sát, Hiên Viên Lệnh, Bách Lý Băng là những nhân vật Đại Đạo Cảnh thập tầng đều không thể không thừa nhận Lục Nguyên tiềm lực cường đại đến mức không thể tưởng tượng được.

    Kỳ thật thì bọn họ đã đánh giá cao Lục Nguyên.

    Lúc này đây, nếu như không phải gặp được Kiếm ý quái vật, nếu như không phải vừa vặn nổi lên Sinh Tử Luân Hồi chi bàn khắc chế Kiếm ý quái vật thì với thiên phú của Lục Nguyên, chỉ ngộ ra được tám chín loại kiếm ý mà thôi.

    Tuyệt đối không đến mười ba chủng kiếm ý chấn động nhân tâm như vậy.

    Lục Nguyên nhìn về phía Kiếm Chi Tinh:

    - Như thế nào, hiện tại còn hoài nghi ta ngộ được mười ba chủng kiếm ý sao?

    Hắn dùng ánh mắt đùa cợt của một con mèo nhìn con chuột để nhìn Kiếm Chi Tinh.

    Kiếm Chi Tinh tinh thần sụp đổ.

    Vì cái gì?

    Vì cái gì?

    Đây là lần thứ ba y thua trong tay Lục Nguyên.

    Chính mình thật sự không bằng Lục Nguyên sao?

    - Tốt rồi, lúc này đây nên chấm dứt.

    Trong màn đêm, lão giả Công Dương Chí Tôn đi ra.

    Ông nhẹ nhàng vỗ tay, lập tức Kiếm quyển trên đỉnh đầu chậm rãi thu lại, để lại một trần nhà trụi lủi, như bộ dạng lúc ban đầu.

    Công Dương Chí Tôn giọng nói khàn khàn:

    - Kiếm quyển chỉ là trợ lực cuối cùng.

    Cuối cùng đạt tới tình trạng gì thì phải dựa vào chính các ngươi.

    Nếu như chỉ dựa vào hữu dụng của Kiếm quyển, thì Kiếm môn chúng ta không phải xếp hạng bình thường.

    Ông ta cũng không phải là người nói nhiều.

    Sau khi nói xong thì ẩn vào trong màn đêm.

    Kế tiếp tất nhiên là ai về nhà nấy.

    Môn hạ của Thái Sử Chí Tôn quay về núi Hồi Không.

    Tiểu sư đệ, thật sự là quá giỏi.

    - Bao nhiêu năm qua, sau khi Yến sư huynh rời khỏi chưa từng thấy có ai giỏi như vậy.

    Kỳ thật thì Chu Nộ Trì cũng chỉ nghe qua danh Yến Thương Thiên mà thôi.

    Nghe nói đây là thiên tài lớn nhất của Thái Sử Chí Tôn, thường xuyên được truyền tụng.

    Còn bây giờ lại có một thiên tài mới xuất hiện.

    - Đúng vậy, tiểu sư đệ.

    Môn hạ Đoan Mộc, môn hạ Thượng Quan…

    đều trợn mắt há hốc mồm khiến người ta sảng khoái vô cùng.

    Đáng tiếc, môn hạ của Hiên Viên Chí Tôn lại không có bao nhiêu phản ứng, không có bộ dạng cực kỳ hưng phấn.

    - Các ngươi là chưa quen thuộc với Hiên Viên Lệnh.

    Hiên Viên Lệnh người này lòng dạ sâu đậm.

    Làm sao mà bị giật mình dễ dàng như vậy.

    Nhưng ta chứng kiếm được tay của y nắm lại rất nhanh.

    Chỉ sợ sớm đã nắm được điểm quan trọng nào đó.

    Chỉ là các ngươi xem không hiểu mà thôi.

    Tần Sương Thành nói ra.

    Y dù sao cũng là người lớn tuổi nhất trong số mọi người, nên cũng quen thuộc với Hiên Viên Lệnh một chút.

    Cười cười nói nói, thời gian trôi qua thật nhanh.

    Đã đến lúc phải quay về Không Chi Sơn.

    Vừa vặn họ Hạ Hầu Chí Tôn cũng đúng lúc đến tìm Thái Sử Chí Tôn có chuyện.

    Sau khi nghe qua mười ba chủng kiếm ý đều là hít một hơi.

    Hạ Hầu Chí Tôn chậc chậc hâm mộ nói:

    - Điều này có thể so sánh với Yến Thương Thiên.

    Thật sự là hâm mộ.

    Thái Sử Chí Tôn vuốt râu không thôi, nhưng trong lòng thầm nghĩ, Lục Nguyên kiếm đạo thiên phú so với ông ta thì muốn cao hơn một chút.

    Nhưng tuổi của hắn vẫn còn quá trẻ, nên phải nhắc nhở hắn, để tránh cho hắn tự cao tự đại.

    Có những thiên tài tự cho mình là giỏi đến mức hủy đi tiền đồ thì thật không ít.

    Sáu vị chí tôn khác phản ứng cũng không giống nhau.

    Có những Chí Tôn hiển nhiên là hối hận.

    Vì nịnh nọt Kiếm Chi Tử mà buông tha cho một kiếm đạo thiên tài như vậy.

    Đáng tiếc, đáng tiếc, nhưng nghĩ lại nịnh nọt Kiếm Chi Tử vẫn quan trọng hơn.

    Kiếm Chi Tử tiền đồ hiển nhiên không chỉ là Chí Tôn.

    Không Chi Sơn, Hoa Sơn cư.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng.

    Từ trong Kiếm quyển có được nhiều chỗ tốt, nhưng hắn vẫn còn muốn u được nhiều hơn.

    Năm mươi trương thượng cổ phù chú xuất hiện trên đỉnh đầu.

    Năm mươi trương thượng cổ phù chú này có ba mươi bảy trương thần phục.

    Còn mười ba trương cần phải thần phục.

    Một đạo thần thô tuyến phát ra, một đạo hàng phục đi qua, không ngừng đầu nhập vào đạo thần thô tuyến.

    Mười hai thượng cổ phù chú không mất bao nhiêu thời gian liền có thể hàng phục.

    Chỉ có Sinh phù chú.

    Khi đạo thần thô tuyến đi qua, cũng không trực tiếp bị thiêu hủy mà lại hóa thành một đạo sinh cơ, tiêu tán ở bên cạnh, khiến choc hung quanh đều là một mảnh sinh cơ.

    Không còn biện pháp, lại đầu nhập nhiều thần thô tuyến hơn nữa.

    Một đạo thần thô tuyến lại đầu nhập vào.

    Hiện tại không có nguyên anh thì thần thô tuyến không được sung túc.

    Lúc này mình đã đạt được Đại Đạo Cảnh lục tầng, thần lực nhận được nhất định đã có sự phát triển.

    Trước khi thần lực tiêu hao sạch sẽ, rốt cuộc mấy đạo thần thô tuyến đã gắt gao trói Sinh chi cổ phù chú, khiến cho cổ phù chú này phải hàng phục.

    Sau khi đạo phù chú này được hàng phục, lập tức một đạo lưu quang tiến nhập vào vân chi bổn mạng nguyên anh.

    Vân chi bổn mạng nguyên anh chính giữa xuất hiện một sinh cơ bừng bừng.

    Hơn nữa, phía trên nguyên anh lại hiện ra một sự cân đối giữa sống và chết.

    Huyền diệu phi thường.

    Hắn bây giờ muốn thử một lần, có thể hay không Đại Đạo Cảnh thất tầng Đầu Đính Khánh Vân.

    Đầu Đính Khánh Vân này cần phải sở hữu tất cả thượng cổ phù chú liên tiếp, hóa thành một không gian chặt chẽ ngăn cách với ngoại giới.

    Đây là bước đầu tiên hình thành Tiểu Thiên thế giới.

    Phen này hắn đã có năm mươi trương thượng cổ phù chú.

    Hắn bắt đầu thử một lần, hơn hai trăm dị thú cấp linh thú phóng thích ra một lượng nguyên khí rất lớn, trợ giúp hắn qua cửa ải.

    Trung phẩm linh thạch cũng đã lấy ra rồi.

    Phanh!

    Năm mươi trương thượng cổ phù chú rơi lả tả.

    Đồng thời nguyên khí hỗn loạn.

    Xem ra trùng kích Đại Đạo Cảnh thất tầng Đầu Đính Khánh Vân lại một lần nữa thất bại.

    Hơn nữa vấn đề mấu chốt hiện tại hắn chỉ còn có mười trung phẩm linh thạch.

    Ngay cả dị thú cấp linh thú cũng không sử dụng đủ.

    Tài nguyên linh thạch là triệt để trống rỗng.

    Phải nghĩ biện pháp tìm thêm linh thạch mới được.

    Nếu như có thượng phẩm linh thạch thì tốt hơn.

    Đây là phản ứng đầu tiên của Lục Nguyên.

    Ở Tấn quốc, Lục Nguyên chưa từng nghèo qua như vậy.

    Linh thạch hoàn toàn được dùng sạch sẽ.

    Một cái cũng không còn.

    Nhưng nuôi khá nhiều linh thú như vậy thì cần khá nhiều linh thạch, mà mình thì chẳng còn lại một khối linh thạch nào.

    Nếu như còn ở Tấn quốc thì hắn chẳng bao giờ lo lắng mình hết linh thạch hay không.

    Tấn quốc linh thạch tuy không nhiều, nhưng muốn kiếm mấy ngàn linh thạch trung phẩm thì không khó bao nhiêu.

    Nhưng hiện tại ở chỗ này thì thật không biết tìm linh thạch ở chỗ nào.

    Không có linh thạch thì hắn vẫn có thể tu hành, nhưng tốc độ không biết chậm lại bao nhiêu, chứ đừng nói là muốn trùng kích Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy Đầu Đính Khánh Vân.

    Được rồi, tạm thời bỏ chuyện này qua một bên, nghỉ ngơi một chút rồi nói sau.

    Đến thứ hai, Lục Nguyên tìm được sư huynh thứ hai mươi ba Tần Sương Thành:

    - Sư huynh, đệ mới nhập môn không bao lâu, không biết làm sao để kiếm được linh thạch.

    Linh thạch của đệ hết rồi.

    Tu hành càng lâu, linh thạch kiếm được càng nhiều, nhưng đồng dạng tiêu hao linh thạch cũng nhiều.

    Tần Sương Thành nói:

    - Tại Kiếm môn, cách lấy linh thạch có ba cách.

    Thứ nhất là dùng điểm tích lũy để đổi lấy.

    Nhưng điểm tích lũy đổi linh thạch cũng bị môn phái rút rất nhiều, đề nghị không được đổi.

    Thứ hai là làm nhiệm vụ, nhưng chỉ có sư huynh ngoài Hỗn Động Cảnh mới được giao nhiệm vụ.

    Nhiệm vụ của chúng ta cực nhỏ, chỉ là những nhiệm vụ đơn giản, nhưng sớm bị đệ tử hạch tâm Chí Tôn khác chiếm mất.

    Dù sao nhiệm vụ cũng không nhiều lắm, cũng không đến phiên môn hạ Thái Sử Chí Tôn chúng ta.

    Điều này thật đúng là nỗi xấu hổ của Thái Sử Chí Tôn.

    Lục Nguyên tiến vào Kiếm môn cũng một thời gian rồi, nên cũng hiểu điều này.

    Tần Sương Thành dừng một chút rồi nói tiếp:

    - Cách thứ ba, là trong Kiếm môn hàng năm sẽ hội phát linh thạch một lần.

    Đệ tử bình thường thì rất ít.

    Đệ tử chân truyền thì hơi nhiều một chút.

    Chúng ta là đệ tử hạch tâm nên nhiều hơn.

    Nhưng Thái Sử Chí Tôn của chúng ta cũng không được nhiều.

    Bởi vì cấp linh thạch là do nhất mạch Hiên Viên Chí Tôn quyết định.

    Tần Sương Thành nói đến đây, để cho Lục Nguyên ngấm dần một chút.

    Trong Cửu Đại Chí Tôn, phần lớn đều có ti chức của mình.

    Ví dụ như Hiên Viên Chí Tôn là môn phái đứng đầu trong Cửu Đại Chí Tôn, nên trông coi linh thạch của Kiếm môn là đúng rồi.

    Tại Tấn quốc còn có quặng mỏ, chỉ là tại quặng mỏ ngẫu nhiên có mấy khối linh thạch bị khai thác ra ngoài.

    Còn ở Trung Ương Thiên Triều thì căn bản không phải do khoáng thạch chiết xuất ra, mà trong Trung Ương Thiên Triều linh khí rất thần kỳ phong phú, ngưng kết lại thành một tòa linh thạch linh mạch.

    Linh mạch nghe nói còn có cấp bậc chi phân.

    Nghe Tần Sương Thành giới thiệu, linh mạch chia làm mười một giai, theo thứ tự từ Nhất giai linh mạch tới Cửu giai linh mạch.

    Sau đó là Địa giai linh mạch, Thiên giai linh mạch.

    Đương nhiên, nếu như không phải là môn phái đứng đầu thì không có khả năng có được Địa giai linh mạch, Thiên giai linh mạch.

    Cao nhất thì cũng chỉ là Bát giai linh mạch thôi.

    Bát giai linh mạch thần dị quả thực không cách nào tưởng tượng được, có thể sản xuất ra đại lượng cực phẩm linh thạch.

    Cực phẩm linh thạch so với thượng phẩm linh thạch còn huyền ảo hơn.

    Một cực phẩm linh thạch có thể chống đỡ một vạn thượng phẩm linh thạch.

    Nghe nói tại Trung Ương Thiên Triều, từ Nhất giai linh mạch đến Tam giai linh mạch toàn bộ đều sản xuất ra trung phẩm linh thạch.

    Nhưng Tam giai linh mạch sản xuất ra trung phẩm linh thạch càng tinh khiết hơn.

    Bản thân cũng lớn hơn.

    Từ Tứ giai linh mạch đến Lục giai linh mạch sản xuất chính là thượng phẩm linh thạch.

    Thất giai linh mạch đến Cửu giai linh mạch sản xuất chính là Cực phẩm linh thạch.

    Địa giai linh mạch sản xuất chính là Địa giai linh thạch.

    Thiên giai linh mạch sản xuất chính là Thiên giai linh thạch.

    Lục Nguyên nghe xong cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

    Chương 689-690: Hiên Viên dụ dỗ

    Khi còn ở Tấn quốc, hắn đã từng thấy cao cấp nhất chính là trung phẩm linh thạch.

    Muốn nói hắn cũng là một trong những đầu sỏ của Tấn quốc, đường đường là Chưởng môn Hoa Sơn nhưng vẫn không có nhìn thấy thượng phẩm linh thạch.

    Đủ thấy Tấn quốc cơ bản không có thượng phẩm linh thạch.

    Ở Trung Ương Thiên Triều, Nhất giai linh mạch sản xuất ra trung phẩm linh thạch.

    Từ Tứ giai linh thạch trở đi là sản xuất thượng phẩm linh thạch.

    Từ Thất giai linh mạch là sản xuất cực phẩm linh thạch.

    Phía sau còn có Địa giai linh mạch, Thiên giai linh mạch.

    Quả nhiên không có cách nào tưởng tượng được một đại thế giới rộng lớn như vậy.

    Thật sự nghe xong liền khiến cho người ta muốn đi ngay.

    Linh thạch đối với một môn phái rất quan trọng.

    Mà Hiên Viên Chí Tôn chưởng quản chính là phân phối tài nguyên linh thạch, đủ thấy địa vị đệ nhất Chí Tôn.

    Đương nhiên, nghe nói cùng Đông Dã Chí Tôn quản lý chung.

    Nhưng Đông Dã Chí Tôn cơ bản mặc kệ sự tình, nên Hiên Viên Chí Tôn nhất mạch phát triển an toàn.

    Tần Sương Thành phổ cập hết những kiến thức cơ bản này xong thì bắt đầu giới thiệu những Chí Tôn khác.

    Ví dụ như Thượng Quan Chí Tôn cùng với Bách Lý Chí Tôn hai vị Chí Tôn tay nắm cánh cửa phòng ngự.

    Ví dụ như Công Dương Chí Tôn nắm giữ một loạt các loại đồ cổ.

    Sau khi giới thiệu xong, Tần Sương Thành cười khổ:

    - Đúng rồi, ngươi hãy chuẩn bị sẵn sàng.

    Tuy cũng là đệ tử hạch tâm, nhưng Thái Sử Chí Tôn chúng ta so với những môn hạ Chí Tôn khác thì ít hơn rất nhiều.

    Lục Nguyên cũng biết địa vị thấp kém của Thái Sử Chí Tôn cho nên cũng không quan tâm lắm.

    Hiện tại cục diện này chính mình không cải biến được.

    Nhưng cuối cùng thì mình có thể thay đổi được rồi.

    Kiếm môn xảy ra rất nhiều đấu tranh nội bộ.

    Phe phái phức tạp.

    Làm thế nào để phát dương quang đại Kiếm môn?

    Đấu tranh nội bộ không phải là không thể có, nhưng phải được khống chế trong phạm vi nhất định.

    Hiện tại Kiếm môn rõ ràng không kiểm soát, nghe nói còn cấu kết với các thế lực khác.

    Ví dụ như người của Cổ Văn Minh.

    Đây là việc làm cuối cùng của Trung Ương Thiên Triều, hy vọng có thể tận lực bảo trì, có thể phát dương quang đại.

    Bằng không thì tín ngưỡng sẽ bị đạp đổ.

    - Hai tháng sau, là thời điểm phân phát linh thạch mỗi năm một lần.

    Nếu không thì ta sẽ mượn chút linh thạch cho đệ dùng.

    Tần Sương Thành nói.

    Lục Nguyên lắc đầu:

    - Được rồi, không cần đâu.

    Dù sao cũng chỉ có hai tháng, trôi qua rất nhanh thôi.

    Trong gần hai tháng kế tiếp, Lục Nguyên vẫn ở Không Chi Sơn tu hành.

    Dùng pháp lực tu hành làm chủ, nhưng vẫn chậm chạp không cách nào đột phá được Đại Đạo Cảnh thất tầng Đầu Đính Khánh Vân.

    Kỳ thật thì hắn đã thử một lần Đầu Đính Khánh Vân là cảm giác gì.

    Đồng thời cũng biết đây chính là một bước cuối cùng của Vân Long Thập Biến Tâm Pháp.

    Cứ như vậy, hai tháng bình lặng trôi qua.

    Hai tháng sau, cuối cùng cũng tới thời điểm phân phát linh thạch.

    Môn hạ Thái Sử Chí Tôn gồm chín người do Tần Sương Thành dẫn đầu ngự kiếm bay đi.

    Tần Sương Thành nói:

    - Hiên Viên Chí Tôn tọa lạc tại Long Thủ Sơn.

    Long Thủ Sơn!

    Khí phách của núi cũng như tên.

    Trong khoảng thời gian ngắn, cuối cùng cũng đã tới Long Thủ Sơn.

    Mọi người đều là nhân vật Đại Đạo Cảnh nên ngự kiếm cực nhanh, không tốn quá nhiều thời gian để đến nơi.

    Nếu như bình thường thì sẽ tốn nhiều thời gian, nhưng Không Chi Sơn so với Long Thủ Sơn cũng không tính quá xa.

    Cái này gọi là Long Thủ Sơn sao?

    Cả tòa núi mạch phập phồng giống như thân của rồng.

    Chỗ cao nhất của ngọn núi giống như đầu rồng.

    Trên đầu rồng bày trùng trùng điệp điệp cấm pháp.

    So với Không Chi Sơn thì cấm pháp so ra còn nhiều hơn rất nhiều.

    Tần Sương Thành trong tay ném ra một đạo phù chú.

    Đạo phù chú này sáp nhập vào cấm pháp Long Thủ Sơn, sau một lúc lâu liền xuất hiện một đạo đồng môi hồng răng trắng bước tới:

    - Các vị mời theo ta!

    Thân phận đạo đồng vốn không cao, cùng địa vị với đệ tử chân truyền.

    Khi gặp phải đệ tử hạch tâm thì nên xưng hô sư huynh.

    Nhưng đạo đồng Hiên Viên Chí Tôn đều tài trí hơn người, căn bản không cần xưng hô sư huynh.

    Chỉ tùy ý nói một câu “Các vị mời theo ta”.

    Đám người Tần Sương Thành cũng sớm quen với tính cách của môn hạ Hiên Viên Chí Tôn nên cũng không thèm quan tâm.

    Trong cấm pháp Long Thủ Sơn xuất hiện một cánh cửa có thể đi qua hơn mười người.

    Lúc này, phân phát Tam giai linh thạch được diễn ra ở Long Vĩ Phong Long Thủ Sơn.

    Dưới sự chỉ dẫn của đạo đồng, không bao lâu sau đã đến Long Vĩ Phong.

    Khi đến Long Vĩ Phong, Lục Nguyên phát hiện ngọn núi này linh khí đặc biệt nồng đậm.

    Hắn tiến nhập một cái hố trước mặt, phát hiện các môn hạ Chí Tôn khác cũng đã có mặt.

    Hiên Viên Chí Tôn, Hỗn Động Cảnh Chí Tôn, Thượng Quan Chí Tôn, Nam Chung Chí Tôn, Công Dương Chí Tôn, Đông Dã Chí Tôn, Hạ Hầu Chí Tôn cùng với Bách Lý Chí Tôn tám đại môn hạ chí tôn đã đến sớm một bước.

    Lục Nguyên cũng có vài phần chờ mong.

    Thời điểm phân linh thạch rốt cuộc đã tới rồi.

    Đây chính là phúc lợi của đệ tử hạch tâm.

    Chính mình gần đây nghèo quá rồi.

    Ngay cả linh thạch để nuôi vân hệ linh thú cũng không có, phải đợi đến thời điểm phân linh thạch này cứu mạng.

    Người của môn hạ Thái Sử Chí Tôn vừa đến, đệ tử hạch tâm tám đại môn hạ chí tôn khác cơ hồ đều đánh giá Lục Nguyên.

    Tần Sương Thành và tám người khác tư chất bình thường, không đáng nhắc tới.

    Còn Lục Nguyên được xưng là thiên tài còn đáng chú ý một chút.

    Hiên Viên Lệnh của Hiên Viên Chí Tôn mỉm cười:

    - Lục sư đệ!

    Y bước tới trước mặt Lục Nguyên, mỉm cười.

    Hiên Viên Lệnh tướng mạo anh tuấn, mang theo một phần thành thục.

    Khi nói chuyện hay làm việc đều có hương vị của một vị đại thế.

    Thấy Hiên Viên Lệnh khách khí, Lục Nguyên cùng tùy ý thi lễ lại một câu:

    - Hiên Viên sư huynh tìm sư đệ không biết có chuyện gì?

    Hiên Viên Lệnh thản nhiên cười:

    - Lục sư đệ kiếm đạo thiên phú khiến cho chúng ta phải bái phục.

    Trong Kiếm quyển đã ngộ đến mười ba chủng kiếm ý, có thể nói là tuyệt thế thiên tài.

    Gia sư Hiên Viên Vọng sau khi nghe thì đối với Lục sư đệ tán thưởng vô cùng, cho rằng Lục sư đệ tuyệt thế thiên tài như vậy mà đặt ở Thái Sử Chí Tôn là đáng tiếc.

    - Gia sư Hiên Viên Chí Tôn cho rằng, chỉ cần Lục sư đệ chịu đầu nhập vào môn hạ Hiên Viên Chí Tôn, gia sư chắc chắn sẽ bồi dưỡng Lục sư đệ trở thành một tuyệt thế thiên tài hơn nữa.

    Nghe được Hiên Viên Lệnh nói như vậy, mọi người bên cạnh đều khẽ hô lên một tiếng.

    Tại Kiếm môn, quá trình bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài hoàn toàn khác với quá trình bồi dưỡng thiên tài bình thường.

    Trên cơ bản, đệ tử thiên tài đầu nhập vào môn hạ Chí Tôn thì cũng chỉ tiếp nhận quá trình bồi dưỡng đệ tử hạch tâm.

    Nhưng đơn thuần mà nói, đệ tử hạch tâm cũng có mấy trăm rồi.

    Còn quá trình bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài để trở thành kiếm chủ thì từ trong lịch sử đến bây giờ số lượng cũng không quá mười người.

    Hắn ở bên trong có được tài nguyên to đến đáng sợ.

    Đây là một hấp dẫn vô cùng.

    Hiên Viên Chí Tôn muốn đào góc tường nhà Thái Sử Chí Tôn.

    Tại Kiếm môn có rất ít việc đào góc tường.

    Dù sao thì mọi người bình thường cũng không có vạch mặt.

    Nhưng Hiên Viên Chí Tôn lại muốn đào góc tường nhà Thái Sử Chí Tôn.

    Cái này hoàn toàn là xé toang da mặt.

    Nhưng hiện tại tại Kiếm môn, Hiên Viên Chí Tôn đại thế đã thành, có xé toang da mặt thì như thế nào.

    Hơn nữa, hấp dẫn này quá lớn.

    Nói đến quá trình bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài ở Kiếm môn, đây chính là tương đương khoa trương phương pháp bồi dưỡng.

    Những Chí Tôn khác không thể quyết định.

    Kiếm chủ bế quan, đại sự do Hiên Viên Chí Tôn quản lý.

    Cho nên Hiên Viên Chí Tôn mới dám nói như vậy.

    Hiên Viên Lệnh lấy ra một lệnh bài, phía trên có ghi hai chữ “Hiên Viên”.

    Hiên Viên Lệnh nói:

    - Đây là lệnh bài của gia sư, thấy lệnh bài như thấy gia sư.

    Lục sư đệ cứ yên tâm, gia sư nhất ngôn cửu đỉnh.

    Chỉ cần Lục sư đệ nguyện đến làm môn hạ Hiên Viên Chí Tôn, chắc chắn ngươi sẽ được tham dự vào quá trình bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài.

    - Đồng thời, gia sư đã nói, Lục sư đệ cùng với Kiếm Văn Hào sư đệ có chút mâu thuẫn.

    Nhưng cùng là môn hạ Hiên Viên Chí Tôn thì đừng để ý đến những mâu thuẫn nho nhỏ này.

    Về phương diện Kiếm Chi Tử thì đã có gia sư nói chuyện rồi.

    Cái này quả là mê người.

    Chẳng những đưa ra kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài.

    Hơn nữa còn đem mâu thuẫn với Kiếm Chi Tử toàn bộ bỏ hết.

    Dù sao thì kết thù kết oán với Kiếm Chi Tử áp lực quá lớn.

    Kiếm Chi Tử đã được quyết định sẽ trở thành nhân vật Chí Tôn siêu việt.

    Những môn hạ đệ tử hạch tâm Chí Tôn khác trong lòng thầm nghĩ, nếu như Hiên Viên Chí Tôn đưa ra điều kiện như vậy, chính mình có thể đầu nhập vào Hiên Viên Chí Tôn hay không.

    Tần Sương Thành cùng với tám người khác đều rất khẩn trương.

    Thật vất vả lắm Thái Sử Chí Tôn mới có được một thiên tài như vậy, liền bị người khác đào đi sao?

    Nếu như vậy thì Thái Sử Chí Tôn đến khi nào mới có hy vọng phục hưng?

    Tần Sương Thành không khỏi mắng:

    - Hiên Viên Lệnh, ngươi đúng là không biết xấu hổ.

    Hiên Viên Chí Tôn môn hạ nhiều thiên tài như vậy, Thái Sử Chí Tôn của chúng ta vất vả lắm mới có một người, ngươi cũng muốn đoạt sao?

    Hiên Viên Lệnh thản nhiên nói:

    - Ta đây cũng chỉ vì muốn tốt cho Lục sư đệ.

    Dù sao với thiên phú của Lục sư đệ, nếu như lãng phí ở lại Thái Sử Chí Tôn thì chẳng phải là rất đáng tiếc sao?

    Phải biết xài cho đúng tác dụng chứ.

    Nếu như Lục sư đệ có thể đến Hiên Viên Chí Tôn làm môn hạ, với thiên phú của Lục sư đệ, về sau nói không chừng có thể trở thành siêu việt Chí Tôn.

    Mà những điều này thì Thái Sử Chí Tôn không cách nào làm được.

    Y đã quen với việc Hiên Viên Chí Tôn luôn đứng đầu, nên khẩu khí tất nhiên là bất đồng.

    Trong lúc nói chuyện luôn có sự bình tĩnh.

    Tần Sương Thành trong lúc nhất thời tức giận đến nghẹn khuất.

    Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Lục Nguyên, xem Lục Nguyên trả lời như thế nào.

    Lục Nguyên chỉ cười, cũng không vội trả lời, nhẹ nhàng lấy kiếm ra khỏi vỏ:

    - Các vị mời xem, đây là Dưỡng Ngô kiếm của ta.

    Khi ta còn ở nước ngoài, sư phụ đã tặng cho ta.

    Thân kiếm dài ba thước ba phần ba, toàn thân tỏa ra hạo nhiên chính khí, nặng một trăm hai mươi mốt cân.

    Lục Nguyên giới thiệu thanh kiếm, khiến những người khác cũng bị hấp dẫn.

    - Sư phụ của ta vốn từng có một thanh Thùy Mộ linh kiếm.

    Thanh Thùy Mộ linh kiếm này chỉ có sư phụ ta mới xứng đáng mang, còn những người khác thì không thích hợp.

    Lục Nguyên cười nói:

    - Một kiếm thì chỉ xứng với một người, ta ngay cả một thanh kiếm cũng không bằng sao?

    Huynh cho rằng đệ sẽ đầu nhập vào Hiên Viên Chí Tôn sao, Hiên Viên Lệnh sư huynh?

    Câu trả lời đã quá rõ ràng rồi.

    Tần Sương Thành hô vạn tuế.

    Đám người Tần Sương Thành cao hứng cực kỳ.

    Tiểu sư đệ đúng là tiểu sư đệ.

    Kể từ đó, bọn họ đối với tiểu sư đệ càng thêm thân mật vài phần.

    Có một tiểu sư đệ như vậy, tin rằng Thái Sử Chí Tôn nhất định sẽ quật khởi.

    Vốn cảm thấy Thái Sử Chí Tôn muốn quật khởi giống như nằm mơ, nhưng hiện tại lại phát hiện, điều này thật không phải là nằm mơ.

    Hiên Viên Lệnh lắc đầu:

    - Điều này thật đáng tiếc!

    Y kỳ thật có chút thất vọng.

    Lục Nguyên không có đầu nhập vào Hiên Viên Chí Tôn, vậy thì cứ y theo kế hoạch mà làm việc.

    Trải qua một chút xung đột ngắn ngủi như vậy, lập tức bắt đầu phân phát linh thạch.

    Lúc này đây, linh thạch là do Hiên Viên Lệnh phân phát:

    - Mỗi lần phân phát linh thạch trước kia đều là tập thể.

    Tất cả mọi người sẽ có một ngàn trung phẩm linh thạch.

    Thêm vào là một số linh thạch ban thưởng.

    Nhưng số lượng mỗi ngày một hạn chế, kết quả đã xin chỉ thị gia sư, cùng với mấy vị Chí Tôn, cuối cùng đã đem phương thức xử lý linh thạch thay đổi.

    - Lúc này đây, khởi đầu là một trăm trung phẩm linh thạch.

    Sau đó căn cứ vào nhiệm vụ của mỗi người để đạt được linh thạch nhiều hay ít.

    - Được rồi, hiện tại bắt đầu phân linh thạch năm nay.

    Hiên Viên Lệnh nói:

    - Trước tiên nói về bản thân ta trước.

    Một trăm trung phẩm linh thạch được giao cho trước.

    Ta thường xuyên làm nhiệm vụ, ví dụ như nhiệm vụ phân phát linh thạch do ta phụ trách, tăng thêm vào ban thưởng.

    Tổng cộng được phân ba ngàn hai trăm linh thạch.

    Thật tốt!

    Hiên Viên Lệnh năm nay được ban thưởng rất cao, tổng cộng được ba ngàn hai trăm linh thạch.

    Phía dưới lại một phen ầm ĩ.

    Nhưng phân phát linh thạch kế tiếp thì từng người được phân rất nhiều linh thạch.

    Nguyên nhân ban thưởng rất đơn giản.

    Ví dụ như đến tàng thư thành trì thu dọn bề bộn; đến thành trì nghiên cứu kiếm chiêu để thu dọn bề bộn…các loại nhiệm vụ.

    Xem ra năm nay là năm thu hoạch lớn.

    Nhưng khi tới môn hạ Thái Sử Chí Tôn, Hiên Viên Lệnh lại nói:

    - Tần Sương Thành.

    Hai trăm linh thạch.

    Những người khác thì có hơn một ngàn linh thạch, dù sao so với những năm qua thì không ít hơn.

    Không thể tưởng tượng được Tần Sương Thành lại chỉ được hai trăm linh thạch.

    Điều này khiến cho môn hạ Thái Sử Chí Tôn làm ầm ĩ lên.

    - Dựa vào cái gì mà phân cho chúng ta ít như vậy?

    - Đúng vậy, Tần sư huynh chỉ được có hai trăm linh thạchphẩm.

    Nói đùa gì vậy?

    Hiên Viên Lệnh thản nhiên nói:

    - Ta trước kia đã từng nói qua.

    Năm nay vẫn là nhiều rồi đấy.

    Tần sư đệ không có làm nhiệm vụ.

    Không có linh thạch thì trách được ai.

    Một lời này nói ra, tất cả mọi người đều hiểu.

    Kỳ thật thì Thái Sử Chí Tôn không thể làm nhiệm vụ.

    Những năm qua, môn hạ Thái Sử Chí Tôn bị thất loạn bát tao, nhiệm vụ nhiều như vậy, nhưng cơ bản bị các đại Chí Tôn khác, đặc biệt là những môn hạ Chí Tôn quyền thế chiếm hết, làm gì đến phiên Thái Sử Chí Tôn.

    Lục Nguyên không phải người ngu, lập tức nghĩ cẩn thận là chuyện gì đã xảy ra.

    Lúc trước, chính mình tại Kiếm quyển lĩnh ngộ được mười ba chủng kiếm ý.

    Kết quả kể từ đó, những môn hạ Chí Tôn khác liền chú ý đến mình.

    Hiên Viên Lệnh vừa rồi đưa ra lời mời với mình.

    Nếu như mình chấp nhận thì hết thảy đều dễ nói.

    Mà một khi không tiếp nhận lời mời của y thì liền dùng biện pháp chèn ép.

    Ví dụ như hiện tại, cải biến phương pháp phân phát linh thạch.

    Cứ thế mà ém linh thạch lại.

    Trrong Kiếm môn, phương pháp xử lý linh thạch không nhiều lắm.

    Nhưng chèn ép linh thạch Lục Nguyên chính là hạn chế sự phát triển của Lục Nguyên.

    Chương 691-692: Đạo linh thạch

    Kỳ thật, đây là chỉ một quan điểm từ trên bố cáo xuống dưới mà thôi.

    Nếu nghịch lại Hiên Viên Chí Tôn thì sẽ bị Hiên Viên Chí Tôn chèn ép.

    Đây chính là quyền thế của Hiên Viên Chí Tôn.

    Không ngoài dự tính, khi phát đến Lục Nguyên, hắn chỉ được hơn hai trăm linh thạch trung phẩm.

    Như vậy, linh thạch trung phẩm không bao lâu sẽ dùng hết.

    Lục Nguyên trong lòng rất tức giận, nhưng nghĩ lại, thực lực của hắn bây giờ chỉ đạt đến Đại Đạo Cảnh tầng thứ sáu.

    Có thể đánh thắng Đại Đạo Cảnh tầng thứ tám, nhưng tuyệt đối không thể đánh bại được nhân vật Đại Đạo Cảnh tầng thứ mười.

    Nếu như hiện tại mình động thủ thì nhất định sẽ bị Hiên Viên Lệnh hung hăng trấn áp.

    Nhẫn!

    Hiện tại chỉ có nhẫn.

    Nhưng nếu Hiên Viên Lệnh ngươi dám cho người đánh áp ta, thì có chết ta cũng sẽ giết chết ngươi.

    Lục Nguyên tâm trạng tĩnh lặng xuống, giống như mặt nước.

    Có thù thì hắn tất sẽ báo.

    Hiên Viên Lệnh thấy Lục Nguyên tiếp nhận hai trăm linh thạch trung phẩm, không khỏi cảm thấy đáng tiếc.

    Nếu như hiện tại Lục Nguyên náo loạn lên, y tuyệt đối sẽ trấn áp ngay, để cho thấy uy nghiêm của môn hạ Hiên Viên Chí Tôn.

    Không thể tưởng tượng được Lục Nguyên lại nhịn như vậy.

    Người này rõ ràng là một nhân tài.

    Đáng tiếc lại ở môn hạ Thái Sử Chí Tôn.

    Không, ta là người biết sử dụng người ở Hiên Viên Chí Tôn.

    Càng là nhân tài thì càng phải biết gạt bỏ.

    Kiếm Văn Hào ở bên cạnh cảm thấy vui vẻ, thoải mái, sung sướng.

    Y biết mình đánh không lại Lục Nguyên, nhưng Lục Nguyên cho dù có mạnh cũng không qua được Kiếm Chi Tử, Hiên Viên Chí Tôn.

    Kiếm Chi Tử và Hiên Viên Chí Tôn đã cùng nhau chèn ép ngươi.

    Xem ngươi còn mạnh đến cỡ nào nữa?

    Thái Sử Không tay khẽ động.

    Lúc này đây phân phát linh thạch như thế nào không biết, nhưng nhằm vào Lục Nguyên thì không phải là nhằm vào mình sao?

    Nhẫn!

    Ông ta phát hiện mình sắp nhẫn không được.

    Không có biện pháp.

    Năm đó vì bảo vệ Yến Thương Thiên ra khỏi Trung Ương Thiên Triều, mình đã bị người của Cổ Văn Minh xiềng xích.

    Xiềng xích này khiến cho thực lực của mình giảm bớt đi.

    Nói cách khác, đệ nhất Chí Tôn còn không biết là ai.

    Nhưng xiềng xích này chính mình vĩnh viễn không có cách nào bài trừ sao?

    Không bao lâu nữa, một khi xiềng xích bị bài trừ, Hiên Viên Lệnh, đến lúc đó là thời điểm chúng ta tính toán nợ nần rồi.

    Thái Sử Không đột nhiên quát to một tiếng, từ trên đỉnh đầu của y xuất hiện một không gian Hỗn Động Cảnh.

    Không gian này chỉ sợ lớn như một tòa sơn mạch.

    Nhưng không gian này lại bị một phù chú xiềng xích cứ thế mà trói lại.

    Pháp chi xiềng xích này đại diện cho một pháp thuật cổ xưa, pháp thuật văn minh, pháp thuật kỳ diệu.

    Thái Sử Không đột nhiên chấn động.

    Không gian Hỗn Động Cảnh chấn động.

    Pháp chi xiềng xích đã trói chặt nó.

    Pháp chi xiềng xích này không thô lắm, chỉ giống như một sợi dây thừng.

    Không Chi Sơn, Hoa Sơn cư.

    Lục Nguyên nhìn đống linh thạch có màu tro của mình.

    Linh thạch bình thường đều trong suốt.

    Chỉ có linh thạch có quá nhiều tạp chất thì mới có màu tro.

    Lúc nhận hai trăm linh thạch trung phẩm, bên trong trộn lẫn không ít linh thạch chất lượng kém cực kỳ.

    Lúc ấy mình phải nhẫn nhịn.

    Nhưng sau khi trở về, mới phát hiện đống linh thạch màu tro này không phải là linh thạch bình thường.

    Vân hệ linh thú của mình chẳng gặm được một khối linh thạch nào.

    Hết lần này đến lần khác toàn bộ vây quanh cái đống linh thạch này mà chẳng thèm gặm.

    Hắn bèn cầm một cục nghiên cứu, phát hiện linh thạch này tuy mới nhìn thì tương đương rách rưới, giống như là bị trộn lẫn tạp chất.

    Nhưng càng xem càng phát hiện nó không đơn giản.

    Linh thạch loại này rốt cuộc cổ quái như thế nào?

    Hắn dùng kiếm chém qua.

    Với pháp lực kiếm thuật của hắn hiện giờ, chém cái linh thạch này lại không nát.

    Căn bản cả một dấu vết cũng không có.

    Lục Nguyên càng lúc càng cảm thấy kỳ quái.

    Linh thạch này đến tột cùng là vật gì?

    Lục Nguyên thay đổi hơn mười loại kiếm ý, thay đổi rất nhiều phương pháp, nhưng bất luận phương pháp nào đều không thể dao động linh thạch loại này được.

    Đây rốt cuộc là vật gì?

    Phải biết với thực lực của hắn bây giờ thì đã trảm không biết bao nhiêu đồ vật rồi.

    Hoặc là mình có thể đi hỏi sư phụ hiện nay của mình ở Thái Sử Chí Tôn.

    Dù sao sư phụ cũng đã sống không biết bao nhiêu tuế nguyệt rồi, kiến thức so với chính mình phải rộng hơn.

    Một đạo kiếm quang xuất hiện, nhắm Càn Khôn cung mà đi.

    Khi tới Càn Khôn cung, Thái Sử Không đang dạy kiếm cho Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì hai người.

    - Tham kiến sư tôn!

    Lục Nguyên chắp tay thi lễ.

    - Khi đến chỗ của ta không cần cái hư lễ đó đâu.

    Thái Sử Không ngồi xuống:

    - Tới tìm ta có chuyện gì?

    Lục Nguyên tay khẽ động, lấy ra khối linh thạch màu tro:

    - Sư phụ, đồ nhi phát hiện khối linh thạch này có chút cổ quái.

    Không biết là vật gì.

    Hơn nữa dùng kiếm chém cũng không nát.

    Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì hai người cũng nhìn thật lâu.

    Với nhãn lực của hai người thì căn bản cũng không biết đây là vật gì.

    Thái Sử Không nhận lấy khối linh thạch, cẩn thận đánh giá.

    Ban đầu thì không để ý lắm, nhưng sau này mới chăm chú:

    - Ồ, là thứ này à?

    Nghe khẩu khí thì rất là ngạc nhiên.

    Thái Sử Không ném khối linh thạch vào tay Lục Nguyên:

    - Đây là Đạo linh thạch.

    - Đạo linh thạch?

    Lục Nguyên khẽ giật mình.

    Trải qua việc phổ cập kiến thức, biết trong Trung Ương Thiên Triều có hạ phẩm linh thạch, trung phẩm linh thạch, thượng phẩm linh thạch, cực phẩm linh thạch, còn có Địa giai linh thạch, Thiên giai linh thạch.

    Nhưng chưa từng nghe qua Đạo linh thạch.

    Tần Sương Thành cùng Chu Nộ Thành hai người sắc mặt đại biến:

    - Sư phụ, cái này là Đạo linh thạch trong truyền thuyết?

    Xem ra hai người này cũng đã nghe qua danh tiếng của linh thạch, nhưng là lần đầu tiên nhìn thấy nên rất ngạc nhiên.

    - Đúng vậy, đây chính là Đạo linh thạch.

    Thái Sử Không gật đầu.

    Thấy bộ dạng khó hiểu của Lục Nguyên thì liền giải thích:

    - Đạo sinh một, một sinh hai, hai sinh ba, ba sinh vạn vật.

    Thiên trong vạn vật là do đạo sinh ra.

    Những lời này ngươi chắc cũng nghe nói.

    Trong trời đất này cũng có một số linh thạch thần bí.

    - Linh mạch là từ chỗ nào mà sinh ra?

    Thái Sử Không hỏi.

    Lục Nguyên nhún vai.

    Tại Tấn quốc căn bản không có linh mạch.

    Chính mình khi tiến vào Trung Ương Thiên Triều chỉ một thời gian ngắn nên không biết rõ linh mạch là từ chỗ nào mà có.

    - Cái gọi là linh mạch là do một bộ phận rất lớn Đạo linh thạch phát triển thành.

    - Đơn giản mà nói, Đạo linh thạch là trải qua một thời gian ngắn hoặc là dùng thủ pháp đặc thù để tạo ra một đầu linh mạch.

    - Mà cái này con nhìn thấy chính là cái có thể thúc đẩy tạo ra linh mạch nhị giai.

    - Cái gì?

    Lục Nguyên chân chính bị chấn động.

    Hắn khi ở Trung Ương Thiên Triều đã nghe nói qua, nhưng chưa từng được chứng kiến.

    Nghe nói linh mạch nhất giai hoàn toàn là do linh thạch cấu thành.

    Mà bây giờ Đạo linh thạch này rõ ràng có thể thúc đẩy sinh trưởng linh mạch nhị giai.

    Nhớ không lầm thì linh mạch nhị giai có thể sản xuất ra đại lượng trung phẩm linh thạch.

    Trước đó không lâu, Lục Nguyên cùng với Kiếm Chi Tinh đánh cuộc, dùng thượng phẩm linh thạch để làm vật đánh cuộc.

    Nhưng trên thực tế, thì ra Kiếm Chi Tinh lại dựa vào anh của y là Kiếm Chi Tử dùng thượng phẩm linh thạch làm đơn vị để đánh cuộc.

    Bình thường Đại Đạo Cảnh trình độ cao nhất cũng chỉ dùng trung phẩm linh thạch mà thôi.

    Giống như Tần Sương Thành, cũng chỉ có hơn mười vạn trung phẩm linh thạch.

    Mà bây giờ, Lục Nguyên phát hiện mình rõ ràng trong lúc vô tình đã nhận được Nhị giai linh mạch.

    Điều này khiến hắn mơ hồ cảm thấy bị chấn động.

    Chẳng lẽ hắn trong một đêm trở thành phú hào sao?

    Thái Sử Không thản nhiên nói:

    - Nhân tiện cũng giải thích cho con hiểu kiến thức cơ bản về linh mạch.

    Nhị giai linh mạch đến Tam giai linh mạch đều sản xuất ra trung phẩm linh thạch.

    Mười vạn khối trung phẩm linh thạch thì được gọi là Nhất giai linh mạch.

    Từ mười vạn đến một trăm vạn thì được gọi là Nhị giai linh mạch.

    Trên một trăm vạn thì gọi là Tam giai linh mạch.

    Tứ giai, Ngũ giai, Lục giai thì cơ bản đều giống nhau.

    Dưới mười vạn thượng phẩm linh thạch được gị là Tứ giai linh mạch.

    - Cũng tức là nói, Đạo linh thạch này của con ẩn chứa linh mạch, khoảng từ mười vạn đến một trặm vạn linh thạch.

    Thái Sử Không nói:

    - Loại Đạo linh thạch này người biết nó rất ít.

    Hơn nữa cũng chẳng thấy được.

    Nó trộn lẫn trong những linh thạch tạp chất nên rất dễ bị nhìn lầm.

    Nó rất hiếm có nên ít khi xuất hiện.

    - Hiên Viên Chí Tôn cũng đã nhìn lầm nên đem Đạo linh thạch này chia cho con.

    Mười vạn đến một trăm vạn linh thạch.

    Thật là mười vạn đến một trăm vạn linh thạch?

    Lục Nguyên phát hiện mình có chút ngẩn người, hoàn toàn khiếp sợ với số lượng từ mười vạn đến một trăm vạn.

    Rõ ràng có nhiều trung phẩm linh thạch như vậy, Hiên Viên Chí Tôn môn hạ vốn muốn phát cho mình có hai trăm linh thạch, khiến mình không còn tài nguyên.

    Kết quả âm lệch dương sai, đưa một Nhị giai linh mạch đến cho mình.

    Lúc này đây, không chỉ là kiếm lợi lớn mà là lợi nhuận cực lớn.

    Tần Sương Thành cùng Chu Nộ Trì hai người cũng khiếp sợ đến mức chẳng nói được lời nào.

    Hai người bọn họ là Đại Đạo Cảnh tầng thứ chín, thực lực cực đại, tích cóp cả mấy trăm năm mới có hơn mười vạn trung phẩm linh thạch.

    Nhưng phải vất vả lắm mới có được số lượng linh thạch như vậy.

    Còn tiểu sư đệ chỉ ăn may một cái đã trực tiếp có được Nhị giai linh mạch.

    Loại vận khí này quả nhiên là vô địch.

    Nếu như môn hạ của Hiên Viên Chí Tôn mà biết được chính mình đích thân tặng cho tiểu sư đệ Nhị giai linh mạch thì đoán chừng bọn họ sẽ tức giận đến mức thổ huyết.

    Nhưng bọn họ cũng chỉ hâm mộ mà không có chút đố kỵ.

    Bọn họ đều biết, muốn để cho Thái Sử Chí Tôn quật khởi thì dựa vào bọn họ là không có tác dụng, cần phải nhờ vào tiểu sư đệ.

    Tần Sương Thành cùng Chu Nộ Trì hai người cảm thấy thống khoái vô cùng.

    Sự tức giận trong lúc phân phát linh thạch không còn nữa, chỉ còn lại một sự sảng khoái.

    Hiên Viên Chí Tôn, các người ỷ mình mạnh thì khắp nơi chèn ép người khác.

    Nhưng tiểu sư đệ chính là có vận khí tại thân nên mọi sự chèn ép đều không có tác dụng.

    Lục Nguyên lúc này mới hỏi vào vấn đề mấu chốt:

    - Đây là Nhị giai linh mạch không sai, nhưng sư phụ, làm cách nào để cho linh thạch được sản xuất ra từ Nhị giai linh mạch này?

    Thái Sử Không cười ha hả, ném ra một đạo ngọc bội:

    - Đạo ngọc bội này trong đó có phương pháp sản xuất ra linh thạch từ Nhị giai linh mạch.

    Nhưng ta đề nghị con hãy về lại chỗ của mình để phóng thích ra linh thạch.

    Cũng may Hoa Sơn cư của con cũng tương đối lớn, miễn cưỡng có thể phóng xuất ra linh mạch..

    - Hiện tại, con dùng linh mạch cũng còn phiền toái.

    Chờ khi nào con đạt đến Đại Đạo Cảnh thất tầng Đầu đính khánh vân thì không gian sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.

    Linh mạch có thể tùy thân mang theo.

    Đạt đến Hỗn Động Cảnh thì không gian dễ dàng hơn nhiều.

    Không chỉ nói là một linh mạch, mà nhiều linh mạch hơn cũng có thể mang theo.

    Hoa Sơn cư.

    “Thiên đạo tá pháp, pháp đạo hóa nguyên”.

    Lục Nguyên quát to một tiếng.

    Cho tới bây giờ, kỳ thật Lục Nguyên cũng có thể học một chút pháp thuật đơn giản.

    Chỉ là bình thường hắn căn bản chẳng muốn học, chỉ quen sử dụng kiếm.

    Mà bây giờ muốn phá vỡ Đạo linh thạch phóng xuất ra Nhị giai linh mạch thì nhất định phải sử dụng pháp thuật.

    Sau khi quát to, Lục Nguyên phát hiện vô tận hào quang từ Đạo linh thạch xuất hiện.

    Cái gọi là tối tăm lu mờ thoáng cái vỡ tan ra, tựa hồ như vộ số linh thạch lập tức phóng xuất ra.

    Lục Nguyên cũng chỉ có tạm lánh, chỉ cảm giác Hoa Sơn cư của mình nổi lên biến hóa nghiêng trời lệch đất.

    Hào quang rốt cuộc thời gian trôi qua tiêu tán hết.

    Nhưng Hoa Sơn cư hiện tại cũng hoàn toàn biến đổi.

    Cái này là Hoa Sơn cư của mình sao?

    Lục Nguyên chứng kiến Hoa Sơn cư mặt đất đã bị phủ kín trung phẩm linh thạch.

    Hơn nữa còn rất cao.

    Nhiều như vậy!

    Tuy sớm biết là sẽ có mười vạn đến một trăm vạn, nhưng chứng kiến tận mắt con số đó là hoàn toàn khác nhau.

    Lục Nguyên triệt để bị chấn động.

    Rất nhiều linh thạch trung phẩm.

    Nhiều tài nguyên như vậy đủ để cho mình tu hành thật lâu.

    Lục Nguyên cảm thấy thống khoái vô cùng.

    Thần thức đảo qua, muốn nhìn lại một chút rốt cuộc có bao nhiêu linh thạch trung phẩm.

    Hắn phải dùng rất nhiều thời gian mới tương đối thống kê ra được.

    Mình bây giờ phải có ít nhất là sáu, bảy mươi vạn linh thạch trung phẩm.

    Thật sự là phát tài, kiếm lợi thật lớn!

    Lúc này đây, sau khi đạt được lợi nhuận thật lớn, Lục Nguyên tiện tay đánh ra vô số trung phẩm linh thạch, tiến nhập vào phong linh bài.

    Vốn có lẽ bị đói bụng đã lâu, đám Vân hệ linh thú điên cuồng nuốt lấy trung phẩm linh thạch.

    Cả đám được một bữa no nê.

    Đúng rồi, mình bây giờ có tổng cộng hơn hai trăm dị thú cấp linh thú.

    Chi bằng dùng luyện hợp bí quyết để luyện một chút.

    Một trăm dị thú cấp linh thú thông qua luyện hợp bí quyết có thể luyện hóa thành một truyền thuyết cấp linh thú.

    Lục Nguyên thiêu đốt pháp lực thi triển luyện hợp bí quyết.

    Sau một lúc lâu, hai trăm dị thú cấp linh thú hóa thành hai truyền thuyết cấp linh thú.

    Hai linh thú này rõ ràng là Long.

    Vân hệ linh long!

    Con này hoàn toàn khác với ngoại giới long.

    Ngoại giới long là do vật chất cấu thành.

    Mà Vân hệ linh long thì do linh khí cấu thành, có thể cung cấp cho Lục Nguyên pháp lực hùng hồn liên tục.

    Linh thú của hắn từ Vân hệ linh miêu, Vân hệ linh thỏ một mực phát triển lên thành Vân hệ linh long.

    Thật sự là giàu có!

    Hiện tại chính mình cuối cùng cũng cảm nhận được cái gì là của cải tăng thêm.

    Lục Nguyên có chút không nói nên lời.

    Đoạn thời gian trước quả thật là thê thảm.

    - Nếu để cho Hiên Viên Chí Tôn biết rõ họ phát cho tiểu sư đệ hai trăm linh thạch, kết quả đem Đạo linh thạch tặng cho tiểu sư đệ.

    Từ đó được hơn mười vạn trung phẩm linh thạch, đoán chừng sẽ tức giận đến thổ huyết.

    - Haha, Hiên Viên Lệnh sẽ tức điên lên.

    - Được rồi, việc này chỉ mấy anh em Không Chi Sơn chúng ta biết thôi.

    - Chúng ta quả là thoải mái trong lòng.

    Mấy sư huynh đệ trầm trồ khen ngợi.

    - Hahaha!

    Kỳ thật thì việc này nếu Hiên Viên Chí Tôn biết được thì đã sao.

    Dù sao Lục Nguyên cũng không thừa nhận.

    Thái Sử Không không thừa nhận.

    Tất cả mọi người không thừa nhận thì ngươi có thể làm gì?

    Dù sao Lục Nguyên có bị đánh chết cũng chỉ thừa nhận mình nhận hai khối trung phẩm linh thạch.

    Hiên Viên Chí Tôn bên kia một chút biện pháp cũng không có.

    Chương 693-694: Trùng kích

    Về phần hơn mười vạn linh thạch của Lục Nguyên ở Hoa Sơn cư thì có thể giải thích.

    Có thể nói là Thái Sử Không cho.

    Thái Sử Không tốt xấu gì cũng là Chí Tôn, tài sản nhiêu đó dĩ nhiên là phải có.

    Đúng rồi, chính mình còn có thể đến phố buôn bán một chút.

    Hiện tại tài sản của hắn phong phú, có thể xem có cái gì đó có thể trợ giúp cho hắn đột phát đến Đại Đạo Cảnh thất tầng Đầu đính khánh vân hay không.

    Kẹt tại Đại Đạo Cảnh lục tầng đỉnh phong đã lâu như vậy, xác thực bây giờ là thời điểm để đột phá.

    Thiên Dược Các là một trong những tiệm bán dược phẩm lớn nhất của phố buôn bán.

    Kiến trúc to lớn, khí thế mạnh mẽ, cực kỳ phi phàm.

    Tần Sương Thành, Nhạc Sương, Lục Nguyên ba người cùng bước chân vào Thiên Dược Các.

    Mới bước chân vào Thiên Dược Các, thấy bên trong rộng lớn vô cùng.

    Thậm chí còn có mùi thơm nhàn nhạt.

    Đây là Tỉnh thần đàn hương, có phần đắt đỏ.

    Mà Thiên Dược Các thì lại hay đốt loại hương này.

    - Trong Thiên Dược Các có đầy đủ hết.

    Tần Sương Thành nói.

    Ba người Thái Sử Chí Tôn vừa lúc cũng muốn đến phố buôn bán, cho nên dứt khoát ba người đi cùng.

    Lục Nguyên bắt đầu đánh giá, chắp tay sau lưng, tùy ý mà đi tới. hắn phát hiện một chỗ phía sau quầy trước mặt có hai hộp phong đan dược.

    Loại hộp phong đan dược này được làm bằng một loại gỗ đặc biệt.

    Chiếc hộp được làm một cái khóa để tránh dược khí tiết ra ngoài.

    Bởi vậy, cho dù lưu lại ngàn năm vạn năm cũng sẽ không mất đi hiệu dụng.

    Lục Nguyên nhìn thấy hàng chữ phía trên “Tiểu kết giới đan”.

    Ồ, thật là may mắn!

    Lục Nguyên nhìn thấy giá cả, rõ ràng là năm vạn trung phẩm linh thạch.

    Tài sản của một Đại Đạo Cảnh lục tầng là khoảng ba, bốn vạn trung phẩm linh thạch.

    Mà “Tiểu kết giới đan” này muốn lấy hết tài sản của người ta, vừa vặn năm vạn trung phẩm linh thạch.

    Lục Nguyên không chút khách khí.

    Với Nhị giai linh mạch thì thực không giống như bình thường, căn bản không cần quan tâm đến giá cả.

    Sau khi nhận lấy “Tiểu kết giới đan”, chưởng quầy giới thiệu qua một chút:

    - “Tiểu kết giới đan” này dạo này rất ít hàng.

    Hiện tại chỉ còn có hai hộp.

    Khách nhân đã mua một hộp, hiện tại còn một hộp có muốn mua luôn không?

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Hai hộp cùng một chỗ thì mua luôn thôi.

    Không phải là hắn vì lời nói của chưởng quầy mà chính vì hắn cảm thấy một “Tiểu kết giới đan” không đủ cho hắn thăng cấp.

    Cho nên mua thêm một hộp nữa.

    Nhưng hắn vẫn cảm thấy không đủ.

    Đây chính là giác quan thứ sáu mà dạo gần đây hắn rất tín nhiệm.

    Sau khi đạt được Kiếm hoàng cảnh giới thì mới có giác quan thứ sáu.

    Nghe nói đạt tới Kiếm hoàng cảnh giới, đường đi rất cao minh.

    Tương lai vận mệnh cũng có thể trực tiếp dự đoán được.

    Sau khi mua hai Tiểu kết giới đan, cũng chẳng vội gì, hắn cảm thấy vẫn còn thiếu.

    Lục Nguyên chắp tay sau lưng, tùy ý đi dạo.

    Tại một quầy hàng, hắn lập tức thấy một hộp phong đan dược khác.

    Trên hộp có ghi “Kết giới chi cát”.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Đây là đan dược gì vậy?

    Tần Sương Thành trả lời:

    - Đây là Kết giới chi cát.

    Khi Tiểu kết giới vừa mới xuất hiện thì rất dễ dàng không ổn định.

    Nếu có loại Kết giới chi cát này bổ sung thì sẽ sử dụng Tiểu kết giới một cách ổn định hơn, khiến việc trùng kích tầng thứ bảy được dễ dàng, thuận lợi.

    Nhưng giá của nó rất đắt.

    Tần Sương Thành nhìn thấy giá của Kết giới chi cát là bảy vạn trung phẩm linh thạch.

    Thật sự là dọa người.

    Lục Nguyên không chút khách khí, nói với chưởng quầy:

    - Ta mua cái này!

    Sau khi mua xong hai loại này, lại tùy ý đi dạo một chút.

    Trong lúc đi dạo, hắn phát hiện một chỗ bán Thiên ngộ thạch.

    Lục Nguyên đối với Thiên ngộ thạch rất thích, xem thấy giá cả cũng không đắt lắm:

    - Bán cho ta năm khối ngộ thạch.

    Gã chưởng quầy thầm nghĩ Lục Nguyên quả thật là một vị khách hào phóng.

    - Ồ, Thiên Phật đàn hương, có thể tránh trừ Thiên ma.

    Cái này cũng có tác dụng để vượt qua cửa ải.

    Đạt được Nhị gia linh mạch chính là để dùng cho những lúc này.

    Thực lực của hắn sẽ mạnh hơn nữa, tự nhiên có thể thu thập được nhiều tài nguyên.

    Lục Nguyên cũng không ngu ngốc khi dùng tài nguyên một cách vô tội vạ.

    Chỉ cần có thể làm cho thực lực của mình tiến bộ thì có thể dùng ngay.

    Một cuộc mua bán tài nguyên, có thể dùng hai chữ “hào phóng” để hình dung.

    Một số khách hàng bên cạnh cũng không rời mắt.

    Không biết người áo xanh này là người phương nào, lại có hai vị đại lão đằng sau lưng.

    Bằng không thì làm sao mua nhiều tài nguyên như vậy?

    Lục Nguyên không biết có những người đang đứng tại lầu hai Thiên Dược Các nhìn hắn bằng ánh mắt phóng hỏa.

    Trong Thiên Dược Các, đại sảnh rộng lớn.

    Chính giữa là rỗng.

    Lầu hai, lầu ba, lầu bốn cũng có thể trực tiếp nhìn thấy lầu một.

    Đang đứng tại lầu hai, chính là Hiên Viên Lệnh, Kiếm Văn Hào.

    Bọn hắn cũng là đến Thiên Dược Các đi dạo, muốn xem có đan dược gì không.

    Lúc ấy Lục Nguyên và hai người kia tiến vào, Kiếm Văn Hào cười ha hả:

    - Thật sự là buồn cười.

    Thái Sử Chí Tôn hiện tại bị Hiên Viên sư huynh chèn ép, làm gì mà còn tài nguyên mà mua đan dược gì chứ.

    Đoán chừng là phải xem giá cả, thuận tiện mua chút ít khoảng mấy ngàn hoặc mấy trăm trung linh thạch trung phẩm mà thôi.

    Là loại đan dược thấp nhất.

    Hiên Viên Lệnh thản nhiên cười, mặc dù không có lên tiếng, nhưng cũng là vài phần đắc ý.

    Chính mình là không chiến mà thắng người.

    Ngươi là tuyệt thế thiên tài kiếm đạo, nhưng thì sao?

    Không có tài nguyên thì tất cả đều vô dụng.

    Huống chi ngươi chỉ là một kiếm đạo thiên tài mà thôi.

    Hiên Viên Lệnh ở bên cạnh cười:

    - Kiếm môn chúng ta Hiên Viên Chí Tôn chính là thiên hạ vô địch.

    Thuận Hiên Viên Chí Tôn ta thì sống, nghịch Hiên Viên Chí Tôn ta thì bại.

    Mọi người đều ngạo mạn, tự đắc.

    Đây chính là sự kiêu ngạo của Hiên Viên Chí Tôn.

    Sau khi thấy Lục Nguyên một tay mua một hộp Tiểu kết giới đan năm vạn trung phẩm linh thạch, Kiếm Văn Hào không khỏi giật mình:

    - Tiểu tử này còn dấu giếm linh thạch hay sao?

    Hắn ở nước ngoài tích lũy được nhiều linh thạch như vậy à?

    Đến lúc này thì bọn họ còn chấp nhận được.

    Dù sao thì lợi dụng phương diện tài nguyên để chèn ép Lục Nguyên vẫn còn hoàn mỹ.

    Nhưng kế tiếp, Lục Nguyên lại bỏ ra mười vạn trung phẩm linh thạch để mua hai Tiểu kết giới đan, bảy vạn trung phẩm linh thạch mua một hộp Kết giới chi cát, rồi lại mua thêm năm miếng Thiên ngộ thạch, còn có Thiên Phật đàn hương… hết hơn hai mươi vạn linh thạch.

    Hào phóng vô cùng!

    Cái này, khiến cho đám người Hiên Viên Lệnh, Kiếm Văn Hào chấn động vô cùng.

    Không, phải nói là khiếp sợ vô cùng.

    Mà gần như là cùng nhau sụp đổ.

    Kiếm Văn Hào đã sớm thần sắc ngây người.

    Hiên Viên Lệnh cũng vậy.

    Y có thực lực Đại Đạo Cảnh cửu tầng, tổng cộng có hơn mười vạn trung phẩm linh thạch.

    Lục Nguyên tiện tay dùng đến hai mươi vạn linh thạch trung phẩm.

    So với tài sản của y thì giàu có hơn nhiều.ẍ

    Vì cái gì?

    Hiên Viên Lệnh thầm nghĩ.

    Chính mình lôi kéo Lục Nguyên không thành, thì bắt đầu lợi dụng tài nguyên để chèn ép Lục Nguyên, muốn khiến một tuyệt thế thiên tài kiếm đạo bị phế bỏ.

    Nhưng vì cái gì mà một chút tác dụng của mình cũng không thể hiện được.

    Chính mình có hơn ba mươi vạn trung phẩm linh thạch, kết quả Lục Nguyên tiện tay một cái đã tiêu tốn gần hết tài nguyên của mình.

    Hiên Viên Chí Tôn không phải thuận thì sống, nghịch thì chết sao?

    Vì sao Lục Nguyên còn có thể sống một cách thoải mái như vậy?

    Không Chi Sơn, Hoa Sơn cư.

    Lục Nguyên ngồi xuống, trên vô số trung phẩm linh thạch.

    Hào quang chói mắt tỏa sáng xung quanh.

    Sau khi đem Thiên Phật đàn hương nhóm lên, lập tức một đạo phật quang xuất hiện trên đỉnh đầu.

    Đạo phật quang này trên không trung tựa hồ như ngưng tụ thành một vị La Hán.

    Hình như là Quả La Hán hay là Phục Hổ La Hán.

    Phật quang đại diệu, quần ma không dám đến.

    Ngay cả tâm ma cũng không dám nhúc nhích.

    Hiện tại là lúc có thể bắt đầu trung kích Đại Đạo Cảnh thất tầng rồi.

    Lục Nguyên tế lên đỉnh đầu năm mươi trương thượng cổ phù chút.

    Năm mươi trương thượng cổ phù chú này ánh sáng phát ra rực rỡ.

    Có thể so sánh với Địa linh thạch.

    Lúc này hai Truyền thuyết cấp linh thú Vân hệ linh long cũng đã bắt đầu phát ra, cuồn cuộn nguyên khí khiến cho pháp lực Lục Nguyên đạt tới một trạng thái sung túc.

    Bắt đầu vượt qua cửa ải!

    Mở hộp phong đan dược, chỉ thấy chính giữa hộp là một quả long nhãn xanh biếc.

    Hộp phong đan dược được mở ra, liền có một hương khí cực kỳ nồng đậm cuồn cuộn tràn tới.

    Hắn liền ngửa cổ nuốt lấy một quả Kết giới đan.

    Sau khi nuốt vào bụng, Lục Nguyên cảm giác ý thức của mình bay lên đến đỉnh đầu.

    Mà nguyên anh thượng diện cũng bắt đầu phóng xuất ra Thần thô tuyến, chỉ huy bốn mươi chín trương thượng cổ phù chú, hóa thành một kết giới nhỏ.

    Trên đầu là Sinh, Tử hai đạo thượng cổ phù chú, cực lớn vô cùng, kiềm chế lẫn nhau, giống như âm dương.

    Những phù chú khác đều không đến gần.

    Bốn mươi bảy trương thượng cổ phù chú cũng bắt đầu chiếm một phương, giúp nhau kiềm chế.

    Trong đó năm đạo phù chú Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ chiếm vị trí tương đối huyền diệu, vừa vặn chiếm năm phương vị.

    Mỗi một trương phù chú cách xa nhau khoảng cách rất giống nhau.

    Bốn mươi chín trương thượng cổ phù chú có sự sắp xếp đặc biệt, rất có hàm súc.

    Trên mỗi một trương thượng cổ phù chú đều phóng xuất ra một đạo không gian hơi mỏng.

    Loại không gian này có thể cách ly ngoại giới.

    Cuối cùng có thể đem không gian chi mạc này xuất ra ngoài, Lục Nguyên trong lòng vui mừng vô hạn.

    Hiện tại, chỉ cần đem không gian chi mạc kết nối lại, kết thành một tiểu kết giới hoàn toàn là xong rồi.

    Không gian chi mạc không ngừng khuếch trương.

    Mỗi một đạo phù chú cũng bắt đầu khuếch trương, nhưng hiện tại khi rất nhiều không gian chi mạc muốn kết nối thì Tiểu kết giới đan thứ nhất dược lực đã dùng hết.

    Hắn liền vỗ tay một cái, Tiểu kết giới đan thứ hai nuốt vào trong bụng.

    Sau khi nuốt vào, dược lực của Tiểu kết giới đan cũng bắt đầu phóng xuất ra ngoài.

    Mỗi một thượng cổ phù chú ngưng tụ phóng xuất ra không gian chi mạc.

    Lại một lần nữa khuếch trương.

    Từng khối, từng khối không gian chi mạc liên tiếp kết nối cùng một chỗ, kết nối với không gian ngoại giới ngày càng ít.

    Thời gian dần trôi qua, tựa hồ như không gian chi mạc hoàn toàn cách xa nhau.

    Dùng năm mươi trương thượng cổ phù chú làm chủ, mỗi một trương thượng cổ phóng xuất ra không gian chi mạc.

    Lục Nguyên phát hiện, Tiểu kết giới trên đầu mình theo thời gian dần trôi đã thành hình.

    Trong kết giới ẩn hai đại hạch tâm.

    Một cái là hai trương đại phù chú Sinh Tử làm đại hạch tâm.

    Nhưng hai phù chú này đơn độc.

    Những thượng cổ phù chú khác thì vây xung quanh là Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ.

    Nhưng lúc này với ngoại giới vẫn còn khe hở, vẫn chưa hoàn toàn cách ly với không gian bên ngoài.

    Nhưng rất nhiều phù chú vẫn không ngừng phóng xuất ra không gian chi màn.

    Rốt cuộc, năm mươi trương thượng cổ phù chú phóng xuất ra không gian chi màn hoàn toàn ngăn cách với ngoại giới, đã chính thức trở thành một tiểu kết giới mới, cùng ngoại giới hoàn toàn ngăn cách.

    Lục Nguyên cảm giác thiên địa nguyên khí áp bách mình hình thành một tiểu kết giới mới.

    Đây là một cỗ lực lượng vô cùng lớn.

    Bên ngoài Trung Ương Thiên Triều có rất nhiều Di thất chi địa.

    Kỷ nguyên lần trước tan vỡ không sạch sẽ lắm, cho nên để lại không ít Di thất chi địa.

    Những Di thất chi địa này có tuyên thệ hướng Trung Ương Thiên Triều thần phục.

    Trung Ương Thiên Triều căn cứ vào biểu hiện khác nhau của bọn họ, cho tiến vào bách quốc khảo hạch.

    Bước một bước, bọn họ bởi vì vậy mà đến được Trung Ương Thiên Triều.

    Nhưng cũng còn có rất nhiều Di thất chi địa không thần phục Trung Ương Thiên Triều.

    Yến Thương Thiên thăng thiên chính là một trong những Di thất chi địa.

    Di thất chi địa là một không gian chồng chất.

    Trong Trung Ương Thiên Triều không có không gian khác tồn tại, cũng không cho phép không gian khác tồn tại.

    Thời điểm Đại Đảo Cảnh lục tầng thăng cấp lên thành Đại Đạo Cảnh thất tầng vừa vặn cần một không gian nhất định.

    Nếu muốn trong Trung Ương Thiên Triều tồn tại một không gian khác thì chỉ có một biện pháp, đó chính là đánh cắp không gian của Trung Ương Thiên Triều.

    Mà đánh cắp không gian, tất nhiên sẽ bị Trung Ương Thiên Triều phản công.

    Lục Nguyên đánh cắp không gian còn không tính là gì, nhưng bị Trung Ương Thiên Triều phản công lại thì Tiểu kết giới cực lớn trên đỉnh đầu mình có chút cảm giác bị áp đoạn.

    Lúc này Lục Nguyên giương một tay đánh ra một đạo ngân bạch, sáp nhập vào trong tiểu kết giới của mình.

    Đây là Kết giới chi cát!

    Kết giới chi cát đánh ra ngoài, bám vào trong không gian, phóng xuất ra một chi lực vô hình, bắt đầu bám chắc lấy Tiểu kết giới.

    Tiểu kết giới trên đỉnh đầu dần dần được bình ổn.

    Theo thời gian dần trôi qua đã quen với áp lực của ngoại giới.

    Giờ khắc này, Lục Nguyên biết rõ pháp lực của mình đã tăng lên một bậc, đạt tới Đại Đạo Cảnh thất tầng Đầu đính khánh vân.

    Tầng này rất quan trọng.

    Đạt tới cảnh giới này có thể được xưng là Tông sư ở Tấn quốc.

    Vốn nhớ rõ lúc trước Hoa Sơn đại chiến, khi đó Sở Đoạn và Đông Phương Yêu hai người đều tế ra Đầu đính khánh vân.

    Đối với Đầu đính khánh vân Lục Nguyên hâm mộ vô cùng.

    Hiện tại rốt cuộc hắn đã tế ra được Đầu đính khánh vân.

    Cái gọi là Đầu đính khánh vân, thật ra chỉ là một loại nửa không gian hỗn dòng.

    Cũng chỉ có khi đạt đến Hỗn Động Cảnh thì mới có không gian hỗn dòng hoàn toàn.

    Lúc này chỉ cảm thấy pháp lực bản thân tăng lên một đoạn.

    Mà không chỉ như thế, thân thể cũng càng thêm rắn chắc không ít.

    Đương nhiên, biến hóa lớn nhất vẫn là Đầu đính khánh vân.

    Lục Nguyên dùng thần thức tiến nhập vào bên trong Đầu đính khánh vân trên đỉnh đầu của mình.

    Đây chính là Đầu đính khánh vân sao?

    Lục Nguyên phát hiện Đầu đính khánh vân trên đỉnh đầu của mình kết thành một tiểu kết giới, nhưng không gian có phần lớn hơn Hoa Sơn cư của hắn.

    Kỳ thật Đại Đạo Cảnh thất tầng Đầu đính khánh vân không gian cũng không lớn như vậy.

    Ước chừng chỉ có hai gian phòng lớn nhỏ kiểu bình thường.

    Chỉ là Lục Nguyên có năm mươi trượng thượng cổ phù chú ngưng kết thành Đầu đính khánh vân, tất nhiên so với Đầu đính khánh vân của những người khác lớn hơn rất nhiều.

    Hắn chợt nhớ lại sư phụ Thái Sử Không đã từng nói qua một câu.

    Một khi hắn đạt được Đại Đạo Cảnh thất tầng, ngưng tụ thành Đầu đính khánh vân, thì có thể đem Nhị giai linh mạch chuyển qua Đầu đính khánh vân của mình.

    Tâm niệm vừa động, pháp lực mở ra, trung phẩm linh thạch không ngừng tiến nhập vào trong Đầu đính khánh vân.

    Lập tức Hoa Sơn cư khôi phục lại bộ dạng như lúc ban đầu.

    Chương 695: Đầu đính khánh vân

    Hắn nhìn thấy trong Đầu đính khánh vân của mình có hai đại chủ tể, ngũ hành chủ tể, nhất sinh tử chủ tể cấu thành một chỉnh thể hoàn mỹ.

    Đồng thời trên Đầu đính khánh vân có một Nhị giai linh mạch thật dài.

    Đến bây giờ, Lục Nguyên mới phát hiện không gian pháp khí của mình khi đạt đến Đại Đạo Cảnh thất tầng thì không còn bao nhiêu tác dụng.

    Nghe nói, khi đạt đến Hỗn Động Cảnh thì tùy thân mang theo một Hỗn Dòng không gian rộng lớn.

    Khi đạt đến thế giới cảnh thì tùy thân sẽ mang theo một tiểu thiên thế giới.

    Cái này so với Tấn quốc còn muốn khổng lồ hơn.

    Nhưng người nào khi đạt đến cảnh giới này thì cơ hồ thực lực khó có thể tưởng tượng được hoặc không thể xưng là người.

    Điều này về sau hãy nói.

    Đầu đính khánh vân có thể tế ra thì có thể thu lại.

    Nhìn bên ngoài chẳng thấy có gì khác thường.

    Sau khi luyện thành Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy Đầu đính khánh vân không bao lâu, đang định uống một chén rượu, kết quả liền có Nhạc Sương tìm tới cửa.

    Nàng nói:

    - Tiểu sư đệ, không tốt rồi.

    Nghe nói sư đệ thứ ba mươi Triệu Đồ cùng với người của Đoan Mộc Chí Tôn đánh nhau.

    Chúng ta mau chóng đi cứu hắn.

    Lục Nguyên trong lúc nhất thời không biết chuyện gì, nhưng cũng không hỏi:

    - Việc này phản ánh với sư phụ không phải tốt hơn sao?

    - Sư phụ trước đó đã đi du lịch một chuyến, đệ không biết sao?

    Nhạc Sương nói.

    - C đi nhanh đi!

    Sư huynh thứ ba mươi Triệu Đồ cũng không tính quen thuộc, nhưng quan hệ của chín người Thái Sử Chí Tôn cũng không tệ.

    Một người gặp nạn, tự nhiên tám người còn lại phải đi cứu.

    - Các sư huynh khác đâu?

    Lục Nguyên hỏi.

    - Bọn họ đi trước rồi!

    Nhạc Sương nói:

    - Nghe nói là ở Bắc Dương Sơn.

    Nhạc Sương, Lục Nguyên hai người ngự kiếm bay thẳng đến Bắc Dương Sơn.

    Bắc Dương Sơn!

    Tại đây đang diễn ra một hồi kịch chiến.

    Môn hạ Đoan Mộc Chí Tôn mười ba người, đối đầu với sáu người môn hạ Thái Sử Chí Tôn.

    Thật ra thì cũng không gọi là kịch chiến.

    Khi mới bắt đầu môn hạ Thái Sử Chí Tôn đã muốn thua.

    Môn hạ Thái Sử Chí Tôn mặc dù có dũng khí, nhưng thực lực so với đối thủ thì chênh lệch quá lớn, khiến cho cuộc chiến này chẳng phải là kịch chiến mà giống như một trò chơi.

    Đệ nhất nhân Hỗn Động Cảnh môn hạ Đoan Mộc Chí Tôn Đoan Mộc Tòng Dung là một người đàn ông trung niên, ăn mặc thư sinh.

    Mỗi một kiếm nhẹ nhàng, ôn nhu tựa hồ như không có uy lực gì.

    Nhưng khi giao thủ với Tần Sương Thành thì Tần Sương Thành phải kêu khổ.

    Cùng với người như vậy giao thủ thật sự là quá thống khổ.

    Cảm giác kiếm pháp của mình căn bản là phát huy không có bao nhiêu tác dụng.

    Tần Sương Thành luyện chính là một bộ Tinh Sương kiếm pháp.

    Bộ Tinh Sương kiếm pháp này một khi luyện đến cực hạn thì có thể khiến cho tinh thần đều bị mù sương bao phủ.

    Toàn bộ tinh thần của người đều bị tê liệt.

    Đây vốn là một tuyệt học có uy lực, nhưng lại bị kiếm pháp cực kỳ ôn nhu của Đoan Mộc Tòng Dung kiềm nén, căn bản triệt tiêu không còn uy lực gì.

    - Trò chơi cũng không sai biệt lắm, hiện tại cũng đã đến lúc ngã xuống rồi.

    Đoan Mộc Tòng Dung nhẹ nhàng lấn đến bên người Tần Sương Thành, nhu hòa một chưởng phát ra.

    Nhưng Tần Sương Thành lại ngay tại chỗ thổ huyết.

    Phanh!

    Phanh!

    Phanh!

    Sáu người môn hạ Thái Sử Chí Tôn trước sau ngã xuống đất.

    Đoan Mộc Tòng Dung nhẹ nhàng phất tay.

    Y lấy khăn tay xoa ngón tay của mình, tựa hồ như chưởng vừa rồi phát ra làm ô uế ngón tay của y.

    - Được rồi, trò chơi đã xong!

    Chu Nộ Trì quát một tiếng:

    - Các ngươi hãm hại Triệu Đồ, sau đó sớm xếp đặt mai phục chúng ta.

    Đoan Mộc Tòng Dung gật đầu:

    - Xác thực, Triệu Đồ cái loại phế vật như vậy làm sao có thể cưỡng gian được Hỗn Động Cảnh Lệ.

    Ta nói hắn cưỡng gian là cưỡng gian, nhưng bất quá không thành công mà thôi.

    Theo như môn quy, cưỡng gian đồng môn là tội chết.

    Đúng rồi, sáu người các ngươi muốn cứu Triệu Đồ thì tội cũng không nhẹ.

    Đoan Mộc Tòng Dung vừa nói xong thì đám người Chu Nộ Trì gầm lên.

    Nhưng Đoan Mộc Tòng Dung không quan tâm.

    Đoan Mộc Tòng Dung thản nhiên cười.

    Y đã tiếp nhận mệnh lệnh của Hiên Viên Lệnh, chèn ép Thái Sử Chí Tôn.

    Đặc biệt là chèn ép Lục Nguyên.

    Nghe nói Hiên Viên Lệnh muốn từ phương diện tài nguyên chèn ép Lục Nguyên nhưng thất bại.

    Nhưng tại sao lại như vậy?

    Hiên Viên Lệnh so về pháp lực thì cao hơn mình, nhưng so với trí tuệ thì tuyệt đối kém xa mình.

    Thừa dịp Thái Sử Chí Tôn không có ở Kiếm môn, y liền đổ oan cho Triệu Đồ cưỡng gian Hỗn Động Cảnh Lệ, khiến cho sáu người môn hạ Thái Sử Chí Tôn sa lưới.

    Lúc này không phải mọi thứ đều diễn ra suôn sẽ sao?

    Thái Sử Chí Tôn sau khi trải qua việc này thì tất nhiên thanh danh đại suy.

    Đây chính là trí tuệ của mình!

    Đương nhiên, bản thân muốn đối phó với Lục Nguyên thì phải bắt lấy Lục Nguyên.

    Một khi bắt được thì nhất định phải hung hăng tra tấn một phen.

    Thậm chí dùng những thủ đoạn đặc biệt cướp đi pháp lực của hắn, đánh rớt cảnh giới các loại.

    Đáng tiếc con cá lớn Lục Nguyên vẫn còn chưa tới.

    Đoan Mộc Tòng Dung có chút đáng tiếc.

    Lục Nguyên con cá lớn chưa tới thì tóm tám con cá môn hạ Thái Sử Chí Tôn cũng không tệ.

    Kỳ thật thì cũng đáng tiếc thật.

    Nếu như Lục Nguyên có thể đầu nhập Hiên Viên Chí Tôn thì không tệ.

    Nhưng hắn lại là môn hạ của Thái Sử Chí Tôn.

    Những người ở Kiếm môn đã sớm mưu đồ như thế nào để diệt trừ Thái Sử Chí Tôn.

    Thái Sử Chí Tôn thật sự là chướng mắt.

    Trừ đi Thái Sử Chí Tôn ít nhất tại Tiên Cổ Văn Minh cũng tìm được không ít chỗ tốt.

    Lục Nguyên là điển hình cho việc có thiên phú nhưng không có nhãn lực.

    Không biết chim khôn chọn cành mà đậu.

    Chỉ biết chạy đến chỗ có lửa cháy mà thôi.

    Thế cục Kiếm môn bây giờ là nguy hiểm, đã tiếp cận tình trạng hỏa bất dung tình.

    - Thật sự là đáng tiếc!

    Các ngươi xem như xong rồi.

    Đoan Mộc Tòng Dung nói.

    - Ai nói bọn họ xong rồi?

    Một giọng nói vang lên.

    Một người nam tử trẻ tuổi mặc trang phục màu xanh cùng với một trang nữ tử hơn hai mươi tuổi bước đến.

    Trang nữ tử kia là Nhạc Sương thì không cần quan tâm.

    Đoan Mộc Tòng Dung không khỏi liếc nhìn.

    Lục Nguyên con cá lớn đã tới.

    Nhạc Sương vừa đến, vốn không muốn tiếp diễn thế cục như vậy.

    Không phải nói là nàng không muốn có sư huynh sư đệ, chỉ là nàng cảm thấy tất yếu nên thương lượng một chút.

    Sư phụ chính là đến Hạ Hầu Chí Tôn cầu viện.

    Trước khi đi thật không ngờ nó lại nghiêm tầng như thế, cho rằng chỉ là đánh nhau bình thường, nào biết đâu rằng đây chính là một sự mai phục.

    Nhạc Sương không khỏi oán giận một câu:

    - Tại sao lại đánh nhau như vậy?

    Đoan Mộc Chí Tôn nhất định là muốn đối phó với tiểu sư đệ.

    Bọn hắn sẽ không cho Thái Sử Chí Tôn xuất hiện thiên tài, cho nên quát to:

    - Tiểu sư đệ, bọn hắn chính là nhắm vào đệ.

    Để ta chặn bọn hắn lại.

    Đoan Mộc Tòng Dung mỉm cười:

    - Hiện tại mới tỉnh ngộ thì không biết là đã muộn rồi sao?

    - Không muộn.

    Kỳ thật thì ta sớm biết rõ các ngươi chính là muốn đối phó với ta.

    Lục Nguyên thản nhiên nói:

    - Hơn nữa, ta cũng sớm quyết định trận chiến này nên đánh như thế nào.

    - Đem hết các ngươi đánh cho một trận tan xác.

    Lục Nguyên thản nhiên nói.

    - Được rồi, ta bụng có chút đói, còn chưa ăn cơm trưa, lại còn chưa uống chút rượu nào.

    Thời gian đang gấp.

    Như vậy đi, các ngươi mười ba người cùng tiến lên luôn một lúc.

    Như thế nào?

    Lục Nguyên mỉm cười, nụ cười tương đối ôn hòa.

    Chương 696-697: Thập tam tu

    Kiếm chủ Kiếm môn sau khi bế quan, ở trong Kiếm Môn liền có một loại âm mưu.

    Mà con cá lớn Lục Nguyên đã mắc câu.

    Thật là hoàn mỹ, con cá lớn Lục Nguyên này đã mắc câu mọi chuyện rất tốt.

    Đương nhiên trong một loại âm mưu này Lục Nguyên là người thứ nhất, Thái Sử chí tôn là người thứ hai, đằng sau còn có các con cá lớn thêm nữa.

    Đoan Mộc Tùng Dung thường xuyên đi cạnh bên người Đoan Mộc Chí Tôn cũng chỉ biết một góc cạnh mà thôi, bây giờ phải chờ cho con cá Lục Nguyên lớn lên.

    Kỳ thật đâu chỉ Đoan Mộc Tòng Dung cảm thấy thế mười hai môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn cũng cảm thấy vậy.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng rút Dưỡng Ngô Kiếm ra.

    Dưỡng Ngô Kiếm này một khi rút ra, kiếm trực chỉ về phía sườn phải của Đoan Mộc Tòng Dung, huyền ảo vô cùng.

    Đoan Mộc Tòng Dung khẽ giật mình, thay đổi một chiêu khác công kích tới.

    Lục Nguyên cũng không quan tâm bình đạm dùng chiêu vẫn chỉ hướng về phía sườn phải của Đoan Mộc Tòng Dung, Đoan Mộc Tòng Dung sợ hãi kêu lên một tiếng, vừa rồi hai chiêu của hắn tuy là bên trong công có thủ nhưng vẫn bị Lục Nguyên thản nhiên phá vỡ hai lần hơn nữa mũi kiếm hai lần đều chỉ vào một phương vị.

    Nếu lần đầu là ngẫu nhiên vậy lần thứ hai là gì?

    Đoan Mộc Tòng Dung một lần nữa biến chiêu, kết quả lại bị Lục Nguyên phá vỡ phòng ngự Dưỡng Ngô Kiếm lại tiếp tục chỉ vào bộ vị sườn phải.

    Ba lần rồi.

    Đoan Mộc Tòng Dung không khỏi phải lùi lại một bước, Lục Nguyên đứng ở đó một bước không chuyển động, hắn xuất ra ba kiếm nhưng đã phá ba chiêu của Đoan Mộc Tòng Dung hơn nữa ba lần đều chỉ hướng về một điểm.

    Mà hai mươi người bên cạnh cũng hoàn toàn yên lặng.

    Đoan Mộc Tòng Dung nếu như inh định thì còn đỡ còn đây là đang tỉ thí tính toán hơn thua.

    Bởi vì từ trước tới nay Lục Nguyên đều không hiển lộ thực lực, môn hạ của Thái Sử Chí Tôn cũng lần thứ hai nhìn thấy Lục Nguyên ra tay mà thôi nên bây giờ bọn họ khá kinh ngạc, hóa ra tiểu sư đệ thật sự mạnh như vậy, vượt qua sự tưởng tượng của đám người môn hạ Thái Sử Chí Tôn.

    Ngay cả đám người Tần Sương Thành cũng cho rằng tiểu sư đệ đúng là rất có thiên phú nhưng nếu bàn về chiến lực hiện tại không phải là đối thủ của bọn hắn.

    Kết quả hiện tại Tần Sương Thành Chu Nộ Trì không thắng được Đoan Mộc Tòng Dung nhưng Lục Nguyên thì khác xem ra bọn họ cũng không phải là đối thủ của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên hời hợt nói:

    - Ta đã nói rồi bụng ta hơi đói còn chưa ăn cơm trưa, không có rượu uống,thời gian gấp gáp hay là mười ba người các ngươi cùng lên đi...

    Những lời nói này lúc trước là trò đùa nhưng hiện tại thì tuyệt đối không phải.

    Môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn mười ba người đưa mắt nhìn nhau.

    Sau đó toàn thể tiến công.

    Đoan Mộc Tòng Dung dưới áp lực cực lớn của Lục Nguyên mà cố gắng đột phá, hóa ra Nhân Ngưng Tứ Quý kiếm pháp một mực không luyện tới được tứ quý nhưng lúc này thi triển trong nháy mắt xuân hạ thu đông đã chính thức thể hiện.

    Một chiêu kiếm pháp này của hắn như xuyên thẳng tứ quý, xuân hạ thu đông tuế nguyệt thoi đưa, trong nhất thời có nửa phần hương vị thiết tắc, cảm thấy tuế nguyệt như ca, từ biệt thu thủy, vô tận tang thương.

    Đoan Mộc Lệ môn hạ có phần được sủng ái của Đoan Mộc Chí Tôn, một kiếm của nàng chém ra hư không hết thảy ai cũng sợ đại uy của nàng.

    Mà những người khác cũng thi triển kim mộc thủy hỏa thổ ngũ đại kiếm pháp.

    Kiếm môn tam đạ tuyệt học theo thứ tự là Tinh Thần kiếm đạo Thì Chi Kiếm đạo cùng với Luân Hồi kiếm đạo ở Kiếm Môn có Luân Hồi kiếm pháp Luân hồi kiếm pháp cùng với Luân Hồi pháp của Yến Thương Thiên khác nhau rất lớn.

    Năm người này dĩ nhiên không có khả năng nắm được luân hồi bọn họ mỗi người chiếm một góc dùng kiếm pháp thay đổi liên tục, sát cơ xông lên.

    Sáu người khác cũng thi triển tuyệt kỹ tất cả đều là tuyệt học

    Mười ba người môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn không ai yếu.

    Mười ba người này vô cùng lợi hại.

    Mà lúc này Lục Nguyên cũng chuyển động lắc mình tới bên cạnh Đoan Mộc Lệ, Dưỡng Ngô Kiếm mang theo kiếm ý vô tận chém xuống, Đoan Mộc Lệ dùng Không Đoạn Kiếm Pháp nhưng bị kiếm của Lục Nguyên đánh cho điên cuồng rồi, nàng lúc mới tiếp nhận thì không thấy gì nhưng sau đó nhanh chóng nhìn thấy sự cổ quái.

    Một kiếm này rõ ràng có hơn mười loại kiếm ý trong đó, phong chi kiếm ý vân chi kiếm ý, lôi chi kiếm ý, thảo chi kiếm ý, nhu chi kiếm ý, hỏa chi kiếm ý... sinh chi kiếm ý, tử chi kiếm ý... vụ chi kiếm ý, sương chi kiếm ý, thú chi kiếm ý...

    Năm mươi loại kiếm ý tuôn ra.

    Đạt tới cảnh giới kiếm hầu có thể nhu hợp nhiều loại kiếm ý nhưng muốn nhu hợp nhiều hơn nữa thì càng về sau càng khó, năm mươi loại kiếm ý này, độ khó cực cao, Đoan Mộc Lệ căn bản chưa phản ứng kịp đã bị kiếm ý như tràng giang nuốt chửng.

    Lục Nguyên tiến tới bên người Đoan Mộc Tòng Dung một kiếm chiếm ra vẫn là năm mươi loại kiếm ý bao trùm trong đó, Đoan Mộc Tòng Dung còn chưa kịp phản ưng đã bị kiếm pháp bá đạo chém cho trọng thương.

    Luân Hồi năm người bị Lục Nguyên xuất ra năm kiếm liên tục, mỗi kiếm đều chứa năm mươi loại kiếm ý, sinh tử hai đại kiếm ý làm tiên phong, đơn giản bá đạo đánh cho bị trọng thương.

    Đoan Mộc Chu nhìn thấy Lục Nguyên tiến công thì kêu khổ liên tục, hắn cũng thật sự chỉ muốn so kiếm bình thường mà thôi mà Lục Nguyên bá đạo vô cùng năm mươi kiếm ý nhu hợp cùng một chỗ đánh ra, căn bản không hề bình thường, bao nhiêu kiếm ý của hắn đều bị Lục Nguyên thôn phệ.

    Ầm, lại là năm mươi kiếm ý, đem đám người môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn đánh cho trọng thương.

    Lục Nguyên nhún vai, hắn đúng là hơi bạo lực tuy nhiên đúng là không có thiờ gian, hắn sớm đã nói bụng hơi đói, hắn còn chưa ăn cơm trưa còn chưa uống rượu, nếu như không phải đói bụng như vậy hắn đã chơi đùa thêm với các vị sư huynh.

    Trong trường trầm mặc đây là lần đầu tiên Lục Nguyên khi bước vào trong kiếm môn thi triển thực lực của mình, thực lực của Lục Nguyên đám người Tần Sương Thành cũng không biết hiện tại bọn họ mới biết rằng tiểu sư đệ của mình khủng bố thế nào, rõ ràng đem kiếm chiêu bạo lực đánh cho mười ba người môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn trọng thương.

    Tần Sương Thành bọn họ đã sử dụng đan dược chữa thương hiện tại khôi phục không ít, về phần mười ba người môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn bị Lục Nguyên đánh cho trọng thương hiện tại không thể động đậy.

    Tần Sương Thành hỏi:

    - Tiểu sư đệ môn hạ của Đoan Mộc Chí tôn nên xử lý thế nào đây?

    Lục Nguyên nhún vài:

    - Tiểu đệ có một cách xử lý khá thú vị.

    Lục Nguyên chắp tay nói:

    - Đoan Mộc Tòng Dung ngươi cùng với mười hai vị khác môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn các ngươi mười hai nam nhân, một nữ nhân làm trò thập tam tu, ở trong Trung Ương thiên triều việc tu hành của các ngươi cũng thật không bình thường.

    Lục Nguyên tận tình khuyên bảo:

    - Kiếm môn của chúng ta là một đại giáo phái, há có thể làm ra chuyện này, ảnh hưởng tới môn phong.

    Đoan Mộc Lệ nghe xong thì gầm lên:

    - Nói bậy ngươi mới thập tam tu.

    Tần Sương Thành bọn họ cũng không kịp phản ứng không hiểu tại sao tiểu sư đệ lại nói như vậy.

    - Các ngươi tu hành tập thể, thật không hợp với môn quy, nhiễu loạn môn quy, đơn giản như vậy thì cũng thôi đi chúng ta đi ngang qua kết quả các ngươi muốn ra tay diệt khẩu thật quá độc ác.

    Lục Nguyên làm ra vẻ thở dài.

    Chuyện này không thể không nói rõ.

    Đúng thế trước kia Đoan Mộc Tòng Dung nói bậy nói môn hạ của Thái Sử Chí Tôn Triệu Đồ khinh nhờn Đoan Mộc Lệ, sau đó Tần Sương Thành còn muốn cướp lấy Hồi Triệu Đồ đả thương Đoan Mộc Tòng Dung hắn chỉ bất đắc dĩ phản kích, chỉ cần đám người Tần Sương Thành rơi vào trong tay bọn chúng dù sao cũng không có nhân chứng, muốn nói gì là do bọn hắn.

    Mà hiện tại Lục Nguyên nói bậy một hồi, hơn nữa hắn còn nói bậy độc ác hơn, Đoan Mộc Tòng Dung chỉ nói Triệu Đồ muốn khinh nhờ Đoan Mộc Lệ, mà Lục Nguyên lại nói môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn muốn làm trò quần thể, đúng thế quần thể thập tam tu, thập tam tu này so với việc Triệu Đồ muốn khinh nhờn Đoan Mộc Lệ còn ghê gớm hơn.

    Đương nhiên loại sự tình này phát sinh cũng không sao, dù sao hiện tại môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn đã rơi vào trong tay của Lục Nguyên.

    Đoan Mộc Tòng Dung bọn họ tức muốn thổ huyết, nếu như chuyện này Lục Nguyên làm như vậy thanh danh của bọn họ xem như xong.

    Bọn họ không ngờ rằng Lục Nguyên sẽ ra tay độc ác thủ đoạn tà đạo như vậy.

    Kỳ thật Lục Nguyên cảm thấy mình khá thuần lương, hiện tại làm loại chuyện bỉ ổi như thế chẳng qua cũng là vì hoàn cảnh mà thôi.

    - Kế tiếp chúng ta đem mười ba người các ngươi về Không chi Sơn, đem chuyện mười ba người các ngươi quần thể với nhau truyền ra ngoài, đáng giận, rõ ràng quần thể rồi mà chúng ta nhìn thấy còn muốn diệt khẩu.

    Trong lời nói của Lục Nguyên mang theo nộ khí, giống như chuyện này là thật sự phát sinh ra vậy.

    Tần Sương Thành thất thần, hắn không ngờ rằng sư đệ sẽ dùng tới thủ đoạn này.

    Chu Nộ Trì cười ha ha;

    - Hay, biện pháp này hay.

    Nhạc Sương đã cười ra tiếng.

    Về phần Diệp Hàn Phong Triệu Đồ hai người vốn đã bị đám môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn đánh cho một trân.

    Nếu như không phải Lục Nguyên đại triển thần uy thì chỉ sợ người không may chính là bọn họ.

    Đáng tiếc phiền toái lớn nhất chính là linh thạch tài nguyên của bọn họ hoàn toàn để trong đầu nói cách khác ngoại trừ giết chết bọn họ thì không cách nào đoạt được tài nguyên của bọn chúng, cướp đoạt không thành Lục Nguyên cũng có phần phiền muộn.

    Về phần ác độc với đám người môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn Lục Nguyên tuyệt đối không dung tình, mà nếu như lần này mình thất bại, nói không chừng người bị hành hạ chính là mình.

    Sơn môn Không Chi Sơn gần đây có đại nhiệt náo.

    Ở đó có mười ba cây cột trên cột trói mười ba người mười hai nam một nữ.

    Kiếm Môn trở nên náo nhiệt.

    - Nghe nói chưa ở Không Chi Sơn của Thái Sử Chi Tôn có trói mười ba người mười hai nam một nữ.

    - Người bị trói có thân phận gì bị trói ở Không Chi Sơn theo lý phải là do môn hạ của Thái Sử Chí Tôn làm.

    - Ta nghe nói đó là môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn.

    - Cái gì, môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn mười ba người, tuy Đoan mộc Tòng Dung chỉ là Đại Đạo Cảnh tầng thứ chín đỉnh phong nhưng còn mạnh hơn cả Tần Sương Thành Đoan Mộc Tòng Dung bọn họ làm sao có thể bị bắt được.

    - Ngươi không nghe nói à, là môn hạ của Đoan Mộc Tòng Dung mười hai nam nhân cùng một nưỡng nhân làm trò thập tam tu tập thể.

    - Cái gì quần thể thập tam tu?

    Chuyện này cũng thật quá là kích thích.

    - Đúng thế.

    - Ta đã hiểu tại sao môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn không đánh lại môn hạc của Thái Sử Chí Tôn rồi, đoán chừng lúc bọn họ làm tình tập thể thân thể mềm ra cho nên không đánh lại môn hạ của Thái Sử Chí Tôn cho nên người ta vẫn nói khi song tu cũng không có khí lực đánh nhau.

    - Chuyện này thật quá kích thích.

    - Đúng thế.

    Trong nhất thời lời đồn bay đầy trời không ít người tới Không Chi Sơn xem mười ba cường nhân kia, người ta bình thường song tu mà các ngươi thập tam tu, chuyện này kích thích cỡ nào rồi, thật là bội phục, ai cũng tới trước Không Chi Sơn dùng ánh mắt kính ngưỡng nhìn mười ba vị cường nhân, mười ba người này là những nhân vật thần tượng thật đáng sùng bái ít nhất Kiếm Môn nhiều năm như vậy còn chưa thấy ai mạnh mẽ cường hãn thập tam tu như thế.

    Kỳ thật rất nhiều người biết rằng chuyện này cũng có thể là giả dối nhưng những đệ tử bình thường đâu quản chuyện này là thật hay là giả mọi người nghe thấy có chuyện náo nhiệt là ầm ầm thêu dệt, hơn nữa chuyện này quá kích thích, cho dù không tin thì cũng không ai nói ra miệng.

    Đây là tin tức của đệ tử bình thường cùng đệ tử chân truyền mà thôi, các đệ tử trọng yếu biết rằng đây chắc chắn là vu oan, môn hạ của Thái Sử Chí Tôn chín người làm sao đánh bại được mười ba người môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn?

    Còn chuyện thập tam tu khiến cho thân thể nhuyễn ra thì càng không thể, ở trong nhất định có nguyên nhân gì khác.

    Tần Sương Thành tuyệt đối không thể thắng được Đoan Mộc Tòng Dung, vậy ai có thể?

    Lục Nguyên là Lục Nguyên sao?

    Nếu như nói môn hạ của Thái Sử Chí Tôn người có khả năng nhất là Lục Nguyên, nhưng mà Lục Nguyên cũng chỉ là một nhân vật mới mà thôi.

    Hay là còn có người đứng ở sau màn sao?

    Trong nhất thời ai cũng nghi hoặc.

    Lịa nói môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn bị treo lên lâu như vậy là có một nguyên nhân khác, Đoan Mộc Chí Tôn trước đó đã mượn cớ đi ra ngoài, rất dễ cho người ta liên tưởng thành kế hoạch của Đoan mộc Chí Tôn, môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn ám toán môn hạ của Thái Sử Chí Tôn, Đoan Mộc Chí Tôn rời đi tỏ vẻ hắn không để ý việc này cũng không biết việc này.

    Kết quả Thái Sử Chí Tôn đã đi ra khỏi Kiếm Môn, Đoan Mộc Chí Tôn cũng đi ra khỏi Kiếm môn.

    Hai đại chí tôn không có ở kiếm môn môn hạ mười ba người của Đoan Mộc Chí Tôn bị giam giữ đặc biệt lâu.

    Bọn họ tính toán mội khâu rồi nhưng lại không ngờ tới Lục Nguyên.

    - Môn hạ của Thái Sử Chí Tôn to gan.

    Một giọng nói vang lên ở trên hư không, tuy cách cấm pháp nhưng vẫn oanh động cả Không Chi Sơn, Lục Nguyên cũng bị chấn động.

    Lục Nguyên thấy ở phía hư không có người hạ xuống.

    Người này vừa xuống cả bầu trời cũng lay động.

    Đại địa đều muốn rung chuyển, uy thế thật lớn.

    Đoan Mộc Chí Tôn lại thét lớn:

    - To gan.

    Đan Mộc Chí Tôn quát chấn động núi sông.

    - Dám bắt môn hạ của ta muốn chết sao?

    Đoan Mộc Chí Tôn đánh ra một ngón tay, ngón tay này giống như là sao băng đánh thẳng vào cấm pháp bình chường của Không Chi Sơn liền rung động.

    - Đoan Mộc ngươi là Chí Tôn chẳng lẽ ta không phải sao?

    Ở phía xa xa cũng truyền tới một tửu kiếm, ngưng rượu thành kiếm, từ phía xa đi qua, hóa thành một kiếm ý hoàng hà kiếm ý Trường Giang.

    Ở trong hư không hai đại chí tôn đồng thời nhảy ra.

    Đoan Mộc Chí Tôn cả kinh:

    - Không phải ngươi bị xiềng xích khóa lại rồi sao?

    - Lão tử cho dù bị xiềng xích khóa nhưng cũng không bị bại bởi ngươi, Đoan Mộc kia, cửu đại chí tôn, ta xếp hàng thứ hai ngươi hàng thứ tám, ngươi không xứng so với ta.

    Thái Sử phá không lao tới, khí phách vô cùng, tuy nói khí phách là thế nhưng thực lực cũng chỉ ngang với Đoan Mộc Chí Tôn mà thôi.

    Đương nhiên náo loạn cả buổi chuyện này vẫn phải giải quyết.

    Chương 698-699: Vân Long thập biến đã thành

    Kết quả Đoan Mộc Chí Tôn dùng một nhất giai linh mạch đem mười ba người môn hạ của mình đổi về.

    Lần này Đoan Mộc Chí Tôn bị lỗ lớn, tuy nhiên cũng không có cách nào ai bảo môn hạ của Thái Sử Chí Tôn chiếm được tiên cơ giam giữ môn hạ của hắn khiến hắn thiệt thòi.

    Hiên Viên Chí Tôn bên này tuy cường thế nhưng Thái Sử Hạ Hầu Bách Lý ba chí tôn liên thủ cũng không phải là không có thế lực.

    Làm tốt lắm.

    Thái Sử Không Long Hành Hổ bộ đi tới nội cung Càn Khôn đem đại mã kim đao ngồi xu.ống

    - Làm tốt lắm.

    Hạ Hầu Thương cũng chắp tay cười.

    Thái Sử Không giơ tay lên ném ra một bình rượu:

    - Hạ Hầu hôm nay thật là cao hứng, đây là trân tàng bảo tửu của ta tặng ngươi một hũ.

    - Đa tạ!

    Hạ Hầu Thương cười cười hắn cũng không khách khí mà lập tức mở bầu rượu ra một mùi rượu tràn ngập Càn Khôn cung.

    Lục Nguyên không kìm được mà giật giật cái mũi, hảo tửu, sư phụ quả nhiên có không ít rượu ngon, mình sớm đã thèn thuồng đã lâu thế mà không có cơ hội.

    Thái Sử cũng biết cho nên giương bình rượu lên:

    - Ngươi cũng có một hũ.

    Lục Nguyên không khí tiếp nhận lấy mở bầu rượu ra, mùi thơm tràn ngập.

    - Ai thắng Đoan Mộc Tòng Dung vậy?

    Thái Sử Không hỏi.

    Mọi ánh mắt đều nhìn về phía Lục Nguyên.

    Thái Sử Không và Hạ Hầu Thương đều nhìn về phía hắn khó tin hỏi:

    - Ngươi?

    - Hình như là vậy.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Nhạc Sương ngắt lời:

    - Đâu chỉ có vậy tiểu sư đệ còn đánh một lúc mười ba người của Đoan Mộc Tòng Dung.

    - Mười ba người?

    Thái Sử Không không thể tin nổi hồi lâu Thái Sử Không mới nói: Kiếm Hoàng quả nhiên là Kiếm Hoàng...

    - Ngẫm lại môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn làm gì có chuyện làm như vậy, biện pháp này thật sự là tốt...

    Thái Sử KHông cười ha hả;

    - Tần Sương Thành ôn nhu chỉ sợ cũng không làm chuyện như vậy, Chu Nộ ngươi tính tình nóng nảy chỉ sợ cũng không làm ra.

    - Chẳng lẽ Nhạc Sương, không thể ngươi tuy nghịch ngợm nhưng cũng chỉ là mấy trò vặt không thể làm ra chuyện như vậy.

    Nhạc Sương mỉm cười: Sư phụ đây là thủ bút của tiểu sư đệ.

    Thái Sử Không và Hạ Hầu Thương đều giật mình:

    - Lại là ngươi?

    Bọn họ đều nhìn về phía Lục Nguyên.

    Lục Nguyên bất đắc dĩ gật nhẹ đầu.

    Thái Sử Không cười ha hả:

    - Không tệ làm tốt lắm.

    Hạ Hầu Thương hâm mộ vô cùng;

    - Có thực lực có tiềm lực có thủ đoạn đệ tử như vậy thật sự cao minh, ta thật sự hâm mộ vô cùng.

    Thái Sử Không tiện tay lấy ra vô tận linh mạch:

    - Linh mạch này là do Đoan Mộc Chí Tôn đưa cho đấy, các ngươi chín người phân ra thôi.

    Tần Sương Thành nói:

    - Trận chiến này đều nhờ tiểu sư đệ nếu như không nhờ tiểu sư đệ thì chúng ta đã thê thảm rồi, cho nên vẫn nên ban thưởng cho tiểu sư đệ.

    Những người khác đều tán thành nhưng Lục Nguyên lại thoái thác:

    - Mọi người chia nhau thì tốt hơn.

    Thoái thác trong chốc lát, Lục Nguyên cuối cùng nhận bốn vạn linh thạch trong phẩm, tám người khác thì chia bốn vạn trung phẩm linh thạch còn lại, phương pháp như vậy ai cũng vui vẻ.

    Thái Sử Không hỏi Lục Nguyên:

    - Ngươi đã thắng được Đoan Mộc Tòng Dung xem ra ngươi đã chuẩn bị trùng kích cảnh giới Kiếm thánh nhưng pháp lực cũng phải đạt tới Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy đỉnh phong chứ?

    - Đúng thế vừa mới đạt tới không lâu.

    Lục Nguyên gật đầu.

    - Rất tốt cho ngươi thời gian bảy ngày đem toàn bộ pháp lực căn cơ ổn định, bảy ngày sau theo ta học tâm pháp mới.

    Vâng...

    Mà nhờ cuộc đối đáp này đám người Tần Sương Thành mới biết được Lục Nguyên đã đạt tới cấp Kiếm Hoàng hơn nữa còn đang trùng kích cấp Kiếm Thánh, mà bọn họ căn bản vẫn đang ở cấp Kiếm vương mà thôi, sự bội phục của bọn họ với Lục Nguyên lại tăng thêm một tầng.

    Lục Nguyên ngồi ngay ngắn ở trung tâm Hoa Sơn bắt đầu ngưng luyện Vân Long tâm pháp, bây giờ hắn đã luyện Vân Long tâm pháp tới tầng cao nhất rồi.

    Vốn hắn luyện thành Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy bắt đầu ngưng luyện Vân Long tâm pháp nhưng gặp phải chuyện môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn cho nên hiện tới mới có thời gian rảnh luyện công.

    Ở trên mặt đất Vân Long đã hiện hình ảnh lên.

    Tuy nhiên vẫn như lần trước Long Thân vẫn nhẹ nhàng di chuyển.

    Vân Long thập biến thành hình cho ta.

    Lục Nguyên vỗ tay một cái mấy miếng Bạch Long Phách lấy được từ tay của Phó Trùng từ từ nuốt xuống Bạch Long Phách này so với kim cương thì còn cứng rắn hơn nhiều tuy nhiên Lục Nguyên đã đạt tới Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy, cho nên Bạch Long Phách dù cứng rắn vẫn bị hắn tiêu hóa.

    Bạch Long Phách một khi bị nuốt xuống, pháp lực toàn thân bắt đầu khởi động.

    Ở sau lưng xuất hiện một loạt quái thú, càng khiến cho pháp lực tăng lên.

    Thân thể Vân Long không ngừng vận động.

    Cuối cùng Vân Long cũng trợn mắt ra.

    Lục Nguyên cảm thấy pháp lực toàn thân vận chuyển vô cùng như ý.

    Vân Long thập biến đã thành.

    Không dễ dàng, mình từ lúc bái sư phụ Lý Nguyên Bạch cho tới bây giờ luyện thành Vân Long thập biến đã phải trải qua rất nhiều chuyện khó khăn, bây giờ cuối cùng cũng đã luyện thành.

    Kỳ thật trước khi hiện tại luyện thành Vân Long thập biến Lục Nguyên đã có được sức mạnh của rồng nhưng mà bây giờ khi thử uy lực của Vân Long thập biến Lục Nguyên vẫn cảm thấy pháp lực cuồn cuộn, một ngón tay điểm ra pháp lực phún dũng, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng rồng ngâm.

    Kỳ thật hiện tại Lục Nguyên có phần thổn thức vô tình hắn đã hồi tưởng lại tất cả những chuyện phát sinh đây chính là tâm pháp mà theo hắn làm bạn bao nhiêu năm.

    Vân Long thập biến tới Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy là học được tâm pháp của nó rồi.

    Bảy ngày sau, Lục Nguyên lại theo sư phụ học tập tâm pháp mới.

    Lục Nguyên trong lòng thầm kích động hắn muốn biết tâm pháp mình sắp học là tâm pháp gì.

    Tuy nhiên hiện tại nhàn rỗi không bằng đi lên Trùng Tiêu Kiếm Lâu, dù sao nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, mình đi lên Trùng Tiêu Kiếm Lâu chẳng những tôi rèn được kỹ năng mà còn lấy được điểm tích lũy là một chuyện rất thoải mái.

    Lục Nguyên đi tới bên ngoài Trùng Tiêu Kiếm Lâu, ngẩng đầu nhìn lên trời, nghe nói Trùng Tiêu Kiếm Lâu có tổng cộng 108 tầng, hắn đang định tiến vào thì nghe thấy có hai người khác đã xông vào chính gữa.

    - Đoan Mộc huynh có nên xông vào cửa không/

    Bên cạnh có người hỏi.

    - Vẫn nên xông qua đệ cửu quan.

    Đoan Mộc Tòng Dung nói.

    Đệ Cửu Quan là một nhân vật tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ chín, Đoan mộc Tòng Dung vẫn chưa xông qua cửa ải này.

    Hắn lúc nói chuyện cũng nhìn thấy Lục Nguyên, Lục Nguyên nhìn thấy Đoan Mộc Tòng Dung thì vui lên:

    - Đây không phải Đoan Mộc sư huynh dẫn đầu thập tam tu sao?

    Với tu vi của Đoan Mộc sư huynh phải tới tầng thứ mười ba rồi mới đúng chứ?

    Đoan Mộc Tòng Dung giận dữ, nhưng nghĩ lại hắn đánh không lại Lục Nguyên cho nên chỉ có thể cố kìm nén.

    Kỳ thật Đoan Mộc Tòng Dung đang vô cùng phiền muộn gần đây hắn bị người ta gọi là Thập Tam Tu nhiều hơn, kết quả Đệ cửu quan cũng không vượt qua lại gặp phải Lục Nguyên ở đây.

    Ở bên cạnh truyền tới một hồi tiếng cười, hiện tại Kiếm môn từ trên xuống dưới không ai không biết danh tiếng thập tam tu của môn hạ Đoan Mộc Chí Tôn, thập tam tu thật quá hấp dẫn để cho mấy người song tu phải bái phục không thôi.

    Mà mấy đệ tử hạch tâm bắt đầu đánh giá Lục Nguyên, bọn họ đã nhận được tin tức, Lục Nguyên lấy một đấu với mười ba thắng được mười ba thủ hạ của Đoan Mộc Chí Tôn, tuy nhiên chuyện này cũng thật khó tin, Đoan Mộc Tòng Dung đã là nhân vật Đại Đạo Cảnh tầng thứ chín, mười hai người khác cũng không hề tầm thường, nếu như Lục Nguyên làm được như vậy thì thực lực của Lục Nguyên phải đáng sợ cỡ nào.

    Vừa vặn hiện tại Lục Nguyên đã trùng kích tới Trùng Tiêu Kiếm Lâu, bọn họ muốn xem xem Lục Nguyên có thể đạt tới quan thứ bao nhiêu.

    Lục Nguyên sải bước tiến vào trong Trùng Tiêu Kiếm Lâu vào tầng thứ bảy, ở bên trong kiếm khách khăn vàng lạnh lùng đứng thẳng, kiếm khách này có tu vi Đại Đạo cảnh tầng thứ chín.

    Kỳ thật Lục Nguyên hiện tại đối với Thiên Kiếm Môn nhận thức đã nhiều hơn trước, ví dụ như nhân ra vị lực sĩ khăn vàng này có Thời Chi kiếm pháp hơn nữa tu vi còn vô cùng thành thục.

    Làm tốt lắm.

    Thái Sử Không Long Hành Hổ bộ đi tới nội cung Càn Khôn đem đại mã kim đao ngồi xu.ống

    - Làm tốt lắm.

    Hạ Hầu Thương cũng chắp tay cười.

    Thái Sử Không giơ tay lên ném ra một bình rượu:

    - Hạ Hầu hôm nay thật là cao hứng, đây là trân bảo tửu của ta tặng ngươi một hũ.

    - Đa tạ!

    Hạ Hầu Thương cười cười hắn cũng không khách khí mà lập tức mở bầu rượu ra một mùi rượu tràn ngập Càn Khôn cung.

    Lục Nguyên không kìm được mà giật giật cái mũi, hảo tửu, sư phụ quả nhiên có không ít rượu ngon, mình sớm đã thèn thuồng đã lâu thế mà không có cơ hội.

    Thái Sử cũng biết cho nên giương bình rượu lên:

    - Ngươi cũng có một hũ.

    Lục Nguyên không khí tiếp nhận lấy mở bầu rượu ra, mùi thơm tràn ngập.

    - Ai thắng Đoan Mộc Tòng Dung vậy?

    Thái Sử Không hỏi.

    Mọi ánh mắt đều nhìn về phía Lục Nguyên.

    Thái Sử Không và Hạ Hầu Thương đều nhìn về phía hắn khó tin hỏi:

    - Ngươi?

    - Hình như là vậy.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Nhạc Sương ngắt lời:

    - Đâu chỉ có vậy tiểu sư đệ còn đánh một lúc mười ba người của Đoan Mộc Tòng Dung.

    - Mười ba người?

    Thái Sử Không không thể tin nổi hồi lâu Thái Sử Không mới nói: Kiếm Hoàng quả nhiên là Kiếm Hoàng...

    - Ngẫm lại môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn làm gì có chuyện làm như vậy, biện pháp này thật sự là tốt...

    Thái Sử KHông cười ha hả;

    - Tần Sương Thành ôn nhu chỉ sợ cũng không làm chuyện như vậy, Chu Nộ ngươi tính tình nóng nảy chỉ sợ cũng không làm ra.

    - Chẳng lẽ Nhạc Sương, không thể ngươi tuy nghịch ngợm nhưng cũng chỉ là mấy trò vặt không thể làm ra chuyện như vậy.

    Nhạc Sương mỉm cười: Sư phụ đây là thủ bút của tiểu sư đệ.

    Thái Sử Không và Hạ Hầu Thương đều giật mình:

    - Lại là ngươi?

    Bọn họ đều nhìn về phía Lục Nguyên.

    Lục Nguyên bất đắc dĩ gật nhẹ đầu.

    Thái Sử Không cười ha hả:

    - Không tệ làm tốt lắm.

    Hạ Hầu Thương hâm mộ vô cùng;

    - Có thực lực có tiềm lực có thủ đoạn đệ tử như vậy thật sự cao minh, ta thật sự hâm mộ vô cùng.

    Thái Sử Không tiện tay lấy ra vô tận linh mạch:

    - Linh mạch này là do Đoan Mộc Chí Tôn đưa cho đấy, các ngươi chín người phân ra thôi.

    Tần Sương Thành nói:

    - Trận chiến này đều nhờ tiểu sư đệ nếu như không nhờ tiểu sư đệ thì chúng ta đã thê thảm rồi, cho nên vẫn nên ban thưởng cho tiểu sư đệ.

    Những người khác đều tán thành nhưng Lục Nguyên lại thoái thác:

    - Mọi người chia nhau thì tốt hơn.

    Thoái thác trong chốc lát, Lục Nguyên cuối cùng nhận bốn vạn linh thạch trong phẩm, tám người khác thì chia bốn vạn trung phẩm linh thạch còn lại, phương pháp như vậy ai cũng vui vẻ.

    Thái Sử Không hỏi Lục Nguyên:

    - Ngươi đã thắng được Đoan Mộc Tòng Dung xem ra ngươi đã chuẩn bị trùng kích cảnh giới Kiếm thánh nhưng pháp lực cũng phải đạt tới Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy đỉnh phong chứ?

    - Đúng thế vừa mới đạt tới không lâu.

    Lục Nguyên gật đầu.

    - Rất tốt cho ngươi thời gian bảy ngày đem toàn bộ pháp lực căn cơ ổn định, bảy ngày sau theo ta học tâm pháp mới.

    Vâng...

    Mà nhờ cuộc đối đáp này đám người Tần Sương Thành mới biết được Lục Nguyên đã đạt tới cấp Kiếm Hoàng hơn nữa còn đang trùng kích cấp Kiếm Thánh, mà bọn họ căn bản vẫn đang ở cấp Kiếm vương mà thôi, sự bội phục của bọn họ với Lục Nguyên lại tăng thêm một tầng.

    Lục Nguyên ngồi ngay ngắn ở trung tâm Hoa Sơn bắt đầu ngưng luyện Vân Long tâm pháp, bây giờ hắn đã luyện Vân Long tâm pháp tới tầng cao nhất rồi.

    Vốn hắn luyện thành Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy bắt đầu ngưng luyện Vân Long tâm pháp nhưng gặp phải chuyện môn hạ của Đoan Mộc Chí Tôn cho nên hiện tới mới có thời gian rảnh luyện công.

    Ở trên mặt đất Vân Long đã hiện hình ảnh lên.

    Tuy nhiên vẫn như lần trước Long Thân vẫn nhẹ nhàng di chuyển.

    Vân Long thập biến thành hình cho ta.

    Lục Nguyên vỗ tay một cái mấy miếng Bạch Long Phách lấy được từ tay của Phó Trùng từ từ nuốt xuống Bạch Long Phách này so với kim cương thì còn cứng rắn hơn nhiều tuy nhiên Lục Nguyên đã đạt tới Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy, cho nên Bạch Long Phách dù cứng rắn vẫn bị hắn tiêu hóa.

    Bạch Long Phách một khi bị nuốt xuống, pháp lực toàn thân bắt đầu khởi động.

    Ở sau lưng xuất hiện một loạt quái thú, càng khiến cho pháp lực tăng lên.

    Thân thể Vân Long không ngừng vận động.

    Cuối cùng Vân Long cũng trợn mắt ra.

    Lục Nguyên cảm thấy pháp lực toàn thân vận chuyển vô cùng như ý.

    Vân Long thập biến đã thành.

    Không dễ dàng, mình từ lúc bái sư phụ Lý Nguyên Bạch cho tới bây giờ luyện thành Vân Long thập biến đã phải trải qua rất nhiều chuyện khó khăn, bây giờ cuối cùng cũng đã luyện thành.

    Kỳ thật trước khi hiện tại luyện thành Vân Long thập biến Lục Nguyên đã có được sức mạnh của rồng nhưng mà bây giờ khi thử uy lực của Vân Long thập biến Lục Nguyên vẫn cảm thấy pháp lực cuồn cuộn, một ngón tay điểm ra pháp lực phún dũng, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng rồng ngâm.

    Kỳ thật hiện tại Lục Nguyên có phần thổn thức vô tình hắn đã hồi tưởng lại tất cả những chuyện phát sinh đây chính là tâm pháp mà theo hắn làm bạn bao nhiêu năm.

    Vân Long thập biến tới Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy là học được tâm pháp của nó rồi.

    Bảy ngày sau, Lục Nguyên lại theo sư phụ học tập tâm pháp mới.

    Lục Nguyên trong lòng thầm kích động hắn muốn biết tâm pháp mình sắp học là tâm pháp gì.

    Tuy nhiên hiện tại nhàn rỗi không bằng đi lên Trùng Tiêu Kiếm Lâu, dù sao nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, mình đi lên Trùng Tiêu Kiếm Lâu chẳng những tôi rèn được kỹ năng mà còn lấy được điểm tích lũy là một chuyện rất thoải mái.

    Lục Nguyên đi tới bên ngoài Trùng Tiêu Kiếm Lâu, ngẩng đầu nhìn lên trời, nghe nói Trùng Tiêu Kiếm Lâu có tổng cộng 108 tầng, hắn đang định tiến vào thì nghe thấy có hai người khác đã xông vào chính gữa.

    - Đoan Mộc huynh có nên xông vào cửa không/

    Bên cạnh có người hỏi.

    - Vẫn nên xông qua đệ cửu quan.

    Đoan Mộc Tòng Dung nói.

    Đệ Cửu Quan là một nhân vật tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ chín, Đoan mộc Tòng Dung vẫn chưa xông qua cửa ải này.

    Hắn lúc nói chuyện cũng nhìn thấy Lục Nguyên, Lục Nguyên nhìn thấy Đoan Mộc Tòng Dung thì vui lên:

    - Đây không phải Đoan Mộc sư huynh dẫn đầu thập tam tu sao?

    Với tu vi của Đoan Mộc sư huynh phải tới tầng thứ mười ba rồi mới đúng chứ?
     
    Hoa Sơn Tiên Môn Full
    Hoa Sơn Tiên Môn 8


    Hoa Sơn Tiên Môn

    Tác giả: Mạt Lăng Biệt Tuyết

    Nhóm dịch: Black - Vipvandan

    Làm ebook: tinhlinh2

    Nguồn: Bàn Long Hội.

    Chương 700-701: Vô Tướng Thôn Phệ bí quyết

    Đoan Mộc Tòng Dung giận dữ, nhưng nghĩ lại hắn đánh không lại Lục Nguyên cho nên chỉ có thể cố kìm nén.

    Kỳ thật Đoan Mộc Tòng Dung đang vô cùng phiền muộn gần đây hắn bị người ta gọi là Thập Tam Tu nhiều hơn, kết quả Đệ cửu quan cũng không vượt qua lại gặp phải Lục Nguyên ở đây.

    Ở bên cạnh truyền tới một hồi tiếng cười, hiện tại Kiếm môn từ trên xuống dưới không ai không biết danh tiếng thập tam tu của môn hạ Đoan Mộc Chí Tôn, thập tam tu thật quá hấp dẫn để cho mấy người song tu phải bái phục không thôi.

    Mà mấy đệ tử hạch tâm bắt đầu đánh giá Lục Nguyên, bọn họ đã nhận được tin tức, Lục Nguyên lấy một đấu với mười ba thắng được mười ba thủ hạ của Đoan Mộc Chí Tôn, tuy nhiên chuyện này cũng thật khó tin, Đoan Mộc Tòng Dung đã là nhân vật Đại Đạo Cảnh tầng thứ chín, mười hai người khác cũng không hề tầm thường, nếu như Lục Nguyên làm được như vậy thì thực lực của Lục Nguyên phải đáng sợ cỡ nào.

    Vừa vặn hiện tại Lục Nguyên đã trùng kích tới Trùng Tiêu Kiếm Lâu, bọn họ muốn xem xem Lục Nguyên có thể đạt tới quan thứ bao nhiêu.

    Lục Nguyên sải bước tiến vào trong Trùng Tiêu Kiếm Lâu vào tầng thứ bảy, ở bên trong kiếm khách khăn vàng lạnh lùng đứng thẳng, kiếm khách này có tu vi Đại Đạo cảnh tầng thứ chín.

    Kỳ thật Lục Nguyên hiện tại đối với Thiên Kiếm Môn nhận thức đã nhiều hơn trước, ví dụ như nhân ra vị lực sĩ khăn vàng này có Thời Chi kiếm pháp hơn nữa tu vi còn vô cùng thành thục.

    Thời chi kiếm pháp nghe nói Hiên Viên chí tôn đã luyện thành Thời Chi Thiết Tắc.

    Thời Chi Thiết Tắc là một thiết tắc rất khó luyện, năm đó Thái Sử Không vẫn chưa bị xiềng xích khóa lại, Hiên Viên Chí Tôn dùng không gian thiết tắc áp đảo Thái Sử Chí Tôn trở thành đệ nhất chí tôn.

    Lục Nguyên theo thời gian cũng quen dần chiêu thức của kiếm sĩ khăn vàng, hắn cũng không khách khí nữa, trực tiếp đánh ngã, vượt qua cửa ải thứ bảy.

    Tiến vào cửa ải thứ tám.

    Mười kiếm khách khăn vàng đem Lục Nguyên vây quanh.

    Mười kiếm khách này thi triển sát chiêu tương đối mãnh liệt, đủ loại kiểu dáng kiếm pháp thi triển raóa thành một đạo kiếm võng vô cùng vô tận và ảo diệu.

    Mười kiếm khách khăn vàng này phát ra kiếm thuật tương đối sâu.

    Lục Nguyên cũng không gấp một kiếm lần lượt đi ra ngoài.

    Đây là lúc tôi luyện kiếm kỹ.

    Tôi luyện kiếm kỹ cũng không phải nhất thời mà tôi luyện được mà còn cần phải thường xuyên.

    Thuận lợi xuyên qua cửa ải thứ tám.

    Đến cửa ải thứ chín, Lục Nguyên hít sâu một hơi.

    Dựa theo lệ cũ, tại cửa ải thứ chín sẽ gặp phải một trăm kiếm khách khăn vàng, từng người đều thực lực hùng hậu, kiếm thuật tinh sâu, nếu như mình dùng Luân Hồi có thể thủ thắng, nhưng hiện tại không cần phải dùng Luân Hồi vội, Lục Nguyên muốn thử xem mình lấy một địch một trăm thì sẽ thế nào.

    Một trăm kiếm khách khăn vàng công kích Lục Nguyên, Lục Nguyên lập tức thi triển ra một đạo kiếm quang, kiếm quang như sóng cồn vậy.

    Một trăm đối thủ Đại Đạo Cảnh tầng thứ chín, áp lực thật là lớn.

    Tất cả mọi mặt đều là địch thủ, mỗi tấc không gian đều là kiếm pháp.

    Giống như Lục Nguyên đang ở trên một biển đối thủ.

    Trong lòng Lục Nguyên chỉ có khoái ý vô tận, trường kiếm trong tay không ngừng thi triển không ngừng vật lộn với đối thủ, một vòng kiếm quang đánh bại mười tám đối thủ xong Lục Nguyên cũng bị đám kiếm khách khăn vàng chỉ vào chỗ yếu hại, cửa ải thứ chín xem ra sắp thất bại.

    Không có cách nào khác, kiếm thuật của Lục Nguyên đã vận dụng đến mức cực hạn, cơ hồ theo bản năng, Luân Hồi chi lực bắt đầu nhảy múa Luân Hồi chi bàn xuất hiện, một khi Luân Hồi xuất hiện, mấy kiếm khách khăn vàng bên cạnh liền bị khống chế, trong khoảnh khắc tám mươi hai đối thủ đã bị đánh ngã.

    Thuận lợi xông qua cửa ải thứ chín.

    Cửa ải thứ mười chính là đối thủ tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ mười, Lục Nguyên cũng không dễ bỏ cuộc tuy nhiên sau đó hắn phát hiện ra rằng mình vẫn không đánh lại đối thủ này, thua ở tầng thứ mười.

    Xem ra mình phải dừng ở cửa ải thứ mười, tuy nhiên tôi luyện kiếm kỹ của Lục Nguyên cũng tích lũy được khá nhiều, Lục Nguyên sải bước ra khỏi Trùng Tiêu Kiếm Lâu.

    - Cửa quan thứ chín Lục Nguyên đã xông qua cửa quan thứ chín.

    - Đúng thế, cho dù là đệ tử hạch tâm cũng không có mấy người xông qua được cửa quan thứ chín.

    - Đúng thế ta nhớ rõ đệ tử hạch tâm có thể xông qua cửa quan thứ chín cũng chỉ có tám người mà thôi, tám người này môn hạ của Hiên Viên Chí Tôn ba người Bách Lý Chí Tôn có một người là Bách Lý Băng, Môn hạ của Thượng Quan Chí Tôn có một người là Thượng Quan Sát, Môn hạ của Đông Dã Chí Tôn có một người là Công Dương Hào, môn hạ của Hạ Hầu Chí Tôn có một người là Hạ Hầu Ưu.

    - Tám người này đều có pháp lực Đại Đạo cảnh tầng thứ mười.

    - Tám người này ai cũng đã xông qua cửa quan thứ chín.

    - Đám đệ tử hạch tâm ở Kiếm Môn là do bọn họ cầm đầu.

    - Mà hiện tại lại có người xông qua được cửa quan thứ chín, môn hạ của Thái Sử Chí Tôn Lục Nguyên, Lục Nguyên hiện tại có thể xếp thứ chín trong đám đệ tử hạch tâm.

    Từng tiếng ca ngợi cho Lục Nguyên không dứt, hiện tại pháp lực của Lục Nguyên rõ ràng chưa đạt tới Đại Đạo Cảnh tầng thứ mười nhưng hắn vượt qua được cửa ải thứ chín của Trùng Tiêu Kiếm Lâu Lục Nguyên hiện tại có thể xem là đệ tử hạch tâm rồi.

    Đoan Mộc Tòng Dung phiền muộn vô cùng, tại sao Lục Nguyên lại mạnh như vậy vốn hắn còn định cố gắng đạt tới Đại Đạo Cảnh tầng thứ mười sau đó tìm cách đánh bại Lục Nguyên.

    Hỗn Động Cảnh.

    Bảy ngày cuối cùng cũng đã tới.

    Lục Nguyên một lần nữa đã tới chính giữa của Càn Khôn Cung.

    Mà ở trong nội cung, Thái Sử Không đang ngồi, hắn nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Xem dáng vẻ của ngươi thì đã ổn định cảnh giới, ngươi đã luyện tới tình trạng nhất long chi lực đỉnh phong đúng là có thể học tâm pháp mới rồi.

    Hiện tại ta bắt đầu giảng tâm pháp của Trung Ương thiên triều cho ngươi thưởng thức.

    - Ở trung ương thiên triều, tâm pháp lưu truyền cũng không quá nhiều, can bản là tâm pháp phật môn, Long Hệ tâm pháp, Tiên đạo tâm pháp ba hệ này, còn có một số Ma Đạo Tâm pháp, Yêu đạo tâm pháp, Vu Môn tâm pháp.

    - Tuy nhiên ta chỉ tu luyện Tiên đạo hệ tâm pháp thứ ta tu luyện chính là Hư Thương Khung Vô Thượng Chân Giải, đương nhiên bởi vì nguyên nhân để cho dễ nhớ cho nên bất kỳ đạo tâm pháp nào đều dùng long lực cho dễ tính toán, ví dụ như pháp lực của ngươi bây giờ có thể đạt tới Tam Long chi lực.

    - Hư Thương Khung Vô Thượng Chân Giải chính là tâm pháp dẫn nguyên khí trong trời đất truyền vào tăng lên thực lực.

    Thái Sử Không đem một miếng ngọc bội ném về phía tay phải của Lục Nguyên, Lục Nguyên dùng thần thức thăm dò vào trong đó thì lập tức minh bạch, Hư Thương Khung Vô Thượng Chân Giải này rốt cuộc là pháp môn gì.

    Môn tâm pháp này mênh mông vô cùng, mượn lực của trời cao, trong đó mơ hồ có lực hư không, song lực hợp nhất, đúng là tâm pháp phối hợp với không gian thiết tắc.

    Thậm chí Lục Nguyên mơ hồ cảm nhận được môn tâm pháp này một khi đại thành thậm chí có thể tạo ra một cái thế giới nhỏ, đạt tới cảnh giới cao nhất của Văn Minh Chi Chủ.

    - Môn tâm pháp này ta tự mình nghiên cứu ngươi nếu như đồng ý thì có thể tăng thực lực rất nhanh.

    Lục Nguyên cảm thấy môn tâm pháp này quả là không tệ nhưng mơ hồ cảm thấy mình nên tìm tâm pháp phù hợp với mình.

    - Sư phụ vậy còn tâm pháp nào khác không?

    Thái Sử Không mỉm cười:

    - Còn mấy môn tâm pháp khác nữa, phật môn tâm pháp có Bồ Tát Địa Tàng Chân Giải, môn công pháp này một khi tu hành có thể hóa thân địa tàng, trở thành Đại Bồ Tát Đại Bồ Tát ở Trung Ương Thiên Triều cũng tương đương với Thế Giới Cảnh.

    Lục Nguyên lắc đầu:

    - Tâm pháp phật môn xưa nay con không thích, thanh quy giới luật quá nhiều, có Long hệ tâm pháp không?

    Thái Sử Không gật đầu:

    - Long hệ tâm pháp cũng có, ở đây ta tổng cộng có hai bộ.

    - Một bộ chính là Thượng Cổ Long Thần biết quyết, ngượi cũng biết Long phân thành chân long, địa long thiên long thần long, thượng cổ thần long, Hồng Hoang Thủy Long, Nguyên Thủy Tổ Long.

    Thái Sử Không nói tiếp:

    - Bộ bí quyết thượng cổ thần long này một khi tu hành đến Thế Giới cảnh, một khi đại thành, ngươi có thể có được pháp lực của Thượng Cổ Thần Long, thân thể lực lượng của long tộc vô cùng lớn, có thể trấn nhiếp chư thiên.

    Thái Sử Không cất tiếng nói, xem ra Lục Nguyên đã cảm thấy hứng thú, hắn lền ném ra một ngọc bội Lục Nguyên tiếp nhận ngọc bội thăm dò vào ,bên trong có giới thiệu khái quát, đúng là có phần thú vị.

    - Như vậy còn một bộ nữa là gì?

    Lục Nguyên hỏi.

    - Bộ cuối cùng có tên là Vô Tướng Thôn Phệ bí quyết, bộ tâm pháp này cũng là do ta vô tình lấy được đạt tới cảnh giới cao nhất không chỉ là cấp Thế Giới mà còn có khả năng trùng kích tới cấp bậc phó chủ Văn Minh, tuy nhiên đáng tiếc bộ tâm pháp này chỉ có nửa bộ tàn thiên.

    Thái Sử Không nói.

    Lục Nguyên cảm thấy hứng thú.

    Thái Sử Không ném ra một ngọc bội Lục Nguyên thăm dò vào bên trong thì thấy ngọc bội có giới thiệu khái quát, Lục Nguyên càng xem càng có hứng thú.

    Bộ Vô Tướng Thôn Phệ bí quyết này phía trước là Vô Tướng phía sau là Thôn phệ.

    Sau khi ngưng tụ thành Vô Tướng Chi Long có thể luyện thành Thôn Phệ chi long Vô Tướng Chi Long nuốt bảy loại lực lượng, hoàng chi long mộc chi long thủy chi long hỏa chi long thổ chi long phong chi long lôi chi long hóa thành thôn phệ chi long, sau đó thiên hạ vạn vật không thứ gì không thể không thôn phệ được đem pháp lực của đối phương nuốt chửng hoàn toàn đáng sợ đến cực điểm.

    Quá mạnh.

    Loại Vô Tướng Thôn Phệ bí quyết này đúng là công pháp mình truy cầu.

    Lục Nguyên lập tức quyết đoán:

    - Con chọn tâm pháp này.

    - Quyết định chọn tâm pháp này sao?

    Tuy nhiên ta cũng nói rõ bộ tâm pháp này độ khó rất cao bắt đầu Vô Tướng không dễ dàng hơn nữa bộ tâm pháp này chỉ là tàn thiên ta may mắn có được một bộ phận những phần sau vẫn chưa tìm được.

    Thái Sử Không nói:

    - Hơn nữa bộ tâm pháp này ta cũng không có tập luyện thậm chí còn chưa nghe ai tập luyện công pháp này một khi lựa chọn tâm pháp này ngươi phải đi theo con đường ngộ đạo không có ai có kinh nghiệm trước ngươi để tham khảo.

    - Quyết định.

    Lục Nguyên kiên quyết gật đầu, hắn cảm thấy bộ công pháp này rất phù hợp với mình.

    - Về phần bộ tâm pháp này bắt đầu từ Vô Tướng, kỳ thật con vốn luyện Vân Long Thập Biến tâm pháp, cùng loại với tâm pháp này, hiện tại chỉ cần ngưng tụ Vô Tướng Chi Long mà thôi.

    Thái Sử Không gật đầu hóa ra là thế.

    Đệ tử của mình chọn một con đường khá khó, nhưng khi luyện thành thì uy lực vô cùng.

    Như vậy cứ để hắn đi.

    Người trẻ tuổi phấn đấu không phải là một chuyện xấu.

    Nếu quả thật không luyện thành, dù sao bộ thượng cổ thần long bí quyết này còn giữ ở đây, đến lúc đó có thể chuyển qua học tâm pháp khác.

    Thái Sử Không thầm nghĩ trong lòng.

    Vân Vô Tướng, Vô Tướng Chi long.

    Vân bao dung vạn vật, thôn phệ chi long.

    Tâm pháp này đúng là thuộc vân hệ.

    Kỳ thật năm đó Thái Sử Không ở di tích thượng cổ gặp bộ tâm pháp này cũng kinh hãi, không chỗ nào không nuốt, không cái nào không thôn phệ, đây không phải là đặc thù của tổ long sao?

    Truyền thuyết tổ long, thậm chí có thể nuốt chửng thẳng một tiểu thiên thế giới, đủ thấy uy phong thế nào.

    Lúc đó y muốn tu hành rồi tuy nhiên về sau phát hiện không hề đơn giản bộ tâm pháp này rất cao minh nhưng khó cực kỳ, hơn nữa lại không đầy đủ, cố gắng một hồi Thái Sử Không cũng phải từ bỏ.

    Hiện tại Lục Nguyên lại chọn bộ tâm pháp này.

    Vô Tướng Thôn Phệ bí quyết.

    Lục Nguyên không nghĩ nhiều như vậy hắn đơn thuần cảm thấy môn tâm pháp này phù hợp với mình, đã phù hợp thì cần phải luyện.

    Vô Tướng Thôn Phệ bí quyết, kỳ thực Vô Tướng Chi Long chỉ là pháp lực căn cơ mà thôi.

    Hiện tại hắn cần phải ngưng tụ thành Vô Tướng Chi Long.

    Thái Sử Không nói:

    - Vô Tướng Thôn Phệ bí quyết này kỳ thật ta năm đó cũng đã nghiên cứu rất lâu, bước đầu tiên dùng vân biến hóa thành bảy loại, điều này thì ngươi đã làm được chỉ có bước cuối cùng là ngưng tụ thành vô tướng chi long, đủ loại kiểu dáng chân long phách.

    Vô Tướng Chi long có thể ngưng tụ thành bất kỳ chi long nào.

    Muốn ngưng tụ thành vô tướng chi long cần bốn mươi chín miếng Kim Long phách, bốn mươi chín miếng Mộc Long phách, bốn mươi chín miếng thủy long phách, bốn mươi chín miếng hỏa long phách, bốn mươi chín miếng phong long phách, bốn mươi chỉ chín miếng thổ long phách, bốn mươi chín miếng lôi long phách tổng cộng là ba trăm bốn mươi ba miếng chân long phách, có từng này long phách rồi có thể luyện thành bước đầu tiên của Vô Tướng Thôn Phệ bí quyết.

    Vốn Lục Nguyên còn muốn nói trong tay của mình có không ít chân long phách nhưng nghe nói cần phải có ba trăm bốn mươi ba miếng chân long phách thì lập tức ngậm miệng.

    Hóa ra mình vẫn còn kém quá xa.

    - Vậy trong Kiếm Môn có chỗ nào có thể lấy được Chân Long chi phách không?

    Thái Sử Không nói:

    - Ở đây có một biển săn long, ngươi dùng ngọc bài thân phận của ngươi thì thấy.

    Lục Nguyên ngay lập tức dùng thần thức thăm dò vào ngọc bài vào trong thì phát hiện trên ngọc bài hiện ra một tấm bản đồ quả nhiên có một Liệp Long Hải, tuy nhiên ở cách khá xa Không Chi Sơn.

    Thái Sử Không nói:

    - Liệp Long Hải có rất nhiều long.

    - Ở đó có thể bắt được chân long phách tuy nhiên săn long ở Liệp Long hải cũng không phải là chuyện dễ dàng, không nói liệp long hải có rất nhiều hung tàn mà chân long ở đó phần lớn đều có tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy thứ tám với thực lực của ngươi chạy thoát cũng không thành vấn đề.

    - Nhưng phiền toái chính là, ở chính giữa Liệp Long Hải có không ít đệ tử hạch tâm của Kiếm Môn, có những người có tu vi Đại Đạo cảnh tầng thứ mười như đệ tử của HIên Viên Lệnh Hạ Hầu Ưu.

    Cho nên khả năng ngươi sẽ phải cạnh tranh.

    Thái Sử Không nói.

    Lục Nguyên ngự kiếm đứng ở trên không trung, chỉ thấy ở phía trước xuất hiện một hải dương vô cùng lớn, cơ hồ là hải dương vô biên vô tận, bầu trời lam sắc phập phồng, sóng nước mãnh liệt, từng luồng sóng trắng xóa xô tới, âm thanh như thế lôi đình vạn quân vạn mã lao nhanh.

    Ở trong đó một con rồng màu lục sắc đang du động múa bay thân thể tạo nên phong vân.

    Chân long múa, sóng càng lớn.

    Lục Nguyên mỉm cười hắn đã vọt tới bên người của chân long, một chưởng đè xuống ngay lập tức chân long này bị Lục Nguyên nắm chặt lấy, Lục Nguyên vận khởi pháp quyết rút long phách đã nhanh chóng rút được long phách của nó, long phách này màu phỉ thúy cùng với long phách hắn lấy được từ trong tay của Phó Trùng thì giống nhau như đúc.

    Chương 702: Tìm kiếm Kim Long.

    Đương nhiên sau khi lấy long phách của chân long này xong Lục Nguyên trở tay lấy ra một viên thuốc nghe nói ở trung ương thiên triều, long có một hồn một phách nếu như long phách mất thì trung ương thiên triều sẽ rất thiếu long cho nên Lục Nguyên không để cho chân long này chết, sau khi hắn rút lấy long phách liền cho nó ăn một viên đan dược sau một trăm năm sau chân long này có thể hồi phục lại một phách kia trở lại trạng thái ban đầu.

    Lục Nguyên tiếp tục tìm những chân long phách khác, Liệp Long hải vô cùng bát ngát, chân long ở đây cũng khá nhiều, hắn nhanh chóng gom góp được khá nhiều long phách, tuy nhiên vẫn chưa phát hiện được con kim long nào.

    Sáu hệ long khác nhau đều có tại sao không có kim long?

    Lúc này Lục Nguyên đã lấy được một trăm miếng chân long, cộng thêm một trăm hai mươi lăm miếng mà hắn đã có sẵn hiện tại hắn đã có hơn hai trăm miếng chân long, không còn cách xa số lượng mà hắn muốn có nữa.

    Tuy nhiên hắn vẫn chưa gặp con kim long nào, điều này khiến cho Lục Nguyên rất phiền muộn.

    Lục Nguyên tính thời gian thì mình cũng đã ở Liệp Long hải mốt thời gian.

    Lúc này Lục Nguyên nằm trên một lòng kình, mở hồ lô rượu ra uống ngắm cảnh thiên nhiên vô tận.

    Đúng lúc này hắn phát hiện ra có một đạo kiếm quang ở phía trước đi qua, không phải là Chu Nộ Trì sư huynh sao/

    - A tiểu sư đệ.

    Chu Nộ Trì nhìn thấy Lục Nguyên liền cất tiếng.

    - Chu Sư huynh cũng ở đây săn long?

    Lục Nguyên cười hỏi.

    Chu Nộ Trì đáp:

    - Đúng thế ta được sư phụ cho bí quyết thượng cổ thần long, cần một trong mười lăm viên chân long phách.

    Sở học của Lục Nguyên khó khăn, thượng cổ thần long bí quyết thì chỉ cần một trăm mười lăm viên chân long phách là được rồi, tuy nhiên uy lực đằng sau cũng cách biệt một trời một vực.

    Lục Nguyên giật mình:

    - Chu sư huynh có tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ chín, ít nhất cũng qua Đạo Đạo Cảnh tầng thứ bảy mấy chục năm rồi vẫn chưa gom đủ Chân long phách sao?

    Lục Nguyên hiếu kỳ hỏi.

    Chu Nộ Trì cười khổ;

    - Sư đệ, tâm pháp trúc cơ của Thượng Cổ Thần Long bí quyết chỉ cần mười tám long phách thôi.

    - Đúng rồi tại sao lại ít Kịm Long phách như vậy, đến bây giờ đệ vẫn chưa gặp phải một con.

    Lục Nguyên nghi vấn hỏi.

    Chu Nộ Trì giải thích:

    - Ở trong Liệp Long Hải, sáu hệ chân long không thiếu nhưng kim long cực kỳ ít, kỳ thật không chỉ Liệp Long Hải mà toàn bộ Trung Ương Thiên Triều đều như vậy, Kim Long chính là tôn thất chi long, nghe nói Kim Long đại biểu cho vô thượng uy nghiêm đại biểu cho thiên.

    Cho nên Kim Long rất ít.

    - Mà mọi người ở Liệp Long Hải kỳ thực chính thức cướp đoạt Kim Long chỉ có tám người là Hiên Viên Lệnh Bách Lý Băng, Thượng Quan Sát, Công Dương Hào, Đông Dã Lương, Hạ Hầu Ưu, tám người này đều ở đây săn Kim Loig trong đó không ít người cũng không phải luyện Long hệ tâm pháp mà là vì Kim Long phách có thể bán được với giá rất cao.

    Chu Nộ Trì cười khổ nói:

    - Ta vận khí cũng khá tốt, mấy lần gặp phải kim long mà tám người này không đuổi giết lấy được mấy viên Kim Long phách mà thôi.

    - Dù sao hiện tại ta cũng phải tích lũy mang đi bán, đệ vừa tới đây vận khí không tốt thì khó có thể săn được Kim Long Phách.

    Chu Nộ Trì cười khổ nói.

    Lục Nguyên đã minh bạch.

    Mấy ngày sau Lục Nguyên thả lỏng vai, hiện tại hai trăm chín mươi bốn chân long phách đã tìm được hết cuối cùng chỉ còn phải tìm Kim Long phách.

    Liệp Long Hải.

    Đình đầu như một đại hỏa luân.

    Dưới chân là một biển lớn mông mênh.

    Biển cả này trong mắt của phàm nhân tuyệt đối là vô biên vô hạn, tuy nhiên trong mắt của Lục Nguyên thì nó không quá rộng lớn ở phía trước gió mây bắt đầu khởi động kiếm quang vân hồi.

    Mà một cự long vàng óng ánh đã hiện ra trên biển.

    Một nữ tử trẻ tuổi đang đuổi theo nó.

    Nữ tử này khẽ cười giống như là băng tuyết, băng phong.

    Nàng một kiếm đâm ra xuất ra pháp lực Đại Đạo Cnarh tầng thứ chín, Hoàng Kim Cự Long lập tức bị đóng băng Lục Nguyên cũng nhận ra nữ tử trẻ tuổi kia nàng chính là môn hạ của Bách Lý Chí Tôn Bách Lý Băng.

    Bên cạnh có mấy tu tiên giả tuy nhiên nhìn thấy Bách Lý Băng ra tay thì không dám cướp đoạt thực lực của bọn họ cách Bách Lý Băng quá xa.

    Bách Lý Băng cũng nhìn thấy Lục Nguyên:

    - Lục sư đệ đệ đến thử xem sao.

    - Đang muốn lĩnh giáo Bách Lý sư tỷ.

    Lục Nguyên mỉm cười tuy hắn chưa hẳn thắng được Bách Lý Băng nhưng chung quy cũng muốn thử một lần, hắn một tay xuất kiếm một kiếm này tạo thành 999 biến hóa, Bách Lý Băng nhàn nhạt cười;

    - Kiếm thuật của sư đệ thật cao minh, chỉ tiếc không có tác dụng đâu, Ngụy Chi Băng Phong không gian.

    Lập tức một không gian đóng băng vô tận xuất hiện.

    Cái này là không gian.

    Lúc ở Đại Đạo Cảnh tầng thứ mười thì có thể mô phỏng lực lượng không gian tuy không phải không gian Hỗn Động chân chính nhưng Lục Nguyên ở Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy cũng tuyệt đối làm được.

    Không gian của ta ta làm chủ.

    Chính thức chạm vào không gian Hỗn Động Lục Nguyên chỉ có thua vài phần.

    Lục Nguyên cảm ứng cũng linh mẫn hắn lập tức nhận thấy được không gian đóng băng này chỉ là mô phỏng, chính là đồ giả, nhưng Bách Lý Băng dùng pháp lực khổng lồ như vậy muốn phá cũng là rất khó.

    Lục Nguyên không ngừng ngự kiếm mà Bách Lý Băng cũng không ngừng xuất ra Băng Tuyết Kiếm Chỉ, hai người ở trên không trung không ngừng giao thủ với nhau.

    Hơn mười chiêu sau Lục Nguyên đã lui về phía bên ngoài mười dặm.

    Mà Bách Lý Băng đã lấy được Kim Long Phách, lúc Bách Lý Băng lấy được trong lòng nàng cũng kinh ngạc, sư đệ mới nhập môn không lâu này đã ngăn cản được khá nhiều kiếm chiêu của mình còn hơn cả người có tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ chín bình thường, đúng là một thiên tài.

    Mà ở phía xa xa Hiên Viên Lệnh đang chắp tay nhìn cảnh tượng phía trước, hắn tới muộn một bước Kim Long phách đã rơi vào trong tay của Bách Lý Băng, hắn cũng không có ý định ra tay Bách Lý Băng không phải là người dễ trêu đáng tiếc hắn không gặp phải Lục Nguyên, nếu không thì có thể lấy cớ đoạt Long Phách đánh trọng thương hắn.

    Lục Nguyên là thiên tài kiếm đạo nhưng đã đầu nhập làm môn hạ của Thái Sử Chí Tôn thì nhất định phải chèn ép hắn.

    Một tháng sau Lục Nguyên đã rời khỏi Liệp Long Hải hắn tổng cộng đã được hai Kim Long phách, đây là do hắn vận khí tốt gặp phải Kim Long mà tám vị cao thủ Đại Đạo Cảnh tầng thứ mười không có mặt, Lục Nguyên đã minh bạch thực lực của mình hiện tại còn hơn kém, không phải là đối thủ của tám vị cao thủ Đại Đạo Cảnh tầng thứ mười kia.

    Như vậy ở Liệp Long Hải chỉ lãng phí thời gian mà thôi.

    Vẫn nên tìm cách tăng tu vi tới Đại Đạo Cảnh tầng thứ tám rồi tính tiếp, sau đó mình lại tới Liệp Long Hải khi đó nhất định phải cướp sạch Kim Long phác, nếu đám người Hiên Viên Lệnh xuất hiện trước mặt mình mình tuyệt đối cũng không khách khí.

    - A, đã thu thập hết chân long phách rồi sao?

    Chỉ còn thiếu kim long phách.

    Thái Sử Không nhìn Lục Nguyên mà thỏa mãn, kỳ thật ngay từ đầu Lục Nguyên đi Liệp Long Hải y đã nghĩ đến kết cục như vậy, đến lúc đó sẽ thử xem Lục Nguyên xử lý việc này thế nào kết quả Lục Nguyên xử lý tương đối khiến hắn thỏa mãn.

    Chương 703-704: Nhật nguyệt kiếm ý

    - Con biết thực lực hiện tại của mình không bằng tám vị Đại Đạo Cảnh tầng thứ mười kai, đành phải tạm thời bỏ qua, dù sao tâm pháp Vô Tướng Thôn Phệ bí quyết con mới tu hành một thời gian ngắn.

    - Hiện tại con cần phải tăng pháp lực lên.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng ở trong Hoa Sơn cư, Đỉnh Đầu Khánh Vân xuất ra linh khí cuồn cuộn, từ sau khi lấy được nhị giai linh mạch linh thạch của Lục Nguyên tương đối nhiều, nguyên khí cuồn cuộn, tuy nhiên pháp lực bản thân tiến triển cũng tương đối chậm.

    Lục Nguyên hiểu rõ, mình hiện tại không thiếu linh thạch tuy nhiên linh thú thì hơi thấp chỉ có hai con linh thú truyền thuyết mà thôi, thật sự không phải là nhiều, so với những người tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy tầng thứ tám khác thì kém quá xa.

    Cần phải có biện pháp tìm linh thú.

    Lục Nguyên cảm thấy pháp lực của bản thân không ngừng tích lại, linh thú không đủ dùng đành phải dùng linh thạch rất nhiều, cuối cùng cứ thế đem Đại Đạo Cảnh tầng thứ bảy đạt tới tình trạng đỉnh phong, chuyện kế tiếp chỉ là xung kích Đại Đạo Cảnh tầng thứ tám Thiên Địa Pháp Tướng.

    Thiên Địa Pháp Tướng có rất nhiều pháp tắc, bắt đầu sát nhập nguyên anh, hóa thành Thiên Địa Pháp Tướng.

    Cửa ải này cũng tương đối khó thành, kỳ thật mỗi một cửa ở Đại Đạo Cảnh đều không dễ dàng gì mà tu thành, Lục Nguyên đành tìm một chỗ uống rượu rồi ph nắng.

    Nhân sinh không cần phải quá gấp.

    Nếu có thể thì cứ nhàn nhã.

    Đây là nhân sinh quan của hắn.

    Cứ như vậy mà phơi nắng, đúng lúc này Nhạc Sương đã chạy tới:

    - Tiểu đệ, sư phụ tìm đệ.

    - Sư phụ tìm đệ?

    Lục Nguyên lập tức bay thẳng về phía Càn Khôn Cung.

    Ở trong nội cung Càn Khôn trên mặt đất tràn đầy chai rượu Lục Nguyên nhún vai.

    Thái Sử Không nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Ngươi đến rồi, chúc mừng ngươi gầy đây được chọn là một trong thập đại nhân vật mới.

    - Thập đại nhân vật mới?

    Lục Nguyên khẽ giật mình.

    - Đây là gì?

    Thái Sử Không nói;

    - Đám người các ngươi tổng cộng có năm mươi người tiến đến mà trong đó chọn mười người ngươi đương nhiên là được chọn, dù sao ngươi cũng là người mạnh nhất trong bọn họ, Kiếm Chi Tinh Kiếm Văn Hào cũng trúng tuyển, đúng rồi còn có mấy tiểu bằng hữu của ngươi Sư Phi Tiên, Hoắc Nhất Bộ hai người cũng trúng tuyển.

    Lục Nguyên ngơ ngác:

    - Rốt cuộc là gì, con không hiểu.

    Thập đại nhân vật mới, đây là sao/

    Lục Nguyên không hiểu.

    Thái Sử Không cười cười:

    - Chuyện này bắt đầu từ Pháp Cổ Văn Minh.

    - Pháp Cổ Văn Minh chính là một tỏng ngũ đại cổ văn minh, trấn nhiếp chư thiên, vô số người đều nghe tới thanh danh của Pháp Cổ Văn Minh, ở Trung Ương thiên triều có mười vạn đại châu mà Pháp Cổ Văn Minh được phân hai châu.

    - Kiếm môn chúng ta ở trong hai đại châu mà Pháp Cổ Văn Minh khống chế, mặt khác Pháp Cổ Văn Minh dĩ nhiên là vô cùng uy nghiêm.

    - Cứ trăm năm Pháp Cổ Văn Minh lại dò xét hai đại châu mà bọn họ khống chế.

    - Kiếm môn chúng ta cũng bị họ dò xét.

    - Mà cứ cách trăm năm Pháp Cổ Văn Minh đến dò xét đều có nội dung khá lớn, trong đó bọn họ sẽ chỉ dạy cho mười nhân vật mới.

    - Chỉ dạy?

    Lục Nguyên quái lạ.

    - Đúng thế chỉ dạy.

    Thái Sử Không nói.

    - Không cần phải kinh ngạc Pháp Cổ Văn Minh là một trong ngũ đại văn minh ở Trung Ương thiên triều, bàn về thực lực thì mạnh hơn Kiếm Môn chúng ta không biết bao nhiêu, nhân vật mới bình thường của chúng ta cũng chỉ là Đại Đạo Cảnh tầng thứ tám mà thôi, mà ở Pháp Cổ Văn Minh nhân vật mới của bọn họ thường xuyên là Đại Đạo Cảnh tầng thứ chín thứ mười thậm chí là Hỗn Động Cảnh, cho nên chỉ có thể nói là chỉ dạy, cho thấy sự khác biệt giữa Pháp Cổ Văn Minh và Kiếm Môn.

    - Tuy nhiên nói là thế, không chừng ngươi có thể thắng, Pháp Cổ Văn Minh đã tuyên bố ai có thể thắng được mười nhân vật mới của bọn họ thì bọn họ sẽ trọng thưởng, tuy nhiên điều này đều không dễ dàng, nhiều năm như vậy ở Kiếm Môn cũng chỉ có Kiếm Chi Tử được trọng thưởng.

    Thái Sử Không nhìn về phía Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đã hiểu ý của Thái Sử Không.

    Pháp Cổ Văn Minh muốn chỉ dạy thì mình cần phải thắng, thuận tiện lấy phần thưởng.

    Đúng rồi lại phải nói tiếp nhân vật mới của Pháp Cổ Văn Minh còn có hai người mà mình biết là Phó Trùng cùng với Quán Quán không biết hai người này có xuất hiện không.

    Gần đây Kiếm Môn náo nhiệt rất nhiều.

    Nguyên nhân thì là do pháp cổ văn minh sắp đến tuần tra.

    Người pháp cổ văn minh một đường tuần tra, tất nhiên không khả năng kiểm tra từng chỗ một, chỉ tìm chỗ trọng yếu tuần tra thôi, dù sao chuyến hành trình là hai ngàn đại châu, cơ bản là cách mấy đại châu mới đi một điểm.

    Trong mấy đại châu gần đó, người pháp cổ văn minh sẽ chỉ đi một chỗ, chính là Kiếm Môn.

    Vậy nên các môn phái gần đó đều chạy tới Kiếm Môn.

    Mấy đại châu gần đó không có Vô Thượng Đại Giáo gì, nhưng có một môn phái thực lực khá mạnh tên là Hỗn Lôi Môn, nghe nói môn phái này chủ tu ý nghĩa lôi pháp, là đỉnh cao trong môn phái, rất có khả năng gần với Vô Thượng Đại Giáo.

    Trừ Hỗn Lôi Môn ra mấy môn phái khác đều là tiểu môn phái rất là nhỏ bé, ở trước mặt Kiếm Môn không đáng nhắc tới.

    Kiếm Môn có thể xứng với bốn chữ Vô Thượng Đại Giáo thì tất nhiên là có thực lực.

    Trong Kiếm Môn náo nhiệt lên, dù là đệ tử trung tâm, đệ tử chân truyền hay đệ tử bình thường đều hưng phấn.

    Bình thường chưa đến hỗn động cảnh là không thể ra Kiếm Môn, lần này đột nhiên đến một số người lạ, coi như không quen biết thì có thêm người rộn ràng chút cũng tốt.

    Còn về Lục Nguyên, tất nhiên là tiếp tục cuộc sống nhàn nhã của mình.

    Bây giờ mình có tu vi đại đạo cảnh thất tầng đỉnh đầu khánh vân, mấy lần muốn trùng kích đại đạo cảnh bát tầng thiên địa pháp tướng, nhưng không sờ được da lông đại đạo cảnh bát tầng thiên địa pháp tướng nữa là, còn kém xa xôi lắm.

    Thôi, tạm thời không nghĩ đến việc tăng pháp lực.

    Tiết trời vẫn là tốt như vậy, không tìm chỗ thoải mái để nghỉ ngơi thì thật có lỗi với bản thân.

    Bây giờ Lục Nguyên cảm giác như mình trở lại Hoa Sơn, mỗi ngày ở trong Hoa Sơn đều nằm ì ra đó.

    Thật là đoạn ngày tháng cực kỳ sung sướng.

    Nhưng một ngày này trước khi bắt đầu uống rượu, có lẽ là nằm nhìn mặt trời quá lâu, Lục Nguyên cảm thấy mặt trời có gì đó khác với bình thường.

    Lúc này mặt trời uy nghiêm như vậy, túc mục như vậy, tỏa sức sống dạt dào.

    Giây phút này triêu dương kiếm ý, đại nhật kiếm ý, thùy mộ kiếm ý cùng tiến vào đầu.

    Trong đầu mình ba kiếm ý như biến thành một mặt trời.

    Đó là loại mặt trời uy nghiêm, mạnh mẽ, tỏa sức sống như thế nào chứ.

    Lục Nguyên như chìm đắm trong đó.

    Thời gian bất giác trôi qua.

    Trong đầu hắn mặt tời ngày càng to, như gần bằng mặt trời ở bên ngoài, giây phút này Lục Nguyên hiểu, mình đã ngộ ra nhật kiếm ý!

    Nhật kiếm ý!

    Đại nhật, chỉ là lấy ra một mặt của nhật kiếm ý vô tận uy nghiêm như biển.

    Nhật kiếm ý, bản thân là uy nghiêm, nghiêm túc, cùng lúc đó là loại kiếm ý không ngừng tỏa ra sức sống.

    Mình đã luyện thành kiếm ý thứ năm mươi mốt!

    Lục Nguyên biết rằng bây giờ tu hành còn chưa xong.

    Mình đã ngộ ra nhật kiếm ý, cùng với trước đó ngộ nguyệt kiếm ý, trong cửu âm cửu dương có một âm một dương là nhật, nguyệt.

    Tiếp theo cần nghĩ sơ hở của nhật kiếm ý.

    Cùng với sơ hở của nguyệt kiếm ý.

    Cửu âm cửu dương, cần tìm ra kiếm ý cửu âm cửu dương, rồi mới tìm sơ hở của nó.

    Bản thân cửu âm cửu dương là thiết tắc phá hết công pháp thiên hạ, cho nên cần mỗi một loại đều tìm ra sơ hở.

    Sơ hở của nhật kiếm ý là cái gì?

    Trong đầu rơi vào suy tư, hắn bất giác ngẩng đầu nhìn mặt trời trên cao.

    Vầng mặt trời không ngừng đốt cháy, tỏa ra vô tận ánh sáng và nhiệt độ, dù nhìn từ góc độ nào cũng không thấy sơ hở đâu cả.

    Rốt cuộc sơ hở của nhật kiếm ý là cái gì?

    Lục Nguyên bất giác suy tư.

    Không đúng, mặt trời có sơ hở!

    Sắp tới tối, khi đêm đến thì mặt trời cũng sẽ bị che đậy, không thể hiện ra một chút ánh sáng.

    Khoảnh khắc Lục Nguyên đánh ra một kiếm kinh hồng, nhát kiếm đánh ra, trên kiếm như xuất hiện một vầng trăng sáng.

    Giờ phút này, dường như bầu trời đều tối đi.

    Giờ thì Lục Nguyên đã hiểu, mình chẳng những ngộ ra đạo lý nguyệt khắc nhật, còn tăng một tầng cảm ngộ về nguyệt.

    Trong một kiếm có thể huyễn hóa ra mặt trăng gần như hoàn chỉnh.

    Còn sơ hở của nguyệt kiếm ý là cái gì?

    Dựa theo nguyên nhân cửu âm cửu dương, sơ hở của nguyệt chắc là nhật.

    Ánh sáng của trăng là đến từ mặt trời, không có nhật thì nguyệt không thành nguyệt, đây chính là sơ hở của nguyệt.

    Lục Nguyên xuất kiếm, bây giờ kiếm nóng cháy như mặt trời, dường như trên kiếm có mặt trời đang đốt cháy.

    Nguyệt khắc nhật, nhật khắc nguyệt!

    Cửu âm cửu dương tam âm tam dương thành công, sau này chỉ cần đối mặt nguyệt hệ kiếm pháp hoặc là nhật hệ kiếm pháp thì chỉ vài giây lập tức tìm ra sơ hở ngay, mình chỉ kém lục âm lục dương có thể luyện thành âm dương thiết tắc rồi.

    Đến lúc đó trong cõi trời đất không có chiêu thức nào là mình không nhìn ra, âm dương thiết tắc chính là bá đạo đáng sợ như vậy.

    Lục Nguyên mở mắt ra, phát hiện Tần Sương Thành đứng trước mặt mình.

    Tần Sương Thành lập tức nói:

    - Ta vừa lúc từ xa đi ngang thấy tiểu sư đệ đang ngộ đạo thế là ở bên cạnh xem.

    Không ngờ tiểu sư đệ chỉ dùng ba ngày mà đã ngộ ra một kiếm ý, khâm phục, khâm phục.

    Gã thật sự khâm phục, gã thấy trên đỉnh đầu Lục Nguyên dâng lên thượng cổ phù chú thứ năm mươi mốt, nên biết hắn lại ngộ một loại kiếm ý.

    Tần Sương Thành biết muốn kiểu ra nhiều kiếm ý là vô cùng khó khăn, dù cơ duyên tốt phải mất mấy tháng mới hiểu ra một loại kiếm ý là chuyện bình thường. gã không biết rằng trong ba ngày này, Lục Nguyên chỉ dùng một ngày đầu đã ngộ ra nhật kiếm ý, hai ngày sau đều đang ngộ đạo lý nhật nguyệt tương khắc, rồi cuối cùng cũng ngộ được đạo lý nhật nguyệt tương khắc, luyện tam âm tam dương.

    Nếu như Tần Sương Thành biết ba ngày này Lục Nguyên không chỉ ngộ ra một loại kiếm ý mà còn luyện thành đạo lý nhật nguyệt tương khắc, luyện tam âm tam dương thì chắc sẽ rớt tròng mắt.

    Lúc gặp lại Sư Phi Tiên, phát hiện nàng đã có thực lực đại đạo cảnh bát tầng.

    Kỳ thực lúc mới vào Kiếm Môn thì Sư Phi Tiên đã có thực lực đại đạo cảnh thất tầng rồi, sau khi vào Kiếm Môn, nàng không cam lòng Lục Nguyên cường hơn mình nhiều nên cố gắng tu hành, ngày hôm trước vừa đột phá cảnh giới đại đạo cảnh bát tầng.

    Lần này tuyển ra mười người mới, chính là Lục Nguyên, Kiếm Văn Hào, Sư Phi Tiên, Hoắc Nhất Bộ cùng với sáu người mới trung ương thiên triều khác.

    Kiếm Văn Hào sớm không còn can đảm ngay mặt đấu với Lục Nguyên, ngay cả Đoan Mộc Tòng Dung còn thua thì gã tính cái gì?

    Đương nhiên ngươi nói gã chịu phục Lục Nguyên là không thể nào.

    Gã là đệ đệ của Kiếm Chi Tử, có kiêu ngạo vô cùng của đệ đệ của Kiếm Chi Tử, dù không ngay mặt thắng được Lục Nguyên nhưng sau lưng gã chắc chắn sẽ dùng âm mưu quỷ kế hại hắn.

    Lục Nguyên đứng tại chỗ, hơi tê người.

    Hết cách, làm mười người mới bị tuyển ra, phải đứng đây nghênh đón văn minh chi sử pháp cổ văn minh đến.

    Trung ương thiên triều đến nước ngoài gọi là thiên sử, người các đại văn minh đi tuần thì gọi là văn minh chi sử.

    Lần này dù là đứng đầu chín chí tôn Hiên Viên chí tôn cũng đích thân ra mặt.

    Hiên Viên chí tôn là một mỹ nam tử, bề ngoài khoảng hơn bốn mươi tuổi, có râu dài, mặt mày anh tuấn, khí phách bất phàm.

    Dường như gã đứng ở đâu thì nơi đó thành đỉnh cao nhất trong thiên địa.

    Chí tôn này bàn về khí thế thì mạnh hơn sư phụ tửu quý Thái Sử Không của mình rất nhiều, Lục Nguyên thầm nhủ.

    Chí tôn Hiên Viên Vọng quét mắt Lục Nguyên, nhưng chỉ là liếc một cái mà thôi Lục Nguyên đã cảm thấy như rơi vào một hầm băng cực kỳ đáng sợ.

    Đây chính là thực lực của đứng đầu chín chí tôn, thâm không thể đo lường, có thể dễ dàng giết chết hắn ngay.

    Tuy nhiên, không chút yếu thế, ta là kiếm hoàng, kiếm hoàng tuyệt đối không cúi đầu, cũng không yếu thế hơn bất cứ ai.

    Kiếm Môn đã chuẩn bị sẵn sàng hết nghênh đón văn minh chi sử đến.

    Phía chân trời, vạn dặm bầu trời xuất hiện pháp văn vô cùng phức tạp.

    Những pháp văn mỗi một cái đều đại biểu pháp thuật đại đạo, pháp thuật vô thượng chân lý, pháp thuật huyền diệu, pháp thuật cường đại, pháp thuật du cửu, pháp thuật vô pháp suy đoán, pháp thuật vô tận cao quý.

    Trên những pháp văn xuất hiện mấy chục con chân long.

    Chân long đạp kéo vân huân mà đến.

    Lúc tiến lên vô số phong tinh linh, phượng hoàng hỏa xuất hiện chỗ bánh xe.

    Rốt cuộc, những chân long kéo mây ngừng lại.

    Khi vân huân dừng thì xuất hiện mấy đạo đồng môi hồng răng trắn kéo rèm vân huân.

    Rèm vén lên, một người đàn ông trung niên mặc áo tím bước ra.

    Khi người đàn ông trung niên đi ra, gã lạnh nhạt liếc bầu trời, cái liếc mắt này có vô số tinh nghĩa pháp thuật.

    Người đàn ông trung niên áo tím này mặt trắng râu mép, toàn thân như tập hợp pháp thuật, dường như gã đại biểu cho chân lsy thiên địa.

    Thậm chí trên người gã như có thể thấy tồn tại tiểu kiền thế giới.

    pháp cổ văn minh, văn minh chi sử, thế giới cảnh, Độc Cô Pháp.

    Tiếp theo trong vân huân lại xuất hiện nhân vật cực kỳ đặc sắc, mỗi người đều vô cùng uy nghiêm.

    Cuối cùng xuất hiện mười người rõ ràng là đại biểu người mới.

    Mười người này không có uy thế gì nhiều nhưng ít nhất cũng là đại đạo cảnh cửu tầng, thập tầng.

    Trong đó một người đàn ông trẻ tuổi mặt trắng thư sinh, gã bước ra khỏi vân luân thì không ngừng liếc người bên Kiếm Môn nghênh đón.

    Rốt cuộc gã đã tìm ra mục tiêu, trong Kiếm Môn, thanh y thanh niên hiện trong tầm mắt.

    Lục Nguyên, rốt cuộc lần thứ hai trông thấy người.

    Phó Trùng muốn ngửa đầu cười to.

    Lục Nguyên, ngươi biết không?

    Tại thử thách trăm quốc thua ngươi làm ta tuyệt vọng biết bao.

    Tại sao ta xuất thân Đại Dung quốc mà không bằng ngươi đến từ 1Tấn quốc nhỏ bé xa xôi, khiến uy nghiêm của Đại Dung quốc không thể giữ vững.

    Nhưng ngươi cho ta cơ hội chiến thắng ngươi, ngươi vào Kiếm Môn, còn ta vào pháp cổ văn minh, bây giờ là lúc báo mối thù thử thách trăm quốc.

    Trong mắt Phó Trùng rực cháy ngọn lửa.

    Pháp cổ văn minh hoàn toàn cai trị hai ngàn đại châu trong mười vạn đại châu, mỗi một đại châu đều lớn đến không thể tưởng tượng.

    Văn minh chi sử là đại biểu văn minh uy nghiêm, tất nhiên văn minh chi sử có thực lực vượt hơn bình thường, cho nên có tu vi thế giới cảnh cũng là lẽ thường tình.

    Tuần tra có nhiều điều, nhưng khâu quan trọng nhất là mười người mới của chủ pháp cổ văn minh chỉ đạo mười người mới thế lực khác, điều này có ý cảnh cáo rằng pháp cổ văn minh mọi mặt đều vượt trên thế lực của các người, dù là người mới thì có thể chỉ dẫn người mới các ngươi.

    Văn minh chi sử Độc Cô Pháp nói:

    - Vậy thì, bắt đầu đi.

    Hiên Viên chí tôn Hiên Viên Vọng và Độc Cô Pháp ngồi ngang hàng, lạnh nhạt nói:

    - Được rồi, bắt đầu.

    Gã chính là người nắm quyền thế Kiếm Môn hiện nay, địa vị không thấp, có thể ngồi cùng nơi với Độc Cô Pháp.

    Hai đầu lĩnh đã nói bắt đầu thì tất nhiên bắt đầu.

    Văn minh chi sử Độc Cô Pháp nói:

    - Nếu có ai thắng một người mới bên chúng ta thì được thưởng năm con linh thú cấp truyền thuyết.

    Năm con, bỏ vốn thật to, mỗi một con linh thú cấp truyền thuyết đều có giá rất cao.

    Vậy mà được thưởng đến năm con, pháp cổ văn minh rộng rãi thật.

    Vừa lúc mình đang thiếu linh thú, năm linh thú cấp truyền thuyết, xem ra mình vui vẻ nhận rồi.

    Lục Nguyên ngây ngẩn, cũng không có gì khác, bên pháp cổ văn minh phái ra mười người mới, trong đó có một người quen, đấy chẳng phải là Phó Trùng ư?

    Năm đó Phó Trùng trong thử thách trăm quốc tu vi là đại đạo cảnh thất tầng, sao bây giờ xem ra tu vi cao hơn rất nhiều?

    Chắc là gã ở pháp cổ văn minh được một ít kỳ ngộ.

    Mười người mới pháp cổ văn minh trừ Phó Trùng ra, chín người kia Lục Nguyên không biết.

    Mười người mới này mỗi một vị đều có thực lực đại đạo cảnh cửu tầng, thập tầng.

    Thứ nhất ra sân là Hỗn Lôi Môn.

    Hỗn Lôi Môn cũng phái ra mười người mới.

    Mười người mới của Hỗn Lôi Môn hiển nhiên cấp bậc không quá cao, chỉ có một là đại đạo cảnh thất tầng, chín người khác đều là đại đạo cảnh ngũ tầng, lục tầng.

    Phái ra thực lực như vậy hiển nhiên sẽ bị mười người mới pháp cổ văn minh huyết tẩy.

    A, không đúng, không gọi là huyết tẩy.

    Mười người mới pháp cổ văn minh đều đang chỉ đạo người mới Hỗn Lôi Môn, chỉ ra ở đâu có sơ hở, làm sao sửa đổi cho tốt nhất.

    Đây vốn là cuộc chỉ đạo chứ không phải so tài bình thường.

    - Người pháp cổ văn minh đúng là cường.

    - Đúng thế.

    - Mỗi người mới đều có thực lực cường như vậy, hơn nữa ánh mắt cao minh, có thể chỉ điểm cho người khác.

    Môn phái Hỗn Lôi Môn được xưng là thực lực gần với Vô Thượng Đại Giáo nhưng rõ ràng đám người mới thua rồi, nếu đám người mới pháp cổ văn minh muốn nhanh thì chỉ một chiêu là có thể giải quyết xong.

    Tiếp theo là các loại môn phái khác, đều phái ra mười người mới bị chỉ điểm.

    Những người mới môn phái bình thường càng yếu, đại đạo cảnh tứ tầng, ngũ tầng là chính, đại đạo cảnh lục tầng rất hiém thấy, thực lực như vậy mà lên thì chỉ có nước bị các người mới pháp cổ văn minh chỉ đạo.

    Cuối cùng đến màn diễn chính.

    Mười người mới pháp cổ văn minh chỉ đạo mười người mới Kiếm Môn.

    Không chút nghi ngờ, Kiếm Môn là mạnh nhất trong tất cả môn phái, nhưng cho dù có có cường thì chỉ có nước bị chỉ điểm.

    - A, đặc sắc rồi.

    - Đúng vậy, người Kiếm Môn có thể đấu với pháp cổ văn minh hấp dẫn chút.

    - Nói không chừng người Kiếm Môn có ai thắng ấy chứ.

    - Đừng nằm mơ, sao có thể được!

    - Sao không thể chứ?

    Năm đó Kiếm Chi Tử đã thắng đấy thôi.

    - Kiếm Chi Tử là một trong Khí Vận Thất Tử, Kiếm Môn may mắn lắm mới được Kiếm Chi Tử, nhưng chỉ có một lần mà thôi.

    Đúng vậy, rốt cuộc sắp bắt đầu.

    Phó Trùng thầm nghĩ, Lục Nguyên, lần này ta phải bóp chết ngươi.

    Tuy Phó Trùng rất muốn lập tức bóp chết Lục Nguyên nhưng rất đáng tiếc, người thứ nhất ra tay không phải là hắn.

    Một người mới pháp cổ văn minh đại đạo cảnh thập tầng đối chiến với Hoắc Nhất Bộ.

    Trận chiến này không có gì bất ngờ kết thúc, Hoắc Nhất Bộ ở thử thách trăm quốc thực lực coi như cao cường, ở trong tay người mới pháp cổ văn minh đại đạo cảnh thập tầng thì không có chút sức đánh lại.

    Cuộc chiến thứ hai, người mới pháp cổ văn minh đấu với Kiếm Môn một người mới Lục Nguyên không quen biết, lại là pháp cổ văn minh dễ dàng chiến thắng, cũng chỉ điểm vài câu.

    Cuộc chiến thứ ba, một người mới pháp cổ văn minh đấu với Kiếm Môn Sư Phi Tiên.

    Người mới pháp cổ văn minh nhìn Sư Phi Tiên, bây giờ thực lực của nàng đã đến đại đạo cảnh bát tầng, Sắc Không kiếm ngự lên, kiếm thuật tinh tuyệt, nhưng đối mặt người mới pháp cổ văn minh thì dễ dàng bị đè ép.

    Chương 705-706: Gặp lại Phó Trùng

    Người mới pháp cổ văn minh chiến thắng Sư Phi Tiên nói rằng:

    - Ta có một sư muội tên Quán Quán, nàng cho rằng đại địch sinh tử cả đời mình là ngươi, quả nhiên thực lực của ngươi không tệ.

    Tuy nhiên, nhắc nhở ngươi một câu, Quán Quán sư muội tiến bộ nhanh kinh người, ngươi không mau lên tiến bộ sẽ dễ dàng bị nàng thắng.

    Cuộc chiến thứ tư, là một người mới pháp cổ văn minh đấu với Kiếm Môn Kiếm Văn Hào.

    Lúc chiến đấu hai bên đều tràn đầy chú ý.

    Bởi vì đây là trận chiến mở màn của Kiếm Văn Hào.

    Độc Cô Pháp luôn ngồi bên trên mắt khép, dường như không chút hứng thú với người mới chiến đấu chợt mở mắt ra.

    Độc Cô Pháp hỏi:

    - Đó chính là đệ đệ của Kiếm Chi Tử ư?

    Bất cứ người mới nào đều không khiến Độc Cô Pháp chú ý, nhưng là đệ đệ của Kiếm Chi Tử thì phải chú ý đôi chút.

    Hiên Viên Vọng gật đầu đáp:

    - Đúng vậy.

    Cuộc chiến này rất nhiều người chú ý, người pháp cổ văn minh đến tập trung quan sát, dù sao đây là đệ đệ của Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử uy chấn tám hướng, trong trung ương thiên triều ai cũng nghe thấy.

    Nhưng cuộc chiến bắt đầu một lát thì người pháp cổ văn minh thất vọng.

    Đích thực họ không thể không thất vọng, thực lực của Kiếm Văn Hào chỉ cao hơn Sư Phi Tiên một chút thôi, thực lực như vậy mà nói là đệ đệ của Kiếm Chi Tử đúng là khiến đệ đệ của Kiếm Chi Tử mất mặt.

    Cuộc chiến này không chút nghi ngờ, Kiếm Văn Hào thua, bị đánh đến không chút sức đánh lại.

    - Quả nhiên, Kiếm Chi Tử chỉ là ngoại lệ ngẫu nhiên mà thôi.

    Độc Cô Pháp dựa vào lưng ghế, không chút hứng thú với trận tiếp theo.

    Vốn cho rằng Kiếm Văn Hào có thể khiến mọi người đã ghiền chút, kết quả trình độ gã như vậy, thật khiến người thất vọng.

    Người pháp cổ văn minh đa số khá là thất vọng.

    Đúng là chán thật.

    Đệ đệ của Kiếm Chi Tử chỉ trình độ nhiêu đó thôi, một Vô Thượng Đại Giáo bình thường quả nhiên không bồi dưỡng ra nhân vật xuất sắc gì.

    Kiếm Chi Tử chỉ là ngoại lệ riêng biệt mà thôi.

    Tiếp theo từng người thua.

    Đối mặt người mới pháp cổ văn minh, người mới Kiếm Môn không có sức đánh lại.

    Người mới Kiếm Môn ai nấy uy phong tám hướng ở trước mặt người mới pháp cổ văn minh thì tỏ ra yếu như vậy.

    Pháp cổ văn minh đúng là pháp cổ văn minh mà.

    Rốt cuộc, trận thứ chín đến.

    - Pháp cổ văn minh Phó Trùng đấu với Kiếm Môn Lục Nguyên.

    Phó Trùng mỉm cười, sắp đặt như vậy là gã cố ý xin người giúp giùm, cố ý muốn đối đầu cùng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên thì ngoài ý muốn, mình đấu với Phó Xung?

    Trùng hợp thật.

    Phó Trùng đạp bước trầm ổn lên đài.

    Lục Nguyên đã đứng trên đài.

    Lúc này không ai biết đây sẽ xảy ra ngoài ý muốn, mọi người đều cho rằng tiếp theo sẽ giống như trước, là người pháp cổ văn minh nhẹ nhàng thắng người Kiếm Môn.

    Dù Kiếm Môn là Vô Thượng Đại Giáo nhưng hoàn toàn không phải đối thủ của pháp cổ văn minh.

    Phó Trùng nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Đã lâu không gặp, Lục Nguyên.

    Lục Nguyên nhún vai không lên tiếng.

    Ánh mắt Phó Trùng như biến thành lửa ma trơi, nói:

    - Lục Nguyên, lần thử thách trăm quốc đó ta bị ngươi đánh bại, tại sao chứ?

    Ta xuất thân Đại Dung quốc, sư phụ là Nạp Lan Đức hỗn động cảnh, lại bị ngươi xuất thân từ quốc gia hẻo lánh Tấn quốc đánh bại. uy nghiêm của Đại Dung quốc ta phải bảo vệ!

    - Mà ngươi là truyền nhân của Yến Thương Thiên, ta nhất định đánh bại ngươi!

    - Lần này ta ở pháp cổ văn minh, ngươi thì tại Kiếm Môn.

    Ha ha ha ha, ha ha ha ha, nhớ đến thì ngươi thật ngớ ngẩn, lựa chọn Kiếm Môn.

    Ngươi vĩnh viễn không thể tưởng tượng ta ở pháp cổ văn minh được bao nhiêu giáo dục, tài nguyên, hơn nữa ta bởi vì nguyên nhân đặc biệt, đến đại đạo cảnh cửu tầng.

    Nhìn thấy không?

    Ta vốn là đại đạo cảnh thất tầng trải qua thời gian ngắn như vậy đã tới đại đạo cảnh cửu tầng, thời gian chưa đến một năm.

    Đương nhiên việc này cũng nhờ ơn ngươi, nếu không phải lúc đó ngươi đánh bại ta, là nỗi nhục nhã đáng sợ suốt đời khó quên của ta, ta sẽ không liên tục cố gắng như vậy.

    Nếu không cho dù ở pháp cổ văn minh thì ta cũng không cách nào trong thời gian ngắn đến đại đạo cảnh cửu tầng.

    Gã không nói ra là còn được đến con trai chủ pháp cổ văn minh để mắt, thành một trong kẻ nhàn giả của con trai pháp cổ văn minh, được thật nhiều tài nguyên, nên mới tu hành nhanh như vậy.

    Từng giây từng phút nghĩ cách nịnh nọt con trai chủ pháp cổ văn minh không hề dễ dàng, nhưng bây giờ nhìn Lục Nguyên đứng trước mặt mình, nghĩ đến có thể bóp chết hắn thì tất cả đáng giá.

    Phó Trùng cười to nói:

    - Lục Nguyên, ngươi hãy bại thê thảm cho ta!

    Kẻ đê tiện như ngươi có xuất thân thấp hèn, chỉ xứng làm bại tướng dưới tay ta, liếm đế giày của ta thôi!

    Gã đắc chí và càn rỡ, sung sướng khó tả.

    Khổ luyện lâu như vậy, nịnh nọt con trai chủ pháp cổ văn minh lâu đến thế, nhiều kỳ ngộ đều ở khoảnh khắc này được báo đáp lớn nhất.

    Bóp chết Lục Nguyên, nhất định phải bóp chết hắn.

    Đôi mắt gã đỏ sẫm.

    - Ủa, người mới pháp cổ văn minh này có thù cũ với mười người mới Kiếm Môn à?

    - Hóa ra mười người mới Kiếm Môn này từng thắng người mới pháp cổ văn minh.

    - Nghe họ nói thì lúc ở ngoại vực, nhưng giờ tiến vào trung ương thiên triều, một là pháp cổ văn minh, một là Kiếm Môn.

    - Đúng vậy, người mới pháp cổ văn minh kia chắc chắn thắng.

    - Người mới pháp cổ văn minh vốn không khả năng thua.

    Pháp cổ văn minh là cao cao tại thương, sao Kiếm Môn so sánh được chứ?

    Văn minh chi sử Độc Cô Pháp mở mắt ra, nhưng chỉ mở mắt mà thôi.

    Người mới pháp cổ văn minh này không ngờ có thù cũ với người mới Kiếm Môn.

    Nếu đã có thù cũ vậy giải quyết luôn đi.

    Dù sao người mới Kiếm Môn không có khả năng chiến thắng.

    Bởi vì pháp cổ văn minh là văn minh khổng lồ như vậy, ở trong pháp cổ văn minh học tập một năm so với học mười năm trong Kiếm Môn còn mạnh hơn nhiều.

    Nếu niềm tin này còn không có thì pháp cổ văn minh sẽ không thể được gọi là một trong ngũ đại cổ văn minh.

    Độc Cô Pháp không mấy chú ý cuộc chiến, trận chiến này vốn là đấu chỉ dẫn, nhưng nếu có thù cũ sẽ phát triển thành cái gì thì tùy, chỉ cần không đánh chết người mới Kiếm Môn là được, dù ít dù nhiều phải chừa mặt mũi cho Kiếm Môn chứ.

    Vậy nên gã không quá chú ý cuộc chiến.

    Những pháp cổ văn minh khác đều cho rằng Lục Nguyên thua chắc.

    Dù người Kiếm Môn đa số cảm thấy Lục Nguyên phải thua.

    Lục Nguyên ngươi dù thực lực kinh người, dù người Kiếm Môn pháp lực đại đạo cảnh cửu tầng không phải đối thủ của ngươi, nhưng địch thủ là người pháp cổ văn minh lại là chuyện khác.

    Pháp cổ văn minh đại biểu là vô tận uy nghiêm, trong mắt người Kiếm Môn, pháp cổ văn minh so với trời còn cao, đối đầu với pháp cổ văn minh chẳng khác nào tìm cái chết.

    Đám Hiên Viên Lệnh thầm cười lạnh.

    Đoan Mộc Tòng Dung, cùng Kiếm Văn Hào mới thất bại càng phát cuồng cười to.

    Lục Nguyên, ngươi cũng có ngày hôm nay, thật là tên chuyên gây rắc rối, dám chọc cả người pháp cổ văn minh.

    Phó Trùng đắc ý tuyên bố gã phải đánh bại Lục Nguyên thật thảm, gã chờ Lục Nguyên cầu xin tha thứ.

    Kết quả làm gã thất vọng, Lục Nguyên phản ứng lạnh nhạt, thậm chí không có chút phản ứng.

    Tại sao?

    Cái tên đệ tiện này không lập tức quỳ xuống cầu xin tha thứ!

    Phó Trùng trong lòng hung dữ nghĩ, mình phải đánh đến Lục Nguyên quỳ xin tha mới thôi.

    Phó Trùng cười to nói:

    - Lục Nguyên, lần này pjhair để ngươi thấy giữa ngươi và ta cách biệt một trời một vực, để ngươi hiểu cái gì gọi là pháp lực đại đạo cảnh cửu tầng.

    - Ngươi nói nhảm nhiều quá, còn muốn thắng ta hả?

    Ngay cả ngón út của ta ngươi cũng không đụng được nữa là.

    Lục Nguyên lạnh lùng nói:

    - Trong vòng ba chiêu đánh bạo ngươi.

    Khoác lác dữ quá!

    Vào lúc này, dù là ai đều cảm thấy Lục Nguyên tuyệt đối ở thế yếu.

    Trong tình cảnh yếu thế vậy mà hắn dám nói ba chiêu đánh bạo Phó Xung.

    Khoác lác xạo sự!

    Kiếm Văn Hào, Đoan Mộc Tòng Dung ở trong lòng cười rút gân, lập tức có thể thấy Lục Nguyên mất hết mặt mũi.

    Giờ phút này, đám Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì thầm kinh, không hiểu tại sao Lục Nguyên nói vậy, cần gì cho mình một hạn định chứ?

    Thật ra họ và Lục Nguyên ở chung còn ít thời gian, không biết phong cách của hắn luôn là vậy.

    Muốn đánh thì phải đánh sảng khoái chút.

    Lục Nguyên tiến một bước, xông lên, một hơi vọt tới bên cạnh Phó Xung.

    Đôi tay to hóa thành hư không đại chưởng mạnh đè Phó Xung.

    Đối mặt người pháp cổ văn minh mà còn dám chủ động tấn công, đó là lá gan lớn cỡ nào!

    Lúc trước bất cứ cuộc chiến chỉ đạo nào, không một người mới chủ động tấn công, tất nhiên cũng không ai dám nói câu trong vòng ba chiêu đánh bạo người mới pháp cổ văn minh.

    Chỉ nhìn điều này, Lục Nguyên xem như là người mới trongmớ cuộc chiến chỉ đạo.

    Nhưng hắn đã định sẽ bi kịch, bởi vì đối thủ chính là người pháp cổ văn minh.

    Lúc trước sáu cuộc chiến người mới dù là trận nào đều là người mới pháp cổ văn minh thắng, còn là thắng tuyệt đối.

    Dù là đệ đệ của Kiếm Chi Tử lên sân cũng không thay đổi được tình hình này.

    Phó Trùng ngửa đầu cười, gã đánh ra đại chưởng pháp lực, giờ gã đã có pháp lực đại đạo cảnh cửu tầng, có tự tin tuyệt đối vào mình.

    Gã nói:

    - Lục Nguyên, tại thử thách trăm quốc ngươi đụng phải đại đạo cảnh bát tầng Cố Thu Thủy đã đánh không lại, giờ mới chỉ nửa năm thôi ta đã là pháp lực đại đạo cảnh cửu tầng, dựa vào pháp lực đè chết ngươi luôn!

    Gã tràn đầy tự tin, niềm tin dạt dào.

    Lục Nguyên, hãy để một chưởng của ta dễ dàng chiến thắng ngươi đi.

    *Bốp!* một tiếng.

    Phó Trùng bị một chưởng chấn không ngừng bay ra sau, còn học búng máu.

    Phó Trùng biến sắc mặt.

    Tại sao!

    Tại sao pháp lực đại đạo cảnh cửu tầng của mình đụng phải Lục Nguyên mà vẫn thua?

    Không ngờ đụng chạm với đại chưởng pháp lực ăn bồ hòn, đây là sao chứ?

    Phó Trùng trong lòng tràn đầy thắc mắc.

    - Trong lúc chiến đấu vẫn nói nhảm như vậy, thật nực cười.

    Lục Nguyên lạnh lùng nói:

    - Đây là chiêu thứ nhất, còn hai chiêu nữa.

    Cái này...

    Cái này!

    Người bên cạnh dù là người pháp cổ văn minh, hay người Kiếm Môn, hoặc là người môn phái khác đều trợn to mắt.

    Chuyện gì vậy?

    Người mới pháp cổ văn minh thế mà bị người mới Kiếm Môn một chiêu đánh bay, cái này là việc mấy chục cuộc chiến người mới chưa từng xảy ra.

    Người mới Kiếm Môn này quá hung hãn đi?

    Coi như cuối cùng hắn bị người mới pháp cổ văn minh đánh bại cũng có thể kiêu ngạo, dù sao đánh bay được người mới pháp cổ văn minh là sự tích rất nở mặt, ví dụ như mười người mới Hỗn Lôi Môn, lúc bị chỉ dẫn đấu với người mới pháp cổ văn minh thắng một chiêu nửa thức là được, nhưng kết quả vẫn không thể, nửa chiêu cũng không thắng được.

    Đâu có bá khí giống Lục Nguyên, trực tiếp một chiêu đánh bay Phó Xung.

    Phó Trùng tức điên lên, Lục Nguyên vẫn huênh hoang như vậy, lúc ở thử thách trăm quốc hắn từng kiêu ngạo như thế một lần, giờ tuyệt đối không cho hắn làm điều tương tự.

    Lục Nguyên, tầm thường như ngươi là cái thứ gì?

    Khi ngươi ở ngoại vực xuất thân Tấn quốc, còn ta là từ Đại Dung quốc.

    Ngươi ở trung ương thiên triều xuất thân là Kiếm Môn, còn ta là từ pháp cổ văn minh.

    Ngươi chỉ là đồ đê tiện xuất thân ti tiện mà thôi.

    Dựa vào cái gì so với ta?

    Phó Trùng nhìn Lục Nguyên, đôi mắt chớp lóe lửa cháy:

    - Lục Nguyên, là ngươi buộc ta, đừng trách ta!

    Phó Trùng đứng trong sân, há mồm ngửa cổ nuốt vào một đan dược kỳ lạ, cùng lúc đó gã lầm bầm:

    - Pháp thuật cấp tinh thần Đại Nhật Hàng Lâm!

    Mặt trời hùng dũng vô song, giáng xuống đi, thiêu đốt đi, đốt cháy kẻ địch thành tro tàn, hủy diệt tất cả, không còn chút sự sống!

    Văn minh chi sử Độc Cô Pháp đột nhiên mở mắt ra, con ngươi trợn trừng, so với lúc gã thấy cuộc chiến Kiếm Văn Hào mắt càng trợn to.

    Pháp thuật cấp tinh thần!

    Không ngờ là pháp thuật cấp tinh thần!

    Pháp thuật cấp tinh thần không phải là vui đùa!

    Pháp cổ văn minh chính là khởi nguyên của tất cả pháp lực, tập hợp tất cả pháp lực, đại biểu ý nghĩa chí cao của pháp đạo.

    Thân pháp pháp lực của pháp cổ văn minh là như vầy, đầu tiên từ nhất cấp đến cửu cấp, uy lực một cấp so với một cấp càng cao.

    Sau pháp thuật cửu cấp là pháp thuật cấp tinh thần, rồi đến pháp thuật cấp diệt tinh, sau nữa là pháp thuật cấp thế giới, pháp thuật cấp diệt thế.

    Pháp thuật cấp thế giới chỉ có người thế giới cảnh mới sử dụng được, loại pháp thuật này là lấy một pháp thuật công kích hơn phân nửa tiểu thiên thế giới.

    Pháp thuật cấp diệt thế càng khủng bố, lấy một pháp thuật có thể hủy diệt chủ tiểu thiên thế giới.

    Không sai, chỉ một pháp thuật là đủ rồi, đây chính là pháp thuật cấp diệt thế .

    Tuy nhiên pháp thuật cấp thế giới do thế giới cảnh mới nắm giữ được.

    Còn pháp thuật cấp diệt thế thì là chủ văn minh, phó chủ văn minh nắm trong tay.

    Cho dù là Độc Cô Pháp cũng không nắm giữ được nó, một kích diệt thế là loại thần thông cữo nào chứ.

    Hỗn động cảnh có khả năng nắm giữ pháp thuật mạnh nhất chính là pháp thuật cấp tinh thần, pháp thuật cấp diệt tinh.

    Pháp thuật cấp tinh thần ý là chỉ một pháp thuật có thể đánh hơn phân nửa tinh thần, nên mới gọi là pháp thuật cấp tinh thần.

    Còn pháp thuật cấp diệt tinh biểu thị một pháp thuật đánh bạo nguyên một tinh thần.

    Pháp thuật cấp tinh thần người hỗn động cảnh chỉ có thể nắm giữ pháp thuật này, vậy mà bây giờ Phó Trùng lại biết pháp thuật cấp tinh thần!

    Chuyện này là sao?

    Độc Cô Pháp suy nghĩ, nghe nói người này quan hệ rất thân với bách linh nhất thiếu chủ, là người hầu của bách linh nhất thiếu chủ, xem ra là bách linh nhất thiếu chủ truyền ra.

    Bách linh nhất thiếu chủ là con trai thứ một trăm lẻ một của chủ pháp cổ văn minh, nắm giữ pháp thuật cấp tinh thần cũng không có gì lạ.

    Độc Cô Pháp hơi suy nghĩ, lát sau ánh mắt nhìn Lục Nguyên.

    Người mới Kiếm Môn đó rất có tiềm lực.

    Đáng tiếc dưới pháp thuật cấp tinh thần chỉ có nước bị hủy diệt.

    Pháp thuật cấp tinh thần Đại Nhật Hàng Lâm có thể công kích đến nửa tinh thần, nhưng Phó Trùng áp súc chỉ tấn công một mình Lục Nguyên, đủ thấy giờ phút này lực lượng mạnh cỡ nào.

    Đương nhiên, Phó Trùng có thể khống chế pháp thuật cấp tinh thần này nhưng không hoàn mỹ lắm, may nhờ lúc trươc ăn viên đan dược, là linh đan nhất bách linh nhất thiếu chủ ban tặng cho, Pháp Linh Đan.

    Chương 707-708: Pháp thuật cấp tinh thần

    Phó Trùng cười to, mình chuẩn bị Pháp Linh Đan vốn định đối phso địch của càng cường, nhưng nếu dùng vào người Lục Nguyên, thì sẽ đập chết hắn luôn.

    Gã cười lớn tiếng, pháp thuật đã ở trong tay:

    - Lục Nguyên, ta muốn ngươi triệt để thua trong tay ta!

    Phó Trùng giơ tay lên, ít nhất độ cao mấy chục vạn thiêu đốt phái nam Lục Nguyên, hơn nữa sức nóng còn đang không ngừng tăng cao.

    Lại nâng tay, lửa nhiệt độ mấy chục độ đốt ở phía bắc Lục Nguyên.

    Gã liên tiếp giơ tay.

    Phút chốc, phái đông, tay, đỉnh đầu, dưới chân Lục Nguyên đều xuất hiện lửa chẳng chút giống nhau, tầng tầng bao vây hắn, đều là nhiệt độ mấy chục gần mấy trăm, triệt để nhốt hắn trong lưới lửa nhiệt độ siêu cao.

    Đông, tây, nam, bắc, trên, dưới, kết hợp sáu mặt.

    Trên trời không đường, dưới đất không cửa.

    Nhưng nếu pháp thuật này được gọi là pháp thuật cấp tinh thần thì không chỉ như thế thôi.

    Phó Trùng lại nâng tay đánh ra một mặt trời nhỏ.

    Không sai, mặt trời có nhiệt độ tuyệt đối kích cỡ nhỏ hơn thật rất là nhiều.

    Tuy tiểu mặt trời không tính lớn nhưng có thể thiêu đốt một khu vực hầu như không còn.

    Hủy diệt!

    Không có một chút sự sống!

    Đây chính là pháp thuật cấp tinh thần!

    Phó Trùng dữ tợn cười.

    Trận chiến này đã kết thúc, thắng bại đã phân.

    Thái Sử Không định nhảy người lên, gã có tự tin phút cuối cứu ra Lục Nguyên được.

    Lửa dâng trào cháy nhiệt đột gần trăm!

    Chia cắt thiên địa!

    Chia cắt trên dưới!

    Phong kín bốn phía đông, nam, tây, bắc!

    Cùng lúc đó, không ngừng có tiểu mặt trời ném vào.

    Mọi thứ đều sục sôi.

    Thắng bại đã định.

    Thái Sử Không định lợi dụng không gian thiết tắc Phiên Phúc Không Gian cứu người.

    Nhưng lúc này, trong ngọn lửa bùng cháy dữ dội truyền ra thanh âm lạnh nhạt:

    - A, tuyệt chiêu chung cực của ngươi chính là như vậy sao?

    Nếu chỉ có thế thôi thì thật khiến người quá thất vọng, chỉ vậy thôi.

    Phó Trùng biến sắc, nhưng nghĩ lại uy lực pháp thuật cấp tinh thần to lớn, gần như không thể tưởng tượng!

    Có thể khẳng định Lục Nguyên chắc là trước khi chết cứng miệng, tiểu tử này dường như rất thích vịt chết mạnh miệng, vậy tốt thôi, ta sẽ chưng ngươi thành vịt luộc luôn.

    Phó Trùng nhe răng cười, lại một tiểu mặt trời bay vào, muốn chưng Lục Nguyên càng chín.

    Trong pháp thuật cấp tinh thần này bá đạo ở chỗ trong không gian phong kín thiêu đốt tiểu mặt trời.

    Một tiểu mặt trời có thể chưng khô biển, giờ phút này Lục Nguyên một kiếm cắt ra, một kiếm mang theo khí lạnh như ánh trăng, một kiếm tìm đúng mép tiểu mặt trời.

    Tiểu mặt trời càng vào trong thì càng nóng, mà một kiếm này thì vô cùng tinh tuyệt chép ở góc, tước tiểu mặt trời chịu lực bay về phía tây.

    Một kiếm quá tuyệt vời!

    Nhưng một kiếm chỉ là mới bắt đầu thôi, một kiếm tinh tuyệt như vậy không ai nhìn thấy.

    Lục Nguyên tiếp tục ra một kiếm.

    Pháp thuật cấp tinh thần đông, nam, tây, bắc, trên, dưới sáu mặt, nhiệt độ cao trăm vạn, biển lửa vô hạn, phong kín tất cả, dù là ai đều sẽ ở chính giữa tươi sống chết.

    Biển lửa vô hạn nhiệt độ trăm vạn độ nóng cực cao, dù là thịt hay sắt thép vào trong đều sẽ bị hòa tan, một khi chịu công kích lập tức tụ tập cùng một chỗ chịu lực, bình quân chia lực, muốn phá phong kín sáu mặt là khó đến cực điểm.

    Lục Nguyên lại phát ra một kiếm, giờ phút này mỗi một tia tinh thần của hắn đều tập trung lại, một kiếm góc độ thiên y vô phùng, góc độ công kích hoàn mỹ tuyệt đối đâm hướng biển lửa vô hạn.

    Giờ phút này, kỳ tích xuất hiện, biển lửa sáu mặt phong kín thế mà bị một kiếm cắt ra.

    Một kiếm cắt tiểu mặt trời, cắt biển lửa vô hạn phong kín sáu mặt xong vẫn chưa dứt.

    Kiếm quang thẳng chỉ Phó Trùng.

    Phó Trùng ở trong lòng cuồng kêu, sao Lục Nguyên có thể phá tiểu mặt trời được chứ.

    Cắt biển lửa vô hạn phong kín sáu mặt là hai đại ý nghĩa của pháp thuật cấp tinh thần.

    Phó Trùng ngửa đầu, pháp thuật cấp tinh thần Đại Nhật Hàng Lâm ý nghĩa cuối cùng, gã ngửa cổ bắn ra một mặt trời rực cháy.

    Lúc này Lục Nguyên cách gã rất gần, vốn bản lĩnh ngửa đầu bắn ra một tiểu mặt trời thiêu cháy thì gã không có, nhưng trước đó chẳng phải gã có ăn vào Pháp Linh Đan sao?

    Mặt trời cháy bỏng nhanh vô cùng, xông thẳng hướng Lục Nguyên, muốn thiêu cháy hắn.

    Mặt trời cháy bỏng đi ra vào phút cuối đặc điểm lớn nhất là tốc độ nhanh, hung tàn bạo lực, thiêu đốt tất cả.

    Một kiếm của Lục Nguyên đâm vào mặt trời cháy bỏng.

    Giờ phút này, trên kiếm của Lục Nguyên xuất hiện biến đổi khác lạ, dường như có vầng trăng hiện ra.

    Thiên địa một mảnh tối đen!

    Một vầng trăng dâng lên!

    Nguyệt giáng xuống!

    Đêm buông xuống!

    Mặt trời biến thành hư vô.

    Kiếm thế rốt cuộc đến cuối, trước ngực Phó Trùng bị đâm một lỗ máu như mặt trăng, trái tim bị đâm thủng, máu chảy ồ ạt.

    Văn minh chi sử ở bên trong, đó là tiên nhân thế giới cảnh, Lục Nguyên biết mình tuyệt đối không thể giết chết gã, nhưng muốn dễ dàng thả Phó Trùng là không thể nào.

    Mới rồi hắn trọng thương Phó Trùng còn đâm trúng trái tim, tuy gã không chết nhưng trong một đoạn thời gian không thể tránh khỏi pháp lực rút lui nhiều.

    Một kiếm này rốt cuộc hoàn thành.

    Một kiếm quá xuất sắc!

    - Người mới pháp cổ văn minh thế mà lại thua.

    - Đúng vậy, còn là hai chiêu bị đánh bại!

    - Người mới này quá đáng sợ!

    - Từ sau Kiếm Chi Tử, người Kiếm Môn thứ hai sáng tạo kỳ tích rốt cuộc xuất hiện.

    - Người này tên là gì nhỉ?

    - Nếu người này không chết, sau này chắc chắn nổi danh trung ương thiên triều.

    - Tiểu tử này tên là Lục Nguyên, là môn hạ Thái Sử chí tôn Kiếm Môn.

    Người Kiếm Môn, người môn phái khác đều bàn tán xôn xao, họ bị chấn rồi.

    Pháp cổ văn minh cùng người mới thế lực khác đấu, đây không phải đấu chính thức mà là cuộc chiến chỉ đạo!

    Cái gì gọi là cuộc chiến chỉ đạo?

    Tức là nói đám người mới pháp cổ văn minh chỉ đạo người mới môn phái thế lực khác các ngươi.

    Pháp cổ văn minh là toàn năng, dù là người mới cũng có thể chỉ đạo người mới của các ngươi.

    Trong cuộc chiến chỉ đạo, pháp cổ văn minh là chiếm ưu thế tuyệt đối, dù là Kiếm Văn Hào, đệ đệ của Kiếm Chi Tử cũng không thắng được một chiêu, hoàn toàn bị đè đầu.

    Hỗn Lôi Môn vì lần cuộc chiến chỉ đạo này mà chuẩn bị rất kỹ càng lâu dài, đều nghĩ nếu có thể thắng một chiêu nửa thức đã là rất nở mặt.

    Họ chuẩn bị lâu như vậy, kết quả lúc đối mặt người mới pháp cổ văn minh phát hiện một chiêu cũng thắng không được.

    Khi đó mới phát hiện pháp cổ văn minh thật là mênh mông, muy nghiêm, căn bản không cách nào thắng một chiêu nửa thức.

    Kết quả bây giờ Lục Nguyên chẳng những chiêu thứ nhất đánh bay người mới pháp cổ văn minh, sau đó gọn gàng dứt khoát chiêu thứ hai chiến thắng.

    Tất cả thế lực khác, tất cả người mới, bao gồm Hỗn Lôi Môn, Kiếm Môn, bao gồm Kiếm Văn Hào đều không thể thắng một chiêu nửa thức, kết quả Lục Nguyên hai chiêu đã chiến thắng người mới pháp cổ văn minh, cái này gọi đám người thế lực xung quanh sao không mắt trân trân, không nói nên lời?

    Những người này xem không hiểu một kiếm vừa rồi của Lục Nguyên, họ thấy chỉ là náo nhiệt, biết hắn đáng sợ.

    Còn người xem hiểu một kiếm kia của Lục Nguyên, những chí tôn thì đều suy tư.

    Họ chìm trong suy tư, vì pháp thuật cấp tinh thần của Phó Trùng quá chói mắt, tường ấm sáu mặt phong kín quá chói sáng, cho nên lúc một kiếm của Lục Nguyên mới bắt đầu thì không thấy được, chỉ có cuối cùng nhìn một nhát kiếm cuối.

    Một kiếm cuối cùng đó là hoàn mỹ tuyệt đối.

    Chỉ tiếc một kiếm chiêu cuối cùng không xác định thực lực kiếm đạo nhiều ít của Lục Nguyên. hiện nay, các vị chí tôn kiếm đạo chỉ biết rằng thực lực kiếm thuật của Lục Nguyên rất mạnh, nhưng kiếm thuật mạnh đến cảnh giới nào thì không biết.

    Đó rốt cuộc là kiếm chiêu gì chứ?

    Đáng tiếc một kiếm kinh hồng chỉ trông thấy kiếm vĩ.

    Nhưng có thể một kiếm phá ba đại ý nghĩa pháp thuật cấp tinh thần, tiểu mặt trời, biển lửa phong kín sáu mặt, mặt trời cháy bỏng, một kiếm này tuyệt đối là tinh diệu vô cùng!

    Rất nhiều chí tôn chìm vào suy nghĩ sâu xa.

    Nhưng mặc kệ thế nào, chỉ bằng kiếm vĩ hiện ra đã biểu lộ kiếm thuật của Lục Nguyên đích thực đến cảnh giới cực cao, lại nhìn tuổi của hắn, thiên phú kiếm đạo tuy không thể xếp vào trẻ tuổi nhất Kiếm Môn nhưng đủ tán thán rồi.

    Đám chí tôn bắt đầu hối hạn việc bởi vì Kiếm Chi Tử mà không thu Lục Nguyên vào môn hạ.

    Có đồ đệ thiên phú như vậy, dù hơi đắc tội Kiếm Chi Tử cũng mặc kệ.

    Nhưng dù là ai, mới bắt đầu không ngờ Lục Nguyên sẽ có thiên phú kiếm đạo cường đại đến thế.

    Phút chốc, rất nhiều chí tôn đều hối hận.

    Vẫn là khiến Thái Sử chí tôn lời to.

    Tuy nhiên, chí tôn Hiên Viên Vọng là người dứt khoát, nếu việc đã tới nowcs này rồi thì đương nhiên tiếp tục đè ép Lục Nguyên, gã thầm quyết tâm.

    Văn minh chi sử Độc Cô Pháp đánh giá Lục Nguyên chốc lát, đây là lần đầu tiên gã nghiêm túc đánh giá người, dù là Kiếm Văn Hào thì gã chỉ tùy tiện liếc mắt một cái mà thôi, nhưng Lục Nguyên đáng giá cho gã nhìn.

    - Tên ngươi là?

    Lục Nguyên đáp:

    - Lục Nguyên.

    - Rất tốt, ta sẽ ghi nhớ tên này.

    Văn minh chi sử Độc Cô Pháp ném một khối Phong Linh bài:

    - Chỗ này có năm con linh thú cấp truyền thuyết.

    Nói xong gã lại nhắm mắt, trở về trạng thái hờ hững.

    Kỳ thực đây đã là vượt mức rồi, lần đầu tiên gã nhớ tên người mới.

    Lục Nguyên tiện tay đón, năm con linh thú cấp truyền thuyết, đối với văn minh chi sử là tài nguyên vô cùng nhỏ bé xíu xiu, nhưng đối với hắn là rất lớn.

    Hơn nữa nói thật, có thể ra sức đánh Phó Trùng cái tên đáng đánh, còn kiếm năm con linh thú cấp truyền thuyết, có gì sướng hơn chuyện này không?

    Cuối cùng, trọng tài nhìn trạn chiến ngây người rốt cuộc tuyên bố người mới Kiếm Môn Lục Nguyên thắng.

    Còn Phó Trùng cảm giác thế nào thì ai thèm để ý?

    Có thể tưởng tượng qua đợt thất bại này, gã đánh mất mặt mũi pháp cổ văn minh, sau này tiền đồ trong pháp cổ văn minh e rằng sẽ bị ảnh hưởng rất lớn.

    Lục Nguyên là trận thứ chín pháp cổ văn minh đấu với Kiếm Môn, trận thứ mười người mới pháp cổ văn minh không chút khách sáo trực tiếp một chiêu đè bẹp người mới Kiếm Môn.

    Hiển nhiên người mới pháp cổ văn minh đã nổi giận, tuy mười trận Kiếm Môn chỉ thắng một trận, nhưng pháp cổ văn minh đấu Kiếm Môn cũng bị thua một trận, điều này đối với pháp cổ văn minh là sỉ nhục to lớn.

    Đến đây thì cuộc chiến chỉ đạo xem như hoàn thành.

    Đây là cuộc chiến chỉ đạo của pháp cổ văn minh từ hai ngàn đại châu đến nay không thành công.

    Hai ngàn đại châu một đường tuần tra, trận thất bại duy nhất của pháp cổ văn minh, hơn nữa người pháp cổ văn minh đều biết rằng không phải Phó Trùng quá yếu, ngay cả pháp thuật cấp tinh thần còn sử dụng thì yếu chỗ nào chứ.

    Nhưng đối thủ quá mạnh, Kiếm Môn lại ra một nhân vật ghê gớm.

    Thật ra Lục Nguyên có thể một kiếm thắng đối thủ là vì âm dương thiết tắc.

    Âm dương thiết tắc chuyên tìm sơ hở của đối thủ, là một thiết tắc rất khó luyện, Lục Nguyên luyện thành tam âm tam dương.

    Trong đó nhất dương là chỉ nhật, tức là nói nhật hệ kiếm pháp, nhật hệ pháp thuật ở trong mắt hắn chỉ cần có sơ hở là liếc mắt một cái nhìn thấu ngay, vậy nên dễ dàng một kiếm bài trừ, thi triển ra một kiếm khiến đám chí tôn kinh ngạc tán thán.

    Dù sao, mặc kệ thế nào thì Lục Nguyên ít nhất đã sáng tạo một kỳ tích.

    Pháp cổ văn minh hai ngàn đại châu lưu động cuộc chiến chỉ đạo lần thất bại thứ nhất!

    Lần này đã định trước Lục Nguyên danh dương rất nhiều đại châu, lúc này cũng là lần đầu tiên hắn nổi danh bên ngoài Kiếm Môn, hơi có chút danh tiếng.

    Thắng người mới pháp cổ văn minh, đây là việc khá giỏi.

    Bây giờ Lục Nguyên đúng là một phen nổi tiếng, Kiếm Môn biết, thậm chí ngoài Kiếm Môn cũng có chút danh tiếng.

    Đừng tưởng rằng chút danh tiếng dễ kiếm, một đại châu rộng lớn cỡ nào, có thể nổi danh trong một châu là việc rất tuyệt vời rồi.

    Lúc này trong Không Chi Sơn, Càn Khôn Cung.

    Thái Sử Không nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Một kiếm của ngươi tuy bị tinh thần cấp pháp thuật Đại Nhật Hàng Lâm cản bớt mũi nhọn, Đại Nhật Hàng Lâm quá sáng quá nóng, nhìn không thấy ngươi dùng kiếm thế nào, nhưng mấy vị chí tôn đều biết kiếm thuật ngươi giỏi, coi như hơi nổi tiếng.

    Lục Nguyên nhún vai, không để ý.

    Thái Sử Không ngửa đầu uống ngụm rượu, nói:

    - Bây giờ pháp thuật của ngươi là đỉnh cao đại đạo cảnh thất tầng, tiếp theo tu hành tiến vào, đại đạo cảnh bát tầng thiên địa pháp tướng.

    - Cái gọi là thiên địa pháp tướng kỳ thực là chỉ chư đa pháp tắc bắt đầu dung nhập vào nguyên anh, hóa sinh thành thiên địa pháp tướng.

    Một khi hình thành loại thiên địa pháp tướng lúc đánh nhau thậm chí có thể lấy ra thiên địa pháp tướng, tăng sức chiến đấu.

    Thái Sử Không giải thích về thiên địa pháp tướng.

    - Muốn đến thiên địa pháp tướng, môn phái bình thường sẽ khó càng khó thêm, nhưng Vô Thượng đại giáo như Kiếm Môn chúng ta thì không tính khó bao nhiêu.

    - Vô Thượng đại giáo nếu đã gọi là Vô Thượng đại giáo thì tất nhiên so với giáo phái bình thường cường đại rất nhiều, cũng có nhiều chỗ đặc biệt.

    Tại Kiếm Môn chúng ta có Pháp Tướng Trì.

    Trong Pháp Tướng Trì có các loại thiên đài địa bảo giữa thiên địa, các loại kinh nghiệm ký ức, đến đỉnh đại đạo cảnh thất tầng rồi tiến vào Pháp Tướng Trì có thể tẩy ra thiên địa pháp tướng.

    - Trực tiếp tẩy ra hả?

    Lục Nguyên ngẩn ngơ, có việc tốt như vậy?

    Thái Sử Không gật đầu, chuyển đề tài:

    - Tuy nhiên, muốn đi Pháp Tướng Trì tẩy ra thiên địa pháp tướng thì cần rất nhiều điểm.

    Thái Sử Không nói đến đây thì có chút bực mình.

    Việc này phải nói từ khi người pháp cổ văn minh đi rồi, Lục Nguyên làm người mới Kiếm Môn, thắng người mới pháp cổ văn minh, có thể nói là kiếm mặt mũi lớn cho Kiếm Môn, khiến danh vọng của Kiếm Môn cao một bậc.

    Có thể thắng người mới của pháp cổ văn minh là việc có mặt mũi cỡ nào chứ.

    Thái Sử Không liên hợp cùng Bách Lý chí tôn, Hạ Hầu chí tôn muốn cho Lục Nguyên lưu trình bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài.

    Tại Kiếm Môn luôn có hai lưu trình bồi dưỡng, một là lưu trình bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài.

    Còn cái thứ hai là lưu trình bồi dưỡng đệ tử bình thường.

    Trong đệ tử bình thường chia làm đệ tử trung tâm, đệ tử chân truyền, và đệ tử bình thường, ba đẳng cấp.

    Lưu trình bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài thì khác.

    Ví dụ như Pháp Tướng Trì, muốn đi Pháp Tướng Trì cần số lượng điểm rất lớn, nếu là lưu trình bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài thì có thể miễn phí đi vào, rồi còn nhiều ích lợi khác nữa.

    Thái Sử chí tôn cũng chỉ muốn thử một lần, nếu gã ở Kiếm Môn có quyèn thế lớn thì rất tuyệt.

    Tiếc rằng không có gì ngoài ý muốn, bị đoàn người lấy Hiên Viên chí tôn dẫn đầu phủ quyết.

    Nếu chỉ là vậy thì thôi!

    Theo lý thì Lục Nguyên thắng người mới pháp cổ văn minh, xem như không theo lưu trình tuyệt thế thiên tài để bồi dưỡng thì cũng nên thưởng không ít điểm mới đúng.

    Chương 709-710: Pháp Tướng Trì

    Kết quả thì sao, đám Hiên Viên chí tôn viện cớ như vậy đắc tội pháp cổ văn minh, cho nên thưởng đè xuống, không thể ban cho.

    Lúc ấy Thái Sử chí tôn tức suýt ói máu.

    Tuy nhiên bây giờ tiên xích chưa giải, chỉ có thể nhịn.

    Nhưng mà, đợi giải tiên xích rồi chúng ta một lần tính hết nợ.

    Lục Nguyên nghe Thái Sử chí tôn nói ra tiền căn hậu quả cũng hiểu, thầm nhủ, đám Hiên Viên chí tôn kia, các ngươi rửa cổ chờ đi.

    Quăng hết những buồn bực ra ngoài, Lục Nguyên hỏi:

    - Muốn đi Pháp Tướng Trì cần bao nhiêu điểm?

    Nhanh chóng tới đại đạo cảnh bát tầng mới là đường ngay, giờ mình cần không ngừng tăng thực lực.

    Thái Sử Không nói:

    - Dựa theo mỗi người khác nhau, cơ bản là thượng cổ phù chú của ngươi càng nhiều thì số điểm Pháp Tướng Trì càng nhiều.

    Dù sao tác dụng của Pháp Tướng Trì là khiến chưa đa thiên địa pháp tắc của ngươi dung nhập vào nguyên anh, hóa sinh ra thiên địa pháp tướng.

    Thiên địa pháp tắc của ngươi càng nhiều thì khó khăn càng lớn, điểm cần vào Pháp Tướng Trì cũng khác đi.

    - Tuy nhiên, bây giờ ngươi cần đi ra ngoài Pháp Tướng Trì thí nghiệm xem rốt cuộc cần bao nhiêu điểm mới vào trong Pháp Tướng Trì tẩy ra thiên địa pháp tướng được.

    Lục Nguyên đáp:

    - Cũng được, ta đi xem còn thiếu bao nhiêu điểm.

    Bây giờ Lục Nguyên bởi vì các loại nguyên nhân vượt Xung Tiêu Kiếm Lâu còn tích lũy sáu trăm điểm.

    Trong thân phận ngọc bài đã xuất hiển điểm sáng Pháp Tướng Trì, chỉ rõ ràng phương hướng, Lục Nguyên một đường bay nhanh đến mục tiêu.

    Đây chính là Pháp Tướng Trì ư?

    Lục Nguyên đưa mắt nhìn qua, chỉ thấy đó là một sơn mạch không tính cao lắm, trên sơn mạch linh khí nồng đậm như thể rắn, nhưng cũng có rất nhiều cấm pháp, tầng tầng chồng chất triệt để phong cấm, chỉ chừa một đường để vào Pháp Tướng Trì.

    Chỗ đó có một cánh cửa, có mấy người canh gác, mỗi người đều vô cùng nghiêm nghị.

    Lục Nguyên đánh giá, phát hiện phía trước không xa có không ít người đang xếp hàng.

    Đằng trước đội ngũ đặt một quả cầu phỉ thúy, dường như đang thí nghiệm.

    Lục Nguyên dùng thần niệm dò qua mới hiểu, hóa ra những người này đang thí nghiệm xem tiến vào Pháp Tướng Trì cần bao nhiêu điểm.

    Vừa lúc hắn đến đây cũng vì chuyện này, lập tức lẻn vào xếp hàng.

    Đằng trước từng người đi thí nghiệm.

    Lục Nguyên ở phía sau đánh giá, phát hiện đa số người vào Pháp Tướng Trì cần điểm không nhiều lắm, khoảng bảy, tám trăm mà thôi, tương đối thì mình gom góp cũng đủ được, dù sao mình hiện tại có sáu trăm điểm.

    Rốt cuộc đến lượt Lục Nguyên.

    Lục Nguyên tới bên dưới quả cầu phỉ thúy, nó có đường kính khoảng một trượng.

    Lập tức ánh sáng phỉ thúy lóe sáng rót vào người Lục Nguyên, hắn cảm giác bị cái gì nhét vào.

    Chớp mắt, chỉ thấy bên trên lộ ra, hai ngàn tám trăm điểm!

    Không phải chứ, đến lượt mình thì cần điểm cao như vậy!

    Lục Nguyên giật nảy mình.

    Người xung quanh cũng hết hồn.

    - Tẩy ra một thiên địa pháp tướng mà cần hai ngàn tám trăm điểm!

    - Đây là loại thiên địa pháp tướng gì vậy, mạnh gấp bốn lần chúng ta!

    Người có mặt đều hiểu, điểm càng nhiều biểu thị thiên địa pháp tướng càng cường.

    - Người kia là ai?

    Tại sao có thiên địa pháp tướng cường dữ vậy?

    - Đúng thế, nghe nói năm đó Kiếm Chi Tử tại đây thí nghiệm chỉ cần ba ngàn tam trăm điểm thôi.

    Năm đó Kiếm Chi Tử đúng là có thí nghiệm nhưng gã đi lưu trình bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài, hoàn toàn miễn phí.

    - Cường độ thiên địa pháp tướng của người này gần với Kiếm Chi Tử rồi.

    - Ở đâu ra người nghịch thiên vậy trời?

    - Ủa, đấy chẳng phải là Lục Nguyên sao?

    - Lục Nguyên, trong cuộc chiến người mới thắng người mới pháp cổ văn minh ấy hả?

    - Chậc chậc, hóa ra là người thắng người mới pháp cổ văn minh.

    - Quá lợi hại, không ngờ gần đây danh tiếng nổi như cồn chính là người này.

    - Siêu quá!

    - Đã là thiên tài gần với Kiếm Chi Tử rồi.

    Bên cạnh đám người bàn tán sôi nổi.

    Còn về Lục Nguyên, bây giờ biểu tình duy nhất là buồn bực.

    Nhưng hết cách, hắn chọn là con đường trưởng thành cực kỳ khó khăn, có được nhiều kiếm ý thì tất nhiên có nhiều pháp tắc, tiếp theo là mỗi bước trưởng thành gian nan hơn người khác, nhưng đã bước lên con đường này rồi hắn không hối hận.

    Tuy nhiên, làm vậy cũng có lợi.

    Thư/jc lực của Lục Nguyên hơn xa người cùng đẳng cấp, không dùng kiếm thuật, chỉ đơn thuần kiếm thuật đủ ngược chết kẻ cùng cấp.

    Hơn nữa hắn đâm nền móng sâu, có cơ hội trùng kích thế giới cảnh.

    Người có tiềm lực không sâu thì không khả năng trùng kích thế giới cảnh, hỗn động cảnh đã là đỉnh cao.

    - Hai ngàn tám trăm điểm, tẩy một thiên địa pháp tướng mà cần nhiều điểm đến thế.

    Tần Sương Thành trợn mắt há hốc mồm nói:

    - Tiểu sư đệ, ngươi dữ thật đấy, tẩy một thiên địa pháp tướng mà cần nhiều điểm đến thế, quá lợi hại.

    Tuy nhiên vậy thì ngươi càng khó khăn, mà sau này niềm lực càng lớn, có hy vọng tiến vào thế giới cảnh, chúng ta đều không có hy vọng này, có thể lên đến hỗn động cảnh đã là cầu thần bái phật.

    Nhạc Sương ở một bên nói:

    - Năm đó ta chỉ có tám trăm điểm lấy ra thiên địa pháp tướng mà thôi.

    Đám Chu Nộ Trì không biết nên nói gì nữa, tiểu sự đệ này nghịch thiên không phải bình thường mà.

    Lục Nguyên nhún vai, nói:

    - Được rồi, bây giờ ta chỉ có sáu trăm điểm, còn kém hai ngàn hai trăm điểm, giờ nên đi đâu kiếm số điểm này?

    Tần Sương Thành nói:

    - Rất nhiều người đều bị người của Hiên Viên chí tôn cầm giữ, sẽ không cho chúng ta kiếm điểm, muốn kiếm điểm rất khó chứ đừng nói đến hai ngàn hai trăm điểm.

    Phải rồi, có!

    Gã vỗ đùi cái đét.

    Tần Sương Thành nói:

    - Kiếm các nghiên cứu thất, nơi nghiên cứu ra đủ các loại kiếm chiêu.

    Chỗ đó mỗi năm có thời gian nhất định chiêu người vào nghiên cứu kiếm chiêu, có thể phát ra không ít điểm, chỗ này là Kiếm Chủ định, dù có là Hiên Viên chí tôn cũng không thể nhúng tay, cho nên chúng ta vào đây kiếm điểm được.

    Mỗi năm mấy người chúng ta sẽ tới đây, nhưng chỗ đó yêu cầu khá cao, phải nghiên cứu đủ các dạng kiếm chiêu, cho nên mỗi lần tám người chúng ta đều thất bại, không cách nào tiến vào kiếm các nghiên cứu thất.

    Tuy nhiên, nếu là tiểu sư đệ ngươi, lấy kiếm thuật của ngươi chắc không thành vấn đề đâu.

    Nghiên cứu kiếm chiêu cũng có thể lấy điểm, kiếm các nghiên cứu thất!

    Lục Nguyên có chút cảm thán, Kiếm Môn quả nhiên là Kiếm Môn, có cơ cấu chuyên môn nghiên cứu kiếm.

    Tuy nhiên, cơ cấu như thế chẳng phải chuyên để mình kiếm điểm sao?

    Lục Nguyên như nhìn thấy số điểm lớn đang vẫy tay réo gọi, đều năm nay có nhiều điểm như vậy không kiếm thì thật có lỗi với mình.

    Trong Kiếm Môn, bốn mùa như xuân.

    Không có chia ra xuân, hạ, thu, đông.

    Mỗi ngày mặt trời rất nóng bức, tại Kiếm Môn lại không thấy nóng chút nào.

    Bây giờ là tháng hai, tiết trời ấm áp.

    Hắn ở trong thân phận ngọc bài tìm kiếm điểm sáng kiếm các nghiên cứu thất, cùng đám Tần Sương Thành một đường bay đi.

    Đám Tần Sương Thành lần nào cũng thất bại nhưng không thể không đi, bởi vì đây là trong Kiếm Môn, trừ Xung Tiêu Kiếm Lâu ra nơi duy nhất lấy được điểm, nhiệm vụ khác cũng có nhưng bị bên Hiên Viên chí tôn nắm giữ, không kiếm được.

    Trước khi Lục Nguyên có tìm Thái Sử Không hỏi việc liên quan nghiên cứu kiếm thuật.

    Lục Nguyên tò mò là đến cấp kiếm hoàng rồi kiếm chiêu cái gì đã không còn bao nhiêu ý nghĩa, tại sao vẫn xuất hiện kiếm các nghiên cứu thất?

    Thái Sử Không đáp rằng:

    - Dù là trong trung ương thiên triều, đa số người, hoặc nên nói là chín phần chín đều chưa đến cảnh giới kiếm hoàng.

    Đối với họ kiếm chiêu tác dụng rất nhiều, dù là đến cảnh giới kiếm hoàng, kiếm thánh cũng có một số kiếm chiêu uy lực to lớn khó thể tưởng tượng, cũng có tác dụng.

    - Vậy nên mới tồn tại kiếm các nghiên cứu thất.

    Hắn lấy lại tinh thần, lúc này đang cùng nhóm Tần Sương Thành bay thẳng đến kiếm các nghiên cứu thất.

    Chưa đến nơi đã thấy một thanh kiếm xông tận mây, đó là kiếm khí xung tiêu cỡ nào, từ xa xôi đã cảm nhận được.

    Lục Nguyên là cảnh giới kiếm hoàng nên trực giác nhạy, lập tức nhận ra đây không phải kiếm khí của một người, cũng không là một kiếm khí, kiếm chiêu, mà là kiếm chiêu vô cùng vô tận quấn quanh một chỗ, hóa thành xung tiêu kiếm khí.

    Cái này có bao nhiêu kiếm chiêu khắc trong kiến trúc hình kiếm đây.

    Rốt cuộc đến rồi.

    Lục Nguyên như chìm trong biển kiếm chiêu, dường như bên cạnh có bóng kiếm quang nhàn nhạt, vô số kiếm chiêu ở hư không chìm nổi.

    Lục Nguyên cảm nhận rõ ràng, xung quanh đám Tần Sương Thành thì không có chút phản ứng gì, xem ra chỉ mình hắn cảm giác được thôi.

    Đám người đáp xuống, Lục Nguyên vừa xuất đất liền thấy không ít người đánh giá mình.

    Xem bên cạnh có môn hạ Đoan Mộc chí tôn, có môn hạ Bách Lý chí tôn, có môn hạ Thượng Quan chí tôn, ủa, sao môn hạ chín chí tôn đều đến hết vậy?

    Cái này hơi kỳ, theo lý thì môn hạ đám Hiên Viên chí tôn có nhiệm vụ khác, còn quấn quýt lấy nhiệm vụ này làm gì?

    Tần Sương Thành ở bên cạnh nói:

    - Tiểu sư đệ, nhiệm vụ kiếm các nghiên cứu thất này chính là Kiếm Chủ đích thân định ra, thưởng dày, so với nhiệm vụ bình thường phong phú hơn nhiều, vậy nên môn hạ các chí tôn nhièu người tin tưởng kiếm thuật của mình đều đến đây cả.

    Thì ra là vậy, Lục Nguyên gật đầu, xem như hơi hiểu ra.

    Lúc này trên trời có tiếng tù và thổi vang tận mây xanh, thế thật lớn.

    Lục Nguyên ngây ra, những đệ tử trung tâm hỗn động cảnh dù là Hiên Viên Lệnh xếp hàng nhất cũng thấy rồi, nhưng hắn chưa gặp ai có uy thế lớn như vậy.

    Vô số vân liễn từ góc trời đến, mỗi một vân liễn đều đại biểu cho pháp chân lý, pháp đại đạo, pháp thuật vô cùng vô tẫn, pháp vô biên vô nhai.

    Ủa!

    Sao cảm giác hơi giống lúc mình thấy văn minh chi sử nhỉ.

    Lục Nguyên kinh ngạc kêu:

    - Đây là vị đại thần nào giá lâm vậy?

    Tần Sương Thành thấp giọng giải thích:

    - Đây là người dưới hỗn động cảnh chúng ta đặc biệt nhất...Kiếm Linh Đế Cơ.

    - Kiếm Linh Đế Cơ?

    Lục Nguyên ngạc nhiên:

    - Tuy ta mới đến trung ương thiên triều không lâu nhưng còn nhớ dường như tại trung ương thiên triều, chỉ có con gái của đẳng cấp chủ văn minh, phó chủ văn minh mới được xưng là đế cơ, con trai của chủ văn minh, phó chủ văn minh mới được xưng là đế tử, cho dù là văn minh bình thường cũng chỉ có mười lăm con gái của đẳng cấp chủ văn minh, phó chủ văn minh mà thôi.

    Dù rằng Kiếm Môn chúng ta là Vô Thượng đại giáo, nhưng dù có là con gái của Kiếm Chủ cũng không tư cách xưng là đế cơ đi?

    Tần Sương Thành gật đầu, nói:

    - Đúng vậy, vị Kiếm Linh Đế Cơ này đích thực là con gái của chủ pháp cổ văn minh, đế cơ xếp thứ một trăm mười chín.

    Lục Nguyên thắc mắc hỏi:

    - Con gái của chủ pháp cổ văn minh chạy đến Kiếm Môn tu hành, còn tên là Kiếm Linh Đế Cơ, nghe sao kỳ quái vậy?

    Chu Nộ Trì chen vào nói:

    - Đúng thế, rất là kỳ.

    Chủ pháp cổ văn minh có rất nhiều con trai, nhưng con gái thì rất ít, tổng cộng năm người thôi.

    Năm người con gái dù là ai đều được hắn cưng chiều, tại pháp cổ văn minh thân phận, địa vị của năm đế cơ cao hơn đế tử bình thường rất nhiều, có thể so với đế tử tôn quý nhất.

    Chu Nộ Trì giải thích rõ ràng chuyện bên trong:

    - Pháp cổ văn minh năm đế cơ mỗi vị mới sinh ra thì chu pháp cổ văn minh sẽ thúc đẩy Cổ Kim Chi Năng tính ra thiên phú và tương lai của họ.

    Nghe nói Kiếm Linh Đế Cơ bị tính ra là có thiên phú kiếm đạo cực mạnh, lại không có nhiều thiên phú pháp đạo, cho nên chủ pháp cổ văn minh mới đem vị này dưa đến Kiếm Môn tu, dù sao Kiếm Môn ở dưới tay hắn.

    Tất nhiên chủ pháp cổ văn minh còn sắp đặt nhân vật rất mạnh để bảo vệ Kiếm Linh Đế Cơ.

    - Kiếm Linh Đế Cơ ở trong Kiếm Môn chúng ta không thuộc về môn hạ chí tôn nào, không một chí tôn dám làm sư phụ của nàng.

    Những chí tôn này luân phiên dạy nàng, nghe nói còn có càng cao tầng dạy.

    Địa vị của nàng cao quý, tịa Kiếm Môn chỉ có Kiếm Chi Tử mới sánh bằng nàng.

    Đến lúc này thì xem như giải thích rõ thân phận lai lịch của Kiếm Linh Đế Cơ.

    Vân liễn đã ngừng, rèm châu hơi kéo ra, nhưng hiển nhiên Kiếm Linh Đế Cơ không định đi ra, xuyên qua tấm rèm có thể thấy một khuôn mặt tuyệt trần, mặt trắng trong suốt, mày liễu dài, đôi mắt cao quý lạnh nhạt không nhìn tất cả, trang nhã.

    Trên người Kiếm Linh Đế Cơ mặc vân la ý do thúy chức dệt thành, áo choàng trắng, đoan trang, cao quý, trang nhã.

    Đây là một thiên nữ đã định trước cao quý vô cùng, ông trời thiên vị.

    Một thiên nữ tuổi còn rất trẻ đã đến đại đạo cảnh thập tầng.

    Kiếm Văn Hào thấy thiếu nữ, ánh mắt có chút tham lam nhưng không dám nhìn lâu, sợ nhìn một cái sẽ bị ra lệnh giết.

    Dù gã là đệ đệ của Kiếm Chi Tử nhưng một khi chọc giận Kiếm Linh Đế Cơ, vậy sẽ bị hộ vệ Kiếm Linh Đế Cơ giết chết ngay.

    Đế cơ cao quý ngồi ngay ngắn trên vân liễn rốt cuộc hé môi, giọng nàng như tiên nữ trên chín tầng trời, dễ nghe mà có chút nguy nghiêm:

    - Vị nào là Lục Nguyên?

    Tất cả ánh mắt nhìn hướng Lục Nguyên.

    Thiên nữ cao quý, Kiếm Linh Đế Cơ dùng ánh mắt trong suốt như nhìn thấu tất cả nhìn Lục Nguyên:

    - Không tệ, có thể thắng được người mới của pháp cổ văn minh ta.

    Nói xong nàng thu lại tầm mắt, Lục Nguyên chỉ vẻn vẹn khiến kiêu ngạo nàng hời hợt liếc một cái mà thôi.

    Bởi vì nàng là Kiếm Linh Đế Cơ, đàn ông tầm thường không thể khiến nàng bố thí chỉ một ánh mắt.

    Cửa kiếm các nghiên cứu thất mở ra, bước ra một ông lão râu bạc áo xám, vóc dáng không cao.

    Ông lão râu bạc đầu tiên là thi lễ hướng Kiếm Linh Đế Cơ lạnh lùng ở trên trời, sau đó mới nói với mọi người:

    - Bây giờ bắt đầu thí nghiệm kiếm các nghiên cứu thất, nếu có thể thông qua có thể tiến vòa kiếm các nghiên cứu thất nghiên cứu kiếm chiêu, đạt được điểm.

    - Thí nghiệm khá đơn giản.

    Ông lão râu bạc nói:

    - Trước tiên tự giới thiệu, ta tên Công Tôn Việt, chính là một trong bảy kiếm đường chủ kiếm các nghiên cứu thất.

    - Bây giờ ta thuyết minh nội dung thí nghiệm.

    Ông lão râu bạc nói:

    - Lát nữa ta sẽ thi triển một chiêu, các ngươi dùng giây bút viết sơ hở một chiêu này, hợp cách sẽ được chiêu vào kiếm các nghiên cứu thất.

    Nếu không hợp cách thì đương nhiên không thể vào.

    Muốn nghiên cứu kiếm chiêu, nếu không thể nhìn ra sơ hở trong kiếm chiêu thì tất nhiên không có tư cách nghiên cứu, rất đơn giản.

    Đám Tần Sương Thành đã sớm đến đây biết trước điều này nên không có ý kiến gì.

    Ông lão râu bạc nói:

    - Bây giờ bắt đầu, nhìn rõ ràng, trợn mắt to ra.

    Lập tức, ông lão râu bạc thi triển kiếm chiêu.

    Chương 711-712: Kim Linh Đế Cơ

    Lão vỗ vỏ kiếm chớp mắt rút ra khỏi vỏ, lúc này mới thi triển ra, ở hư không rạch vô tận kiếm hoa.

    Dường như khoảnh khắc xuất hiện vô cùng vô tận sóng to, như sóng dữ cuồng phong dấy lên, kiếm ảnh tầng tầng, từng tầng đầy kiếm ảnh và sóng ảnh.

    Cuối cùng hải triều ngừng, giờ phút này mới dần bình lặng sau đó ẩn trở vào vỏ kiếm.

    Ông lão râu bạc nói:

    - Được rồi, tiếp theo xem coi các ngươi có thể thấy bao nhiêu sơ hở trong chiêu này.

    Thời gian là một nén hương, sau một nén hương phải giao đáp án lên trên.

    Phút chốc rất nhiều người bắt đầu suy tư, đa số lấy thần niệm đem một chiêu vừa rồi bắt chước ấn vào thức hải của mình, chậm rãi thôi diễn sơ hở trong chiêu đó.

    Nhưng lúc này có một người động bút.

    Mọi người đều chìm trong thức hải nghiên cứu phá chiêu, phút chốc không mấy ai chú ý có một mới bắt đầu động bút.

    Chỉ mình ông lão râu bạc Công Tôn Việt là liếc Lục Nguyên một cái.

    Một thanh niên không nghiêm túc suy nghĩ, không lợi dụng thời gian một nén hương, không suy tư đã nhanh chóng viết xuống rồi, chắc chắn không viết bao nhiêu sơ hở được.

    Chỉ một lát sau Lục Nguyên đã giao giấy lên, Công Tôn Việt dùng pháp thuật phong tờ giấy lại, bây giờ chưa kết thúc trắc nghiệm, trước không nhìn đán án giấy này, đợi mọi người giao lên hết rồi nhìn.

    Hơn nữa Công Tôn Việt không có hứng thú với đáp án, cho rằng là thanh niên viết bậy bạ mà thôi.

    Công Tôn Việt mong chờ là mấy người Hiên Viên Lệnh, Bách Lý Băng, đương nhiên càng chờ đợi đáp án của Kiếm Linh Đế Cơ trong truyền thuyết.

    Thời gian trôi qua từng chút một.

    Yên tĩnh là thứ duy nhất hiện tại.

    - Ực!

    Lục Nguyên uống một hớp rượu.

    Tĩnh!

    Công Tôn Việt vuốt râu.

    Lục Nguyên ừng ực uống rượu.

    Rốt cuộc có người đặt bút.

    Công Tôn Việt thầm nghĩ, thật ra trong kiếm của mình có lộ mấy sơ hở rất dễ tìm, ví dụ sơ hở thứ nhất, lúc xuất kiếm vỏ kiếm hơi nâng lên, làm kiếm pháp mới bắt đầu không hoàn mỹ, sơ hở này chắc có một số người tìm được.

    Sơ hở thứ hai là ở không trung ban đầu vạch kiếm hoa thì kiếm hoa hơi loạn chút.

    Hai sơ hở này chắc không khó.

    Tuy nhiên, từ sơ hở thứ ba thì bắt đầu khó khăn.

    Sơ hở thứ ba là kiếm hoa cao triều lên, tầng tầng kiếm ảnh, kiếm ý có một số làm sai.

    Lúc đó dùng nộ thao kiếm ý mà kỳ thực nên sử dụng nộ hải kiếm ý.

    Tuy nhiên, nộ thao kiếm ý cùng nộ hải kiếm ý khác biệt không quá lớn, lại thêm trong tầng tầng kiếm ảnh, người có thể chú ý điểm này chắc là rất ít.

    Sơ hở thứ bốn là trong vô tận nộ thao kiếm ý, cho nên ở một điểm rất bí ẩn để lại một sơ hở trong một phần trăm khoảnh khắc, tuy nhiên sơ hở cực kỳ nhỏ bé, chắc người chú ý đến nó càng ít.

    Sơ hở thứ năm càng khó, tầng tầng kiếm ảnh vô tận nộ thao nhìn thì cực bá đạo nhưng kỳ thực ra tay thì thiên hướng mềm mại, trong trăm cứng một tia nhu.

    Một chiêu kiếm pháp này không cần một tia nhu, nhưng có thể chú ý được sơ hở này rất ít ỏi.

    Sơ hở thứ sáu là khi kết thúc, kiếm quang như hải triều tắt có chút không hài hòa.

    Một tia không hài hòa thời gian xuất ngắn một phần trăm, rất khó phát hiện ra.

    Khó khăn nhất vẫn là sơ hở thứ bảy, một chiêu qua đi, theo lý thì chiêu này còn có sát pháp tiếp theo.

    Kiếm quang sáng lạn như vậy sau đó lặng lẽ ra một kiếm tuyệt mệnh, chênh lệch quá lớn thì dễ dàng đắc thủ, đây chính là sơ hở thứ bảy.

    Tuy nhiên phải hoàn toàn hiểu được một chiêu kiếm ý này mới thấy ra được.

    Dù sao một chiêu lặng lẽ không khiến người chú ý, rất khó phát hiện, chỉ có hoàn toàn đọc hiểu một kiếm này, mà muốn đọc hết chiêu kiếm khó khăn cao đến đáng sợ.

    Không sai, có tổng cộng bảy sơ hở.

    Nhìn thấu sáu sơ hở là có thể vào kiếm các nghiên cứu thất kiếm điểm.

    Thật ra kiếm các nghiên cứu thất bình thường không mở ra cho dưới hỗn động cảnh.

    Kiếm các nghiên cứu thất bình thường đều để cường giả hỗn động cảnh đến nghiên cứu, nói thật ra lão không cho rằng người đại đạo cảnh có bao nhiêu ánh mắt có thể nhìn thấu bao nhiêu ưu khuyết điểm kiếm chiêu.

    Chẳng qua vì là đệ tử trung tâm, cần chú trọng bồi dưỡng một hai nên mới mở ra nhiệm vụ này.

    Nhưng dù là mở ra nhiệm vụ cũng cực kỳ khó khăn.

    Ví dụ bây giờ, bảy sơ hở muốn ít nhất nhìn ra sáu cái mới vào kiếm các nghiên cứu thất được, nhưng muốn trong một chiêu cực nhanh tìm ra sáu sơ hở đâu dễ dàng?

    Nhang đang lặng lẽ đốt.

    *Bụp* tro tàn.

    Qua chốc lát, rốt cuộc nhang đốt cháy không còn, Công Tôn Việt nói:

    - Được rồi, bây giờ giao ra đáp án của các ngươi.

    Từng tờ giấy bị pháp thuật phong cấm nộp lên, giao vào tay Công Tôn Việt.

    Công Tôn Việt bắt đầu nhìn từng cái, quả nhiên, có một số người không thấy cả một sơ hở, nhưng là cực kỳ số ít.

    Đa số người đều có thể tìm ra một hoặc hai sơ hở.

    Từng tờ giấy lật qua, ngẫu nhiên có người tìm ra được ba sơ hở.

    Ủa, sơ hở thứ bốn, không ngờ có thể tìm ra một, hai, ba, năm sơ hở tìm ra.

    Công Tôn Việt quan sát chữ viết trên tờ giấy, Bách Lý Băng, thì ra là nàng.

    Dường như tu vi kiếm thuật của hắn rất khá, có thể trong bách cương phát hiện nhất nhu, đáng tiếc không đến sáu cái.

    Tiếp tục nhìn xuống, lại là một chuỗi dài một, hai so hở, ngẫu nhiên lật đến một tờ giấy, năm sơ hở!

    Công Tôn Việt tặc lưỡi, một, hai, ba, bốn, năm sơ hở bị phát hiện ra, ủa, đấy là ai?

    Công Tôn Việt đưa mắt nhìn, Hiên Viên Lệnh, đệ tử nổi danh nhất dưới hỗn động cảnh, có chút phong phạm tiểu lãnh tụ, quả nhiên bất phàm.

    Tuy nhiên thành tích là chỉ tìm ra năm sơ hở.

    Kiếm các nghiên cứu thất này là Kiếm Chủ dựng nên, không cần để ý Hiên Viên chí tôn, cũng không cần mở cửa sau cho đệ tử của Hiên Viên chí tôn.

    Rốt cuộc lật đến một tờ giây có mùi hương nhè nhẹ, Công Tôn Việt nhìn chăm chú.

    Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, bảy sơ hở đều bị tìm ra.

    Công Tôn Việt kinh ngạc!

    Bảy sơ hở lại bị tìm đủ hết!

    Công Tôn Việt đưa mắt nhìn tên, phát hiện quả nhiên là Kiếm Linh Đế Cơ.

    Thiên phú kiếm đạo của Kiếm Linh Đế Cơ nghe nói đã là tuyệt thế tài năng đứng sau Kiếm Chi Tử, vốn còn tưởng chỉ là phóng đại, nhưng giờ mới phát hiện không hề khuếch trương chút nào, sự thật đúng là vậy.

    Công Tôn Việt kiềm không được đánh giá, khuôn mặt tuyệt trần lạnh nhạt không nhìn lão, hướng nàng nhìn dường như là mây trắng vô tận, khí thế trấn nhiếp Công Tôn Việt thầm kinh.

    Quả không uổng là con gái của chủ pháp cổ văn minh, khí chất cao quý như vậy, coi như là lão gần với cường giả cấp chí tôn cũng thấy xấu hổ.

    Công Tôn Việt tiếp tục nhìn xuống, mặt sau không phát hiện cái gì kinh người, tối đa tìm ra ba, bốn sơ hở mà thôi, không có gì lạ thường.

    Tờ giấy trước mặt lão ngày càng mỏng, chỉ còn lại một tấm cuối cùng.

    Tấm cuối cùng chẳng phải là cái người xem xong kiếm chiêu của mình, không chút nghĩ ngợi viết xuống sao?

    Công Tôn Việt thầm hừ lạnh, chắc chắn là thanh niên giá áo túi cơm, không đáng xem.

    Tuy nhiên, dù không đáng xem nhưng mình là người chủ trì chiêu người vào Kiếm Các lần này, không thể không nhìn một cái.

    Công Tôn Việt nhìn nhìn, tờ giấy mở đầu viết là chín sơ hở, Công Tôn Việt thầm tức giân, quả là thanh niên cực kỳ lỗ mãng, mình chỉ lộ ra bảy sơ hở thôi mà hắn dám viết tới chín cái, đúng là lòe thiên hạ mà.

    Công Tôn Việt bởi vì quá khứ trải qua nên rất không thích thanh niên lỗ mãng.

    Năm đó con gái lão bị một thanh niên múa mép khua môi lừa, dù lão hết sức ngăn cản nhưng con gái tâm ý đã quyét, cuối cùng hết cách.

    Quả nhiên sau khi thành thân, con gái và thanh niên lỗ mãng đó quan hệ ngày càng xấu, cuối cùng hai người chia tay, cũng vì nguyên nhân này Công Tôn Việt gai mắt với loại thanh niên lỗ mãng.

    Tốt, mình tạm thời xem một cái, xem xong phải túm cái tên lỗ mãng này lại mắng một trận.

    Công Tôn Việt tiếp tục nhìn.

    Sơ hở thứ nhất, đúng.

    Sơ hở thứ hai, cũng đúng.

    ồ, không tệ, ít nhất có chút trình độ, nhưng hành động huênh hoang, vậy không được, không được.

    Mình có nên khuyên nhủ sư phụ thanh niên này, đừng để hỏng một ít mầm non?

    Sơ hở thứ ba, đúng, sơ hở thứ tư, vẫn đúng.

    Ủa! rất có tài đấy.

    Quyết định, nhất định phải khuyên sư phụ thanh niên này đừng để thanh niên vì lỗ mãng mà hủy tiền đồ.

    Sơ hở thứ năm, đúng, người này rốt cuộc là ai?

    Không ngờ tìm đúng năm sơ hở, tu vi kiếm đạo như vậy có thể so sánh với Hiên Viên Lệnh nổi danh nhất dưới hỗn động cảnh.

    Lão bất giác nhìn tên trên giấy, Lục Nguyên, đó là ai?

    Chưa nghe tên này.

    Lúc trước Lục Nguyên bởi vì thắng người mới pháp cổ văn minh nên có chút tiếng tăm, nhưng vẻn vẹn là có chút tiếng tăm mà thôi.

    Công Tôn Việt cả ngày nhốt trong kiếm các nghiên cứu thất nghiên cứu đủ các loại kiếm chiêu, hoàn toàn không nghe cái tên Lục Nguyên, nên thấy chữ Lục Nguyên trên giấy thì xa lạ vô cùng, không chút ấn tượng.

    Nhưng Công Tôn Việt đã kích động, tìm ra sơ hở thứ năm, là nhân tài kiếm đạo!

    Sơ hở thứ sáu, Công Tôn Việt tiếp tục nhìn.

    Lão muốn nhìn xem sơ hở thứ sáu là gì, thấy thì ủa một tiếng, sơ hở thứ sáu cũng đúng, thiên phú kiếm đạo của hắn hơn cả Hiên Viên Lệnh ư? bây giờ Công Tôn Việt đối với người tên Lục Nguyên ngày càng tò mò, lại liếc Lục Nguyên, phát hiện hắn đứng chung với người môn hạ Thái Sử chí tôn, là đệ tử của Thái Sử sư huynh?

    Nếu là vậy thì xem ra Thái Sử sư huynh đã tìm được một đệ tử giỏi.

    Công Tôn Việt tiếp tục xem, sơ hở thứ bảy, không ngờ, không ngờ, sơ hở thứ bảy cũng đúng.

    Thiên phú kiếm đạo của tiểu tử này so sánh bằng Kiếm Linh Đế Cơ ư?

    Thiên phú kiếm đạo của Kiếm Linh Đế Cơ được công nhận là tuyệt đỉnh đương thời, dù không bằng Kiếm Chi Tử nhưng cũng khá giỏi, điều này là qua chủ pháp cổ văn minh xác định.

    Thế thì ngươi mới này đâu?

    Hắn có tài đức gì?

    Công Tôn Việt trong lòng lấy làm lạ, trước khi nhìn tờ giấy lão thấy ghi chín sơ hở, cho rằng Lục Nguyên viết bậy, lão tổng cộng chỉ mới lộ bảy cái mà thôi, thế mà viết chín, đúng là buồn cười.

    Nhưng bây giờ, lão phát hiện bảy cái đầu Lục Nguyên viết đúng hết, theo lý thì có tài năng kiếm đạo như thế hắn sẽ không viết sai.

    Hai sơ hở mặt sau là cái gì đâu?

    Công Tôn Việt nhìn xuống sơ hở thứ tám, phát hiện ở phía sau viết là tay phải!

    Tay phải!

    Có ý gì?

    Mới rồi mình dùng kiếm là tay phải.

    Lại nhìn, tay phải thi triển kiếm pháp chính là sơ hở!

    Tay phải này chắc là bị thương, mặt ngoài nhìn ổn định nhưng kỳ thực một kiếm này không ổn lắm!

    Đọc đến nội dung sau thì Công Tôn Việt người run lên.

    Tay phải của mình năm đó bị một vị chí tôn của Vô Thượng đại giáo khác làm bị thương, đến bây giờ vết thương chưa lành nhưng đã không mấy ảnh hưởng mình dung kiếm, không khả năng phát hiện, thế mà bây giờ Lục Nguyên liếc mắt một cái chỉ ra tay từng bị thương, một kiếm này thật ra không quá ổn, điều này chỉ vào tử huyệt của mình.

    Làm sao có thể!

    Dựa vào một kiếm của mình đã diễn ngược ra mấy trăm năm trước từng bị thương!

    Công Tôn Việt trong phút chốc không nói nên lời.

    Công Tôn Việt kinh ngạc đến rối loạn!

    Mấy trăm năm trước bị trọng thương, hôm nay chỉ thi triển một kiếm chiêu mà đã bị chỉ ra.

    Cái này...

    Đây chính là sơ hở thứ tám!

    Vốn cho rằng sơ hở thứ tám chỉ là nói hưu nói vượn, nay mới biết hoàn toàn không phải vậy.

    Công Tôn Việt ngày càng kinh hãi nhìn hướng chín sơ hở.

    Sơ hở thứ tám đã kinh tâm động phách như vậy, còn sơ hở thứ chín thì sao?

    Sơ hở thứ chín, Công Tôn Việt nhìn xuống, sơ hở thứ chín viết rằng bản thân kiếm này là sai lầm.

    Giọng điệu thật lớn, nói một kiếm này bản thân nó là sai lầm.

    Chiêu này là một trong kiếm chiêu tinh diệu của Kiếm Môn, là một vị tổ sư của Kiếm Môn sáng chế ra.

    Đã nhiều năm rồi chưa từng có ai dám nói một kiếm này chính là sai, vậy mà bây giờ có kẻ dám nói vậy, luận điệu quá lớn.

    Nếu không phải trước đó có tám sai lầm phô đường thì e rằng bây giờ Công Tôn Việt đã đẠbàn đứng dậy chửi vào mặt rồi.

    Thằng nhóc dốt nát, nói năng ngông cuồng!

    Nhưng bởi vì có tám sai lầm đằng trước, vậy nên bây giờ lão có thể miễn cưỡng chấp nhận, hít sâu một hơi, tiếp tục nhìn xuống.

    Chỉ thấy mặt sau viết, một kiếm này là sau vô số kiếm hoa sáng lạn thì lặng lẽ đâm ra một kiếm tuyệt mệnh, thực ra không cần thiết, khi kiếm hoa sáng lạn thì bên trong có rất nhiều điểm có thể lặng lẽ đâm ra nhát kiếm tuyệt mệnh, căn bản không cần chờ xong kiếm hoa sáng lạn mới đâm kiếm ra!

    Cái này...

    Công Tôn Việt hít sâu một hơi, biến sắc mặt.

    Cách nghĩ này thật ra Công Tôn Việt từng suy tư, nhưng trong vô số kiếm quang sáng lạn muốn từ cực động chớp mắt tìm ra cực tĩnh, loại chuyển đổi này không dễ dàng, muốn tìm đúng điểm rất khó.

    Hơn nữa muốn cực động, cực tĩnh rồi khoảnh khắc cực sát kiếm ý phóng ra là vô cùng khó khăn.

    Công Tôn Việt có nghiên cứu rất nhiều lần nhưng đều thất bại chấm dứt.

    Bây giờ thấy Lục Nguyên tìm đúng điểm thì kinh ngạc, tìm điểm quá tốt, hoàn toàn không cần suy nghĩ rắc rối, một kiếm này bản thân là sai lầm.

    Mình nhiều năm suy ngẫm không bằng người này một phút nghĩ suy.

    Đúng vậy, người này ở sau khi mình dùng xong kiếm chiêu, không suy nghĩ đã viết ra đáp án.

    Không suy nghĩ, trực tiếp nhìn ra chín sơ hở.

    Thiên phú kiếm đạo của người này mạnh quá đi?

    Công Tôn Việt bất giác cười to kêu ba tiếng:

    - Tốt, tốt, tốt!

    Công Tôn Việt là một người rất nghiêm túc, ai quen lão đều biết lão ít khi khen ngợi, dù là bây giờ nếu tìm ra hết bảy sơ hở tối đa chỉ được lão kêu một tiếng tốt, thế mà giờ lão liên tục khen ba chữ tốt, rốt cuộc là chỉ ai?

    Người nào có thể nhận được ba chữ đó?

    Công Tôn Việt cười ha hả, bây giờ tâm tình lão vô cùng tốt, cách nghĩ định dạy cho Lục Nguyên thanh niên lỗ mãng một bài học biến mất tiêu.

    - Bây giờ ta tuyên bố, lần này thông qua kiếm các nghiên cứu thất có hai người.

    Người thứ nhất là Kiếm Linh Đế Cơ.

    Vị này có thể thông qua thử thách tiến vào kiếm các nghiên cứu thất không có gì ngoài ý muốn, mọi người đều hiểu, cho rằng ba chữ 'Tốt, tốt, tốt' là chỉ nàng.

    Còn người thứ hai là ai?

    Hiên Viên Lệnh trong lòng có chút mong chờ, nếu nói người đầu tuyệt đối là Kiếm Linh Đế Cơ vậy người thứ hai nói không chừng chính là gã.

    Có thể vào kiếm các nghiên cứu thất là sẽ được rất nhiều điểm, cái này không nói đến, trong tay Hiên Viên Lệnh hơi nắm quyèn lực, không quá để ý số điểm.

    Lại thêm có thể cùng Kiếm Linh Đế Cơ ở trong kiếm các nghiên cứu thất, nếu có cơ hội gần sát chút thì nói không chừng mình có thể một bước lên mây, bay đến chín tầng trời.

    Dù không thể làm mộng đẹp như vậy, chỉ cần hơi có quan hệ với Kiếm Linh Đế Cơ là tại trung ương thiên triều liền vênh váo đi ngang được rồi.

    Công Tôn Việt từng chữ một nói:

    - Lục Nguyên.

    Phút chốc lặng ngắt như tờ, nửa ngày sau môn hạ Thái Sử chí tôn mới bùng phát tiếng hoan hô.

    Công Tôn Việt nói:

    - Không tệ, Lục Nguyên, ngươi đúng là không tệ.

    Ta vốn tưởng mình chỉ lộ bảy sơ hở, mà ngươi tìm ra đến chín chỗ, không tệ.

    Chương 713: Chín sơ hở

    Lão kiềm không được khen Lục Nguyên, trong lòng vô cùng vui vẻ.

    Lão đúng là không ngờ Lục Nguyên có thể tìm ra chín sơ hở.

    Trên bầu trời, trên vân liễn, thiên nữ cực kỳ tôn quý, Kiếm Linh Đế Cơ buông tay xuống, ánh mắt trong suốt, uy nghiêm mà kiêu ngạo quét Lục Nguyên.

    A!

    Người đàn ông này không xem như hoàn toàn là con kiến.

    Mình chỉ phát hiện bảy chỗ sơ hở, thế mà người đàn ông này phát hiện chín chỗ.

    Tay thuôn nhẹ nhúc nhích, bên cạnh một thị nữ đã đáp xuống bên cạnh Công Tôn Việt, lấy đáp án của Lục Nguyên đưa lên.

    Kiếm Linh Đế Cơ lướt qua trang giấy, chín chỗ!

    A, Kiếm Môn trừ Kiếm Chi Tử ra còn có nhân tài khác sao?

    Hai chân mày kiêu ngạo mà dài, mỹ lệ, thanh nhã nhướng lên.

    Công Tôn Việt mang Lục Nguyên tiến vào kiếm các nghiên cứu thất.

    Ở bên ngoài không cảm thấy kiếm các nghiên cứu thất lớn bao nhiêu, chân chính vào trong mới phát hiện kiến trúc hình kiếm này khổng lồ lạ lùng, bên trong còn có động thiên.

    Công Tôn Việt nói:

    - Trong Kiếm Các có chia bảy hệ, gồm kim hệ kiếm pháp nghiên cứu thất, mộc hệ kiếm pháp nghiên cứu thất, mãi đến phong hệ kiếm pháp nghiên cứu thất, lôi hệ kiếm pháp nghiên cứu thất, chia bảy phòng.

    Ta là đường chủ lôi hệ kiếm pháp nghiên cứu thất, trực thuộc Kiếm Chủ.

    - Ngươi cùng ta đi Kiếm Các, cho nên theo ta đi lôi hệ kiếm pháp nghiên cứu thất.

    Bây giờ Công Tôn Việt cực kỳ xem trọng Lục Nguyên.

    Đúng rồi, còn một vị khác tiến vào kiếm các nghiên cứu thất, Kiếm Linh Đế Cơ không giống bình thường, không theo lưu trình bình thường, chỉ có Lục Nguyên là cần Công Tôn Việt dẫn đi.

    Lục Nguyên theo sau lưng Công Tôn Việt tiến vào một cái sân to lớn, trong sân không gian to lớn vô cùng.

    Bên trong hàng loạt giá sách có ít nhất mấy vạn quyẻn, đen kịt che mắt, Lục Nguyên bị làm giật mình.

    Kiếm pháp nơi này chẳng ngờ nhiều đến mấy vạn quyển!

    Cái này cũng quá...khoa trương đi!

    Lúc Lục Nguyên ở Hoa Sơn tổng cộng có mấy trăm quyển kiếm pháp, bây giờ thấy đến mấy vạn cuốn, phút chốc không nói nên lời, cảm thấy thế giới thật là không tin được.

    Khi Công Tôn Việt đến thì có một người đi ra nghênh đón.

    Người này cao gầy, tỏa ra kiếm khí nhàn nhạt.

    Người đó mỉm cười nói:

    - Xem ra đây là người Công Tôn sư thúc dẫn về.

    Trên thân người này toát ra ngạo khí, hiển nhiên thân phận không bình thường.

    Người đó mỉm cười nói:

    - Không biết tên của sư đệ này là?

    Môn hạ của vị sư thúc nào?

    Công Tôn Việt khoảnh tay đứng một bên.

    Lục Nguyên lập tức đáp:

    - Tại hạ là Lục Nguyên, môn hạ Thái Sử chí tôn, không biết sư huynh lại là môn hạ của vị nào?

    - Ta chính là môn hạ Thượng Quan chí tôn, tên gọi Thượng Quan Hãi.

    Người đàn ông toát ra kiếm khí cười nói, khi cười thì thầm nhủ, hóa ra là môn hạ Thái Sử chí tôn.

    Đúng rồi, trước đó không lâu có tin tức truyền đến nói môn hạ Thái Sử chí tôn ra một người xuất sắc, không lẽ là người này?

    Kiếm các nghiên cứu thất là nơi kiếm điểm tốt, hơn nữa đám Hiên Viên chí tôn luôn muốn đặt thế lực vào trong nghiên cứu kiếm chiêu.

    Thượng Quan Hãi chính là một người thế lực Hiên Viên chí tôn xếp vào, tất nhiên bản thân gã cũng có thực lực mạnh, đến hỗn động cảnh.

    Gã tới đây tất nhiên là muốn sau này tiếp nhận vị trí thất đường chủ lôi hệ kiếm pháp nghiên cứu thất trong bảy đường chủ Kiếm Các.

    Sau khi gã vào kiếm các nghiên cứu thất, có nghiên cứu về Công Tôn Việt, bây giờ quan sát thấy dường như lão chú trọng Lục Nguyên thì lòng trầm xuống.

    Gã không muốn sau này Công Tôn Việt đem vị trí một trong bảy đường chủ Kiếm Các giao cho Lục Nguyên.

    Vậy nên lòng gã đã có địch ý, định ở trong lôi hệ kiếm pháp nghiên cứu thất dạy Lục Nguyên một bài học, tuyệt đối không để hắn leo lên trên.

    Công Tôn Việt đợi gã nói xong thì bảo với Lục Nguyên rằng:

    - Lôi hệ kiếm pháp nghiên cứu thất chúng ta có tổng cộng mười người, không đông lắm, đi theo ta.

    Công Tôn Việt giới thiệu:

    - Nơi này có tổng cộng chín vạn ba ngàn năm trăm sáu mươi sáu quyển kiếm phổ, những kiếm phổ có phân cấp.

    - Đầu tiên là kiếm phổ từ nhất cấp đến cửu cấp, càng lên cao càng khó khăn.

    - Tiếp theo là kiếm phổ cấp tinh thần, kiếm phổ cấp diệt tinh.

    - Vốn kiếm pháp chân chính còn có kiếm phổ cấp thế giới, kiếm phổ cấp diệt thế, nhưng trong này tuyệt đối không có.

    Đó là cấp thế giới, chỉ chủ văn minh, phó chủ văn minh mới năm giữ được kiếm pháp.

    - Đương nhiên kiếm phổ cấp tinh thần, kiếm phổ cấp diệt tinh cũng là cao tầng hỗn động cảnh mới nắm được, muốn ngươi bây giờ xem hiểu thì còn hơi khó.

    Công Tôn Việt giới thiệu tiếp:

    - Bây giờ mục tiêu chủ yếu của ngươi là phân tích ra ưu, khuyết điểm của kiếm pháp cửu cấp.

    Bởi vì pháp thuật ngươi còn thấp nên trước tiên hãy phân tích kiếm phổ ngũ cấp, sáu đi, kiếm phổ mấy cấp này thích hợp với ngươi.

    - Một khi phân tích ra ưu, khuyết điểm, trải qua nghiệm chứng là sẽ tăng điểm, kiếm phổ cấp càng cao thì điểm càng nhiều.

    - Ở trong này còn có không ít tàn chiêu, đều là người Kiếm Môn chúng ta đấu với người bên ngoài ghi nhớ.

    Những tàn chiêu này khi nghiên cứu ra ưu khuyết điểm thì cũng được điểm, nhiều ít khác nhau.

    Công Tôn Việt kể lại tình hình trong Kiếm Các, quy tắc đúng là khá đơn giản, dù sao chỉ là một cơ cấu nghiên cứu, lấy nghiên cứu kiếm chiêu làm chính.

    Công Tôn Việt nói xong phát hiện Lục Nguyên sớm nhào tới giá sách dưới người, cầm một quyển lật ra xem.

    Công Tôn Việt thấy rõ biểu tình của Lục Nguyên cuồng nhiệt.

    Đó là cuồng nhiệt với kiếm!

    Thanh niên này mặt ngoài xem hơi lỗ mãng nhưng kỳ thực đối với kiếm vô cùng cuồng nhiệt.

    Kiếm Môn cần chính là thanh niên như vậy.

    Công Tôn Việt ngày càng vừa lòng, tiếc rằng là đồ đệ của Thái Sử chí tôn, nếu không mình có thể thu người này làm đồ đệ rồi.

    Ở trong Kiếm Các nhìn đủ các loại kiếm phổ không cần điểm gì, nhưng mỗi tháng nhất định phải giao điểm kiếm phổ ra, nếu không có năng lực ở lại đây sẽ bị đá ra khỏi Kiếm Các.

    Kiếm phổ càng cao cấp thì số lượng cần càng ít, kiếm phổ cấp càng thấp cần số điểm càng nhiều.

    Nhưng Lục Nguyên giờ đâu có nghe gì, sớm nhào vào giá sách.

    Nơi này thật là thiên đường.

    Đúng là thiên đường.

    Lúc ở Hoa Sơn tổng cộng là mấy trăm quyển kiếm phổ, giờ thì chỉ mình lôi hệ kiếm pháp đã có đến chín vạn ba ngàn năm trăm quyển rồi, cuộc sống hạnh phúc quá đi.

    Đối với người yêu kiếm thì đây đúng là thiên đường hạnh phúc vô bờ.

    Từng quyển kiếm phổ vào tay, Lục Nguyên phát hiện, chỗ này đa phần kiếm phổ không có tác dụng gì nhiều, liếc mắt một cái là xem thấu.

    Nhưng dù là vậy có thể từ kiếm phổ biết suy nghĩ của người viết, do đó khiến mình ấn tượng về lôi hệ kiếm pháp càng sâu một tầng.

    Mình sớm lĩnh ngộ được lôi kiếm ý nhưng muốn nói nắm giữ sâu thì chưa chắc.

    Bây giờ để mình lĩnh ngộ lôi kiếm ý sâu thêm không ít, trong đầu có tiếng sấm vang, lờ mờ thấy lôi chi bản nguyên.

    Nhưng lúc lật xem lôi hệ kiếm phổ phát hiện có một đại phân loại là điện hệ kiếm pháp.

    Điện!

    Đây là kiếm pháp mình luôn nắm giữ.

    Người dùng điện hệ kiếm pháp rất ít, sử dụng điện hệ pháp thuật cũng cực ít, vì quá nhanh!

    Điện hệ kiếm pháp nhanh đến không thể tưởng tượng.

    Kiếm pháp nhanh như vậy rất ít người nắm giữ được, có thể nói dù là bạch đế kiếm đạo cũng chậm hơn điện hệ kiếm pháp chút.

    Có khi Lục Nguyên rất muốn luyện điện hệ kiếm pháp, tuy nhiên tại Hoa Sơn chỉ duy nhất tìm ra điện hệ kiếm pháp là Nhất Tự Điện Kiếm.

    Nhưng Nhất Tự Điện Kiếm chỉ là da lông thôi, còn là cực kỳ sơ sài, không thể từ Nhất Tự Điện Kiếm biết cái gì, bây giờ tại Kiếm Môn rốt cuộc tìm đến điện hệ kiếm pháp.

    Chương 714-715: Điện hệ kiếm ý

    Lục Nguyên lật điện hệ kiếm pháp trong tay, không ngừng lật, càng lật càng thấy thú vị.

    Điện!

    Nó là một trong hiện tượng tự nhiên giữa trời đất, rốt cuộc là cái gì?

    Lật xem nhiều điện hệ kiếm pháp, tuy có khuôn có dạng luyện thành mấy bộ, ví dụ Thước Khoái Điện Kiếm Pháp, Nhất Tuyến Điện Kiếm, Phụ Cấp Điện Loạn Phi Phong Kiếm Pháp, vân vân, nhưng trong lòng Lục Nguyên biết mình vẫn không hiểu cái gì là điện hệ kiếm ý.

    Rốt cuộc cái gì là điện hệ kiếm ý.?

    *Ầm!*

    Ngày hôm nay là đêm mưa sấm chớp, tia sét to lớn ầm ầm đánh xuống đất, đây là sấm sét bản suy yếu.

    Ngoài ba tinh thần Kiếm Môn có một tầng thiên nhiên bình chướng, sẽ suy yếu uy lực ánh nắng, sấm sét, khiến người bình thường có thể sinh tồn.

    Trong tiếng sấm đì đùng, một điện xà rạch phá không trung đâm thẳng xuống dưới.

    Một bóng người lao ngược lên nghênh đón điện xà, mặc kệ điện xà đánh vào người mình.

    Bị sấm sét đánh trúng, Lục Nguyên toàn thân hơi cháy đen, còn lại không bị ảnh hưởng gì.

    Từng đợt từng đợt sấm sét không ngừng nghỉ đánh xuống.

    Lục Nguyên không ngừng nghênh đón sấm sét, mặc kệ sấm sét đánh vào người, giây phút bị đánh trúng cảm giác điện kiếm ý.

    Điện!

    Cái gì là điện kiếm ý!

    Mau lẹ vô cùng, mang theo ý hủy diệt đánh xuống nhân gian, đây dường như là biểu hiện bề ngoài của điện kiếm ý, vậy bản ý thật sự của điện là cái gì?

    Khi bị sấm sét đánh trúng, Lục Nguyên không ngừng múa kiếm nhanh như điện xuất kiếm.

    Tốc độ xuất kiếm ngày càng nhanh nhưng cuối cùng vẫn không lĩnh ngộ được bản ý của điện.

    Không ngừng luyện tập, không ngừng giở các quyển sách điện hệ kiếm pháp trong Kiếm Các, Lục Nguyên đột nhiên hiểu ra.

    Cái gọi là điện kiếm ý, thật ra khá giống lôi kiếm ý!

    Lôi kiếm ý là uy lực lực thiên địa uy nghiêm, mà điện kiếm ý là tốc độ thiên địa uy nghiêm.

    Sấm sét, đại biểu đều là thiên địa uy nghiêm.

    Tay ta nắm kiếm tức là trời, cho nên ta ra kiếm là đánh ra điện kiếm, điện như thiên kích.

    Đến đây thì trong cửu âm cửu dương, nhất dương, sấm sét, nhất âm vũ tuyết, bốn loại kiếm ý đã hoàn toàn luyện thành.

    Bốn loại kiếm ý này không cần nói đến mưa tuýệt, Lục Nguyên lĩnh ngộ kiếm ý thứ nhất chính là vân kiếm ý, cái thứ nhất xưng kiếm vương là thủy hoàng kiếm đạo, đối với thủy hệ kiếm ý có lĩnh ngộ không bình thường.

    Sấm sét thì bởi vì khoảng thời gian này không ngừng ổn định cho nên chớp mắt, đột nhiên hiểu ra tương sinh tương khắc liên quan sấm sét và vũ tuyết.

    Sấm sét không phải do vũ tuyết khắc, vũ tuyết cũng không phải do sấm sét khắc chế.

    Lôi điện, vũ tuyết đều thuộc một loại thiên tượng, đại biểu mặc khác nhau trong thiên tượng.

    Lôi điện, vũ tuyết còn có thiên tượng khác, ví dụ như đại vũ, kỳ thực đều là trong tuần hoàn, khắc chế nhau.

    Phút chốc hiểu ra, Lục Nguyên đã luyện thành kiếm ý thứ năm mươi hai, cũng ngộ ra trong âm dương thiết tắc tứ âm tứ dương, lôi điện và vũ tuyết.

    Đến đây thì tất cả pháp thuật, kiếm chiêu huyễn hóa từ thiên tượng, ưu khuyết điểm của nó sẽ bị mình liếc mắt một cái nhìn thấ

    Thiên đường là đây!

    Đó là cảm giác hiện tại của Lục Nguyên.

    - Khụ khụ.

    Hai tiếng ho khan đánh vỡ trạng thái này của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên mở mắt ra, phát hiện Công Tôn Việt chắp tay sau lưng đứng cạnh mình.

    Lục Nguyên thi lễ nói:

    - Công Tôn sư thúc, tìm ta có việc ư?

    Công Tôn Việt gật đầu nói:

    - Theo một số tin bên dưới nói gần đây trạng thái của ngươi không thích hợp, thấy ngươi không ngừng lật kiếm phổ, dường như không phân tích ra ưu khuyết của mấy quyển kiếm phổ.

    Lục Nguyên nói:

    - A, ta đang luyện kiếm ý.

    Công Tôn Việt nghe vậy nổi hứng thú hỏi:

    - Luyện kiếm ý?

    Đang luyện kiếm ý gì?

    Lão chỉ hỏi luyện kiếm ý gì, dù sao Lục Nguyên mới vào không một tháng.

    Lục Nguyên đáp:

    - À, luyện thành điện kiếm ý.

    - A? luyện thành rồi?

    Lục Nguyên đáp khiến Công Tôn Việt ngây ra.

    - Điện kiếm ý, đây coi như là một trong kiếm ý khó luyện, tuy không ở trong mười kiếm ý khó luyện nhất.

    Thấy Lục Nguyên gật đầu thì Công Tôn Việt thầm mừng, Lục Nguyên này đúng là thanh niên đáng giá bồi dưỡng, thật hâm mộ Thái Sử Không.

    Công Tôn Việt thầm quyết định, còn về ai ở phía sau nói xấu Lục Nguyên, tuy người đó che giấu tốt lắm nhưng mình đã biết là ai rồi.

    Hừ, Hiên Viên chí tôn, tuy ngươi lợi hại, trong Kiếm Môn quyền thế to lớn nhưng Kiếm Các là Kiếm Chủ đặt ra, muốn nhúng tay vào hả, đừng nằm mơ.

    Trong lôi hệ kiếm pháp nghiên cứu thất.

    Mười mấy người tụ tập.

    - Các vị, ngày hôm nay ta có một quyết định.

    Trước đó không lâu phó đường chủ lôi hệ kiếm pháp nghiên cứu thất chúng ta từ chức, vẫn luôn thiếu chức phó đường chủ này.

    Công Tôn Việt lạnh nhạt nói:

    - Hôm nay coi như đã định phó đường chủ.

    Nghe Công Tôn Việt nói vậy, đám người bên dưới lập tức nghiêm túc.

    Một khi làm phó đường chủ thì mỗi năm được điểm sẽ nhiều chút, hơn nữa điểm chỉ là việc nhỏ, làm phó đường chủ, một khi Công Tôn Việt từ chức thì leo lên đường chủ là việc đương nhiên, bởi vì nơi nghiên cứu kiếm chiêu chỉ có tổng cộng mười mấy người, số người không bao nhiêu.

    Trong những người này, có hy vọng nhất là Thượng Quan Hãi.

    Mấy ngày nay thành quả nghiên cứu của gã là nhiều nhất, hơn nữa Thượng Quan Hãi là người của Hiên Viên chí tôn, thế lực Hiên Viên chí tôn gần đây ngày càng lớn trong Kiếm Các, chắc Công Tôn Việt đường chủ cũng là kẻ thức thời trang tuấn kiệt, những người khác không có bao nhiêu hy vọng.

    Công Tôn Việt lạnh nhạt nói:

    - Vậy, nhân tuyển phó đường chủ là, Lục Nguyên.

    Một câu thốt ra, chớp mắt kinh động toàn trường.

    Lục Nguyên!

    Đấy chẳng phải là một người đại đạo cảnh ư?

    Người trong nghiên cứu thất đều là hỗn động cảnh, đâu có để người đại đạo cảnh vào mắt.

    - Một người đại đạo cảnh bình thường mà cũng muốn tranh với chúng ta.

    - Đúng vậy, hơn nữa hắn mới vào lôi hệ kiếm pháp nghiên cứu thất, tuyển hắn bọn ta không phục!

    Thượng Quan Hãi chấn động, gã vốn tưởng mình được chọn làm phó đường chủ, sau này lập công với Hiên Viên chí tôn đại nhân, ai dè Công Tôn Việt chuyển chiến, muốn đẩy vị trí phó đường chủ vào đầu Lục Nguyên, làm sao Thượng Quan Hãi chấp nhận được chứ.

    Thượng Quan Hãi là người âm trầm thiện biến, không sốt ruột, mỉm cười nói:

    - Công Tôn đường chủ, ngươi luôn xem trọng Lục Nguyên sư đệ, chúng ta đều biết điều này.

    - Cái gì vào đường không bao lâu, ta không để ý, chỉ cần có thể đảm nhiệm chức vị này thì tất nhiên ta sẽ không tranh chấp cùng Lục sư đệ.

    Thượng Quan Hãi cười đến sáng sủa:

    - Chẳng qua, Lục sư đệ mới vào đường một tháng, chỉ có phân tích ưu khuyết điểm hai quyển kiếm phổ tứ cấp.

    Hai quyển đó là Lục Nguyên ngộ được điện kiếm ý thì vui vẻ tùy tiện viết xuống.

    - Lôi hệ kiếm pháp nghiên cứu thất chúng ta chuyên môn nghiên cứu là lôi hệ kiếm pháp, mà Lục Nguyên sư đệ về mặt này không được, khó thể phục chúng.

    Thượng Quan Hãi có đầu óc, có thủ đoạn, nếu không thì Hiên Viên chí tôn sẽ không phái gã trú đóng Kiếm Các, dần dần nắm quyền lớn Kiếm Các trong tay.

    Thượng Quan Hãi nói vậy thì Công Tôn Việt cũng không có cách, đúng vậy, đây là vấn đề lớn khó thể phục chúng.

    Lúc này vang giọng Lục Nguyên:

    - Ai nói ta nghiên cứu ưu khuyết điểm lôi hệ kiếm phổ không được?

    Không bằng sư đệ ta so với Thượng Quan sư huynh một lần, sao hả?

    Lục Nguyên cười khẽ, dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói.

    - Vốn hắn không nhất định muốn tranh vị trí pháp lực, kiếm điểm này, nhưng mà Thượng Quan Hãi, hì hì, người này chẳng phải là thuộc Hiên Viên chí tôn sao?

    Hiên Viên chí tôn muốn nắm giữ Kiếm Các, khiến thế lực của mình trong môn phái càng mạnh, hắn cố tình không để Hiên Viên chí tôn như ý.

    Hơn nữa trong tin tức Công Tôn Việt đường chủ dưa cho mình, dường như kẻ lan truyền tin tức xấu cho mình chính là ngươi đi?

    Thượng Quan Hãi là môn hạ đắc ý của Thượng Quan chí tôn, luôn được hai 2ct Hiên Viên chí tôn, Thượng Quan chí tôn chú trọng, nếu không là vậy thì sẽ không phải gã tiến vào nắm giữ Kiếm Các.

    Công Tôn Việt muốn trực tiếp để Lục Nguyên làm phó đường chủ, nhưng Thượng Quan Hãi bắt chặt việc Lục Nguyên không có phân tích ra kiếm phổ gì không chịu buông, khó mà phục chúng khiến trong phút chốc Công Tôn Việt không tiện giải quyết việc này.

    Chính lúc đó, Lục Nguyên nói ra muốn cùng Thượng Quan Hãi so phân tích kiếm phổ.

    Buồn cười!

    Thượng Quan Hãi cảm thấy thật tình quá sức buồn cười.

    Gã là cường giảXXđộng cảnh, ở trong Kiếm Các nhiều năm.

    Lục Nguyên thì chỉ là một đại đạo cảnh, mới vào Kiếm Các thôi.

    Muốn so năng lực phân tích kiếm phổ với mình, quá nực cười.

    Mười mấy người khác cũng đều cảm thấy Lục Nguyên đại đạo cảnh đúng là hơi cuồng vọng rồi.

    Thượng Quan Hãi ở Kiếm Các nhiều năm, năng lực phân tích kiếm phổ mọi người có mắt đều thấy.

    Trong lôi hệ kiếm pháp nghiên cứu thất, muốn nói ai có năng lực phân tích kiếm phổ đè ép gã thì trừ đường chủ Công Tôn Việt ra chỉ có mấy lão già khú đế thôi.

    Đại đạo cảnh bình thường muốn cùng Thượng Quan Hãi nổi danh đã lâu so tài phân tích kiếm phổ thì đúng là ngu.

    Người trẻ tuổi này quá cuồng vọng.

    Chính lúc này, Thượng Quan Hãi trong lòng kinh hãi.

    Công Tôn Việt chú trọng Lục Nguyên thì gã biết rồi, hắn đề ra so tài, nếu mà tại đây bắt đầu phân tích kiếm phổ thì không chút nghi ngờ, người chủ trì phân tích chắc sẽ là Công Tôn Việt.

    Một khi Công Tôn Việt ở bên trong làm tay chân gì thì chẳng phải là lão và Lục Nguyên đào hố sẵn chờ mình nhảy à?

    Thượng Quan Hãi thường ngày thích âm mưu quỷ kế nên thấy ai cũng e ngại nghi ngờ.

    Gã lòng chuyển trăm hồi, suy nghĩ nhanh như chớp, gã có thể kéo một số người vào.

    Thầm quyết định xong, gã liền mỉm cười nói:

    - Lục sư đệ muốn cùng ta so tài phân tích kiếm phổ, làm sư huynh tất nhiên vô cùng hoan nghênh, không bằng kêu Công Tôn đường chủ làm chủ trì thì sao hả?

    Công Tôn Việt là chủ một đường, do lão chủ trì cuộc tỷ thí này là vô cùng hợp lý.

    Thượng Quan Hãi nói tiếp:

    - Đường chủ kim hệ kiếm pháp nghiên cứu thất Ân Vu Lôi sư thúc là người yêu tài, sớm nghe danh của Lục sư đệ, rất tiếc nuối chưa từng thấy Lục sư đệ ra tay.

    Nếu Lục sư đệ muốn cùng sư huynh ta tỷ thí một phen, không bằng mời Ân Vu Lôi sư thúc đến làm người chứng kiến thì sao?

    Cũng để mọi người thấy ánh mắt Công Tôn đường chủ tuyển người như thế nào.

    Gã nói câu này hơi khó hiểu, nhưng biết nội tình bên trong thì không.

    Gã mời vị Ân Vu Lôi đường là người của Hiên Viên chí tôn, chung một nhóm với gã.

    Gã sợ Công Tôn Việt thiết kế hại mình, vậy nên mời Ân Vu Lôi làm chứng, tức là có hai đường chủ làm chủ trì trận so tài này, vậy thì không phải một mình Công Tôn Việt ra đề mục kiếm phổ, Công Tôn Việt muốn hại gã cũng không dễ dàng.

    Cùng lúc đó, gã ăn Công Tôn Việt một nước cờ, nếu Lục Nguyên lần này so tài thua, ánh mắt chọn người của lão có vấn đề, danh tiếng sẽ tuột dốc, có lợi cho ngày sau gã đoạt quyèn.

    Gã như hổ rình mối địa vị đường chủ lôi hệ kiếm pháp nghiên cứu thất.

    Qua chốc lát, đường chủ kim hệ kiếm pháp nghiên cứu thất, Ân Vu Lôi đã đến.

    Người này vóc dáng cao to vô cùng, rất vạm vỡ, giống một người khổng lồ, tiếng cười vang dội, khí thế nhiếp người.

    Không chỉ có mình đường chủ kim hệ kiếm pháp nghiên cứu thất Ân Vu Lôi, còn có đường chủ thủy hệ kiếm pháp nghiên cứu thất, Thủy Nhã Nhiên.

    Đường chủ hỏa hệ kiếm pháp nghiên cứu thất Vu Hào Hùng.

    Hai vị đường chủ không phải người của Hiên Viên chí tôn, họ chỉ là muốn xem trò hay.

    Mọi người trông thấy đi bên cạnh đường chủ Thủy Nhã Nhiên là một thiếu nữ tôn quý đeo khăn che mặt trắng.

    Thiếu nữ tôn quý khí độ bất phàm, như có khí độ tôn quý, kiêu ngạo.

    Bên cạnh nàng có mấy nữ hộ vệ, nàng chính là Kiếm Linh Đế Cơ.

    Kiếm Linh Đế Cơ đi theo đường chủ thủy hệ kiếm pháp nghiên cứu thất Thủy Nhã Nhiên, quan hệ với Thủy Nhã Nhiên xem như tạm được.

    Thủy Nhã Nhiên muốn đến đây xem kịch vui, nàng cũng rảnh rỗi nên đến nhìn xem.

    Ánh mắt Kiếm Linh Đế Cơ lạnh nhạt liếc Lục Nguyên một cái.

    Người đàn ông từng thấy ra chín sơ hở, ánh mắt còn trên mình lần này sẽ có biểu hiện gì đây?

    Kiếm Linh Đế Cơ bất giác có chút hứng thú với Lục Nguyên.

    Người, ngày càng nhiều.

    Trải qua Thượng Quan Hãi cố gắng thiết kế, quy cách trận đấu thăng lên.

    Lúc trước chỉ là tranh chấp nội bộ lôi hệ kiếm pháp nghiên cứu thất.

    Bây giờ bảy đường chủ có bốn đến, hai đường chủ thủy hệ và hỏa hệ không nhúng tay vào, chỉ xem kịch, còn lôi hệ và kim hệ là chủ trì cuộc đấu.

    Còn có người mấy đường đến xem tụ tập một chỗ.

    Đường chủ kim hệ Ân Vu Lôi khuôn mặt tươi cười, Công Tôn Việt à Công Tôn Việt, bình thường ngươi cũng là cáo già, lần này sao lại bị Thượng Quan sư điệt chơi một vố?

    Thượng Quan Hãi lòng có chút đắc ý, lần này chẳng những muốn đùa chết Lục Nguyên, còn phải kéo Công Tôn Việt xuống nước luôn.

    Mình thật là giỏi thủ đoạn, tâm kế tuyệt, việc này hoàn thành là có cả hy vọng làm vị trí Thượng Quan chí tôn đời tiếp theo rồi.

    Công Tôn Việt lòng hồi hộp, dù sao sự việc gây lớn, nhưng nghĩ lại chơi một trạn cũng chẳng cáo gì ghê gớm.

    Lão tằng hắng, nói:

    - Bây giờ bắt đầu tỷ thí năng lực phân tích kiếm phổ của hai người Thượng Quan Hãi, Lục Nguyên.

    Đây là tại lôi hệ kiếm pháp nghiên cứu thất, cho nên kiếm phổ tìm trong chín vạn ba ngàn năm trăm sáu mươi sáu quyển lôi hệ kiếm pháp nghiên cứu thất.

    Công Tôn Việt nói:

    - Ta phụ trách tìm kiếm phổ cho Thượng Quan Hãi, Âan đường chủ thì phụ trách tìm kiếm phổ cho Lục Nguyên, thế nào?

    Nhưng mỗi lần tìm kiếm phổ đều phải cùng cấp.

    Ân Vu Lôi gật đầu.

    Đến đây thì tỷ thí chính thức bắt đầu.

    - Vậy thì, bắt đầu đi.

    Công Tôn Việt từ trong hơn chín vạn quyển kiếm phổ rút ra một bản nhất cấp, lấy bản lĩnh của Thượng Quan Hãi thì kiếm phổ nhất cấp quá dễ dàng, trong khoảnh khắc đã phân tích ra ưu khuyết điểm trong đó.

    Tiếp theo là kiếm phổ nhị cấp, khoảnh khắc phân tích ra.

    Kiếm phổ tam cấp, chớp mắt phân tích ra ưu khuyết điểm.

    Kiếm phổ tứ cấp, hơi lâu nhưng tổng thể thời gian vẫn cực ngắn.

    Kiếm phổ ngũ cấp, tốn thời gian lâu hơn kiếm phổ tứ cấp.

    Kiếm phổ lục cấp, đến kiếm phổ lục cấp thì Thượng Quan Hãi không thoải mái, nhưng vẫn ở trong vòng nửa nén hương phân tích ra ưu khuyết điểm.

    Kiếm phổ thất cấp, đây là bộ Loạn KIếm Phi Ma Nang.

    Thượng Quan Hãi dùng thời gian một nén hương phân tích ra.

    Có thể trong vòng một nén hương phân tích ra kiếm phổ cửu cấp đều là hạng cao minh.

    Mấy chục người xung quanh đa số ở lâu trong Kiếm Các, thấy thế thì khâm phục vài phần.

    Chương 716-717: Phân tích kiếm pháp

    Kiếm phổ bát cấp, Công Tôn Việt chọn một bộ Sát TậtLoạn Điện Phong Lai Vũ Sầu Kiếm, bộ kiếm pháp này khá khoa trương, vô cùng phức tạp, kiếm thế rất loạn.

    Nhưng trong kiếm thế rối loạn dường như ẩn chứa mối liên tiếp.

    Muốn phân tích ra bộ kiếm pháp kia thì cực kỳ phức tạp.

    Thượng Quan Hãi rơi vào tình trạng vắt óc suy nghĩ.

    Đến kiếm phổ bát cấp thì dù là Thượng Quan Hãi hỗn động cảnh cũng cần thời gian dài suy tư.

    Thượng Quan Hãi dùng hai nén hương phân tích ra ưu điểm và khuyết điểm của bộ kiếm pháp kia.

    ưu điểm của kiếm pháp đó là loạn, nhân loạn mà thủ, khuyết điểm cũng ở chữ loạn, trong loạn có rất nhiều kiếm chiêu liên tiếp không hoàn mỹ, dễ dàng bị kẻ địch bắt được.

    Thấy Thượng Quan Hãi mất hai nén hương đã phân tích ra bộ kiếm pháp Sát Tật Phong Loạn Điện Phong Lai Vũ Sầu Kiếm thì đám người Kiếm Các, các đường đều tặc lưỡi khen.

    Thượng Quan Hãi này thật giỏi, giải được một bộ kiếm phổ bát cấp, chỉ mất hai nén hương thôi!

    Nghe nói Thượng Quan Hãi tư chất xuất sắc, thực lực mạnh mẽ, có khả năng tiếp chưởng Thượng Quan chí tôn, quả nhiên không giả, đúng là không giống kẻ tầm thường.

    Rốt cuộc kiếm phổ cửu cấp bị lấy ra, 'Tâm Điện Kiếm'.

    Bộ Tâm Điện Kiếm là tâm động tức điện động, tâm hành tức điện hành, bộ kiếm pháp rất phức tạp, cơ bản đỉnh cao kiếm pháp cửu cấp.

    Công Tôn Việt dĩ nhiên sẽ không cho Thượng Quan Hãi dễ chịu, dù sao gã là người của Hiên Viên chí tôn.

    Thượng Quan Hãi nhức đầu, lấy năng lực của gã, cơ bản kiếm phổ đã là cực hạn rồi, nhưng lần này không biết tại sao, hoặc có lẽ lập tức sắp thắng Lục Nguyên, kéo Công Tôn Việt xuống nước đem đến khoái cảm làm linh cảm của gã dâng trào, chẳng ngờ có can đảm khiêu chiến kiếm phổ cửu cấp.

    Gã vắt óc suy nghĩ gần một canh giờ.

    Lần so tài này phân tích mỗi loại kiếm phổ thời gian là một canh giờ, nếu không thì ngươi cứ dài dằng dặc phân tích đến đi một bộ kiếm phổ cả tháng trời cũng là có, bình thường là không thành vấn đề, nhưng so tài thì có đấy, mọi người không ai muốn chờ ngươi.

    Xem ra cực hạn của Thượng Quan Hãi là kiếm phổ bát cấp, nhưng chỉ là vậy thôi đã khá ghê gớm.

    Ngay lúc mọi người nghĩ vậy thì đột nhiên Thượng Quan Hãi cất tiếng cười to.

    - Ta đột phá, ta lĩnh ngộ, ưu điểm, khuyết điểm của Tâm Điện Kiếm ta đã hoàn toàn hiểu!

    Gã xoèn xoẹt hạ bút, lập tức làm ra một phần phân tích ưu và khuyết điểm của Tâm Điện Kiếm.

    Gã phân tích khiến đám người nghe gật gù, phân tích đúng rồi.

    Thượng Quan Hãi không bao giờ ngờ mình có thể vào trận đột phá!

    Trong lòng gã tràn đầy đắc ý, Lục Nguyên, ngươi ngoan ngoãn chờ bi kịch đi.

    Ha ha ha ha! gã cuồng cười trong lòng.

    Những người khác cũng không ngờ Thượng Quan Hãi sẽ vào trận đột phá, bất giác lặng yên, xem ra Lục Nguyên thua chắc rồi.

    Tiếp theo, dù Thượng Quan Hãi đột phá ngộ kiếm phổ cửu cấp nhưng lấy đến kiếm phổ cấp tinh thần, cấp diệt tinh thì bó tay, xem cũng không hiểu thì làm sao liệt kê phân tích ra ưu khuyết điểm?

    Triển lãm của gã đến đây chấm dứt, là một lần triển lãm gần như hoàn mỹ, tiếp theo đến lúc Lục Nguyên trình diễn.

    Rốt cuộc đến phiên Lục Nguyên.

    Chắc hắn chịu áp lực lớn lắm, dù sao đằng trước Thượng Quan Hãi biểu hiện quá tốt, lại còn vào trạn đột phá, ngộ ra ưu khuyết điểm kiếm phổ cửu cấp 'Tâm Điện Kiếm', đây chính là kiếm phổ cửu cấp!

    Bên cạnh mọi người nhìn sang, phát hiện khuôn mặt Lục Nguyên lạnh nhạt, xem ra tiểu tử này tâm trí rất sâu, không thể khinh thường.

    Thật ra Lục Nguyên không có gì tâm trí sâu đậm cả, hắn hoàn toàn không có áp lực mà thôi, nhưng người khác không hề nghĩ vậy.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Phỉa rồi, nghe nói phân tích ra ưu khuyết điểm kiếm phổ có điểm, không biết trận tỷ thí này phân tích ra ưu khuyết điểm kiếm phổ có được điểm không?

    Trong không khí căng thẳng mà còn nhớ điều này khiến đám người lặng đi, lấy làm lạ cấu tạo thần kinh của Lục Nguyên là như thế nào, sao mà thô thần kinh thế.

    Công Tôn Việt dở khóc dở cười nói:

    - Tất nhiên là có điểm.

    Lục Nguyên gật đầu nói:

    - Vậy ta yên tâm.

    Có thể thắng đối thủ mà kiếm được điểm nữa, việc tốt hai trong một thế này sao mà ghét được.

    Ân Vu Lôi đứng dậy, lấy ra một bản kiếm phổ nhất cấp, Lục Nguyên chớp mắt dễ dàng phân tích ra.

    Kiếm phổ nhị cấp, chớp mắt phân tích xong.

    Kiếm phổ tam cấp, chớp mắt phân tích ra.

    Ân Vu Lôi hơi ngây ngẩn, xem ra Lục Nguyên này vẫn là có chút thực lực.

    Ba cấp kiếm phổ đầu không tốn chút thời gian đã phân tích ra, tiếc rằng lần này Thượng Quan Hãi phát huy siêu bình thường, Lục Nguyên ngươi dù làm sao cũng chỉ có nước thất bại thôi.

    Kiếm phổ tứ cấp, chớp mắt phân tích xong.

    A, Thượng Quan Hãi phân tích kiếm phổ tứ cấp phải tốn chút thời gian thế mà Lục Nguyên không mất bao nhiêu lâu, chớp mắt đã phân tích ra, hơi lạ đây, Ân Vu Lôi thầm kinh ngạc.

    Kiếm phổ ngũ cấp, Lục Nguyên lần thứ hai chớp mắt phân tích xong.

    Cái này khiến Ân Vu Lôi ngơ ngác, thầm nghĩ, không lẽ trước đó Lục Nguyên tiểu tử đã nhìn bản kiếm phổ, phân tích ra rồi sao?

    Nếu thế thì ta tìm cái hiếm chút.

    Kiếm phổ lục cấp ra, Lục Nguyên lại phân tích xong trong chớp mắt.

    Lúc trước Thượng Quan Hãi phân tích kiếm phổ lục cấp mất nửa nén hướng.

    Lần này thì rất nhiều tiếng ồ à vang lên, hiển nhiên người xung quanh phát hiện sự việc lạ lùng, chỉ có Lục Nguyên là biểu tình bình tĩnh.

    Thượng Quan Hãi mặt hơi biến đổi, mới rồi còn đầy mặt đắc ý, giờ thì phát hiện có điều không đúng.

    Kiếm phổ thất cấp, Ân Vu Lôi chọn là bản Điện Kiếm Điện Tự Nang, đây là bộ kiếm pháp khá quái dị, lấy điện cực nhanh ở không trung vạch ra các loại văn tự có lực lượng bí ẩn, lấy đó đối địch.

    Bộ kiếm phổ thất cấp này chắc sẽ gây khó khăn đôi chút cho Lục Nguyên.

    Ân Vu Lôi chọn kiếm phổ này chuẩn bị ngồi xuống nghỉ ngơi chốc lát, kết quả Lục Nguyên xoẹt xoẹt cầm bút viết trên giấy, rất nhanh đã xong.

    Nhanh vậy đã viết xong?

    Đám Ân Vu Lôi, Công Tôn Việt cùng nhìn bộ Điện Kiếm Điện Tự Nang, ưu khuyết điểm của kiếm pháp này.

    Ân Vu Lôi vốn cho rằng Lục Nguyên viết bậy nhưng thấy thì ngây ra, chẳng ngờ viết đúng rồi.

    Đến đây thì Ân Vu Lôi biến sắc mặt, Thượng Quan Hãi tăng nhiều áp lực.

    Chớp mắt tìm ra ưu, khuyết điểm của kiếm phổ, đáng sợ.

    Kiếm phổ bát cấp, lần này Ân Vu Lôi chọn là Phụ Vân Điện Phong Đăng Xuyên Thoa Như Điện kiếm, bộ kiếm pháp này là bát cấp, đổi làm Thượng Quan Hãi muốn phân tích ra ưu khuyết điểm của kiếm pháp e rằng phải tốn thời gian rất dài, Ân Vu Lôi không tin không làm khó được Lục Nguyên.

    Kết quả, chỉ thấy Lục Nguyên lật xong bản kiếm phổ thì xoèn xoẹt viết, dường như không suy nghĩ gì cả. yêu nghiệt, kiếm phổ bát cấp vậy mà chớp mắt đã bị phân tích ra ưu khuyết điểm.

    Thế này quá yêu nghiệt đi.

    Một đám người Kiếm Các trợn mắt há hốc mồm.

    Nếu đây là Công Tôn Việt tìm kiếm phổ thì mọi người sẽ nghi ngờ bên trong có trá, nhưng Ân Vu Lôi là người Thượng Quan Hãi tìm đến, người của Hiên Viên chí tôn tuyệt đối không khả năng trợ giúp Lục Nguyên lừa dối, tức là nói đây là thật.

    Kiếm phổ bát cấp, khoảnh khắc bị phân tích ra, thế này còn là con ngươi sao?

    Không khí biến quái dị.

    Kiếm phổ bát cấp đã xong, Ân Vu Lôi rốt cuộc chọn ra bộ kiếm phổ kiếm pháp cửu cấp, Vô Điện Kiếm.

    Thượng Quan Hãi phân tích bộ An Tâm Điện Kiếm tâm động tức điện động, tâm hành tức điện hành.

    Còn bộ Vô Điện Kiếm là vô hình vô ảnh, vô hư vô cấu, đoán không ra, cùng lúc đó kiếm tốc nhanh tuyệt vời.

    Ân Vu Lôi không tin Lục Nguyên có thể trong khoảnh khắc phân tích ra kiếm phổ cửu cấp này.

    Tiếp theo, gã thấy Lục Nguyên đầu tiên là rột roạt giở xong quyển Vô Điện Kiếm, tốc độ lật khá nhanh, rồi mới xẹot xoẹt viết trên giây ưu và khuyết điểm của Vô Điện Kiếm.

    Bộ Vô Điện Kiếm ưu điểm là vô hình vô ảnh, khó bắt giữ, nhanh vô cùng.

    Nhưng khuyết điểm của nó rất rõ ràng, nhược điểm là lực công kích không đủ, một khi đụng phải pháp bảo phòng ngự của kẻ địch chặn, mượn đó phản kích thì sẽ bị thương.

    Cùng lúc đó, trên giấy viết ra bảy sơ hở của Vô Điện Kiếm, chỉ cần đối ửng liền thấy rất chính xác.

    Lúc này không khí khá là căng thẳng cùng với quái dị.

    Mọi người có chút không tin Lục Nguyên trong khoảnh khắc tìm ra ưu khuyết điểm, sơ hở của kiếm phổ cửu cấp.

    Tất cả mọi người nhìn hướng mấy đường chủ Ân Vu Lôi, Công Tôn Việt.

    Nửa ngày sau, Ân Vu Lôi rốt cuộc gật đầu nói:

    - Kiếm phổ cửu cấp thông qua.

    Quả nhiên, Lục Nguyên làm được rồi.

    Khoảnh phân tích ra ưu khuyết điểm kiếm phổ cửu cấp Vô Điện Kiếm, cái này...

    Quá siêu!

    Thượng Quan Hãi mặt xám như tro, đến đây thì gã hiểu, đã thua rồi. coi như cùng là phân tích kiếm phổ cửu cấp thì gã mất đến một canh giờ, Lục Nguyên là chớp mắt phân tích ra, điểm này gã đã rơi vào thế yếu.

    Hơn nữa gã là hỗn động cảnh, tiến vào Kiếm Các rất lâu, còn Lục Nguyên chỉ là đại đạo cảnh, mới vào Kiếm Các không bao lâu.

    Bây giờ Thượng Quan Hãi rất muốn hộc máu.

    Gã định ám toán Lục Nguyên, mời nhiều người đến, tìm bốn trong bảy vị đường chủ, muốn ở trước mặt bọn họ đạp Lục Nguyên dưới chân, khiến Công Tôn Việt nhận đánh giá mắt mờ nhìn người không rõ.

    Ai mà ngờ gã mời nhiều như vậy là để xem Lục Nguyên biểu diễn xuất sắc, hoàn toàn uổng phí công sức.

    Cho đến giờ thì mọi người hiểu rằng Thượng Quan Hãi thua chắc rồi, nhưng lúc này mọi người hứng thú không phải cuộc so tài giữa gã và Lục Nguyên, mà là muốn xem hắn có thể sáng tạo bao nhiêu kỳ tích.

    Kiếm phổ từ nhất cấp đến cửu cấp, Lục Nguyên đều là chớp mắt phân tích ra sơ hở, ưu điểm trong kiếm chiêu, tiếp theo hắn sẽ sáng tạo bao nhiêu kỳ tích nữa?

    Ân Vu Lôi chọn kiếm phổ cấp tinh thần 'Vạn Mệnh Lôi Trì Kiếm'.

    Bộ kiếm pháp này có thể oanh kích một nửa tinh thần, nếu đem tất cả công kích gom lại trong một khu vực thì sẽ khủng bố đến cỡ nào, chỉ tưởng tượng thôi đã vô cùng hãi hùng.

    Lục Nguyên nhận lấy 'Vạn Mệnh Lôi Trì Kiếm', đây là lần đầu tiên hắn thấy kiếm pháp cấp tinh thần, nổi lên hứng thú.

    Hắn chậm rãi nhìn, lật không nhanh.

    Kiếm thức của 'Vạn Mệnh Lôi Trì Kiếm' quả nhiên bất phàm, Lục Nguyên nhìn kỹ, vô số sấm sét xẹt qua đầu óc.

    Người bên cạnh rốt cuộc thở ra, cuối cùng Lục Nguyên không trong khoảnh khắc nhìn ra ưu khuyết điểm, chỗ nhược điểm của kiếm pháp nữa.

    Nếu kiếm pháp cấp tinh thần cũng chớp mắt bị phá thì e rằng đám người sẽ ói máu hết, dẫu sao đó cũng là kiếm pháp cấp tinh thần, may là Lục Nguyên rốt cuộc chậm rãi xem

    Bốn phía yên tĩnh, mọi người đều chờ đợi kiếm pháp cấp tinh thần rốt cuộc có làm khó Lục Nguyên được không.

    Qua chốc lát, khoảng một nén hương thì Lục Nguyên rốt cuộc đặt bút viết.

    Đây mới chỉ một nén hương mà thôi?

    Không lẽ Lục Nguyên vẻn vẹn cần một né honwg là nhìn thấu nhược điểm bộ kiếm pháp kia?

    Cái này cũng khoa trương quá đi. vẻn vẹn chỉ một nén hương, đây là kiếm pháp cấp tinh thần!

    Đám Ân Vu Lôi, Công Tôn Việt cùng vây quanh xem, nửa ngày sau mấy vị chủ khảo cùng gật đầu.

    Quả nhiên, đám người đứng xem cùng biến sắc mặt, một nén hương phân tích ra ưu khuyết điểm một bộ kiếm pháp cấp tinh thần, cái này khiến người làm sao tin tưởng được đây?

    Thượng Quan Hãi đã biến sắc mặt, cảm thấy mình có bệnh, đi chọc nhân vật như vậy.

    Chớp mắt nhìn ra sơ hở trong kiếm phổ cửu cấp, một nén hương tìm ra sơ hở của kiếm pháp cấp tinh thần, Lục Nguyên quá yêu nghiệt rồi.

    Xôn xao xong mọi người lặng đi, muốn nhìn xem Lục Nguyên có thể tiếp tục sáng tạo kỳ tích, làm ra kỳ tích lớn hươn nữa không.

    Ân Vu Lôi không biết nên có cảm giác gì nữa, làm bên đối địch Lục Nguyên gã nên buồn bực mới đúng, nhưng giờ chính mắt thấy kỳ tích sinh ra thì tâm lý mâu thuẫn, gã đang chọn lựa kiếm pháp cấp diệt tinh.

    Kỳ thực trong Kiếm Các không có bao nhiêu kiếm pháp cấp diệt tinh.

    Ân Vu Lôi đã chọn xong, là bộ này.

    'Lôi Tinh kiếm pháp'.

    Bộ kiếm pháp này là đem sấm sét thâm nhập vào tinh thần, cuối cùng đem nguyên tinh thần đầy sấm sét, cái này cần thực lực cấp chí tôn mới thi triển ra được, dù là Ân Vu Lôi, muốn phá bộ kiếm pháp hì khá là khó khăn.

    Gã không tin Lục Nguyên trong thời gian ngắn có thể phá được.

    'Lôi Tinh kiếm pháp' vào tay Lục Nguyên, đôi mắt hắn sáng lên tia cuồng nhiệt.

    Đối với Lục Nguyên, đây đích thực là trận so tài, nhưng cùng lúc đó cũng là loại hưởng thụ.

    Thứ gì liên quan đến kiếm là hưởng thụ với Lục Nguyên, nếu là một bộ đao phủ thì hắn chẳng chút để ý.

    Giở ra 'Lôi Tinh kiếm pháp', Lục Nguyên lần thứ hai rung động.

    Chiêu thức trong đó mỗi một chiêu đều cực xảo diệu, hơn nữa cần năng lượng rất lớn, dù là mình pháp lực tăng gấp mười lần, trăm lần thì e rằng khó thực hiện năng lượng mà chiêu thức cần, đây là bộ kiếm pháp đại khí, bàng bạc cỡ nào chứ.

    Lấy kiếm trảm phá tinh thần!

    Đây chính là Lôi Tinh kiếm pháp.

    Lục Nguyên phát hiện mình đi tới trung ương thiên triều, vào Kiếm Môn là đúng rồi.

    Không đến trung ương thiên triều, không vào Kiếm Môn thì sao thấy kiếm pháp như vậy.

    Ở Hoa Sơn lười biếng ngủ tất nhiên là tự do, nhưng trong Kiếm Môn biết được kiếm pháp có thể lấy kiếm phá tinh thần như vậy cũng là thú vui trên đời.

    Cuộc đời có rất nhiều phong cảnh khác nhau.

    Mình cần làm là hưởng thụ những phong cảnh khác biệt này.

    'Lôi Tinh kiếm pháp', trong bộ kiếm pháp này có khá nhiều chiêu thức huyền diệu.

    Ví dụ như chiêu Lôi Long Nhập Địa này!

    Đem vô số Lôi Long đánh vào tinh thần, chiêu lôi long ra đánh không khó, khó ở chỗ tìm đúng địa mạch.

    Tinh thần đều có địa mạch, địa mạch là yếu điểm quan trọng nhất trong tinh thần, là điểm địa khí ngưng tụ.

    Cùng lúc đó, một khi địa mạch bị phá thì tinh thần sẽ tan vỡ, tuy nhiên tinh thần có nhiều địa mạch, muốn cùng lúc phá hết không dễ.

    Lại ví dụ chiêu BᯠLôi Kích Tinh, thật là quá tuyệt diệu.

    Chiêu Bạo Lôi Kích Tinh là chớp mắt đánh bạo pháp lực, đúng là chiêu thức sướng đến cức điểm, cách dùng đơn giản, bạo lực.

    Nếu mà mình có pháp lực cấp chí tôn thì e rằng chiêu Bạo Lôi Kích Tinh sẽ là là chiêu thức mình thích, sử dụng nó quá sướng tay.

    Rồi ví dụ chiêu Bạo Lôi Tinh Thần này trong chớp mắt nguyên tinh thần nằm trong tầm ngắm của chiêu thức, lấy chiêu này đối địch là đã ghiền.

    Rất nhiều chiêu thức tinh diệu.

    Quả không uổng là kiếm chiêu cấp diệt tinh.

    Lục Nguyên đang hưởng thụ.

    Đã lâu rồi không có kiếm chiêu khiến người hưởng thụ như vậy, Lục Nguyên cảm thấy mình như đang trong thiên đường.

    Người bên cạnh đều chú ý Lục Nguyên.

    Một nén hướng qua đi.

    Hai nén hương trở lại.

    Ba nén hương đã qua.

    Thời gian, lại sắp qua một canh giờ rồi.

    Chương 718-719: Kiếm pháp cấp diệt tinh

    Cuối cùng Lục Nguyên không thể phá giải kiếm pháp cấp diệt tinh này sao?

    Trong lòng bất cứ ai không có thất vọng mà là thở ra một hơi.

    Người đại đạo cảnh mà phá giải được kiếm pháp cấp diệt tinh thì quá khoa trương rồi, may mắn, may mắn, kỳ tích vẻn vẹn đến đây là chấm dứt, khiến người không cần căng thẳng như vậy.

    Khi mọi người cho rằng sự việc đến đây là hết, sắp tròn một canh giờ thì Lục Nguyên cầm bút lên, rột roạt viết.

    Trước khi hết một canh giờ hắn đã viết xong.

    Không phải chứ, kiếm pháp cấp diệt tinh mà cũng bị hắn biết cách phá?

    Ân Vu Lôi, Công Tôn Việt, thậm chí là Thủy Nhã Nhiên, Vu Hào Hùng, bốn vị đường chủ cùng thò qua xem.

    Bốn đường chủ bị gợi lên lòng tò mò, dù là Kiếm Linh Đế Cơ cũng rất có hứng thú, chẳng qua nàng không thích có mặt nơi đông người nên không dựa vào gần. bốn đường chủ chậm rãi nhìn.

    Kiếm thuật cấp diệt tinh, sơ hở của bộ kiếm pháp kia không dễ tìm ra.

    Công Tôn Việt, Ân Vu Lôi, Thủy Nhã Nhiên, Vu Hào Hùng, bốn đường chủ không thể dễ dàng đoán ra, chỉ có không ngừng phân tích, ứng đối.

    'Lôi Tinh kiếm pháp', kiếm pháp cấp diệt tinh vốn chính là kiếm pháp chí tôn sử dụng, họ vừa phân tích vừa thăm dò.

    Qua một lúc, Ân Vu Lôi rốt cuộc lắc đầu thở dài.

    Lắc đầu, thất bại rồi ư?

    Ân Vu Lôi thở ra hơi dài, nói:

    - Kiếm pháp cấp diệt tinh vậy mà cũng bị tìm ra sơ hở.

    Thành công!

    Lục Nguyên thành công!

    Kiếm pháp cấp diệt tinh cũng bị Lục Nguyên phá giải, hơn nữa là trong một canh giờ, chuyện này nếu nói ra thì e rằng không ai tin, nhưng đây là sự thật bằng thép.

    Mấy chục người bên cạnh đều tán thán, quá khó để tin, chuyện này thế mà xảy ra.

    - Rất, rất không tin được.

    - Đúng vậy, Lục Nguyên rốt cuộc cảnh giới kiếm đạo cao cỡ nào chứ?

    - Nghe nói người này thắng người mới pháp cổ văn minh đấy.

    - Nghe nói lúc đó một kiếm cuối cùng kinh tuyệt một thời!

    - Môn hạ Thái Sử chí tôn rốt cuộc ra một thế hệ kiếm kiệt!

    Mọi người bàn tán xôn xao.

    Thượng Quan Hãi chỉ có tuyệt vọng.

    Vốn gã thiết kế hãm hại Lục Nguyên, thủ đoạn cao siêu, nghĩ đến tất cả tình huống, kéo cả Công Tôn Việt xuống nước, tâm kế rất giỏi, nhưng giờ bị Lục Nguyên phá hết.

    Tại sao?

    Tại sao một đại đạo cảnh thất tầng bình thường lại có thể nhìn thấu sơ hở của kiếm pháp cấp diệt tinh chứ?

    Đây là tại sao!?

    Thượng Quan Hãi bị đả kích thê thảm, đây là lần đầu tiên gã thấy người dùng lực phá kế, kế của gã bị phá sạch sẽ.

    Kiếm Linh Đế Cơ dùng ánh mắt trong suốt và kiêu ngạo nhìn Lục Nguyên, tay thuôn chắp sau lưng, dưới ống tay áo vu thủy lưu vân, bây giờ nàng rất có hứng thú với Lục Nguyên.

    Nghe nói người này xuất thân từ ngoại vực, rồi đến Kiếm Môn chốn nhỏ nhoi này, rốt cuộc hắn làm sao đến được trình độ này?

    Trong lòng Kiếm Linh Đế Cơ có chút không phục.

    Trong trung ương thiên triều, kiếm đạo phía trên, Kiếm Linh Đế Cơ chưa từng phục ai cả.

    Thiên phú kiếm đạo của Kiếm Chi Tử trên Kiếm Linh Đế Cơ, nàng công nhận điềm này, dù sao Kiếm Chi Tử là một trong người mạnh nhất Khí Vận Thất Tử, so với loại người nàyl af tự tìm ngược.

    Dù nàng có là con gái của chủ pháp cổ văn minh, nhưng trừ Kiếm Chi Tử ra nàng chưa từng thua ai cả.

    Hai mươi ba tuổi, đại đạo cảnh thập tầng!

    Cảnh giới kiếm vương!

    Bây giờ rõ ràng có người cảnh giới kiếm đạo còn cao hơn cả Kiếm Linh Đế Cơ, đôi mắt trong suốt đánh giá Lục Nguyên, người người đàn ông này thú vị, quan sát một trận đã.

    Lúc này, Thủy Nhã Nhiên khen nói:

    - Hay cho Lục Nguyên, đại đạo cảnh đã phá kiếm pháp cấp diệt tinh, chính là hy vọng phục hưng của Kiếm Môn!

    Lời vừa thốt ra, mới rồi còn xôn xao chớp mắt biến tĩnh lặng.

    Thủy Nhã Nhiên đường chủ nói ra một câu, câu đầu không có gì, chỉ là khen thôi, nhưng câu cuối liền thành vấn đề.

    Hy vọng phục hưng của Kiếm Môn, câu này rất nặng.

    Người Kiếm Môn bình thường lấy Kiếm Môn làm vinh, ra bên ngoài là giương cờ Kiếm Môn, người ta nhìn ngươi là người Kiếm Môn liền nể mặt ba phần.

    Tất nhiên cái này giới hạn trong Vô Thượng Đại Giáo mới hữu dụng, đụng phải loại văn minh thì ai mà để ý ngươi, một Vô Thượng Đại Giáo bình thường, loại cảnh giới này là đẳng cấp người bình thường.

    Trong Kiếm Môn nhân tài kiệt xuất, tới Kiếm Môn lấy ngươi làm vinh, danh tiếng đã cực lớn, ai ai nhìn thấy đều sẽ khen ngợi.

    Ví dụ như "A, vị này là nhân vật trong truyền thuyết, xuất thân Kiếm Môn.", "Kiếm Môn ra nhân vật ghê gớm như vậy à", đây cơ bản là cấp thiên tài.

    Rồi đến tầng cao hơn, chính là hy vọng phục hưng của Kiếm Môn.

    Một người đảm trách hy vọng phục hưng một Vô Thượng Đại Giáo, cái này khó khăn cỡ nào?

    Không có mấy ai gánh nổi câu này.

    Cho dù bây giờ Lục Nguyên trong cuộc so tài phá kiếm pháp cấp diệt tinh, nhưng có nhiều người cảm thấy Thủy Nhã Nhiên đường chủ nói câu này quá nặng, quá đáng rồi, Lục Nguyên sao có thể là hy vọng phục hưng của Kiếm Môn chứ?

    Trong Kiếm Môn, có tư cách làm hy vọng phục hưng của Kiếm Môn đếm chưa đủ năm ngón tay.

    Khi Thủy Nhã Nhiên nói ra câu này, bên kia Lục Nguyên vui vẻ đếm điểm.

    Số điểm lần này kiếm tới ba trăm năm mươi điểm.

    Ba trăm năm mươi điểm là rất khó kiếm, không ngờ nhanh vậy đã ra rồi, ở trong Kiếm Các đúng là dễ kiếm quá đi.

    Thật ra điểm Kiếm Các đúng là dễ tìm, nhưng không dễ dàng như Lục Nguyên tưởng.

    Cảnh giới kiếm thuật của Lục Nguyên quá cao, vừa luyện âm dương thiết tắc, luyện thành tứ âm tứ dương, phá lôi hệ kiếm pháp hoàn toàn không áp lực, nếu không thì muốn kiếm ba trăm năm mươi điểm không phải chuyện dễ gì.

    Chuyện này cơ bản tới đây là kết thúc.

    Chỉ là, tại đây chấm dứt mà thôi, tin tức lập tức truyền đến bảy phân đường Kiếm Các khác.

    - Nghe nói chưa?

    Trong lôi hệ kiếm pháp nghiên cứu thất có một thanh niên đại đạo cảnh, trong một canh giờ đã phá kiếm pháp cấp diệt tinh!

    - Cấp diệt tinh?

    Ngươi nói giỡn hả?

    Đó là chiêu thức cấp chí tôn hỗn động cảnh sử dụng.

    - Đúng vậy, cấp diệt tinh, quá phóng đại đi.

    - Các ngươi phải tin, lúc đó bốn vị đường chủ có mặt, là Công Tôn Việt đường chủ, Thủy Nhã Nhiên đường chủ, Ân Vu Lôi đường chủ, Vu Hào Hùng đường chủ.

    Bốn vị đường chủ đều có đó không lẽ là giả sao?

    - Nếu có bốn đường chủ thì sợ là thật, lôi hệ kiếm pháp nghiên cứu thất ư, ta phải đi viếng nhân vật này mới được.

    Lập tức sự việc lan tràn toàn Kiếm Môn.

    Lục Nguyên trong một canh giờ phá kiếm pháp cấp diệt tinh là tin tức bùng nổ, tin bùng nổ thứ hai là Thủy Nhã Nhiên gọi Lục Nguyên là hy vọng phục hưng của Kiếm Môn.

    Hai tin tức ở trong Kiếm Môn dấy lên sóng to gió lớn.

    - Lục Nguyên này thắng người mới pháp cổ văn minh đã quá mạnh rồi, còn là hy vọng phục hưng của Kiếm Môn!

    - Không ngờ hắn được gọi là hy vọng phục hưng của Kiếm Môn!

    Trong Kiếm Môn người bình thường đều kinh thán.

    Kiếm Văn Hào, Đoan Mộc Tòng Dung thì tức đến suýt ói máu.

    Trong một góc tối tăm không ánh sáng truyền ra giọng nói tràn đầy ma khí:

    - Nực cười, nực cười, quá nực cười.

    Lục Nguyên bình thường mà thôi lại dám làm hy vọng phục hưng của Kiếm Môn hả?

    Kiếm Ma ta mới là hy vọng phục hưng của Kiếm Môn!

    Chẳng qua là một tiểu bối đại đạo cảnh mà thôi, không đáng để Kiếm Ma ta ra tay.

    Ma khí tùy theo lời nói dao động, như rơi vào địa ngục ma khí.

    Cùng lúc đó, trong hoàn cảnh ánh sáng mờ, truyền đến tiếng cười quái dị:

    - Ha ha ha ha, lại ra một thiên tài ư?

    Còn được xưng là hy vọng phục hưng của Kiếm Môn.

    Nhưng mới là đại đạo cảnh, chỉ dùng linh kiếm, linh kiếm thì không đáng cất giấu, chờ hắn trở thành càng cường, xuất hiện tiên kiếm mạnh rồi mới cướp.

    Tuyệt thế thiên tài sử dụng tiên kiếm mới đáng giá thu lấy.

    Cái gì hy vọng phục hưng của Kiếm Môn, liên quan gì Kiếm Tham ta!

    Ta chỉ cần tiên Kiếm Các loại kiểu dáng là đủ rồi, khặc khặc.

    Trong Kiếm Môn hiểnn hiên không chỉ có một Kiếm Chi Tử.

    Ở nơi khác nhau có đủ các loại cố chấp về kiếm.

    Như là Kiếm Ma, Kiếm Tham, còn có Kiếm Ngục, vân vân.

    Bị người phụ nữ Thủy Nhã Nhiên đường chủ xưng là hy vọng phục hưng của Kiếm Môn, cuộc sống của Lục Nguyên bị rối loạn một thời gian, không ngừng có kẻ đến tìm, thậm chí có người đến khiêu chiến.

    Lục Nguyên hơi bực mình, may là thời gian qua đi, sự việc chậm rĩa bình lặng chút.

    Nhưng Lục Nguyên biết rằng, bây giờ trên dưới Kiếm Môn không mấy ai thật sự công nhận câu nói hy vọng phục hưng của Kiếm Môn.

    Việc này liên quan gì mình!

    Kiếm Môn thì mình đúng là cần phục hưng, nhưng đó là chờ mình có thực lực rồi tính.

    Việc cần làm chỉ cần bản thân biết, không cần nói cho người khác.

    Đây là kiếm đạo của mình.

    Nhân tiện, bây giờ trong Kiếm Các hưởng thụ sung sướng chìm trong hàng vạn kiếm phổ đi.

    Nơi này là biển kiếm chiêu.

    Nơi này là thế giới kiếm chiêu.

    Lục Nguyên ở trong đây như vào thiên đường.

    Kiếm thuật cấp tinh thần, kiếm thuật cấp diệt tinh, những thứ này đều khiến Lục Nguyên mở mắt.

    Hơn nữa không chỉ là lôi hệ kiếm pháp nghiên cứu thất, gần đây Lục Nguyên có đi kiếm pháp nghiên cứu thất khác, học tập thứ khác, quan sát kiếm chiêu khác.

    Kiếm pháp nghiên cứu thất khác thấy Lục Nguyên đến sẽ hỗ trợ giải quyết vấn đề, phân tích sơ hở của kiếm thì đương nhiên là vô cùng hoan nghênh rồi.

    Dù sao Kiếm Các chỉ là một cơ cấu nghiên cứu, thật ra trừ việc Hiên Viên chí tôn muốn nhúng tay vào, bản thân nó không có bao nhiêu phân tranh.

    Lục Nguyên là phó đường chủ lôi hệ kiếm pháp nghiên cứu thất, còn đến nơi khác hỗ trợ nên rất được hoan nghênh.

    Bây giờ Lục Nguyên đang nhìn một bộ 'Phong Long Nộ Thiên Kiếm'.

    Phong Long Nộ Thiên Kiếm này là kiếm pháp cấp tinh thần, một khi thi triển thì như phong long thiên toàn, đại diện tích quét qua.

    Chiêu Phong Long Nộ Toàn đó quả thực là bản siêu thăng cấp của Cuồng Phong Quá Cảnh.

    Mình thích dùng Cuồng Phong Quá Cảnh nên nhất định cũng sẽ thích chiêu Phong Long Nộ Toàn.

    Nhìn trong tay bản bản cấp tinh thần, Lục Nguyên nhẹ nhàng suy tính cái gì.

    Kiếm trong tay nhúc nhích, vô số chiêu thức trong kiếm chỉ ẩn mà không phát.

    Phút chốc chìm đắm trong thiên đường kiếm đạo.

    Nhưng không biết tại sao, dường như không gian xung quanh biến sáng, phút chốc tựa như tiến vào tiên cảnh vậy.

    Lục Nguyên mở mắt ra, chỉ thấy trước mặt mình đứng một thiếu nữ mặc váy đỏ thâm y.

    Thiếu nữ mặt che mạn, không thấy rõ khuôn mặt, lưng cõng một thanh linh kiếm.

    Gió nhẹ thổi mái tóc thiếu nữ, vì hướng gó nên mũi Lục Nguyên tràn đầy mũi hương cực kỳ dễ ngửi.

    Dù bị khăn che mặt nhưng lờ mờ thấy đường nét khuôn mặt, đẹp đến như thiên địa linh khí sinh ra, có loại khí chất cao quý trang nhã khó tả.

    Kiếm Linh Đế Cơ!

    Lục Nguyên lập tức giơ tay nói:

    - Thì ra là Kiếm Linh Đế Cơ, không biết tìm Lục ta có chuyện gì không?

    - Tìm ngươi so kiếm một lần.

    Kiếm Linh Đế Cơ hé mở môi son, thanh âm trong veo như tiếng chuông trên chín tầng trời, cực kỳ động lòng người.

    Lục Nguyên lập tức quên hết tất cả, nếu là đến so kiếm thì hãy so kiếm thuật một lần vậy.

    Tay ngọc của Kiếm Linh Đế Cơ thuôn dài, chỉ thấy tay phải nàng ở không trung chuyển một vòng, linh kiếm đã vào tay, động tác ngắn gọn, không hoa hòe gì nhiều.

    Lục Nguyên gặp không ít nữ tu, đều thích kiếm thế rườm rà và mỹ quen, trong thực chiến không hữu dụng, nhưng không chút nghi ngờ, Kiếm Linh Đế Cơ không có căn bệnh này.

    Một linh kiếm trắng đâm thẳng đến, đó là một linh kiếm không tỳ vết, trắng như tuyết trên trời.

    Một kiếm xuất lực, nhất kiếm bình bình đâm ra, không hoa mỹ nhưng trong kiếm như ẩn chứa ảo diệu, biến hóa vô cùng.

    Đây là bộ kiếm thuật khó đối phó!

    Lục Nguyên chớp mắt hiểu ra, cũng không chút khách sáo nâng tay đánh trả.

    Dưỡng Ngô linh kiếm rút ra, lấy kiếm đối kiếm, lấy chiêu phá chiêu.

    Khi phá chiêu thì không ngừng muốn phản kích xuất kiếm, phản công đối thủ.

    Đôi mắt trong suốt của Kiếm Linh Đế Cơ xẹt qua chút hứng thú ý cười.

    Linh kiếm ở không trung đánh ra từng đoàn kiếm quang.

    Lục Nguyên cũng lấy chiêu phá chiêu lấy kiếm đối kiếm.

    Chiến đấu vẫn đang tiếp tục.

    Hai người trao đổi đã là mấy chục chiêu.

    Kiếm Linh Đế Cơ phát hiện kiếm thuật của đối thủ cao minh hơn mình nhiều.

    Lục Nguyên phát hiện pháp lực của đối thủ cao hơn mình rất xa, chắc là tới pháp lực đại đạo cảnh thập tầng, nhưng đây chỉ là luận bàn về kiếm đạo, không cần chia thắng bại.

    *Đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh!*

    Tiếng linh kiếm giao kích như hạt châu lớn đánh vào ngọc nhỏ, cuộc chiến này đến cuối cùng tất nhiên là Kiếm Linh Đế Cơ thắng.

    Dù gì nàng có pháp lực đại đạo cảnh thập tầng, chiếm ưu thế tuyệt đối về pháp lực.

    Đấu chia ra thắng bại xong Kiếm Linh Đế Cơ vẫy tay một cái, thanh linh kiếm trắngg ngần đã quay vào vỏ.

    Nàng lạnh nhạt đứng đó, như lạc thủy lạc thần, nói:

    - Thật ra ta rất tò mò, ngươi là ai?

    Lục Nguyên ngẩn ra, đây là vấn đề gì chứ?

    Gia cảnh của mình xem như rõ ràng, xuất thân vực ngoại Tấn quốc, tiếp đó vào Kiếm Môn, cái rất dễ điều tra.

    Ánh mắt Kiếm Linh Đế Cơ trong suốt mà sâu thẳm nhìn Lục Nguyên, dường như xem thấu tất cả:

    - Tuổi của ngươi chắc là mới ba mươi mấy tuổi, rồi xuất thân nước ngoài tu vi kiếm đạo đã cao như vậy.

    Ta rất tò mò, nên nổi lên ý nghĩ ngươi rốt cuộc là ai?

    - Phụ thân ta là chủ pháp cổ văn minh, hắn từng tính quẻ, đo lường tính toán khí vận ngàn năm.

    Trong ngàn năm người có khí vận kiếm đạo mạnh nhất chính là Kiếm Chi Tử.

    - Dưới Kiếm Chi Tử có kiếm đạo bát cực, tức là tám thiên cuồng chấp kiếm đạo.

    - Trong đó có Kiếm Ma, Kiếm Tham, Kiếm Tuệ, Kiếm Ngục, vân vân.

    - Tám người này là ngàn năm tới nay có khí vận kiếm đạo chỉ dưới Kiếm Chi Tử cường giả mạnh nhất, cùng chia khí vận kiếm đạo.

    - Ta là Kiếm Linh nằm trong đó, hơn nữa tuổi của ta nhỏ nhất, không phải thực lực mạnh nhất trong tám người.

    Bảy người khác đều là cường giả hỗn động cảnh.

    - Tiềm lực của ngươi, tu vi kiếm đạo của ngươi đều sâu không đo lường, nếu ngươi là một trong kiếm đạo bát cực thì ta còn hiểu được, nhưng ta biết kiếm đạo bát cực đã xuất hiện, ngươi không phải ai trong tám người.

    - Vậy nên ta tò mò, ngươi rốt cuộc là ai?

    Kiếm Linh Đế Cơ nhìn Lục Nguyên, trong mắt đầy tò mò.

    Tại trung ương thiên triều khác với Tấn quốc.

    Ở Tấn quốc mọi thứ tùy duyên, nhưng trong trung ương thiên triều tất cả không có câu mọi chuyện tùy duyên được.

    Tại trung ương thiên triều, đủ loại suy tính đại pháp, thiên cơ bị nhiều chủ văn minh khống chế, nhiều đại năng nhân sĩ có thể quan sát dấu vết thiên đạo.

    Làm con gái của chủ pháp cổ văn minh, Kiếm Linh Đế Cơ sớm đãc thói quen tất cả như chỉ tay, dù là Kiếm Chi Tử cũng là chỉ trong lòng bàn tay, không ra gì ngoài ý muốn.

    Nhưng bây giờ rõ ràng có một ngoại ý muốn, một nhảy ra khỏi thiên cơ.

    Chương 720-721: Trùng kích Đại Đạo Cảnh tầng thứ tám

    Đương nhiên không phải Kiếm Linh Đế Cơ muốn điều tra cái gì, đó chỉ là tôn quý thiên nữ tò mò, chỉ thế thôi.

    Hơn nữa bây giờ tâm tình Kiếm Linh Đế Cơ rất thoải mái, bởi vì nàng phát hiến chiến đấu với Lục Nguyên hắn không nhường nàng, hoàn toàn hưởng thụ chiến đấu.

    Thân phận của Kiếm Linh Đế Cơ đã định trước ai đấu với nàng hoặc là không dám chân chính ra tay, hoặc là che giấu rất giỏi, nhưng Kiếm Linh Đế Cơ có cảm giác bẩm sinh với kiếm, phát hiện ra được, dù sao nàng là Kiếm Linh trong kiếm đạo bát cực, có cùng tính chất với đám Kiếm Ma.

    Đấu với Lục Nguyên thì rất thú vị, hắn không hề nhường nàng một chút.

    - Đấu với ngươi rất thú vị, sau này có lẽ sẽ lại tìm ngươi.

    Kiếm Linh Đế Cơ nở nụ cười, nụ ctựa như mây đen tan nắng chiêus rọi, cực kỳ rực rỡ.

    Sau khi Kiếm Linh Đế Cơ đi rồi, Lục Nguyên rơi vào suy tư.

    Theo Kiếm Linh Đế Cơ nói thì mình chắc không có nhiều khí vận mới đúng, chân chính khí vận kiếm đạo là ở trên người Kiếm Chi Tử, kiếm đạo bát cực, vậy mình là sao thế này?

    Bất giác nhớ đến trong kiếm quyển, kiếm ý quái vật nói hơi thở trên người mình khá giống nó.

    Vươn tay ra, ngơ ngác nìn bàn tay, khí vận của mình từ đâu mà đến.

    Thật ra bây giờ tầm mắt rộng, Lục Nguyên có hiểu một chút điều phía trước không rõ ràng.

    Theo lý bình thường thì Tấn quốc trong một góc không khả năng ra hỗn động cảnh, nhưng cố tình Hoa Sơn xuất hiện Yến Thương Thiên nắm giữ thiết tắc, Chu Thanh Huyền nắm giữ thiết tắc.

    Thực lực của Yến Thương Thiên rất có khả năng cỡ chí tôn, thực lực Chu Thanh Huyền cũng là sâu không đo được.

    Thực lực như vậy căn bản không nên ở trong một tiểu quốc.

    Nhưng nói thì năm ấy đệ nhất Đại Tần quốc Tiêu Dao Tử có thể sánh vai với Yến Thương Thiên, khi đó mình chính mắt nhìn trận chiến ấy, giờ cố nhớ lại, nhớ một năm Yến Thương Thiên dạy mình, cuộc chiến đó hình như là cố tình nương tay thì phải.

    Hoa Sơn khí vận rốt cuộc là sao?

    Vô số bí ẩn hiện trong lòng.

    Những ngày ở trong Kiếm Các trôi qua thoải mái tự do.

    Mỗi ngày có các quyển kiếm phổ hàng vạn, đủ cac loại đối thủ giao đấu, có thể cùng người dùng kiếm khác nhau đấu, đây đối với Lục Nguyên là hưởng thụ to lớn.

    Đấu với Kiếm Linh Đế Cơ đã gần mười lần, thậm chí trong Kiếm Các có vài tin đồn đặc biệt nhưng Lục Nguyên không có cảm giác gì cả.

    Ở chung với Kiếm Linh Đế Cơ đúng là thoải mái, điểm này Lục Nguyên phải thừa nhận, nhưng chỉ thế, không hơn.

    Chỉ cần có kiếm, có rượu là đủ rồi.

    Lục Nguyên hiểu kiếm, hiểu rượu nhưng không hiểu đàn bà.

    Kiếm Linh Đế Cơ ở trong lòng Lục Nguyên ấn tượng cỡ như Lăng Ngọc Châu sư tỷ, Liễu Diệp Nhi sư muội, Việt Nữ Tiểu Thanh, Chung đại tiểu thư mà thôi, không có khác biệt bao nhiêu.

    Mấy ngày trong Kiếm Các, Lục Nguyên không ngừng kiếm điểm, điểm trong Kiếm Các kiếm khá là dễ dàng.

    Qua gần ba tháng, Lục Nguyên ở trong Kiếm Các đã kiếm được ba ngàn hai trăm điểm, phối hợp vốn có sáu trăm điểm, đã là ba ngàn tám trăm điểm.

    Thật ra điểm Kiếm Các mới bắt đầu thì dễ nhưng càng về sau càng khó kiểm, dù sao kiếm pháp cấp tinh thần, cấp diệt tinh vốn không nhiều, mọi người phân chia, có thể phân tích ngày càng ít.

    Kiếm pháp cấp thấp thì nhiều nhưng không kiếm được bao nhiêu điểm.

    Lục Nguyên phỏng đoán điểm gần đủ rồi, cũng nên đi Pháp Tướng Trì.

    Dù sao đó là mấu chốt mình thành tựu thiên địa pháp tướng, tới đại đạo cảnh bát tầng.

    Bái biệt đám Công Tôn Việt ở trong Kiếm Các chiếu cố mình nhiều, Lục Nguyên rời khỏi Kiếm Các.

    Tuy nhiên, vì Công Tôn Việt giữ lại nên Lục Nguyên không từ chức phó đường chủ lôi hệ kiếm pháp nghiên cứu thất, tức là nói, cánh cửa Kiếm Các sẽ lại mở ra vì Lục Nguyên.

    Lục Nguyên bay thẳng đến Pháp Tướng Trì.

    Lần thứ hai trở về Pháp Tướng Trì, chỗ này chỉ cần mở ra thì luôn có không ít người.

    Kiếm Môn quá nhiều người, Lục Nguyên chỉ thấy đệ tử trung tâm tinh hoa nhất mà số lượng đã rất nhiều, đệ tử chân truyền, đệ tử bình thường thì càng nhiều không đếm hết.

    Lục Nguyên không sốt ruột, đáp xuống xếp hàng trong đáp người.

    - A, ngươi là Lục Nguyên sư huynh?

    - Oa, ngươi chính là Lục Nguyên sư huynh một canh giờ phá kiếm pháp cấp diệt tinh!

    - Ngươi chính là Lục Nguyên sư huynh được Thủy Nhã Nhiên đường chủ xưng là hy vọng phục hưng của Kiếm Môn!

    - Đúng vậy, nghe nói ngươi đánh bại người mới pháp cổ văn minh.

    Lập tức một đám người bao vây Lục Nguyên.

    Bây giờ Lục Nguyên ở trong Kiếm Môn rất có tiếng tăm, người ta nhận ra hắn rồi thì bắt đầu vây quanh.

    Tuy nhiên ở phía xa có vài người hừ lạnh.

    - Hy vọng phục hưng của Kiếm Môn, ta phi!

    Hy vọng phục hưng của Kiếm Môn, quá ghê gớm.

    Trong Kiếm Môn người thừa nhận điểm này là rất ít ỏi.

    Ngươi nói Kiếm Chi Tử chính là hy vọng phục hưng của cKiếm Môn, tất cả mọi người phục, còn Lục Nguyên thì sao người ta phục cho được.

    - Đúng vậy, ta còn tưởng hy vọng phục hưng của Kiếm Môn cường cỡ nào chứ, làm nửa ngày chỉ là đỉnh đại đạo cảnh thất tầng thôi, cũng là cùng chúng ta tẩy Pháp Tướng Trì, tẩy ra thiên địa pháp tướng mà thôi.

    - Xem ra ta cũng có thể làm hy vọng phục hưng của Kiếm Môn đó chứ.

    Mấy người cười cười, bọn họ đều thuộc thế lực phái Hiên Viên chí tôn, sớm gai mắt Lục Nguyên rồi, giờ thấy hắn mới là đại đạo cảnh thất tầng thì lạnh lùng cười ra tiếng.

    Mấy người kia thật ra là môn hạ của Thượng Quan chí tôn, hoặc nói chính xác hơn là tôn tộc của Thượng Quan chí tôn, Thượng Quan Dạ, Thượng Quan Độc, Thượng Quan Xuân.

    Rất nhiều chí tôn đều có con cháu đầy đàn, giống Thái Sử Không không con không cháu chỉ có đồ đệ là số ít.

    Lục Nguyên vốn không thèm để ý mấy tên mắt mù này, không cần quan tâm lời của kẻ ngu ngốc, nếu không thì mình cũng biến ngu theo.

    Hắn cầm hồ lô rượu, ừng ực uống.

    Ở trong Kiếm Môn thời gian quá lâu, rượu mang từ Tấn quốc đến không còn nhiều, may là tại Kiếm Môn có không ít rượu ngon.

    Đây là chỗ tốt đụng phải tửu quỷ sư phụ, rất nhiều rượu đều vớt từ chỗ sư phụ.

    Cứ thế chờ đợi, hắn phát hiện mỗi người vào Pháp Tướng Trì tẩy thiên địa pháp tướng đều không mất bao lâu, khoảng một canh giờ là tẩy ra thiên địa pháp tướng.

    Lục Nguyên xếp hàng gần hàng đầu, ba canh giờ sau đã đến lượt hắn.

    Lục Nguyên đến Pháp Tướng Trì, ở đó chỉ có duy nhất một cửa để vào.

    Người canh gác liếc Lục Nguyên một cái, nói:

    - Xin đưa ra thân phận ngọc bài, tiến hành quét hình.

    Quả cầu màu phỉ thúy ở trên đầu đánh xuống một luồng sáng, người canh gác ngây ra.

    Hai ngàn tám trăm năm mươi điểm, rất ít người tẩy Pháp Tướng Trì cần điểm cao như vậy.

    May là mình chuẩn bị tổng cộng ba ngàn tám trăm điểm, trừ đi hai ngàn tám trăm năm mươi điểm thì còn chín trăm năm mươi điểm.

    Trừ xong hai ngàn tám trăm năm mươi điểm, cánh cửa cấm pháp ầm ầm mở rộng.

    Tiến vào trong, Lục Nguyên phát hiện trước mắt mình có một con đường quanh co khúc khuỷu, thềm đá phô theo nó, xung quanh đều là vách đá, trên vách đá có tầng tầng cấm pháp.

    Người thủ vệ nói với Lục Nguyên:

    - Dọc theo thềm đá đi là được.

    Lục Nguyên nhàn nhã dọc theo thềm đá tiến lên.

    Thềm đá không biết dài bao nhiêu, đi một lát rốt cuộc đến đầu.

    Vừa lên thềm đá thì một mảnh u ám, chỉ có hai bên đèn vạn năm đốt cháy.

    Tuy nhiên, lúc đến đỉnh chóp thềm đá thì không cần đè vạn năm, bởi nơi này đã là đỉnh núi.

    Trước kia có núi, Pháp Tướng Trì xây ở trên núi, vô cùng cấm pháp bao lấy ngọn núi, khiến bên ngoài trông thấy nhưng không cách nào tiến vào Pháp Tướng Trì.

    Đến đỉnh thềm đá, Lục Nguyên tổng thấy Pháp Tướng Trì.

    Ở đỉnh núi có một hồ nước diện tích gần một mẩu đất.

    Đây là Pháp Tướng Trì ư?

    Lục Nguyên ở bên cạnh thấy có tấm bia đá, trên bia không biết là ai viết ba chữ Pháp Tướng Trì, xem ra đúng là nó rồi.

    Lục Nguyên bình tĩnh tâm thần, bùm một tiếng nhảy vào trong Pháp Tướng Trì.

    Mới nhảy vào Pháp Tướng Trì, chớp mắt ao nước vốn lạnh lẽo chợt sôi trào.

    Đủ các loại dược liệu từ đáy Pháp Tướng Trì dao động trôi nổi, hóa thành từng đợt nước thuốc.

    Chớp mắt nơi này biến thành một dược triều.

    Không chỉ là dược liệu, còn có đủ các dạng thiên địa pháp tắc bốc ra, đủ các loại đại đạo chí lý sinh ra trong ao nước.

    Chớp mắt nước trong ao xuất hiện mấy chục sợi xích vươn hướng Lục Nguyên, khóa chặt hắn.

    Cùng lúc đó, vô số văn lý, vô số huyền ảo đạo lý cũng nhân đó tiến vào người Lục Nguyên.

    Trên mặt nước toàn là khói.

    Thật nhiều linh dược, nhiều đại đạo dung nhập vào thân thể Lục Nguyên.

    Lúc này trên đỉnh đầu Lục Nguyên sớm xuất hiện vân chi bổn mệnh nguyên anh, năm mươi mốt tấm thượng cổ phù chú cũng hiện ra.

    Nhiều linh dược, đại đạo dung nhập vào người, Lục Nguyên phát hiện những linh dược, đại đạo này không ngừng hướng về vân chi bổn mệnh nguyên anh của mình.

    Vân chi bổn mệnh nguyên anh ngày càng to lớn, không chỉ vậy, vân chi bổn mệnh nguyên anh còn sinh ra lực hút vô cùng lớn, bắt đầu lôi kéo năm mươi mốt tấm thượng cổ phù chú, muốn đem năm mươi mốt loại thiên địa pháp tắc dung nhập vào trong nguyên anh.

    Tuy nhiên, năm mươi mốtl oại thiên địa pháp tắc hết sức kháng cự.

    Nhưng không chút nghi ngờ, Pháp Tướng Trì nổi lên tác dụng, vèo một tiếng, phong chi thượng cổ phù chú chui vào trong vân chi bổn mệnh nguyên anh.

    Sau khi tiến vào nguyên anh thì hóa thành ánh sáng không sắc màu, khiến nguyên anh càng trưởng thành hơn chút.

    Phong chi thiên địa pháp tắc và vân chi thiên địa pháp tắc chính là hai thiên địa pháp tắc Lục Nguyên sớm luyện thành nhất nên đặc biệt dễ dàng phục, tiếp sau đó không dễ chút nào.

    May là Lục Nguyên không sốt ruột, tập trung hút vào linh dược trong Pháp Tướng Trì, cảm giác trong xiềng xích truyền đến đạo lý.

    Vũ chi thiên địa pháp tắc dung nhập vào nguyên anh, dường như nguyên anh biến trong suốt chút.

    Tuyết chi thiên địa pháp tắc dung nhập nguyên anh, nguyên anh biến trắng trong như tuyết.

    Lôi chi thiên địa pháp tắc dung nhập vào trong nguyên anh, bề mặt nguyên anh phát ra tiếng sấm ù ù, dường như nguyên anh phát ra sấm sét chấn nộ.

    Điện chi thiên địa pháp tắc dung nhập trong nguyên anh, nguyên anh cũng hóa vô số tia chớp.

    Nguyên anh không ngừng đổi tới đổi lui, màu sắc hình dạng không ngừng biến.

    Thời gian trôi qua, từng đợt thiên địa pháp tắc không ngừng rót vào nguyên anh, nguyên anh cũng không ngừng sinh ra biến đổi.

    Nhưng cho dù không có những thượng cổ phù chú thì đỉnh đầu khánh vân trong không gian vẫn rất vững chắc.

    Chuyện khá đơn giản, những thượng cổ phù chú này không phải biến mất mà chỉ là dung nhập vào nguyên anh, bản thể còn đó, đỉnh đầu khánh vân sao mà không ổn định cho được?

    Đây là bước cần thiết cho trùng kích hỗn động cảnh.

    Hỗn động cảnh không gian lớn, không khả năng trái một thượng cổ phù chú, phải một thượng cổ phù chú, toàn bộ do nguyên anh đo lường, sắp xếp.

    Ngày càng nhiều thiên địa pháp tắc dung nhập vào nguyên anh.

    Tuy nhiên, hai sinh, tử thiên địa pháp tắc không thèm để ý, cùng lúc đó, kim, mộc, thủy, hỏa, thổ năm tấm tụ tập một chỗ phớt lờ tất cả.

    Thời gian tiếp tục trôi qua, Lục Nguyên không biết đã bao lâu, bỗng quát to một tiếng:

    - Thu!

    Trong ngũ hành thiên địa pháp tắc thủy chi thượng cổ phù chú lập tức bị thu.

    Ngũ hành phá, bốn loại thiên địa pháp tắc khác không cố chống, rất nhanh bị thu vào nguyên anh, trong nguyên anh chợt lóe sắc ngũ hành là kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, ngũ hành thoáng hiện.

    Còn hai sinh, tử thiên địa pháp tắc vẫn đang chống cự.

    Lục Nguyên quát dài:

    - Lại thu!

    Giờ phút này, trong Pháp Tướng Trì nước cuồn cuộn kịch liệt.

    Nước trong Pháp Tướng Trì bị da dẻ lỗ chân lông Lục Nguyên không ngừng hấp thu, vô số tinh hoa trong Pháp Tướng Trì cũng bị hút đi.

    Sinh chi thiên địa pháp tắc rốt cuộc kháng cự không nổi, vèo một tiếng dung nhập vào nguyên anh.

    Chớp mắt nguyên anh tràn ngập sức sống dạt dào, dường như mặt đất hồi xuân.

    Quá giây lát, tử chi thiên địa pháp tắc cũng kháng cự không nổi nữa, vèo bay vào nguyên anh.

    Khoảnh khắc nguyên anh biến tĩnh mịch, dường như tử thân giáng xuống.

    Đến đây thì, năm mươi mốt tấm thiên địa pháp tắc cơ bản dung nhập hết vào nguyên anh.

    Lục Nguyên không thở phào, giờ còn chưa đến lúc nhẹ nhõm, hiện tại là thời điểm mấu chốt, chân chính sinh ra thiên địa pháp tướng, đã đến.

    Tiến vào Pháp Tướng Trì phải xếp hàng, xếp sau Lục Nguyên vừa lúc là tôn tộc của Thượng Quan chí tôn, Thượng Quan Dạ, mặt sau nữa là Thượng Quan Độc, Thượng Quan Xuân.

    Ba người chờ đợi, đều muốn nhanh chút đến đại đạo cảnh bát tầng.

    Bọn họ cũng muốn trở thành đệ tử trung tâm chân chính chứ không phải chưa thông qua cửa thứ sáu thì không thể thành đệ tử trung tâm.

    Đám Thượng Quan Dạ chờ đợi.

    Thời gian lặng lẽ trôi qua, bất giác đã qua một canh giờ.

    - Sao Lục Nguyên còn chưa ra?

    Thượng Quan Dạ bất giác tò mò, đã một canh giờ còn chưa ra.

    Nhưng người thủ vệ không thèm để ý gã.

    Thượng Quan Dạ chỉ đành chờ đợi, lại qua hai canh giờ, Lục Nguyên còn chưa đi ra nữa.

    Thượng Quan Dạ lấy làm tò mò, ba người tính kế đến hỏi người thủ vệ.

    Thủ vệ lạnh lùng nói:

    - Mới rồi Lục Nguyên lấy hai ngàn tám trăm năm mươi điểm đi thì đương niên thời gian dài rất nhiều, nhưng bình thường ba, bốn canh giờ là đi ra.

    Hai ngàn tám trăm năm mươi điểm!

    Số điểm thật cao!

    Tẩy thiên địa pháp tướng mà cần điểm cao như vậy!

    Thế là ba người Thượng Quan Dạ chỉ còn cách chờ tiếp.

    Lại một canh giờ.

    Bốn canh giờ.

    Năm canh giờ.

    Sáu canh giờ.

    Đám Thượng Quan Dạ lấy làm kỳ, lầm bầm:

    - Sao còn chưa đi ra nữa?

    - Đúng vậy, sau canh giờ rồi.

    Người bình thường một canh giờ là tẩy ra thiên địa pháp tướng, bây giờ đã sáu canh giờ thế mà Lục Nguyên còn chưa tẩy xong thiên địa pháp tướng.

    Kỳ thực không chỉ có ba huynh đệ Thượng Quan, mấy người khác cũng xôn xao cả lên.

    Người thủ vệ cũng rất tò mò, gã vốn tưởng Lục Nguyên cần bốn canh giờ là xong, bây giờ đã là sáu canh giờ.

    Sáu canh giờ, Lục Nguyên vẫn chưa đi ra, điều này khiến đám người lấy làm kỳ và lo lắng.

    Sáu canh giờ, bình thường đủ cho sáu người.

    Chính người thủ vệ cũng tò mò, gã vốn cho rằng ba, bốn canh giờ là đủ rồi, kết quả bây giờ đã qua sáu canh giờ.

    Thời gian chậm rãi trôi qua.

    Bảy canh giờ.

    Khi vừa đến canh giờ thứ bảy, chỉ thấy cấm pháp tầng tầng trong suốt nhìn thấy đỉnh núi có một hình người bay lên.

    Mọi người có thị lực rất tốt, thấy Lục Nguyên nửa thân trần bay lên trời, khí lưu vô hình vòng quanh hắn.

    Nước Pháp Tướng Trì bị hút lên trên, ở dưới thân nâng người Lục Nguyên.

    Chương 722-723 : Động Kim long

    Đỉnh đầu Lục Nguyên, nguyên anh không ngừng biến đổi, đang biến hóa thành thiên địa pháp tướng.

    Trên bầu trời vô tận, mây tía thất sắc bay đến.

    Mây tía thất sắc!

    Khi ngưng tụ ra thiên địa pháp tướng, người bình thường không có dị tượng gì, xuất hiện mây tía thất sắc là cực kỳ ít ỏi.

    Tất cả người chờ dưới núi đều ngây ra, chẳng ngờ xuất hiện mây tía thất sắc.

    Mây tía thất sắc là khi một người trùng kích thiên địa pháp tướng, căn cơ hùng hồn lạ thường mới xuất hiện dị tượng như vậy.

    - Không ngờ xuất hiện mây tía thất sắc!

    - Ngưng thiên địa pháp tướng, hiện mây tía thất sắc!

    Nguyên anh trên đỉnh đầu Lục Nguyên không ngừng biến đổi, có các loại màu sắc nhưng cuối cùng các màu lôi đình tuyết vũ, điện phong nộ thảo, hỏa sí nhật thổ, mộc nham dong tửu, vân vân và vân vân dần quy nhất hóa thành thiên địa pháp tướng trắng, trở lại ban đầu.

    Đây là thiên địa pháp tướng của Lục Nguyên ư?

    So với nguyên anh to lớn rất nhiều, trong suốt lóng lánh, hình tượng giống Lục Nguyên, lưng có cõng thanh kiếm nhỏ, ngồi xếp bằng tại đó.

    Cùng lúc đó, bên dưới thiên địa pháp tướng có một đóa hoa sen.

    Hoa Sen!

    Hoa Sen!

    Mọi người dụi mắt, không ngờ xuất hiện hoa sen.

    Hoa sen không bình thường chút nào.

    Khi ngưng tụ thiên địa pháp tướng thì sẽ ngưng tụ ra hoa sen, đại biểu có đại tiềm lực, đại công đức, đại khí vận.

    Từ xưa đến nay, khi ngưng tụ thiên địa pháp tướng, người bình thường không có dị tượng, dị tượng chia làm mấy đẳng cấp.

    Xuất hiện mây tía thất sắc là một cấp, xuất hiện hoa sen là cấp thứ hai, cấp thứ ba là ba đầu sáu tay.

    Trong truyền thuyết, xuất hiện ba đầu sáu tay đều có được khí vận cực kỳ lớn, thậm chí là đại năng nhân sĩ chuyển thế tu lại, cái loại này cực kỳ khó gặp nên không tính.

    Tuy rằng Lục Nguyên không ngưng tụ ba đầu sáu tay nhưng dẫn đến mây tía thất sắc, thiên địa pháp tướng chân đạp hoa sen, cái này cũng là không giống khí vận bình thường, người ta có ai chân đạp hoa sen chứ.

    Lần này trừ cực kỳ số ít người không hợp với Lục Nguyên, còn lại đa số đều gật gù.

    Chờ bảy canh giờ tất nhiên là buồn bực, nhưng mà, chờ bảy canh giờ thấy thiên địa pháp tướng ngưng tụ chiêu đến mây tía thất sắc, một khi ngưng tụ thành công, chân đạp hoa sen thì cùng đáng sợ.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng bên trên Pháp Tướng Trì, chỉ cảm thấy đỉnh đầu nguyên khí biến đổi, thiên địa pháp tắc biến đổi, thật nhiều thay đổi cùng sinh ra.

    Chư đa thiên địa pháp tắc còn đó, năm mươi hai đạo thiên địa pháp tắc, lấy vân chi thiên địa pháp tắc làm chính hóa sinh thành một thiên địa pháp tướng.

    Thiên địa pháp tướng là chưa đa thiên địa pháp tắc biểu hiện hình thức bên ngoài.

    Bùm một tiếng, Lục Nguyên cảm thấy trong chớp mắt toàn thân thay đổi long trời lở đất, đến đại đạo cảnh bát tầng thiên địa pháp tướng.

    Đến tầng này, thiên địa pháp tướng đại thành, có thể tự do khống chế thiên địa pháp tắc, hoàn toàn tùy ý, không như trước cần thông qua nguyên anh khống chế phù chú, từng bước biến chuyển, đâu như vậy thoải mái tùy tâm, tron chiến đấu cái loại này đem đến tức dụng càng tuyệt.

    Cùng lúc đó càng hiểu rõ hơn về quy tắc giữa thiên địa.

    Tương đối thì thân thể biến càng rắn chắc, pháp lực biến càng khổng lồ, đây không xem như là việc quan trọng.

    Trong lòng Lục Nguyên mừng như điên.

    Đến đại đạo cảnh bát tầng thiên địa pháp tướng rồi, cửa tiếp theo là đại đạo cảnh cửu tầng vô thượng kim thân.

    Đấy là thiên địa pháp tướng phản quay về thân thể, người người càng rắn chắc, càng cường đại.

    Nhưng trong phút chốc không có manh mối để tùng kích đại đạo cảnh cửu tầng, không cần vội vã.

    Tay động vẽ ra một thủy hệ pháp thuật, xuyên qua thủy hệ pháp thuật nhìn bộ dạng thiên địa pháp tướng trên đỉnh đầu.

    Bản thân màu trắng thu nhỏ, đứng trên hoa sen, sau lưng đeo kiếm, thiên địa pháp tướng này thú vị thật.

    Khác với nguyên anh, thiên địa pháp tướng có thể trực tiếp phóng ra ngăn kẻ địch, nhưng bình thường rất ít làm vậy, dù sao nếu thiên địa pháp tướng gặp tổn hao gì thì sẽ tổn thương rất lớn.

    Đúng rồi, hiện giờ mình đến đại đạo cảnh bát tầng, chắc là nên đi Liệp Long Hải săn kim long, để luyện thành vô tướng chi long.

    Bây giờ mình luyện là vô tướng thôn phệ quyết, mà bước đầu tiên của vô tướng thôn phệ quyết là luyện thành vô tướng chi long.

    Vô tướng chi long không có gì, nhưng vô tướng chi long là cấp thôn phệ chi long trúc cơ, đặt nền móng.

    Tâm pháp thôn phệ chi long chỉ có thể dùng nghịch thiên để hình dung, thậm chí là Thái Sử Không khi thấy vô tướng thôn phệ quyết đều muốn từ bỏ công pháp bản thân là Đại Hư Thương Khung Vô Thượng Chân Giải, nhưng cuối cùng vì các loại nguyên nhân mà không từ bỏ tâm pháp bản thân để học vô tướng thôn phệ quyết này.,

    Thế thì xuất phát đi Liệp Long Hải thôi.

    Đỉnh đầu là ánh nắng rực rỡ khiến người say mê, bên dưới là biển rông mênh mông vô bờ xanh như ngọc.

    Gió biển thổi đến có chút ẩm ướt dễ chịu.

    Lục Nguyên nằm trên đỉnh đầu một kình long, cầm rượu ừng ực uống một ngụm.

    Muốn đến Liệp Long Hải săn kim long, nhưng Lục Nguyên không chút vội vã.

    Đời người có khi nhàn nhã được thì nên thả lỏng chút.

    Ực!

    Hớp rượu mới được một nửa thì không còn giọt rượu.

    Tùy tay ném bình rượu trong tay, được rồi, rượu đã uống hết, có thể bắt đầu làm việc.

    Bay lên không trung, hắn bắt đầu dùng tốc độ không nhanh lắm bay đi.

    Cùng lúc đó, thần thức quét ra ngoài, tìm nơi nguyên khí dao động lớn nhất.

    Trong Liệp Long Hải rồng các hệ khá là nhiều, dù kim long thưa thớt, mỗi một con kim long đều khiến rất nhiều người giành tới giật lui.

    Một đường dùng thần thức càn quét, đến nửa đường thì phát hiện có đoàn người đang bay.

    Lục Nguyên bất giác dừng lại, phát hiện đấy chẳng phải là đoàn người môn hạ Bách Lý chí tôn đó sao?

    Môn hạ Thái Sử chí tôn và môn hạ Bách Lý chí tôn giao lưu thân thiết, Lục Nguyên thấy mấy người môn hạ Bách Lý chí tôn vội vã thì bất giác dừng lại.

    Mấy môn hạ Bách Lý chí tôn vội vã đi dường như đang bảo vệ người bị thương, nhìn kỹ thì hình như là Bách Lý Băng?

    Bách Lý Băng là đại đạo cảnh thập tầng, tại sao ở Liệp Long Hải bị trọng thương như vậy?

    Lục Nguyên trong lòng nổi lên nghi vấn, hỏi:

    - Có chuyện gì vậy?

    Trong mấy môn hạ Bách Lý chí tôn có một người đáp:

    - Ở đằng trước phát hiện một sào huyệt kim long, bên trong có mấy chục con kim long, Bách Lý tỷ đi tranh đoạt nhưng không ngờ bên Hiên Viên chí tôn có là Hiên Viên Lệnh, Diệp Cơ Pháp, Độc Cô Hạo, Thượng Quan Sát, bốn đại đạo cảnh thập tầng liên hợp bắt chặt sào huyệt kim long đó, cho dù Bách Lý tỷ cùng là đại đạo cảnh thập tầng nhưng thế cô đấu không lại, bị đánh trọng thương.

    Chúng ta mang Bách Lý tỷ về lại môn hạ Bách Lý chí tôn chữa thương.

    Ngay cả Bách Lý Băng cũng bị đánh trọng thương!

    Một sào huyệt kim long, có mấy chục con kim long.

    Lục Nguyên lòng rung động, nói:

    - Vậy mấy vị đưa Bách Lý sư tỷ đi chữa thương đi, ta tới đằng trước xem thử.

    Hắn lập tức ngự kiếm bay thẳng tới trước, không bao lâu sau vùng biển trước mặt có rất nhiều người, những người này bị khu trực khá xa, không thể tới gần.

    - Có đến mấy chục con kim long, nghe nói là hơn bảy mươi kim long.

    - Nhiều kim long như vậy thật khiến người động lòng, nhưng đáng tiếc không có phần của chúng ta, toàn bị phái Hiên Viên chí tôn chiếm hết rồi.

    - Môn hạ Hiên Viên chí tôn đúng là bá đạo!

    - Phải đấy!

    - Nhưng ngươi có cách gì chứ?

    Trong những đệ tử trung tâm chúng ta người đại đạo cảnh thập tầng tổng cộng có tám.

    Môn hạ Hiên Viên chí tôn Hiên Viên Lệnh, Diệp Cơ Pháp, Độc Cô Hạo.

    Môn hạ Thượng Quan chí tôn Thượng Quan Sát.

    Môn hạ Bách Lý chí tôn Bách Lý Băng.

    Môn hạ Hạ Hầu chí tôn Hạ Hầu Ưu.

    Môn hạ Đông Dã chí tôn Đông Dã Lương.

    Và môn hạ Công Dương chí tôn Công Dương Hào.

    Hiện nay Hiên Viên Lệnh, Diệp Cơ Pháp, Độc Cô Hạo, Thượng Quan Sát bốn người liên hợp.

    Bách Lý Băng, Hạ Hầu Ưu hai người đối địch đại đạo cảnh thập tầng còn bị đánh trọng thương.

    Đông Dã Lương.

    Công Dương Hào e rằng không dám ra tay, thực lực của họ quá mạnh.

    - Đâu chỉ là thực lực của họ quá mạnh, mấy năm nay Hiên Viên chí tôn ở trong Kiếm Môn thế lực ngày càng lớn, giống chúng ta phái trung lập không muốn chen vào phân tranh sống ngày càng gian nan.

    Trên mặt biển đã vạch một đường chỉ.

    Đường chỉ này là lấy pháp thuật ở trên mặt biển vẽ ra cách ly, chỉ cần không phải thế lực của Hiên Viên chí tôn, ai dám xâm nhập lằn chỉ sẽ bị đánh trọng thương.

    Lúc trước có người không tin, nhưng Bách Lý Băng, Hạ Hầu Ưu mà còn bị đánh trọng thương thì còn ai dám không tin?

    Rất nhiều người bàn tán, đứng ngoài lằn chỉ.

    Tuy ngày càng bất mãn môn hạ Hiên Viên chí tôn nhưng không thể làm gì được, rất nhiều người thở dài, xem ra ở Kiếm Môn muốn hưởng đãi ngộ bình đẳng chỉ có nước tham gia môn hạ Hiên Viên chí tôn.

    Trong lằn chỉ cách ly, rất nhiều hệ Hiên Viên chí tôn đang tấn công chính giữa sào huyệt kim long.

    Kim long là con rồng tôn quý nhất, sào huyệt kim long khá là vững chắc, chắc chắn.

    Sào huyệt lấy ngũ hành kim xây thành, ngũ hành kim cứng nhất rắn nhất, xem như là một loại tài liệu hưoi đáng giá.

    Vô số linh kiếm đâm vào sào huyệt kim long, e rằng cấm pháp không thể chống đỡ quá lâu.

    Trong ngoài lằn cách ly là hai vùng trời.

    Bên trong vui sướng vì sắp được kim long.

    Bên ngoài là bất đắc dĩ hệ Hiên Viên chí tôn bá đạo.

    Vào lúc này, một thanh y thanh niên đạp bước vào lằn cách ly tuyệt đối không cho phép xâm nhập.

    Bất giác nhiều ánh mắt nhìn hướng thanh y thanh niên đó.

    Thật to gan, dám đạp vào lằn cách ly.

    Một phù văn pháp thuật lằn cách ly như ẩn như hiện.

    Bên trong lằn cách ly thế lực hệ Hiên Viên chí tôn vô cùng sung sướng, dù là đám Hiên Viên Lệnh thì trong lòng cũng dâng lên nhè nhẹ vui sướng.

    Xem quy mô sào huyệt kim long thì e rằng có đến bảy, tám mươi con kim long.

    Lúc trước đã nói kim long thưa thớt, trả giá rất cao, một hơi được nhiều kim long như vậy có thể kiếm món hời.

    Đương nhiên Hiên Viên Lệnh còn có cách nghĩ khác.

    Ngày hôm nay, có thể lập uy!

    Bây giờ Kiếm Môn cơ bản chia làm ba phái.

    Trong đó phái mạnh nhất tất nhiên là phe Hiên Viên chí tôn, Thượng Quan chí tôn, Đoan Mộc Tòng Dung.

    Trung lập là phe Công Dương chí tôn, Đông Dã chí tôn.

    Phản diện thì là phe Thái Sử chí tôn, Hạ Hầu chí tôn, Bách Lý chí tôn.

    Ngày hôm nay, trọng thương Bách Lý Băng, Hạ Hầu Ưu, đem hai người đại đạo cảnh thập tầng phe phản nghịch đánh bị thương tất nhiên là lập uy to.

    Hiên Viên Lệnh trong lòng mấy phen đắc ý, hôm nay thật là thành công quá xá, vừa được ích lợi vừa có thể lập uy.

    Kết quả gã nghe thấy có tiếng kinh kêu.

    Những tiếng kinh kêu phát ra từ bên ngoài lẫn bên trong lằn cách ly.

    - Đó là ai?

    Lại dám xâm nhập vào lằn cách ly!

    - Đúng vậy, mới rồi Bách Lý Băng, Hạ Hầu Ưu đều bị đánh trọng thương, lúc này còn có người dám dâm nhập lằn cách ly?

    - A, đó chẳng phải là Lục Nguyên ư?

    - Là Lục Nguyên thật hả?

    Gần đây danh tiếng của Lục Nguyên rất lớn, nghe nói được Thủy Nhã Nhiên gọi là hy vọng phục hưng của Kiếm Môn, trong một canh giờ phá kiếm pháp cấp diệt tinh!

    - Đúng là rất ghê gớm, nhưng hắn xông vào lằn cách ly làm gì?

    Muốn tìm chết ư?

    - Nghe nói lần trước hắn ở Liệp Long Hải từng thua trong tay Bách Lý Băng, Độc Cô Hạo, chưa đạt được kim long gì đã thất bại rời khỏi Liệp Long Hải.

    - Hắn rời đi chỉ mấy tháng thôi, không khả năng tăng lớn bao nhiêu, phen này dám xâm nhập lằn cách ly e rằng bị đánh thê thảm đây.

    Đủ tiếng xôn xao vang lên, Hiên Viên Lệnh nghe nói có người dám xâm nhập lằn cách ly thì cười lạnh, ngoái đầu lại, vừa lúc thấy thanh y thanh niên.

    Quả nhiên là hắn, Lục Nguyên.

    Hiên Viên Lệnh giờ chỉ muốn cười như điên.

    Đả kích Bách Lý Băng, Hạ Hầu Ưu đương nhiên rất vui, có thể lập uy.

    Mà đả kích Lục Nguyên thì càng khoái.

    Tiểu tử Lục Nguyên tuổi rất trẻ, tiềm lực cực lớn, nghe nói là một uy lực to lớn.

    Trước kia mọi bề khó dễ, kết quả không làm gì được hắn, ngược lại Đoan Mộc Tòng Dung đi tìm hắn bị mượn cơ hội để hắn lập uy.

    Bên thế lực Kiếm Môn phản nghịch dưới hỗn động cảnh lợi hại nhất chắc là Bách Lý Băng, Hạ Hàu Ưu, nhưng nổi danh nhất ngược lại là Lục Nguyên.

    Gã còn đang nghĩ làm sao đả kích Lục Nguyên, kết quả hắn tự đưa lên cửa.

    Đúng là thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi cứ vào.

    Hiên Viên Lệnh trong lòng cười lạnh, gã không chỉ muốn đánh bại Lục Nguyên còn muốn chà đạp hắn, muốn dùng dược vật đặc biệt hủy diệt hắn.

    Hiên Viên Lệnh vốn là người lòng hiểm độc, kẻ làm việc lớn không độc chút thì sao tính kế định thiên hạ chứ?

    Trong lòng Hiên Viên Lệnh xẹt qua vô số độc kế nhưng ngoài mặt thì tươi cười nói:

    - Lục sư đệ, chúng ta lại gặp mặt.

    Lấy thiên phú kiếm đạo của Lục sư đệ, làm sư huynh cũng cảm thấy sau này tiền đồ của sư đệ xa xôi, thật tình không muốn khó xử sư đệ đâu.

    Nhưng rất đáng tiếc, lằn cách ly là quy tắc đã định trước, Lục sư đệ không thể trách ta tay ngoan.

    Hiên Viên Lệnh giơ tay lên, mấy người khác lập tức ngừng tấn công sào huyệt kim long.

    Sào huyệt kim long không đi đâu, dạy dỗ Lục Nguyên quan trọng hơn nhiều.

    Một hơi mười mấy người bao vây Lục Nguyên vào trong, trong đó có đại đạo cảnh thập tầng Hiên Viên Lệnh, Thượng Quan Sát, Diệp Cơ Pháp, Độc Cô Hạo.

    Còn lại đại đạo cảnh bát tầng, cửu tầng cũng đến mười hai người.

    Trong đó Đoan Mộc Tòng Dung, Kiếm Văn Hào đều có mặt.

    Kiếm Văn Hào và Đoan Mộc Tòng Dung trong lòng sung sướng khó tả, chúng cực kỳ căm hận Lục Nguyên, nhưng luôn không làm gì được hắn, không ngờ lúc này hắn tự đưa lên cửa.

    Đoan Mộc Tòng Dung thầm tính toán làm sao lấy đến thập ngũ tu hủy đi thanh danh Lục Nguyên, để báo mối thù thập tam tu.

    Chớp mắt Lục Nguyên đã bị mười sáu người bao vây.

    Trong mười sáu người, Độc Cô Hạo vóc dáng cao gầy, cằm có chút râu nói:

    - Lần này do ta ra tay đi.

    Lần trước tại Liệp Long Hải có đối đầu với Lục Nguyên một lần, nhưng khi đó cái tên Lục Nguyên này bản lĩnh bỏ trốn lợi hại, chỉ bị thương nhẹ hắn rồi để hắn trốn thoát, lần này thì không tránh được nữa, để ta đánh hắn đã tay.

    Diệp Cơ Pháp mặt như quan ngọc, tựa đế vương hoàng tộc cười Lục Nguyêạnh nói:

    - Lần trước người ra tay rồi, để ta đến đi.

    Hy vọng phục hưng của Kiếm Môn, ta muốn xem coi hy vọng phục hưng của Kiếm Môn mạnh cỡ nào.

    Diệp Cơ Pháp hừ lạnh, gã cũng là thiên tài nhưng chưa từng ai đánh giá gã là hy vọng phục hưng của Kiếm Môn cả.

    Lục Nguyên mới vào môn mà bị đánh giá như vậy, gã cực kỳ khó chịu, không đánh Lục Nguyên thành trọng thương thì sao trút được mối hận này.

    Chương 724-725 : Lá gan thật lớn

    Thượng Quan Sát hừ lạnh một tiếng, nói:

    - Một canh giờ phá kiếm pháp cấp diệt tinh tuyệt thế thiên tài kiếm đạo, ngày hôm nay do ta ra tay, phải dạy cho vị một canh giờ phá kiếm pháp cấp diệt tinh tuyệt thế thiên tài kiếm đạo bài học.

    Lúc đó Thượng Quan Hãi cá cược thua Lục Nguyên là thân huynh trưởng của gã gã phải thay thân huynh trưởng báo thù.

    Thượng Quan Hãi trải qua ván cược với Lục Nguyên thua rồi, từ nay về sau ở trong Kiếm Các như kiếm củi ba năm thiêu một giờ, không có hy vọng nắm giữ Kiếm Các nữa, tâm huyết nhiều năm uổng phí.

    Những người này dù là ai đều muốn đối phó Lục Nguyên, hắn thật sự là hấp dẫn thù hận nhiều.

    Ba người Độc Cô Hạo, Diệp Cơ Pháp, Thượng Quan Sát sát khí xộc trời, cùng nhìn Hiên Viên Lệnh, để xem gã quyết định làm sao, dù gì gã là thủ lĩnh cả bọn.

    - Ta cũng muốn đánh Lục Nguyên trọng thương hấp hối, cho nên sẽ không nhường các ngươi.

    Lần này chúng ta cùng ra tay, muốn đánh thế nào thì đánh, hội đồng một mình hắn, chỉ chừa cho hắn một hơi thở là được.

    Dù sao Kiếm Chủ Kiếm Môn còn đó, chúng không dám thật sự giết người, đây là quy tắc của Kiếm Môn.

    Nếu ở mặt ngoài Kiếm Môn không ai biết thì có giết người cũng chẳng sao.

    Nghe quyết định cuối cùng của Hiên Viên Lệnh, mười sáu người đều vui sướng.

    Đúng thế, muốn đánh thế nào thì xử thì đó.

    Mười sáu người đánh một mình Lục Nguyên, phải đánh hắn tàn phế.

    Kiếm Văn Hào nhe răng cười.

    Đoan Mộc Tòng Dung nhếch mép lộ răng nhanh như ác lang.

    Lần này Lục Nguyên tiêu đời chắc rồi.

    Chỉ thấy Lục Nguyên bị mười sáu người bao vây khẽ cười nói:

    - Tốt lắm, ta cũng nghĩ ra đánh làm sao rồi.

    Mười sáu người các ngươi cùng lên chịu chết đỡ ta tốn sức, tiện lợi nhiều.

    Nhưng các ngươi hay thật đấy, tranh nhau chịu chết dưới kiếm của ta, thật thú vị.

    To gan!

    Không biết sống chết!

    Hiện tại Lục Nguyên nên cầu xin tha thứ mới đúng, ai mà ngờ hắn dám nói ngôn cuồng như vậy.

    Mười sáu người thầm giận dữ, lần này không khiến Lục Nguyên sống không bằng chết thì thật là tội trời.

    Trong khi mười sáu người bùng phát lửa giận thì tay Lục Nguyên động, chớp mắt ở dưới chân mười sáu người xuất hiện một vòng kiếm khí trắng.

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Lúc trước các ngươi làm lằn cách ly, nói cái gì ai dám xông vào lằn cách ly là bị đánh trọng thương.

    Vậy ta cũng lập một quy tắc, hôm nay các ngươi hễ ai nửa bước ra khỏi vòng là sẽ bị ta chặt đứt đôi tay.

    Huênh hoang!

    Cái gì kêu huênh hoang?

    Đây chính là huênh hoang!

    Bây giờ rõ ràng là mười sáu người Hiên Viên Lệnh xử Lục Nguyên, ai nấy kêu đành đòi giết đối phó hắn.

    Bốn đại đạo cảnh thập tầng Hiên Viên Lệnh dù là ai đều dễ dàng đánh bại hắn, kết quả hắn chẳng những không xin tha mà còn vênh váo đặt ra quy tắc.

    Có thể nói người có mặt cả đời chưa thấy qua ai huênh hoang đến thế, kiêu ngạo khiến người tức giận.

    Kiếm Văn Hào bùng cháy lửa giận, tính tình gã vốn nóng nảy, hơn nữa không tin mười sáu người vây công mà Lục Nguyên có thể làm gì được gã.

    Chớp mắt gã lao ra khỏi cái vòng Lục Nguyên vạch, cái vòng kiếm khí dưới chân gã, hét:

    - Lục Nguyên, ngươi chết cho ta đi!

    Kiếm Văn Hào dùng là một chiêu 'Thiên Hạ Độc Tài' trong Thiên Nhân kiếm pháp.

    Lục Nguyên không thèm liếc Kiếm Văn Hào một cái, chỉ nhẹ nhàng phát ra một chiêu nghênh hướng gã.

    Kiếm Văn Hào thấy Lục Nguyên hời hợt tấn công một chiêu, mới đầu không mấy để ý, mãi đến kiếm khí tới gần người mới giật mình thấy một kiếm này đáng sợ.

    Gã lập tức liên tiếp biến đổi mười sáu chiêu nhưng không chắn nổi một chiêu này.

    Xoẹt một tiếng, đôi tay Kiếm Văn Hào bị một đạo kiếm khí chém đứt, cùng lúc đó, vô số kiếm khí ùa vào người gã.

    Kiếm Văn Hào hét thảm, toàn thân bạo huyết, bùm một tiếng đã hôn mê, hiển nhiên bị trọng thương đáng sợ.

    Thật nhanh!

    Không ngờ Kiếm Văn Hào bị hắn tùy ý thi triển kiếm khí đã đánh thành trạng thái trọng thương, mất đi đôi tay.

    Thực lực Lục Nguyên thật mạnh!

    Còn có lá gan quá lớn, bị mười sáu người bao vây mà dám hành hung!

    Tất cả ánh mắt lần thứ hai tập trung vào Lục Nguyên.

    Chỉ thấy Lục Nguyên làm như vô tình nhìn hướng Thượng Quan Sát:

    - Ngươi bước ra vòng kiếm khí ta vạch, ngươi là ngươi thứ hai.

    Nói xong tiến lên một bước, một kiếm đánh tới.

    Một kiếm mang theo huyền ảo biến đổi vô tận.

    Thượng Quan Sát là đại đạo cảnh thập tầng, một trong tám cao thủ đại đạo cảnh thập tầng dưới hỗn động cảnh, không dễ chọc.

    Thấy Lục Nguyên đánh tới, lập tức rút ra Nguyệt Ma Kiếm!

    Nguyệt Ma Kiếm của gã lấy nguyệt làm chủ, lấy nguyệt khí hút vào hóa thành ma khí vô tận hóa kiếm chiêu.

    Một kiếm động, mang theo ma khí cuồn cuộn.

    Trong nhất kiếm có vài con ma long xoay quanh, những ma long cuồn cuộn vô biên vô hạn, trời đất tối sầm.

    Gã rất tự tin vào Nguyệt Ma Kiếm của mình, tuy không phải kiếm thuật cấp tinh thần nhưng cũng xem như kiếm thuật cửu cấp, hơn nữa lấy nguyệt làm chính, đã gần với kiếm thuật cấp tinh thần.

    Khi đánh ra Nguyệt Ma Kiếm, gã tràn trề tự tin, nhưng chưa kip phản ứng thì kiếm pháp Lục Nguyên phút chốc phá kiếm pháp của gã.

    Gã vội vàng biến chiêu nhưng sau kịp, hai tay trái phải bị Lục Nguyên xoẹt một tiếng chặt đứt.

    Không chỉ vậy, Lục Nguyên còn dùng kiếm khí vô cùng ập vào người gã, chớp mắt toàn thân gã huyết bạo, trọng thương hôn mê, rơi vào kết cuộc tương tự Kiếm Văn Hào.

    Lục Nguyên lạnh lùng nâng tay lên:

    - Tên thứ hai.

    Lặng ngắt như tờ và yên tĩnh!

    Không đúng, còn có tiếng sóng biển vỗ.

    Yên tĩnh đến nghe tiếng hít thở, tiếng sóng vỗ.

    - Grao!!!

    Kim long trong sào huyệt kim long không biết sóng chết rống một tiếng, nhưng bây giờ không ai rảnh rỗi để ý đến nó.

    Ánh mắt, tinh thần mọi người đều bị hấp dẫn.

    Thượng Quan Sát chính là tiểu lãnh tụ môn hạ Thượng Quan chí tôn, có pháp lực đại đạo cảnh thập tầng, kiếm thuật bất phàm, luyện Nguyệt Ma Kiếm, biến ánh trăng thành ma khí tu thành kiếm pháp không tầm thường.

    Nhân vật như vậy mà đấu với Lục Nguyên mấy chiêu đã bị chặt đứt đôi tay, trọng thương hôn mê, cái này không mà không khiến người kinh?

    Mới bắt đầu Lục Nguyên bị mọi người bao vây nói ra quy tắc mình lập, ở dưới chân mười sáu người vẽ ra vòng kiếm khí trắng bảo ai dám bước ra vòng kiếm khí trắng liền chặt đứt đôi tay, mọi người đều thấy hắn đang nói đùa, tuyệt đối là nói đùa.

    Nhưng bây giờ Thượng Quan Sát bị đánh bại mới phát hiện dường như không phải là đùa.

    Chưa từng có trò đùa lạnh như vậy.

    Lục Nguyên tùy ý đứng đó, nói:

    - Đây là tên thứ hai, người thứ ba trong các ngươi là ai?

    Ta nói được thì làm được, yên phận ở trong vòng kiếm khí trắng thì không có việc gì, muốn đi ra tìm chết đừng trách ta, đây là quy tắc của ta, tương tự như quy tắc lằn cách ly của các ngươi vậy.

    Hiên Viên Lệnh, Diệp Cơ Pháp, Độc Cô Hạo đều kinh ngạc.

    Ba người có thực lực đại đạo cảnh thập tầng, trừ Hiên Viên Lệnh ra, hai người khác và Thượng Quan Sát thực lực ngang nhau, nhưng dù là Hiên Viên Lệnh, muốn trong mấy chiêu trọng thương Thượng Quan Sát là điều không thể.

    Tức là nói thực lực của Lục Nguyên lại có bước tiến cực lớn.

    Cái người thiên phú kiếm đạo này nhất định phải bị đè bẹp!

    Đám Hiên Viên Lệnh liếc nhau.

    Gã quát to:

    - Cùng xông lên!

    Đến đây thì còn lại mười bốn người mỗi tên đánh ra tuyệt kỹ đời mình.

    Đoan Mộc Tòng Dung lần thử hai sử dụng Âm Ngưng Tứ Quý kiếm pháp, bộ kiếm pháp đó so với lần trước có tiến cảnh, một khi dùng thì cảm giác tứ quý như thoi đưa, xuân hạ thu đông chớp mắt trôi qua.

    Hiên Viên Đạm từng đụng mặt Lục Nguyên tại kiếm quyển sử dụng Đạm Khán Sinh Tử kiếm pháp.

    Bộ kiếm pháp này khá hung hiểm, không phải ngươi chết thì ta sống, mang theo tuyệt đối sát khí, lệ khí.

    Nếu không phải Hiên Viên Đạm sử dụng ra chiêu kiếm pháp này thì sẽ không ngờ gã có kiếm pháp đại hung đại hiểm như thế.

    Diệp Cơ Pháp, đại đạo cảnh thập tầng chính tông dùng là bộ kiếm pháp cửu cấp, tức là Tâm Điện Kiếm, tâm động là điện động, tâm hành là điện hành, một kiếm nhanh đến cực điểm.

    Hơn nữa lúc dùng Tâm Điện Kiếm dường như trong tay gã nắm pháp bảo gì, khiến tốc độ tăng vài phần, so với Tâm Điện Kiếm bình thường càng đáng sợ hơn nhiều.

    Gã sắp đến cực hạn dưới hỗn động cảnh.

    Độc Cô Hạo dùng là kiếm pháp cửu cấp Đế Hoàng kiếm pháp, mỗi kiếm như chí tôn giáng lâm, đế hoàng giáng thế, khiến người bất giác sinh ra xúc động muốn kính bái.

    Dường như gã là vạn cổ đế, thiên cổ hoàng, thiên địa mọi thứ phải sùng bái, mỗi một kiếm có khí thế tuyệt đại, uy thế tuyệt vời.

    Hiên Viên Lệnh càng không đơn giản, gã dùng là kiếm pháp cấp tinh thần Hỏa Long Vũ Tinh kiếm pháp.

    Bộ Hỏa Long Vũ Tinh kiếm pháp này một khi thi triển tựa như vô số con hỏa long xoay quanh trên tinh thần.

    Không sai, một khi công kích thì có chín trăm chín mươi chín con hỏa long xuất hiện.

    Chín trăm chín mươi chín con hỏa long xuất hiện đem trời đất biến thành hỏa ngục.

    Hỏa Long Vũ Tinh kiếm pháp thi triển ra tựa như thế giới lửa, mặt biển gần trăm dặm đều bị bốc hơi khô cạn.

    Đây là thế giới hỏa long, tinh thần hỏa long, bạo liệt hỏa long, đáng sợ hỏa long, mạnh mẽ hỏa long.

    Đây đã là không gian hỏa long ngụy hỗn động không gian của gã, gã tự tin đối với người dưới hỗn động cảnh chính là tuyệt sát.

    Hiên Viên Lệnh không thể sử dụng kiếm pháp cấp tinh thần quá hoàn mỹ, dù sao chân chính sử dụng kiếm thuật cấp tinh thần phải có thực lực hỗn động cảnh.

    Tuy nhiên, gã dùng nó so với trước kia dùng Mạt Nhật Hàng Lâm thì uy lực lớn hơn rất nhiều.

    Dù sao Hiên Viên Lệnh mạnh hơn Phó Xung nhiều.

    Mười bốn người mỗi tên có thực lực không tầm thường, sử dụng kiếm thuật càng xuất sắc.

    Âm Ngưng Tứ Quý kiếm pháp, Đạm Khán Sinh tử kiếm pháp, Tâm Điện Kiếm, Đế Hoàng kiếm pháp, Hỏa Long Vũ Tinh kiếm pháp.

    Kiếm pháp cửu cấp, kiếm pháp cửu cấp, kiếm pháp cửu cấp, kiếm pháp cửu cấp, kiếm pháp cấp tinh thần.

    Mười bốn người cùng ra tay, mới rồi Lục Nguyên lô gìra thực lực đúng là rất cường, có thể dễ dàng thắng Thượng Quan Sát, nhưng bây giờ mười bốn người liên hợp lộ ra thực lực càng cường.

    Lục Nguyên đã bị bao vây trong một thế giới cấp kiếm pháp càng cao, vô số kiếm ý như độc long muốn nuốt trọn Lục Nguyên.

    Lục Nguyên, chúng ta muốn ngươi chết!

    Vô số ý chí muốn hủy diệt Lục Nguyên!

    Khoảnh khắc này, Lục Nguyên vô cùng bình tĩnh, thân hình vô cùng hùng vĩ, Dưỡng Ngô linh kiếm giương lên, không khí dưới kiếm xuất hiện một âm dương ngư, sinh tử luân hồi bàn xuất hiện!

    Hiên Viên Lệnh cười điên cuồng:

    - Lực luân hồi ư?

    Thật đáng tiếc, lần này ta sớm được tuyên cổ thạch từ tay sư tôn, có thể triệt tiêu lực luân hồi của ngươi!

    Gã đắc ý lấy ra tuyên cổ thạch, nhưng lập tức phát hiện không thích hợp. gã cảm giác tuổi thọ của mình không ngừng tan rã, tuyên cổ thạch triệt tiêu chỉ là lực luân hồi của Lục Nguyên mà không phải là lực sinh tử luân hồi.

    Mười bốn người cùng phát giác tuổi thọ hao tổn nhiều, đều kinh sợ.

    Giờ tuổi thọ họ có hạn, mà ở trước sinh tử luân hồi bàn thì tuổi họ thấy đơn vị mười năm bị tiêu hao, từng tên biến sắc mặt, tinh thần rối loạn.

    Lục Nguyên há miệng cười, tay cầm tuyên cổ thạch của Hiên Viên Lệnh, cùng lúc đó từng bước một đến trước mặt Độc Cô Hạo.

    Lần trước tại Liệp Long Hải, chính người này làm hắn bị thương nhẹ, còn muốn tủy sát mình, kết quả bị mình trốn thoát.

    Lực luân hồi dẫn ra, kéo loạn hành động của Độc Cô Hạo, kiếm quang động, tay trái phải Độc Cô Hạo rơi xuống.

    - Tên thứ ba.

    Lại từng bước đến bên cạnh Đoan Mộc Tòng Dung, nói:

    - Lần trước bỏ qua cho ngươi, lần này còn đối đầu với ta, tìm cái chết mà.

    Tên thứ bốn.

    Đoan Mộc Tòng Dung còn chưa kịp phản ứng đã bị Lục Nguyên chặt đứt đôi tay.

    Diệp Cơ Pháp đứng ngay bên cạnh.

    - Người như ngươi mà cũng muốn khiêu chiến ta hả?

    Nực cười.

    Tên thứ năm.

    Diệp Cơ Pháp còn muốn giãy dụa, nhưng gã chưa kịp đã bị Lục Nguyên chặt đứt đôi tay.

    Gã hét thảm, khuôn mặt như quan ngọc đầy mồ hôi lạnh.

    Giả quyết xong vài tên, Lục Nguyên phát hiện Hiên Viên Lệnh muốn chạy trốn, hắn cười ung dung đi tới bên cạnh gã.

    - Hiên Viên Lệnh, ngươi mấy lần muốn hại ta, từ kiếm quyển bắt đầu đến phân phát linh thạch phong sát ta, phái Đoan Mộc Tòng Dung hại ta, tại Liệp Long Hải muốn hại ta, nếu đã vậy thì hôm nay không báo đáp ngươi không được nhỉ?

    Hiên Viên Lệnh còn muốn chống cự nhưng đã bị Lục Nguyên dùng đại chưởng pháp lực túm chặt như chó chết.

    Xoẹt một tiếng, đôi tay bị chặt, cùng lúc đó kiếm khí nhập vào người, chớp mắt bạo huyết tiễn.

    Lục Nguyên đã hủy căn cơ của gã, qua trận này gã muốn mọc lại đôi tay không sai, dù gì việc đó không khó với tu tiên giả, nhưng gã bị Lục Nguyên hủy căn cơ, pháp lực rút lui nhiều là tất nhiên.

    Kỳ thực đây cũng là việc gã muốn làm với Lục Nguyên, đáng tiếc là gã rơi vào tay hắn.

    Hiên Viên Lệnh hét thảm liên miên, cũng hôn mê.

    - Tên thứ sáu.

    - Tên thứ bảy.

    - Tên thứ tám.

    - Tên thứ mười sáu.

    Một đường đếm, rất nhanh tới thứ mười sáu.

    Đến đây thì mười sáu người đều mất đôi tay, mấy người muốn hại Lục Nguyên nhất thì bị hắn hủy căn cơ, pháp lực thụt lùi.

    Lục Nguyên không thèm để ý, hắn không ngoan độc lắm, nếu rơi vào tay họ thì sẽ có kết quả giống nhau.

    Thật ra sướng nhất là trọng thương Độc Cô Hạo, Hiên Viên Lệnh.

    Lần trước Độc Cô Hạo muốn trọng thương mình, truy sát mình vài ngàn dặm, khó khăn lắm mới thoát được.

    Hiên Viên Lệnh thì mấy lần muốn hại mình.

    Đến đây thì bên Hiên Viên chí tôn mới rồi còn hung hãn vô cùng giờ mất máu xỉu hết, téy xuống dưới.

    Lục Nguyên vỗ tay, nói:

    - Môn hạ Hiên Viên chí tôn các ngươi đặt quy tắc lằn cách ly, ta cũng có quy tắc của ta, không làm theo quy tắc là sẽ có cuộc như vậy đấy, tội tình gì đâu.

    Lục Nguyên thở dài, biểu tình vô tội nói:

    - Ai, thật tình tổn thương hòa khí đồng môn nha, không tốt, không tốt.

    Biểu tình đó chân thành biết bao, lúc đó Kiếm Văn Hào tỉnh dậy, toàn thân gã bị Kiếm Chi Tử rót không biết bao nhiêu linh dược nên tỉnh đặc biệt nhanh, nhưng nghe Lục Nguyên chân thành ngay thẳng nói vậy thì bị hù ngất nữa.

    Đó là ác ma nha, gã không bao giờ dám đối địch với Lục Nguyên nữa.

    - Lục Nguyên mạnh quá!

    - Lấy một địch mười sáu mà thắng được!

    - Đối thủ lần này là bốn cao thủ đại đạo cảnh thập tầng.

    Hiên Viên Lệnh, Diệp Cơ Pháp, Độc Cô Hạo, Thượng Quan Sát, bốn cao thủ đều có mặt, họ là đám người đỉnh cao nhất dưới hỗn động cảnh Kiếm Môn chúng ta, thế mà mười sáu người liên hợp bị một mình Lục Nguyên đánh bại.

    Chương 726-727: Giao đấu phân nhiệm vụ

    - Bây giờ xem ra đệ nhất cao thủ dưới hỗn động cảnh Kiếm Môn chúng ta không phải Hiên Viên Lệnh mà là Lục Nguyên.

    - Lục Nguyên này quá hung tàn!

    Giờ phút này có hai kiếm ảnh bay tới, vèo một tiếng xâm nhập vào lằn cách ly, chính là Chu Nộ Trì và Nhạc Sương.

    Hai người vốn ở Liệp Long Hải săn rồng, thực ra họ còn kém kim long phách, nhưng kim long bị môn hạ Hiên Viên chí tôn khống chế đâu tới phiên họ.

    Lần này nghe nói Lục Nguyên vượt lằn cách ly của môn hạ Hiên Viên chí tôn, lập tưqcs đến.

    Có lẽ họ đến không giúp ích được gì nhưng không tự chủ được đến, hy vọng tiểu sư đệ đừng xảy ra chuyện gì.

    - Tiểu sư đệ, ngươi không sao chứ?

    Chu Nộ Trì vừa dừng thượng cổ phù chú lập tức câm nín.

    Chu Nộ Trì, Nhạc Sương cùng trông thấy áo xanh của tiểu sư đệ bị gió biển thổi bay phần phật, một người một kiếm đứng trên bầu trời.

    Mười sáu người môn hạ Hiên Viên chí tôn đứt tay mất máu té trên biển.

    Đây là tình huống gì?

    Chu Nộ Trì, Nhạc Sương cùng ngây ngẩn, nửa ngày chưa kịp phản ứng rốt cuộc là chuyện gì.

    Họ bất giác dụi mắt.

    Họ nghĩ đến rất nhiều tình huống nhưng không ngờ tiểu sư đệ một người đánh mười sáu người môn hạ Hiên Viên chí tôn bất tỉnh.

    Môn hạ Thái Sử chí tôn trước giờ không có ai xuất sắc cả, Tần Sương Thành xem như nhị lưu thôi.

    Thế mà giờ đây tiểu sư đệ đem một đám người mạnh nhất dưới hỗn động cảnh đánh ngã.

    Tiểu sư đệ thật mạnh!

    Môn hạ Thái Sử chí tôn rốt cuộc ra cường giả mạnh nhất dưới hỗn động cảnh Kiếm Môn!

    Chu Nộ Trì, Nhạc Sương cùng sôi trào!

    Có tự kỷ!

    Tự hào!

    Hưng phấn!

    Sảng khoái!

    Sung sướng!

    Các loại hưng phấn dung hợp một chỗ biến thành tiếng cười sang sảng.

    - Ha ha ha ha!

    Không biết tại sao khóe mắt ướt át, môn hạ Hiên Viên chí tôn đè đầu họ không biết bao nhiêu năm, họ luôn không biết nên làm sao.

    Đừng nói là tất cả người môn hạ Hiên Viên chí tôn, dù là một mình Diệp Cơ Pháp cũng đủ khiến họ bó tay, giờ rốt cuộc mối thù được tiểu sư đệ báo rồi.

    Kiếm Môn, Vô Thượng Kiếm Đường.

    Vô Thượng Kiếm Đường này đứng thẳng ở đỉnh núi cao nhất tinh thần, Kiếm phong.

    Kiếm phong cao ngất đâm mây, như thần kiếm đâm phá khung trời.

    Vô Thượng Kiếm Đường trang nghiêm túc mục, mang theo kiếm đạo uy nghiêm, kiếm đạo túc mục, kiếm đạo trầm tịch, kiếm đạo khởi nguyên, kiếm đạo nguy nga, kiếm đạo bất phàm.

    Trong Vô Thượng Kiếm Đường, chín cửu đại chí tôn đang ở.

    Hiên Viên chí tôn, Thượng Quan chí tôn, Đoan Mộc chí tôn, Đông Dã chí tôn, Công Dương chí tôn, Thái Sử chí tôn, Hạ Hầu chí tôn, Bách Lý chí tôn, tám vị chí tôn cùng tụ tập một chỗ.

    Tám vị chí tôn đều có mặt kỳ thực không phải bàn bạc chuyện lớn gì, chẳng qua là hội nghị thường kỳ trong Kiếm Môn mà thôi.

    Kiếm Chủ bế quan, nói việc lớn giao cho tám chí tôn cai quản, hình thành hội nghị thường kỳ.

    Nhưng dần dần thành chỗ phát ngôn của ba phe Hiên Viên chí tôn.

    Hội nghị thường kỳ như vậy cơ bản toàn ngáp ngủ.

    Thái Sử chí tôn cầm hồ lô rượu uống rượu.

    Hạ Hầu chí tôn nằm đó hình như đang ngủ, Bách Lý chí tôn nằm trên ghế bộ dạng lười biếng.

    Công Dương chí tôn, Đông Dã chí tôn phái trung lập xưa nay không quan tâm việc gì thì khòm lưng, mặc kệ đám Hiên Viên chí tôn muốn làm gì thì làm.

    Hiên Viên chí tôn lạnh nhạt nhìn bên dưới, hội nghị thường kỳ bây giờ sớm là gã một lời đã định, đúng là tay nắm quyền to.

    Đáng tiếc mặt trên còn có một Kiếm Chủ.

    Vào lúc này, Thái Sử chí tôn bỗng nói:

    - Ta cho rằng cách dựa theo công lao chia linh thạch đệ tử trung tâm hiện nay rất không ổn.

    Hiên Viên chí tôn lạnh lùng cười nói:

    - Thái Sử sư đệ, cái này có gì không ổn?

    Phân phối theo lao động rất bình thường, đây là loại bỏ tật lười của rất nhiều đệ tử trung tâm.

    Thái Sử chí tôn cười khẩy nói:

    - Hiên Viên Vọng, đừng nói vớ vẩn.

    Phân phối theo lao động là công bình, nhưng chỗ đệ tử của ta có được nhiệm vụ gì chứ?

    Nhiệm vụ có thể nhận cơ bản đều do Hiên Viên Lệnh phân cả.

    Hiên Viên Vọng không có gì kích động, gã tay nắm quyền to, mọi thứ trong lòng bàn tay, cần gì kích động chứ?

    - Kiếm Môn chúng ta phải vùng lên, cần càng nhiều người tài, do người tài chủ sự là quy tắc Kiếm Chủ định.

    Như vậy đi, thái Sử sư đệ, đệ tử trung tâm môn hạ của ngươi và đệ tử trung tâm môn hạ của ta so tài một phen, nếu đệ tử trung tâm đệ tử môn hạ của ngươi thắng thì việc chia nhiệm vụ sẽ giao cho đệ tử trung tâm của ngươi, thế nào hả?

    Hiên Viên Vọng nhìn Thái Sử chí tôn, hoàn toàn là tát mặt.

    Mọi người đều biết đám Tần Sương Thành môn hạ Thái Sử chí tôn chỉ là hạng nhị lưu, đụng phải Hiên Viên Lệnh chống đỡ được ba chiêu đã không tệ.

    Cố tình do người tài làm chủ sự là quy tắc Kiếm Chủ định.

    Cho dù Thái Sử Không có bực mình hơn chỉ đành bất đặc dĩ.

    Nhân tiện nhắc tới, quyền biểu quyết trong hội nghị thường kỳ Thái Sử Không chỉ có nửaé, bởi vì gã bị tiên cổ văn minh chế tài.

    Lúc này có hai thần thức truyền vào trong Vô Thượng Kiếm Đường.

    Loại thần thức truyền tấn này hoàn toàn lấy thần thức truyền đi, so với phi kiếm truyền thư tiện hơn nhiều, sẽ không bị người khác lấy ra.

    Loại thần tấn truyền thức này sẽ thiết định một thần thức tần suất, còn có thần thức tỏa, chỉ người nhận mới biết được thần thức tần suất và chìa khó thần thức.

    Hai thần thức truyền tấn thẳng hướng Hiên Viên chí tôn, Thái Sử chí tôn.

    Hai người cùng tiếp nhận thần thức, đọc xong rồi sắc mặt biến đổi.

    Sáu vị chí tôn ngây ra, rốt cuộc có chuyện gì vậy?

    Họ mới nghĩ thế thì lại có sáu thần thức truyền vào Vô Thượng Kiếm Đường, sáu vị chí tôn nhận lấy thần thức, đọc xong rồi dù là ai cũng biến sắc mặt.

    Sáu chí tôn dù có tài trí cao thâm, kiến thức rộng cỡ nào, trải qua sóng gió nhiều bao nhiêu.

    Nhưng họ không ngờ sẽ có chuyện như vậy.

    Người mới môn hạ Thái Sử chí tôn Lục Nguyên lấy một đấu mười sáu, trong đó bao gồm bốn cao thủ đại đạo cảnh thập tầng là Hiên Viên Lệnh, Diệp Cơ Pháp, Độc Cô Hạo, Thượng Quan Sát thế mà Lục Nguyên vẫn thắng.

    Các chí tôn có mặt thật ra đều biết Lục Nguyên tiềm lực thâm sâu, nhưng không ngờ hắn tiến bộ nhanh như vậy.

    Nhanh thế mà đã đánh bại Hiên Viên Lệnh, Diệp Cơ Pháp, Độc Cô Hạo, Thượng Quan Sát liên hợp lại, thiên phú kiếm đạo của tiểu tử này e rằng hơn cả trước kia đoán rất là nhiều.

    Quan trọng nhất là bây giờ đệ nhất cao thủ dưới hỗn động cảnh không phải Hiên Viên Lệnh nữa mà là Lục Nguyên.

    Đang khi mấy vị chí tôn thất thần thì Thái Sử Không cười ha hả nói:

    - Hiên Viên Vọng, mới rồi ngươi nói muốn đệ tử trung tâm của ngươi đấu với môn hạ đệ tử trung tâm của ta một phen hả?

    Ai thắng là giao việc phân nhiệm vụ cho người đo đúng không?

    Việc này ta chấp nhận, khi nào bắt đầu ta tùy theo.

    Thái Sử Không đang tát ngược lại mặt Hiên Viên Vọng, cắn chặt không nhả, không nhân dịp đánh ngược lại thì thật có lỗi.

    Thái Sử Không bây giờ cực kỳ đắc ý, mình đã thu được một đồ đệ tốt.

    Nhưng Thái Sử Không cũng lấy làm kỳ, thực lực hiện tại của Lục Nguyên, tiềm lực như vậy mà không nằm trong bất cứ kiếm đạo bát cực.

    Thái Sử Không nhân dịp bắt sơ hở, nhưng Hiên Viên Vọng tốt xấu là đệ nhất chí tôn, dù có bị bắt lời sơ hở trong lời nói cũng không dễ dàng chịu thua.

    Gã suy tính một vòng, cười nói:

    - Cũng tốt, môn hạ của ta và môn hạ của ngươi ước chiến một trận được không?

    Cứ vậy đi, lấy mười đối mười, bên nào thắng nhiều nhất là thắng.

    Gã bắt lấy khuyết điểm môn hạ Thái Sử chí tôn chỉ có một mình Lục Nguyên là thực lực còn được, mười đối mười, ai sợ ai.

    Quyèn lợi chia nhiệm vụ đương nhiên Hiên Viên Vọng không chịu nhường.

    Khi hai chí tôn tranh chấp thì sáu chí tôn vẫn đang chấn kinh.

    Mười sáu người Hiên Viên Lệnh bắt tay mà thua một mình Lục Nguyên.

    Thực lực của Lục Nguyên cường cỡ nào, tiềm lực mạnh bao nhiêu chứ.

    Sau này chắc chắn sẽ là người thăng lên đến chí tôn đây.

    Thật đáng tiếc, bỏ lỡ đệ tử như vậy, để Thái Sử chí tôn nhặt được món hời.

    .............

    Trên Liệp Long Hải, trong lằn cách ly.

    Lục Nguyên không thèm để ý tiếng kinh kêu xung quanh, đi tới bên cạnh sào huyệt kim long.

    Một kiém chém xuống sào huyệt kim long, nhát kiếm khí thế hùng hồn, mà không chỉ có khí thế hùng hồn thôi, pháp lực dồi dào, một kiếm hoàn toàn chém hướng sơ hở trên sào huyệt kim long.

    Bản thân sào huyệt kim long xây có chỗ sơ hở, bị Hiên Viên Lệnh tấn công lâu như vậy thì sơ hở tăng lớn, mắt thấy sắp phá.

    Một kiếm của Lục Nguyên rạch quá chính xác.

    Bóc một tiếng, sào huyệt kim long vỡ.

    Sào huyệt kim long vỡ, bên trong mấy chục con kim long bay đến các nơi.

    Dù sao Lục Nguyên chỉ có một người, chúng nó có tới bảy, tám chục con kim long, không tin hắn có thể bắt được bao nhiêu.

    Những kim long này là tộc tôn quý nhất trong long tộc, đương nhiên không khả năng không có linh tính.

    Lục Nguyên quát lạnh một tiếng, tay to vung, lực luân hồi gia cố bên trên.

    Mấy chục con kim long bay ra ngoài phát hiện mình bay bay lại bay về bên cạnh đại chưởng pháp lực của Lục Nguyên, muốn vùng vẫy cũng vô dụng.

    Lục Nguyên không khách sáo, nhanh chóng ngưng luyện kim long phách.

    Từng kim long phách bay vào tay tỏa ra ánh sáng hoàng kim, mỗi một viên đều chớp lóe màu sắc tôn quý.

    Lấy kim long phách của tất cả kim long rồi hắn mới phát hiện lần này được tổng cộng tám mươi mốt kim long phách, là thu hoạch không tệ.

    Lục Nguyê ngồi xếp bằng trên mặt biển.

    Cộng thêm lần trước ở Liệp Long Hải được hai kim long phách vậy là tổng cộng có bốn mươi chín kim long phách vào miệng, phút chốc sau lưng hắn vô số ảo ảnh kim long bay loạn.

    Đâu chỉ là ảo ảnh kim long bay, long ảnh khác cũng đang bay.

    Phút chốc sau lưng Lục Nguyên tràn đầy long ảnh xoay quanh.

    Kim long ảnh!

    Mộc long ảnh!

    Thủy long ảnh!

    Hỏa long ảnh!

    Thổ long ảnh!

    Phong long ảnh!

    Lôi long ảnh!

    Thất hệ long ảnh ở không trung hiện ra.

    Không chỉ thế, nhiều hư không long ảnh không ngừng dung hợp, hơn hai trăm con long ảnh càng hóa càng thâm, càng hóa càng nhiều, cuối cùng dần dần biến.

    Lúc mới bắt đầu nhiều long ảnh dung hợp nhau, biến đổi đi ra đủ các loại biến hóa cực kỳ quái lạ, ví dụ như phong long ảnh cùng lôi long ảnh một khi hợp lại thì long sinh ra đôi cánh, một cánh là phong một cánh là lôi, vỗ thì phong lôi hai khí dấy lên, cuồng phong thét gào, kinh lôi chớp lóe.

    Ví dụ thủy long ảnh và hỏa long ảnh một khi hòa tan, hóa thành long ảnh quái dị, một cái miệng bắn ra nước lửa, cũng có hai cánh nước lửa, khá giống hai cánh phong lôi.

    Nhiều lôi ảnh quái lạ ở hư không tiếp tục dung hợp.

    Theo dung hợp, những long ảnh dần biến thành một con.

    Long ảnh là màu trắng tinh tựa như ban đầu vân long vậy, nhưng Lục Nguyên biết rằng long ảnh trắng này chỉ là ban đầu vân long thôi.

    Vân long có thập biến, bây giờ thành tựu vô tướng chi long, vô hình vô tướng, vân long vô tướng, có thể có mấy chục, mấy trăm loại biến đổi.

    Có thể hóa thành băng long, sương long, vụ long, hỏa long, nham long, dù là long gì đều biến ra được hết.

    Thật ra cùng trong truyền thuyết đại vô tướng công có chỗ tương tự.

    Đại vô tướng công mô phỏng các loại công pháp, mà vô tướng chi long thì có thể mô phỏng bất cứ thuộc tính nào.

    Vô tướng chi long này một khi tìm đến công pháp phần sau là sẽ hóa thành đại vô tướng công không phải chuyện gì lạ.

    Cùng lúc đó, vô tướng chi long này là làm chuẩn bị vô tướng thôn phệ quyết.

    Một khi luyện thành thôn vệ chi long thì so với đại vô tướng công đáng sợ rất nhiều.

    Lục Nguyên từ từ chấm dứt công việc, con vô tướng chi long cũng dần nhập vào người hắn, biến mất không còn bóng dáng.

    Vô tướng thôn phệ quyết bước đầu tiên vô tướng chi long, hoàn thành.

    Bây giờ mình có thực lực đại đạo cảnh bát tầng thiên địa pháp tướng, tâm pháp luyện thành vô tướng chi long, đợi luyện thôn phệ chi long rồi mặt kiếm thuật sẽ là luân hồi thiết tắc, đang luyện tập âm dương thiết tắc, kiếm ý thì nắm giữ năm mươi hai loại kiếm ý, đây chính là thực lực hiện nay của mình.

    Con đường tương lai vẫn rất dài.

    Nhưng nếu đã đến đây thì có tự tin vững vàng tiếp tục đi.

    Mình sẽ biến càng cường, mạnh đến mở ra kiếm vô thượng đại đạo!

    Trùng Tiêu Kiếm Lâu.

    Lục Nguyên cất bước đi hướng tầng thứ mười ba Trùng Tiêu Kiếm Lâu, mới rồi đã xông qua tầng thứ mươi hai, nhưng cách trong truyền thuyết một trăm lẻ tám tầng không biết cách biệt bao xa.

    Hơn nữa đến tầng thứ mười hai thì đối mặt một trăm Hoàng Khăn Kiếm Khách, chỉ đánh ngã hai mươi lăm đối thủ đã bó tay rồi.

    Tuy nhiên, so sánh lần trước đối mặt một trăm Hoàng Khăn Kiếm Khách chỉ đánh ngã mười tám cái đã bất đắc dĩ dùng luân hồi thì lần này có tiến bộ nhất định.

    Tới tầng thứ mười ba, chỉ thấy chỗ này đơn độc đứng một Hoàng Khăn Kiếm Khách.

    Nhưng có loại cảm giác dường như Hoàng Khăn Kiếm Khách này chính là chỉnh kim thiên địa.

    Nguy rồi, Lục Nguyên chớp mắt phát hiện không thích hợp.

    Căn bản không phải là Hoàng Khăn Kiếm Khách cái gì là chỉnh kim thiên địa, mà mình rơi vào hỗn động không gian của Hoàng Khăn Kiếm Khách.

    Nghe nói hỗn động cảnh có hỗn động không gian, lúc đó đói mặt ngụy hỗn động không gian của đám Bách Lý Băng thấy chẳng có gì, có thể dùng kiếm pháp triệt tiêu, suy yếu nó, nhưng bây giờ ở trong hỗn động không gian mới phát hiện nó đáng sợ.

    Mình ở trong không gian này, nguyên không gian đối địch với mình.

    Hoàng Khăn Kiếm Khách lạnh lùnng hìn Lục Nguyên, đột nhiên nâng tay lên, một luồng kiếm quang mang theo vô thệ lưu quang lao đến.

    Lục Nguyên muốn vùng vẫy nhưng phát hiện ở trong hỗn động không gian của Hoàng Khăn Kiếm Khách không có cả sức lực nhúc nhích, kiếm quang như lưu quang đã tới gần.

    Lục Nguyên cố gắng liều mạng vài chiêu, nhưng thực lực của Hoàng Khăn Kiếm Khách quá cường đại.

    *Keng!*

    Lục Nguyên đầu óc đau nhức, phát hiện mình đã ở bên ngoài Trùng Tiêu Kiếm Lâu.

    Đây chính là sự lợi hại của hỗn động cảnh, nhẹ nhàng đã thắng mình rồi!

    Bây giờ mình là đại đạo cảnh bát tầng, tiếp theo chính là đại đạo cảnh cửu tầng, đại đạo cảnh thập tầng đại viên mãn mới trùng kích hỗn động cảnh được.

    Con đường tương lai còn rất dài.

    Khi Lục Nguyên đạp chân ra khỏi Trùng Tiêu Kiếm Lâu thì xung quanh bàn tán xôn xao.

    - Đó chẳng phải là Lục Nguyên đấy ư?

    - Đúng là hắn rồi, nghe nói gần đây hắn lấy một địch mười sáu người, đánh cho Hiên Viên Lệnh, Diệp Cơ Pháp, Độc Cô Hạo, Thượng Quan Sát, bốn người liên hợp cồng mười hai người, tổng ôcngj mười sáu người bị đánh trọng thương.

    Chương 728-729: Thái Hoàng Thiên

    - Lấy một địch mười sáu, dù là bốn đại đạo cảnh thập tầng như Hiên Viên Lệnh cũng không là đối thủ, rất rất rất rất lợi hại!

    - Đúng rồi, vốn Lục Nguyên đã cực kỳ lợi hại!

    - Bây giờ trong đệ tử trung tâm Kiếm Môn, người dưới hỗn động cảnh chính là người này đứng đầu.

    - Nghe nói mới đầu Hiên Viên chí tôn chưa biết chuyện, sau mới biết đám Hiên Viên Lệnh bị đánh trọng thương căn cơ tổn hại nặng thì nổi cơn tam bành đó!

    - Hiên Viên chí tôn khôn ngoan tâm kế sâu mà cũng tức đến thế à?

    - Nói nhảm, người mình vất vả bồi dưỡng ra bị đánh trọng thương, không giận sao được?

    - Nghe nói Hiên Viên chí tôn dưới cơn nóng giận lấy ra tám mươi mốt phẩm tuyết liên đưa cho Hiên Viên Lệnh.

    - Tám mươi mốt phẩm tuyết liên, đây chính là dị bảo vô cùng quý hiếm đó nha.

    - Đúng là dị bảo vô cùng quý hiếm, Hiên Viên Lệnh dựa vào dị bảo này có hy vọng trùng kích hỗn động cảnh rồi.

    Một khi hắn tu thành hỗn động cảnh chắc sẽ lập tức tìm Lục Nguyên báo thù ngay.

    Lục Nguyên nghe bên cạnh tiếng bàn tán, trong lòng không mấy để tâm.

    Hiên Viên Lệnh, lần này ta có thể đánh bại ngươi, dù ngươi có đến lần nữa thì vẫn th trong tay ta thôi, đây là số mệnh của ngươi.

    Lục Nguyên ngự kiếm bay trở về Không Chi Sơn, tới nơi lập tức bị kêu đến Càn Khôn Cung.

    - Làm xuất sắc lắm!

    Thái Sử Không sướng vô cùng, liên tục hớp mấy ngụm rượu.

    Dựa vào Lục Nguyên thắng mấy người Hiên Viên Lệnh, bây giờ hắn là đứng đầu dưới hỗn động cảnh Kiếm Môn, tuy không vớt được quyền lợi chi nhiệm vụ nhưng cũng vớt vát được không ít lợi ích.

    Ví dụ như phân phối linh thạch lại trở về hình thức ban đầu, Thái Sử Không tâm tình rất tốt.

    - Cố ý tìm ngươi đến là có việc muốn cho ngươi biết.

    Thái Sử Không nói:

    - Tại trung ương thiên triều có ba mươi ba chỗ khá là thú vị, nơi này không lớn bằng tiểu thiên thế giới, nhưng so với động thiên bình thường thì lớn hơn nhiều, loại này được xưng là ba mươi ba thiên.

    - Ba mươi ba thiên này khác nhau.

    - Trong đó ba mươi ba thiên đệ nhất tầng thiên là Thái Hoàng Thiên.

    - Thái Hoàng Thiên tuy chỉ là đệ nhất tầng nhưng cũng có chỗ thần diệu.

    Trong Thái Hoàng Thiên chia làm năm tầng, tầng thứ nhất là thấp nhất, tầng thứ năm là cao nhất.

    Bình thường ở tầng thứ tư sẽ có tiểu hỗn động thạch, tầng thứ năm có đại hỗn động thạch, còn bảo vật khác thì không định.

    Có khả năng xuất hiện bảo vật gì rất khó đoán.

    Thái Sử Không giới thiệu:

    - Dù là tiểu hỗn động thạch, hay đại hỗn động thạch tác dụng đều là tăng xác suất tiến vào hỗn động cảnh.

    Một tiểu hỗn động thạch có thể tăng một phần một trăm xác suất vào hỗn động cảnh, nhưng chỉ có năm cái đầu có tác dụng, đến cái thứ sáu thì vô dụng.

    Đại hỗn động thạch thì hai phần mười xác suất xác suất đến hỗn động cảnh, cũng chỉ năm cái đầu hữu hiệu, cái thứ sáu vô dụng.

    - Đương nhiên đừng tưởng rằng trong Thái Hoàng Thiên to lớn thì đại, tiểu hỗn động thạch nhiều.

    Dù là nơi hiếm quý dị địa như Thái Hoàng Thiên, đại, tiểu hỗn động thạch cũng rất thưa thớt.

    - Muốn tiến vào hỗn động cảnh vốn khó càng khó hơn, cực kỳ gian khó.

    - Nếu không thì nhiều cao thủ như vậy sẽ không bị vây khốn ở tầng này bao lâu.

    Thái Sử Không nói:

    - Tình huống bình thường là kêu người đại đạo cảnh cửu tầng, thập tầng vào trong Thái Hoàng Thiên, nhưng thực lực của ngươi đã có thể chiến thắng người đại đạo cảnh thập tầng bình thường, hơn nữa ngươi bây giờ mới đến đại đạo cảnh bát tầng nhưng e rằng sớm muộn gì phải đối mặt vấn đề trùng kích hỗn động cảnh.

    Cho nên bây giờ có cơ hội thì ngươi nên đi nhìn một lần.

    Thái Sử Không nói:

    - Dù sao dưới tình huống bình thường ngươi khó đụng phải động thiên Thái Hoàng Thiên, cơ hội như vậy năm mươi năm mới có một lần.

    Lục Nguyên nghe nói vậy rất có hứng thú, vừa ở Trùng Tiêu Kiếm Lâu cùng Hoàng Khăn Kiếm Khách hỗn động cảnh đấu một trận, kết quả bị hỗn động không gian trói buộc, bị Hoàng Khăn Kiếm Khách dễ dàng giải quyết.

    Lúc này đối với hỗn động cảnh rất hâm mộ, hắn muốn sớm chút đến hỗn động cảnh.

    Bây giờ có cơ hội vào Thái Hoàng Thiên sao mà bỏ qua được?

    Thái Hoàng Thiên nói:

    - Động thiên Thái Hoàng Thiên mở hấp dẫn thế lực một số đại châu gần đó, lần này không chỉ có Vô Thượng Kiếm Môn chúng ta, còn có một số môn phái khác.

    Ví dụ thế lực lớn nhất là trong thập đại văn minh, đan dược văn minh.

    Đan dược văn minh sở trường nhất là luyện đan, trong thập đại văn minh xếp hạng chót.

    Nhưng dù là xếp hạng chót thì thực lực cũng vượt xa không phải Vô Thượng Đại Giáo có thể sánh vai được.

    Trên cơ bản mỗi lần động thiên Thái Hoàng Thiên mở thì cầm giữ tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên chính là người của đan dược văn minh.

    Coi như bây giờ ngươi có thể thắng mười sáu người Hiên Viên Lệnh liên hợp nhưng đụng phải đan dược văn minh thì ngươi phải trốn thật xa.

    - Đó là cao thủ chân chính trong văn minh, không giống Phó Xung kiếm chiêu yếu như bún mới tham gia văn minh.

    Thái Sử Không nói:

    - Nhiều lần chân chính cạnh tranh là tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên tiểu hỗn động thạch.

    Cùng lúc đó, thế lực cạnh tranh là Vô Thượng Đại Giáo chúng ta, cùng với Vô Thượng Đại Giáo Vô Song Môn, còn có Vô Thượng Đại Giáo Chân Nhất Môn.

    Mấy môn phái khá như Hỗn Lôi Môn cũng đi nhưng thực lực của họ không mạnh bao nhiêu, cơ bản sẽ không quấy nhiễu thế cục gì.

    Đến đây thì Thái Sử Không rốt cuộc giới thiệu xong lần này hành trình Thái Hoàng Thiên này.

    Thái Sử Không nghiêm mặt nói:

    - Mặt khác ngươi phải cẩn thận, hành tình Thái Hoàng Thiên có thể giết người, không có điều lệ cấm giết người trong nội bộ Kiếm Môn chúng ta, tuyệt đối phải cẩn thận.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Mười một ngày sau, rốt cuộc sắp tới ngày đi Thái Hoàng Thiên.

    Không chút nghi ngờ, muốn đi Thái Hoàng Thiên phải ra ngoài Kiếm Môn.

    Cố tình hoàn cảnh trung ương thiên triều đáng sợ vô cùng, không phải hỗn động cảnh thì không thể sinh tồn bên ngoài trung ương thiên triều.

    Cho nên lần này người đi Thái Hoàng Thiên được sắp xếp tập hợp bên ngoài Trùng Tiêu Kiếm Lâu, sau đó Kiếm Môn thống nhất sắp đặt cao thủ mang mọi người đi.

    Lần này môn hạ Thái Sử chí tôn đi gồm ba người Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì, Lục Nguyên.

    Sau người khác thực lực vẫn kém chút, không đủ thực lực.

    Thật ra Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì cũng chỉ đi thử thôi, họ không có hy vọng quá lớn.

    Đến xưới Trùng Tiêu Kiếm Lâu, phát hiện môn hạ Bách Lý chí tôn, Công Dương chí tôn đều đã đến.

    Còn nhớ lúc trước môn hạ Thái Sử chí tôn đi họa quyển thì ai thèm để ý, nhưng bây giờ nhìn môn hạ Thái Sử chí tôn tiến đến đều bất gian chấn kinh, đưa mắt nhìn sang.

    Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì cảm thấy nở mặt, đây toàn nhờ tiểu sư đệ mang đến.

    Đệ nhất dưới hỗn động cảnh Kiếm Môn, Lục Nguyên.

    Khi Lục Nguyên đến thì nhìn bốn phía, thấy Bách Lý Băng, Hạ Hầu Ưu, hắn cười nói:

    - Bách Lý sư tỷ, Hạ Hầu sư huynh.

    Ba người bái chí tôn cùng một thế lực, quan hệ đương nhiên rất tốt.

    Lục Nguyên đánh Hiên Viên Lệnh càng trút giận cho bọn họ nên càng thân vài phần.

    Bách Lý Băng mỉm cười nói:

    - Lục sư đệ, dường như thực lực của ngươi có tăng tiến, xem ra trong ba, năm mươi năm rất có hư vọng tiến quân vào hỗn động cảnh.

    Hạ Hầu Ưu ở bên cạnh cười nói:

    - Có lẽ không mất ba, năm mươi năm đâu.

    Trong khi mấy người cười nói thì đám Diệp Cơ Pháp, Độc Cô Hạo, Thượng Quan Sát cùng đến.

    Những người này pháp lực hiện tại vẫn là đại đạo cảnh thập tầng, xem ra chắc được đám Hiên Viên c lấy linh dược tiến bổ, nhưng có thể cảm giác đạo cơ của họ không ổn định như trước, muốn xông vào hỗn động cảnh thì khó lại càng khó hơn.

    Diệp Cơ Pháp nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Họ Lục, ngươi đừng quá đắc ý, Hiên Viên sư huynh đã lộng thủy bế quan tọa luyện hỗn động cảnh, có hi vọng tới hỗn động cảnh, đến lúc ấy ngươi sẽ biết tay.

    Lục Nguyên cười lạnh bảo:

    - Con chó thua dưới tay ta dù có giãy dụa thì vẫn là chó thôi.

    Đang lúc mấy người đấu võ mồm thì khí thế mạnh mẽ tuyệt đối áp xuống, một người đàn ông trung niên cao gầy đáp xuống.

    Lục Nguyên phát hiện là người mình quen, chính là Hiên Viên Thập Nhị đã hướng dẫn hắn vào môn.

    Hiên Viên Thập Nhị lạnh nhạt nói:

    - Lần này là ta mang các ngươi đi Thái Hoàng Thiên.

    Hiên Viên Thập Nhị nói xong nhìn hướng Lục Nguyên:

    - Tốc độ tiến bộ của ngươi vượt ngoài dự đoán của ta, Lục Nguyên.

    Nhân tiện, ta là thuộc hạ của Kiếm Chủ chứ không phải Hiên Viên chí tôn, tình báo của ngươi ta đã đưa đến chỗ Kiếm Chủ.

    Câu nói này ẩn chứa các loại ý nghĩa sâu xa.

    Ở bên ngoài Trùng Tiêu Kiếm Lâu, Lục Nguyên phát hiện lần này đến không chỉ có bảy vị đại đạo cảnh thập tầng, tức là nói trừ Diệp Cơ Pháp, Độc Cô Hạo, Thượng Quan Sát, Bách Lý Băng, Công Dương Hào, Đông Dã Lương, Hạ Hầu Ưu, bảy người này ra còn có đại đạo cảnh thập tầng khác.

    Những người này bình thường trong môn phái không nổi danh mấy.

    Nhưng Lục Nguyên phát hiện bọn họ khí thế hùng hồn, tuyệt đối không kém gì đám Diệp Cơ Pháp, thậm chí càng mạnh hơn nữa.

    Tần Sương Thành ở bên cạnh thấp giọng nói:

    - Có một số sư huynh sớm đến đại đạo cảnh thập tầng nhưng chậm chạp không thành công trùng kích hỗn động cảnh, bình thường ẩn cử không ra ngoài, chỉ có việc gì liên quan đến trùng kích hỗn động cảnh mới xuất hiện.

    Nghe Tần Sương Thành giải thích Lục Nguyên mới hiểu, thì ra là thế.

    Muốn đến hỗn động cảnh có thể nói khó lại càng khó hơn.

    Không biết bao nhiêu thiên tài, nhân kiệt bị kẹt tại đây khó tiến một bước.

    Không thể đến hỗn động cảnh, tại trung ương thiên triều vẫn không cách nào tự do đi ra thếgiwois bên ngoài.

    Chỉ có đến hỗn động cảnh rồi mới ở trong hoàn cảnh trung ương thiên triều cực kỳ khắc nghiệt sinh tồn.

    Dù tới hỗn động cảnh không thể xưng là bá chủ một phương trung ương thiên triều, nhưng đến hỗn động cảnh rồi có thể xưng là tinh anh chân chính một Vô Thượng Đại Giáo.

    Có bao nhiêu hạng kinh tìa tuyệt diễm đều trùng kích cửa này.

    Hiên Viên Thập Nhị đánh ra một con thuyền màu xám bạc, chiêcs thuyền không tính quá to lớn nhưng tổng thể đường nét có loại mỹ cảm.

    Dường như chiến hạm xám bạc có thể dễ dàng bay đi.

    Thật ra đó chính là pháp bảo của Hiên Viên Thập Nhị, có tên gọi là Phi Lăng thuyền để ngăn cản bên ngoài trung ương thiên triều thiên địa sấm sét lửa cháy.

    Lần này nhóm người tổng cộng có bốn, năm mươi người.

    Trừ một mình Lục Nguyên là đại đạo cảnh bát tầng, số còn lại đều là đại đạo cảnh cửu tầng, thập tầng.

    Những người này rất tò mò với Lục Nguyên, bọn họ bình thường ẩn cư trùng kích hỗn động cảnh, nghe nói về chiến tích Lục Nguyên thắng mười sáu người Hiên Viên Lệnh liên hợp nhau.

    Ai nấy tự nghĩ dù có thắng được Hiên Viên Lệnh một bậc nhưng e rằng không thể thắng mười sáu người liên hợp, cố tình người này tu vi chỉ có đại đạo cảnh bát tầng, đúng là khiến người lấy làm kỳ.

    Tổng cộng hơn bốn mươi người ngồi trên Phi Lăng thuyền, Hiên Viên Thập Nhị đứng ở đầu thuyền.

    - Vậy thì xuất phát!

    Vèo một tiếc, cả Phi Lăng thuyền bay lên xuất phát.

    Rốt cuộc rời khỏi Kiếm Môn.

    Bây giờ Lục Nguyên không biết nên có cảm giác gì.

    Từ Tấn quốc, đến Đại Dong, rồi tới trung ương thiên triều.

    Nhưng đi đến trung ương thiên triều rồi vẫn ở trong Kiếm Môn.

    Không phải không muốn ra ngoài mà vì năng lực bản thân căn bản không thể, chỉ có hỗn động cảnh mới có thể một mình ở thế giới bên ngoài vô cùng nguy hiểm, đây là quy tắc của trung ương thiên triều.

    Hơn nữa lúc đến Lục Nguyên có thấy uy lực sấm sét sơn mạch lửa cháy của trung ương thiên triều, đích thực có thể chẻ mình ra.

    Lần này rốt cuộc là lần thứ hai rời khỏi Kiếm Môn.

    Khi rời xa Kiếm Môn đến cương phong tầng, Lục Nguyên rốt cuộc nổi lên hứng thú.

    Hắn nói:

    - Hiên Viên sư thúc, ta có thể thử ở bên ngoài cường độ cương phong tầng một lần được không?

    Lục Nguyên nóng lòng muốn thử.

    Hiên Viên Thập Nhị gật đầu:

    - Nhưng không được rời khỏi thuyền năm thước, vậy ta có thể tùy thời cứu được ngươi.

    Nghe nói vậy thì Lục Nguyên đã phóng ra khỏi Phi Lăng thuyền.

    Mới đến bên ngoài Phi Lăng thuyền, chỉ thấy bên cạnh gió quá lớn quá lớn, chớp mắt luồng gió đáng sợ hóa thành phong nộ long, quét hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên lập tức rút kiếm khỏi vỏ, muốn lấy kiếm pháp triệt tiêu thế cuồng mãnh, nhưng hắn liền phát hiện không có tác dụng gì cả.

    Đây là cương phong hải dương, là cương phong hà lưu, mình như con thuyền trong biển.

    Lục Nguyên trái chắn phải đỡ, nhưng chỉ cản hơn mười chiêu thì phát hiện vô lực, gió quá mạnh.

    Vào lúc này, Hiên Viên Thập Nhị giơ tay lên, bắn phá cương phong hải dương, Lục Nguyên cũng phóng người trở lại Phi Lăng thuyền.

    Cương phong thật mạnh!

    Trải qua cương phong tầng lại đến ly hỏa tầng, đến đây thì chính thức rời khỏi Kiếm Môn, cùng ba tinh thần Kiếm Môn ngày càng xa.

    Giữa đường một trận kinh lôi đánh xuống hóa thành từng con lôi hệ địa long, trải qua hỏa sơn.

    Núi lửa bùng nổ, bộc phát vô số hỏa hệ địa long.

    Địa long so với chân long mạnh rất nhiều.

    Phi Lăng thuyền không ngừng đi tới, lúc thuyền tiến lên thì Lục Nguyên thấy thật nhiều dị cảnh.

    A!

    Đó là cái gì?

    Chỉ thấy một ngọn núi lớn liên miên trập trùng, không đúng, đó chẳng phải là ngọn núi lớn liên miên trập trùng gì, là thần long to ít nhất mấy vạn, thậm chí là mấy chục vạn trượng nhẹ lắc lư thân hình.

    Chân long bình thường cỡ mấy chục trượng, địa long là mấy trăm trượng, mấy chục vạn trượng rốt cuộc là rồng gì vậy?

    Không lẽ là thượng cổ thần long!

    Con thượng cổ thần long mở mắt ra, lạnh lùng liếc Phi Lăng thuyền, không mấy hứng thú.

    Nguyên Phi Lăng thuyền ở trước mặt thượng cổ thần long thật nhỏ bé.

    Lục Nguyên cảm giác được khí thế trên thượng cổ thần long e rằng vượt xa Hiên Viên Thập Nhị.

    Hiên Viên Thập Nhị cười nói:

    - Đừng căng thẳng, nó sẽ không tập kích chúng ta, bởi vì bây giờ chúng ta đi là đường chính.

    - Đường chính?

    Lục Nguyên ngây ra, là có ý gì?

    Hiên Viên Thập Nhị giải thích rằng:

    - Ngươi có biết trung ương thiên triều, chính là ngũ đại cổ văn minh, thập đại văn minh và nhiều Vô Thượng Đại Giáo tổ hợp thành trung ương thiên triều.

    Nhưng trên thực tế trung ương thiên triều không bình tĩnh như ngươi tưởng tượng.

    Tại trung ương thiên triều, thượng cổ sinh linh, hồng hoang thần vật khác nhau, dù là thế giới cảnh nguyên thủy sinh linh cũng có, đáng sợ nhất là giết không hết, không ngừng sinh ra cái mới.

    Cho nên cuộc chiến chỉ đạo chủ ngũ đại cổ văn minh và những nguyên thủy hồng hoang sinh linh trung ương thiên triều đạt thành một hiệp nghị.

    Chương 730: Tứ phương tụ hội(thượng)

    - Mỗi một môn phái được ngũ đại cổ văn minh thừa nhận, đất thế lực định cư thì những nguyên thủy hồng hoang sinh linh không được tập kích.

    Cùng lúc đó, trung ương thiên triều xây rất nhiều đường chính, những người đi trên đường chính cũng không được tập kích.

    Cùng lúc đó, nguyên thủy hồng hoang sinh linh tổ đình, các văn minh cũng không được tập kích.

    - Hiệp nghị này đạt thành không biết đã bao lâu.

    Bây giờ chúng ta đi trên đường chính, vậy nên thần long rõ ràng là thế giới cảnh mới không tập kích chúng ta.

    - Cái gọi là người hỗn động cảnh có thể sinh tồn bên ngoài trung ương thiên triều nói trắng ra chỉ vẻn vẹn là đi trên đường chính.

    Khi các ngươi ra khỏi Kiếm Môn sẽ đưa vào mỗi một đường chính, nếu không đi trên đường chính bị tập kích chết cũng đừng trách ai.

    Trong nguyên thủy hồng hoang sinh linh có nhiều sinh linh thế giới cảnh, ví dụ mới rồi thần long dài mấy chục vạn trượng.

    Tiếp đến trong hành trình lại thấy phượng hoàng to đến mấy chục vạn trượng, khí thế cường đại nằm sấp ngoài đường chính.

    Thế giới này đúng là vô cùng đáng sợ! và thú vị!

    Rốt cuộc, ở phía trước xuất hiện một ngọn núi cao, trên núi chớp lóe ánh sáng nhạt.

    Ngọn núi cao đó ở ngay trong đường chính nên không có nguyên thủy hồng hoang sinh linh tiến đến tập kích.

    Hiên Viên Thập Nhị điều khiển Phi Lăng thuyền tiến vào núi cao.

    Mới vào trong núi, cảm thấy bốn phía cương phong, ly hỏa, lôi điện tắt ngấm.

    Hiên Viên Thập Nhị cười cười, thu lại Phi Lăng thuyền.

    Chỗ này đã có không ít nhóm người, ví dụ Hỗn Lôi Môn.

    Nhưng nhiều thế lực có mặt không chút nghi ngờ nhóm mạnh nhất là một đội chỉ sáu, bảy chục người, về số người thì nhiều hơn bên Kiếm Môn một chút.

    Đám người đó trên mặt huênh hoang hống hách.

    Tần Sương Thành lớn tuổi, kiến thức nhiều chút, lặng lẽ báo cho Lục Nguyên biết:

    - Đó là người Vô Song Môn.

    Vô Song Môn cũng là một trong Vô Thượng Đại Giáo.

    Tại Vô Thượng Đại Giáo xếp hạng loại kiếm đều là thực lực trung đẳng.

    Hiên Viên Thập Nhị và người dẫn đầu Vô Song Môn Nhâm Vô Tinh quen biết nhau, hai người cười ha hả trò chuyện, nhưng rõ ràng chỉ làm bộ dạng chứ quan hệ không tốt lành gì.

    Lúc này trong Vô Thượng Đại Giáo Vô Song Môn có một người khuôn mặt rất giống Phó Xung nhưng trưởng thành hơn gã bước ra ngoài.

    Người khuôn mặt rất giống Phó Xung đi tới trước mặt Lục Nguyên, cẩn thận nhìn hắn.

    Gã nói:

    - Ngươi chính là Lục Nguyên đúng không?

    Nhớ kỹ, ta tên Phó Dịch, là huynh trưởng của Phó Xung bị ngươi đánh bại.

    Hy vọng trong Thái Hoàng Thiên chúng ta đừng gặp mặt, không thì, hắc hắc.

    Gã cười khùng khục, nụ cười cực kỳ tàn khốc.

    Phó Dịch rất tức giận, nhà gã có mấy người ở trong trung ương thiên triều, trong đó Phó Xung may mắn nhất, bái vào pháp cổ văn minh.

    Vốn cho rằng lấy thiên tư của Phó Xung ở trong pháp cổ văn minh như cá gặp nước, còn nịnh nọt nhất bách linh nhất Đế Tử pháp cổ văn minh, sau này thành tựu to lớn.

    Nhưng trước đó không lâu, Phó Xung trong cuộc chiến chỉ đạo người mới thua dưới tay Lục Nguyên, đánh mất mặt mũi pháp cổ văn minh.

    Gã ở trong pháp cổ văn minh địa vị rớt nhiều, tiền đồ tốt đẹp có khả năng hỏng hết, làm sao không giận cho được?

    Gã nghe nói Lục Nguyên có khả năng đến đây thì lòng thầm la tốt.

    Bản thân gã là đỉnh đại đạo cảnh thập tầng, năm đó từng thắng Hiên Viên Lệnh, hơn nữa gã ở trong Vô Song Môn có rất nhiều bằng hữu, định ở trong Thái Hoàng Thiên ám toán Lục Nguyên để báo thù cho đệ đệ Phó Xung.

    Lục Nguyên đối vớiu y hiếp của Phó Dịch đương nhiên không thèm để ý, cười lạnh nói:

    - Có bản lĩnh tiến vào Thái Hoàng Thiên phóng ngựa lại đây đi.

    Phó Dịch tức điên lên, đại đạo cảnh bát tầng tầm thường thôi mà huênh hoang cái gì, vào Thái Hoàng Thiên rồi bóp chết ngươi.

    thật ra Lục Nguyên tò mò là tại sao người pháp cổ văn minh không đến.

    Đối với thắc mắc này, Hiên Viên Thập Nhị đáp án là:

    - Ngũ đại cổ văn minh, cao cao tại thương, cơ bản hoạt động của thế lực bên dưới ngũ đại cổ văn minh đùe không tham gia.

    Họ cực kỳ kiêu ngạo, những đại hỗn động thạch, tiểu hỗn động thạch tại văn minh bình thường thì hiếm hoi, tại Vô Thượng Đại Giáo quý hiếm, tại cổ văn minh thì không hiếm.

    - Ngũ đại cổ văn minh vĩnh viễn cao cao tại thượng.

    Lần này đến Thái Hoàng Thiên tổng cộng có Vô Thượng Đại Giáo, bây giờ đã xuất hiện hai Vô Thượng Đại Giáo là Vô Song Môn và Kiếm Môn.

    Qua chốc lát, Vô Thượng Đại Giáo thứ ba Chân Nhất Môn cũng đến rồi, ai nấy khí thế bất phàm, không giống bình thường, hành động có khí khái khác biệt.

    Bây giờ đếm tới đếm lui chỉ thiếu thế lực cuối.

    Tức là đan dược văn minh.

    Không sai, đan dược văn minh, đếm ngược trong thập đại văn minh nhưng có thể ngạo thị tất cả Vô Thượng Đại Giáo, không vì gì khác, bởi vì họ là văn minh, chỉ riêng hai chữ văn minh đã đủ ngạo thị mọi thứ.

    Vừa nghĩ đến thì đan dược văn minh tới rồi.

    Chỉ thấy chân trời có mùi hương lạ lùng, tiên nhạc vang lên, tiên phong truyền đến.

    Một lát sau, chỗ này xuất hiện đan dược văn minh.

    Những người đan dược văn minh ai ấy rất trẻ tuổi, nam đẹp trai, nữ xinh đẹp.

    Đối với đan dược văn minh muốn đến đại đạo cảnh cửu tầng, thập tầng không có gì khó cả, còn vào hỗn động cảnh thì dù là thực lực đan dược văn minh cũng thấy khá là khó khăn.

    Những người đan dược văn minh không thèm để ý người ba Vô Thượng Đại Giáo.

    Mỗi một người đều có tâm tình kiêu ngạo, Vô Thượng Đại Giáo bình thường đâu đáng lọt vào mắt đan dược văn minh chứ.

    Mới rồi người ba Vô Thượng Đại Giáo là Vô Song Môn, Kiếm Môn, Chân Nhất Môn ai nấy khí thế bất phàm, nhưng giờ thì không còn cảm giác đó nữa.

    Đứng chung với đan dược văn minh, khí thế những người Vô Thượng Đại Giáo bị đè ép xuống.

    Đây chính là uy thế của đan dược văn minh.

    Tất nhiên Lục Nguyên là thiểu số không bị đè khí thế.

    Lục Nguyên luôn ừng ực uống rượu, vốn là không có khí thế gì, giống như tửu quỷ trẻ tuổi, nếu vậy thì làm sao bị đánh nát khí thế được.

    Tới đây thì thế lực đỉnh cao tập hợp xong.

    Đan dược văn minh đến khoảng chín mươi người.

    Kiếm Môn đến năm mươi người.

    Vô Song Môn đến sáu, bảy mươi người.

    Chân Nhất Môn đến khoảng sáu mươi người.

    Ba Vô Thượng Đại Giáo cộng lại là một trăm bảy mươi người.

    Trừ điều đó ra, các thế lực khác cộng lại khoảng chừng hai trăm bốn mươi người, tập hợp lại tức là nói lần này số người vào Thái Hoàng Thiên là khoảng năm trăm người.

    Lục Nguyên phát hiện đan dược văn minh đều là đại đạo cảnh thập tầng.

    Ba Vô Thượng Đại Giáo đa số đại đạo cảnh cửu tầng, thập tầng là chính.

    Thế lực nhỏ chút thì người nhiều, thậm chí đại đạo cảnh bát tầng cũng có.

    Những đại đạo cảnh bát tầng này không có thực lực mạnh mẽ như Lục Nguyên, họ là môn phái đại đạo cảnh cửu tầng, thập tầng không có đủ số nên lấy thêm gom cho đủ thôi.

    Đan dược văn minh lấy ra một chìa khó.

    Người dẫn đầu Kiếm Môn, Vô Song Môn, Chân Nhất Môn cũng tự lấy ra một chiếc chìa khóa.

    Bốn chìa khóa cùng một chỗ dường như thúc đẩy cấm pháp vô hình trong núi.

    Lập tức không khí trước mặt dâng lên loạn lưu, qua chốc lát trong không khí xuất hiện một cánh cửa.

    Trong cánh cửa khắc hai đối liễn.

    [Chu hồi tam vạn lý, Thái Hoàng ta xưng tôn]

    Mười chữ này viết rất bá khí, nghe nói Thái Hoàng Thiên là một trong ba mươi ba thiên, chính là Thái Hoàng Thiên Tôn năm đó sáng chế ra.

    Chương 731: Tứ phương tụ hội(hạ)

    Thiên tôn!!

    Thiên không chi tôn giả!

    Thiên không chi tôn giả dù không cao bằng chủ văn minh có thể phá kỷ nguyên mà sinh tồn, nhưng thiên tôn đã là đỉnh cao thế giới cảnh, có thần thông người hỗn động cảnh không cách nào tưởng tượng ra.

    Thái Hoàng Thiên Tôn là thượng cổ cường giả không biết sống bao nhiêu lâu đã sớm ra đi.

    Lập tức hơn năm trăm người bắt đầu tiến vào trong cửa.

    Bước vào cửa này chắc là vô tầng thứ nhất Thái Hoàng Thiên rồi chứ?

    Trong đầu Lục Nguyên nhớ lại tư liệu về Thái Hoàng Thiên.

    Thái Hoàng Thiên tổng cộng có năm tầng.

    Tầng thứ tư sinh ra tiểu hỗn động thạch, tầng thứ năm sinh ra đại hỗn động thạch, ba tầng trước nghe nói có đủ các loại linh vật, tài nguyên.

    Tất nhiên nghe nói ba tầng đầu còn có nơi trong truyền thuyết gọi là cấm địa Thái Hoàng Thiên Tôn.

    Cấm địa Thái Hoàng Thiên Tôn nghe nói do Thái Hoàng Thiên Tôn sáng tạo ra, linh vật tốt nhất ba tầng đầu chính là ở trong cấm địa.

    Tuy nhiên, cấm địa khá là bí ẩn, nói đơn giản là cấm địa chỉ có lúc mới vào Thái Hoàng Thiên là có cơ hội tiến vào trong đó, chứ mặt sau không có cơ hội đó nữa.

    Cơ hội tùy cơ tiến vào cấm địa không lớn lắm, có thể vào cấm địa được hay không hoàn toàn bằng vào may mắn.

    Hy vọng mình có may mắn vào được cấm địa.

    Sau đợt đầu váng mắt hoa, đợi lần thứ hai mở mắt thì phát hiện mình ở trong hoàn cảnh cực xinh đẹp.

    Đây là đâu vậy?

    Bầu trời như ráng chiều nhuộm một mảnh đỏ.

    Mặt đất màu hoàng kim, bốn phía linh khí đậm đến đáng sợ.

    Phía trước hiện ra một bia đá.

    Đó là bia đá tràn ngập uy nghiêm, túc mục!

    Trên bai đá viết bảy chữ, cấm địa Thái Hoàng Thiên Tôn!

    Lục Nguyên rất vui mừng, lúc trước tra tư liệu Thái Hoàng Thiên biết được ba tầng đầu là cấm địa tốt nhất, nhưng đi vào cấm địa chỉ tùy cơ, không ngờ mình tùy cơ đến đây được.

    Lục Nguyên phát hiện xung quanh không chỉ có một mình mình, thần thức quét qua, phát hiện bên cạnh còn có hai mươi chín người.

    Tổng cộng có ba mươi người tùy cơ tiến vào cấm địa ư?

    - Chúc mừng các ngươi vô cùng may mắn tiến vào cấm địa, bây giờ các ngươi có nửa canh giờ nghỉ ngơi hồi phục.

    Sau nửa canh giờ sẽ xuất hiện thử thách ba cửa.

    Trong không trung đột nhiên phát ra thanh âm uy nghiêm lạnh lùng nói:

    - Trong thử thách ba cửa người được đánh giá cao nhất có thể lần lượt được thưởng khác nhau, đánh giá càng cao thì thưởng cho càng tốt.

    Nghe thanh âm trong không trung, ba mươi người đều lặng đi, sau đó vang tiếng xôn xao.

    Quá sung sướng.

    Nghe nói trong cấm địa có ba tầng đầu là thưởng cho tốt nhất.

    Ba mươi người có mặt đều cực kỳ may mắn.

    Lục Nguyên nhìn nhìn, phát hiện trong ba mươi người có người quen, người kia chẳng phải là Bách Lý Băng sư tỷ đó sao?

    Hắn lập tức đi qua chào hỏi.

    Bách Lý Băng ngẩn ra, nói:

    - Lục sư đệ, ngươi cũng ở đây hả? xem ra chúng ta đều là người có vận may không tệ.

    Có thể đi vào cấm địa đều là người vận may không tệ.

    Bách Lý Băng chào hỏi xong cười cười bảo:

    - Lục sư đệ, cấm địa này thưởng khá phong phú, chỗ khác ba tầng đầu Thái Hoàng Thiên đều không sánh bằng.

    Tuy nhiên, lần này cạnh tranh khá khốc liệt.

    Chỗ đó là đệ nhất cao thủ dưới hỗn động cảnh Hỗn Lôi Môn Triệu Thiên Lôi, là nhân vật khó gặm, pháp lực đại đạo cảnh thập tầng, thực lực tuyệt đối không dưới ta.

    Lục Nguyên theo ánh mắt nàng nhìn sang, phát hiện người tên Triệu Thiên Lôi là người đàn ông trung niên mắt sâu thẳm, có cảm giác âm trầm, hiển nhiên một bụng mưu trí.

    Bách Lý Băng lại nói:

    - A, tiểu cô nương đó là tiểu công chúa của Chân Nhất Môn, Dạ Cơ Tuyết.

    Lục Nguyên nhìn sang, quá nhiên là thiếu nữ cực kỳ đáng yêu, da trắng hơn tuyết, khuôn mặt búp bê.

    Lục Nguyên bất giác hỏi:

    - Tiểu công chúa của Chân Nhất Môn Dạ Cơ Tuyết này chắc thực lực không mạnh lắm hả?

    - Thực lực của nàng là đại đạo cảnh cửu tầng, không quá mạnh.

    Bách Lý Băng chỉ vào người đàn ông trung niên tay áo bay bay thong dong đứng cạnh tiểu công chúa Dạ Cơ Tuyết, nói:

    - Đó là đệ nhất cao thủ dưới hỗn động cảnh của Vô Thượng Đại Giáo Chân Nhất Môn này, tên gọi Tống Duy Nhất.

    Hắn từng mười chiêu chiến thắng Hiên Viên Lệnh, là đối thủ cực kỳ đáng sợ, ta ở dưới tay hắn e rằng khó thể chống đến mười chiêu.

    Cùng là đại đạo cảnh thập tầng, có người ở cửa này ngừng lại lâu, thực lực cao cường, so với người mới bước vào đại đạo cảnh thập tầng mạnh vô cùng.

    Bách Lý Băng chỉ vào một người đàn ông trẻ tuổi trông mặt khoảng hai mươi, nói:

    - A, đấy là đan dược văn minh, Lý Thọ.

    Người đàn ông tuổi trẻ này mặc thanh bào như nước chảy, khí thế không giống bình thường, là loại kiêu ngạo xuất thân từ văn minh, không thèm để ý ai bên cạnh cả.

    Tuy nhiên gã đúng là có tư cách này, vì gã xuất thân từ đan dược văn minh, một trong thập đại văn minh.

    Bách Lý Băng nói:

    - Người xuất thân văn minh có thực lực không giống bình thường, không phải người mới Phó Xung người thắng có thể sánh bằng.

    Lý Thọ đó ở trong đan dược văn minh chỉ bình thường thôi, nhưng so với chúng ta thì cường đại hơn rất nhiều, là kình địch cực kỳ đáng sợ.

    Lúc này, Bách Lý Băng đang quan sát đối thủ, người khác cũng làm tương tự.

    Mọi người lập tức phát hiện trong đám người, kẻ khó đối phó nhất chắc là Lý Thọ đan dược văn minh.

    Khó đối phó thứ hai là Chân Nhất Môn Tống Duy Nhất.

    Thứ ba, thứ tư đến phiên Kiếm Môn Bách Lý Băng, Hỗn Lôi Môn Triệu Thiên Lôi.

    Còn Lục Nguyên, thật bất hạnh, danh tiếng của hắn gần đây rất nổi trong Kiếm Môn nhưng ở bên ngoài thì chẳng là gì cả, ngẫu nhiên có người nhận ra Lục Nguyên đã thắng người mới pháp cổ văn minh trong cuộc chiến chỉ đạo.

    Tuy nhiên, đó chỉ là người mới đấu nhau thôi.

    Bây giờ là một đám tinh anh nhất dưới hỗn động cảnh đấu nhau.

    Chính giữa cách biệt một trời một vực.

    Vậy nên cơ bản mọi người bỏ qua Lục Nguyên, không cần đặc biệt chú ý.

    Nửa canh giờ nghỉ ngơi chỉnh đốn rất nhanh trôi qua.

    Lúc này trong không trung xuất hiện giọng nói ban đầu:

    - Bây giờ bắt đầu cửa thử thách thứ nhất cấm địa.

    Thử thách cửa thứ nhất là, sức chịu đựng.

    - Nhớ kỹ, đánh giá càng cao thì được thưởng càng tốt.

    - Ba ải cấm địa, thử thách thứ nhất, Thái Hoàng Thiên thủy triều.

    Trong không trung vang giọng nói:

    - Bây giờ, bắt đầu!

    Thái Hoàng Thiên thủy triều?

    Đó là cái gì vậy?

    Trong lòng Lục Nguyên xẹt qua nghi vấn, kỳ thực không chỉ mình hắn, mấy người khác cũng nổi lên thắc mắc không biết đây là cái gì.

    Lúc này từ xa vọt tới thủy triều ồ ạt, đó là thủy triều màu bạc trắng, tốc độ vọt đến khá nhanh, nhấn chìm cả đất hoàng kim.

    Đây là cái gì?

    Có lòng muốn bay lên trời nhưng thủy triều xám bạc đem bầu trời, mặt đất thấm ướt cả.

    Nhưng xem ra nó không phải thứ gì tốt, trong ba mươi người có người tò mò ném qua một huyền thiết.

    Ba mươi người có đủ các dạng, ở trong đỉnh đầu khánh vân của mình bỏ huyền thiết cũng bình thường.

    Huyền thiết ném vào thủy triều xám bạc, kết quả chớp mắt bị đóng băng.

    Đây là thủy triều gì vậy?

    Vừa đụng phải liền đóng băng ngay.

    Giờ phút này, ba mươi người trong cấm địa không ai biết nên giải quyết ra sao.

    Bây giờ tất nhiên là phải chạy.

    Thế là ba mươi người cũng chạy như bạy.

    Chương 732-733: Thứ hai

    Lục Nguyên không chút khách sáo ngự bạch đế kiếm đạo chạy ở đằng trước nhất.

    Thủy triều xám bạc không ngừng đuổi theo phía sau, tốc độ đang tăng nhanh, biến nhanh không ngừng.

    Lúc này, có tiếng hét thảm rồi bị thủy triều xám bạc nuốt mất.

    Người đó hét thảm một tiếng lập tức bị thủy triều xám bạc đóng băng, thoạt trông không có nguy hiểm tính mạng, nhưng biểu hiện tại cửa thứ nhất, không thể nghi ngờ gã thành tích kém nhất, vậy thì được tài nguyên e rằng kém nhất trong ba mươi người.

    Khó khăn lắm mới cực kỳ may mắn tiến vào cấm địa, kết quả không được bao nhiêu tài nguyên, đó mới là việc bực mình nhất.

    Lục Nguyên ngoái đầu nhìn, thầm nhủ, cửa thứ nhất Thái Hoàng Thiên thủy triều chắc là thử thách về tốc độ rồi.

    Bạch đế kiếm đạo của Lục Nguyên vốn cực nhanh, tất nhiên là bay đằng trước ba mươi người.

    Thấy thế, lập tức có tăng thêm điện kiếm ý.

    Điện kiếm ý bỏ vào bạch đế kiếm đạo thì tốc độ càng nhanh vài phần.

    Lúc này hắn cách thủy triều xám bạc khá xa nên còn có tâm tình nhìn đôi chút.

    Quay đầu lại phát hiện một số người tốc độ không nhanh, mắt thấy sắp bị thủy triều xám bạc cuốn lấy, lập tức có người đánh ra một pháp thuật, dường như là loại thổ chướng thuật, muốn làm chậm lại thủy triều xám bạc.

    Tuy nhiên, thủy triều xám bạc không chút khựng lại mang theo người lẫn pháp thuật cùng đông trong thủy triều.

    Đó là ai?

    Sử dụng pháp thuật có sáng ý như vậy.

    Ngươi làm ra pháp thuật sáng ý gì thế này?

    Một tên mập thấy sắp bị thủy triều xám bạc bắt được, chớp mắt dùng kim cầu thuật.

    Kim cầu thuật là pháp thuật loại phòng thủ, tiếp thu ngũ hành chi kim vào người cấu thành quả cầu, khiến kẻ địch tạm thời không thể công kích bản thể.

    Nhưng thủy triều xám bạc đâu quan tâm nhiều thế, lập tức đông luôn tên mập và pháp thuật.

    Kia chẳng phải là tiểu công chúa Chân Nhất Môn Dạ Cơ Tuyết đó sao?

    Chỉ thấy khi Dạ Cơ Tuyết sắp bị thủy triều xám bạc cuốn lấy thì đánh ra pháp bảo họ thân Chân Nhất Lệnh.

    Trên đỉnh đầu nàng chớp mắt dựng một cái dù to, đó là Vạn Pháp Bất Xâm Đại Tán, nhưng chỉ chống đỡ mấy giây rồi bị thủy triều xám bạc đông lại.

    Có người đánh ra kiếm pháp, nhưng kiếm pháp có diệu cỡ nào ở trước mắt thủy triều xám bạc cũng không có bất cứ tác dụng gì, chớp mắt người và kiếm bị đông lại.

    Kiếm pháp vô dụng!

    Pháp thuật cũng không được!

    Võ đạo vô vụng!

    Pháp bảo mất linh!

    Tất cả mọi thứ đều vô dụng cả.

    Bây giờ còn sót lại hai mươi người đều hiểu rằng, đối mặt thủy triều xám bạc cách duy nhất là chạy càng nhanh càng tốt.

    Cửa này chính là tốc độ, còn lại không thể làm gì, càng lâu bị thủy triều xám bạc đông lại thì sẽ được đánh giá càng cao.

    Mọi người yên lòng, bắt đầu không ngừng chạy như bay.

    Lục Nguyên không mấy căng thẳng, tuy hắn không cố ý luyện tốc độ bay cái gì nhưng bạch đế kiếm đạo thêm vào điện kiếm ý, cái này không bình thường chút nào, cho nên hắn luôn bay trước nhất.

    Sau đó là từng người bị thủy triều xám bạc bắt lấy, từng tiếng hét thảm vang lên, bị đóng băng.

    Thủy triều xám bạc đúng là siêu thật.

    Bây giờ hoàn toàn là chơi trò tốc độ sinh tử.

    Mọi người đang so ai nhanh hơn ai.

    Lúc này chỉ còn lại hơn mười người.

    Lại nghe á một tiếng, một người nữa bị thủy triều xám bạc bắt lấy.

    Vốn lấy thực lực của Bách Lý Băng có thể kéo chậm chút nữa nhưng trước đó không lâu trong trận Liệp Long Hải nàng trọng thương trong tay Hiên Viên Lệnh, dù sau này dùng nhiều linh dược nhưng thân thể không hồi phục đến mười phần mười.

    Lần này trước thủy triều xám bạc, mọi người đều hết sức liều mạng, nàng không cẩn thận bị thương, đau đớn thất thần bị thủy triều xám bạc đông lại.

    Ngay cả cao thủ như Bách Lý Băng cũng bị thủy triều xám bạc bắt lấy, người còn lại ngay càng ít ỏi.

    Đương nhiên số người còn lại đều tò mò, thanh y thanh niên chạy ở trước nhất là ai? xem hắn chắp kiếm thì chắc là người Kiếm Môn, nhưng trước nay không nghe nói Kiếm Môn ra nhân vật trẻ tuổi xuất sắc.

    Lại á một tiếng, lại có người bị đóng băng.

    Bây giờ người còn lại ngày càng ít.

    Thủy triều xám bạc không ngừng tăng tốc, lại á một tiếng, Triệu Thiên Lôi cũng bị thủy triều xám bạc bắt lấy.

    Bây giờ chỉ còn lại ba người.

    Đan dược văn minh Lý Thọ, Chân Nhất Môn Tống Duy Nhất, Kiếm Môn Lục Nguyên.

    Trong ba người thì hai người trước có danh tiếng khá lớn, chỉ mình Lục Nguyên trừ trong Kiếm Môn còn lại hoàn toàn vô danh.

    Bây giờ không ai rảnh bận tâm nhiều vậy, trước thủy triều xám bạc, mọi người đều đang chưoi trò sinh tử tốc độ, giờ trong đầu suy nghĩ duy nhất là phải bay càng nhanh, rảnh đâu chú ý người xung quanh.

    Đan dược văn minh Lý Thọ bình thường chú ý nghiên cứu tốc độ, giờ nuốt vào viên tuyệt tốc đan.

    Tuyệt tốc đan có thể đme tốc độ của gã bùng nổ đến tình trạng cực cao, đan dược văn minh là văn minh chuyên môn nghiên cứu đan dược, đủ các loại đan dược đồi có nghiên cứu cả.

    Nuốt uống tuyệt tốc đan, tốc độ của Lý Thọ lại tăng nhiều.

    Tống Duy Nhất thì lấy ra pháp bảo dong dực, pháp thuật vận.

    Kiếm Môn Lục Nguyên cũng lấy ra bạch đế kiếm đạo của mình, điện kiếm ý, đều dùng hết, pháp lực đẩy đến cực hạn.

    Xoạt một tiếng, Tống Duy Nhất bị thủy triều xám bạc bắt lấy.

    Một lát sau, ào một tiếng, Lục Nguyên cũng bị thủy triều xám bạc đóng băng.

    Qua không lâu, lúc này thủy triều xám bạc đã nhanh như chớp ập xuống Lý Thọ.

    Đông lại hết ba mươi người rồi, thủy triều xám bạc lại vọt lên một khoảng cách mới chậm rãi dừng thế đi.

    Lát sau, thủy triều xám bạc chậm rãi tan, nhiều người bị thủy triều xám bạc đông lại từ từ rơi xuống, một lát sau ai nấy hồi phục năng lực hoạt động.

    Mới rồi cái loại cùng thủy triều xám bạc chưoi trò sinh tử tốc độ đúng là quá đã.

    Đây chính là Thái Hoàng Thiên thủy triều, nếu lại có cơ hội chơi một lần thì chắc chắn mọi người rất muốn thử, vì lần này chưa đã.

    Mọi người phát hiện chỗ bia đá cấm địa Thái Hoàng Thiên Tôn có dao động nguyên khí, lập tức bay đến đó.

    Mỗingwười có cách bay của riêng mình, chỉ người Kiếm Môn là ngự kiếm đi.

    Lục Nguyên ngự kiếm mà đi, tới chỗ đó thì thấy bên cạnh bia đá cấm địa Thái Hoàng Thiên Tôn xuất hiện bảng danh sách.

    Hạng nhất rõ ràng là cái đầu Lý Thọ, hiển nhiên cấm địa tự động mô phỏng đầu Lý Thọ.

    Hạng hai đương nhiên là đầu Lục Nguyên.

    Hạng ba là Tống Duy Nhất.

    Hạng bốn là Triệu Thiên Lôi.

    Từng tên xuống dưới, lần này Bách Lý Băng phát huy hơi tệ, ở hạng mười.

    Mọi người xem xong tấm danh sách mới xuất hiện, bất giác nhìn hướng cái đầu hạng hai, rất nhanh tìm ra Lục Nguyên.

    - Người đó là ai?

    - Không biết, xem khí thế thì còn trẻ.

    Tại trung ương thiên triều, đa số người sống quá lâu, lâu lắm rồi, thích dùng diện mạo gì là có cái đó, vậy nên xem tuổi thường xem khí thế.

    Khí thế của người lớn tuổi và trẻ tuổi hoàn toàn khác nhau, tùy tiện cảm giác liền thấy ra ngay.

    - Chẳng ngờ là hạng hai, người đó là ai vậy?

    - A, ta biết người này!

    Triệu Thiên Lôi suy nghĩ một lúc, nói:

    - Người này là Lục Nguyên.

    Bởi vì biểu hiện của Lục Nguyên trong cuộc chiến chỉ đạo với pháp cổ văn minh, ý nghĩa lôi pháp có hơi điều tra tư liệu về hắn, vừa lúc Triệu Thiên Lôi có nhìn nên nhận ra ngay.

    - Người này trong tranh tài cuộc chiến chỉ đạo pháp cổ văn minh thắng người mới pháp cổ văn minh.

    - Có thể trong cuộc chiến chỉ đạo thắng người mới pháp cổ văn minh, quả là thiên tài.

    - Đúng là thiên tài.

    Tuy nhiên, bây giờ cách cuộc chiến chỉ đạo không bao lâu, trước đó không lâu hắn vẫn là người mới mà chúng ta ở các thế lực lớn lăn lộn lâu như vậy lại để người mới đuổi kịp và vượt qua.

    Tất cả bàn tán xôn xao.

    Bây giờ cảm xúc sâu sắc nhất là Tống Duy Nhất.

    Tống Duy Nhất ở môn phái là Chân Nhất Môn, thế lực không dưới Kiếm Môn, gã là đệ nhất dưới hỗn động cảnh Chân Nhất Môn.

    Lần này bị thủy triều xám bạc đuổi theo mà gã bị người mới Lục Nguyên đuổi kịp và vượt qua, không biết thân phận của hắn còn đỡ, nhưng sau khi biết rồi thì Tống Duy Nhất cảm thấy không thích hợp, mặt nóng ran.

    Cùng lúc đó, Tống Duy Nhất vô cùng kinh dị, trẻ vậy mà có tu vi như thế, quá kinh người, Kiếm Môn ra nhân vật ghê gớm.

    Đan dược văn minh Lý Thọ lạnh lùng liếc Lục Nguyên một cía, có thể trong cuộc chiến chỉ đạo thắng người mới pháp cổ văn minh đúng là ghê gớm, mới rồi trong thủy triều xám bạc được hạng hai, đứng sau chính mình, khá giỏi đây.

    Xem ra Kiếm Môn ra một thiên tài kiếm đạo.

    Đáng tiếc có mình xuất thân từ văn minh, hắn đến từ Vô Thượng Đại Giáo chỉ có nước bị mình giẫm dưới chân.

    Bởi vì mình uất thân văn minh.

    Xuất thân quyết định tất cả.

    Đây chính là này thế giới!

    Một Vô Thượng Đại Giáo bình thường thôi cũng muốn so với mình?

    Đây chính là cách biệt một trời một vực.

    - Hạng thứ hai, Thái Hoàng Thiên tôn chỉ sắp bắt đầu.

    Trong không trung vang lên thanh âm.

    Thái Hoàng Thiên tôn chỉ?

    Đó là cái gì?

    Cấm địa Thái Hoàng Thiên Tôn là một nơi khá kỳ diệu, hạng thứ nhất là Thái Hoàng Thiên thủy triều, bây giờ hạng thứ hai là Thái Hoàng Thiên tôn chỉ, khiến người thấy lạ lùng.

    Tuy nhiên trên trời đã xuất hiện ba mươi chỉ kình, những chỉ kình điểm hướng mọi người trên mặt đất, một người một đạo chỉ kình, không thiếu ai, không ai nhiều hơn.

    Lục Nguyên giơ tay lên, dễ dàng phát một chỉ kình, phá chỉ kình thứ nhất đơn giản lạ lùng.

    Chỉ, kiếm, đao, quyền, thật ra đều quy về đại phân loại võ đạo.

    Thái Hoàng Thiên Tôn là vô cùng cao quý, nghe nói năm đó lấy bộ Thiên Chỉ Điểm Tướng nổi tiếng.

    Thiên Chỉ Điểm Tướng!

    Đại thiên điểm tướng!

    Năm đó Thái Hoàng Thiên Tôn cũng là cường giả tiếng tăm lừng lẫy trong trung ương thiên triều, tuy không bằng phó chủ văn minh nhưng cũng là cấp bậc cao nhất dưới phó chủ văn minh, đáng tiếc chết trong quá trình tùng kích phó chủ văn minh.

    Bắt đầu chỉ thứ nhất chỉ mới là khởi đầu thôi.

    Trên không trung chỉ chuyển, chuyển thành hai mươi bốn tiết khí chỉ, hai mươi bốn tiết khí chỉ chia làm hai mươi tám, tức là lập xuân, vũ thủy, kinh trập, xuân phân, thanh minh, cốc vũ, lập hạ, tiểu mãn, tiết mang chủng, hạ chí vân vân các lộ chỉ.

    Những lộ chỉ này mỗi cái đại biểu một loại tiết khí thiên địa, mỗi loại chỉ tập đến là khí trời liền biến đổi.

    Thậm chí có nhiều chỉ lờ mờ liên hợp lại, hóa thành thời không huyền chuyển ảo diệu.

    Một khi thi triển hai mươi bốn tiết khí chỉ thì ba mươi người có mặt đều chịu không nổi, loại chỉ này mang theo lực đại đạo cảnh cửu tầng tập đến, còn biến hóa nhiều.

    *Bùm!*

    Đã có người bị chỉ nhập vào người, thân thể phút chốc biến chậm.

    Lục Nguyên ở một bên đối phó chỉ kình của mình, giờ tập hướng hắn là lập xuân chỉ kình, vũ thủy chỉ kình.

    Lục Nguyên bản thân tinh thông xuân kiếm ý, vũ kiếm ý, thủy kiếm ý, cho nên ngăn cản còn nhàn nhã.

    Lục Nguyên phát hiện tác dụng của một chỉ này, nếu bị chỉ tiến vào người thì tốc độ sẽ chậm lại chút.

    Nếu mà bị đánh túng năm lần thì hoàn toàn bị chỉ kình đông lại, không thể nhúc nhích chút nào, coi như mất đi tư cách.

    Xem ra Thái Hoàng Thiên Tôn là muốn thử thách sức chiến đấu con người.

    Lục Nguyên xác định mục tiêu của Thái Hoàng Thiên Tôn rồi thì yên tâm, kiếm tùy tay động, ứng đối đủ các loại chỉ đánh đến.

    Hai mươi bốn tiết khí chỉ thì sao chứ?

    Mình tùy tay phá nó, dễ dàng phá sạch những chiêu thức này.

    Nhưng thực rõ ràng, càng đến sau khi thì chỉ càng sắc bén, chỉ kình ngày càng nhiều.

    Người bị đào thải cũng ngày càng nhiều, ví dụ lúc này, tiểu công chú Chân Nhất Môn Dạ Cơ Tuyết đã bỏ cuộc chơi.

    Chỉ kình ngày càng nhiều, đã tới mấy trăm, mấy ngàn cái.

    Lúc này, chỉ kình bỗng xoay chuyển, không còn là hai mươi bốn tiết khí chỉ mà thành Kinh Thần Chỉ.

    Kinh Thần Chỉ cũng là một bộ tuyệt học năm đó của Thái Hoàng Thiên Tôn.

    Hai mươi bốn tiết khí chỉ coi như ôn hòa, đến Kinh Thần Chỉ thì không ôn hòa chút nào.

    Kinh Thần Chỉ chi phá sát!

    Kinh Thần Chỉ chi kinh mộng!

    Kinh Thần Chỉ chi thiên địch!

    Ba lộ chỉ này một khi thi triển thì so với hai mươi bốn lộ chỉ trước đó càng khủng bố, hơn nữa lực lượng là đại đạo cảnh thập tầng.

    Lực lượng đại đạo cảnh thập tầng rót vào, Kinh Thần Chỉ này chỉ phong kín mà nhanh như vũ, kiêm quỷ thần khó lường, có uy nhiếp hữu hãi thối cửu thiên thập địa thần ma, đây chính là Kinh Thần Chỉ.

    Một khi Kinh Thần Chỉ thi triển ra, người còn lại lập tức tăng nhiều áp lực, không ngừng có người bị đào thải.

    Đệ nhất cao thủ Hỗn Lôi Môn hỗn động cảnh Triệu Thiên Lôi cũng bị loại.

    Lần này Bách Lý Băng chống lâu chút, nhưng Triệu Thiên Lôi xuống đài thì nàng cũng đi theo ngay sau đó.

    Lúc này Kinh Thần Chỉ chỉ kình như mấy chục cao thủ đại đạo cảnh thập tầng vây công người.

    Đan dược văn minh Lý Thọ không ngừng lấy ra đan dược, đủ loại đan dược hóa thành người khổng lồ, lấy đan dịch nô dùng để đối địch, đan dược văn minh đúng là có bản lĩnh.

    Lục Nguyên bị buộc bất đắc dĩ, dùng lực luân hồi.

    Sử dụng lực luân hồi xong áp lực buông lỏng.

    Tống Duy Nhất thì dùng Chân Long Nhất Hổ.

    Chân Long Nhất Hổ là tuyệt học khá cao minh của Chân Nhất Môn, bình thường ở dưới chân tế luyện hai hình long hổ, một khi cần sử dụng thì long hổ hiện thân, vì gã ngăn cản đủ các loại chỉ kình bốn phía.

    Bây giờ chỉ còn lại ba người mà thôi.

    Lúc ở cửa thứ nhất thủy triều xám bạc, mọi người chơi trò sinh tử tốc độ, muốn né tránh thủy triều xám bạc, bị đông lại ở nơi khác nhau nên không thể quan sát được.

    Bây giờ cùng là bị chỉ kình đông lại, mọi người cùng bị nên có rảnh nhìn người khc, tức là xem ba người Lý Thọ, Tống Duy Nhất, Lục Nguyên.

    Tống Duy Nhất là hai hình long hổ hiện thân nghênh đón kẻ địch, đương nhiên cao minh.

    Nhưng so với Lý Thọ lấy đan dịch nô, vô cùng đan dược, vô cùng nô lệ thì kém quá xa.

    Tuy nhiên, quái dị nhất là Kiếm Môn Lục Nguyên, đúng vậy, tiểu tử trong cuộc chiến chỉ đạo đã đánh bại người mới pháp cổ văn minh.

    Lần trước ở Thái Hoàng Thiên thủy triều có biểu kiện kinh người, khi đó có vài người thầm không phục nhưng bây giờ chịu phục rồi.

    Dù sao lúc này Tống Duy Nhất là hai hình long hổ hiện thân, Lý Thọ lấy đan dịch nô, sử dụng đan nô.

    Chỉ mình Lục Nguyên không dùng gì cả, đơn thuần lấy kiếm ứng đối mà chống được nhiều chỉ kình đến thế.

    Bây giờ Tống Duy Nhất khá là vất vả chỉ nghe bóc một tiếng, lại bị đánh túng, đây là lần thứ năm gã trúng đòn, chớp mắt hoàn toàn đóng băng, không thể nhúc nhích một tấc.

    Vậy là bây giờ chỉ còn lại Lục Nguyên và Lý Thọ.

    Chương 734: Hồ nước Thái Hoàng Thiên

    Lý Thọ vận dụng mấy chục đan nô, ứng phó khá nhẹ nhàng, không tính vất vả.

    Gã dùng đan nô thay thế chặn các mặt công kích.

    Lý Thọ có rảnh nìn Lục Nguyên, a, người Kiếm Môn này còn có thể chống đến tận đây, hơn nữa không dùng bảo, đơn thuần bằng vào kiếm thuật, không đơn giản.

    Lòng Lý Thọ trầm xuống, nhưng không vội, trận này mình thắng chắc.

    Bởi vì mình xuất thân từ văn minh, đương nhiên sẽ không thua người Vô Thượng Đại Giáo bình thường rồi.

    Không trung chỉ kình lại biến đổi, lần này không phải Kinh Thần Chỉ nữa mà là tuyệt học chân chính của Thái Hoàng Thiên Tôn, Thiên Chỉ Điểm Tướng.

    Đến đây thì chỉ kình đã rất huyền ảo, một chỉ điểm ra liền có thiên địa kiếm ý phủ lên.

    Lục Nguyên biết thiên kiếm ý, năm đó tại thử thách trăm quốc có thấy Cố Thu thủy dùng một lần.

    Lúc này, thiên địa nhị sắc kiếm ý đều xuất hiện, so với năm đó Cố Thu Thủy dùng thiên kiếm ý càng đáng sợ vô số lần.

    Dường như người dùng chỉ chính là trời, y đang đại thiên điểm tướng.

    Y dùng chỉ, là khí độ ông trời.

    Lúc này chỉ còn lại Lý Thọ và Lục Nguyên, hai chỉ kình chia ra tấn công hai người.

    Lục Nguyên vừa tiếp xúc chỉ kình lập tức phát hiện nguy rồi, đây là lực lượng hỗn động cảnh, giống hết lúc mình tại Trùng Tiêu Kiếm Lâu đụng phải, chẳng qua càng đáng sợ hơn, đáng sợ hơn trong Trùng Tiêu Kiếm Lâu nhiều.

    Bên Lý Thọ vận dụng đan nô nhưng bị chỉ kình nhẹ nhàng buộc lùi.

    Đến đây thì phải xem ai có thể ở dưới chỉ kình hỗn động cảnh chống thời gan càng lâu.

    Lục Nguyên và Lý Thọ cùng động, cùng lấy ra bản lĩnh thật sự của mình.

    Tuy hai người đều có tuyệt học kinh thế, một là văn minh, một là tuổi trẻ đã đến cảnh giới kiếm hoàng, nhưng đối mặt chỉ kình hỗn động cảnh vẫn không cách nào chống cự, đây chinsh là cách biệt chân trời góc bể của đại đạo cảnh, hỗn động cảnh.

    Lục Nguyên chắn, lại chắn, tiếp tục chắn, mỗi thức đều không ngừng chắn, nhưng muốn chắn hết những công kích thì khá là khó khăn.

    Bởi vì ở trong Trùng Tiêu Kiếm Lâu thử qua rất nhiều lần, ở bên ngoài Phi Lăng thuyền chóng lại cương phong, lôi hỏa, đến được chút kinh nghiệm, tới chiêu thứ tư thì bị đánh trúng một lần.

    Đây là lần đầu tiên Lục Nguyên bị đánh trúng, nếu trúng năm lần liền bị đông cứng.

    Lục Nguyên lần thứ hai ra chiêu, không ngừng xuất kiếm, chỉ tiếc lực luân hồi vào lúc này sử dụng cũngvoo dụng, dù sao đẳng cấp cách biệt quá lớn.

    Khó khăn lắm chống đến chiêu thứ mươi bảy đã bị điểm túng năm lần.

    Hắn bị đông cứng, mới rồi đấu với chỉ lực hỗn động cảnh đúng là quá kịch, trong phút chốc không quan tâm gì hết, giờ bị đông lại mới phát hiện bên Lý Thọ đã sớm bị chỉ kình đông cứng rồi, xem ra mình là người chống đến cuối cùng.

    Một đợt gió xuân thổi đến, chớp mắt mọi người hồi phục năng lực hoạt động.

    Vừa có thể nhúc nhích thì tất cả xì xầm bàn tán.

    - Cái này thật quá kinh người!

    - Đúng vậy Lý Thọ xuất thân văn minh mà xếp thứ hai.

    - Hắn ở trước mặt hỗn động cảnh có thể chống nhiều chiêu như vậy mà không lâu bằng một Kiếm Môn Vô Thượng Đại Giáo bình thường.

    Thật ra Kiếm Môn không tính nhỏ, nhưng so với văn minh thì hơi bị nhỏ.

    - Người xuất thân Kiếm Môn này kiếm chiêu khá là tinh diệu.

    - Không ngờ Kiếm Môn ra một người có thể thắng người đan dược văn minh.

    Tuy đan dược văn minh trong thập đại văn minh xếp hạng mười nhưng không tính nhỏ.

    Họ thật sự rất kinh ngạc, người đan dược văn minh mà bị đánh bại, đây là tin tức cực lớn, tất nhiên Lý Thọ đan dược văn minh không tế ra văn minh văn tự.

    văn minh văn tự là một thứ huyền diệu khó giải thích, là phân biệt lớn nhất với Vô Thượng Đại Giáo.

    Lý Thọ thì hung tợn trừng Lục Nguyên, mặt tràn đầy khuất nhục.

    Chẳng ngờ cạnh tranh với một Vô Thượng Đại Giáo tầm thường mà thua một bậc, điều này đối với gã là sỉ nhục to lớn.

    Tại trung ương thiên triều, người cổ văn minh tuyệt đối không thua Vô Thượng Đại Giáo, cuộc chiến người mới hoàn toàn không tính.

    văn minh bình thường cũng rất ít thua Vô Thượng Đại Giáo, ngẫu nhiên lắm mới xảy ra ngoài ý muốn.

    Thế mà mình thành ngoài ý muốn, Lý Thọ tuyệt đối không cam lòng.

    Vậy thì cửa thứ ba tranh cao thấp đi!

    Lý Thọ ở trong lòng kêu gào.

    Tình hình bây giờ là cửa Thái Hoàng Thiên thủy triều, Lý Thọ hạng nhất, Lục Nguyên hạng hai.

    Thái Hoàng Thiên tôn chỉ kình thì Lục Nguyên hạng nhất, Lý Thọ hạng ba.

    Ba hạng Tống Duy Nhất đều là thứ ba.

    Tức là nói cái này thành cách cục tranh tài giữa Lý Thọ xuất thân đan dược văn minh và Lục Nguyên đến từ Kiếm Môn.

    Trước đó dù là ai cũng không ngờ trở thành thế cục như vậy.

    Dù sao Lý Thọ xuất thân cao quý.

    Trước đó quen biết Lục Nguyên chỉ có Bách Lý Băng, Triệu Thiên Lôi mà thôi.

    Hiểu thực lực Lục Nguyên chỉ có mình Bách Lý Băng.

    Nay hình thành tình thế như vậy thật khiến người kinh ngạc.

    Nhưng mọi người nhớ lại, Lục Nguyên đối mặt Kinh Thần Chỉ, Thiên Chỉ Điểm Tướng thì chỉ thi triển ra kiếm thuật, dù mỗi chiêu, mỗi thức đều khiến người kêu tuyệt.

    Vậy nên Lục Nguyên ngẫu nhiên tiểu thắng Lý Thọ xuất thân đan dược văn minh cũng là hợp lý, dù gì Kiếm Môn từng ra Kiếm Chi Tử.

    Vậy tiếp theo phải xem Lý Thọ và Lục Nguyên ai mạnh hơn.

    - Cửa thứ ba, hồ nước Thái Hoàng Thiên.

    Trong không trung vang lên giọng nói:

    - Nhất định phải ở trong hồ nước Thái Hoàng Thiên, toàn thân có vị trí nào lộ ra khỏi mặt hồ là tính bỏ cuộc.

    Hồ nước Thái Hoàng Thiên?

    Đây là cái gì?

    *Ầm!*

    Mặt đất bỗng sụp xuống hình thành đất trũng to lớn vô cùng, chỗ trũng lập tức xuất hiện hồ nước trong veo thấy đáy.

    Đây chính là hồ nước Thái Hoàng Thiên ư? xem tình hình là phải nhảy vào trong hồ nước Thái Hoàng Thiên rồi.

    Ba mươi người lập tức nảy vào trong hồ nước Thái Hoàng Thiên dấy lên bọt nước.

    Mới vào trong hồ nước Thái Hoàng Thiên cảm giác không có gì khác với nước bình thường, nhưng lập tức phát hiện không thích hợp.

    Rõ ràng mới nãy là hồ nước bình thường, chớp mắt biến lạnh giá khiến người rét run, không đợi đám người kịp phản ứng thì lại biến nóng bức vô cùng, nóng cháy đốt mỗi người trong ba mươi người, khiến cả đám ngự pháp lực lượng bản thân ngăn lúc nóng lúc lạnh, pháp lực lượng không ngừng tiêu hao.

    Kết quả lại qua chốc lát, hồ nước nóng cháy vô cùng biến thành tràn ngập sấm sét, vừa mới chấp nhận hoàn cảnh cực nóng rồi đến hoàn cảnh sấm sét ngay thật khiến người khó chịu muốn ói máu.

    Lập tức không còn hoàn cảnh sấm sét mà là hoàn cảnh địa phong.

    Gió to thét gào không ngừng đập trong hồ nước cắt người cực kỳ khó chịu.

    Qua chốc lát hồ nước biên thành cứng rắn như sắt thép, áp lực to lớn đè ép thân thể mỗi người.

    Đây chính là hồ nước Thái Hoàng Thiên.

    Lúc này mọi người mới hiểu cái gì gọi là hồ nước Thái Hoàng Thiên.

    Hồ nước Thái Hoàng Thiên này không ngừng chuyển đổi đủ các loại hoàn cảnh mài mòn dịch của ngươi, hơn nữa không chỉ chuyển đổi hoàn cảnh, các loại hoàn cảnh áp lực thân thể ngày càng lớn, đây là thử thách khả năng thích ứng hoàn cảnh, sức chịu đựng của mọi người.

    Pháp lực của ngươi không đủ sâu, tiêu hao không được, sức chịu đựng không tốt thì tất nhiên sớm bị đào thải.

    Lý Thọ hiểu rõ điều này, gã rất có tự tin.

    Sức chiến đấu của đan dược văn minh từ đó giờ là yếu nhất trong thập đại văn minh bình thường, nhưng mặt khác sức chịu đựng của người đan dược văn minh là tốt nhất trong thập đại văn minh.

    Chương 735-736: Thương Thiên Đại Đạo Thạch

    Không chỉ vì nguyên nhân mộc hệ tâm, đan dược văn minh có đủ các loại đan dược, thần hiệu so với đan dược của thế pháp lực khác tốt rất nhiều, có thể hồi phục nhiều pháp lực.

    Lý Thọ thầm nghĩ, so sức chiuj đựng thì mình thắng Lục Nguyên rồi, vinh diệu của đan dược văn minh không thể mất.

    Hồ nước Thái Hoàng Thiên, trong đó điều kiện hoàn cảnh không ngừng biến đổi, biến ảo khó định.

    Theo hồ nước Thái Hoàng Thiên không ngừng biến đổi, đủ các loại hoàn cảnh tập đến, đủ các loại áp lực ập đến, bắt đầu có người chịu không nổi hoàn cảnh nơi đây.

    Hai cửa trước chỉ đóng băng, cửa này nếu ngươi cố ở trong hồ nước mà thân thể thì chịu không nổi bạo tạc trong hồ là bình thường.

    Đầu tiên ngươi chịu không nổi vọt lên mặt hồ, phút chốc các loại áp lực tan biến hết, tất nhiên tiếp theo chính là bị đào thải.

    Một người tiếp một người chịu đựng không nổi, lần này trình tự bị đào thải cơ bản giống lần trước.

    Sau kh iTống Duy Nhất bị đào thải, còn ở lại là hai người Lục Nguyên, Lý Thọ.

    Hai mươi tám người khác đều bay lên trên hồ nước quan chiến.

    Họ muốn nhìn xem tranh chấp cuộc chiến thứ ba rốt cuộc là Kiếm Môn Lục Nguyên thắng, hay Lý Thọ đến từ văn minh thắng.

    Lý Thọ đang cố chống, pháp lực của gã đến đỉnh cao đại đạo cảnh thập tầng, vốn có thể chống đỡ lâu hơn người khác rất nhiều, nhưng vì áp lực hồ nước Thái Hoàng Thiên đem đến cho người ngày càng lớn, pháp lực tiêu hao ngày càng nhiều.

    Gã bất giác nhìn hướng Lục Nguyên, phát hiện hắn tĩnh tọa trong hồ nước, dáng vẻ rất thoiar mái.

    Bây giờ mình suýt không chống đỡ nổi mà Lục Nguyên thoải mái thế sao?

    Lòng Lý Thọ thít chặt, nhưng không mấy để ý, tay động móc ra một đan dược hồi phục pháp lực, nuốt xuống, lập tức pháp lực liên miên sinh ra.

    Lục Nguyên sai, Lục Nguyên, ngươi là thứ gì chứ, mình có biếtbao nhiêu đan dược, không ngừng hồi phục pháp lực, điểm này ngươi làm được không?

    Hồ nước Thái Hoàng Thiên tăng áp lực ngày càng lớn, pháp lực tiêu hao dần hướng đến mức khủng bố.

    Lý Thọ không ngừng nuốt đan dược, nuốt rất nhiều đan dược.

    Khiến Lý Thọ bực mình nhất là Lục Nguyên thoải mái ngồi đó, dường như hồ nước này không đem lại bất cứ áp lực gì cho hắn.

    Không sai, hồ nước này đúng là không mang đến bao nhi áp lực cho Lục Nguyên.

    Lục Nguyên phát hiện chỗ này ngươi tùy theo hoàn cảnh hồ nước biến hóa mà thay đổi, ví dụ bên ngoài hồ nước nóng thì ngươi liền dùng vô tướng chi long biến hóa pháp lực tương ứng là có thể không cần gánh vác bao nhiêu áp lực, hoàn cảnh có biến nữa thì vô tướng chi long liền biến theo.

    Vô tướng chi long có biến hóa vô cùng, có thể mô phỏng bất cứ hình dạng pháp lực nào.

    Vô tướng thôn phệ quyết vốn chính là một môn huyền diệu khó giải thích.

    Kết quả bây giờ thành đối lập to lớn.

    Lý Thọ không ngừng nuốt đan dược, Lục Nguyên thì an nhàn tĩnh tọa, mặt treo nụ cười nhạt.

    Rốt cuộc, Lý Thọ phát hiện mình còn lại đan dược chỉ có hai, ba cái mà Lục Nguyên vẫn là bộ dạng thoải mái, cứ đấu như vậy thì e rằng mình thắng không nổi.

    Tuy gã có vinh diệu xuất thân từ văn minh nhưng cũng biết bây giờ đấu không lại, đành bất đắc dĩbay ra khỏi hồ nước.

    Cuối cùng người còn lại chính là Lục Nguyên.

    Không chút nghi ngờ, giờ ba chiến Lục Nguyên thắng Lý Thọ hai trận, Lý Thọ thắng Lục Nguyên một trận, tức là cuối cùng Lục Nguyên thắng.

    Lần này Lục Nguyên chân chính đánh bại Lý Thọ xuất thân đan dược văn minh.

    Lý Thọ phát hiện mình sắp điên rồi.

    Mình mà lại thua một người Kiếm Môn không quan trọng, chết tiệt!

    Mình chính là xuất thân từ văn minh, mặt mũi đan dược văn minh bị mình đánh mất vài phần rồi.

    Bình thường gã thấy Vô Thượng Đại Giáo thì rất huênh haong, nhưng giờ không biết tại sao thấy nụ cười nhạt của Lục Nguyên thì vênh váo không nổi, đắc ý chẳng được.

    Lúc này có tiếng ầm ầm vang lên từ đằng trước, đó là phía trước bia đá bảy chữ cấm địa Thái Hoàng Thiên Tôn.

    Mặt đất tách ra một khe hở, có một bức tường đất nhô lên cao, trên tường đất có ba mươi cái hộp đen.

    Trong không trung vang giọng nói:

    - Mỗi người các ngươi tìm ứng hộp có hơi thở của mình, bên trong có phần thưởng tại cấm địa Thái Hoàng Thiên Tôn của các ngươi.

    Lần này các ngươi biểu hiện càng tốt thì được thưởng càng tuyệt.

    Mỗi người đều lao về phần thưởng của mình, hơi thở không đúng thì không thể mở ra hộp đen của người khác, tất cả tự tim cái của mình.

    - Ta được đến thiên ngộ thạch!

    Ha ha, mười thiên ngộ thạch, còn có trung phẩm linh thạch, lớn to!

    Có người lên tiếng.

    Người này trong đợt đánh giá vừa rồi sắp xếp chót, có được đánh giá như vậy mà được thiên ngộ thạch và trung phẩm Lý Thọ, đủ thấy cấm địa Thái Hoàng Thiên Tôn thưởng cho đúng là không tệ.

    - Đẹp quá đi!

    Linh thú tuyết hệ thật là đẹp!

    Dạ Cơ Tuyết cười tươi, phần thưởng của nàng rõ ràng là linh long tuyệt hệ cấp truyền thuyết Lục Nguyên tổng cộng chỉ có hai con linh thú cấp truyền thuyết, Dạ Cơ Tuyết lần này biểu hiện không được tốt mà có tới hai con.

    - Của ta là linh thú băng hệ.

    Bách Lý Băng nhìn năm con linh long cấp truyền thuyết bay lên cạnh mình, phần thưởng của nàng không chỉ có năm con linh long cấp truyền thuyết mà thôi, còn được một khối thiên băng tiên thạch.

    Thiên băng tiên thạch là vật tất yếu để rèn luyện tiên kiếm, nàng tìm thiên băng tiên thạch đã rất lâu không dè gặp tại đây.

    Đến hỗn động cảnh không lâu là bắt đầu sử dụng linh kiếm, giờ trước tiên chuẩn bị là vừa.

    - Đây là Thương Thiên Đại Đạo Thạch!

    Lý Thọ ngơ ngẩn nhìn hòn đá hình tròn hoàn mỹ trong tay mình, vô cùng kích động.

    Cái gọi là Thương Thiên Đại Đạo Thạch tức là bản tăng cường của thiên ngộ thạch, tác dụng là tăng ba mươi phần trăm lĩnh ngộ một trong mười loại kiếm ý khó nhất.

    Chớp mắt gã kích động không nói nên lời.

    - Đây là Thương Thiên Đại Đạo Thạch ư?

    Lục Nguyên nhìn hòn đá trong tay, trừ màu nhạt hoàn toàn khác với trong tay của Lý Thọ ra, bộ dạng y như đúc.

    Ba mươi phần trăm xác suất lĩnh ngộ một loại trong mười kiếm ý khó nhất ư?

    Tuy nhiên, Lục Nguyên phát hiện trong hộp của mình không chỉ có Thương Thiên Đại Đạo Thạch mà thôi, còn có một tảng đá tỏa ánh sáng xanh nhạt.

    Tảng đá rất nhỏ, trong suốt lóng lánh, hình vuông hoàn mỹ, nhưng vào tay thì nặng cỡ mấy ngàn cân, không biết là loại đá gì nữa.

    Hắn thuận miệng hỏi Bách Lý Băng sư tỷ bên cạnh, nàng lắc đầu không nhận ra rốt cuộc là tảng đá gì, nhưng chắc là có tác dụng thần kỳ, nếu không thì sẽ chẳng đặt chung với Thương Thiên Đại Đạo Thạch.

    Dù sao giá trị của Thương Thiên Đại Đạo Thạch đã cao kinh người.

    Thật ra Lục Nguyên được thưởng hơn Lý Thọ gấp hai, bởi vì Lục Nguyên được đánh giá là hoàn mỹ!

    Hoàn mỹ!

    Lý Thọ pháp lực đại đạo cảnh thập tầng biểu hiện còn không bằng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên pháp lực là đại đạo cảnh bát tầng, biểu hiện đến mức này, cho nên được cấm địa Thái Hoàng Thiên Tôn đánh giá là hoàn mỹ.

    Bởi vì được đánh giá hoàn mỹ nên mới có phần thưởng tốt như vậy.

    Tảng đá xanh nhạt nặng mấy ngàn cân có uy lực to lớn, là một trong thần vật cõi thiên địa.

    - Thương Thiên Đại Đạo Thạch này chỉ có ba phần khả năng ngộ được thập đại thiên địa pháp tắc khó nhất.

    Kỳ thực kiếm ý và thiên địa pháp tắc, đao ý, quyền ý cơ bản như nhau, nhưng từ góc độ Lục Nguyên thói quen gọi chúng là kiếm ý.

    Lý Thọ bình thản mang chút kiêu ngạo nói:

    - Trong Đan Dược Văn Minh chúng ta có một loại gọi là Ứng Thiên Vô Cầu Đan.

    Dùng Ứng Thiên Vô Cầu Đan lại dùng Thương Thiên Đại Đạo Thạch là có thể đem ba phần khả năng tăng lên năm phần.

    Dường như gã không nhìn ai cả, chỉ thản nhiên nói.

    Lý Thọ không phải loại người nói nhiều, hơn nữa gã vốn xem thường người Vô Thượng Đại Giáo.

    Bình thường gã ở trước mặt người Vô Thượng Đại Giáo nói một câu còn lười, hoàn toàn phớt lờ.

    Nhưng Lục Nguyên ba đấu thắng hai, trong cạnh tranh thắng được gã khiến gã khó thể kiêu ngạo được.

    Gã nói câu này dù không nhìn hướng Lục Nguyên nhưng kỳ thực là nói cho hắn nghe.

    Ý nghĩa trong đó rất đơn giản, nhìn thấy không?

    Ta xuất thân từ Đan Dược Văn Minh, làm người của văn minh chỗ nào cũng mạnh hơn các ngươi nhiều.

    - Còn chưa dùng Ứng Thiên Vô Cầu Đan thì khả năng lãng phí Thương Thiên Đại Đạo Thạch rất lớn.

    Dường như Lý Thọ tự nói cho mình nghe, thực ra từng câu đều hướng tới Lục Nguyên.

    Gã chưa nói xong Lục Nguyên đã đem Thương Thiên Đại Đạo Thạch hình cầu ném lên đỉnh đầu.

    Dưới mặt đất thiên địa pháp tắc hiện ra, có liên hoa đài thiên địa pháp tướng làm Lý Thọ ngây ra.

    Có được liên hoa đài thiên địa pháp tướng!

    Hơn nữa gã nói nhiều vậy mà Lục Nguyên chẳng chút do dự trực tiếp dùng Thương Thiên Đại Đạo Thạch.

    Cái này, hắn thật sự không sợ lãng phí Thương Thiên Đại Đạo Thạch ư?

    Lục Nguyên, chúc ngươi dùng Thương Thiên Đại Đạo Thạch không có tác dụng.

    Hiện tại Lục Nguyên không thèm để ý gã, hắn ném Thương Thiên Đại Đạo Thạch lên đỉnh đầu, mặt trên thiên địa pháp tướng cũng bắn ra lồng chụp trắng hướng tới Thương Thiên Đại Đạo Thạch.

    Thương Thiên Đại Đạo Thạch lập tức bị tiêu trừ, cùng lúc đó tinh thần Lục Nguyên hoàn toàn chìm đắm trong đó.

    Mình trông thấy cái gì?

    Đó là vô tận đất đai.

    Thổ kiếm ý chớp mắt xẹt qua đầu óc, nhưng Lục Nguyên hiểu giờ phút này mình ngộ không phải là thổ kiếm ý, hắn đã sớm ngộ ra pháp lực rồi.

    Bây giờ xuất hiện vô tận đất đai chỉ đại biểu cho một điều, đó chính là địa kiếm ý!

    Trong Thương Thiên Đại Đạo Thạch chẳng ngờ phong ấn lại là địa kiếm ý, kiếm ý khó nhất trong thập đại kiếm thuật.

    Đất vàng trong tầm mắt của mình liên miên kéo dài đến chân trời.

    Mặt đất vững chắc như vậy.

    Vô số cây cối, hoa cỏ mọc ra từ mặt đất, đua nhau vươn trên đất.

    Nhưng trải qua một vòng luân hồi, những cây cối, hoa cỏ bắt đầu héo tàn, lại trở về với đất.

    Không chỉ là những cây cối, hoa cỏ thôi, dù là chim bay cá nhảy thì chết rồi cũng sẽ quay về với đất.

    Trên trời đánh sấm!

    Nặng nề đánh vào mặt đất.

    Lũ lụt cuồn cuộn trên đất.

    Sinh linh, hoạt động trên đất.

    Mặt đất là nơi sinh ra sự sống.

    Dù là con ngươi, là sinh linh, là cỏ cây đều ở trên nó.

    Sự sống do đó sinh ra, chết rồi quay về đây, khi sinh hoạt cũng là sinh tồn tại mặt trên.

    Đây chính là mặt đất!

    Trong lòng Lục Nguyên xẹt qua lĩnh ngộ.

    Địa chi thiên địa pháp tắc, thiên địa pháp tắc bao dung, chất chứa rất cả, đây chính là thiên địa pháp tắc như vậy đấy!

    Đất sinh dưỡng vạn vật!

    Trên đỉnh đầu Lục Nguyên bắt đầu lại ngưng tụ ra một thượng cổ phù chú.

    Thượng cổ phù chú này khổng lồ vô cùng, so với thượng cổ phù chú bình thường lớn gấp sáu lần.

    Nhưng *vèo* một tiếng, tấm thượng cổ phù chú này đã bị hút đến thiên địa pháp tướng, bị thiên địa pháp tướng hấp dẫn.

    Thiên địa pháp tướng sinh ra ánh sáng nhạt nhưng lập tức trở lại màu trắng ban đầu.

    Đây là thiên địa pháp tắc loại thứ năm mươi ba của mình, cũng là trong thập đại thiên địa pháp tắc khó nhất trong thiên địa, bây giờ mình lĩnh ngộ được ba cái rồi.

    Lúc này, Lý Thọ rất buồn rầu.

    Gã đứng bên quan sát làm sao không biết Lục Nguyên lại luyện thành một thiên địa pháp tắc chứ?

    Hơn nữa là một trong thập đại thiên địa pháp tắc khó nhất trong thiên địa.

    Vừa rồi Lý Thọ nói nhiều như vậy, không ngờ Lục Nguyên không bị ảnh hưởng, luyện thành địa chi thiên địa pháp tắc, đây chính là địa chi thiên địa pháp tắc!

    Coi như là Lý Thọ có được một viên Thương Thiên Đại Đạo Thạch, có Ứng Thiên Vô Cầu Đan tăng xác suất thành công, cũng chỉ có một nửa tỷ lệ thành công, cho nên lúc này Lý Thọ rất hâm mộ đố kỵ.

    Cộng thêm thấy Lục Nguyên thiên địa pháp tướng chân đạp liên hoa thì gã có chút buồn bực.

    Thiên địa pháp tướng chân đạp liên hoa, cái này không có gì, ít nhất trong văn minh một số người thiên địa pháp tướng chân đạp liên hoa, tuy Lý Thọ chưa có thiên địa pháp tướng chân đạp liên hoa nhưng gã là người văn minh, kiến thức rất rộng.

    Lý Thọ ghen tỵ nhất là Lục Nguyên, liên hoa của hắn là ngũ phẩm liên hoa.

    Liên hoa có chia phẩm số.

    Phẩm số liên hoa cơ bản đại biểu kiếm thuật bên trong bao nhiêu, biểu thị Lục Nguyên đã có từ năm mươi thiên địa pháp tắc trở lên.

    Năm mươi thiên địa pháp tắc trở lên!

    Trời ạ!

    Tuy Lý Thọ là người văn minh nhưng không thể không thừa nhận, thiên địa pháp tắc của mình so với Lục Nguyên thì ít rất nhiều.

    Đương nhiên liên hoa đại biểu phẩm số này đến một trăm tám mươi loại thiên địa pháp tắc, tức là thập bát phẩm đài sen thì chấm dứt.

    Đài sen cao nhất là mười tám phẩm!

    Sau này có nhiều nhiều hơn thiên địa pháp tắc cũng không biểu hiện ra được.

    Tuy nhiên lúc này Lục Nguyên tuổi trẻ như vậy, người bình thường xuất thân từ kiếm môn thế mà có ngũ phẩm đài sen, dù Lý Thọ là người văn minh cũng không tránh khỏi ghen ghét vài phần.

    Lý Thọ ở trong lòng rít gào, tại sao mình là người văn minh mà đều không thể có ngũ phẩm đài sen, Lục Nguyên chỉ là người trong kiếm môn lại có ngũ phẩm đài sen chứ!

    Lý Thọ chỉ cảm thấy sự kiêu ngạo bị Lục Nguyên đến từ Kiếm Môn tầm thường đả kích rồi lại dập nát.

    Trái tim kiêu ngạo sắp bị vùi dập sắp tan vỡ ra rồi.

    Lúc này bên cạnh bia đá Thái Hoàng Thiên Tôn, một cánh cửa đen như mực bỗng mở ra.

    Bách Lý Băng giới thiệu cho Lục Nguyên:

    - Thái Hoàng Thiên Tôn cấm địa thử thách ba cửa đã qua, cũng lấy thưởng rồi, theo thông lệ bình thường thì giờ cánh cửa đi lên tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên đã mở, chúng ta sẽ nhảy qua ba tầng đầu Thái Hoàng Thiên, trực tiếp lên tầng thứ tư.

    Trong tầng thứ tư sẽ xuất hiện Tiểu Hỗn Động Thạch.

    Chúng ta chân chính cạnh tranh là tại tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên cướp đoạt Tiểu Hỗn Động Thạch.

    Dù sao tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên cơ bản mỗi lần đều bị Đan Dược Văn Minh cầm giữ, ngươi thắng một Lý Thọ trong văn minh, hơn nữa chỉ là cạnh tranh thắng chứ không phải chân chính thắng.

    - Lại thêm Đan Dược Văn Minh còn có...

    Bách Lý Băng muốn nói hơn nữa nhưng lực hút to lớn đã hút nàng vào trong.

    Đan Dược Văn Minh còn có cái gì đâu?

    Lục Nguyên khá là tò mò, chân đạp vào trong cánh cửa đen như mực.

    Bước qua cánh cửa đen liền tới một mảnh đất.

    Vùng đất này xinh đẹp lạ lùng.

    Trên cao một vầng mặt trời chói rọi đất đai, mặt đất một mảnh ánh vàng.

    Dù là trời hay đất đều tẩm trong ánh nắng vàng.

    Phương xa sơn mạch, gần như cây cối đều một màu vàng, như ở trong thần thoại sắc vàng.

    Đi qua cánh cửa đen, Lục Nguyên phát hiện chỉ có một mình mình, xem ra là loại truyền tống tùy cơ không đáng tin.

    Chương 737-738: Hoàng Diện lão giả

    Đây chính là tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên ư?

    Lục Nguyên bình tĩnh lại, nếu đã ở trong tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên vậy mục tiêu hiện giờ là đi tìm Tiểu Hỗn Động Thạch.

    Tuy nhiên, muốn tìm Tiểu Hỗn Động Thạch nói dễ hơn làm, nhìn tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên không biết rộng bao nhiêu, e rằng Tiểu Hỗn Động Thạch rất nhỏ bé, muốn tìm được nó đúng là không dễ.

    Tiểu Hỗn Động Thạch chắc là giấu ở trên mặt đất.

    Dùng thần niệm quét mặt đất một lần thử xem.

    Lục Nguyên dùng thần niệm quét hướng mặt đất.

    A?

    Chuyện gì vậy?

    Thần trí của mình ở mặt đất sao rộng ra dữ vậy?

    Bình thường thần niệm tại mặt đất chỉ kéo dài mấy chục dặm, sâu hơn mấy chục dặm thì không thể kéo dài.

    Bây giờ trong mặt đất có thể kéo dài đến vài trăm dặm, sâu vài trăm dặm.

    Đây là tại sao?

    Không lẽ là vì địa kiếm ý?

    Mình lĩnh ngộ địa chi thiên địa pháp tắc rồi nên mới có lợi ích như vậy?

    Thực ra Lục Nguyên đoán trúng rồi, đích thực là như vậy.

    Lục Nguyên lĩnh ngộ địa chi thiên địa pháp tắc, mặt đất đặc biệt bao dung hắn, khiến thần niệm của hắn có thể kéo dài ra ngoài, kéo càng xa hơn, phạm vi thần niệm dò xét rộng đến vài trăm dặm, sâu vài trăm dặm, vượt qua phạm vi dò xét trên trời.

    Lục Nguyên cũng hiểu rõ ràng, lòng thầm mừng.

    Tiểu Hỗn Động Thạch, không biết nó giấu ở đâu trong mặt đất, mà bây giờ mình có thể dò xét được nơi sâu vài trăm dặm đất, xem từ phạm vi thì hơn trước kia trăm lần.

    Không chỉ như thế, những người khác dù nhiều người hơn dò xét, xâm nhập vài trăm dặm lòng đất cũng không thể dò ra được, còn mình thì dễ dàng dò xét sâu mấy trăm dặm.

    Cái này thật là sướng, địa chi thiên địa pháp tắc đúng là sử dụng tốt mà.

    Lục Nguyên lập tức dò xét, qua chốc lát phát hiện sâu dưới đất đúng là có một viên Tiểu Hỗn Động Thạch.

    Xác định chỗ xong, hắn phá mặt đất, đào ra Tiểu Hỗn Động Thạch chôn dưới đất hơn năm trăm dặm.

    Viên Tiểu Hỗn Động Thạch cực kỳ nhỏ, chỉ cỡ một phần ba ngón cái, trong suốt, tỏa ra hơi thở tự thành không gian.

    Tiểu Hỗn Động Thạch thứ nhất vào tay.

    Lục Nguyên một đường bay đi, dùng thần niệm dò xét mặt đất.

    Cứ thế qua một đoạn thời gian, hắn lại tìm thấy một viên Tiểu Hỗn Động Thạch.

    Tiểu Hỗn Động Thạch này chôn sâu dưới đất ba trăm dặm.

    Tiểu Hỗn Động Thạch không khó tìm thôi.

    Tìm ra hai viên Tiểu Hỗn Động Thạch rồi Lục Nguyên thầm nghĩ.

    Lục Nguyên không biết rằng kỳ thực Tiểu Hỗn Động Thạch cực kỳ khó tìm, bình thường tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên chỉ sinh ra khoảng năm mươi viên.

    Tổng cộng năm trăm người, năm mươi viên Tiểu Hỗn Động Thạch, có không ít người muốn chiếm nhiều viên, vậy nên trong đó khó khăn to lớn có thể nghĩ.

    Lục Nguyên chiếm ích lợi từ địa kiếm ý nên mới dễ dàng tìm ra địa điểm.

    Tiến vào tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên, Lục Nguyên nhặt món hời to.

    Mỗi một viên Tiểu Hỗn Động Thạch đều có thể khiến rất nhiều người ranh giành.

    Lục Nguyên không biết rằng ở phía xa, một ông lão ngồi ở trước la bàn đôi tay đánh ra, ở giữa không trung đánh ra một mặt nước, trên mặt nước có xếp hạng lần này tranh đoạt Tiểu Hỗn Động Thạch, cái đầu Lục Nguyên đứng hạng tư, thu hoạch là hai.

    Hạng nhất là cái đầu Phó Dịch, thu hoạch là hai.

    Hạng hai là đầu tượng Diệp Cơ Phát, thu hoạch là hai.

    Hạng ba là cái đầu Tống Duy Nhất, thu hoạch là ba.

    Bốn người xếp hàng nhất, được nhiều Tiểu Hỗn Động Thạch nhất, mặt sau đều là một, nhưng được đến một cũng là rất ít, mặt sau toàn là số không.

    Gió ấm áp thổi qua tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên.

    Hoàng Diện Lão Giả ngồi xếp bằng.

    Trước mặt lão có một la bàn dấu vết năm tháng, cũng có mai rùa mặt trên có vết nứt.

    Đằng sau lưng Hoàng Diện Lão Giả ngồi mấy người.

    Hoàng Diện Lão Giả là một lão giả Chân Nhất Môn, ở trong Chân Nhất Môn danh tiếng không lớn bằng Tống Duy Nhất nhưng không biểu thị lão yếu hơn gã.

    Lão là người đã tới đại đạo cảnh tập tầng, nhưng chậm chạp không thể đột phá hỗn động cảnh.

    Muốn tăng lên hỗn động cảnh là việc cực kỳ khó khăn, khó như lên trời vậy.

    Lần này Hoàng Diện Lão Giả tới đây cũng là vì Tiểu Hỗn Động Thạch, cho nên dùng đạo bói toán lão sở trường, tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên không tính quá lớn, lão có thể tính quẻ được.

    Trên mặt la bàn hiện mặt nước, trên mặt nước có số lượng ai được Tiểu Hỗn Động Thạch.

    Hoàng Diện Lão Giả thì thào:

    - Ta biết Phó Dịch, hắn là người mạnh nhất Vô Thượng Đại Giáo Vô Song Môn.

    Hơn nữa hắn kết minh với một đám tinh anh nhất Vô Song Môn, bây giờ e rằng tất cả Tiểu Hỗn Động Thạch đều đặt ở người hắn quản lý, cho nên gã mới nhanh như vậy có được hai viên Tiểu Hỗn Động Thạch.

    - Hiên Viên Lệnh trùng kích hỗn động cảnh, Diệp Cơ Phát tạm thời thay thế vị trí của Hiên Viên Lệnh, cho nên tinh anh Kiếm Môn đợt này kết minh với hắn, bây giờ e rằng Tiểu Hỗn Động Thạch của đám người đều đặt ở chỗ hắn.

    - Tống Duy Nhất, một đám tinh anh Chân Nhất Môn cùng hắn, cho nên đám người kết minh Tiểu Hỗn Động Thạch đặt ở chỗ hắn, bây giờ hắn có hai viên Tiểu Hỗn Động Thạch là bình thường.

    Hoàng Diện Lão Giả kinh ngạc:

    - Mấy người đầu kỳ thực làa nhóm người, người tiếp theo có kiếm khí tức nhưng tại sao chỉ là một người?

    Hoàng Diện Lão Giả không dám tin, mọi người mới đến tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên không lâu, một đội tinh anh được hai viên Tiểu Hỗn Động Thạch là bình thường, một người thì sao làm được chứ?

    Lão không tin lần thứ hai cầm lên mai rùa, lại bói toán.

    Mai rùa chỉ hướng bắc.

    Hoàng Diện Lão Giả lầm bầm:

    - Đúng thực là một người.

    May mắn ư?

    Nếu là may mắn vậy thì cũng quá may rồi.

    Đằng sau lưng Hoàng Diện Lão Giả, một lão giả nói:

    - Mạc Thần Tử, chúng ta đi tìm người dùng kiếm khí tức nhé?

    Cướp Tiểu Hỗn Động Thạch của hắn.

    Hoàng Diện Lão Giả lắc đầu, nói:

    - Không vội, quan sát xem sao đã.

    Không sai, Hoàng Diện Lão Giả và mấy người sau lưng không phải bỗng dưng tại đây bói toán.

    Bọn họ đều là những kẻ chết sống kẹt ở hỗn động cảnh không thể tiến lên, lần này đến đây là vì cướp càng nhiều Tiểu Hỗn Động Thạch để trùng kích hỗn động cảnh.

    Có lực lượng càng cường thì càng muốn trường sinh, tuổi thọ nhóm người họ sắp tận, chỉ có tăng lên đến hỗn động cảnh mới kéo dài sống lâu, cho nên làm sao không kích động được?

    Có người cảm thấy Lục Nguyên là đối tượng dễ giải quyết nhất, nhưng Hoàng Diện Lão Giả Mạc Thần Tử bản năng cảm thấy không thích hợp, bảo trước tiên quan sát đã.

    Nhóm người này tuổi tác lớn, đều chờ được.

    Hoàng Diện Lão Giả không ngừng bói toán.

    - Phó Dịch ba viên, Diệp Cơ Phát ba viên, Tống Duy Nhất ba viên, Lục Nguyên ba viên.

    Lần đổi mới này khiến Hoàng Diện Lão Giả ngẩn ra, mấy lão giả sau lưng lão cũng ngây ngẩn.

    Ba vị đầu có đoàn đội mà Lục Nguyên chỉ một mình mà giữ được tốc độ như vậy thì đúng là có điểm quái.

    Qua một lát, Hoàng Diện Lão Giả lần thứ hai bói tiếp.

    - Phó Dịch bốn viên, Diệp Cơ Phát bốn viên, Tống Duy Nhất bốn viên, Lục Nguyên bốn viên.

    Hoàng Diện Lão Giả lại ngây ngẩn, lần này mọi người đều thấy lạ lùng.

    Lục Nguyên, người có kiếm khí tức, xuất thân Kiếm Môn làm sao vậy?

    Một mình phát hiện Lý Thọ tốc độ nhanh hơn cả đoàn đội tinh anh.

    Tuy nhiên đến chí viên rồi thì mọi người tập thể chậm lại.

    Không sai, các ngươi là đội tinh anh, nhưng trừ người Đan Dược Văn Minh không đến tầng thứ tư, người Đan Dược Văn Minh tập trung ở tầng thứ năm, tức là nói cạnh tranh tầng thứ tư còn có bốn trăm người.

    Ba đội tinh anh các ngươi tổng cộng sáu, bảy chục người nhưng kẻ khác không phải bình phong đứng đó, họ cũng đang tìm Tiểu Hỗn Động Thạch.

    Tiểu Hỗn Động Thạch tổng cộng chỉ năm mươi viên.

    Hoàng Diện Lão Giả lại bói, phát hiện la bàn biểu hiện là:

    - Phó Dịch năm viên, Diệp Cơ Phát bốn viên, Tống Duy Nhất năm viên, Lục Nguyên năm viên.

    Xem tình hình này, Hoàng Diện Lão Giả rốt cuộc ra quyết định:

    - Chúng ta xuất phát đi, nhưng lúc này đừng trêu vào Lục Nguyên Kiếm Môn, chắc có gì đó quái lạ.

    Một mình tìm Tiểu Hỗn Động Thạch mà tốc độ có thể sánh bằng đội tinh anh, quá kỳ dị, kỳ đến Hoàng Diện Lão Giả không dám tìm Lục Nguyên gây chuyện.

    Năm viên!

    Lục Nguyên nhìn Tiểu Hỗn Động Thạch trong tay, mình đã được đến năm viên Tiểu Hỗn Động Thạch, xem ra coi như trước tiên hoàn thành nhiệm vụ.

    Tiểu Hỗn Động Thạch chỉ năm viên có tác dụng, mặt sau thì vô dụng rồi.

    Tuy nhiên không phải nói mình không cần tìm Tiểu Hỗn Động Thạch tiếp.

    Tiểu Hỗn Động Thạch ở bên ngoài có giá trị khá cao.

    Sự thực tất cả thứ có thể đến hỗn động cảnh đều có giá trị rất cao, cho dù mình không cần thì đi đổi linh mạch nhị cấp trở về cũng không tệ.

    Tuy nhiên, Lục Nguyên phát hiện dù mình có địa kiếm ý trợ giúp nhưng phát hiện Tiểu Hỗn Động Thạch ngày càng khó khăn.

    Tại tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên càng lúc càng ít Tiểu Hỗn Động Thạch.

    Đúng rồi!

    Lòng Lục Nguyên bỗng máy động, phát động địa kiếm ý.

    Hắn bỗng phát hiện mình chui xuống mặt đất, dường như dung nhập vào đất, đây chính là địa độn thuật!

    Sau khi học xong địa kiếm ý, Lục Nguyên có thử phát hiện học địa kiếm ý rồi kèm theo một địa độn thuật.

    Địa độn thuật khá thú vị.

    *Vèo!*

    Lục Nguyên chui xuống càng sâu, ở trong đất đi qua đi lại cũng vui, tiếc là đi trong đất có khuyết điểm lớn nhất là bốn phía toàn vách đất, không tiện xoay người lấy rượu uống, tiếc quá là tiếc.

    Lục Nguyên chơi địa độn thuật đến quên cả đất trời Lục Nguyên dần phát hiện ra tại tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên đánh nhau ngày càng nhiều.

    Mới bắt đầu mọi người rất ít đánh, đều đi khắp nơi tìm Tiểu Hỗn Động Thạch, rồi đánh nhau ngày càng nhiều, bây giờ trong tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên đã rất ít Tiểu Hỗn Động Thạch, mọi người bắt đầu cướp đoạt, cướp Tiểu Hỗn Động Thạch của đối phương.

    Tất nhiên trong tranh cướp không thể tránh đổ máu chết đi.

    Lục Nguyên dùng địa độn thuật chơi rất vui, đã hoàn toàn nắm giữ nó.

    Địa độn thuật đúng là thần diệu thú vị.

    Lục Nguyên bay trên trời cầm rượu rót vài ngụm, mình không phải con chuột mà, không quen ở dưới đất, vẫn là trên trời tự do tự tại.

    Hắn đang suy nghĩ thì đụng phải Hạ Hầu Ưu.

    Lục Nguyên cười chào hỏi:

    - Hạ Hầu sư huynh!

    Hạ Hầu Ưu vốn đang đi, thấy Lục Nguyên thì dừng lại, nói:

    - Hóa ra là lục sư đệ.

    Phải rồi, Lục sư đệ không đi xem kịch vui à?

    Lục Nguyên ngây ngẩn, hỏi lại:

    - Xem kịch vui?

    Hạ Hầu Ưu nói:

    - Mới rồi nhận được tin, đội Kiếm Môn Diệp Cơ Phát cùng đội Vô Thượng Đại Giáo Vô Song Môn Phó Dịch đánh nhau, cnhúng ta đi xem đi.

    Thực lực hai đội này tương đương, nói không chừng có thể nhặt nhạh được gì, lấy được Tiểu Hỗn Động Thạch nói không chừng.

    Đừng nói tình đồng môn với Hạ Hầu Ưu.

    Trong Kiếm, phái Môn Hiên Viên chí tôn như nước với lửa cùng phái Hạ Hầu chí tôn.

    Đội Diệp Cơ Phát cùng đội Phó Dịch đánh nhau, mọi người tất nhiên đi xem kịch vui rồi.

    Lục Nguyên thế mới phát hiện sau lưng Hạ Hầu Ưu còn chạy theo mấy người, hiển nhiên là cùng đội.

    Lục Nguyên cười cười nói:

    - Vậy ta cùng Hạ Hầu sư huynh đi xem chơi.

    Hắn lập tức ngự kiếm bay lên, có Hạ Hầu Ưu dẫn dắt xông hướng đông nam.

    Bay một đoạn thời gian rốt cuộc đến nơi.

    Khi Lục Nguyên chạy tới thì ngây ra.

    Phía trước hai đội đã đấu gần xong.

    Máu nhuộm đầy đất, đội Diệp Cơ Phát hơn hai mươi người có mười mấy người ngã xuống đất đã chết, có thể ngửi thấy mùi máu cực đậm.

    Nhưng quái lạ là đoàn Phó Dịch chẳng bị thương bao nhiêu, thậm chí không tiêu hao chút pháp lực.

    Không đúng, đội Phó Dịch coi như thực lực thắng hơn cũng không khả năng dễ dàng giải quyết đội Diệp Cơ Phát mới đúng.

    Người Kiếm Môn không nên kém hơn đối phương.

    Lục Nguyên thầm nghi ngờ, phát hiện có không ít người mai phục tại đây, khoảng mấy chục người, đều là đến xem kịch vui.

    Tuy nhiên không quen biết ai cả, cơ bản là môn phái bình thường, người môn phái bình thường tới đây không có sức cạnh tranh.

    Người mạnh nhất môn phái bình thường thì chỉ cỡ Việt Thiên Lôi mà thôi.

    Phó Dịch cất tiếng cười, nhìn Diệp Cơ Phát, nói:

    - Diệp Cơ Phát, ngươi vẫn quá non.

    Nếu đến là Hiên Viên Lệnh thì e rằng ta sẽ không dễ dàng đắc thủ, bị ta bày thiết độc rồi mặc ta giết chóc.

    Hóa ra là vậy, Phó Dịch hạ độc, hèn chi dễ dàng đắc thủ.

    Phó Dịch xuất thân Vô Thượng Đại Giáo Vô Song Môn cuồng cười nói:

    - Diệp Cơ Phát, thật đáng tiếc, ngươi thu gom mười bốn viên Tiểu Hỗn Động Thạch toàn bộ rơi vào tay ta, mà ngươi cũng sẽ chết trong tay ta.

    Lập tức lại có mấy người kiếm đạo bị giết, lúc này Phó Dịch bỗng ngoái đầu.

    Gã trông thấy Lục Nguyên, vừa thấy hắn thì mắt gã tóe lửa.

    - Ha ha, Lục Nguyên, đúng là đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phế công phu.

    Ngươi biết không?

    Trong Thái Hoàng Thiên, ta luôn kiếm ngươi.

    Ngươi lại đệ đệ Phó Trùng của ta mất đi địa vị pháp cổ văn minh, khiến tiền đồ của đệ đệ ta bị ảnh hưởng, khiến Phó gia ta bị ảnh hưởng trong trung ương thiên triều, ta sớm muốn giết ngươi rồi.

    Ngươi luôn tránh né, không ngờ bây giờ chịu đi ra rồi?

    Lục Nguyên, ta muốn ngươi chết!

    Phó Dịch cười to như điên.

    - Trên trời dưới đất, đã không còn ai cứu được ngươi!

    Sát ý dâng trào như biển đột nhiên ập hướng Lục Nguyên.

    Đúng vậy, muốn bóp chết Lục Nguyên, nhất định phải triệt để bóp chết hắn.

    Trong Thái Hoàng Thiên nhiều người như vậy, Phó Dịch muốn giết nhất chính là Lục Nguyên.

    Cái gì Diệp Cơ Phát, khoái cảm giết chết có thể so với Lục Nguyên sao?

    Giết Diệp Cơ Phát chỉ là điểm tâm, giờ giết Lục Nguyên mới là tiệc lớn, chân chính bữa tiệc lớn, mỹ vị!

    Phó Dịch từ bỏ giết Diệp Cơ Phát không có sức phản kháng, món điểm tâm thế này bình thường ăn còn được, nhưng đụng phải Lục Nguyên bữa tiệc lớn mỹ vị thì cách biệt quá xa.

    Phó thị gia tộc có kế hoạch vươn lên tại trung ương thiên triều.

    Nhưng kế hoạch này trung tâm là Phó Trùng , kẻ dấn thân vào pháp cổ văn minh.

    Lục Nguyên hủy tiền đồ Phó Trùng , ngươi nói xem Phó Dịch đối với Lục Nguyên có bao nhiêu hận?

    Đổ hết nước Trường Giang cũng không thể tẩy sạch mối hận với Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đáng chết, ngươi đắc ý cái gì?

    Người đến từ Tấn quốc địa phương nhỏ bé hẻo lánh hãy ngoan ngoãn bị đánh bại đi, sắp chết còn muốn giãy dụa, thắng Phó Trùng làm gì?

    Phó Dịch cho rằng Lục Nguyên nông dân vùng quê để đệ đệ gã Phó Trùng , Đại Dung quốc cao quý đánh bại là xem trọng nông dân nhà ngươi rồi.

    - Phó đại ca, người này chọc ngươi thì đúng là đáng chết thật.

    Người đứng cạnh Phó Dịch quanh thân quấn pháp thuật huyền diệu lên tiếng nói:

    - Trên mình người này nếu có chiến lợi phẩm gì thì ta muốn nó!

    - Chọc Phó đại ca còn dám lộ mặt thì tất nhiên là muốn tìm chết.

    Chương 739-740: Diệp Vô Thiên

    Một tên mập lùn bên cạnh Phó Dịch cười hì hì nói:

    - Thân thể người này không sai, càng thích hợp cho ta luyện đan.

    Đợi lát nữa giam cầm, giết hắn ra rồi ta muốn thân thể, phải thấy thân thể hắn luyện đan.

    Lấy thực lực của người này nếu dùng thân thể luyện đan thì ít nhất có thể luyện ra một đan dược không tệ, cho ta có hy vọng thăng lên hỗn động cảnh một chút xíu.

    Tên mập lùn muốn Lục Nguyên như đánh giá đống thịt heo vậy.

    Một người đàn ông trung niên vừa ốm vừa cao lạnh lùng nói:

    - Các ngươi gấp cái gì?

    Trước khi giết hắn trước tiên để ta luyện hồn đã.

    Luyện hồn công ma đạo của ta cần luyện càng nhiều sinh hồn, luyện sinh hồn nhiều, sinh hồn càng thống khổ thì ta càng được lực lượng lớn mạnh.

    Luyện hồn công ma đạo có thể tăng lên cấp bậc càng cường.

    Giọng ngã tràn ngập lạnh lẽo.

    Những người này đều là đệ tử trung tâm Vô Thượng Đại Giáo dưới hỗn động cảnh.

    Đệ tử trung tâm Phó Dịch thì không cần giới thiệu lại, kẻ quanh thân lượn lờ pháp thuật huyền diệu chính là Vô Pháp Diệp Vô Thiên, tên mập lùn cười hi ha là Huyết Dược Bàn Tử Lý Tam Tiếu, người đàn ông trung niên âm trầm cao gầy là Luyện Hồn Ma Nhân Hà Cầu Ý.

    Mấy tên này đều là cường giả trong Vô Song Môn đệ tử trung tâm.

    Trừ Phó Dịch có thù với Lục Nguyên ra, mấy người còn lại hắn chưa từng thấy mặt chứ đừng nói đến có thù gì.

    Nhưng cần gặp mặt sao?

    Cần có thù hận sao?

    Nếu đã là kẻ địch của Phó Dịch, bây giờ dám lộ mặt thì cứ hủy diệt là được.

    Chúng và Lục Nguyên không có mối thù gì, nhưng nếu đã quyết định muốn hủy diệt hắn thì đương nhiên phải lợi dụng triệt để.

    Vô Pháp Diệp Vô Thiên muốn tài nguyên trên mình Lục Nguyên.

    Huyết Dược Bàn Tử Lý Tam Tiếu muốn lấy thân thể Lục Nguyên luyện dược.

    Luyện Hồn Ma Nhân Hà Cầu Ý muốn hồn phách của Lục Nguyên, muốn ngược đãi hồn phách hắn để tăng ma công cho gã.

    Không sai, coi như không có mối thù thì sao?

    Mấy tên đó đã bàn bạc làm sao đối phó Lục Nguyên, giết người là việc đơn giản nhất, chẳng những phải giết mà còn muốn luyện hồn, lợi dụng thân thể.

    Vô Thượng Đại Giáo Vô Song Môn vốn chính là một môn phái cực kỳ hung tàn.

    Nhưng hung tàn thì sao?

    Tại trung ương thiên triều không có cái gọi là chính nghĩa.

    Chỉ cần ngươi thần phục ngũ đại cổ văn minh thì ngươi chính là chính nghĩa.

    Nếu ngươi không thần phục ngũ đại cổ văn minh, thật bất hạnh, ngươi chính là tà ác.

    Phó Dịch cười to nói:

    - Lục Nguyên, ngươi nghe thấy không?

    Thực ra ngươi không làm gì sai cả, cái sai lớn nhất là đối đầu với ta!

    Gã giơ tay ra hiệu, đội tinh anh hơn hai mươi người bao vây Lục Nguyên, thậm chí có kẻ lặng lẽ phóng ra độc tố độc tuyệt dưới hỗn động cảnh.

    Mỗi người đều dùng ánh mắt xem người chết nhìn Lục Nguyên.

    Không đúng, tương lai Lục Nguyên còn thảm hơn cả người chết.

    Lục Nguyên hời hợt nói:

    - Vốn các ngươi định giết đám Diệp Cơ Phát không liên quan đế ta, ta lười quan tâm.

    Tuy nhiên, các ngươi đã tự đến chọc ta, tự tìm đến chết không oán người, không trách được ta.

    Hơn hai mươi người hả?

    Đáng tiếc, giết hơn hai mươi người các ngươi xong chắc Vô Song Môn sẽ tổn thất một đám tinh anh dưới hỗn động cảnh, thật là tiếc nuối.

    Lục Nguyên làm như từ bi thương xót nói.

    Đối mặt hơn hai mươi tinh anh Vô Song Môn đang bàn bạc làm sao xử Lục Nguyên, cái gì luyện hồn, thân thể làm thuốc, nếu đổi làm người khác thì bây giờ đã bị hù chân nhũn ra rồi.

    Không ngờ Lục Nguyên lại phát ra cuồng ngôn như thế, làm như là hắn có thể giết hơn hai mươi người vậy.

    Đám Phó Dịch cất tiếng cười to.

    Ở không xa đám người đứng xem đều cho rằng người thanh niên Kiếm Môn đã điên rồi.

    Huyết Dược Bàn Tử Lý Tam Tiếu cười to nói:

    - Phó đại ca, người này nói ngôn cuồng quá, để ta cho hắn biết tay!

    Một chưởng pháp lực to lớn áp hướng Lục Nguyên, chưởng to màu đỏ to cỡ nửa dặm, huyết sắc trùng trùng điệp điệp, chính là một trong ba tuyệt kỹ của Lý Tam Tiếu.

    Lục Nguyên trợn mắt, nói:

    - Ngươi muốn thân thể ta làm thuốc hả?

    Tìm chết!

    Hắn cũng giơ tay lên, một chưởng pháp lực to lớn nghênh đón.

    Hai chưởng pháp lực ở trên không trung va đụng, đối đầu xong Huyết Dược Bàn Tử Lý Tam Tiếu hết thảm một tiếng bị đánh bay xa xa.

    Nói pháp lực của Lý Tam Tiếu trên Lục Nguyên, chẳng qua chưởng pháp lực của Lục Nguyên nhìn thì bình thường nhưng bên trong ẩn chứa rất nhiều huyền diệu.

    Lý Tam Tiếu trở tay không kịp bị đánh trọng thương, cả người chảy máu.

    Lục Nguyên bây giờ đánh đại đạo cảnh thập tầng như cắt cổ gà vậy, có thực lực hùng hồn.

    Huyết Dược Bàn Tử Lý Tam Tiếu là nhân vật khá nổi danh, vậy mà bị Lục Nguyên một chiêu đánh trọng thương.

    Luyện Hồn Ma Nhân Hà Cầu Ý động.

    Chớp mắt Lục Nguyên đã tiến vào một ảo ảnh, trong ảo cảnh toàn là ma khí.

    Luyện Hồn Ma Nhân Hà Cầu Ý sở trường vè công kích tinh thần, lấy tinh thần quấn ma khí, dù là đại đạo cảnh thập tầng hiếm có ai không trúng chiêu.

    Mới rồi Độc Cô Hạo cực kỳ cẩn thận không trúng độc, kết quả bị Hà Cầu Ý dùng luyện hồn ma cảnh đánh tơi tả như chó.

    Lục Nguyên quát lạnh một tiếng:

    - Ngươi muốn lấy tinh thần của ta luyện hồn?

    Tốt, phá!

    Một tiếng quát to, chơi ảo thuật ma khí với mình, gã không biết tinh thần lực của mình cao.

    Trước kia đã nói rồi, trong trận bảo vệ Hoa Sơn tinh thần lực của Lục Nguyên tăng vọt, so với tinh thần tu tiên giả bình thường thì cao rất nhiều.

    Chiêu của Hà Cầu Ý nếu đụng phải kẻ tinh thần lực không cao bằng gã thì ăn chắc, nhưng giờ đụng phải kẻ có tinh thần lực cao hơn gã một đẳng cấp, nháy mắt tinh thần ma khí phản phệ, hộc búng máu, lập tức trọng thương hôn mê.

    Lại là một chiêu, một chiêu giải quyết Luyện Hồn Ma Nhân Hà Cầu Ý.

    Thấy tình hình như vậy, Vô Pháp Diệp Vô Thiên đột nhiên vận pháp thuật tinh diệu thuật.

    Phong vân bỗng biến đổi, tuyết điện cuồng nộ lôi nộ vụ đức đại thuật.

    Pháp thuật này của gã chính là pháp thuật cửu cấp, giống như sương ẩn núp, phát động thì không có chút tiếng gió, nhưng một khi vận dụng chớp mắt tựa phong lôi vũ điện lôi vân rền rĩ, chớp mắt chém tới.

    Dưới hỗn động cảnh có không ít người thử nắm giữ pháp thuật cấp tinh thần kỳ thực không sử dụng hoàn mỹ, dù sao chưa đến hỗn động cảnh, không thể dùng triệt để được.

    Pháp thuật cửu cấp của Diệp Vô Thiên đã dùng rất thuần thục, đến cực hạn pháp thuật của cấp, so với cái gọi là không tàn khuyết tinh thần cấp pháp thuật còn có ích.

    Đây đã là người dưới hỗn động cảnh có thể dùng pháp thuật đến cực hạn, im hơi lặng tiếng rồi lại uy lực vô cùng.

    Chỉ nghe *keng* một tiếng, Dưỡng Ngô linh kiếm ra khỏi vỏ, Lục Nguyên vung kiếm.

    Thật đáng tiếc, pháp thuật này đích thực không tệ, chỉ tiếc mình luyện thành tứ âm tứ dương có chuyên phá các loại thiên khí pháp thuật, kiếm pháp một âm một dương, khuyết điểm chiêu thức như vậy một chiêu đã nhìn thấu.

    Lục Nguyên vung một kiếm, không đợi Diệp Vô Thiên kịp phản ứng, nhát kiếm dùng điện kiếm ý cộng thêm bạch đế kiếm đạo đã đâm xuyên cổ họng gã.

    Diệp Vô Thiên không có cơ hội phản ứng lại.

    Đánh chết Diệp Vô Thiên xong Lục Nguyên cười nhạt nói:

    - Thực lực như vậy mà muốn lấy tài nguyên linh vật của ta làm chiến lợi phẩm, nực cười.

    Ba chiêu.

    Cho đến bây giờ, Lục Nguyên tổng cộng ra ba chiêu.

    Kết quả ba chiêu này là đánh Lý Tam Tiếu trọng thương, đánh Hà Cầu Ý trọng thương hôn mê, đánh chết Diệp Vô Thiên.

    Lý Tam Tiếu, Hà Cầu Ý, Diệp Vô Thiên, ba người xem như nổi danh trong đại đạo cảnh thập tầng, nhưng dưới tay Lục Nguyên thì tựa gà chó không thể phản kháng.

    Đây chính là bá khí của Lục Nguyên!

    Không khí phút chốc biến đổi.

    Mới rồi người xem đều cho rằng Lục Nguyên chết chắc rồi, thắng lợi đứng bên Vô Song Môn, ai mà ngờ thế cục xoay chuyển.

    Quá tính khí!

    Quá bá đạo!

    Lục Nguyên đứng đó, dù chỉ tùy ý đứng nhưng khủng bố tựa đại ma vương.

    Mấy người Diệp Cơ Phát, Độc Cô Hạo còn chưa chết, họ thấy Lục Nguyên như đại ma vương khủng bố đứng, bất giác nghĩ tới trận Liệp Long Hải, bỗng muốn cười to.

    Ha ha, ha ha, trước kia chỉ là người trong Kiếm Môn chúng ta chịu Lục Nguyên biến thái đè ép, trở thành kẻ đáng thương, bây giờ thì, không phải mới rồi Vô Song Môn các ngươi còn huênh hoang lắm sao?

    Cũng bị Lục Nguyên đánh thành như vậy, không chỉ chúng ta là kẻ bị hại, cùng nhau chịu đòn đi.

    Lục Nguyên đứng đó, bâng quơ nói:

    - Là các ngươi tự tìm đường chết, không trách được ai.

    Cùng lên đi, ta lười tốn nhiều chiêu số, đưa các ngươi cùng lên đường.

    Cùng lên đường, một đối nhiều.

    Dưới tình huống bình thường đối với người số ít tất nhiên không công bình.

    Nhưng bây giờ Lục Nguyên uy phong quá cao, thậm chí cho người cảm giác bên hai mươi người quá đáng thương.

    Đối mặt Lục Nguyên lúc uy phong thế này tựa như con gà con run rẩy.

    Lục Nguyên cười lạnh.

    Vốn hắn còn đang nghĩ làm sao xuống tay, kết quả cái tên Phó Dịch tự động nhảy ra, vậy thì Tiểu Hỗn Động Thạch của đội Phó Dịch mình sẽ lấy hết, vừa lúc họ cướp đi Tiểu Hỗn Động Thạch của đội Diệp Cơ Phát, mình cùng nhận giùm luôn.

    Nhưng người như Phó Dịch mình sẽ không thả cho, không ngừng gây chuyện với mình, còn muốn giết mình, luyện hồn phách, thân thể làm thuốc, nếu mình nương tay để họ đường sống thì làm sao lăn lộn đây?

    Mình trung lập nghiêng về lương thiện, nhưng lương thiện trung lập không có nghĩa là mình ngốc.

    Người nên giết thì phải giết, đây là nguyên tắc của mình.

    Trong tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên.

    Lục Nguyên hời hợt nói:

    - Mới rồi chẳng phải nói muốn luyện hồn phách của ta, lấy thân thể ta làm thuốc, giết ta sao?

    Bây giờ người đâu?

    Lục Nguyên sải bước đi tới bên cạnh Lý Tam Tiếu, đột nhiên đánh xuống một chưởng.

    *Ầm!* một tiếng.

    Lý Tam Tiếu thường lấy thân người làm tài liệu thuốc bị Lục Nguyên đánh chết.

    Lại một bước đi tới bên cạnh Luyện Hồn Ma Nhân Hà Cầu Ý, đánh ra một chưởng, đem kẻ không biết đã sống luyện hồn phách bao nhiêu người, sớm rơi vào ma đạo đánh chết.

    Mình đây là vì thế gian trừ đi hai ma.

    Lục Nguyên bây giờ tựa như trong trời đất sinh ra một thần ma, khí thế hùng hồn, không người có thể sánh bằng.

    Hắn đối mặt hơn hai mươi người, đám người đó yếu ớt như con gà con vậy.

    Người bên cạnh đều kinh ngạc Lục Nguyên cường đại, trong đám người đứng xem có nhóm Hoàng Diện Lão Giả.

    Nhóm Hoàng Diện Lão Giả đang tán thán Lục Nguyên mạnh mẽ, lúc đó lão dùng la bàn tính ra Lục Nguyên tìm Tiểu Hỗn Động Thạch tốc độ khá nhanh, từng có người đề nghị đi cướp của hắn, kết quả Hoàng Diện Lão Giả phát hiện có gì lạ cho nên không hành động.

    Bây giờ nhóm Hoàng Diện Lão Giả đều cảm thấy may là lúc đó không làm cái gì, nếu không thì chết chính là bọn họ.

    Lục Nguyên uy thế kinh thiên!

    Vung tay thay đổi thế cục.

    Phó Dịch chưa bao giờ nghĩ tới Lục Nguyên sẽ cường như vậy!

    Tại sao?

    Lúc đó Lục Nguyên tỷ thí với đệ đệ mình chẳng phải không mạnh mấy sao?

    Tại sao bây giờ biến cường như vậy?

    Ba chiêu đánh chết, trọng thương ba bang chủ của mình?

    Tại sao chứ?

    Lòng gã dấy lên hận ý ngập trời.

    - Chúng ta cùng lên đi!

    Chúng ta có hơn hai mươi người đánh một mình hắn, không lẽ đánh không lại ư!?

    Phó Dịch hét to:

    - Lên Vô Song bắc Đẩu Thất Tinh Trận!

    Tại trung ương thiên triều có đủ các loại trận pháp.

    Ví dụ Vô Song bắc Đẩu Thất Tinh Trận chính là loại trận pháp Vô Song Môn sáng tạo ra.

    Trận pháp này bảy người đứng ở Thiên Xu, Thiên Tuyền, Thiên Ki, Thiên Quyền, Ngọc Hoành, Khai Dương, Diêu Quang hình thành thế bao vây kẻ địch.

    Theo trận thức biến đổi, bảy người có thể liên hợp tới lui di chuyển không ngừng, tả hô hữu ứng, hỗ trợ lẫn nhau.

    Đây mới chỉ là tiểu trận, nhiều tiểu trận có thể liên kết thành đại trận, uy lực xứng là nhất tuyệt.

    Vô Song bắc Đẩu Thất Tinh Trận vừa ra, dường như hai mươi mốt đối thủ đều biến mất, trở thành hai mươi mốt ngôi sao lấp lánh, đủ các loại kiếm pháp thi triển ra.

    Loại Vô Song Thất Tinh Kiếm này nếu là do người hỗn động cảnh thực hiện thì đúng là như hai mươi mốt ngôi sao, uy lực to lớn.

    Hai mươi mốt đối thủ trước mặt hắn dù chưa đến hỗn động cảnh nhưng đa số có không gian ngụy hỗn động.

    Phút chốc Lục Nguyên rơi vào biển sao bao vây, đủ các loại pháp thuật, đao pháp, quyền pháp đều thống nhất, muốn triệt để giết chết Lục Nguyên trong Vô Song bắc Đẩu Thất Tinh Trận này.

    - Lục Nguyên, đi chết cho ta!

    Để ngươi biết sự lợi hại của Vô Song bắc Đẩu Thất Tinh Trận!

    Trong vô tận ánh sao truyền đến giọng cực kỳ đắc ý của Phó Dịch.

    Vô Song bắc Đẩu Thất Tinh Trận cùng lúc ba tòa bày ra, uy lực vô cùng, dù là hỗn động cảnh đụng đến trận này thì e rằng phải thận trọng, chắc chắn giết được Lục Nguyên.

    Hơn nữa Vô Song bắc Đẩu Thất Tinh Trận chắc chắn sẽ khiến Lục Nguyên bó tay, bị trận pháp vây khốn giết chết.

    Loại Vô Song bắc Đẩu Thất Tinh Trận vốn chính là một trong tuyệt học của Vô Song Môn.

    Lục Nguyên cười khẽ nói:

    - Trận pháp như vậy cũng dám sử dụng trước mặt ta?

    Đợi ta một chiêu phá nó.

    Hắn làm như không máy để ý.

    Lục Nguyên đích thực không quan tâm nhiều, hắn học phá nhật nguyệt một âm một dương, nhật nguyệt đại biểu chính là nhật nguyệt tinh thần, nhật nguyệt tinh thần kiếm pháp, pháp thuật, trận phápbị phá, nếu họ bày trận pháp khác thì không sao, cố tình bày Vô Song bắc Đẩu Thất Tinh Trận thì chẳng phải kêu mình phá sao?

    Lục Nguyên bước một bước đứng ở vị trí bắc cực tinh, liếc mắt liền thấy ra Vô Song bắc Đẩu Thất Tinh Trận tuy biến hóa không ngừng nhưng sơ hở thật sự chính là vị trí bắc cực tinh.

    Đứng ở vị trí bắc cực tinh, lấy chủ dịch nô, khiến trận pháp của bọn họ bị kiềm chế khó mà nối liền.

    - Phá cho ta!

    Lục Nguyên giơ tay lên, một kiếm đâm ra.

    Nhát kiếm chém hư không, nhìn thấu tinh thần, dường như thấy rõ tất cả bí mật trong đó.

    Cái gọi là Vô Song bắc Đẩu Thất Tinh Trận dưới nhát kiếm này có vẻ yếu ớt như vậy.

    Nhát kiếm chỉ thẳng nhược điểm trong tinh thần.

    Tay nâng kiếm rơi, đã có một người bị thương dưới kiếm của Lục Nguyên.

    Mới rồi một mảnh ánh sao biến tán loạn, ánh sao biến mất một phần hiện ra sáu người.

    Bắc Đẩu Thất Tinh Trận này là một bộ trận pháp nối liền, một người bị trọng thương thì đương nhiên trận pháp sẽ phá.

    Cái này quá sức rồi đi?

    Không thể tin được!

    Lý Tam Tiếu, Hà Cầu Ý, Diệp Vô Thiên, ba người đều là nhân vật đại đạo cảnh thập tầng bị Lục Nguyên nhẹ nhàng một chiêu giải quyết.

    Cái này không có gì, nay lấy ra tuyệt học của Vô Song Môn Vô Song bắc Đẩu Thất Tinh Trận.

    Trận pháp Vô Song bắc Đẩu Thất Tinh Trận được xưng là ám hợp thiên địa tinh thần bí ẩn, ít khi nào bị phá, kết quả bây giờ Lục Nguyên một chiêu phá tan, còn trọng thương một người.

    Chương 741-742 : Tiểu Hỗn Động thạch

    Đây là loại nhân vật như thần như ma cỡ nào chứ!

    Thực lực đáng sợ đến mức nào!

    Người này, thật là đại đạo cảnh ư?

    Người này rốt cuộc là đại năng nhân sĩ nào chuyển thế!

    Nếu không phải đại năng nhân sĩ chuyển thế thì sao có thực lực đáng sợ đến vậy!

    *Bộp!*

    Lại một tên bị thương dưới kiếm Lục Nguyên.

    Kiếm quang chợt lóe, lại một tên bị đâm trúng cổ họng, ánh sao ảm đạm một mảnh, lại một Vô Song bắc Đẩu Thất Tinh Trận bị phá.

    Vô Song Môn vốn là môn phái cực kỳ hung tàn, ai nấy giống như Lý Tam Tiếu, Hà Cầu Ý, nếu đặt ở Tấn quốc thì hành vi của chúng là điển hình ma môn, nhưng bởi vì đầu phục chư đa văn minh cai quản, giết không đáng tiếc.

    Lục Nguyên cười lạnh nói:

    - Hành động của các ngươi không khác gì heo chó, một nay ta thay trời hành đạo!

    Một tên rồi một tên chết dưới tay Lục Nguyên, cuối cùng chỉ còn lại một mình Phó Dịch.

    Lục Nguyên đứng ở trước mặt Phó Dịch, bây giờ gã đã tan vỡ.

    Gã chưa từng thấy kẻ nào dưới hỗn động cảnh, trừ chư đa văn minh, như thần như ma giống Lục Nguyên.

    - Đừng giết ta, đừng giết ta, ta làm con chó của ngươi, xin đừng giết ta!

    Gã khó khăn lắm mới tu đến cảnh giới hiện tại, gã không muốn chết, gã còn có nhiều năm để sống, còn quá nhiều điều thú vị hưởng thụ, còn nhiều mỹ nữ thị thiếp tận hưởng.

    Cho nên gã lựa chọn cầu xin tha thứ, cái gọi là chết anh hùng không bằng sống hèn.

    Lục Nguyên cười lạnh nói:

    - Mới bắt đầu hở chút đòi giết ta chính là ngươi, mềm lòng với ngươi trừ phi ta không có não.

    Bây giờ chết cho ta!

    Đại chưởng pháp lực giáng xuống, *bộp* một tiếng, triệt để chấm dứt Phó Dịch.

    Toàn quá trình dứt khoát gọn gàng, cực kỳ đơn giản.

    Đám người đứng xem hoàn toàn câm nín.

    Vô Song Môn, hơn hai mươi người liên hợp thế mà không phải đối thủ một mình hắn.

    Cái gì Luyện Hồn Ma Nhân, Huyết Dược Bàn Tử Lý, cái gì Vô Pháp Vô Thiên, cái gì tiểu lãnh tụ đệ tử trung tâm, tất cả giống như cục đất sét.

    Những người này bình thường cực kỳ lợi hại, mới rồi còn đánh đám Diệp Cơ Phát Kiếm Môn tơi tả, hiển nhiên không phải dễ chọc, bây giờ tỏ ra yếu đuối như vậy chỉ có một khả năng, đó là Lục Nguyên quá mạnh.

    Cái gì mà Vô Song bắc Đẩu Thất Tinh Trận, trận pháp xuất sắc nhất Vô Song Môn, ở trước mặt Lục Nguyên yếu ớt như tờ giấy.

    Nhưng mới rồi rõ ràng lúc thúc đẩy Vô Song bắc Đẩu Thất Tinh Trận, dù là người đứng xem cũng thấy ánh sao một mảnh không thấy rõ ràng, kết quả Lục Nguyên tùy tay phá.

    Đây là loại biến thái ngang tàng cỡ nào, có chút đáng sợ đến khó tin.

    Nhớ năm đó Kiếm Môn có Kiếm Ma, Kiếm Tham kiệt xuất, lúc chưa đến hỗn động cảnh e rằng không đáng sợ đến cỡ này!

    Lục Nguyên mặc kệ ánh mắt cực kỳỠkinh sợ của đám người, tay thu pháp lực nâng vận, thu Tiểu Hỗn Động Thạch tới.

    Vốn đám Diệp Cơ Phát có năm viên Tiểu Hỗn Động Thạch, bên Phó Dịch cũng có bảy Tiểu Hỗn Động Thạch, một hơi thu mười hai viên Tiểu Hỗn Động Thạch cộng thêm cái vốn có, bây giờ mình có mười bảy viên Tiểu Hỗn Động Thạch.

    Đương nhiên còn có chiến lợi phẩm khác.

    Nhân vật giống Phó Dịch ở trong Vô Song Môn có thân phận, gần ngang bằng với Hiên Viên Lệnh tại Kiếm Môn.

    Trên người gã đã có đến bốn mươi vạn trung phẩm linh thạch, hai mươi người khác trung bình cũng cỡ hai mươi vạn trung phẩm linh thạch, tương đương nói mình có được hơn bốn trăm vạn trung phẩm linh thạch, phát tài to rồi.

    Cộng thêm vốn có ba mươi vạn khối trung phẩm linh thạch, tổng cộng mình được hơn bốn trăm bảy mươi vạn khối trung phẩm linh thạch, số lượng khổng lồ khó tin, thậm chí khánh vân trên đỉnh đầu nhét không nổi nữa.

    Kỳ thực đỉnh khánh vân của Lục Nguyên so với người bình thường lớn hơn rất nhiều, nhưng có nhiều trung phẩm linh thạch thế này thì cũng nhét không hết.

    Hết cách, phải luyện nó thành linh mạch cho dễ mang.

    Lục Nguyên đem những trung phẩm linh thạch lợi dụng luyện hợp quyết luyện thành một linh mạch tam cấp có được bốn trăm bảy mươi vạn khối trung phẩm linh thạch.

    Con linh mạch tam cấp ở trong đỉnh đầu khánh vân kết thành không gian lấp lánh ánh sáng, rất nhiều cùng nhau tỏa nguyên khí đậm đặc.

    Trong đỉnh khánh vân nguyên khí đậm đặc hơn cả bên ngoài gấp nhiều lần.

    Đỉnh đầu khánh vân chứa linh mạch tam cấp thì còn hơi nhỏ chút, thật hy vọng sớm lên đến hỗn động cảnh, có hỗn động không gian mới là tuyệt vời.

    Còn truyền thuyết cấp linh thú từ tay hơn hai mươi người thu hoạch được một trăm bốn mươi bảy truyền thuyết cấp linh thú, chỉ cần đổi chúng nó thành vân hệ linh thú, thêm vào mình có bảy con truyền thuyết cấp linh thú, tức là nói tổng cộng mình có một trăm năm mươi bốn con truyền thuyết cấp linh thú.

    Những truyền thuyết cấp linh thú cùng phát lực thì tốc độ tăng pháp lực của mình sẽ nhanh rất nhiều.

    Thiên Ngộ Thạch cũng thu được ba mươi mốt khối, còn có các loại tài nguyên, linh vật đủ cả, nhiều đếm không xuể.

    Bây giờ Lục Nguyên không thể không cảm thán rằng, cái gì kêu người không ngang ngược không giàu, ngựa không ăn cỏ không mập.

    Lần này thu hoạch về mặt tài nguyên thì tài sản đột ngột tăng gấp mười lần thậm chí là hai mươi lần, coi như phát tài to.

    Hoàng Diện Lão Giả ngồi trên mặt đất, bắt đầu bói toán.

    Cây kim trên la bàn xoay chuyển, mai rùa ngã lăn.

    Một mặt nước nửa hư nửa thực xuất hiện trước mặt lão.

    Hoàng Diện Lão Giả thấy hiện giờ xếp ở hạng nhất là Lục Nguyên mười chín Tiểu Hỗn Động Thạch.

    Tuy nhiên vị đại thần nãy lão không dám đụng.

    Hoàng Diện Lão Giả có tính kế cũng không dám chọc lên đầu đại thần này.

    Xếp thứ hai là Tống Duy Nhất, tam cường ban đầu đội Diệp Cơ Phát bị đội Phó Dịch diệt, đội Phó Dịch bị diệt trong tay Lục Nguyên, cứ thế, Tống Duy Nhất thành đội còn sót lại.

    Trên cơ bản, bây giờ chỉ cần Tống Duy Nhất không điên chọc Lục Nguyên thì đội của gã ở tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên xem như vô địch.

    Dưới nữa cơ bản là đội ba, năm người, không tính mạnh lắm, cái đầu mọi người biểu thị số Tiểu Hỗn Động Thạch không tính nhiều.

    Lấy thực lực của tiểu đội Hoàng Diện Lão Giả có thể cướp đoạt.

    Đúng rồi, trước tiên đừng đụng, người bên Kiếm Môn không cướp để tránh có dính dáng gì với Lục Nguyên.

    Đương nhiên bên Hiên Viên chí tôn đợt này dường như có thể cướp, người khác thì không cần.

    Hoàng Diện Lão Giả làm ra quyết định.

    Lục Nguyên cầm hồ lô rượu, giờ trong tay đã có mười chín Tiểu Hỗn Động Thạch, lúc này tại tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên chắc là còn lại ba mươi Tiểu Hỗn Động Thạch.

    Nhưng muốn tìm ba mươi Tiểu Hỗn Động Thạch không phải chuyện dễ, chúng tách rời hỗn độn khắp nơi, ngươi có hai cái, hắn có hai cái, vân vân.

    Càng phiền phức là bây giờ người ở tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên dù là Kiếm Môn hay Vô Song Môn, hoặc Chân Nhất Môn cách hắn ngoài mười dặm là bỏ trốn ngay, giống như hắn là ôn thần vậy.

    Cơ bản trải qua cuộc chiến với Vô Song Môn, những người đó không tới tìm hắn nữa, thấy mặt liền trốn.

    Cái này làm hắn muốn thu gom Tiểu Hỗn Động Thạch trở nên khó khăn.

    Lục Nguyên nhún vai, ở tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên đã không thu hoạch được gì nữa.

    Không bằng đi tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên thử xem sao.

    Ở đó có Đại Hỗn Động Thạch.

    Còn nhớ lúc trước sư phụ Thái Sử Không có nói với mình, Tiểu Hỗn Động Thạch đối với việc trùng kích hỗn động cảnh khả năng tăng là một phần một trăm, chỉ năm cái đầu là có tác dụng, mặt sau vô ích.

    Được năm cái Tiểu Hỗn Động Thạch có thể cho mình khả năng thành công trùng kích hỗn động cảnh tăng lên hai mươi phần.

    Còn Đại Hỗn Động Thạch đối với khả năng trùng kích hỗn động cảnh tăng lên hai phần mười, cũng là năm cái đầu có tác dụng, mặt sau vô dụng.

    Tức là nói một khi có được Đại Hỗn Động Thạch, khả năng tăng sẽ lên một phần tư, đây là cách tăng khá khủng bố.

    Một phần tư!

    Hỗn động cảnh khó như lên trời.

    Dù là tăng hai phần mười hay một phần tư đều rất quý giá.

    Nhưng mặc dù Đại Hỗn Động Thạch có sức hấp dẫn lớn lao thì Phó Dịch, Diệp Cơ Phát Tống Duy Nhất, đám cường giả này không dám đi cướp Đại Hỗn Động Thạch, trong lòng họ e sợ Đan Dược Văn Minh.

    Mình có nên đi thứ năm Thái Hoàng Thiên không?

    Nếu đi thì sẽ chọc vào Đan Dược Văn Minh.

    Cố tình trước khi đến thì Hiên Viên Thập Nhị lặp lại dặn dò nhóm Kiếm Môn chuẩn bị xuất phát rằng đừng chọc vào Đan Dược Văn Minh.

    Nghe nói Đan Dược Văn Minh tuy là xếp chót trong thập đại văn minh nhưng so với Vô Thượng Đại Giáo thì mạnh rất nhiều, cấp bậc chênh lệch quá xa.

    Mình có nên đi chọc Đan Dược Văn Minh không?

    Lúc này đầu óc hắn lóe lên ý nghĩ.

    Mục tiêu của mình là muốn dùng kiếm mở ra một kiếm vô thượng đại đạo, muốn đạt thành mục tiêu này sẽ có rấtn hiều hiểm trở, ít nhất thái cổ văn minh, cổ văn minh khá là bài xích kiếm sẽ ngăn cản mình.

    Nếu mình không có cả can đảm chọc vào Đan Dược Văn Minh xếp chót trong thập đại văn minh thì làm sao có can đảm, tư cách chọc thái cổ văn minh chứ?

    Đúng là nực cười!

    Trong lòng Lục Nguyên dâng trào hào hùng ngút trời!

    Đan Dược Văn Minh thì sao chứ?

    Ta cứ chọc đó rồi làm sao?

    Không dám làm cái này, chẳng dám làm cái kia thì không phải phong cách của ta.

    Nếu đã quyết định thì Lục Nguyên không do dự nữa, xuất phát hướng tới thứ năm Thái Hoàng Thiên.

    Nếu Đan Dược Văn Minh có gì kỳ quặc thì mình cứ đỡ.

    Đầu năm nay gió xuân thổi, trống trận lôi, ai sợ ai.

    Thái Hoàng Thiên tầng thứ tư và thứ năm khá gần nhau, chính giữa có một cái hang ngăn cách mà thôi.

    Nhưng đừng mơ đột phá từ nơi không phải cửa hang, chỗ đó dù nhìn như là vách đá kỳ thực dùng lực không gian của Thái Hoàng Thiên Tôn năm đó ngăn cách, không có khả năng đột phá vách đá, chỉ có đi vào từ cửa hang.

    Tại đây canh giữ một người Đan Dược Văn Minh, Lý Thọ.

    Lý Thọ nhàm chán đứng ở cửa hang, thần niệm quét tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên.

    Không phải gã để ý gì người tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên, một đám Vô Thượng Đại Giáo bình thường mà thôi, chẳng qua gã rảnh quá tùy ý quét.

    Lý Thọ cảm thấy chán, mình phải ở đây canh cửa.

    Kỳ thực dù không canh cửa thì những người Vô Thượng Đại Giáo cũng tuyệt đối không dám xâm nhập tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên cạnh tranh với người Đan Dược Văn Minh, đây là tự tin và kiêu ngạo của Đan Dược Văn Minh.

    Khi Lý Thọ dùng thần niệm quét tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên thì biết rằng lúc ấy trong cấm địa Thái Hoàng Thiên, Lục Nguyên dùng mưu thắng mình là nhân vật cực mạnh, một mình thắng nhiều đại đạo cảnh thập tầng, bây giờ ở trong tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên tung hoành vô địch.

    Thiên địa pháp tướng, ngũ phẩm đài sen, quả nhiên không đơn giản.

    Nhưng dù ngươi có không đơn giản thì chỉ là kẻ xuất thân từ Vô Thượng Đại Giáo mà thôi.

    Dù ngươi có không đơn giản cũng không dám khiêu chiến quyền uy văn minh.

    Tiếp theo, Lý Thọ nhìn thấy một thanh y thanh niên rất trẻ tuổi nhàn nhã đi tới.

    Thanh y nhân tay cầm một hồ lô rượu, lưng cõng hai thanh kiếm, Lục Nguyên.

    Lý Thọ nheo mắt.

    Đây chính là con đường đến tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên ư?

    Lục Nguyên nhìn nhìn, trông thấy Lý Thọ thì mới dám khẳng định.

    - Trước khi đi tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên phải chăng cần đánh bay ngươi?

    Lục Nguyên cảm thấy mình hỏi rất ràng, nhưng tại sao Lý Thọ làm biểu tình rất ngu?

    Không lẽ ý của mình khó hiểu lắm ư?

    Lý Thọ đích thực không thể hiểu nổi.

    - Ngươi nói cái gì?

    Lục Nguyên lặp lại:

    - Ta nói là muốn đi tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên có phải cần đánh bay ngươi trước không?

    Lần này Lục Nguyên nói rất chậm, hết cách, lỗ tai Lý Thọ có vấn đề, mình chỉ còn cách nói chậm chút.

    Lỗ tai Lý Thọ tuyệt đối không có vấn đề, thực ra người đại đạo cảnh thập tầng giống gã lỗ tai muốn có vấn đề không phải chuyện dễ, nhưng gã bị chấn kinh rồi.

    Mãi đến khi Lục Nguyên lặp lại lần nữa gã mới xác nhận rằng Lục Nguyên, người ở cấm địa Thái Hoàng Thiên Tôn thắng mình một bậc thật sự gan to bằng trời, muốn xâm nhập Thái Hoàng Thiên, nơi mà đệ tử trung tâm Vô Thượng Đại Giáo khác tuyệt đối không dám xâm nhập.

    Lục Nguyên, hắn cho rằng thực lực cao chút là dám xâm nhập sao?

    Đúng là gan to bằng trời, làm xằng làm bậy.

    Lý Thọ cười to nói:

    - Lục Nguyên, ngươi đúng là không biết trời cao đất rộng, nếu đã vậy thì chúng ta hãy đến một lần đi, để ngươi hiểu trời cao cỡ nào, đất dày cỡ nào.

    Đừng tưởng rằng ngươi thắng Vô Thượng Đại Giáo đại đạo cảnh thập tầng là giỏi rồi, đừng tưởng ngươi ở cấm địa Thái Hoàng Thiên Tôn tắng một bậc thì tự đắc.

    Hãy để ta triệt để đánh bại ngươi, cho ngươi hiểu văn minh và Vô Thượng Đại Giáo cách biệt một trời một vực!

    Lý Thọ giơ tay lên, gã lấy ra một tấm phù chú, mặt phù chú hình như có chữ quái lạ.

    Phù chú gặp lửa liền thành tro, chớp mắt pháp lực của Lý Thọ đột phá đại đạo cảnh thập tầng, vọt lên một bậc.

    Không chỉ là thế, thân thể gã biến càng cứng rắn, chắc chắn hơn.

    Giờ phút này, gã cảm thấy mình và thiên địa liên tiếp càng chặt chẽ, pháp thuật tăng tiến rất nhiều.

    Lý Thọ cất tiếng cười nói:

    - Đây chính là văn minh phù chú, chúng ta xuất thân từ văn minh mỗi người đều có, một khi thi triển văn minh phù chú thì pháp lực dâng lên nhuộm thân biến cứng rắn, liên hệ với thiên địa pháp tắc càng chặt hơn, sức chiến đấu tăng lên rất nhiều.

    Tuy còn chưa dùng được văn minh vô thượng văn tự nhưng muốn đánh bại ngươi thì quá dễ.

    Lý Thọ cuồng cười:

    - Lục Nguyên, tại cấm địa Thái Hoàng Thiên Tôn, ngươi tại ba cửa thắng ta một bậc, ta luôn nghĩ làm sao thắng trở về, kết quả ngươi tự đưa lên cửa cho ta thắng.

    Lý Thọ và Lục Nguyên đối chiến còn chưa bắt đầu đã hấp dẫn nhiều người chú ý.

    Bên tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên giờ ai nấy đều chú ý Lục Nguyên, chỉ cần hắn hơi đến gần là né ra xa ngay, để tránh bị Lục Nguyên đáng sợ chú ý.

    Bây giờ Lục Nguyên đã là vô địch tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên, người chú ý Lục Nguyên tất nhiên biết hắn di xâm nhập tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên.

    Biết Lục Nguyên dám xâm nhập tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên thì mọi người đều rung động.

    Tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên là cấm địa văn minh quy định, không cho phép người Vô Thượng Đại Giáo tiến vào.

    Một khi xâm nhập vào trong đó là đối đầu với xuất thân Đan Dược Văn Minh.

    Lục Nguyên đúng là quá sức to gan!

    Chuyện như vậy cũng dám làm!

    Đây là việc khiến người kích động hơn cả Lục Nguyên một mình đối phó đội Phó Dịch.

    Lập tức tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên dù ở đâu, chỉ cần nghe tin lập tức chạy tới đây, muốn nhìn xem Lục Nguyên gan to bằng trời dám khiêu chiến tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên, cũng muốn thấy màn kịch vui.

    Chỉ có hai người Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì là lòng nóng như lửa đốt.

    Hiên Viên Thập Nhị sư thúc tổ dặn đi dặn lại nhất định đừng chọc Đan Dược Văn Minh, Đan Dược Văn Minh không dễ chọc nhưng cố tình Lục Nguyên ghẹo tới trên đầu, tiểu sư đệ này quá to gan.

    Chương 743-744 : Thái Thượng Thương Hàn Kinh

    Người ở tầng thứ tư Thái Hoàng Thiên đều bay đi, tâm tình sục sôi!

    Người Đan Dược Văn Minh ở tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên, đã thu gom đủ hai mươi Đại Hỗn Động Thạch.

    Không sai, Đại Hỗn Động Thạch có tổng cộng chỉ hai mươi cái chứ không phải năm mươi như Tiểu Hỗn Động Thạch.

    Hai mươi Đại Hỗn Động Thạch tất nhiên do người dẫn đầu chia, bây giờ mọi người rảnh rỗi rồi.

    Lúc rảnh rang bỗng nghe nói Lý Thọ cùng người Vô Thượng Đại Giáo tầm thường quyết chiến, cảm thấy có trò hay nhìn.

    - Một người Vô Thượng Đại Giáo bình thường mà dám khiêu chiến người chúng ta.

    - Can đảm thật đấy!

    Lý Thọ ở trong đám chúng ta trình độ cũng rất khá.

    - Chúng ta đi xem thử, xem coi Lý Thọ làm sao diệt người Vô Thượng Đại Giáo này!

    Người Đan Dược Văn Minh nói, cuối cùng tất cả nhìn hướng đầu lĩnh.

    Đầu lĩnh tuổi chừng hai mươi mấy, thể hình gầy gò, mắt lóe trí tuệ, dường như nắm hết tri thức trong tay.

    Đan Dược Văn Minh, Hoa Hạc, cũng là người làm chủ Đan Dược Văn Minh lần này.

    Hoa Hạc gật đầu nói:

    - Đi xem đi.

    Giọng gã rất mềm mỏng, dịu nhẹ đến dễ dàng chui vào lòng người.

    Chỗ giao giới tầng thứ tư và tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên.

    Rất nhiều người Đan Dược Văn Minh đều tới rồi, người mỗi giáo phái tầng thứ bốn Thái Hoàng Thiên cũng đến, mọi người cảm xúc sục sôi.

    Lục Nguyên, người xuất thân từ Vô Thượng Đại Giáo lại dám khiêu chiến Lý Thọ đến từ Đan Dược Văn Minh, còn là ngay mặt khiêu chiến, điều này sao không khiến người hưng phấn cho được.

    Nhiều năm qua mọi người chưa từng thấy có người Vô Thượng Đại Giáo dám trực tiếp khiêu chiến người văn minh.

    Không phải nói nhiều năm chưa từng có người Vô Thượng Đại Giáo nào trực tiếp khiêu chiến văn minh, có xảy ra rồi nhưng cực kỳ ít ỏi, thưa thớt đến xếp vào hàng truyền thuyết.

    Bây giờ có thể trực tiếp xem loại chuyện khiêu chiến này xảy ra.

    Khiêu chiến uy quyền văn minh!

    Loại chuyện này chỉ nói thôi đủ khiến người kinh sợ và hưng phấn vô cùng.

    Lý Thọ đứng ở cửa động, đã dùng văn minh phù chú, toàn thân gã tỏa ánh sáng chói lòa, pháp lực cuồn cuộn, vượt qua pháp lực đại đạo cảnh thập tầng bình thường, hơn nữa liên kết với thiên địa pháp tắc càng chặt chẽ hơn, dường như thiên địa pháp tắc làm bạn bên gã.

    Gã lạnh nhạt nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, ta biết chiến tích của ngươi, ngươi thắng hơn hai mươi người Phó Dịch, đáng tiếc, ta nói cho ngươi biết, ta cũng có thể thắng hai mươi mấy người Phó Dịch liên hợp.

    Trong lời nói của gã bao gồm tự tin, dường như đối với gã đây là một việc đơn giản bình thường.

    Nói trắng ra là gã chỉ nói một sự thực mà thôi.

    - Bây giờ ta muốn cho ngươi biết rằng, văn minh và Vô Thượng Đại Giáo một là mây trên trời, một là bùn đất, chênh lệch chính giữa không thể bù đắp.

    Ngươi xuất thân từ Vô Thượng Đại Giáo chỉ có thể thua ta.

    Gã sử dụng văn minh phù chú, đánh ra đan nô.

    Nhưng lá bài tẩy của gã không phải cái này mà là Thái Thượng Thương Hàn Kinh.

    Vô số bệnh khuẩn bị gã đánh ra.

    Thái Thượng Thương Hàn Kinh là một trong tuyệt học tối cao của Đan Dược Văn Minh, loại tuyệt học này chủ yếu là bệnh khuẩn gần như không thể tiêu diệt đả kích kẻ địch.

    Thái Thượng Thương Hàn Kinh bệnh khuẩn là cá nhân bồi dưỡng ra, pháp lực đánh không chết, pháp thuật diệt không được, phi kiếm chém không chết, pháp bảo nghiền không chết, gần như bất tử bất diệt, hơn nữa dễ dàng xâm nhập cơ thể địch, pháp bảo bình thường không ngăn nổi.

    Thêm nữa Thái Thượng Thương Hàn Kinh bệnh khuẩn có mấy cấp bậc, cấp thứ nhất là bệnh da thịt, cấp thứ hai là bệnh dạ dày, xâm nhập vào thân thể, cấp thứ ba là bệnh ở xương cốt, cấp thứ tư không thể chữa trị.

    Tu vi càng sâu thì tài nghệ càng cao, luyện bệnh khuẩn càng lợi hại.

    Lý Thọ có tự tin đối phó Lục Nguyên là đến từ Thái Thượng Thương Hàn Kinh.

    Một mình gã đối phó hơn hai mươi người Phó Dịch liên hợp, chỉ cần đánh ra Thái Thượng Thương Hàn Kinh, vậy hai mươi mấy người Phó Dịch sẽ bị thương bị bệnh, sức chiến đấu giảm mạnh tất nhiên không là đối thủ của gã.

    Gã định dùng cách này đối phó Lục Nguyên.

    Lý Thọ đánh ra Thái Thượng Thương Hàn Kinh, phút chốc Lục Nguyên chỉ thấy toàn thật vừa mệt vừa yếu, vừa thương vừa lạnh, tay chân nhũn ra.

    Nhìn bộ dạng của Lục Nguyên, Lý Thọ đắc ý cười nói:

    - Lục Nguyên, ta sớm biết ngươi không phải đối thủ của ta.

    Gã đi từng bước tới cạnh Lục Nguyên, phát ra một kích trí mạng với hắn không còn sức lực, là lúc nên kết thúc.

    Ngay lúc này, Lục Nguyên chợt mở mắt ra, cùng lúc đó, trong hư không sinh tử luân hồi bàn đánh ra.

    Trời sẽ sụp, đất sẽ nứt, thiên địa vạn vật không có vĩnh viễn trường tồn, đây là chân lý của sinh tử luân hồi bàn.

    Không sai, pháp bảo không thể tổn thương Thái Thượng Thương Hàn Kinh bệnh khuẩn, pháp thuật cũng không được, kiếm pháp không thể, quyền pháp không thể, nhưng bản thân bệnh khuẩn rơi vào sinh tử luân hồi bàn sẽ bị tiêu trừ sạch, không thể trốn khỏi sinh tử.

    Lý Thọ vốn định công kích Lục Nguyên, sắp đánh tới người hắn rồi nhưng lúc nãy gã hộc búng máu.

    Mỗi người luyện Thái Thượng Thương Hàn Kinh, bệnh khuẩn cũng là mình dưỡng ra, tu vi càng sâuă thì bệnh khuẩn càng đáng sợ, những bệnh khuẩn liên kết với tâm huyết mình, bây giờ Lục Nguyên thiêu hủy bệnh khuẩn làm tâm thần gã bị tổn hại nặng, hộc ra búng máu.

    Gã không bao giờ ngờ Thái Thượng Thương Hàn Kinh gia gia bồi dưỡng ra bệnh khuẩn sẽ chết, điều này chưa từng xảy ra.

    Tinh thần gã rối loạn lại bị thương, cách Lục Nguyên quá gần.

    Lục Nguyên là lại người nào?

    Sao bỏ qua cơ hội này được?

    Kiếm quang Dưỡng Ngô linh kiếm như rắn độc thẳng hướng cổ họng Lý Thọ.

    Lý Thọ tốt xấu là người Đan Dược Văn Minh, bất giác thụt lùi trốn tránh, nhưng vào lúc này sao mà tránh né được.

    *Đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh!*

    Một chuỗi sắt thép va nhau vang lên, trường kiếm Lục Nguyên đâm xuyên vai phải Lý Thọ, khuỷu tay đánh bay gã.

    - Thua cho ta!

    Lại là một chưởng pháp lực đánh ra, *ầm* một tiếng, đánh Lý Thọ hôn mê.

    Thắng bại đã định.

    Lục Nguyên mỉm cười nói:

    - Người văn minh chỉ có thế thôi.

    Thua!

    Cứ thế thua!

    Chưa ba chiêu đã thua!

    Người có mặc dù là văn minh trong tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên, hay là giáo phái tầng thứ bốn Thái Hoàng Thiên đều há hốc mồm.

    Họ đích thực không ngờ Lục Nguyên sẽ mạnh như vậy.

    Lúc trước còn chưa biết ai thắng, dù sao Lý Thọ có thể đánh hơn hai mươi người Vô Song Môn dễ như chơi, cường giả kiệt xuất.

    Cho nên giờ phút này, người tầng thứ bốn Thái Hoàng Thiên thấy Lục Nguyên thắng, còn nhanh như vậy thì kinh ngạc trợn tròn mắt không biết nên nói.

    Văn minh đại biểu là uy nghiêm tối cao.

    Phó Dịch, Diệp Cơ Phát, Tống Duy Nhất, những người này đều rất có bản lĩnh, lúc trước có một đội nhưng tuyệt đối không ai dám chọc người văn minh.

    Biết người văn minh có công pháp kỳ lạ, có thể thắng được hơn hai mươi người.

    Nhưng bây giờ, người Đan Dược Văn Minh đại biểu cho uy nghiêm tối cao thế mà bị Lục Nguyên đánh bại.

    Đám người bọn họ nhìn thấy một truyền thuyết sinh ra!

    Người trong tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên như nước sôi sùng sục.

    - Thái Thượng Thương Hàn Kinh bị phá!

    - Người này rốt cuộc là ai?

    Phá được cả Thái Thượng Thương Hàn Kinh?

    - Người văn minh chúng ta lại bị một người Vô Thượng Đại Giáo đánh bại, hắn dùng công pháp gì vậy?

    Người Đan Dược Văn Minh ngơ ngác, không bao giờ ngờ Lý Thọ sẽ bị đánh bại, còn thua nhanh như vậy, chỉ mấy chiêu đã bại rồi.

    Sự việc đến tận đây dường như nên chấm dứt, tuy nhiên dẫn đầu Đan Dược Văn Minh, Hoa Hạc đứng dậy.

    Gã nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Văn minh không tha khinh nhờn, người làm bẩn văn minh, khinh thường người văn minh, ngươi hải bị chúng ta bắt giữ.

    Hoa Hạc âm nhu đứng dậy.

    Gã nhìn xuống Lục Nguyên, dùng ánh mắt cực kỳ kiêu ngạo nhìn hắn.

    Kẻ khinh nhờn!

    Gã khác với Lý Thọ, tuy Lý Thọ là đệ tử trung tâm nhưng chỉ là ngoại đệ tử trung tâm mà thôi, còn Hoa Hạc là nội đệ tử trung tâm, một trong nhân vật thống lĩnh.

    Gã lấy Đan Dược Văn Minh làm vinh, bây giờ xuất hiện kẻ khinh nhờn như Lục Nguyên, lại dám nói người văn minh chỉ có thế thôi.

    Gã nhất định phải bắt Lục Nguyên, đem Lục Nguyên tống vào trong nhà tù Đan Dược Văn Minh.

    Gã lạnh nhạt nói:

    - Bắt đầu, lấy ra văn minh văn tự.

    Bốn chữ văn minh văn tự thốt ra, trừ Lục Nguyên nghe không hiểu, những người khác đều kinh ngạc.

    Dù là người văn minh tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên, hay là người giáo phái tầng thứ bốn Thái Hoàng Thiên ai nấy kinh ngạc vô cùng.

    Người giáo phái tầng thứ bốn Thái Hoàng Thiên đều chấn kinh, văn minh văn tự sắp đi ra ư?

    Lúc này Hạ Hầu Ưu, Bách Lý Băng, Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì đều rất lo lắng cho Lục Nguyên.

    Cái loại như Thái Thượng Thương Hàn Kinh đích thực là một trong tuyệt học trấn phái của Đan Dược Văn Minh.

    Nhưng mỗi văn minh chân chính lợi hại vẫn là văn minh văn tự.

    Thiên địa pháp tắc, thập đại thiết tắc kỳ thực đều diễn ra từ pháp tắc môn.

    Tống Duy Nhất tiên kiếm đều là từ thiên địa môn diễn ra.

    Trong trời đất dưới vĩnh hằng môn còn có ba môn hộ, ba môn hộ trừ thiên địa môn, pháp tắc môn ra còn có một môn đó là văn tự môn.

    Văn tự môn vào lúc kỷ nguyên hợp diệt sẽ phun ra một số văn tự.

    Mỗi một chữ bắn ra từ văn tự môn sẽ có lực lượng kinh thiên động địa.

    Ví dụ nhiều kỷ nguyên trước trong văn tự môn phun ra chữ tiên, tiên cổ chủ văn minh thừa dịp ngưng luyện, mượn chữ đó tới vô thượng uy thể cảnh, thành tựu chủ văn minh.

    Đến đây trải qua vài kỷ nguyên, đến cảnh giới vô cùng cao lớn, gã dựa vào chữ tiên bắn ra từ văn tự môn sáng chế ra một văn minh, văn minh này phát triển thành tiên cổ văn minh.

    Trong tiên cổ văn minh xuất hiện các loại văn minh văn tự.

    Văn minh văn tự tuy không cường bằng chữ tiên ban đầu nhưng cũng đủ mạnh.

    Chủ thái cổ văn minh thi bắnt lấy kỷ nguyên này bắn ra chữ hoang lớn nhất, thành tựu một đại chủ văn minh, sáng lập ra thái cổ văn minh.

    Mặt trên đã nói mỗi một chủ văn minh, phó chủ văn minh đều có văn tự bắn ra từ văn tự môn.

    Văn tự từ văn tự môn mỗi cái đều có lực lượng bí ẩn cường đại.

    Phó chủ văn minh Đan Dược Văn Minh bắt lấy chữ dược phun ra từ văn tự môn luyện đến cảnh giới hiện nay, gã cũng khai sáng ra một loạt chữ diễn biến theo, tuy không lợi hại so với đại văn tự ban đầu nhưng cũng rất đáng sợ.

    Văn minh cường đại hơn Vô Thượng Đại Giáo mấu chốt ở chỗ lực lượng văn minh văn tự.

    Văn minh văn tự là lực lượng hoàn toàn khác với thiết tắc.

    Hai bên không có cao thấp.

    Nguyên thủy vô thượng văn tự rất ít thấy, thiết tắc cũng hiếm gặp.

    Còn cái nào lợi hại hơn thì phải nhìn bản thân cá nhân, tình huống khác nhau, phát huy khác nhau thì đương nhiên kết quả cũng sẽ khác.

    Người văn minh chẳng những có thể luyện thiết tắc còn có thể luyện văn minh văn tự.

    Người Vô Thượng Đại Giáo thì chỉ luyện thiết tắc.

    Như vậy thì người văn minh cường hơn người Vô Thượng Đại Giáo là rất bình thường.

    Đây cũng là lý do tại sao người văn minh xem thường người Vô Thượng Đại Giáo, đó là khinh thường từ trong xương cốt ra.

    Cũng vì vậy mà Hoa Hạc cảm thấy Lục Nguyên khinh nhờn mình, muốn bắt nhốt hắn.

    Đương nhiên văn minh văn tự thường phải hỗn động cảnh mới phát động được.

    Tuy nhiên đừng quên lần này Hoa Hạc có hơn ba mươi người một chỗ, phối hợp Đan Dược Văn Minh mang đến pháp bảo, đủ cho gã phát động văn minh văn tự.

    Gã dùng ánh mắt kiêu ngạo nhìn Lục Nguyên như nhìn tù phạm đê hèn.

    Một kẻ ti tiện mà dám khinh nhờn văn minh.

    Hoa Hạc nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Phát động văn minh văn tự, hôn!

    Gã nâng tay đánh ra pháp quyết cực kỳ phức tạp.

    Ba mươi mấy người sau lưng gã cũng giơ tay đánh ra pháp quyết riêng, thậm chí dùng các loại pháp bảo, rốt cuộc một chữ 'hôn' to lớn xuất hiện trên đỉnh đầu mọi người.

    Chữ 'hôn' này dường như đại biểu đại đạo thiên địa, có ẩn ý vô cùng sâu, vô số huyền ảo, vô tận huyền bí ở bên trong.

    Chữ hôn bay nhanh về phía Lục Nguyên, hắn lập tức phát hiện có gì lạ, muốn bay đi ngay.

    Nhưng làm sao bay thoát được, chữ hôn chớp mắt giáng trên người Lục Nguyên, nặng nề đè ép hắn xuống đất.

    Lục Nguyên chợt thấy đầu nặng mà chân nhẹ, cảm thấy đầu óc mông lung buồn ngủ.

    Đây là cái gì?

    Chớp mắt hắn chấn thanh đế kiếm đạo, muốn dùng nó giải độc, thanh đế kiếm đạo có thể giải thiên hạ vạn độc.

    Nhưng vận thanh đế kiếm đạo lại không có cảm giác gì khác.

    Đây chính là lực lượng của văn minh văn tự ư?

    Không ngờ lực lượng văn minh văn tự lớn mạnh như thế.

    Tuy nhiên, muốn khuất phục mình không dễ như vậy.

    Lục Nguyên đánh ra luân hồi bàn, luân hồi lực ra ngoài, tuy nhiên vì đầu óc mê mờ trời đất quay cuồng, buồn ngủ nên lực luân hồi không có bao nhiêu sức.

    Tuy nhiên, ý chí của Lục Nguyên rất kiên định, lực luân hồi vẫn hướng tới hơn mươi người Hoa Hạc, khiến bọn chúng kinh ngạc.

    Ý chí lực của Lục Nguyên lại kiên định như thế, nhưng văn minh văn tự là ba mươi mấy người cùng tập hợp pháp bảo phát ra.

    Hoa Hạc quát to:

    - Áp!

    Ba mươi người cùng dùng sức ép Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đối chọi hơn ba mươi người, đặc biệt là hơn ba mươi người Đan Dược Văn Minh, không dùng luân hồi thiết tắc thì rất khó đánh bại.

    Bây giờ ưu thế luân hồi bị văn minh văn tự triệt tiêu một phần, lần đầu tiếp xúc văn minh văn tự ăn thiệt thồi lớn, đối mặt chữ hôn bị thất bại.

    Hoa Hạc giơ tay lên đánh ra một lưới mê dược trùm hướng Lục Nguyên.

    Bây giờ Lục Nguyên bị hơn ba mươi người dùng chữ hôn đè, muốn tránh né cũng hơi suy yếu, bị mê dược lưới trói lấy, toàn thân bủn rủn mệt mỏi.

    Cùng lúc đó, Hoa Hạc liên tục nhúc nhích, phong nhiều quan khiếu trên người Lục Nguyên.

    Hoa Hạc nhàn nhạt nói:

    - Kẻ khinh nhờn văn minh phải bị bắt giữ.

    Giọng điệu gã bình thản nhưng trong đó mang theo tuyệt đối cao ngạo, uy nghiêm và khinh thường Vô Thượng Đại Giáo.

    Tuy nhiên lòng gã thầm kinh, hơn ba mươi người liên hợp dùng chữ hôn trấn áp suýt bị Lục Nguyên lật ngược, thực lực của hắn cực kỳ đáng sợ.

    Hoa Hạc tuyên bố:

    - Người này khinh nhờn văn minh cho nên phải bị ta mang về Đan Dược Văn Minh, giam vào nhà tù Đan Dược Văn Minh.

    Gã không ghét Lục Nguyên bao nhiêu, chỉ bởi vì hắn khinh nhờn văn minh mà thôi.

    Văn minh trên đỉnh cao, tư tưởng này sâu tận xương cốt gã.

    Chu Nộ Trì gầm lên:

    - Thả Lục sư đệ ra!

    Tính tình gã nóng nảy, vọt hướng Hoa Hạc.

    Hoa Hạc nhẹ búng tay, Chu Nộ Trì vọt tới bị bắn ra ngoài nhanh hơn, hộc ra ngụm máu, dễ dàng bị gã đánh hôn mê.

    Chương 745-746 : Giải trừ Văn Minh Tự

    Giờ phút này, Tần Sương Thành kiềm nén không ra tay.

    Gã biết bây giờ mình không thể làm gì, tiểu sư đệ bị Đan Dược Văn Minh vậy mình phải sống sót, báo cho sư phụ biết, để sư phụ nghĩ cách cứu tiểu sư đệ.

    Sư phụ là nhất đại chí tôn, có lẽ có cách gì cứu được tiểu sư đệ.

    Sự việc đến đây coi như kết thúc một đoạn.

    - Lục Nguyên thật lợi hại, thắng được đệ tử trung tâm Đan Dược Văn Minh Lý Thọ.

    - Là thắng thật sự đó.

    Đệ tử trung tâm xuất thân văn minh ở dưới tay hắn không qua bao nhiêu chiêu, tiếc là đụng phải văn minh văn tự.

    - Đúng thế, văn minh văn tự đại biểu lực lượng tối cao văn minh.

    - Uy nghiêm của văn minh không thể khinh nhờn.

    Văn minh quả nhiên vượt trên Vô Thượng Đại Giáo.

    - Khiêu chiến văn minh chỉ có nước thất bại.

    Trong đám giáo phái tầng thứ bốn Thái Hoàng Thiên dù kinh ngạc Lục Nguyên cường đại nhưng trong lòng sợ hãi văn minh càng sâu một tầng.

    Đây chính là văn minh!

    Văn minh văn tự quả nhiên có ma lực không thể tưởng tượng, mạnh mẽ như Lục Nguyên mà cũng bị trấn áp.

    Chữ hôn to lớn ép trên người Lục Nguyên, bên ngoài là mê dược lưới trói chặt chẽ.

    Lực lượng của văn minh văn tự còn đáng sợ và cường đại hơn pháp bảo nhiều.

    Lục Nguyên hiểu tình hình hiện giờ của mình, hắn đã bị bắt.

    Đây không phải lần đầu trong đời bị bắt, lúc hắn ở trường sinh kỳ đụng phải kiếm tiên Huyết Kiếm môn thì từng bị bắt, tại Nam Hải đụng phải môn chủ Huyền Minh tiên môn cũng bị bắt, chẳng qua tại trung ương thiên triều là lần đầu tiên bị bắt, bị người bắt giữ tuyên dương văn minh uy nghiêm, tâm tình hắn không vui chút nào.

    Nếu bây giờ có sức lực thì hắn chắc chắn sẽ một đấm đánh vào mặt Hoa Hạc, cái gì văn minh uy nghiêm, hắn khinh thường.

    Dựa vào cái gì ta kém hơn ngươi?

    Nhưng bây giờ hắn bị chữ hôn áp, bị mê dược lưới trói, toàn thân quan khiếu bị phong, không có chút sức lực.

    Chết tiệt!

    Nhất định phải nghĩ cách giải tình hình nguy hiểm hiện nay mới được.

    Muốn tiêu trừ tình hình nguy hiểm, pháp bảo và toàn thân bị phong quan khiếu là việc nhỏ, hắn có thể giải quyết, cái gọi là mê dược lưới là dùng dược, dược thì thanh đế kiếm đạo không sỠrắc rối nhất là văn minh văn tự 'hôn'.

    Văn minh văn tự này có thể khiến mình toàn thân bủn rủn không phát huy ra được sức chiến đấu.

    Phải làm cách nào trừ đi văn minh văn tự!

    Muốn trừ văn minh văn tự không đơn giản.

    Văn minh văn tự là điểm khiến văn minh cao hơn Vô Thượng Đại Giáo.

    Lúc này Lục Nguyên nội thị toàn thân mình, phát hiện khắp người mỗi một tế bào, mỗi một góc thân thể có tới mấy ngàn, mấy vạn chữ hôn, ngay cả liên vương phẩm liên đài, thiên địa pháp tướng cũng chồng chất chữ hôn, lớn nhỏ trải rộng toàn thân.

    Chỉ có đỉnh đầu khánh vân có tấm luân hồi bàn, luân hồi bàn do ngũ hành kim, mộc, thủy, hỏa, thổ cấu thành là không bị xâm nhập.

    Tuy nhiên luân hồi bàn không bị chữ hôn xâm nhập nhưng nó cũng vì thế mà không còn lực lượng.

    Văn minh văn tự là lực lượng hoàn toàn khác với thiết tắc, không có cao thấp.

    Trong văn minh, nhân vật lợi hại đều tu cả hai.

    Trừ luân hồi bàn ra pháp bảo khác, linh thạch cái gì đều bị chữ hôn đè ép.

    Ủa, không đúng.

    Cái tảng đá nặng mấy ngàn cân bíanar có được trong cấm địa Thái Hoàng Thiên Tôn không bị chữ xâm nhập, tảng đá này có tác dụng gì?

    Lục Nguyên rất là tò mò, thần niệm còn có thể di chuyển, tuy lúc di chuyển cũng mờ mịt, hắn dùng thần niệm dò xét tảng đá nặng mấy ngàn cân.

    Thần niệm còn chưa dò xét tảng đá bí ẩn thì mặt trên tảng đá tỏa ra ánh sáng xanh vô tận.

    Đó là màu xanh đậm như có thể hấp thu hết sắc xanh, màu xanh còn sâu hơn cả phỉ thúy.

    Lục Nguyên mới đưa thần niệm vào trong lập tức bị cuốn đi.

    Thời gian dường như rút lui, tảng đá không còn là tảng đá mà là một phần long mục.

    Đó là một thần long cỡ mấy chục vạn trượng, nhưng thần long này có một chỗ khác với thần long khác.

    Thần long này trời sinh miễn dịch các loại văn tự công kích, là thần vật hiếm có trong mấy kỷ nguyên, nhưng thần long luôn che giấu điều này không biểu hiện ra ngoài.

    Thần long muốn không ngừng tăng thực lực, tới cấp bậc phó chủ văn minh cũng tốt.

    Nhưng đáng tiếc là cuối cùng nó vẫn chết rồi, chết trong chiến đấu với một long tộc cao cường khác.

    Thương hải tang điền, thời gian trôi qua, các loại vật trên người thần long sụp đổ, rải rác.

    Thái Hoàng Thiên Tôn được một phần long nhãn, y phát hiện tảng đá kia không tầm thường.

    Bản thân tảng đá lại có thể miễn dịch văn tự công kích, tiếc là không có cách nào thúc đẩy tảng đá kia nếu không thì tác dụng rất lớn.

    Cả đời y không thể sử dụng tảng đá đó, trước khi chết đặt nó trong cấm địa Thái Hoàng Thiên Tôn làm phần thưởng.

    Tiếp theo khối đá nặng mấy ngàn cân rơi vào tay Lục Nguyên.

    Thời gian rút lui rốt cuộc kết thúc, thần niệm Lục Nguyên tỉnh táo lại.

    Tảng đá kia sinh ra là một con rồng quái lạ miễn dịch văn tự công kích vài kỷ nguyên khó được, nhưng những người khác không có cách nào thúc đẩy tảng đá kia, dù là thiên tôn giả Thái Hoàng Thiên Tôn cũng không được, vậye rằng mình cũng không thể.

    Mặc kệ, trước thử xem, nói không chừng vô tướng thôn phệ quyết của mình có thể thì sao?

    Dù sao vô tướng thôn phệ quyết là sư phụ Thái Sử Không có được từ trong một di tích, pháp môn cực kỳ quái lạ, sư phụ cũng rất nghi ngờ về lai lịch cổ quyết đó.

    Ôm một chút hy vọng, Lục Nguyên thúc đẩy Vô Tướng Thôn Phệ Quyết.

    Có lẽ vận may của mình rất tốt, cổ quái đụng cổ quái, sẽ xảy ra việc cổ quái gì cũng nói không chừng.

    Vận Vô Tướng Thôn Phệ Quyết.

    Vô tướng chi long pháp lực vân hệ, đến tảng đá xanh bí ẩn, chớp mắt đá xanh bị ẩn bị đốt sáng.

    Ủa!

    Phát động rồi!

    Tức là nói tâm pháp của mình và đá xanh cổ quái có chút phản ứng.

    Giờ phút này Lục Nguyên kiềm nén nỗi lòng kích động.

    Mình có được Vô Tướng Thôn Phệ Quyết là bản thiếu, tổng cộng có mười biến hóa thôn phệ mà mình có được chỉ là ba loại mà thôi.

    Tảng đá xanh là màu thanh mộc, lấy Thôn Mộc Long tâm pháp thử một lần xem.

    Lục Nguyên bắt đầu vạn Thôn Mộc Long tâm pháp, trong lòng mặc niệm.

    Tuy nhiên muốn luyện thành Thôn Mộc Long không phải việc dễ dàng.

    Vô Tướng Chi Long thong thả quẫy đuôi, không có phản ứng ư?

    Không lẽ thất bại?

    Ngay khi Lục Nguyên cho rằng mình thất bại thì tảng đá xanh sinh ra một luồng sáng xanh, luồng sáng xanh phối hợp tlm, dần dần luồng sáng xanh hóa thành hình rắn nhỏ.

    Thôn Mộc Long không thành công chuyển biến thành Vô Tướng Chi Long, ngược lại bắt đầu biến tảng đá xanh thành hình rắn.

    Trong lòng Lục Nguyên vừa kinh vừa dị vừa mừng.

    Lục Nguyên không biết là khoảnh khắc này loại đột biến này dẫn phát thiên cổ không có, không đúng, là vạn cổ không có, cũng sai rồi, nên nói là từ xưa đến nay chưa từng có.

    Kỳ thực dù là thần long miễn dịch các loại văn tự, hoặc là Vô Tướng Thôn Phệ Quyết đều rất có lai lịch, vạn cổ chưa từng có.

    Bây giờ hai loại khác nhau bắt đầu dung hợp.

    Việc quái dị vạn cổ không có xuất hiện trên người Lục Nguyên, tiếc là chính hắn không hề hay biết, người ngoài càng không biết.

    Bây giờ Lục Nguyên một lần lại một lần vận Thôn Mộc Long tâm pháp.

    Khối đá xanh bí ẩn càng rút càng nhỏ, ngày càng nhỏ.

    Đỉnh đầu khánh vân con rắn nhỏ xanh biến ngày càng lớn, càng lớn ra, đã to đến vài thước, hơn nữa không phải hình rắn nữa, hình dạng đó căn bản không phải rắn mà là rồng!

    Một con rồng màu xanh lục!

    Đây chính là Thôn Mộc Long của mình ư?

    Vô Tướng Thôn Phệ Quyết tổng cộng phải luyện bảy thôn phệ long, bây giờ coi như mình luyện thành Thôn Mộc Long thứ nhất rồi?

    Không biết Thôn Mộc Long thứ nhất có tác dụng gì không nữa.

    Lục Nguyên động ý niệm, Thôn Mộc Long xanh lục bắt đầu không ngừng nuốt văn minh văn tự.

    Không sai, bắt đầu nuốt văn minh văn tự trong đỉnh đầu khánh vân của mình.

    Ủa!

    Không đúng, năm đó sư phụ Thái Sử Không giới thiệu rằng Thôn Mộc Long là nuốt pháp lực mộc hệ, sao giờ nuốt chữ hôn chứ?

    Chữ hôn là tự do dược diễn hóa ra, chắc cũng nên thuộc chữ mộc hệ, đây là sao?

    Không lẽ sư phụ Thái Sử Không nghĩ sai rồi?

    Bộ Vô Tướng Thôn Phệ Quyết này sư phụ Thái Sử Không cũng nói quá thâm ảo khó dò, ông ấy không luyện cho nên rất có thể nghĩ sai.

    Tuy nhiên có thể nuốt cả văn tự thì hơi quá đi.

    Văn tự chính là thứ mà văn minh đắc ý nhất.

    Mà cái này có thể nuốt văn tự, quá khoa trương đi.

    Chuyện này nếu để người nghe thì chắc sẽ khiến biết bao người ngơ ngác.

    Kỳ thực đây là một kỳ tích, một tảng đá bí ẩn cùng Vô Tướng Thôn Phệ Quyết kết hợp hóa thành kỳ tích.

    Vô Tướng Thôn Phệ Quyết khá là hữu dụng, chỉ cần luyện Vô Tướng Thôn Phệ Quyết là có thể triệt tiêu uy lực văn minh văn tự.

    Lục Nguyên đem văn minh văn tự tưởng thành một bộ pháp bảo, tình hình hiện nay là văn minh đa số có được loại pháp bảo này, đặc biệt là tới hỗn động cảnh rồi có thể một mình thúc đẩy pháp bảo này, người Vô Thượng Đại Giáo thì không có.

    Lý do văn minh cường hơn Vô Thượng Đại Giáo đa số là ở mặt văn tự, bây giờ mình có Vô Tướng Thôn Phệ Quyết thì có thể giải quyết vấn đề này rất tốt.

    Ủa!

    Không đúng.

    Trong miệng Thôn Mộc Long của mình hình như có hơi thở văn tự yếu ớt, dường như Thôn Mộc Long luyện hóa văn tự biến thành hơi thở văn tự.

    Nếu sau này mình luyện kiếm đạo văn minh văn tự, chắc có thể mượn hơi thở văn tự tăng cường kiếm văn minh văn tự.

    Đương nhiên kỷ nguyên này không có kiếm văn minh văn tự, chỉ có thể xem kỷ nguyên trước có lưu tồn kiếm văn minh văn tự không.

    Sơ đại văn tự càng cổ xưa thì càng khó tan vỡ, lưu trữ lại là bình thường.

    Vô Tướng Thôn Phệ Quyết, quả nhiên mình chọn đúng rồi.

    Ít nhất một khi hoàn toàn luyện thành, ưu thế văn tự của văn minh đối với Vô Thượng Đại Giáo đối với mình thì không còn tồn tại.

    Bây giờ mình phải tát mạnh vào mặt đám Hoa Hạc mới được, xem bộ dạng chúng khinh thường người Vô Thượng Đại Giáo, cái kiểu văn minh vinh diệu không tha xâm phạm làm mình rất khó chịu, nói chính xác hơn là khó chịu đến cực điểm.

    ...........

    Hoa Hạc dùng mê dược lưới trói Lục Nguyên xong không vội vã rời đi.

    Bây giờ người Vô Thượng Đại Giáo còn có rất nhiều môn phái bình thường ở đây.

    Hoa Hạc cần gì vội vã rời đi?

    Gã phải tỏ rõ văn minh cường đại.

    Lục Nguyên cường không?

    Một mình có thể địch hơn hai mươi người Phó Dịch.

    Nhưng đối mặt đệ tử trung tâm Đan Dược Văn Minh, đệ tử trung tâm Kiếm Môn vô cùng mạnh mẽ chỉ có nước bị văn minh văn tự trấn áp, căn bản không có sức phản kháng.

    Lục Nguyên càng mạnh, giờ hắn bị bắt, bày ra cho những người khác xem, càng khiến họ hiểu văn minh cường đại.

    Trấn áp người mạnh mẽ như Lục Nguyên mới thú vị, trấn áp tiểu nhân vật cỡ Diệp Cơ Phát căn bản không có ý nghĩa gì cả.

    Hoa Hạc vừa lòng nhìn hướng người các giáo phái tầng thứ bốn Thái Hoàng Thiên khuôn mặt kinh hoảng.

    Tốt lắm, gã muốn là hiệu quả như vậy.

    Văn minh, chí cao vô thượng.

    Những giáo phái các ngươi chỉ là mốt số tiện dân thôi.

    Hoa Hạc chắp tay sau lưng, lúc này gã kiêu ngạo, hoàn mỹ, tuấn tú, tất cả ưu điểm, tất cả ánh sáng đều tập trung trên người khác, khiến người giáo phái tầng thứ bốn Thái Hoàng Thiên, dù là kẻ nổi bật trong môn phái như Tống Duy Nhất, Diệp Cơ Phát đều mặc cảm không bằng.

    Đang lúc Hoa Hạc tràn đầy đắc ý, hăng hái hăm hở.

    Hoa Hạc dần cảm giác không khí hơi lạ, nhiều người chuyển hướng Lục Nguyên bị mê dược lưới mê hoặc, cái lưới bộp một tiếng vỡ nát.

    Lục Nguyên mở mắt ra, âm trầm cười với Hoa Hạc.

    Hoa Hạc kinh sợ, thất thanh:

    - Hiệu quả của hôn đâu?

    Gã phát hiện Lục Nguyên rất tỉnh táo.

    Lục Nguyên mỉm cười, tay trực tiếp xé nát chữ hôn.

    Cái gọi là chữ hôn xâm nhập trong thân thể hắn, rồi bị Thôn Mộc Long nuốt hơi thở văn tự, luyện hóa, chỉ còn lại cái vỏ ngoài chữ hôn thôi.

    - Ngươi nói chữ hôn này hả?

    Giòn đấy chứ.

    Lần này thì!

    Tất cả ngạc nhiên!

    Văn minh văn tự, đây chính là tôn nghiêm của một văn minh.

    Văn minh văn tự, đây chính là vinh diệu của văn minh.

    Bây giờ chữ hôn dễ dàng bị Lục Nguyên xé nát, dễ như trở bàn tay.

    Rõ ràng mới rồi thấy chữ hôn uy lực to lớn, mạnh mẽ như Lục Nguyên còn bị trấn áp ngay.

    Khi đó uy lực chữ hôn khiến mọi người nhìn ngây ngốc, khiến người trong giáo phái vô cùng sợ hãi, bị uy lực văn minh văn tự đánh gục.

    Bây giờ, chữ hôn mới rồi còn uy phong lẫm lẫm lại bị Lục Nguyên xé nát như xé cọng cỏ.

    Giờ phút này, mọi người rung động có thể ngĩ, như là sóng cuộn biển gầm.

    Hoa Hạc sắp điên rồi.

    Tên phản nghịch này lại dám xé nát văn minh văn tự, gã tức đến suýt tắt thở.

    Uy nghiêm văn minh không tha xâm phạm.

    Lục Nguyên nhếch môi lộ ra hàm răng trắng, nói:

    - Hoa Hạc, ta sẽ để ngươi biết cái gì gọi là Vô Thượng Đại Giáo, để ngươi hiểu văn minh gì đều là chó chết.

    Tuy lúc này Hoa Hạc tức sắp bốc khói nhưng cũng biết Lục Nguyên đáng sợ, mới rồi hắn hai ba cái đánh xỉu Lý Thọ, hơn ba mươi người lấy văn minh văn tự hôn trấn áp hắn còn hơi khó khăn.

    Người này tuyệt đối không thể xem thường.

    Gã lập tức lấy ra thủ đoạn cuối cùng, nói:

    - Nhanh lên, dùng văn minh văn tự!

    Hơn ba mươi người cùng phát lực, bấm pháp quyết, cuối cùng lấy Hoa Hạc chủ đạo, rốt cuộc ở trên không trung ngưng tụ thành chữ 'mê'.

    Chữ mê bay hướng Lục Nguyên.

    Chữ mê to lớn bao chặt Lục Nguyên, thân thể hắn dường như mềm nhũn.

    Hoa Hạc thở ra, lần này bắt lại Lục Nguyên nhất định phải dùng các loại cấm chế giam cầm, không thể để hắn trốn thoát, nếu không thì cực kỳ nguy hiểm.

    Người này đúng là xứng với danh từ vô cùng nguy hiểm.

    Đang lúc Hoa Hạc định ra tay thì trong người Lục Nguyên dùng Thôn Mộc Long quét, chữ mê lần thứ hai bị hút đi hóa thành trong long châu hơi thở văn tự mộc hệ.

    Hắn nhẹ duỗi tay, đem chữ mê đã mất đi phần ruột dễ dàng xé thành từng mảnh.

    Đường đường Đan Dược Văn Minh văn tự chữ mê thế mà dễ dàng bị xé rách.

    Dù là người tầng thứ bốn Thái Hoàng Thiên hay tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên đều ngơ ngẩn.

    Đan Dược Văn Minh văn tự chữ hôn trước đó không lâu mất đi hiệu lực, bị Lục Nguyên xé thành hai nửa, điều này đủ làm người giật mình, đó dù gì là văn minh văn tự.

    Bây giờ càng cực kỳ khoa trương, Đan Dược Văn Minh văn tự chữ mê mới đánh một kích đã bị Lục Nguyên dễ dàng xé làm hai.

    Tuy rằng Đan Dược Văn Minh không phải sơ đại nguyên thủy vô thượng văn tự dược.

    Nhưng dù sao cũng là uy chấn chư thiên, văn minh văn tự vang vọng trung ương thiên triều.

    Văn tự như vậy lại dễ dàng bị người dễ dàng xé nát.

    Chương 747-748 : Xé nát văn tự

    Lục Nguyên nhe răng nanh nói:

    - Bản lĩnh các ngươi thế này, là thủ đoạn cuối cùng rồi sao?

    Tiếp đến nên tới lượt ta.

    Lục Nguyên âm trầm cười, tiếp theo là lúc mình biểu diễn rồi.

    Mới rồi mình bị Đan Dược Văn Minh làm đạo cụ tuyên dương văn minh uy nghiêm của họ, không trả thù lại sao mà được.

    Lần này nhất định phải trả thù cả vốn lẫn lời đã ghiền vào.

    Rốt cuộc đến lúc mình thoải mái xuống tay rồi.

    Chữ hôn dễ dàng bị xé nát.

    Chữ mê cũng vẫn bị xé dễ như chơi, thời gian chống đỡ còn không dài bằng chữ hôn.

    Hai chữ hôn, mê đều là uy nghiêm văn minh văn tự.

    văn minh văn tự chính là mấu chốt nhất để văn minh ở trên Vô Thượng Đại Giáo.

    Nhưng bây giờ lại dễ dàng bị Lục Nguyên xé nát.

    Giờ phút này không ai phát ra thanh âm.

    Toàn trường kinh sợ.

    Có ai ngờ văn minh văn tự đối với Lục Nguyên là dễ dàng xé nát.

    Lục Nguyên cười hì hì nói:

    - Chỉ vì thắng một người văn minh các ngươi, chỉ vì muốn xâm nhập tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên đã bị các ngươi nói là khinh nhờn văn minh, đã thế thì ta khinh đủ luôn!

    Lục Nguyên ở trạng thái gần phát điên, bị loại khó chịu này khiến sắp điên rồi.

    Không chỉ vì bị Hoa Hạc bắt mà thôi.

    Thật tình là nuốt không trôi cục nghẹn này.

    Ngươi là ai?

    Ngươi cho rằng mình là cái gì?

    Cứ dùng giọng điệu kênh kiệu như vậy.

    Giống như là ngươi xuất thân văn minh có thể không nhìn ai, vĩnh viễn ở trên cao nhìn xuống.

    Nếu ngươi đã nhìn xuống chúng sinh như vậy thì ta sẽ đánh ngươi ngửa đầu nhìn chúng sinh.

    Đây chính là quyết tâm của Lục Nguyên.

    Hắn hét to một tiếng:

    - Luân hồi thiết tắc!

    Kiếm quang ra khỏi vỏ, kiếm quang vừa ra mang theo lực luân hồi cuồn cuộn cuốn hướng mọi người, luân hồi bàn to lớn xuất hiện dưới bàn chân Lục Nguyên, hơn ba mươi người Hoa Hạc, toàn bộ bị dặt vào luân hồi bàn.

    Hơn ba mươi người không thể khống chế thân mình, đều rối loạn.

    Vốn mới bắt đầu đám người Hoa Hạc, dù sao là tinh anh Đan Dược Văn Minh, coi như là hôn, mê hai văn minh văn tự bị Lục Nguyên xé nát làm chúng vô cùng kinh sợ nhưng chúng là tinh anh, tất nhiên phản ứng lại.

    Chúng muốn liên hợp thành các loại sát trận đối phó Lục Nguyên.

    Mới chuẩn bị kết thành sát trận, ai mà ngờ thân thể không bị khống chế, dường như lấy Lục Nguyên làm trung tâm không ngừng xoay tròn.

    - Đây là sao?

    - Tại sao không khống chế thân thể của mình được?

    - Triệu sư đệ, sao ngươi dùng kiếm đâm ta?

    - Vương sư huynh, ta không kiểm soát được!

    Vương sư huynh, cẩn thận, ta lại không thể khống chế.

    - Má nó!

    Cái người Vương sư huynh muốn tránh nhưng lúc này cũng bị lực lượng to lớn kéo lại không thể trốn, bị một kiếm đâm vào người, may là vết thương không sâu.

    - Tại sao, tại sao chúng ta không thể khống chế được thân thể mình?

    Một người họ Tống nói.

    Đến đây thì cái gọi là kết thành sát trận cùng nhau oanh sát Lục Nguyên chỉ là trò cười, thân thể mình còn không kiểm soát được thì làm sao đối phó Lục Nguyên?

    Cái này thật là quá buồn cười.

    - Đây rốt cuộc là kiếm pháp gì?

    - Lục Nguyên có kiếm pháp như vậy ư?

    - Đó là thiết tắc.

    - Cái gì, thiết tắc?

    - Đúng vậy, thiên địa thập đại thiết tắc, mới rồi hình như hắn nói là luân hồi thiết tắc, chính là một trong mười thiên địa thập đại thiết tắc, đây là nắm giữ thiên địa pháp tắc, người Vô Thượng Đại Giáo cũng có thể tu luyện lực lượng.

    - Cái gì?

    Không ngờ là luân hồi thiết tắc, cái kia không phải cơ bản tới cấp chí tôn mới nắm giữ lực lượng được sao?

    - Không phải chứ?

    Nếu nói những người văn minh này mới bắt đầu Lục Nguyên xé văn minh văn tự chỉ kinh ngạc và giận dữ thì giờ thấy luân hồi thiết tắc, phòng tuyến trong lòng sụp đổ, chúng gần như hồn vía lên mây.

    Trời ạ, không ngờ là thiết tắc, chính là thiết tắc.

    Lúc trước Lục Nguyên cũng có dùng thiết tắc nhưng đám người rất ít khi thấy thiết tắc, mãi đến khi hắn tự rống ra mới biết đó là thiết tắc.

    Trong truyền thuyết, mỗi người nắm giữ thập đại thiết tắc đều có sức chiến đấu đáng sợ.

    Không phải người văn minh nghe đến văn minh văn tự sẽ có loại sợ hãi, người không có thiết tắc nghe thiết tắc xuất hiện thì cũng sợ hãi.

    Huống chi bây giờ họ bị luân hồi thiết tắc khống chế, thân hình không tự chủ được thì tất nhiên càng tăng thêm nỗi sợ.

    Lục Nguyên vừa lòng gật đầu, mục đích sử dụng luân hồi thiết tắc đã đạt tới.

    Người văn minh không dễ đối phó, không dùng thiết tắc muốn đánh với ba mươi người thì khá khó khăn, nếu vậy thì dốc hết sức đi.

    Muốn chiến thì phải đánh cho thật đã, muốn vả mặt thì phải vả thật sướng tay, đây mới là nguyên tắc làm việc của mình.

    Chuyện gì cần là hai chữ sung sướng.

    - Đến!

    Hắn nâng tay lên, kéo một người bị lực luân hồi khống chế đến gần, một kiếm chém xuống.

    Nhát kiếm như trời bổ nặng nề chém xuống, chém người này lún xuống đất mói dừng thế đi.

    Người bị chém lún xuống đất sắp bật khóc, mới rồi một chiêu đánh gã trọng thương, toàn thân bị đè ép suýt thành bánh thịt.

    - Thái Thượng Thương Hàn Kinh, bệnh nhập tràng vị!

    Trong ba mươi người Đan Dược Văn Minh Triệu Triết đánh ra Thái Thượng Thương Hàn Kinh.

    Thái Thượng Thương Hàn Kinh tổng cộng chia làm bốn tầng, tầng thứ tư thật là vô địch không gì sánh bằng, nhưng đa số đệ tử trung tâm Đan Dược Văn Minh chỉ luyện đến tầng thứ nhất bệnh nhập da thịt.

    Khoảnh khắc này Triệu Triết đánh ra Thái Thượng Thương Hàn Kinh cấp thứ hai, bệnh nhập tràng vị bệnh độc.

    Cấp thứ nhất bệnh nhập da thịt bệnh khuẩn không làm gì được Lục Nguyên, gã không tin cấp thứ hai, bệnh nhập tràng vị bệnh khuẩn không làm gì được hắn.

    Triệu Triết không muốn thua người Vô Thượng Đại Giáo bình thường.

    Triệu Triết đánh ra Thái Thượng Thương Hàn Kinh cấp thứ hai, bệnh nhập tràng vị bệnh khuẩn xong thấy người Lục Nguyên mềm nhũn thì thầm vui vẻ.

    Kết quả gã thấy Lục Nguyên nhìn mình, lộ răng nanh trắng tinh:

    - Thái Thượng Thương Hàn Kinh, so với Lý Thọ còn xuất sắc, rất tốt.

    Lục Nguyên nhếch môi cười, nụ cười tràn ngập sát khí lạnh lẽo.

    Chỉ thấy Lục Nguyên giơ tay lên, từ lòng bàn tay hắn truyền đến sức hút to lớn.

    Triệu Triết bị hút đến bên cạnh Lục Nguyên giống chó chết, gã muốn giãy dụa, dùng các loại công pháp, nhưng đối mặt Lục Nguyên thì bất lực như vậy.

    Lục Nguyên giơ tay lên, một trọng kiếm bùm một tiếng đánh Triệu Triết co thành bánh thịt ngã xuống đất, dù không chết nhưng xem như nguyên khí đại thương.

    Lục Nguyên nhìn người khác, nhếch môi cười:

    - Còn ai muốn dùng Thái Thượng Thương Hàn Kinh?

    Ta rất hoan nghênh.

    Còn lại hơn ba mươi người ai mà muốn sử dụng Thái Thượng Thương Hàn Kinh nữa.

    Trong đám người tu vi Thái Thượng Thương Hàn Kinh của Triệu Triết là cao nhất, nhưng gã sử dụng lập tức bị đánh phá, còn bị người đánh trọng thương, số còn lại ai dám dùng Thái Thượng Thương Hàn Kinh, muốn tìm chết sao?

    Lục Nguyên lại một nhát kiếm đâm bả vai một người, máu chảy không ngừng.

    Người này rất oan, gã đâu có dùng Thái Thượng Thương Hàn Kinh, nhưng hết cách, Lục Nguyên không thèm để ý những điều đó.

    Lục Nguyên nhìn hướng Hoa Hạc, từng chữ nói:

    - Hoa, Hạc, ngươi, cứ, nói, ta, khinh, nhờn, văn, minh, hôm, nay, ta, cố, tình, khinh, nhờn, cho, ngươi, xem!

    Một loạt chữ nói không nhanh chúng nào, một hơi nói ra hai mươi bốn chữ.

    Khi hắn nói ra hai mươi bốn chữ này, mỗi một chữ ngừng một lát, ngừng một lát là túm lấy một đệ tử trung tâm văn minh, một kiếm trọng thương đệ tử trung tâm văn minh.

    Dưới tình huống Thái Thượng Thương Hàn Kinh vô dụng, văn minh văn tự vô dụng với Lục Nguyên, cái gọi là đệ tử trung tâm văn minh sớm cạn kiệt can đảm, dễ dàng bị hắn đánh ngã, không có sức đánh lại.

    Có số ít ở dưới tay Lục Nguyên đi ba chiêu, mà trong tình huống khựng lại từng chữ, Lục Nguyên có thể cùng đối thủ đánh năm chiêu thậm chí là mười chiêu.

    Cho nên dừng một chữ là đánh bại một đối thủ.

    Lúc này Lục Nguyên uy phong lừng lẫy.

    Bây giờ còn đứng không ngã không bao nhiêu người.

    Lục Nguyên giơ tay chộp Lý Thọ, ban đầu gã bị hắn đánh xỉu nhưng tỉnh lại thì lần nữa bị hắn bắt lấy.

    - Lý Thọ, xem ở ngươi hai lần bị thương dưới tay ta, cho ngươi ưu đãi, không dùng kiếm đánh ngươi.

    Lại là một đấm vào cằm Lý Thọ, đánh gã bay đi.

    Lý Thọ ở trên không trung cười khổ, ưu đãi như vậy gã không muốn chút nào.

    *Rầm* một tiếng gã ngã trên đất, pháp lực toàn thân hỗn loạn.

    Lại một người bị Lục Nguyên giật nhỏ đánh bay.

    Lần này là đầu mũi ở dưới chân chổng lên trời hôn mặt đất, giống củ cải.

    Đến đây thì chỉ còn lại một mình Hoa Hạc.

    Lục Nguyên nhìn Hoa Hạc:

    - Hoa Hạc, chẳng phải ngươi nói ta khinh nhờn văn minh sao?

    Hôm nay ta khinh nhờn cho ngươi xem.

    Không phải ngươi muốn giam giữ ta sao?

    Lần này hãy xem ta bắt ngươi thế nào.

    Bắt ngươi xong sẽ đem khuôn mặt kiêu ngạo xuất thân từ văn minh của ngươi đánh thành đầu heo rồi tính!

    Hoa Hạc biến sắc mặt, nhưng gã không phải loại người dễ dàng chịu thua.

    Gã vận dụng pháp thuật muốn cùng Lục Nguyên tử chiến.

    Vô cùng pháp thuật lượn lờ cạnh gã, dường như giờ phút này gã thành con cưng của pháp thuật, vô số nguyên khí thiên địa vòng quanh gã, chịu gã kiểm soát.

    Gã dùng pháp thuật mạnh nhất của mình, Mạch Lạc Thiên Tinh.

    Mạch Lạc Thiên Tinh này không hoàn toàn là tinh thần cấp pháp thuật, chẳng qua gã lợi dụng thủ đoạn đem khuyết điểm của Mạch Lạc Thiên Tinh bù đắp lại hết.

    Gã rất có tự tin pháp thuật này có thể liều với Lục Nguyên một phen, ít nhất tuyệt đối không yếu thế.

    Trong lúc gã dâng trào niềm tin thì Lục Nguyên một kiếm xuyên qua tất cả phòng ngự của gã, đâm trúng sườn phải, một kiếm xuyên thủng ngực.

    Cùng lúc đó, Trấn Nhạc linh kiếm dường như hóa thân thành một tòa sơn nhạc nặng nề đập hướng gã.

    Hoa Hạc muốn di chuyển nhưng Lục Nguyên công kích, ngực gã bị đâm nhát kiếm muốn làm ra biến đổi gì nói dễ hơn làm.

    Huống chi Lục Nguyên còn có lực luân hồi đang lôi kéo gã.

    Gã, Hoa Hạc, thiên chi kiêu tử một đời, tiểu lãnh tụ trong đệ tử trung tâm cứ như vậy bị Trấn Nhạc linh kiếm tựa núi cao nặng nề đập xuống đất.

    Kiêu ngạo, cao quý, hoàn mỹ, lấp lóe tỏa sáng, bất phàm, nổi bật bất quần, vĩ ngạn vô cùng Hoa Hạc.

    Kết quả sắp bị một kiếm đập thành chó chết.

    Con mắt...

    Trợn to!

    Trợn trừng!

    Tiếp tục trừng!

    Người giáo phái tầng thứ bốn Thái Hoàng Thiên gần như mỗi một người, không đúng, không cần dùng gần như mà phải nói đích thực là mỗi người trợn tròn mắt.

    Cuộc đời lúc lên lúc xuống đúng là nhanh chóng mặt.

    Mới ban đầu bước ra Lục Nguyên xuất thân Kiếm Môn gan to bằng trời dám khiêu chiến Lý Thọ khiến người kinh ngạc rớt tròng mắt, khi ấy không biết lộc về tay ai.

    Lục Nguyên là thiên tài Kiếm Môn, thực lực không tầm tường, lất át nhiều đệ tử trung tâm tầng thứ bốn Thái Hoàng Thiên.

    Nhưng Lý Thọ cũng không tầm thường, Thái Thượng Thương Hàn Kinh tuyệt vời, lại là người văn minh, mọi người cho rằng Lục Nguyên và Lý Thọ ai cao ai thấp thì hắn dễ dàng qua loa mấy chiêu đã thắng gã.

    Tuy nhiên, sự việc chưa kết thúc.

    Hoa Hạc lập tức đứng dậy, hơn ba mươi người xuất ra văn minh văn tự cứng rắn chộp hướng Lục Nguyên, bắt lấy hắn biểu thị văn minh uy nghiêm.

    Tới nơi này thì thôi, không thể nói đời người xoay vòng quá nhanh.

    Ai mà ngờ chưa đến một lát Lục Nguyên đã thức tỉnh, dễ dàng xé chữ hôn rồi xé luôn chữ mê.

    Vốn cho rằng lúc này thì sẽ là một trận long tranh hổ đấu, kết quả đoán sai, Lục Nguyên sử dụng luân hồi thiết tắc, đây chính là một trong thập đại thiết tắc!

    Tiếp theo với tác dụng thập đại thiết tắc luân hồi thiết tắc, đám Hoa Hạc dễ dàng bị đập bẹp.

    Nguyên sự kiện biến đổi xoay chuyển nhiều như vậy.

    Một chuyển hai chuyển nhiều lần chuyển, có thể xứng gọi là đời người lên xuống nhanh như sóng triều.

    Lục Nguyên, cái tên này rồi sẽ vang vọng mấy đại châu.

    Tại trung ương thiên triều có câu nói tổng cộng có mười vạn đại châu.

    Bây giờ rất rõ ràng, cái tên Lục Nguyên sau này rất có khả năng vạn dội một trăm đại châu, danh chấn một thời.

    Tuyệt đối đừng tưởng danh chấn một trăm đại châu là ít ỏi.

    Một đại châu khổng lồ hơn nam cảnh rất nhiều, cho nên danh chấn một đại châu rất khó khăn, nổi khắp một trăm đại châu thì khó đến khủng khiếp.

    Người có mặt hiển nhiên đánh giá Lục Nguyên rất cao.

    Trong sân, Hoa Hạc giờ không còn bộ dạng kiêu ngạo, cao quý, hoàn mỹ như trước nữa, giống con chó.

    Lục Nguyên đi tới trước mặt Hoa Hạc, nhìn xuống gã.

    Hoa Hạc chưa chết, chỉ trọng thương, hơn nữa Đan Dược Văn Minh chúng sở trường nhất là chữa thương.

    Gã thở hồng hộc nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Đừng tưởng rằng ta sẽ khuất phục ngươi, Đan Dược Văn Minh chúng ta vô cùng cao quý!

    *Bốp* một tiếng, gã bị Lục Nguyên dùng chưởng pháp lực mạnh tát, vết thương càng thêm nặng vài phần.

    Lục Nguyên lần thứ hai đi tới bên cạnh Hoa Hạc, nhìn xuống gã.

    Hoa Hạc vẫn đang gào:

    - Đan Dược Văn Minh chúng ta...!

    Gã chưa nói hết câu lại bị chưởng pháp lực của Lục Nguyên mạnh đập, liên tục hộc ba búng máu, mặt trắng như tờ giấy.

    Lục Nguyên lần thứ ba đi tới trước mặt Hoa Hạc, lúc này gã không gào la Đan Dược Văn Minh vô cùng cao quý nữa.

    Lục Nguyên vừa lòng nói:

    - Xem ra ngươi rốt cuộc học được nói tiếng người.

    Ngươi thích ở trước mặt người khác sĩ diện, giả trang văn minh các ngươi cao quý là chuyện của ngươi, đừng vênh mặt với ta.

    Lục Nguyên lại nói:

    - Được rồi, giờ chúng ta bàn chuyện chiến lợi phẩm đi.

    - Cái gì chiến lợi phẩm?

    Hoa Hạc ngây ra, hiển nhiên không hiểu gì cả.

    Lục Nguyên nhún vai, nói:

    - Đại Hỗn Động Thạch trong tay các ngươi nhất định phải nộp ra, cái này không cần nói.

    Chiến lợi phẩm khác đâu?

    Ta không giết các ngươi, các ngươi cũng phải biết điều đưa ra chút ít chứ.

    Nói đơn giản là Lục Nguyên rất ít giết người, ví dụ vào trung ương thiên triều chân chính giết người chỉ có đám Phó Dịch mà thôi, hơn nữa giết người là vì gã muốn giết hắn trước.

    Nhóm Phó Dịch muốn luyện hồn hắn, muốn đoạt phách hắn, lấy thân thể hắn làm thuốc, nếu dưới tình huống đó còn không giết người thì mới có bệnh, bệnh nặng rồi.

    Nếu người giết ta thì ta sẽ giết người.

    Đây là nguyên tắc của mình.

    Trừ điều đó ra sẽ không hở chút giết người.

    Hết cách, lúc trước mình vào tiên môn thứ nhất là chính đạo trật tự Hoa Sơn tiên môn, chịu giáo dục lâu như vậy không khả năng không bị ảnh hưởng.

    Tuy Hoa Hạc cực kỳ kiêu ngạo nhưng từ đầu tới cuối đều chỉ là muốn bắt nhốt hắn chứ không đòi giết.

    Cho nên có thể không giết.

    Nếu gã đòi giết mình, sát khí ngút trời thì mình sẽ giết gã.

    Tuy nhiên, tội chết có thể tránh nhưng tội sống khó tha.

    Mình không hứng thú bắt gã về Kiếm Môn nhốt.

    Nếu thật bắt nhốt gã thì e rằng chân trước mới vào Kiếm Môn chân sau phải trở về Đan Dược Văn Minh.

    Dù sao Đan Dược Văn Minh khổng lồ, mạnh mẽ không phải Kiếm Môn chọc được.

    Cho nên mình không cần những thứ hư ảo đó, cần chút đồ thật.

    Chương 749-750 : Hoa Hạc

    Hoa Hạc còn muốn phản kháng.

    Gã đường đường là người văn minh, sao có thể khuất phục người Vô Thượng Đại Giáo tầm thường như Lục Nguyên chứ?

    Nhưng tiếc là ý chí kiên cường không cứng bằng nắm tay của Lục Nguyên.

    Lần này Lục Nguyên vớt được không ít chiến lợi phẩm.

    Ví dụ ba mươi người Hoa Hạc thu gom tám Đại Hỗn Động Thạch đều vào tay.

    Không sai, họ có chỉ tám Đại Hỗn Động Thạch.

    Tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên chia ba nhóm người, Hoa Hạc là nhóm mạnh nhất, có tám Đại Hỗn Động Thạch.

    Loại Đại Hỗn Động Thạch này to cỡ trứng gã, trong suốt, cầm trong tay cảm giác là lạ, như không phải cầm một Đại Hỗn Động Thạch mà là không gian ngăn cách thế giới này.

    Nó không có chút sức nặng lại như nặng ngàn cân, loại cảm giác này cực kỳ lạ lùng.

    Không chỉ vậy, về mặt linh thạchhốt đến năm trăm vạn trung phẩm linh thạch.

    Ba mươi người, năm trăm vạn trung phẩm linh thạch mà không lấy ra được thì mình làm sao lăn lộn chứ.

    Lục Nguyên phát hiện cơ bản mình có một ngàn vạn trung phẩm linh thạch, cảm thấy lại giàu lên rồi.

    Đương nhiên nếu bắt chẹt Đan Dược Văn Minh chỉ vẻn vẹn hốt Đại Hỗn Động Thạch và năm trăm vạn trung phẩm linh thạch thì mình không cần làm ăn gì nữa.

    Đan Dược Văn Minh nếu đã được xưng là đan tiến văn nhiễm, về mặt luyện đan tất nhiên có thuật đặc biệt.

    Nói đúng hơn là tại trung ương thiên triều, luyện đan thì Đan Dược Văn Minh mạnh nhất.

    Khó khăn lắm mới túm gáy Đan Dược Văn Minh một lần, không lấy chút đan dược thì thật có lỗi với mình.

    Chậc chậc, này là gì, ngưng luyện kim thân chân đan à.

    Lục Nguyên nhìn cái hộp trong tay, mở hộp ra xem, là một viên đan dược tỏa ánh sáng vàng chiếu một dặm, nghe nói nó có thể tăng bốn phần trăm tăng lên đại đạo cảnh cửu tầng vô thượng kim thân, là bốn phần khả năng nhé.

    Có nó, mình có nắm chắc hơn tăng lên đại đạo cảnh cửu tầng vô thượng kim thân.

    Rồi còn thiên toàn vô khuyết đan, đây là mình tích góp càng nhiều pháp môn thâm hậu, khiến mình có thể nhanh chóng đến đại đạo cảnh thập tầng.

    Rồi còn có này, tiêu di phục nguyên dược, là đan dược chớp mắt hồi phục tám phần pháp lực, giá trị cực kỳ bất phàm.

    Có dược này, tác dụng trong chiến đấu to lớn.

    Khó thể tưởng tượng đây là ngộ đọa đan, số lượng còn nhiều vậy, trên ngàn viên.

    Tác dụng của ngộ đạo đan là một khi nuốt vào, trong mười hai canh giờ tăng năng lực ngộ đạo, như tùy thân mang theo ngộ đạo thiên các vậy, mặt tu hành tác dụng lớn đến khó tưởng tượng.

    Tất nhiên mấy đan dược đó so với cuối cùng Ngộ Hóa Hỗn Động Đan thi không đáng gì.

    Ngộ Hóa Hỗn Động Đan chỉ có một viên, tác dụng là tăng hai phần mười khả năng đến hỗn động cảnh.

    Loại đan dược này bình thường chỉ lưu thông nội bộ văn minh, người Vô Thượng Đại Giáo chưa từng thấy qua, thế mà giờ rơi vào tay Lục Nguyên, khiến bao nhiêu người hâm mộ chết được.

    Viên Ngộ Hóa Hỗn Động Đan bị Lục Nguyên cướp đi, Hoa Hạc muốn khóc.

    Gã thống khổ lắm, đó là báu vật của gã, thế mà bị Lục Nguyên cướp mất.

    Kỳ thực không chỉ mình Hoa Hạc, hơn ba mươi người khác ai nấy đều sắp khóc.

    Họ vốn tưởng còn sống là mừng rồi, ai dè Lục Nguyên vơ vết của cải độc như vậy, đem gia tài của họ hốt hơn một nửa, đây là họ tích lũy mấy trăm năm.

    Đặc biệt có một ít đan dược, một số khá là quý giá cứ thế bị Lục Nguyên mất.

    Nhất là Hoa Hạc, viên Ngộ Hóa Hỗn Động Đan của gã là vì gã lập công lao lớn, khó khăn lắm mới được ban thưởng, kết quả Lục Nguyên đoạt đi, lòng họ đang nhỏ máu.

    Trong mắt người Đan Dược Văn Minh, Lục Nguyên so với ác ma còn ác hơn ba phần.

    Còn người giáo phái tầng thứ bốn Thái Hoàng Thiên, ai nấy trợn tròn mắt.

    Từ lúc Lục Nguyên bắt đầu vơ vết của cải thì họ đã tròn mắt rồi.

    Ở trong mắt họ, người Đan Dược Văn Minh ai nấy cao không thể nhìn, đâu ngờ rằng Lục Nguyên dám tống tiền họ?

    Cái này là điều họ không bao giờ dám nghĩ.

    Trong lòng mỗi người đều giơ ngón cái, Lục Nguyên quá siêu, chuyện này cũng dám làm.

    Kết quả Lục Nguyên hốt mấy chục loại đan dược, số lượng tính hàng ngàn khiến họ muốn hộc máu, là hâm mộ muốn hộc máu.

    Trong đó một ít đan dược cực kỳ quý giá, có số ít không phải vấn đề đắt đỏ mà là người giáo phái muốn mua cũng không được, chỉ có người văn minh mới mua được.

    Kết quả đều bị Lục Nguyên lấy hết, họ hâm mộ rất nhiều.

    Dám nghĩ dám làm, gan to bằng trời, đây là cách nhìn của họ với Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đấu với đám Hoa Hạc Đan Dược Văn Minh xong, thời gian tại Thái Hoàng Thiên cũng sắp hết.

    Thời gian còn lại Lục Nguyên đi dạo tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên, muốn tìm hai đội ngũ khác tại tầng thứ bốn Thái Hoàng Thiên.

    Hai đội này tất nhiên trốn tránh, họ có nghe chiến tích đáng sợ của Lục Nguyên.

    Trời xanh nhỏ lệ mà, lúc trước là người văn minh đè đầu người giáo phái.

    Bây giờ trở thành người văn minh tránh né người giáo phái.

    Loại chuyện này khiến người không dám tin!

    Không thể tưởng tượng!

    Chán quá đi, đây là cảm giác duy nhất hiện nay của Lục Nguyên.

    Đúng là rất chán.

    Vốn mình muốn tìm hai đội văn minh khác, đâu ngờ hai đội kia đều trốn mất biệt.

    Mình giống tìm chuột chũi, cố tình người văn minh thủ đoạn không ít, vẫn không tìm ra hai đội kia.

    Mặc kệ, không thèm tìm.

    Nhân dịp này mình lại thử một lần, xem coi có thể đột phá đại đạo cảnh cửu tầng vô thượng kim thân cảnh giới không.

    Tìm một nơi vắng vẻ, bắt đầu bế quan.

    Bình thường muốn xung kích đại đạo cảnh cửu tầng vô thượng kim thân rất là phiền phức, cóu nguy hiểm, cần người hộ pháp, nhưng mình không cần.

    Nói thật ra bây giờ trong Thái Hoàng Thiên dù là người giáo phái tầng thứ bốn Thái Hoàng Thiên, hay người văn minh tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên có ai dám chọc mình không?

    Vậy nên Lục Nguyên khá là yên tâm bắt đầu bế quan.

    Lục Nguyên không đoán sai, hiện nay đích thực rất nhiều người chú ý Lục Nguyên, không dùng các loại bí pháp chú ý hắn.

    Ví dụ như nhóm Hoa Hạc đều để ý Lục Nguyên, thấy hắn to gan bắt đầu bế quan trùng kích đại đạo cảnh cửu tầng thì Hoa Hạc đầu tiên là giật mình, Lục Nguyên này quá to gan đi, biết có nhiều người chú ý đến mà còn dám bế quan trùng kích đại đạo cảnh cửu tầng, đúng là gan to bằng trời.

    Hắn không sợ bọn mình nhân dịp hắn trùng kích đại đạo cảnh cửu tầng mà đánh lén sao?

    Tuy nhiên Hoa Hạc nghĩ vậy thôi chứ trong lòng không dám tập kích Lục Nguyên.

    Cho dù Lục Nguyên vì bị tập kích mà không thành tựu cảnh giới đại đạo cảnh cửu tầng vô thượng kim thân, nhưng nếu hắn thật sự nổi giận, bằng thực lực hiện nay của hắn càn quét mọi người không thành vấn đề, khi đó gã trốn đi đâu được.

    Lần trước là nộp giá bồi thường trên trời, dùng đan dược hàng ngàn cuối cùng mới còn sống.

    Bây giờ chọc Lục Nguyên thất bại thì sao?

    Hoa Hạc không dám tưởng tượng.

    Bây giờ Hoa Hạc chưa phát hiện sâu tận đáy lòng gã bắt đầu sợ hãi Lục Nguyên.

    Đương nhiên cho dù gã có nhận ra điều này nhưng tuyệt đối không khả năng thừa nhận.

    Gã đường đường là người văn minh, làm sao mà sợ Lục Nguyên người giáo phái được.

    Không khả năng, tuyệt đối không thể nào.

    Khi Hoa Hạc thông qua thủ đoạn đặc biệt phát hiện Lục Nguyên bắt đầu nuốt đan dược trùng kích đại đạo cảnh cửu tầng thì khóc ròng.

    Đây là đan dược của bên mình, là mới bị Lục Nguyên cướp đi.

    Nghĩ đến bên mình bị cướp đan dược trợ giúp Lục Nguyên tăng cấp thì Hoa Hạc muốn ói máu.

    Lục Nguyên mặc kệ đám người kia có đổ lệ hay hộc máu gì, giờ hắn tăng cảnh giới của mình mới là lẽ phải.

    Vỗ tay một cái, ngưng luyện kim thân chân đan đã bị nuốt vào bụng.

    Loại ngưng luyện kim thân chân đan này có thể cho bốn phần cơ hội trùng kích đại đạo cảnh cửu tầng vô thượng kim thân.

    Mới nuốt vào bụng liền thấy đỉnh đầu thiên địa pháp tướng bay lên đầu.

    Dưới tác dụng của ngưng luyện kim thân chân đan, Lục Nguyên chỉ cảm giác mặt trên thiên địa pháp tướng bắt đầu chảy uống một đạo chân quyết, đó là một phần phong chi thiên địa pháp tắc, dung nhập vào thân thể hắn.

    Thân thể Lục Nguyên bắt đầu nhẹ hơn, như gió vậy.

    Dung nhập một phần tinh hoa của phong chi thiên địa pháp tắc rồi, tốc độ của Lục Nguyên sẽ tăng nhanh rất nhiều.

    Lại là một đạo chân quyết tách ra từ thiên địa pháp tướng, dung nhập vào thân thể, là một phần tinh hoa của thổ chi thiên địa pháp tắc.

    Phút chốc thân thể biết cực kỳ vàng vọt, không ngừng biến đổi, phát triển cứng rắn hơn, độ cứng cơ bắp tăng vài phần.

    Lại là một đạo chân quyết từ thiên địa pháp tướng rót vào người, là một phần tinh hoa của lôi chi thiên địa pháp tướng.

    Phút chốc người lóe tia sét như thể sấm sét.

    Một phần tinh hoa sinh chi thiên địa pháp tắc rót vào, thân thể tỏa ra sức sống dạt dào, ngay cả mặt đất bên cạnh cũng bị ảnh hưởng, có cây cỏ chớp mắt mọc ra.

    Nhưng lập tức một phần tinh hoa tử chi thiên địa pháp tắc nhập vào, toàn thân biến thành đen như mực, sát ý như chết hủy diệt tất cả biến đổi xung quanh.

    Càng nhiều một phần tinh hoa thiên địa pháp tướng nhập vào, không ngừng biến đổi thân thể Lục Nguyên.

    Tu tiên, tu tiên, tu là thân thể, thần hồn, pháp lực, nhiều mặt cường đại.

    Trong đó pháp lực cường đại là rõ ràng nhất, mỗi tăng một tầng tiểu cảnh giới là có thể tăng lên.

    Tăng thần hồn là ở trường sinh kỳ, mặt sau tăng không bao nhiêu.

    Tăng thân thể là ở luyện thể kỳ được nhiều nhất, mặt sau tăng không nhiều.

    Tuy nhiên cứ như vậy xuất hiện một vấn đề, nếu thân thể quá yếu ớt mà pháp lực quá mạnh thì chẳng phải thể xác dễ hỏng sao?

    May là đến tiểu cảnh giới đại đạo cảnh cửu tầng đã giải quyết vấn đề này.

    Tới tầng này thì một phần thiên địa pháp tướng sẽ rót ngược bản thân, ngưng luyện vô thượng kim thân.

    Tất nhiên tầng này có thể ngưng luyện vô thượng kim thân, luyện cứng rắn bao nhiêu, luyện vô thượng kim thân càng thêm cứng chắc, phải xem ngươi nắm giữ bao nhiêu thiên địa pháp tắc.

    Dưới tình huống bình thường, thiên địa pháp tướng càng nhiều thì vô thượng kim thân càng vững chắc hơn, điều này có ích lợi rất lớn cho sau này tu hành.

    Từng đạo từng đạo tinh hoa thiên địa pháp tướng chảy xuống, dung nhập vào thân thể.

    Thân thể Lục Nguyên không ngừng biến đổi.

    Các loại màu sắc không ngừng biến đổi đến, cuối cùng năm mươi hai loại thiên địa pháp tướng đều rơi xuống thì toàn thân hắn rực rỡ ánh vàng, gần như chọc mù mắt người.

    Đó là ánh sáng vàng chói mắt cỡ nào chứ, vô cùng vô tận ánh vàng như mặt trời đâm mắt người.

    Lúc này Lục Nguyên chậm rãi thu công.

    Luyện thành, đại đạo cảnh cửu tầng vô thượng kim thân, mình đã luyện thành.

    Hết cách, mình tích góp vốn rất đậm đặc, hơn nữa Đan Dược Văn Minh quả nhiên là Đan Dược Văn Minh, đan dược của họ rất tốt, có ngưng luyện kim thân chân đan, mình đến đại đạo cảnh cửu tầng vô thượng kim thân là xuôi chèo mát mái, cơ bản không gặp khó khăn gì, dễ như trở bàn tay.

    Không tệ, không tệ, Đan Dược Văn Minh đáng biểu dương.

    Tất nhiên nếu người Đan Dược Văn Minh cảm thấy bị cướp đan dược mà kẻ cướp còn khen thì chắc sẽ khóc thầm.

    Người văn minh âm thầm quan sát đã sớm không nói nên lời.

    Ví dụ Hoa Hạc, thấy Lục Nguyên luyện công bế quan tăng tiểu cảnh giới đều nghĩ rằng Lục Nguyên đúng là to gan bằng trời, nhưng theo quá trình hắn ngưng luyện ra vô thượng kim thân thì gã ngày càng nói không nên lời.

    Cái này được bao nhiêu thiên địa pháp tắc chia ra một phần tinh hoa dung nhập thân thể chứ.

    Gã cẩn thận nhìn, bất giác giật nảy mình, ngũ phẩm đài sen, dù là tại văn minh, đại đạo cảnh ngũ phẩm đài sen chỉ dùng từ hiếm hoi để hình dung.

    Cái người này thật là đệ tử trung tâm Vô Thượng Đại Giáo chứ không phải đệ tử trung tâm cổ văn minh ư?

    Tiếp theo gã thấy Lục Nguyên kim thân.

    Người bình thường vô thượng kim thân tuy được xưng là vô thượng kim thân nhưng căn bản không phải kim thân.

    Mà là cấp bậc thứ hai, tức là toàn thân màu vang vô thượng kim thân.

    Cấp thứ ba là toàn thân màu vàng cũng tỏa ánh sang ngời, bên cạnh như có mặt trời nhỏ vô thượng kim thân.

    Loại vô thượng kim thân cấp bậc này cực kỳ thưa thớt, có thể nói là hiếm trong hiếm, Lục Nguyên ở cấp bậc vô thượng kim thân này.

    Cấp thứ tư là một người tu thành vô thượng kim thân, vạn dặm vân diệu kim quang, đây chỉ có trong truyền thuyết thượng cổ đại năng chuyển thế trọng tu mới có loại vô thượng kim thân ấy.

    Nghe nói Khí Vận Thất Tử pháp chi tử chính là thượng cổ pháp đế chuyển thế, tu thành vô thượng kim thân là tình hình này.

    Hoa Hạc thấy loại vô thượng kim thân của Lục Nguyên đã nói không nên lời, Vô Thượng Đại Giáo ra loại cấp bậc vô thượng kim thân như thế gọi gã nói cái gì đây.

    Đến lúc này thì đám Hoa Hạc càng tránh Lục Nguyên trối chết.

    Lúc hắn còn là đại đạo cảnh bát tầng thì đã không là đối thủ của Lục Nguyên, bây giờ hắn đã là đại đạo cảnh cửu tầng thì càng không có đối thủ.

    Cho nên Lục Nguyên tu luyện đến đại đạo cảnh cửu tầng, tiếp theo cuộc sống tại Thái Hoàng Thiên vẫn rất chán.

    Trên núi ngoài Thái Hoàng Thiên, rất nhiều đội các phương đang nghỉ ngơi.

    Đệ tử trung tâm văn minh các phái tuy ở trong Thái Hoàng Thiên thời gian lâu nhưng đội ngũ các phương giống Hiên Viên Thập Nhị đều là sống cả ngàn năm, mười ngày bình thường chỉ là bế quan trọng chớp mắt thôi.

    Mắt thấy thời gian sắp hết, người trong Thái Hoàng Thiên chắc là nên đi ra.

    Đột nhiên một người giáo phái nói:

    - Những đệ tử trung tâm sắp đi ra, không biết chiến tích bên nào tốt?

    - Nếu nói tốt nhất thì tất nhiên vẫn là người Đan Dược Văn Minh.

    Hai mươi Đại Hỗn Động Thạch e rằng đều vào tay họ cả.

    Khi nói lời này những người trong giáo phái đều đánh giá đầu lĩnh đội Đan Dược Văn Minh.

    Vị đầu lĩnh này ngồi ở nơi hơi cao, gã là người văn minh kiêu ngạo vô cùng, tất nhiên khinh thường ngồi chung chỗ với người giáo phái.

    Hơn nữa người Đan Dược Văn Minh được hai mươi Đại Hỗn Động Thạch là điều chắc chắn, bất cứ ai cũng không thể thay đổi.

    Đầu lĩnh Đan Dược Văn Minh Hoa Pháp Sinh ở trong lòng thầm nghĩ, khinh thường nhìn người khác, đám người này cũng muốn tranh với mình ư, thật nực cười.

    Đầu lĩnh Vô Song Môn Nhâm Vô Tinh cười nói:

    - Hiên Viên Thập Nhị, không bằng chúng ta đánh cuộc đi?

    Xem coi hai Vô Thượng Đại Giáo chúng ta rốt cuộc bên nào được nhiều chiến lợi phẩm hơn, lấy Tiểu Hỗn Động Thạch nhiều đánh đổ?

    Gã và Hiên Viên Thập Nhị căn bản không đặt mục tiêu vào Đại Hỗn Động Thạch, đó là của Đan Dược Văn Minh, không phải giáo phái có thể nhúng tay.

    Lòng gã có chút đắc ý, lần này đám Phó Dịch chuẩn bị chút thủ đoạn, có không ít cao thủ, ví dụ như đám Lý Tam Tiếu, Hà Cầu Ý.

    Kiếm Môn không có đến ba phần khả năng thắng nữa là.

    Chương 751-752 : Đánh cuộc

    Hiên Viên Thập Nhị tất nhiên không cam lòng tỏ ra yếu thế, nói:

    - Đánh cuộc thì đánh.

    Thấy Hiên Viên Thập Nhị mắc câu, Nhâm Vô Tinh cười ha hả nói:

    - Chúng ta tốt xấu là tới gần cấp chí tôn, không thể cược quá nhỏ.

    Vậy đi, ba ngàn thượng phẩm linh thạch được chứ?

    Ba ngàn thượng phẩm linh thạch, đây chính là ba ngàn thượng phẩm linh thạch.

    Tiền đặt cược này lớn đến cực điểm, thật là đánh cược lớn, gã thắng chắc ván này rồi.

    Hiên Viên Thập Nhị thấy cá lớn vậy thì cau mày, nhưng nghĩ lại mình không thể yếu thế trước mặt Nhâm Vô Tinh nên gật đầu đồng ý.

    Trong không trung, môn hộ lại mở ra.

    [Chu hồi tam vạn dặm, Thái Hoàng ta xưng tôn.]

    Nhìn câu đối ở cửa, Hiên Viên Thập Nhị, Nhâm Vô Tinh, và đầu lĩnh Đan Dược Văn Minh Hoa Pháp Sinh đều sinh ra vô cùng hâm mộ.

    Chu hồi tam vạn dặm, Thái Hoàng ta xưng tôn, cái gọi là chu hồi tam vạn dặm là năm đó khi Thái Hoàng Thiên Tôn còn sống chu hồi ba ức vạn dặm Thái Hoàng ta xưng tôn.

    Thiên tôn!

    Thiên chi tôn giả!

    Đám Hiên Viên Thập Nhị đối với tu vi của thiên tôn là vô hạn hâm mộ.

    Nhóm bọn họ nuôi hy vọng một phần vạn hư vô tu đến thiên tôn.

    Thiên tôn không dễ thành, dù cường giả như họ gần sát chí tôn nhưng cách thiên tôn vẫn là vô cùng xa xôi, thậm chí hy vọng đạt tới cũng không có.

    Con đường tu hành càng đi phía sau càng gian khó.

    Nhưng lập tức đám người thu lại suy nghĩ, giờ là lúc đệ tử trung tâm văn minh các phái đi ra.

    Trước tiên ra là đệ tử một số tiểu giáo phái, những đệ tử tiểu giáo phái cơ bản không có Tiểu Hỗn Động Thạch.

    Ngẫu nhiên một Đại Dung hoàng thành tiểu giáo phái được một Tiểu Hỗn Động Thạch như khai hoang tích địa dẫn đến xôn xao, làm tiểu giáo phái ở trong trung ương thiên triều sinh tồn không dễ dàng, giáo phái thay đổi là chuyện thường, mặt đó quen thuộc nhất chính là Triệu Thiên Lôi, gã rất may mắn được một Tiểu Hỗn Động Thạch, còn ở trong cấm đị Thái Hoàng Thiên Tôn được đến một ít chỗ tốt khiến người Hỗn Lôi Môn cảm thấy chuyến hành trình không uổng.

    Tuy nhiên những điều này chỉ là mở màn, chân chính bữa tiệc là ba Vô Thượng Đại Giáo vị nào được nhiều Tiểu Hỗn Động Thạch hơn.

    Trong đó có Nhâm Vô Tinh, Hiên Viên Thập Nhị cá cược lớn đến ba ngàn thượng phẩm linh thạch.

    Trong ba Vô Thượng Đại Giáo đi ra nhanh nhất là người Chân Nhất Môn.

    Người Chân Nhất Môn thống kê tổng cộng được mười lăm viên Tiểu Hỗn Động Thạch, thành tích này còn được, khiến đầu lĩnh Chân Nhất Môn rất vui vẻ.

    Tiểu Hỗn Động Thạch có tổng cộng năm mươi viên, lấy được mười lăm viên, không tệ.

    Lập tức đi ra người Vô Song Môn, ủa, không đúng, sao người Vô Song Môn ít vậy?

    Lúc tiến vào Thái Hoàng Thiên người Vô Song Môn tổng cộng năm, sáu chục người sao giờ mới khoảng ba mươi mà thôi?

    Tại sao thiếu một nửa?

    Nhâm Vô Tinh lập tức hỏi:

    - Chuyện gì?

    Trong Vô Song Môn có người đáp nay:

    - Phó Dịch sư huynh, Lý Tam Dược sư huynh và nhiều sư huynh khác đều bị một mình Lục Nguyên tiêu diệt.

    - Cái gì !

    Nhâm Vô Tinh vô cùng kinh ngạc.

    Không chỉ mình Nhâm Vô Tinh ngạc nhiên, người khác ai cũng rất bất ngờ.

    Đám Phó Dịch đều là cao thủ đại đạo cảnh thập tầng, có thực lực vô cùng trác tuyệt.

    Nhâm Vô Tinh lại hỏi:

    - Chuyện là sao?

    Người Vô Song Môn hai năm rõ mười kể chuyện từ đầu tới cuối ra.

    Người bên ngoài chờ đợi, đám Nhâm Vô Tinh chớp mắt yên lặng.

    Lục Nguyên lấy một chọi hai mươi không ngờ giải quyết hết, cái này nói ra ai mà tin.

    Nhưng nay sự thực bày trước mắt, hơn nữa người Vô Song Môn không khả năng nói dối vào lúc này.

    Mấy người Nhâm Vô Tinh liếc nhau, cảm giác thật khó tin, Kiếm Môn lại ra nhân vật như thế.

    Nhâm Vô Tinh còn đang ngơ ngẩn thì Hiên Viên Thập Nhị đã cười cười đi tới cạnh gã.

    - Ba ngàn thượng phẩm linh thạch, giao ra đây.

    Nhâm Vô Tinh khóc không ra nước mắt.

    Vốn cho rằng lấy Phó Dịch làm đầu lĩnh, đại cục nắm chắc, ván cược minh thắng chắc rồi.

    Ai dè đám Phó Dịch hai mươi mấy người liên hợp bị một mình Lục Nguyên giải quyết, chưa nói tới tổn thất một đmá cao thủ môn phái, lần này phải đưa Hiên Viên Thập Nhị ba mươi ngàn thượng phẩm linh thạch.

    Bây giờ Hiên Viên Thập Nhị cười rất đắc ý, gã và Nhâm Vô Tinh cược mấy lần nhưng trước kia đều thua, giờ rốt cuộc đến phiên mình thắng một lần.

    Trong lòng gã rất là đắc ý.

    Qua chốc lát không ngờ là người Đan Dược Văn Minh đi ra, nhưng trình tự vốn không cố định mà tùy cơ, từng phái đứng ở địa điểm khác nhau truyền tống ra.

    Người Đan Dược Văn Minh đi ra, đầu lĩnh Hoa Pháp Sinh nhìn Hoa Hạc, hỏi:

    - Hoa Hạc, lần này thu hoạch thế nào?

    Gã chỉ thuận miệng hỏi, vốn thành tích là cố định, hai mươi viên Đại Hỗn Động Thạch chắc chắn rơi vào tay Đan Dược Văn Minh, đây là tuyệt đối không nghi ngờ.

    Hoa Hạc biểu tình cay đắng nói:

    - Đan Dược Văn Minh chúng ta tổng cộng được mười hai viên Đại Hỗn Động Thạch.

    - Cái gì?

    Hoa Pháp Sinh ngây ra, hỏi:

    - Xảy ra chuyện gì?

    Tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên lần này ra ngoài ý muốn, không sản xuất hai mươi viên Đại Hỗn Động Thạch ư?

    Nghe đáp án suy nghĩ đầu tiên của gã là tầng thứ năm Thái Hoàng Thiên ra vấn đề.

    Theo gã nghĩ thì người Đan Dược Văn Minh tuyệt đối sẽ không thất bại, đây là niềm tin của Đan Dược Văn Minh.

    Người Đan Dược Văn Minh đa số đều tin như vậy.

    Hoa Hạc giọng cay đắng, nếu là trước lúc đụng Lục Nguyên thì gã cũng có niềm tin như thế, nhưng giờ tự tin bị hắn đập bẹp, Hoa Pháp Sinh sư thúc hỏi thì gã phải đáp.

    - Bẩm sư thúc, lần này ba mươi người chúng ta liên hợp thua trong tay Kiếm Môn Lục Nguyên.

    - Cái gì !?

    Hoa Pháp Sinh thất thanh, nhìn chằm chằm Hoa Hạc, hỏi:

    - Ngươi không nói nhầm chứ?

    Hoa Hạc cười khổ:

    - Ta cũng muốn nói sai rồi, nhưng đáng tiếc không thể.

    Hoa Pháp Sinh lần thứ hai hỏi:

    - Ta nhớ lần này vì muốn đến Thái Hoàng Thiên, sợ các ngươi làm mất uy nghiêm Đan Dược Văn Minh cho nên ban cho các ngươi hai văn minh văn tự hôn và mê.

    Sao vậy?

    Không sử dụng văn minh văn tự?

    Hoa Hạc mặt vặn vẹo như mướp đắng, đáp:

    - Đều dùng hai văn minh văn tự, nhưng đáng tiếc vô dụng.

    Lục Nguyên quá yêu nghiệt, văn minh văn tự dường như không có tác dụng gì với hắn cả.

    Văn minh văn tự đều bị hắn xé nát, Thái Thượng Thương Hàn Kinh cũng không có chút tác dụng.

    Hoa Pháp Sinh và Hoa Hạc một hỏi một đáp, bên cạnh yên tĩnh lạ thường.

    Cái này đang nói đùa hả?

    Người Đan Dược Văn Minh hơn ba mươi tên liên hợp mà không phải đối thủ của Lục Nguyên.

    Thái Thượng Thương Hàn Kinh vô dụng, không chỉ là Thái Thượng Thương Hàn Kinh mà văn minh văn tự cũng không tác dụng, cái này đùa quá trớn đi?

    Văn minh văn tự đại biểu văn minh uy nghiêm thế mà mất tác dụng, cái này sao khiến người tưởng tượng chứ?

    Hít ngụm khí lạnh, trợn mắt há hốc mồm, không đủ hình dung tình trạng hiện tại.

    Cho nên khi Lục Nguyên bước ra khỏi Thái Hoàng Thiên, hắn phát hiện ánh mắt mọi người cực kỳ quái lạ nhìn mình, khiến hắn lấy làm lạ.

    Kỳ thực Lục Nguyên ở bên người trưởng thành nên không cảm giác nhiều về văn minh uy nghiêm, bọn họ cơ bản lớn lên tại trung ương thiên triều, bắt đầu từ nhỏ văn minh uy nghiêm đã thấm vào xương cốt, giống Lục Nguyên cả gan làm loạn hơn nữa có thực lực không bao nhiêu người.

    Hiên Viên Thập Nhị sớm cực kỳ kích động đặt tay lên vai Lục Nguyên, nói:

    - Làm tốt lắm!

    Lúc ở Kiếm Môn Lục Nguyên biểu hiện rất mạnh, nhưng khi đó biểu hiện của hắn so với tại Thái Hoàng Thiên thì kém quá xa.

    Hiên Viên Thập Nhị tâm tình kích động, chẳng những thắng Nhâm Vô Tinh hơn nữa Đan Dược Văn Minh Hoa Pháp Sinh luôn cực kỳ kiêu ngạo, mắt nhìn lên trời, căn bản không thèm liếc mắt đám người họ một cái, bây giờ ngay cả Hoa Pháp Sinh đều sắc mặt khó coi, xanh mết nhìn qua.

    Ha ha ha ha, quá sung sướng!

    Tiếp theo tất nhiên là trở về văn minh, môn phái của mình.

    Trong đó buồn bực nhất là Đan Dược Văn Minh, đây đúng là sỉ nhục của văn minh.

    Đường đường hơn ba mươi người văn minh liên hợp, còn sử dụng văn minh văn tự mà không thể làm gì được một đệ tử trung tâm Kiếm Môn, quá mất mặt.

    Tuy Vô Song Môn cũng buồn bực nhưng nghĩ đến Đan Dược Văn Minh còn bại thì Nhâm Vô Tinh còn ôm hận nỗi gì.

    Đám Phó Dịch Vô Song Môn không thua mới là lạ.

    Nhâm Vô Tinh chỉ là hơi đau lòng ba ngàn khối thượng phẩm linh thạch mà thôi, đó là thượng phẩm linh thạch!

    Chân Nhất Môn trở về rất bình lặng, họ biểu hiện tầm thường, không tính tốt không tính kém, chẳng qua quyết định phải chú ý Lục Nguyên, dù sao người này rất có thể giống Kiếm Ma, Kiếm Tham của Kiếm Môn năm đó, thậm chí là vượt qua nữa.

    Trên đường về Kiếm Môn, Hiên Viên Thập Nhị vẻ mặt hưng phấn, nhìn Hoa Pháp Sinh kiêu ngạo ngước mắt nhìn đời nay mặt xanh mết thì thật đã ghiền.

    Đương nhiên trên đường về, danh tiếng Lục Nguyên dần lan đến địa phương khác.

    Lần này người tham gia Thái Hoàng Thiên rất nhiều, mỗi giáo phái đều có, những giáo phái trở lại đều tuyên truyền danh tiếng Lục Nguyên đến nơi khác.

    Lúc đó Lục Nguyên thắng pháp cổ văn minh tân nhân Phó Trùng tốt xấu chỉ là cuộc chiến chỉ đạo người mới, đối thủ cũng là người mới, lan truyền không rộng.

    Lần này là chân chính thắng hơn ba mươi đệ tử trung tâm Đan Dược Văn Minh, nghe nói còn dùng cả văn minh văn tự, kết quả bị Lục Nguyên phá hủy.

    Theo danh tiếng lan truyền, Kiếm Môn ra một vị thiên tài kiếm đạo truyền đi xa, Lục Nguyên chính thức nổi danh hơn mười đại phủ, hắn được một danh hiệu là túy kiếm!

    Trong trung ương thiên triều phải là người xuất sắc mới có danh hiệu.

    Bây giờ Lục Nguyên không ở đây, hắn đã trở về Kiếm Môn.

    Lần này về Kiếm Môn theo sư phụ Thái Sử Không nói thì Hiên Viên chí tôn hình như mượn cờ hắn đắc tội Đan Dược Văn Minh muốn trừng trị, kết quả hai bên kịch nhau, cuối cùng gây đến liệt chủ mới ngừng.

    - Đúng rồi, sắp đến mười năm thưởng rồi.

    Thái Sử Không nói:

    - Mỗi mười năm trong đệ tử dưới hỗn động sẽ rút ra người có cống hiến lớn nhất cho Kiếm Môn, sau đó tiến vào Kiếm Môn bảo khố, được đến phần thưởng nhất định.

    Người có cống hiến càng lớn thì có thể vào sâu trong Kiếm Môn bảo khố, được bảo bối càng tốt.

    - Môn hạ của ta đã nhiều năm không ai vào đó được, lấy cống hiến của ngươi chắc nên vào trong Kiếm Môn bảo khố.

    Thái Sử Không nói:

    - Ở đó có một số bảo bối ra ngoài dự đoán của ngươi.

    Lục Nguyên ngây ra:

    - Kiếm Môn bảo khố.

    Đầu tháng chín, ngày này nắng thu sáng sủa.

    Hôm nay đúng là ngày lành, là mười năm cống hiến bảng mở ra.

    Xhir cần là đệ tử trung tâm dưới hỗn động cảnh, xếp hạng cống hiến vào mười hàng đầu là có thể tiến vào Kiếm Môn bảo khố lấy một pháp bảo.

    Cho nên hôm nay sáng sớm mọi người tụ tập ngoài Kiếm Môn bảo khố

    Kiếm Môn bảo khố, xây trong một sơn cốc tại tinh cầu, cả sơn cốc dày đặc cấm pháp, số cấm pháp thuộc ngàn vạn, không ít hơn so với thủ hộ kiếm quyển.

    Tuy nhiên cấm pháp cũng khá kỳ diệu, dù có ngàn vạn tầng nhưng không hề ảnh hưởng mặt trời chiếu vào sơn cốc.

    Lục Nguyên tay cầm hồ lô rượu, tẩm trong nắng thu bước vào sơn cốc.

    Sơn cốc gió nhẹ vi vu.

    Có rất nhiều người đến, đa số là đệ tử trung tâm, dù sao cũng rảnh rỗi, nói không chừng vô tình có cơ hội tiến vào cống hiến bảng mười hàng đầu, không chừng có thể vào trong Kiếm Môn bảo khố.

    Pháp bảo trong Kiếm Môn bảo khố không đơn giản, nếu may mắn được một cái thì đúng là sướng chết được.

    Lại nói dù không tiến vào cống hiến bảng mười hàng đầu nhưng xem trò hay cũng tốt.

    Lúc Lục Nguyên bước vào thì dấy lên tiếng bàn tán.

    - Ủa, đấy chẳng phải là Lục Nguyên ư?

    - Đúng rồi, là hắn đó.

    Lần này tại Thái Hoàng Thiên hắn nổi bật một phen, Vô Thượng Đại Giáo Vô Song Môn cùng cấp với chúng ta hơn hai mươi người Phó Dịch bị một mình hắn đánh chết.

    - Xem ra tin tức của ngươi không nhạy rồi, ta nghe nói Vô Song Môn tính cái gì, nghe nói ngay cả người Đan Dược Văn Minh đều thua trong tay hắn.

    - Đan Dược Văn Minh, không thể nào.

    - Ngươi không biết đâu, thật sự là người Đan Dược Văn Minh đấy.

    Nghe nói người Đan Dược Văn Minh lấy ra cả văn minh văn tự còn bị Lục Nguyên đánh bại.

    - Cái gì !

    Người kia thất thanh kêu lên:

    - Văn minh văn tự, trời ạ, đánh bại của văn minh văn tự, thực lực người này mạnh cỡ nào chứ, hắn thật sự là người sao?

    Đây là người cấp yêu nghiệt rồi, gần đầy Kiếm Môn chúng ta nhân tài lớp lớp, như một trong Khí Vận Thất Tử Kiếm Chi Tử, rồi ra kiếm đạo bát cực, bây giờ còn ra Lục Nguyên.

    - Nghe nói mấy đại châu đặt ngoại hiệu cho Lục Nguyên rồi, gọi là túy kiếm.

    - Có thể được danh hiệu, siêu thật.

    Lục Nguyên nghe tiếng bàn tán, đạp từng bước một tiến tới, phát hiện đám Diệp Cơ Phát đều né mình, dường như không dám nhìn thẳng ánh mắt.

    Bây giờ đám Diệp Cơ Phát vô cùng buồn bực, sao tự dưng chọc người đáng sợ như Lục Nguyên chứ, chỉ hy vọng Hiên Viên Lệnh nhanh đến hỗn động cảnh, vậy thì mới có thể áp chế Lục Nguyên.

    Đám người này nói về Lục Nguyên xong bắt đầu tới người khác.

    - Ủa, sao không thấy Kiếm Linh Đế Cơ đâu?

    - Ngươi chưa nghe nói rồi, dường như trước đó không lâu Kiếm Linh Đế Cơ bế sinh tử quan, cuối cùng thành công đến hỗn động cảnh, giờ đã là đệ tử trung tâm hỗn động cảnh mà không phải là đệ tử trung tâm dưới hỗn động cảnh.

    - Chậc chậc, Kiếm Linh Đế Cơ đến hỗn động cảnh rồi à, quả không uổng là con gái của chủ pháp cổ văn minh.

    - Ngươi đừng nói khác, dù Kiếm Linh Đế Cơ không phải con gái của pháp cổ văn minh thì bản thân cũng là kiếm đạo bát cực trong kiếm linh, trời sinh cầm kiếm đạo đại khí vận mà sinh.

    Lục Nguyên nghe mấy lời này, thầm nghĩ thì ra thiếu nữ kiêu ngạo kia đã tới hỗn động cảnh.

    Nói xong người khác rồi rốt cuộc bắt đầu đi vào chính đề, bàn về vị trí mười người có khả năng vào cống hiến bảng mười hàng đầu.

    - Ta cảm thấy Lục Nguyên chắc là có cơ hội vào bảng.

    - Hắn đúng là có cơ hội, nhưng hắn chỉ gia nhập Kiếm Môn có một năm, thời gian quá ngắn, người khác dùng mười năm san bằng cống hiến một năm của hắn, chưa chắc hắn vào được.

    - Hiên Viên Lệnh sư huynh tuyệt đối vào, chắc chắn hạng nhất rồi.

    Trong tiếng bàn tán, danh sách Kiếm Môn bảo khố mười hàng đầu rốt cuộc dán lên.

    Hạng nhất, Lục Nguyên.

    Hạng hai, Hiên Viên Lệnh.

    Hạng ba, Diệp Cơ Phát.

    Cứ tiếp tục cho đến hạng mười Đoan Mộc Tòng Dung.

    Mười người này ai cũng nổi trội, nhưng khiến tất cả kinh ngạc là Lục Nguyên mới tham gia Kiếm Môn một năm thôi mà trên cống hiến bảng đã vượt qua Hiên Viên Lệnh, đúng là việc hạ hiếm thấy.

    Lục Nguyên được hạng nhất, vậy cơ bảng tầng thứ nhất Kiếm Môn bảo khố tất cả thưởng cho đều vào tay hắn.

    Chương 753-754 : Kiếm môn bảo khố

    Nhưng còn phát hiện chuyện lạ là Hiên Viên Lệnh không có mặt, xếp hạng hai không có mặt thì đúng là việc lạ.

    Phải biết rằng loại thưởng này không có lĩnh giùm, nhưng nghe nói Hiên Viên Lệnh trùng kích hỗn động cảnh đến thời điểm mấu chốt, vì trùng kích hỗn động cảnh chỉ đành từ bỏ bên này.

    Dường như gã kêu gào rằng một khi đến hỗn động cảnh người thứ nhất phải đánh bại chính là Lục Nguyên.

    Mặc kệ thế nào, cuối cùng tiến vào Kiếm Môn bảo khố đã xác định chín người, Lục Nguyên, Diệp Cơ Phát, Độc Cô Hạo, Thượng Quan Sát, Hạ Hầu Ưu, Bách Lý Băng, Đông Dã Lương, Công Dương Hào, Đoan Mộc Tòng Dung.

    Chín người theo nhân viên Kiếm Môn bảo khố dẫn dắt tiến vào một con đường đen như mực, trải qua con đường sâu vô cùng, đi một đoạn thời gian, rốt cuộc trước mắt xuất hiện bảo khố vô cùng to lớn.

    Tất nhiên dù cực kỳ to lớn nhưng so với Kiếm Môn hở chút thương nghiệp một thành trì, tàng thư các một cái thành thì nhỏ rất nhiều.

    Nhưng dù nó nhỏ bên trong chứa ít mà mỗi món đều cực kỳ quý giá.

    - Kiếm Môn bảo khố tầng thứ nhất chia làm ba khu, hạng mười đến hạng năm có thể vào khu một, hạng bốn đến hạng hai vào khu một, khu hai.

    Hạng nhất có thể vào ba khu tầng thứ nhất, tìm bất cứ bảo bối nào ngươi muốn, nhưng với điều kiện ngươi hàng phục được nó.

    Mới đầu Lục Nguyên không hiểu lắm, phải hàng phục bảo bối là sao, nhưng rồi lập tức hiểu.

    Bên trong khu thứ nhất tu vi của Đoan Mộc Tòng Dung hơi yếu chút, muốn thu phục một pháp bảo lôi hệ, kết quả khí linh pháp bảo lôi hệ hóa thành một con lôi phượng hoàng to khổng lồ đuổi theo Đoan Mộc Tòng Dung, đấu với gã, đánh cực kỳ kịch liệt.

    Khí linh!

    Lúc hắn ở Tấn quốc, pháp bảo chính là pháp bảo, ngẫu nhiên có chút linh tính nhưng là cấp bậc tối cáo, cũng có gặp được nguy hiểm thì tự động minh.

    Nhưng trung ương thiên triều thì khác, những pháp bảo này đã bắt đầu xuất sơ cấp khí linh, nếu không thắng được khí linh, muốn hàng phục pháp bảo thì đừng mơ.

    Đoan Mộc Tòng Dung là trong chín người thực lực kém nhất, nhưng đừng tưởng rằng tám người kia sẽ đỡ chút.

    Lục Nguyên tạm thời chưa gặp pháp bảo mong muốn nên đi lướt qua, mấy người khác bắt đầu tìm pháp bảo, mỗi người có lựa chọn riêng, chọn xong phải đại chiến với pháp bảo.

    Ngươi muốn hàng phục những pháp bảo này không dễ dàng, thực lực của chúng khá mạnh.

    Tuy nhiên, chính vì những pháp bảo vô cùng cường đại, một khi hàng phục rồi sẽ có giúp ích rất lớn.

    Nghe nói trong thập đại văn minh, có một cái pháp bảo văn minh, người có pháp bảo văn minh đối với luyện chế pháp bảo, khống chế pháp bảo, khống chế khí linh đặc biệt thuận tay, bàn về sức chiến đấu thì cường hơn Đan Dược Văn Minh rất nhiều.

    Dần dần người đi cạnh Lục Nguyên ngày càng ít.

    Mấy người khác đều tìm pháp bảo vừa mắt, bắt đầu hàng phục pháp bảo.

    Lục Nguyên vẫn cứ đi.

    Nói thật, mình không mấy hứng thú với pháp bảo, dù là pháp bảo phòng ngự hay công kích, mình dùng một nhátiên kiếm iếm là đủ rồi.

    Cứ thế tiến tới trước, rốt cuộc trong một góc Lục Nguyên phát hiện một hòn đá tro bụi, mặt trên có chữ mơ hồ nhưng vì quá mờ nên thấy không rõ.

    Đây là gì?

    Không biết tại sao, Lục Nguyên phát hiện khi thấy nó thì hắn có cảm giác rất thân thiết, không biết hòn đa này là cái gì.

    Tay thử đụng vào hòn đá, lập tức phát hiện toàn thân dâng lên kiếm khí, kiếm khí không ngừng dâng lên, thiên địa pháp tướng bắt đầu rục rịch.

    Đây là tình huống gì?

    Tay Lục Nguyên đặt trên hòn đá dầy tro bụi.

    Hơi thở có chút quen thuộc, hơi giống là kiếm đạo thần vật rồi lại giống hơi thở văn tự.

    Cái này không lẽ là kiếm đạo văn tự?

    Lục Nguyên nhìn chữ mơ hồ trên hòn đá, càng xác định đây chính là kiếm đạo văn tự.

    Kiếm đạo có để lại văn tự, hắn đã sớm biết, nhưng không ngờ ngay lúc này xuất hiện kiếm đạo văn tự.

    Tình hình bày trước mắt mình có tám phần khẳng định là kiếm đạo văn tự thì sao, phải nghĩ cách thu nó.

    Lục Nguyên thầm suy tư, tay chộp hòn đá xám xịt, cũng rót pháp lực vào trong.

    Khi Lục Nguyên nhìn trúng kiếm đạo văn tự thì người dẫn cả đám vào Kiếm Môn bảo khố bất giác mỉm cười.

    Kiếm đạo văn tự, chính là kiếm đạo văn tự khá là bí ẩn, năm đó đám người Kiếm Ma tiến vào cũng phát hiện kiếm đạo văn tự này nhưng không cách nào thu lấy, cuối cùng Kiếm Ma chỉ đành chọn một kiếm đạo văn tự khác dễ thu lấy, đành từ bỏ khối này cực kỳ khó bắt.

    Theo đại lão trong Kiếm Môn nói thì kiếm đạo văn tự này khá là phức tạp, rất khó thu phục.

    Kiếm đạo văn tự này ở tại đây không biết bao nhiêu năm, nhiều năm qua không biết bao nhiêu người muốn thu lấy kiếm đạo văn tự này nhưng chưa từng có ai thành công.

    Lục Nguyên tất nhiên sẽ không nằm ngoại lệ.

    Người trông coi Kiếm Môn bảo khố vừa nghĩ vậy thì phát hiện hòn đá xám tro đang tỏa ánh sáng rực rỡ, dường như bị hòa tan.

    Người trông coi ngây ra, đây là sao?

    Kiếm đạo văn tự ở bảo khố không biết bao nhiêu năm đang phát sang, có chuyện gì vậy?

    kiếm đạo văn tự này nghe nói cực kỳ phức tạp, cực kỳ thâm ảo sắp bị Lục Nguyên thu lấy ư?

    Không thể nào!

    Người trông coi dụi mắt.

    Lục Nguyên đã tới giây phút mấu chốt dung luyện kiếm đạo văn tự.

    Kỳ thực lúc này hắn rất tò mò, kiếm đạo văn tự này sẽ là chữ nào đâu?

    Chữ khác nhau sẽ có tác dụng khác nhau, kiếm đạo văn tự này sẽ có tác dụng gì?

    Lục Nguyên hơi bất ngờ, thực ra hắn không làm gì cả, chỉ đơn giản đưa pháp lực vào trong mà thôi, khối kiếm đạo văn tự này tự nhiên bắt đầu phát sáng.

    Kỳ thật Lục Nguyên không hiểu rằng cái gọi là kiếm đạo văn tự vốn chính là tùy duyên.

    Duyên đến thì văn tự động.

    Hòn đá xám không ngừng tỏa ánh sáng, hòn đá tồn tại vô số thời gian bắt đầu tan rã, hóa thành từng mảng dá vụn nhỏ xíu không ngrơi.

    Bản thân hòn đá dường như có vô số đá vụn, rơi chừng mấy ngàn cân đá vụn rốt cuộc một văn tự sáng lên.

    Không đợi người trông coi đứng bên cạnh thấy rõ là chữ gì thì văn tự đã chui vào trong người Lục Nguyên.

    Đây là?

    Lục Nguyên phát hiện trong thức hải của mình rõ ràng đứng một văn tự.

    Không sai, là đứng.

    Văn tự đứng tại đó như mũi thương thẳng tắp không ngã, càng giống thanh kiếm chĩa thẳng.

    Lục Nguyên rốt cuộc nhìn rõ chữ, đó là một chữ dường như ẩn chứa vô số thiên địa huyền bí, tinh hoa kiếm đạo.

    Tiến!

    Không sai, một chữ vừa lúc là chữ tiến.

    Kiếm đạo, thẳng tiến không lùi.

    Kiếm, thẳng tắp tiến tới.

    Kiếm, chỉ thẳng phía trước.

    Kiếm tiến!

    Đây là chữ tiến kiếm đạo, kỳ thực là một chữ có thể nói là đáng sợ.

    Trong kiếm đạo văn tự, chữ này khá lợi hại.

    Chữ tiến là con người tăng tới trước, cũng là kiếm đạo tiến tới.

    Bình thường một văn minh cường đại nhất không thể nghi ngờ là nguyên thủ văn tự ban đầu nhất.

    Ví dụ Đan Dược Văn Minh ban đầu vô thượng đại văn tự một chữ dược, pháp cổ văn minh ban đầu vô thượng văn tự một chữ pháp.

    Văn tự ban đầu sẽ diễn sinh ra đủ các loại văn tự, mỗi chữ uy lực khác nhau.

    Ví dụ có một số là nhị cấp văn tự, một số là tam cấp văn tự như chữ hôn, mê chính là văn tự xếp chót trong Đan Dược Văn Minh.

    Chân chính văn tự đỉnh cao là năng lực giống Thôn Mộc Long, không phải dễ dàng luyện hóa.

    Văn tự có chia cấp nghiêm ngặt.

    Cùng lúc đó, văn tự có phân loại, đa số văn tự dùng để chiến đấu, nhưng có cực kỳ hiếm hoi không phải văn tự dùng khi chiến đấu.

    Văn tự không phải chiến đấu tác dụng cực ít, không như văn tự loại chiến đấu, nhưng cũng có ngoại lệ.

    Có một số văn tự đặc biệt không cho người sức chiến đấu mà bình thường tăng cao thực lực chủ nhân.

    Ví dụ chữ tiến là văn tự đặc biệt không phải loại chiến đấu.

    Hơn nữa đây là một văn tự có tiềm lực vô hạn.

    Đương nhiên Lục Nguyên không quá rõ ràng chữ tiến, liên quan cách sử dụng chữ tiến còn cần chậm rãi lần mò.

    Thôi, trước thu chữ tiến đã.

    Lục Nguyên dừng lại dò xét cách dùng chữ tiến, dù sao không thể ở lâu trong Kiếm Môn bảo khố.

    Lục Nguyên phát hiện người trông coi Kiếm Môn bảo khố ánh mắt ngơ ngác nhìn mình, hắn lấy làm lạ.

    Gã dùng ánh mắt đó nhìn mình làm gì?

    Lúc này tám người khác đều hàng phục pháp bảo của mình xong, thu vào tay, mỗi người đều có thu hoạch khá lớn, sức chiến đấu tăng một bậc.

    Người trông coi Kiếm Môn bảo khố vừa đưa đám Lục Nguyên đi xong lập tức truyền tin tức cho các phương thế lực.

    Chức vị trông coi của gã là loại béo bở, đằng sau béo bở tất nhiên là đi kèm đủ các ích lợi.

    Gã là một điểm cân bằng các phương thế lực.

    Hòn đá xám ở tầng thứ nhất kiếm đạo văn tự đã được rất nhiều thế lực dặn một khi có người luyện hóa thì phải lập tức báo ngay.

    Ở một góc Kiếm Môn, đó là dịa ngục khói đen, ma khí cuồn cuộn đậm đặc, bình thường sinh linh vạn vật vong tuyệt.

    Trong ma khí cuồn cuộn có vô số ma khí sinh linh sáng sinh.

    Ma khí Nhâm Độc so với ma khí nơi này tựa như gặp sư phụ, cách biệt không chỉ một cấp bậc.

    Đây là ma khí đáng sợ cỡ nào!

    Đây là kiếm khí đáng sợ tới đâu!

    Đây là kiếm khí thề ma hóa vạn vật!

    Trong ma khí hắc ám đậm đặc truyền đến giọng âm trầm:

    - Cái gì?

    Năm đó ngay cả ta cũng không hàng phục được văn tự, cuối cùng chọn chữ ma kiếm đạo văn tự, không ngờ lại có người chọn trúng văn tự đó.

    Chết tiệt, văn tự đó không hàng phục ta mà cúi đầu người mới, tốt thôi, đợi người mới đó đến hỗn động cảnh rồi ta sẽ chém chết hắn, cướp lại văn tự chết tiệt kia.

    Ma trong kiếm, Kiếm Ma cực kỳ lạnh lùng nói, trong giọng nói kèm theo vô cùng vô tận ma khí.

    Một góc khác trong Kiếm Môn, người đàn ông trung niên áo tím tuấn tú, Hiên Viên chí tôn nhìn tình báo vừa đưa đến, ngẩn ngơ.

    - Năm đó văn tự ta không thu phục được không ngờ bị hắn hàng phục.

    Kiếm Môn có một ít kiếm đạo văn tự nhưng đều là vốn có để lại chứ không có ban đầu văn tự, không thể diễn sinh ra văn tự khác, đây là khác biệt lớn nhất giữa giáo phái và văn minh.

    - Cái tên Thái Sử này đúng là thu được đệ tử tốt, đáng tiếc đệ tử như vậy đã định sẽ hủy trong tay ta, không thể để hắn trưởng thành nữa.

    Đúng rồi đem tin này nói cho Hiên Viên Lệnh tu luyện ở Vô Tận Kiếm Hải đi, để hắn có thêm can đảm tu hành.

    Vô Tận Kiếm Hải, một chỗ nào đó trong môn.

    Ở một nơi khác trong Kiếm Môn, một vị tông giả nhìn kiếm quyển trong tay thủ một góc.

    Công Dương chí tôn Công Dương Bàn nhìn la bàn trước mắt.

    Trong bát đại chí tôn chỉ có một mình lão có hứng thú với đạo bói toán.

    La bàn không ngừng dao động, lão không nhận được tin tức người trông coi Kiếm Môn bảo khố truyền đến, không phải lão không đủ quyền uy mà vì không hề dặn dò việc này.

    Công Dương Bàn chỉ nhìn la bàn trong tay, mới nãy lão thấy sao trên trời chợt lóe, nảy ra trực giác nên bói một quẻ.

    - Lm sẽ xảy ra việc lớn.

    Công Dương Bàn bất đắc dĩ thở dài.

    Làm sao lão không biết trong Kiếm Môn phái Hiên Viên chí tôn và phái Thái Sử chí tôn như nước với lửa, tương lai sẽ có tranh đấu, tử thương thảm trọng.

    Lão không muốn bị cuốn vào trong tranh chấp, nhưng có khi Công Dương Bàn nghĩ rằng, Kiếm Chủ rốt cuộc đang làm cái gì?

    Việc Lục Nguyên được đến một kiếm đạo văn tự cực kỳ hiếm hoi không khiến bao nhiêu chấn động trong Kiếm Môn, biết nội tình chỉ có số ít mấy người, thậm chí có kẻ nghi ngờ hắn không được pháp bảo gì tốt.

    Không thấy tám người tiến vào Kiếm Môn bảo khố đều là bảo khí hộ thân, sức chiến đấu tăng nhiều à, chỉ mình Lục Nguyên không có biến đổi gì.

    Đương nhiên Lục Nguyên sẽ không để ý đám người này nghĩ gì, hắn trở về Hoa Sơn cư trong Không Chi Sơn.

    Đến Hoa Sơn cư, hắn ngồi xếp bằng tiến vào trạng thái bế quan, cùng lúc đó thức hải bày ra chữ tiến.

    Chữ tiến vẫn toát ra uy phong lẫm lẫm, nhưng văn tự có tác dụng gì?

    Trong lòng Lục Nguyên xẹt qua nghi vấn, thần niệm xâm nhập chữ tiến nhưng phát hiện trừ thần niệm trường kiếm thẳng tới trước ra không thấy gì khác cả.

    Vào lúc này, trong chữ tiến phát ra luồng kiếm quang, dường như đang dò xét cái gì.

    Không đúng, chữ tiến đang định kiểm tra thân thể mình, lát sau tiến vào đỉnh đầu khánh vân chứ không ở thức hải nữa.

    Qua chốc lát, trong đỉnh đầu khánh vân xuất hiện bán trong suốt, cùng lúc đó xuất hiện một vật như đồng lô.

    Lục Nguyên cẩn thận nhìn, bia đá bán trong suốt trống trơn, bên dưới vật giống đồng lô có chữ huyền ảo khó đoán, tuy xem không hiểu là văn tự gì nhưng trong lòng ngộ ra.

    Cái này tên gọi vô thượng kiếm lô, là một phần quan trọng chữ tiến tổ thành.

    Một lát sau trên bia đá hiện hàng chữ.

    'Quét hình xong, đại đạo cảnh cửu tầng vô thượng kim thân tiểu cảnh giới, tu vi ở đỉnh tiểu cảnh giới.'

    Hóa ra mới rồi phóng kiếm quang vô tận là kiểm tra tu vi bản thân, chữ tiến này đúng là cực kỳ quái dị, không ngờ có tác dụng như vậy.

    Chờ chốc lát, bia đá lại hiện chữ mới.

    'Cần phải liên tục thắng ba vạn trận, mang theo chiến tích liên tục thắng dung nhập vào vô thượng kiếm lô có thể luyện thành Kiếm Thắng Đan.

    Kiếm Thắng Đan có ba phần khả năng tới hỗn động cảnh.’

    'Chú ý, liên tục thắng ba vạn trận, không thể lặp lại nhân tuyển, lặp lại nhân tuyển chỉ tính một trận, người thắng thực lực thấp nhất không kém hơn đại đạo cảnh cửu tầng.'

    Liên tục thắng ba vạn trận dung nhập vào vô thượng kiếm lô là sẽ được Kiếm Thắng Đan!

    Kiếm Thắng Đan có ba phần khả năng tới hỗn động cảnh!

    Bây giờ Lục Nguyên vô cùng kỳ lạ.

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Ba phần khả năng đến hỗn động cảnh.

    Gần đây mình có tra một số tư liệu, biết đến hỗn động cảnh là muôn vàn khó khăn.

    Trong các đại cổ văn minh thì tới hỗn động cảnh không phải việc gì khó, nhưng ngũ đại cổ văn minh ra, coi như là các văn minh bình thường muốn đến hỗn động cảnh cũng cực kỳ khó khăn, đủ loại thiên tài địa bảo có thể tăng lên thực lực hỗn động cảnh là cực kỳ hiếm hoi.

    Nhưng bây giờ mình được đến kiếm đạo văn tự chữ tiến lại diễn sinh ra nó.

    Có thể liên tục thắng ba vạn trận là sẽ luyện ra Kiếm Thắng Đan.

    Kỳ thực chữ tiến này có các loại ảo diệu, thể hiện là hướng đi tới kiếm đạo, thật là vô cùng huyền ảo.

    Bây giờ Lục Nguyên chỉ mới khám phá ra tác dụng một phần nhỏ của chữ tiến.

    Chữ tiến là kiếm đạo văn tự rất hiếm hoi, bàn về năng lực chiến đấu thì kém hơn chữ tham, ma, nhưng tác dụng chân chính thì so với chữ ma, tham lớn hơn rất nhiều.

    Chương 755-756 : Đông Dã Thương

    Đúng rồi, trong Thôn Mộc Long của mình có văn tự khí tức hôn, mê bị luyện.

    Lục Nguyên muốn lấy ra hai văn tự khí tức hôn mê nhưng phát hiện nó ở trong Thôn Mộc Long không nhúc nhích, mặc kệ hắn điều động cỡ nào cũng chẳng thèm quan tâm.

    Mình hiểu về văn minh văn tự vẫn là quá ít.

    Tháng chín nắng thu ấm áp.

    Lục Nguyên tìm một sườn núi ngồi xuống, uống rượu.

    Rượu rất ngon, Lục Nguyên nghĩ đến việc liên tục thắng ba vạn trận.

    Muốn liên tục thắng ba vạn trận còn không thể lặp lại đối thủ, yêu cầu này đúng là quá khó, nên đi đâu làm liên tục thắng ba vạn trận?

    Lục Nguyên lại hớp ngụm rượu, đang suy tư thì bỗng ngẩng đầu nhìn phương xa.

    Đó là một người đàn ông trung niên rất cao, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, sau lưng cõng thanh kiếm to.

    Người đàn ông trung niên đầu trọc, người tràn đầy chiến ý, khí thế không giống bình thường.

    Lục Nguyên thậm chí cảm giác đứng trước người đàn ông trung niên đầu trọc là việc khủng bố hơn cả đứng trước mặt chí tôn khác.

    Đây là người ít nhất cấp chí tôn.

    Người đàn ông trung niên đầu trọc hỏi:

    - Ngươi là Lục Nguyên túy kiếm?

    - Đúng vậy, chính là ta.

    Lục Nguyên gật đầu, hỏi:

    - Không biết ngươi là?

    Người đàn ông trung niên đầu trọc cười nói:

    - Ta họ Đông Dã, tên là Đông Dã Thương.

    Đông Dã Thương, cái tên quen quen.

    Lục Nguyên vắt óc lục tìm trí nhớ, muốn xem Đông Dã Thương rốt cuộc là thần thánh phương nào.

    Hắn đột nhiên vỗ đầu mình, Đông Dã Thương, kia chẳng phải là tên của Đông Dã chí tôn?

    Nếu đã biết đây là Đông Dã chí tôn thì Lục Nguyên không thể ngồi nữa.

    Hắn đứng thẳng người nói:

    - Kính chào Đông Dã sư thúc.

    Đông Dã Thương cười ha hả, hào sảng ngồi xuống nói:

    - Không cần khách sáo với ta, trong bát đại chí tôn khí phái lớn nhất là Hiên Viên Vọng.

    Quỷ kế nhiều âm trầm nhất là cái tên Đoan Mộc.

    Sát khí lớn nhất là tên Thượng Quan.

    Sâu không lường được là Công Dương Bàn.

    Buồn rầu nhất là sư phụ Thái Sử Không của ngươi.

    Mà không làm ra vẻ, bất cần đời, thích chiến đấu nhất chính là Đông Dã Thương ta.

    Đông Dã Thương giơ tay lên hỏi:

    - Có rượu không?

    Nếu Đông Dã chí tôn đã không lên mặt thì Lục Nguyên cũng không gò bó nữa, giơ tay ném một bình rượu chưa mở.

    Đông Dã Thương đón lấy, ngửa đầu uống.

    Gã không thích loại rượu, chỉ là thích cảm giác uống rượu, uống rượu sảng khoái, hoàn toàn khác với Thái Sử Không.

    Đông Dã Thương cười nói:

    - Hiếm khi ta về Kiếm Môn một chuyến.

    Thấy Lục Nguyên nhìn sang, Đông Dã Thương cười bảo:

    - Tình hình hỗn loạn hiện nay của Kiếm Môn, phái Hiên Viên Vọng và sư phụ Thái Sử Không của ngươi đấu đến đấu đi, chán chết được, nên ta không ở lại Kiếm Môn, đi ra ngoài.

    Gã không thèm che giấu, nói rõ nguyên nhân gã không ở trong Kiếm Môn.

    - Chuyến này trở về nghe nói ra một thiên tài nên đến nhìn một cái.

    Ngươi không tệ, so với Kiếm Chi Tử vênh váo tự đắc, Kiếm Ma ma khí tung hoành, Kiếm Tham tham lam không có chừng mực, kiếm ngục âm trầm độc ác, ngươi rất hợp khẩu vị của ta.

    Đúng rồi, có hứng thú đi nhất thiên đại châu khiêu chiến lâu không?

    Lục Nguyên hỏi lại:

    - Nhất thiên đại châu khiêu chiến lâu là cái gì?

    - Nhất thiên đại châu khiêu chiến lâu ấy hả...

    Đông Dã Thương nói:

    - Đại khái là mọi người rảnh quá, một đám chiến đấu cuồng tạo ra, đương nhiên đến bây giờ có rất nhiều, dù sao là người gần mấy trăm đại châu tụ lại đánh lộn.

    Đương nhiên có chia cấp khác nhau, cơ bản là hai phân lâu dưới hỗn động cảnh chiến đấu, và dưới chí tôn chiến đấu.

    - Những người này cùng một chỗ không ngừng đánh, lấy đánh nhau rèn luyện sức chiến đấu.

    - Ngươi có thể đi nhìn xem.

    Đông Dã Thương nói:

    - Ta quanh năm chơi trong nhất thiên đại châu khiêu chiến lâu, rất thú vị.

    Lục Nguyên nghe vậy lòng máy động, này không phải vừa lúc sao?

    Gần đây mình cần liên tục thắng ba vạn trận, nhớ là liên tục thắng ba vạn trận có thể luyện thành Kiếm Thắng Đan, vậy thì có thể tăng ba phần xác suất lên hỗn động cảnh.

    Hắn đang lo không biết đi đâu để liên tục thắng ba vạn trận, nghe Đông Dã Thương nói vậy, là mấy trăm đại châu trong ngàn đại châu, vô số cao thủ hỗn động cảnh tụ tập, chắc là đánh thú vị lắm đây.

    Lục Nguyên lập tức gật đầu nói:

    - Tính ta luôn.

    Đông Dã Thương cười nói:

    - Không tệ, ta ngày càng khoái ngươi đấy!

    Bốn ngày sau, một hàng đệ tử trung tâm Kiếm Môn có Đông Dã Thương chí tôn dẫn dắt xuất phát, lần này có khá nhiều người đi nhất thiên đại châu khiêu chiến lâu mở mắt, thậm chí là như Nhạc Sương cũng muốn đi.

    Cuối cùng Đông Dã Thương dứt khoát dẫn ba mươi người đi, Lục Nguyên là một phần ba mươi trong số đó.

    Đi nhất thiên đại châu khiêu chiến lâu không cần đi đường lớn trung ương thiên triều.

    Nhất thiên đại châu khiêu chiến lâu đã dựng lên quy mô, một ngàn đại châu gần đó có rất nhiều truyền tống trận có thể đi tới đấy.

    Trong Kiếm Môn Vô Thượng Đại Giáo đương nhiên cũng có truyền tống trận.

    Lúc ở Tấn quốc hắn gặp nhiều truyền tống trận, khi đó truyền tống trận chỉ cần đầu choáng mở mắt ra là tới nơi.

    Truyền tống trận bây giờ thì phải đứng bên trong một thời gian mới đến mục tiêu truyền tống.

    Cái này không phải nói truyền tống trận của trung ương thiên triều không phát triển bằng Tấn quốc, điều đó tuyệt đối không khả năng xảy ra.

    Lý do là trung ương thiên triều khoảng cách quá xa, xa cỡ một vạn mười vạn Tấn quốc, khoảng cách như vậy ở trong truyền tống trận mất thời gian chút là bình thường.

    Trải qua truyền tống trận cần tốn chút thời gian, Lục Nguyên mở mắt ra, phát hiện đang đứng trong thành trì vô cùng to lớn, hai bên có đủ các cửa hàng, có buôn bán đan dược, có tu sửa binh khí, còn có cung cấp các nơi giống như Ngộ Đạo bảo các.

    Đương nhiên tất cả chỉ với điều kiện ngươi có linh thạch.

    Linh thạch ở đây là tiền tệ lưu thông.

    Trung phẩm linh thạch, thượng phẩm linh thạch đều nhận hết, địa giai linh thạch càng được hoan nghênh.

    Còn hạ phẩm linh thạch, thật có lỗi, hạ phẩm linh thạch quá thấp cấp, nơi này không nhận.

    Lục Nguyên hơi kinh ngạc.

    Đông Dã Thương thấy các đệ tử trung tâm sau lưng lần đầu tiên tới đây tỏ vẻ ngạc nhiên thì cười nói:

    - Chỗ này vỗn chỉ có hai khiêu chiến lâu, nhưng sau này người đến khiêu chiến ngày càng nhiều, muốn chiến đấu thì sẽ tiêu hao phẩm, tất nhiên sẽ có thương nhân nhanh nhạy đến, dần dần nơi này hình thành một tòa thành trì.

    - Tuy nhiên, không cần quan tâm những điều này.

    Đông Dã Thương dẫn hơn ba mươi người đi tới trung tâm thành trì.

    Kỳ thực tuy ở trong thành trì nhưng Lục Nguyên đã sớm thấy ra, chính giữa thành trì có hai tháp lâu vô cùng to lớn đâm tận trời, xem ra chắc là hai tòa khiêu chiến lâu.

    Một tòa cung cấp người dưới hỗn động cảnh, một tòa là cung cấp cho dưới chí tôn.

    Đông Dã Thương nói:

    - Kỳ thực thành trì này cũng có người trên cấp chí tôn chiến đấu, nhưng không ở hai tòa khiêu chiến lâu, cũng không công khai.

    Nơi này khác với Kiếm Môn, là thành thị hưởng thụ chiến đấu.

    Đông Dã Thương cất tiếng cười nói:

    - Nơi này chỉ cần chiến đấu và chiến đấu, cái gì từng bước tính kế không có tác dụng gì.

    Có Đông Dã Thương dẫn dắt, rốt cuộc đến dưới tòa tháp to lớn nhập mây.

    Lục Nguyên phát hiện tòa thạp chọc trời thành khổng lồ vô cùng, đứng dưới chân nó có cảm giác áp lực, dường như mình là con kiến vậy, đây là từng đợt kiếm khí tràn ra.

    Đông Dã Thương cười nói:

    - Đến rồi, đây chính là nhất thiên đại châu khiêu chiến lâu, đương nhiên, là khiêu chiến lâu chuyên thuộc về dưới hỗn động cảnh.

    - Đầu tiên dùng ngọc bài thân phận của mỗi người các ngươi nơi này cũng nhân.

    Trên mỗi thân phận ngọc bài sẽ ghi chép tin tức, nếu lúc trước từng đến khiêu chiến lâu, có điểm nhất định thì có thể trực tiếp vào khiêu chiến lâu khiêu chiến, nếu không có vậy lập tức vào đấu trường ngầm khiêu chiến lâu, tại đó liên tục thắng mười trận là có thể vào khiêu chiến lâu.

    Nhớ kỹ, nhất định phải thắng liền mười trận, nếu không thì không thể vào khiêu chiến lâu.

    - Trong khiêu chiến lâu có đủ các loại cao thủ.

    - Trong đó có đỉnh cao đại đạo cảnh thập tầng, có nửa bước hỗn động, có người đgiáo phái, có Vô Thượng Đại Giáo, thậm chí có cả văn minh.

    Ngẫu nhiên sẽ có người cổ văn minh che giấu thân phạ vào trong.

    Đông Dã Thương giới thiệu nói:

    - Bên trong dựa vào là số liệu liên tục thắng.

    - Liên tục thắng ba mươi trận có thể đi tầng hai khiêu chiến lâu.

    - Liên tục thắng sáu mươi trận có thể đi tầng ba khiêu chiến lâu.

    - Liên tục thắng ba trăm trận có thể đi tầng mười khiêu chiến lâu.

    - Liên tục thắng ba ngàn trận có thể đi tầng một trăm khiêu chiến lâu.

    - Đến tình trạng thắng ba ngàn trận rồi thì ngươi đủ nổi danh một trăm đại châu.

    Đông Dã Thương nói:

    - Đúng rồi, Kiếm Môn chúng ta mấy năm nay thành tích tốn nhất là Kiếm Chi Tử năm đó sáng tạo ra.

    Khi ấy hắn tại đây liên tục thắng hai vạn một ngàn trận, thăng đến tầng bảy trăm, cuối dùng dẫn đến tiên chi tử vừa lúc tu vi dưới hỗn động cảnh, bị tiên cổ văn minh tiên chi tử đánh bại.

    Cổ văn minh bình thường sẽ không tới đây, nhưng ngẫu nhiên cũng có kẻ giả dạng đến.

    Đông Dã Thương nói ra kỷ lục của Kiếm Chi Tử khiến mấy người trừ Lục Nguyên ra tán thán.

    Chỉ mình Lục Nguyên thầm nghĩ, Kiếm Chi Tử liên tục thắng hai vạn một ngàn trận thì sao chứ?

    Mình phải liên tục thắng ba vạn trận, luyện thành Kiếm Thắng Đan, cũng có thể vượt qua ghi chép của Kiếm Chi Tử năm đó.

    - Được rồi, các ngươi đi đi, mau liên tục thắng mười trận, chân chính đi khiêu chiến lâu, cảm nhận cao thủ các phái, phong cách chiến đấu nhân vật các phương, có ích lớn cho các ngươi muốn đột phá tới hỗn động cảnh.

    Đông Dã Thương rất hưng phấn, gã trời sinh thích chiến đấu.

    Thật tự nhiên ba mươi người nhanh chóng đi tầng ngầm khiêu chiến lâu, trong tầng ngầm lấy được liên tục thắng mười trận là có thể chính thức vào khiêu chiến lâu.

    Như vậy trong ba mươi người, ai nhanh nhất có được liên tục thắng mười trận đây?

    Nghe nói Lục Nguyên không tệ, so với Hiên Viên Lệnh trước kia còn mạnh.

    Đông Dã Thương không vội vã, chậm rãi chờ.

    Đông Dã Thương nghĩ rằng lấy thực lực của Lục Nguyên có thể liên tục thắng mười trận hay không, sẽ mất bao lâu?

    Đông Dã Thương đang đếm, chưa đến nửa nén hương thì thấy Lục Nguyên bước ra.

    Đông Dã Thương ngây ra nói:

    - Nhanh vậy.

    Đừng tưởng nửa nén hương là rất dài, ít nhất mười trận chiến, quá trình còn có thời gian chờ đợi, nên nửa nén hương là nhanh quá rồi, tương đương nói Lục Nguyên đối mặt một đối thủ khoảng ba chiêu là giải quyết xong, mới có thể hoàn thành chưa đến nửa nén hương.

    Đúng là cường!

    Đông Dã Thương càng xem Lục Nguyên càng thấy vừa mắt.

    Vậy chân chính bước vào khiêu chiến lâu đi, chỗ đó cường giả như mây.

    Lục Nguyên, để ta xem biểu hiện của ngươi đi.

    Kiếm Chủ đã âm thầm nhờ ta kiểm tra ngươi.

    Đây chính là tầng thứ nhất khiêu chiến lâu ư?

    Lục Nguyên đánh giá hoàn cảnh xung quanh, phát hiện có nhiều sân đấu, cửa sân hoặc là mở hoặc là đóng kín.

    Sân đấu đóng kín biểu hiện có người đang chiến đấu, thường không qua bao lâu thì cửa sẽ mở ra, cho thấy ai thắng ai thua.

    Tầng thứ nhất khiêu chiến lâu khá là náo nhiệt, không ngừng có người chiến đấu.

    Mọi người đều muốn liên tục thắng, đi tầng lầu càng cao.

    Vậy thì liên tục thắng ba vạn trận sẽ bắt đầu từ đây.

    Đoạn đường chiến đấu của mình sắp bắt đầu.

    Lòng Lục Nguyên dâng trào hào hùng mãnh liệt.

    Lục Nguyên đi tới một cửa sân đấu, bên trong đứng một tu sĩ khuôn mặt trẻ tuổi có chút tà khí.

    Lục Nguyên cất bước đi vào, thân phận ngọc bài giơ ra.

    Bước vào trong sân hắn hỏi:

    - Cần đóng cửa không?

    Tu sĩ tà khí trẻ tuổi nhìn Lục Nguyên bộ dạng xa lạ lập tức hỏi:

    - Ồ, là người mới hả?

    Cửa kết một tiếng mở, xem ra không cần đóng cửa, nó sẽ tự động đóng.

    Tu sĩ tà khí trẻ tuổi cười cười nói:

    - Khó được đến khiêu chiến lâu chơi một chuyến, không bằng chơi kích động chút?

    Vậy đi, cá cược một ván, trận chiến giữa chúng ta ai thua thì thêm vào hai mươi vạn trung phẩm linh thạch cho người thắng, sao hả?

    Coi như thêm chút đỉnh.

    Hai mươi vạn trung phẩm linh thạch đối với Lục Nguyên là chút đỉnh, đối với đại đạo cảnh thập tầng bình thường tuyệt đối không nhỏ chút nào.

    Bình thường đại đạo cảnh thập tầng tài sản chỉ chừng ba, bốn mươi vạn trung phẩm linh thạch.

    Tu sĩ tà khí trẻ tuổi thấy lúc Lục Nguyên vào cửa hỏi có cần đóng cửa hay không liền ra kết luận hắn là người mới, tuyệt đối là mới đến khiêu chiến lâu.

    Loại người mới đến khiêu chiến lâu thế này cùng người như gã lõi đời thường lăn lộn trong khiêu chiến lâu lâu hoàn toàn khác.

    Cơ bản người thường ở trong khiêu chiến lâu ngược chết Lục Nguyên người mới vào.

    Có thể ngược người mới tới khiêu chiến lâu tất nhiên vui vẻ.

    Tuy nhiên, thừa dịp kiếm chút tiền cũng không tệ.

    Lục Nguyên gật đầu, đồng ý nói:

    - Tốt, vậy thì hai mươi vạn linh thạch cá cược.

    Tu sĩ tà khí trẻ tuổi phát hiện Lục Nguyên đồng ý dứt khoát thì hối hận, trời ạ, xem ra người mới này có tài sản dày lắm đây, mình không nên kêu cược hai mươi vạn linh thạch, kiếm lời ít tiếc thật.

    Tu sĩ tà khí trẻ tuổi than thở nghĩ.

    - Vậy bắt đầu!

    Tu sĩ tà khí trẻ tuổi đứng lên, nói:

    - Để ma cũ ta dạy ngươi đạo lý tại khiêu chiến lâu.

    Nơi này không phải khu vui chơi, cũng không phải khu vui chơi môn phái các ngươi, người nơi này sẽ không cho thân phận cao quý nhà ngươi mặt mũi.

    Tu sĩ tà khí trẻ tuổi cực kỳ đắc ý, lúc vừa nói gã lặng lẽ ẩn giấu một đạo tà nhẫn ra sau lưng Lục Nguyên.

    Gã ở phía trước công kích hấp dẫn sức chú ý, tà nhẫn ở phía sau tấn công, đối với người mới đến khiêu chiến lâu thì đủ rồi.

    Tu sĩ tà khí trẻ tuổi tràn đầy đắc ý, gã phát hiện ngũ cực tà nhẫn đã đến sau lưng người mới Lục Nguyên, chỉ kém một chút là đánh trúng được hắn.

    Ngũ cực tà nhẫn của gã lấy ngũ đạo âm lôi chi hỏa, thu thập ngũ cực chi kim hóa thành một vô hình âm độc pháp môn để lén hại người thì không gì tốt hơn.

    Trong chớp mắt, gã thấy trời đất đảo lộn, bị kéo lên cao.

    Đây là sao?

    Khoảnh khắc tu sĩ tà khí trẻ tuổi không hiểu có chuyện gì nữa.

    Nhưng gã lập tức phát hiện ngũ cực tà nhẫn của mình bị người thanh niên dễ dàng một chưởng phong đánh vỡ, không chỉ thấy, gã cũng bị chưởng pháp lực của thanh niên kéo đến cực cao.

    Mình thua?

    Tu sĩ tà khí trẻ tuổi còn chưa phản ứng lại.

    Làm sao có thể!

    Mình đối diện chỉ là một người mới đến tầng thứ nhất khiêu chiến lâu, thế mà một chiêu đã thua, thậm chí không thấy được làm sao bị người mới đánh bại.

    Gặp quỷ mà!

    Chương 757-758 : Nam Ma

    Tu sĩ tà khí trẻ tuổi chỉ đành bất đắc dĩ ngoan ngoãn giao ra tiền phạt hai mươi vạn trung phẩm linh thạch.

    Hết cách, cái này vừa mới viết trong quy tắc tiến sân đấu.

    Một khi viết vào quy tắc sân đấu, gã không trả thì vĩnh viễn không thể ra sân, đây là quy tắc.

    Tu sĩ tà khí trẻ tuổi la to gặp quỷ, gã cảm thấy người mới Lục Nguyên có gì đó là lạ nên bắt đầu chú ý chiến tích của hắn.

    Lục Nguyên chiến thắng tu sĩ tà khí trẻ tuổi, kiếm được hai mươi vạn trung phẩm linh thạch chút cháo xong bắt đầu hành trình khiêu chiến lâu của mình.

    Trận thứ hai, chiến thắng.

    Trận thứ ba, chiến thắng.

    Trận thứ mười, chiến thắng.

    Trận thứ một trăm, chiến thắng.

    Đến trận thứ một trăm hắn chiến thắng thì tu sĩ tà khí trẻ tuổi luôn chú ý đến Lục Nguyên rốt cuộc biến sắc mặt.

    - Không phải chứ, môn phái nào bồi dưỡng ra người biến thái dữ vậy.

    Vốn cho rằng chỉ là một người mới, kết quả là đại sát khí của một môn phái chuyên tâm bồi dưỡng ra.

    Mỗi môn phái một đời sẽ bồi dưỡng ra một, hai đại sát khí, đệ tử cấp bậc đại sát khí này thực lực siêu đến cực điểm.

    Hiển nhiên tu sĩ tà khí trẻ tuổi cho rằng Lục Nguyên là loại này, thầm than mình xui xẻo, chọc phải đệ tử trung tâm cấp bậc đại sát khí, nhưng không hay biết Lục Nguyên chỉ là đệ tử trung tâm bình thường mà thôi.

    Kỳ thực không chỉ là tu sĩ tà khí trẻ tuổi, dù là đoàn người Kiếm Môn cũng trợn tròn mắt.

    Kiếm Môn bao gồm cả Đông Dã Thương, tổng cộng ba mươi mốt người tiến đến, ba mươi người khác cho đến bây giờ có thể ở đấu trường ngầm liên tục thắng mười tiến vào khiêu chiến đài chỉ có sáu người mà thôi.

    Chân chính vào khiêu chiến đài muốn liên tục thắng hai trận còn khó.

    Khiêu chiến đài có chiến đấu khác nhau, cho đến nay có được thành tích liên tục thắng cao nhất là Thượng Quan Sát qua bốn trận.

    Khi họ ở khiêu chiến lâu dò tin tức của Lục Nguyên, phát hiện hắn đã được một trăm trận thắng liên tiếp.

    Cùng là đệ tử trung tâm Kiếm Môn, đa số người chưa chính thức vào khiêu chiến lâu, đa số còn ở dưới tầng ngầm, đi vào khiêu chiến lâu cao nhất chỉ thắng liền bốn trận, mà Lục Nguyên lại có được một trăm trận thắng liên tiếp, chênh lệch quá lớn lao, trong phút chốc khiến người không thể tin.

    Đông Dã Thương không để ý, nếu Kiếm Chủ đã muốn ta kiểm tra ngươi, không làm được cả một trăm trận thắng liên tiếp thì ngươi không xứng khiến Kiếm Chủ đánh giá.

    Chẳng qua, rốt cuộc ngươi có thể liên tục thắng bao nhiêu trận đây?

    Kiếm Chi Tử hai vạn một ngàn liên tục thắng thì khỏi cần nghĩ, có thể làm được liên tiếp thắng mấy ngàn không?

    Một trăm năm mươi trận, thắng.

    Hai trăm trận, thắng.

    Hai trăm năm mươi trận, thắng.

    Ba trăm trận, thắng.

    Bây giờ Lục Nguyên đã liên tục thắng ba trăm, những đối thủ khiêu chiến lâu đủ các loại đặc điểm, đủ các kiểu sát chiêu, đủ các tuyệt học, đánh nhau cùng họ cảm giác mình học được trong đó không ít, chiến đấu tại khiêu chiến lâu đúng là thú vị.

    Đương nhiên theo ba trăm trận thắng liên tiếp, Lục Nguyên đã đến tầng thứ mười khiêu chiến lâu.

    Tầng thứ mười khiêu chiến lâu cho cảm giác trống trải rất nhiều, ở tầng mười số người thưa thớt, không bằng tầng thứ nhất.

    Bởi vì muốn đến tầng thứ mười phải trước tiên thắng liên tục ba trăm trận, đương nhiên người khiêu chiến không cần liên tiếp thắng ba trăm trận mới được tới đây, nếu không ngươi đến tầng thứ mười cũng sẽ không mấy người có thể khiêu chiến với ngươi.

    Lục Nguyên đứng ở chỗ cao nghe không ít người bàn tán về mình.

    - Nghe nói chưa?

    Lần này Kiếm Môn mang đến đám người ra một người mới khá lợi hại.

    - Người mới lợi hại, lợi hại cỡ nào?

    - Tới khiêu chiến lâu rồi đã liên tục thắng ba trăm trận.

    - Liên tục thắng ba trăm trận à, thật lợi hại, người mới kêu là gì?

    - Hình như là Lục Nguyên.

    - Lục Nguyên, ta có nghe tên hắn, trước đó không lâu tại Thái Hoàng Thiên khuất phục một số người Đan Dược Văn Minh.

    - Trời ạ, thì ra là nhân vật có lai lịch lớn đến thế, thắng cả người Đan Dược Văn Minh, ghê gớm quá.

    - Tuy nhiên, hắn một hơi liên tục thắng ba trăm trận, e rằng mấy đại cao thủ khiêu chiến lâu sẽ công kích hắn.

    - Ngươi nói là Đông Tà Tây Độc, Nam Ma Bắc Tiên ấy hả?

    - Đúng vậy, tứ đại cao thủ Đông Tà Tây Độc, Nam Ma Bắc Tiên, trấn giữ khiêu chiến lâu chúng ta.

    Bây giờ khiêu chiến lâu là địa bàn của Hóa Kim Chân Quân, chúng ta muốn khiêu chiến người tầng càng cao thì phải trả một số linh thạch, những linh thạch bị Hóa Kim Chân Quân thu, cùng lúc đó, có người vượt tầng càng cao thì Hóa Kim Chân Quân trả lại càng nhiều linh thạch.

    Cho nên hắn không hy vọng có người vượt rất cao, bây giờ Lục Nguyên dựa vào liên tục thắng ba trăm trận đến tầng thứ mười, cho nên không bao lâu sau tứ đại cao thủ tọa trấn Đông Tà, Tây Độc, Nam Ma, Bắc Tiên chắc chắn sẽ ra tay.

    Lục Nguyên đứng trên lầu cao tầng thứ mười nhìn xuống người bên dưới.

    Giờ phút này, Lục Nguyên cảm nhận ma khí cực kỳ cường đại giáng xuống, ma khí so với bất cứ đại đạo cảnh nào mình từng đối phó càng cường.

    Ma khí cuồn cuộn như vô thượng ma tôn, ma khí của Nhâm Độc so với người này không đáng là gì.

    Người đó bỗng xuất hiện trước mặt Lục Nguyên.

    Đó là kẻ toàn thân bao vây ma khí, ma khí cuồn cuộn sinh ra.

    Trong ma khí cuồn cuộn phát ra thanh âm chói tai khó nghe:

    - Tiểu tử, ngươi chính là kẻ liên tục thắng ba trăm trận?

    Xem ra còn rất trẻ, đáng tiếc ngươi đụng phải ta, kỷ lục liên tục thắng của ngươi đến đây chấm dứt, ngươi sẽ vĩnh viễn nhớ kỹ hôm nay thua trong tay bổn Nam Ma.

    - Ngươi xui xẻo nhất là đụng phải bổn Nam Ma, thật là hết sức đáng tiếc, thiên tài như vậy sau này tâm linh sẽ bị thất bại hôm nay bao trùm, sau này muốn tiến bộ rất khó.

    Một trong tứ đại cao thủ tọa trấn khiêu chiến lâu, Nam Ma hiện thân.

    Vừa xuất hiện liền là ma khí cuồn cuộn, là uy thế bao tùm cả trời đất, ma lâm thiên hạ, không thể chắn.

    Trong ma khí cuồn cuộn dần hiện ra một người đàn ông.

    Người đàn ông dáng người cao lạ lùng, e rằng cao cỡ một trượng, không chỉ là cao thôi, toàn thân người đàn ông tràn đầy vảy đen, mỗi một mảnh vảy bên trên chớp lóe ma khí đen quái dị, mặt trên có màu sắc cực kỳ quái, chỉ cần ngươi nhìn chằm chằm sẽ bị nó mê hoặc, rất dễ bị kéo vào vực sâu vô tận ma đạo.

    Người đàn ông toàn thân vảy đen mặt cũng có vảy, đôi mắt như ma trơi, không, ma trơi tuyệt đối không khủng bố bằng đôi mắt của người đàn ông này.

    Đó là con mắt đáng sợ cỡ nào, như đến từ địa ngục vậy, toàn thân gã tràn đầy sát khí kinh người.

    Ma khí hóa thành một con rồng, sát khí hóa thành một con rồng, song long quấn quanh bị người đàn ông toàn thân vảy đen đạp dưới chân.

    Nam Ma!

    Một trong tứ đại cao thủ khiêu chiến lâu.

    Gã nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Ngươi có lẽ còn chưa biết rõ tình huống.

    Ngươi cho rằng liên tục thắng ba trăm trận là giỏi rồi sao?

    Biết ta lần đầu tới khiêu chiến lâu thắng bao nhiêu lần liên tiếp không?

    Liên tục thắng ba ngàn hai trăm, chiến tích của ngươi không có bất cứ sức uy hiếp nào với ta.

    Ngươi chắc chắn thua trong tay ta, không có chút cơ hội thắng.

    - Ma khí của ta là cửu u ma hỏa.

    Loại cửu u ma hỏa này một khi dính vào người ngươi là sẽ thiêu đốt cả linh hồn.

    - Đáng tiếc, thật đáng tiếc.

    Nam Ma dùng giọng khàn khàn nói:

    - Tiền bối Kiếm Môn các ngươi đúng là không có trách nhiệm gì cả, lại để ngươi đối đầu với ta, thật đáng thương hết sức.

    Vốn là người rất có tương lai sắp bị hủy trong tay ta, sau này ngày đêm ở trong ác mộng nhớ lại quá trình bị ta đánh bại, trong ác mộng vẫn không trốn thoát cửu u ma hỏa của ta.

    Nam Ma nhàn nhạt nói, không hề phóng đại, gã nói đều là sự thật.

    Đó là loại tự tin tuyệt đối.

    Gã tọa trấn khiêu chiến lâu nhiều năm như vậy, không biết đạnh bại bao nhiêu đại đạo cảnh cửu tầng, thập tầng, sớm dưỡng thành tự tin tuyệt đối.

    Gã cực kỳ vênh váo nói xong, định ra tay thì lúc này Nam Ma phát hiện Lục Nguyên ngưng tụ ra một đại chưởng pháp lực đè hưởng mình.

    Nam Ma cười lạnh, đại chưởng pháp lực bình thường mà thôi, làm gì được mình chứ.

    Tay Nam Ma xuất ra đại chưởng pháp lực đánh hướng đại chưởng pháp lực của Lục Nguyên.

    Nam Ma có tin tưởng một chươngr này sẽ khiến Lục Nguyên chịu thiệt lớn.

    Pháp lực bình thường đụng phải đại chưởng ma khí của gã chỉ có nước chịu thua.

    Nghĩ tới lần này ma khí xâm nhập chắc Lục Nguyên sẽ ăn mệt lớn, là lúc dạy cho người mới này bài học, cho người mới kinh nghiệm ít ỏi biết đừng dễ dàng đụng độ với pháp lực của đối phương.

    Nam Ma thầm nghĩ, nhưng phát hiện hai đại chưởng ở trên không trung va nhau, đại chưởng ma khí của mình chớp mắt tan vỡ.

    Nam Ma biến sắc mặt.

    Đại chưởng ma khí của mình bỗng chốc tan vỡ, đây là sao?

    Tiếc rằng gã không rảnh suy nghĩ nguyên nhân, vì lúc này đại chưởng pháp lực của Lục Nguyên đã cách đỉnh đầu gã ba thước.

    Gã lập tức dùng tuyệt học ma loa toàn công.

    Ma loa toàn công một khi sử dụng thì ma khí như xoắn ốc vậy, thích hợp phá một điểm.

    Ma loa toàn công của gã đánh hướng đại chưởng pháp lực, cho rằng ma loa toàn công sẽ dễ dàng phá đại chưởng pháp lực của Lục Nguyên.

    Gã tràn đầy tự tin, kết quả *bùm* một tiếng, ma loa toàn công tan vỡ.

    Không hay rồi!

    Lúc này đại chưởng pháp lực đã đè tới đỉnh đầu Nam Ma, muốn biến chiêu cũng không kịp.

    Nam Ma không uổng đấu vạn lần, lúc này liều mạng, dốc sức đánh ra ma đạo căn nguyên của mình.

    Ma đạo căn nguyên lấy ra thì cõi trời đất lập tức ma hoa, đó là cường đại cỡ nào.

    Ma đạo căn nguyên đáng sợ ở trong hắc ám như có vô tận ma đạo vực sâu xuất hiện, dường như đánh ra một thế giới ma đạo.

    Nam Ma vừa định thở phào thì trong đại chưởng pháp lực của Lục Nguyên đánh ra vô tận kiếm quang, đâm vỡ thế giới ma đạo.

    Đại chưởng pháp lực đã nặng nề đè Nam Ma.

    Nam Ma liên tục bị phá ba lần, đặc biệt là cái cuối ma đạo căn nguyên khiến gã khó chịu muốn hộc máu.

    Đại chưởng pháp lực tới trước mắt, gã dốc hết sức ngăn cản nhưng sao chặn được đại chưởng pháp lực vô cùng to lớn.

    *Bộp* một tiếng, Nam Ma hết thảm, bị chưởng của Lục Nguyên đánh thành bánh thịt.

    May là Lục Nguyên nương tay, chưa dùng kiếm khí đâm, nếu không thì gã chân chính thành thịt nát, chết tại đây, không thể hồi phục.

    Lục Nguyên hời hợt nói:

    - Cái gọi là Nam Ma chỉ có thế thôi sao.

    Nam Ma thua dấy lên sóng gió trong khiêu chiến lâu.

    - Ngươi nghe nói chưa?

    Lục Nguyên liên tục thắng ba trăm trận trong trận chiến ba trăm lẻ một thắng Nam Ma.

    - Cái gì?

    Nam Ma một trong tứ đại cao thủ trấn lâu mà dễ dàng bị đánh bại hả?

    - Nói giỡn chắc?

    Có nghe lộn không vậy?

    - Chiến đấu tầng thứ mười đều có ghi chép lại, các ngươi tra xét liền biết.

    - Điên quá đi, Nam Ma mà cũng bị xử.

    - Lục Nguyên này xuất thân gì vậy, a, Kiếm Môn ư?

    Kiếm Môn gần đây không thiếu người kinh tài tuyệt diểm nhỉ, có hy vọng nổi bật đây, sau này thứ hạng trong Vô Thượng Đại Giáo e rằng vọt cao cao.

    Năm đó Kiếm Chi Tử liên tục thắng hai vạn một ngàn trận, không biết Lục Nguyên có thể thắng liên tiếp bao nhiêu đây.

    Trong lúc đám người bàn tán, Lục Nguyên nghênh đón liên tiếp ba trận chiến.

    Đối thủ ba trận, trận thứ nhất là Đông Tà.

    Đông Tà là một thanh niên mặt đầy nụ cười ta.

    Y bước ra nói câu đầu tiên là:

    - Ha ha ha ha, Nam Ma cái thằng ngốc đó bị một người mới đánh nằm bẹp, ngươi ở dưới Tà Kiếm Tiếu Sát tam thức của ta không có cơ hội thắng đâu!

    Tà Kiếm Tiếu Sát của y chính là một môn kỳ công, khi nở nụ cười thì kiếm đã đến, thường có người trông thấy nụ cười của y lập tức chết dưới kiếm ngay, đây chính là Tà Kiếm Tiếu Sát.

    Tà Kiếm Tiếu Sát của y là một môn kỳ công quái dị kinh thiên động địa.

    Năm đó khi y mới đến khiêu chiến lâu là liên tục thắng bốn ngàn bảy trăm, so với Nam Ma cường hơn nhiều.

    Mỗi lần y đấu với Nam Ma đều thắng cả, cho nên cho rằng Lục Nguyên chắc chắn sẽ thua dưới tay mình.

    Tiếp theo kết cục của y đương nhiên là Tà Kiếm Tiếu Sát bị Lục Nguyên phá.

    Bản thân y bị Lục Nguyên không chút khách sáo đánh nhừ tử, muốn hồi phục lại thân hình thì hơi khó.

    Trận chiến thứ hai là đối đầu Tây Độc.

    Tây Độc là người đàn ông trung niên mặt âm trầm.

    Người đàn ông trung niên đi ra tràn đầy tự tin nói:

    - Tiểu tử Lục Nguyên, tuy ngươi thắng Nam Ma, thắng Đông Tà nhưng không khả năng thắng được ta.

    Số phận cuối cùng của ngươi là bị ta đánh bại, trong vô tận thống khổ cầu xin ta thuốc giải.

    Lý do Tây Độc tràn đầy tự tin là vì gã có độc phá hỗn động kỳ độc.

    Chiến tích cao nhất của kỳ độc là từng độc chết một hỗn động cảnh trọng thương, đại đạo cảnh dưới tay gã không thể chống được một chiêu, bởi vì trong vòng một chiêu đã bị gã độc chết, không khả năng đấu chết với gã, cho nên gã vô cùng tự tin.

    Đáng tiếc, gã có tự tin tràn trề hơn thì kết cuộc rất đơn giản, cái gọi là độc phá hỗn động kỳ độc bị thanh đế kiếm đạo phá, gã hét thất thanh tuyệt đối không có khả năng bị Lục Nguyên đánh thành thịt nát.

    Trận chiến cuối đối mặt Bắc Tiên, người mạnh nhất cuối cùng trong tứ đại cao thủ.

    Bắc Tiên không như ba vị kia kiêu ngạo, Nam Ma, Đông Tà, Tây Độc là cao thủ một thời, thực lực cách Bắc Tiên không quá lớn mà đều bị đánh thành bánh thịt.

    Cho nên Bắc Tiên không dám xem thường Lục Nguyên.

    Bắc Tiên sở trường về các loại tiên pháp.

    Gã dùng vô tận tiên pháp odois chiến với Lục Nguyên thậm chí có đột phá nhất định, phát huy vượt bình thường, đáng tiếc như vậy vẫn không là đối thủ của hắn, kết quả cuối cùng vẫn bị hắn đập bẹp.

    Mặc kệ ngươi có cố gắng cỡ nào đều chỉ là mớ thịt nát, đây là thủ đoạn bá khí của Lục Nguyên, đánh tứ đại cao thủ khiêu chiến lâu không đỡ nổi.

    Mặc kệ ngươi có thủ đoạn gì, công pháp gì, kinh nghiệm chiến đấu nhiều ít, cuối cùng đều chỉ là bánh thịt mà thôi.

    Cuộc chiến giữa Bắc Tiên và Lục Nguyên chính thức đại biểu tứ đại cao thủ tọa trấn khiêu chiến lâu là Đông Tà, Tây Độc, Nam Ma, Bắc Tiên dù dốc hết sức đấu chính diện, thậm chí phát huy vượt bình thường vẫn không là đối thủ của Lục Nguyên, bị hắn đánh đến không có sức đánh trả.

    Lục Nguyên đích thực là dễ dàng thắng tứ đại cao thủ, bởi vì thực lực đã tới trình độ có thể dễ như ăn cháo thắng là việc đương nhiên, không thắng mới là quái.

    Cho nên bản thân Lục Nguyên không lấy làm lạ, hắn thực sự không thấy có gì cả.

    Chương 759-760 : Trung Tháp

    Nhưng khiêu chiến lâu thì sôi sục.

    - Tà Kiếm Tiếu Sát tam thức của Đông Tà ngay cả đón một thức cũng khó.

    - Độc của Tây Độc có thể độc chết hỗn động cảnh bị thương.

    - Ma khí của Nam Ma có thể kéo người vào ma đạo vô cùng hắc ám.

    Bắc Tiên có tiên pháp huyền diệu vô cùng, còn trên ba người trước.

    - Bốn người họ vậy mà thua, dù là Đông Tà hay Tây Độc, dù là Nam Ma hoặc Bắc Tiên đều thua vào tay Kiếm Môn Lục Nguyên.

    - Khoa trương quá đi.

    - Nghe nói bốn người đều bị Lục Nguyên đập thành hình dạng thịt nát, may là hắn nương tay, chỉ cần đưa vào chút chân khí có tính phá hư, tứ đại cao thủ tọa trấn lầu này toàn bộ chết hết, không còn một mống.

    - Quá hùng mạnh, đúng rồi, giờ hắn thắng ba nhiêu trận?

    - Giờ hắn đã thắng ba ngàn trận rồi, ngay cả Đông Tà, Tây Độc, Nam Ma, Bắc Tiên tứ đại cao thủ đều chắn không nổi thì còn ai chặn lại được?

    Một đường khí thế không bị cản trở đã hơn ba ngàn trận, nay hắn đứng ở tầng một trăm.

    Lục Nguyên đứng trên tầng lầu cao một trăm nhìn xuống mặt đất dưới chân.

    Đứng ở tầng một trăm nhìn thành trì khá là nhỏ bé.

    Mình cần liên tục thắng ba vạn trận, mới thắng có ba ngàn trận, giờ chỉ là bắt đầu mà thôi.

    Ở phía sau còn có các đường cao thủ tiến đến, nhưng mặc kệ là cao thủ nào mình sẽ thắng hết.

    Trận chiến này sẽ gặp gỡ hết các anh hào dưới hỗn động cảnh, cũng giúp mình luyện thành Kiếm Thắng Đan.

    - Phải rồi, các ngươi có nghe nói bánh thịt chưa?

    - Bánh thịt, nghe nói là đồ ăn?

    - Vậy là các ngươi không có kiến thức rồi.

    - Thế ngươi nói bánh thịt là cái gì?

    - Có nghe qua Đông Tà, Tây Độc, Nam Ma, Bắc Tiên không?

    - Đương nhiên nghe nói, chẳng phải là tứ đại cao thủ tọa trấn khiêu chiến lâu sao, nghe nói bốn vị này có tuyệt học riêng, dù là Nam Ma yếu nhất cũng có bản lĩnh.

    Bắc Tiên thì tiên pháp huyền diệu, nghe nói BắcTiên học là tiên pháp của tiên cổ văn minh, cực kỳ đặc biệt, có thể dính dáng chút với tiên cổ văn minh thật khiến người hâm mộ.

    Người này hâm mộ nửa ngày đột nhiên phản ứng lại, hỏi:

    - Đúng rồi, ngươi nói tứ đại cao thủ khiêu chiến lâu ai mà không biết, có liên quan gì đến bánh thịt chứ?

    - Tại ngươi không biết đó thôi, gần đây có người mới khiêu chiến, vào trong khiêu chiến lâu đối chiến ông Tà, Tây Độc, Nam Ma, Bắc Tiên.

    Ngươi đoán kết cục gì?

    Người nói hiển nhiên đang thả mồi câu.

    - Kết cuộc gì?

    Không chút nghi ngờ, người nghe thành công bị gợi lòng tò mò.

    - Ha ha, nói đến vui lắm.

    Người này bắt đầu cười hai tiếng khiến người nghe sốt ruột rồi mới từ từ nói:

    - Đầu tiên là Nam Ma đấu với Lục Nguyên, bị đánh thành bánh thịt.

    Tiếp theo Đông Tà lên, thành bánh thịt.

    Tiếp theo nữa Tây Độc lên, lại là bánh thịt.

    Cuối cùng Bắc Tiên lên, vẫn là bánh thịt.

    - Mặc kệ tứ đại cao thủ đánh thế nào, giãy dụa ra sao, cuối cùng vẫn trốn không thoát, biến thành miếng bánh thịt.

    - Không phải chứ, tứ đại cao thủ mạnh lắm đấy, sao biến thành bánh thịt được?

    - Đúng thế, đây chính là truyền thuyết bánh thịt gần đây.

    - Nhân vật cường như vậy thì ta phải đi khiêu chiến thành nhìn xem sao.

    - Cùng đi đi, ta cũng muốn xem người thắng tứ đại cao thủ tròn méo thế nào.

    Các phương, vô số giáo phái trăm đại châu gần đó nghe nói truyền thuyết bánh thịt xong rất nhiều đại đạo cảnh cửu tầng, thập tầng không hẹn mà cùng lợi dụng truyền tống trận đi khiêu chiến thành.

    Có người thực lực không đủ chỉ muốn nhìn phong thái của Lục Nguyên, muốn xem kẻ đánh tứ đại cao thủ thành bánh thịt có phong thái như thế nào.

    Người thực lực mạnh thì muốn gặp gỡ Lục Nguyên một phen, có đơn thuần muốn đấu với siêu tân tinh cao thủ Lục Nguyên, có người có dã tâm to lớn, muốn thắng Lục Nguyên sẽ một hơi nổi danh trăm châu biết.

    Nổi danh trăm đại châu là việc rất nở mặt.

    Vô số người chạy đến khiêu chiến thành.

    Trong phút chốc khiêu chiến thành vì truyền thuyết bánh thịt mà vô cùng náo nhiệt.

    Nhiều người chạy đến thì Lục Nguyên cũng nghênh đón càng nhiều đối thủ, kỷ lục liên tục thắng không ngừng dần lên.

    Ba ngàn một trăm hai mươi mốt trận thắng, ba ngàn hai trăm năm mươi ba trận thắng, ba ngàn ba trăm sáu mươi ba trận thắng, ba ngàn năm trăm trận thắng, bốn ngàn trận thắng, kỷ lục chiến thắng không ngừng tăng cao, một đường chiến thắng là loại sung sướng cỡ nào.

    Trong khi hắn thắng nhiều như vậy có một đội người tiến vào khiêu chiến thành.

    Đội người đó nhân số không nhiều, đó là đội đến từ văn minh bình thường.

    Đội người này chỉ có vài người mà thôi, trong đó một người là công tử áo trắng khí chất cao quý, công tử hành động toát ra quý khí.

    Mộ Dung Hoàng Phục.

    Không sai, chính là xuất thân từ Mộ Dung quốc, Mộ Dung Hoàng Phục.

    Năm đó trong trăm quốc thử thách gã thứ hạng thứ bốn mươi hai, sau đó bị phân đến một văn minh bình thường.

    Trước khi gã vào trung ương thiên triều, nguyện vọng lớn nhất là có thể thắng Lục Nguyên.

    Vốn trước khi trăm quốc thử thách thực lực của gã ở trên Lục Nguyên, tại Việt Lộc Sơn luôn đè đầu hắn, ai ngờ rằng trong trăm quốc thử thách thua thảm Lục Nguyên.

    Người luôn đạp dưới chân nhảy lên đỉnh đầu mình.

    Cho nên Mộ Dung Hoàng Phục xem Lục Nguyên thành mục tiêu số một của mình, vào trung ương thiên triều rồi là có thể tiến vào văn minh bình thường, Lục Nguyên chỉ tiến vào một Vô Thượng Đại Giáo không quan trọng, dựa vào điều này mình có tự tin thắng Lục Nguyên.

    Mộ Dung Hoàng Phục ở trong văn minh điên cuồng luyện công, lại được cơ duyên to lớn, mấy ngày hôm trước đã đến đại đạo cảnh thập tầng.

    Gã hưng phấn xuất quan, kết quả nghe tin về truyền thuyết bánh thịt.

    Lúc mới nghe gã không hiểu ẩn ý, nghe giải thích xong mới hiểu ý nghĩa truyền thuyết bánh thịt.

    Khi những người khác chấn kinh Lục Nguyên cường đại, Mộ Dung Hoàng Phục rối rắm ở hai chữ Lục Nguyên.

    Cho nên gã lặng lẽ tìm mấy sư huynh đệ cùng đến đây, muốn chứng minh xem Lục Nguyên này có phải là Lục Nguyên mục tiêu mà mình muốn đuổi theo.

    Mộ Dung Hoàng Phục đến, gã lập tức chạy đến khiêu chiến lâu.

    - Trận thứ bốn ngàn ba trăm, thắng!

    Gã chưa vào khiêu chiến lâu đã nghe thanh âm như sấm, đó là giọng lớn cỡ nào, chấn đôi tai Mộ Dung Hoàng Phục đau nhức.

    Gã không cần hỏi người bên cạnh đã nói, bảo rằng Lục Nguyên đã thắng trận thứ bốn ngàn ba trăm.

    Mộ Dung Hoàng Phục đến gần, ngẩng đầu lên.

    Ở trên tầng lầu cao thứ một trăm bốn mươi ba, một người áo xanh đứng đó, thân hình hơi cao, có chút ốm nhưng giờ có khí khái vô địch tung hoành bốn phương tám hướng không địch thủ, không sai, chính là khí khái vô địch.

    Mộ Dung Hoàng Phục ủ rũ gục đầu xuống.

    Không sai, chính là hắn, Lục Nguyên.

    Không ngờ trong một Vô Thượng Đại Giáo mà thực lực hắn tăng đến tình trạng đáng sợ cỡ này, bây giờ đã là tung hoành vô địch tại khiêu chiến lâu, liên tục thắng hơn bốn ngàn.

    Mộ Dung Hoàng Phục không cam lòng lao vào trong khiêu chiến lâu.

    Lục Nguyên có thể liên tục thắng bốn ngàn ba trăm trận, mình có thể sao?

    Qua thật lâu, thành tích của Mộ Dung Hoàng Phục đi ra.

    Ở tầng thứ nhất khiêu chiến lâu liên tục thắng hai trận liền bị người giải quyết.

    Mộ Dung Hoàng Phục không cam lòng nhìn hướng một trăm bốn mươi tầng đứng người áo xanh.

    Lục Nguyên, tại sao ngươi lại chạy ở phía trước ta.

    Không, không, ta nhất định sẽ lại cố gắng.

    Trong khi Mộ Dung Hoàng Phục không cam lòng, những người xuất thân từ Kiếm Môn cũng trợn mắt há hốc mồm.

    Diệp Cơ Phát thì thào:

    - Thắng bốn ngàn ba trăm trận.

    - Thắng bốn ngàn ba trăm trận.

    - Không đúng, là thắng bốn ngàn ba trăm lẻ một trận.

    Thượng Quan Sát ngây ngẩn, họ rất cố gắng, cuối cùng được hai mươi lần thắng, Lục Nguyên đã tới tình trạng thắng hơn bốn ngàn, chính giữa cnheneh lệch quá xa xôi.

    Hai người Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì đều hưng phấn.

    Lục sư đệ càng lợi hại tất nhiên họ càng vui sướng.

    Đông Dã Thương chắp tay sau lưng, thắng bốn ngàn ba trăm trận ư?

    Rất không tệ.

    Tuy nhiên, trước thắng một vạn có một ngưỡng cửa, Đông Dã Thương hiểu cái ngưỡng cửa đó, nếu thắng một vạn trận thì khiêu chiến lâu sẽ tặng một chí bảo khá đặc biệt, đó là quy tắc của khiêu chiến lâu.

    Năm đó nhóm Kiếm Ma, Kiếm Tham cố gắng muốn được chí bảo này nhưng tiếc rằng chống đỡ lâu vậy mà vẫn bị đánh bại.

    Kiểm tra của Kiếm Chủ vẫn còn tiếp tục, nếu có thể kéo đến thắng một vạn, chống qua ngưỡng đó thì xem như hoàn thành, Kiếm Chủ sẽ khá là vừa lòng.

    Thắng hai vạn một ngàn là không khả năng, đó là số liệu chỉ Kiếm Chi Tử mới có.

    Thắng bốn ngàn năm trăm.

    Thắng năm ngàn.

    Thắng sáu ngàn.

    Thắng bảy ngàn.

    Thắng tám ngàn.

    Thắng tám ngàn chín trăm chín mươi chín trận.

    Lục Nguyên ở trên cao nhìn xuống, nhìn xuống bên dưới.

    Bởi vì thắng gần chín ngàn trận, bây giờ mình đứng ở lầu cao hai trăm chín mươi chín tầng, lúc nhìn xuống dưới chỉ thấy thành trì vô cùng nhỏ bé.

    Lục Nguyên phát hiện kiếm của mình trong liên tục thắng đang biến đổi.

    Lúc mình ở Hoa Sơn kiếm luôn là lười, dù kiếm pháp cực kỳ huyền diệu nhưng ít đi bá khí và khí độ vô địch.

    Lúc làm Hoa Sơn chưởng môn thì thêm chút khí phách lãnh đạo.

    Bây giờ khi liên tiếp thắng tám ngàn chín trăm chín mươi chín trận thì thêm một chút khí độ vô địch.

    Trong chớp mắt, có khí thế cực kỳ cường đại từ phía xa truyền đến, đó là khí độ cường đại cỡ nào.

    Đây là khí thế lúc trước mình chưa đụng đến người đại đạo cảnh có khí thế như vậy, khí thế thậm chí đã gần với cường giả hỗn động cảnh.

    Lục Nguyên mở to mắt, liền thấy phía trước đứng một người đàn ông trung niên áo trắng.

    Người đàn ông trung niên áo trắng đứng đó, toàn thân phát ra hơi thở pháp bảo, dường như bản thân gã là pháp bảo uy lực vô cùng.

    Người đàn ông trung niên áo trắng có diện mạo tuấn tú, có khí chất nho nhã khó tả.

    Gã lạnh nhạt nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Liên thắng tám ngàn chín trăm chín mươi chín trận, cũng tới lúc chấm dứt rồi.

    - Đừng giãy dụa, dừng phản kháng, ngươi không khả năng là đối thủ của ta.

    - Thứ nhất, ta so với tứ đại cao thủ Đông Tà, Tây Độc, Nam Ma, Bắc Tiên trước đó ngươi đối phó hoàn toàn khác, bốn tên kia là hạng hai thôi.

    Phải rồi, theo thứ hạng thì ta chắc là Trung Pháp.

    Đông Tà, Tây Độc, Nam Ma, Bắc Tiên, Trung Pháp.

    Chỉ tiếc bốn người kia liên hợp khó đi mười chiêu dưới tay ta.

    - Thứ hai, ta căn bản không phải đại đạo cảnh thập tầng, ta là nửa bước hỗn động, nửa bước đạp vào nửa bước hỗn động, cái gì đại đạo cảnh thập tầng, ngươi không khả năng là đối thủ của ta.

    - Thứ ba, ta là người pháp bảo văn minh.

    Nghe nói ngươi cũng thắng người Đan Dược Văn Minh, nhưng trước tiên phải nhắc ngươi một tiếng, Đan Dược Văn Minh là yếu nhất trong ba mươi văn minh bình thường.

    Trong trung ương thiên triều, khu vực ngũ đại cổ văn minh thống trị tổng cộng có ba mươi văn minh, nhưng lúc ấy đi thử thách trăm quốc chiêu người chỉ có mười văn minh bình thường.

    Trong ba mươi văn minh bình thường thì Đan Dược Văn Minh là xếp chót nhất, pháp bảo văn minh thì thứ hạng trung đẳng.

    - Hơn nữa ngươi đã đánh bại đám người Hoa Hạc bản thân chỉ là hạng hai trong Đan Dược Văn Minh, cao thủ chân chính của Đan Dược Văn Minh sớm được Đại Hỗn Động Thạch, không cần đi lần thứ hai.

    Tức là nói ngươi chỉ thắng đệ tử trung tâm hạng hai trong văn minh hạng hai mà thôi, không có gì đáng để kiêu ngạo cả.

    Người đàn ông trung niên áo trắng nhàn nhạt nói:

    - Đối mặt ta ngươi chỉ có số thua, phản kháng không có chút tác dụng gì.

    Danh hiệu của gã là Trung Pháp.

    Nhân vật chủ chốt chân chính, gã đến là để ngăn cản Lục Nguyên đạt tới liên tiếp thắng một vạn trận.

    Liên tiếp thắng một vạn trận có ý nghĩa đặc biệt, chí bảo đặc biệt đó hiển nhiên Hóa Kim Chân Quân không muốn đưa cho Lục Nguyên.

    Đến lúc Lục Nguyên liên tục thắng tám ngàn chín trăm chín mươi chín trận thì đệ nhất cao thủ khiêu chiến lâu Trung Pháp rốt cuộc xuất hiện.

    Trung Pháp, Vương Pháp Đạo.

    Áo trắng như tuyết, trưởng thành trầm ổn, tư văn nho nhã, Vương Pháp Đạo lạnh nhạt nhìn Lục Nguyên, gã từ đáy lòng khinh thường hắn, một kẻ Vô Thượng Đại Giáo bình thường mà thôi.

    Có lẽ người Vô Thượng Đại Giáo này đích thực có chút bản lĩnh.

    Nhưng chỉ vẻn vẹn là một chút mà thôi.

    Đan Dược Văn Minh là thực lực yếu nhất trong ba mươi văn minh bình thường, có thể thắng Đan Dược Văn Minh đích thực có chút tài năng, tiếc rằng đụng phải mình, coi như hắn xui.

    Quanh người Vương Pháp Đạo dâng lên khí thế cực kỳ cường đại, nói:

    - Đụng phải ta là bất hạnh của ngươi.

    Tay áo gã đột nhiên mạnh vung.

    Từ trong tay áo gã bay ra một pháp bảo cực kỳ quái dị.

    Pháp bảo hình con rắn, tỏa ra hơi thở tà ác.

    Pháp bảo này không phải ngũ kim chúc bình thường luyện thành, cảm giác là tập hợp quái lạ, toàn thân màu đen kỳ lạ, dường như là màu đen muốn nuốt linh hồn người.

    Thấy pháp bảo này, người đứng xem dưới hai trăm chín mươi chín tầng lầu đều hít ngụm khí lạnh.

    Mỗi một văn minh đều có chỗ khác với Vô Thượng Đại Giáo.

    Ví dụ Đan Dược Văn Minh có Thái Thượng Thương Hàn Kinh, văn minh văn tự.

    Pháp bảo văn minh có thể xếp trong văn minh thì đương nhiên có khác với Vô Thượng Đại Giáo.

    Đặc điểm lớn nhất về pháp bảo văn minh mạnh nhất chính là văn minh văn tự của nó.

    Nghe nói chủ pháp bảo văn minh, cũng tức là phó chủ từng từ trong văn tự môn được một chữ bảo vô thượng văn tự.

    Nghe nói chữ bảo đó có uy lực vô cùng.

    Chữ bảo hiện ra có thể khiến một ngọn núi, biển lập tức trở thành pháp bảo, lực lượng to lớn, uy lực kỳ diệu.

    Pháp bảo văn minh đã lấy pháp bảo lập văn minh thì đương nhiên có chỗ khác với môn phái khác.

    Môn phái khác cũng biết luyện pháp bảo nhưng chỉ là pháp bảo bình thường.

    Pháp bảo của pháp bảo văn minh có ba loại.

    Loại thứ nhất cũng là bình thường nhất, tức là pháp bảo phổ thông.

    Loại pháp bảo này môn phái khác cũng biết tế luyện, nhưng so với pháp bảo văn minh thì chênh lệch khá lớn.

    Loại thứ hai là phân loại cực kỳ quái dị, xưng là thần hồn phân loại.

    Loại pháp bảo phân loại này căn bản không đối phó người mà trực tiếp đánh vào thần hồn thiên địa pháp tướng, căn bản không thể phòng ngự, cực kỳ khủng bố.

    Loại pháp bảo thần hồn này khiến các tu sĩ trung ương thiên triều nghe đến biến sắc.

    Loại thứ ba là thôn bảo.

    Loại pháp bảo thôn bảo càng vô cùng hung tàn, tế luyện ra pháp bảo có năng lực nuốt pháp bảo khác.

    Pháp bảo văn minh dựa vào loại thần hồn pháp bảo và thôn bảo pháp bảo tung hoành trên đời, chỉ nghe đã khiến người cực kỳ sợ hãi.

    Bây giờ Vương Pháp Đạo danh hiệu Trung Pháp sử dụng là loại thứ hai thần hồn pháp bảo.

    Pháp bảo của gã có tên là cửu khúc tà xà, có thể công kích thiên địa pháp tướng của người.

    Pháp bảo, phi kiếm bình thường không thể chặn được cửu khúc tà xà.

    Cửu khúc tà xà có hai răng nanh sinh tử, cắn một miếng, khó nắm sống chết.

    Chương 761-762 : Đánh bại Vương Pháp Đạo

    - Trời ạ, là cửu khúc tà xà.

    - Cửu khúc tà xà này quá mức khủng bố, nghe nói trực tiếp công kích thiên địa pháp tướng của người, khó mà chặn được.

    - Trừ phi pháp bảo văn minh sinh ra có thể chắn thần hồn pháp bảo, nếu không thì muốn chặn được cửu khúc tà xà, cực kỳ khó khăn.

    Người trên đài cao đều kinh ngạc vô cùng, không bao giờ ngờ đến Trung Pháp Vương Pháp Đạo dùng đến sẽ là loại linh hồn phòng ngựb, loại trực tiếp nuốt linh hồn thiên địa pháp tướng của người.

    Dù là Đông Dã Thương cũng nhíu mày.

    Đệ nhất cao thủ khiêu chiến lâu đúng là có khả năng, cực kỳ ghê gớm.

    Dù là Đông Dã Thương, trong phút chốc không chắc chắn có cần để Lục Nguyên nhận thua không, nhưng sau ngẫm lại Lục Nguyên chiến đấu mình làm trưởng bối ở cạnh xem là được.

    Hắn muốn chân chính nổi trội trong trung ương thiên triều, có khả năng đối mặt lựa chọn càng khó khăn hơn hôm nay, vậy nên gã khoanh tay đứng vững như núi.

    Cửu khúc tà xà trong tay Trung Pháp Vương Pháp Đạo nghênh gió biến to, lập tức hóa thành rắn đen vô cùng to lớn tỏa hơi thở cực kỳ tà ác.

    Đến bên cạnh Lục Nguyên, hắc xà cực kỳ quái dị khẽ rít vài tiếng, đây là tiếng rít dụ thiên địa pháp tướng đi ra.

    Dưới hai trăm chín mươi chín tầng lầu có rất nhiều người cảm thấy thiên địa pháp tướng của mình hơi không ổn định, suýt nữa bị tiếng rít kêu ra.

    Chỉ ở dưới hai trăm chín mươi chín tầng lầu mà còn bị dư âm lan đến, nếu ngay mặt thì e rằng sẽ lập tức bị kêu ra thiên địa pháp tướng.

    Một khi lộ ra thiên địa pháp tướng thì sẽ bị cửu khúc tà xà nuốt mất.

    Loại cửu khúc tà xà này bản thân là để khắc chế thiên địa pháp tướng.

    Lục Nguyên tiêu thật rồi.

    Loại linh hồn pháp bảo thứ hai của pháp bảo văn minh thật quá khủng khiếp.

    Người bình thường đối mặt công kích như vậy căn bản không có sức đánh lại, đây là còn đáng sợ hơn cả Thái Thượng Thương Hàn Kinh của Đan Dược Văn Minh.

    Trên hai trăm chín mươi chín tầng lầu, thiên địa pháp tướng của Lục Nguyên đích thực bị cửu khúc tà xà dụ ra.

    Thiên địa pháp tướng màu trắng xuất hiện ở trước mắt mọi người, cửu khúc tà xà rít gào định nhào qua nuốt lấy.

    Chỉ cần nuốt thiên địa pháp tướng này là lập tức khiến Lục Nguyên bị hủy căn cơ, công lực lui nhiều, trọng thương ngay.

    Vào lúc này, thiên địa pháp tướng trắng trên đỉnh đầu Lục Nguyên động tay bắt lấy cửu khúc tà xà.

    Thiên địa pháp tướng cắn lấy cửu khúc tà xà, rắc một tiếng, cắn một miếng cửu khúc tà xà.

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Khi tất cả mọi người cho rằng cửu khúc tà xà sẽ cắn thiên địa pháp tướng của Lục Nguyên thì thiên địa pháp tướng lại bắt lấy cửu khúc tà xà, răng rắc cắn nuốt một pahanf cửu khúc tà xà, đây là có chuyện gì?

    Rất nhiều người đều không hiểu ra sao.

    Mọi người trợn mắt há hốc mồm, qua một lúc đều không kịp phản ứng.

    Nhưng người có mặt có rất nhiều kẻ lập tức đánh giá.

    Loại pháp bảo như cửu khúc tà xà chuyên tấn công thần hồn, thiên địa pháp tướng, dưới tình huống bình thường không thể phá.

    Nhưng loại pháp bảo chuyên tấn công thần hồn, thiên địa pháp tướng có khuyết điểm lớn nhất là nếu công kích thần hồn, thiên địa pháp tướng cực kỳ cường đại thì có thể chế ngược lại pháp bảo này.

    Nhưng tình huống này khá hiếm thấy, thậm chí là không khả năng xuất hiện.

    Ví dụ cửu khúc tà xà đối với thiên địa pháp tướng, nếu ngươi chỉ có hai, ba mươi thiên địa pháp tắc thì cơ bản chết chắc rồi, bốn mươi thiên địa pháp tắc cũng khó thể chống lại.

    Bây giờ thiên địa pháp tướng của Lục Nguyên lại bắt lấy cắn cửu khúc tà xà, mọi người nhìn qua, phát hiện thiên địa pháp tướng này là ngũ phẩm đài sen.

    Năm mươi loại thiên địa pháp tắc theo lý thì sẽ không trực tiếp cắn cửu khúc tà xà được, nhưng họ không biết rằng Lục Nguyên có không chỉ là năm mươi loại thiên địa pháp tắc, còn có luân hồi thiết tắc thêm vào trong đó, lại thầm có lực âm dương trôi chảy.

    Thiên địa pháp tướng này cực kỳ khủng bố, cửu khúc tà xà tầm thường mà thôi.

    *Rắc!* một tiếng, thiên địa pháp tướng lại cắn một miếng cửu khúc tà xà.

    *Rắc!* thiên địa pháp tướng lại cắn, thân rắn cửu khúc tà xà bị ăn mất.

    Thiên địa pháp tướng lại cắn miếng nữa, ăn hét toàn thân cửu khúc tà xà.

    Đến đây thì mọi người ngây như phỗng.

    Trong truyền thuyết pháp bảo loại linh hồn vô cùng lợi hại, chuyên môn khắc chế thiên địa pháp tướng, cửu khúc tà xà thế mà bị thiên địa pháp tướng Lục Nguyên ăn sống, đây rốt cuộc là thiên địa pháp tướng mạnh mẽ cỡ nào?

    Thiên địa pháp tướng mạnh mẽ này ở đâu ra vậy?

    Trong phút chốc mọi người không nói nên lời, khiến người rất giật mình.

    - Oa!

    Vương Pháp Đạo hộc búng máu.

    Linh hồn pháp bảo của gã liên kết với tâm huyết, giờ bị thiên địa pháp tướng Lục Nguyên nuốt mất, có thể tưởng tượng nỗi khó chịu trong đó.

    Lục Nguyên cảm thấy giờ mình rất sảng khoái, nuốt xong cửu khúc tà xà thần hồn thiên địa pháp tướng lại to mấy phần, giờ lượng thần hồn gấp bốn lần người bình thường, thật là rất kinh người.

    Lục Nguyên trừng mắt, cái trừng này như có tia sáng lóe lên.

    - Vương Pháp Đạo, ngươi có danh hiệu Trung Pháp, trong ngũ đại cao thủ khiêu chiến lâu xếp hạng nhất, trên cả Đông Tà, Tây Độc, Nam Ma, Bắc Tiên.

    Bốn người đã bị ta đánh thành bánh thịt, ngươi đi tiếp chúng đi, cũng thành bánh thịt đi!

    Lục Nguyên sải bước tiến tới, đại chưởng pháp lực đánh vào Vương Pháp Đạo.

    Trong đại chưởng pháp lực này dường như ẩn chứa kiếm đạo huyền diệu vô cùng, ngũ hành luân hồi, âm dương chảy.

    Đại chưởng pháp lực to lớn vung hướng Vương Pháp Đạo.

    Vương Pháp Đạo mới hộc ra búng máu nhưng gã tốt xấu là người pháp bảo văn minh, thấy đại chưởng pháp lực Lục Nguyên đánh xuống thì gã muốn phóng ra linh hồn pháp bảo.

    Nhưng trông thấy thiên địa pháp tướng Lục Nguyên đang liếm đầu lưỡi, gã bị hù không dám sử dụng, mà chậm một nhịp bị đại chưởng pháp lực Lục Nguyên lần thứ hai đè ép.

    Hết cách, Vương Pháp Đạo sử dụng một bộ sơn thủy vô cùng tán, đó là pháp bảo bình thường, mặt trên có núi non to lớn, là pháp bảo sơn thủy phòng ngự.

    Gã những tưởng lấy pháp bảo chắn khí thế hùng dũng của Lục Nguyên nhưng đã muộn.

    Đại chưởng pháp lực Lục Nguyên dễ dàng ép bẹp sơn thủy vô cùng tán, vô tận sơn thủy trong dù không khác gì tờ giấy, cùng lúc một chưởng đánh trúng Vương Pháp Đạo.

    Người này ra sân vô cùng kiêu ngạo, tự cho rằng hơn người một bậc, nghĩ mình tất thắng, thắng không biết bao nhiêu người, xưng là đệ nhất cao thủ khiêu chiến lâu, Vương Pháp Đạo lại bị Lục Nguyên một chưởng đánh thành bánh thịt.

    Gã hết thảm, dù chưa chết nhưng phải dưỡng ít nhất mấy ngày.

    Đây là liên tục thắng trận thứ chín ngàn!

    Liên tục thắng trận thứ chín ngàn!

    Lục Nguyên chắp tay đứng, khí khái vô địch, Vương Pháp Đạo biến thành miếng bánh thịt.

    Dưới hai trăm chín mươi chín tầng sôi trào!

    - Đệ nhất cao thủ khiêu chiến lâu Trung Pháp Vương Pháp Đạo vậy mà thua!

    - Đây là người xuất thân từ pháp bảo văn minh!

    - Không ngờ Lục Nguyên chiến thắng người pháp bảo văn minh.

    - Mà không phải người pháp bảo văn minh bình thường, giống như Vương Pháp Đạo tọa trấn đệ nhất cao thủ khiêu chiến lâu không biết thắng bao nhiêu người muốn leo lên liên tiếp thắng một vạn trận, tất cả đều gục dưới tay hắn.

    Hắn có kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú, kỹ xảo chiến đấu không thể sánh bằng, thực lực sâu như vực thẳm, đã là nửa bước hỗn động.

    - Thực lực như thế mà bị Lục Nguyên thắng, thật khó thể tin.

    - Đáng sợ nhất là Vương Pháp Đạo lấy ra thần hồn pháp bảo cửu khúc tà xà, không ngờ bị thiên địa pháp tướng Lục Nguyên cắn ngược.

    Thiên địa pháp tướng của hắn rốt cuộc là gì mà có uy lực lớn đến vậy?

    - Đúng là hung tàn không thể tưởng tượng.

    Đám người bàn tán xôn xao, đối với việc Lục Nguyên cường đại những người này không phục cũng không được.

    Liên tục thắng chín ngàn trận, bách chiến bách thắng, đây đã là nhân vật tuyệt thế thiên tài, nếu vẫn không thua thì chắc chắn sẽ nổi danh một vùng trong trung ương thiên triều.

    Mộ Dung Hoàng Phục nhìn phía trên hai trăm chín mươi chín tầng, Lục Nguyên áo xanh chắp tay đứng, khí khái vô địch.

    Khí khái dưới nửa bước hỗn động khó gặp địch thủ, khi nào thì mình có thể giống như vậy?

    Đệ tử trung tâm khác của Kiếm Môn đều hết sức tán thán.

    Quá mạnh!

    Bây giờ Lục Nguyên lộ ra thực lực quá mạnh.

    Đông Dã Thương chắp tay nhìn Lục Nguyên đứng phía trên hai trăm chín mươi chín tầng.

    Kiếm Chủ kêu gã phụ trách quan sát Lục Nguyên, giờ cuộc kiểm tra này đã đến mục tiêu, hắn hoàn toàn hợp tư cách.

    Tiếp theo là bình tĩnh thưởng thức đi, Lục Nguyên có thể biểu hiện ra bao nhiêu thực lực là tùy vào chính hắn, dù sao thử thách quan sát của Kiếm Chủ đã hoàn thành rồi.

    Lục Nguyên đạp tầng lầu thứ ba trăm.

    Đứng trên tầng lầu ba trăm, hắn cảm thấy cách mặt đất càng xa, cảm giác lạnh nhạt nhìn xuống thương sinh.

    Lúc này tin tức điên cuồng truyền qua, vốn chỉ truyền gần trăm đại châu mà bây giờ là lan đến mấy trăm đại châu gần bên.

    Đương nhiên mỗi đại châu tốc độ không nhanh lắm, muốn truyền đến đó không quá mau, tin tức theo trật tự tới trước sau.

    Vô Thượng Đại Giáo Thương Thiên Môn, đây là Vô Thượng Đại Giáo có thực lực gần với văn minh.

    Trong Thương Thiên Môn truyền đến tiếng cười to.

    - Thú vị, Kiếm Môn lại ra nhân vật như vậy, thú vị.

    Thực lực Kiếm Môn ngày càng mạnh, xem ra ngày sau có khả năng cỏn con tranh vị trí với chúng ta phải tính thêm một cái rồi.

    Ngũ đại cổ văn minh uy nhiếp thiên địa, thực lực không biết vượt trên Vô Thượng Đại Giáo bao nhiêu, căn bản không thể tưởng tượng cùng cấp bậc.

    Mỗi cách một ngàn năm, mỗi địa khu một cổ văn minh khống chế là có thể khiến Vô Thượng Đại Giáo xếp năm hàng đầu tiến vào cổ văn minh học tập một đoạn thời gian, đây là phúc lợi cổ văn minh cho Vô Thượng Đại Giáo.

    Có thể hưởng thụ phúc lợi này tổng cộng chỉ có hai mươi lăm Vô Thượng Đại Giáo bình thường mà thôi.

    Trong khu pháp cổ văn minh cai quản Vô Thượng Đại Giáo không biết lớn bao nhiều.

    Kiếm Môn vốn không trong năm hàng đầu.

    Thương Thiên Môn là cónăm hàng đầu,.

    Nhưng xem tình hình hiện tại, Kiếm Môn xuất hiện Kiếm Chi Tử, Kiếm Ma, Kiếm Tham nhân vật lớn, giờ lại ra túy kiếm Lục Nguyên, thế Kiếm Môn đích thực có khả năng vông vào Vô Thượng Đại Giáo năm hàng đầu, đây là đối thủ nặng ký.

    Môn chủ Thương Thiên Môn nheo mắt, Kiếm Môn phát triển quá mạnh mẽ.

    Tin tức cũng rất nhanh truyền đến Đan Dược Văn Minh.

    Trong Đan Dược Văn Minh Lý Thọ đang tu hành, lần trước ở Thái Hoàng Thiên quá mất mặt, nhưng chân chính tiểu lãnh tụ là Hoa Hạc, gã bị phạt vào trọng lao, nghe nói phải ở trong đó lâu đến một trăm năm.

    Lý Thọ nghe nói Lục Nguyên đại thắng pháp bảo văn minh Vương Pháp Đạo thì thở phào một hơn.

    Hì hì, pháp bảo văn minh, vốn chỉ có Đan Dược Văn Minh chúng ta một mình chịu yêu nghiệt Lục Nguyên hành hạ.

    Giờ các ngươi cũng hiểu Lục Nguyên đáng sợ rồi chứ?

    Ha ha, rốt cuộc không chỉ Đan Dược Văn Minh chúng ta mất mặt, kéo pháp bảo văn minh xuống luôn, lần này mọi người cùng mất mặt đi.

    Hơn nữa tin này truyền đến, người trong văn minh chắc nên biết không phải Hoa Hạc chỉ huy sai lầm mà Lục Nguyên quá yêu nghiệt, chắc Hoa Hạc có cơ may giảm hình phạt.

    Trong pháp cổ văn minh.

    Phó Trùng nghe được tin này suýt giậm chân.

    Tại sao?

    Tại sao Lục Nguyên tiến bộ thực lực nhanh như vậy?

    Phó Trùng ở trong pháp cổ văn minh luôn không ngừng tăng thực lực, thêm các loại cơ duyên, nhưng so với tốc độ tăng của Lục Nguyên thì chậm rất nhiều.

    - Điện hạ.

    Phó Trùng trầm giọng nói:

    - Nếu bây giờ ngươi đánh bại Lục Nguyên thì e rằng sẽ một phen nổi danh khắp thiên hạ.

    Trước mặt Phó Trùng , một thanh niên mặc lụa là hơi mập nhướng mày nói:

    - Ta là nhất bách linh nhất Đế Tử của pháp cổ văn minh, tranh đấu với người Vô Thượng Đại Giáo tầm thường chẳng phải là mất mặt ư?

    - Điện hạ!

    Phó Trùng nói:

    - Hiện nay Lục Nguyên rất có tiếng trong mấy trăm đại châu, những người khác thì biết gì về điện hạ?

    Chỉ sợ toàn là vì điện hạ là nhất bách linh nhất Đế Tử, không ai thật lòng khâm phục thực lực của điện hạ.

    Nếu điện hạ có thể dùng sức mạnh chân chính thắng Lục Nguyên, người gần ngàn đại châu đều chịu phục thực lực của điện mà mà không chỉ bởi điện hạ là nhất bách linh nhất Đế Tử.

    Phó Trùng nói khiến nhất bách linh nhất Đế Tử động tâm.

    Nhất bách linh nhất Đế Tử ở trước mặt Phó Trùng thì oai phong nhưng kỳ thực không nắm quyền to bao nhiêu, giống như Đế Tử mười hàng đầu đa số là thế giới cảnh, nhất bách linh nhất Đế Tử xuất thân không lâu, chỉ là đại đạo cảnh thập tầng tầm thường mà thôi.

    Kỳ thực không chỉ có Thương Thiên Môn, Đan Dược Văn Minh, pháp cổ văn minh.

    Gần ngàn đại châu đều chấn động.

    Pháp bảo văn minh Vương Pháp Đạo, đệ nhất cao thủ khiêu chiến lâu thế mà thua, thua trong tay Lục Nguyên.

    Lục Nguyên, cái tên nổi khắp mấy trăm đại châu.

    Có ngày càng nhiều cao thủ chạy tới, dưới hỗn động cảnh, các đường anh hào có ai chịu phục ai.

    Mọi người không kém gì nhau, ai mà muốn thua Lục Nguyên chứ?

    Lục Nguyên, đến so cao thấp đi!

    Khiêu chiến thành, tòa thành trì giờ chắc chắn là phong vân dâng lên, gió lốc thổi.

    Thứ chín ngàn năm trăm, thắng.

    Thứ chín ngàn tám trăm, thắng.

    Thứ chín ngàn chín trăm chín mươi chín, thắng.

    Thứ một vạn, thắng!

    Rốt cuộc thắng thứ một vạn.

    Lục Nguyên sải bước đi đến lầu ba trăm ba mươi bốn.

    Đứng ở lầu ba trăm ba mươi bốn, có loại cảm giác trên cao tột đỉnh, dãy núi nhỏ bé.

    Đạp bước tiến vào lầu thứ ba trăm ba mươi bốn, hắn lập tức phát hiện tầng này có vài phần lạ lùng.

    Tầng lầu khác đều là trống rỗng chỉ dành cho quyết đấu, còn vào tầng này đứng một người đàn ông trung niên đều đội lưu tử quan khí độ bất phàm.

    Người đàn ông trung niên toàn thân toát ra khí thế giàu sang.

    - Là tiểu hữu Lục Nguyên đúng không?

    Người đàn ông trung niên đầu đội lưu tử quan, mặc bào kỳ lân mỉm cười nói:

    - Ta là Hóa Kim Chân Quân.

    - Hóa Kim Chân Quân?

    Lục Nguyên ngây ra.

    Hắn có nghe qua tên này, tìm tòi trong đầu một phen, rốt cuộc khẳng định nói:

    - Chủ nhân khiêu chiến lâu.

    Nếu đã là chủ nhân của khiêu chiến lâu thì e rằng thực lực sâu không lường được, dù gì muốn cai quản khiêu chiến lâu không phải chuyện dễ.

    - Đúng vậy, chính là ta.

    Hóa Kim Chân Quân cười cười nói:

    - Chúc mừng ngươi đạt đến liên tiếp thắng một vạn trận, đúng là hậu sinh khả úy mà, đã lâu không gặp thiếu niên có tài như vậy.

    Xem bộ dạng của ngươi, e rằng Kiếm Chi Tử năm đó cũng chỉ có vậy thôi.

    Chương 763-764 : Phần thưởng

    Gã cười tủm tỉm, dù là đại chân quân nhưng kỳ thực gã là người làm ăn, nếu đã là người làm ăn thì tất nhiên vừa mở miệng liền nịnh hót, dù sao thuận miệng nói không tốn cái gì, Lục Nguyên dù gì là một hậu bối rất có tiềm lực.

    - Quy tắc của khiêu chiến lâu luôn là nếu có một người liên tiếp thắng một vạn trận khiêu chiến lâu vậy sẽ dâng lên chí bảo.

    Bây giờ ngươi liên tiếp thắng một vạn trận, dựa theo quy tắc tặng ngươi một bộ chí bảo.

    Hóa Kim Chân Quân nói:

    - Tại đây có nhiều lựa chọn, thứ nhất ngươi có thể chọn một môn tâm pháp, bảo đảm tuyệt đối cao cấp.

    Chỗ của ta có ít nhất mười bản sẽ không kém gì tâm pháp sư phụ Thái Sử Không của ngươi luyện tâm, mặc ngươi chọn lựa.

    Vị này chịu bỏ vốn liếng.

    Lục Nguyên lắc đầu từ chối.

    - Hoặc là ngươi có thể thử pháp bảo xem.

    Pháp bảo thì để xem ngươi muốn cái gì, có pháp bảo phòng ngự, có loại tấn công.

    Pháp bảo phòng ngự thì bảo đảm đại đạo cảnh thập tầng đánh với ngươi sẽ không tổn thương một cọng lông của ngươi.

    Pháp bảo tấn công có thể khiến ngươi cùng lúc như có mấy đại đạo cảnh thập tầng giúp đỡ.

    Hoặc là loại linh hồn pháp bảo như Vương Pháp Đạo đã dùng, trực tiếp tấn công thiên địa pháp tướng pháp bảo cũng có.

    Lục Nguyên lắc đầu từ chối, hắn luôn không hứng thú với pháp bảo.

    Hóa Kim Chân Quân nói:

    - Nếu là đan dược thì không có loại trùng kích hỗn động cảnh, nhưng đan dược đại đạo cảnh khác thì cái gì cần có đều có, thậm chí có kiếm pháp có thể khiến ngươi bước vào nửa bước hỗn động.

    Lục Nguyên lắc đầu, hắn thật tình không có hứng thú gì với nửa bước hỗn động.

    - Vậy thì là loại ngộ đạo.

    Hóa Kim Chân Quân nói:

    - Trong tay ta có một Giám Động Minh Tĩnh Quả, có thể dùng để ngộ hai thiên địa pháp tắc động, tĩnh.

    Hai thiên địa pháp tắc động, tĩnh tuy không phải khó nhất trong thập đại thiên địa pháp tắc nhưng cũng thuộc hàng rất khó lĩnh ngộ, đứng thứ hai.

    Tuy nhiên Giám Động Minh Tĩnh Quả chỉ có hiệu quả ba ngày, có thể trong ba ngày cảm ngộ hai thiên địa pháp tắc động, tĩnh hay không thì phải xem chính ngươi.

    - Bình thường những tuyệt thế thiên tài có thể trong ba ngày cảm ngộ ra một loại thiên địa pháp tắc.

    - Thiên tài bình thường thì rất có khả năng không ngộ được một loại thiên địa pháp tắc.

    Hóa Kim Chân Quân hỏi:

    - Cái này ngươi có muốn không?

    Lục Nguyên vừa nghe lập tức dứt khoát gật đầu nói:

    - Cái này đi.

    Hai thiên địa pháp tắc động, tĩnh chính là thứ mình cần.

    Trong âm dương thiết tắt cửu âm cửu dương có một âm một dương, tức là nhất động nhất tĩnh, thứ này là điều mình cần.

    Hóa Kim Chân Quân đưa một cái phong linh dược hộp vào tay Lục Nguyên.

    Phong linh dược hộp này vô cùng tinh xảo, Lục Nguyên nhận lấy xong bật cơ quan của phong linh dược hộp, liền thấy một trái cây màu tím đỏ đặt ở chính giữa phong linh dược hộp, dường như có ma lực kỳ diệu.

    Hóa Kim Chân Quân nói:

    - Nhớ kỹ, trái cây này từ lúc nuốt vào có hiệu quả là ba ngày ba đêm.

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Ba ngày ba đêm ư.

    Sau đó hắn không vội vàng nhận khiêu chiến mà ngồi xếp bằng một bên, lấy được liên tiếp thắng một vạn trận rồi có thể nghỉ ngơi một đoạn thời gian dài.

    Mỗi một con số tròn liên tục liền có thời gian nghỉ ngơi rất dài.

    Hắn ngồi xếp bằng nhắm mắt nghỉ ngơi, mãi đến ba canh giờ sau Lục Nguyên mới mở mắt ra.

    Nghỉ ngơi một trận giờ thì tinh thần phấn khởi.

    Lục Nguyên nhìn xuống bầy người dưới ba trăm tầng, hét to:

    - Bắt đầu từ bây giờ, mỗi ngày ta sẽ nghênh chiến hai ngàn đối thủ!

    Ai có gan thì đến đâu!

    Lục Nguyên rống như vậy lập tức thiêu đốt không khí bên dưới, khoảnh khắc giống nồi dầu sục sôi.

    Bình thường một ngày tiếp chiến đối thủ tối đa là bốn, năm trăm người mà thôi.

    Bây giờ Lục Nguyên muốn đem một ngày nghênh chiến bốn, năm trăm đối thủ tăng lên hai ngàn người, áp lực với hắn tăng lên không ít.

    Nhưng cũng biểu hiện Lục Nguyên đang khiêu khích.

    Thế nào?

    Ta đồng thời một ngày chiến hai thắng đó, có thể liên tục thắng.

    Điều này đối với người dưới lầu là khiêu chiến rõ rành rành, sao không khiến họ cũng sôi sục nhiệt huyết chứ?

    Kỳ thực Lục Nguyên bị buộc bất đắc dĩ, Giám Động Minh Tĩnh Quả chỉ có hiệu quả ba ngày ba đêm, không nhân dịp này nắm chắc thì sao luyện thành hai kiếm ý tĩnh động?

    Một khi bỏ lỡ thôn này là không có điếm nữa.

    Không chút nghi ngờ, hai chữ động tĩnh chú ý là động, tĩnh.

    Đấu với người, đủ lại động, đủ loại tĩnh là cách tuyệt nhất hiểu ra động tĩnh.

    Cho nên cứ thế bắt đầu khiêu chiến hào hùng to lớn.

    Một ngày liên tục chiến với hai ngàn đối thủ.

    Đến đây đi, đến hết đi!

    Chơi là phải chơi cho đã!

    Chiến là phải chiến kích tình!

    Ngửa cổ lên, nuốt vào Giám Động Minh Tĩnh Quả trong phong linh dược hộp, chân chính bắt đầu thời gian kích tình.

    - Lục Nguyên, người thứ một vạn lẻ một từ ta đến đi!

    Là một công tử ăn mặc quý khí bất phảm nhảy lên đài cao.

    Lục Nguyên đưamắt nhìn lại, không ngờ là Mộ Dung Hoàng Phục.

    Lục Nguyên ngây ra:

    - Là ngươi.

    - Đúng vậy, là ta.

    Mộ Dung Hoàng Phục nói:

    - Sau khi vào trung ương thiên triều, ta vốn tưởng luôn cố gắng là có thể đuổi kịp ngươi, nhưng bây giờ xem ra vẫn là không theo kịp.

    Tuy nhiên, nếu đã thế thì sảng khoái đấu một trận đi, xem coi ta với ngươi chênh lệch rốt cuộc lớn bao nhiêu.

    - Tốt, đón kiếm!

    Lục Nguyên bắn ra một kiếm chỉ, kiếm chỉ này tuy là hắn tùy tiện bắn ra nhưng bây giờ Lục Nguyên tùy tiện cũng có uy lực to lớn.

    Kiếm khí cực kỳ mênh mông như giang hà cuồn cuộn ập hướng Mộ Dung Hoàng Phục.

    Mộ Dung Hoàng Phục thầm kinh, tay chuyển ở trước người lấy ra một tấm thuẫn băng tinh.

    Kiếm khí như giang hà của Lục Nguyên đánh vào mặt băng tinh thuẫn lập tức bắn ngược về.

    Cái này!

    Này là pháp bảo hệ phản đạn!

    Chỉ là pháp bảo hệ phản đạn thì không tính cái gì, cố tình pháp bảo hệ phản đạn của ma đạoph mới rồi bắn ra trên bảy mươi phần trăm, tuy chỉ là bảy mươi phần trăm dưới hỗn động cảnh, nhưng cũng rất đáng sợ rồi.

    Người đứng xem có một ít sáng suốt thầm nghĩ trong bụng, xem ra pháp bảo văn minh lại có một đệ tử khá xuất sắc.

    Lục Nguyên cũng mỉm cười.

    Mộ Dung Hoàng Phục tiến vào là pháp bảo văn minh, hơn nữa tu hành pháp bảo hệ phản đạn, thú vị.

    Hắn lại giơ tay lên, kiếm khí phun ra, hóa thành từng đạo kiếm khí trường hà lao hướng Mộ Dung Hoàng Phục.

    Tấm thuẫn của Mộ Dung Hoàng Phục không ngừng biến đổi.

    Lục Nguyên đang quan sát phản đạn thuẫn của Mộ Dung Hoàng Phục, sau khi ăn vào Giám Động Minh Tĩnh Quả, cảm giác nắm giữ động và tĩnh vượt xa bình thường trên trăm lần.

    Hắn quan sát, chỉ cảm thấy phản đạn thuẫn trong quá trình bắn ngược là từ động chuyển tĩnh, rồi chuyển động, tự do chuyển đổi, đây là một quá trình rất huyền diệu, nếu không phải hắn ăn Giám Động Minh Tĩnh Quả thì e rằng không thể nhìn thấu.

    Lần thứ hai xuất kiếm công kích phản đạn thuẫn, nhưng cảm giác huyền diệu của phản đạn thuẫn đã bị mình nắm gần hết, Lục Nguyên liên tục chỉ kiếm quang, kiếm khí như thác nước bắn tung, mỗi lần bắn ra mưa bụi sẽ hóa thành một trường giang đại hà.

    - Thật bất hạnh, Mộ Dung Hoàng Phục, hôm nay ta phải đấu hai ngàn trận cho nên không muốn dây dưa nhiều, ngươi thua đi.

    Rống dài một tiếng, kiếm quang nhanh chóng động, chốc lát sau đã đánh bại Mộ Dung Hoàng Phục.

    Lúc trước hắn chỉ là nương tay quan sát phản đạn thuẫn, nếu không thì sao Mộ Dung Hoàng Phục có thể chống lâu như vậy?

    Bây giờ Lục Nguyên đã là trạng thái vô địch dưới hỗn động cảnh.

    Lại liên tục thắng hơn một vạn trận, giờ hắn là trạng thái vô địch, ai đến đập ai.

    Lục Nguyên quát dài:

    - Vậy người tiếp theo!

    Đói thủ thứ một vạn lẻ hai là người vô danh giáo phái, không đáng nhắc tới.

    Đối thủ thứ một vạn lẻ ba vẫn là người giáo phái bình thường, nhưng đối thủ này hơi thú vị.

    Người này dùng là hỏa thần giáp công, lấy hỏa ngự thành đủ loại hình dáng công kích kẻ địch.

    Khi lửa chuyển đổi thì cũng có biến hóa động và tĩnh, hơi có giá trị cảm ngộ.

    Đối thủ một vạn sáu trăm là đệ tử trung tâm Chân Nhất Môn.

    Đệ tử trung tâm Chân Nhất Môn này thực lực so với Tống Duy Nhất còn mạnh, lý do gã không đi Thái Hoàng Thiên cũng là vì đã sớm có đủ Tiểu Hỗn Động Thạch, Đại Hỗn Động Thạch thì có văn minh nắm giữ, gã không thể lấy được, cho nên gã dứt khoát không đi Thái Hoàng Thiên.

    Nghe Tống Duy Nhất nói Lục Nguyên tại Thái Hoàng Thiên cường đại, gã nổi lên hứng thú, cho nên lần này lên đài cùng hắn so đấu một phen.

    Công pháp của gã cực kỳ thú vị, chính là Vạn Thủy Chân Nhất Công của Chân Nhất Môn.

    Môn Vạn Thủy Chân Nhất Công này, vạn loại thủy quyết, rất là thú vị.

    Đủ loại sông nước không ngừng chuyển đổi.

    Đột nhiên là sông, đột nhiên là thác nước, đột nhiên là biển, đột nhiên là hồ, đột nhiên là tuyết, đột nhiên là mưa, đột nhiên là băng, đột nhiên là vụ, đột nhiên là sương, các loại hình dạng không ngừng chuyển đổi, công kích đối thủ.

    Lục Nguyên rất có kiên nhẫn đợi gã biến hóa hết các loại, ngộ đến nhiều biến đổi động tĩnh khác.

    Đợi phát hiện chiêu thức của gã không còn gì đặc sắc, hắn mới dứt khoát đánh bại.

    Vạn Thủy Chân Nhất Công này đúng là thú vị, hơi giống nửa đoạn đầu vô tướng quyết của thôn phệ quyết, nhưng không ứng dụng rộng rãi như vô tướng quyết.

    Đối thủ thứ một vạn một ngàn một trăm mười một là người Thú Võ Môn.

    Tổ sư khai phái Thú Võ Môn là một đại năng nhân sĩ, đem công kích của các loại dã thú gom vào trong chiêu thức, được xưng là Thú Võ Bách Chiêu quyết, thức hổ ôm có tư thế hổ ôm, hùng quyền có hùng bá chi tôn.

    Khi đấu với đệ tử trung tâm Thú Võ Môn, Lục Nguyên không vội vã chấm dứt.

    Đệ tử Thú Võ Môn ra tay ở bên trong hắn thấy linh hoạt của chim én, ẩn sâu của chuột, âm độc của rắn, hung ác của sói, gian xảo của cáo, quyết tuyệt của ưng, uy phong của rồng, đủ các kiểu chiêu thức, thật không uổng là Thú Võ Bách Chiêu quyết.

    Khi vị này diễn hóa xong Thú Võ Bách Chiêu quyết, không có thứ gì mới nữa thì Lục Nguyên không chút khách sáo đánh bại gã.

    Đối thủ thứ một vạn hai ngàn chín trăm là Đan Dược Văn Minh.

    Đan Dược Văn Minh Hoa Hạc thua đương nhiên có người khác lên.

    Lục Nguyên lại một lần nữa thấy Thái Thượng Thương Hàn Kinh.

    Thái Thượng Thương Hàn Kinh những bệnh khuẩn cực kỳ nhỏ xíu thực ra cũng có một loạt biến đổi.

    Bệnh khuẩn ở trong cơ thể người khác với chiêu thức thông thường.

    Đấu với nhiều người, Lục Nguyên không ngừng hấp thu tri thức các loại liên quan động và tĩnh.

    Mỗi giây mỗi phút hắn đều nâng cao chính mình, mơ hồ cảm giác ra hai thiên địa pháp tắc động và tĩnh.

    Nhưng muốn nói trong khoảnh khắc hiểu ra thì quá khó khăn.

    Hai thiên địa pháp tắc này không phải là trong thập đại thiên địa pháp tắc khó nhất, nhưng so với thiên địa pháp tắc bình thường thì khó hơn rất nhiều.

    - Thứ một vạn ba ngàn năm trăm, thắng.

    - Thứ một vạn bốn ngàn năm trăm, thắng.

    - Thứ một vạn năm ngàn, thắng.

    - Thứ một vạn năm ngàn năm trăm, thắng.

    Nguyên khiêu chiến thành sôi trào, không ngừng có đủ loại người đến, đều hỏi kỷ lục liên tục thắng của Lục Nguyên.

    Không khí sục sôi, mọi người đều nhìn kỷ lục thắng liên tiếp của Lục Nguyên đã là một vạn năm ngàn năm trăm.

    Năm đó Kiếm Chi Tử tại đây liên tục thắng không khí nóng cháy không hơn bây giờ quá nhiều.

    Kỷ lục thắng liên tiếp của Lục Nguyên có thể kéo dài bao lâu?

    Dù là Đông Dã Thương cũng bất giác chắp tay sau lưng, vốn gã cho rằng lần này sẽ không xảy ra cái gì ngoài ý muốn.

    Khi Lục Nguyên liên tục thắng mấy ngàn thì mắt gã không chớp một cái, cho rằng rất bình thường, chỉ là tới mục tiêu kiểm tra của Kiếm Chủ.

    Nhưng bây giờ gã ngây như phỗng, thắng vạn năm ngàn năm trăm, cách kỷ lục Kiếm Chi Tử chỉ hơn năm ngàn thắng mà thôi.

    Không lẽ Lục Nguyên có khả năng đuổi kịp kỷ lục Kiếm Chi Tử sao?

    Lục Nguyên thắng xong vạn năm ngàn năm trăm rồi không vội ra tay tiếp mà ngồi xếp bằng, không phải hồi phục pháp lực mà là rơi vào suy tư.

    Đấu đến bây giờ hắn đã thấy đủ loại động và tĩnh, lờ mờ cảm giác thiên địa vạn vật động tĩnh, nhưng cứ thấy thiếu gì đó, dường như có một tầng giấy phải đâm thủng.

    Chỉ cầng đâm thủng tầng giấy này là hắn có thể lĩnh ngộ thiên địa pháp tắc động và tĩnh.

    Lúc này Lục Nguyên ngẩng đầu lên, nhìn thấy bầu trời, cũng thấy mặt đất.

    Bầu trời dường như yên lặng nhưng tùy thời tùy khắc động.

    Mặt đất là muôn đời khó nhúc nhích.

    Không sai, lúc trước mình đích thực nhìn thấy trong điên địa vạn vật động tĩnh nhưng không thấy đến thiên và địa động tĩnh, cho nên kém một tầng giấy.

    Tuy nhiên, giờ đã thấy rồi.

    Lục Nguyên hét to:

    - Động chi thiên địa pháp tắc, tĩnh chi thiên địa pháp tắc, thành cho ta!

    Trên đỉnh đầu bay lên thượng cổ phù chú thứ năm mươi ba, năm mươi bốn, chúng lớn gấp ba thượng cổ phù chú bình thường, nhưng lập tức bị thiên địa pháp tướng hấp thu hết.

    Thiên địa pháp tướng lại biến to lớn chút, cường đại không ít.

    Hai thiên địa pháp tắc động tĩnh, thành.

    Nhưng giữa động tĩnh có quan hệ thế nào?

    Quan hệ khắc chế động và tĩnh thành tự mấu chốt âm dương.

    Trong đầu hắn xẹt qua năm ngàn năm trăm trận chiến trước đó.

    Trong năm ngàn năm trăm trận chiến, động và tĩnh không ngừng xẹt qua đầu óc.

    Hắn vừa nhớ lại động và tĩnh vừa quát:

    - Người tiếp theo!

    Đối thủ tiếp theo là đã đến hơn năm trăm tầng lâu.

    Bầu trời trên năm trăm tầng lầu không cao lắm, chúng sinh dưới đất đã thấy không rõ.

    Đối thủ thứ một vạn năm ngàn năm trăm lẻ một là một tiểu lãnh tụ Thương Thiên Môn, tên là Thạch Nghĩa Sinh.

    Thạch Nghĩa Sinh nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Đến lượt ta, xin chỉ giáo.

    Thương Thiên Môn lớn hơn Kiếm Môn, Thạch Nghĩa Sinh là tiểu lãnh tụ trong đệ tử trung tâm Thương Thiên Môn, bàn về địa vị theo lý thì cao hơn cả Lục Nguyên, địa vị của Hiên Viên Lệnh không cao bằng Thạch Nghĩa Sinh.

    Nhưng Thạch Nghĩa Sinh không dám có chút bất kính với Lục Nguyên.

    Đây là Lục Nguyên dùng một vạn năm ngàn năm trăm liên tục thắng đánh ra uy phong.

    Thạch Nghĩa Sinh chưa bao giờ nghĩ đến mình thắng được Lục Nguyên, một vạn năm ngàn năm trăm người đấu trước không ai là vô dụng, thế mà thua hoàn toàn, gã biết mình không khả năng thắng.

    Gã chỉ muốn có thể ở trước mặt Lục Nguyên tấn công, thắng vài chiêu lúc đầu là đã có mặt mũi lắm rồi.

    Cho nên làm lễ cơ bản xong Thạch Nghĩa Sinh không ngừng tấn công.

    Chương 765-766 : Kiếm Linh Đế Tử

    Thạch Nghĩa Sinh sinh ra ở Thương Thiên Môn, sử dụng là tuyệt học của Thương Thiên Môn, Minh Vương Quyết.

    Đầu tiên Thạch Nghĩa Sinh cướpra một chiêu 'Đại Nộ Minh Vương', rồi trở tay một chiêu 'Bất Động Minh Vương', lại một chiêu 'Nhiễm Ác Minh Vương'.

    Chiêu thức không giống nhau, Minh Vương hình dáng khác nhau xuất hiện ở bàn tay hắn.

    Vô tận Minh Vương hướng tới Lục Nguyên.

    Lục Nguyên ngây ngẩn, động và tĩnh chuyển hóa, bên kia hình dạng Đại Nộ Minh Vương, Bất Động Minh Vương chuyển hóa.

    Cái gọi là Đại Nộ Minh Vương, Bất Động Minh Vương ý chỉ Minh Vương một thân hai mặt.

    Minh Vương có hình dạng khác nhau.

    Trong đầu hắn xẹt qua vô cùng tia sáng, động và tĩnh vốn chính là một thể.

    Sinh linh vật thể bản thân có động và tĩnh.

    Động và tĩnh quan hệ khắc chế khá là đơn giản.

    Động thì không thể tĩnh, tĩnh liền không động được.

    Động và tĩnh không thể cùng tồn tại, một phá tất cả thì mọi thứ phá.

    Đây là nhìn thấu căn nguyên.

    Lục Nguyên hiểu rồi, mình lại ngộ ra một âm một dương.

    Tức là nói bây giờ cửu âm cửu dương mình ngộ ra lục âm lục dương, chỉ còn kém tam âm tam dương.

    Luyện thành ngũ âm ngũ dương là sơn và thủy, nhật và nguyệt, lôi điện và vũ tuyệt, động và tĩnh, thảo một và cầm thú, sinh đạo tử.

    Chưa luyện thành tam âm tam dương là thiên và địa, quang và ám, thiện và ám.

    Trong tam âm tam dương chưa luyện thành thiếu là thiên chi thiên địa pháp tắc, quang chi thiên địa pháp tắc, ám chi thiên địa pháp tắc, thiện chi thiên địa pháp tắc, ác chi thiên địa pháp tắc, năm loại.

    Tức là nói chỉ cần lại luyện thành năm loại thiên địa pháp tắc là có thể thành tựu cửu âm cửu dương, thành tựu âm dương thiết tắc.

    Một khi thành thiên địa pháp tắc là có thể trong thiên hạ Không Chiêu không phá, không thức không phá, không pháp không phá, trong trời đất không còn chiêu thức có thể ngăn cản mình.

    Luân hồi thiết tắc chuyên môn khống chế tất cả, âm dương thiết tắc là phá hủy tất cả.

    Một khi luyện thành âm dương là có thể đến cảnh giới kiếm thánh, mình ở cảnh giới kiếm hoàng hơi lâu rồi.

    Hơn nữa khi luyện thành âm dương là có thể theo sư phụ hiện tại Thái Sử Không học tập không gian thiết tắc, đó là thiết tắc thứ ba.

    Đối với không gian thiết tắc thứ ba Lục Nguyên rất là có hứng thú, cứ cái gì liên quan đến kiếm là hắn thấy hứng thú, trời sinh như thế.

    Lúc này Thạch Nghĩa Sinh đang không ngừng tấn công, chiêu này là Đại Uy Đức Minh Vương.

    Đại Uy Đức Minh Vương có đại uy đại đức, dường như một chiêu có thể phá sạch mọi thứ.

    Bây giờ Thạch Nghĩa Sinh rất có mặt mũi, đã tấn công dồn dập hơn ba mươi chiêu.

    Lúc trước một vạn năm ngàn năm trăm trận chiến có thể ở trước mặt Lục Nguyên làm được thế này là cực kỳ ít ỏi.

    Dã tâm con người sẽ theo biến đổi mà thay đổi.

    Mới bắt đầu Thạch Nghĩa Sinh chỉ muốn tấn công vài chiêu là được, bây giờ tấn công dồn dập hơn ba mươi chiêu thì dã tâm càng lớn.

    Nếu có thể đâm trúng người Lục Nguyên, chỉ cần một lần thôi là rất nở mặt.

    Vào lúc này, gã phát hiện mắt Lục Nguyên lóe tia sáng.

    Chớp mắt, Lục Nguyên sải bước tới trước, một kiếm chỉ đến.

    Một đạo kiếm khí hóa thành thức vô cùng huyền diệu.

    Thạch Nghĩa Sinh dùng vô số chiêu thức làm thành Kim Cương Minh Vương có tính phòng ngự, nhưng liền bị Lục Nguyên không chút nể tình đánh trúng.

    Chiêu phòng ngự Kim Cương Minh Vương siêu cứng rắn, nhưng Thạch Nghĩa Sinh vẫn là bị Lục Nguyên đánh văng ra sân đấu té xuống đài.

    Thì ra Lục Nguyên nghiêm túc thì mình vẫn không thể đón được mấy chiêu, Thạch Nghĩa Sinh rớt xuống dưới.

    Lục Nguyên quát:

    - Người tiếp theo!

    Liên tục thắng một vạn sáu ngàn.

    Liên tục thắng một vạn bảy ngàn.

    Liên tục thắng một vạn tám ngàn.

    Liên tục thắng một vạn chín ngàn.

    Đến liên tục thắng một vạn chín ngàn thì trái tim nhiều người vọt tới cổ họng, không ngờ, không ngờ đã là một vạn chín ngàn liên tục thắng.

    Đấu đến tận đây là khoa trương lắm rồi.

    Đây chính là một vạn chín ngàn liên tục thắng, ở nơi như khiêu chiến thành phải mất thời gian dài lắm mới có chiến tích như vậy.

    Hơn nữa sống càng lâu trong khiêu chiến thành, người có kiến thức đều nhận ra một điều, một vạn chín ngàn liên tục thắng nhanh đến liên tục thắng hai vạn.

    Một vạn liên tục thắng có một kiếp, là Hóa Kim Chân Quân sẽ phái đến đệ nhất cao thủ khiêu chiến lâu ra, chặn lại người sắp liên tiếp thắng một vạn trận.

    Tiếp theo, sau liên tiếp thắng một vạn trận thì ngươi ứng phó đủ loại đối thủ, nhưng khoảng liên tục thắng hai vạn thì sẽ có một kiếp.

    Liên tiếp thắng một vạn trận có thể kinh động tứ phương, vô số giáo phái phái, nhiều Vô Thượng Đại Giáo, thậm chí là văn minh bình thường, dẫn đến đội ngũ khắp nơi kéo đến.

    Nhưng liên tiếp thắng một vạn trận nói muốn dẫn động cổ văn minh là không khả năng.

    Tuy nhiên, liên tục thắng hai vạn sẽ dẫn đến cổ văn minh.

    Dưới tình huống bình thường, một khi dẫn đến cổ văn minh thì khó mà giải quyết.

    Cổ văn minh phái ra người không phải văn minh bình thường so sánh được.

    Người cổ văn minh so với văn minh bình thường mạnh mẽ rất nhiều.

    Năm đó Kiếm Chi Tử vào lúc hai vạn một ngàn liên tiếp thắng đụng phải tiên chi tử xuất thân cổ văn minh, bị tiên chi tử đánh bại.

    Đẳng cấp cỡ Kiếm Chi Tử mà còn bị người cổ văn minh đánh bại.

    Bây giờ Lục Nguyên xông đến một vạn chín ngàn liên tục thắng, vậy thì cổ văn minh sẽ phái ra vị nào oanh kích Lục Nguyên đây?

    Lúc này, trong khiêu chiến thành, một truyền tống trận lóe ánh sáng.

    Khoảnh khắc, trong truyền tống trận xuất hiện ba người, dẫn đầu là người thanh niên mập mạp mặc lụa là, chính là nhất bách linh nhất Đế Tử pháp cổ văn minh.

    Đằng sau nhất bách linh nhất Đế Tử là Phó Trùng .

    Tuy nhiên, hấp dẫn người ta nhất là cô gái bí ẩn đứng ở sau cùng mặc bạch sắc cửu thiên vũ sa, đeo khăn che mặt trắng.

    Cô gái bí ẩn che mặt trắng có loại khí độ cực kỳ cao quý.

    Nàng vừaXất hiện, hoàn cảnh như biến thành tiên cảnh.

    Khăn che trắng che đi nửa dưới khuôn mặt nhưng nửa trên là thanh tú xinh đẹp, mỹ lệ đến kinh tâm động phách, Kiếm Linh Đế Cơ.

    Nhất bách linh nhất Đế Tử quát lạnh một tiếng:

    - Ta muốn xem coi Lục Nguyên này có bản lĩnh gì!

    Kiếm Linh Đế Cơ lạnh lùng khẽ quát:

    - Ngươi bớt gây sự bên ngoài đi!

    Kiếm Linh Đế Cơ vừa ra tiếng thì nhất bách linh nhất Đế Tử buồn bực.

    Vốn gã nghe theo lời Phó Trùng đi kiếm Lục Nguyên gây chuyện, gã nghĩ mình là con trai của pháp cổ văn minh, được đến vô số kỹ xảo, muốn thắng Lục Nguyên bình thường chỉ là chuyện nhỏ.

    Vốn gã hưng phấn xuất phát, kết quả Kiếm Linh Đế Cơ muốn đi theo, còn bảo gã bớt gây chuyện.

    Kiếm Linh Đế Cơ nhỏ hơn nhất bách linh nhất Đế Tử một chút, nhưng trong lòng pháp cổ văn minh thì địa vị cao hơn nhất bách linh nhất Đế Tử rất nhiều.

    Nhất bách linh nhất Đế Tử chỉ là đứa con thứ một trăm lẻ một.

    Kiếm Linh Đế Cơ là con gái thứ bốn của chủ pháp cổ văn minh.

    Kiếm Linh Đế Cơ nói lời nhất bách linh nhất Đế Tử không thể không nghe, chỉ đành từ bỏ cách nghĩ.

    Tuy nhiên, gã còn muốn nhìn Lục Nguyên hơn liên tiếp thắng một vạn trận rốt cuộc là loại ngườị.

    Hì hì, đến lúc Kiếm Linh Đế Cơ bị chuyện gì khác hấp dẫn thì mình có thể khiêu chiến Lục Nguyên rồi.

    Dễ dàng thắng Lục Nguyên, chỉ cần cái tên Phó Trùng nghĩ chút ý xấu làm Kiếm Linh Đế Cơ phân tâm là được.

    Thuộc hạ Phó Trùng việc khác không được chứ âm mưu quỷ kế thì không tệ.

    Kiếm Linh Đế Cơ không biết tại sao muốn đến đây, sợ nhất bách linh nhất Đế Tử làm bậy.

    Nhất bách linh nhất Đế Tử là con trai của phụ thân, tuy không được yêu thương nhiều nhưng có tuyệt học văn minh, giáo phái khác không thể tiếp xúc đến, nếu đối đầu Lục Nguyên thì rằng hắn sẽ gặp phiền phức, gã chắc chắn thắng được.

    Nhất bách linh nhất Đế Tử làm chuyện này nàng không muốn trông nom, nhưng tại sao muốn quan tâm Lục Nguyên?

    Thôi kệ, tạm thời xem ở Lục Nguyên tại kiếm đạo nghiên cứu thất giúp mình một số việc nhỏ, mình giúp lại là được.

    Tuy nhiên, Kiếm Linh Đế Cơ tò mò là lần này pháp cổ văn minh sẽ phái ai đến?

    Một vạn chín ngàn liên tục thắng, bình thường pháp cổ văn minh sẽ sai người đến.

    Nếu là người nàng biết thì có nên nói cho Lục Nguyên nghe không?

    Tâm tình thiếu nữ rơi vào rối rắm, bàn tay trắng nõn nhẹ quấn gấu váy thiên cửu vũ y.

    Kiếm Linh Đế Cơ và nhất bách linh nhất Đế Tử, cùng với Phó Trùng hận Lục Nguyên thấu xương nhìn thấy hơn sáu trăm tầng lầu, Lục Nguyên một mình đứng đó khí khái vô địch.

    Trong lòng Kiếm Linh Đế Cơ là lạ.

    Nhất bách linh nhất Đế Tử khinh thường.

    Phó Trùng sắp phát điên.

    Tại sao?

    Tại sao Lục Nguyên tiện nhân giết chết huynh trưởng của mình, thắng mình giờ còn có thể liên tục thắng?

    Phó Trùng trong lòng hung ác nghĩ, Lục Nguyên, ta chắc chắn sẽ thắng ngươi, giết ngươi.

    Thắng liên tiếp một vạn chín ngàn ba trăm.

    Thắng liên tiếp một vạn chín ngàn bốn trăm.

    Liên tục thắng hai vạn.

    Đã là liên tục thắng hai vạn, bây giờ rốt cuộc ai có thể ngăn cản Lục Nguyên?

    Lúc này cách kỷ lục Kiếm Chi Tử chỉ còn một ngàn.

    Đông Dã Thương chắp tay sau lưng, Lục Nguyên, ngươi thật sự sắp đánh vỡ kỷ lục liên tục thắng hai vạn một ngàn của Kiếm Chi Tử năm đó sao?

    Liên tục thắng hai vạn!

    Đây là thành tích chiến thắng như thế nào chứ.

    Lục Nguyên ngẩng đầu lên, bây giờ mình đứngở tầng thứ sáu trăm sáu mươi bảy.

    Đứng ở tầng này chỉ thấy bầu trời gần như vậy, mặt đất xa đến thế.

    Bây giờ người dám đi lên khiêu chiến không có bao nhiêu.

    Lục Nguyên ngẩng đầu nhìn trời.

    Giờ là ban đêm, bầu trời lấp lánh ánh sao.

    Đứng ở tầng lầu cao có cảm giác giơ tay hái sao.

    Cùng lúc đó, trên bầu trời không tính quá xa có một tấm màn mỏng.

    Đây là tấm màn khiêu chiến thành, chính vì có màn này nên trong khiêu chiến thành, người trên hỗn động cảnh mới có thể sinh tồn, người dưới hỗn động cảnh không thể sinh tồn trong thế giới bình thường trung ương thiên triều.

    Hoàn cảnh của trung ương thiên triều là đáng sợ thế đấy.

    Lúc trước Lục Nguyên đi theo Hiên Viên Thập Nhị từng đấu với thế giới bên ngoài, lần đầu tiên gần như bị đánh gục ngay, lần thứ hai không chống được mười chiêu.

    Nhưng trong lòng Lục Nguyên dâng lên hào hùng sục sôi.

    Ta cũng muốn thử một lần, lấy trạng thái vô địch hiện nay, tại trung ương thiên triều có thể sinh tồn được không?

    Lục Nguyên bay lên xông hướng màn trời, lát sau đã đụng phá màn trời đến thế giới bên ngoài.

    - Hắn làm cái gì vậy?

    - Hắn xông ra ngoài màn trời!

    - Hắn muốn tìm chết ư?

    Dù hắn rất mạnh nhưng chỉ mạnh dưới hỗn động cảnh, hoàn cảnh trung ương thiên triều, ngoài màn sáng cần có thực lực hỗn động cảnh mới sống nổi.

    - Hắn điên rồi!

    Mọi người đều bị chấn kinh, không bao giờ ngờ lấy được liên tục thắng hai vạn rồi Lục Nguyên sẽ rống dài, lao ra ngoài màn sáng.

    Dưới khiêu chiến lâu nhiều người xem tò hay, không ai phản ứng lại, hoàn toàn không biết rốt cuộc Lục Nguyên đang làm gì.

    Phó Trùng thầm cười như điên, không ngờ Lục Nguyên tự tìm chết.

    Lục Nguyên à Lục Nguyên, tốt nhất là ngươi bị thiên địa trung ương thiên triều đánh chết đi, đánh chết đi.

    Phó Trùng cũng biết hoàn cảnh trung ương thiên triều đáng sợ, gã chính mắt thấy một người đại đạo cảnh thập tầng bị thoát ra chậm mà bị lôi điện trong hoàn cảnh đánh chết.

    Không sai, là đánh chết!

    Đại đạo cảnh thập tầng, xem thì có thể siêu đẳng một phen, nhưng lôi điện trung ương thiên triều sẽ không cho mặt mũi.

    Một cái sấm tiếp một cái, liên hoàn sấm sét vô cùng lấp lánh, trực tiếp đánh chết ngươi.

    Kiếm Linh Đế Cơ chau mày.

    Đông Dã Thương chắp tay sau lưng.

    Lục Nguyên đã lao ra ngoài màn trời, tới thế giới bên ngoài.

    Hắn vừa lao ra ngoài màn trời, xung quanh vô số cuồng phong lập tức tụ tập, hóa thành một địa long phong hệ, phong long to lớn dài mấy trăm trượng gầm rống hướng hắn, phun ra phong đạn to đến mấy trăm trượng.

    Phong đạn dâng lên năng lượng cực kỳ mãnh liệt, so với Lục Nguyên đối diện bất cứ đối thủ đại đạo cảnh nào còn khủng bố hơn nhiều.

    Phong đạn vô cùng to lớn cuồn cuộn ép đến.

    Loại phong đạn này mau lẹ tuyệt luân, hơn nữa là tỏa định.

    Thấy phong đạn này, Mộ Dung Hoàng Phục co rút, trước đó không lâu lúc xuất quan gã muốn thử hoàn cảnh bên ngoài một lần, đặc biệt là gã có phản đạn thuẫn, tràn trề tự tin.

    Kết quả đến hoàn cảnh bên ngoài trung ương thiên triều, lập tức thiên địa hợp thành phong hệ địa long to lớn, một phong đạn nhỏ hơn cái này một chút dễ dàng nghiền nát phản đạn thuẫn của gã, đánh nát nguyên cánh tay gã.

    Nếu không phải trưởng bối pháp bảo văn minh ra tay, hoặc là ra tay chậm vài giây, để phong long tấn công nhiều mấy chiêu thì e rằng trên cõi đời đã không có Mộ Dung Hoàng Phục.

    Chính vì biết phong đạn đáng sợ nên lòng Mộ Dung Hoàng Phục run lên, nhớ tới lúc đó súy chút chết bởi phong long.

    Lục Nguyên ứng đối như thế nào đây?

    Ngay lúc này, chỉ thấy Lục Nguyên co người đâm ra một kiếm, đâm chính giữa phong đạn.

    Phong đạn cuồng rống, trường kiếm tung bay.

    Trong bay múa Lục Nguyên giơ lên kiếm, trên kiếm chân lực chú lớn nhất *ầm* một tiếng, phong đạn to lớn bị hủy.

    Chớp mắt, Lục Nguyên theo kiếm đi.

    Đến trên đỉnh đầu phong địa long, kiếm thuật nhất điều long!

    Kiếm thuật nhất điều long!

    Đây là kỹ năng hiện lâu cũng là giết long.

    Phong long địa cấp rất mạnh, nó nhanh chóng xoay chuyển.

    Nó nhanh, Lục Nguyên cũng nhanh.

    Một người một long không ngừng biến đổi, trong biến đổi hắn rốt cuộc ở giây cuối ra tay.

    Kiếm thuật nhất điều long đánh ra.

    Nhát kiếm hoàn mỹ xẹt qua, đó là thể hiện hoàn mỹ tinh khí thần, dọc theo người phong long cấp địa long, hoàn mỹ đâm tất cả nhược điểm của con rồng này.

    Phong long cấp địa long rất đau đớn, tiếng kêu lại hóa thành cuồng phong, grits gào lao quá.

    Phong long cấp địa long không có nhiều thức, chỉ là do thiên địa hoàn cảnh biến hóa, nghĩ biến ra, khi bị tấn công thì tạm thời hóa thành cuồng phong, nhưng tùy thời sẽ lại hiện ra phong long.

    Thắng!

    Không ngờ Lục Nguyên thắng phong long, phá phong đạn, tạm thời tiểu thắng phong long.

    Những người khác trong màn sáng trợn mắt há hốc mồm, người dưới hỗn động cảnh khác đối mặt phong long này cơ bản không có sức lực đánh lại, chớp mắt bị xử lý ngay.

    Thế mà Lục Nguyên có thể đánh con phong long tạm biến thành gió trốn tránh, phá phong đạn, đó là mạnh mẽ cỡ nào.

    Thật mạnh!

    Nhưng tuyệt đối đừng tưởng rằng phá phong đạn, tổn hại con phong long rồi có thể cười ngạo thiên địa.

    Hoàn cảnh trung ương thiên triều không dễ nói chuyện, trong bầu trời truyền đến con hắc long to lớn, là từ mây trên trời biến thành.

    Hắc long đen nhánh nhào hướng Lục Nguyên, con hắc long đến bên cạnh hắn phun ra ngụm khói đen.

    Trong đoàn khói pháp lực con người sẽ từ từ đánh mất.

    Mây trung ương thiên triều vốn là thứ cực kỳ đáng sợ.

    Đỉnh đầu Lục Nguyên hiện ra thanh đế kiếm đạo, cùng lúc nhát kiếm đâm hướng con hắc long.

    Chương 767-768 : Liên tục khiêu chiến

    Trên trời ánh trắng trăng hóa thành nguyệt quang phượng hoàng.

    Con phượng hoàng màu ánh trăng phun ra ngọn lửa như màu trăng, nhưng đừng xem thường lửa màu trăng này, trực tiếp đốt thần hồn người, thực là âm độc đến cực điểm.

    Trên mặt đất một đoàn núi lửa sớm lạnh đột nhiên lao ra một con hỏa kỳ lân.

    Con hỏa kỳ lân có thực lực cực kỳ đáng sợ, mạnh đụng vào Lục Nguyên.

    Tốc độ đụng đó so với phong long vừa nãy nhanh rất nhiều, thức đụng khủng khiếp đến cực điểm.

    Mặt đất cũng nhanh chóng biến đổi, một cự linh thần vô cùng to lớn xuất hiện trên mặt đất.

    Cự linh thần là một sinh linh lực lượng to lớn vô cùng, không có bao nhiêu linh thức.

    Loại cự linh thần này xuất hiện trời sinh cầm cán búa vàng vọt.

    Cự linh thần to lớn đi hướng Lục Nguyên, ra một kích thậm chí có thể đuổi kịp công kích hỗn động cảnh nhất tầng.

    May là cự linh thần đi chậm, nhưng một khi nó tới bên cạnh Lục Nguyên, phát động sẽ là công kích kinh thiên động địa.

    Công kích của nó Lục Nguyên không khả năng chặn được.

    Một đoàn khí lạnh ở không trung hóa thành u hồn.

    U hồn không vội vã tấn công, nhưng chỉ cần Lục Nguyên ra sơ hở là lập tức một kích trí mạng ngay.

    Lúc này Lục Nguyên là sau khi vào khiêu chiến lâu lần đầu tiên phát huy sức mạnh bản thân đến cực hạn.

    Lúc trước liên tục thắng hai vạn dù đối mặt kẻ địch nào, dù là đối với Trung Pháp Vương Pháp Đạo cũng không bùng phát thực lực đến cực điểm.

    Bây giờ đối mặt thiên địa trung ương thiên triều, đối mặt công kích hoàn cảnh khủng bố, Lục Nguyên lần đầu tiên phát huy thực lực đến cực hạn.

    Trước kia đối mặt nhiều địch thủ, kiếm không ra khỏi vỏ.

    Nhưng bây giờ không được, kiếm đã rút khỏi vỏ.

    Dưỡng Ngô linh kiếm, Trấn Nhạc linh kiếm đã rút khỏi vỏ, mỗi một giây ở trong không trung huyễn hóa ra hàng chiêu thức, ngăn cản công kích ở hư không đủ các loại hoàn cảnh quái vật.

    Mỗi một thức đều là dốc hết sức lực, áp lực quá lớn.

    Những quái vật con nào cũng hung tàn, đều có thực lực cường đại, tuy kém xa hỗn động cảnh nhưng so với đại đạo cảnh thập tầng, thậm chí là nửa bước hỗn động thì cường đại rất nhiều.

    Một chiêu, ba chiêu mười chiêu.

    Hai mươi chiêu, ba mươi chiêu, năm mươi chiêu.

    Lục Nguyên luôn ngăn cản.

    Trong lúc Lục Nguyên đón đỡ thì người dưới màn trời cũng đếm.

    Thông thường người đại đạo cảnh thập tầng trong hoàn cảnh trung ương thiên triều chống đỡ mấy chiêu đã cực kỳ khó, dù là nửa bước hỗn động cũng tối đa cỡ mười chiêu là thất bại ngay.

    Đây chính là hoàn cảnh trung ương thiên triều đáng sợ.

    Nhưng bây giờ Lục Nguyên còn đang ngăn cản, đã đến năm mươi chiêu, quá đáng sợ đi.

    Sáu mươi chiêu!

    Tám mươi chiêu!

    Một trăm chiêu!

    Không ngờ Lục Nguyên ngăn cản một trăm chiêu.

    Trong hoàn cảnh trung ương thiên triều, không ngờ có thể ngăn cản hoàn cảnh công kích một trăm chiêu, kỷ lục này đã phá rất nhiều kỷ lục.Khí Vận Thất Tử không có người ở công nguyên trường hợp thử kỷ lục này, ít nhất hai ngàn đại châu pháp cổ văn minh thống trị trừ Kiếm Chi Tử, pháp chi tử không thử kỷ lục này, mấy vạn năm qua không ai phá kỷ lục như thế.

    Tới một trăm lẻ bảy chiêu thì bùm một tiếng, Lục Nguyên ngã xuống dưới màn trời, không chống đỡ nổi nữa, thực sự không cố gắng nổi.

    Tuy lần này bùng nổ chống đến một trăm lẻ bảy thức, hoàn toàn là phát huy siêu bình thường, nhưng đối mặt hoàn cảnh là cực hạn của mình.

    Nhất bách linh nhất Đế Tử đánh đầu Phó Trùng, mắng:

    - Người biến thái như vậy ngươi kêu bổn Đế Tử đi đối phó, ngươi là cố ý kiếm cường địch cho bổn Đế Tử hả!?

    Tuy nhất bách linh nhất Đế Tử luôn rất kiêu ngạo nhưng thấy Lục Nguyên ở ngoài hoàn cảnh trung ương thiên triều chống đỡ tới một trăm lẻ bảy chiêu thì cũng hiểu rằng gã không khả năng là đối thủ của hắn, vậy nên đập Phó Trùng một trận.

    Giờ gã không có mong muốn ra tay, không muốn mất mặt.

    Dù gã là nhất bách linh nhất Đế Tử, nhưng đệ đệ nhìn chằm chằm vị trí của gã không ít.

    Lần này Lục Nguyên ở hoàn cảnh bên ngoài chiến đấu một trăm lẻ bảy chiêu thực ra có ảnh hưởng rất lớn, thay đổi một số suy nghxi của pháp cổ văn minh.

    Lục Nguyên chắp tay sau lưng đứng ở trên tầng lầu sáu trăm sáu mươi bảy, ngửa đầu nhìn tời sao.

    Trời sao bao la, rộng lớn vô hạn.

    Lại cúi đầu nhìn mặt đất, đứng trên tầng lầu cao như vậy càng có thể thấy rõ nguyên khiêu chiến thành to lớn.

    Mặt đất to lớn đây chỉ là một góc nhỏ, đất giống như bầu trời, rộng vô biên vô hạn, khó thể tưởng tượng.

    Bầu trời, mặt đất trung ương thiên triều đều rộng lớn như vậy.

    Còn mình bây giờ ở trong hoàn cảnh tự nhiên trung ương thiên triều lâu cũng không làm được.

    Con đường sau này của mình còn rất dài.

    Hùng quan mạn đạo chân như thiết, hôm nay cất bước đầu tiên.

    Trong lòng tuôn trào hào hùng.

    Lục Nguyên quát dài:

    - Vậy người tiếp theo!

    Hắn rống với đám người bên dưới.

    Trong chiến đấu vô cùng kích tình, Lục Nguyên biết được tuyệt học các môn các phái.

    Có thể nói bây giờ hơn một ngàn đại châu dưới hỗn động cảnh biết dùng tuyệt học đều bị Lục Nguyên thấy hết.

    Lần này vui sướng chiến đấu đặt nền móng vững chắc cho tương lai Lục Nguyên.

    Liên tục chiến đấu, rốt cuộc đến cuộc chiến thứ hai vạn một ngàn!

    Đây là cuộc chiến rất quan trọng, đặc biệt đối với người Kiếm Môn.

    Kiếm Chi Tử năm đó ở trong cuộc chiến thứ hai vạn một ngàn thua tiên chi tử, chấm dứt kỷ lục liên tục thắng.

    Cách nhiều năm, Lục Nguyên lại đứng trên kỷ lục này, có thể đột phá hay không phải xem cuộc chiến này.

    Lục Nguyên tâm tình bình thản, đối thủ lần này là Vô Thượng Đại Giáo xa xôi Sơn Nhạc Môn đến.

    Sơn Nhạc Môn cách chỗ này hơn một ngàn đại châu, mà tiểu lãnh tụ Sơn Nhạc Môn họ Kỳ, tên Tây.

    Người này luôn rất tự tin với bản thân, nghe danh Lục Nguyên và liên tục thắng nhưng không sợ chút nào.

    Gã nói:

    - Vô Thượng Đại Giáo Sơn Nhạc môn, Kỳ Tây!

    - Vô Thượng Đại Giáo Kiếm Môn, Lục Nguyên!

    Lục Nguyên lạnh nhạt đáp lễ, liền quát:

    - Ra chiêu đi!

    Hắn kêu Kỳ Tây ra chiêu không vì người từ xa đến là khách, nhường lễ.

    Mà vì bây giờ Lục Nguyên đã dưỡng thành loại khí thế vô địch.

    Với chiến tích huy hoàng liên tục thắng, bất cứ người đại đạo cảnh nào ở trước mặt Lục Nguyên đều tỏ ra yếu thế, đây chỉ là cường giả kính chiêu kẻ yếu trước mà thôi.

    Kỳ Tây mỉm cười, lòng nảy ra ngạo khí, giơ tay đánh ra một chiêu Hám Đông Nhạc.

    Tuyệt học của Sơn Nhạc môn là Ngũ NHạc Tồi, chiêu thức trung tâm gồm sáu chiêu, chính là Hám Đông Nhạc, Băng Tây Nhạc, Tảo Nam Nhạc, Chuyển Bắc Nhạc, Hãm Trung Nhạc, Ngũ Nhạc Hủy Thiên Địa.

    Sáu chiêu mỗi cái đều có uy thế kinh thiên động địa, đặc biệt là chiêu cuối Ngũ Nhạc Hủy Thiên Địa, uy lực chiêu thức bá đạo tuyệt luân.

    Kỳ Tây muốn cùng Lục Nguyên đụng độ, đánh tới đánh lui, ai sợ ai.

    Ngay mặt đánh không có bao nhiêu người có thể chống lại người Sơn Nhạc môn bọn họ.

    Sơn Nhạc môn đi vốn chính đường cực kỳ cuồng bá.

    Một khi sử dụng chiêu Hám Đông Nhạc thì như núi cao băng, nguyên thái sơn bị lay động.

    Một chiêu thật mạnh mẽ!

    Chính lúc chiêu mạnh mẽ này chuyển động, Lục Nguyên đã liên tục ra vài kiếm khí.

    Vài đạo kiếm khí đụng vào chiêu Hám Đông Nhạc, Hám Đông Nhạc đi ra chiêu thức cực kỳ uy mãnh, muốn cùng Kỳ Tây cứng đối cứng.

    Kỳ Tây thầm cười nhạt, Ngũ Nhạc Thôi của mình nổi tiếng cường chiêu.

    Lúc này gã cảm giác Lục Nguyên tùy tay thả ra kiếm khí thế mà hung mãnh đến vậy, như sóng cuộn biển gầm, đem Hám Đông Nhạc gồm cả gã đánh xuống đài tỷ thí.

    - Thứ hai vạn một ngàn, thắng.

    Rốt cuộc thắng hai vạn một ngàn.

    Nhiều đệ tử trung tâm Kiếm Môn nhìn nhau, thật khó thể tin vào chiến tích này.

    Kiếm Văn Hào hết:

    - Sao có thể, sao có thể liên tục thắng hai vạn một ngàn!

    Kỷ lục của huynh trưởng ta làm sao bị phá được chứ!

    Gã khó thể chấp nhận, huynh trưởng của gã, một trong Khí Vận Thất Tử, được công nhận là khí vận kiếm đạo mạnh nhất kỷ nguyên này.

    Cho đến nay, huynh trưởng của mình dù làm gì đều là phá kỷ lục, cho tới nay không ai có thể vượt qua kỷ lục của huynh trưởng.

    Người cùng thế hệ khác có thể thắng huynh trưởng của mình chỉ vài tên mà thôi, hơn nữa đều ở trong Khí Vận Thất Tử.

    Ở trong lòng Kiếm Văn Hào, huynh trưởng tựa như núi cao ngút trời.

    Chính vì có huynh trưởng nên Kiếm Văn Hào mới huênh hoang, khinh thường, khinh người, cho nên mới kết thù với Lục Nguyên.

    Bây giờ Lục Nguyên phá kỷ lục năm đó của huynh trưởng.

    Đây chính là kỷ lục năm đó của huynh trưởng!

    Người Kiếm Môn khác ai không giống nhau, trong lòng thế hệ này Kiếm Chi Tử giống như thần, thế mà bây giờ người như thần đó để lại kỷ lục đã bị phá.

    Cái này kêu người làm sao chấp nhận!

    Đông Dã Thương chắp tay sau lưng, đã là thắng hai vạn một ngàn, xem ra nhiệm vụ Kiếm Chủ giao cho hoàn thành vượt mức.

    Bên cạnh Đông Dã Thương đi tới một người đàn ông trung niên đội lưu tử quan, hoàng bào, chính là Hóa Kim Chân Quân.

    Hóa Kim Chân Quân nhìn Lục Nguyên đứng trên tầng bảy trăm, nói:

    - Đông Dã, chúc mừng, Kiếm Môn các ngươi lại ra một vị tuyệt thế tương lai.

    Đông Dã Thương cười cười, nói:

    - Tiểu tử này không tệ, giờ đã phá kỷ lục năm đó của Kiếm Chi Tử, xem ra cổ văn minh sẽ không phái người đến.

    Bình thường gần hai vạn thắng liên tiếp thì cổ văn minh sẽ phái người ra, nhưng xem tình hình hiện tại thì dường như cổ văn minh chưa phái người đến công kích.

    Hóa Kim Chân Quân buồn cười nói:

    - Năm đó Kiếm Chi Tử, là vì Cổ Phụ Minh vừa lúc có khí vận chi tử khác, tiên chỉ tử thắng Kiếm Chi Tử chỉ một bậc nên mới phái tiên chi tử đến.

    Bây giờ Khí Vận Thất Tử sớm đã là hỗn động cảnh, thậm chí là cảnh giới càng cao, mà tiểu tử Lục Nguyên xem tiềm lực hiện tại thì đuổi theo Khí Vận Thất Tử, trước đó không lâu vọt thủng màn trời, ở bên ngoài ngăn cản thiên địa công kích một trăm lẻ bảy chiêu mới thất bại, thực lực như vậy khiến người tim đập loạn.

    Cổ văn minh trong một chốc tìm đâu ra người dưới hỗn động cảnh thắng được hắn, rất là khó.

    Nếu đã không làm được họ sẽ phái người đi chịu mất mặt ư?

    Cổ Phụ Minh cao cao tại thượng, xem trọng mặt mũi.

    Những người khác đối với Cổ Phụ Minh đều là vô cùng tôn kính, nhưng Hóa Kim Chân Quân dùng giọng điệu bình thản nói, tuy nhiên có thể ôm hết khiêu chiến thành ì không phải nhân vật tầm thường gì.

    Ít nhất thì Đông Dã Thương là chí tôn mà không nhìn thấu vị Hóa Kim Chân Quân này.

    Sâu không lường được, sâu như biển.

    Đông Dã Thương hiểu lời Hóa Kim Chân Quân nói, nếu Lục Nguyên không có đâm phá màn trời thì còn được, xông phá màn trời, ngăn cản hoàn cảnh ngoài trời công kích đến một trăm lẻ bảy chiêu, đặt hắn vào trạng thái dưới hỗn động cảnh thì cơ bản là vô địch, cổ văn minh sẽ không lại phái người ra.

    Xem ra lần này Lục Nguyên chắc chắn nổi danh một ngàn đại châu rồi.

    Hai vạn hai ngàn, thắng!

    Hai vạn năm ngàn, thắng!

    Hai vạn tám ngàn, thắng!

    Ba vạn, thắng!

    Đứng trên tầng một ngàn, Lục Nguyên phát hiện mình đã đấu đến thắng ba vạn.

    Ngay lúc này, đỉnh đầu khánh vân xảy ra biến đổi cực lớn, khoảnh khắc chữ tiến đột nhiên tỏa ra dào dạt hơi thở quái dị, đó là khí thế chiến đấu không thua.

    Ta chiến, cho nên ta thắng.

    Ta thắng, cho nên ta cường.

    Khí thế này đưa vào kiếm đan lô, lập tức bên dưới kiếm đan lô bốc cháy ngọn lửa hừng hực.

    Vô số trung phẩm linh thạch xung quanh bị hút vào trong, làm thành củi lửa đốt cháy.

    Linh khí lan tràn mỗi ngóc ngách thân thể.

    Lục Nguyên tĩnh tâm, tạm thời từ chối tiếp tục khiêu chiến, bắt đầu tập trung luyện đan.

    Kỳ thực không thể gọi là luyện đạn, mình không hiểu gì về luyện đan cả, chỉ hiểu hai việc thứ nhất là uống rượu, thứ hai là kiếm pháp.

    Luyện đan cái gì sao mà mình biết được?

    Kêu mình luyện đan dược cơ bản nhất e rằng cũng bất lực.

    Nhưng nói đi phải nói lại, bây giờ mình chẳng cần kiếm đạo văn tự, trong đỉnh đầu khánh vân luyện đan sẽ tự động hoàn thành.

    Mình có thể cảm giác được trong đan lô ngày càng nóng.

    Qua không biết bao lâu, rốt cuộc phù một tiếng, một viên đan dược bắn lên cao.

    Đan dược bắn lên tốc độ cực kỳ nhanh, nhưng thiên địa pháp tướng trong đỉnh đầu khánh vân giơ tay lên vung lực luân hồi, chộp đan dược vào tay.

    Lục Nguyên xuyên qua thần niệm thiên địa pháp tướng quan sát viên đan dược.

    Đan dược này không phải hình tròn thông thường mà như một thanh kiếm nhỏ.

    Đan dược tỏa ra không phải mùi thuốc mà là hơi thở lấy kiếm thủ thắng lợi, đây chính là Kiếm Thắng Đan!

    Một đan dược có khả năng tăng ba phần đến hỗn động cảnh.

    Đan dược này sẽ trở thành tảng đá cực kỳ quan trọng trên con đường tăng cao của mình.

    Lục Nguyên thở ra hơi dài.

    Lần này văn tự kiếm đạo quái dị tuyên bố nhiệm vụ rốt cuộc hoàn thành, không biết khi nào thì văn tự cực kỳ quái dị đó sẽ phát nhiệm vụ mới.

    Đứng trên tầng lầu một ngàn, Lục Nguyên đi tới mép sân đấu.

    Lúc này nhiều người dưới tháp không rõ Lục Nguyên muốn làm gì.

    Bỗng nhiên Lục Nguyên nhảy xuống, nhảy xuống dưới tháp.

    Bên dưới kinh hô, mọi người còn đang chờ Lục Nguyên liên tục thắng, muốn xem kỷ lục càng cao, không ngờ rằng lúc này hắn từ trong sân đấu nhảy xuống.

    Lục Nguyên nhảy tới trước mặt Đông Dã Thương.

    Hóa Kim Chân Quân đang đứng cạnh Đông Dã Thương.

    Hóa Kim Chân Quân là người sâu không thấy đáy cũng rất giỏi nói chuyện, đang trò chuyện với Đông Dã Thương thì bỗng nhiên Lục Nguyên nhảy xuống.

    Gã buột miệng hỏi:

    - Không tiếp tục ở đó chờ người khác khiêu chiến, sáng tạo kỷ lục càng cao ư?

    Lục Nguyên lạnh nhạt đáp:

    - Đã là liên tục thắng hai vạn, hơn nữa hơi mệt.

    Hóa Kim Chân Quân bật cười, vị Lục Nguyên này thật là người lạ lùng, so với lúc trước gặp Kiếm Chi Tử thì mình càng thích người lạ lùng như vậy.

    Đông Dã Thương gật đầu nói:

    - Cũng tốt, chúng ta trở về đi.

    Về, đương nhiên là về Kiếm Môn.

    Chuyến này đến khiêu chiến thành đích thực chơi kích động đủ rồi.

    Khiêu chiến thành.

    Kiếm Văn Hào kiếm một gian phòng.

    Sau khi vào phòng này, Kiếm Văn Hào cẩn thận từ trong ngực lấy ra một tấm gương.

    Gương ở trong không trung nhanh chóng phóng to, phóng to gương rồi Kiếm Văn Hào nhìn thấy một con huyền quy to vô cùng.

    Huyền quy này rất là to, giống như một ngọn núi vậy.

    Huyền quy chính là một loại thần dị nhấtrùa đen.

    Loại huyền quy này nhúc nhích chậm nhưng có thể lấy thân hình to lớn chui vào trong mặt đất, lực lượng mạnh mẽ, phòng ngự cao.

    Con huyền quy này cao đến mấy vạn trượng, rộng mấy vạn trượng.

    Huyền quy như vậy so với trên đường thấy mấy trăm địa long còn cường đại hơn rất nhiều.

    Cơ bản trung ương thiên triều không có nhiều những sinh linh có linh trí, đa số lấy thể tích tính, mấy ngàn trượng lợi hại hơn mấy trăm trượng.

    Sinh linh mấy vạn trượng thì lớn hơn sinh linh mấy ngàn trượng rấtn hiều lần.

    Huyền quy trước mắt cao gần vạn trượng, cộng thêm bản thân huyền quy lực phòng ngự cao, chỉ e ngại phòng ngự sinh linh to lớn mấy chục vạn trượng.

    Chương 769-770 : Trùng kích Đại Đạo Cảnh thập tầng

    Lúc này một kiếm quang sắc bén lóe lên, đó là kiếm quang bình thường vô cùng, nhưng kiếm quang bình thường như vậy khiến huyền quy to lớn gần mười vạn trượng bị chém thành hai nửa từ đầu đến chân.

    Một người đàn ông trẻ tuổi áo trắng xuất hiện ở mặt gương.

    Người đàn ông trẻ tuổi áo trắng vô cùng tuấn tú, khuôn mặt góc cạnh như điêu khắc, anh tuấn tràn ngập sáng sủa.

    Toàn thân gã có khí chất phi phàm, phong thái lãnh tụ phi phàm tuyệt luân, người như vậy trời sinh chính là lãnh đạo không ai sánh bằng.

    Người đàn ông trẻ tuổi áo trắng nhàn nhạt chào:

    - A, đệ đệ.

    - Huynh trưởng!

    Tuy biết dùng cách truyền tin đặc biệt nhưng dù cách xa thì Kiếm Văn Hào vẫn hơi căng thẳng.

    Ở trước mặt huynh trưởng hoàn mỹ vô khuyết như vậy, gã không thể kiềm chế hồi hộp.

    Kiếm Chi Tử lạnh nhạt hỏi:

    - Có chuyện gì?

    - Là thế này, huynh trưởng, thì Kiếm Môn chúng ta có một người mới đó?

    Kiếm Văn Hào ngập ngừng một lúc, nói:

    - Người đó tên gọi Lục Nguyên, cùng ta nhập môn, gần đây hắn đến khiêu chiến thành, trong khiêu chiến lâu liên tục thắng ba vạn, đánh phá kỷ lục của huynh trưởng ngươi.

    Kiếm Văn Hào bị kinh sợ, gã chưa từng tưởng tượng huynh trưởng hoàn mỹ vô khuyết sẽ bị ai phá kỷ lục.

    Lục Nguyên đánh vỡ kỷ lục, tạo thành ảnh hưởng lớn không thể tưởng với tâm hồn gã.

    Cho nên gã lấy truyền tin đặc biệt huynh trưởng để lại liên lạc ngay.

    - Liên tục thắng ba vạn, phải không?

    Trên mặt Kiếm Chi Tử nở nụ cười khẽ:

    - Người mới không tệ.

    Nói xong Kiếm Chi Tử dường như lại tập trung trong chiến đấu.

    Kiếm Văn Hào sốt ruột nói:

    - Huynh trưởng, hắn đánh vỡ kỷ lục của ngươi, người như vậy không cần đặc biệt chú ý ư?

    - Nếu là chí tôn khác thì đích thực cần đặc biệt chú ý người mới này.

    Kiếm Chi Tử hời hợt nói:

    - Đáng tiếc, muốn ta đặc biệt chú ý thì không cần.

    Chỉ là một con kiến bình thường mà thôi, chẳng qua ngẫu nhiên may mắn đến cực điểm mới chạm đến kỷ lục chẳng đáng gì năm đó ta để lại.

    Kiếm Chi Tử lạnh nhạt nói:

    - Đợi lúc hắn đến hỗn động cảnh mới có tư cách đứng dưới chân ta.

    Bây giờ con kiến tên Lục Nguyên không có cả tư cách đứng dưới chân ta.

    Lời của Kiếm Chi Tử không phải cuồng ngạo.

    Đích thực không phải cứng miệng, đó chỉ là sự thật.

    Kiếm Văn Hào thế mới chú ý đến huynh trưởng ở không phải đường lớn mà là nơi nguyên thủy hồng hoang hiểm ác.

    Nhưng dù là nơi nguyên thủy hồng hoang vô cùng hiểm ác thì Kiếm Chi Tử vẫn chẳng thèm để ý, rất là tùy tiện.

    Kiếm Chi Tử, mạnh nhất kiếm đạo khí vận.

    Rất nhanh đoàn người Đông Dã Thương xuất phát quay về Kiếm Môn.

    Lúc đến là truyền tống trận, lúc trở về tất nhiên cũng là truyền tống trận.

    Trải qua một đoạn thời gian truyền tống không dài lắm, lần thứ hai về Kiếm Môn, mới đến thì bị hù nhảy dựng.

    Trừ phái Hiên Viên chí tôn ra, người khác dù là trung lập hay phái Thái Sử Không, nhiều đệ tử trung tâm còn có không ít trưởng lão bình thường đều cố ý đến đây.T

    Một đệ tử trung tâm hỏi:

    - Ai là Lục Nguyên liên tục thắng ba vạn?

    Một đệ tử trung tâm biết mặt Lục Nguyên đáp:

    - A, là người đó đó.

    Một nữ đệ tử chân truyền tuổi trẻ xinh đẹp mê mẩn nói:

    - Trông đẹp trai ghê, nếu hắn thích ta thì tốt biết mấy.

    Một trưởng lão vuốt râu nói:

    - Xem ra tiềm lực rất sâu, tiểu tử này, có tiền đồ.

    Một ông lão rất là cảm thán nói:

    - Năm đó ta liên tục thắng ba ngàn, tiểu tử này lại là liên tục thắng ba vạn, ha ha, Kiếm Môn chúng ta thật là sinh ra nhân tài.

    Tuy nhiên trong câu nói đối với việc năm đó mình liên tục thắng ba ngàn trận cũng rất tự hào.

    Tại khiêu chiến lâu liên tục thắng ba ngàn trận là khá lắm rồi.

    - Đây đúng là tuyệt thế thiên tài của chúng ta.

    Nhân vật như vậy mà không đặc biệt bồi dưỡng, cao tầng Kiếm Môn bị mù mắt rồi.

    Đây là một trưởng lão nổi danh tính tình nóng nảy, luôn dám nói dám làm.

    Đám người này đều đến xem Lục Nguyên, chiến tích liên tục thắng ba vạn đích thực quá xuất sắc.

    Chỉ dựa vào chiến tích này phải đến xem Lục Nguyên rốt cuộc là người thế nào.

    Hơn nữa Lục Nguyên liên tục thắng ba vạn, danh tiếng Kiếm Môn bởi vậy tăng lên rất nhiều.

    Đối với một Vô Thượng Đại Giáo, tăng danh tiếng rất hữu dụng.

    Thấy đã đến Kiếm Môn, Đông Dã Thương la một tiếng giải tiếng liền rời đi, gã phải tìm Kiếm Chủ.

    Mọi người đều cho rằng Kiếm Chủ vì năm đó trọng thương giờ đang bế quan dưỡng thương, cũng vì như vậy nên Hiên Viên Vọng mới dám muốn đoạt quyền.

    Nhưng Đông Dã Thương biết sự việc không phải vậy, chân thật bên trong hơi rắc rối.

    Tuy nhiên, Đông Dã Thương không định để ý nhiều, mặc kệ là nội đấu gì Đông Dã Thương đều không có chút hứng thú.

    Kiếm Chủ ủy thác nhiệm vụ thì phải nhận rồi, Đông Dã Thương phải giao kết quả lần kiểm tra này cho Kiếm Chủ.

    Giao cho Kiếm Chủ xong là mình có thể tự do chiến đấu rồi.

    Đông Dã Thương chỉ có hứng thú với tự do chiến đấu.

    Đông Dã Thương đã kêu giải tán thì mọi người tất nhiên ai về nhà nấy, tự về sơn của mình.

    Lục Nguyên, Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì muốn bay đi gặp phải sư huynh đệ khác, một hàng chín người bay về Không Chi Sơn.

    Trong quá trình bay về đề tài trò chuyện luôn là liên tục thắng ba vạn của Lục Nguyên.

    Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì có dùng từ kính thuật ghi lại một ít.

    Lúc hai người thấy Lục Nguyên đánh nhau có ghi lại, cùng sư huynh đệ khác xem, lúc xem có chỗ nào không rõ hỏi hắn, rất nhiều chiêu thức của Lục Nguyên vượt qua phạm vi lý giải của họ.

    Lục Nguyên thuân miệng giải thích, mỗi giải đáp đều khiến đám sư huynh Tần Sương Thành được lợi rất nhiều.

    Trong lúc nói cười bước đi đã đến Không Chi Sơn.

    Trở lại Không Chi Sơn tất nhiên phải trước đi chào sư phụ Thái Sử chí tôn.

    Không Chi Sơn, Càn Khôn cung.

    Thái Sử Không ngồi giang chân ra, cầm bình rượu nói:

    - Lần này ngươi làm không tệ, liên tục thắng ba vạn, ha ha, ha ha, chắc chắn cái tên Hiên Viên Vọng tức đến sắp hộc máu.

    Tuy mặt ngoài hắn giả bộ bình tĩnh nhưng ta trông thấy mặt hắn có chút biểu tình khác lạ.

    Ha ha ha ha, chút biểu tình khác lạ này quá thú vị.

    Thái Sử Không nói:

    - Vốn lần này có thể cho ngươi tranh thủ lưu trình bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài nhưng vẫn bị Hiên Viên Vọng.

    Tuy nhiên, dù không giành được lưu trình bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài cho ngươi, cũng có tranh được một phúc lợi khác.

    Đó là tài nguyên thăng đại đạo cảnh thập tầng đại viên mãn, do môn phái cung cấp.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Thăng đại đạo cảnh thập tầng đại viên mãn cần nhiều tài nguyên lắm sao?

    - Người bình thường tất nhiên không cần nhiều tài nguyên, bởi vì đại viên mãn là như thế này, tại đại đạo cảnh thập tầng đại viên mãn, làm chuẩn bị cho trùng kích hỗn động cảnh.

    Tại hỗn động cảnh phải xây dựng một không gian hỗn động, khi đó cần năng lượng mỗi mặt.

    Ví dụ mặt thần hồn, mặt thân thể, mặt pháp lực.

    - Cho nên muốn thăng lên đại đạo cảnh thập tầng, được thôi, phải trước đem ba mặt thần hồn, thân thể, pháp lực đều lên tới trạng thái cực độ viên mãn thì mới có thể tốt đẹp trùng kích hỗn động cảnh.

    - Nói đơn giản là bây giờ thần hồn ngươi càng cường thì cần tài nguyên về mặt thần hồn càng nhiều.

    - Hiện tại pháp lực ngươi càng cường thì cần tài nguyên càng nhiều để tăng pháp lực.

    - Bây giờ thân thể ngươi càng cường thì tốn nhiều tài nguyên mặt kiên cố thân thể.

    - Người bình thường không cần quá nhiều tài nguyên, còn ngươi đâu?

    Cần tiêu hao tài nguyên tuyệt đối là con số thiên văn.

    Thái Sử Không cười gian nói:

    - Lần này môn phái bỏ vốn gốc rồi.

    Hiên Viên Vọng cai quản tài nguyên môn phái, không xem hắn đổ máu ròng ròng một lần là ta không thỏa mãn.

    Lục Nguyên nghe thế thì gật đầu.

    - Phải rồi, thời gian là mười lăm ngày sau, đây có một miếng ngọc bài đưa ngươi.

    Thái Sử Không giơ tay lên, một khối ngọc bài bay đến.

    Ngọc bài tạo hình cổ kính, hình bát giác, giống như có tám hơi thở rót vào trong, chính là tám vị chí tôn đều đồng ý mới khắc hơi thở vào.

    Thái Sử Không nói:

    - Chắc ngươi cũng mệt rồi, đi nghỉ ngơi đi.

    Lục Nguyên đích thực mệt mỏi, liên tục đấu ba vạn trận, liên tục thắng ba vạn, tinh thần, thân thể đều mệt mỏi, cho nên không hành lễ chào Thái Sử Không đã quay về Hoa Sơn cư của mình.

    Quay về Hoa Sơn cư, đầu tiên là hắn nằm trên giường ngủ một lèo mười ngày mười đêm.

    Mệt quá, mệt đến ngủ suốt mười ngày mười đêm mới tỉnh dậy.

    Tỉnh dậy hắn phát hiện thần hồn tăng lên một phần, vốn thần hồn là gấp bốn người thường, giờ thì tăng gấp sáu, tới mức kinh thế hãi tục rồi.

    Mỗi lần cưỡng ép mình chiến đấu vượt cực hạn là sẽ tăng thần hồn.

    Cuộc chiến bảo vệ Hoa Sơn là lần đầu tiên, liên tục đấu thắng ba vạn trận là lần thứ hai.

    Liên tục ngủ mười ngày mười đêm, Lục Nguyên tỉnh dậy phát hiện mình tinh thần tràn đầy.

    Liên tục đấu ba vạn trận mệt rã rời giờ hồi phục gần hết.

    Tiếp theo trong bốn Lục Nguyên sống rất nhàn nhã, tất cả người đến tìm đều bị hắn từ chối khéo, Không Chi Sơn không dễ vào.

    Rốt cuộc cứ đến ngày thứ mười lăm, Lục Nguyên ngự kiếm bay hướng Kiếm Môn bảo khố, lần thứ hai đáp xuống ngoài Kiếm Môn bảo khố.

    Hắn tìm đến người phụ trách Kiếm Môn bảo khố, đưa ra ngọc bài hình bát giác trong tay.

    Người phụ trách Kiếm Môn bảo khố là công việc béo bở, là người Hiên Viên Vọng.

    Người phụ trách này tên gọi Sở Bạch, là một trưởng lão Kiếm Môn đương nhiệm, một trong trụ cột của Hiên Viên Vọng.

    Khác với người trông nom trước, chức vụ của người trông nom thấp hơn của gã một chút.

    Gã thấy Lục Nguyên liền khó chịu, ghét hắn từ đáy lòng.

    Nhưng dù lòng có ghét hắn cỡ nào thì gã không biểu hiện ra ngoài, tới cỡ như gã phải có chút thông minh.

    Sở Bạch nhìn Lục Nguyên lấy ra ngọc bài hình bát giác, gật đầu nói:

    - Vậy theo ta đi.

    Gã dẫn Lục Nguyên đi tới tầng thứ nhất Kiếm Môn bảo khố.

    Trong tầng thứ nhất có nhiều báu vật, giống y hệt lần trước.

    Nhưng lần trước hắn đến dường như chỉ có khu một, hai, ba, mà giờ Sở Bạch dẫn Lục Nguyên tới góc khu thứ nhất, ấn cái nút, tiến vào không gian kín.

    Không gian kín bằng phẳng, mới vào liền ngửi được mùi linh dược cực đậm.

    Sở Bạch nói:

    - Nơi này là tầng thứ nhất Kiếm Môn bảo khố đệ linh khu.

    Chỗ này có nhiều các thức linh dược, tài nguyên.

    Ngươi sắp xung đại đạo cảnh thập tầng đại viên mãn, vậy đi, dựa theo bình quân lĩnh tài nguyên đi.

    Mọi người bình thường đều lĩnh như vậy, ngươi có thể lĩnh đến mười đại bình Tôi Thân Dịch, năm mươi vạn viên trung phẩm linh thạch, mười đại bình Thần Hồn Dịch.

    Đại đạo cảnh thập tầng đại viên mãn là trúc cơ tại hỗn động cảnh.

    Một khi đến hỗn động cảnh, qua không lâu sẽ xây dựng hỗn động không gian của mình, cái đó cần yêu cầu ba mặt thân thể, pháp lực, thần hồn.

    Cho nên đại đạo cảnh thập tầng cần phải đem thân thể, pháp lực, thần hồn luyện đến cảnh giới hoàn mỹ.

    Tôi thân dịch là dùng để tăng độ cứng rắn của thân thể.

    Trung phẩm linh thạch là để tăng pháp lực.

    Thần hồn dịch là để tăng thần hồn.

    Lục Nguyên nghe, bật cười nói:

    - Sở trưởng lão, có phải ngươi xem ta là đồ ngốc không?

    Sở Bạch ngẩn người, hỏi:

    - Tại sao nói vậy?

    Lục Nguyên mỉm cười nói:

    - Sở trưởng lão, ta còn nhớ lúc đó nói là Kiếm Môn cho ta phần thưởng liên tục thắng ba vạn là cung cấp tất cả tài nguyên để tăng đến đại đạo cảnh thập tầng đại viên mãn chứ?

    Không phải nói lấy ra số bình quân.

    Nếu Hiên Viên chí tôn muốn chơi trò nhỏ nhặt này thì chán lắm.

    Không sai, Sở Bạch đang đặt bẫy, hoặc nên nói là thuộc hạ của Hiên Viên chí tôn đặt bẫy.

    Cố ý theo quy tắc phân phát bình quân, nếu Lục Nguyên bước vào thì họ có thể ít cung cấp cho hắn một chút.

    Đối với việc đè ép Lục Nguyên thì họ rất thích.

    Muốn thưởng cho Lục Nguyên thì họ muốn học máu.

    Đương nhiên Sở Bạch cũng là cáo già, nếu không sẽ chẳng nhận được công việc béo bở này.

    Sở Bạch vỗ đầu nói:

    - A, suýt quên, là ta công tác sai sót.

    Tâm kế không chơi thành đương nhiên phải làm theo hội nghị chí tôn quyết định.

    Sở Bạch thầm buồn bực, nếu lần này có thể hại Lục Nguyên một phen, phát theo số liệu bình quân thì gã quay về Hiên Viên chí tôn báo cáo cũng nở mặt.

    Lục Nguyên này làm sao vậy?

    Nghe người ta nói là con ma men mà?

    Sao gian xảo quá vậy?

    Lục Nguyên cười cười, nhìn Sở Bạch bộ dạng buồn bực, tâm tình rất tốt.

    - Ta trước luyện pháp lực.

    Trong Kiếm Môn bảo khố có nhiều trung phẩm linh thạch, Lục Nguyên bắt đầu ngưng luyện pháp lực, Vô Tướng Thôn Phệ Quyết vận chuyển.

    Vô Tướng Thôn Phệ Quyết này tuy rằng là pháp lực vân hệ nhưng tốc độ vận chuyển nhanh hơn Vân Long thập biến rất nhiều, hơn nữa lúc vận chuyển dễ xuất hiện đủ loại biến ảo.

    Ngửa cổ lấy ra Thiên Toàn Vô Khuyết Đan trấn lột từ Đan Dược Văn Minh.

    Đan dược Thiên Toàn Vô Khuyết Đan tròn trĩnh lạ thường, cỡ long nhãn, đan dược màu kim hoàng hấp dẫn người, rất dễ xem.

    Lục Nguyên ngửa đầu nuốt đan dược này vào.

    Pháp lực toàn thân lập tức cuồn cuộn biến đổi, dường như đang trùng kích nhiều cảnh giới.

    Lục Nguyên giơ tay lên, không biết bao nhiêu trung phẩm linh thạch bị hút lại.

    Hấp thu nhiều trung phẩm linh thạch rồi, tất cả hóa thành nguyên khí cuồn cuộn tiến vào thân thể hắn, pháp lực bắt đầu tăng lên.

    Nhưng hiện nay pháp lực của hắn quá mạnh mẽ, so với lực chân long còn cường gấp nhiều lần, dù hấp thu mấy ngàn khối trung phẩm linh thạch thì cảm giác chân chính tăng không mấy rõ ràng.

    Tuy nhiên, dù sao chẳng phải dùng linh thạch của mình, không cần đau lòng.

    Mười vạn linh thạch dùng xong hết, pháp lực của Lục Nguyên không ngừng tăng lên, chớp mắt đã dùng hai mươi vạn linh thạch.

    Chốc lát dùng xong ba mươi vạn, bốn mươi vạn linh thạch.

    Trong Kiếm Môn bảo khố, mười vạn linh thạch một rương nên dễ thống kê, lúc tính toán thì đã hơn số bình quân năm mươi vạn linh thạch.

    Chỉ chớp mắt, hắn lại thiêu đốt ba mươi vạn linh thạch, tổng cộng hao hết tám mươi vạn linh thạch, pháp lực đã tới trạng thái hoàn mỹ không khuyết điểm.

    Pháp lực, thành.

    Thấy Lục Nguyên tổng cộng tiêu hao tám mươi vạn linh thạch, Sở Bạch thở ra một hơi.

    Tám mươi vạn linh thạch tuy so với năm mươi vạn linh thạch trung bình thì cao hơn một khúc nhưng không tính quá mức.

    Lần này Hiên Viên chí tôn đồng ý đề nghị của Thái Sử chí tôn, phụ trách cung cấp cho Lục Nguyên tài nguyên tăng lên đến đại đạo cảnh thập tầng là vì muốn nhìn căn cơ của hắn thế nào.

    Nhìn từ pháp lực thì căn cơ của Lục Nguyên không tính quá kinh người, tuy so với tiêu chuẩn bình thường cao chút.

    Chương 771-772: Thịnh Dịch cốc

    Lục Nguyên chậm rãi kết thúc công việc, đến lúc này chỉ cảm thấy pháp lực đã ở trạng thái đại viên mãn, dường như tùy tiện động liền sẽ huy động lực lượng vô cùng to lớn.

    Vậy tiếp theo luyện hàng thứ hai, thân thể đi.

    Sở Bạch tay động, lấy ra một cái cốc to như bạch ngọc, cốc cao cỡ một người, đường kính khoảng hai thước.

    Gã nói:

    - Đây là Thịnh Dịch Cốc, người ngâm bên trong rồi ta dùng tôi thân dịch rót vào cho ngươi ngưng luyện thân thể.

    Nguyên bình tôi thân dịch lớn ngã vào Thịnh Dịch Cốc, vừa lúc là một bình, ngươi có thể hút bao nhiêu thì dùng bao nhiêu.

    - Được.

    Lục Nguyên lập tức nhảy vào trong Thịnh Dịch Cốc, cũng giơ tay lên cầm một bình tôi thân dịch.

    Loại tôi thân dịch cầm trong tay không lớn, chỉ cỡ tiểu hồ lô, nhưng lúc đổ vào thì chứa đầy nguyên Thịnh Dịch Cốc to lớn.

    Loại tôi thân dịch này rót ra có màu kim hoàng, ánh vàng rực rỡ đâm mắt người.

    Tới đẩyồi Lục Nguyên dùng tâm pháp, toàn thân biến thành màu tím vàng, đó là kim thân.

    Kim thân đụng phải loại kim dịch này thì bắt đầu điên cuồng hấp thu, khiến màu vàng kim thân ngày càng ngưng tụ vàng hơn.

    Bình thứ nhất chớp mắt dùng hết, bắt đầu bình thứ hai, nhưng tốc độ hấp thu bình thứ hai vẫn cực nhanh.

    Một bình lại một bình tôi thân dịch thấy đáy, cứ thế rất nhanh đến bình thứ mười, bình tôi thân dịch thứ mười mau chóng bị hấp thu sạch sẽ.

    Sở Bạch ở bên cạnh thầm than, lại vượt qua mức trung bình, chắc ghê gớm thì có thể dùng hết mười sáu, mười bảy bình tôi thân dịch.

    Chỉ thấy Lục Nguyên lại giơ tay, một bình tôi thân dịch vào tay, bình vào tay rồi rất nhanh bị kim thân hấp thu sạch sẽ.

    Chớp mắt đã tới bình tôi thân dịch thứ sáu.

    Sở Bạch thầm nghĩ, chắc nên tới cực hạn rồi, nhất định gần đến cực hạn.

    Nghĩ đến mười sáu bình tôi thân dịch bị Lục Nguyên hấp thu, trong lòng gã buồn bực.

    Lục Nguyên giơ tay lên, bình thứ mười bảy vào tay, rất nhanh dùng hết.

    Khi dùng xong bình tôi thân dịch thứ mười tám, Sở Bạch thầm nghĩ, còn chưa xong?

    Khi dùng xong bình tôi thân dịch thứ hai mươi, Sở Bạch con mắt muốn rớt ra ngoài.

    Khi dùng xong bình tôi thân dịch thứ hai mươi hai, Sở Bạch dụi mắt.

    Có chuyện gì vậy?

    Đã hai mươi hai bình rồi, Lục Nguyên, ngươi còn hấp thu làm cái gì?

    Khi dùng xong bình tôi thân dịch thứ hai mươi bốn bị hấp thu sạch sẽ, Sở Bạch nhéo đùi mình.

    Có chuyện gì vậy?

    Lúc nãy pháp lực Lục Nguyên chỉ cao hơn giá trị trung bình không bao nhiêu, sao giờ kim thân cao hơn trung bình nhiều dữ vậy, quái lạ quá.

    Khi dùng xong bình tôi thân dịch thứ hai mươi sáu, Sở Bạch thầm nghĩ, sao còn chưa xong, mau lên chấm dứt.

    Khi dùng xong bình tôi thân dịch thứ hai mươi tám, Sở Bạch đã chết lặng, cũng thầm nghĩ, căn cơ Lục Nguyên pháp lực không tính quá cao nhưng kim thân rất mạnh, phải bẩm báo cái này mới được.

    Khi bình tôi thân dịch thứ ba mươi hai cuối cùng còn một chút thì không bị hấp thu, xem ra Lục Nguyên tổng cộng hấp thu, Sở Bạch thầm khóc thết.

    Không ngờ là đến ba mươi hai bình tôi thân dịch, bên Thái Sử chí tôn lại ra nhân vật nghịch thiên như vậy!

    Lục Nguyên hoàn thành tôi thân, kim thân càng ngưng luyện, cảm thấy toàn thân vô cùng sung sướng.

    Quá sung sướng.

    Bây giờ thân thể cảm giác cứng rắn hơn mới rồi gấp hai rưỡi.

    Kim thân cứng rắn rất có ích, con người khó tránh bị công kích, nếu kim thân cứng thì có thể ít chịu thương, thậm chí tránh cái chết.

    Không chỉ thế thôi, bây giờ hắn cảm giác toàn thân tràn ngập lực lượng, dù là pháp lực hay thân thể.

    Kỳ thực kim thân của Lục Nguyên trở thành như vậy nguyên nhân rất đơn giản.

    Mặt pháp lực Lục Nguyên luôn không xuất sắc lắm, so với giá trị trung bình cao, mạnh hơn người cùng cấp bậc nhưng không cường bao nhiêu, cơ bản là đi đường kỹ thuật.

    Còn mặt thân thể thì bởi vì kim thân chính là thiên địa pháp tắc tôi luyện thành, thiên địa pháp tắc của Lục Nguyên so với đại đạo cảnh cửu tầng, thập tầng bình thường cao hơn gấp ba.

    Cái hơn này chẳng những từ số lượng mà còn có chất lượng, và bao gồm mặt thiết tắc, cho nên mới có kết quả như vậy.

    Lúc này pháp lực toàn thân hắn và kim thân đều đến trạng thái đại viên mãn.

    Bây giờ kém chỉ còn mặt thần hồn.

    Sở Bạch bên cạnh đã sớm không nói nên lời, gã bị đả kích quá lớn, chẳng ngờ căn cơ của Lục Nguyên sâu như vậy.

    Lục Nguyên nhìn Sở Bạch bộ dạng chịu đả kích, không mấy để ý.

    Tay hắn co lại, đằng trước không xa thần hồn dịch bay vào tay.

    Thần hồn dịch này là cái bình giống tiểu hồ lô, Lục Nguyên làm theo cách đợt trước, mở nắp bình ra, vô số dòng nước trong suốt chảy vào Thịnh Dịch Cốc.

    Những giọt nước trong suốt mới rót vào Thịnh Dịch Cốc, Lục Nguyên liền phát hiện thần hồn của mình dường như bất giác biến thành con quái kình, không ngừng hấp thu giọt nước trong suốt.

    Những giọt nước trong suốt có rất nhiều dược liệu quái lạ, Lục Nguyên cảm giác thần hồn đang không ngừng tăng lên, cảm giác thần hồn tăng khá là dễ chịu.

    Bây giờ Lục Nguyên cực kỳ dễ chịu.

    Khi thần hồn tăng trưởng thì hắn thấy thần trí của mình cũng không ngừng tăng.

    Lúc trước có thể bao phủ bao nhiêu phạm vi, bây giờ có thể quét qua phạm vi càng rộng rãi hơn.

    Một lát sau trong Thịnh Dịch Cốc đã trống không.

    Bình thần hồn dịch thứ nhất cho Lục Nguyên tăng một ít thần hồn, nhưng còn kém xa.

    Lục Nguyên lại dùng tay hút, lập tức có thần hồn dịch mới bay đến, không ngừng bị hấp thu.

    Bây giờ Lục Nguyên cực kỳ dễ chịu.

    Không thể không nói, Hiên Viên chí tôn rốt cuộc rộng rãi một lần, nếu không phải mình liên tục thắng ba vạn quá rung động, không thưởng cho chút gì thì coi không được, nếu không e rằng Hiên Viên chí tôn sẽ không rộng rãi như vậy.

    Liên tục thắng ba vạn, cho Kiếm Môn mang đến lợi ích cực kỳ to lớn, bây giờ có không biết bao nhiêu người mới muốn đầu vào Kiếm Môn.

    Danh tiếng hiện nay của Kiếm Môn đã đuổi kịp Vô Thượng Đại Giáo cường đại cỡ như Thương Thiên Môn.

    Chớp mắt Lục Nguyên tiêu hao mười bình thần hồn dịch, Sở Bạch cho rằng gã đã chết lặng rồi.

    Khi Lục Nguyên tiêu hao ba mươi bình thần hồn dịch thì Sở Bạch vẫn tê liệt, không có gì, mình thói quen rồi, chẳng phải là gấp ba người bình thường ư?

    Không sai, quen rồi, quen rồi, gã thầm nhủ.

    Nhưng khi Lục Nguyên tiêu hao tới bốn mươi bình thần hồn dịch thì Sở Bạch tự cho đã chết lặng, kết quả phát hiện không tê liệt nổi nữa.

    Có chuyện gì vậy?

    Bốn mươi bình thần hồn dịch, cái này chứng minh lượng thần hồn của Lục Nguyên gấp bốn người bình thường, đây là lượng thần hồn khá là khoa trương.

    Thần hồn, cái thứ này trước hỗn động cảnh tác dụng không to lớn mấy, ba bản tu hành ở trường sinh kỳ.

    Thần hồn chỉ có hữu hạn trùng kích tiểu cảnh giới mới có tác dụng chút ít thôi.

    Nhưng tại hỗn động cảnh, tầm quan trọng của thần hồn tăng lên, đặc biệt là đến thế giới cảnh, khi đó tiểu cảnh giới một tầng xưng là tạo vật cảnh.

    Tạo vật cảnh này cần mô phỏng sinh linh, tạo ra sinh linh, đột nhiên tạo ra, lúc đó tác dụng của thần hồn to lớn.

    Trừ tiểu cảnh giới tạo vật cảnh ra, các cảnh giới khác thần hồn cũng có tác dụng rất lớn.

    Sở Bạch trưởng lão tu vi không tệ, đối với đường tu hành biết rõ hơn cả Lục Nguyên, cho nên hiểu nhiều về tác dụng thần hồn.

    Gã thấy thần hồn của Lục Nguyên gấp bốn người bình thường thì vô cùng chấn kinh, thầm nghĩ, tiềm lực Lục Nguyên này quá mức thâm sâu đi.

    Nhưng Sở Bạch lập tức phát hiện mình đã sai, gã hoàn toàn đánh giá thấp Lục Nguyên.

    Bởi vì lập tức bình thần hồn dịch thứ năm mươi lại bị Lục Nguyên tiêu hao hết.

    Phút chốc Sở Bạch không biết nên có cảm giác gì, cảm giác lúc này có chút quái.

    Khi Lục Nguyên dùng bình thần hồn dịch thứ sáu mươi còn một chút thì Sở Bạch đã câm nín rồi.

    Sáu mươi bình thần hồn dịch, năm đó Kiếm Chi Tử ở tầng này chỉ tiêu hao sáu mươi bình thần hồn dịch mà thôi, tiềm lực thần hồn của Lục Nguyên ngang bằng với Kiếm Chi Tử.

    Chỉ là tiềm lực về mặt pháp lực kém hơn Kiếm Chi Tử nhiều.

    Không đúng!

    Sở Bạch lập tức phát hiện không thích hợp.

    Người bình thường đều sẽ không nghĩ đến so sánh với Kiếm Chi Tử.

    Ngươi là đệ tử trung tâm, dù có xuất sắc ghê gớm đến đâu, dưới tình huống bình thường, có dữ dội hơn có thể so sánh với Kiếm Ma đã là không sai rồi.

    Nhưng Sở Bạch phát hiện trong tiềm thức gã so sánh Lục Nguyên với Kiếm Chi Tử, hiện tượng này thật không tốt.

    Sắc mặt Sở Bạch biến khó xem, làm người Kiếm Môn, theo lý thì Kiếm Môn ra một tuyệt thế kiếm tài gần với Kiếm Chi Tử, gã nên vui vẻ mới đúng.

    Nhưng không chút nghi ngờ, Hiên Viên chí tôn và Thái Sử chí tôn là tình thế không chết không ngừng.

    Nếu bên Thái Sử chí tôn ra nhân vật như vậy, đối với Hiên Viên chí tôn không phải tin tức tốt.

    Lục Nguyên chợt hét chói tai:

    - Đại đạo cảnh thập tầng đại viên mãn, thành!

    Pháp lực, thân thể, thần hồn toàn thân hắn đang không ngừng biến động, cuối cùng thành đại viên mãn cực kỳ hoàn mỹ.

    Cùng lúc đó, cảnh giới đã tới đại đạo cảnh thập tầng, thật không dễ dàng, rốt cuộc trùng kích đến cảnh giới đại đạo cảnh thập tầng.

    Vậy bước tiếp theo là tiến vào hỗn động cảnh.

    Một khi thành công bước vào hỗn động cảnh mới tính chân chính nổi dậy tại trung ương thiên triều.

    Tâm tình của Lục Nguyên vui vẻ lạ lùng.

    Thu xếp sơ sơ, Lục Nguyên ra khỏi Kiếm Môn bảo khố.

    Khi Lục Nguyên ra khỏi Kiếm Môn bảo khố, Sở Bạch lập tức liên lạc với Hiên Viên chí tôn.

    Thông qua thủy kính thuật, sắc mặt Hiên Viên Vọng có chút khó xem:

    - Pháp lực là gấp hai lần đại đạo cảnh cửu tầng bình thường, kim thân là gấp ba cửu tầng bình thường, thần hồn là gấp sáu cửu tầng bình thường.

    - Xem ra nhất định phải trừ bỏ tiểu tử này, đợi hắn tới hỗn động cảnh đi.

    Gã nói vậy cũng là có lý do, trước khi tới hỗn động cảnh bình thường không ra Kiếm Môn, cho dù có ra cũng sẽ có người đi kèm, không tiện ra tay.

    Khi hắn đến hỗn động cảnh rồi thì không ai đi theo nữa, đến lúc đó mới có cơ hội thật sự diệt trừ hắn.

    Sắc mặt Hiên Viên Vọng lạnh như băng.

    Hiên Viên chí tôn như gã muốn giết một người, xác suất còn sống là gần bằng không.

    Khi Hiên Viên Vọng thốt ra chữ giết lạnh lẽo thì Lục Nguyên đã ra khỏi Kiếm Môn bảo khố, tâm tình rất vui.

    Ở trong Kiếm Môn bảo khố hắn dùng hết tám mươi vạn trung phẩm linh thạch, ba mươi hai bình tôi thân dịch, sáu mươi bình thần hồn dịch, khiến Sở Bạch, thuộc hạ Hiên Viên mặt rất khó xem.

    Mặt gã khó coi thì đương nhiên tâm tình mình vui vẻ.

    Bây giờ mình đã tới đại đạo cảnh thập tầng, tuy nhiên mình hiện tại không vôị vã trùng kích hỗn động cảnh.

    Dù sao trong tiểu thiên thế giới kiếm quyển còn có một kiếm ý quái vật, ở đó để lại thật nhiều kiếm ý, khi đến hỗn động cảnh rồi thì không cách nào tới tiểu thiên thế giới kiếm quyển nữa, đè ép chút đi.

    Vậy bây giờ mình làm gì nhỉ?

    Lục Nguyên ngẩng đầu lên.

    Hắn thấy bầu trời.

    Đây là trời xanh nắng rực rỡ, cách màn trời ánh nắng ấm áp lạ lùng.

    Lục Nguyên đột nhiên nâng cao tinh thần, vọt lên, bay thẳng lên trên, rất nhanh phá tan màn trời, đi tới bên ngoài.

    Không sai, đến đại đạo cảnh thập tầng rồi mình muốn lại thử một lần hoàn cảnh trung ương thiên triều.

    Lục Nguyên vừa mới đến bên ngoài, gió xung quanh liền biến thành một con phong long tập kích hắn.

    Bên cạnh Kiếm Môn còn có tầng lôi hỏa, trong tầng lôi hỏa chui ra một con lôi long dài mấy trăm trượng, hỏa phượng hoàng to mấy trăm trượng xông hướng Lục Nguyên.

    Kiếm đã ra khỏi vỏ, Lục Nguyên ngự Dưỡng Ngô linh kiếm, ,Trấn Nhạc linh kiếm hướng đến vô số hoàn cảnh diễn sinh ra quái vật, thần thú, tấn công chúng.

    Mặc kệ ngươi là quái vật hay thần thú đều đánh gục hết.

    Lúc còn ở đại đạo cảnh cửu tầng, hắn ứng đối hoàn cảnh diễn sinh ra quái vật, thần thú khá là khó khăn, mỗi lần đều bị nặng nề công kích.

    Nhưng lần này, đến đại đạo cảnh thập tầng rồi, hắn cảm thấy công kích của quái vật, thần thú không đáng sợ như vậy.

    Lục Nguyên xuất kiếm lại xuất kiếp, liên tiếp không ngừng xuất kiếm đón đỡ công kích.

    Ủa!

    Lục Nguyên chợt phát hiện không tính khó khăn lắm?

    Tuy mình ngăn cản hơi chật vật xíu, sơ sẩy liền bị hoàn cảnh diễn sinh ra thần thú thương tổn nhưng còn chống được.

    Trên mặt đất trồi lên từng con quái vật, đây là cự lin hthanaf vô cùng to lớn, một quái vật sức mạnh to gần với hỗn động cảnh.

    Cự linh thần to lớn tốc độ không nhanh tấn công Lục Nguyên, kiếm pháp hắn xoay chuyển, phát hiện cự linh thần quả nhiên vô cùng cường đại, đón nhát kiếm cực kỳ khó khăn.

    Nhưng sử dụng kỹ xảo, đối mặt cự linh thần thì chắc đánh được, cự linh thần muốn tới gần mình không dễ dàng.

    Chớp mắt, mặt trời trên đầu, động.

    Ánh sáng cực kỳ chói mắt bắn tới, hóa thành từng thần linh đơn giản tấn công Lục Nguyên.

    Trong trung ương thiên triều, hoàn cảnh cường đại nhất chính là mặt trời.

    Mặt trời bắn ra có thể hóa thành đủ loại thần linh đơn giản.

    Có thần linh toàn thân rực lữa.

    Có thần linh toàn thân dung nham.

    Có thần linh toàn thân đất đá.

    Có thần linh toàn thân gió quấn.

    Những thần linh đơn giản này có thủ đoạn khác nhau.

    Lục Nguyên phát huy ra hết bản lĩnh, luân hồi đã có mấy phần quen thuộc, âm dương chưa hoàn toàn thuận tay, đều thi triển ra hết.

    Đối mặt đủ loại thần linh đơn giản do mặt trời bắn ra, thế mà hắn không rơi vòa thế yếu, chống đỡ được.

    *Đinh!*

    Một kiếm đánh lùi hỏa phượng hoàng bên người, Lục Nguyên đứng ngoài màn sáng, đứng vững vàng.

    Một người, cầm kiếm, đứng ngoài màn sáng.

    Rốt cuộc mình có thể miễn cưỡng sinh hoạt ở hoàn cảnh trung ương thiên triều.

    Trừ lúc kiểm trả trăm quốc, nghe nói hoàn cảnh trung ương thiên triều giết người, đến khiêu chiến lâu thì dưới trạng thái liên tục thắng hai vạn vẫn đấu không lại hoàn cảnh trung ương thiên triều, tuy nhiên có thể chống đến một trăm lẻ tám chiêu, đến bây giờ hắn rốt cuộc đứng vững ngoài màn trời.

    Giờ phút này, long hắn trào dâng cực kỳ tự hào.

    Bây giờ đại đạo cảnh thập tầng đã cường đến thế, sau này mình sẽ càng mạnh nữa.

    Thời gian với tốc độ không thay đổi cứ trôi đi, như nước sông chảy dòng không quay ngược lại.

    Một mùa xuân lại một xuân, một mùa thu lại một thu đi qua, hơ nở hoa tàn, cây chồi cây rụng.

    Chớp mắt đã qua tám năm.

    Đúng vậy, là tám năm.

    Lúc này cách Lục Nguyên tiến vào trung ương thiên triều đã có mười năm, mà cách trận liên tục thắng ba vạn cực kỳ tỏa sáng, khiến hănhs danh chấn ngàn đại châu, khiến Kiếm Môn nổi danh lan xa đã là tám năm.

    Đây chỉ là dựa theo tiêu chuẩn Lục Nguyên, cũng dựa theo tiêu chuẩn trung ương thiên triều, chỉ qua tám năm bình thường mà thôi.

    Trung ương thiên triều xây dựng không biết đã mấy trăm vạn, mấy ngàn vạn năm.

    Chương 773-774: Lại vào Kiếm quyển

    Thời gian tám năm đối với Kiếm Môn khá là bình thản.

    Tám năm nay đối với rất nhiều người Kiếm Môn có hai tin cực kỳ quan trọng, một là Kiếm Chi Tử giết một chí tôn Vô Thượng Đại Giáo khác.

    Chí tôn Vô Thượng Đại Giáo, đó là thành tựu cỡ nào, tu vi cỡ nào chứ, thế mà bị Kiếm Chi Tử giết chết.

    Uy danh Kiếm Chi Tử càng truyền càng xa.

    Một tin khác không tính là tin tức, nói chính xác hơn là không có tin tức, Lục Nguyên liên tục thắng ba vạn, được công nhận là tuyệt thế thiên tài thế mà trong tám năm qua vẫn không đột phá hỗn động cảnh, đây là tại sao?

    Muốn đột phá hỗn động cảnh không dễ dàng.

    Tất nhiên đấy là đối với người bình thường.

    Đối với người có danh hiệu tuyệt thế thiên tài, tuyệt thế kiếm tài thì không khó khăn mấy, bình thường tám năm là đã đủ rồi.

    Kết quả tám năm nay Lục Nguyên khựng ở cảnh giới đại đạo cảnh thập tầng, không hề tiến vào hỗn động cảnh, điều này khiến người rớt tròng mắt.

    Năm đó Kiếm Chi Tử đến đại đạo cảnh thập tầng rồi dùng hai năm liền tới hỗn động cảnh.

    Dù là nhân vật cấp thứ nhất kiếm ngục đến đại đạo cảnh thập tầng, dùng tám năm lên đến hỗn động cảnh.

    Lục Nguyên rõ ràng đã là đại đạo cảnh thập tầng tám năm trời.

    Danh tiếng của hắn vào tám năm trước so với kiếm ngục, Kiếm Ma còn vang dội chút, nhưng mất thời gian dài như vậy mà chưa đột phá hỗn động cảnh, điều này làm người ta sao mà tin nổi?

    Nhưng mặc kệ có tin hay không, đây là sự thật.

    Cho nên bây giờ rất nhiều người Kiếm Môn đều gọi Lục Nguyên là thiên tài dỏm, chỉ là thiên tài một đoạn thời gian ngắn chứ không phải thiên tài chân chính lâu dài.

    Loại này như sao băng, lấp lánh một thời gian, không ngừng tỏa sáng một thời gian rồi tiêu hao tiềm lực, biến bình thường.

    Những năm nay có không ngừng môn phái khác, thậm chí là người văn minh đến tìm hiểu tin tức của Lục Nguyên.

    Năm đó Lục Nguyên liên tục thắng ba vạn thật quá kinh diễm, liên tục thắng ba vạn khiến nhiều người pháp cổ văn minh, Đan Dược Văn Minh đều thua trong tay Lục Nguyên, sao họ không chú ý hắn cho được.

    Kết quả tám năm nay Lục Nguyên biểu hiện quá bình thường.

    Bình thường đến làm người cảm thán thiên tài xưa kia nay bình thường như thế.

    Đối mặt Lục Nguyên bình thường, vui vẻ nhất không thể nghi ngờ là hệ Hiên Viên chí tôn.

    Trước kia Lục Nguyên tiềm lực đuổi theo Kiếm Chi Tử, khiến họ bị áp lực rất lớn.

    Đối mặt một tuyệt thế thiên tài, áp lực lớn đến khó thể tưởng tượng.

    Giờ tư chất của Lục Nguyên bình thường làm họ vui sướng.

    Thêm nữa nghe nói bây giờ Hiên Viên Lệnh chiếm cứ động tiên, lợi dụng nhiều tài nguyên, đang trong quá trình tùng kích hỗn động cảnh.

    Nghe nói lần này bế quan có thu hoạch lớn, tùy thời có khả năng thành tựu hỗn động cảnh.

    Chỉ cần Hiên Viên Lệnh đạt thành hỗn động cảnh là lúc dùng hỗn động cảnh đánh bại Lục Nguyên.

    Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi là khiến người thấy vô cùng sung sướng.

    Kiếm Môn, Không Chi Sơn.

    Trong rừng Không Chi Sơn, một thanh niên miệng ngậm cọng cỏ, nằm trên bãi cỏ.

    Thanh niên đè nón thấp che mặt, thấy không rõ khuôn mặt, tay phải cầm hồ lô rượu.

    Người thanh niên liếc sơ cho ngưười cảm giác rất thoải mái, cực kỳ nhàn nhã, giống như là ánh nắng, cảm giác ấm áp.

    Thanh niên di chuyển cái mũ một chút, cảm giác nắng ấm áp, mắt nheo lại, uống hớp rượu, ực một tiếng.

    Tám năm, cách năm đó mình liên tục thắng ba vạn đã là tám năm rồi.

    Tám năm này mình sống vô cùng nhàn nhã.

    Uống hớp rượu, luyện kiếm, trở lại ngày ăn không ngồi rồi như Hoa Sơn.

    Đứng trên ngàn tầng khiêu chiến lâu hào hùng chiến thắng ba vạn trận không địch thủ thì đương nhiên sảng khoái, nhưng nói lại thì không sướng bằng ở Không Chi Sơn làm con sâu lười.

    Tám năm nay mình đè ép không đến hỗn động cảnh.

    Nói đùa, bên kiếm ý quái vật còn có hơn chín mươi loại kiếm ý trong người, đến hỗn động cảnh là sẽ bỏ lỡ hơn chín mươi loại kiếm ý, dù mình có ngu cũng không ngốc đến mức đó.

    Hơn chín mươi loại kiếm ý không dễ tích lũy.

    Người khác nói tư chất bình biến bình thường, không còn là tuyệt thế thiên tài nữa, cac loại cách nhìn liên quan gì mình?

    Nếu người khác nói mình đều đặt trong lòng thì không cần lăn lộn nữa.

    Mình sống vui vẻ là được, liên quan gì người ta?

    Tám năm nay mình tăng pháp lực lên chút, đã tới gấp hai đại đạo cảnh thập tầng bình thường, về kim thân, còn có thần hồn thì không tăng bao nhiêu, đã là cực hạn.

    Nếu muốn tăng lên thì chỉ có nước chờ tới hỗn động cảnh.

    Tám năm nay mình không ngộ ra một kiếm ý nào.

    Tuy nhiên, không phải hoàn toàn không thu hoạch.

    Thu hoạch thứ nhất tất nhiên là đặt vững nền móng, mình luôn tiên bộ quá nhanh, giờ có tám năm thời gian để mình từ từ tích lũy, đóng chắc căn cơ vững vô cùng.

    Thứ hai là ác kiếm ý.

    Tám năm này mình luôn tu hành một loại kiếm ý, chính là ác kiếm ý.

    Không phải nói mình ác thật, mình không có tài năng làm ác, từ lúc tiến vào Hoa Sơn thì hành động của mình luôn là trung lập nghiêng hướng lương thiện.

    Lý do muốn ngộ ác kiếm ý là vì đột nhiên cảm thấy ở khiêu chiến lâu, khi liên tục thắng ba vạn trận, trải qua đủ loại chiêu thức.

    Cái gọi là chiêu thức mặc kệ dùng ngôn ngữ gì trang sức, nó là thuật chiến đấu.

    Trong thuật chiến đấu rất nhiều là vì thắng người mà làm đủ mọi chuyện.

    Trong chiêu thức có nhiều mục đích hiểm ác.

    Mình xuyên qua chiêu thức ngộ ngược lại đủ loại ác, trong tám năm nay thu hoạch rất lớn.

    Lại nhớ, nhớ đến cuộc đời mình ở Tấn quốc, trải qua các loại sóng gió, khi đó cũng thấy nhiều ác.

    Ví dụ từ lúc mới bắt đầu tiếp xúc Nguyên Lăng, biết được tà ác thâm trầm, gian xảo, không thể suy đoán.

    Ở dưới đất gặp Hồ trưởng lão, chứng kiến ác gian xảo.

    Bốn người Mộ Dung ám năm đó muốn cướp di sản của sư phụ là ác tham lam.

    Người Huyết Kiếm Môn là ác hung tàn.

    Tư Mã Trường Bạch là ác dã tâm hừng hực.

    Đông Phương Yêu là ác yêu dị.

    Nhâm Độc là ác độc bá tất cả thế gian.

    Xích Dực Yêu Vương là ác hận thù, còn có nhiều ác ý khác.

    Trong chiêu thức tại trung ương thiên triều biết được ác, kết hợp với các ác Tấn quốc, cộng thêm tám năm tĩnh tâm tu hành, tám năm ngộ.

    Lục Nguyên phát hiện trong đầu mình các loại ác thành hình, dường như hư không lờ mờ hiện ra thiên địa pháp tắc mà mình ngộ ra ác.

    Ý thức của mình dường như ở khoảnh khắc này bị hút đến vô tận sâu xa.

    Trong vô tận sâu xa, trung ương thiên triều hoang dã dường như có ác đại lục, ác hải dương, ác sao.

    Lục Nguyên dựa vào thần hồn vượt xa người thường bản năng cảm thấy trung tâm ác cực độ có một văn tự môn truyền ra chữ ác, dường như đó là nguồn vạn ác, sâu trong tội ác.

    Lục Nguyên thậm chí trông thấy một thân thể to lớn vô cùng, cỡ vạn trượng.

    Trong thân hình mỗi một tấc da đều tràn ngập vô tận tội ác.

    Bên tai hắn vang tiếng cười khùng khục quái dị:

    - Ha ha, lại có người cầu ác cực đạo, bắt cho ta!

    Giờ phút này, Lục Nguyên cảm giác mình rơi vào ác hải dương, tiến vào ác cực hạn.

    Nhưng lúc này đầu óc bỗng vang lên từ sư phụ thứ nhất Lý Nguyên Bạch mang mình nhập môn có nói một câu:

    "Làm người phải làm con người đường đường chính chính, đầu đợi trời chân đạp đất, không uổng với trời đất chứng giám."

    Chớp mắt Lục Nguyên bản năng định lùi, lùi khỏi sâu trong nguồn gốc vạn ác đại tội.

    Bỗng vang tiếng kêu 'ủa', dường như rất lấy làm kỳ là loại tâm tính nào vào phút này còn có thể rút lại.

    Thần niệm Lục Nguyên quay trở về, mới rồi là cái gì?

    Đó là ngọn nguồn vạn ác.

    Nếu không phải sâu trong đầu mình phút cuối nhớ lời của sư phụ Lý Nguyên Bạch, nếu thần trí không kiên định thì e rằng đã chìm trong vực sâu vạn ác rồi.

    Mới nãy quá đáng sợ.

    Lục Nguyên định có rảnh sẽ đi tàng thư thành trì tra xém chỗ mới rồi rốt cuộc là cái gì?

    Thân hình to lớn tội ác ấy là gì?

    Trung ương thiên triều vô cùng rộng lớn, có đủ loại việc lạ, có các quái vật.

    Lúc này trên đỉnh đầu Lục Nguyên bềnh bồng một tấm phù chú to lớn nhưng lập tức bị thiên địa pháp tướng hấp thu.

    Thiên địa pháp tướng tối đi, dường như tràn ngập hơi thở tà ác rồi lập tức biến bình thường lại.

    Ác chi thượng cổ pháp tắc muốn làm loạn, nhưng trong đó chẳng những có luân hồi còn có ba loại thiên địa pháp tắc có thể cùng cấp với nó.

    Đây là thiên địa pháp tắc thứ năm mươi lăm, cùng lúc đó mình học xong một trong bốn loại kiếm ý khó nhất, cách cửu âm cửu dương còn kém bốn kiếm ý thiên, thiện, quang, ám.

    Mười một ngày sau, rốt cuộc đến ngày tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển.

    Lục Nguyên vì một ngày này đã chuẩn bị lâu đến tám năm.

    Bây giờ rốt cuộc đi rồi.

    Lục Nguyên hít sâu một hơi, kiếm ý quái vật, ngươi đợi đấy, ta đến đây.

    Tám năm mài kiếm chỉ vì một nhát.

    Ngươi hãy ngoan ngoãn rửa sạch cổ chờ đi.

    Kiếm Cực Sơn, trong cung điện trống rỗng đã đứng vài người.

    Những người này đều đến tham gia tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển mười năm một lần, hiếm khi có thể hấp thu kiếm ý, làm sao không đi cô động một chút chứ?

    Môn hạ các đại chí tôn lần lượt đến, họ tới đây tất nhiên không thể thiếu bàn tán một số việc, rồi tự nhiên chuyển đề tài lên người Lục Nguyên hiện nay.

    Ai kêu bây giờ dưới hỗn động cảnh, danh tiếng lớn nhất không chút ngi ngờ chính là Lục Nguyên.

    - Nghe nói Lục Nguyên đó chỉ bình thường thôi.

    - Thì đó, hắn không tính là tuyệt thế thiên tài cái gì, ở đại đạo cảnh thập tầng kẹt tám năm còn chưa đột phá đến hỗn động cảnh nữa.

    - Sư huynh Hiên Viên Lệnh của chúng ta nghe nói sắp đột phá hỗn động cảnh rồi, Lục Nguyên chỉ là thế thôi.

    Đợi Hiên Viên Lệnh sư huynh tới hỗn động cảnh, đến khi đó là ngày thê thảm của Lục Nguyên, ha ha ha.

    - Đúng vậy, không có gì ghê gớm cả.

    Người của phái Hiên Viên chí tôn đều đang xôn xao.

    Tám năm nay Lục Nguyên vẫn chưa đột phá hỗn động cảnh, khiến đám người họ giảm bớtn hiều áp lực.

    - Hừ, Lục Nguyên này cũng chẳng có gì ghê gớm, không cần Hiên Viên Lệnh sư huynh ra tay, sợ là trong tay ta hắn có thể chống nổi.

    Người nói chuyện là một người đàn ông trẻ tuổi hoàng mi.

    Người người đàn ông trẻ tuổi này dù có lên tiếng hay không thì trong xương cốt toát ra tà khí.

    Người này tên là Diệp Khiêu, là thiếu chủ một môn phái.

    Môn phái kia nhờ cậy quan hệ, đưa gã đến Kiếm Môn tu hành, bái dưới tay Hiên Viên chí tôn.

    Người này thực lực mạnh mẽ, có thực lực cỡ đại đạo cảnh thập tầng, không kém gì đám Thượng Quan Sát, có bộ dáng tiểu lãnh tụ rồi.

    Khi gã đi tới Kiếm Môn là bảy năm trước, chưa có cơ hội nào gặp mặt Lục Nguyên, chỉ nghe nhiều truyền thuyết về hắn.

    Nhưng tám năm qua Lục Nguyên luôn im lặng, vậy nên gã không thèm đặt hắn vào mắt.

    - Danh tiếng lớn chưa chắc hữu dụng, người này chưa chắc mạnh bao nhiêu.

    Diệp Khiêu cười tà nói:

    - Lục Nguyên này tài hoa bây giờ dừng bước nơi đây, người như vậy chắc chắn chỉ trở thành đá kê chân cho Diệp Khiêu ta thành danh thôi.

    Diệp Khiêu hừ lạnh nói:

    - Ta sớm muốn so với Lục Nguyên, xem coi hắn ở trong tay ta có thể đi bao nhiêu chiêu.

    - Phải không?

    Vang lên thanh âm, một người đàn ông áo xanh bước vào trong.

    Khi thanh y nam tử đi vào cung điện, bình thường nhóm Thượng Quan Sát, Kiếm Văn Hào cuồng bá vô cùng đột nhiên tập thể rất căng thẳng.

    Không sai, tám năm nay Lục Nguyên luôn im lặng, rất nhiều người nói hắn tiêu hao hết tài hoa, chỉ là kẻ bình thường.

    Nhưng năm đó Lục Nguyên đánh xuống danh tiếng nổi như cồn dù cách tám năm vẫn khiến họ vô cùng kinh sợ.

    Lục Nguyên nhìn Diệp Khiêu.

    Diệp Khiêu bỗng chốc hơi căng thẳng, đây là người liên tục thắng ba vạn được xưng là thiên tài kiếm đạo, dù tám năm hơi lắng đọng những vẫn tràn đầy áp lực.

    Tuy nhiên, Diệp Khiêu thầm nghĩ trong Kiếm Môn hắn sẽ không dám giết mình, chỉ cần mình ở dưới tay hắn chống nhiều chiêu chút coi như thành tiểu nh rồi.

    Lỡ đâu vô cùng may mắn thắng Lục Nguyên thì mình có đường tắt thành danh, một phen nổi danh ngàn châu biết.

    Diệp Khiêu nghĩ như vậy mặt mày hớn hở.

    Vào lúc này, Lục Nguyên nhìn qua.

    Diệp Khiêu cũng chẳng tỏ ra yếu thế trừng lại, gã thầm cười như điên, ai sợ ai?

    Nhưng lập tức một luồng kiếm quang từ mắt Lục Nguyên bắn tới.

    Đó là kiếm quang sáng cỡ nào chứ.

    Diệp Khiêu chưa từng nghĩ đến từ mắt Lục Nguyên có thể bắn ra kiếm quang, hơn nữa kiếm quang này hết sức đáng sợ.

    Diệp Khiêu rút kiếm, không ngừng chắn ánh mắt Lục Nguyên phát ra kiếm quang.

    Nhưng kiếm quang kia đâu dễ bị chắn?

    Luồng kiếm quang đuổi theo Diệp Khiêu, không ngừng đuổi, gã không ngừng biến chiêu biến chiêu, chắn chiêu chắn chiêu, nhưng một thức kiếm quang thật sự quá đáng sợ.

    *Bốp!* một tiếng, Diệp Khiêu đã bị kiếm quang đâm trúng, liên tục hộc búng máu.

    Một chiêu!

    Chỉ vẻn vẹn một chiêu, dùng mắt phát ra một chiêu, Diệp Khiêu liền bị đánh bại.

    Người bên cạnh kinh ngạc đến không thể tưởng tượng ra.

    Tám năm nay thực lực Lục Nguyên lại có tiến cảnh, đáng sợ như thế.

    Lục Nguyên lạnh nhạt hừ một tiếng, nói:

    - Ngay cả mắt ra phát ra một chiêu cũng không ngăn được mà dám cuồng ngôn?

    Đúng là buồn cười.

    Dùng mắt phát ra kiếm quang là tám năm nay hắn rảnh quá luyện một bộ Nhãn Thần kiếm pháp.

    Tùy ý một kiếm có thể đánh bại Diệp Khiêu, việc này khó với người khác nhưng đối với Lục Nguyên thì không tính cái gì.

    Ông lão Công Dương Bàn lưng khòm bước ra từ bóng tối, nói:

    - Được rồi, các ngươi đã ra hết, vậy bây giờ bắt đầu đi.

    Đỉnh chóp cung điện chậm rãi xuất hiện một bức họa, trong tranh có thể thấy núi cực cao hùng vĩ, có thể thấy thành trì to vô cùng, có thể thấy sông lớn nước xiết không ngừng chảy, có thể thấy từng gốc cây, có thể thấy muôn hình muôn vẻ phong cảnh, như là một thế giới thu nhỏ, chẳng qua không có sinh linh.

    Đây chính là tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển.

    Lục Nguyên cũng ngồi xếp bằng, bắt đầu quan sát kiếm quyển này.

    B飠kiếm quyển cần lĩnh ngộ ba loại kiếm ý mới có thể bị kiếm quyển hút vào trong.

    Ánh mắt Lục Nguyên nhìn một góc trong bức tranh, tranh lớn vô cùng, hắn tìm một góc bông tuyết ngừng bay.

    Giờ phút này dưới đất có lớp băng dày, cây đọng nhũ băng, là tình hình mùa đông.

    Lục Nguyên nhớ lại sương chi kiếm ý, băng chi kiếm ý, hàn chi kiếm ý, tuyết chi kiếm ý của mình, thật nhiều kiếm ý nhập vào óc.

    Những kiếm ý ở trong đầu mình như biến thành một chữ 'đông' to lớn.

    Lục Nguyên hiểu, bây giờ hắn đã luyện thành đông kiếm ý, đây là kiếm ý thứ năm mươi sáu.

    Ngộ đông kiếm ý xong hắn thấy trong bức tranh, dưới băng tuyết dường như có một ít động vật nhỏ bị thời gian đông lại.

    Những động vật nhỏ bị che giấu đi, nếu không thì e rằng bị trời đông đóng băng chết rồi.

    Đông giá rét sao mà không núp đi được.

    Bây giờ Lục Nguyên hiểu bản ý của tàng kiếm ý.

    Vì sau này xuân đến càng nhiều sức sống cho nên phải giấu, đó là ý nghĩa của tàng kiếm ý.

    Chương 775-776: Gặp lại Kiếm ý quái vật

    Tàng kiếm ý, thành.

    Trên đỉnh đầu Lục Nguyên dựng lên phù chú mới, đây là tấm thượng cổ phù chú thứ năm mươi bảy.

    Cùng lúc đó, tàng kiếm ý có tác dụng rất lớn cho Lục Nguyên.

    Một người không khả năng vĩnh viễn tung hoành bất bại, nên giấu thì phải ẩn đi, nhưng trước kia Lục Nguyên có bạch đế kiếm đạo, có điện kiếm ý lại chưa từng có tàng kiếm ý, nay rốt cuộc ngộ ra.

    Sau này nếu có loại tình huống này hắn có thể giấu một hai phần, tàng kiếm ý là loại rất có ích.

    Ngộ ra tàng kiếm ý thứ hai xong Lục Nguyên bắt đầu ngộ đạo tiếp.

    Nhưng lần ngộ đạo này không thể ngộ ra loại kiếm ý thứ ba.

    Hắn cuống lên, nếu không thể ngộ ra ba kiếm ý thì không đi vào kiếm quyển được, một khi không ngộ ra kiếm quyển thì kiếm ý quái vật bên trong kiếm quyển, nhiều kiếm ý sẽ không vào tay.

    Nhưng hắn từ từ trấn tĩnh lại, lòng tĩnh lặng nhìn hướng bức tranh.

    Trong tranh cảnh tượng ovô cùng yên tĩnh, đây dường như là một thôn trang nhỏ.

    Trong tranh mặt trời đã sắp lặn, có vài ngôi nhà bên trên xuất hiện khói, có một con trâu bị kéo về há mồm sắp rống.

    Thời gian vào lúc này bị đóng băng, là tình cảnh vô cùng yên tĩnh.

    Lục Nguyên chớp mắt ngộ đến an kiếm ý, đây là loại kiếm ý thứ năm mươi tám.

    Vèo một tiếng, Lục Nguyên đã bị thu vào trong tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển.

    Trước Lục Nguyên có lẻ tẻ vài người bị thu vào trong kiếm ý quái vật, bao gồm cả Diệp Khiêu mới rồi bị ánh mắt của hắn đánh bại.

    Diệp Khiêu có chút thực lực, cộng thêm lần đầu tới tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển.

    Kiếm Văn Hào cũng dùng cách đặc biệt tiến vào trong.

    Lục Nguyên thấy choáng váng, khống chế trọng tâm, vững vàng rơi xuống giữa sườn núi một tòa núi to.

    Hắn nhìn xung quanh, cây cối bốn phía, đất đai cho người cảm giác hoàn toàn chết.

    Rốt cuộc đến tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển.

    Giờ phút này Lục Nguyên cực kỳ kích động, kiếm ý quái vật, ngươi ở đâu?

    Tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển khá rộng lớn, vốn chính là một pháp bảo tổn lại do kiếm chi tiểu thiên thế giới hóa thành.

    Thế giới khá lớn, nhưng Lục Nguyên có cách rồi.

    Lần trước khi rời khỏi kiếm quyển thực ra hắn có để lại dấu truy tung trên người kiếm ý quái vật, là kiếm hồn ấn của hắn.

    Loại kiếm hồn ấn này dùng để truy tung rất tiện lợi, là một trong vài pháp thuật ít ỏi Lục Nguyên học được.

    Bởi vì pháp thuật có liên quan đến kiếm nên hắn mới học nhanh vậy.

    Lục Nguyên cảm nhận được kiếm hồn ẩn, chậm rãi cảm giác, cuối cùng phát hiện chỗ của kiếm hồn ấn.

    Hắn lập tức ngự bạch đế kiếm đạo cộng thêm điện kiếm ý, dùng tốc độ nhanh nhất bay đi.

    Kiếm ý quái vật, gia sắp đến đây.

    Một đường bay nhanh như điện xẹt, rạch phá bầu trời.

    Rốt cuộc trong một sơn cốc, Lục Nguyên trông thấy quái vật cao hai thước, bộ dạng hơi giống con người nhưng toàn thân đều cắm đầy kiếm, đầu cũng do kiếm cấu thành, gồm cả tay chân thân thể đều là kiếm tạo thành, kiếm ý quái vật.

    Lục Nguyên cười ha hả nói:

    - Kiếm ý quái vật, chúng ta lại gặp mặt!

    Trông thấy kiếm ý quái vật, tâm tình của hắn tốt hơn nhiều, đây chính là kho báu lớn.

    Kiếm ý quái vật nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Quả nhiên lại là ngươi.

    Nó cực kỳ khó chịu, vốn cho rằng có thể buông tay giết đã ghiền, nuốt hết người tiến vào kiếm quyển.

    Kết quả lần đầu xuất sơn đụng phải Lục Nguyên, giờ hắn lại tìm tới, nhaan loại đáng chết này.

    Kiếm ý quái vật hận không thể triệt để tiêu diệt hắn.

    Kiếm ý quái vật dùng ánh mắt khiến người rợn tóc gáy nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Chúng ta đích thực gặp mặt, nhưng người cho rằng mười năm nay, ta biết rõ sau mười năm ngươi sẽ đến thì không chuẩn bị gì sao?

    Nó cười khùng khục quái dị, theo tiếng cười, trong sơn cốc vô số sinh linh trồi khỏi mặt đất.

    Không đúng, không phải sinh linh.

    Trong kiếm quyển, đó là thế giới tĩnh lặng, không khả năng có sinh linh.

    Chui ra khỏi mặt đất là một hoàng cân khôi lỗi, con rối không có sự sống.

    Hoàng cân khôi lỗi mỗi một con đều rất cao to, so với quái vật hình kiếm còn hơn chút, rậm rạp đứng đó, mấy trăm con, dùng ánh mắt vàng rực nhìn Lục Nguyên.

    Từng đợt sát khí thẳng hướng hắn.

    Mười năm trước kiếm ý quái vật bị Lục Nguyên hành hạ một hồi, bị rút đi bảy loại kiếm ý, đương nhiên hiểu nhân loại đáng sợ Lục Nguyên sẽ không tha cho mình.

    Kiếm ý quái vật suy đĩ nghĩ lại, nghĩ bể cái đầu đoản kiếm cũng không ra cách đối phó Lục Nguyên, nó cảm thấy có gì đó là lạ.

    Kiếm hồn ấn là pháp quyết của Kiếm Môn, kiếm ý quái vật chưa từng học bất cứ pháp quyết này, không bài trừ được.

    Kết quả là kiếm ý quái vật đi tứ xứ tìm thứ có thể đối phó Lục Nguyên.

    Rốt cuộc ở năm năm trước, kiếm ý quái vật trong tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển tìm đến một chỗ di tích.

    Tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển này đa số vật đều tan vỡ, chết, nhưng cũng có ít ỏi vài nơi vì các loại nguyên nhân mà chưa vỡ nát.

    Kiếm ý quái vật tìm đến di tích bên trong có một số pháp bảo, trong đó quan trọng nhất chính là con rối.

    Loại con rối này không có sinh mệnh.

    kiếm ý quái vật có được gần ngàn con rối này rồi phát hiện lực lượng con rối đều tới đại đạo cảnh thập tầng, bụng mừng như điên.

    Có những con rối đó, muốn đối phó Lục Nguyên tầm thường thì quá sức đơn giản.

    Tuy nó là kiếm ý quái vật nhưng cũng biết những con rối dángd sợ.

    Kiếm ý quái vật lần này không vội ra ngoài săn bắn, nó biết Lục Nguyên sẽ đến tìm mình.

    Thế là nó ở tại đây chờ.

    Bây giờ, Lục Nguyên đúng như nó đoán, tự tìm tới cửa, còn hoàn toàn lọt vào bẫy, bị hơn bốn trăm con hoàng cân khôi lỗi bao vây.

    Những hoàng cân khôi lỗi có một số sức mạnh to lớn, một số tốc độ nhanh.

    Nó cười khằng khặc nói:

    - Nhân loại, ngươi đến tìm ta đúng là tự tìm chết.

    Bây giờ nó rất sung sướng, Lục Nguyên tự tìm tới cửa.

    Mười lăm năm trước nó bị Lục Nguyên rút đi bảy loại kiếm ý, giờ nhất định phải đáp trả lại.

    Kiếm ý quái vật khùng khục cười nói:

    - Mười lăm năm trước ngươi thu bảy loại kiếm ý của ta, hôm nay ta muốn ngươi dùng mạng trả lại.

    Có lẽ ngươi không biết, đây là hoàng cân khôi lỗi của ta, mỗi một con đều cường đại cỡ đại đạo cảnh thập tầng, để ngươi hiểu cái gì gọi là hoàng cân khôi lỗi đi.

    Nó động ngón tay, một con hoàng cân khôi lỗi vỗ chưởng hướng Lục Nguyên, một chưởng như trời sụp xuống, đây là hoàng cân khôi lỗi sức mạnh lớn.

    Nhưng Lục Nguyên không nhúc nhích, chưởng trở lại.

    Hai chưởng ở không trung va chạm, hoàng cân khôi lỗi bỗng bị đẩy lùi.

    Kiếm ý quái vật ngây ra, nhưng nó không mấy để ý, nói:

    - Không tệ, xem ra mười năm nay thực lực của ngươi lại tăng rất nhiều, đáng tiếc vô dụng.

    Hoàng cân khôi lỗi của ta có gần ngàn con, ở dưới hỗn động cảnh, tuyệt đối vô địch.

    Nó tràn đầy đắc ý nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Ta muốn ngươi chết, ngươi chắc chắn sẽ chết.

    Cái bàn quái dị của ngươi đối với ta có tác dụng, nhưng với hoàng cân khôi lỗi thì chẳng có hiệu quả gì.

    Ta phải giết ngươi, ăn thân thể ngươi, lấy xương ngươi làm ngai vàng của ta.

    Nó nói là sinh tử luân hồi bàn của Lục Nguyên.

    Lúc đó nó bị sinh tử luân hồi bàn hành thảm thiết.

    Nó hung ác nói, trong câu nói tràn đầy sát khí.

    Nó mạnh vỗ, phút chốc gần ngàn con hoàng cân khôi lỗi cùng tấn công Lục Nguyên.

    Nó ảo tưởng giết chết Lục Nguyên rồi giết hết người khác trong kiếm quyển.

    Kiếm quyển là bảo bối của nó, nó không cho người Kiếm Môn dấy bẩn.

    Vô số hoàng cân khôi lỗi tấn công Lục Nguyên, kiếm ý quái vật mơ về đem xương Lục Nguyên làm thành ghế ngồi.

    Vào lúc này, không trung xuất hiện sinh tử luân hồi bàn.

    Sinh tử luân hồi bàn xuất hiện, tất cả hoàng cân khôi lỗi ߠgần Lục Nguyên bắt đầu mục rữa.

    Những hoàng cân khôi lỗi không có sinh mệnh, nhưng đá sẽ chết, đất sẽ nứt, ngươi không có sinh mệnh cũng không trốn được sinh tử luân hồi bàn.

    Không biết bao nhiêu hoàng cân khôi lỗi bị tiêu diệt dưới sinh tử luân hồi bàn.

    Lục Nguyên nhìn kiếm ý quái vật, lạnh nhạt nói:

    - Ngươi nói sinh tử luân hồi bàn không có tác dụng với hoàng cân khôi lỗi?

    Thật đáng tiếc, có đấy.

    Kiếm ý quái vật trợn tròn mắt.

    Nó chưa từng nghĩ sẽ xảy ra chuyện như vậy.

    Nó cẩn thận tỉ mỉ chuẩn bị hoàng cân khôi lỗi thế mà bị nhân loại đáng chết đánh gục, hơn nữa gì thế này?

    Nhân loại làm sao có thể lấy một địch nhiều?

    Nó nghĩ vỡ đầu kiếm cũng không ra Lục Nguyên rốt cuộc dùng cách gì thắng nữa, tội nghiệp đầu đoản kiếm của nó.

    Đại chưởng hư không của Lục Nguyên đánh hướng kiếm ý quái vật.

    Không thể không nói đầu đoản kiếm kiếm ý quái vật tuy tuyệt đối không suy nghĩ bằng đầu óc nhân loại nhưng không tính quá kém.

    Đầu đoản kiếm kiếm ý quái vật năm đó bị Lục Nguyên rút đi bảy loại kiếm ý, nghĩ đến cách dùng hoàng cân khôi lỗi đánh Lục Nguyên, cũng nghĩ kỹ đường lui rồi.

    Mấy năm nay nó ngộ đến một loại kiếm ý, là thuấn kiếm ý.

    Tác dụng của thuấn kiếm ý là khi đại chưởng hư không của Lục Nguyên đến thì nó chớp mắt trốn đến nơi rất xa.

    Lục Nguyên ngây ngẩn.

    Đây là, thuấn di!

    Không ngờ kiếm ý quái vật phát hiện một loại thuấn di, quái thật.

    Thú vị, nếu mình nắm giữ thứ này thì sẽ được giúp ích rất lớn.

    Chớp mắt Lục Nguyên dùng điện kiếm ý.

    Mười năm trước tốc độ của Lục Nguyên và kiếm ý quái vật ngang nhau, mười năm nay tốc độ của hắn tăng khá nhiều, còn tốc độ của kiếm ý quái vật?

    Cơ bản không tăng bao nhiêu, dường như rất nhanh bắt kịp kiếm ý quái vật.

    Tuy nhiên, kiếm ý quái vật chớp mắt lại thuấn di đi.

    Thú vị!

    Lục Nguyên cảm thấy rất thú vị, hắn không vội vã.

    Dù sao có thể ở trong kiếm quyển một đonạ thời gian, đây chỉ mới bắt đầu.

    Lục Nguyên lập tức đuổi theo, hắn phát hiện khi kiếm ý quái vật thuấn di không sử dụng pháp bảo, vậy chính là kiếm ý rồi, không ngờ sẽ có kiếm ý thú vị đến thế, nếu mình có lấy được kiếm ý này thì chắc chắn thích lắm, thuấn kiếm ý này rất cường đại.

    Lục Nguyên lại đuổi theo, kiếm ý quái vật lại né, nhưng khoảnh khắc nó né thì Lục Nguyên lấy ra sinh tử luân hồi bàn.

    Lần này hắn chuẩn bị vô cùng đầy đủ, trung phẩm linh thạch tùy tiện tiêu hao cũng chẳng sao.

    Sinh tử luân hồi bàn tước một góc kiếm ý quái vật, tước xuống một đạo kiếm ý.

    Chớp mắt Lục Nguyên cảm thấy trong lòng mình hư vô mờ mịt, dường như bềnh bồng không thể nắm bắt, trên đỉnh đầu xuất hiện một tấm thượng cổ phù chú, mặt trên có văn tự cổ đại viết 'U'.

    Kiếm ý thứ năm mươi chín vào tay.

    Thượng cổ phù chú này chớp mắt bị thu vào thiên địa pháp tướng.

    Lục Nguyên tiếp tục đuổi theo, lần trước từ kiếm ý quái vật tước xuống bảy loại kiếm ý, lần này hắn chuẩn bị đã lâu, vì kiếm ý quái vật, hắn đợi tám năm trời.

    Chuẩn bị lâu như vậy sẽ không thỏa mãn chỉ bảy loại kiếm ý.

    Lục Nguyên lại đuổi theo kiếm ý quái vật, sinh tử luân hồi bàn giơ ra, chẳng ngờ lần này hụt, kiếm ý quái vật dùng thuấn kiếm ý né.

    Thú vị, Lục Nguyên không sốt ruột.

    - Kiếm ý quái vật, ngươi chậm rãi trốn đi, tiếc là dù ngươi trốn thế nào đều không thoát được.

    Nếu ngươi có quyết tâm giết ta thì phải có giác ngộ bị ta lấy đi kiếm ý.

    Lục Nguyên đuổi theo, kiếm ý quái vật lại muốn chạy trốn, nhưng lần này nó không may mắn, lại bị rút một loại kiếm ý.

    Lục Nguyên cảm thấy trên đỉnh đầu mình xuất hiện một tấm thượng cổ phù chú, rõ ràng là đảo kiếm ý, đây là loại kiếm ý khá quái dị, có thể đem cảm quan của người đảo ngược.

    Ngươi cảm giác một kiếm chém ngay mặt kỳ thực qua đảo kiếm ý biến đổi, nó là đâm tới sau lưng.

    Ngươi cảm thấy là đánh bên trên, thực ra là tập kích bên dưới.

    Ngươi cảm thấy nó lùi thật ra là đâm tới.

    Cái loại kiếm ý đảo loạn thần kinh của ngươi, tác dụng trong chiến đấu rất tuyệt, kiếm ý hữu dụng, có thể làm kiếm ý thực chiến.

    Giờ phút này Lục Nguyên thậm chí cảm giác thiên địa pháp tướng của mình chớp mắt ngã một cái rồi hồi phục bình thường.

    Kiếm ý thứ sáu mươi.

    Lục Nguyên tiếp tục đuổi theo, lập tức lại truy kích một loại kiếm ý, đây là phúc kiếm ý, đó là kiếm ý đại khí khái.

    Tuy nó không thực dụng như đảo kiếm ý nhưng cũng không tệ, là kiếm ý thứ sáu mươi mốt.

    Chớp mắt lấy ra bốn loại kiếm ý, Lục Nguyên sướng lâng lâng.

    Mình luôn là người ngộ kiếm ý cực nhanh, nhưng trong đời trước giờ chưa từng ngộ kiếm ý nhanh như vậy, mới vài cái đã có bốn kiếm ý vào tay, thật là quá sướng.

    Tất nhiên nói là vài cái chứ cũng qua hai canh giờ, dù sao mỗi lần bắt kịp kiếm ý quái vật thuấn di trốn đi cần thời gian, sau đó chặn đánh nó cũng mất chút thời gian.

    Thuấn kiếm ý thật là rất phiền phức, chỉ hy vọng có thể lấy trúng thuấn kiếm ý cho rồi, vậy kiếm ý quái vật hoàn toàn trong tay mình rồi.

    Lại một kích đánh trúng, bây giờ Lục Nguyên cảm giác vô biên vô hạn lan tràn, đó là ám quang, nó đáng sợ cỡ nào, dường như thế giới hắc ám đều tập trung một chỗ.

    Đây là thế giới không ánh sáng.

    Đây là nơi vĩnh hằng bóng đêm.

    Tối đên không ánh sáng, tối đến không thanh âm, tối đến tất cả biến mất.

    Đây là ngọn nguồn của ám.

    Đó là kiếm ý cường đại không gì sánh bằng, Lục Nguyên đang nhận ý niệm đó truyền thừa, thậm chí không đuổi theo kiếm ý quái vật nữa mà ngồi xuống, chậm rãi hấp thu hắc ám kiếm ý cường đại này.

    Kiếm ý quái vật hết thảm, mới rồi bị lấy ra kiếm ý là một trong căn nguyên của nó, thế mà bị Lục Nguyên rút đi, nó vô cùng thống khổ nhưng không giết được hắn, chỉ có thể trốn.

    Đó là điểm tối vô tịch.

    Tối đến không có tia sáng, không có thanh âm, không có cảnh vật, không có sinh linh, không có sự vật, không có thời gian, đó là căn nguyên vạn ám, tối đến tận cùng thiên địa.

    Lục Nguyên thậm chí nhìn thấy lúc kỷ nguyên sụp đổ và sinh ra có một giây phân nửa là thuần màu đen ám.

    Tiếo theo loại vô tịch ám này dần tỏa ra.

    Có cảnh vật, có sinh linh, có thời gian, có không gian.

    Tuy nhiên vẫn ám thuần túy, vì căn bản không có ánh sáng.

    Đó là thế giới không có ánh sáng.

    Lục Nguyên đứng đó, yên lặng nhìn.

    Không đúng, không nên nói là nhìn, không có ánh sáng thì sao mà nhìn.

    Yên lặng cảm giác thế giới không ánh sáng chảy xuôi, cảm ngộ ám kiếm ý.

    Đột nhiên, Lục Nguyên ngộ.

    Cái gọi là ám không phải tĩnh mịch, khi trời đất mới bắt đầu, trừ nơi phát sáng ra, chốn còn lại đều một mảnh tối đen.

    Mãi đến khi ánh sáng giáng xuống mới bắt đầu có tia sáng, có quang minh.

    Ám và quang khác nhau, quang tồn tại ở một điểm phát tán bốn hướng, ám không chỗ nào không ở, mãi đến khi quang giáng xuống thì mới rút đi.

    Trừ nơi có tia sáng, chỗ khác không đâu không ở.

    Đây chính là ám kiếm ý!

    Chương 777-778: Thiên kiếm ý

    Đây là kiếm ý thứ sáu mươi hai mình lĩnh ngộ, cũng học xong cái thứ năm trong mười kiếm ý khó nhất.

    Cách cửu âm cửu dương còn kém quang chi kiếm ý, thiện chi kiếm ý, thiên chi kiếm ý, chỉ cần gom đủ ba cái, vậy âm dương thiết tắc sẽ thành công, mình cũng hoa lệ thăng lên cảnh giới nhị thiết tắc kiếm thánh.

    Khi mở mắt ra kiếm ý quái vật đã sớm biếnmất trước, nhưng theo kiếm hồn ấn vẫn cảm giác được.

    Kiếm ý quái vật, mặc kệ ngươi trốnđến đâu đều không thoát được.

    Lục Nguyên không có cái gì gọi là lòng nhân từ, kiếm ý đang vẫy tay với mình, không đại phát một lần thì thật có lỗi với bản thân.

    Lại nói tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển này lúc trước đòi giết mình, muốn ăn thịt mình, đem xương mình làm thành ngai vàng của nó.

    Nó ác như vậy sao mình tha cho được?

    Lục Nguyên thi triển điện kiếm ý đuổi theo.

    Cũng muốn nhìn xem rốt cuọc là điện kiếm ý của gia nhanh hay ám kiếm ý của kiếm ý quái vật ngươi nhanh hơn.

    Lục Nguyên tăng tốc độ, lại bay một đoạn, bóng dáng kiếm ý quái vật đã xuất hiện trước mắt.

    Bây giờ kiếm ý quái vật bi kịch tuyệt vọng, nó thật vô cùng hối hận mười năm trước chọc vào nhân loại này.

    Nhân loại này quá đáng sợ.

    Sinh tử luân hồi bàn lấy ra, ngự qua.

    Kiếm ý quái vật lóe người, Lục Nguyên dùng điện kiếm ý đuổi theo.

    Lại là một cái sinh tử luân hồi bàn, nhanh lẹ vô cùng.

    Kiếm ý quái vật đang lúc thuấn di không kịp chỉ có thể lật tay xuất chiêu chắn.

    Mười năm trước nó còn chắn được không ít chiêu của Lục Nguyên, khi ấy thực lực của nó là đại đạo cảnh cửu tầng, trên hắn.

    Nhưng bây giờ nó không phải đối thủ của Lục Nguyên.

    Vèo một tiếng, nó bị sinh tử luân hồi bàn tước một kiếm ý nữa.

    Trên đỉnh đầu Lục Nguyên bay ra một tấm thượng cổ phù chú, mặt trên viết chữ 'đỉnh', đỉnh kiếm ý.

    Có thể tăng cường bản thân khiến lực phòng ngự tăng nhiều, khi thi triển đường đường chính chính kiếm lấy thế đỉnh thiên lập địa có thể tăng sức chiến đấu nhiều, kiếm ý thứ sáu mươi ba.

    Bây giờ Lục Nguyên sung sướng vô cùng.

    Tiếp theo đương nhiên là tiếp tục đuổi.

    Lần này có thể ở trong kiếm quyển giống đợt trước, là hai mươi bốn canh giờ, xem bây giờ không mất bao nhiêu thời gian, còn rất dài, có thể từ từ tiêu hao kiếm ý trên người kiếm ý quái vật.

    Hắn không chút vội vàng, tâm tình cực kỳ tốt một đường đuổi theo.

    Bên kia kiếm ý quái vật đương niên là liên tục trốn.

    Cứ thế một truy một trốn.

    Nhưng kiếm ý quái vật trốn tránh thỉnh thoảng buồn bực một phen, vì cách mấy lần là sẽ mất một kiếm ý.

    Lục Nguyên đuổi theo thì sướng bay lên chín tầng mây.

    Đời này mình chưa từng sướng như lúc này, tùy tiện vung là có một kiếm ý bay đến cửa, có được kiếm ý quá dễ dàng.

    Lục Nguyên biết rõ đây là vì số đỏ đến cực điểm mới được kỳ ngộ như vậy.

    Lúc khác, ở hỗn động cảnh muốn được nhiều kiếm ý như thế thì cực kỳ khó khăn.

    Lại một luồng kiếm ý vào tay, đó là kiếm ý như trường giang đại hà rồi lại vô cùng máu me, huyết kiếm ý.

    Bây giờ Lục Nguyên cảm giác trước mắt có biển máu mênh mông, dường như hắn đang ở trong biển máu vô tận, đây là kiếm ý thứ bảy mươi.

    Qua thời gian dài, lại một kiếm ý vào tay.

    Kiếm ý lần này có cảm giác bị thơng tổn nặng, chonhs là thương kiếm ý, loại kiếm ý cho người cảm giác đánh thương địch thủ, là kiếm ý thứ tám mươi.

    Kiếm ý của Lục Nguyên trong quá trình đuổi theo kiếm ý quái vật, lấy cách khủng bố tăng lên.

    Ngày càng nhiều, càng lúc càng nhiều.

    Mỗi khi hiểu ra một loại kiếm ý, đối với pháp tắc trong thiên địa càng hiểu nhiều một phần, mặt sau càng sáng tỏ các thiên địa pháp tắc.

    Hắn cảm giác bản thân và thiên địa liên hệ càng chặt chẽ, có cảm giác dung nhập vào trời đất.

    Nhìn thời gian đã không còn sớm, đến lúc này mới thôi hắn hút lấy kiếm ý khá nhiều, đây là kiếm ý thứ tám mươi tám.

    Tám mươi tám!

    Lục Nguyên lại một bước đuổi theo không bỏ.

    Tăng nhiều kiếm ý như vậy, thực lực, sức chiến đấu bản thân tăng không ít.

    Ngộ được tám mươi tám loại kiếm ý, thực lực tăng tiến, kiếm ý quái vật muốn trốn cũng thoát không được, lại bị sinh tử luân hồi bàn hung ác tước một đạo kiếm ý.

    Đây là kiếm ý gì?

    Như bầu trời rộng lớn, bao dung vạn vật!

    Thiên kiếm ý!

    Giờ phút này, Lục Nguyên không do dự nước, ngồi xếp bằng tĩnh lặng lĩnh ngộ kiếm ý này.

    Giờ phút này, hắn cảm thấy nhiều suy nghĩ nhập vào đầu óc, trên trời cao nhìn xuống vạn vật thế gian.

    Thiên kiếm ý, mờ ảo, tlo lớn, vô biên, vô hạn, tôn quý.

    Thiên không lường được!

    Thiên uy khó dò!

    Thiên ý như đao!

    Giờ Lục Nguyên triệt để đốt cháy, không tưởng tượng được trên người kiếm ý quái vật có kiếm ý hóa lệ đến thế, ngay cả thiên kiếm ý cũng tồn tại, đây chính là một trong mười kiếm ý khó nhất.

    Trên đầu hắn, thượng cổ phù chú thứ tám mươi chín đã ngưng tụ.

    Lĩnh ngộ thiên kiếm ý xong, Lục Nguyên tâm tình rất tốt, vô cùng sung sướng, đuổi theo kiếm ý quái vật.

    Bị kiếm ý quái vật dùng thuấn di liên tục tránh vài phen, không dễ dàng bị bắt lấy, sinh tử luân hồi bàn xuất hiện, kiếm ý quái vật muốn giãy dụa nhưng không làm được.

    Ủa!

    Lần này không hút ra.

    Lục Nguyên ngây ra.

    Chuyện gì vậy?

    Sinh tử luân hồi bàn của mình không hút được kiếm ý, dựa theo lý thì trên người kiếm ý chắc nên còn có sáu mươi bốn kiếm ý mới đúng, tại sao mình không hấp thu được?

    Trong lòng Lục Nguyên tràn đầy khó hiểu.

    Kiếm ý quái vật vốn cho rằng lại bị hút đi kiếm ý, kết quả lần này mới phát hiện, kiếm ý không bị hấp thu, trong lòng mừng rỡ.

    Lúc này một ý niệm xâm nhập đầu óc Lục Nguyên, hắn thấy nhiều cảnh tượng, thấy trong tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển tĩnh mịch vô biên vốn không có chút sức sống, nhưng dần dần có kỷ nguyên kiếm đạo khí vận tập trung trên không trung, biến đổi ra một sinh linh.

    Đó chẳng phải là kiếm ý quái vật ư?

    Lục Nguyên óc lóe tia sáng, coi như đã hiểu lai lịch của kiếm ý quái vật.

    Kiếm ý quái vật này vốn là một kiếm chi tiểu xa thế giới ở kỷ nguyên trước, một khí tàn phá khí vận tụ tập một chỗ ra nói.

    Có tổng cộng tám kiếm đạo khí vận tụ tập hóa sinh ra kiếm ý quái vật này.

    Tức là nói tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển không bị người thu lấy thì kiếm ý quái vậtẽ không chết.

    Tám kiếm đạo khí vận tụ tập lại, tám tám cộng lại ;là sáu mươi bốn, tức là nói kiếm ý quái vật có ít nhất sáu mươi bốn loại kiếm ý mới sống được.

    Một khi có người luyện hóa tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển, vậy kiếm ý quái vật sẽ bị dung luyện, hóa thành các loại kiếm ý, dung nhập vào người kẻ luyện hóa tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển, trở thành một trong chư đa Thiên Toàn Vô Khuyết Đan.

    Hắn một đường rút kiếm ý, rút đến kiếm ý quái vật còn sót lại cuối cùng sáu mươi bốn loại, cho nên bây giờ không thể rút kiếm ý tiếp nữa, tất cả chỉ có thể dừng tại đây.

    Vậy kết thúc công việc thôi.

    Kiếm ý quái vật này không nên chết.

    Lục Nguyên nhìn số lượng kiếm ý hiện nay của mình, đến tám mươi chín loại, trong đó mười kiếm ý khó nhất có lĩnh ngộ sáu loại ngộ thiên chi kiếm ý, địa chi kiếm ý, ám chi kiếm ý, ác chi kiếm ý, sinh chi kiếm ý, tử chi kiếm ý, cách cửu âm cửu dương chỉ kém thiện kiếm ý, quang kiếm ý.

    Tám mươi chín loại kiếm ý, thế này khá nhiều đây, e rằng trong hỗn động cảnh số lượng kiếm ý không nhiều hơn mình bao nhiêu.

    Nhưng Lục Nguyên bỗng giật mình, nhớ lúc tại Hoa Sơn nghe nói Yến Thương Thiên là chín mươi chín loại kiếm ý, khi đó không biết sự lợi hại của chín mươi chín loại, nhưng giờ quay đầu nhìn mới phát hiện chín mươi chín loại kiếm ý khá là đáng sợ.

    Yến Thương Thiên tổ sư đúng là lợi hại.

    Trong lòng Lục Nguyên nổi lên nghi hoặc, tại sao kiếm ý quái vật cũng là tám kiếm đạo khí vận?

    Kiếm đạo khí vận kỷ nguyên này cũng là kiếm đạo bát cực.

    Rốt cuộc kiếm đạo và tám có liên quan gì?

    Hắn dâng lên nhiều nghi vấn.

    Tiếp theo hắn ý định thu kiếm ý quái vật, nhưng làm sao cũng không thể hút kiếm ý quái vật vào trong đỉnh đầu khánh vân của mình.

    Xem ra muốn chân chính luyện hóa kiếm ý quái vật thì chỉ có thể luyện hóa tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển.

    Tương lai mình vào trong thế giới cảnh, không chừng có thể luyện hóa nó.

    Bầu trời cao cao, vạn dặm sơn hà gió ngừng.

    Nước sông mênh mông ngừng chảy, một chiếc thuyền nhẹ lướt mặt sông.

    Đây chính là phong cảnh hiện tại.

    Một thanh y thanh niên đứng trên thuyền nhẹ, nhìn hai bên sông ngừng lại.

    Tiểu thiên thế giới này triệt để mất mất đi sự sống, tuy nhiên tồn tại tiểu thiên thế giới hoàn toàn mất sức sống lại sinh ra kiếm ý quái vật.

    Vậy kỷ nguyên này được gọi là trời sinh ngăn chặn tu sĩ kiếm đạo, có hay không tồn tại trong kỷ nguyên này cũng có ngoại lệ?

    Bình thường mình kế thừa không ít kiếm đạo khí vận, nếu không thì không khả năng tu đến tình trạng này.

    Khi mình xuất kiếm đem đến rất nhiều nguy hiểm, có khi là do thực lực, có khi là vận khí, lần này là kiếm đạo khí vận.

    Vậy lần này hấp thu tổng cộng bốn mươi kiếm ý từ quái vật xem như lấy đến gần một nửa kỷ nguyên bát đạo kiếm đạo khí vận.

    Thế thì sau này khí vật của mình sẽ tăng cường không ít.

    Kiếm Chi Tử xưng là mạnh nhất kỷ nguyên kiếm đạo này.

    Vậy mình sẽ là mạnh cả kiếm đạo và pháp trong kỷ nguyên này.

    Thầm đọc tên Kiếm Chi Tử, trong lòng hắn dâng lên tự tin có ngày giẫm Kiếm Chi Tử dưới chân.

    Tay động, lấy ra hồ lô rượu, bây giờ cách hai mươi bốn canh giờ còn ba, bốn canh giờ cuối cùng.

    Tranh thủ nghi ngời, mình có tám mươi chín kiếm ý, tức là nói hành trình kiếm quyển tăng lên ba mươi bốn kiếm ý.

    Đối với việc không thể hấp thu hết kiếm ý của kiếm ý quái vật dù rất tiếc nhưng Lục Nguyên không quá quan tâm.

    Con người phải biết thỏa mãn.

    Nếu không biết đủ thì có được cái gì cũng không vừa lòng.

    Mà nếu biết đủ, liền dễ vừa lòng.

    Lục Nguyên uống hớp rượu, vị rượu đích thực không tệ, chỗ nào mình cũng uống rượu rồi nhưng đến nay chưa từng uống ở thế giới đứng lặng, nhìn nước sông mênh mông bất động.

    Một chiếc thuyền con ở trên sông, xem như là cảnh đẹp khó được.

    Mở nắp uống hớp rượu, thời gian trôi.

    Không biết qua bao lâu, Lục Nguyên cảm giác có sức mạnh hút lấy, đây là tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển đang đẩy mình đi.

    Tới hai mươi bốn canh giờ rồi, nếu vượt qua thời gian sẽ chết trong kiếm quyển.

    Dị không gian truyền tống cho cảm giác chaóng váng, lần thứ hai tỉnh táo phát hiện đứng ở lối ra Kiếm Cực Cung.

    Trong cung điện Kiếm Cực Cung, mọi người bắt đầu chú ý Lục Nguyên, rất muốn nhìn hắn được bao nhiêu kiếm ý.

    Dù là Lục Nguyên biết rõ được bao nhiêu kiếm ý cũng nhìn sang.

    Ai có kiếm ý đều thấy ở đây cả, Lục Nguyên nhìn thì thấy là số không.

    Ủa, số không ư?

    Mình ở ngoài kiếm quyển được ba cái không biểu hiện ra là bình thường, ở trong kiếm quyển được ba mươi mốt kiếm ý tại sao biểu hiện là không?

    Kỳ thực cũng là vấn đề biểu hiện.

    Năm đó kiếm quyển ở đây ngẫu nhiên bị Kiếm Chủ đời trước có được, đem kiếm quyển để trong Kiếm Môn làm báu vật trấn phái, cũng vì biểu hiện mọi người có được kiếm ý mà để lại Lưu Giám Kính.

    Mỗi người ở trong kiếm quyển được đến số lượng kiếm ý sẽ hiện ra trên lưu Giám Kính.

    Trong Kiếm Môn nhiều năm như có nhiều nhân tài, bình thường vào được kiếm quyển thì ở trong đó tổng cộng được ba, bốn kiếm ý đã là không tệ, đến sáu, bảy kiếm ý là hiếm có.

    Có thể được mười kiếm ý đều là tuyệt thế thiên tài.

    Dù là Kiếm Chi Tử, năm đó trong kiếm quyển chỉ hơn mười kiếm ý.

    Tị Kinh được gọi là thiên tài mạnh nhất kiếm đạo, một trong Khí Vận Thất Tử có thể được hai mươi kiếm ý là trước nay chưa từng có.

    Kiếm Chủ đời trước dựa vào suy nghĩ này, đem đánh giá cao nhất của Lưu Giám Kính là ba mươi, vượt qua con số sẽ hiện là không.

    Kỳ thực cơ bản biểu hiện hai mươi cái là được rồi, lịch sử Kiếm Môn đến nay chưa từng có ai vượt qua hơn hai mươi kiếm ý, lên đến con số ba mươi, đánh chết năm đó vị Kiếm Xuyến có khả năng xưng hùng trung ương thiên triều cũng không nghĩ ra, sẽ có người ở trong kiếm quyển được hơn ba mươi kiếm ý.

    Chính vì hơn số ba mươi nên hiện ra số không, Lục Nguyên có tổng cộng ba mươi mốt kiếm ý, kết quả là số không.

    Lục Nguyên lấy làm lạ, tại sao biểu hiện của mình là không.

    Thôi cũng tốt, nếu mình hiện ra ba mươi mốt thì quá kinh người rồi.

    Còn nhớ lần trước mình ở trong kiếm quyển, trừ ba loại bên ngoài được mười kiếm ý đã khiến đủ kinh ngạc.

    - Cái gì?

    Không có kiếm ý!

    - Không ngờ Lục Nguyên ở trong kiếm quyển lĩnh ngộ không kiếm ý.

    - Ha ha ha, Lục Nguyên đường đường xưng tuyệt thế thiên tài, kết quả tám năm không thể đột phá hỗn động cảnh.

    - Không chỉ là thế, hắn ở đây được kiếm ý là số âm, người như vậy cũng có thể gọi là tuyệt thế thiên tài rồi.

    - Trước kia đã nói tài năng Lục Nguyên tiêu hao gần hết, bây giờ hắn không xem như là tuyệt thế thiên tài.

    - Xì, bây giờ hắn chỉ là người bình thường mà thôi, thiên tài bình thường không thể tính, hả?

    Đám thuộc hạ Hiên Viên chí tôn đều há mồm bình luân, đám người đó rất vui sướng.

    Lục Nguyên à Lục Nguyên, năm đó ngươi là thiên tài kiếm đạo giờ lưu lạc đến nước này.

    Tám năm không đột phá, trong kiếm quyển không kiếm ý, dù ở ngoài kiếm quyển được ba kiếm ý cũng vô dụng.

    Lần này môn hạ Hiên Viên chí tôn cực kỳ sung sướng.

    Lục Nguyên nghe đám người bình luận, cười khẽ.

    Không cùng cấp bậc, một đám con kiến mà thôi, mình không rảnh cùng bọn họ dây dưa.

    Qua chốc lát, Kiếm Văn Hào bước ra khỏi kiếm quyển.

    Gã ở trong kiếm quyển được đến hai kiếm ý, tổng cộng có năm kiếm ý.

    Kiếm Văn Hào nghe đám người bàn tán thì lòng rất thích, Lục Nguyên, ngươi cũng có hôm nay.

    Gã định góp lời trào phúng nhưng nhớ tới hung ác năm đó của Lục Nguyên, phút chốc không dám làm gì.

    Qua giây lát, Diệp Khiêu ra khỏi kiếm quyển.

    Lần đầu tiên gã vào kiếm quyển, ở trong đó được ba kiếm ý, cộng thêm bên ngoài, là sáu kiếm ý tất cả.

    Diệp Khiêu nghe người bên cạnh xì xào Lục Nguyên, lòng không chỉ là sướng thôi, đó là lẽ đương nhiên, gã bị Lục Nguyên dùng ánh mắt bắn ra kiếm đánh bại, không có gan khiêu chiến hắn, nhưng trong lòng hung tợn nói, Lục Nguyên, ngươi chờ coi, coi chừng đừng để Diệp Sát Môn ta đánh chết!

    Gã xuất thân môn phái là Diệp Sát Môn, gã định kéo bè kéo lũ chuẩn bị truy sát Lục Nguyên, chuyện này chắc chắn sư phụ Hiên Viên Hệ Tôn sẽ ủng hộ.

    Kiếm quyển mười năm một lần đã chấm dứt.

    Chương 779-780: Bát phẩm đài sen

    Nhưng cái tên Lục Nguyên thiên tài dỏm lần thứ hai lan truyền.

    Một ngày sau.

    Không Chi Sơn.

    Trong Càn Khôn cung.

    Thái Sử Không tay động ném qua một bình rượu:

    - Tới đây, uống miếng rượu nào.

    Lục Nguyên đương nhiên không khách sáo nhận lấy.

    Thái Sử Không thích rượu thứ gì cũng có.

    Thái Sử Không là cái loại tửu quy thích nghiên cứu các loại rượu, Lục Nguyên cũng nghiên cứu rượu nhưng không giống như Thái Sử Không.

    Cầm lấy rượu uống một ngụm có tên Thiên Khúc Nhưỡng, vị vào miệng trăm chuyển ngàn hồi.

    Thái Sử Không cười nói:

    - Đời người có trăm ngàn loại vị, người có trăm ngàn loại gặp gỡ.

    Đôi khi sống không khả năng thuận buồm xuôi gió, có khi gặp trắc trở, ngươi không cần quá để ý.

    Lục Nguyên vốn là người tiêu sái, trong cuộc đời gặp rất nhiều trắc trở, nhưng hắn tò mò là hôm nay sư phụ tìm mình nói những điều này làm gì?

    Hắn suy nghĩ, nói:

    - Sư phụ, ngươi muốn nói không lẽ là hôm qua trong kiếm quyển Kiếm Cực Sơn ta không có kiếm ý nào, cộng thêm ngoài kiếm ý thì chỉ được ba kiếm ý thôi?

    Thái Sử Không gật đầu:

    - Chính là việc này, cuộc sống đủ loại trắc trở, chúng ta phải chấp nhận hết.

    Lục Nguyên cười to, lấy ra thiên địa pháp tướng của mình.

    Thái Sử Không nhìn thiên địa pháp tướng của Lục Nguyên, bắt đầu là tùy tiện liếc rồi lập tức trợn to mắt.

    Gã la to:

    - Bát phẩm!

    Bát phẩm đài sen!

    Gã dụi mắt, sợ nhìn lầm.

    - Đúng vậy, là bát phẩm đài sen.

    Lục Nguyên hời hợt đáp, nếu điều dưỡng chút là có thể lên tới cửu phẩm đài sen.

    Thái Sử Không kinh ngạc nói:

    - Chuyện này là sao?

    Ta nhớ ngươi chỉ có ngũ phẩm đài sen, sao đột nhiên thêm hai, ba mươi loại kiếm ý?

    Lục Nguyên nói:

    - Con nói là được trong kiếm quyển thì sư phụ có tin không?

    Thái Sử Không ngơ ngác nhìn Lục Nguyên:

    - Xem ra ngươi quả nhiên có đại cùng pháp, nói ở trong kiếm quyển được đến thì ta nên tin, nhưng xưa nay Kiếm Môn ra nhiều nhân vật xuất sắc, trong đó bao gồm Kiếm Chi Tử tối đa chỉ có thể được hơn mười kiếm ý trong kiếm quyển, ngươi có đến hai, ba mươi cái.

    Thôi thôi, người đại khí vận như vậy nếu trưởng thành thì thì ta không lo nghĩ nữa.

    Gã đích thực không cần lo nghĩ, dù sao Lục Nguyên ở đỉnh cao đại đạo cảnh, phẩm tính không tệ.

    Thái Sử Không vỗ đùi, nói:

    - Sáng hôm nay cái tên Hiên Viên Vọng thấy ta cố ý nhắc tới ngươi, đắc ý trước mặt ta, ha ha, nếu hắn biết người thành bát phẩm đài sen ói máu là chuyện nhỏ.

    Thái Sử Không cười to, rất là sung sướng.

    Thời gian tiếp theo Lục Nguyên hiểu ra quan hệ thiên và địa kiềm chế nhau, cửu âm cửu dương đã thành thất âm thất dương chỉ kém cuối cùng nhị âm nhị dương.

    Thiếu thiện và ương kiếm ý.

    Lục Nguyên suy tư, bây giờ mình có nên thử trùng kích hỗn động cảnh không?

    Dù sao mình có được Kiếm Thắng Đan có ba phần khả năng trùng kích hỗn động cảnh, Đại Hỗn Động Thạch hai rưỡi khả năng, Tiểu Hỗn Động Thạch nửa phần khả năng, cùng với Ngộ Hóa Hỗn Động Đan một phần khả năng, kết hợp lại có bảy phần khả năng, cao đấy chứ.

    Tới đại đạo cảnh thập tầng, hiện giờ bày trước mặt Lục Nguyên chỉ có một cửa cuối cùng, đó là trùng kích hỗn động cảnh.

    Bây giờ các loại linh vật trong tay mình cộng lại một chỗ có bảy phần khả năng tới hỗn động cảnh được.

    Bảy phần khả năng, khá là cao.

    Mình có cần thử một lần xung kích hỗn động cảnh không?

    Lục Nguyên rơi vào suy tư, nhưng lúc này hắn lờ mờ cảm giác mình trùng kích hỗn động cảnh chưa chắc thành công, rất có khả năng thất bại, đây là cảm giác kiếm đạo.

    Lục Nguyên luôn tin tưởng trực giác kiếm đạo của mình, vậy nên tạm thời không vội xông hỗn động cảnh, dù sao nếu xông thất bại thì những linh vật khó khăn lắm mới thu gom lại sẽ uổng phí.

    Lục Nguyên sưu tầm mấy quyển sách liên quan đến trùng kích hỗn động cảnh, mới hiểu được hóa ra trùng kích hỗn động cảnh cũng có kiếp số, hơn nữa thiên địa pháp tắc càng nhiều thì thiên kiếp càng đáng sợ.

    Lần này mình tiến vào kiếm quyển, cuối cùng lấy tám mươi chín loại thiên địa pháp tắc bước ra.

    Bình thường hỗn động cảnh thập tầng ghê gớm nhất là ba mươi loại, giỏi hơn nữa là bốn mươi loại, đâu như mình có đến tám mươi chín loại, vậy thiên địa kiếp số của mình sẽ đáng sợ kinh khủng.

    Vậy nên dụ là các loại linh vật cung cấp khả năng trùng kích hỗn động cảnh được bảy phần trăm nhưng khả năng thất bại không nhỏ.

    Thôi, đè ép một lúc rồi trùng kích hỗn động cảnh đi, Lục Nguyên thầm nghĩ.

    Hoặc là tới nhị thiết tắc kiếm thánh rồi tính tiếp.

    Một khi đến nhị thiết tắc kiếm thánh, kiếm thuật đạt tới cảnh giới kiếm thánh, đến khi đó sức chiến đấu tăng rất lớn, chắc là muốn ứng đối thiên kiếp cũng sẽ không quá khó khăn.

    Lục Nguyên ở trong lòng suy tính, dù gì bây giờ mình cách nhị thiết tắc kiếm thánh còn kém hai loại kiếm ý là quang kiếm ý và thiện kiếm ý.

    Kết quả chuyện này tạm thời bị đè ép.

    Lục Nguyên không vội trùng kích hỗn động cảnh, mỗi ngày trôi qua rất bình thản, ngẫu nhiên nghĩ làm sao luyện thành quang kiếm ý và thiện kiếm ý, hai kiếm ý này đâu dễ luyện, sô số lần cảm ứng thiên địa quang, cảm nhận sinh linh thiện đều lấy thất bại làm chấm dứt.

    Hiện tại, trong Không Chi Sơn.

    Thái Sử Không đang đấu với Lục Nguyên.

    Thái Sử Không thi triển ra kiếm pháp là bá khí sắc bén, không chỉ vậy, một khi đánh ra thì mỗi kích đều có mùi không gian, giống như không gian thác loạn.

    Lục Nguyên thi triển kiếm pháp là mùi khống chết mọi thứ, sư tử luân hồi gồm trong đó.

    Kiếm pháp hai người khác biệt xa.

    Ở một bên mấy đệ tử trung tâm Tần Sương Thành đều đứng xem.

    Lúc họ xem không tránh khỏi kinh thán người bên ngoài, đặc biệt là người hệ Hiên Viên chí tôn giờ hay nói Lục sư đệ là thiên tài dỏm, tài hoa tiêu hào gần như không còn, cách nói này buồn cười xiết bao.

    Bây giờ Lục sư đệ thi triển kiếm pháp có vài phần ngang ngửa với sư phụ, kiếm thuật như vậy sẽ không kém hơn sư phụ bao nhiêu.

    Vậy mà gọi là thiên tài dỏm là kiểu như thần ma mới không là thiên tài dỏm?

    Thái Sử Không và Lục Nguyên còn đang đấu.

    Kiếm pháp hai người chiếm một phương, kiếm pháp Thái Sử Không lộ ra mùi giông giống không, kiếm pháp Lục Nguyên thì lộ ra mùi âm dương, không nhất định là luân hồi.

    Pháp lực hai người đều k othucs đẩy pháp lực nhưng lại bao gồm mùi vị yếu tố thiên địa bên trong.

    Kiếm chiêu lại biến, nhát kiếm chia thiên địa, bổ âm dương.

    Thái Sử Không hét to:

    - Xuất sắc!

    Gã hét to một tiếng xong kiếm đâm tới trước, nhát kiếm thẳng tắp có khí thế cực kỳ kinh người.

    Đó là kiếm pháp đại khí cỡ nào.

    Hai người đấu hơn mười chiêu, rốt cuộc, kiếm của Thái Sử Không dừng ở cổ họng Lục Nguyên.

    Chớp mắt Thái Sử Không thu kiếm lại, nói:

    - Kiếm pháp của ngươi rất không tồi.

    - Kiếm pháp của sư phụ càng cường.

    Lục Nguyên thầm khen, không uổng là một trong bát đại chí tôn, hơn nữa hắn hiểu trước khi sư phụ bị tiên xích phong tỏa thì thực lực dường như đứng thứ hai trong bát đại chí tôn, bàn về kiếm pháp thôi thì đứng vững ba hàng đầu.

    - Kiếm pháp của ngươi rất không sai, nhưng ngươi rất nhanh bị đuổi kịp.

    Thái Sử Không nói:

    - Xem bộ dạng của ngươi chắc là sắp hiểu ra âm dương.

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Đúng vậy, còn kém hai kiếm ý quang và thiện.

    Thái Sử Không nâng tay lên:

    - Đúng rồi, có một phong thư môn phái của ngươi.

    Lục Nguyên ngây ra:

    - Thư của môn phái?

    Thái Sử Không quăng lá thư ra, nói:

    - Là thư môn phái lúc ngươi ở ngoại vực.

    Lục Nguyên nhận lấy thư môn phái, lấy ra đọc, mở đầu không có nội dung gì nhiều, chẳng qua hắn làm Hoa Sơn chưởng môn, Hoa Sơn đem mười năm nay xảy ra một số chuyện bẩm báo cho hắn biệt.

    Một mặt là nội bộ Hoa Sơn, hai là Tấn quốc tranh đấu, là loại đấu với Nhâm Độc.

    Tiếp tục nhìn, hắn càng xem càng nghiêm túc.

    Hóa ra gần đây có tin đồn Cửu Hoa Sơn muốn tấn công Hoa Sơn.

    Hoa Sơn, đó chính là khởi nguyên của Hoa Sơn, tổ sư khai phái Hoa Sơn Thông Hiểu Chân Nhân là từ đó bị trục xuất ra.

    Trong thử thách trăm quốc có tên ngốc Mạc Tử Hạc ba phen bốn lượt chọc giận mình, còn nhớ khi đó mình trực tiếp tiêu diệt Mạc Tử Hạc, cho gã thành bánh thịt, khiến trên đời không còn người này nữa.

    Nghĩ đến việc lúc đó đã làm chắc chọc tai họa rất lớn cho Hoa Sơn, bây giờ người Cửu Hoa Sơn không tìm thấy mình ở trung ương thiên triều nên bắt đầu tìm môn phái Hoa Sơn.

    Hoa Sơn có Chu sư thúc tổ trấn giữ, mình không quá lo.

    Nhưng nếu có cơ hội thì vẫn nên về Hoa Sơn một chuyến, dù gì mình ở trung ương thiên triều rảnh rỗi, về Hoa Sơn đi.

    Động ý nghĩ, suy nghĩ muốn về Hoa Sơn càng mãnh liệt, dù sao Hoa Sơn là nơi mình trưởng thành bắt đầu từ mười tuổi.

    Hắn nói chuyện này cho Thái Sử Không, gã gật đầu đồng ý.

    - Nếu ngươi muốn về Hoa Sơn thì cũng được, vừa lúc gần đây Hiên Viên Thập Nhị muốn đi khu vực truyền tống kia, ngươi đi theo đi.

    Nhưng mà đi thì đơn giản, trở về thì làm sao?

    Lục Nguyên nói:

    - Cái này, ta có thể tự sinh tồn hoàn cảnh trung ương thiên triều, trước đó không lâu con ở ngoài màn trời thử rồi.

    - Cái gì !?

    Thái Sử Không đánh giá Lục Nguyên từ trên xuống dưới, hỏi:

    - Thật hả?

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Thật.

    Thái Sử Không gật gù, nói:

    - Lấy kiếm ý của ngươi, có thể tưởng tượng chút chút.

    Thái Sử Không miễn cưỡng chấp nhận được, đám Tần Sương Thành thì hoàn toàn không thể.

    Chưa đến hỗn động cảnh mà sinh tồn hoàn cảnh trung ương thiên triều, đây là thực lực bá đạo cỡ nào.

    Thái Sử Không giơ tay đánh ra một bộ bảo giáp trong suốt, nói:

    - Đây là huyền thiên giáp của ta, tặng ngươi hộ thân, vậy khi ngươi trở về an toàn chút, dù sao truyền tống trận cách Kiếm Môn chúng ta không tính quá xa, an toàn không phải vấn đề lớn.

    Lục Nguyên nhận lấy bộ huyền thiên giáp, bỏ vào trong đỉnh đầu khánh vân.,

    Thái Sử Không nói:

    - Bốn ngày sau Hiên Viên Thập Nhị sẽ xuất phát, ngươi cũng đi theo đi.

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Vâng!

    - Đúng rồi, sớm tu hành nhị thiết tắc kiếm thánh đi, để ta đánh đã tay chút, lâu rồi không đụng tới đối thủ kha khá, cứ đánh với cái tên Hạ Hầu thì hơi ngán.

    Thái Sử Không cười ha hả.

    Bốn ngày sau, Lục Nguyên đi theo Hiên Viên Thập Nhị lên đường, còn nhớ năm đó từ thử thách trăm quốc tiến vào trung ương thiên triều, khi ấy hoàn cảnh trung ương thiên triều đáng sợ như vậy, cho đến nay mình đã có thể ngăn chặn hoàn cảnh ác liệt của trung ương thiên triều.

    Sáu ngày sau, trải qua thời gian dài không gian truyền tống, khi Lục Nguyên lần thứ hai nhìn thấy cảnh vật bên ngoài không gian truyền tống thì đã ở tại Đại Dung thành.

    Tuy Đại Dung thành có linh khí đậm hơn Tấn quốc nhiều, nhưng hoàn toàn không bằng trung ương thiên triều, cách biệt một trời một vực.

    Lần thứ hai trở lại Đại Dung thành, Lục Nguyên không vội vã rời đi.

    Năm đó mình ở Đại Dung thành tiến hành thử thách trăm quốc, giờ về lại chốn cũ, có nhiều điều cảm thán.

    Hắn dùng tốc độ nhanh nhất dạo qua Đại Dung thành, Lục Nguyên phát hiện năm đó trong mắt mình Đại Dung thành cao vô cùng không có gì ghê gớm.

    Trừ mười hỗn động cảnh, mười khí thế ngút trời ra, những người khác không là đối thủ của mình.

    Đi xong địa điểm thử thách năm đó ở Đại Dung thành, Lục Nguyên một đường bay thẳng hướng nam.

    Nam cảnh trăm quốc, chốn cực nam có ba quốc.

    Là Đại Tần, Đại Tấn quốc, Đại Nguyên quốc.

    Bây giờ hắn muốn về là Đại Tấn quốc, giữa đường bay rất nhanh, tiêu hao chút thời gian, mắt thấy rốt cuộc đến Đại Tấn quốc.

    Lại đạp trên mặt đất Đại Tấn quốc, trong lòng hắn xúc động khó tả.

    Đại Tấn quốc, ta rốt cuộc trở về, cách mười năm.

    Đến Đại Tấn quốc, quay về Hoa Sơn thì rất nhanh, Lục Nguyên một đường bay như chớp.

    Tấn quốc trình độ tu tiên rất thấp, Lục Nguyên xuyên qua không có một ai phát hiện cả.

    Lục Nguyên nhận ra mình rời đi mười năm, thế lực ma đạo Tấn quốc dường như rất ngang ngược, đất Tấn quốc dấy lên nhiều chiến tranh.

    Cuối cùng, Hoa Sơn cao vạn trượng rốt cuộc xuất hiện trước mắt mình.

    Hoa Sơn cao vạn trượng, khí thế tận trời.

    Sơn thế núi cao dốc đứng, bích lập thiên nhân, dãy núi thanh tú, lấy hiểm trở xưng hùng thế nhân.

    Khi Lục Nguyên sắp đến thì trên Tư Quá Phong, một ông lão râu tóc bạc trắng đầu tiên là ngây ra, sau đó vuốt râu cười.

    Chân Lục Nguyên rốt cuộc đạp trên đất Hoa Sơn.

    Hoa Sơn, ta rốt cuộc trở về.

    Trong lòng Lục Nguyên ngàn vạn loại xúc động, cuối cùng hóa thành một tình cảm.

    Thủ vệ đệ tử Hoa Sơn quát:

    - Ai đó!?

    - Chưởng môn!

    - Là chưởng môn!

    - Chưởng môn trở về!

    Chớp mắt Hoa Sơn sôi trào.

    Hoa Sơn sôi trào.

    Đúng vậy, chưởng môn trở lại.

    Vị chưởng môn này ở Tấn quốc có địa vị, danh vọng dù không cao bằng Yến Thương Thiên đời trước.

    Nhưng cũng gần sát.

    Được xưng là thiên tài, rồi khi mọi người còn chưa kịp phản ứng đã có thể đối kháng với đầu lĩnh Tấn quốc, cuối cùng khi Hoa Sơn hai kiếm khí tông đối chọi cứng rắn ngăn cản tranh đấu tiếp, cứu lại kiếm khí hai tông, giữ lại không ít nguyên khí.

    Tiếp theo đó khi ma uy tàn phá, trận chiến bảo vệ Hoa Sơn lấy một địch nhiều, gần như một người địch lại toàn bộ đầu lĩnh ma đạo trừ Nhâm Độc ra, đánh đến ma đạo khí thế vốn hùng hồn bị đè ép, cao thủ tổn hao hơn một nữa, không thể ngầm chiếm Tấn quốc chính đạo nữa.

    Trận chiến ấy không chỉ bảo vệ Hoa Sơn, cũng hủy ma đạo gần tàn đời.

    Cuộc chiến đó nổi danh thiên hạ biết.

    Lục Nguyên cũng nhờ vào trận chiến đó trở thành Hoa Sơn chưởng môn danh vọng cực cao.

    Bây giờ chưởng môn trở về rồi.

    Kỳ thực tất cả không ngờ Lục Nguyên sẽ về.

    Viết thư môn phái chỉ vì hắn là chưởng môn, mỗi cách mười năm phải báo cáo tình huống Hoa Sơn cho chưởng môn biết.

    - Tham kiến chưởng môn!

    - Tham kiến chưởng môn!

    Hai phó chưởng môn, một là Nguyên Dương Thượng Nhân, một là Tử Hà Thượng Nhân.

    Hai người này cũng tham gia thử thách trăm quốc, nhưng thử thách đó thật sự quá khó khăn, họ cùng bị đào thải.

    Tuy nhiên, thực lực của họ là đại đạo cảnh ngũ tầng, xem như không tệ.

    Về Hoa Sơn thời gian bận rộn, trước tiên đi gặp phụ mẫu người nhà.

    Hắn được biết thì ra đệ đệ mình cũng tu tiên, nhưng tư chất khá bình thường, nên Lục Nguyên chỉ để gã chậm rãi tu tiên tại Hoa Sơn, không có ý muốn nâng đỡ.

    Tại Tấn quốc chậm rãi tu tiên cũng tốt, ít nhất Hoa Sơn coi như an toàn.

    Mỗi người có con đường riêng để đi, hắn không cần cứng rắn vặn vẹo con đường này.

    Việc thứ hai là đi tới mộ sư phụ.

    Lục Nguyên kính vài ly rượu, nói:

    - Sư phụ, bây giờ đồ nhi hầu hết thời gian ở trung ương thiên triều, hiếm khi trở về một chuyến thăm sư phụ, nên kính sư phụ vài ly.

    Chương 781-782: Thiện Kiếm Ý

    Tiếc là hoa đã không còn, Trích Trục Hoa chỉ mọc ở dưới đất, sư phụ sư nương lại thích loại hoa này, hơi đáng tiếc.

    Có thứ gọi là sức con người có hạn.

    Việc thứ ba là làm chính vụ, cái thứ công việc này tùy tiện xem lướt qua, biết bây giờ ma đạo ngang ngược, bên Cửu Hoa Sơn có chút rục rịch nhưng hắn không mấy để ý, giao cho Nguyên Dương Thượng Nhân và Tử Hà Thượng Nhân giải quyết.

    Rốt cuộc có thời gian đi Tư Quá Phong.

    Ông lão tóc trắng trong Tư Quá Phong chắp tay đứng, gió thổi quần áo bay phần phật, như muốn bay theo gió.

    Lục Nguyên tới gần, hai tay chắp lại nói:

    - Chu sư thúc tổ.

    - À, trở về rồi à.

    Chu Thanh Huyền lạnh nhạt ừ một tiếng:

    - Vậy cũng tốt, để ta xem ngươi ở trung ương thiên triều cũng mười năm rồi, có tiến bộ gì không.

    Kiếm của Chu Thanh Huyền chớp mắt động, đâm thẳng ngực Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cảm giác chỗ này của mình có sơ hở.

    Quả là Chu sư thúc tổ, tùy tay liền tìm ra sơ hở của mình, Lục Nguyên lấy kiếm đáp trả.

    Hai người lấy âm dương đối ấm dương, song kiếm ở trên không trung va chạm một đợt rồi một đợt.

    - Không tệ.

    Chu Thanh Huyền bỗng thu kiếm lại:

    - Xem bộ dạng của ngươi, cách thành tựu âm dương không xa lắm.

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Đúng vậy, còn thiếu quang kiếm ý và thiện kiếm ý.

    Giờ Lục Nguyên rất xúc động, đấu với Chu sư thúc tổ mấy chúc chiêu tohoi nhưng cảm giác ra kiếm thuật của Chu sư thúc tổ cao hơn mình một bấc.

    Vị Chu sư thúc tổ vĩnh viễn là vậy, dường như không mạnh hơn ngươi bao nhiêu, nhưng khi ngươi leo đến đỉnh cao mới, kết quả phát hiện lão vẫn là ở trên ngươi, đúng là nhân vật sâu không lường được.

    - Nếu là thiện kiếm ý thì ngươi có lẽ nên tìm Nhâm Độc.

    Chu Thanh Huyền nói, thấy Lục Nguyên khó hiểu thì chậm rãi giải thích:

    - Đồn rằng năm đó Nhâm Độc được một khối Vạn Gia Sinh Phật bia.

    Vạn Gia Sinh Phật bia chính là tập trung vạn loại thiện tâm thành một thể.

    Nhâm Độc mượn thiện luyện ác, công lực tăng lớn, thứ này có lẽ có chút tác dụng với ngươi.

    Lục Nguyên nghe vậy lòng mừng rỡ.

    Lần này hắn về Hoa Sơn, có một phần là muốn Chu sư thúc tổ chỉ điểm cho luyện âm dương thiết tắc, giờ phải tìm Nhâm Độc ư.

    Thư giãn gân cốt, Lục Nguyên định tìm Độc Thiên Nhất Đế Nhâm Độc, năm đó tại Tấn quốc hắn còn chưa đấu với Độc Thiên Nhất Đế đâu, nên tìm rắc rối với gã mới được.

    Bên phái Thanh Thành nguy hiểm trập trùng.

    Hơn mười năm trước cuộc chiến bảo vệ Hoa Sơn, thế lực ma đạo bị thương nặng, người Thanh Thành cũng quay về Thanh Thành sơn, dựng lại nền móng.

    Hơn mười năm nay, phái Thanh Thành đã hồi phục chút nguyên khí.

    Vốn cho rằng phái Thanh Thành có thể biến mạnh, nhưng không ngờ ma đạo lần thứ hai tấn công lên núi.

    Trên dưới Thanh Thành sơn, mặt đất bầu trời đều tiến hành chiến tranh vô cùng kịch liệt.

    Hộ sơn đại trận của Thanh Thành là Thanh Sơn Vi Thành biến Thanh Vi Cương đại trận bị đột phá mấy trăm lỗ hổng.

    phái Thanh Thành sớm có Hoa Sơn, Võ Đang phái người đến cứu viện.

    Nhưng thế cục vẫn bấtl ợi với Thanh Thành, chiến cuộc ở thế yếu.

    Tấn công phái Thanh Thành gồm Kinh Hoàn Chân, Thiên Sửu Lão Nhân, Kiều Phi Độ, Trương Hư Huyền làm chủ.

    Năm đó dưới tay Độc Thiên Nhất Đế nhân tài đông đúc, nhưng đều bị tổn hao trong tay Lục Nguyên, chỉ còn lại bốn người, kẻ khác như tuột hậu chút Huyết Kiếm lão tổ đều kém hơn bốn đầu lĩnh chút.

    Đặc biệt là Kinh Hoàn Chân, mới rồi trong chiến đấu trọng thương Nhâm Độc Nhâm Bích Ngưng.

    Khi thế công bên ma đạo đang mạnh mẽ, trên dưới ma đạo bỗng ngừng lại, cùng lúc đó, các nhân vật lớn nhỏ ma đạo cùng đồng thanh quát.

    - Thuộc hạ cung nghênh thánh giá Độc Thiên Nhất Đế, Độc Thiên Nhất Đế vạn thọ vô cương, tiên phúc vĩnh hưởng!

    Thấy hành động của lớn nhỏ ma đạo, nghe những lời đó, bên chính đạo dù là Thanh Thành tiên môn, hay đến cứu viện Hoa Sơn tiên môn, Võ Đang tiên môn cùng biến sắc.

    Đứng đầu ma đạo, Độc Thiên Nhất Đế Nhâm Độc cũng tới đây ư?

    Quá đáng sợ rồi.

    Nhâm Độc, người này hùng tài đại lược, quỷ kế đa mưu, tâm tư sâu nặng.

    Dù gã mấy lần thua vào tay Chu Thanh Huyền, nhưng trong Tấn quốc trừ Chu Thanh Huyền ra, có ai địch nổi Nhâm Độc?

    Mà Chu Thanh Huyền thì không ra Hoa Sơn, Nhâm Độc càng thế vô địch thủ.

    Bây giờ Nhâm Độc đích thân đến, Thanh Thành tiên môn muốn phòng thủ thật rất khó khăn.

    Nhâm Độc hiện thân, vừa xuất hiện lập tức long hành hổ bộ cất bước đến, lộ ra vô thượng kiêu hùng, khí độ ma đạo một đời.

    Gã nhìn chưởng môn Thanh Thành tiên môn Nhâm Bích Ngưng như nhìn vật chết.

    Gã liếc mắt phát hiện mấy người Hoa Sơn, trong đó có Hoa Sơn trưởng lão Vạn Thanh Vương, và trụ cột nhất trong đệ tử chân truyền, Thạch Triêu Dương.

    Nhâm Độc bất giác cười to:

    - Người Hoa Sơn, các ngươi là tự tìm tới cửa, chịu diệt vong, cho ta giết!

    Thuộc hạ bên cạnh Nhâm Độc ngẩn ra, hỏi:

    - Ma đế, ngươi Hoa Sơn cũng dám giết?

    Hoa Sơn luôn là sự tồn tại khác biệt, ra Yến Thương Thiên, ra Chu Thanh Huyền, ra Lục Nguyên, ra rất nhiều cường giả.

    Năm đó khi Hoa Sơn yếu nhất còn khiến ma đạo lật ngửa, nguyên khí đại thương, khiến ma đạo luôn kiêng dè Hoa Sơn.

    Hơn mười năm nay, chúng ít khi đụng vào người Hoa Sơn.

    Nhâm Độc vẫn còn cười, nói:

    - Người Hoa Sơn tại sao không thể giết?

    Gã muốn vùng lên, muốn tế cờ, mà đối tượng tế cờ tốt nhất là người Hoa Sơn.

    Nếu cứ không dám giết, động vào người Hoa Sơn, vậy uy nghiêm ma đạo vẫn không thể vượt qua ngưỡng cửa Hoa Sơn.

    Cho nên nhất định phải đối phó người Hoa Sơn.

    Hơn nữa Nhâm Độc có lý do riêng của mình.

    Nhâm Độc tiến lên một bước, tới trước mặt đội người Hoa Sơn, nói:

    - Thực lực của Chu Thanh Huyền có lẽ bây giờ thắng ta, nhưng hắn luôn núp trong Hoa Sơn không chịu đi ra, ta cần gì sợ?

    - Hơn nữa hắn chưa chắc thắng được ta bây giờ.

    Nhâm Độc mặt mày vênh váo, hiển nhiên gần đây thực lực tăng mảng lớn cho gã tràn trề tự tin.

    - Còn Lục Nguyên, dù thắng được thuộc hạ của ta, hắn của mười năm trước yếu hơn ta nhiều, hắn của mười năm ở tại trung ương thiên triều.

    Trung ương thiên triều rất nhiều nguy hiểm, hắn có thể sống ots ở đó hay không chưa tính, coi như sống được thì sao?

    - Mười năm bình thường, dù hắn ở trung ương thiên triều tănng hiều cũng không phải là đối thủ của ta.

    Nhâm Độc vô cùng tự tin nói.

    - Hai đại thần Hoa Sơn các ngươi, Chu Thanh Huyền, Lục Nguyên, bổn đế không sợ tên nào cả, không sợ một ai.

    Chu Thanh Huyền đến cũng không làm gì được ta.

    Lục Nguyên đến ta sẽ bóp sống hắn!

    Nhâm Độc vô cùng huênh hoang nói, vung tay, bàn tay gã rất to, dường như một đôi tay có thể nắm càn khôn.

    Nhâm Độc tràn đầy đắc ý, bàn tay nắm càn khôn.

    - Vậy sao?

    Ngươi muốn bóp sống ta?

    Một giọng nói lạnh nhạt đánh gãy lời của Nhâm Độc.

    Đó là ai, lại dám cắt ngang lời của Nhâm Độc?

    Dám không nhìn uy thế của Nhâm Độc?

    Vô số người nhìn qua.

    Dưới chân núi Thanh Thành, một thanh y thanh niên chậm rãi bước tới.

    Thanh y thanh niên đi rất chậm, như nhanh như chậm, khiến người khó nắm bắt.

    Hoa Sơn chưởng môn, Lục Nguyên.

    Người này uy vọng cực cao, một phen tổn hại nặng vô số đầu lĩnh ma đạo, nghe nói hắn ở trung ương thiên triều mà?

    Sao hắn trở lại rồi?

    Phút chốc các phương đều rất tò mò.

    Cùng lúc đó, nhiều cao thủ ma đạo như Kinh Hoàn Chân, Kiều Phi Độ, Thiên Sửu Lão Nhân, những kẻ khiến chính đạo sợ xanh mặt đều lòng run lên.

    Trải qua cuộc chiến Hoa Sơn, chúng thực sự sợ Lục Nguyên từ tận đáy lòng.

    Nhâm Độc nhìn thấy Lục Nguyên xuất hiện thì có chút ngoài ý muốn.

    Nhưng gã phát hiện bốn phía không có hơi thở của Chu Thanh Huyền, lòng mừng như điên.

    Lần này cuộc chiến tấn công Thanh Thành hết sức náo nhiệt.

    Đầu tiên là chẳng ngờ Độc Thiên Nhất Đế Nhâm Độc đích thân đến.

    Tiếp sau đó là Hoa Sơn chưởng môn Lục Nguyên mười năm đi trung ương thiên triều cũng xuất hiện.

    Nhâm Độc nhìn thấy Lục Nguyên, không cảm giác được hơi thở của Chu Thanh Huyền, lòng mừng rơn.

    Gã nói:

    - Lục Nguyên, ngươi đúng là tự tìm đến chết mà, dám xuất hiện trước mặt bổn tọa.

    Lòng gã vô cùng sung sướng, bây giờ tại Tấn quốc gã sợ nhất có hai người.

    Chu Thanh Huyền mấy lần thắng gã, cao thâm khó dò, không đo lường được.

    Lục Nguyên cũng là tiềm lực sâu không đo được, nếu cho thời gian thì e rằng sẽ thành đối thủ đáng sợ, sẽ tạo thành đả kích hủy diệt cho ma đạo Tấn quốc.

    Nhâm Độc hy vọng nhất là Lục Nguyên chết trong trung ương thiên triều.

    Trung ương thiên triều các loại tình huống, đủ loại quái vật, vô cùng hung ác.

    Nếu Lục Nguyên chết trong đó thì quá tốt, nếu không thì thôi.

    Tiểu tử Lục Nguyên có khí vận, sẽ không dễ chết, một, hai trăm năm sau hắn trở về thì vô địch Tấn quốc không phải chuyện khó, giống như Yến Thương Thiên năm đó vậy.

    Kết quả lúc này Lục Nguyên ra mặt.

    Bây giờ Lục Nguyên đi trung ương thiên triều chỉ mới hơn mười năm.

    Nhớ năm đó khi Lục Nguyên đến trung ương thiên triều chỉ là đại đạo cảnh ngũ tầng.

    Thời gian mười năm có thể tăng bao nhiêu?

    Trong lòng Nhâm Độc vô cùng sung sướng, Lục Nguyên tự tìm cái chết, không trách được ta.

    Tại đây tiêu diệt Lục Nguyên, hủy diệt hy vọng tương lai của Hoa Sơn là việc cực tốt.

    Chu Thanh Huyền sớm muộn gì sẽ phi thăng, giống Yến Thương Thiên vậy, đến lúc đó ma đạo hoàn toàn có thể thống nhất Tấn quốc.

    Nhâm Độc cười sang sảng nói:

    - Lục Nguyên, hôm nay ngươi đã đến thì chuẩn bị chịu chết đi!

    Nhâm Độc cất bước long hành hổ bộ, một bước nổi phong vân.

    - Lục Nguyên, ngươi vào trung ương thiên triều chắc cũng có tiến cảnh, đáng tiếc, tiến cảnh lớn hơn cũng không ích gì.

    Ngươi không biết mười năm nay ta được kỳ ngộ, thực lực tăng lên tình trạng cực kỳ đáng sợ.

    - Thực lực của ta là...

    Nhâm Độc gằn từng chữ:

    - Nửa, bước, hỗn, động.

    Nửa bước hỗn động!

    Nửa bước hỗn động!

    Người bên cạnh sắp rớt mắt ra.

    Tại Tấn quốc, đại đạo cảnh lục tầng là có thể xưng làm nửa bước tông sư.

    Nửa bước tông sư ở Tấn quốc là danh từ cực kỳ mạnh mẽ.

    Kinh Hoàn Chân uy chấn Tấn quốc chính là nửa bước tông sư.

    Kỳ thực không cần nửa bước tông sư, dù là đại đạo cảnh ngũ tầng cỡ Nguyên Dương Thượng Nhân, Kiều Phi Độ, Thiên Sửu Lão Nhân cũng đủ xưng là đầu lĩnh Tấn quốc, có thể hủy diệt một trung đẳng tiên môn, giậm chân một cái là Tấn quốc sẽ run ba lượt.

    Tới đại đạo cảnh thất tầng là có thể xưng làm tông sư.

    Loại tông sư này số lượng tại Tấn quốc chỉ dưới năm người, mỗi tông sư thực lực không tầm thường, địa vị rất cao, được hàng ức vạn người Tấn quốc kính ngưỡng.

    Chỉ riêng đại đạo cảnh thất tầng đã như thế, càng đừng nói đại đạo cảnh bát tầng, cửu tầng, thậm chí là đại đạo cảnh thập tầng.

    Ở Tấn quốc, trừ Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền ngoại lệ ra, trong năm tháng dài dặc, đại đạo cảnh thập tầng tuyệt đối có tư cách xưng là đệ nhất cao thủ.

    Còn hỗn động, đó là cái gì?

    Tại nam cảnh trăm quốc, Đại Đường quốc hơn mười hỗn động cảnh.

    Đại Hoa quốc, quốc gia cường đại như vậy có chừng ba, bốn hỗn động cảnh đã không sai.

    Giống Mộ Dung quốc có một, ahi hỗn động cảnh đã không tệ.

    Lấy địa vị của Tấn quốc, theo lý thì không có cả một hỗn động cảnh.

    Bây giờ Nhâm Độc đã tới nửa bước hỗn động.

    Nửa bước hỗn động!

    Tuy đây không phải hỗn động cảnh thật sự nhưng dù sao cũng là nửa bước hỗn động.

    Nửa bước hỗn động, uy lực to lớn.

    Bên cạnh mọi người đều hiểu tại sao Nhâm Độc có tự tin như vậy.

    Có lẽ Lục Nguyên ở trung ương thiên triều có kỳ gộ to lớn, nhưng Nhâm Độc đã tới nửa bước hỗn động cảnh, làm sao hắn thắng được.

    Mười năm bình thường mà thôi, năm đó lúc Lục Nguyên vào trung ương thiên triều thực lực là đại đạo cảnh ngũ tầng.

    Người Hoa Sơn căng thẳng, nếu chưởng môn chết trong tay Nhâm Độc thì là việc rất nghiêm trọng.

    Thực ra không chỉ người Hoa Sơn căng thẳng, người môn phái chính đạo ai nấy vô cùng hồi hộp.

    Bây giờ hai địa lực lượng chống đỡ chính đạo một là Chu Thanh Huyền không ra Hoa Sơn, hai là Lục Nguyên ở trung ương thiên triều.

    Người khác như Tống Thanh Kiều trong thực chiến đã chứng minh thua xa không là đối thủ của Nhâm Độc, dù là thực lực hay tâm kế.

    Nếu Lục Nguyên chết tại đây, niềm tin của chính đạo sẽ mất một nửa.

    Khí thế ma đạo bên này nâng cao, không ngờ Độc Thiên Nhất Đế tăng thực lực lên tới trạng thái nửa bước hỗn động, một đám người ma đạo đều lớn tiếng hò hết.

    - Giết chết Hoa Sơn chưởng môn!

    - Trước giết Hoa Sơn chưởng môn rồi tấn công Hoa Sơn!

    - Đánh bại Hoa Sơn, nhất thống Tấn quốc!

    Ma uy của chúng ta diệu nhật nguyệt, Độc Thiên Nhất Đế, tiên phúc vĩnh hưởng, ma đạo đại hưng từ đây lên!

    Nhâm Độc sải bước tiến tới, đánh ra một chưởng.

    Một chương đánh ra như núi cao, bàn tay to lớn rộng vài trăm trượng ép xuống Lục Nguyên.

    Đại chưởng pháp lực to lớn tràn đầy máu me, mùi máu tanh nồng truyền đến.

    Chưởng này muốn đem nơi đây hóa thành biến máu.

    Một chưởng của Nhâm Độc có môn đạo, một là chưởng này chưởng pháp huyền bí vô cùng, hai là một chưởng ẩn chứa lực lượng nửa bước hỗn động cảnh, có mùi hỗn động không gian, dường như sắp tiến vào thế giới máu me, ba là một chưởng ẩn chứa kỳ công hóa huyết đại pháp của gã.

    Môn hóa huyết đại pháp là pháp môn cực kỳ hung tàn, một khi vận dụng có thể đem máu thịt, pháp lực con người hấp thu hết, không chừa một chút.

    - Huyền Thiên Sơn Nhạc Hóa Huyết Chưởng!

    - Trời ạ, trước đó không lâu, minh chủ ngũ tiên minh LiệpThiên Thu đã chết dưới Huyền Thiên Sơn Nhạc Hóa Huyết Chưởng!

    - Thực lực hiện nay của Nhâm Độc so với năm đó đánh chết Liệp Thiên Thu còn cao minh hơn rất nhiều.

    - Hoa Sơn Lục chưởng môn, e rằng chạy trời không khỏi nắng.

    Huyết chưởng to lớn như muốn ấn phá thiên địa, dù dùng cái gì chống cự, đụng phải đại chưởng như vậy, sẽ bị hóa huyết đại pháp hấp thu hết không chừa một mẩu.

    Dưới một chưởng này chỉ có nước mất mạng.

    Mắt thấy tình hình Lục Nguyên cực kỳ nguy ngập, Nhâm Độc nở nụ cười, giết Lục Nguyên thật là sướng.

    Trong chớp mắt, tay Lục Nguyên động.

    Kiếm khí như núi nhỏ xuất hiện ở ngóntay hắn, đánh hướng huyết chưởng.

    Hắn ra thủ chỉ e rằng sẽ chịu thiệt, trong hóa huyết chưởng có hóa huyết đại pháp, có thể hấp thu bất cứ pháp lực nào.

    Khi mọi người nghĩ vậy thì không ngờ hóa huyết chưởng của Nhâm Độc bị phá, giây tiếp theo Lục Nguyên đã tới đỉnh đầu gã, kiếm khí như núi nhỏ nặng nề chém xuống Nhâm Độc.

    Nhâm Độc phản ứng cực nhanh, lập tức lật tay đánh ra chưởng, một chưởng đón đỡ.

    *Bùm!*

    Nhâm Độc bị đánh lún xuống đất một khúc.

    Kiếm khí như núi nhỏ của Lục Nguyên nặng nề đập xuống, Nhâm Độc lại bị ấn lún xuống đất nữa.

    Lục Nguyên tiếp tục dùng kiếm khí núi nhỏ đập xuống, Nhâm Độc lần thứ hai bị đánh lún xuống.

    - Không tệ, có thể tiếp được ba chiêu, Nhâm Độc, thực lực của ngươi có tiến bộ.

    Chương 783-784: Giết Nhâm Độc

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói, dường như hắn đang khen một hậu bối, cố tình trước mặt hắn là đứng đầu ma đạo Tấn quốc Nhâm Độc, xưng làm ma đế.

    Lục Nguyên hời hợt nói:

    - Nếu ngươi có thể đỡ hai chiêu của ta nữa, gom đủ năm chiêu thì ta sẽ tha cho ngươi.

    Đó là lời nói đại khí cỡ nào!

    Dường như thực lực của Nhâm Độc không thể qua được năm chiêu hắn ra vậy.

    Kỳ thực ở khiêu chiến lâu liên tục thắng ba vạn hắn đã đánh ra tự tin.

    Lục Nguyên lần thứ hai ra kiếm khí núi nhỏ đánh xuống, lần này bên trong tập hợp tám mươi chín loại kiếm ý, phối hợp với pháp lực cao đến cực điểm của Lục Nguyên nặng nề đập xuống, chơi trò không phải tinh diệu mà là thuần sức mạnh.

    Tám mươi chín loại kiếm ý đập xuống, Nhâm Độc chỉ có nước cứng rắn chống.

    Gã cảm thấy từng đợt kiếm khí nhập vào người, chớp mắt thân thể sắp nổ tung vậy.

    - Chiêu thứ năm!

    Lục Nguyên lại đánh xuống một kiếm, vẫn là bạo lực.

    Tám mươi chín loại kiếm ý, lực luân hồi, lực âm dương, tất cả tập trung một chỗ nặng nề đập xuống.

    Vô số kiếm ý rót vào người Nhâm Độc, khắp người gã cuồn cuộn vô số kiếm ý.

    Tiếp xong chiêu thứ năm, đôi mắt Nhâm Độc nhìn lên trời.

    Tại sao?

    Tại sao?

    Tại sao mình dã tâm hừng hực, thực lực kinh người, mưu kế vô song, thâm trầm gian xảo, nhưng trước đụng Yến Thương Thiên, chính giữa gặp Chu Thanh Huyền, sau chạm Lục Nguyên, trên đời này có bá chủ ma đạo bất hạnh hơn mình không?

    Đây là cuộc sống thê thảm cỡ nào.

    *Oành!

    Nhâm Độc bị tám mươi chín loại kiếm ý trướng người nổ tung, triệt để tạc nổ, trời đất không còn người này.

    Độc Thiên Nhất Đế Nhâm Độc, cứ thế ra đi, chết trận tại Thanh Thành sơn, chết trong tay Lục Nguyên.

    Ma đế này tại Tấn quốc hô phong hoán vũ hơn một ngàn năm, hai lần khiến chính đạo ngũ đại tiên môn gần diệt vong.

    Sau khi ma đế chết, tất cả người đứng xem đều không thể tin.

    Tại Tấn quốc làm ác hơn một ngàn năm, xưng hùng hơn một ngàn năm, ma đế Nhâm Độc cứ thế chết rồi, chết đơn giản như vậy, đơn giản đến khiến người khó tin.

    Hơn nữa đây là sao?

    Lúc mới bắt đầu Nhâm Độc biểu hiện ra thực lực nửa bước hỗn động kinh người, có sức mạnh như vậy muốn khuynh đảo Tấn quốc dễ như trở bàn tay, mọi người sợ vỡ mật, sợ Nhâm Độc giết Lục Nguyên, đợi Chu Thanh Huyền phi thăng thì không ai kiềm chế được nữa.

    Kết quả không ngờ rằng khi Nhâm Độc dâng trào ma uy, Lục Nguyên xuất hiện, đối mặt người nửa bước hỗn động cảnh mà đánh nhẹ nhàng vô cùng, năm chiêu đã dễ dàng đánh chết Nhâm Độc, hơn nữa khó tin nhất là Lục Nguyên chỉ dùng cùng một chiêu, dùng cùng một kiếm khí bá đạo, cùng một kiểu công kích tấn công Nhâm Độc, hoàn toàn là vũ lực đánh bạo Nhâm Độc.

    Loại bạo lực này tất nhiên không bằng loại kỹ xảo khiến người than thở.

    Nhưng càng khiến người kinh sợ.

    Quá mạnh mẽ, quá bạo lực, nhưng người chính đạo chúng ta thích!

    Kỹ xảo và bạo lực là hai trường phái.

    Tại Tấn quốc thường thì chiến đấu Lục Nguyên hợp với đại danh từ kỹ xảo lưu.

    Nói đến Hoa Sơn Lục chưởng môn, ai không biết, cơ bản có thể nói là đại biểu đệ nhất cao thủ kiếm thuật Tấn quốc.

    Nhưng bây giờ Lục Nguyên bày ra cho mọi người thấy là cách đánh tuyệt đối bạo lực.

    Kiểu bạo lực không đẹp mắt bằng kỹ xảo lưu nhưng càng hung tàn, gọn gàng, không giống kỹ xảo, chỉ dùng kiếm chiêu đơn giản nhất bạo ngươi.

    Như vậy càng đả kích người.

    Sĩ khí bên chính đạo dâng cao.

    Người bên ma đạo không kịp phản ứng, nhìn Nhâm Độc mới rồi còn gào la nửa bước hỗn động vô địch Tấn quốc, kết quả không ngờ chớp mắt đã bị Lục Nguyên dùng kiếm pháp đơn giản mà bạo lực đánh biến mất khỏi cõi đời, toàn thân hóa thành vô số mảnh vụn.

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Độc Thiên Nhất Đế Nhâm Độc, chính là nhân vật phong vân Tấn quốc hơn một ngàn năm, một tay làm mưa làm gió, mấy lần suýt diệt tuyệt chính đạo tiên môn.

    Dù là thời đại Yến Thương Thiên tung hoành, Nhâm Độc đều có thể sống sót, bây giờ cứ vậy chết trong tay Hoa Sơn Lục chưởng môn?

    Người ma đạo không dám tin, nhưng có mấy người phản ứng nhanh, trong đó phản ứng nhanh nhất không chút nghi ngờ là Kiều Phi Độ.

    Lần trước đáy lòng gã sợ Lục Nguyên chết được, cho nên phản ứng đầu tiên là bay mất biệt, giống cuộc chiến Hoa Sơn năm đó ma đạo chiến bại thì chạy trối chết vậy.

    Nhưng gã vừa bay đi thì trên đỉnh đầu xuất hiện chưởng pháp lực cực kỳ to lớn.

    Đại chưởng pháp lực túm lấy gã, bóp chết như bóp một con kiến.

    Người đại đạo cảnh ngũ tầng thế mà bị bóp chết như con kiến.

    Kinh Hoàn Chân chớp mắt động, gã cho rằng Lục Nguyên tập trung tinh thần vào Kiều Phi Độ, gã phản ứng không chậm hơn Kiều Phi Độ, chẳng qua trước tiên có người hấp dẫn sức chú ý của Lục Nguyên mà thôi.

    Giây phút Kiều Phi Độ bị bóp chết, gã giương hắc ám dực bay đi

    Hắc ám dực là dực bảo gã có được từ sâu dưới đất, nhưng Kinh Hoàn Chân là người rất thâm sâu, bình thường không sử dụng.

    Bây giờ gã phát động chí bảo hắc ám dực, chỉ thấy tia sáng đen nhanh chớp mắt bay ra mười dặm, đây là tốc độ cỡ nào chứ!

    Nhưng gã nhanh, đại chưởng pháp lực Lục Nguyên càng nhanh.

    Một đại chưởng pháp lực ép hướng Kinh Hoàn Chân.

    Kinh Hoàn Chân không ngờ Kiều Phi Độ hấp dẫn sức chú ý, gã thi triển hắc ám dực rồi mà vẫn không trốn thoát đại chưởng pháp lực của Lục Nguyên.

    Bây giờ Lục Nguyên so với cuộc chiến tại Hoa Sơn càng đáng sợ, nhưng Kinh Hoàn Chân là người quyết tuyệt, nháy mắt bùng nổ công lực do giết vợ cầu đạo.

    Gã dốc hết tuyệt học trong đời, nhưng đại chưởng pháp lực vẫn chẳng chút nương tay đánh xuống.

    *Ầm!*

    Chớp mắt Kinh Hoàn Chân giống con kiến bị bóp chết.

    Kinh Hoàn Chân nửa bước tông sư khi đối mặt Lục Nguyên thì chẳng có chút sức đánh lại.

    Thực lực này tuyệt đối đứng đầu Tấn quốc.

    Ít nhất hiện tại không thấy ai dùng qua sức mạnh đáng sợ như thế.

    So sánh thì minh chủ ngũ tiên minh Liệp Thiên Thu, chưởng môn Võ Đang Tống Thanh Kiều, nguyên Hoa Sơn chưởng môn Sở Đoạn, so với Lục Nguyên bây giờ thì thực lực kém quá xa, căn bản không cùng cấp bậc.

    Lục Nguyên nhẹ phất tay, lại bóp chết Thiên Sửu Lão Nhân, Trương Hư Huyền muốn chạy trốn, như bóp hai con kiến.

    Hắn lại tiện tay bóp chết Huyết Kiếm lão tổ núp phía sau.

    Lục Nguyên bỗng 'ủa' một tiếng, phát hiện Thiên Sửu Lão Nhân bị bóp chết chỉ là một con rối phân thân.

    Hóa ra Thiên Sửu Lão Nhân cực kỳ sợ Lục Nguyên, thấy hắn liền trực giác không may.

    Trước khi Lục Nguyên và Nhâm Độc đấu nhau thì chân thân trốn đi, để lại phân thân, là kẻ duy nhất trong các đầu lĩnh ma đạo trốn thoát kiếp nạn.

    Nhưng dù Thiên Sửu Lão Nhân chừa lại một mạng, ma đạo Tấn quốc chỉ còn một mình lão, mấy người kia toàn là hạng bốn, năm, không thành đại sự.

    Lục Nguyên hiểu rằng bắt đầu từ bây giờ, chính đạo sẽ tiến vào cách cục mới.

    Cho nên bây giờ tất nhiên là đi Ma Mộc Nhai.

    Trước kia đã giới thiệu địa lý Tấn quốc, Ma Mộc Nhai xây ở nơi cách Thanh Thành sơn không bao xa.

    Tốc độ của Lục Nguyên hiện nay tiến bộ rất nhiều so với năm đó, một đường rất nhanh bay tới Ma Mộc Nhai.

    Trên Ma Mộc Nhai đương nhiên có tầng tầng thủ vệ, nhưng Lục Nguyên không thèm để ý đám thủ vệ này.

    Hắn bay nhanh qua, gặp phải người ma đạo đều bị chém thành hai khúc.

    Lúc Lục Nguyên đánh chết Nhâm Độc có quét thần niệm, biết vật gã quý giá đa số đặt trong Ma Bảo Lâu trên Ma Mộc Nhai.

    Ma Bảo Lâu có tầng tầng cấm pháp, nhưng đẳng cấp cấm pháp cỡ đó đâu ngăn được Lục Nguyên?

    Hắn dễ dàng phá cấm pháp, nhiều báu vật Ma Bảo Lâu hiện ra trước mắt.

    Nhưng cái gọi là báu vật Tấn quốc không khiến Lục Nguyên để ý.

    Tay động, một quyển sách vào tay, sách tràn ngập mũi máu gay mũi, mặt trên viết bốn chữ to 0h.

    Lục Nguyên lật ra nhìn, môn hóa huyết đại pháp cũng có chỗ hay, một số pháp môn bây giờ hắn hắn kjhas thích dùng, nhưng trong đó cách ra tay tàn nhẫn ác độc, cực kỳ độc ác.

    Pháp môn như vậy không nên để lại trên đời.

    Tay hắn bốc ngọn lửa, đem đệ nhất ma công Tấn quốc hóa huyết đại pháp đốt thành tro tàn, chính thức biến mất trong Tấn quốc.

    Đưa mắt nhìn, đằng sau nhiều báu vật, vô số huyết xích giăng ngang, từng dây huyết xích khóa ở cuối một dặm, ước chừng có trên ngàn huyết xích.

    Mỗi một sợi xích máu đều tràn ngập tà ác, máu me, hơi thở ác độc.

    Nhưng sâu trong ngàn huyết xích tỏa ra ánh sáng nhạt, ánh sáng cho người cảm giác cực kỳ dễ chịu.

    Lục Nguyên đưa tay lên đánh ra rượu hỏa.

    Rượu hỏa là ngọn lửa lúc hắn rảnh quá tu luyện ra.

    Kiểu lửa này nếu ở trạng thái bình thường thì uy lực cũng thường thường, nhưng một khi vô tướng chi long chuyển hóa thành pháp lực tửu kình rót vào trong, ngọn lửa này sẽ khá là đáng sợ.

    Chớp mắt rượu hỏa đốt cháy, đốt sạch hơn một ngàn huyết xích.

    Bên dưới hơn một ngàn huyết xích xuất hiện một tấm bia đá to lớn.

    Trên tấm bai đá khắc đầy tên, từng đợt hơi thở vô cùng dịu dàng tỏa ra.

    Trên những cái tên, tòa bia đá dường như có hơi thở khiến người rất dễ chịu.

    Đây chính là Vạn Gia Sinh Phật bia.

    Tay Lục Nguyên vuốt Vạn Gia Sinh Phật bia, vô số ý niệm xông vào óc.

    Lục Nguyên đã biếtlai lịch của Vạn Gia Sinh Phật bia, đây là thật lâu trước kia có một người bình thường, nói người bình thường này đúng là bình thường, nhưng bất bình thường là gã không ngừng làm việc thiện, có thể giúp đỡ thì sẽ giúp.

    Cả đời gã không biết bao nhiêu người được gã giúp đỡ, lúc đó dân gian có ca dao rằng: 'Phúc tinh nhất lộ chi ca dao, sinh phật vạn gia chi hương hỏa.' Đến lúc người này chết, người khắp nơi được gã giúp đỡ cùng tụ tập lại, trên một khối bia đá khắc tên của họ, trở thành chí bảo Vạn Gia Sinh Phật bia.

    Người thường đích thực không có lực lượng, nhưng vô số người thường ôm tấm lòng cảm ơn có thể ngưng tụ thành Vạn Gia Sinh Phật bia.

    Năm đó Nhâm Độc được đến khối Vạn Gia Sinh Phật bia này, lấy thiện luyện ác, phản nghịch ngược lại, thành tựu to lớn, dựa vào nó đặt nền móng đệ nhất ma đạo.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.

    Trong đầu hắn vô số thiện niệm tụ tập một chỗ.

    Năm đó cái người Vạn Gia Sinh Phật làm ra thật nhiều việc thiện, ngưng tụ trong lòng, có thiện hỗ trợ, có thiện giúp người, có thiện liên nghĩa, có ân giúp nhiều người sống, có đức cứu mạng nhiều người, thật nhiều công đức tập trung trong đầu Lục Nguyên.

    Loáng thoáng Lục Nguyên cảm giác mình chạm tới mép thiện kiếm ý, nhưng chỉ là mép mà thôi, không chân chính lĩnh ngộ được, đây là tại sao?

    Bỗng nhiên đầu lóe tia sáng, mình luôn chỉ đứng xem, không thể chân chính tạo ra thiện.

    Thiện của mình, dường như mình không làm điều tốt gì nhiều.

    Không lẽ muốn mình làm thật nhiều điều tốt mới lĩnh ngộ ra thiện của mình?

    Tốt thôi, tính mình lười biếng, làm một, hai hay một trăm đều được, nhưng giống như Vạn Gia Sinh Phật, một ngàny một thiện kéo dài vài chục năm thì quá khó.

    Lục Nguyên nghĩ đến thiện kiếm ý của mình khi nào sẽ thành thì tin tức đang nhanh chóng lan truyền khắp Tấn quốc.

    - Cái gì?

    Độc Thiên Nhất Đế chết rồi?

    - Sao có thể?

    Độc Thiên Nhất Đế hùng tài đại lược, bất phàm, trừ Chu Thanh Huyền ra còn ai có thể làm gì được hắn?

    Mà Chu Thanh Huyền luôn ở trong Hoa Sơn không bước ra, hắn ở Tấn quốc coi như vô địch.

    - Nhân vật vô địch như vậy sao ai giết được hắn chứ?

    - Hoa Sơn Lục chưởng môn, chẳng phải hắn ở trung ương thiên triều sao?

    - Nói nhảm, khi đó Thanh Thành tiên môn, Võ Đang tiên môn, Hoa Sơn tiên môn, nhiều người đều thấy Lục chưởng môn xuất hiện.

    - Nhưng dù là Lục chưởng môn, mười năm trước hắn thua xa Nhâm Độc, mười năm ở trung ương thiên triều dù tiến bộ nhiều hơn cũng không khả năng thắng Nhâm Độc chứ?

    Một người chính mắt thấy nói:

    - Ngươi hoàn toàn sai rồi, Lục chưởng môn dễ dàng thắng Nhâm Độc, diệt sát hắn.

    Cái gì Kinh Hoàn Chân, Kiều Phi Độ, những ma đầu chúng ta nghe tên biến sắc ở trong tay Lục chưởng môn chỉ một chiêu bị bóp chết, đơn giản như bóp con kiến.

    Khi đó ta có mặt chính mắt thấy, đã ghiền thật.

    Mọi người kinh ngạc Nhâm Độc chết nhanh như vậy, cách cục mặt đất cũng biến đổi, cùng thời gian, thế lực ma đạo Ma Mộc Nhai bị xóa sạch không còn một mống, thiên hạ trở về bình tĩnh không còn đại chiến, đi hướng thái bình thịnh thế, cũng là hiển nhiên.

    Khi thiên hạ đi hướng thái bình, vô số tín niệm tuôn ra hướng về Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cảm giác thiện của mình, thiện của Vạn Gia Sinh Phật là thiện, hắn trừ bỏ Nhâm Độc là mặt thiện khác ra, chém chết Nhâm Độc, khiến nhiều sinh linh miễn cho chiến tránh, miễn chết vào tay ma đạo.

    Ma đạo đáng sợ, âm độc, lấy người sống luyện công không hiếm thấy.

    Mỗi người có thiện của mình.

    Làm thiện như vậy, thiện kiếm ý của mình sắp thành.

    Trên đỉnh đầu bay lên một tấm phù chú lớn gấp năm lần bình thường, mặt trên là thượng cổ văn tự thiện.

    Đây là loại kiếm ý thứ chín mươi.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng trên Hoa Sơn, dựa vào đánh chết Nhâm Độc được vô số cảm ơn, hành thiện như vậy rốt cuộc lĩnh ngộ thiện chi thiên địa pháp tắc.

    Thiện có ngàn vạn loại, dù chọn thứ nào, chỉ cần tạo thành đại công đức là có thể lĩnh ngộ thiện chi thiên địa pháp tắc.

    Lục Nguyên ngồi ngay tại đó, cảm ngộ các loại thiện.

    Tiếp theo đương nhiên là lĩnh ngộ thiện và ác khắc chế nhau.

    Chỉ có lĩnh ngộ quan hệ thiện và ác khắc chế nhau mới chân chính ngộ ra bát âm bát dương.

    Thiện và ác rốt cuộc là quan hệ gì?

    Lục Nguyên rơi vào suy tư.

    Trong đầu hắn xẹt qua các loại thiện, có thiện của Vạn Gia Sinh Phật, có thiện giết chết một ma cứu sinh linh một quốc, cũng có vô số ác xẹt qua đầu.

    Đó là tội ác vô biên hải, tội ác dương, tội ác nguyên, trong vô biên tội ác nguyên thậm chí cảm giác kẻ do vô tận tội ác tổ thành.

    Các loại thiện, các loại ác xẹt qua óc.

    Trong đầu Lục Nguyên, tận cùng xuất hiện vạn ác nguyên, cái loại vạn ác nguyên này chỉ nhìn một cái là điên cuồng nẩy mầm, bình thường bị trấn áp giờ hắn nhớ đến thì sẽ điên cuồng trào dâng, muốn lấy vô biên tội ác bao trùm Lục Nguyên vào trong.

    Lúc này, bầu trời ảo trong đầu bùm một tiếng rơi xuống tấm bai đá, chính là Vạn Gia Sinh Phật bia.

    Chỉ riêng Vạn Gia Sinh Phật bia không trấn áp được, lại bùm một tiếng, rơi xuống bia đá khác, bên trên viết hai chữ trừ ma.

    Hai tấm bia đá ảo ở trong đầu đè ép vô biên tội ác.

    Không đúng, không phải đè ép.

    Hai bia đá ảo và khí tội ác hình thành cân bằng huyền diệu.

    Giờ phút này, Lục Nguyên ngộ ra tù.

    Chương 785-786: Sứ giả Hoa Sơn

    Thiện ác cân bằng, vũ trụ cân bằng, đây là đạo lý thiên địa.

    Thiên địa không có thiện ác, kỷ nguyên luôn hỗn độn.

    Bát âm bát dương thành, quan hệ khắc chế giữa thiện và ác cũng thành.

    Bây giờ dựa theo cảm giác của mình cách cảnh giới kiếm thánh chỉ kém một bước, đạp qua bước cuối là có thể thành tựu lệ thánh, đến khi đó có thể ngay mặt chống ngự thiên kiếp, thành tựu hỗn động cảnh.

    Luyện thành bát âm bát dương xong, Lục Nguyên đi Giang Âm phủ một chuyến.

    Trong Giang Âm phủ có hai loại rượu lúc hắn còn thiếu niên yêu thích nhất, Lạc Thiên Hoàng Tửu và Khúc Lương Tinh Tửu.

    Lần này hiếm khi về Hoa Sơn một chuyến, không kiếm đủ rượu lúc còn trẻ thích, quay về trung ương t, hiên triều thì muốn kiếm cũng không có.

    Tại Lạc Thiên Tửu gia mua rượu, Lục Nguyên phát hiện thiếu phụ bán rượu đã thành phụ nhân hơn bốn mươi tuổi phong vận do tồn, thật là tuế nguyệt khiến người lão.

    Mua rượu xong hắn bay về Hoa Sơn, bay đến Hoa Sơn thì chợt nghe nói sứ giả Cửu Hoa Sơn đến.

    Cửu Hoa Sơn !

    Rốt cuộc đến rồi ư.

    Lục Nguyên sửa sang quần áo ngay ngắn, đi Hoa Sơn chính điện.

    Dựa theo lễ nghi, Hoa Sơn là cự hình tiên môn, Hoa Sơn tiên môn là thượng đẳng tiên môn, kém hai cấp bậc.

    Nhân tiện giới thiệu chênh lệch giữa cự hình tiên môn và thượng đẳng tiên môn.

    Cự hình tiên môn có ít nhất người từ hỗn động cảnh trở lên mới được xưng là cự hình tiên môn.

    Trong cự hình tiên môn có không ít người đại đạo cảnh thập tầng, cửu tầng, tám tầng, thậm chí một số cự hình tiên môn có đến hai, ba hỗn động cảnh.

    Đại hình tiên môn thì có đại đạo cảnh cửu tầng, cộng thêm các điều kiện khác có thể được xưng là đại hình tiên môn.

    Thượng đẳng tiên môn thì điều kiện hạ thấp rất nhiều, có ít nhất đại đạo cảnh lục tầng là được.

    Không thấy chưởng môn Thanh Thành tiên môn, Côn Luân tiên môn chỉ là đại đạo cảnh lục tầng cũng được xưng là thượng đẳng tiên môn à?

    Hoa Sơn kỳ thực là hoàn toàn ngoại lệ.

    Sinh ra Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền, Lục Nguyên, đương nhiên, nếu trừ bỏ ba người này thì Hoa Sơn chỉ là thượng đẳng tiên môn bình thường.

    Lục Nguyên đến Hoa Sơn chính điện, ở đó sớm có người đàn ông trung niên áo tím vênh váo đứng đó.

    Người đàn ông trung niên áo tím lạnh nhạt liếc Lục Nguyên một cái:

    - Ngươi chính là Hoa Sơn chưởng môn?

    Gã ra vẻ ta đây.

    Lục Nguyên không chút nóng nảy nói:

    - Đúng vậy, Cửu Hoa Sơn tìm ta có chuyện gì?

    Sứ giả áo tím bâng quơ nói:

    - Lục chưởng môn trẻ tuổi, người trẻ tuổi làm việc hay sai lầm, lại dám đánh chết con trai của Mạc chưởng môn Cửu Hoa Sơn tiên môn chúng ta, đúng là to gan thật.

    Nhưng lần này Mạc chưởng môn chúng ta đặc biệt khai ân, nể Lục chưởng môn cũng tiến vào trung ương thiên triều, cho Lục chưởng môn chút mặt mũi.

    Sứ giả áo tím bắt đầu nói ra ý đồ đến, đương nhiên theo gã thấy thì là ban lệnh.

    Sứ giả áo tím nói:

    - Lục chưởng môn, Mạc chưởng môn chúng ta nói Hoa Sơn các ngươi vốn là một trong Cửu Hoa Sơn chúng ta, cũng là một hệ Cửu Hoa Sơn chúng ta.

    Khai phái tổ sư Hoa Sơn của các ngươi, Thông Hiểu Chân Nhân chính là khí đồ của phái ta, bây giờ Hoa Sơn đã thịnh vượng vài phần.

    - Mạc chưởng môn nói rằng chỉ cần Hoa Sơn chịu quy thuận chúng ta, trở thành một phân đường Cửu Hoa Sơn chúng ta thì sẽ không để ý chuyện cũ nữa.

    Sứ giả áo tím giống như ban ân cho Hoa Sơn vậy, kỳ thực gã biết ý định của Mạc chưởng môn.

    Mạc chưởng môn không phải người dễ chọc, con trai lão yêu thương và có tiền đồ thiên phú nhất Mạc Tử Hạc bị Lục Nguyên giết chết, đâu dễ tha cho hắn?

    Cơ bản chỉ cần Hoa Sơn thành phân đường của Cửu Hoa Sơn, sau này có cơ hội chậm rãi sửa chữa Hoa Sơn, không làm chết thằng nhóc Lục Nguyên thì sao chịu ngừng.

    Sứ giả áo tím lạnh nhạt nói:

    - Nếu Hoa Sơn không chịu quy thuận chúng ta, đợi chờ sẽ là đại quân Cửu Hoa Sơn tiên môn tới gần, Hoa Sơn sẽ bị đè thành bột vụn.

    Gã cho rằng đã cho Hoa Sơn ưu đãi to lớn.

    Tốt xấu cho Hoa Sơn các ngươi một con đường sống, tất nhiên một khi quy thuật thì Lục chưởng môn các ngươi sẽ bị Mạc chưởng môn giết chết.

    Nhưng tốt xấu có đường sống thôi?

    Nếu không thì toàn Hoa Sơn triệt để bị đè bép.

    Gã vênh váo hống hách nói:

    - Thế nào?

    Lục chưởng môn ngoan ngoãn quy thuận không?

    Lục Nguyên cười cười, sau đó một đấm vung ra, nắm đấm cực nhanh đập vòa mặt sứ giả áo tím.

    Khoảnh khắc nắm đấm tiếp xúc khuôn mặt sứ giả áo tím, lực lượng to lớn bắn ra, đánh gò má gã nhô lên cao cao.

    Lục Nguyên lại ra một đấm đánh vào má trái sứ giả áo tím.

    Lại một cú đấm móc, đánh vào mũi sứ giả áo tím, đánh gãy mũi gả, hõm sâu hơn cả khuôn mặt.

    Lại một cú đấm trái, móc cằm sứ giả áo tím.

    Một cú móc phải, đánh vào má phải sứ giả áo tím.

    Liên tiếp mấy đấm đánh sứ giả áo tím thành đầu heo.

    Sứ giả áo tím không kịp phản ứng, liên tiếp bị đánh nhiều đấm, nhưng lúc gã muốn phản kích thì phát hiện bị một đại chưởng pháp lực kiềm chế chặt chẽ, như bóp một con kiến vậy.

    Lục Nguyên đứng đó, tay cầm hồ lô rượu.

    - Thứ nhất, sứ giả Cửu Hoa Sơn bình thường đừng có ở địa bàn Hoa Sơn hất hàm vênh váo, ta không thích.

    Nếu không phải vì ngươi còn truyền lời về Cửu Hoa Sơn thì không chỉ đơn giản như bây giờ đâu.

    - Thứ hai, Cửu Hoa Sơn tiên môn muốn chiến thì Hoa Sơn ta sẽ ứng chiến.

    - Bây giờ, chút đi!

    Lục Nguyên động đại chưởng pháp lực, ném sứ giả áo tím xuống.

    Ném này không phải ra ngoài Hoa Sơn chính điện mà trực tiếp ném bay tới cahan trời.

    Sứ giả áo tím pháp lực bị giam cầm, từ mặt trên Hoa Sơn bắt đầu ngã xuống, không ngừng lăn lộn, một đường từ vạn trượng đường núi lăn xuống, quá trình không biết đụng bao nhiêu đá, cây cối.

    Áo tím vốn tôn quý hoa lệ trên người gã bị tảng đá, cây cối móc xé rách mướp.

    Toàn thân gã dù trải qua cường hóa, sẽ không vì ngã vạn trượng mà bị thương nặng, nhưng không thể tránh khỏi sưng bên này xanh bên kia.

    Gã bị ném xuống Hoa Sơn, lăn xuống dưới.

    *Bùm!*

    Thật nhiều tro bụi dần tán đi, chỉ thấy trên đất nằm một người giống đầu heo, toàn thân xanh tím sưng húp, đồ rách rưới, cực kỳ chật vật.

    Người đó bò dậy, pháp lực đã hồi phục chút ít, gã tự hiểu mình kém xa Lục Nguyên.

    - Tiểu tử hôi sữa họ Lục kia, ngươi dám bất kính với sứ giả Cửu Hoa Sơn ta!

    Gã là sứ giả cự hình tiên môn, dù đi đến đâu mọi người đều khách sáo, tại nam cảnh có thể so với cường quốc như Đại Hoa quốc, cũng chính là Phu Dong quốc.

    Bây giờ chỉ là tiểu quốc nam cương cực kỳ hẻo lánh lại bị ô nhục mất hết mặt, gã rất tức giận, hận không thể giết Lục Nguyên.

    - Họ Lục, ngươi dám đắc tội ta, ngươi muốn chết mà!

    Cửu Hoa Sơn chúng ta sẽ triệt để hủy diệt Hoa Sơn ngươi, ta muốn người Hoa Sơn nam giết nữ làm nô tỳ.

    Lục Nguyên, ngươi dám đắc tội ta, sẽ chết không chỗ chôn!

    Sứ giả áo tím nhanh chóng bay hướng Cửu Hoa Sơn.

    Sứ giả áo tím lợi dụng truyền tống trận, rất nhanh bay về Đại Hoa quốc, trở về Cửu Hoa Sơn.

    Cửu Hoa Sơn sôi trào.

    Một chưởng môn thượng đẳng tiên môn bình thường mà dám ô nhục sứ giả cự hình tiên môn, đúng là ăn gan hùm mật gấu mà.

    - Hủy diệt Hoa Sơn!

    - Cái loại hậu nhân tiểu phong tầm thường như Tiên Hoa phọng lại dám chọc giận chúng ta, đúng là muốn chết!

    - Lục tiểu tử đó còn giết thiếu chưởng môn nữa!

    - Đi chết đi, đi chết đi!

    - Tiểu quốc chiến!

    - Nhất định phải đánh tiểu quốc chiến, hủy diệt Hoa Sơn!

    Cửu Hoa Sơn tiên môn toàn môn sôi sục, còn chưởng môn Cửu Hoa Sơn tiên môn là Mạc Dã Vương thì suy tư.

    Vốn lão định khiến Hoa Sơn trước đầu hàng rồi từ từ cho biết mùi, bóp chết Lục Nguyên.

    Nhưng nếu con đường này không đi thông vậy cứ dùng sát thức gió thu cuốn lá rụng đi, ngay mặt hủy diệt một Hoa Sơn bình thường.

    Mạc Dã Vương vung tay, quăng ra lá bài.

    Tiểu quốc chiến.

    Mạc Dã Vương định xin tiểu quốc chiến.

    Nam cảnh có tổng cộng hai trăm bốn mươi chín quốc gia.

    Cộng thêm ba cảnh khác, có gần một ngàn quốc gia.

    Một ngàn quốc gia này xưng là dưới quyền thống trị của trung ương thiên triều.

    Nhưng kỳ thực trung ương thiên triều không có chút hưng thú quản lý ngàn quốc gia này.

    Không khó hiểu, phạm vi trung ương thiên triều chẳng biết khổng lồ cỡ nào, một ngàn quốc gia cộng lại không tính lớn bao nhiêu, so với một châu là đã khá lắm rồi, trung ương thiên triều thì có mười vạn đại châu.

    Linh khí trung ương thiên triều là gấp mấy chục lần bên ngoài.

    Nơi có diện tích càng lớn, linh khí đậm đặc, đối với gần ngàn quốc nước ngoài sao mà có hứng thú chứ?

    May là cũng đưa không ít chỉ tiêu cho nước ngoài, xem như cho mặt mũi.

    Nước ngoài cơ bản là tự trị, khối nam cảnh do Đại Dung quốc quản lý.

    Nam cảnh có hai trăm bốn mươi chín quốc gia, có các loại quy tắc.

    Ví dụ có quy định là hai quốc gia nếu cách nhau năm nước, muốn đánh thì phải đưa ra xin.

    Đây chính là Đại quốc chiến và tiểu quốc chiến.

    Cái gọi là Đại quốc chiến tức chỉ hai quốc gia cách nhau hơn năm nước, trực tiếp đánh, hai quốc gia tất cả môn phái, thế lực đều đưa vào, loại Đại quốc chiến này là không chết không ngừng, tình huống này rất ít xuất hiện, nhưng một khi hiện ra thì là chém giết cực kỳ thảm khốc.

    Tiểu quốc chiến thì là môn phái, thế lực trong nước cách nhau năm quốc trực tiếp đánh, như vậy hai môn phái sẽ là không chết không ngừng, mãi đến khi một môn phái bị môn phái khác hủy diệt.

    Cùng lúc đó, môn phái thắng có thể nhận tất cả của môn phái thua, đây cũng là cuộc chiến vô cùng thảm khốc.

    Có rất ít người đi xin đại tiểu quốc chiến.

    Mọi người cách nhau xa như vậy, bình thường không có thù hận gì lớn, không cần khiến tình hình thảm thiết như đại tiểu quốc chiến.

    Cho nên khi Đại Hoa quốc Cửu Hoa Sơn tiên môn đưa ra xin tiểu quốc chiến, nam cảnh nhiều quốc gia chấn động.

    Tiểu quốc chiến, đây là tình hình bao lâu rồi chưa thấy chứ.

    Bây giờ thấy đến tiểu quốc chiến, không biết rốt cuộc là môn phái nào chọc Cửu Hoa Sơn tiên môn, khiến Cửu Hoa Sơn tiên môn đưa ra đại kỳ tiểu quốc chiến nữa.

    Đại Hoa quốc là một trong cường quốc nam cảnh, tuy không bằng Đại Dung quốc nhưng so với Mộ Dung quốc, Đại Tầnq thì lớn hơn rất nhiều.

    Cửu Hoa Sơn tiên môn chính là môn phái cường đại của Đại Hoa quốc, thậm chí có người hỗn động cảnh trấn giữ.

    Cho nên Cửu Hoa Sơn tiên môn xin tiểu quốc chiến khiến rất nhiều thế lực chú ý.

    Các phương quốc gia phát hiện, đối tượng Cửu Hoa Sơn tiên môn xin tiểu quốc chiến là một nơi hẻo lánh, lại nhìn, ủa, đó là Hoa Sơn tiên môn.

    Hoa Sơn tiên môn, ủa, đây là môn phái nào?

    Lại nhìn, thượng đẳng tiên môn mà thôi, chỉ là cự hình tiên môn bình thường, thế thì bị tiêu diệt chắc rồi.

    Lại nhìn kỹ tư liệu, phát hiện thượng đẳng tiên môn này cũng khá thú vị, so với cự hình tiên môn bình thường mạnh hơn, năm đó còn ra Yến Thương Thiên siêu đẳng, hơn nữa từng là một phần của Cửu Hoa Sơn tiên môn, nhưng năm ngàn năm trước tách ra ngoài.

    Lại tra đến cuộc chiến Lục Nguyên và Mạc Tử Hạc thì tất cả sáng to.

    Đây là thù mới thêm hạn cũ, hèn chi Cửu Hoa Sơn tiên môn xin tiểu quốc chiến với Hoa Sơn tiên môn.

    Không biết Hoa Sơn tiên môn nhỏ bé sẽ làm sao, dù gì chỉ là thượng đẳng tiên môn, không khả năng là đối thủ chân chính của cự hình tiên môn, môn phái đẳng cấp cách xa đến hai bậc.

    Cửu Hoa Sơn tiên môn ân oán lấy lý do thù mới hận cũ, Hoa Sơn tiên môn muốn tránh cũng không tránh được, e rằng sẽ bị Cửu Hoa Sơn tiên môn triệt để nghiền nát.

    Một đám quốc gia, thế lực, nhóm người đều định xem trận tiểu quốc chiến này.

    Tuy tiểu quốc chiến này không thể nghi ngờ, cơ bản là Hoa Sơn bị Cửu Hoa Sơn tiên môn đè bẹp, nhưng thế thì sao chứ?

    Dù gì đã lâu chưa thấy tiểu quốc chiến, khó khăn lắm mới có một trần, phải đi nhìn một chốc.

    Lúc này Tấn quốc bị tin tức tiểu quốc chiến làm chấn động.

    Cự hình tiên môn Cửu Hoa Sơn tiên môn lại tuyên chiến hướng thượng đẳng tiên môn Hoa Sơn tiên môn, hơn nữa là tiểu quốc chiến không chết không ngừng, thật khiến người vô cùng giật mình.

    Hoa Sơn tiên môn cống hiến cho Tấn quốc rất lớn, nếu không có Hoa Sơn tiên môn thì e rằng bây giờ Tấn quốc đã sớm rơi vào tay Nhâm Độc.

    Kết quả bây giờ Nhâm Độc mới chết, Hoa Sơn tiên môn công thần bị cự hình tiên môn Cửu Hoa Sơn tiên môn tìm tới cửa.

    Võ Đang tiên môn, Côn Luân tiên môn, Thanh Thành tiên môn, Nam hải tiên môn tức giận, nhưng có căm hạn bất bình cũng vô dụng, dù bốn thượng đẳng tiên môn cộng lại cũng không đủ cự hình tiên môn nhét răng, môn phái cách hai cấp bậc, chênh lệch chẳng biết lớn bao nhiêu, lớn đến không thể tưởng tượng.

    Trên Hoa Sơn, Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Nếu tiểu quốc chiến sắp bắt đầu, mọi người hãy chuẩn bị đi.

    Quy tắc tiểu quốc chiến là một bên phái ra một ngàn người quyết định số mạng môn phái.

    Môn phái chúng ta phải phái ra một ngàn người.

    Lục Nguyên vừa dứt lời, không ngừng có người ùa ra muốn tham gia tiểu quốc chiến.

    Đích thật thực lực Hoa Sơn tiên môn kém xa Cửu Hoa Sơn.

    Nhưng thực lực không bằng thì sao?

    Hoa Sơn có tinh thần của Hoa Sơn.

    Đặc biệt là sau cuộc chiến bảo vệ Hoa Sơn, triệt để đánh ra khí thế Hoa Sơn, tinh thần Hoa Sơn, các nơi ồ ạt báo tên.

    Vô Dương Thượng Nhân, Tử Hà Thượng Nhân, Hồi Phong Thượng Nhân, các thượng nhân đều không thiếu một ai báo danh.

    Bây giờ Hoa Sơn có hai, ba mươi đại đạo cảnh đều báo danh hết, vài trăm người trường sinh kỳ, cộng thêm một ít luyện thể kỳ, rất nhanh gom đủ một ngàn người.

    Lúc trước đối mặt đám đầu lĩnh ma đạo ma diễm ngập trời Nhâm Độc, chúng ta có thể bảo vệ Hoa Sơn.

    Bây giờ đối mặt thanh thế kinh người của cự hình tiên môn, chúng ta cũng có thể bảo vệ Hoa Sơn.

    Đây chính là tinh thần của Hoa Sơn.

    - Có thể tính thêm ta không?

    Ông lão áo trắng chắp tay sau lưng đi vào điện đường, bên cạnh là tứ vệ cầm kỳ thư họa.

    Lục Nguyên mừng như điện, lần này cộng không phải một người mà là năm, thực lực tứ vệ cầm kỳ thư họa đều là đại đạo cảnh, mỗi người rất mạnh.

    Ngày mười hai tháng bảy, mặt trời nóng cháy.

    Một ngàn người bước qua truyền tống trận, đi hướng Đại Dung thành.

    Không sai, tiểu quốc chiến không phải cử hành ở Đại Hoa quốc, cũng không ở Đại Tấn quốc mà là tại Đại Dung thành, đây chính là quy tắc tiểu quốc chiến.

    Tới Đại Dung thành, Lục Nguyên khiến mọi người thả lỏng chút, quen thuộc Đại Dung thành.

    Nhưng không bao nhiêu người đi nghỉ ngơi, đa số người đều ôm niềm tin chết chắc, dù là chết cũng phải bảo vệ Hoa Sơn.

    Chương 787-788 : Cửu Hoa Sơn ra tay

    Ngày mười lăm tháng bảy, ngày tiểu quốc chiến rốt cuộc sắp bắt đầu.

    Lục Nguyên mang theo chín trăm chín mươi chín ngươi đi hướng Đại Dung hoàng cung.

    Tới Đại Dung hoàng cung, Lục Nguyên tràn đầy cảm thán, lần trước tới đây là để tham gia thử thách trăm quốc, lần này đến là cùng Đại Hoa quốc Cửu Hoa Sơn tiên môn tiến hành quốc chiến.

    Lục Nguyên nhìn thấy trên ghế khách mời không ít người.

    Đại Dung quốc quốc chủ Chu Trung Dung ngồi đó, Nhị quốc chủ Nạp Lan Đức cười lạnh.

    Nạp Lan Đức hận Lục Nguyên không chết, gã sớm muốn hắn chết rồi nhưng hắn vẫn không chết, bây giờ Lục Nguyên rốt cuộc chết trong cuộc chiến tiểu quốc chiến, gã rất sung sướng.

    Tam quốc chủ Trác Lăng Vân cũng cười tủm tỉm.

    Gã cùng Chu Thanh Huyền mỉm cười.

    Trác Lăng Vân và Chu Thanh Huyền là bạncux, biết rõ vị bạn cũ này thực lực đến tình trạng đáng sợ.

    Trong nhiều người tất cả đều cho rằng Hoa Sơn tiên môn đi tìm chết, chỉ mình Trác Lăng Vân biết, có bạn bạn già này ở thì Cửu Hoa Sơn tiên môn chính là đi tìm chết.

    Trác Lăng Vân cảm thấy thú vị là Chu Thanh Huyền giả bộ thực lực là đại đạo cảnh thập tầng, hơn nữa không ai thấy ra.

    Nếu không phải Trác Lăng Vân sớm biết thực lực ông bạn già chỉ sợ cũng không thấy ra.

    Nhưng e rằng Trác Lăng Vân không đoán được là Chu Thanh Huyền không có ý định ra tay.

    Trừ ba vị quốc chủ ra, Đại Hoa quốc đến không ít người, Tấn quốc cũng có không ít người đến, nq cũng vậy, nước khác cũng tới khá nhiều người, đây chính là tiểu quốc chiến khó gặp.

    Nhóm Tấn quốc tất nhiên là hy vọng Hoa Sơn tiên môn thắng, nhưng cũng biết người Tấn quốc muốn thắng rất khó khăn.

    Nhóm Nguyên quốc hy vọng Hoa Sơn sớm bị diệt.

    Một khi Hoa Sơn bị diệt thì nq muốn thắng đám Võ Đang tiên môn khó khăn sẽ giảm một nửa.

    Người quốc gia khác đa số cho rằng bên Hoa Sơn thua chắc rồi, không phải thiên hướng cảm tình mà chỉ vì một là thượng đẳng tiên môn, một là cự hình tiên môn, môn phái cách biệt hai đẳng cấp, chênh lệch quá xa, chỉ cần đầu óc bình thường đều cho rằng bên Cửu Hoa Sơn sẽ thắng.

    Vào lúc này, khí thế vô số cường giả ở chân trời đến.

    Người Cửu Hoa Sơn sắp đến.

    Dẫn đầu là ông lão dáng người vạm vỡ.

    Ông lão tóc bạc trắng, mắt màu trắng, chính là Mạc Dã Vương.

    Toàn thân lão tỏa ra khí thế hỗn động cảnh, thật là kinh thiên động địa.

    Khí thế người lão tuy không cường bằng ba vị quốc của nhưng so với người khác thì mạnh rấtn hiều.

    Tứ cảnh ngoài trung ương thiên triều, mỗi một hỗn động cảnh đều là tồn tại kinh thiên động địa.

    Sau lưng Mạc Dã Vương, có một người đàn ông trung niên diện mạo hơi giống lão.

    Người đàn ông trung niên có mày đen, không giận mà uy, chính là phong chủ Thập Vương phong Mạc Tử Vương, huynh trưởng của Mạc Tử Hạc, khí thế cuồn cuộn, đã tới nửa bước hỗn động, thật là cường đại.

    Còn có một người đàn ông trung niên gầy gò.

    Người đàn ông trung niên này chính là phong chủ Thiên Đài phong một trong Cửu Hoa thập phong, tên là Mạc Tử Ngôn, đệ đệ của Mạc Tử Vương, nhị huynh của Mạc Tử Hạc, toàn thân cuồn cuộn pháp lực, pháp lực đến đại đạo cảnh thập tầng.

    Còn có một phụ nhân mỹ miều, tên là Vinh Phượng Kiều, chính phong chủ của Thiên Trụ phong trong Cửu Hoa thập phong, có pháp lực đại đạo cảnh cửu tầng.

    Có một tăng nhân đầu trọc, pháp danh của người này là Vi Ác Tăng Nhân, cũng có pháp lực đại đạo cảnh cửu tầng, là phong chủ La Hán phong trong thập phong.

    Còn có người thanh niên cực kỳ kiêu ngạo lạnh lùng, tên là La Tú, là phong chủ Độc Tú phong, có pháp lực đại đạo cảnh bát tầng.

    Trừ bọn họ ra còn có nhiều người khí thế cực kỳ hùng hồn.

    Hay cho cự hình tiên môn, quả nhiên nhân tài đầy rẫy, khó tưởng tượng.

    Có người nửa bước hỗn động, có đại đạo cảnh thập tầng, có đại đạo cảnh cửu tầng, có đại đạo cảnh bát tầng, số lượng rất nhiều, thực lực mạnh mẽ như vậy thật là làm người kinh đến rớt trong mắt.

    Chưởng môn Cửu Hoa Sơn tiên môn Mạc Dã Vương nhìn hướng Lục Nguyên, trong mắt bắn ra vô tận thù hận, hận không thể nghiền xương Lục Nguyên thành tro.

    Sát ý của lão đã đậm đến cực điểm.

    Người Cửu Hoa Sơn rốt cuộc đến rồi.

    Người Cửu Hoa Sơn số lượng đương nhiên là một ngàn.

    Nhưng thực lực một ngàn người này quá cường, rất cường.

    Có nửa bước hỗn động, có đại đạo cảnh thập tầng, có đại đạo cảnh cửu tầng, có đại đạo cảnh bát tầng, số lượng rất nhiều, trong một ngàn người đến yếu nhất cũng là tu vi trường sinh kỳ tứ, ngũ tầng.

    Mặt khác nhìn bên Hoa Sơn, mạnh nhất chắc là Hoa Sơn chưởng môn Lục Nguyên, bộ dạng không mạnh lắm.

    Còn có ông lão tóc trắng, xem ra chỉ cỡ đại đạo cảnh thập tầng, trừ hai người này ra mạnh nhất mới là đại đạo cảnh thôi.

    Trong một ngàn người yếu nhất là luyện thể kỳ tứ, ngũ tầng.

    Cấp bậc xa đến không thể tưởng.

    Cửu Hoa Sơn hiện ra thực lực không uổng là cự hình tiên môn, dễ dàng nghiền nát Hoa Sơn.

    Thực lực hai phe cách biệt quá lớn.

    Nhìn người Cửu Hoa Sơn, đa số người xem đều thầm nghĩ, xem ra Hoa Sơn tiêu đời rồi.

    Đối mặt địch thủ cường đại như vậy, không tiêu cũng không được.

    Trong nhiều người Cửu Hoa Sơn, thiếu phụ mỹ miều phong chủ Thiên Trụ phong Vinh Phượng Kiều cười duyên nhìn Lục Nguyên.

    Mỗi khi ả đi một bước là bộ ngực rung rinh, ba đào mãnh liệt.

    Ả cười quyến rũ đi tới trước mặt Lục Nguyên, nói:

    - Thật là anh đẹp trai trẻ tuổi, có muốn cùng nô gia không?

    Bảo đảm ngươi bảy ngày bảy đêm không muốn xuống giường.

    Phong chủ Độc Tú phong La Tú lạnh lùng nói:

    - Bảy ngày bảy đêm không xuống giường e rằng đã bị ngươi thải dương bổ âm đùa chết rồi.

    Phong chu La Hán phong Vi Ác Tăng Nhân đứng bên cạnh cười khùng khục nói:

    - Đồ dâm đãng, đừng mơ, ta muốn đập nát đầu hắn, xem coi ngươi chơi làm sao.

    Phong chủ Thiên Đài phong Mạc Tử Ngôn đứng ở trước mặt Lục Nguyên, lạnh lùng nhìn hắn:

    - Ngươi có bản lĩnh dám giết đệ đệ Mạc Tử Hạc của ta, đã định trước cuộc đời ngươi sẽ thê thảm.

    Yên tâm, ta sẽ không cho Vi Ác Tăng Nhân đập nát đầu ngươi, ta muốn để lại đầu ngươi làm cái bô cho ta.

    Phong chủ Thập Vương phong Mạc Tử Vương đi tới trước mặt Lục Nguyên, nói:

    - Ngươi không nên dây vào Cửu Hoa Sơn chúng ta, đây chính là con đường chết của ngươi.

    Lần trước ta cho ngươi cơ hội, để ngươi đầu vào Cửu Hoa Sơn vậy mà không làm, tìm cái chết.

    Toàn thân gã có khí phách vương giả, trong lúc nói chuyện có đại khí.

    Nhưng gã nói lời này không phải tốt bụng gì, chỉ là trước khi đấu lần thứ hai quẫy nhiễu tinh thần Lục Nguyên.

    Chưởng môn Cửu Hoa Sơn Mạc Dã Vương thì đôi mắt đầy thù hận.

    Trong đám người có lão là hận nhiều nhất.

    Con trai Mạc Tử Hạc của lão bị Lục Nguyên giết chết, hơn nữa là thông qua thủy kính thuật lão chính mắt thấy, lão hận không thể nghiền xương Lục Nguyên thành tro.

    - Tiểu tử Lục Nguyên, lần này ta muốn ngươi triệt để chết, ta muốn ngươi hối hận sống trên đời này, ta muốn mỗi khối xương thịt của ngươi dùng cách độc ác nhất hành hạ.

    - Không chỉ là ngươi, Hoa Sơn các ngươi, tất cả nam nhân giết chết, nữ nhân làm nô làm tỷ!

    Phe Cửu Hoa Sơn tuyên bố nguyền rủa cực kỳ ác độc.

    Chúng đều muốn Lục Nguyên chết, là chết triệt để.

    Cửu Hoa Sơn là Cửu Hoa Sơn của Mạc gia.

    Người Mạc gia hận Lục Nguyên thì Cửu Hoa Sơn cũng sẽ hận chết hắn.

    Tiểu quốc chiến còn chưa bắt đầu, khí thế sát phạt cực đậm đã lan tràn, đủ thấy được một khi bắt đầu tiểu quốc chiến là Cửu Hoa Sơn sẽ phát ra lực lượng khủng bố nghiền Hoa Sơn thành bột phấn, không còn tồn tại trên đời.

    Đại quốc chủ Chu Trung Dung giơ tay nói:

    - Qua không lâu nữa ta sẽ đi trung ương thiên triều, cho nên việc tiểu quốc chiến vẫn là giao cho Nhị quốc chủ Nạp Lan chủ trì.

    Đại quốc chủ Chu Trung Dung tọa trấn nam cảnh thật lâu rồi cuộc phải đi, Nạp Lan Đức sắp lên ngôi, bên trong dính dáng đến tranh đấu quyền thế, rất nhiều phe cánh đều biến sắc.

    Không ngờ Đại quốc chủ Chu Trung Dung vào lúc này ném ra vấn đề nổ tung.

    Trong phút chốc các phe đều suy tư, làm sao tới gần kết giao với Nạp Lan Đức, đem quan hệ tiến thêm một bước.

    Tọa trấn nam cảnh chính là vị trí có quyền thế cực lớn.

    Nạp Lan Đức cười cười, gã rất vừa lòng phản ứng của mọi người.

    Gã lạnh nhạt nói:

    - Tiểu quốc chiến này chọn địa hình vùng núi, đại sơn Thiên Vân Sơn phạm vi mười vạn dặm làm chiến trường.

    Mười vạn dặm nói đến thì lớn nhưng thực tế không bao nhiêu, dù sao là hai ngàn người chiến đấu.

    Trong trận chiến này sẽ có nhân vật hỗn động cảnh ra tay, thần niệm hỗn động cảnh quét qua, mười vạn dặm bình thường có tác dụng gì.

    Tiểu quốc chiến bình thường đều là phạm vi hai mươi vạn dặm.

    Nạp Lan Đức vì muốn Lục Nguyên sớm chết, lợi dụng quyền thế trong tay biến thành phạm vi mười vạn dặm.

    Nạp Lan Đức nói xong âm độc nhìn Lục Nguyên.

    Bên cạnh nhóm người các quốc cũng biết Nhị quốc chủ Nạp Lan bất mãn Hoa Sơn.

    Người các quốc cảm thán, Hoa Sơn chọc nhiều thù hận thật, Cửu Hoa Sơn muốn diệt họ, Nhị quốc chủ Nạp Lan cũng muốn tiêu diệt.

    Lập tức đằng trước xuất hiện hai truyền tống trận, là truyền tống hai hướng đến Thiên Vân Sơn.

    Người Cửu Hoa Sơn đạp trên truyền tống trận, người Hoa Sơn đạp trên truyền tống trận khác.

    Hai truyền tống trận hướng đến vị trí khác nhau trong Thiên Vân Sơn.

    Cái gọi là tiểu quốc chiến, bắt đầu không cùng một địa điểm mà trong phạm vi nhất định, rồi hai phe đấu nhau.

    Một phe đầu hàng hoặc là một phe đoàn diệt thì mới kết thúc.

    Người Hoa Sơn lần lượt đạp trên truyền tống trận, lần lượt bị truyền tống vào Thiên Vân Sơn.

    Qua truyền tống trận, Lục Nguyên nhìn hoàn cảnh xung quanh.

    Bốn phía đều là từng cây chọc thẳng che trời, dưới lòng bàn chân lá cây mục ẩm ướt, đủ các loại sâu bò tới bò lui dưới lá cây mục.

    Đây chính là Thiên Vân Sơn, địa điểm cụ thể lần tiểu quốc chiến này, phạm vi mười vạn dặm đúng là không tính quá lớn.

    Tiếp theo hắn nên đấu thế nào đây?

    Chỉ huy một ngàn người chiến, hắn chưa từng trải qua.

    Chu Thanh Huyền lên tiếng:

    - Lục Nguyên, ngươi theo ta một lúc.

    - Vâng, sư thúc tổ!

    Lục Nguyên gật đầu đi theo Chu Thanh Huyền sang một bên.

    Chu Thanh Huyền dẫn Lục Nguyên đi một góc, nói:

    - Lần này ta không định ra tay.

    Lục Nguyên ngây ra, lòng tính toán nếu như không có Chu sư thúc tổ ra tay thì mình đối phó người Cửu Hoa Sơn sẽ khá là khó khăn, phải làm sao mới thắng được, giảm bớt thương vong phe mình.

    Chu Thanh Huyền lạnh nhạt nói:

    - Đương nhiên, không phải ta cái gì cũng không làm, giờ ta sẽ truyền cho ngươi hậu tục âm dương.

    Âm dương thiết tắc mà còn có hậu tục?

    Lục Nguyên kinh ngạc.

    - Thập đại thiết tắc có ý nghĩa riêng của nó.

    Luân hồi có luân hồi bàn, sinh tử luân hồi bàn, có khi không là luân hồi bàn.

    Tương tự, âm dương cũng có.

    Lúc trước ta truyền cho ngươi trúc cơ âm dương là sơ bộ âm dương.

    âm dương chia ba loại, một loại là nhất túc âm dương, loại thứ hai là thương hải âm dương, loại thứ ba là thiên địa âm dương.

    - Ba loại âm dương này hai cái trước có ý thương hải nhất túc.

    Cái ogij là nhất túc âm dương tức là lúc trước dạy cho ngươi, nhất túc âm dương bình thường được xương âm dương phổ thông, cái này khi đối địch xem thấu sơ hở trong tâm pháp kẻ địch.

    Bây giờ ngươi luyện thành bát âm bát dương, chỉ kém một âm một dương cuối là thành âm dương, cũng tức là loại nhất túc âm dương này.

    - Loại thứ hai thương hải âm dương thì không dùng đối địch một người mà là một môn phái, một tập thể, thậm chí khả năng dùng với một văn minh.

    Khi nói ra câu này, hướng Chu Thanh Huyền nhìn rõ ràng là trung ương thiên triều.

    Lục Nguyên thầm nghi hoặc, Yến tổ sư ở trung ương thiên triều có một đoạn chuyện xưa, vậy Chu sư thúc tổ tại trung ương thiên triều phải chăng cũng có ẩn ý?

    Có khả năng liên quan đến văn minh.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Cái gọi là thương hải âm dương là tìm ra sơ hở một thế lực tập thể.

    Mỗi thế lực đều có sơ hở, đây là nhất định, chỉ cần tìm đến chỗ hở vào tay là có thể đạt đến tác dụng vượt qua tưởng tượng.

    Thương hải âm dương không phải trực tiếp dùng trong chiến trận nhưng so với nó còn đáng sợ hơn.

    - Còn loại thứ ba, thiên địa âm dương là cảnh giới trong truyền thuyết.

    Giống như trong luân hồi có thời không lâun hồi cũng là cảnh giới truyền thuyết.

    - Thời không luân hồi bàn có thể chuyển đổi không gian, luân hồi thời gian.

    Còn thiên địa âm dương là nhìn thấy sơ hở thiên địa, từ trong sơ hở ngộ ra cách bất bại bất hủ bất diệt.

    Chu Thanh Huyền lắc đầu, nói:

    - Nhưng đây chỉ là cảnh giới trong truyền thuyết, ta không ngộ ra bất cứ môn đạo nào trong ấy, thật quá xa xôi.

    - Loại thứ nhất nhất túc âm dương hướng về một người thì ta đã truyền thụ, ngươi sắp luyện thành, bây giờ là lúc luyện cái thứ hai, thương hải âm dương.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Thương hải âm dương, phải học quan sát khí kẻ địch, phát hiện nhược điểm của một đám kẻ địch.

    Bây giờ ta truyền cho ngươi cách xem khí.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Thế cục hiện nay, ta không ra tay thì thực lực Cửu Hoa Sơn hơn xa chúng ta, ưu thế hoàn toàn nghiền ép, đây là thế lực so với ma đạo Thế Thiên Minh cường đại rất nhiều.

    Đối mặt Thế Thiên Minh cao một bậc có thể dựa vào sĩ khí tranh một phen, giương lên trên, cuối cùng đánh ra sĩ khí Hoa Sơn chúng ta.

    - Nhưng bây giờ đối mặt là Cửu Hoa Sơn.

    Chúng ta không thể làm như vậy, nếu không thì Hoa Sơn trải qua mấy lần ma kiếp, khó khăn lắm mới giữ xuống chút thực lực sẽ mất hết trong trận chiến này.

    - Vậy nên bây giờ ngươi phải học thương hải âm dương, phát hiện nhược điểm của chúng, khiến chúng không thể dễ dàng tìm ra bên Hoa Sơn chúng ta, tránh cho hai bên ngay mặt đấu.

    Chu Thanh Huyền nói tiếp kế sách:

    - Tiếp theo ngươi tranh thủ sớm tăng thực lực.

    Một khi đến nhị thiết tắc kiếm thánh, lấy thực lực của ngươi, muốn thắng Mạc Dã Vương không phải chuyện khó.

    Trước tiên dùng thương hải âm dương tìm ra điểm mù của Cửu Hoa Sơn, khiến Cửu Hoa Sơn không thể tìm thấy người Hoa Sơn.

    Sau đó luyện thành nhị thiết tắc kiếm thánh, dùng sức một mình bình định Cửu Hoa Sơn.

    Đây là kế sách Chu Thanh Huyền dành cho Lục Nguyên.

    Chu Thanh Huyền nói xong không định ra tay, lão dự định ở bên cạnh xem trò hay.

    Ngoài Đại Dung thành hoàng thành.

    Đại quốc chủ Chu Trung Dung, Nhị quốc chủ Nạp Lan Đức, Tam quốc chủ Trác Lăng Vân, còn có nhiều phe phái đều thông qua thủy kính thuật nhìn tiểu quốc chiến.

    Nam cảnh bình tĩnh quá lâu, rất hiếm thấy tiểu quốc chiến như vậy, cho nên khi nó xảy ra thì các phe đều nhìn.

    Vốn tiểu quốc chiến chỉ là phạm vi mười vạn dặm, không tính quá rộng.

    Người các quốc vốn tưởng người Cửu Hoa Sơn sẽ rất nhanh tìm đến người Hoa Sơn.

    Chương 789-790 : Thử thách

    Kết quả cho đến bây giờ, đã qua một ngày mà người Cửu Hoa Sơn vẫn không tìm thấy người Hoa Sơn.

    Thấy sao cũng là lạ, chẳng qua là phạm vi mười vạn dặm mà thôi, lấy thần niệm hỗn động cảnh của cao thủ thì dễ dàng quét qua hết.

    Hơn nữa thông qua thủy kính thuật, mọi người phát hiện có mấy lần thần niệm Cửu Hoa Sơn rõ ràng thăm dò được người Hoa Sơn, nhưng cực kỳ lạ lùng là không tìm thấy người Hoa Sơn.

    Rõ ràng chỉ kém một chút nhưng thần niệm vẫn không lan qua, tình huống như vậy xuất hiện một lần có thể nói là bình thường.

    Nhưng xuất hiện lần thứ hai, thứ ba, thứ tư thì sao?

    Thế này vẫn bình thường sao?

    Mới bắt đầu trận tiểu quốc chiến đã lan tràn không khí khác lạ.

    Nhiều phe phái có mặt đều roàng bọn họ là người ngoài cuộc tỉnh táo, nhưng Cửu Hoa Sơn sao lại trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ tường thế này, tất cả đều chỉ hướng Hoa Sơn, bên Hoa Sơn rốt cuộc dùng pháp môn quái dị gì mà có thể làm ra chuyện lạ lùng đến vậy?

    Trong nhiều người chỉ có Trác Lăng Vân biết rõ thủ đoạn của bạn già Chu Thanh Huyền là hiểu ra có chuyện gì.

    Nhưng gã thông qua thủy kính thuật phát hiện bạn già Chu Thanh Huyền vẫn không ra tay.

    Ủa, xem bộ dạng không lẽ là Lục Nguyên làm?

    Không đúng, Lục Nguyên tu hình như là luân hồi mà, âm dương của Chu Thanh Huyền hắn cũng học được có khuôn có dạng ư?

    Nếu là vậy thì Lục Nguyên rất không tầm thường.

    Trác Lăng Vân thầm kinh, gã chỉ hạn mình không có con gái, nếu không thì gả con gái cho Lục Nguyên, lôi kéo nhân vật có tiềm lực vô cùng.

    Trong Thiên Vân Sơn, tiểu quốc chiến.

    Cho đến bây giờ, tiểu quốc chiến đã bắt đầu một ngày.

    Quái dị là tiểu quốc chiến bắt đầu một ngày mà hai bên vẫn chưa một lần tiếp xúc.

    Lục Nguyên xoa huyệt thái dương, trong vòng một ngày nay hắn luôn học thương hải âm dương.

    Thương hải âm dương có ý nghĩa huyền diệu vô cùng, Lục Nguyên cũng biết đây là cơ hội khó được, Chu sư thúc tổ ở bên cạnh không ngừng chỉ điểm mình, thương hải âm dương đừng xem nó không có bao nhiêu tác dụng ngay mặt chiến đấu, nhưng phát hiện nhược điểm một thế lực gần như là bản lĩnh nghịch thiên.

    Đến bây giờ xem như đã có sở thành thương hải âm dương.

    Sau này thương hải âm dương có thể phát huy nhiều trong trung ương thiên triều.

    Chu Thanh Huyền vừa lòng gật đầu, Lục Nguyên vừa mặt kiếm đạo đích thực thiên phú kinh người.

    Hắn đã học được thương hải âm dương có khuôn có dạng.

    Nhớ năm đó khi Chu Thanh Huyền luyện thương hải âm dương thì tốn thật lâu mới tiểu sở thành, giờ Lục Nguyên đã làm được rồi.

    Đợi Lục Nguyên luyện thành cửu âm cửu dương, đặt chắc nền móng âm dương, khi ấy thương hải âm dương chắc chắn càng kinh người.

    - Không tệ.

    Chu Thanh Huyền khen một tiếng:

    - Nhưng bây giờ bắt đầu luyện tập thứ chín cửu âm cửu dương.

    Ngươi thiếu là thiện kiếm ý.

    Lục Nguyên lập tức ngừng thương hải âm dương, bây giờ hắn đã cơ bản phân tích ra điểm mù của Cửu Hoa Sơn, tại đây chắc có thể giấu một đoạn thời gian.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Hoa Sơn chúng ta chính là năm ngàn năm trước tổ sư gia Thông Hiểu Chân Nhân khai sáng.

    - Năm đó Thông Hiểu Chân Nhân chính là một hệ Tiên Hoa phong của Cửu Hoa Sơn thập phong.

    Thông Hiểu Chân Nhân tuổi trẻ ôm chí lớn, muốn hồi phục hệ Tiên Hoa, tái hiện Tiên Hoa phong.

    Chẳng qua khi ấy đắc tội đệ nhất phong Thập Vương phong của Cửu Hoa Sơn tiên môn, bị người Thập Vương phong làm khó dễ, muốn gầy dựng lại hệ Tiên Hoa phong thì phải ở trong thử thách trăm quốc lấy được tròn sáu mươi điểm.

    Đáng tiếc năm đó dù Thông Hiểu Chân Nhân thực lực mạnh mẽ nhưng chỉ được năm mươi điểm.

    - Sau đó Thông Hiểu Chân Nhân ôm hận rời đi, tới Tấn quốc, sáng lập ra tiên môn Hoa Sơn này, cũng chính là Hoa Sơn tiên môn chúng ta.

    - Đáng tiếc năm đó công pháp chí bảo trấn phong hệ Tiên Hoa phong bị người Thập Vương phong dùng thủ đoạn cực kỳ thấp kém lấy đi.

    - Sau đó Thông Hiểu tổ sư gia dù khai sáng ra Hoa Sơn, sáng lập ra cơ nghiệp năm ngàn năm nhưng trong lòng buồn bực khó giải, cuối cùng tức giận chết.

    Thông Hiểu tổ sư gia từng nói, nếu ai có thể được sáu mươi điểm thì phải trở về Cửu Hoa Sơn, đoạt lại công pháp chấn chư thiên này.

    Chu Thanh Huyền bắt đầu kể chuyện, câu chuyện này lúc mới bắt đầu thử thách trăm quốc thì Lục Nguyên sớm nghe qua, giờ lại nghe thêm lần nữa.

    Hơn mười năm trước Lục Nguyên được đến sáu mươi điểm đánh giá, nhưng vì tiếp theo đến thử thách trăm quốc, trung ương thiên triều, các loại sự tình dồn dập, không đi Cửu Hoa Sơn.

    Bây giờ Chu Thanh Huyền lại kể chuyện này, không biết có mục đích gì.

    Chu Thanh Huyền cười cười, nói:

    - Chí bảo công pháp năm đó của Tiên Hoa phong chính là Vô Lượng Thiên Quang Ngọc Bích.

    Lục Nguyên đương nhiên không khả năng biết Vô Lượng Thiên Quang Ngọc Bích là cái gì, hắn nghiêm túc lắng nghe.

    Chu Thanh Huyền từ từ nói:

    - Tiền bối năm đó Tiên Hoa phong từng vô tình được đến một món báu vật, báu vật này là ngọc bính không lớn lắm.

    Ngọc bích này mặt trên có đủ các loại ánh sáng chiếu rọi, ban đầu ánh sáng không có quy luật, nhưng nhìn cẩn thận có thể cấu thành từng môn kiếm quang, diễn sinh ra rất nhiều kiếm pháp.

    Báu vật này chính là Vô Lượng Thiên Quang Ngọc Bích, ý chỉ tia sáng trên khối ngọc bích là vô cùng vô tận vô lượng, lại do từ trên trời đến nên gọi là Vô Lượng Thiên Quang Ngọc Bích.

    - Khối ngọc bích có thể diễn sinh ra nhiều kiếm pháp cho nên là chí bảo uy chấn các quốc.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Đáng tiếc chí bảo như vậy bị Tiên Hoa phong cướp mất.

    Ta từng lúc còn trẻ đêm lẻn vào Cửu Hoa Sơn, trộm đi ngọc bích không lớn này luyện thành thiên địa pháp tắc.

    Tiếc rằng khi đó tuổi trẻ thực lực thấp, bị chưởng môn Cửu Hoa Sơn đánh bại, chí bảo không về với Hoa Sơn được.

    Bây giờ giao cho ngươi, có chí bảo này, muốn ngộ được quang kiếm ý không tính khó khăn.

    - Bây giờ dường như chí bảo ở trên người Mạc Tử Ngôn.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Bây giờ thử thách của ngươi tới rồi.

    Ánh nắng sáng sủa, tâm tình người Cửu Hoa Sơn không tốt đẹp lắm, ngược lại vô cùng bứt rứt.

    Hôm nay đụng tới sự việc thật quá quái dị.

    Vốn lúc mới vào Thiên Vân Sơn, chính thức tiến vào tiểu quốc chiến, mọi người cho rằng có thể dễ dàng đè bẹp người Hoa Sơn, có thể giết người Hoa Sơn, đồ sát từng tên.

    Người Cửu Hoa Sơn rất là sung sướng nghĩ, kết quả nguyên một ngày không có gì hết, căn bản không tìm thấy người Hoa Sơn.

    Không tìm thấy người thì nói đến giết làm sao?

    Tìm cả ngày không thấy đủ thấy quái dị, người Cửu Hoa Sơn không ngừng tìm tới tìm lui đều không ra, tất cả bất giác tâm tình bực bội.

    Mạc Dã Vương chính là Cửu Hoa Sơn chưởng môn, Mạc Tử Vương là phong chủ Thập Vương phong, Thập Vương phong là đứng đầu mười phong, cho nên hai người này nhẫn nhịn được.

    Tuy nhiên, họ nhịn được không đại biểu những người khác có thể chịu đựng.

    Thiên Đài phong Mạc Tử Ngôn quát:

    - Lục Nguyên chết tiệt, núp sâu như vậy, nếu để ta tìm thấy ngươi, ta nhất định sẽ lấy đầu ngươi làm bô!

    Gã không chỉ nói thôi, gã thật sự muốn làm vậy.

    Gã phát ra nguyền rủa ác độc.

    Mạc Tử Ngôn trong Đại Hoa quốc uy thế rất lớn, tất cả người đắc tội gã đều bị giết đem đầu làm cái bô.

    Từng có đôi vợ chồng, thê tử cực kỳ xinh đẹp, bị Mạc Tử Ngôn vừa mắt, kết quả giết người chồng lấy đầu làm thành bô, thê tử không nghe theo bị gã trước hiếp rồi giết, cắt đầu làm thành bô.

    Vũ trụ, thiên địa, những đại hoàn cảnh, đại thế giới bản thân không chia thiện hay ác.

    Trong vũ trụ, trong kỹ nguyên thiện và ác là cân bằng, hoặc ở một đoạn thời gian, địa điểm nào đó không cân bằng nhưng tổng thể thì cân bằng.

    Lục Nguyên cảm giác như ngồi trong không trung chênh vênh, nhìn kỷ nguyên biến đổi, thiện ác như nước sông cuồn cuộn chảy qua.

    Bây giờ đầu bô của gã đã có chín trăm chín mươi chín cái.

    Gã muốn cái đầu Lục Nguyên trở thành cái thứ một ngàn.

    - Nghe nói Lục Nguyên này thực lực kinh người.

    Phong chủ Độc Tú phong La Tú nói:

    - Mạc sư huynh, ngươi phải cẩn thận người này.

    Mạc Tử Ngôn quát một tiếng, nói:

    - Lục Nguyên bình thường tính cái gì !?

    - Đúng vậy, một Lục Nguyên bình thường mà thôi, người như hắn xách giày cho Mạc phong chủ còn không xứng nữa là.

    - Mạc phong chủ văn thành võ đức, kẻ thấp hèn đó sao mà xứng!

    - Mạc phong chủ thần công đại thành, một người có thể diệt được Hoa Sơn.

    - Lấy tiềm lực của Mạc phong chủ, chắc chắn trong trăm năm trùng kích được hỗn động cảnh, trở thành siêu cấp thủ lĩnh Đại Hoa quốc!

    Mạc Tử Ngôn có tiềm lực kinh người, lại là con trai Mạc Dã Vương, đương nhiên là mọi người cùng vuốt mông ngựa.

    Mạc Tử Ngôn đắc ý, vô cùng vênh váo nói:

    - Hoa Sơn trên dưới ai có thể giết ta?

    Lục Nguyên bình thường cũng dám so với ta?

    Trong chớp mắt, một kiếm quang lặng lẽ không tiếng động ở trước mắt bao ngươi, cái đầu Mạc Tử Ngôn bị chém xuống, một kiếm đứt thành hai.

    Một đại chưởng pháp lực trong chớp mắt lấy hết đồ vật lao ra khỏi đỉnh đầu khánh vân sau khi Mạc Tử Ngôn chết.

    Một người này chẳng những lặng lẽ không tiếng động, hơn nữa nhanh, nhanh đến không thể tưởng tượng.

    Căn bản không cho người kịp phản ứng.

    Đây chính là tàng kiếm ý và điện kiếm ý, cộng thêm uy lực bạch đế kiếm đạo, tất nhiên nếu không có thương hải âm dương, phát hiện nhược điểm trong một tập thể thì sẽ không dễ dàng ám sát thành công như vậy.

    Mạc Tử Ngôn, con trai thứ hai của Mạc Dã Vương, phong chủ Thiên Đài phong, đại đạo cảnh thập tầng.

    Thế mà bị người ở trước mặt cao thủ hỗn động cảnh Mạc Dã Vương một kiếm đánh chết.

    Một kiếm, chỉ vẻn vẹn một kiếm!

    Hơn nữa là ngay mặt Mạc Dã Vương.

    Người kia là ai?

    Đột nhiên xảy ra biến đổi khiến mọi người không kịp phản ứng.

    Mạc Dã Vương chớp mắt tức giận.

    Lão bị người cách thủy kính thuật giết chết Mạc Tử Hạc, bây giờ lại bị người ngay mặt giết con trai Mạc Tử Ngôn, lửa giận chớp mắt bốc lên.

    Cao thủ hỗn động cảnh tức giận, phong vân biến sắc, thiên hôn địa ám, nhật nguyệt vô quang, lão phải đem kẻ giết người bắt vào tay mới được.

    Biến cố đột ngột, phong chủ Thiên Đài Phong Mạc Tử Ngôn, mới rồi còn nói muốn đem đầu Lục Nguyên làm thành cái bô thứ một ngàn của gã, ai ngờ giây tiếp theo đã bị kiếm khí kinh thiên cắt đứt đầu, chặt hết tất cả sự sống.

    Điều này làm sao không khiến Cửu Hoa Sơn chưởng môn Mạc Dã Vương giận dữ?

    Mạc Dã Vương chớp mắt nổi giận, thần niệm biến đổi, đôi tay mơ ra, trong bàn tay to có vô cùng pháp tắc.

    Không gian khoảnh khắc như ngừng lại, như muốn đổi thành không gian khác, đó là năng lực chỉ hỗn động cảnh mới có, không phải giống hỗn động cảnh mà là hỗn động cảnh chân chính.

    Không gian dường như ngừng lại.

    Mạc Dã Vương đánh ra một bạch mi châm.

    Khi lão phóng ra bạch mi châm thì trên bầu trời đầy ảo ảnh bạch mi.

    Nếu bị ngàn vạn bạch mi châm của lão đâm trúng một cái tohoi là sẽ bị pháp lực hỗn động cảnh rót vào trong, bị thương nặng, khó tránh khỏi kiếp nạn.

    Nhưng trong không trung, bóng người ám sát Mạc Tử Ngôn bỗng ra kiếm.

    Nhát kiếm này không phải lặng lẽ không tiếng động mà là cực nhanh và hoàn mỹ.

    Nhát kiếm ở trong không trung vạch ra một con rồng trắng, bạch long vuốt sắc bén, mang theo từng đợt long lốc xoáy, quăng bạch mi châm sang bên.

    Cùng lúc đó, bạch long phá không gian phong tỏa một lỗ hổng nhỏ, hắn thì vội vàng chạy đi xa.

    Mạc Dã Vương là hỗn động cảnh, đâu dễ đối phó.

    Lão hư không chém, đao khí cực kỳ sắc bén chém ra.

    *Bùm!* một tiếng đánh trúng kẻ ám sát.

    Kẻ ám sát toàn thân lóe ánh sáng vàng, một miếng vải xanh trên người bị cắt xuống, nhưng kẻ ám sát mượn lực công kích càng tăng tốc độ, đã biến mất trong hư không.

    Mạc Dã Vương giận dữ quát một tiếng, lão tuyệt đối không để kẻ đó chạy thoạt.

    Lão hư không thuấn di, vận dụng Nguyên Dã Tam Biến thân pháp, đuổi theo sát thủ biến mất trong không khí.

    Nguyên Dã Tam Biến thân pháp của Mạc Dã Vương được xưng là một bước có thể vượt qua thỏa nguyên đồng bằng, bước thứ hai có thể vượt qua nửa bầu trời, bước thứ ba có thể vượt qua nửa hải dương tuy chỉ có ba biến nhưng ba biến này đáng sợ đến cực độ.

    Thấy Mạc chưởng môn đuổi theo, đám người Cửu Hoa Sơn thầm nghĩ sát thủ kia chết chắc rồi.

    Qua một canh giờ, vèo một tiếng khí thế kinh thiên ập xuống, Mạc Dã Vương đầu trắng mày trắng đáp xuống đất.

    Mạc Tử Vương lập tức hỏi:

    - Phụ thân, có bắt được hung thủ giết nhị đệ không?

    Người này dám giết nhị đệ, ta nhất định phải hành hạ hắn!

    Mạc Dã Vương lắc đầu, lòng vô cùng tức giận.

    Lão giận dữ khiến mặt đất bốn phía dần hòa tan, biến thành từng ngọn lửa, đây chính là lửa của cường giả hỗn động cảnh, giận dữ phong vân nộ.

    Người bên cạnh cực kỳ ngạc nhiên.

    Sát thủ này chẳng những một kiếm giết chết phong chủ Thiên Đài phong Mạc Tử Ngôn, còn trốn ra khỏi không gian phong tỏa của Mạc Tử Ngôn, rồi trốn thoát cường giả hỗn động cảnh dùng Nguyên Dã Tam Biến thân pháp truy sát, đây là cường giả cỡ nào chứ!

    Mạc Tử Vương ngây ra, sau đó nói:

    - Người đó chắc là Lục Nguyên.

    Vi Ác Tăng Nhân hỏi:

    - Mạc phong chủ, sao ngươi biết?

    Mạc Tử Vương phân tích nói:

    - Rất đơn giản, phụ thân chém xuống mảnh vải xanh, Lục Nguyên thường mặc đồ xanh, tại Hoa Sơn có thể một kiếm giết được nhị đệ chỉ có hắn, hoặc Chu Thanh Huyền cũng miễn cưỡng được.

    Nhưng Chu Thanh Huyền luôn mặt đồ trắng, hơn nữa có một điều là kiếm thuật nhất điều long bạch hệ, đây là tiêu chí của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên, hay cho Lục Nguyên.

    Lại có thể ở trước mặt Mạc Dã Vương giết chết Mạc Tử Ngôn đại đạo cảnh thập tầng, rồi trốn thoát khỏi Mạc Dã Vương truy sát, thong dong rời đi.

    Đây là yêu nghiệt cỡ nào.

    Mạc Dã Vương cực kỳ giận dữ nói:

    - Lục Nguyên, ta muốn hắn phải chết, Hoa Sơn, mọi thứ phải thành bột phấn!

    Lửa giận của lão đốt xung quanh, cây có lửa, đất có lửa, đá có lửa, tất cả ở trong lửa giận của lão.

    Tại Thiên Vân Sơn, nơi cực xa.

    Lục Nguyên thở phào một hơi, hộc ra búng máu.

    Sau khi hắn ám sát Mạc Tử Ngôn, bị Mạc Dã Vương chém trúng một kiếm, bị thương, hộc ra búng máu này pháp lực mới hết được, chút vết thương chắc lành gần hết.

    Kỳ thực đây là vô thượng kim thân của Lục Nguyên quá biến thánh.

    Chín mươi chín thiên địa pháp tắc hóa thành vô thượng kim thân, đó là mạnh mẽ cỡ nào chứ, dù bị Mạc Dã Vương hỗn động cảnh nhất tầng chém túng một nhát chỉ là bị thương chút ít thôi.

    Nếu như là trung ương thiên triều, bị Mạc Dã Vương chém một nhát e rằng phải trọng thương.

    Chương 791-792 : Nhất kiếm tứ mạng

    Thật sướng!

    Ở trước mặt cường giả hỗn động cảnh đánh chết Mạc Tử Ngôn làm ác nhiều năm, thật là sung sướng.

    Tay hắn chộp không trung, lấy ra chiến lợi phẩm hốt được từ chỗ Mạc Tử Ngôn.

    Giết Mạc Tử Ngôn xong, đồ vật trong đỉnh đầu khánh vân của gã đều bị hắn hốt hết, tâm pháp thì sẽ không có, bởi vì tâm pháp bình thường truyền miệng, bản chính đều bảo tồn trong bảo khố môn phái.

    Tài nguyên thì Lục Nguyên không để mắt, dù sao tài nguyên Đại Hoa quốc không thể so với trung ương thiên triều.

    Lục Nguyên rất nhanh tìm ra miếng ngọc bích.

    Ngọc bích cao cỡ ba người, rộng năm người, khá là to lớn, chính là Vô Lượng Thiên Quang Ngọc Bích.

    Ngọc bích ở ánh nắng chiếu uống mắt đầu lóe tia sáng.

    Các kiểu các dạng tia sáng dường như miêu tả các loại kiếm pháp rất khó tả.

    Lục Nguyên vốn có thiên phú rất mạnh về kiếm đạo, giờ thấy nhiều ánh sáng như thế thì nhắm mắt suy ngẫm.

    Năm đó tiền bối hệ Tiên Hoa đã dựa vào cái này sáng tạo ra các loại kiếm thuật.

    Điều mình phải làm không là dựa vào cái này sáng tạo ra các loại kiếm thuật.

    Mà là hướng tới căn nguyên nhất kiếm pháp, quang kiếm ý đích xác nhất.

    Trong đầu hắn dường như có vô số ánh sáng lóe lên, những tia sáng liên kết lại một chỗ, dường như hình thành ý nghĩa cực kỳ huyền diệu, hình như vô số điểm sáng ở không trung ngưng tụ thành chữ quang.

    Chữ quang do nhiều điểm sáng tổ hợp sinh ra mà dường như các điểm sáng có đặc điểm riêng.

    Trong mênh mênh mang mang, mình thấy vô số điểm sáng, cuối cùng nhiều điểm sáng hóa thành một, đó là quang nguyên điểm khi kỷ nguyên diệt.

    Từ trong quang nguyên điểm từ từ sinh ra đủ loại quang, tỏa ra trong vũ trụ, tựa như ám nguyên điểm.

    Tác dụng của quang hầu như không chỗ không ở, tác dụng của quang đối với sinh linh không khác gì đất.

    Lúc này ngọc bích cao ba người rộng năm người ở trong không trung bắt đầu bốc cháy.

    Khối ngọc bích đốt cháy xong hóa thành ánh sáng bảy sắc vô tận nhập vào đôi mắt Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đón nhận đủ các loại ánh sáng ngọc bích, hiểu ra lai lịch của nó.

    Ngọc bích này chính là kỳ vật trong trời đất, uẩn quang mà sinh, bị ánh sáng không ngừng một giây chiếu rọi trong chín ngàn chín trăm chín mươi chín năm.

    Mình tiếp nhận ý thức chín ngàn chín trăm chín mươi chín, cuối cùng diễn biến ra quang kiếm ý.

    Trên đỉnh đầu, phù chú thứ chín mươi mốt xuất hiện, một chữ quang chiếu rọi bốn phương, trạch bối lục hợp bát cực.

    Tấm thượng cổ phù chú lập tức bị thiên địa pháp tướng hút lấy, hấp thu thượng cổ phù chú này xong thiên địa pháp tướng Lục Nguyên tỏa ánh sáng chói lòa.

    Quang và ám có quan hệ gì?

    Lục Nguyên học thành quang kiếm ý rồi bắt đầu tĩnh tâm suy nghĩ quan hệ khắc chế nhau giữa quang và ám.

    Trong không trung bắt đầu là hắc ám vô biên, sau đó một tia sáng xuất hiện, đâmôn phái há bóng đêm.

    Tia sáng không ngừng hiện ra, hắc ám không ngừng co rụt, nhưng nơi ánh sáng chưa đến thì vĩnh viễn có nhiều hắc ám.

    Tia sáng không khả năng tồn tại ở mỗi nơi.

    Tia sáng dần yếu đi, hắc ám lất lướt, nhưng lúc này trong không trung lại nở rộ quang minh.

    Lục Nguyên cảm thấy mình ngồi ở điểm kỷ nguyên sinh diệt, lờ mờ thấy đến quang nguyên tử và ám nguyên tử.

    Hai nguyên tử như thái cực âm dương ngư dây dưa nhau, quang và ám kết hợp chặt chẽ, khắc chết nhau rồi lại nương tựa nhau.

    Trên đời này không nơi nào có không ánh sáng, cũng không nơi nào có không hắc ám.

    Quang và ám, đây là một trong hai mặt cơ bản nhất kỷ nguyên, không cực hạn ở kỷ nguyên này.

    Tác dụng khắc chế giữa quang và áp khá là kỳ lạ.

    Quang muốn phá ám thì cần lấy ánh sáng vô cùng chóia lòa phá vỡ, có thể càn quét một mảnh ám.

    Ám muốn phá quang, không thể ngay mặt giao kích, chỉ có thể nhẫn nhịn tránh né, đợi quang thế qua đi là ám lại nhất thống thiên hạ.

    Lục Nguyên đánh ra một kiếm, trong nhát kiếm kiếm quang tung hoành, vô cùng sắc bén, đánh nát một mảnh hắc ám xung quanh.

    Chớp mắt vị trí hắn đứng không còn tối chút nào, dù là trong hố sâu cũng một mảnh sáng sủa, khiến con sâu ngửa đầu kinh ngạc.

    Lại đánh ra một kiếm, nhát kiếm chẳng có chút ánh sáng, dường như đang hấp thu ánh sáng.

    Thiên địa phút chốc biến đen như mực, không có ánh sáng, thế giới tối tăm.

    Cửu âm cửu dương thứ chín, quang và ám rốt cuộc thành.

    Đến đây thì cửu âm cửu dương, thiên địa, quang ám, sơn thủy, nhật nguyệt, lôi điện mưa tuyết, thảo mộc cùng cầm thú, thiện cùng ác, động cùng tĩnh, sinh và tử, hoàn toàn luyện thành.

    Không kém một cái, cửu âm cửu dương đại thành.

    Rốt cuộc cửu âm cửu dương đại thành, Lục Nguyên nhắm mắt lại bắt đầu suy tư về cửu âm cửu dương.

    Cửu âm cửu dương đại biểu chính loại cực hạn trong thiên địa, bây giờ chín cực hạn đó đều hiểu ra ưu điểm và khuyết điểm.

    Đầu óc không ngừng quanh quẩn, lần này không là chín loại cực hạn nữa, trong đuầ mình hiện ra là thiên địa vạn vật.

    Bây giờ thiên địa vạn vật đầu vào trong đầu mình, mình có thể thấy ra ưu và khuyết điểm trong đó.

    Lục Nguyên mở mắt ra, vừa mở mắt, vạn sinh vạn vật trong thiên địa dường như có nhiều sơ hở.

    Âm dương thiết tắc trong thập đại thiết tắc rốt cuộc bị mình luyện thành.

    Đây là thiết tắc thứ hai sau luân hồi bị mình luyện thành.

    Dựa vào luyện thành thiết tắc này, mình trở thành nhị thiết tắc kiếm thánh, chứ không phải là kiếm hoàng nữa.

    Kiếm ý vì thế bước tiến lớn!

    Rốt cuộc có thực lực ngay mặt khiêu chiến Mạc Dã Vương.

    Mặt gương ở trên không trung tỏa ra ánh sáng vô hạn, mặt gương này có tên là Thọ Quang Thiên Cơ Kính.

    Gương có thể tính ra nhiều thiên cơ, bao nhiêu việc bí ẩn đều có thể đoán ra được.

    Nhưng có một chỗ hỏng là mặt gương cần thiêu đốt tuổi thọ, người tu tiên tuy thọ mệnh hơn người thường rất nhiều nhưng đâu ai ngại mình mệnh dài.

    Rất sớm trước kia Thọ Quang Thiên Cơ Kính rơi vào tay Mạc Dã Vương.

    Nhưng cho đến nay Mạc Dã Vương chưa từng sử dụng Thọ Quang Thiên Cơ Kính.

    Tuy nhiên lần này Mạc Dã Vương bị Lục Nguyên chọc giận thật sự, lão hận hắn đã là dốc hết nước tam giang ngũ hồ cũng không tẩy sạch, lão nhất định phải giết chết Lục Nguyên.

    Cho nên dù thiêu đốt sự sống cũng phải dùng Thọ Quang Thiên Cơ Kính.

    Thọ Quang Thiên Cơ Kính hiện ra, tuổi thọ nhanh chóng đốt cháy.

    Mạc Dã Vương ngây ra, lão tìm thấy địa điểm người Hoa Sơn ở cách người Cửu Hoa Sơn gần như vậy.

    Gần như thế mà không phát hiện ra, đây rốt cuộc là sao?

    Rốt cuộc là ai làm?

    Trong lòng Mạc Dã Vương đầy nghi vấn nhưng nó bị lửa giận che giấu.

    Lão phải khiến người Hoa Sơn chết.

    Mạc Dã Vương quát một tiếng:

    - Đi!

    Dưới tay Mạc Dã Vương gồm Mạc Tử Vương, La Tú, Vinh Phượng Kiều, Vi Ác Tăng Nhân, chín trăm chín mươi chín hàng người cùng ùa đi.

    Đám người đó ai nấy lửa giận hừng hực, sát khí tận trời.

    Bị người Hoa Sơn trêu đùa cả ngày không thấy tung tích Hoa Sơn, hơn nữa còn bị Hoa Sơn chưởng môn Lục Nguyên ở trong trận ngàn quân giết chết Mạc Tử Ngôn, mất hết cả mặt mũi.

    Đây chính là cự hình tiên môn đối đầu thượng đẳng tiên môn.

    Có thể nói là đối với cự hình tiên môn Cửu Hoa Sơn tiên môn quá nhục nhã.

    Đối với người Cửu Hoa Sơn, phải dùng máu Hoa Sơn để tẩy đi sỉ nhục này.

    Cách rất gần, trong chớp mắt chúng đã bay qua hơn mười núi nhỏ, lập tức gần ngàn người Hoa Sơn xuất hiện ở trước mặt người Cửu Hoa Sơn.

    - Ha ha ha ha, rốt cuộc bị chúng ta tìm thấy các ngươi!

    Vi Ác Tăng Nhân cười ha hả nói:

    - Khiến chúng ta mất công tìm, lần này không đập bể vô số đầu thì đúng là không hợp với phong cách của ta.

    Vi Ác Tăng Nhân đặc biệt thích đập đầu người thành bột phấn, khiến gã nổi lên kích động khó tả.

    Vinh Phượng Kiều tặc lưỡi nói:

    - Nhiều đàn ông khỏe mạnh như vậy, tiếc đều chết chết.

    La Tú chắp tay sau lưng, nói:

    - Có tiếc cũng hết cách, đắc tội Cửu Hoa Sơn chúng ta chỉ có chết, đây là Cửu Hoa Sơn uy nghiêm.

    Mạc Tử Vương toàn thân đầy sát khí nói:

    - Người Hoa Sơn, là các ngươi xui xẻo.

    Chưởng môn Lục Nguyên các ngươi dám giết Mạc Tử Ngôn, Mạc Tử Hạc đệ đệ của ta, dám giết hai mạng chúng ta.

    Các ngươi phải lấy mấy vạn người cả nhà mình bị chúng ta triệt để diệt tuyệt đi!

    Đây là phong cách của Cửu Hoa Sơn, Cửu Hoa Sơn là bá chủ một phương, hành động cực kỳ bá đạo.

    Mạc Dã Vương giận dữ nhướng mãy, nói đến tức giận là lão nhiều nhất.

    Không khí xung quanh bị lửa giận của lão thiêu đốt, khi lão đến thiên hôn địa ám, nhật nguyệt vô quang.

    Lão đích thực rất giận.

    - Giết, giết, giết, giết sạch hết, không chừa một tên, hơn nữa đừng giết nhanh nhất, ta muốn mỗi một người Hoa Sơn đều hối hận đi tới thế giới này, tra muốn chúng luân hồi trăm ngàn lần từ đáy linh hồn vẫn sợ hãi Cửu Hoa Sơn, muốn hung danh Cửu Hoa Sơn vang vọng nam cảnh!

    Giọng Mạc Dã Vương có âm điệu kỳ lạ.

    Mạc Dã Vương là chu Cửu Hoa Sơn, lão ra ba lệnh sát, những người Cửu Hoa Sơn sớm tích đầy buồn bực cùng vọt ra ngoài.

    Vi Ác Tăng Nhân là người thứ nhất lao ra.

    Gã luôn thích giết người, lần này đối tượng là người Hoa Sơn, một đám con kiến Hoa Sơn.

    Pháp trượng trong tay gã càng biến càng to.

    Tăng nhân bình thường pháp trượng là màu gỗ, pháp trượng của gã thì đỏ như máu.

    Pháp trượng ở trên không trung hóa thành huyết nguyệt đập xuống người Hoa Sơn.

    Gã đập một trượng, không biết có bao nhiêu cái đầu sẽ vỡ nát.

    Vinh Phượng Kiều cười duyên nói:

    - Vi Ác Tăng Nhân, nhớ chừa một ít đàn ông khỏe mạnh cho nô gia đó.

    Ả dùng tư thế cực kỳ xinh đẹp bay trên không trung, trong tay áo bay ra hai thải tụ.

    Hai thải tụ một khi đánh ra, ở trên không trung huyễn hóa các loại tư thế, hương hoa bay ra ngoài, mùi hương rất nhạt hít vào cực kỳ dễ chịu.

    Nhưng nhiều người Hoa Sơn thì thấy trên bầu trời có nhiều thiên nữ múa, đủ các tư thế yểu điệu, như rơi vào cạm bẫy khô lâu hồng, đến lúc đó tinh khí bị Vinh Phượng Kiều hút hết, sinh tử nằm trong tay ả.

    La Tú lạnh lùng hừ một tiếng, tay vỗ, lấy ra một đoàn ma hỏa.

    Đoàn ma hỏa ở trên không trung bốc cháy, xanh thăm thẳm.

    Đừng nhìn La Tú bình thường bộ dạng nho nhã, gã là độc nhất.

    Gã dùng là thất tình ma hỏa, đem linh hồn người kéo vào trong ma hỏa thiêu, dùng đủ loại giận dữ tăng công lực bản thân.

    Gã lạnh nhạt nói:

    - Người Hoa Sơn, các ngươi hãy yên tâm chết đi, tất cả hóa thành dinh dưỡng cho ta tăng trưởng công lực.

    Sự tồn tại của các ngươi là dinh dưỡng ch ota.

    Mạc Tử Vương cũng xuất chiêu, chiêu thức của gã là cuồng bá nhất.

    Gã ở không trung đánh ra vương đạo đại ấn.

    Vương đạo đại ấn ập xuống đầu mọi người, khi đó rất nhiều người sẽ thành bánh thịt, linh hồn cũng chẳng còn sót lại.

    Tốc độ gã giết người không thể nghi ngờ là nhanh nhất trong đám.

    Vi Ác Tăng Nhân, Vinh Phượng Kiều, La Tú, Mạc Tử Vương, một người chiếm một khu, định dùng tốc độ nhanh nhất cắt đứt sinh mạng.

    Tổng cộng có gần ngàn mạng sống.

    Chúng phải cạnh tranh xem ai giết người nhanh hết, ai thu được hồn phách nhiều hơn.

    Cửu Hoa Sơn diệt môn vô số, trước kia rất nhiều lần trải qua rồi, chúng đều phân cách chiến lợi phẩm như vậy đấy, đem mạng người, linh hồn thành chiến lợi phẩm.

    Tỷ thí cạnh tranh giết người thế này chẳng biết chúng đã chơi bao nhiêu lần.

    Đương nhiên lần này đối mặt người Hoa Sơn, chúng định chơi càng ác hơn, vì thù hận lần này với Hoa Sơn càng sâu hơn trước.

    Huyết trượng của Vi Ác Tăng Nhân đánh xuống.

    Dưới huyết trượng to lớn, Nguyên Dương Thượng Nhân phát hiện Triêu Dương Nhất Khí Kiếm của mình bất lực.

    Kỹ xảo con kiến nhà ngươi có tốt hơn ở trước mặt con voi chỉ có nước bị đè.

    Mắt thấy Nguyên Dương Thượng Nhân sắp bị huyết trượng đánh bẹp đầu thì chớp mắt một đạo kiếm quang lóe lên.

    Đạo kiếm quang bắt đầu từ huyết quang huyết trượng cắt lên, lấy thế hoàn mỹ tuyệt đối phá vỡ vô tận huyết quang, một kiếm chưa dứt, chỉ hướng cổ họng Vi Ác Tăng Nhân.

    Vi Ác Tăng Nhân kinh sợ, đây là một đạo kiếm quang hoàn mỹ tinh xảo cỡ nào chứ, còn chỉ hướng mình.

    Vi Ác Tăng Nhân biết kiếm quang này lợi hại, không rảnh đánh chết Nguyên Dương Thượng Nhân nữa, tay lật lấy ra mạnh bát.

    Một kiếm chém vào mặt mạnh bát, Vi Ác Tăng Nhân thầm kinh sợ, gã phát hiện mặt ngoài mạnh bát dù chặn được nhát kiếm nhưng kỳ thực kiếm rơi ở mỗi điểm, mỗi dấu vết đều là chỗ yếu nhất của mạnh bát.

    *Bùm!*

    Vô số chỗ yếu nhất của mạnh bát bị đánh trúng, bùm một tiếng nổ tung.

    Vi Ác Tăng Nhân muốn phòng ngự nữa nhưng kiếm quang đó hoàn mỹ bức đến, lấy tư thế hoàn mỹ đưa mũi kiếm vào cổ họng Vi Ác Tăng Nhân.

    Tử kiếm ý rót vào trong, tất cả sự sống, chớp mắt lấy mạng Vi Ác Tăng Nhân.

    Một kiếm giết chết Vi Ác Tăng Nhân, nhát kiếm còn chưa kết thúc.

    Giờ phút này, Vinh Phượng Kiều khiến Hồi Phong Thượng Nhân hôn mê, ả muốn chậm rãi đùa chết lão.

    Kiếm quang hoàn mỹ đó đuổi theo tới, Vinh Phượng Kiều kinh sợ, đây là đạo kiếm quang hoàn mỹ cỡ nào chứ, mỗi một bước đều hoàn mỹ, mỗi một điểm rơi đều chẳng chút sai lệch.

    Thải tụ của Vinh Phượng Kiều lập tức vòng lại, hóa ra thải tụ vạn biến.

    Thải tụ của ả thiên biến vạn hóa, không thể đoán trắc, dù là công kích hay phòng thủ đều cực kỳ tinh diệu.

    Ả luôn lấy nó làm tự hào, nhưng kiếm quang hoàn mỹ dễ dàng đâm thủng phòng ngự, đâm thủng cổ họng ả, tử kiếm ý đưa đến.

    Một kiếm vẫn chưa kết thúc, nhát kiếm bước hoàn mỹ tiếp tục hướng tới, mục tiêu lần này là La Tú.

    La Tú sớm phát hiện plu, Vi Ác Tăng Nhân chết dưới kiếm quang đó, cho nên đặc biệt cẩn thận, thấy kiếm quang đến thì đã chuẩn bị nhiều phen, thất tình ma hỏa ở trên không trung bay ra tầng tầng phòng ngự, nhưng vô dụng.

    Đối mặt kiếm quang hoàn mỹ, thất tình ma hỏa dễ dàng bị xuyên qua, cùng bị xuyên còn có mạng của La Tú.

    Mạc Tử Vương thấy ba người đều chết, chết nhanh như vậy thì kinh hồn táng đảm.

    Gã phát hiện mình không thể ngăn cản, gã phải trốn, chỉ cần chạy đến bên cạnh phụ thân Mạc Dã Vương là được.

    Nhưng kiếm quang này cực kỳ hoàn mỹ chặn gã, cực kỳ hoàn mỹ đem kiếm quang đưa vào cổ họng cắt đứt mạng Mạc Tử Vương.

    Một kiếm bốn mạng!

    Chỉ là một kiếm đã lấy mạng của Vi Ác Tăng Nhân, Vinh Phượng Kiều, La Tú, Mạc Tử Vương.

    Hơn nữa đáng sợ nhất không phải điều này.

    Nhát kiếm từ bắt đầu đến kết thúc, mỗi một vị trí kiếm rơi, mỗi một dấu vết đều hoàn mỹ.

    Trong cõi trời đất chỉ có một điểm là hoàn mỹ.

    Một kiếm này mỗi lần đều tìm đúng điểm hoàn mỹ, nhiều điểm hoàn mỹ hóa thành một kiếm hoàn mỹ.

    Một kiếm dựa theo cách nói kiếm thuật chắc nên gọi là kiếm thuật nhất tuyến thiên.

    Chương 793-794 : Kiếm Thánh

    Về mặt kiếm thuật có kiếm thuật nhất điều long, cái gọi là kiếm thuật nhất điều long tức tinh khí thần đều tập trung vào một kiếm múa ra, cuối cùng hóa thành hình rồng hoàn mỹ, đây là thập tầng đại viên mãn, muốn luyện thành kiếm thuật nhất điều long không dễ dàng.

    Về mặt kiếm thuật có một thứ cao cấp hơn kiếm thuật nhất điều long rất nhiều, đó chính là kiếm thuật nhất tuyến thiên.

    Ngươi tìm đúng một vị trí rơi hoàn mỹ rất là khó.

    Kiếm thuật nhất tuyến thiên, một kiếm này mỗi rơi một điểm là phải tuyệt đối hoàn mỹ, yêu cầu này so với một điểm phải cao rất nhiều.

    Có thể dùng kiếm thuật nhất điều long, dù nam cảnh không nhiều người nhưng vẫn có chút ít.

    Tuy nhiên, người có thể dùng kiếm thuật nhất tuyến thiên, tại nam cảnh không có một ai.

    Bây giờ không ngờ thấy kiếm thuật nhất tuyến thiên.

    Toàn nam cảnh không có ai sử dụng kiếm thuật nhất tuyến thiên thế mà giờ xuất hiện.

    Kẻ dùng kiếm là ai?

    Mạc Dã Vương trợn to mắt.

    Không chỉ là Mạc Dã Vương, tại Đại Dung thành hoàng thành, tất cả người có mắt đều trợn trừng.

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Làm sao có thể!

    Thiên so với long cao.

    Kiếm thuật nhất tuyến thiên so với kiếm thuật nhất điều long cường đại hơn rất nhiều.

    Kiếm thuật nhất điều long đại biểu là long uy nghiêm, là tập hợp hoàn toàn tinh khí thần của một người.

    Kiếm thuật nhất tuyến thiên là tập hợp mỗi một điểm rơi hoàn mỹ, hóa thành một kiếm hoàn mỹ.

    Tại nam cảnh, có thể làm được kiếm thuật nhất tuyến thiên, không có một người.

    Đại Dung hoàng thành, Đại quốc chủ Chu Trung Dung bộ dáng luôn là mơ ngủ bỗng giật mình tỉnh lại, đôi mắt sáng ngời.

    Nhị quốc chủ Nạp Lan Đức con ngươi nở to.

    Tam quốc chủ Trác Lăng Vân cũng thu lại nụ cười lười biếng thường ngày, nghiêm túc hơn.

    Người các nương ai có ánh mắt cũng đều biến sắc.

    Đây là cái gì !

    Không ngờ là kiếm thuật nhất tuyến thiên!

    Không ngờ thấy đến kiếm thuật nhất tuyến thiên!

    Đương nhiên có thể nhận ra kiếm thuật nhất tuyến thiên rất ít người, cơ bản phải đến đại đạo cảnh cửu tầng, thập tầng mới có kiến thức đó, hơn nữa không phải tất cả đại đạo cảnh cửu tầng, thập tầng đều có kiến thức này.

    Đa số người chỉ biết một kiếm đó rất tốt, rất đẹp, tốt ở chỗ này thì không nói ra lời.

    Đa số người thấy nhân vật đỉnh cao tại hoàng thành chớp mắt biến sắc mặt thì thầm nhủ, một kiếm này thật sự kinh người thế sao?

    Thật ra đâu chỉ là kinh người, là kinh khủng tới cực điểm.

    Mỗi một người xem hiểu kiếm này, xuyên qua thủy kính thuật nhìn người dùng kiếm.

    Bây giờ dù là ai đều rất tò mò, rốt cuộc là người nào sử dụng được kiếm thuật nhất tuyến!

    Người dùng kiếm thuật nhất tuyến thiên rốt cuộc xuất hiện.

    Bàn tay thuôn dài, áo màu xanh, nụ cười lười biếng, tray phải cầm kiếm, tay trái còn cầm hồ lô rượu.

    Đó là Lục Nguyên!

    Hoa Sơn chưởng môn Lục Nguyên!

    Không đúng, Lục Nguyên hiện nay tối đa chỉ hơn bốn mươi tuổi mà thôi, trẻ cỡ nào chứ, trẻ tuổi như vậy sao có thể sử dụng ra kiếm thuật nhất tuyến thiên!

    Kiếm thuật nhất tuyến thiên, toàn nam cảnh không ai sử dụng được nó, tuy có mấy người đoán rất có thể là Lục Nguyên, nhưng chính mắt thấy hắn thì vẫn rất rung động.

    Nhị quốc chủ Nạp Lan Đức lập tức da mặt biến xanh mết, gã tự nhận không vung ra được kiếm thuật nhất tuyến thiên.

    Tam quốc chủ Trác Lăng Vân cũng thầm kinh, dù biết Lục Nguyên là Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền dạy dỗ, nhưng không bao giờ ngờ hắn trẻ tuổi vậy mà có thể dùng ra kiếm thuật nhất tuyến thiên.

    Trác Lăng Vân tự biết bản thân không thể làm ra kiếm thuật như vậy.

    Người các quốc đều chấn kinh.

    Hoa Sơn Lục chưởng môn này làm sao vậy, tu tiên biểu hiện hắn trẻ tuổi lắm mà, sao có thể dùng ra kiếm thuật bá đạo như là kiếm thuật nhất tuyến thiên được?

    Một kiếm này có phải là tình cờ không?

    Không khả năng có kiếm thuật đáng sợ như thế đi.

    Trong Thiên Vân Sơn.

    Một kiếm, bốn đầu lĩnh Cửu Hoa Sơn không sót một tên đã chết hết. người Cửu Hoa Sơn, người Hoa Sơn đều kinh sợ, cùng nhìn hướng người dùng kiếm.

    Thanh y thanh niên nhẹ nhàng nâng tay đã đưa kiếm vào vỏ, nhàn nhã giơ lên hồ lô rượu uống một hớp.

    Một nhát kiếm, chết bốn đầu lĩnh, là Lục chưởng môn làm.

    Bên Hoa Sơn hô lên vạn tuế, mới rồi họ bị ma khí đáng sợ của bốn đầu lĩnh Cửu Hoa Sơn ảnh hưởng, rất nhiều người như rơi vào địa ngục.

    Kết quả không ngờ chớp mắt bốn đầu lĩnh đã chết rồi.

    Người Cửu Hoa Sơn thì sợ hãi, thực lực bốn đầu lĩnh mạnh cỡ nào người Cửu Hoa Sơn rất hiểu, thế mà bị Lục Nguyên một kiếm chém chết.

    Mạc Dã Vương từ chấn kinh một kiếm hồi phục tinh thần, gầm lên:

    - Lục Nguyên, ngươi dám giết ba đứa con trai của ta!

    Lão có ba đứa con trai khá xuất sắc là Mạc Tử Vương, Mạc Tử Ngôn, Mạc Tử Hạc, kết quả ba người đều chết trong tay Lục Nguyên.

    Lấy năng lực của lão, muốn sinh thêm mấy đứa con đều được, nhưng muốn bồi dưỡng con trai thành đại đạo cảnh thập tầng, thậm chí là cảnh giới nửa bước hỗn động dễ dàng lắm sao?

    Lục Nguyên một lần đánh nát tâm huyết mấy ngàn năm của lão.

    Lão tràn đầy lửa giận nói:

    - Lục Nguyên, ngươi chết chắc rồi, ta sẽ dùng tất cả cách đánh chết ngươi, ngươi lên trời xuống đất chỉ có đường chết, tuyệt đối không có một con đường sống.

    Ta sẽ khiến ngươi biết cái gì là huy lực hỗn động cảnh!

    Lão đã tức phát điên, đánh ra pháp thuật Cửu Hoa Sơn Nhạc cấp tinh thần.

    Cửu Hoa Sơn Nhạc chính là pháp thuật tối cao tối cường nhất Cửu Hoa Sơn, toàn toàn là cấp tinh thần.

    Trong trung ương thiên triều, pháp thuật cấp tinh thần có rất nhiều.

    Nhưng tại nam cảnh, pháp thuật cấp tinh thần cực kỳ thưa thớt.

    Hơn nữa lúc trước Lục Nguyên gặp không ít người dùng pháp thuật cấp tinh thần, tuy nhiên những người đó sử dụng pháp thuật cấp tinh thần không một ai phát huy uy lực chân chính.

    Dù sao chưa đến hỗn động cảnh không khả năng hoàn toàn phát huy uy lực của pháp thuật cấp tinh thần, bây giờ Mạc Dã Vương phát cuồng dùng hết uy lực pháp thuật cấp tinh thần.

    Trong không khí, một ngọn núi không nhỏ xuất hiện, đây là tinh phách của Độc Tú phong, chỉ có một phần trăm kích cỡ Độc Tú phong, nhưng lực công kích không khác gì Độc Tú phong, thật sự, thậm chí còn vững chắc hơn gấp trăm lần.

    Một ngọn núi vô cùng to lớn ẩn chứa pháp lực của Mạc Dã Vương nặng nề đập hướng Lục Nguyên.

    Công kích như vậy chẳng những là tấn công Lục Nguyên, cũng tấn công nhiều người Hoa Sơn.

    Nếu Lục Nguyên tránh đi thì các người Hoa Sơn sẽ chết dưới công kích này.

    Lục Nguyên đâm ra một kiếm, chỉ cảm thấy rất khó ngăn cản.

    Mạc Dã Vương lật tay, lại bày ra một tinh phách núi khác, chính là tinh phách của La Hán phong, áp hướng Lục Nguyên.

    pháp thuật Cửu Hoa Sơn Nhạc của lão chủ yếu là tinh phách Cửu Hoa Sơn thập phong, hóa thành một bộ chiêu thức quái dị giữa pháp bảo và pháp thuật.

    Mỗi tinh phách sơn phong độ cứng rắn gấp mười lần cái đầu, hơn nữa ở trong tay lão nhẹ như không có gì, có thể không ngừng công kích kẻ địch.

    Nhưng Lục Nguyên không tầm thường, dưới tình huống như vậy vẫn có thể dựa vào một thanh kiếm ngăn chặn mười tinh phách sơn phong không ngừng ay tới bay lui.

    Mạc Dã Vương giận dữ quát:

    - Kiếm thuật của ngươi đích thực không sai, tiếc là ta sớm biết kiếm thuật ngươi tinh tuyệt, nghe nói đến cảnh giới kiếm hoàng rồi, cho nên vì khắc chế ngươi, đã dùng giá cao chọn mua một hồng hoang thạch.

    Kỷ nguyên trước là kiếm kỷ nguyên, kỷ nguyên này sinh ra hồng hoang thạch, trời sinh có thể áp chế kiếm.

    Cảnh giới kiếm hoàng của ngươi vẫn sẽ bị áp chế!

    Đỉnh đầu lão xuất hiện một khối đá bất quy tắc, mặt tảng đá tỏa ra hơi thở hồng hoang.

    Hồng là từ viễn cổ thiên địa sơ khai thì nước chảy, cùng với trong dòng nước đủ các dạng hồng thú.

    Hoang là viễn cổ thiên địa sơ khai thì mặt đất cùng với trên đất đủ các loại hoang thú.

    Hơi thở hồng hoang này đối với người khác không có ảnh hưởng gì.

    Nhưng có tác dụng khắc chế tời sinh với kiếm.

    Hồng hoang thạch coi như là phẩm cấp cao, Mạc Dã Vương lấy ra hồng hoang thạch, nhiều người Hoa Sơn cảm giác mình không đứng vững được.

    Bây giờ người Hoa Sơn mới biết, không nói đến trung ương thiên triều, dù là nam cảnh cũng có cường quốc đáng sợ đến vậy.

    Chỉ một tảng đá đã đè ép mọi người không nhúc nhích nổi, đáng sợ biết bao.

    Nguy rồi!

    Vô cùng nguy cấp!

    Chưởng môn mạnh mẽ luôn là kiếm thuật, nhưng bây giờ kiếm thuật của hắn bị hồng hoang thạch áp chế.

    Người Hoa Sơn người có kiến thức có nghe chút chút truyền thuyết về thủy hồng hoang áp chế kiếm, nay hồng hoang thạch xuất hiện, dường như đã là ngàn cân treo sợi tóc.

    Mạc Dã Vương tràn đầy tức giận cười to:

    - Lục Nguyên, bây giờ hồng hoang thạch hiện ra, ngươi ngoan ngoãn nhận cái chết đi!

    Lão lần thứ hai giơ tinh phách Độc Tú phong, bỗng vỗ hướng Lục Nguyên, lấy lực lượng hỗn động cảnh vỗ xuống.

    Thực ra Mạc Dã Vương nghĩ rằng thực lực của mình đối phó Lục Nguyên tầm thường là chuyện dễ như chơi, nhưng lão sợ ra ngoài ý muốn cho nên trước đó có tìm hồng hoang thạch khắc chế người dùng kiếm.

    Bây giờ sát chiêu đã dùng đến.

    Lục Nguyên, hãy ngoan ngoãn chịu chết đi.

    Lục Nguyên, ta nhất định sẽ giết ngươi chín mươi chín lần, để ngươi luân hồi mươi chín đợt vẫn sợ ta.

    Không, không đúng, dưới tay ta, ngươi không có cơ hội luân hồi!

    Mạc Dã Vương ở trong lòng điên cuồng rống.

    Lực lượng hỗn động cảnh đột nhiên vỗ xuống, nhưng tay Lục Nguyên vỗ đâm ra một kiếm, chẳng ngờ lần thứ hai tinh phách Độc Tú phong bị bật ra.

    Đây là sao?

    Dưới tình huống cảnh giới kiếm hoàng bị áp chết, Lục Nguyên đại đạo cảnh thập tầng dựa vào cái gì có thể chặn một kích của hỗn động cảnh nhất tầng chứ?

    Kết quả nên là Lục Nguyên dễ dàng bị đập chết mới đúng, đây rốt cuộc là tại sao?

    Mạc Dã Vương khó hiểu, mắt lão như lửa ma trơi nhìn Lục Nguyên.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng một kiếm chặt Độc Tú phong.

    Lục Nguyên cau mày, dùng ánh mắt lạ lùng nhìn hướng Mạc Dã Vương.

    Hắn nói:

    - Mạc Dã Vương, ta rất lấy làm lạ, rốt cuộc là ai nói cho ngươi ta là cảnh giới kiếm hoàng?

    Không phải cảnh giới kiếm hoàng thì là cái gì?

    Câu nói của Lục Nguyên có ý gì?

    Hắn là cảnh giới kiếm vương?

    Không thể nào, lúc trước hắn biểu hiện ra thực lực không phải cảnh giới kiếm vương, hơn nữa hồng hoang thạch có thể áp chế cảnh giới kiếm hoàng thì đương nhiên có thể áp chế cảnh giới kiếm vương, cảnh giới kiếm hầu.

    Không lẽ...cảnh giới kiếm thánh!?

    Không khả năng!

    Nguyên nam cảnh không một ai là cảnh giới kiếm thánh, sao có thể là cảnh giới kiếm thánh chứ.

    Lục Nguyên đâm ra một kiếm, nhát kiếm rạch nát hư không, lấy tư thế cực kỳ huyền diệu đâm hướng Mạc Dã Vương.

    Đối diện một kiếm của Lục Nguyên, hỗn động cảnh Mạc Dã Vương có cảm giác khó thể đón đỡ.

    Cái này là sao?

    Đại đạo cảnh thập tầng không khả năng địch lại hỗn động cảnh, dù là cảnh giới kiếm hoàng cũng không khả năng, chẳng lẽ thật sự là cảnh giới kiếm thánh?

    Mạc Dã Vương quát to:

    - Không, ngươi không thể nào là cảnh giới kiếm thánh!

    - Ngươi cảm thấy không thể nào vậy ta biểu hiện cho ngươi xem vậy.

    Lục Nguyên lắc đầu, nói:

    - Thật không may, ta chính là cảnh giới kiếm thánh.

    Lục Nguyên hời hợt chẳng thèm để ý nói:

    - Dưỡng Ngô linh kiếm, lão bằng hữu, cùng ta đi gặp hỗn động cảnh này, để hắn biết thực ra hỗn động cảnh không có gì ghê gớm ta là đại đạo cảnh thập tầng có thể đập bẹp hỗn động cảnh này.

    Kiếm thánh!

    Lục Nguyên nói hắn là kiếm thánh.

    Trước thủy kính thuật, tất cả người Đại Dung hoàng thành đều chấn động.

    Mới rồi kiếm thuật nhất tuyến thiên đã khiến mọi người bị rung động nhiều.

    Kết quả Lục Nguyên không làm người kinh chết không bỏ qua, tự xưng là kiếm thánh.

    Hắn có biết kiếm thánh là cái gì không?

    Ở vùng nam cảnh này, mọi người biết được cường giả mạnh nhất đương nhiên là kiếm hoàng, hơn nữa kiếm hoàng cực kỳ hiếm hoi, năm ngón tay đếm hết.

    Mỗi một người tu thành kiếm hoàng đều là kinh thiên động địa.

    Còn về kiếm thánh, đó là cái gì vậy?

    Mọi người gặp qua chưa?

    Trong nhiều thủ lĩnh có mặt, có một số đi qua trung ương thiên triều, đừng nói là nam cảnh vùng quê, coi như là trung ương thiên triều cũng không có nhiều kiếm thánh.

    Mỗi một kiếm thánh ở trong trung ương thiên triều không biết kinh thiên động địa cỡ nào, đó là nói khoa trương chút nhưng muốn nói uy chấn một phương cũng không có.

    Tại trung ương thiên triều, có thể uy chấn một phương không đơn giản.

    Bây giờ Lục Nguyên lại tự xưng là kiếm thánh.

    Hắn có biết kiếm thánh là cái gì không?

    Sắc mặt Nạp Lan Đức khó coi, nhưng khẽ phun hai chữ:

    - Nhãi ranh.

    Gã thật tình không tin Lục Nguyên sẽ là kiếm thánh, làm sao cũng không khả năng.

    Trác Lăng Vân cũng lắc đầu, Lục Nguyên không có khả năng tới kiếm thánh, đây chính là kiếm thánh!

    Dưới kiếm thần chính là kiếm thánh.

    Kiếm thần là mờ ảo, kiếm thánh cơ bản là cường giả nhất kiếm đạo, dù có chia ra vài thiết tắc kiếm thánh, tuy rằng nhị thiết tắc kiếm thánh là cấp thấp nhất, nhưng kiếm thánh chính là kiếm thánh, nhị thiết tắc kiếm thánh cũng là đẳng cấp cao rồi.

    Nếu thật sự là kiếm thánh, vậy khiến bao nhiêu quốc của phải nhìn lên.

    Trong Thiên Vân Sơn, Mạc Dã Vương biểu tình nghiêm túc rồi lập tức bật cười tràng dài.

    - Kiếm thánh, ha ha, ngươi dám nói mình là kiếm thánh hả?

    Quá nực cười.

    Có lẽ ngươi không biết kiếm thánh là như thế nào, cười chết ta.

    Lục Nguyên nhìn Dưỡng Ngô linh kiếm trong tay mình, hời hợt nói:

    - Mạc Dã Vương, có lẽ ngươi hiểu nhầm một điều, ta nói cho ngươi ta là kiếm thánh chỉ là nói để ngươi biết thôi, ngươi tin hay không chẳng liên quan gì ta, dù sao trong chiến đấu ngươi sẽ thấy được.

    Lục Nguyên nhất kiếm, đánh ra.

    Một kiếm vung ra, bình đạm thản nhiên, nhưng mặt sau ẩn chứa mùi luân hồi, dường như trong không trung có hai khí sinh tử vờn quanh thân kiếm, làm ra cân bằng huyền diệu hoàn chỉnh tấn công Mạc Dã Vương.

    Mạc Dã Vương thấy một kiếm thế đến cực kỳ sắc bén, ngự tinh phách Thiên Đài phong chắn.

    Lục Nguyên lại ra một kiếm, nhát kiếm chỉ hướng ngực Mạc Dã Vương.

    Mạc Dã Vương vốn định tấn công nhưng phát hiện không thể chặn được chiêu công kích của Lục Nguyên, chỉ sợ lão sẽ chết dưới kiếm này, thế là lão lại phòng thủ.

    Lão thầm nghĩ, đợi phòng xong chiêu này nhất định phải tấn công.

    Mạc Dã Vương bị tấn công liên tiếp hai chiêu định phản kích, kết quả Lục Nguyên ra chiêu thứ ba, nhát kiếm này lão không định chặn nhưng một kiếm như nhìn thấy sơn thủy, đâm phá tinh phách sơn phong, khiến lão kinh sợ vận dụng Nguyên Dã Tam Biến thân pháp, nhanh chóng né sang bên.

    Lão né qua, kiếm pháp của Lục Nguyên đánh tay, luôn đuổi theo.

    Mạc Dã Vương bất đắc dĩ lấy ra một pháp bảo chặn, một kiếm Lục Nguyên đánh vào pháp bảo, dường như bị chặn.

    Nhưng Mạc Dã Vương phát hiện, một kiếm Lục Nguyên cực kỳ quái dị, dường như nhìn thấu điểm yếu ớt của pháp bảo, nếu là một kiếm thì không sao, tới mười kiếm thì pháp bảo chắc chắn tan vỡ.

    Chương 795-796 : Diệt Cửu Hoa Sơn

    Lục Nguyên lại công kích một kiếm, Mạc Dã Vương lần thứ hai lấy ra tinh phách sơn phong chặn, nhưng mặt ngoài một kiếm bị chặn, thật ra là kiếm chặt bỏ tinh phách sơn phong.

    Chớp mắt Lục Nguyên tấn công bốn mươi chí chiêu, Mạc Dã Vương phòng thủ bốn mươi chín chiêu.

    Người xem lòng kinh sợ, tất cả chấn kinh.

    Mạc Dã Vương nổi tiếng công kích, dù đụng phải đối thủ nào đều tấn công dồn dập.

    Cửu Hoa tinh phách của lão đem tinh phách Cửu Hoa thập phong luyện vào trong, nặng như núi cao, cứng hơn tinh cương, tinh phách mười ngọn núi liên hoàn công kích, bình thường đánh khiến người ta không thể tấn công một chiêu nào.

    Bây giờ Mạc Dã Vương luôn nổi tiếng công kích, hỗn động cảnh nhất tầng đối mặt Lục Nguyên đại đạo cảnh thập tầng thế mà không có sức đánh lại, tuyệt đối yếu thế.

    Điều này sao có thể!

    Không phải Mạc Dã Vương quá yếu, không phải lão công kích không đủ, rõ ràng là kiếm pháp Lục Nguyên quá huyền, quá diệu, công kích quá mạnh, khiến Mạc Dã Vương không thể từ thủ sang công.

    Kỳ thực người bên cạnh chỉ thấy mặt ngoài.

    Mạc Dã Vương là người thầm kêu khổ, mỗi kiếm Lục Nguyên tấn công, lão ra mỗi chiêu chỉ có nước trốn hoặc chắn.

    Thế này không có gì, nhưng Mạc Dã Vương phát hiện mỗi kiếm của Lục Nguyên dường như đang phá pháp bảo, tinh phách sơn phong của lão, đều tìm đúng nhược điểm.

    Không chắn được bao nhiêu chiêu, những tinh phách sơn phong của lão sẽ bị nổ dưới kiếm của Lục Nguyên.

    Đây là loại kiếm thuật như thế nào chứ, tùy tiện vạch là có thể tìm ra nhược điểm tinh phách sơn phong, chẳng những buộc lão không thể đánh trả, còn khiến lão ngày càng gần cái chết.

    Sao có thể!

    Mạc Dã Vương thầm kêu gào, sao có kiếm thuật biến thái như vậy!

    Mạc Dã Vương tung hoành thế gian mấy ngàn năm, xưng hùng tại nam cảnh, có đi qua trung ương thiên triều.

    Nhưng dù là trung ương thiên triều hay nam cảnh, trong cuộc đời mấy ngàn năm của lão chưa từng thấy kiếm thuật đáng sợ như vậy.

    Thế gian sao có thể cho phép kiếm thuật cường đại như vậy tồn tại?

    Tiểu tử này, tiểu tử này rất có thể là kiếm thánh.

    Nếu không phải kiếm thánh thì sao có kiếm thuật cường như vậy.

    Kiếm thánh!

    Chỉ nghĩ tới kiếm thánh thôi là Mạc Dã Vương có cảm giác muốn ói máu.

    Bây giờ không chút nghi ngờ, Lục Nguyên thế tới rào rạt, hắn khống chế kiếm pháp một vòng lại một vòng công kích Mạc Dã Vương.

    Kỳ thực hắn đang thích ứng lực lượng hỗn động cảnh, đang thử làm sao đánh bại lực lượng hỗn động cảnh.

    Một kiếm cực kỳ huyền diệu đâm trúng cánh tay phải của Mạc Dã Vương, có máu bắn ra.

    Một kiếm cực kỳ diệu đâm vào vai trái Mạc Dã Vương, máu tung tóe.

    Một kiếm bình thường vô cùng, một kiếm thâm ảo vô cùng, một kiếm quái dị vô cùng, một kiếm khó đoán vô cùng, một kiếm như thái sơn, một nhẹ kiếm như liễu nhứ, một kiếm như đại giang nước chảy, một kiếm như như núi cao mây trắng, vô số kiếm thi triển trong tay Lục Nguyên, hắn thấy vô cùng sung sướng.

    Đích thực đây là từ khi hắn làm kiếm thánh, lần đầu tiên ra tay thế này.

    Đến kiếm thánh rồi thi triển đủ loại chiêu thức, Lục Nguyên chỉ cảm thấy mình hiểu về kiếm đạo sâu thêm mấy tầng, những kiếm pháp đủ kiểu đủ dạng thi triển trong tay.

    Đối với kiếm pháp như vậy của Lục Nguyên, Mạc Dã Vương chỉ có nước không ngừng bị thương, bị thương.

    Dù là lực lượng hỗn động cảnh nhất tầng, đối mặt kiếm thuật huyền diệu của Lục Nguyên chỉ đành cúi đầu, từng vết thương không ngừng tăng lên.

    Lục Nguyên quát dài một tiếng:

    - Kiếm thuật nhất tuyến thiên!

    Tay hắn dạn vụng lại là kiếm thuật nhất tuyến thiên, mỗi một điểm rơi đều vô cùng hoàn mỹ.

    Lục Nguyên thi triển ra một kiếm này, dù Mạc Dã Vương muốn né tránh như đối mặt kiếm thuật nhất tuyến thiên hoàn mỹ thì không có chút tác dụng, triệt để chết dưới kiếm của Lục Nguyên.

    Trước khi Mạc Dã Vương, suy nghĩ cuối cùng là, không ngờ sự sự là kiếm thánh, tại sao là kiếm thánh chứ.

    Nhưng suy nghĩ cuối cùng của lão đã định rằng không có kết quả, đi hướng cái chết.

    kiếm thánh!

    Người Cửu Hoa Sơn, người Hoa Sơn đều ngạc nhiên.

    Dù họ không hiểu như Mạc Dã Vương nhưng cũng biết kiếm thánh là gì.

    Kiếm thánh, đó là cực kỳ cao cao, gần như đi hướng đỉnh kiếm đạo, gần như là chí cao vô thượng kiếm đạo, bây giờ Lục chưởng môn thành tựu kiếm thánh.

    Kiếm thánh!

    Những quốc chủ Đại Dung hoàng thành, lúc mới bắt đầu nghe Lục Nguyên nói mình là kiếm thánh thì tràn đầy nghi ngờ, nhưng khi hắn chân chính thi triển kiếm kỹ, đưa vào lực lượng đại đạo cảnh thập tầng giết chết Mạc Dã Vương hỗn động cảnh nhất tầng thì bọn họ không thể không tin.

    Muốn lấy đại đạo cảnh thập tầng thắng hỗn động cảnh nhất tầng gần như là không thể nào.

    Một là đại đạo cảnh, một là hỗn động cảnh, cách biệt một đại cảnh giới.

    Chính giữa chênh lệch không thể bù đắp.

    Nhưng Lục Nguyên có thể vượt qua chênh lệch một tầng, đánh chết Mạc Dã Vương, chỉ đại biểu một việc, kiếm thuật của hắn đích thực đã tới mức quỷ thần khó lường.

    Mà tình trạng quỷ thần khó lường này rất có khả năng là kiếm thánh!

    Chu Trung Dung lầm bầm:

    - Kiếm thánh.

    Mắt lão nhìn hướng Lục Nguyên, lộ nụ cười sâu xa.

    - Kiếm thánh.

    Mặt Nạp Lan Đức xanh mết, gã phát hiện Lục Nguyên đã tới mức gã không thể kiểm soát.

    - Kiếm thánh, Chu huynh, người ngươi bồi dưỡng tới tình trạng này, chính ngươi lại ở mức nào?

    Trác Lăng Vân đột nhiên phát hiện gã không biết rõ Chu Thanh Huyền, không lẽ bạn già của mình cũng tới mức kiếm thánh?

    Cộng thêm Yến Thương Thiên, phái Hoa Sơn này thật là quái dị.

    Người các quốc cũng vẻ mặt kỳ lạ, bây giờ họ có bảy, tám phần thừa nhận Lục Nguyên trở thành kiếm thánh.

    Đến đây thì, Thiên Vân Sơn tiểu quốc chiến rốt cuộc kết thúc.

    Vốn tại thế giới này có một số nghiêng về vũ lực cá nhân, khi vũ lực cá nhân cao tầng quyết định ra thắng bại thì tầng dưới chót không cần đánh nữa.

    Lần tiểu quốc chiến này, kết quả là Hoa Sơn thăng cấp thành cự hình tiên môn, tiếp thu tất cả tài nguyên của Cửu Hoa Sơn, cùng với nhiều thứ khác.

    Nếu dưới tình huống bình thường Hoa Sơn tiếp nhận các loại tài nguyên, thì giống như con nít đeo vàng đi trên đường vậy.

    Nhưng người các quốc thầm nhủ, Lục Nguyên là tu vi kiếm thánh, bây giờ tu hành tại trung ương thiên triều, nếu thật sự đụng Hoa Sơn, đến lúc hắn trở về thì chuyện không đơn giản.

    Cứ như thế, năm đó Sở Đoạn muốn thăng lên đại hình tiên môn mà không được, Lục Nguyên vô cùng đã đem Hoa Sơn tiên môn thăng cấp thành cự hình tiên môn.

    Mạc Dã Vương có di sản, tài sản không tệ lắm.

    Mạc Dã Vương dù sao cũng là cường giả hỗn động cảnh nhất tầng, không phải cường giả đại đạo cảnh bình thường, cũng là cường giả hỗn động cảnh thứ nhất Lục Nguyên đánh bại.

    Tài sản của Mạc Dã Vương chỉ riêng linh thạch thôi đã là năm trăm khối thượng phẩm linh thạch.

    Đến hỗn động cảnh, cơ bản dùng thượng phẩm linh thạch để tính toán, rất ít lấy trung phẩm linh thạch đi tính.

    Tức là nói, cộng thêm Lục Nguyên có được một ngàn khối thượng phẩm linh thạch, giờ hắn tổng cộng có một ngàn năm trăm khối thượng phẩm linh thạch.

    Linh thú thì Mạc Dã Vương có được mười con linh thú cấp truyền thuyết.

    Lục Nguyên vốn có mười một linh thú cấp truyền thuyết, lúc tu hành có thể cung cấp pháp lực vân hệ khá nhiều cho hắn, giúp ích pháp lực của hắn nhanh tiến bộ hơn.

    Cửu Hoa tâm pháp của Mạc Dã Vương cũng thú vị, cao cấp hơn Vân Long tâm pháp.

    Lục Nguyên đem Cửu Hoa tâm pháp phát cho đám người Hoa Sơn.

    Người Hoa Sơn đang lo thăng cấp tâm pháp, Hoa Sơn vốn mạnh nhất là Vân Long thập biến tâm pháp, đến đại đạo cảnh thất tầng là đỉnh tâm pháp rồi.

    Bây giờ có Cửu Hoa tâm pháp, có thể luyện đến hỗn động cảnh tam tầng, coi như không tệ.

    Mạc Dã Vương Nguyên Dã Tam Biến thân pháp, bước đầu tiên là đạp nguyên dã, bước thứ hai là đạp thiên không, bước thứ ba là đạp hải dương, xem như là tâm pháp thú vị.

    Lục Nguyên phát hiện bộ thân pháp này có bí ẩn khác cho nên tự luyện tập.

    Sau khi luyện thành thân pháp, tốc độ tăng không ít.

    Trừ điều đó ra, Cửu Hoa Sơn không có gì khiến hắn động tâm nữa.

    Nhưng nói đi phải nói lại, Lục Nguyên đã đứng vững gót chân tại trung ương thiên triều, tài nguyên phong phú hơn Cửu Hoa Sơn rất nhiều.

    Lục Nguyên không vừa mắt nhưng người Hoa Sơn rất kích động.

    Tài nguyên, tâm pháp của Cửu Hoa Sơn so với Hoa Sơn cường rất nhiều.

    Còn đám người Cửu Hoa Sơn, Hoa Sơn không đuổi tận giết tuyệt.

    Cơ bản tiêu diệt đám đầu lĩnh tội ác, người Cửu Hoa Sơn khác có thể hợp nhất thì hợp, không thì để họ lĩnh một phần tài nguyên rời đi.

    Lấy phong cách vốn có của Hoa Sơn, không khả năng diệt tuyệt từng người.

    Hoa Sơn luôn là chính đạo môn phái, không thể làm ra hành động thuộc ma đạo.

    Người Cửu Hoa Sơn có một phần lương thiện vốn đã bất mãn cha chon họ Mạc cách nói năng hành động, giờ bị Hoa Sơn hợp nhất cũng là việc tốt.

    Còn phần khác thì bị đuổi đi, không bức đến đường cùng, để họ mang theo một phần tài nguyên rời đi.

    Lúc này Hoa Sơn đã thăng cấp thành cự hình tiên môn.

    Vốn tiểu quốc chiến chính là hoàn toàn thay thế.

    Hoa Sơn thắng Cửu Hoa, tiếp nhận tất cả Cửu Hoa Sơn, bao gồm vị trí cự hình tiên môn.

    Nhưng hiện nay Hoa Sơn tuyệt đối là yếu nhất trong cự hình tiên môn.

    May là Chu Thanh Huyền còn trận giữ Hoa Sơn, có vị Chu sư thúc tổ này ở, không ai đụng được Hoa Sơn.

    Chỉ cần chờ Lục Nguyên từ trung ương thiên triều trở về tiếp nhận là Hoa Sơn sẽ chân chính lớn mạnh, trở thành thế lực chấn động chư thiên.

    Lại nói một câu, bây giờ Lục Nguyên ở Đại Tấn quốc có danh vọng cực cao.

    Lục Nguyên vốn đã đánh bại Nhâm Độc, có danh tiếng khá cao tại Đại Tấn quốc, nhưng kém xa Yến Thương Thiên.

    Yến Thương Thiên như là thước đo, mọi người biết Yến Thương Thiên là cường giả hỗn động cảnh, một cường giả hỗn động cảnh cực kỳ hiếm thấy.

    Bây giờ Lục Nguyên trở thành người chiến thắng hỗn động cảnh nhất tầng, danh vọng đuổi theo Yến Thương Thiên.

    Thần thoại Tấn quốc.

    Thần thoại Tấn quốc trước kia chỉ có một mình Yến Thương Thiên đứng, bây giờ thêm một Lục Nguyên.

    Kỳ thực nhiều người Đại Tấn quốc vẫn không biết rằng thần thoại nên cộng thêm Chu Thanh Huyền.

    Ba thần thoại thật sự của Đại Tấn quốc là Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền, Lục Nguyên, ba người đều đến từ Hoa Sơn.

    Trên Tư Quá Phong Hoa Sơn.

    Hai thanh kiếm đang nhanh chóng va chạm trên không trung, hai thanh kiếm biến chiêu rất nhanh, bởi vì dù là Chu Thanh Huyền ra tay hay Lục Nguyên đều nhanh đến cực độ.

    Hơn nữa hai người tùy ý chỉ là trúng sơ hở của đối phương, đây là công kích nhanh cỡ nào chứ.

    Chu Thanh Huyền và Lục Nguyên tùy kiếm mà đi, kiếm quang lóe lên, kiếm hai người đánh trên không trung, như có sông luân hồi, một con sông âm dường chảy xuôi, hơn nữa hình như trong đó còn có một thiết tắc.

    *Đinh!* một tiếng vang kịch liệt, kiếm quang của Chu Thanh Huyền chỉ xéo Lục Nguyên.

    Kiếm Lục Nguyên chỉ vào Chu Thanh Huyền.

    Kiếm hai người đều chỉ hướng đối phương, nhưng Lục Nguyên cảm giác nếu đấu tiếp, kiếm của Chu Thanh Huyền sẽ nhanh hơn mình một đường, tức là nói kiếm thuật của Chu sư thúc tổ vẫn trên mình.

    Lục Nguyên cười khổ, sư thúc tổ này thật là sâu không lường được.

    Chu Thanh Huyền nhẹ động, thu lại kiếm.

    - Kiếm thuật của Yến sư huynh còn trên ta, ngươi vẫn non chút.

    Thấy Lục Nguyên khó hiểu, Chu Thanh Huyền giải thích:

    - Cơ bản tại trung ương thiên triều, gần cấp chí tôn có cấp kiếm hoàng, trong cấp chí tôn có một ít kiếm thánh, có một ít kiếm hoàng, cái này không nói chắc được.

    Ví dụ bát đại chí tôn Kiếm Môn chắc có vài người là cấp kiếm hoàng, còn có vài cái là kiếm thánh.

    Trong đó kẻ sâu thâm khó lường nhất là Hiên Viên Vọng.

    Thực lực của Hiên Viên Vọng rất có khả năng đã đến thế giới cảnh.

    Một người khác là sư phụ hiện tại của ngươi, Thái Sử Không.

    Nếu không phải Thái Sử Không bị tiên xích khóa lại thực lực thì sẽ rất đáng sợ.

    - Yến sư huynh là đệ tử mạnh nhất của Thái Sử Không, được gọi là xuất lam mà thắng vu lam, thực lực của Yến sư huynh sẽ rất đáng sợ.

    Một khi hắn trở về từ di thất địa, thực lực sẽ kinh người đến cực điểm.

    - Trong chí tôn, kiếm thánh cực kỳ thưa thớt, chân chính đến thế giới cảnh thì mới bắt đầu nhiều kiếm thánh chút.

    Chu Thanh Huyền nhìn ánh mắt Lục Nguyên, cười cười nói:

    - Ta giống như ngươi, điển hình kiếm thuật cường hơn tu vi.

    Trò chuyện một lát, Lục Nguyên chính thức rời khỏi Hoa Sơn, đi hướng trung ương thiên triều.

    Giờ là lúc hắn nên trở về trung ương thiên triều.

    Đợi Lục Nguyên rời đi, Chu Thanh Huyền nhìn hướng hắn khuất xa, lẩm bẩm:

    - Trên người hắn, kiếm đạo khí vận kỷ nguyên trước roàng biến mạnh, xem ra tại trung ương thiên triều hắn có kỳ ngộ khác.

    Người có thể thấy ra kiếm đạo khí vận kỷ nguyên trước là cực kỳ ít, Chu Thanh Huyền nói ra câu này lộ bí ẩn của lão.

    Chu Thanh Huyền thì thào, khóe môi nhếch nụ cười:

    - Kiếm khí tam phân, một phần ở chỗ hắn, dường như một phần này khá thú vị, so với hai phần của chúng ta càng quái dị hơn.

    Đương nhiên Lục Nguyên không hay biết những điều này.

    Lục Nguyên ngự kiếm bay, rất nhanh tới Đại Dung thành, mượn truyền tống trận rời khỏi nam cảnh, đi hướng trung ương thiên triều.

    Qua một đoạn thời gian truyền tống dài, hắn rốt cuộc trở về trung ương thiên triều.

    Vốn thực lực hiện nay của Lục Nguyên có thể trùng kích hỗn động cảnh, nhưng khi ấy hắn đem Tiểu Hỗn Động Thạch đặt ở Không Chi Sơn Hoa Sơn cư, cũng vì lý do đó nên hắn phải về Kiếm Môn mới độ được thiên kiếp hỗn động cảnh.

    Lại trở về trung ương thiên triều.

    Hắn cảm thấy linh khí xung quanh không ngừng tụ lại, có một phong long nhào tới.

    Lục Nguyên dễ dàng đánh ra một kiếm khí tìm đến nhược điểm phong long, nhẹ nhàng áp là triệt để đánh bạo phong long.

    Hiện nay hắn có thực lực thắng hỗn động cảnh nhất tầng, đi trên đường lớn càng an toàn.

    Hắn một đường bay nhanh, hướng đến Kiếm Môn.

    Qua mấy ngày bay, hắn rốt cuộc trở về Kiếm Môn.

    Trong Không Chi Sơn.

    Lục Nguyên trở về Không Chi Sơn có trò chuyện vài câu với các sư huynh Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì.

    Đám người họ đều lớn lên tại trung ương thiên triều, không đi ra nước ngoài, Lục Nguyên đơn giản nói chút ít về nước ngoài, khiến đám người nghe tâm động, đều gào la nếu lần sau hắn đi nước ngoài phải dẫn bọn họ đi chung.

    Đương nhiên chỉ vẻn vẹn nói mà thôi, họ bây giờ chưa đến hỗn động cảnh, không địch lại hoàn cảnh trung ương thiên triều, căn bản không đi được đường chính.

    Họ không có nghịch thiên giống Lục Nguyên, đại đạo cảnh thập tầng mà dám đi trên đường lớn trung ương thiên triều, không bị hoàn cảnh trung ương thiên triều đánh chết.

    Trò chuyện vài câu xong Hoa Sơn định đi Hoa Sơn cư tu thành hỗn động.

    Chương 797-798: Đánh bại Hỗn Động Cảnh

    Vào lúc này, Lục Nguyên bỗng cảm thấy trên bầu trời có nhiều thiên kiếp giáng xuống, vô số thiên kiếm đánh hướng điểm nào đó trên tinh thần.

    Tần Sương Thành nói:

    - Đây là xuân thu huyền thủy thiên kiếp, xuân nhật hồng thủy, thu nhật thu thủy cùng ập đến, đó là hỗn động cảnh thiên kiếp, không biết là vị nào đang độ hỗn động cảnh nữa.

    Có người đang độ hỗn động cảnh ư, không biết là ai.

    Hiển nhiên người độ kiếp đó cũng khá giỏi, vô biên hồng thủy ở hư không tạc nổ, vô số thu thủy bị thu đi.

    Chu Nộ Trì nói:

    - Xem tình hình thì thiên kiếp này độ qua được rồi, Kiếm Môn chúng ta lại thêm một cao thủ hỗn động cảnh.

    Đối với người có thể độ qua hỗn động cảnh, họ hâm mộ ghen tỵ.

    Đại đạo cảnh tu hành chuẩn bị cho hỗn động cảnh.

    Đại đạo cảnh cơ bản thời gian ở trong Kiếm Môn.

    Chỉ có đến hỗn động cảnh mới đi khắp nơi.

    Cố tình tới hỗn động cảnh quá sức khó khăn.

    Cho nên có người độ qua hỗn động cảnh thì họ vô cùng hâm mộ, lòng thầm đánh giá, không biết là ai may mắn trở thành cường giả hỗn động cảnh, thật khó đoán.

    Bởi vì trong Kiếm Môn, có không ít người chuẩn bị tiến lên hỗn động cảnh, đmá người đó bình thường không xuất hiện, chỉ có thành hỗn động cảnh rồi mới ra mặt, tất cả vì trở thành cường giả hỗn động cảnh.

    Qua chốc lát, Nhạc Sương lấy kiếm quang cực nhanh bay đến, nói:

    - Không hay rồi, lần này độ qua hỗn động cảnh là Hiên Viên Lệnh bế quan đã lâu!

    Nghe Nhạc Sương nói vậy, Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì đều biến sắc, không ngờ là Hiên Viên Lệnh.

    Năm đó Hiên Viên Lệnh thua Lục Nguyên thê thảm, mất hết mặt mũi, nhưng sau đó Hiên Viên chí tôn cho Hiên Viên Lệnh tài nguyên hải lượng để gã tu luyện, bắt đầu từ tám năm trước đã vào sâu trong cấm địa, tu hành đột phá hỗn động cảnh.

    Nghe nói rất sớm trước đó đã có tiến cảnh, nhưng không biết khi nào có thể tu thành hỗn động cảnh.

    Không tưởng tượng nổi gã sẽ vào lúc này tu thành hỗn động cảnh, một khi gã tu thành hỗn động cảnh e rằng sẽ đi tìm Lục Nguyên gây chuyện.

    Cố tình Lục sư đệ chưa tu thành hỗn động cảnh, Lục sư đệ có thể liên tục thắng ba vạn, nhưng đó là thắng người đại đạo cảnh.

    Người đại đạo cảnh và cường giả hỗn động cảnh có chênh lệch rất lớn, dùng từ cách biệt một trời một vực không đủ nói.

    Lục Nguyên không có khả năng thắng được Hiên Viên Lệnh hỗn động cảnh.

    Việc lớn không tốt.

    Vốn dựa theo quy tắc Kiếm Môn bình thường, hỗn động cảnh không thể gây chuyện với đại đạo cảnh, dù sao chênh lệch quá lớn.

    Hỗn động cảnh nhất tầng có thể dễ dàng bóp chết đại đạo cảnh thập tầng, nhưng cũng có đặc lệ.

    Ví dụ trước đó hỗn động cảnh và đại đạo cảnh có thù hận sâu thì được phép tìm tới cửa.

    Cố tình lúc trước Lục Nguyên trọng thương Hiên Viên Lệnh, gã có tư cách gây chuyện với hắn.

    Đúng là sợ cái gì đến cái gì.

    Hai người Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì mặt biến sắc, không ngờ kết quả xấu đến rồi, đằng trước Không Chi Sơn môn ồn ào nhốn nháo.

    Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì, Lục Nguyê, Nhạc Sương tới trước sơn môn, phát hiện nơi đó đứng mấy chục người.

    Dẫn đầu chính là Hiên Viên Lệnh.

    Nhưng trước kia thấy Hiên Viên Lệnh là cực kỳ kiêu ngạo, cao hơn mọi người, nhưng độ cao đó vẫn có thể với tới được.

    Bây giờ Hiên Viên Lệnh cho người cảm giác cao không thể với tới, dường như gã chính là núi cao vô cùng, gã chính là trời.

    Toàn thân gã pháp lực vận chuyển liên miên bất tận như trường giang đại hà, không phải đại đạo cảnh có thể so sánh được.

    Cảnh giới của gã đã biến đổi trời long đất lở.

    Lực lượng hỗn động cảnh đè ép Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì hơi bị áp lực.

    Hiên Viên Lệnh nhìn hướng Lục Nguyên, thái độ huênh hoang vênh váo.

    Bên cạnh Hiên Viên Lệnh, Diệp Cơ Phát lạnh lùng quát một tiếng:

    - Lục Nguyên, còn không ra chịu chết!

    Độc Cô Hạo cười ha hả nói:

    - Hiên Viên Lệnh sư huynh đã tu thành hỗn động cảnh, Lục Nguyên, ngươi rửa sạch cổ chờ đi.

    Thượng Quan Sát toàn thân đầy sát khí nói:

    - Lục Nguyên, năm đó ngươi đánh bại chúng ta, đánh chúng ta rất thống khổ.

    Bây giờ chắc không ngờ Hiên Viên sư huynh tới hỗn động cảnh?

    Ngươi ngoan ngoãn chịu thua đi.

    Diệp Cơ Phát, Độc Cô Hạo, Thượng Quan Sát đều bị Lục Nguyên trọng thương nặng, nghĩ đến hắn sẽ bị đánh bại thì lòng vui sướng biết bao.

    Đoan Mộc Tòng Dung ở một bên âm trầm cười.

    Năm đó gã bị Lục Nguyên đánh bại, còn bị hắn treo lên trên cây, bị lấy tên thập tam tu, sỉ nhục to lớn.

    Cho nên bây giờ gã ra ngoài đều bị người chỉ trỏ nói thập tam tu dâm loạn Kiếm Môn, gã rất muốn thấy Lục Nguyên thất bại, bị đánh trọng thương.

    Kiếm Văn Hào mắt lóe tia sáng.

    Kiếm Văn Hào mấy lần thua trong tay hắn, sớm không trỗi dậy chút gì giận dữ hay có gan khiêu chiến hắn.

    Nhưng bây giờ chắc chắn Lục Nguyên thua vào tay Hiên Viên Lệnh rồi, chỉ cần hắn thua là mình sẽ hồi phục tự tin, đến lần sau là tới phiên mình bại Lục Nguyên.

    Hiên Viên Lệnh nhìn Lục Nguyên, dùng thái độ người khổng lồ nhìn xuống con kiến nói:

    - Lục Nguyên, ngươi ở đại đạo cảnh đúng là rất có sức chiến đấu, đáng tiếc chỉ vẻn vẹn là thế thôi.

    Ta đã tu thành hỗn động cảnh, lần trước ngươi làm ta trọng thương, lần này ta khiến người trọng thương hơn nữa rút lui công lực.

    Trong câu nói tràn đầy hận ý, đổ tam giang thủy cũng không tẩy sạch.

    Môn hạ Hiên Viên chí tôn sẽ không thua trong tay môn hạ Thái Sử chí tôn.

    Lúc trước là sỉ nhục, bây giờ tẩy sạch nhục nhã này.

    Bên cạnh người xem kịch ngày càng nhiều, đều biết mối thù giữa Hiên Viên Lệnh và Lục Nguyên.

    - Hiên Viên Lệnh đối chiến với Lục Nguyên, các ngươi nói bên nào thắng?

    - Cái này còn cần nói?

    Tất nhiên là Hiên Viên Lệnh rồi.

    Bây giờ Hiên Viên Lệnh sư huynh là hỗn động cảnh, chênh lệch giữa hỗn động cảnh, đại đạo cảnh là một trời một vực.

    - Đúng thế, hơn nữa Lục Nguyên không có gì ghê gớm cả, đỉnh điểm của hắn chắc là liên tục thắng ba vạn, đến đó rồi hắn cơ bản xong, không thấy tám năm rồi chưa đột phá hỗn động cảnh ư?

    Hắn chỉ là nhân tài bình thường mà thôi, tiềm lực dùng hết, sớm không phải là tuyệt thế thiên tài.

    - Hơn nữa lần trước Lục Nguyên ở trong kiếm quyển chỉ được không loại kiếm ý.

    Ha ha, vậy thì tính tuyệt thế thiên tài cái gì.

    - Danh hiệu tuyệt thế thiên tài hôm nay sẽ hoàn toàn đánh mất, Lục Nguyên chỉ là sao băng mà thôi, tuy một khắc kia vô cùng đặc sắc nhưng rồi lập tức rơi xuống chân trời.

    "Đúng vậy, đây đúng là cuộc chiến Lục Nguyên thiên tài hoàn toàn bị đánh bại.

    Sau cuộc chiến, Lục Nguyên sẽ trở thành người bình thường, không còn là đối tượng ca ngợị nữa."

    Hiên Viên Lệnh thầm nghĩ.

    Lần này phải triệt để đánh bại Lục Nguyên thành tro bụi, để hắn nếm tám năm không đột phá, trong kiếm quyển không được kiếm ý nào, lần thất bại thứ ba hoàn toàn mất đi quang hoàn.

    Đương nhiên lần này muốn đánh bại Lục Nguyên là chuyện quá đơn giản, bởi vì đây là tuyệt đối chênh lệch giữa hỗn động cảnh và đại đạo cảnh.

    Hiên Viên Lệnh có niềm tin tràn đầy.

    Hiên Viên Lệnh tiến lên một bước, nói:

    - Lục Nguyên, ta muốn ngươi biết cái gì gọi là hỗn động cảnh, hiểu cách biệt giữa ta và ngươi.

    Gã lấy ra thiên địa pháp tướng, bên trong bắn ra balăm tấm thượng cổ phù chú.

    Ba mươi lăm thượng cổ phù chú bắn bốn phía, bao vây gã và Lục Nguyên trong một khu vực.

    Đôi tay Hiên Viên Lệnh giang ra, đã sử dụng Hỏa Vũ Long Tinh kiếm pháp.

    Hỏa Vũ Long Tinh kiếm pháp là kiếm pháp cấp tinh thần, một khi sử dụng có mấy ngàn con rồng bay múa.

    Lúc ở đại đạo cảnh Hiên Viên Lệnh từng dùng kiếm pháp cấp tinh thần nhưng không thể phát huy ra uy lực lớn của bộ kiếm pháp kia, bây giờ mới tính chân chính dùng ra uy lực.

    Hỏa Vũ Long Tinh kiếm pháp, một khi chân chính sử dụng không phải chút uy lực ở đại đạo cảnh, hỏa liệt to lớn đáng sợ nhiệt độ trên trăm vạn, hừng hực đốt cháy như muốn thiêu sạch tất cả.

    Cùng lúc đó, trong ba mươi lăm thượng cổ phù chú có ít nhất mười một tấm bỗng bay lên.

    Mười một tấm thượng cổ phù chú là hỏa, liệt, dung nham, sí, đại nhật, nhiệt vân vân, tất cả đều đốt cháy lên.

    Những thượng cổ phù chú bập bùng ngọn lửa, cùng hỏa diễm Hỏa Vũ Long Tinh kiếm pháp đánh ra liên tiếp với nhau, chế tạo công kích càng đáng sợ.

    Nhìn thấy không?

    Đây chính là hỗn động cảnh cường đại.

    Hỗn động cảnh nhất tầng, chính là ảnh hưởng thiên địa.

    Hỗn động cảnh giận dữ là phong vân nộ.

    Trước đó không lâu cuộc chiến Cửu Hoa Sơn, Mạc Dã Vương tức giận thì bốn phía bị lửa giận của lão đốt cháy, đá cũng bốc lửa

    Bây giờ Hiên Viên Lệnh dùng ra năng lực của hỗn động cảnh nhất tầng, lấy thượng cổ phù chú ảnh hưởng thiên địa.

    Trong ba mươi lăm tấm thượng cổ phù chú gã có mười một tấm thuộc phù chú hỏa hệ.

    Mười một tắm kết hợp với Hỏa Vũ Long Tinh kiếm pháp, sinh ra ngọn lửa cực kỳ đáng sợ, đốt cháy hướng Lục Nguyên.

    Cách đánh này khá là khủng bố.

    Thiên địa xung quanh đều bị ảnh hưởng.

    Chân chính kiếm pháp cấp tinh thần vốn cần thượng cổ phù chú phối hợp như vậy, nhưng chỉ đến đại đạo cảnh mới phối hợp được, chỉ có như thế mới hoàn toàn phát huy ra sức chiến đấu cấp tinh thần.

    Có được năng lực này, hỗn động cảnh có thể dễ dàng tiêu diệt cường giả đại đạo cảnh thập tầng.

    Đây cũng là vì sao tất cả người đều cho rằng đại đạo cảnh thập tầng đánh với hỗn động cảnh nhất tầng thì không có chút cơ hội thắng.

    Hỗn động cảnh và đại đạo cảnh cách nhau vốn khá xa. người

    Hiên Viên Lệnh lấy thượng cổ phù chú phối hợp kiếm pháp cấp tinh thần, trong phạm vi ngọn lửa không phải bình thường nữa mà như thượng cổ hỏa hừng hực cháy.

    Tuy Hiên Viên Lệnh không giống Mạc Dã Vương tới hỗn động cảnh nhất tầng lâu nhưng được chân truyền, sức chiến đấu không phải Mạc Dã Vương học lóm có thể sánh bằng.

    Khi Hiên Viên Lệnh chân chính dùng năng lực hỗn động cảnh, mấy người khác sớm trốn xa, nhưng dù né ra xa vẫn cảm giác được lực lượng đó đáng sợ.

    Hỗn động cảnh đúng thật vượt xa cảnh giới đại đạo cảnh.

    Người có mặt đều tưởng tượng nếu mình có thể đến hỗn động cảnh là có được lực lượng vô cùng.

    Đám Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì thì vô cùng lo lắng, trận chiến này vốn không thể đánh, nếu tiếp tục không biết Hiên Viên Lệnh sẽ đánh Lục sư đệ thành cái gì.

    Nhưng lấy thực lực như họ không cách nào nhúng tay vào trận chiến.

    Lực lượng hỗn động cảnh toàn bộ mở ra, Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì chỉ là đại đạo cảnh cửu tầng, không tới cả giáp ranh, có xông vào chỉ là chịu chết, sẽ lập tức thành tro.

    Rất nhiều người đều cho rằng Lục Nguyên thua chắc rồi.

    Lục Nguyên ngẩng đầu, nói:

    - Ta có hiểu một chút hỗn động cảnh nhất tầng ảnh hưởng thiên địa, nghe nói tầng này là thượng cổ phù chú phóng ra không gian xung quanh, tăng cường độ công kích.

    Ví dụ hiện tại ngươi muốn ảnh hưởng thiên địa, một bên ra Hỏa Vũ Long Tinh kiếm pháp, một bên phải dùng mười một tấm phù chú hỏa hệ gia cố vào Hỏa Vũ Long Tinh kiếm pháp.

    Lục Nguyên bỗng dưng nói câu này khiến mọi người khó hiểu không biết tại sao hắn nói câu đó.

    Hiên Viên Lệnh cười to nói:

    - Biết sự lợi hại của hỗn động cảnh nhất tầng rồi chứ?

    Đáng tiếc, bây giờ cầu xin đã quá muộn.

    - Đối với cầu xin tha thứ thì ta chẳng có chút hứng thú.

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Ta chỉ muốn thử một lần, xem có thể dùng kiếm cắt ra trạng thái gia cố này không.

    Cái gọi là gia cố gần như chớp mắt hoàn thành.

    Ví dụ bây giờ mười một tấm thượng cổ phù chú rót lực lượng lửa vào Hỏa Vũ Long Tinh kiếm pháp, tốc độ phóng cực nhanh, không có khả năng cắt đứt.

    Nhưng Lục Nguyên bỗng ra một kiếm.

    Một kiếm này nhanh như tia chớp, nhanh như tia sáng, một kiếm này là Lục Nguyên hợp quang kiếm ý, điện kiếm ý thêm vào bạch đế kiếm đạo, hóa thành một kiếm nhanh nhất, là tốc độ cực nhanh hiện tại hắn có thể làm.

    Một kiếm dù là tiên nhãn cũng không thấy tung tích.

    Vài kiếm đánh ra, khiến mười một tấm thượng cổ phù chú mỗi lần phóng ánh lửa sắp rơi vào kiếm của Hiên Viên Lệnh thì bị hắn dùng Dưỡng Ngô linh kiếm cản lại.

    Điều này sao có thể?

    Điều này sao có thể chắn được?

    Loại thượng cổ phù chú gia cố kiếm tốc độ nhanh kinh khủng, sao có thể dùng kiếm chắn được.

    Hiên Viên Lệnh không dám tin.

    Kỹ năng Hiên Viên Lệnh kiêu ngạo nhất, năng lực đặc biệt hỗn động cảnh nhất tầng ảnh hưởng thiên địa.

    Lục Nguyên hời hợt nói:

    - Vậy bây giờ tới lúc ta biểu diễn, kỳ thực hỗn động cảnh thật tình không ghê gớm bao nhiêu.

    Hỗn động cảnh nhất tầng chính là phù chú gia cố.

    Tầng này là đem thượng cổ phù chú trên người tỏa ra, rải rác trong hoàn cảnh nhất định, tiếp theo dùng chiêu thức một hệ của ngươi là có thể lấy thượng cổ phù chú cùng hệ trợ trận, đây chính là cảnh giới hỗn động cảnh nhất tầng.

    Bình thường đến tầng này tuyệt đối không phải đại đạo cảnh thập tầng có thể sánh bằng.

    Thật nhiều thượng cổ phù chú lấy ra trợ trận, uy lực tăng nhiều, chiêu thức gì đều bắt đầu xen lẫn thiên địa pháp tắc.

    Ví dụ bây giờ Hiên Viên Lệnh công kích mang theo mùi vị mười một thiên địa pháp tắc.

    Thượng cổ phù chú gia cố thiên địa pháp tắc vào kiếm gần như không khả năng bị cắt đứt, bởi vì hành động gia cố nhanh đến cực điểm.

    Từng có nhân tài muốn làm điều này, cắt đứt thượng cổ phù chú gia cố nhưng không ngoại lệ đều thất bại.

    Tuy nhiên bây giờ Lục Nguyên thành công cắt đứt.

    Mặt ngoài xem ra không có gì.

    Nhưng người trong nghề thấy ra môn đọa, cao thủ kiếm thuật càng cao thì càng hiểu điều Lục Nguyên làm đáng sợ.

    Kỳ thực Lục Nguyên có thể làm được điểm này là vì gần đây tới cảnh giới kiếm thánh.

    Đến cảnh giới kiếm thánh rồi luyện thành kiếm thuật nhất tuyến thiên, đối với điểm rơi hoàn mỹ nắm chắc, cho nên thanh Dưỡng Ngô linh kiếm không ngừng biến đổi, có thể đem thượng cổ phù chú gia cố ngăn chặn cắt đứt.

    Nếu như không đi tới cảnh giới kiếm thánh thì mình không thể làm được điều đó.

    Đương nhiên Lục Nguyên biết rõ kiếm thánh bình thường không làm được điều này, chỉ có kiếm thánh lĩnh ngộ âm dương, âm dương sở trường rõ về nhìn thấu sơ hở mới làm được điều đó.

    Nguyên Kiếm Môn, bao gồm nhiều chí tôn, có thể nói người làm được điều này tuyệt đối không nhiều.

    Trong lúc vô tình, Lục Nguyên dùng kiếm pháp làm một việc khiến người không thể tin.

    Hiên Viên Lệnh kinh sợ.

    Sao có thể?

    Mình có tuyệt kỹ hỗn động cảnh nhất tầng, thượng cổ phù chú gia cố, sao có thể thất bại được?

    Cho đến nay niềm tin lớn nhất của gã là thượng cổ phù chú gia cố.

    Bởi vì thượng cổ phù chú gia cố rồi uy lực kiếm pháp hết sức lớn lao, thế mà giờ bị phá.

    Khi Hiên Viên Lệnh kinh sợ thì Lục Nguyên phát động công kích.

    Chương 799-800: Trùng kích Hỗn Động Cảnh

    Dưỡng Ngô linh kiếm một kiếm chém xéo cắt đến, một kiếm nhanh, một kiếm đánh thẳng vào chính giữa Hiên Viên Lệnh.

    Hiên Viên Lệnh kinh hãi ngự kiếm phòng thủ.

    Kiếm pháp của gã ở trên không trung hóa thành bức tường dày, dường như xuất hiện một ngọn núi, đó là kiếm pháp cấp chín Hóa Sơn kiếm pháp.

    Cùng lúc đó, ba mươi lăm tấm thượng cổ phù chú trong đó năm tấm thượng cổ phù chú thổ hệ gia cố.

    Dưỡng Ngô linh kiếm của Lục Nguyên giờ phút này phát ra kiếm quang cực kỳ kinh người, chẳng những phá thượng cổ phù chú gia cố, hơn nữa cách Hiên Viên Lệnh càng gần chút.

    Hiên Viên Lệnh muốn lùi, nhưng gã muốn chưa chắc gì làm được.

    Lục Nguyên thành công đem quang kiếm ý và điện kiếm ý dung nhập vào bạch đế kiếm đạo rồi có đặc điểm lớn nhất chính là nhanh.

    Một kiếm nhanh tuyệt vời đâm vào vai phải của Hiên Viên Lệnh, bả vai gã dấy lên bảo quang, hiner nhiên gã có pháp bảo hộ thân.

    Tuy nhiên chỉ lần này thôi đã khiến Hiên Viên Lệnh khá là chật vật.

    Lục Nguyên thì chơi đến sướng vô cùng, lúc đánh với Mạc Dã Vương chìm sâu trong thiên địa kiếm thuật nhất tuyến thiên.

    Bây giờ hắn mới chân chính dùng kỹ xảo cấp kiếm thánh.

    âm dương thiết tắc thật rất hữu dụng, Hiên Viên Lệnh tùy tiện dùng chiêu thức gì đều dễ dàng bị mình nhìn thấu sơ hở.

    Mình tùy tay đâm một kiếm sẽ khiến Hiên Viên Lệnh luống cuống tay chân.

    Ngẫu nhiên luân hồi động, khiến Hiên Viên Lệnh có khi không bị khống chế nghiêng chút, âm dương đuổi theo sơ hở càng lớn đâm trúng đối thủ.

    Luân hồi thêm âm dương, âm dương rồi luân hồi, hai thiết tắc không ngừng luân phiên.

    Lúc đùa hai thiết tắc, Lục Nguyên chơi vô cùng sung sướng, cực kỳ hưởng thụ.

    Hiên Viên Lệnh thành búp bê rách đáng thương, không ngừng bị đánh trúng, máu chảy ròng ròng.

    Đường đường là hỗn động cảnh nhất tầng thượng cổ phù chú gia cố Hiên Viên Lệnh, đối với Lục Nguyên không có chút tác dụng, hoàn toàn yếu thế.

    Vài kiếm liên hoàn đâm ra, Hiên Viên Lệnh chống đỡ không nổi nữa, quỳ sụp xuống.

    Gã không muốn quỳ, đôi chân mất lực lượng chống đỡ, không thể đứng lên.

    Quỳ xuống!

    Hiên Viên Lệnh quỳ xuống trước mặt Lục Nguyên.

    Lục Nguyên nhìn Hiên Viên Lệnh, hời hợt nói:

    - Ngươi vĩnh viễn làm thuộc hạ bại tướng dưới tay ta, trước kia là vậy, về sau cũng là vậy.

    Người đứng xem bùng nổ.

    - Làm sao có thể!

    - Đường đường hỗn động cảnh nhất tầng Hiên Viên Lệnh đối mặt Lục Nguyên mà không có chút sức đánh lại!

    - Đúng vậy, hỗn động cảnh đánh không lại đại đạo cảnh, đây là vạn cổ khó có.

    - Trước giờ chưa thấy qua chuyện này.

    - Hỗn động cảnh nhất tầng thượng cổ phù chú gia cố, thế mà bị hắn lấy kiếm pháp phá hỏng, cái này mà cũng bị kiếm pháp phá, thật là mở mắt, ta trở về phải thử một lần mới được.

    Một người đàn ông trung niên đầu trọc bị gọi lão Khâu nói.

    - Thôi đi, dựa vào kiếm pháp của lão Khâu ngươi sao mà so với Lục Nguyên được.

    Một người đứng cạnh chọc ê nói:

    - Ai nói Lục Nguyên không phải tuyệt thế thiên tài?

    Không phải tuyệt thế thiên tài thì sao có thể lấy tu vi đại đạo cảnh thập tầng đánh bại hỗn động cảnh Hiên Viên Lệnh được?

    - Tám năm trước chưa đột phá, vào kiếm quyển không tăng kiếm ý, xem ra chỉ là tạm thời thoái trào.

    - Cái danh tuyệt thế thiên tài lại nở rộ ánh sáng.

    Tất cả người bên cạnh đều sôi trào.

    Hỗn động cảnh nhất tầng Hiên Viên Lệnh bị Lục Nguyên đánh bại chính là chuyện trời long đất lở, giờ càng đáng sợ là Hiên Viên Lệnh đối mặt Lục Nguyên không có chút sức đánh lại, hoàn toàn rơi vào thế yếu, không một chiêu trên cơ, đây là việc càng đáng sợ.

    Rất nhanh tin tức này lan tràn cả Kiếm Môn, bay đi khắp phương.

    Dưới tình huống bình thường, thắng bại một trận chiến chỉ lan trong phạm vi nhỏ, dù sao Kiếm Môn rộng lớn, không biết có bao nhiêu đệ tử.

    Một cuộc chiến đệ tử trung tâm bình thường đâu truyền khắp bốn phương được.

    Nhưng lần này không phải cuộc chiến đệ tử trung tâm bình thường, chăng những là môn hạ của hai chí tôn là Hiên Viên chí tôn, Thái Sử chí tôn giao tranh, hơn nữa trận chiến sinh ra một kỳ tích.

    Lục Nguyên lấy cảnh giới đại đạo cảnh thập tầng chiến thắng Hiên Viên Lệnh hỗn động cảnh nhất tầng, loại chiến tích khiến người chấn kinh, trong lịch sử các đời Kiếm Môn chưa từng xuất hiện.

    Nhận được tin tức nhanh nhất đương nhiên là Thái Sử Không trên Không Chi Sơn.

    Bởi vì trận chiến này bắt đầu ở bên ngoài Không Chi Sơn.

    Thái Sử Không nghe được tin thì ngây ra:

    - Lấy đại đạo cảnh thập tầng thắng hỗn động cảnh nhất tầng, thú vị.

    Lục Nguyên à Lục Nguyên, ngươi thật là tiềm lực không giống bình thường.

    Luân hồi, âm dương, hai thiết tắc của ngươi rốt cuộc thành.

    Thái Sử Không ở bên cạnh quan sát, hơn nữa gã biết Lục Nguyên luyện là hai thiết tắc này, cho nên có thể đoán ra được, chí tôn khác thì không thể đoán như thế.

    Trong Long Thủ Sơn, Hiên Viên Vọng, vị chí tôn này đang cùng Thượng Quan chí tôn chơi cờ, con cờ trắng đen nhanh chóng rơi xuống.

    Cờ đen của Thượng Quan chí tôn sát khí đằng đằng, mỗi một bước ép chặt.

    Hiên Viên Vọng thì cờ là đại khí, đại cách cục, từ toàn bàn cờ buộc cờ đen đầy sát khí của Thượng Quan chí tôn không có nơi hạ xuống.

    - Thượng Quan, làm việc gì đều phải có ánh mắt đại cách cục, ví dụ thế cục Kiếm Môn không thể đơn giản nhìn từ bát đại chí tôn, thậm chí không thể chỉ nhìn từ Kiếm Môn.

    Lời gã nói đầy ẩn ý.

    Thượng Quan chí tôn cũng biết Hiên Viên Vọng ý chỉ cái gì.

    Lúc này, một tin tức nhanh chóng truyền đến.

    Thượng Quan chí tôn nhận được tin thì bị kinh ngạc giật nảy mình.

    Lục Nguyên đại đạo cảnh thập tầng mà thắng được Hiên Viên Lệnh hỗn động cảnh nhất tầng.

    Đại đạo cảnh thắng hỗn động, đây là việc vạn cổ hiếm có, Lục Nguyên đúng là đáng sợ, một khi hắn lớn lên thì rất có khả năng đuổi kịp Kiếm Chi Tử.

    Thượng Quan chí tôn liếc Hiên Viên Vọng.

    Hiên Viên Vọng chắc chắn có thu được tin, mặt ngoài co vẻ bình tĩnh, nhưng gã lập tức phát hiện Hiên Viên Vọng đặt sai một con cờ.

    Cờ đặt sai!

    Cùng lúc đó, có một tin tức nhanh chóng truyền đến Kiếm Chủ Sơn, Kiếm Chủ Đường.

    Trong Kiếm Chủ Đường là nơi Kiếm Chủ bế quan.

    Kiếm Chủ bế quan thời gian dài, rất nhiều tình báo việc lớn đều không truyền vào trong Kiếm Chủ Đường, nhưng tin tức trận Lục Nguyên thắng Hiên Viên Lệnh lại nhanh chóng truyền vào đây.

    Một là vì cuộc chiến này quá khiến người kinh ngạc, làm người khó tin.

    Hai là Kiếm Chủ thầm dặn dò, tin tức liên quan Lục Nguyên một khi chấn động Kiếm Môn đều phải truyền vào trong.

    Kỳ thực không chỉ là Không Chi Sơn, Long Thủ Sơn, Kiếm Chủ Sơn, tin tức này còn nhanh chóng truyền khắp các sơn các động các phủ.

    Trong Kiếm Môn không biết tồn tại bao nhiêu lão cổ đổng, vốn những nhân vật này bình thường không nhận tin tức, nhưng chiến tích chấn kinh người thế này vẫn sẽ truyền vào trong.

    Phú chốc Kiếm Môn chấn động như dấy lên bão tố nhỏ.

    Người gây lên bão tố này, Lục Nguyên thì đang ngồi trên một khối đất trống Không Chi Sơn.

    Trận chiến với Hiên Viên Lệnh chỉ là chuyện nhỏ, nhân vật như vậy vĩnh viễn không phải đối thủ của mình, kiếm đạo bát cực rất đáng giá chú ý một phen, đại địch chân chính của mình là Kiếm Chi Tử chứ không phải hàng dỏm như Hiên Viên Lệnh.

    Đó là nhân vật mấy năm trước có thể đánh chết một chí tôn, thực lực mạnh đến không thể tưởng tượng, trời sinh có khí vận còn lớn hơn cả mình, dù ở đâu đều là gây chú ý nhất.

    Thu lại suy nghĩ, trở về chuyện cần làm.

    Trong đỉnh đầu khánh vân, Đại Hỗn Động Thạch, Tiểu Hỗn Động Thạch, Kiếm Thắng Đan, Ngộ Hóa Hỗn Động Đan, bốn đan dược đạt đến hỗn động cảnh, thiên địa linh vật đã đầy đủ.

    Bây giờ là lúc trùng kích hỗn động cảnh.

    Chỉ có trùng kích xong hỗn động cảnh mới có võ đài càng lớn chờ đợi mình.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng trên đất trống.

    Thái Sử Không ở một bên ngồi giang chân, tay cầm bình rượu ừng rực uống một hớp, nói với tám người Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì đứng một lên rằng:

    - Lát nữa Lục Nguyên sẽ bắt đầu độ hỗn động thiên kiếp, tám người các ngươi phải nhìn kỹ, sớm muộn gì các ngươi sẽ độ kiếp này, trước tiên học chút đi.

    - Vâng!

    Đám người Tần Sương Thành hơi kích động, họ đích thực sớm muộn gì sẽ hỗn động thiên kiếp.

    Trước tiên nhìn người khác hỗn động thiên kiếp, có thể học hỏi chút, có ích lợi rất lớn cho tương lia mình độ kiếp.

    Thật ra Thái Sử Không ở đây một là vì kêu đám Tần Sương Thành, Chu Nộ Trì học hỏi chút, đối với tám đệ tử có chỗ tốt cực lớn.

    Hai là hỗn động thiên kiếp vô cùng nguy hiểm, Lục Nguyên lại có nhiều thiên địa pháp tắc, hỗn động thiên kiếp của hắn e rằng khủng bố hơn người bình thường rất nhiều.

    Cho nên gã phải ở một bên hỗ trợ, tránh cho hỗn động thiên kiếp quá sức khủng bố đánhchết đệ tử của mình, muốn có một đệ tử xuất sắc như vậy không dễ dàng.

    Vốn Thái Sử Không hơi hiểu biết Lục Nguyên, biết hắn làm việc chững chạc, không có nắm chắc tuyệt đối không tùy tiện trùng kích hỗn động cảnh.

    Tuy nhiên nói là vậy nhưng Thái Sử Không vẫn phải lo lắng, cho nên đích thân đến trấn áp, nếu không may xảy ra chuyện gì thì sẽ ra tay giúp đỡ.

    Lục Nguyên trùng kích hỗn động thiên kiếp thì đã bình lặng tất cả tâm tình.

    Bây giờ hắn vứt bỏ hết tấ cả, trùng kích đến hỗn động cảnh mới là việc chính.

    Đầu tiên là đốt cháy thượng phẩm linh thạch.

    Lục Nguyên chơi sang, vì trùng kích hỗn động cảnh, một hơi đốt hết một trăm thượng phẩm linh thạch.

    Một trăm khối thượng phẩm linh thạch tức là một trăm vạn trung phẩm linh thạch.

    Bây giờ Lục Nguyên tổng cộng chỉ có một ngàn năm trăm khối thượng phẩm linh thạch mà thôi, giờ một hơi đốt hết một trăm khối, hơn nữa đây chỉ là bắt đầu, mặt sau không biết phải đốt bao nhiêu nữa.

    Một trăm khối thượng phẩm linh thạch thiêu đốt, thật nhiều linh thạch tỏa ra.

    Lục Nguyên đã vận Vô Tướng Thôn Phệ Quyết, linh khí xung quanh không ngừng bị nuốt.

    Bây giờ Lục Nguyên đã không cần dùng Phong Linh trận.

    Trước kia dùng Phong Linh trận là bởi vì thu nạp lực cực độ cường đại, Vô Tướng Thôn Phệ Quyết có thể dễ dàng hấp thu hết sạch linh khí, sao còn để lại linh khí, cho nên không cần Phong Linh trận.

    Một trăm khối thượng phẩm linh thạch thiêu đốt sinh ra linh khí tiến vào thân thể, bảy linh thú cấp truyền thuyết cũng sinh ra nguyên khí vân hệ đưa vào thân thể.

    Lục Nguyên không ngừng điều dưỡng thân thể của mình, khiến cơ thể rất nhanh tiến vào trạng thái tốt nhất.

    Bây giờ tinh thần hắn nâng cao, toàn thân pháp lực cuồn cuộn tràn đầy mỗi một kinh mạch, từng tấc da, từng ly cơ bắp.

    Máu thịt của Lục Nguyên chỉ cần một chút thôi đặt ở Tấn quốc là linh dược cực kỳ tuyệt diệu, có thể giúp tu tiên giả trường sinh kỳ nhảy vọt.

    Trạng thái không tệ, có thể bắt đầu xông quan.

    Đại Hỗn Động Thạch, Tiểu Hỗn Động Thạch, Kiếm Thắng Đan, Ngộ Hóa Hỗn Động Đan, bốn loại đan dược hoặc là thiên địa linh vật cùng nuốt vào trong miệng.

    Năm viên Đại Hỗn Động Thạch có thể cung cấp năm phần xác suất trùng kích đến hỗn động cảnh.

    Đại Hỗn Động Thạch có thể cho không phẩy năm phần xác suất, Ngộ Hóa Hỗn Động Đan là một phần, Kiếm Thắng Đan là ba phần, cộng lại có bảy phần xác suất đến hỗn động cảnh.

    Bảy phần xác suất, thật sự không nhỏ.

    Trong đó mỗi viên Đại Hỗn Động Thạch cỡ nửa bàn tay, hơn nữa vô cùng vững chắc, có thể cứng hơn cương thiết.

    Nhưng tu hành đến cỡ Lục Nguyên thì mạnh mẽ lạ thường, dù là Đại Hỗn Động Thạch hơn cương thiết to nửa bàn tay cũng nhanh chóng bị dạ dày cường đại hòa tan.

    Đến lúc này thể sinh mệnh đã vượt qua phàm nhân tưởng tượng.

    Bốn loại thiên địa linh vật đan dược nuốt vào bụng xong Lục Nguyên lờ mờ cảm giác trong không trung như có hai cánh cửa.

    Hai cánh cửa này dù là cái nào đều vô cùng to lớn, tang thương, khiến ngón tay muốn vươn ra chạm vào chúng.

    Nhưng hai cánh cửa như là cấm kỵ, không thể chạm vào.

    *Ầm!*

    Tiếng sấm to lớn vang lên, hỗn động thiên kiếp đến.

    Lúc hỗn động thiên kiếp còn chưa bắt đầu, trên không trung đã ngưng tụ sấm sét gần như vô biên vô tận.

    Sấm sét vô tận tụ tập một chỗ, trong số đó diễn sinh ra lôi long, lôi phượng, lôi hòa kỳ, vân vân, còn có nhiều loi thần.

    Thậm chí trong lôi điện có tiếng trống trầm đục vang lên.

    Thiên lôi kích trống!

    Nghe đến tiếng trống trầm đục thì Thái Sử Không biến sắc.

    Thiên lôi kích trống, này không phải trò chơị, bình thường hỗn động thiên kiếp đâu có thiên lôi kích trống, chỉ là tiếng sấm trầm thấp.

    Xuất hiện tiếng thiên lôi kích trống thì chỉ có một khả năng, chính là hỗn động thiên kiếp này rất đáng sợ, đáng sợ ở chỗ thiên lôi kích trống.

    Tại Kiếm Môn nhiều năm như vậy, khi độ hỗn động thiên kiếp chỉ có hai người đụng tới tình huống thiên lôi kích trống.

    Một là Kiếm Chi Tử, hai là Kiếm Ma.

    Kiếm Chi Tử là thiên phú quá mạnh, tiềm lực quá sâu, đụng phải thiên lôi kích trống.

    Kiếm Ma thì vì giết người quá nhiều, Kiếm Ma vì thăng lên hỗn động cảnh dùng cách đặc biệt giết trăm ức người khiến thiên địa giận dữ, lúc gã thiên kiếm mới xuất hiện thiên lôi kích trống.

    Giờ Lục Nguyên cũng là thiên lôi kích trống.

    Lục Nguyên tuyệt đối không giống Kiếm Ma vì giết quá nhiều người mới khiến thiên địa giận dữ, không lẽ hắn tựa như Kiếm Chi Tử, căn cơ quá sâu, tiềm lực quá sâu nên khiến thiên lôi kích trống?

    *Đùng!*

    Từng đạo sấm sét đánh xuống.

    Những sấm sét ở trong không trung hóa thành xuân thu huyền thủy thiên kiếp, bách giáp thần mộc thiên kiếp, từ bạo thiên kiếp, vân vân nhiều thiên kiếp.

    Những kiếp số này nếu đặt trên người Hiên Viên Lệnh là toàn bộ kiếp số, nhưng ở chỗ Lục Nguyên thì chỉ là điểm tâm sáng.

    Lục Nguyên dễ dàng đánh ra kiếm pháp, bây giờ mấy kiếp số còn đơn giản, không chút khó khăn, hắn ứng đối nhẹ nhàng.

    Nhưng đánh một lát kiếp số như vậy xong, trong không trung dần xuất hiện cái trống to lớn.

    Trống to này ở trong phong vân ẩn hiện, nó không phải vật tầm thường, là Quỳ Ngưu Cổ.

    Truyền thuyết ở thượng cổ có một quái vật gọi là Quỳ Ngưu, loại quái vật này ra vào sẽ có mưa gió ầm ầm, tiếng rống như sấm.

    Hoàng đế và Xi Vưu đại chiến, binh sĩ bị Xi Vưu tìm đến các sơn tinh thủy quái mê hoặc, hoàng đế quyết định dùng chút tài liệu đặc biệt làm cái trống để khích lệ binh sĩ.

    Quỳ Ngưu tìm đến, lấy da làm trống, Quỳ Ngưu Cổ đại biểu là sấm sét uy nghiêm.

    *Thùng!

    Thùng!

    Thùng!*

    Từng tiếng sấm to lớn nổ, theo tiếng sấm nổ, từng sấm sét dài hơn ngàn trượng đánh xuống.

    Những sấm sét không chỉ đánh vào thân thể còn có linh hồn người, lại có thanh âm cùng công kích, chỉ cần tinh thần yếu chút là sẽ bị sấm sét đánh chết.

    Quỳ Ngưu Cổ!

    Không ngờ là Quỳ Ngưu Cổ!

    Quỳ Ngưu Cổ, so với từ bạo thiên kiếp, xuân thu huyền thủy thiên kiếp thì khó khăn hơn rất nhiều, nhưng trình độ của Lục Nguyên còn ứng đối được.
     
    Hoa Sơn Tiên Môn Full
    Hoa Sơn Tiên Môn 9


    Hoa Sơn Tiên Môn

    Tác giả: Mạt Lăng Biệt Tuyết

    Nhóm dịch: Black - Vipvandan

    Làm ebook: tinhlinh2

    Nguồn: Bàn Long Hội.

    Chương 801-802: Thiên Kiếp

    Chớp mắt, Lục Nguyên động, người hóa thành như rồng bay, theo kiếm quang vô số sấm sét bị chém hết.

    Qua Quỳ Ngưu Cổ, sấm sét trên trời hơi khựng lại, dường như sáng sủa chút.

    Nhạc Sương nói:

    - Hỗn động thiên kiếp thế là qua rồi?

    Xem ra không khó khăn lắm thôi.

    Chu Nộ Trì cười khẩy nói:

    - Không khó?

    Nói đùa.

    Không nói cái khác, mở đầu xuân thu huyền thủy thiên kiếp đã không dễ dàng thông qua, nếu đến phiên chúng ta độ một kiếm Quỳ Ngưu Cổ thì ta bảo đảm dù là đại đạo cảnh thập tầng cũng tuyệt đối không qua nổi.

    Nhạc Sương thè lưỡi hồng hồng nói:

    - Ta thấy Lục sư đệ độ qua đơn gian quá.

    Tần Sương Thành tổng kết:

    - Đó là vì kiếm pháp của Lục sư đệ quá mạnh.

    Khi tám đệ tử nói chuyện thì Thái Sử Không nhìn lên trời, gã mơ hồ cảm giác sẽ không đơn giản như vậy.

    Lần trước Lục Nguyên có tám mươi chín thiên địa pháp tắc, thế này đã sáng tạo không biết bao nhiêu lịch sử, hỗn động thiên kiếp của hắn không dễ vượt qua như vậy.

    Gã nhìn thấy bầu trời đúng là sáng sủa chút, nhưng xem kỹ không giống như thiên kiếp đã qua mà đang tích luy ra thiên kiếp đáng sợ.

    Bầu trời rốt cuộc xuất hiện biến đổi, trong không trung một Vệ Tinh Lôi đập xuống.

    Vệ Tinh Lôi!

    Thái Sử Không bị kinh sợ.

    Những Vệ Tinh Lôi to cỡ vệ tinh, tràn ngập tinh hoa sấm sét dadpj xuống, hơn nữa không thể trốn, hoàn toàn tỏa định, không ngờ nổi sẽ là Vệ Tinh Lôi.

    Vệ Tinh Lôi ở trên không trung lăn lộn, chính là thiên kiếp dẫn động hàng ức vạn tinh thần lực hóa thành một loại lôi phạt.

    Lại nhìn bầu trời, Vệ Tinh Lôi chỉ có một viên, may mắn, chỉ một viên, Thái Sử Không thở phào một nửa.

    Nhưng không cần nhiều, chỉ một viên Vệ Tinh Lôi đã đủ đáng sợ.

    Thái Sử Không vừa thở ra lại hít vào, gã quyết định phải nắm chắc thời gian, nếu Lục Nguyên không độ qua cần cứu hắn, nếu không nguyên tinh thần sấm sét vẹ tinh đập lên người hắn đủ khủng bố.

    Lúc này trên trời, Vệ Tinh Lôi to lớn đường kính năm mươi vạn trượng thẳng tắp hướng tinh thần Kiếm Môn ở.

    Đây là tiểu cầu đụng đại cầu, vệ tinh cầu đụng vào tinh thần Kiếm Môn ở, một khi bị đập trúng thì thật là tai họa lớn.

    Tất nhiên loại Vệ Tinh Lôi này phải giải quyết Lục Nguyên trước, nếu còn dư lực mới tập kích Kiếm Môn.

    Vệ Tinh Lôi ngày càng gần.

    Trong Kiếm Môn một số lão cổ đổng, các cường giả đều phát hiện Vệ Tinh Lôi tới gần.

    - Ai đang độ thiên kiếp?

    - Rốt cuộc là ai độ thiên kiếp?

    Bởi vì Không Chi Sơn ngăn cách với bên ngoài, cho nên đám Kiếm Môn không ngừng đoán xem rốt cuộc là vị nào độ thiên kiếp, hẫn dẫn cả Vệ Tinh Lôi.

    Tất nhiên có người nghi ngờ là Lục Nguyên, tuy không ít người bế quan trùng kích hỗn động cảnh, nhưng có thể dẫn động thiên kiếp đáng sợ như Vệ Tinh Lôi thì không mấy ai, tuy nhiên họ không dám chắc chắn.

    Vệ Tinh Lôi lấy thế lôi điện cuồn cuộn hóa thành quả cầu to lớn muốn đụng vào tinh thần Kiếm Môn to bực.

    Đây là tiểu tinh thần đụng đại tinh thần.

    Một số lão cổ đổng, các cường giả trong Kiếm Môn đều phát hiện Vệ Tinh Lôi tới gần.

    Trong một góc Kiếm Môn, chỗ đó đứng một nho sinh khoảng ba mươi tuổi, dáng người gầy gò.

    Nho sinh vóc người bình thường, đôi mắt sâu thẳm, dường như chất chứa trí tuệ thế gian.

    Trên người gã tỏa ra hơi thở trí tuệ vô cùng tận, người này tên gọi là Kiếm Tuệ.

    Một trong kiếm đạo bát cực.

    Kiếm đạo bát cực tự mang một cực đoan kiếm đạo, vâng chịu đại khí vận trong thiên địa mà sinh.

    Ví dụ Kiếm Ma mang theo ma tính kiếm đạo.

    Kiếm Tham là tính tham lam kiếm đạo.

    Kiếm Linh là kiếm đạo linh khí, chung kiếm đạo linh tú mà sinh.

    Kiếm Tuệ tức là tập kiếm đạo trí tuệ mà sinh.

    Gã ở trong kiếm đạo bát cực là thông minh nhất, cũng là thuộc hạ của Kiếm Chi Tử, đệ nhất quân sư.

    Kiếm Tuệ chịu đi theo Kiếm Chi Tử là vì lấy trí tuệ vô thượng của gã phongr đoán, Kiếm Chi Tử sẽ trở thành người mạnh nhất Kiếm Môn.

    Lấy trí tuệ vô cùng của Kiếm Tuệ, tất nhiên phải đi theo người như vậy.

    Kiếm Tuệ ngồi trước bàn, tay đang ghi chép.

    Khi những người khác còn chưa phỏng đoán ra cụ thể Vệ Tinh Lôi đập vào đâu thì gã ứng với kiếm đạo trí tuệ mà sinh đã khẳng định nên là Không Chi Sơn.

    Chỗ Không Chi Sơn có Lục Nguyên ư?

    Người theo kiếm đạo trí tuệ mà sinh này tay cầm bút lông, ở trên giấy viết xuống một loạt văn tự, nhìn kỹ tờ giấy gã viết, đó là một phần tư liệu khá là hữu dụng, tư liệu từ lúc Lục Nguyên tiến vào trung ương thiên triều đều có ghi chép.

    Từ rất sớm trước kia Kiếm Tuệ đã chú ý Lục Nguyên, ghi chép hết mọi thứ liên quan hắn.

    Kiếm Tuệ cười khẽ nói:

    - Lục Nguyên, tiềm lực của hắn không tệ, đáng tiếc cuối cùng sẽ thua.

    Bên cạnh gã đứng Hiên Viên Lệnh vừa đến hỗn động cảnh nhất tầng.

    Hiên Viên Lệnh gần đây gặp đại bại, vốn cho rằng mình rất khó làm đối thủ của Lục Nguyên nữa, nhưng khi ấy Kiếm Tuệ xuất hiện.

    Kiếm Tuệ sư huynh là người thong minh nhất cả đời Hiên Viên Lệnh gặp, tính toán không bỏ sót, hơn nữa dường như Kiếm Tuệ sư huynh định đối phó Lục Nguyên, hắn chết chắc rồi.

    Kiếm Tuệ sư huynh muốn đối phó một người, người ấy tuyệt đối không tránh thoát khỏi xui xẻo.

    Bởi vì đó vốn chính là tập hợp kiếm đạo trí tuệ.

    Kiếm Tuệ thản nhiên nói:

    - Tiểu tử Lục Nguyên đích thực hơi, tiềm lực sâu, nhưng đáng tiếc tương lai hắn sẽ kết thúc trong tay ta.

    Dù gã hời hợt nói nhưng câu nói lộ ra vô cùng tự tin, đó là tự tin sâu tận xương tủy.

    Kiếm Văn Hào ở bên cạnh nói:

    - Kiếm Tuệ sư huynh, nhất định phải giết chết tiểu tử Lục Nguyên, dù không giết phải khiến hắn liếm gót giày ta.

    Tuy Kiếm Văn Hào là đệ đệ của Kiếm Chi Tử nhưng tự biết Kiếm Chi Tử khá là tôn trọng Kiếm Tuệ, cho nên dù gã la hết nhưng rất tôn kính Kiếm Tuệ.

    - Ngươi yên tâm.

    Kiếm Tuệ lạnh nhạt nói:

    - Ta sẽ bắt hắn, để hắn liếm gót giày ngươi.

    Đương nhiên ta muốn tủy não của hắn, nuốt tủy não thiên tài kiếm đạo có thể khiến kiếm đạo trí tuệ của ta thêm một tầng.

    Lục Nguyên, tuy ngươi sắp tiến vào hỗn động cảnh, nhưng vừa vào hỗn động cảnh lập tức có thiên la địa võng chờ đợi ngươi.

    Đôi mắt Kiếm Tuệ chớp lóe ánh sáng trí tuệ mà nguy hiểm.

    Lục Nguyên lại có một đại địch, Kiếm Tuệ xuất hiện.

    Vệ Tinh Lôi, ngày càng gần.

    Vệ Tinh Lôi to đến năm mươi vạn trượng, trên Vệ Tinh Lôi to vô cùng còn có lôi long, lôi phượng hoàng, lôi kỳ lân, nhưng những cái đó chỉ là mặt ngoài, bên trong Vệ Tinh Lôi, bản chi nguyên mới càng khủng bố, một khi tập kích có thể phá hủy vô số tòa sơn mạch, vô số thành trì.

    Vệ Tinh Lôi tỏa ra vô tận lôi quang, mang theo thế sấm sét vô cùng động vào tinh thần Kiếm Môn ở.

    Vệ Tinh Lôi ngày càng gần, rốt cuộc đám lão cổ đổng trong Kiếm Môn xác định mục tiêu cuối cùng của nó, Không Chi Sơn.

    Nếu như là Không Chi Sơn, vậy người lần này độ kiếp cũng lộ ra.

    Không ngờ lại là Lục Nguyên này.

    Hơn nữa Lục Nguyên thật không tầm thường.

    Tám năm không độ hỗn động thiên kiếp thì thôi, một khi bắt đầu độ hỗn động thiên kiếp là kiếp số khủng bố như vậy.

    Trước không nói lôi kiếp ban đầu, cuối cùng giáng xuống lại là một viên Vệ Tinh Lôi, đó là kiếp số khủng bố cỡ nào?

    Nhưng những người xem cũng yên lòng, nếu đã ở Không Chi Sơn, đó là địa bàn của Thái Sử Không, Vệ Tinh Lôi này dù Lục Nguyên không đụ được kiếp chắc Thái Sử Không cũng ngăn được, sẽ không đánh trúng Kiếm Môn tinh thần.

    Vệ Tinh Lôi ngày càng gần.

    Trong mắt đám Tần Sương Thành thì Vệ Tinh Lôi cao cỡ mấy trăm ngọn núi, chiếm tất cả tầm mắt bầu trời, ngẩng đầu đều là lôi quang chớp lóe.

    Nhạc Sương thè lưỡi nói:

    - Đây là kiếp số gì vậy?

    Khủng khiếp quá đi.

    Chậc chậc, nếu là ta độ kiếp số này chắc chắn dễ bị đánh chết.

    Tất nhiên Nhạc Sương đang nói đùa, bởi vì thực lực, căn cơ như nàng, khi độ kiếp đến một xuân thu huyền thủy thiên kiếp đã là không tệ, không khả năng sẽ là kiếp số cực kỳ đáng sợ như vậy.

    Nhưng không chút nghi ngờ, tám người Tần Sương Thành đều bị siêu cấp thiên kiếp chấn nhiếp đến không nói nên lời.

    Lúc này Lục Nguyên sắc mặt vô cùng nghiêm túc.

    Vệ Tinh Lôi mang cho Lục Nguyên áp lực cực lớn, khiến hắn không dám phân tâm chút nào.

    Có sơ hở!

    Đôi mắt Lục Nguyên như ưng nhìn bầu trời trên đầu, phát hiện trong Vệ Tinh Lôi vô cùng to lớn tồn tại chút sơ hở, nhưng sơ hở cực kỳ nhỏ, hơn nữa chỗ sơ hở có vô tận sát khí, muốn phá sơ hở không dễ dàng.

    Tuy nhiên, chỉ đành làm vậy.

    Lục Nguyên hú dài ra tay, Dưỡng Ngô linh kiếm dốc sức xuất kiếm.

    Đánh một chiêu hướng Vệ Tinh Lôi trên không trung.

    Thái Sử Không ngây ra.

    Bây giờ Vệ Tinh Lôi khí thế cực thịnh, thế mà Lục Nguyên lựa chọn ra tay, dường như không sáng suốt lắm.

    Nhưng lập tức Thái Sử Không bỗng hét hét tiếng.

    - Kiếm thuật nhất tuyến thiên, không thể nào!

    Kiếm thuật nhất tuyến thiên, đây là kiếm pháp cả Thái Sử Không còn không làm được.

    Kiếm thuật nhất tuyến thiên yêu cầu mỗi một điểm rơi đều phải hoàn mỹ, không phải nói kiếm pháp của Thái Sử Không không bằng Lục Nguyên, kiếm pháp của gã so với hắn cao hơn chút.

    Nói trắng ra là Lục Nguyên tinh thông âm dương mà Thái Sử Không không biết cái này, chỉ có nắm giữ âm dương mới càng giỏi nắm giữ chiêu kiếm thuật nhất tuyến thiên.

    Lục Nguyên một kiếm thi triển ra, đâm vào trong Vệ Tinh Lôi.

    Một kiếm đâm vào sơ hở thứ nhất, lập tức cái thứ hai rồi cái thứ ba.

    Sơ hở thứ ba mươi lăm, sáu mươi bảy, chín mươi chín.

    Một trăm sơ hở, một trăm năm mươi ba, hai trăm lẻ một.

    Giờ thì Lục Nguyên hơi khó kiên trì nổi, Vệ Tinh Lôi quá to lớn, muốn liên tục cắt nhiều sơ hở thì phải tập trung tinh thần rất cao, hơn nữa đáng sợ nhất là sấm sét bên cạnh luôn không ngừng công kích thân thể mình, hắn toàn dùng ý chí cố chống.

    Trên người không biết có bao nhiêu dấu vết bí sấm sét đánh trúng, nhưng lòng Lục Nguyên hiểu rõ nếu bây giờ ngừng thì Vệ Tinh Lôi sẽ hoàn toàn đánh trúng, mình đang công kích sơ hở mới có cơ may đem công kích từ Vệ Tinh Lôi giảm nhỏ nhất.

    Cho nên chỉ có thể cố chống tiếp.

    Không ngừng đụng độ.

    Lục Nguyên cầm Dưỡng Ngô linh kiếm, kiếm trong tay, một đường vung.

    Giờ phút này toàn là ý chí chống đỡ hắn công kích.

    Sơ hở thứ hai trăm năm mươi mốt, thứ ba trăm lẻ năm, thứ bốn trăm bốn mươi ba.

    Hơn bốn trăm sơ hở chém xuống, Lục Nguyên cảm giác thân thể rã rớt, bị sét đánh thương không nhẹ, nhưng giờ không có cách nào, tiếp tục va chạm.

    Lục Nguyên quát dài một tiếng, trường kiếm ở trên không trung vạch một đường ánh sáng rực rỡ, phá mở mấy chục sơ hở.

    Sơ hở thứ năm trăm!

    Thành công!

    Lục Nguyên mừng rỡ, một kiếm này triệt để đâm xuyên sơ hở lướn nhất của Vệ Tinh Lôi.

    Vệ Tinh Lôi bị đâm xuyên sơ hở, năm trăm sơ hở bị một kiếm xuyên qua đã hiện trạng thái không ổn định.

    Lục Nguyên không màng thân thể đau đớn và vô số vết thương, xoay người xông lên.

    Lại một kiếm đâm ra, nhát kiếm bắt đầu là đâm, tước, chém xéo, trảm, chuyển sang chém ngang, cả quá trình như mây bay nước chảy, có mỹ cảm khó tả.

    Một kiếm lại một kiếm không ngừng gọt Vệ Tinh Lôi, vết thương trên người hắn không ngừng tăng thêm nhưng Vệ Tinh Lôi cũng tùy thời tan vỡ.

    Nhát kiếm cuối cùng, Lục Nguyên nhất kiếm động. *ầm* một tiếng, Vệ Tinh Lôi nổ tung.

    Nguy rồi!

    Tuy Vệ Tinh Lôi bị Lục Nguyên công phá nhưng một khi bắn ra bốn phía thì e rằng sẽ phá hỏng vô số sơn mạch.

    Đang khi Thái Sử Không định ra tay thì Lục Nguyên chuyển kiếm pháp, lại là luân hồi.

    Vô số sấm sét theo kiếm pháp của Lục Nguyên bị thu vào một hồ lô trong tay hắn.

    Hồ lô là pháp bảo có thể thu năng lượng, lấy từ trong di sản của Mạc Dã Vương, luôn không biết tác dụng nhưng bây giờ xem như mò ra.

    Sấm sét to lớn vô cùng bị thu vào trong hồ lô, lập tức hồ lô hiện màu tử điện, hóa thành sấm sét hồ lô.

    Hồ lô này chất liệu không đơn giản nhỉ, gần như phân nửa năng lượng Vệ Tinh Lôi bị nó hấp thu mà nó không bạo tạc.

    Thật ra Mạc Dã Vương vô tình có được hồ lô này, lão không biết lai lục của nó, bị Lục Nguyên vô tình có được.

    Rốt cuộc độ hỗn động thiên kiếp, tới hỗn động cảnh.

    Lục Nguyên thở ra hơi dài.

    Nhưng lúc này có một ý niệm vô cùng mạnh mẽ chui vào đầu.

    Đang khi mình độ qua hỗn động thiên kiếp, sao lại có ý niệm mạnh mẽ chui vào, đây là cái gì?

    Lục Nguyên ngây ra.

    Ý niệm này muốn chui vào trong đầu cường đại, và bá đạo.

    Trong đầu Lục Nguyên bất giác hiện ra sấm sét to lớn vô cùng đánh xuống dưới.

    Cửu thiên lôi đình.

    Thiên lôi vạn đình.

    Lôi và đình thật ra rất giống nhau.

    Lôi là độ công kích của thiên lôi.

    Đình là uy nghiêm thiên lôi công kích.

    Một khi tổ hợp lôi đình có thể hóa thành loại công kích hung tàn mà bá đạo, tất nhiên còn có tổ hợp càng thêm bá đạo, tức là hợp ba cái lôi đình điện.

    Một khi ba thứ hợp lại như thiên lôi giáng thế.

    Bây giờ Lục Nguyên hiểu, chui vào trong đầu mình là đình kiếm ý.

    Mới rồi Vệ Tinh Lôi vô cùng hung ác, to cỡ năm mươi vạn trượng, bên trong có thiên địa hung tàn.

    Tu hành vốn là việc nghịch thiên, vật bình thường, gốc cây ngọn cỏ phàm nhân tích góp năng lượng có hạn.

    Tu sĩ là cùng thiên địa tranh giành năng lượng, cho nên mới có thiên kiếp.

    Trong Vệ Tinh Lôi có lôi chi thiên địa pháp tắc, đình chi thiên địa pháp tắc.

    Lục Nguyên đánh bại Vệ Tinh Lôi, đình chi thiên địa pháp tắc đại biểu uy nghiêm, cho rằng hắn đủ uy nghiêm nên đình chi thiên địa pháp tắc tứ tán ngược lại tiến vào đầu Lục Nguyên.

    Lục Nguyên lập chí phải tìm ba ngàn kiếm ý, tu thành kiếm thần, có thể nhiều một kiếm ý thì tất nhiên vui vẻ nhận.

    Đình kiếm ý ở trong óc xẹt qua, cái loại này không cần hắn cảm ngộ bao nhiêu, công kích của lôi, uy nghiêm của đình, nhanh của điện, có cảm ngộ lôi và điện, cảm ngộ đình kiếm ý cực nhanh.

    Tấm thượng cổ phù chú thứ chín mươi hai đã xuất hiện, khiến thiên địa pháp tướng lại to chút, còn tràn ngập uy nghiêm như là Cửu Điện Thần Lôi vậy.

    Hắn mới lĩnh ngộ đình kiếm ý thì cảm giác thời không xa xôi có hai cánh cửa tang thương, cổ xưa, to lớn chậm rãi mở ra.

    Cửa thứ nhất là trong tam đại môn thộ thiên địa môn, cửa này đại biểu nguyên khí thiên địa, chậm rãi mở ra, bên trong một mảnh mơ hồ, căn bản thấy không rõ tình hình bên trong.

    Nhưng theo sau đó lập tức có nguyên khí như sông dài bay nhanh vào người Lục Nguyên.

    Đó là nguyên khí khổng lồ cỡ nào chứ, tất cả đều ùa vào người Lục Nguyên.

    Nguyên khí như trường giang, Thái Sử Không thầm nghĩ, năm đó mình lên hỗn động cảnh cũng không có nhiều nguyên khí như vậy.

    Khi đó căn cơ của mình khá sâu, nhưng thiên địa môn mở phóng ra nguyên khí không bằng một nửa Lục Nguyên bây giờ.

    Chương 803-804: Không gian chi tuyến

    Những nguyên khí này vô cùng tinh thuần.

    Mỗi một tia nguyên khí đều tinh thuần hơn đại đạo cảnh gấp mười lần.

    Hỗn động cảnh cường đại là do đây mà ra.

    Nguyên khí cuồn ruộn rơi vào người Lục Nguyên, hắn cảm thấy pháp lực không ngừng biến cường, không ngừng tăng trưởng, tăng đến gấp hai đại đạo cảnh thập tầng thì cái loại trướng pháp lực này vẫn chưa ngừng.

    Cánh cửa thứ hai là trong tam đại môn hộ quy tắc môn, cửa này đại biểu quy tắc trong trời đất đang từ từ mở ra.

    Bên trong vẫn là không thấy rõ cái gì, quy tắc môn vô cùng to lớn giáng xuống thiên địa quy tắc như nước sông cuồn cuộn.

    Dù không cường thế bằng thiên địa môn nhưng quy tắc môn thật nhiều quy tắc, mỗi một cái đều vô cùng cường đại.

    Người bình thường dù có mở ra được cửa quy tắc môn thứ hai cũng sẽ không giáng xuống nhiều thiên địa quy tắc như vậy.

    Những thiên địa quy tắc, thiên địa huyền bí rơi vào người Lục Nguyên.

    Những thiên địa quy tắc, thiên địa huyền trong phút chốc hình như không có tác dụng gì.

    Nhưng Thái Sử Không biết rõ, những thiên địa quy tắc, thiên địa huyền bí kỳ thực đã lưu trữ trong người Lục Nguyên, từ nay về sau thân xác hắn không còn là xác phàm, sau này lĩnh ngộ đủ các loại thiên địa quy tắc, thiên địa huyền bí cũng giảm bớt khó khăn rất rất nhiều, đây là tại sao căn cơ càng sâu thì độ kiếp càng khó nhưng tương lai thành tựu càng lớn.

    Dựa theo căn cơ hiện tại của Lục Nguyên, e rằng tương lai hắn muốn vào thế giới cảnh không khó bao nhiêu.

    Thậm chí rất có khả năng trùng kích đến phó chủ văn minh.

    Giờ phút này, bản thân Lục Nguyên cảm thấy mình đối với bí văn thiên địa ngày càng rõ ràng.

    Trên đỉnh đầu hcisn mươi hai tấm thượng cổ phù chú đều hiện ra, lúc tiếp nhận thiên địa quy tắc, thiên địa huyền bí những thượng cổ phù chú hình như biến lớn một vòng.

    Không chỉ như thế, pháp lực của hắn tăng lên gấp ba.

    Đó là pháp lực hùng hồn cỡ nào chứ, dường như chỉ nhẹ vung là có thể chấn động càn khôn, Lục Nguyên cảm giác không gian xung quanh dường như dưới nắm đấm của mình có chút không ổn định.

    Thiên địa môn, quy tắc môn, hai môn hộ đại biểu vĩ đại rốt cuộc dần khép kín.

    Lục Nguyên phát hiện tuổi thọ của mình biến đổi kinh người.

    Vốn đại đạo cảnh tuổi thọ cực hạn là hai ngàn tuổi, bây giờ lên đến hai vạn tuổi.

    Thật ra hỗn động cảnh nhất tầng bình thường chỉ có tuổi thọ một vạn, nhưng căn cơ của Lục Nguyên vững chắc hơn xa người khác nhiều, vậy nên mới tới hỗn động cảnh thì thọ mệnh đã lên đến hai vạn tuổi.

    Bây giờ mình mới hơn bốn mươi tuổi, tuổi thọ hai vạn đủ cho mình tu hành rất lâu.

    Cùng lúc đó, mình lờ mờ cảm giác liên hệ giữa trời đất và bản thân.

    Một khi đến hỗn động cảnh, là đi hướng tự thành hỗn động không gian, đối kháng thiên địa.

    Lục Nguyên thở hắt ra hơi dài.

    Hắn lật tay, từ thiên địa pháp tướng bắn ra chín mươi chín phù chú.

    Chín mươi chín phù chú xếp theo quy tắc bày ra đó, trong đó có một đội hình luân hồi, một đội âm dương thành hai hàng, hai hàng đối diện nhau cấu thành thế giới cực kỳ quái dị.

    Đây chính là hỗn động cảnh nhất tầng, phù chú gia cố.

    Có phù chú gia cố rồi Lục Nguyên cảm giác rõ rệt sức chiến đấu tăng lên rất nhiều.

    Cái gì Hiên Viên Lệnh, giờ mình một chiêu là dễ dàng đánh bại gã, không cần tốn nhiều chiêu đấu với gã.

    Giờ có cảm giác tay nắm càng khôn, chân đạp sơn hà.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên hiểu hỗn động cảnh tổng cộng có mười tầng.

    Tầng thứ nhất tức là phù chú gia cố, phóng ra phù chú vào hoàn cảnh xung quanh, tăng sức chiến đấu bản thân.

    Tầng thứ hai là tôi luyện tiên kiếm.

    Đếnbước đó là bắt đầu nắm giữ tiên kiếm, cho nên sức chiến đấu của hỗn động cảnh đệ nhị tầng khá cường.

    Có được tiên kiếm và không có tiên kiếm là hai điều khác nhau.

    Tầng thứ ba là cát ly thiên địa, chính là đem không gian khu vực nhất định hoàn toàn cách ly, đếnbước này sẽ chịu thiên địa điên cuồng phản công.

    Đây không phải là đỉnh đầu khánh vân cắt ly một chút mà là cắt không gian phạm vi lớn, thiên địa cuồng phản công đến mức độ khủng bố.

    Tầng thứ ba là không gian sơ thành, đến đây thì sẽcos một không gian to lớn vô cùng dần hình thành.

    Tầng thứ năm, không gian pháp tắc, tức là đem tất cả thiên địa pháp tắc học được rót vào trong không gian của mình.

    Cửa này có càng nhiều pháp tắc càng tốt, đạt thành không gian càng cường.

    Tầng thứ sau là hỗn khí tức, trong không gian tinh luyện ra hỗn khí tức thứ nhất.

    Tầng thứ bảy là hỗn độn đại thành, là đem trong không gian cố hết sức diễn sinh ra nhiều hỗn khí tức.

    Tầng thứ tám, trọng quy hỗn độn, là không gian trong đó thập đại thiên địa pháp tắc và nhiều sự vật quay về hỗn độn, phải khai phá ra thế giới hoàn toàn thuộc về mình.

    Cần thế giới này trước quay về hỗn độn, giống như kỷ nguyên hỗn độn vậy, chỉ là đem những sự vật thu nhỏ lại mà thôi.

    Tầng thứ chín, hỗn độn diễn hóa, là trong hỗn độn bắt đầu xuất hiện chút linh trí, xuất hiện một ít hỗn độn sinh linh đơn giản.

    Tầng thứ mười, đại viên mãn, tầng này là để chuẩn bị cho thế giới cảnh, chuẩn bị vững vàng trùng kích thế giới cảnh.

    Đúng rồi, thuyết minh thêm, tu sĩ tầng cuối đại cảnh giới thế giới cảnh đệ nhất tầng là khai thiên tích địa, đến lúc đó giống như mô phỏng đại thế giới sinh ra, bắt đầu ở trong tiểu thiên thế giới bản thân khai thiên tích địa.

    Cái gọi là đường tu sĩ tức tự thành một phương tiểu thiên thế giới.

    Luyện khí, luyện thể, trường sinh, ba đại cảnh giới này là luyện nội bộ thân thể.

    Đại đạo, hỗn động, thế giới, ba đại cảnh igươis này là đem bản thân luyện thành một tiểu thiên thế giới.

    Đến cuối cùng, nhân là thế giới, thế giới là nhân, tới tình trạng không giống bình thường, vượt xa thần, thánh, tiên, phật, thành tựu phó chủ văn minh, thậm chí là chủ văn minh.

    Đương nhiên một tiểu thiên thế giới chỉ có thể có một văn minh.

    Phải tới tình trạng vĩnh hằng bất bại cần vô số văn minh, vô số đại thế giới, chủ vĩnh hằng là cảnh giới cao đến khiến người tuyệt vọng, từ xưa đến nay chưa có ai tu thành.

    Đây là con đường tương lai của mình, tất nhiên bây giờ mình không sốt ruột cho tương lai.

    Hiện tại mình đã tới đệ nhất tầng, phù chú gia cố, tiếp theo là đệ nhị tầng tôi luyện tiên kiếm, mình phải làm chính là đạp ổn mỗi một bước chân.

    Lục Nguyên thở ra khói trắng, ngụm khói trắng đều có nhiều thiên địa huyền bí, đây là cảnh giới hỗn động cảnh.

    Thực ra bây giờ Lục Nguyên thở ra ngụm khí đối với một tòa núi cao Tấn quốc có thể dễ dàng phá núi.

    Đương nhiên núi của trung ương thiên triều độ cứng gấp trăm lần núi Tấn quốc, không phải dễ dàng phá hủy.

    Thái Sử Không luôn ở bên cạnh nhìn, lần này đệ tử này cho mình kinh ngạc quá nhiều.

    Cảnh giới kiếm thánh, chín mươi hai thiên địa pháp tắc, kiếm thuật nhất tuyến thiên, thiên địa môn và quy tắc môn tràn ra rót vào người Lục Nguyên đều vượt xa hỗn động cảnh nhất tầng bình thường.

    Tất nhiên Thái Sử Không vốn tưởng Lục Nguyên độ hỗn động thiên kiếp có thể cho tám đệ tử khác có chút thu hoạch, giờ mới phát hiện đám Tần Sương Thành không có chút thu hoạch nào.

    Bởi vì Lục Nguyên độ thiên kiếp và cách độ quá cao cấp, tám đệ tử không học nổi.

    Thái Sử Không suy tư, cũng là lúc mình nên dạy cho đệ tử không gian thiết tắc của mình rồi.

    Tam thiết tắc kiếm thánh và nhị thiết tắc kiếm thánh là hoàn toàn khác nhau.

    Dương xuân ngũ nguyệt, thảo trường oanh phi, yến phi điệp vũ.

    Thật là ngày xuân ấm áp.

    Trong bụi cỏ châu chấu nhảy, bươm bướm đang bay, phía xa bên hồ vang tiếng ếch kêu.

    Đây là một góc Không Chi Sơn.

    Thái Sử Không khoanh tay đứng.

    Lục Nguyên cách trước mặt gã nửa trượng.

    Thái Sử Không nói:

    - Bây giờ ngươi đã hiểu ra âm dương, luyện thành luân hồi, trở thành nhị thiết tắc kiếm thánh, giờ là lúc truyền cho ngươi thiết tắc ta quen thuộc nhất, không gian thiết tắc.

    - Không gian, không đâu không ở, chỗ ngươi đứng chính là không gian.

    Bản thân không gian tồn tại trên đầu, bên dưới, đằng trước, đằng sau, bên trái, bên phải của ngươi, dù là nơi nào đều có không gian.

    Thái Sử Không nói:

    - Không chỉ nơi này, trung ương thiên triều một là không gian vô cùng to lớn.

    Nước ngoài ngươi ở là một không gian, cùng lúc đó, những di thất địa kỳ thực cũng là từng không gian.

    - Những cái này đều là không gian.

    - Không gian không đâu không ở, dường như ngươi có thể tùy thời chạm được, nhưng muốn nói rõ rốt cuộc là cái gì thì khó mà miêu tả.

    Thái Sử Không bắt đầu giới thiệu không gian:

    - Không gian, hoặc là khác nhau nhưng dù là dạng gì đều có không gian tồn tại.

    Không có không gian thì sẽ không tồn tại bất cứ sự vật gì.

    Vạn sự vạn vật trong thiên địa đều ở trong không gian.

    Thái Sử Không giảng, Lục Nguyên suy ngẫm, đúng là vậy, vạn sự vạn vật đều tồn tại trong không gian.

    Thái Sử Không cực kỳ nghiêm túc nói:

    - Bây giờ ta sẽ hiện ra không gian chi tuyến, ngươi phải cẩn thận chút.

    Không gian chi tuyến?

    Lục Nguyên ngây ra.

    Thái Sử Không giải thích rằng:

    - Đây là do người nắm giữ không gian mới bày ra được không gian chi tuyến.

    Một khi bày ra không gian chi tuyến có thể cho ngươi cảm ngộ nhiều về không gian, giúp ngươi sơ bộ hiểu cái gì gọi là không gian thiết tắc.

    Chuẩn bị sẵn sàng chưa?

    Thấy Lục Nguyên gật đầu, bàn tay to của Thái Sử Không một chưởng đánh vào trên không khéo.

    Theo đại chưởng của Thái Sử Không đánh vào hư không, kỳ cảnh xuất hiện.

    Trên hư không dần hiện ra một lằn chỉ tránh.

    Không đúng, không phải một.

    Mà là ba cái.

    Một lằn chỉ trắng từ trên xuống dưới, ngửa đầu nhìn lên sẽ không thấy tận cùng chỉ trắng, nhìn xuống vẫn không thấy tận cùng chỉ trắng.

    Còn có một chỉ trắng từ đông đến tây, đông nhìn không thấy tận cùng chỉ trắng, tây cũng không thấy tận cùng của chỉ trắng.

    Lại có một chỉ trắng từ nam hướng bắc.

    Nam nhìn không thấy tận cùng chỉ trắng, bắc cũng không thấy tận cùng của chỉ trắng.

    Hơn nữa không ngừng có đủ các loại chỉ trắng hướng tới các phương, gần như vô cùng vô tận.

    Nhiều chỉ trắng nhanh chóng tăng trưởng, dường như làn đầy cả không gian.

    Lập tức nguyên không gian liền bị đủ các loại chỉ trắng tràn đầy.

    Đây chính là không gian chi tuyến ư?

    Lục Nguyên đầy nghi hoặc, lập tức khẳng định suy nghĩ này.

    Hơn nữa bây giờ Lục Nguyên phát hiện kỳ lạ, những không gian chi tuyến ở đây, ban đầu mình đứng trên mặc cỏ, có yến phi điệp vũ, không gian vốn có và không gian chi tuyến hiện nay ở một trạng thái kỳ lạ.

    Dường như không gian chi tuyến hoàn toàn không ảnh hưởng thế giới vốn có vậy.

    Thái Sử Không quát dài:

    - Tĩnh tâm, chú ý không gian chi tuyến!

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Vâng!

    Đây tương đương với sư phụ Thái Sử Không cho mình mở một đường tắt.

    Nếu không có đường tắt như vậy, muốn lĩnh ngộ không gian thiết tắc khó khăn rất nhiều.

    Lục Nguyên trừ hết tạp niệm, ngồi xếp bằng nhìn từng sợi không gian chi tuyến.

    Nhìn nhiều không gian chi tuyến, lờ mờ phát hiện mình hiểu về không gian so với trước kia hơn chút, tuy vẫn không tính hiểu rõ.

    Không gian chi tuyến đại biểu là sợi chỉ tồn tại trong không gian.

    Những không gian chi tuyến rậm rạp đại biểu không gian này tồn tại.

    Nhưng phân tích qua lại, phát hiện cái gọi là không gian kỳ thực cơ bản tồn tại ba trục bắt đầu, tức là từ trên xuống dưới, từ đông sang tây, từ nam tới bắc, tất cả không gian chi tuyến khác đều ở trên cơ sở này.

    Ba sợi chỉ này chắc là cơ sở không gian chi tuyến.

    Cẩn thận quan sát hơn, cái gọi là không gian chi tuyến dường như do nhiều điểm chi chít hợp thành.

    Thời gian đang trôi qua.

    Thái Sử Không thu lại, không gian chi tuyến tan biến, nói:

    - Không gian chi tuyến không dễ dàng hiện ra, mỗi giây đều phải tiêu hao linh vật và nhiều pháp lực.

    Bây giờ ngươi thấy không gian chi tuyến rồi, chắc cũng hiểu cái gì gọi là không gian, vậy bây giờ ta bắt đầu giảng về không gian thiết tắc.

    Thái Sử Không nói:

    - Muốn luyện không gian thiết tắc là phải chia làm ba phần để luyện.

    Phần thứ nhất không gian bản thân, phần thứ hai không gian thác loạn, phần thứ ba không gian biến hóa.

    - Phần thứ nhất không gian bản thân là phải luyện bảy đại kiếm ý chia làm đông, tây, nam, bắc, thượng, hạ, trung.

    Một khi luyện thành bảy đại kiếm ý này, hiểu không gian bản thân, lấy không gian bản thân quản lý chung pháp là có thể thành tựu phần này.

    - Phần thứ hai không gian thác loạn, là cơ bản biến hóa của không gian.

    Cơ bản biến hóa của không gian phải lĩnh ngộ sáu đại kiếm ý đảo, chính, phản, tà, loạn, thác.

    Khi đã luyện thành sáu đại kiếm ý này, lấy không gian cơ bản quản lý chung pháp là có thể thành tựu phần này.

    - Phần thứ ba, không gian biến hóa, không gian thác loạn cần có hai kiếm ý là thuấn, cải.

    Có được hai đại kiếm ý này là ngươi có thể khiến không gian biến hóa.

    - Một khi luyện thành ba phần không gian bản thân, không gian thác loạn, không gian biến hóa là có thể thành tựu không gian thiết tắc.

    Thái Sử Không nói tiếp:

    - Nhưng thành tựu không gian thiết tắc rồi còn có không gian, không gian phá toái, không gian trùng kiến, ba tắc này, nhưng đó là cảnh giới càng cao thâm, bây giờ ngươi chỉ cần hiểu mặt trước không gian bản thân, không gian thác loạn, không gian biến hóa là được.

    Lục Nguyên đếm, phát hiện tổng cộng cần kiếm ý, yêu cầu so với luân hồi kiếm đạo ít hơn, nhưng dù ít mà không dễ dàng.

    Trong đó bản thân Lục Nguyên có đảo kiếm ý, trước đó không lâu mới học xong.

    Tức là nói trừ đảo kiếm ý ra còn có mười bốn loại kiếm ý hắn phải học.

    Thái Sử Không nói:

    - Trừ điều đó ra ngươi còn cần tả hữu càn khôn thạch.

    Thiết tắc này cần có mười lăm loại kiếm ý cộng thêm tả hữu càn khôn thạch mới luyện thành, không phải bình thường là được.

    Nghe Thái Sử Không giải thích, Lục Nguyên gật đầu, bắt đầu nhắm mắt suy tư về không gian thiết tắc.

    Thái Sử Không thấy Lục Nguyên suy tư thì không lại quấy rầy hắn, mặc kệ hắn suy ngẫm, tự rời đi.

    Thái Sử Không đi rồi Lục Nguyên còn đang suy tư, dường như có một kiếm đạo môn đang chậm rãi mở ra với hắn.

    Năm ngày sau, dường như Lục Nguyên có thu hoạch rồi hình như không, nhưng mặc kệ thế nào, đều đã xuất quan.

    Sau khi xuất quan hắn nhận được phong thư, là sư phụ kêu hắn đi Càn Khôn cung.

    Đến Càn Khôn cung, hắn phát hiện sư phụ Thái Sử Không vẫn đang say be bết, Lục Nguyên hành lễ.

    Thái Sử Không cười ha ha nói:

    - Ngươi đến rồi, phải rồi, ngươi có biết tinh thần thứ hai của Kiếm Môn ở đâu không?

    Lục Nguyên ngây ra, trong đầu bất giác hiện ra ba tinh thần.

    Kiếm Môn, Vô Thượng Đại Giáo như vậy, chỗ lập phái có ba tinh thần, nhưng cho đến nay Lục Nguyên phát hiện nơi mình hoạt động chỉ là tinh thần thứ nhất.

    Tức là nói Kiếm Môn tinh thần dù là kiếm quyển hay Pháp Tương Trì, hoặc là Liệp Long Hải đều là trong tinh thần thứ nhất, còn tinh thần thứ hai, thứ ba là cái gì thì hắn chưa bao giờ biết.

    Chương 805-806: Kiếm Tú

    Thái Sử Không nói:

    - Tinh thần thứ hai tên là kiếm tu tinh thần.

    Tinh thần này là cho đệ tử trung tâm chân chính tu hành.

    - Bình thường dưới hỗn động cảnh thì cũng kêu là đệ tử trung tâm nhưng không phải chân chính.

    Chỉ có đệ tử trung tâm trên hỗn động cảnh mới gọi là đệ tử trung tâm chân chính.

    Môn hạ của ta, chân chính đệ tử trung tâm bây giờ còn sống tổng cộng mười bốn người.

    Trong đó xếp ở trước Yến Thương Thiên có mười người, xếp sau Yến Thương Thiên có bốn người.

    Khi giới thiệu Tần Sương Thành thì thứ hạng của gã là hai mươi ba, những người khác xếp sau, đến Lục Nguyên là thứ ba mươi mốt.

    Hai mươi người trước không thể nào chết hết, đó là tuyệt đối không thể.

    Nhưng cho đếnn ay chưa từng giới thiệu hai mươi người trước, tất nhiên mình hiểu sư huynh thứ mười lăm chính là Yến tổ sư Yến Thương Thiên tại Hoa Sơn, như vậy hai mươi mốt ngươi kia ở đâu?

    Bây giờ coi như được cho biết.

    Thái Sử Không nói tiếp:

    - Mười bốn vị sư huynh của ngươi bây giờ đều tu hành trong kiếm tu tinh thần.

    - Còn ngươi bởi vì tới hỗn động cảnh cũng phải đi kiếm tu tinh thần để tu hành.

    - Nhưng vì quy tắc cũ, mỗi lần đi kiếm tu tinh thần phải gom đủ mười đệ tử trung tâm thì mới xuất phát.

    Vốn có tám cái, giờ thêm vào Hiên Viên Lệnh rồi cuối cùng cộng ngươi vừa đến hỗn động cảnh, vừa lúc đủ mười người, phải đi kiếm tu tinh thần.

    - Trong mười người này có ngươi, có Hiên Viên Lệnh, có Kiếm Linh Đế Cơ, có Kiếm Tú.

    Kiếm Tú cũng là một trong kiếm đạo bát cực, tuổi hơi lớn hơn ngươi, là phụng theo kiếm đạo khí vận trong thiên địa.

    - Mười người các ngươi sẽ cùng đi kiếm tu tinh thần, nhưng bề ngoài kiếm tu tinh thần có các loại hoàn cảnh cực kỳ ác liệt, các ngươi phải vượt qua những hoàn cảnh đó mới đến kiếm tu tinh thần được.

    Tương tự, trên đương đi bề ngoài sẽ quyết định vị trí thứ hạng tương lai của các ngươi tại kiếm tu tinh thần.

    - Trên kiếm tu tinh thần thứ hạng càng cao, vị trí càng tốt, điểm này cần ngươi tự đi kiếm tu tinh thần mới thấy được, ta không nói nhiều làm gì.

    Thái Sử Không nói:

    - Đương nhiên ngươi phải cẩn thận Kiếm Tú, người này từng vài lần tỏ ra chán ghét ngươi, cho rằng gã mới chính là nhân tài nổi bật của kiếm đạo chứ không phải ngươi.

    - Kiếm Tú là trong đám thanh niên cạnh tranh nặng ký nhất với ngươi.

    Thượng tầng Kiếm Môn chúng ta vẫn còn lắc lư, rốt cuộc dùng nhiều chút tài nguyên bồi dưỡng hắn hay là ngươi.

    Thái Sử Không không biết là lúc này bên Kiếm Chủ, muốn thông qua thử thác bề ngoài trên đường đi kiếm tu tinh thần không chỉ là Lục Nguyên còn có Kiếm Tú.

    Hai người này rốt cuộc là ai mạnh hơn ai, Kiếm Chủ muốn xem và làm ra quyết định cực kỳ quan trọng.

    Kiếm Môn có ba tinh thần, mỗi cái đều có tác dụng riêng.

    Tinh thần thứ nhất là nơi mấy chí tôn cư ngụ cùng với một ít đệ tử thực lực yếu, một số trưởng lão.

    Tinh thần thứ hai là đệ tử trên hỗn động cảnh, trong đó đa phần là đệ tử trung tâm, cũng có đệ tử chân truyền, ngẫu nhiên còn có đệ tử bình thường.

    Rất đơn giản, chỉ cần ngươi từ hỗn động cảnh trở lên, thân phận đệ tử là có thể đến tinh thần này.

    Còn tinh thần thứ ba thì vẫn bao trùm trong sương mù dày đặc.

    Nghe nói trong tinh thần thứ hai có các loại linh vụ, tầng tầng mạo hiểm đều đang chờ đệ tử từ hỗn động cảnh trở lên.

    Ở bên trong ngươi có khả năng được thu hoạch rất lớn, một bước lên trời, cũng có thể rơi vào địa ngục, chết không chỗ chôn, thậm chí linh hồn đều bị thứ gì không biết tên hút đi, ngàn vạn năm chịu hành hạ.

    Bây giờ Lục Nguyên bởi vì tới hỗn động cảnh sẽ phải đi kiếm tu tinh thần thứ hai.

    Kiếm tu tinh thần bản thân rất có lai lịch, chỉ là tại đây không nói nhiều.

    Ba ngày sau, Lục Nguyên cầm hồ lô rượu, lưng cõng kiếm, ngự một đạo kiếm quang bay hướng cách Không Chi Sơn một ngàn dặm, chỗ này là điểm tụ tập.

    Khi Lục Nguyên đến phát hiện Hiên Viên Lệnh đã có mặt.

    Hiên Viên Lệnh thấy Lục Nguyên thì mắt dấy lên ngọn lửa báo thù, hiển nhiên định sau hỗn động cảnh sẽ trả thù hắn, nhưng hắn không thèm để ý tới gã.

    Phương xa một luồng kiếm quang bay đến, lần này đáp xuống là người đàn ông trung niên huyền y, xem cực kỳ lạnh lùng, thực lực tuyệt đối đến hỗn động cảnh.

    Vèo một tiếng, lại một người, không là hai người đến.

    Hai người lớn lên giống như đúc, người ngoài khó phân biệt ra.

    Hai người đều là môn hạ của Thượng Quan chí tôn, một người tên là Thượng Quan Tả Hiên, Thượng Quan Hữu Hiên, là huynh đệ sinh đôi.

    Hai người này từ nhỏ luôn cùng một chỗ, chưa từng ngoại lệ.

    Kỳ tích nhất là hai người độ hỗn động thiên kiếp là cùng một lúc, gây nên kỳ cảnh.

    Tuy nhiên môn hạ của Thượng Quan chí tôn tất nhiên sẽ không bắt chuyện với Lục Nguyên, môn hạ Thái Sử chí tôn.

    Lại vài kiếm quang đáp xuống, có mấy người tiến đến.

    Mấy người kia cũng không ai chào hỏi Lục Nguyên, tất nhiên hắn sẽ không chủ động chào họ.

    Môn hạ Thái Sử chí tôn tại Kiếm Môn vốn là phái thiểu số, bình thường.

    Lục Nguyên thầm đánh giá đám người, phát hiện đa số không phải tu vi mới đến hỗn động cảnh, ngẫm nghĩ lại liền hiểu tại sao.

    Muốn đi kiếm tu tinh thần phải tụ tập đủ mười người, mà muốn có mười người thì không dễ dàng.

    Giống như Kiếm Linh Đế Cơ sớm ở nhiều năm trước tu thành hỗn động cảnh vậy, lần này bọn họ đợi lâu đến hai, ba mươi năm.

    Những người này hai, ba mươi năm nay không có khả năng hoàn toàn không tiến bộ.

    Mới vào hỗn động cảnh tổng cộng có hai người, một là hắn, một là Hiên Viên Lệnh đáng thương.

    Một kiếm quang mông lung mờ ảo đến, đáp xuống là một thiếu phụ xinh đẹp.

    Thiếu phụ khí chất u u hư hư.

    Mỹ thiếu phụ nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Chắc đây là Lục sư đệ?

    Nô gia chính là môn hạ của Hạ Hầu chí tôn, U Nhược Cơ.

    Thì ra là môn hạ của Hạ Hầu chí tôn, vậy là người mình rồi.

    Lục Nguyên giơ tay nói:

    - Thì ra là U sư tỷ.

    Mỹ thiếu phụ mỉm cười nói:

    - Sớm nghe tiếng của Lục sư đệ, nghe nói khi Lục sư đệ độ hỗn động thiên kiếp thì dẫn phát Vệ Tinh Lôi, quả nhiên giang sơn xuất nhân tài, e rằng thành tựu sau này sẽ không kém hơn kiếm đạo bát cực.

    - Phải không?

    Người như hắn mà xứng so sánh với kiếm đạo bát cực ta ư?

    Thật nực cười.

    Vang lên tiếng hừ lạnh, sâu trong hư không, một kiếm quang như tia chớp bay cực nhanh đến.

    Kiếm quang đến rất nhanh, mấy người có mặt đều là tu vi hỗn động cảnh, nhưng vẫn bị kiếm quang nhanh như vậy chấn kinh, đủ thấy tốc độ kiếm quang này đáng sợ.

    Kiếm quang rơi xuống hiện ra một người đàn ông trẻ tuổi áo trắng thắng tuyết.

    Người đàn ông trẻ tuổi áo trắng thắng tuyết diện mạo thanh tú, nhưng trong thanh tú có phần kiêu ngạo cao cao tại thượng.

    Kiếm Tú!

    Một trong kiếm đạo bát cực.

    Kiếm Tú, có tiếng là nhân tài mới mạnh nhất kiếm đạo.

    Kiếm Tú nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Ngươi chính là Lục Nguyên gần đây hơi có tiếng đi?

    Nghe nói qua sự tích của ngươi, đích thực không sai, nhưng tiếc là so với ta thì ngươi vẫn cách biệt quá xa.

    Lúc trước ngươi đánh bại Kiếm Văn Hào, Đoan Mộc Tòng Dung, Thượng Quan Sát, Hiên Viên Lệnh, những người đó chỉ là bình thường, không tính là thiên tài nữa là, đánh bại chúng không tính có bản lĩnh gì.

    - Mà ta, là Kiếm Tú, nhân tài mới mạnh nhất kiếm đạo, tuyệt thế thiên tài.

    Kiếm Tú nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Ngươi muốn so sánh với kiếm đạo bát cực thì còn kém quá xa, hơn nữa loại chênh lệch này là trời sinh.

    Chúng ta sinh ra đã là kiếm đạo bát cực, đại biểu tám cổ khí vận kiếm đạo, ngươi vĩnh viễn mãi mãi không sánh bằng kiếm đạo bát cực chúng ta.

    Gã đứng đó, cực kỳ kiêu ngạo.

    Dưới Kiếm Chi Tử, mạnh nhất chính là kiếm đạo bát cực.

    Tám người họ là thiên mệnh sở về, Lục Nguyên ngẫu nhiên có một ít tiểu khí vân, không thể so với khí vận như mình.

    Lần này đi kiếm tu tinh thần, nhất định phải chà đạp Lục Nguyên, để hắn biết cái gì là cao thấp, cái gì là quý tiện.

    Lục Nguyên cười lạnh, người khác đối xử với mình như vậy thì không cần khách sáo làm gì.

    - Kiếm Tú, nghe nói ngươi là một trong kiếm đạo bát cực, tuy nhiên kiếm đạo bát cực sao chỉ biết khoác lác thôi vậy?

    Sắp bắt đầu bay đi kiếm tu tinh thần, chúng ta ai sớm bay đến kiếm tu tinh thần thì tính ai thắng, quy tắc đơn giản như vậy so với đấu miệng mạnh hơn nhiều.

    Kiếm Tú giận dữ.

    Lục Nguyên này đúng là can đảm, dám phản kháng mình, hắn biết mình là ai không?

    Mình chính là Kiếm Tú trong kiếm đạo bát cực, tầm thường thiên tài có chút khí vận mà dám phản kháng mình?

    Gã lửa giận bừng bừng nói:

    - Tốt, Lục Nguyên, để xem chúng ta ai trước tiên bay đến kiếm tu tinh thần.

    Đến đây thì đã tụ tập chín người, chỉ thiếu một.

    Lục Nguyên và Kiếm Tú tranh chấp lập tức hấp dẫn không ít ánh mắt, bảy người khác đương nhiên chỉ xem náo nhiệt.

    Một là Kiếm Tú, một trong kiếm đạo bát cực, một là liên tục thắng ba vạn, đại đạo thăng hỗn động dẫn đến Vệ Tinh Lôi thiên kiếp, Lục Nguyên.

    Hai người này ai thua ai thắng đúng là rất khó nói.

    Rốt cuộc đằng trước phát ra tiếng tiên nhạc, góc trời xuất hiện vân liễn cực kỳ cao quý.

    Trên vân liễn khác pháp thuật phức tạp vô cùng, bên cạnh vân liễn có mấy hộ giá, cái này tất nhiên là Kiếm Linh Đế Cơ.

    Chỉ có nàng mới cái giá lớn như vậy, ai kêu nàng là con gái của chủ pháp cổ văn minh.

    Kiếm Linh Đế Cơ vén lên bức rèm vân liễn, nói:

    - Các ngươi lui xuống đi, lần này đi kiếm tu tinh thần ta tự mình đi.

    Mấy hộ vệ theo bên người nàng dù muốn lên tiếng nhưng nghĩ đến tính tình của Kiếm Linh Đế Cơ, chỉ đành im lặng lùi xuống.

    Kiếm Linh Đế Cơ bước xuống vân liễn, phút chốc ánh mắt mọi người đều bị nàng hấp dẫn.

    Dù mặt nàng che khăn trắng nhưng nửa trên mặt vẫn là linh vật thiên hạ.

    Dù cách khăn trăng, có thể khẳng định nàng là tuyệt thế mỹ nữ, nhưng Kiếm Linh Đế Cơ luôn ít lui tới với người khác, nơi này gần như không ai từng nói chuyện với nàng.

    Kiếm Linh Đế Cơ đi tới bên cạnh Lục Nguyên, môi hồng hé mơ:

    - Chúc mừng ngươi đến hỗn động cảnh.

    Lục Nguyên nhún vai, rất là nhàn nhã nói:

    - Chẳng phải ngươi đã sớm tới rồi sao?

    Mấy người kia cùng Kiếm Linh Đế Cơ nói chuyện có áp lực nhưng không bao gồm Lục Nguyên.

    Kỳ thực Kiếm Linh Đế Cơ thích bộ dạng hời hợt lười biếng của Lục Nguyên, cho nên hay nói chuyện với hắn.

    Kiếm Linh Đế Cơ nói:

    - Ta có xem ngươi liên tục thắng ba vạn, rất đẹp.

    Lục Nguyên đáp:

    - Bình thường.

    Khi Lục Nguyên và Kiếm Linh Đế Cơ nói chuyện thì Kiếm Tú ghen tỵ sắp phát điên.

    Kiếm Tú lớn lên rất thanh tú, lại là đại khí vận kiếm đạo, cho đến nay không biết bao nhiêu thiếu nữ thích nhưng gã không thèm nhìn.

    Mãi đến khi thấy Kiếm Linh Đế Cơ, gã chưa từng gặp bộ mặt thật của nàng, nhưng chỉ thấy Kiếm Linh Đế Cơ một lần là bị hấp dẫn si mê.

    Gã thích không chỉ là thân phận con gái chu pháp cổ văn minh, cũng thích khí chất, dáng vóc của Kiếm Linh Đế Cơ.

    Kiếm Tú khác với phế vật như Hiên Viên Lệnh, Hiên Viên Lệnh không có tư cách truy đuổi Kiếm Linh Đế Cơ nhưng Kiếm Tú thì hoàn toàn có.

    Gã thamạ chí bắt đầu hành động theo đuổi Kiếm Linh Đế Cơ rồi, nhưng ngay cả mặt nàng còn có gặp, không từng nói nửa câu, bây giờ Lục Nguyên bộ dạng lười biếng vậy mà khiến Kiếm Linh Đế Cơ bắt chuyện, khiến Kiếm Tú tức điên.

    Kiếm Tú ở trong lòng thầm nhủ, qua lát nữa phải đạp bẹp Lục Nguyên, phải sớm hơn hắn đến kiếm tu tinh thần, để Kiếm Linh Đế Cơ thấy mình ưu tú hơn Lục Nguyên.

    Đến đây thì mười người đi kiếm tu tinh thần lần này đã đông đủ.

    Trong mười người tới hỗn động cảnh thời nga ngắn nhất tất nhiên là Hiên Viên Lệnh.

    Yếu nhất dĩ nhiên là Hiên Viên Lệnh, chín người khác ai nấy có bản lĩnh mạnh mẽ, không ai cho rằng yếu hơn Lục Nguyên.

    Bây giờ lập tức sắp bay đi kiếm tu tinh thần.

    Đừng cho rằng kiếm tu tinh thần rất dễ dàng tới.

    Mặt ngoài nhìn qua Kiếm Môn tinh thần cách kiếm tu tinh thần chỉ mấy vạn dặm thôi, rất gần.

    Nhưng tình hình thực tế là trên đường nhiều khó khăn, muốn tiến vào kiếm tu tinh thần không phải chuyện dễ.

    Sắp bắt đầu thì Kiếm Linh Đế Cơ nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, ở kiếm đạo nghiên cứu thất năng lực phân tích kiếm chiêu của ngươi ở trên ta, lần này hãy nhìn xem là ai trước tiên đến kiếm tu tinh thần.

    - Tốt.

    Lục Nguyên gật đầu, nói:

    - Nghe nói pháp cổ văn minh các ngươi có một loại thiên pháp tửu, là dùng ngàn loại pháp thuật điều phối thành, vô cùng thuần tửu.

    Nếu ngươi thua ta thì phải đem thiên pháp tửu cho ta một bình, không, là mười bình.

    Kiếm Linh Đế Cơ không ngờ Lục Nguyên sẽ ra yêu cầu như vậy, lại muốn uống rượu, nàng khẽ cười, tiếng cười thánh thót như chim hót.

    Kiếm Linh Đế Cơ hỏi một câu:

    - Vậy nếu ngươi thua ngươi thì sẽ trả giá cái gì?

    Lục Nguyên sờ mũi:

    - Ta không có gì đáng giá, nếu thua ngươi thì, hình như cũng không có gì hết.

    Vậy đi, chỗ ta có vài loại mỹ tửu, nếu ta thua thì các mỹ tửu mặc ngươi chọn.

    Kiếm Linh Đế Cơ bật cười nói:

    - Ta không uống rượu, lấy rượu của ngươi có ích gì?

    Lục Nguyên nhún vai:

    - Vậy hình như ta không có gì để thua.

    - Vậy đi, nếu ngươi thua đồng ý một điều kiện với ta, đương nhiên ta chưa nghĩ ra là cái gì, một là sẽ không làm trái hiệp nghĩa của ngươi, hai sẽ không thương tổn bằng hữu sư huynh đệ của ngươi.

    Kiếm Linh Đế Cơ không biết tại sao sẽ thốt ra lời như vậy, nói xong mặt nàng đỏ ứng.

    Dưới tình huống bình thường Lục Nguyên sẽ không đồng ý, nhưng không biết tại sao, ma xui quỷ khiến hắn ừ một tiếng.

    Kiếm Tú ở bên cạnh thầm tức giận, chết tiệt!

    Tại sao Kiếm Linh Đế Cơ đối với Lục Nguyên đặc biệt vậy, nếu đã thế thì phải chà đạp Lục Nguyên mới được.

    Lúc này Hiên Viên Thập Nhị đáp xuống, nói:

    - Các ngươi một đường đi kiếm tu tinh thần, trong đó có khả năng gặp nguy hiểm, ta làm người hộ tống, một khi các ngươi gặp nguy hiểm sẽ ở bên cạnh giúp đỡ.

    Có chuyện gì đều tới lượt Hiên Viên Thập Nhị làm, rốt cuộc gã có thân phận gì?

    Lục Nguyên có chút tò mò.

    Lập tức mười người cùng bay.

    Mục tiêu thẳng hướng kiếm tu tinh thần.

    Đương nhiên muốn tới kiếm tu tinh thần phải rời khỏi Kiếm Môn tinh thần đã.

    Phải rồi, sẵn đây thuyết minh chút, tinh thần thứ ba tên là kiếm tổ tinh thần, chính là cấm địa huyền diệu khó dò, dù là đệ tử trung tâm cũng không thể tiến vào trong.

    Mười người đều là hỗn động cảnh, tốc độ bay cực nhanh, hơn nữa không hề sợ hãi rời khỏi màn trời.

    Mười người tăng tốc, đã bay khỏi màn trời.

    Chương 807-808: Kiếm thụ

    Khi bay khỏi màn trời là sẽ tiến vào hoàn cảnh trung ương thiên triều.

    Hoàn cảnh trung ương thiên triều lập tức công kích mười người, nhưng mười người đều là hỗn động cảnh, đâu thèm để mắt công kích như vậy, dù là Hiên Viên Lệnh yếu nhất cũng dễ như trở bàn tay chém ra công kích.

    Kiếm Tú thì nhẹ nhàng nhúc nhích ngón trỏ tay phải, từng đạo kiếm khí tung hoành, lập tức phá tất cả hoàn cảnh tấn công gã.

    Đây là việc khó khăn rất thấp hoặc nên nói là chẳng có gì khó.

    Rất nhanh tới gần kiếm tu tinh thần.

    Tinh thần bình thường mặt trên có hai tầng.

    Một là lôi điện tầng.

    Trong lôi điện tầng bình thường là điện tử tự do, xem thì chẳng cuồng bạo gì cả, nhưng mặt tinh thần tia chớp sét đánh toàn do lôi điện tầng khống chế.

    Một khi lôi điện tầng cuồng bạo thì khá là đáng sợ.

    Lôi điện tầng của kiếm tu tinh thần so với bình thường đáng sợ gấp mười lần.

    Thứ hai là tầng đối lưu, trong tầng đối lưu có cuồng phong mạnh mẽ, vô số khí lưu va đụng, bình thường nhìn chẳng có gì, một khi xâm nhập thì chuẩn bị nhận lửa giận của gió đi.

    Tương đối thì lôi điện tầng khó khăn không cao bằng tầng đối lưu.

    Mười người đã xâm nhập vào lôi điện tầng.

    Một khi xâm nhập vào lôi điện tầng, những điện từ tự do lập tức vận động, những điện từ kịch liệt nhấp nháy, trong hư không ầm một tiếng từng điện từ nổ.

    Loại điện từ này nổ uy lực cực lớn, ầm tạc bên cạnh Hiên Viên Lệnh.

    Hiên Viên Lệnh giơ ngự kiếm chắn, nhưng gã mới vào hỗn động cảnh nhất tầng, cản điện từ bạo, người đã bay ra hơn mười trượng, xem ra lôi điện tầng không dễ vượt qua.

    Từng điện từ oanh tạc, lúc này trong mười người trừ Hiên Viên Lệnh thực lực yếu nhất hơi chật vật ra, người khác vẫn bình thản.

    Lục Nguyên, Kiếm Tú, Kiếm Linh Đế Cơ được mọi người chú ý là thản nhiên nhất, cái loại điện từ bạo này chẳng là gì.

    Lôi điện tầng bắt đầu giận dữ, lôi điện tầng không phải dễ đột phá.

    Vô số lôi tử, điện từ bắt đầu ở không trung bạo nộ.

    Lập tức vô số lôi tử, điện từ ở hư không liên kết một mảnh, bắt đầu điên cuồng chấn động.

    Chớp mắt xuất hiện vô cùng vô tận công kích, những lôi điện này chấn động.

    Loại lôi điện chấn động xuất hiện hàng loạt, mới đầu chậm rồi xuất hiện hàng loạt nhanh.

    Loại lôi điện chấn động này có thể diệt sát hoàn cảnh trung ương thiên triều bình thường sinh hỏa long, địa long.

    Hiên Viên Lệnh thấy tình hình như vậy lập tức ngự pháp bảo hỗn nguyên tán.

    Hỗn nguyên tán của gã có thể tịch đắc vạn tà, Hiên Viên Lệnh đưa vào pháp lực cũng ngự kiếm chặn lôi điện chấn động cực kỳ khủng bố.

    Nhưng lúc này lôi điện chấn động không dễ chống, gã mới chịu đựng một lát thì bóc một tiếng, hỗn nguyên tán vỡ nát.

    Loại lôi điện chấn động có thể dễ dàng tiêu diệt Hiên Viên Lệnh, trong chớp mắt Hiên Viên Thập Nhị bàn tay to chộp lấy, đã chộp Hiên Viên Lệnh đến bên cạnh.

    Trong mười người, Hiên Viên Lệnh là kẻ thứ nhất bị đào thải.

    Còn lại chín người cũng hiện ra bản lĩnh của mình.

    Kiếm pháp của U Nhược Cơ quái dị, thân hình quái dị, có kh ilôi điện chấn động dường như không thể đánh trúng nàng.

    Tuy nhiên, có thể thấy ra nàng ở trong lôi điện chấn động khá là miễn cưỡng.

    Thượng Quan Tả Hiên, Thượng Quan Hữu Hiên huynh đệ giúp đỡ lẫn nhau, đối kháng lôi điện chấn động.

    Họ cùng nhau đánh đích thực giỏi.

    Thượng Quan Tả Hiên dùng là tả thuẫn tả kiếm, Thượng Quan Hữu Hiên dùng là hữu thuẫn hữu kiếm, chiêu thức cực kỳ quái dị, uy lực cực lớn, nhưng đối mặt lôi điện chấn động không dễ vượt qua.

    Kiếm Tú nhẹ vung kiếm chỉ, chặn các loại công kích.

    Mắt Lục Nguyên bắn ra vô số kiếm khí, chính là Ngự Nhãn kiếm pháp phóng ra kiếm khí.

    Kiếm Linh Đế Cơ vung Cửu Thiên Vũ Sa, có vô cùng kiếm khí.

    Ba người khác không chống đữo được nữa, trong lôi điện chấn động kịch liệt vô cùng bị đào thải.

    Lôi điện tầng rốt cuộc qua hết, lúc này Kiếm Tú, Lục Nguyên, gìld đều tiến lên, mỗi người tốc độ cực nhanh.

    Mặt sau là U Nhược Cơ, Thượng Quan Tả Hiên, Thượng Quan Hữu Hiên đuổi theo.

    Cho đến bây giờ, có thể đại khái nhìn ra mười người cao thấp, nhưng Kiếm Tú, Kiếm Linh Đế Cơ là hỗn động cảnh tam tầng, thế mà lại cùng Lục Nguyên hỗn động cảnh nhất tầng tiến lên.

    Rốt cuộc qua lôi điện tầng, lập tức sẽ tiến vào tầng đối lưu.

    Tầng đối lưu so với lôi điện tầng càng nguy hiểm hơn vài phần.

    Mới vào tầng đối lưu thì vô số gió dữ quét đến, loại gió này gọi là tang hồn diệt phách cương phong.

    Một khi bị trận gió này thổi trúng, dưới hỗn động cảnh lập tức tiêu đời, nhưng đại đạo cảnh nhất tầng, nhị tầng cũng không dễ qua.

    Mới đến tầng này Lục Nguyên thầm nhủ, chỗ biến thái, gió cuồng mạnh mẽ như vậy.

    Hắn không biết hắn là hỗn động cảnh nhất tầng ở trong tầng gió này mà bình thản như vậy thì quá biến thái.

    *Vù vù*

    Trong tang hồn diệt phách cương phong, lực gió dữ dội, trong gió có quỷ khóc sói trú, đảo mắt nhìn chỉ thấy một số cột gió đen hình thành từng đợt vòi rồng, như có linh tính bay, đang tìm sinh linh máu thịt cắn nuốt.

    Đến tang hồn diệt phách cương phong rồi, Kiếm Tú, Lục Nguyên, Kiếm Linh Đế Cơ khá nhẹ nhàng.

    U Nhược Cơ, Thượng Quan Tả Hiên, Thượng Quan Hữu Hiên có chút chật vật.

    Từng đợt vòi rồng đen ập đến, vô cùng oán niệm ập đến.

    Rốt cuộc, U Nhược Cơ là người thứ nhất không chống được, mắt thấy sắp mất mạng trong tầng đối lưu.

    Hiên Viên Thập Nhị ra tay cứu nàng, tiếp theo Thượng Quan Tả Hiên, Thượng Quan Hữu Hiên cũng không chống đỡ bao lâu, đều bị đánh ngã.

    Tới đây thì chỉ còn lại Lục Nguyên, Kiếm Tú, Kiếm Linh Đế Cơ.

    Ba người đều nhanh chóng tiến tới, tốc độ cực nhanh nên dù tang hồn diệt phách cương phong có ảnh hưởng lớn với họ nhưng dường như không chênh lệch bao xa.

    Trong chớp mắt, vô cùng phong hiện ra Phong Ma Vương.

    Những Phong Ma Vương mỗi một con đều là thực lực hỗn động cảnh nhị tầng, tam tầng, thậm chí đến mức hỗn động cảnh tam tầng cát ly không gian.

    Trong phong thế giới không gian không ngừng bị cắt hiện ra ma uy hừng hực.

    Đối mặt điều đó, Kiếm Tú, Lục Nguyên, Kiếm Linh Đế Cơ cùng ra tay.

    Hai người tự đối mặt hai con Phong Ma Vương.

    Lục Nguyên hiểu ra âm dương, liếc mắt liền nhìn thấu sơ hở của Phong Ma Vương.

    Khoảnh khắc đâm hướng sơ hở hai con Phong Ma Vương, buộc chúng lao tới trước né.

    Lục Nguyên một bước bay tới trước, thấy hắn bay đi Kiếm Tú thì lập tức đuổi theo.

    Nhưng gã bị Phong Ma Vương tấn công tạm thời không thoát ra được.

    Bên kia Kiếm Linh Đế Cơ cũng gặp vấn đề, công kích của Phong Ma Vương không dễ đối phó.

    Thông qua ra tay có thể thấy thực lực Kiếm Tú coa hơn Kiếm Linh Đế Cơ chút.

    Dần dần hình thành đội hình thế này.

    Lục Nguyên ở trước nhất, Kiếm Tú thứ hai, cuối cùng là Kiếm Linh Đế Cơ.

    Ba người không ngừng đi tới, cách tầng đối lưu ngày càng gần.

    Trong quá trình Kiếm Tú mấy lần muốn đuổi kịp, vượt qua Lục Nguyên, nhưng làm sao cũng không thực hiện được.

    Lúc mới bắt đầu gã không dám tin sự thật, mình sao có thể yếu hơn Lục Nguyên chứ?

    Gã tuyệt đối không tin.

    Nhưng một đường đi, Lục Nguyên luôn vượt xa.

    Kiếm Tú thầm nghĩ, không lẽ mình thật sự yếu hơn Lục Nguyên ư?

    Không cam lòng, tuyệt đối không cam lòng.

    Vèo một tiếng, Lục Nguyên phá tầng đối lưu.

    Vốn cho rằng đột phá tầng đối lưu là có thể tiến vào kiếm tu tinh thần, nhưng hắn lập tức phát hiện mình tiến vào sương khói.

    Sương khói mông lung, hắn ở trong sương tốc độ tiến lên không nhanh, dường như bị sương hạn chế tốc độ.

    Đây là cái gì?

    Lục Nguyên không biết sương khói này là căn bản của kiếm tu tinh thần, khí vận chi thụ phát ra kiếm đạo khí vận chi vụ.

    Thế giới này thần kỳ nhất đoan nghiêm nhất cao lớn nhất đương nhiên là môn, chí cao vô thượng vĩnh hằng môn, cùng với bên dưới thiên địa môn, pháp tắc môn, văn tự môn.

    Nhưng xếp hàng ba lại là thụ.

    Tại trung ương thiên triều, hoặc nên nói là trong nhiều kỷ nguyên sinh ra các loại cây cối vô cùng kỳ lạ.

    Trong trung ương thiên triều, bí ẩn nhất là môn.

    Một chữ môn ẩn chứa vô cùng huyền bí.

    Còn thụ, tuy không kỳ diệu như môn nhưng cũng đủ huyền diệu.

    Trong yêu địa nghe nói từng tồn tại một loại cây xưng là Kỷ Nguyên Thụ.

    Loại Kỷ Nguyên Thụ này mới bắt đầu hoàn toàn bình thường, nhưng đến mặt sau càng biến thái.

    Cây bình thường ở trong thân khu trưởng thành, cây cối Kỷ Nguyên Thụ thì to lớn đến không thể hình dung.

    Kỷ Nguyên Thụ càng biến thái là có thể vắt ngang vài kỷ nguyên.

    Vắt ngang kỷ nguyên là phá ức vạn năm thời không trường hà.

    Tức là nói ngươi từ đầu cây này đi đến đầu bên kia có thể qua vài kỷ nguyên, ức ức vạn năm lâu, từ một kỷ nguyên bò đến kỷ nguyên khác, thậm chí là kỷ nguyên sau nữa.

    Kỷ Nguyên Thụ này nghe nói cuối cùng tiêu diệt trong trường hà.

    Dù là cái gì đều phải bại, diệt.

    Trừ vĩnh hằng môn trong truyền thuyết, bất cứ môn nào khác, bất cứ sự vật mạnh mẽ nào đều phải bại và diệt.

    Tuy qua thời gian có lẽ khá lâu, có thể dùng kỷ nguyên tính toán nhưng sự thực là như vậy, nghe nói gốc Kỷ Nguyên Thụ đó thân thể rơi vào tay chủ kỷ nguyên, chủ văn minh thật nhiều kỷ nguyên.

    Trừ Kỷ Nguyên Thụ, còn có thế giới thụ.

    Thế giới thụ vắt ngang yêu địa, có kỷ nguyên sẽ sinh ra.

    Còn có thông thiên thụ, phủ tang thụ, mười mặt tời giắt trên thân cây cũng tính là cây.

    Kỷ nguyên này sinh ra các loại cây lạ lùng quái dị, ví dụ Pháp Cổ Thụ.

    Mặt trên Pháp Cổ Thụ ghi chép vô số nguồn gốc pháp thuật, vô số chân lý pháp thuật.

    Pháp Cổ Thụ là chủ thể pháp cổ tiểu thiên thế giới, tác dụng đối với pháp cổ văn minh lớn đến cực điểm.

    Bên võ cổ văn minh có một loại gọi là Võ Đạo Thụ, cũng rất kỳ diệu.

    Cây cối rất nhiều rất nhiều, có ngàn vạn gốc, mỗi gốc là võ đạo khác nhau, còn tấn công người.

    Loại Võ Đạo Thụ này bị phong ấn trong võ cổ thế giới, tác dụng tăng võ cổ thế giới.

    Vô thượng Kiếm Môn cũng được đến một gốc cây.

    Gốc cây đương nhiên không mạnh bao nhiêu như Pháp Cổ Thụ, Võ Đạo Thụ nhưng đối với Kiếm Môn khá là quý giá.

    Đó chính là Kiếm Đạo Thụ.

    Kiếm Đạo Thụ này bản thân có vô cùng ảo diệu, khó mà nói ra hết.

    Năm đó chủ Kiếm Môn đời thứ nhấtp hát hiện ra Kiếm Đạo Thụ này, tổn hao sức lực dời đến kiếm tu tinh thần, chuyên để kiếm tu tinh thần sử dụng.

    Sau đó hình thành thông lệ mười đệ tử trung tâm hỗn động cảnh cùng đến kiếm tu tinh thần, cùng lúc đó nhiều chân chính đệ tử trung tâm đều tu hành ở kiếm tu tinh thần.

    Kiếm Đạo Thụ này sẽ tỏa ra sương mù cực kỳ bí ẩn, loại sương này bao phủ hơn phân nửa bề mặt kiếm tu tinh thần.

    Còn nửa mặt khác thì bị một loại khói độc ăn nuốt bao phủ.

    Nửa mặt kia nếu đi qua đó dù là hỗn động cảnh nhất tầng, nhị tầng, tam tầng thì e rằng sẽ bị nuốt, trúng độc chết.

    Cho nên nhiều nhóm người đều từ nửa mặt này vào trong kiếm tu tinh thần.

    Từ nửa mặt kiếm tu tinh thần tiến vào sẽ phải đi qua đoàn sương khói.

    Sương khói này cực kỳ quái dị.

    Không chỉ kiểm tra tu vi cá nhân, thậm chí còn kiểmtra khí vận của ngươi.

    Trên người ngươi kiếm đạo khí vận bản kỷ nguyên càng cường thì gặp trở ngại càng nhỏ, kiếm đạo khí vận càng yếu thì gặp cản trở càng lớn.

    Đám người Kiếm Ma, Kiếm Tham khi đi qua đây gặp cản trở rất ít.

    Năm đó lúc Kiếm Chi Tử giáng lâm thì đoàn khí chẳng chút ngăn cản, ngược lại giúp đỡ Kiếm Chi Tử.

    Đến đây thì đám Kiếm Ma, Kiếm Tham đều thần phục, nhận Kiếm Chi Tử là đệ nhất kiếm đạo khí vân, địa vị người mạnh nhất Kiếm Môn tương lai, không còn tranh chấp với Kiếm Chi Tử nữa.

    Bây giờ Lục Nguyên tiến vào trong 0ông lão.

    Tiến vào kiếm thụ khí vận vụ, Lục Nguyên phát hiện tốc độ của mình đột ngột giảm xuống.

    Có chuyện gì vậy?

    Tay động, kiếm đã bay ra ngoài, nhưng xuất kiếm đánh tan một mảnh sương khói lập tức lại sinh ra cái mới, không thể đánh hết, quét sạch được.

    Tốc độ không nhanh ư?

    Khi Lục Nguyên bay trong kiếm thụ khí vận vụ thì Kiếm Tú cũng đã lao vào trong.

    Lúc bắt đầu ở lôi điện tầng, tầng đối lưu, Kiếm Tú cực kỳ buồn bực, mình đường đường là hỗn động cảnh tam tầng mà tốc độ không nhanh bằng Lục Nguyên, đây là việc khó tin cỡ nào chứ, Kiếm Tú rất giận.

    Kiếm Tú không muốn thua Lục Nguyên, gã thầm nhủ, mình là một trong kiếm đạo bát cực.

    Tất nhiên Kiếm Tú cũng có tính toán.

    Gã là một trong kiếm đạo bát cực, khí vận tuyệt đối mạnh hơn Lục Nguyên, tiến vào trong kiếm thụ khí vận vụ chắc chắn tốc độ của mình nhanh hơn Lục Nguyên.

    Kiếm Tú một đường đuổi theo vào kiếm thụ khí vận vụ, vốn định dùng kiếm thụ khí vận vụ để gỡ gạc, gã xông vào trong mới phát hiện đằng trước đã không còn bóng dáng Lục Nguyên.

    Tốc độ của Lục Nguyên nhanh quá chứ?

    Nhưng dù hắn nhanh hơn cũng không bằng mình, khí vận của mình đã định trước là mạnh.

    Gã một đường bay nhanh, muốn đuổi theo Lục Nguyên, nhưng mặc kệ gã bay tới đâu vẫn không thấy hắn, trước mắt chỉ là sương khói mênh mông.

    Sương mù tán đi, tầm nhìn rõ ràng rất nhiều, Kiếm Tú rốt cuộc trông thấy Lục Nguyên, nhưng thấy hắn bay một đoạn thì gã tức điên.

    Tại sao?

    Tại sao tốc độ của Lục Nguyên ngang bằng với mình?

    Chẳng phải mình là một trong kiếm đạo bát cực ư?

    Tại sao tốc độ ngang với Lục Nguyên?

    Khí vận của hắn có mạnh hơn mình không?

    Lần này Kiếm Tú hoàn toàn không thể hiểu nổi.

    Kiếm Linh Đế Cơ cũng xông vào trong kiếm thụ khí vận vụ, tốc độ của nàng và Lục Nguyên, Kiếm Tú ngang bằng nhau, chẳng ngờ khí vận ba người ngang nhau, kiếm đạo khí vận của ba người sàn sàn như nhau.

    Điều này hình thành tình hình cực kỳ quái dị.

    Rốt cuộc Lục Nguyên ở trước nhất vèo một tiếng phá tan sương mù, người thứ nhất chân chính tiến vào kiếm tu tinh thần.

    Kiếm Tú kém chút cũng phá sương mù vào trong kiếm tu tinh thần.

    Cuối cùng là Kiếm Linh Đế Cơ cũng phá tan sương mù, vào trong kiếm tu tinh thần.

    Đến đây thì không chút nghi ngờ, Lục Nguyên đã lấy được thắng lợi so tài cùng Kiếm Tú.

    Kiếm Tú nhìn Lục Nguyên, đôi mắt tràn ngập khó tin, đích thực, làm sao có thể, tốc độ của Lục Nguyên còn mạnh hơn mình.

    Kiếm đạo khí vận của hắn tương đương với mình ư?

    Vậy tại sao tên của hắn không ở trong kiếm đạo bát cực?

    Gã hỏi:

    - Sao có thể?

    Khí vận của ngươi làm sao ngang bằng ta được?

    Lục Nguyên nhún vai:

    - A, phải không?

    Thật ra Lục Nguyên cũng biết khí vận của mình tuyệt đối không bằng Kiếm Tú, hắn dựa vào từ người kiếm ý quái vật hấp dẫn một nửa khí vận của nó, nhưng đó là kiếm đạo khí vận của kỷ nguyên trước, kiếm thụ khí vận vụ căn bản không nhận kiếm đạo khí vận kỷ nguyên trước.

    Kỳ thực Lục Nguyên đã sai, đâu chỉ là khí vận từ kiếm ý quái vật, hắn ở Hoa Sơn cũng được đến một luồng kiếm đạo khí vận mà kỷ nguyên này không thừa nhận, tổng hợp khí vận, Lục Nguyên mạnh hơn Kiếm Tú rất nhiều, là cách biệt một trời một vực.

    Chương 809-810: Khí vận ngang bằng

    Kiếm Tú nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, thực lực của ngươi đích thật là mạnh, hơn nữa kiếm đạo khí vận cũng khá mạnh, nhưng ngươi rốt cuộc vẫn không phải kiếm đạo bát cực, sớm muộn gì sẽ thua trong tay ta lần sau chúng ta chân chính đấu.

    Tất nhiên Kiếm Tú không cam lòng mình thua, đặt ra cuộc chiến sau.

    Lục Nguyên nhún vai, không thèm để ý Kiếm Tú.

    Kiếm Tú nếu lại lần nữa chọc mình trực tiếp đánh chết là được.

    Hắn ngoái đầu nhìn Kiếm Linh Đế Cơ:

    - Hình như ta thắng rồi, vậy khi nào đưa ta thiên pháp tửu?

    Nghĩ đến có thể uống trong truyền thuyết dùng ngàn loại pháp thuật điều phối ra, vô cùng mỹ vị, vừa hương vừa thuần thiên rượu là Lục Nguyên thèm chảy nước miếng.

    Kiếm Linh Đế Cơ gật đầu nói:

    - Được, ta sẽ sai Yêu Nguyệt đi làm.

    Yêu Nguyệt là một trong hai nữ hộ vệ dưới tay nàng, Liên Tinh là người khác.

    Hai hộ vệ này thực lực cực kỳ đáng sợ, trình độ sâu không lường được, là chủ pháp cổ văn minh mời nữ hộ vệ bảo vệ an toàn ch ôcn gái.

    Hiên Viên Thập Nhị lóe người, dẫn bảy người khác ra.

    Bảy người thần trí tỉnh táo, giờ họ cũng biết Lục Nguyên là người sớm nhất đến kiếm tu tinh thần, ngây ra.

    Lục Nguyên là tới hỗn động cảnh trễ nhất trong mười người, lại rất có khả năng mạnh nhất trong đám.

    Hiên Viên Lệnh sắp phát điên, gã thua trong tay Lục Nguyên còn muốn báo thù, nhưng không tưởng tượng nổi hắn đã mạnh đến mức này, khiến người tuyệt vọng.

    Không đúng, còn có Kiếm Tuệ sư huynh.

    Kiếm Tuệ sư huynh trí mưu vô địch, có Kiếm Tuệ sư huynh ở, muốn thắng Lục Nguyên không phải chuyện khó khăn.

    Hiên Viên Thập Nhị nói:

    - Lần này biểu hiện mười người khác ngươi sẽ có điểm tương ứng, sẽ đưa vào trong thân phận ngọc bài của các ngươi.

    Đúng rồi, các ngươi ở Kiếm Môn tinh thần được số điểm không thể dùng tại tinh thần này.

    Mới rồi các ngươi kiếm được đồi là điểm kiếm tu tinh thần.

    - Trong đó Lục Nguyên được điểm cao nhất.

    - Kiếm Tú thứ hai.

    - Kiếm Linh Đế Cơ thứ ba.

    - Tiếp theo là U Nhược Cơ, Thượng Quan Tả Hiên, Thượng Quan Hữu Hiên.

    Hiên Viên Thập Nhị báo hàng loạt cái tên, xếp chót tất nhiên là Hiên Viên Lệnh.

    Lục Nguyên phát hiện số điểm của mình tăng một ngàn, những người khác tăng bao nhiêu điểm tất niên không biết.

    Hiên Viên Lệnh xem thấy mình tăng một trăm điểm.

    Hiên Viên Thập Nhị nói chuyện tay nhẹ búng, phóng ra một tin tức.

    Nội dung tin tức là: 'Lục Nguyên, Kiếm Tú, Kiếm Linh Đế Cơ, kiếm đạo khí vận của ba người cơ bản tương đương.'

    Tin tức này chắc chắn sẽ dấy lên dao động lớn nhất tại kiếm tu tinh thần.

    Đương nhiên Hiên Viên Thập Nhị không biết rằng đánh giá của gã với Lục Nguyên đã sai rồi.

    Một tin tức nhanh chóng lan trong kiếm tu tinh thần.

    Cùng lúc đó, có vài tin nhanh chóng bắn hướng kiếm môn tinh thần.

    Tin tức nhanh chóng lan truyền.

    Bình thường mười đệ tử trung tâm cùng đi kiếm tu tinh thần không khiến bao nhiêu người chú ý, nhưng lần này không bình thường.

    Lần này mười người đi kiếm tu tinh thần trong đó có hai kiếm đạo bát cực, đólà Kiếm Tú và Kiếm Linh Đế Cơ.

    Còn có một người có được liên tục thắng ba vạn, lấy đại đạo cảnh thập tầng có thể thắng hỗn động cảnh, sáng tạo ra kỳ tích, Lục Nguyên.

    Ba người này quá chói mắt.

    Đi kiếm tu tinh thần thực ra cũng là thử nghiệm cao thấp mười người.

    Cho nên mọi người đặc biệt chú ý.

    Kiếm Tú, Kiếm Linh Đế Cơ, Lục Nguyên, rốt cuộc là ai mạnh ai yếu.

    Tin tức truyền ra, các phương phản ứng khác nhau.

    Ví dụ trưởng lão bình thường, đệ tử chân truyền bình thườngm những người này nghe nói Lục Nguyên thắng cả Kiếm Tú thì chợt kinh ngạc.

    Lục Nguyên thế mà thắng Kiếm Tú trong kiếm đạo bát cực, làm sao làm được vậy?

    Hơn nữa nghe nội dung chi tiết, trong kiếm thụ khí vận vụ Lục Nguyên tốc độ gần bằng Kiếm Tú, Kiếm Linh Đế Cơ.

    Tức là nói kiếm đạo khí vận của Lục Nguyên tương tự như Kiếm Tú.

    Trưởng lão bình thường nghe đến đây phản ứng là không thể nào!

    Đích thực, điều này sao có thể.

    Kiếm Tú là một trong kiếm đạo bát cực, đại biểu một trong kỷ nguyên bát cổ kiếm đạo khí vận, bàn về khí vận sao mà thua Lục Nguyên được, nếu không còn gọi là kiếm đạo bát cực cái gì.

    Lục Nguyên có khí vận mạnh như vậy, tại sao không kêu kiếm đạo cửu cực?

    Rất nhiều trưởng lão bình thường sớm biết Lục Nguyên mạnh mẽ nhưng đúng thật không ngờ hắn sẽ đánh đồng với kiếm đạo bát cực Kiếm Tú.

    Đương niên đây chỉ vẻn vẹn là cách nghĩ của trưởng lão bình thường, trong mắt họ thì kiếm đạo bát cực quá sức cao.

    Cao đến không thể với tới, cho nên phát hiện khí vận của Lục Nguyên không kém hơn Kiếm Tú thì rung động đến vậy.

    Những chí tôn thì không nghĩ như thế.

    Tại kiếm môn tinh thần, bát đại chí tôn nhận được tin tức này không nghĩ thế.

    Đám chí tôn sớm nghĩ ra Lục Nguyên quái lạ, giờ rốt cuộc xác định.

    Kiếm đạo khí vận của Lục Nguyên ngang bằng Kiếm Tú, chặn được kiếm đạo bát cực, vậy có thể giải thích trước đó hắn liên tục thắng ba vạn, đại đạo cảnh thắng hỗn động cảnh.

    Kiếm môn tinh thần, trên Long Thủ Sơn, Hiên Viên Vọng nhìn tình báo trong tay.

    - Cấp bậc Kiếm Tú ư?

    Vậy giao cho Kiếm Tuệ xử lý là được.

    Kiếm tu tinh thần sẽ là nơi Lục Nguyên chôn xương.

    Trên kiếm tu tinh thần, Kiếm Tuệ khẽ cười, toàn thân tỏa ánh sáng trí tuệ.

    - Thử một lần liền thử ra, là khí vận cấp bậc Kiếm Tú.

    Khí vận cùng loại như Kiếm Tú, nhưng ngộ tình người này chắc rất cao, vẫn là không vội ra tay.

    Hắn sắp đến đại đạo cảnh nhị tầng, sẽ luyện thành tiên kiếm, đến khi đó từ kiếm thăm dò thực lực hắn.

    Người thông minh sẽ không vội vã ra tay.

    Gã sẽ từ từ mò ra gốc gác Lục Nguyên, rồi mới một kích ra tay, lấy thế gió chớp mưa rào trực tiếp đánh chết hắn.

    Một khi gã ra tay thì sẽ không cho Lục Nguyên có cơ hội lật ngược.

    Bởi vì bản thân gã chính là trí tuệ.

    Trên kiếm tu tinh thần, Kiếm Tham, người đàn ông trung niên gầy gò yếu ớt vô cùng tham lam đôi mắt tỏa ra tham lam:

    - Ha ha, trái cây Lục Nguyên rốt cuộc sắp chín rồi?

    Ta thích nhất là thiên tài dùng tiên kiếm, ngươi mau đến hỗn động cảnh nhị tầng đi, ta muốn tiên kiếm của ngươi.

    Một nơi khác, Kiếm Ma cuồng cười:

    - Thì ta chỉ là cấp bậc Kiếm Ma, người đẳng cấp như vậy không có gì ghê gớm.

    Trong kiếm đạo bát cực chúng ta, khí vận yếu nhất chính là Kiếm Tú và kiếm Linh.

    Nhưng cha kiếm linh là pháp cổ văn minh chi tử, chỗ dựa qua cứng, còn Kiếm Tú, ngươi chỉ miễn cưỡng đủ con số tám kiếm đạo mà thôi, căn bản yếu nhất trong tám người chúng ta, tương lai là kẻ yếu.

    Mấy kiếm đạo bát cực khác phát hiện khí vận của Lục Nguyên tương đương Kiếm Tú thì không mấy để ý.

    Thật ra mọi người đã sai rồi, tất cả đánh giá sai khí vận của Lục Nguyên, cho rằng hắn sàn sàn như Kiếm Tú mà thôi.

    Dù gì ai mà tưởng tượng được trên người Lục Nguyên có kiếm đạo khí vận kỷ nguyên trước chứ.

    Lúc này Lục Nguyên, Kiếm Tú, Kiếm Linh Đế Cơ, U Nhược Cơ, mười người đã đáp xuống hư không kiếm tu tinh thần.

    Đến kiếm tu tinh thần không dễ chút nào.

    Đang lúc mười người thở phào thì trên trời bỗng xuất hiện quái vật vô cùng to lớn.

    Lục Nguyên đưa mắt đánh giá, đây là loại quái vật gì vậy.

    Quái vật dài ngàn trượng, gần hai ngàn, Lục Nguyên hơi lùi lại mới nhìn hét toàn thân quái vật.

    Đây là một con quái vật sơn phong, con này màu xanh, lấp lóe huỳnh quang xanh, đôi mắt như hai viên cầu to lớn tỏa ánh sáng quái dị nhìn đám mười người Lục Nguyên.

    Hơn ngàn trượng, gần hai ngàn!

    Đây là thiên cấp yêu thú.

    Tại Tấn quốc cơ hội gặp gỡ quái vật rất ít, chỗ đó linh khí mỏng manh vô cùng, căn bản không có điều kiện sinh ra nhiều quái vật, ngẫu nhiên mới có chút yêu vật xuất hiện.

    Lúc Lục Nguyên ở Tấn quốc rất hiếm khi thấy các loại yêu vật, đến trung ương thiên triều mới phát hiện nhiều yêu vật như vậy.

    Yêu vật chia cấp là như thế này, bình thường mấy chục trượng gọi là chân cấp, mấy trăm trượng xưng là địa cấp, mấy ngàn trượng là thiên cấp, mấy vạn trượng là thần cấp, mấy chục vạn trượng là thượng cổ thần cấp, mấy trăm vạn trượng là hồng hoang cấp.

    Thân hình đến mấy trăm vạn trượng, yêu thú ở trung ương thiên triều trình độ lợi hại đã không thể dùng thể tích cân đo.

    Bình thường địa cấp lợi hại hơn chân cấp, thiên cấp lợi hại hơn địa cấp, cứ thế.

    Tất niên cùng cấp bậc, cùng thể tích thì sức chiến đấu của rồng cao hơn một số yêu thú khác, trừ phi là một ít thượng cổ dị chủng.

    Đụng phải thượng cổ dị chủng thì dù là long cũng bó tay.

    Thế mà giờ xuất hiện yêu thú thiên cấp, loại yêu thú này căn bản không phải hỗn động cảnh nhị tầng đối phó nổi.

    Bích Sơn Oa gần hai ngàn trượng há mồm, phút chốc như một hố đen loại nhỏ đánh đến, lực hút to lớn vô cùng, Lục Nguyên suýt bị hút vào trong.

    Hiên Viên Lệnh là thê thảm nhất, trực tiếp bay theo lực hút to lớn chui vào miệng Bích Sơn Oa.

    Bích Sơn Oa bỗng giơ lên đầu lưỡi, cái lưỡi đỏ thắm qua mấy trăm trượng bắn đến, nhanh như tia chớp.

    Cùng đường có Lục Nguyên và Kiếm Tú, hai người tự ra tay nhưng không địch lại Bích Sơn Oa.

    Chớp mắt, trên người Hiên Viên Thập Nhị tỏa ra kiếm khí kinh người.

    Bích Sơn Oa bỗng phát hiện Hiên Viên Thập Nhị, bất giác lắc đầu xoay chuyển, như tia chớp bắn đi, nhanh chóng bỏ trốn.

    Bích Sơn Oa thật gian xảo, phát hiện nơi này có kẻ nó địch không lại là lập tức bỏ trốn, không chút dừng lại.

    Hiên Viên Thập Nhị nói:

    - Mới rồi con Bích Sơn Oa đó chỉ là cho các ngươi biết tại kiếm tu tinh thần này khác với kiếm môn tinh thần, có lẽ gặp các loại nguy hiểm, có khả năng mất mạng.

    Kiếm môn tinh thần là tuyệt đối ác toàn, cá ngươi đã đến đây phải có giác ngộ chết đi.

    - Bây giờ ta mang các ngươi đến nơi cư ngụ.

    Hiên Viên Thập Nhị dẫn mười người bay nhanh, không bay bao xa thì thấy đến một gốc cây cao vạn trượng, đó là loại cây cao cỡ nào chứ.

    Loại cây to lớn này cả đời Lục Nguyên e rằng không thấy qua, nó không chỉ cao mà còn to.

    Chỉ gốc cây này đã không nhỏ hơn Hoa Sơn.

    Gốc cây từ dưới đất lên trời, không biết to bao nhiêu.

    - Đây chính là Kiếm Đạo Thụ, nơi quan trọng nhất của kiếm tu tinh thần.

    Yêu thú bình thường sẽ không đến gần Kiếm Đạo Thụ, cơ bản tất cả đệ tử trung tâm đều ở trên cây.

    Hiên Viên Thập Nhị nói:

    - Mà các ngươi đến từ môn hạ chí tôn nào thì ở tầng nấy.

    Kiếm Đạo Thụ có tổng cộng chín tầng, cư ngụ tầng trên nhất là môn hạ Hiên Viên chí tôn, ở tầng cao nhất có không nhỏ ích lợi, ví dụ trên nhất bách linh nhất Đế Tử sẽ kết ra Kiếm Đạo Thụ quả.

    Loại Kiếm Đạo Thụ quả này hiệu quả dù không bằng Thiên Ngộ Thạch nhưng không kém bao nhiêu.

    - Tầng thứ hai là môn hạ Thượng Quan chí tôn ở.

    Trong tầng thứ hai tuy không có Kiếm Đạo Thụ quả nhưng có kiếm đạo diệp trấp, tác dụng rất lớn.

    - Còn nếu là môn hạ chí tôn nào khác thì ở tầng thứ chín, tức là tầng chót nhất.

    Hiên Viên Thập Nhị giới thiệu nói.

    Lần này toàn bộ hỏi Hiên Viên Thập Nhị tự đi tầng của mình.

    Như Kiếm Linh Đế Cơ thì nên đi tầng thứ chín, nhưng nàng là con gái chủ pháp cổ văn minh, hộ vệ của nàng sớm ở tầng trên nhất xây một nơi để nàng cư ngụ.

    Kiếm Tú là môn hạ Thượng Quan chí tôn thì đương nhiên đi tầng thứ hai.

    Tới Lục Nguyên hỏi, Hiên Viên Thập Nhị đáp:

    - Ngươi là tầng thứ tám.

    Lục Nguyên ngây ra:

    - Tầng thứ tám, chẳng phải là tầng kém nhất sao?

    Không so với không có chí tôn làm chỗ dựa ở tầng thứ chín tốt hơn bao nhiêu.

    Hiên Viên Thập Nhị gật đầu nói:.

    - Không sai, bây giờ môn hạ Thái Sử chí tôn là ở tầng kém nhất.

    Nơi này mỗi cách một thời gian sẽ tiến hành tranh đoạt thụ, tranh số tầng trên Kiếm Đạo Thụ, càng lên trên càng tốt.

    Môn hạ Thái Sử chí tôn năm đó về việc Yến Thương Thiên hao tổn mấy người, sau đó bị đè ép, lại không có một ai trong kiếm đạo bát cực, cho nên ở tầng thứ tám.

    Nhưng ngươi muốn lên trên ở cũng rất đơn giản, cố gắng vào cuộc chiến đoạt thụ là được.

    Hình như tại kiếm tu tinh thần này sư môn của mình cũng là bị đè ép, nhưng nếu đã có cuộc chiến đoạt thụ thì chẳng sao.

    Kiếm Tú cười giễu nói:

    - Lục Nguyên, lần này để ngươi hơi thắng một bậc, nhưng không sao, ta tu hành ở tầng thứ hai Kiếm Đạo Thụ, ngươi ở tầng tám, lần sau gặp lại ngươi sẽ bị ta đánh bại!

    Lục Nguyên nhìn Kiếm Tú, nói:

    - Ta phát hiện ngươi miệng lưỡi lợi hại, trừ đó ra chẳng có tác dụng gì.

    Kiếm Linh Đế Cơ nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Thiên pháp tửu, ta nhất định sẽ đưa tặng ngươi.

    Đến đây thì mỗi người tự đi tầng của mình, tất cả bay hướng Kiếm Đạo Thụ.

    Kiếm Đạo Thụ to lớn đập vòa mắt, ở trước mặt Lục Nguyên bày ra nó thần bí và vĩ đại.

    Lục Nguyên bay thẳng hướng Kiếm Đạo Thụ.

    Gốc Kiếm Đạo Thụ to lạ lùng.

    Hơn nữa cây này chỗ đang sợ nhất là dù là cành, lá, thân đều chẳng chút gấp khúc, cây khác nhiều ít hơi cong nhưng gốc cây này thì không.

    Cây thẳng tắp hướng lên trên một vạn trượng, không cong chút nào.

    Cành cũng như vậy, lá cũng như vậy, tựa từng thanh phi kiếm loại nhỏ, cứng rắn.

    Nếu như phàm nhân ở trên gốc cây này thì e rằng sẽ dễ dàng bị cắt thương.

    Gốc cây dường như càng lên trên thì linh khí càng nồng.

    Tất niên dù ở dưới thì linh khí cũng tươi tốt, so với linh khí trên kiếm môn tinh thần tươi tốt hơn chút.

    Thật ra tinh thần này chỉ có Kiếm Đạo Thụ là tươi tốt chút, chỗ khác không có linh khí giống vậy.

    Hơn nữa Kiếm Đạo Thụ sẽ kết ra Kiếm Đạo Thụ quả, vàđạo diệp trấp, các loại kỳ hiệu khó mà nói rõ.

    Kiếm Đạo Thụ này mỗi cách một ngàn trượng là có một giao điểm lớn.

    Đem Kiếm Đạo Thụ thiên nhiên chia làm mười tầng.

    Kỳ thực tầng dưới chót nhất, tầng thứ mười là trống trơn, chín tầng trên thì có người ở, cho nên Hiên Viên Thập Nhị giới thiệu chín phần.

    Cái gọi là tầng thứ tám cũng dễ nhận ra.

    Lục Nguyên bay thẳng đến tầng thứ tám, phát hiện phạm vi rất lớn, cao ngàn trượng, cây cối rậm rạp cỡ vạn trượng.

    Nhưng dường như mọi người không sinh hoạt trên lá cây, Lục Nguyên một đường bay qua, rất nhanh tìm thấy một cánh cửa.

    Cánh cửa cao cỡ ba trượng, rộng bốn trượng, những cái này không là gì, Lục Nguyên có thấy qua ngàn vạn cửa, có cửa nhà bình thường, có cửa cung điện thành trì, có cửa các loại động phủ, nhưng chưa từng thấy trên hốc cây dựng một cánh cửa lớn như vậy, đúng là có sáng kiến!

    Đương nhiên nhận định này có lẽ vì kiến thức mình nông cạn.

    Chậc chậc, thật là không phục không được, trung ương thiên triều, ngọa hổ tàng long, khác với mọi người.

    Lục Nguyên ngự kiếm bay đến đằng trước, gõ cửa.

    Lập tức cửa bị mở ra.

    Chương 811-812: Yến Thu Nguyệt

    Mở cửa là một thiếu phụ xinh đẹp dáng người cao gầy bộ ngực đầy đặn.

    Thiếu phụ nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Ngươi là Lục sư đệ đúng không?

    Lục Nguyên ngẩn ra, hỏi lại:

    - Không biết sư tỷ là?

    Mỹ thiếu phụ mỉm cười, nói:

    - Ta tên Yến Thu Nguyệt, là đệ thập nhị sư tỷ của ngươi.

    Lục Nguyên trong số nhiều đệ tử của Thái Sử Không xếp thứ ba mươi mốt, Tần Sương Thành là hai mươi ba, bây giờ thiếu phụ xinh đẹp Yến Thu Nguyệt là thứ hai mươi.

    Lục Nguyên tức nói:

    - Thì ra là đệ thập nhị sư tỷ.

    Yến Thu Nguyệt mở cửa làm tư thế mời vào:

    - Những tư liệu bên ngoài của ngươi đã sớm được sư phụ đưa vòa kiếm tu tinh thần rồi, mới nãy có truyền tin đến, trong mười người thì Lục sư đệ là người thứ nhất đến kiếm tu tinh thần, lấn át cả Kiếm Tú, Kiếm Linh Đế Cơ, quả nhiên lợi hại.

    Lục Nguyên nói:

    - Chỉ là may mắn thôi.

    Khi Lục Nguyên nói chuyện thì đánh giá trong hốc cây, phát hiện bên trong bị làm thành hoàn cảnh vô cùng to lớn, bên trong có ít nhất hơn mười sân độc lập, bên ngoài còn trốn nhiều.

    Hoàn cảnh to lớn như vậy chắc không phải là đào rỗng cây rồi chứ?

    Dường như Yến Thu Nguyệt nhìn thấu Lục Nguyên nghi ngờ, giải thích:

    - Kiếm Đạo Thụ này to lạ lùng, hốc cây nhìn thì rất lớn nhưng so vớicar gốc Kiếm Đạo Thụ thì chỉ là một điểm nhỏ đến có thể bỏ qua.

    Khi nói chuyện đã có bốn người đi đến, diện mạo bốn người đều giống hệt nhau, không phân biệt được, nhưng mặt mũi chỉ có thể tính là xấu xí.

    Yến Thu Nguyệt giới thiệu nói:

    - Bốn người này là thập nhất sư huynh Cát Vô Thương, thập nhị sư huynh Cát Vô Thống, thập tam sư huynh Cát Vô Bệnh, thập tứ sư huynh Cát Vô Tai.

    Nghe Yến Thu Nguyệt giới thiệu, Lục Nguyên thầm nghĩ, bốn người này tên quái thật, thú vị đây.

    - Ngươi chính là Lục Nguyên?

    Cát Vô Thương nói:

    - Nghe nói ngươi rấtl ợi hại.

    Cát Vô Thống nói:

    - Nhưng có lợi hại hơn cũng không được, vì không đẹp trai bằng ta.

    Cát Vô Bệnh nói:

    - Nhảm nhí, ta mới đẹp trai!

    Cát Vô Tai nói:

    - Ba ngươi không đẹp trai bằng ta, vì ta đẹp nhất!

    Bốn người làm sao vậy?

    Một người một câu, hơn nữa còn vì việc này mà khắc khẩu.

    Lục Nguyên từ nhỏ đến lớn, tu hành nhiều năm chưa từng gặp phải nhân vật như vậy.

    Yến Thu Nguyệt nói nhỏ rằng:

    - Bốn người này luôn ngơ ngác ngây ngốc, xúc động, nhưng không biết tại sao tu hành đến hỗn động cảnh.

    Lục Nguyên lại gặp vài người đều là sư huynh cả.

    Trải qua giới thiệu, Lục Nguyên phát hiện các sư huynh sư tỷ mạnh nhất là Thái Sử Bi, hỗn động cảnh ngũ tầng, mấy người khác đa số là hỗn động cảnh nhị tầng, tam tầng, tứ tầng, không có ai là hỗn động cảnh lục tầng.

    Thực lực đám người không giỏi lắm, nghe nói trong kiếm đạo bát cực có mấy người là hỗn động cảnh lục tầng, hèn chi trong tranh đoạt thụ chiếm vị trí chót nhất.

    Lục Nguyên đánh giá hốc cây, phát hiện sâu trong động chính giữa có một khúc cây thô to viết: 'cuộc tranh đoạt thụ.'

    Bốn chữ khắc ở đó, khí thế ãnh liệt ập vào mặt, biểu hiện quyết tâm của mọi người muốn xông lên cao.

    Dù là ai cũng không muốn ở tầng thứ tám, đây là vị trí kém nhất.

    Lục Nguyên định hỏi vấn đề này, liền thuân miệng hỏi rằng:

    - Cuộc tranh đoạt thụ, rốt cuộc là cái gì?

    Yến Thu Nguyệt giải thích:

    - Cuộc tranh đoạt thụ chia làm ba phần.

    Phần thứ nhất là xem kiếm căn sáng kiếm chiêu.

    Đương nhiên phải sáng tạo ra chiêu thức từ lục cấp trở lên mới có điểm tinh thần tương ứng.

    Tầng thứ mười kiếm thụ, bên trên có một phần rễ cây Kiếm Đạo Thụ.

    Kiếm Đạo Thụ đại biểu vô số kiếm đạo, còn nhớ năm đó tổ sư từng ở trên rễ cây này ngộ được luân hồi, thời gian, không gian, ba thiết tắc, cũng là ba thiết tắc của Kiếm Môn chúng ta, có rất nhiều thiết tắc truyền thừa.

    Bây giờ yêu cầu chính là chúng ta đến tầng thứ mười xem kiếm căn, căn cứ vào quan sát rễ cây Kiếm Đạo Thụ sáng tạo ra chiêu thức tương đối.

    Nhất định phải là kiếm pháp trên lục cấp mới có điểm kiếm tu.

    - Phần thứ hai là chiến lợi phẩm, đủ loại chiến lợi phẩm.

    Tại kiếm tu tinh thần có các loại yêu thú, chỉ cần rời khỏi Kiếm Đạo Thụ là bị bao vây ngay.

    Địa khu bên ngoài đa số xuất hiện yêu thú, có thể thu hoạch nhiều yêu thú thì sẽ đạt được tương ứng chiến lợi phẩm, sau đó sẽ được càng nhiều điểm tinh thần.

    - Phần thứ ba là bát mạch tỷ thí.

    Bát mạch tỷ thí mỗi mười năm mới bắt đầu một lần.

    - Xem rễ cây sáng tạo kiếm chiêu tổng thành tích hai phần, chiến lợi phẩm chiếm ba phần thành tích, bát mạch tỷ thí là năm phần thành tích, một phần so với một phần quan trọng.

    - Đương nhiên xem thụ căn sáng chiêu và chiến lợi phẩm là một năm thống kê một lần, bát mạch tỷ thí thì mười năm mới bắt đầu một lần.

    Yến Thu Nguyệt giới thiệu xong hết cuộc tranh đoạt thụ, cười khổ nói:

    - Nhưng bát mạch tỷ thí đâu dễ dàng, Kiếm Tú đại biểu tám cực đoan kiếm đạo, tám người đại khí vận.

    Kết quả chúng ta không một ai có được, mà trong kiếm đạo bát cực vài người là hỗn động cảnh lục tầng, trừ đó ra các môn hạ Hiên Viên chí tôn cũng có người hỗn động cảnh lục tầng, chỉ mình chúng ta là không có.

    Hỗn động cảnh ngũ tầng chỉ có một người, chính là Thái Sử Bi sư huynh.

    Thế là Lục Nguyên ở lại tầng thứ tám kiếm thụ.

    Ngày thứ hai hắn bị Yến Thu Nguyệt kêu đi tầng thứ mười Kiếm Đạo Thụ.

    Thật ra Yến Thu Nguyệt rất tò mò về Lục Nguyên.

    Từ khi Yến Thu Nguyệt vào phái đến nay luôn nghe nói môn hạ thái Sưqr Yến Thương Thiên mạnh nhất, luôn rất tò mò về Yến Thương Thiên nhưng chưa từng gặp mặt.

    Bây giờ sư phụ đưa lời bình, lại nói là Lục sư đệ tư chất, ngộ tính, khí vận tuyệt đối không dưới Yến Thương Thiên, thậm chí rất có khả năng trên cơ nữa, khiến Yến Thu Nguyệt nổi lên tò mò, vậy nên dẫn Lục Nguyên đi tầng thứ mười.

    Đi tầng thứ mười xem thụ căn sáng chiêu vốn chính là một phần tu hành quan trọng tại kiếm tu tinh thần, không biết bao người tại đây dò kiếm pháp.

    Tầng thứ mười thật ra rất gần với tầng một dưới đất, Kiếm Đạo Thụ gốc cây vô cùng to lớn không biết sinh trưởng bao nhiêu năm, có rất nhiều rễ cây trồi lên mặt đất.

    Năm đó chủ Kiếm Môn đời thứ nhất do đố ngộ đạo, đại triệt đại ngộ.

    Khi Lục Nguyên đến tầng thứ nhất thì phát hiện ở đây có không ít người, các nhóm phe phái đều có mặt.

    Trong đó có môn hạ Hiên Viên chí tôn, có môn hạ Thượng Quan chí tôn.

    Trong môn hạ Thượng Quan chí tôn còn có Kiếm Tú hôm qua thua dưới tay hắn, thậm chí trông thấy Kiếm Linh Đế Cơ.

    Rất nhiều người ở đây quan sát rễ cây, bọn họ thấy Lục Nguyên đi vào thì đều đánh giá hắn.

    Tuy Lục Nguyên chỉ mới đến kiếm tu tinh thần, nhưng ở đây hơi nổi tiếng.

    Dù sao trong cuộc so tài bay Lục Nguyên thắng Kiếm Tú, một trong kiếm đạo bát cực, tất nhiên một phen thành danh tinh thần biết.

    Có một số người đang thảo luận tư liệu liên quan Lục Nguyên.

    Lục Nguyên vừa bước vào tầng thứ mười đã bị những cái rễ dưới đất hấp dẫn.

    Từng cái rễ cứng cáp vững chắc bày trên mặt đất, đâm sâu vào đất, có một ít thì chĩa lên trên.

    Rễ thế này mỗi một cái đều dài mấy trăm trượng, đây chỉ là chiều dài mặt đất chứ chưa tính dưới lòng đất.

    Đó đâu giống rễ cây, thật như là một con rồng to lớn già nua lơ lửng trên mặt đất.

    Lục Nguyên bị chấn kinh rồi.

    Rễ cây như vậy!

    Đây chính là rễ cây của Kiếm Đạo Thụ.

    Lục Nguyên phát hiện trong những rễ cây có vô số ảo diệt, dường như thực nghĩa giữa thiên địa, vô cùng huyền diệu.

    Lục Nguyên chợt phát hiện chỗ này có thể cung cấp cho mình luyện thành đủ các loại kiếm ý, đặc biệt là bây giờ mình đang rất cần kiếm ý liên quan không gian.

    Cho này đúng là trời ban ân.

    Nơi này là cây cối kỷ nguyên này ngưng tụ vô số kiếm đạo khí vận, Kiếm Đạo Thụ.

    Có rất nhiều sự vật vĩ đại, hoành đại, vĩ ngạn, hùng vĩ, lần đầu tiên trông thấy sẽ rất rung động.

    Ví dụ như Hoa Sơn, năm đó lần đầu tiên thấy Hoa Sơn vạn trượng thì cảm giác rung động trong lòng lớn đến kho tưởng tượng.

    Bây giờ lần đầu tiên thấy rễ Kiếm Đạo Thụ, vô số rễ cây ở trên mặt đất như rồng như giao, đa số thật sâu cắm vào đất, sao không khiến người cực kỳ rung động chứ?

    Trong những rễ cây cũng có vô số huyền bí, dường như lờ mờ cảm giác đến luân hồi, không gian, và một loại cảm giác thời gian xuyên lăng kỳ lạ.

    Cảm giác này cực kỳ lạ lùng, chắc đó là thiết tắc.

    Lục Nguyên đã luyện thành luân hồi, dù là sinh tử luân hồi bàn cũng được, nhưng không luân hồi bàn thì xa xa không hẹn, cho nên không vội vàng nhìn luân hồi.

    Bây giờ hắn đang học không gian.

    Không gian!

    Lúc đó Thái Sử Không dạy nói những lời đó và cảm giác không gian chi tuyến còn ở trong óc xẹt qua.

    Hắn bắt đầu quan sát rễ cây như rồng như giao, tìm đến cảm giác tương đối với không gian thiết tắc, bình tĩnh nhìn, phát hiện bí ẩn trong đó.

    Những rễ cây đa số rũ xuống, mỗi một rễ đầu là rũ xuống.

    Dường như nhìn thấy không gian chi tuyến, trong từng rễ cây mình thấy rất nhiều huyền bí trước kia chưa thấy, chưa nghe chưa biết, chưa từng nghĩ.

    Xuống dưới cái gì?

    Rễ cây xuống dưới, là vì so với mặt đất hấp thu đủ dinh dưỡng, cung cấp cho cây cối sinh trưởng.

    Rồng dưới đáy ao, ở dưới đáy là vì phi long tại thiên.

    Xuống là vì lên.

    Tạm thời ở dưới vì tích góp năng lượng xông lên trên.

    Đây chính là ý nghĩa bên dưới.

    Không gian chi tuyến và nhiều rễ cây như rồng như giao xẹt qua đầu, Lục Nguyên cảm thấy óc mình suy nghĩ liên tục lóe qua, chỉ khoảnh khắc trên đỉnh đầu đã hiện một tấm thượng cổ phù chú, đó là hạ kiếm ý, đây là loại kiếm ý thứ chín mươi ba của mình.

    Hiểu ra hạ kiếm ý xong Lục Nguyên còn chìm đắm trong biển rễ cây, những cái rễ như rồng như giao thật là quá huyền diệu, không biết có bao nhiêu kiếm đạo huyền bí.

    Chìm đắm trong biển rễ cây, Lục Nguyên không tự chu được rút kiểma.

    Kiếm trong tay.

    Kiếm không kiềm được theo dấu vết rễ cây bắt đầu múa.

    Kiếm múa như rễ cây lên xuống giờ, bên trong rễ cây có vô cùng huyền bí, kiếm bay múa cũng có vô cùng huyền bí.

    Lục Nguyên múa kiếm trong tay, lần này tại đây ngộ đạo, dù vẻn vẹn hiểu ra một kiếm ý nhưng kỳ thực đặt xuống nền móng vô cùng vững chắc cho về sau học tập không gian thiết tắc.

    Lần này đến tầng thứ mười, quan sát rễ cây Kiếm Đạo Thụ, hành trình không uổng.

    Thật ra đâu chỉ là Lục Nguyên, lần đầu tiên đến xem rễ cây Kiếm Đạo Thụ đều bị rung động sâu, tức là nhóm mười người Lục Nguyên, Kiếm Tú.

    Mỗi người đều bị rung động, đó là rễ cây hoành vĩ cỡ nào chứ, một số người chỉ rung động, mà trong mười người căn cơ kiếm đạo sâu, ngộ tính kiếm đạo tốt, khí vận cường thì bắt đầu ngộ đạo.

    Trong mười người Kiếm Tú, Lục Nguyên, Kiếm Linh Đế Cơ bắt đầu bắt chước tư thế rễ cây.

    Kiếm Linh Đế Cơ bắt chước là khúc luân hồi trong rễ cây, đây cũng là lần đầu tiên mọi người thấy kiếm của Kiếm Linh Đế Cơ.

    Kiếm quang của Kiếm Linh Đế Cơ như một luồng trắng đỏ, đấy là Bạch Hồng tiên kiếm!

    Một trong chín mươi chín tiên kiếm trung ương thiên triều.

    Trung ương thiên triều có cách nói chín mươi chín tiên kiếm.

    Chín mươi chín tiên kiếm này mỗi một thanh đều có uy lực to lớn.

    Trong đó Bạch Hồng Tiên Hoa chính là thanh này.

    Chủ pháp cổ văn minh lấy vô thượng pháp lực tính ra kiếm này có duyên với con gái mình, cho nên dùng vô thượng pháp lực từ vô tận thời không lấy kiếm đến, cũng đem kiếm biến thành phi kiếm bình thường, cùng với con gái mình trưởng thành.

    Chỉ cần Kiếm Linh Đế Cơ trưởng thành đến thời điểm nào đó, kiếm cũng sẽ trưởng thành theo, linh kiếm, tiên kiếm, một đường thăng lên.

    Vốn vì dùng kiếm khác chứ không phải kiếm mình luyện chế sẽ hơi không hợp với bản thân, nhưng kiếm này hợp mệnh cách Kiếm Linh Đế Cơ nên không có việc không hòa hợp.

    Kiếm Linh Đế Cơ tay ngọc động, Bạch Hồng tiên kiếm ở trên không trung phập phồng lên xuống, xoay quanh, dường như một luân hồi, quả nhiên không uổng là Kiếm Linh Đế Cơ, mọi người thầm nghĩ.

    Kiếm Tú thì mô phỏng không gian, dường như gã cũng đang học tập không gian.

    Gã dùng thanh có tên Tú Phong tiên kiếm, đương nhiên không phải một trong chín mươi chín tiên kiếm.

    Nhưng thanh Tú Phong tiên kiếm này xuất kiếm như có núi chồng chất, gã bắt chước rễ cây liên quan không gian có khuôn có dạng, không uổng là Kiếm Tú.

    Mọi người xem xong Kiếm Tú mới nhìn hướng Lục Nguyên.

    Lúc này thì tất cả chấn kinh rồi.

    Dưỡng Ngô linh kiếm của Lục Nguyên chỉ là linh kiếm.

    Linh kiếm ở trong không trung hạ rồi lại lên, dường như không gian trôi nổi, có rất nhiều giống với không gian thiết tắc.

    Kiếm Tú dùng kiếm mô phỏng không gian, có hai phần giống.

    Tuyệt đối đừng xem thường hai phần giống đó, chỉ hai phần đã khá là ghê gớm.

    Lần đầu tiên đến rễ Kiếm Đạo Thụ, có một phần giống rất không dễ dàng, làm được hai phần giống, lực lĩnh ngộ kiếm đạo đã đáng sợ đến cực điểm.

    Đa số người ngay cả một phần giống, không, là nửa phần giống cũng không làm được.

    Lục Nguyên dùng kiếm mô phỏng không gian thấy sao cũng có ba phần giống.

    Ba phần giống so với hai phần khó khăn rất nhiều, muốn tăng một phần giống là sẽ tăng thật nhiều gian khó.

    Một khi có thể làm được chín phần giống là sẽ lĩnh ngộ ra không gian thiết tắc.

    Nói Kiếm Tú siêu, ai ngờ Lục Nguyên càng khủng hơn, có thể làm đến ba phần giống, đây chính là ba phần giống!

    Từ đời chủ Kiếm Môn thứ nhất, nhiều đệ tử trung tâm đến đây chỉ thưa thớt vài người có thể ở lần đầu tiên thấy rễ Kiếm Đạo Thụ thì làm được ba phần giống.

    Qua thật lâu sau, Kiếm Tú, Lục Nguyên, Kiếm Linh Đế Cơ đều thức tỉnh khỏi biển rễ cây.

    Lần này Lục Nguyên chiếm tiên cơ, lấy ưu thế.

    Kiếm Tú ở trong lòng phát điên, nhưng gã nhịn.

    Không sợ, mình tu hành tại tầng thứ hai, Lục Nguyên tu hành tầng thứ tám, rốt cuộc có một ngày mình sẽ thắng Lục Nguyên, cuối cùng mình sẽ chứng minh kiếm đạo bát cực chí cao vô thượng.

    Khi trời tối, Lục Nguyên đi theo Yến Thu Nguyệt cùng nhau trở lại hốc cây tầng thứ tám.

    Không gian hốc cây rộng lớn lạ lùng, về điểm này sẽ không thấy áp lực, Lục Nguyên lại là người tùy tính nên cũng hưởng thụ vui vẻ ở trong đó.

    - Ngươi không sáng chiêu ư?

    Quay về hốc cây, Yến Thu Nguyệt hỏi:

    - Chỉ cần có thể sáng chế ra kiếm pháp trên cấp sáu là có thể tăng điểm kiếm tu tinh thần.

    Điểm kiếm tu tinh thần một là có thể tự mình dùng, hai là tính tập thể.

    Tầng thứ tám chúng ta tất cả người có càng nhiều điểm kiếm tu tinh thần là trong cuộc tranh đoạt thụ sáng chiêu hai phần có thể được càng nhiều điểm, có lợi cho chúng ta xông tầng thứ bảy, thứ sáu.

    Xông lên một tầng là linh khí tăng không ít.

    Lục Nguyên giơ hồ lô rượu, nói:

    - Không vội, uống rượu rồi tính tiếp.

    Chương 813-814 : Tống Địa ghen tức

    Rượu này không phải bình thượng, là đêm hôm qua Lục Nguyên phát hiện trên gốc cây không ngờ có chân chính hầu nhi tửu.

    Nghe nói về hầu nhi tửu nhiều năm, mình được xưng là túy kiếm mà chưa nhấm nháp qua, quá thất bại.

    Không ngờ tiến vào kiếm tu tinh thần, phát hiện chỗ này có nhiều linh hầu.

    Những linh hầu tu vi đa số là trường sinh kỳ, đại đạo cảnh, chúng hình như đem gốc kiếm đạo khí vận thụ này làm thành nhạc viên, ở đây làm ổ.

    Tất nhiên loại linh hầu này không có chiến lợi phẩm gì, vậy nên nhiều đệ tử trung tâm không định giết linh hầu.

    Đó là trong mắt người khác, tối hôm qua Lục Nguyên vô tình phát hiện hóa ra những con khỉ có hầu nhi tửu, lập tức cướp ngay.

    Ha ha, không dễ dàng có được hầu nhi tửu, không uống cho đã thì sao được.

    Lục Nguyên vui sướng uống hầu nhi tửu, mắt mê say.

    Thật ra loại hầu nhi tửu này không cần uổng, chỉ ngửi thôi hương tỏa trăm bước, vào họng thì mỹ vị nhân gian hiếm có, hương du thanh có đủ cả.

    Lục Nguyên cảm thán hầu nhi tửu là nhất tuyệt, dù chưa chắc thắng đại sưnhưỡng rượu hạng nhất nhân gian nhưng cũng là cực phẩm.

    Lục Nguyên uống hầu nhi tửu, vô cùng sung sướng.

    Nhưng lúc uống rượu hắn phát hiện Yến Thu Nguyệt hình như đang vắt óc nghĩ liên tiếp hai kiếm chiêu, hình như nàng đang sáng tạo kiếm pháp cấp sáu.

    Chiêu trước mềm nhẹ như gió, chiêu sau nhanh như nước chảy, nhưng hai chiêu này khó liên tiếp.

    Muốn luyện chiêu thức cấp sáu đối với Yến Thu Nguyệt không có bất cứ khó khăn gì, nhưng luyện chiêu thức là chuyện khác, muốn sáng chế chiêu thức cùng đẳng cấp lại là việc khác nữa.

    Mấy người trong không gian hốc cây này không giúp được gì, Yến Thu Nguyệt vắt óc suy tư, Lục Nguyên nghĩ đến mình tới kiếm tu tinh thần thì Yến Thu Nguyệt giúp đỡ rất nhiều nên chen một câu.

    - Chiêu trước mềm nhẹ như gió, hóa thành gió xuân, chiêu sau nhanh như nước chảy, hóa thành xuân thủy.

    Phong và thủy lấy ý xuân tiếp, rất đơn giản thôi.

    Yến Thu Nguyệt ngẩn ra, vỗ đầu, nói:

    - Đúng là vậy, đa tạ ngươi, Lục sư đệ, may là có ngươi.

    Vấn đề Yến Thu Nguyệt đau khổ suy nghĩ thật lâu bị giải quyết, rất là vui mừng.

    Nàng nhớ sư phụ có nói Lục sư đệ ở mặt chiêu thức đặc biệt giỏi, lập tức lấy ra vài vấn đề kiếm chiêu nàng bí đường, đa số là vấn đề sáng tạo kiếm chiêu.

    Lục Nguyên tu vi đã là kiếm thánh, tùy tiện đem mây vấn đề làm Yến Thu Nguyệt đau đầu thật lâu giải quyết hết.

    Đối với Yến Thu Nguyệt đó là vấn đề rất khó, đối với Lục Nguyên là quá đơn giản.

    Yến Thu Nguyệt vừa kinh vừa mừng nói:

    - Lục sư đệ, tu vi kiếm thuật của ngươi giỏi quá, không bằng cũng sáng tạo chút kiếm pháp đi?

    Sáng tạo kiếm pháp có thể tăng điểm kiếm tu tinh thần, tác dụng rất lớn.

    - Sáng tạo kiếm pháp ư?

    Lục Nguyên suy tư, đích thật là lúc mình nên sáng tạo chút kiếm pháp, dù sao chỉ là việc thuận tay, lại có thể kiếm điểm kiếm tu tinh thần, cớ sao không làm, đối với mình rất đơn giản, nói không chừng góp đủ điểm nữa, khiến nóm mình có thể thăng lên tầng thử bảy ngụ ở.

    - Dựa vào tiểu tử họ Lục như hắn mà cũng sáng tạo kiếm pháp?

    Một giọng lạnh lẽo vang lên.

    Đang lúc Lục Nguyên suy tư xem mình có nên sáng tạo kiếm pháp hay không thì một giọng nói lạnh lẽo vang lên, nghe giọng điệu dường như rất khinh thường Lục Nguyên.

    Lục Nguyên bất giác nhìn qua, phát hiện đólà một người đàn ông trung niên chừng bốn mươi tuổi, người này tuấn tú phi phàm.

    Lục Nguyên rất lấy làm kỳ, mình chưa bao giờ quen người này mà?

    Mà vừa mở miệng đã móc mỉa mình?

    Không biết là thần thánh phương nào.

    Hắn hỏi:

    - Ngài là?

    Người đàn ông trung niên tuấn tú phi phàm nói:

    - Tống Địa.

    Tống Địa?

    Tên cũng được đấy, nhưng tại sao khi người đàn ông trung niên này nói ra Yến Xuân Thu thì có hậm hực, báo tên mình hậm hực như vậy làm gì?

    Lục Nguyên gặp đủ thứ người, nhưng trước giờ chưa từng thấy ai báo tên mình mà hậm hực như vậy.

    Đang lúc Lục Nguyên nghi hoặc thì bên tai vang Yến Thu Nguyệt truyền âm:

    - Sư đệ, đây là đệ thập lục sư huynh Tống Địa.

    Tiếp theo nàng truyền âm đơn giản giới thiệu tình huống.

    Nghe Yến Thu Nguyệt truyền âm Lục Nguyên mới hiểu là sao, tại sao vị đệ thập lục sư huynh Tống Địa tự dưng gây chuyện với mình, đúng là tai bay vạ gió.

    Hóa ra đệ thập lục sư huynh Tống Địa này trước giờ luôn là thiên chi kiêu tử, được xưng là thiên tài.

    NHưng khi vào Kiếm Môn gã đụng phải Yến Thương Thiên, từ đây bi kịch bắt đầu.

    Thiên chi kiêu tử như gã dù ở chỗ nào đều không thể so với Yến Thương Thiên.

    Dù là kiếm pháp hay tu vi, hay cái khác, gã không bằng Yến Thương Thiên, khắp nơi đều bị Yến Thương Thiên ép một bậc không có gì, bi thảm nhất là cô gái gã thích, cố tình nàng kia thích Yến Thương Thiên, gã càng bị vô tình đả kích.

    Chiến trường, thực lực, tình trường đều thua Yến Thương Thiên.

    Cái này khiến Tống Địa làm sao chịu nổi?

    Tiếp theo gã bỗng phát hiện tên mình cũng thua Yến Thương Thiên.

    Người ta kêu Yến Thương Thiên, gã kêu Tống Địa.

    Một ở trên trời một dưới đất, trời ép đất thôi.

    Lần này thì Tống Địa phát cuồng, gã thật tình mọi mặt đều yếu hơn Yến Thương Thiên, sau khi phát hiện điểm này thì tranh giành từng tấc đất với Yến Thương Thiên.

    Nhưng mặc kệ tranh cỡ nào cũng không hơn Yến Thương Thiên được, cuối cùng càng khiến gã phát cuồng là ngay cả năng lực chọc vạ cũng không sánh bằng Yến Thương Thiên.

    Gã chọc là một Vô Thượng Đại Giáo, Yến Thương Thiên chọc là con trai chủ tiên cổ văn minh, năng lực gây vạ cách biệt quá xa.

    Tống Địa còn muốn so với Yến Thương Thiên, đáng tiếc là Yến Thương Thiên đã đi xa xứ.

    Đến đây thì Tống Địa rơi vào ma chướng.

    Vốn thiên tư của gã trong nhiều đệ tử của Thái Sử Không trừ Yến Thương Thiên là cao nhất ra gã sẽ không bị cực hạn tại đây, đáng tiếc là gã rơi vào ma chướng, bây giờ mới đến hỗn động cảnh tứ tầng mà thôi.

    Tuy nhiên, dù tu vi của gã chỉ là hỗn động cảnh tứ tầng, không bằng tam sư huynh Thái Sử Bi hỗn động cảnh ngũ tầng, kiếm pháp của gã lại là cấp bậc cao nhất trong đám người, tư chất ngộ tính kiếm đạo càng cao.

    Vậy nên trong mười bốn người ở tầng thứ tám, Tống Địa sáng tạo ra kiếm pháp có số điểm tuyệt đối hạng nhất, vượt qua người khác, chỉ kém hơn tam sư huynh Thái Sử Bi.

    Tống Địa nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Bằng ngươi mà cũng sáng tạo kiếm pháp?

    Thật nực cười.

    Không phải gã bất mãn Lục Nguyên, chẳng qua gã rất bất mãn Yến Thương Thiên, cố tình gã đọc tư liệu Thái Sử Không truyền đến, biết Lục Nguyên là ở ngoại vực Yến Thương Thiên dạy dỗ ra.

    Vậy nên Tống Địa nhìn Lục Nguyên cứ thấy gai mắt.

    - Yến Thương Thiên chỉ có vậy thôi.

    Tống Địa hừ lạnh:

    - Bây giờ còn trốn đến di thất địa nữa chứ.

    Vốn khiêu khích thế này Lục Nguyên không định để ý, tốt xấu là thập lục sư huynh, sư ra một môn.

    Tuy nhiên, nếu nói đến trên đầu Yến Thương Thiên thì hắn không nhẫn nhịn.

    - Ta có sáng tạo kiếm pháp hay không hình như không phải ngươi nói là được.

    Phải rồi, yến sư tỷ, vị Tống Địa này rốt cuộc sáng tạo ra bao nhiêu kiếm pháp ghê gớm vậy?

    Yến Thu Nguyệt chớp mắt, nàng không biết Lục Nguyên muốn làm cái gì

    Lục Nguyên nói:

    - Ta chợt nghĩ, lần này muốn sáng tạo ra kiếm pháp nhiều hơn điểm tổng số kiếm pháp của Tống Địa sư huynh.

    Cái gì !

    Lục Nguyên đang nói cái gì?

    Tống Địa chính là Tống Địa sư huynh.

    Gã tiến vào kiếm tu tinh thần đã mấy trăm năm.

    Trong mấy trăm năm không biết gã đã tạo ra bao nhiêu kiếm pháp.

    Bây giờ Lục Nguyên nhẹ nhàng nói muốn một lần sáng tạo kiếm pháp số điểm càng nhiều hơn điểm tổng số kiếm pháp của Tống Địa sư huynh.

    Cái này không chỉ cuồng, thật là quá cuồng vọng.

    Phải biết rằng bản thân Tống Địa sáng tạo kiếm pháp là hàng đầu trong mười bốn người, mấy trăm năm sáng tạo ra nhiều kiếm pháp như vậy mà Lục Nguyên muốn hoàn toàn vượt qua, đây là cuồng khó tin đến đâu.

    Yến Thu Nguyệt và Tống Địa cho rằng mình nghe lầm, họ không thể không nghi ngờ lỗ tai của mình.

    Tống Địa trừng Lục Nguyên, hỏi:

    - Ngươi nói cái gì?

    Lục Nguyên hời hợt nói:

    - Vừa rồi ta đã nói, ta muốn sáng tạo ra kiếm pháp nhiều hơn tổng điểm của Tống Địa sư huynh.

    Tiếp theo hắn khó hiểu nhiền Tống Địa:

    - Tai của Tống Địa sư huynh không tốt, nghe không rõ ràng à?

    - Hay, hay cho Lục Nguyên, so với Yến Thương Thiên năm đó còn cuồng hơn!

    Tống Địa quát lạnh một tiếng:

    - Yến Thu Nguyệt, ngươi đi giúp hắn tra xem mấy năm nay ta sáng tạo bao nhiêu kiếm pháp bao nhiêu điểm!

    Những thứ này đều có hệ thống, dù là việc mấy trăm năm trước cũng có thể dò ra.

    Yến Thu Nguyệt lập tức đi tra xét, rất nhanh đã tra ra.

    - Tống Địa sư huynh mấy năm gần đây sáng tạo một trăm bộ kiếm pháp cấp sáu, năm mươi bộ kiếm pháp cấp bảy mười bộ kiếm pháp cấp tám, một bộ kiếm pháp cấp chín.

    Trong đó sáng tạo kiếm pháp cấp sáu số điểm sẽ từ một đến mười, theo kiếm pháp mà định.

    Sáng tạo kiếm pháp cấp bảy số điểm di động từ mười đến một trăm, theo kiếm pháp mà chia ra cụ thể.

    Sáng tạo kiếm pháp cấp tám thì một trăm đến năm trăm.

    Nếu sáng tạo kiếm pháp cấp chín thì là năm trăm đến một ngàn điểm, cho nên Tống Địa sư huynh tổng cộng được số điểm là bốn ngàn tám trăm ba mươi lăm điểm.

    - Đương nhiên còn có kiếm pháp cấp tinh thần, cấp diệt tinh.

    - Kiếm pháp cấp tinh thần chính là có tác dụng rất lớn với Kiếm Môn, nếu có thể sáng tạo ra một bộ kiếm pháp cấp tinh thần thì có thể được thưởng năm ngàn đến một vạn điểm.

    Một bộ kiếm pháp cấp diệt tinh có thể được thưởng một vạn đến năm vạn điểm.

    Còn trong truyền thuyết kiếm pháp thế giới cảnh thì không cần tưởng tượng, căn bản không có khả năng, nó là kiếm pháp người thế giới cảnh dùng.

    Yến Thu Nguyệt giới thiệu đến nơi đây thì chần chờ một lúc nói tiếp:

    - Kỳ thực không chỉ là kiếm pháp thế giới cảnh, dù là kiếm pháp cấp tinh thần, cấp diệt tinh cũng không có người sáng tạo ra được, ít nhất ở lịch sử kiếm tu tinh thần đã rất lâu rồi không có ai sáng tạo ra kiếm pháp như vậy, cho nên không cần tưởng tượng.

    - Vậy thì Lục sư đệ, bây giờ có thể sáng tạo chiêu thức.

    Yến Thu Nguyệt báo xong một chuỗi tư liệu, trong lòng thầm nghĩ, Tống Địa sư huynh thật quá siêu, mấy trăm năm về mặt sáng tạo kiếm chiêu đã trám nhiều điểm kiếm tu tinh thần như vậy, mình ở mặt này mới chỉ kiếm được vài trăm thôi.

    Lục sư đệ nguy rồi đây.

    Thật ra mấy ngày ở chung, Yến Thu Nguyệt rất có hảo cảm với Lục Nguyên.

    Lục sư đệ có thể hai lần đè đầu Kiếm Tú, đủ thấy thiên phú về mặt kiếm đạo, sau này Thái Sử chí tôn môn muốn vùng lên phải nhờ vào Lục sư đệ, kết quả không ngờ là Lục sư đệ tại đây chọc phải Tống Địa sư huynh, e rằng dẫn đến trận thảm bại, hy vọng trận thảm bại này sẽ không sinh ra ảnh hưởng quá xấu với Lục sư đệ, ảnh hưởng hắn tăng kiếm đạo.

    Lúc này sư huynh đệ khác cũng chạy đến.

    Dù sao không gian hang động tuy rằng lớn nhưng không quá mênh mông, có kịch vui thì tất nhiên phải lại đây xem rồi.

    Nghe nói Lục Nguyên muốn khiêu chiến Tống Địa mấy trăm năm sáng tạo kiếm chiêu sinh ra tổng điểm, tất cả sư huynh đều cảm thấy Lục Nguyên điên rồi, dù là Thái Sử Bi cũng không ngoại lệ.

    Bốn huynh đệ họ Cát cũng đến.

    Lão đại Cát Vô Thương nói:

    - Lục sư đệ khiêu chiến tất cả kỷ lục của Tống sư đệ, hắn điên rồi, làm sao mà thắng được.

    Lão nhị Cát Vô Thống dù cảm thấy Lục Nguyên chắc chắn thua nhưng gã luôn phản nghịch với lão đại, nên nói:

    - Chưa chắc, nói không chừng Lục Nguyên sẽ thắng.

    Lão tam Cát Vô Bệnh nói:

    - Đúng vậy, dù Lục sư đệ không đẹp trai bằng ta nhưng coi như vô cùng anh tuấn, so với Tống Địa còn tuấn hơn, nói không chừng thắng đó.

    Thật ra Tống Địa tuấn tú, Lục Nguyên thì hơi đẹp, Cát Vô Bệnh lớn lên xấu nhưng gã cứ nói vậy.

    Lão tứ Cát Vô Tai nói:

    - Đúng đúng đó.

    Lục sư đệ có một chút khả năng thắng thôi, nếu hắn học mấy chiêu với ta là thắng chắc.

    Bốn huynh đệ họ Cát luôn là hỗn loạn chí chóe như vậy, hưng trong lời nói có thể thấy ra dù là huynh đệ họ Cát điên điên khùng khùng đều thấy ra Lục Nguyên chắc chắn sẽ thua.

    Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng, xem ra họ đều cho rằng mình thua, nhưng không sai, vậy thắng cho họ xem.

    Lục Nguyên quát:

    - Cầm bút, giấy tới đây!

    Lập tức có người đưa lên giấy bút, muốn sáng tạo kiếm pháp thì đương nhiên phải viết trên giấy.

    Lục Nguyên ngồi xuống, cầm hồ lô rượu, đây là hầu nhi tửu tối hôm qua mới chứa, hương du tinh khiết.

    Lục Nguyên ừng ực uống, rất là sung sướng.

    Tống Địa ở bên cạnh lạnh lùng nói:

    - Chắc sẽ không muốn uống say rồi giả bộ khùng qua cửa đi?

    - Câm miệng cho ta rồi tính tiếp.

    Lục Nguyên lại ừng ực uống, uống một ngụm ngâm một câu:

    - Hội đương nhu ẩm tam bách cốc, cổ lai thánh hiền giai tịch mịch.

    Sung sướng, sung sướng!

    Coi như cảm nhận được sung sướng chỉ có uống rượu mới ưu kỳ danh.

    Uống rượu là phải đã ghiền!

    Uống sảng khoái xong Lục Nguyên quăng đi hồ lô rượu sang bên cạnh, ợ một hơi, nói:

    - Vậy thì bây giờ bắt đầu, Tống Địa, mở mắt chó ngươi ra xem, xem coi ta làm sao trong một ngày, một lần kiếm điểm vượt qua số điểm sáng tạo kiếm pháp ngươi làm mấy trăm năm.

    Để ngươi hiểu hạng như ngươi muốn so với Yến Thương Thiên, dù là so với ta cũng kém xa.

    Rượu đủ, ý quá cuồng.

    Nếu vậy thì, bắt đầu!

    Trong mắt người khác, Lục Nguyên tuyệt đối là say rồi.

    Nhưng bản thân Lục Nguyên không thèm để ý, bây giờ hắn là ý quá cuồng, rượu tràn đầy.

    Hào hùng mãn chí.

    - Tương tiến tửu, tương tiến tửu, bút động!!!

    Lục Nguyên quát dài một tiếng, bút lông ở trên giấy tung bay, trên tờ giấy trắng xuất hiện hình ảnh một người múa kiếm.

    Người kia múa kiếm, kiếm quang động, kiếm tốc rất nhanh, tung múa nhanh như tia chớp, rất lanh lẹ.

    Bộ kiếm pháp kia nhanh những nhanh mà rất là kỳ lạ.

    Rất nhanh, liên tiếp ba mươi ba chiêu đã xuất hiện dưới bút của Lục Nguyên.

    Ba mươi ba chiêu, mỗi chiêu đều nhanh nhẹn, một khi thi triển sẽ khiến kẻ địch bị vây khốn nhiều.

    Rất nhanh viết xong một bộ kiếm pháp, Lục Nguyên bắt đầu đặt tên mỗi chiêu cho kiếm pháp đó.

    'Linh Hầu Khiêu', 'Linh Hầu Dược Thụ', 'Linh Hầu Trích Đào', đủ các loại tên bị viết ra, sau đó tay vung, bút lông viết ra cái tên kiếm pháp 'Linh Hầu kiếm pháp'.

    Thật nhanh!

    Thời gian ngắn vậy đã sáng tạo ra một bộ kiếm pháp cấp sáu.

    Nên biết rắng giống như Yến Thu Nguyệt, sáng tạo kiếm pháp cấp sáu chẳng biết tốn bao nhiêu sức lực, có khi vắt óc hơn mười ngày chẳng nghĩ ra chiêu đầu và chiêu sau làm sao nối tiếp, nhưng Lục Nguyên khoảnh khắc đã sáng tạo ra kiếm pháp cấp sáu.

    Chương 815-816 : Sáng tạo kiếm pháp

    Yến Thu Nguyệt kinh ngạc ngây ra.

    Tống Địa Lạnh lùng cười, nói không chừng Lục Nguyên sớm chuẩn bị kiếm phá này rồi, hơn nữa kiếm pháp cấp sáu không tính có gì hay ho.

    Mình tổng cộng sáng tạo kiếm pháp một trăm bộ, ngươi mới tạo ra một bộ bình thường mà thôi.

    Tống Địa cười nhạt, Yến Thương Thiên cuồng, nhưng Yến Thương Thiên dậy ra Lục Nguyên càng thêm cuồng vọng, so với Yến Thương Thiên càng khiến người chán ghét.

    Lục Nguyên cười hì hì, lại giơ tay lên, lấy ra một bình rượu, bình này là tuyết tửu, đồn rằng lấy nước tuyết đọng trên núi, sau đó là các tài liệu quý giá trên tuyết sơn nhưỡng thành, rượu khá là quý.

    Lục Nguyên uống loại rượu này, rượu vào miệng rất lạnh nhưng có cảm giác mát lạnh lạ thương.

    Huống một hơi bình rượu, Lục Nguyên mắt say lờ đờ nhìn nhân thế, tay cầm bút lông, ở trên giấy vẽ ra một loạit kiếm pháp.

    Những kiếm pháp như tuyết bay, vừa lạnh vừa phiêu.

    Dù kiếm pháp vẽ trên giấy nhưng người bên cạnh đều như tiến vào băng giá.

    Lục Nguyên liền một hơi bốn mươi chín chiêu, trong bốn mươi chín chiêu có tuyết bay từ trên trời xuống, có tuyết rơi đầy sương, tuyết lớn liên tục rơi, tuyết đọng đầy núi, bông tuyết như băng, băng tuyết tan, mỗi chiêu đều vô cùng tinh diệu.

    Liên tục vẽ xong bốn mươi chín chiêu, Lục Nguyên cười cười, tổng kết bộ kiếm pháp này, ở trên giấy viết xuống bốn chữ 'Phi Tuyết kiếm pháp'.

    Cái này!

    Người bên cạnh đều nhìn sang.

    Mỗi người đều hiểu kiếm, chỉ cần nhìn bộ Phi Tuyết kiếm pháp hơi suy ngẫm liền hiểu đó là kiếm pháp cấp bảy.

    Nếu nói kiếm pháp cấp sáu có thể vẽ xong trong khoảnh khắc, kiếm pháp cấp bảy cũng cùng thời gian thì hơi khó tin, dù sao đấy cũng là kiếm pháp cấp bảy.

    Luyện kiếm pháp cấp bảy không tính việc khó khăn, nhưng muốn sáng tạo kiếm pháp cấp bảy thì hêtswcs khó khăn.

    Giống như Yến Thu Nguyệt có tu vi hỗn động cảnh nhị tầng, nhưng nàng chỉ sáng tạo một bộ kiếm pháp cấp bảy mà thôi, đây còn là vì ở tình huống rất tình cờ mới tạo ra, chứ bình thường không thể làm được.

    Bộ kiếm pháp cấp bảy đó không biết bao gồm bao nhiêu tâm huyết của nàng, thế mà giờ Lục Nguyên một hơi sáng tạo ra.

    Tống Địa cũng ngây ngẩn, xem ra Lục Nguyên cũng có chút bản lĩnh.

    Tuy nhiên, chỉ là vậy mà muốn khiêu chiến mình thì hơi sớm, quá cuồng vọng.

    Tay Lục Nguyên lại lật, lấy ra một bình rượu.

    Bình rượu này khá là tinh xảo, có tên là bích lạc tửu.

    Bích lạc bích lạc, màu rượu là xanh ngọc, vào miệng rất thuần.

    Bây giờ Lục Nguyên đang ý quá cuồng, cầm lấy rựu màu ngọc rót vào miệng, rất là đã ghiền.

    - Rượu on!

    Lục Nguyên quát dài, ném bình rựou không đập xuống đất.

    Rồi bàn tay cầm bút điên cuồng viết.

    Dưới bút của Lục Nguyên kiếm pháp chẳng hề điên cuồng, đâu chỉ là không điên cuồng, thật như mây bay nước chảy.

    Không, không đúng, không phải nước chảy mà là bích thủy.

    Trên giấy Lục Nguyên vẽ, mọi người cảm giác như có một người múa kiếm đang múa bích thủy vậy.

    Bích thủy trông như nhu nhược lại ẩn chứa cảm giác thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền, lưỡng giả mang mang giai bất kiến.

    Lục Nguyên vẽ xong kiếm pháp cũng nhanh chóng đặt tên cho các chiêu, tốc độ rất nhanh.

    'Bích Thủy Vô Tung', 'Bích Thủy Lưu', 'Thượng Cùng Bích Lạc', 'Hạ Hoàng Tuyền', 'Lưỡng Giả Mang Mang', vân vân các chiêu thức đều viết trên giấy.

    Liên tục vẽ sáu mươi mốt chiêu xong Lục Nguyên ngừng lại, ở phái sau viết xuống tên bộ kiếm pháp này 'Bích Lạc kiếm pháp'.

    Hóa ra là Bích Lạc kiếm pháp.

    Người ở bên cạnh xem đều cảm thấy cái tên rất thích hợp kiếm pháp kia.

    - Đây là...kiếm pháp cấp tám.

    - Tuyệt đối là kiếm pháp cấp tám.

    - Nhanh vậy đã sáng tạo ra kiếm pháp cấp tám?

    Người bên cạnh bàn tán xôn xao.

    Yến Thu Nguyệt khó tin nhìn Lục Nguyên.

    Vị Lục sư đệ này mạnh quá đáng đi?

    Kiếm pháp cấp tám thế mà khoảnh khắc hoàn thành, cái này đâu chỉ là kỳ, kỳ đến cực điểm.

    Tống Địa sắc mặt khó xem, gã kinh sợ phát hiện mình có khả năng thua.

    Tuy trước khi kiếm pháp bắt đầu sáng tạo kiếm pháp gã cho rằng mình tuyệt đối không thua được, nhưng nay sự thật bày trước mắt, Lục Nguyên biểu hiện biến thái quá.

    Ở bên cạnh Nhất Kiếm Bi Dung Thái Sử Bi đột nhiên nói:

    - Bình rượu thứ nhất là hầu nhi tửu, cho nên sáng tạo Linh Hầu kiếm pháp.

    Bình rự thứ hai là lấy tuyết sơn làm tài liệu, cho nên sáng tạo Phi Tuyết kiếm pháp.

    Bình rượu thứ ba màu ngọc bích, cho nên sáng tạo Bích Lạc kiếm pháp.

    Thái Sử Bi quanh năm bi khổ, vì tình bị thương, nhưng bản thân gã là rượu đạo đại sư, dù không uống ở bên cạnh ngửi cũng ra loại rượu Lục Nguyên uống.

    Người bên cạnh nghe Thái Sử Bi nói rung động đến câm nín.

    Khoảnh khắc sáng tạo ra kiếm pháp cấp sáu, cấp bảy, cấp tám đã đủ kinh người rồi, bây giờ Lục Nguyên không chơi kiểu đó, hắn là uống rượu gì thì sáng tạo kiếm pháp loại hình tương ứng, đây là tài tình cỡ nào, thật chính là không câu nệ giới hạn, tùy tiện sáng tạo kiếm pháp.

    Nghĩa là Lục Nguyên muốn kiếm pháp loạị là có thể sáng tạo cái đó.

    Nghe Thái Sử Bi nói vậy, mọi người biến sắc mặt, họ hoàn toàn bị chấn kinh, dù là Tống Địa cũng bị rung động.

    Tống Địa phát hiện mình ở mặt sáng tạo kiếm pháp kém xa Lục Nguyên.

    Tại sao?

    Tại sao người tên Yến Thương Thiên dạy ra sẽ có thiên phú sáng tạo kiếm pháp như vậy?

    Nhưng đến bây giờ Tống Địa vẫn không cho rằng mình thua, vì gã có bốn ngàn tám trăm ba mươi lăm điểm, cái này phải sáng tạo kiếm pháp rất nhiều bộ, gã không tin trí tuệ của Lục Nguyên không khô kiệt, dù gì con người trí tuệ có hạn.

    Tống Địa nghĩ vậy là vì mỗi sáng chế ra một bộ kiếm pháp số điểm đều không cao mấy, dù là kiếm pháp cấp tám cũng chỉ khoảng một trăm đến năm trăm điểm.

    Còn kiếm pháp cấp chín, Tống Địa không cho rằng Lục Nguyên có thể sáng tạo ra được.

    Dù sao kiếm pháp cấp chín khó khăn hơn kiếm pháp cấp tám rất nhiều lần.

    Mấy trăm năm qua Tống Địa chỉ sáng tạo ra một kiếm pháp cấp chín mà thôi.

    Thật ra bây giờ người bên cạnh, bao gồm cả Thái Sử Bi đều mong chờ Lục Nguyên tiếp theo sẽ sáng tạo kiếm pháp gì.

    Kiếm pháp cấp chín, cái này khó khăn quá lớn.

    Lục Nguyên lại lấy ra một bình rượu, đây là ngũ hành rượu.

    Ngũ hành rượu khá là quái, rượu bình thường chỉ có một vị, rượu này có tới năm vị, là Lục Nguyên lấy từ chỗ sư phụ Thái Sử Không, giờ sung sướng uống.

    Nhưng lần này uống rượu hắn không uống nhanh như trước.

    Đến kiếm pháp cấp chín, Lục Nguyên không khả năng chớp mắt hoàn thành, cần thời gian suy nghĩ.

    Rốt cuộc phải suy nghĩ, nếu cứ đều là không cần suy nghĩ thì quá nghịch thiên rồi.

    Tuy nhiên hắn nghĩ không bao lâu, tối đa một nén hương thì Lục Nguyên uống ngụm rượu cuối, ném bình rỗng, bắt đầu vẽ xuống bộ kiếm pháp trên giấy.

    Bộ kiếm pháp này tổng cộng năm chiêu.

    Chiêu thứ nhất, Đoạn Thủy Lưu.

    Đoạn Thủy Lưu tuy chỉ có một chiêu nhưng trong đó cực kỳ huyền diệu, chất chứa không biết bao nhiêu biến đổi, chỉ riêng chiêu kiếm pháp này đủ khiến người cómaựt luyện tập một đoạn thời gian.

    Chiêu thứ hai, Phân Kim Chiêu, cũng là một chiếun hưng trong một chiêu có vô cùng cát.

    Đến lúc này thì mọi người càng trông chờ chiêu thứ ba.

    Lục Nguyên hơi khựng lại rồi viết ra chiêu thứ ba.

    Chiêu thứ ba Liệt Thố Phá, chiêu này tràn ngập bá khí vô cùng, diễn sinh ra biến đổi vô tận.

    Chiêu thứ tư, Diệt Hỏa Sát, chiêu này miên miên mật mật, có thể diễn hóa thành ngàn chiêu vạn thức, xem chiêu này thật là cực kinh người.

    Chiêu thứ năm, Hóa Mộc Sinh, chiêu này mang khí tức diệt tuỵeyêu thú vô cùng, bên cạnh có người luyện kiếm pháp mộc hệ xem thì chỉ có nước tán thán.

    Viết xong năm chiêu, Lục Nguyên bắt đầu làm tổng kết.

    Không sai, bộ kiếm pháp kia chỉ có năm chiêu, nhưng mỗi chiêu đều tinh diệu đến khiến người khó hình dung.

    Lục Nguyên ở mặt trên viết xuống 'Nghịch Ngũ Hành kiếm pháp'.

    Không sai, đây chính là Nghịch Ngũ Hành kiếm pháp.

    Thái Sử Bi ở một bên khẳng định nói:

    - Cấp chín.

    Không ngờ là cấp chín!

    Lục Nguyên suy nghĩ thời gian một nén hương xong sáng tạo ra kiếm pháp cấp chín.

    Trên mặt Yến Thu Nguyệt là vẻ khó tin.

    Tống Địa mặt xanh mết.

    Lão đại Cát Vô Thương nói:

    - Mạnh thật, không ngờ sáng tạo ra được kiếm pháp cấp chín.

    Lão nhị Cát Vô Thống phản đối rằng:

    - Chưa chắc cường bao nhiêu, bốn chúng ta nghiêm túc cũng sáng tạo ra kiếm pháp cấp chín được vậy!

    Lão tam Cát Vô Bệnh phản đối lời của lão nhị:

    - Ngươi chỉ sáng tạo kiếm pháp cấp tám thôi, không tạo ra được kiếm pháp cấp chín.

    Đúng rồi, ngươi sáng chế ra kiếm pháp cấp tám chắc là bởi vì ngươi thuộc vương bát.

    Lão tứ Cát Vô Tai tò mò nói:

    - Bốn chúng ta cùng một mẹ sinh ra, nếu lão nhị vlaf vương bát thì chẳng phải ta cũng là vương bát?

    Không được, ta không muốn là vương bát!

    Đây là loại ý phóng kháng cỡ nào chứ.

    Bây giờ Lục Nguyên chỉ có hai chữ hình dung.

    Một là say, hai là cuồng.

    Lại say lại cuồng.

    Mà lúc đang say đang cuồng Lục Nguyên nổi hứng lên, một tay cầm hồ lô rượu, người bay lên trời, lấy bút làm kiếm, ở trên không trung múa.

    Cùng lúc đó mực nước tỏng bút nhanh chóng nhỏ xuống, ở trên giấy vẽ loạn.

    Mọi người chờ Lục Nguyên thi triển thân thủ, không ngờ hắn bỗng vẽ loạn.

    Từng mảng từng mảng mực nước bị vung lên giấy, căn bản không phải vẽ kiếm chiêu mà là làm bậy.

    Có chuyện gì vậy?

    Yến Thu Nguyệt kinh sợ, Lục sư đệ sao bỗng dưng nổi điên làm gì?

    Mới rồi Lục sư đệ biểu hiện đúng là kinh người, chỉ một nén nhang rưỡi đã sáng tạo kiếm pháp một bộ cấp sáu, một bộ cấp bảy, một bộ cấp tám, một bộ cấp chín, nhưng số điểm của Lục sư đệ mới một ngàn mà thôi, kém xa bốn ngàn tám trăm ba mươi lăm điểm của Tống sư huynh.

    Lúc này mà Lục sư đệ nổi điên là không thắng nổi Tống sư huynh.

    Không lẽ Lục sư đệ uống nhiều rượu quá nên men say chếch choáng rồi?

    Đa số người đứng xem đều cho rằng Lục Nguyên đang say rượu nổi điên, trừ số ít người.

    Thái Sử Bi, Tống Địa đều là có kiếm thuật cao nhất trong đám, sắc mặt hai người rất nghiêm túc.

    Không sai, bây giờ Lục Nguyên đúng là không viết từng nét bút, dường như đang vẩy loạn mực nước.

    Nhưng Thái Sử Bi, Tống Địa phát hiện mực nước vung loạn không tầm thường.

    Đây là!

    bát mặc đại tả ý!

    Cái gọi là bát mặc đại tả ý chính là một loại kỹ xảo trong vẽ.

    Bình thường vẽ là từng bút đồ, còn cách vẽ bát mặc đại tả ý thì không bó buộc khuôn đúc, tùy tiện vẩy mực thành tranh.

    Cách vẽ này cực kỳ ít người nắm giữ được, một khi nắm bắt thì vô cùng mực nước tả ý vung tùy người, tùy tiện vẩy, tùy tiện vẽ.

    Nên gọi là bát mặc đại tả ý.

    Bây giờ Thái Sử Bi và Tống Địa phát hiện Lục Nguyên biểu hiện là say rượu điên nhưng kỳ thực dùng bát mặc đại tả ý.

    Có thể dùng bát mặc đại tả ý vẽ xuống kiếm pháp, vậy biểu hiện Lục Nguyên sáng tạo kiếm pháp cấp chín đã đến trình độ tùy tâm tùy ý.

    Lục Nguyên có thể rất nhẹ nhàng sáng tạo ra vài bộ kiếm pháp cấp chín.

    Thái Sử Bi, Tống Địa cùng hiểu rằng lần này Lục Nguyên chắc chắn thắng, Tống Địa thua rồi.

    Đương nhiên mấy người khác còn tưởng Lục Nguyên say nên quậy.

    Nhưng theo Lục Nguyên tùy ý vung mực nước, kiếm pháp ngày càng lộ rõ trên giấy thì Yến Thu Nguyệt ngây ra, người khác cũng ngơ ngẩn.

    Vậy mà cũng được?

    Đích thực, họ không bao giờ giờ thế mà cũng được, quá quái dị.

    Ai sáng tạo kiếm pháp không phải viết bình thường, ở đâu ra như Lục Nguyên tùy ý vung mực.

    Khi thấy kiếm pháp trên tầng giấy trắng, từng vệt mực nước hóa thành kiếm pháp cực kỳ lạ lùng.

    Dường như là một người đang say rượu điên múa kiếm vậy.

    Lục Nguyên cười ha hả, lại uống hớp rượu, lần này không dùng mực nước viết chữ là dùng rượu trong miệng phun, ở trên giấy hóa thành hai chữ túy kiếm.

    Tần Sương Thành phát ra tiếng khen:

    - Hay cho Túy Kiếm kiếm pháp, ngàn điểm cấp chín thượng phẩm không trốn khỏi tay ngươi rồi.

    Trong kiếm pháp cấp chín chỉ có thượng phẩm nhất mới được một ngàn điểm, bình thường năm, sáu trăm điểm.

    Bảy, tám trăm điểm là ghê gớm rồi, có thể được một ngàn điểm gần như không có.

    Nhưng túy kiếm là Lục Nguyên say rượu phát ra, đích thực là đỉnh của hắn, cho nên Thái Sử Bi mới khen.

    Bộ kiếm pháp cấp chín Túy Kiếm pháp lực so với Nghịch Ngũ Hành kiếm pháp cao minh hơn.

    Lại là một bộ kiếm pháp cấp chín, bị Lục Nguyên lấy bát mặc đại tả ý tùy tiện đùa sáng tạo ra.

    Sáng tạo ra Túy Kiếm kiếm pháp xong Lục Nguyên ngửa đầu uống rượu, vài giọt rượu theo cằm trượt xuống.

    Lục Nguyên ném sáng tạo kiếm pháp sang bên, lại lấy ra một tờ giấy trắng, nghệch ngoạc vài bút liền ném bên cạnh, dường như là phế giấy.

    Lần này Thái Sử Bi cũng không thấy ra gì cả, gã đón tờ giấy, nhìn sơ là vài bút nghệch ngoại, nhưng càng nhìn càng khen, càng khen càng nhìn.

    Vài nét bút hình như không thành kiếm pháp lại chất chứa một môn phong chi kiếm pháp.

    Vài nét bút đang vẽ ra dấu vết gió.

    Chỉ vài bút đã vẽ ra siêu như vậy.

    Thái Sử Bi lại khen:

    - Hay cho Lưu Bạch tiểu đề thi, lại là một bộ kiếm pháp cấp chín.

    Bộ pháp lực này ý pháp cao minh, ít nhất có chín trăm điểm.

    Về kỹ năng vẽ có loại Lưu Bạch, vẽ ra một phần, để lại một phần cho người không gian tưởng tượng vô hạn, đúng là cách vẽ cao minh.

    Bây giờ Lục Nguyên chỉ vài bút đã dùng thủ pháp Lưu Bạch tiểu đề thi.

    Hay cho Lục Nguyên.

    Thái Sử Bi liên tục khen, mới chơi xong bát mặc đại tả ý lại tới Lưu Bạch tiểu đề thi.

    Lục Nguyên giờ đây dạt dào ý tưởng, bình thường một số vấn đề kiếm pháp không nghĩ thông nay bỗng nhiên rộng mở, chỉ thấy vô cùng vô tận suy nghĩ ùa vào đầu.

    Khi Thái Sử Bi cầm bát mặc đại tả ý, Lưu Bạch tiểu đề thi cảm thán, khen ngợi thì Lục Nguyên đã vẽ ra hai bộ kiếm pháp.

    Hai bộ kiếm pháp một là Lôi Âm kiếm pháp.

    Bộ Lôi Âm kiếm pháp này lấy lực sấm sét, tốc đọ điện đập hướng người, có vạn lôi phá không, thế lôi đình, tử điện lôi kiếm, vân vân thế tới rào rạt.

    Còn lại bộ kiếm pháp là bá kiếm.

    Lục Nguyên có một đoạn thời gian làm Hoa Sơn chưởng môn, tạo ra bá khí, từng chiêu từng thức trong bá kiếm đều có khí thế đứng trên tất cả.

    Chỉ hai canh giờ Lục Nguyên đã sáng tạo ra năm bộ kiếm pháp cấp chín.

    Yến Thu Nguyệt luôn thống kê điểm Lục Nguyên sáng tạo kiếm pháp, có cách tính tương đối.

    Nửa ngày sau, Yến Thu Nguyệt khó kiềm nén kích động trong lòng, nói:

    - Tổng cộng bốn ngàn chín trăm năm mươi điểm, thắng Tống sư huynh.

    Sắc mặt Tống Địa khá là khó xem, gã không thể chấp nhận được.

    Tại sao?

    Tại sao đệ tử của Yến Thương Thiên sẽ cường như vậy, đây rốt cuộc là tại sao?

    Chương 817-818 : Kiếm pháp cấp tinh thần

    Lục Nguyên cười ha ha nhìn Tống Địa, nói:

    - Ta nói thắng ngươi liền sẽ thắng, ngươi ngoan ngoãn chịu thua cho ta.

    Sắc mặt Tống Địa rầu rĩ, trắng bệch.

    Gã không bao giờ ngờ nổi mình thua thảm như thế.

    Yến Thương Thiên, Yến Thương Thiên, tại sao ta không bằng ngươi, vĩnh viễn không bằng, bây giờ ngay cả kẻ ngươi dạy ra cũng không bằng.

    VỠđến đây thì Tống Địa đã thua, Lục Nguyên thắng, nên kết thúc mới đúng.

    Nhưng Lục Nguyên hỏi người bên cạnh:

    - Yến sư tỷ, sáng tạo kiếm pháp cấp tinh thần được bao nhiêu điểm?

    Yến Thu Nguyệt giới thiệu:

    - Kiếm pháp cấp tinh thần, là kiếm pháp khá quan trọng với Vô Thượng Đại Giáo, cho nên một khi sáng tạo ra kiếm pháp cấp tinh thần ít nhất được năm ngàn điểm, tối đa là một vạn điểm.

    Lục sư đệ, không lẽ ngươi muốn sáng tạo kiếm pháp cấp tinh thần?

    Nhưng nguyên kiếm tu tinh thần, chưa có ai sáng tạo kiếm pháp cấp tinh thần được.

    Lục Nguyên vô cùng hòa sảng nói

    - Họ không sáng tạo ra được là việc của ta, ta muốn sáng tạo ra một bộ.

    Lục Nguyên nói ra câu này chấn người bên cạnh.

    Thái Sử Bi, Tống Địa, Yến Thu Nguyệt đều rung động.

    Kiếm pháp cấp tinh thần, Lục Nguyên lại muốn sáng tạo kiếm pháp cấp tinh thần.

    Kiếm pháp cấp tinh thần không dễ tạo ra, có phải là bọn họ nghe lầm rồi không?

    Nhưng không khả năng tập thể nghe sai.

    Dù là bốn huynh đệ họ Cát bình thường ngơ ngơ ngẩn ngẩn cũngcamr thấy có phải mình nghe sai.

    Cát Vô Thương nói:

    - Chắc chắn nghe lộn rồi.

    Lão nhị Cát Vô Thống thói quen phản đối lão đại:

    - Lỗ tai ngươi ngày hôm qua mới dùng nước gừng tẩy, sao mà nghe lộn được.

    Lão tam Cát Vô Bệnh nói:

    - Ảo giác, chắc chắn là ảo giác.

    Kiếm pháp cấp tinh thần, dù là bốn huynh đệ ta anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong, đẹp trai toàn vũ trụ, cũng không thể sáng tạo kiếm pháp cấp tinh thần được.

    Lão tứ Cát Vô Tai nói:

    - Không đúng, bốn chúng ta khinh thường chiêu thức, nếu không thì cái gì kiếm pháp cấp thế giới có thể sáng tạo ra hết.

    Bốn huynh đệ này mới rồi còn bị rung động, giờ lập tức là bộ dáng đắc ý khoe khoang, dường như họ thật sự có thể sáng tạo kiếm pháp cấp thế giới, Lục Nguyên chỉ bình thường thôi.

    Tất nhiên dù có bốn huynh đệ họ Cát chen ngang nhưng không khí kỳ kỳ.

    Lục Nguyên không ngừng uống rượu, một bình lại một bình, uống đến mắt lờ đờ mê ly.

    Uống gần xong Lục Nguyên ngừng uống rượu, dùng bút ở trên giấy vẽ kiếm pháp.

    Những người khác nhìn sang, cứ tưởng Lục Nguyên sẽ sáng tạo ra kiếm pháp gì kinh thế hãi tục lắm, nhưng thấy thì thất vọng.

    Giờ Lục Nguyên vẽ ra kiếm pháp trên giấy tối đa là kiếm pháp cấp sáu.

    Không sai, tối đa là cấp sáu.

    Bây giờ Lục Nguyên có thể tùy tay sáng tạo kiếm pháp cấp chín, tại sao vẽ ra lại là kiếm pháp cấp sáu?

    Đám người chẳng hiểu gì cả, không hiểu tại sao Lục Nguyên sáng chế ra kiếm pháp cấp sáu.

    Không lẽ vì mới rồi sáng tạo mấy bộ kiếm pháp mệt mỏi quá, nên mới sáng tạo ra bộ kiếm pháp cấp sáu tuột tiêu chuẩn?

    Lục Nguyên ở trên giấy vẽ xong bộ kiếm pháp đó, viết xuống tên kiếm chiêu này.

    Dưỡng Ngô kiếm pháp.

    Không sai, chính là Dưỡng Ngô kiếm pháp.

    Năm đó hắn thắng các đầu lĩnh ma đạo, sắp rời khỏi Hoa Sơn tham gia Đại Dung quốc thử thách trăm quốc thì vì Hoa Sơn sáng tạo ra bộ Dưỡng Ngô kiếm pháp.

    Nhưng khi đó tu vi kiếm pháp bản thân chỉ là đỉnh cao kiếm vương mà thôi, vậy nên sáng tạo ra là kiếm pháp cấp sáu, đó là bộ kiếm pháp thứ nhất mình sáng tạo trong đời.

    Bây giờ mình đã là kiếm thánh, vượt qua hai đại cảnh giới kiếm vương.

    Vậy hoàn thiện kiếm chiêu này đi, để bộ kiếm pháp đến cấp tinh thần.

    Lục Nguyên bắt đầu suy tư.

    Bộ Dưỡng Ngô kiếm pháp này kiếm chiêu từng cái xẹt qua óc, thực ra muốn đem Dưỡng Ngô kiếm pháp biến thành kiếm pháp cấp chín không khó, nhưng muốn biến nó thành kiếm pháp cấp tinh thần thì khiêu chiến Lục Nguyên.

    Lục Nguyên không sốt ruột, nghiêm túc suy ngẫm, nếu có thể sáng tạo ra bộ kiếm pháp cấp tinh thần thứ nhất thì kiếm pháp của mình sẽ có bước tiến lớn.

    Muốn sáng tạo kiếm pháp cấp tinh thần không phải chuyện dễ dàng.

    Kiếm pháp cấp tinh thần so với kiếm pháp cấp chín kỳ thực là tăng trên diện rộng.

    Tại Tấn quốc, kiếm pháp trấn phái như Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, hay Triêu Dương Nhất Khí Kiếm thật ra đều là kiếm pháp cấp tám, còn kiếm pháp cấp tinh thần chân chính của Tấn quốc chỉ có một bộ, đó là Thái Cực kiếm pháp.

    Trong ngoại vực cũng lưu lạc một ít kiếm pháp cấp tinh thần, nhưng bản thân kiếm pháp không có ai sử dụng ra được, rất nhiều người đều là bản uy lực bị cắt giảm.

    Nếu như Võ Đang tiên môn thật sự ra một nhân vật có thể dùng Thái Cực kiếm pháp bản hoàn toàn thì Nhâm Độc làm sao dám đi diệt Võ Đang.

    Ở ngoại vực có thể luyện thành kiếm pháp trấn thế, nơi này trấn thế tức là nói kiếm pháp cấp tinh thần, chính là việc kinh thế hãi tục.

    Bây giờ Lục Nguyên phải làm không là luyện thành cấp trấn thế mà là sáng tạo, khó khăn trong đó đủ kinh hãi tất cả.

    Lục Nguyên tiêu trừ tất cả tạp niệm.

    Rồi bắt đầu một mình múa kiếm.

    Kiếm trong tay, ta tự múa kiếm.

    Trong múa kiếm đi tìm cảm giác, kiếm chiêu của Dưỡng Ngô kiếm pháp, từng chiêu sử dụng, mỗi chiêu đều ngay ngắn có mùi cương trực công chính.

    Lục Nguyên múa kiếm, chiêu thức bộ Dưỡng Ngô kiếm pháp dần dần lột ra, đang nhanh chóng từ kiếm pháp cấp sáu biến thành kiếm pháp cấp chín.

    Nhưng dù là kiếm pháp cấp chín thì cách kiếm pháp cấp tinh thần có chênh lệch rất lớn.

    Cấp tinh thần và cấp chín khoảng cách khá xa.

    Lục Nguyên ngừng múa kiếm, rơi vào suy tư.

    Dường như có cửa ai chặn mình sáng tạo kiếm pháp vậy.

    Lục Nguyên suy ngẫm tròn ba ngày.

    Trong ba ngày này vô số kiếm chiêu xẹt qua đầu, vô số suy nghĩ tinh hoa tràn trong óc.

    Rốt cuộc, khoảnh khắc này, Lục Nguyên tìm đến cảm giác.

    Đúng vậy, đã hiểu mình sáng tạo kiếm pháp thiếu cái gì.

    Dưỡng Ngô linh kiếm dùng Dưỡng Ngô kiếm pháp cần là dưỡng ngô hạo nhiên chính khí, mà bây giờ mình dựa vào tài hoa sáng tạo ra bộ kiếm pháp kia, lại thiếu đi linh hồn.

    Thì ra kiếm pháp cấp tinh thần là có linh hồn kiếm pháp của mình.

    Nghĩ thông điểm này, Lục Nguyên nhanh chóng ra tay.

    - Thiên địa có chính khí, tạp nhiên phú lưu hình.

    Hạ tức là hà nhạc, thượng tức là nhật tinh.

    Cho nên viết hạo nhiên, bái hồ tắứ thương minh

    Theo ngâm thơ, Lục Nguyên nhanh chóng múa kiếm.

    Kiếm pháp lần này đã có hồn, trong kiếm chiêu có mùi chính khí ngang nhiên.

    - Hoặc vi kích tặc hốt, nghịch thụ đầu phá liệt.

    Thị khí sở bàng bạc, lẫm liệt vạn cổ tồn.

    Đương kỳ quán nhật nguyệt, sinh tử an túc luận.

    Lục Nguyên lại đánh ra vài kiếm, vài kiếm này xé gió, có sinh tử kiếm ý bên trong, lại có mùi không màng sống chết, quyết tuyệt coi rẻ sinh tử.

    - Du du ta tâm bi, thương thiên hạt hữu cực.

    Triết nhân nhật dĩ viễn, hình phạt bình thường tại túc tích.

    Phong diêm triển thư độc, cổ đạo chiếu nhan sắc.

    Kiếm pháp trong tay Lục Nguyên như quyển sách, lại như trời xanh êm đềm, lúc này kiếm pháp không sắc bén mà giống thánh hiền.

    Không sai, là thánh hiền.

    Kiếm pháp như vậy đối với ma đạo chắc sẽ có tác dụng khắc chế khá lơn.

    Thái Sử Bi ở một bên giật nảy mình.

    Tống Địa bị Yến Thương Thiên khiến tâm ma kiềm chế, trong đám người có thể đọc hiểu kiếm pháp Lục Nguyên chỉ có Thái Sử Bi.

    Kiếm pháp hiện tại của Lục Nguyên tương đương với Nho Chi Văn Minh kiếm pháp.

    Không đúng, Lục Nguyên không chỉ là Nho Chi Văn Minh kiếm pháp, kiếm pháp của hắn cái loại thánh hiền kia siêu thoát Nho Chi Văn Minh kiếm pháp, sau này vị sư đệ này e rằng có nhiều gút mắc với nho chi văn minh đây.

    Cho đến bây giờ thì bộ kiếm pháp khá là đặc sắc, tuyệt đối là cấp tinh thần, nhưng muốn kết thúc không phải dễ.

    Nếu Lục sư đệ thành công kết thúc, vậy thật sự là sáng tạo ra một bộ kiếm pháp cấp tinh thần, đánh vỡ kỷ lục.

    Bây giờ Lục Nguyên ngừng giữa không trung, suy nghĩ ngừng trong khoảnh khắc.

    Lục Nguyên lấy ra bình rượu uống ừng ực, uống hết rồi dường như linh cảm trào dâng.

    Lục Nguyên ở trong không trung hát vang:

    - Trong thiên địa có nhiều tà khí, trong vạn ma ma đạo trọng sinh là ma khí.

    Đại yêu hoàn tý là yêu khí.

    Thị sát như mạng sát khí.

    Tham lam thành tính là tham tính.

    Thích danh hưởng danh là danh tính.

    Nhiều ngụy, ngụy làm quân tử, là ngụy khí.

    Ác niệm sinh ra là ác khí.

    - Mà ta thiện dưỡng thiên địa tính tình cương trực, làm khí dã, chí đại chí cương, luôn dưỡng mà vô hại tức là thuộc thiên địa.

    Kiếm pháp của Lục Nguyên sắp kết thúc, đang siêu thoát.

    - So khí có bảy, khí ta chỉ một, tuy nhiên.

    Lục Nguyên nừng, đọc câu cuối cùng:

    - Lấy một địch bảy, ta có sợ gì.

    Khi thốt ra câu cuối, Lục Nguyên đâm ra một kiếm.

    Một kiếm này!

    Một kiếm này!

    Con mắt Thái Sử Bi sắp rớt ra ngoài.

    Vốn tưởng bộ kiếm pháp cấp tinh thần của Lục Nguyên khó kết thúc, kết quả hắn chấm dứt vô cùng xinh đẹp khiến chính khí lấp đầy giữa thiên địa, không chỉ thế, cuối cùng một kiếm rõ ràng hướng đến kiếm pháp cấp diệt tinh.

    Bộ Dưỡng Ngô kiếm pháp này nói là kiếm pháp cấp tinh thần.

    Nhưng dựa vào nhát kiếm cuối cùng, đã có nửa bước vào cấp diệt tinh.

    Nếu cho thời gian, vị Lục sư đệ này muốn sáng tạo ra cấp diệt tinh không phải chuyện khó.

    Thái Sử Bi điên cuồng cướp lấy kiếm pháp Lục Nguyên bắt đầu xem.

    Vị Lục sư đệ này quá tài, lúc Nghịch Ngũ Hành kiếm pháp không có gì, nhưng đến bát mặc đại tả ý, Lưu Bạch tiểu đề thi hai bộ kiếm pháp cấp chín thì Thái Sử Bi triệt để chấn động.

    Bây giờ là ngâm thơ thành kiếm, trong kiếm pháp rót vào linh hồn, Thái Sử Bi điên cuồng nhìn kiếm pháp Lục Nguyên sáng tạo ra.

    Kiếm pháp của gã đã bị phong nhiều năm, khó thể tiến cảnh, nhưng lần này gã bị kiếm pháp Lục Nguyên xúc động, gã cảm giác nếu mượn linh cảm thiên tài, sáng tạo kiếm pháp của Lục Nguyên, gã có thể đột phá.

    Gã nâng niu nhìn các quyẻn kiếm pháp trên tay, mỗi quyẻn đều tinh mỹ như vậy, xảo đoạt thiên công, thần phủ thần công như vậy.

    Tống Địa chìm trong tuyệt vọng, tuyệt vọng, đây thật là tuyệt vọng.

    Mình chẳng những không bằng Yến Thương Thiên, bây giờ người Yến Thương Thiên dạy gã cũng kém xa lơ xa lắc, chênh lệch to lớn.

    Lần này thảm bại là vì sao?

    Taị sao mình thua thảm như thế?

    Mình thật sự hoàn toàn không bằng Yến Thương Thiên, Lục Nguyên sao?

    Đúng vậy, mình không bằng.

    Tống Địa rốt cuộc chết tâm, thừa nhận mình không bằng Yến Thương Thiên, Lục Nguyên.

    Nhưng khi lòng triệt để buông, Tống Địa cũng đại triệt đại ngộ, thoát khỏi tâm ma.

    Tâm ma của gã là không bằng Yến Thương Thiên, giờới đáy lòng thừa nhận không sánh bằng Yến Thương Thiên, tâm ma bỏ xuống.

    Thiên phú của gã vốn rất cao, lần này thoát khỏi tâm ma, không tranh với Yến Thương Thiên và Lục Nguyên nữa, tiến cảnh sau này sẽ rất lớn.

    Bốn huynh đệ họ cát còn đang mơ hồ, chính mình nói cái gì cũng không nghe rõ.

    Đám Yến Thu Nguyệt thì triệt để chấn kinh rồi.

    Bọn họ không ngờ Lục Nguyên có thể sáng tạo kiếm pháp cấp tinh thần.

    Đây chính la kiếm pháp cấp tinh thần, không phải cái gì khác!

    Đây cũng xem như là sáng tạo một kỷ lục.

    Họ lập tức đi tới bên Thái Sử Bi, nhìn từng kiếm quyển Lục Nguyên vẽ ra.

    Quỷ phủ thần công!

    Xảo đoạt thiên công!

    Thần hồ kỳ kỹ!

    Đây chính là đánh giá những quyển kiếm pháp của Lục Nguyên.

    Yến Thương Thiên cười nói:

    - Bộ kiếm pháp cuối cùng của Lục Nguyên lấy đi đổi có thể đáng giá chín ngàn điểm.

    Nhát kiếm cuối cùng Dưỡng Ngô kiếm pháp của Lục Nguyên có nửa bước đạp vào cấp diệt tinh, cho nên đánh giá chín ngàn điểm là bình thường.

    Yến Thu Nguyệt nói:

    - Tức là nói mới rồi trong thời gian ngắn như vậy, Lục sư đệ tổng cộng kiếm được một vạn ba ngàn chín trăm năm mươi điểm, có số điểm một vạn ba ngàn chín trăm năm mươi này lần thống kê một năm cuộc tranh đoạt thụ nói không chừng chúng ta có thể lên tầng bảy, không cần ở tầng thứ tám nữa.

    Kiếm Đạo Thụ mỗi lên một tầng đều cực kỳ khó khăn.

    Nhưng một khi thăng lên thì linh khí càng đậm và nhiều ích lợi.

    Ví dụ tầng thứ nhất, thứ hai, thậm chí là tầng thứ ba Kiếm Đạo Thụ đều có rất nhiều chỗ tốt.

    Bây giờ cách lần thống kê điểm tinh thần còn có nửa năm.

    Yến Thu Nguyệt nghĩ đến thống kê nửa năm sau thì lòng hân hoan.

    Khi mọi người mừng như điên thì Lục Nguyên liên tục nốc vài bình rượu.

    Hắn nói:

    - Thà say triền miên không muốn tỉnh.

    Một bình lại một bình uống hết, rất nhanh Lục Nguyên gục ngã.

    Lần này sáng tạo kiếm pháp có thực lực kiếm đạo đột xuất, cũng có một ít nhân tố phá huy đột nhiên, nhưng mặc kệ thế nào, cuối cùng có thể bước thấp bước cao vào sân của mình nghỉ ngơi, rất nhanh thiếp ngủ.

    Lục Nguyên nửa say nửa ngã, cuối cùng nằm trên mặt đất gian phòng của mình, không bò lên giường được.

    Nhưng còn lại hơn mười người còn đang điên cuồng thảo luận thiên phú kiếm đạo kinh người của Lục Nguyên.

    Đó là tài hoa cỡ nào!

    Kinh người cỡ nào!

    Năm bộ kiếm pháp cấp chín, một bộ kiếm pháp cấp tinh thần, nhiều kiếm pháp như vậy dùng thời gian chỉ ba canh giờ, hoàn thành trong nửa say nửa tỉnh.

    Thiên phú này, thực lực này, sư phụ Thái Sử Không tuy có thể làm được nhưng muốn thực hiện không phải chuyện dễ.

    Đến đây thì mọi người coi như hiểu thiên phú kiếm đạo của Lục Nguyên đáng sợ bao nhiêu, hèn chi Kiếm Tú trong kiếm đạo bát cực cũng thua.

    - Xưa có Lý Thái Bạch đấu rượu thi trăm thiên, nay có túy kiếm say rượu sáng tinh thần.

    Vào đêm, Lục Nguyên đã tỉnh lại.

    Tỉnh lại đầu hơi đau, Lục Nguyên vận chuyển tâm pháp một lần, lập tức cảm giác nặng nề biến mất.

    Bây giờ mình phải tham ngộ kiếm ý.

    Khi đâm ra kiếm cuối cùng kết thúc Dưỡng Ngô kiếm pháp, dường như mình ngộ cái gì nhưng khi đó say quá lĩnh ngộ không ra, giờ cảm giác còn đó tất nhiên phải thừa dịp ngộ ra rồi, nói không chừng là kiếm ý mình cần.

    Ngồi xếp bằng, hắn cố gắng nhớ lại cảm giác sáng tạo một kiếm cuối cùng trong Dưỡng Ngô kiếm pháp.

    Trăng treo trên cao.

    Ánh trăng mông lung chiếu trên Kiếm Đạo Thụ.

    Ánh trăng, chiếu mờ ảo cạnh Lục Nguyên.

    Lục Nguyên ngồi ở bên cạnh Kiếm Đạo Thụ, bắt đầu nắm mắt suy tư, tìm cảm giác nhát kiếm cuối.

    Trung, là chính.

    Chính, kiếm chính khí, chính khí kiếm pháp.

    Mới rồi mình lấy Dưỡng Ngô linh kiếm sáng chế ra một bộ kiếm pháp cấp tinh thần, chính khí tràn đầy trong người.

    Khi cảm ngộ Dưỡng Ngô kiếm pháp thì cũng nghĩ đến về trung.

    Đường đường chính chính, dồi dào thiên địa.

    Mặc kệ ngươi đông, nam, tây, bắc, thượng, hạ, ta tự tại trung mà bất động.

    Đường đường chính chính, lập thủ chi trung.

    Lúc này Lục Nguyên chỉ cảm giác mình như ở trong một không gian xa xôi, bên trên có mây đen sấm sét, đó là sấm sét viễn cổ.

    Bên dưới có một đám viễn cổ độc thú chui ra.

    Phía đông hồng hoang cây to, cắn nuốt tất cả.

    Phía nam hồng hoang ly hỏa, thiêu đốt vạn vật.

    Phía tây hồng hoang bạch thủy, tràn ngập mặt đất.

    Phía bắc hồng hoang thần tộc, chờ đợi muốn tấn công.

    Chương 819-820: Cửu mệnh miêu yêu

    Ta đứng trung gian, không quan tâm.

    Tất cả ảo giác, diệt cho ta!

    Theo tiếng Lục Nguyên cực kỳ tự tin rống, chỉ thấy xung quanh tất cả cảnh tượng khủng bố lập tức trôi qua hết.

    Trên đỉnh đầu hắn dâng lên một tấm thượng cổ phù chú, chính là trung chi thượng cổ phù chú, là loại kiếm ý thứ chín mươi bốn của hắn, coi như thành.

    Loại kiếm ý này đại biểu hoành bàng về trung tín tâm, thái sơn nguy nga là vì đứng trung chính, nếu nghiêng thì e rằng sớm sụp đổ rồi.

    Loại kiếm ý này đối với lĩnh ngộ không gian thiết tắc có tác dụng không nhỏ.

    Ngày thứ hai, khi Lục Nguyên bước ra khỏi phòng, phát hiện mọi người còn thỏa luận việc này hôm qua hắn say rượu sáng tạo kiếm chiêu.

    Hôm qua say rượu sáng tạo kiếm chiêu đích thực tạo rung động lớn cho mọi người.

    Chỉ có bốn huynh đệ họ Cát là bộ dạng như không có gì xảy ra, ở một bên so bốn người ai đẹp trai hơn chút.

    Lục Nguyên rất nhanh tìm đến Yến Thu Nguyệt, nói:

    - Yến sư tỷ, ta đối với kiếm tu tinh thần này không quen thuộc, bây giờ vấn đề là rốt cuộc đi đâu lấy được các tài liệu luyện tiên kiếm?

    Bây giờ nhiệm vụ hàng đầu là tăng cảnh giới mình, hiện nay cách tăng cảnh giới nhanh nhất chính là luyện tiên kiếm.

    Nhưng rèn tiên kiếm cần các loại tài liệu cần thiết, hoảng như tiên viêm chi hỏa, đó là lửa để rèn luyện tiên kiếm.

    Còn có thái bạch tiên sa, tinh hà kiếm thiết, cùng với quan trọng nhất là khẩu luyện tiên trì, tài liệu tiên kiếm khá là phức tạp, chủ yếu nhất vẫn là

    Trước khi đến kiếm tu tinh thần, Lục Nguyên có tra xét tư liệu, nói là kiếm tu tinh thần có rất nhiều tài liệu, đa số tài liệu luyện tiên kiếm đều có thể tìm thấy tại đây.

    Lục Nguyên mới đến kiếm tu tinh thần, đương nhiên phải hỏi Yến Thu Nguyệt ở đây đã lâu.

    - Các tài liệu luyện tiên kiếm như tiên viêm chi hỏa, thái bạch tiên sa, tinh hà kiếm thiết, luyện tiên trì, mấy cái này có thể lấy điểm kiếm tu tinh thần để đối.

    Sư đệ, ngày hôm qua ngươi say rượu sáng chế không biết bao nhiêu kiếm chiêu, được đến hơn một ngàn ba ngàn điểm tinh thần, muốn đổim ấy tài liệu này dư sức.

    Yến Thu Nguyệt nói:

    - Nhưng mà, kiếm tu tinh thần khác với kiếm môn tinh thần.

    Điểm trong kiếm môn tinh thần có thể tùy thời đổi, điểm kiếm tu tinh thần thì chỉ có một năm mới mở một lần đổi tài nguyên, quang kiếm ý và thiện kiếm ý, mỗi một năm có một lần bát mạch so cao thấp điểm, so hoàn rồi mới cử hành điểm đổi thực vật, tài nguyên.

    - Tác là nói bây giờ ngươi không đổi được, chỉ có thể đợi thêm nửa năm.

    Lục Nguyên thầm nghĩ, hóa ra còn phải chờ nửa năm à.

    Nhưng phải chờ nửa năm thì tiếp theo mình nên làm gì đây?

    Lục Nguyên suy tư, sáng tạo kiếm pháp tiếp?

    Chán chết, cái này không tăng nhiều ít tác dụng tăng kiếm thuật cho mình.

    Tu luyện pháp lực, thôi đi, thiên phú tu hành pháp lực của mình khá bình thường, nếu bế quan tu hành pháp lực nửa năm e rằng cũng không có tác dụng gì.

    Lục Nguyên kiếm một phần giới thiệu quái vật trong kiếm tu tinh thần.

    Đọc giới thiệu, hắn phát hiện yêu thú ở kiếm tu tinh thần chỉ cần đáng giá cơ bản đều là hỗn động cảnh tứ tầng, ngũ tầng, lục tầng.

    Trong đó tứ tầng khá ít, đa số là hỗn động cảnh ngũ tầng, lục tầng, thậm chí có rất nhiều yêu thú hỗn động cảnh thất tầng.

    Một khi bắt được yêu thú hỗn động cảnh thất tầng có thể bán với giá trên trời, nhiều tài nguyên, điểm tinh thần kếch sù.

    Nhưng muốn bắt được yêu thú hỗn động cảnh thất tầng không dễ dàng.

    Dù sao Lục Nguyên tìm tới kiếm lui không phát hiện yêu thú thích hợp cho mình.

    Không phải nói kiếm tu tinh thần không có yêu thú hỗn động cảnh nhất tầng, nhưng loại yêu thú này đa số không đáng tiền, coi như bắt được cũng không có chiến lợi phẩm gì.th

    Khoan đã.

    Đây là cái gì !

    Lục Nguyên lật tư liệu kiếm tu tinh thần, phát hiện có giới thiệu một loại yêu thú, cửu mệnh miêu yêu, mặt trên có tranh vẽ giới thiệu.

    Hình ảnh rất kỹ càng, một con hình dáng miêu yêu vô cùng hung tợn.

    Lục Nguyên nhìn giới thiệu, cho biết loại cửu mệnh miêu yêu này đa số là hỗn động cảnh nhất tầng, nhị tầng, tam tầng, cũng có cửu mệnh miêu yêu tứ tầng.

    Cửu mệnh miêu yêu như vậy thì tài liệu trên người rất đáng giá.m không phải đâu, miêu yêu châu có thể được năm trăm điểm, cái khác như miêu yêu cốt, miêu yêu da tuy giá không cao như vậy nhưng cũng được một trăm điểm.

    Sáng tạo kiếm pháp cấp tám một bộ chỉ được chừng đó điểm.

    Đối với hỗn động cảnh bình thường, sáng tạo một bộ kiếm pháp cấp tám rất khó, còn cửu mệnh miêu yêu thì ngang giá với sáng tạo một bộ kiếm pháp cấp chín, cái này có nguyên nhân gì?

    Lục Nguyên không hiểu gì cả.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Yến sư tỷ, cửu mệnh miêu yêu sao đáng giá vậy?

    Yến Thu Nguyệt cười cười nói:

    - Lục sư đệ, cửu mệnh miêu yêu không đơn giản, chính là một trong sinh linh kỳ lạ nhất trung ương thiên triều.

    Mèo, là sinh vật khó chết nhất.

    Một con mèo là vô cùng bé nhỏ, nhưng dù là mèo con yếu nhất, từ mấy tầng lầu cao té xuống sẽ không chết.

    Chúng ta to lớn mèo rất nhiều, nhưng dù là thế rơi cùng một độ cao, phàm nhân bình thường đều sẽ mất mạng, đây là điều kỳ quái của mèo.

    Mèo không có cánh không biết bay.

    Cửu mệnh miêu yêu chính là yêu trong mèo, kết thừa điểm này của mòe, cho nên cửu mệnh miêu yêu bất tử.

    Trước kia có tiền bối nghiên cứu, trong thân thể chúng có loại miêu yêu châu, một khi nuốt vào sẽ khiến thân thể người cực kỳ mềm mại.

    - Ở đại đạo cảnh cửu tầng chính là vô thượng kim thân, tầng này lấy tinh hoa thiên địa pháp tắc rót vào trong đó, có thể khiến thân thể đến mức cực cương.

    Còn cửu mệnh miêu yêu, có thể khiến thân thể mềm đến cực độ, do đó đạt tới cương nhu một thể, khiến lực phòng ngự bản thân tăng cường nhiều.

    - Cho nên trong hỗn động cảnh, mọi người đều phổ biến miêu yêu châu của cửu mệnh miêu yêu, hấp thu tinh hoa trong đó vào da thịt mình, khiến da có thể đến loại cương nhu tịnh tế, khó bị thương.

    Yến Thu Nguyệt giới thiệu rằng:

    - Cho nên cửu mệnh miêu yêu rất quý giá.

    - Miêu yêu cốt có thể dùng vào luyện tiên kiếm, tăng lực công kích rất nhiều cho tiên kiếm.

    - Miêu yêu da có thể dùng trong phòng cụ, tăng lực phòng ngự cho phòng cụ.

    Yến Thu Nguyệt nói:

    - Cửu mệnh miêu yêu chính là đầy là báu vật.

    Yến Thu Nguyệt nói vậy Lục Nguyên coi như hiểu đại khái, nói:

    - Vậy thì yến sư tỷ, loại cửu mệnh miêu yêu này có phải là rất ít?

    - Nguyên trung ương thiên triều đích thực không có nhiều, mỗi chỗ xuất hiện cửu mệnh miêu yêu đều bị các đại văn minh chiếm cứ, số rất ít Vô Thượng Đại Giáo mới có được chỗ cửu mệnh miêu yêu sinh sảng.

    Kiếm Môn chúng ta may mắn có được một tinh thần cửu mệnh miêu yêu sinh sản.

    - Đó chính là kiếm tu tinh thần.

    Trong kiếm tu tinh thần, cửu mệnh miêu yêu không ít, nhưng mà...

    Yến Thu Nguyệt đổi giọng:

    - Cửu mệnh miêu yêu của kiếm tu tinh thần chúng ta không sợ độc, đa số tránh ở nửa bên tinh cầu.

    Khi người tiến vào kiếm tu tinh thần chắc là cũng thấy, toàn kiếm tu tinh thần có một nửa là kiếm thụ khí vận vụ, một nửa kia lan tràn khói độc.

    - Không sai, một nửa khác tại kiếm tu tinh thần bị một loại quái độc tràn đầy, hơn nữa loại cắn nuốt quái độc này lấy tốc độ không tính quá nhanh đi tới, lại cho nó mấy chục vạn năm, nói không chừng sẽ đem toàn kiếm tu tinh thần chìm trong khói độc.

    Nhưng cố tình loại cắn nuốt khói độc này cường đại vô cùng, dù Hiên Viên chí tôn muốn trị khói độc đó kết quả bị trúng độc, còn vì thế mà trọng thương, bất cứ pháp bảo gì đều vô dụng.

    Chính vì khói độc quá lạ lùng, không chỗ nào không nuốt, cho nên chúng ta đặt tên cho nó là cắn nuốt khói độc.

    Yến Thu Nguyệt giới thiệu rằng:

    - Cũng vì thế, dù trong cắn nuốt khói độc có nhiều cửu mệnh miêu yêu nhưng thế thì sao, chúng ta không dám đụng.

    Lục Nguyên nghe, lòng máy động.

    Cắn nuốt khói độc, độc có thể thương tổn chí tôn, thamạ chí là thế giới cảnh.

    Nhưng mình có thanh đế kiếm đạo có thể phá thiên hạ vạn độc.

    Vậy mình có nên lao vào cắn nuốt khói độc tìm cửu mệnh miêu yêu không?

    Cửu mệnh miêu yêu có thể tăng cường vô thượng kim thân, có thể khiến thực lực của mình tăng mảng lớn, lại thêm đổi được thật nhiều điểm tinh thần, dùng nó đổi được nhiều tài nguyên khác.

    Cuộc buôn bán này, làm được.

    Lục Nguyên đặt quyết tâm.

    Lại qua ba ngày, Lục Nguyên tìm đến một phần bản đồ kiếm tu tinh thần, bỏ nó vào trong thân phận ngọc bài của mình, xác định địa điểm cắn nuốt khói độc, bay đi.

    Dọc theo đường đi hắn phát hiện nhiều yêu thú cực kỳ hung ác, nhưng dùng tàng kiếm ý coi như hữu kinh vô hiểm.

    Rốt cuộc sắp đến cắn nuốt khói độc.

    Thật ra Lục Nguyên biết thanh đế kiếm đạo có thể ở Tấn quốc phá giải thiên hạ vạn độc nhưng chưa chắc hữu dụng tại trung ương thiên triều.

    Nhưng mà, có thanh đế kiếm đạo, nếu mình phát hiện không thích hợp có thể lập tức chạy trốn ngày, không phải chuyện khó gì.

    Kiếm tu tinh thần này yêu thú khủng bố nhiều thật.

    Con Bích Sơn Oa gần hai ngàn trượng đáng sợ rồi, trên đường đi Lục Nguyên còn thấy Thương Sơn Văn ba ngàn trượng, loại mũi này giác hút sắc bén vô cùng, không kém gì tiên kiếm, hơn nữa tốc độ rất nhanh.

    Còn có loại bạch mã, loại ngựa trắng này một vó đạp xuống là có núi bị đạp sắp sụp ngay.

    Yêu thú chỗ này đúng là khủng bố đến cực điểm.

    Trong đó lần mạo hiểm nhất là đụng phải Mê Huyễn Thải Hồ, loại Mê Huyễn Thải Điệp này xem cái đầu chỉ chừng ngàn trượng như đôi cánh có bảy sắc, một khi bị hấp dẫn đến sẽ rơi vòa ảo cảnh.

    May là Lục Nguyên tu vi kiếm thánh, ta là kiếm thánh, vạn huyễn không xâm.

    Dù sao rốt cuộc đến cạnh cắn nuốt khói độc, tới nơi rồi thì khá là an toàn, dù là những yêu thú mấy ngàn trượng khủng bố cũng tránh xa cắn nuốt khói độc, chúng nó rất sợ khói độc này.

    Lục Nguyên nhìn sang, đứng bên ngoài nhìn cắn nuốt khói độc không có chút gì nguy hiểm cả.

    Nhưng Lục Nguyên không dám xem thường, chí tôn đến đây mà còn gục, mình có thể làm liều được không?

    Thanh đế kiếm đạo đã lấy ra, người không xông vào trong cắn nuốt khói độc mà dùng thanh đế kiếm đạo thăm dò, muốn thử xem uy lực của cắn nuốt khói độc.

    Kết quả chỉ thử một lần Lục Nguyên lập tức phát hiện không thích hợp.

    Thanh đế kiếm đạo của mình đúng là có thể diệt vạn độc, đối phó độc tố bình thường của trung ương thiên triều thì không nói chơi.

    Nhưng cắn nuốt khói độc chỗ này thật tình quá khủng khiếp, thanh đế kiếm đạo của mình chống được một khoảng cách thì những độc tố dọc theo ngự kiếm tinh thần tuyến tràn trở về, chớp mắt xâm nhập người mình.

    Những độc tố vừa mới tới người Lục Nguyên, thân thể hắn bắt đầu không ngừng biến đổi.

    Già nua, tỏa mùi hôi, quần áo rách rưới.

    Đây là hiện tượng thiên nhân ngũ suy.

    Tới hỗn động cảnh, cơ bản có thể xứng với đẳng cấp La Hán, thần tướng.

    Dù là La Hán hay thần tướng đều sẽ thiên nhân ngũ suy.

    Cái gọi là thiên nhân ngũ suy tức là đụng phải tuổi thọ hết, hoặc đại kiếp nạn đến thì sẽ xuất hiện quần áo dơ bẩn, tóc bạc, tỏa mùi hôi.

    Hắn không ngờ mới dính phải cắn nuốt khói độc đã sinh ra biến đổi thế này.

    Loại cắn nuốt khói độc này quá đáng sợ!

    Trên cấp chí tôn một khi dính chút thôi là có thể thoát khỏi được.

    Dưới cấp chí tôn, nếu dính phải lập tức tiêu đời, đây là độc cắn nuốt tiêu diệt thiên địa.

    Lục Nguyên còn may, bởi vì năng lực giải độc của thanh đế kiếm đạo đích thực cường đại, rất nhiều hỗn động cảnh dính phải độc này không mất bao lâu là sẽ đi hướng thần hồn câu diệt.

    Trên người Lục Nguyên xuất hiện một chút hiện tượng lập tức cắt đứt tia liên hệ đó.

    Hắn ngồi xuống, vận thanh đế kiếm đạo đến lớn nhất, dù là vậy cũng không thể ngăn bản thân đi hướng tử vong.

    Cái bóng kịch độc đáng sợ lan tràn trên đỉnh đầu.

    Chết tiệt, không dễ xử lý.

    Đang khi Lục Nguyên bó tay thì trên đầu chẳng ngờ dâng lên một con Thôn Mộc Long.

    Thôn Mộc Long vèo một tiếng phun ra hai chữ.

    Một là hôn, một là mê.

    Không sai, chính là lúc ở trong Thái Hoàng Thiên, hắn dùng tlm nuốt hai văn tự của Đan Dược Văn Minh.

    Hai tiểu quốc chiếnm này bản thân là ban đầu văn tự dược biến thành hạ cấp văn tự, bản thân ẩn chứa khí thanh mộc của chữ dược, bị Thôn Mộc Long chiết xuất, giờ vừa lúc đánh vào thanh đế kiếm đạo.

    Chớp mắt trên thanh đế kiếm đạo bắt đầu không ngừng biến đổi. như

    Kiếm quang càng thêm tinh thuần, càng thân xanh, xanh đến không chút tạp sắc.

    Lúc này thanh đế kiếm đạo khác với thanh đế kiếm đạo của Yến Thương Thiên.

    Thanh đế kiếm đạo hấp thu hai Đan Dược Văn Minh văn tự, hoặc gọi nó là thanh đế kiếm đạo không còn thích hợp, bây giờ nên gọi nó là thanh thánh kiếm đạo.

    Lục Nguyên cảm giác thanh đế kiếm đạo tăng tiến đến thanh thánh kiếm đạo, năng lực mặt này tăng vọt.

    Thanh thánh kiếm đạo vừa thành, quần áo trên người lập tức như mới, người sạch sẽ mát mẻ, làn da biến về như cũ, không còn hiện tượng thiên nhân ngũ suy.

    Thành công!

    Xem như may mắn, vào lúc mấu chốt Thôn Mộc Long đem tinh hoahai dược văn tự đánh vào thanh đế kiếm đạo, xem như thành công.

    Tức là nói sau này năng lực giải độc của hắn càng cường, lại nuốt mấy văn tự dược thì e rằng vạn độc trung ương thiên triều không thể làm gì được hắn.

    Lục Nguyên không biết rằng hắn đã sáng tạo một kỳ tích.

    Tại trung ương thiên triều, nhiều đại nhân vật chư đa cổ văn minh, chỉ có một phần rất ít mới vạn độc bất xâm.

    Văn minh bình thường chỉ có dược văn minh và số ít người mới vạn độc bất xâm.

    Còn Vô Thượng Đại Giáo, có thể làm được điều này không một ai, bây giờ Lục Nguyên đã gần với vạn độc bất xâm, bàn về kháng độc thì toàn trung ương thiên triều Lục Nguyên có thể xếp vào hai mười hàng đầu.

    Đừng xem thường kháng độc, tại trung ương thiên triều có nhiều hoàn cảnh cực kỳ quái dị, đủ loại độc tố, làm được vạn độc bất xâm, sau này ít ăn đau khổ, chiếm được nhiều ích lợi.

    Nếu đã không e ngại độc tố của cắn nuốt khói độc thì tất nhiên phải xông vào trong bắt cửu vĩ miêu yêu rồi.

    Lục Nguyên đã vào trong cắn nuốt khói độc, loại khói độc này ảnh hưởng phạm vi thị giác, ở bên trong, thị lực của Lục Nguyên chỉ có thể thấy sự vật trong một vạn thước.

    Hắn bay trong khói độc, rất nhanh đụng phải một con cửu vĩ miêu yêu, con này cao cỡ ba, bốn trăm trượng, trên không trung bềnh bồng như ngọn núi nhỏ, chín cái đuôi lắc lư trong không khí, mỗi cái đuôi dài ba, bốn trăm trượng.

    Cửu vĩ miêu yêu này được xưng là cửu mệnh miêu yêu đang tò mò đánh giá Lục Nguyên.

    Trong cắn nuốt khói độc trông thấy nhân loại thì đúng là hiếm lạ.

    Nhưng lập tức tròng mắt con cửu vĩ miêu yêu biến thành xanh lè, vọt tới Lục Nguyên.

    Nó thấy ra pháp lực của Lục Nguyên không tính cao, trong cắn nuốt khói độc sẽ giảm sức chiến đấu nhiều, là bữa ăn ngon cho nó.

    Tiếc rằng, nghênh đón nó là một thanh kiếm cực diệu.

    Chương 821-822: Luyện yêu châu

    Một kiếm của Lục Nguyên đã đâm vào vuốt cửu vĩ miêu yêu, mượn sức, lấy tư thế càng diệu nhào qua, lại thi triển một kiếm, một kiếm nối tiếp kiếm, không ngừng xuấ kiếm đánh về phía cửu vĩ miêu yêu.

    Con cửu vĩ miêu yêu muốn đem Lục Nguyên thành điểm tâm, kết quả nó thành điểm tâm của hắn.

    Sau mấy chục chiêu, cửu vĩ miêu yêu đắt giá bị Lục Nguyên đánh chết.

    Một kiếm qua đi, dùng đại pháp lực hút ra miêu yêu châu của miêu yêu.

    Con miêu yêu to mấy trăm trượng nhưng miêu yêu châu nhỏ đến lạ lùng, chỉ cỡ bàn tay.

    Miêu yêu châu hình tròn, mềm mại nhưng mặc kệ Lục Nguyên thi triển pháp lực rót vào trong thế nào cũng không thể công phá miêu yêu châu.

    Hay cho miêu yêu châu!

    Thời gian bất giác trôi qua năm tháng.

    Trong cắn nuốt khói độc, một bóng xanh nhanh chóng xẹt qua, cùng bay với cái bóng còn có óng cửu vĩ miêu yêu to lớn.

    Lát sau bóng cửu vĩ miêu yêu động, lát sau là bóng xanh động.

    Qua chốc lát, bóng miêu yêu châu ầm một tiếng như núi ngã.

    Kỳ lạ là trong cắn nuốt khói độc thế mà có người hoạt động bình thường được, quái dị thật.

    Lục Nguyên thở phào.

    cắn nuốt khói độc này phạm vi quá lớn, hắn phát hiện thanh thánh kiếm đạo chỉ có thể ở rìa cắn nuốt khói độc chứ không thể xâm nhập vào trong, trừ phi nuốt một ít văn tự dược văn minh thăng cấp mới có thể tiến vào khu vực càng sâu.

    Nhưng dù chỉ ở ngoài rìa thì trong thời gian này thu hoạch quá nhiều rồi.

    Năm tháng này hắn thu hoạch tổng cộng một ngàn ba trăm con miêu yêu.

    Không sai, tròn một ngàn ba trăm con.

    Nhiều đến không thể tưởng tượng!

    Những người khác cótheer được một con cửu vĩ miêu yêu đã rất vui rồi, mà Lục Nguyên có tới một ngàn ba trăm con, thật là kinh thế hãi tục.

    Tuy nhiên Lục Nguyên phát hiện cửu vĩ miêu yêu trong khu vực cũng học khôn, giờ đi vào nơi sâu hơn khiến hắn không thể vào, giờ khu vực này không có cửu vĩ miêu yêu nữa.

    Tiếc quá!

    Hắn thầm than, nhưng tính thời gian đã năm tháng rồi.

    Còn một tháng nuối là lúc bạt mạch so điểm.

    Một năm một lần bát mạch so điểm chiếm năm phần cuộc tranh đoạt thụ, còn năm phần khác là do mười năm một lần bát mạch tỷ thí quyết định.

    Vốn Lục Nguyên còn định dùng miêu yêu châu cường hóa thân thể.

    Tu hành thật ra là tu thân thể, pháp lực, thần hồn cùng với hỗn động không gian, bốn phần.

    Thân thể là khâu quan trọng.

    Tu sĩ trung ương thiên triều, dù là môn phái nào đều thích miêu yêu châu, nếu không thì miêu yêu châu sẽ chẳng có giá cao như vậy.

    Nhưng Lục Nguyên phát hiện trong tay mình không có cách sử dụng miêu yêu châu, cách dùng chắc có gì đặc biệt.

    Đương nhiên dù trở lại mình sẽ không nói ra miêu yêu châu của mình đến từ cắn nuốt khói độc, dù sao chí tôn còn không vào được, mình vào được thì rất lạ.

    Nếu để người Hiên Viên chí tôn biết mình không sợ khói độc thì sẽ nảy ra các loại âm mưu tính kế mình.

    Tất nhiên một lần được một ngàn ba trăm con miêu yêu thì quá kinh khủng, số lượng rất lớn, đến khi đó mình tùy tiện báo một trăm con chắc được rồi.

    Lục Nguyên lập tức rời khỏi vùng cắn nuốt khói độc, bay hướng Kiếm Đạo Thụ.

    Lục Nguyên vừa rời khỏi cắn nuốt khói độc không lâu thì cuồng phong thổi đến.

    Nơi Lục Nguyên vừa đứng xuất hiện một miêu yêu vô cùng to lớn.

    Con miêu yêu cỡ mấy ngàn trượng, không phải chín đuôi.

    Mười tám cái đuôi đỏ thẫm ở không trung phe phẩy.

    "Chết tiệt, nhân loại đồ sát tộc miêu ta trốn mất rồi."

    Thập bát miêu yêu thầm nghĩ.

    Lục Nguyên ở khu vực miêu yêu châu giết nhiều cửu vĩ miêu yêu tất nhiên dẫn đến miêu yêu cường đại sâu trong khói độc chú ý.

    Miêu yêu cường đại không phải cửu vĩ miêu tộc mà là thập bát vĩ miêu yêu.

    Kỳ thực những miêu yêu này có thể gọi chung là miêu yêu tộc.

    Nghe nói thủy tổ của chúng có chín ngàn chín trăm chín mươi chín cái đuôi, mỗi cây ổn ba, ổn cố một cực thế giới, hóa thành một tiểu thiên thế giới.

    Thủy tổ chúng nghe nói cũng cỡ cấp chủ văn minh.

    Tiếc rằng miêu yêu cấp thủy tổ có chín ngàn chín trăm chín mươi chín cái đuôi lại muốn sáng tạo ra miêu văn minh, lấy miêu thống trị thế giới, kết thúc nhân loại thống trị.

    Kết quả bị nhiều chủ văn minh nhân tộc đuổi giết, miêu yêu châu của thủy tổ miêu yêu to như quốc gia cũng bị mấy chủ văn minh lấy đến tu luyện thân thể.

    Tới đây thì miêu tiểu thiên thế giới sụp đổ, không còn tồn tại.

    Miêu yêu đuôi càng nhiều thì miêu yêu châu càng cường đại.

    Miêu yêu châu của thập bát vĩ miêu yêu so với của cửu vĩ miêu yêu cường rất nhiều.

    Lúc này, sâu trong cắn nuốt khói độc, chính giữa có mấy vật quái dị, là mấy thứ này hóa thành cắn nuốt khói độc hiện nay.

    Trong đó có một khúc xương tràn đầy khói độc, dường như đang triệu hoán Lục Nguyên, chỉ chờ hắn rời khỏi cắn nuốt khói độc thì khúc xương mới từ bỏ triệu hoán.

    Dường như khúc xương này và vô tướng thôn phệ công Lục Nguyên luyện tập có chút dính dáng nhau.

    Lục Nguyên bay đi, tốc độ không nhanh, mà dù muốn mau cũng không nổi.

    Trong kiếm tu tinh thần cực kỳ lạ lùng này tùy thời gặp phải đủ tình huống, các loại quái thú to mấy ngàn trượng chọc không nổi, hết cách, chỉ có thể tạm đi đường vòng, ai kêu đẳng cấp yêu thú quá hung tàn.

    Dùng thời gian mấy ngày, hắn rốt cuộc trở lại Kiếm Đạo Thụ.

    Trở về Kiếm Đạo Thụ, hắn phát hiện mọi người đều đang cố gắng.

    Còn hai mươi ngày là đến bát mạch so điểm.

    Đó là màn diễn quan trọng, mọi người chuẩn bị cho khi đó, sáng tạo kiếm pháp tập trung sáng tạo kiếm pháp, chỉnh sửa cảnh giới kiếm hoàng thì sắp xếp cảnh giới kiếm hoàng, mọi người đều chăm chỉ làm.

    Lục Nguyên đi tìm Yến Thu Nguyệt, nàng còn đang sáng tạo một bộ kiếm pháp.

    Bây giờ nàng muốn sáng tạo kiếm pháp cấp bảy, nhưng lấy tu vi như nàng, muốn tạo ra một bộ kiếm pháp khá là khó khăn.

    Đây là bộ Yếm Nguyệt Bi Phong kiếm pháp, rất có ý cảnh.

    Nhưng Yến Thu Nguyệt riêng sáng chế mấy chiêu yểm nguyệt rất là khó khăn, sáng chế mấy chiêu bi phong cũng khó.

    Muốn kết hợp yểm nguyệt và bi phong, tạo thành ý cảnh hoàn mỹ vô cùng khó khăn.

    Lục Nguyên ở bên cạnh nhìn, thuận tiện chỉ điểm mấy chiêu.

    Thuận miệng chỉ chiêu không phải muốn Yến Thu Nguyệt làm sao liên kết kiếm chiêu mà dùng góc độ dẫn đạo dạy, khiến nàng suy nghĩ, lấy cách dẫn dắt chỉ điểm.

    Nói đơn giản là Lục Nguyên dạy ngươi bắt cá chứ không phải tay cầm tay chỉ bắt cá.

    Yến Thu Nguyệt được dẫn dắt, có Lục Nguyên chỉ dẫn, mất nửa ngày rốt cuộc hoàn thành bộ kiếm pháp cấp bảy này.

    Một bộ kiếm pháp cấp bảy giai đoạn kết cục mất hơn nửa ngày.

    Trong mắt Lục Nguyên là vô cùng chậm, bởi vì trong tay hắn, trọn bộ kiếm pháp cấp bảy có thể thuận miệng sáng tạo ra, cực kỳ đơn giản.

    Nhưng theo Yến Thu Nguyệt thấy thì có thể ở nửa ngày hoàn thành phần kết thúc bộ kiếm pháp cấp bảy đã là rất nhanh rồi.

    Yến Thu Nguyệt vô cùng cảm kích nói:

    - Đa tạ Lục sư đệ hỗ trợ.

    - Chỉ tiện tay thôi.

    Lục Nguyên nói:

    - Phải rồi, Yến sư tỷ, miêu yêu châu phải luyện làm sao?

    Yến Thu Nguyệt rất kinh ngạc hỏi:

    - Miêu yêu châu?

    Ngươi được đến miêu yêu châu ư?

    Lục Nguyên giải thích:

    - À, lúc đi dạo gần cắn nuốt khói độc đột nhiên bên cạnh bay ra một số miêu yêu, bị ta chặn giết.

    Việc có thể đi vào cắn nuốt khói độc quá kinh thế hãi tục, truyền ra ngoài thì e rằng Hiên Viên chí tôn sẽ đổ ập các loại âm mưu lên đầu mình, cho nên không nói thật.

    - Sư đệ thật là quá may mắn.

    Yến Thu Nguyệt gật đầu ý là đã hiểu, tất nhiên không ai dám vào cắn nuốt khói độc nhưng có một ít cửu vĩ miêu yêu sẽ tự bay ra ngoài, mọi người săn giết cửu vĩ miêu yêu cũng là từ đây, xem ra Lục Nguyên số đỏ thật.

    Yến Thu Nguyệt lập tức truyền công pháp hấp thu miêu yêu châu cho Lục Nguyên.

    Trong Kiếm Môn có rất nhiều loại công pháp này, chẳng qua Lục Nguyên không đi học thôi, coi như là tiểu pháp môn, tiểu kỹ xảo.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Vậy người bình thường ở hỗn động cảnh nhất tầng có thể hấp thu bao nhiêu miêu yêu châu?

    Yến Thu Nguyệt về mặt thực chiến, thực lực thì không giỏi lắm nhưng đối với lý luận thì rất rành rẽ.

    Nàng đáp:

    - Bình thường hỗn động cảnh nhất tầng có thể hấp thu năm viên miêu yêu châu.

    Hỗn động cảnh nhị tầng có thể hấp thu mười viên miêu yêu châu.

    Đại đạo cảnh tam tầng có thể hấp thu hai mươi viên miêu yêu châu.

    Hỗn động cảnh tứ tầng có thể hấp thu bốn mươi viên miêu yêu châu, cứ thế tính gấp hai.

    Đến hỗn động cảnh thập tầng có thể hấp thu hai ngàn năm trăm sáu mươi viên miêu yêu châu.

    Nghe nói một khi cùng thế giới cảnh hấp thu đủ miêu yêu châu rồi bị người đồng cấp khác đánh trúng đều không bị thương, chỉ cấp cao nhất mới tạo thành tổn thương không tính quá nặng.

    Yến Thu Nguyệt cảm thán bảo:

    - Tiếc rằng ở đâu ra loại miêu yêu châu này.

    Nàng đang ở hỗn động cảnh nhị tầng nhưng có tổng cộng ba viên miêu yêu châu mà thôi.

    Lục Nguyên cảm ơn Yến Thu Nguyệt, trở lại sân mình cư ngụ, bắt đầu bế quan.

    Hắn ngồi xếp bằng trên mặt đất trong phòng mình, tay động, lấy ra một viên miêu yêu châu.

    Miêu yêu châu cỡ bàn tay.

    Lục Nguyên quát dài, mở miệng hút, hút miêu yêu châu vào bụng.

    Mới hút vào bụng hắn liền phát hiện có lực lượng mềm nhũn kỳ lạ xông vào làn da, máu thịt, và ngũtanjg lục phủ.

    Loại lực lượng kỳ lạ này không tăng cường pháp lực mà là thân thể.

    Lực lượng kỳ lạ này lôi kéo với lực lượng vô thượng kim thần, dường như đang tổ chức lại kết cấu thân thể.

    Nhưng hắn lập tức cảm giác lực lượng không đủ.

    Lục Nguyên không chút do dự lại quăng một viên miêu yêu châu vào họng.

    Ném một viên rồi mặt sau ném ba, bốn viên miêu yêu châu vào, từng đợt lực lượng vọt khắp thân thể hắn, đó là lực lượng cực kỳ mềm mại, vô thượng kim thân là lực lơnjg cực cương.

    Lực lượng cương và nhu cùng tuôn trào trong thân thể.

    Một lát là cực cương, chốc lát là cực nhu.

    Nhưng mặt sau lực lượng cương vẫn chiếm trên cơ, Lục Nguyên phát hiện trong người mình lực lượng nhu chiếm quá ít, thế là tiếp tục nuốt vòa miêu yêu châu.

    Nhiều miêu yêu châu không ngừng bị hắn nuốt vào người, cùng cực cương vô thượng kim thân trung hòa.

    Viên thứ sáu.

    Viên thứ bảy.

    Viên thứ mười.

    Viên thứ mười ba.

    Viên thứ mười lăm.

    Đến viên thứ mười lăm thì Lục Nguyên cảm giác thân thể không ngừng biến cường, lực lượng cương và nhu không ngừng trung hòa, gần như đã hoàn thành xong.

    Hắn phát hiện thân thể độ cứng tương đương với trước, nhưng độ nhuyễn tăng lên rất nhiều.

    Lúc này thân thể Lục Nguyên bắt đầu tiến hóa đến vô thượng cương nhu thân, không còn là vô thượng kim thân trước đó nữa.

    Lúc bình thường cách đánh của Lục Nguyên là không để đối phương đánh trúng, loại vô thượng cương nhu thân không có ích gì nhưng lăn lộn trong trung ương thiên triều, nói không bị ai đánh trúng một lần là nói khoác, làm sao cũng không khả năng, cho nên vô thượng cương nhu thân bình thường không là gì, một khi vận dụng thì rất hữu dụng.

    Lục Nguyên phân tích vô thượng cương nhu thân của mình, khi vẫn còn là vô thượng kim thân thì lực phòng ngự thân thể gấp ba cùng cảnh giới, chủ yếu vì thiên địa pháp tướng của mình chảy ra bao nhiêu tinh hoa quyết định.

    Vô thượng cương nhu thân của mình, vô thượng kim thân là cương, miêu yêu châu là nhu, nhu và cương kết hợp tương đương, lực phòng ngự mặt nhu lại là gấp ba cùng cảnh giới.

    Vậy tổng kết lại, giờ thống kê lực phòng ngự của mình là gấp sáu phần cùng cảnh giới.

    Đó là lực phòng ngự cường cỡ nào chứ, chẳng ngờ gấp sáu lần cùng cảnh giới.

    Lực phòng ngự như vậy, hỗn động cảnh nhất tầng, nhị tầng đánh Lục Nguyên e rằng không đánh ngã được hắn.

    Dù là hỗn động cảnh tam tầng công kích Lục Nguyên, đánh trúng vài cái sẽ bị thương nhẹ chứ không quá nặng, đương nhiên nếu là hỗn động cảnh tứ tầng tấn công Lục Nguyên thì hắn chống đỡ không nổi.

    Lần này dùng hết mười lăm miêu yêu châu, trong số một ngàn ba trăm miêu yêu châu thì con số này xem như rất ít ỏi, gần như bỏ qua.

    Miêu yêu châu giữ lại hết, không thể đưa làm điểm được.

    Miêu yêu cốt thì để lại chút ít, dù sao mình cần luyện chế tiên kiếm.

    Miêu yêu da dùng để làm phòng cụ, hoàn toàn vô dụng với mình, có thể đổi thành điểm tinh thần.

    Mấy ngày tiếp theo Lục Nguyên lại luyện kiếm pháp vài ngày, uống rượu vài ngày, tùy tay sáng tạo mấy bộ kiếm pháp.

    Rốt cuộc, một phần cuộc tranh đoạt thụ, bát mạch so điểm sắp bắt đầu.

    Cái này sẽ quyết định môn hạ tám vị chí tôn ai chiếm vị trí tốt tầng nào.

    Lần này môn hạ Thái Sử chí tôn ai nấy tràn trề tự tin, bởi vì có Lục sư đệ sáng tạo kiếm pháp rất là nhiều, trám khá nhiều điểm, rất giúp sức.

    Lần này nhất định phải thắng, không ở tầng thứ tám nữa.

    Mười lăm người, mỗi người siết chặt nắm tay.

    Khi mặt trời dâng lên, đỉnh cao nhất Kiếm Đạo Thụ cao vạn trượng tẩm trong ánh nắng.

    Sau đó chậm rãi hướng ra một khóc gỗ mới.

    Kiếm Đạo Thụ chính là cây chịu tải kiếm đạo khí vận.

    Gốc cây này bản thân cường đại vô cùng.

    Cùng lúc đó cũng bị các đời tiền bối Kiếm Môn đánh xuống nhiều cấm pháp.

    Trừ các tầng có người cư ngụ, nhánh cây Kiếm Đạo Thụ không thể lay động được.

    Từng có hỗn động cảnh tứ tầng dùng lực lượng to lớn công kích, kết quả Kiếm Đạo Thụ không chút phản ứng.

    Nhưng mỗi năm một ngày ngày, khi ánh mặt trời chiếu ở đỉnh cao, tại chỗ cao nhất sẽ xuất hiện một khúc gỗ mới.

    Khúc gỗ này mỗi năm sẽ bị chém xuống, thật ra không chém cũng chẳng có tác dụng gì, một tháng sau sẽ héo tàn.

    Bởi vì vạn trượng đã là cực hạn của Kiếm Đạo Thụ.

    Kiếm đạo, tại kỷ nguyên này không dài được.

    Kiếm Đạo Thụ tại kỷ nguyên này cũng không dài nổi.

    Khúc gỗ mới này không lớn nhưng tác dụng thì cực kỳ to, đủ các ích lợi.

    Không biết khi nào thì ra quy định, mỗi năm một lần trong cuộc tranh đoạt thụ, người cống hiến nhiều điểm nhất có thể được khúc gỗ mới này.

    Một ngày này rốt cuộc đến.

    Cuộc tranh đoạt thụ, mỗi lần đều ở đỉnh chóp Kiếm Đạo Thụ.

    Tại đỉnh Kiếm Đạo Thụ không có bất cứ ai ở, dù là tầng thứ nhất Hiên Viên chí tôn ở cũng thấp hơn đỉnh chóp chút.

    Thái Sử Bi quát dài một tiếng:

    - Một ngày này rốt cuộc đến!

    Gã có chút cảm thán, trong tay gã môn hạ Thái Sử chí tôn luôn bị đè ép, ở tận cùng Kiếm Đạo Thụ.

    Thái Sử Bi biết tài năng của mình có hạn, cố tình Yến sư đệ mạnh nhất giờ xa tại di thất địa, thấy thứ chi có tài đều chết, Tống Địa có tài thì mấy trăm năm bị tâm ma vây khốn, may là lần này thua dưới tay Lục Nguyên, rốt cuộc đại triệt đại ngộ, mở tâm ma, nhưng muốn gã nhảy vọt thì còn xa lắm.

    Sư phụ viết thư riêng cho mình muốn để Lục sư đệ làm hắc mã đó.

    Chương 823-824: Một vạn năm ngàn tám trăm điểm

    Một kiếm của Lục Nguyên đã đâm vào vuốt cửu vĩ miêu yêu, mượn sức, lấy tư thế càng diệu nhào qua, lại thi triển một kiếm, một kiếm nối tiếp kiếm, không ngừng xuấ kiếm đánh về phía cửu vĩ miêu yêu.

    Con cửu vĩ miêu yêu muốn đem Lục Nguyên thành điểm tâm, kết quả nó thành điểm tâm của hắn.

    Sau mấy chục chiêu, cửu vĩ miêu yêu đắt giá bị Lục Nguyên đánh chết.

    Một kiếm qua đi, dùng đại pháp lực hút ra miêu yêu châu của miêu yêu.

    Con miêu yêu to mấy trăm trượng nhưng miêu..3.369852v yêu châu nhỏ đến lạ lùng, chỉ cỡ bàn tay.

    Miêu yêu châu hình tròn, mềm mại nhưng mặc kệ Lục Nguyên thi triển pháp lực rót vào trong thế nào cũng không thể công phá miêu yêu châu.

    Hay cho miêu yêu châu!

    Thời gian bất giác trôi qua năm tháng.

    Trong cắn nuốt khói độc, một bóng xanh nhanh chóng xẹt qua, cùng bay với cái bóng còn có óng cửu vĩ miêu yêu to lớn.

    Lát sau bóng cửu vĩ miêu yêu động, lát sau là bóng xanh động.

    Qua chốc lát, bóng miêu yêu châu ầm một tiếng như núi ngã.

    Kỳ lạ là trong cắn nuốt khói độc thế mà có người hoạt động bình thường được, quái dị thật.

    Lục Nguyên thở phào.

    cắn nuốt khói độc này phạm vi quá lớn, hắn phát hiện thanh thánh kiếm đạo chỉ có thể ở rìa cắn nuốt khói độc chứ không thể xâm nhập vào trong, trừ phi nuốt một ít văn tự dược văn minh thăng cấp mới có thể tiến vào khu vực càng sâu.

    Nhưng dù chỉ ở ngoài rìa thì trong thời gian này thu hoạch quá nhiều rồi.

    Năm tháng này hắn thu hoạch tổng cộng một ngàn ba trăm con miêu yêu.

    Không sai, tròn một ngàn ba trăm con.

    Nhiều đến không thể tưởng tượng!

    Những người khác cótheer được một con cửu vĩ miêu yêu đã rất vui rồi, mà Lục Nguyên có tới một ngàn ba trăm con, thật là kinh thế hãi tục.

    Tuy nhiên Lục Nguyên phát hiện cửu vĩ miêu yêu trong khu vực cũng học khôn, giờ đi vào nơi sâu hơn khiến hắn không thể vào, giờ khu vực này không có cửu vĩ miêu yêu nữa.

    Tiếc quá!

    Hắn thầm than, nhưng tính thời gian đã năm tháng rồi.

    Còn một tháng nuối là lúc bạt mạch so điểm.

    Một năm một lần bát mạch so điểm chiếm năm phần cuộc tranh đoạt thụ, còn năm phần khác là do mười năm một lần bát mạch tỷ thí quyết định.

    Vốn Lục Nguyên còn định dùng miêu yêu châu cường hóa thân thể.

    Tu hành thật ra là tu thân thể, pháp lực, thần hồn cùng với hỗn động không gian, bốn phần.

    Thân thể là khâu quan trọng.

    Tu sĩ trung ương thiên triều, dù là môn phái nào đều thích miêu yêu châu, nếu không thì miêu yêu châu sẽ chẳng có giá cao như vậy.

    Nhưng Lục Nguyên phát hiện trong tay mình không có cách sử dụng miêu yêu châu, cách dùng chắc có gì đặc biệt.

    Đương nhiên dù trở lại mình sẽ không nói ra miêu yêu châu của mình đến từ cắn nuốt khói độc, dù sao chí tôn còn không vào được, mình vào được thì rất lạ.

    Nếu để người Hiên Viên chí tôn biết mình không sợ khói độc thì sẽ nảy ra các loại âm mưu tính kế mình.

    Tất nhiên một lần được một ngàn ba trăm con miêu yêu thì quá kinh khủng, số lượng rất lớn, đến khi đó mình tùy tiện báo một trăm con chắc được rồi.

    Lục Nguyên lập tức rời khỏi vùng cắn nuốt khói độc, bay hướng Kiếm Đạo Thụ.

    Lục Nguyên vừa rời khỏi cắn nuốt khói độc không lâu thì cuồng phong thổi đến.

    Nơi Lục Nguyên vừa đứng xuất hiện một miêu yêu vô cùng to lớn.

    Con miêu yêu cỡ mấy ngàn trượng, không phải chín đuôi.

    Mười tám cái đuôi đỏ thẫm ở không trung phe phẩy.

    "Chết tiệt, nhân loại đồ sát tộc miêu ta trốn mất rồi."

    Thập bát miêu yêu thầm nghĩ.

    Lục Nguyên ở khu vực miêu yêu châu giết nhiều cửu vĩ miêu yêu tất nhiên dẫn đến miêu yêu cường đại sâu trong khói độc chú ý.

    Miêu yêu cường đại không phải cửu vĩ miêu tộc mà là thập bát vĩ miêu yêu.

    Kỳ thực những miêu yêu này có thể gọi chung là miêu yêu tộc.

    Nghe nói thủy tổ của chúng có chín ngàn chín trăm chín mươi chín cái đuôi, mỗi cây ổn ba, ổn cố một cực thế giới, hóa thành một tiểu thiên thế giới.

    Thủy tổ chúng nghe nói cũng cỡ cấp chủ văn minh.

    Tiếc rằng miêu yêu cấp thủy tổ có chín ngàn chín trăm chín mươi chín cái đuôi lại muốn sáng tạo ra miêu văn minh, lấy miêu thống trị thế giới, kết thúc nhân loại thống trị.

    Kết quả bị nhiều chủ văn minh nhân tộc đuổi giết, miêu yêu châu của thủy tổ miêu yêu to như quốc gia cũng bị mấy chủ văn minh lấy đến tu luyện thân thể.

    Tới đây thì miêu tiểu thiên thế giới sụp đổ, không còn tồn tại.

    Miêu yêu đuôi càng nhiều thì miêu yêu châu càng cường đại.

    Miêu yêu châu của thập bát vĩ miêu yêu so với của cửu vĩ miêu yêu cường rất nhiều.

    Lúc này, sâu trong cắn nuốt khói độc, chính giữa có mấy vật quái dị, là mấy thứ này hóa thành cắn nuốt khói độc hiện nay.

    Trong đó có một khúc xương tràn đầy khói độc, dường như đang triệu hoán Lục Nguyên, chỉ chờ hắn rời khỏi cắn nuốt khói độc thì khúc xương mới từ bỏ triệu hoán.

    Dường như khúc xương này và vô tướng thôn phệ công Lục Nguyên luyện tập có chút dính dáng nhau.

    Lục Nguyên bay đi, tốc độ không nhanh, mà dù muốn mau cũng không nổi.

    Trong kiếm tu tinh thần cực kỳ lạ lùng này tùy thời gặp phải đủ tình huống, các loại quái thú to mấy ngàn trượng chọc không nổi, hết cách, chỉ có thể tạm đi đường vòng, ai kêu đẳng cấp yêu thú quá hung tàn.

    Dùng thời gian mấy ngày, hắn rốt cuộc trở lại Kiếm Đạo Thụ.

    Trở về Kiếm Đạo Thụ, hắn phát hiện mọi người đều đang cố gắng.

    Còn hai mươi ngày là đến bát mạch so điểm.

    Đó là màn diễn quan trọng, mọi người chuẩn bị cho khi đó, sáng tạo kiếm pháp tập trung sáng tạo kiếm pháp, chỉnh sửa cảnh giới kiếm hoàng thì sắp xếp cảnh giới kiếm hoàng, mọi người đều chăm chỉ làm.

    Lục Nguyên đi tìm Yến Thu Nguyệt, nàng còn đang sáng tạo một bộ kiếm pháp.

    Bây giờ nàng muốn sáng tạo kiếm pháp cấp bảy, nhưng lấy tu vi như nàng, muốn tạo ra một bộ kiếm pháp khá là khó khăn.

    Đây là bộ Yếm Nguyệt Bi Phong kiếm pháp, rất có ý cảnh.

    Nhưng Yến Thu Nguyệt riêng sáng chế mấy chiêu yểm nguyệt rất là khó khăn, sáng chế mấy chiêu bi phong cũng khó.

    Muốn kết hợp yểm nguyệt và bi phong, tạo thành ý cảnh hoàn mỹ vô cùng khó khăn.

    Lục Nguyên ở bên cạnh nhìn, thuận tiện chỉ điểm mấy chiêu.

    Thuận miệng chỉ chiêu không phải muốn Yến Thu Nguyệt làm sao liên kết kiếm chiêu mà dùng góc độ dẫn đạo dạy, khiến nàng suy nghĩ, lấy cách dẫn dắt chỉ điểm.

    Nói đơn giản là Lục Nguyên dạy ngươi bắt cá chứ không phải tay cầm tay chỉ bắt cá.

    Yến Thu Nguyệt được dẫn dắt, có Lục Nguyên chỉ dẫn, mất nửa ngày rốt cuộc hoàn thành bộ kiếm pháp cấp bảy này.

    Một bộ kiếm pháp cấp bảy giai đoạn kết cục mất hơn nửa ngày.

    Trong mắt Lục Nguyên là vô cùng chậm, bởi vì trong tay hắn, trọn bộ kiếm pháp cấp bảy có thể thuận miệng sáng tạo ra, cực kỳ đơn giản.

    Nhưng theo Yến Thu Nguyệt thấy thì có thể ở nửa ngày hoàn thành phần kết thúc bộ kiếm pháp cấp bảy đã là rất nhanh rồi.

    Yến Thu Nguyệt vô cùng cảm kích nói:

    - Đa tạ Lục sư đệ hỗ trợ.

    - Chỉ tiện tay thôi.

    Lục Nguyên nói:

    - Phải rồi, Yến sư tỷ, miêu yêu châu phải luyện làm sao?

    Yến Thu Nguyệt rất kinh ngạc hỏi:

    - Miêu yêu châu?

    Ngươi được đến miêu yêu châu ư?

    Lục Nguyên giải thích:

    - À, lúc đi dạo gần cắn nuốt khói độc đột nhiên bên cạnh bay ra một số miêu yêu, bị ta chặn giết.

    Việc có thể đi vào cắn nuốt khói độc quá kinh thế hãi tục, truyền ra ngoài thì e rằng Hiên Viên chí tôn sẽ đổ ập các loại âm mưu lên đầu mình, cho nên không nói thật.

    - Sư đệ thật là quá may mắn.

    Yến Thu Nguyệt gật đầu ý là đã hiểu, tất nhiên không ai dám vào cắn nuốt khói độc nhưng có một ít cửu vĩ miêu yêu sẽ tự bay ra ngoài, mọi người săn giết cửu vĩ miêu yêu cũng là từ đây, xem ra Lục Nguyên số đỏ thật.

    Yến Thu Nguyệt lập tức truyền công pháp hấp thu miêu yêu châu cho Lục Nguyên.

    Trong Kiếm Môn có rất nhiều loại công pháp này, chẳng qua Lục Nguyên không đi học thôi, coi như là tiểu pháp môn, tiểu kỹ xảo.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Vậy người bình thường ở hỗn động cảnh nhất tầng có thể hấp thu bao nhiêu miêu yêu châu?

    Yến Thu Nguyệt về mặt thực chiến, thực lực thì không giỏi lắm nhưng đối với lý luận thì rất rành rẽ.

    Nàng đáp:

    - Bình thường hỗn động cảnh nhất tầng có thể hấp thu năm viên miêu yêu châu.

    Hỗn động cảnh nhị tầng có thể hấp thu mười viên miêu yêu châu.

    Đại đạo cảnh tam tầng có thể hấp thu hai mươi viên miêu yêu châu.

    Hỗn động cảnh tứ tầng có thể hấp thu bốn mươi viên miêu yêu châu, cứ thế tính gấp hai.

    Đến hỗn động cảnh thập tầng có thể hấp thu hai ngàn năm trăm sáu mươi viên miêu yêu châu.

    Nghe nói một khi cùng thế giới cảnh hấp thu đủ miêu yêu châu rồi bị người đồng cấp khác đánh trúng đều không bị thương, chỉ cấp cao nhất mới tạo thành tổn thương không tính quá nặng.

    Yến Thu Nguyệt cảm thán bảo:

    - Tiếc rằng ở đâu ra loại miêu yêu châu này.

    Nàng đang ở hỗn động cảnh nhị tầng nhưng có tổng cộng ba viên miêu yêu châu mà thôi.

    Lục Nguyên cảm ơn Yến Thu Nguyệt, trở lại sân mình cư ngụ, bắt đầu bế quan.

    Hắn ngồi xếp bằng trên mặt đất trong phòng mình, tay động, lấy ra một viên miêu yêu châu.

    Miêu yêu châu cỡ bàn tay.

    Lục Nguyên quát dài, mở miệng hút, hút miêu yêu châu vào bụng.

    Mới hút vào bụng hắn liền phát hiện có lực lượng mềm nhũn kỳ lạ xông vào làn da, máu thịt, và ngũtanjg lục phủ.

    Loại lực lượng kỳ lạ này không tăng cường pháp lực mà là thân thể.

    Lực lượng kỳ lạ này lôi kéo với lực lượng vô thượng kim thần, dường như đang tổ chức lại kết cấu thân thể.

    Nhưng hắn lập tức cảm giác lực lượng không đủ.

    Lục Nguyên không chút do dự lại quăng một viên miêu yêu châu vào họng.

    Ném một viên rồi mặt sau ném ba, bốn viên miêu yêu châu vào, từng đợt lực lượng vọt khắp thân thể hắn, đó là lực lượng cực kỳ mềm mại, vô thượng kim thân là lực lơnjg cực cương.

    Lực lượng cương và nhu cùng tuôn trào trong thân thể.

    Một lát là cực cương, chốc lát là cực nhu.

    Nhưng mặt sau lực lượng cương vẫn chiếm trên cơ, Lục Nguyên phát hiện trong người mình lực lượng nhu chiếm quá ít, thế là tiếp tục nuốt vòa miêu yêu châu.

    Nhiều miêu yêu châu không ngừng bị hắn nuốt vào người, cùng cực cương vô thượng kim thân trung hòa.

    Viên thứ sáu.

    Viên thứ bảy.

    Viên thứ mười.

    Viên thứ mười ba.

    Viên thứ mười lăm.

    Đến viên thứ mười lăm thì Lục Nguyên cảm giác thân thể không ngừng biến cường, lực lượng cương và nhu không ngừng trung hòa, gần như đã hoàn thành xong.

    Hắn phát hiện thân thể độ cứng tương đương với trước, nhưng độ nhuyễn tăng lên rất nhiều.

    Lúc này thân thể Lục Nguyên bắt đầu tiến hóa đến vô thượng cương nhu thân, không còn là vô thượng kim thân trước đó nữa.

    Lúc bình thường cách đánh của Lục Nguyên là không để đối phương đánh trúng, loại vô thượng cương nhu thân không có ích gì nhưng lăn lộn trong trung ương thiên triều, nói không bị ai đánh trúng một lần là nói khoác, làm sao cũng không khả năng, cho nên vô thượng cương nhu thân bình thường không là gì, một khi vận dụng thì rất hữu dụng.

    Lục Nguyên phân tích vô thượng cương nhu thân của mình, khi vẫn còn là vô thượng kim thân thì lực phòng ngự thân thể gấp ba cùng cảnh giới, chủ yếu vì thiên địa pháp tướng của mình chảy ra bao nhiêu tinh hoa quyết định.

    Vô thượng cương nhu thân của mình, vô thượng kim thân là cương, miêu yêu châu là nhu, nhu và cương kết hợp tương đương, lực phòng ngự mặt nhu lại là gấp ba cùng cảnh giới.

    Vậy tổng kết lại, giờ thống kê lực phòng ngự của mình là gấp sáu phần cùng cảnh giới.

    Đó là lực phòng ngự cường cỡ nào chứ, chẳng ngờ gấp sáu lần cùng cảnh giới.

    Lực phòng ngự như vậy, hỗn động cảnh nhất tầng, nhị tầng đánh Lục Nguyên e rằng không đánh ngã được hắn.

    Dù là hỗn động cảnh tam tầng công kích Lục Nguyên, đánh trúng vài cái sẽ bị thương nhẹ chứ không quá nặng, đương nhiên nếu là hỗn động cảnh tứ tầng tấn công Lục Nguyên thì hắn chống đỡ không nổi.

    Lần này dùng hết mười lăm miêu yêu châu, trong số một ngàn ba trăm miêu yêu châu thì con số này xem như rất ít ỏi, gần như bỏ qua.

    Miêu yêu châu giữ lại hết, không thể đưa làm điểm được.

    Miêu yêu cốt thì để lại chút ít, dù sao mình cần luyện chế tiên kiếm.

    Miêu yêu da dùng để làm phòng cụ, hoàn toàn vô dụng với mình, có thể đổi thành điểm tinh thần.

    Mấy ngày tiếp theo Lục Nguyên lại luyện kiếm pháp vài ngày, uống rượu vài ngày, tùy tay sáng tạo mấy bộ kiếm pháp.

    Rốt cuộc, một phần cuộc tranh đoạt thụ, bát mạch so điểm sắp bắt đầu.

    Cái này sẽ quyết định môn hạ tám vị chí tôn ai chiếm vị trí tốt tầng nào.

    Lần này môn hạ Thái Sử chí tôn ai nấy tràn trề tự tin, bởi vì có Lục sư đệ sáng tạo kiếm pháp rất là nhiều, trám khá nhiều điểm, rất giúp sức.

    Lần này nhất định phải thắng, không ở tầng thứ tám nữa.

    Mười lăm người, mỗi người siết chặt nắm tay.

    Khi mặt trời dâng lên, đỉnh cao nhất Kiếm Đạo Thụ cao vạn trượng tẩm trong ánh nắng.

    Sau đó chậm rãi hướng ra một khóc gỗ mới.

    Kiếm Đạo Thụ chính là cây chịu tải kiếm đạo khí vận.

    Gốc cây này bản thân cường đại vô cùng.

    Cùng lúc đó cũng bị các đời tiền bối Kiếm Môn đánh xuống nhiều cấm pháp.

    Trừ các tầng có người cư ngụ, nhánh cây Kiếm Đạo Thụ không thể lay động được.

    Từng có hỗn động cảnh tứ tầng dùng lực lượng to lớn công kích, kết quả Kiếm Đạo Thụ không chút phản ứng.

    Nhưng mỗi năm một ngày ngày, khi ánh mặt trời chiếu ở đỉnh cao, tại chỗ cao nhất sẽ xuất hiện một khúc gỗ mới.

    Khúc gỗ này mỗi năm sẽ bị chém xuống, thật ra không chém cũng chẳng có tác dụng gì, một tháng sau sẽ héo tàn.

    Bởi vì vạn trượng đã là cực hạn của Kiếm Đạo Thụ.

    Kiếm đạo, tại kỷ nguyên này không dài được.

    Kiếm Đạo Thụ tại kỷ nguyên này cũng không dài nổi.

    Khúc gỗ mới này không lớn nhưng tác dụng thì cực kỳ to, đủ các ích lợi.

    Không biết khi nào thì ra quy định, mỗi năm một lần trong cuộc tranh đoạt thụ, người cống hiến nhiều điểm nhất có thể được khúc gỗ mới này.

    Một ngày này rốt cuộc đến.

    Cuộc tranh đoạt thụ, mỗi lần đều ở đỉnh chóp Kiếm Đạo Thụ.

    Tại đỉnh Kiếm Đạo Thụ không có bất cứ ai ở, dù là tầng thứ nhất Hiên Viên chí tôn ở cũng thấp hơn đỉnh chóp chút.

    Thái Sử Bi quát dài một tiếng:

    - Một ngày này rốt cuộc đến!

    Gã có chút cảm thán, trong tay gã môn hạ Thái Sử chí tôn luôn bị đè ép, ở tận cùng Kiếm Đạo Thụ.

    Thái Sử Bi biết tài năng của mình có hạn, cố tình Yến sư đệ mạnh nhất giờ xa tại di thất địa, thấy thứ chi có tài đều chết, Tống Địa có tài thì mấy trăm năm bị tâm ma vây khốn, may là lần này thua dưới tay Lục Nguyên, rốt cuộc đại triệt đại ngộ, mở tâm ma, nhưng muốn gã nhảy vọt thì còn xa lắm.

    Sư phụ viết thư riêng cho mình muốn để Lục sư đệ làm hắc mã đó.

    Mấy thứ hạng đầu sáng tạo kiếm pháp không nhiều giá trị điểm, chỉ khoảng hai, ba ngàn điểm.

    Mỗi lần đều là phái Hiên Viên chí tôn sáng tạo ra kiếm pháp có số điểm cao nhất, thậm chí được năm ngàn điểm.

    Kiếm Cửu sắc mặt quái lạ khiến mọi người bắt đầu nghi ngờ, dù Đoan Mộc Như Hổ nói là môn hạ Thái Sử chí tôn sáng tạo ra kiếm pháp chỉ một trăm điểm, thực tế cũng biết đó là không khả năng, chắc là sáu, bảy trăm điểm, dù gì Thái Sử Bi, Tống Địa có chút tài năng.

    Kiếm Cửu sắc mặt quái lạ thật lâu sau rốt cuộc lên tiếng:

    - Môn hạ Thái Sử chí tôn sáng tạo kiếm pháp tổng cộng điểm kiếm tu tinh thần là một vạn năm ngàn tám trăm điểm.

    Điểm kiếm tu tinh thần một vạn năm ngàn tám trăm điểm!

    Số điểm thế này quá cao rồi đi.

    Không biết khi nào thì Kiếm Linh Đế Cơ mặc cửu thiên vũ sa trắng, che vải mỏng, bí ẩn mà cao quý đến.

    Kiếm Linh Đế Cơ đến gây nên xôn xao, đám Kiếm Ngục, Kiếm Ma đều mắt sáng ngời nhìn.

    Nhưng Kiếm Linh Đế Cơ tuy kinh diễm lại bị số điểm lất án.

    Một vạn năm ngàn tám trăm điểm!

    Không ngờ là một vạn năm ngàn tám trăm điểm!

    Làm sao có thể!

    Điểm tinh thần cao như vậy.

    Bình thường mỗi năm, môn hạ Thái Sử chí tôn sáng tạo kiếm pháp có số điểm là khoảng một ngàn, sao có thể có một vạn năm ngàn tám trăm điểm được?

    Dù là môn hạ Hiên Viên chí tôn xếp ở tầng thứ nhất bình thường khoảng năm ngàn điểm thôi, sẽ không lên tới một vạn năm ngàn tám trăm điểm.

    Số điểm này quá khủng khiếp rồi.

    Phút chốc mọi người lặng ngắt như tờ, ai nấy sắc mặt quái dị.

    Mọi người xem như hiểu tại sao Kiếm Cửu sắc mặt lạ như vậy.

    Bây giờ đến phiên mọi người mặt quái dị.

    Đoan Mộc Như Hổ quát dài một tiếng:

    - Cái này không có khả năng, làm sao có nhiều điểm tinh thần như vậy, chắc chắn sai ở đâu rồi.

    Kiếm Cửu tằng hắng, nói:

    - Một năm nay môn hạ Thái Sử chí tôn sáng tạo ra kiếm pháp cấp sáu tổng cộng hai mươi bảy bộ, kiếm pháp cấp bảy bốn bộ, kiếm pháp cấp chín năm bộ.

    Khi Kiếm đọc đến đây thì Đoan Mộc Như Hổ thầm nghĩ, quả nhiên tính sai, mới rồi thống kê ra, ghê gớm nhất chỉ năm, sáu ngàn điểm là cùng, sao có thể là một vạn năm ngàn tám trăm điểm, quả nhiên tính sai.

    Đương nhiên năm, sáu ngàn điểm đã là ghê gớm lắm rồi, lần này môn hạ Thái Sử chí tôn biểu hiện không tệ, đáng tiếc vẫn bị chúng ta áp chế, Đoan Mộc Như Hổ thầm nghĩ.

    Quả nhiên tính sai rồi ư?

    Nhưng Kiếm Cửu trưởng lão là nhân tài của Kiếm Chủ, chắc sẽ không phạm sai lầm như vậy mới đúng.

    Kiếm Cửu trưởng lão khựng lại một chút, nói:

    - Một bộ kiếm pháp cấp tinh thần.

    - Cái gì?

    - Kiếm pháp cấp tinh thần?

    - Sao có thể được?

    - Môn hạ Thái Sử chí tôn sao có thể sáng tạo ra kiếm pháp cấp tinh thần được?

    - Không thể tin, có phải là sai lầm không vậy?

    Có người nghi ngờ là lầm, bởi vì có thể sáng tạo ra kiếm pháp cấp tinh thần là điều không thể nào.

    Dù là kiếm đạo bát cực cũng không có ai sáng tạo ra kiếm pháp cấp tinh thần.

    Cho nên Đoan Mộc Như Hổ kinh sợ, thật ra không chỉ có gã thôi.

    Môn hạ Hiên Viên chí tôn Kiếm Ngục chấn kinh, khí chất thâm trầm như ngục cũng bị đánh vỡ không ít.

    Kiếm Tuệ vốn ở một bên nhẹ phẩy quạt lông như Khổng Minh sống trên đời, nhưng tay lay quạt cứng đờ.

    Môn hạ Thượng Quan chí tôn, Kiếm Ma ma khí âm trầm bùng nổ, chớp mắt ma khí như núi ập xuống làm người bên cạnh bị áp lực.

    Môn hạ Đông Dã chí tôn Kiếm Hùng, cũng là một trong kiếm đạo bát cực, là gã đàn ông cao như núi cơ bắp cục cục, sau lưng là kiếm như cánh cửa, khuôn mặt chữ điền, có hàm râu thô đến đâm người, lưng giắt hồ lô rượu, bộ dạng phóng khoáng.

    Đông Dã chí tôn Đông Dã Thương chính là trong bát đại chí tôn có sức chiến đấu giỏi nhất, thực lực cũng ở vài hàng đầu trong các chí tôn.

    Chân chính kế thừa y bát của gã, tương lai chắc chắn là xuất lam mà thắng vu lam, chính là gã đàn ông Kiếm Hùng vô cùng phóng khoáng này.

    Kiếm đạo bát cực đến đây đã có bảy người lộ mặt.

    Kiếm Ngục, Kiếm Hùng, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma, Kiếm Tham, những người này không ai dễ chọc, Kiếm Linh Đế Cơ và Kiếm Tú là yếu nhất.

    Kiếm Hùng nghe là kiếm pháp cấp tinh thần thì cất tiếng cười.

    Kiếm Linh Đế Cơ mắt đẹp co rụt.

    Kiếm Tú kinh sợ.

    Kiếm đạo bát cực lần này có sáu người đến.

    Kiếm Ngục, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma, Kiếm Hùng, Kiếm Linh Đế Cơ, Kiếm Tú, sau người do dự một lúc đều cùng nhìn Lục Nguyên.

    Môn hạ Thái Sử chí tôn có tài năng chỉ ít ỏi hai người, một là Thái Sử Bi, một là Tống Địa.

    Chính là hai người này có thể sáng tạo kiếm pháp cấp chín.

    Đúng rồi, bốn huynh đệ họ Cát điên khùng từng lông một bộ kiếm pháp cấp chín, nhưng chỉ là một bộ mà thôi, loại ngẫu nhiên điên này căn bản không khả năng sáng tạo ra kiếm pháp cấp tinh thần.

    Thái Sử Bi, Tống Địa thì tài hoa không đủ, hao hết nhiều năm tốn công sức mới sáng tạo ra kiếm pháp cấp chín.

    Mọi người tin tưởng nhưng muốn nói hai người họ có thể sáng tạo kiếm pháp cấp tinh thần thì không tin nổi.

    Vậy nên chỉ có một khả năng.

    Lục Nguyên!

    Lục Nguyên vừa đến kiếm tu tinh thần, Lục Nguyên ở kiếm môn tinh thần, sáng tạo rất nhiều chiến tích kinh người, ví dụ như liên tục thắng ba vạn, ví dụ Vệ Tinh Lôi, nhưng dù là vậy thì ánh mắt mọi người nìn Lục Nguyên vẫn khó thể tin.

    Đoan Mộc Như Hổ thầm nghĩ, gã cũng lập tức nghĩ đến Lục Nguyên.

    Thái Sử Bi có tài nhưng không khả năng đến mức đó, tuy nhiên Lục Nguyên trẻ tuổi như vậy mà sáng tạo kiếm pháp cấp tinh thần.

    Sáng tạo ra kiếm pháp cấp tinh thần khó khăn đến cực điểm, hiển nhiên phá kỷ lục kiếm tu tinh thần, không lẽ bộ kiếm pháp cấp tinh thần này tham khảo những người khác?

    Khi Đoan Mộc Như Hổ ở trong lòng suy tư thì Kiếm Tuệ mở miệng:

    - Kiếm Cửu trưởng lão, mượn một bộ kiếm pháp cấp tinh thần là cần một ngàn điểm tinh thần đúng không?

    Ta thanh toán một ngàn điểm tinh thần quan sát bộ kiếm pháp cấp tinh thần này.

    Kiếm Tuệ phát hiện Lục Nguyên có chút ngoài dự đoán của gã, cho nên lập tức yêu cầu xem kiếm pháp kia, để hiểu tiến độ kiếm pháp của hắn.

    Kiếm Ma cười âm trầm nói:

    - Ta cũng một ngàn điểm tinh thần quan sát bộ kiếm pháp kia.

    Kiếm Ma bản năng cảm giác trên kiếm quyển đó có một loại chính khí khiến gã cực kỳ khó chịu, nên phải quan sát một hai.

    Kiếm Hùng cười ha hả nói:

    - Cũng tính cả ta.

    Ta muốn dùng một ngàn điểm tinh thần quan sát bộ kiếm pháp kia.

    Gã từng nghe sư phụ nói rất thưởng thức Lục Nguyên, gã muốn nhìn kiếm pháp cấp tinh thần Lục Nguyên sáng tạo ra.

    Lập tức Kiếm Cửu trưởng lão sao chép một phần đưa cho ba người, thu lấy ba ngàn điểm tinh thần.

    Ba người bắt đầu quan sát, khi Kiếm Tuệ xem xét thì thầm nghĩ là lúc dẫn đến Kiếm Tham ra tay.

    Kiếm Ma nhìn bộ kiếm pháp tràn đầy chính khí rất muốn giết Lục Nguyên.

    Kiếm Hùng nhìn đến bộ kiếm pháp kia chỉ cảm thấy dù nó hơi bó buộc chút nhưng không tệ, xem ra vị bằng hữu Lục Nguyên mình có thể kết giao.

    Từ kiếm quen người, Kiếm Hùng là quen người như vậy đấy.

    Mấy người có mặt dù gì cũng là cường giả hỗn động cảnh, dù không mẫn cảm như sáu người trong kiếm đạo bát cực, nhưng kiếm đạo lục cực cùng nhìn Lục Nguyên, họ lại phân tích suy ngẫm lập tức nghĩ ra, chắc là Lục Nguyên sáng tạo ra kiếm pháp cấp tinh thần này.

    Chương 825-826: Ba phái chèn ép

    - Nghe nói Lục Nguyên ở hỗn động cảnh nhị tầng có thể xưng là tuyệt thế thiên tài, tại khiêu chiến lâu liên tục thắng ba vạn.

    Có người tin tức nhanh nhạy nói.

    Có một số người tại kiếm tu tinh thần tin tức không linh thông, mà một số người thì tin rất linh.

    - Tại khiêu chiến lâu, liên tục thắng ba vạn, đây không phải là đánh vỡ kỷ lục liên tục thắng hai vạn một ngàn trận của Kiếm Chi Tử sao?

    Không lẽ tiềm lực của hắn có thể sánh bằng Kiếm Chi Tử?

    - Thế thì không.

    Năm đó vì Kiếm Chi Tử dẫn đến tiên chi tử xuất hiện, Khí Vận Thất Tử khắc chế lẫn nhau, đối thủ của Lục Nguyên không có Khí Vận Thất Tử, thậm chí ngũ đại cổ văn minh cũng không phái ai ra.

    - Tuy là vậy nhưng liên tục thắng ba vạn cũng rất khó, Lục Nguyên này tiềm lực e rằng có thể so với người trong kiếm đạo bát cực có sức nặng đây.

    - Thật kỳ lạ, người như vậy mà không xế vào kiếm đạo bát cực.

    Rốt cuộc, náo động do Lục Nguyên sáng tạo kiếm pháp cấp tinh thần, sáng tạo một vạn năm ngàn tám trăm điểm rốt cuộc sắp qua đi.

    Tiếp theo các phân mạch khác lấy ra kiếm pháp mình tự sáng tạo.

    Môn hạ Công Dương chí tôn cũng sáng tạo ra năm trăm điểm kiếm pháp, không khiến mọi người chú ý chút nào.

    Mọi người bị một vạn năm ngàn tám trăm điểm rung động.

    Đến lượt môn hạ Đoan Mộc chí tôn.

    Môn hạ Đoan Mộc Như Hổ mới rồi vô cùng huênh hoang trào phúng môn hạ Thái Sử chí tôn, lần này khiến gã thua đủ luôn.

    Đến lượt môn hạ Đoan Mộc chí tôn, Đoan Mộc Như Hổ sắc mặt không dễ nhìn, nhưng lúc này thuộc hạ Kiếm Ngục, Kiếm Ma đều phái người đến bên cạnh Đoan Mộc Như Hổ, dường như lặng lẽ nói vài câu, rốt cuộc trên mặt gã xẹt qua vui mừng.

    Qua chốc lát, Đoan Mộc Như Hổ giao lên kiếm quyển, Kiếm Cửu trưởng lão sắp mặt xuất hiện vẻ quái dị.

    Mất nửa ngày Kiếm Cửu mới nói:

    - Môn hạ Đoan Mộc chí tôn, một vạn một ngàn chín mươi tám điểm kiếm tu tinh thần.

    Cái gì?

    Một vạn một ngàn chín mươi tám điểm kiếm tu tinh thần, sao có thể như vậy?

    Đây trở thành khó hiểu, nhưng nghĩ đến mới rồi người bên cạnh Kiếm Ngục, Kiếm Ma đều tới bên Đoan Mộc Như Hổ, ngẫm nghĩ một lát là liên tưởng ra rất nhiều.

    Tới tầng thứ hai, môn hạ Thượng Quan chí tôn lấy Kiếm Ma dẫn đầu cống hiến ra là không điểm.

    Rồi tầng thứ nhất, môn hạ Hiên Viên chí tôn Kiếm Ma dẫn đầu cống hiến ra là không điểm.

    Kết hợp như vậy liền thấy rõ ràng.

    Hiên Viên chí tôn, Thượng Quan chí tôn, Đoan Mộc chí tôn, môn hạ ba chí tôn liên hợp đè ép môn hạ Thái Sử chí tôn, đem tất cả kiếm pháp môn hạ hai chí tôn sáng tạo giao cho môn hạ Đoan Mộc chí tôn.

    Như vậy thì môn hạ Đoan Mộc chí tôn có được tổng hợp môn hạ ba chí tôn sáng tạo kiếm pháp.

    Trong đó môn hạ Hiên Viên chí tôn e rằng có năm ngàn điểm, Thượng Quan chí tôn xếp thứ hai có hai, ba ngàn điểm không khó.

    Tập hợp môn hạ ba chí tôn, rốt cuộc được một vạn một ngàn chín mươi tám điểm, cộng thêm ban đầu chín ngan điểm, cộng lại là hai vạn chín mươi tám điểm.

    Môn hạ Thái Sử chí tôn ban đầu số điểm là năm ngàn, cộng vào lần này được một vạn năm ngàn tám trăm támđiểm, tổng cộng là hai vạn tám mươi điểm.

    Đây là đè đầu, đè môn hạ Thái Sử chí tôn, đè Lục Nguyên.

    Lúc này bát mạch so điểm đã tiến hành đến một nửa.

    Người phái Hiên Viên chí tôn đều muốn đè ép phái Thái Sử chí tôn, và bao gồm cả Lục Nguyên.

    Nếu Thái Sử chí tôn yếu thì sẽ không như vậy, cố tình trước khi Thái Sử chí tôn bị tiên xích khóa lại thì thực lực đuổi kịp Hiên Viên chí tôn, huống chi Kiếm Chủ trọng thương bế quan, Hiên Viên chí tôn muốn nắm giữ bá quyền môn phái thì phải trước đè ép Thái Sử chí tôn đã.

    Còn Lục Nguyên, một mặt hắn là môn hạ Thái Sử chí tôn, hai là cây cao đón gió lớn.

    Thứ ba, nghe nói Lục Nguyên và Kiếm Linh Đế Cơ quan hệ không tệ, trong này ai không muốn thành nữ tế của chủ pháp cổ văn minh?

    Một khi thành nữ tế của chủ pháp cổ văn minh tiền đổ vô hạn lượng, nên sớm đem Lục Nguyên thành kẻ địch.

    Vậy nên đè ép môn hạ Thái Sử chí tôn, đè ép Lục Nguyên là chuyện tất nhiên.

    Bây giờ vì đè ép trường sinhl tại tầng thứ tám, bên Hiên Viên chí tôn, Thượng Quan chí tôn thậm chí đưa mình sáng tạo kiếm pháp cho môn hạ Đoan Mộc chí tôn, khiến bây giờ so điểm sáng tạo kiếm pháp kết thúc, bên Đoan Mộc chí tôn vẫn hơn Thái Sử chí tôn một bậc.

    Điểm chú ý bây giờ không thể nghi ngờ là cuộc tranh đấu giữa hai mộ hạ Đoan Mộc và Thái Sử chí tôn.

    Cuộc tranh chấp rốt cuộc ai thắng?

    Lập tức bắt đầu đợt thứ hai.

    Đợt thứ hai là lấy chiến lợi phẩm, mọi người giao ra chiến lợi phẩm của mình để được điểm kiếm tu tinh thần.

    Vòng thứ nhất là từ tầng thứ tám Kiếm Đạo Thụ bắt đầu đến tầng thứ nhất, cứ thế một vòng.

    Đợt thứ hai là từ tầng thứ nhất Kiếm Đạo Thụ đến tầng thứ tám.

    Thứ nhất lấy ra chiến lợi phẩm là môn hạ Hiên Viên chí tôn.

    Lần này môn hạ Hiên Viên chí tôn lấy ra chiến lợi phẩm là không, cái này thì kỳ quá rồi, sáng tạo kiếm pháp điểm không, lấy ra chiến lợi phẩm cũng là không, sáng tạo một kỳ tích.

    Mọi người không ngu dốt lập tức nghĩ đến mục đích tại sao môn hạ Hiên Viên chí tôn làm vậy, chắc là giao hết cho môn hạ Đoan Mộc chí tôn, dùng môn hạ Đoan Mộc chí tôn đè ép môn hạ Thái Sử chí tôn, đây là chính sách phái Hiên Viên đặt ra.

    Thứ hai lấy ra chiến lợi phẩm là môn hạ Thượng Quan chí tôn, không dám làm loạn, nếu họ còn làm vậy thì e rằng vị trí thứ hai sẽ bị môn hạ Đông Dã chí tôn thay thế.

    Kiếm Hùng môn hạ Đông Dã chí tôn không phải ăn chay, đối với vị trí thứ hai của Kiếm Ma như hổ rình mồi lấy ra chiến lợi phẩm bốn ngàn điểm.

    Thứ ba đương nhiên là môn hạ Đông Dã chí tôn lấy Kiếm Hùng dẫn đầu đưa ra chiến lợi phẩm ba ngàn điểm, còn kém chút là đuổi kịp thứ hai, đáng tiếc vẫn không thành công.

    Thứ tư là môn hạ Hạ Hầu chí tôn, lấy ra chiến lợi phẩm hai ngàn năm trăm điểm.

    Thứ năm là môn hạ Bách Lý chí tôn, lấy ra chiến lợi phẩm hai ngàn hai trăm điểm.

    Rốt cuộc đến thứ sáu.

    Thứ sáu môn hạ Đoan Mộc chí tôn, do môn hạ Hiên Viên chí tôn hỗ trợ, rốt cuộc có bao nhiêu điểm chiến lợi phẩm đây?

    Thái Sử Bi, Tống Địa, Yến Thu Nguyệt, cả đám căng thẳng.

    Lần này môn hạ Thái Sử chí tôn tổng cộng chuẩn bị hai ngàn điểm mà thôi, đây đã là phát huy vượt mức bình thường, vốn cho rằng lần này thắng chắc môn hạ Đoan Mộc chí tôn, lấy vị trí tầng thứ sáu, nhưng không bao giờ ngờ phái Hiên Viên hỗ trợ như vậy, thật sự là ba chí tôn hợp lại dùng điểm đấu với một mình bên Thái Sử chí tôn.

    Trên mặt Đoan Mộc Như Hổ treo nụ cười mỉm chi:

    - Chiến lợi phẩm bảy ngàn hai trăm ba mươi lăm điểm.

    Bảy ngàn hai trăm ba mươi lăm điểm!

    Bên trong e rằng có môn hạ Hiên Viên chí tôn hỗ trợ năm ngàn điểm.

    Đây rõ ràng là chèn ép!

    Đoan Mộc Như Hổ nhìn hướng Thái Sử Bi, nói:

    - Muốn đấu với ta, ngươi còn sớm lắm.

    Gã rõ ràng kêu gào cảm thấy thắng chắc rồi, môn hạ Thái Sử chí tôn ngươi đi ra một tuyệt thế thiên tài Lục Nguyên thì sao chứ?

    Vẫn là đã định sẽ bị đè đầu thôi, số mệnh bị chèn ép, Thái Sử Không, ngươi vĩnh viễn đều ở dưới tay ta.

    Bên Đoan Mộc chí tôn thắng!

    Tuyệt tứ thắng!

    Không sai, Hiên Viên chí tôn, ượng Quan chí tôn, Đoan Mộc chí tôn, ba phương liên hợp đè chặt môn hạ Thái Sử chí tôn, bên Thái Sử chí tôn không thể không thua, nhưng cũng không có cách nào.

    Hiên Viên chí tôn ngồi vững hạng nhất, chênh lệch kéo quá xa, chuyển hết điểm của mình đi thì vẫn là hạng nhất.

    Bên Thái Sử, Hạ Hầu chí tôn, Bách Lý chí tôn, môn hạ hai chí tôn không có ưu thế như vậy.

    Cho nên lần này môn hạ Đoan Mộc chí tôn sẽ thắng, môn hạ Thái Sử chí tôn sẽ thua.

    Chớp mắt, Thái Sử Bi cảm giác mười mấy người bên mình sĩ khí sắp bị đả kích hết rồi, lần này quả nhiên phải thua.

    Mọi người đã tuyệt vọng, thật ra lần này bị đả kích sĩ khí, sau này khó thể vùng lên, nhưng đối mặt tình huống này Thái Sử Bi cũng hết cách.

    Thua!

    Thua!

    Thua!

    Dường như vô số chữ thua đè đầu môn hạ Thái Sử chí tôn.

    Thứ bảy Công Dương chí tôn không ai quan tâm, rốt cuộc đến thứ tám Thái Sử chí tôn.

    Thái Sử Bi đi lên giao chiến lợi phẩm.

    Gã giao ra chiến lợi phẩm cũng khá nhiều, có hai ngàn một trăm điểm, nhưng so với bên Đoan Mộc chí tôn bảy ngàn hai trăm ba mươi lăm điểm thì kém rất nhiều.

    Kiếm Cửu hỏi:

    - Chỉ những chiến lợi phẩm này thôi?

    - Đúng vậy.

    Thái Sử Bi gật đầu.

    Nghe Thái Sử Bi đáp và thấy gã gật đầu, mọi người rốt cuộc xác định, Thái Sử Bi thua.

    Lục Nguyên đột nhiên lên tiếng:

    - Chờ đã.

    Đoan Mộc Như Hổ nhìn sang:

    - A, Lục sư đệ, không lẽ chiến lợi phẩm một mình ngươi vượt qua năm ngàn điểm ra?

    chiến lợi phẩm trong một năm muốn vượt qua năm ngàn điểm là nằm mơ.

    Trên kiếm tu tinh thần số lượng yêu thú trung đẳng không ổn định, hơn nữa yêu thú khá là đối phó, ngươi giết một con sơ sẩy là chọc đến một đám.

    Muốn giết các loại yêu thú kiếm chiến lợi phẩm không dễ dàng.

    Lục Nguyên cười cười nói:

    - Các ngươi, môn hạ Hiên Viên chí tôn, môn hạ Thượng Quan chí tôn, môn hạ Đoan Mộc chí tôn, ba phe liên hợp muốn đánh bại môn hạ Thái Sử chí tôn chúng ta, đáng tiếc, không dễ vậy đâu.

    - Đụng tới ta, các ngươi đều sẽ thất bại.

    Lục Nguyên nói câu này hào khí tràn đầy.

    Đây là đang khiêu khích Kiếm Ngục, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma.

    Nếu Lục Nguyên đã dám nói thì sẽ dùng sự thật chiến thắng chúng.

    Hắn giơ tay lên, lấy ra mười tấm miêu yêu da.

    Miêu yêu da vừa xuất hiện liền khiến mọi người liếc mắt nhìn, không ngờ là miêu yêu da, tức là nói Lục Nguyên có được miêu yêu châu, cái này quá may mắn đi.

    Lập tức Lục Nguyên lấy ra mười tấm miêu yêu da, giờ đã là hai mươi tấm.

    Tay nâng lên, lại lấy ra mười tấm miêu yêu da, giờ là ba mươi tấm.

    Lại là mười tấm miêu yêu da, tức là bốn mươi tấm.

    Lại là mười tấm miêu yêu da, tức là năm mươi tấm.

    Lại là mười tấm miêu yêu da, tức là sáu mươi tấm.

    Sáu mươi tấm miêu yêu da đặt tại đây, chớp mắt kinh toàn trường.

    Một tấm miêu yêu da đại biểu một miêu yêu châu, mỗi một miêu yêu châu đều cực kỳ quý giá.

    Bây giờ Lục Nguyên lấy ra sáu mươi tấm, tức là nói hắn thu hoạch được sáu mươi miêu yêu châu cực kỳ quý báu, thật là việc quá kinh khủng tuyệt vọng, cho nên toàn trường sôi trào.

    Lục Nguyên này quá may mắn, vô tình đụng phải sáu mươi con cửu vĩ miêu yêu bên ngoài cắn nuốt khói độc.

    Những người này đương nhiên không nghĩ tới Lục Nguyên có thể sinh tồn trong cắn nuốt khói độc, càng không biết miêu yêu châu của Lục Nguyên không phải sáu mươi viên bình thường mà là một ngàn ba trăm viên, nhiều đến mức khó tin.

    Nếu nói là một ngàn ba trăm viên, đừng nói Kiếm Ngục, Kiếm Ma, e rằng Kiếm Chi Tử cũng sẽ rung động.

    Tác dụng của miêu yêu châu lớn đến khó thể tưởng tượng, mặt sau muốn tăng cảnh giới ngày càng cao, có đầy đủ miêu yêu châu có thể khiến tiểu cảnh giới mặt trên không làm gì được ngươi.

    Lục Nguyên nhìn đám Kiếm Ngục, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma, Kiếm Tú, nói:

    - Kẻ như Đoan Mộc Như Hổ ta tùy ý có thể đánh bại, dù các ngươi liên hợp muốn đè ép ta cũng sẽ bị ta đánh gục hết.

    Cái này!

    Quá cuồng!

    Lục Nguyên, hắn lại làm chuyện cuồng như vậy, một mình hắn khiêu khích Kiếm Ngục, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma, Kiếm Tú, bốn người trong kiếm đạo bát cực.

    Kiếm Tú thì không đề cập tới, ba người kia ai không phải cực kỳ khó gặm, trong đệ tử Kiếm Môn trừ Kiếm Chi Tử ra chúng ta nhân vật đỉnh cao.

    Bây giờ hắn khiêu khích đám người đỉnh cao nhất trong toàn đệ tử trung tâm Kiếm Môn.

    Cố tình mấy nhân vật cao cấp Kiếm Ngục, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma đích thực liên hợp đè ép môn hạ Thái Sử chí tôn, kết quả thua thê thảm.

    Đám Thái Sử Bi mừng như điên.

    Lần này Lục Nguyên đem đến tác dụng to lớn, nghiền nát phái Hiên Viên chèn ép, khiến bây giờ môn hạ Thái Sử chí tôn thắng đậm môn hạ Đoan Mộc chí tôn.

    Không chút nghi ngờ, điều này tăng lên niềm tin cho môn hạ Thái Sử chí tôn.

    Phải biết rằng trước đó môn hạ Thái Sử chí tôn bị chèn ép đến không còn tự tin nữa.

    Cuối cùng, hai vòng so điểm kết thúc.

    Kiếm Cửu trưởng lão chủ trì việc này tuyên bố thành tích cuối cùng:

    - Hạng nhất, môn hạ Hiên Viên chí tôn ba vạn năm ngàn điểm.

    Hạng hai, môn hạ Thái Sử chí tôn hai vạn tám ngàn điểm.

    Hạng ba, môn hạ Thượng Quan chí tôn hai vạn bảy ngàn điểm.

    Hạng bốn, môn hạ Đoan Mộc chí tôn hai vạn bảy ngàn điểm.

    Hạng năm, môn hạ Đông Dã chí tôn hai vạn sáu ngàn điểm.

    Hạng sáu, môn hạ U Nhược Cơ.

    Hạng bảy, môn hạ Bách Lý chí tôn.

    Hạng tám, môn hạ Công Dương chí tôn.

    Bởi vì môn hạ Hiên Viên chí tôn không ngừng quấy rối khiến môn hạ Đoan Mộc chí tôn tăng điểm nhiều.

    Môn hạ Thái Sử chí tôn vì Lục Nguyên nên bùng nổ.

    Vốn môn hạ Thái Sử chí tôn chỉ muốn xông lên thứ sáu là được, không ngờ cuối cùng vọt đến hạng hai.

    Đối với thành tích này, mọi người đuề trợn mắt há hốc mồm.

    Lục Nguyên thật cường!

    Đi tới kiếm tu tinh thần vẻn vẹn một năm thôi mà đã thế, có thể mang Thái Sử chí tôn đến hạng hai, đây là thực lực cỡ nào.

    Còn môn Đoan Mộc chí tôn, chỉ tạm ở hạng bốn một năm thôi, sang năm e rằng sẽ bị hạng năm, sáu, bảy mặt sau đẩy xuống, dù sao thực lực chân chính của môn hạ Đoan Mộc chí tôn yếu hơn ba môn hạ chí tôn rất nhiều.

    Chân chính kinh hãi vẫn là Lục Nguyên môn hạ Thái Sử chí tôn.

    Sức của một người, chưa đến một năm đã làm đến mức này.

    Tầng thứ hai Kiếm Đạo Thụ, tầng này là gần với tầng thứ nhất.

    Tầng thứ nhất quanh năm bị môn hạ Hiên Viên chí tôn chiếm cứ, không thể nhúc nhích.

    Mọi người tranh tới tranh lui kỳ thực là giành tầng thứ hai mà thôi.

    Tầng thứ hai có kiếm đạo diệp trấp có thể dùng, hiệu quả to lớn.

    Tất nhiên trước kia môn hạ Thái Sử chí tôn chưa từng nghĩ có thể xông lên tầng thứ hai, luôn cho rằng đến thứ sáu đã là không tệ, kết quả không ngờ đám Kiếm Ngục, Kiếm Ma hỗ trợ dnm hoàn toàn chọc giận Lục Nguyên.

    Lục Nguyên dứt khoát không làm thì thôi, đã làm là đến cùng, lấy ra sáu mươi tấm miêu yêu da, độc mạnh mẽ vọt lên tầng thứ hai.

    Đám Thái Sử Bi giống như ở trong mộng vậy.

    Đây đích thật là mộng.

    Thái Sử Bi còn giữ bình tĩnh, Yến Thu Nguyệt thì nhéo mặt mình.

    - Không phải ta đang nằm mơ chứ?

    Tống Địa thì thào:

    - Ta quả nhiên kém xa hắn.

    Chương 827-828: Luyện kiếm tiên trì

    Gã phát hiện mình cách Lục Nguyên rất xa xôi, tâm ma của gã triệt để mở ra, lúc này chỉ là lầm bầm vài câu chứ không nghĩ nhiều.

    Có thể xông lên tầng thứ hai gã được nhiều ích lợi, phải cảm ơn Lục Nguyên.

    Mấy người khác cảm giác như đang mơ.

    Hiên Viên chí tôn, Thượng Quan chí tôn, Đoan Mộc chí tôn, ba chí tôn liên hợp là lực lượng mạnh nhất Kiếm Môn.

    Sau khi Kiếm Chủ bế quan, lực lượng này không ai có thể chế ngự.

    Ba chí tôn liên hợp, có ai đối kháng được.

    Kiếm Ngục, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma, đám người đều đứng ở đỉnh cao nhất đệ tử trung tâm, chỉ dưới Kiếm Chi Tử, thực lực của họ gần với chí tôn.

    Trong kiếm đạo bát cực, ba người trừ Kiếm Chi Tử ra, đệ tử trung tâm khác có ai nghĩ rằng so bì được với ba người đó?

    Nhưng sự thật là, môn hạ ba Cửu Hoa Sơn t, Kiếm Ngục, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma, đám đệ tử trung tâm nhất liên hợp chèn ép, kết quả bị Lục Nguyên nghiền nát, hắn áp một bậc, đè ép mấy đỉnh cao nhất trong kiếm đạo bát cực một bậc, đây là việc ảo mộng cỡ nào.

    Sức một người, chưa tới một năm mà làm đến tình trạng này, triệt để sửa cân bằng mạnh yếu ở kiếm tu tinh thần.

    Phải biết rằng cân bằng là mọi người từ nhiều năm đánh ra.

    Muốn thay đổi cân bằng không dễ dàng, nhưng Lục Nguyên nhanh chóng làm được.

    Người ở tầng cao nhất Kiếm Đạo Thụ đều thấy khó tin.

    Lục Nguyên, cái tên này rốt cuộc là quái thai chui ra từ tảng đá nào vậy.

    Nghe nói hắn sinh ra từ nước ngoài, không biết là loại thâm sơn cùng cốc nào mà sinh ra quái thai nước ngoài như vậy, không lẽ là phong thủy tốt sao.

    - Lục Nguyên này mạnh thật.

    - Dù bây giờ thực lực không tính quá mạnh nhưng tiềm lực sâu không lường được.

    - Trước kia ta nghe tên Lục Nguyên, có người nói cái tên Lục Nguyên chỉ là tuyệt thế thiên tài kiếm môn tinh thần, dù sao ở đó chỉ có đệ tử đại đạo cảnh, tại kiếm tu tinh thần không tính là tuyệt thế thiên tài.

    Nhưng bây giờ xem ra, Lục Nguyên ở kiếm tu tinh thần cũng là tuyệt thế thiên tài.

    Kiếm Ngục trời sinh khí chất cực kỳ âm trầm, như muốn mai táng kiếm đạo vậy.

    Gã đứng đó, lòng dâng lên sát ý.

    Lục Nguyên dám khiêu khích đám người chúng, đúng là muốn tìm chết.

    Đương nhiên cũng có một tầng ẩn ý khác, giờ gã mới biết tiềm lực Lục Nguyên sâu không lường được, nếu để người này lớn lên thì e rằng cực kỳ đáng sợ.

    Nhưng bên tai hắn chượt vang giọng Kiếm Tuệ truyền âm.

    "Đừng sốt ruột, chờ ta giết chết hắn, sẽ có một người hành động nhưng phải để Kiếm Tham động thủ thăm dò đã."

    Nghe đến Kiếm Tuệ tuyền âm, Kiếm Ngục nhìn hướng gã, thấy Kiếm Tuệ tay phe phẩy quạt lông, bộ dáng như tính hết tất cả.

    Kiếm Ngục biết Kiếm Tuệ trí tuệ thâm trầm như biển, kiếm đạo trí tuệ đều ở trên người gã.

    Gã nói có cách thì có cách, gã định đối phó Lục Nguyên thì hắn chết chắc rồi.

    Kiếm tu tinh thần khác với kiếm môn tinh thần, tại đây muốn giết chết một người không phải chuyện khó khăn.

    Toàn thân Kiếm Ngục ma khí vòng quanh, trời sinh gã không có hảo cảm với Lục Nguyên, gã là ma, Lục Nguyên là chính, từ xưa chính ma không đứng chung, gã tìm một cơ hội giết chết Lục Nguyên.

    Kiếm Tú nhìn hướng Lục Nguyên, đây là lần thứ ba, lần này Lục Nguyên lại chứng minh hắn ưu tú, so với gã một trong kiếm đạo bát cực còn ưu tú.

    Hiên Viên Lệnh ở trong lòng cuồng kêu, tại sao?

    Tại sao Lục Nguyên cường như vậy?

    Lúc tiến vào kiếm tu tinh thần, gã cho rằng dựa vào nhiều sư huynh cường đại muốn trừng trị Lục Nguyên rất dễ, kết quả không ngờ hắn biểu hiện mạnh mẽ như vậy, bằng sức một người làm đến mức này.

    Cứ thế, nguyên kiếm tu tinh thần chấn động.

    Tất nhiên thực tế là người ở trên Kiếm Đạo Thụ đều rung động.

    Nhưng người ngụ ở kiếm tu tinh thần đều ở trên cây này, nên kết quả cuối cùng rất rõ ràng.

    Mọi người bàn tán về Lục Nguyên, cái tên này nổi lên trong kiếm tu tinh thần.

    Tuy không ở trong kiếm đạo bát cực, nhưng không ai nói tiềm lực của Lục Nguyên yếu hơn bảy người trong kiếm đạo bát cực, trừ Kiếm Ngục.

    Kiếm Ngục, đó là danh hiệu khá là đặc biệt.

    Kiếm Hùng, Kiếm Ma, Kiếm Tham, thậm chí là Kiếm Tuệ, tập thể chiến đấu không pỉ đối thủ của Kiếm Ngục, bởi vì gã đại biểu là kiếm đạo địa ngục.

    Kỷ nguyên này là kiếm đạo địa ngục, gã thuận thiên, ứng là mệnh, gã là nắm đại khí vận trong tay.

    Nếu không phải Kiếm Chi Tử xuất hiện, đệ tử đời này kẻ mạnh nhất tuyệt đối là Kiếm Ngục.

    Lúc này, Lục Nguyên nhận thưởng.

    Trước đó đã có nói, mỗi năm so điểm một người cống hiến nhiều điểm nhất có thể được một khúc gỗ mới của Kiếm Đạo Thụ.

    Lần này một mình Lục Nguyên lấy đến hai vạn điểm, thật là nhiều đến mức khó tin, tất nhiên khúc gỗ mới thuộc về quyền sở hữu của hắn là chuyện bình thường.

    Khúc cây này dài cỡ một người, rộng cỡ một người, nặng khoảng ngàn cân.

    Lục Nguyên nhấc tay nghiên cứu kỹ, công dụng của gỗ Kiếm Đạo Thụ luôn bí ẩn, mọi người dùng lung tung không có tiêu chuẩn thống nhất, điều duy nhất xác định là Kiếm Đạo Thụ gỗ mới có ích.

    Lục Nguyên phút chố không hiểu khúc Kiếm Đạo Thụ gỗ mới có thể làm được gì nên quăng nó vào trong đỉnh đầu khánh vân của mình, để lại sau này từ từ nghiên cứu vậy.

    Rốt cuộc cuộc tranh đoạt thụ tạm thời chấm dứt một đoạn, chấmt dứt cuộc tranh đoạt thụ là sẽ mở ra trang mới.

    Tức là lúc kiếm tu tinh thần đổi điểm đổi tài nguyên rốt cuộc đến rồi.

    Kiếm những điểm kiếm tu tinh thần tất nhiên là để dùng, nếu thể dùng thì mọi người điểm làm cái gì.

    Kiếm Cửu trưởng lão nhẹ vỗ tay, lập tức đỉnh Kiếm Đạo Thụ xuất hiện một cái chợ to lớn, bên trên có đủ loại Hoàng Khăn Lực Sĩ làm chưởng quầy, cái thứ gì đều bán được, ngươi có thể dùng điểm mua đồ tại đây, cũng có thể dùng thông hóa tệ thượng phẩm linh thạch mua bán.

    Lục Nguyên thấy nhiều vật để giá khá cao, hở chút là mấy trăm thượng phẩm linh thạch.

    Lục Nguyên thấy không ít mấy vật quái lạ, trong đó bán cả Kiếm Đạo Thụ quả.

    Dù sao Kiếm Đạo Thụ quả chỉ tầng thứ nhất môn hạ Hiên Viên chí tôn mới có, lấy ra đây bán cũng được.

    Còn rất nhiều vật lạ lùng, nhưng trong phút chốc Lục Nguyên không có hứng thú với chúng, mục đích của hắn là luyện tiên kiếm, đến hỗn động cảnh nhị tầng.

    Muốn rèn tiên kiếm thì cần có tiên viêm chi hỏa, thái bạch tiên sa, tinh hà kiếm thiết, cùng với luyện tiên trì.

    Tiên viêm chi hỏa, thái bạch tiên sa, tinh hà kiếm thiết, ba thứ này tuy đắt nhưng số điểm đổi khoảng một ngàn, Lục Nguyên có dư dả.

    Còn luyện kiếm tiên trì là quý nhất trong đám, cũng là quan trọng nhất để luyện tiên kiếm.

    Nghe nói trong luyện kiếm tiên trì có các loại tiên khí, mà luyện tiên kiếm là cần đem tiên khí trong luyện kiếm tiên trì tất cả bỏ vào tiên kiếm.

    Bình thường tiên kiếm của ngươi tiên khí càng nhiều thì uy lực sẽ tăng lên rất nhiều.

    - Luyện kiếm tiên trì.

    Kiếm Cửu trưởng lão nghe Lục Nguyên hỏi về Kiếm Cửu trưởng lão thì nói:

    - Ngươi muốn luyện kiếm tiên trì hả?

    Không thành vấn đề, muốn loại thuộc tính gì?

    Luyện kiếm tiên trì chia làm nhiều thuộc tính, xem coi ngươi muốn tiên khí thuộc tính nào, bình thường chia bảy loại, tức là bảy hệ kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, phong, lôi.

    Kiếm Cửu trưởng lão giới thiệu nói:

    - Bình thường phong hệ luyện kiếm tiên trì, kim hệ luyện kiếm tiên trì, lôi hệ luyện kiếm tiên trì, hỏa hệ luyện kiếm tiên trì, băng hệ luyện kiếm tiên trì, vụ hệ luyện kiếm tiên trì là được yêu thích nhất, giá cũng đắt nhất.

    Sự thật rất đơn giản, kim hệ tiên kiếm sắc bén nhất, phong hệ tiên kiếm nhanh nhất, lôi hệ và hỏa hệ tiên kiếm lực công kích cao nhất, băng lệ là hệ lạnh giá tiên kiếm mạnh nhất, vụ hệ là tiên kiếm dễ khiến người có ảo giác.

    Cho nên đối ứng, vài loại luyện kiếm tiên trì này giá đắt nhất, lượng lưu trữ rất ít.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Vậy có loại luyện kiếm tiên trì thuộc tính chính khí không?

    - Thuộc tính chính khí?

    Kiếm Cửu trưởng lão hỏi:

    - Thuộc tính chính khí luyện kiếm tiên trì đối với tà ma, yêu đều có tác dụng khắc chế, tương đương phật môn, nhưng vấn đề lớn nhất là chính khí tiên kiếm lực công kích nếu không đối với tà ma yêu thì khá thấp.

    Lục Nguyên gật đầu nói:

    - Không cần, ta chọn thuộc tính chính khí.

    Kiếm Cửu trưởng lão hỏi lại lần nữa:

    - Quyết định?

    Lục Nguyên dứt khoát gật đầu:

    - Đúng vậy!

    Đến tiên kiếm chỉ có thể chọn một thanh, không thể song kiếm lưu nữa, vì toàn tâm toàn ý mới phát huy uy lực tiên kiếm lớn nhất.

    Lục Nguyên sớm phát hiện điều này rồi, cho nên gần đây hắn ít dùng Trấn Nhạc linh kiếm, muốn chọn một thì đương nhiên là Dưỡng Ngô linh kiếm sư phụ ban cho thăng lên tiên kiếm rồi.

    Lục Nguyên sắp thăng hỗn động cảnh nhị tầng rồi ư?

    Bây giờ Lục Nguyên bị mọi người chú ý, hắn chọn là thuộc tính chính khí luyện kiếm tiên trì, khiến người bên cạnh kinh ngạc, hắn lại chọn luyện kiếm tiên trì lực công kích khá thấp.

    Đương nhiên Kiếm Ma thì phát cuồng.

    Lục Nguyên là cố ý đói đầu với mình?

    Mình là ma, hắn cố tình làm chính, thực là chuyên môn khiến mình khó chịu.

    Luyện kiếm tiên trì liên quan đến tiên kiếm.

    Tiên kiếm thì quan hệ đến một kiếm tu công kích cao thấp.

    Rất ít người chọn thuộc tính chính khí luyện kiếm tiên trì.

    - Lục Nguyên đúng là một hơi chính khí đi đến cùng.

    - Con đường của hắn đã định trước gian nan.

    Khi đám người bàn tán thì Kiếm Cửu trưởng lão cười cười, lão cảm thấy Lục Nguyên thú vị, không uổng là người Kiếm Chủ dặn dò phải chú ý, không ngờ chọn thuộc tính chính khí.

    Tuyệt thế thiên tài giống như Lục Nguyên không có chút tính cách đặc biệt của riêng mình mới là lạ.

    - Vậy theo ta đi.

    Kiếm Cửu trưởng lão dẫn Lục Nguyên bay khỏi phía đông Kiếm Đạo Thụ.

    Không bay bao xa thì Kiếm Cửu trưởng lão dẫn Lục Nguyên đáp xuống.

    Lục Nguyên phát hiện chỗ mình ở có nhiều cái giếng, mỗi một cái bị dùng băng lăng dày đặc phong lại.

    Mỗi một miệng giếng nước bên trong khác nhau, có cuồng bạo sấm sét, có đỏ của lửa, có trắng của tuyến, có xanh ngắt của thanh mộc.

    Kiếm Cửu trưởng lão nói:

    - Đây chính là luyện kiếm tiên trì.

    Lão chỉ đằng trước không xa Kiếm Đạo Thụ to lớn nói:

    - Kiếm Đạo Thụ to lớn vô cùng, đóng ở kiếm tu tinh thần, hấp thu tinh hoa thiên địa, phun ra nuốt vào nhật nguyệt, hóa thành gốc cây này.

    Cây này có thể nói là lớn nhất trong mấy đại châu gần đầy, bên trên cẩn chứa tiên khí dày đặc vô cùng.

    - Giọt sương cây này cách một thời gian sẽ nhỏ một lần.

    Kiếm Đạo Thụ giọt sương ẩn chứa đậm đặc tiên khí, những giọt sương đó bị các tiền bối Kiếm Môn chúng ta dùng đại năng lực cải tạo đôi chút biến thành như bây giờ.

    Vô số hạt sương sẽ chảy tới đây.

    - Kiếm Đạo Thụ hấp thu nhật nguyệt, thiên địa tinh hoa, các loại thuộc tính thiên địa tinh hoa đều bị hấp thu.

    Dù là tinh của mặt trời, tinh của trăng đêm, các loại tinh hoa trải qua tiền bối Kiếm Môn ta cải tạo hóa thành tuyến lộ rót vào từng cái giết, hóa thành luyện kiếm tiên trì.

    - Ngươi muốn thuộc tính chính khí luyện kiếm tiên trì, mà thuộc tính chính khí bình thường không ai đụng nên số lượng còn nhiều, mỗi một luyện kiếm tiên trì chỉ cần một ngàn điểm.

    Kiếm Cửu trưởng lão cười cười nói:

    - Rất rẻ đúng không?

    - Nhân đây cũng cho ngươi biết trùng kích hỗn động cảnh nhị tầng cần chú ý cái gì.

    Kiếm Cửu trưởng lão nói:

    - Cửa này khảo ý chí lực của ngươi, ý chí càng mạnh, ngưng kết thành tiên kiếm tương đối càng cường.

    Kiếm Cửu trưởng lão dẫn Lục Nguyên đi tới một luyện kiếm tiên trì, bên trong là màu trắng, trắng đại minh thiên hạ, trắng tập hợp vô số chính khí.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng trước luyện kiếm tiên trì, mới rồi nó đã bị Kiếm Cửu trưởng lão mở ra.

    Dưỡng Ngô kiếm đã đưa tới, đầu tiên là lấy tiên viêm chi hỏa phát động.

    Tiên viêm chi hỏa là ngọn lửa trắng, đánh trên mặt Dưỡng Ngô kiếm chốc lát, chỉ thấy Dưỡng Ngô kiếm xèo xèo đốt cháy, bị tiên viêm chi hỏa đốt có chút hòa tan.

    Tiếp theo Lục Nguyên đánh ra thái bạch tiên sa, thái bạch tiên sa lẫn vào trong đó, bắt đầu giao hòa.

    Trong quá trình thiêu đốt, Lục Nguyên không ngừng đưa vào pháp lực.

    Sau khi đốt nửa canh giờ, Lục Nguyên nhanh chóng đưa vào tinh hà thiết kiếm

    Tinh hà thiết kiếm và thái bạch tiên sa với Dưỡng Ngô kiếm sinh ra phản ứng.

    Tiên viêm chi hỏa hừng hực chảy, cùng lúc đó nhiều tiên khí thuộc tính chính khí từ trong giếng bị hút lên thân kiếm, tiên khí trên thân kiếm ngày càng đậm, nhưng lúc này Lục Nguyên cũng rơi vào từng đợt kiếp số.

    Kiếp, không đến từ bên ngoài mà là trong.

    Không sai, chính là tâm ma.

    Lúc bình thường Lục Nguyên không hề đụng tâm ma, bởi vì thuộc tính chính khí của Dưỡng Ngô kiếm vốn khắc chế tâm ma.

    Nhưng giờ Dưỡng Ngô kiếm đang độ kiếp, thật nhiều tâm ma luôn bị kiếm áp chế ập đến.

    Dưỡng Ngô kiếm muốn thăng cấp thì phải qua cửa tâm ma.

    Lục Nguyên phát hiện mình ở trong Hoa Sơn, là lúc còn thiếu niên.

    Sư phụ Lý Nguyên Bạch ngồi chỗ cũ nói:

    - Đồ nhi, ta kỳ vọng với ngươi là dưỡng thiên địa hạo nhiên chính khí một thân, tiên hiệp tiên hiệp, vừa tiên vừa hiệp, ngươi không được thẹn với hai chữ tiên hiệp.

    - Vâng, sư phụ!

    Thiếu niên bản thân đã đáp như vậy.

    Lúc này, bên tai vang thanh âm:

    - Ngươi nói dưỡng thiên địa hạo nhiên chính khí hoàn toàn là sư phụ rót cho ngươi, ngươi muốn là tiêu dao tự do, không bị hai chữ dưỡng ngô đè ép.

    Thanh âm dường như tràn ngập dụ hoặc vô cùng, Lục Nguyên thấy phía xa Kiếm Linh Đế Cơ đứng.

    Sau thân thể mỹ miều của Kiếm Linh Đế Cơ là đủ các loại mỹ tửu, mùi rượu bất tận tỏa trên không khí.

    Tiếp theo, Lục Nguyên phát hiện mình ở trong một nhà to, đẩy cửa ra chỉ thấy ánh nắng rực rỡ, thảo nguyên danh biếc, ngẩng đầu lên, ánh nắng cực kỳ ấm áp chiếu trên mặt cỏ, khiến người rất thoải mái.

    - Thả xuống trách nhiệm, thả xuống dưỡng ngô, thả xuống chính khí, ngươi là một người tiêu dao tự do, không nên bị các loại bó buộc.

    Thanh âm cực hấp dẫn khẽ vang bên tai.

    Ánh nắng, bãi cỏ, mỹ tửu, những thứ đó đều là mình thích nhất.

    Tự do không ràng buộc, là điều mình thích nhất.

    Lục Nguyên như sắp sa vào, hắn thói quen tay đặt lên kiếm, nhưng phát hiện kiếm không còn.

    Kiếm, phải rồi, đây là tâm ma.

    Khóe môi Lục Nguyên khẽ cong lên.

    - Dưỡng Ngô kiếm, đi ra cho ta!

    Theo tiếng quát của Lục Nguyên, vỏ kiếm xuất hiện Dưỡng Ngô kiếm.

    Hắn lật tay lấy ra Dưỡng Ngô kiếm.

    Không sai, tự do, tự tại, không bị bó buộc là điều ta truy cầu.

    Lục Nguyên nhìn không khí trước mặt, nâng cao Dưỡng Ngô kiếm, sau đó một kiếm quyết tuyệt chém xuống.

    - Nhưng thế đạo này có nhiều chuyện khiến người buồn bực.

    Kiếm Ma vì thành tựu cực ma chi đạo của mình mà tru sát số người đến hàng ức, mười ức tính toán, nhiều người văn minh quyền thế vì lợi mình mà tùy ý chém giết người cấp dưới.

    Trung ương thiên triều so với Tấn quốc càng hỗn loạn.

    Tấn quốc còn có chính đạo tiên môn, mà trung ương thiên triều dù không ở dưới tà ác nhưng trung lập đã nghiêng.

    Chương 829-830: Kiếm Ngục

    - Người thực lực yếu không thể bảo vệ mạng mình.

    - Thế đạo này có rất nhiều bất bình.

    - Vậy ta muốn lấy kiếm trong tay xóa sạch bất bình đó, việc tà ma, độc ác.

    - Ta muốn dùng tam xích thanh phong trong tay, trả cho thế gian bầu tời trong sáng.

    - Kiếm của ta phải sáng tạo kiếm đạo vô thượng đại đạo, cũng phải sáng tạo một thanh bình trong sáng.

    - Dương ngô, mới bắt đầu đích thực là kỳ vọng sư phụ cho ta, nhưng rất sớm trước kia đã thành kỳ vọng của chính ta.

    - Trên đời này không khả năng có tự do tự tại thật sự.

    - Bởi vì ta có thực lực, có năng lực cho nên ta càng phải dưỡng thiên địa hạo nhiên chính khí cho bản thân, cố gắng làm điều mình có thể làm.

    Có lẽ lực lượng này rất nhỏ bé nhưng đó là điều ta làm được.

    Trường kiếm dứt khoát chém xuống, mang theo kiếm quang kinh hồng, ý chí vô cùng kiên định, chém xuống.

    Theo kiếm quang này chém xuống, truyền đến tiếng hú kinh sợ rất khủng bố.

    Tâm ma biểu tình kinh hoàng bối rối chạy trốn.

    - Ngươi là tiểu bối Lục Nguyên Kiếm Môn đúng không?

    Lại dám chém chết phân thân của ta, Nhận Lợi Thiên Ma ta sẽ tới tìm ngươi!

    Nhận Lợi Thiên Ma, tên nghe quen quen, Lục Nguyên lục tìm ký ức trong đầu.

    Tại trung ương thiên triều, mạnh nhất đương nhiên là ngũ đại cổ văn minh, nhưng trong hắc ám cũng ẩn chứa một số văn minh thực lực cực mạnh, ví dụ ma chi văn minh.

    Ma của Kiếm Ma chỉ là kiếm ban đầu văn tự mặt sau cấp hai, ba mà thôi.

    Ma tự của ma chi văn minh chính là từ văn tự môn bắn ra sơ đại văn tự, uy lực của sơ đại văn tự không phải văn tự cấp hai, ba so sánh được.

    Ma chi văn minh chính là hắc ám văn minh có lịch sử lâu đời.

    Nhận Lợi Thiên Ma là một trong đầu lĩnh ma chi văn minh.

    Vốn Nhận Lợi Thiên Ma không vì cỡ như Lục Nguyên luyện tiên kiếm mà xuấ động, dù sao chỉ là tiểu bối mà thôi.

    Nhưng bây giờ luyện thuộc tính chính khí khá là ít, dù là nho chi văn minh rất nhiều người không luyện thuộc tính chính khí.

    Gã tò mò nên phái một phân thân đến, không ngờ phân thân của gã bị một tiểu bối Vô Thượng Đại Giáo rất tầm thường chém chết.

    Nhận Lợi Thiên Ma Tôn chấn kinh, một tiểu bối Kiếm Môn không quan trọng mà có tâm trí kiên định như vậy, tương lai người này lớn lên sẽ tạo thành trở ngại nhất định cho ma chi văn minh đây, nhất định phải mau chóng tiêu diệt.

    Gã quan sát bốn phía, lập tức một đạo ma khí cực thuần rót vào người Kiếm Ma.

    Lục Nguyên đã tỉnh lại.

    Nhận Lợi Thiên Maôn đến thì sao chứ?

    Chém chết hết.

    Đã độ qua tâm ma kiếp, bây giờ là phút mấu chốt luyện tiên kiếm.

    Mới rồi độ qua tâm ma kiếp, thậm chí giết phân thân của Nhận Lợi Thiên Ma Tôn biểu hiện tín niệm của Lục Nguyên kiên định vô cùng.

    Ý chí cường đại, dưỡng ngô tín niệm mạnh mẽ như vậy chống đỡ.

    Trong luyện kiếm tiên trì, vô tận tiên khí bị cuốn lên, cuốn đến thân kiếm.

    Kiếm Cửu trưởng lão luôn ở bên cạnh xem, lão biết Lục Nguyên đến tâm ma kiếp, dù sao loại chính khí phải độ tâm ma kiếp, chắc chắn dẫn đến tâm ma.

    Tất nhiên lão không ngờ tới Lục Nguyên dẫn động là đẳng cấp cỡ Nhận Lợi Thiên Ma Tôn giáng thiên kiếp, còn thành công giết chết phân thân của ma tôn.

    Bây giờ phải xem Lục Nguyên có thể cuốn bao nhiêu tiên khí, có thể thăng tiên khí lên cao cỡ nào.

    Cái gọi là tiên khí lên trời, chính là một quá trình rèn luyện tiên kiếm.

    ý chí ngươi càng cao thì tiên khí nâng càng cao, có thể lấy hướng thiên địa chứng giám quyết tâm mình thành tựu tiên khí.

    Bình thường hỗn động cảnh nhất tầng luyện tiên kiếm có thể đem tiên khí nâng cao ba trăm trượng.

    Lục Nguyên, có thể đem tiên khí nâng cao cỡ nào?

    Lục Nguyên bắt đầu cuốn lấy tiên khí trong luyện kiếm tiên trì.

    Một trăm trượng.

    Hai trăm trượng.

    Ba trăm trượng.

    Rất nhanh, từng đợt tiên khí chính khí nâng lên ba trăm trượng, thế xông chưa dứt.

    Ý chí càng cường đại, thiên địa chưngs kiến, tiên khí lên càng cao.

    Tiên khí lên cao rồi rơi xuống linh kiếm, hóa thành tiên kiếm sẽ càng cường đại.

    Đây là quá trình rèn luyện tiên kiếm.

    Lục Nguyên nhìn tiên kiếm trong tay, từng đợt linh khí từ luyện kiếm tiên trì bắn ra, đánh trên Dưỡng Ngô linh kiếm rồi bay lên trời, càng bay càng cao.

    Tiên khí ẩn chứa trong luyện kiếm tiên trì thứ nhất đã không đủ dùng, tất nhiên Lục Nguyên lập tức triệu hoán luyện kiếm tiên trì thứ hai.

    Tiên khí thuộc tính chính khí bay càng cao.

    Bốn trăm trượng.

    Năm trăm trượng.

    Sáu trăm trượng.

    Bảy trăm trượng.

    Đến bảy trăm trượng thế chưa dứt.

    Lục Nguyên biểu tình nghiêm túc, trong lòng chứng kiến đúc thanh tiên kiếm này.

    Trên Kiếm Đạo Thụ, đa số người còn đang buôn bán.

    Bình thường sẽ không mất thời gian bao lâu, nhưng tại kiếm tu tinh thần mua bán tài nguyên một năm mới mở một lần, mọi người xem lâu chút, bỏ lỡ cơ hội này là phải chờ một năm.

    Sắc trời ngày càng tối.

    Sắc trời dần tối.

    Chợ một năm một lần sắp dẹp.

    Vào lúc này, mọi người thấy ánh sáng.

    Đó là ánh sáng trắng thuần chính, trong ánh sáng trắng cực thuần chính dường như ẩn chứa thiên địa thanh khí vô cùng vô tận.

    Ánh sáng trắng từ phía đông dưới cây bốc lên.

    Trong đêm đen sao có ánh sáng trắng?

    Không lẽ là yêu thú quái dị tiến đến?

    Mọi người không quá lo lắng, tại kiếm tu tinh thần, trừ tình huống đặc biệt ra, yêu thú có cường đại hơn cũng tuyệt đối không dám tập kích Kiếm Đạo Thụ.

    Tất cả nhìn sang, chỉ thấy bên luyện kiếm tiên trì, một luồng sáng trắng thuần chính càng dâng càng cao.

    Tám trăm trượng.

    Chín trăm trượng.

    Một ngàn trượng.

    Đến một ngàn trượng thì ánh sáng trắng không dâng lên nữa.

    Người có mặt đa số là từ hỗn động cảnh nhị tầng trở lên, hiểu quá trình rèn luyện tiên kiếm, đương nhiên biết tiên khí dâng lên không liên quan pháp lực, không liên quan thiên địa pháp tắc, không liên quan thần hồn cường đại, chỉ liên quan một điều, chính là ý chí.

    Vốn dù là Kiếm Ngục, Kiếm Ma hay Kiếm Tuệ đều cho rằng người như Lục Nguyên bề ngoài lười biếng, ý chí chắc sẽ không quá kiên định, trước nay chưa từng nghĩ đến bề ngoài lười nhác mà nội tâm kiên định như thế, dâng lên tiên khí đến một ngàn trượng.

    Kiếm Ngục thì thào:

    - Cho dù ngươi là cái gì, đụng phải địa ngục ta, ngươi chỉ có nước xong đời.

    Kiếm Tuệ phe phẩy quạt Khổng Minh.

    Kiếm Ma đang kế thừa ma khí đến từ Nhận Lợi thiên Ma Tôn, biết vị đầu lĩnh này muốn tiêu diệt Lục Nguyên thì gã cười khục khục, vừa lúc, mình và ma tôn đại nhân này có cùng ý định, đều là muốn diệt trừ Lục Nguyên.

    Lúc mới bắt đầu Lục Nguyên chọn tiên kiếm thuộc tính chính khí, mọi người đều xem thường tiên kiếm của hắn, cho rằng Lục Nguyên dùng thanh tiên kiếm lực sát thương sẽ giảm không chỉ một bậc, nhưng nay mới phát hiện, tiên kiếm Lục Nguyên tuyệt đối không vì vậy mà hạ thấp lực sát thương.

    Tiên kiếm thuộc tính chính khí đúng là bình thường lực sát thương yếu chút, nhưng thanh tiên kiếm này ngưng tụ rất nhiều tiên khí, tiên khí rót vào trong hết sức nhiều, một khi thanh tiên kiếm này thành tựu sẽ không yếu.

    Trong hắc ám, cách luyện kiếm tiên trì không quá xa, vang lên giọng nói:

    - Hì hì, tốt lắm, thành tựu tiên kiếm ư, đây là một thanh tiên kiếm thuộc tính chính khí, vừa lúc, trong cất chứa của ta không có tiên kiếm như vậy.

    Thèm thật, ta nhất định phải lấy tiên kiếm này vào tay!

    Trong hắc ám, một người đàn ông trung niên gầy gò đôi mắt lóe tham dục dày đặc.

    kiếm đạo bát cực, Kiếm Tham.

    Kiếm Tham cười khằng khặc:

    - Trái cây rốt cuộc chín.

    Lục Nguyên, tiên kiếm của ngươi, ta muốn.

    Gã định không lâu sau sẽ ra tay, bây giờ không tiện lắm.

    Tiên khí vô biên vô tận rốt cuộc lại rơi xuống, ngưng kết trên mặt linh kiếm.

    Tiên khí vô cùng tận xông vào trong tiên khí, Lục Nguyên không ngừng dùng tiên viêm chi hỏa thiêu đốt.

    Khi hoàn toàn phong ấn tiên khí trong kiếm, hắn bắt đầu đưa pháp lực bản thân vào trong.

    Không biết qua bao lâu, dần nghe bóc một tiếng, thanh âm vang lên, Lục Nguyên phát hiện tiên khí xông thiên từ tam xích thanh phong của mình phát ra.

    Tiên khí của mình, thành.

    Lục Nguyên cúi đầu nhìn, phát hiện Dưỡng Ngô linh kiếm trải qua biến đổi nhiều.

    Thanh kiếm trong tay vẫn là ba thước ba phân, sáng long lanh, bề ngoài giống chính mình vô cùng tùy ý, nội hạch giống như lòng mình vô cùng kiên định.

    Kiếm trừ ma, kiếm chém yêu.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm rốt cuộc thành.

    Lục Nguyên nhẹ vuốt tiên kiếm trong tay, đây là một thanh tiên kiếm vô cùng rắn chắc lại không có sát khí, là thanh kiếm chính đạo, đường đường chính chính chi đạo, hành đường đường chính chính chi kiếm.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên phát hiện giây phút tiên kiếm thành tựu, vô tận tiên khí ùa vào người mình, khiến trong ngoài thân thể tất cả pháp lực hơi biến đổi, loại biến đổi này còn đang tiếp tục.

    Cẩn thận dò xét mới phát hiện, bây giờ biến đổi thật ra là đang chiết xuất pháp lực của mình, khiến pháp lực ít tạp chất hơn, càng tinh thuần, pháp lực đến loại trạng thái nguyên.

    Pháp lực bản thân không tăng lên gì, nhưng vì bị chiết xuất nên chiếm chỗ ít hơn, khiến trong người chừa ra bộ phận lớn có thể hấp thu càng nhiều nguyên khí thiên địa.

    Thân thể cũng qua chiễnuaast, biến càng rắn chắc.

    Lục Nguyên lập tức ăn miêu yêu châu, khiến bản thân lại đến trạng thái cân bằng vô thượng cương nhu thân.

    Hỗn động cảnh nhị tầng rèn luyện tiên kiếm rốt cuộc bị mình đạt tới.

    Một ngày này đến đây thì chính thức kết thúc.m sau khi chấm dứt tiếp theo là công tác trao đổi, môn hạ Thái Sử chí tôn đếntầng thứ hai, môn hạ Thượng Quan chí tôn vốn ở tầng thứ hai thì xuống tầng thứ ba.

    Hiển nhiên môn hạ Thượng Quan chí tôn vô cùng không cam lòng thua môn hạ Thái Sử chí tôn, nhưng thua chính là thua, thua là phải đổi số tầng Kiếm Đạo Thụ, đây là quy luật thép, môn hạ Thượng Quan chí tôn không dám sửa đổi, dù là tài năng như Kiếm Ma cũng chỉ có nước ngoan ngoãn phục tòng quy định cấp trên.

    Ngồi ở tầng thứ hai Kiếm Đạo Thụ, mười mấy người môn hạ Thái Sử chí tôn đều thấy như nằm mơ.

    Đến bây giờ họ vẫn không dám tin có thể đến tầng thứ hai Kiếm Đạo Thụ, cho dù đang thực sự đứng ở đây.

    Thái Sử Bi cảm thán, trong thư sư phụ nói thiên phú của Lục sư đệ rất có khả năng trên cả Yến sư đệ, quả nhiên không giả.

    Dù là Yến sư đệ lúc tuổi trẻ cũng không cường như vậy, tuy nhiên bây giờ tu vi của Yến sư đệ chắc đã tới tình trạng sâu không lường được.

    Một khi y quay về trung ương thiên triều, e rằng sẽ dấy lên phong vân cả Kiếm Môn.

    Lục Nguyên đang tìm kiếm đạo diệp trấp.

    Ở tầng thứ hai muốn tìm kiếm đạo diệp trấp không khó, cái gọi là kiếm đạo diệp trấp chính là chồi trên tầng đỉnh Kiếm Đạo Thụm, mỗi ngày sáng sớm có một phần cành lá sẽ sinh ra kiếm đạo diệp trấp, nhưng Ứiển nhiên hôm nay đã bị môn hạ Thượng Quan chí tôn mang đi hết rồi.

    Ngày thứ hai, Lục Nguyên rốt cuộc tìm ra kiếm đạo diệp trấp.

    Kiếm đạo diệp trấp màu xanh biếc.

    Lục Nguyên dùng bát hứng một chén trở về, sao giống trà quá.

    Lục Nguyên không thích trà, không phải nói trà khó uống.

    Chẳng qua người thích rượu ít ai cũng thích trà.

    Tuy nhiên, vì thử vị kiếm đạo diệp trấp, hắn cắn răng uống, phát hiện mùi vị là vị trà, nhưng uống một ngụm nữa, liền cảm giác pháp lực cực đậm dọc theo diệp trấp xanh nổ tung trong người.

    Pháp lực thân thể đã bị chiết xuất, lập tức bắt đầu tăng trưởng pháp lực.

    Kiếm đạo diệp trấp này đúng là đồ tốt, uống một ngụm đã tăng pháp lực.

    Tầng thứ hai Kiếm Đạo Thụ, đúng là sảng khoái thật.

    Nhưng không biết Kiếm Đạo Thụ quả ở tầng thứ nhất Kiếm Đạo Thụ có hiệu quả gì nữa, cái thứ đó xếp hạng trên kiếm đạo diệp trấp.

    Lục Nguyên ở tầng thứ hai Kiếm Đạo Thụ nhàn nhãn vài ngày, uống kiếm đạo diệp trấp tăng pháp lực, hoặc luyện kiếm, ngày qau vô cùng rảnh ranh.

    Mấy ngày sau, Lục Nguyên luyện kiếm một lát, định đi ra ngoại dạo một vòng.

    Hắn bước ra hốc cây, đi qua lá cây cực tươi tốt, đáp trên cành cây đầy lá, nơi này ánh nắng không tốt lắm, phải đi nhánh cây xa chút.

    Cách cây chính càng xa thì lá cây càng rậm, dễ nằm ngủ.

    Lục Nguyên thầm nghĩ, mới bay vài bước đã thấy phía trước trong ánh nắng, thiếu nữ mặc cửu thiên vũ sa từ không trung chậm rãi đáp xuống, như tiên nữ giáng trần.

    Kiếm Linh Đế Cơ.

    Lục Nguyên dừng bước.

    Kiếm Linh Đế Cơ mỉm cười này:

    - Đây, đánh cuộc thua đưa ngươi thiên pháp tửu.

    Cái gọi là đánh cuộc ý chỉ lúc tiến vào kiếm tu tinh thần, khi đó là xem ai sớm đến kiếm tu tinh thần nhất, nếu Lục Nguyên thua thì phải đồng ý Kiếm Linh Đế Cơ một chuyện, nếu nàng thua thì cho Lục Nguyên thiên pháp tửu đặc biệt dùng ngàn cổ pháp thuật điều phối thành lấy từ pháp cổ văn minh.

    Lục Nguyên mê rượu, nghe danh thiên pháp tửu nhưng chưa từng uống, rất là thèm.

    Hắn nghe Kiếm Linh Đế Cơ nói là thiên pháp tửu lập tức tinh thần phấn chấn, mới rồi buồn ngủ mất hết.

    Chỉ thấy trên bàn tay ngọc của Kiếm Linh Đế Cơ nắm một vò rượu.

    - Biết ngươi thích rượu, cho nên vò rượu này là một trăm cân.

    Kiếm Linh Đế Cơ mỉm cười nói:

    - Cuộc tranh đoạt thụ ngươi biểu hiện rất đặc sắc, nhưng sớm muộn gì ngươi sẽ thua ta một lần.

    Nàng khẽ hừ, tiếng rất dễ nghe.

    Lòng Lục Nguyên đột nhiên nghĩ, không biết tại sao phân thân Nhận Lợi Thiên Ma Tôn biến thành tâm ma sinh ra cô gái là Kiếm Linh Đế Cơ?

    Nhưng hắn lập tức bỏ qua cách nghĩ này.

    Dưới ánh nắng ấm áp, ánh mặt trời chiếu rọi.

    Hai nam nữ trẻ tuổi ngồi trên cành cây.

    Không biết tại sao, hai người luôn có nhiều chuyện để nói, từ kiếm đạo nghiên cứu thất đã thế, bây giờ cũng là vậy.

    Tâm tình nam nữ trẻ tuổi đều đặc biệt vui vẻ, giống như ánh nắng ấm áp này.

    Kiếm Tuệ phe phẩy quạt Khổng Minh, mở ra một mặt nước trong như gương.

    Ở mặt bên kia của thủy kính, là một chàng trai trẻ tuổi tuấn tú.

    Trên người chàng trai này có khí tức sáng như mặt trời.

    Người này là vị lãnh đạo trời sinh.

    Cả người gã từ trên cao xuống thấp, tỏa ra đều là khí tức thần thánh của kiếm đạo, tựa hồ, gã đại biểu cho văn minh của kiếm đạo vậy.

    Gã chính là vương giả, hoàng giả, đế giả trong kiếm.

    Sự thâm trầm của Kiếm Ngục như ngục, trí tuệ của Kiếm Tuệ như hải, ma khí của Kiếm Ma như sơn, sự tham lam của Kiếm Tham như hỏa, sự hùng bá của Kiếm Hùng vô song, so với vương giả, hoàng giả, đế giả kiếm trung như vậy, không đáng để nhắc tới.

    Bởi vì người này chính là Kiếm Chi Tử.

    Một trong những Kiếm Chi Tử của khí vận

    Kiếm Chi Tử cả thân mình đều là Kiếm đạo Khí vận.

    Trước đây rất lâu còn có thể chém giết Kiếm chi tử chí tôn.

    Kiếm chi tử là thiên tài tuyệt thế đệ nhất từ cổ chí kim của kiếm môn.

    - À, Kiếm Tuệ sao?

    Kiếm chi tử thản nhiên nói:

    - Có vấn đề gì sao?

    - Đúng, có vấn đề.

    Chương 831-832: Pháp Thánh Đế Tử

    Kiếm Tuệ nói:

    - Mới đây vừa kết thúc cuộc đấu phân cao thấp, Lục Nguyên sáng tạo ra kiếm pháp Tinh Thần cấp, hơn nữa có được 60 miếng da miêu yêu.

    Khiến chúng ta tuy là Chi Tỉnh Đoan Mộc như hổ, định dựa vào Đoan Mộc Chí tôn môn hạ gây áp lực với Thái sử chí tôn môn hạ, tuy nhiên đã thất bại.

    - À, đã có thể sáng tạo ra kiếm pháp Tinh Thần cấp sao.

    Mặc dù sáng tạo ra kiếm pháp Tinh thần cấp không phải chuyện gì khó, nhưng người tên Lục Nguyên này, cũng có chút tài năng.

    Kiếm chi tử hời hợt nói:

    - Tuy nhiên, Kiếm Tuệ, chỉ là một Lục Nguyên thôi, không thể không đối phó được chứ?

    Ta không mong nhìn thấy Lục Nguyên lại phát triển thêm nữa.

    - Chuyện này đương nhiên ta đã chuẩn bị xong lâu rồi, chỉ chờ thời điểm đến.

    Kiếm Tuệ đong đưa chiếc quạt lông vũ.

    - Ngươi nói thời điểm đó sao?

    Bình thường ở kiếm đạo thụ đúng là không tiện ra tay, nhưng thời điểm đó một khi đến, thì không nói hai lời.

    Kiếm chi tử gật đầu:

    - Ngươi làm việc, ta yên tâm rồi, chuyện này giao cho ngươi làm.

    Lúc này ta phải đột phá cảnh giới cao hơn.

    Đối thủ của ta là Tiên chi tử, không phải là

    Lục Nguyên cỏn con này.

    - Không vấn đề.

    Kiếm Tuệ nhìn sắc trời, ngày đó chắc cũng sắp đến rồi.

    Tầng thứ hai kiếm đạo thụ.

    Ánh mặt trời ôn hòa, Lục Nguyên và Kiếm Linh Đế Cơ ngồi trên cành cây thứ hai.

    Ánh mặt trời chiếu rọi trên áo Lục Nguyên, cũng chiếu lên lớp áo the mỏng mngươi của Kiếm Linh Đế Cơ.

    Thật ra Kiếm Linh Đế Cơ rất thích nói chuyện phiếm với Lục Nguyên.

    Ở bên cạnh Lục Nguyên có một cảm giác nhẹ nhàng tự tại, còn bên cạnh những người con trai khác thì không có được cảm giác tự tại như vậy.

    Kiếm Linh Đế Cơ chính là một trong những kiếm đạo bát cực.

    Hơn nữa là Kiếm Linh trong đó.

    Cô thân là Kiếm trung chi linh, có bản phong đặc thù, lại là Thông Linh, Thông là Linh của kiếm khác, thậm chí còn là Linh của những vũ khí khác.

    Trong số những người con trai Kiếm Linh Đế Cơ từng gặp, ma niệm tiên kiếm của Kiếm Ma, tham niệm của kiếm tham khiến Kiếm Linh Đế Cơ rất không thoải mái, tham lang tiên kiếm.

    Thế giới ngục của Kiếm Ngục, ngục tiên kiếm.

    Tuệ Kiếm trí tuệ như hải của Kiếm Tuệ, đều là tiên kiếm có phần khiến Kiếm Linh Đế Cơ không thoải mái.

    Bình thường cô ta dùng thái độ rất kiêu ngạo để nhìn mọi người, nhưng lại dễ dàng nhìn thấu tâm can người ta.

    Chính là vì có bản lĩnh nhìn người qua vũ khí.

    Cho nên bình thường cô rất ít tiếp xúc với những người khác.

    Bởi vì không cần thiết phải tiếp xúc, chỉ cần thông linh vũ khí của bọn họ, cô có thể cảm nhận được đủ mọi loại khát vọng, tham niệm, cho nên trước mặt người khác, cô khá kiêu ngạo, vốn không phản ứng với ai bao giờ.

    Còn thông linh Dưỡng ngô tiên kiếm của Lục Nguyên, là một việc rất thoải mái, có cảm giác ấm áp.

    Chính là bởi vì như vậy, cho nên mới có thể tiếp xúc với Lục Nguyên, cũng khá thoải mái tự tại.

    Lục Nguyên, bản thân vốn đã là người khá tự tại.

    Dưới ánh mặt trời ôn hòa, nhìn một người đàn ông trẻ tự tại uống rượu, Kiếm Linh Đế Cơ phát hiện mình thích nhìn tư thế ngẩng cổ lên uống rượu của Lục Nguyên, thích nụ cười ấm áp dưới ánh mặt trời, chỉ bởi vì rất ấm áp, rất tự tại, không có mảy mảy tính toán gì.

    Nếu nơi này có nước chảy, Kiếm Linh Đế Cơ sẽ cởi bỏ tất, đặt chân xuống nước, để cho cá tôm thoải mái bơi lội dưới chân.

    Trong trí nhớ, khi còn bé, lúc còn ở với đại ca, đại ca đưa mình cùng hưởng cảm giác này, đáng tiếc, đại ca ngày càng bận rộn.

    Khi đó mình cũng không phải Đế Cơ Cổ Đầu Minh gì cả, chỉ là một người vô tư.

    Thời gian dần dần trôi.

    Mặt trời cũng sắp xuống núi.

    - Đã trễ rồi, ta đi đây.

    Kiếm Linh Đế Cơ phát hiện sắc trời đã tối lại, lập tức cầm kiếm đi.

    Lục Nguyên đi như bay trở về trong động thụ của kiếm đạo thụ, về phòng mình, bắt đầu uống rượu.

    Là một con quỷ rượu chính tông, lấy được pháp tửu trong truyền thuyết, không uống một trận hết mình, thì sao được.

    Một tay mở niêm phong của vò rượu, lúc này nước miếng sắp chảy ra cả, ồ, không đúng, chuyện gì thế này?

    Lục Nguyên phát hiện giờ phút này mình tựa hồ như bị hút vào bên trong vò rượu, lập tức định giơ kiếm phản kháng, nhưng sao phản kháng được, đã bị hút vào trong vò rượu rồi.

    Đây là bên trong vò rượu sao?

    Lục Nguyên phát hiện mình đang ở bên trong một cung điện vàng son lộng lẫy.

    Mỗi góc của cung điện này, đều ẩn chức vô số đạo lý pháp thuật, mỗi nơi hoa văn đều có pháp thuật vô cùng ở phía trên.

    Còn xà nhà và một số nơi quan trọng, giống như hướng chỉ thẳng về pháp thuật đại đạo, đây là một cung điện pháp thuật.

    Mà ở phía trên của cung điện pháp thuật này, một người đàn ông trung niên ngồi ở trên cửu long vương,

    Đây là một người trung niên rất khí khái, ông ta tựa hồ mỗi tấc thịt toàn thân, mỗi cọng lông trên người, đều viết đầy sự huyền bí của pháp thuật.

    Thậm chí, cặp mắt của ông ta tựa hồ ẩn chức pháp thuật vô tận, đây là ai?

    Lục Nguyên trong lòng thầm cả kinh.

    Nếu nói khí thế của Kiếm chi tử mạnh mẽ, thì khí thế của người đàn ông trung niên này lại càng mạnh hơn.

    So với Kiếm chi tử thì còn mạnh hơn nhiều lần.

    Người này tuyệt đối là thế giới cảnh, mà không phải là thế giới cảnh bình thường, mà là một người giỏi trong số thế giới cảnh.

    Người này rút cục là cường giả nào?

    Người trung niên toàn thân trần đầy pháp thuật huyền bí, mặc áo cà sa thần thánh nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Cậu chính là Lục Nguyên mà Tứ Muội đã từng nhắc tới hả, xin chào, ta là một phân thân của Pháp thánh đế tử.

    Trong văn minh Pháp cổ, Đế tử được sắp xếp theo thứ tự.

    Tổng cộng có 100 người.

    Đế cơ cũng xếp theo thứ tự, chỉ có năm người, Kiếm Linh Đế Cơ là thứ tư, Pháp Linh đế cơ là thứ năm.

    Pháp thánh Đế tử.

    Lục Nguyên tuy không quá quan tâm tới chuyện thế tục, những nhân vật từng nghe nói tới rất ít, nhưng đường đường một àPháp Thánh Đế Tử, dù thế nào cũng từng nghe nói tới.

    Chủ của văn minh pháp cổ, có hơn 100 đế tử, tuy nhiên, có quyền thế, có thực lực thực sự, cũng chỉ có mười người.

    Mà trong số mười người này, xếp thứ nhất là Pháp thánh đế tử.

    Pháp thánh đế tử này, trong văn minh Pháp cổ, có quyền thế rất lớn, có thực lực khá giỏi.

    Pháp thánh đế tử, nghe nói ông ta là thánh nhân trong Pháp thuật, thánh năng của ông ta có mặt ở khắp nơi.

    Người này, chính là đại ca của Pháp Linh Đế Cơ.

    Đã nghe nói tới từ lâu, Đế tử xếp thứ mười, cũng là nhân vật thế giới cảnh.

    Mà vị Pháp thánh đế tử này, không nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là nhân vật thế giới cảnh.

    Pháp thánh đế tử nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Theo Liên Tinh của Thủ Thiên pháp tửu nói, ngươi là người duy nhất có thể khiến tứ muội cảm thấy nhẹ nhàng, tự tại, hình như trong lòng tứ muội cũng thích ngươi một chút.

    Lục Nguyên không kìm được, khẽ giật mình.

    Kiếm Linh Đế Cơ có chút thích mình?

    Quan hệ của mình và Kiếm Linh Đế Cơ hiện nay như nào?

    Lục Nguyên phát hiện mình cũng thích ngồi bên cạnh Kiếm Linh Đế Cơ, cùng hưởng cảm giác tự tại kia, ở bên cạnh Kiếm Linh Đế Cơ có cảm giác khá nhẹ nhõm.

    Tuy nhiên, mình đã thích Kiếm Linh Đế Cơ rồi sao?

    Không đúng, mình chỉ là có chút thiện cảm với Kiếm Linh Đế Cơ mà thôi.

    Pháp thánh đế tử trên mặt có chút thổn thức:

    - Kiếm Linh Đế Cơ, là muội muội cùng một mẹ với ta, cũng là đứa muội mà ta thương nhất.

    Kiếm Linh Đế Cơ, sinh ra vốn là kiếm linh của kiếm đạo bát cực, trời sinh thuộc kiếm, hơn nữa thân con gái có chút yếu ớt cũng không làm gì được, cho nên, dù biết rõ kỷ nguyên này chống lại kiếm, vẫn để nó lựa chọn tiến nhập kiếm môn.

    Còn ngươi, là người duy nhất muội muội ta có chút thiện cảm, rất có khả năng sau này ta là ngươi vợ của ngươi, ngươi không thể yếu đuối.

    Hiện tại, cho ngươi một lựa chọn, gia nhập văn minh Pháp cổ của ta, là một trong những văn minh Pháp cổ, ngươi chỉ cần đi từng bước một, có thể đạt được tầng cao trong thế giới cảnh, thậm chí còn đạt Thiên Tôn chi cảnh, cũng không có gì là khó khăn.

    - Gia nhập, hay là không gia nhập.

    Pháp thánh đế tử nhìn về phía Lục Nguyên, quan sát thần thái của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên quả quyết lắc đầu:

    - Không gia nhập

    Không chút do dự, không chút hoài nghi, trực tiếp từ chối lựa chọn này.

    - Vì sao?

    Trên mặt Pháp thánh đế tử hiện lên một chút kỳ quái:

    - Theo lý mà nói, gia nhập văn minh Pháp cổ, hơn nữa còn có Pháp thánh để tử ta đây đích thân hướng dẫn, đây là việc bao nhiêu thanh niên mơ ước tha thiết, ngươi vì sao lại từ chối?

    - Bởi vì ta thuộc về kiếm.

    Lục Nguyên kiên quyết nói:

    - Ta không thể vì bất cứ điều gì mà vứt bỏ kiếm của ta.

    Nghe câu trả lời của Lục Nguyên, Pháp thánh đế tử nở nụ cười.

    Kỳ thật, cái gọi là lựa chọn, muốn Lục Nguyên gia nhập văn minh Pháp cổ để học Pháp thuật, chỉ là một khảo nghiệm của Pháp thánh đế tử, một cái bẫy.

    Khảo nghiệm cái tâm của Lục Nguyên, kiên định hay không.

    Nếu tâm của Lục Nguyên không kiên định, do dự chọn pháp thuật, lựa chọn gia nhập văn minh Pháp cổ.

    Như vậy người này ngay cả nội tâm của mình cũng không kiên định, người như vậy, căn bản không xứng với muội muội mình, sẽ bị loại ngay không chút do dự, không xứng đáng trở thành muội rể của mình.

    Còn lúc này, Lục Nguyên không do dự lựa chọn kiếm, cho thấy nội tâm của hắn rất kiên định, không chút do dự.

    Khảo nghiệm đầu tiên của một người đại ca tương lai sẽ rất có khả năng thành ngươi vợ này, Lục Nguyên đã vượt qua.

    Tuy nhiên, cũng không phải Lục Nguyên đã vượt qua tất cả khảo nghiệm của mình.

    Muốn làm muội rể ta, muốn kết hôn với muội muội của ta, đâu phải chuyện dễ dàng như vậy.

    Pháp thánh đế tử thầm nghĩ trong lòng.

    Pháp thánh đế tử là đế tử đệ nhất của Pháp cổ văn minh, cũng là đệ tử đệ nhất nắm giữ quyền lực rất lớn.

    Quyền thế của ông ta rất lớn, có thể trong nháy mắt, diệt cả vô thượng đại giáo

    Đúng vậy, ông ta có quyền lực lớn như vậy.

    Còn đối với muội muội Kiếm Linh Đế Cơ cùng một mẹ, Pháp thánh đế tử khá thích.

    Còn nhớ khi Kiếm Linh Đế Cơ còn bé, sợ Kiếm Linh Đế Cơ thấy nhàm chán, Pháp thánh đế tử còn đưa Kiếm Linh Đế Cơ tới bờ sông bắt cua.

    Nếu chuyện này để người ngoài biết được, biết hùng tài đại lược, nắm giữ quyền lớn, vốn là một Pháp thánh đế tử kiêu hùng, lại đưa muội muội ra bờ sông bắt cua, phỏng chừng tròng mắt họ cũng phải trừng lên.

    Nhưng trên thực tế, Pháp thánh đế tử lại làm vậy.

    Pháp thánh đế tử có tổng cộng năm đứa muội muội.

    Nhưng muội cùng mẹ chỉ có hai người, Kiếm Linh Đế cơ thứ tư, và Pháp Linh Đế Cơ thứ năm.

    Ông ta đặc biệt sủng ái Kiếm Linh Đế Cơ, rất yêu chiều cô muội muội này.

    Từ trước tới nay, có rất nhiều người muốn theo đuổi muội muội mình.

    Muội muội mình vì sao lại được ưa chuộng như vậy.

    Cũng rất đơn giản, thứ nhất dung nhan tuyệt thế của bản thân muội muội, thứ hai, muội muội là con gái của Pháp cổ văn minh chi chủ, lại còn là đứa con gái rất được sủng ái, thứ ba, tứ muội là muội muội mình khá sủng ái.

    Người muốn nịnh nọt mình lại không thiếu, một khi cưới tứ muội, liền có thể một bước lên mây.

    Pháp thánh đế tử luôn luôn theo sát muội muội mình, ngay cả muội muội tới kiếm môn cũng phái người theo bảo vệ.

    Hơn nữa từ trước tới nay, mặc dù có vô số người muốn theo đuổi muội muội, nhưng muội muội vẫn luôn không có thiện cảm với ai.

    Còn hiện nay, rõ ràng xuất hiện một nhân vật mà muội muội khá thích.

    Lúc này, Pháp thánh đế tử là một huynh trưởng bảo vệ muội muội, muốn khảo nghiệm cái tâm của muội rể tương lai.

    Thiêu đốt hừng hực, sau đó hoa tay múa chân một chút bên trong Thiên pháp tửu, mới dẫn tới sự việc này.

    Đương nhiên, trước kia ngươi ta cũng đã nghe nói chút ít về Lục Nguyên.

    Dù sao lần thắng liên tiếp ba chục ngàn, cũng coi như kiếm được chút danh tiếng.

    Thứ nhất, muốn khảo nghiệm nội tâm của Lục Nguyên, người có nội tâm không kiên định, cũng không thể lấy muội muội của mình.

    Mục thứ nhất chỉ là cạm bẫy ngôn ngữ đơn giản thôi, nhưng, nếu thực sự có khoảng mười ngàn người tới được cạm bẫy này, chỉ sợ có 999 người trở lên, sẽ rơi vào cạm bẫy ngôn ngữ này.

    Còn Lục Nguyên vượt qua được cái bẫy thứ nhất, khiến Pháp thánh đế tử khá hài lòng.

    Nhưng đây chỉ là mục thứ nhất.

    Mục thứ nhất là khảo nghiệm nội tâm có kiên định hay không.

    Mục thứ hai, là khảo nghiệm khát vọng, dùng tâm ma khảo nghiệm.

    Pháp thánh đế tử hất tay áo lên, chính giữa hư không lập tức có vô cùng vô tận tâm ma, những tâm ma này chui vào cơ thể Lục Nguyên nhanh như bay.

    Vô cùng vô tận tâm ma xuất hiện trong cơ thể của Lục Nguyên, hóa thành các loại cám dỗ.

    Lục Nguyên nhìn thấy quyền thế rất lớn, bản thân tựa hồ đạt được thứ quyền lực chỉ cần trở bàn tay liền có thể nắm được trời đất.

    Sự sống chết của văn minh, cũng phải được quyết định bởi bàn tay của mình.

    Còn thực lực của bản thân, cũng đạt tới mức độ tập hợp một văn minh.

    Đây ít nhất cũng phải tới cấp độ Phó chủ, bên cạnh mình, có rất nhiều thiếu nữ xinh đẹp, những thiếu nữ xinh đẹp này, có thanh thuần, có gợi tình, mỗi người một vẻ.

    Quyền, thế, thực lực, mỹ nhân.

    Cần gì đều có

    Lục Nguyên bật cười lớn:

    - Chỉ là tâm ma của Nhận Lợi thiên phân thân hóa thành, cũng không làm gì được ta, những tâm ma này của các người, quá kém.

    Lại hóa ra quyền thế, thực lực, mỹ nhân, ngay cả thứ mà ta thực sự theo đuổi cùng không biết, thật buồn cười, Dưỡng Ngô.

    Dưỡng Ngô kiếm nhẹ nhàng động, tiên khí vô biên liền tỏa ra, lập tức chính khí chấn áp tâm ma, tất cả tâm ma đều biến mất.

    ồ, Pháp thánh đế tử lúc này mới nhìn kiếm của Lục Nguyên.

    Đây là Tam xích thanh phong chính khí Hạo Nhiên đầy trời đất.

    Tiên Kiếm thuộc tính chính khí.

    Ngoại trừ đám mọt sách nho chi văn minh kia, lại vẫn có người dùng, thật sự hiếm thấy, hiếm thấy.

    Hơn nữa, nhanh như vậy liền đánh tan bầy tâm ma này, không tệ.

    Đến giờ, Pháp thánh đế tử đã khảo hạch được, Lục Nguyên là một người có nội tâm khá kiên định, hơn nữa không dễ bị những tham vọng như quyền thế, thực lực chi phối.

    Hơn nữa dùng tiên kiếm thuộc tính chính khí.

    Như vậy, hai cuộc khảo hạch đầu tiên đã xong, phương diện đạo đức của Lục Nguyên coi như đạt rồi.

    Tuy nhiên, Lục Nguyên đạt về phương diện đạo đức.

    Nhưng, chỉ là phương diện đạo đức, còn cả phương diện thực lực.

    Người của Vô Thượng đại giáo, hình như thực lực đều khá kém.

    Mà muốn làm muội rể Pháp thánh đế tử, muốn làm người đàn ông bảo vệ được muội muội, phải có thực lực khá hoành tráng mới được.

    Chương 833-834: Thế giới cảnh là gì?

    Pháp thánh đế tử nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Xem ra, phương diện đạo đức ngươi đạt rồi.

    Kế tiếp chính là khảo hạch thực lực, tiềm lực.

    Ta không mong muội muội của ta gả cho một người không thể bảo vệ được nó.

    Nếu vượt qua khảo hạch sau đây, là đại ca, ta thừa nhận ngươi và tứ muội.

    Pháp thánh đế tử nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Ngươi biết cảnh giới thế giới cảnh không?

    Lục Nguyên bị Pháp thánh đế tử đột nhiên gắn cho cái mác lạ lùng, cho rằng mình sẽ lấy muội muội của ông ta.

    Nhưng có một điều không thể phủ nhận được là, bản thân cũng có chút thiện cảm với muội muội ông ta, đang định giải thích gì đó.

    Nhưng lúc này Pháp thánh đế tử lại nhắc đến cảnh giới thế giới cảnh này.

    Lục Nguyên khá tò mò về đại cảnh giới thế giới cảnh này.

    Mà ở kiếm môn, liên quan đến đại cảnh giới thế giới cảnh này, cũng giới thiệu không nhiều.

    Pháp thánh đế tử không vội không chậm nói:

    - Ở trong thế giới cảnh, sau khi tự thành tiểu thiên thế giới một phương, sẽ có một cảnh giới gọi là tạo vật.

    Tạo vật cảnh nói ở đây, tạo ra không chỉ là vật thể không có sự sống, còn cả linh hồn có sự sống.

    Đây chính là vô thượng uy năng của Thế giới cảnh.

    Sau khi ông ta giới thiệu xong về Tạo vật cảnh, chuyển chủ đề:

    - Người theo đuổi muội muội của ta khá nhiều, trong đó, mấy người có thực lực nhất, lần lượt là bốn người Nghiêm Thiên Pháp của Pháp Cổ Văn Minh, Vũ Sinh Đế Tử của Vũ Cổ Văn Minh, Thiên Hoang Đế Tử của Hoang Cổ Văn Minh, và Phong Nhị Thập Tứ của Phong Chi Văn Minh.

    Trong đó, Nghiêm Thiên Pháp của Pháp Cổ Văn Minh là đệ tử cha ta mới thu nhận.

    Thực lực tuy không bằng Pháp chi tử, nhưng cũng là một người khá có tiềm lực trong số đệ tử của cha ta.

    Vũ Sinh Đế Tử của Vũ Cổ Văn Minh chính là Đế Tử trẻ tuổi của Vũ Cổ Văn Minh, rất được Vũ Cổ Văn Minh chi chủ sủng ái.

    Thiên Hoang Đế Tử của Hoang Cổ Văn Minh, thân phận tương đương với Vũ Sinh Đế Tử.

    Phong Nhị Thập Tứ của Phong Chi Văn Minh, mặc dù thân phận không bằng ba người kia, nhưng thực lực rất đáng kinh ngạc.

    Nghe nói ngươi ta có cái tên Phong Nhị Thập Tứ là do tốc độ của ngươi ta, còn nhanh hơn tốc độ trôi qua của 24 tiết khí.

    Ta dùng thủ đoạn Vô Thượng của Tạo Vật Cảnh, tạo ra bốn người họ.

    Đương nhiên, bốn người bọn họ được tạo ra, đều chỉ là thực lực Hỗn Động Cảnh tam trọng thiên, cao hơn một trọng thiên so với pháp lực của ngươi hiện nay.

    Người được tạo ra, có tất cả thủ đoạn Hỗn Động Cảnh tam trọng thiên của bọn họ, tính cách cũng giống hệt bọn họ.

    Bàn tay lớn tựa hồ có ma lực vô cùng của Pháp Thánh Đế Tử, miết trên không trung bốn lần.

    Đồng thời, xuất hiện bốn người.

    Người thứ nhất là Nghiêm Thiên Pháp của Pháp Cổ Văn Minh.

    Người này có vẻ khá trẻ, trông ngươi tuấn như dương quang, rõ ràng có bộ dạng của một tiểu sinh.

    Trên toàn thân áo bào của ngươi ta, đều tràn đầy pháp thuật phù chú.

    Ngươi ta nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Chỉ một người của Vô Thượng Đại Giáo, lại dám cướp Kiếm Linh Đế Cơ của ta, thực là muốn chết.

    Lần này, để ngươi nếm thử sự lợi hại của trăm loại pháp thuật của ta.

    Người thứ hai là Vũ Sinh Đế Tử của Vũ Cổ Văn Minh, tên này trông khá cường tráng, oai hùng dọa người.

    Ngươi ta tinh thông vô số loại vũ kỹ, nhìn Lục Nguyên:

    - Chỉ là một kiếm môn, chỉ là một người được phân loại ra từ Vũ Cổ Văn Minh ta, lại dám khiêu chiến với ta, thật buồn cười.

    Vũ, là một nhân tố lớn, còn trong kỷ nguyên này, kiếm thực ra là nằm trong vũ.

    Ngoại trừ kiếm, đao, thương, tiến…đều thuộc trong vũ.

    Cho nên Vũ Sinh Đế Tử mới dùng giọng điệu này nói chuyện với Lục Nguyên, giống như giáo huấn một người dưới.

    Người thứ ba là Thiên Hoang Đế Tử của Hoang Cổ Văn Minh, ngươi ta nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Yêu nghiệt, phản nghịch, người của kiếm môn, nếu không phải là Pháp Cổ Văn Minh chúng ta che chở cho các ngươi, đã tiêu diệt cả nhà các ngươi từ lâu rồi.

    Hoang Cổ Văn Minh coi người dùng kiếm là yêu nghiệt.

    Kỷ nguyên trước là kỷ nguyên của kiếm, kỷ nguyên trước là thế hệ di nghiệt.

    Người thứ tư là Phong Nhị Thập Tứ của Phong Chi Văn Minh, nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Nghe nói ngươi dùng kiếm, đáng tiếc, bất luận ngươi dùng cái gì, đều xếp dưới tốc độ nhanh vô song của ta, bị đánh tan xác thành tro bụi.

    Bởi vì ta là Phong Nhị Thập Tứ, có thể so sánh với nhân vật thiên tài tuyệt thế của Cổ Văn Minh, gặp ta, dám tranh Kiếm Linh Đế Cơ với ta, là sai lầm lớn nhất của ngươi, mà sai lầm một lần, đã đủ để ngươi chết một lần rồi.

    Bốn người này, người sau càng điên cuồng hơn người trước, cho dù chỉ là nhân vật dùng Tạo Vật cảnh tạo ra, bởi vì, đây vốn là tính cách của bọn họ.

    Nếu bọn họ tới đây thật, chỉ sợ càng điên cuồng hơn bốn phân thân này.

    Bọn họ làm gì có người nào không có được gia thế cao quý cực kỳ, có được tiềm lực vô hạn.

    Pháp Thánh Đế Tử nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Chân thân của bốn người này, có thể sẽ là đối thủ chân chính trong tương lai của ngươi.

    Dù sao muốn làm muội rể ta cũng không dễ dàng như vậy đâu.

    Như này đi, trong số bốn người này, ngươi chọn một người.

    Nếu có thể thắng, liền coi là vượt qua khảo nghiệm của ta.

    Sở trường của bọn họ, lần lượt là Pháp Thuật, Vũ Học, Hồng Hoang, và Tốc Độ.

    Nếu vượt qua, ta cũng sẽ ban thưởng một chút cho ngươi.

    Xem như đây là lễ vật mà ngươi vợ tương lai tặng cho muội rể.

    Vượt qua càng vẻ vang, lễ vật sẽ càng lớn.

    Nếu không vượt qua, thực bất hạnh, ta cũng sẽ không đồng ý việc ngươi và muội muội ta.

    Pháp Thánh Đế Tử nhìn về phía Lục Nguyên nói:

    - Quyết định đối phó với ai?

    Kỳ thật khảo hạch mục ba này, là khảo hạch sức chiến đấu của Lục Nguyên.

    Đương nhiên, muốn khảo hạch sức chiến đấu cũng không thể bắt một Lục Nguyên Hỗn Động nhị trọng đánh với Hỗn Động ngũ trọng, lục trọng được, như vậy quá vô nghĩa.

    Cho nên, Pháp Thánh Đế Tử mới khảo nghiệm Lục Nguyên như vậy.

    - Bốn người bọn họ, cùng lên đi.

    Lục Nguyên hời hợt nói.

    - Cái gì.

    Pháp Thánh Đế Tử không khỏi thấy quái lạ, ngươi ta thực sự kinh ngạc, Lục Nguyên đang nói gì vậy.

    Pháp Thánh Đế Tử rất sủng ái tứ muội Kiếm Linh Đế Cơ.

    Cho nên, không thể để cho Kiếm Linh Đế Cơ chịu bất kỳ tổn hại nào.

    Đối với người đàn ông mà rất có khả năng Kiếm Linh Đế Cơ sẽ thích, đương nhiên muốn khảo nghiệm nhiều lần.

    Phương diện đạo đức đã vượt qua được, bây giờ là khảo hạch phương diện thực lực.

    Cửa ải này, Pháp Thánh Đế Tử cho rằng mình có chút làm khó Lục Nguyên.

    Dù sao, lần này bốn đối thủ của Lục Nguyên, cơ bản đều có xuất thân cao quý.

    Thứ hạng trong Cổ Văn Minh đều có thể được gọi là thiên tài tuyệt thế.

    Mặc dù so ra thì kém cấp độ của Khí Vận Thất Tử, nhưng cũng coi là nhóm người rất mạnh dưới Khí Vận Thất Tử.

    Bốn người bọn họ, bất luận người nào, đều có thực lực kinh người.

    Còn hiện nay, bốn người mà Pháp Thánh Đế Tử dựa vào thủ đoạn Tạo Vật Cảnh để tạo ra, thực lực đều là Hỗn Động Cảnh tam trọng thiên, cao hơn Lục Nguyên nhất trọng thiên.

    Lục Nguyên phải thắng một người, cũng không dễ dàng gì.

    Pháp Thánh Đế Tử vốn cho rằng như vậy, nhưng không có cách gì.

    Muốn lấy được Kiếm Linh Đế Cơ thì phải mạnh mẽ.

    Cho nên, cho dù là làm khó Lục Nguyên, cũng không có cách nào.

    Hơn nữa, nghe nói Lục Nguyên lúc ở

    Đại Đạo Cảnh, từng liên tiếp thắng ba chục ngàn, hẳn là có chút thực lực, không dễ bị đánh bại như vậy.

    Nhưng, Pháp Thánh Đế Tử cũng tuyệt đối bất ngờ, Lục Nguyên lại nói “bốn người họ cùng lên”.

    Hơn nữa còn nói rất hời hợt.

    Hắn có biết bốn người này mạnh như nào không?

    Biết bốn người này cùng lên thì hàm ý gì không?

    Nghiêm Thiên Pháp cười ha hả:

    - Tốt, rất tốt, tự ngươi muốn tìm cái chết, đừng trách ta.

    Nghiêm Thiên Pháp niệm Pháp chú.

    Ngươi ta định thi triển pháp thuật Tinh Thần cấp đính phong, trọng lực vô biên.

    Một chiêu pháp thuật này, có thần thông thần kỳ, có thể khiến lực hấp dẫn của trái đất đối với con người biến thành gấp khoảng một trăm ngàn lần so với ban đầu.

    Lúc trọng lực đột nhiên gia tăng gấp trăm ngàn lần, áp lực với cơ thể lập tức lớn thêm một trăm ngàn lần.

    Pháp chú này của Nghiêm Thiên Pháp xem ra cũng không phải thứ có tính công kích trực tiếp gì, tựa hồ chỉ là pháp lực hỗ trợ.

    Nhưng đây vốn là chiêu công kích cực kỳ hung hiểm.

    Trọng lực tăng một trăm ngàn lần, lập tức có thể khiến tu tiên giả Hỗn Động Cảnh đều bị loại trọng lực này đè ép trực tiếp, dần tới cái chết.

    Cũng chỉ có luyện Tinh Thần Cấp tới đính phong, mới có được loại trọng lực vô biên này.

    Thậm chí chiêu pháp thuật này, đã ẩn chứa là Diệt Tinh cấp rồi.

    Nghiêm Thiên Pháp cũng không phải người lương thiện gì, vừa ra tay đã dùng sát chiêu tuyệt mạnh.

    Mà trong tích tắc Nghiêm Thiên Pháp ra tay, Vũ Sinh Đế Tử trong nháy mắt đã tới bên cạnh Lục Nguyên, đánh một đại phách vương quyền tới, một đại phách vương quyền này, một khi đã xuất ra, liền thần thông đủ để tiêu diệt hết thảy thành tro bụi.

    Đây là quyền pháp vô cùng.

    Ngươi ta định khiến Lục Nguyên nổ tan xác.

    Cú xuất quyền này, như bá vương trên đời, diệt hết mọi thứ.

    Đại vương Phách quyền, đây là võ học của Cổ Văn Minh.

    Tuyệt học của Cổ văn minh, so với tuyệt học bình thường, tuyệt đối không giống.

    Còn Thiên Hoang Đế Tử, cũng lập từng ra tay, trường đao của ngươi ta múa một đường.

    Đao này mang theo khí tức của Hồng, khí tức của Hoang, vô cùng ảo diệu, tựa như trở lại khí tức buổi Hồng Hoang.

    Chém hướng về phía Lục Nguyên, một đao kia tựa hồ muốn chém phá hết thảy, trảm đi hết thảy, giống như quay lại thuở Hồng Hoang.

    Đây là Đại Hoang Đao Pháp.

    Nghe nói còn có Đại Hồng Đao Pháp, Đại Nguyên Đao Pháp, Đại Thủy Đao Pháp.

    Tứ đại Đao Pháp này một khi liên thủ, liền có thể tạo thành Hồng Hoang, được gọi là tứ đại Đao Pháp của Hoang Cổ Văn Minh.

    Đương nhiên, chỉ một Đại Hoang Đao Pháp thôi cũng đã đủ đáng sợ rồi.

    Đao pháp của ngươi ta huyền diệu, hơn nữa trong lúc ngươi ta động thủ, đã có một cỗ khí tức tản ra áp chế Lục Nguyên, người của Hoang Cổ Văn Minh, Thiên Sinh Tiện Khắc Chế Kiếm Tu.

    Phong Nhị Thập Tứ hét một tiếng đến sau lưng Lục Nguyên, một chân đá tới.

    Ngươi ta ra tay cuối cùng, nhưng lại là người tiến đến bên người Lục Nguyên nhanh nhất.

    Thích pháp của ngươi ta, không có bất kỳ môn đạo nào.

    Chính là một thích rất đơn giản, nhưng, chỉ một thích đơn giản này, cũng có thể đá nát tất cả.

    Bởi vì quá nhngươi, nhanh tới mức với mắt thường, cảm giác không theo kịp.

    Phong Nhị Thập Tứ được gọi là người nhanh nhất trong thời đại này.

    Nhanh nhất này, là bao gồm rất nhiều Văn Minh, dù không bao gồm Cổ Văn Minh, nhưng cũng đủ kinh dị rồi.

    Pháp thuật trọng lực vô biên của Nghiêm Thiên Pháp, Đại Phách Đạo Quyền của Vũ Sinh Đế Tử, Đại Hoang Đao Pháp của Thiên Hoang Đế Tử, Khoái Thích của Phong Nhị Thập Tứ.

    Tứ đại tuyệt sát, hướng đến Lục Nguyên.

    Đối diện với bốn tuyệt sát này, tay Lục Nguyên vừa lật, lấy bản thân làm trung tâm phát động lực luân hồi.

    Vòng luân hồi cực lớn xuất hiện trên người hắn.

    Nhưng đối diện với bốn người này, vòng luân hồi đơn thuần không tác dụng, Lục Nguyên lật tay lại là một kiếm.

    Lúc kiếm này mới bắt đầu, dựa vào tốc độc nhanh nhất phản lại Phong Nhị Thập Tứ.

    Phong Nhị Thập Tứ phát hiện đao này của Lục Nguyên đúng lúc chỉ về nơi mình định đá tới, một cước này lại không thể đá tới.

    Ngươi ta vừa định lui, lại phát hiện kiếm của Lục Nguyên rõ ràng đuổi theo, điểm rơi ở mỗi nơi đều rất hoàn mỹ.

    Ngươi ta tiến vào quá nhngươi, muốn lui trở ra, nhưng lại bị nhát kiếm hoàn mỹ chặn lại con đường thoát đẹp nhất.

    Ngươi ta đành bứt ra, kiếm khí của kiếm này lại đã đâm vào chân ngươi ta, làm chân ngươi ta bị thương nhẹ.

    Đồng thời, một kiếm này chưa xong.

    Một kiếm hoàn mỹ này, tựa hồ hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi trọng lực vô biên.

    Không đúng, hắn cắt trọng lực vô biên ra, trọng lực vô biên cũng có chỗ phân bố mỏng, dày.

    Còn kiếm này lại tìm chỗ phân bố mỏng.

    Kiếm này cắt vào trong Đại Vương Phách Quyền, đâm xầm vào Đại Vương Phách Quyền vô cùng này.

    Kiếm này lại nhẹ nhàng thọc vào điểm yếu của Đại Vương Phách Quyền, dễ dàng đánh trúng.

    Đại Hoang Đao Pháp cũng đã tới rồi.

    Vốn dĩ Dưỡng Ngô Tiên Kiếm đã tới thì không cách nào quay lại, nhưng Dưỡng Ngô tiên kiếm cứ nhất định quay lại, cắt nát cả Đại Hoang Đao Pháp.

    Đến lúc này, tất cả đã kết thúc rồi.

    Tất cả sự tấn công đều bị Lục Nguyên đánh tan, thậm chí trong số bốn người còn có hai người bị thương nhẹ, còn Lục Nguyên chỉ cần ra một kiếm.

    Pháp Thánh Đế Tử bên cạnh không khỏi trừng mắt, kiếm thuật nhất tuyến thiên.

    Lại là kiếm thuật nhất tuyến thiên.

    Lục Nguyên rõ ràng dùng kiếm thuật nhất tuyến thiên.

    Tuy nhiên cho dù Lục Nguyên dùng kiếm thuật nhất tuyến thiên, bốn người này cũng không phải dễ đối phó.

    Thiên Hoang Đế Tử lập tức trên đỉnh đầu xuất hiện một chữ ‘thụ’.

    Chữ ‘thụ’ này không phải thụ bình thường, mà là Hồng Hoang chi thụ, chính là một loại văn tự của Hoang Cổ Văn Minh.

    Loại Hồng Hoang chi thụ này, trấn áp vô vùng với kiếm tu.

    Ngươi ta không tin không áp chế được Lục Nguyên.

    Lục Nguyên lập tức cảm thấy áp lực rất lớn.

    Pháp lực của mình lại bắt đầu từ từ chuyển động.

    Lại là văn tự của Văn Minh cực kỳ cổ quái.

    Mà trong chốc lát đỉnh đầu bay lên một con rồng màu xngươi bích, Thôn Mộc chi long lập tức mở miệng nuốt chửng chữ thụ.

    Sau khi nuốt vào chữ thụ, Lục Nguyên cũng không dám do dự nữa, văn tự văn minh khá cổ quái.

    Nếu những người này tùy ý thả ra văn tự văn minh, chỉ sợ mình cũng không thắng được.

    Tuy nhiên đến lúc này, thật ra Lục Nguyên cũng rất hiểu, tế ra văn tự văn minh cũng cần chút động thủ, còn bản thân mình chỉ cần khiến họ không động thủ được là được.

    Lục Nguyên giây phút này không thể dừng lại nữa.

    Âm dương thiết tắc, luân hồi thiết tắc, kiếm thuật nhất tuyến thiên…đều bạt mạng xuất ra.

    Lấy một địch bốn, nhất định đánh tới mức bốn người không thể có cơ hội tế ra văn tự văn minh nữa.

    Kỳ thật bốn người có chút do dự, chữ thụ vừa rồi đã bị nuốt chửng rồi.

    Quá hay, quá hay.

    Pháp Thánh Đế Tử trong lòng thầm nghĩ, chuyện này thật quá hay.

    Người của Vô Thượng Đại giáo bình thường muốn đấu với Văn Minh bình thường, cùng đẳng cấp căn bản cũng không thể thắng được.

    Nếu Lục nguyên có thể thắng được một người văn minh cao hơn hắn một cảnh giới nhỏ, như vậy Pháp Thánh Đế Tử sẽ phải thừa nhận Lục Nguyên thắng.

    Kết quả, Lục Nguyên hiện nay không phải đấu thắng một người cao hơn hắn một cảnh giới nhỏ, mà là đấu thắng bốn người, đúng là mãnh chiến.

    Chương 835-836: Kiếm văn tự

    Chuyện như này, nếu như lưu truyền ra ngoài, chỉ sợ sẽ chấn động hơn chục ngàn đại châu, khiến Lục Nguyên chỉ một lần hành động đã nổi danh trên cả hơn chục ngàn đại châu, vậy sẽ còn hoành tráng hơn việc thắng liên tiếp ba chục ngàn tháp khiêu chiến.

    Không chỉ qua quá trình, mà còn trong quá trình, biểu hiện của Lục Nguyên, cũng quá giỏi rồi.

    Kiếm thuật nhất tuyến thiên, âm dương thiết tắc.

    Theo tài liệu, Lục Nguyên này hình như chỉ mới hơn bốn mươi tuổi, xấp xỉ với tứ muội.

    Tuổi đời như vậy, đã là lưỡng thiết tắc kiếm, thánh, thậm chí nhìn cách ra kiếm của hắn, đã trên con đường cầu đạo đi về phía tam kiếm thánh.

    Pháp Thánh Đế Tử không khỏi luôn mồm khen giỏi.

    Muội rể tương lai này trên người có chút cổ quái.

    Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, người có thể có tài năng lớn, tương lai lớn, có ai là trên người không có chút cổ quái đâu.

    Người có tương lai lớn, vận khí lớn, liền khiến Pháp Thánh Đế Tử vỗ nhẹ tay:

    - Hay quá.

    Kết thúc, Pháp Thánh Đế Tử đã nhận người muội tế Lục Nguyên này.

    Về phương diện đạo đức có thể yên tâm, sức chiến đấu khá mạnh mẽ, mạnh tới mức có thể vượt qua cả mình, tương lai của hắn nhất định không giới hạn.

    Nếu không phải vì nguyên nhân Kiếm tu bị thời đại này áp chế, chỉ e tương lai của hắn càng mạnh mẽ hơn.

    Muội muội, nếu quả thực muội thích người này, giao muội cho hắn, đại ca như ngươi cũng miễn cưỡng yên tâm được.

    Tuy nhiên, cứ cho là thế, huynh cũng sẽ âm thầm bảo vệ muội.

    Nếu ai dám dùng âm mưu chước quỷ với muội, không quan tâm đối phương lai lịch thế nào, sẽ nghiền tới chết.

    Bởi vì, huynh là đại ca của muội, đại ca cùng cha cùng mẹ.

    Pháp Thánh Đế Tử nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Không tồi, ta đã thừa nhận muội rể là ngươi rồi, bây giờ là lúc ta tặng ngươi lễ vật.

    Ta làm anh vợ cũng không thể quá keo kiệt.

    Tốt xấu gì, Pháp Thánh Đế Tử cũng là thánh tử đệ nhất của Pháp Cổ Văn Minh, thực lực vững vàng đứng trên Thiên Tôn, đang tấn công chức phó chủ của Văn Minh.

    Một lời có thể diệt một vô thượng đại giáo.

    Nhân vật như vậy, nếu keo kiệt trong việc tặng lễ vật, vậy chẳng phải khiến mọi người trong trung ương thiên triều chê cười sao.

    Tựa hồ, có một văn tự hiện ra giữa chưởng đó của ông ta.

    Mặt trên của văn tự này, tựa hồ ẩn chứa tinh hoa của kiếm đạo.

    Như có uy năng vô thượng của kiếm đạo.

    Thậm chí, Lục Nguyên thầm cảm nhận được, ‘tiền’ tự khánh vân trung trên đỉnh đầu mình, hấp thụ sự ẩn ẩn này.

    Văn tự này, hẳn là văn tự kiếm đạo, hơn nữa là văn tử kiếm đạo có lai lịch lớn.

    Pháp Thánh Đế Tử rõ ràng là người của Pháp Cổ Văn Minh, sao lại có văn tự kiếm đạo.

    Lục Nguyên không khỏi thầm nghi hoặc, tuy nhiên cũng lập tức bình thường trở lại.

    Pháp thánh Đế Tử, nắm trong tay quyền thế rất lớn, thuộc năm mươi người có quyền thế lớn nhất ở trong trời đất.

    Nhất định ở vào địa vị của ông ta, trong tay có văn tự kiếm đạo thì cũng là bình thường.

    Pháp Thánh Đế Tử nói:

    - Thời đại trước, có kiếm tự đại uy lực, cũng đã mất tích lâu rồi, ai cũng không biết kiếm tự kia, cuối cùng đi đâu.

    Còn thế giới thời kỳ sơ khai của thời đại này, trong văn tự chi môn, văn tự liên quan đến kiếm xuất hiện, là một chữ ‘phong’.

    Văn tự thời mới bắt đầu cũng thế, cũng có mạnh có yếu.

    Kiếm tự của kỷ nguyên trước, tuy không cường đại như tiên tự, pháp tự đã được rèn luyện qua nhiều kỷ nguyên.

    Nhưng cũng là văn tự thời kỳ sơ khai cực kỳ cường đại.

    Còn ‘phong’ tự này, đương nhiên không thể cường đại hơn kiếm tự, tuy nhiên dù gì cũng là văn tự thời đại sơ khai.

    Tuy nhiên, đáng tiếc, thế giới thời kỳ sơ khai của kỷ nguyên, lúc đó còn chưa thăng cấp thành phó chủ Hoang Cổ Văn Minh của Cổ Văn Minh chi chủ, thả người nhảy lên.

    Dùng lực Đại Hồng đại hoang vô cùng, đánh nát chữ ‘phong’ này.

    Mà khi đó, dựa vào vô thượng thần thông quan chi của cha ta, phát hiện chữ ‘phong’ đó, vỡ ra thành 32 mảnh, hóa thành 32 nhị đại văn tự.

    Mà 32 nhị đại văn tự này, có chữ rơi vào tay người có tài, có chữ không may rơi xuống Trường hà, biến mất không thấy.

    Pháp Thánh Đế Tử nói:

    - Còn thế giới mà muội muội ta sinh ra, lại có một chữ ‘linh’.

    Đồng thời cha ta dựa vào Vô thượng đại năng quan chi, phát hiện muội muội là một trong kiếm đạo bát cực.

    Còn các kiếm đạo bát cực khác, mỗi cái đều có một văn tự.

    Ví dụ như, Kiếm ma có ma tự, kiếm tham có tham tự, còn phải cẩn thận nhất là Ngục tự của kiếm ngục.

    Ngục của nó, là chữ vâng lời thiên địa mà sinh ra, cũng là nằm trong số 32 nhị đại văn tự, một chữ khá quan trọng.

    Ngục tự, có thể chôn vùi những văn tự khác.

    Ngoài ra, Kiếm chi tử, đây mới là vận giả đại khí đích thực.

    Tất cả văn tự lúc ngươi ta sinh ra mang theo, có đến tám chữ.

    32 nhị đại văn tự, chỉ sinh thôi đã có mang theo tám chữ.

    Còn về sau không biết ngươi ta còn góp nhặt thêm được mấy văn tự.

    32 văn tự bị phá nát của phong tự của kỷ nguyên này, chỉ e phần lớn rơi vào tay ngươi ta.

    Kiếm đạo văn tự trong tay ngươi ta, càng này càng rõ ràng.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Kiếm chi tử kia vì sao không thu thập tất cả những văn tự còn lại?

    Pháp Thánh Đế Tử hừ lạnh một tiếng:

    - Linh tự trong tay muội muội của ta, có cho thêm Kiếm chi tử mấy lá gan, cũng không dám động vào.

    Còn Kiếm ma, kiếm tham, đặc biệt là Kiếm ngục, cũng có người bảo vệ, đâu có dễ thu được như vậy.

    Cho nên Kiếm chi tử cũng không đi thu thập 32 chữ này, hơn nữa, một khi thu thập đủ 32 chữ, sẽ bị Hoang Cổ Văn Minh chi chủ gạt đi.

    Dù sao ‘phong’ tự là do Hoang cổ văn minh chi chủ đập nát.

    Ngươi muốn tập hợp lại thành phong tự, chẳng phải là phạm vào điều tối kỵ của ông ta sao, mà 32 chữ này, mỗi chữ có một đặc điểm.

    Kiếm đạo văn tự trong tay Pháp Thánh Đế Tử, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.

    Đốn.

    Đúng vậy, chữ trong tay Pháp Thánh Đế Tử là chữ ‘đốn’.

    Ồ, chữ ‘đốn’, cái này có tác dụng gì vậy?

    Lục Nguyên thật sự khó hiểu, chữ tiền mình có được còn có thể lý giải được, đại biểu cho phương hướng tiến về phía trước của kiếm đạo, có thể giải thích được, còn chữ ‘đốn’ này, có tác dụng gì?

    Pháp Thánh Đế Tử mỉm cười:

    - Vào thời sơ khai của kỷ nguyên này, chữ ‘phong’ mà văn tự chi môn phun ra, vỡ ra thành 32 khối, biến thành 32 nhị tỉnh văn tự.

    Mà trong đó, còn có một chữ ngộ, chữ ngộ đó, chính là một trong 32 văn tự đó, một chữ huyền diệu nhất, ngay cả chữ tiền trong truyền thuyết, cũng thấp hơn chữ ngộ kia một bậc.

    Chữ tiền, chính là chữ tiền trong khánh vân trên đỉnh đầu mình.

    Chữ ngộ kia, cường đại như thế, còn mạnh hơn chữ tiền của mình

    Pháp Thánh Đế Tử nói:

    - Chữ ngộ kia, chính là chữ đệ nhất trong 32 chữ.

    Đồng thời, cũng nằm trong tay Kiếm chi tử.

    Vì vậy Kiếm chi tử hiện nay bạo ngược như vậy, có gần nửa nguyên nhân là bởi vì chữ ngộ kia.

    Chữ ngộ có tác dụng rất lớn đối với ngộ thiên địa pháp tắc, còn có đủ loại tâm pháp, đều có thể dùng chữ ngộ.

    Còn chữ đốn này, là văn tự có thể kết hợp với chữ ngộ.

    Hai văn tự này một khi kết hợp lại, sẽ phát huy uy lực cực lớn, mạnh hơn rất nhiều so với chữ ngộ đơn thuần.

    Kiếm chi tử vẫn luôn đi tìm kiếm chữ này, đáng tiếc chữ này trong tay ta, Kiếm chi tử có bản lĩnh ngất trời tới đâu, cũng đừng nghĩ đoạt được nó từ trong tay ta.

    Chữ này, không truyền cho Kiếm Linh Đế Cơ, vì với giới tính của nó, chỉ e không thể đoạt được chữ ngộ trong tay Kiếm chi tử.

    Tuy nhiên hôm nay truyền cho ngươi.

    Pháp Thánh Đế Tử cười hắc hắc:

    - Cố gắng hạ gục Kiếm chi tử, lấy được chữ ngộ của ngươi ta, kết quả ngươi sẽ có được hai chữ ngộ đốn.

    Chữ đốn này từ trong tay ông ta, đánh qua hư không tới, Lục Nguyên đỡ lấy, lúc này đương nhiên không thể khách sáo.

    Đây là kiếm đạo văn tự thứ hai của mình, đều là nhị đại văn tự, vốn khó sánh kịp với sự sắc sảo của sơ đại văn tự.

    Nhưng trong nhị đại văn tự, cũng coi là khá hữu dụng.

    Pháp Thánh Đế Tử lại giương một tay lên, ném tới một tấm Phong linh bài:

    - Nghe nói ngươi luyện vân hệ linh thú, liền tặng ngươi năm mươi linh thú cấp truyền thuyết.

    Chậc chậc, linh thú cấp truyền thuyết, hiện nay Lục Nguyên cũng không có bao nhiêu.

    Còn vị Pháp Thánh Đế Tử này thật đúng là ra tay hào phóng.

    Một khi đã tặng là tặng đến năm mươi con, tuy nhiên xét về địa vị thân phận của ông ta, cũng dễ hiểu thôi.

    Pháp Thánh Đế Tử lại ném tới một sự vật:

    - Thiên pháp tửu tứ muội tặng ngươi ta đã giở chút thủ đoạn, kỳ thật không có thiên pháp tửu, bị ta sắp xếp vào không gian của ta, bây giờ ta tặng ngươi một ngàn cân.

    Ông ta hô một tiếng, đã ném tới một bình rượu, bình rượu này không lớn, Lục Nguyên thuận tay đỡ lấy, ánh mắt tỏa sáng.

    Người có thể sẽ thành muội rể này, thật đúng là tích rượu.

    Nhìn thấy rượu mắt liền sáng lên, tuy nhiên đàn ông thích rượu thì cũng chẳng sao.

    Pháp Thánh Đế Tử nói:

    - Lễ vật cũng tặng xong rồi, lễ vật này của ta, cũng không quá nhẹ đấy chứ.

    Haha.

    Nếu ngươi có thể thực sự thành muội rể, lễ vật càng lớn hơn.

    Ông ta cười ha ha một tiếng, tuy nhiên sắc mặt lập tức trở nên rất chăm chú:

    - Tuy nhiên, ngươi ngàn vạn lần không được chủ quan.

    Muốn lấy muội muội của ta, thật ra rất khó.

    Cũng bởi vì muội muội có chút thích ngươi, cho nên ta mới hào phòng với ngươi một chút.

    Ngươi đã qua khảo hạch của ta.

    Nhưng, ngàn vạn lần không được coi thường những đối thủ cạnh tranh kia.

    Nghiêm thiên pháp, về tạo nghệ của pháp thuật, ngươi ta được gọi là gần bằng Pháp chi tử.

    Vũ Sinh Đế Tử, vũ học tạo tỉnh của ngươi ta, khá cao, được gọi là đệ tử có tiềm lực nhất của Vũ Xa Văn Minh.

    Thiên Hoang Đế Tử, đây là đế tử được Hồng Hoang đại trạch công nhận. trong Hoang cổ văn minh, một khi được Hồng Hoang đại trạch công nhận, có nghĩa là gì, có thể ngươi không rõ, nhưng ngươi về tìm hiểu chút tài liệu, hẳn sẽ rõ.

    Phong Nhị Thập Tứ, tốc độ của ngươi ta nhanh tới cực điểm, được gọi là Phong Chi văn minh, nhân vật nhanh nhất trong số thế hệ người trẻ.

    Pháp Thánh Đế Tử nhìn về phía Lục Nguyên, rất nghiêm túc nói:

    - Lần này, những người ngươi đánh bại, là bốn người ta dựa vào thủ đoạn Tạo vật cảnh đại thần thông để tạo ra.

    Bản thân bốn người bọn họ, mạnh hơn rất nhiều.

    Nếu coi thường bọn họ, chính là sẽ chết.

    Cố gắng trở nên mạnh mẽ, haha.

    Phân thân của Pháp Thánh Đế Tử đột nhiên biến mất.

    Còn ở nơi thâm sâu của Pháp Cổ Văn Minh, bên trong tiểu thiên thế giới của Pháp cổ văn minh, cửu trọng thiên chi thượng, có một tòa cung điện vàng son lộng lẫy, mà bên trong tòa cung điện này, có một người cực kỳ tôn quý đứng ở đó.

    Luận trong toàn bộ trung ương thiên triều, có thể liệt vào năm mươi Pháp cổ chi tử đứng đầu, haha cười nói:

    - Không tồi, tiểu tử này cũng không tệ.

    Tuy nhiên.

    Pháp Cổ thánh tử vuốt vuốt cằm:

    - Tuy nhiên, nghĩ tới muội muội mình, sẽ bị tiểu tử này lừa gạt, thật sự có chút không cam lòng.

    Pháp Cổ Thánh tử lầu bầu nói, mà cô gái phong hoa tuyết nguyệt bên cạnh Pháp Cổ Thánh Tử, hoàn toàn không hiểu, một nhân vật quyền lực như thiên đại này, đột nhiên lại lầu bầu một mình làm gì.

    Hơn nữa, tiểu tử này, rút cục là nhân vật nào.

    Phải biết rằng trong trung ương thiên triều, có thể được nhân vật như Pháp Cổ Thánh tử nhắc tới mấy lần, cũng là một việc khá khó.

    Còn lúc này, bên trong Pháp cổ tiểu thiên thế giới, Phó Trùng vẫn đang miệt mài nịnh nọt, nịnh được một vị đế tử không nhiều quyền lực lắm trong 100 vị.

    Trong lòng ngươi ta thầm nghĩ, Lục Nguyên, sớm muộn cũng có một ngày, ta sẽ giẫm nát bàn chân ngươi.

    Nếu ngươi ta mà biết Pháp Cổ Thánh Tử rất vừa ý với Lục Nguyên, có khi còn có thể thổ huyết nữa.

    Lục Nguyên đương nhiên không biết chuyện của pháp cổ văn minh tiểu thiên thế giới cách đây mấy trăm đại châu.

    Được rồi, phân thân của Pháp Thánh Đế Tử đi vào, quả thật có chút lạ lùng.

    Tuy nhiên, không để ý.

    Bởi vì lúc này mình cũng không lý giải nổi tâm trạng này, mà trong lúc không lý giải nổi tâm trạng, thì trước tiên hãy để sang một bên đã.

    Bây giờ, uống rượu đã.

    Thiên pháp tửu, rượu được phối ra từ ngàn loại pháp thuật.

    Lục Nguyên cầm bình rượu lên uống một ngụm.

    Uống hết một ngụm này, mới phát hiện ngụm này vào bụng, vô số mùi vị trong lòng, vốn dĩ một bình rượu mấy chục hương vị chưa chắc đã là chuyện hay, nhưng lại có nhiều hương vị như vậy, dùng một phương pháp kỳ lạ kết hợp lại, biến thành một việc rất hài hòa cân đối.

    Lục Nguyên uống một ngụm, sau đó rất lâu, mới quát một tiếng dài:

    - Rượu ngon.

    Đúng là rượu ngon.

    Bản thân đã uống qua đủ mọi loại rượu, nhưng chưa từng gặp loại rượu ngon như vậy.

    Ngàn pháp tửu, quả nhiên danh bất hư truyền.

    Ngày tháng này trôi qua rất thoải mái, tuy nhiên mình cũng phải nghĩ cách, sớm ngày đạt được Hỗn Động cảnh tam trọng thiên, cắt rời trời đất.

    Kiếm chi tử, Kiếm ngục, Kiễm ma, Kiếm tuệ, Kiễm tham, những người này đều đang không ngừng tiến về phía trước.

    Ngày hôm nay, mây đen sấm chớp, mật vũ đánh úp.

    Từng tầng mây đen cuồn cuộn kéo tới, che đầy bầu trời.

    Hạt mưa ở đây, có hạt to thô như thùng nước.

    Đây thật sự không phải là khoa trương, mà thực sự là có loại hạt mưa như vậy.

    Ở trung ương thiên triều, mưa đột nhiên biến hóa thành yêu thú, đây cũng là việc khá bình thường.

    Lục Nguyên phát hiện sau khi mình đạt được Kiếm tu tinh thần, thần kinh rất không ổn định.

    Không có cách nào, ở trong đủ mọi hoàn cảnh thiên biến vạn hóa của trung ương thiên triều, ngươi muốn thần kinh ổn định cũng không được.

    Lục Nguyên rất không thích thời tiết như vậy, nhưng cũng không làm gì được, thời tiết như vậy, lẽ nào chính mình có thể sửa thành không thế.

    Cũng chỉ có đạt được Hỗn Động cảnh mới có thể sống được dưới thời tiết của trung ương thiên triều.

    Còn phàn nàn gì nữa.

    Yến Thu Nguyệt bên cạnh nói:

    - Kỳ thật với kiếm tu tinh thần chúng ta, thời tiết ác liệt nhất, vẫn là đêm sương mù.

    Đêm sương mù?

    Đây là cái gì?

    Lục Nguyên đang định hỏi về đêm sương mù, trong chốc lát, từ trên bầu trời, truyền đến một khí thế cực kỳ mạnh mẽ.

    Đây là một kiếm khí cực kỳ mạnh mẽ.

    Sự mạnh mẽ của kiếm khí này, so với sư huynh Thái Sử Bi, còn mạnh hơn nhiều.

    Chương 837-838: Kiếm tham khiêu chiến

    Hơn nữa, ở phía trên cỗ kiếm khí cường đại này, ẩn chứa một loại tham lam, sự tham lam này in đậm vào lòng Lục Nguyên.

    Kiếm tham, bản năng của Lục Nguyên cảm giác được đây hẳn là Kiếm tham.

    Mà ở trên bầu trời, một người đã ngự kiếm xuống.

    Đây là một người trung niên chừng bốn mươi, cao gầy, mặc áo màu tro, hai hàng lông mày rất dài, trong đôi mắt ánh lên sự tham lam.

    Đó là sắc tham lam vô cùng.

    Ngươi ta nhìn về chuôi thanh Dưỡng Ngô tiên kiếm trên lưng Lục Nguyên một cách tham lam.

    Dưỡng ngô tiên kiếm vẫn còn trong vỏ, ngươi ta tham lam nhìn về phía chuôi kiếm:

    - Đây chính là Dưỡng Ngô tiên kiếm sao? haha, chính khí tiên kiếm.

    Lục Nguyên nhìn về phía Kiếm tham:

    - Ngươi là Kiếm tham?

    - Đúng, ta là Kiếm tham.

    Người trung niên cao gầy, hai mắt lộ ra vẻ tham lam cười haha :

    - Ngươi chính là Lục Nguyên à, rất tốt, rất được, quả rút cục cũng phải chín rồi, ta ở đây khiêu chiến với ngươi.

    - Khiêu chiến?

    Lục Nguyên khẽ giật mình.

    Yến Thu Nguyệt ở bên cạnh giải thích:

    - Kiếm tu tinh thần, là nơi tu hành, không chỉ là tu hành về pháp lực cảnh giới, còn tu hành về phương diện kỹ xảo chiến đấu, cho nên phía trên kiếm tu tinh thần có quy định, có thể khiêu chiến, đương nhiên, khiêu chiến cũng có quy định tương đối,ví như ngươi muốn khiêu chiến, được, nhưng trong lúc khiêu chiến, không thể đánh chết người ta.

    Cơ bản là khiêu chiến thì không được từ chối bởi vì căn bản sẽ không chết người, từ chối làm gì.

    Lục Nguyên không khỏi khẽ giật mình, Kiếm tham muốn tìm mình khiêu chiến làm gì?

    Nghe nói Kiếm tham thích nhất là đoạt kiếm tiên của người khác, đây là một cuồng nhân kiếm tiên.

    Hơn nữa, sau khi mình đã luyện thành kiếm tiên, ngươi ta lập tức tìm đến mình, xem ra thật sự là một cuồng nhân kiếm tiên, thích nhất là đoạt kiếm tiên của người khác.

    Tuy nhiên, trong quá trình khiêu chiến, có thể đoạt kiếm tiên của người khác sao?

    - Đợi đã.

    Thái Sử Bi từ trong bước ra, nhìn Kiếm Tham:

    - Ngươi đã luyện thành Thiên tham thủ?

    Kiếm Tham cười như điên:

    - Đúng vậy, lão tử chính là luyện thành Thiên tham thủ, sau khi luyện thành, muốn đoạt kiếm tiên, không hề khó khăn.

    Thiên tham thủ?

    Đây là cái gì?

    Thái Sử Bi hạ giọng giải thích:

    - Thiên tham thủ, ta cũng chỉ nghe nói qua.

    Nghe nói Kiếm tham tự mình sáng tạo ra đấy.

    Kiếm tham từng một lần vô tình nói ra.

    Kiếm tham thủ khá đáng sợ, Kiếm tham giao thủ với người.

    Chỉ cần chiếm được thượng phong tuyệt đối, liền có thể đoạt được hồn của kiếm bên trong kiếm tiên của người khác.

    Lúc này, xem như đã hiểu dụng tâm của Kiếm tham.

    Tên này, lại định dùng thiên tham thủ, trong trận quyết chiến, cướp lấy Dưỡng ngộ kiếm tiên của Lục Nguyên.

    Đây là chuyện ti tiện đến mức nào chứ.

    Nhưng, Kiếm tham vốn làm những việc ti tiện như vậy mà.

    Kiếm tham, ngươi ta căn bản không sợ bị người ta mắng là ti tiện, ngươi ta chỉ cần tiên kiếm.

    Tiên kiếm thuộc tính chính khí của Lục Nguyên, hơn nữa lúc luyện chế tiên kiếm, chính khí trực tiếp bay lên độ cao một ngàn trượng, so với độ cao ba trăm trượng bình thường, cao hơn quá nhiều.

    Khiến Kiếm tham càng rớt nước miếng, cho nên sau vài ngày đã tới thăm.

    Thái Sử Bi trầm giọng nói:

    - Kiếm tham, ngươi có phải hơi quá đáng không?

    - Quá đáng, có sao, ta chỉ là ưa thích kiếm tiên thôi.

    Nghe nói Kiếm ma cũng mài kiếm soàn soạt, muốn đoạt mệnh của Lục Nguyên, so với ngươi ta, ta chỉ đoạt kiếm tiên, thật sự là quá lương thiện rồi, quy định này của việc quyết chiến, vốn đã định rồi.

    Hơn nữa Thái Sử Chí tôn muốn đổi, chỉ sợ Hiên Viên chí tôn cũng sẽ không dễ dàng sửa đổi quy định này.

    Haha, tiểu tử Lục Nguyên, Dưỡng Ngô kiếm tiên của ngươi, ta phải có được.

    Kiếm tham cười một tràng quái dị:

    - Thời gian quyết chiến, định vào ba tháng sau.

    Ba tháng sau, ta dùng thiên tham thủ tới lấy kiếm.

    Kiếm tham cười haha.

    Thái Sử Bi còn định nói, Kiếm tham cười haha:

    - Ồ, Thái Sử Bi, ta cũng gửi cho ngươi một bức thư khiêu chiến, Bi tiên kiếm của ngươi, ta cũng muốn.

    Đúng rồi, còn có Địa tiên kiếm của Tống Địa, cũng có chút hữu ích, dù sao cùng thu một thể luôn.

    Tống Địa, thư khiêu chiến này, ngươi nhận lấy.

    Kiếm tham giơ một tay lên, đã phát ra một thư khiêu chiến, bay thẳng về phía Tống Địa.

    Kiếm Tham phát xong ba bức thư khiêu chiến, cười haha điên cuồng:

    - Các ngươi là môn hạ của Thái Sử chí tôn, cũng đắc tội với quá nhiều người rồi, bây giờ, cứ ngoan ngoãn để ta đoạt tiên kiếm đi, rồi hãy chết dưới tay Kiếm ma, haha.

    Ngươi ta bay thẳng lên trời, đến quỷ dị, đi cũng quỷ dị, để lại chính là ba bức thư khiêu chiến.

    Ba bức thư khiêu chiến này, thật sự đập thật nặng vào mặt của Thái Sử chí tôn.

    Thật sự phải ba tháng sau, tiếp nhận khiêu chiến của Kiếm tham, như vậy chỉ có một con đường là kiếm tiên bị đoạt mất.

    Mà hiện nay chỉ có ba con đường để đi.

    Con đường thứ nhất, tìm Thái Sử chí tôn quyết định, nhưng Hiên Viên chí tôn nhất định sẽ phối hợp áp chế Thái Sử chí tôn.

    Về phương diện này, Hiên Viên chí tôn vẫn chiếm ưu thế tuyệt đối, cho nên con đường này rất khó thông.

    Con đường thứ hai, Thái Sử Bi thắng Kiếm tham.

    Thái Sử Bi và Kiếm tham đều là tu vi Hỗn Động cảnh ngũ trọng thiên.

    Nhưng con đường này cũng không thông.

    Thải Sử Bi năm năm trước từng giao đấu với Kiếm tham một lần.

    Lần đó tiếp được hai mươi chiêu của Kiếm tham đã không chịu được liền thất bại.

    Con đường thứ ba, Lục Nguyên thắng Kiếm tham.

    Nhưng chuyện này cũng không thể.

    Kiếm tham là một trong mấy người mạnh nhất của Hỗn Động cảnh ngũ trọng thiên.

    Còn Lục Nguyên tuy sáng tạo ra kiếm pháp Tinh Thần cấp, có được da của miêu yêu, tạo ra đủ loại kỳ tích, nhưng, nói trắng ra, đến bây giờ, chiến tích hoành tráng nhất mà Lục Nguyên tạo ra, là thắng Hiên Viên Lệnh Hỗn Động cảnh nhất trọng thiên.

    Cũng không còn chiến thắng ai khác khi chiến đấu trực diện nữa.

    Cho nên, Lục Nguyên sao có thể thắng được Kiếm tham.

    Ba con đường này đều không giải quyết được, như vậy không có cách nào, chẳng lẽ thật sự bị đoạt kiếm tiên sao.

    Vừa rồi, mới đạt được tầng thứ hai của kiếm đạo thụ.

    Mọi người trong lòng vui vì có thể sống ở tầng thứ hai của kiếm đạo thụ.

    Chẳng ngờ, chỉ trong chớp mắt, Kiếm tham đã lần đến thăm, hơn nữa còn luyện thành thiên tham thủ.

    Chỉ dựa vào như vậy, chỉ một người đã áp chế cả khí thế của Thái Sử chí tôn, chẳng có cách gì.

    Không khí vui mừng vốn có của tầng hai kiếm đạo thuật, lập tức bị chấn áp mất cả, tình cảnh bi thảm, giống như thời tiết bên ngoài.

    Lục Nguyên không kìm được hỏi:

    - Kiếm tham, hẳn là Hỗn Động cảnh ngũ trọng thiên không gian pháp tắc đúng không?

    - Đúng, tuy nhiên thực lực của ngươi ta hơn ta không ít.

    Thái Sử Bi nói.

    - Rất tốt, ba tháng sau, ta đấu với ngươi ta.

    Lục Nguyên nhún vai nói, mà câu này của Lục Nguyên, đều khiến mọi người ở đó kinh hãi.

    Lục Nguyên đang nói gì vậy, hắn chiến đấu với Kiếm tham.

    Kiếm tham là Hỗn Động cảnh ngũ trọng thiên, Lục Nguyên tuy sáng tạo ra rất nhiều kỳ tích, nhưng đối thủ mạnh nhất hắn từng thắng là Hỗn Động cảnh nhất trọng thiên.

    Cứ cho là hắn lợi hại đôi chút, có thể thắng được Hỗn Động cảnh nhị trọng, tam trọng, thậm chí tứ trọng, cũng tuyệt đối không thể thắng được Kiếm tham ngũ trọng thiên đính phong.

    Kiếm tham, cũng không bình thường như kiếm tú

    Kiếm tham, là nhân vật đứng đầu trong Kiếm đạo bát cực.

    Chỉ kém mấy người Kiếm ngục, Kiếm Ma đỉnh cấp.

    Lục Nguyên đã xác định cách để ba tháng sau thắng được Kiếm tham.

    Đó chính là nâng cao thực lực bản thân tới Hỗn Động cảnh tam trọng thiên cắt rời thiên địa.

    Chỉ có đạt tới Hỗn Động cảnh tam trọng thiên, mới có thể thắng được Kiếm tham.

    Nhưng muốn đạt được Hỗn Động cảnh tam trọng thiên, chỉ e không dễ.

    Tuy nhiên, khó đến đâu nào.

    Khó thì từ bỏ sao?

    Thật bất hạnh, bản thân dù từ trước tới nay, đều biếng nhác đấy, nhưng lúc bản thân thật sự muốn làm điều gì đó, chưa từng bao giờ từ bỏ.

    Ta cũng không tin, thời gian ba tháng, không tới được Hỗn Động cảnh tam trọng thiên, thắng được Kiếm tham.

    Ở trong hốc cây đương nhiên không thể là nơi tốt để luyện công, môi trường ở đây quá an nhàn, Lục Nguyên định ra ngoài một chút.

    Kết quả vừa định đi, đã nghe thấy trên Kiếm đạo thụ, truyền tới đủ lời nghị luận.

    - Haha, Thái Sử chí tôn môn hạ, đoán chừng đang vui vẻ ở tầng hai của kiếm đạo thụ.

    Kết quả Kiếm tham liền tìm đến cửa.

    Thường thường, tầng thứ hai của kiếm đạo thụ, đều là dành cho những người tương đương có thực lực.

    Thái Sử chí tôn môn hạ quả nhiên chỉ là may mắn, mới có thể ở tầng hai của kiếm đạo thụ.

    Thực lực của bọn họ quá kém, chỉ một Kiếm tham đã khiến họ không biết phải làm sao.

    Một môn phế vật như vậy, lại còn dám ở tầng hai của kiếm đạo thụ.

    Kiếm tham làm rất tốt, ta thấy bọn họ sẽ bại thôi..

    Cùng xmuội, ba tháng sau, có trò hay để xmuội.

    Những người này rõ ràng đang thấy rất hả hê.

    Việc Kiếm tham đến rất nhanh chóng bị truyền ra ngoài.

    Lục Nguyên cũng không để ý, một đường bay thẳng tới nơi cách kiếm đạo thụ không xa.

    Nơi này vừa nằm trong sự bảo vệ của kiếm đạo thụ, lại có thể ra ngoài tìm yêu thú để luyện, đồng thời cũng khá yên tĩnh, có thể khiến mình yên tĩnh luyện công.

    Bắt đầu luyện công

    Lục Nguyên lẳng lặng nhìn kiếm của mình.

    Tuy không phải là luyện kiếm, nhưng mình luyện công, thường thích bắt đầu từ luyện kiếm.

    Mà lúc này, một thư mật báo được đưa tới kiếm chủ trên núi, là liên quan tới việc Lục Nguyên luyện công.

    - Kiếm tham, ép Lục Nguyên tới mức này sao?

    Tạm thời trấn áp Thái Sử, không cần vội ra tay, xem xem Lục Nguyên có thể biểu hiện thế nào.

    Giọng kiếm chủ truyền tới.

    - ồ, người của Ẩn Kiếm tông cũng tới sao?

    Xem ra, cũng là tới vì Lục Nguyên.

    Giọng kiếm chủ bồng bềnh mờ mịt:

    - Bạn cũ đã tới rồi, đương nhiên phải gặp.

    Đây là một khu rừng rậm.

    Cây cối ở đây, thô và to một cách thần kỳ.

    Mỗi cây cao tới hơn trăm trượng.

    Bò sát ở đây, cũng lớn một cách thần kỳ.

    Một con bò sát to tới gần một trượng, có thể nuốt chửng một trăm người phàm cũng không thành vấn đề.

    Tuy nhiên, cây cối ở đây có to đến đâu, bò sát có lớn đến đâu, so với rễ cây kia, cũng nhỏ một cách lạ kỳ.

    Một rễ cây kia, khá thô và to, vốn không phải chỉ cây này to, đi vào sâu bên trong, rễ cây này thậm chí dài cả trăm trượng thậm chí ngàn trượng, đâm rất sâu vào lòng đất.

    Nhìn từ xa, đó cây cao vạn trượng, là một cây đại thụ tồn tại với thời gian.

    Cây kiếm đạo.

    Mà ở đây, một người thanh niên mặc áo xngươi, đang ngồi xếp bằng.

    Vô tướng thôn phệ quyết vận lên, Dưỡng Ngô tiên kiếm đặt bên người.

    Lục Nguyên thở một hơi.

    Lần này lại thất bại.

    Muốn tấn công Hỗn Động cảnh tam trọng thiên cắt rời thiên địa, thực không phải chuyện đơn giản.

    Nếu là bình thường tấn công cao thêm một cảnh giới bị thất bại, Lục Nguyên cũng thực sự không quá để ý.

    Bản thân Lục Nguyên là người khá rộng lượng.

    Với tính cách bình thường của Lục Nguyên, chỉ lo bây giờ sẽ uống một bình rượu, sau đó ngủ một giấc, thật an nhàn, thói quen đó, mới là tính cách của Lục Nguyên.

    Chỉ là, lần này không giống.

    Khi đó, Kiếm Tham hẹn ba tháng tỉ thí, ba tháng sau, sẽ dựa vào Thiên Tham Thủ đại thành của ngươi ta, đến cướp tiên kiếm của Lục Nguyên.

    Hơn nữa không chỉ tiên kiếm của Lục Nguyên, còn cả Bi tiên kiếm của Thái Sử Bi, tiên kiếm của Tống Địa.

    Ngươi ta định một lần hành động đoạt được ba thanh tiên kiếm, khiến Thái sử chí tôn môn hạ, mất mặt toàn bộ.

    Mà hiện nay, nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có mình có khả năng đấu lại với Kiếm Tham.

    Chỉ là, đến lúc này, đã qua một tháng, còn hai tháng nữa, Kiếm Tham sẽ tới.

    Nếu như mình không thể đạt được Hỗn động cảnh đệ tam trọng thiên cắt rời thiên địa, thì không cách gì ngăn cản được Kiếm Tham, thắng được Kiếm Tham.

    Chỉ là, muốn trong hai tháng còn lại, đạt được hỗn động cảnh tam trọng thiên, không phải là chuyện dễ.

    Lục Nguyên thở ra một hơi, thời gian thật sự là nhngươi.

    Nhưng bất kể thế nào…nhất định phải thành.

    - Ngươi luyện như vậy, không nói cho ngươi hai tháng, mà là có cho cả hai năm, chỉ sợ căn bản cũng không luyện thành.

    Một giọng nói khàn khàn vang lên sau lưng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đột nhiên cả kinh, bị người đi tới sau lưng, lại không phản ứng gì lại, đây là một sơ suất quá lớn, quá mất thế diện.

    Hơn nữa, không chỉ là sơ suất, như vậy thật sự là nguy hiểm.

    Nếu người đột nhiên xuất hiện phía sau mình lại động thủ với mình, vậy mấy cái mạng của mình cũng không đủ chết.

    Lục Nguyên vô cùng kinh sợ, trong nháy mắt nhảy ra xa, sau khi xa tới gần trăm trượng, mới quay đầu nhìn.

    Ở đó, một ông già tóc bạc trắng, đang đứng chắp tay.

    Ông lão tóc trắng này, tựa hồ chỉ là một người bình thường…Chút khí thế cũng không có gì đáng kể, nhưng Lục Nguyên biết rõ, ông lão tóc bạc này tuyệt đối không phải người thường.

    Người thường không thể bất tri bất giác đến cách phía sau mình ba thước, mà không để mình biết được.

    - Không phải khẩn trương, lão phu không có ác ý gì.

    Ông lão tóc bạc nói:

    - Lão phu quen biết Chu Thỉnh Huyền.

    - Ông quen biết Chu sư thúc tổ?

    Lục Nguyên khẽ giật mình.

    - Nói chính xác, lão phu còn dạy Chu Thỉnh Huyền một thời gian ngắn.

    Ông lão tóc trắng này nói, thấy bộ dạng không tin của Lục Nguyên, ông lão tóc trắng mỉm cười:

    - Chu Thỉnh Huyền cách đây không lâu gửi thư nói, ông ta dạy được một nhân vật thiên tài, tên là Lục Nguyên.

    Thậm chí ở Hoa Sơn, thông qua vạn luân hồi, thậm chí còn chống được mười ngàn lẻ một kiếm.

    Câu này nói ra, Lục Nguyên không khỏi tin tới tám phần.

    Bởi vì, vạn kiếm luân hồi năm đó của mình, thậm chí cả chuyện chống được mười ngàn lẻ một kiếm, thật sự chỉ có Chu Thỉnh Huyền biết rõ.

    Những người khác, cho dù là người của Hoa Sơn cũng tuyệt đối không biết.

    - Vậy là ông?

    Lục Nguyên hỏi.

    - Lão phu là Kiếm Như Hải, chủ tông đương đại của Ẩn Kiếm Tông.

    Ông lão tóc trắng thản nhiên nói.

    - Ẩn Kiếm Tông?

    Lục Nguyên không khỏi khẽ giật mình.

    Bản thân mình đã vào trung ương thiên triều lâu rồi, nhưng cho tới giờ vẫn chưa từng nghe qua cái tên Ẩn Kiếm Tông.

    Ông lão tóc bạc tự xưng là Kiếm Như Hải này lại nói:

    - Chu Thỉnh Huyền hẳn là đã nói với ngươi việc của Kiếm Tông rồi?

    Lục Nguyên lập tức bắt đầu nhớ lại.

    Đây quả thực là một việc không ngờ.

    Tuy nhiên theo trí nhớ, cũng lập tức nhớ ra.

    Trên mặt đất trước đây rất lâu, sự tồn tại của Tài Kiếm, nhưng lại không có sự tồn tại của Tài Kiếm.

    Chương 839-840: Tông chủ Ẩn Kiếm Tông

    Còn lần đó, lại xuất hiện một người thanh niên tên là Tiểu Sư, bắt đầu khai quật tác dụng của kiếm, sáng tạo ra bộ kiếm đầu tiên trong trời đất.

    Lúc bộ kiếm đầu tiên này xuất hiện, mưa to như trút, sấm chớt điên cuồng, trời đất cũng trỗi dậy vì sự xuất hiện của bộ kiếm đầu tiên trong nhân gian.

    Người thanh niên tên là Tiểu Sư kia, sau đó được tôn xưng là Vạn Thế kiếm sư.

    Cũng như vậy, trong số đệ tử của Vạn Thế kiếm sư, có một đệ tự kiệt xuất, sáng tạo ra Bạng Tông.

    Đây chính là lai lịch của Kiếm Tông.

    Kiếm Như Hải, tông chủ kiếm của Ẩn Kiếm Tông thản nhiên nói:

    - Chu Thanh Huyền đã từng nói, cơ bản chính xác rồi, tuy nhiên vài điểm cũng phải bổ sung.

    Thứ nhất, cái gọi là bộ kiếm thứ nhất trong trời đất, chính là bộ kiếm thứ nhất trong trời đất ở kỷ nguyên chúng ta, có được kiếm trong Thường lân thất tử ở hiện tại.

    Tử tích phải lớn đến mức rất nhiều khí vận, thậm chí cả một kỉ nguyên.

    Rất nhiều kiếm, rất nhiều khí vận, dung hợp trên người ngươi ta, vốn dựa vào thực lực của Vạn Thế Kiếm sư, mới có thể tấn công thành văn minh chi chủ.

    Đáng tiếc, Thái Cổ văn minh chi chủ, căn bản không tha cho Vạn Thế kiếm sư.

    Sau khi gã xuất quan, nhất định đòi đánh chết Vạn Thế kiếm sư.

    Hy vọng lớn nhất quật khởi của kiếm đạo chúng ta, liền bị Thái Cổ văn minh chi chủ đánh chết.

    Kiếm Như Hải nói về lịch sử quá khứ.

    - Còn đệ tử giỏi nhất của Vạn Thế kiếm sư đã tạo ra kiếm tông của chúng ta.

    Nhưng vì phải chịu sức ép từ mọi phía, cho nên Kiếm Tông trở thành Ẩn Kiếm Tông, đây chính là lai lịch của chúng ta.

    Mà Ẩn kiếm tông trong nhiều thế hệ như vậy, vẫn luôn âm thầm hoạt động.

    Đương nhiên, Ẩn Kiếm Tông mang một chữ ‘ẩn’, đương nhiên không thể thu nhận đệ tử quy mô lớn một cách chính thức.

    Giống Hiển kiếm môn, Vô Thượng đại giáo kiếm môn của các ngươi, thường được bọn ta gọi là Hiển kiếm môn.

    Kiếm Như Hải nói.

    - Ẩn kiếm tông của bọn ta, rất hạn chế thu nhận đệ tử, thậm chí có lúc cả chục ngàn năm cũng không thu nhận một đệ tử nào cũng là đều bình thường.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Còn ngươi trải qua vạn kiếm luân hồi ở Hoa Sơn, thực ra tiêu chuẩn thu đệ tử của Ẩn kiếm môn chúng ta, một khi có thể thông qua vạn kiếm luân hồi, liền có thể được thu nhận làm đệ tử của Ẩn kiếm tông.

    Hoa Sơn của các ngươi năm đó, xuất hiện hai người khá giỏi.

    Một là Yến Thương Thiên, một là Chu Thỉnh Huyền.

    Vốn hai người này ta định thu nhận vào Ẩn Kiếm Tông.

    Chỉ là Yến Thương Thiên có cơ duyên của Yến Thương Thiên, ngươi ta cuối cùng không gia nhập Ẩn kiếm tông, còn Chu Thỉnh Huyền thì có.

    Thì ra là thế, Lục Nguyên xem như đã hiểu, vì sao Yến sư tổ và Chu sư thúc tổ đều mạnh như vậy.

    Một người là thiên tài tuyệt thế của Hiển Kiếm Môn, một người là thiên tài tuyệt thế của Ẩn kiếm tông.

    - Còn ngươi, cũng là thông qua vạn kiếm luân hồi.

    Hiện tại, theo ta đi một chuyến thì sao.

    Ta biết rõ mục tiêu hiện nay của ngươi là phải thắng Kiếm Tham.

    Ta sẽ huấn luyện ngươi vượt qua Kiếm Tham.

    Còn hai tháng, đủ để ngươi đạt được Hỗn động cảnh tam trọng thiên, đánh bại Kiếm Tham.

    Kiếm Như Hải nói.

    - Đợi chút.

    Lục Nguyên không khỏi xua tay:

    - Ta hiện nay là kiếm môn, cũng chính là người của Hiển kiếm môn mà người nói đời trước, không thể đi theo thầy khác.

    - Xem ra ngươi vẫn không rõ mối quan hệ giữa Ẩn kiếm môn và Hiển kiếm môn.

    Kiếm Như Hải nói.

    - Haha, ta đã sớm nói Lục Nguyên rất được mà.

    Một giọng nói khác vang lên.

    Lục Nguyên không khỏi bật cười.

    Chuyện gì thế này?

    Thế đạo này sao lại có nhiều cao nhân như vậy?

    Vừa rồi Tông chủ Ẩn kiếm tông, Kiếm Như Hải vô tiếng vô thanh xuất hiện sau lưng mình thì cũng thôi đi.

    Nhưng lúc này, lại một cao nhân vô thanh vô tức xuất hiện sau lưng mình, Lục Nguyên đưa mắt nhìn sang, giật mình.

    Người xuất hiện sau lưng mình, dáng người cao gầy, tóc trắng râu bạc, trên mặt hiện lên nét sầu khổ, toàn thân tỏa ra một cỗ kiếm khí kinh người.

    - Đây là.

    Lục Nguyên tuy chưa từng thấy người này ở đời thực, nhưng lại gặp rất nhiều lần qua trngươi.

    Người này là kiếm chủ của Hiển kiếm môn đương đại.

    Nghe nói người đó đã bị trọng thương, sau đó nhường quyền lại cho kiếm chủ Hiên Viên vọng thủ, còn hiện nay rõ ràng gặp được kiếm chủ.

    - Tham kiến kiếm chủ.

    - Không cần đa lễ.

    Kiếm chủ mỉm cười, đến bên cạnh Kiếm Như Hải, cười haha.

    Một kiếm đâm tới, còn Kiếm Như Hải cũng quay người đâm một kiếm rất nhngươi.

    Kiếm của hai người đâm tới đều rất nhngươi, nhanh hơn nhiều lần khả năng nhanh nhất của Lục Nguyên.

    Nhưng trong chốc lát, hai chuôi kiếm liền dừng lại.

    Kiếm của Kiếm Như Hải dừng ở phía trước cổ họng của kiểm chủ.

    Còn kiếm của kiếm chủ cũng dừng trước cổ họng của Kiếm Như Hải.

    Kiếm của hai người, đều chỉ cần tiến lên một tấc, liền khiến đối phương trọng thương.

    Nhưng, kiếm của hai người đều không tiến lên một tấc.

    Không phải vì đố kị đối phương, mà vì tuyệt đối ăn ý.

    Giữa hai người, có sự ăn ý tuyệt đối, xem ra năm đó đã liên thủ tác chiến nhiều lần.

    Hai người đồng thời thu kiếm, sau đó đều cười haha, mắng nhau mấy câu.

    Kiếm Chủ nhìn Lục Nguyên:

    - Lục Nguyên, lão già Kiếm Như Hải này nhìn trúng ngươi, ngươi cứ theo lão tới Ẩn kiếm tông tu hành một hai tháng.

    Hơn nữa Ẩn kiếm tông căn bản không cần bái sư, hậu nhập môn đích hảm, tiên nhập môn đích sư huynh, khá đơn giản, ngươi cũng không phải bái sư.

    Về phần quan hệ năm đó của ta và lão gì Kiếm Như Hải, cũng khá đơn giản.

    Năm đó hai người chúng ta, đã từng cùng đối chiến với Hoang Thánh đế tử của Hoang cổ văn minh.

    Kết quả hai người bị trọng thương, bây giờ cũng vẫn chưa lành hẳn.

    Kiếm chủ tiện nói, hóa ra, đây chính là chân tướng của việc kiếm chủ bị thương nặng, hai người liên thủ khiêu chiến Hoang thánh đế tử

    Lúc thánh đế tử đi rồi, Lục Nguyên cũng điều tra tài liệu một chút, phát hiện mỗi văn minh, có thể được gọi là Thượng thánh đế tử, đều có vai trò không đơn giản.

    Về phần vì sao Kiếm và Hoang phải đấu với nhau, điều này quá dễ hiểu, Kiếm không đấu với Hoang, đây mới là chuyện kỳ lạ.

    Đến lúc này, việc Lục Nguyên đi theo Kiếm Như Hải tu hành đã được định.

    Thời gian, hai tháng.

    Hai tháng sau, phải quay về đấu với Kiếm Tham.

    Kiếm Như Hải nâng cằm lên, rất nghiêm túc quan sát Lục Nguyên trong kiếm luân hồi.

    Hai chục ngàn đạo kiếm khí phía trước, biểu hiện của Lục Nguyên cũng có thể coi là không tệ.

    Tuy nhiên biểu hiện như vậy, rất nhiều người đều có thể làm được.

    Đám Kiếm Tiềm, Kiếm Tuyệt, ai cũng làm được.

    Cho nên, hãy xem hai chục ngàn đạo kiếm khí phía sau.

    Kiếm pháp của hai chục ngàn đạo kiếm khí phía trước, rất bình thường.

    Kiếm chiêu cao minh nhất, cũng chính là kiếm chiêu Tinh thần cấp.

    Dựa vào lời khen của Chu Thỉnh Huyền dành cho Lục Nguyên, muốn đối phó với kiếm chiêu Tinh thần cấp, thực ra không khó.

    Nhưng hai chục ngàn đạo kiếm khí phía sau, lại xuất hiện kiếm chiêu Diệt Tinh cấp.

    Kiếm chiêu diệt Tinh cấp, nhìn thì tưởng không chênh lệch nhiều lắm.

    Nhưng trên thực tế, chiêu thức Diệt Tinh cấp rất huyền diệu

    Chỉ riêng sự huyền diệu này, cũng đã rất khó đối phó.

    Nhưng không nghi ngờ gì, không chỉ như vậy.

    Diệt tinh cấp có một chữ diệt, lực phá hoại trong đó, tương đương lớn.

    Tuy kiếm chiêu trong kiếm luân hồi là kiếm chiêu nửa thực nửa huyễn.

    Nhưng lại khiến người ta rất đau, chính bởi vì như thế, chữ diệt này mà đánh lên cơ thể người, cảm giác đau đớn rất khó chịu đựng.

    Cũng có nghĩa, kiếm khí của hai chục ngàn đạo kiếm khí phía sau, một là phải bỏ ra càng nhiều sức lực để phá giải, tìm ra kiếm, thời điểm khí thịnh nhất, kiếm pháp của diệt tinh cấp không dễ phá giải.

    Thứ hai là cảm giác đau đớn đột nhiên tăng mạnh.

    Ở vào tình huống như vậy, người muốn chống đỡ, thế nhưng khá khó khăn.

    Cho nên, đây mới thực sự là khảo nghiệm.

    Giữa kiếm khí thứ hai chục ngàn và kiếm thứ hai chục ngàn lẻ một, dừng lại một chút, cho Lục Nguyên cơ hội nghỉ ngơi.

    Nhưng Lục Nguyên cũng không vui mừng gì, có thể dừng lúc này, chỉ thể hiện một việc, kiếm chiêu phía sau, sẽ càng khó đối phó.

    Rốt cục, đạo kiếm khí thứ hai chục mươi ngàn lẻ một cũng xuất hiện.

    Đạo kiếm khí này giống như một con ác long hủy diệt, dần hiện ra lực phá hoại rất lớn.

    Chỉ vừa mới xuất hiện, Lục Nguyên đã cảm nhận được đạo kiếm khí này khá đáng sợ.

    Đạo kiếm khí này nếu đặt ở phía Tinh thần cấp không có cấm pháp phía trên, thậm chí có thể phá hủy cả tinh thần.

    Đây là, kiếm chiêu diệt Tinh cấp.

    Diệt tinh cấp.

    Lục Nguyên cũng rất ít đối diện với Diệt Tinh cấp.

    Lần này đối diện với Diệt tinh cấp, Lục Nguyên không dám có chút chủ quan nào.

    Đạo kiếm khí này giống như một con ác long hủy diệt.

    Lúc phi hành, như con rồng bay trên trời, có một thứ khí thế ở bên trong.

    Đạo kiếm khí này phát ra về phía Lục Nguyên, dường như có cảm giác muốn mổ xẻ cả người Lục Nguyên ra.

    Một kiếm này, không chỉ có lực công kích tương đối khủng bố, hơn nữa còn cực kì huyền diệu, lại khiến Lục Nguyên bị mổ ra hoàn mỹ.

    Giống như đầu bếp róc thịt trâu.

    Lục Nguyên còn là lần đầu tiên gặp phải cảm giác này, chỉ cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

    Tuy nhiên, cũng trong tình cảnh ngặt nghèo này, khám phá ra điểm mạnh nhất của đường kiếm này, đồng thời nghênh đón.

    Kiếm chiêu Diệt tinh cấp làm khó ta, sao có thể.

    Lục Nguyên nghênh hướng mạnh nhất.

    Giờ phút này, một cảm giác đau nhức kịch liệt đến tận xương tủy truyền đến.

    Chết tiệt, sao lại đau vậy.

    Lục Nguyên cơ hồ muốn điên lên, sao lại đau như vậy.

    Giờ phút này thực sự quá đau đớn.

    Đây chính là sự đau đớn về thần kinh mà Diệt tinh cấp mang đến cho mình sao?

    Đau đớn kịch liệt sẽ ảnh hưởng tới phán đoán của con người.

    Lục Nguyên lập tức liền phát hiện, độ khó sau đạo kiếm khí thứ hai chục ngàn đột ngột tăng lên gấp nhiều lần.

    Đáng chết.

    Tuy nhiên nhất định phải nhịn.

    Đạo kiếm khí thứ hai mươi ngàn lẻ hai như một con độc long hủy tinh diệt thần.

    Nhưng Lục Nguyên nhất định đỡ lấy.

    Chỉ là sau khi đỡ, lập tức cảm giác toàn thân rất đau nhức, còn mạnh hơn một chút so với nỗi đau khi nãy.

    Cảm giác đau đớn này cứ tích lũy thêm, đếnà tận kiếm khí thứ hai mươi ngàn lẻ năm.

    Kiếm khí thứ hai mươi ngàn một trăm.

    Lúc đạt tới kiếm khí hai mươi ngàn một trăm năm mươi, Lục Nguyên phát hiện cảm giác đau đớn sắp che hết cả thần kinh của mình.

    Cảm giác này thật quá đau đớn.

    Sau khi kiếm luân hồi quay lại đạo kiếm khí hai chục ngàn, độ khó tăng lên rất nhiều.

    Chẳng lẽ phải chịu thất bại như vậy sao?

    Không, không thể thất bại.

    Kiếm Tham diễu võ dương oai, bản thân vẫn muốn hai tháng sau, trở về Kiếm tu tinh thần, thắng được Kiếm Tham một cách ongươi liệt, sao có thể thất bại được

    Ý chí lực của Lục Nguyên, mạnh hơn rất nhiều so với những người cùng cảnh giới, gấp sáu lần người bình thường.

    Một ý chí kiên định như vậy, chắc chắn nhất định không thể thất bại, phải không ngừng cố gắng.

    Đạo kiếm khí thứ hai chục ngàn ba trăm.

    Đạo kiếm khí thứ hai chục ngàn sáu trăm.

    Đạo kiếm khí thứ hai chục ngàn chín trăm.

    Đến lúc này, Kiếm Như Hải đứng từ xa quan sát, sắc mặt đã bắt đầu nghiêm trọng.

    Số người Ẩn Kiếm Tông bồi dưỡng tuy rất nhỏ, nhưng cũng có số lượng nhất định.

    Hơn nữa, mỗi người mà Ẩn Kiếm Tông bồi dưỡng, đều là tinh ngươi trong số tinh ngươi, thiên tài trong số những thiên tài.

    Có thể được chọn làm tông chủ của Ẩn Kiếm Tông trong số nhiều thiên tài tuyệt thế như vậy, thiên phú, thực lực của Kiếm Như Hải, không cần nói cũng biết

    Mà năm đó lúc Kiếm Như Hải đạt Hỗn động cảnh nhị trọng thiên cũng từng dùng Kiếm luân hồi này để luyện pháp lực.

    Nhưng khi đó Kiếm Như Hải cũng chỉ cầm cự được tới đạo kiếm khí thứ hai hai mươi mốt ngàn hai trăm.

    Lục Nguyên muốn phá vỡ kỉ lục này sao?

    Đang lúc Kiếm Như Hải trầm tư, Lục Nguyên đã phá vỡ kỷ lục đạo kiếm khí thứ hai mươi mốt ngàn hai trăm.

    Kiếm Như Hải không khỏi gật đầu cười cười.

    Là tông chủ của Ẩn Kiếm tông, tiền bối về kiếm đạo, nhìn thấy một hậu bối kiếm đạo có tiền đồ, ông ta đương nhiên rất mừng rỡ.

    Ông ta hy vọng kiếm đạo ngày càng mạnh, không phải là sự mạnh mẽ của cá nhân, mà là sự mạnh mẽ của cả tập thể.

    Càng quan trọng hơn là, đạo đức phẩm chất của Lục Nguyên khá tốt, điều này đã được Chu Thanh Huyền kiểm chứng.

    Ông ta đương nhiên yên tâm.

    Kiếm Như Hải kỳ thật có ý để Chu Thỉnh Huyền tới nhận chức tông chủ của Ẩn kiếm tông.

    Đương nhiên, Chu Thỉnh Huyền vẫn phải bồi dưỡng thêm một thời gian.

    Đạo kiếm khí thứ hai mươi mốt ngàn năm trăm.

    Đạo kiếm khí hai mươi hai ngàn lẻ một.

    Về sau, kiếm khí càng ngày càng nhngươi.

    Uy lực của kiếm khí càng lúc càng lớn, cảm giác bản thân cũng đang không ngừng tích lũy.

    Tuy ý thức của Lục Nguyên thường gấp sáu lần người bình thường cùng cảnh giới.

    Nhưng lúc này cũng có chút mơ hồ, đáng chết, sao ý thức lại mơ hồ, mình nhất định phải chống cự tiếp.

    Phải đánh bại Kiếm Tham.

    Về cơ bản, Lục Nguyên lúc này đã đánh mất phần lớn ý thức.

    Với cảm giác đau đớn như vậy, còn có thể chịu đựng sức mạnh của Diệt tinh cấp kiếm chiêu, hoàn toàn là tác dụng chống giữ của ý niệm, hoàn toàn là tính bản năng đang chống đỡ, não bộ cơ bản cũng không ngừng hoạt động.

    Đúng vào lúc này, trong lúc đầu óc đang mơ hồ, đột nhiên lóe lên linh quang.

    Giờ phút này, Lục Nguyên nghĩ ra một cách đột phá lên Hỗn động cảnh tam trọng thiên cắt rời thiên địa.

    Cái gọi là cắt rời thiên địa, nói một cách đơn giản, là cắt rời ra một khối thiên địa thật lớn.

    Khối thiên địa này không thể nhỏ, bộ phận thiên địa này, sau này phải hóa thành không gian của bản thân mình, về sau không gian liền đối ứng và nhỏ đi không ít.

    Hỗn động cảnh vốn dĩ chính là quá trình tu thành Hỗn độn không gian.

    Mà vốn dĩ vẫn luôn không có cách cắt rời thiên địa.

    Lúc này nghĩ ra cách, hiện nay bản thân không ngừng nghênh tiếp kiếm khí đủ mọi phương thức, hấp thụ một chút kiếm khí của diệt tinh cấp kiếm chiêu, sau đó, sau khi ra bên ngoài, bản thân sẽ phóng xuất ra, tạo thành một thiên địa cắt rời, nắm giữ năng lực cắt rời thiên địa.

    Như vậy, bây giờ tiếp tục chịu đựng loại kiếm khí khiến người ta đau đớn này, đồng thời hấp thu một bộ phận, chịu đựng được càng nhiều, lúc cắt rời thiên địa, xác suất thành công càng lớn.

    Rốt cục tìm được phương pháp thắng Kiếm Tham rồi.

    Tìm lâu như vậy, rốt cuộc tìm được biện pháp, trong lòng vô cùng sung sướng.

    Vốn dĩ Kiếm Như Hải ở bên cạnh quan sát, ông ta phát hiện sau khi Lục Nguyên cơ bản đánh mất ý thức, định ngăn cản kiếm luân hồi.

    Dù sao kiếm luân hồi cứ tiếp tục như vậy, sẽ vì thế mà bị thương, thậm chí có thể bị kiếm luân hồi đáng sợ áp đảo tâm linh, nếu vậy vạn kiếp khó phục, lại không tốt.

    Đúng lúc này, Kiếm Như Hải nhìn thấy hai mắt Lục Nguyên hồi phục một mảng sáng trong.

    Chương 841-842: Đông Tây Nam Bắc Kiếm Khí

    Lợi hại, trong kiếm luân hồi như vậy, trong tình trạng đau đớn như vậy, còn có thể tìm lại ý thức của mình.

    Kiếm Như Hari chỉ có thể bội phục, đồng thời định tiếp tục thưởng thực màn biểu diễn đầy màu sắc của kiếm đạo hậu bối.

    Đạo kiếm khí thứ hai mươi hai ngàn ba trăm.

    Đạo kiếm khí thứ hai mươi hai ngàn năm trăm.

    Đạo kiếm khí thứ hai mươi ba ngàn.

    Vào thời điểm đạo kiếm khí thứ hai mươi ba ngàn năm trăm, Lục Nguyên rốt cục không chống đỡ nổi ngã xuống.

    Chèo chống đến giờ đã là cực hạn của cực hạn.

    Kiếm Như Hải thấy tình cảnh như vậy, lập tức đóng kiếm luân hồi.

    Ba ngày sau, Lục Nguyên tỉnh lại, mà sau khi tỉnh lại, câu nói đầu tiên là:

    - Ta vẫn muốn tiến vào kiếm luân hồi.

    Sau khi tỉnh lại, phát hiện bản thân đã ngưng tụ được không ít kiếm khí, nhưng còn có một khoảng cách nhỏ mới tới được kiếm khí của cắt cách thiên.

    Cho nên dịnh lại vào kiếm luân hồi một chuyến.

    Chuyến đi tới kiếm luân hồi lần thứ hai, bởi vì không nghỉ giữa đường nhiều, nguyên nhân của việc trạng thái không trong tình trạng tốt nhất.

    Vào thời điểm kiếm đạo thứ hai mươi hai ngàn một trăm, Lục Nguyên lại ngã xuống lần nữa.

    Lúc này, Lục Nguyên phải dùng tới tận năm ngày mới tỉnh lại được.

    - Ngươi bây giờ không thể lại đi kiếm luân hồi.

    Kiếm Như Hải nói, ông ta sợ Lục Nguyên lại đi kiếm luân hồi, thật sự sẽ làm mình bị thương.

    - Tông chủ yên tâm, ta bây giờ sẽ không đi kiếm luân hồi.

    Lúc Nguyên nói.

    Đúng thế, hiện nay bản thân thật sự đã thích lũy được kha khá kiếm khí, đã đủ để bản thân đột phá lên hỗn động cảnh tam trọng thiên cát ly thiên địa.

    Đương nhiên, hiện nay bản thân phải nghỉ ngơi cho khỏe đã rồi tính sau.

    Lần này nghỉ ngơi trọn bảy ngày bảy đêm, Lục Nguyên mới hồi phục.

    Trong thời gian đó, nuốt mấy trăm khối tung phẩm linh thạch, còn có được rất nhiều dược liệu ở chỗ Kiếm Như Hải. mới hồi phục trạng thái hoàn toàn.

    Như vậy, bây giờ bắt đầu đột phá Hỗn động cảnh tam trọng thiên cắt rời thiên địa.

    Kỳ thật, trong kiếm luân hồi, tác dụng tốt mà Lục Nguyên có được không chỉ là kiếm khí để đột kích lên hỗn động cảnh tam trọng thiên, mà còn một điểm cực tốt khác, là phá giải được năng lực của diệt tinh cấp kiếm pháp.

    Hai lần trong kiếm luân hồi, không biết đã phá bao nhiêu kiếm pháp diệt tinh cấp, hiện nay đã quen với diệt tinh cấp rồi.

    Hiện nay muốn phá diệt tinh cấp kiếm pháp, đơn giản như ăn cơm uống nước.

    Lần tu hành kiếm luân hồi này, thu được rất nhiều lợi ích.

    Nghỉ ngơi cho thật tốt xong, cuối cùng cũng có thể trùng kích Hỗn Động Cảnh tam trùng thiên.

    Tam trùng thiên này chính là mấu chốt của việc tu hành Hỗn Động Cảnh, đặt nền móng cho việc tu hành của Hỗn Động Cảnh trong tương lai.

    Cũng chỉ có cắt rời một bộ phận không gian trong trời đất tu luyện không gian của mình.

    Lục Nguyên ngồi xuống hiện tại bên cạnh thân thể của hắn có không biết bao nhiêu kiếm khí như ảo như thực, tất cả đều ở bên cạnh Luân Hồi bàn.

    A, không đúng.

    Lúc này Lục Nguyên phát hiện ra kiếm khí bên cạnh Luân Hồi bàn giống như thực mà không phải thực giống như giả mà không phải giả, thật giả khó phân biệt, làm thế nào cắt đứt được không gian.

    Kiếm khí đó mình có thể biến hóa thành thật, kiếm khí bên cạnh Kiếm Luân Hồi có một phần giả một phần thực vậy tại sao không tu bổ phần giả cho nó trở thành sự thật?

    Lục Nguyên đột nhiên phát hiện, trong lúc mình đang đăm chiêu suy nghĩ thiên địa pháp tướng ở bên cạnh phóng xuất ra khí tức mãnh liệt vô cùng đền bù lấy kiếm khí bên cạnh Luân Hồi, ngươi bình thường Thiên Địa Pháp Tướng không thể có hiệu quả như vậy, nhưng Lục Nguyên có tam hồn Thiên Hồn, Địa Hồn, Nhân Hồn

    Thiên Địa Pháp Tướng ở sau lưng Lục Nguyên cũng hình thành một thanh kiếm.

    Mà lúc này Thiên Địa Pháp Tướng sau khi hình thành hình thái liền phóng xuất ra kiem khí mạnh mẽ.

    Đại lượng kiếm khí phát ra đúng là kiếm khí cấp Tinh Thần, gần đạt tới cấp Diệt Tinh Thần, nó nhanh chóng khuếch tán tứ phương, dùng Lục Nguyên làm trung tâm hóa thành một quy mô cực lớn không ngừng khuếch tán bốn phía.

    Lục Nguyên ở giữa bắt đầu hành động.

    - Thượng Hạ Kiếm Khí.

    - Đông Tây Nam Bắc Kiếm Khí.

    Trong quá trình này những kiếm khí kia nghe theo lệnh của Lục Nguyên, bắt đầu hóa thành một lập thể, giờ khắc này Lục Nguyên bỗng nhiên nghĩ tới không gian chi tuyến mà Thái Sử Không biến hóa ra, ngày càng có nhiều kiếm khí được khởi động.

    Lúc này dùng Lục Nguyên làm trung tâm, không gian bao trùm kiếm khí.

    - Ngã chi không gian, Kiếm Vi vương giả.

    Lục Nguyên tản ra vô số kiếm khí bay lên trong không gian.

    Mà không gian này càng ngày càng khác biệt xa với ngoại giới.

    Không gian này của Lục Nguyên tràn ngập kiếm khí hơn nữa Kiếm Vi Vương giả khiến cho không gian bên trong và không gian bên ngoài khác biệt nhau rất nhiều.

    Ầm trong tích tắc giống như là biển gầm.

    Thiên địa ý thức, sinh ra sóng lớn mãnh liệt hướng về Lục Nguyên mà bao phủ.

    Nếu như Lục Nguyên không ngăn được công kích này thì hắn sẽ bị trọng thương, trở nên ngớ ngẩn.

    - Ta làm kiếm thánh, Khai Ích Niên Dạ nói.

    - Nguyên thủy thì thế nào, hồng hoang thì thế nào, ta dùng kiếm chém ra.

    - Ngoại vực tâm ma, né cho ta.

    - Thiên địa vạn vật, Kiếm Đạo Niên Dạ thành.

    Một tiếng hú dài vang lên, Lục Nguyên chống đỡ từng đợt ý thức xâm nhập, đúng thế, sự mông muội đó bài xích kiếm tu, nhưng Lục Nguyên vung kiếm, chém tới nó.

    Lục Nguyên cũng biết mình trong lúc công kích này đã chính thức đạt tới Hỗn Động Cảnh tam trùng thiên.

    Rốt cuộc cũng đạt tới tam trùng thiên, đạt tới cảnh giới thiên cấp.

    Cảnh giới này là tạo trụ cột cho việc tu hành Hỗn Động Cảnh trong tương lia.

    Kiếm Tham lúc này trố mắt nhìn.

    Mà Lục Nguyên lúc trùng kích Hỗn Động Cảnh tam trọng thiên, Kiếm Như Hải vẫn luôn một mực quan sát, hắn liên tục kinh ngạc.

    Thật kinh ngạc, Lục Nguyên dùng kiếm cắt gió cách thiên, muốn dùng kiếm khí cách thiên thật không đơn giản, Kiếm Như Hải quan sát, phát hiện ra nguyên nhân Lục Nguyên có thể làm được như vậy là do hắn có Kiếm Luân Hồi có thiên địa pháp tướng, cùng với rất nhiều nguyên nhân mới tạo ra kỳ tích như vậy.

    Thứ hai chính là do Lục Nguyên dùng thiên địa pháp tướng, ma thiên địa pháp tướng có thiên kiếm hồn, nhân kiếm hồn địa kiếm hồn, đều là những thứ có liên hệ với kiếm, hắn lại có cửu phẩm đài sen, hơn chín mươi loại kiếm ý, đến tận đây Kiếm Như Hải đã tin rằng Lục Nguyên đúng là nhân vật có thể sánh ngang với Kiếm chi Tử, cho dù có chỗ không bằng nhưng cũng không kém quá xa.

    Kinh ngạc thứ ba chính là, Lục Nguyên mở ra Không Gian Chi Niên Dạ, với tu vi của Lục Nguyên, thật là không phù hợp.

    Điều kinh ngạc thứ tư chính là, Lục Nguyên rõ ràng đã nhẹ nhõm vượt qua sự cắn trả của thiên địa, Lục Nguyên dùng kiếm cắt Niên Dạ không gian, nhẹ nhõm vượt qua.

    Kinh ngạc vô cùng.

    Kiếm Như Hải nở ra nụ cười.

    Lục Nguyên thật là có thực lực.

    Thời gian từ từ trôi qua.

    Lục Nguyên tiếp tục ở Kiếm Tông tu hành Luân Hồi kỳ thực Lục Nguyên cũng phát hiện ra, Kiếm Luân Hồi này có thể luyện tập pháp lực đồng thời cũng có thể luyện tập kiếm thuật cho chính bản thân mình, ít nhất hiện tại hắn đã dễ dàng phá kiếm pháp cấp Tinh Thần, mà thời gian cũng không ngừng trôi qua, ở đây tu hành Lục Nguyên cũng đã đạt tới Hỗn Độn Cảnh tam trùng thiên pháp lực.

    Rốt cuộc thời gian một năm rưỡi đã trôi qua.

    Cũng đã đến lúc Kiếm Sư bắt đầu.

    Cái gọi là Kiếm Sư truyền thừa, Lục Nguyên cũng nghe nói từ khi khai sáng đến nay, môn sinh muôn đời của Kiếm Sư đều có trách nhiệm là Kiếm Sư truyền thừa đồng thời trong Kiếm Tông có rất nhiều tiền bối cũng đem tuyệt kỹ bình sinh của mình vào trong đó.

    Ẩn Kiếm Tông mỗi một lần sẽ chọn mấy thiên tài đồng thời tiến hành tu hành, tuy nhiên một khi chính thức đạt tới Kiếm Sư truyền thừa sẽ có rất nhiều tuyệt thế thiên tài kiếm đạo ở bên cạnh, trong đó sẽ chọn ra người tinh anh nhất.

    Bởi Kiếm Sư truyền thừa này mỗi lần chỉ chọn một người.

    Mà lúc này nhất đạo trùng thiên kiếm khí cuồn cuộn tới, đây là một kiếm khí kiếm đạo thiên tài, ở trước mặt Lục Nguyên một nam tử trẻ tuổi tuấn dật mang theo tro bụi của đêm tối toàn thân của hắn trắng như tuyết cất tiếng:

    - Ngươi là Lục Nguyên?

    - Ta trước khi tiến vào Kiếm Tông đã nghe qua thanh danh, hình như ở Khiêu Chiến tháp ngươi thắng liên tiếp ba vạn trận.

    Tin tức của hắn quả nhiên tụt hậu cũng khó trách hắn ở Kiếm Tông tu hành tin tức không lạc hậu mới là chuyện lạ.

    - Đúng là thiên tài kiếm đạo đáng tiếc là đụng phải ta.

    - Kiếm Tiềm, tiềm lực kiếm đạo mạnh nhất.

    Hai mắt Kiếm Tiềm lộ ra vẻ tự tin;

    - Ta chính là nhân tài mạnh nhất của kiếm đạo, Kiếm Tú căn bản không phải là địch thủ của ta, mục tiêu của ta là vượt qua Kiếm Ngục thậm chí là Kiếm Chi Tử.

    - Kiếm Sư truyền thừa lần này ta nhất định phải đạt được.

    Kiếm Tiềm tự tin cực kỳ mà nói:

    - Ngươi chỉ có phần bại.

    Kiếm Tiềm hắc hắc nhìn Lục Nguyên:

    - Tiến nhập Ẩn Kiếm Tông.

    Rõ ràng đây là Ẩn Kiếm Tông, có nghe không, thật là buồn cười đến cực điểm, người này cũng xứng cùng ta tranh giành Kiếm Sư truyền thừa thật là cuồng.

    Bởi vì hắn là Kiếm Tiềm, Kiếm đạo có thực lực mạnh nhất.

    Cái gì là Lục Nguyên, cái gì là Kiếm Ngục Kiếm Chi Tử, hắn tự nhận mình là người có tiềm lực mạnh nhất, bởi vì hắn đã được chữ Tiềm.

    Huống chi Lục Nguyên ở Ẩn Kiếm Tông sử dụng pháp lực Luân Hồi tu hành thực sự rất khôi hài.

    Trong tích tắc một loại Tuyệt Thiên tuyệt địa kiếm khí hạ xuống, đây là một kiếm khí tương đối mạnh mẽ, rơi xuống như bão táp.

    - Cũng muốn đạt được Kiếm Sư truyền thừa, thật là buồn cười.

    Kiếm Tuyệt cười lạnh một tiếng người của hắn phát ra một chữ Tuyệt, Kiếm Khí Tuyệt, lời nói tuyệt.

    - Kiếm Tiềm chỉ có bại trong tay ta.

    Hắn căn bản không xem Lục Nguyên ra gì.

    Hắn chỉ chú ý tới Kiếm Tiềm.

    Thứ nhất bọn họ lúc đi vào Ẩn Kiếm Tông tu hành, thanh danh của Lục Nguyên vẫn chưa có, không nổi danh bằng hai người bọn họ.

    Thứ hai hai người bọn họ ở Vô Tận Kiếm cốc tu hành, tiến vào Ẩn Kiếm Tông ở Vô Tận Kiếm Cốc luyện kiếm, mà Lục Nguyên luyện pháp lực luân hồi thật là quá buồn cười.

    Hai nguyên nhân này bọn họ đều nghĩ Lục Nguyên muốn làm truyền thừa Kiếm Sư, đúng là nằm mơ.

    Hai người ở bên cạnh Vô Tận Kiếm Cốc tràn đầy kiêng kỵ lẫn nhau.

    Hai người đều nhìn về địch thủ.

    Mà lúc này một lão giả áo xám bồng bềnh chính là tông chủ Ẩn Kiếm Tông Kiếm Như Hải:

    - Ba người các ngươi xem ra cũng đã đến vậy theo ta đi tới Linh Kiếm Thất.

    Linh Kiếm Thất đó là nơi nào?

    Kiếm Như Hải mang theo ba người nhanh chóng đi tới một gian nhà gỗ, gian nhà gỗ này ở bên trong có một loại cây nở ra trắng, giống như là tuyết vậy, loài hoa này có tên là Bạch Dương hoa, làm cho phong cảnh nơi này băng hàn vô tận.

    - Vào thôi.

    Kiếm Như Hải mang ba người tiến vào gian nhà.

    Sau khi vào trong gian nhà gỗ bọn họ phát hiện ra gian nhà này trống trơn.

    Theo lời của Kiếm Như Hải ba người cách biệt nhau ngồi xuống.

    Kiếm Như Hải cất tiếng:

    - Chỉ có một người có thể tiến vào Kiếm Sư truyền thừa mà các ngươi có tận ba người, tuy nhiên kế tiếp thật ra không có khảo hạch nào các ngươi nghĩ sai rồi.

    Kiếm Tiềm hỏi:

    - Vậy làm sao quyết định ai đạt được Kiếm Sư truyền thừa.

    - Rất đơn giản.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Gian nhà gỗ này gọi là Linh Kiếm Thất, các ngươi im lặng lắng nghe thanh âm của Kiếm, nó sẽ là người quyết định Kiếm Sư truyền thừa.

    Gian nhà gỗ quyết định Kiếm Sư truyền thừa?

    Thật là cổ quái.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Ta nhắc nhở các ngươi, nơi này là Linh Kiếm Thất, sẽ có thanh âm hiện ra các ngươi im lặng lắng nghe thanh âm của kiếm, đến lúc đó tự nhiên gian nhà này sẽ quyết định ai được Kiếm Sư truyền thừa.

    Nghe Kiếm Như Hải nói vậy Lục Nguyên, Kiếm Tiềm Kiếm Tuyệt đều yên tĩnh ngồi xuống.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng buông lỏng tâm tình, gian nhà gỗ này còn có cửa sổ, Lục Nguyên lại gần cửa sổ, tâm tình của hắn bông lỏng, lúc này hắn cầm rượu lên uống một ngụm, xuyên qua cửa sổ Bạch Dương hoa theo gió bay lên.

    Kỳ thật Lục Nguyên vốn ở Hỗn Động Cảnh tam trọng thiên gấp gáp trùng kích là muốn đối phó với Kiếm Tham, mà hiện tại sau khi đối phó được rồi hắn tâm tình trở nên trầm tĩnh không cần vội vã, Kiếm Sư truyền thừa này có cũng được không có cũng sao cả.

    Không vì đạt được mà hỉ, không vì mất đi mà sầu.

    Thấy hắn uống rượu Kiếm Tiềm và Kiếm Tuyệt đều thầm nghĩ Lục Nguyên này đúng là không biết sống chết thời điểm mấu chốt này mà còn dám uống rượu, Kiếm Tuyệt và Kiếm Tiềm bọn họ đều lắng nghe thanh âm của Kiếm.

    Lục Nguyên tiêu sái vô cùng.

    Đúng vào lúc này Lục Nguyên nghe được một hồi ông ông tiếng vang, đây là thanh âm gì, không giống như thanh âm tồn tại trong thế giới, thế nhưng mà nó đã lọt vào trong tay của hắn, Lục Nguyên liền rút kiêm ra.

    Thân kiếm sáng ngời mang theo một chính khí trong kiếm.

    Đây chính là Dưỡng Ngã Kiếm Tiên.

    Lục Nguyên ở bên chờ mong, có Dưỡng Ngã Kiếm Tiên ở bên cạnh có sư phụ ở bên cạnh chờ mong mình.

    Đây là cảm xúc gì, nhân gian đều có chính nghĩa, lúc này Lục Nguyên cảm thấy một cảm giác khó tả chảy qua lòng mình.

    Kiếm chờ mong chờ mong mình có thể trở thành chính nghĩa, kiếm có đau nhức lúc bị kẻ địch đánh bại nó có đau nhức, kiếm có đau thương có vui sướng có rất nhiều tâm sự, kiếm cuồng kiếm tôn quý kiếm vô song, đây chính là thanh âm do Dưỡng Ngã Kiếm Tiên phát ra.

    Lục Nguyên nghe được rất nhiều thanh âm của Dưỡng Ngã Kiếm Tiên, tựa hồ Dưỡng Ngã Kiếm Tiên đã đem tất cả mọi chuyện nói cho hắn biết.

    Linh kiếm linh kiếm hóa ra linh kiếm là như thế.

    Trải qua linh kiếm này Lục Nguyên phát hiện ra mình đã hiểu rõ về kiếm hơn, trước đây hắn kỳ thật không hiểu Dưỡng Ngã Kiếm Tiên là thế nào bây giờ phải cảm tạ Kiếm Thất cho hắn cơ hội hiểu nó.

    Ở bên ngoài gian nhà gỗ, Kiếm Như Hải đứng chắp tay không chỉ vậy bên cạnh còn có một lão giả cao gầy Kiếm Chủ.

    - Kiếm Sư truyền thừa muốn khảo nghiệm thanh âm với kiếm tình cảm với kiếm, người càng yêu kiếm càng dễ tương thông.

    Kiếm Chủ nói.

    - Vâng hiện tại xem ra trong ba người người hiểu kiếm rõ nhất vẫn là Lục Nguyên, hắn cùng với kiếm của hắn tương thông, Kiếm tuyệt quá sắc nhọn mà kiếm của hắn không có sự sắc nhọn đó hắn chỉ có thể nghe thanh âm của kiếm một nửa, mà Kiếm Tiềm tiềm lực của hắn thâm hậu tuy nhiên hắn quá xem nặng tiềm lực không đánh giá cao kiếm của mình.

    Chương 843-845: Linh Kiếm Thất

    Kiếm Như Hải gật đầu:

    - Một Kiếm Tu mà ngay cả Kiếm của mình cũng không hiểu thì không phải là một Kiếm Tu tốt Chỉ có hiểu được Kiếm mới đạt tới cảnh giới cao nhất của Kiếm Đạo.

    - Như vậy quyết định rồi chứ?

    - Không phải ta quyết định mà là Linh Kiếm Thất quyết định chính là hắn rồi.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Tuy nhiên đợi một chút Linh Kiếm thất nghe Kiếm vẫn chưa hết.

    Lục Nguyên ở bên trong tiếp tục nghe kiếm một mặt hắn lại vuốt ve thanh kiếm Dưỡng Ngô Kiếm t nói cho hắn biết rất nhiều điều, lúc này trong óc của Lục Nguyên tựa hồ truyền tới một luồng ý nghĩa Dưỡng Ngô Kiếm có thanh âm của nó.

    Hắn đang nghĩ bỗng nhiên thanh âm của kiếm bị cách ly.

    Tuy nhiên lúc này mặc dù cách ly nhưng mơ hồ vẫn còn có một sợi dây nhỏ khiến cho Lục Nguyên nghe được thanh âm của kiếm, Lục Nguyên giương tay thu Dưỡng Ngô Kiếm vào trong vỏ, ở trước gian Linh Kiếm thất, Kiếm Như Hải đẩy cửa ra;

    - Hiện tại Linh Kiếm thất đã quyết định ai đạt được truyền thừa Kiếm Sư.

    Lục Nguyên, Kiếm Tiềm Kiếm Tuyệt ngừng lại.

    - Lục Nguyên.

    Kiếm Như Hải thản nhiên nói.

    Kiếm Tuyệt Kiếm Tiềm đều thấy không thể nào hai người bọn họ đã liên tục cố gắng nghe mà Lục Nguyên chỉ uống rượu vậy tại sao lại chọn Lục Nguyên?

    Kiếm Tuyệt quát:

    - Tại sao lại là Lục Nguyên hắn mạnh hơn chúng ta sao?

    - Kiếm Tiềm cũng thét lên;

    - Gian nhà gỗ này nó biết bình phán sao, thật là buồn cười từ trước tới nay chưa từng nghe gian nhà gỗ nào có thể bình phán người thích hợp làm Kiếm Sư truyền thừa.

    Kiếm Như Hải phát ra ánh mắt sắc bén.

    - Đây là quy củ của Ẩn Kiếm Tông, Ẩn Kiếm Tông từ trước tới nay là thế gian nhà gỗ này có tuổi tác so với các ngươi phải gấp mấy vạn lần.

    Kiếm Như Hải giận dữ, Kiếm Tiềm Kiếm Tuyệt không dám cất tiếng.

    Kiếm Như Hải nói;

    - Ba người các ngươi đều là tuyệt thế thiên tài kiếm đạo, đối với phát triển kiếm đạo vô cùng lớn, Kiếm Tiềm Kiếm Tuyệt hai người các ngươi không phục cũng được như vậy đi, hai người các ngươi tiến vào Kiếm Sư truyền thừa xem có thể có nhận được nhiều truyền thừa hơn Lục Nguyên hay không.

    - Chúng ta tuyệt đối không thua dưới tay Lục Nguyên.

    Kiếm Tiềm và Kiếm Tuyệt đồng thời lên tiếng.

    Kiếm Chủ ở bên cạnh mỉm cười, Kiếm Như Hải quả nhiên vẫn giống như trước, tận tâm bồi dưỡng thiên tài.

    Kế tiếp Lục Nguyên muốn đi Kiếm Sư truyền thừa, Kiếm Tiềm Kiếm Tuyệt cũng muốn đi vào sao, vậy thì cùng đi.

    - Như vậy, Kiếm Tiềm Kiếm Tuyệt hai người đi từ trong Linh Kiếm Thất cùng tới chỗ tiếp nhận Kiếm Sư truyền thừa.

    Kiếm Như Hải nói.

    Mà ở cửa ra vào của gian nhà gỗ một người trẻ tuổi đáp:

    -Vâng.

    Người trẻ tuổi này chính là nhi tử của Kiếm Như Hải Kiếm Như Độn.

    Kiếm Như Độn tư chất bình thường cho nên Kiếm Như Hải gọi hắn là Kiếm Như Độn mà Kiếm Như Độn tuy tư chất bình thường nhưng chăm chỉ, cũng có thành công trên con đường Kiếm đạo tuy nhiên vẫn không thể so với Kiếm Tiềm Kiếm Tuyệt.

    Kiếm Như Độn tâm lý cũng rất cân đối, hắn từ trước tới giờ vẫn không nghĩ qua chuyện tranh phong với tuyệt thế thiên tài.

    Kiếm Như Độn mang theo Kiếm Tiềm Kiếm Tuyệt tiến vào trong Kiếm Sư truyền thừa tiến tới Kiếm Sư truyền thừa.

    Kiếm Tiềm và Kiếm Tuyệt lúc này tràn đầy chiến ý, hai người đều có tâm tư muốn vượt qua Lục Nguyên.

    Mà Kiếm Như Hải đi tới bên cạnh gian nhà gỗ, nhẹ nhàng nhấn một cái trên vách tưởng ở đây mở ra một cánh cửa.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Đằng sau chính là chỗ tiếp nhận Kiếm Sư truyền thừa, các ngươi vào đi.

    - Cuối cùng ta muốn nhắc nhở các ngươi một câu muốn tiếp nhậ Kiếm sư truyền thừa cần phải dùng tâm.

    Dưới thanh âm nhắc nhở của Kiếm Như Hải Lục Nguyên đã tiến vào trong con đường đi vào, sau khi tiến vào bên trong Lục Nguyên phát hiện ra bên cạnh lối đi này đen kịt vô cùng cái gì cũng không nhìn rõ.

    Lại tâm!

    Lục Nguyên cảm thấy xung quanh tuy nhìn không thấy nhưng vẫn cảm giác được đây là một con đường tối đen đồng thời hắn cảm thấy trái phải sau ba phía đều có vách tường, cái duy nhất có thể làm là tiến lên phía trước.

    Tiến lên trước chưa được bao lâu Lục Nguyên liền cảm thấy có gió lạnh.

    Không đúng đây không phải là gió lạnh mà là một loại kiếm khí rét lạnh đến cực iểm.

    Những kiếm khí này tích lũy trong người nhiều một chút chỉ sợ sẽ sinh ra chuyện bất ổn.

    Lục Nguyên trình bày phát huy những điểm mạnh yếu của kiếm khí này lợi dụng âm dương thiết tắc nhanh chóng tìm được sự mạnh yếu của nó, hắn nhanh chóng di động bước chân hướng về phía bên trong mà đi, đơn giản tránh khỏi âm phong, tựa hồ như bất kỳ mỗi bước nào hắn bước đi đều đạt tới tình trạng hoàn mỹ vô cùng,

    Âm dương, có thể khám phá ra tất cả chiêu thức âm dương tránh mạnh lựa chọn yếu.

    Âm phong kiếm khí ngày càng trở nên mạnh, dưới tình hình như vậy một âm dương đã không thể giải quyết vấn đề, loại âm hàn kiếm khí này tích lũy trong người thật khiến người ta không thoải mái.

    Lục Nguyên chuyển động Luân Hồi dùng lực Luân Hồi bắt đầu khống chế kiếm khí xung quanh một bên tìm điểm yếu một bên tìm cách xâm nhập.

    Ở bên ngoài Kiếm Như Hải cùng với Kiếm Chủ hai người đang đứng ở trước Thủy Kính có thể nhìn thấy tình hình của Lục Nguyên hiện tại.

    - Rất hoàn mỹ, một bước cũng không sai, Chu Thanh Huyền không sai Lục Nguyên nắm giữ Âm Dương quả nhiên là hoàn mỹ.

    Kiếm Như Hải nhìn về phía Kiếm Chủ:

    - Dứt khoát đem hắn tặng cho Ẩn Kiếm Tông là được.

    - Hắn nắm giữ Luân Hồi cũng tương đối hoàn mỹ, đây chính là lộ kiếm của Yến Thương Thiên.

    Kiếm Chủ cười hắc hắc.

    - Như vậy hắn sẽ đi tới Bách Kiếm Phần Mộ.

    - Đúng thế, hắn sẽ đi tới Bách Kiếm Phần Mộ.

    Chỗ chôn cất kiếm chính là Bách Kiếm Phần Mộ.

    Mà địa chỉ của Kiếm Sư truyền thừa chính là Bách Kiếm Phần Mộ

    Bách Kiếm Phần Mộ của Ẩn Kiếm Tông là một xứ sở tương đối kỳ quái.

    Ẩn Kiếm Tông từ khi môn sinh của Vạn Thế Kiếm Sư sáng tạo ra đã chuyên môn đi tìm các thiên tài để bồi dưỡng ở đây dùng mười vạn năm trăm vạn năm đã bồi dưỡng không biết bao nhiêu tuyệt thế thiên tài mà những tuyệt thế kiếm đạo thiên tài này mặc dù không đạt tới cấp bậc của Phó Chủ Văn Minh thế nhưng cũng vì nguyên nhân khí vận ở bên cạnh những người này có không ít những nhân vật kinh tài tuyệt diễm.

    Mà Ẩn Kiếm Tông có quy định là ở Ẩn Kiếm Tông có được vô số chỗ tốt cũng không cần hồi báo gì nhưng mà lúc chết cần phải đem kiếm đưa về Ẩn Kiếm Tông.

    Những tuyệt thế thiên tài có đủ loại kiếm tiên, kỳ thật không phải tất cả đều đưa vào Bách Kiếm Phần.

    Bách Kiếm Phần gọi là Bách Kiếm Phần vì nó chỉ lấy một trăm thanh kiếm mạnh nhất.

    Dùng thời gian mười vạn năm mà tính, trăm vạn năm mà tính, thậm chí kéo dài thời gian năm tháng, một trăm thanh kiếm mạnh nhất được chôn trong Bách Kiếm Phần.

    Mà ở bên cạnh Bách Kiếm Phần có đủ loại bí pháp.

    Mỗi một kiếm sư truyền thừa vào trong đó có cơ hội được sự chú ý của một trong một trăm thanh kiếm, sau đó còn được mật pháp đặc biệt ở bên cạnh, có thể trở thàn chủ nhân của tiên kiếm đó.

    Lục Nguyên cuối cùng cũng đi vào bên trong, mà lúc đi vào Kiếm Như Hải và Kiếm Chủ hai người cũng trở nên khẩn trương.

    Là hắn!

    Lại là hắn!

    Rõ ràng xuất hiện nhân vật này, là hắn.

    Lục Nguyên đi vào bên trong trải qua vô tận ởi chỗ này có một tòa núi, cứ cách vài thước lại cắm một thanh kiếm tiên, cơ hồ không có bất kỳ khí thế nào giống như đã chết rồi.

    Tòa núi này vô cùng lẻ loi nhưng có khoảng một trăm thanh tuy mỗi thanh giống như chết rồi thế nhưng Lục Nguyên cảm thấy được một trăm thanh kiếm này thanh nào cũng bất phàm.

    Sau đó Lục Nguyên thấy được một người.

    Đây là một hòa thượng.

    Hơn nữa còn là một hòa thượng tuấn dật.

    Bạch sắc tăng bào hiện ra, lúc hắn hiện ra tựa hồ có cả thiên hoa rơi xuống.

    Vị tăng nhân này xuất hiện khiến cho cả kiếm chủ và Kiếm Như Hải cũng phải động dung, y chính là Phật Đà kiếm tu, vị Phật Đà kiếm tu- này ở Phật giáo cũng khá nổi danh, một thân tu vi của hắn đã đạt tới trình độ kinh thiên động địa.

    Vị Phật Đà kiếm tu này vô cùng bất phàm, phật kiếm cùng tu, thậm chí có khả năng đạt được cấp Phó Chủ Văn Minh.

    Nhưng đáng tiếc y bị Phật Môn Nam Mô Túc Vương dùng độc kế đuổi ra khỏi Phật Cổ Văn Minh thế giới, rồi sau đó lại bị Thái Cổ Văn Minh chi chủ giết chết.

    Vốn lần đó Kiếm Chi Văn Minh có thể phục hưng.

    Đáng tiếc Phật Hoang cả hai liên thủ cứ thế mà diệt sát con đường phục hưng này.

    Hơn nữa vị Phật Đà Kiếm Tu này ở trong một trăm nhân vật này có thể lọt vào năm vị trí đầu tiên, thậm chí là ba vị trí đầu tiên.

    Kiếm Như Hải và Kiếm Chủ hai người đều kinh ngạc, người bình thường thừa kế có thể dẫn xuất ba mươi nhân vật đứng đầu đã là không tệ rồi mà Lục Nguyên rõ ràng đã dẫn xuất nhân vật nằm trong năm vị trí đầu Phật Đà Kiêm Tu, Kiếm Chủ Kiếm Như Hải đều đã trải qua truyền thừa này, hai người một người dẫn động người xếp thứ ba mươi một người xếp thứ bốn mươi hiện tại một người đã trở thành nhất môn chi chủ một người trở thành nhất tông chi chủ mà Lục Nguyên không ngờ đã dẫn xuất ra Phật Đà kiếm tu.

    Kiếm Như Hải và Kiếm Chủ cũng phải giật mình.

    Vị Phật Đà Kiếm Tu này tinh thông âm dương không gian luân hồi nhân quả tứ niên dạ thiết tắc, thậm chí những thiết tắc khác hắn cũng đạt tới cảnh giới khó lường.

    Phật Đà Kiếm Tu nhìn về phía Lục Nguyên quát lên một tiếng:

    - Tuệ Nhãn Động Thiên, Phản Quả Tố Nhân.

    Theo tiếng hét to của y, Lục Nguyên đột nhiên phát hiện ra thân của mình đã tới Hoa Sơn hơn nữa còn ở trong rừng liễu để luyện kiếm mình đang khổ luyện Phong Vân 108 kiếm, nghênh chiến Tư Mã Hạo, nhớ lại những chuyện cũ Lục Nguyên đột nhiên phát hiện, một công cụ vô hình đã chui vào trong cơ thể của mình.

    Đây là cái gì?

    Lục Nguyên cảm thấy vô hạn trí tuệ, Lục Nguyên minh bạch đó chính là Khí Vận.

    Mà Khí Vận này tựa hồ đến từ Hoa Sơn.

    Hoa Sơn bản tự có được khí vận?

    Phật Đà Kiếm Tu khai mở trí tuệ tựa như khiến cho mình thấy được hóa ra trước khi Kỷ Nguyên bị nghiền nát chỗ Hoa Sơn hiện tại hóa ra là một tòa kiếm nhai, Hoa Sơn vốn đã bất phàm từ rất lâu.

    Lục Nguyên đã minh bạch tại sao Hoa Sơn từ trước tới nay lại sản sinh ra nhiều cao thủ như vậy.

    Lục Nguyên cũng đã hiểu ra mình tại sao lại luyện Phong Vân 108 kiếm một đường tương thuận xuôi gió xuôi nước.

    Tuy nhiên có thể nhìn thấy khí vận của Hoa Sơn đã không còn nhiều nữa, không rót vào thân thể của mình nhiều nữa, Khí Vận cuối cùng của Hoa Sơn có lẽ đã tràn vào cơ thể của mình.

    Khí Vận vốn là thứ không nhìn thấy được không sờ chạm được.

    Thế nhưng mà Phật Đà Kiếm Tu chính là nhân vật phật tổ hơn nữa y cùng với kiếm dây dưa sâu đậm, chính y cũng có quan hệ với Khí Vận trước kỷ nguyên, lại dùng vô thượng tuệ nhãn mới khiến cho Lục Nguyên cảm nhận được Khí Vận trước Kỷ Nguyên.

    Mà dãy núi Hoa Sơn chính là Kiêm Nhai ở trước Kỷ Nguyên.

    Hoa Sơn Khí Vận có giới hạn.

    Trong đó tổ sư đời thứ hai được một phần Yến Thương Thiên được một phần, Chu Thanh Huyền được một phần, cuối cùng Khí Vận cuối cùng cũng là Khí Vận mạnh nhất chính là lúc Lục Nguyên ở trong rừng liễu cuồng phong luyện Phong Vân 108 kiếm đoạt được.

    Đồng thời Lục Nguyên cũng hiểu ra tại sao Trung Ương Thiên Triều đối với xứ sở ngoại vực này khá chú ý, hơn nữa hai mươi người xếp đầu còn có thể tiến vào trong Cổ Văn Minh, phải biết rằng ở Trung Ương Thiên Triều muốn gia nhập Cổ Văn Minh là một chuyện khó khăn giống như lên trời vậy.

    Tuy nhiên chuyện này đoán chừng chỉ có một số nhân vật cấp cao biết rõ, một số nhân vật bình thường không có tư cách biết.

    Đến đây Lục Nguyên đã hiểu ra tất cả.

    Lục Nguyên chắp tay nói;

    - Đa tạ.

    Phật Đà Kiếm Tu mỉm cười:

    - Tại sao phải cám ơn ta, Kiếm Đạo Quang Phục, Kiếm Chi thiên thế giới tái hiện còn phải dựa vào ngươi.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Phật Đà Kiếm Tu và Lục Nguyên hai người nói chuyện với nhau, Kiếm Như Hải và Kiếm Chủ đã kinh ngạc đến cực điểm.

    Tái hiện Kiếm Chi Thế Giới?

    Đây là cái gì?

    Kiếm chủ cùng với Kiếm Như Hải hai người cũng biết sức nặng của những lời này, Kiếm Chi thiên thế giới tái hiện, Kiếm Đạo sinh ra một nhân vật mạnh như Phật Đà Kiếm Tu vẫn còn bị Phó Chủ Văn Minh ngăn cản, muốn trùng kiếm Kiếm Chi thiên thế giới là vô cùng không dễ dàng, sẽ bị Thái Cổ Văn Minh Chi Chủ đánh tan.

    Muốn làm được những điều này ít nhất phải có thực lực chống lại Thái Cổ Văn Minh Chi Chủ.

    Đúng thế Thái Cổ Văn Minh Chi Chủ, vô cùng cường hoành ai cũng được Kỷ Nguyên Khí Vận hộ thân, muốn cùng với bọn họ chống lại căn bản là không thể.

    Kiếm Chủ Kiếm Như Hải hai người một người là Kiếm Môn chi chủ một người là Ẩn Kiếm Tông chi chủ, nhưng từ trước tới nay chưa từng nghĩ qua mình có thể làm được điều này.

    Đây là điều bọn họ nằm mơ cũng không dám.

    Mà bây giờ Phật Đà kiếm tu lại nói Lục Nguyên có thể tái hiện được Kiếm Chi thiên thế giới.

    Chẳng lẽ tiền đồ của Lục Nguyên lại có thể vượt xa như vậy sao.

    Làm sao có thể tin được.

    Thế nhưng mà những lời này chính là do Phật Đà kiếm tu nói ra, Phật Đà Kiếm tu khi còn sống đã đạt tới thực lực cấp Phó Chủ Văn Minh, hơn nữa nắm trong tay Nhân Quả thiết tắc, ở phương diện này có rất nhiều phó chủ văn minh cũng không theo kịp.

    Y nói có khả năng thì thật sự là có khả năng.

    Trong mắt Kiếm Như Hải và Kiếm Chủ đều hiện lên vẻ khó có thể tưởng tượng được.

    Tiền đồ của Lục Nguyên có thể lớn như vậy sao?

    Ở trong Bách Kiếm Phần.

    Phật Đà Kiếm Tu mỉm cười tự tại:

    - Đã đến thì tiếp nhận truyền thừa của ta.

    Phật Đà Kiếm Tu nhìn Lục Nguyên thật sâu sau đó khẽ chuyển động tay một chuỗi phật châu đánh từ trong tay của hắn ra, đem Lục Nguyên bao vào trong đó.

    Đây là một chuỗi mấy chục viên phật châu.

    Thế nhưng mà đến bên người Lục Nguyên thì bỗng nhiên có mấy viên biến mất.

    Chỉ còn bảy viên.

    Phật Đà Kiếm Tu nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Bảy viên phật châu này chính là khảo nghiệm của ta, cũng chính là truyền thừa của ta, bảy viên phật châu này đại biểu cho bảy loại tri thức học được một loại một viên phật châu sẽ biến mất, ít nhất phải học được sáu loại trong đó mới có thể rời khỏi nếu không sẽ bị vây cấm trong đó không biết năm nào mới có thể rời đi.

    Không gian xung quanh Lục Nguyên lúc này tựa hồ ở bên cạnh Bách Kiếm Phần.

    Thế nhưng mà hắn lại phát hiện cao thấp trái phải trước sau đều bị bảy miếng phật châu che kín.

    Nhất định phải học được sáu loại trong đó nếu không sẽ bị vây kín ở chỗ này.

    Hơn nữa cần phải học trong vòng nửa năm.

    Không học xong trong vòng nửa năm thì không còn ý nghĩa gì nữa.

    Bởi vì nửa năm sau cũng chính là thời gian nửa tháng sau ở bên ngoài mình sẽ đối mặt với Kiếm Tham, tuyệt đối không thể thua, Dưỡng Ngô Kiếm Tiên chính là đồng bọn của mình, là bằng hữu là bảo vật cuối cùng sư phụ tặng cho mình, làm sao có thể để cho Kiếm Tham cướp lấy.

    Cho nên tâm tư của hắn trầm xuống.

    Lục Nguyên quan sát bảy miếng phật châu hắn phát hiện ra bảy viên phật châu này có phần cổ quái căn bản không cách nào xác định bọn chúng ở nơi nào.

    Tựa hồ ở chỗ này nhưng không cách nào xác định được có một cảm giác kỳ quái.

    Được rồi trước hết cần phải ngộ miếng phật châu ở phía chính đông, Lục Nguyên lúc này bay tới bên cạnh phật châu, nhìn phía trên phật châu, một đạo thức ở bên cạnh xuất hiện, một con thanh long từ từ bay lên.

    Ở Phương Đông mặt trời từ từ xuất hiện.

    Lục Nguyên lúc này đã tiếp nhận được trí tuệ truyền thừa của Phật Đà Kiếm Tu, đây chính là Đông Chi Kiếm Ý, Phật Đà Kiêm Tu muốn cho mình quán thâu Đông Chi Kiếm Ý, Lục Nguyên thiên phú vốn cực cao lại bị Phật Đà Kiếm Tu khai mở trí tuệ, hắn trong chốc lát đã hiểu được Đông Chi Kiếm Ý.

    Đây chính là đạo kiếm ý thứ năm mươi, không những thế Đông Chi Kiếm Ý này không chỉ vẻn vẹn là kiếm ý thậm chí Lục Nguyên còn phát hiện ra một loại công phám trong đó.

    Phật Đà Kiếm Tu bắt đầu truyền vào đầu Lục Nguyên một loại cổ văn tự, Lục Nguyên bắt đầu học tập Thanh Mộc Phật quyết này, đột nhiên linh quang trong óc của hắn lóe lên, đây không phải là Kiếm Đạo Thụ sao?

    Kiếm Đạo thụ?

    Kiếm Đạo Khí Vận chi thụ.

    Đại biểu cho Kiếm Đạo Khí Vận ở kỷ nguyên này.

    Lục Nguyên nghĩ tới đây thì vô cùng vui mừng, hắn bắt đầu thi triển Thanh Mộc pháp quyết, theo Lục Nguyên thi triển pháp quyết đỉnh đầu của hắn tựa hồ sinh ra hạt giống, mặt dù không nảy mầm nhưng đã có sinh cơ, hiển nhiên đó là kỳ hiệu của Thanh Mộc Phật Quyết, có thể làm ra hạt giống.

    Lục Nguyên kỳ thật không biết, Phật Đà Kiếm Tu lúc ở Niên Dạ Minh Phật đã có bản lĩnh xuất chúng mà bản lĩnh của y đã đem toàn bộ đặt ở trong phật châu này.

    Kỳ thật Thanh Mộc Phật quyết tác dụng có hạn tối đa có thể không đạt tới Niên Dạ Khí Vận, nhưng nếu đạt được thì thật là nghịch thiên.

    Lục Nguyên trong lòng cuồng hỉ, đây chính là Khí Vận của Kỷ nguyên Kiếm đạo, cùng với Khí Vận của Kiếm Tú tương đương, nếu như mình nắm được Kiếm Đạo Chi Thụ, tăng lên khí vận sau này muốn hơn Kiếm Chi Tử cũng không phải là chuyện khó.

    Lúc này phật châu phương đông đã nhạt nhòa vô hình.

    Lục Nguyên bay về phía Tây chỉ thấy mặt trời hiện ra, cảnh tượng tuyết sơn xuất hiện, đây là cảnh tượng phía Tây, Tây chi kiếm ý kỳ thật không phải là kiếm ý khó khăn, cho nên không bao lâu sau Lục Nguyên đã lĩnh ngộ được.

    Đây chính là đạo kiếm ý thứ chín mươi sáu.

    Tây Phương phật châu này cũng không chỉ ẩn chứa kiếm ý mà còn có một loại công pháp chính là Trầm Tinh Diệt Thế Kiếm Pháp.

    Đúng thế đây chính là một bộ kiếm pháp cấp Diệt Thế.

    Bộ Kiếm Pháp này cũng làm cho Lục Nguyên mở rộng tầm mắt, ở Kiếm Môn mặc dù có rất nhiều điển tịch thế nhưng tối đa cũng chỉ có kiếm pháp cấp thế giới cảnh, không có kiếm pháp cất Diệt, mà ở chỗ này ngay cả Kiếm Pháp cấp Diệt Thế cũng có, thật là đại khai nhãn giới, Lục Nguyên vốn là Kiếm Si hắn lập tức đắm chìm vào trong đó.

    Kết quả hắn xem xét một chút thoáng cái đã kinh ngạc vô cùng.

    Không cách nào xem.

    Muốn xem xét kiếm pháp này cần phải có pháp lực quá mức cao thâm, Lục Nguyên ít nhất phải tăng thêm mười cảnh giới nữa mới có thể dùng, bây giờ xem khiến cho hắn có cảm giác choáng váng buồn nôn.

    Mà thôi trước hết sưu tầm đã.

    Tây Phương phật châu biến mất không còn gì, chỉ còn lại năm viên phật châu.

    Quy củ của Ẩn Kiếm Tông chính là người tu hành ở Ẩn Kiếm Tông sau khi chết đem Kiếm giao cho Ẩn Kiếm Tông.

    Tuy nhiên Ẩn Kiếm Tông cũng không phải tự tư tự lợi những kiếm tiên này có thể để cho hậu bối của Ẩn Kiếm Tông.

    Cho nên bộ phận mọi người ở Niên Dạ đều tuân thủ quy củ này.

    Trong đó mạnh nhất chính là Kiếm Tiên trong Bách Kiếm Phần.

    Kiếm Tiềm Kiếm Tuyệt hai người cũng tiến vào trong Kiếm Sư Truyền thừa.

    Kiếm Tiềm vừa đi vào không lâu đã cười ha hả:

    - Ta mới vào không lâu đã lĩnh ngộ hai đạo Kiếm Ý, Lục Nguyên ngươi nhất định bại trong tay ta ta không tin gian nhà gỗ kia lại có thể chọn được Kiếm Sư truyền thừa, ta sẽ dùng sự thật chứng minh nó sai rồi.

    Mà ở bên trong Kiếm Tuyệt cũng thỏa mãn mà cười nói;

    - Lại là kiếm pháp cấp Thế Giới không tin rằng ta đã lấy được kiếm pháp cấp Thế Giới, Lục Nguyên ngươi được chọn là Kiếm Sư truyền thừa thì thế nào, ta chính là Tuyệt trong kiếm, nhất định sẽ thắng ngươi.

    Kiếm Tiềm và Kiếm Tuyệt đều tràn đầy tin tưởng.

    Lúc này ở bên Kiếm Sư truyền thừa.

    Hai phật châu đã biến mất, Lục Nguyên từ chúng nó mà có được không ít chỗ tốt.

    Đông Chi Kiếm Ý Tây Chi Kiếm Ý hai Niên Dạ Kiếm Ý này hắn đã lĩnh ngộ được.

    Còn có Vô Thượng Mộc Quyết, có thể khiến cho mình đạt được Khí Vận Kiếm Đạo ở Kỷ Nguyên này, đạt tới cảnh giới có thể so sánh với Kiêm chi Tử, hơn nữa còn là Kiếm Đạo Khí Vận.

    Còn có Diệt Thế Kiếm pháp.

    Lục Nguyên bay về phía bên cạnh hạt châu phía nam, ý niệm vô biên của nó bỗng nhiên bừng lên, Lục Nguyên cũng hiểu trong đó ẩn chứa Nam Chi Kiếm Ý, đây chính là đạo kiếm ý thứ chín mươi bảy của mình, hắn cũng lấy được Niên Dạ Minh Chú bộ Nam Mô Niên Dạ Minh Chú này có uy lực của Niên Dạ, có thể giiả trừ một số trạng thái không tốt, đều là tuyệt học sở trường của Phật Đà Kiếm Tu.

    Lục Nguyên lại bay tới hạt châu phía Bắc, hắt lại học được Bắc Chi Kiếm Ý, đây là đạo kiếm ý thứ chín mươi tám của hắn, ở chỗ này hắn còn có được một bộ kiếm pháp Bắc Đẩu Chủ Sát Kiếm Pháp, bộ Bắc Đẩu Chủ Sát Kiếm Pháp này cũng là kiếm pháp cấp diệt thế.

    Mà ở hạt châu phía trên Lục Nguyên cũng học được Thượng Chi Kiếm Ý, đạt thành tích Kiếm Ý thứ chín mươi chín, ở chỗ này lấy được một bộ Thượng Diệt Kiếm Pháp, cũng là kiếm pháp cấp Diệt Thế.

    Lục Nguyên hiện tại đã có được ba bộ Diệt Thế Kiếm Pháp.

    Diệt Thế Kiếm Pháp Kiếm Môn ngay cả một bộ cũng không có.

    KỲ thật đâu chỉ Kiếm môn mà ngay cả Trung Ương Thiên Triều mỗi bộ Kiếm Pháp cấp Diệt Thế cũng vô cùng trân quý.

    Mà bây giờ Lục Nguyên tổng cộng đã lấy được ba bộ.

    Chuyện này nếu truyền ra ngoài chỉ sợ sẽ khiến cho vô số kẻ phải chảy nước miếng hâm mộ mà chết.

    Tuy hiện tại Lục Nguyên không để ý tới những điều này nhưng đạt được thành tích chín chín loại Kiếm Ý, đã ngang bằng với Yến Thương Thiên trước kia ở Tấn quốc trong lòng của hắn cũng thổn thức.

    Hơn nữa không chỉ như thế.

    Không gian thiết tắc chia làm ba bộ phận Niên Dạ.

    Bộ phận thứ nhất chính là lĩnh ngộ không gian chính mình, mà không gian chính mình lại do bảy loại Kiếm Ý cấu thành, Thượng, Trung, Hạ, Đông, Tây, Nam, Bắc.

    Chương 846-847: Nhân Quả Thiết Tắc

    Như vậy còn tổng cộng hai phật châu nữa.

    Hai quả phật châu này hư vô mờ ảo ngay cả phương vị cũng không thể xác định trong lòng Lục Nguyên kinh dị.

    Phật Đà Kiếm Tu gật đầu, kỳ thật năm quả phật châu đầu tiên căn bản là đưa đồ ăn mà thôi khó khăn chân chính chính là hai quả phật châu cuối cùng.

    Bên cạnh một quả phật châu ẩn chứa Nhân chi kiếm ý.

    Bên cạnh một phật châu khác thì ẩn chứa Quả chi kiếm ý.

    Một khi luyện thành hai Niên Dạ kiếm ý này sẽ đạt được Nhân Quả thiết tắc.

    Nhân Quả thiết tắc xếp hàng thứ hai, Phật Cổ Văn Minh cũng chỉ có thưa thớt mấy người luyện được nó.

    Khó khăn nhất của Mười Niên Dạ Kiếm Ý chính là Sinh, Tử, Quang, ÁM, Thiên, Địa, Thiện, Ác, Dĩ Cập, Nhân, Quả.

    Nơi nào có nhân, nơi ấy tất có quả.

    Hơn nữa Nhân Quả hai Niên Dạ kiếm ý này so với tám niên dạ kiếm ý còn lại thì còn khó khăn hơn.

    Lục Nguyên suy nghĩ một lúc bỗng nhiên vèo một cái hắn đã tới bên cạnh một phật châu, xác định phương vị của phật châu đúng là không dễ dàng tuy nhiên hắn đã luyện thành Bảy Niên Dạ Kiếm Ý cho nên liền cảm giác được.

    Kỳ thật hắn không phải đến bên cạnh một viên phật châu mà đến bên cạnh hai viên.

    Bởi vì hai viên phật châu này kỳ thật ở kề cạnh nhau.

    Hai luồn ý niệm truyền vào người của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên nhắm mắt lại tiếp nhận Nhân Quả hai loại Kiếm Ý.

    Khó khăn!

    Một cửa ải này đã đến chỗ khó rồi, Phật Đà Kiếm Tu thầm nghĩ trong lòng, Lục Nguyên ngươi lúc này có thể thông hiểu Nhân Quả Lưỡng Dạ Kiếm Ý, tuy muốn thông hiểu toàn bộ không phải là một chuyện dễ dàng, nhưng chỉ cần thông hiểu một loại thì đã vượt qua kiểm tra rồi.

    Phật Đà Kiếm Tu đang nghĩ tới đây thì đã thấy Lục Nguyên quát dài một tiếng:

    - Nhân chi kiếm ý, thành.

    Chỉ thấy trên đỉnh đầu của Lục Nguyên đã hiện ra một thượng cổ phù chú Niên Dạ Thượng Cổ Phù Chú này so với phù chú bình thường thì lớn hơn gấp bảy tám lần, so với Sinh Tử phù chú còn lớn hơn nhiều.

    Phật Đà Kiếm Tu ngạc nhiên nhanh như vậy đã đạt thành tích như vậy sao?

    Phật Đà Kiếm Tu còn chưa có phản ứng thì Lục Nguyên lại quát dài một tiếng:

    - Quả chi kiếm ý, thành.

    Cũng là một thanh âm quát, ở trên đỉnh đầu của hắn lại xuất hiện một thượng cổ phù chú, trên thượng cổ phù chú này có viết một chữ "Quả'

    Tại sao lại nhanh như vậy làm sao có thể/

    Nếu như Phật Đà Kiếm Tu ngay từ đầu đã nhìn thấy thành tích của Lục Nguyên thì còn có thể tiếp nhận hiện tại trong nháy mắt Lục Nguyên đã luyện thành Quả Chi Kiếm Ý, đây là một tốc độ nhanh đến khó có thể tưởng tượng được, dùng kiến thức của Phật Đà Kiếm Tu cũng phải kinh dị vô cùng.

    Y không ngờ lại gặp phải chuyện hoang đường như vậy.

    Nhân Quả lưỡng Niên Dạ kiếm ý dù sao cũng là hai đạo kiếm ý khó khăn nhất trong ba nghìn đạo kiếm ý, Lục Nguyên làm sao có thể nhanh chóng tu thành như vậy/

    Chuyện này thật khó có thể tin được.

    Kỳ thật chuyện quỷ dị như vậy cũng có nguyên nhân.

    Nguyên nhân khó luyện của Nhân Quả chính là người ở trong hồng trần không thể không nhiễm nhân quả tuổi tác càng cao thì nhiễm càng nhiều, nhân quả càng nhiều.

    Mà Lục Nguyên thì sao?

    Hắn bình sinh cơ bản không có mấy thứ mưu toan bá quyền địa vị hắn không bị nhiễm gì nhiều bình sinh chỉ một kiếm một rượu yêu kiếm mà thôi cho nên không bị ảnh hưởng quá nhiều bởi Nhân Quả.

    Nhân Quả của Lục Nguyên ít đến cực kỳ.

    Tuy còn có Hoa Sơn Nhân Quả, Kiếm Môn Nhân Quả rất nhiều nhân quả trói buộc tuy nhiên những nhân quả này cũng không sâu, Nhân Quả còn ít, rất dễ ngộ ph.

    Còn phương diện tuổi tác Lục Nguyên hiện tại mới chỉ có bốn mươi mà thôi cho nên hắn Nhân Quả cực nhỏ, dưới sự hỗ trợ của Phật Đà Kiếm Tu, hắn có thể dễ dàng khám phá ra.

    Điều thứ ba chính là cơ duyên của Lục Nguyên, hắn đã được uống Nhất Muội Hồng Trần Thiên Pháp Kỳ Tửu, ngay cả hắn cũng v không biết, làm cho hồng trần giảm bớt.

    Cho nên Nhân Quả trên người Lục Nguyên quá ít, hắn không khó khăn để khám phá ra nhân quả, luyện thành Nhân Quả.

    Bất kể thế nào Lục Nguyên cũng đã luyện thành Nhân Quả thiết tắc.

    Mà Kiếm Sư truyền thừa cũng đã kết thúc.

    Tiếp theo chính là đối phó với Kiếm Tham.

    Rất nhiều cơ duyên khiến cho Lục Nguyên dùng tốc độ vô cùng nhanh, tu hành Nhân Quả cũng thành tựu.

    Phật Đà Kiếm Tu áo trắng tuấn tú nhìn về phía Lục Nguyên mà mỉm cười:

    - Thí chủ không bằng cùng ta đấu vài chiêu.

    Đã luyện thành Nhân Quả thiết tắc thì nhất định phải vận dụng không vận dụng thì sẽ không thành thục được, tuyệt chiêu càng lợi hại thì càng phải dùng cho tinh thuần.

    Lục Nguyên gật đầu tay đặt lên trên chuôi kiếm đâm về phía Phật Đà Kiếm Tu, hiện tại Lục Nguyên lúc tấn công cường địch thường chú ý vào sơ hở của kẻ địch mà tấn công, nhưng lúc này Lục Nguyên cho dù nhìn thế nào cũng không phát hiện ra chút sơ hở nào trên người của Phật Đà kiếm tu.

    Tại sao không có sơ hở, cho tới bây giờ không có ai là hoàn mỹ.

    Phật Đà kiếm tu tại sao lại hoàn mỹ không có chút sơ hở nào?

    Lục Nguyên kinh ngạc vô cùng.

    Tuy nhiên hắn cũng cảm thấy không phải Phật Đà Kiếm Tu không có sơ hở mà là mình không phát hiện ra sơ hở mà thôi.

    Cũng tức là nói, với nhãn lực của mình không cách nào phát hiện ra sơ hở của Phật Đà Kiếm Tu.

    Phật Đà Kiếm Tu cười cười;

    - Tại sao không thử Nhân Quả thiết tắc một lần.

    - Nhân Quả thiết tắc?

    Lục Nguyên khởi động Nhân Quả thiết tắc, hắn lập tức phát hiện ra ở tay phải của Phật Đà Kiếm Tu có chút thương thế, tựa hồ đây là nhược điểm, Lục Nguyên vung kiếm chém xéo tới, một kiếm này bề ngoài bình thản không có gì là lạ nhưng đã phối hợp rất nhiều loại thiết tắc trong đó.

    Phật Đà Kiếm Tu mỉm cười một chưởng đánh tới, đã vỗ vào trong chưởng của Lục Nguyên.

    - Xem ra ngươi đã hiểu chút về tiểu Nhân Quả thiết tắc.

    Phật Đà Kiếm Tu nói;

    - Năm đó ta bị thương bởi vì khám phá Quả, Tiểu Nhân Quả Thiết Tắc có thể phát hiện ra bất kỳ thương thế nào, tìm ra không ít nhược điểm.

    - Có một số thương thế đã hoàn toàn khôi phục nhưng có một sỗ chố chỉ cần bị thương thì sẽ không thể khôi phục hoàn toàn.

    Phật Đà Kiếm Tu nói.

    - Còn Nhân Quả thiết tắc chân chính thì không chỉ như vậy.

    - Nhân Quả thiết tắc chính thức cũng có hai cảnh giới, cảnh giới thứ nhất là tìm Nhân Quả của tâm, người đời này làm rất nhiều chuyện làm rất nhiều sự tình mà trong những chuyện đó khó tránh khỏi có chuyện làm cho mình áy náy, khó tránh khỏi tiếc nuối, mà Nhân Quả thiết tắc, sẽ tấn công vào những điều đó so với tiểu Nhân Quả thiết tắc thì còn đáng sợ hơn.

    - Nhân Quả thiết tắc thứ hai thì càng thêm đáng sợ, Nhân Quả thiết tắc thứ hai ta cũng không tu luyện thành công, Nhân Quả thiết tắc này khi luyện thành có thể giết chết ngươi khi còn bé, không cho ngươi thành Quả là lớn lên sau này.

    - Ở Trung Ương Thiên Triều tu lớn, người luyện thành Nhân Quả thiết tắc tầng thứ hai không có ai, địch nhân của ta Nam Vô Túc Vương Phật cũng không luyện thành.

    Lục Nguyên nghe vậy thì trợn mắt há hốc mồm, hóa ra Nhân Quả Thiết tắc này còn có một tầng thứ hai tầng cao nhất, có thể quay về quá khứ mà giết, chiêu thức này cũng thật quá mạnh và vô địch, dù sao hiện tại ngươi có thể là nhân vật hùng mạnh vô địch nhưng trước kia không thể nào cường mạnh vô địch như bây giờ được.

    Nhân Quả thiết tắc.

    Thật là đáng sợ.

    Phật Đà Kiếm Tu nói;

    - Ngươi bây giờ tu thành Tiểu Nhân Quả Thiết tắc, ta cũng bắt đầu chỉ cho ngươi tu luyện Nhân Quả thiết tắc chính thức.

    Hành động của y không che được ánh mắt của Kiếm chủ và Kiếm Như Hải, nhưng phương pháp của y, hai người bọn họ không được chân truyền nên nghe cũng không hiểu.

    Bạch sắc tăng bào của Phật Đà Kiếm Tu bay bồng bềnh, lộ ra vẻ tuấn dật không nói nên lời.

    - Nhân Quả Thiết Tắc, cần Tiểu Nhân Quả Thiết Tắc phác họa mặt khác còn cần Nghiệp Báo hai đại Kiếm Ý, Thiện Ác, hai đại Kiếm Ý, đồng thời còn phải sưu tập Giải Thoát Chi Nhai, Phổ Độ Chi Hải, mới có thể luyện thành.

    Phật Đà Kiếm Tu nói.

    Lục Nguyên khẽ giật mình, Thiện Ác hai đại Kiếm ý cùng âm dương rất nặng, cũng nói mình không cần tu luyện hai đại kiếm ý này.

    Như vậy thứ mình cần phải tu hành chính thức chính là Nghiệp Báo hai đại kiếm ý.

    Đồng thời còn phải tìm cho ra Giải Thoát Chi Nhai Phổ Độ Chi Hải dung nhập bản thân vào trong đó mới có thể thành tựu Nhân Quả Thiết Tắc.

    Chỉ sợ Giải Thoát Chi Nhai Phổ Độ Chi Hải cũng không dễ tìm kiếm nói cách khác ở giữa thiên địa cũng không có nhiều người luyện thành Nhân Quả Thiết Tắc.

    Phật Đà Kiếm Tu nghiêng người nhìn Lục Nguyên, một chuỗi phật châu ánh ra, chui vào trong thân thể của hắn, Lục Nguyên chỉ thấy kinh ngạc một hồi tuy nhiên sau đó hắn phát hiện ra cơ thể của mình không có bất kỳ biến hóa gì, Phật Đà Kiếm Tu mỉm cười:

    - Như vậy hiện tại cho ngươi truyền thừa cuối cùng rồi.

    - Hiện tại dùng Nhân Quả thiết tắc, quan sát ta.

    Phật Đà Kiếm tu nói.

    Lục Nguyên khẽ giật mình, hắn lập tức nhìn sang Tiểu Nhân Quả Thiết Tắc phát ra.

    Trong tích tắc Lục Nguyên phát hiện ra Phật Đà Kiếm Tu khi đó Phật Đà Kiếm Tu vẫn mang theo Bạch Sắc tăng bào bồng bềnh, có một cảm giác tuấn dật không nói nên lời, đồng thời ở trên người còn mang theo hương vị thong dong, trên kiếm có phật ý, vô cùng nghiêm nghị.

    Một thi thể tràn đầy hoang khí rơi xuống, một cường giả Thế Giới Cảnh đã bị Phật Đà Kiếm Tu loại bỏ.

    Đúng lúc này ở trên bầu trời truyền tới một khí tức Hồng Hoang tựa như là Hồng Hoang thế giới phủ vậy, vây quanh khí tức của Phật Đà Kiếm Tu, hướng về phía Phật Đà Kiếm Tu mà đè ép xuống.

    Phật Đà Kiếm Tu tế lên Thiên Thiền Kiếm Tiên, mãnh liệt nghênh đón.

    Bàn tay lớn Hồng Hoang cùng với Thiên Thiền Kiếm Tiên tiếp xúc với nhau, trên người của Phật Đà Kiếm Tu phát ra phật quang mãnh liệt, tuy nhiên bàn tay lớn này vẫn ấn xuống một cái, trực tiếp nghiền Phật Đà Kiếm Tu thành một khối thịt nát.

    Một chưởng đã loai bỏ Phật Đà Kiếm Tu.

    Đây chính là Thái Cổ Văn Minh Chi Chủ.

    Lục Nguyên lúc này đã minh bạch ý của Phật Đà Kiếm Tu, thông qua hắn mà biết được cảnh tượng của hắn trước khi chết, lại có thể để mình quan sát thân thủ của Thái Cổ Văn Minh chi chủ, bởi vì theo sự phát triển của Lục Nguyên nhất định có thể chống lại Thái Cổ Văn Minh Chi Chủ, hiện tại cảm nhận sức mạnh của y thì thật bổ ích.

    Phật Đà Kiếm Tu nhìn về phía Lục Nguyên mà cười.

    Lục Nguyên cũng nhìn về phía PHật Đà Kiếm Tu.

    - Truyền thừa đã xong.

    Phật Đà Kiếm Tu hô lên một tiếng đã hóa thành một thanh Thiền Kiếm Tiên trở lại trong Bách Kiếm Phần xung quanh lại trở nên vắng lặng im ắng.

    Kiếm Sư truyền thừa đã chính thức chấm dứt tuy nhiên Lục Nguyên phát hiện ra mình vẫn còn bị nhốt ở trong này vẫn chưa đi ra, hắn dùng hết tất cả các phương pháp cũng không khai mở ra được, Lục Nguyên cũng không gấp ở đây tương đối nhàm chán, Lục Nguyên lại quan sát các Bách Kiếm Phần khác.

    Bách Kiếm Phần là một tòa núi không cao lắm.

    Cứ cách một khoảng là có một thanh Kiếm Tiên, đại biểu cho một trăm Kiếm Thủ mạnh nhất của Ẩn Kiếm Tông từ trước tới nay, Lục Nguyên lúc này đang nhìn một thanh Kiếm Tiên Trác Tuyệt, hắn cũng không gấp ngồi xuống mà quan sát nó.

    Thanh Tiên Kiếm trước mắt này tên là Đại Phụ kiếm tiên.

    Lục Nguyên mơ hồ phát hiện ra thanh Đại Phụ Kiếm Tiên này đang truyền cho mình nội dung gì đó.

    Qua một thời gian ngắn Lục Nguyên đứng dậy đi tới một thanh Kiếm Tiên khác, Lục Nguyên thoáng cảm thấy có một trung niên nam tử khoan hậu xuất hiện, tựa hồ cũng đang nói chuyện với mình.

    Trong chốc lát Lục Nguyên lại tới một thanh tiên kiếm khác đây là một thanh Vương Bá Kiếm, cũng xuất hiện bóng của kiếm thủ nói chuyện với hắn.

    Những kiếm thủ này có khí thế vô cùng bá đạo.

    Có nhân vật phát ra khí chất đứng dầu, có nhân vật phát ra khí chất tự tin, tuyệt thế, còn có nhân vật quỷ dị khó lường thông qua một thanh kiếm tiên Lục Nguyên có thể nhìn thấy phong thái tuyệt thế của Kiếm Khách.

    Kiếm Chủ và Kiếm Như Hải hai người cũng cảm khái, Lục Nguyên rõ ràng dẫn động được Phật Đà Kiếm Tu, đã học được Tiểu Nhân Quả Thiết Tắc đây là một cơ duyên thật là lớn lao.

    Mà hiện tại bọn họ nhìn thấy Lục Nguyên quan sát Bách Kiếm Phần thì cười cười.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Mỗi một người tiến vào trong Bách Kiếm Phần đều chỉ có thể dẫn động một thanh Tiên Kiếm Lục Nguyên cho dù tìm Kiếm Tiên khác cũng không khiến bọn họ xúc động.

    - Đúng thế.

    Kiếm Chủ gật đầu.

    Tuy nhiên đúng lúc này bọn họ phát hiện ra một trăm thanh Tiên Kiếm trong phần mộ ông ông rung động.

    Đúng vậy không ngừng rung động.

    Đây là có chuyện gì?

    Kiếm Như Hải cũng đại biến sắc mặt, về sau mới từ từ nói:

    - Không thể nào.

    - Chẳng lẽ nhưng Kiếm Tiên này muốn cho Lục Nguyên truyền thừa?

    - Không phải

    Kiếm Như Hải lắc đầu;

    - Không có khả năng những kiếm tiên này cho Lục Nguyên truyền thừa nữa, mà là Kiếm Giới, một truyền thuyết về Ẩn Kiếm Tông hàng nghìn vạn năm.

    - Kiếm Giới.

    Kiếm Chủ cũng chấn động, y cũng đã loáng thoáng nghe về truyền thuyết này nhưng không thể xác định.

    - Đúng vậy, truyền thuyết Kiếm Giới.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Hiện tại ngươi có thể coi là một trong năm người nổi tiếng trong kiếm đạo, rảnh rỗi có thể nghe được chút truyền thuyết về Kiếm Giới.

    Nhưng cả Trung Ương Thiên Triều chỉ có mình ta là người chính thức hiểu rõ truyền thuyết Kiếm Giới.

    - Cái gọi là truyền thuyết Kiếm Giới ta vẫn cho là giả tạo, chỉ có truyền thuyết về Đại tông chủ của Ẩn Kiếm Tông thì không ngờ mới là chân thật.

    Trên mặt Kiếm Như Hải lộ thần sắc không thể tin nổi.

    Hắn chậm rãi nói:

    - Trong truyền thuyết có một thế giới kiếm.

    Kiếm Chủ không khỏi giật mình:

    - Thế giới kiếm?

    Ngươi nói là loại Tiểu Thiên thế giới bị tàn phá giống như Đại Hoang Kiếm Quyển sao?

    - Không, Tiểu thiên thế giới bị tàn phá như Đại Hoang Kiếm Quyển dù tại thời điểm chưa bị tàn phá cũng gần như chỉ gần bằng thế giới kiếm thủ, không phải là thế giới của kiếm.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Trong truyền thuyết còn có một thế giới hoàn toàn đơn thuần thuộc về kiếm.

    Tại chính thế giới kia, mỗi một thanh kiếm nổi danh đều có hình chiếu xuất hiện.

    Chẳng qua trong truyền thuyết, có số người cực nhỏ là có thể tiếp xúc với Kiếm Giới này.

    Ẩn Kiếm Tông nhiều năm qua như vậy cũng chưa tiếp xúc chính thức được với người của Kiếm Giới.

    - Mà trong truyền thuyết khai phái của Ẩn Kiếm Tông, một khi được Kiếm Giới thừa nhận thì cuối cùng người nhất thống Kiếm Giới có thể trở thành truyền thuyết kiếm đạo, thần thoại kiếm đạo.

    Kiếm Như Hải nói.

    - Đồng thời người được Kiếm Giới thừa nhận có thể khiến vạn kiếm chấn động.

    Mà người đứng đầu Kiếm Giới có thể khiến vạn kiếm cúi đầu.

    Nhưng lời nói của hắn thốt ra, Lục Nguyên phía Thái Sử Chí Tôn vẫn chậm chạp chưa thấy xuất hiện.

    Vậy là có chuyện gì chứ?

    Chẳng lẽ Lục Nguyên chạy trốn, không dám ứng chiến sao?

    Không đúng.

    Lục Nguyên không phải là người như vậy.

    Nhưng hiện tại Kiếm Tham cũng đã tới lâu như vậy mà vẫn không thấy Lục Nguyên.

    Chẳng lẽ Lục Nguyên thật sự bởi sợ Kiếm Tham cướp đi Dưỡng Ngô Tiên Kiếm, bởi sợ hãi thất bại nên ẩn nấp không dám ra tay sao?

    Ở một bên, Kiếm Ngục thâm trầm như ngục.

    Kiếm Tuệ đung đưa quạt lông.

    Hắn tựa như đều đoán trúng hết thảy vậy.

    Kiếm Ma cười hăng hắc, ma khí quấn quanh thân.

    Vài người đến xem cuộc vui chính là để chứng kiến lúc này.

    Lục Nguyên thua cũng không sao, cùng lắm chỉ là đánh bại truyền thuyết thắng liên tiếp của hắn mà thôi.

    Nhưng nếu Lục Nguyên bỏ chạy, không dám đánh, một khi tiếng xấu này truyền ra thì tiền đồ của hắn tại Kiếm Môn cơ bản sẽ bị phá hủy hơn một nửa.

    Kiếm Ma chính là mong Lục Nguyên sợ hãi trốn chạy.

    - Lục Nguyên còn chưa xuất hiện, xem ra thực sự có thể sợ chiến mà chạy rồi.

    - Ha ha, hay là thanh danh của Kiếm Tham sư huynh truyền xa, trực tiếp khiến Lục Nguyên sợ chiến mà chạy.

    - Nói bậy, Lục sư đệ làm sao lại sợ chiến mà chạy chứ.

    Yến Thu Nguyệt lập tức không phục nói.

    - Nói bậy.

    Hắc hắc, chỉ sợ là không phải nói bậy đâu.

    Bằng không vì sam Kiếm Tham đến đây rồi mà Lục Nguyên còn không dám ứng chiến.

    Hơn nữa sao mà gọi Lục sư đệ thân thiết thế.

    Lục Nguyên không phải là nhân tình của ngươi chứ?

    Ngươi Yến Thu Nguyệt, ta nhớ rõ ngươi đã có trượng phu rồi, vậy mà còn nuôi nhân tình.

    Nếu để Dư sư huynh biết được mà nói thì chỉ sợ...

    Hắc hắc.

    Một đệ tử hạch tâm của Hiên Viên Chí Tôn môn trơ mặt ra cười nói.

    Yến Thu Nguyệt vừa xấu hổ vừa phẫn nộ.

    - Lục Nguyên không đánh đã chạy.

    Tiếng nghị luận vang lên.

    Người của Thái Sử Chí Tôn đều muốn phản bác nhưng sự thật đúng là như vậy.

    Bây giờ Lục Nguyên còn chưa xuất hiện.

    Chương 848-850: Kiếm Giới

    Vạn kiếm cúi đầu!

    - Nghe đồn Bách Kiếm Phần có bách kiếm đồng vũ cũng chính là do chiếm được thừa nhận của Kiếm Giới.

    Kiếm Như Hải chắp tay:

    - Kiếm Giới này vô cùng hư vô mờ ảo.

    Lục Nguyên đi tới trên Bách Kiếm Phần, nhìn thấy rất nhiều tiên kiếm, tựa hồ thấy nguyên một đám kiếm thủ phong thái tuyệt thế.

    Quan sát dọc đường đi, đột nhiên cả trăm thanh tiên kiếm trên Bách Kiếm Phần, kể cả Thiên Thiên Tiên Kiếm đều đồng loạt chấn động.

    Trăm thanh tiên kiếm cực kỳ trác tuyệt không ngờ đồng loạt chấn động.

    Lục Nguyên lúc này chỉ cảm thấy một trăm luồng ý niệm truyền tới đầu mình.

    Trăm luồng ý niệm này cũng không phải muốn truyền thừa cho mình mà muốn kéo mình cùng đi tới một địa phương xa lạ.

    Lục Nguyên trong hư vô mờ mịt, tựa hồ đi tới một nơi.

    Đây là địa phương nào?

    Lục Nguyên nhìn kĩ nơi này, chỉ thấy có một cánh cửa rất lớn cao chọc trời.

    Mà ở chính giữa hư không có hai chữ lớn: Kiếm Giới.

    Đồng thời dường như Lục Nguyên chứng kiến vô số tiên kiếm được nhìn mình.

    Đám tiên kiếm này đang đánh giá bản thân mình.

    Về sau vô số luồng kiếm khí liền truyền vào trong đầu hắn.

    Lục Nguyên hơi mơ hồ, không biết đây rốt cục là chuyện gì?

    Lúc này dường như có ý niệm của Thiên Thiện Tiên Kiếm truyền tới.

    Lúc này Lục Nguyên mới hiểu ra, hóa ra Kiếm Giới là một thế giới hoàn toàn chỉ có kiếm tồn tại.

    Tất cả tiên kiếm cường đại đều thuộc về Kiếm Giới.

    Cái Kiếm Giới này cũng không phải tồn tại thật mà giao hòa giữa chân thật cùng hư ảo, giống như thực mà không phải thực, giả mà không phải giả.

    Mà Kiếm Giới này đã thừa nhận mình.

    Chẳng qua cũng chỉ mới thừa nhận mình một cách sơ bộ mà thôi, còn chưa thần phục mình.

    Nếu như mình có thể nhất thống Kiếm Giới thì sẽ có vô số lợi ích.

    Khi đó thì vạn kiếm cúi đầu, hơn nữa rất nhiều tiên kiếm, mỗi thanh đều ẩn chứa tri thức, truyền thụ cho mình.

    Đến lúc đó mình có thể trở thành người mạnh nhất về kiếm đạo, muốn áp bách Kiếm Chi Tử cũng không phải là việc khó gì, thậm chí là rất dễ dàng.

    Đương nhiên bản thân hiện giờ chỉ mới được Kiếm Giới thừa nhận, còn lâu mới được Kiếm Giới cúi đầu.

    Vô số ý niệm lại đưa mình về hiện thực.

    Lục Nguyên phát hiện ra bản thân đang đứng ở giữa Bách Kiếm Phần.

    Cũng có thể nói hiện tại cảnh giới của mình không phải là vạn kiếm cúi đầu mà là vạn kiếm chấn động.

    Về Kiếm Giới, sau đó có cơ hội, nhất định phải dạo chơi khắp nơi mới được.

    Lúc này đại môn đối ngoại đã ầm ầm chấn động.

    Về sau rời đi, Lục Nguyên khom người nói với Thiên Thiện Tiên Kiếm:

    - Đa tạ tiền bối Phật Đà Kiếm Tu.

    Vãn bối sẽ tận sức mình đối với kiếm đạo.

    Sau khi khom người, hắn rốt cục ngẩng đầu bước ra khỏi Bách Kiếm Phần, đi ra thế giới bên ngoài.

    Lúc này, tại giữ Ẩn Kiếm Tông.

    Tiểu Kiếm Sư tổng cộng có ba truyền thừa.

    Một trong số đó lóe lên hào quang, Kiếm Tiềm bước ra, khí tức quanh thân càng thêm cường đại.

    - Truyền thừa của Tiểu Kiếm Sư quả nhiên không hổ là truyền thừa của Tiểu Kiếm Sư.

    Ha ha, ta nắm giữ nhiều kiếm ý như vậy, còn nắm giữ không ít sát ý, quả thực là vô địch, dù là Lục Nguyên gặp ta cũng phải thất bại.

    - Thế đã là gì.

    Kiếm Tiềm, ngươi trở nên cường đại thì cũng không sai nhưng trở nên mạnh mẽ dưới truyền thừa của Tiểu Kiếm Sư cũng đâu chỉ có riêng ngươi.

    Còn có ta đây.

    Khí thế tuyệt thiên tuyệt địa của Kiếm Tuyệt giáng xuống.

    Hắn nhìn về phía Kiếm Tiềm đầy khiêu khích:

    - Kiếm Tiềm, thực lực của ngươi không tồi, chẳng qua vẫn còn kém ta một bậc.

    Hai người Kiếm Tiềm và Kiếm Tuyệt đối chọi nhau, trên người đều bộc phát ra kiếm khí cực kỳ mãnh liệt.

    Hai luồng kiếm khí này cường đại vô cùng, hiển nhiên là đã mạnh hơn trước khi tiến vào truyền thừa của Tiểu Kiếm Sư không ít.

    Chính giữa một chỗ truyền thừa khác của Tiểu Kiếm Sư, Kiếm Như Độn đi ra.

    Kiếm Như Độn chẳng qua chỉ là góp cho đủ số mà thôi.

    Dù sao thì hắn cũng dứt khoát vào xem một chỗ truyền thừa của Tiểu Kiếm Sư.

    Tư chất của hắn cực kém, ở chính giữa truyền thừa của Tiểu Kiếm Sư cũng không học được bao nhiêu, nhìn thấy thân thể hai sư đệ Kiếm Tiềm và Kiếm Tuyệt bộc phát ra kiếm khí cực kỳ cường đại, hắn cũng sờ lên mũi.

    Hai vị sư đệ này đúng là kinh tài tuyệt diễm, một lần tiến vào trong Tiểu Kiếm Sư truyền thừa liền có thể tăng cường lên tới vậy.

    Mà lúc này, Kiếm Như Hải tóc trắng râu bạc đã tới.

    Kiếm Như Hải vừa giáng xuống, Kiếm Tuyệt đã cười hắc hắc:

    - Môn chủ, chúng ta khiêu chiến Lục Nguyên thôi.

    Kiếm Tiềm cũng cười hắc hắc:

    - Lúc này chúng ta cũng không tin cái Linh Kiếm Thất kia nữa.

    Chúng ta muốn tỷ thí chính thức một lần, xem thử ai trong chúng ta mạnh hơn.

    Chúng ta muốn giao thủ thật.

    Lục Nguyên nếu không làm bừa trong Linh Kiếm Thất thì hoàn toàn không thể là đối thủ của chúng ta.

    Kiếm Như Hải vuốt chòm râu bạc của mình:

    - Ta cũng sẽ không gây ảnh hưởng tới việc các ngươi ra tay với Lục Nguyên.

    Trong tích tắc này, Kiếm Tiềm phát hiện ra Tiềm Uyên Kiếm của mình đang run rẩy ông ông không ngừng.

    Đây là chuyện gì?

    Kiếm Tiềm phát hiện không chỉ có kiếm của mình run rẩy mà cả Thiên Thiện Tiên Kiếm của Kiếm Tuyệt cũng đang không ngừng run rẩy.

    Không chỉ có thể, cả Độn Tiên Kiếm của Kiếm Như Độn cũng không ngừng chấn động.

    Ba thanh tiên kiếm không thanh nào ra khỏi vỏ.

    Nhưng ba thanh tiên kiếm lại không ngừng run rẩy.

    Kiếm Như Độn hỏi:

    - Phụ thân, chuyện gì thế này?

    Kiếm của ta, kiếm của ta vì sao lại không ngừng run rẩy vậy?

    - Bởi vì có một kiếm khí cực kỳ cường đại.

    Có một kiếm khí rất cao tầng, không tự chủ được đang giáng xuống.

    Kiếm Như Hải nói.

    Hai người Kiếm Tiềm và Kiếm Tuyệt đều hơi giật mình.

    Có kiếm khí còn cao hơn cả của bọn họ giáng xuống sao?

    Kiếm Như Độn cũng hơi khó hiểu.

    Là ai tới vậy?

    Xác thực có một luồng khí tức cường đại đang tới.

    Lúc này ba thanh tiên kiếm đều run rẩy càng ngày càng mạnh, tựa như nổi giận hay hưng phấn vậy.

    Tiên kiếm đang hoan hô vì hắn tới!

    Người kia là ai?

    Kiếm Tiềm, Kiếm Tuyệt Kiếm Như Độn đồng loạt nhìn sang.

    Mà ở chỗ đó, một người thanh niên mặc áo xanh đang chắp tay đi tới.

    Là hắn!

    Lại là hắn!

    Rất nhiều tiên kiếm đều không chào đón hắn!

    Hai người Kiếm Tiềm, Kiếm Tuyệt đều thầm giận dữ.

    Tiên kiếm của hai người không ngờ lại đang chào đón, tựa hồ chào mừng vương giả trong kiếm tới.

    Đây là chuyện quỷ dị gì chứ?

    Kiếm Tiềm và Kiếm Tuyệt đều không phục.

    Bọn họ nắm chặt lấy tiên kiếm của mình.

    Lục Nguyên nhìn Kiếm Tiềm, Kiếm Tuyệt:

    - Hai người các ngươi muốn khiêu chiến với ta?

    Đi thôi, không có vấn đề gì.

    Hai người các ngươi cùng lên đi.

    - Hai người Kiếm Tiềm và Kiếm Tuyệt đều hơi giật mình.

    Bản thân bọn họ tự nhận là dù ai cũng có thể hơn Lục Nguyên, kết quả Lục Nguyên lại kiêu ngạo, bảo cả hai xông lên.

    Thật sự là buồn cười.

    Kiếm Tiềm quát dài một tiếng:

    - Kiếp này ta sẽ cho ngươi biết rõ cái gì gọi là Kiếm Đạo Bát Cực.

    Tiềm Uyên tiên kiếm, rống rận cho ta đi!

    Kiếm Tuyệt thét dài:

    - Thiên Thiện Tiên Kiếm, diệt sạch đi!

    Hai người đều gào thét dài nhưng lúc này Lục Nguyên lại đâm ra một kiếm.

    Không cách nào hình dung được sự kinh diễm của một kiếm này!

    Không cách nào hình dung được sự huyền diệu của một kiếm này!

    Không cách nào hình dung được một kiếm này đã trải qua bao nhiêu lần luân hồi!

    Không cách nào hình dung được sự hoàn mỹ của một kiếm này!

    Không thể nào hình dung nổi một kiếm này mang theo bao nhiêu nhân quả!

    Kiếm Tiềm ngây dại!

    Kiếm Tuyệt ngây dại!

    Hai người bọn họ quả thật đều ngây dại.

    Bọn họ chưa từng nghĩ tới một người tu hành pháp lực luân hồi kiếm lại có thể đâm ra một kiếm hoàn mỹ như vậy.

    Dù là bọn họ tu hành trong kiếm cốc vô tận nhưng căn bản cũng không thể đâm ra một kiếm như thế.

    Hai người bọn họ lập tức rơi vào giữa kiếm này.

    Một kẻ là kiếm si, một kẻ là kiếm cuồng!

    Kiếm Tiềm và Kiếm Tuyệt kỳ thực cũng không thể coi là người xấu, bằng không thì cũng không thể được đưa vào Ẩn Kiếm Tông.

    Chẳng qua bọn họ tuổi trẻ đắc chí, cuồng ngạo cũng là bình thường mà thôi.

    Mà hiện tại thấy được một kiếm này của Lục Nguyên, bọn họ mới biết kiếm thuật của mình và Lục Nguyên chênh lệch tới cỡ nào.

    Kiếm Tiềm và Kiếm Tuyệt ngây ngốc nghiên cứu một kiếm trước mắt, mặc dù ngoài miệng không nói ra chữ phục nhưng trong đáy lòng bọn họ, thực tế đã phục triệt để rồi.

    Kiếm Tiềm và Kiếm Tuyệt đã hiểu rõ vì sao tiên kiếm của mình thấy Lục Nguyên lại hưng phấn đón tiếp, vì sao tiên kiếm lại chấn động với đối phương.

    Mười lăm ngày sau đó, Lục Nguyên rời khỏi Ẩn Kiếm Tông.

    Mà trong mười lăm ngày này, Lục Nguyên thực ra còn tiến hành một lần tu hành cuối cùng.

    Lần tu hành cuối cùng này chính là nhằm vào tầng năm không gian phá pháp Hỗn Độn của Kiếm Tham Hỗn Độn.

    Tầng năm không gian Hỗn Độn của Kiếm Tham đã đạt tiểu thành, có thể dùng không gian trực tiếp nghiền nát người khác.

    Mà lần tu hành này chính là biện pháp đặc thù chuyên dùng để châm phá không gian áp bách của hắn

    Tất cả đã chuẩn bị xong, tu hành cũng đã tu hành tốt rồi.

    Vậy thì xuất phát thôi.

    Từ nay về sau trở lại Kiếm Tu Tinh Thần, mục tiêu là Kiếm Tham!

    Kiếm Tham, ngươi lau sạch cổ chờ đó đi!

    Ngẩng đầu nhìn bầu trời, âm u như sắp mưa.

    Mây đen dày đặc trên không trung đè bầu trời xuống thấp ba phần.

    Ở dưới mây đen dày đặc này, Yến Thu Nguyệt cũng cảm thấy bản thân hơi bức bối.

    Lúc này tầng thứ hai Kiếm Đạo thụ đã có khá nhiều người vây quanh.

    Môn hạ của các đại chí tôn đều cơ bản tới xem trò vui.

    Đúng là hôm nay tại Kiếm Đạo thụ tầng hai có một trò hay, kỳ hạn khiêu chiến đã tới.

    Kiếm Tham muốn khiêu chiến Thái Sử Bi, Tống Địa, Lục Nguyên.

    Đương nhiên bao nhiêu đều hiểu rõ trọng điểm bị đùa bỡn là Lục Nguyên, mà Tống Địa và Thái Sử Bi chỉ là hai người bị dính vào mà thôi.

    Một luồng kiếm khí tham lam mà cực kỳ cường đại tràn ra trong không trung, khiến người ta sợ hãi, đúng là kiếm khí của Kiếm Tham.

    Kiếm chiêu Khôn cùng lạc mộc tiêu tiêu hạ của Thái Sử Bi có loại lực lượng đoạt tâm phách người khác, tựa hồ có thể khiến cả thiên địa bi thương.

    Nhưng bi thương của hắn cũng không như Kiếm Tham.

    - Ha ha ha, tinh phách Bi Tiên Kiếm tới tay rồi.

    Kiếm Tham cười ha hả.

    Chỉ thấy trong lòng bàn tay hắn, một con thiên lang hiện ra, rất giống vẻ hung tàn dữ tợn của thiên lang.

    Thiên lang này chụp vào hư không một cái, đã thu kiếm phách của Bi Tiên Kiếm tới tay.

    Mà Kiếm Tham sau khi chiếm được kiếm phách của Bi Tiên Kiến liền cười ha hả, nhưng lại giơ chân đá Thái Sử Bi bay qua một bên.

    Hắn chiếm được kiếm phách của Bi Tiên Kiếm, đã không còn chút hứng thú đối với Thái Sử Bi.

    Kiếm Tham nhìn Thiên Lang trong tay đầy tham lam, cười ha hả, có vẻ sung sướng không nói lên lời.

    - Tiếp theo, Tống Địa.

    Kiếm Tham lại khiêu chiến đối thủ tiếp theo là Tống Địa.

    Tống Địa dứt khoát bước lên đài.

    Từ sau khi so tâm ma với Yến Thương Thiên xong, thực lực của hắn cũng tiến bộ một chút nhưng so với Thái Sử Bi thì còn chưa bằng chứ đừng nói tới Kiếm Tham.

    Tất nhiên hắn càng không phải là đối thủ của Kiếm Tham, nhưng chiến đấu một chút lại là chuyện không thể tránh khỏi.

    Tống Địa đi lên lôi đài, để lộ Địa Tiên Kiếm của hắn ra.

    Địa Tiên Kiếm nhợt nhạt vô cùng, nặng nề như đại địa nhưng chiêu kiếm của hắn lại thần kỳ linh xảo vô cùng, kiếm thuật đạt tới mức dùng nặng như nhẹ, dùng nhẹ như nặng tùy ý chuyển hóa tình trạng.

    Chẳng qua kiếm pháp của hắn có tinh diệu thì kiếm pháp của Kiếm Tham càng tinh diệu hơn.

    Kiếm pháp của Kiếm Tham tên là Tham Dục Kiếm Pháp.

    Tham Dục Kiếm Pháp là dùng ý niệm tham lam, dục niệm không lỗ nào không chui lọt.

    Tham Dục Kiếm Pháp kỳ thật nói trắng ra là một loại kiếm pháp không ngừng tìm kiếm sơ hở của đối phương, tất nhiên không bằng Âm Dương Thiết Tắc nhưng lại giống như Âm Dương Thiết Tắc mà tạo thành một loại kiếm pháp cực kỳ đáng sợ.

    Ba chiêu!

    Tống Địa đối kháng với Kiếm Tham được ba chiêu thì đã bị Kiếm Tham dùng Thiên Tham Thủ đánh tới.

    Một con Thiên Lang cự đại xuất hiện từ trong kiếm của hắn, cướp đi kiếm pháp của Địa Tiên Kiếm.

    Kiếm Tham cười khằng khặc quái dị, đá Tống Địa đi ra rất xa.

    - Chút thức ăn khai vị.

    Tiên kiếm của hai người Tống Địa, Thái Sử Bi đã bị ta cướp lấy.

    Lục Nguyên giờ ở đâu?

    Kiếm Tham quát, ánh mắt nhỏ hẹp, lóe lên thần sắc tham lam.

    Đây chính là Kiếm Tham!

    Dùng tham niệm thôi động kiếm pháp, một người có thể ép bức người của Thái Sử Chí Tôn nhất mạch.

    Tuy hắn không phải là người tốt gì nhưng thực lực tuyệt đối mạnh tới đáng sợ.

    Đúng vậy!

    Lục Nguyên mới là vai chính lúc này.

    Kiếm Tham muốn đoạt được tiên kiếm của Lục Nguyên, cũng thuận tiện chèn ép Thái Sử Chí Tôn.

    Kiếm Tham không khỏi hơi căm tức trong lòng.

    Hắn muốn thắng lợi, càng muốn tiên kiếm của Lục Nguyên.

    Hắn chưa từng thu thập tiên kiếm có thuộc tính chính khí bao giờ, sắp bị tiên kiếm có thuộc tính chính khí khiến cho thèm đỏ cả con mắt rồi.

    Nếu như Lục Nguyên không tới thì chẳng phải là...

    Không đúng.

    Lục Nguyên không xuất hiện thì cũng có chỗ tốt.

    Như vậy đả kích Thái Sử Chí Tôn, đả kích Lục Nguyên cho sướng, thế thì cũng được coi là một chuyện rất tốt cho Hiên Viên Chí Tôn.

    Đến lúc đó được trọng thượng, Hiên Viên Chí Tôn cũng sẽ ra tay không chút keo kiệt.

    Kiếm Tham đưa Tham Lang Tiên Kiếm của hắn tới:

    - Ta ở trong này, đợt Lục Nguyên một canh giờ.

    Trong một canh giờ, Lục Nguyên không xuất hiện thì coi như Lục Nguyên thua.

    Tham Lang Tiên Kiếm của hắn cường đại thần kỳ, hiện ra một bàn chân tham lang cự đại.

    Thời gian trôi qua từng chút một.

    Mây đen trên đỉnh đầu vẫn không ngừng tích tụ như trước.

    Một canh giờ có thể chia làm tám nén hương.

    Nén hương thứ nhất hết rất nhanh.

    Nén hương thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm hết, Lục Nguyên vẫn chưa xuất hiện.

    Nén hương thứ sáu hết, Lục Nguyên cũng vẫn chưa xuất hiện.

    Nén hương thứ bảy cháy xong, Lục Nguyên vẫn chưa tới.

    Nén hương thứ tám được thắp lên.

    Đây là nén hương cuối cùng.

    Nếu như trong thời gian này mà Lục Nguyên không xuất hiện thì Lục Nguyên đã thua trận chiến này.

    Xem ra Lục Nguyên đã thua rồi.

    Tiếng bàn luận nổi lên, hầu như ai cũng cho rằng Lục Nguyên đã xong đời rồi.

    Hắn nhất định bị ô danh rồi.

    Mà môn hạ của Thái Sử Chí Tôn cũng đều cho rằng Lục Nguyên không tới.

    Môn hạ của Thái Sử Chí Tôn cũng không tin là Lục Nguyên không dám tới, chỉ sợ là có chuyện gì đó.

    Một trận chiến này đúng là một thảm kịch.

    Nén hương thứ tám cháy được một nửa, đột nhiên tham lang cự đại trên Tham Lang Tiên Kiếm đột nhiên chấn động nhẹ nhàng, sau đó không chỉ chấn động một lần mà không ngừng chấn động.

    Nhưng lập tức tất cả mọi người đều không còn tâm tư quan sát Tham Lang Tiên Kiếm bởi tiên kiếm của tất cả mọi người đều đang không ngừng chấn động.

    Yến Thu Nguyệt phát hiện ra Nguyệt tiên kiếm của mình cũng đang chấn động!

    Hiên Viên Lệnh phát hiện ra linh kiếm của mình đang chấn động.

    Kiếm Tú đè nhẹ Tú Phong tiên kiếm trên tay.

    Tú Phong tiên kiếm không ngừng rung động gay gắt.

    U Nhược Cơ phát hiện ra Thương Hương tiên kiếm của mình cũng không ngừng chấn động.

    Kiếm Linh Đế Cơ cũng phát hiện Bạch Hồng tiên kiếm của mình nằm trong chín mươi chín tiên kiếm nổi tiếng cũng đang chấn động.

    Ngục tiên kiếm của Kiếm Ngục, Trảm Tuệ Kiếm của Kiếm Tuệ, Ma Niệm Kiếm của Kiếm Ma cũng đang không ngừng rung động.

    Tiên kiếm của tất cả mọi người, không đúng, không phải là tiên kiếm của tất cả mọi người.

    Bi Tiên Kiếm và Địa Tiên Kiếm đã mất đi linh phách thì không chấn động bởi vì đã mất đi linh tính.

    Cát Vô Thương trong Cát thị tứ huynh đệ nói:

    - Ồ, Mạc Tiên Kiếm của ta tại sao lại chấn động như vậy.

    Lão nhị Cát Vô Thống nói:

    - Bởi vì hưng phấn.

    Bọn họ thấy vẻ đẹp trai của ta nên hưng phấn muốn khiêu vũ.

    Lão tam Cát Vô Bệnh nói:

    - Lão nhị đúng là thần kinh rồi.

    Vẻ đẹp trai của ngươi sao?

    Đương nhiên là ta còn đẹp hơn nhiều.

    Nhưng ta đoán dù vẻ đẹp trai của ta cũng chưa thể dẫn động tiên kiếm chấn động.

    Phải là thiên địa dị biến, đại phá diệt gì đó mới làm được.

    Lão tứ Cát Vô Tai gật đầu:

    - Tam ca nói có đạo lý.

    Cát thị tứ huynh đệ đương nhiên là nói hươu nói vượn.

    Những người khác xung quanh biết bốn huynh đệ này toàn nói lung tung nên cũng không để ý tới bọn họ.

    Bọn họ cũng biết rõ là tiên kiếm đang hưng phấn.

    Tiên kiếm hưng phấn như đang hoan nghênh người n.

    Nhưng tiên kiếm rốt cục là chào đón người nào?

    Nhân vật như Kiếm Chi Tử cũng không khiến nhiều tiên kiếm đồng thời chấn động, đồng thời nghênh đón như vậy.

    Như vậy thì là ai có thần thông như thế, có thể khiến rất nhiều tiên kiếm tự chủ nhảy lên nghênh đón.

    Nén hương thứ tám đã cháy hơn một nửa nhưng hiện tại không ai có tinh thần đi chú ý tới việc Lục Nguyên chưa tới nữa.

    Hiện giờ bọn họ muốn biết rốt cục là đại nhân ật nào có thể khiến cả trăm thanh tiên kiếm ở đây đồng thời chấn động.

    Đây là chuyện kinh dị tới mức nào chứ?

    Xanh!

    Áo xanh!

    Một người đầu đội nón, mặc áo xanh từ giữa không trung rớt xuống.

    Sau lưng người này đeo một thanh kiếm, tay cầm hồ lô rượu.

    Người kia là ai?

    Yến Thu Nguyệt đột nhiên phát hiện trong lòng mình có một dự cảm mãnh liệt.

    Cát Vô Thương trong Cát thị tứ huynh đệ nói:

    - Người này không phải Lục Nguyên chứ?

    Lão nhị Cát Vô Thống khó khăn lắm mới không phản bác:

    - Có thể lắm.

    Lão tam Cát Vô Bệnh, lão tứ Cát Vô Tai cũng gật đầu.

    Cát thị tứ huynh đệ đang nói hươu nói vượn.

    Làm sao lại có thể là Lục Nguyên được.

    Trang phục giống nhau như Lục Nguyên không có khả năng khiến nhiều tiên kiếm chấn động, tự động bay múa như vậy được.

    Nam tử đầu đội nón, mặc áo xanh kia đưa tay lên nó.

    Nón cỏ bị bỏ xuống.

    Lôi vân cuồn cuộn.

    Trong không trung truyền lại tiếng sấm vang rền.

    Cuồng phong đang gào thét trong thiên địa.

    Mọi ánh mắt đều nhìn về phía nam tử áo xanh kia.

    Chiếc nón bị bỏ xuống, lộ ra một khuôn mặt trẻ tuổi, hơi có vẻ lười nhác.

    Tại sao có thể là hắn!

    Lại là hắn!

    Hầu như mọi người đều lộ ra thần sắc không thể tin nổi.

    Đại nhân vật dẫn tới tất cả tiên kiếm đều chấn động, kiếm đạo mà mọi người đều khó lường được, cuối cùng lại là Lục Nguyên.

    Hầu như tất cả mọi người đều muốn phát điên.

    Trước đó ai cũng nghĩ Lục Nguyên sẽ không tới, vậy mà bây giờ bách kiếm chấn động, tất cả tiên kiếm đều nghênh đón hắn.

    Kiếm Ngục nhìn thật sâu vào Lục Nguyên, càng cảm thấy người này là đại địch.

    Trong lòng Kiếm Tuệ thầm nghĩ, hôm nay ngày chết sắp tới rồi.

    Trong lòng Kiếm Ma thầm giận, muốn nhất định phải giết chết Lục Nguyên.

    Kiếm Linh Đế Cơ hơi mỉm cười, dù có mạng che mặt nhưng cũng có thể cảm nhận được nụ cười cực kỳ xinh đẹp của nàng.

    Kiếm Linh Đế Cơ chưa bao giờ tin rằng Lục Nguyên là hạng người sợ chuyện chạy trốn.

    Hắn quả nhiên đã tới.

    Trong lòng Kiếm Tú như phát điên.

    Lục Nguyên này hiện giờ trong mắt mọi người đã ở trên mình rồi.

    Hắc hắc, nhưng cũng không cần lo lắng.

    Lục Nguyên chính là kẻ muốn sống muốn chết khiêu chiến Kiếm Tham, vậy thì đó là chuyện riêng của hắn.

    Thực lực của Kiếm Tham sâu không thể lường, Lục Nguyên sẽ phải gặp thảm bại.

    Trên trăm thanh tiên kiếm dần dần ngừng chấn động.

    Hai chân Lục Nguyên từ từ hạ xuống mặt đất.

    Rầm!

    Mặt đất dường như chấn động nhẹ nhàng một chút.

    - Hình như ta vẫn tới kịp.

    Sau khi Lục Nguyên hạ xuống liền uống ực một ngụm rượu.

    Kiếm Tham tham lam nhìn Dưỡng Ngô Tiên Kiếm của Lục Nguyên.

    - Ha ha, Lục Nguyên, rốt cục ngươi cũng dám xuất hiện.

    Ta còn tưởng ngươi không dám ra mặt, e sợ mà bỏ chạy rồi.

    Không thể không thừa nhận, phương thức ngươi xuất hiện có hơi khác thường.

    Loại kỳ thuật khiến bách kiếm chấn động này học cũng khá, muốn giả thần giả quỷ thì rất hợp.

    Đáng tiếc là khi chiến đấu trực diện, không có thực lực thì không được rồi.

    Thực lực chấn chính, chính là thực lực chân chính đó.

    Lục Nguyên chiến đấu chính diện lại là mặt mạnh nhất, vượt qua ả Hiên Viên Lệnh tầng một của Hỗn Độn cảnh, từ sau đó lại không có chiến tích chiến đấu với người khác nữa.

    Mọi người đánh giá nếu chiến đấu thì Lục Nguyên nhiều nhất chỉ có thể hơi hơn Kiếm Tú một bậc là đã rất nghịch thiên rồi.

    Bản lĩnh thật của Lục Nguyên khi chiến đấu rất khó hơn nổi Tống Địa.

    Chương 851-852: Đánh bại Kiếm Tham

    Mà Kiếm Tham là ai?

    Chính là người mạnh nhất trong Kiếm Đạo Bát Cực, trong lòng có tham niệm.

    Nhân vật như hắn đơn giản chỉ mấy chiêu là đánh bại Tống Địa.

    Thời điểm Lục Nguyên xuất hiện khiến bách kiếm chấn động đúng là cực kỳ mê hoặc, ai ở đây, kể cả Kiếm Ngục cũng đều chấn kinh.

    Nhưng thực tế, sức chiến đấu của Lục Nguyên không biết còn kém Kiếm Tham bao nhiêu nữa.

    Sự chênh lệch của hai người giống như bùn và mây trời trên cao vậy.

    Trăm kiếm chấn động thì có thể tạo nên tác dụng gì chứ?

    Một trận chiến này, Lục Nguyên chỉ có thể thua, không có khả năng thắng.

    Nhiều nhất là hắn xuất chiến, không sợ hãi bỏ chạy nên không bị bêu danh, sau đó thanh danh sẽ khá hơn một chút.

    Dù sao thì bất kể thế nào, tại thời điểm hắn đối diện với Kiếm Tham thì chỉ có đường thảm bại.

    Lục Nguyên lạnh nhạt nhìn Kiếm Tham.

    - Có mạnh hơn ngươi hay không thì cũng phải đánh mới biết được.

    Nghe nói kiếm pháp mạnh nhất của ngươi là Tham Dục Kiếm Pháp lưu truyền từ thời trung cổ tới, là tìm sơ hở của ngươi rồi mới mượn đó tiến công.

    Nhưng lời này nói không hề sai chút nào.

    Ý niệm của Thiên Đế Kiếm này không lỗ nào không chui lọt, là dục niệm.

    Thực ra Tham Dục Kiếm Pháp nói trắng ra là một loại kiếm pháp không ngừng tìm sơ hở của đối phương, phảng phất như một loại kiếm pháp do Âm Dương Thiết Tắc tạo thành.

    Thái Sử Bi và Tống Địa đều thua dưới Tham Dục Kiếm Pháp này.

    Bộ Tham Dục Kiếm Pháp này một khi thi triển ra thì cũng khá khó đối phó.

    Trong Tinh Thần kiếm tu có rất ít người thắng được bộ Tham Dục Kiếm Pháp này của Kiếm Tham.

    Lục Nguyên hời hợt nói:

    - Ta hôm nay muốn cho ngươi biết, bộ Tham Dục Kiếm Pháp này của ngươi hoàn toàn không thể dùng được, chẳng qua chỉ là một bộ kiếm pháp yếu ớt, căn bản không có giỏi tìm sơ hở, đáng bị chuyên gia chê cười mà thôi.

    Lục Nguyên thực cuồng vọng.

    Thực lực của hắn tuyệt đối không mạnh bằng Kiếm Tham.

    Mà hiện tại không ngờ hắn lại khiêu khích, nói tuyệt học Tham Dục Kiếm Pháp của Kiếm Tham là vô dụng, yếu tới đáng chê cười.

    Chuyện này cuồng vọng tới đâu chứ!

    Kiếm Tham không khỏi cười tức giận một hồi:

    - Thằng nhãi cuồng vọng thật.

    Vốn ta chỉ muốn tiên kiếm của ngươi, hiện giờ phải hung hăng giáo huấn ngươi.

    Chuyên gia, ngươi muốn nói ngươi chính là chuyên gia sao?

    Hắn cười quái dị, một kiếm đâm thẳng tới.

    Một kiếm này của Kiếm Tham vừa ra tay, chiêu thức vừa nhanh vừa hiểm, thẳng như sông dưới cửu u.

    Một kiếm của hắn đâm ra, âm phong tràn ngập, cũng có vô số ma đầu tham lam theo một kiếm này của hắn, đánh về phía Lục Nguyên như lang như hổ, lao thẳng về phía vai trái đối phương.

    Hắn cũng nhận ra vai trái của Lục Nguyên là một chỗ sơ hở.

    Tay trái Lục Nguyên không ngờ còn cầm hồ lô rượu.

    Trong lúc chiến đấu còn cầm rượu thì đúng là muốn chết rồi.

    Một kiếm giống như Cửu U âm hà xuất hiện!

    Quả nhiên không hổ danh là Kiếm Tham.

    Thành công!

    Khi mọi người cho rằng Kiếm Tham đã thành công, tiên kiếm của Kiếm Tham chỉ còn cách vai trái của Lục Nguyên có ba thước thì trong nháy mắt, Dưỡng Ngô Tiên Kiếm của Lục Nguyên tuôn ra một vùng hào quang trong hư không, hóa thành mặt trời chính khí, bao dung cả Cửu U hà do kiếm của Kiếm Tham hóa thành.

    Một chiêu sau khi Kiếm Tham tiến công, trong nháy mắt Lục Nguyên hành động, đâm tới một kiếm.

    - Sơ hở đầu tiên.

    Một kiếm này chỉ thẳng vào vai trái Kiếm Tham.

    Lúc này Kiếm Tham bỗng nhiên mới phát hiện ra vai trái của mình còn có một sơ hở, không khỏi cả kinh, vội vàng thu kiếm về đón đỡ.

    Hai kiếm va chạm trong hư không, vô số gợn sóng kiếm khí tản ra..

    Lục Nguyên lại hành động, một kiếm chỉ thẳng vào vai trái của Kiếm Tham.

    - Sơ hở thứ hai.

    Thế tới của một kiếm này nhanh như sao băng, Kiếm Tham vốn muốn phản công nhưng lại chỉ còn cách đón đỡ.

    Mٴ kiếm của Lục Nguyên lại đâm tới vai trái của Kiếm Tham.

    - Sơ hở thứ ba của ngươi.

    Kiếm Tham lại cùng chỉ đỡ đòn, muốn ngăn một kiếm của Lục Nguyên rồi tiến công.

    Nhưng còn chưa đợi hắn ra tay, kiếm thứ tư của Lục Nguyên lại đã tới, khiến hắn không tự chủ được mà phòng thủ.

    - Sơ hở thứ năm.

    Lục Nguyên đánh về phía sườn phải của Kiếm Tham.

    Kiếm Tham luống cuống chân tay.

    - Sơ hở thứ sáu.

    Lục Nguyên tiến công về phía đùi phải của Kiếm Tham.

    Kiếm Tham liên tục ngăn chặn

    - Sơ hở thứ bảy.

    Một kiếm của Lục Nguyên đâm về phía sau lưng Kiếm Tham.

    - Sơ hở thứ tám.

    Lục Nguyên lại tấn công từ trên cao xuống, đâm vào đỉnh đầu thiên linh cái của Kiếm Tham.

    - Sơ hở thứ ba mươi.

    Lục Nguyên căn bản không vội chiến đấu, nhàn nhã như thể dạo chơi, hơi một chút liền tìm ra sơ hở, còn đếm rõ là sơ hở thứ bao nhiêu.

    Mà trái lại Kiếm Tham vốn nổi danh tìm sơ hở của đối phương mà tiến công, tới lúc gặp Lục Nguyên lại không tự chủ được mà phòng thủ, không ngừng đề phòng, căn bản không có cơ hội tấn công, hơn nữa bề ngoài nhìn chật vật tới cực điểm.

    Tất cả mọi người bên cạnh, kẻ cả mấy người Kiếm Ngục, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma nhìn thấy mà không khỏi trợn mắt há mồm.

    Không thể tưởng tượng nổi Kiếm Tham với Tham Dục Kiếm Pháp mạnh nhất là tìm sơ hở của đối phương, trực tiếp chỉ mấy chiêu đã đánh Thái Sử Bi và Tống Địa thua liểng xiểng, không đỡ nổi một chiêu.

    Kết quả hiện tại Kiếm Tham lại bị Lục Nguyên đánh cho thành cục diện thế này.

    Chuyện này làm người ta cảm thấy không biết nói gì cho phải.

    Hơn nữa lúc này mọi người không khỏi nhớ tới mấy câu nói từ đầu của Lục Nguyên.

    - Ta hôm nay muốn cho ngươi biết, bộ Tham Dục Kiếm Pháp này của ngươi hoàn toàn không thể dùng được, chẳng qua chỉ là một bộ kiếm pháp yếu ớt, căn bản không có giỏi tìm sơ hở, đáng bị chuyên gia chê cười mà thôi.

    Thời điểm hắn nói những lời này, mọi người đều cho rằng Lục Nguyên nói lời ngông cuồng nhưng hiện tại xem ra hắn căn bản là nói đúng sự thật.

    Kiếm pháp của Lục Nguyên thật là quá huyền diệu, quả nhiên có thể xưng là chuyên gia.

    Phải là đại chuyên gia!

    Nhưng Kiếm Tham dù sao cũng là người đạt Hỗn Độn cảnh tầng năm đỉnh phong, hiện tại tạm thời rơi vào thế hạ phong nhưng Lục Nguyên muốn đả thương được Kiếm Tham cũng không dễ dàng gì.

    Tất cả mọi người xem trận chiến này đều thầm nghĩ.

    Nhưng nếu như những người này có thể dự kiến được kết quả thì Lục Nguyên còn đánh làm gì nữa.

    Kiếm của Lục Nguyên sững lại.

    Mà sau một thoáng ngừng lại, Lục Nguyên đã thi triển ra Tiểu Nhân Quả Thiết Tắc.

    Vừa rồi dùng Âm Dương Thiết Tắc đủ rồi, hiện tại lại dùng cả Tiểu Nhân Quả Thiết Tắc và Âm Dương Thiết Tắc, đồng thời thoáng dùng Luân Hồi Thiết Tắc một chút.

    Vai phải!

    Tay phải!

    Chân trái!

    Sau lưng!

    Tay phải!

    Trong nháy mắt, Lục Nguyên đánh ra năm kiếm.

    Năm kiếm này dung hợp tam đại thiết tắc Âm Dương , Tiểu Nhân Quả, Luân Hồi làm một.

    Năm kiếm này so với chỉ dùng Âm Dương Thiết Tắc còn khủng bố hơn rất nhiều.

    Nếu nói kiếm pháp vừa rồi khiến người chỗ này không biến sắc thì kiếm kỹ hiện tại đã khiến đám người Kiếm Ngục, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma không khỏi sợ hãi.

    Năm kiếm này quá hoàn mỹ rồi!

    Mỗi một kiếm đều hoàn mỹ như vậy!

    Trong mỗi một kiếm trong năm kiếm này đều có ý tức thần kỳ, huyền diệu không gì so sánh nổi.

    Kiếm Ngục cả kinh.

    - Kiếm pháp như vậy thật khiến ta muốn chôn vùi giữa Địa ngục kiếm thôi.

    Động tác phe phẩy quạt lông của Kiếm Tuệ ngừng lại.

    - Hơi ngoài kế hoạch rồi.

    Ma khí toàn thân Kiếm Ma quấn quanh, giống như ma diệt thế gian vậy.

    Con mắt Kiếm Tú cũng giận dữ trừng lên, phát hiện ra dù mình có dùng toàn lực cũng không thi triển nổi một kiếm nào trong đó, dù chỉ là hình thức.

    Vậy mà trong nháy mắt Lục Nguyên đã thi triển được năm kiếm.

    Là hậu quả của năm kiếm này chính là phải, tay phải, chân trái, phía sau lưng, trên tay phải của Kiếm Tham trong nháy mắt xuất hiện năm vết máu đỏ tươi.

    Kiếm Tham nhìn về phía Lục Nguyên.

    - Ta thừa nhận, luận kiếm kỹ thì ngươi đã vượt ta quá xa.

    Nhưng trận chiến này ngươi đã thua.

    Ngươi đã chọc giận ta rồi.

    Lục Nguyên.

    Ta sẽ đánh bại ngươi, hơn nữa đoạt hết thảy của ngươi, trừ tính mạng ra.

    Tính mạng không thể lấy được bởi nơi này là trong Kiếm Môn, dưới tình huống bình thường không thể giết người, trừ một số thời điểm không tầm thường.

    Nhưng đó lại là kế hoạch của Kiếm Tuệ.

    Kiếm Tuệ muốn đoạt tính mạng của Lục Nguyên!

    Lục Nguyên thất bại.

    Quay mắt nhìn về Kiếm Tham vô cùng cường đại hắn cũng chỉ có thể bại.

    Dù sao Hỗn Động Cảnh tầng thứ năm Thiên Địa Pháp Tắc không gian đã thành tựu Pháp Tắc.

    Không gian của ta ta làm chủ.

    Không có cách nào Lục Nguyên giỏi nhưng thật sự quá đáng tiếc.

    Đương nhiên Kiếm Tú và Hiên Viên Lệnh bọn họ rất hưng phấn.

    Lục Nguyên thất bại hơn nữa còn bị xách ra giống như là chó chết.

    Khoan đã.

    Người xách mặc thanh y mà người bị xách là mặc áo xám.

    Thanh y là Lục Nguyên, áo xám là Kiếm Tham.

    Tại sao Lục Nguyên lại mang Kiếm Tham ra/

    Tất cả mọi người đều quái dị vô cùng ai cũng dụi mắt mà nhìn sang lúc này bọn họ đều thấy Kiếm Tham giống như con chó chết bị lôi ra vậy.

    Tại sao lại như vậy?

    Tại sao Kiếm Tham có tu vi Hỗn Động Cảnh tầng thứ năm hơn nữa rõ ràng Kiếm Tham đã đưa Lục Nguyên vào trong không gian thiết tắc của hắn, tại sao Kiếm Tham lại có thể thất bại, mà Kiếm Tuệ cũng ngừng phe phẩy chiếc quạt, rốt cuộc là có chuyện gì?

    Kiếm Ma Ma khí cũng ngưng tụ lại.

    Biểu lộ của những người khác cũng đều kinh ngạc.

    Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra Lục Nguyên làm sao có thể thắng, bất kể ở góc độ nào bọn họ đều nghĩ không ra.

    Nhưng sự thật Lục Nguyên đã thắng Kiếm Tham.

    Hiên Viên Lệnh lại tuyệt vọng vì sao vì sao Lục Nguyên lại có thể thắng được Hỗn Động Cảnh tầng thứ năm, mà ngay cả Kiếm Tú cũng kinh sợ vô cùng cho tới nay hắn vẫn muốn chính diện giao chiến với Lục Nguyên, mà Kiếm Tú chỉ thua trong thi đấu vẫn chưa thua trong chiến đấu thực sự hắn vẫn không cho rằng mình thua Lục Nguyên, mà hiện tại Lục Nguyên ngay cả Kiếm Tham cũng đánh bại thì khiến cho hắn phải kinh dị nếu như hắn giao chiến với Lục Nguyên chẳng khác nào mang đồ ăn dâng tới miệng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên xách Kiếm Tham ra mà nói:

    - Kiêm Tham, kiếm phách vừa rồi ngươi hấp thụ đâu rồi?

    Kiếm Tham còn muốn mạnh miệng hắn rất thích kiếm tiên làm sao có thể đem Kiếm Phách mà hắn hấp thu trả cho Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cười hắc hắc, tay trái của hắn hóa thành một quyền ấn pháp lực xuống.

    Pháp lực này không quá nhiều Lục Nguyên liên tiếp đánh lên trên mặt Kiếm Tham, trong lòng Lục Nguyên vô cùng vui sướng có cơ hội đánh người liên tục như vậy thật là thoải mái.

    Kiếm Tham cuối cùng cũng không chịu đau nổi đem kiếm phách của Bi Kiếm Tiên Địa Kiếm tiên trả lịa, ngay lập tức Bi Kiếm tiên và Địa Kiếm Tiên ông ông một tiếng kiếm phách trở về bọn chúng lại khôi phục trạng thái như cũ, đương nhiên nguyên khí đại thương cần thời gian khôi phục nhưng nếu như không có Kiếm Phách hai thanh kiếm này coi như bị phế bỏ.

    Kiếm Tham giao hai kiếm phách ra thì thổ ra một búng máu.

    - Như vậy xong rồi chứ?

    Lục Nguyên cười lạnh một tiếng;

    - Xong rồi sao, bảo ta ra tay há có thể đơn giản như vậy ngươi tiêu hao không ít pháp lực của ta, cũng cần phải bồi thường, đúng rồi kiếm tiên của ta cùng với Tham Lang Kiếm Tiên của ngươi giao kích mấy lần cũng cần phải có phí mài mòn chứ?

    Lục Nguyên bắt đầu tính toán, trong chốc lát đã tính ra đủ loại phí tổn.

    Kiếm Tham nghe xong thì biến sắc.

    - Ta cũng không muốn nhiều như vậy đi chữ Tham của ngươi giao cho ta là được xem như đó là bồi thường.

    Kiếm Tham nghe vậy thì dĩ nhiên tuyệt đối không chịu thứ khác có thể giao nhưng chữ Tham này thì không thể, đây chính là chữ biểu lộ Khí Vận của hắn, là chuyện trọng yếu làm sao có thể giao cho Lục Nguyên.

    Lục Nguyên mỉm cười:

    - Không được sao nếu ngươi đã phản kháng ta cũng không có cách nào khác, đành phải dùng Sinh Tử Luân Hồi Chi Bàn.

    Lục Nguyên hiện tại lại có cớ để xuất ra Sinh Tử Luân Hồi Chi Bàn.

    - Không có cách nào khác pháp lực của ta hơi yếu không dùng Sinh Tử Luân Hồi chi bàn thì không được.

    Hắn lấy cớ xong lập tức hành động.

    Sinh Tử Luân Hồi Chi Bàn tế ra, chiếu lên trên người của Kiếm Tham, Kiếm Tham liền cảm thấy tuổi thọ của mình không ngừng bị thiêu đốt.

    Gặp quỷ rồi.

    Kiếm Tham cho rằng mình dù không thể chết, Lục Nguyên không thể lấy chữ Tham của mình dù sao đây cũng là Kiếm Môn không thể tàn sát đồng môn, đây là phạm vào điều tối kỵ.

    Nhưng Lục Nguyên đúng là không giết hắn chỉ thiêu đốt tuổi thọ của hắn.

    Một trăm tuổi thọ bị thiêu đốt mất, hai trăm năm ba trăm năm một nghìn năm.

    Trong nháy mắt một nghìn năm trăm tuổi thọ của hắn đã bị thiêu đốt.

    - Mọi người đều là đồng môn ta dĩ nhiên không giết ngươi.

    Lục Nguyên cười cười:

    - Aizzz, không có biện pháp, ai bảo ta là một người yêu chủ nghĩa hòa bình, như vậy đi ta sẽ để lại cho ngươi một nghìn tám trăm năm tuổi thọ cam đoan ngươi không chết tuyệt đối không vi phạm môn quy.

    - Ai bảo ta là người tốt chứ.

    Lục Nguyên thở dài trên mặt hiện lên vẻ hiền lành.

    Kiếm Tham cuối cùng không gánh được nữa;

    - Được chữ Tham của ta giao cho ngươi đừng thiêu đốt tuổi thọ của ta nữa.

    Chữ Tham dĩ nhiên là rất trọng yếu, nhưng tuổi thọ của hắn dĩ nhiên là cũng trọng yếu vô cùng, so với chữ Tham còn quan trọng hơn.

    Chữ Tham của hắn vừa hiện ra quả nhiên là một văn tự huyền ảo Lục Nguyên không khách khí đem chữ Tham nhập vào trong Đỉnh Đầu Khánh Vân của mình đồng thời thu hồi lại Sinh Tử Luân Hồi Chi Bàn.

    Kỳ thật lúc này đây Lục Nguyên đâu chỉ là đe dọa Kiếm Tham mà còn lập uy.

    Mô hạ của Thái Sử Chí Tôn lập uy.

    Hóa ra môn hạ của Thái Sử Chí Tôn cũng không dễ bức hiếp.

    Mà hiện tại Lục Nguyên muốn sửa trị Kiếm Tham và những người khác muốn đụng vào môn hạ của Thái Sử Chí Tôn thì có thể nhưng một khi chọc giận ta thì cũng có kết cục giống như là Kiếm Tham.

    Lục Nguyên thở dài một hơi;

    - Aizzz, ta thật sự là một người tốt.

    Nghe hắn nói vậy những nhân vật ở trong Hiên Viên ngoại trừ một số ít như Kiếm Ngục bọn họ thì ai cũng cả kinh lùi lại vài bước, Kiếm Tham nổi danh còn bị hắn đánh cho thê thảm như vậy, còn nói hắn là người tốt.

    Đùa giỡn cũng đã đến lúc kết thúc rồi mọi người đều tản đi, Lục Nguyên trở về tầng thứ hai của Kiếm Đạo Thu nghiên cứu ảo diệu của chữ Tham, chữ Tham chính là một trong ba mươi hai chữ trong đó có không ít ảo diệu.

    Chương 853-854: Kiếm Thụ quả

    Đồng thời Kiếm Tham cũng trở về chỗ ở của hắn hắn nghiến răng nghiến lợi muốn báo thù hắn đường đường là Kiếm Tham mà lại thua ở trong tay của Lục Nguyên, thật là một điều vô cùng nhục nhã tuy nhiên Kiếm Tham mất đi một chữ Tham cũng mất đi Khí Vận lớn lao, về sau tốc độ tu hành còn kém hơn trước muốn báo thù dễ như vậy sao?

    Mà lúc đó tin tức này cũng bay về Kiếm Môn tinh thần, bay về chỗ của tất cả các đại Chí Tôn.

    Thái Sử Chí Tôn nghe được tin tức này thì cười vô cùng thống khoái, hơn nữa Thái Sử Chí Tôn suy nghĩ lại, Kiếm Chủ cho Lục Nguyên đặc huấn sao?

    Nói cách khác Lục Nguyên trong thời gian ngắn đã được Kiếm Chủ chọn trúng.

    Mà Hiên Viên Chí Tôn nhận được tin tức này thì sắc mặt biến đổi:

    - Kế hoạch của Kiếm Tuế bao lâu nữa thì hành động?

    - Bẩm chí tôn không lâu nữa, chỉ chờ thởi điểm kia tới.

    Ở bên cạnh Hiên Viên chí tôn một vị trưởng lão cất tiếng nói.

    - Đúng thế đợi tới lúc đó.

    Hiên Viên chí tôn gật đầu nếu như không phải hắn sớm có kế hoạch quan sát Lục Nguyên chỉ sợ cũng phải khiếp sợ.

    - Lục Nguyên tốc độ phát triển của hắn không hề kém hơn so với Kiếm Chi Tử nhanh như vậy đã đánh bại Kiếm Tham, đúng là nhân vật quá mạnh.

    Tin tức này truyền tới những chí tôn khác, tất cả đều không ngờ Lục Nguyên lại có thể phát triển nhanh như vậy, không ngờ đã thắng được cả Kiếm Tham.

    Mà đồng thời lúc này ở chính giữa Kiếm Tu Tinh Thần.

    Kiếm Tuệ nhẹ nhàng đong đưa quạt lông vũ.

    - Tiến độ của Lục Nguyên so với tưởng tượng của ta thì còn nhanh hơn, xem ra kế hoạch lúc đầu cần phải sửa đổi một chút.

    Hiên Viên Lệnh ở bên cạnh khẽ giật mình;

    - Kiếm Tuệ sư huynh huynh muốn đi ra ngoài?

    - Lục Nguyên người này tương đối trọng tình cảm, kế hoạch lúc đầu của ta tương đối hoàn mỹ ta muốn đi ra ngoài bắt lấy một số nhân vật trọng yếu của Hoa Sơn có Hoa Sơn làm con tin hành động của chúng ta càng dễ tiến hành.

    Kiếm Tuệ thản nhiên nói.

    Thì ra là vậy.

    Hiên Viên Lệnh thầm nghĩ trong lòng.

    Hơn nữa Kiếm Tuê đã đạt tới Hỗn Động Cảnh tầng thứ sáu một khi ra ngoài dĩ nhiên là vô địch.

    Bởi vì bên ngoài mạnh nhất chỉ là Hỗn Động Cảnh tầng thứ tư, vượt qua một tầng này thì phải phi thăng hoặc tiến vào Trung ương Thiên Triều.

    Chuyến đi này của Kiếm Tuệ sư huynh, nhất định sẽ chơi đùa chết Lục Nguyên.

    Quả nhiên không hổ là Kiếm Tuệ sư huynh trí kế vô song.

    Ánh mắt trợ cao chiếu mây trắng du du.

    Chu Thanh Huyền kéo đàn nhị hồ.

    Đàn Nhị Hồ phát ra thanh âm bi thương .

    Chu Thanh Huyền vốn là người đa nghệ, thực lưc tuy kém Yến Thương Thiên nhưng ở phương diện cầm kỳ thư họa thì không có thứ nào không tinh.

    Một loan điểu màu xanh từ trên bầu trời hạ xuống.

    Thanh loan, so với phượng hoàng thì thực lực không thấp hơn bao nhiêu nhưng lại nhỏ hơn không ít thần điểu.

    Thanh loan lúc hạ xuống không ngừng thu nhỏ thân hình cuối cùng đậu trên bờ vai của Chu Thanh Huyền Chu Thanh Huyền nhẹ nhàng vuốt lông vũ xanh của nó rút từ bên trong ra một phong thư trong bức thư này có ẩn chứa mật ngữ đặc biệt của Ẩn Kiếm Tông.

    - A, Lục Nguyên đã dẫn động được Phật Đà Kiếm Tu, học xong Nhân Quả Thiết Tắc.

    Chu Thanh Huyền lộ ra vẻ tươi cười.

    - Kiếm giới truyền thừa.

    Chu Thanh Huyền khẽ giật mình.

    Xem xong thư của Ẩn Kiếm Tông truyền đến, Chu Thanh Huyền liền đứng chắp tay.

    Nhìn mây trắng du du trong núi, Chu Thanh Huyền cũng lâm vào trầm tư.

    Nhâm Độc đã đi, mình ở đây trông coi Hoa Sơn cũng không có nhiều ý nghĩa, có nên đến Di Thất Chi Địa dạo chơi một phen không, Yến sư huynh tuy ở Di Thất Chi Địa ngày càng trở nên mạnh mẽ nhưng mình ở Tư Quá Phong cũng học được không ít kiếm thuật trước Kỷ Nguyên.

    Được rồi chờ một thời gian ngắn nữa.

    Chu Thanh Huyền dứt khoát ngồi xuống kéo đàn nhị hồ.

    Trung Ương Thiên Triều Kiếm Tu Tinh Thần.

    Kiếm Đạo Thụ tầng thứ hai.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng hiện tại hắn đang nghiên cứu chữ Tham.

    Ở trên Đỉnh Đầu Khánh Vân, từng văn tự lập lòe sáng, lộ ra vẻ huyền bí không giống bình thường, tuy nhiên trong chốc lát Lục Nguyên đã phát hiện chữ Tham này kỳ thật tuy không có nhiều tác dụng với mình nhưng không phải không hoàn toàn không có tác dụng.

    Thứ nhất nó có thể gia tăng khí vận Kiếm Đạo, thứ hai là có thể phát ra vô số tham niệm, dùng để tôi luyện lòng của mình, ý chí càng thêm kiên định.

    Hiện tại Lục Nguyên đã đạt tới Hỗn Động Cảnh tam trùng trung kỳ còn cách hậu kỳ một khoảng cách nhất định, xem ra muốn đạt tới đỉnh phong còn phải tốn nhiều thời gian.

    Lục Nguyên bắt đầu lấy tài liệu ra, ở trong này có không ít tư liệu làm thế nào để trùng kích Hỗn Động Cảnh.

    Lục Nguyên nhìn vào đó, chờ đến khi hắn đạt tới Hỗn Động Cảnh tam trùng thiên đỉnh phong rồi muốn xung kích Hỗn Động Cảnh tứ trùng thiên thì cần phải có hai thứ đồ vật.

    Cái thứ nhất chính là Thất Phương Thạch.

    Thất Phương Thạch chính là đá chỉ đông tây nam bắc trung thượng hạ, thất phương thạch có thể cho bản thân cảm giác dùng để hỗ trợ Trùng Kích Hỗn Động Cảnh tứ trùng thiên.

    Mà cái thứ hai thì được gọi là Phòng Ngự Kết Tinh, Phòng Ngự Kết Tinh chính là kết tinh của phòng ngự Kiếm Đạo Thụ bình thường cũng mang theo Phòng Ngự Kết Tinh, bất luận yêu thú nào tới tấn công cũng không bị xoay chuyển.

    Tuy nhiên Phòng Ngự Kết Tinh này năm mươi năm mới xuất hiện một lần.

    Lục Nguyên thầm đoán chừng Thất Phương Thạch này mình chưa hẳn cần, bởi vì mình có bảy đại kiếm ý ở trong không gian thiết tắc, đối với không gian bản thân tương đối hiểu rõ cho nên không cần phải dùng đến Thất Phương Thạch.

    Cho nên Lục Nguyên chỉ cần phải tìm Phòng Ngự Kết Tinh, một khi có Phòng Ngự Kết Tinh rồi thì hắn có thể trùng kích Hỗn Động Cảnh tứ trùng thiên.

    Năm mươi năm một lần Kiếm Đạo Thụ mới tạo ra Phòng Ngự Kết Tinh mà thời gian cũng sắp tới rồi.

    Hiện tại hắn cần phải nhanh chóng lấy được.

    Năm mươi năm mới có một cơ hội.

    Nghĩ thông suốt xong, Lục Nguyên cũng không bề bộn nữa, hắn nghỉ ngơi uống rượu đã lâu rồi hắn chưa được thưởng thức linh hầu tửu.

    Thời gian cứ như nước chảy trôi qua những ngày sau tương đối bình thản.

    Những ngày này truyền ra tin tức, Kiếm Ngục bế quan, trùng kích Hỗn Động Cảnh thất trùng thiên, Kiếm Ngục chính là người mạnh nhất trong Kiếm Đạo Bát Cực, lúc này không ngờ hắn lại đột phá.

    Trong mười ngày này Lục Nguyên uống rượu tiêu dao, đột nhiên ở bên ngoài truyền tới thanh âm dồn dập, Lục Nguyên cũng thấy nhàm chán ra ngoài xem thì thấy đúng là Yến Thu Nguyệt sư tỷ đang đứng bàn luận mấy thứ gì đó.

    Lục Nguyên ở bên cạnh lắng nghe thì hiểu được, hóa ra Thu Nguyệt sư tỷ trước đó không lâu đã đến Kiếm Đạo Thụ, tu hành Kiếm Tu Tinh Thần chuyến tu hành này thuận lợi không những vậy mà còn gặp phải một con miêu yêu, con miêu yêu này Yến Thu Nguyệt đối phó được trong lòng nàng kinh hỉ, da và xương cốt của miêu yêu đều có tác dụng rất lớn, bởi vì Cửu Vĩ Miêu Yêu toàn thân đều là chí bảo Yên Thu Nguyệt đang tấn công nó đánh cho con miêu yêu này sắp chết thì đúng lúc này môn hạ hạch tâm của Hiên Viên Chí Tôn xuất hiện, bọn họ không khách khí mà đoạt lấy Miêu Yêu, còn dùng ngôn từ ô uế cười cợt nàng.

    Đúng vậy, là đoạt quái.

    Hơn nữa còn đoạt lấy Miêu Yêu chi châu trân quý.

    Môn hạ của Hiên Viên Chí Tôn thật là quá cuồng vọng.

    Không có cách nào bát đại chí tôn, Hiên Viên chí tôn đứng đầu.

    Trong tất cả đệ tử ngoại trừ Kiếm Chi Tử cao cao tại thượng thì nhân vật mạnh nhất chính là Kiếm Ngục.

    Cho nên Hiên Viên Chí Tôn có thể vênh váo.

    Môn hạ của Thái Sử Chí Tôn có Lục Nguyên đúng là khá giỏi tuy nhiên cũng chỉ là khá giỏi mà thôi làm sao có thể được đám người Hiên Viên chí tôn để vào trong mắt.

    Bởi vậy ta đoạt Cửu Vĩ Miêu Yêu của ngươi thì sao?

    - Aizzz, chuyện này cũng không có cách nào chúng ta cũng không có chứng cứ gì.

    Tống Địa nói:

    Thái Sử Bi gật đầu:

    - Đúng thế, hơn nữa cho dù có chứng cứ cũng chưa chắc có thể thắng, chỉ có thể chịu đựng thiệt thòi này thôi.

    Yến Thu Nguyệt tức giận đến mức bộ ngực sữa rung lên, chiến lợi phẩm của nàng bị chiếm đi không còn gì, lại còn bị mấy người kia dùng ngôn ngữ ô uế đùa giỡn, nàng tức giận tới muốn khóc.

    Ở bên cạnh có một sư huynh khuyên nhủ:

    - Được rồi Yến sư muội ta cũng bị đoạt mất chiến lợi phẩm, Thiên Tinh phách cũng bị đoạt, nếu như có nó ta đã có thể tăng trưởng thần hồn rồi, thật là đáng tiếc.

    Hắn tuy rất phiền muộn nhưng cũng đành phải cam chịu.

    - Ta cũng bị đoạt mất một ít Phòng Ngự Kết Tinh.

    Một vị sư huynh khác nói.

    Phòng Ngự Kết Tinh là thứ trọng yếu để đột phá tới Hỗn Động Cảnh tứ trùng thiên, nhưng cho dù vậy thì sao, ai bảo họ là môn hạ của Hiên Viên Chí Tôn.

    Ở Kiếm Tu Tinh Thần cạnh tranh càng thêm kịch liệt, mà uy phong của môn hạ Hiên Viên chí tôn ngày càng lớn.

    Kiếm Ngục Kiếm Tuệ đều là môn hạ của Hiên Viên chí tôn mà Kiếm Ma Kiếm Tham đều sẵn sàng giúp đỡ hắn.

    Lục Nguyên lúc này nhớ lại một việc, Kiếm Ngục tựa hồ đã bế quan, Kiếm Tuệ đã ra ngoài không ở Kiếm Tu Tinh Thầ.

    Ừ, không tệ.

    Lục Nguyên nghĩ tới một chuyện vô cùng kinh sợ.

    Trong thanh âm nghị luận của mọi người Lục Nguyên lẳng lặng đi ra.

    Đi tới dưới Kiếm thụ Lục Nguyên nhìn lên trên đỉnh đầu.

    Ở trên xa xa đỉnh đầu mọc ra một loại quả vô cùng trân quý gọi là Kiếm Đạo Quả Kiếm Đạo Quả này tuy là trái cây nhưng không phải hình tròn mà là hình một thanh kiếm, đủ loại nhan sắc đều có, vô cùng đáng yêu ai cũng muốn ăn.

    Loại Kiếm Đạo quả này nghe nói có thể dùng để ngộ kiếm ý, không có hiệu quả như thiên ngộ thạch nhưng công dụng cũng rất lớn.

    Đáng tiếc tuy nhiều người thích nhưng không ai dám đụng vào.

    Bởi vì đây chính là tầng thứ nhất của Kiếm Đạo Thụ.

    Chỗ này là của môn hạ Hiên Viên Chí Tôn.

    Lục Nguyên đưa một đạo Luân Hồi Kiếm Khí tới, thẳng tới một nhánh cây, bắn ra Luân Hồi Chi Lực trong chốc lát đã lấy được mấy Kiếm Đạo quả.

    Đúng thế, Lục Nguyên hiện tại làm một chuyện đơn giản.

    Đoạt tài nguyên.

    Môn hạ của Hiên Viên Chí Tôn có thể đoạt chiến lợi phẩm của môn hạ Thái Sử Chí Tôn.

    Như vậy môn hạ của Thái Sử Chí Tôn sao lại không làm được?

    Chẳng lẽ ngươi có thể đoạt của ta còn ta không thể đoạt của ngươi sao?

    Lục Nguyên hái lấy Kiếm Đạo Quả vô cùng hăng hái vui sướng.

    Kiếm Đạo thụ có nghìn trượng.

    Cành lá của nó chĩa thẳng về phía trước

    Tuyệt đối không rủ xuống kiếm không rủ xuống kiếm đạo thụ cũng thế.

    Lục Nguyên nhấc tay trái lên một đạo bạch sắc kiếm quang phát ra, ở trên không trung hình thành ngũ phù trong nháy mắt đã hái kiếm đạo quả vào trong tay.

    Mà lúc này ở tầng thứ hai Thái Sử Bi Tống Địa Yến Thu Nguyệt bọn họ cũng đã đi ra.

    Bọn họ đi ra không dám tin cảnh tượng trước mắt.

    Lục Nguyên Lục Nguyên làm gì đó?

    Hắn rõ ràng kéo cành Kiếm đạo xuống sau đó lấy Kiếm Đạo quả.

    Kiếm Đạo quả chính là độc quyền của Kiếm Đạo thụ tầng thứ nhất.

    Kiếm Đạo quả cơ bản là của môn hạ Hiên Viên chí Tôn.

    Đây là cướp bóc trắng trợn.

    Đúng thế Lục Nguyên đang cướp bóc.

    Cướp bóc cũng không sao, Kiếm Môn và Hoa Sơn khác nhau Hoa Sơn là tiên môn chính đạo, mà Kiếm Môn vừa chính vừa tà, như Kiếm Ma tru sát người cả trăm vạn cũng không có ai ngăn cản hắn, cho nên ở Kiếm Môn cướp bóc không phải là một đại sự.

    Đúng thế cướp bóc là chuyện nhỏ nhưng đối tượng lại là Hiên Viên Chí Tôn nhất môn thì đúng là một chuyện kinh thiên động địa.

    Kiếm Chủ bế quan, thế lực mạnh nhất ở Kiếm Môn chính là Hiên Viên Chí Tôn nhất mạch.

    Ở bên trong các Chí Tôn Hiên Viên xưng hùng.

    Đệ tử hạch tâm Kiếm Ngục xưng hùng.

    Những người khác cướp ai thì cướp ai dám cướp trên đầu Hiên Viên Chí Tôn.

    Mà Lục Nguyên dám hành động, chuyện này...

    Thái Sử Bi hỏi:

    - Lục sư đệ đệ làm gì vậy?

    Thái Sử Bi cũng là nhân vật tu vi Đại Đạo Cảnh tầng thứ năm, trước khi Lục Nguyên đi vào Kiếm Môn cũng là một nhân vật làm mưa làm gió nhưng hiện tại cũng bị hành động của Lục Nguyên làm cho kinh hãi.

    Lục Nguyên nhún vai:

    - Đệ chỉ hiếu kỳ tại sao môn hạ của Hiên Viên Chí Tôn cướp đoạt của chúng ta được mà chúng ta không làm ngược lại được?

    Lục Nguyên nhẹ nhàng lấy kiếm của mình ra:

    - Kiếm của đệ từ trước tới nay không quen cúi đầu trước bất kỳ ai.

    Đúng thế!

    Từ trước tới nay thẳng tắp về phía trước mới gọi là kiếm.

    Kiếm đạo tinh thần, đã triệt để nhập vào Lục Nguyên.

    Cho nên hắn mới làm chuyện to gan lớn mật như vậy.

    Mà ngay lập tức các nhân vật ở Kiếm Đạo thụ tầng thứ nhất cũng đã tới, hành động của Lục Nguyên gây ra chấn động quá lớn, đương nhiee bọn họ lúc đi ra cũng không biết chuyện gì phát sinh nhưng sau khi nhìn thấy Lục Nguyên dùng lực kéo cành Kiếm thụ, hái Kiếm Đạo Quả thì trợn mắt há hốc mồm.

    - Lục Nguyên ngươi làm gì vậy?

    - Rõ ràng lấy Kiếm Đạo Quả của chúng ta.

    Môn hạ của Hiên Viên Chí Tôn nguyên một đám điên cuồng quát lên, hiển nhiên bọn họ đều bị hành động của Lục Nguyên làm cho chấn động, tất cả đều nói Lục Nguyên to gan lớn mật, giống như Lục Nguyên vừa làm một chuyện đại nghịch bất đạo vậy.

    Hiên viên Ngũ Bại nhìn về phía Lục Nguyên tức giận nói:

    - Ngươi dám ăn cướp Kiếm Đạo quả của chúng ta, thật là lớn mật.

    Lục Nguyên nhún vai:

    - Ngươi có lầm khôngta ăn cướp lúc nào? cành cây của Kiếm Đạo thụ tự mình rủ xuống, ta ăn cướp sao?

    Có cành cây rủ xuống bên cạnh ngươi, vừa vặn quả của nó hương vị không tệ chẳng lẽ ngươi không nếm thử sao?

    Đúng thế, tuy làm chuyện ăn cướp nhưng cũng cần có một danh phận đại nghĩa.

    Không có danh phận đại nghĩa tất cả đều là giả dối.

    Tuyệt đối phải thể hiện mình làm theo đại nghĩa, đây là kinh nghiệm của Lục Nguyên.

    Hiên Viên Ngũ Bại cười hắc hắc;

    - Miệng lưỡi vẫn còn dám lợi hại, được ngươi muốn miệng lưỡi lợi hại thì tùy ngươi, ta phải bắt ngươi giao cho Chí Tôn đại nhân xử lý.

    Ở bên cạnh Hiên Viên Ngũ Bại một người gầy tong teo nói:

    - Đừng tưởng ngươi thắng được Kiếm Tham là giỏi, môn hạ của Hiên Viên Chí Tôn không thể yếu ớt như Kiếm Tham.

    Người này tên là Long Nhân Đồ nghe nói hắn có huyết mạch của Long Tộc còn có cả tuyệt kỹ của Long Tộc.

    Một bước chân tràn đầy âm khí tiến ra hắn nhìn về phía Lục Nguyên mà nói:

    - Chính hắn muốn chết thì hãy thành toàn cho hắn, hắn thấy mấy người chúng ta không nổi danh cho rằng dễ bắt nạt.

    Người này chính là đệ tử đắc ý của Hiên Viên Chí Tôn, Âm Thế Kỳ, hắn tinh thông tuyệt kỹ của Hiên Viên, Âm Thế Ngũ Tuyệt Kiếm.

    Chương 855-856: Nhắm mắt chiến đấu

    Một nhân vật như cương thi nhìn về phía Lục Nguyên mà nói:

    - Ta đối với chuyện giết chết hắn rất có hứng thú tuy nhiên hiện tại tạm thời không cần giết chết hắn.

    Người này chính là Ngũ Hành Thi, Hà Tích Kiền, hắn là người tu hành nắm trong tay không biết bao nhiêu kiếm pháp cổ quái.

    Đúng thế bốn người này đều có tự tin tuyệt đối.

    Bởi vì bốn người bọn họ đều là đệ tử đắc ý của Hiên Viên Chí Tôn.

    Hơn nữa bọn họ cũng đã cùng giao thủ với Kiếm Tham, chẳng phân biệt được thắng bại.

    Kiếm Tham trước kia sở dĩ danh khí khá lớn là vì hắn có được chữ Tham ,nổi tiếng trong Kiếm Đạo Bát Cực, chứ thực lực cũng tương đương với bọn họ mà thôi.

    Bốn người bọn họ vô luận là ai cũng vượt qua Thái Sử bi.

    Môn hạ của Hiên Viên Chí Tôn so với Thái Sử Chí Tôn đều mạnh hơn về mọi mặt.

    Hiện tại Kiếm Ngục đã trùng kích Chí Tôn tới thời khắc mấu chốt, nếu như hắn có thể trở thành Chí Tôn thứ chín là một chuyện vô cùng đáng mừng, Kiếm Ngục lúc này không thể ra tay được tuy nhiên cũng không sao môn hạ của Hiên Viên Chí Tôn còn rất nhiều người tài giỏi.

    Năm người đều có thể đánh bại Lục Nguyên.

    Hơn nữa bọn họ còn muốn bắt Lục Nguyên giao cho Hiên Viên Chí tôn xử lý.

    Bọn họ cũng sớm chướng mắt với Lục Nguyên rồi tuy nhiên không có cơ hội ra tay, hiện tại có cơ hội, dĩ nhiên là không bỏ qua.

    Bốn kiếm khí ngập trời xông thẳng lên.

    Mà quay mắt nhìn về bốn kiếm khí ngập trời này Lục Nguyên thản nhiên nói;

    - Không tệ lắm, bốn người các ngươi cùng lên là được rồi để tránh cho nói ta khi dễ các ngươi, ta nhắm mắt lại đánh.

    Lục Nguyên nói gì?

    Hắn nhắm hai mắt lại mà đánh?

    Nếu là đối thủ bình thường Lục Nguyên có thể nhắm mắt lại đánh dù sao cũng có thể dùng cảm giác.

    Nhưng hiện tại không chỉ là một mà là bốn người môn hạ của Hiên Viên Chí Tôn, Hiên Viên Ngũ Bại, Vọng Đồ Âm Thế Kỳ Hà Thanh Kiền ai cũng vô cùng khó đối phó.

    Đối thủ cường đại ngươi có linh cảm cảm giác đối phương cũng có.

    Cho nên bế không nhắm mắt kỳ thực chênh lệch rất lớn.

    Lục Nguyên thật quá cuồng vọng.

    Tất cả mọi người nghị luận liên tục.

    Mà Lục Nguyên thì từ từ nhắm hai mắt lại hắn không phải cuồng vọng mà đang muốn luyện một không gian thiết tắc.

    Địch nhân từng chút biến hóa sẽ khiến không gian biến hóa.

    Không gian biến hóa tương đối yếu ớt rất khó cảm giác, hiện tại Lục Nguyên cần phải tôi luyện.

    Nhắm mắt lại đối phó bốn cao thủ Hiên Viên Ngũ Bại, Long Vọng Đồ, Âm Thế Kỳ, Hà Thanh Kiền.

    Bốn cao thủ này dù là ai cũng không kém gì Kiếm Tham, Lục Nguyên làm vậy đúng là đi tìm chết mà.

    Hiên Viên Ngũ Bại nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Ngươi đang tìm chết!

    Lục Nguyên nói:

    - Ngươi đã cho rằng ta đi tìm chết thì tốt thôi, coi như là tìm chết đi.

    Nói xong Lục Nguyên nhắm mắt lại.

    Long Vọng Đồ cười to nói:

    - Tiểu tử Lục Nguyên muốn tự tìm chết thì chúng ta thành toàn hắn!

    Mới thắng Kiếm Tham đã không biết trời cao đất rộng, dám một người khiêu chiến bốn chúng ta, đã vậy còn dám nhắm mắt lại đánh!

    Long Vọng Đồ đánh ra Vạn Long Đế Quyền cực kỳ bá đạo hướng Lục Nguyên.

    Vạn Long Đế Quyền này nghe nói có thể đem lực lượng một ngàn con rồng tập trung vào nắm đấm bùng phát, đúng là uy lực một đấm đập nát một quốc.

    Long Vọng Đồ chưa tu luyện tới cảnh giới đó, nhưng gã đã luyện đến thiên long cảnh, một đấm bùng phát như ngàn con địa long lượn lờ, thật sự khủng bố đến cực điểm.

    Một quyền đầy bá đạo.

    Mấy người khác như Hiên Viên Ngũ Bại, Âm Thế Kỳ, Hà Thanh Kiền thì đều là hạng thực lực kinh người, vốn không định bốn đấu một, nhưng một là Lục Nguyên quá cuồng, chúng nhịn không được muốn dạy cho một bài học, hai là chỉ cần đánh bại hắn xem như lập công lớn với Hiên Viên chí tôn.

    Hiên Viên chí tôn đã nói ai thắng Lục Nguyên liền trọng thưởng, phần thưởng dày thật khiến người động lòng.

    Vậy nên ba người không muốn cho Long Vọng Đồ độc chiếm công lao, lần lượt ra tay như điện.

    Âm Thế Kỳ dùng đến Âm Thế Ngũ Tuyệt Kiếm chiêu thứ nhất Hồi Vọng Dương Gian Lộ, nhát kiếm đánh ra, âm khí tràn đầy tử khí, hoàn toàn không cho người một phần sự sống, muốn ngươi chết rồi quay đầu nhìn đường dương gian, một kiếm cực hung, cực hiểm, cực tuyệt.

    Kiếm pháp của Hà Thanh Kiền càng quái dị, gã luyện là Thảng Thi kiếm pháp, người và kiếm đầy khí cương khí.

    Khí cương thi của gã không phải loại bình thường mà được gọi là cương thi tổ khí.

    Cương thi tổ khí này cực kỳ nguy hiỬ dù là tu sĩ hỗn động cảnh cũng phải né tránh.

    Từng có tổ cương thi cứng rắn đem người thế giới cảnh xưng thần hóa tiên làm phật biến thành cương thi, đủ thấy cương thi tổ khí khủng bố.

    Hiên Viên Ngũ Bại dùng kiếm pháp là một bộ lưu truyền từ thời thượng cổ, tên là Kiếm Bại Thập Phương.

    Bộ Kiếm Bại Thập Phương kiếm pháp này có nhiều tuyệt kỹ.

    Nhất bại đồ địa, nhị bại khuynh thành, tam bại thảo lư, tứ bại đại bại, ngũ bại đồ thiên, bát bại thiên hạ, thập phương câu bại.

    Loại kiếm pháp này khá là quái dị, càng là bị đánh bại thì lực lượng càng mạnh, kiếm ý mặt sau càng khủng khiếp.

    Bây giờ Hiên Viên Ngũ Bại dùng là Nhất Bại Đồ Địa.

    Nhất Bại Đồ Địa thế đến rào rạt như muốn đồ diệt nguyên mảnh đất, tấn công Lục Nguyên.

    Lục Nguyên vẫn đang nhắm mắt.

    Bốn sát chiêu cùng đánh tới.

    Chính lúc này, Lục Nguyên hơi lách mình.

    Hơi lách mình đã muốn tránh bốn sát chiêu thì sao được chứ, vậy nên Lục Nguyên rút kiếm ra khỏi vỏ.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm ở trên không trung đỡ bốn người.

    Từ lúc mới bắt đầu cuộc chiến Lục Nguyên ở vào thế yếu, nhắm mắt đúng là chịu thiệt thòi quá lớn, rất nhiều chiêu thức không trông thấy, thiệt nhiều lắm.

    Hoàn toàn dựa vào linh giác thì đối thủ cũng có.

    Hơn nữa năm người đại chiến với nhau, nguyên khí dao động kịch liệt, linh giác ở trong dao động dữ dội này muốn cảm cứng mỗi một tia thì khá là khó khăn.

    Kiếm đến kiếm đi kiếm chạy kiếm trốn kiếm chém kiếm chặt kiếm lướt kiếm đâm kiếm bình.

    Kiếm của Lục Nguyên không ngừng chống đỡ, từ lúc bắt đầu chỉ có đỡ thôi chứ không có sức đánh lại.

    Thậm chí áo xanh có mấy lỗ thủng.

    Nhưng bị thủng thì sao, nếu đã quyết định nhắm mắt, luyện tập không gian thiết tắc, vậy phải luyện tiếp.

    Đời này Lục Nguyên thành công có tám phần dựa vào kiếm thuật, nên luôn là bắt lấy kiếm thuật là điểm quan trọng nhất.

    Lục Nguyên tiếp tục cảm ứng.

    Đông, nam, tây, bắc, trên, giữa, dưới.

    Bảy phương hướng!

    Vô số không gian tuyến dường như đang dâng lên trong đầu.

    Bên trái có người, xem kiếm pháp có khí thể đặc biệt, đó là một luồng cương thi tổ khí.

    Người đến là Hà Thanh Kiền, phong cách kiếm của gã theo phong cách âm sát mãnh liệt.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm chém ngược một kiếm, Dưỡng Ngô tiên kiếm thuộc tính chính khí tỏa ánh sáng chớp mắt chiếu rọi không gian.

    Đằng trước công kích bá liệt chắc là một thanh trọng kiếm, còn là không có biến hóa tinh xảo gì.

    Lục Nguyên lập tức đoán ra người này chắc là Long Vọng Đồ.

    Long Vọng Đồ là biến quyền pháp làm kiếm pháp, lấy Vạn Long Đế Quyền thành Vạn Long Đế Kiếm.

    Đối phó loại Vạn Long Đế Kiếm này, Lục Nguyên chớp mắt dùng cách cực xảo đâm tới phá cương.

    Sau lưng có khí thế đáng sợ, là loại tử khí, chắc là kiếm của Âm Thế Kỳ.

    Lúc này Dưỡng Ngô tiên kiếm ở đằng trước không thể kịp chắn mặt sau, Lục Nguyên giơ lên tay trái, giọt rượu trong hồ lô rượu biến thành kiếm tửu, lập tức hóa thành một nguồn đại giang đại hạ chặn mặt sau.

    Hiên Viên Ngũ Bại, Long Vọng Đồ, Hà Thanh Kiền, Âm Thế Kỳ dần phát hiện không thích hợp.

    Lúc bốn người bắt đầu bao vây Lục Nguyên còn chiếm ưu thế, ngẫu nhiên bị thương hắn đủ làm người kinh sợ.

    Thực lực bốn người ngang bằng Kiếm Tham đánh một mình Lục Nguyên, vậy mà ngẫu nhiên mới bị thương một chút, thật quá kinh khủng.

    Nhưng càng về sau bốn người càng phát hiện không thích hợp, dần dần hình như Lục Nguyên quen nhắm mắt chiến đấu, bốn ngươi liên hợp dù vẫn chiếm ưu thế nhưng không thể tổn thương được Lục Nguyên một chiêu!

    Sao có thể chứ!

    Bốn ngươi liên hợp mà không tổn thương được Lục Nguyên.

    Đến cuối cùng, bốn ngươi kinh sợ tuyệt vọng.

    Dù Lục Nguyên vẫn nhắm mắt đánh nhưng nay bốn ngươi hợp tác chẳng những không làm hắn bị thương, ngược lại bị hắn tổn thương nữa.

    Bốn người liên hợp không làm Lục Nguyên nhắm mắt bị thương, đây là việc khiến người kinh hãi biết bao.

    Lúc này Lục Nguyên đã quen cách đánh như vậy.

    Đông, nam, tây, bắc, trên, giữa, dưới.

    Bây giờ Lục Nguyên cảm giác bảy hướng, hiểu biết về không gian lại sâu một tầng, đối với không gian thiết tắc cũng biết sâu hơn nữa, dù nhắm mắt lại thì bên nào xuất hiện đối thủ đều thấy rõ ràng, rành rẽ không có sai sót.

    Lần này luyện kiếm xem như thành công.

    Lục Nguyên lại đâm ra một kiếm, dường như nhát kiếm đâm ra nhưng mặt sau thì tựa sóng triều phá tan con đê, kiếm triều dữ dội tuôn hướng bốn người Hiên Viên Ngũ Bại.

    Dù bốn người Hiên Viên Ngũ Bại dốc sức ngăn cản nhưng trong bọn Hà Thanh Kiền đã bị một kiếm đâm vào tay.

    Hà Thanh Kiền luyện cương thi tổ khí có tác dụng với người khác nhưng cố tình bị Lục Nguyên khắc chế, đối mặt hắn thì rất buồn bực, giờ lại bị đâm một kiếm.

    Hà Thanh Kiền giạn dữ gầm lên:

    - Lục Nguyên, là ngươi tự tìm chết!

    Vèo một tiếng gã lấy ra cương thi không gian pháp tắc, chớp mắt Lục Nguyên đã bị thu vào trong không gian pháp tắc của gã.

    Nếu bây giờ Lục Nguyên mở to mắt ra sẽ thấy trong cương thi không gian pháp tắc này ở chính giữa có một tượng cương thi vô cùng to lớn.

    Tượng cương thi to khổng lồ đứng thẳng trong không gian, dường như cõi trời đất này cao bao nhiêu là tượng cương thi cao bấy nhiều.

    Bên trên thân tượng cương thi tỏa ra hơi thở hủy diệt, ôn dịch, vân vân cực kỳ đáng sợ.

    Hơn nữa bản thân không gian pháp tắc cực kỳ cứng rắn.

    Trong cương thi không gian pháp tắc này tuân theo là cương thi pháp tắc, không ngừng bị cương thi tổ khí ô nhiễm mãi đến khi bị luyện thành cương thi.

    Nhưng hiển nhiên Hà Thanh Kiền không kiên nhẫn chờ lâu đến thế, gã cười chát tai, dùng giọng cứng ngắc nói:

    - Lục Nguyên, ngươi muốn khiêu chiến ta, không tệ lắm.

    Đáng tiếc là ngươi đã lầm thực lực của ngươi cách biệt quá xa xôi.

    Ở trong cương thi không gian pháp tắc của ta phải nhận pháp tắc ta chế tài!

    Vô số cương thi tổ khí thiên địa pháp tắc nồng đậm quấn lấy Lục Nguyên, trong cương thi không gian pháp tắc này tất cả do Hà Thanh Kiền làm chủ.

    Trong không gian của gã, chính khí kiếm không có chút tác dụng, không thể khắc chế cương thi tổ khí, đây là là quy tắc của gã.

    Tiếc rằng lúc này Lục Nguyên đã nặng nề ngự thứ kiếm ý, nặng nề đâm vào cương thi không gian pháp tắc.

    Chớp mắt có thiên địa pháp tắc lẻn vào trong, Lục Nguyên thì kiếm quang bùng phát.

    Chờ Hà Thanh Kiền phản ứng lại thì đã đánh gã trọng thương rồi.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm chính khí bùng phát, chém vào cương thi tổ khí của Hà Thanh Kiền, thuộc tính chính khí dễ dàng đánh bại cương thi thân, đánh đến Hà Thanh Kiền hú hét.

    Hà Thanh Kiền chưa từng chịu đau đớn như thế này, so với bị người khác dùng kiếm trọng thương đau đớn nhiều, thuộc tính chính khí chết tiệt.

    Lục Nguyên định rời khỏi cương thi không gian pháp tắc, dù sao mới rồi đã đánh bại Hà Thanh Kiền.

    Nhưng chợt trong óc lóe tia sáng.

    A!

    Tại sao mình phải vội vã rời đi chứ?

    Không gian của một người bình thường thì không ai công phá được.

    Cho nên dưới tình huống bình thường rất nhiều người đem tài nguyên bỏ vào trong không gian pháp tắc.

    Dù sao đến hỗn động cảnh thì có rất nhiều tài nguyên, ngươi không dùng không gian pháp tắc thì không chứa hết được.

    Lại thêm địa bàn của ta thì ta là chủ, dù không gian pháp tắc có thua thì vẫn giữ được tài nguyên của mình.

    Bây giờ mình ở trong cương thi không gian pháp tắc của Hà Thanh Kiền, nếu là vậy thì cần gì sốt ruột rời đi chứ?

    Không bằng hốt hết tài nguyên Hà Thanh Kiền tích lũy đi.

    Bởi vì trong tình trạng đánh cuộc nên hắn không thể mở to mắt, nhưng đừng quên trên đời có thứ gọi là linh giác.

    Thêm nữa bây giờ không phải chiến đấu, linh giác không bị quấy nhiễu, rất nhanh thần thức quét đến tài nguyên hắn cần!

    Linh mạch tứ cấp!

    Không ngờ là linh mạch tứ cấp!

    Cái gọi là linh mạch tứ cấp tức là chỉ linh mạch đổi giá dưới mười vạn khối thượng phẩm linh thạch.

    Lục Nguyên dò xét ra Hà Thanh Kiền có tổng cộng bốn cái linh mạch tứ cấp, thượng phẩm linh thạch thì cỡ năm vạn khối.

    Trước kia Lục Nguyên chỉ có một linh mạch tam cấp mà thôi, thượng phẩm linh thạch cỡ hai ngàn.

    Không tệ, không tệ nha.

    Lục Nguyên không khách sáo thu lấy một cái linh mạch tứ cấp này.

    Giàu to!

    Hà Thanh Kiền vô cùng buồn bực, nhưng gã đã bị Lục Nguyên đánh trọng thương, bị thu đi linh mạch tứ cấp chỉ đành nuốt lệ.

    Đó là một không gian pháp tắc tràn đầy rồng, quanh không gian có vô số địa long đang bay, trên mặt đất có rồng bò, nguyên không gian pháp tắc được ba mươi sáu cây cột chống.

    Trên mỗi cây cột cuộn địa long, mặt đất được xây dựng tường vàng dát ngọc như là long cung.

    Long Vọng Đồ gọi long phương không gian pháp tắc của mình là Chủ cực long cung.

    Nghe nói năm đó tổ tiên Long Hùng đồ thiên hạ đã từng ở tứ cực thiên địa xây bốn tòa long cung gọi là Đông cực long cung, Tây cực long cung, Bắc cực long cung, Nam cực long cung, tứ cực long cung trấn áp chư thiên, khi đó long tộc là đứng đầu chư thiên, long tổ cũng đến cảnh giới không thể tươngr tượng, nghe nói có thần thông chủ kỷ nguyên.

    Sau đó long kỷ nguyên tan vỡ.

    Rồi sau đó khí vận của long tộc ngày càng yếu.

    Rất nhiều long tộc đều bị người làm thành vật nuôi.

    Long Vọng Đồ có huyết mạch long tộc nửa người nửa rồng.

    Gã chưa từng quên điều này, gã muốn hồi phục lại quang vinh long tộc.

    Cho nên gã gọi long phương không gian pháp tắc của mình là chủ cực long cung, bên trong vô cùng phồn hoa.

    Dã tâm của gã rất lớn.

    Gã cho rằng trong long phương không gian pháp tắc của mình thì gã là vua.

    Gã thấy Hà Thanh Kiền hút Lục Nguyên vào trong cương thi không gian pháp tắc, kết quả lát sau hắn thong dong đi ra.

    Hà Thanh Kiền vô dụng, cương thi không gian pháp tắc vô dụng, đúng là phế vật giống tham phương không gian pháp tắc của Kiếm Tham, không có tác dụng gì, vẫn là long phương không gian pháp tắc của mình mạnh nhất.

    Bây giờ gã đã hút Lục Nguyên vào long phương không gian pháp tắc của gã.

    Long Vọng Đồ đứng trên ngũ long đế tọa nhìn xuống Lục Nguyên bên dưới, nói:

    - Lục Nguyên, ngươi đích thực rất mạnh, đáng tiếc không có không gian pháp tắc là điểm yếu lớn nhất của ngươi, ngươi sẽ bị ta giết chết.

    Ta sẽ cướp khí vận của ngươi, bản thân ta có khí vận cộng thêm của ngươi, tương lai thành tựu to lớn có thể hồi phục long tộc!

    Bây giờ Long Vọng Đồ thậm chí muốn giết Lục Nguyên.

    Giết Lục Nguyên là phản môn quy, nhưng gã có thể trốn ra Kiếm Môn, khí vận của hắn cho gã hồi phục được long tộc.

    Chương 857-858: Chu Thanh Huyền hiển lộ thực lực

    Long Vọng Đồ cười to tràn đầy vui vẻ.

    Long Vọng Đồ bóp bàn tay to, trong không trung vô số long tỏa giáng xuống.

    Năm đó long kỷ nguyên long tổ nhất thông chư thiên vạn giới, sáng lập ra long tỏa.

    Long tỏa giáng xuống muốn khóa ai thì không người phản kháng.

    Long Vọng Đồ thật sự nhớ lại một chuyện cũ, long tỏa của gã hình dạng thì giống rồi nhưng không khả năng là long tỏa thật sự.

    Long tỏa thật sự là pháp bảo khó gặp, sớm bị nhân vật cường đại nắm giữ, đâu ra tới phiên gã.

    Không chút nghi ngờ, long tỏa của gã là từ thiên địa pháp tắc long phương không gian pháp tắc biến thành, trong pháp tắc chính là vô địch.

    Long Vọng Đồ nhốt Lục Nguyên xong cuồng cười, lấy Vạn Long Đế Quyền nặng nề đập vào hắn.

    Dám nhắm mắt đấu với mình hả, nếu vậy thì đánh chết hắn luôn.

    Kết quả gã chưa kịp phản ứng đã bị nắm đấm nặng nề của Lục Nguyên đánh vào bên mặt.

    Lục Nguyên nhắm mắt lại, cảm giác sát khí cực mạnh mẽ.

    Rồi nhân lúc Long Vọng Đồ không chút ý phát huy ra công kích mạnh nhất, chớp mắt đánh trọng thương gã.

    Nhưng còn chưa kết thúc, Lục Nguyên tiếp tục dùng nắm đấm đánh Long Vọng Đồ, đánh gã tới bên kia rồi đánh bên này, một đấm tiếp một đấm.

    Lúc này Lục Nguyên đã đánh tới chín ngàn chín trăm chín mươi chín nắm đấm.

    Long phương không gian pháp tắc của Long Vọng Đồ bị Lục Nguyên triệt để đánh hủy.

    Lục Nguyên không giết Long Vọng Đồ, dưới tình huống nhiều người Kiếm Môn nhìn mà giết người là đi tìm chết.

    Tuy nhiên, đánh tới chín ngàn chín trăm chín mươi chín nắm đấm thì cũng đã ghiền rồi.

    - Nắm đấm thứ một vạn!

    Lục Nguyên đánh ra nắm đấm thứ một vạn, nặng nề đập vào gò má Long Vọng Đồ, chớp mắt đánh gã chỉ còn một hơi cuối cùng.

    Lục Nguyên dò được tài nguyên của Long Vọng Đồ, gã có tới hai cái linh mạch tứ cấp, so với Hà Thanh Kiền còn giàu, quả không uổng là truyền nhân của long tộc, đổi làm thượng phẩm linh thạch thì khoảng mười một vạn khối.

    Đập nát long phương không gian pháp tắc, cướp hết thượng phẩm linh thạch, còn đánh Long Vọng Đồ chỉ còn một hơi, làm xong hết ba chuyện Lục Nguyên mới thong dong đi ra long phương không gian pháp tắc.

    Ra khỏi long phương không gian pháp tắc rồi hắn phát hiện Hiên Viên Ngũ Bại và Âm Thế Kỳ đang thu không gian pháp tắc.

    Thì ra chúng định dùng không gian pháp tắc đối phó Lục Nguyên, nhưng lúc này Hà Thanh Kiền đi ra nói Lục Nguyên có thể phá không gian pháp tắc, chúng vô cùng kinh sợ, lại nhìn Hà Thanh Kiền bị cướp luôn một cái linh mạch tứ cấp, thế là không dám lấy ra không gian pháp tắc đối phó hắn nữa.

    Lục Nguyên biết bây giờ cơ hội tời cho bày ngay trước mắt, sao chịu bỏ qua?

    Chắc là Hiên Viên Ngũ Bại giàu hơn chút, Lục Nguyên dùng thứ kiếm ý chớp mắt đâm vào không gian pháp tắc của Hiên Viên Ngũ Bại.

    Ngươi không cho ta tiến mà ta cứ tiến! hắn bước vào trong không gian pháp tắc, Hiên Viên Ngũ Bại cũng lập tức đi vào.

    Gã thu lại không gian pháp tắc quá trễ nên đành ở bên trong quyết đấu cùng Lục Nguyên, nhưng sao là đối của hắn được, Lục Nguyên nhắm mắt không cần dùng bao nhiêu chiêu thức đã đánh bại gã rồi.

    Gia sản của Hiên Viên Ngũ Bại không tệ, dù chỉ có một cái linh mạch tứ cấp nhưng nó đến mười vạn khối thượng phẩm linh thạch.

    Lục Nguyên ở trong không gian pháp tắc của Hiên Viên Ngũ Bại thong dong như đi bộ.

    Đến lúc này Lục Nguyên không mở mắt ra, nếu trợn mắt sẽ phát hiện không gian pháp tắc của Hiên Viên Ngũ Bại khá thú vị.

    Không gian pháp tắc của Hiên Viên Ngũ Bại có bốn thụ bia.

    Cái thứ nhất viết là bại Kiếm Hùng, cái thứ hai viết bại Kiếm Ma, cái thứ ba viết bại Kiếm Tuệ, cái thứ tư viết bại Kiếm Ngục, còn Kiếm Chi Tử thì gã mơ cũng không dám.

    Trọng thương Hiên Viên Ngũ Bại xong Lục Nguyên nhàn nhã đi ra.

    Hắn nhắm mắt đi hướng Âm Thế Kỳ.

    Lúc này Hiên Viên Ngũ Bại, Long Vọng Đồ, đã bị thương nặng.

    Âm Thế Kỳ hoàn toàn đánh mất can đảm chiến đấu.

    Gã nhìn Lục Nguyên nhắm mắt như thấy quái vật nhắm mắt vậy.

    Gã lắp bắp nói:

    - Ngươi, ngươi muốn làm cái gì?

    Xem bộ dạng của atm có không ít người muốn người.

    Bình thường Âm Thế Kỳ hung dữ thế mà ở trước mặt Lục Nguyên như là cô gái bị đao chỉ vào vậy.

    - Làm gì hả?

    Lục Nguyên nhún vai, nói:

    - Giao ra một cái linh mạnh có không ít hơn sáu vạn linh thạch, không thì thả không gian pháp tắc cho ta đi vào.

    Thật là cách nói kỳ lạ quá đi, mấy người khác đều sợ vào không gian pháp tắc của kẻ địch, vào trong đó rồi là sẽ bị địch thủ khống chế, sinh tử không do mình, chỉ có quái vật như Lục Nguyên mới muốn tiến vào không gian pháp tắc của người khác.

    - Quái vật, đúng là quái vật!

    Âm Thế Kỳ rốt cuộc chịu không nổi nữa, gã nhìn đám Hiên Viên Ngũ Bại bên cạnh, nghĩ tới nếu để Lục Nguyên vào trong không gian pháp tắc của mình thì sẽ tổn thất càng lớn.

    Thôi thôi, chịu thua, ngoan ngoãn giao ra sáu vạn khối thượng phẩm linh thạch cho rồi.

    Như vậy là trận chiến này Lục Nguyên tổng cộng góp nhặt được ba mươi hai vạn khối thượng phẩm linh thạch.

    Lục Nguyên thầm nghĩ rằng, quả nhiên ngươi không ác là không giàu được.

    Nếu mình ngoan ngoãn đi tích lũy gia sản thì giờ không tới được một vạn khối thượng phẩm linh thạch nữa là.

    Chỉ cướp nho nhỏ bốn tên Âm Thế Kỳ là được đến ba mươi hai vạn khối thượng phẩm linh thạch, quá ngoài ý muốn.

    Thật ra mình là người tốt đấy chỉ, mới bắt đầu chỉ muốn cướp chút kiếm đạo thụ quả nếm thử thôi, không nghĩ đến cướp linh thạch đâu, là đám Hiên Viên Ngũ Bại cứng rắn khiêu khích mình, cho nên mình không có cách nào.

    Lục Nguyên nhún vai, không hề thấy xấu hổ.

    Người môn hạ Hiên Viên chí tôn, cướp chiến lợi phẩm, tài nguyên của bên mình đâu có ngại gì, mới rồi Yến Thu Nguyệt mở đầu hình như là môn hạ Thái Sử chí tôn.

    Dù là bên nào đều bị cướp một lần, họ làm trơn tru thì sao mình phải e dè!

    Tại nơi như trung ương thiên triều không có đạo nghĩa gì cả, chỉ so nắm đấm ai càng lớn thôi.

    Tất nhiên trung ương thiên triều là trung ương thiên triều, mình là mình, mình vẫn là phong cách hành động ban đầu, không bao giờ thay đổi.

    Tới đây thì bốn người Long Vọng Đồ hoàn toàn bại.

    Bên cạnh nhốn nháo ngất trời!

    Lục Nguyên, người này to gan bằng trời!

    Đó giờ chưa ai dám khiêu khích Hiên Viên chí tôn, Lục Nguyên là người thứ nhất.

    Lục Nguyên, người này thực lực kinh người!

    Đối mặt Âm Thế Kỳ, Long Vọng Đồ, Hiên Viên Ngũ Bại, Hà Thanh Kiền liên hợp, mỗi người thực lực không kém gì Kiếm Tham vậy mà nhắm mắt vẫn đánh thắng được bốn tên.

    Lại còn thắng nhẹ nhàng đến thế.

    *Ầm!* như đá to rơi vào nước sông dấy lên gợn sóng to, từng tin tức không ngừng tuyền đi các góc kiếm tu tinh thần, kiếm môn tinh thần, dấy lên phản ứng rất lớn.

    Lúc này Lục Nguyên phát động tiểu nhân quả thiết tắc, đánh nát vài thứ, mấy thứ này vốn rất quan trọng, đó là thứ tên gọi nam châm.

    Bên ngoài.

    Kiếm Tuệ phe phẩy quạt long đã đi tới nước ngoài Tấn quốc Hoa Sơn.

    Ngày hôm nay gió nhẹ mây trắng lững lờ trôi.

    Kiếm Tuệ đến một mình, không khiến bất cứ ai chú ý.

    Hoa Sơn ngay trước mắt.

    Lục Nguyên, ngươi muốn cùng ta chơi hả, tốt thôi.

    Xem ta đùa chết ngươi.

    Nếu không chơi chết ngươi thì ta kêu Kiếm Tuệ làm gì, người kiếm đạo trí tuệ.

    Kiếm Tuệ nhìn Hoa Sơn, ngọn núi này không cao.

    Kiếm Tuệ nhẹ phẩy tay, dường như một kích là sẽ đánh sụp núi ngay.

    Hết cách, hỗn động cảnh lục tầng là vô địch như vậy đấy.

    Trong Hoa Sơn Tư Quá phong, Chu Thanh Huyền kéo nhị hồ bất giác dừng tay.

    Có kẻ địch đến!

    Hơn nữa không phải đồ dỏm như Nhâm Độc mà là cao thủ chân chính.

    Xem ra mình nên dùng bản lĩnh một phen rồi.

    Nhưng mà ra tay rồi sẽ phiền phức đây, thực lực của mình rõ ràng là trên hỗn động cảnh ngũ tầng, có giấu diếm hơn cũng che không được, trận chiến này xong phải đi di thất địa rồi.

    Rốt cuộc Kiếm Tuệ đến Hoa Sơn.

    Lúc gã sắp đi lên Hoa Sơn thì bỗng thấy trước mặt có kẻ chắn đường.

    Đó là một người đàn ông tóc trắng, có thong dong và ưu thương khó tả, ngồi đó kéo nhị hồ.

    Giờ phút này, trời và đất cùng với người đàn ông kéo nhị hồ hoàn mỹ kết hợp.

    Kiếm Tuệ lờ mờ cảm thấy người đàn ông kéo nhị hồ đã tới tình trạng cực kỳ hòa hợp với thiên địa, rất kỳ lạ.

    Sao có thể!

    Kiếm Tuệ giật mình.

    Người đàn ông kéo nhị hồ này cảnh giới kiếm đạo cao đúng là trong đời gã hiếm thấy.

    Kiếm Tuệ nhìn người đàn ông kéo nhị hồ, hỏi:

    - Ngươi là ai?

    Người đàn ông kéo nhị hồ lạnh nhạt nói:

    - Hoa Sơn, Chu Thanh Huyền.

    Hoa Sơn!

    Hoa Sơn còn có quái vật như vậy.

    Kiếm Tuệ lập tức cảm giác người tới là cỡ đẳng cấp quái vật.

    Kiếm Tuệ là loại mưu sĩ, rất ít ngay mặt đối địch với người, lần này cho rằng đến hỗn động cảnh lục tầng rồi ở ngoại vực là vô địch tuyệt đối nên mới một mình đến đây.

    Ai dè Hoa Sơn còn có quái vật như thế, dù chưa ra tay đã biết không bình thường.

    Trong lòng Kiếm Tuệ ngàn kết xoay chuyển, nói:

    - Ta thấy núi này phong cảnh rất đẹp nên muốn tham quan thôi.

    Dù gì trước đó gã chưa lộ sát khí, Kiếm Tuệ không định ra tay ngay, hoặc tạm thời không làm gì cả, mượn cớ thăm núi.

    Chu Thanh Huyền buồn cười nói:

    - Ngươi ở trong kiếm xưng là Tuệ thì cần gì che giấu.

    Nếu đã tới mà không để lại gì đã đi thì hết nói nổi.

    Lòng Kiếm Tuệ trầm xuống, thì ra người này đã biết thân phận của mình, lời nói cứng rắn, xem ra không đấu không được.

    Gã lập tức thu lại tâm tư, tuy rất ít ngay mặt đấu với người nhưng không đại biểu thực lực gã không sâu.

    Tay động ấn trên chuôi Trảm Tình Tuệ Kiếm, thân kiếm động, trước tiên công kích, một chiêu thử sâu cạn.

    Kiếm chiêu của Kiếm Tuệ không giống bình thường, đó là bộ kiếm chiêu diễn sinh ra từ chữ tuệ, tên là Đại Trí An Tuệ Kiếm.

    Bộ kiếm chiêu này có tuyệt đại trí tuệ, cần rất nhiều tính toán.

    Nếu đã đi không được thì chân chính chiến đấu vậy!

    Tấn quốc sôi trào!

    Tấn quốc không thể không sục sôi!

    Nhiều cao nhân Tấn quốc đều cảm giác ở bên Hoa Sơn truyền đến tiếng nổ to, dư âm năng lượng to lớn nhanh chóng lan tràn, đó là lực lượng đáng sợ cỡ nào chứ.

    Bạo tạc ở Hoa Sơn, mấy vạn dặm đều cảm giác được, đó là đại chiến cỡ nào, rốt cuộc là ai đang chiến đấu.

    Nhiều cao nhân Tấn quốc đều bay tới gần Hoa Sơn quan sát, sau đó thấy hình ảnh làm họ chấn kinh.

    Trong cuộc chiến người ăn mặc văn nhân nho sinh thì không biết.

    Nhưng người kia rõ rành rành là Hoa Sơn nhất kiếm Chu Thanh Huyền.

    Chu Thanh Huyền quá mạnh rồi đi!

    Đến bây giờ lão bày ra thực lực quá đáng sợ!

    Loại thực lực này vượt xa lúc đấu với Nhâm Độc, không lẽ ngay từ đầu cuộc chiến giữa Chu Thanh Huyền và Nhâm Độc chỉ là đùa với gã thôi.

    Ma Đạo còn sót lại vài tên nhìn nhau, thầm nghĩ, Nhâm Độc à Nhâm Độc, ngươi rất thảm rồi, thì ra luôn bị Chu Thanh Huyền đùa.

    Hơn nữa Hoa Sơn ra Chu Thanh Huyền quá biến thái.

    Thì ra cho đến nay Hoa Sơn nổi tiếng nhất là Yến Thương Thiên, bây giờ xem tình hình rất có thể là Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền, Lục Nguyên cùng nổi như nhau.

    Trong cuộc đấu giữa hỗn động cảnh cao tầng vô cùng kịch liệt, Kiếm Tuệ rốt cuộc phát hiện mình chống không nổi nữa.

    Trong quá tình đánh nhau với người đàn ông kéo nhị hồ quái lạ, gã hoàn toàn rơi vào thế yếu.

    Bây giờ là kiếm kiếm tuyệt mệnh, Kiếm Tuệ là kiếm đạo trí tuệ, nghiên cứu nhiều tư liệu, phát hiện kiếm của người này rất giống với Kiếm Ẩn tông trong truyền thuyết, xem ra là người Kiếm Ẩn tông.

    Kiếm Ẩn tông luôn nổi tiếng ẩn giấu, hèn chi có thể vượt qua hỗn động cảnh ngũ tầng mà vẫn ở tại nước ngoài, dưới tình huống bình thường thì Kiếm Tuệ chết chắc rồi, nhưng gã là kiếm đạo trí tuệ nên có chừa đường lui.

    Chớp mắt gã thi triển ra trí tuệ hóa thân ngưng luyện nhiều năm, bản thể lập tức bỏ trốn.

    Nhưng trí tuệ hóa thân của gã chỉ có thể dùng một lần, muốn dùng nữa thì, được thôi, ngưng luyện trăm năm rồi tính.

    Mắt thấy Kiếm Tuệ muốn trốn, Chu Thanh Huyền quát dài:

    - Không để lại cái gì đã muốn đi!?

    Lại là thanh phong tiên kiếm giơ lên, như gió quét qua, lấy một loại kiếm thuật quái dị kỷ nguyên trước kéo chữ tuệ ra, chữ tuệ chớp lóe rực rỡ rơi vào tay Chu Thanh Huyền.

    Kiếm Tuệ đã trốn thoát nhưng Chu Thanh Huyền lộ ra thực lực rồi không ở lại Hoa Sơn được nữa, phải đi di thất địa.

    Trước khi lão rời đi, chém hư không tam kiếm không vào Hoa Sơn.

    Hư không tam kiếm có thể thay Hoa Sơn đỡ ba lần tai kiếp, cùng lúc đó lão phong lại chữ tuệ, định nhờ Trác Lăng Vân đưa cho Lục Nguyên.

    Lão không cần chữ tuệ, cho Lục Nguyên thì hơn, còn bạn tốt nhiều năm Trác Lăng Vân thì lão tuyệt đối tin tưởng.

    Vậy tạm biệt, Hoa Sơn!

    Chu Thanh Huyền phất tay, tạm biệt Hoa Sơn bảo vệ nhiều năm.

    Lục Nguyên, dù không thủ hộ hai trăm năm nhưng bây giờ ở lại Tấn quốc đã không có tác dụng gì.

    Trên đỉnh đầu Chu Thanh Huyền xuất hiện một chữ hư không to lớn!

    Phá toái hư không!

    Đi tới di thất địa.

    Chu Thanh Huyền một bước đi vào phá toái hư không, Yến sư huynh, xem ra chúng ta có cơ hội gặp lại rồi.

    Lục Nguyên, tại trung ương thiên triều nhanh lên tăng cao.

    Trong ánh mắt rung động của người Tấn quốc, Chu Thanh Huyền đơn giản hoàn thành hành động phi thăng vĩ đại.

    Thật ra đối với Chu Thanh Huyền thì cái này không phải chuyện gì khó.

    Trung ương thiên triều, Kiếm Môn, kiếm môn tinh thần.

    Trên kiếm môn tinh thần, tám vị chí tôn đang mở hội.

    Hiên Viên chí tôn, Thượng Quan chí tôn, Đoan Mộc chí tôn, Thái Sử chí tôn, Hạ Hầu chí tôn, Bách Lý chí tôn, Đông Dã chí tôn, Công Dương chí tôn, tám chí tôn cùng ở.

    Đệ tử trung tâm thì có Hiên Viên Ngũ Bại, Âm Thế Kỳ, Hà Thanh Kiền, Long Vọng Đồ, Lục Nguyên và một số đệ tử trung tâm khác đều có mặt.

    Hiên Viên Vọng quát rằng:

    - Lục Nguyên, trực tiếp cướp bóc kiếm đạo thụ quả kiếm đạo thụ tầng thứ nhất, phải chịu tội gì!?

    Không sai, có một số việc làm được nhưng bày ra ngoài ánh sáng thì hơi to gan rồi, thêm nữa cho đến nay Hiên Viên chí tôn dám huênh hoang như vậy là vì nắm giữ quyền to, chí tôn khác và môn hạ của họ không thể làm như vậy.

    Hệ Hiên Viên chí tôn luôn bá đạo như vậy đấy.

    Hiên Viên Vọng bắt chặt điểm này công kích Lục Nguyên.

    Chiêu này e rằng Lục Nguyên đối đáp không được, nhưng Thái Sử chí tôn đã định tổn thất một số lợi ích bảo vệ hắn, dù sao lần này hắn chịu thiệt một chút nhưng tuyệt đối sẽ không bị Hiên Viên chí tôn đè ép quá thảm, dù gì Thái Sử chí tôn không cục đất mặc cho nhào nặn.

    Chương 859-860: Chữ Tuệ

    Lục Nguyên thắc mắc nhìn Hiên Viên Vọng, hỏi:

    - Hiên Viên chí tôn nói vậy là sao!

    Ta chưa từng cướp kiếm đạo thụ quả.

    Thượng Quan chí tôn gầm lên:

    - Nhiều người chính mắt thấy, ngươi còn dám chối cãi!?

    Lục Nguyên cười cười nói:

    - Chính mắt thấy, à, đúng rồi, môn hạ Thái Sử chí tôn chúng ta Yến sư tỷ bị các ngươi cướp miêu yêu châu, à mà cái này không có người ngoài chính mắt thấy.

    Rồi Chu sư huynh bị các ngươi cướp Hổ Thần đầu lâu, cái này nhiều người thấy lắm đấy, còn có Bạch sư huynh.

    Lục Nguyên đếm ra, đếm tới vô số lần môn hạ Hiên Viên chí tôn cướp bóc chiến lợi phẩm.

    Thượng Quan chí tôn quát:

    - Loại chuyện này là các ngươi tự nói, có chứng cứ gì?

    Lục Nguyên cười đáp:

    - Đúng vậy, nói ta cướp kiếm đạo thụ quả chỉ là mở miệng nói nhảm, không có chứng cứ.

    Đoan Mộc chí tôn quát:

    - Ngươi không cướp bóc thì sao kiếm đạo thụ quả rơi vào trong hồ lô của ngươi!

    Không lẽ có người môn hạ Hiên Viên chí tôn đưa tặng ngươi sao?

    - Tất nhiên môn hạ Hiên Viên chí tôn sẽ không ai đưa tặng.

    Lục Nguyên nhún vai, nói:

    - Sự thật là như vầy, nhánh câyn kiếm đạo tự rũ xuống tới tầng thứ hai, trái cây rụng trước mặt ta, ta không hái được ư, từ khi nào có quy định như vậy?

    Đoan Mộc chí tôn hừ lạnh bảo:

    - Nói nhảm nhí, nhánh cây kiếm đạo chưa bao giờ rũ xuống, chỉ dựng thẳng xéo lên trên.

    Lục Nguyên vỗ tay, nói:

    - Đoan Mộc chí tôn đúng là lợi hại, lo rộng thật, chẳng những trông nom người mà ngay cả cây, thì ra kiếm đạo thụ thuộc về Đoan Mộc chí tôn cai quản, nhánh cây kiếm đạo có rũ xuống hay không do Đoan Mộc chí tôn quyết định, đúng là nực cười quá.

    - Hay cho Lục Nguyên mỏ nhọn dẻo miệng lắm!

    Hiên Viên Vọng cười nhạt nói:

    - Lấy nam châm lên.

    Nam châm là dùng để ghi lại.

    Hiên Viên Vọng dùng nam châm đả kích Lục Nguyên, bên trên nam châm ghi rõ ràng, chỉ cần thả ghi chép nam châm ra là có thể phán Lục Nguyên trọng tội ngay, đây là lý do Hiên Viên Vọng nhịn được đến bây giờ, mà Lục Nguyên cũng đang nhẫn nhịn.

    Nam châm, rốt cuộc bị mang lên.

    Nhưng chưa xem thì đã két một tiếng toàn bộ vỡ ra.

    Nam châm ghi chép là nhân, khi Lục Nguyên chiến đấu thì cảm ứng được là quả.

    Lục Nguyên lấy kiếm khí đánh thương nam châm là nhân, bây giờ nó vỡ ra là quả.

    Đây chính là tiểu nhân quả thiết tắc.

    Thật ra lúc làm chuyện này Lục Nguyên đã nghĩ đến các mặt, không phải mình xông lên tầng thứ nhất kiếm đạo thụ mà lấy lực luân hồi kéo xuống, cũng lấy tiểu nhân quả thiết tắc cảm ứng tất cả nam châm, phá vỡ chúng hết.

    Không chỉ các ngươi mới thông minh, gia đâu có ngu.

    Nguyên tắc của Lục Nguyên luôn là không chơi thì thôi, đã chơi là phải đẹp chút.

    Không chút nghi ngờ, lần này Lục Nguyên định tính kế đám Hiên Viên Vọng một lần.

    - Đẹp lắm!

    Đông Dã Thương cười to, gã là người trung lập, hơn nữa tính tình hiếu chiến, không sợ Hiên Viên Vọng chút nào.

    Lục Nguyên làm chuyện này đúng là quá đẹp, chu đáo, không lọt giọt nước.

    Đông Dã Thương không hiểu nổi một tiểu tử khoảng bốn mươi tuổi trong đầu có nhiều cong cong quấn quấn như vậy, không tính kế được hắn.

    Thái Sử Không cũng cười.

    Lục Nguyên làm thật đẹp, đương nhiên không cần gã ra tay.

    Việc này cứ như thế kết thúc, Lục Nguyên nhận được một lá thư, thư từ Hoa Sơn, trung gian đi qua Trác Lăng Vân chuyển đến.

    Cuối thư ký tên là Chu Thanh Huyền.

    Thư của Chu sư thúc tổ!

    Lục Nguyên ngây ra.

    Lờ mờ cảm giác trong phong thư có hơi thở kiếm đạo không giống bình thường.

    Lục Nguyên xé phong thư, vừa mở ra thì một chữ tuệ bay lên.

    Ủa! chữ tuệ!

    Sao vậy nè, nghe nói chữ này rơi vào tay Kiếm Tuệ mà, sao nằm trong tay Chu sư thúc tổ, rồi đưa mình!

    Lục Nguyên lấy làm lạ.

    [Lục Nguyên, trước đó Kiếm Tuệ đến tập kích Hoa Sơn, e rằng có liên quan đến ngươi, nhưng đã bị ta đả thương rồi, chữ tuệ bị ta cướp.

    Kiếm Tuệ này có vài phần nhân quả với ngươi, vậy cho ngươi chấm dứt nhân quả đi.

    Chữ tuệ của hắn vô dụng với ta nên tặng cho ngươi.]

    [Ta bởi vì lộ ra tu vi trên hỗn động cảnh ngũ tầng nên chỉ có thể đi di thất địa, nếu không sẽ bị Chấp Tông giết chết.]

    Chấp Tông là một đội trong trung ương thiên triều, Chấp Tông rất lạ, do ngũ đại cổ văn minh quản lý chung, nghe nói trong đội mỗi nhân vật đều kinh thiên động địa, có tuyệt học kinh người, chỉ cần phạm quy tắc ngũ đại cổ văn minh chế định là sẽ bị Chấp Tông giết chết.

    [Ta ở Hoa Sơn thấy hơi uể oải, đi di thất địa cũng tốt lắm.

    Di thất địa là nơi rất tốt cho tu hành, hoàn cảnh cực kỳ khắc nghiệt.

    Ngươi ở tại trung ương thiên triều tăng thực lực đi, dù là ta hay Yến sư huynh đều sẽ có ngày quay về trung ương thiên triều.]

    [Mỗi người chúng ta đề cố gắng vì chữ kiếm.]

    [Về Hoa Sơn không cần lo.]

    [Kiếm Tuệ ở ngoại vực dùng thực lực hỗn động cảnh lục tầng, tuy phạm tội không nặng bằng ta nhưng cũng là làm lỗi, e rằng sau này khó tiến vào nước ngoài nửa bước.]

    [Hơn nữa trong Hoa Sơn để lại ba hư không kiếm ý, có thể chặn ba đợt tai nạn cho Hoa Sơn.]

    Thư đến đây thì ngừng, hóa ra là vậy, Lục Nguyên hiểu sơ sự việc.

    Kiếm Tuệ này âm hiểm gian xảo, gã đi Hoa Sơn tuyệt đối là muốn bắt cóc người quan trọng uy hiếp mình, nếu không có Chu sư thúc tổ trấn giữ Hoa Sơn thì chắc đã bị gã thực hiện được.

    Chết tiệt!

    Đối mặt kẻ âm hiểm gian xảo như vậy, trong lòng Lục Nguyên dấy lên sát khí rất mãnh liệt.

    Kiếm Tuệ, đây là người mình phải trừ bỏ.

    Nhưng nên tìm cơ hội đã, rất nhiều chuyện không thể làm bừa.

    Vậy hãy chờ đi!

    Sẽ chờ đến cơ hội.

    Lục Nguyên nghĩ thông rồi bắt đầu nghiên cứu chữ tuệ.

    Chữ tuệ ở trên không trung lóe ánh sáng, hiện ra hơi thở huyền diệu.

    Lục Nguyên đem thần thức đặt vào chữ tuệ thì chữ đúng là có huyền diệu, dường như chữ tuệ đem trí tuệ mà ngươi sở trường bày ra hết.

    Trước giờ mình ở mặt trí tuệ sở trường nhất là ngộ kiếm ý.

    Được chữ tuệ rồi chớp mắt năng lực ngộ kiếm ý của Lục Nguyên tăng một bước.

    Trong đầu hắn thoáng hiện chữ chính, đường đường chính chính.

    Chữ chính vô hạn phóng to trong đầu.

    Rốt cuộc chiến thành chữ chính vô cùng to lớn.

    Lục Nguyên cảm giác đến vô biên chính khí đường đường chính chính chính, chính nghĩa chính.

    Ta là chính, dục phù thiên hạ!

    Chính tại nhân gian tà không áp chính!

    Trên đỉnh đầu Lục Nguyên bay lên một tấm thượng cổ phù chú tràn ngập chính khí, mặt trên viết rõ ràng chữ 'Chính' thượng cổ văn tự, đây là chữ chính không gian thiết tắc cần thiết.

    Thật ra chữ chính này người bình thường rất khó ngộ, tu sĩ thường, đặc biệt là trung ương thiên triều quơ một bó to liền có muốn ngộ chữ chính rất khó khăn.

    Bản thân Lục Nguyên bởi vì thừa kế đạo lý dưỡng ngộ, hạo nhiên chính khí trong người nên hành động xứng là đường đường chính chính.

    Cho nên khi được một ợhữ tuệ, đem sở trường mặt trí tuệ càng cường hơn, mới nước chảy thành sông, thật tự nhiên hiểu ra kiếm ý chính, đặt nền móng vững chắc luyện thành không gian thiết tắc.

    Đây là kiếm ý một trăm lẻ ba của Lục Nguyên!

    Không gian thiết tắc tổng cộng cần mười lăm loại kiếm ý, thêm vào Tả Hữu Càn Khôn Thạch mới luyện thành.

    Bây giờ trong mười lăm kiếm ý mình thành tựu chín loại đông nam tây bắc thượng hạ trung đảo chính, còn lại sáu loại phản, tà, thác, loạn, thuấn, cải là thành tựu mười lăm kiếm ý rồi.

    Chữ tuệ khá là hữu dụng, Kiếm Tuệ vốn giỏi về bố cục, có được chữ tuệ khiến về bố cục có ưu thế càng lớn.

    Lục Nguyên thì tăng trí tuệ mặt hiểu kiếm ý.

    Hiểu ra chính kiếm ý rồi Lục Nguyên rơi vào suy tư.

    Lúc này, Kiếm Tuệ đã trở lại trung ương thiên triều.

    Kiếm Tuệ trở về trung ương thiên triều bực mình muốn chết.

    Không nói gã ở Hoa Sơn tay không về, còn tổn thất hóa thân trí tuệ.

    Có hóa thân trí tuệ là một lần thoát khỏi chết chắc, kết quả bị tổn thất tại Hoa Sơn.

    Dĩ nhiên đây chưa phải điều khiến người đau đớn nhất, đau nhất là chữ tuệ bị mất.

    Chữ tuệ mất là năng lực bố cục sẽ giảm mạnh, chết tiệt, đó là chữ tuệ của mình!

    Đương nhiên Kiếm Tuệ sẽ không cứ thế nhận thua, dù không có chữ tuệ thì gã vẫn sẽ bố cục.

    Dù rằng bố cục không hoàn mỹ như trước, chắc chắn có thể chỉnh chết Lục Nguyên.

    Lúc này cách ngày đó càng gần.

    Hai bên Kiếm Tuệ, Lục Nguyên đều lấy mục tiêu diệt đối phương làm nhiệm vụ, không giết đối phương thề không bỏ qua.

    Cái gọi là tranh kiếm đạo thụ quả nói trắng ra là bữa điểm tâm trước món chính giữa đám Kiếm Tuệ, Kiếm Ma và Lục Nguyên mà thôi.

    Cuộc tranh hùng thật sự giữa Lục Nguyên và Kiếm Đạo Bát Cực ngày càng gần đến.

    Thời gian tiếp theo tương đối bình tĩnh.

    Dù Kiếm Ngục trùng kích hỗn động cảnh thất tầng, muốn tới chí tôn cảnh, nhưng luôn không được, dù gì muốn đến chí tôn cảnh không phải chuyện dễ.

    Lục Nguyên thì mỗi ngày uống rượu, luyện kiếm, ngày trôi qua vô cùng tự do.

    Lục Nguyên vốn là loại người khiến cuộc sống hằng ngày bình thản.

    Những ngày này trên kiếm tu tinh thần, biến đổi lớn nhất là hệ Thái Sử chí tôn, có xu thế đối kháng được với hệ Hiên Viên chí tôn, đây đương nhiên là vì Lục Nguyên.

    Ở kiếm tu tinh thần, Lục Nguyên đã trở thành người đứng đầu dới hỗn động cảnh lục tầng.

    Trên kiếm môn tinh thần, hỗn động cảnh lục tầng có tổng cộng mấy người mà thôi.

    Mấy người tầm thường như Kiếm Ngục, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma, Kiếm Hùng mà thôi.

    Chiến tích của Lục Nguyên khiến hệ Thái Sử hơi nổi lên.

    Trong ngày tháng bình thản, một ngày lớn sắp đến.

    Cái gọi là ngày lớn tức là ngày kết tinh phòng ngự phá vỡ.

    Kiếm đạo thụ có một kết tinh phòng ngự, bình thường kết tinh phòng ngự này thi triển thì trong phạm vi nhất định tại kiếm đạo thụ không có bất cứ yêu thú nào đến gần.

    Đệ tử trung tâm Kiếm Môn có thể nhẹ nhàng ra vào.

    Loại kết tinh phòng ngự này màu trong suốt, rất quý giá.

    Loại kết tinh phòng ngự tác dụng khá lớn, nếu luyện chế không gian bản thân thì đem kết tinh phòng ngự dung nhập vào mép không gian có thể tăng cường lực phòng ngự của không gian.

    Đương nhiên lúc bình thường kết tinh phòng ngự của kiếm đạo thụ dù là ai đều không đụng được.

    Mỗi cách năm mươi năm thì kết tinh phòng ngự kiếm đạo thụ sẽ vỡ, nguyên khối kết tinh phòng ngự kiếm đạo thụ to lớn vô cùng vỡ thành rất nhiều mảnh.

    Lúc này là tranh giành kích động lòng người.

    Khi đó, nhiều yêu thú to lớn trên kiếm tu tinh thần đến cướp đoạt kết tinh phòng ngự.

    Tương tự, đệ tử trung tâm trên kiếm tu tinh thần cũng giành giật kết tinh phòng ngự.

    Dù sao kết tinh phòng ngự vô cùng quý giá, là một trong tài nguyên quan trọng nhất để hỗn động cảnh tam tầng hại ly không gian trùng kích hỗn động cảnh tứ tầng không gian sơ thành.

    Không chỉ có vậy, dù là thành tựu không gian rồi cướp được càng nhiều kết tinh phòng ngự sẽ khiến không gian phòng ngự càng vững chắc.

    Cho nên từ hỗn động cảnh tam tầng bắt đầu, thậm chis là toàn hỗn động cảnh sẽ không bỏ qua lúc cướp đoạt kết tinh phòng ngự.

    Đương nhiên chí tôn sẽ không nhúng tay vào loại tranh đoạt này, bình thường là nhiều đệ tử trung tâm giành giật với nhau.

    Mỗi năm mươi năm một lần tranh đoạt kết tinh phòng ngự mọi người tranh đến bể đầu.

    Đương nhiên, thực lực không đủ cướp kết tinh phòng ngự hay vì lý do nào khác có thể núp trong thụ động, khi trở vào thụ động thì yêu thú có làm sao cũng không lay động được kiếm đạo thụ, tuyệt đối an toàn.

    Lục Nguyên uống rượu, đang suy nghĩ rốt cuộc là lúc mình tùng kích hỗn động cảnh tứ tầng không gian sơ thành.

    Chỉ cần cướp đủ kết tinh phòng ngự là mình có thể đến hỗn động cảnh tứ tầng!

    Ngày hôm này là một ngày rất chói mắt, trời không áng mây.

    Hơn trăm đệ tử trung tâm trên kiếm tu tinh thần và một số trưởng lão đang chờ đợi.

    Lúc này ánh nắng chiếu rọi, kiếm đạo thụ cao vạn trượng bên ngoài có tầng kết tinh phòng ngự trong suốt đang chớp lóe ánh sáng, sáng hơn bình thường rất nhiều, đây là lần năm mươi năm một lần kết tinh phòng ngự sáng nhất cũng là lúc yếu ớt nhất, ánh sáng vẫn đang nhấp nháy.

    Bùm một tiếng!

    Trong kết tinh phòng ngự trong suốt có tiếng nét rạn, một khe nứt to lớn xuất hiện ở phía đông kết tinh phòng ngự, không ngừng tăng lớn.

    Cách thời gian tranh đoạt kết tinh phòng ngự ngày càng gần.

    Lục Nguyên đứng ở tầng thứ hai kiếm đạo thụ, ngon lành uống thiên rượu, vị thiên rượu rất ngon.

    Lúc này, tầng thứ nhất kiếm đạo thụ, Kiếm Ngục đã xuất quan:

    - Lần này nhất định phải cho Lục Nguyên biết mùi!

    Kiếm Tuệ nét mặt hiện sát khí ngập trời:

    - Đó là đương nhiên.

    Mối thù tại Hoa Sơn mất hóa thân trí tuệ, mất chữ tuệ, đều phải báo trở về từ người Lục Nguyên.

    Tầng thứ ba kiếm đạo thụ, Kiếm Ma toàn thân cuồn cuộn ma khí bùng phát:

    - Rốt cuộc, Lục Nguyên, ngày ngươi chết cuối cùng đến rồi, hãy xem Ma của ta nuốt ngươi thế nào!

    Kết tinh phòng ngự vô cùng quý giá.

    Toàn hỗn động cảnh, nó đều rất có ích.

    Chỉ cần đem nó dung nhập vào không gian bản thân là sẽ tăng mạnh lực phòng ngự không gian, có thể nói nó chính là bảo bối trong truy đuổi hỗn động cảnh, hơn nữa cơ bản người hỗn động cảnh đều theo đuổi.

    Hỗn động cảnh tam tầng hại ly thiên địa muốn xông lên hỗn động cảnh tứ tầng không gian sơ thành cần có bảy phương thạch và kết tinh phòng ngự.

    Tương đối thì bảy phương thạch chỉ tác dụng một lần trùng kích cảnh giới, lúc khác vô dụng.

    Kết tinh phòng ngự là có hiệu quả toàn hỗn động cảnh.

    Thứ này vô giá, một khi có được kết tinh phòng ngự mọi người đều dùng cho bản thân, dù đến thế giới cảnh không cần kết tinh phòng ngự cũng sẽ đem những kết tinh phòng ngự giao cho sư đệ, đệ tử của mình.

    Người đến thế giới cảnh đều là nổi danh như côn, đa số có đệ tử.

    Lại nói trở về.

    Bây giờ là lúc cướp đoạt kết tinh phòng ngự.

    Đến lúc này thì tất cả xoa tay.

    Không chút nghi ngờ, bốn người bắt mắt nhất đương nhiên là tứ cường ngày thường kiếm tu tinh thần là Kiếm Ngục, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma, Kiếm Hùng.

    Trong Kiếm Đạo Bát Cực cũng là bốn người mạnh nhất.

    Nhưng lần cướp đoạt kết tinh phòng ngự này quá quý giá, cho nên ngày thường một số đệ tử trung tâm bế quan quanh năm ít khi lộ mặt lần lượt xuất hiện.

    - Năm đó ta và Kiếm Ma chiến đấu thua một chiêu, nhưng lần này ta bế quan dài lâu, lần thứ hai xuất sơn.

    Lần này xuất sơn ta chắc chắn sẽ không thua nữa.

    Một người đàn ông trẻ tuổi khí thế nóng rực nói.

    Mày nhướng lên như kiếm, người này có ngoại hiệu gọi là Hỏa Kiếm Tư Mã Chung, bốn mươi năm trước đấu một lần với Kiếm Ma, chỉ thua một chiêu.

    Rồi gã bế quan bốn mươi năm, đây là lần xuất sơn thứ hai.

    - Kiếm Hùng, ta chắc chắn sẽ đánh bại ngươi.

    Chương 861-862: Đào Hoa Kiếm Nguyệt Phương Hoa

    Đây là một gã đàn ông dáng người như núi đứng lên không nhỏ hơn Kiếm Hùng một chút, người này là Sơn Kiếm Đồ Cương, bình thường lấy trọng kiếm nổi tiếng, từng quyét đấu cùng Kiếm Hùng, hai người đấu trận kiếm quyết, lực lượng lay động núi non, đánh mấy người hàng đầu kiếm tu tinh thần đều biến sắc.

    Một người phụ nữ yêu mị cười tà nói:

    - Nghe nói bây giờ ra nhân vật mới, đánh bại Kiếm Tham, có chút bản lĩnh.

    Hãy để ta so thử với đối thủ này.

    Người phụ nữ quyến rũ này bên cạnh có vô số cánh hoa, đó là Đào Hoa Kiếm Nguyệt Phương Hoa, trông tuổi rất trẻ nhưng kỳ thực đã mấy ngàn tuổi, lớn hơn Kiếm Đạo Bát Cực rất rất rất nhiều.

    Những đệ tử trung tâm quanh năm bế quan ai nấy thực lực kinh người.

    Kiếm Tuệ, Kiếm Ma, Kiếm Hùng, Lục Nguyên, bốn người đều là mục tiêu khiêu khích của họ.

    Chỉ mình Kiếm Chi Tử không ai dám khiêu chiến.

    Bởi vì ai đều biết thực lực Kiếm Ngục đã đến trình trạng không thể xem thường, không thể tưởng tượng.

    Kiếm Địa Ngục của gã đối với kiếm tu là tuyệt sát.

    Hơn nữa không chỉ như thế.

    Bên ngoài kiếm đạo thụ một tiếng hú dài, đó là tiếng hú vô cùng sắc bén, là một con quái điểu chín đầu to mấy ngàn trượng.

    Loại quái điểu này rất có lai lịch, có tên là Cửu Đầu Ác Điểu, loại chim này thích lấy rồng con làm thức ăn, trên kiếm tu tinh thần cũng có quái điểu đó nhưng nó thường ẩn núp không đi ra, bây giờ vì cướp đoạt kết tinh phòng ngự, quái điểu cũng đi ra từ sâu trong kiếm tu tinh thần.

    Động đất!

    Ầm!

    Lại là một Đại Địa Bá Long vô cùng to lớn, loại Đại Địa Bá Long này cường đại hơn con rồng bình thường rất nhiều.

    Toàn thân là kim cương thiết cốt, rất khó công phá phòng ngự của nó, hơn nữa Đại Địa Bá Long thể hình cực kỳ khổng lồ đạp trên đất, nguyên mặt đất rung rinh.

    Đây là cái gì!

    Một đóa hoa năm sắc tiến đến.

    Hoa rất lớn, cao cỡ mấy ngàn trượng, là thực vật yêu gọi là Ngũ Thải Lục Sắc Thực Nhân Hoa, loại yêu hoa này tuy là thực vật nhưng Đại Địa Bá Long, Cửu Đầu Ác Điểu, đều phải hơi né tránh một chút.

    Loại Ngũ Thải Lục Sắc Thực Nhân Hoa cũng là bá chủ cường đại kiếm tu tinh thần.

    Còn có đủ loại yêu thú, thần thú cường đại vô cùng từ sâu trong kiếm tu tinh thần đến.

    Những yêu thú, thần thú đều đến để cướp đoạt kết tinh phòng ngự.

    Đây chính là cơ hội năm mươi năm gặp một lần.

    Đương nhiên những yêu thú, thần thú to lớn vô cùng vừa bắt đầu không thể cướp đoạt kết tinh phòng ngự được.

    Bởi vì kết tinh phòng ngự kiếm đạo thụ có tôngr cộng hai tầng.

    Một tầng là nội bộ kết tinh phòng ngự.

    Một tầng là ngoại bộ kết tinh phòng ngự.

    Lúc mới bắt đầu ngoại bộ kết tinh phòng ngự sẽ không tan vỡ, những yêu thú chỉ có thể khô khan chờ.

    Nội bộ kết tinh phòng ngự sẽ vỡ ra trước tiên, khi đó là lúc các đệ tử trung tâm trong kiếm đạo thụ thi triển tài năng.

    Hai tầng kết tinh phòng ngự kiếm đạo thụ, nội bộ kết tinh phòng ngự không ngừng tăng lớn dấu vết nứt vỡ.

    Yến Thu Nguyệt biết Lục Nguyên không hiểu rõ lắm những điều đó, ở một bên giải thích nói:

    - Nội bộ kết tinh phòng ngự không phải cùng lúc nứt vỡ, có trình tự trước sau.

    Ban đầu kết tinh phòng ngự chỗ thân cây vỡ trước, chỗ thân cây là khối lớn số lượng cũng ít nhất, rồi nứt vỡ là kết tinh phòng ngự trên nhánh cây.

    Kế tiếp vỡ là rễ cây kết tinh phòng ngự, cuối cùng là ở chỗ lá cây.

    Đến đây thì nội bộ kết tinh phòng ngự vỡ nát xong hết, không chút để lại.

    Một khi cướp đoạt kết tinh phòng ngự, càng cướp nhiều thì dưới chân càng lộ màu sắc khắc ấn kiếm đạo thụ, đó là sắc xanh tươi.

    Lục Nguyên gật đầu nói:

    - Ra là vậy.

    *Bộp!*

    Kết tinh phòng ngự chỗ thân cây bỗng phá vỡ!

    Khi kết tinh phòng ngự chỗ cành cây phá vỡ không thành nhiều mảnh, lúc này tinh anh trong đệ tử trung tâm cùng ra tay, dùng các thủ đoạn riêng nhào hướng kết tinh phòng ngự chỗ thân cây, loại kết tinh phòng ngự chỗ cành cây này dù mỗi khối đều khá lớn nhưng số lượng cực kỳ ít ỏi.

    Lục Nguyên cũng nhào qua, tìm đến một khối kết tinh phòng ngự chỗ thân cây.

    Đây là khối kết tinh phòng ngự chỗ thân cây khá lớn, r rằng to cỡ mười gina phòng.

    Tranh với hắn có Kiếm Tham, Âm Thế Kỳ.

    Lục Nguyên cười tà ác nói:

    - Các ngươi giành với ta hả?

    Kiếm Tham và Âm Thế Kỳ đang định cướp đoạt bỗng phát hiện Lục Nguyên thì ngây ra.

    Hai người đều bị Lục Nguyên đánh bại, biết rõ hắn đáng sợ, dù kết tinh phòng ngự chỗ cành cây to cỡ mười gian phòng rất hấp dẫn nhưng Lục Nguyên càng đáng sợ hơn, chúng đành bất đắc dĩ từ bỏ.

    Lục Nguyên cướp được khối kết tinh phòng ngự cỡ mười gian phòng lập tức bỏ vào đỉnh đầu khánh vân.

    Tuyệt đối đừng tưởng cỡ mười gian phòng là lớn, không gian của hắn cỡ một ngọn núi, kết tinh phòng ngự còn thiếu rất nhiều.

    Chớp mắt, hắn thấy kết tinh phòng ngự cỡ mười lăm căn phòng, nhanh chóng vọt qua.

    - Ngươi chính là Lục Nguyên tiểu sự đệ đúng không!

    Không biết tôn kính sư tỷ gì cả.

    Một người phụ nữ yêu mị cười tà đến bên cạnh Lục Nguyên, cùng lục lọi hướng kết tinh phòng ngự cỡ mười lăm gian phòng, vô số cánh hoa hồng bay hướng hắn.

    Không sai, đây chính Đào Hoa Kiếm Nguyệt Phương Hoa.

    Đào Hoa Kiếm Nguyệt Phương Hoa ẩn cư đã lâu, rất ít xuất sơn.

    Nhưng lần này vì kết tinh phòng ngự ả cũng xuất hiện.

    Ả không mấy để ý Lục Nguyên, một hậu bối bình thường mà thôi, dù thắng Kiếm Tham thì sao chứ, năm đó Kiếm Tham đã thua trong tay ả.

    Chớp mắt Đào Hoa Kiếm Nguyệt Phương Hoa đánh ra vô số cánh hoa hồng, ả tin tưởng lấy hồng sắc kiếm pháp đại sát trận của mình muốn đối phó một tiểu tử tuổi trẻ bình thường thì dễ như trở bàn tay.

    Chớp mắt Lục Nguyên ngự luân hồi, thu hết cánh hoa hồng của ả, ngự ra âm dương thiết tắc, một kiếm đâm ra.

    Nguyệt Phương Hoa không dám tin, gì thế này!

    Ả đối mặt một tiểu tử trẻ trăm tuổi tầm thường, chưa nói tới tuyệt kỹ cánh hoa hồng của ả bị thu hết, rồi còn bị một kiếm buộc thành như vậy, là sỉ nhục to lớn.

    Đương nhiên bây giờ ả không rảnh để ý có sỉ nhục không, vì phát hiện một kiếm này còn chưa đáng sợ, nhưng càng nghiên cứu càng thấy kiếm khủng bố.

    Một kiếm như ẩn chứa vô số đạo lý, một kiếm đã nhìn thấu thực hư của ả.

    Ả chưa kịp phản ứng thì kết tinh phòng ngự cỡ mười lăm gian phòng đã rơi vào tay Lục Nguyên.

    - Đa tạ.

    Lục Nguyên cười to, địnha tiến tới nữa vì phát hiện có kết tinh phòng ngự thân cây cỡ hai mươi căn phòng ở phía trước.

    Kết quả một kiếm khí lớn như núi cản đường hắn.

    Kiếm Hùng mỉm cười nói:

    - Lục Nguyên, khối này thuộc về ta.

    Kết tinh phòng ngự thân cây mỗi khối khá lớn nhưng số lượng không nhiều.

    Chỉ hai, ba kết tinh phòng ngự thân cây mà thôi, bị mọi người giành hết sạch.

    Bây giờ dưới lòng bàn chân những đệ tử trung tâm cường đại dâng lên ánh sáng xanh, kết tinh phòng ngự mới cướp vào tay chưa luyện hóa, lòng bàn chân đã dâng lên ánh sáng xanh thế này, bình thường ngươi có càng nhiều kết tinh phòng ngự thì ánh sáng xanh càng chói lòa.

    Không chút nghi ngờ, bây giờ ánh sáng dưới bàn chân sáng nhất chính là Kiếm Ngục!

    Ánh sáng xanh dưới chân Kiếm Ngục e rằng dài trăm trượng, rộng trăm trượng.

    Ánh sáng xanh dưới chân Kiếm Ma, Kiếm Tuệ, Kiếm Hùng thì dài rộng cỡ tám mươi trượng.

    Tiếp theo là Sơn Kiếm Đồ Cương, Đào Hoa Kiếm Nguyệt Phương Hoa, Hỏa Kiếm Tư Mã Chung, ánh sáng xanh dưới chân dài rộng năm mươi trượng.

    Còn ánh sáng xanh dưới chân Lục Nguyên thì kém hơn chút, dài rộng cỡ bốn mươi trượng.

    Hết cách, Lục Nguyên chủ yếu không quen ánh sáng xanh dưới chân phòng ngự tầng tan vỡ!

    Những người khác có kinh nghiệm, có kinh nghiệm so với không có thì tất nhiên trội hơn chút.

    Đám Kiếm Tham, Âm Thế Kỳ thì ánh sáng xanh dưới chân dài rộng hơn ba mươi trượng!

    Tất nhiên đây chỉ là mới bắt đầu cướp đoạt kết tinh phòng ngự thôi, còn có nhiều kết tinh phòng ngự xuất hiện nữa.

    Trong trận chiến thứ nhất, bốn người Kiếm Ngục, Kiếm Ma, Kiếm Tuệ, Kiếm Hùng đều lổa thực lực của mình.

    Kiếm Ngục có khí thế như bước ra từ địa ngục, cực đáng sợ.

    Kiếm Ma toàn thân ma khí, không ai dám đụng.

    Kiếm Tuệ chiến đấu tràn ngập kỹ xảo trí tuệ, thường là đến mức độ ngươi không nghĩ ra được.

    Kiếm Hùng chiến đấu trần đầy bá khí, như núi to kiếm khí vung, mặc cho ai chỉ có nước né tránh.

    Trong Kiếm Đạo Bát Cực tứ cực đúng là không bình thường.

    Thật ra nếu cho Kiếm Tham, Kiếm Tú, Kiếm Linh, Kiếm Tiềm, có thời gian trưởng thành cỡ như Kiếm Ma cũng không có gì khó.

    Dù sao họ được đến một kiếm đạo văn tự riêng, có khí vận cực lớn.

    Người khác có thể sánh vai với Kiếm Tham hoặc mạnh hơn, lợi hại hơn ai không phải là tuổi lớn hơn Kiếm Tham nhiều chứ?

    Kết tinh phòng ngự kiếm đạo thụ vô cùng to lớn bắt đầu vỡ ra!

    Trước tiên vỡ là nội bộ kết tinh phòng ngự, bên ngoài yêu thú có cường đại hơn chỉ đành ngoan ngoãn chờ.

    Kết tinh phòng ngự thân cây đã hoàn tất tan vỡ.

    Kế tiếp là kết tinh phòng ngự nhánh cây!

    Bộp một tiếng vang thật lớn quanh quẩn trong trời đất, kết tinh phòng ngự nhánh cây bắt đầu vỡ ra!

    Kết tinh phòng ngự nhánh cây vỡ, những kết tinh phòng ngự không ngoan ngoãn rơi vào tay ngươi mà ở giữa không trung hóa thành đủ loại kiếm pháp, chỉ cần có người đến gần liền phát động công kích.

    Kiếm đạo thụ, là cây vâng chịu kiếm đạo khí vận.

    Tất cả như kiếm!

    Dù ra trái cũng là hình kiếm.

    Khi kết tinh phòng ngự thân cây bắt đầu vỡ thì không trung tràn ngập kiếm pháp.

    Đến đây thì có thể dùng pháp lực cường đại đem tất cả kiếm pháp phá, cũng có thể dùng kiếm chiêu cực xảo diệu phá kiếm pháp trên không trung.

    Nếu có thể phá kiếm pháp liền được đến kết tinh phòng ngự nhánh cây đối ứng.

    Lúc này nhiều đệ tử trung tâm cùng xông ra, ai nấy thi triển tuyệt học của mình, thu thập kết tinh phòng ngự nhánh cây trên không trung.

    Kết tinh phòng ngự nhánh cây nói đến kích cỡ thì không to bằng kết tinh phòng ngự thân cây, nhưng số lượng thì nhiều hơn rất nhiều.

    Bởi vì số lượng nhiều nên mới bắt đầu không quá kịch liệt, không giống như kết tinh phòng ngự thân cây vừa lên liền sống mái với nhau.

    Lục Nguyên bay rất nhanh!

    Trong không trung những kết tinh phòng ngự nhánh cây huyễn hóa ra đủ các loại kiếm chiêu.

    Lục Nguyên dần phát hiện những kiếm chiêu cơ bản chia làm ba loại.

    Luân hồi, thời gian, không gian.

    Năm đó tổ sư khai phái Kiếm Môn chính là dưới ánh sáng xanh dưới chân lĩnh ngộ ba thiết tắc luân hồi, thời gian, không gian.

    Bản thân kiếm đạo thụ đã có ba loại thiết tắc này, trên không trung biến ảo ra đa số là ba loại thiết tắc đó.

    Lục Nguyên nhìn sang, người như mũi tên ở trên không trung chuyên môn tìm kiếm chiêu từ không gian thiết tắc diễn hóa ra mà phá, dù gì hắn nghiên cứu không gian thiết tắc nhiều, hiểu rõ, tuy không hiểu ra thời không luân hồi thiết tắc nhưng nghiên cứu nó đã đến cảnh giới cực cao.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm theo người đi, dễ dàng phá mấy kiếm chiêu.

    Phá xong vài kiếm chiêu thì kết tinh phòng ngự nhánh cây đã lộ ra bộ mặt, hóa thành một khối kết tinh phòng ngự, Lục Nguyên không chút khách sáo ở không trung chộp lấy khối kết tinh phòng ngự này bỏ vào đỉnh đầu khánh vân.

    ánh sáng xanh dưới chân lại biến mạnh thêm chút.

    Lục Nguyên cầm Dưỡng Ngô tiên kiếm một đường bay nhanh, chuyên môn tìm kiếm chiêu từ luân hồi thiết tắc diễn hóa ra, dễ dàng phá khối kết tinh phòng ngự thứ hai.

    Khối kết tinh phòng ngự thứ ba.

    Khối kết tinh phòng ngự thứ năm.

    Khối kết tinh phòng ngự thứ tám.

    Khối kết tinh phòng ngự thứ mười lăm.

    Lục Nguyên dễ dàng phá những kiếm chiêu này, rất dễ, không có gì khó khăn.

    Một đường thu hơn mười khối kết tinh phòng ngự, nhưng chúng không to bằng kết tinh phòng ngự thân cây, dù là mười lắm khối vẫn không tính nhiều, đương nhiên vyaaj cũng đã là nhiều.

    Ví dụ Yến Thu Nguyệt còn đang anh dũng chiến đấu cùng khối kết tinh phòng ngự thứ nhất.

    Thái Sử Bi còn đang vật lộn với khối kết tinh phòng ngự thứ ba.

    Giống Kiếm Tham giải quyết khối kết tinh phòng ngự thứ năm, Sơn Kiếm Đồ Cương giỏi hơn Kiếm Tham chút, đã là khối kết tinh phòng ngự thứ sáu.

    Đương nhiên bá đạo nhất là Kiếm Ngục.

    Kiếm Ngục hoàn toàn hóa ra một mảnh kiếm địa ngục, bất cứ kiếm chiêu nào đều bị cắn nuốt hết, hóa thành từng khối kết tinh phòng ngự, gã đã được đến kết tinh phòng ngự thứ hai mươi khối.

    Lục Nguyên một đường cướp đoạt kết tinh phòng ngự, bây giờ nó ngày càng ít.

    Kết tinh phòng ngự ít đi thì mọi người sẽ cướp đoạt.

    Lục Nguyên cướp đến khối kết tinh phòng ngự thứ mười sáu, định cướp khối thứ mười bảy thì cô gái vô cùng yêu mị Nguyệt Phương Hoa đến bên cạnh hắn.

    Bên người ả bay bổng vô số tinh ác sắc, vô số cánh hoa hồng ập hướng Lục Nguyên.

    Mới rồi Nguyệt Phương Hoa rất sung sướng, tổng cộng được tám khối kết tinh phòng ngự! cái này không tính là gì, mới nãy ả còn thắng Kiếm Linh Đế Cơ!

    Dù Kiếm Linh Đế Cơ là một trong Kiếm Đạo Bát Cực nhưng bây giờ còn chưa lớn lên, Đào Hoa Kiếm Nguyệt Phương Hoa dùng thực lực thắng Kiếm Linh Đế Cơ là rất bình thường.

    Nguyệt Phương Hoa là đàn bàn, còn là đàn bà rất đẹp, rất yêu mị, rất hấp dẫn.

    Không chút nghi ngờ, Kiếm Linh Đế Cơ cũng là người con gái rất xinh đẹp, hơn nữa luôn không lộ ra mặt thắng đã bị cho rằng mỹ nữ xếp vài hàng đầu hiện nay trong Kiếm Môn, danh tiếng lớn hơn Nguyệt Phương Hoa nhiều.

    Nguyệt Phương Hoa tự biết luôn có nhiều người đàn ông có ý với mình, nhưng những người đàn ông đó dù là ai chỉ cần Kiếm Linh Đế Cơ hơi tỏ ý mà chút thì e rằng đã chạy hết đi liếm giày cho nàng rồi.

    Nguyệt Phương Hoa rất tức giân, mình bày ra hết sức quyén rũ mà không bằng Kiếm Linh Đế Cơ lạnh như băng được hoan nghênh, mà không sánh bằng một nửa trình độ được yêu thích mới đau.

    Nguyệt Phương Hoa bị đả kích trầm trọng, làm phụ nữ, ả rất e ngại Kiếm Linh Đế Cơ, mới rồi đấu với nàng, Nguyệt Phương Hoa chẳng những thắng mà còn dùng chân đạp lên áo trắng của nàng, làm ả rất là vui.

    Nguyệt Phương Hoa tâm tình tốt trông thấy Lục Nguyên.

    Tiểu tử trẻ tuổi này mới rồi thắng mình một phen.

    Nguyệt Phương Hoa định tìm Lục Nguyên so tài một lần, chắc chắn ả sẽ không thua hắn.

    Nguyệt Phương Hoa bày ra siêu cấp tuyệt kỹ thiên ma phiêu nhu đào hoa kiếm pháp đại sát trận.

    Thiên ma phiêu nhu đào hoa kiếm pháp đại sát trận của ả chẳng những chiêu thức kiếm pháp huyền diệu, hơn nữa trong đào hoa có ảo thuật khiến người thấy leiefn mê mờ, giữa dải băng có loại cấp độ không gian.

    Ả không tin không đối phó được Lục Nguyên!

    Ả đã chuẩn bị sẵn sàng rồi!

    Chương 863-864: Độn thổ

    Người đàn bà thật phiền phức!

    Rõ ràng mình không chọc vào mà cứ tìm tới mình, cố tình kết tinh phòng ngự thứ mười bảy cách không xa, dường như có người nhắm ngya nó rồi, không rảnh dây dưa với người phụ nữ này.

    Lục Nguyên không chúc khách sáo một kiếm đâm ra, phá kiếm chiêu mới rồi của Nguyệt Phương Hoa.

    Nhưng Nguyệt Phương Hoa vẫn quấn quýt không dứt, phiền phức!

    Lục Nguyên liên tục đạp hai cước!

    Cước thứ nhất vừa lúc đạp vào bộ ngực to của Nguyệt Phương Hoa.

    Ngực của Nguyệt Phương Hoa to khiến cánh đàn ông thèm nhỏ dãi, có mấy gã đàn ông có sờ qua, mà đệ Nguyệt Phương Hoa cũng tự sờ.

    Nhưng dù là ai khi sờ thì cẩn thận nhẹ nhàng, cảm giác nó là thần vật vô thượng.

    Nhưng nay Lục Nguyên không chút khách sáo một cước vừa nặng vừa nhanh, mạnh đạp vào bộ ngực của Nguyệt Phương Hoa, làm ả đau đớn vô cùng.

    Cước thứ hai là đạp lên mặt Nguyệt Phương Hoa.

    Khuôn mặt Nguyệt Phương Hoa quyến rũ mà ma mị, bình thường không biết khiến bao gã đàn ông điên đảo tâm hồn, nhưng bây giờ bị Lục Nguyên một cước đạp ngya mặt, đế giáy và khuôn mặt trắng nõn tiếp xúc hoàn mỹ, lực lượng to lớn đạp trên mặt Nguyệt Phương Hoa khiến ả đau nhức vô cùng, mũi bị đạp méo.

    Nguyệt Phương Hoa sắp tức điên rồi!

    Lục Nguyên ra hai cước đạp quá gắt, một cước ngya ngực một cước vào mặt, toàn là chỗ Nguyệt Phương Hoa tự hào mà hắn không chút nương chân đạp, làm ả ghi hạn hắn.

    Nhưng Nguyệt Phương Hoa không phải đồ ngu, ả biết mình không là đối thủ của Lục Nguyên, nhưng vậy thì sao!

    Nguyệt Phương Hoa là người vừa xinh vừa mị lại biết dụ dỗ người, có mấy tình phu, mỗi tình phu thực lực đều khủng bố.

    Nguyệt Phương Hoa đã tính hết rồi, chắc chắn phải kiếm tình phu dạy cho Lục Nguyên một trân, không để hắn nằm dưới chân trắng nõn của ả chà đạp là tuyệt đối sẽ không từ bỏ.

    Đàn ông và đàn bà không giống nhau.

    Đàn ông thua đa số muốn biến mạnh về trả thù đối thủ.

    Đàn bà giống Nguyệt Phương Hoa là muốn sau này tìm tình phu trả thù Lục Nguyên.

    Lục Nguyên không rảnh để ý Nguyệt Phương Hoa, lúc này khối kết tinh phòng ngự thứ mười bảy vào tay, lập tức cái thứ mười tám cũng tới tay.

    Rất nhanh trên không trung kết tinh phòng ngự nhánh cây đã bị xử lý gần xong hết.

    Lúc này kết tinh phòng ngự thân cây 1k1m là rực rỡ nhất, dài cỡ hai trăm trượng.

    Kiếm Hùng, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma thì kém hơn, ánh sáng xanh dài rộng cỡ một trăm sáu mươi trượng.ó

    Kế là Lục Nguyên, ánh sáng xanh dưới chân cỡ một trăm hai mươi trượng.

    Rồi kế nữa là Nguyệt Phương Hoa, Đồ Cương cỡ một trăm trượng.

    Kiếm Tham có ánh sáng xanh bảy mươi trượng, kém một bước.

    Kiếm Linh Đế Cơ là ánh sáng xanh ba mươi trượng.

    Giống Yến Thu Nguyệt cơ bản là ít nhất, chỉ là ánh sáng xanh cỡ mấy trượng thôi.

    Đương nhiên cỡ như Hiên Viên Lệnh là không có cả một trượng.

    Trước mặt nhiều đệ tử trung tâm tinh anh gã không cướp được một khối kết tinh phòng ngự.

    Đây là chân chính Kiếm Môn đệ tử trung tâm tranh hùng!

    Vô số cao thủ kiếm đạo giao đấu tại đây!

    Chiến đấu vô cùng kịch liệt!

    Lúc này mỗi người ra tay không chỉ vì tranh đoạt kết tinh phòng ngự, càng vì biểu hiện mình mạnh hơn, để lọt vào mắt Kiếm Chủ, sau này thành đại nhân vật Kiếm Môn.

    Vị trí chí tôn là mỗi người truy cầu.

    Sau khi kết tinh phòng ngự nhánh cây vỡ rồi thì hơi tạm dừng nghỉ ngơi một lúc.

    Hiện tại nhiều người đều ăn đan dược hồi phục pháp lực.

    Trong đám người chỉ mình Lục Nguyên là không ăn đan dược mà uống rượu.

    Lúc này còn có rảnh rỗi uống rượu xem như đặc biệt.

    Nhưng con người Lục Nguyên đó giờ là trong tình huống nào cũng uống rượu hết.

    Lục Nguyên hỏi Yến Thu Nguyệt bên cạnh:

    - Yến sư tỷ, hỏi một chuyện, trong những yêu thú có loại giỏi chui xuống đất không?

    Yến Thu Nguyệt gật đầu đáp:

    - Đương nhiên là có.

    Ta nhớ trong Ký Yêu Bạc của xích pháp cổ văn minh có ghi chép một loại yêu thú, chính là Tam Đầu Xuyên Địa Long.

    Loại Tam Đầu Xuyên Địa Long này thường núp dưới đất.

    Thái Sử Bi ở bên cạnh nói:

    - Chính vì có yêu thú giỏi chui xuống đất nên kết tinh phòng ngự kiếm đạo thụ là dưới đất cũng có rễ cây, nếu không thì chắc chắn yêu thú sẽ từ dưới lẻn vào.

    *Ầm!*

    Chính lúc này, mặt đất nhẹ rung rinh.

    Lục Nguyên nhìn hướng Đại Địa Bá Long vô cùng to lớn.

    Mỗi lần con Đại Địa Bá Long di chuyển là sẽ khiến động đất.

    Nhưng dường như con Đại Địa Bá Long đó không nhúc nhích, vậy mới nãy tiếng nổ đến từ đâu!

    Lục Nguyên lấy làm lạ.

    Thái Sử Bi lên tiếng:

    - Là kết tinh phòng ngự rễ cây dưới đất bắt đầu tan vỡ, lát nữa mọi người phải đi tìm kết tinh phòng ngự rễ cây dưới đất dưới đất.

    Lục Nguyên ngẩn ra:

    - Kết tinh phòng ngự rễ cây dưới đất?

    Lục Nguyên chợt phát hiện lần này so với hai lần trước, kết tinh phòng ngự thân cây, kết tinh phòng ngự nhánh cây rất khác biệt.

    Dù là kết tinh phòng ngự thân cây hay kết tinh phòng ngự nhánh cây, dù là hình dạng gì đều trông thấy được.

    Còn kết tinh phòng ngự rễ cây thì không thấy gì cả.

    - Đúng vậy, là nhìn không thấy.

    Thái Sử Bi nói:

    - Đây cũng là chỗ khó của kết tinh phòng ngự rễ cây.

    Kết tinh phòng ngự rễ cây là sâu dưới đất ngàn trượng, mấy ngàn trượng.

    Dưới đất không dễ đào, dù là độn địa thuật lẻn xuống cũng rất khó tìm ra kết tinh phòng ngự rễ cây.

    - Cơ bản cửa này cực kỳ khó khăn.

    Lục Nguyên chợt phát hiện một việc khiến mình lúng túng, hỏi:

    - Độn địa thuật?

    Pháp thuật?

    - Đúng vậy, pháp thuật.

    Thái Sử Bi nhìn Lục Nguyên, phát hiện giọng điệu của hắn là lạ.

    - A, ta không biết độn địa thuật

    Lục Nguyên tự hiểu bản thân, biết pháp thuật chỉ chừng mười cái, cơ bản là thủy kính thuật, từ kính thuật, vọng viễn các loại pháp thuật đơn giản.

    Thái Sử Bi ngây ngẩn, nói:

    - Độn địa thuật mà cũng không biết!

    Độn địa thuật rất đơn giản đấy, nhưng không sao, bây giờ ngươi có thể học.

    Thái Sử Bi lập tức lấy ra một khối ngọc giản, thần thức quét ngọc giản ghi chép độn địa thuật.

    Lục Nguyên bất đắc dĩ, vì càng nhiều kết tinh phòng ngự, chỉ đành học độn địa thuật ngay tại chỗ.

    Độn địa thuật này không có gì khác, xem pháp quyết khá đơn giản.

    Lục Nguyên xem xong pháp quyết bắt đầu học độn địa thuật.

    - Độn!

    Lục Nguyên kêu một chữ 'độn' trong độn địa thuật, hét rất hùng hồn.

    Bùm!

    Nặng nề đập xuống đất, Lục Nguyên bắn ngược trở lại.

    Nghe nói độn địa thuật là pháp thuật khá đơn giản, xem ra năng lực học pháp thuật của mình không tốt lắm, là căn bệnh nhỏ từ Hoa Sơn đến nay.

    Hết cách, thử lại.

    - Độn!

    Tiếp tục la rất hùn hồn.

    Nhưng lần nữa thất bại, lại bị bắn ngược.

    Lục Nguyên tiếp tục thử độn địa thuật, nhưng hết lần này đến lần khác thất bịa.

    Mới bắt đầu Lục Nguyên luyện độn địa thuật thì không mấy ai chú ý, nhưng hắn liên tục thất bại mấy chục lần khiến rất nhiều người nhìn sang.

    Mọi người vốn chờ kết tinh phòng ngự dưới đất hoàn toàn tan vỡ, kết quả vừa lúc xem Lục Nguyên tập độn địa thuật.

    - Ủa, bây giờ mới học độn địa thuật, mắc cười quá.

    - Đúng thế, thú vị ghê.

    Không chút nghi ngờ, Lục Nguyên là người duy nhất trong cả đám không biết độn địa thuật.

    Hơn bữa bình thường người ta học độn địa thuật cực kỳ nhanh, Lục Nguyên học mấy chục lần vẫn không được, khiến đám người xung quanh buồn cười, thầm nhủ về kiếm thuật Lục Nguyên thiên phú bá đạo, nhưn thiên phú về pháp thuật thì không được.

    Đương nhiên mọi người chỉ tạm thời vui thôi chứ hiểu rõ, nhiều không bằng tinh, Lục Nguyên chỉ cần có thiên phú kiếm thuật bá đạo là đủ rồi.

    Mọi người thầm nghĩ bây giờ Lục Nguyên còn đang học độn địa thuật, xem ra lần kết tinh phòng ngự rễ cây nàylấy được rồi.

    Ai nấy bắt đầu chui xuống đất, rất nhanh trên mặt đất chỉ còn một mình Lục Nguyên, ngẫu nhiên có một, hai người ló đầu khỏi đất.

    Đương nhiên người óc thu hoạch cực kỳ ít ỏi.

    Kết tinh phòng ngự dưới đất vị trí không cố định, hơn nữa sâu cạn cũng không biết.

    Đương nhiên mọi thứ chỉ có thể bằng vào vận may của mình.

    Vậy nên muốn có thu hoạch không phải chuyện dễ.

    Đám người này chui ra khỏi mặt đất thấy Lục Nguyên vẫn đang luyện độn địa thuật, hơn nữa luyện hoài không thành công thì cất tiếng cười to.

    Cha nó!

    Lục Nguyên chửi một tiếng, vẫn chưa thành công.

    Dường như là nhờ tiếng chửi đó, lại một lần dùng độn địa thuật, hét một chữ độn, vèo một tiếng chui tọt vào lòng đất.

    Cảm giác này là gì!

    Lục Nguyên phát hiện thân thể tiến vào một hoàn cảnh tuyệt đối xa lạ.

    Bốn phái là bùn đất tối đen ấm áp dính nị, đây chính là ảm giác độn địa thuật ư?

    Trong lòng Lục Nguyên dâng lên tự hào, thật không dễ dàng, mình rốt cuộc nắm giữ độn địa thuật.

    Khó được luyện thành một pháp thuật, người khác luyện pháp thuật không khó chứ mình thì vô vàn khó khăn, cảm giác nắm giữ pháp thuật so với nắm giữ một loại kiếm ý càng khiến người muốn khóc.

    Lục Nguyên chui vào lòng đất rồi bắt đầu đi tìm kết tinh phòng ngự rễ cây.

    Nhưng mà muốn trong nơi tối tăm này tìm kết tinh phòng ngự rễ cây không phải chuyện dễ, nó quá tối, hành động khó khăn, dù dùng độn địa thuật nhưng muốn tự do hoạt đọng như trên đất liền là không thể nào.

    Lục Nguyên cảm giác hành động không nhanh, càng xuống dưới lực cản càng lớn, càng khó khăn.

    Thì ra ở dưới đất muốn tìm kết tinh phòng ngự rễ cây là khó đến vậy, hèn chi lúc mình luyện tập độn địa thuật trên mặt đất thấy rất nhiều người chui lên, đám người đó đa số là hai tay trống trơn không được gì cả, thật khó khăn.

    Thêm nữa Lục Nguyên cảm giác dù là dùng độn địa thuật cũng bị hạn chế.

    Ngươi dùng độn địa thuật là có thể qua lại dưới đất không bị ngăn cản nhưng pháp lực không ngừng tiêu hao, cái này không đáng lo, vì pháp lực vân hệ của mình luôn là lấy miên mật du trường kiến trường.

    Thôi được, lại nói trở về.

    Làm sao tìm kết tinh phòng ngự rễ cây đây?

    Ở dưới đất rất khó khăn.

    Lục Nguyên đang vừa nghĩ vừa nhúc nhích thì bỗng phát hiện một cây rễ cây!

    Tìm ra rễ cây và tìm rễ cây kết tinh là hoàn toàn khác nhau.

    Rễ cây dễ tìm, rễ cây kết tinh thì không dễ chút nào.

    Rễ cây kết tinh không phải bám trên cây, một khi vỡ ra thì sẽ bay tán loạn.

    Chờ đã!

    Đối với người khác là rễ cây dễ tìm, rễ cây kết tinh khó tìm.

    Đối với hắn thì không phải như vậy, vì hắn có tiểu nhân quả thiết tắc, tiểu nhân quả thiết tắc không chỉ rùng trong chiến đấu.

    Rễ cây là nhân, rễ cây kết tinh là quả.

    Tiểu nhân quả thiết tắc đương niên không có khả năng chân chính có tác dụng như nhân quả thiết tắc, thậm chsi có thể mở rộng tình cảm quá khứ của người, thậm chí trực tiếp đánh chết người lúc còn nhỏ, nhưng đụng phải dưới tình huống nhân như rễ cây, muốn quả như rễ cây kết tinh thì không khó khăn.

    Nghĩ thông điều này, hắn lấy ra tiểu nhân quả thiết tắc, rất nhanh cảm ứng một khối kết tinh phòng ngự ở, chắc là cách phía đông nam, cỡ mười lăm dặm.

    Lục Nguyên lập tức dùng độn địa thuật đi qua, nhanh chóng tìm thấy kết tinh phòng ngự.

    Lập tức lại đụng phải một gốc rễ cây, dùng tiểu nhân quả thiết tắc tìm chỗ kết tinh phòng ngự rễ cây, rất nhanh tìm ra khối thứ hai.

    Khối kết tinh phòng ngự này khá lớn, xem như kiếm được món lời nhỏ.

    Lục Nguyên tiếp tục tìm dưới đất, mới bắt đầu vì không biết độn địa thuật mà lãng phí nhiều thời gian, nhưng lập tức dùng tiểu nhân quả thiết tắc kết hợp độn địa thuật, điên cuồng vớt kết tinh phòng ngự rễ cây dưới đất.

    Lục Nguyên ở dưới đất phát hiện độn địa thuật khá thú vị, xem ra kiếm thuật có chỗ đặc biệt của nó, pháp thuật có điểm đặc biệt của nó, mọi thứ có sở trường riêng.

    Tựa như kiếm thuật tuyệt đối không thể đem thân thể giấu trong đất di chuyển vậy.

    Rốt cuộc sắp tới lúc rồi.

    Cái gọi là sắp đến lúc không phải nói kết tinh phòng ngự rễ cây dưới đất bị kiếm hết, cái loại giấu dưới đất này không ai dám khẳng định tìm đủ hết, chỉ là đa số bị kiếm hết, hơn nữa kết tinh phòng ngự lá cây sắp vỡ ra, mọi người cần chuẩn bị, chờ lát nữa là kết tinh phòng ngự lá cây cuối cùng.

    Đây chính là màn kịch chính.

    Lục Nguyên đã tới ngoài mặt đất.

    Khi hắn nhô lên thì khiến mọi người kinh ngạc.

    Đúng vậy, mọi người đúng là không ngờ nổi.

    Ban đầu mọi người thấy Lục Nguyên đang học độn địa thuật, học rất buồn cười, một độn địa thuật đơn giản mà học mấy chụcc lần không xong, hơi buồn cười thật.

    Mọi người tạm thời vui thôi, vì biết kiếm thuật của Lục Nguyên bá đạo, yếu về pháp thuật cũng không có gì.

    Nhưng lần này Lục Nguyên không học tốt độn địa thuật, mất rất nhiều thời gian, e rằng không được bao nhiêu kết tinh phòng ngự dưới đất.

    Kết quả Lục Nguyên từ dưới đất lao lên cao, dưới lòng bàn chân đạp ánh sáng xanh, cỡ một trăm bảy mươi trượng, xem ra hắn góp nhặt nhiều kết tinh phòng ngự rễ cây lắm đây, chỉ kém hơn Kiếm Ngục, Kiếm Hùng, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma, đã vượt xa những người khác.

    Bây giờ Lục Nguyên cảm thấy mình cần phải kiểm kê chiến lợi phẩm.

    Lục Nguyên dùng thần thức len vào đỉnh đầu khánh vân, bắt đầu kiểm kê chiến lợi phẩm.

    Kiểm kê rồi phát hiện một chuyển.

    Kết tinh phòng ngự dù là thân cây, nhánh cây, rễ cây tác dụng đều cùng loại, dùng để ổn định không gian bản thân.

    Lục Nguyên ba lần biểu hiện không tệ, đoạt được không ít kết tinh phòng ngự, đứng sau đám Kiếm Hùng, Kiếm Ma, kết tinh phòng ngự tỏa ra ánh sáng xanh nhạt khắp đỉnh đầu khánh vân, cùng ánh sáng xanh của linh thạch nổi bật cho nhau.

    Đỉnh đầu khánh vân vẫn là hơi nhỏ chút, Lục Nguyên nghĩ, sớm luyện thành không gian mới là lẽ phải.

    Lục Nguyên kiểm kê so sánh kích cỡ mình sắp ngưng tụ thành không gian, phát hiện bản thân có được kết tinh phòng ngự trông khá nhiều, nhưng so với ngưng tụ thành không gian lại nhỏ hơn rất nhiều, bây giờ tối đa miễn cưỡng đủ phân nửa, rắc rối quá.

    Xem tình hình này, Lục Nguyên đáy lòng suy tư, tiếp theo phải càng cố gắng có được nhiều kết tinh phòng ngự hơn, để lần này kết thúc rồi có thể tới hỗn động cảnh tứ tầng.

    Mình không muốn chờ năm mươi năm nữa mới đến hỗn động cảnh tứ tầng.

    Quả thật năm mươi năm không tính dài lâu.

    Trên con đường tu dài dằng dặc, tính theo số ngàn năm, vạn năm, mười vạn năm, trăm vạn năm, năm mươi năm bình thường có là gì?

    Nhưng có thể nhanh chóng tăng lên thì cần gì vô vị chờ năm mươi năm?

    Dù gì mình tu hành không phải con đường bằng phẳng, đằng trước còn có Kiếm Đạo Bát Cực, Kiếm Chi Tử.

    Lục Nguyên tỉnh táo lại.

    Lúc này trong tầng thứ hai kiếm đạo thụ mọi người đều chà tay.

    Thái Sử Bi nói:

    - Lục sư đệ, tiếp theo là kết tinh phòng ngự lá cây.

    Kết tinh phòng ngự lá cây có số lượng nhiều nhất, cho nên mỗi người đều có phần, số lượng thật là đếm hoài không hết.

    Hơn nữa kết tinh phòng ngự lá cây sẽ rơi cùng với lá cây, ngươi chỉ có đâm trúng một mảnh lá cây mới được đến một kết tinh phòng ngự.

    - Chỗ này phải xem ai nhanh hơn, càng nhanh, kiếm pháp càng chuẩn thì được đến kết tinh phòng ngự lá cây càng nhiều.

    Chương 865-866: Nhanh

    Nhanh!

    Và chuẩn!

    Đây là hai yêu cầu của kiếm pháp.

    Về độ chính xác của kiếm pháp thì mình luôn chuẩn.

    Nhanh thì sao?

    Vốn kiếm pháp của mình không nhanh, nhưng từ khi luyện thành bạch đế kiếm đạo thì nhanh hơn.

    Đương nhiên khi đó không tính quá nhanh, nhưng từ lúc dung hợp điện kiếm ý thì tăng nhanh lên không biết bao nhiêu lần.

    Rồi lại cùng dung hợp quang kiếm ý, tốc độ nhanh đến khiến người khó sánh kịp.

    Bạch đế kiếm đạo là một kiếm đạo khá thú vị.

    Tăng lên là nắm lấy tốc độ, thú vị nhất là bạch đế kiếm đạo có thể dung hợp với kiếm ý tốc độ khác, đem điện kiếm ý và quang kiếm ý hoàn toàn hợp lại, khiến bạch đế kiếm đạo lên đến mức độ không bình thường.

    Tuy nhiên mình dù nhanh.

    Nhưng bốn người Kiếm Ngục, Kiếm Ma, Kiếm Tuệ, Kiếm Hùng không dễ chọc.

    Thật ra tốc độ của Kiếm Hùng không tính nhanh, nhưng ba người Kiếm Ngục, Kiếm Ma, Kiếm Tuệ thì khá nhanh, đặc biệt là Kiếm Ngục.

    Cho nên muốn cướp được càng nhiều kết tinh phòng ngự thì cần nghĩ cách làm mình nhanh hơn nữa.

    Lúc này cách kết tinh phòng ngự lá cây tan vỡ có một đọna thời gian.

    Lục Nguyên khoanh chân, bắt đầu suy tư.

    Làm sao để trăm thước can đầu tiến thêm một bước, nhanh thêm.

    Nhưng muốn xuất kiếm nhanh hơn nữa đâu phải chuyện dễ dàng.

    Nhanh đến mức tận cùng, mỗi đi một bước là khó như lên trời.

    Không đúng!

    Lục Nguyên chớp mắt phát hiện suy nghĩ của mình lầm đường.

    Cho tới nay hắn ra tay rất nhanh nhưng tốc độ di chuyển thì chưa đến mức độ kinh người, muốn tăng tốc độ ra tay là việc cực khó, không bằng tăng tốc độ di chuyển.

    Tăng tốc độ di chuyển có tác dụng gì?

    Dùng bạch đế kiếm đạo vào người mình đúng là có tác dụng khá nhiều nhưng không có hiệu quả lớn hơn trên kiếm, dù gì bạch đế kiếm đạo vốn là dùng vào kiếm, bản chất không có tác dụng vào thân người.

    Muốn khiến tốc độ di chuyển càng nhanh chỉ cần khiến thân thể giống như kiếm.

    Lục Nguyên bắt đầu suy tư, lúc này trong đỉnh đầu khánh vân, theo hắn suy tư, bốn chữ tiến, đốn, tham, tuệ tỏa ra ánh sáng nhạt.

    Đúng vậy, bốn chữ này, Lục Nguyên chớp mắt lấy ra bốn chữ, trong đỉnh đầu khánh vân bốn chữ tỏa ra ánh sáng càng chói lòa.

    Lục Nguyên quan sát bốn chữ, dần cảm thấy mặt sau bốn nhị đại văn tự có mơ hồ xuất hiện một chữ phong.

    Chữ phong này dường như ẩn chứa vô thuượng ảo diệu kiếm đạo, là bao gồm tất cả tinh hoa kiếm đạo kỷ nguyên này.

    Nhưng bởi vì hắn được bốn chữ chứ không phải ba mươi hai cái cho nên chỉ mơ hồ trông thấy.

    Tuy nhiên, vẻn vẹn là mơ hồ thấy thôi cũng có ích rất lớn cho Lục Nguyên.

    Chớp mắt một luồng sáng bắn vào người Lục Nguyên, hắn hiểu kiếm thuật của mình vì thế mà tăng tiến một tầng, không chỉ như vậy, thân thể càng giống kiếm.

    Hơi thử một chút, hắn phát hiện tốc độ di chuyển thân thể nhanh rất nhiều.

    Rất tốt, trong thời gian ngắn như vậy lĩnh ngộ kiếm đạo sâu thêm một tầng, cùng lúc đó tốc độ di chuyển của bản thân tăng lên không ít.

    Tức là nói, hai tốc độ của mình là tốc độ ra tay và tốc độ di chuyển đã tới mức kinh khủng.

    Khi Lục Nguyên tăng tốc độ di chuyển rất là nhiều thì trên bầu tời, vô số lá cây nhanh chóng rơi rụng, lá cây kiếm đạo thụ không phải trong chớp mắt rơi hết mà chỉ rơi một phần lá cây, thế mà đã nhiều vô cùng, dù giây đây là quá trình tất cả lá cây kiếm đạo thụ rụng.

    Kiếm đạo thụ cao cỡ một vạn trượng, nó có bao nhiêu lá cây chứ!

    Những lá cây cùng rơi xuống, dù chỉ mới là bắt đầu cũng là vạn vạn lá cây bay, hàng ức lá cây không ngừng rơi xuống cấu thành cảnh tuượng cực kỳ đẹp.

    Đây là lá rụng đẹp cỡ nào chứ!

    Rơi cùng lá cây còn có một tầng kết tinh phòng ngự lá cây trong suốt.

    Đỉnh đầu ánh nắng mặt tời chớp lóe phản chiếu.

    Mọi người cùng lúc vọt lên.

    Lá cây này số lượng rất nhiều tất niên không thể một mình chiếm hết, mọi người có thể chia một chén canh.

    Khoảnh khắc Lục Nguyên cũng lao ra.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm ở trên không trung thành luồng sáng lạnh, một đường xẹt qua, chớp mắt đâm trung hơn trăm mảnh lá cây.

    Thu hơn trăm mảnh kết tinh phòng ngự lá cây thu vào trong đỉnh đầu khánh vân của mình, dù kết tinh phòng ngự lá cây không lớn nhưng số lượng đúng là nhiều.

    Kiếm pháp của Lục Nguyên vừa nhanh vừa chuẩn, một đường xẹt qua quét ngang.

    Nguyệt Phương Hoa lao đi cùng một hướng với Lục Nguyên thì thảm rồi, ả chưa kịp phản ứng thì phát hiện kết tinh phòng ngự lá cây một đường bị quét sạch sẽ.

    Nguyệt Phương Hoa nhìn Lục Nguyên một đường bão táp, kiếm ý cuốn thẳng, lòng thầm mất vui.

    Kiếm pháp của Lục Nguyên nhanh như vậy, ngoan đến thế, kiếm thuật đã đạt đến mức độ không nhỏ.

    Nhưng dám đạp vào ngực và mặt của lão nương, hoàn toàn không để mắt lão xương xinh đẹp, thù này phải báo.

    Đối với người tự hào về vẻ đẹp của mình như Nguyệt Phương Hoa, Lục Nguyên cho hai cước tuyệt đối là sỉ nhục.

    Lục Nguyên không để ý nhiều vậy, có nhiều kết tinh phòng ngự lá cây đến thế, đây là thứ tốt mà toàn hỗn động cảnh đều cần, sao bỏ qua được.

    Một đường gió cuốn, Dưỡng Ngô tiên kiếm trong bão tố người nhanh mà kiếm cũng nhanh.

    Song mau!

    Kiếm Tham đang thi triển Tham Dục kiếm pháp với vài chục mảnh lá cây, mắt thấy mấy chục kết tinh phòng ngự lá cây sắp rơi vào tay thì lúc này một bóng kiếm nhanh chóng đâm ra, chớp mắt đâm phá mấy chục kết tinh phòng ngự lá cây.

    Kiếm Tham hừng lửa giận, Kiếm Tham gã ở trong nhiều đệ tử trung tâm tại kiếm tu tinh thần tốt xấu xem như hạng nhân vật vậy mà bị người cướp đồ, gã liếc mắt nhìn, phát hiện một bóng người áo xanh lướt nhanh qua.

    Kiếm Tham định chửi thề là ai dám cướp kết tinh phòng ngự lá cây của Kiếm Tham bổn đại gia, phát hiện thanh tiên kiếm kia thì đánh rùng mình.

    Trong kiếm tu tinh thần thì người mặc áo xanh rất nhiều, nhưng người dùng tiên kiếm thuộc tính chính khí chỉ có một nhà, không có chi nhánh.

    Kiếm Tham vốn định dùng chữ tham trả thù Lục Nguyên, nhưng bốn người Hiên Viên Ngũ Bại liên hợp còn bị Lục Nguyên nhắm mắt đánh bại làm gã tắt ngấm lửa trả thù, không dám!

    Thôi!

    Kiếm Tham thầm bực mình nhủ rằng, chọc phải Lục Nguyên sát tinh khiến người muốn kchos quá.

    Hiên Viên Ngũ Bại dùng Bát Bại Chi Giao trong Thập Bại kiếm pháp, tuyệt học gã đắc ý nhất, kiếm pháp huyễn thành tám tám sáu mươi bốn ảo ảnh, đâm hướng những kết tinh phòng ngự lá cây.

    Kết quả lập tức bị một luồng sáng trắng quét qua, chớp mắt bị cướp đi bốn mươi ba khối kết tinh phòng ngự.

    Không sai, Hiên Viên Ngũ Bại dùng tám tám sáu mươi bốn ảo ảnh nhưng công kích tốc độ cao thế này gã tối đa đâm trúng hơn bốn mươi cái thôi, không giống Lục Nguyên một hơi sáu mươi bốn kiếm đâm trúng sáu mươi bốn khối được.

    Hiên Viên Ngũ Bại chưa kịp phản ứng nhưng lập tức nhận ra kết tinh phòng ngự lá cây bị Lục Nguyên cướp.

    Thật ra không chỉ mình Hiên Viên Ngũ Bại, mấy người khác như Âm Thế Kỳ dùng Âm Thế Ngũ Tuyệt Kiếm, Long Vọng Đồ dùng Vạn Đế Long Kiếm, Hà Thanh Kiền dùng Cương Tổ Thi Sát Kiếm đều chớp mắt bị Lục Nguyên cướp hết.

    Lúc này Kiếm Tham rất vui, gã mới bị Lục Nguyên cướp đi kết tinh phòng ngự lòng buồn bực, nhưng mắt sắc phát hiện mấy người Hiên Viên Ngũ Bại đều bị Lục Nguyên cướp kết tinh phòng ngự thì thầm cười trong bụng, mọi người cùng gặp xui khiến Kiếm Tham thấy nhẹ lòng nhiều.

    Lục Nguyên không ngừng ngự kiếm.

    Càng ngự kiếm, dùng kiếm nhanh xuyên qua vô tận lá cây, càng cảm thấy nhanh.

    Đó là cảm giác nhanh như tia chớp.

    Lục Nguyên ít khi đánh kiếm nhanh!

    Vì cho đến nay hắn luôn là kiếm thủ tính kỹ thuật, nỗi danh kiếm kỹ.

    Một kiếm thủ tính kỹ thuật bình thường càng quan trọng mặt kỹ thuật.

    Bình thường đối với cơ bản yếu tố như tốc độ, lực lượng không mấy chú ý, chỉ cân bằng thôi.

    Lục Nguyên cũng giống vậy, càng chú ý là kỹ xảo tôngr thể.

    Cùng người khác chơi kỹ thuật không tệ, đó là loại dùng kiếm kỹ hoàn toàn nắm đối thủ trong bàn tay.

    Dù Lục Nguyên luôn đùa kỹ thuật nhưng bạch đế kiếm đạo là tăng tốc độ.

    Nếu chỉ là bạch đế kiếm đạo thôi thì không có gì, nhưng bạch đế kiếm đạo của Lục Nguyên nhu hợp nhiều kiếm ý bên trong có khoái kiếm ý.

    Nếu chỉ là khoái kiếm ý thì không có gì quá khó khăn, cố tình còn nhu hợp điện kiếm ý, quang kiếm ý.

    Điện kiếm ý, quang kiếm ý gần như là nhanh nhất trong các kiếm ý.

    Lục Nguyên thu hai kiếm ý này vào bạch đế kiếm đạo có thể tăng tốc độ như nghịch thiên vậy.

    Đương nhiên bình thường Lục Nguyên chưa dốc hết tốc độ, chỉ có thể dùng tám phần.

    Ví dụ ngươi có một con ngựa, bình thường không cưỡi, thật sự lên ngựa thì tốc độ không nhanh bằng ngựa bình thường.

    Chỉ có đợi khi người đã quen rồi mới phát huy ra tốc độ chân chính của ngựa.

    Lúc này Lục Nguyên đang dốc sức vào tốc độ kiếm!

    Một đường cướp đoạt kết tinh phòng ngự của cả đám Kiếm Tham, Hiên Viên Ngũ Bại, xúc cảm rất tuyệt.

    Lúc này tốc độ kiếm dần tăng lên.

    Nói đơn giản là bây giờ tốc độ của Lục Nguyên đã vượt qua cảm giác, tới chín phần tốc độ chân chính, gần mười phần.

    Tốc độ kiếm còn đang tăng nhanh.

    Mười phần!

    Rốt cuộc, giờ phút này, Lục Nguyên đã biết ngay sau đó mình có thể phát huy mười phần tốc độ.

    Khi chém ra nhát kiếm này, Lục Nguyên phát hiện một kiếm của mình không chỉ là tốc độ kiếm nhanh còn có tốc độ di chuyển nhanh, tất cả đều nhanh, cùng nhu hợp vào.

    Khi phát ra một kiếm thì bóng áo xanh đã hoàn toàn biến mất.

    Tốc độ kiếm quá nhanh, di chuyển quá nhanh, khiến mắt thường con người đã không trông thấy.

    Mình đã dốc hết sức ra một kiếm.

    Kiếm Tú chưa kịp phản ứng thì chỉ thấy một luồng kiếm quang xẹt qua trước mắt mình, gã ngây ra.

    Kết tinh phòng ngự của mình bị người ta cướp, Tú Phong tiên kiếm của Kiếm Tú đuổi theo, nhưng ngay cả cái bóng của kiếm quang trắng cũng không đuổi theo được.

    Kiếm Tú muốn xem là ai cướp kết tinh phòng ngự lá cây của mình nhưng không thấy bóng người, chỉ thấy một luồng kiếm quang.

    Quá nhanh!

    Kiếm Tú chấn động, sao người này nhanh như vậy!

    Đó là ai!

    Thật ra không chỉ là Kiếm Tú, bây giờ còn có Như Hồ kiếm pháp Đoan Mộc Như Thử, Hỏa Kiếm Tư Mã Chung, các nhân vật nổi danh lâu năm tất cả đều bị một kiếm này cướp đoạt kết tinh phòng ngự lá cây họ sắp thu vào ngực.

    Không chỉ là mấy người họ thôi!

    Trong thời gian cực ngắn, nhiều đệ tử trung tâm môn hạ Hiên Viên chí tôn, môn hạ Thượng Quan chí tôn, môn hạ Đoan Mộc chí tôn lần lượt bị kiếm quang này cướp sạch kết tinh phòng ngự lá cây.

    Kiếm thật nhanh!

    Trong một kiếm mà cướp kết tinh phòng ngự lá cây của mấy chục người.

    Trong đó bao gồm ngôi sao mới như Kiếm Tú, nhân vật nổi danh lâu năm giống dmn, Tư Mã Chung nhân vật bình thường ẩn sâu không lộ mặt, kiếm đó nhanh cỡ nào chữ, năng lực khống chế chính xác cực kỳ đáng sợ.

    Loại nhanh này!

    Ở trên kiếm tu tinh thần cực ít xuất hiện.

    Rốt cuộc là ai có tốc độ kiếm nhanh như vậy?

    không lẽ có ai bình thường ẩn giấu sâu, nhưng trên kiếm tu tinh thần mặc dù có một ít người không lộ mặt ra nhưng không ai có kiếm pháp nhanh đến thế.

    Một kiếm này từ rễ cây đến đỉnh, một đường lướt qua, hệ Hiên Viên có nhiều người bị cướp mất kết tinh phòng ngự.

    Rốt cuộc một luồng kiếm quang này khí thế dần mất, kiếm vừa dứt thì người đứng trên đỉnh kiếm đạo thụ.

    Một vạt áo xanh, tay ấn trên chuôi kiếm.

    Là hắn!

    Lục Nguyên!

    Không đúng, Lục Nguyên thường cho người ấn tượng kiếm kỹ lưu, không phải thuộc tốc độ lưu.

    Cho đến này hắn biểu hiện ra tốc độ đương niên nhanh nhưng không kinh người đến mức này, ít nhất còn trong phạm vi mọi người chấp nhất.

    Bây giờ tốc độ của Lục Nguyên khiến bao người kinh ngạc.

    Sao có thể!

    Lục Nguyên kiếm kỹ lưu mà tốc độ bỗng tăng nhanh như vậy vậy!

    Hắn thuộc kiếm kỹ lưu mà có tộc độ nhanh như vậy, nếu còn mau hươn thì gọi người làm sao sống đây?

    Lục Nguyên đứng ở đỉnh kiếm đạo thụ nhìn bên dưới rất nhiều nhóm người tranh giành kết tinh phòng ngự lá cây, mới rồi một kiếm hết sức xinh đẹp, làm Lục Nguyên máu sục sôi.

    Lục Nguyên đứng đó, nói:

    - Ta muốn xem một việc, toàn kiếm tu tinh thần, có phải ta là nhanh nhất?

    Lục Nguyên vừa dứt lời thì đám người đang tranh giành kết tinh phòng ngự lá cây bất giác ngẩng đầu, câu nói thật cuồng.

    Nhiều đệ tử trung tâm kiếm tu tinh thần, nói ai nhanh nhất thì ai phục ai, nhưng bây giờ Lục Nguyên muốn nói tốc độ kiếm của hắn nhanh nhất chính là khiêu chiến tất cả đệ tử trung tâm.

    Nói xong lời đó đám người lại lao vào cuộc chiến tranh đoạt kết tinh phòng ngự lá cây.

    Lục Nguyên bay lên, lại lao vào tình trạng cướp đoạt kết tinh phòng ngự kiếm đạo diệp.

    Dù kiếm đạo diệp có rất nhiều nhưng hơn một trăm người tranh giành, trên không trung ngày càng ít.

    Kết tinh phòng ngự lá cây càng lúc càng ít thì mọi người giành giật càng kịch liệt, tình hình rất căng thẳng.

    Kiếm Ngục, Kiếm Ma, Kiếm Tuệ, Kiếm Hùng là chiếm nhiều tài nguyên nhất, bốn người cát cứ một phương.

    Mấy người khác cộng lại tài nguyên chỉ bằng một mình trong bốn người thôi.

    Tài nguyên thiếu thì đương nhiên là thiên hạ của bốn người này.

    Kiếm Ma, Kiếm Tuệ sợ tài nguyên sẽ dấy lên xung đột.

    Tuyệt đối đừng nghĩ Kiếm Ma và Kiếm Tuệ sẽ không có xung đột, hai người một là phó thủ của Kiếm Chi Tử, một là mạnh nhất môn hạ Thượng Quan chí tôn, dù cùng đonà thể nhưng không phải không có xích mích.

    Ví dụó một đống kết tinh phòng ngự lá cây ở khu vực giữa hai người, vì ích lợi làm sao không giành giật?

    Kiếm Ma dùng là ma sát khoái kiếm, loại ma sát khoái kiếm không phải kiếm kỹ mạnh nhất của gã nhưng là tốc độ kiếm nhanh nhất.

    Kiếm Tuệ dùng không phỉa đại trí đại tuệ kiếm mà là trí chi khoái kiếm, loại trí chi khoái kiếm này là kiếm nhanh nhất của gã.

    Giờ so là ai nhanh hơn.

    Chính lúc này, một bóng xanh rơi xuóng chính giữa Kiếm Ma và Kiếm Tuệ.

    Hai người nhìn sang, chính là Lục Nguyên.

    Tìm cái chết!

    Ma sát khoái kiếm của Kiếm Ma và trí chi khoái kiếm của Kiếm Tuệ cùng đánh qua.

    Ma sát khoái kiếm hóa thành vô số bóng đen ở không trung cùng hiện ra mấy ngàn bóng kiếm đen, đủ thấy ma sát khoái kiếm nhanh rồi.

    Trí chi khoái kiếm thì là loại nhanh khác, nhanh đến đúng lý hợp tình, khiến người cảm thấy nên nhanh, cho người áp lực tâm lý.

    Thật là hai khoái kiếm đáng sợ!

    Kiếm Ma, Kiếm Tuệ đáng sợ.

    Nhưng Lục Nguyên càng nhanh, chẳng những tránh đi kiếm pháp của hai người, mà dùng tốc độ nhanh nhất đâm trúng kết tinh phòng ngự giữa hai người, bỏ chúng vào trong đỉnh đầu khánh vân.

    Lục Nguyên biết nếu mình cứng đối cứng với Kiếm Ma thì Kiếm Tuệ thua rồi, giờ hắn cò chưa phải đối thủ của hai người, nên không chọi cứng với chúng mà né qua hai người chỉ lấy tốc độ kiếm đâm trúng kết tinh phòng ngự, tiếp theo thoải mái tránh mất.

    Nếu như là bình thường Lục Nguyên chưa chắc làm được điều này, nhưng bây giơ ra kiếm ra cảm giác, không có gì là làm không được.

    Chương 867-868: Lục Nguyên thắng

    Người bên cạnh ngẩn ngơ.

    Nhanh quá!

    Trong Kiếm Ma và Kiếm Tuệ giáp công, vậy mà Lục Nguyên có thể cuốn đi kết tinh phòng ngự rồi thong thả ra đi, vậy chỉ có một lời để giải thích, chính là tốc độ của Lục Nguyên, so với Kiếm Ma, Kiếm Tuệ càng nhanh.

    Loại tốc độ này không chỉ là tốc độ kiếm mà còn có tốc độ di chuyển.

    Về mặt tốc độ thắng Kiếm Ma, Kiếm Tuệ thì chỉ còn lại một mình Kiếm Ngục.

    Nếu tốc độ của Lục Nguyên thắng cả Kiếm Ngục thì mới rồi Lục Nguyên nói câu kia, nguyên kiếm tu tinh thần hắn nhanh nhất, câu đó trở thành chính xác không sai.

    Nhưng hai người này rốt cuộc là ai nhanh hơn?

    Mặt Kiếm Ma biến sắc, ma sát khoái kiếm của gã thế mà dễ dàng bị tránh né, rồi còn bị cướp kết tinh phòng ngự, tốc độ của Lục Nguyên này thật nhanh.

    Kiếm Tuệ vẫn cười tủm tỉm, bộ dạng như không thèm để ý.

    Đương nhiên bây giờ đa số người nghĩ là Lục Nguyên và Kiếm Ngục, rốt cuộc ai mới là tốc độ thứ nhất trên kiếm tu tinh thần!

    Trên không trung kết tinh phòng ngự lá cây không ngừng bị càn quét, ngày càng ít.

    Tốc độ của Lục Nguyên và Kiếm Ngục so kiếm nhanh ngày càng gần.

    Cuối cùng một trăm kết tinh phòng ngự lá cây!

    Không sai, đây chính là một trăm mảnh cuối cùng!

    Một trăm mảnh kết tinh phòng ngự lá cây có vị trí thật khéo.

    Cách Lục Nguyên một trăm trượng, cách Kiếm Ngục một trăm trượng!

    Kiếm Ma, Kiếm Tuệ thì cách hai trăm trượng!

    Kiếm Hùng là ba trăm trượng!

    Thật ra một trăm mảnh kết tinh phòng ngự không tính nhiều.

    Dù là Lục Nguyên hay Kiếm Ngục đều không kém một trăm mảnh kết tinh phòng ngự.

    Rất rõ ràng, họ tranh không phải một trăm mảnh kết tinh phòng ngự mà là tranh ai cái danh nhanh hơn kiếm tu tinh thần.

    Lục Nguyên và Kiếm Ngục liếc nhau.

    Khoảnh khắc thời gian một phần mười, Lục Nguyên và Kiếm Ngục cùng đâm hướng một trăm mảnh kết tinh phòng ngự.

    Lúc này mọi người đều khựng lại, trên không trung rải rác vài mảnh kết tinh phòng ngự nhưng không có ai muốn lấy, mọi người đều muốn xem rốt cuộc ai nhanh nhất.

    Bây giờ không ai dám chớp mắt một cái, trạn quyết đấu tốc độ số một chỉ chớp mắt liền trôi qua.

    Thậm chí có người vận phóng mạn thuật, đó là loại pháp thuật trong trung ương thiên triều dùng để khi có đánh nhau tốc độ quá nhanh thì cần phóng mạn thuật làm chậm lại.

    Nhiều người đều quên phút cuối kết tinh phòng ngự lá cây rải rác, cùng nhìn hướng không trung.

    Đương nhiên trên không trung chuyện xảy ra quá nhanh khiến họ chỉ có thể dùng phóng mạn thuật mới xem được.

    Trong phóng mạn thuật, động tác của Lục Nguyên và Kiếm Ngục chậm không ít khiến người thấy rõ ràng.

    Lục Nguyên và Kiếm Ngục cùng phát động.

    Nhào hướng một trăm mảnh kết tinh phòng ngự.

    Nhanh quá!

    Tốc độ di chuyển của Lục Nguyên thật nhanh, sao lại có tốc độ di chuyển nhanh đến thế.

    Quá nhanh rồi đi!

    Tốc độ di chuyển của Kiếm Ngục cũng nhanh như vậy.

    Du là trong phóng mạn thuật, tốc độ của hai người chậm rất nhiều nhưng vẫn cảm thấy rất nhanh, hơn nữa chỉ nhìn thôi không thấy ra cao thấp.

    Hai người cùng trong một phần ngàn giây lao hướng một trăm mảnh kết tinh phòng ngự lá cây.

    Cùng xuất kiếm!

    Tất cả chỉ trong chớp mắt.

    Khoảnh khắc này tốc độ rút kiếm của Kiếm Ngục dường như nhanh hơn chút.

    Kiếm Ngục chuyên tâm luyện thuật rút kiếm nên giờ nhanh hơn chút.

    Kiếm Ngục xuất kiếm đâm trúng mảnh kết tinh phòng ngự lá cây thứ nhất.

    Khi gã chiếm ưu thế ra tay trước thì Lục Nguyên rốt cuộc xuất kiếm.

    Kiếm Ngục và Lục Nguyên mang theo kiếm pháp ở không trung đan xen.

    Hai người nhanh chóng đâm kết tinh phòng ngự lá cây, hai người ra kiếm khá nhanh, nhanh đến khó tin.

    Đương nhiên trong quá trình đâm thì Kiếm Ngục lấy Ngục tiên kiếm va đụng vào Dưỡng Ngô tiên kiếm của Lục Nguyên.

    Cứng đối cứng thì gã thắng Lục Nguyên, đối mặt tình huống này Dưỡng Ngô tiên kiếm của hắn chỉ có nước né tránh, hết cách, ai bảo pháp lực không bằng đối thủ, chỉ đành nhường nhịn.

    Đương nhiên tất cả mọi chuyện chỉ xảy ra trong khoảnh khắc, một khoảnh khắc mà thôi.

    Mọi người thông qua phóng mạn thuật quan sát trận chiến này.

    Nhưng dù là thông qua phóng mạn thuật thì một số người thực lực hơi thấp vẫn xem không rõ rốt cuộc là ai được nhiều kết tinh phòng ngự lá câyw hơn.

    Nhưng người ánh mắt lợi hại thì thấy rõ ràng.

    Trong tia chớp giao đấu đó, Lục Nguyên tổng cộng ra sáu mươi kiếm, Kiếm Ngục cũng đâm ra sáu mươi kiếm.

    Một trăm hai mươi kiếm, mỗi kiếm đều nhanh như tia chớp thậm chí là hơn cả tia chớp.

    Đương niên tuy hai người đều đâm sáu mươi kiếm nhưng tuyệt đối không là ngang tay!

    Lục Nguyên đâm trúng năm mươi ba mảnh kết tinh phòng ngự lá cây, Kiếm Ngục thì đâm túng bốn mươi bảy kết tinh phòng ngự lá cây.

    Lục Nguyên thắng!

    Kiếm Ngục được xưng là kiếm địa ngục, tốc độ của gã luôn đứng đầu kiếm tu tinh thần, vậy mà bây giờ Lục Nguyên thắng.

    Năm mươi ba so bốn mươi bảy thì hơn một chút, dù chỉ một chút nhưng dù sao là thắng.

    Không chút nghi ngờ, bây giờ Lục Nguyên đã là ngươi nhanh nhất toàn kiếm tu tinh thần, người môn hạ Thái Sử chí tôn suýt hoan hô ra tiếng.

    Đúng vậy, nhanh nhất kiếm tu tinh thần, dù không phải mạnh nhất kiếm tu tinh thần nhưng có thể làm nhanh nhất đã khá ghê gớm.

    - Ta nhanh nhất kiếm tu tinh thần.

    Lục Nguyên nói câu này quả nhiên không là nói xuông.

    Dường như từ xa thấy có một bóng áo xanh đứng trên đỉnh kiếm đạo thụ, vô cùng bá khí thốt ra lời đó.

    Toàn thân Kiếm Ngục đầy ngục khí tức, người khác không rõ ràng nhưng Kiếm Ngục thì hiểu.

    Tốc độ của Lục Nguyên không chỉ là hơn gã một chút, mà nhanh hơn rất nhiều.

    Tuy gã luôn nhanh nhưng Lục Nguyên càng nhanh hơn.

    Khi đâm hướng kết tinh phòng ngự, gã mấy lần lấy Ngục tiên kiếm chặn đường Dưỡng Ngô tiên kiếm của Lục Nguyên, đối mặt Ngục tiên kiếm hắn chỉ đi đường vòng, mà đường vòng thì sẽ khoảng cách xa.

    Gã tầng tầng ngăn chặn, lợi dụng uy thế pháp lực ngăn lại, thế mà Lục Nguyên còn đâm trúng nhiều lá cây hơn gã.

    Thêm nữa gã luyện thuật rút kiếm, từ đầu ra tay sớm hơn Lục Nguyên.

    Dưới tình huống như vậy mà vẫn thành năm mươi ba so bốn mươi bảy.

    Nếu không phải gã dùng nhiều thủ đoạn thì có khả năng là sáu mươi so ba mươi rồi.

    Tốc độ của hai người cách biệt to lớn.

    Kiếm Ngục nhìn Lục Nguyên, người nhanh thật.

    Tốc độ của tiểu tử này là vô song Kiếm Môn!

    Người như vậy để mặc trưởng thành e rằng sẽ lại là một Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Ngục, đại biểu là kiếm địa ngục.

    Đã xuất hiện một Kiếm Chi Tử, tuyệt đối không hy vọng có Kiếm Chi Tử thứ hai đè đầu mình.

    Nhưng không sao cả, theo kế sách của Kiếm Tuệ thì lần này kết tinh phòng ngự vỡ, cũng là lúc Lục Nguyên đứt hơi thở cuối, tất cả đã là đại cục nắm trong tay.

    Đến đây thì nội tầng kết tinh phòng ngự toàn bộ tan vỡ.

    Mọi người lập tức trở lại thụ động.

    Hơi dừng lại mọt lúc, tiếp theo phá vỡ không là nôi tầng kết tinh phòng ngự mà là ngoại tầng kết tinh phòng ngự.

    Ngoại tầng kết tinh phòng ngự vỡ ra, bên ngoài những yêu thú cực kỳ cường đại sẽ xông đến cướp kết tinh phòng ngự, cho nên khi nội tầng kết tinh phòng ngự phá vỡ thì mọi người còn rất bình tĩnh, nhiều đệ tử trung tâm tranh cướp kết tinh phòng ngự nhưng một khi ngoại tầng kết tinh phòng ngự vỡ ra, mọi người ngoan ngoãn núp trong thụ động là vừa.

    Thụ động của kiếm đạo thụ vô cùng cứng rắn, yêu thú không thể công phá.

    Ngươi không trốn vào đây thì bị những yêu thú cường đại luân pheine giết cũng đừng trách.

    Chỉ có đệ tử trung tâm thực lực cường đại mới xen chỗ trống cướp được một ít kết tinh phòng ngự, rồi lập tức quay vào thụ động.

    Đây không phải Hiên Viên Thập Nhị đối phó yêu thú một, hai ngàn trượng mà là sâu trong kiếm tu tinh thần ẩn giấu yêu thú có đến năm, sáu ngàn trượng, so với thứ trước kia Hiên Viên Thập Nhị đối phó cường đại rất nhiều.

    Cơ bản yêu thú khi đã đến năm, sáu ngàn trượng thì cường đại cỡ chí tôn của nhân loại.

    Đương nhiên những yêu thú này có thể thu nhỏ thân hình, nhưng bản thể của chúng to cỡ đó.

    Lúc này ngoại tầng kết tinh phòng ngự còn chưa vỡ ra, mọi người liếc mắt phát hiện ánh sáng xanh dưới chân Lục Nguyên đã tới hai trăm tám mươi trượng, hắn đang thu gom kết tinh phòng ngự, ngang bằng Kiếm Hùng, Kiếm Ma, Kiếm Tuệ, chỉ kém hơn tổng số kết tinh phòng ngự Kiếm Ngục thu được một chút.

    Kết tinh phòng ngự kiếm đạo thụ tan vỡ một lần, góp nhặt được bao nhiêu kết tinh phòng ngự đủ cho người bình thường tu thành không gian, e rằng còn có nhiều hơn, đương niên người bình thường trùng kích hỗn động cảnh tứ tầng không cần thất phương thạch.

    Dĩ nhiên Lục Nguyên là người trong nhà tự biết nhà mình, mới rồi thần thức quét phát hiện kết tinh phòng ngự đúng là vượt xa tiêu chuẩn người bình thường, nhưng cách tu thành không gian sơ thành vẫn kém rất nhiều.

    Bây giờ tối đa hơn một nửa mà thôi, còn kém một nửa.

    Tức là nói muốn tu thành hỗn động cảnh tứ tầng không gian sơ thành thì vẫn phải không ngừng thu gom kết tinh phòng ngự.

    Vậy là chỉ có nước thu gom ngoại tầng kết tinh phòng ngự.

    Ngoại tầng kết tinh phòng ngự bắt đầu vỡ ra!

    Khe hở to lớn xuất hiện trên bề mặt!

    Yêu thú bên ngoài đều dáng vẻ hưng phấn phát cuồng, chúng nó cũng muốn kết tinh phòng ngự.

    *Két!*

    Rốt cuộc khe hở to lớn tăng to lớn, ngoại tầng kết tinh phòng ngự bắt đầu vỡ nát, có kết tinh phòng ngự thành mảnh vụn.

    Nhiều yêu thú cùng nhào lên, một mảnh hỗn loạn, những yêu thú này vô cùng cường đại.

    Yếu có hai, ba ngàn trượng, mạnh có năm, sáu ngàn trượng, thậm chí là yêu thú to lớn cỡ bảy ngàn trượng đúng là kinh thiên động địa.

    Những yêu thú này đầu to vô cùng, mỗi lần hành động toát ra sóng gió to lớn như từng đợt gió.

    Đối mặt yêu thú cường đại như vậy, đa số đệ tử trung tâm đều ngoan ngoãn ở trong thụ động, bây giờ ra ngoài đúng là liều mạng.

    Đương nhiên có số ít vài người ra ngoài.

    Chính là bốn người Kiếm Ngục, Kiếm Hùng, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma.

    Bốn người đều là hỗn động cảnh lục tầng, thực lực gần với hỗn động cảnh thập tầng, coi như là đối mặt yêu thú to lớn năm, sáu ngàn trượng cũng sẽ không bại.

    Một khi yếu thế thì rút vào kiếm đạo thụ động là được, dù sao trong thụ động có thể an toàn tuyệt đối.

    Nhưng vẻn vẹn chỉ bốn người này có thực lực xông vào bầy yêu thú, cướp thịt từ miệng cọp, cướp đi kết tinh phòng ngự!

    Khoan đã!

    Không chỉ là Kiếm Ngục, Kiếm Hùng, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma mà còn có một bóng xanh xông vào bầy yêu thú cướp đoạt kết tinh phòng ngự!

    Lục Nguyên!

    Không sai, chính là Lục Nguyên.

    Không phải chứ, lúc này mà Lục Nguyên dám xông vào bầy yêu thú.

    Lúc này ở trong bầy yêu thú là cực kỳ nguy hiểm!

    Chỉ thấy Lục Nguyên ở trong bầy yêu thú bay lên xuống thấp dao động không định, lấy tốc độ cao tuyệt đối tung hoành, cướp rất nhiều kết tinh phòng ngự.

    So với bốn người Kiếm Ngục, Kiếm Hùng, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma không kém chuts nào.

    Đến đây thì danh tiếng Lục Nguyên hoàn toàn nổi bật.

    Trước kia Lục Nguyên cho kiếm tu tinh thần ấn tượng là cao thủ nhất lưu, có tiềm lực khá lớn, đến đây thì mọi người coi như hiểu hắn không chỉ là cao thủ nhất lục, ở kiếm tu tinh thần hắn có thể xưng là đỉnh cấp.

    Lục Nguyên ở trong bầy yêu thú tung bay không định, kiếm trong tya di chuyển nhanh.

    Đến đây thì ánh sáng xanh dưới chân đã dài rôngj đến ba trăm hai mươi trượng, thu hoạch rất nhiều kết tinh phòng ngự.

    Lúc này đám Thái Sử Bi, Tống Địa đều muốn khóc.

    Lục Nguyên ngày càng mạnh, chắc chắn tương lai môn hạ Thái Sử chí tôn sẽ trỗi dậy.

    Môn hạ Thái Sử chí tôn nhẫn nhịn lâu như vậy, nuốt hận lâu đến thế, bây giờ rốt cuộc vùng lên, bây giờ chỉ thiếu sư tôn Thái Sử Không phá tiên xích.

    Dường như tiên xích sắp bị sư phụ luyện hóa rồi.

    Bây giờ dám ở ngoài kiếm đạo thụ liều mạng tổng cộng chỉ có năm người.

    Là Kiếm Ngục, Kiếm Hùng, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma và Lục Nguyên.

    Năm người này thi triển tuyệt kỹ.

    Nhưng lần này hấp dẫn ánh mắt nhiều nhất không phải Kiếm Ngục, Kiếm Hùng, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma, bốn cường giả nổi danh từ lâu mà chính là Lục Nguyên.

    Bởi vì Lục Nguyên là người mới, mọi người muốn xem tuyệt kỹ của người mới.

    Hai là tốc độ kiếm của Lục Nguyên, giờ kiếm kỹ siêu tốc, thật là quá đặc sắc.

    Lục Nguyên xông vào một đám yêu thú Phi Thiên Biên Bức.

    Loại yêu thú Phi Thiên Biên Bức là thứ kiếm tu bình thường ghét nhất, bản thân không tính quá mạnh, đã số là hỗn động cảnh tứ tầng, ngũ tầng, ngẫu nhiên có lục tầng, nhưng tốc độ của Phi Thiên Biên Bức cực nhanh, còn có năng lực quái lạ không sợ pháp bảo gì, kháng tính về pháp thuật cũng rất cao.

    Đâu chỉ là kiếm tu ghét chúng, tu sĩ khác đa số đều ghét loại Phi Thiên Biên Bức này.

    Nhưng bây giờ Lục Nguyên độc thân một mình lao vào bây Phi Thiên Biên.

    Luôn tốc độ di chuyển nhanh kiếm siêu tốc cắt ra, đem kết tinh phòng ngự trong khối khu vực của bầy Phi Thiên Biên Bức khống chế đâm trúng thu vào đỉnh đầu khánh vân hết.

    Bầy Phi Thiên Biên Bức sao chịu để người ngồi trên đầu, tìm Lục Nguyên gây chuyện, tập thể bay siêu nhanh hướng tới hắn.

    Nhưng chúng nó nhanh, Lục Nguyên càng nhanh.

    Trong tốc độ di chuyển nhanh không ngừng xuyên toa xuất kiếm.

    Đây đúng là chơi đùa Phi Thiên Biên Bức nổi tiếng tốc độ trong lòng bàn tay.

    Người tầng chín kiếm đạo thụ nhìn thấy Lục Nguyên xuyên qua xuất kiếm, họ dùng phóng mạn thuật quan sát, xem xong không nói nên lời, thật là kinh điển như sách dạy học!

    Thái Sử Bi nói:

    -

    Sau này nếu Kiếm Môn dùng sách dạy xuất kiếm siêu tốc thì trận chiến này Lục sư đệ biểu hiện ra kiếm thuật chính là bài dạy mẫu dùng kiếm siêu tốc.

    Đám Kiếm Tú, Đoan Mộc Như Hổ đương nhiên là hận Lục Nguyên thấu xương, nhưng không thừa nhận không được, Lục Nguyên siêu tốc ngự kiếm pháp thật là quá đẹp,tuyệt đối có thể được chọn là sách dạy mẫu cho Kiếm Môn.

    Nhưng theo thời gian trôi qua, ngoại tầng kết tinh phòng ngự ngày càng ít.

    Ngoại tầng kết tinh phòng ngự mà ít mà không hỗnl oạn nữa.

    Cơ bản là Kiếm Ngục, Kiếm Hùng, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma, Lục Nguyên, năm người thừa nước đục thả câu.

    Hỗn loạn thế cục không loạn nữa là họ muốn hôi của cũng không cơ hội nên tự động rút về thụ động.

    Lúc này bên cạnh kiếm đạo thụ thế cục rõ ràng hơn.

    Bên trên nhất là một con Cửu Đầu Ác Điểu vô cùng khổng lồ.

    Trung thượng bộ đều bị Cửu Đầu Ác Điểu chiếm cứ, không ai dám xằng bậy.

    Thực lực của con Cửu Đầu Ác Điểu này tuyệt đối tới cấp chí tôn, độc chiếm hết kết tinh phòng ngự trung thượng bộ.

    Phương đông đứng Đại Địa Bá Long bảy ngày trượng.

    Đại Địa Bá Long chiếm cứ kết tinh phòng ngự phương đông.

    Tây phương có một con bạch hồ dài bảy trượng, có mười tám cái đuôi lạnh lùng đứng.

    Kết tinh phòng ngự phương tây bị nó bao hết.

    Phương bắc có Vạn Túc ngô Vương vạn đảo thù sắc hơn bảy ngàn trượng, phương bắc có nhiều thêm kết tinh phòng ngự đều bị nó chiếm giữ.

    Chương 869-870: Luyện thanh sắc quang mang

    Phương nam là một Ngũ Thải Lục Sắc Thực Nhân Hoa hơn bốn ngàn trượng.

    Năm yêu thú bá chủ cát cứ một phương, điên cuồng cướp đoạt kết tinh phòng ngự còn lại.

    Năm yêu thú bá chủ trừ phương nam thực nhân hoa ra mấy cái khác có bản lĩnh hỗn động cảnh bát tầng.

    Những yêu thú khác đều bị chúng nó đuổi đi, thế cục ổn định xuống, dù là tài năng như Kiếm Ngục nếu muốn làm liều sẽ bị nó một cú tát bay.

    Phương nam thực nhân hoa, đừng nhìn nó chỉ có thực lực khoảng hỗn động cảnh lục tầng, nhưng xung quanh nó đầy kịch động, loại kịch độc này kém hơn căn nuốt khói độc trên kiếm tu tinh thần nhưng Cửu Đầu Ác Điểu, Đại Địa Bá Long, bạch hồ mười tám tuổi, Vạn Túc Ngô Vương hỗn động cảnh bát tầng cũng không dám trêu vào thực nhân hoa này.

    Năm yêu thú bá chủ, điên cuồng càn quét kết tinh phòng ngự.

    Năm yêu thú bá chủ dù là thứ nào đều cường đại không gì sánh được, hình thể to lớn nên phạm vi bao phủ cũng nhiều hơn.

    Đến lúc này, theo quy tắc hàng năm thì chờ năm yêu thú bá chủ chia cắt xong kết tinh phòng ngự.

    Lục Nguyên ngồi trong thụ động tầng thứ hai kiếm đạo thụ, kiểm kê kết tinh phòng ngự của mình, rồi lại so kích cỡ cát ly thiên địa hình thành không gian, phát hiện vẫn là thiếu một ít kết tinh phòng ngự.

    Hết cách, căn cơ của hắn quá sâu, đổi lại mỗi lần tăng một tầng là cần các loại tài nguyên càng nhiều.

    Vẫn cần kết tinh phòng ngự thì, đúng rồi, phương nam Ngũ Thải Lục Sắc Thực Nhân Hoa!

    Thực nhân hoa là pháp lực hỗn động cảnh lục tầng, lợi hại chính là kịch độc, nhưng hắn đâu có sợ kịch độc.

    Chớp mắt Lục Nguyên xông vào phương vào, vọt vào tầng khói độc, đỉnh đầu nổi lên thanh thánh kiếm đạo.

    Thanh thánh kiếm đạo là bản thăng cấp của thanh đế kiếm đạo, ngay cả cắn nuốt khói độc cũng bị chắn chứ đừng nói kịch động thực nhân hoa bình thường.

    Hắn tiến vào khu vực thực nhân hoa khống chế, thực nhân hoa thấy vậy lập tức điên cuồng phóng khói độc, cùng lúc đó vài cái vòi quất tới.

    Lục Nguyên không thèm dể ý khói độc, chỉ tránh né vòi, đoạt kết tinh phòng ngự.

    Năng lực thực chiến của thực nhân hoa không mạnh lắm, Lục Nguyên một bên trốn một bên xuất kiếm mà nó chẳng làm gì được hắn.

    Thực nhân hoa tức điên, nó chưa từng nghĩ có nhân loại dám chọc vào mình, xâm nhập vào khói độc của mình.

    Nhưng đấu với Lục Nguyên một trận, nó phát hiện đúng là trong phút chốc không làm gì được nhân loại này, hơn nữa hắn không sợ khói độc của nó.

    Trong lòng Lục Nguyên mừng rơn, không ngừng kiếm đâm kết tinh phòng ngự, một khối lại một khối rơi vào đỉnh đầu khánh vân.

    Khu vực phương nam thực nhân hoa khống chế ngày càng ít đi kết tinh phòng ngự.

    Rốt cuộc, kết tinh phòng ngự phương nam hoàn toàn bị Lục Nguyên và thực nhân hoa quét sạch không còn chút gì.

    Lúc này dưới chân Lục Nguyên đạp ánh sáng xanh dài cỡ bốn trăm hai mươi trượng.

    Đương nhiên hiện tại kết tinh phòng ngự ở mấy vùng khác cũng bị quét hết.

    Tức là nói lần cướp đoạt kết tinh phòng ngự này dù là ngoại tầng kết tinh phòng ngự, hay nội tầng kết tinh phòng ngự đều đã bị cướp sạch sẽ.

    Lục Nguyên tăng tốc quay trở lại kiếm đạo thụ.

    Trong kiếm đạo thụ đang bàn tán xôn xao.

    - Lần này sẽ là ai cướp được nhiều kết tinh phòng ngự nhất?

    - Còn cần nghĩ ư?

    Tất nhiên là Kiếm Ngục rồi.

    Kiếm Ngục mạnh nhất trong Kiếm Đạo Bát Cực, người thứ nhất chỉ dưới Kiếm Chi Tử trong các đệ tử.

    - Thật là bây giờ tranh đấu là kết tinh phòng ngự của Kiếm Hùng, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma, Lục Nguyên.

    Dường như kết tinh phòng ngự của bốn người ngang nhau, Kiếm Ngục thì khỏi cần nghĩ.

    Không biết ai là thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm nhỉ?

    - Ta thấy Kiếm Ma là thứ hai.

    - Hừ, ta thấy Kiếm Tuệ thứ hai mới đúng.

    Kiếm Tuệ trí tuệ vô song, đấu với hắn hả, mấy người khác nằm mơ cũng đừng mộng đi.

    - Nói không chừng Lục Nguyên hạng hai thì sao?

    - Sao có thể?

    Dù Lục Nguyên lợi hại nhưng pháp lực hơi thấp, mới là hỗn động cảnh tam tầng thôi, hơi non chút.

    Sau này hắn vượt qua Kiếm Ma, Kiếm Tuệ là tất nhiên nhưng bây giờ thì còn non tay.

    Cơ bản cho đến bây giờ Kiếm Ngục có ánh sáng xanh dài rộng bốn trăm trượng.

    Kiếm Tuệ dường như có độ dài rộng ba trăm ba mươi trượng.

    Kiếm Ma là ba trăm ba mươi trượng.

    Kiếm Hùng kém chút, Lục Nguyên càng kém hơn.

    Đang lúc tất cả bàn tán thì một luồng sáng xanh dâng lên cao, trên vô tận ánh sáng xanh đứng một thanh y thanh niên.

    Lục Nguyên!

    Ánh sáng xanh, bốn trăm hai mươi trượng!

    - Lục Nguyên đạp ánh sáng xanh chẳng ngờ đến bốn trăm hai mươi trượng!

    - Ánh sáng xanh của hắn so với Kiếm Ngục đạp còn hơn hai mươi trượng.

    - Trời ạ!

    Sao hắn có thể được nhiều kết tinh phòng ngự hơn vậy, không lẽ mới rồi lúc năm yêu thú bá chủ càn quét hắn còn dám lao qua cướp kết tinh phòng ngự?

    - Mạnh quá, lần này Lục Nguyên đánh vỡ kỷ lục của Kiếm Ngục rồi.

    Nhiều năm qua luôn là Kiếm Ngục cướp được kết tinh phòng ngự nhiều nhất, lịch sử rốt cuộc bị Lục Nguyên phá vài lần.

    - Lục Nguyên này có thể trấn áp cả Kiếm Ngục!

    Có thể không khiến người kinh ngạc sao?

    Kiếm Ngục luôn là vô địch, kết quả lần này bị Lục Nguyên thắng về mặt tốc độ, mặt thu hoạch kết tinh phòng ngự cũng bị hắn đè đầu.

    Đây là việc khiến người kinh sợ cỡ nào!

    Trong tiếng bàn tán của đám người, Lục Nguyên đáp xuống tầng thứ hai, đi vào thụ động, ngồi xếp bằng, bắt đầu luyện hóa kết tinh phòng ngự.

    Những kết tinh phòng ngự mang theo thuộc tính mãnh liệt của kiếm đạo thụ, cho nên dù bỏ vào trong đỉnh đầu khánh vân vẫn có vô tận ánh sáng xanh rơi xuống, chỉ có luyện hóa xong thì ánh sáng xanh dưới chân mới biến mất, sau đó kết tinh phòng ngự mới bị mình hoàn toàn chiếm hữu.

    Khi luyện ánh sáng xanh, từng chút một bị thu nhỏ, chỉ cần hoàn thành luyện ánh sáng xanh là có thể lấy trùng kích hỗn động cảnh tứ tầng không gian sơ thành.

    Dù sao lần này điên cuồng cướp đoạt kết tinh phòng ngự, số lượng đủ cho mình xông tiểu cảnh giới lần này.

    Yêu thú bên ngoài dần rời đi, kết tinh phòng ngự đã bị cướp sạch, có ở lại đây cũng không ích gì.

    Đương nhiên vẫn có một số yêu thú quanh quẩn tại đây, dù gì bây giờ kiếm đạo thụ không có kết tinh phòng ngự, một số yêu thú muốn nhân dịp này bắt vài người để ăn.

    Lần thứ hai kết tinh phòng ngự dựng lên là một tháng sau.

    Tương đương nói kiếm đạo thụ sẽ qua một tháng không có kết tinh phòng ngự, đoạn ngày này nguy hiểm hơn bình thường nhiều, nhưng ở trong kiếm đạo thụ thì không có việc gì.

    Luyện ánh sáng xanh là công việc đơn điệu mà tốn thời gian.

    Lục Nguyên đang luyện ánh sáng xanh, ngẫu nhiên nhìn phong cảnh ngoài thụ động, thỉnh thoảng thấy yêu thú to lớn vô cùng bay qua bên cạnh.

    Ánh sáng xanh ngày càng nhỏ, bốn trăm trượng, ba trăm năm mươi trượng, ba trăm trượng.

    Hai trăm năm mươi trượng, hai trăm trượng.

    Một trăm trượng.

    Lúc này ánh sáng xanh chỉ còn cuối cùng năm mươi trượng, ngưng luyện xong năm mươi trượng xong là luyện hóa hết kết tinh phòng ngự, có thể trùng kích hỗn động cảnh tứ tầng không gian sơ thành rồi.

    Trong lòng Lục Nguyên tràn đầy mong chờ.

    Lục Nguyên yên tĩnh ngồi xếp bằng, cướp đoạt kết tinh phòng ngự bị ngưng luyện chỉ còn năm mươi trượng.

    Ngưng luyện như vậy hơi mệt chút, Lục Nguyên cầm hồ lô rượu uống một hớp.

    Xuyên qua cửa sổ thụ động nhìn hướng ra bên ngoài.

    Bên ngoài có đủ loại yêu thú bay, nhưng bay không có bao lâu, dường như hôm nay là ngày kết tinh phòng ngự mọc ra, trong vòng một ngày kết tinh phòng ngự sẽ lớn lên, một ngày sau sẽ không có yêu thú tiến vào phạm vi của kết tinh phòng ngự kiếm đạo thụ được nữa.

    Mọi người muốn lấy kết tinh phòng ngự, được thôi, lại chờ năm mươi năm.

    Năm mươi năm sau, lại một vòng luân hồi.

    Lúc này quanh kiếm đạo thụ có một vòng, kết tinh phòng ngự bắt đầu lớn lên, cùng lúc đó ánh mắt trời chiếu rọi, kết tinh phòng ngự lóe ánh sáng xinh đẹp cho đại thụ vạn trượng này khoác một tấm áo cực kỳ xinh đẹp.

    Lục Nguyên uống hớp rượu rồi bắt đầu ngồi xếp bằng tu hành.

    Không tu hành được bao lâu thì hắn bỗng phát hiện hoàn cảnh xung quanh thay đổi.

    Lục Nguyên cảm thấy trước mắt tối đen.

    Đây là tình huống gì?

    Lục Nguyên hoàn toàn không kịp phản ứng lại.

    Lúc này người trên kiếm đạo thụ khác đều kinh hãi vô cùng.

    Mới bay vào một con chim kỳ lạ, chim khoảng ba ngàn trượng nên mới bắt đầu họ mấy để ý con chim.

    Con chim cỡ ba nghìn trượng ở nơi khác ít ỏi chứ trên kiếm tu tinh thần không hiếm gặp.

    Con chim đậu trên kiếm đạo thụ mọi người vẫn không mấy quan tâm, dù gì không có yêu thú nào có thể tấn công vào kiếm đạo thụ, kiếm đạo thụ là tuyệt đối an toàn.

    Kết quả không đợi mọi ngườip hản ứng lại thì thấy con chim dùng mỏ đâm vào kiếm đạo thụ.

    Vậy mà kiếm đạo thụ bị đâm xuyên qua!

    Vậy mà kiếm đạo thụ bị đâm xuyên qua!

    Đừng trách bọn họ kinh hoàng, vì chuyện này thật quá khiến người khó tin, dường như từ khi kiếm đạo thụ có lịch sử đến nay chưa từng xảy ra việc kiếm đạo thụ bị đâm xuyên.

    Tiếp theo mọi người làm ra phản ứng gì thì con chim bay ra ngoài về phía xa xôi.

    Tầng thứ hai kiếm đạo thụ vốn không có chút lỗ hổng nay xuất hiện một lỗ, không tính quá to.

    Mọi người kiểm kê nhân số, phát hiện không thấy Lục Nguyên, rất có thể là bị quái điểu bắt mất rồi.

    Chuyện này quá khủng khiếp, lập tức có tin tức truyền hướng kiếm môn tinh thần.

    Mới nãy xảy ra chuyện gì?

    Lục Nguyên nằm trong cuộc nên không biết chuyện gì cả, chỉ thấy bốn phái tối đen, mà không gian tối đen hình như di động, hắn kinh sợ thắc mắc.

    Rồi giờ thì xung quanh tỏa ánh sáng rực rỡ.

    Lục Nguyên phát hiện mình đang ở trong không gian khá lớn.

    Trong không gian trừ hắn ra còn có vài người.

    Trong đó đứng thẳng là Kiếm Tuệ phẩy quạt khổng minh.

    Bên kia đứng Kiếm Ma, còn có hai người khác, vóc dáng giống nhau chín phần, đều là cao to vạm vỡ, khuôn mặt cực kỳ binh thường, trán của hai người xăm hình con rồng nhỏ, ký hiệu rất bắt mắt, hai người này là ai nhỉ?

    Đúng rồi, là hai huynh đệ Hiên Viên Ti Long, Hiên Viên Cốt Long.

    Hai huynh đệ này cũng là trưởng lão nổi danh, nghe nói là hỗn động cảnh lục tầng, dù chưa trùng kích đến hỗn động cảnh thất tầng nhưng cũng là nổi tiếng đã lâu.

    Nếu hai người thành công trùng kích thì Kiếm Môn sẽ lập tức có thêm hai chí tôn.

    Bốn người hỗn động cảnh lục tầng!

    Kiếm Tuệ, Kiếm Ma, Hiên Viên Ti Long, Hiên Viên Cốt Long.

    Lục Nguyên ấn chuôi kiếm, biểu tình không thay đổi nói:

    - Xem ra ta đã trúng kế của ngươi.

    Kiếm Tuệ gật đầu nói:

    - Không sai, ngươi đã trúng kế.

    - Thôi được, bây giờ ngươi sắp chết rồi thì để ngươi làm quỷ hiểu rõ đi.

    Từ lúc ban đầu biết ngươi thì ta liền biết phải giết chết ngươi.

    Nhưng Kiếm Chủ còn ở, môn quy ở đó, muốn giết ngươi không dễ.

    Vậy nên từ đầu sự kiện cướp đoạt kết tinh phòng ngự là cơ hội để giết ngươi.

    - Đương nhiên, lần cướp đoạt kết tinh phòng ngự ngươi quá cẩn thận làm ta không ra tay được, vậy nên chấp hành cách thứ hai.

    Kiếm Tuệ chắp tay sau lưng, có sự đắc ý vì kế hoạch thành công:

    - Thật ra ta đã sớm chuẩn bị rồi.

    Kiếm đạo thụ được gọi là không yêu thú nào công phá được, nhưng trên đời làm gì có vật nào hoàn mỹ vô khuyết không thể công phá?

    Ta lật mòn điển địch, phát hiện thì ra có một dị thú có thể công phá kiếm đạo thụ, chính là Thiên Trác Thần Điểu.

    Loài chim Thiên Trác Thần Điểu trời sinh khắc chế cây cối, có thể đem kiếm đạo thụ đâm ra một cái lỗ.

    Dĩ nhiên Thiên Trác Thần Điểu bình thường đâm không thủng kiếm đạo thụ được, chỉ có lúc kiếm đạo thụ mới sinh ra kết tinh phòng ngự thì có khả năng thôi.

    Ta dùng loại Thiên Trác Thần Điểu này nuốt người vào bụng, bây giờ ngươi ở trong bụng Thiên Trác Thần Điểu.

    - Dĩ nhiên dù Thiên Trác Thần Điểu còn sống nhưng sớm bị ta cải tạo nhiều lần, không gian bên trong vô cùng cứng rắn, không phải ngươi ta có thể công phá.

    Dù tốc độ trốn tránh của ngươi nhanh tới đâu sẽ không có chút tác dụng.

    Kiếm Tuệ mỉm cười nói:

    - Ta có hết tất cả tư liệu của ngươi.

    Ngươi có thể vượt hai tầng tiểu cảnh giới khiêu chiến người, bây giờ ngươi là hỗn động cảnh tam tầng, tối đa thắng được hỗn động cảnh ngũ tầng, nơi này có bốn cao thủ hỗn động cảnh lục tầng, có thể diệt tuyệt ngươi.

    - Ngươi không thể thăng lên hỗn động cảnh tứ tầng được, vì không có thất phương thạch.

    Ta nắm rất rõ tư liệu cảu ngươi, ngươi không hề có thất phương thạch.

    Cùng lúc đó, ngươi chưa luyện hóa xong ánh sáng xanh năm mươi trượng, lần này ngươi chắc chắn sẽ chết.

    - Kế sách này là khiến ngươi bị yêu thú trên kiếm tu tinh thần giết chết.

    - Kế này không có mảy may sai sót, bên Kiếm Chủ không thể nói gì được.

    Lục Nguyên coi như hiểu đây là sao.

    Kiếm Tuệ thiết kế nói đơn giản thì giản đơn, nói phức tạp thì rắc rối thật.

    Dù sao mặc kệ thiết kế thế nào, bây giờ Lục Nguyên đã ở trong bụng Thiên Trác Thần Điểu, khó thể chạy đi.

    Cùng lúc đó, trong bụng Thiên Trác Thần Điểu còn chuẩn bị bốn cao thủ hỗn động cảnh lục tầng, chỉ cần một người thoi đủ giết chết Lục Nguyên chứ đừng nói bốn cao thủ cùng ra tay.

    Kiếm Tuệ phe phẩy quạt lông hiện rõ phong lưu.

    Gã nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, ngươi có sức mạnh lớn hơn nữa thì có tác dụng gì?

    Đối mặt kế sách của ta ngươi chỉ có nước thua thôi.

    Ta là Kiếm Tuệ, kiếm đạo trí tuệ, mà ngươi, chỉ có nước bị ta bóp chết.

    Từ đầu Kiếm Tuệ đã muốn giết chết Lục Nguyên.

    Bởi vì Lục Nguyên mà tại Hoa Sơn gã mất chữ tuệ quan trọng nhất, gã sớm muốn đem mối thù này trả lên người hắn.

    Không giết chết Lục Nguyên tuyệt đối không bỏ qua.

    Dù bề ngoài gã thong dong nhưng trong lòng sát tâm trỗi lên.

    - Khục khục khục khục khục.

    Kiếm Ma cười quái dị, nhìn Lục Nguyên, tràn ngập sát khí, nói:

    - Lục Nguyên, vốn ngươi và ta không có cừu, không có hận, nhưng cố tình ngươi dùng tiên kiếm thuộc tính chính khí.

    Chết tiệt, hôm nay ta phải giết chết ngươi, không chỉ vậy, còn đem thân hình ngươi luyện thành ma tướng của ta, tù cấm linh hồn ngươi thành ma hồn của ta.

    Kiếm Tuệ lạnh nhạt nói:

    - Đầu của hắn thuộc về ta, ta nói rồi, ta muốn ăn dịch não của hắn.

    Hiên Viên Ti Long mỉm cười nói:

    - Giết hắn, hy vọng cuối cùng của hệ Thái Sử cũng xong.

    Hiên Viên Cốt Long cười khằng khặc nói:

    - Diệt sát hệ Thái Sử, hơn nữa hậu bối bình thường mà dám làm càn như vậy.

    Hai người này không có thù hạn gì nhiều với Lục Nguyên, chẳng qua một là vì phải diệt hệ Thái Sử, hai là gần đây danh tiếng của hắn quá lớn, chúng muốn giết hắn.

    Bốn cao thủ hỗn động cảnh lục tầng đều cười quái dị nhìn Lục Nguyên.

    Giết chết Lục Nguyên!

    Chương 871-872: Nhị Kiếm ra tay

    Nghĩ đến có thể giết Lục Nguyên là mắt bốn người tỏa sáng.

    - Vậy sao?

    Lục Nguyên cười khẽ.

    - Vậy hẹn tạm biệt.

    Vèo một tiếng, Lục Nguyên mới đứng trước mặt bốn người đột nhiên biến mất, khiến đám Kiếm Tuệ giật nảy mình.

    Nhưng Kiếm Tuệ là người kiếm đạo trí tuệ, lập tức phản ứng lại, nói:

    - Hắn không khả năng thoát được, chắc chắn là còn ở trong Thiên Trác Thần Điểu, không thể nào ra bên ngoài.

    Có lẽ là bản lĩnh quái lạ gì, nhưng chúng ta có thể đi tìm hắn, một khi tìm ra là giờ chết của hắn.

    Kiếm Tuệ không chút hoảng hốt nói:

    - Bên trong Thiên Trác Thần Điểu chia làm đầu chim, thân chim, đuôi chim, cánh chim, bốn phần có thể đi.

    Ta ở đầu chim, Hiên Viên Ti Long sư thúc, ngươi đi thân chim.

    Hiên Viên Cốt Long sư thúc ngươi đi cánh chim.

    Kiếm Ma, ngươi phụ trách đuôi chim.

    Nhất định phải tìm ra Lục Nguyên rồi giết hắn.

    - Hắn trốn không thoát lòng bàn tay của chúng ta.

    Kiếm Tuệ tràn đầy tự tin!

    Lúc này Lục Nguyên đã núp xong ồi.

    Mới nãy Lục Nguyên phát độn không là gì khác mà dùng tàng kiếm ý!

    Trước khi tiến vào kiếm tu tinh thần hắn học được kiếm ý này, nếu không nhờ có tàng kiếm ý thì hắn không khả năng nhẹ nhàng ở trong cắn nuốt khói độc tránh đi những loài yêu thú vô cùng cường đại.

    Tình huống vừa rồi hắn dùng tàng kiếm ý lóe người bỏ chạy.

    Dùng tàng kiếm ý, Lục Nguyên đã núp đến nơi rất xa.

    Lục Nguyên có thẻ bên trong Thiên Trác Thần Điểu, phát hiện nó đúng là vô cùng cứng rắn, không biết do linh vật nào chế thành, kiếm đánh vào không gây lỗ hổng nào.

    Xem ra Kiếm Tuệ không nói xuông, hắn trốn không ra Thiên Trác Thần Điểu.

    Nhưng trốn không ra thì không trốn vậy.

    Chẳng có chuyện gì to tát cả.

    Tình báo của Kiếm Tuệ là mình không có thất phương thạch, không trùng kích nổi hỗn động cảnh tứ tầng không gian sơ thành.

    Nhưng thật xin lỗi, tình báo của Kiếm Tuệ không lầm, tuy nhiên mình luyện thành bảy kiếm ý đông nam tây bắc thượng trung hạ, luyện thành bảy kiếm ý này rồi không cần thất phương thạch, có đủ kết tinh phòng ngự là sẽ trùng kích lên hỗn động cảnh tứ tầng được.

    Gia không trốn, ở trong Thiên Trác Thần Điểu thăng lên hỗn động cảnh tứ tầng rồi giải quyét ngươi.

    Kiếm Tuệ!

    Kiếm Ma!

    Hai ngươi rửa cổ chờ đi.

    Trúng kế thì sao?

    Lục Nguyên ta mưu kế luôn không có gì xuất sắc nhưng kiếm thì tuyệt diệu, đủ chặt cái đầu chó của Kiếm Tuệ.

    Kiếm tu tinh thần, con chim xám to lớn ba ngàn trượng bay hướng này, mang theo khí lưu mãnh liệt.

    Con chim xám to lớn ba ngàn trượng ở nơi khác là quý giá nhưng tại kiếm tu tinh thần thì không chút gì lạ cả.

    Nhưng không ai biết bên trong Thiên Trác Thần Điểu đang tiến hành trận tranh đấu, còn rất kịch liệt.

    Thiên Trác Thần Điểu, tổng cộng có bốn bộ phận.

    Kiếm Ma phụ trách bộ phận là đuôi chim.

    Đuôi chim của Thiên Trác Thần Điểu giống như đuôi chim bình thường, chẳng qua phóng to rất nhiều, dài gần ngàn trượng, rộng gần ngàn trượng.

    Phạm vi khá rộng.

    Cấu tạo bên trong rất phiền phức.

    Dù sao đây là bên trong con chim chứ không phải khoảng không.

    Dưới tình huống bình thường, Kiếm Ma quét thần thức thì phạm vi dài rộng gần ngàn trượng bình thường này một hơi là quét hết, nhưng cố tình Lục Nguyên trốn quá sâu, gã lấy thần thức dò tìm không ra, vậy nên không còn cách nào khác, Kiếm Ma chỉ đành tự mình ra trận.

    Kiếm Ma độn phi như luyện, tốc độ cực nhanh, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Lục Nguyên đâu.

    Không lẽ khu vực mình truy tìm không có hắn?

    Liên lạc với Kiếm Tuệ, phát hiện bên họ dường như cũng không tìm được gì, Lục Nguyên giấu thật là sâu.

    Kiếm Ma muốn giết Lục Nguyên ngày càng rực cháy, trên đỉnh đầu gã nổi lên ma nhãn, đây là Thiên Đô Ma Nhãn của gã, không có gì không tìm được.

    Từng con ma nhãn đánh về mỗi phần đuôi chim, chỉ cần có ma nhãn thì bất cứ thứ gì không che giấu được, Kiếm Ma tin tưởng dựa vào Thiên Đô Ma Nhãn, chắc chắn tìm ra được Lục Nguyên, chỉ cần hắn có trong khu vực gã muốn tìm.

    Đương nhiên dùng Thiên Đô Ma Nhãn cũng tốn nhiều thời gian.

    Cơ bản một ma nhãn có thể khiến bất cứ sự vật, ảo thuật gì trong phạm vi rộng dài mười trượng bị phá vỡ hết, chắc chắn sẽ tìm.

    Trong toàn khu vực đuôi chim Thiên Trác Thần Điểu muốn tìm hết khu vực phải sắp xếp một trăm Thiên Đô Ma Nhãn mới được.

    Mỗi sắp xếp một Thiên Đô Ma Nhãn là cần mười giây.

    Cho nên muốn xếp Thiên Đô Ma Nhãn toàn khu vực thì cần một ngàn giây.

    Kiếm Ma hung tợn nói:

    - Lục Nguyên, chỉ cần ngươi ở đuôi chim, một ngàn giây thì ta chắc chắn sẽ tìm được ngươi!

    Lục Nguyên đúng là đang ở đuôi chim dùng tàng kiếm ý, trong phút chốc Kiếm Ma tìm không thấy hắn.

    Nhưng Lục Nguyên bản năng phát hiện tàng kiếm ý của mình sẽ bị Thiên Đô Ma Nhãn phá, nghe giọng của Kiếm Ma thì hắn chỉ có thời gian một ngàn giây, bây giờ phải hoàn toàn luyện hóa ánh sáng xanh năm mươi trượng dưới bàn chân thì mới có thể trùng kích hỗn động cảnh tứ tầng.

    Nhưng theo trình tự bình thường muốn trong một ngàn giây tế luyện xong ánh sáng xanh năm mươi trượng là không khả năng.

    Nhưng hết cách, phải bắt đầu tế luyện thôi.

    Thời gian đã qua năm mươi giây, ánh sáng xanh còn có bốn mươi chín trượng, dựa theo tốc độ này cho dù qua một ngàn giây thì ánh sáng xanh còn có ba mươi trượng.

    Có cách gì để tăng tốc không?

    Phải rồi, còn nhớ lúc trước mình ở trong góc bản điển tịch, lúc mắt buồn ngủ sụp mí từng trông thấy loại 'Nhiên Thiêu Linh Thạch Pháp', công pháp này lấy thiêu đốt nhiều linh thạch khiến luyện hóa càng nhanh.

    Lục Nguyên lập tức không khách sáo, bây giờ hắn có tổng cộng hơn ba mươi vạn thượng phẩm linh thạch.

    Cắn răng, đốt cháy mười vạn thượng phẩm linh thạch.

    Không sai, một hơi đốt mười vạn thượng phẩm linh thạch đúng là rất đau đớn, đó là số tài nguyên khá lớn.

    Nhưng lúc liên quan sống còn thế này không rảnh nghĩ nhiều.

    Đốt linh thạch xong tốc độ ánh sáng xanh ngưng luyện chợt tăng không ít.

    Lúc năm trăm giây thì ánh sáng xanh còn lại khoảng hai mươi trượng.

    Kiếm Ma ở trong đuôi chim bày ra một ngàn Thiên Đô Ma Nhãn, lập tức thấy bóng dáng Lục Nguyên.

    Người áo xanh ngồi xếp bằng ở sâu trong đuôi chim.

    Rốt cuộc phát hiện ra hắn rồi, Kiếm Ma cười to, gã cảm giác rõ ràng khí thế của hắn không biến đổi gì, vẫn là ở cường độ gã dễ dàng đánh bại.

    Kiếm Ma cười khùng khục nói:

    - Lục Nguyên, rốt cuộc ngươi bị ta tìm thấy.

    - Hôm nay ta muốn ngươi chết!

    Kiếm Ma không vội thông báo cho người khác.

    Bởi vì ma niệm của Nhận Lợi Thiên Ma Tôn.

    Năm đó Lục Nguyên luyện tiên kiếm thì ma niệm xâm nhập vào Lục Nguyên, kết quả thất bại, ngược lại bám vào người Kiếm Ma, khiến Kiếm Ma tiếp xúc với ma chi văn minh trong truyền thuyết.

    Ma chi văn minh muốn linh hồn của Lục Nguyên, cho nên Kiếm Ma không báo với Kiếm Tuệ, cũng có nguyên nhân vì gã cho rằng một mình đủ giết Lục Nguyên.

    Kiếm Ma dùng Ma Niệm tiên kiếm của gã, một kích ngưng tụ không biết bao nhiêu ma niệm chém hướng Lục Nguyên.

    Chính lúc này, Lục Nguyên mở mắt ra, mỉm cười nói:

    - Ngươi tới chậm.

    Đối mặt Ma Niệm tiên kiếm vung trước mắt, Lục Nguyên không thèm để ý, khoanh chân trùng kích hỗn động cảnh tứ tầng không gian sơ thành.

    Hỗn động cảnh tứ tầng không gian sơ thành là cần ngưng luyện không gian, một không gian kỳ lạ khác với trung ương thiên triều.

    Khi ngưng luyện không gian này thì sẽ xịch ra không gian loạn lưu dao động, Ma Niệm tiên kiếm cái gì xem thì như chém hướng Lục Nguyên thật ra là chém trong không gian loạn lưu, không hề trúng hắn.

    Hỗn động cảnh tam tầng xung kích hỗn động cảnh tứ tầng, không gian thác loạn, không gian loạn lưu sinh ra.

    Dưới tình huống này có hai cách công kích người xông cảnh giới đó, một là công lực quá cao mình không hề sợ không gian thác loạn, hai là hiểu về không gian thiết tắc.

    Đáng tiếc Kiếm Ma không hiểu không gian thiết tắc, thực lực là hỗn động cảnh lục tầng nhưng không cách nào chống lại những không gian loạn lưu.

    Ma Niệm tiên kiếm công kích, biến mất trong không gian loạn lưu.

    Lúc này Kiếm Ma chỉ đành trơ mắt nìn Lục Nguyên trùng kích hỗn động cảnh tứ tầng, trong lòng phát điên gào rằng, không đúng, trong tư liệu của Kiếm Tuệ Lục Nguyên không có cơ hội được đến thất phương thạch, sao có thể trùng kích hỗn động cảnh tứ tầng chứ!

    Hay là Lục Nguyên sắp chết giãy dụa?

    Hắn trùng kích sẽ thất bại, chỉ cần thất bại là nguyên khí đại thương, mình có thể đánh chết hắn.

    Kiếm Ma vô cùng tin vào tư liệu của Kiếm Tuệ.

    Giờ phút này Lục Nguyên quên đi mọi thứ bên ngoài, bắt đầu tập trung tinh thần trùng kích hỗn động cảnh tứ tầng.

    Thượng phẩm linh thạch điên cuồng đốt cháy.

    Mấy chục linh thú cấp truyền thuyết điên cuồng truyền vào nguyên khí.

    Lúc trước cát ly thiên địa lại hiện ra, đó là một không gian cỡ ngọn núi.

    Lục Nguyên quát dài:

    - Không gian, thành cho ta!

    Xung quanh không gian có vô số kiếm khí thẳng hướng này, kiếm khí càng cường đại hơn cát ly không gian, khiến không gian càng rõ ràng.

    Mảnh không gian này bản thân quái lạ, bây giờ theo tiếng Lục Nguyên hét, dần thoát ly thành một vực, muốn cắt đứt quan hệ với thiên địa trung ương thiên triều, tự thành không gian tự do.

    Đây chính là không gian hoàn toàn tự do.

    Nhưng phần không gian bản thân nàytừ trung ương thiên triều, trung ương thiên triều sao mà để Lục Nguyên cắt đứt liên hệ cùng thiên địa như.

    Nộ triều như hải như sơn đánh hướng không gian tự do của Lục Nguyên.

    Bây giờ không gian tự do của Lục Nguyên đã tới mức độ nguy hiểm.

    Nếu không gian này bị lực lượng thiên địa nổ nát, có thể khẳng định một điều là hắn sẽ nguyên khí đại thương.

    Lục Nguyên vỗ chưởng, đánh ra vô só kết tinh phòng ngự bay hướng các mặt không gian tự do.

    Không chút nghi ngờ, kết tinh phòng ngự là sử dụng vào lúc này.

    Những kết tinh phòng ngự đem không gian tự do của Lục Nguyên chế tạo thành thế giới băng trong suốt, cách biệt với không gian ngoại giới.

    Lực lượng thiên địa bên ngoài như nộ triều đánh vào kết tinh phòng ngự, cuối cùng đều bị nó vững vàng chặn đứng.

    Lúc này không chỉ có lực lượng thiên địa công kích, ý thức thiên địa cũng công kích Lục Nguyên.

    Lục Nguyên quát dài:

    - Kiếm đạo của ta, khai thiên tích địa!

    Ý thức thiên địa mạnh, ý thức của Lục Nguyên cũng cường, hai bên trên không trung giao nhau.

    Lục Nguyên cảm giác mình như một khối nồ tiều đối mặt biển rộng, dù sóng biển hùng dũng nhưng nộ triều của mình vẫn đứng thẳng.

    Dần dần lực lượng thiên địa, ý thức thiên địa công kích bị Lục Nguyên chặn.

    Lục Nguyên cảm giác không gian tự do khác như núi đã thành không gian tự do của bản thân, rốt cuộc mình tăng lên đến hỗn động cảnh tứ tầng không gian sơ thành, không gian bản thân đã thành, không còn là đỉnh đầu khánh vân mà là không gian bản thân, không gian này to lớn đỉnh đầu khánh vân rất nhiều.

    Đương nhiên không gian bản thân mới ngưng luyện thành, bên trong trốn rỗng không có gì khác.

    Không!

    Chính là cảm giác duy nhất.

    Nếu muốn không trống rỗng, được thôi, mau lên hỗn động cảnh ngũ tầng pháp tắc không gian, đem nhiều pháp tắc rót vào không gian là sẽ không rỗng nữa.

    Lục Nguyên có vài phần tò mò với không gian tự do mới luyện thành, đem thượng phẩm linh thạch mà đỉnh đầu khánh vân sắp chứa không nổi bỏ vào trong không gian tự do.

    Bởi vì trong không gian không có trọng lực nên mấy thượng phẩm linh thạch bềnh bồng trên không trung.

    Ha ha, không gian tự do có một ngọn núi to như vậy, sau này không cần lo không gian nhỏ nữa.

    Đối với không gian mới thành của mình, Lục Nguyên ngắm nghía một lát, mlaays thần thức quét một chốc rồi tỉnh táo lại, trở về thế giới thực.

    Trong hiện thực Kiếm Ma đứng trước mặt hắn.

    Kiếm Ma vẫn đang tỏa ra ma khí to lớn, ma khí như núi như biển tứ tán cuồng quét!

    Cho người áp lực to lớn, ma niệm khổng lồ cớp lóe.

    Nhưng bây giờ mình đã đến hỗn động cảnh tứ tầng không gian sơ thành rồi, muốn đánh Kiếm Ma hỗn động cảnh lục tầng không thành vấn đề.

    Lục Nguyên nhìn Kiếm Ma, mỉm cười nói:

    - Kiếm Ma, ngươi rửa sạch đầu chó cho ta chém chưa?

    Cha nó!

    Bị Kiếm Ma đè đầu lâu như vậy, rốt cuộc sắp phản kích được rồi.

    Bây giờ hãy để gia xinh đẹp đánh ngược lại đi, chém đầu chó của Kiếm Ma đã rồi tính.

    Máu đang sục sôi!

    Lục Nguyên đến hỗn động cảnh tứ tầng không gian sơ thành rồi tự tin tăng nhiều.

    Một kiếm trong tay, dám khiêu chiến anh hùng thiên hạ.

    - Kiếm Ma, cái đầu chó của ngươi treo không lâu đâu!

    Kiếm Ma trong lòng hoang mang.

    Thật ra Kiếm Ma rất có lòng tin vào thực lực của mình, người nổi bật trong Kiếm Đạo Bát Cực sao không có tự tin chứ.

    Nhưng đối mặt Lục Nguyên, nhớ đến hắn sáng tạo nhiều kỳ tích, gã không tràn trề tự tin.

    Hơn nữa gã rất tin vào Kiếm Tuệ, tư liệu của Kiếm Tuệ là Lục Nguyên có thể vượt hai tầng tiểu cảnh giới thắng địch, Kiếm Tuệ trước này không có gì đoán không trúng, tính toán không bỏ sót.

    Vậy nên Kiếm Ma không định ngay mặt đụng độ với Lục Nguyên.

    Gã định né tránh.

    Trước né một phen, dù gì Lục Nguyên còn ở trong Thiên Trác Thần Điểu, kêu đủ bốn người Kiếm Tuệ đối phó một mình Lục Nguyên, lấy bốn chọi một rồi tính tiếp.

    Kiếm Ma vốn nghĩ ăn chắc Lục Nguyên nên mới muốn một chọi một.

    Bây giờ tràn ngập tính không xác định thì gã muốn lấy bốn đấu một.

    Con người thôi, phải sống thông minh chút.

    Kiếm Ma cho rằng mình là một người khá thông minh, sẽ không làm chuyện gì điên rồ, nên gã lập tức quan sát địa hình, xem coi chỗ nào thích hợp chạy trốn.

    Lục Nguyên lắc đầu nói:

    - Muốn trốn hả?

    Ở trong tay ta sao thoát được.

    Nghe Lục Nguyên khoác lác như vậy, Kiếm Ma suýt bật cười.

    Nếu thật sự đánh nhau, Kiếm Ma không ch oằng mình sẽ thua, chẳng qua vì muốn chắc ăn trăm phần trăm mới chờ đám Kiếm Tuệ đến rồi đánh.

    Xem coi bây giờ Lục Nguyên nói cái gì, hắn dám nói gã trốn cũng không thoát, buồn cười quá, sao gã không thoát được chứ?

    Kiếm Ma cười khẩy nói:

    - Lục Nguyên, có lẽ ngươi đốt cháy đầu óc rồi, mặc dù ngươi đến hỗn động cảnh tứ tầng cũng chưa chắc thắng được ta, dù có thắng ta thì tối đa là một bậc thôi, ta muốn đi thì đi, muốn ở thì ở, ngươi làm sao ngăn ta?

    Thật buồn cười.

    Kiếm Ma cười nói, cảm thấy Lục Nguyên cháy não rồi.

    Kiếm Ma chớp mắt nhoáng người rất nhanh lùi về sau, biến mất.

    Kiếm Ma né nhanh nhưng Lục Nguyên tiến lên càng mau.

    Lóe người, chỉ tiến một hơi.

    Xem tốc độ của hai người thì Lục Nguyên nhanh hơn Kiếm Ma nhiều, tức là nói cứ tiếp tục thì hắn chắc chắn đuổi kịp gã.

    Nhưng chớp mắt trên không trung xuất hiện mười Kiếm Ma.

    Đây là tuyệt kỹ phân thân của Kiếm Ma, bình thường dùng để tấn công nhưng bây giờ sử dụng cho chạy trốn.

    Chỉ cần Lục Nguyên đuổi theo nhầm người là không thể bắt kịp gã nữa.

    Kiếm Ma rất tự tin vào tuyệt kỹ phân thân của mình.

    Mười tên phân thân, chỉ cần Lục Nguyên lầm trong chớp mắt là hoàn toàn sai, đuổi theo không kịp Kiếm Ma.

    Chương 873-874: Chém giết nhị kiếm

    Khi Kiếm Ma rút lui thì mang theo nụ cười tất thắng.

    Lục Nguyên, bây giờ ta tạm thời rút lui, một khi liên lạc được Kiếm Tuệ, lúc đó liền giét chết ngươi.

    Lục Nguyên, ta nhất định khiến ngươi chết, tuyệt đối không cho ngươi có một chút đường sống.

    Coi như lúc gã lùi vẫn muốn giết Lục Nguyên, đối với người cóĐ chính khí tiên kiếm, Kiếm Ma chắc chắn không thể để lại, trong lòng gã thề nguyền rủa ác độc.

    Chính lúc này, Kiếm Ma phát hiện Lục Nguyên không chút do dự bay thẳng tới chân thân của gã.

    Cái này!

    Kiếm Ma phản ứng không kịp, không ngờ Lục Nguyên không hề chần chờ chút nào, lúc này kiếm của hắn đã tới trước mặt gã.

    Kiếm Ma biết nhuệ khí mất rồi, lần này giao đấu tất nhiên sẽ chịu thiệt, nhưng dưới kiếm tuyệt sát của Lục Nguyên gã chỉ đành tiếp chiêu.

    Kiếm Ma chợt nghe từ xa có tiếng gió.

    Tổng cộng ba tiếng gió, trong Thiên Trác Thần Điểu không có ai khác, xem ra Kiếm Tuệ, Hiên Viên Ti Long, Hiên Viên Cốt Long đã đuổi tới.

    Nghe tiếng gió thì tối đa mười giây ba người Kiếm Tuệ liền tới ngay.

    Chính là nói gã chống mười giây liền sống sót.

    Mười giây!

    Bình thường mười giây thì nói sao mình cũng chống nổi, Kiếm Ma có niềm tin này.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm sắc bén đã bay tới.

    Đối mặt công kích sắc bén nhất của Lục Nguyên, Kiếm Ma sử dụng tuyệt kỹ mạnh nhất của mình, vốn đối người dưới hỗn động cảnh ngũ tầng thì hay nhất là lấy ra không gian pháp tắc, cơ bản tất thắng.

    Nhưng Kiếm Ma sớm nghe đến đám Âm Thế Kỳ nói rằng Lục Nguyên có bản lĩnh kỳ lạ chớp mắt đâm phá không gian pháp tắc cho nên gã không dám dùng.

    Gã đánh ra Thiên Ma một trăm lẻ tám kiếm.

    Thiên Ma một trăm lẻ tám kiếm của gã thật là ma cực độ, ma cực đoan, vô số ma long xuất hiện ở mũi kiếm của gã, vô số hình tượng ma thần linh xuất hiện trong kiếm.

    Ma Niệm tiên kiếm của gã đang biểu thị cực đoan chữ ma, chữ ma vô biên vô cảnh, một kiếm của gã như muốn biến nó thành ma biển.

    Giây thứ chín!

    Sau chín giây là Kiếm Tuệ sẽ đuổi đến.

    Kiếm của Lục Nguyên bây giờ hóa thành chính khí đại hải, chính khí đại dương.

    Dường như dưới kiếm của Lục Nguyên xuất hiện một bài ca chính khí, hình như có một vị đại nho ở trong kiếm của hắn.

    Đại nho đang đọc áng thơ: 'Thiên địa có chính khí, tạp nhiên phú lưu hình, thượng tắc vi nhật nhĩ, hạ tắc vi hà sơn.'

    Giây thứ tám!

    Kiếm Ma giật nảy mình, kiếm xuất hiện đại nho!

    Đây là một cảnh giới quái lạ, có chút liên quan đến nho chi văn minh, rồi đây nho chi văn minh sớm muộn gì sẽ tìm đến Lục Nguyên.

    Không đúng, bây giờ mình đang đối mặt kiếm tuyệtcủa Lục Nguyên, đâu rảnh nghĩ lung tung.

    Giây thứ bảy!

    Xuyên qua!

    Chính khí của Lục Nguyên vốn có tác dụng tuyệt đối khắc chế ma khí của Kiếm Ma, mới đầu gã muốn trốn nhưng mười phân thân bị xuyên thấu, lại bị tập kích, nhuệ khí sớm mất, dưới tình huống này nhát kiếm mạnh nhất của Kiếm Ma lại bị một kiếm đường đường chính chính của Lục Nguyên xuyên qua.

    Tới giây thứ sáu Kiếm Ma phát hiện kiếm khí chính khí của Lục Nguyên đã đến cổ họng gã, lúc này gã không còn cách nào khác, lấy ra văn tự của mình, ma!

    Chữ ma to lớn vừa xuất hiện lập tức chặn kiếm khí đi tới!

    văn tự vốn là lực lượng không bình thường, Kiếm Ma cười khùng khục nói:

    - Ta phải giết ngược lại ngươi!

    Thiên Ma một trăm lẻ tám kiếm kết hợp cùng chữ ma, ở không trung như có vô cùng ma đầu xuất hiện trấn áp Lục Nguyên.

    Giây thứ năm!

    Lục Nguyên quát dài, đỉnh đầu lóe lên ánh sáng kiếm đạo bốn văn tự.

    Tiến, đốn, tham, tuệ, kiếm đạo văn tự lấy ra, chữ ma còn muốn hung hăng nhưng lập tức bí bốn kiếm đạo văn tự đè ép.

    Sao có thể!

    Lục Nguyên mà có đến bốn kiếm đạo văn tự, lại còn có chữ tuệ.

    Kiếm Ma toàn thân kiếm khí bị bốn chữ đè ép khó chịu muốn hộc máu, kiếm của Lục Nguyên chính khí nồng hơn, một kiếm xuyên qua cổ họng Kiếm Ma.

    Vốn Kiếm Ma có Thiên Ma Cửu Chuyển để trốn nhưng đối mặt công kích chính khí như vậy dù là Nhất Chuyển cũng không dùng được.

    Ba giây đếm ngược, Kiếm Ma mắt nhắm lại, gã không bao giờ ngờ rằng ngay cả mười giây cũng chống không nổi sắp chết vào tay Lục Nguyên.

    Lúc mới bắt đầu Kiếm Ma vô cùng tự tin, chắc chắn có thể trốn thoát, giờ mới phát hiện đã đánh giá cao bản thân, kiếm của Lục Nguyên quá biến thái.

    Đonwg nhiên Kiếm Ma hiểu rằng nếu không phải mới bắt đầu mình liền muốn chạy, mất nhuệ khí thì sẽ không dễ dàng bị đánh bại như thế.

    *Bùm!*

    Đầu Kiếm Ma nặng nề đập xuống đất, Kiếm Ma trong Kiếm Đạo Bát Cực cứ thế chết đi, chết bình yên mà đơn giản.

    Lục Nguyên nhàn nhã đứng đó, tay động đã chộp chữ ma vào tay, giống hút nước rút tài nguyên của Kiếm Ma ra khỏi ma chi không gian pháp tắc vỡ vụn của gã.

    Kiếm Ma có năm mươi mốt con linh thú cấp truyền thuyết, không tệ nha không tệ.

    Thượng phẩm linh thạch chẳng ngờ tới ba mươi vạn khối!

    Lục Nguyên tính toán thì linh thú cấp truyền thuyết của mình qua trận với Kiếm Ma có tổng cộng một trăm con, thượng phẩm linh thạch thì năm mươi vạn khối, xem như tài sản dày.

    A!

    Còn có kết tinh phòng ngự nữa.

    Kiếm Ma đã chết, không gian pháp tắc của gã bắt đầu tan vỡ, kết tinh phòng ngự cũng vỡ tan, đây là thời cơ tốt để thu lấy kết tinh phòng ngự.

    Kết tinh phòng ngự thật ra chỉ là một đơn vị thống kê, cơ bản là lấy lượng làm đơn vị thống kê.

    Cái gọi là đơn vị thống kê một lượng ý chỉ bình thường tu tiên giả khi xông vào hỗn động cảnh tứ tầng thì cần số lượng kết tinh phòng ngự, mà lúc trước Lục Nguyên trùng kích hỗn động cảnh tứ tầng sử dụng là hai điểm năm lượng.

    Bây giờ Kiếm Ma chết rồi, Lục Nguyên nhanh chóng thu lấy kết tinh phòng ngự, dù là vậy nhưng vẫn hao tổn một ít, cuối cùng thu lấy một điểm năm lượng kết tinh phòng ngự.

    Lục Nguyên thầm nghĩ, quả nhiên con người không cướp thì không giàu, giết Kiếm Ma liền có một điểm năm lượng kết tinh phòng ngự, lúc trước cướp một điểm hai lượng kết tinh phòng ngự mệt muốn chết.

    Đến đây thì tài nguyên quan trọng trên người Kiếm Ma cơ bản bị hắn mò hết, cái khác như đồ thuộc ma đạo, thư tịch ma đạo thì Lục Nguyên thói quen mồi lửa đốt hết.

    Khi lửa bốc cháy, Kiếm Tuệ, Hiên Viên Ti Long, Hiên Viên Cốt Long, ba cao thủ hỗn động cảnh lục tầng rốt cuộc đến.

    Kiếm Tuệ giật mình kêu lên:

    - Kiếm Ma chết rồi?

    Gã thật không ngờ từ khi Lục Nguyên bùng phát ý chí chiến đấu cường đại đến bây giờ chỉ mười giây thôi mà Kiếm Ma đã chết.

    Lục Nguyên gật đầu, hời hợt nói:

    - Đúng vậy, mới đầu hắn tràn đầy tự tin cho rằng có thể thoát khỏi tay ta, kết quả không trốn được, chết trong tay ta.

    Lục Nguyên thốt ra câu này khiến Kiếm Tuệ, Hiên Viên Ti Long, Hiên Viên Cốt Long cùng kinh sợ.

    Kiếm Ma dù gì cũng là trên hỗn động cảnh lục tầng, kết quả đối mặt Lục Nguyên mà muốn thoát cũng không được, chết vào tay Lục Nguyên.

    Kiếm Ma muốn đi không mấy ai ngăn được, nhưng đụng tới Lục Nguyên thế mà chỉ có con đường chết.

    Đây chính là Kiếm Ma trong Kiếm Đạo Bát Cực đấy.

    Vậy mà trốn cũng không thoát!

    Lục Nguyên này quá đáng sợ!

    Tiểu tử này nhất định phải bị tiêu diệt!

    Kiếm Tuệ lắc đầu phẩy quạt lông chim, nói:

    - Kiếm Ma đã chết, thật tiếc, rất tiếc.

    Kiếm Ma, ngươi hãy yên tâm ra đi, sẽ do ta giết chết Lục Nguyên.

    Lục Nguyên mà đụng phải ta là chết chắc, vì ta kế sách vô song, tính vô bách kế, tất cả sức mạnh đúng phải ta người kiếm đạo trí tuệ thì chỉ có chết.

    Lục Nguyên nhìn Kiếm Tuệ, dấy lên sát tâm.

    Hắn chắc chắn giết Kiếm Ma, vì sát tính của gã quá nặng, chỉ vì tu luyện mà giết người đến số hàng ức, vì chính địa trong thiên địa đương nhiên hắn phải giết gã, đây là thiên địa đại nghĩa.

    Còn với Kiếm Tuệ, Lục Nguyên muốn giết vì lý do cá nhân.

    Kiếm Tuệ phe phẩy quạt lông, bộ dạng ta kế trí vô song, sách lược vô địch đúng là khiến người rất khó chịu!

    Hơn nữa đây không phải trọng điểm, cái tên này luôn hại mình.

    Quan trọng nhất là tên này hại mình thì thôi đi, còn đi ngoại vực muốn gây chuyện với Hoa Sơn, định bắt cóc nhân vật quan trọng ở Hoa Sơn để đối phó mình, cái này là đáng chết nhất.

    Rồng có nghịch lân, ai đụng vào sẽ giận.

    Nghịch lân của Lục Nguyên chính là Hoa Sơn, có cảm tình với Hoa Sơn rất sâu dày, Kiếm Tuệ là đang tìm chết.

    Vậy nên Kiếm Ma chỉ là món điểm tâm.

    Kiếm Tuệ mới là bữa chính.

    Món chính này phải ăn thật đã.

    Kiếm Tuệ đứng trước mặt Lục Nguyên chắc chắn cảm nhận được sát ý của hắn tăng cao, nhưng gã chẳng thèm để ý.

    Gã nói:

    - Ngươi muốn giết ta, tiếc là vô dụng thôi.

    Bởi vì chỉ có ta giết ngươi chứ không có chuyện ngươi giết ta.

    Ta chính là Kiếm Tuệ,trí tuệ của ta vô song vô đối.

    Kiếm Tuệ nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Ngươi có biết tại sao ta không gọi là Kiếm Ngục không?

    Theo lý thì trong hỗn động cảnh lục tầng Kiếm Ngục nên là mạnh nhất.

    Kiếm Tuệ phe phẩy quạt lông chim, tự đáp:

    - Bởi vì ta muốn lấy ra một vật tên gọi hồng hoang tinh thạch!

    Kiếm Tuệ vung tay, trong tay áo bay ra một tinh thể sáng lấp lánh!

    Tinh thể tỏa ra màu sắc khó tả, là mong lung đỏ xen lẫn màu sắc.

    Cùng lúc đó, trên tinh thể tỏa ra hơi thở hồng, hoang.

    Đây là hơi thở hồng hoang viễn cổ.

    Trên tinh thạch dường như còn điêu khắc quái thú thời cổ đại.

    Cổ đại núi cao sông chảy, dường như có thể thấy quái thú hồng hoang viễn cổ ở trên mặt đất chạy nhanh.

    Hơi thở vừa xuất hiện Lục Nguyên lập tức phát hiện toàn thân trong trạng thái kỳ lạ, bị áp chế gắt gao.

    Đương nhiên Lục Nguyên phát hiện ra Kiếm Tuệ cũng bị áp chế.

    Trong kỷ nguyên này rất ít người chọn dùng kiếm bởi vì điểu này.

    Trong hồng hoang kỷ nguyên này có rất nhiều loại kỳ vật hồng hoang có thể áp chế người dùng kiếm.

    Đối với người dùng kiếm đây là bất công.

    Nhưng đó là trời đất lựa chọn, vậy nên rất ít người học kiếm.

    Nếu không thì bỗng nhiên người ta lấy vật gì đè ép ngươi khỏi cần đánh nữa, kêu người ta chơi thế nào?

    Lục Nguyên nhìn Kiếm Tuệ, lấy làm lạ hỏi:

    - Kiếm Tuệ, ta rất thắc mắc, ngươi cũng là người dùng kiếm, còn là một trong Kiếm Đạo Bát Cực, ta bị hồng hoang tinh thạch của ngươi áp chế, ngươi cũng bị, mọi người đều bị áp chế, đây là cân bằng mà thôi.

    Kiếm Tuệ lắc đầu phản bác:

    - Không, không phải cân bằng.

    Ta là trí giả, trí giả lúc nào đều để mình có đường lui.

    Ta không chỉ luyện kiếm thôi, pháp thuật của ta cũng xuất sắc, cho nên ta bị hồng hoang tinh thạch không tính nghiêm trọng.

    Hơn nữa có hai Hiên Viên Ti Long, Hiên Viên Cốt Long không phải người luyện kiếm, trưởng lão Kiếm Môn không nhất định phải dùng kiếm hết.

    - Đây là tại sao ta không kêu Kiếm Ngục đến mà gọi hai trưởng lão Hiên Viên Ti Long, Hiên Viên Cốt Long tới.

    Kiếm Tuệ khẽ cười nói:

    - Tất cả của ngươi đều nằm trong tính toán của ta.

    - Hiên Viên Ti Long, Hiên Viên Cốt Long, hai trưởng lão, hãy ra tay đi.

    Kiếm Tuệ phe phẩy quạt lông, việc đánh giết giao cho người khác làm là được, nhưng một kích cuối cùng phải để gã ra tay, không giết chết Lục Nguyên thì sao tẩy trừ được nỗi đau mất đi chữ tuệ.

    Hồng hoang tinh thạch ở trên trời tỏa ra ánh sáng mông lung chiếu rọi Lục Nguyên.

    Hiên Viên Ti Long cười khùng khục, gã bắt đầu thi triển pháp thuật.

    Gã chuyên về pháp thuật, tài năng về mặt này ở trong Kiếm Môn bao gồm mấy nhân vật lánh đời tuyệt đối có thể xếp vào năm hàng đầu.

    Xương khắp người Hiên Viên Cốt Long bắn đầu lòi ra, gã đánh nhau bằng xương cốt.

    Xương của gã thiên biến vạn hóa, có thể từ bất cứ bộ phận nào trên người nhô ra.

    Thêm nữa xương cứng rắn vô cùng, có thể so với tiên kiếm, gã chiến đấu chính là thiên biến vạn hóa xương cốt.

    Tuy Lục Nguyên bị hồng hoang tinh thạch khắc chế nhưng đối mặt Hiên Viên Ti Long, Hiên Viên Cốt Long vẫn ngang nhiên xuất kiếm.

    Không sai, hồng hoang tinh thạch có tác dụng áp chế khiến tốc độ kiếm của hắn biến chậm, lực lượng trên kiếm yếu đi nhưng còn có thể đối địch.

    Mỗi một kiếm cực kỳ tinh diệu đâm hướng Hiên Viên Ti Long và Hiên Viên Cốt Long.

    Bây giờ Lục Nguyên vô cùng yếu ớt nhưng mỗi kiếm như có thần trợ giúp, làm Hiên Viên Ti Long, Hiên Viên Cốt Long không chỗ xuống tay.

    Kiếm Tuệ phẩy quạt long nói:

    - Ti Long sư thúc, tấn công giữa lưng.

    - Cốt Long sư thúc, ba tấc sườn phải.

    Kiếm Tuệ không ngừng lên tiếng chỉ điểm.

    Có gã chỉ điểm, Lục Nguyên phát hiện mỗi Lục Nguyênaf đều chỉ hướng nhược điểm của hắn, đây là sao?

    Không lẽ Kiếm Tuệ cũng biết âm dương thiết tắc ư?

    Không đúng, không đúng, Lục Nguyên coi như hiểu ra, Kiếm Tuệ sớm nghiên cứu tư liệu của hắn, tra xét kỹ về hắn rồi cho nên giờ mới ra tiếng chỉ vẽ được.

    Kiếm Tuệ này vì giết chết mình mà hao phí nhiều công sức, không biết đã nghiên cứu mình bao lâu, tiêu phí bao nhiêu sức lực bày ra bố cục giết chết mình.

    Nhưng mình sẽ không để gã giết chết.

    Mình tuyệt đối không để Kiếm Tuệ giết, nhất định phải giết lại gã.

    Người khác thì thôi, Kiếm Tuệ dám đụng Hoa Sơn, mình nhất định khiến gã chết.

    Có tín niệm mãnh liệt chống đỡ, Lục Nguyên lấy ra năm kiếm đạo văn tự tiến, đốn, tham, tuệ, ma đè hướng hồng hoang tinh thạch.

    Không sai, hồng hoang tinh thạch đúng là có thể áp chế người dùng kiếm, nhưng kiếm đạo văn tự cũng có lực lượng to lớn, lấy lực lượng năm kiếm đạo văn tự cứng rắn đánh phá lực lượng của hồng hoang tinh thạch.

    Năm kiếm đạo văn tự cùng hồng hoang tinh thạch va chạm.

    Năm kiếm đạo văn tự rất quý giá, hồng hoang tinh thạch thì thông thường chút, nhưng dù là vậy thìhồng hoang tinh thạch cùng với năm kiếm đạo văn tự cực kỳ quý giá đấu đến khó chia thắng bại.

    Mắt Kiếm Tuệ nóng rực nói:

    - Thì ra chữ tuệ ở trong tay ngươi, giết chết ngươi là ta có thể cướp lại chữ tuệ.

    Ha ha, còn có bốn văn tự khác, ta sẽ được năm kiếm đạo văn tự, trở thành người mạnh nhất dưới Kiếm Chi Tử.

    Lục Nguyên không rảnh để ý Kiếm Tuệ ngông cuồng nói, bây giờ đã đến giây phút cực kỳ nguy ngập.

    Kiếm Tuệ đúng là không bình thường, có thể buộc mình đến tận đây.

    Nhưng mình vẫn có tự tin giết chết Kiếm Tuệ.

    Chính trong chớp mắt này, chữ tiến tỏa ra ánh sáng không giống bình thường, Lục Nguyên thậm chí cảm thấy có luồng thần thức tiến vào đầu, đây là chữ tiến đang kêu gọi hắn.

    Trong ba mươi hai nhị cấp kiếm đạo văn tự, mạnh nhất không thể nghi ngờ là chữ ngộ của Kiếm Chi Tử, mà bí ẩn quái dị nhất là chữ tiến.

    Chữ tiến này lúc trước các đời Kiếm Môn dù là nhân kiệt nào đi cũng không thu phục được nó, mãi đến khi Lục Nguyên xuất hiện.

    Bây giờ chữ tiến tỏa ra ánh sáng, Lục Nguyên cảm thấy trong thức hải của mình xuất hiện một hàng chữ.

    'Lấy kiếm tiếp xúc hồng hoang tinh thạch có thể hấp thu hồng hoang tinh thạch, hóa thân thành kiếm khắc hoang áp chế hồng hoang.'

    Chương 875: Phá vỡ hồng hoang tinh thạch(thượng)

    Chữ tiến này từ khi rơi vào tay Lục Nguyên chỉ có một lần phá huy tác dụng, đó là luyện chế Kiếm Thắng Đan.

    Lần đó vì luyện Kiếm Thắng Đan mà Lục Nguyên ở Khiêu Chiến Lâu liên tục thắng ba vạn lần.

    Bây giờ chữ tiến rốt cuộc lần thứ hai phát huy hiệu lực.

    Phải tiếp xúc hồng hoang tinh thạch!

    Chữ tiến muốn làm cái gì?

    Luyện chế kiếm khắc hoang áp hồng hoang!

    Trước giờ chỉ có hồng hoang áp chế người dùng kiếm, trong mắt mọi người đó là lẽ đương nhiên.

    Bây giờ chữ tiến muốn làm là luyện kiếm khắc hoang, dùng kiếm áp hồng hoàng, cái này quá quá quá quá quá quá quá khó tin!

    Chữ tiến muốn làm điều trái ngược tư duy, hoàn toàn phản pháp tắc kỷ nguyên này.

    Pháp tắc kỷ nguyên chính là thiên tắc, là so với luật trời còn luật trời!

    Bất cứ tu sĩ nào ở trong cục cơ bản không thể phản lại pháp tắc một kỷ nguyên.

    Môn chủ Kiếm Môn lợi hại không, tông chủ Kiếm Ẩn tông Kiếm Nhe Hải lợi hại không, Kiếm Chi Tử lợi hại không.

    Nhưng những người này dù có cường gấp mười lần, trăm lần cũng không thể phản pháp tắc kỷ nguyên, đây là luật trời trong luật trời.

    Hồng hoang khắc kiếm, tuy không công bình nhưng đã là pháp tắc kỷ nguyên này thì bất cứ ai cũng không thể trái ngược.

    Tuy nhiên, bây giờ chữ tiến muốn làm trái lại pháp tắc kỷ nguyên, muốn kiếm áp hồng hoang.

    Cái này quá khó tin rồi!

    Lục Nguyên cảm thấy không thể tưởng tượng, nhưng chữ tiến không khả năng lừa gạt người.

    chữ tiến này là một phần quái dị nhất trong chữ phong.

    Năm đó chữ phong chắc cũng rất quái, nếu mà không phải chữ phong quái thì chắc chủ thái cổ văn minh sẽ không vội vã đánh nát nó.

    Chữ tiến lắng đọng nhiều năm rốt cuộc phát uy trên người Lục Nguyên.

    Vừa phát uy liền khó tin như vậy!

    Không thể tưởng tượng, không thể suy đoán!

    Quỷ thần khó lường!

    Lục Nguyên hít sâu một hơi, tuy rằng muốn luyện kiếm khắc hoang là việc khó tin, nhưng chữ tiến có rất nhiều điều khó tin.

    Một kiếm đánh lùi hai tên Hiên Viên Ti Long, Hiên Viên Cốt Long, Dưỡng Ngô tiên kiếm chém vào hồng hoang tinh thạch.

    Lục Nguyên làm hành động này ở trong mắt ba người Kiếm Tuệ là trò hề.

    Hồng hoang tinh thạch, khắc tinh của tất cả người dùng kiếm!

    Ngươi có dùng kiếm chém cũng vô dụng, hơn nữa dùng kiếm chém là kiếm trực tiếp chạm vào, bị áp chế càng nghiêm trọng.

    Kiếm Tuệ chờ đợi Lục Nguyên dùng kiếm chém vào hồng hoang tinh thạch rồi cả người rụng rời bị gã bắt trói, hắn chắc chắn sẽ thua.

    Chính lúc này, đám Kiếm Tuệ, Hiên Viên Ti Long, Hiên Viên Cốt Long thấy việc khiến người vô cùng kinh ngạc.

    Kiếm của Lục Nguyên tiếp xúc hồng hoang tinh thạch thế mà không bị áp chế.

    Hơn nữa trông như hồng hoang tinh thạch bị luyện.

    Làm sao có thể!

    Hồng hoang tinh thạch khắc kiếm mà lại bị Lục Nguyên dùng kiếm luyện!

    Điều này hoàn toàn làm trái quy tắc thiên địa.

    Cho dù Kiếm Chủ có lợi hại gấp mười, một trăm lần cũng làm không được, dù Kiếm Chi Tử lợi hại gấo mười, trăm lần cũng không làm được như vậy.

    Đây hoàn toàn trái lại pháp tắc kỷ nguyên, thần.

    Thế mà Lục Nguyên thực hiện được!

    Quạt lông của Kiếm Tuệ ngừng phe phẩy.

    Hiên Viên Ti Long, Hiên Viên Cốt Long trợn tròn mắt như mắt ếch.

    Một kỷ nguyên có pháp tắc kỷ nguyên của nó.

    Kỷ nguyên này là hồng hoang khắc kiếm.

    Đó là luật trời trong luật trời, không thể vi phạm, không thể làm trái.

    Dù Kiếm Chủ có lợi hại gấp mười lần cũng không làm được.

    Thế mà bây giờ, dưới kiếm của Lục Nguyên, hồng hoang tinh thạch đang bị luyện, có thể tưởng tượng ba người Kiếm Tuệ, Hiên Viên Ti Long, Hiên Viên Cốt Long kinh ngạc cỡ nào.

    Kiếm Tuệ không thể giữ được bình thản nữa, không thể lắc lư cây quạt lông chim ra vẻ nắm mọi chuyện trong tay nữa.

    Lục Nguyên mặc kệ mấy chuyện đó.

    Bây giờ trong người Lục Nguyên lắc lư dữ dội.

    Một bên là hồng hoang tinh thạch truyền đến cảm giác cực kỳ khó chịu, một bên là lực lượng bí ẩn đến từ chữ tiến. hai lực lượng ở trong người hắn không ngừng giao nhau, công kích đến đi.

    Thân thể hắn thành sân đấu, cố tình hai lực lượng quá mạnh, nếu không phải Lục Nguyên lấy miêu yêu châu rèn luyện thân thể, luyện thành vô thượng cương nhu thì chắc bây giờ đã trọng thương rồi.

    Tranh đấu rất lâu sau hai lực lượng mới dần ở đỉnh đầu của hắn nngwg luyện ra một thanh kiếm!

    Thanh kiếm này xuất hiện trong đầu hắn.

    Thanh kiếm rất là nhỏ bé, hơi khó để gọi là kiếm.

    Nó chỉ có hình dạng kiếm phôi mà thôi, nhỏ xíu xìu xiu, khoảng một tấc.

    Nhưng thanh kiếm này xuất hiện trong thần thức thì lạ lùng.

    Chớp mắt thanh kiếm chui vào người hắn, mới tiến vào đã dễ dàng đè ép khí hồng hoang, thậm chí là hấp thua.

    Khi hấp thu khí hồng hoang thì dường như nó lớn hơn chút, cuối cùng khi khí hồng hoang bị hút hết, thanh kiếm khắc hoang mới chỉ dài một điểm ngũ tấc.

    Đây là kiếm phôi chưa thành hình.

    Nhưng trong lòng Lục Nguyên mừng như điên.

    Khắc hoang tà!

    Kiếm khắc hoang!

    Thật ra khi Lục Nguyên biết hồng hoang có thể áp chế kiếm thì rất bất bình.

    Dựa vào cái gì kiếm của ta phải bị hồng hoang ngươi áp chế chứ?

    Vì vậy nên Lục Nguyên mới muốn mở ra kiếm pháp vô thượng đại đạo.

    Nhưng Lục Nguyên biết rằng con đường này cực kỳ gian nan.

    Đối thủ có chủ thái cổ văn minh, có tác dụng khắc chế.

    Nhưng bây giờ ra tin tốt.

    Hắn luyện thành kiếm khắc hoang rồi, sau này không phải hồng hoang áp chế kiếm, hắn có thể phạm thiên địa đại đạo, đại đạo bản kỷ nguyên, phản đạo áp chế.

    Hơn nữa vừa rồi thử dùng kiếm khắc hoang thì phát hiện nó đối phó hơi thở hồng hoang tỏa ra từ hồng hoang tinh thạch rất có hiệu quả, thật là mọi chuyện suôn sẻ.

    Nếu sau này có người dùng loại như hồng hoang tinh thạch, hoặc người thái cổ văn minh dùng võ hệ hồng hoang, linh vật khắc chế hắn thì sẽ bị khắc ngược lại, cảnh tượng lúc đó chắc cực kỳ đặc sắc.

    Khi đó biểu tình của đối thủ nhất định dễ xem lắm.

    Lục Nguyên cất kiếm khắc hoang vào thức hải, cười tà ác.

    Lục Nguyên tỉnh táo lại, phát hiện ba tên Kiếm Tuệ, Hiên Viên Ti Long, Hiên Viên Cốt Long đang trợn tròn mắt nhìn mình.

    Thật không tin được!

    Phản pháp tắc thiên địa kỷ nguyên! quy tắc!

    Lục Nguyên ấn trên chuôi Dưỡng Ngô tiên kiếm, nói:

    - Kiếm Tuệ, bây giờ sổ sách của chúng ta nên tính một phen rồi.

    Kiếm Tuệ tính hết mọi nước nhưng không nghĩ rằng sẽ có chuyện như vậy, Lục Nguyên luyện hóa được cả hồng hoang tinh thạch.

    Tuy nhiên, gã là kiếm đạo trí giả, lập tức hồi phục tinh thần.

    Gã phe phẩy quạt nói:

    - Về hồng hoang tinh thạch không tính ta sai sót, tính ngươi nghịch thiên, nhưng tất cả tư liệu của ngươi đã bị ta thu vào trong đầu, thói quen dùng kiếm, các nhược điểm của ngươi ta đều biết hết.

    Ngươi vẫn là thua ta.

    - Tư Long sư thúc, vai trái.

    - Cốt Long sư thúc, ngươi tấn công một tấc dưới lưng.

    - Ta tấn công chính diện.

    Kiếm Tuệ một bên chỉ huy một bên đem quạt lông biến thành đầy trời lông chim, hợp thành ảo thuật cực kỳ lợi hại.

    Bản thân gã sử dụng Trảm Tình Tuệ tiên kiếm, thi triển ra Đại Trí Đại Tuệ Trừ Ma Thức trong Đại Trí Đại Tuệ kiếm pháp!

    Vô tận ý nghĩa xuất hiện trong tay gã.

    Dù xuất hiện tình hình biến dị thì Kiếm Tuệ vẫn bình tĩnh chỉ huy.

    Kiếm Tuệ không uổng cái tên kiếm đạo trí tuệ.

    Kiếm Tuệ không vội vã, dù có xuất hiện ngoài ý muốn, nhưng tất cả tư liệu của Lục Nguyên nằm trong đầu gã, có thể dễ dàng đùa chết hắn.

    Lục Nguyên, hôm nay là ngày giỗ của ngươi.

    Kiếm Tuệ tràn đầy tự tin vì gã không thể nào thua.

    Gã là kiếm đạo trí tuệ, gã là tà tuệ, là tuệ trong kiếm.

    Chương 876 : Phá vỡ Hồng Hoang tinh thạch (hạ)

    Lục Nguyên, đi chết cho ta!

    Kiếm Tuệ ở trong lòng ác ý nghĩ.

    Hiên Viên Ti Long thi triển Ti thuật tấn công vai trái của Lục Nguyên, theo tư liệu cho biết tay trái hắn luôn cầm rượu, ít khi nắm kiếm, đây là sơ hở tự nhiên.

    Hiên Viên Ti Long dùng Ti thuật, ti hệ thuật là loại thuật hình phạt chính phạt, có lôi điện hỏa vũ chấn nhiếp, tuyệt đối cường đại.

    Hiên Viên Cốt Long dùng vô số xương cốt đâm sau lưng Lục Nguyên, gã sử dụng chiêu Cốt Ma Tế Thiên.

    Kiếm Tuệ thì thi triển Đại Trí Đại Tuệ Kiếm.

    Ba người công kích biến thành từng đợt ba lôi vân phong bạo, thiên địa thần phạt, tựa như có thần phật đại trí đại tuệ phán xét nhân gian bi ai.

    Ba người chiến đấu gộp lại uy lực gần như vô biên vô hạn, như có vô tận thần phạt hướng đến thanh iếm chính giữa.

    Mặc kệ thanh kiếm có uy lực gì đều sẽ bị thần phật thần phạt phán xét tội chết, vô số xích sắt khóa thân kiếm, hướng tới nhược điểm kiếm.

    Nhưng trong chớp mắt, thanh kiếm bị vô số xiềng xích khóa lại như phi long thăng thiên, vô tận lực lượng nhân quả tiêu trừ vô tận thần phạt, hơn nữa luân hồi và âm dương cùng phát uy.

    Nhân quả cực kỳ chính xác lấy vô tận kiếm kỹ, lực lượng vô cùng khổng lồ ngay mặt đánh vào thần phật.

    *Ầm!*

    Thần phật tan biến.

    Hiên Viên Ti Long, Hiên Viên Cốt Long, Kiếm Tuệ mặt biến trắng bệch.

    Tính cách của Hiên Viên Ti Long, Hiên Viên Cốt Long cực kỳ ác độc, vẫn muốn tấn công Lục Nguyên, nhưng hắn không chút khách sáo Dưỡng Ngô tiên kiếm đâm xuyne hai người, triệt để giết chết.

    Tiêu diệt hai người này xong Lục Nguyên thuận tay thu tài nguyên của họ vào túi.

    Hai người kia một người có hơn hai mươi vạn thượng phẩm linh thạch, hơn bốn mươi con linh thú cấp truyền thuyết, và một điểm năm lượng kết tinh phòng ngự.

    Nếu là hai người tức là hơn bốn mươi vạn thượng phẩm linh thạch, hơn tám mươi con linh thú cấp truyền thuyết, cùng với ba điểm kết tinh phòng ngự.

    Trừ điều đó ra còn có vài bản như 'Ti thuật tổng tập', 'Cốt Thần Ma Chiến' vân vân, hắn tùy tiện ném vào không gian của mình.

    Tiếp theo Lục Nguyên chỉ hướng Kiếm Tuệ.

    Kiếm Tuệ biến sắc mặt nhưng lập tức trở lại bình thường.

    - Ngươi không dám giết ta đâu, vì sau lưng ta đứng là Kiếm Chủ, khác với họ, Kiếm Chi Tử luôn bao che khuyết điểm, nếu ngươi giết ta sẽ phải chịu đựng lửa giận từ Kiếm Chi Tử.

    Gã cười khẽ nói:

    - Vậy đi, ta cho ngươi đủ ích lợi, trên người ta có ba mươi vạn thượng phẩm linh thạch, năm mươi con linh thú cấp truyền thuyết, đều cho ngươi hết, còn đưa ngươi một số kiếm pháp.

    Không phải ngươi thích nhất là kiếm pháp sao?

    Chúng ta làm giao dịch đi.

    Đương nhiên về sau ta sẽ rời khỏi Kiếm Môn một trăm năm, một trăm năm sau chắc ngươi trưởng thành rồi, vậy thì ta sẽ không tính kế ngươi nữa, mọi người hòa bình ở chung.

    Kiếm Tuệ đang thuyết phục Lục Nguyên, ở bất cứ lúc nào gã đều không hoảng hốt, dù là dưới tuyệt cảnh vẫn bình tĩnh như vậy.

    Gã nói:

    - Chúng ta đều là người dùng kiếm, sau này có thể cùng nhau phục hưng kỷ nguyên kiếm đạo, sử dụng lực lượng của mình.

    Ngươi đã thấy kế sách của ta rồi, không lẽ sau này kiếm đạo hồi phục không cần mưu kế của ta sao?

    Kiếm Tuệ cảm thấy mình đúng là thiên tài, dưới tình huống này vẫn không chút hoang mang, một mặt dùng Kiếm Chi Tử, thứ hai dụ dỗ ích lợi, thứ ba là thuyết phục đại nghĩa.

    Dưới tình huống như vậy, Lục Nguyên không thể nào không trúng kế.

    Một khi gã tìm được đường sống lập tức sẽ kêu Kiếm Chi Tử đối phó Lục Nguyên, tiêu diệt hắn, đương nhiên thậm chí không cần kêu Kiếm Chi Tử, chỉ riêng việc hắn luyện hóa hồng hoang tinh thạch đủ khiến đám thái cổ văn minh đánh chết hắn rồi, Kiếm Môn cũng không bảo vệ được hắn.

    Kiếm Tuệ nhìn Lục Nguyên, hắn đang cất kiếm vào bao.

    Kiếm Tuệ biết mình thành công, khóe môi nhếch lên, đúng là thứ vũ phu.

    Ngay khi Kiếm Tuệ ch oằng kế đã thành thì Lục Nguyên nặng nề đánh một đấm vào gã, đánh gã thành đầu heo.

    - Kiếm Tuệ, ta buồn nôn nhất là bộ dạng phẩy quạt của ngươi.

    Khi nói thì Lục Nguyên đánh ra tám trăm tám mươi tám quyền, vô số quyền ảnh đánh vào người Kiếm Tuệ.

    Kiếm Tuệ bị đánh bay tới bay đi bay lui bay ngược, dần dần gã không biết mình đang làm gì nữa.

    Cố tình Kiếm Tuệ luyện Tuệ Tâm quyết, sẽ không hôn mê, cảm giác đau đớn so với người thường càng sâu sắc, bây giờ khắp người vô cùng đau đớn.

    - Kiếm Tuệ, ngươi tính kế ta rất nhiều lần.

    Lục Nguyên lại đánh ra tám trăm tám mươi tám quyền, mỗi một đấm đánh rất sảng khoái, dù là giết chết Kiếm Ma cũng không sung sướng như vậy.

    - Càng đáng giận là ngươi dám đi Hoa Sơn, lại muốn bắt ngươi Hoa Sơn uy hiếp ta, chết tiệt!

    Lục Nguyên lại đánh ra tám trăm tám mươi tám quyền.

    - Trước khi chết còn muốn dùng Kiếm Chi Tử uy hiếp ta?

    Buồn cười!

    Lục Nguyên lại đánh ra tám trăm tám mươi tám quyền.

    - Chết cho ta!

    Lục Nguyên lần nữa đánh tám trăm tám mươi tám quyền.

    Đối với Kiếm Tuệ tổng cộng ăn mấy ngàn đấm, đánh đã ghiền chết được.

    Lý do mình thu kiếm không phải muốn hòa đàm với Kiếm Tuệ, chỉ cảm thấy dùng kiếm giết gã không sướng mấy.

    Muốn dùng Kiếm Chi Tử uy hiếp mình hả, đáng tiếc, nằm mơ đi, trước giờ mình chưa từng sợ ai.

    Mình phải dung nắm đấm đánh cho cái tên phẩy quạt lông ngu ngốc tươi sống bị đập chết!!!

    Thật đã ghiền!

    Mỗi đấm đều đánh vào đầu heo của Kiếm Tuệ, chứng minh giờ phút này sung sướng.

    Nắm đấm thứ bốn ngàn năm trăm!

    Nắm đấm thứ bốn ngàn tám trăm!

    Nắm đấm thứ năm ngàn một trăm!

    Lục Nguyên một đấm tiếp một đấm nhanh chóng đánh ra, mỗi nắm đấm đánh cực kỳ sung sướng!

    Kiếm Tuệ, xem ngươi làm bộ dáng phe phẩy quạt lôngà!

    Đáng chết!

    Kiếm Tuệ, ai kêu ngươi làm bộ làm tịch tính kế!

    Đáng giết!

    Kiếm Tuệ, còn định đến Hoa Sơn bắt cóc người hả!

    Nên diệt!

    Kiếm Tuệ, còn muốn kéo nhiều người đến giết ta!

    Nên tru!

    Kiếm Tuệ, xem ngươi ở phút cuối trước khi chết dám dùng Kiếm Chi Tử đè ta?

    Mệnh nên tuyệt!

    Đối với gã đàn ông làm bộ làm tịch như Kiếm Tuệ, Lục Nguyên không thèm quăng cho chút hảo cảm, làm như là Gia Cát tái sinh vậy, làm người buồn nôn chết được, còn chạm nghịch lân của hắn nữa vậy nên, ngoan ngoãn đi chết đi.

    Kiếm Tuệ thì sao?

    Bị Lục Nguyên không ngừng đánh bay, trong đầu gã có muôn vàn kế sách, vạn loại pháp môn để trốn chạy nhưng đối mặt cú đấm nhanh của Lục Nguyên thì không lấy ra được một món, chỉ có không ngừng như bao cát bị đánh tới đập lui, mặt sưng to hơn đầu heo gấp mười lần.

    - Cú đấm thứ một vạn!

    Cú đấm thứ một vạn của Lục Nguyên tụ tập tất cả khó chịu với Kiếm Tuệ lại thành một đấm.

    Nắm đấm cuối cùng, thật là kinh thiên động địa!

    Nặng nề đập hướng Kiếm Tuệ.

    *Ầm!*

    Trời đất trong khoảnh khắc này dường như chấn đọng rồi tĩnh lại.

    Kiếm Tuệ, chết!

    Kiếm Tuệ bình thường vũ phiến quan cân, tái thế Gia Cát, nhàn nhã thong dong, gặp chuyện gì cũng không hốt hoảng, các loại kế sách trong lòng, khoảnh khắc này bị Lục Nguyên triệt để xóa bỏ, chết cực kỳ thảm hại.

    Kiếm Tuệ thật ra trí tuệ rất cao, đặc biệt có chữ tuệ hỗ trợ.

    Tiếc rằng mất đi chữ tuệ thì trí tuệ giảm sút nhiều, càng vì hận Lục Nguyên mà đích thân ra trận.

    Nếu không thì Kiếm Tuệ thói quen không bao giờ lộ mặt sẽ không chết trong tay Lục Nguyên, đương nhiên dù gã có ra trận đã có sắp đặt hoàn mỹ, hồng hoang tinh thạch quá diệu, nhưng ai dè trên người hắn có chữ tiến càng siêu, làm ngược quy tắc kỷ nguyên này.

    Hơn nữa tuyệt chiêu bảo mệnh Kiếm Chi Tử của gã có tác dụng với người khác chứ Lục Nguyên thì không.

    Ai kêu Lục Nguyên bản thân không ngại quyèn uy, gan to bằng trời, chỉ lo sảng khoái!

    Chương 877-878 : Tất cả kinh động

    Lục Nguyên liên tục đánh xong một vạn đấm.

    Đánh xong hết một vạn đấm tay hơi run, tùy tiện vung tay, không sai, dù tay hơi run chút nhưng rất đã ghiền, tiếp theo là càn quét chiến lợi phẩm.

    Dễ dàng cướp lấy ba mươi vạn thượng phẩm linh thạch, thêm vào năm mươi con linh thú cấp truyền thuyết, cùng với một điểm năm lượng kết tinh phòng ngự.

    Trừ điều đó ra còn thấy kiếm phổ 'Đại Trí Đại Tuệ Kiếm'.

    Nếu nói lúc trước không có tác dụng gì, nhưng bộ 'Đại Trí Đại Tuệ Kiếm' này có tác dụng khá lớn.

    Bộ kiếm pháp kia có đại trí đại tuệ bên trong, một khi thi triển thì tuệ kiếm có thể chém chết nhiều ảo thuật!

    Ma pháp!

    Kiểm kê sơ chiến lợi phẩm, hắn phát hiện tài nguyên bây giờ có một trăm hai mươi vạn thượng phẩm linh thạch, hai trăm con linh thú cấp truyền thuyết, sáu lượng kết tinh phòng ngự.

    Cách tích lũy tài nguyên thế này sướng hơn đau khổ gom góp nhiều, tiếc rằng không có nhiều cơ hội đại sát đại phạt, tiếc quá là tiếc.

    - Ha ha ha ha.

    Lục Nguyên sảng khoái cười thành tiếng.

    Sống trên đời lúc khóc thì khóc, lúc cười nên cười.

    Đây là cuộc sống vui vẻ của mình.

    Lúc này thì bốn đối thủ trong Thiên Trác Thần Điểu Kiếm Tuệ, Kiếm Ma, Hiên Viên Ti Long, Hiên Viên Cốt Long đều mất mạng trong tay hắn, giờ trong Thiên Trác Thần Điểu đã không còn là đối thủ.

    Lục Nguyên liếc Thiên Trác Thần Điểu, phát hiện nó hơi phập phồng, chắc con chim còn đang bay.

    Lục Nguyên nhanh chóng tìm kiếm lối ra, rất nhanh đã thấy rồi.

    Lối ra tức là miệng chim nhỏ nhọn.

    Khi đi qua lối ra, ra khỏi bên trong Thiên Trác Thần Điểu, lập tức phát hiện trời cao mây bay, có ánh áng chói lòa.

    Lục Nguyên nghiêng người đi lên lưng Thiên Trác Thần Điểu, đứng trên lưng Thiên Trác Thần Điểu.

    Thiên Trác Thần Điểu phát hiện không phải chủ nhân ở trên lưng mình thì hết sức chống cự, nhưng Lục Nguyên sao để nó làm vậy, dùng pháp lực cứng rắn đè ép.

    Thiên Trác Thần Điểu phản kháng ở trên không trung lên rồi lại xuống, bềnh bồng, điên cuồng đập cánh chim.

    Con chim to ba ngàn trượng đập cánh chim khiến bốn phía dấy cuồng phong, gió to có thể dễ dàng thổi chết một người đại đạo cảnh.

    Nhưng đoi chân Lục Nguyên như nam châm đứng trên lưng chim, mặc kệ chim to ba ngàn trượng lên xuống lượn ngang, hắn không leo xuống, còn dùng pháp lực mạnh đánh vào chim to.

    Lăn qua lộn lại thật lâu, từ ban ngày vật đến tối, chim to mệt mỏi thần phục Lục Nguyên.

    Lý do Lục Nguyên muốn thu phục con Thiên Trác Thần Điểu chỉ vì bây giờ đột nhiên muốn một tọa kỵ thôi.

    Nghĩ xem, một người cưỡi con chim to ba ngàn trượng xuất hiện thì oách cỡ nào.

    Hơn nữa con Thiên Trác Thần Điểu bề ngoài xem sức chiến đấu chỉ chừng hỗn động cảnh lục tầng, nhưng qua Kiếm Tuệ cải tạo thì lực phòng ngự cho dù Lục Nguyên cũng không công phá nổi.

    Chim to có phong cách như vậy không bắt để cưỡi thì không nói nổi rồi.

    Đúng rồi, trong công pháp Kiếm Tuệ để lại dường như có ghi chép về con chim to này.

    Lục Nguyên dùng thần thức len vào không gian của mình lấy ra bản 'Ngự Điểu chân quyết'.

    Lục tìm mới phát hiện con Thiên Trác Thần Điểu không phải Kiếm Tuệ chế tạo ra, mà gã tìm được từ di tích thời đại trung cổ.

    Lực phòng ngự của Thiên Trác Thần Điểu thật ra cao không thể tưởng, đừng nói là hỗn động cảnh lục tầng, dù là chí tôn bình thường cũng không thể nổ nát phòng ngự của nó.

    Hơn nữa tác dụng chân chính của Thiên Trác Thần Điểu là miệng nó chính là trời sinh linh vật, có thể đâm phá nhiều pháp bảo, đặc biệt pháp bảo mộc hệ, không có cái nào không phá được.

    Dù là đại thụ như kiếm đạo thụ vào lúc đặc biệt sẽ bị đâm thủng, người thời trung cổ luyện ra con chim này chính vì kẻ thù có pháp bảo mộc hệ lợi hại.

    Đương nhiên tiền bối trung cổ kia báo thù xong đóng băng bảo vật này, cuối cùng bị Kiếm Tuệ chiếm lấy.

    Kiếm Tuệ vì đối phó Lục Nguyên mà lấy ra con chim, sau đó nó rơi vào tay hắn.

    Con Thiên Trác Thần Điểu dù bản thân là binh khí nhưng quái dị có thể sinh trưởng, chỉ cần cung cấp đủ tài nguyên là có thể biến càng mạnh hơn, cụ thể cuối cùng mạnh bao nhiêu thì ngay cả tiền bối thời trung cổ sáng tạo ra con chim cũng không biết.

    Bởi vì con Thiên Trác Thần Điểu vốn là huyết mạch thời thượng cổ.

    Không tệ, không tệ, Lục Nguyên rất vừa lòng.

    Thì ra con Thiên Trác Thần Điểu có tác dụng như vậy.

    Hơn nữa trong 'Ngự Điểu chân quyết ' Lục Nguyên còn thấy một tấm ngự điểu lệnh, một khi không cần con chim hiện hình thì có thể bỏ nó vào trong ngự điểu lệnh, thật quá tiện lợi, Lục Nguyên thấy khá thú vị.

    Nhưng bây giờ phải chơi đã rồi tính.

    - Xông lên!

    Lục Nguyên quát dài một tiếng, Thiên Trác Thần Điểu đột nhiên bay lên trên, bay hướng chín tầng trời.

    - Hạ xuống!

    Lục Nguyên lại quát dài, Thiên Trác Thần Điểu đáp xuống, khí lưu to lớn khiến tóc Lục Nguyên bay ra sau, như rơi xuống đất.

    Nhưng Thiên Trác Thần Điểu sẽ không té xuống đất, khi sắp tiếp xúc mặt đất thì ngừng thế, la đà trên mặt đất.

    Thật là sung sướng, Lục Nguyên sướng đến không thể tả.

    Chơi một lát xong Lục Nguyên định quay về kiếm đạo thụ, ở bên ngoài đủ lâu, thật ra quan trọng nhất là kiếm tu tinh thần không mấy an toàn, đừng tưởng giờ mình lên hỗn động cảnh tứ tầng thì bảo đảm nhiều.

    Có mọt số nơi trong kiếm tu tinh thần dù là chí tôn cũng không chống nổi.

    Lại nói lúc này trên kiếm đạo thụ đã trở về bình yên.

    Kết tinh phòng ngự vỡ nát năm mươi năm một lần lại mọc ra, như hoa nở hoa rơi, một vòng luân hồi.

    Bây giờ luân hồi vòng lại, sẽ tiến vào thời gian bình tĩnh năm mươi năm một lần.

    Nhưng trong lần luân hồi này xảy ra nhiều chuyện lớn chỉ có thể dùng bốn chữ hình dung, đó là kinh tâm động phách.

    Đầu tiên Lục Nguyên ở trong cướp đoạt kết tinh phòng ngự biểu hiện quá kinh người, đè đầu Kiếm Ngục.

    Nên biết nhiều năm qua Kiếm Ngục luôn xưng hùng trong kiếm tu tinh thần, cao thủ trong đệ tử trung tâm không dám cả ý nghĩ khiêu chiến với Kiếm Ngục.

    Nhưng bây giờ gã bị Lục Nguyên đè ép, đó là việc kinh khủng cỡ nào.

    Thứ hai là quanh co khúc khuỷu, một loại quái điểu tập kích kiếm đạo thụ.

    Kiếm đạo thụ được gọi là không gì phá được mà bị đâm thủng cía hố to, rồi Lục Nguyên đang lên như gió biến mất, sao không khiến người cảm thán phong vân thay phiên chuyển.

    Đương nhiên trong nhiều tầng kiếm đạo thụ có lan truyền kiểu nói rằng.

    Lục Nguyên tiêu rồi!

    Dù không có chứng cớ đích thực nhưng đắc tội người Hiên Viên chí tôn thì xưa nay chưa ai sống sót nổi.

    Người Kiếm Tuệ muốn đối phó càng không thể trốn thoát.

    Cho nên dù việc này không có chứng cứ nhưng tất cả đều cho rằng Lục Nguyên tiêu đời.

    Quả nhiên, đắc tội Hiên Viên chí tôn không có kết cuộc tốt.

    Hơn nữa Hiên Viên chí tôn làm việc tay chân sạch sẽ, làm như vậy bất cứ ai không lời nào để nói, dù sao không có bằng chứng.

    Lục Nguyên ngươi là bị yêu thú giết, liên quan gì hệ Hiên Viên chí tôn ta?

    Thủ đoạn của Hiên Viên chí tôncao minh!

    Kiếm Ngục chắp tay sau lưng đứng ở đỉnh tầng thứ nhất kiếm đạo thụ.

    Gã đứng ở đỉnh cao, có cảm giác tay nắm quyền to, thiên hạ nằm trong tay.

    Lục Nguyên, dám chơi với đám chúng ta hả, đúng là muón tìm chết, tiếc rằng một thiên tài kiếm đạo cứ thế tiêu đời, nhưng không thuộc về ta thì giết thôi.

    Kiếm Ngục chắp tay đứng, bây giờ chắc là lúc đám Kiếm Tuệ, Kiếm Ma trở về rồi.

    Kiếm Ngục nhìn phương xa.

    Lúc này phái xa có cầu vồng bảy sắc cực kỳ xinh đẹp, rất nhiều người đều nhìn hướng đó.

    Chân trời đông nam xuất hiện một con chim to hiện ra từ bầu trời.

    Chim to dài ba ngàn trượng, trên lưng còn đứng một cường giả dùng kiếm.

    Chim to một đường bay đi hướng tới kiếm đạo thụ.

    Kiếm Ngục đang chờ Kiếm Tuệ và Kiếm Ma trở về.

    Chờ tin tốt của hai người này.

    Chắc là Lục Nguyên dù làm sao cũng trốn không thoát.

    Đối mặt trí tuệ ngất trời của Kiếm Tuệ thì mấy ai thoát được, dù gì Kiếm Tuệ là đệ tử đắc ý của trong truyền thuyết đệ nhất trí giả Thiên Châu Giản Vân Sầu.

    Kiếm Ngục chắp tay sau lưng chờ, kết quả chượt thấy một con chim khổng lồ cỡ ba ngàn trượng.

    Thiên Trác Thần Điểu!

    Kiếm Ngục nheo mắt lại.

    Không đúng, theo kế hoạch thì con Thiên Trác Thần Điểu không nên xuất hiện, dù gì nó nuốt vào Lục Nguyên, nếu lại hiện ra thì chẳng phải là khiến hệ Thái Sử chí tôn nghi ngờ?

    Đúng rồi, không lẽ Kiếm Tuệ đổi ý, cố ý khiến Thái Sử Không tức giận rồi đối phó gã, một phen xóa sạch Thái Sử Không luôn.

    Trong lòng Kiếm Ngục xoay chuyển suy nghĩ.

    Gã nhìn Thiên Trác Thần Điểu, theo con chim to lớn ngày càng gần thì rốt cuộc hiện ra người bên trên.

    Đó là một bộ áo xanh theo gió phần phật bay.

    Lòng Kiếm Ngục chìm xuống, không biết tại sao, bây giờ gã hơi ghét màu xanh.

    Càng gần.

    Một thanh kiếm rồi một hồ lô, một khuôn mặt lười nhác.

    Quả nhiên là hắn!

    Lục Nguyên xuất hiện!

    Vậy người chết là Kiếm Tuệ!

    Kiếm Ma!

    Dù sao trong Thiên Trác Thần Điểu chỉ có một phe sống được chứ không khả năng là hai phe.

    Ủa, không đúng.

    Trái tim Kiếm Ngục rớt xuống vực sâu, thật là không thích hợp.

    Kiếm Ngục có xem kế sách của Kiếm Tuệ rồi, không có gì sai sót, gã cho rằng lấy thực lực như mình đối mặt kế hoạch của Kiếm Tuệ tuyệt đối không đường sống, Lục Nguyên càng không có khả năng.

    Tại sao bây giờ Lục Nguyên sống sót trở về, còn Kiếm Tuệ, Kiếm Ma thì không thấy.

    Chính vì sâu sắc biết kế sách này đáng sợ, Kiếm Tuệ đáng sợ cho nên mới đặc biệt rung động.

    Con chim to lớn đáp xuống ngoài kiếm đạo thụ, không vào kiếm đạo thụ được.

    Không biết có phải là trùng hợp, hay là lý do gì, Lục Nguyên và Kiếm Ngục nhìn thẳng nhau.

    Lục Nguyên nhìn hướng Kiếm Ngục, mỉm cười nói:

    - Kiếm Ngục, buổi sáng tốt lành.

    Đương nhiên bây giờ không phải sáng sớm, chào hỏi không vì chào mà là thị uy.

    - Không biết Kiếm Tuệ và Kiếm Ma có phải đi lạc đường không.

    Lục Nguyên rõ ràng đang tát mặt.

    Lục Nguyên ngồi trên lưng chim biểu thị rõ mình trở về.

    Lục Nguyên ta trở lại.

    Môn hạ Thái Sử chí tôn rất là vui vẻ, Thái Sử Bi lập tức đưa tin phát qua kiếm môn tinh thần.

    Từ khi Lục Nguyên mất tích, Thái Sử Không sắp đứt hơi, giờ hắn rốt cuộc trở về, khó khăn lắm mới quay về.

    Chuyện tiếp theo đương nhiên là phản ứng các phương.

    Bên Hiên Viên Vọng đúng là không ngờ kế hoạch của Kiếm Tuệ thất bại.

    Kế hoạch của Kiếm Tuệ vốn nên không có gì sai sót, thật ra sai nhất là Lục Nguyên có thể phản quy tắc kỷ nguyên, không bị hồng hoang tinh thạch áp chế.

    Đương nhiên Hiên Viên Vọng không biết điều đó, gã tràn đầy kinh ngạc.

    Hiên Viên Vọng cũng biết rằng Lục Nguyên đã đến mức không đối phó không được.

    Nếu không thì tiểu nhân vật này có khả năng từng bước trưởng thành đại nhân vật, thậm chí lật bàn.

    Đương nhiên Hiên Viên Vọng không cần tự mình đối phó Lục Nguyên, Kiếm Tuệ là thuộc hạ của Kiếm Chi Tử, quân sư Kiếm Tuệ chết thì do Kiếm Chi Tử đối phó hắn.

    Một khi Kiếm Chi Tử ra tay là Lục Nguyên tuyệt đối không có đường sống.

    Lẽ đương nhiên còn có sư phụ thật sự của Kiếm Tuệ là Giản Vân Sầu, vị này chắc cũng có hứng thú đối phó Lục Nguyên.

    Hiên Viên Vọng phát ra hai phong thư rồi ngồi chờ, bây giờ không cần gã ra tay.

    Kiếm Chi Tử và Giản Vân Sầu cùng xuất thủ, Lục Nguyên không thể nào không chết.

    Lục Nguyên, tiểu bối bình thường như ngươi không lẽ thật sự để cho ngươi lật ngược cờ?

    Hiên Viên Vọng cười lạnh.

    Bên Thái Sử Không thì đương nhiên rất vui vẻ.

    Mới đầu Lục Nguyên biến mất, Thái Sử Không dù cảm thấy hắn sẽ không mất mạng nhưng vẫn rất lo lắng, suýt chút muốn đại sát tứ phương rồi.

    Nhưng dưới tình huống không chứng cớ mà đại sát tứ phương thì sẽ lại rơi vào bố cục của Hiên Viên Vọng.

    Thật ra bố cục của Kiếm Tuệ bao gồm lợi dụng Lục Nguyên biến mất chọc giận Thái Sử Không, gã không có chứng cớ sẽ đại sát tứ phương, thế là bắt lấy gã.

    Lại nói Thái Sử Không biết Lục Nguyên an toàn trở về, từ chỗ hắn biết tin Kiếm Tuệ và Kiếm Ma đã chết thì cười to.

    Đệ tử của mình xem ra có khí vận rất lớn, Kiếm Tuệ và Kiếm Ma liên hợp mà đều chết trong tay hắn.

    Dần dần tại kiếm tu tinh thần mọi người đều biết tin Kiếm Tuệ, Kiếm Ma mất tích.

    Không biết là ai lan truyền rằng Kiếm Tuệ, Kiếm Ma đều thua trong tay Lục Nguyên.

    Nhưng mặc kệ thế nào đều không có chút chứng cứ.

    Tất nhiên theo tin tức lan truyền, dần dần không khí trên kiếm tu tinh thần biến đổi.

    Trước kia dù Lục Nguyên sáng tạo ra một bộ kiếm pháp cấp tinh thần rất là ghê gớm, dù rằng ở mặt kết tinh phòng ngự đè đầu Kiếm Ngục, nhưng đại thế kiếm tu tinh thần vẫn là nghiêng bên Kiếm Ngục, chiếm ưu thế tuyệt đối.

    Nhưng bây giờ theo tin Kiếm Tuệ, Kiếm Ma chết trong tay Lục Nguyên, dần dần bên Kiếm Ngục không chiếm ưu thế gì nữa.

    Tiếp theo là Lục Nguyên trên cơ.

    Tình thế kiếm tu tinh thần biến đổi, dần lấy Lục Nguyên làm tôn.

    Kết quả thành cục diện quái dị, kiếm môn tinh thần lấy Hiên Viên chí tôn làm tôn, còn kiếm tu tinh thần thì Lục Nguyên là tôn.

    Bản thân Lục Nguyên không mấy để ý mấy chuyện này, hắn đang nghiên cứu kiếm đạo văn tự của mình.

    Giờ hắn có tổng cộng năm kiếm đạo văn tự là tiến, đốn, tham, ma, tuệ.

    Trong đó bốn chữ hắn sớm nghiên cứu một phen, chẳng qua chữ ma thì còn chưa điều tra.

    Lục Nguyên nghiêm túc nghiên cứu chữ ma.

    Chợt phát hiện chữ ma nhào hướng hắn, bên trên ẩn chứa bí quyết tăng sức chiến đấu không thể tưởng tượng, tiếc rằng đều là cách rất hung ác, hở chút là lấy mạng người để luyện, thiêu đốt hồn người.

    Những cách ác độc kiểu này Lục Nguyên sao mà dùng được.

    Tạm thời giữ lại đi, bây giờ trong ba mươi hai chữ coi như gom được năm, còn lại hai mươi bảy chữ, bản kỷ nguyên sinh ra duy nhất văn tự chữ phong e rằng có chút bí ẩn quái lạ, chỉ nhìn chữ tiến là hơi hiểu ngay.

    Tập trung nghiên cứu chữ ma xong hắn bắt đầu suy tư con đường tu hành.

    Giờ hắn là hỗn động cảnh tứ tầng không gian sơ thành, cần trùng kích hỗn động cảnh ngũ tầng không gian pháp tắc.

    Cái gọi là không gian pháp tắc tức đem bản thân nắm giữ từng pháp tắc chuyển hóa thành pháp tắc trong không gian.

    Hắn hiểu hơn một trăm cái thiên địa pháp tắc, muốn đến hỗn động cảnh ngũ tầng không gian pháp tắc thì chắc chắn sẽ khó khăn hơn người khác nhiều.

    Lục Nguyên chợt cảm giác có áp lực to lớn.

    Đây là kiếm khí!

    Không đúng, trên kiếm tu tinh thần là ai có thể phát ra kiếm khí cường đại như núi như biển thế này!

    Dù là Kiếm Ngục phát ra kiếm khí cũng không thể khiến hắn kinh sợ đến vậy!

    Thế mà kiếm khí này làm được!

    Đây là loại kiếm khí cường đại cỡ nào chứ!

    Lục Nguyên giật nảy mình, trước kiếm khí này thì không rảnh bế quan, nhảy ra ngoài thụ động.

    Chương 879-880 : Kiếm Chi Tử khiêu chiến

    Thật ra không chỉ mình Lục Nguyên, bất cứ đệ tử trung tâm nào trong kiếm đạo thụ đều nhảy ra ngoài hết, trng đó bao gồm Đồ Cương, Nguyệt Phương Hoa, những đệ tử trung tâm bình thường bế quan ít khi xuất hiện, cũng bao gồm Kiếm Ngục, cường giả nổi danh đã lâu, bao gồm đám Hiên Viên Lệnh.

    Trong đó răng Hiên Viên Lệnh run lập cập, gã không có bệnh run rẩy nhưng kiếm khí quá mức cường đại, cường đến không thể tưởng tượng, đè ép gã chỉ có nước răng kêu lanh cách.

    Tất cả mọi người đều nhìn hướng phát ra kiếm khí.

    Đó là một vật giữa bầu trời.

    Vật đó càng tới càng gần, mọi người rất tò mò, rốt cuộc là thứ gì mà tỏa ra kiếm khí kinh nguiwf như vậy!

    So với bất cứ kiếm khí của ai trên kiếm tu tinh thần thì mạnh hơn nhiều.

    Rốt cuộc, mọi người thấy vật đó.

    Là một phong thư!

    Đó là ai, chỉ một lá thư mà làm được đến mức này, có kiếm khí cường đại như vậy.

    Phong thư bay thẳng hướng Lục Nguyên, hắn lấy làm lạ.

    Lá thư cuối cùng rơi vào tay Lục Nguyên, hắn xem bên trên lá thư có ba chữ to như rồng uốn xà lượn.

    'Kiếm Chi Tử', Lục Nguyên thầm kinh ngạc, đây là lá thư Kiếm Chi Tử gửi đến.

    *Bùm!*

    Kiếm khí bùng nổ, xuất hiện trước mặt Lục Nguyên là vài hàng chữ to.

    'Dám giết trợ thủ Kiếm Tuệ của ta, to gan lắm.

    Lục Nguyên, ta cho ngươi tám năm, sau tám năm ngày này ứng ước chiến của ta, Kiếm Chi Tử.'

    Ước chiến!

    Kiếm Chi Tử ước chiến!

    Mọi người đều dùng ánh mắt đồng tình nhìn Lục Nguyên.

    Trước đó không lâu Lục Nguyên là người đứng nhất kiếm tu tinh thần, khí thế đè đầu Kiếm Ngục, nhưng bây giờ Kiếm Chi Tử đưa ra thư khiêu chiến thì tất cả đệ tử trung tâm đều cho rằng Lục Nguyên tiêu chắc rồi.

    Không sai, bây giờ Lục Nguyên đúng là đứng đầu kiếm tu tinh thần, nhưng dù có là người số một kiếm tu tinh thần thì bị Kiếm Chi Tử khiêu chiến coi như xong đời.

    Kiếm Chi Tử, bách chiến bách thắng, là một trong Khí Vận Thất Tử.

    Cái gọi là Kiếm Ngục, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma, Kiếm Tham không xứng cả xách giày cho Kiếm Chi Tử.

    Bởi vì, đó là Kiếm Chi Tử.

    Lục Nguyên có mạnh hơn thì sao chứ, đối mặt Kiếm Chi Tử chỉ có nước thua thôi.c

    Xem ra Kiếm Tuệ đúng là bị Lục Nguyên giết chết, đáng tiếc giết gã là nước cờ sai lầm của hắn, chẳng ngờ chọc vào Kiếm Chi Tử.

    Tức là nói sau tám năm Lục Nguyên chết chắc, không có một con đường sống.

    Phong thư khiêu chiến của Kiếm Chi Tử viết bá khí hùng hồn, khinh rẻ bất cứ ai.

    Gã đúng là có tư cách coi khinh tất cả, vì gã là Kiếm Chi Tử.

    Chỉ một phong thư khiêu chiến đã có áp lực vô tận.

    Áp lực to lớn ập hướng Lục Nguyên, đối mặt áp lực như núi này môi hắn nhếch lên!

    Số tự kiếm ứng đối thật ra là tám.

    Có lẽ khó mà giải thích nhưng nó quái dị như vậy đấy.

    Kiếm Đạo Bát Cực.

    Chữ phong tách biệt bốn hướng, một hướng là tám phần.

    Khí vận kiếm đạo kỷ nguyên trước của kiếm ý quái vật cũng là tám đạo.

    Duyên phận của kiếm và bát khó mà phân chia.

    Kiếm Chi Tử nhất ngôn nhất hợp, hợp đại đạo kiếm đạo khiêu chiến là tám năm sau.

    Bên cạnh có tiếng bàn tán xôn xao, đều nói về tám năm sau Lục Nguyên chết chắc, dù gì đối mặt Kiếm Chi Tử không có một chút cơ hội thắng.

    Kiếm Chi Tử là mạnh nhất, một trong Khí Vận Thất Tử.

    Trong tiếng xì xầm, khóe môi Lục Nguyên cong lên, nụ cười ngày càng lớn, cuối cùng biến thành cười to.

    - Ha ha ha ha, ha ha ha ha!

    Lục Nguyên cất tiếng cười to.

    Bên cạnh đang thảo luận về Lục Nguyên chết chắc, tám năm sau sẽ chết, kết quả phát hiện hắn không hề sợ hay nhát gan, còn cất tiếng cười làm đám người đứng xem thầm nhủ, chắc không phải dưới áp lực lớn của Kiếm Chi Tử ép Lục Nguyên điên rồi đi?

    Bị hù phát điên rồi, chứ nếu là người bình thường thì lúc này cười to không nổi đâu.

    Nhưng dưới áp lực to lớn của Kiếm Chi Tử bị hù điên thì không có gì mất mặt.

    Đây là chuyện rất bình thường.

    Vì ba chữ Kiếm!

    Chi!

    Tử!

    Đại biểu là vô thượng quyền uy.

    Đừng nhìn Hiên Viên chí tôn là đệ nhất chí tôn nhưng trong lòng mọi người, Kiếm Chi Tử còn cao hơn cả Hiên Viên chí tôn.

    Lục Nguyên tiếp tục cười to:

    - Ha ha ha ha, ha ha ha ha!

    Lục Nguyên chẳng hề thấy sợ, vô cùng vui sướng.

    Kiếm Chi Tử, lần đầu tiên mình nghe cái tên này là khi nào, phải rồi, lúc ấy mình ở Tấn quốc, trường sinh kỳ.

    Nghe danh tiếng của Kiếm Chi Tử, biết là cường giả khí vận kiếm đạo mạnh nhất, chân chính thiên tài kiếm đạo số một!

    Khi đó mình lấy Kiếm Chi Tử làm mục tiêu, nhưng cho đến nay chưa từng tới gần Kiếm Chi Tử.

    Đến trung ương thiên triều rồi phát hiện Kiếm Chi Tử cách mình càng xa xôi.

    Tham gia Kiếm Môn, cùng Kiếm Chi Tử chung một môn phái.

    Nhưng Kiếm Chi Tử quá xa xôi, cao cao tại thượng, cao không thể với tới.

    Đầu tiên mình tranh với Hiên Viên, rồi đấu với Kiếm Đạo Bát Cực, nhưng đến đây là ngừng, không có tư cách khiêu chiến với Kiếm Chi Tử.

    Bởi vì chênh lệch rất xa xôi, Kiếm Chi Tử đã từng giết người chí tôn.

    Bây giờ rốt cuộc thấy uy phong của Kiếm Chi Tử.

    Một phong thư phát ra kiếm khí còn mạnh hơn cả mình!

    Kiếm Chi Tử quá mạnh!

    Lục Nguyên cảm thấy vô cùng sung sướng.

    Nếu mạnh vậy thì đấu đi.

    Tám năm ngắn ngủi, muốn thắng Kiếm Chi Tử không phải dễ, nhưng nếu đã khiêu chiến tới cửa thì mình tiếp nhận.

    Nếu không có cả can đảm nhận khiêu chiến thì mình không cần lăn lộn nữa.

    Lục Nguyên cười to nói:

    - Được, Kiếm Chi Tử, tám năm sau chúng ta chiến!

    Để ta xem thử rốt cuộc ngươi mạnh bao nhiêu!

    Lục Nguyên vô cùng khí khái, hào tình hùng ý!

    Điên rồi!

    Điên rồi!

    Lục Nguyên thật sự điên, dám khiêu khích Kiếm Chi Tử, hắn quả niên bị Kiếm Chi Tử buộc điên.

    Kiếm Ngục nhìn hướng Lục Nguyên, hay cho Lục Nguyên.

    Dù Kiếm Ngục là mạnh nhất trong Kiếm Đạo Bát Cực nhưng không có can đảm khiêu chiến Kiếm Chi Tử, chỉ điểm này thì hắn đã mạnh hơn gã.

    Nhưng Kiếm Ngục biết Lục Nguyên là đi chịu chết, tuyệt đối không có chút đường sống.

    Náo nhiệt rồi cũng có lúc tàn, đương nhiên người trở về lập tức xôn xao tin tức rung động lòng người.

    Tám năm sau Kiếm Chi Tử khiêu chiến Lục Nguyên, tươi sống bóp chết hắn.

    Đám Thái Sử Không vẻ mặt rầu rĩ, họ lạc quan không nổi.

    Dù Lục Nguyên có bản lĩnh lật trời nhưng đối mặt Kiếm Chi Tử thì sao có một phần cơ hội thắng đây.

    Đó là Kiếm Chi Tử, một sự tồn tại cường đại đến không thể tưởng tượng.

    Trong đó thong dong nhất chỉ mình Lục Nguyên.

    Lục Nguyên trở về sân của mình, định tìm chút kiếm pháp luyện tập, tám năm sau sẽ quyết chiến cùng Kiếm Chi Tử, trước tiên tu luyện đã, không thì địch không lại Kiếm Chi Tử.

    Nhưng Lục Nguyên chợt giật nảy mình.

    Bởi vì hắn lờ mờ cảm giác trong sân có một người, dù cảm giác tồn tịa mờ nhạt nhưng hắn vẫn nhận ra được.

    - Là vị nào đại giá quan lâm, cần gì núp núp ló ló?

    Lúc này trước mặt Lục Nguyên bỗng xuất hiện một người, người đó cao gầy, râu tóc bạc phơ, mặt ủ mày chau.

    Kiếm Chủ!

    Lục Nguyên lập tức hành lễ nói:

    - Tham kiến Kiếm Chủ!

    - Không cần đa lễ.

    Kiếm Chủ giơ tay nói:

    - Ta đến tìm ngươi vì thư kiêu chiến của Kiếm Chi Tử.

    Lục Nguyên mời Kiếm Chủ ngồi.

    Kiếm Chủ ngồi xuống, nói:

    - Thật ra thư khiêu chiến này ta đã sớm biết, có lẽ ngươi sẽ hiểu ta tại sao không ngăn cản, rất đơn giản, ta ngăn không được.

    Vốn Kiếm Chi Tử là muốn lập tức khiêu chiến với ngươi, giết chết ngươi.

    Đích thực trong môn quy không thể giết hại đồng môn.

    - Nhưng môn quy, quy tắc chỉ là thứ trói buộc người bình thường, yếu ớt, đối với cường giả tuyệt đối nghịch thiên thì hạn chế không được.

    Nếu nói môn quy của Kiếm Môn hoàn toàn hạn chế Kiếm Chi Tử là không thể nào.

    Kiếm Chủ cười khổ nói:

    - Môn chủ như ta tuy hơi yếu thế nhưng dù gì là môn chủ đương thời của Kiếm Môn, vậy nên dù là Kiếm Chi Tử nhiều ít chừa chút mặt mũi cho ta.

    Hắn vốn muốn giết ngươi ngay nay đổi thành khiêu chiến tám năm.

    - Đương nhiên khiêu chiến tám năm là khích lệ với ngươi, giờ xem ra ngươi không sợ hãi, tốt lắm.

    Không biết từ khi nào trong tay Kiếm Chủ xuất hiện một chén trà.

    - Ngoài ra muốn giải thích sơ thế cục Kiếm Môn hiện tại cho ngươi.

    Chắc ngươi lấy làm lạ là tại sao Kiếm Chủ như ta yếu thế, Hiên Viên chí tôn mạnh mẽ như vậy.

    Kiếm Chủ thở dài nói:

    - Đây không phải ta đùa với Hiên Viên Vọng, ta chơi không nổi.

    - Ta làm Kiếm Chủ không mạnh mẽ được đương nhiên có liên quan đến bị thương trong tay Pháp Hoàng Đế Tử.

    Còn lý do khác là bởi vì cách cục Kiếm Môn.

    Kiếm Môn chỉ là một Vô Thượng Đại Giáo, theo lý thì trong trung ương thiên triều Vô Thượng Đại Giáo thế này không mấy ngàn cũng có vài trăm, không có gì lạ cả, nhưng cố tình kỷ nguyên trước là kiếm kỷ nguyên, khiến Kiếm Môn trong Vô Thượng Đại Giáo không bình thường.

    - Đầu tiên Kiếm Môn chúng ta trên danh nghĩa là pháp cổ văn minh thống trị, tất nhiên Kiếm Môn chúng ta ở biên duyên pháp cổ văn minh nên mức thống trị không quá lớn, cơ bản hơi tự do.

    Chúng ta tuyệt đối không dám thoát khỏi pháp cổ văn minh thống trị, bởi vì giản chi văn minh.

    - Giản chi văn minh là một trong ba mươi văn minh bình thường, còn có sâu xa với Kiếm Môn chúng ta.

    - Nghe nói phó chủ giản chi văn minh xuất thân là một phó chủ văn minh kỷ nguyên kiếm, cũng có thể sống sót trong đại kiếp nạn kỷ nguyên băng diệt, rồi yếu đến cấp bậc thiên tôn cảnh không khả năng sống sót.

    Phó chủ giản chi văn minh vốn là luyện kiếm, nhưng nghe nói sau đó phản bội kiếm đạo, chính vì phản bội kiếm đạo mà gã mới sống tiếp được.

    - Giản kiếm đồng nguyên.

    Kiếm Chủ nói:

    - Cùng kiếm tương đồng là thiết giản, không lưỡi có bốn góc, ngôn phương lăng tự dã.

    - Phó chủ giản chia văn minh luôn mưu đồ trọng bảo trấn môn của Kiếm Môn chúng ta, nghe nói tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển là vật gã mơ ước.

    Nếu thoát khỏi pháp cổ văn minh thống trị thì e rằng ngày thứ hai đã bị giản chi văn minh diệt môn cướp bảo rồi.

    Cố tình chúng ta có pháp cổ văn minh thống trị, mấy năm trước Kiếm Linh Đế Cơ tham gia vào Kiếm Môn tu hành, khiến giản chi văn minh không dám cứng rắn cướp.

    Kiếm Chủ nửa cười nửa không nói:

    - Đây là thế giới sau lưng mặt phải, nhiều việc âm u, Kiếm Linh Đế Cơ tiến vào Kiếm Môn không phải chuyện đơn giản.

    - Vậy nên giản chi văn minh không dám cứng rắn cướp, gã không có gan tranh với cổ văn minh.

    Tuy văn minh rất mạnh nhưng so với cổ văn minh thì vẫn cách biệt rất xa, nhưng gã dám làm mềm.

    Kết quả phái người xâm nhập vào, trong thái thượng trưởng lão Kiếm Môn có không ít người đầu hướng giản chi văn minh.

    Dù gì giản chi văn minh là con đường tương lai rất tốt cho người dùng kiếm.

    Giản kiếm đồng nguyên có sức hấp dẫn quá lớn với với người dùng kiếm chúng ta.

    Một khi tu được cách này, biến thành dùng giản thì có thể không bị bản kỷ nguyên áp chế.

    - Nói đơn giản là phái Hiên Viên chí tôn cơ bản là người giản chi văn minh, hơn nữa trong thái thượng trưởng lão có không ít người ủng hộ phái Hiên Viên chí tôn.

    - Cái gọi là thái thượng trưởng lão tức người thế giới cảnh, Kiếm Môn chúng ta dù chỉ là Vô Thượng Đại Giáo nhưng ít nhiều vẫn có một ít thế giới cảnh.

    - Hiên Viên bành trướng, nói trắng ra là giản chi văn minh ăn mòn nội bộ Kiếm Môn chúng ta.

    - Đương nhiên nếu nội bộ Kiếm Môn chỉ như vậy thì không có gì, cố tình còn có thái cổ văn minh.

    Thái cổ văn minh từng giây phút muốn quét sạch tất cả người dùng kiếm, dù chúng ta có pháp cổ văn minh bảo vệ nhưng thái cổ văn minh muốn ký kết một ít điều kiện bất bình đẳng với chúng ta, Kiếm Môn thế mới sinh tồn được.

    Kiếm Chủ nói xong thở dài.

    Lục Nguyên thế mới biết hóa ra Kiếm Môn có thế cục phức tạp đến vậy.

    Hai cổ văn minh pháp cổ văn minh, thái cổ văn minh.

    Một văn minh bình thường, giản chi văn minh.

    Nhiều thế lực cấp văn minh cuốn vào, vậy thì Kiếm Chủ muốn mạnh mẽ cũng làm không được.

    Có thể nói dưới tình huống này, Kiếm Chủ đem khiêu của Kiếm Chi Tử từ lập tức biến tám năm đã là không dễ.

    Tình này, ta nhận.

    Thời gian tám năm!

    Mình chắc chắn sẽ cố gắn tu hành, tám năm sau thắng Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Môn khó khăn như vậy, thế thì kiếm của ta sẽ mở ra kiếm vô thượng đại đạo.

    Khiến sau này người dùng kiếm không đến mức khó khăn như thế.

    Giản chi văn minh!

    Văn minh này là một văn minh bình thường.

    Đương nhiên coi như là văn minh bình thường cũng lợi hại hơn Vô Thượng Đại Giáo rất nhiều.

    Giản chi văn minh có Giản Vân Sầu là một nhân vật khá nổi tiếng.

    Xưng là đệ nhất trí giả Thiên Châu, tức là nói trong một đại châu người này tính toán cao siêu nhất.

    Người này có ngoại hiệu gọi là quỷ khóc thần sầu, ý là quỷ thần đụng phải người này đều sẽ rầu.

    Thực lực của Giản Vân Sầu chỉ là sơ thế giới cảnh, chưa đến cảnh giới thiên tôn khiến người thấy cao không thể với tới.

    Nhưng thời nay không phải dùng sức mạnh là giải quyết mọi thứ.

    Cần có đầu óc, Giản Vân Sầu là người nhờ vào đầu óc sống.

    Hơn nữa người này còn có một thân phân, là sư phụ của Kiếm Tuệ.

    Kiếm Tuệ, mặt ngoài là người của Kiếm Môn.

    Nhưng giản chi văn minh sớm xâm nhập vào Kiếm Môn, ngoài mặt sư phụ của Kiếm Tuệ là Hiên Viên chí tôn nhưng sư phụ chân chính là Giản Vân Sầu.

    Kiếm Tuệ có môn tính kế đều học từ Giản Vân Sầu, nhưng lấy bản lĩnh của Kiếm Tuệ thì kém xa quỷ khóc thần sầu Giản Vân Sầu nhiều lắm.

    Giản Vân Sầu diện mạo tuấn tú, mặt tái nhợt thậm chí trắng bệch, chân mày lá liễu, đôi mắt phượng.

    - Kiếm Tuệ đã chết.

    Nhận được thư đến từ Kiếm Môn, Giản Vân Sầu mỉm cười.

    - Kiếm Tuệ chết không là gì.

    Giản Vân Sầu nói:

    - Nhưng cố tình đánh chết Kiếm Tuệ là Lục Nguyên, tiềm lực trên cả Kiếm Đạo Bát Cực, đuổi sát Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử muốn chờ tám năm mới giết Lục Nguyên, tiếc rằng ta không thích chờ.

    Đối với Lục Nguyên có tiềm lực to lớn như vậy, thời gian tám năm có quá nhiều biến số.

    - Cố tình biến số này là kẻ cuồng nhiệt kiếm đạo, không thích hợp chúng ta nắm giữ Kiếm Môn, được đến báu vật trấn phái và tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển của Kiếm Môn.

    Giản Vân Sầu nhướng mày:

    - Đương nhiên không thể phái người giản chi văn minh chúng ta đi.

    Cỡ như Kiếm Ngục đặt ở giản chi văn minh là đỉnh cấp, Kiếm Ngục không thắng được thì đệ tử của chúng ta sẽ rất khó.

    Giản Vân Sầu mỉm cười nói:

    - Báo cho thái cổ văn minh đi, nói ra xuất hiện một người có tư chất hơn xa Kiếm Đạo Bát Cực xuất hiện, tin tưởng thái cổ văn minh sẽ rất có hứng thú.

    Tin Kiếm Tuệ chết truyền đến hai hướng, dẫn hai cường địch cho Lục Nguyên.

    Bây giờ Lục Nguyên không biết việc bên Giản Vân Sầu.

    Hơn nữa dù có biết hắn cũng không để ý.

    Giản!

    Phản bội kiếm đạo.

    Người như vậy bản thân trời sinh là kẻ địch, loại không chết không ngừng.

    Lục Nguyên ngồi tại chỗ, Kiếm Chủ đã rời đi.

    Nhưng dù Kiếm Chủ rời đi thì Lục Nguyên vẫn cảm giác được loại bi ai.

    Chương 881-882: Kiếm Khắc Hồng Hoang

    Đúng là rất bi ai, Vô Thượng Đại Giáo Kiếm Môn cuối cùng của kiếm đạo lại bị cổ văn minh, văn minh bóp méo tròn, đó là việc khiến người buồn cỡ nào.

    Trong gió dường như có tiếng kiếm bi kêu.

    Khó chịu.

    Bây giờ Lục Nguyên cực kỳ khó chịu!

    Rồi sẽ có một ngày ta sẽ mở ra kiếm vô thượng thịnh thế.

    Đương nhiên kẻ địch lớn nhất của kiếm là thái cổ văn minh.

    Phải rồi, mình có kiếm khắc hoang!

    Lục Nguyên lản ý thức vào thức hải, trong thức hải có một thanh kiếm khắc hoang nho nhỏ chỉ có một điểm năm tấc còn hiện ra.

    Lục Nguyên dùng thần thức quan sát thanh kiếm khắc hoang, phát hiện thanh kiếm vẫn là hình thức kiếm phôi, không tỏa ra ánh sáng chân chính.

    Kiếm phôi khác với kiếm, kiếm phôi không thể phát huy uy lực thật sự.

    Kiếm có thể phát huy ra uy lực chân chính, nhưng dù là kiếm phôi đã khắc chế được hồng hoang tinh thạch, không tệ lắm!

    Lục Nguyên suy tư, một luồng ý thức tiến vào kiếm phôi, phát hiện bên cạnh kiếm phôi lập tức hiện ra một vài chữ.

    'Có thể khắc chế vật hạ cổ hồng hoang, nếu hóa ra hình kiếm có thể khắc chế vật thượng cổ hồng hoang.'

    Hồng hoang cũng có chia cấp.

    Bình thường là ban đầu nguyên thủy hồng hoang, thượng cổ hồng hoang, trung cổ hồng hoang, hạ cổ hồng hoang.

    Ví dụ hồng hoang tinh thạch là rất hung dữ trong hạ cổ hồng hoang.

    Nhưng hạ cổ hồng hoang không thể sánh bằng trung cổ hồng hoang, thậm chí có không ít thái cổ văn minh thế giới cảnh luyện là thần thông trung cổ hồng hoang.

    Nếu nói hạ cổ hồng hoang có tác dụng lớn khắc chế kiếm đạo, vậy trung cổ hồng hoang khắc chế kiếm đạo đáng sợ không thể tưởng tượng, đến thượng cổ hồng hoang càng khủng bố, có thể dễ dàng áp chế cỡ Kiếm Chủ.

    Còn nguyên thủy hồng hoang, đó là trong truyền thuyết, dù ở thái cổ văn minh người luyện thành cũng đếm trên đầu ngón tay.

    Kiếm tu bình thường bàn về trung cổ hồng hoang đều biến sắc mặt, khi đối đầu với trung cổ hồng hoang sẽ ăn thiệt thòi lớn.

    Kiếm phôi này một khi luyện này là có thể khắc chế trung cổ hồng hoang, tác dụng quá lớn.

    Lục Nguyên cũng thấy chú thích bên dưới, hiện ra hàng chữ: 'Cần nuốt nhiều vật hồng hoang mới luyện ra hình kiếm, hóa thành kiếm khắc hoang chân chính!'

    vật hồng hoang!

    Kiếm phôi của chính mình thật quá dị, nhưng thú vị.

    Lục Nguyên chợt nghĩ, mình từ đâu lấy vật hồng hoang đây, thật là muốn kiếm vật hồng hoang mà cố tình không thấy, nói thậ ra vật hồng hoang ở trong thái cổ văn minh thường thấy nhưng ở nơi khác thì rất hiếm.

    Đặc biệt là Kiếm Môn, trừ Kiếm Tuệ có ý xấu ra ai mà có một vật hồng hoang chứ.

    Kiếm khắc hoang của mình luôn thăng cấp thì sẽ biến thành bộ dạng gì đây?

    Lục Nguyên có vài phần tò mò.

    Kiếm khắc hoang không có vật hồng hoang là không thể tu luyện, không thú vị gì cả, Lục Nguyên chơi chốc lát thì không xem xét nữa, bắt đầu tu hành pháp lực, nhưng bây giờ bản thân hắn tăng pháp lực không dễ dàng.

    Hỗn động cảnh tứ tầng không gian sơ thành muốn xông hỗn động cảnh ngũ tầng không gian pháp tắc không dễ chút nào.

    Từng chút một tích lũy pháp lực, nhưng luyện chốc lát liền thấy mệt, cầm linh hầu rượu uống.

    Tuy có áp lực khổng lồ như núi của Kiếm Chi Tử nhưng nên làm cái gì thì làm cái đó, không có việc vẫn sống an nhàn, cuộc đời thôi.

    Ngày không ngừng trôi qua, hôm nay bỗng truyền đến tin tức.

    Sứ giả thái cổ văn minh đến!

    Lúc trước đã giới thiệu, quan hệ của thái cổ văn minh và Kiếm Môn rất lạ, muốn hủy diệt Kiếm Môn nhưng cố tình kẹt ngưỡng cửa pháp cổ văn minh, nên xem như một nửa người giám thị.

    Dù sao Kiếm Tuệ không thể không cho thái cổ văn minh chút mặt mũi, mọi người cùng là cổ văn minh thôi.

    Sứ giả thái cổ văn minh lần này đến là gây chuyện.

    Thái Cổ tới Kiếm Môn không kiếm chuyện mới là lạ.

    Lần này do Hiên Viên chí tôn đến, trên người gã có chút hơi thở giản, trong mắt thái cổ văn minh chỉ xem như một nửa kẻ phản nghịch, cộng thêm giao tiếp với Hiên Viên chí tôn nhiều năm, không biết gã đút lót bao nhiêu ích lợi, vậy nên các sứ giả nhiều ít cho gã chút mặt mũi.

    Sứ giả thái cổ văn minh là một ông lão xám, trông tu vi rất đáng sợ, người này có tên Bát Hoang chí tôn, tên gọi Bát Hoang Quyển, là một chí tôn cường đại.

    Sau lưng Bát Hoang chí tôn đi theo bốn đệ tử, là đệ tử của thái cổ văn minh.

    Tên của bốn đệ tử là Thất Hoang Tập!

    Thất Hoang Động!

    Thất Hoang Chiến!

    Mỗi người đều có khí thế vô cùng khủng khiếp, hơi thở thía cổ quá đậm, đó là khí thế nhiếp người.

    Họ đều là cao thủ trong đệ tử trung tâm thái cổ văn minh, như hồng hoang không thể khắc kiếm thì họ cũngc thắng được Kiếm Ngục, mà dưới quy tắc kỷ nguyên hồng hoang khắc iếm, mỗi người có thể dễ dàng tiêu diệt Kiếm Ngục.

    Bát Hoang chí tôn đi phái trước, bốn đệ tử theo sau.

    Bát Hoang chí tôn liếc kiếm đạo thụ, gã thấy gốc kiếm đạo thụ là khó chịu rồi, sau đó đưa mắt liếc nhiều đệ tử trung tâm Kiếm Môn.

    Rất nhanh gã liếc qua Kiếm Ngục, hơi tạm dừng một chút mới nói:

    - Kiếm Tuệ và Kiếm Ma đâu?

    Tu vi kiếm đạo của hai người này không tệ lắm.

    Hiên Viên Vọng ở bên cạnh nói:

    - Kiếm Tuệ và Kiếm Ma mất tích.

    - Mất tích ư?

    Bát Hoang chí tôn mỉm cười, nhìn Lục Nguyên như nhìn kẻ phản nghịch, nói:

    - Ngươi chính là Lục Nguyên?

    Lục Nguyên cảm thấy cực kỳ khó chịu.

    Thái cổ văn minh là tử địch của kiếm, đối thủ một mất một còn, hồng hoang có thể khắc kiếm.

    Có thể nói trong ngũ đại cổ văn minh khiến Lục Nguyên buồn nôn nhất là thái cổ văn minh, cố tình bây giờ người thái cổ văn minh hắn ghét nhất làm bộ dáng cấp trên tuần tra Kiếm Môn, nhìn từng người.

    Thêm nữa bây giờ thái cổ văn minh nhìn hắn như nhìn kẻ phản nghịch, ánh mắt đó làm hắn vô cùng khó chịu.

    Lục Nguyên nghi ngờ nếu mình có thể thắng Bát Hoang chí tôn thì chắc chắn sẽ lấy ra kiếm phôi kiếm khắc hoang hung hăng đánh.

    Chém xuống cái đầu chó của Bát Hoang chí tôn, chắc chắn trước khi đầu rớt xuống sắc mặt của gã dễ nhìn lắm.

    Tiếc rằng thực lực hiện nay của hắn chưa đủ.

    Đường kiếm đạo gian nan hiểm trở, không dễ dàng.

    Nhưng mặc kệ con đường này có khó bao nhiêu mình vẫn đi tiếp.

    Bởi vì kiếm là lựa chọn của ta.

    Đối mặt Bát Hoang chí tôn chất vấn, Lục Nguyên nhún vai đáp:

    - Chính là ta.

    Giọng điệu khó chịu, Lục Nguyên nói giọng điệu khó chịu như vậy khiến xung quanh các đệ tử trung tâm kinh sợ, không bao giờ ngờ hắn dám nói chuyện như vậy với thượng sử thái cổ văn minh.

    Đây chính là người thái cổ văn minh!

    Một trong ngũ đại cổ văn minh, lại còn là cổ văn minh có thể khắc chế kiếm.

    Lục Nguyên ăn gan hùm mật gấu mà.

    Cũng đúng, Lục Nguyên luôn là ăn gan hùm mật gấu, đối mặt ước chiến của Kiếm Chi Tử không bị hù sợ còn dám cười to, bản thân là kẻ to gan làm loạn.

    Bát Hoang chí tôn nhìn chằm chằm Lục Nguyên, nói:

    - Tốt lắm, Lục Nguyên, ta nhớ ngươi.

    Trong giọng nói tràn ngập sát khí.

    Đêm đó Bát Hoang chí tôn ở lại Kiếm Môn.

    Cũng đêm đó, có bốn cái bóng vọt hướng tầng hai kiếm đạo thụ.

    Lục Nguyên đang luyện công.

    Tuy tính tình hắn luôn là tự do nhưng dù gì có ước hẹn tám năm với Kiếm Chi Tử, bây giờ vô tướng thôn phệ quyết chỉ mới luyện thành một trong bảy quyết là thôn mộc long, còn có sáu thôn phệ long chưa luyện thành.

    Thôn phệ long này nếu luyện thành bảy hệ sẽ có lực lượng không thể tưởng tượng, là công pháp vô cùng khủng bố.

    Lục Nguyên luyện trong chốc lát nhưng chưa được điểm lợi gì.

    Đêm nay đói bụng quá, có nên đi kiếm gì ăn không?

    Lục Nguyên thầm nghĩ, hơn nửa đâu đi đâu làm đồ ăn?

    Nói trắng ra là dù không phải hơn nửa đêm cũng không có chỗ để ăn.

    Ở khu kiếm tu tinh thần này yêu thú các loại có hết, quái thú yếu thì cơ bản tuyệt chủng.

    Những yêu thú cường đại mùi vị không ngon lắm, chẳng ngon bằng gà nướng bình thường nhất.

    Nghĩ tới gà nướng là Lục Nguyên chảy nước miếng.

    Mà buồn bực nhất là thịt chó.

    Thịt chó nha thịt chó.

    Cái gọi là nhất hắc nhị hoàng tam hôi tứ bạch, vị thịt chó ở trong lòng, đáng tiếc tìm vài lần trong kiếm tu tinh thần, yêu khuyển thì có thấy nhưng vị dở ẹc, thịt chó mỹ vị thật sự không thấy.

    Tiếc quá, ngày nào mới có thể ăn bữa thịt chó đây, đời a, thật là vô thường.

    Chính lúc này, Lục Nguyên bất giác nhướng mày.

    Hắn cảm thấy xung quanh có bốn lực lượng cường đại.

    Bốn lực lượng này mỗi một cái mạnh mẽ lạ lùng, vượt qua Kiếm Ngục không ít, hơn nữa hơi thở kỳ lạ, như là hơi thở hồng hoang lan tràn làm hắn thấy khó chịu, không phải hơi thở người dùng kiếm thường gặp mà là hơi thở hồng hoang.

    Trong chớp mắt, bốn hơi thở mạnh mẽ đã bao vây Lục Nguyên.

    Bốn người cực kỳ cường đại cũng cùng lúc hiện ra.

    Đứng ở phía đông là Thất Hoang Tập, là gã đàn ông cực kỳ cao to, toàn thân cơ bắp cục cục, rắn chắc vô cùng.

    Đứng ở phía tây là Thất Hoang Đồ, một người đàn ông tuổi trẻ nhã nhặn.

    Đứng ở phía nam là Thất Hoang Động, người này bộ dạng không cao nhưng có kình lực, dường như vô số kình lực ẩn trong người.

    Đứng ở phương bắc là Thất Hoang Chiến, người này cao lớn uy mãnh, đôi mắt thành màu đỏ máu tựa quái thú khát máu vậy.

    Thất Hoang Tập nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Không cần trốn, Lục Nguyên, lần này chúng ta đến đối phó ngươi.

    Tay Lục Nguyên ấn trên chuôi kiếm nhìn hướng Thất Hoang Tập, nói:

    - Bây giờ, chỗ này là địa bàn của Kiếm Môn chúng ta, ở địa bàn Kiếm Môn các ngươi dám đối phó ta?

    Lục Nguyên không thể tin, Kiếm Môn dù có yếu nhưng dẫu sao cũng là Vô Thượng Đại Giáo, đây là địa bàn Vô Thượng Đại Giáo.

    Thất Hoang Tập cười khẩy nói:

    - Theo lý thuyết thì chúng ta nhiều ít cho Vô Thượng Đại Giáo chút mặt mũi, bình thường không làm gì quá đáng, sẽ không ở địa bàn Vô Thượng Đại Giáo giết chết người của Vô Thượng Đại Giáo.

    Nhưng mà, cái loại kẻ phản nghịch như Kiếm Môn, muốn giết nhân tài kiệt xuất trong kẻ phản nghịch là bình thường.

    Cái gì là huênh hoang?

    Cái này chính là huênh hoang!

    Tại Kiếm Môn diệt trừ tuyệt thế thiên tài của Kiếm Môn, hành động kiêu ngạo như vậy mà cũng làm được.

    Thất Hoang Tập nói:

    - Coi như diệt trừ ngươi khá tài năng trong Kiếm Môn, dù Kiếm Môn có biết thì làm gì được chúng ta?

    Kiếm Môn có can đảm động chúng ta không?

    Toàn thân Thất Hoang Đồ dường như chớp lóe hiện ra từng bức tranh, nói:

    - Nhân tài kiệt xuất hả?

    Đùa cái gì, trong một đám kẻ phản nghịch mà ra nhân tài cái quỷ gì, chỉ là thắng thằng ngu Kiếm Tuệ tầm thường, và Kiếm Ma cái loại ngay cả đồ ngu cũng không bằng, thế mà cũng gọi là kiệt xuất?

    Thất Hoang Động ở bên cạnh cười khẩy nói:

    - Thật ra miễn cưỡng coi như là nhân tài kiệt xuất đấy chứ, ít nhất trong đám con kiến dùng kiếm thì đã là nổi bật lắm rồi, tất nhiên là so với chúng ta thì cách biệt quá xa.

    Kẻ tài năng trong đám con kiến có kiệt xuất đến đâu cũng chỉ là một con kiến, không thể chuyển hóa thành người.

    Thất Hoang Chiến hỏi:

    - Hoang Âm Đế Cơ của thái cổ văn minh chúng ta sắp tới ngày sinh nhật, bình thường Hoang Âm Đế Cơ thích tìm một số tuyệt thế thiên tài của các loại thế lực làm vật nuôi, không bằng cống hiến tên này đi?

    Thất Hoang Tập gật đầu nói:

    - Được lắm.

    Thất Hoang Tập, Thất Hoang Đồ, Thất Hoang Động, Thất Hoang Chiến thảo luận như chốn không người, có định giết Lục Nguyên, có định đem hắn làm thành lễ vật đưa cho Hoang Âm Đế Cơ làm vật nuôi gì đó.

    Họ bàn tán mà không hề hỏi qua Lục Nguyên, vì nghĩ rằng không cần thiết.

    Lục Nguyên bình thường mà thôi.

    Lục Nguyên một kiếm đánh qua, một kiếm vô cùng tinh diệu chia ra tấn công bốn người Thất Hoang Tập.

    Nhưng Thất Hoang Đồ lập tức tiến lên một bước, trong tay xuất hiện một tấm thần đồ, vô số kiếm pháp tiến vào thần đồ của gã lập tức bị tiêu trừ.

    Lục Nguyên bị bắn ngược về, lòng kinh sợ.

    Mới rồi kiếm chiêu tinh diệu của hắn không phải bị cái gọi là thần đồ phá giải, chân chính phá kiếm chiêu là một pháp lực cường đại hung tàn, đó là loại pháp lực hung tàn cỡ nào chứ, không phải pháp lực bình thường.

    Đây là pháp lực hỗn động cảnh thất tầng!

    Đây là pháp lực cấp chí tôn!

    Thất Hoang Đồ cười lạnh nói:

    - Không sai, bốn chúng ta đều là hỗn động cảnh thất tầng, được gọi là chí tôn.

    Ở Vô Thượng Đại Giáo chí tôn có thể xưng hùng, kiếm thuật thì hỗn động cảnh ngũ tầng làm đệ tử.

    Ngũ đại cổ văn minh chúng ta thì là sơ kỳ thế giới cảnh chỉ có nước làm đệ tử.

    Đệ tử cấp chí tôn trong thái cổ văn minh chúng ta có rất nhiều, chính vì vậy nên chúng ta giết ngươi, ngươi trốn không thoát đâu.

    Lục Nguyên ngẩn ra, bốn người cấp chí tôn!

    Lấy thực lực của hắn muốn thắng bốn người cấp chí tôn là không thể nào.

    Lục Nguyên không ngờ thái cổ văn minh xem trọng mình như vậy, xuất động bốn người cấp chí tôn để giế mình.

    Lục Nguyên vẫn không quá hiểu biết phong cách của thái cổ văn minh, thật ra thái cổ văn minh định phái người càng mạnh để giết hắn, nhưng sau đó nghĩ rằng hỗn động cảnh thất tầng cũng quá đủ rồi, có thể rèn luyện đệ tử trung tâm.

    Dù sao đệ tử trung tâm giống bốn người Thất Hoang Tập nếu có thể đem Lục Nguyên thành đá mài dao, đá lót chân thì không tệ lắm.

    Bốn người hỗn động cảnh thất tầng bao vây Lục Nguyên.

    Thất Hoang Tập nói:

    - Dùng Hồng Hoang Thần Hỏa Đỉnh luyện hóa hắn, hóa hắn thành sơ cấp Hồng Hoang đan cho chúng ta.

    Tay áo gã bỗng bay ra một đỉnh đồng, dường như nso làm bằng tài liệu thời thường cổ, kiểu dáng rất xa xưa, không giống phong cách hiện tại, e rằng là từ ngàn vạn năm trước!

    Hồng Hoang Thần Hỏa Đỉnh!

    Trong Hồng Hoang Thần Hỏa Đỉnh bắn ra từng luồng hơi thở hồng mông hồng loang.

    Bốn người Thất Hoang Tập cùng quát:

    - Cầm!

    Bốn lực lượng hỗn động cảnh thất tầng khổng lồ đè ép Lục Nguyên, chớp mắt đã giam cầm hắn.

    Lục Nguyên chỉ thấy choáng váng, bốn lực lượng đè ép hắn không thể phản kháng đã bị thu vào Hồng Hoang Thần Hỏa Đỉnh.

    Tiến vòa Hồng Hoang Thần Hỏa Đỉnh, hắn cảm thấy có lực lượng cường đại đè ép làm hắn lập tức mất đi sức lực, dù tỉnh táo nhưng không có sức mạnh, đây là hồng hoang áp chế kiếm tu, hơn nữa xem ra uy lực lớn hơn hồng hoang tinh thạch rất nhiều, là phẩm cấp trung cổ hồng hoang.

    Từng đợt thần hỏa bắn ra đốt hướng hắn, đây là lửa thời hồng hoang.

    Lục Nguyên hiểu rằng đó là muốn hoàn toàn đốt cháy hắn, nghe nói hóa hắn thành sơ cấp Hồng Hoang đan cho họ.

    Lòng Lục Nguyên khó chịu, cố gắng triệu hoán ra kiếm phôi kiếm khắc hoang.

    Lục Nguyên cố gắng hét to một tiếng, kiếm phôi kiếm khắc hoang rốt cuộc xuất hiện.

    Kiếm phôi kiếm khắc hoang vừa xuất hiện liền bắt đầu tham lam hấp thu lửa hồng hoang xung quanh.

    Theo kiếm phôi xuất hiện, Lục Nguyên cảm giác khó chịu đang yếu đi, thậm chí là hoàn toàn biến mất.

    Cùng lúc đó, thần hỏa hừng hực biến thành tài liệu của kiếm phôi, bị nó hấp thu.

    Chương 883-884: Giết sạch

    Cái này cũng là tình cờ, Hồng Hoang Thần Hỏa Đỉnh là phẩm cấp trung cổ hồng hoang, cái này không có sai, kiếm phôi kiếm khắc hoang không đối phó được thần hỏa đỉnh này.

    Nhưng lửa bên trong là Thất Hoang Tập tự tay luyện chế, phẩm cấp thấp nhiều, chỉ là phẩm cấp bình thẩm hồng hoang, vì vậy nên bắt đầu đã bị kiếm phôi kiếm khắc hoang hấp thu.

    Hấp thu nhiều lửa hồng hoang, kiếm phôi không ngừng biến đổi.

    Dường như lửa đã đốt ra bề ngoài kiếm phôi kiếm khắc hoang, dần xuất hiện một khúc thân kiếm.

    Chỉ lộ ra một khúc thân kiếm đã tràn ngập cảm giác uy nghiêm.

    Dường như có vô cùng thần uy.

    Một khúc thân kiếm vàng rực rỡ như ánh chiếu sinh tử thiên hạ.

    *Xoẹt!*

    Lại một khúc kiếm phôi luyện ra, lần này xuất hiện là mũi kiếm.

    Thân kiếm sáng rực như phun nuốt cửu u nguyên khí, dần dần thân kiếm hoàn toàn hiện ra, lần này xuất hiện thân kiếm vẫn là một điểm năm tấc nhưng không phải hình dạng kiếm phôi nữa, tỏa ra khí lạnh và thế đè ép tất cả.

    Kiếm hình chân chính của kiếm khắc hoang rốt cuộc xuất hiện!

    Khi kiếm khắc hoang thành hình là có thể khắc chế phẩm cấp trung cổ hồng hoang như là Hồng Hoang Thần Hỏa Đỉnh.

    Lục Nguyên có thể cảm giác được mình dễ dàng phá mở Hồng Hoang Thần Hỏa Đỉnh, chẳng qua phá nó rồi thì sao, đối thủ là bốn hỗn động cảnh thất tầng còn hắn chỉ là cảnh giới hỗn động cảnh tứ tầng, tối đa thắng được hỗn động cảnh lục tầng chứ hỗn động cảnh thất tầng là đánh cỡ nào cũng không thắng nổi.

    Khoan đã!

    Kiếm khắc hoang!

    Kiếm khắc hoang!

    Đây là thanh kiếm có thể khắc hồng hoang!

    Vậy mình sử dụng kiếm khắc hoang có thể áp chế bốn người Thất Hoang Tập không?

    Nếu thật là có tác dụng áp chế, thế thì họ trước mặt mình tối đa tương đương hỗn động cảnh lục tầng, vậy là khả năng thắng rất cao.

    Có nên cược một lần không?

    Lục Nguyên suy tư.

    Tại sao không cược một lần?

    Trước giờ mình không quen bị người ta bắt đi luyện thành đan dược, vậy nhất định phải phản kích.

    Hơn nữa giọng điệu của bốn người đó thật buồn nôn, bộ dạng cao cao tại thượng, dường như xuất thân thái cổ văn minh là có thể ở trên cao nhìn xuống chúng sinh vậy, loại cảm giác này khiến Lục Nguyên rất ghét.

    Hơn nữa bốn người đều là chí tôn cảnh.

    Mỗi một chí tôn cảnh chắc gia sản dày lắm, nếu có thể chớp mắt giết chết bốn cao thủ chí tôn cảnh vậy thì tài sản sẽ tăng cao đến mức không thể tưởng.

    Tình huóng như vậy không đánh cuộc mới là ngu.

    Đương nhiên nếu không thắng thuộc bỏ mạng cũng hết cách.

    Sống trên đời có lúc nên chơi hết mình.

    Nếu luôn nhún nhường sống vậy không phải là mỉnh rồi.

    Bản thân mình phải làm người tiêu sái, làm người cần sống vui sướng, sống tự do.

    Đã đặt quyết định, hắn nắm kiếm khắc hoang trong tay.

    Thanh kiếm khắc hoang giờ đang không ngừng hấp thu tài liệu Hồng Hoang Thần Hỏa Đỉnh, từng khối trung cổ hồng hoang đồng bị hút vào thân kiếm.

    Lúc này trên không trung xuất hiện một hàng chữ: 'Đây là bản thu nhỏ của kiếm khắc hoang, nếu có thể tiến hóa dài đến chín tấc là sẽ xuất hiện kiếm khắc hoang bản hoàn chỉnh.

    Bây giờ kiếm khắc hoang trong tay hắn không còn là kiếm phôi nhưng vẫn không phải bản hoàn chỉnh, thú vị.

    Hấp thu chân chính tinh hoa của Hồng Hoang Thần Hỏa Đỉnh xong, thanh kiếm khắc hoang đã dài hai tấc.

    Vậy phá đỉnh ra thôi.

    Thật ra bây giờ Hồng Hoang Thần Hỏa Đỉnh chỉ còn vỏ rỗng, tinh hoa bên trong bị kiếm khắc hoang hấp thu hết rồi.

    Bốn tên Thất Hoang Tập, Thất Hoang Đồ, Thất Hoang Động, Thất Hoang Chiến đang rời khỏi kiếm đạo thụ, đi hướng kiếm môn tinh thần.

    Thất Hoang Tập nói:

    - Cái gọi là tuyệt thế thiên tài Kiếm Môn có thể đấu bại Kiếm Tuệ và Kiếm Ma chỉ có thế thôi.

    Chúng ta ở trong thái cổ văn minh xem như đệ tử trung lưu, kết quả tuyệt thế thiên tài Kiếm Môn bị chúng ta dễ như trở bàn tay trấn áp.

    Thất Hoang Đồ cười lạnh nói:

    - Ngươi vốn đã đánh giá tuyệt thế thiên tài Kiếm Môn quá cao.

    - Chỉ là một đám đồ bỏ đi.

    Thất Hoang Động nhún vai.

    Thất Hoang Chiến nói tiếp:

    - Hồng Hoang đan sơ cấp, ăn hơi bổ đấy, chắc Lục Nguyên miễn cưỡng có ít chất, có thể luyện ra bốn viên Hồng Hoang đan sơ cấp.

    Bốn người đối với việc mới đánh bại Lục Nguyên cảm giác bình thường thôi, vốn hắn là thứ dễ dàng bị đè bẹp, coi như đạp dẹp Lục Nguyên thì sao?

    Mọi người bàn tán sau khi luyện Lục Nguyên thành Hồng Hoang đan sơ cấp thì chia thế nào, chắc một người có thể chia được một viên Hồng Hoang đan sơ cấp.

    Chính lúc này, một kiếm khí kinh thiên vọt lên trời, bay ra khỏi Hồng Hoang Thần Hỏa Đỉnh thẳng hướng Thất Hoang Tập.

    Thất Hoang Tập mắt thấy tránh không kịp, đôi tay chặp lại chắn một kích.

    Đây là đòn tập kích đơn thuần, Thất Hoang Tập bị thương nhưng rất nhẹ.

    Sau đó một bóng áo xanh xuất hiện ở giữa bốn người Thất Hoang Tập.

    Người áo xanh nhẹ cất kiếm vào vỏ.

    Thất Hoang Tập nhìn người áo xanh thì ngây nngaar sau đó tức giận.

    Giật mình là Hồng Hoang Thần Hỏa Đỉnh của mình bị Lục Nguyên phá, đây thật là việc khó tin.

    Hồng Hoang Thần Hỏa Đỉnh là trung phẩm hồng hoang, thế mà bị một kiếm tu Kiếm Môn phá, điều này sao khiến người tin tưởng.

    Không chỉ Thất Hoang Tập giật mình, ba người Thất Hoang Đồ, Thất Hoang Chiến, Thất Hoang Động đều kinh sợ.

    Giận thì có hai điều, một là Hồng Hoang Thần Hỏa Đỉnh là pháp bảo khó được mà bị vỡ nát.

    Giận thứ hai là mình bị người Kiếm Môn làm bị thương, điều này đối với Thất Hoang Tập là sỉ nhục to lớn.

    Người kiếm tu là phản nghịch đại đạo, một đám cặn bã, bây giờ mình lại bị cặn bã làm bị thương, làm Thất Hoang Tập thấy rất mất mặt, nếu việc này truyền vào thái cổ văn minh thì mặt mũi mất hết rồi.

    Gã nhất định phải hủy diệt Lục Nguyên!

    Ngay cả luyện chế Hồng Hoang đan sơ cấp cũng không cần, trực tiếp hủy diệt hắn!

    Thất Hoang Tập vốn không tức giận như vậy, nhưng bị người kiếm tu làm bị thương thì rất mất mặt.

    Thất Hoang Tập nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Ta sẽ khiến ngươi hối hạn xuất hiện trên đời này.

    Thất Hoang Đồ cười to nói:

    - Thất Hoang Tập, bị người kiếm tu làm bị thương thật mất mặt, chuẩn bị sẵn sàng linh thạch trám miệng ta đi.

    Thất Hoang Tập vung tay nói:

    - Giết, giết, giết, giết hắn!

    Thất Hoang Tập trước tiên lấy ra đại hồng đao pháp.

    Đại hồng đao pháp là bộ tuyệt học của thái cổ văn minh.

    Đại hồng đao pháp vừa ra, đao biến thành thượng cổ hồng hoang trường hà, ập hướng Lục Nguyên.

    Thượng cổ hồng hoang trường hà có thể tẩy rửa tất cả, cũng diệt sát Lục Nguyên.

    Lực hồng hoang áp chế ập hướng Lục Nguyên, nếu là kiếm tu bình thường dưới uy áp hồng hoang thế này thì e rằng ra tay khá khó khăn, nếu đổi thành Kiếm Ngục tại đây chắc chắn sẽ bị diệt ngay.

    Thất Hoang Tập toàn thân bay lên từng tấm bản đồ, những bức tranh chính là hồng hoang thần đồ, từng tấm hình ghi chép hồng hoang.

    Hồng hoang sơn, hồng hoang hà, hồng hoang điểu, hồng hoang thú, biến thành từng tấm sát trận, vây quanh Lục Nguyên.

    áp lực này so với uy lực hoang tập còn đáng sợ hơn.

    Thất Hoang Động nhanh chóng bay lên, Thất Hoang Động luyện là Hồng Hoang Vượn Ma, Vượn Ma Đại Thánh tâm pháp.

    Thất Hoang Động động, tay cầm một côn pháp đánh hướng Lục Nguyên.

    Thất Hoang Chiến sử dụng là đại hoang đao pháp.

    Đại hoang đao pháp khi dùng thì biến thành đất hồng hoang.

    Đại hồng đao pháp hóa thành hồng hoang hà lưu, đại hoang đao pháp biến thành liễu hồng hoang sơn nhạc.

    Bốn người liên hợp vô cùng đặc sắc, dưới tình huống khắc chế dù là Đoan Mộc chí tôn cũng khó thắng được, phải thua trước bốn người liên hợp.

    Thất Hoang Tập rất có lòng tin một người liên hợp một chiêu có thể giết chết Lục Nguyên!

    Không sai, đối phó một đệ tử Kiếm Môn bình thường mà thôi, bốn chí tôn liên hợp một chiêu đủ đối phó rồi.

    Chiêu thức thật mạnh!

    Pháp lực thật hung mãnh!

    Trước công kích hồng hoang sơn xuyên, hồng hoang lưu xuyên, hồng hoang thần đồ, hồng Hoang Vượn Ma Đại thánh tâm pháp, Lục Nguyên cảm thấy mình nghẹt thở, bốn chí tôn liên hợp đúng là cực kỳ khủng bố.

    Hắn có thể tối đa chống được một chiêu, chiêu thứ hai chắc sẽ mất mạng.

    - Kiếm khắc hoang, đi ra cho ta!

    Rốt cuộc Lục Nguyên triệu ra kiếm khắc hoang.

    Kiếm khắc hoang so với kiếm bình thường ngắn nhiều, chỉ chừng hai tấc, thật là đoản kiếm.

    Kiếm khắc hoang trong tay, hồng hoang khắc chế hắn lập tức biến mất sạch sẽ.

    Khi Lục Nguyên nắm kiếm khắc hoang thì bốn người Thất Hoang Tập đều cười thầm, Lục Nguyên này buồn cười quá, dùng một thanh đoản kiếm, dùng ngắn đến tìm chết hả?

    Dưới tình huống bình thường đoản kiếm không có tác dụng gì.

    Lục Nguyên giết hướng Thất Hoang Đồ, kiếm hường rơi vào vô tận hồng hoang thần đồ của Thất Hoang Đồ liền chìm vào trong.

    Thất Hoang Đồ thầm nghĩ Lục Nguyên đang tìm chết, gã liên tục đánh ra mười hai tấm hồng hoang thần đồ, miêu tả cảnh sắc mênh mông đất hồng hoang, các loại uy áp đè hướng Lục Nguyên.

    Thất Hoang Đồ từng giết chết một người dùng kiếm của Ẩn Kiếm tông.

    Chí tôn hỗn động cảnh thất tầng đó dưới hồng hoang thần đồ không có chút sức đánh lại, Thất Hoang Đồ cực kỳ tự tin, thế mà bị Lục Nguyên một kiếm chẻ rách.

    Mười hai tấm hồng hoang thần đồ bị Lục Nguyên một kiếm xuyên qua, bị chém thành hai mươi bốn mảnh!

    Sao có thể!

    Thất Hoang Đồ lại lấy ra tám tấm hồng hoang thần đồ còn lại nhưng lập tức bị Lục Nguyên một kiếm chém bay, thành mười sáu tấm rưỡi!

    Thất Hoang Đồ hoàn toàn ngu ra, đây là sao?

    Nhưng gã không kinh sợ lắm, vì gã là cao thủ chí tôn cảnh hỗn động cảnh thất tầng, Lục Nguyên có mạnh cỡ nào thì làm gì được gã?

    Nên gã tràn đầy tự tin giơ tay trần chắn kiếm khắc hoang của hắn.

    Gã nghĩ rằng chắc sẽ dễ dàng chặn được Lục Nguyên.

    Kiếm khắc hoang của Lục Nguyên rốt cuộc tiếp xúc với tay trần của Thất Hoang Đồ.

    Đôi tay trần như tời, như thần, như phật.

    Nhưng khoảnh khắc kiếm khắc hoang đánh trúng tay trần thì dễ dàng đâm vào.

    Thất Hoang Đồ ánh mắt không thể tin bị một kiếm đâm xuyên thân thể, trọng thương.

    Giờ phút này Thất Hoang Đồ không dám tin tưởng, đây là sao?

    Thanh kiếm này có thể áp chế lực lượng hồng hoang của mình?

    Sao có thể!

    Đây là vi phạm quy tắc kỷ nguyên!

    Thất Hoang Đồ có ngàn vạn lời muốn nói nhưng gã bị thương nặng, sao mà nói được.

    Lục Nguyên vững bụng, trước khi một kiếm đâm trúng Thất Hoang Đồ thì hắn không có bao nhiêu tự tin, dù gì không biết kiếm khắc hoang áp chế hồng hoang bao nhiêu, dù gì đối phương là chí tôn cảnh hỗn động cảnh thất tầng, đã vượt qua cực hạn sức chiến đấu của mình.

    Nhưng khi kiếm khắc hoang dễ dàng đâm bị thương bàn tay và thân thể Thất Hoang Đồ thì Lục Nguyên yên bụng rồi.

    Sau lưng gã, đại hồng đao pháp của Thất Hoang Tập, đại hoang đao pháp của Thất Hoang Chiến biến thành sông núi ập hướng Lục Nguyên.

    Chúng muốn hoàn toàn nuốt Lục Nguyên.

    Lục Nguyên quay người xuất kiếm!

    Một kiếm này!

    Mang theo tuyệt đối phong hoa, điểm rơi mỗi một kiếm đều hoàn mỹ không có chút sai lệch.

    Jhông sai, bây giờ mình vững bụng rồi, có thể thắng được bốn hỗn động cảnh thất tầng.

    Tác dụng của kiếm khắc hoang lớn hơn mình tưởng, nếu đã yên lòng thì bày ra hết kiếm pháp đi.

    Một kiếm này chân chính pahst huy trình độ kiếm thuật của Lục Nguyên, phản kích đi.

    Ai nói chỉ hồng hoang khắc chế kiếm.

    Lúc này, hôm nay ta phải dùng kiếm khắc hồng hoang một lần.

    Bạn mới kiếm khắc hoang, cùng chiến đấu nào.

    Sau này chúng ta cùng sóng vai chiến đấu, ngày còn rất dài.

    Để chúng ta cùng cố gắng đánh vỡ truyền thuyết hồng hoang, để kiếm lần thứ hai hồi phục thịnh thế, tỏa ánh sáng thịnh thế!

    Đó là một kiếm hoàn mỹ cỡ nào!

    Mỗi một điểm kiếm rơi đều hoàn mỹ không khuyết điểm.

    Trong vô tận hồng hoang hà lưu có thủy lưu mạnh yếu, có một số chỗ giao tiếp với dòng nước, thủy triều dâng, nuốt trời diệt đất.

    Vô tận đất hồng hoang có đủ loại sơn mạch, biến thành các hình dạng.

    Đại hồng đao pháp!

    Đại hoang đao pháp!

    Hai bộ đao pháp này lộ ra hồng chân lý, hoang chân lý, là đao pháp tuyệt học của thái cổ văn minh, sao mà không tinh diệu được.

    Nhưng một kiếm kia hoàn mỹ cắt vào giữa đại hồng đao pháp cùng đại hoang đao pháp, phá đi hồng, tách ra hoang, phá và chặt tất cả, khiến người không thể không tán thán một kiếm này hoàn mỹ.

    Kiếm thuật nhất tuyến thiên!

    Không sai, đây chính là kiếm thuật nhất tuyến thiên!

    Hay cho kiếm thuật nhất tuyến thiên!

    Thất Hoang Tập, Thất Hoang Chiến thấy đao chiêu của mình bị phá lập tức lấy ra thủ đoạn riêng.

    Trước mặt Thất Hoang Tập xuất hiện một cái đầu hồng hoang thương lang.

    Con sói há to mồm như có thể nuốt tất cả công kích.

    Thất Hoang Chiến lấy ra đao sau lưng, là hoang đao, loại hoang đao này có thể ngăn cản tất cả công kích từ kiếm, chỉ cần pháp lực của đối phương không quá cao.

    Hai người đều tràn đầy tự tin.

    Là tự tin của hỗn động cảnh thất tầng với hỗn động cảnh tứ tầng.

    Là tự tin của Thái Cổ đối với Kiếm Môn.

    Là tự tin thái cổ văn minh áp chế Kiếm Môn từ ngàn ngàn vạn vạn ức ức năm đến nay.

    Kiếm thuật nhất tuyến thiên của Lục Nguyên đang hoàn mỹ kết thúc.

    Kiếm khắc hoang đâm vào miệng hồng hoang thương lang.

    Trong ánh mắt không thể tin của Thất Hoang Tập, hắn dễ dàng xé rách miệng hồng hoang thương lang, đâm vào bả vai phải của gã, không chỉ vậy, một kiếm này còn kém một bước.

    Một bước cuối cùng hoàn mỹ là đâm hướng Thất Hoang Chiến, đâm thẳng ngay chính giữa hoang đao.

    Hoang đao nổi danh cứng rắn trong binh khí hồng hoang phút chốc dễ dàng vỡ ra, mũi kiếm đam tới ngực Thất Hoang Chiến.

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Bốn tên kinh sợ.

    Người như Lục Nguyên mà đánh bại được ba người hỗn động cảnh thất tầng, sao có thể! chỉ một mình kiếm thuật nhất tuyến thiên chưa khiến họ kinh sợ đến vậy, dù gì tuy kiếm thuật nhất tuyến thiên rất hiếm hoi, khiến kinh ngạc nhưng so sánh với đánh bại ba người hỗn động cảnh thất tầng thì kém quá xa.

    Ba người bị đánh bại chịu vết thương nhẹ nhất là Thất Hoang Tập, bởi vì gã bị thương ở phần giữa kiếm thuật nhất tuyến thiên hoàn mỹ, còn Thất Hoang Chiến trúng đoạn cuối, vết thương nặng rất nhiều.

    Thất Hoang Tập kinh sợ nói:

    - Ngươi có thể khắc chế lực lượng hồng hoang của chúng ta?

    Gã là người nhanh nhất phát hiện lực lượng hồng hoang bị kiếm khí áp chế.

    Sao có thể!

    Là người thái cổ văn minh, gã tru sát qua một số phản nghịch dùng kiếm, trước kia dù là phản nghịch dùng kiếm nào đụng phải pháp lực hồng hoang của gã chỉ có nước thất bại.

    Cái gọi là pháp lực kiếm đụng phải pháp lực hồng hoang thì quá yếu ớt, gã sớm không để mắt pháp lực kiếm.

    Nhưng hiện tại là sao vậy?

    Chương 885-886: Kiếm ý tạo phản

    Gã không dám tin có chuyện tà dị như vậy sao có thể xảy ra?

    Nhưng trong người đúng là pháp lực hồng hoang bị kiếm khí áp chế, đây là kiếm khí quái dị cỡ nào, hoàn toàn vượt qua tri thức của Thất Hoang Tập, nên gã bật thốt ra tiếng.

    Lục Nguyên mỉm cười nói:

    - Không tệ.

    Đấy là nụ cười cực kỳ tự tin.

    Lục Nguyên nắm chặt đoản kiếm hai tấc, trong tay hắn đỏa kiếm hai tấc phun nuốt vô số hồng hoang nguyên khí, tỏa ra tơ sáng như định tiêu diệt cắn nuốt chín tầng trời.

    Hắn nói:

    - Quên cho các ngươi biết một việc, thanh kiếm của ta tên gọi kiếm khắc hoang!

    Khắc!

    Hoang!

    Kiếm!

    Tên kiếm thật vang dội!

    Từ đó giờ chỉ có đạo lý hồng hoang khắc kiếm, chưa từng có chuyện kiếm khắc hồng hoang.

    Lục Nguyên quá mức tự tin rồi đi?

    Thất Hoang Động không cho là đúng, vì kiếm khắc hồng hoang là việc không thể nào.

    Nhưng Thất Hoang Tập biến sắc mặt.

    Trong bốn người chỉ Thất Hoang Động chưa bị thương, gã hỏi:

    - Có thật hả?

    Thất Hoang Tập sắc mặt vô cùng nghiêm túc gật đầu, dù gã không muốn thừa nhận nhưng đúng là sự thật.

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Trước giờ chưa có việc khiến người kinh ngạc như vậy.

    Vốn họ chỉ định tiêu diệt đệ tử trung tâm Kiếm Môn bình thường mà thôi, tưởng rằng việc dễ như trở bàn tay, nhưng không ngờ rằng trên người đệ tử trung tâm Kiếm Môn xảy ra việc quái dị như vậy, có thể lấy kiếm khắc hồng hoang!

    Lục Nguyên xoay người nhìn Thất Hoang Động, nói:

    - Ngươi là tên cuối cùng.

    Thất Hoang Động múa côn, gã luyện Vượn Ma Đại thánh tâm pháp.

    Gã nói:

    - Cũng được, để ta dùng Vượn Ma Đại thánh tâm pháp triệt để tiêu diệt ngươi!

    Trường côn trong tay bay lên xuống, đánh hướng Lục Nguyên.

    Gã luôn cho rằng côn pháp của mình khó nắm bắt, một khi vận dụng Vượn Ma Đại thánh tâm pháp là như hóa thành con Vượn Ma, mỗi một gậy đều tinh diệu vô song.

    Nhưng gã lập tức phát hiện mình sai rồi.

    Cái gọi là côn pháp tinh diệu ở trước mặt kiếm pháp tinh diệu của Lục Nguyên không có đất dùng võ.

    Bởi vì kiếm pháp của Lục Nguyên càng tinh, càng diệu, càng tuyệt.

    Thượng cổ Vượn Ma Đại thánh nổi tiếng nhanh nhẹn, khi chiến đấu không ngừng chạy nhanh đổi vị trí, tập kích kẻ địch, nhưng Thất Hoang Động phát hiện mặc kệ gã chạy nhanh cỡ nào, rõ ràng đến góc chết linh giác rồi mà Lục Nguyên vẫn dễ dàng tìm ra vị trí, đây đương nhiên là tác dụng của không gian thiết tắc.

    Lục Nguyên chưa luyện thành không gian thiết tắc, nhưng muốn luyện thành không gian thiết tắc cần bảy kiếm ý đông, nam, tây, bắc, thượng, trung, hạ, hiểu rõ không gian vô cùng.

    Thất Hoang Động đúng là có sức chiến đấu không sai, tuy nhiên, Lục Nguyên ra một kiếm cực kỳ tinh diệu, không ngừng áp súc phạm vi gã hoạt động.

    Phạm vi Thất Hoang Động có thể hoạt động ngày càng ít, cuối cùng bị hạn chế trong một kiếm của Lục Nguyên, cố tình một kiếm này chỉ là đảo kiếm dài hai tấc.

    Thất Hoang Động muốn phản kháng, sau lưng xuất hiện ảo ảnh Vượn Ma to vô cùng, đây là Vượn Ma Đại thánh tâm pháp một chiêu cực kỳ khủng bố, triệu hoán ra hồng hoang vượn ma.

    Một khi triệu hoán ra hồng hoang vượn ma thì vô cùng đáng sợ, nhưng gã chưa hoàn thành thì một nhát kiếm khắc hoang của Lục Nguyên dễ dàng chặt đứt ảo ảnh Vượn Ma của Thất Hoang Động, phá hủy tuyệt chiêu cuối cùng của gã.

    - Ngươi, ngươi, ngươi thật có lực lượng khắc chế hồng hoang.

    Thất Hoang Động kinh hoàng hoảng sợ.

    Thất Hoang Động từng đánh chết người kiếm tu, lúc giết thấy bộ dạng kinh hoàng hoảng loạn của kiếm tu thì rất sướng, tuy nhiên bây giờ đến lượt gã.

    Khi Thất Hoang Động run sợ thì kiếm khắc hoang đã tới trước ngực rạch vệt máu.

    Thì ra máu thái cổ văn minh cũng có màu đỏ.

    Trong chớp mắt, Lục Nguyên cảm thấy thần trí mình hoảng hốt.

    Lục Nguyên lờ mờ cảm thấy mình đi đến thế giới vô cùng khổng lồ.

    Trước khi vào thế giới này có một tòa thế giới môn.

    Thế giới môn thật là to lớn cao vô biên bao la, Lục Nguyên ngẩng đầu nhìn thấy cao nhất có bộ văn tự.

    Kiếm Giới!

    Đi đến giới này!

    Lúc trước tu hành ở Ẩn Kiếm tông mình từng đi Kiếm Giới một lần, khi đó cũng như bây giờ, đứng ở cửa Kiếm Giới.

    Mình bị Kiếm Giới triệu hoán?

    Lục Nguyên thắc mắc nghĩ, chính lúc này, cửa Kiếm Giới chậm rãi mở ra, bày ở trước mắt hắn là một thế giới bao la vô cùng.

    Đập vào mắt đều là từng thanh kiếm, kiếm có cao có nhỏ nhưng không khác biệt mỗi một thanh kiếm đều cường đại.

    Đây là một thế giới kiếm!

    Lục Nguyên sớm rất tò mò Kiếm Giới, lập tức tiến vào trong thế giới kiếm.

    Bước vào thế giới kiếm, dọc đường đi hắn thấy rất nhiều thanh tiên kiếm.

    Những tiên kiếm có địa bàn riêng, nhưng Lục Nguyên phát hiện mình có thể hoạt động một khu vực rất nhỏ, đây là sao?

    Tại sao không vào được thế giới càng bao la?

    Thật ra lý do sự việc khá đơn giản.

    Kiếm Giới, đi đến thế giới.

    Lần trước Lục Nguyên ở Ẩn Kiếm tông mộ Bách Kiếm được Kiếm Giới thừa nhận, có thể đứng ngoài Kiếm Giới từ xa nhìn giới vô cùng khổng lồ cường đại.

    Lần này Lục Nguyên có thể được chấp nhận lớn nhất đi vào vào Kiếm Giới là nguyên nhân rất đơn giản.

    Kiếm khắc hoang!

    Kiếm bị hồng hoang khắc chế, đây là thiết tắc của bản kỷ nguyên.

    Bản kỷ nguyên sinh ra lâu như vậy, trước nay không một ai lấy kiếm khắc chế hồng hoang.

    Kiếm tu muốn chiến thắng người thái cổ văn minh cực kỳ khó khăn, bình thường phải là pháp lực cao hơn ba tầng mới thắng nổi.

    Lục Nguyên nhờ chữ tiến dẫn dắt khai phá ra kiếm khắc hoang, triệt để đi ngược đạo, lấy kiếm khắc chế hồng hoang, sáng tạo ra kỳ tích chưa từng có trong bản kỷ nguyên.

    Cho nên, kiếm động!

    Kiếm Giới thừa nhận!

    Kiếm Giới môn mở rộng với Lục Nguyên.

    Tất nhiên chỉ vẻn vẹn mở Kiếm Giới môn, quyền hạn một phần rất nhỏ, đa số khu vực vẫn không thể đi.

    Kiếm Giới là thế giới cực kỳ bí ẩn, chỗ sâu nhất ẩn giấu cổ tự bí ẩn nhất kiếm đạo, lực lượng cổ tự thật là kinh thiên động địa, so với chữ phong do ba mươi hai chữ hợp lại còn cường đại hơn rất nhiều.

    Cổ tự bí ẩn đó là hy vọng kiếm đạo vùng lên.

    Hoàn toàn nắm giữ Kiếm Giới là có thể nắm giữ kiếm đạo cổ tự cực kỳ bí ẩn kia.

    Đương nhiên bây giờ Lục Nguyên được một phần Kiếm Giới chấp nhận được đến ích lợi khá lớn.

    Lúc này trên không trung có ba sợi xích vươn hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên định nhúc nhích nhưng trực giác cảm thấy Kiếm Giới sẽ không hại mình, vậy nên đứng im, mặc kệ ba sợi xích quấn quanh người.

    Ba sợi xích cũng lạ, một sợi phản, một sợi tà, một sợi thác, ba xiềng xích vô cùng quái dị trói Lục Nguyên lại.

    Cùng lúc đó, nhiều ý thức tiến vào đầu Lục Nguyên.

    Ba xiềng xích hư không vươn đến đầu vai Lục Nguyên, vài luồng ý thức nhập vào óc hắn.

    Phản!

    Tà!

    Thác!

    Khoảnh khắc này, Lục Nguyên cảm giác như thần trì đảo ngược hỗn loạn.

    Giờ phút này Lục Nguyên cảm giác một trăm lẻ ba kiếm ý quay cuồng, vài chục kiếm ý phản tới, vài chục kiếm ý tà đi, vài chục kiếm ý cho hắn cảm giác là sai, dường như hắn sai rồi.

    Thật ra bây giờ đâu chỉ là kiếm ý tạo phản.

    Pháp lực toàn thân cũng tạo phản, chốc lát phản, một lát tà, lát sau thác.

    Pháp lực vốn vô cùng nhu hòa của Lục Nguyên giờ đây điên cuồng va đụng, ý thức cũng không ngừng phản, tà, thác, cảm giác khó chịu khiến người muốn ói máu.

    Phụt một tiếng, Lục Nguyên thật sự hộc máu.

    Đây là sao?

    Lục Nguyên không biết rằng ba ngàn kiếm ý đúng là có mười kiếm ý khó nhất.

    Nhưng mười kiếm ý khó nhất chỉ vẻn vẹn là mười kiếm ý khó nhất, trong ba ngàn kiếm ý còn có nhiều kiếm ý cực kỳ nguy hiểm.

    Ví dụ kiếm ý là rất nguy hiểm, một khi lĩnh ngộ kiếm ý này chìm vào trong đó là sẽ vạn kiếp bất phục.

    Không gian thiết tắc phần thứ nhất là nắm giữ phản phần không gian bảy kiếm ý, tức là các đông tây nam bắc.

    Phần thứ hai là nắm giữ sáu kiếm ý đảo, chính, phản, tà, loạn, thác.

    Sáu kiếm ý này còn đỡ, mặt sau bốn kiếm ý vô cùng nguy hiểm.

    Bốn kiếm ý này tại sao nguy hiểm?

    Bởi vì khi ngươi lĩnh ngộ bốn kiếm ý thì pháp lực toàn thân, kiếm ý, ý thức đều trải qua bốn hạng phản, tà, loạn, thác, thật là khó chịu vô cùng, hơi sơ sẩy không khống chết được là sẽ tẩu hỏa nhập ma, vạn kiếp bất phục.

    Mười kiếm ý khó nhất thì đúng là khó nhưng không nguy hiểm mấy, luyện thành thì thôi.

    Cố tình những kiếm ý cực kỳ nguy hiểm này một khi ngươi chìm vào sẽ tẩu hỏa nhập ma, không cho ngươi có cơ hội cứu lại.

    Vậy nên kiếm tu bình thường khi lĩnh ngộ mấy kiếm ý này là tách rời ra.

    Vốn Lục Nguyên cũng biết điều đó, bây giờ trong không trung vươn ra ba sợi xích ẩn chứa là phản kiếm ý!

    Tà kiếm ý!

    Thác kiếm ý!

    Ba kiếm ý cùng đánh tới.

    Kiếm ý cực kỳ cường đại làm kiếm ý, pháp lực, ý thức của Lục Nguyên hỗn loạn, may là không có loạn kiếm ý đến, nếu không e rằng hắn chống không nổi.

    Tình hình bây giờ là ba kiếm ý làm loạn Lục Nguyên!

    Nhưng Lục Nguyên không dễ chọc, bản thân có ý thức gấp sáu lần người cùng đẳng cấp, ý niệm khổng lồ như vậy không phải chơi.

    Lục Nguyên thả lỏng tinh thần, mơ hồ thấy tinh linh ba kiếm ý đang làm loạn trong người, đảo loạn tất cả.

    Lục Nguyên quát dài:

    - Bản tâm như nhất, vạn vật quy nguyên, quy nhất cho ta!

    Dùng ý niệm cường độ khổng lồ hướng đến tinh hoa của ba kiếm ý.

    Tinh hoa của ba kiếm ý định chống cự nhưng Lục Nguyên không cho chúng cơ hội, như có ba núi to đè xuống, mới đầu giãy dụa rồi sau dần thần phục.

    Trong quá trình Lục Nguyên dần hiểu ra tinh túy của ba kiếm ý.

    Phản, khiến tất cả làm tría lại.

    Tà, khiến vạn vật đảo tà!

    Thác, khiến vạn sự vạn vật biến sai.

    Phản là phản, tà là tà, thác là sai.

    Tinh túy của ba kiếm ý ùa vào đầu óc Lục Nguyên.

    Trong chớp mắt, Lục Nguyên phát hiện trên đỉnh đầu bay lên ba tấm thượng cổ phù chú.

    Vừa lúc chính là kiếm ý thứ một trăm lẻ bốn, lẻ năm, lẻ sáu của Lục Nguyên.

    Rốt cuộc thành tựu ba kiếm ý, Lục Nguyên thở ra hơi dài.

    Không gian thiết tắc tổng cộng cần mười lăm loại kiếm ý là đông, nam, tây, bắc, thượng, trung, hạ, chính, đảo, phản, tà, thác, loạn, thuấn, cải.

    Cộng thêm tả hữu càn khôn thạch.

    Bây giờ hắn chỉ thiếu ba kiếm ý loạn, thuấn, cải cộng tả hữu càn khôn thạch liền có thể tu thành không gian thiết tắc.

    Nhất định phải tìm cách sớm tu thành, Lục Nguyên thầm nhủ.

    Thật ra bây giờ đối thủ Lục Nguyên cần đối phó đã dứng ở đỉnh cao nhất dưới chí tôn, dù gì hắn có thể vượt cấp thắng người, tất nhiên đối với thái cổ văn minh là vì tác dụng của kiếm khắc hoang nên trực tiếp vượt ba cấp thắng.

    Lại qua một đoạn thời gian, người mình cần đối phó e rằng đa số là chí tôn cảnh.

    Đến chí tôn cảnh xuất hiện không ít cấp thánh, ví dụ như kiếm thánh, pháp thánh.

    Mình còn muốn giữ cho kiếm thuật áp chế chỉ có nước nhanh chóng tăng lên kiếm thuật, thành tựu tam thiết tắc kiếm thánh.

    Khi Lục Nguyên mở mắt ra thì đã không ở trong Kiếm Giới mà là hiện thật.

    Hắn ở trong Kiếm Giới lâu như vậy đều là ý thức đi vào, nên thế giới hiện thật thời gian trôi qua rất ngắn.

    Khi trở về thế giới thực, hắn phát hiện bốn tên Thất Hoang Tập, Thất Hoang Đồ, Thất Hoang Động, Thất Hoang Chiến vắt giò lên cổ chạy.

    Trong lòng họ cực kỳ rung động, Lục Nguyên có thể lấy kiếm khắc hồng hoang, khiến họ chỉ muốn bỏ chạy.

    Đối với người bình thường thì lực lượng càng mạnh càng muốn sống, không muốn chết.

    Cuộc đời này khó khăn lắm mới tu luyện đến tình trạng này, nếu chết thì chẳng phải là rất đáng tiếc sao?

    Lục Nguyên cười khẽ, kiếm khắc hoang tăng dài kiếm khí vây khốn bốn tên Thất Hoang Tập, Thất Hoang Đồ, Thất Hoang Động, Thất Hoang Chiến.

    Hắn nói:

    - Bốn ngươi muốn chạy trốn hả?

    Buồn cười quá.

    Dưới trong ta các ngươi thoát được sao?

    Thất Hoang Tập nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Ngươi dám giết chúng ta? chúng ta là người thái cổ văn minh, một khi ngươi giết chúng ta thì lên trời xuống đất trốn không thoát.

    Hơn nữa chẳng những ngươi trốn không thoát, Kiếm Môn của ngươi cũng sẽ bị hủy diệt.

    Dù dưới tình huống trọng thương thì Thất Hoang Tập vẫn hùng bổ, bởi vì gã là người thái cổ văn minh, vốn có ưu thế tuyệt đối với Kiếm Môn.

    - Vậy hả?

    Lục Nguyên động kiếm khắc hoang.

    Phút chốc một luồng kiếm quang lsoe lên, một cái đầu rơi xuống đất.

    Vốn chí tôn thái cổ văn minh không dễ chết, nhưng kiếm khắc hoang có tác dụng khắc chế Thất Hoang Tập hết sức lớn, chớp mắt đã giết gã.

    Dám uy hiếp mình hả?

    Bình thường mình không thèm quan tâm.

    Lúc trước Kiếm Tuệ dùng Kiếm Chi Tử uy hiếp mình cũng chém chết.

    Không sai, sau lưng Thất Hoang Tập có thái cổ văn minh đúng là mạnh hơn Kiếm Chi Tử nhiều, nhưng sống là phải sảng khoái, giết chết thì sao?

    Nếu mặc kệ bốn tên chạy trốn mới không hợp tâm tình, trái ngược đại đạo của mình.

    Đầu Thất Hoang Tập rơi xuống, Thất Hoang Đồ, Thất Hoang Động, Thất Hoang Chiến lập tức miễn cưỡng lấy ra văn tự thái cổ văn minh.

    Ba chữ 'Đại', 'Man', 'Dã' xuất hiện trong không trung.

    Thời hồng hoang văn tự to cỡ mấy chục trượng, sinh linh kahcs càng to.

    Thời hồng hoang vốn là thời đại khổng lồ.

    Man, đại biểu là hồng hoang dã.

    Dã, lúc hồng hoang một mảnh hoang dã.

    Ba chữ lấy ra, mỗi chữ có uy lực vô cùng, đáng tiếc chỉ lóe lên lập tức uy lực yếu đi, nguyên nhân đương nhiên đến từ Thất Hoang Đồ, Thất Hoang Động, Thất Hoang Chiến đều bị trọng thương.

    Bốn người đều có văn minh văn tự nhưng từ đầu không lấy ra, cho rằng bắt Lục Nguyên rất dễ dàng, kết quả ngược lại bị hắn làm trọng thương.

    Giờ dưới tình huống trọng thương họ mới lấy ra văn minh văn tự, thì còn tác dụng gì nữa?

    Kiếm quang chớp lóe, giết Thất Hoang Đồ, Thất Hoang Động, Thất Hoang Chiến ngay tại chỗ, đương nhiên ba văn tự thái cổ văn minh cũng rơi vào tay Lục Nguyên, cùng rơi vào tay hắn còn có văn tự nguyên của Thất Hoang Tập.

    'Đại', 'Man', 'Nguyên', 'Dã' bốn văn minh văn tự nhị cấp dù rơi vào trong tay mình nhưng vẫn điên cuồng nhảy bắn.

    Lục Nguyên không chút khách sáo lấy kiếm khắc hoang hấp thu bốn văn minh văn tự.

    Chớp mắt bốn văn minh văn tự đã bị kiếm khắc hoang hấp thu, sau khi hấp thu thì kiếm khắc hoang biến thành ba tấc, kích cỡ đã bằng trường kiếm bình thường, uy lực của kiếm khắc hoang càng mạnh.

    Hắn đánh giá kiếm khắc hoang trong tay, thanh kiếm phun nuốt hơi thở không ổn định đáng sợ, so với Dưỡng Ngô tiên kiếm thì thanh kiếm này hiển nhiên có lực sát thương lớn hơn chút.

    Tuy nhiên, Lục Nguyên không định thường dùng thanh kiếm này, kiếm khắc hoang là vũ khí để hắn đối phó thái cổ văn minh, bình thường không dùng đợi giải quyết người thái cổ văn minh mới lấy ra.

    Còn thường này thì vẫn là dùng Dưỡng Ngô tiên kiếm.

    Chương 887-888: Hoang Thánh đế tử

    Thanh lão bằng hữu này mình đã dùng quen.

    Tiếp theo là cướp đoạt tài sản của bốn người, phát hiện không uổng là chí tôn, tài sản béo bở hơn người thường.

    Linh thạch thì một người đã có năm mươi vạn thượng phẩm linh thạch, linh thú cấp truyền thuyết mỗi người một trăm con.

    Lục Nguyên một hơi hốt của được đến hai trăm vạn thượng phẩm linh thạch, bốn trăm linh thú cấp truyền thuyết.

    Bây giờ tổng tài sản của Lục Nguyên đã là hơn ba trăm vạn thượng phẩm linh thạch, năm trăm con linh thú cấp truyền thuyết, toàn thân cuồn cuộn nguyên khí, đã đến tình trạng dùng không cạn kiệt.

    Lục Nguyên thấy vô cùng sung sướng!

    Giết bốn chí tôn thái cổ văn minh cực kỳ kiêu ngạo, còn được nhiều tài nguyên, làm sao không thấy sướng chứ?

    Tiếp tục lục chiến lợi phẩm nào, nếu bỏ lỡ thì đáng tiếc.

    Lục Nguyên lục tìm chiến lợi phẩm.

    Hắn tìm chiến lợi phẩm phát hiện trong tài nguyên của Thất Hoang Tập mò ra một món tốt.

    Si!

    Một kiếm đạo văn tự tỏa ánh sáng bay lên trước mắt hắn, tỏa ra ánh sáng khiến người si mê.

    Khi đánh chết thái cổ văn minh chí tôn không ngờ xuất hiện một kiếm đạo văn tự, thật là kỳ lạ, nhưng nghĩ đến bốn người Thất Hoang Tập từng đánh chết kiếm đạo chí tôn, cho nên cướp được một kiếm đạo văn tự không tính gì lạ.

    Kết quả Thất Hoang Tập bị mình giết chết, kiếm đạo văn tự tất nhiên rơi vào tay mình.

    Chữ si hiện ra, Lục Nguyên cảm giác rất thân thiết.

    Hướng đến ai si!

    Trước kia trong năm kiếm đạo văn tự của Lục Nguyên thì chữ tiến giúp lớn nhất, chữ đốn là vì đợi chữ ngộ, ba chữ tuệ, tham, ma không giúp ích hắn quá nhiều, vì bản thân hắn một không tham, hai không liên quan đến ma, ba vốn không lấy trí mưu làm sở trường.

    Nói đơn giản là ba chữ kia không hợp tính Lục Nguyên.

    Còn chữ si thì rất hợp với Lục Nguyên.

    Lục Nguyên vốn là người rất si.

    Si kiếm, si rượu.

    Cho nên chữ si vào tay, Lục Nguyên phát hiện một điều rằng có chữ si trợ giúp sau này mình muốn hiểu ra kiếm ý chắc chắn tốc độ sẽ rất nhanh, đương nhiên tửu lương chắc lớn hơn nữa, ngày tương lai không tệ đây.

    Thật ra chữ si còn có một tác dụng nữa.

    Chữ si là một trong ba mươi hai nhị cấp văn tự do ban đầu văn tự chữ phong tách ra mà thành, tức là hắn có được cái thứ sáu trong ba mươi hai văn tự.

    Trong tay Kiếm Chi Tử e rằng cũng có không ít, nghe nói từ rất sớm gã đã có tám cái, bây giờ chắc hơn mười cái.

    Nếu có thể đánh bại Kiếm Chi Tử thì chắc hắn sẽ được hơn hai mươi cái trong ba mươi hai nhị cấp văn tự.

    Lục Nguyên ở trong chiến lợi phẩm lại tìm thấy một số nữa, trong đó quái lạ nhất là một cây dù, trên dù thêu núi non nhưng hắn có làm thế nào cũng không mở được, thật là dù rất quái lạ, không biết bên trong có bí ẩn gì không.

    Lục Nguyên bay thẳng hướng kiếm đạo thụ, nơi này cách kiếm đạo thụ không xa, rất nhanh hắn trở lại chỗ ở bắt đầu tham ngộ chữ si này.

    Nghiên cứu chữ ngộ một đêm, ngày thứ hai mặt trời dâng lên, Lục Nguyên cảm giác đêm này nghiên cứ khiến kiếm thuật của hắn lại có tăng tiến hơn.

    Chính lúc này, Lục Nguyên cảm giác nguy hiểm mãnh liệt.

    Đây là lực lượng hồng hoang vượt xa đám Thất Hoang Tập nhiều.

    Khoảnh khắc mặt trời dâng lên nó ập hắn, lực lượng này to lớn thật là khó tưởng tượng, thật là như một hồng hoang mặt trời đánh vào vậy.

    Lục Nguyên cảm thấy giờ nếu lấy ra kiếm khắc hoang, nếu bị lực lượng hồng hoang mặt trời này đập trúng chỉ có nước chết chắc.

    Đó là lực lượng đáng sợ cỡ nào!

    Lục Nguyên đột nhiên bay ra khỏi kiếm đạo chi thụ.

    Chỉ thấy một nắm đấm vô cùng to lớn đang đánh hướng kiếm tu tinh thần.

    Đó là nắm đấm to khổng lồ cỡ nửa tinh thần, một đấm ẩn chứa lực lượng hồng hoang mạnh đánh vào kiếm tu tinh thần, nắm đấm này có thể nổ nát kiếm tu tinh thần.

    Đây là lực lượng gì thế này!

    Lục Nguyên bị chấn kinh.

    Hắn thấy qua muôn vàn pháp, vạn bàn thuật, nhưng chưa từng gặp lực lượng khủng khiếp đến thế.

    Không chỉ mình Lục Nguyên, tất cả người trong kiếm tu tinh thần đều thấy nắm đấm to lớn khổng trên đỉnh đầu!

    Mếu để nắm đấm đánh xuống thật thì tinh thần sẽ đổ, tận thế.

    Hơn nữa muốn thoát khỏi tinh thần cũng không thể, áp lực to lớn khiến người không cách nào bay cao.

    Thật ra nắm đấm này chính là Hoang Thánh Đế Tử đánh ra.

    Thì ra đêm qua bốn tên Thất Hoang Tập đi đánh chết Lục Nguyên, tràn đầy tự tin cho rằng giết được hắn dễ như bắt gà con, kết quả cuối cùng chết trong tay hắn.

    Bát Hoang chí tôn thấy bổn mệnh đăng của bốn người tắt liền biết họ đã chết, rất là giận dữ.

    Trong đó Thất Hoang Động trước khi chết truyền tin tức đến chính là Lục Nguyên giết bốn người họ.

    Bát Hoang chí tôn không tin Lục Nguyên giết được bốn người, dù gì họ là tu vi hỗn động cảnh thất tầng, pháp lực hồng hoang có thể áp chế kiếm, vậy nên cảm thấy có gì lạ.

    Lục Nguyên không khả năng giết chết được bốn ngươi Thất Hoang Tập, Bát Hoang chí tôn băn khoăn nên làm sao, vừa lúc ở không xa Hoang Thánh Đế Tử đến, Bát Hoang chí tôn bẩm báo việc này.

    Phản ứng của Hoang Thánh Đế Tử là một đấm oanh sát Lục Nguyên.

    Mặc kệ Lục Nguyên có phải là hung thủ giết người hay không, giết ngươi rồi tính.

    Đây chính là sự bá đạo của thái cổ văn minh.

    Đệ tử trung tâm của văn minh mình ở trên địa bàn Kiếm Môn đi ám sát đệ tử trung tâm Kiếm Môn, theo lý mà nói có thua cũng hết cách, đành chịu vậy, dù gì là đệ tử trung tâm bên mình ám sát trước, đuối lý trước.

    Nhưng cố tình thái cổ văn minh không chịu, dướng tình huống hoàn toàn đuối lý mà vô cùng bá đạo muốn Lục Nguyên đèn mạng, hắn không bỏ mạng là thề không bỏ qua.

    Lực lượng ngày càng hạ xuống, mọi người phát hiện không phải hướng về toàn kiếm tu tinh thần mà chỉ mình Lục Nguyên.

    Lúc này một lực lượng thiên địa đồng bi hóa thành từng tầm màn trời nghênh nắm đấm to lớn.

    Kiếm Chủ xuất hiện, nói:

    - Hoang Thánh Đế Tử, ngươi đang làm cái gì?

    Lão và Hoang Thánh Đế Tử có đấu qua, thảm bại đương trường, sớm nhận ra gã ngay.

    Thanh âm cực kỳ hùng hồn:

    - Kiếm Môn Lục Nguyên các ngươi giết chết bốn đệ tử trung tâm thái cổ văn minh chúng ta, xem ở bốn đệ tử trung tâm chúng ta sai trước, ám sát Lục Nguyên nên trước giết hắn rồi giết ba mươi chín đệ tử trung tâm các ngươi liền bỏ qua cho.

    Kiêu ngạo quá!

    Đây là sự kiêu ngạo của Hoang Thánh Đế Tử!

    Nếu như đệ tử thái cổ văn minh không đuối lý thì e rằng gã muốn giết bốn trăm đệ tử trung tâm Kiếm Môn mới chịu bình ổn.

    Kiếm Chủ còn muốn nói cái gì nhưng bùm một tiếng, đã bị lực lượng to lớn của Hoang Thánh Đế Tử đánh văng sang bên.

    Lực lượng to lớn hướng đến Lục Nguyên!

    Giờ phút này, Hiên Viên chí tôn thấy nhẹ nhõm và sảng khoái vô cùng.

    Mới rồi biểu hiện Kiếm Chủ đúng là có bị thương nặng, không địch lại Hoang Thánh Đế Tử, nếu không thì đã chẳng dễ dàng bị đánh bay sang bên.

    Thứ hai gã luôn đau đầu vấn đề Lục Nguyên, cho rằng lấy Kiếm Chi Tử giải quyết giờ có Hoang Thánh Đế Tử trước tiên xử lý.

    Đệ tử trung tâm đa số thở phào, thì ra chỉ là giết Lục Nguyên.

    Còn ba mươi chín tên làm nền chắcđạo cảnh trúng tuyển, muốn họ đối kháng lực lượng gần như tận thế này thì không nổi lên can đảm được.

    Trong chớp mắt, một đại chưởng pháp lực tràn ngập huyền diệu xuất hiện.

    Một chưởng che đậy bầu trời va chạm với nắm tay của Hoang Thánh Đế Tử.

    *Ầm!*

    Nguyên kiếm tu tinh thần bị chấn rung động.

    - Pháp Thánh Đế Tử, ngươi muốn ngăn cản bổn tọa?

    Bổn tọa không phải muốn hủy diệt tinh thần, cũng không định phạm ước định năm đó, chỉ là muốn trừ bỏ Lục Nguyên.

    - Này, Lục Nguyên đó là người bổn tọa nhắm trúng, đâu phải nói muốn hủy liền diệt?

    Bổn tọa che chở hắn chắc rồi!

    Hai bàn tay to ở trên không trung va chạm, dư âm đánh đến tinh thần liên tục rung rinh.

    Rốt cuộc, Hoang Thánh Đế Tử hét lớn một tiếng, rốt cuộc thụt lùi.

    Giây tiếp theo, một bóng người đáp xuống trước mặt Lục Nguyên, đó là một người đàn ông trung niên mỗi một sợi tóc, mỗi một tấc da đều đầy pháp thuật huyền ảo, Pháp Thánh Đế Tử.

    Pháp Thánh Đế Tử chắp tay sau lưng nói:

    - Tiểu tử Hoang Thánh Đế Tử này thật rắc rối, nhưng ta sẽ giải quyết.

    ít nhất trong một trăm năm Hoang Thánh Đế Tử sẽ không tìm ngươi gây rối.

    Gã có tự tin này, hoang tuy xưng là trong ngũ đại cổ văn minh nhưng so với pháp cổ văn minh thì vẫn non chút.

    Địa vị của Pháp Thánh Đế Tử so với Hoang Thánh Đế Tử cao chút.

    - Lục Nguyên, báo cho ngươi một tiếng, pháp cổ văn minh sắp bắt đầu triệu tập tuyệt thế thiên tài vô số đại châu trong phạm vi quản lý, để tiến hành một kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài, ngươi có danh ngạch, đến khi đó phải biểu hiện cho tốt vào.

    Pháp Thánh Đế Tử vỗ vai Lục Nguyên, rồi nhìn hướng Kiếm Linh Đế Cơ, nói:

    - Tứ muội, gần đây khỏe chứ?

    Pháp Thánh Đế Tử phát hiện ánh mắt của mình thật cao siêu, rõ ràng mắt tứ muội lộ ra quan tâm Lục Nguyên, không tệ à.

    Tiểu tử Hoang Thánh Đế Tử muốn giết muội phu tương lai của mình, đúng là mắt mù.

    Lục Nguyên thì gục đầu xuống.

    Hắn không ngờ dưới tình huống thái cổ văn minh đuối lý mà vẫn huênh hoang muốn giết hắn, quá sức kiêu ngạo!

    Mình vẫn quá yếu!

    Mình nhất định phải nắm giữ lực lượng càng cường!

    Hoang Thánh Đế Tử, thù này ta nhớ.

    Hơn nữa lần này hắn đã thấy ra, cái gọi là Vô Thượng Đại Giáo Kiếm Môn ở trước mặt đế tử cường đại không đáng một xu.

    Nếu không phải e dè pháp cổ văn minh, chắc Hoang Thánh Đế Tử dễ dàng tiêu diệt Kiếm Môn rồi.

    Kiếm Môn đối diện Thái Cổ yếu như vậy!

    Tương lai của kiếm ở đâu!

    Mê mang một lúc, tinh thần Lục Nguyên ổn định lại.

    Tương lai của kiếm sẽ do mình sáng tạo ra.

    Thái cổ văn minh, mình chắc chắn tiêu diệt, dù thế nào cũng phải diệt nó.

    Nghĩ đến suy tư bản thân, Lục Nguyên không mấy để ý kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài của Pháp Thánh Đế Tử.

    Pháp Thánh Đế Tử nhìn Lục Nguyên suy tư, không quấy rầy.

    Lần này Lục Nguyên bị kích thích khá lớn, hắn rốt cuộc cảm giác sức chiến đấu đỉnh cấp trên đời này.

    Vậy hắn biến mạnh đi, Lục Nguyên, lấy tiềm lực của ngươi, tương lai đỉnh cấp thế giới sẽ có phần của ngươi.

    Sự kiện lần này đến đây bình ổn lại.

    - Nghe nói chưa?

    Nghe nói gần đây Kiếm Môn có chuyện lớn.

    - Địa phương nhỏ như Kiếm Môn xảy ra chuyện lớn gì được?

    - Nghe nói tuần tra sử của thái cổ văn minh mang theo bốn đệ tử chí tôn cảnh đi, kết quả đều chết trong tay đệ tử Kiếm Môn tên là Lục Nguyên.

    - Lục Nguyên, ngươi nói là Lục Nguyên ở Khiêu Chiến Lâu liên tục thắng ba vạn ấy hả?

    Hắn đúng là có tiềm lực, nhưng muốn thắng bốn đệ tử chí tôn cảnh của thái cổ văn minh thì không thể nào, hơn nữa hồng hoang khắc kiếm.

    - Ta cũng cho rằng có cao nhân khác ra tay.

    - Nhưng cuối cùng khiến Hoang Thánh Đế Tử ra tay muốn tiêu diệt Lục Nguyên.

    - Hoang Thánh Đế Tử ra tay, vậy thì chẳng phải Lục Nguyên chết chắc rồi?

    - Không, lúc này Pháp Thánh Đế Tử xuất hiện cứ Lục Nguyên một mạng, nói Lục Nguyên là người hắn phải bảo vệ.

    Cuộc chiến hai thánh đế tử, cuối cùng Pháp Thánh Đế Tử chiếm trên cơ, Hoang Thánh Đế Tử rút đi.

    - Kích thích thật, bình tĩnh lâu như vậy rốt cuộc ra cuộc chiến đỉnh cấp, Pháp Thánh Đế Tử đối đầu Hoang Thánh Đế Tử.

    Trong Kiếm Môn dấy lên gió bão nhanh chóng lan truyền, cuộc chiến hai thánh đế tử lan tràn mười vạn đại châu trung ương thiên triều.

    Đây là lần đầu tiên Lục Nguyên nổi danh thiên hạ, tiếc rằng lần đầu tiên này chiến tích của hắn vốn đánh chết bốn đệ tử chí tôn thái cổ văn minh được đa số cho rằng có cao nhân khác giết, tuyệt đối không phải hắn làm.

    Tiêu điểm mọi người chú ý là cuộc chiến của hai thánh đế tử.

    Lần này Lục Nguyên vang danh thiên hạ chỉ vẻn vẹn truyền đến mỗi hướng trung ương thiên triều, cách danh chấn thiên hạ còn rất xa xôi.

    - Lục Nguyên này rốt cuộc là ai?

    - Đúng vậy, Hoang Thánh Đế Tử muốn giết hắn còn hiểu được, dù gì bốn đệ tử trung tâm thái cổ văn minh chết trong địa phương nhỏ như Kiếm Môn, thái cổ văn minh không tìm hắn gây chuyện mới là kỳ, hơn nữa thái cổ văn minh luôn muốn tiêu diệt thiên tài kiếm đạo.

    Nhưng Pháp Thánh Đế Tử tại sao muốn bảo vệ Lục Nguyên?

    Hoang Thánh Đế Tử là ba thánh tử hàng đầu thái cổ văn minh, vì tiểu nhân vật này đối địch với Hoang Thánh Đế Tử thật không sáng suốt.

    - Đúng thế, Lục Nguyên rốt cuộc có thân phận gì?

    Cuộc chiến giữa đế tử không có gì ghê gớm, nhưng hai thánh đế tử đấu nhau, mỗi người người được gọi là thánh đế tử thì không phải bình thường, là đế tử tay nắm quyền to.

    Vậy nên có không ít người bàn tán về Lục Nguyên, lấy làm lạ thân phận của hắn, đương nhiên không lâu sau sẽ quên đi tiểu nhân vật này, bởi vì Lục Nguyên bây giờ ở trong Kiếm Môn rất là nặng ký, nhưng ở nguyên trung ương thiên triều thì chỉ là một tiểu nhân vật mà thôi.

    Lục Nguyên ngồi trong gian phòng của mình tại kiếm tu tinh thần.

    Đối diện Lục Nguyên có hai đại nhân vật Kiếm Môn.

    Kiếm Chủ, Thái Sử Không.

    Thái Sử Không nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Đúng là kỳ tích, Pháp Thánh Đế Tử dường như đặc biệt chú ý ngươi, nhắc ngươi mấy lần.

    Lục Nguyên nhún vai không biết nên nói gì, không thể nói Pháp Thánh Đế Tử cho rằng hắn là muội phu.

    Thái Sử Không nhìn Lục Nguyên, lại hỏi:

    - Bốn người thái cổ văn minh chí tôn cảnh là sao vậy?

    Thật sự là ngươi giải quyết?

    Lục Nguyên đang định kể rõ thì Kiếm Chủ phẩy tay nói:

    - Mỗi người có bí mật riêng, chỉ cần không phản bội Kiếm Môn thì chúng ta sẽ không quản lý ngươi.

    Hiển nhiên Kiếm Chủ không muốn nghe nguyên nhân.

    Nếu Kiếm Môn không muốn nghe thì hắn cũng vui lòng, dù gì chuyện kiếm khắc hoang quá lạ lùng, có thể không nói càng tốt.

    Kiếm Chủ nói:

    - Thật ra bây giờ pháp lực của ngươi là hỗn động cảnh tứ tầng mà đánh thắng người hỗn động cảnh lục tầng, đến cảnh giới này Kiếm Môn chúng ta có thể dạy ngươi đã rất ít.

    Dù sao Kiếm Môn chúng ta chỉ là một trong Vô Thượng Đại Giáo, đến hỗn động cảnh lục tầng là không dạy gì được nữa.

    - May là Pháp Thánh Đế Tử kêu ngươi đi kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài.

    Kiếm Chủ nói đên đây nhẹ ho khan, đấu với Hoang Thánh Đế Tử chỉ một chiêu nhưng lão bị đánh ra vết thương cũ.

    Hoang Thánh Đế Tử thật quá cường đại, Kiếm Chủ lại có bệnh cũ trong người nên mới như vậy.

    - Kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài này là cách năm hạn định tổ chức.

    Chương 889-890:Kế hoạch bồi dưỡng

    Kiếm Chủ nói:

    - Kế hoạch này là đem đa phần tuyệt thế thiên tài thuộc quyền quản lý của pháp cổ văn minh gom lại, tiến hành bồi dưỡng, rồi chọn người có tiềm lực đảm nhận chức vị khách khanh pháp cổ văn minh.

    - Cơ bản pháp cổ văn minh thu nạp đủ loại thiên tài, vậy thì càng có lợi cho pháp cổ văn minh bước tiến cường đại.

    - Đương nhiên làm khách khanh không xung đột với thế lực môn phái vốn ở, cho nên cơ bản đều sẽ làm khách khanh của pháp cổ văn minh.

    - Kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài bình thường là từ hỗn động cảnh lục tầng trở lên mới có tư cách, đến hỗn động cảnh cửu tầng là ngừng.

    - Tương đương gom hết hỗn động cảnh cường giả, còn hỗn động cảnh thập tầng đều nghĩ đến tùng kích thế giới cảnh, không mấy người hứng thú đi pháp cổ văn minh đặc huấn.

    Dù sao một khi trùng kích đến thế giới cảnh thì khác hẳn, tới thế giới cảnh rồi trong toàn trung ương thiên triều có thể xưng là bá chủ một phương.

    Tại trung ương thiên triều chính là như vậy, đại đạo cảnh thì bước ra ngoài cũng không được.

    Hỗn động cảnh chính là nhân vật một phương.

    Trong hỗn động cảnh chí tôn cảnh là hơi nổi tiếng.

    Đến thế giới cảnh rồi chính là bá chủ một phương.

    Chân chính đến thiên tôn cảnh thì là bá chủ toàn trung ương thiên triều, uy chấn chư thiên, khó người địch lại.

    Cuộc chiến trước đó của hai thánh đế tử thật ra là hai thiên tôn đấu nhau!

    Hai thiên tôn đấu nhau chân chính uy động thiên địa, hư không thành quyền to cỡ một tinh thần, nắm đấm đánh xuống có thể đập nát một tinh thần.

    Kiếm Chủ nói kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài của pháp cổ văn minh khiến Lục Nguyên nghe mà tâm động.

    Nếu đã vậy thì mình đi kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài.

    Bởi vì, mình phải biến cường!

    Hoang Thánh Đế Tử, mối thù một đấm này ta nhớ kỹ, nếu không phải Pháp Thánh Đế Tử xuất hiện thì e rằng mình đã bị đánh chết rồi.

    Kiếm Chủ nói:

    - Nhưng kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài là sau một năm, trong một năm này là tu hành cuối cùng tại Kiếm Môn.

    Đúng vậy, tu hành cuối cùng!

    Nhưng cái gì là tu hành cuối cùng?

    Kiếm Chủ nói:

    - Tại Kiếm Môn chúng ta có một nơi tu hành cuối cùng được gọi là Quy Kiếm Trì.

    Quy Kiếm Trì là sơ đại Kiếm Chủ xây dựng.

    Sơ đại Kiếm Chủ xây Quy Kiếm Trì ở chính giữađạo thụ, tức là nói lúc bình thường chúng ta không thể vào trong Quy Kiếm Trì.

    - Người ở Kiếm Môn cơ bản chỉ cần là hỗn động cảnh liền vào Quy Kiếm Trì một lần, nhưng chỉ một lần duy nhất.

    Vậy nên bình thường đến hỗn động cảnh ngũ tầng, lục tầng mới vào trong Quy Kiếm Trì, mặt sau nữa không còn bao nhiêu ý nghĩa.

    Một năm sau ngươi phải tham gia kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài pháp cổ văn minh, cho nên trong năm này tiến hành tu hành cuối cùng cuối cùng.

    - Trước khi đi Quy Kiếm Trì cần thông qua kiếm đạo thụ thử thách, thử tỷ lệ đồng bộ của ngươi với kiếm đạo thụ.

    Tỷ lệ đồng bộ càng cao thì càng có khả năng được ích lợi lớn trong Quy Kiếm Trì.

    - Tỷ lệ đồng bộ là thứ không bị người khống chế, tùy người, cho đến bây giờ Kiếm Chi Tử là có tỷ lệ đồng bộ cao nhất, chín phần tỷ lệ, không uổng là người có khí vận cao nhất từ trước tới nay của Kiếm Môn.

    Nghe xong lời Kiếm Chủ nói, Lục Nguyên định đi tu hành cuối cùng Kiếm Môn.

    Khi Lục Nguyên và Kiếm Chủ, Thái Sử Không nói chuyện thì.

    *Ầm!

    ầm!

    ầm!*

    Từng đợt tiếng sấm điếc tai vang lên.

    Lục Nguyên xuyên qua cửa sổ nhìn bên ngoài, phát hiện ngoài kiếm tu tinh thần hình thành từng đợt lôi lân, lôi vân sắc trần hồng, đây là diệt tiên hồng trần lôi.

    Diệt tiên hồng trần lôi là một loại lôi kiếp quái lạ, có nhiều tâm ma ở trong lôi kiếp, còn ở lực thiên ngoại diệt tiên, một lôi kiếp cực kỳ khủng bố, so với xuân thu huyền thủy thiên kiếp, bách giáp thần mộc thiên kiếp, từ bạo thiên kiếp, các loại lôi kiếp càng đáng sợ hơn nhiều.

    Đây là có người trùng kích hỗn động cảnh độ lôi kiếp.

    Hơn nữa người này không bình thường.

    Diệt tiên hồng trần lôi này tuy không đáng sợ bằng vệ tinh lôi kiếp mà Lục Nguyên từng độ nhưng cũng khá khủng bố, người độ lôi kiếp không phải bình thường đây, nhưng không biết đó là ai.

    Lục Nguyên hơi khó hiểu, nhưng có mặt đều là nhân vật gì chứ?

    Kiếm Chủ là chủ Kiếm Môn, rất nhanh có tin tức truyền đến.

    Kiếm Chủ mỉm cười nói:

    - Thái Sử Không, xem ra học trò của ngươi lại ra một thiên tài, tuy không bằng Lục Nguyên nhưng thiên tư thì trên đám Thái Sử Không, Tống Địa.

    Thái Sử Không mỉm cười.

    Lục Nguyên ngẩn ra, hỏi:

    - Đó là ai?

    Lục Nguyên đích thật không hiểu.

    Người môn hạ Thái Sử chí tôn tại kiếm môn tinh thần không ai có thể xưng là thiên tài, muốn sánh ngang với Thái Sử Bi, Tống Địa thì kém rất xa.

    Thái Sử Không nói:

    - Sau ngươi thì ta lại thu một đệ tử, nhưng là nữ đệ tử.

    Phải rồi, là cùng người ở nước ngoài đến, tên Sư Phi Tiên.

    Tư chất của nàng ta khá cao, bây giờ đang trùng kích thiên kiếp hỗn động cảnh.

    Gã đối với nữ đệ tử Sư Phi Tiên khá vừa lòng.

    Sư Phi Tiên!

    Trong đầu Lục Nguyên xẹt qua một thiếu nữ thanh lệ như tiên, tay cầm không Linh kiếm.

    Khi đó hai người cùng nhau đến trung ương thiên triều, hắn từ đại đạo cảnh ngũ tầng lên đến hỗn động cảnh tứ tầng.

    Sư Phi Tiên thì từ đại đạo cảnh thất tầng đến hỗn động cảnh nhất tầng, dù không tiến bộ nhanh bằng hắn nhưng cũng khá mau, người này mai sau thành tựu về kiếm đạo cũng không bình thường.

    Ngày hai tháng hai, đầu xuân, tuyết bay lất phất tơ vương, long sĩ đầu.

    Sáng sớm ngày hôm nay, nhiều người tại kiếm đạo thụ đều đi ra, môn hạ Thái Sử chí tôn lại thêm một người, chính là thanh lệ như tiên Sư Phi Tiên.

    Tất nhiên Sư Phi Tiên không chút bắt mắt, tất cả mọi người đều đang nhìn người ở đỉnh chóp kiếm đạo thụ.

    Lục Nguyên đứng trên đỉnh kiếm đạo thụ.

    Lần này là lúc xem tỷ lệ đồng bộ.

    Trên đỉnh chóp kiếm đạo thụ có mười nhánh cây khác với các nhánh khác.

    Nhánh cây khác đều là hình kiếm, mà mười nhánh này không phải hình kiếm, mười nhánh cây cấu thành một hình tròn, nếu thử thách tỷ lệ đồng bộ khiến mười nhánh cây tỏa sáng là mười phần tỷ lệ đồng bộ, nếu là chín nhánh tỏa sáng là chín phần, từ đó suy ra.

    Lục Nguyên đứng trên đỉnh kiếm đạo thụ, hít sâu một hơi.

    Thật ra Lục Nguyên đã biết, tỷ lệ đồng bộ càng cao thì truyền thừa cuối cùng trong Kiếm Môn sẽ được càng nhiều.

    Tay đặt vào vòng tòn mười nhánh cây, hắn đưa vào pháp lực.

    Chớp mắt sáu nhánh cây sáng lên.

    Sáu cây ư?

    Cái này nhiều hơn Kiếm Ngục một cây.

    Lúc trước Kiếm Ngục làm năm nhánh tỏa sáng, Kiếm Tham, Kiếm Ma là bốn nhánh, nhưng Kiếm Chi Tử thì là chín nhánh cây tỏa sáng.

    Khí vận kỷ nguyên này Lục Nguyên và Kiếm Ngục cùng loại, vốn không mạnh bằng gã, bây giờ thêm vào các chữ tham, ma tăng nhiều khí vận, rốt cuộc mạnh hơn khí vận của Kiếm Ngục một chút.

    Vốn đến đây là kết thúc, nhưng Lục Nguyên chợt phát hiện trong không gian của mình, chồi non kiếm đạo thụ trải qua vô thanh mộc phật quyết tỏa ra sự sống chôn trong đất vì cảm ứng lực lượng kiếm đạo thụ, hai bên đồng bộ nhau, ảnh hưởng nhau, khiến chồi non kiếm đạo thụ bắt đầu tỏa ra sức sống.

    Lục Nguyên bỗng cảm thấy chồi kiếm đạo thụ cầng linh thạch, cần rất nhiều linh thạch cung cấp cho nó sinh trưởng

    Lục Nguyên cũng sảng khoái, lập tức giưo tay lấy ra mười vạn thượng phẩm linh thạch.

    Mười vạn thượng phẩm linh thạch rót vào nhiều linh khí, bắt đầu rót vào chồi kiếm đạo thụ dưới đất.

    Khi mọi người cho rằng Lục Nguyên là sáu phần tỷ lệ đồng bộ thì...

    Bảy cây!

    Có bảy phần tỷ lệ đồng bộ cùng kiếm đạo thụ.

    Tám cây!

    Có tám phần tỷ lệ đồng bộ cùng kiếm đạo thụ.

    Chín cây!

    Có chín phần tỷ lệ đồng bộ cùng kiếm đạo thụ.

    Mười cây!

    Có đến mười phần tỷ lệ đồng bộ cùng kiếm đạo thụ!

    Cái này!

    Tỷ lệ đồng bộ của Lục Nguyên với kiếm đạo thụ hơn cả Kiếm Chi Tử, đây là sao?

    Kiếm Chi Tử chẳng phải là không thể vượt qua sao?

    Khi Lục Nguyên ở Khiêu Chiến Lâu liên tục thắng ba vạn thì người nhanh nhạy đã sớm phân tích, năm đó Kiếm Chi Tử gặp tiên chi tử, Lục Nguyên thì không gặp phải người ngũ đại cổ văn minh phái ra, cho nên cuối cùng có chiến tích liên tục thắng ba vạn hơn Kiếm Chi Tử, đó không phải tiềm lực thật sự của Lục Nguyên thắng Kiếm Chi Tử.

    Bây giờ thì sao thế này?

    Chiến tích là bao gồm các loại nhân tố sẽ ảnh hưởng chiến tích cuối cùng.

    Nhưng kiếm đạo thụ sẽ không bỠnhân tố gì ảnh hưởng, vậy là sao?

    Lúc này trên kiếm tu tinh thần có nhiều người trong lòng cảm thấy quái lạ.

    Kiếm Chi Tử, một trong 3gã đàn ông.

    Lục Nguyên là cái gì?

    Ở mặt nào đó có thể so với Kiếm Chi Tử, thậm chí vượt qua.

    Cái này thật là quái!

    Đương nhiên bây giờ Lục Nguyên không rảnh để ý những điều đó, hắn cảm thấy tiểu kiếm đạo thụ trong không gian của mình sắp nẩy mầm, một khi nẩy mầm thì khí vận của hắn sẽ tăng vọt, đây là việc vô cùng sung sướng.

    Mười vạn thượng phẩm linh thạch rót xuống đất không được bao nhiêu phản ứng.

    Hết cách, lại bỏ vào mười vạn thượng phẩm linh thạch!

    Bây giờ Lục Nguyên vô cùng sảng khoái, gần đây đấu với đám Kiếm Tuệ, người thái cổ văn minh, số lượng thượng phẩm linh thạch đã đến ba trăm vạn, đúng là nhà giàu mới nổi, căn bản không thèm để ý những điều này.

    Mười vạn tiếp mười vạn thượng phẩm linh thạch không ngừng rót vào, liên tục đưa vào một trăm năm mươi vạn thượng phẩm linh thạch, thế mới cảm giác tân mộc kiếm đạo thụ dưới đất hấp thu đủ linh khí!

    Tuy Lục Nguyên mới tự nhận nhà giàu mới nổi nhưng lập tức phát hiện tiểu kiếm đạo thụ như là hồng hoang quái thú ăn linh thạch, nuốt một ngụm liền to đến một trăm năm mươi vạn, tiếp đến chỉ cần chờ.

    Lục Nguyên không vội vã, ở đó chờ.

    Nuốt xong một trăm năm mươi vạn thượng phẩm linh thạch, bùm một tiếng, dường như có gì đó nổ tung, mặt đất mọc ra một khúc cây, nó rất nhỏ bé nhưng dù có nhỏ thì Lục Nguyên bản năng cám giác khí vận quấn quanh nó.

    Đây là tiểu kiếm đạo thụ!

    Trong không gian của mình rốt cuộc dưỡng ra tiểu kiếm đạo thụ thuộc về mình rồi.

    Tiểu kiếm đạo thụ vừa ra Lục Nguyên thậm chí cảm giác trên nó có chút dấu vết thiết tắc.

    Tiểu kiếm đạo thụ tự kèm theo thiết tắc, chỉ cần nó lớn đến trình độ nhất định là sẽ chân chính sinh ra thiết tắc.

    Khi tiểu kiếm đạo thụ chân chính trưởng thành thiết tắc, Lục Nguyên nắm giữ thiết tắc đối ứng cũng dễ dàng rất nhiều.

    Không biết trên gốc tiểu kiếm đạo thụ này sẽ mang theo loại thiết tắc gì!

    Lục Nguyên vô cùng hân hoan, bây giờ hắn cảm thấy có nhiều linh thạch rót vào tiểu kiếm đạo thụ cũng đáng, vì một là thêm khí vận, hai là thiết tắc kèm theo có lợi cho mình lĩnh ngộ thiết tắc.

    Đây là một việc vô cùng tốt!

    Lục Nguyên lại rót vào một trăm vạn thượng phẩm linh thạch.

    Gốc tiểu kiếm đạo thụ được một trăm vạn thượng phẩm linh thạch tưới, lớn lên rất nhiều, dần thành hình cây, thiết tắc kèm theo cũng tăng trưởng theo trình độ nhất định.

    Nhưng Lục Nguyên cảm giác rõ ràng thiết tắc rất nhạt, hắn không lĩnh ngộ được thứ gì.

    Đến lúc này Lục Nguyên không dám rót thêm linh thạch nữa, mới rồi dùng đến hai trăm năm mươi vạn thượng phẩm linh thạch mới có thành quả như hiện nay, tiểu kiếm đạo thụ thật như quái vật ăn linh thạch.

    Bây giờ mình còn lại tám mươi vạn thượng phẩm linh thạch, rồi còn phải nuôi linh thú và nhiều cái khác cần dùng thượng phẩm linh thạch.

    Thôi, thạm thời như vậy đi.

    Được rồi, có gốc tiểu kiếm đạo thụ này không gian của mình rốt cuộc không hoàn toàn đơn điệu.

    Lục Nguyên thế này mới tỉnh táo lại.

    Tỉnh táo lại Lục Nguyên phát hiện kiếm đạo thụ trước mặt xuất hiện một điểm truyền tống.

    Đây là?

    Lục Nguyên ở bên cạnh xem mới phát hiện, thì ra chỗ này vốn là có điểm truyền tống nhưng bị mười nhánh cây thành hình tròn che lại, giờ mười nhánh cùng sáng lên và tránh đường, nên truyền tống trận mới hiện ra.

    Chắc truyền tống trận này truyền tống đến truyền thừa cuối cùng Quy Kiếm Trì Kiếm Môn.

    Lục Nguyên đạp vào trong truyền tống trận, ánh sáng chợt lóe, hắn đã biến mất tại đỉnh kiếm đạo thụ, hiển nhiên là đi Quy Kiếm Trì.

    Lục Nguyên đi Quy Kiếm Trì thì mọi người cũng tự tan, đa số đệ tử trung tâm còn đang bàn tán.

    Sư Phi Tiên đeo kiếm đi theo sau, im lặng nhìn đỉnh cây.

    Chưa đến kiếm tu tinh thần thì không biết, Lục Nguyên, ngươi đã trở thành bá chủ kiếm tu tinh thần, sau này ta sẽ không yếu thế, ta sẽ biến càng cường.

    Không gian truyền tống truyền tống trận rốt cuộc có nguyên lý gì? cái gọi là truyền tống trận vốn hắn không thèm quan tâm, nhưng bây giờ bản thân đang luyện tập không gian thiết tắc, truyền tống trận chắc là cải lao, cải kiếm ý chiếm chủ yếu.

    Nếu mình hắn luyện thành không gian thiết tắc thì chắc cũng tự chết ra truyền tống trận được.

    Đang lúc Lục Nguyên suy tư về nguyên lý không gian truyền tống thì đã đến Quy Kiếm Trì.

    Lục Nguyên trông thấy mười cánh cửa lớn khắc kiếm hoa.

    Mỗi một cánh cửa tràn ngập hơi thở kiếm, là do từng thanh kiếm cấu thành cửa.

    Lục Nguyên nhìn sang, cánh cửa thứ nhất viến bỗn chữ thời gian chi môn.

    Thời gian chi môn, Lục Nguyên ngây ra, đây là luyện thời gian thiết tắc ư?

    Bây giờ Lục Nguyên chưa định thời gian thiết tắc, bởi vì hắn cùng luyện không gian thiết tắc và nhân quả thiết tắc, cùng luyện hai cái là đủ nhiều rồi, không cần thêm nữa.

    Lục Nguyên đi tới cánh cửa thứ hai, cái này rõ ràng là không gian chi môn, xem ra là nơi luyện không gian thiết tắc, có thể vào xem nhưng không vội, đi xem tám cửa khác đã.

    Cửa thứ ba viết luân hồi chi môn, chắc là nơi luyện luân hồi thiết tắc, không có tác dụng với hắn.

    Cửa thứ tư viết chiến hoang chi môn.

    Chiến hoang chi môn?

    Đấu với thái cổ văn minh ư?

    Lục Nguyên hơi lấy làm lạ nhưng không vội vàng xem.

    Trên cánh cửa thứ năm viết khoái kiếm chi môn, xem ra là nơi luyện khoái kiếm.

    Cánh cửa thứ sáu viết thân hình như điện, xem ra để luyện nhanh chongs di động, có thời gian chắc chắn vào xem.

    Cửa thứ bảy viết chu dịch vi bộ, không biết làm gì nữa.

    Cửa thứ bảy viết trọng kiếm vô xong, chắc là để luyện trọng kiếm.

    Cửa thứ chín là vô vong kiếm khí, loại tâm pháp ư?

    Mình không cần dùng.

    Trên cửa thứ mười viết vạn bại chân kinh.

    Vạn bại chân kinh, đấy là cái gì?

    Lục Nguyên thấy lạ lùng.

    Lúcnày trong bí thất chưởng môn của Kiếm Chủ thấy tình hình trong Quy Kiếm Trì.

    Kiếm Chủ thì thào:

    - Vạn bại chân kinh rốt cuộc xuất hiện.

    Thái Sử Không ngây ra:

    - Vạn bại chân kinh?

    - Không sai, là vạn bại chân kinh.

    Kiếm Chủ chắp tay sau lưng.

    - Kiếm Chủ đời thứ nhất là một kỳ nhân, năm đó kiếm đạo so oviws bây giờ còn thảm, chí có một mạch kiếm đạo là Ẩn Kiếm tông, nhưng Ẩn Kiếm tông khắp nơi bị người truy sát, người bình thường luyện kiếm là sẽ bị tiêu diệt mất mạng.

    Chương 891-892: Sở đại Kiếm Chủ

    - Sơ đại Kiếm Chủ gặp nhiều kỳ ngộ, nhưng cho dù là vậy cũng bị truy sát khắp nơi.

    - Sơ đại Kiếm Chủ biết năm thiết tắc, nhưng hai cái vì nguyên nhân khác có được, năm đó lúc được truyền cho liền nói không thể truyền cho đời sau, vậy nên không truyền xuống.

    - Sơ đại Kiếm Chủ dựng lên Quy Kiếm Trì là đem mười tuyệt kỹ bỏ vào trong đó.

    - Thời gian thiết tắc, không gian thiết tắc, luân hồi thiết tắc, ba đại thiết tắc chiếm ba chỗ, sơ đại Kiếm Chủ nghĩ ra tuyệt kỹ chiến với thái cổ văn minh để ở hạng bốn, hạng năm là tâm đắc khoái kiếm xuất sắc nhất của sơ đại Kiếm Chủ.

    Mặt sau cánh cửa thứ sáu giấu cách cho thân hình cực nhanh.

    Cửa thứ bảy giấu tâm pháp né tránh, năm đó sơ đại Kiếm Chủ được xưng là tam khoái, kiếm khoái, nhân khoái, né tránh khoái.

    Nếu không vì tam khoái này thì e rằng đã sớm bị các kẻ truy sát truy đuổi chết rồi.

    Sau cửa thứ bảy còn có cách trọng kiếm vô song hắn ngẫu nhiên có được, khá hữu dụng.

    - Cửa thứ chín là tâm pháp năm đó của hắn, đó là chưởng môn tâm pháp.

    Trừ các đời chưởng môn có thể luyện, được chín phần tỷ lệ đồng bộ với kiếm đạo thụ cũng luyện được.

    Kiếm Chủ nói:

    - Năm đó Kiếm Chi Tử được đến vô thượng kiếm khí tâm pháp này, hơn nữa có luyện tập.

    - Còn cánh cửa thứ chín luôn không xuất hiện, là cái sơ đại Kiếm Chủ kiêu ngạo nhất.

    Năm đó sơ đại Kiếm Chủ bị các loại truy sát không có chỗ trốn, liên tiếp đục thất bại nên sau này sáng chế ra môn vạn bại chân kinh.

    Hắn lợi dụng vạn bại chân kinh liên tục chín ngàn chín trăm chín mươi bại thì tới cần đẳng cấp phó chủ văn minh.

    - Tiếc rằng lúc một vạn bại đụng phải chu thái cổ văn minh đích thân ra tay.

    Hắn để lại di ngôn rằng nếu luyện vạn bại chân kinh có thể qua vạn bại mà không chết thì sẽ tới cấp phó chủ văn minh.

    Kiếm Chủ biểu tình trầm trọng nói:

    - Vạn bại chân kinh thật ra đã bị trước khi sơ đại Kiếm Chủ đứt hơi đổi thành bách bại chân kinh, chẳng qua không sửa tên.

    Thái Sử Không bỗng chấn kinh.

    Thái Sử Không chấn kinh, phó chủ văn minh, đây là đẳng cấp người dùng kiếm kỷ nguen này chưa từng đến, hơn nữa người dùng kiếm bị thiên trói buộc, không có cách nòa đến phó chủ văn minh.

    Người ta nói Kiếm Chi Tử tương lai có khả năng đến phó chủ văn minh, đó chỉ vẻn vẹn là có khả năng mà thôi.

    Bản vạn bại chân kinh lại đến được đẳng cấp phó chủ văn minh!

    Cái này sao không khiến gã kinh sợ?

    Thái Sử Không lên tiếng:

    - Kiếm Chủ, tại sao ngươi nói cho ta biết?

    Những cái này chỉ chưởng môn mới biết.

    - Bởi vì ta không biết trong Kiếm Môn phe giản chi văn minh khi nào thì bắt đầu hành động.

    Lần này đấu với Hoang Thánh Đế Tử lộ ra ta quả nhiên bị thương không nhẹ, pháp lực xâm nhập vào Kiếm Môn chúng ta quá sâu, ngươi tinh thông không gian thiết tắc, nếu tương lai ta chết ngươi phải truyền xuống những chuyện này.

    Sơ đại Kiếm Chủ để lại mười tuyệt kỹ cuối cùng, cánh cửa thứ nhất là thời gian thiết tắc, không có tác dụng gì với hắn.

    Lục Nguyên định đi bên trong cánh cửa thứ hai không gian thiết tắc để xem thử.

    Đẩy cửa ra, xuất hiện trước mắt hắn là một thế giới rối loạn.

    Loạn vô cùng loạn!

    Lục Nguyên cảm giác như ở trong nơi rối loạn, vạt vật đều trật tự bình thường.

    Jhông chỉ loạn, hơn nữa trong loạn không ngừng biến đổi, đủ loại thay đổi khiến trong phtus chốc tinh thần Lục Nguyên chịu không nổi, quá rối loạn.

    Lục Nguyên thậm chí thấy ba không gian tuyến hoàn toàn vặn vẹo.

    Không đúng, không chỉ là ba sợi không gian tuyến, là vô số không gian tuyến vặn vẹo.

    Không chỉ đơn giản vặn vẹo, đột nhiên không gian tuyến đứt, rơi khắp nơi trên mặt đất, đổi đến góc khác.

    Đây là loạn ý rối cỡ nào!

    Lục Nguyên chượt nghĩ đến loạn kiếm ý!

    Ý của loạn rốt cuộc là cái gì?

    Thiên địa vạn vật, mỗi một thứ tồn tại đều có ý nghĩa của nó.

    Đại đạo, không chỗ nào mà không bao lấy, vô có gì không dung.

    Như vậy ý của loạn ở đâu?

    Lục Nguyên hiểu chỗ này có nhiều không gian tuyến đang beieur thị loạn chân lý cho hắn, nếu ngộ được loạn chân lý là sẽ ngộ ra loạn kiếm ý.

    Vạn sự vật vật thường có trật tự nhất định.

    Chờ đã!

    Trật tự có trật tự của nó, nhưng thiên địa vạn vật, cũng không thể biểu thị mỗi một cái trật tự đều là tốt.

    Ví dụ vương triều tận diệt, khi đó có trật tự nhưng là trật tự không?

    Nếu loại trật tự này không bị phá hủy.

    Thay đổi vậy người bị hại sẽ rất nhiều, mthees thì hỗn loạn rồi.

    Hỗn loạn và trật tự vốn chính là một thể.

    Loạn chân lý là khi trật tự có sai lầm, rối loạn biến đổi sai lầm ban đầu, khiến nó lại quay về trật tự.

    Cái gọi là hỗn loạn cùng thể với trật tự.

    Vậy thì, loạn kiếm ý, thành.

    Lục Nguyên quát dài.

    Vô số thanh âm vang trong lòng, tấm thượng cổ phù chú thứ một trăm lẻ bảy bay lên, một trăm lẻ bảy kiếm ý thành.

    Bây giờ không gian thiết tắc cần là mười lăm kiếm ý, đã thành tựu mười ba kiếm ý, còn lại hai kiếm ý thuấn và cải liền đại công cáo thành.

    Nhưng hai kiếm ý thuấn và cải không dễ thành tựu, nếu lúc đó từ người quái vật kiếm ý cắt xuống thuấn kiếm ý thì tốt rồi, tiếc quá.

    Lục Nguyên thầm than, đối với kiếm ý có thể khiến mình thuấn di hắn thèm muốn chết.

    Thế giới trong căn phòng này, không gian tuyến không ngừng tồn tại, không ngừng biến đổi.

    Không gian tuyến và không gian tuyến không ngừng biểu thị không gian biến đổi như thế nào.

    Lục Nguyên dần phát hiện cái gọi là cải kiếm ý thật ra khống chế cải biến không gian tuyến trong khu vực nhất định.

    Nói đơn giản là ví dụ khu vực này.

    Có một vật thể đặt ở một điểm, thay đổi không gian tuyến nơi vật thể ở, chuyển vật thể sang không gian tuyến khác.

    Đổi câu đơn giản tất cả vật thể đặt ở không gian, không gian tuyến trong không gian biến đổi thì vật thể trong đó cũng đổi thay, đây là không gian cải biến, lý do của cải kiếm ý.

    Tức là nói chỉ cần học khống chế không gian tuyến là luyện thành cải kiếm ý.

    Không gian tuyến!

    Lục Nguyên dùng ý thức ảnh hưởng định khống chế không gian tuyến.

    Vô số không gian tuyến không ngừng biến đổi, Lục Nguyên lấy thần thức xâm nhập vào từng sợi không gian tuyến, bắn đầu dùng thần trí biến đổi không gian tuyến của mình.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên hiểu rằng lấy thực lực của hắn hiện tại không đi ra khỏi căn phòng này, bởi vì bước vào trong phòng là không gian không ngừng biến đổi.

    Chỉ có ổn định tất cả không gian tuyến trong không gian, cải biến không gian tuyến mới đi ra khỏi căn phòngđược.

    Cải!

    Cải!

    Phóng!

    Liên tục hét cải xong từng thần thức truyền ra ngoài, không gian tuyến vốn vô cùng cuồng bảo bị thần thức Lục Nguyên ổn định bắt đầu cải biến.

    Từng sợi thay đổi, cuối cùng dần ổn định, trên đỉnh đầu Lục Nguyên bay lên thượng cổ phù chú thứ một trăm lẻ tám, mặt trên rõ ràng một chữ cải.

    Mười lăm kiếm ý không gian thành tựu mười bốn kiếm ý, giờ chỉ kém một thuấn kiếm ý.

    Thời gian tiếp theo Lục Nguyên tập trung vào thuấn kiếm ý, nhưng làm sao cũng không thành công, xem ra thuấn kiếm ý không dễ thành.

    Về thuấn kiếm ý hắn đã thất bại hai lần.

    Bước ra khỏi cửa thứ hai không gian thiết tắc, Lục Nguyên đi đến cửa thứ bốn chiến hoang chi môn.

    Trong chiến hoang chi môn, Lục Nguyên phát hiện hàng loạt tính toán chiến đấu kiếm với thái cổ văn minh, nhưng cơ bản chỉ chặn thái cổ văn minh khắc chế kiếm đạo một chút, không có tác dụng tốt bằng kiếm khắc hoang.

    Cho nên hắn tùy tay luyện rồi ngừng.

    Cửa thứ năm khoái kiếm chi môn, cánh cửa này khá thú vị, thật ra trong Kiếm Môn một số người từng học khoái kiếm.

    Khoái kiếm môn cung cấp có hai loại, một loại là lấy thân hóa điện, tức là nói tạm thời đem một phần thân thể thành điện, vậy càng tăng tốc độ xuất kiếm.

    Lục Nguyên thử một chút, đúng là nhanh hơn trước rất nhiều.

    Cái thứ hai là cần thiết không thể thiếu, chỉ là một ít bí quyết nhỏ, tuyệt học nhỏ, ví dụ như rút kiếm, làm sao nhanh nhất rút nó ra khỏi vỏ, làm sao thu kiếm thì thu nó nhanh nhất.

    Những thứ này đều là tiểu kĩ xảo tiểu tuyệt học.

    Năm đó Kiếm Ngục có học những tiểu kỹ xảo này, rút kiếm nhanh hơn Lục Nguyên, trong lúc tranh đoạt kết tinh phòng ngự thì đâm vào kết tinh phòng ngự sớm hơn Lục Nguyên đối với cái này Lục Nguyên tập trung học tập.

    Cửa thứ sáu là thân hình như điện.

    Trong cửa thứ sáu có một môn hóa điện thân, hóa điện này rất thú vị, có thể tập luyện một chút.

    Trừ môn hóa điện thân ra còn có một ít tiểu kĩ xảo tiểu tuyệt học, cơ bản đều là làm sao phá lực cản trong không khí, làm sao bay nhanh nhất.

    Cửa thứ bảy, chu dịch vi bộ, thứ này rất tốt.

    Chu dịch vi bộ không phải nhanh mà trong phạm vi nhỏ thi triển chu dịch vi bộ có thể khiến đối phương khó thể tấn công mình, cái loại chỉ thuần tránh né này Lục Nguyên trước nay chưa từng học, đây xem như là lần đầu tiên, học cũng có bổ ích.

    Cửa thứ tám trọng kiếm vô song, không có tác dụng với hắn.

    Hắn không đi trọng kiếm lưu, lực lượng không bá đạo cho nên đi đường vòng.

    Cửa thứ chín vô thượng kiếm khí, Lục Nguyên tùy tay giở, đúng là không tệ lắm, tiếc rằng không có nhiều tác dụng với hắn, bởi vì hắn có vô tướng thôn phệ quyết.

    Ài, không có thứ gì tốt cả.

    Lục Nguyên xem như hoàn toàn hiểu rằng Vô Thượng Đại Giáo dù gì chỉ là Vô Thượng Đại Giáo, đến cấp bậc này muốn từ truyền thừa cuối cùng của Kiếm Môn đào ra cái thứ gì tốt là vô cùng khó khăn.

    Đương nhiên đây chỉ là đối với hắn thôi, nếu là đám Kiếm Ngục, Kiếm Ma đến thì có thể đào rất nhiều thứ tốt, thực lực tăng vọt.

    Ví dụ vô thượng kiếm khí đối với họ chính là vô thượng tuyệt học, với hắn thì vô dụng.

    Đáng tiếc các loại tuyệt kỹ nơi này chỉ có thể khiến thực lực mình tăng tiến chút, bổ ích nho nhỏ.

    Lúc trước Kiếm Chủ đã nói Kiếm Môn có thể khiến mình tăng tiến cực kỳ nhỏ, câu này đúng là không giả.

    Quả nhiên, mình muốn tiến bộ càng nhanh chỉ có thể đi thiên địa rộng lớn hơn, kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài của pháp cổ văn minh, xem ra mình chắc chắn phải đi rồi.

    Thiên địa càng rộng lớn!

    Lúc này Lục Nguyên coi như hiểu tại sao Kiếm Chi Tử ít khi ở Kiếm Môn.

    Kiếm Môn đối với Kiếm Chi Tử quá gò bó, hoặc nói gò bó là đánh giá cao, Kiếm Môn cơ bản không khiến Kiếm Chi Tử tăng cao được, vậy nên gã quanh năm ở bên ngoài tăng thực lực, đối với gã chính là rất đáng sợ.

    Mang theo cảm thán thổn thức, Lục Nguyên mở ra cánh cửa thứ mười.

    Trong cánh cửa thứ mười chính giữa đặt một quyển sách, Lục Nguyên mới đầu không để ý, cho rằng là sách thơ gì, cố tình bây giờ hắn không quá cần gì cả.

    Lục Nguyên không mấy tò mò nhìn tên sách, xem tên xong thì ngây ra.

    Vạn bại chân kinh!

    Lấy bại làm danh là rất ít ỏi.

    Giở vạn bại chân kinh xong Lục Nguyên ngẩn ra.

    [Ta phiêu linh thiên hạ hàng vạn năm, trải qua vô số đại nạn sinh tử, không chết mà độ qua tai kiếp, cuói cùng sáng tạo ra vạn bại chân kinh.

    Chỉ tiếc rằng ở một vạn bại gặp phải chủ thái cổ văn minh, nếu không thì có thể tới đẳng cấp phó chủ văn minh, thành tựu một trong người đứng đầu thiên địa, tiêu dao thế gian, sáng tạo kiếm đại đạo, rất tiếc nuối.]

    [Nhưng ta vạn bại, dù bị chủ thái cổ văn minh truy sát chưa lập tức chết đi, lòng nghĩ rằng vạn bại chân kinh là tuyệt học tối cao đời ta, nhưng cần vạn bại, quá rườm rà cho nên bỏ phồn biến giản, thành bách bại chân kinh.

    Cần trong đối thủ cấp bậc phó chủ văn minh thua một trăm lần là sẽ lấy khí trăm bại tu thành phó chủ văn minh.]

    Lục Nguyên nhìn bản di ngôn, chấn động.

    Nơi này không ngờ có cách tu thành phó chủ văn minh.

    Tại trung ương thiên triều, từ xưa đến nay không có một ai dùng kiếm tu thành phó chủ văn minh, nghe nói là kỷ nguyên này áp chế kiếm mà bây giờ lại có thể tu thành phó chủ văn minh.

    Cái này quá chấn động!

    Lục Nguyên lập tức lật xem bản vạn bại chân kinh, phát hiện xem không heieur mấy.

    Bây giờ thực lực của hắn chỉ là hỗn động cảnh tứ tầng, cách đỉnh cao cảnh giới thiên tôn kém rất xa, nhưng có nó trong tay thì quá tuyệt, quá tuyệt, dù sao cái này có hữu dụng rất lớn cho tương lai.

    Vốn tưởng ở Kiếm Môn không đào được thứ gì tốt, không ngờ vớ phải vạn bại chân kinh, mạnh nhất Kiếm Môn.

    Đến đây thì hành trình Quy Kiếm Trì cơ bản kết thúc, ngày tháng còn lại yên tâm chờ kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài của pháp cổ văn minh.

    Không biết tế diệp ai tài xuất, xuân phong tháng hai tự kéo.

    Ngày xuân thật tốt, phong cảnh thật đẹp.

    Tốt lắm, bên trên giới thiệu những ngày xuân thật ra không liên quan gì đến kiếm tu tinh thần cả.

    Tại khu vực kiếm tu tinh thần thì ngày xuân vô cùng tàn khốc.

    Không biết bắt đầu từ khi nào, đám quái thú trên kiếm tu tinh thần đầy sức sống, công kích nhau, cắn xé nhau.

    *Ầm!*

    Mặt đất chấn động, lại một con yêu thú bị đánh té trên đất khiến đất rung rinh.

    Mưa xuân rơi liên miên trên kiếm tu tinh thần, khiến ngày xuân kiếm tu tinh thần đồ sát thêm vài phần sắc mông lung.

    Bây giờ Lục Nguyên đang ở tầng thứ hai kiếm đạo thụ.

    Tại Quy Kiếm Trì, vùng đất truyền thừa cuối cùng của Kiếm Môn, hắn được đến hai kiếm ý là cải kiếm ý và loạn kiếm ý, khiến kiếm ý lên đến một trăm lẻ tám cái.

    Nguyệt thì được đến ba môn hữu dụng, một môn là lấy thân hóa điện thân, chu dịch vi bộ, vạn bại chân kinh.

    Trong đó vạn bại chân kinh là tuyệt chiêu sau này trùng kích phó chủ văn minh, tạm thời không dùng được.

    Lấy thân hóa điện thân và chu dịch vi bộ một cái khiến tốc độ di chuyển càng nhanh, một cái khiến tránh né tăng cao, đều khá hữu dụng.

    Còn có hai tiểu bí quyết, một là khiến tốc độ kiếm nhanh hơn, một là khiến người càng mau.

    Bây giờ Lục Nguyên luyện tiểu bí quyết khiến tốc độ dùng kiếm nhanh, rút kiếm.

    Tiểu bí quyết này đúng là nhỏ nhưng cũng cần luyện lâu dài.

    Rút kiếm!

    Mỗi lần rút kiếm liền cảm giác biến đổi so với lần trước, suy tư làm sao khiến kiếm nhanh hơn.

    Không ngừng luyện tập, Lục Nguyên phát hiện tốc độ rút kiếm của mình nhanh hơn chút, bây giờ tốc độ không kém gì Kiếm Ngục.

    Tiểu bí quyết này dù nhỏ nhưng lần ngày ngày tháng tháng luyện tập.

    Chính lúc này, Lục Nguyên nghe tiếng chim hót.

    Là tiếng chim khiến người nghe thấy khó chịu, cảm giác không thoải mái truyền từ đáy lòng.

    Lục Nguyên phóng người bay ra kiếm đạo thụ, phát hiện có không ít người cũng ra ngoài, mọi người cùng nhau nhìn lên trời.

    Bên ngoài kết tinh phòng ngự có một quái điểu to lớn, con quái điểu có mười bốn cẳng chân, giống chim mà không phải chim, giống trùng mà không phải sâu, kích cỡ khaỏng bốn ngàn trượng.

    Bình thường yêu thú có mười bốn cẳng chân sẽ không đẹp đẽ gì, có vẻ xấu xí mới đúng, nhưng lông con quái điệu mềm mượt trông rất đẹp.

    Chương 893-895: Cổ Cổ Đa Túc Loan

    Lục Nguyên thuận miệng hỏi:

    - Đây là yêu thú gì vậy?

    - Đây là Cổ Cổ Đa Túc Loan.

    Thái Sử Bi đáp:

    - Cổ thứ nhất ý chỉ con chim cổ xưa, nghe nói từ thời hồng hoang đã có nó.

    Chữ cổ thứ hai ý là cổ quái.

    Nó thuộc loại loan, loan bình thường rất đẹp.

    Con Cổ Cổ Đa Túc Loan tuy là xấu nhất trong loại loan nhưng cũng xinh đẹp hoa mắt.

    - Cổ Cổ Đa Túc Loan này có thực lực hỗn động cảnh lục tầng, nhưng vì nó xuất thân cổ xưa, trên người có hơi thở hồng hoang nên e rằng Kiếm Ngục cũng không địch lại được.

    Thái Sử Bi nói:

    - Tiếc quá, thật tiếc, loại Cổ Cổ Đa Túc Loan thế này toàn thân là báu vật, lông chim có thể chế thành song dực bảo để bay, khiến tốc độ nhanh hơn.

    Thái Sử Bi nói tiếp:

    - Nội đan của nó là thứ tốt cho hỗn động cảnh tứ tầng trùng kích hỗn động cảnh ngũ tầng.

    Hỗn động cảnh tứ tầng là không gian sơ thành, hỗn động cảnh ngũ tầng là không gian pháp tắc.

    Loại Cổ Cổ Đa Túc Loan này nuốt tinh khí thiên địa, nội đan có tác dụng tốt vậy đấy, tiếc rằng khó bắt được nó.

    - Phải không?

    Bây giờ Lục Nguyên đã tích lũy đến đỉnh hỗn động cảnh tứ tầng, nghe Thái Sử Bi giới thiệu xong thì mỉm cười.

    Hắn ngự một luồng kiếm quang bay ra khỏi kết tinh phòng ngự.

    Con Cổ Cổ Đa Túc Loan thấy Lục Nguyên tới thì cho rằng thực vật đến, mười bốn cẳng chân bay ra mười bốn tơ màu sắc khác nhau cuốn lấy Lục Nguyên.

    Mười bốn tơ chim màu khác nhau này có đủ loại lực lượng, chỉ một loại đủ hủy diệt hỗn động cảnh nhị tầng, tam tầng.

    Mười bốn lực lượng hợp lại cực kỳ khủng khiếp.

    Con Cổ Cổ Đa Túc Loan này từng đấu với Kiếm Ngục, kết quả gã bị đánh chạy vắt giò lên cổ.

    Lục Nguyên chớp mắt lấy tay làm kiếm, kiếm khí tuôn trào.

    Bây giờ kiếm khí so với lúc hắn vào Quy Kiếm Trì nhanh hơn chút, vốn định dùng chu dịch vi bộ tránh né nhưng rồi phát hiện không cần thiết.

    Hắn chỉ cần vài chiêu là tìm thấy nhược điểm của con Cổ Cổ Đa Túc Loan, một kiếm đánh chết nó.

    Cổ Cổ Đa Túc Loan né trái tránh phải, lông chim bay đầy.

    Nó đã phát hiện ra Lục Nguyên cường đại, muốn bỏ trốn, nhưng kiếm khí ngón tay của hắn cuốn lấy không cho nó trốn thoát.

    Tay tại đó, kiếm khí chỉ ở nơi đâu?

    Mắt thấy ở đâu là ánh mắt biến thành kiếm khí ở chỗ đó.

    - Chết!

    Cuối cùng đánh ra một kiếm đã cắt lông chim cùng với nội đan bên trong.

    Một kiếm này đánh chết Cổ Cổ Đa Túc Loan.

    Từ đầu tới cuối Lục Nguyên không hề dùng bất cứ tuyệt kỹ gì, chỉ đơn giản một kiếm lại một kiếm dồn Cổ Cổ Đa Túc Loan vào chỗ chết, rất dễ dàng.

    Nếu Lục Nguyên dùng đại chiêu, tuyệt chiêu cái gì thì Kiếm Ngục sẽ không kinh ngạc như vậy.

    chiêu thức bình thường như thế dễ dàng đánh chết Cổ Cổ Đa Túc Loan, mà con chim này từng đánh gã chạy trối chết, lòng Kiếm Ngục trầm xuống, thực lực của Lục Nguyên đã vượt xa chính mình.

    Đánh chết Cổ Cổ Đa Túc Loan rồi Lục Nguyên cầm nội đan nuốt vào muộn, hắn không trông chờ bây giờ liền trùng kích hỗn động cảnh ngũ tầng, dù gì nội đan chỉ hơi có tác dụng tăng một phần mà thôi.

    Kết quả ai mà ngờ hắn vừa nuốt nội đan vào người lập tức có phản ứng.

    Cái này!

    Thật ra Lục Nguyên đến đỉnh hỗn động cảnh tứ tầng đã có khả năng trùng kích hỗn động cảnh ngũ tầng rồi.

    Nói đơn giản là, trạng thái bây giờ của Lục Nguyên như than củi khô ráo, nội đan của Cổ Cổ Đa Túc Loan thì giống ngọn lửa, chớp mắt đốt than cháy.

    Trước cảm ứng này, Lục Nguyên lấy ra không gian bản thân.

    Không gian vô cùng khổng lồ hiện ra trên không trung, đó là không gian to như một ngọn núi.

    Không gian vừa xuất hiện liền khiến một mảnh than thở kinh ngạc.

    Bình thường chưa thấy Lục Nguyên lấy ra không gian nên không biết, giờ hắn lấy ra mới hiểu thì ra không gian của Lục Nguyên lớn hơn của người thường rất nhiều, gấp bốn, năm lần không gian của những người khác.

    Lục Nguyên vèo một tiếng vào trong không gian của mình, ngồi xếp bằng.

    Thiên địa pháp tắc của Lục Nguyên thật ra đều là thiên địa pháp tắc trong đại hoàn cảnh đại thế giới trung ương thiên triều, không có một cái nào đưa vào không gian bản thân được.

    Lúc này dưới tác dụng mãnh liệt, dường như có chút gió thổi vào không gian của Lục Nguyên.

    Gió, đây là lần đầu tiên có gió xuất hiện trong không gian.

    Tại trung ương thiên triều có gió là bình thường, nhưng trong không gian tự do xuất hiện gió chỉ đại biểu một việc, trong không gian xuất hiện phong chi thiên địa pháp tắc.

    Lập tứcỠlại có từng tia vân khí tiến vào trong không gian tự do, khiến không gian có gió không còn đơn điệu nữa.

    Gió và mây ở không trung xuất hiện, gió bên mây, mây cùng gió phong vân tương sinh, phong vô thường, vân vô tướng.

    Lục Nguyên hiểu rằng mình bắt đầu trùng kích hỗn động cảnh ngũ tầng.

    Lần này không dám dè dặt nữa, thập vạn thượng phẩm linh thạch bóc một cái vỡ ra, tất cả vào trong người hắn, điên cuồng thiêu đốt.

    Mấy trăm con linh thú cấp truyền thuyết cũng điên cuồng cố gắng chuyển vận.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng trong không gian bản thân, không dám lơi lỏng.

    Không gian bản thân giờ đã có gió, có mây, nhưng còn kém xa mới đủ.

    Xuất hiện đi!

    Đây là thế giới tối đen có gió và mây, trước tiên đến ánh sáng vậy.

    Bởi vì quang là một trong mười kiếm ý khó nhất, cho nên Lục Nguyên dùng ý niệm khá lớn, tiêu hao nhiều nguyên khí mới khiến không gian đen đặc xuất hiện ánh sáng.

    Ánh sáng hiện ra rồi Lục Nguyên bắt đầu triệu hoán ám.

    Quang và ám vốn là một đôi!

    Phải rồi, còn có mặt đất và bầu trời!

    Nếu là một hoàn cảnh thì không khả năng không có mặt đất và bầu trời.

    Xuất hiện đi!

    Mặt đất!

    Vốn trong không gian tự do cũng có đất đai, nhưng đây là vì bồi dưỡng tiểu kiếm đạo thụ gieo trồng, không phải đất thật sự.

    Giờ Lục Nguyên quát dài, ý niệm thúc đẩy, lại một luồng thiên địa pháp tắc tiến vào không gian, bên dưới không gian có phân nửa xuất hiện mặt đất.

    Đất đai để trồng tiểu kiếm đạo thụ thì bị mặt đất đùn đến chính giữa.

    Nếu đã xuất hiện đất vậy thì lại hiện sơn mạch nào, dù sao mình nắm giữ sơn chi thiên địa pháp tắc, sơn chi thiên địa pháp tắc không quá khó khăn.

    Lục Nguyên quát dài, một phần đất bắt đầu nhô lên, dần hình thành một ngọn núi nhỏ, thật ra tất cả đều là cỡ nhỏ, ngay cả sơn mạch cũng cỡ nhỏ.

    Sơn mạch xuất hiện, nham thạch, sa mạc, đất bùn, tảng đá, những thứ này lục tục xuất hiện khiến mặt đất đa dạng nhiều loại, không đơn điệu nữa.

    Không chỉ có vậy, còn có biển cũng xuất hiện cho ta.

    Xuất hiện một biển cả cỡ nhỏ, trên đất liền nơi thấp xuất hiện hồ nước, có vài nơi xuất hiện con sông, vô số nước chảy xuôi, chảy rất sống động, sơn hà hải hồ địa hiện ra hết.

    Lục Nguyên tạo xong chúng rồi bắt đầu tạo bầu trời.

    Bầu trời nhìn như không tồn tại nhưng đúng là phải tạo ra.

    Thiên kiếm ý nhập vào đầu Lục Nguyên, dần dần bầu trời xuất hiện.

    Lục Nguyên chìm đắm trong quá trình trùng kích hỗn động cảnh ngũ tầng, đám Kiếm Ngục thì nhìn hắn.

    Mỗi một thiên địa pháp tắc rót vào không gian của Lục Nguyên đều sẽ quanh quẩn một lát mới bị ý niệm cường đại của hắn kéo vào, vậy nên người bên ngoài có thể trông thấy.

    Từng đợt thiên địa pháp tắc nối tiếp nhau tiến vào không gian tự do của Lục Nguyên.

    Phong kiếm ý, vân chi tà ý.

    Quang kiếm ý, ám kiếm ý.

    Địa kiếm ý, thổ kiếm ý, sơn kiếm ý.

    Vân vân và vân vân, thật nhiều kiếm ý tiến vào không gian tự do.

    Đây là thiên địa pháp tắc thứ bốn mươi tám đến, quá trình vẫn đang tiếp tục, bốn mươi tám loại thiên địa pháp tắc đã khá nhiều rồi.

    Bốn mươi tám thiên địa pháp tắc chui vào không gian tự do của Lục Nguyên, mỗi một cái đều có hình thức hiện ra như tuyết chi thiên địa pháp tắc chui vào thì bên ngoài tuyết bay lất phất.

    Vũ chi thiên địa pháp tắc chui vào thì mưa bụi mênh mông.

    Bốn mươi tám thiên địa pháp tắc này vừa có chất lượng vừa có số lượng.

    Số lượng thì chỉ riêng con số bốn mươi tám đã khá lắm rồi.

    Về mặt chất lượng, mới rồi đã xuất hiện quang chi thiên địa pháp tắc, ám chi thiên địa pháp tắc, địa chi thiên địa pháp tắc, thiên chi thiên địa pháp tắc, bốn cái này là nằm trong số mười thiên địa pháp tắc khó nhất.

    Lục Nguyên có được bốn thứ này thật là không bình thường.

    Kiếm Tú chợt nhật ra, kêu lên:

    - Đó là sinh chi thiên địa pháp tắc!

    Gã nghiên cứu rất sâu về sinh chi thiên địa pháp tắc nên lập tức nhận ra ngay.

    - Này là tử chi thiên địa pháp tắc.

    Kiếm Ngục nói xong mặt trầm xuống.

    Gã đại biểu cho kiếm địa ngục, chuyên nghiên cứu tử chi thiên địa pháp tắc.

    Vốn gã tưởng trong đám người chỉ có mình luyện thành tử chi thiên địa pháp tắc, không ngờ Lục Nguyên cũng biết.

    Kiếm Ngục lập tức phát hiện gã luyện thành ác chi thiên địa pháp tắc mà Lục Nguyên cũng biết luôn.

    Kiếm Ngục cau mày, theo lý thì lấy tính tình của Lục Nguyên không khả năng biết ác chi thiên địa pháp tắc, nên là kẻ đại ác như gã mới biết ác chi thiên địa pháp tắc, sao hắn có thể chứ?

    Kiếm Tiềm kinh kêu:

    - Hai thiên địa pháp tắc thiện và ác, trừ hai thiên địa pháp tắc sinh và tử ra, không ngờ trong mười thiên địa pháp tắc khó nhất Lục Nguyên còn nắm giữ thiện, ác thiên địa pháp tắc.

    Gần đây Kiếm Tiềm mới trở về từ Ẩn Kiếm tông, vừa vặn thấy Lục Nguyên tại đây đột phá thì ngây như phỗng.

    Năm đó Kiếm Tiềm chứng kiến các kiếm cùng động, kiếm tâm chấn động, coi như phục Lục Nguyên rồi, giờ tổng thấy hắn đột phá thì vô cùng kinh ngạc.

    Kiếm Linh Đế Cơ mắt đẹp nhìn Lục Nguyên trên bầu trời, mắt sáng ngời.

    Nàng thì thào:

    - Nhân, quả thiên địa pháp tắc cũng bị luyện thành.

    Nếu nói tám thiên địa pháp tắc trước là nằm trong mười kiếm ý khó nhất.

    Nhân, quả thiên địa pháp tắc so với tám cái trước khó khăn rất nhiều.

    Nhân, quả được công nhận là khó nhất.

    Bình thường người ta không có cả tư cách biết nhân, quả thiên địa pháp tắc.

    Kiếm Linh Đế Cơ xuất thân từ siêu cấp văn minh như pháp cổ văn minh, ánh mắt cao siêu.

    Từ nhỏ đến lớn nàngk iến thức rất nhiều, có biết nhân, quả thiên địa pháp tắc.

    Mắt đẹp liếc Lục Nguyên, chuyến này Lục Nguyên sẽ đi pháp cổ văn minh sao?

    Mình cũng định về nhà một chuyến, lâu rồi không gặp mẫu thân.

    Thiếu nữ tìm cớ về nhà.

    Kiếm Hùng cười to nói:

    - Giỏi quá, giỏi quá!

    Gã trông thấy Lục Nguyên có nhiều thiên địa pháp tắc như vậy thì cười to.

    Tính tình gã phóng khoáng, chẳng hề ghen tỵ.

    - Bốn thiên địa pháp tắc nguy hiểm phản, thác, loạn, tà cũng bị ngươi ngộ ra, giỏi!

    Ba đại thiết tắc Kiếm Môn, Kiếm Hùng là không gian thiết tắc, dù không luyện thành nhưng chỉ kém chút, vậy nên nhận ra bốn phản, thác, loạn, tà thiên địa pháp tắc.

    - Cải chi thiên địa pháp tắc cũng bị ngươi hiểu ra.

    Kiếm Hùng cười dài nói:

    - Nghe sư phụ nói ngươi vốn là nhị thiết tắc kiếm thánh, xem ra sắp thành tựu tam thiết tắc kiếm thánh rồi.

    Xem ra thực lực của ta không được, phải vui vẻ đấu với ngươi một lần mới được.

    Tính cách của Kiếm Hùng giống như Đông Dã chí tôn, đều là khoái chiến đấu, tính tình phóng khoáng.

    Trên kiếm đạo thụ, nhiều đệ tử trung tâm nhìn bên cạnh không gian của Lục Nguyên xuất hiện từng cái thiên địa pháp tắc, tặc lưỡi lấy làm lạ.

    Lục Nguyên thi triển ra thiên địa pháp tắc thật rất có chất lượng.

    Mà không chỉ chất lượng thôi.

    Mới rồi còn là bốn mươi tám loại thiên địa pháp tắc, lập tức đạt đến loại thứ năm mươi tám.

    Kiếm Hùng cười to, bản thân gã chỉ có năm mươi chín loại thiên địa pháp tắc mà thôi.

    Lập tức ngoài không gian tự do thiên địa pháp tắc sắp chui vào trong đã đến sáu mươi tám loại.

    Mặt Kiếm Ngục đen hơn.

    Kiếm Ngục được gọi là kiếm địa ngục, thiên địa pháp tắc chỉ cỡ sáu mươi bảy loại, tức là nói bây giờ thiên địa pháp tắc Lục Nguyên có được ngang ngửa với gã.

    Cố tình gã kẹt ở mức sáu mươi bảy mà Lục Nguyên còn chưa.

    Lại qua chốc lát, xuất hiện các loại thiên địa pháp tắc.

    Trong đó có lôi chi thiên địa pháp tắc, điện chi thiên địa pháp tắc, số lượng đã đến bảy mươi tám loại.

    Đến bảy mươi tám loại nhưng vẫn chưa ngừng, liên tục đủ các kiểu thiên địa pháp tắc chui vào không gian.

    Một lát có hỏa chi thiên địa pháp tắc, dung nham thiên địa pháp tắc, chốc lát sau đến tám mươi tám loại rồi.

    Nhiều thiên địa pháp tắc như vậy đủ khiến đa số người ngừng thở, vì thiên địa pháp tắc thật tình rất nhiều.

    Chốc lát sau lại có vụ chi thiên địa pháp tắc, hàn chi thiên địa pháp tắc, giây lát đến chín mươi tám loại, thật là số lượng làm người trợn mắt líu lưỡi.

    Qua một lát nữa lại xuất hiện nhiều thiên địa pháp tắc, tàng chi thiên địa pháp tắc, đông chi thiên địa pháp tắc, thu chi thiên địa pháp tắc vân vân và vân vân, rồi còn có các đông chi thiên địa pháp tắc.

    Nhiều thiên địa pháp tắc xuất hiện, số lượng không ngừng tăng lên, đến một trăm lẻ sáu loại thiên địa pháp tắc, một trăm lẻ bảy, một trăm lẻ tám.

    Một trăm lẻ tám loại!

    Đây đúng là điển hình vừa có số lượng vừa có chất lượng!

    Kiếm Ngục ánh mắt ngơ ngác.

    Thật ra lúc trước dù làm cái gì thì Kiếm Ngục bộ dạng thâm trầm, giờ đây biến sắc mặt.

    Lúc này, vô số tin tức xông đến kiếm môn tinh thần.

    - Cái gì?

    Một trăm lẻ tám loại thiên địa pháp tắc?

    Tương đương với ta, mà còn vừa có chất vừa có số lượng?

    Hiên Viên Vọng chắp tay sau lưng, mắt nổi lên sát khí âm trầm nhưng bây giờ muốn đối phó Lục Nguyên không phải chuyện dễ.

    Trong Kiếm Môn hắn có Kiếm Chủ chống lưng, ngoài Kiếm Chủ có Pháp Thánh Đế Tử làm chỗ dựa.

    Nếu Kiếm Môn không đổi trời thì thật sự đụng vào Lục Nguyên được.

    Nhưng Hiên Viên Vọng không phải đồ ngu, lập tức phát ra hai tin tức.

    Một cái đưa cho đệ nhất trí giả giản chi văn minh Giản Vân Sầu, một cái cho Kiếm Chi Tử.

    Lục Nguyên bây giờ không thể giết nhưng hai người này sẽ giết hắn.

    Bên cạnh Hiên Viên Vọng, dmc rất buồn bực, gã phát hiện thiên địa pháp tắc mình biết kém xa hậu bối này.

    Thái Sử Không thì phát ra tiếng cười to:

    - Tốt, uống rượu!

    Thái Sử Không tính tình là hễ vui vẻ liền uống rượu.

    Lục Nguyên không hề biết mình trùng kích hỗn động cảnh ngũ tầng sẽ dấy lên oanh động như vậy.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng trong không gian của mình.

    Lúc này trong không gian có mặt đất, có bầu trời, có biển, có sông, có hồ nước, có lôi điện, có tuyết, có sương mù, có tất cả thời tiết.

    Đông nam tây bắc trung thượng trung hạ vô cùng ngay ngắn không kém một ly.

    Mặt đất có sơn mạch, có nham thạch, có sa mạc, có bãi cỏ, có rừng rậm, tất cả đều có hết.

    Đây là một không gian hoàn toàn đủ hết bản thu nhỏ.

    Đương nhiên còn kém vài thứ quan trọng.

    Thứ nhất, thời gian.

    Thứ hai, sinh mệnh có linh tí.

    Ở trong này không có thời gian chảy, hoàn toàn đi theo bên ngoài chảy, cũng không có linh trí sinh mệnh.

    Không gian có phóng đại gấp mấy vạn, mấy chục vạn lần thì vẫn gọi là tiểu thiên thế giới, chỉ có thế thôi.

    Đương nhiên muốn đến tiểu thiên thế giới phải trước tiên thăng lên thế giới cảnh đã, hơn nữa muốn thành tựu thế giới, khai thiên tích địa, tạo vật hóa linh các loại vô thượng thần thông.

    Nếu thật đến khi đó thì Lục Nguyên có thể xưng là thần trong thần, so với thần linh còn thần.

    Hơn nữa lúc này trong trời đất có bày ngũ hành, Lục Nguyên cảm giác các loại vật quy thành một, chia làm năm hướng.

    Luân hồi thiết tắc xuất hiện gia cố toàn không gian.

    Có luân hồi thiết tắc gia cố, khiến độ cứng của tiểu thiên thế giới này tăng gấp đôi, cơ bản là gấp hai ban đầu.

    Lập tức có vô số khí âm dương tụ tập hóa trên không trung gia cố các góc không gian, khiến lực phòng ngự của không gian tăng vọt, mạnh cực kỳ, gấp bốn ban đầu, đây là tác dụng thiết tắc chồng thiết tắc.

    Tiểu nhân quả thiết tắc là nửa thiết tắc cũng bay ra, khiến phòng ngự không gian của Lục Nguyên tăng lên gấp sáu lần vốn có.

    Đây chính là tác dụng thiết tắc, mỗi một cái đầu tăng mạnh không gian phòng ngự, độ cứng rắn.

    Càng nhiều thiết tắc thì không gian càng không dễ bị phá hư, Lục Nguyên nghĩ lấy thứ kiếm ý của mình muốn đâm phá mình kiếm phương không gian pháp tắc này là rất khó khăn.

    Năm đó đâm phá không gian pháp tắc của đám Kiếm Tham cực kỳ đơn giản.

    Đây chính là mình kiếm phương không gian pháp tắc của mình ư?

    Lục Nguyên đã biết mình đến hỗn động cảnh ngũ tầng không gian pháp tắc.

    Hơn nữa đây là kiếm phương không gian pháp tắc của mình.

    Đến kiếm phương không gian pháp tắc rồi Lục Nguyên chỉ cảm thấy nguyên khí phun nuốt gấp nhiều lần ban đầu, một tầng này biến đổi quá lớn.

    Thân thể hắn tồn trữ không ít nguyên khí thiên địa, có thể bỏ vào không gian bản thân.

    Vốn không gian vô cùng đơn điệu giờ biết đặc sắc nhiều màu, tựa như một thành trì nhỏ thật sự.

    Hơn nữa Lục Nguyên phát hiện tiểu kiếm đạo thụ của mình lại lớn chút, hắn có cảm giác đợi khi tiểu kiếm đạo thụ trưởng thành đến đâm trời, khi đó nó sẽ cắm rễ toàn không gian, lúc ấy kiếm phương không gian pháp tắc của mình càng xuất sắc, cường đại.

    Bất giác Lục Nguyên phát hiện mình cũng theo trào lưu tùy thân mang không gian.

    Hơn nữa sau này sẽ là trường phái tùy thân mang theo một thế giới.

    Lục Nguyên cũng rảnh, lấy ý niệm thúc đẩy trong kiếm phương không gian pháp tắc xây dựng một sân nhỏ.

    Sân là phỏng theo phong cách Trường Xuân Cư, nhưng Lục Nguyên không đặt tên nó là Trường Xuân Cư, nó có tên là Túy Tiêu Dao Cư.

    Lục Nguyên đến hỗn động cảnh ngũ tầng không gian pháp tắc rồi ngắm nghía tiểu kiếm đạo thụ của mình.

    Thật ra thì kiếm phương không gian pháp tắc khá là ghê gớm, những người khác đa số ở cảnh giới tiểu kiếm đạo thụ này vô cùng đơn điệu, chỉ mình Lục Nguyên có nhiều kiếm ý nên cảnh giới kiếm phương không gian pháp tắc mới khác lạ như vậy.

    Rốt cuộc đến hỗn động cảnh ngũ tầng.

    Nhìn kiếm phương không gian pháp tắc vây quanh người, Lục Nguyên có chút thổn thức.

    Rốt cuộc có không gian pháp tắc của mình rồi.

    Vì tương lai xây dựng sáng tạo ra thế giới mình, đặt nền móng vững chắc.

    Hỗn động cảnh lục tầng là hỗn chi khí tức, cần ở trong trong không gian pháp tắc của mình tinh luyện ra một chút hơi thở hỗn độn.

    Đương nhiên muốn có thể trong không gian pháp tắc tinh luyện ra chút hơi thở hỗn độn là việc vô vàn khó khăn, không dễ dàng gì, không thể vội vàng tiến lên, chờ sau này rồi tính.

    Bây giờ mình phải thử một lần uy lực của kiếm phương không gian pháp tắc đã.

    Thật ra không gian pháp tắc bình thường có hai tác dụng lớn trong chiến đấu.

    Một là hút đối thủ vào không gian pháp tắc của mình, lúc trước đám Kiếm Tham có dùng chiêu này đối phó với mình, tiếc rằng bị mình dùng thứ kiếm ý phá sạch sành sanh.

    Còn có một cách là dùng không gian pháp tắc đè bẹp đối thủ.

    Không gian pháp tắc bản thân ở bán vị diện, cái gọi là bán vị diện tức thật sự tồn tại nhưng không hoàn chỉnh, không thể cấu thành tự do vị diện, nếu đã kêu bán vị diện thì đương nhiên không xem như hoàn toàn tồn tại trong trung ương thiên triều.y

    Nhưng chủ nhân mỗi một không gian pháp tắc có thể truyện hoán nó tới nghiền đối thủ.

    Không sai, đến đẳng cấp này có thể dùng không gian đập người.

    Lục Nguyên suy nghĩ mình dùng không gian đập người sẽ như thế nào.

    Lục Nguyên nhìn bốn phía, phát hiện một mảnh trống rỗng.

    Bất cứ loài chim yêu thú nào đều chạy xa.

    Mới rồi Cổ Cổ Đa Túc Loan vô cùng cường đại còn chết trong tay Lục Nguyên, yêu thú khác mắt đâu bị mù, tất nhiên phải chạy thật xa.

    Hình như không có chỗ thử chiêu, vậy dưới đất thì sao.

    Lục Nguyên ngự kiếm phương không gian pháp tắc mạnh đập xuống đất, muốn nhìn uy lực của nó.

    Phút chốc kiếm phương không gian pháp tắc như sao băng rơi xuống nặng nề đập trên mặt đất.

    Đất bùm một tiếng bị đụng mở một lỗ ổng vô cùng to lớn.

    Cái này!

    Đám Kiếm Ngục, Kiếm Hùng, Kiếm Tiềm hít ngụm khí lạnh.

    Độ cứng rắn của trung ương thiên triều không bình thường, gấp nngaf lần nước ngoài, nơi rễ kiếm đạo thụ đâm thì độ cứng rắn của đất gấp trăm lần đất trung ương thiên triều bình thường.

    Không gian pháp tắc của đám Kiếm Ngục chỉ có thể để lại một dấu không sâu không cạn ở đất kiếm đạo thụ mọc rễ.

    Cho nên lúc tìm kết tinh phòng ngự dưới đất đều dùng địa độn thuật tiến vào.

    Ai mà giống Lục Nguyên, kiếm phương không gian pháp tắc đụng một cái liền ra cái hố lớn vậy.

    Không gian pháp tắc của Lục Nguyên thật mạnh!

    Kiếm Ngục tuy tự xưng là kiếm địa ngục, nhưng đối mặt người như vậy cũng thấy vô lực.

    Người như vậy đúng là ở trên Kiếm Đạo Bát Cực, chỉ có Kiếm Chi Tử mới trấn áp được, bây giờ cách ước hẹn tám năm của Kiếm Chi Tử còn có một đoạn thời gian.

    Lục Nguyên uống một hớp rượu, đã quá.

    Trong thời gian tiếp theo, Lục Nguyên trải qua ngày nhàn nhã.

    Giờ về mặt Kiếm Môn nên dạy cũng đã dạy xong, không có gì nhiều để dạy nữa.

    Cái cuối cùng thời gian thiết tắc không vội dạy, bởi vì Lục Nguyên cũng không sốt ruột học.

    Học kiếm là phải theo trật tự tiến dần, nóng nảy không được.

    Thời gian tiếp theo đa số hắn dùng để uống rượu, cũng có mấy lần gặp gỡ Kiếm Linh Đế Cơ.

    Gặp gỡ Kiếm Linh Đế Cơ, ở chung rất tự nhiên.

    Không có bao nhiêu gò bó, hai người giống như trời sinh hợp ý vậy.

    Ánh nắng ấm áp, Lục Nguyên dựa vào nhánh cây, mặc kệ nắng chiếu vào người.

    Thiếu nữ đứng lên từ biệt, vì sắc trời dần tối.

    Thiếu nữ che khăn trắng mặt hồng nhạt, dường như vì có ánh nắng ấm áp chiếu.

    Thiếu nữ nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Phải rồi, tên ta là Vân Tụ Tuyết.

    Thiếu nữ nói tên mình xong lập tức rời đi.

    Vân Tụ Tuyết!

    Đây là tên của Kiếm Linh Đế Cơ.

    Vân tụ chợt huy gió cuốn tuyết!

    Hay cho Vân Tụ Tuyết.

    Bây giờ Lục Nguyên phát hiện trong lòng mình có chút hảo cảm với thiếu nữ này.

    Thời gian cứ thế trôi qua, gần một năm đã qua rồi.

    Khu Kiếm Môn có tổng cộng ba người tiếp nhận lời mời kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài của pháp cổ văn minh, chính là Kiếm Ngục, Kiếm Hùng và Lục Nguyên.

    Bình thường một Vô Thượng Đại Giáo có ít nhất ba danh ngạch, vừa lúc đứa ba người này.

    Nếu Kiếm Ma, Kiếm Tuệ chưa chết thì chắc chắn sẽ tranh giành một phen, nay chết gần hết nên không có tranh chấp gì.

    Chương 896: Cừu Quỷ Đao Phó Cừu(thượng)

    Lục Nguyên không mấy quan tâm việc này, Kiếm Môn có thể dạy cho hắn quá ít ỏi, sớm muộn gì sẽ tiến bước này đi đến võ đài càng lớn.

    Có một ít trưởng lão hoặc chí tôn đối với ba chỉ tiêu này hâm mộ và ghen ghét.

    Có thể đi vào kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài pháp cổ văn minh, ở trong pháp cổ văn minh học thêm một chút, tương lai trưởng thành đáng giá mong chờ, chỉ nghĩ thôi đã khiến người rất động tâm.

    Tiếc rắng không có cơ hội đó, chỉ Kiếm Ngục, Kiếm Hùng, Lục Nguyên là có cơ hội.

    Rất nhanh ba người Kiếm Hùng, Kiếm Ngục, Lục Nguyên sắp xuất phát, lần này mang đội chính là Hiên Viên Thập Nhị.

    Lúc hắn mới vào Kiếm Môn, cảm giác thực lực của Hiên Viên Thập Nhị là không đoán được, có thể dễ dàng diệt địa long, nhưng nay Lục Nguyên liếc sơ liền nhìn thấu thực lực của gã, chỉ là hỗn động cảnh lục tầng, hơn nữa thiên tư không bằng Kiếm Ngục, Kiếm Tuệ, chỉ dựa vào tuổi lớn mới tu thành hỗn động cảnh lục tầng, vậy nên không được pháp cổ văn minh kêu gọi xếp vào kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài.

    Hiên Viên Thập Nhị đúng là chỉ dẫn đường thôi.

    Lúc trước là đại đạo cảnh, Lục Nguyên ra ngoài cần bảo vệ.

    Bây giờ e rằng chí tôn bình thường không làm gì được Lục Nguyên, ở hoàn cảnh trung ương thiên triều vô cùng an toàn.

    Hiên Viên Thập Nhị làm người dẫn đường, một hàng bốn người bay hướng pháp cổ văn minh.

    Trong quá trình có đi qua một số truyền tống trận, nếu không thì dù lấy tốc độ của Lục Nguyên cũng quá xa xôi.

    Càng tới gần truyền tống trận của pháp cổ văn minh thì càng có người pháp cổ văn minh canh gác.

    Hiên Viên Thập Nhị đưa ra các loại cjhwngs minh mới thông qua, đủ thấy pháp cổ văn minh phòng bị nghiêm ngặt.

    Rốt cuộc trước mắt Lục Nguyên cảm giác nguyên khí thiên địa càng đậm đặc, nhìn sang thấy vô số thần long cực kỳ khổng lồ đang bay.

    Những thần long to lạ lùng, mỗi một con cỡ vìa vạn trượng, thậm chí là mấy chục vạn trượng.

    Thần thú như phượng hoàng đang bay, bảo vệ chính giữa.

    Chính giữa là một tiểu thiên thế giới vô cùng khổng lồ.

    Tiểu thiên thế giới khổng lồ cỡ nào chứ, thành trì, sơn mạch dù ngay trước mắt nhưng là qua cái lồng phòng ngự trong suốt.

    Pháp cổ văn minh khác với Kiếm Môn.

    Kiếm Môn là ba tinh thần làm dất dựng môn phái.

    pháp cổ văn minh thì lấy một tiểu thiên thế giới làm nơi kiến trúc môn phái.

    Lục Nguyên từ bên ngoài nhìn, thấy đất rộng bạt ngàn, e rằng cỡ vài châu, hơn nữa ở trên trời hiện ra ngàn tinh thần.

    Kích cỡ pháp cổ văn minh là lớn gấp mấy ngàn, mấy vạn lần Kiếm Môn.

    Đây chính pháp cổ thế giới!

    So với tiểu thiên thế giới bình thường thì tiểu thiên cổ pháp cổ thế giới cường đại hơn nhiều.

    Thông qua cửa lớn pháp cổ thế giới cũng to lạ lùng.

    Thế giới môn to lớn!

    Túc mục!

    Hiện đầy pháp thuật huyền ảo, pháp thuật trang nghiêm.

    Rốt cuộc đến pháp cổ thế giới, Lục Nguyên biết tương lai một đoạn thời gian mình sẽ ở trong này đặc huấn.

    Hiên Viên Thập Nhị đưa ra chứng minh, thủ vệ pháp cổ văn minh thế giới môn tra xét xong rốt cuộc để bốn người vào trong pháp cổ thế giới.

    Mới vào pháp cổ thế giới cảm thấy nguyên khí nơi này rất đậm, đậm hơn Kiếm Môn nhiều, xuất hiện ở trước mắt hắn là một thế giới to lớn.

    Người pháp cổ văn minh dẫn đường nói:

    - Bây giờ các ngươi phải đi tinh thần số một ngàn lẻ ba.

    Trong pháp cổ văn minh có ngàn tinh thần, không phải mỗi tinh thần đều có tên, chỉ đánh số.

    Nói xong gã dẫn bốn người đi tinh thần số một ngàn lẻ ba.

    Rất nhanh, tinh thần số một ngàn lẻ ba đã hiện ra trước mắt.

    Họ thông qua tầng khí quyển tiến vào tinh thần số một ngàn lẻ ba, đáp xuống một điểm trên tinh thần.

    Tại đây có nhiều phòng ốc đơn giản, đều tạo ra cho kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài lần này.

    Lục Nguyên tới đây thì ngây ngẩn.

    Bởi vì trông thấy một người quen.

    Đại Dung quốc nhị quốc chủ Nạp Lan Đức!

    Gã, tại sao ở đây?

    Nạp Lan Đức trông thấy Lục Nguyên cũng ngây như phỗng.

    Lsy do nguyên khíiếm đạo xuất hiện tại đây, dựa theo kế hoạch thì gã nên ở Đại Dung quốc làm nhị quốc chủ, nhưng gã đến đây là vì may mắn.

    Gã ở Đại Dung quốc phát hiện một bảo tàng, thực lực tăng vọt, đến hỗn động cảnh lục tầng.

    Lần này thực lực quá cao, không làm được quốc chủ Đại Dung quốc nên gã vào trung ương thiên triều luôn.

    Trước kia Nạp Lan Đức ở Đại Dung quốc có kết bạn không ít người, vào trong trung ương thiên triều vô cùng may mắn có một danh ngạch kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài của pháp cổ văn minh, nên mới đến đây.

    Gần đây Nạp Lan Đức vô cùng may mắn, thực lực tăng tiến, tràn trề tự tin.

    Giờ thấy Lục Nguyên thì sát khí dâng lên.

    Lục Nguyên, tiểu tử này trước kia khí vận cực tốt nên mới biến mạnh như vậy.

    Nhưng bây giờ vận may của mình cũng tốt lên, vạn đạo ở ta, Lục Nguyên, ngươi ngoan ngoãn thua đi.

    Trước nguyên khí ở thử thách trăm quân Nạp Lan Đức mấy lần tính kế Lục Nguyên, kết quả bị hắn phá hết, hai người kết mối thù sâu.

    Lần này Nạp Lan Đức định đích thân ra trận, hoàn toàn đánh bại Lục Nguyên, gã mới là khí vận vương giả, gã là có tài mà muộn thành công.

    Nạp Lan Đức tràn đầy tự tin nghĩ.

    Pháp cổ văn minh, trong tinh thần số một ngàn lẻ ba, bây giờ rất náo nhiệt.

    Lục Nguyên liếc Nạp Lan Đức, hơi ngoài ý muốn, chẳng ngờ gã có mặt ở đây.

    Nếu có cơ hội nhất định phải đánh Nạp Lan Đức tơi bời.

    Lục Nguyên không phải người mang thù, nhưng Nạp Lan Đức hai lần muốn tính kế hắn, nếu bị gã thành công một lần là hắn sẽ rất thảm, dưới tình huống như thế mà tha cho người ngày mới là ngu.

    Đương nhiên phải có cơ hội mới được, trên thế giới có đủ các loại quy tắc, thực lực hiện nay của hắn chưa đến mức không nhìn mọi quy tắc.

    Mình vẫn quá non, khi nào thì mới đến thế giới cảnh được đây, đó mới là thực lực xưng hùng trung ương thiên triều.

    Lục Nguyên nhìn bên cạnh, đa số là mấy người tụ lại, nhưng có vài nơi là mười mấy người, mấy chục người tụ tập.

    Hiên Viên Thập Nhị nói:

    - Mấy người ở một chỗ đa số là Vô Thượng Đại Giáo.

    Những Vô Thượng Đại Giáo này giống như Kiếm Môn chúng ta, một môn phái chỉ có thể đến một người thôi, ví dụ như người Vô Song Môn, Chân Nhất Môn.

    Vô Song Môn và Chân Nhất Môn, đấy chẳng phải là Vô Thượng Đại Giáo từng gặp trong Thái Hoàng Thiên sao?

    Khi đó quan hệ với Chân Nhất Môn bình thường, với Vô Song Môn thì gay gắt, hắn còn tru sát mấy người Vô Song Môn.

    Chỉ thấy trong Vô Song Môn có người căm thù nhìn hắn, thật ra Phó gia kết thù với Lục Nguyên có nhiều người ở trong Vô Song Môn.

    Lần này tuyệt thế thiên tài Vô Song Môn đến đây có Phó Cừu.

    Phó Cừu vóc dáng rất cao, đao pháp tinh tuyệt, là đỉnh hình Phó gia.

    Tiền đồ của Phó Xung bị Lục Nguyên hủy, Phó Dịch chết trong tay hắn, Phó gia và Lục Nguyên thù sâu như biển.

    Phó Cừu hung dữ trừng Lục Nguyên.

    Cừu Quỷ Đao Phó Cừu!

    Hiên Viên Thập Nhị giới thiệu mấy môn phái khác, chỗ này còn có cái gì Tiêu Thần Lôi môn, Thiên Thủy Môn, Ngự Hỏa môn vân vân, rất nhiều môn phái.

    Những môn phái này hoàn toàn không tiếp xúc với Lục Nguyên, chỉ nghe tên, hơn nữa nghe xong liền quên.

    Hướng đông có một đám người, gồm mấy chục tên, biểu tình như gió, hơi kiêu ngạo.

    Người dẫn đầu lớn lên tuấn tú đẹp trai, tóc dài tung bay, áo xanh phần phật theo gió bay.

    Lục Nguyên có chút ấn tượng, ủa, cái người, người, người này là?

    Chương 897-898: Cừu Quỷ Đao Phó Cừu (trung-hạ)

    Lục Nguyên lục tìm trong đầu, rốt cuộc phát hiện thân phận.

    Còn nhớ lúc đó trong thiên pháp tửu, Pháp Thánh Đế Tử thử thách mình, lấy vô thượng tạo vật thủ đoạn, tạo ra người này, nói đây là một trong tình địch lớn nhất của mình, Phong Nhị Thập Tứ phong chi văn minh.

    Nghe nói người này thực lực cao tuyệt, giờ gặp đúng là nhân trung phong thần, còn là lãnh tụ mấy người phong chi văn minh khác.

    Hiên Viên Thập Nhị truyền âm nói:

    "Đây là người phong chi văn minh.

    Phong chi văn minh cũng là từ pháp cổ văn minh quản lý, xem ra họ đều đến.

    Người dẫn đầu tên gọi Phong Nhị Thập Tứ, nghe nói tốc độ cực nhanh, có danh hiệu phong thần."

    Phong thần Phong Nhị Thập Tứ.

    Phong Nhị Thập Tứ chỉ liếc mắt một cái hồi lờ đi đám Lục Nguyên, đối với gã nhóm Lục Nguyên chỉ là ba kẻ nhỏ bé không đáng kể, giống con kiến.

    Lục Nguyên lại nhìn hướng khác, chỗ này cũng có mấy chục người, toàn thân đầy mùi thuốc.

    Hiên Viên Thập Nhị giới thiệu rằng:

    - Đây là người dược chi văn minh.

    Dược chi văn minh cũng thuộc pháp cổ văn minh quản lý, lần này đến tham gia kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài.

    Lục Nguyên có nhiều ấn tượng với dược chi văn minh, vì khi ở Thái Hoàng Thiên từng gặp người của dược chi văn minh, khi đó đánh bại từng người.

    Lãnh tụ của dược chi văn minh, Hoa Biển Y chắp tay đứng, không thèm để ý Lục Nguyên.

    Lục Nguyên lại nhìn hướng khác, chốn ấy có mấy chục người, mang theo bình khí hơi lạ, đó là hơi thở giống kiếm mà không phải kiếm.

    Loại hơi thở này cực kỳ quái lạ, Lục Nguyên chưa từng thấy, hơn nữa hơi thở này làm hắn hơi bị khó chịu.

    Mấy chục người trò chuyện rôm rả.

    Hiên Viên Thập Nhị trầm giọng nói:

    - Bọn họ chính là người phong chi văn minh.

    Phong chi văn minh!

    Văn minh phản bội kiếm đạo tự thành văn minh, ngược lại đứng trên kiếm đạo.

    Văn minh thèm thuồng bảo vật trấn phái của Kiếm Môn, đem thế lực thẩm thấu vào Kiếm Môn.

    Văn minh bây giờ gần như khống chế một nửa Kiếm Môn.

    Lục Nguyên nhìn hướng văn minh đó.

    Ba văn minh hầu như có chút liên quan với Lục Nguyên.

    Đương nhiên may là văn minh thứ tư không liên quan gì Lục Nguyên cả.

    Lục Nguyên đến không khiến bao nhiêu xôn xao nhưng không tránh được dẫn đến cười nhạo.

    - A, người Kiếm Môn...

    - Ha ha, cái môn phái bị kỷ nguyên áp chế lại có người đến rồi?

    - Môn phái này chỉ có Kiếm Ngục còn được, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma, Kiếm Hùng thì bình thường thôi.

    Có một số người nghe tiếng Kiếm Ngục, trong nhiều đệ tử bên ngoài trừ đứng trên cao tất cả như Kiếm Chi Tử là một trong Khí Vận Thất Tử, thanh danh lớn nhất không chút nghi ngờ chính là Kiếm Ngục, danh hiệu kiếm địa ngục thế nào cũng phải có chút tài chứ.

    - Đúng rồi, nghe nói Kiếm Môn bây giờ có một người tên Lục Nguyên.

    - Ngươi nói là tên khiến hai thánh đế tử đấu nhau ấy hả?

    - Lục Nguyên rốt cuộc có gốc gác gì mà khiến hai thánh đế tử đấu nhau vậy nhỉ?

    Một năm trước cuộc chiến của hai thánh đế tử thật là đánh kinh thiên động địa, khu pháp cổ văn minh thống trị người người đều biết, bàn tán xôn xao.

    Mọi người không hiểu được Lục Nguyên và Pháp Thánh Đế Tử có quan hệ gì.

    Việc này vốn cực kỳ bí ẩn, Pháp Thánh Đế Tử dù biết muội muội hơi thích Lục Nguyên nhưng không vạch ra, vậy nên các đại thế lực có phái mật thám gì cũng không biết việc này, đều cho rằng không chừng Lục Nguyên dùng cái gì đi thông đường Pháp Thánh Đế Tử, hoặc là thên thích của thê thiếp Pháp Thánh Đế Tử.

    Có người tò mò hỏi:

    - Phải rồi, Lục Nguyên là ai người nào?

    Trong đám người có kẻ biết Lục Nguyên, chỉ cho người kia xem hắn.

    Đa số nhìn hướng Lục Nguyên, thấy thì thất vọng.

    Có người tò mò nói:

    - Ủa, lần này kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài không phải bảo ít nhất phải là hỗn động cảnh lục tầng ư?

    Sao Lục Nguyên mới là hỗn động cảnh ngũ tầng liền tiến đến đây vậy?

    - Đơn giản thôi, chắc chắn là đi đường Pháp Thánh Đế Tử rồi, được đặc biệt chiêu vào, coi như nhờ quan hệ.

    - Thì ra là nhờ quan hệ.

    Một số người đăm chiêu, thật ra trong đám không phải chỉ mình Lục Nguyên là hỗn động cảnh ngũ tầng nhưng it ỏi vài người mà thôi, hiển nhiên đều thuộc dạng nhờ quan hệ.

    Lục Nguyên bị bỏ vào loại đó luôn.

    Tất nhiên bàn tán đề tài này chỉ là chốc lát, mọi người lại thảo luận về chuyện khác.

    Trung ương thiên triều hết sức rộng lớn, dù là khu vực pháp cổ văn minh thống trị cũng lớn đến khó tin, bình thường rất hiếm thấy mặt, giờ gặp nhau thì có loại ngưỡng mộ danh tiếng đã lâu đi bắt chuyện, cũng có loại cừu nhân gặp lại mắt đỏ.

    Trong chớp mắt, khí thế cực kỳ cường đại từ bên trên áp xuống.

    Khí thế hơn xa chí tôn, Lục Nguyên có tiếp xúc loại khí thế này.

    Khí thế của Kiếm Chủ và Kiếm Như Hải chính là như vậy.

    Lục Nguyên ngẩng đầu lên, chỉ thấy trên trời dần đáp xuống một người đàn ông trung niên gầy gò tiên phong đạo cốt.

    Thế giới cảnh!

    Lục Nguyên lập tức hiểu người đàn ông trung niên tiên phong đạo cốt này chắc là thế giới cảnh.

    Người đàn ông trung niên đạo bào bay bay, toàn thân như đang ngưng tụ thành từng chữ pháp, không ngừng tự thuật pháp văn minh, pháp huyền diệu!

    Người đàn ông trung niên nói:

    - Ta chính là đế tử thứ mười ba, Pháp Tiêu Đế Tử.

    Trước kia đã từng nói, đế tử xếp ở mười hàng đầu đều là thế giới cảnh, thật ra đế tử thứ mười ba Pháp Tiêu Đế Tử cũng là thế giới cảnh.

    Pháp Tiêu Đế Tử thường không cuốn vào tranh quyền đoạt thế của đế tử.

    - Lần này kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài do ta chủ trì, thời gian rất dài trong tương lai ta là giáo quan của các ngươi.

    Pháp Tiêu Đế Tử thản nhiên nói:

    - Thật bất hạnh là cá nhân ta không thích cho các ngươi thời gian nghỉ ngơi, vậy nên bây giờ kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài bắt đầu.

    Bắt đầu liền?

    Nhanh vậy?

    Pháp Tiêu Đế Tử vừa nói xong, đa số người chưa kịp phản ứng.

    Pháp Tiêu Đế Tử nói:

    - Thật không may là không phải mỗi người được triệu tập tới đây đều có thể tiến vào pháp cổ văn minh tập huấn, tại đây có rất nhiều người bị đào thải.

    Nơi này còn có đào thải người?

    Có thể nói rất nhiều người không nghĩ tới sẽ bị loại, nghe Pháp Tiêu Đế Tử nói vậy thì hơn phân nửa ngu ra.

    Pháp Tiêu Đế Tử chắp tay sau lưng, nói:

    - Quy tắc đào thải rất đơn giản, người pháp cổ văn minh không cần bị đào thải, tất cả thế lực khác đều phải tham gia lần đào thải này.

    Kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài này là lấy hỗn động cảnh ngũ tầng đến hỗn động cảnh thập tầng làm chủ yếu.

    - Trước tiên chúc mừng người hỗn động cảnh cửu tầng, thập tầng, các ngươi không cần tiến vào bị đào thải, có thể trước đi qua đấu loại.

    - Còn người hỗn động cảnh lục tầng, lục tầng, bát tầng, các ngươi nghe kỹ đây, các ngươi sẽ thành hai tổ tiến hành chiến đấu, người thua tự động bị đào thải rời khỏi pháp cổ văn minh, không thể tham gia kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài.

    Đương nhiên quy tắc rút thăm là thế này, hỗn động cảnh lục tầng chỉ đấu với đối thủ hỗn động cảnh lục tầng.

    Hỗn động cảnh thất tầng chỉ gặp đối thủ hỗn động cảnh thất tầng.

    Hỗn động cảnh bát tầng chỉ đấu cùng đối thủ hỗn động cảnh bát tầng.

    Còn mấy hỗn động cảnh ngũ tầng linh tinh, đối thủ của các ngươi là hỗn động cảnh lục tầng, cơ bản sắp xếp như vậy.

    - Thắng đối thủ cùng tiểu cảnh giới là có thể tiến vào tập huấn cuối cùng.

    - Nếu không thắng được thì lên đường về nhà đi.

    Kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài của pháp cổ văn minh vừa mới bắt đầu đã rất kịch liệt.

    Người thắng ở, người thua về.

    Không phải người pháp cổ văn minh, từ hỗn động cảnh lục tầng đến bát tầng đều tùy cơ rút thăm gặp đối thủ.

    Chỉ chiến thắng đối thủ này mới có thể chân chính tiến vào kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài của pháp cổ văn minh, tăng cao thực lực của mình.

    Người trong văn minh có mặt không căng thẳng gì mấy.

    Nhưng người Vô Thượng Đại Giáo thì rất hồi hộp.

    Thật ra Vô Thượng Đại Giáo khác giống như Kiếm Môn, đến hỗn động cảnh lục tầng là không còn gì bồi dưỡng nữa, chỉ có dựa vào thời gian hoặc ngẫu nhiên kỳ ngộ bỗng tăng thực lực, hoàn toàn là ăn may, hoặc dùng thời gian xa xôi tiêu hao, nếu không thì chẳng có cách nào.

    Bây giờ trước mắt có cơ hội, tất nhiên họ sẽ xoa tay rồi.

    Tiếp theo là bắt đầu rút thăm.

    Lần này rút thăm, ba người Kiếm Môn đều tiến lên.

    Loại rút thăm này là tùy cơ, Kiếm Ngục đụng đối thủ đến từ Vô Thượng Đại Giáo Ngự Hỏa môn.

    Kiếm Hùng gặp đối của là người phong chi văn minh.

    Rốt cuộc đến lượt Lục Nguyên, hắn rút cây thăm ra, mở ra, đối tượng là giản chi văn minh Trương Quân Khả.

    Giản chi văn minh Trương Quân Khả ư?

    Lát sau trong giản chi văn minh, một người tuổi trẻ có chút tà khí cất tiếng cười.

    Người này tóc đỏ sậm, mắt xếch, đầy khiêu khích.

    Gã nói:

    - Đối thủ của ta là Lục Nguyên.

    Nghe gã nói vậy, mấy người giản chi văn minh khác nhìn sang.

    Người thế lực môn phái khác không hiểu rõ về Lục Nguyên, nhưng người giản chi văn minh đa số có nghe tiếng hắn.

    Hết cách, Kiếm Môn có gần phân nửa bị giản chi văn minh xâm nhập.

    Dưới tình huống như vậy, tình báo của Kiếm Môn có thể lừa được giản chi văn minh không?

    Lãnh tụ đám giản chi văn minh là một người cõng giản trên vai, mày trắng kỳ lạ rũ xuống.

    Lãnh tụ Giản Nguyệt Bạch lạnh nhạt nói:

    - Cẩn thận chút, sức chiến đấu của Lục Nguyên vượt qua Kiếm Ngục nhiều.

    - Kiếm Ngục chỉ là phế vật, xưng hùng tại Kiếm Môn thôi, đụng phải người giản chi văn minh thì tính cía gì?

    Trương Quân Khả tóc đỏ cười khẩy nói:

    - Lục Nguyên cũng chỉ xưng hùng trong Kiếm Môn, hắn đụng phải ta chắc chắn sẽ thua.

    Bởi vì ta ở trong giản chi văn minh được gọi là thiên tài.

    Người tên Trương Quân Khả cười tà, hiển nhiên đang suy nghĩ lát nữa làm sao ngược đãi Lục Nguyên.

    Gã tràn đầy tự tin!

    Những người khác lần lượt rút thăm xong, bắt đầu hỏi thăm tình hình đối thủ, nhốn nháo cả lên.

    Pháp Tiêu Đế Tử lạnh nhạt nói:

    - Bây giờ đã rút thăm xong, bắt đầu được rồi.

    Một đối một đấu, đọc tên ra liền đánh, người thắng ở lại, người thua bị đào thải.

    - Trận thứ nhất, Vô Thượng Đại Giáo Kiếm Môn Kiếm Ngục đối với Vô Thượng Đại Giáo Ngự Hỏa môn Dược Hỏa Vũ.

    Trận thứ nhất là Kiếm Ngục lên sân.

    Lục Nguyên nổi hứng lên, trước nhiên rồi nói sau.

    Hắn và Kiếm Ngục ở trong kiếm tu tinh thần lâu như vậy mà chưa từng thấy gã ra tay.

    Kiếm Ngục nhảy vào trong sân.

    Lúc gã lên sân dấy lên xôn xao.

    Vô Thượng Đại Giáo Ngự Hỏa môn ra sân là Dược Hỏa Vũ, một thiếu nữ.

    Con đường tu hành càng lên cao thì con gái càng ít ỏi, không thấy trong Kiếm Đạo Bát Cực chỉ có một cô gái là Kiếm Linh Đế Cơ sao.

    Trong Kiếm Môn tám chí tôn không có một người phụ nữ.

    Con gái ít mà xinh đẹp thì càng hiếm hơn.

    Dược Hỏa Vũ dáng người rất tốt, thân trên mặc đơn giản, thân dưới mặc váy ngắn, dáng người bốc lửa toát ra sức sống thanh xuân, khiến người bên dưới kêu to tuyệt.

    Kiếm Ngục và Dược Hỏa Vũ hành lễ xong, Dược Hỏa Vũ dẫn đầu tấn công.

    Chỉ thấy thân hình nàng động, năm con hỏa lòng bay ra khỏi chỉ chưởng tấn công Kiếm Ngục.

    Hay cho Kiếm Ngục, ngay lúc này kiếm xuất hiện ở không trung, mũi kiếm dần xuất hiện một con đường đen tối, năm hỏa lòng đều bị nuốt vào.

    Đây là cái gì?

    Đó là kiếm địa ngục ư?

    Bởi vì Lục Nguyên ở ngoài cuộc, khoảng cách khá xa nên xem không rõ một chiêu của Kiếm Ngục rốt cuộc là gì, có phải là kiếm địa ngục trong truyền thuyết không.

    Hắn rất lấy làm tiếc, phải chió sớm đấu với Kiếm Ngục, xem coi chiêu tên kiếm địa ngục rốt cuộc là thứ gì.

    Trong sân, Dược Hỏa Vũ thấy Kiếm Ngục như vậy chẳng những không sợ còn vui mừng, thân hình như luyện ở trên không trung bay múa.

    Từng đợt ánh lửa nổ trên trời, vô tận ánh lửa tuôn hướng Kiếm Ngục, đủ loại ngọn lửa xuất hiện, cái gì màthạch trung hỏa, đáy biển hỏa, thiên thượng hỏa, khiến nhiệt độ trong sân tăng cao.

    Trận này cuối cùng Kiếm Ngục vẫn là thua, gã là kiếm địa ngục, khắc chế kiếm chứ không phải lửa.

    Đối với trạn chiến này, tiếc nuối lớn nhất của Lục Nguyên là chưa một lần thử kiếm địa ngục.

    Trận thứ hai mươi ba là Kiếm Hùng đấu với phong chi văn minh Phong Dương Mục.

    Chiêu thức của Kiếm Hùng vô cùng hùng hồn, thế to lực nặng, nếu mặt đối mặt đánh thì đối thủ Phong Dương Mục chưa chắc địch lại gã, tiếc rằng tốc độ của đối thủ quá nhanh đánh đường vong.

    Gã đánh Kiếm Hùng chứ Kiếm Hùng đánh không trúng gã, rất nhanh, Kiếm Hùng thua trong tay Phong Dương Mục.

    Đối với trận chiến này, Lục Nguyên cảm thán là phát hiện người phong chi văn minh khống chế phong chi thiên địa pháp tắc trên cả mình.

    Tốc độ quá nhanh đi, sao làm được vậy?

    Lục Nguyên đăm chiêu, theo lý thì hắn đã nắm giữ phong chi thiên địa pháp tắc, sao giống như họ nhanh hơn một chút?

    Từng vòng qua đi, mãi vẫn chưa đến lượt Lục Nguyên.

    Chỗ này tổng cộng có ba, bốn trăm người, phải đánh hai trăm trận, chờ đến lượt hắn thì cần thời gian rất dài.

    Lục Nguyên ở một bên chán quá, đi vòng vòng chơi.

    Hắn đi dạo phát hiện phong cảnh xung quanh hơi kỳ, trên tinh thần số một ngàn lẻ ba rất hoang vắng nhưng có không ít lửa đốt cháy.

    Nhiệt độ của tinh thần số một ngàn lẻ ba chắc nên là không độ chứ, ở đâu ra nhiều lửa như vậy?

    Lục Nguyên tò mò, vừa lúc rảnh rỗi đi tới thăm dò.

    Hắn tới cạnh ngọn lửa, lấy tay sờ, phát hiện lửa này rất quái lạ, không giống bình thường cái loại thạch trung hỏa, đáy biển hỏa, này là lửa gì vậy?

    Lục Nguyên cảm thấy trong thân thể tiểu nhân quả thiết tắc chớp mắt hiện ra, dường như đang hấp thu cái gì.

    Có chuyện gì thế nào?

    Lục Nguyên ngây ra.

    Tiểu nhân quả thiết tắc không phải thiết tắc hàon toàn dùng trong chiến đấu, nhiều lúc có thể dùng nhân quả suy tính.

    Lục Nguyên lấy nhân quả suy tính, việc này liên quan rất sâu với hắn, tiểu nhân quả thiết tắc suy tính một chút coi như hiểu chỗ này rốt cuộc xảy ra việc gì.

    Thì ra thật lâu trước kia, Phật Đà Kiếm Tu bị Nam Vô Túc Vương Phật của phật cổ văn minh hại, rời khỏi phật cổ văn minh, lại bị thái cổ văn minh truy sát, trong lúc đó từng đến tinh thần này.

    Đương nhiên khi ấy tinh thần không phải thuộc về pháp cổ văn minh, nó chỉ ở bên cạnh pháp cổ văn minh mà thôi.

    Trên tinh thần này, Phật Đà Kiếm Tu cùng với kẻ truy sát từ thái cổ văn minh đại chiến, lần đó Pháp Tiêu Đế Tử bị thương một chút nhưng kẻ truy sát bị tiêu diệt sạch sẽ.

    Phật Đà Kiếm Tu vốn định lập tức rời đi, nhưng trong lòng nảy ra kinh sợ vô cùng, lấy nhân quả thiết tắc suy tính, biết có thái cổ văn minh đích thân đuổi theo.

    Dưới tình huống này, nhân quả thiết tắc của gã suy tính đến độ cao không thể tưởng tượng, thậm chí hơi đuổi theo vận mệnh thiết tắc.

    Gã tính đến sau này người truyền mình sẽ tới tinh thần, cho nên rải vô beien nghiệp hỏa, khiến tinh thần có vô tận nghiệp hỏa.

    Chương 899-900: Nghiệp hỏa

    Nghiệp hỏa không phải lửa bình thường mà là lửa nghiệp chướng.

    Kiếp trước có bao nhiêu oán liền chịu bao nhiêu địa ngục lửa cháy thiêu đốt, đó tức là nghiệp hỏa.

    Trong nghiệp hỏa, Phật Đà Kiếm Tu có để lại trong nhân quả thiết tắc nghiệp thiên địa pháp tắc khá quan trọng, cũng tức là nghiệp kiếm ý.

    Nhiều năm qua, bởi vì pháp cổ thế giới khuếch trương, nhiều tinh thần bị thu vào pháp cổ văn minh, tinh thần này cũng nằm trong số đó.

    Mới đầu tinh thần đầy nghiệp hỏa khiến nhiều người tò mò, có nhiều người pháp cổ văn minh muốn thu lửa này đều không thành công.

    Dù sao Phật Đà Kiếm Tu có tu vi gần với phó chủ văn minh, lại có nhân quả thiết tắc cường đại gia cố, không phải người hữu duyên sao có nghiệp hỏa này được.

    Tiếp sau đó còn kinh động chủ pháp cổ văn minh.

    Chủ pháp cổ văn minh lấy vô thượng pháp thuật suy tính, hiểu được ý đồ của Phật Đà Kiếm Tu, cũng tính ra người đời sau có duyên với mình nên chưa đụng nghiệp hỏa, khiến nghiệp hỏa tiếp tục giữ lại, dần bị đa số người pháp cổ văn minh lãng quên.

    Cứ thế qua đi.

    Thành tựu bây giờ của Lục Nguyên là tiểu nhân quả thiết tắc, muốn tu thành nhân quả thiết tắc còn cần hai kiếm ý nghiệp, báo và Giải Thoát Nhai, Phổ Độ Hải, bốn thứ này dù là cái nào cũng không dễ tu.

    Lúc trước hắn không có chút manh mốiai ngờ tại đây được cơ duyên.

    Lục Nguyên không lo đến trận chiến chốc lát nữa, bắt đầu tìm nghiệp hỏa.

    Đa số nghiệp hỏa không khó đi, Lục Nguyên thu chúng vào tay, bỏ vào kiếm phương không gian pháp tắc của mình.

    Loại nghiệp hỏa này sẽ không khuếch tán, sẽ không đốt cháy nguyên kiếm phương không gian pháp tắc.

    Mỗi một nghiệp hỏa ẩn chứa một ít vụn vặt của nghiệp kiếm ý.

    Bình thường sưu tầm nghiệp hỏa không phải chuyện dễ, vì nghiệp hỏa là lửa ác báo.

    Nhưng Lục Nguyên luyện thành tiểu nhân quả thiết tắc, chưa từng làm chuyện ác, không giết người lung tung, mỗi giết một người thì đối thủ tuyệt đối đáng chết, cho nên hắn chưa từng thẹn với lòng, vậy nên thu gom nghiệp hỏa rất an toàn.

    Nghiệp hỏa ở trong kiếm phương không gian pháp tắc ngày càng nhiều, Lục Nguyên cảm giác nghiệp kiếm ý càng lúc càng đầy đủ.

    Dần dần Lục Nguyên cảm giác nghiệp hỏa bị mình thu gom đủ rồi.

    Cùng lúc đó, hắn cảm giác ra cái gì là nghiệp kiếm ý.

    Bây giờ, thành cho ta, nghiệp kiếm ý.

    Kiếm ý thứ một trăm lẻ chín!

    Lúc này một bên khác, cuộc chiến một đối một sắp đọc đến tên Lục Nguyên.

    Nghiệp hỏa!

    Ngọn lửa địa ngục thiêu đốt tội ác.

    Nhân sinh tại thế, thiên đạo bất bình.

    Xây cầu sửa đường vô thi hài, giết người phóng hỏa dây vàng dát ngọc.

    Đây chính là nhân đạo!

    Nhân đạo lý.

    Con người sống trên đời, thế giới có rất nhiều quan hệ, các loại lợi ích khiến nhân đạo không công bình.

    Trên đời này có thiên đạo lý, cũng có nhân đạo lý.

    Nhân đạo vốn không công bình.

    Vậy nên thiên đạo san bằng, mới có nghiệp hỏa.

    Vô biên nghiệp hỏa, thiêu huỷ tội ác.

    Nghe nói trong mấy kỷ nguyên trước có một kỷ nguyên còn có cơ cấu Diêm La điện.

    Nếu khi còn sống ngươi làm chuyện xấu quá nhiều sẽ chịu địa ngục trừng phạt, làm ác càng nhiều thì sẽ vào địa ngục tầng càng sâu.

    Một phù chú bay lên, mặt trên viết thượng cổ văn tự 'Nghiệp', nghiệp kiếm ý rốt cuộc thành.

    Lục Nguyên hiểu khổ tâm của Phật Đà Kiếm Tu, không chỉ vì muốn truyền thừa nghiệp kiếm ý của gã.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng, biểu tình như đại phật cao tăng, như đại nho trong nho môn.

    - Nếu ta là chủ văn minh, chắc chắn sẽ sáng tạo ra lục đạo cân bằng, thế giới thiên đạo và nhân đọa cân bằng, khiến thiện có thiện báo, ác có ác báo.

    Lục Nguyên đặt quyết tâm.

    Cùng tức dưỡng ngô chính khí, cô linh bởi thế gian.

    Đạt tức kiến lập thế giới thiện ác có báo.

    Luyện xong nghiệp kiếm ý, Lục Nguyên bay thẳng tới chỗ chiến đấu, lúc này chắc sắp đến phiên hắn rồi.

    Hắn bay nhanh đến sân, phát hiện chưa tới lượt hắn.

    Hiên Viên Thập Nhị và Kiếm Hùng biểu tình quái lạ.

    Hiên Viên Thập Nhị hỏi:

    - Mới rồi ngươi làm sao vậy?

    Có kêu ngươi mà ngươi chậm chạp không xuất hiện, đợi đã lâu cuối cùng Pháp Tiêu Đế Tử phán ngươi thua.

    Á!

    Lục Nguyên ngẩn ra.

    Mình thua rồi?

    Bỗng dưng thua mất!

    Chết tiệt, luyện nghiệp kiếm ý qusa tập trung khiến bỗng dưng thua.

    Lục Nguyên không biết nên có cảm giác gì, vốn kế hoạch tại pháp cổ văn minh huấn luyện, chỉ vì luyện kiếm ý quá tập trung mà bỏ lỡ cơ hội.

    Nhưng cũng hết cách, luyện kiếm thành si là một trong đắc tính của hắn.

    Lúc này, một thanh niên tóc đỏ tà mị chắp tay sau lưng đi tới, người này chính là đối thủ Trương Quân Khả mà Lục Nguyên rút thăm.

    Trương Quân Khả nhìn Lục Nguyên, ánh mắt cực kỳ kiêu ngạo, nói:

    - Vừa rồi ta lên đài mà không thấy ngươi, xem ra ngươi biết không phải là đối thủ của ta, sợ ta muốn chết nên trốn không dám xuất hiện chứ gì?

    Đợi phán ngươi thua mới dám xuất hiện.

    Trương Quân Khả lắc đầu than thở nói:

    - Vốn ta còn muốn o cân lượng của ngươi chút, nhìn xem tuyệt thế thiên tài Kiếm Môn rốt cuộc có bao nhiêu sức nặng, kết quả chỉ đến trình độ này, thật đáng tiếc.

    Trương Quân Khả sớm nghe một số người trong giản chi văn minh nói Lục Nguyên lợi hại, có lòng muốn thử một lần.

    Lần chiến đấu này Trương Quân Khả dấy lên chiến ý, nhất định phải đạp Lục Nguyên dưới chân.

    Tuyệt thế thiên tài Kiếm Môn tính cái gì, mình là thiên tài giản chi văn minh, so với thiên tài Vô Thượng Đại Giáo cao một cấp bậc.

    Ai dè không thấy Lục Nguyên lên sân, thời gian đã qua rồi vẫn không thấy mặt hắn, cuối cùng tuyên bố gã thắng.

    Trương Quân Khả chắp tay sau lưng đứng, huênh hoang trước mặt Lục Nguyên.

    Đúng là một Lục Nguyên bình thường, sao dám đấu với gã được.

    Đến đây thì cuộc chiến cuối cùng đã xong.

    Ba người Kiếm Môn cùng bị đào thải, không ai ở lại.

    Pháp Tiêu Đế Tử nói:

    - Mới rồi chiến đấu một trăm năm mươi trận, đào thải một trăm năm mươi người.

    Một trăm năm mươi này có thể rời đi, các ngươi đi tinh thần số một ngàn lẻ năm, ở đó sẽ có người mang các ngươi rời đi.

    Lập tức một trăm năm mươi người rời khỏi tinh thần số một ngàn lẻ ba, bay tới tinh thần số một ngàn lẻ năm.

    Mọi người đi theo người dẫn đường tới một điểm trên tinh thần số một ngàn lẻ năm, chờ cuối cùng giải tán.

    Lục Nguyên hơi buồn bực, vốn định ở pháp cổ văn minh đặc huấn, kết quả tốt lắm, vì sai sót chìm trong luyện kiếm mà bị đào thải luôn.

    Đây chỉ vì mình quá sơ sẩy, sau này không thể phạm sai lầm tương tự nữa.

    Coi như không có đặc huấn của pháp cổ văn minh thì mình cũng có thể biến mạnh trong cuộc chiến.

    Chính lúc này, một khí thế cực kỳ cường đại giáng xuống.

    Một người đàn ông trung niên mặt đầy rầu, có vết đao, cực kỳ vạm vỡ đáp xuống.

    Gã đàn ông đôi mắt sắc bén như ưng, thân thể rắn chắc như gấu, mặt chữ điền hiện rõ uy nghiêm.

    Gã nói:

    - A, một đám kẻ thất bại bị đào thải?

    Chúc mừng các ngươi một tiếng, các ngươi không hoàn toàn bị đào thải, đây là cơ hội cuối cùng pháp cổ văn minh cho các ngươi, các ngươi bị chia đến Bại Giả Tổ.

    - Một trăm năm mươi người, một trăm năm mươi kẻ thất bại, nghe rõ ràng cho bổn đại gia, bây giờ các ngươi đang ở Bại Giả Tổ, nhưng đừng vội vui mừng, tương lai các ngươi sẽ bị bổn đại gia huấn luyện.

    Huấn luyện sẽ vô cùng vất vả, đến khi đó có chống được không là chuyện của các ngươi, tương lai sẽ rất khổ cực.

    - Tất nhiên bị bổn đại gia huấn luyện rồi trong số các ngươi chắc sẽ có một số nhân tài có thể đào tạo, lúc đó mới tranh hùng cùng người Thắng Giả Tổ.
     
    Hoa Sơn Tiên Môn Full
    Hoa Sơn Tiên Môn 10


    Hoa Sơn Tiên Môn

    Tác giả: Mạt Lăng Biệt Tuyết

    Nhóm dịch: Black - Vipvandan

    Làm ebook: tinhlinh2

    Nguồn: Bàn Long Hội.

    Chương 901-903: Pháp Cường Đế Tử

    Lục Nguyên nghe Pháp Cường Đế Tử nói, đăm chiêu nghĩ, những khí này trước kia mình có tiếp xúc qua.

    Ví dụ Nhâm Độc trên người có ma khí ngập trời, hay trên người mình có chính khí.

    Những khí này lúc chiến đấu đúng là có tác dụng, nhưng hình như là tự nhiên troa ra, không lẽ có thể thu lấy lợi dụng ư?

    Lòng Lục Nguyên dâng lên sự tò mò.

    Pháp Cường Đế Tử nói tiếp:

    - Không sai, tới đẳng cấp này thì có thể thu những khí đó để lợi dụng, giống như chiêu thức vậy.

    - Cho nên có một số người lợi dụng khí thành công pháp chiêu thức.

    - Ta luyện tập Pháp Tôn Bá Khí Quyết chính là pháp môn lợi dụng bá khí, hơn nữa là pháp môn đẳng cấp cao.

    Pháp Cường Đế Tử nói với một trăm năm mươi người rằng:

    - Bây giờ các ngươi đi theo sau ta, ta mang các ngươi đi một nơi.

    Nói xong Pháp Cường Đế Tử bay lên, giống như cưỡi mây lướt gió bay đi, trong mây mù ẩn chứa phi hành pháp thuật, phòng ngự pháp thuật vân vân, thật nhiều ảo diệu.

    Một trăm năm mươi người lập tức theo đuôi, cũng tự thi triển cách bay của mình.

    Có người lấy pháp thuật làm cơ sở bay như Pháp Cường Đế Tử, có người ngự pháp bảo bay, ví dụ chân đạp hai bánh xe lửa.

    Có một số ngự binh khí bay, ví dụ người giản chi văn minh là ngự giản mà bay.

    Đám Lục Nguyên thì là ngự kiếm đi.

    Tổng cộng một trăm năm mươi mốt người vòng phân nửa tinh thần, bay đến góc khác của tinh thần, Pháp Cường Đế Tử rốt cuộc ngừng lại.

    Lục Nguyên đánh giá hoàn cảnh xung quanh, phát hiện bọn họ đến một nơi phong cảnh rất đẹp.

    Trước mặt hắn có thác nước vô cùng to lớn, nghi ngờ là từ cửu thiên huyền lạc rơi xuống, từ không trung đổ xuống.

    Ầm ầm vù vù, tiếng động lớn vang vọng.

    Thác nước này dài đến gần vạn trượng.

    Thật ra vạn trượng không tính quá xa, nhưng thác nước này không phải một màu mà là năm màu.

    Hồng chanh hoàng lục bảy sắc đan vào, như mộng như ảo.

    - Đây là Vạn Pháp Bộc Bố.

    Pháp Cường Đế Tử nói:

    - Nghe nói năm đó có người tranh hùng tại đây, cuối cùng khiến thiên địa biến dị, hình thành Vạn Pháp Bộc Bố này, còn gọi là mộng huyễn thác nước thủy lưu của thác nước khác với chỗ khác, trong thác nước còn có một loại thiên tinh ngư cực kỳ quý giá.

    - Đương nhiên ta không phải kêu các ngươi đến ngắm thác nước, cũng không bảo các ngươi nhìn cá bơi trong nước.

    Pháp Cường Đế Tử chắp tay sau lưng nói:

    - Gọi các ngươi đến đây là vì thác nước này đặc biệt có lợi cho tu hành Pháp Tôn Bá Khí Quyết.

    - Bây giờ bắt đầu, Pháp Tôn Bá Khí Quyết tâm pháp.

    Cái gọi là Pháp Tôn Bá Khí Quyết, bá khí giả, thiên địa chi khí bá đạo.

    Pháp Cường Đế Tử đọc Pháp Tôn Bá Khí Quyết tâm pháp.

    Đọc xong rồi giải thích một phen, rồi gã mới nói:

    - Các ngươi có thể lấy thác nước này luyện Pháp Tôn Bá Khí Quyết, một khi luyện thành có thể khiến trong một đoạn khu vực thác nước chậm trôi đi.

    Một khi Pháp Tôn Bá Khí Quyết đại thành sẽ khiến thác nước trong khu vực ngừng trôi.

    - Bá khí vốn là khí chấn nhiếp kẻ địch.

    - Bá khí luyện đến cực độ sẽ khiến đối phương không thể nhúc nhích.

    - Thiên địa các khí có tác dụng riêng.

    Gã giải thích cặn kẽ xong, tiếp theo mọi người bắt đầu luyện Pháp Tôn Bá Khí Quyết.

    Đây là một môn tâm pháp khá hữu dụng, một khi luyện thành sẽ chấn nhiếp đối phương, khiến họ không dám nhúc nhích, đương nhiên bây giờ cần chấn nhiếp không phải kẻ địch mà là Vạn Pháp Bộc Bố trước mắt.

    MỴ trăm năm mươi người Bại Giả Tổ bắt đầu luyện tập.

    Lục Nguyên cũng bắt tay luyện.

    Pháp Tôn Bá Khí Quyết tâm pháp đã xẹt qua trong đầu hắn, một chữ một câu.

    Lục Nguyên bắt đầu vận khí, nghĩ đến Pháp Tôn Bá Khí Quyết, dần dần dường như có điều ngộ.

    Bá khí!

    Thật ra lúc trước mình cũng có, ví dụ tại Hoa Sơn làm chưởng môn, đối mặt thuộc hạ của Nhâm Độc như Nguyên Lăng, khi đó mình cực kỳ bá khí, nói mấy chiêu diệt đối thủ là thực hành được.

    Nhất phu đương quan, vạn phu mạc khai.

    Nói ngươi chết là ngươi phải chết.

    Những thứ này, chính là bá khí.

    Đối với Pháp Tôn Bá Khí Quyết, bây giờ Lục Nguyên rất có hứng thú.

    Vận hành tâm pháp, Lục Nguyên phát hiện trong người dường như sinh ra bá khí rồi.

    Bá khí khá cường đại, bá đạo, mình đã luyện Pháp Tôn Bá Khí Quyết được tiểu thành.

    Lục Nguyên thăm dò, lấy cách Pháp Cường Đế Tử dạy đem bá khí đưa ra ngoài người, xem coi bá khí của mình có thể khiến Vạn Pháp Bộc Bố đông lại trong khu vực nhất định không.

    Kết quả lúc định toát ra bá khí thì trong người có một khí động khác đè ép bá khí, khí này tràn ngập thiên địa chính khí.

    Đây là?

    Chính khí!

    Tại sao trong cơ thể mình có chính khí như vậy, còn cường đại lạ lùng.

    Thật ra rất đơn giản, tuy Lục Nguyên chưa từng luyện thứ gì có liên quan đến chính khí, nhưng từ khi bước vào đường tu tiên, hắn luôn giữ hai chữ dưỡng ngôn, chính khí toàn thân như trường giang đại hà vậy.

    Chính khí khổng lồ như thế vượt xa bá khí vừa sinh ra.

    Chính khí và bá khí không phải khí cùng thuộc tính.

    Bá khí muốn toát ra ngoài người đương nhiên chính khí không cho phép, đè chặt bá khí.

    Giờ thì Lục Nguyên đã hiểu, muốn đưa bá khí ra ngoài thì mình phải làm một việc, đó là khí phách này dù không thể đứng ngang hàng với chính khí nhưng ít nhất không yếu quá mức, không thì bá khí không cách nào toát ra ngoài người được.

    Ai dà, ai kêu mình vốn có chính khí công chính thiên địa, tràn đầy như trường giang đại hà.

    Pháp Cường Đế Tử xem một trăm năm mươi người Bại Giả Tổ, muốn xem rốt cuộc là vài người nào sớm nhất luyện ra bá khí.

    Càng luyện ra bá khí sớm thì thiên phú càng cao, dù gì bá khí là loại tâm pháp, xem như là tâm pháp phụ trợ.

    Gã đang quan sát.

    Pháp Cường Đế Tử đánh giá, trong số một trăm năm mươi người Bại Giả Tổ, có mấy người ví dụ Giản Huyền Cương giản chi văn minh, Phong Trung Thu của phong chi văn minh, Hoa Nguyệt Sinh của dược chi văn minh, mấy người này đều là hỗn động cảnh bát tầng, khi họ luyện ra bá khí cũng nhanh nhất.

    Pháp Cường Đế Tử đang thống kê, định ra ba mươi người để đặc biệt dạy.

    Một hơi phải dạy một trăm năm mươi người, dạy thì được rồi nhưng thầy giáo ít mà học sinh quá nhiều, không khả năng dạy dỗ giỏi nhiều.

    Gã định chọn ra ba mươi người tập trung dạy, cứ lấy tốc độ tiểu thành bá khí để chọn đi.

    Pháp Cường Đế Tử đêm lần lượt từng người.

    Mất chút thời gian gã đã điểm danh xong ba mươi người, định bỏ công dạy ba mươi người này.

    Ba mươi người sẽ tranh hùng với Thắng Giả Tổ, trong đó đến từ Vô Thượng Đại Giáo có Vô Song Môn Phó Cừu, kẻ địch của Lục Nguyên.

    Còn Lục Nguyên hiển nhiên không nằm trong đó.

    Pháp Cường Đế Tử nhìn Lục Nguyên, có nghe Pháp Tiêu Đế Tử nói về hắn, giọng điệu xem trọng, nhưng xem tình hình dường như thiên phú của Lục Nguyên không được tốt lắm, ít nhất không thích hợp mình dạy, luyện Pháp Tôn Bá Khí Quyết mãi vẫn không xong.

    Pháp Cường Đế Tử không hay biết trong người Lục Nguyên bởi vì tồn tại chính khí nên dù sớm nhất sinh ra bá khí lại không cách nào toát ra, cứ bị chính khí áp chế.

    Hơn nữa nói thật, nếu không phải bị chính khí áp chế thì Lục Nguyên tuyệt đối xếp mười người đầu luyện thành bá khí rồi.

    Đáng tiếc, lúc này Pháp Cường Đế Tử không thèm nhìn.

    Ầm ầm vù vù!

    Thác nước to lớn từ trên đầu chảy xuống.

    Trong thác nước có nhiều pháp thuật ẩn sâu bên trong.

    Từng người lần lượt đánh ra bá khí, đánh vào mặt thác nước, khiến tốc độ chảy của Vạn Pháp Bộc Bố giảm thấp nhiều.

    Đến bây giờ đã hơn một trăm người luyện thành Pháp Tôn Bá Khí Quyết, còn hơn ba mươi người chưa luyện được.

    Pháp Cường Đế Tử ho khan nói:

    - Pháp Tôn Bá Khí Quyết, bộ này tổng cộng chia chín tầng.

    Tầng thứ nhất không khó luyện thành, không lâu liền học được, muốn luyện tầng thứ ba bình thường cần một năm.

    Luyện tầng thứ sáu cần một trăm năm, luyện đến tầng thứ chín phải xem bản thân người đó.

    - Uy lực tầng thứ nhất chính là bây giờ các ngươi luyện thành, khiến tốc độ chảy của Vạn Pháp Bộc Bố giảm bớt, luyện đến tầng thứ ba thì tốc độ chảy càng chậm.

    Nếu luyện đến tầng thứ sáu sẽ khiến Vạn Pháp Bộc Bố ngừng chảy.

    Luyện tầng thứ chín bá khí chấp nhiếp sâu vào hồn người, có uy lực vô thượng bá đạo.

    Pháp Cường Đế Tử nói:

    - Bổn đại gia huấn luyện cũng muốn tìm ra một số người tập trung luyện, người khác không khả năng trọng điểm như vậy, vì phải là tinh anh xuất chiến đấu với Thắng Giả Tổ.

    Bây giờ ta điểm danh tên của ba mươi người, còn lại một trăm hai mươi người một ngày theo ta luyện bốn canh giờ, lúc khác nếu tu hành ra vấn đề có thể hỏi ta.

    Pháp Cường Đế Tử đọc tên của ba mươi người, người được gọi tên rất là vui vẻ.

    Pháp Cường Đế Tử dù gì cũng là thánh tử xếp thứ mười lăm, thực lực cực kỳ cao cường.

    Có Pháp Cường Đế Tử đích thân chỉ điểm đem đến tác dụng quan trọng biết bao.

    Pháp Cường Đế Tử nói:

    - Các ngươi ở đây luyện chốc lát, luyện tới mức rồi thì tìm ta tiếp tục đặc huấn giai đoạn tiếp theo.

    Nói xong Pháp Cường Đế Tử dẫn đầu rời đi, người còn lại ở đây luyện Pháp Tôn Bá Khí Quyết.

    Luyện tập, dần dần đa số người đều thi triển ra Pháp Tôn Bá Khí Quyết được rồi.

    Chỉ có số ít vài người vẫn không thi triển được Pháp Tôn Bá Khí Quyết, đa số người đã hoàn thành, có người bắt đầu luyện tầng thứ hai Pháp Tôn Bá Khí Quyết.

    Khí!

    Đây là một thứ rất hữu dụng.

    Bá khí chấn nhiếp người!

    Chính khí phá tà!

    Ma khí dẫn phát tâm ma con người!

    Những thứ này như là các loại tuyệt chiêu, khi giao đấu thì rất có ích.

    Dần dần có một số người luyện thành Pháp Tôn Bá Khí Quyết tầng thứ hai.

    Nhưng người luyện thành Pháp Tôn Bá Khí Quyết tầng thứ hai rất ít ỏi, đa số vẫn ở Pháp Tôn Bá Khí Quyết tầng thứ nhất.

    Xem thời gian cũng tới lúc rồi, đa số người bay khỏi Vạn Pháp Bộc Bố, định đặc huấn giai đoạn thứ hai.

    Người ở lại Vạn Pháp Bộc Bố rất ít, chỉ rải rác vài người.

    Tất nhiên Lục Nguyên nằm trong số đó.

    Thật ra Lục Nguyên là sớm nhất sinh ra bá khí, ít nhất nằm trong số mười người đầu tiên có bá khí, nhưng bị chính khí đè ép, bá khí không thể toát ra ngoài người,

    chứ đừng nói đanh vào Vạn Pháp Bộc Bố.

    Bây giờ hắn chỉ có một cách là tăng cường bá khí trong người, tốt xấu miễn cưỡng cân bằng với chính khí, khiến mình hoàn toàn nắm giữ tuyệt chiêu này.

    Lần này vận chuyển Pháp Tôn Bá Khí Quyết thật nhiều lần sau, hắn đã đẩy Pháp Tôn Bá Khí Quyết lên cấp bậc thứ hai, nhưng rõ ràng dù luyện tuyệt chiêu đến tầng thứ hai thì so với nhiều năm tích lũy chính khí vẫn cách biệt quá xa xôi.

    Làm sao đây?

    Bá khí!

    Có thể chấn nhiếp người, tốt xấu coi như một tuyệt chiêu.

    Nhất định phải nắm giữ tuyệt chiêu này.

    Bá khí!

    Trở về Hoa Sơn rồi, chưởng môn để ta làm!

    Cuộc chiến bảo vệ Hoa Sơn, đối mặt yêu ma hát bài ca ma khí ngập trời, hét dài đánh bại nhiều yêu ma, đánh bại tinh khí thần như vậy mới thú vị.

    Cuộc chiến bảo vệ Hoa Sơn, nói bại người liền đánh bại.

    Cuộc chiến bảo vệ Hoa Sơn, nói năm chiêu liền đón được năm chiêu của ngươi.

    Cuộc chiến bảo vệ Hoa Sơn, các ngươi cùng lên thì sao?

    Đến trung ương thiên triều rồi, ngươi là Kiếm Chi Tử, đấu thì sao?

    Ta vẫn sẽ giết.

    Trung ương thiên triều, nói giết ngươi liền giết, mặc kệ sau lưng ngươi đứng là ai, mặc kệ ngươi là người giản chi văn minh cái gì, chém chết hết.

    Trung ương thiên triều, ta phải lấy kiếm sáng tạo ra kiếm đại đạo.

    Những điều này đều là bá khí!

    Thì ra sâu trong xương cốt mình có bá khí.

    Lục Nguyên về mặt bá khí tu hành cũng tốt hơn người khác, vì hắn xuất thân từ nước ngoài, từng đứng đầu một môn phái, hơn nữa bá khí là đối mặt chiến , ưu thế không phải những đệ tử trung tâm ở trung ương thiên triều có thể sánh bằng.

    Khi Lục Nguyên nghĩ thì bên trong kiếm chi không gian, tiểu kiếm đạo thụ bắt đầu nảy sinh chút biến đổi.

    Tiểu kiếm đạo thụ đang trong sơ kỳ trưởng thành, dễ biến đổi nhất, Lục Nguyên mãnh liệt cần bá khí làm tiểu kiếm đạo thụ biến đổi theo, một luồng bá khí rót vào người hắn.

    Trong người Lục Nguyên, bá khí càng tích càng dày, Pháp Tôn Bá Khí Quyết dần leo lên tầng thứ sáu, không sai, chính là tầng thứ sáu.

    Người khác bây giờ tối đa chỉ luyện pháp quyết này đến tầng thứ hai mà thôi.

    Nhưng Lục Nguyên thì luyện đến tầng thứ sáu rồi.

    Tầng thứ sáu thật là rung động lòng người!

    Nếu có ai biết thì chắc rớt cằm, cái này qua khủng khiếp.

    Đương nhiên Lục Nguyên phát hiện cho dù là vậy thì trong người sinh ra bá khí vẫn ít hơn chính khí một chút, tuy nhiên, dù ít hơn chính khí chút nhưng tốt xấu miễn cưỡng hình thành cân bằng, bá khí không còn bị đè ép chặt chẽ nữa.

    Lục Nguyên phát hiện mình rốt cuộc có thể phóng bá khí ra ngoài người rồi.

    Chớp mắt một luồng bá khí phóng ra, giây lát sau trước mặt Lục Nguyên, trong phạm vi dài mười trượng rộng mười trượng Vạn Pháp Bộc Bố hoàn toàn đông lại.

    Quả nhiên Pháp Tôn Bá Khí Quyết khi đến tầng thứ sáu thì rất có ích.

    Lục Nguyên khá vừa lòng hiệu quả này.

    Lúc nãy hắn thấy những người khác luyện Pháp Tôn Bá Khí Quyết mạnh nhất chỉ đến tầng thứ hai, có thể yếu đi tốc độ của Vạn Pháp Bộc Bố nhưng không quá nhiều, so với hắn dùng bá khí hoàn toàn đông lại Vạn Pháp Bộc Bố thì đúng là kém đến không thể so sánh.

    Mình rốt cuộc nắm giữ tuyệt chiêu rồi, không tệ nha không tệ.

    Tiếp theo phải thử chính khí một lần đã.

    Tác dụng của chính khí là khắc yêu phá ma.

    Bá khí của mình là tầng thứ sáu, chính khí tuyệt đối không nằm ở tầng này, không biết chính khí là tầng thứ mấy nữa.

    Lục Nguyên không hề hay biết, bên cạnh Vạn Pháp Bộc Bố có một góc khuất, trong góc khuất có một cô bé mười mấy tuổi mặc hoàng y khuôn mặt tròn tròn búng ra sữa đang trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn.

    Thiếu nữ hoàng y mặt non nay không phải người bình thường, trên đỉnh đầu có một pháp bảo, pháp bảo này ẩn mà không cần, hiện mà không hiện, bên trên có hai chữ thái hư.

    Thái hư ẩn nấp lệnh!

    pháp bảo này là phó chủ bảo chi văn minh đích thân luyện ra, tên của nó gọi là thái hư ẩn nấp lệnh, tác dụng của nó chỉ có một, đó là ẩn nấp!

    Trừ điều đó ra không còn tác dụng gì nữa.

    Phó chủ bảo chi văn minh gần như là hiện thời trên đời luyện pháp bảo tuyệt nhất.

    Y tập trung luyện một bộ pháp bảo, tác dụng chỉ có một, vậy tác dụng của pháp bảo đó mạnh bao nhiêu gần như không thể tưởng tượng.

    Không sai, thái hư ẩn nấp lệnh được gọi là dù ai dùng thì dưới cấp thiên tôn không thể phát hiện tung tích.

    Dưới thiên tôn không thể phát hiện tung tích là mạnh cỡ nào.

    Tất nhiên pháp bảo này có mặt trên đời chỉ vì một nhiệm vụ.

    Pháp bảo này là phó chủ bảo chi văn minh đích thân luyện chế cho con gái Bảo Bối Đế Cơ La Yên Bối.

    Phó chủ bảo chi văn minh rất cưng chiều cô con gái này, giống như là bảo bối vậy.

    Thiếu nữ ẩn nấp một bên toàn thân đều là bảo vật.

    Trên đỉnh đầu không trung thái hư ẩn nấp lệnh là báu vật ẩn nấp mạnh nhất, đầu cắm cây trâm xanh thập lý sai là pháp bảo loại công kích, một kích đến mười dặm không tính nhiều nhưng muốn chặn công kích kia không dễ dàng, nó lại là pháp bảo không phẩm cấp bất cứ pháp lực nào đều dùng được thắt lưng quấn bạch ngọc phật đái là pháp bảo phật tính, xưng hùng phòng ngự, khó mà bị thương chủ thể.

    Dưới chân một đôi phong hỏa luân cực nhanh có thể dễ dàng tăng tốc siêu nhanh, khó bị đuỏi kịp.

    Một thân bảo bối chiếu rọi cô bé càng thêm non nớt, như là búp bê tuyết vậy.

    Bảo Bối Đế Cơ La Yên Bối chỉ là cô bé mười bốn, mười lăm tuổi, luôn rất thân với Kiếm Linh Đế Cơ.

    Lần này nghe Pháp Linh Đế Cơ tiểu muội nói tỷ tỷ của nàng rất có khả năng thích người tên Lục Nguyên, Bảo Bối Đế Cơ kiềm không được lòng tò mò chạy đến xem cái người tên Lục Nguyên trông như thế nào.

    Đương nhiên nàng có chút ghen ghét, nàng vẫn cho rằng Kiếm Linh Đế Cơ Vân Tụ Tuyết Tụ Tuyết tỷ tỷ là của nàng, nàng rất thích Tụ Tuyết tỷ tỷ, trên người Tụ Tuyết tỷ tỷ có mùi thơm dịu nhẹ.

    Kết quả Tụ Tuyết tỷ tỷ hơi thích Lục Nguyên này, hừ, để đại tiểu thư ta xem coi người đàn ôngcó gì lợi hại.

    Bảo Bối Đế Cơ La Yên Bối là người rất hồ đồ, lúc một trăm năm mươi người Bại Giả Tổ luyện tập ngủ quên mất, vừa tỉnh lại không quan sát Lục Nguyên bao lâu, thấy hắn đanh ra Pháp Tôn Bá Khí Quyết, chớp mắt Vạn Pháp Bộc Bố ngừng chảy, khiến Bảo Bối Đế Cơ ngơ ngác trợn tròn mắt.

    Dù rằng nàng rất mơ hồ nhưng tốt xấu là con gái của phó chủ văn minh, rất hiểu nhiều chuyện.

    Bá khí lúc mới luyện bình thường là một tầng, ngẫu nhiên có hai tầng, muốn luyện đến tầng thứ sáu khiến Vạn Pháp Bộc Bố ngừng chảy không tính khó, thiên tư tốt gần một trăm năm.

    Còn về tầng thứ bảy, tám, chín thì hoàn toàn xem vận may.

    Kết quả bây giờ Lục Nguyên!

    Người đàn ông Tụ Tuyết tỷ tỷ nhìn trúng, lại đánh ra Pháp Tôn Bá Khí Quyết tầng thứ sáu.

    Người đàn ông này ghê gớm quá, chỉ một ngày mà luyện đến trình độ thiên tài bình thường cần một trăm năm mới sáng tạo ra kỳ tích.

    Bảo Bối Đế Cơ La Yên Bối trợn to mắt tòn xoe, không thể tin nổi!

    Thật ra lúc đó Pháp Cường Đế Tử vì khích lệ một trăm năm mươi người Bại Giả Tổ nên cố ý nói thấp vài chỗ khó, ví dụ Pháp Tôn Bá Khí Quyết đến tầng thứ sáu đúng là cần một trăm năm, nhưng phải là thiên tài có thiên phú, chứ không phải bất cứ ai cố gắng một trăm năm là được.

    Có người không có thiên phú đối ứng dù dùng thời gian lâu hơn cũng không thể đến Pháp Tôn Bá Khí Quyết tầng thứ sáu, do đó nắm giữ tuyệt chiêu này.

    Bảo Bối Đế Cơ La Yên Bối nói trắng ra xuất thân từ đại tiểu thư, xem thường rất nhiều gian khổ.

    Vậy nên Lục Nguyên dùng một ngày đem Pháp Tôn Bá Khí Quyết đẩy lên tầng thứ sáu đáng sợ hơn cả Bảo Bối Đế Cơ La Yên Bối tưởng.

    Bây giờ Lục Nguyên định thử một lần chính khí của mình.

    Thông qua bá khí đánh ra ngoài người, Lục Nguyên dần hiểu làm sao toát ra chính khí.

    Hóa ra hắn có chính khí như trường giang đại hà vậy mà không hay biết.

    Dùng công pháp đặc biệt đem chính khí từ tay phải cứng rắn đánh ra ngoài.

    Lúc hắn đánh ra bá khí thì một khu vực bị đông lại.

    Khi hắn đánh ra chính khí, trước mắt nguyên Vạn Pháp Bộc Bố như bị tinh lọc, bất cứ trọc khí, tà khí cái gì đều mất sạch, thậm chí bên trên như hiện ra một nho sinh đang ngâm nga cái gì.

    Lục Nguyên cho rằng chính khí của mình chắc đến tầng thứ bảy, so với tầng thứ sáu bá khí thì càng cao hơn chút.

    Bảo Bối Đế Cơ ở một bên dụi mắt.

    Quá!

    Quá!

    Quá khó tin!

    Bá khí tầng thứ sáu.

    Chính khí tầng thứ bảy.

    Nhanh vậy đã tu luyện ra, Bảo Bối Đế Cơ có ánh mắt căn bản, thấy ra Lục Nguyên là lần đầu tiên sử dụng chính khí, bá khí, lần đầu mà đã mạnh mẽ như vậy.

    Chính khí tầng thứ bảy trừ phá tà ra không có tác dụng gì lớn, nhưng tầng này rất khó thành.

    Tầng thứ sáu và dưới nữa có thể dùng thời gian tiêu hao, càng lên trên thì càng khó thể chỉ nhờ vào thời gian.

    Hắn nhanh như vậy đã đánh ra chính khí tầng thứ bảy, sao không khiến Bảo Bối Đế Cơ kinh ngạc được.

    Bảo Bối Đế Cơ đã quyết định, phải lập tức đi tìm Tụ Tuyết tỷ tỷ, thảo luận việc liên quan đến Lục Nguyên nhà nàng.

    Lục Nguyên này không đơn giản chút nào, tốc độ luyện công nhanh cực kỳ, so với người bình thường không biết cao bao nhiêu lần.

    Ánh mắt của Tụ Tuyết tỷ tỷ đúng là lợi hại.

    Bảo Bối Đế Cơ La Yên Bối bay thẳng đến Kiếm Linh Cung, nơi Kiếm Linh Đế Cơ cư ngụ.

    Kiếm Linh Cung có phong cách điền viên, tự nhiên vô cùng.

    Bảo Bối Đế Cơ bay nhanh đến, nghe có người đưa tới tin tức, là Pháp Thánh Đế Tử đưa tin liên quan đến Lục Nguyên.

    Liễu Như Mi nói:

    - Về mặt lĩnh ngộ Pháp Tôn Bá Khí Quyết, tốc độ lĩnh ngộ của Lục Nguyên khá chậm, xếp sau một trăm, xem ra không thích hợp phong cách đặc huấn của Pháp Cường Đế Tử.

    Kiếm Linh Đế Cơ nhíu mày, nàng biết đặc huấn này rất quan trọng với Lục Nguyên.

    Chính lúc này, Bảo Bối Đế Cơ xông vào nói:

    - Ai nói chứ?

    Mới rồi ta thấy Lục Nguyên trong một ngày đã luyện Pháp Tôn Bá Khí Quyết đến tầng thứ sáu, còn chính khí quyết thì luyện đến tầng thứ bảy.

    Thời gian một ngày!

    Bá khí quyết tầng thứ sáu!

    Chính khí tầng thứ bảy!

    Sao có thể được!

    Một người có thiên phú cần một trăm năm!

    Liễu Như Mi lập tức biến sắc mặt, nàng là trợ thủ tay trái tay phải của Pháp Thánh Đế Tử, phụ trách thu thập tình báo, chưa từng thấy việc rung động như vậy.

    Liễu Như Mi hỏi lại:

    - Lời này có thật không?

    Bảo Bối Đế Cơ chu môi nói:

    - Ta không có thói quen gạt ngươi.

    Liễu Như Mi rất khó hiểu, nàng lập tức lục tìm tư liệu trong ký ức, muốn nhìn ra chuyện gì, nhưng nghĩ sao cũng không thông.

    Nàng không biết trong kiếm phương không gian pháp tắc của Lục Nguyên có một tiểu kiếm đạo thụ, tiểu kiếm đạo thụ ở sơ kỳ sinh trưởng bị Lục Nguyên thay đổi chút thuộc tính, sinh ra bá khí.

    Sau này gốc tiểu kiếm đạo thụ lớn lên sẽ còn đáng sợ hơn kiếm đạo thụ vốn có, càng cường đại hơn.

    Lục Nguyên không biết rằng bên cạnh có cô bé đáng yêu mới rình lén mình, hắn đang cảm thán rốt cuộc luyện thành Pháp Tôn Bá Khí Quyết, còn một hơi đột phá đến tầng thứ sáu, chính khí luyện tới tầng thứ bảy, giờ chắc nên đi luyện thứ khác.

    Hắn nhìn Pháp Tôn Bá Khí Quyết, thấy thác nước bảy sắc đan xen như mộng như ảo, Lục Nguyên không biết nên luyện cái gì nữa.

    Hắn thấy trong thác nước có một loại cá cực kỳ đẹp, cá giống băng tinh vậy, nhưng chỉ thoáng quá lập tức biến mất, không cho người bình bắt giữ.

    Lục Nguyên ngây người nhìn Pháp Tôn Bá Khí Quyết, trong phút chốc không nghĩ ra luyện cái gì đây.

    Thôi, đến góc khác tinh thần xem Pháp Cường Đế Tử huấn luyện đi, xem xem có thể đi theo gã luyện được gì không.

    Chương 904-905: Vạn Pháp Độc Bố

    Lục Nguyên đặt quyét định liền bay tới bên khác tinh thần.

    Nhưng hắn trở lại bên khác tinh thần, phát hiện Pháp Cường Đế Tử đã dẫn ba mươi người lĩnh ngộ Pháp Tôn Bá Khí Quyết nhanh nhất đi chỗ khác đặc huấn, trong phút chốc không quay về, rất buồn bực.

    Kiếm Hùng chợt hỏi:

    - Không bằng chúng ta đi tinh thần số bảy xem xem?

    Lục Nguyên ngẩn ra, hỏi:

    - Tinh thần số bảy?

    - Đúng vậy, tinh thần số bảy.

    Kiếm Hùng nói:

    - Tinh thần số bảy là thương nghiệp tinh thần của pháp cổ văn minh.

    Trong thương nghiệp tinh thần có nhiều tài nguyên, chỉ cần bỏ tiền ra được là gần như không có gì không mua được, so với thương nghiệp thành trì của chúng ta khổng lồ hơn rất nhiều.

    Lục Nguyên nghe mà líu lưỡi.

    Tại Hoa Sơn chỉ là một chợt, tối đa mấy con phố liền xong.

    Đến Kiếm Môn có một thành trì làm chợ, bây giờ pháp cổ văn minh càng giỏi, có một tinh thần làm chợ, bỏ vốn to cỡ nào.

    Kiếm Hùng và Lục Nguyên đến đây có thân phận tạm thời cho nên có thể đi tinh thần số bảy.

    Muốn đi tinh thần số bảy rất dễ, thậm chí ở tinh thần số một ngàn lẻ năm có truyền tống trận, có thể trực tiếp đi tinh thần số bảy.

    Trải qua truyền tống trận rất nhanh đến tinh thần số bảy, tới đây rồi Lục Nguyên phát hiện đang đứng ở một ngã tư đường giao nhau.

    Mỗi một con đường có một bảng hiệu.

    Như là đi hướng bắc, phương bắc viết toàn là dược vật.

    Hướng nam toàn là pháp bảo, có nhiều loại.

    Tinh thần số bảy quá to lớn, cho nên cần nhiều chỉ dẫn, hướng nào chuyên bán loại nào.

    Lục Nguyên trong lòng máy động, hắn cần tu hành không gian thiết tắc, giờ chỉ kém thuấn kiếm ý và tiền hậu tả hữu càn khôn thạch.

    Thuấn kiếm ý thì hắn có thể ngộ ra, vậy tiền hậu tả hữu càn khôn thạch nên làm sao đây?

    Đi đâu mới tìm được?

    Lục Nguyên ngẫm nghĩ, lập tức tìm nơi tương đối, chia tay với Kiếm Hùng tự đi tìm.

    Phía đông bắc có một cửa hàng vô cùng lớn, trong đó hắn đã tìm được tiền hậu tả hữu càn khôn thạch.

    Nhưng giá thì đúng là trên trời, hắn có hơn ba trăm vạn thượng phẩm linh thạch, nhưng thứ này vì quá quý gia nên không bán với giá hơn ba trăm vạn thượng phẩm linh thạch.

    Một cái tiền hậu tả hữu càn khôn thạch giá bán là ba ngàn vạn thượng phẩm linh thạch.

    Bây giờ mình hai bàn tay trắng, đào đâu ra ba ngàn vạn thượng phẩm linh thạch?

    Nên làm sao đây?

    Trong phút chốc không vơ vét nhiều thượng phẩm linh thạch như vậy được, nó không phải số lượng nhỏ, đúng là giá trên trời.

    Dù sao một hỗn động cảnh thất tầng bình thường chỉ có sáu, bảy chục vạn thượng phẩm linh thạch mà thôi.

    Lục Nguyên trong phút chốc bó tay.

    Khoan đã!

    Đây là cái gì!?

    Lục Nguyên lập tức trông thấy, loại cá đó, thiên tinh ngư!

    Lúc ở Vạn Pháp Bộc Bố hắn có thấy.

    Lục Nguyên nhìn giới thiệu loại thiên tinh ngư, phát hiện bởi vì thiên tinh ngư có mang kết tinh phòng ngự nên thuộc loại có thể ngộ chứ không cầu được, có giới thiệu thiên tinh ngư tồn tại trong Vạn Pháp Bộc Bố.

    Nhưng mà loại thiên tinh ngư này ở trong Vạn Pháp Bộc Bố dễ dàng biến mất, khó tìm được.

    Nói đơn giản là khó bắt nó, hoặc nên nói không thể bắt được.

    Một con thiên tinh ngư có giá mười vạn thượng phẩm linh thạch, tuyệt đối là giá trên trời.

    Hỗn động cảnh thất tầng bình thường mới có gia sản sáu, bảy chục mà một con cá đá bằng tài sản rồi.

    Nhưng loại cá này rất khó bắt.

    Lúc này Lục Nguyên đã quay về Vạn Pháp Bộc Bố, nhìn thiên tinh ngư trong thác nước ngẫu nhiên hiện ra.

    Lục Nguyên muốn bắt thiên tinh ngư, nhưng muốn bắt được nó không dễ, mỗi lần xuất hiện thời gian rất ngắn, đợi ngươi tới gần thì sớm biến mất không còn bóng dáng.

    Lục Nguyên liên tục thử vài lần, phát hiện mình chỉ tốn công, không thể bắt được loại thiên tinh ngư này.

    Làm sao đây?

    Khoan đã!

    Nghĩ ra cách rồi.

    Nếu mình biết thuấn kiếm ý, mỗi lần thiên tinh ngư vừa xuất hiện lập tức chớp mắt di chuyển qua, lấy bá khí đông lại dòng nước chỗ đó, chớp mắt lấy âm dương xem thấu, vậy là chẳng phải bắt được thiên tinh ngư rồi ư?

    Tức là nói bây giờ mình cần trước học thuấn kiếm ý, kiếm ý cuối cùng của không gian thiết tắc.

    Lục Nguyên suy tư, quyết định làm như vậy.

    Thật ra Lục Nguyên làm như vậy rất khó khăn, trước tiên cần biết thuấn kiếm ý, rồi lại phải bá khí đến tầng thứ sáu, còn phải biết âm dương.

    Loại cá thiên tinh ngư điểm yếu không giống nhau, tonaf thân chỉ có một điểm yếu, nếu không thể bắt trúng điểm yếu thì nó lập tức chạy trốn ngay, ngươi có làm sao cũng vô dụng.

    Bây giờ yên lòng luyện thuấn kiếm ý vậy.

    Một con thiên tinh ngư có giá mười vạn thượng phẩm linh thạch, tới lúc giàu to rồi.

    Cùng lúc đó, chỉ cần săn được ba trăm còn là sẽ được tiền hậu tả hữu càn khôn thạch, thuấn kiếm ý cũng thành.

    Đến lúc ấy mình có thể thành thiết tắc thứ ba, chân chính thành tựu tam thiết tắc kiếm thánh.

    Nghĩ đến tam thiết tắc kiếm thánh thì hắn mong chờ.

    Pháp Thánh Cung Điện hoa lệ mà huy hoàng.

    Lưng Pháp Thánh Thánh Tọa do chín con rồng cùng tổ thành.

    Pháp Thánh Đế Tử ngồi trên thánh tọa cao cao, nhìn xuống chúng sinh bên dưới.

    Nhưng bộ dạng uy nghiêm của gã lập tức nứt rạn.

    - Cái gì!

    Gã làm bộ mặt kinh ngạc.

    Liễu Như Mi gật đầu, nói:

    - Không sai, mới rồi Bảo Bối Đế Cơ truyền đến tin tức chính là như vậy, trong vòng một ngày Lục Nguyên luyện thành sáu tầng bá khí, bảy tầng chính khí.

    Làm trợ thủ tay trái phải của gã, Liễu Như Mi phát hiện tình báo khác lạ đương nhiên phải bẩm báo cho Pháp Thánh Đế Tửp.

    Hơn nữa Pháp Thánh Đế Tử đặc biệt chú ý người tên Lục Nguyên, là thân tín của gã, Liễu Như Mi đoán được vài phần.

    Pháp Thánh Đế Tử sờ cằm nói:

    - Thời gian một ngày, sáu tầng bá khí, bảy tầng chính khí, nhanh thật.

    - Chính khí, tuy là bảy tầng, miễn cưỡng giải thích còn được.

    Ta có thu thập tình báo về Lục Nguyên, kiếm của hắn là dưỡng ngô hạo nhiên chính khí.

    Chính khí này chắc là chảy trong người hắn, không có pháp quyết tương ứng thì thì không phát huy ra được.

    Bây giờ có pháp quyết ứng đối, rốt cuộc phát huy ra được, chính khí bảy tầng tuy khiến người hơi kinh ngạc nhưng còn chấp nhận được.

    - Tuy nhiên, bá khí sáu tầng không dễ luyện, Lục Nguyên không có thuộc tính đối ứng, hắn làm sao được như vậy?

    Pháp Thánh Đế Tử chống cằm, ngẫm nghĩ.

    Pháp Thánh Đế Tử cười tươi nói:

    - Liễu Như Mi, tiếp tục quan sát đi.

    Tiểu tử thú vị thật, có lẽ tiềm lực của hắn cò lớn hơn ta tưởng tượng, không chỉ có thể làm muội phu của ta mà còn là đồng minh với ta.

    - Đồng minh.

    Liễu Như Mi đăm chiêu.

    Muội phu và đồng minh.

    Ý nghĩa khác nhau.

    Là cánh tay đắc lực của Pháp Thánh Đế Tử, Liễu Như Mi biết muốn làm đồng minh của Pháp Thánh Đế Tử cần thực lực cường đại cỡ nào.

    Pháp Thánh Đế Tử, xem trọng Lục Nguyên này không bình thường.

    Thôi được, để Thanh Chi Thần Nữ Liễu Như Mi ta xem coi, Lục Nguyên, tiềm lực của ngươi rốt cuộc lớn bao nhiêu, tương lai thành tựu sẽ cao bao nhiêu.

    Lúc này trước Vạn Pháp Bộc Bố, Lục Nguyên đang đứng, rơi vào suy tư.

    Nhiệm vụ hàng đầu của mình là luyện thành thuấn kiếm ý, chỉ cần luyện thành thậm chí có hy vọng rất lớn là thành tựu không gian thiết tắc.

    Như muốn luyện thành thuấn kiếm ý, nói dễ hơn làm.

    Ở chỗ kiếm ý quái vật mình muốn hấp thu thuấn kiếm ý, đã thất bại một lần.

    Trong Quy Kiếm Trì, muốn nhờ cách sơ đại Kiếm Chủ để lại luyện thành thuấn kiếm ý cũng chấm dứt trong thất bại.

    Có thể nói lúc mình muốn luyện thuấn kiếm ý đã thất bại hai lần, còn là dưới tình huống có ngoại vật.

    Bây giờ không có ngoại vật gì cả, muốn luyện thành thuấn kiếm ý không dễ chút nào.

    Nhưng khó khăn thì sao chứ, khó mình cũng phải làm.

    Hắn ngồi trước Vạn Pháp Bộc Bố thấy thác nước ào ào chảy xuống, thác nước không ngừng biến động, nhưng không có một vật nào là giúp cho chớp mắt đổi vị trí không gian, hoàn toàn khác với thuấn kiếm ý mà hắn muốn luyện.

    Hắn muốn là có thể chớp mắt di chuyển.

    Giáng xuống!

    Lục Nguyên suy tư, lúc này chữ tiến, tuệ, si cùng tỏa ánh sáng chóia mắt.

    Hai chữ này đều có tác dụng cho ngộ kiếm, tiếc rằng chữ ngộ ở chỗ Kiếm Chi Tử, nếu không thì ngộ sẽ dễ dàng hơn chút.

    Trong mắt Lục Nguyên nhìn thấy vạn sự vạn vật, dần dần không còn là vạn sự vạn vật nữa mà là vạn sự vạn vật đầy không gian tuyến.

    Nếu muốn chớp mắt di chuyển nên lấy không gian tuyến góc nào đó chớp mắt thay đổi chuyển qua chỗ khác.

    Nhưng muốn di chuyển không gian tuyến không phải chuyện dễ.

    Thuấn di, rốt cuộc di chuyển làm sao?

    Lục Nguyên đứng dậy, thử nhúc nhích.

    Nhanh!

    Lục Nguyên động thì nhanh như tia chớp, bây giờ tốc độ của hắn rất nhanh.

    Nhưng có di chuyển nhanh hơn vẫn hơi khác với di động tức thời.

    Không gian di động rốt cuộc là gì?

    Khoan đã!

    Cải kiếm ý!

    Trong một trăm lẻ tám kiếm ý mình lĩnh ngộ thì kiếm ý này có thể biến đổi, chuyển hoán không gian, nếu mình dung nhập một phần không gian để cải kiếm ý chuyển hoán, vậy nói không chừng sẽ thánh công thuấn di.

    Lục Nguyên thi triển ra cải kiếm ý, nhưng bình thường phát hiện không gian biến đổi mà mình thì không.

    Không gian di chuyển, bản thân khó nhúc nhích, đây là vấn đề lớn nhất.

    Luyện tập, lại luyện tập!

    Thất bại, lại thất bại!

    Lục Nguyên ở dưới Vạn Pháp Bộc Bố không ngừng luyện tập, không ngừng thất bại.

    Thuấn kiếm ý đúng là khó thành quá.

    Thời gian không ngừng trôi qua, mỗi lần thất bại hắn lại đứng lên.

    Lục Nguyên không ngừng thí nghiệm, lặp lại thử, cứ thế qua nửa ngày thì.

    - Thuấn!

    Lục Nguyên khẽ quát, chớp mắt đã xuất hiện ở địa điểm khác.

    Thành công!

    Mình rốt cuộc luyện thành kiếm ý cuối cùng không gian thiết tắc cần, thuấn kiếm ý.

    Trong lòng Lục Nguyên dâng trào vui sướng.

    Một khi luyện thành thuấn kiếm ý thì tác dụng rất nhiều!

    Lớn thì không chỉ về mặt không gian thiết tắc, sau này nếu có người truy sát mình, có thể dùng thuấn di rời đi.

    Bây giờ đối thủ cao hơn mình ba tầng muốn giết mình cũng không dễ dàng.

    Tất nhiên nếu đối thủ tinh thông không gian thiết tắc thì không còn gì để nói, nếu đối thủ không hiểu không gian thiết tắc vậy muốn giết mình vô cùng khó khăn.

    Không gian thiết tắc là một thiết tắc thích hợp truy sát cùng chạy trốn!

    Cách thác nước không xa, Pháp Thánh Đế Tử và một trong cánh tay đắc lực Liễu Như Mi khoanh tay đứng.

    Vóc dáng Liễu Như Mi rất cao, ngực to bự, dáng bốc lửa, dường như luôn mỉm cười.

    Nhưng trong trung ương thiên triều không mấy người dám chọc Thanh Chi Thần Nữ này, năng lực tình báo của nàng xếp mấy hàng đầu tại pháp cổ văn minh.

    Liễu Như Mi nhìn hướng Lục Nguyên không ngừng sử dụng thuấn kiếm ý, thật ra hắn tu hành nửa tháng đều nằm trong hệ thống tình báo của nàng.

    Liễu Như Mi ít khi thấy người hoàn toàn chìm vào trong luyện công, đó là si mê cỡ nào chữ, một người si mê kiếm đạo.

    Người như vậy chỉ cần không chết thì sau này sẽ trươngr thành đến có thể làm đồng minh với Pháp Thánh Đế Tử đại nhân.

    Lục Nguyên, ta thừa nhận ngươi.

    Liễu Như Mi thầm nhủ.

    Liễu Như Mi định rời đi chợt thấy phía xa có đoàn người đến, đám người tỏa ánh sáng dược, hiển nhiên thuộc dược chi văn minh.

    Người dẫn đầu chính là dược chi văn minh Hải Trọng Đế Tử.

    Hải Trọng Đế Tử vóc người rất cao, mái tóc đỏ tràn ngập hấp dẫn, bước đi long hành hổ bộ.

    Hải Trọng Đế Tử đi thẳng tới Vạn Pháp Bộc Bố.

    Hải Trọng Đế Tử là đế tử của dược chi văn minh, ở trong pháp cổ văn minh rất có địa vị, việc gã muốn nhất là có thể cưới Kiếm Linh Đế Cơ, kết minh cùng pháp cổ văn minh, tăng cao địa vị của mình.

    Kiếm Linh Đế Cơ có nhiều người theo đuổi là có lý do.

    Chủ pháp cổ văn minh có thổng cộng năm con gái, ba người trước đều gả đi rồi, cuối cùng Pháp Linh Đế Cơ cũng có vị hôn phu, vị hôn phu là Pháp Chi Tử, một trong Khí Vận Thất Tử.

    Vậy nên có thể theo đuổi chỉ còn mình Kiếm Linh Đế Cơ.

    Trong đó bốn người theo đuổi nổi tiếng nhất là phong chi văn minh Phong Nhị Thập Tứ, bản thân pháp cổ văn minh Nghiêm Thiên Pháp, võ cổ văn minh Võ Sinh Đế Tử, thái cổ văn minh Thiên Hoang Đế Tử.

    Nhưng trừ bốn người này ra còn có kẻ khác, ví dụ đế tử của dược chi văn minh, Hải Trọng Đế Tử.

    Lần này Hải Trọng Đế Tử đến Vạn Pháp Bộc Bố là để bắt thiên tinh ngư.

    Không nói đến thiên tinh ngư có kết tinh phòng ngự, cũng là con cái đẹp nhất thế gian, rất nhiều cô gái thích thiên tinh ngư.

    Hải Trọng Đế Tử định tới đây bắt thiên tinh ngư để theo đuổi Kiếm Linh Đế Cơ.

    Đương nhiên gã có mang theo bí dược đặc chế, văn hương tán.

    Loại văn hương tán này sẽ hấp dẫn thiên tinh ngư, còn khiến tốc độ của con cá chậm chút, nên gã tràn đầy tự tin sẽ bắt được cá.

    Mình nhất định phải bắt thiên tinh ngư thật đẹp để lấy lòng Kiếm Linh Đế Cơ.

    Gã đi đến Vạn Pháp Bộc Bố, thấy có mấy người ở đây.

    Vạn Pháp Bộc Bố đúng là còn có mấy người, bao gồm cả Lục Nguyên.

    Lấy thói quen bình thường của Hải Trọng Đế Tử đương nhiên muốn đuổi người đi, nhưng nơi này là pháp cổ thế giới, sợ đối thủ có người pháp cổ văn minh, không tiện làm quyết liệt.

    Hải Trọng Đế Tử nói:

    - Các vị cũng ở đây bắt thiên tinh ngư, vậy không bằng đánh cuộc đi?

    Cược với bổn đế tử, trong thời gian cố định xem ai bắt được nhiều thiên tinh ngư hơn.

    Kẻ thắng ở lại bắt thiên tinh ngư, người thua rời đi.

    - Các ngươi dù có thắng bổn đế tử hay không thì bổn đế tử sẽ lấy ba viên hải y thăng nguyên đang tặng cho, thến nào?

    Hải Trọng Đế Tử vốn hành động bá đạo, nhưng dược chi văn minh không cường đại bằng pháp cổ văn minh, không biết mấy người ở Vạn Pháp Bộc Bố có ai là người pháp cổ văn minh không, trong thoáng chốc không dám lỗ mãng, khó được ăn nói đàng hoàng.

    Lục Nguyên đang luyện thành thuấn kiếm ý, định bắt thiên tinh ngư, kết quả bị đánh gãy nên đưa mắt nhìn sang.

    Một vị đế tử của dược chi văn minh ư?

    Lại một vị cường nhị đại.

    Cái gọi là cường nhị đại đương nhiên là cường giả nhị đại, phó chủ dược chi văn minh tuyệt đối là cường giả của trung ương thiên triều.

    Lúc này trong tai Lục Nguyên vang giọng lạnh lùng.

    "Xin tự giới thiệu, ta là thuộc hạ của Pháp Thánh Đế Tử Liễu Như Mi, Hải Trọng Đế Tử này bắt thiên tinh ngư là muốn theo đuổi Kiếm Linh Đế Cơ."

    Liễu Như Mi ở bên cạnh định đốt lửa, xem như là cánh tay đắc lực của Pháp Thánh Đế Tử, địa vị cao quyèn nặng thì đôi khi không tránh khỏi nổi lên tâm tình con gái, muốn bỏ dầu vô lửa.

    Lục Nguyên nghe truyền âm như thế thì giận dữ cười.

    Thì ra là vậy!

    Không biết từ khi nào, đáy lòng mình có bóng hình thiếu nữ ấy.

    Hải Trọng Đế Tử muốn theo đuổi thiếu nữ mình thích.

    Tìm cái chết!

    Hoặc là vì tu hành bá khí, còn luyện đến bá khí tầng thứ sáu nên phong cách hành động của Lục Nguyên bất giác mang theo chút bá đạo.

    Không gian pháp tắc không ngừng chảy xuống dưới, như ngân hà đổ ngược.

    Chương 906-907: Thiên Tinh Ngư Mẫu

    Dược chi văn minh Hải Trọng Đế Tử nói xong đề nghị của mình, nói là đề nghị chứ có mấy phần uy hiếp.

    Mấy người các ngươi dù có là pháp cổ văn minh thì chỉ là tiểu tốt thôi.

    Hải Trọng Đế Tử là đế tử của dược chi văn minh, hơn nữa hơi được yêu thương.

    Ai nặng ai nhẹ, so sánh liền biết ngay.

    Hơn nữa hơi thở hỗn độn làm vậy không tính là khi dễ người, dù thua cũng từ chỗ gã có được ba viên hải y thăng nguyên đan.

    Hải y thăng nguyên đan rất hữu dụng, có thể tăng thực lực, nên mấy người kia đều gật đầu đồng ý cuộc so tài.

    Vạn Pháp Bộc Bố ngay trước mắt.

    Hải Trọng Đế Tử mỉm cười nói:

    - Lần so tài này lấy thời hạn là một canh giờ được chứ?

    Trận so thứ nhất là Hải Trọng Đế Tử với một người mặc đạo bào sau lưng viết chữ cổ.

    Ra tay trước là người mặc đạo bào chữ cổ.

    Người mặc đạo bào chữ cổ liếc mắt qua, lập tức phát hiện một con thiên tinh ngư trong Vạn Pháp Bộc Bố, liền nhảy lên.

    Người mặc đạo bào chữ cổ này tốc độ cực nhanh, nhưng gã chưa đến nơi thì thiên tinh ngư đã biến mất.

    Thiên tinh ngư được gọi là tồn tại trong Vạn Pháp Bộc Bố, thật ra nó chỉ ngẫu nhiên xuất hiện ở Vạn Pháp Bộc Bố thôi, nếu phát hiện có người đuổi bắt thì liền đi ngay, chỗ nó đi hình như là dị giới, không thể tìm ra được.

    Một khi thiên tinh ngư biến mất liền không khả năng tìm thấy nữa.

    Người mặc đạo bào chữ cổ chỉ có nước lần thứ hai chờ.

    Thác nước như mộng huyễn, nước có ngũ nhan lục sắc thật ra là tạo trở ngại cho thiên tinh ngư.

    Qua một nén nhang, rốt cuộc, con thiên tinh ngư thứ hai xuất hiện.

    Người mặc đạo bào chữ cổ thả tay đánh ra một cái lưới lớn, lưới này như mũi tên rời cung bắn ra, kết quả chưa đến gần thiên tinh ngư thì nó đã hoàn toàn biến mất.

    Lại đợi một nén nhang, con thiên tinh ngư thứ ba xuất hiện, nhưng người mặc đạo bào chữ cổ chưa động thì thiên tinh ngư này đã biến mất trong vô tận dòng thác.

    Nén nhang thứ năm lại có một con thiên tinh ngư xuất hiện, hơn nữa con thiên tinh ngư này cách người mặc đạo bào chữ cổ rất gần.

    Người mặc đạo bào chữ cổ lại đánh ra võng lớn, bắt thiên tinh ngư vào lưới.

    Nhưng mà vèo một cái, thiên tinh ngư biến mất.

    Thiên tinh ngư có một đặc điểm là toàn thân chỉ có một nhược điểm, nếu không thể đánh trúng nhược điểm của nó vậy dù ngươi có dùng lưới bắt nó, nó có thể đi vào thế giới khác.

    Trong ba nén nhang còn lại, người mặc đạo bào chữ cổ chưa bắt được một con thiên tinh ngư.

    Thiên tinh ngư vốn không dễ bị bắt, một tháng chưa bắt được một con là rất bình thường.

    Nhưng tương đối thì mỗi bắt một con có thể kiếm mười vạn thượng phẩm linh thạch.

    Đối với người hỗn động cảnh lục tầng, thất tầng thì kiếm được mười vạn thượng phẩm linh thạch là lời to.

    Rốt cuộc đến lượt Hải Trọng Đế Tử.

    Hải Trọng Đế Tử mỉm cười, bắt đầu.

    Hay cho Hải Trọng Đế Tử, giờ đánh ra văn hương tán, ở trong thác nước nó khiến tất cả sinh vật đều biến yếu đi, kéo dài một đoạn thời gian.

    Lý do Hải Trọng Đế Tử muốn đuổi đi những người khác là vì văn hương tán của gã rất quý, gã tự mình dùng chứ không muốn để mấy người khác chiếm lợi.

    Trong một nén nhang gã lợi dụng tác dụng mềm yếu của văn hương tán giảm bớt tốc độ thiên tinh ngư biến mất, vô cùng may mắn bắt được một con thiên tinh ngư.

    Người mặc đạo bào chữ cổ thất bại, được ba viên hải y thăng nguyên đan ra đi.

    Hải Trọng Đế Tử lại so với mấy người khác.

    Trong một canh giờ gã thường có thể bắt được một con thiên tinh ngư, ngẫu nhiên bắt được hai con.

    Lần này chỉ còn mình Lục Nguyên.

    Hải Trọng Đế Tử tràn đầy tự tin, có văn hương tán trong tay, ai là đối thủ của mình?

    Mình chắc chắn có thể bắt được khá nhiều thiên tinh ngư tặng cho Kiếm Linh Đế Cơ.

    Nếu cưới được Kiếm Linh Đế Cơ là mình ở trong dược chi văn minh dù là Dược Thánh Đế Tử cũng không dám nói gì mình, địa vị của mình sẽ rất rất là cao.

    Lục Nguyên nhìn hướng Hải Trọng Đế Tử, nói:

    - So tài thế này không kịch liệt, tiền đặt cược quá ít, muốn chơi lớn không?

    Ba viên hải y thăng nguyên đan th không thú vị lắm, vầy đi, nếu ngươi thua thì đưa nhất điểm hỗn chi đan cho ta một viên, thế nào?

    Nhất điểm hỗn chi đan!

    Đây là đan dược rất quan trọng.

    Hỗn động cảnh ngũ tầng không gian pháp tắc muốn thăng lên hỗn động cảnh lục tầng hỗn chi khí tức là vô cùng khó khăn, cần tinh luyện ra một điểm hơi thở hỗn độn thứ nhất.

    Dược chi văn minh có nhất điểm hỗn chi đan hỗ trợ trùng kích lên cảnh giới này.

    Lục Nguyên cười lạnh.

    Vốn hắn đã gai mắt Hải Trọng Đế Tử này lắm rồi, Kiếm Linh Đế Cơ là của hắn mà mơ theo đuổi hả, hắn định cho Hải Trọng Đế Tử một bài học nhớ đời.

    Hắn chẳng những muốn Hải Trọng Đế Tử thua trân, còn phải thua tài.

    Nhất điểm hỗn chi đan có giá rất đắt, hay chính xác hơn là thiên kim khó cầu.

    Hải Trọng Đế Tử thấy Lục Nguyên khiêu khích thì rất giận, thầm nghĩ thanh y thanh niên trông bộ dáng không phải đế tử gì, tiện dân bình thường mà dám khiêu khích mình? nếu đây là ở bên ngoài thì gã sớm tiêu diệt Lục Nguyên rồi, nhưng đây là trong pháp cổ thế giới, gã không dám xằng bậy.

    Gã quát lạnh nói:

    - Ta thua thì giao ra nhất điểm hỗn chi đan, vậy ngươi thua đưa cái gì?

    - Ta thua thì giao một trăm vạn thượng phẩm linh thạch, như thế nào?

    Lục Nguyên báo ra giá không thấp.

    Nhất điểm hỗn chi đan dù là thiên kim khó cầu thì tương đương giá này thôi.

    Thật ra trên người Lục Nguyên chỉ có mười vạn thượng phẩm linh thạch, còn lại dùng gần hết rồi, nhưng cho rằng thắng chắc nên hắn tràn đầy tự tin.

    - Tốt!

    Hải Trọng Đế Tử hung dữ trừng Lục Nguyên, kiềm nén giận dữ.

    Tiểu tử, có gan lắm, bây giờ trước đè bẹp ngươi, ra ngoài pháp cổ thế giới rồi đụng độ ngươi thì sẽ tiêu diệt ngươi!

    Lục Nguyên không thèm để ý ánh mắt hung tợn của gã.

    Bây giờ là lúc hắn biểu diễn, tính thời gian một canh giờ đã bắt đầu.

    Lục Nguyên nhìn Vạn Pháp Bộc Bố, con thiên tinh ngư thứ nhất đã xuất hiện.

    Lục Nguyên thuấn di đến bên cạnh thiên tinh ngư, chớp mắt phóng ra bá khí sáu tầng.

    Bá khí đúng là chấn nhiếp được nhưng chỉ có trong chớp mắt thôi, Lục Nguyên có âm dương, lập tức thấy ra sơ hở duy nhất, là ở phần đuôi của nó.

    Lục Nguyên như tia chớp ra tay, một con thiên tinh ngư vào tay.

    Lục Nguyên mỉm cười nhìn Hải Trọng Đế Tử, nói:

    - Con thứ nhất.

    Hải Trọng Đế Tử thấy Lục Nguyên bắt được con thiên tinh ngư thứ nhất lòng tức giận, chửi thầm, chỉ là may mắn biết thuấn kiếm ý thôi, có gì ghê gớm.

    Sau một nén nhang, lại xuất hiện một con thiên tinh ngư, Lục Nguyên thuấn di tiếp, phóng ra bá khí sáu tầng, âm dương trong người, khoảnh khắc thấy ra sơ hở, ra tay như tia chớp, động tác nối liền, con thiên tinh ngư thứ hai vào tay.

    Lục Nguyên mỉm cười nhìn Hải Trọng Đế Tử, nói:

    - Con thứ hai.

    Hải Trọng Đế Tử tức đến méo mũi, không biết tại sao gã gai mắt Lục Nguyên.

    - Hừ, biết thuấn di có gì ghê gớm.

    Lại qua một nén nhang, một con thiên tinh ngư xuất hiện, Lục Nguyên lại thuấn di tiếp, phóng ra bá khí sáu tầng, âm dương trong người, con thiên tinh ngư vào tay, đã là con thứ ba.

    Lúc bắt hai con trước hắn còn hơi căng thẳng, sợ bắt không được, giờ bắt quen tay mới vững bụng, nhàn nhã nhìn thiên tinh ngư trong tay.

    Đây chính là thiên tinh ngư mẫu.

    Tựa như phỉ thúy bình thường, không đúng, không phải phỉ thúy bình thường, dường như con thiên tinh ngư không ngừng biến ảo màu sắc, giống hệt màu chớp lóe của thác nước Vạn Pháp Bộc Bố.

    Phần đuôi càng xinh đẹp, có một thứ trong suốt dường như nhẹ chạm vào liền sẽ biến thành băng tinh.

    Đây chính là thiên tinh ngư?

    Bị gọi là con cá đẹp nhất trung ương thiên triều đúng là không giả.

    Mình từng thấy qua hoa đẹp nhất Tấn quốc là Trịch Trục Hoa, bây giờ lại thấy con cá đẹp nhất, trong trời đất sự vật xinh đẹp không ít.

    Lục Nguyên coi như hiểu những người đó bắt thiên tinh ngư không giết, phần kết tinh phòng ngự ở đuôi cá có thể dùng cách đặc biệt lấy ra rồi bán đi, có không biết bao nhiêu nữ tu thích loại thiên tinh ngư này, dù là để trang trí gian phòng hay cái khác đều đáng gọi là xa hoa.

    Ba con thiên tinh ngư vào tay rồi Lục Nguyên không quên nhìn hướng Hải Trọng Đế Tử, cười nói:

    - Ngại quá, con thứ ba.

    Nhì bộ dạng Hải Trọng Đế Tử sắp điên lên, Lục Nguyên tâm tình rất tốt.

    Hết cách, ai kêu mình nhìn Hải Trọng Đế Tử liền khó chịu.

    Nếu đã khó chịu thì phải dạy cho Hải Trọng Đế Tử một bài học nhớ đời.

    Có thể tát mạnh là phải đánh nặng vào.

    Một nén nhang sau xuất hiện con thiên tinh ngư thứ bốn, lại bị Lục Nguyên bắt lấy.

    Lục Nguyên lần thứ hai đi tới trước mặt Hải Trọng Đế Tử, nói:

    - Bốn con.

    Con thứ bốn chưa thất bại thì con thứ năm cũng không lọt tay.

    Bây giờ Hải Trọng Đế Tử đã tức muốn khùng, quát:

    - Thuấn di thuấn di lại thêm bá khí sáu tầng, có gì ghê gớm!

    Bên cạnh Hải Trọng Đế Tử một ông lão tóc bạc trắng lắc đầu nói:

    - Đế tử, e rằng không đơn giản là thuấn di thêm bá khí sáu tầng.

    Toàn thân thiên tinh ngư chỉ có một yếu điểm, hơn nữa yếu điểm của mỗi con thiên tinh ngư khác nhau.

    Người áo xanh này một lần chưa từng thất bại, chứng minh hắn nhìn chính xác yếu điểm, một lần có thể nói nhìn chính xác, năm lần thì chỉ có giải thích rằng người này biết âm dương trong mười thiết tắc.

    Ông lão tóc bạc cực kỳ nghiêm túc nói:

    - Người áo xanh này biết thuấn di vậy dù không biết không gian thiết tắc thì cũng sắp biết, lại còn biết âm dương thiết tắc và cộng thêm bá khí sáu tầng.

    - Thêm nữa hắn ra tay rất nhanh, nhanh như tia chớp, sắp so với người phong chi văn minh rồi, mà trên người hắn ta không cảm giác hơi thở phong chi văn minh.

    - Dùng kiếm, là Kiếm Môn.

    - Không đơn giản, thật không đơn giản.

    Ông lão tóc trắng biểu tình cực kỳ trầm trọng.

    Ông lão tóc trắng này khác với hộ vệ bình thường.

    Hải Trọng Đế Tử coi như là đế tử được phó chủ dược chi văn minh yêu thương.

    Chỉ có mình mới biết nhà mình, phó chủ dược chi văn minh hiểu con trai mình bây giờ chưa ra cái gì mà thích gây sự khắp nơi, nên kêu một vị cao thủ khá gỏi là Bạch Phát Thần Châm Hải Đồng Nhất đi theo con mình, bảo vệ con trai.

    Đương nhiên có dặn Bạch Phát Thần Châm Hải Đồng Nhất rằng không liên quan tính mạng của Hải Trọng Đế Tử thì không cần ra tay.

    Đây là lá bài cuối cùng bên cạnh một vị đế tử.

    Thực lực của lão cơ bản tương đương với hai hộ vệ theo bên cạnh Kiếm Linh Đế Cơ là Liên Tinh, Yêu Nguyệt.

    Nhưng Kiếm Linh Đế Cơ có hai cái, lão chỉ một người.

    Tuyệt đối đừng xem thường Liên Tinh, Yêu Nguyệt, hai người này thực lực xem như cao nhất Kiếm Môn, nhưng cho đến bây giờ không bị cuốn vào chuyện gì trong Kiếm Môn nên mới không được để ý.

    Bạch Phát Thần Châm Hải Đồng Nhất nhìn Lục Nguyên.

    Lấy ánh mắt của lão sao không nhìn ra pháp lực của Lục Nguyên.

    Pháp lực hỗn động cảnh ngũ tầng, dùng kiếm.

    Biết âm dương thiết tắc, nhận định sắp luyện thành không gian thiết tắc.

    Bá khí sáu tầng!

    Ánh mắt thật đáng sợ, ra tay như chớp!

    Thật mạnh!

    Người như vậy đặt ở cùng cảnh giới tuyệt đối là yêu nghiệt, không ngờ Kiếm Môn ra nhân vật biến thái đến vậy.

    Nếu lão biết bây giờ Lục Nguyên sắp thành tựu ba thiết tắc chắc trừng rớt tròng mắt.

    Hải Trọng Đế Tử cực kỳ khó chịu, gã rất ghét Lục Nguyên.

    Đáng tiếc, gã ghét hay không thì chẳng thay đổi được sự việc.

    Hải Trọng Đế Tử lòng máy động, lặng lẽ đánh ra một văn minh văn tự, chữ dược này ban đầu văn tự diễn sinh ra chữ vựng, chỉ cần Lục Nguyên tiếp xúc với nước liền sẽ bị chữ vựng tập kích.

    Hải Trọng Đế Tử vốn không phải cái loại quang minh lỗi lạc gì.

    Con thiên tinh ngư thứ sáu xuất hiện, Lục Nguyên lại là thuấn di, toát bá khí chấn nhiếp, âm dương hiện ra.

    Nhưng lúc âm dương hiện ra Lục Nguyên cảm giác có một văn minh văn tự ập hướng mình, chớp mắt hơi nặng đầu, đây là văn minh văn tự.

    Lục Nguyên dùng tâm pháp chuyển thôn mộc long đánh ra, nuốt trọn chữ đó.

    Thôn mộc long đã lâu không ăn mộc hệ văn tự, giờ thì ăn một ngụm, hơi lớn chút.

    Lục Nguyên vung tay, bắt được con thiên tinh ngư thứ sáu.

    Hắn nhìn hướng Hải Trọng Đế Tử, nói:

    - Con thứ sáu.

    Hải Trọng Đế Tử lấy làm lạ, sao vậy nhỉ, mình rõ ràng dùng văn minh văn tự chữ vựng mà sao Lục Nguyên không bị ảnh hưởng gì?

    Còn lại hai nén nhang Lục Nguyên lại bắt thêm hai con thiên tinh ngư, tổng cộng có tám con thiên tinh ngư.

    Lục Nguyên giơ lên tám con thiên tinh ngư trong tay, nói:

    - Mời, mời, mời.

    Mời đương nhiên là Hải Trọng Đế Tử, dùng ba chữ mời không phải biểu hiện khách sáo.

    Hải Trọng Đế Tử hiểu tại sao Lục Nguyên dùng ba chữ mời này, đó là mời gã đi mất mặt.

    Dù gã dùng dược một canh giờ bắt thiên tinh ngư cũng không khả năng được nhiều vậy.

    Nhưng Hải Trọng Đế Tử đã quen diễu võ dương oai, không dễ dàng chịu thua, lập tức nghĩ kế.

    Gã thậm chí có lẽ mình đột nhiên bùng nổ may mắn, bắt được chín con thiên tinh ngư thì sao.

    Tiếc rằng gã không đột nhiên may mắn, lần này không bắt được cả một con thiên tinh ngư.

    - Ngươi thua.

    Lục Nguyên mỉm cười xòe tay trước mặt Hải Trọng Đế Tử.

    Hải Trọng Đế Tử tức sắp ói máu, gã cũng muốn nuốt lời, nhưng đường đường là đế tử mà không giữ lời thì hơi xấu mặt.

    Thôi, giao nhất điểm hỗn chi đan cho người này đi.

    Gã hằn hộc lấy ra một phong mộc dược hộp, nói:

    - Đây chính là nhất điểm hỗn chi đan.

    Lục Nguyên vô cùng vui vẻ đón lấy, kiểm tra lại, đúng là giống với trong truyền thuyết nhất điểm hỗn chi đan.

    Có nhất điểm hỗn chi đan này, mình trùng kích hỗn động cảnh lục tầng có thêm tin chắc.

    - Hải Trọng Đế Tử, ngươi đúng là người tốt!

    Câu nói này tuyệt đối là thật lòng thật dạ.

    Hải Trọng Đế Tử không phải người tốt được sao?

    Khi mình thiếu nhất điểm hỗn chi đan thì gã tự đưa đến, còn chìa mặt ra cho mình tát đã tay.

    Không đúng, còn một điều, gã đưa tặng một chữ văn minh văn tự, để thôn mộc long ăn nô nê, người như vậy không phải người tốt thì còn ai nữa?

    Nghe Lục Nguyên nói ngươi là người tốt, 'Người tốt' Hải Trọng Đế Tử nổi giận quát:

    - Người áo xanh kia, ngươi nhớ kỹ, núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài, xem ngươi sẽ không luôn luôn ở trong pháp cổ thế giới!

    Bỏ câu đó xong gã đi mất, theo đánh cuộc thì gã pahir rời khỏi đây.

    Mới rời khỏi Vạn Pháp Bộc Bố Hải Trọng Đế Tử liền lớn tiếng la:

    - Lập tức điều tra rõ người áo xanh này ch ota, rốt cuộc là nhân vật gì, ta muốn cho hắn biết cái gì là thuốc hối hận!

    Không thể không công nhận thuộc hạ của Hải Trọng Đế Tử khá giỏi, chốc lát đã tra ra lai lịch người áo xanh.

    Chương 908-910: Vân Tụ Tuyết

    - Lục Nguyên, xuất thân Kiếm Môn, hiện tại tham gia kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài của pháp cổ văn minh.

    Tư liệu đưa đến trước mặt Hải Trọng Đế Tử, mặt gã lộ nụ cười dữ tợn:

    - Chỉ là tạp chủng xuất thân từ môn phái nhỏ như Kiếm Môn, cho ta tìm quan hệ nội bộ pháp cổ thế giới, giết chết hắn.

    Bạch Phát Thần Châm lắc đầu nói:

    - Nghe nói Pháp Thánh Đế Tử vì bảo vệ Lục Nguyên mà đánh với Hoang Thánh Đế Tử ở Kiếm Môn.

    Pháp Thánh Đế Tử quyền thế ngập trời tại pháp cổ thế giới, muốn ở đây giết Lục Nguyên không phải chuyện dễ.

    - Vậy ra lệnh cho người dược chi văn minh tham gia kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài trong kế hoạch tìm cơ hội diệt Lục Nguyên.

    Dám đối chọi với bổn đế tử hả?

    To gan lắm.

    Nếu hắn đi ra pháp cổ thế giới thì ta sẽ giết hắn!

    Trong khi Hải Trọng Đế Tử gầm rống nguyền rủa Lục Nguyên thì hắn đang nhàn nhã bắt thiên tinh ngư trong Vạn Pháp Bộc Bố.

    Kiếm Linh Đế Cơ ở trươc mặt Lục Nguyên tựa như thiếu nữ nhà bên, bởi vì nàng là linh trong kiếm, cảm giác đến kiếm của hắn, từ kiếm đến tâm, hiểu trái tim ấp áp của hắn, vậy nên từ đầu đã không bài xích hắn, dần giao lưu càng có hảo cảm với hắn hơn.

    Còn trước mặt người khác vì Kiếm Linh Đế Cơ vẫn là nàng công chúa cực kỳ cao quý kiêu ngạo.

    Kiếm Linh Đế Cơ đi vào Pháp Thánh Cung Điện của huynh trưởng.

    Ở trước mặt huynh trưởng rất thương mình thì Kiếm Linh Đế Cơ không có bao nhiêu lạnh lùng.

    Nàng đi vào cung điện xa hoa lộng lẫy, Pháp Thánh Đế Tử thấy tứ muội đến nở nụ cười yêu thương.

    Chính lúc này, Liễu Như Mi được gọi là Thanh Thần Chi Nữ tiến vào Pháp Thánh Cung Điện, nói.

    - Bẩm đế tử, ta cảm thấy cần thành lập tiểu tổ phân tích tình báo về Lục Nguyên.

    Pháp Thánh Đế Tử nhíu mày.

    Kiếm Linh Đế Cơ trước tiên kinh ngạc nói:

    - Có cần thiết không?

    Ta còn nhớ ở lứa tuổi trẻ thành lập tiểu tổ chuyên môn phân tích tình báo chỉ mới ba mươi người thôi.

    Liễu Như Mi nói:

    - Cần thiết chứ, rất cần, vì mới rồi ta trông thấy Lục Nguyên luyện công, ban đầu dùng chưa đến nửa tháng đã luyện thành thuấn kiếm ý.

    - Nửa tháng luyện thành thuấn kiếm ý, cái này không tính khoa trương.

    Pháp Thánh Đế Tử lấy làm lạ hỏi.

    Đối với người bình thường nửa tháng luyện thuấn kiếm ý đúng là rất không thể tưởng tượng, nhưng trên đời có một số yêu nghiệt, nếu Lục Nguyên tính vào hàng biến thái này thì chuyện như vậy không có gì quá kinh ngạc.

    - Cái này không có gì, nhưng tiếp theo, hắn là hỗn động cảnh lục tầng, cực hạn thuấn di mới đầu ba trăm trượng, sau qua luyện tập đến bốn trăm trượng.

    - Ngươi nói là?

    Pháp Thánh Đế Tử mới đầu còn nhàn nhã lập tức ngồi ngay ngắn, hỏi:

    - Thiết tắc sơ bộ hợp tác?

    Liễu Như Mi gật đầu đáp:

    - Đúng vậy, thiết tắc sơ bộ hợp tác.

    Kiếm Linh Đế Cơ cũng biến sắc mặt.

    Dù nàng không luyện thành một thiết tắc nào nhưng gia đình xuất thân đã định ánh mắt của nàng, nàng biết điều này đại biểu cho cái gì, tiểu tổ phân tích tình báo chuyên về Lục Nguyên sẽ thành lập.

    Liễu Như Mi nói:

    - Phải rồi, bây giờ hắn ở Vạn Pháp Bộc Bố, ngươi có thể đi xem.

    Kiếm Linh Đế Cơ mặt ửng hồng chối nói:

    - Ta, ta mới không đi gặp hắn đâu.

    Nói là vậy nhưng bước chân nàng hướng tới Vạn Pháp Bộc Bố.

    Đương nhiên, đương nhiên mình tuyệt đối không phải đi tìm Lục Nguyên, chỉ là muốn trợ giúp huynh trưởng tra xét thói quen tu hành của hắn thôi, nên mới đi Vạn Pháp Bộc Bố.

    Không thể không nói Kiếm Linh Đế Cơ Vân Tụ Tuyết là một người không có tài nói dối, dù trong lòng tự lừa mình cũng nói lắp bắp.

    Vạn Pháp Bộc Bố vẫn đẹp như vậy.

    Tựa ảo mộng.

    Khi Kiếm Linh Đế Cơ đến Vạn Pháp Bộc Bố thì ánh mặt trời đang chiếu rọi.

    Ánh nắng vàng chiếu trên Vạn Pháp Bộc Bố, khiến thác nước càng như mộng như ảo, tựa thế giới pháp thuật, giống khối bảo thạch xinh đẹp.

    Lục Nguyên đang bắt thiên tinh ngư, hắn đã bắt được hơn ba trăm con thiên tinh ngư.

    Dường như bắt đến hơn ba trăm con thiên tinh ngư thì bên thiên tinh ngư có tin tức gì đó, mấy canh giờ rồi mà không xuất hiện một con thiên tinh ngư nào, bây giờ khó bắt quá.

    Lục Nguyên đang nghĩ vậy thì đột nhiên ngoái đấu, trông thấy một thiếu nữ mặt che lụa mỏng.

    Hắn nói:

    - A, là nàng à.

    Thiếu nữ còn đang do dự nên ra ngoài thế nào, dùng cách gì chào hỏi Lục Nguyên.

    Đã Lục Nguyên trước tiên gọi nàng thì nàng cũng thoiar mái đi tới cạnh hắn.

    Lục Nguyên hỏi:

    - A, nàng về pháp cổ thế giới?

    Kiếm Linh Đế Cơ nói:

    - Đúng vậy, muốn về xem mẫu thân.

    - Vậy à.

    Lục Nguyên gật đầu.

    - Phải rồi, gần đây ta mới luyện một chiêu thuấn di không tệ nhé.

    Kiếm Linh Đế Cơ ồ một tiếng:

    - A, thật hả?

    Kỹ xảo nói chuyện với con gái của Lục Nguyên rất là vụng về, nhưng nói đi phải nói lại, Kiếm Linh Đế Cơ cũng là lần đầu nói chuyện cùng con trai, trừ các huynh trưởng ra.

    Hai người ăn nói đều vụng về, thế mà nói tới nói lui ngày càng vui vẻ, ngày càng hợp rơ.

    - Đúng rồi, ta bắt được một ít thiên tinh ngư khá đẹp, tặng nàng một chút.

    Lục Nguyên tùy tiện lấy ra chín con thiên tinh ngư, cũng lấy một cái ly thủy tinh pháp bảo đựng.

    Trong ly thủy tinh khá to, chín con thiên tinh ngư tỏa ra sức hấp dẫn xinh đẹp, phần đuôi lóng lánh như ngọc lóe các loại ánh sáng, biến ảo không ngừng, như là mộng huyễn.

    Mặt Vân Tụ Tuyết biến đỏ rực.

    - Ngươi tặng ta chín con thiên tinh ngư?

    Lục Nguyên khó hiểu hỏi:

    - Đúng vậy, có vấn đề gì ư?

    Lục Nguyên không biết rằng trong pháp cổ thế giới có một phong tục, đàn ông chưa thành thân tặng chín con thiên tinh ngư cho đàn bà là thổ lộ.

    Chính vì thiên tinh ngư có ý nghĩa đó nên nó được tiêu thụ rất tốt, giá cực kỳ đắt, mười vạn thượng phẩm linh thạch một con.

    Vân Tụ Tuyết ngập ngừng một lúc mới gật đầu nói:

    - Vậy ta nhận.

    Nhận lấy ly thủy tinh chứa chín con thiên tinh ngư của Lục Nguyên, gò má Vân Tụ Tuyết đỏ lan đến cổ trắng ngần.

    - Ta có việc, trước đi đây.

    Nàng không nói gì nhiều với Lục Nguyên, vội vã rời đi.

    Mình, mình nhận chín con thiên tinh ngư!

    Chín con thiên tinh ngư, trong pháp cổ thế giới ý là thiên trường địa cửu, đời đời kiếp kiếp làm bạn!

    Mình sẽ cùng người đàn ông áo xanh tiêu sái mang chút bá khí này thiên trường địa cửu, đời đời kiếp kiếp làm bạn sao?

    Thiếu nữ mặt đỏ rực, trong đầu thầm nói đừng nghĩ lung tung, nhưng cứ rối loạn cả lên.

    Lúc này, Pháp Cường Đế Tử chắp tay sau lưng, đang ở tinh thần số một ngàn lẻ năm, nên lúc Kiếm Linh Đế Cơ bay ra thì gã có thấy.

    Muội muội của mình đến nơi này làm gì?

    Pháp Cường Đế Tử khó hiểu, rất ít người biết chuyện của Lục Nguyên và Kiếm Linh Đế Cơ.

    Lục Nguyên vẫn còn khó hiểu, mới rồi Kiếm Linh Đế Cơ Vân Tụ Tuyết còn đang trò chuyện vui vẻ với mình, sao bỗng dưng gò má hây hồng chạy mất?

    Không thích món quà mình đưa tặng ư?

    Nhưng không đúng, thiên tinh ngư khá đẹp, con gái nên thích mới đúng.

    Lục Nguyên ngờ nghệch chẳng hiểu gì cả.

    Vân Tụ Tuyết đã đi, trong tay còn hơn ba trăm con thiên tinh ngư, Lục Nguyên quyết định đi tiền hậu tả hữu càn khôn thạch.

    Hắn thông qua truyền tống trận tinh thần số một ngàn lẻ năm pháp cổ thế giới, đây là thương nghiệp tinh thần.

    Lần thứ hai đi tới thương nghiệp tinh thần, Lục Nguyên đến cửa hàng bán tiền hậu tả hữu càn khôn thạch, giữa đường có ngắm phong cảnh.

    - Cái này tặng nàng.

    Một thanh niên đưa ra chín con thiên tinh ngư.

    - Vậy, ta nhận.

    Chần chờ một lát, thiếu nữ thanh tú gật đầu.

    Bên cạnh vang tiếng huýt sáo kêu la hay hay.

    Thoáng chốc bị đám người náo nhiệt cản đường, Lục Nguyên thuạn miệng hỏi có chuyện gì.

    Bên cạnh một người nói:

    - Không phải ngươi ở pháp cổ thế giới sao?

    Chúng ta ở pháp cổ thế giới đều biết trong pháp cổ thế giới tặng chín con thiên tinh ngư chính là tượng trưng cầu yêu.

    Chín con thiên tinh ngư là ý thiên trường địa cửu, đời đời kiếp kiếp làm bạn.

    Nghe câu đó Lục Nguyên ngây như phỗng.

    Chín con thiên tinh ngư là ý thiên trường địa cửu, đời đời kiếp kiếp làm bạn!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Mình thật tình chỉ là tùy tay tặng chín con thiên tinh ngư mà thôi, thật sự là tùy tay, không có ẩn ý gì khác hết, không hề biết pháp cổ thế giới có phong tục như vậy, mình thật sự là thấy thiên tinh ngư đẹp nên mới tùy tiện tặng.

    Mình thật sự không có ý đó!

    Lục Nguyên coi như hiểu tại sao cần cổ trắng ngần của Vân Tụ Tuyết đỏ hồng.

    Lục Nguyên cũng hiểu ra vì sao Vân Tụ Tuyết nhận chín con thiên tinh ngư rồi liền đi ngay.

    Thì ra lạ vậy!

    Một hiểu lầm xinh đẹp.

    Lục Nguyên dở khóc dở cười, nhưng ngẫm nghĩ lại nếu đã là hiểu lầm xinh đẹp rồi thì không giải thích nữa, trong lòng mình cũng có chút hảo cảm với Vân Tụ Tuyết.

    Trước kia mình luôn một mình nằm trên mặt cỏ, tự rót rượu cho mình.

    Nếu Vân Tụ Tuyết có thể ở bên cạnh rót rượu cho mình, còn mình nằm trên cỏ phơi nắng, nàng quỳ ngồi một bên mình.

    Hình ảnh này cũng không tệ.

    Lục Nguyên thế mới hiểu lòng mình, thì ra cũng có chút thích Vân Tụ Tuyết, nếu đã thành hiểu lầm thì cứ để hiểu lầm xinh đẹp trở thành hiện thực đi.

    Thật ra Lục Nguyên vẫn không có động tâm với bất cứ cô gái, vì con đường hắn lựa chọn là vô thượng kiếm đạo, con đường quá gian khổ.

    Trên đường không biết gặp bao nhiểu kẻ địch, nên hắn vẫn không dám, không có tư cách thầm mến bất cứ thiếu nữ nào.

    Nhưng bây giờ Vân Tụ Tuyết dịu dàng, như cô bé nhà bên, hơn nữa dù con đường hắn đi có gian khổ hơn cũng không ai dám bắt nàng làm con tin đối phó hắn.

    Bởi vì phụ thân của nàng vốn là một trong người mạnh nhất trên thế giới này, tại trung ương thiên triều không ai dám đắc tội chủ pháp cổ văn minh.

    Lòng đã định, ý đã quyết.

    Lục Nguyên khẽ cười.

    Nụ cười dịu dàng, tuấn tú, ấm áp, còn có nhè nhẹ ôn nhu, vô cùng kiên định.

    Chuyện tiếp theo đương nhiên là đi bán số thiên tinh ngư còn lại, đổi thành thành ba ngàn vạn thượng phẩm linh thạch, cũng mua về tiền hậu tả hữu càn khôn thạch, toàn quá trình bình yên không có gì lạ.

    Bây giờ mọi chuyện đã chuẩn bị sẵn sàng, là lúc mình trùng kích không gian thiết tắc.

    Lục Nguyên hít sâu một hơi, tìm một ít thượng phẩm linh thạch thuê gian phòng luyện tập trong thương nghiệp tinh thần, vậy thì tuyệt đối an toàn, có thể bắt đầu luyện công.

    Trong một gian phòng luyện tập tại thương nghiệp thành trì, Lục Nguyên đang luyện công.

    Hiện giờ là lúc luyện không gian thiết tắc.

    Trong đầu hắn xẹt qua mười lăm kiếm ý , đông, nam, tây, bắc, trung, thượng, hạ, chính, phản, thác, loạn, tà, đảo, thuấn, cải.

    Còn nhớ lúc đó sư phụ Thái Sử Không đã dạy mình thế này, bảy kiếm ý đông nam tây bắc trung thượng hạ là hiểu bản thân không gian.

    Sáu chính, phản, thác, loạn, đảo, tà kiếm ý là về không gian biến đổi cơ bản.

    Cuối cùng hai kiếm ý thuấn, cải là không gian biến đổi cao cấp.

    Lúc này đã lĩnh ngộ hết mười lăm kiếm ý.

    Bản thân không gian thiết tắc, không gian biến đổi cơ bản, không gian biến đổi cao cấp, tổng cộng mười lăm loại lướt qua đầu, dường như trở lại lúc Thái Sử Không lấy không gian tuyến biểu thị không gian thiết tắc cho.

    Nhưng lúc này vẫn có chút không hiểu.

    Không sai, bản thân không gian thiết tắc, không gian biến đổi cơ bản, không gian biến đổi cao cấp mình đều nắm giữ rồi.

    Nhưng quan hệ giữa mình và không gian như thế nào?

    Lục Nguyên mờ mịt suy tư thật lâu, vẫn không hiểu được.

    Trầm tư thật lâu sau Lục Nguyên rốt cuộc lấy ra tiền hậu tả hữu càn khôn thạch mới mua được.

    Tiền hậu tả hữu càn khôn thạch rất to, còn cao hơn một con người.

    Hắn vừa lấy nó khỏi dung khí lập tức tỏa ra không gian tuyến kinh người, đây là do không sử dụng, nếu dùng thì không gian tuyến sẽ biến yếu rồi cuối cùng biến mất.

    Đương nhiên cách dùng của tiền hậu tả hữu càn khôn thạch không phải ăn mà là dung nhập vào trong đá.

    Cùng loại với độn thổ thuật!

    Thạch độn thuật!

    Mới rồi hắn đã học thạch độn thuật, đương nhiên có tốn chút thời gina.

    Lúc luyện thạch độn thuật, theo thói quen cũ luyện rất dở, vốn thạch độn thuật cực kỳ đơn giản thế mà hắn mặt mũi bầm dập mới luyện thành công, nếu để người ta biết chắc sẽ cười bể bụng.

    Thiên phú pháp lực của Lục Nguyên thật là tệ hết sức.

    Bây giờ Lục Nguyên vận thạch độn thuật vừa mới học xong, dung nhập vào trong tiền hậu tả hữu càn khôn thạch.

    Mới dung nhập vào, hắn phát hiện ở bên trong hiểu về không gian lại tăng một bậc.

    Cái này cũng chưa là gì.

    Quan trọng nhất, trong tiền hậu tả hữu càn khôn thạch hắn phát hiện sáng tỏ quan hệ của bản thân với không gian.

    Đông, nam, tây, bắc, trung, thượng, hạ là tồn tại tương đối.

    Bản thân phương hướng không gian thật ra không có nhiều như vậy, chính là cách chia xung quanh khác với đông, nam, tây, bắc bản thân không gian.

    Không gian tất nhiên tồn tại, chỗ bản thân đang ở là không ngừng biến đổi.

    Không gian và bản thân có quan hệ kỳ diệu khó giải thích.

    Bây giờ Lục Nguyên hiểu rất rất là nhiều, đó là cảm giác khó nói nên lời, nhưng hắn biết mình thật sự hiệu.

    Lục Nguyên quát dài:

    - Phóng!

    Theo tiếng hét to, trong bàn tay Lục Nguyên xuất hiện khá nhiều không gian tuyến, hơn nữa không gian tuyến ngày càng nhiều, chi chít rậm rạp tràn đầy không gian.

    Lục Nguyên biết, mình chân chính thành tựu không gian thiết tắc, thiết tắc thứ ba.

    Thêm vào tiểu nhân quả thiết tắc, sự thật là bây giờ mình hiểu ba thiết tắc rưỡi.

    Lúc này trên đỉnh đầu Lục Nguyên dần bay lên tam hoa.

    Đỉnh đầu tam hoa!

    Mặc kệ là tu sĩ nơi nào, mặc kệ tu phật, tu đạo, hay là tu ma, chỉ cần luyện thành ba thứ thiết tắc thì trên đỉnh đầu sẽ dâng lên ba đóa hoa, đây tức là cách nói đỉnh đầu tam hoa.

    Đương nhiên muốn đến đỉnh đầu tam hoa, tam đại thiết tắc không phải chuyện dễ gì.

    Trung ương thiên triều có nhiều thiên tài, tuyệt thế thiên tài, yêu nghiệt đến thế mà thành tựu đỉnh đầu tam hoa, tam loại thiết tắc cũng rất ít ỏi.

    Đỉnh đầu tam hoa của Lục Nguyên một hoa hiện luân hồi, một hoa như âm dương, một hoa tựa không gian.

    Tam hoa dần bay lên, càng bay càng cao.

    Tam hoa kinh động người xung quanh.

    Quanh phong luyện tập này có khá nhiều người, bọn họ yên lặng luyện cỗng thì bỗng nghe có người kinh kêu.

    - Đỉnh đầu tam hoa!

    Chỉ là đỉnh đầu tam hoa đã quá đủ hấp dẫn nhiều người, lập tức có kẻ đến xem.

    Đỉnh đầu tam hoa là rất hiếm hoi, ai nấy đều quên luyện công, quên mua đồ, con gái Ỡcửa hàng mua trang sức pháp bảo ngừng lại, con trai cũng không mua đan dược nữa.

    Tất cả mọi người đều nhìn hướng phòng luyện tập, bên trên có ba đóa hoa đang chậm rãi bay lên.

    - Đỉnh đầu tam hoa.

    - Trời ạ, thật là đỉnh đầu tam hoa.

    - Thật hiếm thấy, không ngờ ta có thể thấy đỉnh đầu tam hoa.

    Ai nấy bàn tán xôn xao.

    Không sai, pháp cổ thế giới rộng lớn như vậy, một trong mấy khu vực cường đại nhất trung ương thiên triều, người nơi này đều có kiến thức rộng, nhưng dù là vậy thì tình hình đỉnh đầu tam hoa vẫn rất ít khi xuất hiện.

    Việc này rất hiếm hoi, khiến nhiều người kinh ngạc một phen.

    - Không biết là vị nào tu hành đỉnh đầu tam hoa nhỉ?

    Mọi người vô cùng tò mò, cùng hỏi chủ phòng luyện tập rốt cuộc là ai luyện thành đỉnh đầu tam hoa, muốn xem là đại nhân vật nào.

    Tiếc rằng ông chủ phòng luyện tập rất có đạo đức nghề nghiệp, cộng thêm ông chủ không biết thân phận thật sự của Lục Nguyên, hắn chỉ tùy tay đăng ký thôi.

    Vậy nên, dù rất nhiều người thắc mắc về đại nhân vật luyện thành đỉnh đầu tam hoa này nhưng không ai điều tra được Lục Nguyên rốt cuộc là ai.

    Trong phòng luyện tập, Lục Nguyên đã thu lại đỉnh đầu tam hoa, cùng lúc đó, hắn phát hiện kiếm phương không gian pháp tắc biến đổi vô cùng.

    Kiếm phương không gian pháp tắc bỗng tăng lớn gấp hai, giờ đã cỡ ba ngọn núi, có thiết tắc gia cố cường độ của bản thân không gian.

    Đây là tác dụng của không gian thiết tắc, có thể tăng cường kích cỡ không gian bản thân.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên lấy ra hết kết tinh phòng ngự thu hoạch từ chỗ đám Kiếm Ma, bao nhiêu đó vẫn không đủ, hắn lấy thêm kết tinh phòng ngự ở đuôi vài chục con thiên tinh ngư, thế mới phòng ngự mới lại không gian pháp tắc của mình, khiến không gian pháp tắc bản thân đến mức độ kiên cố.

    Không gian thiết tắc thành!

    Lục Nguyên cười khẽ, đợi qua một lúc là mình có thể luyện thiết tắc mới.

    Bước tiếp theo của mình là luyện thiết tắc mới cùng với trùng kích hỗn động cảnh lục tầng.

    Thật muốn thử xem, luyện thành ba thiết tắc rồi ngứa tay quá, không biết có ai làm đối thủ của mình không.

    Đương nhiên trên tinh thần số năm không ai làm đối thủ của hắn cả, tại tinh thần số năm nghiêm cấm đánh nhau.

    Lục Nguyên rất nhanh trở lại tinh thần số một ngàn lẻ năm, lần này không đi Vạn Pháp Bộc Bố, tại đó huấn luyện gần hoàn thành rồi, để xem chỗ Pháp Cường Đế Tử có huấn luyện gì mới không.

    Khi hắn trở về là lúc mặt trời đang dâng lên.

    - Lục!

    Nguyên!

    Lục Nguyên đáp xuống tập huấn doanh không lâu thì nghe tiếng hét to, kêu tên hắn, tiếng hét rất hùng hồn, uy phong bát diện.

    Lục Nguyên ngoái đầu, thấy một người đàn ông áo trắng rất cao, mái tóc dài đến thắt lưng.

    Người đàn ông áo trắng tóc dài tới eo rất tuấn tú, trên người tỏa ra vị cừu đậm đặc, dường như gã cừu thiên, cừu địa, cừu người, cừu ta vậy.

    Lục Nguyên ở trong khí thế cảm giác được gã rất thù địch hắn.

    Không đúng, mình không quen người này, gã làm gì cừu địch mình?

    Lục Nguyên kinh ngạc hỏi?

    - Ngươi là ai?

    - Vô Song Môn Phó gia, Cừu Quy Đao Phó Cừu.

    Người đàn ông áo trắng tóc dài tới eo nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Phó gia, là nhà thù địch ngươi, ngươi chém Phó Dịch, đánh bại Phó Xung, hai người này là đường đệ của ta.

    Thật ra Vô Song Môn do Phó gia khống chế, không phải gia tộc bình thường.

    - Ta và đường đệ Phó Dịch yếu ớt đó không giống nhau.

    Phó Cừu nói:

    - Ta là người đứng đầu thế hệ thanh niên của Phó gia.

    Phó Cừu đúng là có tư cách nói câu này, gã là người hỗn động cảnh thất tầng, trong Vô Song đại giáo đời trẻ tuổi mà tu vi như vậy thì đúng là rất kinh người.

    Vô Song Môn và Kiếm Môn cùng là Vô Thượng Đại Giáo, thực lực của gã còn trên cả Kiếm Môn.

    Lần này gã gặp phải người phong chi văn minh, kết quả thua vào Bại Giả Tổ.

    Nhưng dù là vào Bại Giả Tổ thì gã vẫn bày ra thực lực, giờ đã lờ mờ có địa vị đệ nhất cao thủ trong tất cả người hỗn động cảnh thất tầng và dưới nữa, rất được Pháp Cường Đế Tử chú trọng, một người có tiềm lực lớn.

    Phó Cừu nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Vốn cho rằng Kiếm Môn Lục Nguyên là loại kinh tài tuyệt diễm cỡ nào, nhưng bây giờ xem ra chỉ thường thôi.

    Nở rộ hào quang của ngươi đi, ta thích đánh bại cường giả, bây giờ ngươi biểu hiện quá yếu, có đánh bại ngươi cũng không ý nghãi gì.

    Phó Cừu là người đứng đầu trẻ tuổi Phó gia, cũng là kẻ rất hiếu chiến, thích đánh bại cao thủ.

    Lục Nguyên mỉm cười, không tệ, vừa lúc mình luyện thành ba thiết tắc, rất ngứa tay, giờ có đối thủ đưa lên cửa.

    Hắn cảm giác được khí thế chiến đấu cực kỳ mãnh liệt từ người Phó Cừu.

    - Cừu Quỷ Đao Phó Cừu đang khiêu chiến ai vậy?

    - Xem ra không mạnh gì mấy.

    - A, người kia tên là Lục Nguyên, nghe nói có chút quan hệ với Pháp Thánh Đế Tử, có lẽ là nhờ vả quan hệ.

    - Vậy à, thế thì Cừu Quỷ Đao Phó Cừu thắng chắc rồi.

    Chính lúc Phó Cừu và Lục Nguyên sắp chiến đấu thì Pháp Cường Đế Tử bước vào sân, nói:

    - Thắng Giả Tổ phái một số người đến chỉ đạo chúng ta.

    Nghe rõ, là chỉ đạo, đây là sỉ nhục, người muốn rửa nhục hãy chuẩn bị cho tốt.

    Pháp Cường Đế Tử vừa đi ra liền nói lời khiến người sôi sục máu nóng.

    Mọi người đều là thiên tài, kết quả tại đây bị đưa vào Bại Giả Tổ thì sao vừa lòng.

    Tất cả sớm muốn rửa nhục.

    Nhưng cho tới bây giờ không có cơ hội chiến đấu cùng Thắng Giả Tổ.

    Bây giờ rốt cuộc có trận chiến mở màn với Thắng Giả Tổ, cơ hội rửa nhục đến rồi.

    Khoảnh khắc, mọi người sục sôi máu nóng, trong đó bao gồm Lục Nguyên.

    Tay ngứa quá, vốn tưởng mình lấy Phó Cừu thử tay nghề, giờ làm nửa ngày còn có con cá lớn hơn.

    Một đám Thắng Giả Tổ cực kỳ kiêu ngạo đưa lên cửa cho mình thử tay nghề, sỉ nhục bị đưa vào Bại Giả Tổ, mình phải tẩy!

    Trận chiến mở màn giữ Bại Giả Tổ và Thắng Giả Tổ sắp bắt đầu!

    Pháp Cường Đế Tử khí thế hùng hồn nói:

    - Không sai, Thắng Giả Tổ sắp đến viếng, đây cũng là trận chiến mở màn giữa Thắng Giả Tổ và Bại Giả Tổ, chỉ là thăm do thôi.

    Lần này biểu hiện cho tốt đấy, nếu biểu hiện tệ thì ta không có gì, nhưng các ngươi sẽ càng thêm thấy sỉ nhục.

    - Rửa nhục, rửa nhục!

    Từng tiếng la rửa nhục vang lên.

    Đúng thế, không ai muốn thua.

    Mọi người đều muốn thắng.

    Thua một lần đã đủ, không muốn lại thua lần thứ hai.

    - Tốt lắm!

    Pháp Cường Đế Tử hét to rằng:

    - Vậy bây giờ để ta giải thích kỹ chút.

    Lần này tuyệt thế thiên tài sẽ đến tổng cộng mười người, trong đó năm hỗn động cảnh bát tầng, năm hỗn động cảnh thất tầng, chúng ta cũng phải tuyển mười người nghênh chiến.

    Pháp Cường Đế Tử nói:

    - Trong đó cũng chọn năm hỗn động cảnh bát tầng, năm hỗn động cảnh thất tầng.

    Hiển nhiên trong Thắng Giả Tổ còn có người hỗn động cảnh cửu tầng, thập tầng.

    Vốn Thắng Giả Tổ cường đại hơn Bại Giả Tổ nhiều, vậy nên người pháp cổ văn minh tự động tham gia Thắng Giả Tổ.

    Tất cả người hỗn động cảnh cửu tầng, thập tầng đều tự tham gia vào Thắng Giả Tổ, dưới tình huống đó Thắng Giả Tổ không mạnh hơn Bại Giả Tổ mới là kỳ lạ.

    Pháp Cường Đế Tử nói:

    - Giản Huyền Cương, Giản Hà Cầu, Phong Minh Nguyệt, Hoa Nguyệt Sinh.

    Năm ngươi đều là tu vi hỗn động cảnh bát tầng, lần này Thắng Giả Tổ đến viếng, trong đó hỗn động cảnh bát tầng sẽ do các ngươi ứng chiến.

    Gã đọc ra năm cái tên đều là trong văn minh, mỗi người đều là nổi bật trong Bại Giả Tổ.

    Chương 911-912: Phong Tam Thập

    Pháp Cường Đế Tử quát:

    - Phó Cừu, Lâm Hận, Trương Sinh, Chu Bất Bình, Phong Trì, năm ngươi có tu vi hỗn động cảnh thất tầng, sẽ do các ngươi ứng chiến hỗn động cảnh thất tầng.

    Vốn Phó Cừu định đánh với Lục Nguyên nay chỉ đành tạm bỏ xuống chiến đấu, chuẩn bị đi ứng đối Thắng Giả Tổ đến viếng.

    Bản thân Phó Cừu trong Bại Giả Tổ là đệ nhất cao thủ hỗn động cảnh thất tầng, gã không ứng chiến mới lạ.

    Lục Nguyên, cuộc chiến với ngươi tạm gác lại, coi như ngươi may mắn, Phó Cừu thầm nghĩ.

    Pháp Cường Đế Tử điểm danh mười người đều là hiện rõ thực lực trong Bại Giả Tổ.

    Không chút nghi ngờ, Lục Nguyên sẽ không được nêu tên, trong tư liệu của Pháp Cường Đế Tử thì Lục Nguyên vốn không mạnh, sao mà kêu hắn tham gia cuộc chiến được.

    Nhưng lần chiến đấu này Pháp Cường Đế Tử không đặc huấn nữa.

    Bởi vì hai canh giờ sau là người Thắng Giả Tổ sẽ tiến đến.

    Không khí rất nặng nề.

    Hai canh giờ sau, Thắng Giả Tổ đúng là có người đến.

    Pháp Tiêu Đế Tử cường đại vô biên vô tận rồi lại mang vài phần tiêu dao giáng xuống.

    Vị đế tử này mặc âm dương pháp bào, tay cầm phất trần trắng, sau lưng gã có mười khí thế tự tin cường đại phát ra.

    Tự tin!

    Cường thế!

    Người Thắng Giả Tổ đi ra vốn là có tự tin, bởi vì Bại Giả Tổ chính là bại tướng dưới tay họ.

    Mười người cuối cùng lộ mặt.

    Hỗn động cảnh bát tầng gồm năm người là Hoa Phủ Thủ, Nghiêm Hạc, Bang Thanh Phong, Phong Tiềm, Giản Tự hành.

    Năm người hỗn động cảnh thất tầng là Phong Tam Thập, Trương Quân Khả, Hải Thanh Cảnh, Chu Phá Đồ, Phương Hành Chi.

    Mười người mỗi tên đều có khí thế cực kỳ cường đại.

    Pháp Tiêu Đế Tử và Pháp Cường Đế Tử gườm nhau.

    Là đế tử của pháp cổ văn minh, xem như không cuốn vào tranh đấu quyền thế pháp cổ thế giới thì đôi khi có ma sát, ví dụ như Pháp Tiêu Đế Tử và Pháp Cường Đế Tử có chút ganh đua.

    Pháp Cường Đế Tử nói:

    - Lão thập tam, đã lâu không gặp.

    Pháp Tiêu Đế Tử nói:

    - Lão thập ngũ, để ta xem lần này ngươi huấn luyện ra người mạnh cỡ nào.

    Pháp Cường Đế Tử đáp:

    - Tốt, vậy bây giờ bắt đầu.

    Hỗn động cảnh thất tầng chiến đấu trước.

    Pháp Tiêu Đế Tử nói ra l quy tắc chiến đấu lần này:

    - Không thành vấn đề.

    Năm hỗn động cảnh thất tầng Thắng Giả Tổ đối với năm hỗn động cảnh thất tầng Bại Giả Tổ, một chọi một, bên thắng không cần xuống, bên thua tiếp tục đưa người lên.

    Cuối cùng bên nào còn lại người thì tính bên đó thắng.

    Pháp Cường Đế Tử gật đầu:

    - Đồng ý.

    Theo hai vị đế tử nói chuyện, chiến đấu chính thức mở màn.

    Trận chiến đầu tiên, Phong Tam Thập Thắng Giả Tổ đấu với Phó Cừu Bại Giả Tổ.

    Lục Nguyên không vội vã, ở bên cạnh quan sát.

    Phó Cừu có mái tóc dài ngang eo, mặc đồ trắng, toàn thân tản ra khí thế cừu.

    Gã giơ lên đao, gã xưng tuyệt về đao pháp.

    Thi lễ xong gã chém một đao qua, đao kia như chém quỷ thần, đao quang như nước, một đao kia thật lợi hại.

    Lục Nguyên hơi giật mình, Phó Cừu này dám khiêu chiến với mình đúng là có chút bản lĩnh.

    Một đao thật nhanh!

    Chớp mắt chém Phong Tam Thập thành hai nửa!

    Kết thúc?

    Nhanh như vậy?

    Tuy rằng biết Phó Cừu rất mạnh nhưng không ngờ sẽ cường đến mức này, có thể giải quyết Phong Tam Thập Thắng Giả Tổ.

    Nhất đao cừu quỷ thần, Cừu Quỷ Đao Phó Cừu đúng là không giả, tất nhiên Phong Tam Thập Thắng Giả Tổ cũng yếu chút.

    Lục Nguyên đứng bên ngoài quan sát nhướng mày, không thích hợp, trận chiến còn chưa kết thúc.

    Trong không trung vang thanh âm như gần như xa:

    - Bại Giả Tổ Phó Cừu, đao của ngươi rất nhanh, nhưng muốn so tốc độ thì ngươi kém quá xa.

    Ngươi biết tại sao ta gọi là Phong Tam Thập không?

    Lý do ta tên Phong Tam Thập là vì Phong Thần Bách Bộ phong chi văn minh ta luyện đến bước thứ hai mươi.

    Phong Thần Bách Bộ!

    Đây là tuyệt học tối cao của phong chi văn minh!

    Nghe nói có thể luyện đến một trăm bước thì ngay cả chủ văn minh cũng khó mà đánh bị thương.

    Đương nhiên người được đến Phong Thần Bách Bộ một trăm bước không hề tồn tại.

    Phong Tam Thập có thể luyện Phong Thần Bách Bộ đến hai mươi bước đúng là lợi hại.

    Hay cho Phong Thần Bách Bộ.

    Phong Tam Thập đạp tuyệt học Phong Thần Bách Bộ, dễ dàng chém thương Phó Cừu.

    Phó Cừu không thể phản kích, chỉ có nước chịu đánh chứ không làm gì được Phong Tam Thập.

    Không trông chốc lát Phó Cừu đã thua trong tay Phong Tam Thập.

    Trong hỗn động cảnh thất tầng Bại Giả Tổ, mạnh nhất chính là Phó Cừu, nhưng đối mặt Phong Tam Thập tốc độ quỷ thần khó dò như vậy thì gã không có cả sức đánh lại.

    Nếu Phong Tam Thập đã thắng theo quy tắc, có thể tiếp tục chiến đấu.

    Đối thủ tiếp theo của gã là Bại Giả Tổ Lâm Hận.

    Lâm Hận xuất thân từ Ngự Hỏa môn, lửa như ma.

    Nhưng cuộc chiến này mặc dù lửa của gã hung mãnh như ma lại không đuổi kịp tốc độ của Phong Tam Thập.

    Lục Nguyên thầm nhủ, hay cho Phong Tam Thập, tuyệt học tối cao của phong chi văn minh, Phong Thần Bách Bộ đúng là cực kỳ đáng sợ.

    Đối mặt tốc độ như vậy, ngươi có dùng cái gì cũng vô dụng.

    Nếu không phải mình học không gian thiết tắc, đối mặt người như vậy e rằng cũng chịu bó tay.

    Cuộc chiến tiếp theo, Phong Tam Thập liên tiếp đánh bại Trương Sinh, Chu Bất Bình, Phong Trì của Bại Giả Tổ.

    Lần này thì Pháp Cường Đế Tử mặt âm trầm.

    Vốn Bại Giả Tổ đấu với Thắng Giả Tổ, năm hỗn động cảnh thất tầng đấu với năm hỗn động cảnh thất tầng.

    Kết quả giờ thì sao, mới bắt đầu năm trận đã bị một cạo trọc đầu, năm người bị một mình Phong Tam Thập đánh bại, chuyện này rất mất mặt.

    Pháp Cường Đế Tử vốn là người háo thắng, lửa giận hừng hực.

    Mấy người Bại Giả Tổ cảm thấy không còn mặt mũi.

    Phó Cừu, Lâm Hận, Trương Sinh, Chu Bất Bình, Phong Trì, năm người đều là đứng đầu hỗn động cảnh thất tầng Bại Giả Tổ, kết quả thảm bại dưới tay một mình Phong Tam Thập, đây không phải vì năm người Phó Cừu quá yếu mà bởi Phong Tam Thập quá mạnh.

    Không sai, người Bại Giả Tổ biến mạnh, mà người Thắng Giả Tổ cũng đang biến mạnh.

    Cứ tiếp tục như vậy, họ biến mạnh nhanh hơn Bại Giả Tổ.

    Mới rồi còn gào la muốn rửa hận cũ, bây giờ xem ra là đã nhục càng thêm nhục.

    Phong Tam Thập chắp tay sau lưng đứng, nói:

    - Xem ra Bại Giả Tổ không có nhân tài nào nhỉ.

    Đây rõ ràng là tát mặt, tát mạnh vào lòng tất cả người Bại Giả Tổ.

    Phong Tam Thập cười lạnh, theo kế hoạch là lần này phải nặng nề đả kích Bại Giả Tổ, để họ biết chênh lệch với Thắng Giả Tổ.

    Gã động, như gió xẹt qua, khi Phong Tam Thập lần thứ hai quay lại trong sân thì trong tay có nhiều thanh binh khí.

    Không sai, mới rồi gã chỉ dựa vào tốc độ một hơi cuốn đi mười binh khí của mười người.

    Phong Tam Thập mỉm cười tự tin nói:

    - Xem ra tốc độ của ta cũng tạm được?

    Chính lúc này, gã bỗng phát hiện trong tay chỉ có chín thanh binh khí.

    Có chuyện gì vậy?

    Mới rồi rõ ràng mình lây đến mười binh khí mà?

    Không biết khi nào thì trước mặt Phong Tam Thập đứng một thanh y thanh niên.

    Thanh y thanh niên thản nhiên nhìn Phong Tam Thập, nói:

    - Vốn không muốn xen vào chuyện này, nhưng Dưỡng Ngô tiên kiếm của ta cũng dám cướp, không thể không công nhận, ngươi rất có gan.

    Nếu ngươi có gan như vậy thì phải chịu cái giá của nó.

    Đây là sao!

    Nhanh quá!

    Phong Tam Thập thầm kinh sợ.

    Có thể cướp lại binh khí từ trong tay gã, cái đó cần tốc độ nhanh bao nhiêu?

    Thanh y thanh niên này có lẽ là đối thủ thật sự đây.

    Nhanh quá đi!

    Nhiều người Bại Giả Tổ đều nhìn sang, nhưng không ai phát hiện mới rồi thanh y thanh niên hành động như thế nào.

    - Ủa, đó không phải là Lục Nguyên sao?

    - Phải rồi, chính là Lục Nguyên, bị gọi là tiến vào nhờ quan hệ, tốc độ của hắn nhanh quá.

    Lục Nguyên nhìn hướng Phong Tam Thập, nói:

    - Thôi được, để ta đấu với ngươi đi, để ta xem Thắng Giả Tổ có gì ghê gớm.

    Thật ra Lục Nguyên có nổi lên chiến ý.

    Hết cách, ai kêu mình cũng là người Bại Giả Tổ, sỉ nhục này có dính chút vào người mình, không rửa mối nhục thì sao được chứ.

    Lục Nguyên lại nhìn sang Phó Cừu ở một bên thất bại đang trị thương, nói:

    - Phó Cừu, cuộc chiến của chúng ta không đánh được, giờ ngươi hãy trợn to con mắt lên xem ra làm sao thắng Phong Tam Thập, do đó hiểu rằng giữa chúng ta có chênh lệch tuyệt đối.

    Trước khi Thắng Giả Tổ đến Lục Nguyên và Phó Cừu định quyết chiến để chứng minh ai mạnh hơn.

    Phó Cừu ngây ra.

    Gã không bao giờ ngờ dưới tình huống năm người mạnh nhất hỗn động cảnh thất tầng của Bại Giả Tổ thua hết mà Lục Nguyên còn dám đứng ra.

    Có gan!

    Phó Cừu không thể không phục Lục Nguyên một tiếng.

    Thật ra Phó Cừu tính tình không xấu, rất hiếu chiến, chẳng qua gã xuất thân từ Phó gia.

    Phó gia sớm là tình thế không chết không ngừng với Lục Nguyên, cho nên gã nhất định là địch cùng Lục Nguyên, nhưng dù đối địch thì lúc này phải phục hắn gan lớn.

    Nhưng nói đi phải nói lại, đối mặt Phong Tam Thập quỷ thần khó bắt rất khó thắng được, Lục Nguyên có đi lên chỉ tự rước lấy nhục.

    Phong Tam Thập cất tiếng cười to:

    - Ha ha ha ha, ha ha ha ha!

    Lúc gã cười mái tóc cực kỳ phiêu dật theo gió bay, như là gió nhẹ phất qua, nhưng rõ ràng nơi này gió không thổi.

    - Dám nói muốn thắng ta?

    Trong Bại Giả Tổ ra người như vậy, thú vị.

    Phong Tam Thập đúng là nổi lên hứng thú.

    - Phong Thần Bách Bộ thứ hai mươi mốt bước, Phong Trung Kình Thảo.

    Chớp mắt gã động, như cỏ trong gió, lập tức đến sau lưng Lục Nguyên, một luồng lãnh tiêu sắc đánh ra.

    Tốc độ của lãnh tiêu sắc rất nhanh, nhưng Lục Nguyên lập tức lách qua, biến mất.

    - Phong Thần Bách Bộ thứ hai mươi ba bước, Sơn Phong Xuy Hoa.

    Phong Tam Thập chớp mắt động.

    Gã động cực nhanh nhưng cố tình cho cảm giác chậm, tựa như gió núi thổi qua đồi hoa, cho người cảm giác rất thong dong, người bình thường khó thích ứng bước như vậy.

    Khi gã tới sát lưng Lục Nguyên cách một tấc thì hắn đã biến mất.

    Lục Nguyên nhàn nhạt nói:

    - Phong Tam Thập, ngươi vẫn chưa đủ nhanh.

    - Tốt, ghê gớm lắm.

    Phong Thần Bách Bộ, bước thứ hai mươi lăm, Phong Trung Vô Ảnh.

    Phong Tam Thập chớp mắt động, đến đỉnh đầu Lục Nguyên, lãnh tiêu sắc đánh ra, công kích, như tia chớp.

    Phong Thần Bách Bộ vốn chính là càng về sau càng mau, nhanh đến không thể tưởng tượng.

    Một đòn lãnh tiêu đâm từ đỉnh đầu Lục Nguyên xuyên thấu thân thể.

    Nhưng việc lạ là tại sao Lục Nguyên bị đánh túng mà không chảy chút máu nào?

    Có chuyện gì vậy?

    Theo lý thì nhiều ít nên có chảy ra chút máu mới đúng?

    Phong Tam Thập lập tức phát hiện không thích hợp, vèo một tiếng rời đi.

    Lúc Phong Tam Thập đối chiến với Phó Cừu, khi ấy Phó Cừu chém ra một đao cho rằng chém trúng Phong Tam Thập kết quả chỉ là ảo ảnh.

    Bây giờ Lục Nguyên cũng dùng ảo ảnh.

    Chỉ có tốc độ đủ nhanh mới dùng được ảo ảnh.

    Tốc độ của Lục Nguyên cũng rất nhanh.

    Sắc mặt Phong Tam Thập vô cùng trầm trọng, nói:

    - Phong Thần Bách Bộ thứ hai mươi tám bước, Phong Trung Lưu Ảnh.

    Phong Trung Lưu Ảnh so với Phong Trung Vô Ảnh còn nhanh hơn chút, nhưng gã vẫn chỉ đánh trúng ảo ảnh.

    - Mới rồi dùng Phong Trung Lưu Ảnh ta đã dò được cực hạn tốc độ của ngươi.

    Phong Tam Thập mặt lộ nụ cười.

    Phong Trung Lưu Ảnh để lại cái bóng của đối phương, thông qua cái bóng tính toán cực hạn tốc độ đối thủ, Phong Thần Bách Bộ vốn là tuyệt học tối cao của một văn minh như phong chi văn minh, sao không nhanh được.

    - Vậy nên ngay sau đó ngươi sẽ thua, thua dưới Phong Thần Bách Bộ bước thứ ba mươi mươi, Phong Xuy Phong.

    Gió có thể thổi gió, đây đã là gió nhanh đến không thể sánh bằng.

    Phong Tam Thập đối phó bất kể đối thủ nào, trừ người phong chi văn minh, chưa từng có ai nhanh hơn gã.

    Hơn nữa thông qua chiêu Phong Trung Lưu Ảnh dò được tốc độ của Lục Nguyên, gã tự tin một chiêu này tuyệt đối đánh trúng hắn.

    Nhưng trước khi Phong Xuy Phong đánh trúng Lục Nguyên thì hắn đã biến mất.

    Đây là tốc độ gì vậy!

    Không đúng, đây không phải tốc độ!

    Cái này là thuấn di!

    Phong Tam Thập rốt cuộc hiểu tại sao Lục Nguyên có tự tin khiêu chiến với gã, thì ra có thuấn di.

    - Hóa ra ngươi biết thuấn di, hèn chi.

    Phong Tam Thập mỉm cười, nói:

    - Nhưng ngươi biết thuấn di thì sao nào?

    Tốc độ của ta cực nhanh, mỗi lần thuấn di xuất hiện sóng gợn không gian, trước khi sóng gợn nổi lên ta có thể dùng bước thứ ba mươi Phong Xuy Phong rời đi ngya, xem như chúng ta ngang tay.

    - Ngang tay?

    Ngươi nói gì vậy?

    Lục Nguyên cũng cười khẽ nói:

    - Ta không hứng thú với thế hòa.

    Để ngươi ra tay lâu như vậy, bây giờ là lúc ta phản kích.

    Lục Nguyên đứng đó, bàn tay to chộp phướng Phong Tam Thập.

    Phong Tam Thập đang định dùng bước Phong Xuy Phong rời đi, nhưng liền phát hiện không gian xung quanh biến đổi.

    Chưa đợi gã phản ứng thì đã bị bàn tay to của Lục Nguyên bắt lây.

    Phong Tam Thập còn muốn chống cự, nhưng Lục Nguyên đã túm gã, đập gã nặng nề xuống đất.

    Phong Tam Thập đứng dậy, bỗng dưng bị đánh, gã lập tức thi triển Phong Xuy Phong bỏ chạy.

    Nhưng không gian xung quanh lại biến, lập tức bị chộp lấy, sau đó gã như chim gãy cánh bị Lục Nguyên bắt.

    Phong Tam Thập lần thứ hai đứng dậy, lần thứ hai thi triển Phong Thần Bách Bộ thứ ba mươi bước.

    Nhưng không gian lại đổi, lại bị Lục Nguyên dễ dàng bắt nặng nề đập xuống đất.

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Phong Tam Thập nổi tiếng về tốc độ, thế mà ở trước mặt Lục Nguyên không là gì cả, dễ dàng bị hắn lần lượt bắt lấy.

    Lục Nguyên nhàn nhã nói:

    - Ngươi cướp binh khí của ta nên ta đập ngươi ba lần.

    Ta rất ghét có người cướp đồng bạn của ta.

    Lần sau còn cướp kiếm của ta thì sẽ là ngày giỗ của ngươi!

    Đến lúc này thì rõ ràng Phong Tam Thập thua.

    Gã bị Lục Nguyên như chim gãy cánh đập tới đập lui, không thua thì là gì?

    Ván thắng thứ nhất của Bại Giả Tổ vào tay.

    Cuộc chiến này Lục Nguyên triển lãm ra không gian thiết tắc, tuyệt đối không chế không gian.

    Mới rồi Phong Tam Thập còn kiêu ngạo huênh hoang, bây giờ kiêu không nổi, gục mặt.

    Không có cách nào, bị Lục Nguyên đánh bại thế này, gã làm gì kiêu căng nổi nữa.

    Phong Tam Thập buồn bực, nhưng gã biết tốc độ của Lục Nguyên chậm hơn gã một út, chỉ vì tinh thông không gian thiết tắc, không gian đổi hoán, tốc độ của gã có nhanh hơn cũng vô dụng, nên đành bó tay.

    Phong Tam Thập nhìn Lục Nguyên, lạnh nhạt nói:

    - Lần này ngươi thắng ta nhưng đừng quên còn có Phong Nhị Thập Tứ.

    Lục Nguyên tùy tiện hỏi:

    - Phong Nhị Thập Tứ?

    Chắc không phải hắn là huynh trưởng của ngươi chứ?

    Một người tên Phong Nhị Thập Tứ, một kẻ tên là Phong Tam Thập.

    - Sai rồi, Phong Nhị Thập Tứ kêu bằng Phong Nhị Thập Tứ là vì năm hắn hai mươi bốn tuổi đã thi triển là bước thứ hai mươi bốn trong Phong Thần Bách Bộ, vậy nên đổi tên gọi là Phong Nhị Thập Tứ.

    Chương 913-914: Giản Phệ Kiếm Lưu tức

    Phong Tam Thập nói:

    - Bây giờ không biết hắn đã biết bao nhiêu bước trong Phong Thần Bách Bộ, ta không biết nữa.

    Hắn không giống ta đến nay hơn ngàn tuổi mà chỉ có thể học ba mươi bước trong Phong Thần Bách Bộ.

    - Chắc chắn Phong Nhị Thập Tứ sẽ đánh bại ngươi.

    Lục Nguyên nhún vai, không để trong lòng lời cảnh cáo của Phong Tam Thập.

    Không sai, Phong Nhị Thập Tứ chắc chắn là đối thủ của hắn, nhưng nếu là làm đối địch vậy cứ tới đi, không có gì ghê gớm, hắn chưa bao giờ sợ bất cứ khiêu chiến nào.

    Lúc này Phó Cừu rất ngạc nhiên.

    Phong Tam Thập đánh gã không có đường chống đỡ thế mà bị Lục Nguyên đánh gục, xem tình hình e rằng gã không là đối thủ của hắn.

    Pháp Cường Đế Tử cũng ngạc nhiên.

    Lục Nguyên này chẳng ngờ không đơn giản, lúc đầu gã dùng Vạn Pháp Bộc Bố bá khí thử một lần, xem ra đã nhìn nhau.

    Nhưng thế cũng tốt, nhiều ít thắng một lần, xem như lấy lại mặt mũi.

    Pháp Cường Đế Tử là đế tử thứ mười lăm, thân phận này đương nhiên chú trọng mặt mũi.

    Tất cả người Bại Giả Tổ đều thầm giật mình.

    Vốn mọi người cho rằng Lục Nguyên là dựa vào quan hệ, không ngờ hắn mạnh như vậy, có thể thắng Phong Tam Thập của Thắng Giả Tổ.

    Người như vậy nếu là dựa vào quan hệ thì còn có ai không là dựa vào quan hệ?

    Đây chính là thực lực thật sự của một người, mạnh!

    Kiếm Ngục, Kiếm Hùng cũng vô cùng kinh ngạc.

    Họ và Lục Nguyên cùng xuất thân từ Kiếm Môn, biết sau cạn của hắn.

    Lục Nguyên vốn đã rất mạnh, lần này vì vắng mặt chiến đấu mới vào Bại Giả Tổ, nhưng không ngờ hắn lại biến mạnh hơn.

    Trong thời gian ngắn, cùng huấn luyện mà biến mạnh đến thắng được Phong Tam Thập.

    Cho dù Kiếm Ngục ở trong Kiếm Môn là đệ tử trung tâm xưng hùng xưng bá, đụng phải Phong Tam Thập cũng sẽ bị diệt ngay.

    Người như Phong Tam Thập đối với đệ tử trung tâm Kiếm Môn là quá mạnh, hưng mà gã địch không lại Lục Nguyên, tốc độ tiến bộ của hắn quá nhanh.

    Đối với việc Lục Nguyên thắng Phong Tam Thập dẫn đến các phương kinh ngạc.

    Nhưng cũng có người không cho là đúng.

    - Chẳng qua là hơi nhanh thôi.

    Một người hời hợt nói:

    - Mới rồi tại ta không ra tay, lần này để ta thắng Lục Nguyên bình thuường cho.

    Người này lấy giọng điệu lạnh nhạt nói:

    - Lục Nguyên, ngươi đã thua một lần trong tay ta, bây giờ sẽ thua lần thứ hai.

    Người này là ai?

    Giọng điệu lớn lối như vậy?

    Nói là đánh bại Lục Nguyên một lần, bây giờ sẽ đánh gục hắn lần thứ hai.

    Lục Nguyên kinh ngạc.

    Mấy người Bại Giả Tổ đứng xem cũng ngạc nhiên.

    Thắng Giả Tổ, trong năm người hỗn động cảnh thất tầng người thứ hai, giản chi văn minh Trương Quân Khả.

    Trương Quân Khả nhìn Lục Nguyên, cười khẩy.

    Mới rồi Lục Nguyên đánh bại Phong Tam Thập, nói là đánh bại chứ Trương Quân Khả biết, Phong Tam Thập luôn xưng hùng tốc độ, trừ tốc độ ra không có gì, về mặt khác không tính là cường giả.

    Trừ tốc độ ra, Phong Tam Thập thật sự không phải đối thủ của gã.

    Vậy nên Lục Nguyên may mắn biết không gian, có thể chắc chế Phong Tam Thập mới thắng được.

    Nhưng chiến đấu thật sự thì sao?

    Trương Quân Khả không cho rằng Lục Nguyên mạnh bao nhiêu.

    Một kẻ bình thường Bại Giả Tổ!

    Một kẻ bình thường từng thua một lần trong tay mình!

    Còn muốn kiêu ngạo sao?

    Kiếm Môn Lục Nguyên, lần trước ngươi sợ đáu không dám đi ra, lần này thì ta sẽ khiến ngươi thua.

    Trương Quân Khả chắp tay sau lưng cười nhạt, tràn đầy tự tin.

    Gã có tâm lý thắng chắc Lục Nguyên.

    Trương Quân Khả ở lúc mới bắt đầu đắc huấn là đỉnh hỗn động cảnh lục tầng, sau đó trong đặc huến đột phá đến hỗn động cảnh thất tầng, người này tài hoa kinh người, ở trong giản chi văn minh được gọi là thiên tài, tiến bộ kinh khủng.

    Vậy nên Pháp Tiêu Đế Tử mới xếp gã vào danh sách mười người Thắng Giả Tổ.

    Trương Quân Khả khuôn mặt anh tuấn, khí chất cao quý.

    Bản thân gã là quý tộc, quý tộc giản chi văn minh!

    Bất cứ Vô Thượng Đại Giáo đều không có chữ quý tộc, mọi người xuất thân đều như nhau, ngươi là đại châu này, ta là đại châu khác, ngẫu nhiên có người xuất thân nước ngoài.

    Nhưng đi tới văn minh thì khác.

    Trong văn minh có đủ khác loại quý tộc.

    Những quý tộc này là vì trong gia tộc của họ có người thiên tôn cảnh, vậy nên mới được xưng là quý tộc.

    Mỗi một môn đệ quý tộc đều có tự tin, vì họ khác với bình dân, họ chính là quý tộc.

    Tất nhiên trong trung ương thiên triều còn tồn tại vương tộc.

    Cái gọi là vương tộc tức là gia tộc cỡ phó chủ văn minh mới tự xưng là vương tộc.

    Ví dụ Kiếm Linh Đế Cơ Vân Tụ Tuyết chính là một thành viên vương tộc.

    Thân phận của Trương Quân Khả kém xa vương tộc như Vân Tụ Tuyết, nhưng gã cho rằng cao hơn bình dân giống Lục Nguyên rất nhiều.

    Hơn nữa từ nhỏ đến giờ Trương Quân Khả rất ít gặp thất bại, chỉ có thành công lại thành công.

    Lúc giản chi văn minh xuất hiện cái tên Lục Nguyên, thậm chí đệ nhất trí giả giản chi văn minh Giản Quân Sầu đều điều tra về Lục Nguyên, biết tin tức này Trương Quân Khả thầm đặt quyết tâm, nhất định phải đánh bại Lục Nguyên.

    Lần này kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài gã đụng phải Lục Nguyên, chiến đấu một chọi một.

    Vốn gã cho rằng có thể thắng Lục Nguyên trong chiến đấu, ai ngờ hắn chạy trốn không dám chiến.

    Nhưng bây giờ là cơ hội tốt.

    Lần này nhất định phải đánh bại Lục Nguyên, để Giản Quân Sầu biết thực lực của gã mạnh hơn Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cũng nổi nóng rồi.

    Trương Quân Khả kiêu căng quá, lần trước bởi vì tiếp nhân kiếm ý nên mới để gã thắng một lần, thế mà tưởng hắn sợ chắc?

    Nếu đã vậy thì được thôi, để mình chân chính thắng gã, cho gã hiểu chênh lệch lớn cỡ nào.

    Trương Quân Khả nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, lần này ta muốn ngươi hoàn toàn thua trong tay ta.

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Lần này rõ ràng ngươi sẽ thua.

    Cuộc chiến không cần đốt lửa thì chiến ý đã hừng hực.

    Mọi người thấy rõ chiến ý trận đấu so với trận trước cao nhiều.

    Phong Tam Thập và Lục Nguyên cuối cùng là không có bao nhiêu ân oán.

    Nhưng Lục Nguyên và Trương Quân Khả có thù oán.

    Quan hệ giữa giản chi văn minh cùng Kiếm Môn có ai không biết hai thế lực là tử địch.

    Hơn nữa Lục Nguyên vì lần trước vắng mặt khiến Trương Quân Khả thắng một ván, lần này sẽ là ai thua ai thẳng?

    Trương Quân Khả nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Để ngươi xem chiêu thức của ta đi, cho người ta hiểu Kiếm Môn đụng phải giản chi văn minh chỉ có nước thua!

    Giản Phệ Kiếm Lưu!

    Lưng Trương Quân Khả cõng giản chớp mắt hóa thành như nước lũ ập hướng Lục Nguyên.

    Một kiếm của gã có uy nghiêm tiêu diệt tất cả, thậm chí là kiếm chiêu có chút vị hồng hoang.

    Giản Phệ Kiếm Lưu!

    Đây là!

    Phó chủ giản chi văn minh bản thân là đi ra từ kỷ nguyên trước kiếm chi văn minh, sau phản kiếm chi văn minh sáng chế ra giản chi văn minh.

    Nghe nói lúc kỷ nguyên trước sụp thì gã từng làm việc tổn hại kiếm chi văn minh, cho nên mới lập công lớn.

    Người như vậy sao có thể không lo âu.

    Nên gã sáng tạo ra Giản Phệ Kiếm Lưu.

    Cái gọi là Giản Phệ Kiếm Lưu tức hoàn toàn khắc chế người dùng kiếm.

    Lý do Trương Quân Khả tràn trề tự tin bởi vì có Giản Phệ Kiếm Lưu.

    - Giản Khởi Long Xà!

    - Lấy Giản Phá Kiếm!

    - Giản Áp Kiếm!

    - Kiếm Đỉnh Có Giản!

    Thanh cao sơn giản của Trương Quân Khả biết thành từng đợt sát ảnh, như rồng như rắn, như ma như thần ập hướng Lục Nguyên.

    Từng đợt đồng ảnh toàn là dùng để phá kiếm.

    Nếu nói hồng hoang khắc chế kiếm là trời sinh áp chế, bây giờ trong chiêu thức của Trương Quân Khả áp chế kiếm là vì quá quen thuộc với kiếm.

    Trong kỷ nguyên này, quen thuộc kiếm nhất tuyệt đối không phải nhân vật như Kiếm Chủ Kiếm Môn, Ẩn Kiếm tông Kiếm Như Hải mà nên là phó chủ giản chi văn minh.

    Không có bất cứ ai hiểu kiếm như gã, chính vì quá hiểu biết nên dễ dàng phá kiếm, áp kiếm.

    Đối mặt vô tận bóng giản của Trương Quân Khả, phút chốc Lục Nguyên thấy phiền phức.

    Những chiêu thức này mới nhìn không có gì, nhưng khắp nơi đều khắc chế mình, khiến người cực kỳ khó chịu.

    Giản Phệ Kiếm Lưu ư?

    Mình sẽ nhớ kỹ tên này.

    Thật ra mấy chiêu thức của Trương Quân Khả lấy năng lực âm dương mà Lục Nguyên nắm giữ có thể dễ dàng phá, nhưng mà hắn không vội làm.

    Mình cần gì vội vã phá!

    Người như Trương Quân Khả dùng Giản Phệ Kiếm Lưu đúng là khá non, nhưng bản thân Giản Phệ Kiếm Lưu là thứ phó chủ giản chi văn minh sáng tạo ra, không đơn giản, sau này mình nhất định sẽ gặp kiếm chiêu này nữa, vậy nên trước tiên nhìn và học từ chỗ Trương Quân Khả, về sau dễ đối phó.

    Trương Quân Khả thấy Lục Nguyên đối mặt Giản Phệ Kiếm Lưu của mình quả nhiên bị tầng tầng bóng giản đè ép khó thể đánh lại, thầm cười trong bụng.

    - Lục Nguyên, bây giờ ngươi biết giản chi văn minh đáng sợ rồi chưa?

    Phải rồi, hiện tại ta phải thêm vào luân hồi thiết tắc!

    Trương Quân Khả là hỗn động cảnh thất tầng, hay còn gọi là chí tôn.

    Chí tôn bình thường đều nắm giữ một thiết tắc, dựa theo cách nói kiếm đạo chính là kiếm hoàng, dĩ nhiên trong giản chi văn minh gọi là giản hoàng!

    Trương Quân Khả phát hiện Lục Nguyên đối mặt Giản Phệ Kiếm Lưu của mình khó thể chống đỡ, đã không làm thì thôi, làm rồi thì phải đến cùng.

    Gã sử dụng luân hồi thiết tắc tấn công Lục Nguyên, muốn đánh vỡ chút phòng ngự cuối cùng của hắn.

    - Lục Nguyên, ngươi hoàn toàn bị ta đánh bại đi!

    - Lục Nguyên, bây giờ chắc ngươi đã biết ngươi được gọi là tuyệt thế thiên tài Kiếm Môn đụng phải tuyệt thế thiên tài giản chi văn minh thì yếu ớt bao nhiêu rồi chứ?

    Trương Quân Khả cười to.

    Đệ nhất trí giả Giản Quân Sầu còn đem người này định vị tai họa lơns của giản chi văn minh, thật nực cười.

    Người như Lục Nguyên cũng xứng làm tai họa?

    Để một mình ta giải quyết mối họa này.

    Bóng giản của gã thế công như núi, chẳng mấy chốc đã dùng gần hết Giản Phệ Kiếm Lưu.

    Nhưng không sao, lại dùng một lần, lần này chắc chắn khiến Lục Nguyên tiêu đời.

    Khi Trương Quân Khả tràn đầy tự tin thì Lục Nguyên lạnh nhạt hỏi:

    - Ồ, ngươi chỉ có những chiêu thức thế sao?

    - Cái gì?

    Trương Quân Khả ngây ra:

    - Nhiêu đó đủ đánh bại ngươi rồi.

    - Vậy hả?

    Lục Nguyên ra một kiếm.

    Một kiếm chỉ hướng đôi mắt Giản Khởi Lơng Xà, đôi mắt là nhược điểm của nó.

    Lại một kiếm đụng vào giản của Trương Quân Khả, lấy hung phá hung, lấy hiểm trừ hiểm, cứng rắn phá chiêu Lấy Giản Phá Kiếm này.

    Cùng lúc đó kiếm như thái sơn áp đỉnh phá chiêu Kiếm Đỉnh Có Giản.

    Lục Nguyên tùy tay xuất kiếm, tùy tiện thành kiếm phá giản pháp của Trương Quân Khả.

    Trương Quân Khả liên tục hét thầm, sao có thể!

    Mình học Giản Phệ Kiếm Lưu chuyên phá kiếm pháp, sao có thể bị Lục Nguyên phá được.

    Nhưng may là mình còn có luân hồi thiết tắc, lực luân hồi còn đó!

    - Ngươi muốn chơi luân hồi bàn hả?

    Lạc hậu quá, xem sinh tử luân hồi bàn của ta đây!

    Lục Nguyên đánh ra sinh tử luân hồi bàn, cường đại hơn cả luân hồi bàn của Trương Quân Khả.

    Sinh tử luân hồi bàn khổng lồ lấy thế vô cùng bá đạo giáng xuống, đè lên luân hồi bàn yếu ớt của Trương Quân Khả.

    Lần này chẳng những có lực luân hồi, còn có sinh tử luân hồi lực, cứng rắn hao mòn tuổi thọ của Trương Quân Khả.

    Trương Quân Khả biến sắc mặt, hai tuyệt kỹ Giản Phệ Kiếm Lưu của gã bị phá, luân hồi thiết tắc còn bị luân hồi thiết tắc của đối phương đánh bại!

    Gã lập tức muốn lùi lại!

    Nhưng chạy gì được, Lục Nguyên tiến lên, đầu tiên liên tục đánh năm cú đấm, mỗi nắm đấm mục tiêu ngay mặt.

    Sau đó liên tục đạp năm cước, mỗi cước đạp trên người, trên mặt gã, đạp như là đạp rác rưởi vậy.

    - Người như ngươi cũng xứng chơi với ta?

    Lục Nguyên cười lạnh nhìn Trương Quân Khả như nhìn rác rưởi, nói:

    - Đúng rồi, quên cho ngươi biết, rồi sẽ có một ngày ta sẽ phá hết Giản Phệ Kiếm Lưu!

    Ăn nói to tát!

    Cái gì là ăn to nói lớn?

    Chính là đây!

    Câu này thật là huênh hoang cùng cực.

    Giản Phệ Kiếm Lưu, đây là thứ phó chủ giản chi văn minh sáng tạo ra.

    Muốn phá Giản Phệ Kiếm Lưu, tức là nói Lục Nguyên muốn thắng phó chủ giản chi văn minh.

    Nếu không thắng thì sao phá Giản Phệ Kiếm Lưu được?

    Muốn thắng phó chủ văn minh!

    Đây đúng là nói giỡn chơi, dù là một thiên tôn đứng trên đỉnh cao nhất đương thời nói ra câu này cũng bị cho rằng giỡn chơi.

    Tuyệt đối là nói giỡn thôi!

    Nhưng không biết tại sao, Lục Nguyên đứng đó nói ra câu này cho người cảm giác hắn thật sự làm được.

    Ánh mặt trời đang dâng lên, chiếu trên khuôn mặt người thanh niên.

    Câu nói đó như chém đinh chặt sắt.

    Pháp Tiêu Đế Tử, Pháp Cường Đế Tử đứng ở góc độ vừa lúc ánh nắng cheiues vào mặt thanh niên.

    Cảm xúc trong lòng hai đế tử vào giây phút này là, người thanh niên này tương lai sẽ không bình thường.

    Lục Nguyên lại một cước đạp Trương Quân Khả dưới đế giày mình, nói:

    - Vốn ta không định ra sân, cũng không đến lượt ta.

    Nhưng Phong Tam Thập dám cướp binh khí của ta, Trương Quân Khả khiêu khích ta, nếu ta đã đứng ra rồi vậy cứ chiến đấu tiếp.

    Câu này nói là thật, nếu không phải Phong Tam Thập ra vẻ ta đây cướp kiếm của Lục Nguyên thì e rằng hắn sẽ không lên sân.

    Coi như là vì Phong Tam Thập lên sân, nếu gã thua rồi không ai khiêu chiến thì coi như là cuộc chiến sĩ diện thôi.

    Cố tình Trương Quân Khả bước ra, lại khiêu chiến Lục Nguyên.

    Vậy nên diễn biến thành tình huống này, Bại Giả Tổ Lục Nguyên khiêu chiến Thắng Giả Tổ.

    Nhớ kỹ, Bại Giả Tổ!

    Kẻ bại thắng!

    Lục Nguyên quát một tiếng:

    - Vậy tiếp theo là ai?

    Nếu nói lúc trước Phong Tam Thập một đấu năm, một mình đánh bại năm người Phó Cừu Bại Giả Tổ thì bây giờ Lục Nguyên cũng sẽ làm chuyện tương tự.

    Nếu đã đứng ra ứng chiến rồi, vậy hãy để mình đấu thật đã đi!

    Máu dang sôi lên!

    Vốn Thắng Giả Tổ hỗn động cảnh thất tầng đấu với Bại Giả Tổ hỗn động cảnh thất tầng, năm chọi năm đã kết thúc, nhưng vì một số chuyện ngoài ý muốn đã dây vào Lục Nguyên.

    Vậy nên, cuộc chiến vẫn còn tiếp.

    Lục Nguyên quát dài:

    - Vậy thì kế tiếp là ai?

    - Tiếp theo là ai.

    Bạch y y giả bước ra, chính là Hải Thanh Cảnh trong tổ năm người Thắng Giả Tổ.

    Hải Thanh Cảnh cao gầy, tỏa mùi thuốc, mùi y.

    Gã đứng đó, gã và Lục Nguyên đương nhiên không có cuộc chiến thù mới hận cũ giống giống như Trương Quân Khả, chẳng qua gã là Thắng Giả Tổ, đương nhiên muốn đấu cùng Lục Nguyên Bại Giả Tổ chỉ vì muốn thắng hắn mà thôi.

    Thắng Giả Tổ có tôn nghiêm của Thắng Giả Tổ.

    Hải Thanh Cảnh đi tới trước mặt Lục Nguyên ba trượng, nói:

    - Ta sẽ không để ngươi liên tục thắng năm trận.

    Chương 915-916: Hải Thanh Cảnh

    Lục Nguyên cười lạnh nói:

    - Ta cũng muốn xem ngươi có ngăn cản được hay không.

    - Cũng tốt.

    Hải Thanh Cảnh xuất thân từ dược chi văn minh, đương nhiên biết Lục Nguyên lợi hại.

    Gã chớp mắt đánh ra dược chi văn minh Thái Thượng Thương Hàn Kinh.

    Thái Thượng Thương Hàn Kinh của gã luyện đến tầng thứ ba Thâm Nhập Cốt Tủy.

    Quyết Thâm Nhập Cốt Tủy có bệnh khuẩn không tầm thường.

    Cùng lúc đó, gã biết sinh tử luân hồi bàn của Lục Nguyên có tác dụng khắc chế Thái Thượng Thương Hàn Kinh, mặc dù Thái Thượng Thương Hàn Kinh của gã là tầng thứ ba bệnh khuẩn cũng như vậy.

    Cho nên gã cũng đánh ra Vô Thượng Sinh Cơ Quyết.

    Vô Thượng Sinh Cơ Quyết có thể khiến sinh mệnh dạt dào sức sống, kết hợp với Thái Thượng Thương Hàn Kinh có thể sinh ra uy lực khủng bố.

    Gã biết Lục Nguyên lợi hại, vậy nên khoảnh khắc này dùng hết tất cả tuyệt chiêu mình có.

    Gã thậm chí đem ra văn minh văn tự, đánh ra chữ 'thương'.

    Ba tuyệt chiêu cùng thi triển.

    - Hay cho Thái Thượng Thương Hàn Kinh, không ngờ Hải Thanh Cảnh có tài hoa rất sâu về Thái Thượng Thương Hàn Kinh như vậy, đến tình trạng tầng thứ ba Thâm Nhập Cốt Tủy rồi.

    Bệnh khuẩn đó không thể đề phòng, sẽ xâm nhập sâu vào xương cốt của ngươi, rút xương tích thủy, không thể đối phó.

    - Hay cho Vô Thượng Sinh Cơ Quyết.

    Vô Thượng Sinh Cơ Quyết của gã luyện đến sức sống bừng bừng, vạn vật hoa nở, tình trạng này dù ở mặt đất không có một chút phân bón thì vẫn kết ra trái cây phong phú nhất, xương trắng cũng sẽ mọc ra máu thịt.

    Không tưởng được Hải Thanh Cảnh luyện đến mức độ này.

    - Càng đáng sợ là Thái Thượng Thương Hàn Kinh cùng Vô Thượng Sinh Cơ Quyết, hai tuyệt kỹ của dược chi văn minh một khi liên hợp thật là đến mức kinh thiên động địa.

    Lấy sự sống của Vô Thượng Sinh Cơ Quyết thúc đẩy bệnh khuẩn Thái Thượng Thương Hàn Kinh, hai người hợp lại làm một, có thể tạo thành thương tổn rất đáng sợ.

    - Hải Thanh Cảnh còn có chữ thương nữa.

    - Chữ thương tuy là nhị cấp văn tự từ chữ dược diễn sinh ra, nhưng là lợi hại nhất trong nhị cấp văn tự diễn sinh ra từ chữ dược.

    Hơn nữa chữ thương còn có thể kết hợp cùng Thái Thượng Thương Hàn Kinh, khiến Thái Thượng Thương Hàn Kinh tới mức độ càng cường đại, đến mức độ kinh thiên động địa.

    Bình thường thấy Hải Thanh Cảnh không lên tiếng, ai dè thực lực mạnh đến thế.

    Giờ phút này, ngay cả Phong Tam Thập, Trương Quân Khả cũng chấn kinh.

    Hai người Phong Tam Thập, Trương Quân Khả đều là cao thủ của Thắng Giả Tổ, nhưng bình thường trong tổ này ít khi đấu với Hải Thanh Cảnh, cho nên không hay biết thực lực của gã.

    Người dược chi văn minh bình thường không quá am hiểu chiến đấu, nên mới bắt đầu đều cho rằng thực lực của Hải Thanh Cảnh không bằng hai người.

    Kết quả bây giờ xem Hải Thanh Cảnh ra tay, Phong Tam Thập và Trương Quân Khả nhìn nhau, chẳng ngờ thực lực của Hải Thanh Cảnh sẽ như thế.

    Ba đại tuyệt chiêu cùng thi triển ra, Phong Tam Thập tự nhận ra dùng Phong Thần Bách Bộ bước thứ ba mươi Phong Xuy Phong cũng chưa chắc né được.

    Trương Quân Khả cho rằng dùng chiêu giản mạnh nhất e rằng khó chắn.

    Lúc này, cuộc chiến đang kịch liệt phát triển.

    Đối mặt ba tuyệt chiêu, Lục Nguyên vốn không sợ Thái Thượng Thương Hàn Kinh, không tính sợ chữ thương, dù gì hắn có thôn mộc long, nhưng đây là ba tuyệt kỹ kết hợp lại.

    Một cộng một cộng một hiệu quá lớn hơn ba rất là nhiều.

    Nhưng thế mà đã muốn ngăn cản mình, mơ viễn vông thật.

    Chữ thương đã đánh vào đỉnh đầu Lục Nguyên, toàn thân hắn liền bị thương, bị Vô Thượng Sinh Cơ Quyết mở rộng tăng mạnh cho bệnh khuẩn Thái Thượng Thương Hàn Kinh, chui vào người Lục Nguyên, bắt đầu không ngừng phá hư thân thể cuatr hắn.

    Nhưng muốn phá hỏng thân thể Lục Nguyên không phải dễ, vì thân thể hắn trải qua miêu yêu châu cường hóa vô thượng cương nhu thân.

    Có thể nhu, có thể cương, vô thượng cương nhu thân, dù bệnh khuẩn muốn phá cũng không dễ.

    Mặt Hải Thanh Cảnh nở nụ cười khẽ, mình thắng chắc rồi.

    Chớp mắt đỉnh đầu Lục Nguyên bỗng lóe ánh sáng xanh như rồng.

    Không sai, hắn dùng thôn mộc long nuốt chữ thương, no nê một bữa.

    Trong đó tinh hoa mộc hệ văn tự khiến thôn mộc long biến lớn một khúc, cùng lúc đó, sinh tử luân hồi bàn thúc đẩy đến mức cực lớn, dùng âm dương quán tìm ra nhược điểm, dùng lực sinh tử rót vào bệnh khuẩn.

    Một luân hồi khó phá hủy hai tuyệt chiêu Thái Thượng Thương Hàn Kinh, Vô Thượng Sinh Cơ Quyết liên hợp.

    Lúc này Hải Thanh Cảnh còn tưởng mình thắng chắc.

    Lục Nguyên xem như có chiến trận kinh nghiệm, dĩ nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội, chớp mắt một thuấn di đến trước mặt Hải Thanh Cảnh, kiếm vắt ngang cổ Hải Thanh Cảnh.

    Hắn lạnh nhạt nói:

    - Ngươi thua.

    Hải Thanh Cảnh ngây như phỗng, gã không kịp phản ứng.

    Làm sao có thể!

    Thái Thượng Thương Hàn Kinh thêm vào Vô Thượng Sinh Cơ Quyết, lại thêm vào chữ thương, ba cái liên hợp, ba tuyệt kỹ tổ hợp thế mà vẫn thua.

    Làm sao thua thế này?

    Hải Thanh Cảnh thua một cách khó hiểu, thua thế nào gã cũng không biết.

    Nhưng mặc kệ gã thắc mắc ra sao, thua là thua, trong lòng gã nảy ra cảm giác Lục Nguyên cao sâu khó dò.

    Lục Nguyên cảm thấy rất sung sướng.

    Thôn mộc long ăn chữ thương no một bữa, một ngày này lại kiếm chút văn tự đến ăn thì tốt rồi, thôn mộc long sẽ trưởng thành.

    Theo vô tướng thôn phệ quyết ghi chép thì bảy con thôn phệ long, mỗi con trưởng thành không có hạn chế, dù làm sao trưởng thành cũng được!

    Không hạn chế!

    Ba chữ kia nghe thì bình thương nhưng thật ra rất biến thái.

    Công pháp, tâm pháp bình thường luyện thế nào thì mặt sau cũng có hạn chế.

    Chỉ có tâm pháp từ cấp phó chủ văn minh trở lên mới không có hạn chế.

    Lục Nguyên thắng Hải Thanh Cảnh rồi người xung quanh đều nhìn nhau, vì chuyện này quá phập phồng cao trào, nhanh quá là nhanh.

    Mới bắt đầu Hải Thanh Cảnh cùng đánh ra ba tuyệt chiêu, hoàn mỹ phối hợp, cho rằng Hải Thanh Cảnh chiếm ưu thế, kết quả chưa kịp phản ứng thì Lục Nguyên thuấn di, kiếm gác trước cổ Hải Thanh Cảnh rồi.

    Hai trận chiến trước Lục Nguyên thắng Trương Quân Khả, Phong Tam Thập, thắng thì có thắng rồi nhưng không dứt khoát như vậy, bây giờ đối mặt Hải Thanh Cảnh thực lực không kém hơn hai người kia, thế mà dễ dàng thắng, khiến người vô cùng kinh sợ.

    Lục Nguyên!

    Thật mạnh!

    Thắng xong Hải Thanh Cảnh, Lục Nguyên hét to:

    - Vậy, người tiếp theo!

    Đối thủ tiếp theo là Chu Phá Đồ.

    Chu Phá Đồ này không tính là người trong văn minh, chỉ là một Vô Thượng Đại Giáo Chân Đồ môn.

    Chân Đồ mon là một môn phái khác với tu sĩ bình thường, vũ khí của họ không phải đao, kiếm hay pháp lực mà lấy tranh để chiến.

    Lấy tranh chiến đấu thì Lục Nguyên trước kia có đụng một người, chính là chí tôn của thái cổ văn minh Thất Hoang Đồ, kết quả bị Lục Nguyên chém chết.

    Bây giờ đối thủ Chu Phá Đồ trình độ chơi tranh cỡ như Thất Hoang Đồ thôi, thực lực của Lục Nguyên hơn xa khi đó, tất nhiên có thể dễ dàng thắng gã.

    Toàn quá trình rất đơn giản, Lục Nguyên không nghiêm túc, cho là chơi chút thôi.

    Nói thật ra bây giờ hỗn động cảnh thất tầng bình thường muốn Lục Nguyên nghiêm túc thì rất khó.

    Đối thủ thứ năm tên là Phương Hành Chi, đây cũng là một người của Vô Thượng Đại Giáo Thiên Thủy môn.

    Người Thiên Thủy môn giỏi về khống chế thủy pháp lực, so với bất cứ đối thủ Lục Nguyên đụng ở Tấn quốc đều mạnh hơn, cơ bản có thể xem là một trong người có pháp lực mạnh nhất Lục Nguyên từng gặp.

    Nếu là hắn lúc ở Tấn quốc, đụng phải pháp lực như vậy thì e rằng chỉ có nước thua.

    Nhưng bây giờ khác nhau, khác xa.

    Lục Nguyên bây giờ mạnh hơn lúc ở Tấn quốc rất nhiều.

    Cho nên đối mặt pháp lực lúc ở Tấn quốc hắn bó tay, Lục Nguyên dễ dàng phá giải.

    Kiếm, rất nhanh gác trên cổ Thiên Thủy môn Phương Hành Chi.

    Trận thứ năm thắng lợi vào tay.

    Mọi người luôn đè nén tâm tình chở đến bây giờ.

    Năm trận chiến đấu chỉ có ba cái đầu là đặc sắc, hai trận sau không có gì hay.

    Nhưng một trận tiếp một trận thắng, cho dù mặt sau chiến đấu không hấp dẫn vẫn cho người cảm giác sung sướng, tất cả nhìn không chớp mắt.

    - Lại thắng!

    - Đúng vậy, lại thắng!

    - Không ngờ thắng hết!

    - Năm trận liên tục thắng!

    - Bại Giả Tổ Lục Nguyên lấy một khiêu chiến năm người, liên tục thắng năm người của Thắng Giả Tổ!

    Xung quanh sắp bùng nổ, đây đúng là khiến người sôi trào, làm người ta vô cùng kích động.

    Người Bại Giả Tổ vào lúc đám Phó Cừu thua thì đè nén khí, khí này càng đè càng chặt, cuối cùng bùm một tiếng phóng ra.

    Rửa nhục!

    Đây cũng là rửa nhục!

    Tuy không phải là thắng lợi từ đám Phó Cừu sớm sắp đặt mà là Lục Nguyên ngoài ý muốn chiến đấu, còn liên tục thắng năm.

    Nhưng mặc kệ là đám Phó Cừu hay Lục Nguyên đều là Bại Giả Tổ.

    Cho nên lần này khiến người cảm thấy vô cùng đã ghiền.

    Mọi người hoan hô ra tiếng!

    Hoan hô phát ra từ đáy lòng.

    Lần này từ Lục Nguyên thay mọi người tẩy sỉ nhục, nhưng sau này họ sẽ tự mình cố gắng rửa mối nhục Bại Giả Tổ.

    Tinh thần số một ngàn lẻ ba!

    Tinh thần Thắng Giả Tổ huấn luyện.

    - Mười người kia đi viễn chinh Bại Giả Tổ, không biết chiến tích sao rồi?

    Một người như là vượn khỉ, vóc dáng cực cao cứ nhảy tới nhảy lui, nói.

    Người này là hỗn động cảnh cửu tầng, Vượn Ma Đóa Đại Chi, ở trong phong chi văn minh một kẻ lạ lùng, có huyết thống phong vượng cổ xưa.

    - Mười người họ tuy không tính tài năng bao nhiêu trong Thắng Giả Tổ nhưng càn quét Bại Giả Tổ là không thành vấn đề.

    Lên tiếng là cấp lãnh tụ giản chi văn minh, đôi mày trắng bệch quái dị rũ xuống, Giản Nguyệt Bạch.

    Người này thực lực kinh khủng, đến hỗn động cảnh thập tầng.

    Giản Nguyệt Bạch cười ẩn ý nói:

    - Quý Hoa Đà, ngươi cho rằng thế nào?

    Người bị kêu là Quý Hoa Đà tóc trắng như tuyết, chân mày như tuyết.

    Gã định mở miệng thì ho sặc sụa làm không ngừng hộc ra máu.

    Ho kịch liệt đánh gãy lời gã định nói, người bệnh không tự chữa, xuất thân từ dược chi văn minh, Quý Hoa Đà.

    Lại là một người đàn ông gầy yếu đến nói chuyện mà sắp ngã.

    Bên cạnh Quý Hoa Đà đứng một người thanh niên phong thần ngọc tuấn.

    Người thanh niên khoanh tay sau lưng đứng, dưới tình huống không có gió mà tóc lại quái dị bay lên, thành khí thế cực kỳ tiêu sái đạp gió lướt đi.

    Vị này là tiểu lãnh tụ của phong chi văn minh, lúc hai mươi bốn tuổi bước tđến Phong Thần Bách Bộ bước thứ hai mươi bốn.

    Đến ngày hôm nay, không biết gã đã luyện bao nhiêu bước trong Phong Thần Bách Bộ.

    Thực lực của vị này cũng đến mức hỗn động cảnh thập tầng rồi.

    Nhưng trong mọi người, khí thế cao nhất không phải tiểu lãnh tụ giản chi văn minh Giản Nguyệt Bạch.

    Không là tiểu lãnh tụ dược chi văn minh Quý Hoa Đà.

    Cũng chẳng phải tiểu lãnh tụ phong chi văn minh Phong Nhị Thập Tứ.

    Mà nên là người đứng ở hướng bắc.

    Cùng là người trẻ tuổi đương thời, nhưng thanh niên này khí thế hiên ngang, dường như có loại tay nắm quyền to.

    Gã hơi nhíu mày, phong thái không người sánh bằng.

    Nếu Lục Nguyên ở đây chắc chắn sẽ nhận ra người này chính là pháp cổ văn minh Nghiêm Thiên Pháp, được gọi là một trong bốn người mạnh nhất theo đuổi Kiếm Linh Đế Cơ.

    Nghe nói người này về thiên tư thì rất là cao, dù không như Pháp Chi Tử cũng khá đáng sợ.

    Trong đó Vượn Ma Tôn Đại Chi chỉ là làm nền, chân chính trung tâm là bốn tiểu lãnh tụ văn minh.

    Trung tâm của Thắng Giả Tổ chính là bốn người này.

    Mỗi người đều là đứng ở đỉnh Thắng Giả Tổ.

    Bốn người họ bàn tán về việc Thắng Giả Tổ đánh bại Bại Giả Tổ, nhưng thật ra mỗi người đều cho rằng Thắng Giả Tổ thắng chắc rồi, cho rằng muốn thua rất là khó, vậy nên trung tâm chấn chính vẫn là bốn người tranh đấu gay gắt, ai cũng là rồng trong người, rốt cuộc vị nào càng cường hơn?

    Chính lúc này, có tình báo truyền đến.

    - Cái gì?

    Thắng Giả Tổ Phong Tam Thập, Trương Quân Khả, năm người thua hết?

    - Thua trong tay người tên Lục Nguyên?

    Tinh thần số một ngàn lẻ ba cách tinh thần số một ngàn lẻ năm không tính xa.

    Nghe cái tên Lục Nguyên, Giản Nguyệt Bạch quái dị nhướng chân mày trắng.

    Lục Nguyên ở trong giản chi văn minh có chút nổi tiếng, chủ yếu vì đệ nhất trí giả Giản Quân Sầu nói là nếu Lục Nguyên không chết chắc chắn sẽ trở thành họa lớn của giản chi văn minh.

    Pháp cổ văn minh Nghiêm Thiên Pháp cũng nhíu mày, gần đây dường như có nghe đến tên Lục Nguyên, hình như liên quan chút chút với Kiếm Linh Đế Cơ.

    Trong tinh thần số một ngàn lẻ năm.

    - Thắng Giả Tổ thì sao nào?

    - Còn không phải bị người Bại Giả Tổ chúng ta liên tục thắng năm lần?

    - Tuyệt vời, tuyệt vời, Lục Nguyên quá tuyệt!

    Trong tiếng hoan hô, khí thế kiêu ngạo của Thắng Giả Tổ bị đánh rớt, khí thế của Bại Giả Tổ thì phồng lên.

    Chiến đấu tiếp theo là nằm trong hỗn động cảnh bát tầng.

    Bại Giả Tổ Giản Huyền Cương, Giản Hà Cầu, Phong Trung Thu, Phong Minh Nguyệt, Hoa Nguyệt Sinh.

    Năm người này đấu với Thắng Giả Tổ Hoa Phủ Thủ, Nghiêm Hạc, Giao Thanh Phong, Phong Tiềm, Giản Tự Hành.

    Trận chiến này bởi vì khí thế của Bại Giả Tổ tăng cao nên kết quả đối chiến năm chọi năm bên Bại Giả Tổ thắng hai trận.

    Tức là nói lần chiến đấu này tổng cộng tiến hành mười lăm trận.

    Trong đó Thắng Giả Tổ thắng tám trận, Bại Giả Tổ thắng bảy trận, một mình Lục Nguyên đơn độc thắng năm trận.

    Tức là nói đối mặt Thắng Giả Tổ mạnh mẽ, Bại Giả Tổ chỉ thua chút xíu thôi.

    Có thể nói chiến tích này hoàn toàn ra ngoài dự đoán của Pháp Cường Đế Tử, lúc bắt đầu gã không ngờ có chiến tích như vậy.

    Pháp Cường Đế Tử nhìn hướng Lục Nguyên, đúng là nhân vật thần kỳ, ban đầu mình đã mù mắt nhìn lầm rồi, người như vậy phải bồi dưỡng nhiều vào, đến lúc cuộc chiến cuối cùng với Bại Giả Tổ phát huy ra uy lực.

    Đây là người xuất sắc dưới tay mình, nếu huấn luyện mạnh lên sẽ trở thành đại sát khí!

    Pháp Tiêu Đế Tử cũng rất bất đắc dĩ, nhìn chằm chằm Lục Nguyên.

    Nói thật ra lần này nếu Lục Nguyên không có mặt, mười trận đấu gã bảo đảm thắng chín thua một trận.

    Kết quả Lục Nguyên quậy, thắng tám trận thua bảy, chỉ thắng sít sao, phải biết rằng trong tay gã là Thắng Giả Tổ, Pháp Cường Đế Tử có là Bại Giả Tổ.

    May là trong tay gã còn nhiều lá bài, có người hỗn động cảnh cửu tầng, thập tầng.

    Gã nhìn ra cực hạn của Lục Nguyên, trong cuộc chiến hai tổ Thắng Bại, một mình Lục Nguyên không dấy lên nổi cơn sóng.

    Trận chiến đến đây chấm dứt.

    Người Thắng Giả Tổ trở về.

    Thắng Giả Tổ lần này trở về tin tức bị người liên tục thắng năm truyền đi, trên tinh thần số một ngàn lẻ ba vang từng tiếng kêu gào, kêu gào phải san bằng Lục Nguyên.

    Không chút nghi ngờ, lòng kiêu ngạo của Thắng Giả Tổ bị Lục Nguyên chà đạp, đợi lần sau Bại Giả Tổ và Thắng Giả Tổ lại đấu thì chắc chắn sẽ có rất nhiều người vui vẻ muốn đánh bại hắn.

    Chương 917-918: Đối phó Văn Minh Tự

    Trong Thắng Giả Tổ, bị kích thích nhiều nhất là Nạp Lan Đức.

    Gần đây Nạp Lan Đức rất may mắn, đầu tiên ở ngoại vực được trung cổ kỳ bảo, thực lực tăng rất nhiều, đến hỗn động cảnh lục tầng, rồi còn tiến vào trong kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài.

    Gã vào pháp cổ thế giới rồi vô cùng may mắn được chọn vào Thắng Giả Tổ.

    Gã chính mắt thấy Lục Nguyên tiến vào Bại Giả Tổ, l gã thầm nghĩ mình vào Thắng Giả Tổ, Lục Nguyên thì vào Bại Giả Tổ, đến lúc đó mình phải chà đạp hắn.

    Trong khoảng thời gian gã huấn luyện ở Thắng Giả Tổ tự tin dạt dào, kết quả truyền đến tin tức Lục Nguyên thắng năm người Phong Tam Thập, cái này kêu Nạp Lan Đức làm sao chịu nổi.

    Nạp Lan Đức liều mạng, gãc nhất định phải thắng Lục Nguyên, gã và hắn là không chết không ngừng.

    Tin tức như thế tất nhiên truyền vào trong Pháp Thánh Cung, đối với tin này Pháp Thánh Đế Tử không có gì ngoài ý muốn.

    Người khác không chú ý đến Lục Nguyên trưởng thành, gã thì kêu Lục Nguyênm nhìn chằm chằm hắn, thậm chí có tiểu tổ phân tích tình báo.

    Lục Nguyênm càng cảm thấy mình đã làm đúng một việc, đặc biệt thành lập tiểu tổ phân tích tình báo về Lục Nguyên, quá chính xác.

    Vân Tụ Tuyết nghe tin thì khóe môi nhếch, nụ cười như vô số hoa nở.

    Dư âm trận chiến này dần tán đi.

    Pháp Cường Đế Tử lại bắt đầu đặc huấn.

    Nhưng lúc trước đặc huấn trọng điểm là ba mươi người.

    Bây giờ trọng điểm đặc huấn là ba mươi mốt người, thêm một người đương nhiên là Lục Nguyên rồi.

    Lẽ dĩ nhiên không có ai không phục, lấy chiến tích của Lục Nguyên tuyệt đối có tư cách tham gia vào đặc huấn.

    Dù sao chiến tích của Lục Nguyên quá huy hoàng.

    Pháp Cường Đế Tử nhìn ba mươi người trước mắt, ba mươi người đều là tinh anh trong Bại Giả Tổ.

    Gã nói:

    - Lần đặc huấn này là ba mươi mốt người, đặc huấn liên quan đến làm sao đối phó văn minh văn tự.

    Văn minh văn tự là hơi rắc rối chút nhưng làm sao đối phó được nó?

    Chắc trong các ngươi có nhiều người không có kinh nghiệm mặt này.

    - Lần này dạy cho các ngươi là cách làm sao đối phó văn minh văn tự.

    - Đương nhiên muốn một lần đối phó tất cả văn minh văn tự là không được, ta dạy thì không sao nhưng các ngươi không thể học thông.

    Lần này đối thủ của các ngươi là Thắng Giả Tổ có tổng cộng bốn văn minh, là giản chi văn minh, dược chi văn minh, phong chi văn minh cùng với pháp cổ văn minh.

    Lần này bổn đế tử muốn dạy các ngươi cách đối phó bốn văn minh văn tự.

    Gã bắt đầu kể cách đối phó dược chi văn minh.

    Dược chi văn minh chia làm nhiều loại, văn tự đa số là tác dụng các loại dược vật, lúc dạy khá là phức tạp.

    Pháp Cường Đế Tử dạy tường tận, phát hiện trong quá trình Lục Nguyên không thèm nghe, cách gã dạy Lục Nguyên học không tốt lắm.

    Đây là sao vậy?

    Pháp Cường Đế Tử có chút khó hiểu.

    Nhìn theo chiến tích thì nếu cố gắng tài bồi, Lục Nguyên chắc sẽ là đại sát khí của Bại Giả Tổ, tại sao bây giờ học cách đối phó dược chi văn minh thì không tốt lắm?

    Pháp Cường Đế Tử vô cùng khó hiểu, nhưng gã đã nhìn nhầm một lần, giờ không dễ dàng xem thường Lục Nguyên nữa, định cẩn thận quan sát hắn.

    Lục Nguyên sắp sửa ngủ gật, cách của Pháp Cường Đế Tử đúng là không sai nhưng tiếc rằng không dễ dùng như thôn mộc long của hắn.

    Cách của gã chỉ đối phó với văn tự dược chi văn minh, chỉ là đối phó thôi, còn cách của mình là trực tiếp nuốt luôn văn tự dược chi văn minh, tuyệt đối khắc chế.

    Vậy nên học cách này làm cái gì?

    Tiếc rằng vô tướng thôn phệ quyết mình chỉ học được một loại thôn mộc long, nếu học xong bảy loại thì thiên hạ này tất cả văn minh văn tự không gì không nuốt được, không chỗ nào không bao lấy, mới chân chính là đường ngay.

    Rốt cuộc thì làm sao luyện thành thôn phệ long nhỉ?

    Lục Nguyên tẩm trong ánh nắng pháp cổ thế giới, ngẫm nghĩ.

    Đặc huấn của Pháp Cường Đế Tử còn đang tiến hành.

    Lần này đấu với Thắng Giả Tổ, nếu không phải Lục Nguyên dị quân vùng lên thì chắc chắn Bại Giả Tổ mất hết mặt mũi.

    Xem ra lúc trước mình huấn luyện Bại Giả Tổ còn chưa đủ.

    Pháp Cường Đế Tử thầm nhủ.

    Tất nhiên Lục Nguyên càng phải luyện tập, đây là đại sát khí tương lai mình dùng để thắng Thắng Giả Tổ.

    - Tốt lắm, cách đối phó dược chi văn minh văn minh văn tự học đến đây là hết.

    Ta chỉ dạy cho các ngươi cách cơ bản mà thôi, chân chính làm tới mức độ nào vẫn phải xem chính các ngươi.

    Pháp Cường Đế Tử lạnh nhạt nói:

    - Tiếp theo ta dạy cách đối phó phong chi văn minh văn minh văn tự.

    Pháp Cường Đế Tử chắp tay sau lưng, nói:

    - Văn tự của phong chi văn minh cơ bản có hai mặt.

    - Thứ nhất là khiến tác dụng càng nhanh hơn.

    Vì phong chi văn minh vốn đã rất nhanh, thêm vào phong chi văn minh văn tự nữa sẽ càng nhanh thêm, đến mức độ không thể tưởng tượng.

    - Loại thứ hai là đối với không gian thiết tắc, người phong chi văn minh bị người giỏi về vạn dụng không gian thiết tắc khắc chế, đây là không thể nghi ngờ.

    Nhưng phong chi văn minh dù gì cũng là một trong văn minh, sao mà cam lòng bị không gian thiết tắc khắc chế cho được?

    Vậy nên phong chi văn minh văn tự có một phần tác dụng quan trọng đó là chế ngược lại không gian thiết tắc, khiến tốc độ của người văn minh đó siêu nhanh, không bị không gian thiết tắc khống chế.

    - Cachs đối phó phong chi văn minh văn tự chắc là...

    Pháp Cường Đế Tử dạy tới đây thì cau mày, phát hiện Lục Nguyên vẫn không chú tâm, lúc học cách gã dạy thì không nghiêm túc chút nào.

    Pháp Cường Đế Tử nhíu mày, đây là sao?

    Lục Nguyên rốt cuộc ở trạng thái gì thế này?>

    Pháp Cường Đế Tử khó hiểu nhưng không từ bỏ, định tiếp tục quan sát.

    Thật ra gã không biết Lục Nguyên không hề hứng thú đối phó phong chi văn minh văn tự, tra lý do thì cũng đơn giản, phong lôi đều thuộc về mộc đại phân loại, dù thôn mộc long không thể hoàn toàn nuốt phong hệ văn tự vì dù gì nó là thôn phệ long chuyên nuốt mộc, nhưng trên cơ bản phong hệ văn tự cũng bị thôn mộc long áp chế.

    Lục Nguyên có thử hiệu quả rồi, còn tốt hơn cách Pháp Cường Đế Tử dạy.

    Tất nhiên nếu có thể luyện thành thôn phong long thì ngay cả tinh hoa văn tự cũng sẽ bị nuốt mất.

    Dạy xong cách đối phó văn minh văn tự của dược chi văn minh, phong chi văn minh, Pháp Cường Đế Tử cuói cùng dạy cho cách đối phó giản chi văn minh, lúc này thì Lục Nguyên không dám lơ là.

    Giản là tử địch của kiếm!

    Cũng là tử địch của mình!

    Hơn nữa mình có thể hoàn toàn nuốt dược văn tự, khắc chế phong văn tự, nhưng với giản thì chịu bó tay.

    Vậy nên phải học thật nghiêm túc, không thể lười biếng như hai cái đầu.

    Pháp Cường Đế Tử mang ba mươi mốt người đến chỗ học giản chi văn minh, Vạn Pháp Bộc Bố!

    Pháp Cường Đế Tử nói:

    - Đặc điểm của giản chi văn minh văn tự thì không biết các ngươi có chú ý không?và kiếm tương đương cùng loại, mặt trên có nhiều chi tiết.

    Giản chi văn minh văn tự khá thực dụng, quái lạ.

    Văn tự dùng để chiến đấu tác dụng đại khái là: Khiến pháp thuật của đối thủ từng chút từng chút, chiêu thức ngắt khúc, dù sao chính là không trôi trảy.

    - Tức là nói một khi ngươi đấu với người dùng giản chi văn minh văn tự, ngươi muốn tăng pháp thuật kết quả pháp thuật bị biến thành ngắt khúc, ngươi muốn dùng chiêu thức, kết quả chiêu thức hoàn mỹ bị ngắt khúc, làm người rất khó chịu, đây chính là uy lực của giản chi văn minh văn tự, cũng là một loại khiến người bực mình.

    - Muốn đối phó văn minh văn tự này, cách đó là...

    Pháp Cường Đế Tử cất cao giọng, đợi tim mọi người treo cao mới chịu nói:

    - Hành vân lưu thủy.

    - Nhìn đỉnh đầu, chỗ này có vô số mây trắng.

    - Nhìn thức nước nơi đây, nước chảy không ngừng.

    - Đây chính là cái gọi là hành vân lưu thủy.

    - Giản chi văn minh văn tự tác dụng chủ yếu là đánh gãy chiêu thức, van hành pháp thuật của đối thủ.

    Hành vân lưu thủy khiến vận hành chiêu thức, pháp thuật của ngươi đến tình trạng hành vân lưu thủy.

    Pháp Cường Đế Tử khoanh tay nói:

    - Thế nên bây giờ cần học là hành vân lưu thủy.

    - Hành, vân, lưu, thủy, chính là chỉ hành chi thiên địa pháp tắc, vân chi thiên địa pháp tắc, lưu chi thiên địa pháp tắc, thủy chi thiên địa pháp tắc, bốn thiên địa pháp tắc kết hợp sinh ra tác dụng.

    Kết hợp bốn thiên địa pháp tắc là sẽ tổ thành công pháp hành vân lưu thủy.

    Pháp Cường Đế Tử bắt đầu đọc nội dung công pháp.

    Lục Nguyên dựa theo hiểu biết của mình nghe Pháp Cường Đế Tử nói.

    Tức là nói mình phải đem hành kiếm ý!

    Vân kiếm ý!

    Lưu kiếm ý!

    Thủy kiếm ý, bốn kiếm ý hợp làm một.

    Hiện nay mình có hơn một trăm loại kiếm ý nhưng chưa từng thử hợp bốn kiếm ý thành một.

    Mình hiểu được thủy kiếm ý!

    Vân kiếm ý!

    Lưu kiếm ý!

    Chỉ thiếu có hành kiếm ý!

    Thôi được, trước ngộ hành kiếm ý rồi tính.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng, bắt đầu ngộ hành kiếm ý.

    Lục Nguyên ngẩng đầu nhìn mây!

    Mây đang chậm rãi trôi!

    Mây trắng lững lờ trôi.

    Cái gì là hành kiếm ý?

    Lục Nguyên chìm trong suy tư nhìn mây trắng.

    Hắn đột nhiên giật mình nghĩ đến đã lâu không nhàn nhã nhìn mây phơi nắng thế này, ngày lười biếng khó mà trở lại.

    Nhưng hết cách, ai kêu mình đi con đường gian nan quá làm chi, có nhiều địch thủ như là thái cổ văn minh, giản chi văn minh, muốn rảnh một chút cũng không dễ dàng.

    Không bằng ngẩn người ngắm đủ mây trắng bay đi.

    Tự do thật! rất muốn giống như mây tự do bay trong trời đất.

    Trong lúc ngẫm nghĩ, Lục Nguyên chợt cứng đờ, hình như mình thấy quỹ tích vân di chuyển, đó là một loại quỹ tích vô cùng tự do, tự nhiên.

    Mà mục đích của hành là cái gì?

    Lục Nguyên đột nhiên nghĩ tới lưu kiếm ý.

    Hắn đại triệt đại ngộ, hiểu ra hành kiếm ý rồi.

    Cái gọi là hành kiếm ý nói trắng ra là cùng loại với lưu kiếm ý, tác dụng đều khiến thiên địa vạn vật thông nhau, không khiến một chỗ trở thành như nước lặng.

    Đây là một loại khá giống với lưu kiếm ý nhưng lại hơi khác.

    Lục Nguyên hiểu mình bởi vì bình thường nhìn mây trắng niều nên mới lĩnh ngộ đặc biệt nhanh, hiểu ra kiếm ý này.

    Thượng cổ phù chú thứ một trăm mười bay lên, bên trên có một chữ hành.

    Rốt cuộc lĩnh ngộ hành kiếm ý!

    Vậy bắt đầu luyện thôi.

    Lục Nguyên dựa theo cách luyện tập hành vân lưu thủy tâm pháp.

    Trong khi Lục Nguyên luyện tập thì Pháp Cường Đế Tử khoanh tay quan sát.

    Gã nói xong hết thì ba mươi mốt người bắt đầu luyện tập.

    Muốn luyện thành hành vân lưu thủy tâm pháp trước tiên phải học được bón loại hành chi thiên địa pháp tắc, vân chi thiên địa pháp tắc, lưu chi thiên địa pháp tắc, thủy chi thiên địa pháp tắc.

    Không chút nghi ngờ, trong ba mươi mốt người không ai học hết bốn thứ này, đều bắt đầu tập luyện.

    Nhìn xem là ai nhanh nhất luyện thành một loại thiên địa pháp tắc nào!

    Pháp Cường Đế Tử quan sát.

    Kết quả không trong chốc lát trên đỉnh đầu Lục Nguyên đã bay lên một tấm thiên địa pháp tắc, đó là hành chi thiên địa pháp tắc!

    Nhanh như vậy!

    Pháp Cường Đế Tử giật nảy mình, gã đúng là không ngờ Lục Nguyên nhanh như thế đã luyện thành hành chi thiên địa pháp tắc!

    Nhanh quá đi!

    Pháp Cường Đế Tử cảm thấy dù là mình muốn luyện ra một thiên địa pháp tắc cũng không mau đến thế!

    Đây là thiên phú của Lục Nguyên ư?

    Pháp Cường Đế Tử luôn tập trung quan sát Lục Nguyên, vì hắn rất có khả năng là đại sát khí cho gã đối phó Thắng Giả Tổ.

    Từ khi gã huấn luyện Lục Nguyên đến đây vẫn không phát hiện bất cứ ưu điểm, sở trường nào của hắn.

    Dù là lúc trước luyện Pháp Tôn Bá Khí Quyết, hay là trước đó luyện ứng phó văn minh văn tự, bây giờ thì gã rốt cuộc phát hiện sở trường của Lục Nguyên.

    Tiểu tử Lục Nguyên này, rốt cuộc đến lúc ngươi phát huy năng lực của mình ư?

    Bổn đế tử rất mong chở.

    Pháp Cường Đế Tử tập trung quan sát.

    Hành vân lưu thủy bốn thiên địa pháp tắc một khi luyện thành thì sẽ là tiếp đến tiện là hành chi thiên địa pháp tắc cùng vân chi thiên địa pháp tắc kết hợp, lưu chi thiên địa pháp tắc cùng thủy chi thiên địa pháp tắc kết hợp, cuối cùng là hành vân cùng lưu thủy kết hợp.

    Trong đó, hành cùng vân kết hợp, lưu cùng thủy kết hợp, xem như khó khăn, nhưng cũng có thể luyện thành được.

    Nhưng hành vân và lưu thủy kết hợp thì hơi phức tạp, có người cả đời cũng không luyện thành.

    Đây liên quan đến bốn thiên địa pháp tắc kết hợp.

    Pháp Cường Đế Tử bây giờ chỉ có thể chú ý một mình Lục Nguyên, vì người khác rõ ràng còn đang luyện tập thiên địa pháp tắc, nên gã chỉ chú ý mình hắn thôi.

    Gã muốn xem Lục Nguyên luyện hành vân lưu thủy.

    Bình thường hành và vân kết hợp cần một đoạn thời gian, dù sao nó rất khó khăn.

    Lưu cùng thủy kết hợp cũng sẽ mất thời gian.

    Bây giờ Lục Nguyên đang luyện hành và vân kết hợp.

    Hành vân kết hợp có khó không?

    Lục Nguyên phát hiện hành và vân rất dễ kết hợp, chớp mắt là luyện xong.

    Trong mắt Lục Nguyên hình như hành và vân vốn nên kết hợp cùng nhau.

    Chớp mắt bên canhj Lục Nguyên như có mây vòng quanh, mây nhè nhẹ di động, như là hành vân trên trời.

    Pháp Cường Đế Tử trợn tròn mắt muốn rớt xuống dưới, đây là sao?

    Guống như mây trên trời quấn quanh người, đây là hành vân!

    Cũng chỉ có hành và vân kết hợp mới có thể hóa thành hành vân!

    Tạo thành tình hình hiện nay.

    Không đúng, hành và vân kết hợp rất khó, sao đến lượt Lục Nguyên thì đơn giản đã luyện thành hành vân?

    Thật là một nhân loại bình thường sao?

    Cái người này là yêu nghiệt?

    Pháp Cường Đế Tử rung động đến câm nín.

    Tròng mắt gã trợn tròn như ốc bưu, sao cảm thấy thiên tư của người này đuổi theo cấp bậc Khí Vận Thất Tử rồi?

    Không đúng, sao có thể đuổi sát cấp bậc Khí Vận Thất Tử được, để ta tiếp tục quan sát xem sao.

    Vạn Pháp Bộc Bố, nước đánh ầm ầm đập xuống mặt đất.

    Không thể không nói thiên nhiên vô cùng kỳ diệu.

    Thác nước khí thế vô cùng bàng bạc đập xuống, đập mặt đất bắn ra dòng nước, không có chút gì không hài hòa, trôi chảy như vậy!

    Nếu muốn nhân tố từ kịch liệt biến chuyển rồi vô cùng trôi chảy thế này thật không dễ, ba mươi mốt người đặc huấn tại đây.

    Nhưng dù bây giờ họ đặc huấn trên cơ bản là đang luyện tập bốn thiên địa pháp tắc hành, vân, lưu, thủy.

    Luyện đến mặt sau hành vân, lưu thủy, hành vân lưu thủy chỉ có một mình Lục Nguyên.

    Mới rồi Lục Nguyên đã luyện thành hành vân.

    Ban đầu mỗi ngày nhìn hành vân trên trời, hành và vân kết hợp đối với hắn dễ như ăn cơm uống nước.

    Bây giờ là luyện lưu và thủy kết hợp.

    Lưu và thủy kết hợp kết hợp, mấu chốt nằm ở đâu?

    Dường như trước mặt mình xuất hiện nước sông cuồn cuồn, nước không ngừng chảy mang đến sức sống vô cùng cho mặt đất.

    Lưu và thủy nên làm sao kết hợp?

    Lục Nguyên không hiểu lưu và thủy kết hợp, thì bỗng nhiên nghĩ đến pháp thuật trong người có thể chuyển hóa thành hình thái lưu thủy.

    Phút chốc pháp lực vân hệ chuyển hóa thành thủy hệ, đây là đặc điểm pháp thuật của mình.

    Chương 919-920: Hành Vân Lưu Thủy

    Phút chốc pháp thuật trong người hắn như lưu thủy vậy.

    Lưu và thủy kết hợp trong người mình đã thành công.

    Rốt cuộc cái gì là lưu thủy?

    Dường như Lục Nguyên trở về lúc trẻ tuổi, khi đó mình nằm trên mặt cỏ ngủ nước, khi đó mình thích ở trong núi ngâm chân, mình rất thích uống rượu.

    Lục Nguyên chợt hiểu, năm tháng ở Hoa Sơn lười biếng không lãng phí, đó là nhiều năm chân chính cùng thiên địa kết hợp.

    Giờ phút này tiểu nhân quả thiết tắc vận chuyển.

    Lục Nguyên nhìn thấy khí vận của mình.

    Khí vận của mình là ở trong Cuồng Phong Liễu Lâm luyện kiếm thì được đến Hoa Sơn khí vận.

    Hoa Sơn đưa khí vận cho mình cũng vì sáu năm lười biếng kết hợp với thiên địa quá tốt, kết hợp với Hoa Sơn quá tuyệt, gần như muốn hợp thành một thể.

    Tất nhiên đây không phải hành động cố ý mà xích tử tâm thành.

    Bên cạnh Lục Nguyên hiện ra lưu thủy không ngừng chảy, vòng quanh chân hắn cảm giác rất thoải mái.

    Pháp Cường Đế Tử còn đang chú ý lưu và thủy kết hợp, hành và vân kết hợp mất bao nhiêu thời gian.

    Nhưng có thể ở trong thời gian dài vậy mà hoàn toàn sử dụng lưu và thủy kết hợp thì cũng không đơn giản.

    Pháp Cường Đế Tử chắp tay sau lưng đứng, nhưng bây giờ mới là lúc thật sự thử thách ngươi.

    Lưu và thủy kết hợp, hành và vân kết hợp đương nhiên là khó.

    Nhưng hành vân và lưu thủy kết hợp so với cái trước còn khó gấp mười lần, mấy chục lần.

    Đây là vô vàn khó khăn!

    Bây giờ để xem Lục Nguyên có thể hiểu được không?

    Nếu có thể ngộ ra hành vân lưu thủy cuối cùng kết hợp, vậy sau này giản chi văn minh văn tự cơ bản không làm gì được Lục Nguyên.

    Đương nhiên đây là trừ bỏ ban đầu văn tự.

    Ban đầu văn tự hoàn toàn khác với nhị cấp văn tự.

    Cường độ của nhị cấp văn tự và ban đầu văn tự khác nhau hoàn toàn, nhưng nói đi phải nói lại, dưới tình huống bình thường thì văn minh bình thường chỉ có một ban đầu văn tự mà thôi.

    Lục Nguyên bắt đầu luyện tập hành vân và lưu thủy kết hợp.

    Hành vân và lưu thủy muốn kết hợp không phải dễ.

    Mây trên trời, nước dưới đất vốn là cách biệt quá xa xôi.

    Mới đầu Lục Nguyên vận chuyển hành vân và lưu thủy kết hợp tâm pháp cảm giác đi ngược lại, trong người có loại cảm giác khó chịu nói không ra lời, thật là quá khó chịu.

    Hành vân và lưu thủy kết hợp đúng là khó đến cực điểm.

    Thời gian đang không ngừng tiêu hao, Lục Nguyên luyện tập hành vân và lưu thủy kết hợp, nhưng vẫn không có bao nhiêu thành quả.

    Hắn vẫn không ngừng thất bại nối tiếp thất bại, thất bại nhiều lần, toàn thân đảo ngược, tinh huyết loạn chuyển, tinh thần thác loạn, khó chịu vô cùng.

    Hắn chỉ đành tạm ngừng, nghỉ ngơi chốc lát.

    Lúc nghỉ ngơi Lục Nguyên cầm rượu uống một hớp, phát hiện xung quanh đa số người còn đang luyện tập thiên địa pháp tắc.

    Có hai, ba người luyện hành vân, hoặc là lưu thủy, nhưng không ai luyện thành được.

    Mọi người đều là tinh anh trong tinh anh, kết quả giờ đây chỉ một mình Lục Nguyên luyện thành hành vân và lưu thủy.

    Người khác luyện thành hành vân hay lưu thủy chẳng có một ai, hành vân lưu thủy này khó khăn thật.

    Nghỉ ngơi chốc lát, Lục Nguyên tiếp tục luyện hành vân lưu thủy.

    Bắt đầu xong, Lục Nguyên vẫn không ngừng thất bại, thời gian không ngừng tiêu hao.

    Một ngày,hai ngày, mười ngày, hai mươi ngày cứ thế trôi qua.

    Không biết qua đi bao lâu, trong quá trình Lục Nguyên vẫn luôn kiên trì.

    Mình nhất định phải luyện thành hành vân lưu thủy, bởi vì hành vân lưu thủy có thể đối phó giản chi văn minh văn tự, mà giản chi văn minh là đại địch của mình.

    Vì sự kiên quyết này, Lục Nguyên vẫn luon kiên trì.

    Rốt cuộc có một ngày Lục Nguyên bỗng nhiên phát hiện đạo hành vân và lưu thủy kết hợp.

    Mây trên trời và nước dưới đất đúng là khó kết hợp, dường như không có quan hệ gì, nhưng bản thân trời đất chính là một cân bằng, mình phải ý hóa thiên địa liền có thể khiến ý hành vân và lưu thủy trong ý niệm thiên địa của mình kết hợp lại.

    Ý hóa thiên địa!

    Trong ý thức hải của Lục Nguyên dường như sinh ra biến đổi to lớn.

    Trong ý thức hải của bản thân xuất hiện hành vân và trên mặt đất lưu thủy, hành vân và lưu thủy trong ý hóa thiên địa kết hợp rất hoàn mỹ.

    Lúc này bên người Lục Nguyên có lưu thủy chảy qua, lại có mây trắng vòng quanh.

    Hắn như là hoàn mỹ vậy!

    Kết hợp hoàn mỹ giữa hành vân và lưu thủy.

    Pháp Cường Đế Tử rốt cuộc biến sắc mặt!

    Cái này!

    Hành vân lưu thủy bị Lục Nguyên luyện thành, chỉ mất ba tháng!

    Mạnh quá! bên cạnh Lục Nguyên có hai, ba người hoặc là luyện thành hành vân, hoặc là luyện thành lưu thủy.

    Nhưng hai, ba người muốn luyện thành hành vân lưu thủy cực kỳ khó khăn.

    Bây giờ người duy nhất luyện thành hành vân lưu thủy chỉ có một mình Lục Nguyên thôi!

    Pháp Cường Đế Tử rốt cuộc xác định tư chất của Lục Nguyên, đây tuyệt đối là cấp yêu nghiệt, đuổi theo tư chất Khí Vận Thất Tử!

    Rốt cuộc xác định tư chất của Lục Nguyên.

    Pháp Cường Đế Tử lần đầu tiên phát hiện muốn xác định tư chất của một người khó khăn như vậy, lúc luyện bá khí nhìn không ra, ứng đối dược chi văn minh văn tự nhìn không ra, ứng phó phong chi văn minh văn tự cũng không nhìn ra, bây giờ rốt cuộc thấy rồi, đúng là không dễ dàng!

    Pháp Cường Đế Tử cảm thán.

    Lục Nguyên cảm nhận uy lực của hành vân lưu thủy, hành vân lưu thủy là đối phó giản chi văn minh văn tự nhưng thật ra trừ đối phó giản văn tự ra, lúc khác nó cũng hơi có tác dụng.

    Ví dụ dùng hành vân lưu thủy trên kiếm có thể khiến mình xuất kiếm càng nhanh, không phải tốc độ nhanh mà tiết tấu hoàn mỹ, bớt thời gian hơn.

    Dùng ở thân pháp sẽ khiến thân pháp càng lên một tầng.

    Tiếp đến hai tháng mấy người khác còn đang luyện hành vân lưu thủy tâm pháp, cuối cùng có hai người luyện thành hành vân, bốn người luyện thành lưu thủy, còn luyện thành hành vân lưu thủy chỉ có một mình Lục Nguyên.

    Ba mươi người Bại Giả Tổ thế mới biết thiên tư của Lục Nguyên cao siêu không bình thường.

    Hai tháng sau, Pháp Cường Đế Tử bắt đầu đợt huấn luyện cuối về văn tự.

    - Ngày hôm nay ta sẽ dạy các ngươi cách ứng đối pháp cổ văn minh văn tự.

    Pháp Cường Đế Tử nói:

    - Đây là hàng cuối cùng về văn tự.

    Nghe Pháp Cường Đế Tử nói cuối cùng dạy cách đối phó pháp cổ văn minh văn tự, lần này ba mươi mốt người đều nghiêm túc.

    Dược văn tự, phong văn tự, giản văn tự, thật ra cường bằng pháp văn tự.

    Pháp cổ văn minh vốn cường đại hơn ba văn minh này cộng lại nhiều.

    Pháp cổ văn minh bản thân là một trong thế lực cao nhất thiên địa pháp tắc, trên cả thái cổ văn minh.

    Cho nên mọi người nín thở tập trung lắng nghe.

    Pháp Cường Đế Tử cười cười, nói:

    - Đối mặt pháp cổ văn minh văn tự không có cách cố định, điểm này khác với dược, phong, giản văn tự, đây là chênh lệch của cổ văn minh với văn minh bình thường.

    Văn minh bình thường văn tự tương đối đơn điệu chút, văn tự một văn minh đại thể chỉ có những tác dụng đó, không khả năng có nhiều tác dụng hơn.

    - Pháp cổ văn minh văn tự, loại văn tự cổ văn minh này không có đặc điểm cố định, đủ loại tác dụng có hết, thiên biến vạn hóa, nên không có cách ứng đối cố định.

    Pháp Cường Đế Tử nhún vai, không phải gã không muốn dạy bọn họ cách đối phó pháp văn tự mà sự thật đúng là như thế!

    Đương nhiên những cách nào quá tạp, Pháp Cường Đế Tử phát hiện năng lực học tập, tư chất của Lục Nguyên đúng là ghê gớm, dù là học loại nào đối phó pháp văn tự thì Lục Nguyên sẽ nằm trong số năm người đầu học xong trước tiên.

    Lục Nguyên thật là tài năng kinh diễm!

    Pháp Cường Đế Tử có khi cảm thán nói.

    Sau khi huấn luyện xong, Pháp Cường Đế Tử nói:

    - Bây giờ huấn luyện văn tự dừng tại đây, tiếp theo sẽ cho các ngươi đợt huấn luyện cuối cùng, tức là về pháp thuật.

    Lần huấn luyện này sẽ mất thời gian khá dài.

    Pháp Cường Đế Tử một đường huấn luyện không ít, ví dụ bá khí, ví dụ chiêu thức, ví dụ văn tự, hiện tại rốt cuộc đến lượt huấn luyện pháp thuật, còn là đợt cuối cùng.

    Pháp Cường Đế Tử nói:

    - Hoàn thành đợt huấn luyện cuối cùng này rồi các ngươi sắp chân chính đối mặt Thắng Giả Tổ, chiến đấu với Thắng Giả Tổ, sẽ khai pháo.

    - Nếu nói lúc trước mười người Thắng Giả Tổ đến đấu chỉ là trận chiến mở màn, vậy sau này chính là chiến đấu thật sự, tranh hùng thật sự.

    Pháp Cường Đế Tử giọng trầm thấp nói:

    - Lần trước chiến đấu trừ chiến tích của Lục Nguyên ra, các ngươi làm ta mất mặt.

    Lần này không cho phép các ngươi mất mặt nữa, nếu không thì uổng phí ta huấn luyện rồi.

    Hiển nhiên biểu hiện lần trước của đám Phó Cừu khiến gã rất bực mình.

    Dưới thác nước, Pháp Cường Đế Tử đứng, ba mươi mốt người ngồi.

    Pháp Cường Đế Tử chắp tay sau lưng nói:

    - Thật ra huấn luyện pháp thuật cuối cùng nói là huấn luyện pháp lực chứ chỉ là nhảm nhí thôi.

    Mỗi người luyện tâm pháp khác nhau, thuộc tính khác nhau, muốn thống nhất huấn luyện là chuyện không có khả năng, vậy nên lần huấn luyện pháp lực này các ngươi tự nghĩ khó khăn trong tâm pháp các ngươi tu hành, ta sẽ giải đáp cho.

    Pháp Cường Đế Tử nói:

    - Vậy bây giờ từng người hỏi đi.

    Bây giờ người ở đây đa số là hỗn động cảnh thất tầng, bát tầng.

    Hỗn động cảnh thất tầng chính là hỗn độn đại thành!

    Hỗn động cảnh bát tầng tức là trọng quy hỗn độn!

    Ba mươi mốt người từng người đi lên hỏi khó khăn mặt tu hành pháp thuật của mình, ví dụ tại hỗn động cảnh thất tầng gặp vấn đề gì, hỗn động cảnh bát tầng có vấn đề, làm sao tùng kích hỗn động cảnh cửu tầng, vân vân và vân vân các loại.

    Lục Nguyên ở một bên nghe, được lợi nhiều.

    Cuối cùng đến lượt Lục Nguyên.

    - Vấn đề của ta là làm sao hóa ra nhất điểm hỗn độn.

    Vấn đề của Lục Nguyên thoạt nghe khiến người kinh ngạc.

    Mọi người đều hỏi vấn đề hỗn động cảnh thất tầng, bát tầng, hoặc là từ hỗn động cảnh bát tầng trùng kích hỗn động cảnh cửu tầng.

    Chỉ một mình Lục Nguyên là hỏi vấn đề làm sao trùng kích hỗn động cảnh lục tầng.

    Ba mươi mốt người mỉm cười, quả nhiên vẫn là Lục Nguyên pháp thuật thấp nhất.

    Đương nhiên dù pháp thuật của Lục Nguyên thấp nhất cũng không ai dám khinh thường hắn.

    Lúc trước lấy một thắng năm, chiến tích khắc năm người Thắng Giả Tổ, đã đặt địa vị của Lục Nguyên trong Bại Giả Tổ, tuy không cao bằng hỗn động cảnh bát tầng nhưng so với hỗn động cảnh thất tầng khác thì cao minh rất nhiều.

    Pháp Cường Đế Tử suy tư, nói:

    - Cái gọi là hóa xuất nhất điểm hỗn độn để ta xem coi.

    Gã đặt tay vào cổ tay Lục Nguyên, một luồng pháp thuật rót vào kinh mạch của Lục Nguyên, lát sau mới nói:

    - Thì ra là vậy, ta hiểu rồi.

    Bây giờ vấn đề của ngươi là nhất điểm hỗn độn này, tinh luyện ra hỗn độn thứ nhất của bản thân.

    - Ngươi cần hiểu, cái gì là hỗn độn.

    - Vạn vật diễn sinh ra từ trong hỗn độn.

    - Cuối cùng lại quay về hỗn độn.

    - Đây chính là vấn đề căn nguyên của vạn vật.

    Pháp Cường Đế Tử nói:

    - Có lẽ ngươi rất khó hiểu, bây giờ ta biểu thị cho ngươi xem hỗn độn của ta.

    Chỉ thấy trong tay Pháp Cường Đế Tử dần xuất hiện một đoàn khí lưu màu vàng.

    Đoàn khí lưu bềnh bồng ở ngón tay gã, thấy không rõ bên trong rốt cuộc là cái gì.

    Dường như gì cũng có, lại dường như không có gì cả.

    - Đây chính là hỗn độn của ta.

    Pháp Cường Đế Tử nói:

    - Nhìn rõ ràng!

    Pháp Cường Đế Tử hét to:

    - Cái gọi là hỗn độn có thể nói là gì cũng có hết, cũng có thể nói là không có gì cả, có thể nói là ban đầu của vạn vật, cũng có thể nói là cuối cùng vạn vật.

    Lục Nguyên phát hiện khí lưu vàng trong tay Pháp Cường Đế Tử dường như vô hạn mở rộng.

    Đoàn khí lưu vàng này dường như bên trong nó vô cùng mở rộng, Lục Nguyên nhìn đoàn khí lưu vàng giống như Pháp Cường Đế Tử nói cảm giác bên trong đều không co gì cả, lại cảm thấy cái gì cũng không có.

    Có thể nói là ban đầu của vạn vật, cũng có thể nói là cuối cùng vạn vật.

    Đó là loại cảm giác rất kỳ quái!

    Lục Nguyên như có cảm ngộ rồi!

    Mình hình như đã hiểu hỗn độn là gì rồi.

    Pháp Cường Đế Tử mỉm cười nói:

    - Bây giờ ngươi đã lĩnh ngộ rồi chứ?

    Nếu có nhất điểm hỗn chi đan của văn minh bình thường, thêm vào Pháp Hỗn Quả của tinh thần số năm, rất có khả năng thành hỗn động cảnh lục tầng.

    Nhất điểm hỗn chi đan rất khó mua, nhưng Pháp Hỗn Quả thì dễ mua được.

    Pháp Hỗn Quả là trái cây do pháp đạo thụ kết xuất ra, ước chừng một trái cây cỡ một trăm vạn thượng phẩm linh thạch.

    Lục Nguyên nói:

    - Ta có nhất điểm hỗn chi đan.

    Đây là hắn thắng dược chi văn minh Hải Trọng Đế Tử lấy được.

    Pháp Cường Đế Tử nói:

    - Vậy thì đơn giản, Pháp Hỗn Quả chỉ chừng một trăm vạn thượng phẩm linh thạch mà thôi.

    Pháp Cường Đế Tử tất nhiên cho rằng Lục Nguyên có một trăm vạn thượng phẩm linh thạch, bởi vì nó vốn không nhiều.

    Gã không hề biết Lục Nguyên không có một trăm vạn thượng phẩm linh thạch, bây giờ tối đa khoảng hai mươi vạn, còn phải để lại cho mình dùng.

    Nhưng không có thượng phẩm linh thạch cũng không sợ, nơi này lại đi ra thiên tinh ngư thôi.

    Xem ra thiên tinh ngư lại nguy hiểm rồi.

    Thiên tinh ngư là thứ ta yêu nhất.

    Bây giờ Lục Nguyên rất cảm ơn thiên tinh ngư nha.

    Hết cách, không cảm ơn được sao?

    Không biết sẽ cho mình bao nhiêu thượng phẩm linh thạch.

    Lục Nguyên thuấn di!

    Bá khí sáu tầng!

    Âm dương!

    Ra tay như tia chớp!

    Một bộ liên chiêu này đã chơi rất nhiều lần, giờ lại chơi một lần không hề thấy áp lực, dễ dàng bắt được mười con thiên tinh ngư.

    Lục Nguyên bắt cá khiến đám người xung quanh trợn mắt há hốc mồm, có cách bắt thiên tinh ngư như vậy sao?

    Pháp Cường Đế Tử ngây ra.

    Mới bắt đầu gã đặc huấn là dạy bá khí, khi đó Lục Nguyên luyện bá khí khá chậm nên bị gã từ bỏ, mãi đến trận chiến Thắng Giả Tổ đến viếng, gã mới lại xem trọng hắn.

    Nhưng gã luôn cho rằng bá khí của Lục Nguyên không được, giờ phát hiện Lục Nguyên luyện bá khí đã đến sáu tầng rồi!

    Sáu tầng!

    Dưới tay mình những người hỗn động cảnh bát tầng như Giản Huyền Cương, Giản Hà Cầu, Phong Trung Thu, Phong Minh Nguyệt, Hoa Nguyệt Sinh chỉ là luyện Pháp Tôn Bá Khí Quyết đến tầng thứ ba mà thôi, không ngờ Lục Nguyên luyện đến tầng thứ sáu, hắn làm sao luyện ra được?

    Pháp Cường Đế Tử rất thắc mắc.

    Bá khí sáu tầng!

    Thật là không đơn giản, người có thiên phú, tài năng cần một trăm mới luyện được sáu tầng.

    Lục Nguyên không khả năng luyện đến lục tầng mới đúng, Pháp Cường Đế Tử rất là khó hiểu.

    Hơn nữa ánh mắt của Pháp Cường Đế Tử cực kỳ lợi hại, đã thấy ra mỗi lần Lục Nguyên ra tay cầm thiên tinh ngư thì chưa từng vồ hụt, không lẽ bởi vì luyện thành âm dương!

    Âm dương thiết tắc ư?

    Pháp Cường Đế Tử đã có chút nghi ngờ, nếu là như vậy thì cuộc chiến với Thắng Giả Tổ rất đặc sắc.

    Chương 921: Hỗn Động Cảnh tầng thứ sáu

    Đương nhiên Lục Nguyên mới đầu không dùng luân hồi và thuấn di, nếu không người ta chắc chắn sẽ càng kinh ngạc.

    Lục Nguyên rất nhanh dùng truyền tống trận đi tin hồng hoang thứ năm một chuyến.

    Sau khi trở về mang theo Pháp Hỗn Quả.

    Bây giờ bắt đầu luyện công.

    Mọi người đều luyện công dưới Vạn Pháp Bộc Bố, Lục Nguyên tất nhiên cũng luyện công tại đây.

    Bây giờ là lúc trùng kích hỗn động cảnh lục tầng thiên hỗn khí tức.

    Lục Nguyên nhớ đến mới rồi Pháp Cường Đế Tử cho mình thấy hỗn độn vàng nhạt, như là ngộ ra, hắn nuốt xuống nhất điểm hỗn chi đan và Pháp Hỗn Quả.

    Lúc này Lục Nguyên phát hiện dường như toàn thân biến hóa ra đủ loại hỗn độn, có tầng tầng ảo ảnh.

    Ảo ảnh không phải chuyện xấu, có khi giúp cho hắn cảm ngộ được.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên phát hiện trong người có khí lực đang di chuyển.

    Lục Nguyên phát hiện trong kiếm phương không gian pháp tắc có xuất hiện nhất điểm hỗn độn, là màu hư vô trong suốt, trông giống như là gió thổi liền tan vậy.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên phát hiện trong không gian tự do phong chi thiên địa pháp tắc có một đầu tiến vào nhất điểm hỗn độn này.

    Không chỉ là phong chi thiên địa pháp tắc, cái khác như là vân chi thiên địa pháp tắc, vụ chi thiên địa pháp tắc, lôi chi thiên địa pháp tắc đều bắt đầu liên tiếp với hư vô hỗn độn trong suốt này, dường như có một đầu liên kết với hỗn độn.

    Hơn nữa bản thân sắc hư vô trong suốt dần biến đổi.

    Sắc hư vô trong suốt dần có hồng nhạt, hồng hơi đậm, hồng đậm, sau đó dần thành cam nhạt, cam đậm, cuối cùng chuyển thành vàng nhạt, rốt cuộc ổn định ở vàng nhạt.

    Điểm hỗn độn vàng nhạt này dường như không có gì cả lại dường như thứ gì cũng có, dường như là ban đầu vạn vật rồi lại giống cuối cùng của vạn vật.

    Đây là nhất điểm hỗn độn của mình!

    Mình rốt cuộc ngưng luyện ra nhất điểm hỗn độn của bản thân rồi!

    Lục Nguyên nhìn nhất điểm hỗn độn trong kiếm phương không gian pháp tắc, có chút kích động.

    Lục Nguyên cảm giác những thiên địa pháp tắc liên tiếp với nhất điểm hỗn độn, uy lực tăng mạnh chút.

    Tất nhiên Lục Nguyên hiểu rằng mình rốt cuộc đến hỗn động cảnh lục tầng thiên hỗn khí tức!

    Thật không dễ dàng a, phấn đấu lâu như vậy, rốt cuộc khiến mình đến hỗn động cảnh lục tầng rồi!

    Lục Nguyên cảm thán, mục tiêu tiếp theo chính là hỗn động cảnh thất tầng đại thành!

    Bây giờ là hỗn động cảnh lục tầng.

    Tương lai của mình chắc chắn sẽ từng bước một đi đến đỉnh!

    Lục Nguyên tỉnh táo lại.

    Pháp Cường Đế Tử hỏi:

    - Sao rồi, tới hỗn động cảnh lục tầng chưa?

    Lục Nguyên là đại sát khí Pháp Cường Đế Tử để lại đối phó Thắng Giả Tổ nên dĩ nhiên rất quan tâm.

    Lục Nguyên gật đầu nói:

    - Đến rồi.

    Nghe Lục Nguyên nói vật, Pháp Cường Đế Tử gật gù.

    Đến thì tốt, Lục Nguyên tới hỗn động cảnh lục tầng, mình có thêm một phần nắm chắc đối phó Thắng Giả Tổ.

    - Phải rồi, Pháp Cường Đế Tử, tại sao hỗn độn của ta là vàng nhạc, của ngươi là vàng?

    Lục Nguyên nghĩ đến vấn đề chênh lệch, hỏi ra:

    - Không lẽ hỗn độn cũng có màu sắc khác nhau?

    - Hỗn độn tất nhiên có màu khác nhau.

    Pháp Cường Đế Tử đang định giải thích chợt ngây ra, hỏi:

    - Ngươi nói cái gì?

    Hỗn độn của ngươi là vàng nhạt?

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Đúng vậy.

    - Không thể nào, hỗn độn của ngươi sao là vàng nhạt!

    Pháp Cường Đế Tử kinh kêu khó hiểu.

    - Hỗn độn vàng nhạt, sao có thể?

    Hoa Nguyệt Sinh ở một bên hỏi, gã thật sự khó hiểu.

    Phong Trung Thu nói:

    - Hỗn độn vàng nhạt, nói giỡn hả?

    Mấy người này đều là hỗn động cảnh bát tầng, đương nhiên biết về nhất điểm hỗn độn, giờ nghe nói hỗn độn của Lục Nguyên là vàng nhạt, kinh kêu khó hiểu, không rõ tại sao hỗn độn của Lục Nguyên lại là vàng nhạt, dường như hỗn độn vàng nhạt là chuyện gì khó hiểu lắm.

    Hỗn độn màu vàng nhạt!

    Lục Nguyên có chút khó hiểu.

    Lục Nguyên bèn hỏi:

    - Cái gì là hỗn độn màu vàng nhạt?

    Pháp Cường Đế Tử nói:

    - Hỗn độn có tổng cộng tám màu.

    - Bình thường dưới năm mươi loại thiên địa pháp tắc là hỗn độn màu hồng.

    Hỗn độn hồng chia làm nhạt, trung và đậm.

    Tùy theo ngươi tăng nắm giữ thiên địa pháp tắc mà màu không ngừng biến đậm.

    Một khi đột phá năm mươi loại thiên địa pháp tắc thì sẽ biến thành hỗn độn màu cam, cũng là cam nhạt, trung, đậm biến đổi.

    Khi vượt qua một trăm loại thiên địa pháp tắc thì sẽ biến thành hỗn độn màu vàng.

    Đến một trăm năm mươi loại thì không ngừng biến đổi, vàng nhạt, vàng trung và vàng đậm, sau nữa là hỗn độn màu lục, lam, chàm, tím.

    - Thậm chí cuối cùng còn có hỗn độn hỗn độn sắc.

    Pháp Cường Đế Tử nói:

    - Khi đã đến hỗn độn hỗn độn sắc rồi sẽ có uy lực to lớn.

    Hỗn độn sắc!

    Lục Nguyên chưa từng thấy màu gì ngoài bảy sắc.

    Bây giờ không ngờ còn có hỗn độn sắc.

    Hỗn độn sắc này rốt cuộc là màu gì?

    Lục Nguyên rất khó hiểu.

    Nhưng cho dù chưa từng thấy thì sau này tính đi.

    Pháp Cường Đế Tử nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Ngươi là hỗn độn màu vàng nhạt, vậy tức là ngươi có hơn một trăm loại thiên địa pháp tắc?

    Lục Nguyên gật đầu nói:

    - Đúng vậy.

    Pháp Cường Đế Tử rất kinh ngạc, bản thân gã chỉ là hỗn độn sắc vàng trung thôi, không ngờ Lục Nguyên đã là hỗn độn màu vàng nhạt.

    Tất cả thiên địa pháp tắc của Lục Nguyên theo kịp gã, thật khiến người kinh ngạc, sao không khiến Pháp Cường Đế Tử kinh sợ cho được.

    Thật là một nhân vật!

    Người có thể được Pháp Cường Đế Tử gọi là nhân vật không nhiều lắm!

    Hơn một trăm thiên địa pháp tắc!

    Pháp Cường Đế Tử cười khẽ.

    Thú vị!

    Thật là thú vị!

    Những người xung quanh cực kỳ kinh ngạc.

    Dược chi văn minh, phong chi văn minh và người Vô Thượng Đại Giáo khác vô cùng kinh sợ, nhưng không có gì ác ý, mọi người cùng chung Bại Giả Tổ, Lục Nguyên cường chút thì xem như là tăng cường lực lượng cho Bại Giả Tổ.

    Mọi người đều hiểu tuy người Bại Giả Tổ khá giỏi, lúc ở các môn phái, thế lực thì cũng xưng hùng xưng bá, nhưng so với Thắng Giả

    Tiếp theo Pháp Cường Đế Tử có nói một số cách đối phó pháp văn tự.

    Lục Nguyên, hóa ra hắn mạnh như thế!

    Lục Nguyên càng mạnh thì càng bất lợi cho chúng!

    Giản chi văn minh và Vô Song Môn có thù hận sâu với Lục Nguyên, cơ bản là cục diện không chết không ngừng.

    Bây giờ Lục Nguyên đến hỗn động cảnh lục tầng thiên hỗn khí tức, bước tiếp theo sẽ tùng kích hỗn động cảnh thất tầng hỗn độn đại thành.

    Hắn lập tức hói:

    - Pháp Cường Đế Tử, bây giờ ta đã là lục tầng hỗn độn khí tức, muốn đến thất tầng hỗn độn đại thành nên luyện ra sao?

    Pháp Cường Đế Tử đáp:

    - Hỗn động cảnh lục tầng muốn tu hành đến hỗn động cảnh thất tầng là rất khó khăn.

    Cần làm chuyện gian khó, như là vấn đề đem hỗn độn khuếch trương, cần tốn thời gian dài dặc, bình thường tốn mấy trăm năm mới luyện thành tầng này, đó là tốc độ của thiên tài bình thường, nếu là người thường thì cần lâu đến mấy ngàn năm.

    Lục Nguyên nghe thế ngây ra như phỗng, nếu thật cần mấy trăm năm thì mình bỏ ra không nổi, mình có ước hẹn tám năm cùng Kiếm Chi Tử, giờ đã hơn một năm, gần hai năm rồi.

    Pháp Cường Đế Tử nói:

    - Tuy nhiên, có cách đơn giản là cướp hỗn độn khí tức người khác luyện thành, tăng hỗn độn khí tức cho bản thân, lấy đó là hỗn độn đại thành, chính là loại cướp đoạt.

    - Vậy à?

    Lục Nguyên chìm trong suy tư.

    Pháp Cường Đế Tử quát to:

    - Được rồi, tiếp theo một tháng sau là tiến hành cuộc chiến chính thức giữa hai tổ Thắng Bại.

    Đến khi đó chẳng những là lúc các ngươi rửa nhục, hơn nữa người thắng Thắng Giả Tổ lấy chiến thắng cuối cùng sẽ có rất nhiều phần thưởng, khiến thực lực của các ngươi lần thứ hai tăng cao.

    - Còn lại một tháng các ngươi bắt đầu luyện tập đi.

    Mấy ngày nay ta dạy những thứ như là bá khí, chiêu thức, ứng đối văn tự, cùng với tâm pháp, ta chỉ là sư phụ dẫn vào cửa, tu hành dựa vào chính các ngươi.

    - Đặc huấn của ta chính thức dừng tại đây.

    Đúng vậy, đặc huấn của Bại Giả Tổ đã kết thúc, Pháp Cường Đế Tử bắt đầu thống kê những người gã huấn luyện.

    Trong những người gã huấn luyện có người tỏa sáng chói nhất chắc là Phong Trung Thu.

    Người này xuất thân từ phong chi văn minh, có tu vi hỗn động cảnh bát tầng, hưng lúc đặc huấn thực lực tăng lớn, đến hỗn động cảnh cửu tầng, thật xuất sắc.

    Phong Trung Thu tốc độ cực nhanh, khi đối mặt một trong năm người Thắng Giả Tổ đã vững vàng thắng, lần này cuộc chiến với Thắng Giả Tổ chắc là chiến tích của gã tốt nhất.

    Mấy người sau như Giản Huyền Cương, Giản Hà Cầu, Phong Minh Nguyệt, Hoa Nguyệt Sinh đều đến đỉnh cao hỗn động cảnh bát tầng, trong đó Giản Huyền Cương, Giản Hà Cầu đều được chân truyền của giản chi văn minh.

    Thực lực của Phong Minh Nguyệt đương nhiên không bằng Phong Trung Thu nhưng coi như không sai.

    Còn Hoa Nguyệt Sinh, gã là người dược chi văn minh, thực lực ucngx không tệ, tinh thông Thái Thượng Thương Hàn Kinh, Vô Thượng Sinh Cơ Quyết.

    Trong số đó đáng giá quan sát nhất chắc là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên, đây cũng là người cực kỳ xuất sắc!

    Lục Nguyên, không nghiên cứu thì không biết, nghiên cứu sâu bị hù giật mình.

    Pháp Cường Đế Tử nhìn tư liệu trong tay, Lục Nguyên, bây giờ là hỗn động cảnh lục tầng!

    Pháp Tôn Bá Khí Quyết, luyện đến cảnh giới tầng thứ sáu!

    Biết không gian thiết tắc!

    Có thể tự do thuấn di!

    Biết luân hồi thiết tắc, hơn nữa thúc đẩy luân hồi thiết tắc lên đến cảnh giới sinh tử luân hồi bàn!

    Đã luyện thành hành vân lưu thủy!

    Hơn nữa hỗn độn của hắn chẳng ngờ là vàng nhạt.

    Nhiều tư liệu tổ hợp lại, đây đúng là một nhân vật yêu nghiệt mà!

    Người như vậy chắc chắn sẽ khiến Thắng Giả Tổ kinh ngạc.

    Đến lúc đó thì, ha ha!

    Pháp Cường Đế Tử mỉm cười.

    Gã đã thống kê hết nhân vật lợi hại tuyệt vời trong huấn luyện của mình.

    Trong số đó, Phong Trung Thu, Lục Nguyên thực lực không tệ, có thể cản trở rất lớn cho Thắng Giả Tổ, nhưng muốn thắng Thắng Giả Tổ là không thể nào.

    Bởi vì trong Thắng Giả Tổ có nhiều cao thủ!

    Giống lần trước chỉ là hỗn động cảnh thất tầng, bát tầng, bản thân Thắng Giả Tổ còn có hỗn động cảnh bát tầng, thập tầng là núi to không thể vượt qua.

    Khi Pháp Cường Đế Tử thống kê những tài liệu thì Lục Nguyên đang luyện tập.

    Hắn ngồi tu hành trước Vạn Pháp Bộc Bố.

    Bây giờ mình đã đến hỗn động cảnh lục tầng, nhưng cách hỗn động cảnh thất tầng còn có khoảng cách, giờ nếu có người tự động tìm tới cửa cho mình đánh chết thì tốt biết mấy.

    Lục Nguyên trong lòng tiếc nuối nghĩ.

    Hiện tại trách không có ai đưa lên cửa?

    Hắn bây giờ hắn thiếu hỗn độn.

    Thôi được, tốt xấu cũng tự luyện đi.

    Lục Nguyên luyện pháp thuật một lát, đáng tiếc pháp thuật không tăng chút nào, đến mức này muốn dựa vào luyện tập tăng cao quá tốn thời gian.

    Lục Nguyên luyện một lát tâm pháp, thấy không có tiến bộ gì thì ngừng lại.

    Hắn lại luyện hành vân lưu thủy, cái này có tác dụng khá tốt, tiếc rằng cũng chỉ luyện chốc lát.

    Ài!

    Hắn phát bây giờ mình cơ bản không có gì để luyện cả.

    Ba thiết tắc luân hồi, âm dương, không gian đã thành, nhân quả thiết tắc thì thành tựu tiểu nhân quả, mặt sau không luyện xuống được nữa.

    Phải rồi, Kiếm Môn ba thiết tắc mình còn thiếu một cái là thời gian thiết tắc!

    Không bằng mình đi tìm Hiên Viên Thập Nhị, nhớ không lầm thì Hiên Viên Thập Nhị còn ở lại trên nhập môn tinh thần.

    Trong pháp cổ thế giới có một nhập môn tinh thần, dùng để chiêu đãi các phương đến.

    Lục Nguyên rất nhanh tới nhập môn tinh thần tìm Hiên Viên Thập Nhị.

    - Hiên Viên sư thúc, không biết ngươi có biết thời gian thiết tắc không?

    Nếu biết thì dạy ta đi!

    Lục Nguyên nói thẳng.

    Tu hành ba thiết tắc ở trong Kiếm Môn không phải chuyện gì bí mật, vậy nên Lục Nguyên trực tiếp hỏi.

    Hiên Viên Thập Nhị ngây ra:

    - Ngươi luyện thành không gian thiết tắc!

    Gã là tâm phúc của Kiếm Chủ, có hiểu về tình hình Lục Nguyên.

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Đúng thế.

    - Vậy thì tốt, vừa lúc ta luyện chính là thời gian thiết tắc, bây giờ truyền cho ngươi cách tu hành Kiếm Môn thời gian thiết tắc.

    Hiên Viên Thập Nhị nói:

    - Tu hành thời gian thiết tắc đơn giản hơn ngươi tuưởng.

    Thời gian không có lúc nào không tồn tại, không ngừng chảy tới trước, dường như không thể nắm bắt.

    - Nhưng mà, thời gian rồi lại quái dị tuần hoàn, mỗi một năm tuần hoàn một lần.

    - Mỗi năm từ xuân đến đông rồi lại sang xuân.

    - Nói là tuần hoàn rồi lại hàng năm khác nhau.

    - Cho nên thời gian thiết tắc cần hai mươi bốn loại kiếm ý là lập xuân, vũ thủy, kinh trập, xuân phân, thanh minh, cốc vũ, lập hạ, tiểu mãn, tiết mang chủng, hạ chí, tiểu thử, đại thử, lập thu, tiết xử thử, bạch lộ, tiết thu phân, hàn lộ, sương giáng, lập đông, tiểu tuyết, đại tuyết, đông chí, tiểu hàn, đại hàn.

    Hai mươi bốn kiếm ý này đại biểu cho một ngày trong năm.

    - Đây là hai mươi bốn tiết khí hợp thành một năm.

    - Thời gian tuần hoàn một năm lại một năm, cùng với khác nhua trôi qua.

    - Khi ngươi hiểu hai mươi bốn kiếm ý này thì cơ bản ngộ ra chín phần thời gian thiết tắc rồi.

    - Nhưng vẫn thiếu chút, ngươi cần mượn hai mươi bốn kiếm ý ngộ ra bản chất thời gian, và thời gian trôi rốt cuộc tại sao.

    Hiên Viên Thập Nhị nói, tất nhiên gã có đơn giản giới thiệu.

    Bản thân gã không hoàn toàn luyện thành thời gian thiết tắc, còn kém nhiều.

    Thời gian thiết tắc là thiết tắc rất khó tu thành, gã chỉ máy móc học thôi.

    Chương 922: Trong Khu rừng Tương Ngộ. (1)

    - Hai mươi bốn tiết khí chia ra làm hai mươi bốn tổ kiếm ý, rồi lại chia làm bốn tổ, theo thứ tự là Xuân chi tổ, Hạ chi tổ, Thu chi tổ, Đông chi tổ.

    - Xuân chi tổ bao gồm lập xuân, mưa, kinh trập, xuân phong, thanh minh, cốc vũ sáu đại kiếm ý.

    Sáu đại kiếm ý này hợp thành Xuân chi tổ.

    Một khi luyện thành sáu đại kiếm ý này, chi lực sẽ tăng mạnh, cơ thể bừng bừng sức sống.

    Hiên Viên Thập Nhị giới thiệu:

    - Cái này có tác dụng bồi dưỡng các loại dược liệu, khiến cho dược liệu phát triển nhanh hơn.

    Thấy Lục Nguyên nghiêm túc lắng nghe, Hiên Viên Thập Nhị cười khổ:

    - Kỳ thật đối với những Tu tiên giả chiến đấu như chúng ta thì cũng không có bao nhiêu tác dụng.

    Nhưng nó cũng có tác dụng đối với một số Tu tiên giả như người phụ trách tài nguyên dược liệu của một môn phái, hay như Dược Chi Văn Minh thì cái này lại có hữu dụng cực độ.

    Hiên Viên Thập Nhị cho rằng không có bao nhiêu tác dụng, nhưng Lục Nguyên lại cảm thấy chỗ hữu dụng thật lớn.

    Nếu như có thể luyện thành Xuân chi tổ lục đại kiếm ý thì thật là có lợi cho mình.

    Hiên Viên Thập Nhị tiếp tục giới thiệu:

    - Hạ chi tổ là lập hạ, tiểu mãn, mang chủng, hạ chí, tiểu thử, đại thử lục đại kiếm ý.

    Lục đại kiếm ý này có thể cùng hỏa hệ tổ hợp.

    Một khi kết hợp với hỏa hệ thì có thể bộc phát sức mạnh chiến đấu siêu cường.

    Cho dù không thể cùng hỏa hệ kết hợp thì cũng có thể phóng ra chiêu thức công kích cao minh.

    Đây chính là Hạ đế kiếm đạo.

    Vậy là cũng có tác dụng.

    Lục Nguyên biết, lực công kích của mình gần đây không tính rất cao.

    Cái Hạ chi tổ này có thể gia tăng lực công kích thì cũng không tệ.

    - Thu chi tổ bao gồm lập thu, xử thử, bạch lù, thu phân, hàn hà, sương giáng lục đại kiếm ý.

    Lục đại kiếm ý này đại biểu cho Thu chi tổ, đại diện chính là thu chi vô tình.

    Một khi luyện thành có thể khiến sát khí trực tiếp tiến đến tầng thứ năm.

    Sát khí tổng cộng có chín tầng.

    Đây chính là Thu đế kiếm đạo!

    Nhưng Lục Nguyên làm sao mà không biết, bản thân hắn bây giờ có khí phách tầng thứ sáu, chính khí tầng thứ bảy.

    Không thể tưởng tượng được lại còn có phương pháp học cấp tốc, luyện thành Thu chi tổ.

    - Đông chi tổ chính là lập đông, tiểu tuyết, đại tuyết, đông chí, tiểu hàn, đại hàn lục đại kiếm ý.

    Sáu đạo kiếm ý này một khi luyện thành thì cũng có tác dụng mong muốn, có thể khiến gia tăng công kích hàn băng, mà còn có thể đóng băng được không gian.

    Đây chính là Đông đế kiếm đạo.

    Đóng băng sao?

    Lục Nguyên thoáng chút trầm tư.

    Nếu như học được cái này, chính mình liền có hai chiêu có thể khiến cho không gian bị đông lạnh.

    Một chiêu là Băng phong, một chiêu là Phách khí chấn nhiếp.

    Kỳ thật nếu như có không gian thiết tắc thì sẽ có không gian phong tỏa.

    Hiện tại, thành tựu được không gian thiết tắc thì về sau sẽ luyện thành không gian phong tỏa.

    Giống như Sinh tử luân hồi không giống như luân hồi bình thường.

    Nhưng những tầng cuối cùng của không gian thiết tắc sẽ không khó luyện như tầng thứ nhất của luân hồi.

    Băng phong!

    Không gian bị phong tỏa.

    Phách khí trấn nhiếp.

    Lại nói tiếp tựa hồ như cùng loại.

    Chỉ nhìn đơn thuần bề ngoài thì cơ bản không có bao nhiêu tác dụng.

    Nhưng Lục Nguyên hiểu rất rõ, cái này kỳ thật rất có tác dụng, ít nhất là ba tác dụng.

    Ngươi muốn đối phó với địch nhân.

    Địch nhân cũng là người sống, cũng có các loại tuyệt kỹ.

    Nếu phá được băng phong, ngươi liền có khí khách.

    Nếu hắn phá được khí phách, ngươi liền dùng băng phong.

    Cho nên, tuyệt kỹ có tác dụng đồng dạng thì phải nên học hết.

    Bởi vậy, hai mươi bốn đạo kiếm ý chia thành bốn tổ kiếm ý.

    Bất luận là luyện thành loại nào cũng đều có tác dụng tương đối lớn với mình.

    Hiên Viên Thập Nhị nói tiếp:

    - Kiếm pháp nhập môn chính là tứ quý kiếm pháp.

    - Đồng thời còn có rất nhiều tiến giai khẩu quyết.

    Hôm nay liền truyền lại cho ngươi.

    Hiên Viên Thập Nhị đưa tới một miếng ngọc thạch.

    Miếng ngọc thạch này vừa rồi ông đã khắc ấn xuống, ghi lại kiếm pháp bốn mùa cùng với tiến giai chi pháp.

    Kiếm pháp bốn mùa cũng có chút kỷ niệm.

    Lúc ấy ông ta tại Kiếm môn tinh thần đã cùng kiếm pháp bốn mùa để đối phó với địch nhân.

    Lục Nguyên bắt đầu luyện tập kiếm pháp bốn mùa.

    Bộ kiếm pháp này tổng cộng có bảy mươi ba chiêu.

    Mỗi ba chiêu hướng đến một tiết.

    Chiêu cuối cùng thứ bảy mươi ba chính là chiêu tổng kết.

    Bảy mươi hai chiêu trước đó đều xem là chiêu xảo diệu.

    Chiêu thứ bảy mươi ba của kiếm pháp bốn mùa chân chính là một chiêu cường đại.

    Không hề nghi ngờ, đạt đến chiêu cuối cùng chính là kiếm pháp cấp diệt tinh.

    Lục Nguyên bắt đầu luyện tập chiêu thức.

    Bảy mươi hai chiêu đầu tiên rất nhanh được luyện thành.

    Luyện tập này đối với hắn cũng không tính là việc khó.

    Nhưng hiện tại, chiêu thứ bảy mươi ba Miên miên vô tuyệt kỳ, Lục Nguyên trong lúc nhất thời phát hiện mình căn bản không luyện được.

    Xem ra chiêu này có phần khó khăn.

    Ở một bên, Hiên Viên Thập Nhị không khỏi cảm khái.

    Kiếm chủ đã sớm nói, Lục Nguyên chính là kỳ tài.

    Hiện tại xem ra quả nhiên không tệ.

    Bảy mươi hai chiêu đầu tiên của kiếm pháp bốn mùa tất nhiên không khó, nhưng phải tốn một khoảng thời gian.

    Hiên Viên Thập Nhị nhớ rõ mình luyện bộ kiếm pháp này phải mất mấy tháng.

    Còn Lục Nguyên thì chỉ tốn chút thời gian.

    Thật sự là cảm khái không thôi.

    Sau khi luyện xong kiếm pháp bốn mùa, Lục Nguyên bắt đầu phân tích hai mươi bốn đạo kiếm ý.

    Kỳ thật trong lúc này, Vũ chi kiếm ý căn bản có thể kết hợp cùng Thủy chi kiếm ý.

    Cũng không tính là một trong ba ngàn kiếm ý.

    Tiểu thử, đại thử kiếm ý chính là đem Thử chi kiếm ý phân thành hai bộ phân, đồng dạng không thuộc về một trong ba ngàn kiếm ý.

    Đồng thời, Tiểu tuyết, Đại tuyết, Tiểu hàn, Đại hàn chính là Tuyết chi kiếm ý, Hàn chi kiếm ý, cũng không tính là một trong ba ngàn kiếm ý.

    Đây chính là kiếm ý sách phân cùng tổ hợp.

    Điều này không thể giỡn.

    Nhưng kiếm ý dung hợp thì chính mình cũng vừa vặn học qua.

    Hành vân cùng lưu thủy đều là kiếm ý dung hợp.

    Hiện tại, chính là để cho chính mình dung hợp vũ và thủy.

    Vũ là do trời mà có, mà bản thân nó chính là thủy.

    Vũ và thủy kết hợp với nhau, kỳ thật rất đơn giản.

    Kỳ thật thì kiếm ý dung hợp và sách phân thì điểm quan trọng nhất chính là hiểu rõ thiên.

    Có một số người khi tu luyện nhưng lại không thể hiểu rõ thiên, dung nhập thiên.

    Muốn sách phân hòa hợp cùng dung hợp kiếm ý thì rất khó khăn.

    Nhưng hết lần này đến lần khác, Lục Nguyên vẫn thảnh thơi.

    Hơn nữa, Lục Nguyên gần đây có sự gần gũi với nước.

    Hiểu thông đầu tiên chính là Vân chi kiếm ý.

    Kiếm đạo ngộ ra đầu tiên cũng chính là Thủy hoàng kiếm đạo.

    Cho nên, với mười lăm ngày, hắn đã đem vũ kết hợp với thủy hóa ra Vũ thủy kiếm ý.

    Hai mươi bốn tiết kiếm khí kiếm ý trước đã thành loại thứ nhất.

    Bởi vì đây là kiếm ý dung hợp, cũng không gia tăng tổng sản lượng cho kiếm ý.

    Cho nên, bản thân kiếm ý vẫn là một trăm mười chủng.

    Hiên Viên Thập Nhị vẫn ở bên cạnh nhìn xem, không khỏi liên tục cảm khái.

    Thiếu chút nữa là muốn hộc máu.

    Thật sự là giận điên người.

    Hiên Viên Thập Nhị ông lúc trước khi bắt đầu luyện vũ và thủy dung hợp đã mất không biết bao lâu, trong khi Lục Nguyên chỉ tốn có mười lăm ngày.

    Lục Nguyên sau khi luyện thành Vũ thủy kiếm ý, cũng không có dừng lại.

    Bay thẳng đến tinh thần thứ một ngàn lẻ năm, và ở đây hơn mười ngày.

    Tất nhiên là luyện tập thiết tắc.

    Lục Nguyên lúc này phát hiện, được huấn luyện thật sự là một chuyện hạnh phúc.

    Vừa được huấn luyện vừa có rượu uống.

    Nhân sinh may mắn quá rồi còn gì.

    Hơn mười ngày này, Kiếm Linh Đế Cơ Vân Tụ Tuyết vẫn chưa có tới, nhưng có một tiểu cô nương tên là Bảo Bối Đế Cơ mang đến một phong thư.

    Tiểu cô nương kia xác thực rất đáng yêu, da trắng môi đỏ.

    Nhưng thật là kỳ lạ khi tiểu cô nương đó cứ nhìn hắn chằm chằm, cũng không biết là nguyên nhân gì.

    Sau khi tiếp nhận phong thư, hắn nhìn thấy nội dung trong thư cũng đơn giản.

    Chỉ là một số lời hỏi thăm ân cần mà thôi.

    Cứ như vậy mà trải qua thời gian trong trại huấn luyện.

    Hào khí của hắn ngày càng mạnh hơn, nhiệt liệt hơn.

    Đúng vậy, bởi vì cuộc chiến thắng bại cơ bản đã sắp tới rồi.

    Mà hắn chính vì điều đó mà dốc sức luyện tập.

    Một trăm năm mươi người trong tổ Bại tham gia huấn luyện nhanh chóng kết thúc một năm tu hành.

    Trong thời gian đó, người nào cũng có sự tiến bộ.

    Bây giờ, thời khắc kiểm nghiệm thành quả tu hành đã đạt tới.

    Pháp Cường Đế Tử như con gấu, hùng mạnh đứng nhìn một trăm năm mươi người dưới đài.

    - Rất tốt!

    Xem ra các ngươi trong một năm đó miễn cưỡng cũng có một chút thành quả tu hành.

    Có những người thực lực đã tiến bộ hơn rất nhiều.

    Nhưng đừng tưởng rằng mình tiến bộ rồi đắc ý.

    Có thể nói, người trong tổ Thắng cũng đồng dạng tiến bộ.

    - Các ngươi muốn rửa nhục thì chính là lúc này.

    Các ngươi bởi vì năm đó sau khi thất bại thì được phân đến tổ Bại.

    - Cũng kiểm nghiệm xem kết quả tu hành của các ngươi như thế nào, sẽ không khiến cho ta quá thất vọng.

    Pháp Cường Đế Tử quát lớn, đằng sau liền vang lên tiếng hô.

    Đúng vậy, nhiệt huyết sôi trào.

    Mọi người trong gần một năm qua không ngừng tu hành chính là muốn có được ngày hôm nay.

    Lúc trước có thể hổ thẹn, nhưng hiện tại rốt cuộc thời gian rửa nhục cũng đã đến rồi, khiến cho người ta không khỏi nhiệt huyết sôi trào.

    Lúc này đây nhất định không được để thua như lần trước.

    Pháp Cường Đế Tử cũng ngoài ý muốn khi chứng kiến cảnh tượng này.

    Dược Chi Văn Minh Hoa Nguyệt Sinh, nhât vật Hỗn Động Cảnh bát trọng, rõ ràng đã đạt tới Hỗn Động Cảnh cửu trọng, cũng tức là nói hiện nay trong tổ Bại có hai Hỗn Động Cảnh cửu trọng, là Phong Trung Thu và Hoa Nguyệt Sinh hai người.

    Mọi người thật đúng là có cố gắng.

    Đã cố gắng như vậy thì liền muốn chiến đấu ngay, để cho những người bên tổ Thắng phải có một cái nhìn khác.

    Các ngươi không phải bại một lần là vĩnh viễn bại mãi.

    Pháp Cường Đế Tử lập tức quát to một tiếng:

    - Như vậy đi, đến tinh thần thứ một ngàn lẻ ba, chiến đấu với người của tổ Thắng.

    Lập tức một đám người ngay ngắn bay về phía Tinh thần thứ một ngàn lẻ ba.

    Khi bay tới Tinh thần thứ một ngàn lẻ ba thì trong tổ Thắng cũng có hơn ba trăm người, cũng đều tập kết đầu đủ.

    Không hề nghi ngờ, người của tổ Thắng cũng là ý chí chiến đấu sục sôi.

    Hơn nữa, bọn hắn đối với tổ Bại thái độ tương đối ngạo mạn, căn bản là xem thường tổ Bại.

    Tổ Bại có tới đây thì cũng chỉ có tìm lấy thất bại lần nữa mà thôi.

    Không có khả năng, không có cơ hội thắng lợi.

    Hơn ba trăm người của tổ Thắng tuyệt đối rất tự tin.

    Cũng khó trách người trong tổ Thắng tổ lại khinh thường Tổ Bại.

    Tổ Thắng lúc ấy đều là những người đã đánh bại Tổ Bại.

    Hơn nữa, người đánh bại cũng không phải là cường giả trong Tổ Thắng.

    Rất nhiều cường giả trong Tổ Thắng đều là Pháp Cổ Văn Minh Hỗn Động Cảnh cửu trọng, thập trọng, thế lực khác người.

    Những nhân vật này không cần tham gia cuộc tuyển chọn ngay từ đầu, trực tiếp gia nhập vào Tổ Thắng.

    Cũng tức là nói, trong Tổ Thắng, những người yếu nhất cũng còn hơn người trong Tổ Bại.

    Chứ đừng nói chi lúc này đây, toàn bộ thành viên của Tổ Thắng đều có mặt.

    Người của Tổ Bại không có khả năng chiến thắng.

    Cho nên, những người của Tổ Thắng căn bản xem thường người của Tổ Bại.

    - Cái gì?

    Những người của Tổ Bại thì ra là đến đây để nhặt lấy thất bại.

    - Đối thủ của chúng ta cũng không phải là Tổ Bại mà chính là những người trong Tổ Thắng chúng ta.

    Những người trong Tổ Thắng không phải là tự cao tự đại, mà là thực lực chênh lệch quá lớn.

    Đương nhiên, nếu có cơ hội cũng muốn chú ý một phen.

    Ví dụ như người của Vô Song môn đang thảo luận.

    Vô Song môn có hai người ở tổ Thắng.

    Mà mạnh nhất Vô Song môn là Phó Thù lại bại trong tay Lục Nguyên.

    Bọn họ thảo luận vấn đề là Phó Thù rõ ràng không làm gì được Lục Nguyên.

    Lục Nguyên hiện tại ngày càng có nhiều đại địch ở Vô Song môn.

    Như thế nào lại dừng ở đây chứ?

    Ví dụ như người của Giản Chi Văn Minh.

    Hơn nữa, người của Giản Chi Văn Minh cũng chú ý đến Lục Nguyên.

    Nếu như nói trước kia không quá để ý, cho rằng muốn đánh bại đệ nhất nhân Giản Chi Văn Minh là Đồng Vân Sầu thì là chuyện giật gân.

    Nhưng hiện tại đã cơ bản tin tưởng Lục Nguyên là một người khó đối phó, và là người nhất định phải đối phó.

    - Lục Nguyên người này, hy vọng ta có thể đụng độ với hắn.

    Cương Chi Văn Minh Giản Trường Không nói, khẩu khí tương đương lạnh nhạt.

    Y là cường giả Hỗn Động Cảnh cửu trọng thiên.

    - A, nhân vật như vậy nên chết trong tay ta.

    Hai hàng lông mày tuyết trắng rủ xuống Đồng Nguyệt Bạch thản nhiên nói.

    Kỳ thật, người đang thảo luận về Lục Nguyên không ít.

    Sở dĩ bàn luận về Lục Nguyên không ít cũng chỉ có một nguyên nhân.

    Bởi vì trước đó không lâu, ba mươi người của tổ Thắng liên tiếp bị Lục Nguyên đánh bại.

    Cho nên, ba mươi người đó nhìn Lục Nguyên, muốn rửa lại cái nhục của năm đó.

    Dù sao, hào khí lúc này hơi có chút quỷ dị.

    Đại bộ phận người của tổ Thắng căn bản không thèm quan tâm đến người của tổ Bại.

    Một số người của tổ Thắng đối với Lục Nguyên ở tổ Bại cũng muốn đánh bại hắn.

    Đương nhiên, cũng có một số người của tổ Thắng đánh giá cường giả chân chính trong tổ Bại chỉ có Phong Trung Thu và Hoa Nguyệt Sinh.

    Hai người này trải qua sự huấn luyện ở tổ Bại, hiện tại đã đạt tới Hỗn Động Cảnh cửu trọng thiên.

    Nhưng Hỗn Động Cảnh cửu trọng thiên, thậm chí thập trọng thiên thì tổ Thắng cũng đều có.

    Pháp Tiêu Đế Tử cùng với Pháp Cường Đế Tử hai vị đế tử một lần nữa diện kiến nhau.

    Hai người mỉm cười, trong nụ cười có chút hương vị đối chọi gay gắt.

    Pháp Tiêu Đế Tử quét mắt nhìn Pháp Cường Đế Tử mang đến một trăm năm mươi người của tổ Bại, rồi lại quét mắt nhìn Phong Trung Thu, Hoa Nguyệt Sinh cùng với Lục Nguyên ba người, rồi lại mỉm cười nhìn về Pháp Cường Đế Tử:

    - Lão thập ngũ, xem ra tổ Bại đã có được sự tiến bộ nhất định.

    Thật đáng mừng!

    Thế nhưng so với chúng ta vẫn còn kém quá xa.

    Pháp Cường Đế Tử chắp tay sau lưng:

    - Đừng so sánh như vậy!

    Phải chiến đấu mới biết được.

    Pháp Tiêu Đế Tử gật đầu:

    - Xác thực như thế, mọi người nghe rõ chưa?

    - Lúc này nhân vật của tổ Thắng tổng cộng có ba trăm người.

    Mà người của tổ Bại là một trăm năm mươi người.

    Tổng cộng lại là bốn trăm năm mươi người.

    Pháp Tiêu Đế Tử nói:

    - Lúc này đây, địa điểm quyết định thắng bại chính là khu rừng Tương Ngộ.

    Nếu không phải là người của thế giới pháp cổ thì sẽ không hiểu cái gì gọi là khu rừng Tương Ngộ.

    Nhưng nếu là người của thế giới pháp cổ thì đều rất rõ ràng cái gì là khu rừng Tương Ngộ.

    Khu rừng Tương Ngộ là một địa phương kỳ bí.

    Khu vực bình nguyên vô cùng rộng lớn.

    Diện tích của nó so với diện tích của một Tinh thần còn lớn hơn nhiều.

    Hơn nữa, gặp nhau ở đây cũng rất có ý tứ.

    Cứ cách một khoảng thời gian thì sẽ gặp nhau trong rừng để quyết định thắng bại.

    Gặp nhau ở đây cũng rất thú vị.

    Ngẫu nhiên có thể gặp ra đủ loại kiểu dáng pháp bảo tài nguyên các loại.

    Pháp Tiêu Đế Tử cũng đơn giản giới thiệu qua cái gì là khu rừng Tương Ngộ, sau đó mới nói:

    - Sau đây ta xin giới thiệu cho các ngươi quy tắc của khu rừng Tương Ngộ.

    Tại khu rừng Tương Ngộ sẽ gặp được đối thủ.

    Nếu chiến thắng được đối thủ là Hỗn Động Cảnh lục trọng thiên thì tích được một điểm.

    Chiến thắng Hỗn Động Cảnh thất trọng thiên thì tích được năm điểm.

    Chiến thắng Hỗn Động Cảnh bát trọng thiên thì tích được mười điểm.

    Chiến thắng Hỗn Động Cảnh cửu trọng thiên thì tích được hai mươi điểm.

    Chiến thắng Hỗn Động Cảnh thập trọng thiên thì tích được bốn mươi điểm.

    - Nếu giết chết đối thủ thì khấu trừ năm điểm.

    - Nếu như bị bại thì tự động ly khai khỏi khu rừng Tương Ngộ.

    Nếu trong trận chiến có người âm đến hai mươi điểm thì tự động gạt bỏ sự tồn tại của người đó.

    Lục Nguyên nghe xong quy tắc, cơ bản cũng đã hiểu rõ.

    Dù sao, thì khi gặp đối thủ, chiến thắng được người càng lợi hại thì điểm tích lũy sẽ càng nhiều.

    Đương nhiên, vì phòng ngừa có người bên trong mở ra sát giới, cho nên phải thiết lập biện pháp, nếu giết chết một đối thủ thì trừ đi năm điểm.

    Nếu âm hai mươi điểm thì liền gạt bỏ sự tồn tại của người đó trong Pháp cổ văn minh.

    Dưới tình huống như vậy, đoán chừng cũng không có nhiều người dám ra tay sát hại người khác.

    Đây thật sự là một quy tắc rất rõ ràng.

    Thắng được càng nhiều, điểm tích lũy càng cao.

    - Người cuối cùng còn lưu lại có điểm tích lũy cao nhất thì sẽ được ban thưởng lớn.

    Pháp Tiêu Đế Tử nói ra:

    - Đương nhiên, trong khu rừng Tương Ngộ ngẫu nhiên cũng sẽ xuất hiện một số pháp bảo tài nguyên các loại, do các ngươi tự mình đoạt lấy.

    Đoạt được hay không còn phải dựa vào bản lãnh của các ngươi.

    - Hiện tại bắt đầu tiến vào khu rừng Tương Ngộ.

    Trong khu rừng Tương Ngộ là tùy cơ hội truyền tống, tùy cơ hội gặp nhau.

    Pháp Tiêu Đế Tử quát lớn.

    Sau khi dứt lời, ông ta cùng với Pháp Cường Đế Tử xuất ra một Truyền Tống trận vô cùng lớn.

    Cái Truyền Tống trận này rõ ràng có thể đồng thời dung nạp được một trăm người tiến vào.

    Quả nhiên không hổ danh là người của Pháp cổ văn minh.

    Ngay cả Truyền Tống trận cũng có thể làm ra lớn như vậy.

    Lục Nguyên hiện tại cũng đã sáng tỏ không gian thiết tắc, biết rằng không gian có thể vận chuyển một nhóm người.

    Càng nhiều người thì Truyền Tống trận càng phức tạp.

    Hắn bây giờ học xong không gian thiết tắc, muốn làm một Truyền Tống trận trong phạm vi vài người thì còn có thể được.

    Nhưng đến một trăm người thì căn bản không có khả năng.

    Lục Nguyên cũng không vội tiến vào Truyền Tống trận.

    Theo thời gian bắt đầu nghiên cứu Truyền Tống trận này.

    Thật sự là thú vị!

    Những người khác đều tiến vào Truyền Tống trận đến khu rừng Tương Ngộ.

    Lục Nguyên là người cuối cùng tiến vào khu rừng Tương Ngộ.

    Lúc trải qua Truyền Tống trận, Lục Nguyên cảm giác được không gian bên trong Truyền Tống trận thay đổi.

    Bởi vì sự thay đổi của không gian, cho nên Lục Nguyên thoáng một cái điều chỉnh tư thế, để khi bước ra khỏi Truyền Tống trận sẽ không bị chóng mặt.

    Sau khi bước ra khỏi Truyền Tống trận, Lục Nguyên phát hiện mình đang đứng tại một nơi rất cao trong khu rừng.

    Cây cối trong khu rừng này đều cao hơn ngàn trượng.

    Hơn nữa lá cây cũng vậy.

    Dưới tàng cây u ám như địa ngục.

    Đây chính là khu rừng Tương Ngộ.

    Trong địa điểm như thế này mà muốn phát hiện địch nhân là rất khó.

    Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng, đồng thời đánh giá khung cảnh xung quanh

    Tại đây không chỉ có cây cối lớn mà ngay cả cây nấm cũng to bằng người.

    Lục Nguyên phát hiện cây nấm này có thể làm thành một cái dù cho mình.

    Nghe nói trong khu rừng Tương Ngộ cũng có một số tài nguyên bảo vật.

    Hắn muốn đi thám hiểm một phen.

    Lục Nguyên trong khu rừng Tương Ngộ bay một thời gian ngắn, mà chẳng gặp phải người nào.

    Không biết phải như thế nào mới có thể gặp được địch nhân?

    Bình nguyên này cổ quái vô cùng.

    Đúng lúc này, Lục Nguyên chỉ cảm thấy ngọc bài đeo trên cổ tay của mình như có nhắc nhở “Lần gặp thứ nhất sắp bắt đầu, mau chuẩn bị”.

    Lần thứ nhất gặp nhau sao?

    Đây là ngọc bài của thế giới pháp cổ, hiện tại rõ ràng là nó đã nhắc nhở như thế.

    Lục Nguyên sau khi nghe xong lời nhắc nhở chưa tới mười giây thì cảm thấy một cỗ không gian chi lực cường đại truyền đến.

    Cổ không gian chi lực này rất mạnh, khiến cho không gian thiết tắc của Lục Nguyên không thể phản kháng.

    Còn không đợi Lục Nguyên phản kháng, hắn phát hiện mình đang ở trong một hốc cây.

    Đây là một hốc cây vô cùng lớn, rộng mấy trăm trượng.

    - A, ngươi chính là đối thủ của ta lúc này sao?

    Một giọng nói vang lên.

    Lục Nguyên nhìn qua, chỉ thấy một người trông như công tử ca, trong tay cầm một thanh quạt giấy.

    Người này không phải là đệ tử hạch tâm của Lục Phiến môn Dương Vĩ sao?

    Nghe nói người này cảm thấy cái tên Dương Vĩ của mình khó nghe, cho rằng tên của mình phải cao hơn nữa.

    Cho nên rất thích người ta gọi y là Dương Đính Thiên, mà không phải là Dương Vĩ.

    Dương Vĩ là nhân vật Hỗn Động Cảnh lục trọng thiên đỉnh phong, và là người trong tổ Thắng.

    Lục Phiến môn là không thượng đại giáo.

    Vũ khí dùng chính là quạt.

    Nghe nói môn phái của bọn họ, thực lực càng cao thì cây quạt càng nhiều.

    Vì thế tên môn phái này mới là Lục Phiến môn.

    Dương Vĩ trong tay cầm cây quạt:

    - Đối thủ thứ nhất của ta lại là người của tổ Bại.

    Thật sự là vận may.

    Dương Vĩ tất nhiên cũng biết thực lực của mình không cao.

    Trong tổ Thắng cũng tính là người yếu.

    Nếu như đụng phải người của tổ Thắng thì rất khó mà chiến thắng được.

    Nhưng nếu đụng phải người của tổ Bại thì lại khác.

    Y có lòng tin sẽ chiến thắng Lục Nguyên, tích lũy được một điểm.

    Chính mình thật sự là may mắn.

    Rõ ràng ở vòng thứ nhất đã đụng phải người của tổ bại.

    Khu rừng Tương Ngộ!

    Lần thứ nhất đụng độ!

    Kỳ thật mỗi một lần gặp nhau thời gian là cố định.

    Lúc này, không chỉ riêng gì Lục Nguyên cùng Dương Vĩ gặp nhau, mà những người khác cũng vậy.

    Cũng đã bắt đầu kịch chiến.

    Nói chung, khi gặp nhau trong khu rừng Tương Ngộ đều do hai yếu tố quyết định.

    Thứ nhất là lực mạnh yếu, thứ hai là chiến tích trong khu rừng Tương Ngộ.

    Ban đầu, tất cả mọi người đều chưa có chiến tích.

    Cho nên, lực gần nhau thì gặp nhau.

    Lúc này đây, đối thủ của Lục Nguyên là Dương Vĩ của Lục Phiến môn.

    Dương Vĩ đong đưa cây quạt, bộ dạng rất tao nhã:

    - Thật sự là may mắh.

    Người của tổ Bại ta sẽ dễ dàng chiến thắng được một điểm..

    Dù sao cũng chỉ là tổ Bại mà thôi.

    Dương Vĩ lập tức ra tay, bắt đầu tấn công.

    Cây quạt trong tay bỗng nhiên giương lên, một cơn gió cực lớn hướng về phía Lục Nguyên công tới.

    Đây không phải là gió thường mà là một cơn gió lốc gào thét lao đến.

    Nó có thể dễ dàng bốc đi núi đá hoặc làm nát bấy nhiều vật thể khác.

    Dương Vĩ luyện thành chính là Phong Chi Phiến.

    Đây là một môn mà người của Lục Phiến môn hay tu luyện.

    Phong Chi Phiến một khi luyện thành có thể giữa thiên địa tế lên gió lớn, gào thét mà công kích địch thủ.

    Một cơn gió thật lớn!

    Lục Nguyên lập tức có chút đứng không yên.

    Nhưng chính mình hiểu rất rõ Dương Vĩ, cho nên vẫn có thể nhìn ra được điểm yếu của cơn gió lớn đó.

    Hắn liền né tránh qua một bên, tránh cho bị cơn gió cuốn đi.

    Thấy trong lúc nhất thời không tấn công được Lục Nguyên, Dương Vĩ lại dừng tay.

    Quạt thay đổi.

    Lúc này đây vẫn là gió lớn gào thét, nhưng không còn đơn thuần là lớn nữa.

    Cơn gió không ngừng cắt lấy không khí.

    Chiêu thức vừa rồi, ở Lục Phiến Môn được xưng là Đại Phong Khởi.

    Còn chiêu lúc này là Đại Phong Hại Liệt!

    Chiêu thức này còn muốn hung tàn hơn chiêu vừa rồi.

    Nếu như nói vừa rồi Lục Nguyên có thể dùng thiết tắc tránh né, nhưng hiện tại thì không thể né tránh được rồi.

    Một chiêu thức rất thú vị!

    Với thực lực của Dương Vĩ, Lục Nguyên nghĩ nếu mình cẩn thận ra tay thì chỉ một chiêu là đã có thể đánh bại Dương Vĩ.

    Nhưng khó có cơ hội gặp phải người sử dụng quạt.

    Hơn nữa, chiêu thức kia mình chưa từng gặp qua.

    Cho nên Lục Nguyên cũng không gấp, tùy ý để người này thi triển chiêu thức.

    Một chiêu Đại Phong Hại Liệt thật thú vị!

    Lục Nguyên chuôi kiếm có chút giương lên, đánh về phía Dương Vĩ, ngăn cản Đại Phong Hại Liệt.

    Dương Vĩ nhìn thấy chiêu thức của mình bị phá, lập tức lại một chiêu Phong Hồi Toàn đánh ra.

    Chiêu Phong Hồi Toàn này mượn chi lực vòng tròn của gió để tấn công.

    Nhưng chiêu này lại khiến cho Lục Nguyên có chút thất vọng.

    Chiêu thức như vậy thật sự chẳng thú vị.

    Hắn chẳng có hứng thú đối phó, cũng chẳng thèm đếm xỉa.

    Dương Vĩ giật mình.

    Ba đại tuyệt chiêu của mình đều bị phá.

    Tuyệt chiêu cuối cùng liền xuất ra, chính là Phong Nộ Cháo, một cơn gió đang cuồng nộ.

    Bản thân Dương Vĩ trong gió không bị ảnh hưởng.

    Trong tay nắm lấy cây quạt, không ngừng công kích về phía Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cũng không thèm chống đỡ.

    - Bộ chỉ có những chiêu thức này thôi sao?

    Lục Nguyên tùy ý hỏi.

    Dương Vĩ khẽ giật mình!

    Có ý gì đây?

    Chiêu thức của mình rất mạnh, không có chỗ nào là không phải tuyệt chiêu của Lục Phiến môn.

    Như thế nào lại nghe trong khẩu khí của Lục Nguyên có bộ dạng tương đương nhàm chán.

    - Còn chiêu thức gì mới không?

    Nếu như không còn thì ta phải tấn công thôi.

    Lục Nguyên tiến lên trước một bước.

    Kiếm vẫn còn trong vỏ, chỉ dùng vỏ kiếm quất tới.

    Đây chỉ là sự vung lên cực kỳ đơn giản.

    Dương Vĩ ban đầu cho rằng chiêu này không khó đối phó, nhưng sau này mới cảm nhận được, đây quả thực giống như Thái sơn áp đỉnh.

    Đây quả thật là một chiêu thức rất mạnh.

    Với chiêu thức Thái Sơn Áp Đỉnh này, Dương Vĩ chỉ biết dùng cây quạt chống đỡ.

    Đ-A-N-G...G!

    Mới vừa thốt lên nửa chữ, Dương Vĩ phát hiện kiếm của đối thủ đã nằm trên cổ của mình.

    - Quả nhiên là chẳng lịch sự chút nào!

    Lục Nguyên cảm khái một tiếng.

    - Ngươi rốt cuộc là ai?

    Dưỡng Vĩ hỏi.

    Y thật sự không hiểu, Lục Nguyên rốt cuộc là ai?

    Làm sao có thể từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc, Lục Nguyên một mực vẫn đùa bỡn mình.

    Đây là người của tổ Bại sao?

    Tổ Bại làm sao có nhân vật có khả năng như vậy được?

    - Ta à?

    Ta họ Lục, tên Nguyên.

    Lục Nguyên tùy ý nói:

    - Xem ra một điểm này phải do ta nhận lấy.

    Dương Vĩ sau khi nghe xong tên Lục Nguyên, sắc mặt không khỏi biến đổi.

    Người trong tổ Bại, khiến người khác phải chú ý chỉ có Lục Nguyên mà thôi.

    Nghe nói Lục Nguyên lực không cao, nhưng liên tiếp đánh bại đám người Phong Tam Thập, Trương Quân Khả.

    Có thể nói là lợi hại đến cực điểm.

    Y vốn cho rằng mình gặp phải một nhân vật bình thường ở tổ Bại.

    Nhưng lại không may đến cực điểm khi đụng phải Lục Nguyên.

    Dương Vĩ hiện tại vô cùng phiền muộn.

    Có thể không phiền muộn sao?

    Lục Nguyên nhìn về phía Dương Vĩ:

    - Giao ra hai mươi vạn thượng phẩm linh thạch, ta sẽ bỏ qua cho ngươi.

    Dương Vĩ không khỏi giật mình:

    - Vì cái gì mà ta phải giao hai mươi vạn thượng phẩm linh thạch cho ngươi?

    Lục Nguyên mỉm cười:

    - Trong khu rừng Tương Ngộ có thể giết người, tuy rằng nó sẽ bị trừ đi năm điểm.

    Nếu như hiện tại trừ đi năm điểm, nhưng ta tích lũy được bốn mươi điểm thì sao?

    Ta sau này có thể kiếm điểm tích lũy.

    Đương nhiên, ngươi có thể cho rằng ta sợ khấu trừ điểm tích lũy nên không dám giết ngươi.

    Nếu không thì chúng ta cá cược xem?

    Lục Nguyên thản nhiên cười.

    Nghe Lục Nguyên nói như vậy, Dương Vĩ không khỏi khẽ giật mình.

    Y lâm vào trầm tư.

    Hai mươi vạn thượng phẩm linh thạch đối với y cũng không ít.

    Cho nên y muốn suy nghĩ kỹ một chút.

    Nhưng nghĩ tới nghĩ lui thì mạng sống vẫn quan trọng hơn.

    Đúng vậy, y cho rằng Lục Nguyên sẽ không muốn khấu trừ điểm tích lũy, nhưng cái gì cũng có cái “vạn nhất”.

    Vạn nhất chết đi thì sao?

    Cuối cùng, y cũng chỉ có thành thành thật thật mà giao ra hai mươi vạn thượng phẩm linh thạch.

    Nhìn hai mươi vạn thượng phẩm linh thạch, Dương Vĩ không khỏi cảm thấy đau lòng.

    Nếu có nhiều thượng phẩm linh thạch, Dương Vĩ có thể dụ dỗ được nhiều thiếu nữ.

    Dương Vĩ trước kia không biết theo đuổi bao nhiêu thiếu nữ.

    Hậu cung của y bây giờ có ba trăm thiếu nữ.

    Y có ý định hậu cung của mình phải có ba ngàn thiếu nữ.

    Không hề nghi ngờ, nếu như Lục Nguyên biết rõ hậu cung của y đang có ba trăm thiếu nữ, và còn dự định đạt tới con số ba ngàn thì Lục Nguyên tuyệt đối không chỉ thu có hai mươi vạn linh thạch thượng phẩm.

    Nhưng nói đi thì nói lại.

    Lục Nguyên vừa rồi hoàn toàn chỉ là dọa Dương Vĩ.

    Với cách thức hành sự của hắn, hắn không bao giờ chủ động giết người nếu như người đó không phải là kẻ tử thù của mình.

    Hắn cơ bản sẽ không giết đi một người không đáng giết.

    Đây là nguyên tắc của Lục Nguyên.

    Cho nên, nói trắng ra, vừa rồi hoàn toàn là dọa Dương Vĩ.

    Về phần tại sao phải dọa?

    Bởi vì khi hắn trùng kích Hỗn Động Cảnh thất trọng thiên thì cần rất nhiều Hỗn khí tức, và rất nhiều linh thạch.

    Bây giờ có thể lừa gạt thì lừa gạt.

    Nếu như không có lừa gạt, thì cũng chỉ để cho Dương Vĩ trở về.

    Hắn không sợ điểm của mình bị khấu trừ, chỉ là sợ mình phạm phải nguyên tắc không giết người không đáng giết của hắn.

    Hai mươi vạn thượng phẩm linh thạch đến tay, một điểm tích lũy đến tay, Lục Nguyên vui sướng cực kỳ.

    Mà lúc này, vòng thứ nhất gặp nhau đã xong.

    Hốc cây đột nhiên mở ra một cánh cửa có thể ra bên ngoài.

    Lục Nguyên sau khi bước ra khỏi hốc cây, phát hiện bên ngoài là một thế giới mênh mông, cây cối cực lớn, quái thú cực lớn, tựa như thế giới nguyên thủy hồng hoang.

    Mà lúc này, vòng thứ nhất gặp nhau của những chỗ khác phần lớn cũng đã xong.

    Người của tổ Bại bị đào thải hơn phân nửa, lưu lại chỉ còn một phần nhỏ.

    Vòng thứ nhất chỉ lưu lại một người thắng, còn người thua phải loại bỏ.

    Mà người của tổ Bại cũng không bằng người của tổ Thắng.

    Trong vòng này, ba người xuất thân Kiếm môn, Kiếm ngục và Nguyên đô đều thông qua, nhưng Kiếm hùng thì bị đào thải.

    Sau khi ra tới khu rừng mênh mông, Lục Nguyên đem hai mươi vạn linh thạch lừa gạt được đều cho vào luyện hóa.

    Hai mươi vạn linh thạch sau khi luyện xong, Lục Nguyên phát hiện hỗn độn trong cơ thể mình nhiều hơn, nhưng cũng không có tăng trưởng bao nhiêu.

    Nếu có người đến giết mình, mình có thể đoạt được Hỗn khí tức của người đó thì thật là thoải mái.

    Lục Nguyên vừa suy nghĩ, vừa lấy ra một bình rượu, phi hành trong khu rừng Tương Ngộ.

    Trong lúc phi hành, Lục Nguyên lại cảm thấy một cổ kiếm khí nhạt đến cực điểm.

    Cổ kiếm khí này nhạt đến mức hắn phải thả lỏng tâm linh mới có thể cảm giác được.

    Nếu là Kiếm hùng hay Kiếm ngục thì cũng khó mà cảm giác được.

    Nếu như dùng binh khí khác thì lại càng không có khả năng cảm giác được.

    Nghe nói trong khu rừng Tương Ngộ này có một số dị bảo.

    Nhưng đây là chuyện ngẫu nhiên.

    Chẳng lẽ nói mình đụng phải một cái cọc không thành?

    Lục Nguyên từ cổ kiếm khí một mực tìm kiếm, nhưng vẫn cảm thấy cỗ kiếm khí này rất nhạt.

    Lục Nguyên một đường theo sau kiếm khí này mà bay theo, cuối cùng đã đến được một nơi.

    Phía trước là một hốc cây, nhưng hết lần này đến lần khác có một cổ không gian bình chướng ngăn cản hắn, khiến cho hắn không thể tiến vào trong.

    Nếu không luyện thành không gian thiết tắc thì cổ không gian bình chướng này có thể ngăn được hắn, nhưng hiện nay thì làm sao có thể.

    Hắn bắn một cái liền tiến thẳng vào trong gốc cây, nhìn thấy một thanh kiếm.

    Đây là một thanh hữu kiếm.

    Từ kiếm!

    Mới vừa tới đây, Lục Nguyên liền cảm giác được thanh Dưỡng Ngô kiếm của mình không ngừng chấn động, tựa hồ như cũng bị thanh kiếm này hấp dẫn.

    Lục Nguyên cố gắng đè nén thanh Dưỡng Ngô kiếm của mình xuống, nhìn lại thanh kiếm trước mắt, phát hiện chuôi kiếm có khắc bốn chữ “Vạn Từ Vương Kiếm”.

    Chẳng lẽ đây là Vạn Từ Vương Kiếm?

    Lục Nguyên cũng đã nghe qua một truyền thuyết, nói trước đây thật lâu có một thanh Vạn Từ Vương Kiếm có thể khắc đế được rất nhiều kiếm và binh khí khác.

    Bởi vì nó chính là thu thập vô tận từ lực trong thiên địa luyện thành Vạn Từ Vương Kiếm.

    Đối với kim loại có tác dụng khắc chế trời sinh.

    Lục Nguyên lúc này trong đầu linh quang lóe lên.

    Có Vạn Từ Vương Kiếm thì không phải mình có thể luyện thành Thôn Kim Chi Long của mình sao?

    Đúng vậy!

    Xác thực có thể luyện thành Thôn Kim Chi Long.

    Trong Vô Tướng Thôn Phệ, hắn đã luyện thành Thôn Mộc Chi Long.

    Thật lâu rồi vẫn chưa luyện thành long mới.

    Mà bây giờ có thể luyện thành Thôn Kim Chi Long rồi.

    Lục Nguyên trong nội tâm dâng lên sự cuồng hỉ.

    Thật sự là may mắn!

    Vạn Từ Vương Kiếm này xem ra cũng không dễ khiến người khác chú ý.

    Trên bề mặt của nó phủ đầy tro bụi

    Vạn Từ Vương Kiếm là một thanh kiếm cổ trong truyền thuyết.

    Chức năng khắc chế vật kim loại của nó là không giả.

    Nhưng rất nhiều Kiếm tiên cùng với binh khí khác cũng đã là tiên cấp.

    Muốn khắc tiên cấp thật không dễ dàng.

    Nhưng Vạn Từ Vương Kiếm này là vật phi thường, sở hữu tất cả những từ khí trong trời đất mà tạo ra nó, có thể khắc chế tất cả năm loại binh khí kim loại.

    Vạn Từ Vương Kiếm trước đây thuộc về Vạn Từ Kiếm Tiên.

    Vạn Từ Kiếm Tiên thực lực tương đương với Phật Đà Kiếm.

    Cuối cùng bị Chi Chủ Hoang Cổ Văn Minh ra tay giết chết, Vạn Từ Vương Kiếm từ đó cũng tan biến trong thiên địa.

    Không thể tưởng tượng được lại có thể nhìn thấy nó ở chỗ này.

    Hơn nữa, Vạn Từ Vương Kiếm có thể trợ giúp hắn luyện thành Thôn Kim Chi Long.

    Kỳ thật, cái gọi là Vô Tướng Thôn Phệ bí quyết, ngoài bí quyết đối ứng thì còn có vật đối ứng.

    Chính mình đoạt được tổng cộng ba bí quyết Thôn Phệ Chi Long.

    Còn thiếu bốn cái nữa.

    Lần này hắn có thể luyện thành Thôn Mộc Chi Long và Thôn Kim Chi Long.

    Mà vật đối ứng thích hợp, ví dụ như lúc luyện Thôn Mộc Chi Long, phải đạt được tròng mắt của thần long trong Kỷ Nguyên thì mới có thể luyện thành.

    Về phần hiện nay, Vạn Từ Vương Kiếm có thể khắc chế tất cả ngũ kim chi binh khí, bất luận là tiên binh cấp hay là cái gì.

    Mà thanh kiếm này dễ dàng giúp cho hắn luyện thành Thôn Kim Chi Long.

    Thôn Kim Chi Long một khi luyện thành cũng có tác dụng, có thể giúp hắn nuốt sạch hết thảy kim hệ văn minh văn tự.

    Quả thật là bá đạo!

    Lục Nguyên hiện nay kiến thức rộng lớn, biết rõ Vô Tướng Thôn Phệ bí quyết có tác dụng bá đạo như thế nào.

    Quả thực, trong Trung Ương Thiên Triều cũng chưa từng gặp qua vật như thế.

    Lục Nguyên lập tức ngồi xếp bằng, bắt đầu luyện tập Thôn Kim Chi Long.

    Thôn Kim Chi Long không ngừng hiện ra trong đầu của hắn.

    Lực trong thân của hắn biến thành vàng ròng một mảnh, vận chuyển trong các kinh mạch, khiến cho trên đầu của hắn xuất hiện một Tiểu Long ánh vàng rực rỡ.

    Nuốt!

    Lục Nguyên đọc bí quyết.

    Nhưng rất đáng tiếc, chữ Nuốt này căn bản không thành công.

    Khi Tiểu Kim Long muốn cắn lấy Vạn Từ Vương Kiếm, đã thấy trên thân kiếm bỗng nhiên hiện lên một yêu quái cực kỳ cổ quái, cứ thế mà đánh lui Tiểu Kim Long, không cho Tiểu Kim Long nuốt lấy Vạn Từ Vương Kiếm.

    Đây là có chuyện gì?

    Lục Nguyên cảm thấy rất cổ quái.

    Trên thân Vạn Từ Vương Kiếm sao lại có yêu quái dạng này?

    Nhưng xem ra yêu quái không lớn, cũng chẳng phải là chuyện đại sự.

    Lục Nguyên tay khẽ động, vô số kiếm khí từ trong đó bay đó, thẳng tiến vào Vạn Từ Vương Kiếm.

    Rất nhiều âm thanh kiếm khí đánh trúng Vạn Từ Vương Kiếm.

    Nhưng Lục Nguyên lại cảm giác được yêu quái trên thân Vạn Từ Vương Kiếm một chút cũng chẳng bị gì.

    Đây là chuyện gì đã xảy ra?

    Lục Nguyên không hiểu nổi.

    Rõ ràng yêu quái như thế lại tránh được công kích của mình.

    Lục Nguyên trái nhìn phải nhìn đánh giá, đồng thời phát ra kiếm khí công kích.

    Thời gian dần trôi qua cũng từ từ hiểu rõ.

    Con yêu quái này cùng với Vạn Từ Vương Kiếm đã trở thành nhất thể.

    Trách không được, bất luận như thế nào cũng không công kích được yêu quái.

    Muốn giải quyết yêu quái kiếm thì căn bản không có cách xử lý.

    Trừ phi làm hỏng thanh kiếm.

    Nhưng, kiếm một khi bị hủy thì không thể luyện thành Thôn Kim Chi Long.

    Yêu quái kiếm vẫn còn thì hắn sẽ không luyện thành Thôn Kim Chi Long.

    Mỗi lần muốn nuốt lấy Vạn Từ Vương Kiếm thì liền bị quái vật ngăn cản.

    Cái này trên cơ bản tạo thành một cái chết tuần hoàn.

    Không đúng, không đúng!

    Phải có cách xử lý.

    Lục Nguyên lâm vào trầm tư, trong đầu lập tức lóe lên.

    Có cách xử lý rồi.

    Yêu quái kiếm là sinh linh, mà nếu dùng Thái Thượng Thương Hàn Kinh công kích thì liền có thể khiến cho yêu quái kiếm mất đi mà không tổn hại đến bản thể của kiếm.

    Dù sao Thái Thượng Thương Hàn Kinh chỉ làm tổn hại những vật thuộc về sinh linh, chứ không tổn thương vật không phải sinh linh.

    Nếu như có thể dùng Thái Thượng Thương Hàn Kinh làm con yêu quái kiếm chết đi thì không phải mình có thể hoàn thành Thôn Kim Chi Long sao?

    Thật sự là một chủ ý đáng khen!

    Lục Nguyên chủ ý đã định.

    Đương nhiên, sau khi chủ ý đã định, lòng dạ cũng có chút thanh thản hơn.

    Hắn kiểm tra xem vì cái gì mà thanh kiếm này lại có yêu quái nhất thế với nó.

    Nếu muốn hiểu được điều này thì không có khả năng.

    Nhưng Lục Nguyên lại là người trong Kiếm giới thừa nhận có thể khiến cho chư kiếm thần phục.

    Lục Nguyên lập tức phóng xuất ra khí thế, Vạn Từ Vương Kiếm lập tức thấp xuống, khá nhiều ý thức tiến vào trong đầu Lục Nguyên.

    Hắn liền hiểu chuyện gì đã xảy ra.

    Vốn năm đó, Vạn Từ Kiếm Tiên bị Chi Chủ Thái Cổ Văn Minh đuổi giết.

    Tuy rằng đã bị trọng thương nhưng vẫn chạy thoát.

    Đáng tiếc lại bị chặn lại.

    Mắt thấy không còn trốn thoát được, Vạn Từ Kiếm Tiên liền áp dụng phương pháp tự nổ, khiến địch nhân toàn bộ tự nổ chết.

    Những người này chết đi nhưng binh khí vẫn còn lưu lại.

    Trước đã sớm nói qua Vạn Từ Vương Kiếm đối với những binh khí khác có tác dụng áp chế, đem toàn bộ kiếm hút hết.

    Những binh khí này trước khi bị hút cũng được xem là những binh khí cao minh, trong tuế nguyệt cũng không dễ dàng biến mất.

    Nhưng Vạn Từ Vương Kiếm có tác dụng làm suy sụp những binh khí này, cho nên toàn bộ cuối cùng đều xong đời.

    Nhưng sau đó, những binh khí chi hồn lại hóa thành một yêu quái, cùng Vạn Từ Vương Kiếm hợp thành nhất thể, không bị tiêu diệt.

    Đây chính là lai lịch của kiếm yêu quái.

    Thời gian kế tiếp, Lục Nguyên cũng không suy nghĩ gì khác.

    Hắn nhìn xung quanh tìm kiếm một người của Dược Chi Văn minh.

    Nhưng bất luận bốn phía cũng không tìm được.

    Chỉ thấy một khu rừng mênh mang.

    Xui xẻo!

    Lục Nguyên kêu lên một tiếng.

    Kỳ thật thì hắn cũng nhìn thấy người của Hỏa môn.

    Nhưng lại là tu vi Hỗn Động Cảnh lục trọng thiên.

    Hơn nữa lại là người của tổ Bại, vừa thấy mình liền lập tức trốn ngay.

    Cho nên, Lục Nguyên cũng mặc kệ.

    Lúc này, ngọc bài lại lên tiếng nhắc nhở “Trận chiến thứ hai sắp bắt đầu, mau chuẩn bị”.

    Mười giây sau, Lục Nguyên bị một cổ không gian chi lực kéo đến một cái hốc cây.

    Đây là một không gian chi lực cường đại.

    Đương nhiên, Lục Nguyên cũng không thèm để ý đến điều này.

    Lục Nguyên muốn nhìn xem một chút đối thủ của mình có phải là người của Dược Chi Văn Minh hay không?

    Nếu như là người của Dược Chi Văn Minh thì xem như mình phát tài rồi.

    Chương 922: Trong Khu rừng Tương Ngộ. (2)

    Sau khi chi lực vận chuyển qua đi, Lục Nguyên không khỏi nhìn về phía đối thủ.

    Đối thủ mặc một y bào màu trắng.

    Đây là người của Dược Chi Văn Minh.

    Tuy trận chiến còn chưa bắt đầu, nhưng Lục Nguyên cảm thấy rất hưng phấn.

    Có thể không hưng phấn sao?

    Chính mình gần đây vận khí khẳng định là rất tốt.

    Nói cách khác, khi muốn gặp người của Dược Chi Văn Minh thì liền gặp ngay.

    Phải biết rằng, gặp được người của Dược Chi Văn Minh không phải dễ.

    Lục Nguyên hưng phấn qua đi thì mới đánh giá đối thủ, phát hiện đối phương có chút quen mặt.

    Đây không phải là Hoa Phủ Thủ sao?

    Nói Hoa Phủ Thủ hẳn mọi người còn không biết, nhưng nói đến một thân phận khác, đoán chừng mọi người liền nhận thức ngay.

    Y là người của tổ Thắng của đánh thắng mười người của tổ Bại, một trong năm Hỗn Động Cảnh bát trọng thiên.

    Lúc ấy, y đánh cho Đồng Huyền Cương phải chịu thua.

    Vị Hoa Phủ Thủ này thật không đơn giản.

    Lục Nguyên hưng phấn nói:

    - Không tệ, lúc này đây đối thủ lại là ngươi.

    Lục Nguyên có thể không hưng phấn sao?

    Đối thủ là người của Dược Chi Văn Minh cũng tức là đối thủ có thể sử dụng Thái Thượng Thương Hàn Kinh, giải trừ yêu quái trên thân Vạn Từ Vương Kiếm.

    Và hắn có thể luyện thành Thôi Kim Chi Long.

    Thật sự là chờ mong!

    Mà lúc này, thái độ hưng phấn của Lục Nguyên khiến cho Hoa Phủ Thủ phải nhíu mày:

    - Ngươi hưng phấn như vậy làm gì?

    - Chẳng lẽ ngươi cho rằng mình có thể đánh thắng ta sao?

    Hoa Phủ Thủ giọng nói lạnh lùng.

    - Chuẩn xác mà nói, gặp ta coi như ngươi không may rồi.

    - Trận chiến mở màn của ngươi là vì ngươi gặp phải đối thủ không mạnh, cho nên mới chiến thắng.

    Lúc này đây, ta sẽ triệt để cho ngươi biết sức mạnh của người Dược Chi Văn Minh, từ đó ngươi sẽ biết người của Dược Chi Văn Minh mạnh đến cỡ nào.

    - Nếu như trận chiến mở màn giữa tổ Bại và tổ Thắng là ta ra tay thì ngươi sẽ phải thua trong tay ta, căn bản không đến phiên ngươi thắng.

    Xem ra chiến thắng đã khiến ngươi tự đại.

    - Cho dù là nhân vật xuất thân Kiếm môn thì cũng phải bại trong tay ta.

    Hoa Phủ Thủ giọng nói trong trẻo, nhưng lạnh lùng mang theo vài phần ngạo khí.

    Đây là một nhân vật vẻ vang của Dược Chi Văn Minh:

    - Cho ngươi biết sự chênh lệch giữa quý tộc và bình dân.

    Y là thuộc giới quý tộc ở Dược Chi Văn Minh, còn Lục Nguyên chỉ là bình dân ở Kiếm môn.

    Quý tộc và bình dân chênh lệch quá lớn.

    - Muốn đánh thì cứ trực tiếp đánh đi.

    Lục Nguyên quát một tiếng:

    - Mau tới đây!

    Lúc này đây hắn không dùng Dưỡng Ngô kiếm tiên của mình mà là Vạn Từ Vương Kiếm.

    Thanh kiếm này dính tro bụi nên không có hào quang như Dưỡng Ngô kiếm tiên, thực sự có một loại hương vị khó hiểu trong đó.

    - Để ta đánh bại ngươi, người được gọi là người của Dược Chi Văn Minh.

    Thứ nhất Lục Nguyên muốn chọc giận Hoa Phủ Thủ là người của Dược Chi Văn Minh.

    Thứ hai, hắn thật sự có chút khinh thường cái gọi là quý tộc.

    Đối với Lục Nguyên mà nói, hết thảy mọi người đều bình đẳng.

    Nhưng không nói miệng suông được, phải đánh cho hiểu ra mới được.

    Hoa Phủ Thủ cười lạnh một tiếng, tay đảo qua, lập tức phát ra Thái Thượng Thương Hàn Kinh.

    Vô số bệnh khuẩn cực kỳ cường đại hướng Lục Nguyên công tới.

    Hoa Phủ Thủ thình lình phát ra chiêu thức Thái Thượng Thương Hàn Kinh, có thể đưa vi khuẩn vào tận tủy của người bệnh, tư thế quỷ dị.

    Thái Thượng Thương Hàn Kinh trình độ rất cao, đạt tới tình trạng không thể tưởng tượng được.

    Thái Thượng Thương Hàn Kinh đánh ra, đồng thời Hoa Phủ Thủ còn đánh ra Vô Thượng Sinh Cơ bí quyết, phụ trợ cho Thái Thượng Thương Hàn Kinh.

    Vô Thượng Sinh Cơ bí quyết cùng với Thái Thượng Thương Hàn Kinh, cả hai liên hợp sẽ đạt tới một cảnh giới cường đại không thể tưởng tượng nổi.

    Hơn nữa, thế công của Hoa Phủ Thủ cũng chưa kết thúc.

    Y đánh ra không chỉ có Thái Thượng Thương Hàn Kinh, mà còn có Thảo Mộc Cương Kinh.

    Thảo Mộc Cương Kinh là một loại công kích rất mạnh

    Nếu như nói, Thái Thượng Thương Hàn Kinh là một loại tuyệt học mà ở Dược Chi Văn Minh có rất nhiều người học.

    Thì Thảo Mộc Cương Kinh càng là tâm pháp giữa tâm pháp, tuyệt học giữa tuyệt học, không giống như bình thường.

    Chỉ có những phần tử tinh anh, quý tộc mới có thể học được.

    Thảo Mộc Cương Kinh vạn phần cao mình, không phải công ra bệnh khuẩn mà là công ra độc.

    Thảo Mộc Cương Kinh được xưng là một trong những tuyệt học của Trung Ương Thiên Triều với toàn bộ cây cối đủ loại kiểu dáng.

    Hơn nữa, toàn bộ Thảo Mộc Cương Kinh đều thuộc về phó chủ của Dược Chi Văn Minh.

    Bất luận những người khác cũng chỉ được truyền thụ một phần Thảo Mộc Cương Kinh mà thôi.

    Thảo Mộc Cương Kinh, nếu theo quy tắc của dược học thì tác dụng lớn nhất chính là cứu người, nhưng cũng là giết người.

    Độc dược hay giải dược gì thì cũng có thể nghiên cứu chế tạo ra.

    Quả nhiên không thể tưởng tượng được công dụng của Thảo Mộc Cương Kinh.

    Hiện tại, Hoa Phủ Thủ đánh ra Thảo Mộc Cương Kinh.

    Vô số độc dược theo gió mà tản ra.

    Người của Dược Chi Văn Minh ít khi dùng binh khí pháp thuật giao thủ.

    Phần lớn đều dùng bệnh khuẩn và độc dược tấn công.

    Bọn họ nếu sử dụng bệnh khuẩn và độc dược chung thì sẽ dẫn đến một tình trạng khó tin.

    - Lục Nguyên, hôm nay ta muốn ngươi nhớ kỹ, quý tộc nhất định sẽ hơn bình dân.

    Cuối cùng cũng chỉ là bình dân chết đi mà thôi.

    Hoa Phủ Thủ giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, vô cùng kiêu ngạo:

    - Một điểm của ngươi ta sẽ lấy đi.

    Thái Thượng Thương Hàn Kinh đánh vào người Lục Nguyên.

    Vô Thượng Sinh Cơ bí quyết đánh vào bệnh khuẩn trên người.

    Lại còn Thảo Mộc Cương Kinh cùng với mười ba loại độc dược đã tác dụng đến Lục Nguyên.

    Mười ba loại độc dược tính ra cũng không nhiều lắm, nhưng mỗi một loại đều là thứ độc dược đáng sợ.

    Đây chính là thực lực của Hoa Phủ Thủ.

    Hỗn Động Cảnh bát trọng thiên đỉnh phong.

    Dược Chi Văn Minh tuyệt đối là người thừa kế cường đại.

    Hoa Phủ Thủ rất tự tin về sức mạnh của mình.

    Mà hết thảy, cũng đúng như Hoa Phủ Thủ đã đoán trước.

    Dưới sự công kích của Thái Thượng Thương Hàn Kinh, Vô Thượng Sinh Cơ bí quyết và Thảo Mộc Cương Kinh, Lục Nguyên toàn thân đột nhiên lúc trắng lúc đỏ, hiển nhiên là trúng độc sâu đậm.

    Tuy Lục Nguyên dùng Sinh Tử Luân Hồi Chi Bàn để chặn thân thể, nhưng loại độc này xem ra hắn không ngăn được rồi.

    Hoa Phủ Thủ mỉm cười.

    Điều này đối với y mà nói là điều đương nhiên.

    Bản thân y là quý tộc, hẳn là phải hơn cái thứ bình dân như Lục Nguyên.

    .

    Khi bệnh khuẩn bay tới, kiếm của hắn tự nhiên sinh động vô cùng.

    Chính mình có thể cảm giác được, những bệnh khuẩn kia đã tiêu diệt yêu quái bên trong thanh kiếm.

    Hơn nữa với độc của Thảo Mộc Cương Kinh, yêu quái này càng chết nhanh hơn.

    Tuy ngoài mặt hắn vẫn giả bộ trúng độc, nhưng trên thực tế thì thật là đáng tiếc.

    Lục Nguyên có thanh thánh kiếm, những độc chất này hoàn toàn không làm gì được hắn.

    Yêu quái trong thanh Vạn Từ Vương Kiếm ngày càng ít đi, đều rất nhanh chết hết.

    Tình huống bên ngoài vẫn là Lục Nguyên bị Hoa Phủ Thủ áp chế.

    Hoa Phủ Thủ đang chiếm thế thượng phong, còn Lục Nguyên thì đang ở thế hạ phong.

    Hoa Phủ Thủ vẫn một mực chờ Lục Nguyên.

    Nói thật, tuy hiện tại đang chiếm thế thượng phong, nhưng y vẫn còn chút kiêng kỵ kiếm thuật của Lục Nguyên.

    Đó là một loại kiếm thuật huyền diệu, thần kỳ, mà đại bộ phận người của Dược Chi Văn Minh chưa chân chính giao thủ.

    Cho nên y muốn đợi Lục Nguyên triệt để bị trúng độc cùng với bệnh khuẩn đánh bại thì lại ra tay.

    Y nhìn thấy Lục Nguyên trúng độc ngày càng sâu.

    Bệnh khuẩn đã xâm nhập vào thân thể của hắn.

    Ngã xuống!

    Đây đã là giây thứ một trăm!

    Một trăm năm mươi!

    Một trăm tám mươi!

    Giây thứ hai trăm!

    Chuyện gì đã xảy ra?

    Hiện tại đã trọn vẹn hai trăm giây, Lục Nguyên phải sớm ngã xuống mới đúng.

    Hoa Phủ Thủ có chút khó hiểu.

    Trong lúc y đang khó hiểu, Lục Nguyên đã ngẩng đầu lên, nhìn về phía Hoa Phủ Thủ:

    - Hoa Phủ Thủ, xin đa tạ.

    Nhưng thật đáng tiếc, mười điểm của ngươi ta phải lấy rồi.

    Lục Nguyên lập tức bay thẳng đến bên cạnh Hoa Phủ Thủ, công kích ngay.

    Hoa Phủ Thủ vốn cho rằng nắm chắc phần thắng trong tay.

    Từ đâu đột nhiên lại xuất hiện tình huống này?

    Hơn nữa, chuyện gì đã xảy ra?

    Vừa rồi Lục Nguyên rõ ràng đã trúng độc sâu đậm, nhưng rồi đột nhiên không còn bộ dạng đó nữa.

    Những bệnh khuẩn tựa hồ như trong một giây mất đi hiệu lực.

    Hoa Phủ Thủ còn chưa kịp phản ứng thì kiếm của Lục Nguyên đã đặt trên cổ của y.

    Lục Nguyên thản nhiên nói:

    - Nếu như ngươi cảm thấy cổ của mình cứng hơn kiếm của ta thì cứ thử.

    Còn không thì cúi đầu nhận bại.

    Cổ tất nhiên là không cứng bằng kiếm, cho nên đành phải nhận thua.

    Tuy nhiên y tuyệt đối không cam lòng.

    Một quý tộc, uy vũ cao quý vô cùng, như thế nào lại thua bởi tay một bình dân?

    Nhưng quý tộc cũng biết quý sinh mạng của mình.

    Cho nên y chỉ có thể nhận thua.

    Lục Nguyên mỉm cười:

    - Vốn muốn lừa ngươi lấy một số lượng lớn linh thạch, nhưng hiện tại ngươi đã giúp cho một việc nên ta bớt lại.

    Hãy giao ba mươi vạn linh thạch cho ta.

    Ta quả nhiên là một người rất tốt.

    Không hề nghi ngờ, Lục Nguyên cho rằng mình là một người tốt.

    Chẳng còn cách nào cả.

    Xem ra chính hắn đã từ Hoa Phủ Thủ nhận được chỗ tốt thì cũng không muốn làm khó Hoa Phủ Thủ.

    Hoa Phủ Thủ ngạc nhiên.

    Gã thường dân này rõ ràng lại muốn lừa gạt mình.

    Đúng là tác phong của thường dân.

    Chiến đấu là một phương thức thần thánh, sao có thể chiến đấu xảo trá như thế nào?

    Hoa Phủ Thủ rất ngạc nhiên.

    Lục Nguyên mỉm cười:

    - Giết ngươi thì ta sẽ bị trừ đi năm điểm.

    Nhưng mạng của ngươi chẳng lẽ không đáng giá bằng ba mươi vạn linh thạch thượng phẩm?

    Không còn cách nào, ai bảo y cứ mở miệng ra gọi Lục Nguyên là bình dân, còn xưng mình là quý tộc.

    Nếu là quý tộc, cho bình dân một điểm cũng là điều đương nhiên.

    Hoa Phủ Thủ nhìn bộ dạng của Lục Nguyên, cũng chỉ bất đắc dĩ mà giao ba mươi vạn linh thạch thượng phẩm cho hắn.

    Trong nội tâm đồng thời oán thầm.

    Bình dân đúng là bình dân, không có sự ưu nhã, cao quý, lễ nghi như của quý tộc.

    Quả nhiên là một đám dân đen đê tiện.

    Nhưng y chỉ có thể oán thầm trong bụng.

    Nếu để cho Lục Nguyên biết rõ thì đoán chừng sẽ bị Lục Nguyên đánh cho một trận.

    Trận chiến lúc này đã kết thúc.

    Nhưng Hoa Phủ Thủ không có rời khỏi khu rừng Tương Ngộ.

    Trong khu rừng Tương Ngộ, không phải nói thua là có thể ly khai khỏi khu rừng.

    Ngay từ đầu chính là quy tắc này, nhưng đằng sau có thể sửa đổi.

    Chiến bại cũng được, nhưng điểm tích lũy đừng dưới không điểm thì sẽ không cần rời khỏi khu rừng.

    Sở dĩ trận chiến đầu tiên đào thải nhiều người như vậy là bởi vì ngay từ đầu tiến vào khu rừng, điểm tích lũy của mọi người đều là không.

    Người thua phải lập tức ly khai là chuyện bình thường.

    Bởi vì trận chiến đầu tiên Hoa Phủ Thủ tích lũy được điểm, cho nên giá trị còn chưa xuống tới không.

    Vì thế không cần phải rời khỏi khu rừng Tương Ngộ.

    Đương nhiên, điểm tích lũy của y xuống đến cực thấp.

    Mà điểm của Lục Nguyên tăng lên đến mười một điểm.

    Đối thủ là Hỗn Động Cảnh bát trọng thiên, theo quy tắc của khu rừng Tương Ngộ thì có thể kiếm được mười điểm.

    Thêm điểm của trận chiến đầu tiên là mười một điểm.

    Lần thứ hai gặp nhau, cũng có một số người bị đào thải.

    Lần này, Lục Nguyên cùng người của Kiếm Ngục đều không bị loại bỏ.

    Với mười một điểm tích lũy, Lục Nguyên rời khỏi hốc cây, tiến nhập vào thế giới trước mặt.

    Sau khi phi hành một đoạn, hắn tìm một chỗ yên tĩnh, quan sát bốn phía thấy không có người, lúc này hắn mới bắt đầu tu luyện.

    Lần tu hành này vẫn giống như lần trước, vận hành Thôn Kim Chi Long tâm pháp.

    Sau một lát, trên đầu Lục Nguyên đã ngưng tụ thành một Tiểu Kim Long.

    Tiểu Kim Long này không có bao nhiêu uy thế, con mắt ảm đạm vô cùng.

    Lục Nguyên dùng ý thức điều khiển con Tiểu Kim Long.

    Chỉ trong nháy mắt, Tiểu Kim Long hướng Vạn Từ Vương Kiếm đánh tới.

    Lúc này đây không còn yêu quái ngăn cản, Tiểu Kim Long cảm thấy nhẹ nhõm, gặm trúng Vạn Từ Vương Kiếm.

    Chỉ sau vài cái nuốt, đã đem thanh kiếm Vạn Từ Vương Kiếm to lớn này nuốt trọn,

    Sau khi nuốt thanh kiếm vào trong, Tiểu Kim Long liền xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

    Tiểu Kim Long lớn hơn rất nhiều, trở nên cường đại.

    Hơn nữa càng thêm uy vũ, dữ tợn.

    Ánh mắt ảm đạm vừa rồi dần trở nên sáng hơn.

    Thôn Kim Chi Long đã luyện thành.

    Lục Nguyên đằng trước vẽ ra một mảnh kính nước, thấy được Thôn Kim Chi Long đằng sau mình, phát hiện so với Thôn Mộc Chi Long nhỏ hơn một chút, nhưng Thôn Mộc Chi Long không có nhuệ khí.

    Đến tận đây, Vô Tướng Thôn Phệ bí quyết đã luyện thành cái thứ hai.

    Sau khi luyện thành cái thứ hai trong Vô Tướng Thôn Phệ bí quyết, pháp lực của bản thân được gia tăng lên.

    Hắn đem ba mươi vạn linh thạch tế nhập vào trong, lập tức cảm giác được hỗn độn trong cơ thể mình xác thực gia tăng không ít, nhưng vẫn còn thiếu Hỗn khí tức.

    Nhiều linh thạch cũng không đủ, nhất định phải có hỗn khí tức hỗ trợ.

    Người có thể có Hỗn khí tức vẫn còn chưa tới.

    Lúc này, tại khu rừng Tương Ngộ, cuộc chiến giữa hai tổ Thắng – Bại mới bắt đầu chưa được bao lâu.

    Lục Nguyên hiện tại ngẩng đầu nhìn bầu trời đang bị che chắn bởi những lá cây to lớn.

    Lục Nguyên tìm kiếm trong khu rừng Tương Ngộ.

    Không thể không nói, khu rừng này quá lớn, trong lúc nhất thời chẳng tìm được người nào.

    Tìm một lúc lâu, Lục Nguyên cũng tìm ra được một nhân vật.

    Ồ, đây là nhân vật của tổ Bại, là một cô gái của Ngự Hỏa môn, tên là La Chức Chức, với hắn cũng có chút giao tình.

    Được rồi, buông tha thôi.

    Thứ nhất, hai người đều là của tổ Bại.

    Tổ Bại người còn lại không nhiều lắm, lại cùng tổ, cho nên nể mặt nhau một chút.

    Hắn và La Chức Chức lại có chút giao tình.

    Trong lúc luyện tập còn giúp hắn một số chuyện nhỏ.

    Động thủ thì không tốt, đành phải buông tha thôi.

    Dù sao La Chức Chức cũng chỉ là Hỗn Động Cảnh thất trọng thiên.

    Nếu thắng cũng chỉ tích lũy được năm điểm mà thôi.

    Lại tìm thật lâu, nhưng không tìm được một ai.

    Phi hành trong chốc lát, liền phát hiện ngọc bài của mình lại xuất hiện một nhắc nhở:

    - Lần gặp nhau thứ ba sắp bắt đầu, mau chuẩn bị.

    Sau khi nghe được lời nhắc nhở của ngọc bài, Lục Nguyên không khỏi có chút quái lạ.

    Lần thứ ba này không biết đối thủ là ai.

    Hy vọng có thể là người của Đồng Chi Văn Minh.

    Khi đó hắn có thể đoạt được Hỗn khí tức, không còn áp lực tâm lý nữa.

    Lần thứ nhất hy vọng là người của Dược Chi Văn Minh thì liền gặp được ngay.

    Lúc này hy vọng là người của Đồng Chi Văn Minh thì có thể gặp được sao?

    Sau mười giây, một cỗ không gian chi lực cường đại truyền đến, khiến Lục Nguyên tiến nhập vào trong hốc cây.

    Lục Nguyên khóe mắt nhìn thấy được đối thủ.

    Đầu vai của đối thủ không có đồng.

    A, xem ra vận khí lúc này đây không thể nào tốt, không gặp được người của Đồng Chi Văn Minh.

    Cũng đúng, không phải lúc nào cũng gặp được người mà mình mong muốn.

    Nếu như hết thảy tâm nguyện của mình đều được thực hiện thì chính mình thật sự đã trở thành thần rồi.

    Sau khi suy nghĩ một chút, hắn bắt đầu đánh giá đối thủ.

    Vừa nhìn thấy đối thủ, Lục Nguyên mừng rỡ vô cùng.

    Đối thủ vóc người cực kỳ cao lớn, lưng hùm vai gấu.

    Trên mặt còn có một đạo vết kiếm.

    Người trung niên nam tử này tuy rằng pháp lực không tính rất cao, nhưng trên người lại có một cổ khí thế uy hiếp được người khác.

    Nạp Lan Đức!

    Đúng vậy, chính là Nhị quốc chủ của Đại Dung quốc Nạp Lan Đức.

    Khi còn ở Đại Dung quốc, Nạp Lan Đức là nhân vật Hỗn Động Cảnh tam trọng thiên.

    Kết quả gặp được kỳ ngộ, thăng cấp đến Hỗn Động Cảnh lục trọng thiên.

    Y xác thực cũng là có thiên phú.

    Hiện tại đã thăng cấp đến Hỗn Động Cảnh thất trọng thiên, tiền đồ rộng lớn.

    Nhưng tiền đồ gì thì cũng dừng lại đây.

    Lục Nguyên mỉm cười:

    - Nạp Lan Đức, không thể tưởng tượng được chúng ta lại gặp mặt ở chỗ này.

    Nạp Lan Đức nhìn thấy Lục Nguyên, sắc mặt không khỏi biến đổi, nhưng vẫn mỉm cười:

    - Chúng ta đều là từ nước ngoài đến đây, coi như là đồng hương.

    Hiện tại, muốn kéo gần quan hệ đồng hương thì thật tình đã muộn.

    - Đồng hương?

    Thật xin lỗi, ta không có ý nhận đồng hương với ngươi.

    Lục Nguyên mỉm cười:

    - Có bị trừ đi năm điểm ta cũng phải giết chết ngươi.

    Không phải, thắng ngươi thì bản thân cũng được năm điểm.

    Năm điểm này bù qua bù lại.

    Cuộc chiến này ta chẳng có lợi nhuận gì cả.

    Nạp Lan Đức là nhân vật hắn phải giết.

    Hơn nữa, nếu giết Nạp Lan Đức, có thểcó được Hỗn khí tức cùng thượng phẩm linh thạch của y.

    Ngu sao mà không giết chứ?

    Phải giết!

    Lục Nguyên tăng tốc, một kiếm hướng về Nạp Lan Đức.

    Toàn bộ quá trình nhanh vô cùng.

    Đối với nhân vật như Nạp Lan Đức, không giết được mới là lạ.

    Toàn bộ quá trình nhanh vô cùng.

    Lục Nguyên muốn giết người chưa bao giờ dây dưa dài dòng.

    Khi kiếm của Lục Nguyên gần tới cổ họng của Nạp Lan Đức, một đạo kim quang từ nơi nào đó trên người Nạp Lan Đức xuất hiện, chặn mũi kiếm ngay cổ của Lục Nguyên.

    Đồng thời trên người Nạp Lan Đức bắt đầu tản ra bạch quang, khiến cho Nạp Lan Đức ngày càng hư vô mờ ảo.

    Nạp Lan Đức mỉm cười:

    - Lục Nguyên, thật đáng tiếc, ngươi không giết được ta đâu.

    Ta hiện tại đang có một Truyền Tống phù.

    Nghe nói không gian thiết tắc có thể nắm đến nơi cực sâu, lại tốn hao nhiều tài nguyên linh thạch, rất nhiều tinh lực để chế tác ra một trương Truyền Tống Phù.

    Nhưng Truyền Tống Phù cũng không định được Truyền Tống Trận.

    Hơn nữa, khoảng cách truyền tống cũng không bằng Truyền Tống trận.

    Nhưng mặc dù có nhiều khuyết điểm, nhưng Truyền Tống Phù cũng không phải có tiền là mua được.

    Nạp Lan Đức quan hệ rộng rãi mới có thể tìm được một trương Truyền Tống Phù.

    Y sẽ không cho Lục Nguyên cơ hội để giết y.

    - Chào tạm biệt, hẹn gặp lại sau.

    Lục Nguyên, ngươi giết không được ta đâu.

    Giọng của Nạp Lan Đức truyền đến.

    Lục Nguyên cảm giác buồn bực.

    Không giết được Nạp Lan Đức thật sự là một chuyện rất phiền muộn.

    Nạp Lan Đức với Lục Nguyên ở nước ngoài cũng được coi là kẻ thù.

    Hiện tại, kẻ thù ngay trước mắt mà lại không giết được.

    Không giết được người này, Lục Nguyên tất nhiên là buồn rầu vô cùng.

    Hơn nữa, hắn phát hiện, mình không nhận được điểm nào.

    Con mẹ nó!

    Nếu chiến thắng được Nạp Lan Đức Hỗn Động Cảnh thất trọng thiên, hắn sẽ được năm điểm.

    Xui xẻo!

    Lục Nguyên kêu lên.

    Đây đúng là quá xui rồi!

    Không giết được Nạp Lan Đức, trong lòng hắn cảm thấy bất an.

    Một ý niệm nảy ra trong đầu.

    Nhất định phải giết cho bằng được Nạp Lan Đức.

    Lục Nguyên hung hăng nhủ thầm.

    Lần thứ ba gặp nhau đã chấm dứt.

    Lúc này, có một số người điểm tích lũy đã bằng không, trực tiếp loại bỏ ra ngoài.

    Số người lưu lại ngày càng ít ỏi.

    Mà người của tổ Bại lưu lại cũng ngày càng ít.

    Nhưng điều làm cho người ta kinh ngạc chính là, Kiếm ngục trong tổ Bại cũng không tính là nhân vật cường đại, nhưng cho đến bây giờ vẫn còn được giữ lại.

    Thật đúng là một sự việc khiến người ta khó tin.

    Sau khi ra khỏi hốc cây, lại một lần nữa tiến nhập vào khu rừng Tương Ngộ phía trước.

    Lục Nguyên tìm kiếm đối thủ khắp nơi, nhưng không tìm được ai.

    Lục Nguyên dừng lại.

    Không tìm được thì trước uống chút rượu đã.

    Chuyện gì cũng đều phải giữ lòng bình thường.

    Không giết được Nạp Lan Đức cũng không sao.

    Dù sao, sớm hay muộn gì rồi cũng giết được.

    Lục Nguyên uống rượu trong chốc lát.

    Khi uống rượu vào liền phát hiện khu rừng rậm này tựa hồ như có chút biến hóa.

    Đó là cái gì?

    Lục Nguyên chỉ thấy những hạt tuyết lớn hơn cọng lông ngỗng từ trên bầu trời đập xuống.

    Hắn đã từng nhìn thấy những hạt tuyết rất lớn, nhưng không như bây giờ.

    A, đúng rồi, nếu dùng hình ảnh lông ngỗng mà hình dung thì xác thực không thể nào thỏa đáng.

    Bởi vì căn bản nó không giống như lông ngỗng bình thường.

    Một trận tuyết cực lớn mang theo hàn ý kinh người rơi xuống.

    Trên đường đi rớt xuống những tán cây.

    Lá cây lập tức bị đông lại, sau đó phịch một tiếng, toàn bộ lá cây hóa thành một bộ phận rơi xuống cùng với tuyết, khiến cho thân cây trụi lủi.

    Lục Nguyên đột nhiên ý thức được, lá cây trước giờ che chắn tầm mắt của hắn, hiện giờ, lá cây cùng với tuyết rơi xuống, thì việc tìm địch nhân sẽ dễ dàng hơn.

    Đương nhiên, những người muốn ám sát trong bóng tối đoán chừng sẽ cảm thấy phiền muộn.

    Lá cây là vật che chắn tuyệt vời.

    Tuyết rơi nhiều như vậy, chính là bị kịch cho những người muốn ám sát người khác.

    Lục Nguyên lúc này đột nhiên ngộ ra được sự khác nhau giữa tiểu tuyết và đại tuyết.

    Tuyết chi kiếm ý, chính là một trong ba ngàn kiếm ý.

    Mà lúc này, Lục Nguyên cảm giác được Tuyết chi kiếm ý có thể sách phân.

    Cái gì gọi là đại tuyết?

    Khác với tiểu tuyết, đại tuyết rơi rất nhiều.

    Vị chi dĩ nghi, vị chi dĩ uy, vị chi dĩ hàn, vị chi dĩ cực, vị chi dĩ đoan.

    Rất nhiều!

    Lục Nguyên cảm thấy tuyết rơi xuống bên cạnh mình càng lúc càng nhiều.

    Ban đầu là đến chân, sau đến eo, rồi lại đến đầu.

    Cuối cùng, trận tuyết long trời lở đất này đã bao phủ toàn bộ cả người Lục Nguyên.

    Rét lạnh vô cùng!

    Đại uy vô cùng!

    Lục Nguyên bị chìm trong không gian tuyết, lĩnh ngộ được đại tuyết, mở to miệng nhẹ nhàng nếm một miếng.

    Mùi vị không tệ.

    Một ngụm tuyết tiến vào trong thân thể, vận chuyển bên trong.

    Rốt cuộc, chính mình đã lĩnh ngộ được Đại tuyết kiếm ý.

    Tuyết chi kiếm ý sách phân cũng là một kiếm ý, nhưng không phải là kiếm ý trụ cột trong ba ngàn kiếm ý.

    Nhưng đây chính là một trong hai mươi bốn tiết kiếm ý.

    Thời gian thiết tắc cần có đại tuyết trong hai mươi bốn tiết kiếm ý mà mình mới lĩnh ngộ được.

    Lục Nguyên sau khi lĩnh ngộ được Đại tuyết kiếm ý, đang định phá tan tuyết đọng trên người thì nghe được tiếng xé gió truyền tới.

    Hơn nữa không phải là một đạo xé gió mà là nhiều đạo.

    Lục Nguyên không khỏi giật mình.

    Trong khu rừng Tương Ngộ này, nếu như chưa đến thời điểm gặp nhau thì muốn gặp những người khác thì thật là khó.

    Mà bây giờ tiếng xé gió không chỉ một mà là nhiều.

    Người dẫn đầu dùng thần niệm quét qua, phát hiện chỗ của Lục Nguyên, lập tức cười ha hả:

    - Lục Nguyên, hiện tại ngươi rõ ràng trốn trong đống tuyết, Còn tưởng rằng trốn trong đó thì chúng ta không phát hiện được ngươi sao?

    Thật sự là buồn cười!

    Giọng nói này tương đương quen thuộc.

    Bốp!

    Đống tuyết đã bị cực nhiệt làm tiêu tan sạch.

    Sau khi Đại tuyết mất đi, Lục Nguyên rốt cuộc nhìn thấy rõ đối thủ.

    Đối thủ hắn đều quen mặt.

    Nhưng người chính giữa là một người lưng hùm vai gấu, khí thế khiếp người, trên mặt có một đạo vết kiếm.

    Đây chẳng phải là người đã chạy trốn trong tay mình trước đó Nạp Lan Đức sao?

    Đằng sau còn có mấy người nữa.

    Hơn nữa, trên lưng của những người này đều có mang theo một thanh kiếm chi đồng.

    Xem ra là người của Đồng Chi Văn Minh rồi.

    Nạp Lan Đức rõ ràng là tự đưa thân tới.

    Thật sự là vui mừng vô cùng.

    Cái này gọi là thiên đường có lối lại không đi, địa ngục không cửa lại xông tới.

    Thật sự là muốn đến chịu chết!

    Lục Nguyên trong nội tâm cực độ khoái ý.

    Hiện tại ý niệm giết chết Nạp Lan Đức lại trỗi dậy.

    Nhưng Lục Nguyên cũng phải nhìn xem, Nạp Lan Đức tại sao lại chủ động đến tìm hắn.

    Bên trong cánh đồng tuyết này, Lục Nguyên cùng Nạp Lan Đức ngoài ý muốn gặp nhau.

    Thật đúng là hợp với lòng người.

    Trong khu rừng Tương Ngộ, tuyết rơi tràn ngập.

    Khắp nơi là một mảnh trắng xóa.

    Nạp Lan Đức nét mặt thong dong, mỉm cười:

    - Lục Nguyên, thân phận của ngươi nhỏ, thủy chung không phải là đối thủ của ta.

    Bất luận ngươi thực lực mạnh hơn ta một chút, thiên phú cao hơn ta một chút, nhưng cũng không phải là đối thủ của ta.

    Bởi vì ta có cái này.

    Y chỉ vào trong đầu của mình, ý rằng y thông minh hơn Lục Nguyên nhiều lắm.

    Nạp Lan Đức nói tiếp:

    - Vừa mới bắt đầu, ta biết chính mình tuyệt đối không phải là đối thủ của ngươi.

    Trước khi tiến vào khu rừng Tương Ngộ, ta đã từng nghĩ tới có thể gặp phải ngươi.

    Cho nên, căn bản ban đầu ta không nghĩ qua sẽ chiến đấu với ngươi.

    Lúc gặp ngươi, ta muốn đi ngay, nhưng vẫn muốn lưu lại nói một hai câu, đem Truy Tung Phù của ta đánh vào người của ngươi.

    Đương nhiên, thủ đoạn của ta ngươi tuyệt đối không cách nào tưởng tượng được.

    Lần thứ ba gặp nhau, chính mình bị Nạp Lan Đức đánh Truy Tung Phù vào người sao?

    Lục Nguyên coi như đã minh bạch vì sao Nạp Lan Đức lại đến tìm hắn.

    Phải biết rằng, trong khu rừng Tương Ngộ, tìm kiếm một người rất khó khăn.

    Y tìm được tới mình chính là nhờ khe hở của một trương tiểu phù chú.

    Quả là thế!

    Nạp Lan Đức còn nói thêm:

    - Đương nhiên, ta cũng sớm có kế sách.

    Cho nên, ta đã chuẩn bị một số nhân vật để đối phó với ngươi.

    Ta cũng biết, những người khác đối với ngươi không cừu không oán, cũng chỉ có Đồng Chi Văn Minh và Vô Song môn mà thôi.

    Người của Vô Song môn căn bản không làm gì được ngươi.

    Cho nên ta không tìm người của Vô Song môn mà tìm người của Đồng Chi Văn Minh.

    Bên cạnh Nạp Lan Đức, một số người lù lù xuất hiện.

    Gương mặt thứ nhất rất quen thuộc.

    Ồ, đây không phải là Đồng Tự Hành đấy sao?

    Nói đến Đồng Tự Hành thì hơi lạ một chút, nhưng nói đến thân phận của y thì sẽ không lạ nữa.

    Y là một trong mười người của tổ Thắng đến đấu với tổ Bại.

    Nhưng bởi vì y là Hỗn Động Cảnh bát trọng thiên đỉnh phong, cho nên lúc ấy không cùng với Lục Nguyên giao thủ.

    Nhưng lúc ấy đã chiến thắng Phong Chi Văn Minh Phong Nguyệt.

    Đồng Tự Hành lạnh lùng hừ một tiếng:

    - Lục Nguyên, lúc ấy nhìn ngươi chiến đấu với tổ Thắng, ngươi rõ ràng có thể một chọi năm.

    Lúc ấy ta rất khó chịu.

    Kỳ thật, nói một câu, nếu lúc ấy ta có thể ra tay, ta liền muốn đánh bại ngươi.

    Nhưng điều này chưa hẳn là việc xấu.

    Gặp nhau trong khu rừng này, có thể giết người.

    Giết một người bị trừ năm điểm, nhưng cũng chỉ có năm điểm mà thôi.

    Bên cạnh Đồng Tự Hành còn có một người có bảy tám phần tương tự Đồng Tự Hành, nhưng lại có một cổ khí chất nặng nề.

    Người trẻ tuổi này toàn thân tà khí cơ hồ nồng đậm cực kỳ.

    Đây là đệ đệ của Đồng Tự Hành tên là Đồng Tự Độc.

    Người này y như tên của mình, vừa tà vừa cô độc.

    Y có thực lực tương đương với anh của mình, nhưng lại nổi tiếng độc ác hơn.

    Thanh danh còn vang xa hơn Đồng Tự Hành.

    Y dùng một khẩu khí bình thản nói:

    - Lục Nguyên tiểu tử, ta đã sớm nhìn ngươi không vừa mắt rồi.

    Nếu như ngươi bây giờ quy thuận Đồng Chi Văn Minh chúng ta thì bỏ qua.

    Bằng không, ta nhất định phải đem ngươi đốt đèn trời, muốn sống không được, muốn chết cũng không yên.

    Sinh tử lưỡng nan.

    - Các ngươi cũng thật quá đảng

    Một người trẻ tuổi sắc mặt tái nhợt gầy yếu bên cạnh lên tiếng:

    - Đúng rồi, Lục Nguyên, ta tên là Đồng Bạch, là đệ tử của Đồng Vân Sầu ở Đồng Chi Văn Minh.

    Kiếm Tuệ là sư đệ của ta.

    Ngươi giết chết sư đệ của ta, ta cũng không quá mức so đo.

    Chỉ cần ngươi chịu làm nô lệ cho ta là được.

    Y ngoài miệng nói không so đo, kết quả lại bắt Lục Nguyên làm nô lệ.

    Nạp Lan Đức.

    Đồng Tự hành.

    Đồng Tự Độc.

    Đồng Bạch.

    Bốn người này đều tương đương hung ác.

    Trong tư liệu về bọn hắn, Lục Nguyên bất quá chỉ là một Hỗn Động Cảnh ngũ trọng thiên mà thôi.

    Coi như Lục Nguyên gần đây đấu pháp gia tăng, nhưng không thể đấu với nhân vật Hỗn Động Cảnh thất trọng thiên.

    Hôm nay, nếu đụng phải nhân vật Hỗn Động Cảnh bát trọng thiên như bọn hắn thì cũng chỉ có bại.

    Hơn nữa, xác thực cho tới bây giờ, trên cơ bản chưa có ai có thể đánh bại cả ba đối thủ liền một lúc như vậy.

    Cho nên, Nạp Lan Đức, Đồng Tự Hành, Đồng Tự Độc, Đồng Bạch bốn người đều tràn đầy tự tin.

    Kỳ thật, với nhân vật của tổ Bại, Đồng Chi Văn Minh còn cầu gì hơn.

    Đám người Đồng Huyền Cương cũng biết Lục Nguyên tăng lên Hỗn Động Cảnh lục trọng thiên.

    Nhưng phái của Đồng Huyền Cương so với phái của Đồng Tự Hành khác nhau.

    Hai đại phái này như nước với lửa, tựa hồ như Kiếm môn với Hiên Viên phái.

    Tất nhiên là sẽ không nhắc nhở Đồng Tự Hành, Đồng Tự Độc và Đồng Bạch ba người.

    Nạp Lan Đức thực lực yếu nhất.

    Y cũng chỉ là người tìm kiếm và bày ra cạm bẫy.

    Là người tìm kiếm, y không cần phải ra tay, chỉ cần ở bên cạnh xem mà thôi.

    Y đứng ở một bên, nở một nụ cười tự tin, chỉ vào đầu của mình:

    - Lục Nguyên, đầu óc của ta so với ngươi thông minh hơn rất nhiều.

    Bố cục, xếp đặt, thiết kế cạm bẫy, đủ loại cả.

    - Người thông minh, cho dù thực lực yếu cũng có thể đùa chết người.

    - Trước kia, tại Thiên Dung quốc, Mạc Tử Hạc, Phó Trùng những người này cũng là ta ở sau lưng giật dây mà thôi.

    Thật sự không phải là ta tự mình ra tay.

    Hôm nay là ta chính thức ra tay.

    Ta đã tự mình ra tay thì ngươi lên trời xuống đất cũng không thoát được.

    Ngươi thật sự quá ngu ngốc!

    Nạp Lan Đức nói như vậy chẳng khác gì khoe khoang.

    Nói Lục Nguyên đần độn chính là muốn chọc tức Lục Nguyên.

    Lục Nguyên càng tức giận thì càng lộ ra sơ hở.

    Nạp Lan Đức là người có kinh nghiệm chiến đấu phong phí.

    Y sẽ lợi dụng hết thảy điều kiện làm ảnh hưởng đến đối thủ, đả kích đối thủ, dùng bất cứ một thủ đoạn tồi tệ nào.

    Đây chính là Nạp Lan Đức.

    Một nhân vật kinh nghiệm chiến đấu phong phú, xảo trá cực kỳ, hung ác cực kỳ.

    Thực lực không cao, nhưng nhiêu đó cũng đủ phiền toái.

    Nếu như người này thực lực cao nữa, chỉ sợ sẽ trở thành một đại địch đáng sợ.

    - Nạp Lan Đức, vốn ta còn đang nghĩ như thế nào để tìm được ngươi, ngươi rõ ràng lại tự đưa mình tới.

    Lại còn đưa ba vị Đồng Chi Văn Minh đến làm đồ ăn cho ta.

    Thật sự là đa tạ!

    Lục Nguyên cao hứng không thôi.

    Đây là thật tâm cao hứng.

    Chính mình khi chưa giết được Nạp Lan Đức thì cảm thấy phiền muộn cực kỳ.

    Mà Nạp Lan Đức lại chủ động đưa mình đến cửa.

    Có thể không hoan nghênh sao?

    Còn ba người Đồng Chi Văn Minh, nếu giết chết cũng chẳng hề cố kỵ.

    Cướp lấy Hỗn khí tức trên người họ mới là chuyện tốt đẹp.

    Nhân sinh thật là vui sướng!

    Lục Nguyên thật tâm cao hứng.

    Nhưng trong mắt đám người Nạp Lan Đức, thì Lục Nguyên là cố làm ra vẻ, hiển nhiên là không muốn tỏ ra mình sẽ thất bại.

    Nạp Lan Đức thực lực thấp nhất nên không cần ra tay.

    Móc câu trên lưng Đồng Tự Hành khẽ động, dùng ra Đồng Phệ Kiếm Lưu.

    Đồng Phệ Kiếm Lưu của y dùng những chiêu thức như Tương An Liễu Đắc, Vạn Đồng Đồng Quy, Kiếm Quy Vu Đồng cực kỳ đáng sợ, lập tức đồng ảnh như núi, chồng chất hướng về phía Lục Nguyên đè xuống.

    Động Tự Hành dùng đến vẫn là Đồng Phệ Kiếm Lưu.

    Người của Đồng Chi Văn Minh đấu với người của Kiếm môn không tự chủ được luôn dùng đến Đồng Phệ Kiếm Lưu.

    Đồng Phệ Kiếm Lưu của Đồng Tự Hành cũng không sai biệt lắm nhưng lại tàn độc hơn.

    Quả thực nghe rợn cả người.

    Nếu quả thật bị người này đánh trúng một phát thì sẽ bị trọng thương ngay.

    Mà Đồng Bạch lại là đệ tử chân truyền của Đồng Vân Sầu, sư huynh của Kiếm Tuệ, dùng vẫn là Động Phệ Kiếm Lưu.

    Nhưng Đồng Phệ Kiếm Lưu của y lại nhẹ nhàng nhưng quỷ dị, rất đáng sợ.

    Rất tốt!

    Lục Nguyên trong lòng thầm nhủ một tiếng.

    Chính mình muốn xem chính là càng nhiều biến hóa của Đồng Phệ Kiếm Lưu.

    Đồng Phệ Kiếm Lưu là một chiêu thức có tính uy hiếp tương đối lớn với Kiếm môn.

    Chính mình lúc trước muốn học một chút, nhưng sau này lại không thành.

    Lục Nguyên thực lực của bản thân đã đạt tới Luân Hồi thiết tắc, Âm dương thiết tắc, Không gian thiết tắc.

    Ba thiết tắc thi triển ra, nếu ứng nghiệm thì đối phó với ba người này cũng không quá khó khăn.

    Chương 922: Trong Khu rừng Tương Ngộ. (3)

    Mắt thấy vậy, Nạp Lan Đức đầu ngón tay bắn ra một vòng độc dược, thẳng đến Lục Nguyên.

    Y cũng không phải là không có chuẩn bị.

    Bởi vì muốn giết kẻ thù lớn như Lục Nguyên, y đã chuẩn bị rất nhiều.

    Mà Đồng Bạch cũng quát lên một tiếng, trong tay áo của y run lên, lập tức một văn tự lao thẳng đến Lục Nguyên.

    Đây là một đoạn chữ.

    Đoạn chữ này đánh vào thân thể Lục Nguyên, lập tức khiến cho pháp lực trong thân thể Lục Nguyên bị cắt đứt, rất khó chịu.

    Đồng Bạch là thủ lĩnh trong ba người.

    Đồng Bạch một tiếng hú dài, Đồng Tự Hành lập tức tế ra một văn tự.

    Chỉ thấy một văn tự đánh ra, cũng là một đoạn chữ, lao thẳng vào người Lục Nguyên, có thể khiến cho pháp lực Lục Nguyên không thể phát tác.

    Còn động tác của Đồng Tự Độc cũng không chút chậm hơn so với Đồng Tự Hành.

    Đồng thời cũng là một văn tự được đánh ra.

    Đây là một tục chữ, đánh vào người Lục Nguyên, khiến cho pháp lực trong người Lục Nguyên loạn chuyển.

    Hơn nữa, thỉnh thoảng hai cái văn tự trên hư không phát ra hào quang.

    Hai văn tự kết hợp lại phát ra sức mạnh cường đại hơn.

    Lúc này Lục Nguyên đã luyện thành Hành vân lưu thủy, quay mắt nhìn về phía ba văn tự cũng cảm thấy khó khăn.

    Dù sao cũng là một chọi ba.

    Hơn nữa đối phương lại là tổ hợp văn tự.

    Tổ hợp văn tự có thể nói là sức mạnh lớn lao.

    Nạp Lan Đức, Đồng Tự Hành, Đồng Tự Độc, Đồng Bạch đều nhìn Lục Nguyên đang dần đi vào con đường chết.

    Bọn họ không tin công kích như vậy thì không đối phó được Lục Nguyên.

    Bốn người bọn họ, bất luận người nào cũng đều muốn giết Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cũng cảm thấy thế công ngất trời.

    Đối thủ tấn công rất mạnh, mạnh hơn những đối thủ trước kia mình đã gặp qua.

    Công kích như vậy quả thực là kinh hãi nhất thời.

    Nhưng, muốn đối phó chính mình cũng hoàn toàn không có khả năng.

    Lục Nguyên biểu hiện ra bộ dạng chống đỡ hết nổi.

    Trên thực tế hắn đã tế ra Thôn Kim Chi Long.

    Bởi vì có kinh nghiệm của Thôn Mộc Chi Long, cho nên Thôn Kim Chi Long được chỉ huy một cách dễ dàng.

    Phải biết rằng Thôn Kim Chi Long có thể khắc chế tất cả những văn tự thuộc kim hệ văn minh.

    Người của Đồng Chi Văn Minh sở hữu văn tự đều là kim hệ.

    Cơ bản không có ngoại lệ.

    Nếu như mình đoạt được Hỗn khí tức thì xem như có bữa tiệc lớn rồi.

    Nếu như hắn không luyện thành Thôn Kim Chi Long thì chưa hẳn đã nuốt trôi được bữa tiệc lớn này.

    Cho nên nhóm người này tới đây cũng vừa lúc, không nhanh không chậm.

    Thật sự là một bữa tiệc rất lớn.

    Lục Nguyên cười lạnh trong lòng.

    Hiện tại đang là một phen kịch chiến.

    Đồng Tự Hành, Đồng Tự Độc, Đồng Bạch ba người thuộc Đồng Chi Văn Minh đang tiến hành kịch liệt tấn công Lục Nguyên.

    Ba người bọn họ, ai cũng đều muốn giết chết Lục Nguyên.

    Có người muốn đem Lục Nguyên đi đốt đèn, có người muốn đem Lục Nguyên đi làm nô lệ.

    Bọn họ quả nhiên là hung ác cực kỳ.

    Trong lúc nhất thời bọn họ muốn bắt nhanh Lục Nguyên.

    Đoạn, đoạn, tục.

    Ba chữ to Đồng Chi Văn Minh áp đặt trên người Lục Nguyên.

    Lục Nguyên lúc này chỉ cảm thấy vô tận thống khoái.

    Cái này gọi là khai trương đại cát.

    Thôn Kim Chi Long của mình vừa mới khai trương liền có thể nuốt luôn ba cái văn tự của Đồng Chi Văn Minh.

    Thật sự là thống khoái!

    Thôn Kim Chi Long vẫn còn trong cơ thể Lục Nguyên, cũng không hiện ra bên ngoài.

    Nhưng trong người chính là mãnh liệt rống lên một tiếng, đem đoạn chữ kia ăn sạch, một chút cũng không biến hóa ra bên ngoài.

    Đây chính là chỗ tốt của Thôn Phệ Chi Long, có thể ẩn nấp, khiến người sử dụng văn tự không phát giác được.

    Sau khi nuốt lấy đoạn chữ, Lục Nguyên có thể cảm giác rõ ràng Thôn Kim Chi Long của mình trưởng thành hơn một chút.

    Lại một ngụm hướng về đoạn chữ tiếp theo.

    Nhưng lúc này tục chữ lại lóe hào quang, đem đoạn chữ kia cứu trở về.

    Thôn Kim Chi Long lập tức tức giận.

    Miếng thức ăn vừa rơi đến miệng lại bị mất.

    Một miếng thức ăn nhỏ nhoi như vậy mà dám đoàn kết với nhau.

    Thôn Kim Chi Long trong miệng phát ra một vòng xoáy.

    Vòng xoáy này lần đầu tiên hình thành đã công kích trực tiếp đoạn chữ thứ hai cùng với tục chữ.

    Cái này phát ra vô cùng ma lực, chặt đứt liên hệ giữa đoạn chữ và tục chữ.

    Khi hai chữ này bị cắt đứt liên hệ, Thôn Kim Chi Long cũng đã nới rộng ra, hướng phía đoạn chữ cắn xuống dưới.

    Đoạn chữ đã bị Thôn Kim Chi Long nuốt vào trong miệng, vẫn còn đang giãy dụa.

    Kết quả bị Thôn Kim Chi Long cứ thế mà tiêu hóa mất.

    Thôn Kim Chi Long lại xoay người một cái, đến bên cạnh tục chữ, đem tục chữ đang sống sờ sờ nuốt mất.

    Sau khi nuốt xong ba Đồng Chi Văn Minh văn tự, Thôn Kim Chi Long đã lớn mạnh hơn rất nhiều.

    Xong rồi sao?

    Lục Nguyên cảm giác vẫn chưa xong.

    Thôn Kim Chi Long nuốt ba văn tự, trong cơ thể không ngừng chiết xuất.

    Lục Nguyên dùng thần thức quét qua, đột nhiên phát hiện, trong cơ thể của Thôn Kim Chi Long là ba văn tự Đoạn, Đoạn, Tục, nhưng văn tự này không phải là Đồng chi văn tự mà là Kiếm đạo văn tự.

    Đây là có chuyện gì?

    Vừa rồi bọn họ đánh ra rõ ràng là Đồng chi văn tự.

    Hiện tại như thế nào lại biến thành Kiếm đạo văn tự?

    Lục Nguyên cảm thấy vô cùng khó hiểu.

    Kỳ thật thì chuyện này cũng không tính là phức tạp.

    Phó chủ Đồng Chi Văn Minh nắm trong tay cũng không phải là những văn tự khác, lại càng không phải là văn tự của ngoại giới, mà là văn tự vô cùng uy lực.

    Văn tự đó được xưng là Duệ tự.

    Duệ tự này chính là một trong những Kiếm đạo văn tự sơ đẳng nhất.

    Tuy Duệ tự không phải là một trong những kiếm tự mạnh nhất trong Kỷ nguyên, nhưng cũng được xem là rất mạnh.

    Nhưng phó chủ của Đồng Chi Văn Minh không dám dùng đến Duệ tự.

    Ông ta muốn chính mình danh chính ngôn thuận, cho nên đã sáng chế ra Hóa Kiếm Quy Đồng.

    Hóa Kiếm Quy Đồng của ông ta rất thần kỳ, huyền diệu, có thể ngụy trang Duệ tự.

    Vì vậy, Duệ tử trong Kiếm đạo văn tự cũng chính là văn tự Đồng tự.

    Hơn nữa, ông ta cũng đem chân nguyên toàn thân hoàn toàn chuyển hóa thành Đồng chi chân nguyên.

    Hóa Kiếm Đồng Quy của ông ta quả nhiên là một môn kỳ học.

    Cũng không biết ông ta đã sáng chế ra môn kỳ học này như thế nào.

    Rõ ràng là có thể lừa gạt thiên.

    Từ đó về sau, ông ta không hề bị hồng hoang áp chế.

    Phó chủ của Đồng Chi Văn Minh quả nhiên là một đời kiêu hùng, có thể lừa gạt cả trời.

    Phó chủ của Đồng Chi Văn Minh đã dùng đồng tự giả mạo, sinh ra một văn tự khác, tất nhiên cũng là đồng đạo văn tự.

    Chỉ là, đáng tiếc, cái gọi là đồng đạo văn tự cũng chỉ là biểu hiện ra mà thôi.

    Trên thực tế thì sao?

    Kiếm đạo văn tự chỉ là sự lừa gạt của Phó chủ Đồng Chi Văn Minh.

    Cơ hồ tất cả mọi người của Trung Ương Thiên Triều, ngay cả bản thân người của Đồng Chi Văn Minh cũng không biết cái này thuộc về Kiếm đạo văn tự.

    Hôm nay bọn họ gặp phải Lục Nguyên.

    Thôn Kim Chi Long chính là đoạt thiên mà tạo hóa tạo ra.

    Sau khi tiễn luyện thì tiễn ra được Kiếm đạo văn tự.

    Lục Nguyên không hiểu rõ chân chính sự tình trong đó.

    Tuy nhiên, hắn cũng cảm thấy vui mừng trong lòng.

    Tự dưng lại được ba cái Kiếm đạo văn tự, tất nhiên là phải cao hứng cực kỳ.

    Lục Nguyên đem ba văn tự này vuốt vuốt, dùng thần thức thăm dò vào đoạn chữ chính giữa.

    Trong đoạn chữ đó, Lục Nguyên dùng thần thức tiến vào bên trong, liền gặp phải một bóng người cực lớn.

    Bóng người này chỉ sợ có thân hình to hơn mười vạn trượng.

    Bóng người này vô cùng có khí phách.

    Bóng người này tựa hồ như trong nháy mắt có thể diệt thiên.

    - Xâm nhập vào trong, rõ ràng là muốn chết.

    Một đại ý thức cường đại đập vào ý thức của Lục Nguyên, khiến cho Lục Nguyên cảm thấy được cấp bậc của người này gấp năm, sáu lần mình, cũng giống như là bị chạm điện.

    Lục Nguyên có thể khẳng định một điều.

    Nếu như thần thức của mình không phải đạt được độ cao cảnh giới thứ sáu thì chỉ sợ là sớm bị oanh chết rồi.

    Lục Nguyên lập tức thối lui khỏi đoạn chữ.

    Lục Nguyên cũng đã minh bạch vị đại nhân vật này chính là Phó chủ Đồng Chi Văn Minh.

    Đây không phải nói Phó chủ Đồng Chi Văn Minh lưu lại ở chỗ này, mà là ông ta lưu lại nhiều thần niệm của mình trong tất cả những văn tự mà ông ta sáng chế ra.

    Đây chính là tránh cho những văn tự của mình không phản bội.

    Loại tình huống này, Lục Nguyên tất nhiên là không cho phép.

    Nếu nói như vậy thì cứ đến đây.

    Lục Nguyên lập tức đem ba văn tự này một lần nữa ném vào trong Thôn Kim Chi Long, tiếp tục để cho Thôn Kim Chi Long luyện hóa.

    Phen này Thôn Kim Chi Long sẽ luyện hóa thành khí tức Kiếm đạo văn tự tinh khiết nhất.

    Thần niệm của Phó chủ Đồng Chi Văn Minh vẫn ở trong đó.

    Tất nhiên là hắn đấu không lại Phó chủ Đồng Chi Văn Minh, nhưng nếu đem chữ này hủy diệt đi thì thần niệm của ông ta tương đương hủy diệt theo.

    Lục Nguyên lập tức phát hiện tác dụng của khí tức Kiếm đạo văn tự.

    Nhìn thấy văn tự hiện ra trên kiếm đạo của mình, Lục Nguyên lập tức tế ra Đốn, Tiền, Tham, Ma, Tuệ năm chữ, nuốt lấy khí tức của ba Kiếm đạo văn tự.

    Trong lúc nhất thời, năm chữ này lớn thêm không ít.

    Cũng tức là nói, sau này nếu như mình đụng phải Đồng chi văn minh văn tự, một khi hấp thu hóa thành khí tức Kiếm đạo văn tự có thể tăng cường Kiếm đạo văn tự của bản thân, khiến cho Kiếm đạo văn tự của bản thân càng ngày càng mạnh.

    Năm Kiếm đạo văn tự mình sau khi hấp thu trở nên mạnh mẽ không ít.

    Đồng chi văn minh văn tự toàn bộ có thể dùng để tăng cường Kiếm đạo văn tự cho mình.

    Mà văn tự văn minh khác thì không có tác dụng như vậy.

    Bởi vì đồng bản thân là kiếm, một khi bị Thôn Kim Chi Long luyện hóa thì tất cả đều là khí tức kiếm đạo.

    Lục Nguyên thống khoái mỉm cười dù trước đó căn bản không nghĩ tới chuyện này.

    Lục Nguyên coi như triệt để hiểu được Thôn Kim Chi Long.

    Thôn Kim Chi Long có tác dụng nuốt hết những Kim hệ văn tự.

    Nếu gặp phải Đồng chi văn tự thì còn có thể gia tăng văn tự kiếm đạo của mình.

    Mộc Hệ Chi Long có thể nuốt hết những Mộc hệ văn tự, còn có thể dùng Dược chi văn tự khí tức tăng cường kiếm thánh cho mình.

    Hấp thu dược chi văn minh văn tự càng nhiều, thanh thánh kiếm của hắn càng thêm mạnh.

    Như thế tuần hoàn xuống dưới, chính mình sẽ là vạn độc bất bại.

    Vô Tướng Thôn Phệ bí quyết thật sự là một môn học bá đạo đến cực điểm.

    Huyền diệu đến thần thông.

    Trước và sau khi luyện thành có sự cường đại khác nhau vô cùng.

    Rất tốt!

    Lục Nguyên mở mắt, một đạo lưu quang hiện lên trong ánh mắt.

    Đồng thời tay trái duỗi ra, đem áp ba đoạn, đoạn, tục chữ rơi vào trong hồ.

    Ba chữ kia kỳ thật đã mất uy lực.

    Lục Nguyên tay trái giơ lên đã khiến cho ba chữ kia bị nát bấy.

    - Đồng chi văn minh văn tự cũng chẳng có gì hơn.

    Lục Nguyên không thèm đếm xỉa tới.

    Cái gì?

    Đồng chi văn minh văn tự rõ ràng đã bị Lục Nguyên làm cho nát bấy.

    Cái này?

    Nhìn xem những mảnh vụn của văn tự từ trong ngón tay theo gió bay đi.

    Nạp Lan Đức sắc mặt không khỏi biến đổi.

    Đồng Tự Hành thì ánh mắt mở lớn.

    Đồng Tự Độc há miệng thật to.

    Đồng Bạch ngược lị hút một hơi khí lạnh.

    Vốn vừa rồi bọn hắn còn chiếm thế thượng phong.

    Kết quả ở đâu trong nháy mắt lại sinh ra đột biến?

    Đoạn, Đoạn, Tục ba văn tự uy lực vô cùng rõ ràng bị Lục Nguyên làm nát thành những mảnh vụn.

    Điều này sao có thể?

    Loại tình huống cực kỳ quỷ dị này lại có thể phát sinh?

    Đồng Bạch phản ứng nhanh nhất, lại đánh ra một Đồng chi văn tự.

    Tạp chữ này của y có uy năng lớn lao, nhưng khi vừa mới rơi xuống đỉnh đầu Lục Nguyên, cũng đã bị hắn thoáng một cái làm cho nát bấy.

    Đồng thời, kiếm đạo văn tự khí tức lại hóa thành một liều thuốc bổ cho năm chữ Kiếm đạo văn tự của hắn.

    Lục Nguyên khóe môi cong lên.

    Thật sự là một bữa tiệc lớn!

    - Thủ đoạn của các ngươi chỉ có như vậy thôi sao?

    Thật sự là khiến ta phải thất vọng.

    Lại phá.

    Hơn nữa còn phá một cách rất nhẹ nhàng.

    Đồng Bạch, Đồng Tự Hành, Đồng Tự Độc ba người nhìn thoáng qua nhau.

    Đồng Bạch quát to một tiếng:

    - Không phải sợ!

    Chúng ta có Đồng Phệ Kiếm Lưu.

    Đồng Phệ Kiếm Lưu có thể khắc chế Kiếm môn.

    Hơn nữa chúng ta ba người hợp một, nhất định phải thắng được Lục Nguyên.

    Lập tức ba người phát ra công kích cuồn cuộn.

    Từng chiêu giống như kiếm lưu đã phát ra.

    Nhìn thấy tình huống này, trong khí thế tiến công ngập trời xung quanh, Lục Nguyên chỉ cười dài một tiếng:

    - Các người đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

    Cũng được, ta sẽ cho các ngươi triệt tiêu hết hy vọng, biết rõ cái gì gọi là sự chênh lệch.

    Cái gọi là Đồng Phệ Kiếm Lưu, nhưng trước mặt ta chẳng là cái gì.

    Hiện tại, cơ hội phản kích đã tới.

    Ba người này có Hỗn khí tức mà hắn muốn đoạt lấy.

    Đương nhiên, chính mình càng muốn chứng minh Đồng khi đụng Kiếm thì sẽ thua ra sao.

    Đồng tất nhiên không mạnh bằng Kiếm.

    Trong Trung Ương Thiên Triều, cơ hồ tất cả mọi người đều cho rằng, Đồng mạnh hơn Kiếm.

    Bất luận là người của Đồng Chi Văn Minh, hay là người của Kiếm môn, hay là người của môn phái khác.

    Đúng vậy, đại bộ phận người cũng biết rằng Kiếm rất mạnh.

    ỠKỷ nguyên trước, Kiếm rất mạnh mẽ.

    Nhưng ở Kỷ nguyên này, Đồng lại mạnh hơn Kiếm.

    Cho nên, mọi người đã sớm quên đi sức mạnh của Kiếm, mà chỉ nhớ đến sức mạnh của Đồng.

    Lục Nguyên lúc này đây chỉ muốn chứng minh Kiếm mạnh hơn Đồng.

    Đây là cuộc chiến chứng minh Kiếm.

    Điều này có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với hắn.

    Đồng Tự Hành, Đồng Tự Độc, Đồng Bạch ba người lúc này đều phát động tiến công mãnh liệt nhất.

    Bọn họ có lòng tin.

    Bởi vì Đồng Phệ Kiếm Lưu có tác dụng khắc chế kiếm pháp của Kiếm môn.

    Nhưng khi kiếm pháp của Lục Nguyên thi triển ra, bọn họ liền phát hiện mình đã sai mười phần.

    Lục Nguyên kiếm pháp đặc biệt cao, cao đến một trình độ không thể tưởng tượng nổi.

    Vừa rồi là thời điểm ba người bọn họ đang chiếm thế thượng phong.

    Còn bây giờ là Lục Nguyên.

    Một thanh kiếm đè nặng ba thanh đồng.

    Làm sao có thể?

    Đồng Tự Hành, Đồng Tự Độc, Đồng Bạch ba người đều cảm thấy không có khả năng.

    Ba người bọn họ thực lực thâm hậu, rõ ràng lại bị một thanh kiếm của Lục Nguyên chiếm thế thượng phong.

    Điều này sao có thể?

    Ba người liên tục thi triển ra tuyệt kỹ, muốn ba thanh đồng một lần nữa ngăn chận thanh kiếm của Lục Nguyên.

    Nhưng dưới tình huống như vậy cũng không có cách nào xử lý.

    Kiếm vẫn đè nặng lên đồng.

    Đồng giống như Du long, còn Kiếm giống như Thiên long.

    Đồng giống như kình, còn Kiếm giống như sa.

    Đồng giống như cây đại thụ, còn Kiếm giống như tề thiên.

    Đồng giống như nước chảy còn Kiếm lại như Đại giang.

    Đồng như nghiêm, Kiếm như mạc.

    Bất luận như thế nào, bất luận là Đồng Tự Độc, Đồng Tự Hành, Đồng Bạch ba ngươi biến hóa như thế nào, Lục Nguyên vẫn dùng kiếm của mình gắt gao đè nặng ba thanh đồng của bọn họ.

    Kiếm cùng với Đồng trên không trung tung ra không biết bao nhiêu năng lượng dư.

    Năng lượng dư này khiến bốn phía như được bình định.

    Đồng Tự Độc, Đồng Tự Hành, Đồng Bạch ba người đều cảm thấy trầm xuống.

    Bọn họ tuyệt đối không ngờ.

    Ba người liên thủ, rõ ràng lại bị một mình Lục Nguyên áp chế.

    Đây chính là liên thủ của ba Hỗn Động Cảnh bát trọng thiên.

    Pháp lực của ba người so với Lục Nguyên còn muốn cao hơn.

    Ba người dùng đồng có thể khắc chế kiếm của Lục Nguyên.

    Như thế nào hiện tại hết thảy đều trái ngược?

    Lục Nguyên cười một tiếng:

    - Đồng Bạch, ngươi là người thứ nhất.

    Thủ công hướng đến Đồng Bạch, hiển nhiên là muốn bắt Đồng Bạch khai đao.

    Đồng Bạch cũng là một người rất cao minh, không hổ danh là đệ tử của Đồng Vân Sầu, cũng không hổ danh là sư huynh của Kiếm Tuệ.

    Khi nhìn thấy khí thế tấn công của Lục Nguyên cũng không chút hoang mang, tuyệt đối trấn định:

    - Ngươi có biết hay không, tất cả những tư liệu về ngươi đều do sư đệ Kiếm Tuệ truyền cho ta.

    Sau đó ta phân tích lại, cho nên những chỗ biến hóa của ngươi đều bị ta nắm giữ.

    Ngươi giết không được ta đâu.

    Y cực kỳ bình tĩnh dùng đồng chống đỡ một kiếm của Lục Nguyên.

    Một cú ngăn cản thật tốt, cho thấy y đối với Lục Nguyên xác thực là quen thuộc.

    Y lại thao thao bất tuyệt:

    - Số liệu phân tích của ta có thể phân tích ra được chiêu tiếp theo của ngươi như thế nào, nhược điểm của ngươi ra sao.

    - Hết thảy mọi thứ đều trong đầu của ta.

    Đồng Bạch cực kỳ tự tin nói.

    - Vậy sao?

    Dưỡng Ngô kiếm của Lục Nguyên nhanh chóng công kích đến.

    Một kiếm tiếp một kiếm, như cuồng phong bạo vũ.

    Đồng Bạch chống đỡ cuồng phong bạo vũ của Lục Nguyên, trong nội tâm cảm thấy kinh dị cực kỳ.

    Lục Nguyên công kích thật nhanh.

    Tuy đã biết được tốc độ phân tích của Lục Nguyên, nhưng hiện tại muốn tiếp được cũng là thống khổ vô cùng.

    Đồng Bạch không ngừng bị Lục Nguyên công kích.

    Thời gian dần trôi qua, cảm thấy đôi tay mình run lên, phát hiện pháp lực của bản thân bắt đầu rối loạn.

    Đồng Bạch thật sự kinh hãi.

    Giờ phút này y phát hiện Lục Nguyên ngay từ đầu đúng là giống như tư liệu mình đã phân tích.

    Nhưng người này tựa hồ càng đánh càng mạnh, pháp lực càng lúc càng mạnh hơn.

    Hơn nữa, chiêu thức cũng ngày càng quỷ thần khó lường.

    Lúc mới bắt đầu, Đồng Bạch còn cảm thấy tự tin, nhưng sau này đã không còn sự tự tin nữa rồi.

    - Trảm!

    Lục Nguyên quát to một tiếng, chặt đứt đầu Đồng Bạch.

    Đồng thời kiếm khí đưa vào nội thể của y, làm nát bấy mỗi một tấc sinh cơ trong cơ thể. :

    - Thật đáng tiếc!

    Nói cho ngươi biết, đấu kiếm với ta là không xong.

    Lục Nguyên cười lạnh, mang theo một tia lãnh khốc.

    Đồng thời, bàn tay của hắn đã nắm giữ một trăm vạn thượng phẩm linh thạch, bảy mươi Truyền thuyết cấp linh thú, cùng với rất nhiều Hỗn khí tức, hai lượng phòng ngự kết tinh.

    Không tệ!

    Gia sản của Đồng Bạch không tệ.

    Về phần những cái gì ngoài gia sản như các loại tuyệt kỹ của Đồng Chi Văn Minh thì Lục Nguyên cũng không liếc mắt tới, thuận tay liền nhận được Kiếm chi pháp tắc không gian.

    Những thứ khác tạm thời bỏ qua.

    Nhưng Lục Nguyên lại phát hiện có rất nhiều Hỗn khí tức, lập tức bắt đầu ngưng luyện.

    Hỗn Động Cảnh lục trọng thiên lập tức xung kích Hỗn Động Cảnh thất trọng thiên Hỗn độn đại thành.

    Khi gia tăng Hỗn khí tức thì lượng tăng trưởng ở bản thân chính là thiên địa pháp tướng.

    Thiên địa pháp tướng tồn tại chính giữa không gian cá nhân.

    Hỗn Độn xuất hiện ngay trên mi tâm Thiên địa pháp tướng, đem tất cả những Hỗn khí tức của Đồng Bạch sáp nhập vào bản thân.

    Nhất thời chỉ cảm thấy tay trái của mình lập tức phát ra một mảnh Hỗn Độn hóa.

    Hiển nhiên, có thể đánh chết người có Hỗn khí tức.

    Sau khi luyện hóa xong, Lục Nguyên nhìn về phía Đồng Tự Hành và Đồng Tự Độc:

    - Đồng Bạch đã đi trước một bước, kế tiếp nên là các ngươi.

    Đồng Tự Hành và Đồng Tự Độc hai người nói không sợ là giả.

    Nhưng hai người là huynh đệ với nhau.

    Đồng Tự Hành quát to một tiếng:

    - Liên thủ!

    Hai người thi triển không còn là Đồng Phệ Kiếm Lưu nữa.

    Đồng Phệ Kiếm Lưu đã vô dụng rồi, tất nhiên là phải thi triển ra một bộ kiếm pháp liên thủ giữa hai người.

    Hai người liên thủ quá mức huyền ảo, hóa thành hai nửa vòng tròn.

    Hai nửa vòng tròn này hợp lại làm một, hóa thành một vòng tròn phòng ngự cực kỳ lợi hại.

    Vòng tròn à?

    Có sơ hở!

    Lục Nguyên lập tức phát hiện có một chỗ sơ hở.

    Trong nháy mắt, hắn đã đến trước chỗ sơ hở.

    Chỗ sơ hở này tạo nên là do hai huynh đệ liên thủ chưa được hoàn hảo.

    Lục Nguyên nhãn lực rất lợi hại, ra tay rất nhanh.

    Một kiếm đâm tới chính giữa Đồng Tự Hành, giết chết Đồng Tự Hành ngay.

    Sau khi giết chết Đồng Tự Hành, hắn nhận được chín mươi vạn thượng phẩm linh thạch, sáu mươi Truyền thuyết cấp linh thú, cùng với rất nhiều Hỗn khí tức, hai lượng phòng ngự kết tinh.

    Đồng Tự Độc liền muốn bỏ trốn.

    Muốn nói hiện tại Đồng Tự Độc không sợ là không có khả năng.

    Ba người liên thủ đã chết mất hai, y làm sao mà không sợ chứ.

    Đồng Tự Độc là loại người thích ngược đãi người khác, nhưng kỳ thật bên trong lại rất sợ chết.

    Đồng Tự Độc tốc độ trốn cực nhanh.

    Chiêu thức luyện tốt nhất của Đồng Tự Độc đó chính là chạy trốn.

    Y dùng chính là Đồng Đào Pháp.

    Loại Đồng Đào Pháp này là một kỳ môn chi pháp, lập tức binh khí của y đồng hóa thành chín cái.

    Hơn nữa, bản thân y lại hóa thành mười người, bỏ chạy về mười hướng.

    Nếu như trong tích tắc, y liền thuận lợi trốn đi.

    Đáng tiếc, Lục Nguyên thân hình lóe lên, thuấn di một kiếm trảm xuống một hóa thân.

    Liên tiếp thuấn di mười lần, nhanh như chớp đem Đồng Tự Độc đang sống chém chết ngay.

    Kỳ thật thì không rõ người nào mới chính là người thật, nhưng toàn bộ chém hết chẳng phải đơn giản hơn sao?

    Thuấn di vốn là một kỹ năng hữu dụng nhất.

    Sau khi giết chết Đồng Tự Độc, hắn liền nhận được một trăm vạn thượng phẩm linh thạch, bảy mươi hai Truyền thuyết cấp linh thú, cùng với rất nhiều Hỗn khí tức, hai lượng phòng ngự kết tinh.

    Đến tận đây, Đồng Tự Độc, Đồng Tự Hành, Đồng Bạch ba người đều bị Lục Nguyên ngay tại chỗ giết chết.

    Còn lại chỉ mình Nạp Lan Đức.

    Đó chính là người mà mình muốn giết nhất.

    Lục Nguyên sau khi giết xong Đồng Tự Hành, Đồng Tự Độc, Đồng Bạch ba người thì thản nhiên nhìn về phía Nạp Lan Đức, mỉm cười:

    - Nạp Lan Đức, ngươi nói ngươi rất thông minh, ta nhìn thấy một chút thông minh ngươi cũng chẳng có.

    Cái gì gọi là thiết kế cạm bẫy hại ta.

    Kết quả lại bị ta đối phó như vậy, giết chết ba người kia.

    Hiện tại đến phiên ngươi.

    Nạp Lan Đức sắc mặt lộ ra nét kinh hoàng:

    - Ngươi, ngươi sẽ không muốn giết ta.

    Ngươi nếu như không giết ta, ta sẽ làm nô lệ cho ngươi.

    Ta ở nước ngoài đã nhặt được một bảo vật.

    Y liên tục giải thích, muốn Lục Nguyên không giết y.

    Lục Nguyên mỉm cười:

    - Hiện tại xin tha thì có phải là quá muộn hay không, Nạp Lan Đức?

    - Hiện tại chính là lúc ta giết ngươi.

    Sau khi thuấn di, Lục Nguyên một kiếm chém về phía Nạp Lan Đức.

    Một kiếm này chém cái đầu chó của Nạp Lan Đức xuống.

    Trước khi kiếm của Lục Nguyên chém xuống người của Nạp Lan Đức, trên người Nạp Lan Đức nổi lên kim quang, đồng thời cả người y trở nên mờ ảo, trong suốt.

    Nạp Lan Đức nét mặt hiện lên nụ cười cợt:

    - Lục Nguyên, cho nên phải nói là ngươi đần.

    Ta gọi ba người của Đồng Chi Văn Minh đến đây, cũng chỉ là thử xem ba người bọn họ có thể giết được ngươi hay không.

    Tốc độ phát triển của ngươi quá nhanh.

    Ta sợ chậm trễ thời gian, cho nên lập tức đến vây giết ngươi.

    Hơn nữa, ta cũng đã chuẩn bị vạn toàn.

    Vạn nhất giết không thành công thì ta có thể dùng Truyền Tống Phù để chạy trốn.

    Ta ở nước ngoài có được một bảo vật, đó chính là Truyền Tống Phù.

    - Mà vừa rồi, cái gọi là cầu xin ngươi tha mạng cũng chỉ là lừa gạt ngươi, chỉ là kéo dài thời gian, thuận tiện đùa cợt ngươi mà thôi.

    Nạp Lan Đức trên mặt hiện ra nụ cười nhẹ nhõm:

    - Đầu óc ngươi quá ngu ngốc.

    Cho nên cũng chỉ nhiều lần bị ta lừa gạt.

    Y biết mình có Truyền Tống Phù nên căn bản không sợ.

    Nhưng trong nháy mắt, thân thể vốn mờ ảo của y lại hồi phục.

    Đây là có chuyện gì?

    Truyền Tống Phù mất đi hiệu lực?

    Làm sao có thể?

    Truyền Tống Phù không có khả năng mất đi hiệu lực.

    Lục Nguyên nở nụ cười thản nhiên:

    - Bị ngươi trốn thoát một lần, còn có thể để ngươi trốn lần thứ hai sao?

    Cái gọi là Truyền Tống chính là một loại không gian truyền tống.

    Ta tuy không thể chế tác ra Truyền Tống Phù, nhưng làm mất đi hiệu lực của không gian thì cũng không khó.

    Đại cục đã định!

    Thắng bại đã phân!

    Sinh tử đã chia.

    Kỳ thật thì Lục Nguyên vẫn còn đùa giỡn với Nạp Lan Đức.

    Lục Nguyên kiếm đã giơ lên, đem đạo kim quang phòng ngự mà đâm rách.

    Một kiếm cuối cùng đã bắt đầu.

    Đây là kiếm muốn giết chết Nạp Lan Đức.

    Nạp Lan Đức rốt cuộc không còn bình tĩnh được nữa.

    Y kêu lên the thé:

    - Tha mạng cho ta!

    Mặt đất trắng như tuyết đã bị máu tươi nhuộm đỏ.

    Cây cối xung quanh hầu như đã bị phá hư không còn.

    Vốn tuyết trắng đã sớm bị quét hết, chỉ là chính giữa không gian chi địa không ngừng rơi xuống một đống tuyết trắng.

    Sát khí có thể bao trùm đại địa.

    Nạp Lan Đức giọng nói truyền tới:

    - Tha mạng cho ta.

    Ta còn rất nhiều bí mật cần nói cho ngươi biết.

    Còn có bảo vật, bảo vật.

    Nạp Lan Đức là nhị quốc chủ Đại Dung quốc, một trong những kẻ thống trị ở nước ngoài, kinh nghiệm lịch lãm, thân kinh bách chiến.

    Chiến lực và mưu trí đều cực kỳ mạnh.

    Chiến diện chiến đấu cùng mưu lược bố cục đều rất cao minh.

    Nhìn thấy Lục Nguyên cơ biến chồng chất, luân phiên tính toán Lục Nguyên.

    Thậm chí thực lực tuy không bằng Lục Nguyên, nhưng vẫn tính toán.

    Rốt cuộc phát ra âm thanh cầu xin.

    Lúc này đây không còn là biểu diễn nữa.

    Bởi vì đây đã là con đường tuyệt lộ.

    Đồng bọn mà y mang đến đều bị Lục Nguyên giết chết.

    Mà Truyền Tống Phù y cậy vào cũng bị Lục Nguyên phá vỡ.

    Y xác thực đã không còn đường thoát, chỉ còn biết cầu xin tha thứ.

    Nhưng khi y cầu xin cũng đưa ra một hứa hẹn, muốn Lục Nguyên tha cho y một mạng.

    Bá chủ một đời ở nước ngoài, lại trở nên nhỏ bé dưới thân kiếm.

    Nhưng đáng tiếc, Lục Nguyên một kiếm cuối cùng đã vung xuống.

    Trong tích tắc, kiếm quang chiếu đến nhuộm đỏ tuyết trắng.

    Kiếm và tuyết tựa hồ dung nhập làm một chỗ.

    Rốt cuộc chẳng phân biệt được lẫn nhau.

    Lục Nguyên căn bản không quan tâm đến lời cầu xin tha mạng của Nạp Lan Đức.

    Nhìn thấy một kiếm này, Nạp Lan Đức cũng biết mình thương lượng không có tác dụng.

    Tính mạng của y lúc này sắp nhận lấy một uy hiếp kinh khủng nhất.

    Nạp Lan Đức vận lực toàn thân, đánh ra tuyệt học mạnh nhất của mình Nạp Lan Song Vô Thức.

    Hai nửa trường đao lóe sáng lên, từ trong tay áo của y dần hiện ra, trên không trung hóa thành phòng ngự mạnh nhất.

    Tuyệt chiêu Nạp Lan Vô Song Thức của Nạp Lan Đức, nghe qua thì thật là một chiêu thức uy mãnh.

    Nhưng kỳ thật lại là một chiêu thức tà độc.

    Trong tay áo lúc cùng người giao thủ đã phát ra độc dược, nhưng khi nhìn thấy khí thế cường đại của Lục Nguyên, căn bản cũng không kịp đưa ra những thủ đoạn đùa bỡn, cũng chỉ có thể bị động phòng ngự.

    Đúng lúc này, toàn thân Nạp Lan Đức đột nhiên chấn động, lập tức dừng lại.

    Y đã bị khí phách tầng thứ sáu của Lục Nguyên trực tiếp chấn nhiếp, căn bản không thể động đậy.

    Kiếm quang nhanh chóng đột nhập vào trong tuyệt chiêu của Nạp Lan Đức, cắt ngay đầu của Nạp Lan Đức.

    Kiếm đã dừng lại.

    Giờ khắc này, máu đã dính vào kiếm, nhưng đã bị tuyết rửa đi.

    Dưỡng Ngô Kiếm Tiên vẫn sáng ngời như nước, trắng nõn giống như chưa hề dính máu.

    Cái gọi là Nhị quốc chủ Đại Dung quốc vào lúc này đối diện với Lục Nguyên, ngay cả một chiêu cũng không tiếp được.

    Lục Nguyên có chút cảm khái.

    Lúc ấy, tại Đại Dung quốc, chính mình ngay cả một chiêu của Nạp Lan Đức cũng không tiếp được.

    Nhưng khi mình ở Trung Ương Thiên Triều thì thật sự đã trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều.

    Cánh tay khẽ động, Dưỡng Ngô kiếm tiên đã được thu vào trong vỏ.

    Hắn hừ lạnh một tiếng:

    - Giết ngươi thì những bảo vật của ngươi cũng đều là của ta.

    Rốt cuộc hắn đã giết chết Nạp Lan Đức.

    Kẻ thù mạnh nhất của hắn ở nước ngoài đã chết.

    Trong lúc nhất thời, hắn suy nghĩ lung tung, tựa hồ như nhớ tới thời điểm khi hắn còn ở nước ngoài.

    Khi đó, đối thủ Mạc Tử Hạc, Phó Trùng đều là do Nạp Lan Đức sai khiến, nên cũng là kẻ thù của hắn.

    Khi đó, Nạp Lan Đức cố ý bài xích không cho hắn được tham gia huấn luyện.

    Hiện tại, người này rốt cuộc đã chết dưới kiếm của mình.

    Cừu hận đã theo cái chết của Nạp Lan Đức mà trôi đi.

    Lục Nguyên bắt đầu vơ vét chiến lợi phẩm.

    Trong không gian pháp tắc của Nạp Lan Đức có rất nhiều chiến lợi phẩm.

    Hơn bảy mươi vạn linh thạch thượng phẩm, sáu mươi Truyền thuyết cấp linh thú, hai lượng phòng ngự kết tinh, rất nhiều Hỗn khí tức.

    Cũng tức là nói, bản thân hắn sau trận chiến này đã lấy được tổng cộng ba trăm sáu mươi vạn thượng phẩm linh thạch, tám lượng phòng ngự kết tinh, hai trăm sáu mươi Truyền thuyết cấp linh thú, cùng với đại lượng Hỗn khí tức.

    Có thể nói là một thành quả chiến đấu phong phú.

    Hắn bắt đầu đếm chiến lợi phẩm.

    Sau đó bắt đầu phân loại chiến lợi phẩm.

    Trong chiến lợi phẩm của Nạp Lan Đức, còn có một quyển sách mỏng, ghi lại việc kết giao với các bằng hữu.

    Ví dụ như kết giao với người nào thì bỏ ra bao nhiêu linh thạch.

    Thông qua quyển sách, hắn phát hiện người này không có một bằng hữu thật tình nào.

    Vậy mà y nói mình kết giao rộng lớn.

    Thật đúng là buồn cười!

    Trong chiến lợi phẩm của Nạp Lan Đức còn có một đao pháp bí tịch.

    Vốn khi Nạp Lan Đức tiến vào Trung Ương Thiên Triều trước đó đã gặp được kỳ ngộ, nhận được truyền thừa của một cổ đạo khách, khiến cho y đạt được cảnh giới này.

    Đao pháp bí tịch đối với y đương nhiên là không có dùng.

    Nhưng trong truyền thừa của Trung Cổ đao khách còn có hơn mười trương Truyền Tống Phù.

    Mỗi một trương Truyền Tống Phù đều rất đáng giá.

    Hiện tại rõ ràng có hơn mười trương, coi như cũng là một sự phát tài.

    Khi xem qua chiến lợi phẩm của ba người Đồng Chi Văn Minh, phát hiện có chiêu thức Đồng Phệ Kiếm Lưu.

    Lục Nguyên nhìn qua một lần, trong lòng tĩnh lặng suy nghĩ đến phá pháp của những chiêu thứ này.

    Sau đó bản bí tịch này cũng bị ném qua một bên.

    Sau khi thu lấy những chiến lợi phẩm cơ bản, những đồ vật khác cơ bản không quan tâm.

    Lục Nguyên khoanh chân ngồi xuống.

    Hắn chỉ mới tiêu hóa Hỗn khí tức của một người.

    Ba người còn lại hoàn toàn chưa tiêu hóa hết.

    Hiện tại đã đến lúc luyện hóa rồi.

    Trong thiên địa pháp tướng của bản thân, tay trái đã luyện thành một trạng thái hỗn độn.

    Muốn đạt tới tầng thứ bảy Hỗn độn đại thành, toàn bộ thiên địa pháp tắc phải pháp tướng hóa thành trạng thái Hỗn độn.

    Lục Nguyên bắt đầu luyện Hỗn độn khí tức.

    Đầu tiên hắn sử dụng Hỗn khí tức của Đồng Tự Hành, đem tay phải luyện thành trạng thái Hỗn độn.

    Kế tiếp bắt đầu luyện Hỗn khí tức của Đồng Tự Độc, đem phân nửa đùi phải hóa thành trạng thái Hỗn độn.

    Cuối cùng là luyện hóa Hỗn khí tức của Nạp Lan Đức.

    Khí tức của người này đem toàn bộ đùi phải hóa thành trạng thái Hỗn độn.

    Còn dư một cht thì hóa chân trái thành trạng thái Hỗn độn.

    Cũng tức là nói, hai tay hai chân của hắn đã luyện hóa thành.

    Chỉ có một nửa chân trái là không có hóa thành trạng thái Hỗn độn.

    Ngoài ra, đầu và thân thể vẫn chưa hóa thành trạng thái Hỗn độn.

    Cần phải giết chết ba bốn nhân vật Hỗn Động Cảnh, thất trọng thiên, bát trọng thiên, luyện hóa Hỗn khí tức của bọn họ thì mới có thể thành công.

    Khi đó Hỗn Động Cảnh thất trọng thiên Hỗn độn đại thành.

    Lục Nguyên phát hiện, trong chiến đấu, nếu thắng đối thủ thì có điểm tích lũy, nhưng giết chết đối thủ thì bị trừ năm điểm.

    Hắn đã thắng được ba mươi lăm điểm.

    Giết chết đối thủ bị trừ đi hai mươi điểm, còn lại mười lăm điểm.

    Cũng tức là nói, sau trận chiến này hắn đã có thêm mười lăm điểm, cộng với mười một điểm lúc trước tổng cộng là hai mươi sáu điểm tích lũy.

    Lục Nguyên mở mắt, nhìn về phía cánh đồng tuyết trắng.

    Bởi vì trận tuyết này đã khiến cho rất nhiều lá cây rơi xuống.

    Kế tiếp muốn tìm đối thủ cũng không khó.

    Lục Nguyên không ngừng phi hành trong khu rừng Tương Ngộ, tầm mắt quả nhiên so với lúc trước khoáng đạt hơn rất nhiều.

    Nhưng khi chưa tìm được đối thủ thì ngọc bài của hắn đã lên tiếng nhắc nhở:

    - Lần gặp thứ tư sắp bắt đầu, mau chuẩn bị.

    Lần gặp thứ tư sao?

    Lục Nguyên dừng bước, thu hồi khí lực.

    Mười giây sau, một cỗ chi lực không gian cường đại truyền đến.

    Trước mắt tựa hồ nhoáng một cái, Lục Nguyên phục hồi lại tinh thần.

    Lần trước hắn đều bị truyền tống đến một hốc cây, lúc này đây cũng vậy.

    Chưa đợi được bao lâu, đối thủ đã xuất hiện.

    Đối thủ đeo một cái mũ rộng vành, giống như vừa tới từ địa ngục.

    Kiếm ngục!

    Lần thứ tư của mình lại đụng phải người của Kiếm ngục!

    Tốt!

    Hắn cũng thật ngạc nhiên khi lần gặp thứ tư của mình, đối thủ lại là Kiếm ngục.

    Nếu là Kiếm ngục thì hắn cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

    Kiếm ngục cũng không tính là mạnh.

    Xem ra, nhất quyết gặp nhau rồi, chính mình có thể nhẹ nhàng có được thắng lợi, đạt được điểm tích lũy.

    Gã nam tử đeo mũ rộng vành, thâm trầm nhìn về phía Lục Nguyên:

    - A, là ngươi à?

    Kiếm ngục dùng thanh âm trầm thấp nói ra:

    - Không thể tưởng tượng được chúng ta lại gặp nhau lúc này.

    Cuối cùng cũng là ta đối phó với ngươi.

    Lục Nguyên nhịn không được cười lên:

    - Ngươi muốn đối phó với ta thật sự là buồn cười.

    Lục Nguyên xác thực có tư cách nói những lời này.

    Hiện tại Kiếm ngục muốn đối phó với Lục Nguyên kỳ thật là một chuyện vô nghĩa.

    Nói thật, hiện tại Kiếm ngục bất luận như thế nào cũng không thắng được Lục Nguyên.

    Kiếm ngục lắc đầu, nói:

    - Lúc này đây ta chẳng những muốn thắng ngươi mà còn muốn giết ngươi, chứng minh kiếm đạo của ngươi không siêu việt.

    Đúng rồi, ngươi khả năng không biết tại sao ta được xưng là Kiếm ngục phải không.

    Không sao, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là kiếm chi địa ngục.

    - Cùng với thân phận chân chính của ta.

    Những lời này của Kiếm ngục tựa hồ như y còn khó một thân phận khác.

    Y xuất ra một bộ pháp thần bí.

    Chân diện mục của người đàn ông này tựa hồ như chưa có lộ qua.

    Lục Nguyên không khỏi giật mình.

    Kiếm ngục này dường như có huyền cơ trong đó.

    Chính mình trước kia quá coi thường nhân vật mạnh nhất trong Kiếm đạo bát cực.

    Nhưng Lục Nguyên cũng chỉ cười dài một tiếng:

    - Cũng thế, mặc kệ trước kia ta không có thù oán với ngươi.

    Nhưng nay ngươi muốn giết ta, dám chỉ thanh kiếm vào ta thì liền đại diện cho một sự kiện.

    Ngươi phải chết trong tay của ta.

    Lục Nguyên cùng với người của Kiếm ngục hai tuyệt thế thiên tài tựa hồ như sắp có một trận chiến kinh người.

    Mà lúc này, trong Kiếm môn.

    Hiên Viên Chí Tôn Hiên Viên Vọng đang đứng chắp tay nhìn qua.

    Bên cạnh là Thượng Quan Chí Tôn.

    - Nam Cung của Kiếm ngục lần này cũng không phải vô duyên vô cớ muốn giết Lục Nguyên.

    Quan Chí Tôn lên tiếng.

    - Theo lý thì Nam Cung nên diệt trừ Lục Nguyên.

    Dù sao thân phận của Nam Cung không giống người thường.

    Tuyệt kỹ của y cũng không giống người thường.

    Hiên Viên Chí Tôn nói tiếp:

    - Y chính là khắc tinh của kiếm đạo chúng ta.

    Trong khu rừng Tương Ngộ lúc này đang tiến hành một hồi kịch chiến.

    Đây là lần gặp nhau thứ tư!

    Lúc này, Phong Chi Văn Minh Phong Nhị Thập Tự nhẹ nhàng bay xung quanh, Dược Chi Văn Minh Quý Hoa Đà hai tay cầm hai cây kim châm.

    Đồng Chi Văn Minh Đồng Nguyệt Bạch vừa lúc rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, thanh âm khàn khàn khó nghe, khiến cho địch thủ vô cùng khổ sở.

    Cổ Văn Minh Nghiêm Ngàn cũng đang tự tay đánh ra bí thuật.

    Nhiều trận kịch chiến đánh cho vô cùng kịch liệt.

    Trong một cái hốc cây.

    Lục Nguyên gặp Kiếm Ngục.

    Hai người này đều là tuyệt thế thiên tài Kiếm Môn.

    Đương nhiên, hiện tại hai người còn chưa bắt đầu giao thủ, vẫn còn đang nói chuyện với nhau.

    Lục Nguyên bây giờ cảm thấy rất hứng thú, tựa hồ như nhân vật của Kiếm Ngục thủy chung không hề lộ ra chân diện có lai lịch thần bí vô cùng.

    Lục Nguyên nhìn về phía Kiếm Ngục.

    Mà nhân vật Kiếm Ngục cũng đã tháo cái mũ rộng vành trên đầu xuống.

    Cái mũ rộng vành rơi xuống, lộ ra gương mặt của một người trẻ tuổi khoảng ba mươi tuổi.

    Khuôn mặt này có chút gầy, nhưng ánh mắt lại rất lợi hại.

    Cả người đứng đó giống như vô hình, nhưng giữa cái hư vô lại có một hương vị cổ quái.

    Đây là một loại hương vị tựa hồ như y là quan viên đang thẩm vấn và phán quyết phạm nhân ở dưới.

    Đây là bộ dạng của Kiếm Ngục sao?

    Cho dù có thấy được bộ dạng của y, Lục Nguyên cũng không phán đoán ra thân phận.

    Nét mặt Kiếm Ngục lạnh lùng:

    - Một cái tên khác của ta sẽ khiến ngươi nhớ rõ.

    Tên của ta là Nam Cung Tiềm.

    Nam Cung Tiềm!

    Lục Nguyên không khỏi khẽ giật mình.

    Nam Cung Tiềm!

    Đây không phải là danh tự của Nam Cung Chí Tôn sao?

    Kiếm Ngục là Nam Cung làm chủ.

    Đây là có chuyện gì?

    Kiếm Ngục nên là những đệ tử đồng với mình mới đúng.

    Nam Cung Chí Tôn là nhân tài đời trước.

    Trong lúc nhất thời, Lục Nguyên có chút không rõ ràng.

    Đúng rồi, Lục Nguyên nhớ ra rồi.

    Khi mình mới gia nhập Kiếm Môn, khi đó sư phụ đã giới thiệu cho mình biết, Kiếm môn có tổng cộng chin Chí Tôn, theo thứ tự là Hiên Viên Chí Tôn, Thượng Quan Chí Tôn, Nam Cung Chí Tôn, Đoan Mộc Chí Tôn, Thái Sử Chí Tôn, Bách Lý Chí Tôn, Hạ Hầu Chí Tôn, Công Dương Chí Tôn, Đông Dã Chí Tôn.

    Hơn nữa, khi nói về thế lực thì chính là Hiên Viên Chí Tôn, Thượng Quan Chí Tôn, Nam Chung Chí Tôn, Đoan Mộc Chí Tôn bốn người làm chủ một phương.

    Nhưng cho tới lúc này cũng chỉ thấy Hiên Viên Chí Tôn, Thượng Quan Chí Tôn, Đoan Mộc Chí Tôn đám người này mà không thấy Nam Cung Chí Tôn.

    Thậm chí sau này rất ít khi nghe nói đến Nam Cung Chí Tôn.

    Nghe nói Nam Cung Chí Tôn này rất ít khi xuất hiện.

    Thậm chí ngay cả đệ tử cũng không thu nhận.

    Lục Nguyên cho tới nay đối với Nam Cung Chí Tôn vẫn rất hiếu kỳ.

    Nhưng người này lại hiếm khi xuất hiện, căn bản chưa từng gặp qua.

    Nghe nói Nam Cung Chí tôn là người trẻ nhất trong Cửu Đại Chí Tôn.

    Mà bây giờ, ở trước mặt mình Nam Cung Chí Tôn và Kiếm Ngục lại là một người.

    Cái này!

    Chuyện gì đã xảy ra?

    Hai người này như thế nào lại là một người?

    Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm tùy ý nói:

    - Đoán chừng ngươi sẽ cảm thấy nghi hoặc.

    Kiếm Ngục và Nam Cung Chí Tôn rõ ràng là hai người, thế nào lại cùng một người.

    Kỳ thật thì hết thảy đều là Hiên Viên Chí Tôn xếp đặt mà thôi.

    Ta chính là Nam Cung Chí Tôn.

    - Về sau ta có một cơ hội đã đến được ngục tự.

    - Kết quả liền sáng tạo ra một thân phận Kiếm Ngục.

    -Kiếm Ngục và Nam Cung hai thân phận không ngừng hoán đổi.

    Bởi vì có than phận Kiếm Ngục nên có thể thường xuyên cùng thế hệ các người tiến hành các nhiệm vụ, đem tất cả những tinh anh trong giới các ngươi giết chết hết.

    Môn hạ Thái Sử Chí Tôn của các người có không ít tinh anh chết trong tay của ta.

    Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm dùng giọng điệu bình thản nói ra.

    - Thì ra là thế.

    Lục Nguyên nhẹ gật đầu.

    Hiện tại rốt cuộc đã hiểu hết.

    Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm vì sáng tạo ra thân phận Kiếm Ngục, lợi dụng các loại nhiệm vụ giết chết hết môn hạ tinh anh của Thái Sử Chí Tôn.

    Trách không được Thái Sử Chí Tôn đời kế tiếp không có nhân vật cường đại.

    Chỉ là Lục Nguyên có một điểm hiếu kỳ:

    - Ngươi có lòng tin giết được ta?

    Ta hoàn toàn khác với những đệ tử Kiếm Môn khác.

    Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm mỉm cười:

    - Ta đương nhiên là có lòng tin giết được ngươi.

    Ta cũng biết rõ ngươi bây giờ đã tăng lên Hỗn Động Cảnh lục trọng thiên.

    Theo như tư liệu phân tích về ngươi, ngươi có thể đối phó với nhân vật Hỗn Động Cảnh bát trọng thiên.

    Ta vừa vặn cũng là Hỗn Động Cảnh bát trọng thiên.

    Ta sở dĩ có lòng tin giết chết ngươi là bởi vì ta là Kiếm Ngục.

    Ta chính là Kiếm đạo Bát cực.

    - Ngục tự, đại diện chính Kiếm chi địa ngục.

    Kiếm chi địa ngục đối với những người khác thì vô dụng, nhưng đối với kẻ dung kiếm thì có tính áp chế to lớn.

    Ngươi rất khó tưởng tượng được.

    Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm cực kỳ tự tin nói.

    - Nói nhảm như vậy nhiều làm gì?

    Mau ra chiêu đi, để cho ta nhìn thấy Ngục tự của các ngươi có gì lợi hại.

    Lục Nguyên nói to.

    - Được thôi, để cho ngươi mãn nguyện.

    Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm sắc mặt trầm xuống, lập tức đánh ra một chữ.

    Đúng là Kiếm đạo văn tự “Ngục”.

    Chữ “Ngục” vừa xuất hiện, tựa hồ như có uy năng lớn lao.

    Một văn tự có uy lực mạnh như vậy sao?

    Lục Nguyên giống như đang xem một vở kịch vui, cũng không vội rat ay.

    Trên đỉnh đầu của y lộ ra một chữ “Ngục” vô cùng uy nghiêm.

    Trong nháy mắt, Lục Nguyên chỉ cảm thấy chính mình được đặt trong một hoàn cảnh rất kỳ quái.

    Trước mặt của hắn hiện ra một chỉ tu la.

    Chỉ tu la này không phải là chỉ tu la của Đông Dã Huyền mà hắn đã giết chết sao?

    Tại sao lại ở chỗ này?

    Nhưng cái chỉ tu la này chỉ có bộ dạng của luyện khí kỳ tầng bốn, mình sợ cái gì chứ?

    Lục Nguyên trở mình, đem cái chỉ tu la này đánh nát bấy.

    Sau khi chỉ tu la bị đập nát, lại hai đối thủ xuất hiện trước mặt của mình.

    Hai đối thủ này một là Thượng Quan Thanh, một là Nam Cung Bạch.

    Tuy không quá quen thuộc nhưng là hai trong bỠthủ hạ của sư phụ Lý Nguyên Bạch.

    Sau khi sư phụ chết đi muốn đoạt hết tài sản của hắn.

    Kết quả bị hắn tự tay giết chết.

    Hai người này lại rõ ràng xuất hiện trước mặt hắn.

    Thượng Quan Thanh, Nam Cung Bạch sao?

    Hơn nữa, còn không đợi Lục Nguyên ra tay, bên cạnh hắn lại xuất hiện thêm mấy người nữa.

    Có đạo nhân của Huyết kiếm Tấn quốc.

    Đúng là người mà hắn đã giết chết trong Vô Sinh Di Cung.

    Đằng sau, hai nhân vật thình lình xuất hiện.

    Toàn thân một người này là một huyết bào dày đặc bao phủ.

    Đây không phải là Huyết Biến Kiếm Tiên sao?

    Người kia không phải là Huyến Minh Môn Trưởng lão Đồng Bách Niên sao?

    Trong Bắc Phong chi biến, ông ta muốn giết chết mình, nhưng lại bị mình giết chết.

    Còn có một người vóc người cao gầy, toàn thân như lửa.

    Không phải là Tư Mã Trường Bạch sao?

    Nhân vật chủ yếu của Bắc Phong chi biến.

    Còn những người khác không phải là Thập đại yêu ma sao?

    Lúc ấy, mười vạn yêu ma công kích Hoa Sơn, chính mình đã một địch mười, chém giết nhiều người trong Thập đại yêu ma.

    Bao gồm cả Hổ trưởng lão, Điện trưởng lão….

    Ồ, hai vị kia không phải là Huyền Minh Tiên Môn Phương Họa Tử hai người đã chết trong tay mình sao?

    Người đàn ông có đôi cánh xích hỏa, không phải là Xích Dực Yêu Vương chết trong tay hắn sao?

    Còn người trẻ tuổi có gương mặt tuấn mỹ tóc bạc không phải là Nguyên Lăng Thượng Nhân sao?

    Còn người trung niên nam tử không phải là Phương Tà đã chết dưới tay mình trong cuộc chiến Hoa Sơn sao?

    Còn người trẻ tuổi nông cạn không phải là Mạc Tử Hạc đã chết trong tay mình ở Đại Dung quốc sao?

    A, còn đây là Phó Dịch của Vô Song môn đã chết trong tay hắn ở Thái Hoàng Thiên.

    Chương 922: Trong Khu rừng Tương Ngộ. (4)

    Kia không phải là Nhâm Độc Yêu Vương sao?

    Lúc này lại đang tản ra vô tận khí phách.

    Người tòa ra một thân ma khí, không phải là Kiếm Ma sao?

    Bên cạnh còn có một người đong đưa cây quạt lông Kiếm Tuệ.

    Đây là Thái Cổ Văn Minh Thất Hoang Đồ.

    Thất Hoang tụ tập có bốn người.

    Cuối cùng là những người vừa mới bị giết chết cách đây không lâu, Nạp Lan Đức, Đồng Bạch, Đồng Tự Hành…

    Kỳ thật, ngoại trừ những nhân vật này còn có rất nhiều yêu ma.

    Những nhân vật này toàn bộ đều bị hắn giết chết.

    Những người này rõ ràng đã chết dưới tay của mình, như thế nào lại xuất hiện trước mặt của mình.

    Đây là có chuyện gì?

    Lục Nguyên cảm thấy khó hiểu, không rõ vì sao những người đã chết lại xuất hiện trước mặt, hẳn là do sức mạnh của chữ “Ngục” kia?

    Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm rốt cuộc lên tiếng:

    - Đúng vậy, đây chính là Kiếm chi địa ngục chân chính của ta.

    Chỉ khi đụng phải những kẻ dung kiếm thì mới có thể phát động địa ngục, đem những người đã chết từ địa ngục kéo về.

    Đương nhiên, không phải là để cho bọn họ phục sinh.

    Bọn họ đã bị ngươi giết chết, không có khả năng phục sinh.

    Đem bọn họ hóa ra chỉ là muốn thẩm vấn và phán quyết ngươi mà thôi.

    - Kiếm chi địa ngục đem tất cả những người mà ngươi đã giết đến thẩm lý và phán quyết ngươi, bắt ngươi đền tội.

    Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm không có nói nhiều.

    Một chiêu Kiếm chi địa ngục, đem tất cả những đối thủ bị Lục Nguyên giết chết lôi hết ra ngoài.

    Đối thủ nếu như giết nhầm một người tức là sẽ có nợ với người đó, và sẽ lộ ra sơ hở.

    Và Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm sẽ bắt lấy sơ hở này.

    Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm kỳ thật rất thất vọng.

    Lục Nguyên chỉ mới có giết một ít người, thật sự là còn rất ít.

    Nhưng không sao, Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm thật không tin, Lục Nguyên giết chết mỗi một người đều không có một chút xấu hổ nào, một chút lỗi lầm cũng không có.

    Y không tin những người đã chết đều là những người đáng bị giết.

    Kiếm chi địa ngục vốn là một tuyệt chiêu rất biến thái.

    Kiếm Ma, Kiếm Tuệ những người này trong lúc cùng Kiếm Ngục tranh hung, kết quả bị Kiếm chi địa ngục đánh cho tan tác, không còn dám cùng Kiếm Ngục tranh hùng, ngoan ngoãn thần phục dưới Kiếm Ngục.

    Một chiêu này có thể đối phó với kẻ dùng kiếm.

    Dùng để đối phó với những người khác là không thể được.

    Bằng không thì Kiếm Ngục càng thêm đáng sợ.

    Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm không tin Lục Nguyên không có giết sai một người không đáng chết nào.

    Cho nên, Lục Nguyên coi như xong đời.

    Khi dung ra chiêu Kiếm chi địa ngục, Lục Nguyên coi như xong đời.

    “Ngục” tự chính là một trong ba mươi hai chữ, văn tự có uy lực quyết đấu lớn nhất.

    Khu rừng Tương Ngộ, trong một hốc cây nào đó đang diễn ra một trận đánh liều chết.

    Hai đại cao thủ của Kiếm Môn lúc này đây đang tiến hành trận đấu sinh tử quyết định cao thấp.

    Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm, Nam Cung Chí Tôn, một người đàn ông có hai than phận cao quý.

    Mũ rông vành đã lấy xuống, ánh mắt như con cú nhìn Lục Nguyên.

    Chỉ cần Lục Nguyên lộ ra sơ hở gì thì liền triển khai thủ đoạn lôi đình ngay, sử dụng kiếm pháp ám sát cực kỳ đáng sợ.

    Đương nhiên Lục Nguyên sẽ không để lộ ra sơ hở.

    Ở thế giới này, làm sao có thể có một người không giết sai một người.

    Nếu giết sai một người thì sẽ có sơ hở.

    Cái này gọi là nhân quả báo ứng.

    Nếu như mình là chủ của Ngục tự thì hình phạt cũng do mình làm chủ.

    Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm đang chờ đợi thời cơ tốt nhất để giết chết Lục Nguyên.

    Mà Lục Nguyên cũng đang bị giam hãm trong Ngục tự.

    Lúc này đang đối mặt với những nhân vật đã chết dưới kiếm của hắn.

    Lục Nguyên chém ra một kiếm, chém chết Thượng Quan Thanh, Nam Cung Bạch, cùng với Mộ Dung Ám:

    - Ba người các ngươi muốn đoạt sản nghiệp của sư phụ ta.

    Như vậy còn chưa đủ, còn muốn nhiều lần ám toán ta.

    Nên bị giết chết.

    Một kiếm này tuyệt đối không mảy may áy náy.

    - Huyết Biến Kiếm Tiên cùng với Huyết Kiếm Lão Tổ các người.

    Các người dung ma đạo luyện công, tàn sát không biết bao nhiêu người vô tội.

    Vì bảo hộ hòa bình nhất phương, ta tất nhiên cũng phải giết chết các ngươi.

    Nói những lời này, Lục Nguyên chính khí nghiêm nghị.

    - Huyền Minh Tiên Môn, Huyền Họa Tử, Đồng Bách Niên các người chặn đường giết ta vì lợi ích của các người.

    Nên giết.

    Lục Nguyên quát to một tiếng, kiếm quang hiện lên, đem Huyền Họa Tử, Đồng Bách Niên đang ở trong hư không giết hết.

    Lục Nguyên lại một lần nữa nhìn về phía Tư Mã Trường Bạch.

    Đây là địch thủ lớn nhất trước năm ba mươi tuổi của hắn.

    Một kiếm đột nhiên chém ra, đem Tư Mã Trường Bạch cùng với ánh lửa chém Vỡ mất.

    - Tư Mã Trường Bạch gây nên chi loạn Bắc Phong.

    Đáng chết!

    Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm một kiếm chém nát bấy Thập đại trưởng lão yêu ma:

    - Công kích Hoa Sơn, nên diệt.

    Rất nhiều địch thủ của Hoa Sơn lại một lần nữa bị tiêu diệt thành tro bụi trong tay Lục Nguyên.

    Bất luận là Nguyên Lăng Thượng Nhân, Xích Dực Yêu Vương Phương Tà thì Lục Nguyên đều có lý do để giết họ.

    Bọn họ đã làm loạn Tấn quốc, giết chết không biết bao nhiêu phàm nhân tu sĩ, lại tấn công Hoa Sơn.

    Đặc biệt là Nhâm Độc, càng không chút lưu tình chém xuống.

    Ở Đại Dung quốc thì giết chết Mạc Tử Hạc.

    Ở Trung Ương Thiên Triều thì giết chết rất nhiều nhân vật như Phó Dịch, Kiếm Ma, Kiếm Tuệ, Thất Hoang Đồ Thất Hoang Tập, Thất Hoang Chiến, Nạp Lan Đức, Đồng Tự Hành, Đồng Tự Độc, Đồng Bạch.

    Bất luận là người nào, Lục Nguyên cũng không chút do dự chém nát bấy hết.

    Bởi vì những nhân vật này bản thân không có người nào tốt.

    Hơn nữa, đều là bọn họ trước muốn giết chết Lục Nguyên, nhưng lại bị hắn giết chết.

    Từng đạo bóng người bị Lục Nguyên trảm dưới kiếm.

    Từng đạo bóng người bị hủy diệt không sai.

    Còn Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm lúc này cũng cảm thấy khiếp sợ.

    Y vốn đứng ở một bên nhìn xem, chỉ cần Lục Nguyên lộ ra sơ hở thì y liền thừa dịp khe hở mà tiến vào, lấy đi sinh mạng của Lục Nguyên.

    Y nghĩ rằng tuyệt đối không có người nào là không giết sai một người, không bị nhân quả báo ứng.

    Kết quả rõ ràng lại xuất hiện chuyện này.

    Lục Nguyên giết chết những vong hồn này không hề áy náy.

    Chẳng lẽ hắn thật sự không có giết lầm một ai?

    Điều này sao có thể?

    Tại sao lại có người không giết sai một người nào?

    Con đường tu hành rất gian nan, dài đằng đẵng, phải dung tuế nguyệt để mà.

    Trong từng ấy năm, tại sao lại không giết lầm một người nào?

    Linh hồn cuối cùng do Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm dùng Kiếm chi địa ngục triệu hồi ra cũng đã bị Lục Nguyên chém nát.

    Lục Nguyên nhìn về phía Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm:

    - Kiếm Ngục, thật đáng tiếc!

    Kiếm chi địa ngục của ngươi ta đã lĩnh giáo.

    Ta cả đời này giết người không quá số lượng một trăm.

    Nhưng những người ta giết đều đáng chết.

    Ta chưa từng giết sai một người nào.

    - Ta giết mỗi người đều không thẹn với lương tâm, không phụ lòng người khác.

    Lục Nguyên đường hoàng nói.

    Mỗi lời nói đều khiến cho Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm phải khiếp sợ.

    - Hiện tại ngươi nên chịu chết đi.

    Rõ ràng thân là Chí Tôn, nhưng lại hóa thân thành đệ tử hạch tâm, mượn các loại nhiệm vụ để giết chết biết bao đệ tử tinh anh.

    Như thế là vô sỉ, đáng phải nhận lấy cái chết.

    Lục Nguyên quát to một tiếng.

    Sau khi phá vỡ Kiếm chi địa ngục, Lục Nguyên cả người khí thần đều ngưng trọng, một kiếm trực chỉ Kiếm Ngục.

    Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm tất nhiên là kinh ngạc vô cùng.

    Lục Nguyên rõ ràng có thể phá vỡ Kiếm chi địa ngục của y.

    Nhưng nhìn thấy công kích của Lục Nguyên, Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm cũng quát to một tiếng:

    - Kiếm chi địa ngục đã vô dụng thì dùng thân phận chính thức của ta, Nam Cung Chí Tôn, cho ngươi biết thế nào là sức mạnh của một Chí Tôn.

    Chí Tôn, hai chữ này vốn không thể nói đùa.

    Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm cũng dùng kiếm pháp bốn mùa.

    Y biết Lục Nguyên chưa luyện thành thời gian thiết tắc.

    Mà thời gian thiết tắc là do luân hồi thiết tắc cơ bản nắm giữ.

    Cho nên, khi sử dụng kiếm pháp bốn mùa, chính là mang hương vị của thời gian thiết tắc thi triển ra ngoài.

    Y khi ám sát người khác thường dùng phương pháp khiến thời gian ngừng lại rồi chấm dứt sinh mạng của đối thủ.

    Giờ khắc này, Lục Nguyên lập tức bị ngừng lại.

    Bởi vì khi thời gian ngừng lại thì cũng là lúc thiết tắc cường đại.

    Y thi triển công kích tàn độc nhất, nhanh nhất về phía Lục Nguyên, muốn lợi dụng Lục Nguyên bị thời gian thiết tắc làm cho dừng lại, đem Lục Nguyên giết chết.

    Nhưng y lúc này cũng bị chấn động.

    Bởi vì không chỉ là Lục Nguyên bị dừng lại, y cũngLục Nguyên trước đó một khắc thi triển ra khí phách tầng thứ sáu làm cho chấn nhiếp.

    Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm bị chấn động bởi khí phách tầng thứ sáu, lại một lần nữa thi triển kiếm pháp độc môn để giết chết Lục Nguyên.

    Trong khi Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm sắp công kích được Lục Nguyên, toàn thân Lục Nguyên bộc phát ra một sức mạnh luân hồi cường đại.

    Âm dương, không gian, tiểu nhân quả ba loại thiết tắc đồng thời bạo phát ra.

    Chẳng những đánh bay thời gian thiết tắc của Kiếm ngục, hơn nữa rất nhiều thiết tắc đã thi triển trên thân người của Kiếm Ngục.

    Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm bị rất nhiều thiết tắc áp chế, rất khó triển khai.

    Lục Nguyên dùng kiếm thi triển nhiều loại thiết tắc vây khốn Kiếm Ngục, sau đó hai tay vỗ một cái, làm cho Kiếm Ngục cứ thế mà bị đập thành một cái bánh thịt.

    Một cái bánh thịt thật ngon!

    Một Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm vừa rồi còn tràn đầy tự tin, liền bị Lục Nguyên dùng một phương thức vô cùng khí phách đập thành một cái bánh thịt.

    Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm lúc này trong đầu truyền ra một ý niệm cuối cùng: Làm sao có thể?

    Lục Nguyên làm sao có thể mạnh như vậy?

    Lại đập mình trở thành một cái bánh thịt?

    Thực lực như thế làm sao nhân tình chịu nổi?

    Kiếm Ngục của Kiếm Môn, một trong những người mạnh nhất của Kiếm đạo bát cực, nay rốt cuộc đã chết trong tay Lục Nguyên.

    Lục Nguyên giơ tay lên, pháp lực đại chưởng trên hư không đè nát chướng ngại vật, bắt đầu thu nhận chiến lợi phẩm của Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm.

    Bản thân Kiếm Ngục Nam Cung Tiềm là Chí Tôn một đời của Kiếm Môn, tất nhiên chiến lợi phẩm rất phong phú.

    Phen này hắn thu được một vạn thượng phẩm linh thạch, hai lượng phòng ngự kết tinh, hơn bảy mươi Truyền thuyết cấp linh thú, cùng với rất nhiều Hỗn khí tức.

    Lục Nguyên trước muốn ngưng luyện Hỗn khí tức, đem rất nhiều Hỗn khí tức của Kiếm Ngục sáp nhập vào bản thân.

    Sau khi đem toàn bộ Hỗn khí tức sáp nhập vào bên trong cơ thể, đến lúc này, toàn bộ hai tay hai chân đã tràn đầy hỗn độn, chỉ còn lại cái đầu và thân thể.

    Chỉ cần hấp thu thêm Hỗn khí tức của ba người nữa, cơ bản có thể làm cho Hỗn độn trong cơ thể mình đại thành.

    Ba người mà nói, rất nhanh thôi.

    Đúng rồi, nên nhìn xem qua Ngục tự này như thế nào.

    Trong Kiếm đạo văn tự mà mình có là Tiền, Yêu, Ma, Đốn, Tuệ năm chữ là những văn tự quỷ dị khó lường thì không một chữ nào có khả năng sử dụng lớn như Ngục tự.

    Chính mình hiện nay muốn xem xem Ngục tự này có tác dụng như thế nào.

    Lục Nguyên khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu xem lấy Ngục tự.

    Chữ “Ngục” lóe lên thứ ánh sáng nhàn nhạt, mang theo một hương vị nghiêm túc.

    Lục Nguyên ý thức liền tiến nhập vào trong chữ “Ngục”, lập tức chỉ cảm thấy chính giữa chữ này vô cùng báo ứng.

    Đây là cái gì?

    Bên trong chữ “Ngục” có quyển sách kinh văn nói về báo ứng có tên “Kiếm Thượng Báo Ứng Kinh”, trong đó nói về những quả báo trong Phật gia có tên “Địa Tàng Nhân Báo Thiện”; nói về quả báo trong Đạo giáo có tên “Thái Thượng Quả Báo Kinh”.

    Trong quyển kinh văn này còn có một phần có tên là “Kiếm Đạo Báo Ứng Kinh”, tựa hồ như có chỗ tương tự với hai phần trên.

    Lục Nguyên lúc này đã hiểu vì sao trước kia những người mà mình giết chết đều xuất hiện.

    Đây chính là nhân quả báo ứng.

    Chữ “Ngục” quả nhiên là có huyền cơ trong đó.

    Chính mình nhìn thấy được rất nhiều báo ứng.

    Trong chữ ‘Ngục” này không chỉ có ác báo, mà còn có thiện báo.

    Kẻ giết người thì phải chết, nhưng làm việc thiện thì được ban thưởng.

    Trong lúc nhất thời, báo ứng thoáng hiện lên trong đầu của hắn.

    Trong đầu của hắn không ngừng hiện lên rất nhiều văn tự bên trong “Kiếm Đạo Báo Ứng Kinh”.

    Lục Nguyên quát to một tiếng:

    - Nguyện được trong thiên địa, thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo, dư thiện phạt ác, thiên địa tuần hoàn, vũ trụ trong sáng, càn khôn yên lặng.

    Trong tiếng quát, bất luận một văn tự nào trong “Kiếm Đạo Báo Ứng Kinh” đều sáng lên, kim quang được phóng thích ra ngoài.

    Trong tích tắc, trên đỉnh đầu Lục Nguyên chậm rãi bay lên một trương thượng cổ phù chú, trên đó ghi chữ Báo.

    Kiếm ý thứ một trăm mười một đã thành, Báo chi kiếm ý.

    Nhân quả thiết tắc tất cả những kiếm ý cần có đã tập hợp đủ, chỉ còn hai cái là Giải thoát chi nhai và Phổ độ chi hải mà thôi.

    Một khi tìm được hai cái này, luyện nhập vào bản thân thì có thể luyện thành Nhân quả thiết tắc trong thập đại thiết tắc.

    Sức mạnh của Nhân quả thiết tắc khó có thể tưởng tượng được.

    Sau khi có được sáu Kiếm đạo văn tự, cuộc chiến cũng đã chấm dứt.

    Lục Nguyên điểm tích lũy đã lên đến ba mươi mốt điểm.

    Giết nhiều người như vậy, mỗi người trừ đi năm điểm, còn lại ba mươi mốt điểm thì coi như không tệ rồi.

    Một lát sau, lần gặp thứ năm đã tới.

    Lục Nguyên lại chiến thắng một nhân vật của Dược Chi Văn Minh, nhận thêm mười điểm tích lũy, tăng điểm của mình lên bốn mươi mốt điểm.

    Lần thứ sáu gặp nhau đang tiến hành.

    Đối thủ của Lục Nguyên là nhân vật của Phong Chi Văn Minh Hỗn Động Cảnh bát trọng thiên.

    Phong Chi Văn Minh là người như thế chẳng lẽ không hiểu.

    Y đường đường là nhân vật của tổ Thắng, Hỗn Động Cảnh bát trọng thiên, nhìn thấy đối thủ của tổ Bại thực lực thấp hơn mình, rõ ràng bị đánh đến không chống đỡ được, không có sức hoàn thủ.

    Hơn nữa, tốc độ của Phong Chi Văn Minh lại bị người này dùng không gian thiết tắc để khắc chế.

    Thậm chí, Phong hệ văn tự cũng bị người này đè lấy, thi triển không được.

    Người của Phong Chi Văn Minh cực kỳ khiếp sợ.

    Làm sao có thể?

    Kẻ tổ Bại xuất thân Kiếm Môn là có địa vị gì?

    Lúc nào kẻ dùng kiếm lại trở nên mạnh như thế?

    Tuy tràn đầy khiếp sợ, nhưng bại vẫn là bại.

    Lục Nguyên trở tay quét ngang, đưa mũi kiếm kề lên cổ người Phong Chi Văn Minh:

    - Trận chiến này ta đã thắng!

    Lục Nguyên thản nhiên nói.

    Người của Phong Chi Văn Minh có chút tức cười, nhưng y cũng phát hiện mình xác thực không phải là đối thủ của Lục Nguyên, tuy rằng khó có thể tin.

    Sau khi thắng được đối thủ, Lục Nguyên phát hiện mình đã tích lũy được năm mươi mốt điểm.

    Bên ngoài khu rừng Tương Ngộ, Pháp Tiêu Đế Tử và Pháp Cường Đế Tử hai người rảnh rỗi không có việc gì, liền bắt đầu công tác thống kê.

    - Hiện tại đã gặp nhau sáu lần, mỗi người đều ít nhất đánh được sáu trận.

    Xem thử thắng sáu trận lien tiếp có người nào không?

    Pháp Tiêu Đế Tử làm công tác thống kê.

    Công tác thống kê được ông làm rất nhanh.

    Bởi vì thắng sáu trận lien tiếp cũng không có mấy người:

    - Haha, Pháp Cường Đế Tử, ngươi hãy cứ hy vọng đi.

    Phong Trung Thu hiện tại đã thất bại hai lần rồi.

    Hoa Nguyệt Sinh cũng thất bại ba lần.

    Trong tổ Bại, Phong Trung Thu và Hoa Nguyệt Sinh hai người thực lực mạnh nhất, đều là nhân vật Hỗn Động Cảnh cửu trọng thiên.

    Pháp Tiêu Đế Tử thống kê tổng cộng có bảy người thắng liên tiếp, trong đó có Nghiêm Ngàn, Phong Thập Tứ, Đồng Nguyệt Bạch, Quỷ Hoa Đà bốn vị đứng đầu Tứ Đại Văn Minh.

    Đa số người thắng liên tiếp sáu trận đều là người của tổ Thắng, còn tổ Bại không có một ai.

    Pháp Tiêu Đế Tử tất nhiên là đắc ý rồi.

    Pháp Cường Đế Tử tất nhiên là cảm thấy phiền muộn.

    Thật là xui xẻo!

    Những người mà mình huấn luyện vẫn không có tiến triển gì.

    Đúng lúc, Pháp Cường Đế Tử trên mặt lại lộ ra một tia kinh ngạc, về sau lại đắc ý nhìn Pháp Tiêu Đế Tử:

    - Lão thập tam, ai nói tổ Bại ta không có người nào thắng sáu trận liên tiếp?

    Pháp Tiêu Đế Tử khinh thường nói:

    - Lão thập ngũ, đừng có nằm mơ.

    Phong Trung Thu và Hoa Nguyệt Sinh đều không có sáu trận thắng liên tiếp, những người khác lại càng không.

    Pháp Cường Đế Tử ném tài liệu trong tay qua.

    Pháp Tiêu Đế Tử cầm lấy xem xét, rõ ràng là có hai chữ Lục Nguyên.

    Lại xem chiến tích, rõ ràng là thắng sáu trận liên tiếp.

    Lục Nguyên cái tên này Pháp Tiêu Đế Tử làm sao mà không nhớ rõ.

    Xưa kia ông mang người của tổ Thắng đến đánh với tổ Bại, kết quả bị một nhân vật Hỗn Động Cảnh ngũ trọng thiên Lục Nguyên đánh bại liên tiếp năm người.

    Lúc đó, Pháp Tiêu Đế Tử cảm thấy Lục Nguyên rất khó lường.

    Mà hiện tại xem ra, Lục Nguyên thật đúng là không bình thường rồi.

    Hiện tại rõ ràng có thể thắng liên tiếp nhân vật Hỗn Động Cảnh bát trọng thiên.

    Hơn nữa là sáu lần thắng, chưa thất bại lần nào.

    Cũng tức là nói, trải qua việc này, tổ Bại ít nhiều cũng còn chút mặt mũi.

    Pháp Tiêu Đế Tử không khỏi hừ lạnh một tiếng:

    - Bất quá chỉ là may mắn mà thôi.

    Pháp Cường Đế Tử không khỏi bật cười:

    - Vận may cũng chính là một loaˠthực lực.

    Hai vị đế tử không tự chủ được, bắt đầu chú ý đến Lục Nguyên.

    Pháp Cường Đế Tử đánh ra một nước kính thuật.

    Trên bề mặt của nước kính xuất hiện thân ảnh của Lục Nguyên.

    Lúc này đây chính là lần gặp thứ bảy.

    Lục Nguyên đang đối đầu với Hỗn Động Cảnh cửu trọng thiên Đồng Trường Không.

    Pháp Tiêu Đế Tử nhìn thấy đối thủ của Lục Nguyên thì không nhịn được cười, nhìn về phía Pháp Cường Đế Tử:

    - Xem ra vận may của Lục Nguyên phải dừng ở đây rồi.

    Với cái nhìn của Pháp Tiêu Đế Tử, Lục Nguyên đối phó với một Hỗn Động Cảnh cửu trọng thiên thì tuyệt không có cơ hội thắng.

    Đây không phải là nhằm vào Lục Nguyên, mà đây chỉ là một sự tranh giành mặt mũi.

    Ông ta và Pháp Cường Đế Tử đều là đế tử của Pháp Cổ Văn Minh, hơn nữa đều là một trong mười đại nhân vật có tiếng, tất nhiên là phải chú ý đến vấn đề mặt mũi.

    Pháp Cường Đế Tử cười nói:

    - Nói không chừng còn có biến hóa khác.

    Pháp Cường Đế Tử tuy nói như vậy nhưng trên thực tế một chút tự tin cũng không có.

    Lục Nguyên tuy rất mạnh, tiềm lực sâu, nhưng vẫn còn rất trẻ, lực vẫn còn yếu.

    Chỉ sợ không đảm đương nổi.

    Không hề nghi ngờ, Pháp Tiêu Đế Tử cũng không coi trọng Lục Nguyên.

    Bởi vì đối thủ của Lục Nguyên là Hỗn Động Cảnh cửu trọng thiên.

    Mà lúc này, Lục Nguyên đang nhìn đối thủ của mình.

    Trên lưng đối thủ đang mang một thanh đồng, chỉ sợ là lai giả bất thiện.

    Còn đối thủ của Lục Nguyên Đồng Trường Không thì khi nhìn thấy đối thủ là Lục Nguyên thì cũng không có mấy hứng thú.

    Y nhìn về phía Lục Nguyên, cười quái dị:

    - Lục Nguyên, coi như số mệnh của ngươi không tốt.

    Rõ ràng đụng phải ta.

    Thật sự là đáng tiếc.

    Ngươi vốn là một nhân vật rất có tiềm lực, nhưng đáng tiếc, ngươi đắc tội với người Đồng Chi Văn Minh, cho nên trước mặt ngươi chỉ còn một con đường chết.

    - Lúc này đây, gặp phải ta trong khu rừng Tương Ngộ này, ngươi lên trời xuống đất cũng không thoát.

    Đồng Trường Không cũng là đắc ý.

    Giết chết Lục Nguyên cũng là một đại sự kiện.

    Hơn nữa y đã sớm xem Lục Nguyên không vừa mắt.

    Lục Nguyên chính là người mà Đồng Vân Sầu coi là đại địch.

    Quân sư Đồng Vân Sầu quá đề cao người này rồi.

    Hiện tại chính mình sẽ tận tay giết chết hắn.

    - Nói nhảm cái gì, giao thủ đi.

    Lục Nguyên rút kiếm ra khỏi vỏ.

    Kiếm cùng với Đồng Trường Không giao chiến trên không trung.

    Một thanh kiếm một thanh đồng.

    Kiếm như thâm hải du long, Đồng như thôn hải chi ma.

    Kiếm cùng Đồng giao kích chấn động dư âm, ảnh hưởng rất lớn.

    Khi cùng với Lục Nguyên giao thủ, Đồng Trường Không âm thầm kinh hãi về thực lực của Lục Nguyên, vượt ngoài phạm vi tưởng tượng của mình.

    Đồng Trường Không thầm nghĩ trong lòng.

    Đồng Trường Không đang chiếm thế thượng phong, tuyệt đối chỉ trong vòng ba mươi chiêu sẽ có thể giết chết Lục Nguyên.

    Nhưng chính mình còn muốn được nhiều hơn thế.

    Tuy nhiên, trong lúc Đồng Trường Không tự cho rằng mình có thể giết chết Lục Nguyên thì đúng lúc này Lục Nguyên biến mất.

    Đúng vậy, xác thực là biến mất.

    Điều này khiến cho Đồng Trường Không khẽ giật mình.

    Lục Nguyên như thế nào lại biến mất.

    Mà đồng thời, Pháp Tiêu Đế Tử và Pháp Cường Đế Tử vốn ch rằng Lục Nguyên chỉ sợ sẽ phải bại trong tay Đồng Trường Không, thậm chí là chết, nhưng ở đâu đột nhiên Lục Nguyên lại biến mất.

    Biến mất một cách kỳ diệu, khiến cho Pháp Tiêu Đế Tử, Pháp Cường Đế Tử không khỏi giật mình.

    Thật lâu sau, Pháp Tiêu Đế Tử và Pháp Cường Đế Tử hai người đều cho rằng Lục Nguyên dùng đến một loại xử lý đặc biệt để biến mất.

    Đến tận lúc này, Lục Nguyên thắng liên tiếp đã đứt, Pháp Tiêu Đế Tử theo lý phải cảm thấy cao hứng mới đúng.

    Nhưng chẳng biết tại sao, Pháp Tiêu Đế Tử lại cảm giác được Lục Nguyên lúc này có khả năng nghịch toàn bộ đại cục, khiến cho tổ Bại cuối cùng sẽ chiếm một vị trí đáng kể.

    Đây tất nhiên không phải là tưởng tượng, nhưng Pháp Tiêu Đế Tử chính là có loại cảm giác này.

    Lục Nguyên vừa rồi dùng chính là Truyền Tống Phù lấy được của Nạp Lan Đức.

    Từ trong tay của Nạp Lan Đức có được mấy trương Truyền Tống Phù.

    Ở trong hốc cây đều hạn chế thuật thuấn di, nhưng lại không thể hạn chế được Truyền Tống Phù.

    Dùng Truyền Tống Phù cũng có chỗ tốt, không bị trừ điểm tích lũy.

    Hiện tại điểm tích lũy của hắn là năm mươi mốt điểm, được xem là một số điểm cao trong khu rừng Tương Ngộ này.

    Vừa rồi cùng Đồng Trường Không giao thủ, quả thật đã chứng minh, chính mình căn bản không phải là đối thủ của Hỗn Động Cảnh cửu trọng thiên.

    Nhưng lúc này Hỗn Động Cảnh cửu trọng thiên lại phải rơi vào thế hạ phong.

    Cũng tức là nói, chính mình muốn chiến thắng được Hỗn Động Cảnh cửu trọng thiên thì bản thân hắn phải đạt đến Hỗn Động Cảnh thất trọng thiên.

    Hỗn Động Cảnh thất trọng thiên là Hỗn độn đại thành, cũng tức là nói mình còn phải tìm Hỗn khí tức của ba người nữa.

    Chỉ cần giết chết ba người, cướp lấy Hỗn khí tức của bọn họ thì hắn có thể trùng kích Hỗn Động Cảnh thất trọng thiên.

    Mà một khi hắn đạt tới Hỗn Động Cảnh tầng thứ bảy thì trong khu rừng Tương Ngộ này, ngoại trừ những nhân vật Hỗn Động Cảnh tầng thứ mười thì những người khác đều không phải là đối thủ của hắn.

    Kể từ đó, hắn có thể tiến vào top mười.

    Đến lúc đó có thể đạt sát tứ phương.

    Lục Nguyên suy nghĩ như thế, trong lòng liền có sự tính toán.

    Vấn đề bây giờ là còn thiếu Hỗn khí tức của ba người nữa.

    Đi đâu tìm những người này?

    Lục Nguyên đang trầm tư thì thấy phía trước xuất hiện năm người.

    Năm người này gương mặt đều rất lạ lẫm.

    Một người cũng không quen biết.

    Trong đó có một người thực lực cao tuyệt, có thái cổ khí tức, chỉ sợ là Thái Cổ Văn Minh Hỗn Động Cảnh thập trọng thiên.

    Chuyện gì xảy ra vậy?

    Lúc này đây người tiến vào không chỉ có Cổ Văn Minh, Phong Chi Văn Minh, Dược Chi Văn Minh và Đồng Chi Văn Minh sao?

    Đây là có chuyện gì?

    Lục Nguyên cảm thấy khó hiểu.

    Người của Thái Cổ Văn Minh nhìn Lục Nguyên:

    - Lục Nguyên, rốt cuộc cũng tìm được ngươi rồi, Hiện tại ta đang muốn giết ngươi.

    Nguyên người này là Thất Hoang Thủy, là huynh trưởng của Thất Hoang Chiến.

    Nghe nói em trai của mình chết trong tay Lục Nguyên, mà Lục Nguyên dùng kiếm yêu nghiệt.

    Cho nên liền đến Cổ Văn Minh, tham gia huấn luyện của Cổ Văn Minh, và là người Thái Cổ Văn Minh duy nhất trong tổ Thắng.

    Y vẫn ẩn kín không ra, rốt cuộc sau khi hai tổ Thắng Bại khai chiến, trong khu rừng Tương Ngộ đã tìm được Lục Nguyên, lúc này đây liền muốn đem Lục Nguyên giết chết.

    Y là sát cơ bừng bừng.

    Bên cạnh Thái Cổ Văn Minh Thất Hoang Thủy còn có bốn người nữa.

    Bốn người này tựa hồ như đối với Lục Nguyên ngập trời cừu hận, không giết Lục Nguyên thì không thôi.

    Bốn người này là Cổ Văn Minh Hỗn Động Cảnh cửu trọng thiên Nghiêm Hạc, cùng với thủ hạ của Nghiêm Hạc là Nghiêm Tử Hưng, Nghiêm Tử, Nghiêm Tử Diệt ba vị Hỗn Động Cảnh bát trọng thiên.

    Bốn người này đối với Lục Nguyên có một cừu hận khác, nhưng không muốn chen vào cuộc chiến giữa Thất Hoang Thủy và Lục Nguyên.

    Cừu hận giữa Nghiêm Hạc và Lục Nguyên có dùng nước ba con sông để rửa cũng không hết.

    Về phần cừu hận giữa y và Lục Nguyên thì sau hãy nói tới.

    Trong khu rừng Tương Ngộ có đủ loại đối thủ.

    Trong lúc này, có người của Đại Không Thượng, Đại Giáo Thượng, có người của Đại Văn Minh, thậm chí là Cổ Văn Minh.

    Nhiều người như vậy tập trung lại một chỗ đánh nhau.

    Hơn nữa thời gian chiến đấu cực dài.

    Cuộc chiến giữa hai tổ Thắng Bại chính là cuộc đại chiến giữa những thiên tài chân chính.

    Thiên tài như vậy, so với thiên tài ở nước ngoài thì được coi là quá nhiều.

    Hiện tại tùy tiện ném một người bên trong ra nước ngoài, cũng có thể khiến cho thiên tài ở nước ngoài bay mất.

    Bởi vì đó là thiên tài đại chiến ở nước ngoài, còn đây là thiên tài đại chiến do Cổ Văn Minh cầm đầu.

    Mà từ trong những thiên tài tuyển ra những người mạnh nhất.

    Những người này tiến hành quyết đấu với nhau trong rừng rậm, noi theo Pháp Cổ Văn Minh lựa ra những người có tài năng nhất, có tiềm lực nhất, rồi tiến hành bồi dưỡng, chính thức bước vào top mười, có thể đạt được sự bồi dưỡng vượt quá sức tưởng tượng.

    Trong khu rừng Tương Ngộ, những thiên tài này có thể tiến hành bất luận một hình thức chiến đấu nào.

    Dù sao quy tắc chính là chiến thắng đối thủ thì điểm tích lũy gia tăng, giết chết đối thủ thì trừ năm điểm.

    Điểm tích lũy cao nhất được xếp vào top mười thì có ban thưởng.

    Quy tắc đơn giản cực kỳ.

    Quy tắc càng đơn giản thì lại càng tàn khốc.

    Bởi vì muốn khảo nghiệm những thiên tài này, cho nên Thái Cổ Văn Minh Thất Hoàng Thủy muốn tham gia.

    Vì muốn đề cao độ khó cho nên Pháp Tiêu Đế Tử đã vui vẻ đồng ý.

    Mà bây giờ, Thái Cổ Văn Minh Thất Hoang Thủy đã đứng trước mặt Lục Nguyên.

    Thất Hoang Thủy thân hình cao lớn vô cùng.

    Trên người y tỏa ra một hơi thở tựa như hổ mang nhìn lên trời.

    Ở một bên, Pháp Cổ Văn Minh Nghiêm Hạc cũng có cừu hận tương đối lớn với Lục Nguyên.

    Nghiêm Hạc có bộ dạng của một quý công tử, xiêm y đính đầy tinh sa.

    Gương mặt có chút gầy, nhưng nhìn chung cũng là một nhân vật tuấn dật.

    Nghiêm Hạc cùng với thủ lĩnh của Pháp Cổ Văn Minh Nghiêm Thiên Pháp còn có chút quan hệ, cũng thuộc quý tộc Nghiêm gia.

    Trong Pháp Cổ Văn Minh, vương tộc duy nhất tất nhiên là Vân gia Pháp Thánh Đế Tử, Pháp Tiêu Đế Tử những nhân vật này.

    Trừ toàn bộ họ Vân ra, còn có một số quý tộc như Nghiêm gia.

    Nghiêm gia cũng là một nhân vật cấp bậc Thiên tôn.

    Mà Nghiêm Ngàn lại đứng đầu thế hệ sau ở Nghiêm gia.

    Chương 922: Trong Khu rừng Tương Ngộ. (5)

    Nghiêm Hạc là đường đệ của Nghiêm Ngàn Pháp.

    Nhưng Nghiêm Hạc và Nghiêm Ngàn Pháp quan hệ cũng không tốt.

    Nguyên nhân lớn nhất chính là Nghiêm Ngàn Pháp muốn theo đuổi Kiếm Linh Đế Cơ, mà Nghiêm Hạc cũng vậy.

    Nghiêm Hạc gần đây đem Nghiêm Ngàn Pháp trở thành tình địch lớn nhất của y, như thế nào quan hệ lại tốt lên được.

    Mà trước đó không lâu, Nghiêm Hạc từ chỗ nha hoàn của Kiếm Linh Đế Cơ nghe được cái tên Lục Nguyên.

    Sau đó y lại nghe chúng nha hoàn nghị luận về việc Tứ tiểu thư rất có khả năng thích Lục Nguyên.

    Lúc ấy y liền nảy sinh lòng ghen ghét Lục Nguyên, muốn trừ đi Lục Nguyên cho thống khoái.

    Chỉ cần có được Kiếm Linh Đế Cơ, y sẽ có được kiếm thu.

    Hơn nữa, vị trí người cầm lái Nghiêm gia khả năng sẽ do y đảm đương.

    Y tuyệt đối không cho phép Kim Linh Đế Cơ thích người khác.

    Kim Linh Đế Cơ nếu thích Lục Nguyên thì y sẽ hủy diệt Lục Nguyên.

    Về phần Nghiêm Tử Hưng, Nghiêm Tử Pháp, Nghiêm Tử Diệt ba người đều là nhân vật cùng hệ với hắn.

    Thấy Nghiêm Hạc muốn giết Lục Nguyên, Nghiêm Tử Pháp, Nghiêm Tử Hưng, Nghiêm Tử Diệt ba người đều đi theo.

    Trên đường gặp phải Thái Cổ Văn Minh Thất Hoang Thủy, hai đội ngũ hợp lại cùng chung một mục đích.

    Năm người này đều muốn giết Lục Nguyên.

    Mà trong đó, Nghiêm Tử Hưng người này am hiểu thuật chi tung.

    Trong nhiều canh giờ, khi lá cây rớt xuống hết, rốt cuộc cũng đã tìm được Lục Nguyên.

    Năm người xúm lại bao vây Lục Nguyên.

    Thất Hoang Thủy gầm lên:

    - Yêu nghiệt kiếm đạo, nay ngươi phải chết trong tay của ta.

    Chẳng qua nếu như ngươi chịu nói ra sát hại đệ đệ của ta Thất Hoang Chiến là nhân vật nào, ta có thể để cho ngươi chết một cách dễ chịu nhất, không dùng Vạn Chủng Hoang Hỏa để thiêu đốt ngươi.

    Y hiện tại vẫn không tin Lục Nguyên đã giết đám người Thất Hoang Chiến, còn tưởng rằng do người khác giết chết.

    Người này thân hình cao lớn vô cùng, một câu gầm lên, chấn động nhiều mặt.

    Nghiêm Hạc phe phẩy cây quạt:

    - Bất luận như thế nào, đều phải giết chết người này.

    Tuyệt đối không để cho hắn sống sót.

    Lục Nguyên, ngươi chết mà muốn oán thì phải oán chuyện ngươi cùng Kiếm Linh Đế Cơ.

    Y không giết Lục Nguyên thì không chịu thôi.

    Kiếm Linh Đế Cơ nhất định phải là của y, tuyệt đối không được thuộc về người khác.

    Kiếm Linh Đế Cơ, nàng yêu thích người nào, ta sẽ giết người đó.

    Lục Nguyên chính là người thứ nhất.

    Nghiêm Tử Hưng, Nghiêm Tử Pháp hai người đều không có nói nhiều.

    Bọn họ đi theo Nghiêm Hạc, Nghiêm Hạc muốn giết người nào thì bọn họ sẽ giết người đó.

    Còn Nghiêm Tử Diệt thì lại muốn giết một nhân vật thật lớn.

    Nghiêm Tử Diệt nói:

    - Hắc hắc, Lục Nguyên, ta giết người cũng nhiều rồi, nhưng chỉ là những kiếm giả vô dụng.

    Giết ngươi, cướp kiếm của ngươi còn hơn ta giết nhiều người khác.

    Ta sẽ có được nhiều chiến lợi phẩm.

    Nghiêm Tử Diệt thích diệt chết địch nhân làm chiến lợi phẩm cho mình.

    Lục Nguyên nhìn tình hình xung quanh.

    Đối thủ rất mạnh!

    Lúc này đây đối thủ có năm người, trong đó Hỗn Động Cảnh thập trọng thiên chính là Thái Cổ Văn Minh Thất Hoang Thủy, Hỗn Động Cảnh cửu trọng thiên là Pháp Cổ Văn Minh Nghiêm Hạc, Hỗn Động Cảnh bát trọng thiên Nghiêm Tử Hưng, Nghiêm Tử Pháp, Nghiêm Tử Diệt ba người.

    Bất luận người nào hắn cũng đánh không lại.

    Khi đánh tuyệt đối là sẽ thua.

    Nhưng nếu hắn tăng lên Hỗn Động Cảnh thất trọng thiên, Nghiêm Tử Hưng, Nghiêm Tử Pháp, Nghiêm Tử Diệt ba người không cần phải nói, đều có thể thắng lợi dễ dàng.

    Đến lúc đó Hỗn Động Cảnh cửu trọng thiên Nghiêm Hạc chỉ sợ cũng không phải là đối thủ của mình.

    Hắn có Khắc hoang chi kiếm, Hỗn Động Cảnh thập trọng thiên Thất Hoang Thủy cũng không phải là đối thủ của mình.

    Bây giờ hắn có thuấn di, lại có Truyền Tống Phù, quả nhiên cái gì cũng có.

    Cũng tức là nói, chính mình hiện nay có thể dùng du kích chiến.

    Chỉ cần trong du kích chiến, đem Nghiêm Tử Pháp, Nghiêm Tử Diệt, Nghiêm Tử Hưng ba người giải quyết hết, khiến bản thân trùng kích Hỗn Động Cảnh thất trọng thiên thì có thể đem năm người này triệt để giải quyết hết.

    Chẳng những có hể tóm gọn, hơn nữa có thể cung cấp cho mình rất nhiều điểm tích lũy.

    Đây là một cánh cửa đưa tới một gia tài lớn.

    Đây là trời muốn ban thưởng cho mình.

    Thật sự là thống khoái.

    Thái Cổ Văn Minh Thất Hoang Thủy quát to một tiếng, Đại Hoang Đao hướng Lục Nguyên chém tới với sức mạnh của một Hỗn Động Cảnh thập trọng thiên.

    Rất kinh khủng!

    Nghiêm Hạc cũng phát ra công kích, thanh thế khủng bố cực độ.

    Hỗn Động Cảnh cửu trọng thiên thanh thế không giống như bình thường.

    Nghiêm Tử Pháp, Nghiêm Tử Hưng, Nghiêm Tử Diệt ba người cũng thi triển tuyệt kỹ của mình.

    - Lục Nguyên, đi chết đi.

    Thái Cổ Văn Minh Thất Hoang Thủy ánh đao như luyện.

    Nghiêm Hạc rống to:

    - Lục Nguyên, dám lấy người ta yêu nhất.

    Ngươi thật đáng chết.

    Nghiêm Tử Pháp cười lạnh:

    - Chính là một người của Kiếm môn mà thôi.

    Nghiêm Tử Hưng hú dài:

    - Người của tổ Bại mà cũng dám cùng chúng ta tranh hùng.

    Thật sự là buồn cười.

    Nghiêm Tử Diệt càng là sát khí đại bão tố:

    - Lục Nguyên, ngươi chính là một cái tên mà ta cần đánh bại, trở thành hòn đá dưới chân ta.

    Năm đại sát khí bão táp, năm đại tuyệt kỹ toàn bộ hướng Lục Nguyên tập kích.

    Trong đó công kích của Thái Cổ Văn Minh Thất Hoang Thủy là đáng sợ nhất.

    Nghiêm Hạc thứ hai, Nghiêm Tử Pháp, Nghiêm Tử Diệt, Nghiêm Tử Hưng ba người thế công cũng tương đương đáng sợ.

    Bọn họ không cho Lục Nguyên bất cứ một cơ hội nào.

    Lục Nguyên dưới sự công kích như vậy thì cũng chỉ có chết.

    Trong tích tắc, Lục Nguyên biến mất.

    Thái Cổ Văn Minh Thất Hoang Thủy khẽ giật mình:

    - Là thuấn di?

    Nếu chỉ là thuấn di thì trốn sẽ không thoát.

    Y có kinh nghiệm đối phó với thuấn di.

    Nhưng đáng tiếc, Lục Nguyên không chỉ có thuấn di mà còn có thêm Truyền Tống Phù, từ đó thuấn di lại càng thêm quỷ dị, khó dò.

    Trước trốn đã, sau đó tiến hành đánh du kích với năm người này.

    Đây là sách lược của Lục Nguyên.

    Sau nửa canh giờ, Thất Hoang Thủy, Nghiêm Hạc, Nghiêm Tử Hưng, Nghiêm Tử Pháp, Nghiêm Tử Diệt năm người lại một lần nữa tề tựu cùng một chỗ.

    Bọn họ vừa rồi bất luận như thế nào cũng phải bắt cho bằng được Lục Nguyên.

    Kết quả bắt không được Lục Nguyên.

    Nghiêm Tử Pháp nói:

    - Lục Nguyên này nghe tiếng chúng ta, sợ quá chạy trốn mất.

    Nếu thật sự đụng phải chúng ta thì chỉ có chết.

    Nghiêm Tử Pháp lời này nói ra, khiến bốn người kia cười ầm lên.

    Xác thực Lục Nguyên cũng chỉ có biết trốn.

    Nghiêm Tử Pháp nói:

    - Nếu như Lục Nguyên dám xuất hiện thì lập tức sẽ chết trong tay năm người chúng ta.

    Trong lúc y vừa dứt lờ, một đạo trùng thiên kiếm quang lướt qua.

    Đạo kiếm quang này đã cắt đứt đầu cảu Nghiêm Tử Pháp, đồng thời trên hư không xuất hiện một đại thủ, đem tài sản của Nghiêm Tử Pháp cướp hết.

    - Ta xuất hiện, đáng tiếc là ngươi chết chứ không phải ta chết.

    Lục Nguyên mỉm cười xuất hiện.

    Hỗn khí tức đầu tiên đã lọt vào tay của hắn, còn hai phần nữa.

    Thái Cổ Văn Minh Thất Hoang Thủy, Nghiêm Tử Hưng, Nghiêm Tử Diệt, Nghiêm Hạc bốn người đều rống to một tiếng, phát ra công kích kinh thiên động địa.

    Nhưng chưa đợi công kích của bọn họ đến nơi, Lục Nguyên đã dùng thuấn di cùng với Truyền Tống Phù biến mất không còn tăm hơi.

    Loại đấu pháp du kích này, tất nhiên là giết từng người một.

    Dù sao thì chiến đấu chính diện thì hắn không phải là đối thủ của những người đó.

    Thất Hoang Thủy, Nghiêm Hạc hai người nhìn nhau.

    Bọn họ sắc mặt tối sầm.

    Năm người liên thủ, một Hỗn Động Cảnh thập trọng, một Hỗn Động Cảnh cửu trọng, ba Hỗn Động Cảnh bát trọng, thực lực như vậy, lại toàn bộ gặp nhau trong khu rừng Tương Ngộ cũng đủ xưng bá rồi.

    Vốn muốn chấm dứtèo vờn chuột, trực tiếp bắt ngay Lục Nguyên.

    Cho rằng Lục Nguyên căn bản chẳng đáng cho bọn họ phải chơi đùa.

    Kết quả, hiện tại lại bị Lục Nguyên làm cho mất mắt, giết chết Nghiêm Tử Pháp Hỗn Động Cảnh bát trọng thiên.

    Bọn họ vì thế mà sắc mặt không tốt.

    Thất Hoang Thủy, Nghiêm Hạc hai người giống như bị tát cho một cái.

    Còn Nghiêm Tử Hưng, Nghiêm Tử Diệt hai người lại run như cầy sấy.

    Nghiêm Tử Hưng thực lực tương đương với bọn họ.

    Kết quả bị Lục Nguyên một kiếm giết chết một cách dễ dàng.

    Bọn họ làm sao mà không run như cầy sấy chứ.

    Mà lúc này, Lục Nguyên đang tại một chỗ bí mật ngưng luyện Hỗn khí tức của Nghiêm Tử Pháp.

    Thiên địa pháp tướng bộ phận đầu cũng đã hỗn độn hóa, chỉ còn lại thân thể cuối cùng mà thôi.

    Còn thiếu hai phần Hỗn khí tức nữa.

    Lục Nguyên căn bản không gấp.

    Hắn bây giờ là thợ săn, còn Thái Cổ Văn Minh Thất Hoang Thủy, Nghiêm Hạc mấy người này chỉ là con mồi của mình.

    Từng con từng con một sẽ bị hắn săn giết.

    Truy tung thuật và phản truy tung thuật.

    Đây là một môn học vấn tương đối lớn.

    Lục Nguyên vốn đã học qua.

    Tại Tấn quốc có một nhân vật đặc biệt am hiểu về môn thuật này.

    Nhưng người nọ đã sớm chết rồi.

    Lục Nguyên đã nhặt được quyển “Kiếm Ưng tâm đắc”, trong đó có giới thiệu về thuật truy tung có năm pháp môn, tức là xem xét dấu vết, ngửi vị, nhìn xa, nghe gió và truy thần.

    Trước tiên nói về xem xét dấu vết.

    Một người khi bay qua một địa phương, trên bầu trời sẽ có loạn lưu, lưu thạch tầng, tầng mây….những thứ này.

    Người này một khi bay qua sẽ lưu lại một số dấu vết cực nhỏ.

    Người truy tung cao minh có thể nhờ vậy mà truy ra được.

    Năm môn này trong Bắc Phong chi loạn đã giới thiệu qua một lần.

    Ở đây không cần giới thiệu lại.

    Mà Lục Nguyên hiện tại một mực đang truy tung Nghiêm Hạc, Thất Hoang Thủy hai người.

    Còn Nghiêm Tử Hưng, Nghiêm Tử Diệt thì số phận xem như đã định đoạt.

    Truy tung trong chốc lát, Lục Nguyên phát hiện truy tung mãi như vậy cũng không phải là cách hay.

    Chi bằng trước mình chạy sang một hướng khác, sau đó trên đường mai phục, chờ bốn người Thất Hoang Thủy trúng kế.

    Khi bọn họ đi ngang qua chỗ mai phục, một phát trí mạng kết thúc tất cả.

    Quyết định đã định, Lục Nguyên lợi dụng thuật truy tung và phản truy tung của mình, bắt đầu bố trí.

    Khi tất cả đều bố trí xong thì liền bắt đầu mai phục bên trong cánh đồng tuyết.

    Hết thảy đều đã chuẩn bị xong.

    Một lát sau, bên ngoài truyền đến giọng nói của Nghiêm Tử Hưng:

    - Chính là chỗ này.

    Lục Nguyên trước đó không lâu đã đi qua, cách chỗ này ước chừng hơn một vạn trượng.

    - Hơn một vạn trượng, khoảng cách này cũng không xa.

    Đến lúc đó Lục Nguyên chắc chắn rơi vào tay chúng ta.

    Thất Hoang Thủy nói.

    - Rất đúng, lúc này đây Lục Nguyên dám giết gia thần của ta Nghiêm Tử Pháp, ta nhất định phải bắt hắn muốn sống cũng không được, muốn chết cũng không xong.

    Sinh tử lưỡng nan.

    Nghiêm Hạc lại lên tiếng:

    - Lần thứ nhất Lục Nguyên tấn công chúng ta là do chúng ta không chuẩn bị sẵn sàng.

    Lúc này đây chúng ta đều có chuẩn bị, chỉ cần Lục Nguyên vừa hiện thân thì chính là thời khắc chết của hắn.

    Nghiêm Hạc hung hăng nói.

    Thất Hoang Thủy, Nghiêm Hạc, Nghiêm Tử Hưng, Nghiêm Tử Diệt bốn người đã lọt vào cạm bẫy của Lục Nguyên mà truy tung đến chỗ này.

    Lục Nguyên nghe được cảm thấy tức cười.

    Những người này quả nhiên hung ác cực kỳ.

    Lúc này đây còn nghĩ đến việc tra tấn hắn.

    Đối mặt với đối thủ hung ác như vậy, hắn tất nhiên là không thể lưu tình.

    Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng, đồng thời chờ cơ hội tốt nhất để phục kích.

    Tới gần, ngày càng tới gần rồi.

    Mười bước, chín bước.

    Chỉ còn chín bước nữa là có thể động thủ rồi.

    Bảy bước, sáu bước.

    Năm bước, ba bước.

    Hai bước, một bước.

    Động thủ!

    Lục Nguyên bỗng nhiên một kiếm hướng về Nghiêm Tử Hưng giống như bão táp.

    Đây là một kiếm kinh thiên, một kiếm huy hoàng, mang theo sát khí kinh thiên động địa hướng về Nghiêm Tử Hưng bay tới.

    Một kiếm này như tuyết chi hàn, cùng với trời tựa hồ như dung nhập cùng một chỗ.

    Đồng thời, Lục Nguyên cũng vận dụng khí phách tầng thứ sáu, chấn nhiếp tại chỗ.

    Nhưng mục tiêu chính thức của hắn không phải là Nghiêm Tử Hưng.

    Đúng vậy, Nghiêm Tử Hưng chỉ là mục tiêu đánh nghi binh của hắn.

    Lần giết chết Nghiêm Tử Pháp trước đó chỉ là đánh úp.

    Nhưng hiện tại đối thủ đã có phòng bị.

    Thất Hoang Thủy, Nghiêm Hạc thực lực đều rất mạnh.

    Muốn giết chết Nghiêm Tử Hưng cũng không dễ dàng.

    Nhưng chính mình căn bản không phải muốn giết chết Nghiêm Tử Hưng, chỉ là giương đông kích tây, đem Thất Hoang Thủy, Nghiêm Tử Hưng quay sang hướng khác, còn mình thì giết Nghiêm Tử Diệt.

    Quả nhiên, Lục Nguyên một kiếm này, Thất Hoang Thủy cùng với Nghiêm Hạc ngay ngắn ngăn đón.

    - Lục Nguyên, ngươi quả nhiên đã xuất hiện.

    Thất Hoang Thủy quát to:

    - Nhưng chúng ta đã có chuẩn bị, ngươi không có khả năng giết được ai.

    - Lục Nguyên, lúc này chính là lúc chết của ngươi.

    Nghiêm Hạc hú dài.

    Thất Hoang Thủy ánh đao, Nghiêm Hạc pháp thuật rót thành một đạo nước lũ, đơn giản cắt nát kiếm quang của Lục Nguyên.

    Đồng thời hướng Lục Nguyên công kích tới, tựa hồ như có thể đơn giản nắm Lục Nguyên trong tay.

    Nhưng lúc này chỗ của Lục Nguyên vừa nãy đã không còn ai.

    Trong nháy mắt, trên đỉnh đầu Nghiêm Tử Diệt xẹt qua một đạo kiếm quang, giết chết Nghiêm Tử Diệt.

    Nghiêm Tử Diệt đang tưởng tượng, sau khi bắt được Lục Nguyên thì sẽ làm gì, nào biết đâu rằng đạo kiếm quang giống như ác mộng đột nhiên đến bên cạnh mình.

    Nghiêm Tử Diệt bị đánh đến trở tay không kịp.

    Nhưng y cũng là một nhân vật cao minh, trong lúc này đánh ra rất nhiều pháp thuật.

    Trong pháp thuật ẩn chứa một hương vị âm dương thiết tắc.

    Nhưng kế tiếp, kiếm quang của Lục Nguyên cũng đem đầu lâu của y xoáy mất, Sinh chi kiếm ý hủy diệt đã giết chết Nghiêm Tử Diệt.

    Đồng thời cuốn hết toàn bộ tài sản của Nghiêm Tử Diệt.

    Làm xong những chuyện này, Lục Nguyên quát to một tiếng:

    - Nghiêm Tử Hưng, hiện tại còn thiếu cái mạng của ngươi.

    Mạng của ngươi ta sẽ tới lấy sau.

    Dứt lời thì biến mất không thấy tm hơi.

    Thất Hoang Thủy và Nghiêm Hạc hai người càng nổi trận lôi đình.

    Hai người bọn họ trái một người phải một người, ngàn phòng vạn phòng.

    Kết quả vẫn bị Lục Nguyên áp dụng kế sách giương đông kích tây giết chết Nghiêm Tử Diệt.

    Đây chính là một cái tát vào mặt bọn họ.

    Về phần Lục Nguyên thì lúc này đã độn thổ đi mất.

    Thống khoái!

    Dưới sự liên hiệp phòng thủ của hai nhân vật hiếu thắng Thất Hoang Thủy và Nghiêm Hạc, vậy mà vẫn giết chết được Nghiêm Tử Diệt.

    Cái này thật sự thống khoái vô cùng.

    Mang theo suy nghĩ thống khoái, Lục Nguyên nhanh chóng rời đi.

    Chiến lợi phẩm của Nghiêm Tử Diệt rất nhiều.

    Thượng phẩm linh thạch ước chừng hơn một trăm vạn, Truyền thuyết cấp linh thú có hơn chín mươi con, hai lượng phòng ngự kết tinh cùng với rất nhiều Hỗn khí tức.

    Lục Nguyên không chút do dự, đem Hỗn khí tức luyện hóa vào thân thể của mình.

    Sau khi luyện hóa xong Hỗn khí tức, Thiên địa pháp tướng của bản thân đều cơ bản Hỗn độn hóa, chỉ còn một phần Hỗn khí tức nữa thôi là có thể tăng lên cảnh giới.

    Phần Hỗn khí tức cuối cùng tất nhiên là phải tìm Nghiêm Tử Hưng rồi.

    Sau nửa canh giờ, Lục Nguyên lại một lần nữa tìm được Nghiêm Tử Hưng, Thất Hoang Thủy, và Nghiêm Hạc.

    Lúc này đây rốt cuộc cũng không cần phục kích, cũng không cần giương đông kích tây.

    Bởi vì Thất Hoang Thủy, Nghiêm Hạc hai người chỉ cần bảo hộ Nghiêm Tử Hưng mà thôi, căn bản không cần giương đông kích tây.

    Cho nên, Lục Nguyên lúc này đây liền có ý định dùng sức mạnh.

    Đương nhiên, cứng rắn trước cũng là để tạo áp lực cho bọn họ.

    - Thất Hoang Thủy, Nghiêm Hạc, Nghiêm Tử Hưng, ta lại tới nữa đây.

    Nghiêm Tử Hưng, ta mới vừa nói, đầu của ngươi ta sẽ tới lấy.

    Hiện tại đã đến lúc rồi.

    Lục Nguyên giọng nói bồng bềnh, khiến cho đối phương không dễ tìm được vị trí của mình.

    Mà thanh âm này truyền đi, Thất Hoang Thủy, Nghiêm Hạc, Nghiêm Tử Hưng ba người đều không có cùng biểu hiện.

    Thất Hoang Thủy cùng với Nghiêm Hạc hai người đều là giận dữ không thôi.

    Bọn họ đều cho rằng có thể đơn giản đạp chết Lục Nguyên, bắt Lục Nguyên giết chết cho xong việc.

    Kết quả đâu ngờ rằng, Lục Nguyên ngược lại ngay trước mặt bọn họ giết chết Nghiêm Tử Diệt, Nghiêm Tử Pháp hai người, đem toàn bộ mặt mũi của bọn họ dìm xuống bùn.

    Mà bây giờ còn giết chết Nghiêm Tử Hưng.

    Cái này làm sao khiến bọn họ không phẫn nộ chứ, hận không thể giết chết Lục Nguyên.

    Còn về phần Nghiêm Tử Hưng thì nội tâm sợ hãi.

    Nghiêm Tử Hưng gào thét muốn giết chết Lục Nguyên để lập đại công.

    Nhưng nay lại phát hiện Lục Nguyên quá mức đáng sợ.

    Mà thực lực tương đương với mình là Nghiêm Tử Diệt, Nghiêm Tử Pháp hai người đều bị giết chết.

    Trong lòng của y sợ hãi cũng là điều đương nhiên.

    Lục Nguyên cười thầm trong lòng.

    Uy lực trong lời nói của mình đã hiển hiện ra rồi.

    Thất Hoang Thủy quát to một tiếng:

    - Lục Nguyên, ngươi thật sự hung hăng càn quấy.

    Lần này cho ngươi có đến mà không có đi.

    Nghiêm Hạc cũng quát theo:

    - Hai chúng ta coi chừng Nghiêm Tử Hưng, xem ngươi làm sao giết được Nghiêm Tử Hưng.

    - Ta dùng sức mạnh thì như thế nào?

    Lục Nguyên nói xong thì người giống như mũi tên bay thẳng về phía Nghiêm Tử Hưng, Thất Hoang Thủy và Nghiêm Hạc ba người.

    Đúng vậy, chính mình phải cứng rắn, chính diện giết chết Nghiêm Tử Hưng.

    Muốn chơi thì phải chơi cho uy phong một chút.

    Muốn đánh thì phải đánh cho hào hùng một chút.

    Đây chính là phong cách của mình.

    Ta ở giữa thiên địa không bao giờ sợ hãi.

    Thấy Lục Nguyên đang chính diện tấn công, Nghiêm Hạc lập tức phát động Nghiêm gia Thiên Vũ thuật.

    Lập tức không gian phía trước xuất hiện hàn ngàn phím lông vũ đang nhảy múa.

    Bất luận đánh trúng một cọng lông nào cũng sinh ra vụ nổ cực lớn.

    Hơn nữa, một khối nổ tung thì sẽ kéo theo mấy ngàn khối.

    Quả nhiên là một pháp thuật uy lực cực lớn.

    Nhưng Lục Nguyên lại lập tức thuấn di, băng qua Thiên Vũ thuật của Nghiêm gia.

    Đang lúc này, một đạo tràn đầy hồng hoang khí tức hướng Lục Nguyên xoắn tới.

    Đao pháp Hồng Hoang khí tức này áp chế Lục Nguyên, muốn đem Lục Nguyên trong tích tắc cán nát bấy.

    - Lục Nguyên, mạng của ngươi là do ta lấy.

    Lúc này, Lục Nguyên cũng đã tế ra Khắc hoang chi kiếm.

    Khắc hoang chi kiếm xuất hiện trong nháy mắt, Thất Hoang Thủy không khỏi ngẩn ngơ.

    Hiển nhiên bị khắc chế có phần nghiêm trọng.

    Nhưng chỉ trong tích tắc, Lục Nguyên liền thu lại Khắc hoang chi kiếm.

    Đồng thời cả người trải qua khu vực phòng thủ của Thất Hoang Thủy, đến bên cạnh Nghiêm Tử Hưng.

    Một kiếm đâm ra!

    Nhanh!

    Một kiếm thật nhanh!

    Một kiếm không có bất kỳ bịp bợm, chỉ đơn thuần là nhanh.

    Nhưng Thất Hoang Thủy và Nghiêm Hạc tất nhiên cũng không phải dễ dàng đối phó.

    Bên cạnh Nghiêm Tử Hưng xuất hiện một đạo ánh sáng màu xanh.

    Đây chính là thanh cực chung thuộc Mộc hệ pháp bảo, bị công kích thì sẽ giống như cây cối, sinh trưởng vô cùng vô tận, rất khó đánh, là pháp bảo nổi tiếng về phòng ngự.

    Lục Nguyên muốn công phá thanh cực chung này cũng không dễ dàng.

    Chỉ cần thanh cực chung này bị ngăn trở trong tích tắc, Thất Hoang Thủy và Nghiêm Hạc hai người tất nhiên là chạy đến.

    Đến lúc đó, Lục Nguyên tất nhiên là sẽ có khả năng ám sát Nghiêm Tử Hưng thành công.

    Trong tích tắc, Lục Nguyên trong tay xuất hiện một cây đâm.

    Đây là Thiên Trác Thần Điểu, đồng thời dùng Thứ chi kiếm ý nhanh chóng đâm xuống.

    Thanh cực chung của Thất Hoang Thủy nhanh chóng bị công phá trong tích tắc.

    Khi Lục Nguyên tiến nhập vào trong thanh cực chung, lập tức trong thanh cực chung phát ra một tiếng hét thảm.

    Trong nháy mắt, Lục Nguyên đã đánh chết Nghiêm Tử Hưng, lấy đi hết thảy những chiến lợi phẩm của Nghiêm Tử Hưng, theo gió mà biến mất.

    Đồng thời, Lục Nguyên còn để lại một câu nói sau cùng:

    - Ta đã nói sẽ cứng rắn giết chết Nghiêm Tử Hưng, các ngươi có muốn ngăn cũng không được.

    Haha!

    Lục Nguyên lúc này cực kỳ thống khoái.

    Hỗn khí tức lại đến tay.

    Chính mình rốt cuộc đã có thể trùng kích Hỗn Động Cảnh tầng thứ bảy.

    Thất Hoang Thủy và Nghiêm Hạc hai người nhìn nhau.

    Hai người này hiện tại là khóc không ra lệ.

    Phải gọi bọn họ là gì cho phải?

    Hai người bọn họ, một người là Hỗn Động Cảnh tầng thứ mười, một người là Hỗn Động Cảnh thứ chín.

    Đây là chiến lực cao cỡ nào.

    Hôm nay, rõ ràng lại bị Lục Nguyên trước mặt hai người giết chết Nghiêm Tử Hưng.

    Trước đó là Nghiêm Tử Pháp đột nhiên bị Lục Nguyên giết chết.

    Sau đó là Nghiêm Tử Diệt bị trúng kế giương đông kích tây, mới bị Lục Nguyên giết chết ngay tại chỗ.

    Mà bây giờ là Nghiêm Tử Hưng, cứ thế mà Lục Nguyên chính diện đột phá, ngay tại chỗ giết chết.

    Hai người trước có thể nói là không chú ý, nhưng người sau lại ngay chính diện mà đột phá.

    Điều này có ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.

    Kỳ thật, với thực lực của Lục Nguyên hiện tại, bất luận là Thất Hoang Thủy hay là Nghiêm Hạc ai cũng cao hơn Lục Nguyên.

    Lục Nguyên tuyệt đối không phải là đối thủ.

    Nhưng lúc này đây lại đánh chết Nghiêm Tử Hưng.

    Bởi vì Lục Nguyên hiện tại dùng thuấn di cộng thêm Truyền Tống Phù đấu pháp quá phiêu nhiên.

    Đồng thời Khắc hoang chi kiếm áp chế Thất Hoang Thủy trong tích tắc, vừa vặn có Thiên Trác Thần Điểu có thể phá Mộc hệ pháp bảo.

    Trong lúc nhất thời, Lục Nguyên đấu pháp biến đổi, khiến cho Thất Hoang Thủy cùng Nghiêm Hạc hai người đều không thể tiếp nhận việc Lục Nguyên lại giết chết Nghiêm Tử Hưng.

    Nếu như lại một lần nữa thì Lục Nguyên chưa hẳn sẽ thành công.

    Đương nhiên, nếu như Thất Hoang Thủy đổi thành Hỗn Động Cảnh tầng thứ mười khác, nếu như người mà Lục Nguyên khắc chế không phải là Hoang Cổ Văn Minh, bằng không thì lúc này sai biệt quá lớn.

    Lục Nguyên làm sao có thể thủ thắng.

    Cho nên, đây là một sự ngẫu nhiên, cực kỳ may mắn.

    Nhưng bất kể là ngẫu nhiên hay không, may mắn hay không, Lục Nguyên cứ thế mà dựa vào chiến thuật du kích, đứng trước mặt Thất Hoang Thủy và Nghiêm Hạc chém giết Nghiêm Tử Phát, Nghiêm Tử Hưng, Nghiêm Tử Diệt ba người.

    Mà đồng thời, khiếp sợ không chỉ có Thất Hoang Thủy cùng Nghiêm Hạc.

    Còn có Pháp Tiêu Đế Tử và Pháp Cường Đế Tử hai vị đế tử.

    Pháp Tiêu Đế Tử và Pháp Cường Đế Tử hai người không ngừng mở ra các loại thủy kính thuật, nhìn xem cuộc chiến.

    Vừa rồi Pháp Cường Đế Tử vô tình nhìn thấy Lục Nguyên đối mặt với Thất Hoang Thủy, Nghiêm Hạc, Nghiêm Tử Phát, Nghiêm Tử Hưng, Nghiêm Tử Diệt năm người.

    Lúc ấy nội tâm của Pháp Cường Đế Tử tất nhiên là xiết chặt.

    Lục Nguyên là nhân vật quan trọng trong tổ Bại.

    Hơn nữa lại rất có tiềm lực.

    Ông ta tất nhiên là không muốn Lục Nguyên chết, nhưng ông ta cũng không có quyền can thiệp trận đấu này.

    Cho nên, ông ta chỉ phải đứng xem.

    Kết quả, Pháp Cường Đế Tử từ đầu nhìn thấy được Lục Nguyên chẳng những thoát khỏi tay Thất Hoang Thủy, Nghiêm Hạc đuổi giết.

    Hơn nữa còn quay ngược lại giết chết Nghiêm Tử Phát, Nghiêm Tử Hưng, Nghiêm Tử Diệt ba người.

    Vốn hắn chính là con mồi, nhưng nay biến ngược lại thành thợ săn.

    Pháp Cường Đế Tử cảm thán vô cùng.

    Pháp Tiêu Đế Tử một bên vốn không có chú ý.

    Nhưng khi chứng kiến những gì qua màn ảnh thì không khỏi nhìn sang.

    Sau khi xem xong, ông ta cũng giống như Pháp Cường Đế Tử, cảm thán vô cùng.

    Lục Nguyên quả thật là một nhân vật vô cùng có tiềm lực.

    Đáng tiếc, hắn lúc ấy lại là người của tổ Bại, do Pháp Cường Đế Tử bồi dưỡng.

    Cũng tức là nói, về sau Lục Nguyên cho dù có quan hệ với Pháp Cổ Thế Giới thì cũng là công lao của Pháp Cường Đế Tử, chứ không phải công lao của mình.

    Thật là đáng tiếc.

    Nhưng Pháp Tiêu Đế Tử đến lúc này cũng cảm thấy hiếu kỳ.

    Lục Nguyên cường đại như vậy làm sao có thể ở tổ Bại.

    Ông ta lập tức tìm tư liệu.

    Sau khi tìm tư liệu, Pháp Tiêu Đế Tử không khỏi dở khóc dở cười.

    Vốn khi tổ Thắng đến chiến đấu với tổ Bại, Lục Nguyên lại vắng họp.

    Kết quả bị phân đến tổ Bại.

    Đúng là thiên ý!

    Pháp Tiêu Đế Tử thầm nghĩ.

    Lúc này, trong khu rừng Tương Ngộ.

    Sau khi giết chết ba người Nghiêm Tử Hưng, điểm tích lũy của hắn đã hơn sáu mươi sáu điểm.

    Đương nhiên, trong khu rừng Tương Ngộ này, điểm tích lũy không quan trọng.

    Quan trọng nhất là hắn có thể trùng kích Hỗn Động Cảnh tầng thứ bảy Hỗn độn đại thành.

    Cái gọi là Hỗn Động Cảnh tầng thứ bảy Hỗn độn đại thành, cửa ải này chính là bên trong thiên địa pháp tướng phải tràn ngập Hỗn độn.

    Trong cánh đồng trắng như tuyết, Lục Nguyên đang khoanh chân ngồi.

    Kỳ thật thì bản thân thiên địa pháp tướng đại bộ phận đã tràn đầy Hỗn độn, chỉ còn thiếu một điểm nữa thôi.

    Lục Nguyên bắt đầu luyện hóa Hỗn khí tức của Nghiêm Tử Hưng.

    Nhưng khi Hỗn khí tức bắt đầu tiến nhập vào bên trong thiên địa pháp tướng, lập tức thiên địa pháp tướng không ngừng biến hóa.

    Thiên địa pháp tướng đã một mảnh Hỗn độn.

    Nhưng các hỗn độn cũng bắt đầu tạo phản.

    Lục Nguyên đi đường tắt mà cướp đoạt hỗn độn, không phải do mình tu luyện ra.

    Lúc này muốn cứ thế mà dung nhập làm một thì tất nhiên sẽ tạo phản.

    Thậm chí là công kích lẫn nhau.

    Nhưng Lục Nguyên cũng đã sớm có chuẩn bị, một chút cũng không sợ.

    Thiên địa pháp tướng của bản thân vốn chính là Vân hệ, Vân vô tướng.

    Vân có thể bao dung vạn vật.

    - Thiên địa vạn vật, phong toàn vân chuyển!

    Phong lưu vân tán!

    Vân vô tương!

    Một tiếng hú dài, thiên địa pháp tướng của Lục Nguyên không ngừng xoay tròn.

    Lúc đó, Lục Nguyên cũng cảm thấy tinh thần đại loạn, đầu có chút hơi đau nhức, nhưng đây chỉ là phương pháp tất yếu.

    Sau một lúc lâu, Hỗn độn trong cơ thể quay cuồng một cách long trời lở đất dần dần tản ra, rồi dung hợp lại.

    Trong lúc thiên địa quay cuồng, Lục Nguyên đột nhiên sinh ra một đạo linh quang, chính mình tựa hồ như thấy được tương lai Hỗn độn.

    “Hỗn độn bản tự nhất thể sinh, thượng cổ hồng minh hữu Hỗn độn”.

    Cái này quả nhiên là một câu ca dao có trí tuệ.

    Khi mới đọc câu ca dao này, Hỗn độn trong cơ thể lập tức thu về một thể.

    Hơn nữa còn tản mác ra một loại hương vị huyền diệu.

    Bên cạnh màu vàng còn có thêm nhiều loại màu sắc cổ quái khác.

    Chương 922: Trong Khu rừng Tương Ngộ. (6)

    Những loại màu sắc này có đủ bảy màu.

    Đây là một loại màu sắc cực kỳ cổ quái.

    Lục Nguyên đột nhiên hiểu ra, đây chính là Hỗn độn.

    - Hỗn độn giống như hoa nhưng lại không có hoa.

    Hỗn độn sinh ra kỷ nguyên.

    Bình thường đi đường tắt cướp Hỗn khí tức của người khác để trùng kích tầng thứ bảy, phần lớn mọi người sẽ căn cơ bất ổn.

    Cái này dù sao cũng là đi đường tắt, nhất định sẽ rất có hại.

    Lục Nguyên cũng sớm biết được điểm này, nhưng cũng không có cách nào khác.

    Dù sao cùng Kiếm Chi Tử có tám năm ước hẹn.

    Hiện tại tám năm cơ bản đã qua gần hai năm, không nhanh chút thì không được.

    Cho nên cũng chỉ có thể lựa chọn phương pháp này.

    Nhưng trong quá trình trùng kích, Lục Nguyên vô tình lĩnh hội được một câu ca dao trí tuệ.

    “Hỗn Độn bản tự nhất thể sinh, thượng cổ hồng minh hữu Hỗn độn”.

    Linh trí sinh ra đến thượng cổ hỗn độn, cho nên rất nhiều hỗn độn trong cơ thể tự động hợp nhất.

    Chẳng những có thể khiến cho căn cơ sâu hơn mà còn giúp cho tu hành của mình trở nên thâm hậu hơn nhiều.

    Sau khi rất nhiều hỗn độn trong thiên địa pháp tướng hợp nhất, Lục Nguyên biết rõ, mình đã đạt thành Hỗn Động Cảnh tầng thứ bảy Hỗn độn đại thành.

    Đúng vậy, rốt cuộc đã trùng kích được Hỗn Động Cảnh tầng thứ bảy.

    Đến được tầng này thật không dễ dàng.

    Chính mình trong một khắc có thể được xưng là Chí Tôn rồi.

    Một khi đạt tới Hỗn Động Cảnh tầng thứ bảy, địa vị trong Kiếm Môn hoàn toàn khác trước.

    Trước đây chỉ có thể xưng là đệ tử hạch tâm, nhưng khi đạt đến tầng này thì có thể được xưng là Chí Tôn.

    Lục Nguyên trong nội tâm cũng có phần cảm khái.

    Rốt cuộc thì hắn cũng đã trùng kích được đến cảnh giới Chí Tôn.

    Nhớ ngày đó, chính mình khi tiến nhập vào Trung Ương Thiên Triều, khi đó hắn cảm thấy cảnh giới Chí Tôn sao mà cao quá.

    Giống như một ngọn núi nhìn không tới đỉnh.

    Theo thời gian tu hành, rốt cuộc hắn cũng đã trùng kích được cảnh giới Chí Tôn.

    Đến tận đây, hắn đã trở thành Chí Tôn Hỗn Động Cảnh tầng thứ bảy.

    Mục tiêu tu hành tiếp theo chính là trùng kích Hỗn Động Cảnh tầng thứ tám Trọng Quy Hỗn Độn.

    Trọng Quy Hỗn Độn chính là trong thiên địa pháp tác cùng với rất nhiều sự vật quay về Hỗn Độn.

    Muốn khai phá thế giới của mình thì trước phải quay về Hỗn Độn.

    Cái này tựa như Hỗn độn trong Kỷ nguyên, chỉ là đem những vật này thu nhỏ lại mà thôi.

    Nhưng cái này cũng không gấp.

    Thời gian sau sẽ luyện.

    Sau khi hoàn tất, Lục Nguyên ý định đi tiếp.

    Đương nhiên, hắn còn phải giết Thất Hoang Thủy và Nghiêm Hạc hai người này.

    Hai người này đuổi giết hắn lâu như vậy, nếu không trả thù lại thì sao được.

    Lục Nguyên dùng thuật truy tung truy tìm Thất Hoang Thủy và Nghiêm Hạc.

    Nhưng trong lúc nhất thời truy tung không được.

    Hắn trong lúc nhất thời phát hiện, trong khu rừng Tương Ngộ này, có một khu vực không ể giao thủ.

    Lục Nguyên cũng rảnh rỗi nên liền đến khu vực này.

    Sau khi tiến vào khu vực an toàn, hắn phát hiện Phong Chi Văn Minh Phong Minh Nguyệt đang ở đây treo giải thưởng.

    Phong Minh Nguyệt là nhân vật Hỗn Động Cảnh tầng thứ tám, là người của tổ Bại.

    Lúc trước, khi chiến đấu với người của tổ Thắng, nàng cũng là một trong những người của tổ Bại tham gia.

    Nàng có gương mặt rất đáng yêu, da thịt trắng nõn.

    Nghe nói cũng được xưng là một vị đế cơ, gọi là Minh Nguyệt Đế Cơ.

    Nhưng Văn Minh Đế Cơ thì không đáng giá.

    Đương nhiên, đừng nhìn nàng có gương mặt trẻ thơ, nhưng có thể tu hành đến Hỗn Động Cảnh tầng thứ tám, so với Kiếm Linh Đế Cơ thì còn cao tay hơn.

    Thất Hoang Thủy và Nghiêm Hạc hai người tìm không được Lục Nguyên, lại bị Lục Nguyên hung hăng làm nhục một phen, trong lòng rất tức giận.

    Vừa vặn gặp phải Phong Minh Nguyệt , liền cướp đi Phong Chi Linh của nàng.

    Phong Chi Linh rất có tác dụng, là chi vật một đời của người Phong Chi Văn Minh.

    Những người khác nếu có được Phong Chi Linh thì thời gian luyện hóa có thể tăng tốc độ.

    Nhưng còn Phong Minh Nguyệt thì sau khi bị cướp Phong Chi Linh thì nhất định nguyên khí đại thương.

    Mà Phong Minh Nguyệt thì có tình cảm rất thân thiết với Phong Chi Linh, tất nhiên là không cam lòng bị đoạt đi.

    Nhưng đáng tiếc nàng không thể địch lại Nghiêm Hạc và Thất Hoang Thủy.

    Bị Nghiêm Hạc và Thất Hoang Thủy đánh cho trọng thương.

    Nếu như nàng không phải có thân phận của một đế cơ ở Phong Chi Văn Minh thì nàng cũng bị giết chết rồi.

    Phong Minh Nguyệt cũng đành chịu.

    Nàng chỉ là một Văn Minh Đế Cơ bình thường, không thể địch lại hai người của Cổ Văn Minh.

    Nàng lại sợ hai người của Cổ Văn Minh đem Phong Chi Linh của nàng đi luyện hóa.

    Cho nên ở khu vực an toàn treo giải thưởng.

    Chỉ cần có thể tìm Phong Chi Linh về cho nàng thì nàng sẽ tặng cho người đó ba mươi điểm tích lũy.

    Không tệ, giải thưởng này rất đáng cân nhắc.

    Đối phó với Thất Hoang Thủy và Nghiêm Hạc vừa có thể giúp Phong Minh Nguyệt, vừa có thể được ba mươi điểm tích lũy.

    Quả thật là không tệ.

    Nhiệm vụ này ta nhận

    Trong khu rừng Tương Ngộ, nếu như bản thân đồng ý thì có thể đem điểm của mình chuyển sang cho người khác.

    Nhưng việc chuyển điểm tích lũy phải dựa trên tinh thần tự nguyện, không thể hiếp bức.

    Nếu phát hiện có sự áp bức trong đó thì lập tức khai trừ ra khỏi cuộc tập huấn của các thiên tài, đuổi ra khỏi khu rừng Tương Ngộ.

    Phong Chi Chúc Linh của Phong Minh Nguyệt là một con thỏ trắng cửu thiên phong.

    Nghe nói loại thỏ này không phải là phàm vật, mà chính là sủng vật.

    Bản thân có gió và tuyết.

    Điều này khiến cho Phong Chi Chúc Linh có thể lẩn trốn với tốc độ rất nhanh.

    Mà thời điểm công kích tự động mang theo hàn băng.

    Hơn nữa, đây là Phong Chi Chúc Linh cao nhất.

    Và đây cũng là loại thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết.

    Dĩ nhiên, Phong Minh Nguyệt đặc biệt thích thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết, tình nguyện bỏ qua số điểm tích lũy của mình.

    Bởi vì thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết có tác dụng rất lớn, tiềm lực khổng lồ.

    Ngoài ra, thời gian ở chung với nhau cũng rất lâu.

    Phong Minh Nguyệt cực kỳ yêu thích thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết, làm sao mà bỏ qua được.

    Một nguyên nhân cuối cùng, thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết chính là món quà mà mẹ ruột của nàng đã tặng cho.

    Mẹ của Phong Minh Nguyệt bởi vì năm xưa cùng người tranh đấu mà chết.

    Mẹ ruột của nàng chính là tiểu thiếp của Phó chủ Phong Chi Văn Minh.

    Phó chủ Phong Chi Văn Minh có rất nhiều tiểu thiếp, thỉnh thoảng mất đi một người cũng không sao.

    Mặc dù cuối cùng thì Phó chủ của Phong Chi Văn Minh cũng bị địch nhân đánh chết, toàn bộ diệt môn.

    Cho nên, với nhiều nguyên nhân như vậy, Phong Minh Nguyệt tuyệt đối không để mất thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết.

    Nhưng nàng tuyệt đối không phải là đối thủ của Nghiêm Hạc.

    Cho nên, nàng bất đắc dĩ phải cầu viện.

    Nàng ở khu vực an toàn treo giải thưởng.

    Ba mươi điểm này là ba mươi điểm cuối cùng của nàng.

    Ba mươi điểm, tương đối nhiều đấy.

    Dù sao, đánh bại một Hỗn Động Cảnh tầng thứ chín cũng chỉ có hai mươi điểm.

    Nhưng nhân vật Hỗn Động Cảnh tầng thứ chín không phải dễ dàng đánh bại.

    Huống chi Phong Minh Nguyệt cũng là một đế cơ của Phong Chi Văn Minh.

    Nếu như có thể giao hảo thì tương lai của mình cũng có thêm chỗ lợi.

    Nhưng khi nhìn thấy đối thủ là Nghiêm Hạc và Thất Hoang Thủy thì không có ai dám tiếp nhận giải thưởng.

    - Nói giỡn, Nghiêm Hạc dù sao cũng là Hỗn Động Cảnh tầng thứ chín.

    Nghe nói y luyện được nhiều bí thuật của Nghiêm gia.

    - Chỉ có một Nghiêm Hạc thôi thì còn có thể, nay lại thêm Thất Hoang Thủy.

    Thất Hoang Thủy là người của Hoang Cổ Văn Minh, là người chiến lực đứng đầu trong khu rừng Tương Ngộ này, Hỗn Động Cảnh tầng thứ mười.

    Nếu đánh bại được Thất Hoang Thủy thì còn quan tâm chi ba mươi điểm tích lũy này.

    Thật sự là buồn cười.

    Mọi người ở khu vực an toàn nghị luận.

    Không người nào dám nhận giải thưởng.

    - Đoán chừng có treo giải thưởng cũng không ai nhận.

    - Đúng vậy, ai mà dám!

    Trong thời điểm mọi người đang bàn tán, một giọng nói trong trẻo vang lên:

    - Nhiệm vụ này ta nhận!

    Những lời này nói ra, chung quanh đều là một mảnh ngạc nhiên.

    Có người nhận nhiệm vụ này.

    Rốt cuộc là người nào đã nhận?

    Những người ở khu vực an toàn nhìn sang, kết quả phát hiện một người trẻ tuổi mặc áo xanh, trên lưng đeo kiếm.

    Phối kiếm?

    Dụng kiếm?

    Mọi người không ai nhận ra người này, nhưng bởi vì Phối kiếm là một binh khí rất ít gặp, nên có thể đoán ra thân phận của người đó.

    - Kiếm Môn, Lục Nguyên?

    Đúng, chính là hắn.

    Ở trận đấu đầu tiên đã loại Kiếm Ngục của ta.

    - Lục Nguyên pháp lực không cao lắm nhưng lại dám nhận nhiệm vụ này.

    Thật là muốn chết!

    - Nghe nói hắn cũng có chút bản lãnh.

    Thắng liên tiếp năm người của tổ Thắng chúng ta.

    - Nhưng, hắn sẽ không bởi vì thắng đám người Phong Tam Thập mà tự cao tự đại như thế.

    Có người quát lên một tiếng:

    - Hắn thắng chẳng qua là Hỗn Động Cảnh tầng thứ bảy.

    Còn đối thủ lần này là Hỗn Động Cảnh tầng thứ mười Thất Hoang Thủy, Hỗn Động Cảnh tầng thứ chín Nghiêm Hạc.

    Người này thật sự là muốn chết.

    - Hắn muốn chết cũng tốt.

    Hắn chết như vậy, Kiếm Môn trong tương lai không còn nhân vật đáng sợ nữa.

    Người này xuất thân từ môn phái có sự cạnh tranh với Kiếm Môn.

    Phong Minh Nguyệt ngạc nhiên nhìn chàng thanh niên trước mắt:

    - Lục, Lục sư đệ!

    Nàng ngẩn ra:

    - Nhiệm vụ này đối thủ rất khó đối phó.

    Ngươi như thế nào địch nổi.

    Ngươi không thể nhận được.

    Phong Minh Nguyệt tất nhiên là muốn có người cứu thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết về cho nàng, nhưng vẫn không thể nhìn người khác đi chịu chết.

    - Ta nói rồi, nhiệm vụ này ta xin nhận.

    Lục Nguyên thản nhiên nói, cũng đã mơ hồ cảm nhận được hơi thở của Nghiêm Hạc và Thất Hoang Thủy, lập tức không trao đổi với Phong Minh Nguyệt nữa mà ngự kiếm thẳng đuổi theo.

    Tại chỗ, Phong Minh Nguyệt lắc đầu:

    - Lục sư đệ, ngươi không thể đi chết.

    Sở dĩ gọi là Lục sư đệ, không phải là nói đến tình nghĩa huynh muội.

    Trong Trung Ương Thiên Triều chính là như vậy, người cùng thế hệ thì có thể gọi là sư huynh sư đệ, sư tỷ sư muội.

    Nhưng Lục Nguyên lại bay như điện, làm sao nàng có thể đuổi theo.

    Dù sao Lục Nguyên gần đây nổi tiếng về tốc độ rất nhanh.

    Trong khu rừng Tương Ngộ, trên cánh đồng tuyết trắng.

    Lúc này Thất Hoang Thủy đang tế luyện thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết.

    Nó có thể giúp cho y gia tăng thêm tốc độ tu luyện.

    Dĩ nhiên, thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết là do y và Nghiêm Hạc đoạt được, cho nên y cũng phải cho Nghiêm Hạc những thứ tốt khác, thì mới có thể một người tế luyện thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết.

    Thất Hoang Thủy đang tế luyện thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết đến thời khắc mấu chốt.

    Còn Nghiêm Hạc thì đứng một bên chắp tay.

    Nghiêm Hạc thầm nghĩ trong lòng, lần này mặc dù không làm gì được Lục Nguyên, lại còn bị Lục Nguyên làm bẽ mặt, tổn thất hết ba đại gia thần.

    Nhưng hợp tác với Thất Hoang Thủy cũng không tồi.

    Hai người này sớm buông tha cho việc đối phó với Lục Nguyên, căn bản là không theo kịp thuấn di cùng Truyền Tống Phù của hắn.

    Khi đối mặt với Lục Nguyên cũng chỉ hận nghiến răng mà không làm gì được.

    Một chút biện pháp cũng không có.

    Mặc dù coi như không có cách nào đối phó với Lục Nguyên, nhưng Thất Hoang Thủy và Nghiêm Hạc một đường liên thủ đánh bại không ít người, thu không ít chỗ tốt.

    Đây xem như là vụ mua bán không tồi.

    - Đáng hận Lục Nguyên, nếu có trốn thì trốn đi, còn nếu xuất hiện trước mặt ta, ta nhất định phải tru diệt nó.

    Thật ra thì Nghiêm Hạc cũng hiểu mình chỉ nói cho có thôi.

    Nếu một khi ra khỏi khu rừng Tương Ngộ thì không còn mạnh miệng nữa.

    Đến lúc đó, y nhất định phải dùng đến lực lượng của Nghiêm gia.

    Đem người này giết chết.

    Nghiêm Hạc đang nhập thần thì vào lúc này, cánh đồng tuyết phía trước đang xuất hiện một gã nam tử áo xanh.

    Thân hình này quả thật quen mắt.

    Nghiêm Hạc thình lình nhảy lên.

    Lục Nguyên.

    Chết tiệt, lại là Lục Nguyên.

    Thật là một nhân vật phiền phức.

    Nghiêm Hạc tất nhiên cũng biết, với chiến thuật của Lục Nguyên, y căn bản chẳng làm gì được.

    Giết không được Lục Nguyên, y quay sang quát:

    - Thất Hoang Thủy đại ca, Lục Nguyên đã tới.

    Nhưng huynh cứ tế luyện thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết, không cần để ý tới.

    Lục Nguyên người này muốn chơi chiến thuật du kích với chúng ta.

    Không được đâu.

    - Để ta đuổi hắn đi, đuổi cái con vật tầm thường này ra xa.

    Nghiêm Hạc vẻ mặt không nhịn được nhìn Lục Nguyên.

    Y biết mình cũng không làm gì được thuật Thuấn Di và Truyền Tống Phù.

    Cho nên, dứt khoát một chút, chỉ muốn đuổi Lục Nguyên đi.

    Ái chà, vị Nghiêm Hạc này suy nghĩ thật buồn cười.

    Lại cho rằng mình sẽ đánh du kích như lần trước.

    Nhưng Lục Nguyên vẫn không nói gì cả.

    Nghiêm Hạc cũng lười đứng lên.

    Đối với y mà nói, cùng đánh với Lục Nguyên chẳng có ý nghĩa gì.

    Lục Nguyên chỉ biết có chạy mà thôi.

    Còn về cừu hận với Lục Nguyên thì có thể gặp ngoài khu rừng Tương Ngộ để giải quyết.

    Y có thể dùng đến “Thái hàn vũ tuyết thuật” để đối phó.

    Thái hàn vũ tuyết thuật chính là một loại pháp thuật tuyết hệ.

    Lợi dụng tuyết làm thành lực công kích với Lục Nguyên.

    Bình thường một chiêu này lực công kích không đáng sợ, nhưng trong khu rừng Tương Ngộ có nhiều tuyết như vậy,thì uy lực của nó có thể đạt tới cực điểm.

    Hoa tuyết đang rơi xuống nhất thời trở thành vũ khí giết người lợi hại, đánh thẳng vào Lục Nguyên, đuổi Lục Nguyên đi.

    Dùng chiêu này sẽ không sai biệt lắm!

    Nghiêm Hạc nghĩ như vậy.

    Vô số hoa tuyết vọt tới người Lục Nguyên.

    Nếu quả thật bị những hoa tuyết này chạm trúng, thì lập tức đóng băng ngay.

    Và nhận sát chiêu tiếp theo của Nghiêm Hạc.

    Nghiêm Hạc mặc dù bình thường có bộ dạng công tử, nhưng ở trong Nghiêm gia, đối với thành tựu về pháp thuật thì đúng là thâm hậu đến cực điểm.

    Nhưng khi y dùng đến Thái hàn vũ tuyết thuật thì lúc này bóng người Lục Nguyên lại biến mất.

    Lại là thuấn di.

    Phiền toái thật!

    Nghiêm Hạc thầm nghĩ trong lòng.

    Lục Nguyên này quả nhiên giống như một con ruồi.

    Chỉ cần gặp một vật cứng rắn đập xuống thì sẽ chạy trối chết.

    Lúc này, Nghiêm Hạc đột nhiên cảm thấy bên phải run lên.

    Y nhanh chóng theo phản xạ mà tránh né về bên trái.

    Mặc dù tốc độ rất nhanh, nhưng tay phải vẫn bị chém trúng một kiếm.

    Một kiếm này thật nhanh chém trúng tay phải của y, lưu lại một vết thương không sâu không cạn.

    - Ngươi rốt cuộc nói ai chỉ biết trốn?

    Đuổi ta giống như đuổi ruồi?

    Thật sự là buồn cười.

    Lục Nguyên hời hợt nói.

    Đúng vậy, thời điểm phản kích cuối cùng cũng đã tới.

    Lúc trước giết chết Nghiêm Tử Hưng, Nghiêm Tử Diệt, Nghiêm Tử Pháp thật ra nói trắng là vừa chạy vừa đánh.

    Một khi đánh chết được mục tiêu thì lập tức chạy trốn.

    Đó chính là du kích chiến.

    Du kịch, vừa chạy vừa đánh.

    Du kích chiến tương đối có ý tứ.

    Nhưng du kích chiến dùng nhiều cũng có chút phiền.

    Đối với với đám người Nghiêm Hạc, hắn quả thật phải chạy ba lần.

    Mỗi lần giết một người thì chạy một lần.

    Nhưng lần này hắn không có hứng thú chạy nữa.

    Lần này, hắn muốn đem Nghiêm Hạc, Thất Hoang Thủy triệt để tiêu diệt hết.

    Cùng Thất Hoang Thủy, Nghiêm Hạc chân chính chiến đấu.

    - Mau, thiêu đốt đi!

    Giữa bầu trời đầy tuyết cùng nhau thiêu đốt.

    Nghiêm Hạc dùng ánh mắt bất khả tư nghị l nhìn Lục Nguyên.

    Y nhìn thấy phía dưới cánh tay phải của mình chính là máu.

    Đây là máu!

    Nghiêm Hạc không thể tin nhìn xuống khuỷa tay của mình.

    Tay của y đã bị kiếm làm bị thương.

    Tay đã bị thương rồi, bị con ruồi tầm thường kia làm bị thương.

    Kể từ khi biết được Kiếm Linh Đế Cơ có khả năng thích Lục Nguyên, y thường xuyên so sánh mình với Lục Nguyên, cảm thấy mình là chí cao vô thượng, bất luận phương diện nào cũng đều hơn xa Lục Nguyên.

    Về mặt tâm lý, căn bản y không tiếp nhận được chính mình bị Lục Nguyên gây thương tích.

    Nghiêm Hạc lúc này giận dữ vô cùng.

    Điều này thật sự là nhục nhã.

    Lúc này truyền đến thanh âm của Lục Nguyên:

    - Ngươi rốt cuộc nói ai luôn trốn tránh?

    Đuổi ta như ruồi đuổi?

    Thật sự là buồn cười.

    Sau khi nghe được lời nói của Lục Nguyên, Nghiêm Hạc giận dữ nói:

    - Chỉ là một con ruồi tầm thường luôn trốn tránh.

    Tại ta chủ quan nên mới bị thương.

    Chỉ một kiếm mà liền cho mình là giỏi.

    Rất tốt, ta thấy con ruồi ngươi không trốn đi thì chính là muốn chết.

    Nghiêm Hạc xem ra, Lục Nguyên chỉ là một con ruồi.

    Khả năng lớn nhất của hắn cũng chỉ là trốn.

    Nếu như không trốn thì nhất định phải chết trong tay của y.

    Nghiêm Hạc giương một tay lên, chỉ thấy trên mặt đất có một đạo tuyết quan hướng Lục Nguyên xuyên tới.

    Lục Nguyên dùng thuật thuấn di để tránh đi, đang định công kích Nghiêm Hạc thì đúng lúc này trong nội tâm đột nhiên cảm giác không ổn, theo bản năng mà tránh về phía bên trái.

    Chỉ thấy bên phải có một đạo tuyết quang điện kích xẹt qua.

    Không đúng, chính mình không có chứng kiến Nghiêm Hạc động thủ, tại sao lại có thuật công kích chính mình?

    Bất luận là thuật hay là chiêu thức thì kỳ thật vẫn phải động tay.

    Đúng vậy, ngươi dùng thuật nào thì phải có bí quyết của thuật đó.

    Ngươi dùng kiếm thì phải có bí quyết của kiếm thuật.

    Chiêu thức hoàn toàn không có động tay Lục Nguyên chưa từng chứng kiến qua.

    Theo lý, Nghiêm Hạc cũng không cần cổ quái như vậy, hoàn toàn không cần ra tay.

    Đây là có nguyên nhân gì?

    Lục Nguyên trong lòng âm trầm xuống.

    Lục Nguyên sau khi né tránh mấy đạo tuyết quang, thình lình phát hiện một điểm, đây là truy tung kiếm thuật.

    Nếu mình dùng thuấn di thì cũng sẽ lập tức bị truy tung ngay.

    Nghiêm Hạc mỉm cười:

    - Đúng vậy, xem ra ngươi đã phát hiện rồi.

    đây là truy tung kiếm thuật.

    Trong thế giới cổ, bất luận thuật nào cũng có, tất nhiên là truy tung hình thuật.

    Hơn nữa, không chỉ có một kiểu truy tung này mà còn có nhiều truy tung hình thuật khác.

    Bất luận ngươi dùng thuấn di hay là cái gì khác đều trốn không được thuật truy tung hình thuật này truy kích.

    - Đương nhiên, vừa rồi Tuyết Xà thuật chỉ là món khai vị mà thôi.

    Hiện tại ta sẽ cho ngươi nhìn thấy được sự lợi hại của truyền nhân Cổ Văn Minh.

    Nghiêm Hạc cười đắc ý:

    - Ngươi đừng tưởng cái gọi là thuất di thì hay.

    Cái gọi là thuấn di của người còn kém lắm.

    Cho ngươi xem truy tung hình thuật chính là khắc tinh của thuấn di.

    Nghiêm Hạc tay khẽ động, phóng thích ra đủ loại thuật.

    Chỉ một ngón tay của y, chỉ thấy con tuyết xà đuổi theo Lục Nguyên biến thành hơn mười sáu cái đầu.

    Đây chính là Tuyết Xà thuật.

    Bí quyết của y là từ vô số bông tuyết hóa thành một tuyết điểu, cũng đuổi theo Lục Nguyên.

    Đừng nhìn con tuyết điểu này đáng yêu, nhưng chân chính công kích thì không đáng yêu chút nào.

    Người bị công kích lập tức bị tổn thương do giá rét xâm nhập vào cơ thể.

    Hết thảy đều rất đáng sợ.

    Hơn nữa, thuật của y không chỉ có như thế.

    Trên mặt đất, xuất hiện vô số tuyết chi thủ.

    Những tuyết chi thủ này chỉ cần có người vừa rơi xuống đất thì lập tức cuốn lấy, rồi đột nhiên có thể lên tới không trung bắt đối thủ.

    Chỉ cần đối thủ đi đến đâu, tuyết chi thủ cũng có thể bắt đến đó.

    Cái này gọi là thuật “Băng tuyết chi thủ”.

    Tảng băng chính giữa bầu trời đột nhiên hóa thành một cỗ chiến xa băng, hướng Lục Nguyên đâm tới.

    Đây là “Tiểu băng lăng chiến xa thuật”.

    Sau đó, vô số luồng khí xoáy trên bầu trời, hóa thành một cơn gió cuốn vô hình, thẳng tiến đến Lục Nguyên.

    Nếu như nói những thuật trước thì có thể nhìn thấy được, nhưng cái “Ám phong chi tiến” thuật này căn bản nhìn không tới.

    Ám phong chi tiến tốc độ cực nhanh, lực công kích cũng thật lớn.ng

    Mà không chỉ như thế, vô số cây cối xung quanh vốn bị tuyết vùi lấp, nhưng bây giờ lại ngay ngắn hướng lên.

    Hơn nữa toàn bộ hướng đến Lục Nguyên.

    Đây là thuật có tên gọi “Phù trầm khống mộc”, cũng là một môn thuật tuyệt kỹ khó học được.

    Nghiêm Hạc quả nhiên không hổ là truyền nhân của Nghiêm gia Cổ Thế Giới.

    Trong nháy mắt liền dùng ra rất nhiều truy tung hình thuật.

    Truy tung thuật cũng không khó.

    Nhưng Đa phương vị truy tung hình thuật thì lại rất khó.

    Bởi vì cái gọi là Đa phương vị truy tung hình thuật cần chính là thuấn di quấy nhiễu, đồng thời không thể mất đi mục tiêu.

    Cái này so với truy tung hình thuật thì khó hơn nhiều.

    Có thể nói, trong thời điểm ngươi thuấn di, những thuật này cũng cảm giác được ngươi muốn thuấn di chỗ nào.

    Có thể nói, Đa phương vị truy tung hình thuật vốn chính là khắc tinh của thuấn di.

    Chỉ là, Đa phương vị truy tung hình thuật cần thi triển thật nhiều thì mới có tác dụng lớn.

    Ba lần trước, Lục Nguyên đều tốc chiến tốc thắng, căn bản không để cho Nghiêm Hạc thi triển truy tung hình thuật.

    Nhưng hiện giờ Nghiêm Hạc đã có cơ hội thi triển nó.

    Lúc này, tình huống tại hiện trường, Nghiêm Hạc vẫn không nhúc nhích.

    Nhưng vô số thuật đang oanh tạc, đuổi theo Lục Nguyên.

    Nhìn thấy Lục Nguyên trái tránh phải tránh, trước tránh sau tránh, cộng thêm thuấn di.

    Kết quả vẫn bị vô số thuật đuổi theo.

    Nghiêm Hạc quát to một tiếng:

    - Lục Nguyên, ngươi bây giờ đang bị truy tung hình thuật của ta công kích.

    Ngươi chỉ có một con đường trốn.

    Ngươi thật ra chỉ là một con ruồi mà thôi.

    Lục Nguyên hiện tại xác thực đã ở vào thế hạ phong.

    Dưỡng Ngô kiếm trong tay không ngừng đón lấy nhiều thuật như vậy.

    Chính mình sau khi luyện thành Âm dương kiếm pháp, rất ít khi đối phó với đối thủ dùng thuật.

    Nghiêm Hạc là người dùng rất nhiều thuật mà Lục Nguyên đối phó qua.

    Vốn Âm dương thiên sinh có thể phá giải bất cứ một chiêu thức, một thuật nào.

    Nhưng cho tới nay, Lục Nguyên chỉ đối phó với chiêu thức chứ chưa đối phó với thuật.

    Cho nên ngay từ đầu cũng không quá thích ứng.

    Muốn tìm khuyết điểm trong thuật của Nghiêm Hạc quả thật không dễ dàng.

    Giống như một thanh thần binh rơi vào tay của người, còn cần quá trình để thích ứng thì mới có thể phát huy tác dụng.

    Lúc mới bắt đầu, nhìn thấy nhiều truy tung hình thuật oanh tạc mình như vậy, xác thực là có chút chật vật.

    Thậm chí chính mình còn bị công phá một chút.

    Nhưng thời gian dần trôi qua, hắn cũng quen với việc tấn công của thuật.

    Đồng thời âm dương đối với thuật cũng bắt đầu có tác dụng, bắt đầu nhìn thấu nhược điểm của thuật.

    Nhưng Lục Nguyên cũng không vội tiến công.

    Chính mình đang đợi thời cơ để cho một kích trí mạng.

    Trong thời điểm đối phó với công kích của Nghiêm Hạc, Lục Nguyên cũng phát hiện có một sơ hở.

    Chờ đợi đã lâu, rốt cuộc cũng đã xuất hiện một cơ hội tốt.

    Lục Nguyên đã nhìn thấy một cơ hội cực tốt.

    Vậy thì bây giờ bắt đầu thi triển kiếm thuật Nhất tuyến thiên.

    Chỉ trong tích tắc, một đạo sát tử xuyên qua đạo kiếm quang hiện lên.

    Đạo sát tử này tựa hồ như không đếm xỉa đến kiếm quang.

    Từng bước từng giây đều có một điểm rơi hoàn mỹ.

    Lúc này đây, kiếm thuật Nhất tuyển thiên rất nhanh.

    So với bình thường thì nhanh hơn rất nhiều.

    Càng nhanh càng khó.

    Những lời này không hề giả dối.

    Kiếm thuật Nhất tuyến thiên của Lục Nguyên phải nhanh hơn gấp ba lần so với bình thường.

    Kiếm thuật Nhất tuyến thiên bình thường dù sao thì muốn có được từng điểm rơi hoàn mỹ, không một tia sai lầm thì độ khó cũng không nhỏ.

    Còn lần này kiếm thuật Nhất tuyến thiên cực nhanh thì độ khó phải tăng lên gấp ba, bốn thậm chí là nhiều lần.

    Thuật đang ngăn chặn hắn phía trước bị phá vỡ đầu tiên.

    Cái thứ hai bị phá vỡ.

    Cái thứ ba bị phá vỡ.

    Cái thứ bảy bị phá vỡ.

    Khoảng cách tới Nghiêm Hạc ngày càng gần.

    Nghiêm Hạc thật không ngờ, Lục Nguyên vào lúc này lại dùng ra kiếm thuật Nhất tuyến thiên.

    Hơn nữa lại rất nhanh.

    Nghiêm Hạc dù sao cũng là nhân vật cường đại của Cổ Văn Minh, lập tức liền đánh ra rất nhiều thuật, chắn ngang tầm nhìn của Lục Nguyên với y.

    Đó là Thuấn phát thuật.

    Không còn kịp rồi!

    Lục Nguyên lúc này hết sức chăm chú.

    Hắn phát hiện Nghiêm Hạc vào lúc này có một sơ hở.

    Lục Nguyên theo bản năng dùng thuấn di, nhưng không thu lại Kiếm thuật Nhất tuyến thiên.

    Sau khi thuấn di, kiếm thuật Nhất tuyến thiên lại một lần nữa kích phát ra.

    Làm sao có thể?

    Kiếm thuật Nhất tuyến thiên!

    Một kiếm đủ độ thần kỳ.

    Hơn nữa có thể đem tốc độ kiếm nhanh hơn gấp ba lần.

    Cái này vốn đã kinh người, nhưng cuối cùng, sau khi dùng thuấn di, kiếm thuật Nhất tuyến thiên này lại càng kinh người hơn.

    Kiếm thuật Nhất tuyến thiên nhanh chóng thuấn di gấp ba lần.

    Trên cơ sở rõ ràng có thể kéo dài.

    Điều này sao có thể?

    Sau khi dùng hết một kiếm, Lục Nguyên bắt đầu sợ run.

    Mà Nghiêm Hạc cũng run.

    Hai người không dám tin, kiếm thuật Nhất tuyến thiên lại có tác dụng đến như vậy.

    Lục Nguyên tự mình biết trình độ phát huy của mình.

    Còn Nghiêm Hạc thì lại không dám tin Lục Nguyên lại dùng ra được như thế.

    Y là đệ tử của Nghiêm gia, kiến thức cực lớn.

    Nhưng loại kiếm thuật như thế này cũng chưa từng nghe nói qua.

    Lúc này, Nghiêm Hạc đột nhiên phát hiện bụng của mình cực kỳ đau nhức.

    Y chậm rãi cúi đầu xuống.

    Bởi vì vừa rồi Lục Nguyên sử dụng thuấn di, kiếm thuật Nhất tuyến thiên quá đỗi kinh diễm khiến cho y lúc này mới hồi phục lại tinh thần.

    Đúng vậy, y đã bị Lục Nguyên đâm trúng.

    Hơn nữa, sinh mạng của y cũng đã trôi qua.

    - Không có khả năng, không có khả năng.

    Ta rõ ràng bị một con ruồi tầm thường giết chết.

    Nghiêm Hạc nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Ta cái gì cũng đều mạnh hơn người.

    Kiếm Linh Đế Cơ nên chọn ta mới phải.

    Không nên lựa chọn cái đám ruồi muỗi như ngươi.

    Chết thì chết đi, sao nói nhiều như vậy?

    Lục Nguyên cười lạnh một tiếng.

    Nghiêm Hạc muốn làm tình địch của mình bộ tưởng dễ lắm sao?

    Nghiêm Hạc muốn giết hắn, bộ hắn dễ giết lắm hay sao?

    Hỗn Động Cảnh tầng thứ chín Nghiêm Hạc cuối cùng đã chết dưới thân kiếm của Lục Nguyên.

    Như vậy, Hỗn Động Cảnh tầng thứ chín đã không còn ai là đối thủ của Lục Nguyên.

    Trong khi đó, Lục Nguyên vừa mới trùng kích Hỗn Động Cảnh tầng thứ bảy không bao lâu.

    Nghiêm Hạc trước khi chết còn rống to lên, không cam lòng thua trong tay Lục Nguyên, chết trong tay Lục Nguyên.

    Đúng vậy, y vốn là công tử Nghiêm gia, coi như thuộc hàng quý tộc.

    Hơn nữa thiên tư vô cùng tốt.

    Nhân vật như thế, nếu không chết thì tương lai sẽ còn tiến xa nữa.

    Đáng tiếc, y lại chết trong tay của Lục Nguyên.

    Nhưng y là tự tìm đường chết, không oán người khác được.

    Giết chết Nghiêm Hạc, nhân vật quan trọng của Nghiêm gia.

    Mà Nghiêm gia lại là gia tộc trọng yếu của Pháp Cổ Thế Giới.

    Sau này chỉ sợ sẽ gặp nhiều phiền toái trong Pháp Cổ Thế Giới.

    Thật ra, theo như người bình thường suy tính, lấy đại cục làm trọng thì không cùng Nghiêm gia kết oán báo thù, bỏ qua mạng cho Nghiêm Hạc.

    Nhưng nếu làm như vậy thì không còn là Lục Nguyên nữa.

    Ta làm việc cần chi nói đến bận tâm.

    Bận tâm đôi lúc rất bất tiện.

    Ta muốn giết người đó thì giết người đó.

    Ta chỉ cần không thẹn với lòng, nắm giữ thiên địa chánh đạo.

    Lục Nguyên bây giờ nghĩ lại trận đánh vừa rồi.

    Trong trận đánh vừa rồi, hắn thật ra cũng đã phát huy quá mức.

    Kiếm thuật Nhất tuyến thiên thật ra cũng không có gì.

    Hắn đã sớm dùng qua nhiều lần.

    Nhưng dùng với thuấn di thì lại càng hoàn mỹ hơn.

    Thật bây giờ muốn làm lại một lần chỉ sợ là làm không được.

    Chiêu thức này cộng với thuấn di thì khó khăn đến cực điểm.

    Nhưng một khi luyện thành sẽ là một sát chiêu.

    Lục Nguyên nhận thức được sát chiêu này rất cường đại, cũng cố gắng nắm vững.

    Sau khi ngộ ra điều này, Lục Nguyên lại lên tiếng:

    - Ngươi cũng nên ra mặt đi, Thất Hoang Thủy.

    Ở bên cạnh nhìn quá lâu rồi.

    Phía sau thân cây, một vóc người cao lớn Thất Hoang Thủy bước ra.

    Y long hành hổ bộ, cất bước mà đi.

    Lục Nguyên thản nhiên nói:

    - Nhìn Nghiêm Hạc chết trước mặt của ngươi, là đồng minh nhưng lại không viện thủ, ngươi quả nhiên là lòng dạ độc ác.

    Thất Hoang Thủy lắc đầu:

    - Đây cũng chỉ là bất đắc dĩ.

    Ngươi phản kích quá nhanh, y chết cũng quá nhanh.

    Ta viện thủ cũng không còn kịp.

    Nhưng không khen một tiếng không được.

    Chiêu Kiếm thuật Nhất tuyến thiên vừa rồi rất đẹp.

    Hơn nữa trước thuấn di sau dùng Kiếm thuật Nhất tuyến thiên lại càng giỏi hơn.

    Nói thật lòng là ngươi rất giỏi.

    Lời này là nói thật.

    Y vừa rồi đã bị chiêu Kiếm thuật Nhất tuyến thiên cùng với thuấn di của Lục Nguyên làm cho chấn động.

    Người này quả nhiên không thể xem thường.

    Nhưng người của kiếm đạo lại càng không thể xem thường.

    Những nhân vật như thế lại càng phải hủy diệt.

    Bởi vì Kiếm là yêu.

    Kẻ dùng kiếm chính là yêu nghiệt.

    Lục Nguyên nhìn về Thất Hoang Thủy:

    - Chỉ sợ nguyên nhân không chỉ là như vậy.

    Thất Hoang Thủy khẽ mỉm cười:

    - Cũng đúng.

    Bây giờ không sợ nói cho ngươi biết.

    Ta sở dĩ không trợ giúp Nghiêm Hạc, để cho y chết dưới kiếm của ngươi cũng rất đơn giản.

    Bởi vì ta muốn bố trí Đại hoang tỏa không trận.

    Đúng rồi, để ta giới thiệu một chút cho ngươi biết về Đại hoang tỏa không trận.

    Dù sao ngươi cũng chết trong tay của ta.

    - Cái gọi là Đại hoang tỏa không trận chính là một loại trận pháp trong Hoang Cổ Văn Minh, cần một thời gian nhất định để bố trí.

    Lợi dụng chính là hoang năng lực.

    Ngươi cũng phải hiểu cái gì gọi là hoang.

    Chính là lợi dụng không gian hoang hóa của cùng đất núi non xưa kia, khiến cho hết thảy không gian truyền tống cũng không thể dùng, bao gồm thuấn di và Truyền Tống Phù của ngươi.

    Thất Hoang Thủy chắp tay nói:

    - Nghiêm Hạc chết đi thật ra cũng đã giúp cho ta tranh thủ thời gian.

    Yên tâm đi, ta sẽ giết ngươi để tế y.

    Coi như là một kỷ niệm của ta đối với y.

    Thất Hoang Thủy lời nói lãnh đạm vô tình.

    Y vốn chính là một người cực kỳ vô tình.

    Nhưng Nghiêm Hạc cho dù có hiểu cũng vẫn phải hợp tác.

    - Bây giờ, ngươi đang ở Đại hoang tỏa không trận của ta, chỉ có thể khoanh tay để cho ta giết.

    Ta là Hỗn Động Cảnh tầng thứ mười.

    Pháp lực cao hơn ngươi còn không nói.

    Huống chi hồng hoang có thể áp chế kiếm.

    Sư phụ của ngươi nếu có ở đây thì cũng là vô ích, cũng chỉ bị ta giết chết mà thôi.

    Ngươi căn bản không có mảy may cơ hội.

    Thất Hoang Thủy nhìn về phía Lục Nguyên, tựa hồ như đang nhìn về một con kiến.

    - Là sao?

    Lục Nguyên khẽ mỉm cười:

    - Đúng rồi, Thất Hoang Thủy, ngươi nói ta đang tính toán trốn?

    Lục Nguyên kỳ thật cảm thấy rất kỳ quái.

    Người này làm sao biết được hắn đang muốn chạy trốn.

    Thất Hoang Thủy nét mặt không có bất kỳ một thay đổi nào:

    - Vô dụng, ngươi có muốn dùng ngôn ngữ nào thì cũng vô dụng.

    Lục Nguyên cũng bất đắc dĩ.

    Lời này của Lục Nguyên là nói thật, nhưng Thất Hoang Thủy lại nghĩ rằng hắn nói giỡn.

    Cũng được thôi!

    Lục Nguyên bất đắc dĩ nhún vai.

    Đối phương không cách nào lợi dụng sự thật để chính minh sao?

    Lục Nguyên rút kiếm ra khỏi vỏ.

    Lần này lấy ra không phải là Dưỡng Ngô kiếm tiên mà là Khắc hoang chi kiếm.

    Khi Lục Nguyên rút kiếm ra khỏi vỏ, Thất Hoang Thủy vẫn nghĩ mình sẽ giết chết được Lục Nguyên.

    Y đang nghĩ tới mình nên dùng chiêu thức nào để giải quyết Lục Nguyên.

    Dùng Thất hoang đao pháp sao?

    Lúc này kiếm của Lục Nguyên đang trờ tới, Thất Hoang Thủy âm thầm cười lạnh.

    Lục Nguyên dám chủ động tấn công, đây là muốn chết.

    Y từ trong xương cốt đã xem thường Lục Nguyên.

    Chính xác mà nói, y từ trong xương cốt đã xem thường bất cứ kẻ nào dùng kiếm.

    Bất luận kẻ nào dùng kiếm cũng chỉ là kẻ dưới của Hoang Cổ Văn Minh mà thôi.

    Một đám rác rưởi!

    Thất Hoang Thủy vẫn ở trong ảo tương, tùy ý cản trở một kiếm của Lục Nguyên.

    Y nghĩ mình cản kiếm này của Lục Nguyên rất dễ dàng, kết quả, một đao một kiếm giao nhau, y lập tức phát hiện không được bình thường.

    Trên thân kiếm của Lục Nguyên có một cỗ áp chế hơi thở của mình.

    Điều này sao có thể?

    Đao và kiếm lần đầu tiên đánh vào nhau, Thất Hoang Thủy bị đẩy đi rất xa.

    Thất Hoang Thủy không để ý.

    Y chẳng quan tâm đến điều này.

    Nhưng vừa rồi y cảm giác được một cái gì đó rất lạ.

    Làm sao có thể?

    Chuyện vừa rồi làm sao có thể phát sinh?

    Bình thường, dựa theo quy luật của kỷ nguyên, là hồng hoang áp chế kiếm.

    Đây là sự thật.

    Thất Hoang Thủy là người đã sống rất nhiều năm, từng giết qua rất nhiều người, cũng sớm đem điều này thành chân lý.

    Nhưng bây giờ, rõ ràng y cảm giác được kiếm của Lục Nguyên có thể khắc chế sức mạnh của hồng hoang.

    Điều này sao có thể?

    Thất Hoang Thủy bây giờ mới cảm nhận được, đây giống như một cộng một bằng hai.

    Sự thật này Thất Hoang Thủy làm sao chịu được.

    Cho nên, trong khoảng thời gian ngắn, pháp lực hồng hoang toàn thân không ngừng chuyển động.

    Y giật mình nhìn Lục Nguyên, hoài nghi mình đang nằm mơ.

    Lúc bắt đầu, y vẫn duy trì bình tĩnh, cho rằng mình đã nắm đại cục trong tay.

    Nhưng lúc này y không thể bình tĩnh được nữa.

    Hồng hoang khắc kiếm đích thật đã bị phá vỡ.

    Điều này đả kích y quá lớn.

    Đáng tiếc, Lục Nguyên không còn cho y cơ hội tiếp tục suy tư.

    Lục Nguyên tay cầm Khắc hoang chi kiếm.

    Một kiếm tiếp một kiếm bắn ra.

    Mỗi một kiếm cũng không có kiếm chiêu cố định.

    Lục Nguyên kiếm pháp bây giờ đã đạt thành trình độ rất sâu, cũng căn bản không cần kiếm chiêu cố định, trực tiếp ra chiêu.

    Cho dù là chiêu thức tương đối cũng có uy lực khá lớn.

    Lục Nguyên lần nữa xuất kiếm.

    Thất Hoang Thủy dù sao cũng là người có kinh nghiệm chiến đấu.

    Mặc dù chân lý trong lòng đã bị phá vỡ.

    Nhưng đối mặt với kiếm pháp thao thao bất tuyệt của Lục Nguyên thì cũng tế lên Đại hoang đao.

    Đại hoang đao pháp đụng nhau với kiếm của Lục Nguyên.

    Hai người không ngừng đánh đối phương.

    Thất Hoang Thủy vẫn cảm giác mình đang rơi vào thế hạ phong.

    Cảm giác này khiến người ta vô cùng khó chịu.

    Kiếm cùng đao trên hư không tranh hùng.

    Đây là chuyện cực kỳ khó tin trong kỷ nguyên.

    Trong kỷ nguyên, rất ít khi thấy kiếm cùng đao tranh hùng.

    Kiếm tựa hồ như vào lúc này vì Lục Nguyên mà trở nên thần diệu.

    Bốp!

    Một tiếng vỡ vang lên.

    Sau âm thanh giòn vang này, Thất Hoang Thủy một lần nữa ngây dại.

    Đây không phải là Thất Hoang Thủy thích ngẩn người mà xác thực không nghĩ tới, Đại hoang đao của mình sẽ bị kiếm của Lục Nguyên chặt đứt.

    Những lần trước chỉ có đao của y chém vỡ kiếm mà thôi.

    Mất đi đao, Thất Hoang Thủy hoàn toàn rơi xuống thế hạ phong.

    Nếu như cho y cơ hội, y sẽ tập hợp lại.

    Nhưng Lục Nguyên hoàn toàn không cho y chút cơ hội nào, tiếp tục truy kích.

    Hắn phải đánh cho Thất Hoang Thủy bại mới thôi.

    Hắn phải đánh cho Thất Hoang Thủy chết mới được.

    Phải đấu kiếm, dùng kiếm đâm rách tay phải Thất Hoang Thủy.

    Trái đấu kiếm, đâm bị thương cánh tay trái của Thất Hoang Thủy.

    Bốn phương đấu kiếm, đánh cho Thất Hoang Thủy không biết nơi nào mà trốn.

    Trên người tăng thêm nhiều chỗ thương thế.

    Lại một kiếm tiếp theo.

    Thật ra một kiếm này cũng chẳng có gì thay đổi, nhưng lại đánh cho Thất Hoang Thủy bất tỉnh.

    Cho dù thoạt nhìn một kiếm này rất đơn giản, nhưng lại khó tránh thoát.

    Lục Nguyên cho rằng Thất Hoang Thủy có thể tránh được một kiếm này, nhưng Thất Hoang Thủy bây giờ trong lòng rất buồn bực.

    Y hiện tại chỉ đang nghĩ đến một việc, phải nhanh chóng tránh bên phải hay tránh bên trái, tranh hướng nam hay là hướng đông.

    Nhưng kết quả chưa kịp phản ứng thì một kiếm đã phóng tới.

    Thất Hoang Thủy thương thế trên người ngày càng nhiều.

    Lại một kiếm nữa nhanh chóng lao tới.

    Một kiếm này xuyên qua tim Thất Hoang Thủy.

    Thất Hoang Thủy nhìn về phía Lục Nguyên.

    Y bây giờ không còn bao nhiêu tính mạng:

    - Kiếm của ngươi làm sao áp chế được hồng hoang?

    Y thật sự cảm thấy không cam lòng.

    Tại sao?

    Tại sao Lục Nguyên có thể không tuân theo chân lý đích thực của Kỷ nguyên.

    - Kiếm tại sao không thể áp chế được hồng hoang?

    Lục Nguyên kỳ quái nhìn Thất Hoang Thủy:

    - Ngươi giết nhiều người của Kiếm môn, vậy thì bây giờ đàng hoàng chết trong tay ta không được sao?

    - Thời đại của hồng hoang đã bị ta lật đổ.

    - Ta chính là người khai sáng ra kiếm.

    Lục Nguyên giọng điệu tương đối bình thản nói.

    Hỗn Động Cảnh tầng thứ mười Thất Hoang Thủy đã chết trong tay của Lục Nguyên.

    Chuyện này nếu đồn ra ngoài, đoán chừng sẽ chấn động rất nhiều khu trong Trung Ương Thiên Triều.

    Làm cho danh tiếng của Lục Nguyên so với bây giờ còn cao hơn.

    Dù sao, danh tiếng của Lục Nguyên trong Trung Ương Thiên Triều cũng không lớn.

    Chỉ có chút danh tiếng ở Kiếm môn và Đồng Chi Văn Minh mà thôi.

    Trong Trung Ương Thiên Triều, đây là chuyện khó tin đến cực điểm.

    Lục Nguyên bây giờ còn chưa có tư cách này.

    Thất Hoang Thủy đã chết, Đại hoang tỏa không trận chung quanh cũng bắt đầu sụp đổ.

    Ầm ầm!

    Âm thanh vang lên giống như sơn mạch sụp đổ.

    Kỳ thật thì đánh nhau như vậy sẽ lọt vào một số địa phương.

    Những nơi nghe được thanh âm này tất nhiên có thể cảm giác được vừa rồi tại đây tuôn ra cường đại linh khí.

    Đây chính là cuộc chiến với một Hỗn Động Cảnh tầng thứ mười.

    Người bình thường không có dũng khí để tiến vào chính giữa cuộc chiến này.

    Lục Nguyên đã giết chết Hỗn Động Cảnh tầng thứ mười Thất Hoang Thủy, Hỗn Động Cảnh tầng thứ chín Nghiêm Hạc.

    Lục Nguyên có chút giống như đang nằm mơ.

    Chính mình gần đây đã trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều.

    Bản thân đã đạt đến Hỗn Động Cảnh tầng thứ bảy Hỗn độn đại thành.

    Có thể chiến thắng Hỗn Động Cảnh tầng thứ chín là điều tất nhiên, nhưng khi đụng phải Hỗn Động Cảnh tầng thứ mười của Hoang Cổ Văn Minh thì hắn chỉ có trốn.

    Nhưng bây giờ hắn đã có Khắc hoang chi kiếm, có thể chiến thắng người của Hoang Cổ Văn Minh.

    Lục Nguyên bắt đầu công việc thống kê chiến lợi phẩm.

    Nghiêm Hạc và Thất Hoang Thủy đúng là hai gã nhà giàu.

    Từ trên người hai người này, Lục Nguyên tổng cộng có được bốn trăm vạn linh thạch thượng phẩm.

    Quả nhiên là tài sản phong phú.

    Sáu cái phòng ngự kết tinh.

    Truyền thuyết cấp linh thú thì có hơn ba trăm con.

    Đương nhiên, bây giờ hắn đã là Hỗn Động Cảnh tầng thứ bảy nên không cần Hỗn khí tức.

    Cho nên Hỗn khí tức dày đặc cực kỳ của hai người này đành phải bỏ lỡ.

    Bản thân nếu muốn trùng kích Hỗn Động Cảnh tầng thứ tám Trọng Quy Hỗn Độn thì phải là mưu nhân thế ngộ, chứ không phải là cướp đoạt.

    Cướp đoạt vốn sẽ khiến cho người đó căn cơ bất ổn.

    Ngẫu nhiên thì có thể, nhưng không thể thường xuyên.

    Tu tiên cướp đoạt thì chính là tà đạo.

    Đương nhiên, hiện tại có một tin tức tốt.

    Trận chiến này Lục Nguyên đã tích lũy được năm mươi điểm.

    Vốn thắng được một Hỗn Động Cảnh tầng thứ mười, một Hỗn Động Cảnh tầng thứ chín, điểm tích lũy sẽ là sáu mươi điểm.

    Nhưng do giết hai người này nên điểm tích lũy chỉ là năm mươi.

    Hơn nữa, với sáu mươi điểm tích lũy trước đó, Lục Nguyên hiện nay đã đạt được trọn vẹn một trăm mười sáu điểm.

    Điểm tích lũy này tương đối cao.

    Sau khi tính toán điểm xong, Lục Nguyên bắt đầu thu thập chiến lợi phẩm.

    Trong chiến lợi phẩm của Nghiêm Hạc, nhiều nhất chính là một loạt sách pháp thuật.

    Đủ loại kiểu dáng, trong đó có “Truy tung pháp thuật bách khoa toàn thư”…Những bộ sách pháp thuật này nếu rơi vào tay người khác thì tương đương hữu dụng.

    Nhưng rơi vào tay Lục Nguyên thì lại chẳng có tác dụng gì.

    Tư chất để học pháp thuật của Lục Nguyên thì chỉ có thể nói một chữ là “ngu”.

    Không có gì hữu dụng với mình nữa.

    Lục Nguyên sau khi kiểm tra chiến lợi phẩm của Nghiêm Hạc thì có chút thất vọng.

    Lại nhìn đến chiến lợi phẩm của Thất Hoang Thủy.

    Là một Hỗn Động Cảnh tầng thứ mười nên Thất Hoang Thủy có không ít hàng tốt.

    Lục Nguyên tìm được một số chiêu thức của Hoang Cổ Văn Minh.

    Hắn tùy ý nhìn qua một chút.

    Đồng thời, Lục Nguyên trong đống chiến lợi phẩm của Thất Hoang Thủy tìm được một ít hoang chi khí tức.

    Đại hoang đao của Thất Hoang Thủy khi dùng phải có hoang chi khí tức.

    Nhưng Đại hoang đao của Thất Hoang Thủy đã bị Khắc hoang chi kiếm của Lục Nguyên đánh gãy.

    Còn một cổ đỉnh màu xanh, bên trên có hoang chi khí tức.

    Đúng rồi, còn có một tấm bia đá, bên trên đồng dạng cũng có hoang chi khí tức.

    - Xuất hiện đi, Khắc hoang chi kiếm.

    Lập tức Khắc hoang chi kiếm xuất hiện trong tay Lục Nguyên.

    Khắc hoang chi kiếm sau khi xuất hiện, Lục Nguyên liền thi triển công pháp, bắt đầu dùng Khắc hoang chi kiếm hấp thu những hoang chi khí tức.

    Khắc hoang chi kiếm là vật có thể hấp thu được hoang chi khí tức.

    Lập tức hoang chi khí tức trên Đại hoang đao bị hấp thu.

    Lại nói tiếp, trên cổ đỉnh thanh đồng cũng vậy, và cuối cùng là tấm bia đá.

    Sau khi hấp thu hết hoang chi khí tức trên ba loại, Khắc hoang chi kiếm đã dài đến ba phân, khiến cho Khắc hoang chi kiếm không còn là đoản kiếm nữa là bắt đầu giống như trường kiếm bình thường.

    Dùng đoản kiếm không phải là thói quen của hắn.

    Dùng trường kiếm mới chính là thói quen của hắn.

    Khắc hoang chi kiếm uy lực lại tăng lên.

    Đây vốn là một thanh kiếm cực kỳ cổ quái.

    Về sau nếu có nó trong tay, có thể khắc chế được vạn hoang.

    Trừ cái đó ra, hắn còn phát hiện một cái chụp hình tròn trong suốt.

    Trong cái chụp này có một con thỏ trắng như tuyết.

    So với những con thỏ trắng như tuyết bình thường thì con thỏ này còn muốn trắng hơn nhiều.

    Hơn nữa con thỏ còn mọc ra hai cái đuôi, đang nhìn Lục Nguyên với bộ dạng rất đáng thương.

    Lục Nguyên âm thầm phỏng đoán, đây chính là thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết của Phong Minh Nguyệt.

    Kỳ thật, khi Lục Nguyên đến thì Thất Hoang Thủy đang tiến nhập tế luyện thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết giai đoạn sau cùng.

    Cũng tức là nói, theo như tốc độ bình thường thì thỏ Cửu Thiên Tuyết Phong sẽ bị Thất Hoang Thủy tế luyện chết đi để gia tăng tốc độ cho y.

    Nhưng Thất Hoang Thủy lúc ấy chỉ vì muốn giết chết Lục Nguyên nên buông tha cho việc tế luyện thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết, để bố trí Đại hoang tỏa không trận.

    Tốt rồi, hết thảy đều dừng lại ở đây.

    Trong khu vực an toàn, giải thưởng mà Phong Minh Nguyệt treo lên vẫn còn nguyên đó.

    Dùng ba mươi điểm tích lũy để đoạt lại thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết trong tay Thất Hoang Thủy và Nghiêm Hạc.

    - Chà, ba mươi điểm tích lũy thực động nhân tâm.

    Nhưng muốn từ trong tay Nghiêm Hạc và Thất Hoang Thủy đoạt được thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết thì nói dễ vậy sao?

    - Muốn có được điểm tịch lũy thì cũng phải còn mạng để hưởng chứ.

    - Đúng vậy, Nghiêm Hạc và Thất Hoang Thủy hai người liên thủ thì mạnh đến bao nhiêu.

    Nếu như là Phong Nhị Thập Tứ hay Đồng Nguyệt Bạch những nhân vật cường đại này thì tất nhiên là có thể giải quyết.

    Nhưng muốn nhờ những người này hỗ trợ thì không phải có thể dùng ba mươi điểm là được.

    Hơn nữa, nghe nói Phong Minh Nguyệt và Phong Nhị Thập Tứ quan hệ cũng không tốt.

    Cả đám đều nghị luận.

    - Cũng không nhất định.

    Trước đó không lâu đã có kẻ của tổ Bại nhận nhiệm vụ này.

    - Nói giỡn à?

    Kẻ mạnh nhất của tổ Bại là Phong Trung Thu và Hoa Nguyệt Sinh hai người.

    Nhưng hai người này cũng chỉ là Hỗn Động Cảnh tầng thứ chín mà thôi.

    Đấu với Nghiêm Hạc cũng chưa chắc thắng được.

    Đụng phải Thất Hoang Thủy thì chỉ có thua.

    Làm sao có thể tiếp nhận nhiệm vụ như vậy.

    - Nhận nhiệm vụ cũng không phải là Phong Trung Thu hay Hoa Nguyệt Sinh mà là một người tên Lục Nguyên.

    - Muốn chết, đây hoàn toàn là muốn chết.

    Phong Minh Nguyệt đứng một bên, trong lúc nhất thời cũng nội tâm chấn động.

    Chính mình tất nhiên cũng muốn tìm thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết.

    Nhưng bởi vì mình muốn tìm thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết về mà để cho Lục Nguyên phải đi chịu chết sao?

    Lục sư đệ quả thực quá xằng bậy rồi.

    Chính mình đang muốn khuyên bảo Lục Nguyên đừng đi thì hắn đã ngự kiếm mà bay nhanh rồi.

    Phong Minh Nguyệt tâm trạng có thể hiểu được.

    Mà lúc này, một đạo bạch quang bỗng nhiên lao đến.

    Khi bạch quang tan hết, xuất hiện một chàng thanh niên mặc áo bào xanh.

    Người thanh niên áo xanh đến trước mặt Phong Minh Nguyệt:

    - Phong sư tỷ, thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết của tỷ đệ đã mang về.

    Phong Minh Nguyệt không khỏi ngẩng đầu:

    - Lục sư đệ, đệ trở về rồi à?

    Nàng là vừa mừng vừa sợ.

    Lục Nguyên rõ ràng không có chết.

    Lục Nguyên nhắc lại một tiếng:

    - Phong sư tỷ, thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết của tỷ đệ đã mang về.

    Phong Minh Nguyệt không khỏi à lên một tiếng.

    Một tia quái lạ hiện lên trong đôi mắt cực đẹp của nàng.

    Khi Lục Nguyên đưa qua con thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết, Phong Minh Nguyệt liền ôm chầm lấy:

    - Tiểu Bạch, rốt cuộc ngươi cũng đã trở về.

    Thật tốt quá.

    Không hề nghi ngờ, hiện tại nhất định sẽ có rất nhiều nam tu sĩ hâm mộ cái con thỏ Tiểu Bạch kia.

    Nếu có thể được Phong Minh Nguyệt ôm vào lòng thì thật là tốt.

    Phong Minh Nguyệt lại lẩm bẩm nói:

    - Tiểu Bạch, ta thật sự rất lo lắng cho ngươi.

    Nàng thật sự là quá mức kích động.

    Thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết đối với nàng không giống như bình thường, mà rất có ý nghĩa.

    Mẫu thân của nàng đã tặng nó cho nàng.

    Mẫu thân của nàng đã chết rồi, không còn có khả năng tặng gì cho nàng nữa.

    Phong Minh Nguyệt lúc này nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Lục sư đệ, đa tạ đệ.

    Ba mươi điểm tích lũy này ta tặng cho đệ.

    Nàng sau khi có được thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết, hoàn toàn chẳng thèm để ý đến ba mươi điểm tích lũy nữa, mà chuyển hết sang cho Lục Nguyên.

    Kể từ đó, điểm tích lũy của Lục Nguyên ngày càng cao, được khoảng một trăm bốn mươi sáu điểm.

    Điểm tích lũy này khá cao rồi.

    Lục Nguyên hiện tại được xếp trong hàng ngũ những nhân vật có điểm tích lũy cao.

    - Đúng rồi, Lục sư đệ, đệ như thế nào đoạt lại thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết.

    Nghiêm Hạc và Thất Hoang Thủy cũng không phải là người dễ đối phó.

    Phong Minh Nguyệt hỏi.

    Nàng đối với điều này cũng có vài phần hiếu kỳ.

    Lục Nguyên thản nhiên nói:

    - Rất đơn giản.

    Đem hai người đó làm thịt thì tự nhiên đem được thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết trở về.

    - Làm sao có thể?

    Phong Minh Nguyệt lập tức hỏi.

    Phong Minh Nguyệt cũng biết Lục Nguyên pháp lực chỉ sợ không bằng mình.

    Coi như là kiếm thuật của hắn cao diệu, có thể khiêu chiến địch thủ siêu tiểu cảnh giới, nhưng tuyệt đối không thể nào là đối thủ của Nghiêm Hạc và Thất Hoang Thủy.

    Cho nên phản ứng đầu tiên chính là không thể nào.

    Lục Nguyên cười thản nhiên.

    Người khác không tin thì cũng chẳng sao.

    Ba mươi điểm về tay là được rồi.

    Kỳ thật đâu chỉ là Phong Minh Nguyệt không tin, mà những người ở khu vực an toàn không một người nào tin được.

    Lục Nguyên rõ ràng đã trở về, hơn nữa còn mang theo thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết, khiến cho tất cả mọi người đều kinh ngạc.

    Cho nên, Phong Minh Nguyệt hỏi Lục Nguyên làm thế nào để cứu được thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết, tất cả mọi người lúc đó đều hiếu kỳ vô cùng, muốn nghe xem rốt cuộc Lục Nguyên dùng biện pháp gì để cứu thỏ Cửu Thiên Phong Tuyết.

    Muốn từ trong tay hai người Thất Hoang Thủy và Nghiêm Hạc lấy được đồ vật, điều này thần kỳ khó khăn.

    Kết quả, Lục Nguyên trả lời rằng hắn đã giết chết Nghiêm Hạc và Thất Hoang Thủy.

    Buồn cười!

    Thật sự là quá buồn cười.

    Khả năng sao?

    Lục Nguyên có khả năng giết chết Nghiêm Hạc và Thất Hoang Thủy?

    Trong khu rừng Tương Ngộ này, người có thể hơn được Thất Hoang Thủy chỉ đếm trên đầu ngón tay.

    Mà toàn bộ người của tổ Bại không thể nào thắng được Thất Hoang Thủy.

    Lục Nguyên hoàn toàn là khoác lác.

    Tung bom nổ lớn đến như vậy, không sợ đem da trâu thổi phá hết luôn sao?

    Lục Nguyên giết chết Nghiêm Hạc và Thất Hoang Thủy khiến rất nhiều người không tin.

    Chương 923-924: Tống Xung Minh

    - Phong Thần Bách Bộ của Phong Nhị Thập Tứ thật là xuất sắc.

    - Tuy nhiên, Giản Nguyệt Bạch dùng giản chi đạo cũng đến tình trạng xuất thần nhập hóa rồi.

    Pháp Tiêu Đế Tử và Pháp Cường Đế Tử bình luận về cuộc chiến vừa rồi, hai người đúng là có thể dùng thủy kính thuật xem tình hình trong tương ngộ sâm lâm.

    Nhưng trong tương ngộ sâm lâm cực kỳ rộng lớn, họ không khả năng nhìn hết toàn trường, vậy nên chỉ chọn cảnh đặc sắc xem.

    Ở trong tương ngộ sâm lâm, bốn người mạnh nhất tất nhiên là Nghiêm Thiên Pháp của pháp cổ văn minh, Phong Nhị Thập Tứ của phong chi văn minh, Giản Nguyệt Bạch của giản chi văn minh, và Quý Hoa Đà của dược chi văn minh.

    Bốn người này mỗi người đều là tiểu lãnh tụ văn minh của mình, không giống bình thường.

    Cho nên khi Phong Nhị Thập Tứ cùng Giản Nguyệt Bạch, hai đỉnh cao hỗn động cảnh thập tầng đấu nhau thì Pháp Tiêu Đế Tử, Pháp Cường Đế Tử cùng chú ý.

    Xem xong cuộc chiến, Pháp Tiêu Đế Tử và Pháp Cường Đế Tử sâu sắc cảm thấy hai thanh niên này tiền đồ không thể đo lường, sau này nếu không chết thích rất có thể là người nổi tiếng trong trung ương thiên triều.

    Kết quả cuộc chiến vừa rồi là Phong Nhị Thập Tứ thắng sít sao Giản Nguyệt Bạch.

    Không phải nói Phong Nhị Thập Tứ cường hơn Giản Nguyệt Bạch, hai người thực lực gần bằng nhau, cuộc chiến này có lẽ thắng, cũng có thể đánh thêm lần nữa thì Giản Nguyệt Bạch thắng.

    Pháp Tiêu Đế Tử nói:

    - Có những người đó ở, lão thập ngũ, bại giả tổ không khả năng lật người.

    Tuy Pháp Cường Đế Tử đó giờ tính tình không chịu thua nhưng lúc này chỉ có nước thở dài.

    Hết cách, không phải lõ không bằng Pháp Tiêu Đế Tử mà thật tình dưới tay thực lực cách xa dưới tay của Pháp Tiêu Đế Tử quá nhiều.

    Hai đế tử cảm thán xong lập tức đi tìm chiến tích của những người khác.

    Ví dụ như Nghiêm Thiên Pháp một pháp thuật đánh gục đối thủ chẳng hạn.

    Lúc này Pháp Tiêu Đế Tử kinh ngạc nói:

    - Thất Hoang Thủy chết rồi?

    Nghiêm Hạc cũng chết?

    Gã tra tư liệu tử vong có hai người này.

    - Nghiêm Hạc chết thì thôi, nhưng thực lực của Thất Hoang Thủy là trong toàn tương ngộ sâm lâm tuyệt đối xếp mười hàng đầu, kẻ có thể giết chết hắn không quá năm người.

    Là ai giết hắn vậy?

    Pháp Cường Đế Tử cũng rất giật mình.

    Thất Hoang Thủy chết không phải vấn đề lớn, không sợ thái cổ văn minh đến tính sổ, pháp cổ văn minh không như Kiếm Môn.

    Tại Kiếm Môn đánh chết người thái cổ văn minh thì chắc chắn sẽ bị tìm tới cửa, nhưng pháp cổ văn minh thì khác.

    Lại nói Thất Hoang Thủy tự mình vào tương ngộ sâm lâm, trong tương ngộ sâm lâm sống chết tự lo thân.

    Họ chỉ tò mò là rốt cuộc ai ra tay có thể đánh chết Thất Hoang Thủy?

    Bên trong có tự liệu để tra, tra một hồi tra lên đầu Lục Nguyên.

    Lục Nguyên!

    Không ngờ là Lục Nguyên!

    Làm sao có thể!

    Bọn họ lập tức nhìn từ kính thuật.

    Trong từ kính thuật có tư liệu Lục Nguyên đánh Nghiêm Hạc, nhưng khi hắn đối phó Thất Hoang Thủy thì không có gì hết, chủ yếu là vì Thất Hoang Thủy bày đại hoang không tỏa trận.

    Đại hoang không tỏa trận là không gian cách ly với bên ngoài, đề phòng thuấn di cùng truyền tống phù, kết quả chặn luôn từ kính thuật.

    Vậy nên khi hai Pháp Tiêu Đế Tử, Pháp Cường Đế Tử cầm tư liệu từ kính thuật nhìn hồi lâu mà không thấy ra Lục Nguyên làm sao ra tay đánh chết Thất Hoang Thủy.

    Chẳng qua khi từ kính thuật hồi phục thì Thất Hoang Thủy đã chết, Lục Nguyên là người sống sót.

    Lục Nguyên!

    Không ngờ hắn giải quyết luôn Thất Hoang Thủy là hỗn động cảnh thập tầng.

    Điều này sao có thể!

    Rốt cuộc hắn dùng thủ đoạn gì chiến thắng Thất Hoang Thủy chứ?

    Pháp Tiêu Đế Tử thảng thốt kêu lên, không thể tin được:

    - Sao hắn làm được vậy?

    - Sao ta biết chứ?

    Pháp Cường Đế Tử nhún vai, buông hai tay:

    - Tuy nhiên vậy là bại giả tổ chúng ta chắc chắn có người tiến vào mười hàng đầu.

    Lúc trước nhìn Phong Nhị Thập Tứ, Giản Nguyệt Bạch chiến đấu sâu sắc cảm thấy thực lực cường giả thắng giả tổ quá mạnh, Phong Trung Thu và Hoa Nguyệt Sinh so sánh với cường giả thắng giả tổ thì chẳng đáng là gì.

    Tuy nhiên bây giừ có Lục Nguyên thì đủ cân lượng rồi.

    Không chút nghi ngờ, Lục Nguyên ở trong tương ngộ sâm lâm lại trưởng thành.

    Còn có thủ đoạn khiến người khó tin.

    Lục Nguyên, ta mong chờ tương lai của ngươi, cùng lúc đó, hãy khiến bại giả tổ khắc phục khó khăn thật đẹp vào.

    Pháp Cường Đế Tử trên mặt có chút đắc ý.

    Tương ngộ sâm lâm, trong khu an toàn.

    Lục Nguyên nói ra hắn giết chế Nghiêm Hạc, Thất Hoang Thủy, nhưng không mấy người tin tưởng, bao gồm Phong Minh Nguyệt.

    Bởi vì điều này là không thể nào, Nghiêm Hạc đành thôi, thực lực của Thất Hoang Thủy tuyệt đối xếp mười hàng đầu trong tương ngộ sâm lâm, sao có thể bị Lục Nguyên giết chết chứ.

    Lục Nguyên này xạo ghê gớm.

    Phong Minh Nguyệt vô cùng cảm động nói:

    - Lục sư đệ, đa tạ ngươi giúp ta cửu về con cửu thiên phong tuyết thỏ, có dịp ngươi đến phong chi văn minh chúng ta, ta lấy thân phận Minh Nguyệt Đế Cơ bảo đảo sẽ khiến phong chi văn minh tặng ngươi một con phong chi tinh linh.

    Nghe đến câu đó thì người bên cạnh hâm mộ.

    Phong chi tinh linh, đấy chính là phong chi tinh linh!

    Phong chi tinh linh là vật đặc biệt của phong chi văn minh, nghe nói sản lượng không nhiều.

    Phong chi tinh linh có tác dụng là khiến tốc độ người càng nhanh, muốn bao nhiêu thuộc tính là có bấy nhiêu, những thuộc tính này chỉ cần luyện công pháp phong chi văn minh là có thể tăng nhanh cực kỳ, ngươi nói tác dụng lớn cỡ nào?

    Cố tình phong chi tinh linh sản lượng không nhiều, trong phong chi văn minh phải có địa vị nhất định mới có được phong chi tinh linh, bên ngoài thì chỉ tiến cống một ít cho pháp cổ văn minh thôi.

    Pháp cổ văn minh là chắc chắn có một chút, văn minh bình thường thì trừ phi kết giao cực thân với phong chi văn minh, nếu không thì không khả năng có phong chi tinh linh.

    Vô Thượng Đại Giáo, ngại quá, cơ bản đừng mơ, không khả năng được đến phong chi tinh linh.

    Thế mà bây giờ Phong Minh Nguyệt nói muốn tặng vật hiếm hoi phong chi tinh linh cho Lục Nguyên, lấy thân phận Minh Nguyệt Đế Cơ của của nàng thì rất khả năng thực hiện, vậy nên đám người mới hâm mộ chết được.

    - Lục Nguyên này đúng là may mắn.

    Mấy lời đại loại kiểu này vang lên không dứt, không nghĩ tới nhiệm vụ cướp đoạt cửu thiên phong tuyết thỏ lúc trước không ai dám nhận chính là Lục Nguyên đi.

    Lục Nguyên gật đầu nói:

    - Vậy tốt, đến khi đó ta đi phong chi văn minh lấy.

    Phong chi tinh linh có thể tăng tốc độ bản thân, Phong Minh Nguyệt muốn tặng mình một con thì đương nhiên vui vẻ nhận rồi, nhưng cũng là việc sau này tính.

    Khi nói chuyện với Phong Minh Nguyệt thì Lục Nguyên phát hiện thân phận ngọc bài xuất hiện gợi ý.

    'Lần thứ tám tương ngộ sắp bắt đầu, xin chuẩn bị.'

    Lần tương ngộ thức bảy là gặp phải hỗn động cảnh cửu tầng Giản Trường Không, lần đó mình lợi dụng truyền tống phù biến mất, khi ấy đánh không lại Giản Trường Không hỗn động cảnh cửu tầng.

    Không biết đối thủ lần thứ tám tương ngộ của mình là ai?

    Nếu như là Giản Trường Không thì phải dạy dỗ gã một trận.

    Mười giây sau, trong khu an toàn trừ Lục Nguyên ra những người khác đều bị truyền tống đến tương ngộ thụ động của mình.

    Mỗi lần tương ngộ đều cùng tiến hành, không có ai trước ai sau.

    Trời đất quay cuồng, sau đó Lục Nguyên trông thấy đối thủ.

    Đáng tiếc không phải Giản Trường Không.

    Đối thủ lần này là một thanh niên hoa phục.

    Thanh niên hoa phục phe phẩy quạt, trên cây quạt có bốn chữ 'nan đắc hồ đồ'.

    Người này diện mạo vô cùng tuấn tú, chính là một trong lục đại gia tộc pháp cổ văn minh, Tống gia thiếu gia, Tống Xung Minh, bàn về địa vị thân phận thì không dưới Nghiêm Hạc.

    Vị Tống Xung Minh này là loại túy nằm bụi hoa, thích hưởng lạc, thích ti trúc, yêu cầm kỳ, yêu tinh xá, yêu mỹ nhân, yêu thích rượu.

    Đương nhiên thực lực của gã không thấp, là hỗn động cảnh cửu tầng.

    Tống Xung Minh trông thấy đối thủ là thanh y thanh niên thì hơi chau mày:

    - Ồ, chỉ là người bại giả tổ thôi ư?

    Hơn nữa pháp lực không cao, xem ra có thể dễ dàng chiến thắng.

    Đối với kẻ thích hưởng lại như Tống Xung Minh, có thể dễ dàng chiến thắng đương nhiên là việc tốt.

    Tống Xung Minh dẫn đầu phát động công kích, liên tiếp đánh ra mấy chục pháp thuật.

    Pháp thuật của gã vừa nhiều vừa rậm rạp, theo gã thì nhiều pháp thuật như thế oanh tạc, không trong chốc lát là giải quyết Lục Nguyên ngay.

    Vô số pháp thuật ở không trung bạo tạc.

    Chính lúc này, Lục Nguyên lần thứ hai sử dụng kiếm thuật nhất tuyến thiên!

    Hơn nữa không phải kiếm thuật nhất tuyến thiên bình thường mà là tăng gốc độ gấp ba.

    Tống Xung Minh ngây ra, nhưng coi như có chút bản lính.

    Tống Xung Minh không sợ kiếm thuật nhất tuyến thiên, gã đánh ra càng nhiều pháp thuật hơn.

    Nhược điểm lớn nhất của kiếm thuật nhất tuyến thiên là phải cố định điểm rơi hoàn mỹ, tức là nói thành tuyến, chỉ cần chặn sợi tuyến là được.

    Đây là cách của Tống Xung Minh.

    Kết quả là.

    Lục Nguyên đột nhiên biến mất.

    Không sai, chính là bỗng nhiên biến mất.

    Hơn nữa biến mất rồi ngay lúc Tống Xung Minh còn chưa phản ứng lại thì đã chỉ kiếm gần sát cổ họng gã.

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Ngươi thua.

    Tống Xung Minh giật nảy mình:

    - Đây là kiếm thuật nhất tuyến thiên, thêm vào thuấn di?

    Gã không thể tin vào mắt mình.

    - Kiếm thuật nhất tuyến thiên thuấn di thêm vào kiếm thuật nhất tuyến thiên, làm sao liên tiếp được chứ?

    Tống Xung Minh ngơ ngác nói:

    - Đúng rồi, tên ngươi là gì?

    Trước khi đấu Tống Xung Minh không cho rằng cần thiết biết tên đối thủ, nhưng bây giờ phát hiện cần phải biết.

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Lục Nguyên, Kiếm Môn Lục Nguyên.

    - Kiếm Môn Lục Nguyên ư?

    Ta nhớ tên này.

    Tống Xung Minh gật đầu, nhớ kỹ cái tên, tất nhiên không phải vì trả thù, Tống đại công tử không rảnh rỗi như vậy.

    Tống đại công tử là định về nhà bẩm báo, không ngờ có người sử dụng được kiếm thuật nhất tuyến thiên cộng thêm kiếm thuật nhất tuyến thiên thuấn di, tiềm lực của người này to lớn đáng sợ.

    Dù Tống Xung Minh là hoa hoa công tử nhưng ánh mắt cơ bản phải có, người thế này nên kêu gia đình lôi kéo, kết giao.

    Bây giờ số điểm đã đến một trăm sáu mươi sáu điểm.

    Lần thứ tám tương ngộ cũng kết thúc.

    Lục Nguyên biết thật ra bây giờ cách lúc kết thúc tương ngộ sâm lâm không còn dài.

    Tại tương ngộ sâm lâm, có tổng cộng mười lần tương ngộ là sẽ kết thúc.

    Lần thứ chín tương ngộ, Lục Nguyên tưởng mình sẽ gặp hỗn động cảnh cửu tầng Giản Trường Không, hoặc là đối thủ hỗn động cảnh thập tầng cũng tốt.

    Người trước thì có thể báo mối thù nhỏ, dù sao lúc đó Giản Trường Không bộ dạng nhất định phải giết hắn, khiến hắn khó chịu đã lâu.

    Còn người sau thì có thể khiến hắn hiểu hỗn động cảnh thập tầng rốt cuộc cường đến mức nào, chân chính đấu với hỗn động cảnh thập tầng, hắn có thể đánh thành tình trạng gì.

    Không chút nghi ngờ, trận chiến với Thất Hoang Thủy thái cổ văn minh không thể làm ví dụ, vì hắn có thể khắc chế Thất Hoang Thủy.

    Kết quả là, vô cùng tiếc nuối, lần thứ chín tương ngộ không gặp đối thủ mình muốn gặp mà là một người hỗn động cảnh cửu tầng thuộc dược chi văn minh.

    Người đến từ dược chi văn minh vốn cho rằng Lục Nguyên là đối thủ yếu như bún.

    Đích thực là nhìn từ góc độ nào thì Lục Nguyên không mạnh gì.

    Ở trong bại giả tổ, pháp lực không cao, hơn nữa là người Kiếm Môn.

    Bại giả tổ, Kiếm Môn, pháp lực thấp, dù điểm nào cũng đại biểu yếu xìu!

    Cực kỳ yếu.

    Người đến từ dược chi văn minh này cho rằng có thể nhẹ nhàng giải quyết Lục Nguyên, không làm được mới là kỳ.

    Đáng tiếc, sự thật luôn chênh lệch với ảo tưởng.

    Sự thật chân chính là người đến từ dược chi văn minh làm ra cống hiến lớn nhất là dâng lên văn tự dược chi văn minh của gã cho thôn mộc long của Lục Nguyên làm chất dinh dưỡng, lại bị hắn đánh bại, thế mà thôi.

    Cả quá trình đơn giản vô cùng, giờ Lục Nguyên đã liên tiếp thắng mấy người hỗn động cảnh cửu tầng, dần thói quen chiến thắng hỗn động cảnh cửu tầng rồi.

    Vậy nên kết quả cuộc chiến này là làn nhẹ nhàng thắng, lấy được gấp hai điểm, giờ là một trăm tám mươi sáu điểm.

    Chỉ để lại người đến từ dược chi văn minh lầm bầm mỗi một câu là:

    - Sao có thể!

    Sao có thể!

    Gã không thể tin, làm sao mình bị đánh bại, gã nghĩ không ra sao mà dễ dàng bị đánh bại đến thế.

    Đương nhiên Pháp Tiêu Đế Tử, Pháp Cường Đế Tử đang thống kê số liệu thì chẳng chút ngạc nhiên, chỉ có thể nói, bây giờ Lục Nguyên đánh bại hỗn động cảnh cửu tầng ngày càng quen tay, đúng là tiểu tử tiềm lực vô hạn.

    Sau lần thứ chín tương ngộ là phải cách một đoạn thời gian mới tới lần thứ mười tương ngộ.

    Trong khoảng thời gian này Lục Nguyên không ngừng tìm tòi trong tương ngộ sâm lâm, nhưng không đụng tới bao nhiêu người.

    - Lần thứ mười tương ngộ sắp bắt đầu, xin chuẩn bị.

    Lục Nguyên ngẩn ra, sắp đến lần thứ mười tương ngộ rồi ư?

    Lần này cuộc chiến hai tổ thắng Bại Giả thật ra chỉ có mười lần tương ngộ, đây là lần tương ngộ cuối cùng.

    Kết thúc tương ngộ này rồi thì cuộc chiến tại tương ngộ sâm lâm cũng hoàn toàn chấm dứt.

    Không biết lần tương ngộ này, đối thủ cuộc chiến cuối cùng sẽ là ai?

    Mười giây sau, một trận trời đất quay cuồng, khi Lục Nguyên tỉnh táo lại thì phát hiện mình đang ở trong một thụ động, đối thủ lần này hiện ra thân hình.

    Đó là!

    Phong Trung Thu!

    Trước khi đi vào tương ngộ sâm lâm, bại giả tổ một trong hai hỗn động cảnh cửu tầng, bàn về thực lực thì gã đứng đầu trong bại giả tổ, được Pháp Cường Đế Tử chú ý nhất, cho rằng bại giả tổ muốn tỏa sáng phải dựa vào người này.

    Phong Trung Thu cũng đánh giá đối thủ, thấy là Lục Nguyên thì mỉm cười nói:

    - Hóa ra là ngươi, Lục Nguyên.

    Phong Trung Thu chắp tay sau lưng, lạnh nhạt nói:

    - Không ngờ ngươi còn ở lại được mặt sau, chưa bị đào thải, không uổng là người có tiềm lực to lớn.

    Gió thổi quần áo gã, cuốn lấy mái tóc đen dài, có vẻ đặc biệt tuấn tú, loại phong cách này là học theo Phong Nhị Thập Tứ.

    - Tuy nhiên ngươi sẽ chỉ đưa điểm cho ta.

    Phong Trung Thu nói:

    - Thực lực của ngươi đúng là không tệ, đáng tiếc trong bại giả tổ, ta là mạnh nhất!

    Dù Phong Trung Thu gặp người thắng giả tổ thì thua vài trận nhưng vẫn tự tin gã mạnh nhất trong bại giả tổ.

    Khoảnh khắc gã đã đến sau lưng Lục Nguyên.

    Gã luyện là Phong Thần Bách Bộ, nhưng đã thôi luyện Phong Thần Bách Bộ đến bước thứ ba mươi bốn 'Phong Xuy Nhân'.

    Một khi gió thổi thì thổi vào người, khiến kẻ đó không thể trốn thoát.

    Phong Thần Bách Bộ bước thứ ba mươi bốn 'Phong Xuy Nhân' so với bước thứ ba mươi 'Phong Xuy Phong' càng đáng sợ.

    Chớp mắt gã đã đứng sau lưng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên thuận tay đánh ra không gian thiết tắc, không gian thiết tắc là khắc tinh của người tốc độ cao.

    Không gian thiết tắc, cải hoán không gian!

    Mới rồi Phong Trung Thu còn đứng sau lưng Lục Nguyên chớp mắt đã bị cải hoán không gian ném đi cực xa.

    Phong Trung Thu và Lục Nguyên cùng là bại giả tổ, có biết hắn nắm giữ không gian thiết tắc cho nên không kinh không dị.

    Gã đánh ra văn tự 'phá' của phong chi văn minh.

    - Lục Nguyên, ngươi đi theo Pháp Cường Đế Tử học cách đối phó phong chi văn tự không hề chăm chú, đây là nguyên nhân thất bại ngày hôm nay của ngươi.

    Chữ 'phá' của gã vừa lúc dùng để phá không gian thiết tắc.

    Phong Trung Thu tràn đầy tự tin, lần thứ hai thi triển Phong Xuy Phong, cực kỳ tự tin công kích Lục Nguyên.

    Chính trong chớp mắt, gã phát hiện là lạ.

    Không gian xung quanh lại biến đổi, rõ ràng gã công kích sau lưng Lục Nguyên nhưng biến thành đưa lưng hướng hắn tấn công trước mặt hắn, hướng công kích sai quá xa, đây là không gian thiết tắc.

    Không thích hợp, mình đã dùng chữ 'phá' rồi, tại sao còn ở trong không gian thiết tắc chứ?

    Phong Trung Thu chưa kịp phản ứng đã bị Lục Nguyên một chưởng đánh vào lưng, kiếm khí theo chưởng xâm nhập vào người Phong Trung Thu, chớp mắt trọng thượng Phong Trung Thu.

    Lục Nguyên chắp tay sau lưng đứng trước mặt Phong Trung Thu, nói:

    - Quên nói cho ngươi, khi ta đi theo Pháp Cường Đế Tử học tập lý do không nghiêm túc họ cách đối phó phong chi văn tự là bởi vì ta có cách của mình, vậy nên mới dám không chăm chú học hỏi, tùy tiện qua loa.

    Chương 925-926: Vị trí thứ bảy

    Phong Trung Thu hiểu mình thua, mới rồi Lục Nguyên có ít nhất mười một lần đưa gã vào chỗ chết.

    Phong Trung Thu cảm thấy tâm lý bị đánh thật nặng, cho đến nay gã đều cho rằng mạnh nhất trong bại giả tổ là bản thân, dù Lục Nguyên có tiềm lực lớn nhưng còn hơi non.

    Trước đó gã không thèm để Lục Nguyên vào mắt, không hề nghĩ đến Lục Nguyên là đối thủ của mình.

    Lúc lần thứ mười tương ngộ phát hiện đối thủ là Lục Nguyên gã còn tưởng sẽ dễ lấyỠđiểm, cuộc chiến cực kỳ nhẹ nhàng, kết quả cuộc chiến này chẳng ngờ mình thua.

    Lần thứ mười tương ngộ đến đây là kết thúc.

    Số điểm của Lục Nguyên đã đến hai trăm lẻ sáu điểm.

    Trước kia đã nói, sau lần thứ mười tương ngộ thì cuộc chiến trong tương ngộ sâm lâm tới đó chấm dứt, vậy nên chờ một lát Lục Nguyên cảm giác có lực lượng không gian to lớn truyền đến.

    Lục Nguyên quen thuộc lực không gian này, chỉ cảm thấy không gian thiết tắc của mình còn cần tiến bộ nhiều.

    Thật ra mặt sau không gian thiết tắc còn có hai tầng là tỏa định không gian, phá toái không gian.

    Trong lúc hắn suy nghĩ thì đã trở lại tinh thần số một ngàn lẻ ba.

    Lúc trước đi tinh thần số một ngàn lẻ ba có ba trăm năm mươi người, bây giờ chỉ có ba trăm mười trở về, cơ bản khoảng bốn mươi ngươi chết trong tương ngộ sâm lâm.

    Tuy rằng pháp cổ thế giới không đồng ý ở trong tương ngộ sâm lâm đánh chết người, nhưng đôi khi có tình huống không giết người không được, vậy nên chết bốn mươi người không tính nhiều lắm.

    Trong số người trở về dễ thấy nhất đương nhiên là bốn người kia, Nghiêm Thiên Pháp pháp cổ văn minh, Phong Nhị Thập Tứ phong chi văn minh, Quý Hoa Đà dược chi văn minh, và giản chi văn minh Giản Nguyệt Bạch.

    Bốn tiểu lãnh tụ này mỗi người tỏa ra khí thế cực kỳ cường đại, hiển nhiên trong tương ngộ sâm lâm thực lực bọn họ lại tăng tiến một tầng, đến tình trạng khá là tuyệt vời.

    Ở trong tương ngộ sâm lâm có khả năng gặp kỳ ngộ, tuy rằng rất nhỏ bé.

    Trong khi Lục Nguyên tiến bộ thì người khác cũng đang tiến bộ.

    Ba trăm mười người trở về, đầu tiên là mọi người xem coi ai chưa về, ai chết trong tương ngộ sâm lâm.

    - Nhiêu Sinh Minh chết rồi!

    - Nghiêm Hạc cũng chết.

    - Thất Hoang Thủy chết luôn, không phải chứ?

    Lúc trước mấy người Nhiêu Sinh Minh, Nghiêm Hạc chết không khiến bao nhiêu oanh động.

    Hỗn động cảnh bát tầng, hỗn động cảnh cửu tầng còn trong vòng chấp nhận được, nhưng nay Thất Hoang Thủy là hỗn động cảnh thập tầng mà chết luôn thì hơi khó chấp nhận.

    Thực lực của Thất Hoang Thủy khá cao, ở trong tương ngộ sâm lâm chân chính có tự tin đánh chết được gã thật ra chỉ bốn người mà thôi, đó là Nghiêm Thiên Pháp, Phong Nhị Thập Tứ, Quý Hoa Đà và Giản Nguyệt Bạch.

    Mấy người khác, nói thật thì muốn giết Thất Hoang Thủy khó khăn rất lớn.

    - Ai giết Thất Hoang Thủy vậy?

    Vấn đề bày trước mặt mọi người, bàn tán sôi trào.

    Nghiêm Thiên Pháp lắc đầu, Phong Nhị Thập Tứ lắc đầu, Quý Hoa Đà lắc đầu, Giản Nguyệt Bạch cũng lắc đầu luôn.

    Bốn vị tiểu lãnh tụ đều lắc đầu phủ nhận mình giết chết Thất Hoang Thủy.

    Thế là khiến mọi người lấy làm kỳ.

    - Rốt cuộc là ai giết Thất Hoang Thủy?

    Ai có thể giết chết Thất Hoang Thủy?

    Mọi người bàn tán xôn xao, có người nói là Thượng Quan Đình.

    Thượng Quan Đình cũng là kẻ hỗn động cảnh thập tầng, xuất thân từ pháp cổ văn minh, thuộc về một trong sáu gia tộc pháp cổ văn minh Thượng Quan gia.

    Có người nói có lẽ là Đường Tùng.

    Đường Tùng là hỗn động cảnh thập tầng, một trong sáu đại gia tộc pháp cổ văn minh Đường gia.

    Tuy nhiên, dù là Thượng Quan Đình hay Đường Tùng đều phủ nhận cách nói này.

    Có người nói:

    - Phải rồi, ta nghe nói trong bại giả tổ có một người bảo rằng đã giết chết Thất Hoang Thủy.

    - Nói đùa hả?

    Bại giả tổ sao có ai giết được Thất Hoang Thủy chứ?

    Người mạnh nhất bại giả tổ chỉ tiếp được mười chiêu của Thất Hoang Thủy.

    Đúng rồi, là tên nào thổi phồng dữ vậy?

    - Lục Nguyên.

    - Cười chết người, có khả năng không?

    - Dùng đầu gối nghĩ cũng biết là hoàn toàn không thể.

    Có một số người đánh giá Lục Nguyên rồi lập tức lắc đầu, đúng là không thể nào, có mười Lục Nguyên cùng lên e rằng không làm gì được Thất Hoang Thủy.

    Lục Nguyên và Thất Hoang Thủy chênh lệch quá xa xôi.

    Hỗn động cảnh thập tầng như Thất Hoang Thủy mà bị người đánh chết, việc này đương nhiên khiến tất cả bàn tán.

    Bình thường hỗn động cảnh thập tầng khó chết, lần này là ngoại lệ.

    Nhưng mọi người bàn đến tán đi cũng không hỏi ra là ai giết Thất Hoang Thủy.

    Xem thì rất có thể là Nghiêm Thiên Pháp, Phong Nhị Thập Tứ, Quý Hoa Đà, Giản Nguyệt Bạch, hoặc là Thượng Quan Đình, Đường Tùng, một trong sáu người này, chẳng qua không muốn kết thù với thái cổ văn minh nên không nói ra bản thân thôi.

    Hiển nhiên mọi người đều nghĩ sai.

    Thảo luận xong rốt cuộc là ai chết trong tương ngộ sâm lâm thì đương nhiên tiếp tục nói về ai được nhiều điểm hơn.

    - Nghe nói chưa?

    Dường như Nghiêm Thiên Pháp được gần ba trăm điểm.

    Người nghe kinh ngạc kêu lên:

    - Trời ạ, gần ba trăm điểm!

    Điểm cao quá, chắc chắn hắn có trong mười hạng đầu rồi!

    Người mở đầu nói:

    - Hừ, ngươi nói thế coi như không nói.

    Nghiêm Thiên Pháp sư huynh thực lực tinh tuyệt, chưa bước vào tương ngộ sâm lâm cũng chắc chắn có vị trí của hắn rồi.

    Người nghe lập tức gật đầu tán đồng:

    - Nói cũng đúng.

    Nghiêm Thiên Pháp sư huynh đúng là thực lực rất giỏi, mọi người đều là tâm phục khẩu phục.

    Không sai, những kẻ có mặt đều là thiên tài, tuyệt thế thiên tài.

    Cơ bản đều là nhân vật tuyệt vời tuyển ra từ mỗi Vô Thượng Đại Giáo.

    Ví dụ như Kiếm Hùng ở trong Kiếm Môn coi như nổi trội.

    Nhưng đến nhiều văn minh tụ tập thì Kiếm Hùng khá là bình thường.

    Loại như Nghiêm Thiên Pháp, Phong Nhị Thập Tứ thì là đứng ở đỉnh tuyệt thế thiên tài, nhìn xuống rất nhiều thiên tài.

    - Phải rồi, nghe nói Đường Tùng cũng được hai trăm điểm, xem ra vị trí mười hàng đầu có Đường Tùng.

    - Viên Ma Tước Đại Chi, nghe nói hơn một trăm điểm, không biết có vào được mười hàng đầu không nữa.

    - Cái này nguy hiểm à, tính theo bình thường thì cỡ một trăm tám mươi điểm mới tiến vào mười hàng đầu.

    Tuy nhiên đây chỉ là phép tính thường lệ, tình huống lần này chưa chắc giống đợt trước.

    Lại có một người tin tức nhanh nhạy nói:

    - Đúng rồi, nghe bảo đồng chi văn minh Đồng Độc Tâm sư huynh có một trăm tám mười điểm, rất khả năng vào mười hàng đầu đó.

    - Ài, mới bắt đầu ta có hơn tám mươi điểm, đến nay hơn tám mươi điểm đủ nhiều, vốn cho rằng có thể chen chân vị trí mười hàng đầu, bây giờ xem ra không hy vọng rồi.

    Hơn tám mươi điểm không tính nhiều.

    Có người thở dài thườn thượt, bộ dạng buồn bực, hiển nhiên cho rằng lấy hơn tám mươi điểm là có hy vọng, kết quả nghe điểm của đám người thì thấy hết mơ nổi.

    Bên cạnh có người cười mắng:

    - Ngươi được hơn tám mươi điểm mà cũng mơ tiến vào mười hàng đầu?

    Sao mà được chứ.

    Có một thắng giả tổ hỏi:

    - Phải rồi, không biết chiến tích lần này của bại giả tổ thế nào?

    - Bại giả tổ, lúc trước mạnh nhất chính là Phong Trung Thu, Hoa Nguyệt Sinh, lần này chiến tích của Phong Trung Thu không tệ, nghe nói được hơn chín mươi điểm.

    Nhưng mà hơn chín mươi điểm cách mười hàng đầu quá xa.

    - Phong Trung Thu được hơn chín mươi điểm, còn Hoa Nguyệt Sinh nghe nói chỉ hơn bảy mươi, không có một chút hy vọng.

    Người này tin tức khá rộng, biết rất nhiều chuyện.

    Một người cảm thán nói

    - Điểm lớn nhất của bại giả tổ tối đa chỉ chín mươi mấy điểm, đáng thương thật, xem ra lần này bại giả tổ bị thua thảm rồi.

    - Bại giả tổ vốn chính là một đám bại tướng dưới tay chúng ta thôi.

    Chúng ta là thắng giả tổ, muốn hoàn toàn đánh bại họ không có gì khó.

    Kẻ nói ra câu này là Trương Quân Khả, một trong người thua cuộc dưới tay Lục Nguyên.

    Khi gã nói chuyện thì mắt liếc Lục Nguyên, hiển nhiên nảy lòng ác độc.

    Trương Quân Khả sải bước đi tới trước mặt Lục Nguyên, nói:

    - Lần này ta được sáu mươi điểm, ngươi được bao nhiêu?

    Lấy thực lực của Trương Quân Khả vốn không được tới sáu mươi điểm, nhưng lần này cơ duyên tình cờ đụng phải hai người đánh ngang tay đến không có pháp lực, kết của bị gã cuồng kiếm điểm.

    Vì kiếm được sáu mươi điểm nên gã mới tràn trề tự tin khoe khoang trước mặt Lục Nguyên.

    Phải biết rằng sáu mươi điểm là khá cao, Trương Quân Khả phát huy bình thường tối đa chỉ kiếm được mười, hai mươi điểm mà thôi.

    Lục Nguyên thản nhiên liếc Trương Quân Khả một cái, nói:

    - Ta cần gì để ý ngươi?

    - Ngươi!

    Trương Quân Khả tức giận, gã phát hiện ánh mắt Lục Nguyên nhìn mình như thấy con kiến.

    Trương Quân Khả rất giân, nếu cho gã cơ hội chắc chắn sẽ hành chết Lục Nguyên, nhưng hắn cũng sống không lâu, ai kêu hắn là người bị quân sư Giản Vân Sầu muốn tiêu diệt?

    Kẻ Giản Vân Sầu muốn diệt đâu sống được chứ, lần trước Hồi Hoang Thánh Đế Tử đi cũng là quân sư Giản Vân Sầu tính toán, lần này là Pháp Thánh Đế Tử ra tay, khiến Lục Nguyên tránh khỏi cái chết, lần sau quân sư đại nhân lại ra tay thì không có Pháp Thánh Đế Tử giúp đỡ chắc chắn Lục Nguyên chết chắc rồi.

    Trong khi đám người xôn xao thì Pháp Tiêu Đế Tử, Pháp Cường Đế Tử đi ra.

    Pháp Tiêu Đế Tử phất tay nói:

    - Mọi người mới trải qua cuộc chiến quyết tử trong tương ngộ sâm lâm, qua trận chiến này, thắng bại giữa bại giả tổ và thắng giả tổ đã phân ra, cùng với tuyển ra mười người cao nhất đứng đầu trong tuyệt thế thiên tài các ngươi.

    - Tiếp theo ta sẽ tuyên bố danh sách mười người này.

    Nghe Pháp Tiêu Đế Tử nói vậy thì mọi người đều im lặng.

    Danh sách mười người rất hấp dẫn người, dù là ai được đến một vị trí thôi là rạng rỡ tổ tông.

    - Người thứ nhất, Nghiêm Thiên Pháp, điểm, hai trăm chín mươi sáu điểm.

    Hạng nhất là Nghiêm Thiên Pháp.

    Đây hoàn toàn là lẽ đương nhiên.

    ánh mắt mọi người nhìn hướng gã mặc áo xám, có khí thế hiên ngang.

    - Người thứ hai, Phong Nhị Thập Tứ, hai trăm bảy mươi lăm điểm.

    Phong Nhị Thập Tứ mặc áo xanh, tóc không gió quái dị tự bay, có loại quái dị và tiêu sái.

    - Người thứ ba, Quý Hoa Đà, hai trăm sáu mươi mốt điểm.

    Người thứ ba Quý Hoa Đà tóc trắng như tuyết, đôi chân mày cũng trắng.

    - Người thứ tư, Giản Nguyệt Bạch, hai trăm năm mươi lăm điểm.

    Giản Nguyệt Bạch đôi mày trắng quái dị rũ xuống, là một người khá lợi hại.

    - Người thứ năm, Thượng Quan Đình, hai trăm mười tám điểm.

    Thượng Quan Đình là một gã đàn ông khá bá khí, giơ tay nhấc chân có bá khí.

    - Người thứ sáu, Đường Tùng, hai trăm lẻ tám điểm.

    Đường Tùng bộ dạng như thư sinh, mỉm cười, có phong thái.

    Sáu người đầu đều nằm trong dự đoán, là hỗn động cảnh thập tầng, cơ bản đến từ văn minh, ba người là trong sáu gia tộc pháp cổ văn minh, Nghiêm gia, Thượng Quan gia, Đường gia.

    Sáu gia tộc pháp cổ văn minh vốn không bình thường, dù là một gia tộc nào quăng ra ngoài đều có thể so sánh với một văn minh bình thường.

    Vốn dưới tình huống bình thường hạng nhất nên là Thất Hoang Thủy, nhưng Thất Hoang Thủy chết rồi, không biết người thứ bảy sẽ là ai?

    - Người thứ bảy, Lục Nguyên, hai trăm lẻ sáu điểm.

    Câu này thốt ra lập tức khiến vô số oanh động.

    Sáu người trước cực kỳ nổi tiếng, nhưng Lục Nguyên là ai?

    Không có ai biết cả.

    Mọi người chợt nhớ ra, không sai, đích thực có người tên Lục Nguyên, nhưng thực lực của hắn nên nằm trong ba trăm năm mươi người bình thường mới đúng, sao có thể xếp hạng bảy được chứ?

    Sao hắn chen vào hạng bảy được?

    Sao có được hai trăm lẻ sáu điểm chứ?

    - Làm sao có thể!

    Hai trăm lẻ sáu điểm!

    - Lục Nguyên làm sao làm được vậy?

    Lần này như dầu sôi trào, mọi người không hiểu tại sao Lục Nguyên có nhiều điểm như vậy, quá khó tin.

    Mới rồi Trương Quân Khả còn gào la muốn so điểm với Lục Nguyên, gã tự cho rằng sáu mươi điểm của mình là rất nhiều, kết quả điểm Lục Nguyên bày ra thì gã hoàn toàn bị đả kích.

    Không ngờ là hơn hai trăm điểm, đây là đỉnh mà Trương Quân Khả không thể với tới.

    Đáng ghét, không thể nào, sao Lục Nguyên có nhiều điểm như vậy được.

    Lúc này Phong Minh Nguyệt cũng ngơ ngác, Minh Nguyệt Đế Cơ thì thào nói:

    - Sao Lục sư đệ có hơn hai trăm điểm được?

    Sao có thể?

    Trừ phi hắn nói giết chết Nghiêm Hạc và Thất Hoang Thủy là sự thật.

    Không đúng, dù Lục sư đệ giết chết được Nghiêm Hạc, thì Thất Hoang Thủy vẫn là không thể nào.

    Phong Minh Nguyệt sờ cửu thiên phong tuyết thỏ trong tay mình, chìm trong khó hiểu.

    Phong Trung Thu đầu tiên là ngẩn người sau đó hiểu ra, gã đã hiểu, Phong Trung Thu thua trong tay Lục Nguyên hoàn toàn sạch sẽ.

    Vậy nên Lục Nguyên có được hai trăm lẻ sáu điểm tuy rằng rất khó tin nhưng gã miễn cưỡng chấp nhận được.

    Dù sao Lục Nguyên thực lực cường như vậy, trước khi đấu với hắn không ai ngờ hắn sẽ mạnh đến thế.

    Còn Kiếm Hùng thì sao?

    Giật nảy mình rồi qua một lúc mới cười khổ nói:

    - Sư phụ từng nói Lục Nguyên là một quái vật tiềm lực vô hạn, xem ra là thật rồi, hưng như vậy cũng là may mắn của Kiếm Môn ta.

    Đối mặt số điểm hai trăm lẻ sáu của Lục Nguyên mọi người có cách nghĩ riêng, nhưng tin tưởng chỉ có Phong Trung Thu, hoặc mấy người rất thông minh như Kiếm Hùng, còn hơn ba trăm người không ai tin Lục Nguyên sẽ có được điểm như vậy.

    Pháp Tiêu Đế Tử, Pháp Cường Đế Tử rất hiểu bên dưới sôi trào, nếu không phải đích thực thấy Lục Nguyên nhẹ nhàng nghiền nát hỗn động cảnh cửu tầng, thậm chí xem tư liệu Thất Hoang Thủy chết trong tay Lục Nguyên thì họ cũng không tin số điểm, chiến tích như vậy.

    Trong chớp mắt vang lên một giọng nói:

    - Lục Nguyên có được số điểm này, ta không tin.

    Người nói chuyện giọng điệu dứt khoát.

    Tuy rằng mọi người không tin nhưng chỉ xì xầm, không ai lớn tiếng nói ra, đây là một người duy nhất.

    Nhìn sang, chỉ thấy kẻ nói chuyện là cao tám thước, vóc dáng cao ráo như có phong thái riêng, lưng cõng một bính đồng.

    Không sai, người này chính là Giản Trường Không từng gặp Lục Nguyên trong tương ngộ sâm lâm, là đối thủ lần tương ngộ thứ bảy Lục Nguyên đụng phải.

    Lúc đó gã tuyên bố sẽ giết chết Lục Nguyên, nói là dù hắn lên trời xuống đất cũng trốn không thoát.

    Trong khi mọi người nghi ngờ số điểm của Lục Nguyên thì Giản Trường Không đứng dậy.

    Đối thủ lần thứ bảy tương ngộ của Lục Nguyên, Giản Trường Không đứng ra quát dài:

    - Lục Nguyên có được số điểm này, ta không tin!

    Có lẽ các vị nghi ngờ tại sao ta không tin số điểm này, ở lần thứ bảy tương ngộ, đối thủ ta gặp chính là Lục Nguyên.

    Trong trận chiến đó Lục Nguyên và ta đấu với nhau mấy chục chiêu, rơi vào thế yếu, mắt thấy sắp thua kết quả lợi dụng truyền tống phù bỏ trốn.

    - Dùng truyền tống phù, cái này cũng bình thường, có đạo cụ thì tại sao không dùng?

    - Nhưng mà...

    Chương 927-928; Không phục đánh cho phục

    Giản Trường Không quát:

    - Bình thường thì đúng là bình thường nhưng lần thứ bảy tương ngộ cách kết thúc không xa, khi đó hắn không địch lại ta, khoảng năm mươi chiêu là ta có thể lấy mạng hắn.

    Ngươi như vậy có được hai trăm lẻ sáu điểm, ta không tin!

    - Vậy nên ta nghi ngờ Lục Nguyên không khả năng được nhiều điểm như vậy.

    Lý do hắn có nhiều điểm rất đơn giản, trước kia ta nghe nói Hoàng Thánh Đế Tử định lấy mạng Lục Nguyên, kết quả Pháp Thánh Đế Tử đại nhân ra tay đấu với Hoàng Thánh Đế Tử một trận, khiến Lục Nguyên giữ lại sinh mạng.

    Cho nên ta nghi ngờ, Lục Nguyên này là vì quan hệ nên cố ý sắp đặt cho hắn nhiều điểm như vậy chứ không phải chiến tích thật sự.

    Giản Trường Không nói một tràng có lớp có lang, khi gã nói ra thì có nhiều người phụ họa.

    Mọi người vốn lấy làm lạ là tại sao Lục Nguyên có thể lấy nhiều điểm như vậy, kết quả Giản Trường Không nói lần thứ bảy tương ngộ Lục Nguyên không phải đối thủ của gã.

    Tất cả người hỗn động cảnh cửu tầng có mặt đều không phục, hỗn động cảnh bát tầng thì rất thèm muốn cũng hét to không phục.

    - Lục Nguyên là nhờ vào quan hệ!

    - Đúng vậy, sao chúng ta phục được!

    - Lúc đó tiến vào kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài ta đã lấy làm kỳ, hắn là hỗn động cảnh ngũ tầng làm sao vào được, thì ra là dựa dẫm quan hệ, giờ lại dựa quan hệ được đến hạng bảy, chúng ta không phục!

    - Ta cũng không phục!

    Pháp Tiêu Đế Tử, Pháp Cường Đế Tử nghe nhiều người la hét không phục thì rất nhức đầu.

    Dù bọn họ là đế tử nhưng muốn đè ép nhiều người không phục thì rất khó, dù gì đều là có lai lịch lớn, xem ra chỉ có nước công bố chiến tích của Lục Nguyên trong tương ngộ sâm lâm.

    Chính lúc Pháp Tiêu Đế Tử đặt quyết tâm thì một giọng nói trong sáng vang lên:

    - Xem ra có rất nhiều người không phục ta.

    Thanh âm phát ra, mọi người nhìn hướng người nói chuyện, lên tiếng chính là Lục Nguyên.

    Giản Trường Không nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Không sai, chúng ta không phục ngươi, thì sao chứ?

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Xem ra mọi người rất không vui, rất không phục hai trăm lẻ sáu điểm của ta.

    Vậy đi, người không phục đứng ra, cùng ta đánh một trận.

    Lục Nguyên hời hợt nói:

    - Không phục ta đánh cho ngươi phục.

    Cha nó!

    Chọc con thỏ nóng nảy cũng sẽ cắn người!

    Chứ đừng nói bọn họ, thật sự xem mình là bùn dễ nhào chắc?

    Dễ khi dễ chắc?

    Ai nấy gào la.

    Không phục thì đánh cho ngươi phục!

    Câu nói thật bá khí!

    Lần này đa số người có mặt đều bị chọc giận.

    - Lục Nguyên, ngươi thua cho ta!

    - Có gì hay ho, Lục Nguyên, đợi đó bổn đại gia đấu với ngươi.

    - Lục Nguyên, chờ ta gặp ngươi đi!

    - Lục Nguyên, ta sẽ khiến ngươi biết cái gì gọi là tuyệt học dược chi văn minh!

    - Lục Nguyên, Phong Thần Bách Bộ của Phong Tam Thập có gì ghê gớm?

    Hắn biết ba mươi bước thì ta biết ba mươi sáu bước, đợi ta đi!

    Lần này tất cả đều đòi chiến, hừ, Lục Nguyên trước khi tiến vào tương ngộ sâm lâm thì chiến tích mạnh nhất chính là thắng đám như hỗn động cảnh thất tầng Phong Tam thập, Trương Quân Khả.

    Những người có mặt đa số là hỗn động cảnh bát tầng, cửu tầng, ai mà chịu phục Lục Nguyên chứ?

    Nghe Lục Nguyên nói vậy, mặc kệ là hỗn động cảnh bát tầng, hay là hỗn động cảnh cửu tầng thì đều khí thế hiên ngang hét đòi đấu, bộ dạng không cùng Lục Nguyên tranh cao thấp thề không bỏ qua.

    Không khí một hơi tăng lên cao nhất.

    Pháp Tiêu Đế Tử nghe bên dưới rối một đống thì nhìn hướng Pháp Cường Đế Tử:

    - Lục Nguyên này thật giống ngươi nhỉ, phong cách hành động bá đạo thật.

    Pháp Cường Đế Tử cười ha hả nói:

    - Cứ làm theo cách của hắn đi, không phục đánh đến phục.

    Hai vị đế tử rất vui xem trò hay, nhưng hiênr nhiên mọi người cứ gào la đòi đấu không hay lắm.

    Pháp Tiêu Đế Tử khụ một tiếng, nói:

    - Được rồi, Lục Nguyên đã nói vậy, không phục thì đánh, vậy mọi người đánh đi, rất dễ làm.

    Nhưng các ngươi có quá nhiều người, Lục Nguyên không khả năng đánh nhiều như vậy.

    Thế này đi, chọn hai mươi người ra đấu với Lục Nguyên.

    Lần này phải chọn ra hai mươi người đấu cùng Lục Nguyên, nhưng vấn đề là nhiều người có mặt đều muốn đấu với hắn.

    Nói đùa, một kẻ không tên tuổi trong bại giả tổ được đến hạng bảy trong tất cả mọi người, ai mà chịu phục?

    Hơn nữa nghe giọng điệu của Giản Trường Không thì Lục Nguyên đánh không lại hỗn động cảnh cửu tầng Giản Trường Không, vậy thì càng khiến tất cả không phục.

    Mặt khác, bây giờ Lục Nguyên xếp ở thứ bảy, nếu đánh thắng hắn thì nói không chừng sẽ thay thế hắn leo lên vị trí thứ bảy.

    Ai nấy đều muốn kéo Lục Nguyên về phái mình, nên giờ nghe Pháp Tiêu Đế Tử nói vậy thì ồ ạt báo danh, muốn tiến vào danh sách hai mươi người.

    - Chọn ta, chọn ta đi!

    - Ta nhất định phải ra tay, khiến Kiếm Môn đê tiện này biết thế giới bên ngoài trời cao đất rộng!

    - Hừ, ngươi ra tay hả, hãy đểta đi, để cái tên bại giả tổ hiểu rằng người thắng giả tổ cường bao nhiêu.

    Mọi người đều điên cuồng muốn tiến vào danh sách hai mươi người, vốn còn có rất nhiều hỗn động cảnh bát tầng muốn khiêu chiến với Lục Nguyên.

    Trong mắt những người hỗn động cảnh bát tầng muốn đánh bại Lục Nguyên không phải chuyện khó, ở trước mặt nhiều người đánh bại Lục Nguyên xem như nho nhỏ thành danh.

    Kết quả họ giành không lại người hỗn động cảnh cửu tầng.

    Cho nên cuối cùng thì hai mươi người trúng tuyển toàn bộ là hỗn động cảnh cửu tầng, trong đó tất nhiên có Giản Trường Không.

    Mười chín người khác cơ bản đều là tinh anh văn minh, không một ai đơn giản cả, mỗi người đều có địa vị khá cao trong văn minh.

    Phong Minh Nguyệt bất giác lo lắng cho Lục Nguyên.

    Lục Nguyên sư đệ một đấu hai mươi, cố tình hai mươi đối thủ của hắn mỗi người thực lực không tầm thường.

    Trận chiến này Lục sư đệ không khả năng thắng, chắc chắn là cục diện tệ hại, tới hai mươi đối thủ đấy!

    Không biết Lục sư đệ sao bỗng nổi điên, đòi một đấu hai mươi làm gì!

    Sao mà thắng được chứ?

    Cho dù Lục Nguyên có thể thắng người thứ nhất nhưng mặt sau còn mười chín người, xa luân chiến thì căn bản không khả năng chiến thắng!

    Kỳ thực đâu chỉ Phong Minh Nguyệt có suy nghĩ này, cơ bản tất cả người đều cho rằng xa luân chiến với hai mươi người là thua chắc rồi.

    Hai mươi người ứng chiến với Lục Nguyên đã quyết định, nhưng giờ vấn đề là trình tự chiến đấu.

    Không ai cho rằng Lục Nguyên có thể chống bao lâu, chắc chắn rất nhanh thất bại, nếu xếp ở hai hàng đầu là có cơ hội ngowjc đãi Lục Nguyên rồi.

    Nếu xếp ở mặt sau chắc chắn không có một chút cơ hội, vậy nên đều muốn tranh đoạt cơ hội xếp ở nhất, nhìn.

    Hơn nữa không chỉ riêng cơ hội ngược đãi Lục Nguyên, nếu thắng hắn thì nói không chừng có thể thay thế vị trí hạng bảy, tiến vào mười hàng đầu là được thưởng rất dày, mọi người có ai không muốn?

    Giản Trường Không quát:

    - Là ta đề nghị cho nên người thứ nhất xuất chiến nên là ta!

    Một người pháp cổ văn minh nói:

    - Hừ, ngươi đề xuất thì người thứ nhất xuất chiến là ngươi chắc?

    Số một nên là ta, nơi này là cổ thế giới, ta là người pháp cổ văn minh, cái này gọi là khách theo chủ!

    - Ta cảm thấy người thứ nhất xuất chiến nên là ta, Lục Nguyên phá Phong Thần Bách Bộ của Phong Tam Thập, vì thanh danh Phong Thần Bách Bộ, vì danh tiếng phong chi văn minh, nên do ta đến!

    Một người phong chi văn minh hiên ngang lẫm liệt nói, dường như gã rất muốn giữ danh dự của phong chi văn minh vậy.

    - Theo lý thì nên là ta mới đúng.

    Đệ đệ của ta từng ở trong Thái Hoàng Thiên thua vào tay Lục Nguyên, bây giờ phải báo thù rửa hận!

    Một người dược chi văn minh giả bộ dạng thù sâu tận xương tủy với Lục Nguyên.

    Nhưng bên cạnh lập tức có người vạch bộ mặt thật của gã:

    - Thôi đi, lần trước không phải ngươi từng nói đó là đệ đệ của đệ đệ của đệ đệ của đệ đệ của ngươi, đệ đệ ở đâu ra vậy?

    Đám người vì tranh cơ hội thứ nhất đấu với Lục Nguyên, giành đến ngất trời, dường như Lục Nguyên là món ngon vậy.

    Không có ai xem trọng Lục Nguyên, cho rằng trận thứ nhất hắn liền thua.

    Ngay khi hai mươi người giành qua giật lại thì vang lên giọng Lục Nguyên:

    - Các ngươi có phải lầm hay không?

    Ta kêu hai mươi người các ngươi không phải muốn xa luân chiến.

    Tất cả lập tức nhìn về phía Lục Nguyên.

    Hắn nói không phải xa luân chiến, sao vậy, Lục Nguyên hối hạn à?

    Hắn không dám xa luân chiến với hai mươi người?

    Nhưng cũng bình thường, xa luân chiến thì hắn không có chút cơ hội thắng, nhưng mặc kệ đánh thế nào thì Lục Nguyên không có cơ hội thắng.

    Mọi người nhìn sang, thấy Lục Nguyên gằn từng chữ nói:

    - Ta nói không phục đánh cho phục không có nghĩa là xa luân chiến mà ý kêu các ngươi cùng lên, tới bao nhiêu ta tiếp bấy nhiêu.

    Cái gì!

    Mới rồi Lục Nguyên nói cái gì vậy?

    - Ta nói không phục đánh cho phục không có nghĩa là xa luân chiến mà ý kêu các ngươi cùng lên, tới bao nhiêu ta tiếp bấy nhiêu.

    Câu nói đó dường như lần thứ hai vang bên tai mọi người.

    Theo lý thì một địch hai mươi người xa luân chiến thì khó khăn cao đến không tưởng tượng.

    Một địch hai mươi người không dùng xa luân chiến mà cùng xông lên, khó khăn so với xa luân chiến ít nhất cao gấp mười lần!

    Cao gấp mười nha gấp mười!

    Cái này!

    Có phải là mới rồi lỗ tai nghe lầm không?

    Mọi người bất giác nhìn hướng đối phương, phát hiện mỗi người đều nghi ngờ lỗ tai nghe lầm rồi, mỗi người đều như vậy thì xem ra không có lầm.

    Lục Nguyên, hắn dám!

    Dám!

    Dám!

    Dám nói như vậy!

    Hắn ăn gang hùm mật gấu, điên rồi, mất trí rồi!

    Nếu không thì không dám nói như vậy đâu!

    Hắn điên rồi?nh

    Vốn Lục Nguyên nói một chọi hai mươi mọi người hiểu là xa luân chiến đã thấy hắn điên, giờ hắn càng điên hơn, nói không phải đấu xa luân chiến mà muốn hai mươi đối thủ cùng lên, đó là điên cuồng cỡ nào, cuồng vọng cỡ nào, khiến người không thể tin tưởng.

    Cái!

    Tên điên!

    Nhưng mọi người nhìn Lục Nguyên, phát hiện biểu tình hắn không giống điên.

    Hắn chỉ lấy ra hồ lô rượu ừng ực uống vài ngụm, có hào hùng bình thường không có.

    Ta ngửa cổ sảng khoái uống, rượu dính đầy thân không để ý.

    Địch thủ một, hai, mười, một trăm thì sao?

    Tiếng rượu trôi qua cổ họng.

    Hóa ra không phải nổi điên mà say rượu.

    Pháp Tiêu Đế Tử và Pháp Cường Đế Tử mới đầu cũng không thể tin, Lục Nguyên lại muốn lấy một khiêu chiến hai mươi, đây đúng là phát điên.

    Nhưng thấy Lục Nguyên tràn đầy hào tình bắt đầu uống rượu thì Pháp Cường Đế Tử cười to.

    Gã nói:

    - Tiểu tử này đúng là có mấy phần bá khí của ta!

    Pháp Tiêu Đế Tử ở một bên nói:

    - Rõ ràng là có vài phần tiêu dao của ta!

    Hiển nhiên hai vị đế tử này đều vừa mắt Lục Nguyên.

    Nói xong Pháp Tiêu Đế Tử nghiêm túc nhìn Lục Nguyên, trầm giọng nói:

    - Lục Nguyên, ngươi muốn cùng lúc ứng đối hai mươi địch thủ, nếu xác định thì lập tức tiến hành trận đấu.

    Hai mươi người cùng ra tay, xuất thủ quá nhanh, rất có thể trong cuộc chiến bị trọng thương, đến khi đó ta và Pháp Cường Đế Tử chưa chắc cứu được.

    Lục Nguyên ngửa cổ hớp ngụm rượu, nói:

    - Ta nói rồi, nếu họ không phục thì đánh cho đến khi phục.

    Đã nói kêu họ cùng lên, nói rồi thì đương nhiên không hối hận.

    Hơn nữa đấu với hai mươi địch thủ hỗn động cảnh cửu tầng thì rất sảng khoái, chỉ tưởng tượng thôi đủ khiến người sôi sục máu nóng.

    Nói thật ra cùng lúc đối phó hai mươi hỗn động cảnh cửu tầng thì Lục Nguyên không tin tưởng trăm phần trăm.

    Không sai, đối phó một, hai, ba, bốn hỗn động cảnh cửu tầng thì khá dễ dàng .

    Nhưng hai mươi hoàn toàn khác với ba, bốn tên, khó khăn tăng lên rất rất là nhiều.

    Nhưng thế thì sao?

    Việc gì đều nắm chắc mười phần mười mới dám làm, cuộc đời như vậy có phải hơi chán không?

    Có khi cuộc đời mình phải sảng khoái vui vẻ chút.

    Vậy nên ngẫu nhiên đùa là việc có ích cho thể xác khỏe mạnh cho tinh thần.

    Lục Nguyên vừa thốt khỏi môi thì sự việc đã quyết định.

    Pháp Tiêu Đế Tử, Pháp Cường Đế Tử chỉ có nước ở một bên xem kịch vui.

    Phong Minh Nguyệt lo lắng Lục Nguyên.

    Trương Quân Khả ở trong lòng cười lạnh, Lục Nguyên, ngươi đang tìm cái chết, hoàn toàn muốn chết mà, đối mặt hai mươi địch thủ, ngươi sẽ hoàn toàn bị mạt sát.

    Trương Quân Khả chỉ thấy vô cùng sung sướng.

    Kiếm Hùng mặt lộ nụ cười khổ.

    Trong Kiếm Môn, Kiếm Hùng kế thừa Đông Dã chí tôn.

    Đông Dã chí tôn nổi tiếng hiếu chiến, Kiếm Hùng thế thừa ba mươi hai văn tự chữ 'hùng', bình thường chiến đấu cực kỳ sảng khoái, cực kỳ hào tình, nếu không sẽ chẳng xưng hùng.

    Nhưng bây giờ phong cách chiến đấu của mình vẫn không bằng Lục sư đệ chơi dữ hơn.

    Lục sư đệ đúng là hào tình đến hơi cuồng, nhưng chiến đấu như vậy, ta thích.

    Mọi người phản ứng lại, nhưng không chút nghi ngờ, hai mươi người được chọnđa số sắp nổi điên.

    - Tốt lắm, dám lấy một đấu hai mươi người, cùng lên một lúc, xem ra không cần tranh trước sau rồi.

    - Đích thực, không cần tranh thứ tự nữa, chúng ta cùng lên triệt để đánh bại Lục Nguyên, để hắn hiểu cái gì là Mã Vương Gia có ba mắt!

    - Đến lúc ra tay đừng ác quá, ngươi nặng tay đánh chết hắn thì hết chơi.

    - Khặc khặc khặc khặc.

    Hai mươi tên hỗn động cảnh cửu tầng cùng cười gian.

    Vốn trong đám có nhiều người tự tin thắng Lục Nguyên.

    Bây giờ Lục Nguyên nói hai mươi người cùng lên thì lên thôi, cùng xông lên, để Lục Nguyên hiểu rõ cái gì gọi là Địa!

    Ngục!

    Trần!

    Gian!

    - Ra tay!

    Giản Trường Không đánh ra công kích, giản của gã như một ác giao thò ra ngoài, đây chính là một chiêu trong Giản Phệ Kiếm Lưu.

    ác giản xuất giản, chiêu này thật như là một con ác giản xuất giản vậy.

    Mới vừa thì triển đã có mùi cực kỳ hung ác, hơn nữa cái loại hung tợn này dần tăng cường.

    Mà Giản Trường Không vừa đánh ra một chiêu này có có một người giản chi văn minh phối hợp, đánh ra Giản Long Thăng thiên, thật là giản như rồng bay lên trời.

    Một cái đánh ra giản một cái thăng thiên, hai chiêu liên kết tập kích Lục Nguyên.

    Hơn nữa bây giờ ra tay không chỉ là hai người này.

    Mười tám người khác cùng ra tay.

    Phong chi văn minh có người dùng Phong Thần Bách Bộ thứ ba mươi sáu bước, Phong Chi Phiêu Miểu, sử dụng chiêu này gã sẽ biến mất trên trời rồi đột ngột xuất hiện, ngươi không biết rốt cuộc hắn ở đâu, không thể tỏa định vị trí người này.

    Nhưng hắn có thể tấn công ngươi cực kỳ đáng sợ.

    Phong Thần Bách Bộ, càng đến mặt sau càng kinh khủng, nghe nói một trăm bước là đào thoát hủy diệt, hủy diệt ý chỉ hủy kỷ nguyên.

    Nghe nói năm đó người sáng tạo ra bộ Phong Thần Bách Bộ muốn dùng một trăm bước đào thoát kỷ nguyên hủy diệt, thật là tình hình không thể tưởng tượng.

    Rồi có người phong chi văn minh lấy ra tuyệt học Phong Liệt Bách Thức.

    Cái gọi là Phong Liệt Bách Thức kỳ thực là học cùng Phong Thần Bách Bộ, nhưng danh tiếng không lớn bằng Phong Thần Bách Bộ.

    Tuy nhiên, Phong Thần Bách Bộ là chiêu thức tăng tốc, còn Phong Liệt Bách Thức là hoàn toàn công kích.

    Phong Liệt Bách Thức chính là muốn đem gió không ngừng phân liệt, dùng đủ các loại phân liệt phong, hủy diệt phong để diệt trừ đối thủ.

    Chương 929-930: Đánh bại tất cả

    Người dược chi văn minh thì đánh ra Thái Thượng Thương Hàn Kinh, Vô Thượng Sinh Cơ Quyết, các loại tuyệt học.

    Tuy nhiên trừ điuề đó ra, không khí di chuyển mùi độc dược do thảo mộc cương kinh phối thành, còn có kim châm độ.

    Vài kim châm đâm ra, những cây kim mỏng như lông trâu, không cẩn thận sẽ trúng chiêu.

    Người pháp cổ thế giới thì là người công kích cường đại nhất.

    Theo lý thì hiện trường là hai mươi người hỗn chiến, không tiện dùng thuật mới đúng, nhưng những người pháp cổ thế giới không phải bình thường, đa số phóng ra nhiều truy tung thuật, không sợ cũng sẽ không ngộ thương đối thủ.

    Không sai, bên công kích là người bốn văn minh.

    Người Vô Thượng Đại Giáo có làm thế nào cũng khó tới hỗn động cảnh cửu tầng.

    Bình thường lên được hỗn động cảnh cửu tầng trong Vô Thượng Đại Giáo bình thường có thể xưng là chí tôn, nắm quyền to một phương.

    Công kích thật mạnh!

    Đám Vô Thượng Đại Giáo đứng xem nghẹt thở nhìn, đây là công kích cường đại cỡ nào chứ!

    Đổi almf người Vô Thượng Đại Giáo lên thì sớm bị công kích cường đại như vậy dễ dàng xé nát.

    Lục Nguyên này đúng là yêu nghiệt của Vô Thượng Đại Giáo.

    Kiếm Môn liên tục ra hai yêu nghiệt, người thứ nhất là quang diệu vạn trượng thái cổ Kiếm Chi Tử, người sau ánh sáng dù không bằng Kiếm Chi Tử nhưng không kém bao nhiêu.

    Tuy nhiên, Lục Nguyên làm sao ứng đối nổi công kích đây?

    Công kích của đối thủ cường đến cực điểm.

    Trong công kích của hai mươi người, thân hình Lục Nguyên rất nhẹ nhàng, dù tốc độ không bằng người phong chi văn minh nhưng tốc độ Lục Nguyên khá là xuất sắc, thỉnh thoảng né tránh, ngẫu nhiên rút kiếm khỏi vỏ, lấy Dưỡng Ngô tiên kiếm chặn bốn phía rồi tấn công.

    Lục Nguyên đối mặt hai mươi đối thủ, công kích như sóng cuộn biển gầm mà hắn thì tựa con thuyền nhỏ trong sóng, bềnh bồng theo sóng nhưng tùy thời bị sóng nhấn chìm.

    Cực kỳ nguy hiểm!

    Nhưng lạ lùng là đây.

    Cho đến bây giờ, dù Lục Nguyên nguy hiểm nhưng không bị sóng lật thuyền, thời gian kéo dài cũng lâu quá đi.

    Hai mươi người liên hợp công kích cho đến giờ đã đánh ba mươi chiêu, không bắt được Lục Nguyên, rõ ràng là tát mặt.

    Giản Trường Không nhanh trí nhất, quát một tiếng:

    - Lục Nguyên, thì ra ngươi chỉ biết trốn, xem ra Kiếm Môn nên đổi tên thành đào môn đi, truyền thụ kỹ năng trốn vô song thiên hạ!

    Cái này là sỉ nhục sư môn của Lục Nguyên chọc giận hắn, khi hắn nổi sùng là sẽ không trốn nữa mà ngay mặt nghênh đón hai mươi người, chớp mắt sẽ bị bắt ngay.

    Giản Trường Không là người thông minh, hiểu lợi dụng tình thế.

    Ví dụ mới rồi lợi dụng mọi người giận dữ buộc Lục Nguyên, nay lợi dụng sỉ nhục buộc Lục Nguyên làm sai, cảm xúc mất khống chế, nếu mất khống chế là Lục Nguyên tiêu rồi.

    Lục Nguyên mỉm cười nói:

    - Kiếm Môn có đổi tên thành đào môn hay không thì ta không biết, nhưng Kiếm Môn đổi thành đào môn, vậy giản chi văn minh có nên chọn một chữ tương đồng với đào để đổi tên không?

    Cái này là mỉa mai điển cổ lịch sử giản xuất từ kiếm.

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Nhưng nói ta chỉ biết trốn, có thể ở trong tay hai mươi hỗn động cảnh cửu tầng liên hợp trốn được thì cũng là loại bản lĩnh, ta thấy tự hào.

    Hắn tránh đi năm đòn tấn công tập đến.

    Không sai, có thể ở trong tay hai mươi hỗn động cảnh cửu tầng liên hợp mà không thua, mặc kệ là ngay mặt đấu hay không thì cũng là bản lĩnh rồi.

    Việc này nếu truyền ra ngoài thì hai mươi người này mất hết mặt mũi, Lục Nguyên danh tiếng tăng vọt.

    Dù sao hai mươi người văn minh liên hợp đánh một người Vô Thượng Đại Giáo, còn bó tay, bên nào mất mặt bên nào nổi danh, quá rõ ràng.

    Thật ra Lục Nguyên đang chờ thời cơ.

    Đối thủ là hai mươi người xuất thân từ văn minh, liên hợp với nhau, bắt đầu là khí thế không thể đỡ, dù có phát hiện sơ hở của đối thủ nhưng quá sắc bén đỡ không nổi, ra tay dù có thể tổn thương đối thủ nhưng e rằng mình cũng sẽ bị thương không nhỏ.

    Cho nên, mình đang chờ.

    Một hơi xông lên, lần hai suy, lần ba kiệt.

    Đợi chúng ta nôn nóng thì cơ hội của mình liền đến.

    Mình chờ được, đối thủ thì không.

    Cán cân thắng lợi cuối cùng sẽ nghiêng về mình.

    Hai mươi người hỗn động cảnh cửu tầng liên hợp lại, các loại kỳ công tuyệt kỹ thi triển.

    Pháp cổ văn minh, dược chi văn minh, tiên cổ văn minh, phong chi văn minh.

    Thật nhiều kỳ công tuyệt kỹ, dù là một chiêu đều đáng giá mọi người bình luận một hai.

    Nếu là bình thường sẽ kiềm không được khen một tiếng tuyệt, nhưng giờ không có ai khen cả, giờ nói tốt là rõ ràng tát vào mặt rồi.

    Tuyệt kỹ ngươi có tốt, chiêu thức đánh có diệu thì phải đánh trúng người mới tính là hợp cách chứ.

    Kết quả là hai mươi người hỗn động cảnh cửu tầng liên hợp tấn công trăm chiêu, nhưng không đánh gục được Lục Nguyên.

    Sai rồi, không chỉ không tóm được Lục Nguyên mà không tổn thương được hắn nữa, chỉ vẻn vẹn dính chút góc áo của hắn, đâm vào vài miếng vải xanh áo của hắn, như vậy mà thôi.

    Một vết nặng nhất là Giản Trường Không đánh vào vai Lục Nguyên, không nhẹ không nặng chịu một nhát, căn bản không bị tổn thương.

    Đây chính là hai mươi người hỗn động cảnh cửu tầng, liên hợp trăm chiêu, chiến tích mạnh nhất.

    Cái này nói ra chỉ e rằng kinh hãi chết người, gọi người không cách nào tin tưởng!

    - Chuyện gì vậy?

    Tiểu tử này biết yêu thuật chắc?

    - Không thể nào, mới rồi đã đẩy hắn vào tuyệt cảnh, rõ ràng nên đánh trúng mới phải.

    Hai mươi người bao vây Lục Nguyên đều nóng trong mình, hôm nay mặc kệ kết quả có bắt được Lục Nguyên hay không họ mất mặt rồi, không còn mặt mũi gì cả.

    Đâu chỉ là họ không dám tin, người bao vây ai nấy không dám tin, không ngờ lâu như vậy mà chưa bắt được Lục Nguyên.

    Hai mươi người hỗn động cảnh cửu tầng bao vây đều là có danh tiếng cả.

    Từ lúc bắt đầu Nghiêm Thiên Pháp, Phong Nhị Thập Tứ, Giản Nguyệt Bạch, Quý Hoa Đà, bốn người xem thường nhưng giờ đều nghiêm túc nhìn.

    Trên mặt họ xẹt qua kinh ngạc.

    Bốn vị tiểu lãnh tụ ai nấy đều đứng trên cảnh giới mạnh nhất hỗn động cảnh, sẽ không để ý tu vi thấp hơn.

    Bọn họ đều nhìn về phía trước, nhìn chằm chằm cấp bậc như Khí Vận Thất Tử.

    Nhưng bây giờ họ phát hiện không chỉ nhìn vào Khí Vận Thất Tử mà thôi.

    Người tên Lục Nguyên, hoàn toàn lớn lên e rằng có thể đối kháng với họ, tất nhiên bất giờ thì không được.

    Tốt lắm!

    Cơ hội đến rồi!

    Những người này đã nóng nảy.

    Lục Nguyên nhìn trong hai mươi người, có một phần bắt đầu nóng nảy nhưng còn một số vẫn bình tĩnh.

    Ví dụ như Giản Trường Không khá là tỉnh táo, gã đúng là một tai họa, chơi đùa tình thế, vận dụng ngôn ngữ, phúc thủ phiên vân, đáng tiếc trận này không thể giết chết chỉ có thể đánh bại gã thôi.

    Cơ hội tốt!

    Nhát kiếm đầu tiên của Lục Nguyên!

    Không sai, phản kích là kiếm thuật nhất tuyến thiên.

    Kiếm thuật nhất tuyến thiên xem thấu sơ hở hai mươi người liên hợp, một kiếm nhanh đến cực điểm, mau chóng quét qua.

    Một kiếm quét qua, chớp mắt hai mươi người liên hợp xuất hiện sơ hở một đoạn thời gian.

    Đương nhiên sơ hở này xuất hiện thời gian rất ngắn, nếu không bắt được sẽ là bỏ lỡ.

    Lục Nguyên một kiếm đâm một người tiên cổ văn minh.

    Một kiếm này dường như bình thường không có gì lạ, nhưng bên trong ẩn chứa cửu âm cửu dương sâu sắc nhất.

    Người này đã từ bỏ phòng ngự, toàn lực tấn công, vì gã nghĩ rằng hai mươi người liên hợp thì Lục Nguyên sao phản kích được, vậy nên gã lộ ra một sơ hở không nhỏ.

    Lục Nguyên đâm ra một kiếm đã trúng bả vai người đó, lập tức gã bị thương không nhẹ, đây là tên thứ nhất.

    Đâm bị thương người xong Lục Nguyên không dừng tay, lại một kiếm phản tập.

    Một kiếm phản tập ở không trung đánh ra kiếm vũ.

    Mới rồi mười chín người định tụ tập muốn phản kích Lục Nguyên, ai ngờ kiếm vũ lên, dường như ai nấy đều là mục tiêu vậy.

    Cùng lúc đó, kiếm vũ như sóng thần dấy lên, Lục Nguyên vận không gian thiết tắc đem người phong chi văn minh định tập kích sau lưng mình dời đến trước người, giật nhỏ, đây là người thứ hai bị thương.

    Luân hồi sạ vận, đến từ dược chi văn minh mới trồng xuống Thái Thượng Thương Hàn Kinh, kết quả liền bị sinh tử luân hồi bàn đánh trúng.

    Lúc này sinh tử luân hồi bàn nhuộm đẳng uy lực, chớp mắt đốt cháy tuổi thọ người đó.

    Người này kinh sợ vận pháp lực kháng cự, muốn chặn sinh tử luân hồi bàn, nhưng bị Lục Nguyên nhân dịp đánh bị thương, đây là tên thứ ba.

    Một người bay lên đỉnh đầu Lục Nguyên, muốn đánh bị thương hắn.

    Nhưng khoảnh khắc Lục Nguyên vận dụng tiểu nhân quả thiết tắc.

    Ngươi muốn tập kích ta là nhân, ngươi bị ta đánh thương là quả.

    Mới vận tiểu nhân quả thiết tắc thì người đó đã toát ra máu, đó là người trọng thương dưới tay Lục Nguyên.

    Đương nhiên đối phương không phải con rối tùy tiện Lục Nguyên xoay.

    Sau khi hắn tổn thương bốn người thì còn lại mười sáu người hoảng loạn tập hợp lại muốn so cao thấp với hắn.

    Mắt thấy đối thủ trong khoảnh khắc trấn tĩnh lại.

    Lúc này, một kiếm của Lục Nguyên tay đến.

    Không sai, một kiếm từ tây đến.

    Một kiếm này ẩn chứa tiểu nhân quả thiết tắc, cửu âm cửu dương, luân hồi thiết tắc và không gian thiết tắc, ba thiết tắc rưỡi cùng với một trăm mười một loại kiếm ý, tất cả ẩn chứa trong một kiếm này, bây giờ muốn đè ép khí thế của đối thủ, mặt khác còn nữa.

    *Ầm!*

    Trong chớp mắt giao đấu, triệt để tập hợp lại mười sáu người thì đã tổn thương ba, chỉ còn lại mười ba người.

    Thật ra chỉ trong chớp mắt, chân chính bị thương không phải ba người này.

    Mà là niềm tin của đối thủ.

    Lục Nguyên mới rồi ra một kiếm thật quá kinh diễm, kinh diễm đến khó tưởng tượng, ba thiết tắc rưỡi, một trăm mười một loại kiếm ý đều hợp cùng một chỗ.

    Một kiếm xảo diệu khiến hai đế tử ở một bên biến sắc.

    Hơn mười người đang đấu dù không muốn thừa nhận nhưng vừa rồi Lục Nguyên đánh ra nhát kiếm kia đúng là khiến chúng ngửa cổ nhìn kỹ xảo chiêu thức của hắn, khó mà với tới.

    Thật không tin được!

    Một đệ tử Vô Thượng Đại Giáo không quan trọng đánh ra một kiếm lại khiến họ có cảmgiacs ngửa đầu nhìn núi cao, điều này làm người khó thở.

    Nhưng đây đúng là sự thật.

    Giản Trường Không quát dài:

    - Dùng văn tự!

    Chúng ta còn có văn tự!

    Văn tự, đây là một trong nguyên nhan quan trọng văn minh đứng trên Vô Thượng Đại Giáo.

    Nghe Giản Trường Không nói vậy, mười ba người bị một kiếm của Lục Nguyên kinh diễm làm kinh ngạc ngây người chớp mắt đánh ra văn tự.

    Phong chi văn minh văn tự có hai loại, một là văn tự khiến bản thân càng nhanh, một là văn tự khắc chế không gian thiết tắc.

    Văn tự dược chi văn minh cơ bản là đủ các loại đặc hiệu dược vật, ví dụ làm người hôn mê, đau đầu, khó chịu.

    Văn tự của tiên cổ văn minh là khiến người có cảm giác ngắt quãng, dù là pháp lực, tinh thần hay chiêu thức đều bị làm cho ngắt quãng.

    Đương nhiên đáng sợ nhất vẫn là văn minh văn tự của pháp cổ văn minh.

    Văn minh văn tự khác là đơn, mà pháp cổ văn tự là đủ các loại, tăng cường uy lực pháp lực này, trói buộc người này, đủ các loại văn tự đi ra, nguyên khung trời xuất hiện mười mấy gần hai mươi văn tự.

    'Tật, chế' đó là văn tự của phong chi văn minh, cái trước là tăng tốc độ, cái sau nghiêng về không gian thiết tắc, hơn nữa không chỉ hai mà còn có mấy cái khác.

    'Đảo, toàn', đây là văn tự dược chi văn minh, khiến người có cảm giác đảo và toàn, khó thể chiến đấu, trừ đó ra còn có mấy cái.

    'Tạp, đoạn' vân vân, đây là văn tự của tiên cổ văn minh, tác dụng thì khỏi nói nữa, đồng chi văn tự cơ bản là cùng loại tỉnh dùng.

    'Hỏa, thủy, đại' vân vân là văn tự của pháp cổ văn minh.

    Thủy có thể tăng uy lực thủy hệ pháp thuật, hỏa có thể phát huy uy lực hỏa hệ pháp thuật, còn chữ đại thì dùng để tăng trọng lực lên người Lục Nguyên, đến mức độ cực kỳ đáng sợ.

    Nhiều văn tự như vậy xẹt qua trên trời.

    Có nhiều văn tự thế sao?

    văn tự của tiên cổ văn minh là mình thích nhất.

    Lục Nguyên lập tức vận dụng thôn kim long, chẳng chút do dự nuốt lấy đồng chi văn tự để làm mạnh thêm kiếm đạo văn tự của mình, cảm giác kiếm đạo văn tự tăng lớn không ít.

    Văn tự của dược chi văn minh thì thành chất dinh dưỡng cho thôn mộc long, Thanh Thánh kiếm đạo, khiến Thanh Thánh kiếm đạo càng tăng một tầng.

    Còn về phong chi văn tự, hiện nay mình còn chưa thể hấp thu, nhưng không cấu thành áp chế với mình.

    Văn tự 'thủy, hỏa' vân vân thật ra mình không hề sợ, chẳng qua tăng cường uy lực pháp thuật.

    Pháp thuật có cường hơn thì mình cũng phá hết, không phải chuyện khó khăn gì.

    Chỉ có chữ đại cùng loại văn tự là tạo thành chút áp lực với mình, khiến trọng lực trên người lớn rất nhiều, tốc độ biến chậm chút.

    Tuy nhiên, mình có thể thuấn di.

    Không sợ.

    Tất nhiên thôn phệ long của Lục Nguyên hấp thu chỉ là tinh hoa văn tự, bề ngoài thì nó vẫn như trước kia, không nhìn ra có gì khác biệt.

    Vậy nên trong mắt mọi người, Lục Nguyên vẫn là bị nhiều văn tự trấn áp, bộ dạng cực kỳ vất vả.

    Không ai hay biết Lục Nguyên giờ sung sướng lên chín tầng trời, lần này là lần mình hấp thu văn tự sướng nhất, cắn nuốt nhiều tinh hoa văn tự.

    Người Vô Thượng Đại Giáo bình thường rất ít thấy văn tự, rốt cuộc giờ đã biết, nhiều văn tự như vậy, mỗi cái đều có uy lực khủng bố.

    Người Vô Thượng Đại Giáo trời sinh sợ hãi văn tự, sau sao đây là một trong tiêu chí cường đại của văn minh.

    Mặc dù Lục Nguyên khá giỏi nhưng chắc địch không lại văn tự, tiếc quá, Lục Nguyên sắp bị nhiều văn tự trấn áp rồi.

    Giản Trường Không cười dài nói:

    - Lục Nguyên, hôm nay rốt cuộc trấn áp được ngươi!

    Gã cực kỳ đắc ý.

    Lục Nguyên, ngươi giờ ngươi huênh hoang cái gì, thì cũng bị trấn áp thôi, Lục Nguyên, lần này ngươi phải bị ta đánh bại thê thảm.

    Trong khi Giản Trường Không vô cùng đắc ý thì vèo một tiếng, Lục Nguyên lại ra tay.

    Gần mười văn tự triệt để vỡ nát, giống tờ giấy.

    Còn lại gần mười văn tự cũng không có tác dụng gì.

    Lục Nguyên hời hợt nói:

    - Đây chính là văn tự?

    Cũng không có gì ghê gớm lắm đâu?

    Văn tự, là vinh diệu của văn minh.

    Văn tự, là mặt cường đại nhất của văn minh.

    Kiếm đạo văn tự tồn tại, khiến người văn minh có cảm giác ưu việt với người Vô Thượng Đại Giáo.

    Gần hai mươi văn tự trấn áp Lục Nguyên, người bên cạnh thấy thì đó là việc đơn giản, ngay chính Pháp Tiêu Đế Tử, Pháp Cường Đế Tử cũng cảm thấy Lục Nguyên khó chống cự.

    Nhưng chính lúc đó, trong nhiều văn tự, có gần mười cía bị Lục Nguyên dễ dàng đánh nát.

    Tương phản lớn như vậy, nghịch chuyển mãnh liệt như vậy khiến người khó thể chấp nhận.

    - Văn tự, chẳng qua chỉ có vậy.

    Hời hợt nói xong câu đó, Lục Nguyên động, phát động đòn tấn công nhanh.

    Nhanh!

    Càng nhanh!

    Nhanh như tia chớp!

    Chỉ chớp mắt đã đánh trúng bốn người, chỉ còn lại chín người thôi.

    Chương 931-932: Tứ phe lôi kéo

    Kỳ thật đánh trúng chín người không phải chuyện dễ, dù gì đối thủ toàn là hỗn động cảnh cửu tầng, nhưng lúc trước kiếm thuật của Lục Nguyên dung hợp ba thiết tắc rưỡi và một trăm mười một kiếm ý, chiêu thức huyền diệu khiến người vô lực, cảm giác về mặt chiêu thức không thể tranh tài.

    Bây giờ xé nát văn tự càng khiến ngoài cảm thấy văn tự vô dụng.

    Nói đơn giản là tâm lý đám người bị Lục Nguyên kích thích.

    Sâu tận đáy lòng bọn họ đã thừa nhận Lục Nguyên đáng sợ, thừa nhận mình không bằng hắn.

    Cho nên, dưới khí thế như vậy, tâm lý bị Lục Nguyên đè ép, bị hắn đánh bại là chuyện bình thường.

    Bây giờ đối thủ còn lại chín người.

    Chín người còn lại đều không tầm thường, trong văn minh có thể xưng là tuyệt thế thiên tài, coi như tâm lý bị dao động, bị rung động thì vẫn muốn tấn công.

    Giản Trường Không quát dài:

    - Cùng xông lên!

    Lại là chín người thi triển sát chiêu, phối hợp Lục Nguyên tấn công.

    Còn muốn xông lên ư, ngoan cố thật.

    Nếu đối thủ không từ bỏ, vậy mình chỉ có nước bỏ thêm sức.

    kiếm thuật nhất tuyến thiên, thuấn di.

    Kiếm thuật nhất tuyến thiên, liên chiêu này rất dễ dùng, hơn nữa trong lần chiến đấu này liên tục dùng liên chiêu, dù là ai cũng không đón nhận được.

    Chớp mắt lại ba người ngã gục, bây giờ còn sót lại sáu người, ít đến đáng thương.

    Quá đẹp!

    Pháp Tiêu Đế Tử và Pháp Cường Đế Tử trong thủy kính thuật có thấy Lục Nguyên sử dụng rồi, nhưng khi bộ liên chiêu này lại xuất hiện thì bất giác thầm khen một tiếng đẹp, còn người khá thì tất nhiên vô cùng rung động, đây là liên chiêu xinh đẹp thế nào chứ, vậy mà cũng liên kết được.

    Cùng lúc đó, trong lòng Pháp Tiêu Đế Tử, Pháp Cường Đế Tử hiểu rằng, cuộc chiến này tới đây thì dù chưa kết thúc nhưng thật sự đã chấm dứt, tiếp theo chỉ là màn biểu diễn cá nhân Lục Nguyên mà thôi.

    Một kiếm đánh ra, mang theo âm dương ẩn vào trong, tìm ra khuyết điểm, lại gục một người, còn năm tên.

    Lại đánh ra một kiếm, lần thứ hai đâm một người, sót lại một tên.

    Lại một kiếm đánh ra, một kiếm này không phải âm dương tìm khuyết điểm mà là luân hồi.

    Âm dương tìm sơ hở, luân hồi do ta khống chế trong bàn tay.

    Giờ đối thủ chỉ còn lại bốn người, Lục Nguyên có thể đánh bá khí rồi, lên xuống chưa đến mười chiêu thì lại có ba người thua dưới kiếm Lục Nguyên.

    Bây giờ chỉ còn lại một người cuối cùng, tức là Giản Trường Không.

    Lục Nguyên cầm kiếm nhìn Giản Trường Không, nói:

    - Giản Trường Không, ngươi nói ở lần thứ bảy tương ngộ ta không phải đối thủ của ngươi, xem ra là nói dối rồi.

    Lúc lần thứ bảy tương ngộ Lục Nguyên tất nhiên không là đối thủ của Giản Trường Không, Lục Nguyên sẽ không chối chuyện đó, giờ hắn nói vậy chẳng qua đùa giỡn thủ đoạn thôi.

    Lần này khiêu chiến Lục Nguyên là ai gây nên?

    Không thể nghi ngờ, chính là Giản Trường Không.

    Giản Trường Không nói Lục Nguyên không phải đối thủ của gã, trong năm mươi chiêu là có thể giết chết Lục Nguyên, đây là sự thật ở lần thứ bảy tương ngộ.

    Nhưng lần này hai mươi người liên hợp khiêu chiến với hắn, nhận kết quả là tập thể thảm bại, hai mươi người mất hết mặt mũi.

    Con người lúc mất mặt thì đa số sẽ bản năng tìm kẻ chịu tội thay.

    Nhưng khó mà kiếm kẻ chịu tội thay.

    Tuy nhiên, giờ hắn giúp họ tìm ra một người, không sai, kẻ đó chính là Giản Trường Không.

    Hắn cố ý nói Giản Trường Không nói dối.

    Vậy thì lửa giận của rất nhiều người sẽ oanh tạc Giản Trường Không.

    Không sai, ngươi thấy đó, là vì ngươi cố ý nói tình báo giả, bảo rằng Lục Nguyên không địch lại năm mươi chiêu của ngươi, kết quả hắn cường như vậy.

    Ngươi nói chỉ là tình báo giả, khiến mọi người thảm bại, mất hết mặt mũi.

    Cứ thế thì Giản Trường Không sẽ đắc tội rất nhiều người.

    Không sai, Lục Nguyên đùa chính thủ đoạn này.

    Hết cách, trong trường hợp này không tiện giết Giản Trường Không, cố tình mấy lần gã đối nghịch với hắn, muốn ám hại hắn, vậy giờ hắn dùng ngôn ngữ ám lại một lần, khiến gã kết hạ nhiều thù hận.

    Giản Trường Không nghe Lục Nguyên nói vậy thì biến sắc mặt.

    Gã thâm trầm gian xảo, chớp mắt liền nghĩ thông mục đích Lục Nguyên nói vậy, mặt biến sắc.

    Mười chín người thua cuộc không phải ai cũng trúng kế, nhưng đa số đều trợn mắt trừng Giản Trường Không.

    - Giản Trường Không đáng chết, cung cấp tình báo giả cho chúng ta!

    - Chúng ta thất bại có hơn phân nửa là lỗi của Giản Trường Không!

    Thật là có người nghi ngờ lời Lục Nguyên nói, nhưng mà, dưới tình huống mất mặt, xuất hiện kẻ chịu tội này thì tất nhiên nên trách tên đó rồi, dù sao bản năng phản xạ của đa số là vậy, đúng là mình, sai là người khác.

    Giản Trường Không biết mình một lúc đắc tội nhiều người như vậy, đang nghĩ nên giải quyét như thế nào.

    Gã không bao giờ ngờ Lục Nguyên sẽ chơi chiêu này.

    Đang khi gã suy tư thì nghe Lục Nguyên la lên.

    - Cuộc chiến còn chưa kết thúc nha!

    Chưa đến Giản Trường Không phản ứng thì Lục Nguyên đã xuất kích, lần này không dùng kiếm mà bằng nắm đấm.

    Trên câu quyền, dưới câu quyền, trái câu quyền, phải câu quyền, trực kích, khuỷu tay kích, đánh thọc sườn, trên đá chân, dưới đá chân, trái đá chân, phản đá chân, dù sao Lục Nguyên dùng cả tay chân, dù là quyền hay cước đều đánh lên người Giản Trường Không.

    Phút chốc Giản Trường Không như bao cát bị Lục Nguyên đánh tới đánh lui.

    Đánh ra một kích cuối cùng thì Giản Trường Không đã bất tỉnh rồi, đầu bị đánh thành đầu heo, toàn thân bị đánh sưng phù, cực kỳ thê thảm, bị Lục Nguyên làm thành bao cát quyền đấm cước đá một trận.

    Nhưng đau khổ nhất là mười mấy người hận gã, trách gã, cho rằng tại gã đưa tình báo sai, cùng lúc đắc tội nhiều người như vậy, dù lần này Giản Trường Không không chết cũng phải lột dá.

    Đánh ra một kích cuối cùng, chiến đấu một đối hai mươi đã hạ màn.

    Người chiến thắng không phải bên hai mươi người đầu trận mọi người chú ý, mà là bên Lục Nguyên.

    Thật là khó tin, dù là ai cũng không ngờ chiến thắng cuối cùng sẽ là bên Lục Nguyên.

    Trời ạ!

    Bây giờ Lục Nguyên mạnh như vậy, có thể lấy một địch hai mươi, chiến thắng hai mươi người hỗn động cảnh cửu tầng.

    Trước khi chiến đấu không ai tin điều này.

    Nhưng giờ cuộc chiến kết thúc, hắn sáng tạo ra chiến tích chiến thắng hai mươi người hỗn động cảnh cửu tầng.

    Thật khó thể tưởng tượng!

    Bây giờ không ai không phục Lục Nguyên xếp ở hạng bảy, có được hai trăm lẻ sáu điểm.

    Không phục thì ta đánh cho phục, đây là câu trước đó Lục Nguyên nói, thông qua chiến đấu lần này, người khác cơ bản phục rồi.

    Lục Nguyên đứng đó, đó là vị trí người số điểm hạng bảy đứng.

    Đứng cách Lục Nguyên rất gần là Đường Tùng xuất thân từ Đường gia pháp cổ văn minh.

    Nhân vật xuất sắc này cười tủm tỉm nói:

    - Không tệ, là Lục Nguyên sư đệ đúng không?

    Nếu có rảnh hãy đến Đường gia làm khách.

    Là một trong người thừa kế Đường gia, Đường Tùng cũng là một nhân vật xuất sắc, chớp mắt đoán ra Lục Nguyên là nhân vật cần phải lôi kéo.

    Lục Nguyên mỉm cười đáp:

    - Nếu có cơ hội ta sẽ đi.

    Mà nếu ngươi đến gần Kiếm Môn thì nhớ báo cho ta một tiếng.

    Khi Lục Nguyên và Đường Tùng nhỏ giọng nói Tống Xung Minh đứng chung với người khác trên bảng, một trong sáu gia tộc Tống gia, phong lưu đại thiếu gia tích tinh xá yêu mỹ nhân khoái hưởng lạc thầm nghĩ, lúc trước mình đã đánh giá thấp Lục Nguyên, giờ phải báo lại gia tộc, nhất định phải kéo Lục Nguyên cho bằng được.

    Nhân vật như vậy mà không mượn sức thì sẽ chịu thiệt, là một đại gia tộc, muốn đứng vững không ngã phải hiểu lôi kéo nhân tài, nếu không thể thực hiện cũng phải kết bạn.

    Pháp Tiêu Đế Tử mỉm cười nói:

    - Tiếp theo tiếp tục tuyên bố mười người đứng đầu, giờ tuyên bố đến đến vị thứ tám, giản chi văn minh Giản Độc Tâm, có một trăm tám mươi ba điểm.

    Lại là một người đến từ giản chi văn minh, đứng bên cạnh Lục Nguyên, vị trí thứ tám.

    - Hạng chín là giản chi văn minh Giản Trường Không, một trăm bảy mươi hai điểm.

    Vị này chẳng ngờ là giản chi văn minh Giản Trường Không.

    Thật ra Giản Trường Không khá lợi hại, trong hỗn động cảnh cửu tầng khó được cao thủ, lần này trong tương ngộ sâm lâm cũng rất may mắn, không gặp đối thủ khó xơi lắm, cho nên điểm cũng cao.

    Nhưng lúc trước dù là người nào xếp điểm mười hàng đầu đều tiêu sái bình tĩnh đi, chỉ có Giản Trường Không bị đánh trọng thương tiến lên.

    Gã bị Lục Nguyên đánh thành đầu heo, bộ dạng cực kỳ chật vật, trong lòng rất là buồn bực.

    - Hạng mười, phong chi văn minh Viên Ma Tôn Đại Chi, một trăm sáu mươi tám điểm.

    Đến đây thì mười người điểm xếp mười hàng đầu đã ra hết.

    Hạng nhất là Nghiêm Thiên Pháp.

    Hạng hai là Phong Nhị Thập Tứ.

    Hạng ba là Quý Hoa Đà.

    Hạng bốn là Giản Nguyệt Bạch.

    Hạng năm là Thượng Quan Đình.

    Hạng sáu là Đường Tùng.

    Hạng bảy là Lục Nguyên.

    Hạng tám là Giản Độc Tâm.

    Hạng chín là Giản Trường Không.

    Hạng mười là Tôn Đại Chi.

    Mười người này có ba thuộc về pháp cổ văn minh, là Nghiêm Thiên Pháp, Thượng Quan Đình, Đường Tùng.

    Có ba thuộc về giản chi văn minh là Giản Nguyệt Bạch, Giản Độc Tâm, Giản Trường Không.

    Có hai thuộc về phong chi văn minh.

    Có một thuộc về dược chi văn minh, còn Vô Thượng Đại Giáo chỉ có một người là Lục Nguyên.

    Trong đó Lục Nguyên là ngựa ô rõ ràng nhất, đen từ đầu đến đuôi.

    Dù là ai thì trước đó không ngờ Lục Nguyên có thể xếp vào mười hàng đầu.

    Ba trăm mười người ở trong tương ngộ sâm lâm đấu nhau quyết định điểm.

    Số điểm cuối cùng mười người đứng đầu đã quyết định.

    Ngựa ô lớn nhất Lục Nguyên lóe sáng xuất hiện!

    Pháp Tiêu Đế Tử mỉm cười nói:

    - Bây giờ đã điểm danh mười người hàng đầu, lần này vốn là cuộc chiến của hai tổ Thắng Bại Giả.

    Thắng Giả Tổ có chín người vào mười hàng đầu, bại giả tổ có một người vào.

    Căn cứ theo bại giả tổ lúc bắt đầu thực lực thua xa thắng giả tổ nên trận chiến này xem như hòa, coi như thắng giả tổ và bại giả tổ hòa nhau.

    Nếu bại giả tổ không có người vào mười hàng đầu thì chính là bại giả tổ.

    Bại giả tổ có người vào mười hàng đầu thì tính là ván hòa.

    Bại giả tổ có hai người vào mười hàng đầu thì tính là bại giả tổ thắng.

    Hết cách, ai kêu bại giả tổ bắt đầu đã thua xa thắng giả tổ, tất cả người hỗn động cảnh cửu tầng đều về hết bên thắng giả tổ.

    Hỗn động cảnh bát tầng, thất tầng cũng cũng ở trong thắng giả tổ, điều kiện vốn có quá tốt.

    Vậy nên cuộc chiến này cuối cùng đã định là hòa nhau.

    Đây là đả kích rất lớn với thắng giả tổ.

    Trước khi chiến đấu thì người thắng giả tổ tràn đầy tự tin, gào la phải đánh thắng bại giả tổ, kết quả bị Lục Nguyên xuất thân bại giả tổ xông vào mười hàng đầu, kêu người sao mà chịu nổi.

    Nhưng vừa rồi Lục Nguyên lấy một chọi hai mươi nhiệt huyết đấu khiến người không thể không thừa nhận, hắn đánh rất đặc sắc, xếp ở mười hàng đầu cũng là bình thường, không vào được mười hàng đầu mới là quái.

    Pháp Cường Đế Tử hừ một tiếng, nói:

    - Lần tới lại đến nữa thì gã thập tam, ta sẽ thắng!

    Tuy rằng là hòa nhau nhưng Pháp Cường Đế Tử hơi mất vui.

    Pháp Tiêu Đế Tử mỉm cười nói:

    - Lần sau sẽ không ra loại yêu nghiệt như Lục Nguyên nữa đâu.

    Lão thập ngũ, lần tới ta sẽ khiến ngươi thua.

    Hai vị đế tử kình nhau.

    Qua nửa ngày Pháp Tiêu Đế Tử buồn cười nói:

    - Được rồi, bây giờ bắt đầu tuyên bố phần phần thưởng mười hàng đầu.

    Trước khi đấu thì có nói rồi, người số điểm mười hàng đầu sẽ được thưởng phong phú, đối với thiên tài đặc biệt, pháp cổ văn minh chúng ta luôn đặc biệt chú trọng.

    Lần này mười hàng đầu có ba phần thưởng.

    - Giờ công bố cái thứ nhất.

    Thưởng thứ nhất là mười người các ngươi trừ ba người pháp cổ văn minh ra, bảy người khác đều có thể làm khách khanh trưởng lão của chúng ta, có được tất cả quyền lợi của khách khanh trưởng lão.

    Nghe phần thưởng thứ nhất mọi người đều mừng rỡ.

    Làm một Vô Thượng Đại Giáo không có gì.

    Nhưng có thể làm khách khanh trưởng lão văn minh bình thường là khá ghê gớm.

    Làm khách khanh trưởng lão của thượng cổ văn minh càng dữ dội hơn.

    Làm khách khanh trưởng lão của pháp cổ văn minh thì được ích lợi khá nhiều.

    Thứ nhất chính là một năm có thể lĩnh hai mươi vạn thượng phẩm linh thạch, đây là vốn khá lớn.

    Một năm có thể lĩnh hai mươi vạn, nếu là mười năm đến lĩnh một lần thì chính là hai trăm vạn, món tài sản khá lớn.

    Hơn nữa làm khách khanh trưởng lão pháp cổ văn minh có thể tự do đi vào pháp cổ thế giới, nếu có người truy sát ngươi thì trốn vào pháp cổ thế giới cũng được, ai mà dám động người pháp cổ thế giới?

    Đây là việc rất tốt, một chỗ tránh nạn tuyệt vời.

    Có thể vào pháp cổ thế giới còn có thể ở thương nghiệp tinh thần của pháp cổ thế giới mua bán đồ đạc.

    Thương nghiệp tinh thần của pháp cổ thế giới có rất nhiều tài nguyên vật liệu để mua bán, không phải thương nghiệp thành trì của Vô Thượng Đại Giáo có thể mua đến.

    Trừ điều đó ra còn có nhiều điều tốt khác.

    Khách khanh trưởng lão của pháp cổ văn minh, đúng là không bình thường.

    Pháp Tiêu Đế Tử tiếp tục tuyên bố:

    - Phần thưởng thứ hai là cho các ngươi quán chú pháp chi khí vận, cái gọi là pháp chi khí vận ý chỉ pháp chi vốn chia ra pháp chi thế giới khí vận.

    Nghe nói vậy, mọi người đều lên tinh thần.

    Khí vận, là thứ hư vô mờ mịt nhất trên đời nhưng đích thực quan trọng.

    Khí vận rất khó nắm bắt.

    Nhưng khí vận của pháp cổ văn minh khá là lâu dài, hơn nữa chủ pháp cổ văn minh dường như có năng lực sinh ra một phần tiểu khí vận.

    Giờ được ban xuống khí vận đối với thượng phẩm linh thạch vô cùng khổng lồ ngay cả cọng lông trâu cũng không tính là, nhưng chia cho mười người thì có thể khiến họ được bổ rất nhiều, có ích.

    Lục Nguyên thầm nghĩ, không ngờ còn được khí vận nữa, pháp cổ văn minh đúng là rộng rãi thật, không như bình thường.

    Chỉ thấy mười luồng sáng chụp xuống.

    Chụp xuống mười người Nghiêm Thiên Pháp, Lục Nguyên.

    Ánh sáng hướng về Nghiêm Thiên Pháp là chói lòa nhất, đến Phong Nhị Thập Tứ thì hơi nhạt chút, cứ thế xuống dưới, ánh sáng trên người Lục Nguyên càng nhạt.

    Người cuối cùng Tôn Đại Chi thì ánh sáng nhạt nhòa.

    Lục Nguyên cảm thấy có luồng khí vận rót vào người, loại cảm giác này hơi quen quen, lúc trước lấy sinh tử luân hồi tước kiếm ý quái vật chính là loại cảm giác này.

    Lục Nguyên cảm nhận rõ ràng khí vận đang tăng lên, nhưng không sánh bằng khi tước kiếm ý quái vật.

    Tất nhiên, dù pháp cổ văn minh thưởng cho khí vận nhưng không khả năng thưởng nhiều được.

    Khí vận quá quý giá, không thể cho nhiều.

    Nhưng con người biết thỏa mãn mới vui vẻ, có thu hoạch khí vận đã là không sai rồi, không yêu cầu quá nhiều.

    Lục Nguyên bình thường là người biết thỏa mãn, nói thật, không vào trung ương thiên triều phát hiện tại đây người dùng kiếm không có địa vị gì, thậm chí còn bị thái cổ văn minh khắp nơi truy sát, chắc chắn Lục Nguyên sẽ không cố gắng như vậy mà tìm chốn yên tịnh núp một bên làm biếng.

    Chương 933-934: Pháp cổ chi hà

    Lại nói Pháp Tiêu Đế Tử bắt đầu tuyên bố phần thưởng thứ ba:

    - Phần thưởng thứ ba là cho các ngươi một tháng ở tại pháp cổ chi hà để tu hành.

    - Cái gì!

    - Cái gì!

    - Nói đùa hả, pháp cổ chi hà!?

    - Trời ạ, sớm biết có cơ hội đi pháp cổ chi hà tu hành thì liều mạng cũng phải xông vào mười hàng đầu.

    Có mấy người điểm một trăm bốn, năm mươi không ngừng kêu la.

    Họ đúng là oan quá, đây chính là pháp cổ chi hà, là một nơi rất khó được.

    Có thể tu hành tại bờ pháp cổ chi hà là cơ hội tốt tăng cường thực lực, cho nên nghe vậy thì người biết ý nghĩa pháp cổ chi hà đều dùng ánh mắt ghen tỵ nhìn hướng mười người Nghiêm Thiên Pháp, Lục Nguyên.

    Nghiêm Thiên Pháp rất khôn ngoan không biến sắc mặt, Lục Nguyên thì không hiểu cái gì là pháp cổ chi hà.

    Đường Tùng xếp hàng sáu đã quyết định lôi kéo Lục Nguyên nên không quên cơ hội lấy lòng, thấy hắn ra vẻ không hiểu thì giải thích rằng:

    - Pháp cổ chi hà rất ít mở ra bên ngoài, bên cạnh pháp cổ chi hà có nhiều vị trí có thể cho người tu hành.

    Nghe nói pháp cổ chi hà một lần mở rộng một tháng, nửa tháng đầu chảy pháp thuật chi hà, có thể ở bên trong học được rất nhiều pháp thuật, thậm chí bí truyền uy lực cực lớn của pháp cổ văn minh không truyền ra cũng có khả năng xuất hiện ở bên trong.

    Những pháp thuật này uy lực lớn đến cực điểm, tùy tiện đưa ra một cái đều có thể học được rất nhiều, đương nhiên ngươi có thể thông qua pháp thuật trực tiếp học bản chất pháp thuật thiên địa pháp tắc, rất tốt cho học tập.

    Nghe Đường Tùng giải thích, Lục Nguyên mới hiểu ra.

    Pháp cổ chi hà này so với tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển còn quý giá rất nhiều.

    Ai bảo nó còn tăng hỗn độn, vậy là bây giờ mình là hỗn động cảnh thất tầng hỗn động đại thành, muốn xung kích hỗn động cảnh bát tầng trọng quy hỗn độn cần rất nhiều hỗn độn, mà có hỗn độn thủy thì có thể trợ giúp mình trùng kích hỗn động cảnh bát tầng trọng quy hỗn độn.

    Xem ra pháp cổ chi hà này có ích với mình đây.

    Pháp Tiêu Đế Tử nói:

    - Bây giờ giải tán, hai ngày sau, mười người các ngươi lần thứ hai tới đây rồi tiến vào pháp cổ chi hà, ở đây có thể hành lâu cỡ một tháng.

    Gã vỗ tay kêu mọi người giải tán, nhưng tất cả không đi ngay mà bàn tán xôn xao.

    Thật ra nói nhiều nhất là chiến tích lấy một đấu hai mươi của Lục Nguyên, và Lục Nguyên ngựa ô lớn nhất.

    Đương nhiên bởi vì cuối cùng Lục Nguyên khiêu khích, nên Giản Trường Không có thể tiến vào mười hàng đầu nay kẹp đuôi bỏ trốn.

    Lục Nguyên trở lại tinh thần số một ngàn lẻ năm, Hiên Viên Thập Nhị vừa lúc đến chơi.

    Gã đến hỏi thăm tin tức, xem coi đám Lục Nguyên, Kiếm Ngục, Kiếm Hùng ở tương ngộ sâm lâm được vị trí gì, được bao nhiêu điểm.

    Hiên Viên Thập Nhị phát hiện chỉ có Lục Nguyên và Kiếm Hùng thì lấy làm lạ hỏi:

    - Kiếm Ngục đâu rồi?

    Kiếm Hùng cũng lấy làm kỳ, tuy gã không vừa mắt Kiếm Ngục nhưng dù sao cũng là cùng một môn phái đi ra.

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Kiếm Ngục chết rồi, bị ta giết.

    Lúc ở trong tương ngộ sâm lâm đụng phải hắn, hắn muốn giết ta nên ta xử hắn luôn.

    Đúng rồi, hắn còn có một thân phận khác là Nam Cung chí tôn Nam Cung Tiềm.

    - Cái gì?

    Kiếm Ngục là Nam Cung Tiềm!?

    Hiên Viên Thập Nhị và Kiếm Hùng bị tin tức làm giật mình.

    Nói thật ra lúc Lục Nguyên biết Kiếm Ngục là Nam Cung Tiềm thì cũng giật nảy mình, ai cũng nghĩ không ra Kiếm Ngục nổi lên không bao lêu lại là chí tôn uy tín đã lâu Nam Cung chí tôn.

    Qua hồi lâu Hiên Viên Thập Nhị mới tiêu hóa xong tin tức Kiếm Ngục là Nam Cung chí tôn, gã cũng là người thông minh.

    - Vậy là có thể giải thích tại sao Kiếm Ngục đi ra thì Nam Cung chí tôn không xuất hiện, ngẫu nhiên hai người cùng có mặt thì có một người chưa bao giờ ra tay.

    Có thể dùng người giả mạo thay thế, nhưng vừa ra tay liền lòi.

    - Xem ra Kiếm Môn có không ít đệ tử trung tâm tinh anh khi cùng Kiếm Ngục chấp hành nhiệm vụ chết đi chắc có Nam Cung chí tôn nhúng tay.

    Hiên Viên Thập Nhị lạnh nhạt nói, gã đã hiểu rõ tại sao Kiếm Ngục là Nam Cung chí tôn:

    - Việc này ta phải nói với Kiếm Chủ đại nhân một câu, xem như bắt được một nhược điểm của Hiên Viên chí tôn.

    Hiên Viên Thập Nhị hỏi:

    - Phải rồi, Kiếm Hùng, Lục Nguyên, điểm của các ngươi là bao nhiêu?

    Hiên Viên Thập Nhị hỏi điểm, Kiếm Hùng cười đáp:

    - Talà không điểm, vòng thứ nhất liền bị đào thải.

    Thật ra thực lực của Kiếm Hùng không yếu, bây giờ đã tăng lên đến hỗn động cảnh thất tầng, nhưng đối thủ vòng thứ nhất là Trương Quân Khả.

    Hùng chi kiếm của gã bị giản của Trương Quân Khả khắc chế, áp chế gắtgao, vòng thứ nhất bị đào thải chỉ có không điểm.

    Hiên Viên Thập Nhị gật đầu.

    Trong ba người Kiếm Môn đến thì lấy Lục Nguyên mạnh nhất, Kiếm Ngục lớp giữa, Kiếm Hùng xếp chót.

    Kiếm Hùng không điểm không tính ngoài ý muốn, Kiếm Ngục vốn lớp giữa hóa ra là cái tên Nam Cung chí tôn, thực lực coi như mạnh nhưng lại chết vào tay Lục Nguyên, xem bộ dạng của hắn chắc lấy bảy, tám chục điểm không khó gì.

    Hiên Viên Thập Nhị nhìn hướng Lục Nguyên, hỏi:

    - Vậy còn ngươi?

    Lục Nguyên nói:

    - Hai trăm lẻ sáu điểm.

    - A, hai trăm lẻ, cái gì!

    Hai trăm lẻ sáu điểm!

    Hiên Viên Thập Nhị trợn tròn mắt:

    - Hai trăm lẻ sáu điểm, không lẽ có cơ hội tiến vào mười hàng đầu!?

    Hiên Viên Thập Nhị cảm thấy giọng mình hơi khàn.

    Lục Nguyên tùy tiện đáp:

    - À, xếp hạng bảy.

    Hiên Viên Thập Nhị câm nín, hạng bảy!

    Hạng bảy!

    Xếp ở hạng bảy!

    Đây là kỷ lục Kiếm Môn chưa từng có.

    Từ khi Kiếm Môn thành lập đến nay không biết ra bao nhiêu thiên tài.

    Tại cổ thế giới cử hành rất nhiều kế hoạch huấn luyện thiên tài, nhiều lần hoạt động, Kiếm Môn chưa từng có một lần xếp ở mười hàng đầu.

    Lần này xếp vào mười hàng đầu đúng là quá khó tin.

    Đương nhiên nơi này không tính đến kỷ lục của Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử bẩm sinh có đại khí vận, không tham gia loại huấn luyện này, trực tiếp đi lưu trình cổ văn minh khác, cho nên không có xếp hạng.

    Vì thế nên Lục Nguyên sáng tạo một kỷ lục, một kỷ lục cực kỳ khó khăn, một kỷ lục khiến Hiên Viên Thập Nhị nín thở.

    Hiên Viên Thập Nhị mặt mày hớn hở nói:

    - Chỉ dựa vào điều này, chuyện tru sát Kiếm Ngục thì Hiên Viên chí tôn khó mà tránh tội lên đầu ngươi.

    Ngươi thay Kiếm Môn chúng ta nở mặt rồi!

    Đang lúc gã hớn hở nói thì ngoài cửa truyền đến tiếng gõ, hiển nhiên có người tới ngoài cửa.

    Hiên Viên Thập Nhị mở cửa ra, thấy một người đứng đó, chính là Đường Tùng.

    Đường Tùng mỉm cười có vị thong dong tiêu sái, hỏi:

    - Lục Nguyên có ở đây không?

    Là tìm Lục Nguyên, đương nhiên Hiên Viên Thập Nhị mời người ấy vào trong.

    Đường Tùng rất có lễ độ, nhìn hướng Kiếm Hùng:

    - Vị này chắc Kiếm Hùng đạo hữu?

    Kính đã lâu, nghe nói kiếm của ngươi có thế phóng khoáng.

    Còn vị này chắc là Hiên Viên Thập Nhị đạo hữu?

    Hai người Kiếm Hùng, Hiên Viên Thập Nhị ở trong Kiếm Môn hơi nổi tiếng, nhưng tại cổ thế giới thì chẳng là gì cả, càng đừng nói lọt vào mắt Đường đại công tử.

    Nhưng Đường Tùng biết khách sáo, không uổng là một trong người thừa kế Đường gia lục đại gia tộc.

    Đường Tùng lại nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên sớm đến pháp cổ thế giới nhưng vẫn không kết bạn, giờ thì thật không dễ dàng kết bạn, sao không đi Đường gia dạo chơi?

    Tiểu muội Đường Uyển Nhi của ta nghe nói Lục huynh lấy một địch hai mươi thì rất ngưỡng mộ, nói là muốn gặp anh hùng hào kiệt như Lục huynh đây.

    Hóa ra là đến lêu kéo mình.

    Lục Nguyên chưa đáp lời thì lại nghe tiếng gõ cửa.

    Hiên Viên Thập Nhị lần thứ hai đi mở cửa, lần này tiến vào là vị hoa hoa công tử tay cầm quạt.

    Không sai, chính là người thích tinh xá, yêu mỹ nhân, khoái ti trúc, mê hưởng lạc, thích đi đó đây Tống địa công tử Tống Xung Minh.

    Cùng là một trong lục đại gia tộc, Tống gia, tuy gã không phải người thừa kế, dù chỉ biết hưởng lạc nhưng gã cũng hiểu Lục Nguyên không đơn giản.

    Nói xong tình huống gần đây của Lục Nguyên cho người nhà mình, Tống gia lập tức sai gã đến lôi kéo Lục Nguyên.

    Tống Xung Minh tiến vào lập tức kêu lên:

    - Lục Nguyên huynh, lão gia nhà ta mời ngươi đi làm khách!

    Tính tình gã ngay thẳng, không giống Đường Tùng cong cong quấn quấn.

    Kết quả gã liếc thấy Đường Tùng, nói:

    - Là ngươi?

    Ngươi đến tìm Lục huynh?

    Đường Tùng bất đắc dĩ gật đầu, xem ra mục đích của Tống gia và Nghiêm gia giống nhau.

    Vào lúc này, lần thứ ba vang tiếng gõ cửa.

    Lần này đến cũng là người quen, Thượng Quan Đình, hóa ra là Thượng Quan gia trong lục đại gia tộc nghe Thượng Quan Đình miêu tả về Lục Nguyên lập tức phát ra chỉ lệnh tương tự, khiến Thượng Quan Đình tiến đến.

    Thượng Quan Đình phản ứng nhanh hơn Tống Xung Minh, trông thấy Đường Tùng và Tống Xung Minh liền hiểu ngay.

    Đường Tùng, Tống Xung Minh, Thượng Quan Đình nhìn nhau, gật đầu.

    Hiển nhiên mục đích cả đám đều giống nhau.

    Giờ Lục Nguyên rất bất đắc dĩ, không thể tưởng tượng qua cuộc chiến tương ngộ sâm lâm thì có ba nhà trong lục đại gia tộc đến lôi kéo.

    Lấy tính cách của Lục Nguyên vốn không định đi mấy gia tộc này, nhưng mà, bên tai vang Hiên Viên Thập Nhị dẫn âm, nói cái gì ba nhà đều phải đi hết, kết giao những gia tộc này có ích cho Kiếm Môn.

    Rồi, xem ra chỉ có nước đi.

    Ai bảo có ích cho Kiếm Môn, còn đi nhà nào trước thì theo trình tự trước sau, đầu tiên là Đường gia, rồi Tống gia, rồi đến Thượng Quan gia.

    Khi bốn người Lục Nguyên, Đường Tùng, Tống Xung Minh, Thượng Quan Đình đi rồi thì Hiên Viên Thập Nhị lần thứ hai mặt mày hớn hở.

    - Lục Nguyên quả nhiên là Lục Nguyên, bây giờ hắn là thiên tài mà nhiều đại gia tộc pháp cổ văn minh thừa nhận.

    Lục đại gia tộc pháp cổ văn minh có ba nhà lôi kéo hắn, từ khi nào Kiếm Môn chúng ta có được nhân vật như vậy!

    Kiếm Hùng chỉ có nước bái phục.

    Kiếm Hùng giống như Hiên Viên Thập Nhị, ở trên người Lục Nguyên nhìn thấy hy vọng kiếm đạo lại dựng nên.

    Hiên Viên Thập Nhị là cảm thán nhiều nhất, năm đó là gã mang Lục Nguyên vào trung ương thiên triều.

    Khi ấy Lục Nguyên non búng ra sữa, mới là hỗn động cảnh ngũ tầng mà thôi.

    Hỗn động cảnh ngũ tầng, nói thật là trong Vô Thượng Đại Giáo làm đệ tử bình thường cũng không được, bây giờ thì sao, tiến bộ đến mức này, được ba trong lục đại gia tộc pháp cổ văn minh lôi kéo.

    Mới chỉ qua hai mươi năm mà thôi, tiến bộ quá kinh người, năm đó mình mang Lục Nguyên vào trung ương thiên triều chưa từng nghĩ đến biến đổi như vậy.

    Hai ngày rất nhanh trôi qua.

    Ngày này Lục Nguyên lại đi tinh thần số một ngàn lẻ ba, cũng là người duy nhất bại giả tổ đi được, người khác không có tư cách tiến tới.

    Tinh thần số một ngàn lẻ ba, ở ngoài tương ngộ sâm lâm, chín người khác sớm tới rồi.

    Thấy Lục Nguyên đến, Đường Tùng, Thượng Quan Đình cùng đón chào, hai ngày này quan hệ giữa hai người và Lục Nguyên không tệ.

    Còn Giản Nguyệt Bạch, Giản Trường Không, Giản Độc Tâm, ba người giản chi văn minh thì lạnh lùng đánh giá Lục Nguyên.

    Giản chi văn minh và kẻ dùng kiếm chính tông vốn là tử địch, tất nhiên nếu chịu đầu hàng giản chi văn minh thì ngoại lệ, càng đừng nói Lục Nguyên hành thamr Giản Trường Không.

    Bây giờ Giản Trường Không ngủ cũng không yên, quá nhiều người vì gã đưa tình báo giả mà ghi hận.

    Lục Nguyên xuất hiện chính là trung tâm chú ý, dù sao hắn là ngựa ô to nhất, mọi người không muốn chú ý cũng không được.

    Pháp Tiêu Đế Tử lập tức xuất hiện, nói:

    - Lần này mang các ngươi đi pháp cổ chi hà chính là ta.

    Ta không nói nhảm nhiều, ở pháp cổ chi hà tổng cộng một tháng, bây giờ bắt đầu.

    Gã làm việc gọn lẹ, mọi người lập tức theo sau, một đường bay đi không phải hướng đến tinh thần trên trời mà bay đến trời xanh pháp cổ thế giới.

    Trước kia đã nói trung tâm cjhana chính của pháp cổ thế giới là một đại lục to lớn có thể chứa cả ngàn tinh thần, đó là đại lục to cỡ nào, so với bất cứ đại lục nào Lục Nguyên từng thấy đều to lớn gấp ngàn lần.

    Đi đến một góc đại lục to lớn, trải qua tầng tầng cấm pháp, xuyên qua trùng trùng cửa, rốt cuộc thấy pháp cổ chi hà.

    Đó là một con sông đông lại thời gian, không hề chảy.

    Còn nguồn thì Lục Nguyên ngóng nhìn, chỉ thấy nguồn sông bị tầng tầng cấm pháp cách trở, từ xa nhìn có thể thấy nó rất vĩ đại, coi như cách nhiều cấm pháp hơn cũng thấy nó khí phách bất phàm, hùng hồn.

    Không biết nguồn sông là vật sống hay là vật chết, Lục Nguyên thầm nghĩ.

    Pháp Tiêu Đế Tử nói:

    - Đây chính là pháp cổ chi hà, lập tức bắt đầu chảy.

    Nửa tháng đầu sẽ chảy pháp thuật thủy.

    Pháp thuật thủy chảy thì các ngươi có thể từ mặt trên ngộ ra rất nhiều chiêu thức cường thuật, có thể mượn nó ngộ thiên địa pháp tắc, có thể ngộ ra bao nhiêu phải xem chính các ngươi.

    - Được rồi, bây giờ bắt đầu.

    Các ngươi ngồi theo vị trí đối ứng, tính từ trên cao xuống.

    Nghiêm Thiên Pháp ở vị trí thứ nhất, Phong Nhị Thập Tứ vị trí thứ hai, cứ theo trật tự này xuống tiếp.

    Hiển nhiên càng lên trên thì vị trí càng tốt, nước sông chảy xuôi xuống, ngươi ở mặt trên ngộ thì nó sẽ tương ứng tan biến, bên dưới không khả năng có thể ngộ tương tự.

    Lục Nguyên xếp hạng bảy, tất nhiên ngồi ở thứ bảy.

    Vị trí thứ bảy không tính tốt nhưng không quá kém, dù gì đằng sau còn có ba người kia.

    Đợi mười người ngồi xuống lập tức nước sông bắt đầu chảy.

    Nước sông chảy, mười người hít thở đều đều, bắt đầu lĩnh ngộ pháp thuật.

    Tiếp theo Lục Nguyên phát hiện mình nói vớ vẩn, vì không ngộ được bất cứ pháp thuật gì.

    Thật ra ngộ tính pháp thuật thì Lục Nguyên là gần bằng không, tuyệt đối không hơn số không bao nhiêu.

    Dù là Hoa Sơn chọn một đệ tử chân truyền bình thường cũng có thể ở mặt này diệt Lục Nguyên.

    Cho nên ngộ một lát không ngộ được nửa pháp thuật.

    Mở đầu đã thất bại, Lục Nguyên buồn bực một phen.

    Như vậy là ngộ thiên địa pháp tắc, mình vô duyên với pháp thuật rồi.

    Tuy nhiên vô duyên với thiên địa pháp tắc này thì giờ mình cũng có một trăm mười loại thiên địa pháp tắc rồi, thiên địa pháp tắc là danh từ, đổi đến kiếm thì là kiếm ý.

    Đổi đến đao thì là đao ý, đổi đến thương thì là thương ý.

    Tiếp theo Lục Nguyên phát hiện mình lại thất bại, muốn từ các loại pháp thuật thủy ngộ đến thiên địa pháp tắc quá khó khăn, căn bản ngộ không ra.

    Thiên phú quá kém, cản chân Lục Nguyên.

    Một ngày trôi qua mà Lục Nguyên không ngộ ra một pháp thuật nào, không có cả một thiên địa pháp tắc.

    Pháp cổ thế giới, lục đại gia tộc.

    Chương 935-936: Nghiêm gia

    Lục đại gia tộc đều không giống bình thường, như sáu cây cột chống trời chống đỡ thế giới pháp cổ văn minh to lớn, vô thượng uy nghiêm.

    Bình thường tranh chấp bên ngoài không cần pháp cổ văn minh Vương Lưu Vân gia ra mặt, lục đại gia tộc đủ dùng rồi.

    Người Nghiêm gia chính là một trong lục đại gia tộc, hơn nữa có thực lực hàng đầu.

    Cửa phủ Nghiêm phủ rộng ba ngàn trượng, cao một vạn trượng, đó là cửa phu to cỡ nào.

    Bên trên hai chữ Nghiêm phủ càng hiện hết ảo diệu, dù hai chữ ở tấm biển mà như tùy thời nhảy ra công kích kẻ địch, người Nghiêm gia ngay cả tấm biển cũng không tầm thường.

    Nghiêm phủ to lớn khó mà tưởng tượng, nói đơn giản là một Nghiêm phủ đặt ở ngoại vực thì to cỡ mấy quốc gia.

    Có lẽ ngươi khó thể tưởng tượng một trạch phủ mà to đến vài quốc gia, nhưng sự thật đúng là vậy.

    Bên trong Nghiêm phủ, nhị gia chủ của Nghiêm phủ là Nghiêm Cảm Đương, người này mặt chữ điện, mày rậm tai to, không giận mà uy, trên người tỏa ra khí thế như thần phật tiên, đang chắp tay sau lưng đứng.

    Đến thế giới cảnh, hình thái sinh mệnh biến hóa từ bản chất, khi đó con người tục xưng là thần, phật, tiên.

    Trước mặt nhị gia chủ Nghiêm Cảm Đương đứng một người, người này mặt trắng không râu, hết sức mềm nhẹ, chính là một trong phụ tá của người Nghiêm gia, tên là Âm Thảm Tu.

    Âm Thảm Tu nói:

    - Nhìn từ mỗi góc độ, cơ bản nhận định tam công tử ở trong tay Lục Nguyên, hắn thừa nhận giết Nghiêm Hạc và Thất Hoang Thủy, hơn nữa tam công tử đích thực có xung đột với Lục Nguyên.

    Ta lợi dụng thủ đoạn điều tra một ít từ kính thuật.

    - Vậy sao?

    Nhị gia chủ người Nghiêm gia Nghiêm Cảm Đương quát lạnh một tiếng:

    - Giỏi, có gan lắm, dám giết Hạc nhi của ta!

    Lục Nguyên, ta muốn ngươi chết trong pháp cổ thế giới!

    Âm Thảm Tu trầm giọng nói:

    - Muốn giết Lục Nguyên cũng không dễ, Hoàng Thánh Đế Tử và Pháp Thánh Đế Tử từng đụng độ một lần chính là vì cứu Lục Nguyên.

    Nếu Pháp Tiêu Đế Tử muốn ngăn cản thì e rằng người Nghiêm gia chúng ta giết Lục Nguyên không phải chuyện dễ.

    Nghiêm Cảm Đương ngây ra, bây giờ Pháp Thánh Đế Tử ở tại pháp cổ thế giới như mặt trời ban trưa, nắm quyền to trong tay.

    - Thù của Hạc nhi ta không thể không báo, nhưng đừng quên tam đế tử hoàng đế tử, vốn chúng ta là ủng hộ Pháp Hoàng Đế Tử.

    Pháp cổ thế giới ba đế tử xếp hàng đầu chính là gã nhất đế tử, gã nhị Pháp Thánh Đế Tử và gã tam Pháp Hoàng Đế Tử.

    Lão nhất đế tử tập trung nghiên cứu vô thượng thiên đào, hơn nữa đã vào cấp bậc phó chủ văn minh, là kẻ tu luyện cuồng, không chút hứng thú với quyền thế.

    Chân chính nắm quyền to ở trong tay gã nhị Pháp Thánh Đế Tử và gã tam Pháp Hoàng Đế Tử.

    Hai người này cũng là đấu đến đấu đi.

    Nhị gia chủ Nghiêm Cảm Đương quát dài nói:

    - Ta không tin ở đại bàn pháp cổ thế giới chúng ta không giết chết được một Lục Nguyên bình thường!

    Lúc này, bên cạnh pháp cổ chi hà.

    Lục Nguyên đang tu hành.

    Pháp cổ chi hà đúng là tu hành tốt lắm, nhưng muốn tiến vào trong pháp cổ chi hà mộc thân không phải chuyện dễ.

    Qua một ngày rồi mà Lục Nguyên không ngộ được cả một pháp thuật, một thiên địa pháp tắc.

    Cái này đúng là kinh người.

    Bây giờ bên cạnh pháp cổ chi hà, pháp thuật thủy cuồn cuộn chảy là vô cùng cửu uẩn bên trong, dưới tình huống này muốn hiểu ra pháp thuật thật tình không phải chuyện gì khó cả.

    Lúc này, trên hắn hai vị, Thượng Quan Đình quát dài:

    - Pháp thuật thế giới cấp, thành!

    Theo tiếng quát dài, ngón tay gã dường như uẩn chứa bão tố cấp thế giới, dường như là một phong hệ pháp thuật thế giới, cực kỳ siêu.

    Cùng lúc đó, xếp ở vị trí thứ ba, hỗn động cảnh, đỉnh đầu người thanh niên tóc trắng xuất hiện một tấm thượng cổ phù chú, hiển nhiên là hiểu ra một thiên địa pháp tắc.

    Nói trắng ra là tất cả chiêu thức, pháp thuật đều là biểu hiện bên ngoài thiên địa pháp tắc.

    Đối mặt pháp cổ chi hà vô tận pháp thuật phản thôi thiên địa pháp tắc cũng là bình thường.

    Giống như Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm của Lục Nguyên phản thôi ra hai kiếm ý phong vân, tức là hai thiên địa pháp tắc phong vân, cơ bản là thế.

    Giản Độc Tâm xếp ở hàng tám cũng ngộ ra một pháp thuật cấp thế giới.

    Không sai, pháp cổ chi hà chính là đáng sợ như vậy.

    Dễ dàng ngộ pháp thuật cấp thế giới, thậm chí là thiên địa pháp tắc.

    Đương nhiên càng tới hàng đầu vị trí càng tốt, dù sao nước sông là từ trên cao chảy xuống, càng ở mặt sau vị trí càng tệ.

    Bây giờ trong mười người, kẻ duy nhất không ngộ một pháp thuật hay thiên địa pháp tắc chỉ có một mình Lục Nguyên.

    Lục Nguyên phát hiện thiên phú pháp thuật của mình tệ hết sức, hoàn cảnh tốt như pháp cổ chi hà mà không ngộ được gì cả, xem như sáng tạo kỷ lục rồi.

    Ngày thứ hai, Lục Nguyên đã hiểu thiên phú pháp thuật của mình quá kém, cho nên không nghĩ pháp thuật nữa mà muốn thông qua pháp thuật ngộ thiên địa pháp tắc.

    Nhưng thiên phú pháp thuật kém cỏi ngăn cản Lục Nguyên, khiến ngày thứ hai hắn vẫn không hiểu ra bất cứ thiên địa pháp tắc nào.

    Ngày thứ ba, Lục Nguyên vẫn không hiểu ra một pháp thuật hay thiên địa pháp tắc.

    Ngày thứ tư, vẫn như cũ.

    Mười lăm ngày đầu một tháng là pháp thuật thủy, kết quả bị Lục Nguyên lãng phí hết bốn ngày.

    Lục Nguyên lần thứ hai chứng minh thiên phú của mình kém đến không thể tưởng tượng.

    Thiên phú pháp thuật dù là kém thì cũng kém ra phong cách riêng.

    Giản Độc Tâm, Giản Trường Không nhìn nhau cười.

    Giản Độc Tâm nhân lúc tu hành rảnh rỗi cười nói:

    - Vốn cho rằng vị trí thứ tám của ta không tốt, bây giờ xem ra là vị thứ bảy.

    Nói vậy là cũng có lý do, Lục Nguyên không ngộ được gì hết, không thể từ nước sông hấp thu bất cứ thứ gì, tương đương nước sông trực tiếp chảy đến chỗ gã, thì chẳng phải là vị trí thứ bảy sao?

    Giản Trường Không cũng cười ha hả nói:

    - Đúng vậy, lúc trước không ngờ có người thiên phú pháp thuật kém đến trình độ này, đúng là xưa nay chưa từng có.

    Rõ ràng là tát mặt Lục Nguyên, bất đắc dĩ lần này hắn hiểu thiên phú của mình cực kỳ kém coi, chỉ đành câm nín.

    Ngày thứ năm đã đến mình không làm được gì hết, bỏ qua mười lăm ngày đầu sao?

    Đây chính là cơ hội tu hành cực kỳ hiếm có.

    Không, mình không cam tâm!

    Không cam tâm vậy phải cố gắng anh dũng chiến đấu, chăm chỉ tu hành.

    Trước mắt pháp thuật thủy chảy qua.

    Pháp thuật rốt cuộc là gì?

    Kiếm thuật lại là cái gì?

    Đúng rồi, mình chơi kiếm thuật lâu như vậy, rốt cuộc kiếm thuật là gì chứ?

    Trong đầu hắn hiện ra vô số kiếm pháp, đều là kiếm pháp từng học.

    Bắt đầu từ Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm, đến Triêu Dương Nhất Khí Kiếm, rồi Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm kiếm, Âm Ngưng Tứ Quý Kiếm, Dưỡng Ngô kiếm pháp, Hi Di kiếm pháp, Không Chi kiếm pháp, Phản Loạn kiếm pháp, Nhất Tự Điện kiếm pháp, Tác Tự Điện kiếm pháp, vân vân.

    Hình hình sắc sắc kiếm pháp bắt đầu tiến vào đầu hắn.

    Vô số kiếm chiêu ở trong đầu chìm nổi, trong quá trình những kiếm chiêu dần quy nhất, dường như biến thành một văn tự.

    Văn tự bắt đầu thì hơi mơ hồ, nhưng nhiều kiếm chiêu quy nhất thì biến ngày càng rõ ràng.

    Ngày thứ năm trôi qua, thứ sáu đi tới, thứ bảy đi qua.

    Ngày thứ tám đến.

    'Đạo'!

    Không sai, chính là một chữ đạo.

    Lục Nguyên như nhìn thấy từ chỗ xa sôi sâu thẳm trong vô số vũ trụ, sâu trong vô số cánh cửa một chữ 'đạo' to lớn tỏa ra vô thượng uy lực đang yên tĩnh nổi trong không trung.

    Giây phút này, Lục Nguyên hiểu ra rất rất nhiều.

    Pháp Tiêu Đế Tử tay cầm một bình rượu, nhoáng lên một cái đã tới gần chỗ chỗ nguồn thượng du pháp cổ chi hà.

    Chỗ tận cùng có một gian nhà tranh.

    Pháp cổ chi hà là từ chính giữa nhà tranh xuyên qua.

    Trong nhà tranh có một người đàn ông áo trắng.

    Người đàn ông áo trắng này lớn lên bình thường, khí chất cũng bình thường, nếu không xuất hiện ở chỗ gần nguồn pháp cổ chi hà thì thật cho rằng đó là người thường.

    Nhưng nếu y đã ở gần nguồn thì tất nhiên không là người thường.

    - Đại ca, ta đến thăm ngươi, còn mang rượu, ngươi thích nhất thiên hồi bách chuyển vong ưu tửu này!

    Pháp Tiêu Đế Tử nói, ném qua bình rượu.

    - A, là lão thập tam hả?

    Người đàn ông áo trắng vươn tay, lập tức đón lấy thiên hồi bách chuyển vong ưu tửu.

    Không đúng, Pháp Tiêu Đế Tử gọi người này là đại ca, có thể làm đại ca của Pháp Tiêu Đế Tử chỉ một người, chính là trong nhiều đế tử pháp cổ văn minh nổi danh nhất, gã nhất Đế Tử.

    Nghe nói y nắm giữ trong vĩnh hằng một chữ, chính là một chữ này không phải văn tự nhị cấp mà là nguyên thủy văn tự.

    Pháp Nhất Đế Tử tuyệt đối là cường giả xếp hàng trên pháp cổ văn minh.

    Pháp Nhất Đế Tử định nói chuyện thì vào lúc này, hạ du pháp cổ chi hà phát ra luồng sáng chói lòa.

    Pháp Nhất Đế Tử bản năng ngoái đầu, trông thấy hạ du pháp cổ chi hà như có một chữ đạo mờ nhạt, cảm giác nhạt đến trong suốt, không giống thực thể.

    Pháp Nhất Đế Tử giật nảy mình thảng thốt:

    - Đạo tự phân thân!

    Pháp Tiêu Đế Tử ngây ra hỏi:

    - Đạo tự phân thân là cái gì vậy?

    Pháp Nhất Đế Tử quát dài:

    - Kiếm đạo là đạo, đạo là đạo, võ đạo là đạo, hoang đạo là đạo, tất cả đều là đạo.

    Trong văn tự môn có một chữ đạo, là văn tự cường nhất trong nhiều văn tự, dù là pháp tự, kiếm tX鮧 không sánh bằng đạo tự đó.

    Đạo tự trước này không có chủ nhân.

    - Đạo tự này là căn nguyên, khởi nguyên của tất cả chiêu thức, pháp thuật.

    - Trong tuyền thuyết có rất ít một số người nhìn thấu hư không, nhìn thấy đạo tự trong văn tự môn.

    Một khi thấy đạo tự thì đỉnh đậu trong chớp mắt ngưng kết ra đạo tự phân thân.

    Một khi ngưng kết đạo tự phân thân, nhìn bất cứ pháp thuật, kiếm thuật, võ đạo đều có thể nhìn thấu căn nguyên, trực tiếp hiểu ra thiên địa pháp tắc của nó.

    - Một khi thấy đạo tử trong văn tự môn thì thiên phú pháp thuật, võ thuật, kiếm thuật sẽ cao đến cực điểm, bởi vì tất cả kiếm đạo, pháp đạo, võ đạo, hoang đạo đều là một phần của đạo.

    - Có thể dễ dàng từ pháp thuật ngộ ra thiên địa pháp tắc, từ kiếm thuật ngộ ra thiên địa pháp tắc, từ võ thuật ngô gìra thiên địa pháp tắc, không bị trở ngại gì nữa.

    Nhân vật như vậy sau này số lượng thiên địa pháp tắc sẽ cực kỳ nhiều.

    - Hơn nữa có thể nhìn một chữ đạo không chỉ là tác dụng như thế mà thôi.

    Biểu tình của Pháp Nhất Đế Tử cực kỳ nghiêm túc.

    Ngày thứ tám, Pháp Tiêu Đế Tử đi tới chỗ cuối pháp cổ chi hà tìm đại ca Pháp Nhất Đế Tử đang tu hành tại đó.

    Hai vị đế tử vốn là tùy tiện trò chuyện vài câu, kết quả nổ ra chuyện đạo tự phân thân.

    Bình thường Pháp Nhất Đế Tử lạnh nhạt thản nhiên, xem rất là bình thường, người như vậy dù ai cũng không tưởng tượng được sẽ là đứng đầu các đế tử pháp cổ văn minh, cấp bậc phó chủ văn minh.

    Đẳng cấp phó chủ văn minh là sức chiến đấu đỉnh cao đương thời.

    Giờ phút này Pháp Nhất Đế Tử toàn thân bùng phát khí thế bình thường khó gặp, dường như y là duy nhất trong vũ trụ.

    Y là nhất, nhất chính là y, thiên hạ độc nhất, là loại duy nhất thực ta, tinh khí thần đều hóa thành một chữ nhất.

    - Chữ đạo này không chỉ tăng thiên phú pháp thuật, thiên phú kiếm thuật, thiên phú võ đạo hoặc bất cứ thiên phú nào khác.

    Pháp Nhất Đế Tử nói:

    - Tác dụng lớn nhất của nó, tác dụng chân chính không phải thế.

    Pháp Tiêu Đế Tử tập tủng nghe, lấy thân phận địa vị của gã mà trước giờ chưa từng nghe về bí ẩn này.kh

    Pháp Nhất Đế Tử nói:

    - Chữ đạo này rất khó thấy được, nhưng một khi trông thấy là có cơ hội được đến đạo tự, việc này rất khó khăn, dù sao là thiên văn tự mạnh nhất, hơn nữa người nhìn chằm chằm văn tự này không biết bao nhiêu, rất nhiều ngũ đại cổ văn minh đều đang dòm ngó văn tự mạnh nhất này.

    Pháp Nhất Đế Tử rốt cuộc nói ra tác dụng lớn nhất của đạo tự, tức là có cơ hội được đến nó.

    Một khi có được đạo tự là lập tức thành người mạnh nhất trong trời đất.

    Pháp Nhất Đế Tử nói:

    - Vấn đề bây giờ là tìm ra người có được đạo tự.

    Chớp mắt y đánh ra một thủy kính thuật, liền trông thấy một thanh y nhân.

    - Đây là ai?

    Người pháp cổ thế giới chúng ta?

    Pháp Tiêu Đế Tử khẽ kêu, gã rốt cuộc trông thấy là ai:

    - Là hắn!

    Pháp Tiêu Đế Tử lập tức giải thích rằng:

    - Người này tên gọi Lục Nguyên, không phải người pháp cổ văn minh chúng ta, xuất thân từ nước ngoài, hiện ở trong Vô Thượng Đại Giáo Kiếm Môn.

    Lần này bởi vì kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài pháp cổ văn minh được mười hàng đầu nên tiến vào đây, tiểu tử này tiềm lực rất cao.

    - Vậy sao?

    Pháp Nhất Đế Tử khép mắt, thần niệm cực nhanh quét qua vô số thời không, sau đó lạnh nhạt nói:

    - Thì ra là thế, hóa ra là được khí vận kiếm đạo kỷ nguyên trước.

    Khí vận của hắn không yếu hơn Kiếm Chi Tử bao nhiêu.

    Kiếm cổ văn minh kỷ nguyên trước kết giao thân với pháp cổ văn minh chúng ta, dù kiếm cổ văn minh đã mất đi nhưng ta và một số người kiếm cổ văn minh vẫn có chút tình cảm.

    Vậy đi, cho người này một ít ưu đãi, thuận tiện đừng lộ ra việc hắn được đến pháp cổ thế giới.

    Dù sao pháp cổ thế giới của hắn chỉ xuất hiện trong chớp mắt, chín người khác không hiểu, chưa chắc chú ý đến.

    Trong nhiều đế tử pháp cổ văn minh thì Pháp Nhất Đế Tử là người duy nhất sống qua vài kỷ nguyên.

    Các đế tử khác đều sinh ra tại kỷ nguyên này.

    Còn đế tử càng trước kia nữa nghe nói một số chết, một số biến mất, cho nên bây giờ lấy đế tử dẫn đầu.

    Đương nhiên Kiếm Môn đời này được pháp cổ văn minh che chở không bị thái cổ văn minh tiêu diệt cũng vì kỷ nguyên trước pháp cổ và kiếm cổ có giao tình, chủ pháp cổ văn minh có hứa với chủ kiếm cổ văn minh, nếu không thì lấy tính tình của thái cổ văn minh, Kiếm Môn không khả năng tồn tại.

    Pháp Tiêu Đế Tử gật đầu đáp:

    - Vâng!

    Rồi Pháp Nhất Đế Tử cầm lên bách chuyển vong ưu tửu uống, hát vang:

    - Cái gì là giải ưu, chỉ có Đỗ Khang.

    Con người sống quá lâu, luôn có một số chuyện cũ, mà chuyện xưa đến thì Pháp Nhất Đế Tử liền thích uống rượu, sở thích uống rượu của y hợp với Pháp Tiêu Đế Tử, cho nên quan hệ hai đế tử không tệ.

    Lúc này, cánh cửa dần khép.

    Chính Lục Nguyên cũng không biết sao tự nhiên ra một đạo tự.

    Ngày thứ tám sắp kết thúc, Lục Nguyên lờ mờ cảm thấy mình hơi kahcs với trước, nhưng cụ thể khác ở chỗ nào thì trong phút chốc không rõ ràng.

    Bên tai hắn vang tiếng cười châm chọc của hai người Giản Độc Tâm, Giản Trường Không.

    Chương 937-938: Lĩnh ngộ pháp thuật

    Giản Độc Tâm cười to nói:

    - Ài, sắp hết ngày thứ tám mà vẫn không có ngộ ra một pháp thuật, một thiên địa pháp tắc, trình độ tệ thật, tệ có phong cách đấy chứ, khâm phục, khâm phục.

    Giản Trường Không mỉm cười nói:

    - Nhưng người ta có bản lĩnh đấy chứ.

    Thiên phú tệ không phải bản lĩnh, thiên phú tệ đến đẳng cấp này xem như có bản lĩnh.

    Hai người không phải vì muốn châm chọc nên mới trào phúng, làm đỉnh cao trong giản chi văn minh, hai người chưa chán đến mức này.

    Bọn họ muốn chọc giận Lục Nguyên, một khi kích hắn chủ động ra ngoài, vậy thì Giản Nguyệt Bạch đỉnh cao hỗn động cảnh thập tầng có thể ra tay, lúc đó gã có thể xử lý Lục Nguyên.

    Lục Nguyên không thèm để ý hai người, tiếp tục nhìn chằm chằm pháp cổ chi hà.

    Ủa, lần này thấy ra thứ gì.

    Pháp thuật cấp diệt tinh 'Tinh Động' bị Lục Nguyên tùy tay phóng ra.

    Trước kia hắn tối đa dù pháp thuật nhị cấp, tam cấp như địa độn thuật thôi, chưa từng dùng pháp thuật cao cấp như vậy.

    Xem thứ hoàn toàn kahcs với kiếm thuật xuất hiện trong bàn tay mình, Lục Nguyên ngây như phỗng.

    Đây chính là pháp thuật ư?

    Lục Nguyên muốn khóc, tu tiên lâu như vậy chưa từng tiếp xúc pháp thuật cao cấp, trước kia cao nhất là cỡ địa độn thuật, thủy kính thuật.

    Sao tự dưng mình biết dùng pháp thuật?

    Không lẽ có liên quan đến đạo tự mới rồi xuất hiện ư?

    Trong lòng Lục Nguyên dâng lên thắc mắc.

    Chẳng lẽ cái này gọi là đại đạo chí lý, vốn là chung, bởi vì mới rồi thấy đạo tự lĩnh ngộ rất nhiều nên Lục Nguyên lờ mờ biết chút chút.

    Mặc kệ, tiếp tục chơi.

    - Tinh Diệu Chiếu Thế!

    Lục Nguyên lại dùng một pháp thuật cấp thế giới.

    Trình độ cỡ Lục Nguyên có thể miễn cưỡng sử dụng pháp thuật cấp thế giới, chẳng qua không thể phát huy hết uy lực của pháp thuật cấp thế giới.

    Lần thứ hai sử dụng, Lục Nguyên phát hiện dùng kiếm và dùng pháp thuật là hoàn toàn khác nhau.

    Dùng kiếm là đánh từng chút một, pháp thuật thì một lần đánh ra rất nhiều, thuần uy lực lớn hơn kiếm thuật, nhưng không tốt khống chế như kiếm thuật.

    Lục Nguyên chơi ghiền, quan sát pháp cổ chi hà, liên tiếp lây ra không ít pháp thuật cấp thế giới.

    - Thế Giới Chi Quang!

    Đây là pháp thuật cấp thế giới quang hệ.

    Thật ra Lục Nguyên tinh thông hai thiên địa pháp tắc quang và ám, bây giờ vì xem thấy đạo tự tăng cao nên tùy tay đánh ra pháp thuật này.

    - Ám Tịch!

    Đây là pháp thuật ám hệ.

    - Vô Thượng Vô Thiên Hỏa!

    Đây là hỏa hệ pháp thuật.

    - Thế Giới Chi Mộc!

    Đây là pháp thuật cấp thế giới mộc hệ.h

    Lục Nguyên rất nhanh từ pháp cổ chi hà ngộ ra không ít pháp thuật cấp thế giới, dù không đến thế giới cảnh, cho nên dùng pháp thuật cấp thế giới thì có thiếu sót nhưng dù sao cũng là phóng ra pháp thuật cấp thế giới được.

    Đây không thể không nói là kỳ tích, cơ bản không dùng pháp thuật, kết quả lần đầu tiên sử dụng đã là pháp thuật cấp thế giới.

    Lục Nguyên sử dụng pháp thuật vô cùng sung sướng, không, trước giờ chưa từng dùng nên xem như chơi cho đã.

    Bên kia chín người cùng nhìn chằm chằm.

    Mới rồi chưa tới một canh giờ Lục Nguyên liên tiếp sử dụng năm pháp thuật cấp thế giới!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Tóc độ bình thường, xếp vị trí thứ bảy trong một canh giờ có thể ngộ ra một pháp thuật cấp thế giới, mà Lục Nguyên trong một canh giờ ngộ ra tới năm pháp thuật cấp thế giới!

    Tốc độ vượt xa thành tích vị trí thứ bảy nên có, phút chốc rung động tất cả.

    Có chuyện gì vậy?

    Im hơi lặng tiếng, vừa vang liền kinh người ư?

    Gần tám ngày trước không ngộ được cả một pháp thuật.

    Giản Độc Tâm, Giản Trường Không ngây như phỗng.

    Lục Nguyên chơi đã tay luôn, tốt lắm, bởi vì lý do không biết mà thiên phú pháp thuật của mình đích thực dâng cao, pháp cổ chi hà và đạo tự hình như có quan hệ gì đó, khiến mình ngộ ra pháp thuật càng nhanh.

    Mình chơi đã ghiền pháp thuật, nhưng nói thật là không thích pháp thuật chút nào, chỉ thích kiếm thuật.

    Cho nên chơi đã rồi thì ngừng.

    Giờ vẫn nên ngoan ngoãn luyện thiên địa pháp tắc thôi.

    Thật ra Lục Nguyên chiếm lợi ích rất lớn, đầu nguồn pháp cổ chi hà là chủ pháp cổ thế giới lấy pháp lực ngưng luyện ra, cũng lấy rất nhiều tài nguyên trong đó có đạo tự phân thân, và nhiều văn tự, thiên tài địa bảo cấu thành pháp cổ chi hà này.

    Chính vì Lục Nguyên có đạo tự phân thân mà con sông này cũng có đạo tự phân thân, cho nên hắn ở pháp cổ chi hà xem như chiếm lợi ích to lớn.

    Tất nhiên Lục Nguyên không khả năng hiểu rõ nguồn gốc, hơn nữa bây giờ hắn bắt đầu làm chính sự, tham ngộ thiên địa pháp tắc!

    Lục Nguyên bắt đầu chân chính tham ngộ thiên địa pháp tắc, cảm thấy xuânsự sống dạt dào, chính lúc lập xuân, ngày xuân là sức sống, diệu diệu vào mắt, thảo trường oanh phi.

    Lập xuân khác với vu xuân.

    Hai chữ lập và vu xuân liên hợp có uy lực to lớn.

    Lập xuân!

    Chỉ mấy canh giờ tham ngộ, trên đỉnh đầu Lục Nguyên chậm rãi dâng lên một tấm thượng cổ phù chú, mặt trên có hai chữ lập xuân, đây là thiên địa pháp tắc thứ một trăm mười hai.

    Hơi tạm dừng, Lục Nguyên bắt đầu tham ngộ.

    Trước đó đã lãng phí thời gian tám ngày, pháp cổ chi hà chỉ còn dảy bảy ngày thôi, cho nên còn lại bảy ngày nhất định không thể lãng phí, nếu không thì đúng là hết nói nổi.

    Tất nhiên vừa rồi mấy canh giờ đã tính nhanh, dù sao thiên địa pháp tắc là càng về sau càng khó tham ngộ, tăng khó khăn lên nhiều.

    Thế thì bắt đầu tham ngộ thôi.

    Pháp chi thiết tắc của mình còn kém nhiều thiên địa pháp tắc, xem như ngộ đến không phải thiên địa pháp tắc cần thiết có lẽ ngày sau dùng cho thiết tắc khác.

    Bây giờ điên cuồng tham ngộ thôi, thiên địa pháp tắc tức là kiếm ý tới lúc tăng vọt rồi.

    Giống như cuồn cuộn sấm sét đánh xuống, vốn các loại sinh linh ngủ đông dưới đất đều ló đầu ra.

    Tiết tháng hai, vạn vật xuất hồ chấn, chấn là lôi, cố viết kinh trập, là chập trùng kinh mà xuất tẩu hĩ.

    Này tức là kinh trập!

    Một trong nhị thập tứ tiết.

    Theo thời gian trôi qua, Lục Nguyên dần hiểu rõ thiên địa pháp tắc này, đỉnh đầu bềnh bồng một tấm thượng cổ phù chú chính là thiên địa pháp tắc thứ một trăm mười ba.

    Đây chính là lúc tuyệt vời tu hành, Lục Nguyên không khách sáo tiếp tục tham ngộ.

    Lần này lĩnh ngộ là thiên địa pháp tắc đơn giản nhất, xuân phân.

    Xuân phân giả, âm dương tương bán dã, cố trú dạ quân hàn thử bình, nói đơn giản là Lục Nguyên lĩnh ngộ âm dương, nóng lạnh, cho nên lần này rất đơn giản đã thu phục thiên địa pháp tắc này, tức là thiên địa pháp tắc thứ một trăm mười bốn.

    Thanh minh giả vạn vật đến đây, tất cả cùng trong sáng tinh khiết cho nên gọi là thanh minh.

    Lúc bắt đầu lĩnh ngô gìthanh minh thì Lục Nguyên tốn khá nhiều thời gian, nhưng vẫn không lĩnh ngộ được.

    Không biết tại sao mà sau đó có hàn thử xẹt qua, tốn nửa ngày rót cuộc lĩnh ngộ hai chữ thanh minh, hoàn toàn luyện thành thiên địa pháp tắc thứ một trăm mười lăm.

    Trừ điều đó ra Lục Nguyên còn lĩnh ngộ vài thiên địa pháp tắc.

    Ví dụ như cốc vũ thiên địa pháp tắc, đây là thiên địa pháp tắc thứ một trăm mười sáu.

    Cốc vũ giả, cốc đắc vũ mà sinh dã, có thực trọng sinh thiên địa pháp tắc ẩn trong đó.

    Lĩnh ngộ xong thiên địa pháp tắc thứ một trăm mười sáu, Lục Nguyên phát hiện một điều, pháp chi thiết tắc cần thiên địa pháp tắc đa số là lấy thiên địa pháp tắc khác làm cơ sở, nếu không có thiên địa pháp tắc khác làm cơ sở muốn lĩnh ngộ pháp chi thiết tắc thì khá là gian nan, cho nên pháp chi thiết tắc mới thành loại thiên địa pháp tắc khó luyện thành.

    Chắc các vị sẽ nói tại sao pháp cổ chi hà này đa số liên quan đến xuân, là thế này.

    Lần này pháp thuật thủy đúng là đa số liên quan đến xuân.

    Đương nhiên không khả năng vừa lúc liên quan đến pháp chi thiết tắc, trừ năm loại thiên địa pháp tắc này ra Lục Nguyên còn lĩnh ngộ bảy loại thiên địa pháp tắc khác, tức là ôn chi thiên địa pháp tắc, noãn chi thiên địa pháp tắc, diệu chi thiên địa pháp tắc, minh chi thiên địa pháp tắc, xung chi thiên địa pháp tắc, bao chi thiên địa pháp tắc, hàm chi thiên địa pháp tắc, bảy loại thiên địa pháp tắc này đều liên quan đến ngày xuân.

    Trong đó xung chi thiên địa pháp tắc có thể cùng thứ chi thiên địa pháp tắc liên kết lại, khiến uy lực của thứ chi thiên địa pháp tắc càng lớn.

    Thêm vào những thiên địa pháp tắc, giờ hắn có tổng cộng một trăm hai mươi ba loại thiên địa pháp tắc.

    Có đến một trăm hai mươi ba loại thiên địa pháp tắc, thiên địa pháp tắc nhiều đến khủng bố!

    Bình thường thế giới cảnh nhất tầng đều không có thiên địa pháp tắc nhiều đến thế!

    Lúc này thì mười lăm ngày đã trôi qua.

    Dù sao phía trước Lục Nguyên lãng phí tám ngày, sau có bảy ngày ngộ ra mười hai loại thiên địa pháp tắc đã là việc khá ghê gớm.

    Bảy ngày sau đó ba vị xếp sau là Giản Độc Tâm, Giản Trường Không, Viên Ma Tôn Đại Chi đều nhìn Lục Nguyên ngơ ngẩn.

    Sự việc vốn là như vậy, Lục Nguyên ngươi một hơi ngộ ra nhiều pháp thuật cấp thế giới tuy rất chấn kinh, nhưng kinh xong rồi thì nên làm gì làm cái đó.

    Kết quả là, họ định tu hành, khó được có chỗ tu hành tốt như pháp cổ chi hà, nhưng tu hành mới phát hiện không từ pháp thuật thủy lấy được cái gì cả.

    Không, sao họ có thể lấy được thứ gì?

    Lục Nguyên có được đạo tự phân thân cùng pháp cổ chi hà phối hợp nhau.

    Nói đơn giản là pháp thuật thủy đến chỗ Lục Nguyên cơ bản tinh hoa tự động vòng quanh hắn.

    Tức là nói ba người xếp sau Lục Nguyên là Giản Độc Tâm, Giản Trường Không, Tôn Đại Chi không thể lấy ích lợi gì từ pháp thuật thủy.

    Giản Độc Tâm, Giản Trường Không mới đầu còn chưa kịp phản ứng.

    Nhưng thấy Lục Nguyên không ngừng ngưng luyện ra thiên địa pháp tắc thì rốt cuộc hiểu.

    Trong tám ngày đầu họ rảnh quá toàn cười nhạo Lục Nguyên lãng phí thời gian, không học được một pháp thuật!

    Ngay cả một thiên địa pháp tắc cũng không học được, quá mất mặt.

    Kết quả bây giờ họ buồn bực, Lục Nguyên phát điên không biết dùng cách quái dị gì mà khiến họ không ngộ được pháp thuật hay thiên địa pháp tắc, đều hút sạch tinh hoa pháp cổ chi hà.

    Đây là bi kịch mà, xếp đằng sau Lục Nguyên.

    Thế là hình thành cảnh tượng khá kỳ lạ.

    Tám ngày đầu Lục Nguyên một pháp thuật hay thiên địa pháp tắc đều không ngộ được.

    Rồi bảy ngày sau là Giản Độc Tâm, Giản Trường Không một pháp thuật hay thiên địa pháp tắc đều không ngộ được.

    Còn Tôn Đại Chi xếp vị trí thứ mười bị lan đến cũng không phàn nàn gì.

    Vị này là cá đuôi trung tâm của Phong Nhị Thập Tứ, cho rằng tương lai có phần lớn khả năng đối địch với Phong Nhị Thập Tứ.

    Đối với điều này, Giản Trường Không có phản ánh với Pháp Tiêu Đế Tử, nhưng gã nhận được Pháp Nhất Đế Tử dặn dò rằng phải chiếu cố Lục Nguyên một phen, thế nên sẽ không đứng về phái Giản Trường Không.

    - Ài, hắn không dùng thủ đoạn đặc biệt gì, không khiến pháp cổ chi hà khô, ngươi xếp hạ du hắn thì còn cách nào khác?

    Ác mộng nha, bảy ngày sau đối với Giản Độc Tâm và Giản Trường Không tuyệt đối là ác mộng.

    May là mười lăm đã kết thúc, mười lăm ngày sau là hỗn độn thủy, thế này chắc hết ác mộng rồi.

    Giản Độc Tâm, Giản Trường Không thầm nghĩ.

    Mười lăm ngày rốt cuộc trôi qua, bây giờ là ngày thứ mười sáu.

    Nước sông tạm ngừng, khô cạn.

    Nhưng lát sau liền xuất hiện nước sông.

    Lần này màu sông không phải hồng chanh hoàng lục lam xanh tím, mà là màu sắc rất khó hình dung, đó là hỗn độn sắc!

    Hỗn độn sắc tức là hỗn độn thủy, loại hỗn độn thủy đối với người hỗn động cảnh, thế giới cảnh có tác dụng rất lớn.

    Mười người bên bờ sông đều cần hỗn độn thủy.

    Đám Nghiêm Thiên Pháp bắt đầu hấp thu hỗn độn thủy, ở mặt trên hỗn độn sắc có vẻ nồng đậm, càng về sau thì hỗn độn sắc càng nhạt, nhưng mọi người không có gì để oán trách, trình tự xếp vị trí là mọi người ở trong tương ngộ sâm lâm dùng bản lĩnh tranh đến, xếp ở mặt sau ai dám nói gì.

    Hỗn độn thủy rốt cuộc chảy tới bên cạnh Lục Nguyên.

    Hỗn độn thủy chảy qua, Lục Nguyên bắt đầu hấp thu, hỗn độn thủy cuồn cuộn bị hấp thu vào người, trong kiếm chi không gian của bản thân có hỗn độn thủy, phong chi thiên địa pháp tắc lập tức hỗn độn hóa.

    Một khi phong chi thiên địa pháp tắc hỗn độn hóa thì tất cả phong trong không gian này đều quay về hỗn độn.

    Muốn đến hỗn động cảnh bát tầng trọng quy hỗn độn tức là phải đem một trăm hai mươi ba thiên địa pháp tắc tất cả hỗn độn hóa.

    Như vậy thì kiếm chi không gian cũng sẽ hỗn độn hóa hết.

    Bây giờ đã hỗn độn hóa một trăm hai mươi mốt phần.

    Chính lúc này, Lục Nguyên phát hiện lượng nước quanh mình thiếu bớt, đây là sao?

    Lục Nguyên mở mắt ra, thấy chín người khác thi triển bản lĩnh như muốn nuốt hỗn độn thủy.

    Pháp Tiêu Đế Tử lạnh nhạt nói:

    - Lục Nguyên, ngươi là Vô Thượng Đại Giáo, có lẽ không rõ ràng tình hình pháp cổ chi hà.

    Nửa tháng đầu pháp thuật thủy không thể lấy được, ngươi ngộ bao nhiêu là bao nhiêu, thuần túy xem lĩnh ngộ, ngộ được thì thôi.

    Nửa tháng sau hỗn độn thủy không liên quan gì đến ngộ đạo cả, phải xem ai được đến càng nhiều hỗn độn thủy.

    - Vậy nên tình hình nửa tháng sau là thi triển thủ đoạn nhưng không thể đánh nhau, nói đơn giản là chỉ có thể dùng các loại chiêu thức với nước, không thể dùng với người.

    Ngươi thu được càng nhiều hỗn độn thủy là bản lĩnh của ngươi.

    Thì ra là thế!

    Lục Nguyên đã hiểu.

    Lúc này thật là tự bằng bản lĩnh mình!

    Nghiêm Thiên Pháp hư không pháp thuật tráo một khúc nước.

    Phong Nhị Thập Tứ cũng đánh ra phong, lấy phong dấy lên sóng to cuồn cuộn, thừa dịp loạn lấy nước.

    Quý Hoa Đà trong tay áo bắn ra nhiều ngân châm, từng cây không ngừng rút đi nước.

    Giản Nguyệt Bạch liên tục đánh vào mặt nước, nước lúc ngừng lúc liền, không có tiết tấu.

    Lúc không có tiết tấu thì tìm tiết tấu hiển nhiên là sở trường của Giản Nguyệt Bạch, cho nên gã cũng thừa dịp ra tay.

    Thượng Quan Đình là người Thượng Quan gia trong lục đại gia tộc, yếu hơn Nghiêm Thiên Pháp chút nhưng cũng có bản lĩnh của mình.

    Đỉnh đầu gã bỗng hiện một tòa đại tập, vô số nước chảy vào trong đỉnh.

    Đường Tùng cũng là người lục đại gia tộc, không yếu.

    Đường Tùng đánh ra một gốc cây tùng, cây tùng chặn mặt nước điên cuồng hấp thu nước.

    Sáu người đều là pháp lực hỗn động cảnh thập tầng, hấp thu hỗn độn thủy là điên cuồng nhất.

    Lục Nguyên đánh ra thủy hoàng kiếm đạo hấp thu hỗn độn thủy.

    Mặt sau Giản Độc Tâm, Giản Trường Không và Tôn Đại Chi cũng lấy ra các loại thủ đoạn hấp thu hỗn độn thủy.

    Nhưng mà, người mặt sau đều là hỗn động cảnh cửu tầng, dù sử dụng thủ đoạn riêng nhưng có sáu người xếp đầu chiếm đa số nước sông, vô số hỗn độn thủy bị họ hấp thu hết, tương đối thì Lục Nguyên, Giản Độc Tâm, Giản Trường Không và Tôn Đại Chi hấp thu hỗn độn thủy khá ít.

    Chương 939-940: Thủy thánh kiếm đạo

    Dù sao sáu người đều sức chiến đấu cường đại hơn bốn người sau cả một bậc, đừng xem thường một bậc, đó là cách biệt một trời một vực.

    Giản Độc Tâm, Giản Trường Không vớt được chỉ chút chút thôi.

    Nhưng mà, họ thấy Lục Nguyên vì không chuẩn bị nên vớt vát thiếu hơn họ một chút thì cười thầm trong bụng.

    Họ thấy Lục Nguyên vấp trắc trở là sướng rơn.

    Lúc này Lục Nguyên phát hiện mình có được hỗn độn thủy ngang bằng với Giản Độc Tâm, Giản Trường Không và Tôn Đại Chi, thậm chí là ít hơn thì nghĩ cách, nếu không mọi người điên cuồng vớt hỗn độn thủy thì tất nhiên lấy số ít rồi, thế chẳng phải là đáng tiếc lắm sao.

    Mới rồi hắn đã phát hiện tác dụng to lớn của hỗn độn thủy.

    Nhất định phải nghĩ cách mới được.

    Tuy nhiên, nên làm sao đây?

    Gấp quá muốn tìm ra cách không dễ chút nào.

    Hiện giờ là bát tiên qua biển, mỗi người tổ thần thông.

    Tuy nhiên, sáu vị xếp ở mặt trước vị trí càng tốt, hơn nữa thực lực càng cường, cho nên hỗn độn thủy có chín phần bị họ hấp thu.

    Còn lại mới đến phiên Lục Nguyên, Giản Độc Tâm, Giản Trường Không, Tôn Đại Chi, thật ra chỉ có một phần hỗn độn thủy mà thôi.

    Lục Nguyên chia được hỗn độn thủy có năm phần mười nguyên hỗn độn thủy, đúng là rất ít ỏi.

    Vốn nên chia được bốn phần mười, tiếc rằng không có chuẩn bị, những người khác đã biết trước, họ xuất thân từ văn minh, hiểu về pháp cổ chi hà, Lục Nguyên xuất thân Kiếm Môn, Kiếm Môn chưa từng có ai đến pháp cổ chi hà, vào mười hàng đầu, ai mà biết pháp cổ chi hà, vậy nên mới chịu thiệt.

    Hết cách, không nghĩ ra kế gì là không khả năng có được càng nhiều hỗn độn thủy.

    Cố tình bây giờ mình rất cần hỗn độn thủy.

    Nên nghĩ ra cách gì đây?

    Đang lúc vắt óc suy nghĩ thì Lục Nguyên vô tình tiến vào kiếm chi không gian của mình, phát hiện bên trong kiếm chi không gian, ở đỉnh kiếm đạo thụ có một đạo tự nhàn nhạt.

    Không ngờ trong kiếm chi không gian của mình xuất hiện một đạo tự phân thân.

    Đạo tự phân thân này thật cường đại.

    Lục Nguyên phát hiện kiếm đạo văn tự của mình tiến, võ, ma, tuệ, đốn, si sáu chữ đều bị đạo tự phân thân đè ép xuống dưới.

    Vốn đạo tự là văn tự mạnh nhất, dù là phân thân ở đây nhưng muốn đè ép văn tự nhị cấp bình thường thì quá dễ.

    Đạo tự là văn tự sơ đại cường nhất.

    Lục Nguyên dùng ý thức xâm nhập vào đạo tự phân thân.

    Ý thức tiến vào liền phát hiện đạo tự phân thân, văn tự sơ đại phân thân mạnh nhất này chỉ là phân thân thôi đã có tác dụng to lớn.

    Phân thân này có thể thăng cấp tuyệt học!

    Nói đơn giản là có thể bỏ nhiều tuyệt học vào bên trong thăng cấp, có thể tăng ra tuyệt học càng cường.

    Thủy chi tuyệt học cường nhất của mình là thủy hoàng kiếm đạo, đem tất cả thủy kiếm ý hợp cùng một chỗ thành kiếm đạo.

    Ủa, hoặc là thử một lần thăng cấp thủy hoàng kiếm đạo xem, dù gì thủy hoàng kiếm đạo của mình không lợi hại gì, nếu có tể bỏ thủy hoàng kiếm đạo vào trong thăng cấp, nói không chừng mình có thể được càng nhiều hỗn độn thủy.

    Nghĩ liền làm là thói quen của Lục Nguyên, hắn lập tức bỏ thủy hoàng kiếm đạo vào trng đạo tự phân thân.

    Tuy nhiên, đạo tự phân thân không có phản ứng gì, tài liệu không đủ ư?

    Đúng rồi, có thể thử vài kiếm ý bỏ vào trong.

    Thủy hoàng kiếm đạo có thể thu hợp thủy kiếm ý, nhưng chỉ giới hạn thủy kiếm ý thôi, ví dụ mấy tứ như thủy kiếm ý, tuyết kiếm ý, băng kiếm ý.

    Tuy nhiên kiếm ý có liên quna đến nước, ví dụ lưu kiếm ý, tuyền kiếm ý, qua kiếm ý vân vân cũng không cách nào nhu hợp lại, còn có chia ra kiếm ý đại tuyết kiếm ý, lại như hàn kiếm ý, đông kiếm ý, những thứ này đều không thể dung hợp vào trong.

    Lục Nguyên dứt khoát bỏ vào hết.

    Đưa mấy thứ này vào rồi Lục Nguyên phát hiện đạo tự phân thân vẫn thiếu tài liệu, còn thiếu.

    Thế thì tiếp tục.

    Lục Nguyên đem kiếm đạo thụ lộ trấp cũng đưa vào luôn.

    Đúng rồi, còn có từng luyện Huyền Minh 1tp một đoạn thời gian, dù gì tất cả thứ linh tinh liên quan đến thủy thì bỏ vào hết vậy.

    Như vậy có kết quả không?

    Lục Nguyên hơi nghi ngờ, chơi kiểu này quá xằng bậy.

    Kết quả qua chốc lát, thấy đạo tự phân thân tỏa ánh sáng chói lòa không gì sánh kịp, chỉ vài giây thì đạo tự phân thân đã sản xuất ra một luồng thần thức nhập vào đầu Lục Nguyên.

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này rõ ràng là một bộ công pháp thủy hệ, hơn nữa cường hơn cả thủy hoàng kiếm đạo.

    Cái này chắc là!

    Thủy thánh kiếm đạo!

    Lục Nguyên đem nó đặt tên là thủy thánh kiếm đạo, hơn nữa nhìn mặt chữ thì thủy thánh kiếm đạo khá là cường đại, hơn thủy hoàng kiếm đạo rất là nhiều.

    ít nhất thì thủy hoàng kiếm đạo thêm vào một đống các loại sự vật hợp thành, nhìn giới thiệu thì uy lực khá lớn nhưng không biết thực tế ra sao.

    Đạo tự phân thân sáng chế ra thủy thánh kiếm đạo xong Lục Nguyên suy nghĩ nếu bỏ vô tướng thôn phệ quyết của mình vào trong thì thế nào nhỉ?

    Lục Nguyên thử một lần, phát hiện đạo tự phân thân không có phản ứng, xem ra thứ phẩm cấp quá cao không thể thăng cấp.

    Vô tướng thôn phệ quyết là bộ công pháp nghịch thiên, tất nhiên không khả năng thăng cấp thêm rồi.

    Bây giờ một lần thủ đoạn của thủy thánh kiếm đạo xem sao.

    Lục Nguyên hưng phấn mở mắt ra nhìn, phát hiện cách cục hiện tại vẫn là sáu vị đầu giữ lục cường, hỗn độn thủy liên miên bất tận có chín phần rơi vào tay họ, mà hắn hơi ngây ra một chút thì còn lại một phần hỗn độn thủy bị Giản Độc Tâm, Giản Trường Không, cùng với Tôn Đại Chi cướp hết.

    Nay là mọi người tự dựa vào thủ đoạn, triển lộ thần thông.

    Lục Nguyên hú dài một tiếng:

    - Thủy thánh kiếm đạo, Vòng Xoáy Thôn Phệ!

    Ở ngón tay hắn xuất hiện một vòng xoáy vô cùng to lớn.

    Vòng xoáy vừa xuất hiện lập tức có sức hút to lớn, điên cuồng hút hỗn độn thủy từ bốn phương tám hướng.

    Mới rồi Giản Độc Tâm, Giản Trường Không còn thầm mừng cướp đi một phần hỗn độn thủy của Lục Nguyên lập tức phát hiện hỗn độn thủy bay đến chỗ hắn.

    không chỉ là thế thôi, thậm chí Nghiêm Thiên Pháp, Phong Nhị Thập Tứ, sáu người cùng phát hiện một phần hỗn độn thủy mình khống chế cùng bay về phía Lục Nguyên.

    Giản Nguyệt Bạch xếp vị trí thứ bốn quát một tiếng, hướng tới một phần hỗn độn thủy bị Lục Nguyên hút đi.

    Đoạn tục vốn là năng lực của giản chi văn minh, dưới tình huống bình thường thì Lục Nguyên muốn lại hấp thu phần nước này không dễ.

    Nhưng đáng tiếc là trong tay Lục Nguyên xuất hiện Vòng Xoáy Thôn Phệ không sợ đoạn này, hút đi phần nước đó.

    Giản Nguyệt Bạch kinh ngạc kêu lên:

    - Cái gì!?

    - Cái gì!?

    Lúc này Nghiêm Thiên Pháp cũng ngạc nhiên, mới rồi gã đánh ra tụ thủy pháp nhưng vẫn bị thủy thánh kiếm đạo của Lục Nguyên hút đi một phần hỗn độn thủy, cái này ra ngoài dự đoán của gã.

    - Cái gì!?

    Phong Nhị Thập Tứ cũng rất kinh ngạc, mà Đường Tùng, Thượng Quan Đình, Quý Hoa Đà cũng tương tự, đều bị Lục Nguyên hút đi một phần hỗn độn thủy.

    Dưới tình huống này dần hình thành cách cục thất cường.

    Nghiêm Thiên Pháp, Phong Nhị Thập Tứ, Quý Hoa Đà, Giản Nguyệt Bạch, Thượng Quan Đình, Đường Tùng, Lục Nguyên, bảy người là thất cường cùng hút đi hỗn độn thủy.

    Ba người mặt sau không rút được một giọt nào, đương nhiên thất cường cũng chia mạnh yếu, mạnh nhất đương nhiên là hai người Nghiêm Thiên Pháp, Phong Nhị Thập Tứ, Lục Nguyên thì được đến một phần rưỡi hỗn độn thủy.

    Thật mạnh!

    Thủy thánh kiếm đạo này mạnh quá!

    Phải biết rằng Lục Nguyên đứng ở vị trí khá bất lợi, tức là thứ bảy, pháp lực không bằng sáu người xếp hàng đầu, dưới hai tình huống bất lợi mà Lục Nguyên có thể chia được một phần rưỡi hỗn độn thủy, cái này còn vượt qua một phần bày, chỉ có một giải thích, thủy thánh kiếm đạo quá cường.

    Cho nên trong khi hấp thu hỗn độn thủy thì ai nấy liếc mắt, người người kinh ngạc, không biết Lục Nguyên từ đâu được môn công pháp này.

    Bản thân Lục Nguyên cũng rất kinh ngạc, đạo tự phân thân quá tuyệt vời, đem thủy hoàng kiếm đạo vốn là bình thường thăng lên thủy thánh kiếm đạo đáng sợ như vậy.

    Uy lực của thủy thánh kiếm đạo so với thủy hoàng kiếm đạo vốn có ít nhất tăng gấp mười lần!

    Là mười lần đấy!

    Cho đến bây giờ, buồn bực nhất đương nhiên là Giản Độc Tâm, Giản Trường Không.

    Hai người này mới bắt đầu cho rằng Lục Nguyên chỉ có thể được năm phần mười hỗn độn thủy còn thiếu hơn cả họ, rất sung sướng, thấy Lục Nguyên vấp trắc trở là họ sướng rồi, Lục Nguyên càng thống khổ là họ càng sung sướng.

    Kết quả không trong chốc lát Lục Nguyên lấy ra một môn công pháp được một phần rưỡi hỗn độn thủy.

    Là một phần rưỡi, vốn Lục Nguyên chỉ được năm phần mười hỗn độn thủy thôi, chênh lệch rất lớn.

    Ổn định nguồn hỗn độn thủy rồi Lục Nguyên bắt đầu lấy hỗn độn thủy luyện hóa kiếm chi không gian của mình.

    Có hỗn độn thủy muốn luyện hóa các pháp tắc không mấy khó khăn, từng pháp tắc bắt đầu hỗn độn hóa.

    Thứ ba mươi lăm vụ chi pháp tắc hỗn độn hóa.

    Thứ bốn mươi bảy hỏa chi pháp tắc hỗn độn hóa.

    Thứ sáu mươi mốt tuyết chi pháp tắc hỗn độn hóa.

    Thứ bảy mươi sáu hàn chi pháp tắc hỗn độn hóa.

    Thứ tám mươi mốt lưu chi pháp tắc hỗn độn hóa.

    Khi Lục Nguyên luyện hóa thì Giản Độc Tâm và Giản Trường Không tiếp tục khóc ròng, vốn cho rằng mười lăm ngày sau không còn ác mộng nữa, kết quả mới phát hiện hóa ra mười lăm ngày sau tiếp tục ác mộng.

    Mười lăm ngày trước tốt xấu có tám ngày được pháp thuật thủy, bây giờ là chỉ có nước ngồi nhìn thôi.

    Khi hoàn thành thứ tám mươi mốt lưu chi pháp tắc hỗn độn hóa, Lục Nguyên đột nhiên phát hiện xung quanh không có hỗn độn thủy nữa, bất giác mở mắt ra.

    Lúc này chín người khác cũng mở mắt ra.

    Pháp Tiêu Đế Tử lạnh nhạt nói:

    - Một tháng đã qua.

    A, một tháng qua rồi sao, lúc tu hành không biết thời gian trôi qua.

    Lục Nguyên hơi tiếc nuối, còn kém bốn mươi hai pháp tắc hỗn độn hóa là mình có thể tới hỗn động cảnh bát tầng rồi, khi đó có thể dùng lực địch lại đối thủ hỗn động cảnh thập tầng.

    Pháp Tiêu Đế Tử vốn chú trọng Lục Nguyên, lại vì lời của Pháp Nhất Đế Tử nên càng chú ý hắn, luôn quan sát hắn, nhìn hắn hấp thu một phần rưỡi hỗn độn thủy.

    Lão thầm đánh gia, đây chắc là đủ tám mươi mốt pháp tắc hỗn độn hóa rồi.

    Cho tới nay Lục Nguyên chưa thăng lên đến hỗn động cảnh bát tầng, rốt cuộc hắn có bao nhiêu thiên địa pháp tắc đây?

    Đang định mỗi người rời đi thì Nghiêm Thiên Pháp đi hướng Lục Nguyên.

    Nghiêm Thiên Pháp lạnh nhạt nói:

    - Lục Nguyên, ta tìm ngươi có một việc.

    Nghiêm Thiên Pháp hỏi:

    - Có phải là ngươi giết Nghiêm Hạc?

    Lục Nguyên nhún vai, ngay thẳng đáp.

    - Vậy sao?

    Nghiêm Thiên Pháp nhìn Lục Nguyên, ánh mắt sắc bén như lưỡi!

    Nghiêm Thiên Pháp nói:

    - Ta tìm người đúng là có việc.

    Lục Nguyên ngẩn ra, không biết Nghiêm Thiên Pháp tìm mình có chuyện gì, không lẽ báo thù việc Nghiêm Hạc?

    Tuy nhiên không giống lắm, nghe nói Nghiêm Hạc và Nghiêm Thiên Pháp kịch nhau, trừ Nghiêm Hạc cũng là giúp Nghiêm Thiên Pháp diệt trừ một đối thủ cạnh tranh tương lai.

    Nghiêm Thiên Pháp đề nghị quyết đấu:

    - Có dám nhận khiêu chiến của ta không?

    Nửa tháng sau, Thiên Đoạn phong, cùng ngươi chiến đấu.

    Không sai, gã muốn quyết đấu với Lục Nguyên.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Tại sao?

    Vì Nghiêm Hạc?

    Nghiêm Thiên Pháp cười lạnh, nói:

    - Nghiêm Hạc liên quan gì ta?

    Hắn có chết hay không liên quan gì ta?

    Chẳng qua gần đây ta nghe một tin tức, Kiếm Linh Đế Cơ và ngươi có chút quan hệ, vậy nên chuyện này ta không thể nhịn, làm một người đàn ông, hãy ứng chiến đi.

    Nghiêm Thiên Pháp nhìn hướng Lục Nguyên.

    Tu hành tại pháp cổ chi hà một tháng, mọi người sắp tản đi thì Nghiêm Thiên Pháp tìm tới Lục Nguyên khiến tất cả kinh ngạc, lại nghe gã đòi khiêu chiến cùng hắn thì càng kinh, không biết Nghiêm Thiên Pháp tại sao muốn khiêu chiến với Lục Nguyên, giờ nghe đến đây coi như hiểu chuyện là sao.

    Thì ra là quan hệ tình địch nha.

    Mọi người đều biết Nghiêm Thiên Pháp theo đuổi Kiếm Linh Đế Cơ nhiệt tình nhất, là một trong bốn người có khả năng nhất.

    Nghiêm Thiên Pháp cho rằng mình có hy vọng.

    Bây giờ gã khiêu chiến Lục Nguyên e rằng hắn và Kiếm Linh Đế Cơ có chút quan hệ.

    Đoạn thời gian trước Kiếm Linh Đế Cơ ở tại Kiếm Môn, Lục Nguyên thì xuất thân Kiếm Môn, như vậy là hơi suy nghĩ nữa lập tức hiểu được rất nhiều.

    Phong Nhị Thập Tứ vốn là khuôn mặt vô cùng tuấn tú trầm xuống, lạnh lùng nhìn Lục Nguyên.

    Gã là một trong bốn người nhiệt tình theo đuổi Kiếm Linh Đế Cơ nhất.

    Gió thổi bay mái tóc gã, nếu có ai quen thuộc Phong Nhị Thập Tứ liền biết trong lòng gã vo ocùng tức giận.

    Quý Hoa Đà khẽ ho khan, khẽ cười, gã chỉ muốn nhìn trò hay.

    Giản Nguyệt Bạch cười càng rõ ràng, đương nhiên không chỉ muốn xem kịch v.

    Quý Hoa Đà là trung lập, gã thì hy vọng Lục Nguyên sớm đi chết cho rồi.

    Vốn cho rằng ở pháp cổ văn minh không làm gì được Lục Nguyên, nhưng giờ Nghiêm Thiên Pháp ra tay thì hy vọng gã sẽ hành hắn một chút.

    Pháp Tiêu Đế Tử cũng giật nảy mình, sao tự dưng ra chuyện gì thế này?

    Gã ồ lên, tứ muội với Lục Nguyên ư?

    Ra chuyện như vậy, toàn thân gã dâng trào tế bào nhiều chuyện.

    Pháp Nhất Đế Tử tu hành ở đầu đầu nguồn pháp cổ chi hà nghe việc tứ muội và Lục Nguyên vốn chuyên tâm tu thiên đạo nhưng giờ chia ra chút tinh thần nhìn trò hay.

    Tất cả ánh mắt cùng nhìn hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Nếu Nghiêm huynh đã muốn khiêu chiến thì ta nhận.

    Không sai, ứng chiến.

    Người ta tới cửa tìm ngươi, không ứng chiến chẳng lẽ trốn tránh?

    Khác với chiến đấu trước kia, đây là cuộc chiến mặt mũi đàn ông.

    Nếu đã muốn chiến thì cứ đấu đi!

    Lục Nguyên trong lòng phát điên!

    Bà nội nó, đầu năm nay ai sợ ai.

    Còn hiện tại không bằng Nghiêm Thiên Pháp, sợ gì, nửa tháng này có thể tăng thực lực, giờ chỉ kém bốn mươi hai loại thiên địa pháp tắc hỗn độn hóa, không tin nửa tháng tăng không được.

    Lục Nguyên thở ra một hơi.

    - Tốt lắm.

    Nghiêm Thiên Pháp thấy Lục Nguyên đồng ý lần quyết chiến này thì gật đầu, nói:

    - Nửa tháng sáu, Thiên Đoạn phong, nhớ đấy, đến khi đó ta phải khiến Kiếm Linh Đế Cơ hiểu rằng ngươi chỉ là kẻ khốn khổ thua dưới tay ta thôi, chỉ là kẻ khoác lác ở chốn Kiếm Môn nhỏ bé.

    Nói xong gã rời đi.

    Thiên Đoạn phong là nơi pháp cổ văn minh giải quyết ân oán, chỗ quyết đâu rất nổi tiếng, dễ dàng tìm được.

    Phong Nhị Thập Tứ lạnh lùng liếc xéo Lục Nguyên.

    Lục Nguyên không thèm để ý mấy người đó, bước đi.

    Bây giờ phải bắt đầu tu hành, nửa tháng sau là quyết phân thắng bại cùng Nghiêm Thiên Pháp.

    Pháp Ti Đế Tử cũng vui vẻ, gã quyét định đi chỗ tứ muộn dò xét việc này chân giảe thế nào, dù gì không có lửa sao có khói.

    Xem Lục Nguyên này không tệ lắm, Pháp Tiêu Đế Tử giờ mới phát hiện mình cũng nhiều chuyện quá chứ.

    Chương 941-942: Tình địch chiến

    Không thể không nói, tin tức lan truyền rất nhanh.

    Đặc biệt tin tức liên quan ba người Nghiêm Thiên Pháp, Lục Nguyên và Kiếm Linh Đế Cơ.

    Gần đây Lục Nguyên hơi nổi danh, Kiếm Linh Đế Cơ và Nghiêm Thiên Pháp ở trong pháp cổ văn minh thì danh tiếng rất lớn.

    - Nghe nói chưa?

    Sắp có một cuộc chiến tình địch đó!

    - Tình địch chiến?

    Là ai với ai?

    Giành ai vậy?

    - Nghiêm Thiên Pháp và Lục Nguyên sắp ở nửa tháng sau quyết đấu tại Thiên Đoạn phong!

    - Nghiêm Thiên Pháp luôn theo đuổi Kiếm Linh Đế Cơ, thì chẳng lẽ là tranh Kiếm Linh Đế Cơ hả?

    - Đúng thế.

    Có người hỏi:

    - Mà Lục Nguyên là ai vậy?

    - Lục Nguyên hả, người xuất thân Kiếm Môn đó.

    - Người xuất thân Kiếm Môn bình thường mà dám quyết đấu với Nghiêm sư huynh, muốn tìm chết hả?

    - Chưa chắc đâu, Lục Nguyên là người có tiềm lực lớn, vốn xuất thân từ Kiếm Môn, trong kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài xếp vị trí thứ bảy đấy, còn nghe nói tuổi chưa tới năm mươi à.

    - Chưa tới năm mươi mà có thực lực như vậy?

    Không tệ nha, có trò hay xem rồi.

    Không thể không nói, có lẽ người pháp cổ thế giới bình thường rảnh quá, bây giờ nghe nói chuyện này đều bàn tán sôi sục, phút chốc nổ tung nhiều khu vực trong pháp cổ thế giới.

    Lúc này, trong Kiếm Linh Cung.

    Kiếm Linh Cung khác với cung điện kahcs, đó là một cung điện trang nhã, trong cung điện đình đài lầu các, hành lang dài khúc kiều, hoa nở tinh mỹ, có tinh xá, rừng trúc, hồ nước, núi giả, đường nhỏ râm mát.

    Trong sân có núi, trong sân có sân, thật là cực kỳ thanh nhã.

    Một góc Kiếm Linh Cung, Kiếm Linh Đế Cơ Vân Tụ Tuyết không che mặt nữa mà lô gìra khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, đẹp như trời đất điêu khắc thành.

    Mắt như ánh sao, trong suốt như nhìn thấu hồn người.

    Kiếm Linh, vốn chính là có năng lực thông linh cùng binh khí, có thể nhìn thấu lòng người.

    Đằng trước Vân Tụ Tuyết có một hang cá trong suốt, trong hang cá có chín con thiên tinh ngư vui vẻ bơi lội.

    Vân Tụ Tuyết ngơ ngác nhìn những thiên tinh ngư bơi, ngón tay thuôn dài thả thức ăn cá.

    Phần đuôi thiên tinh ngư kết tinh phòng ngự đang tỏa ánh sáng, người bình thường sẽ lấy kết tinh phòng ngự tu hành nhưng thân phận đế cơ như Vân Tụ Tuyết sao mà thiếu kết tinh phòng ngự.

    Lại thêm thiên tinh ngư là có người tặng cho, sao nàng nỡ lấy kết tinh phòng ngự trên người thiên tinh ngư được.

    Pháp Thánh Đế Tử chắp tay sau lưng đi vào cung điện, dù gã chỉ bước đi đã toát ra bá khí, như long hành hổ bộ, làm Vân Tụ Tuyết giật mình khỏi ngơ ngác.

    Vân Tụ Tuyết hơi kinh ngạc, chỉnh sắc mặt che giấu.

    Kết quả Bảo Bối Đế Cơ đi bên cạnh Pháp Thánh Đế Tử đã kêu lên:

    - Chậc chậc, chín con thiên tinh ngư nha.

    Pháp Thánh Đế Tử ngẩn ra:

    - A, chín con thiên tinh ngư, là Lục Nguyên tặng?

    Chín con thiên tinh ngư, một đời một thế, thiên trường địa cửu, suy nghĩa này Pháp Thánh Đế Tử làm người của pháp cổ thế giới được nhiên hiểu rõ vô cùng.

    Gò má trắng noãn của Kiếm Linh Đế Cơ ửng hồng, cúi đầu.

    Pháp Thánh Đế Tử thầm tán thán, ánh mắt mình thật chính xác, tứ muội quả nhiên có ý với Lục Nguyên, giờ chín con thiên tinh ngư cũng tặng luôn rồi.

    Pháp Thánh Đế Tử bình tĩnh nói:

    - Phải rồi, việc của ngươi và Lục Nguyên lộ ra ngoài rồi.

    - Cái gì?

    Sao có thể?

    Kiếm Linh Đế Cơ chấn kinh như con thỏ.

    - Bởi vì đây là ý của mẫu thân.

    Pháp Thánh Đế Tử nói:

    - Tuy Lục Nguyên thông qua thử thách của huynh trưởng ta nhưng chưa thông qua thử thách của mẫu thân.

    Thử thách của mẫu thân rất đơn giản, để lộ viết này ra ngoài, khiến mấy tên muốn truy đuổi ngươi đi đối phó Lục Nguyên, xem coi phản ứng của hắn thế nào.

    Vân Tụ Tuyết giẫm chân ngọc:

    - Sao lại có chuyện như vậy!

    - Mẫu thân đã quyết định, chúng ta không có cách nào.

    Pháp Thánh Đế Tử nhún vai, nói:

    - Hơn nữa nghe nói Nghiêm Thiên Pháp đã chính thức khiêu chiến Lục Nguyên, nửa tháng sau quyết chiến ở Thiên Đoạn phong.

    - Ý của mẫu thân không phải nhất định muốn hắn thắng mà xem can đảm của hắn và năng lực ứng đối tình hình.

    Pháp Thánh Đế Tử lạnh nhạt nói:

    - Đây cũng là việc không có cách nào, nếu ngươi xuất thân từ gia đình bình thường thì tất nhiên không cần nhiều thử thách như vậy, nhưng ngươi xuất thân không tầm thường, nếu Lục Nguyên không hợp tư cách thì e rằng sau này không có năng lực bảo vệ ngươi.

    Bởi vì làm phu quân của ngươi có khả năng sau này đối mặt nhiều tình hình lớn, một Kiếm Môn bình thường không thể ứng đối nổi.

    - Hơn nữa không cần quá lo lắng.

    Pháp Thánh Đế Tử nói:

    - Nếu hắn thông qua thử thách này thì chuyện xem như quyết định.

    Pháp Thánh Đế Tử nói:

    - Chuyện này đương nhiên là chuyện của ngươi và hắn.

    - Tất nhiên đối thủ lần này không chỉ là Nghiêm Thiên Pháp, còn có Phong Nhị Thập Tứ, Thiên Hoang Đế Tử, Võ Sinh Đế Tử.

    - A, tứ muội, nghe nói ngươi và Lục Nguyên dường như có chuyện gì?

    Thanh này nếu không lầm chính là Pháp Tiêu Đế Tử đến xem trò hay, không, giờ Pháp Tiêu Đế Tử đã hừng hực lửa nhiều chuyện.

    Trong Kiếm Linh Cung, Pháp Thánh Đế Tử và Kiếm Linh Đế Cơ cùng trò chuyện, Lục Nguyên thì đang tu hành.

    Thực lực của mình kém hơn Nghiêm Thiên Pháp rất xa, cho nênphải cố gắng tăng cao trong mười lăm ngày.

    Bây giờ mình có tám mươi mốt thiên địa pháp tắc đã hỗn độn hóa, kém bốn mươi hai thiên địa pháp tắc hỗn độn hóa nữa là sẽ đến hỗn động cảnh bát tầng trọng quy hỗn độn.

    Bây giờ bắt đầu thứ tám mươi hai thiên địa pháp tắc hỗn độn hóa, nhưng muốn chân chính đem một thiên địa pháp tắc hỗn độn hóa mà không có ngoại lực giúp đỡ thì rất khó khăn.

    Lục Nguyên đang luyện thì phát hiện có người gõ cửa, tùy tay mở ra, thấy đứng bên ngoài là Hiên Viên Thập Nhị.

    Hiên Viên Thập Nhị đi tới hỏi:

    - Ngươi sắp quyết đấu với Nghiêm Thiên Pháp?

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Đúng vậy.

    Hiên Viên Thập Nhị cười khổ nói:

    - Nghe nói lần này chẳng những Nghiêm Thiên Pháp đến mà cả Thiên Hoang Đế Tử, Võ Sinh Đế Tử, hai vị đế tử truy đuổi Kiếm Linh Đế Cơ nhiệt tình cũng sẽ đến.

    Nghe nói hai người họ thực lực không kém gì Nghiêm Thiên Pháp, nếu họ đến thì sợ rằng ngươi có rắc rối.

    Hiên Viên Thập Nhị lo trắng đầu, Lục Nguyên sao mà đối mặt nhiều đại nhân vật như vậy.

    Những nhân vật này đối với Vô Thượng Đại Giáo là đáng sợ khó chọc vô cùng.

    Hiên Viên Thập Nhị rầu rĩ, Lục Nguyên thì không chút lo lắng.

    Đến vừa lúc!

    Chiến thì chiến.

    Kệ nó, trong tương lai một đoạn thời gian khiến mình sảng khoái đấu đi.

    Đem tất cả tình địch đều biến thành thuộc hạ thua dưới tay mình, khiến họ biết Kiếm Linh Đế Cơ là đàn bà của ai.

    Lục Nguyên tràn đầy hào hùng.

    Thứ tám mươi hai thiên địa pháp tắc hỗn độn hóa, phàm kinh hỗn độn hóa.

    Lục Nguyên thở ra hơi dài, vì để loại này thiên địa pháp tắc hỗn độn hóa, hắn tiêu tốn gần một trăm vạn thượng phẩm linh thạch, còn dùng ba ngày, tiêu hao nhiều thời gian, linh thạch, cứ tiếp tục tiêu hao thế này, không khả năng trong mười hai ngày đem một trăm hai mươi ba loại thiên địa pháp tắc hỗn độn hóa hết, cũng không khả năng vào lúc đó đến hỗn động cảnh bát tầng trọng quy hỗn độn.

    Cái này nên làm sao bây giờ.

    Lục Nguyên chìm trong suy tư.

    Đương nhiên mình tràn đầy hào hùng muốn quét sạch tất cả tình địch.

    Nhưng mà, hào hùng là một chuyện, hiện thực không dễ dàng .

    Lục Nguyên đang định tu hành tiếp nhưng lúc này, bản năng đánh rùng mình, cảm giác có khí thế cường đại rót vào.

    Đó là khí thế mạnh mẽ cỡ nào, so với Nghiêm Thiên Pháp chẳng chút yếu kém.

    Cửa ầm một tiếng bị đánh bay, hiện ra một người.

    Đó là một người đàn ông vô cùng vam vỡ, cực kỳ anh tuấn.

    Người đàn ông trẻ tuổi mặc bào ngọa hổ, trông như một con hổ vậy.

    Ngọa hổ há mồm liền gầm bốn biển.

    Lục Nguyên thấy hơi quen, ủa, đó chẳng phải là lúc Pháp Thánh Đế Tử thử thách mình lấy tạo vật cảnh vô thượng thủ đoạn nặn ra hình tượng bốn người, trong đó có người này.

    Bốn người đó là truy đuổi Kiếm Linh Đế Cơ nhiệt tình nhất, nếu hắn nhớ không lầm thì kẻ trước mắt chính là Võ Sinh Đế Tử.

    Võ Sinh Đế Tử chính là một trong đế tử của võ cổ văn minh.

    Hơn nữa là đế tử rất giỏi, dù còn trẻ tuổi nhưng nghe nói tiền đồ vô lượng.

    Võ Sinh Đế Tử nhìn hướng Lục Nguyên như xem kẻ thấp bé, ánh mắt như nhìn con mồi.

    Khí tức hỗn độn nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Thật to gan, người Kiếm Môn bình thường mà dám dính dáng với Kiếm Linh Đế Cơ?

    Thật nực cười.

    Lục Nguyên nhìn Võ Sinh Đế Tử, phát hiện trên người gã toát ra sát khí cực sắc bén.

    - Ta rất lấy làm kỳ, ngươi làm sao đến tinh thần này còn là bộ dạng muốn giết ta.

    Theo lý thì nơi đây là pháp cổ thế giới.

    Võ Sinh Đế Tử cười lạnh nói:

    - Đừng tưởng rằng trong pháp cổ thế giới có Pháp Thánh Đế Tử giúp ngươi là không ai dám giết người.

    Trong pháp cổ thế giới nắm quyền to có tám người, Pháp Thánh Đế Tử và Pháp Hoàng Đế Tử, cùng với lục đại gia tộc.

    Pháp Thánh Đế Tử muốn bảo vệ ngươi nhưng Pháp Hoàng Đế Tử thì chưa chắc, huống nghi người Nghiêm gia muốn trừ bỏ ngươi.

    - Lấy lực lượng Pháp Hoàng Đế Tử và người Nghiêm gia liên hợp, muốn khiến Pháp Thánh Đế Tử trong thời gian ngắn không bảo vệ được ngươi là chuyện quá đơn giản.

    - Đoạn thời gian này ta đến rồi, đến giết ngươi.

    - Người Nghiêm gia sợ giết ngươi không tiện đối mặt Pháp Thánh Đế Tử cho nên mượn đao của ta.

    Tuy nhiên, bổn đế tử không ngại bị mượn đao giết người, bởi vì bổn đế tử rất muốn giết ngươi.

    Lục Nguyên coi như hiểu, thì ra là thế.

    Người Nghiêm gia trong lục đại gia tộc ở mặt ngoài khiến Nghiêm Thiên Pháp và Lục Nguyên nửa tháng sau quyết đấu tại Thiên Đoạn phong, để mọi người xem coi, có thấy không, người Nghiêm gia định công bình quyết đấu, nhưng thực tế đâu, họ hơi sợ Pháp Thánh Đế Tử, nên báo tin cho Võ Sinh Đế Tử biết, muốn mượn đao Võ Sinh Đế Tử giết Lục Nguyên.

    Người Nghiêm gia muốn làm là dưới tình huống đặc biệt dẫn dắt chú ý của Pháp Thánh Đế Tử, khiến trong phút chốc không thể để ý bên Lục Nguyên.

    Người Nghiêm gia dù gì là một trong lục đại gia tộc, lại có Pháp Hoàng Đế Tử xếp vị trí thứ ba trợ giúp, cho nên muốn làm được điều này không tính khó khăn.

    Võ Sinh Đế Tử cũng biết rõ đó là mượn đao giết người nhưng không chịu nổi quan hệ giữac Kiếm Linh Đế Cơ và Lục Nguyên, nên muốn hủy diệt hắn.

    Gã không sợ Pháp Thánh Đế Tử, võ cổ văn minh là đứng ngang hàng với pháp cổ văn minh, gã giết ngươi trở về võ cổ văn minh là được, Pháp Thánh Đế Tử không thể làm gì được gã.

    Võ Sinh Đế Tử nhìn hướng Lục Nguyên, lạnh nhạt nói:

    - Cái gọi là kiếm, chỉ là một chi nhánh nhỏ dưới võ mà thôi.

    Người như ngươi chỉ là đồ đê tiện, thế mà muốn ăn thịt thiên nga, quá nực cười.

    Ngày hôm nay ta sẽ triệt để hủy diệt ngươi tại đây, để ngươi hiểu rằng kiếm và võ cách biệt cỡ nào.

    Võ Sinh Đế Tử nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Hôm nay hãy để chúng ta đấu kiếm một trận!

    Gã nói là đấu kiếm nhưng cầm lấy không phải kiếm mà là một cái hộp.

    - Chắc ngươi không hiểu về võ cổ văn minh chúng ta, cái này là binh khí, có tên là thập cường chiến hộp, có thể biến hóa ra mười loại binh khí, tương ứng với võ học chính là thập cường võ học.

    Võ Sinh Đế Tử nói:

    - Phụ thân của ta là chủ võ cổ văn minh, chính là người vài kỷ nguyên bất bại bất diệt.

    Hắn hợp lại tất cả võ học trong trời đất, sáng tạo ra thập cường võ đạo, chính là trong trời đất mười loại võ học cường đại nhất.

    - Trong thập cường võ đạo này kiếm là một trong số đó, vì thiên mệnh kiếm đạo.

    Ngày hôm nay sẽ để ngươi lĩnh hội một phen cái gì gọi là thiên mệnh kiếm đạo.

    Võ Sinh Đế Tử vỗ tay một cái, trong thập cường chiến hộp đã xuất hiện một thanh kiếm lấp lánh ánh sáng lạnh, trên kiếm tỏa ra hơi thở dưỡng thiên mệnh.

    - Ta Mệnh Do Ta!

    Khắp người Võ Sinh Đế Tử tỏa ra khí thế, hoàn toàn hợp nhất nhân cùng kiếm cùng thiên cùng địa, mạnh mẽ chém hướng Lục Nguyên, đó là kiếm khí kinh người cỡ nào, sắc bén như vậy.

    Đối mặt sắc bén đến thế, Lục Nguyên bản năng lựa chọn thuấn di.

    Hết cách, Võ Sinh Đế Tử là lực lượng hỗn động cảnh thập tầng, mình có dùng liên miên kiếm chiêu thư hoãn kiếm khí kinh người thì sẽ vì lực lượng không đủ mà khó thể chống cự.

    Nhưng mới chỉ một chớp mắt liền phát hiện chiêu Ta Mệnh Do Ta vẫn còn đuổi theo hắn, ngay cả thuấn di cũng vẫn bị đuổi kịp.

    Lục Nguyên phát hiện thuấn di không phải kỹ năng quá mạnh, rất nhiều văn minh đều có cách ứng đối được, chỉ đành bất đắc dĩ lấy Dưỡng Ngô tiên kiếm hóa thành xuân vũ mật mật chắn lại, nhưng lực lượng cách biệt quá xa, kiếm khí của Võ Sinh Đế Tử xâm nhập vào người, thấy khó chịu.

    - Ngươi Mệnh Do Ta!

    Võ Sinh Đế Tử lại dùng một chiêu trong thiên mệnh kiếm đạo, mới rồi một chiêu kia là kết hợp nhân cùng kiếm cùng thiên cùng địa, chiêu này thì là kiếm thống chư thiên, không chỗ có thể ẩn núp.

    Mạnh quá!

    Xem ra địch không lại Võ Sinh Đế Tử rồi, phải trốn thôi.

    Lục Nguyên biết ngay mặt giao thủ thì mình không có phần thắng, vậy nên không chút do dự xoay người bỏ trốn, liên tục thuấn di.

    Tuy nhiên Võ Sinh Đế Tử không thèm để ý, khóe môi nhếch nụ cười:

    - Thập cường võ đạo chi tỏa đạo!

    Một chữ tỏa đánh ra, chỉ thấy toàn không gian đều bị phong tỏa, một tầng gì đó quái lạ bao chặt xung quanh, hơn nữa từng sợi xích bắn hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cố gắng thuấn di, nhưng Võ Sinh Đế Tử vung kiếm lên, lần thứ hai tấn công hắn, chưa đến mấy chục chiêu đã bắt lấy Lục Nguyên.

    - Thập cường võ đạo, tổng cộng chia mười đạo, mta chỉ dùng kiếm đạo và tỏa đạo mà ngươi đã thua rồi.

    Võ Sinh Đế Tử cười nói:

    - Xem ra ngươi cùng bình thường thôi, Kiếm Môn nói đến thì chỉ là một chi nhánh nhỏ dưới võ của chúng ta, mạnh đến đâu được chứ, cuối cùng là đồ đê tiện.

    Gã khinh thường Lục Nguyên, một kiếm đạo bình thường sao mà so được với võ đạo dung nạp trăm trăm sông.

    Bây giờ Lục Nguyên cực kỳ buồn bực, không ngờ mình bị bắt.

    Nghe lời của Võ Sinh Đế Tử thì hắn càng tức chết, lý do bị bắt nguyên nhân lớn nhất là mới đến hỗn động cảnh thất tầng hỗn độn đại thành, cách Võ Sinh Đế Tử hỗn động cảnh thập tầng cách biệt xa xôi.

    Thứ hai là Võ Sinh Đế Tử dùng thập cường võ đạo, không uổng là thứ chủ võ cổ văn minh sáng chế, đúng là có chút quái lạ.

    Có vài Kiếm Môn cũng không có chiêu thức cường như vậy.

    Chương 943-944: Võ Sinh Đế Tử

    Võ Sinh Đế Tử mỉm cười nói:

    - Ta cũng không vội giết ngươi đâu, ta sẽ hấp thu thiên phú kiếm đạo của ngươi rồi mới giết chết.

    Trong trung ương thiên triều có rất nhiều người không biết tuyệt kỹ trấn phái thập cường võ đạo của võ cổ văn minh đạo cuối cùng là cái gì, hôm nay ta cho ngươi biết, đạo cuối cùng của thập cường võ đạo là thôn đạo.

    Cái gọi là thôn đạo tức nuốt thiên phú đạo của ngươi.

    Thôn đạo của ta chỉ có thể dùng chín lần, một lần đối ứng một đạo đằng trước, ví dụ như kiếm đạo có thể nuốt thiên phú kiếm đạo, nhưng chỉ có thể nuốt thiên phú kiếm đạo của một người.

    Ta nghĩ tới nghĩ lui, trên đời này ít người dùng kiếm, trong thiên phú dùng kiếm thì ngươi là tốt nhất trong số ta thấy, cho nên ta định nuốt thiên phú kiếm đạo của ngươi.

    Đây đúng là một kỳ môn, có thể nuốt thiên phú của người khác!

    Chủ võ cổ văn minh, đúng là sáng tạo ra tuyệt kỹ siêu đẳng.

    Võ Sinh Đế Tử lại mang Lục Nguyên bay nhanh, chớp mắt rời khỏi chỗ này, dùng phong đạo trong thập cường võ đạo.

    Gã tới một góc yên lặng, lúc này Lục Nguyên vẫn bị tỏa đạo khóa.

    Võ Sinh Đế Tử nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Ngươi hãy ngoan ngoãn chờ thiên phú bị ta hút hết rồi chết đi.

    Gã phóng ra võ sinh không gian, không gian của gã lớn hơn cả Lục Nguyên.

    Không gian của gã tràn đầy hỗn độn, thậm chí trong hỗn độn có một tia linh trí linh tính.

    Gã dùng thôn tự quyết trong thập cường võ đạo, phút chốc một con rồng xuất hiện sau lưng gã, táp hướng không trung đỉnh đầu Lục Nguyên.

    Dưới tác dụng của con rồng, kiếm chi không gian của Lục Nguyên xuất hiện, con rồng biến thành đường khiến võ sinh không gian và kiếm chi không gian bắt đầu dung hợp.

    Hai không gian dung hợp là sắp tiến hành bước đầu nuốt thiên phú.

    Võ Sinh Đế Tử nhìn kiếm chi không gian của Lục Nguyên, tặc lưỡi, mắt sáng rỡ:

    - Ồ, không ngờ còn có vạn thượng phẩm linh thạch nữa chứ, xem ra không phải nghèo kiết xác, rồi một gốc kiếm đạo thụ đang trưởng thành, cái này có thể tăng khí vận kiếm đạo.

    Ha ha, không ngờ ngươi còn có chút đồ tốt, những thứ này đều thuộc về ta.

    Bây giờ Lục Nguyên vô cùng buồn bực, bình thường hắn cướp của người khác thôi giờ đến phiên bị người ta trấn lột lại.

    Hơn nữa còn muốn đoạt thiên phú kiếm đạo của mình.

    Võ Sinh Đế Tử này thật là đáng sợ, nếu có cơ hội nhất định tiêu diệt gã.

    Nhưng mà cơ hội ở đâu chứ, Võ Sinh Đế Tử sắp bắt đầu nuốt thiên phú kiếm đạo của mình rồi.

    Chờ đã!

    Thôn phệ!

    Sao mà giống với vô tướng thôn phệ quyết vậy nhỉ.

    Trung ương thiên triều không có nhiều lấy danh thôn phệ.

    Có lẽ mình có một cơ hội.

    Mặc kệ thế nào phải thử một lần, nhất định phải xử lý Võ Sinh Đế Tử này, không thể để gã giết chết mình.

    - Ha ha ha ha, thượng phẩm linh thạch của ngươi, linh thú cấp truyền thuyết của ngươi, lạc tinh phòng ngự của ngươi ta đều muốn!

    Võ Sinh Đế Tử cười ha hả, thập cường võ đạo cái cuối cùng đạo thôn đạo tổng cộng có thể nuốt chín người, đối ứng chín đạo đầu thập cường võ đạo, gã từng nuốt thiên phú của mấy người, khi thu hoạch chiến lợi phẩm thì phát hiện không phong phú như vậy.

    Vốn gã cho rằng Lục Nguyên cũng nghèo kiệt xác, dù gì chỉ là đồ hền đến từ Kiếm Môn thôi, nhưng nay phát hiện chuyện không phải thế.

    Lục Nguyên giàu dữ vậy, làm gã phát tài to, khiến tâm tình gã tốt lên.

    Khí tức hỗn độn bắt đầu thi triển thập cường võ đạo đạo cuối cùng thôn đạo, thôn đạo này không dễ dàng , thời gian chuẩn bị rất lâu.

    Người kia đã ở trong võ sinh không gian của gã, Lục Nguyên thì đang trong kiếm chi không gian.

    Võ sinh không gian và kiếm chi không gian là liên kết với nhau.

    Dù Lục Nguyên bị tỏa đạo trói khó thể nhúc nhích nhưng đang quan sát thôn đạo của Võ Sinh Đế Tử càng nhìn càng thấy rất giống vô tướng thôn phệ quyết, đây là sao?

    Vô tướng thôn phệ quyết có tổng cộng một ngàn quy tắc chung, bảy ngàn phân cương.

    Khi đó Thái Sử Không được đến là một ngàn quy tắc chung cùng phân cương thôn mộc long, 1thôn mộc long, thôn thủy long, thiếu thôn phong long, thôn lôi long, thôn hỏa long, thôn thổ long, bốn tiểu cương, lúc truyền cho Lục Nguyên thì cũng nhiều như thế.

    Lục Nguyên càng đối ứng quy tắc chung càng phát hiện thập cường võ đạo thôn đạo chắc là một ngàn trong phân cương vô tướng thôn phệ quyết.

    Lục Nguyên đoán đúng rồi.

    Vô tướng thôn phệ quyết là một kỳ công tuyệt vời từ xưa đến nay không gì sánh bằng.

    Năm đó chủ võ cổ văn minh được phân cương thôn lôi long, gã phát hiện đây là công phải tuyệt diệu vô cùng, tiếc rằng không có quy tắc chung trong tay, chỉ lấy được một phần phân cương, dưới tình huống như thế thì không có tác dụng gì.

    Thái Sử Không là cơ duyên tình cơ được đến nhiều hơn chủ võ cổ văn minh, kết quả vẫn không tác dụng gì.

    Nhưng chủ võ cổ văn minh không uổng là một trong người mạnh nhất vài kỷ tôn thiên địa.

    Dưới tình huống chỉ có một phần phân cương mà cải tọa môn công pháp này.

    Đây vốn là thôn lôi long nhưng trải qua chủ võ cổ văn minh cải tạo biến thành công pháp nuốt thiên phú người.

    Tất nhiên vẫn có khuyết điểm, ví dụ chỉ có thể thi triển chín lần, đối ứng chín đạo đầu của thập cường võ đạo, hơn nữa là lúc đối phương không nhúc nhích mới được.

    Tuy nhiên, dù rằng có nhiều khuyết điểm thì đây cũng là kỳ công có một không hai.

    Dù sao trừ môn công pháp này còn công pháp gì có thể hấp thu thiên phú của người?

    Hấp thu thiên phú của người!

    Chỉ nghĩ thôi đã khiến người thấy sợ rồi.

    Thiên phú là thứ mờ ảo khó bắt, thế mà chủ võ cổ văn minh có thể hấp thu thiên phú của người ta, quá đáng sợ đi.

    Nghĩ tới đây thì Võ Sinh Đế Tử đã bắt đầu hấp thu thiên phú kiếm đạo của Lục Nguyên.

    Tuy nhiên, Lục Nguyên đã lờ mờ nghi ngờ quan hệ giữa thôn đạo và vô tướng thôn phệ quyết.

    Cho nên hắn thầm vạn khí, thay đổi một ít khiến Võ Sinh Đế Tử không hấp thu được thiên phú kiếm đạo.

    Bản thân thôn đạo chính là thôn lôi long, tuy trải qua cải tạo nhưng vẫn bị quy tắc chung trong tay Lục Nguyên khắc chế.

    Võ Sinh Đế Tử nghi hoặc, có chuyện gì vậy?

    Sao thôn đạo không hấp thu được thiên phú kiếm đạo của Lục Nguyên?

    Gã không sốt ruột, rất tin tưởng thôn đạo phụ thân đã sáng tạo, bởi vì phụ thân gã là chủ võ cổ văn minh, một trong kỷ tôn mạnh nhất thiên địa.

    Gã nhìn Lục Nguyên:

    - A, để ngươi nhảy nhót lâu chút vậy, nhân lúc chưa chết cứ vùng vẫy đi, sắp chết ngay đây, muốn nhảy cũng không được.

    Võ Sinh Đế Tử nở nụ cười nói:

    - Bây giờ bắt đầu chính thức nuốt trọng thiên phú kiếm đạo để thành tựu thiên phú kiếm đạo của ta đây!

    - Đúng rồi, trước đó ta thử với ngươi chút.

    Võ Sinh Đế Tử lấy ra một miếng ngọc bội, nói:

    - Ngọc bội này là đế tử chúng ta học tập thập cường võ đạo, tổng cộng có chín mặt, một mặt đại biểu nhất cường võ đạo, bên trên có mười ô vương đối ứng mười loại thiên phú.

    Đưa pháp lực vào trong là có thể kiểm nghiệm mình có bao nhiêu cách thiên phú, ví dụ ta là thất cách thiên phú.

    Để xem ngươi có mấy cách thiên phú nào.

    Đừng nhìn thất cách không cao, nhưng dưới tình huống mười cách là tràn đầy thì thất cách đã cao kinh khủng.

    Võ Sinh Đế Tử luôn tự hào mình có thất cách thiên phú, không chút nghi ngờ, Võ Sinh Đế Tử là có đế tử có tiềm lực nhất võ cổ văn minh.

    Võ Sinh Đế Tử đi tới bên cạnh Lục Nguyên, đặt ngọc bội bên cạnh hắn.

    Lục Nguyên cũng nổi hứng thú, phối hợp một chút, chủ yếu là bây giờ không bị nguy hiểm gì cả.

    Đưa vào trong chợt phát hiện ngọc bội có cửu cách sáng lên.

    Võ Sinh Đế Tử con mắt trợn to:

    - Thiên phú kiếm đạo của ngươi thế mà là cửu cách!

    Cửu cách!

    Cửu cách!

    Gã vừa hâm mộ vừa ghen tỵ Lục Nguyên, nhưng lập tức cười to nói:

    - Tuy nhiên cửu cách thiên phú kiếm đạo của ngươi đều thuộc về ta rồi, ta sẽ trở thành thập cách thiên phú vang dội từ xưa đến nay.

    Cho dù khí vận kém chút nhưng chắc chắn có thể đuổi kịp Khí Vận Thất Tử, thậm chí là ngang bằng Khí Vận Thất Tử!

    Gã cho rằng thiên phú kiếm đạo đã là của mình, gã cho rằng đó là tuyệt đối.

    Cửu cách ư?

    Võ Sinh Đế Tử bắt đầu lần thứ hai vận công, muốn nuốt thiên phú kiếm đạo của Lục Nguyên, bây giờ gã rất nóng lòng.

    Lục Nguyên thầm nghĩ, Võ Sinh Đế Tử muốn nuốt thiên phú kiếm đạo của mình, vậy sao mình không đi nuốt thiên phú kiếm đạo của gã?

    Gã cũng là thất bách thiên phú kiếm đạo, nếu mình nuốt tới thập cách thiên phú kiếm đạo thì là việc cực kỳ sảng khoái.

    Hơn nữa mình có năng lực làm điều này, bởi vì mình có quy tắc chung vô tướng thôn phệ quyết.

    Võ Sinh Đế Tử ngồi xếp bằng, Lục Nguyên cũng ngồi khoanh chân, hai người đều định nuốt đối phương.

    Võ Sinh Đế Tử nuốt hết nửa ngày mà phát hiện thôn đạo của mình nuốt không được, cái này lạ đây.

    Tuy nhiên gã liền phát hiện không thích hợp, thiên phú kiếm đạo của mình đang giảm bớt, giảm đi đâu vậy chứ.

    Gã lờ mờ thấy một luồng sáng vô hình bắn tới chỗ Lục Nguyên.

    Đây là sao?

    Lục Nguyên đang nuốt thiên phú kiếm đạo của mình ư?

    Làm sao có thể?

    Giờ Lục Nguyên rất sung sướng, mình lấy quy tắc chung phản chuyển thôn đạo, phút chốc cảm giác thiên phú kiếm đạo của Võ Sinh Đế Tử vọt vào người mình.

    Lờ mờ cảm giác thiên phú kiếm đạo ập đến, dường như lực lĩnh ngộ với kiếm lại tăng một tầng rồi.

    Trong phút chốc như uống nước hấp thu thiên phú kiếm đạo của Võ Sinh Đế Tử.

    - Sao có thể được?

    Đây là chuyện gì vậy!

    Võ Sinh Đế Tử kinh hoàng nhìn Lục Nguyên, gã chưa từng biết chuyện vớ vẩn như vậy.

    Lục Nguyên mở mắt ra, lạnh lùng nhìn Võ Sinh Đế Tử:

    - Ngươi muốn nuốt ta thì ta nuốt ngược lại ngươi, rất công bình, rất công chính thôi.

    - Không!

    Không!

    Không thể nào!

    Võ Sinh Đế Tử kinh hoảng hét, cố gắng muốn ngừng lại thôn đạo.

    Đáng tiếc gã có kinh hoàng hú cỡ nào cũng vô dụng.

    Gã muốn ngừng thôn đạo, nhưng Lục Nguyên sao mà cho phép, nếu thật khiến Võ Sinh Đế Tử ngừng lại thôn đạo, một chọi một thì bây giờ mình vẫn không phải là đối thủ của Võ Sinh Đế Tử.

    Dưới tình huống Võ Sinh Đế Tử dùng thôn đạo thì gã sẽ không thể ra tay.

    Lục Nguyên dùng quy tắc chung đối với phân cương, khiến Võ Sinh Đế Tử muốn ngừng cũng không được.

    Thiên phú kiếm đạo của Võ Sinh Đế Tử rốt cuộc bị Lục Nguyên hút hết, không chừa một chút nào.

    Võ Sinh Đế Tử mặt tái nhợt, thập cường võ đạo của mình có thiên mệnh kiếm đạo, bây giờ thiên phú kiếm đạo đều bị hấp thu hết, lần này dù sử dụng thiên mệnh kiếm đạo được thì được, nhưng thiên mệnh kiếm đạo sẽ không có một chút cơ hội tăng lên, đây là điều khiến người thống khổ.

    Gã cảm thấy đây là điều thảm nhất đời mình từng gặp.

    Lục Nguyên rất là sung sướng, nhưng hắn vẫn chưa phải đối thủ của Võ Sinh Đế Tử.

    Lục Nguyên đột nhiên trông thấy hơi thở hỗn độn như nước của Võ Sinh Đế Tử.

    Khí tức hỗn độn là hỗn động cảnh thập tầng, võ sinh không gian của gã tràn ngập khí tức hỗn độn.

    Lục Nguyên lòng máy động, chẳng phải mình còn thiếu khí tức hỗn độn ư?

    Bây giờ có chất bổ dồi dào ngay tại đây.

    Phải rồi, có thể dùng thủy thánh kiếm đạo!

    Một chiêu Vòng Xoáy Thôn Phệ của thủy thánh kiếm đạo sức hút to lớn khó thể tưởng tượng.

    Bây giờ phát động thôi.

    Lục Nguyên bắt đầu nuốt khí tức hỗn độn của Võ Sinh Đế Tử.

    Lục Nguyên quát dài:

    - Thủy thánh kiếm đạo, Vòng Xoáy Thôn Phệ!

    Phút chốc một vòng xoáy xuất hiện ở bàn tay Lục Nguyên, vòng xoáy xuất hiện khiến khí tức hỗn độn bị Lục Nguyên trực tiếp hút đi.

    Phải giải tích một việc, giết người rồi cướp hỗn độn thì có được rất ít, chín phần là trực tiếp tan biến trong trời đất, đây là thiết tắc, quy luật, chân lý của thiên địa.

    Bởi ivf thiên địa cần cân bằng, một tu sĩ từ thiên địa hấp thu nhiều như vậy chết rồi trả lại đa phần mới duy trì cân bằng thiên địa được.

    Bây giờ hai không gian của Võ Sinh Đế Tử và Lục Nguyên liên tiếp, còn là người sống chưa chết, thôn đạo còn đang vận hành hạn chế hành động của gã.

    Ai kêu lúc sử dụng thôn đạo thì hạn chế quá nhiều, Lục Nguyên đang vận thủy thánh kiếm đạo, Vòng Xoáy Thôn Phệ, khí tức hỗn độn của Võ Sinh Đế Tử chỉ có nước bị Lục Nguyên hút hết.

    Thứ tám mươi ba nhật chi thiên địa pháp tắc hỗn độn hóa.

    Thứ tám mươi bốn băng chi thiên địa pháp tắc hỗn độn hóa.

    Thứ tám mươi bảy đông chi chi thiên địa pháp tắc hỗn độn hóa.

    Thứ chín mươi nham chi thiên địa pháp tắc hỗn độn hóa.

    Lục Nguyên không ngừng hấp thu khí tức hỗn độn của Võ Sinh Đế Tử, khiến gã hắn cách hỗn động cảnh bát tầng trọng quy hỗn độn ngày càng gần.

    Lúc này Lục Nguyên thầm nhủ, Võ Sinh Đế Tử, ngươi đúng là người tốt, chẳng những cống hiến ra thiên phú kiếm đạo của mình còn đưa đến nhiều khí tức hỗn độn nữa, thậm chí đưa tặng một con thôn phệ long, thật là người tốt hết sức, gương mẫu hàng đầu của trung ương thiên triều.

    Võ Sinh Đế Tử giờ rất đau khổ, gã chưa từng nghĩ sẽ chịu thiệt trong tay Lục Nguyên lớn như vậy.

    Một Lục Nguyên bình thường mà thôi, vốn cho rằng hắn là món ngon của mình, kết quả trái ngược.

    Võ Sinh Đế Tử hoàn toàn không hiểu gì hết.

    - Chết tiệt!

    Đáng chết!

    Võ Sinh Đế Tử phát cuồng hét to.

    Vốn gã muốn ăn Lục Nguyên, muốn nuốt thiên phú kiếm đạo của hắn, kết quả có ai ngờ trái ngược hoàn toàn, ngược lại là thiên phú kiếm đạo của gã bị cắn nuốt, không chỉ là thế, khí tức hỗn độn bị Lục Nguyên dùng thủy thánh kiếm đạo thu nạp, ăn bồ hòn.

    Cố tình thôn đạo còn đang vận hành.

    Thôn đạo không cắt đứt, gã có muốn phản kích Lục Nguyên cũng không làm được.

    Dù thôn đạo có đánh ra như thế nào thì Lục Nguyên đều có cách phá giải, muốn cắt đứt cũng không thể.

    Gã lờ mờ cảm giác thôn đạo của mình hoàn toàn bị Lục Nguyên khống chế, bây giờ mình hơi giống con rối, thật quá khó chịu làm Võ Sinh Đế Tử sắp ói máu.

    Vào lúc này, trong đầu Võ Sinh Đế Tử đột nhiên nhớ đến một đoạn lời nói, đó là khi phụ thân truyền thôn đạo cho gã thì bảo rằng: Thôn đạo còn hơi thiếu sót, nếu gặp phải người có thể trừ đi thiếu sót này thì phải lấy cách đặc biệt ứng đối.

    Khi ấy Võ Sinh Đế Tử không đặt câu nói này trong lòng, hưng giờ bỗng nhiên nhớ tới.

    - Phá thôn đạo, phá cho ta!

    Võ Sinh Đế Tử gầm lên, pháp lực toàn thân bùng nổ, chớp mắt tạc rất nhiều, tiếng nổ mãnh liệt luôn vang lên.

    Rốt cuộc thì tiếng nổ dừng lại.

    Thôn đạo triệt để bị cắt đứt.

    Lúc này Lục Nguyên đã đem thứ chín mươi mốt thiên chi thiên địa pháp tắc hỗn độn hóa, cách một trăm hai mươi ba thiên địa pháp tắc hỗn độn hóa còn rất xa.

    Võ Sinh Đế Tử giận dữ cười:

    - Lục Nguyên, ta sẽ khiến ngươi chết.

    Ngươi nuốt thiên phú kiếm đạo của ta, ta phải khiến ngươi chết!

    Chương 945-946: Giết Võ Sinh đế tử

    Võ Sinh Đế Tử nén giận nhích động, nhưng lúc này Lục Nguyên giật một cái, phá tỏa đạo.

    Vốn Võ Sinh Đế Tử mất nhiều khí tức hỗn độn như vậy thì pháp lực cũng yếu đi, vì giận dữ mà lộ ra sơ hở, mới bị Lục Nguyên thoát khỏi tỏa đạo.

    Lục Nguyên thuấn di né sang bên.

    Cũng lấy ra một hồ lô.

    Hắn mở miệng hồ lô ra, rồi thì vô số hỗn độn tuôn ra, Lục Nguyên mừng như điên.

    Thì ra hồ lô này chính là mới rồi dùng thủy thánh kiếm đạo Vòng Xoáy Thôn Phệ thì hút võ sinh không gian của Võ Sinh Đế Tử qua, lúc đó lờ mờ cảm thấy không thích hợp rồi.

    Bây giờ mới phát hiện trong hồ lô tràn ngập khí tức hỗn độn, lượng khá lớn.

    Thật ra chuyện là như vầy, Võ Sinh Đế Tử đã đến đỉnh cao hỗn động cảnh thập tầng, tức là nói tạm thời gã không thể tiếp tục tu lên nữa, trừ phi đột phá ngưỡng cửa thế giới cảnh.

    Võ Sinh Đế Tử chính là đế tử võ cổ văn minh, tài nguyên không phải người bình thường có thể so sánh, dù là khí tức hỗn độn thì cũng không ít, mấy năm nay đều gom lại cất trong hồ lô.

    Kết quả lúc này hồ lô bị Lục Nguyên dùng thủy thánh kiếm đạo chiếm được.

    Vậy nên xuất hiện tình hình hiện tại, Lục Nguyên mở nắp hồ lô ra, vô số khí tức hỗn độn xuất hiện.

    Ha ha!

    Đúng là con vịt đưa lên cửa, miệng Lục Nguyên há ra như uống nước hút lấy vô số khí tức hỗn độn, cùng lúc đó bắt đầu không ngừng ngưng luyện.

    Giờ phút này, Lục Nguyên cảm thấy thiên địa pháp tắc của mình không ngừng hỗn độn hóa.

    Thứ chín mươi lăm thiên địa pháp tắc hỗn độn hóa, một trăm thiên địa pháp tắc hỗn độn hóa.

    Một trăm lẻ bốn thiên địa pháp tắc hỗn độn hóa.

    Một trăm mười bảy thiên địa pháp tắc hỗn độn hóa.

    Một trăm hai mươi ba thiên chi thiên địa pháp tắc hỗn độn hóa.

    Trong kiếm chi không gian của Lục Nguyên hỗn độn không ngừng tăng nhiều, đây là thời điểm biến hóa kịch liệt, lúc biến đổi lớn như vậy mà công kích của Võ Sinh Đế Tử không đánh vào được.

    Võ Sinh Đế Tử suýt rớt tròng mắt, mới rồi gã không chú ý, hoàn toàn bị thiên phú kiếm đạo của Lục Nguyên hấp dẫn.

    Bây giờ gã mới chú ý, thì ra thiên địa pháp tắc của Lục Nguyên nhiều đến mức này, hền ci Lục Nguyên hấp thu nhiều khí tức hỗn độn thế mà chưa thăng cấp.

    Võ Sinh Đế Tử bị rung động dữ dội.

    Nhưng càng là vậy thì càng khiến Lục Nguyên chết.

    Lục Nguyên, ngươi không thể không chết.

    Võ Sinh Đế Tử lần thứ hai lấy ra thiên mệnh kiếm đạo ném hướng kiếm chi không gian của Lục Nguyên.

    Lúc này Lục Nguyên đang trùng kích hỗn động cảnh bát tầng, đã đến giây phút quan trọng.

    Bây giờ kiếm chi không gian của mình bao gồm cả bầu trời, cả mặt đất, tất cả mọi thứ đều đã hỗn độn hóa, hóa thành một mảnh hỗn độn, không tồn tại bất cứ sinh linh nào nữa.

    *Ầm!*

    Một tiếng nổ kịch liệt nghiêng trời lệch đất, Lục Nguyên cảm thấy pháp lực toàn thân tăng vọt, hình thức sinh mệnh của mình đang biến đổi, dường như bản thân cũng hỗn độn hóa, đây là hình thái sinh mệnh siêu thoát nhân loại, một khi đến thế giới cảnhd là có thể xưng thần, phật, tiên.

    Đây chính là hỗn động cảnh bát tầng!

    Lục Nguyên nhìn trong tay mình một đoàn hỗn độn.

    Đến hỗn động cảnh bát tầng rồi Lục Nguyên cảm thấy pháp lực dâng lên rất nhiều, chủ yếu nhất không phải cái này, Lục Nguyên hiểu tại sao nhiều thiên địa pháp tắc cần trọng quy hỗn độn.

    Nếu ngươi trọng quy hỗn độn một lần thì đến thế giới cảnh lại diễn sinh ra tư kim không gian thế giới thiên địa pháp tắc một lần, vậy thiên địa pháp tắc này đều có dấu ấn của trung ương thiên triều.

    Còn trọng quy hỗn độn một lần, là xóa đi dấu ấn trung ương thiên triều, nếu có thể lần thứ hai trọng tân diễn sinh, vậy là không còn dấu ấn của trung ương thiên triều nữa, hoàn toàn thành thiên địa pháp tắc của bản thân.

    Đến hỗn động cảnh bát tầng rồi bước tiếp theo là trùng kích hỗn động cảnh cửu tầng, hỗn động cảnh cửu tầng tức là hỗn độn diễn hóa, trong hỗn độn bắt đầu xuất hiện chút linh tí, một ít sinh linh hỗn độn đơn giản.

    Tầng này khá thú vị, mỗi một hỗn độn diễn hóa ra sinh mệnh thứ nhất đều có sức chiến đấu, có thể hỗ trợ bản thân chiến đấu.

    Ví dụ kỷ nguyên trước thứ nhất diễn hóa ra tên gọi là nhân vật Kiếm Thần, còn mấy kỷ nguyên trước nữa thứ nhất diễn hóa ra sinh mệnh có tên là Bàn Cổ.

    Kỷ nguyên diễn hóa ra cùng hỗn độn con người diễn hóa là giống nhau, chẳng qua bản thân diễn hóa không có sức chiến đấu giống như Kiếm Thần, Bàn Cổ nhưng cũng khá mạnh.

    Hỗn động cảnh cửu tầng là một tầng rất hữu dụng.

    Bước tiếp thoe của mình là tiến tới cảnh giới tầng theo.

    Đương nhiên đây là chuyện về sau, mình mới đến hỗn động cảnh bát tầng, không vội trùng kích hỗn động cảnh cửu tầng.

    Bây giờ nhiệm vụ thứ nhất là dạy cho Võ Sinh Đế Tử một bài học.

    Võ Sinh Đế Tử này muốn giết mình, có thù không báo không phải là quân tử, mình đương nhiên phải làm một quân tử rồi.

    Trong chớp mắt bởi vì thăng cấp mà sinh ra hỗn độn phong bạo kịch liệt biến mất.

    Võ Sinh Đế Tử đã lọt vào trong hỗn độn của Lục Nguyên, thiên mệnh kiếm đạo đâm đến, là một chiêu thiên mệnh kiếm đạo Ta Mệnh Do Ta.

    Gã hét:

    - Lục Nguyên, ta muốn ngươi chết!

    Vốn không chặn được chiêu thiên mệnh cường kiếm này vì pháp lực của hắn quá yếu, mà giờ pháp lực không chênh lệch lớn như vậy, Lục Nguyên lấy chiêu thức miên miên mật mật hòa hoãn lực xung kích cực mạnh của thiên mệnh kiếm đạo, dễ dàng phá một kiếm.

    - Võ Sinh Đế Tử, lần này chết là ngươi.

    - Vậy sao?

    Võ Sinh Đế Tử nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Thì ra đã đột phá đến hỗn động cảnh bát tầng, hền chi mạnh miệng dám nói vậy.

    Tuy nhiên, dù cho đột phá hỗn động cảnh bát tầng thì vẫn chết dưới thập cường chiến hộp của ta.

    Lúc trước ngươi chỉ tiếp kiếm đạo, tỏa đạo, thôn đạo của ta.

    Kiếm đạo bởi vì thiên phú kiếm đạo không có mà sinh ra biến đổi không ít.

    Thôn đạo bị ngươi phá.

    Tỏa đạo không thể một mình đối địch.

    Hôm nay để ngươi đón bảy đạo khác đi, để ngươi hiểu cái gì là thập cường võ đạo!

    Lục Nguyên cũng cười dài bảo:

    - Ngày hôm nay phải để ngươi biết cái gì gọi là chênh lệch.

    Ngươi cứ dùng hết thập cường võ đạo ra đi, dù dưới tình huống nào, ngươi dùng đạo võ học nào, ta tối đa năm chiêu là sẽ phá ngay.

    Lục Nguyên nói câu này hào khí can vân, nghe vào tai Võ Sinh Đế Tử thầm nhủ hắn quá ngông cuồng, nực cười, mơ phá được thập cường võ đạo của mình?

    Võ Sinh Đế Tử biến thập cường chiến hộp, phóng ra một lưỡi đao.

    - Thập cường võ đạo chi hùng bá đao pháp, đao pháp đi con đường hùng, bá.

    Lấy vô thượng bá khí chấn nhiếp lòng người.

    Lấy khí thế vô thượng hùng chặt đứt tất cả.

    Đây chính là Thập cường võ đạo chi hùng bá đao pháp.

    Đao pháp của gã mang theo thế quỷ khóc thần sâu mạnh chặt xuống Lục Nguyên.

    Đối với hùng bá đao pháp này Võ Sinh Đế Tử cực kỳ tự tin, bởi vì đó là tuyệt học của thập cường võ đạo, muốn trong mười chiêu phá hùng bá đao pháp, sao được chứ, ngoan ngoãn chờ mình chém giết đi.

    Ngay lúc này, kiếm của Lục Nguyên đã chiêu vào hùng bá đao pháp.

    Hùng bá đao pháp là hùng là bá, kiếm pháp của Lục Nguyên thì như mưa xuân không chỗ nào không lọt, như thủy ngân rơi xuống xâm nhập vào hùng bá đao pháp.

    Võ Sinh Đế Tử biến sắc mặt, gã vốn không để ý kiếm pháp của Lục Nguyên, bởi vì khi đó pháp lực của gã chiếm ưu thế áp đảo, đánh sao cũng thắng.

    Nay pháp lực của gã không có tính áp đảo nữa, mới biết kiếm pháp của Lục Nguyên rốt cuộc đáng sợ bao nhiêu.

    Pháp lực không chỗ nào không lọt, Võ Sinh Đế Tử không ngừng biến chiêu nhưng Lục Nguyên biến kiếm pháp càng nhanh.

    Đến chiêu thứ tư thì...

    Lục Nguyên quát dài:

    - Triệt thủ!

    Hùng bá đao của Võ Sinh Đế Tử rời khỏi tay, gã biến sắc mặt, có chuyện gì thế này?

    Lúc trước Lục Nguyên nói dù đối diện một đạo võ học nào đều sẽ phá trong vòng năm chiêu, gã cảm thấy Lục Nguyên hoàn toàn nói khoác, bây giờ xem ra không phải là khoác lác.

    Sao có thể chứ!

    Võ Sinh Đế Tử kinh sợ.

    Thật ra chân chính đánh thì Lục Nguyên muốn thắng không dễ như thế.

    Nhưng Võ Sinh Đế Tử mất nhiều hỗn độn, rớt xuống sơ kỳ hỗn động cảnh, đây là một điểm.

    Võ Sinh Đế Tử bởi vì trước đó mất quá nhiều, ngay cả thiên phú kiếm đạo, nhiều hỗn độn đều mất nên tâm tình nóng nảy.

    Vì vậy nên Lục Nguyên mới có thể trong bốn chiêu đã phá hùng bá đao pháp của Võ Sinh Đế Tử.

    Bốn chiêu phá hùng bá đao của Võ Sinh Đế Tử xong Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Thập cường võ đạo của ngươi chắc còn lại sáu đạo ta chưa tiếp xúc?

    Dùng hết đi, để ta xem cái ngươi gọi là thập cường võ đạo có bao nhiêu tác dụng, có một đạo nào đón được năm chiêu của ta mà bất bại không.

    Lục Nguyên thật sự muốn xem thập cường võ đạo, dù sao dó là tuyệt học của chủ võ cổ văn minh sáng tạo ra, không thể khinh thường.

    Lục Nguyên cuồng ngạo nói, tất nhiên Võ Sinh Đế Tử phải ứng chiến rồi.

    Võ Sinh Đế Tử bị bốn chiêu phá hùng bá đao pháp, tay vỗ, trong thập cường chiến hộp xuất hiện một cây gậy.

    Trong tay gã xuất hiện cây gậy có tên là bình thiên côn pháp.

    Bộ bình thiên côn pháp này được xưng là bình được hết tất cả, chủ võ cổ văn minh từng ở trong một kỷ nguyên đem côn này dạy cho một con khỉ và một con ngưu.

    Lúc đó con khỉ và ngưu đều bằng con này nổi danh đứng đầu đương thời.

    Bây giờ Võ Sinh Đế Tử dùng là bộ bình thiên côn pháp này, trong chiêu thức có bình thiên khí độ.

    Giờ thì Lục Nguyên tập trung tinh thần, nếu là bình thiên côn pháp thì dùng thiên chi kiếm đạo ứng đối đi.

    Lục Nguyên thi triển thiên kiếm ý, lấy thiên kiếm ý mênh mông vô tận ứng phó bình thiên côn pháp.

    Lấy thiên kiếm chiến bình thiên côn pháp!

    Bình thiên côn pháp đúng là rất tuyệt, nhưng Lục Nguyên lập tức phát hiện Võ Sinh Đế Tử không có hào hùng bình thiên, không thể hoàn mỹ dung nhập bình thiên côn pháp vào bản thân, vậy thì không bằng lấy thiên mệnh kiếm đạo còn có cơ hội hơn!

    Là cơ hội lớn nữa!

    Lục Nguyên không buông tay, thiên kiếm ý mênh mông!

    Mênh mông phát triển, lấy thiên đè ép bình thiên, chẳng qua bốn chiêu đơn giản đã khiến bình thiên côn pháp bị bại.

    Võ Sinh Đế Tử bị phá kiếm đạo, tỏa đạo, thôn đạo, đao đạo và côn đạo trong thập cường võ đạo.

    Hơn nữa hai cái sau bốn chiêu đã bị phá.

    Gã hét to:

    - Đáng ghét!

    Đáng ghét!

    Trong thập cường chiến hộp xuất hiện một thanh hồng anh thương.

    Thanh hồng anh thương có tên là vô hồi thương pháp.

    Võ Sinh Đế Tử giận điên vọt hướng Lục Nguyên đâm một thương, đây là vô hồi thương pháp mạnh nhất trong thập cường võ đạo.

    Lần này Võ Sinh Đế Tử dùng vô hồi thương pháp hợp với mối thù bị Lục Nguyên đoạt đi thiên phú kiếm đạo, khí tức hỗn độn, và bốn chiêu phá đao đạo, côn đạo.

    Tất cả buồn bực và giận dữ đều đặt trong một thương này, đây chính là chân chính của vô hồi thương đạo!

    Thương chi vô hồi!

    Lần này là thể hiện trình độ cao nhất trong đời Võ Sinh Đế Tử.

    Võ Sinh Đế Tử nổi giận gầm một tiếng:

    - Lục Nguyên, thua cho ta!

    Một thương như tia chớp chỉ hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên nhìn thấy một thương của Võ Sinh Đế Tử, hiểu rằng không bình thường, đối mặt vô hồi thương này mình phải dùng tín niệm kiếm, đúng rồi, Võ Sinh Đế Tử vô tận lửa giận hòa thành một thương thì hắn sẽ lấy vô thượng kiếm đạo kiên định tin tưởng tự sáng tạo ra hoàn toàn đánh bại gã.

    - Võ Sinh Đế Tử, thua cho ta!

    Lục Nguyên lấy ra tín niệm kiếm, như là tín niệm vô cùng kiên định tựa núi.

    Vô hồi thương pháp và tín niệm kiếm chiến đấu, lấy cương đối cương, lầy cường đấu cường, so ai với ai càng cường hơn.

    Vẫn là ở chiêu thứ tư, Võ Sinh Đế Tử thua.

    Cuộc chiến lấy cứng chọi cứng, lấy tín niệm đụng tín niệm, Võ Sinh Đế Tử đã thua mất.

    Thập cường võ đạo bây giờ đã phá sáu.

    Khi đạo thứ sáu thương đạo bị phá thì Võ Sinh Đế Tử đã mất đi niềm tin chiến thắng.

    Gã không dám tin, thương đạo vô hồi thương pháp mạnh nhất của gã vậy mà bị đánh bại!

    Võ Sinh Đế Tử đánh mất niềm tin dù vẫn dùng đạo thứ bảy phong đạo, tốc độ như gió nhưng lập tức bị Lục Nguyên phá ngay, chiêu này phá càng nhanh, chỉ ba chiêu thôi.

    Làm sao có thể!

    Làm sao có thể!

    Phong đạo chỉ chống ba chiêu liền thua.

    không, mình phải tự tin lên, Võ Sinh Đế Tử giơ tay đánh ra đạo thứ tám, vân đạo!

    Vân đạo chính là vô tướng đạo, vô số vân trong chiến trường, ngươi không biết chiêu thức của hắn đánh từ đâu tới, đây chính là vân đạo.

    Võ Sinh Đế Tử đánh ra Vân Tâm Khó Dò!

    Nhưng ngay lập tức chỉ một chiêu, Võ Sinh Đế Tử bị Lục Nguyên một kiếm đâm trúng vai.

    Sao có thể!

    Vân Tâm Khó Dò cũng bị phá hủy!

    Gã không biết rằng Lục Nguyên luyện lâu nhất là Vân Long thập biến, bản thân có vân thuộc tính, chơi Vân Tâm Khó Dò với hắn thì đúng là buồn cười.

    Lần này chỉ dùng một chiêu!

    Liền phá đạo thứ tám vân đạo.

    Đạo thứ chín là chỉ đạo.

    Võ Sinh Đế Tử thi triển ra một bộ quy thần chỉ tiểu xảo biến hóa đa đoan, chỉ vừa ra quỷ thần mạc châu.

    - Lục Nguyên, ngày hôm nay phải cho ngươi biết cái gì là biến hóa đa đoan quỷ thần chỉ!

    Quỷ thần chỉ của gã đánh ra, vô số biến đổi, Lục Nguyên thi triển vô số biến hóa.

    Trong quá trình xảo đấu xảo, chỉ tới chiêu thứ ba là phá quỷ thần chỉ của Võ Sinh Đế Tử.

    Đạo thứ mười là quyền đạo.

    Quyền đạo nặng về bá khí, Võ Sinh Đế Tử tập quyền đạo quyền chính là thương bá địa quyền.

    Đây vốn là bộ quyền chiêu đầy sát khí, nhưng bây giờ Võ Sinh Đế Tử đã bị Lục Nguyên đánh mất hết cả can đảm, chỉ một chiêu thôi thương bá địa quyền đã bị Lục Nguyên phá.

    Đến đây thì Võ Sinh Đế Tử luyện tập thập cường võ đạo kiếm đạo, đao đạo, thương đạo, quyền đạo, phong đạo, tỏa đạo, côn đạo, phong đạo, vân đạo, chỉ đạo, thôn đạo, mười đạo đều bị Lục Nguyên phá hết.

    Phá kiếm đạo là hấp thu thiên phú kiếm đạo phá, phá thôn đạo là lấy quy tắc vô tướng thôn phệ quyết phá.

    Phá tỏa đạo là nhân lúc pháp lực của Võ Sinh Đế Tử giảm thấp và giận điên mà phá.

    Phá đao đạo dùng bốn chiêu.

    Phá côn đạo dùng bốn chiêu.

    Phá thương đạo dùng bốn chiêu, phá phong đạo dùng ba chiêu.

    Phá vân đạo dùng một chiêu.

    Phá chỉ đạo dùng ba chiêu.

    Phá quyền đạo dùng một chiêu.

    Thập cường võ đạo tất cả bị phá.

    Võ Sinh Đế Tử ngã quỵ xuống đất, chỉ vào Lục Nguyên la:

    - Làm sao có thể!

    Làm sao có thể!

    Thập cường võ đạo của ta sao có thể bị phá sạch sẽ được!?

    Ngươi không phải con người!

    Ngươi là quỷ, là thần, ngươi tuyệt đối không phải con người, không có khả năng con người nào giống như ngươi!

    Chương 947-948: Gặp mặt Pháp Nhất Đế Tử

    Gã không cách nào tin điều mình đã trông thấy, vốn đối phương chỉ là hạ tiện Kiếm Môn thôi, sao có thể dễ dàng phá thập cường võ đạo của mình được!

    Lục Nguyên thổi thân kiếm, nói:

    - Mặc kệ ngươi có tin hay không, dù sao ta nhất định lấy đầu ngươi.

    Võ Sinh Đế Tử mặt quái dị hỏi:

    - Ngươi dám giết ta?

    Lục Nguyên biểu tình kỳ lạ hỏi lại:

    - Tại sao ta không dám giết ngươi?

    Võ Sinh Đế Tử biến sắc mặt, uy phong nổi lên:

    - Ta chính là võ cổ văn minh Võ Sinh Đế Tử, không phải người bình thường, ngươi mà dám giết ta?

    Ngươi giết ta thì Kiếm Môn khó tránh khỏi họa diệt môn.

    Vốn chỉ có ta giết ngươi thôi, ta không giết được ngươi cũng đành thôi, không đến phiên ngươi giết ta, đây là thiên lý, đây chính là đạo lý.

    Dường như gã hồi phục khỏi thảm bại, nói:

    - Ngươi yên tâm, lần này không giết chết ngươi, mà ta sẽ cho ngươi thời gian tu hành năm năm, đến khi đó ta lại đến giết ngươi, xem coi lúc ấy có thể giết ngươi hay không.

    Nếu vẫn không giết được ngươi thì lại tha mạng ngươi sống năm năm.

    Hay cho Võ Sinh Đế Tử vênh vao, giết người không thành còn không sợ bị giết ngược.

    Không sai, bởi vì gã là người có thân phận.

    Gã là Võ Sinh Đế Tử, là võ cổ văn minh đế tử.

    Lục Nguyên thì sao, chỉ là Kiếm Môn ti tiện mà thôi.

    Thân phận của hai người chênh lệch quá lớn.

    Cho nên chỉ cho phép gã giết Lục Nguyên, không cho hắn giết lại gã.

    Đây không chỉ là đạo lý của gã, còn là đạo lý của trung ương thiên triều.

    Tại trung ương thiên triều, chuyện như vậy không biết xảy ra bao nhiêu lần, mngwười bình thường đối mặt chuyện này chỉ có thể nhịn.

    Võ Sinh Đế Tử chính là chỉ điểm giang sơn, kích dương văn tự nhưng chợt phát hiện một thánh kiếm cực kỳ sắc bén, kiếm khí lãnh liệt đâm tới, kiếm quang sắc lạnh cỡ nào chứ.

    Võ Sinh Đế Tử cuối cùng còn muốn vùng vẫy nhưng lập tức thấy lưng mình.

    Con người thấy lưng mình chỉ có một lý do, đầu lìa khỏi thân!

    - Ngươi dám giết ta thật!

    Đây là câu cuối cùng trước khi chết của gã.

    Lục Nguyên hừ một tiếng, uy hiếp rõ ràng.

    Có gan rút kiếm muốn giết mình thì phải bị giết ngược lại, mặc kệ người đó có bối cảnh thông thiên gì, đây là nguyên tắc của Lục Nguyên.

    Nói trắng ra là cùng lắm thì lưu lạc thiên nhai, ai sợ ai?

    Ta tự cô kiếm hành thiên hạ lại như kha.

    Sống trên đời này chỉ cầu hai chữ sảng khoái.

    Sảng khoái sống, sảng khoái uống rượu, sáng khoái tự do, sảng khoái thoải mái!

    Ai khiến ta khó chịu ta sẽ khiến người đó khó chịu!

    Một kiếm chém chết Võ Sinh Đế Tử mới rồi thua mà còn vênh váo, Lục Nguyên thấy vô cùng sung sướng.

    Hắn bắt đầu thu gom chiến lợi phẩm.

    Chiến lợi phẩm của Võ Sinh Đế Tử không ít, khí tức hỗn độn trong hồ lô vẫn chưa dùng hết, kết tinh phòng ngự còn có ba cái, thượng phẩm linh thạch có ba trăm vạn, linh thú cấp truyền thuyết có hai trăm con, hơn xa hỗn động cảnh thập tầng bình thường.

    Hơn nữa quan trọng nhất không phải điều đó mà là bản thôn đạo phân cương.

    Dựa vào phân cương này, cộng thêm quy tắc chung của vô tướng thôn phệ quyết, Lục Nguyên tự tin lấy nó thôi ra vô tướng thôn phệ quyết con rồng thứ tư thôn lôi long.

    Chính vào lúc này, một giọng nói vang lên:

    - Không uổng là truyền nhân của kiếm cổ văn minh, không uổng là kẻ dùng kiếm, đều giống đám tiểu tử đó, tính tình thà chết không cúi đầu, chỉ bằng mình sảng khoái, ai phạm thì nâng tay chém, không tệ!

    Lục Nguyên nghe câu nói này thì bỗng uqya lại.

    Chỗ này rõ ràng vẫn là trong võ sinh không gian và kiếm chi không gian, người ngoài sao mà vào được?

    Người bình thường không có khả năng đi vào.

    Kết quả ngoái đầu liền thấy một người bình thường.

    Đây là một người cực kỳ bình thường.

    Lục Nguyên cảnh giác hỏi:

    - Ngươi là?

    Pháp Nhất Đế Tử lạnh nhạt nói:

    - Tiểu tử, đừng căng thẳng, ta là Pháp Nhất Đế Tử, có giao tình sâu với mấy tên kiếm cổ văn minh kỷ nguyên trước.

    Pháp Nhất Đế Tử!

    Lục Nguyên ngây ra, hắn có nghe qua tên này.

    Nghe nói Pháp Nhất Đế Tử là đứng đầu tất cả đế tử pháp cổ văn minh, hơn nữa nghe nói là cảnh giới phó chủ văn minh, thực lực không dưới phó chủ văn minh phong, dược, giản chi văn minh.

    Nhưng nói đi phải nói lại, con người này nếu là Pháp Nhất Đế Tử thì mình không cần đề phòng, đối mặt phó chủ văn minh thì mình đề phòng cũng có tác dụng không?

    Pháp Nhất Đế Tử nhàn nhạt nói:

    - Đánh chết Võ Sinh Đế Tử là rắc rối không nhỏ.

    Như vậy đi, ta giải quyết rắc rối này cho ngươi, ngươi đi nhà tranh của ta ở một thời gian, nghỉ ngơi một lúc.

    Trong pháp cổ văn minh, rất ít có việc gì Pháp Nhất Đế Tử xử lý không được.

    Trước mắt việc rắc rối đánh chết Võ Sinh Đế Tử đúng là việc siêu cấp lớn, nhưng đối với phó chủ văn minh như Pháp Nhất Đế Tử thì không tính lớn bao nhiêu.

    Gần nhất pháp cổ thế giới, thật là rất náo nhiệt.

    Mới bắt đầu là kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài, ba trăm năm mươi tinh anh, nhân tài đến từ các nơi văn minh, Vô Thượng Đại Giáo, tiến hành đặc huấn.

    Trong đặc huấn mười hàng đầu lại ra một người không lệ thuộc văn minh, khiến mọi người giật nảy mình.

    Lục Nguyên ngựa ô đến nay cái tên đã lưu truyền trong pháp cổ thế giới.

    Đương nhiên lan không xa lắm.

    Tuy nhiên lập truyền ra Nghiêm Thiên Pháp và Lục Nguyên quyết đấu.

    Nghiêm Thiên Pháp là cường giả tuổi trẻ nổi danh từ lâu trong pháp cổ thế giới, Nghiêm Thiên Pháp chủ động khiêu chiến Lục Nguyên đúng là khiến người kinh ngạc.

    Kết quả liền truyền tin tức Nghiêm Thiên Pháp khiêu chiến Lục Nguyên lý do là vì Kiếm Linh Đế Cơ.

    Còn lời đồn?

    Mọi người đều thổi phồng lên, có nói là Kiếm Linh Đế Cơ cùng Lục Nguyên đã đính chung thân, đương nhiên người bình thường sẽ không cho rằng là sự thật, đều là tin đồn mà thôi.

    Thật ra đây rất gần với sự thật, dù sao Lục Nguyên vốn không biết quy tắc của pháp cổ thế giới, đưa tặng chín con thiên tinh ngư, mà chín con thiên tinh ngư ý nghĩa là một đời một thế, thiên trường địa cửu.

    Nhưng mặc kệ sự thật là cái gì, Lục Nguyên vì đó mà nổi danh, toàn pháp cổ thế giới oanh động.

    Nghiêm Thiên Pháp, Lục Nguyên, Kiếm Linh Đế Cơ, còn có Phong Nhị Thập Tứ và mấy người khác mắt thấy một trận đấu đại loạn sắp bắt đầu.

    Hơn nữa trận đại loạn đấu này cực kỳ thú vị.

    Chính vào lúc này, có tin tức nổ tạc.

    Võ Sinh Đế Tử chết rồi, vị đế tử này rời khỏi pháp cổ thế giới trên đường bị một đám kẻ cướp tán tu Hắc Võng giết chết.

    Một đế tử chết không phải tin tức nhỏ, càng đừng nói là võ cổ văn minh đế tử.

    Việc này xảy ra bên cạnh pháp cổ thế giới, cho nên pháp cổ thế giới phải xon lỗi võ cổ văn minh, còn đưa lễ bồi thường.

    Chuyện này không biết sẽ dao động bao nhiêu nữa, cái đám tổ chức ẻ cướp tán tu Hắc Võng chắc chắn sẽ bị tiêu diệt.

    Mọi người đều chú ý dư âm việc này.

    Lúc này thì Pháp Nhất Đế Tử mang theo Lục Nguyên đi qua tầng tầng cám chế đến bên cạnh pháp cổ chi hà.

    Lục Nguyên phát hiện pháp cổ chi hà, nơi hắn từng tu hành, nước sông đã cạn khô.

    Pháp Nhất Đế Tử dẫn Lục Nguyên đi đến đầu nguồn pháp cổ chi hà.

    Chỗ đó sơn thế hiểm trở.

    Trong vô tận sơn thế trập trùng có một gian nhà tranh.

    Gian nhà tranh này cực kỳ đơn giản nhưng có mùi vị nhất ở bên trong, dường như là gian nhà độc nhất vô nhị, gian nhà tranh có mùi vị thiên địa duy nhất.

    Pháp Nhất Đế Tử mang Lục Nguyên đi vào trong nhà tranh.

    - Đây là bách chuyển thiên hồi vong ưu tửu, ngươi cũng uống đi?

    Pháp Nhất Đế Tử giơ tay lên, quăng tới một bình rượu, lúc Pháp Tiêu Đế Tử đến đâymang theo không ít loại rượu này.

    Lục Nguyên là người sảng khoái, đón lấy uống một hớp.

    Rượu vào bụng ban đầu là trăm chuyển ngàn hồi, nhưng lần hai thì thấy ưu sầu mất hết, đúng là mỹ tửu không tệ.

    Lục Nguyên lại liên tục uống vài ngụm:

    - Rượu ngon!

    - Rượu đương nhiên là ngon rồi.

    Pháp Nhất Đế Tử ngồi xuống, giơ tay lên:

    - Ngồi đi.

    Lục Nguyên gật đầu, học theo bộ dạng của Pháp Nhất Đế Tử, ngồi trên mặt đất.

    Pháp Nhất Đế Tử tùy tiện hỏi:

    - Phải rồi, hỏi ngươi một câu, tại sao lúc đó giết Võ Sinh Đế Tử, có phải là bởi vì tứ muội của ta?

    - Không phải.

    Lục Nguyên lắc đầu, nói:

    - Đây là ta thói quen kẻ chĩa binh khí vào ta, muốn tiêu diệt ta, vậy ta nhất định sẽ giết chết kẻ đó, mặc kệ sau lưng hắn có thế lực lớn bao nhiêu, mặc kệ có hậu quả lớn thế nào, ta phải giết chết, đây là nguyên tắc của ta.

    Đây không phải là ghê gớm gì, cùng lắm thì lưu lạc thiên nhai, ai sợ ai, ta vốn định lập tức rút khỏi Kiếm Môn để tránh ảnh hưởng người trong Kiếm Môn.

    Pháp Nhất Đế Tử hỏi:

    - Mặc kệ thế lực đối thủ thế nào, chỉ cầu một kiếm vấn thiên, một kiếm chém ân cừu?

    Lục Nguyên gật đầu, hớp ngụm rượu.

    Pháp Nhất Đế Tử cười to nói:

    - Không tệ, không tệ, giống hệt đám tiểu tử kỷ nguyên trước, kiếm giả thà gãy không cong, nếu cong thì sau này muốn đi tới khá khó khăn, đánh mất tinh thần dùng kiếm, còn dùng kiếm gì nữa.

    Ta thấy nhiều người Kiếm Môn ngươi cong rồi, khó được thấy một kiếm giả chân , ngày hôm nay rốt cuộc thấy một kiếm giả giống với mấy kỷ nguyên trước.

    Không đúng, ngươi so với họ còn cuồng lãng chút.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Chuyện này xử lý như thế nào?

    Hỏi là chuyện về Võ Sinh Đế Tử, nếu Pháp Nhất Đế Tử không có nắm chắc thì hắn thà tự mình gánh chịu, cùng lắm là liền rút khỏi Kiếm Môn, bỏ mạng thiên nhai.

    - Ngươi không cần lo, giết Võ Sinh Đế Tử không phải ngươi mà là tổ chức La Võng.

    Pháp Nhất Đế Tử mỉm cười nói:

    - Hơn nữa ta dùng nhân quả thiết tắc sửa đổi, bảo đảm không ai biết.

    Muốn trách thì chỉ trách Võ Sinh Đế Tử bình thường sợ chọc Pháp Thánh Đế Tử mặt mũi khó coi, nên không thông báo bất cứ ai.

    Một mình tiến đến giết người, khiến ta muốn che giấu cũng dễ dàng rất nhiều.

    - Lại nói đừng quá xem trọng Võ Sinh Đế Tử, chỉ là một đế tử bình thường không tới thế giới cảnh nữa là.

    Võ cổ văn minh đế tử có mấy trăm tên, hơn nữa ở kỷ nguyên này một chủ võ cổ văn minh có mấy trăm ngàn con trai, chỉ cần mặt mũi không mất rồi được lợi ích lớn, chủ võ cổ văn minh sao mà để ý một Võ Sinh Đế Tử không quan trọng gì chứ.

    - Hơn nữa coi như võ cổ văn minh giận dữ thì ta cũng gánh được, bởi vì thực lực hiện nay của ta đã gần chủ văn minh.

    Khi Pháp Nhất Đế Tử nói câu này thì có loại bá khí khó miêu tả, ta là duy nhất trong thiên địa.

    Lục Nguyên chấn động, không ngờ Pháp Nhất Đế Tử có thực lực gần với chủ văn minh.

    Chủ văn minh và phó chủ văn minh là khác nhau.

    Thực lực của chủ văn minh vượt xa phó chủ văn minh.

    Không ngờ thực lực của Pháp Nhất Đế Tử tới gần chủ văn minh, hèn chi tự tin như vậy.

    Kỳ nam tử duy nhất trên đời này quả nhiên có bá khí khó miêu tả.

    - Tốt, uống rượu!

    Pháp Nhất Đế Tử lạnh nhạt nói:

    - Thật ra ta kêu ngươi tới không có gì đặc biệt, chỉ vì hoài niệm mấy bằng hữu cũ thôi.

    Lục Nguyên cũng mở rộng phóng khoáng,Pháp Nhất Đế Tử đối ẩm.

    Nói đơn giản là hai người là bạn rượu.

    Bạn rượu tương tụ, không hỏi nhiều, không hỏi thị phi, chỉ cầu khoái ý, chỉ cầu tiêu dao, đây chính là bạn rượu.

    Uống mất nửa ngày, Pháp Nhất Đế Tử nói:

    - Tiểu bối Nghiêm Thiên Pháp này có chút thực lực, hắn tinh tu là lôi hệ pháp thuật, phối hợp lôi hệ văn tự, ngươi có thể ứng đối nhưng nếu có cần thì cứ tìm ta hỗ trợ.

    Coi như ta giúp bạn rượu.

    Nếu là lôi hệ pháp thuật dựa vào kiếm để phá, mình có tự tin lấy các kiếm phá các pháp thuật.

    Chẳng qua lôi hệ văn tự thật rắc rối, thôn mộc long có thể khắc phong hệ văn tự là bởi vì phong hệ văn tự chỉ nhanh thôi, không bá đạo.

    Lôi hệ văn tự thì nổi danh bá đạo, tuy lôi thuộc đại hệ mộc, nhưng thôn mộc long khắc chế không được lôi hệ văn tự, xem ra chỉ có thể luyện thôn lôi long.

    Lục Nguyên uống hết hớp rượu cuối cùng trong bình, ném bình đi, tìm một khoảnh đất duy nhất trong gian nhà tranh, bắt đầu tu hành.

    Quy tắc chung ở, phân cương thôn lôi long ở, nhưng muốn tìm đến cách luyện thôn lôi long thì không dễ.

    Vô tướng thôn phệ quyết là loại công pháp đỉnh cấp khó luyện thành, nếu không thì Lục Nguyên sớm đã luyện thành thôn kim long, đâu cần đợi bây giờ.

    Lục Nguyên tham khảo thôn đạo chủ võ cổ văn minh cải tạo qua, chủ võ cổ văn minh đúng là thiên tài, Lục Nguyên tham ngộ một lát rốt cuộc ngộ ra cách luyện thôn lôi long.

    Tuy nhiên, bây giờ cần tài liệu!

    Một khối tài liệu miễn dịch lôi hệ pháp thuật!

    Lục Nguyên không phải người gò bó, Pháp Nhất Đế Tử đã nói vậy thì hắn mở miệng nói.

    Pháp Nhất Đế Tử nghe xong tùy tay ném một khối tài liệu qua đây, Lục Nguyên nhận lậy xem, đây rõ ràng là tài liệu miễn dịch lôi hệ pháp thuật.

    Loại tài liệu này rất quý giá.

    Nhưng cố tình Pháp Nhất Đế Tử là gần với chủ văn minh, hơn nữa y vừa vặn có trong tay nên tùy ý đưa cho Lục Nguyên.

    Ài, ai kêu năm đó cùng mấy tên khốn kiếm cổ có giao tình sinh tử, hiếm khi xuất hiện một kiếm chủ chân chính kế thừa đạo nho khí vận thật sự của họ, nhiều ít cho chút mặt mũi.

    Được đến khối tài liệu hình bát giác, Lục Nguyên nuốt lấy, sau đó lập tức thấy đỉnh đầu phát hiện ảo ảnh, có một con lôi long xuất hiện, đó là lôi long sấm sét chớp lóe.

    Lục Nguyên thở ra hơi dài, rốt cuộc, thôn lôi long thành.

    Bảy con thôn phệ long, mình luyện thành thôn kim long, thôn mộc long, thôn lôi long.

    Lục Nguyên luyện thành thôn lôi long, rất là mong chờ uy lực của thôn lôi long.

    Nghiêm Thiên Pháp, hì hì, đến lúc đó chúng ta hãy đấu vậy.

    Lục Nguyên huấn luyện thành thôn lôi long, ngày tiếp theo tự do hưởng thụ thiên địa bên gian nhà tranh.

    Gian nhà tranh này cho người cảm giác nhàn nhã, Pháp Nhất Đế Tử không có dạy Lục Nguyên bất cứ thứ gì.

    Y vốn không định dạy Lục Nguyên cái gì, chẳng qua muốn tìm về một chút cảm giác năm đó cùng mấy tiểu tử uống rượu.

    Dần dần, ngày trôi qua.

    Mười một ngày sau, Lục Nguyên lên đường.

    Bởi vì bây giờ đếm thời gian thì giờ đã là ngày thứ mười bốn, hắn phải đi Thiên Đoạn phong, quyết đấu cùng Nghiêm Thiên Pháp.

    Từ biệt Pháp Nhất Đế Tử, Lục Nguyên bay hướng Thiên Đoạn phong, hắn sớm nghe ngóng chỗ của nó.

    Lục Nguyên ra đi, Pháp Nhất Đế Tử vẫn cầm bình rượu trong tay lắc lư.

    Y cười cười nói:

    - Mấy tên xấu xa, các ngươi chết trong kỷ nguyên trước sụp đổ, chết tiêu sái, muốn lấy thân phận chủ văn minh, phó chủ văn minh đấu với trời, kết quả muốn đặt thứ đó ở chỗ ta, nhiều năm như vậy vẫn không tìm ra người thích hợp.

    Chương 949-950: Bị vây hãm

    - Lục Nguyên này tính tình gần như giống hệt mấy tên xấu xa các ngươi, chắc có khả năng kế thừa thứ đó, tính tình tốt hơn tiểu tử Kiếm Chi Tử rất nhiều.

    - Tuy nhiên, sau này tiểu tư có học giống các ngươi, đấu với trời không?

    Sao ta cảm thấy rất có thể, nhưng đấu với trời chỉ có một con đường chết, đúng là hết nói, dùng kiếm đều là đồ khốn!

    Ngày thứ mười lăm rốt cuộc đến rồi.

    Ngày thứ mười lăm là ngày lập hạ.

    Đấu chỉ đông nam, duy vi lập hạ, vạn vật đến cùng lớn lên, cho nên tên là lập hạ.

    Ngày hôm nay ve kêu, giun ra, vương qua sinh, khổ thái tú.

    Thật ra hôm nay là một tiết nhật pháp cổ thế giới, ngày này tên gọi là ngày lập hạ chiến đấu, đó là có ý gì?

    Ngày hôm nay các gia trưởng pháp cổ thế giới mang theo đám con nít mới thành niên tiến hành thực tập chiến đấu, để thiếu niên thích ứng chiến đấu, ở trung ương thiên triều thực lực trên tất cả, không học chiến đấu không được.

    Mỗi năm ngày lập hạ chiến đấu đều cực kỳ náo nhiệt.

    Người dưới hai mươi tuổi đều có gia trưởng hoặc sư trưởng dẫn dắt tiến hành thực tập chiến đấu.

    Mỗi một năm đều là tiết nhật không nhỏ.

    Nhưng ngày hôm nay, mọi thứ thay đổi.

    Gần như tất cả sư trưởng đều không có tâm tình mang hậu bối làm ngày lập hạ chiến đấu, mà sửa thành đến Thiên Đoạn phong xem chiến đấu.

    Đây là Nghiêm Thiên Pháp ra tay, Nghiêm Thiên Pháp là người trẻ tuổi rất nổi tiếng.

    Lục Nguyên cũng là ngựa ô mới nổi gần đây, hai người giao đấu khá đặc sắc.

    Vậy nên ngày lập hạ chiến đấu bị bỏ lại, ở đây quan sát chiến đấu chọc tập.

    Cho nên trên Thiên Đoạn phong mới bắt đầu đã tràn đầy người.

    Thiên Đoạn phong, vừa nghe thì hiểm trở nhưng thật ra không hiểm bao nhiêu.

    Thiên Đoạn phong không quá cao, khá là hẹp dài, đặc biệt dùng để chiến đấu.

    Bây giờ trời mới sáng ở bên cạnh Thiên Đoạn phong đều đầy người.

    Các phương các nơi pháp cổ thế giới.

    Ở tận cùng Thiên Đoạn phong có một bóng người đang ngồi, bóng dáng ấy như tảng đá ngàn năm vẫn ngồi đó, mà không chỉ là đá ngàn năm thôi, khí thế người này to lớn, dần chuyển hướng phi nhân.

    Phi nhân là khí chết thế giới cảnh.

    Người này hiển nhiên đang chuyển hoán, dù chưa đến thế giới cảnh nhưng thực lực cao sâu khó dò.

    Gã yên tĩnh ngồi, có vị như kháng trời.

    Trời sập, gã không sụp.

    Mọi người cố gắng nhìn qua, rốt cuộc thấy rõ ràng, người đó mặc áo choàng xanh, mặt mũi có uy nghiêm, chính là một trong người thừa kế người Nghiêm gia, một trong lãnh tụ tuổi trẻ pháp cổ thế giới, Nghiêm Thiên Pháp.

    Nghiêm Thiên Pháp đã đến.

    Hơn nữa trời chưa sáng gã đã ngồi trên Thiên Đoạn phong.

    - Chắc đó là Nghiêm Thiên Pháp?

    Pháp cổ thế giới rất lớn, tuy Nghiêm Thiên Pháp nổi tiếng như cồn nhưng có không ít người không biết mặt gã, giờ coi như kiến thức rồi.

    - Không sai, đó chắc là Nghiêm Thiên Pháp, nghe nói là một kỳ tài.

    Nghe nói lúc hắn ngộ ra thiên địa pháp tắc thứ nhất chỉ mới mười tuổi, không chỉ vậy, hắn từng ở hai mươi tuổi ngày lập hạ chiến đấu thì tiêu diệt tổ chức băng cướp tán tu Hắc Nha, rồi liên tục lập chiến tích.

    Nghe nói bây giờ hắn có thể hoàn mỹ phát ra pháp thuật cấp thế giới, bị định làm người thừa kế tương lai của người Nghiêm gia.

    Nghe nói người Nghiêm gia trọng điểm bồi dưỡng hắn.

    - Lục đại gia tộc người Nghiêm gia trọng điểm bồi dưỡng, tiểu tử này về sau tiềm lực không thể đo lường đây.

    - Đúng thế, hơn nữa nghe nói hắn vì lần quyết chiến này còn tập trung tu hành, do lão cổ đổng người Nghiêm gia đích thân chỉ điểm.

    - Lão cổ đổng người Nghiêm gia, trời ạ, do đám lão cổ đổng đích thân chỉ điểm thì bây giờ thực lực của hắn mạnh cỡ nào!

    - Đúng là siêu cường!

    - Xem ra lần này ngựa ô Lục Nguyên sẽ tiêu đời trong tay Nghiêm Thiên Pháp.

    - Tất nhiên, không nhìn xuất thân.

    Nghiêm Thiên Pháp xuất thân là gì?

    Lục Nguyên là cái gì?

    - Ta thấy chưa chắc đâu.

    Lục Nguyên xuất thân từ một Vô Thượng Đại Giáo không quan trọng, lăn lộn đến đẳng cấp này thiên phú sẽ càng cao, nói không chừng Lục Nguyên thắng đấy.

    Có người không phục cho rằng Lục Nguyên có khả năng thắng.

    Cơ bản cho rằng Nghiêm Thiên Pháp thắng chiếm đa số, số ít ngược lại cho rằng Lục Nguyên thắng.

    Chính lúc này, có đoàn người rầm rộ tới, là người người Nghiêm gia tiến đến.

    Người Nghiêm gia đến cũng là lẽ tất nhiên, dưới tình huống này mà không thahyas người Nghiêm gia mới là quái.

    Người Nghiêm gia đến rồi không nói nhiều lời, không khích lệ cổ vũ gì.

    Trong mắt họ, Nghiêm Thiên Pháp thắng Lục Nguyên là tất nhiên, không cần cổ vũ cái gì.

    Chính lúc này, lại có đoàn người đến, hàng người không phải đơn độc đến mà tới mấy chục người một chỗ, trong đó có một người Lục Nguyên biết, chính là Tống Xung Minh.

    Bên cạnh có người kêu lên:

    - Ủa, trong lục đại gia tộc người Tống gia đến kìa.

    Người Tống gia đến.

    Chờ một lát lại một đội rầm rộ đến, trong đội này có hai người Lục Nguyên biết, một là Đường Tùng, một là muội muội của gã, Đường Uyển Nhi, là trước khi vào pháp cổ thế giới đã quen biết, hiển nhiên chính là đứng hàng đầu lục đại gia tộc, người Đường gia.

    Người Đường gia mới đến thì người Thượng Quan gia cũng tới, trong đội Thượng Quan gia có Thượng Quan Đình mà Lục Nguyên quen biết.

    Chốc lát, trong lục đại gia tộc Lữ gia, Vu gia dắt tay nhau đến.

    Lữ gia và Vu gia có quan hệ thân thiết.

    Cơ bản lục đại gia tộc chia làm hai phái, Tống gia, Đường gia, Thượng Quan gia là một phái, ba gia tộc Nghiêm gia, Lữ gia, Vu gia là một phái, hình thành cân bằng kỳ diệu.

    - Tống gia, Đường gia, Thượng Quan gia, Nghiêm gia, Lữ gia, Vu gia trong lục đại gia tộc đều tới hết, lần này quy mô lớn qua, người lục đại gia tộc đông đủ cả.

    - Đúng vậy, thật khó tưởng tượng.

    Mới bắt đầu cho rằng cuộc chiến của Nghiêm Thiên Pháp, Lục Nguyên tuy oanh động nhưng không ngờ người của lục đại gia tộc cùng có mặt.

    Sau lưng điều này ẩn chứa nội tình gì chúng ta không biết nhỉ?

    Mọi người đều xôn xao, thật ra không hề phức tạp, Nghiêm Thiên Pháp là nhân vật trẻ tuổi xuất sắc nhất lục đại gia tộc, bình thường gã ít khi lộ ra bản lĩnh thật sự.

    Lần này có người cho rằng gã sẽ dùng nhiều vài phần bản lĩnh, cho nên mấy gia tộc đều đến quan sát.

    Đối với các gia tộc thì đối thủ tương lai người Nghiêm gia phải nghiêm túc quan sát.

    Còn về Đường gia, Tống gia và Thượng Quan gia thì còn có chút ý định, Lục Nguyên biểu hiện bao nhiêu thực lực họ sẽ dùng thái độ gì lôi kéo, điều này cần phải nghiên cuứ kỹ.

    Lúc này lại có hàng người mấy trăm người tiến đến, do Pháp Tiêu Đế Tử dẫn dắt, là mấy nhân vật trong kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài, trong đó đa số đến xem kịch vui.

    Tốt xấu gì có cùng Nghiêm Thiên Pháp, Lục Nguyên cùng huấn luyện, nay hai người họ muốn quyết đấu cao thấp thì tất nhiên phải đến xem rồi.

    Trong đó biểu tình của Phong Nhị Thập Tứ là lạnh lùng nhất, gã cũng muốn truy đuổi Kiếm Linh Đế Cơ, dù là Nghiêm Thiên Pháp hay Lục Nguyên đều là đối thủ của gã.

    Qua một lát, lại có người đến.

    Đến chính là Pháp Thánh Đế Tử.

    Pháp Thánh Đế Tử long hành hổ bộ, mang theo uy nghiêm cai quản một phương thế giới, là rồng trong người, thánh trong người.

    Gã ngồi đó, biểu tình lạnh băng.

    Qua một lát đến Pháp Hoàng Đế Tử tới.

    Pháp Hoàng Đế Tử là kẻ mặt để chùm râu, lộ uy nghiêm hoàng giả, toàn thân khí thế hoàng giả xông lên tầng mây.

    Hai đế tử Pháp Hoàng Đế Tử, Pháp Thánh Đế Tử bình thường hay kịch nhau, đều là thống lĩnh một phương thế giới gần nửa quyền to.

    Pháp Thánh Đế Tử không lạnh không nóng hỏi một tiếng:

    - Tam đệ cũng đến rồi, hơi sớm nhỉ?

    - Nhị ca đến càng sớm.

    Pháp Hoàng Đế Tử không chút sợ hĩa, mhai người đều là cảnh giới thiên tôn đứng đỉnh cao.

    - Hai ngươi đến không sớm.

    Pháp Thánh Đế Tử và Pháp Hoàng Đế Tử kịch nhau sắp thăng cấp thì một giọng nói lạnh nhạt vang lên.

    Hai đế tử tay nắm quyền to cùng nghiêng đầu nhìn, ở đó có một người áo trắng đang nằm.

    - Đại ca!

    Không sai, người áo trắng chính là Pháp Nhất Đế Tử.

    Pháp Nhất Đế Tử rất ít lộ mặt, nhưng dù người khác không nhận biết thì Pháp Thánh Đế Tử và Pháp Hoàng Đế Tử không khả năng không nhận ra.

    Hai vị đế tử lấy làm lạ, đại ca đã đến phó chủ văn minh, nghe nói có khả trùng kích chủ văn minh sao lại đi ra?

    Hơn nữa còn đến xem kịch vui này.

    Nên biết trận tỷ thí này đặt ở những người khác coi như oanh động, nhưng đối với Pháp Nhất Đế Tử trùng kích chủ văn minh thì nhỏ đến cỡ bọt nước.

    Pháp Nhất Đế Tử trong quá trình xông chủ văn minh bị kẹt lại, nếu đã kẹt thì đi ra giải sầu thôi, vừa lúc Lục Nguyên là người y chú ý, mấy lão bằng hữu giao đồ cho y bảo quản cũng nên tìm kiếm giả truyền đi, cho nên y tùy tiện đến xem.

    Sự việc có khi rất đơn giản, không cần nghĩ quá phức tạp.

    Pháp Nhất Đế Tử lộ mặt đánh gãy Pháp Thánh Đế Tử và Pháp Hoàng Đế Tử cãi lộn.

    Hai đế tử không gây gỗ nữa, đều đoán mục đích Pháp Nhất Đế Tử đến.

    Lục đại gia tộc ở một bên cũng nhận ra Pháp Nhất Đế Tử, thấy y xuất hiện cùng ngây như phỗng, đây chính là đại nhân vật.

    Chính lúc này, có tiên nhạc vang lên.

    Tiên nhạc vang như đặt mình vào tiên giới, có mùi hương kỳ lạ tản ra, tiên hao từ không trung bày xuống.

    Trên trời có một liễn cưỡi mây tới, chính là chức vân vân liễn, dành cho Thương Vân Đế Phi của chủ pháp cổ văn minh ngồi.

    Thấy là đế phi giáng lâm thì Pháp Nhất Đế Tử, Pháp Thánh Đế Tử, Pháp Hoàng Đế Tử cùng thi lễ.

    Không thể không làm vậy, Thương Vân Đế Phi là trưởng bối của họ, bà còn là mẹ ruột của Pháp Nhất Đế Tử.

    Không sai, Thương Vân Đế Phi chính là mẹ ruột của Kiếm Linh Đế Cơ.

    - Thương Vân Đế Phi đến!

    - Trời ạ, không ngờ Thương Vân Đế Phi cũng đến!

    - Tới bây giờ đến rất nhiều người, Nghiêm gia, Tống gia, Đường gia, Lữ gia, Vu gia, Thượng Quan gia trong lục đại gia tộc, rồi còn Pháp Thánh Đế Tử, Pháp Hoàng Đế Tử, thậm chí là Pháp Nhất Đế Tử cũng tới.

    - Bây giờ có cả Thương Vân Đế Phi đến!

    - Trời ạ, cuộc quyết chiến của Nghiêm Thiên Pháp và Lục Nguyên rốt cuộc là sao vậy, nhiều người đến xem quá!

    - Đúng vậy, quá nhiều đại nhân vật, ta nhìn hoa mắt luôn, không ngờ nhiều đại nhân vật đến thế!

    Trong chức vân vân liễn truyền đến giọng của Thương Vân Đế Phi:

    - Lần này trên Thiên Đoạn phong, nếu ai thắng thì bổn cung có một mặt đồng tâm bội sẽ giao cho người đó.

    Thanh âm vừa thanh vừa giòn, có chút mềm mại, đồng tâm bội trong miệng bà có hai cái, một là cho con gái, giờ lấy ra cái kia.

    Các phương thế lưng khẽ thì thầm:

    - Thương Vân Đế Phi đưa ra đồng tâm bội, xem ra Thương Vân Đế Phi đang chọn nữ tế rồi.

    - Đúng vậy, có chút giống.

    - Ha ha, cuộc chiến này ai thắng có khả năng rất lớn làm nữ tế của Thương Vân Đế Phi, cưới được Kiếm Linh Đế Cơ.

    - Đúng thế!

    Bàn tán xôn xao, trên Thiên Đoạn phong, Nghiêm Thiên Pháp nhắm mắt như tảng đá thì hơi giương mắt nhìn, thầm nghĩ, xem ra lựa chọn Lục Nguyên là đối thủ quá đúng, vốn không có chút cơ hội, lần này mình biểu hiện tốt chút sẽ có cơ hội đón mỹ nhân về.

    Các phương đều đã đến nơi.

    Nghiêm Thiên Pháp cũng ở trên Thiên Đoạn phong chờ rất lâu.

    Nhưng bây giờ vấn đề là Lục Nguyên vẫn không xuất hiện.

    Thời gian trôi qua, dần đến giữa trưa, mặt trời kéo rất dài mà Lục Nguyên vẫn chưa có mặt.

    - Sao Lục Nguyên chưa ra vậy?

    Không lẽ sợ Nghiêm Thiên Pháp nên không dám ứng chiến?

    - Chắc không đâu, nói từ lý trí thì Lục Nguyên không dám không ứng chiến.

    - Hừ, vậy là ngươi không hỏi thăm danh hiệu của Nghiêm sư huynh rồi.

    Nghiêm sư huynh có danh hiệu là Lôi Thần, ai từng đấu với hắn thì tình trạng khủng bố, so với sét đánh trúng người phàm càng đáng sợ hơn nhiều.

    - Nhưng ta vẫn không tin Lục Nguyên không dám tới.

    Mới bắt đầu đa số người không tin Lục Nguyên không dám tới, nhưng thời gian trôi qua, nửa buổi chiều rồi mà Lục Nguyên chưa có mặt, khiến người ngẫm nghĩ.

    Pháp Nhất Đế Tử chắp tay sau lưng lấy làm kỳ, Lục Nguyên xuất phát còn sớm hơn mình mà.

    Dù Lục Nguyên tốc độ không nhanh bằng mình nhưng trễ tới đâu cũng không khả năng bây giờ chưa đến.

    Pháp Nhất Đế Tử là tu vi gì?

    Thần niệm quét qua xuyên thời không lập tức hiểu là xảy ra chuyện gì.

    Thì ra là thế, Pháp Nhất Đế Tử mỉm cười, không quan tâm nữa.

    Không sai, Lục Nguyên đúng là đang gặp rắc rối, nhưng những cửa ải đó phải Lục Nguyên tự mình vượt qua, nếu không qua được thì hắn không có bản lĩnh, muốn thành người truyền thừa của kiếm cổ văn minh phải là yêu nghiệt, tư chất bình thường dễ dàng bị trung ương thiên triều này tiêu diệt.

    Pháp Nhất Đế Tử không nhúng tay vào mấy chuyện đó.

    Pháp Thánh Đế Tử thì không thể bỏ mặc được, gã dặn Liễu Như Mi bên cạnh.

    Pháp Hoàng Đế Tử cũng sai người bên cạnh.

    Bây giờ Lục NGuyên trải qua một việc rất quan trọng.

    Chuyện là thế này, rời khỏi gian nhà tranh của Pháp Nhất Đế Tử, trước tiên Lục Nguyên đi nơi mình thường cư ngụ rồi phát hiện không thích hợp, có người âm thầm theo dõi định giết hắn, khi phát hiện đã muộn, lập tức trong bóng đêm có người giết ra.

    Mới đầu đối thủ là hỗn động cảnh thập tầng, Lục Nguyên lập tức bỏ chạy.

    Có thuấn di thêm vào truyền tống phù, nếu không dùng một số tuyệt kỹ đặc biệt của hỗn động cảnh thập tầng muốn bắt hắn không phải dễ.

    Kết quả trong chốc lát thì Lục Nguyên hoảng, chuyện không đơn giản như vậy, trong kẻ địch còn có thế giới cảnh.

    Không chút nghi ngờ, đối mặt người thế giới cảnh thì Lục Nguyên bó tay, hoàn toàn không là đối thủ.

    Vốn cho rằng tiêu đời, kết quả lúc này xuất hiện một người thế giới cảnh khác cùng với người thế giới cảnh trước đấu nhau.

    Rồi tiếp theo Lục Nguyên phát hiện thế cục hỗn loạn.

    Cục diện cực kỳ loạn!

    Nói đơn giản có một đám người muốn bắt hắn, một đám người muốn bảo vệ hắn.

    Nhóm người muốn bắt hắn thực lực cường chút, nhóm người muốn bảo vệ hắn thì thực lực yếu chút.

    Hai bên đều xuất động sơ kỳ thế giới cảnh, đánh thành đống rối nùi, Lục Nguyên ở trong hỗn loạn bỏ trốn.

    Không trốn không được!

    Thực lực của đối thủ quá mạnh, có thể không trốn ư?

    Thật ra Lục Nguyên dần thấy ra muốn bảo vệ hắn chắc là người của Pháp Thánh Đế Tử, muốn diệt hắn e rằng là người Pháp Hoàng Đế Tử và người Nghiêm gia.

    Tình hình chân thật chính là vậy.

    Từ đầu tới đuôi Pháp Hoàng Đế Tử và người Nghiêm gia chưa từng nghĩ để Lục Nguyên, Nghiêm Thiên Pháp chân chính giao đấu, cho nên các đường sắp đặt.

    Pháp Thánh Đế Tử không phải bình thường, tất nhiên phái nhân vật các đường đấu với hai nhóm Pháp Hoàng Đế Tử và người Nghiêm gia.

    Bởi vì là ám đấu, không tiện ra nhân vật thực lực quá cao, nên tối đa chỉ ra thế giới cảnh nhị tầng mà thôi.

    Chương 951-952: Lục Nguyên tới

    Ba bên lấy Lục Nguyên làm trung tâm đại hỗn chiến, đây là vì sao hắn vẫn chưa xuất hiện tại Thiên Đoạn phong.

    Trong tầng tầng giết chóc, giữ mạng đã không tệ chứ đừng nói là đi Thiên Đoạn phong.

    Người Nghiêm gia, hay cho người Nghiêm gia vô sỉ, bắt đầu là mời Võ Sinh Đế Tử giết mình, đợi gã chết rồi thì lập tức dẫn động tầng tầng kiếp sát.

    Lại còn Pháp Hoàng Đế Tử, tuy chưa thấy qua người này nhưng mình sẽ nhớ kỹ tên này, kẻ truy giết mình.

    Thuấn di!

    Truyền tống phù!

    Tàng kiếm ý!

    Lục Nguyên không ngừng sử dụng hai cái!

    Trong cuộc chiến lần này, mấy lần đấu với cao thủ thế giới cảnh, tuy thường mấy chiêu liền gặp nguy hiểm tính mạng, nhưng dưới tình huống này vẫn sống được thì về sau có tác dụng lớn cho Lục Nguyên trưởng thành, khó mà tưởng tượng, dù gì đấu với siêu cấp cao thủ mà không chết đã là tài phú to lớn rồi.

    Bên Thiên Đoạn phong.

    Mọi người vẫn đang chờ bắt đầu trận quyết đấu, những vẫn chưa mở màn được, có không ít người đã rút đi, bởi vì giờ đã là trăng sao đầy trời.

    Trong chức vân vân liễn truyền đến giọng nói:

    - Bây giờ đã quá muộn, trong một nén hương nếu Lục Nguyên còn chưa đến thì tính hắn thua.

    Một nén hương!

    Thời gian đang trôi qua.

    Một nén hương không tính dài.

    Rất nhanh, nhang đốt đến tận cùng.

    Xem ra lần này phải chúc mừng Nghiêm Thiên Pháp thắng rồi.

    Nghiêm Thiên Pháp cười khẽ, tất nhiên gã biết người Nghiêm gia dùng thủ đoan, nhưng gã không cho rằng người Nghiêm gia làm vậy không tốt, chỉ cần đạt thành mục tiêu, dùng thủ đoạn gì chẳng được?

    Đây là câu cách ngôn của Nghiêm Thiên Pháp, phong cách của người Nghiêm gia.

    - Xem ra Nghiêm Thiên Pháp không chiến mà thắng rồi.

    - Cái tên Lục Nguyên đó quả nhiên không dám ứng chiến.

    Nhang rất nhanh đốt hết, rốt cuộc, một bóng áo xanh xuất hiện trong sân.

    Bóng áo xanh bay không quá nhanh, lúc đáp xuống Thiên Đoạn phong thì lảo đảo.

    Một ngày này trên Thiên Đoạn phong chỉ có mình Nghiêm Thiên Pháp, nay rốt cuộc xuất hiện người thứ hai.

    Bóng áo xanh!

    Không lẽ là Lục Nguyên?

    Mọi người lập tức nhìn sang, phát hiện người tới áo xanh rách rưới, mặt trên có không ít vết máu, khuôn mặt đầy mỏi mệt, xem ra chính là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đã bị thương, toàn thân đẫm máu, pháp lực tiêu hao khá nhiều.

    Lục Nguyên đến, nhưng không phải trong trạng thái bình thường mà bị thương, pháp lực tiêu hao nghiêm trọng.

    - Ủa, sao Lục Nguyên bị thương?

    - Còn tiêu hao pháp lực nghiêm trọng như vậy, không lẽ có người truy sát hắn?

    - Hền chi hắn không xuất hiện, hóa ra bị người truy giết à.

    - Ta nói rồi mà, sao Lục Nguyên không dám tới chứ?

    - Hì hì, chắc chắn là người Nghiêm gia.

    - Đừng nói tên ra, coi chừng người Nghiêm gia tìm ngươi trả thù bây giờ.

    Người Nghiêm gia là một trong lục đại gia tộc pháp cổ thế giới đấy.

    - Sợ cái gì, lão tử chỉ có một mạng, người Nghiêm gia muốn lấy thì tùy tiện.

    Hiển nhiên đây là người không sợ chết.

    - Hừ, ta còn tưởng Nghiêm Thiên Pháp của người Nghiêm gia là nhân vật gì giỏi lắm, hóa ra là vậy thôi, trước khi quyết chiến công bình sai người truy sát đối thủ, đúng là tiểu nhân vô sỉ.

    - Đúng, đúng thế.

    - Người Nghiêm gia chỉ là thế thôi.

    - Nhưng trận chiến này e rằng Lục Nguyên sẽ thua mất.

    Hắn bị thương, pháp lực tiêu hao trầm trọng, vốn hắn đã không là đối thủ của Nghiêm Thiên Pháp rồi, nay e rằng càng không là gì.

    Một đám người bàn tán, hiển nhiên kêu oan cho trận chiến, nhưng thấy oan thì sao chứ, cuộc chiến vẫn phải tiến hành.

    Đây tuyệt đối là trận chiến không công bình.

    Lúc này, gia chủ người Nghiêm gia Nghiêm Cảm Tiếu, nhân vật phong vân từng tung hoành một thời gật gù.

    Thật ra trong lòng Nghiêm Cảm Tiếu cực kỳ chấn kinh, gã xuất động rất nhiều người, bên Pháp Hoàng Đế Tử cũng ra nhiều người, đương nhiên gã biết Pháp Thánh Đế Tử cũng ra nhiều người lắm, ba bên đều ra không ít người.

    Nhưng người Nghiêm gia và Pháp Hoàng Đế Tử liên kết thế lực lớn hơn Pháp Thánh Đế Tử, cho nên lần này có rất nhiều tất sát tuyệt sát, không ngờ rằng nhiều tất sát tuyệt sát như vậy đều bị Lục Nguyên tránh được trốn thoát.

    Nghiêm Cảm Tiếu biết những tuyệt sát này đáng sợ cỡ nào, dù là Nghiêm Thiên Pháp, thậm chí Phong Nhị Thập Tứ xưng hùng về tốc độ đối mặt những kiếp sát đó e rằng chỉ có thể chết uổng mạng, khó mà sống sót.

    Bây giờ Lục Nguyên đã trốn thoát.

    Lục Nguyên trơn trượt cỡ nào chứ!

    Đừng xem thường giỏi trốn, trốn cũng có bản lĩnh, là môn bản lĩnh khá lớn!

    Nghiêm Cảm Tiếu vuốt râu mình, tiểu tử này tiềm lực cực kỳ kinh người.

    Đáng tiếc, lần này dù hắn có tiềm lực kinh người cỡ nào cũng sẽ thua thôi.

    Nghiêm Thiên Pháp chính là trải qua lão tổ tông đặc huấn, lão tổ tông là cấp bậc phó chủ văn minh.

    Còn Lục Nguyên có thể trải qua loại huấn luyện gì chứ?

    Còn bị thương không nhẹ, máu nhuộm áo xanh, pháp lực tiêu hao rất nhiều chỉ còn năm phần, trạng thái như vậy muốn đấu với Nghiêm Thiên Pháp là thua chắc rồi.

    Pháp Thánh Đế Tử muốn kêu ngừng, nhưng Lục Nguyên và Nghiêm Thiên Pháp ở mười lăm ngày trước đã ký quyết chiến văn thư.

    Một khi ký kết quyết chiến văn thư thì không cách nào sửa đây.

    Đây tuyệt đối là cuộc chiến không công bình vẫn phải tiếp tục tiến hành, thêm nữa lập tức bắt đầu.

    Không công bằng, không công bằng.

    Bắt đầu chỉ có một hai tiếng, sau thanh âm ngày càng lớn.

    Thật là cuộc chiến rất không công bằng.

    Lục Nguyên bị thương không nhẹ, pháp lực tiêu hao đến chỉ còn năm phần, thế mà phải đối mặt Nghiêm Thiên Pháp.

    Sau đó người cảm thấy không công bình ngày càng nhiều.

    - Không công bình!

    Không công bình!

    Từng tiếng kêu hòa thành một.

    Gia chủ người Nghiêm gia Nghiêm Cảm Tiếu đương nhiên không để ý đám người đó nói gì, gia chủ người Nghiêm gia làm sao thèm để ý bêu danh một thời.

    Kiêu hùng vì đạt được mục đích là không từ thủ đoạn, bêu danh với ta như mây bay.

    Gia chủ tống gia Tống Đế Vương tặc lưỡi nói:

    - Da mặt Nghiêm Cảm Tiếu vẫn dày như trước, các ngươi đó, học hỏi đi.

    Nói là học hỏi nhưng thanh âm hơi lớn, đây là đang tát mặt Nghiêm Cảm Tiếu.

    Tuy nhiên Nghiêm Cảm Tiếu đâu thèm để ý, mặt kệ gã cười giễu.

    Trong chức vân vân liễn không phát ra thanh âm nào cả.

    Trong tiếng rống không công bình, Lục Nguyên yên tĩnh đứng trên Thiên Đoạn phong.

    - Ta đến rồi, xem ra không muộn.

    Nghiêm Thiên Pháp gật đầu nói:

    - Ngươi không muộn, đáng tiếc chỉ có nước thua.

    Không sai, bốn phía gào thét không công bình chẳng hề ảnh hưởng Nghiêm Thiên Pháp.

    Bên cạnh tiếng gào quá phiền phức, nhưng chiến đấu là thế đấy, không từ thủ đoạn, chiến thắng đối thủ, điều này rất đơn giản.

    Dùng thủ đoạn gì thì có sao nào?

    Hơn nữa, Nghiêm Thiên Pháp nhếch môi nở nụ cười lạnh băng.

    Lục Nguyên đến càng tốt.

    Lục Nguyên không đến thì gã đúng là cũng thắng, không chiến mà thắng thì không tệ.

    Nhưng mà, Lục Nguyên đến, tự tay đánh bại hắn khiến Kiếm Linh Đế Cơ biết Lục Nguyên mà nàng thích là hạng bất tài mới là chuyện càng sung sướng.

    Nghiêm Thiên Pháp nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Có thể bắt đầu chưa?

    Thời gian một ngày sắp trôi qua.

    Dưới tình huống bình thường, bây giờ pháp lực của Lục Nguyên chỉ còn lại năm phần, nên để hắn nghỉ ngơi hồi phục pháp lực mới là lẽ công bằng.

    Nhưng Nghiêm Thiên Pháp không có tinh thần công bình đó, gã bắt chặt tin tức quy định kết thúc trong một ngày, thế là lại dấy lên tiếng mắng, nhưng gã chẳng nghe lọt tai.

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Có thể bắt đầu.

    - Tốt lắm.

    Môi mỏng của Nghiêm Thiên Pháp rất mỏng, tựa như người vô tình.

    Gã ra tay không chút lưu tình, sử dụng lôi pháp mình sở trường nhất.

    Lôi hệ pháp thuật là một pháp thuật hung tàn đáng sợ.

    - Lôi Xà Truy Tung!

    Một tia chớp đánh hướng Lục Nguyên.

    - Lôi Kích Cửu Địa!

    Một tia chớp đánh vào Lục Nguyên, đây cũng là pháp thuật truy tung.

    Dù có ở chín tầng đất cũng sẽ bị sấm sét tìm ra.

    - Lôi Thanh Nhập Nhĩ!

    Mặc kệ ngươi chạy tới đâu đều sẽ nghe tiếng sấm này, mà nghe thấy rồi là trốn không thoát, chính là ý nghĩa của pháp thuật Lôi Thanh Nhập Nhĩ này, đây là một pháp thuật truy tung khá đáng sợ.

    Nghiêm Thiên Pháp chớp mắt đánh ra ba mươi lăm truy tung hỏa hệ pháp thuật.

    - Thuấn di của ngươi, truyền tống phù của ngươi đối mặt những pháp thuật truy tung thì không có hiệu quả gì cả.

    Hiển nhiên trước đó Nghiêm Thiên Pháp đã chuẩn bị nhiều, hiểu rõ mọi thứ về Lục Nguyên.

    Phút chốc trên Thiên Đoạn phong vô số sấm sét đánh ầm ầm, đều đuổi theo Lục Nguyên.

    Lục Nguyên một đường dùng thuấn di, truyền tống phù, nhưng dù là một bên dùng thuấn di, một bên lấy ra truyền tống phù cùng sử dụng thì vẫn bị vô số sấm sét bám gắt gao, không có bao nhiêu cơ hội phản kích.

    Nghiêm Thiên Pháp nhìn Lục Nguyên, gã đã dùng ba mươi lăm truy tung hỏa hệ pháp thuật đánh Lục Nguyên trốn khắp nơi, giống như mèo vờn chuột.

    Không sai, đây là thủ đoạn lúc đó Nghiêm Hạc đối phó Lục Nguyên.

    Nghiêm Thiên Pháp đến từ người Nghiêm gia, pháp thuật truy tung so với Nghiêm Hạc còn giỏi hơn nhiều.

    Nếu là Nghiêm Hạc thì tới đây là ngừng.

    Nhưng Nghiêm Thiên Pháp không phải Nghiêm Hạc.

    Nghiêm Thiên Pháp lợi hại hơn Nghiêm Hạc nhiều, đối với gã đây chỉ là điểm tâm thôi, khiến Lục Nguyên vội vã đến không thể đối mặt, gã liền phát hiện hắn có một sơ hở, nên lại đánh ra một loại lôi pháp.

    Điểm rơi của hàng loạt lôi pháp khá tốt.

    Không đúng, không phải khá tốt.

    Là hoàn mỹ!

    Không sai, một hàng điểm rơi không có chiêu nào sai.

    Đây là!

    Pháp thuật nhất tuyến thiên!

    Có kiếm thuật nhất tuyến thiên thì đương nhiên cũng có pháp thuật nhất tuyến thiên.

    Nhưng mọi người đều biết, pháp thuật nhất tuyến thiên so với kiếm thuật nhất tuyến thiên khó luyện hơn chút.

    Bởi vì dùng kiếm thuật nhất tuyến thiên thì con người nắm kiếm, pháp thuật là quăng ra, quăng pháp thuật ra ngoài khó khống chế hơn nắm kiếm trong tay chút.

    Vậy nên khi Nghiêm Thiên Pháp đánh ra pháp thuật nhất tuyến thiên thì xung quanh đầy tiếng hút khí lạnh.

    Nếu nói mới bắt đầu mọi người thấy Nghiêm Thiên Pháp hơi vô sỉ, vì thắng lợi không từ thủ đoạn.

    Bây giờ coi như phát hiện ra, hóa ra thực lực của Nghiêm Thiên Pháp cường đến thế, ngay cả thứ cực khó như pháp thuật nhất tuyến thiên mà cũng chơi được.

    Pháp thuật nhất tuyến thiên tạo thành một lằn chỉ đánh hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên lấy Dưỡng Ngô tiên kiếm vào phút cuối chặn pháp thuật nhất tuyến thiên, nhưng lực lượng của pháp thuật nhất tuyến thiên vẫn là đánh vào người hắn, khiến hắn lại tăng thêm vết thương.

    Nghiêm Thiên Pháp nhếch lên nụ cười lạnh băng, tốt lắm, pháp thuật nhất tuyến thiên có hiệu quả.

    Nhưng tiếp theo không phải là pháp thuật nhất tuyến thiên.

    Tay của Nghiêm Thiên Pháp ở không trung không ngừng múa, đủ các loại lôi pháp phát ra từ tay gã, nhưng lạ là những lôi pháp không tấn công Lục Nguyên mà đánh vào không trung.

    Gã đánh vào không trung làm gì?

    Lạ thật, mọi người thầm tò mò.

    Gia chủ người Nghiêm gia Nghiêm Cảm Tiếu cười lạnh, Nghiêm Thiên Pháp là kỳ tài của người Nghiêm gia, qua một lát gã xuất thủ chắc chắn sẽ khiến mọi người hô to ngoài ý muốn, thầm kêu kỳ tài!

    Bây giờ Nghiêm Thiên Pháp sử dụng một chiêu là trong mười lăm này lão tổ tông đích thân dạy!

    Tay Nghiêm Thiên Pháp vạch không trung, không ngừng có lôi pháp đánh vào hư không.

    Hư không có sấm sét, chỗ nóng cháy ngày càng nhiều.

    Lục Nguyên cũng thầm lấy làm lạ.

    Rốt cuộc có người khẽ quát:

    - Trời ạ, là pháp thuật vô song!

    Cái gọi là pháp thuật vô song tức một đại tuyệt chiêu trong pháp thuật, rất khó luyện, dù là hạng thiên tài của pháp cổ văn minh cũng rất ít ngươi luyện thành.

    Cái gọi là pháp thuật vô song ý chỉ trong không gian nhất định trước không tấn công kẻ địch mà để lại dấu vết mỗi điểm rơi pháp thuật, cứ thế sắp đặt, mỗi một điểm rơi phải chọn thật tốt, vào phút cuối nhiều điểm rơi tất cả pháp thuật tập trung một chỗ, vô số uy lực pháp thuật tụ tập lại giết đối phương.

    Loại pháp thuật này có mấy chỗ khó chơi.

    Thứ nhất là phải chọn điểm rơi cho tốt, cần phải cực kỳ hiểu rõ không gian.

    Thứ hai, phải đem nhiều pháp thuật phút cuối chớp mặt tụ tập, phát huy ra lực công kích gấp mười lần bình thường, cái này cần lực khống chế pháp thuật rất mạnh.

    Thứ ba, pháp thuật này cần tinh thần lực rất lớn.

    Nói đơn giản là kiểu chơi pháp thuật vô song cần thiên tài trong thiên tài, nếu không phải thì chơi không nổi.

    - Mới rồi thấy Nghiêm Thiên Pháp dùng pháp thuật nhất tuyến thiên đã thấy hắn giỏi lắm rồi, không ngờ còn biết cả pháp thuật vô song đáng sợ hơn pháp thuật nhất tuyến thiên nữa!

    Dùng đến cả pháp thuật vô song!

    - Đúng vậy, hơn nữa Nghiêm Thiên Pháp chiến đấu có sách lược, đầu tiên là dùng pháp thuật truy tung đuổi sát Lục Nguyên, khiến hắn mệt mỏi, rồi lấy pháp thuật nhất tuyến thiên đánh trúng hắn, khiến hắn thêm vết thương, cuối cùng dùng pháp thuật vô song tốn thời gian nhất.

    Pháp thuật vô song này chắc chắn sẽ tạc Lục Nguyên bay lên trời luôn quá.

    - Khi pháp thuật vô song hoàn thành là lúc Lục Nguyên thua.

    Thực lực của Nghiêm Thiên Pháp quá mạnh!

    Sử dụng pháp thuật nhất tuyến thiên đã khiến người giật mình, giờ pháp thuật vô song càng khó hơn pháp thuật nhất tuyến thiên cũng xuất hiện, người xung quanh không ai không tán thán.

    pháp thuật vô song sắp hoàn thành, lực công kích của nó là gấp mười lần bình thường!

    Không sai, chính là mười lần!

    Chiêu này tốn quá nhiều thời gian, hơn nữa khó phát động.

    Nghe bên cạnh đám người kinh kêu thiên tài, Nghiêm Thiên Pháp mỉm cười.

    Pháp thuật vô song này là lão tổ tông truyền thụ, mconf dùng một tặng phù của lão tổ tông mới phát động được, nếu không thì gã không thể hoàn thành, đây chính là đại sát chiêu của gã.

    Pháp thuật vô song, tổng cộng cần tám trăm tám mươi tám điểm rơi, một khi hoàn thành liền là công kích gấp mười lần!

    Công kích gấp mười lần!

    Cao kinh khủng!

    Tám trăm tám mươi tám điểm rơi, đến nay đã hoàn thành tám trăm sáu mươi tám chỗ, chỉ kém hai mươi cái cuối.

    Đến bây giờ không có bất cứ ai ngăn cản được Nghiêm Thiên Pháp, trừ phi có cùng lúc mười người dùng kiếm.

    Pháp thuật nhất tuyến thiên, pháp thuật vô song là mười tảng đá, nhưng đối thủ chỉ một mình Lục Nguyên, không khả năng có mười người.

    Bây giờ dù là sơ kỳ thế giới cảnh đến nếu bị đánh trúng sẽ bị thương, Lục Nguyên thì chỉ có con đường chết.

    Chính lúc này vang lên giọng trong trẻo:

    - Xem ra là lúc phản kích.

    Người lên tiếng chính là Lục Nguyên mới rồi còn rất chật vật.

    Phản kích!

    Hắn đang nói đùa gì vậy!?

    Phản kích!

    Thật là buồn cười!

    Dựa vào thân thể trọng thương, dựa vào pháp lực năm phần của hắn mà cũng muốn phản kích?

    Quá buồn cười.

    Nếu nói lúc trước còn có một chút hy vọng, giờ pháp thuật vô song sắp đặt tám trăm sáu mươi tám chỗ rồi, không khả năng bị phá hỏng, đừng nói là một Lục Nguyên, dù có mười Lục Nguyên cũng sẽ thua thôi.

    Chương 953-954: Cuộc chiến không công bình

    Dù là ai đều lắc đầu, chỉ có Pháp Nhất Đế Tử là ánh mắt hơi mong chờ.

    Lục Nguyên nhún vai, đích thực là lúc phản công.

    Lý do lúc trước không phản kích là bởi vì tiêu hao pháp lực quá nhiều, chỉ có năm phần.

    Mới rồi mình nuốt đan dược hồi phục pháp lực, không ngừng né tránh đã hồi phục pháp lực khoảng bảy phần, là lúc phản kích rồi.

    Năm phần pháp lực đánh không lại, cho nên mới bị Nghiêm Thiên Pháp đánh trúng bị thương, kỳ thật vết thương nhẹ, đa phần lực lượng đã bị mình tiêu trừ rồi, số còn dư đánh trúng thì đáng gì, đừng quên mình có vô thượng cương nhu thân, rồi có nhiều miêu yêu châu khiến thân thể chịu đựng nhiều hơn người cùng cảnh giới.

    Đó không phải vết thương nặng gì, tối đa coi như bị thương nhẹ thôi, Nghiêm Thiên Pháp đã bị mình lừa.

    Còn về pháp thuật vô song!

    Mình đã tìm ra cách phá pháp.

    Bây giờ là lúc phản kích.

    Không sai, trận chiến này từ lúc bắt đầu đã không công bình, Nghiêm Thiên Pháp chiếm lợi ích tuyệt đối.

    Đây là cuộc chiến tuyệt đối không công bình.

    Nhưng cho dù là chiến không công bình, dù tình huống hoàn toàn nghiêng hướng Nghiêm Thiên Pháp thì mình cũng pjhair đá Nghiêm Thiên Pháp xuống.

    Xem như mới bắt đầu không công bình, coi như ta bị người Nghiêm gia các ngươi phục kích bị thương, cho dù ta bị người Nghiêm gia các ngươi phục kích tiêu hao năm phần pháp lực thì ta cũng sẽ thắng ngươi, Nghiêm!

    Thiên!

    Pháp!

    Đúng vậy, đúng là tới lúc nghịch chuyển rồi.

    Lục Nguyên hơi nhún vai, hết cách, thật sự chiến đấu mình không quen bị người đè đầu đánh.

    Nhưng lúc trước bó tay, pháp lực tiêu hao quá nhiều chỉ còn có năm phần, giờ rốt cuộc hồi bảy phần, có thể chiến đấu rồi.

    Thế thì, đến trận chiến nhiệt huyếtđi!

    - Ha ha ha ha, ha ha ha ha!

    Vang tiếng cười giễu của Nghiêm Thiên Pháp:

    - Đùa gì vậy?

    Ngươi muốn phản kích?

    Nằm mơ đi thôi.

    Pháp thuật vô song này có thể tăng lực công kích gấp mười lần cho pháp thuật, sắp hoàn thành rồi, bây giờ ngươi không thể phá hư nó được, không lâu sau, chừng chín giây là ngươi sẽ bại thảm dưới đòn công kích của ta!

    - Ngày hôm nay phải để ngươi biết cái gọi là danh tiếng tuyệt thế thiên tài đến đây chấm dứt.

    - Trên trời dưới đất, chân chính tuyệt thế thiên tài là ta chứ không phải ngươi, thằng nhãi Lục Nguyên!

    Nghiêm Thiên Pháp tiếp tục pháp thuật vô song.

    Pháp thuật vô song cần bày ở tám trăm tám mươi tám nơi, bây giờ gã đã đặt đến tám trăm bảy mươi bảy rồi.

    Thời gian đã không còn kịp.

    Lục Nguyên chỉ có nước thua!

    Không đúng, trong chớp mắt này, Lục Nguyên động.

    Trong khoảnh khắc ra kiếm thuật nhất tuyến thiên!

    - Kiếm thuật nhất tuyến thiên!

    Không ngờ hôm nay đặc sắc như vậy, mới rồi Nghiêm Thiên Pháp dùng là pháp thuật nhất tuyến thiên, giờ Lục Nguyên xuất kiếm thuật nhất tuyến thiên, hai người này không uổng là thiên tài!

    - Đụng vậy, thêm nữa dùng kiếm thuật nhất tuyến thiên tùy ý đến thế, như Nghiêm Thiên Pháp mới rồi dùng pháp thuật nhất tuyến thiên phải chuẩn bị một phen,còn kiếm thuật nhất tuyến thiên của Lục Nguyên thì không cần chuẩn bị gì cả.

    Tất nhiên pháp thuật nhất tuyến thiên của Nghiêm Thiên Pháp độ khó cao hơn kiếm thuật nhất tuyến thiên chút, hai người này tại mặt này ngang ngửa nhau.

    - Đáng tiếc, bây giờ dùng kiếm thuật nhất tuyến thiên chỉ vô dụng, bởi vì pháp thuật vô song sắp bày xong rồi, lực công kích gấp mười lần bình thường.

    Nếu mà chuẩn bị lâu như vậy thì thế giới cảnh sơ kỳ cũng sẽ chật vật dưới một chiêu này.

    - Đúng vậy, đáng tiếc.

    Lục Nguyên không thèm để ý mấy tiếng đáng tiếc, kiếm thuật nhất tuyến thiên đã hoàn mỹ vô khuyết phá hủy một trong mười tảng đá.

    Chẳng phải đã nói rồi sao?

    Pháp thuật vô song này có mười tảng đá.

    Pháp thuật vô song của Nghiêm Thiên Pháp đã sắp đến chỗ tám trăm bảy mươi tám.

    Lục Nguyên không khả năng làm kịp!

    Người xung quanh nghĩ vậy.

    Mình không khả năng kịp ư?

    Thật buồn cười, bước tiếp theo là thuấn di!

    Không sai, chính là kiếm thuật nhất tuyến thiên thêm thuấn di rồi cộng tuyệt chiêu kiếm thuật nhất tuyến thiên, phất tay một cái lại hủy diệt một hòn đá.

    - Cái gì!

    Kiếm thuật nhất tuyến thiên thêm thuấn di rồi thêm kiếm thuật nhất tuyến thiên?

    Như vậy sẽ không đánh loạn tiết tấu của kiếm thuật nhất tuyến thiên sao?

    - Trời ạ, cái này khó khăn so với chỉ dùng kiếm thuật nhất tuyến thiên cao hơn gấp mấy lần!

    - Chúng ta vẫn đánh giá thấp thiên phú kiếm đạo của Lục Nguyên, thiên phú kiếm đạo của hắn cường đến như vậy.

    - Nhưng đáng tiếc, pháp thuật vô song đã bày đến chỗ tám trăm bảy mươi tám rồi, không kịp đâu, hắn vẫn thua thôi.

    Pháp thuật vô song của Nghiêm Thiên Pháp đã bảy đến tám trăm bảy mươi chín.

    Giờ phút này Lục Nguyên lại thuấn di lần thứ hai, lại là kiếm thuật nhất tuyến thiên tiếp vừa rồi một kiếm.

    Không sai, bây giờ Lục Nguyên muốn làm chuyện là rất hoang đường, chiêu thức giống như nàm mơ giữa ban ngày.

    Tức là kiếm thuật nhất tuyến thiên cộng thuấn di rồi thêm kiếm thuật nhất tuyến thiên, lại thuấn di, lại kiếm thuật nhất tuyến thiên, lại thuấn di, lại kiếm thuật nhất tuyến thiên, tuần hoàn.

    Vốn kiếm thuật nhất tuyến thiên cho cảm giác mềm mại, thuấn di sẽ phá hư loại cảm giác này, có thể trong kiếm thuật nhất tuyến thiên thêm vào một thuấn di đã khá ghê gớm.

    Bây giờ Lục Nguyên muốn làm là thêm chín thuấn di mà còn không phá hư cảm giác kiếm thuật nhất tuyến thiên, khó khăn lớn đến không tưởng.

    Nói thật ra, dù là mười lăm ngày trước thì mình cũng không làm được điều này.

    Nhưng bây giờ thì phải cảm ơn siêu người tốt Võ Sinh Đế Tử.

    Võ Sinh Đế Tử một lần hiến dâng quá sức to lớn, làm người ta vô cùng cảm động, dâng cả thiên phú kiếm đạo của gã ra.

    Võ Sinh Đế Tử siêu người tốt hiến dâng khiến thiên phú kiếm đạo của hắn đến thập cách tràn đầy, có xu hướng tràn ra nữa.

    Thiên phú kiếm đạo, thập cách đầy và cửu cách xem thì chỉ kém một cách nhưng chênh lệch rất lớn.

    Rất nhiều cửu cách thiên phú không làm được nhưng thập cách thiên phú thì có thể.

    Ví dụ lần này kiếm thuật nhất tuyến thiên, lấy thuân di liên tục đoạn chín lần là điều trước kia hắn không làm được.

    Nhưng bây giờ có thể làm được rồi.

    Nếu không thì sao gọi là thiên phú kiếm đạo mãn đầy.

    - Lại là thuấn di, trong kiếm thuật nhất tuyến thiên liên tiếp hai thuấn di!

    - Trời ạ!

    Thế mà cũng được?

    - Quá mạnh!

    - Hắn muốn làm cái gì?

    Bây giờ hắn đã phá ba tảng đá pháp thuật vô song rồi, hắn định làm gì?

    Không lẽ muốn chơi đến cùng?

    - Kiếm thuật nhất tuyến thiên trung gian thêm chín thuấn di, sao mà có thể!

    Giờ phút này, tất cả người xung quanh, bao gồm người Nghiêm gia, cả người Tống gia, người Đường gia, người Lữ gia, người Vu gia, người Thượng Quan gia, bao gồm ba trăm thiên tài tham gia huấn luyện, bao gồm Pháp Hoàng Đế Tử, Pháp Thánh Đế Tử, Pháp Nhất Đế Tử, bao gồm Thương Vân Đế Phi, bao gồm tất cả mọi người đều trợn to mắt nhìn.

    Đây là phút đặc sắc nhất cuộc chiến, Lục Nguyên đang biểu diễn kỳ tích.

    Một kỳ tích chưa từng xảy ra!

    Một kỳ tích khiến người khó tin!

    Pháp thuật vô song của Nghiêm Thiên Pháp đã đến chỗ tám trăm tám mươi.

    Kiếm thuật nhất tuyến thiên thêm thuấn di của Lục Nguyên không phá hư cảm giác kiếm thuật nhất tuyến thiên đã đến lần thứ tư.

    Trời ạ, là lần thứ tư

    Thêm bốn lần thuấn di không phá hư cảm giác kiếm thuật nhất tuyến thiên, đây là thiên phú đáng sợ cỡ nào.

    Pháp thuật vô song của Nghiêm Thiên Pháp tới chỗ tám trăm tám mươi mốt.

    Kiếm thuật nhất tuyến thiên của Lục Nguyên thêm vào thuấn di đã tới năm lần, là lần thứ năm!

    Số lần khiến người khó thể tin.

    Pháp thuật vô song của Nghiêm Thiên Pháp sắp đặt đến chỗ thứ tám trăm tám mươi hai.

    Kiếm thuật nhất tuyến thiên thêm thuấn di của Lục Nguyên tới lần thứ sáu!

    Lần thứ sáu khó khăn cao hơn lần thứ năm rất nhiều.

    Pháp thuật vô song của Nghiêm Thiên Pháp sắp đặt đến tám trăm tám mươi ba.

    Kiếm thuật nhất tuyến thiên của Lục Nguyên thêm vào thuấn di đạt tới lần thứ bảy.

    Pháp thuật vô song của Nghiêm Thiên Pháp sắp đến chỗ tám trăm tám mươi lăm, hiển nhiên gã cũng phát hiện tình huống không đúng.

    Gã đã phát hiện mục đích, cho nên tốc độ sắp đặt nhanh hơn bình thường nhiều, đây đã là phát huy vượt mức.

    Kiếm thuật nhất tuyến thiên thêm thuấn di của Lục Nguyên đã đến lần thứ bảy.

    Pháp thuật vô song của Nghiêm Thiên Pháp lần thứ hai tăng tốc độ, siêu vượt qua mức bình thường, đã là chỗ thứ tám trăm tám mươi sáu, chỉ kém hai lần nữa.

    Bây giờ Lục Nguyên thuấn di đến lần thứ tám.

    Cuối cùng ai sẽ thắng?

    Nếu như Nghiêm Thiên Pháp đặt xong chỗ cuối tám trăm tám mươi tám, vậy chớp mắt công kích gấp mười lần đánh trúng Lục Nguyên là hắn thua.

    Nếu Lục Nguyên sớm phá mười khối tảng đá, pháp thuật vô song bị phá, Nghiêm Thiên Pháp tốn hao nhiều tinh thần sắp đặt pháp thuật vô song bị phá, tâm lý bị đả kích thì cơ bản là gã thua rồi.

    Cuối cùng thì ai nhanh hơn?

    Hai người đang phát huy siêu vượt mức một chút, lần thứ tám trăm tám mươi tám sắp hoàn thành, xem ra trận chiến này là mình thắng.

    Trên mặt Nghiêm Thiên Pháp lộ vẻ đắc ý, đúng thế, trận chiến này đích thực là mình thắng, ha ha ha ha.

    Nghiêm Thiên Pháp chi muốn sảng khoái cười thành tiếng.

    Đây là cuộc chiến vớ vẩn cỡ nào, từ đó giờ mình chưa từng bị buộc đến tận đây, nhưng rốt cuộc mình thắng.

    Tuy nhiên, trong chớp mắt thắng rồi Nghiêm Thiên Pháp mới phát hiện pháp thuật vô song không phát đọng!

    Tại sao vậy?

    - Bởi vì mới rồi trong chớp mắt ta đã đâm vỡ tảng đá cuối cùng pháp thuật vô song của ngươi.

    Mười tảng đá đều vỡ, ngươi làm sao phát huy lực công kích gấp mười lần?

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Ngươi đã thua.

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Nghiêm Thiên Pháp ngây như phỗng.

    Pháp thuật vô song của mình cuối cùng bị phá ư?

    Sao có thể!

    Tuyệt chiêu mạnh nhất của mình!

    Đám người xung quanh cũng mất hồn, mới rồi, bọn họ thấy cái gì?

    Lục đại gia tộc, ba trăm thiên tài, Pháp Hoàng Đế Tử, Pháp Thánh Đế Tử, Pháp Nhất Đế Tử, cùng với Thương Vân Đế Phi đều rơi vào im lặng.

    Chuyện vừa xảy ra khiến người hết sức kinh sợ.

    Kiếm thuật nhất tuyến thiên thêm vào một thuấn di còn khó.

    Trong kiếm thuật nhất tuyến thiên của Lục Nguyên thêm đến chín thuấn di.

    Nếu là người bình thường thì một thuấn di đã sớm phá hỏng cảm giác, đừng nói tới chín thuấn di.

    Nhưng cố tình Lục Nguyên thi triển ra được.

    Đây là loại thiên phú kiếm đạo cỡ nào!

    Pháp Thánh Đế Tử thì thào:

    - Xem ra ta vẫn đánh giá thấp hắn.

    Pháp Nhất Đế Tử trầm ngâm:

    - Quả nhiên rất giống mấy tên kia, nhưng thiên phú thì mạnh hơn chút nữa.

    Không tệ.

    Sắc mặt Pháp Hoàng Đế Tử không thay đổi nhưng trong lòng mãnh liệt sát cơ, phải giết chết hắn ngay, tuyệt đối không chừa đường sống.

    Tống gia, Đường gia, Thượng Quan gia cùng quyết định tăng sức lôi kéo Lục Nguyên, nhân tài như vậy nhất định phải chèo kéo.

    Người Nghiêm gia thì st cơ càng dữ dội.

    Thương Vân Đế Phi ở trong chức vân vân liễn chưa lộ mặt, cao thâm khó do.

    Ba trăm thiên tài lúc này mới phát hiện dù bọn họ là tuyệt thế thiên tài nhưng thiên phú của Lục Nguyên cao hơn họ một cấp.

    Giản chi văn minh Giản Độc Tâm, Giản Trường Không đều thầm nghĩ, quân sư Giản Vân Sầu không uổng là đệ nhất trí giả, tính toán không bỏ sót, Lục Nguyên quả nhiên là đại địch của giản chi văn minh.

    - Ta còn chưa thua, Lục Nguyên, ta sẽ không thua ngươi!

    Bây giờ Nghiêm Thiên Pháp hơi chật vật:

    - Ta còn có lôi hệ văn tự!

    - Chấn!

    - Động!

    - Uy!

    - Cửu!

    - Oanh!

    - Mãnh!

    Nghiêm Thiên Pháp trong khoảnh khắc đánh ra sáu lôi hệ văn tự, không sai, mđây là sát chiêu cuối cùng của gã, mặc kệ ra sao tuyệt đối không thể thua Lục Nguyên.

    Mỗi một lôi hệ văn tự đều phát ra ánh sáng tím, mang theo vô cùng uy nghiêm.

    Lục Nguyên thầm cười nhạt, lôi hệ văn tự, rốt cuộc sắp đến ư?

    Thôn lôi long của mình cũng nên dùng.

    Lôi hệ văn tự luôn hiếm hoi.

    Không biết tại sao mà, lôi hệ ban đầu văn tự có thể diễn sinh ra nhị đại văn tự, nhiều hơn văn tự hệ khác một chút.

    Lôi hệ văn tự khá là quý giá.

    Bây giờ Nghiêm Thiên Pháp phất tay đánh ra sáu lôi hệ văn tự.

    Sáu đoàn sáng lấp lánh.

    Hơn nữa sáu lôi hệ văn tự, không giống bình thường.

    Ví dụ trong đó các văn tự uy lực lớn như chấn, oanh, mãnh, uy.

    Dưới tình huống bình thường thì Nghiêm Thiên Pháp khó mà được nhiều văn tự như thế, xem ra người Nghiêm gia vì để gã thắng mà bỏ vốn gốc.

    Nghiêm Thiên Pháp nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Không thể không thừa nhận, ngươi rất mạnh, nhưng ngươi rồi sẽ thua dưới tay ta.

    Chấn động uy cửu oanh mãnh, sáu lôi hệ văn tự phối hợp lôi hệ pháp thuật, sẽ tăng uy lực của lôi hệ pháp thuật lớn vô cùng.

    Lục Nguyên, ngươi thua cho ta!

    Gã đánh ra một thủy hệ pháp thuật, Cửu Tiêu Dẫn Lôi!

    Phút chốc sấm sét ầm ầm, nguyên Thiên Đoạn phong dù rằng cứng rắn hơn đất đai trung ương thiên triều khác gấp ngàn lần cũng bị tạc nổ bề mặt.

    Bình thường trên Thiên Đoạn phong có không ít người quyết đấu nhưng bề mặt của nó chưa từng bị thương, vậy mà bây giờ bị đánh thành như thế.

    Sự việc đến đây lại nảy ra khúc chiết.

    Vốn mọi người cho rằng Lục Nguyên thắng chắc, dù sao hắn biểu hiện thiên phú kiếm đạo quá kinh khủng.

    Kết quả bây Nghiêm Thiên Pháp lấy ra sáu lôi hệ văn tự, trận chiến này xem ra còn đánh nữa.

    Chính lúc này, Lục Nguyên đánh ra một kiếm.

    Một kiếm vốn tuyệt diệu vô cùng, nhưng so với kiếm thuật nhất tuyến thiên thì không tinh tuyệt bao nhiêu.

    Mới rồi mọi người trong chiến đấu thấy pháp thuật nhất tuyến thiên, pháp thuật vô song, kiếm thuật nhất tuyến thiên, bị dưỡng ánh mắt kén chọn, sao mà để ý một kiếm tinh tuyệt đó.

    Tuy nhiên thấy một kiếm thẳng hướng sáu lôi hệ văn tự thì ngây ra.

    Lục Nguyên không có kinh nghiệm đấu với lôi hệ văn tự sao?

    Văn tự hệ khác đụng vào không có gì.

    Nhưng lôi hệ văn tự, nếu va chạm sẽ như bị vô số sấm sét đáng sợ đánh trúng, tuyệt đối không thể chạm.

    Lục Nguyên đang tìm cái chết ư?

    Mắt thấy một kiếm của Lục Nguyên sắp đánh trúng sáu lôi hệ văn tự.

    Nghiêm Thiên Pháp nhếch môi cười lạnh, tìm chết.

    Nhiều người đứng xem lấy làm lạ, không lẽ Lục Nguyên hoàn toàn không có kinh nghiệm đấu với lôi hệ văn tự?

    Đáng tiếc, vốn Lục Nguyên có cơ hội rất lớn chiến thắng, kết quả vì vậy mà thua mất.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm rốt cuộc chém vào bề mặt sáu lôi hệ văn tự.

    Sáu lôi hệ văn tự này mới bắt đầu là sấm sét ầm vang, giờ Lục Nguyên cảm thấy rất thống khổ nhưng trong kiếm chi không gian lôi long xoay quanh bay ra, dễ dàng hút hết tinh hoa của sáu lôi hệ văn tự vào trong người thôn lôi long, tác dụng cụ thể ra sao còn chưa biết, dù sao trước thu mấy lôi hệ văn tự này đã.

    Chương 955-956: Ngươi thua

    Cùng lúc đó, lôi hệ văn tự đã mất đi tinh hoa bên trong thì còn tác dụng gì?

    Kết quả Lục Nguyên một chiêu Dưỡng Ngô tiên kiếm dễ dàng cắt ra sáu lôi hệ văn tự thành mười hai phần.

    Mọi thứ xảy ra quá nhanh, hơn nữa thôn phệ long như thôn lôi long đều ẩn khuất, vậy nên trong mắt người bên ngoài ra Lục Nguyên một kiếm cắt ra sáu lôi hệ văn tự.

    Chỉ có Pháp Nhất Đế Tử nhìn ra chút khác biệt, khác biệt ảo diệu.

    Giờ thì Lục Nguyên mạnh mẽ tấn công, Dưỡng Ngô tiên kiếm chớp mắt đâm xuyên qua người Nghiêm Thiên Pháp, máu đổ ào ạt.

    Cùng lúc đó, Dưỡng Ngô tiên kiếm chuyển ngang rạch cổ Nghiêm Thiên Pháp.

    - Trận này chiến này chấm dứt, là ngươi thua.

    Nghiêm Thiên Pháp ngây như phỗng!

    Trước khi chiến đấu gã đã được lão tổ tông người Nghiêm gia dạy, chuẩn bị hai đại tuyệt chiêu là pháp thuật vô song và sáu lôi hệ văn tự, kết quả đều bị Lục Nguyên dễ dàng phá, giờ còn thua trong tay hắn.

    Vấn đề lớn nhất là Lục Nguyên bị thương không nhẹ, pháp lực hao chỉ còn có năm phần đấu với gã, kết quả hắn thắng!

    Bốn phía các Nghiêm gia, Tống gia, Lữ gia, Vu gia, Thượng Quan gia, Đường gia, ba trăm thiên tài, Pháp Hoàng Đế Tử, Pháp Thánh Đế Tử, Thương Vân Đế Phi, vân vân và vân vân cùng ngẩn ngơ.

    Những người như họ đều có thần thông, thậm chí một số là thiên tôn cảnh thế mà không thấy rõ mới rồi Lục Nguyên một kiếm chặt đứt sáu lôi hệ văn tự là làm sao được.

    Văn tự không dễ dàng bị chặt đứt, đây là sao?

    Chắc chắn trên người Lục Nguyên có giấu bí mật.

    Nhưng nói đi phải nói lại, người được xưng tuyệt thế thiên tài ai không có bí mật?

    Ai không có kỳ ngộ kinh thường?

    Có gia thế cung cấp đồ tốt, có kỳ ngộ, đây là cách vượt xa người cùng thế hệ.

    Qua thật lâu mọi người mới phản ứng lại, Lục Nguyên thắng rồi!

    Trạng thái bị thương, pháp lực còn năm phần đấu với Nghiêm Thiên Pháp đã chuẩn bị tốt, cuối cùng Lục Nguyên vẫn thắng.

    Đây tuyệt đối là cuộc chiến không công bình, Lục Nguyên ở vị trí bấtl ợi mà cuối cùng vẫn thắng.

    Chiến thắng không dễ dàng , nghênh nghịch cảnh mà thắng.

    Trận chiến này triệt để đánh nghiêng quang hoàn tuyệt thế thiên tài trên đầu Nghiêm Thiên Pháp.

    Gã dưới tình huống có khắp ưu thế mà còn thua Lục Nguyên thì có lời gì để nói?

    Mặt mũi gã mất sạch rồi, sau này người ta nhắc tới sẽ nói rằng: 'a, Nghiêm Thiên Pháp, chính là cái tên dùng âm mua thủ đoạn kết qua vẫn thua.'

    - Đánh hay lắm Lục Nguyên!

    - Lục Nguyên, đàn ông lắm!

    Một đống la hay.

    Mọi người có mắt thấy trận chiến này không công bình, công đạo ở lòng người, bây giờ tất nhiên có người kêu hay.

    Trong chức vân vân liễn truyền ra một giọng nói mềm mại dễ nghe:

    - Trận chiến này là Lục Nguyên thắng, vậy đồng tâm bội liền giao cho Lục Nguyên.

    Một khối ngọc phối không là gì, nhưng đồng tâm bội thì không bình thường.

    Mành châu chức vân vân liễn bị vén lên, là hai tỳ nữ xinh đẹp vén rèm.

    Trong vân liễn mơ hồ thấy một mỹ phụ ung dung hoa quý, nhưng như trong sương thấy không rõ hình dáng, chỉ cảm thấy rất đẹp.

    Thương Vân Đế Phi nói:

    - Tụ Tuyết, đồng tâm bội này từ ngươi giao cho hắn đi.

    Hoàng y thiếu nữ tụ tập thiên địa linh tú, đẹp đến không giống phàm trần bước ra khỏi vân liễn.

    ánh mắt của hoàng y thiếu nữ sáng như nhìn thấu lòng người, trên đôi mắt sáng là hàng mi dài như lá liễu.

    Cổ trắng ngần thon dài, cử thiên vũ sa vàng nhạt, đai lưng bạc trắng, thiếu nữ đẹp đến không giống trần gian.

    Trên bàn tay thuôn cầm một khối ngọc bội, bề mặt ngọc bội viết hai chữ đồng tâm, ẩn ý sâu xa.

    Hoàng y thiếu nữ đi tới bên cạnh Lục Nguyên, khuôn mặt đỏ rực.

    - Này, cho.

    Lục Nguyên ngơ ngác đón lấy:

    - Nàng là?

    Kiếm Linh Đế Cơ?

    Tuy có tặng thiên tinh ngư nhưng Lục Nguyên chưa từng thấy khuôn mặt thật của Kiếm Linh Đế Cơ Vân Tụ Tuyết, vậy nên không dám chắc.

    Mũi quỳnh khẽ hừ, Vân Tụ Tuyết nói:

    - Đúng vậy, đồ ngốc.

    Trong tiếng đồ ngốc có bao nhiêu tình sâu ý đậm, người bên cạnh có thể nhìn ra được.

    Lập tức một nửa nhóm người kêu la lên.

    - Qảu nhiên, nghe nói Thương Vân Đế Phi tuyển nữ tế.

    - Trước kia có nghe nói Nghiêm Thiên Pháp và Lục Nguyên quyét đấu là tình đấu, ta đâu có tin nhưng giờ thì tin rồi.

    - Đúng đúng!

    Lục Nguyên nhìn Vân Tụ Tuyết, đột nhiên nghĩ đến một vấn đè quan trọng:

    - Nếu ta thua?

    - Nếu ngươi thua thì kêu tỳ nữ đưa đồng tâm bội.

    Vân Tụ Tuyết khẽ hừ, nói:

    - Đồ ngốc ghen kìa.

    Nàng nở nụ cười tinh nghịch.

    Lục Nguyên như ở trong thiên đường.

    Nhưng lúc này vang một thanh âm:

    - Lục Nguyên, ta muốn khiêu chiến với ngươi!

    Lục Nguyên quay đầu lại, thì ra là Phong Nhị Thập Tứ.

    Phong Nhị Thập Tứ chắp tay sau lưng đứng, không còn vẻ anh tuấn tiêu sái bình thường, nói:

    - Nếu ta thua thì sẽ không dây dưa Vân tiểu thư nữa, nếu ta thắng thì ngươi cũng đừng quấy rầy Vân tiểu thư!

    Hiển nhiên Phong Nhị Thập Tứ đứng một bên không cam lòng.

    Lục Nguyên không vui, đang cùng thiếu nữ mình yêu tình chàng ý thiếp bị đánh gãy thì tất nhiên không vui rồi.

    Tốt lắm, Phong Nhị Thập Tứ, ngươi muốn tự tìm thất bại thì hôm nay chuẩn bị đi.

    Chợt bên tai hắn vang giọng của Thương Vân Đế Phi.

    "Lục Nguyên, con gái bổn cung thích ngươi, bổn cung có biết, chẳng qua mấy vị kia là rắc rối, ngày hôm nay nếu ngươi đem Phong Nhị Thập Tứ và còn lại Thiên Hoang Đế Tử giải quyết luôn thì ta sẽ ngầm chấp nhận chung sự của ngươi và Tụ Tuyết."

    Lục Nguyên nghe vậy thầm cười to.

    Tốt lắm, hôm nay quét sạch luôn.

    Có bao nhiêu tình địch hôm nay quét hết.

    Để đám người đo biết mình và Vân Tụ Tuyết là một đôi, kld là đàn bà của mình, người khác đừng mơ nhúng chàm!

    Lục Nguyên nhìn hướng Phong Nhị Thập Tứ, nói:

    - Phong Nhị Thập Tứ, ngươi muốn khiêu chiến thì ta ứng chiến.

    Sau cuộc chiến đừng lại dây dưa Tụ Tuyết nữa.

    Nhân tiện, ta muốn tốc chiến tốc thắng, cho nên lấy hai mươi chiêu làm hạn định đánh ngã ngươi.

    Lục Nguyên thốt cuồng ngôn, muốn trong phòng hai mươi chiêu đánh ngã Phong Nhị Thập Tứ.

    Lục Nguyên rất mạnh!

    Nhưng Phong Nhị Thập Tứ cũng cường không kém.

    Phong Nhị Thập Tứ là được công nhận nhanh nhất dưới thế giới cảnh.

    Dù là Nghiêm Thiên Pháp đấu với Phong Nhị Thập Tứ cũng chưa chắc thắng được gã.

    Bây giờ Lục Nguyên lại nói rằng trong hai mươi chiêu sẽ đánh ngã Phong Nhị Thập Tứ.

    Đó là cuồng ngôn cỡ nào chứ.

    Thật ra Lục Nguyên muốn tốc chiến tốc thắng hai ba cái quét hết tình địch, thế mới phù hợp phong cách của hắn.

    Vậy nên mới tuyên bố như thế.

    Đối với hắn đó không phải cuồng ngôn mà là tự tin.

    Phong Nhị Thập Tứ cười to nói:

    - Hai mươi chiêu đánh ngã ta hả?

    Ngươi cuồng vọng thật đấy.

    Lục Nguyên, hôm nay phải để ngươi biết cái gì gọi là trời cao đất rộng, cái gì là tốc độ nhanh nhất dưới thế giới cảnh.

    Mái tóc đen của Phong Nhị Thập Tứ theo gió bay lên, tiêu sái vô cùng, giằng co với Lục Nguyên.

    Trận chiến vừa rồi Lục Nguyên và Nghiêm Thiên Pháp đánh quá đã ghiền nhưng thời gian hơi ngắn, nhiều người đến xem như lục đại gia tộc, ba trăm thiên tài, ba đế tử, một đế phi.

    Bây giờ đánh một trận nữa mới đáng giá chứ.

    lần này Lục Nguyên đối đầu với Phong Nhị Thập Tứ, người nhanh nhất dưới thế giới cảnh.

    Hôn sự, là việc không đơn giản.

    Đương nhiên nếu ngươi nói ngươi là tán tu, hai bên cùng là tán tu hoặc tiểu môn tiểu hộ cái gì thì không phải chuyện lớn, chỉ cần hai bên vừa mắt, theo thường lên là vương bá xứng đậu xanh, nhìn trúng thì không thành vấn đề, đơn giản tiến hành hôn sự là có thể ở chung một chỗ.

    Nhưng thế lực càng lớn, hôn sự nam nữ càng rắc rối.

    Giống như văn minh bình thường, hôn sự trai gái khá là phức tạp, không phải các ngươi nam nữ thương nhau là được, phải dựa vào các mặt, ví dụ hai bên nam nữ thuộc về thế lực gì, có đối địch không, rồi lần thành thân này mang đến ích lợi gì.

    Cơ bản đến cấp văn minh rồi thì hôn sự đa số là liên kết, lo lắng mọi mặt.

    Cái gì hôn sự bản thân làm chủ, nói đùa.

    Tất nhiên nếu đến tu vi như Pháp Nhất Đế Tử thì không ai buộc ngươi.

    Nhưng đa số đế tử, đế cơ không có mạng đó.

    Trên cơ bản muốn cưới một đế cơ cổ văn minh, văn minh bình thường có thể lấy được là trời ban phước lành.

    Còn Vô Thượng Đại Giáo muốn cưới đế cơ cổ văn minh hả, vậy chỉ có nước nằm mơ, chuyện sẽ không xảy ra.

    Không đúng, không đúng, trước đó không lâu nghe nói Kiếm Chi Tử định việc hôn nhân, là Tinh Nguyệt Đế Cơ của giản chi văn minh, nhưng đó là đế cơ văn minh bình thường, còn đây là đế cơ cổ văn minh.

    Lục Nguyên không phải người mới vào trung ương thiên triều, ở trung ương thiên triều lâu sẽ hiểu rất rất nhiều chuyện.

    Hắn biết muốn cười Kiếm Linh Đế Cơ khó khăn nặng nề, nhưng bây giờ Thương Vân Đế Phi nói rằng chỉ cần hắn có thể giải quyết Phong Nhị Thập Tứ, Thiên Hoang Đế Tử là đồng ý hôn nhân ngay.

    Cơ bản chủ pháp cổ văn minh đường đường là chủ văn minh, đầu lĩnh trong thiên địa, sẽ không để ý việc nhỏ xíu này, chuyện hậu cung như gả con thế này Thương Vân Đế Phi làm mẹ đồng ý là ông sẽ không có gì phản đối.

    Cho nên bây giờ Lục Nguyên sức chiến đấu hừng hực.

    Thiên Hoang Đế Tử còn chưa xuất hiện, trước tiên thắng Phong Nhị Thập Tứ rồi tính.

    Vèo cơn gió thổi qua, Phong Nhị Thập Tứ đã đứng trên Thiên Đoạn phong, đối mặt với Lục Nguyên.

    Gió thổi quanh Phong Nhị Thập Tứ, gã là một thiên tài thật sự, siêu quần không ai so nổi.

    Phong Nhị Thập Tứ là năm đó có thể dùng bộ Phong Thần Bách Bộ đến bước thứ hai mươi bốn.

    Phong Nhị Thập Tứ giằng co với Lục Nguyên.

    - Lục Nguyên, lần này ta sẽ triệt để đánh bại ngươi.

    Phong Nhị Thập Tứ lạnh nhạt nói:

    - Bây giờ ngươi hãy mở to mắt xem cái gì là tốc độ nhanh nhất dưới thế giới cảnh!

    Vèo một tiếng gã đã tới sau lưng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên bản năng a một tiếng, phát hiện vai phải đau đớn, đã bị thương.

    Thật nhanh!

    Nhanh không thể tưởng tượng!

    - Đây mới chỉ là Phong Thần Bách Bộ bước thứ bốn mươi, Phong Vô Hình.

    Phong Nhị Thập Tứ bước ra từ trong gió:

    - Tốc độ của ta sẽ càng nhanh.

    - Bước thứ bốn mươi à?

    Lục Nguyên mỉm cười.

    Phong Nhị Thập Tứ đúng là không tầm thường.

    Hắn có tiếp xúc người phong chi văn minh khác nhưng đa sổ chỉ ở ba mươi mấy bước đã là giỏi rồi, Phong Nhị Thập Tứ vừa ra liền là bước thứ bốn mươi Phong Vô Hình, thật là cực nhanh.

    Phong Nhị Thập Tứ lần thứ hai biến mất.

    Lần thứ hai gã xuất hiện thì áo xanh của Lục Nguyên lại rách một chút, nhưng Phong Nhị Thập Tứ lập tức khựng lại.

    Bởi vì không gian tỏa định.

    Lúc mới luyện thành không gian thiết tắc chỉ có không gian chuyển hóa, không có không gian tỏa định.

    Nhưng luyện không gian thiết tắc đến mặt sau thì sẽ có không gian tỏa định, không gian phá toái, nhưng phải ngộ đã.

    Vốn tỏa kiếm ý khó ngộ, nhưng mã, chỗ này không thể không lại cảm hơn Võ Sinh Đế Tử siêu người tốt.

    Trong thập cường võ của gã có tỏa võ đạo, Lục Nguyên ở chỗ Pháp Nhất Đế Tử từng thấy tỏa võ đạo, phát hiện tỏa võ đạo này hơi giống luyện tỏa kiếm ý.

    Cho nên hắn đã nắm được một nửa tỏa kiếm ý.

    Không sai, bây giờ không gian tỏa định là chưa thành phẩm, phạm vi khóa rất nhỏ, không đáng sợ như không gian tỏa định thật sự.

    Phong Nhị Thập Tứ chướp mắt bị không gian thiết tắc tỏa định, Lục Nguyên lật tay đâm đến một kiếm.

    Phản ứng của Phong Nhị Thập Tứ cực nhanh, lập tức vận tạc pháp lực và thiết tắc tránh thoát không gian tỏa định của Lục Nguyên.

    Nhưng dù là vậy thì vai phải của gã vẫn là bị Dưỡng Ngô tiên kiếm đâm thương một vết.

    Đến đây thì ngừng, đánh ngang tay.

    Phong Nhị Thập Tứ nhờ vào thứ bốn mươi bước tổn thương Lục Nguyên một lần.

    Lục Nguyên dựa vào không gian tỏa định tổn thương Phong Nhị Thập Tứ một lần.

    Phong Nhị Thập Tứ lập tức lấy ra phong hệ văn tự tự và do.

    Có hai chữ tự, do, gã không sợ chiêu không gian tỏa định nữa.

    Lần thứ hai gã đến gần Lục Nguyên, lại là thứ bốn mươi bước Phong Vô Hình, nhưng lúc này Phong Nhị Thập Tứ vẫn bị khóa lại.

    Gã muốn phát động hai chữ tự do nhưng phát hiện dường như hai chữ bị áp lực cường đại đè ép.

    Cái này là!

    Thật ra Lục Nguyên luyện thành, mộc đại hệ chia hai tiểu hệ là phong, lôi.

    Dưới tình huống đó, luyện thành thôn mộc long, thôn lôi long áp lực với phong hệ văn tự khá lớn, dù rằng không thể nuốt phong hệ văn tự nhưng khiến nó không có tác dụng gì.

    Phong Nhị Thập Tứ phản ứng không kịp bị Lục Nguyên đâm thương vai trái, nhưng Phong Nhị Thập Tứ không uổng là nhân vật tài giỏi phong chi văn minh, chỉ trong khoảnh khắc đó đã vận lực lượng khá cường đại, chớp mắt thụt lùi không còn bóng dáng.

    Phong Nhị Thập Tứ lần thứ hai biến mất trong không trung.

    - Lục Nguyên, ngươi không đuổi kịp tốc độ của ta.

    Ta còn có Phong Thần Bách Bộ thứ bốn mươi mốt, bốn mươi hai bước, thậm chí là bước thứ bốn mươi sáu Phong Xuy Nhập Tâm.

    Thứ ra Phong Thần Bách Bộ bước thứ bốn mươi sáu chính là chiêu thức tuyệt học Phong Xuy Nhập Tâm.

    Không sai, tốc độ của Phong Nhị Thập Tứ đúng là nhanh vượt lẽ thương, Lục Nguyên không khả năng đuổi kịp gã.

    Nhưng bây giờ Phong Nhị Thập Tứ không dám dễ dàng tới gần Lục Nguyên, một khi tới gần sẽ bị không gian tỏa định, dù gã có thể giải không gian tỏa định nhưng sẽ phải khựng lại, tmaj dừng một chút đủ để Lục Nguyên đâm thương gã.

    Tình huống bây giờ là Lục Nguyên không đuổi kịp Phong Nhị Thập Tứ.

    Phong Nhị Thập Tứ không dám tới gần Lục Nguyên.

    Hai bên đang giằng co.

    Chiến đấu quái dị mà hòa bình tiến hành.

    Phong Nhị Thập Tứ luôn chạy như bay.

    Lục Nguyên luôn đứng bất động.

    Cứ thế qua lâu đến nửa nén hướng, mới bắt đầu còn kích động nhưng không lâu sau thì tắt hết, dù gì Lục Nguyên và Phong Nhị Thập Tứ cực ít giao đấu.

    - Chán quá, hai người này không đụng vào đối phương nữa là.

    - Lục Nguyên là đụng không tới, Phong Nhị Thập Tứ là không dám đụng, sợ bị không gian tỏa định.

    - Oáp, cuộc chiến chán quá.

    - Xem ra là ngang tay.

    - Đúng vậy, có khả năng là ngang tay.

    Ngang tay!

    Đùa cái gì, Lục Nguyên thầm cười, sao mà ngang tay được, mình đối phó Phong Nhị Thập Tứ dư dả.

    Chơp mắt Lục Nguyên động, chém ra một kiếm.

    Nhát kiếm chém vào hư không chứ không trúng Phong Nhị Thập Tứ.

    Lục Nguyên lại chém kiếm thứ hai, vẫn không đánh trúng, là chém vào không khí.

    Nhát kiếm thứ ba không chém trúng.

    Kiếm thứ tư không chém trúng.

    Kiếm thứ mười không chém trúng.

    Kiếm thứ mười tám không chém trúng..

    Kiếm thứ ba mươi hai không chém trúng.

    Quả nhiên tốc độ của Lục Nguyên hoàn toàn không kịp Phong Nhị Thập Tứ, hắn bị gã đùa chết, tốc độ của gã đúng là đáng sợ, khiến Lục Nguyên chém sao cũng hụt, xem ra lần này là ván hòa rồi.

    Nhưng không biết tại sao, Lục Nguyên biết rõ không chém trúng mà vẫn không ngừng chém ra.

    Chương 957-958: Kiếm thuật vô song

    Nhát kiếm thứ ba mươi lăm không chém trúng.

    Nhát kiếm thứ bốn mươi bảy không chém trúng.

    Vẫn luôn không chém trúng, Lục Nguyên đang làm gì vậy?

    Rõ ràng đánh không trúng mà vẫn không ngừng công kích, hắn định làm gì?

    Có nhiều người không hiểu, không rõ rốt cuộc Lục Nguyên muốn làm cái gì.

    Tất nhiên không ai cười Lục Nguyên, vì mới rồi hắn dùng năm phần pháp lực, thân xác bị thương đấu với Nghiêm Thiên Pháp quá giỏi.

    Nhát kiếm thứ năm mươi tám không chém trúng.

    Nhát kiếm thứ sáu mươi chín không chém trúng.

    Lúc này sắc mặt Pháp Nhất Đế Tử dần nghiêm trọng.

    Pháp Thánh Đế Tử, Pháp Hoàng Đế Tử cũng nghiêm mặt.

    Họ rốt cuộc phát hiện việc Lục Nguyên sắp làm.

    Sao có thể!

    Sao có thể làm ra chuyện như vậy.

    Nhát kiếm thứ bảy mươi tám không chém trúng.

    Nhát kiếm thứ tám mươi chín không chém trúng.

    Giọng Phong Nhị Thập Tứ từ trong gió truyền đến:

    - Lục Nguyên, ngươi chém không trúng ta, dù chém bao nhiêu kiếm cũng vô dụng.

    Lục Nguyên lạnh nhạt cười:

    - Nếu bây giờ ngươi vẫn chưa phát hiện thì chỉ có thể chứng minh một điều, ngươi ngu không thể tưởng.

    Xemn ra thực lực giữa ngươi và ta không cùng cấp bậc.

    Phong Nhị Thập Tứ cười lạnh nói:

    - Giọng điệu lớn lối thật.

    Mặt ngoài gã không thèm để ý Lục Nguyên nhưng cũng bắt đầu quan sát hắn đang làm gì.

    Người bên cạnh cũngquan sát Lục Nguyên hành động.

    Lục Nguyên vẫn đang chém kiếm, một kiếm liền một kiếm, bây giờ đã chém đến nhát kiếm chín mươi chín.

    Rốt cuộc có người nói:

    - Kia không phải là kiếm thuật vô song chứ?

    - Trời ạ, không ngờ là kiếm thuật vô song!

    - Không đúng, Lục Nguyên từ đâu học được kiếm thuật vô song chứ?

    - Đúng vậy, không có khả năng, dù là pháp thuật vô song hay kiếm thuật vô song đều là đại chiêu tuyệt vời.

    Gia tộc như người Nghiêm gia có kiếm thuật vô song là bình thường, Kiếm Môn tầm thường nghe nói sớm không còn kiếm thuật vô song, Lục Nguyên học được từ đâu?

    - Đúng vậy, sao có thể!

    - Chắc không phải mới rồi hắn thấy Nghiêm Thiên Pháp làm pháp thuật vô song một lần rồi do đó suy luận ra kiếm thuật vô song đi?

    - Nếu là vậy thì quá khủng bố rồi, không thể nào.

    Dù có người nghi ngờ nhưng ngẫm lại đúng là rất có thể, nếu không thì khó giải thích Lục Nguyên học ở đâu ra kiếm thuật vô song.

    Không sai, Lục Nguyên muốn chơi là kiếm thuật vô song.

    Nghiêm Thiên Pháp chơi là pháp thuật vô song, Lục Nguyên lúc đó trốn tránh luôn chăm chú nhìn, phát hiện tác dụng của pháp thuật vô song.

    Pháp thuật vô song là một thứ sắp đặt rất phiền phức, nhưng hoàn thành thì có uy lực to lớn, đánh trúng không lệch.

    Vốn cho rằng không thể từ pháp thuật phản đẩy thành kiếm thuật.

    Nhưng xem một lần đạo tự phân thân xong thiên phú pháp thuật tăng lớn nhiều.

    Bây giờ mình có thể từ trong pháp thuật phản thôi ra căn nguyên của nó, luyện thành kiếm thuật.

    Vậy nên dưới tình huống không thể đánh trúng Phong Nhị Thập Tứ thì hưởng dụng kiếm thuật vô song đi.

    Chơi kiếm thuật vô song này một chút, xem coi uy lực một chiêu.

    Lục Nguyên chém ra chém ra một trăm lẻ bảy kiếm, vẫn là chém vào không khí.

    Người xung quanh coi như hiểu Lục Nguyên đang định làm cái gì, chẳng ngờ là muốn dùng kiếm thuật vô song.

    Một người trong người Nghiêm gia nói:

    - Không đúng, chém ra một trăm lẻ bảy kiếm của hắn có sai lầm.

    Một người Tống gia bên cạnh người Nghiêm gia nói:

    - Hắn chỉ nhìn pháp thuật vô song một lần rồi thản thôi ra kiếm thuật vô song, nếu hắn không sai lầm chút thì mới là kỳ, tuyệt đối có sai lầm mới là chính xác.

    Bên cạnh có một người nói:

    - Đây cũng biểu thị kiếm thuật vô song của Lục Nguyên không phải mới bắt đầu đã học xong mà là nhìn pháp thuật vô song rồi mới đi thôi diễn, nếu thành công thì rất biến thái rồi.

    Nghiêm Thiên Pháp và Lục Nguyên chiến đấu bị trọng thương, giờ nhìn cuộc chiến trên Thiên Đoạn phong, nghe bên tai tiếng bàn tán, lắc đầu.

    Không, không thể nào, lúc đó mình dùng pháp thuật vô song cực kỳ phiền phức, là lão tổ tông đích thân dạy dỗ, từng chút một dạy vô cùng tỉ mỉ, rồi cho một phù chú đặc biệt mới dùng được pháp thuật vô song.

    Hơn nữa đạo phù này chỉ có thể dùng ba lần pháp thuật vô song mà thôi.

    Lục Nguyên không có người dạy, chỉ xem mình dùng một lần thì sao học được chứ?

    Vân Tụ Tuyết khoanh tay đứng, mỉm cười nhìn cuộc chiến trên núi, cảm thấy tự hào vì Lục Nguyên.

    Chiến đấu trên Thiên Đoạn phong còn đang tiếp tục.

    Phong Nhị Thập Tứ đã phát hiện Lục Nguyên định làm là kiếm thuật vô song, một khi hoàn thành thì trong khu vực Thiên Đoạn phong gã đứng dù trên trời hay dưới đất đều bị oanh sát.

    Vậy nên Phong Nhị Thập Tứ bắt đầu phá hư kiếm thuật vô song của Lục Nguyên.

    Nhưng muốn phá hỏng kiếm thuật vô song không dễ dàng .

    Mỗi lần Phong Nhị Thập Tứ đến gần là Lục Nguyên không thèm để ý gã, dùng không gian tỏa định, tay trái thành kiếm chỉ, lấy tay trái đối địch làm Phong Nhị Thập Tứ co giò trốn.

    Bây giờ Phong Nhị Thập Tứ mới hiểu kiếm kỹ của Lục Nguyên rốt cuộc cao bao nhiêu.

    Không ngờ dùng tay trái mà có thể chặn được, vậy mình còn gì để nói nữa?

    Đương nhiên Phong Nhị Thập Tứ không cam lòng thất bại.

    Gã không tin Lục Nguyên có thể dựa vào xem một lần pháp thuật vô song của Nghiêm Thiên Pháp là sử dụng ra kiếm thuật vô song, cái này quá tà rồi.

    Kiếm thứ một trăm hai mươi mốt chém vào không tủng.

    Lục Nguyên vẫn đang tiếp tục kiếm thuật vô song.

    Pháp thuật vô song khá là khó khăn, kiếm thuật vô song cũng khó như vậy.

    Trước không nói khó gì khác, chỉ nói ba, một là phải hiểu rất rõ không gian, hai là tuyệt đối năm chắc mỗi một kiếm không thể sai lệch chút nào, ba là tinh thần lực vô cùng cường đại.

    Trừ ba điểm khó này còn có các loại khác, đương nhiên đối với Lục Nguyên còn có một trắc trở to lớn là không thấy hệ thống kiếm chiêu, toàn dựa vào ký ức Nghiêm Thiên Pháp dùng một lần từ pháp thuật phản thôi ra kiếm pháp, trong đó khó khăn lớn đến có thể nói là nghịch thiên.

    Kiếm thứ một trăm chín mươi lăm chém ra, Lục Nguyên vẫn đang tiếp tục một chiêu kiếm thuật vô song.

    Tất cả người đứng xem giờ đây không quan tâm thắng bại giữa Phong Nhị Thập Tứ và Lục Nguyên nữa, họ chỉ nhìn hắn có thể hoàn thành kiếm thuật vô song hay không.

    Chỉ dựa vào thấy pháp thuật vô song một lần rồi suy luận ra kiếm thuật vô song, chuyện như vậy chưa từng nghe nói qua, làm sao để người ta tin chứ?

    Kiếm thứ hai trăm sáu mươi lăm chém ra!

    Nguy rồi, một kiếm này chém lệch, không tìm ra cảm giác.

    Bên cạnh đứng gia tộc như Tống gia, Thượng Quan gia đều thầm kêu đáng tiếc.

    Đúng vậy, kiếm thứ hai trăm sáu mươi lăm chém lệch rồi, xem ra không làm được kiếm thuật vô song.

    Người Nghiêm gia thì suýt chút la tốt, xem đi, sao có thể một lần nhìn pháp thuật vô song liền phản thôi ra kiếm thuật vô song được chứ.

    Kiếm thứ hai trăm sáu mươi sáu thi triển ra, kiếm thứ hai trăm sáu mươi sáu đúng là quái, không đúng, mỗi kiếm mặt ngoài nhìn không tuyệt diệu nhưng bù đắp khuyết điểm của kiếm thứ hai trăm sáu mươi lăm.

    Nhìn đến kiếm thứ hai trăm sáu mươi sáu, kẻ vốn tưởng Lục Nguyên không thắng được giờ khựng lại, xem ra vẫn có chút mong chờ.

    Kiếm thứ ba mươi đến rồi.

    Kiếm thứ bốn trăm năm mươi lại chệch chút, nhưng kiếm thứ bốn trăm năm mươi bổ sung lại.

    Trong quá trình, kiếm thuật vô song của Lục Nguyên luôn có chút khuyết điểm, không hoàn mỹ bằng pháp thuật vô song của Nghiêm Thiên Pháp, nhưng rung động thì lớn hơn pháp thuật vô song của Nghiêm Thiên Pháp rất là nhiều.

    Bởi vì Nghiêm Thiên Pháp là dựa theo từng bước làm sẵn, rồi có phù chú hỗ trợ.

    Lục Nguyên là tự mình phản thôi, khó khăn to lớn.

    Kiếm thứ sáu trăm!

    Cách kiếm thuật vô song ngày càng gần.

    Kiếm thứ bảy trăm!

    Kỳ tích này dường như Lục Nguyên có thể hoàn thành.

    Bây giờ mọi người ngày càng mong chờ.

    Kiếm thứ tám trăm !

    Thi triển ra kiếm thứ tám trăm quen tay hơn trước chút.

    Kiếm thứ tám trăm sáu mươi lăm!

    Kiếm thứ tám trăm tám mươi!

    Sắp thành công!

    Kiếm thứ tám trăm tám mươi mốt!

    Kiếm thứ tám trăm tám mươi ba!

    Kiếm thứ tám trăm tám mươi bảy!

    Đây là kiếm thứ hai đếm ngược, chỉ kém một kiếm cuối, kết thúc kiếm cuối kiếm thứ tám trăm tám mươi tám khó hơn mấy kiếm khác một chút, Lục Nguyên làm được không?

    Chỉ thấy trong không khí một kiếm đánh ra, nhát kiếm như kinh hồng, như thác nước, như cầu vồng, như từ trời đến, thật ứng với câu 'kỳ kiếm vốn thiên thành, diệu thủ ngẫu đắc chi', đây chính là kiếm thứ tám trăm tám mươi tám.

    Kiếm thuật vô song rốt cuộc hoàn tất.

    Trong khoảnh khắc, Phong Nhị Thập Tứ ở trong không trung hét thảm một tiếng, tiếng hét thê thảm thiết, gã đã bị trọng thương.

    Vốn pháp thuật vô song bình thường là lực công kích gấp mười.

    Nhưng Lục Nguyên hoàn thành kiếm thuật vô song lực công kích chỉ có gấp ba.

    Rất đơn giản, Lục Nguyên xem một lần học xong, trong quá trình kiếm thuật vô song dù miễn cưỡng thi triển nhưng sai lầm không ít, vậy nên chỉ có lực công kích gấp ba, nhưng dù đã vậy cũng rất ghê gớm rồi, đó dẫu sao là kỳ tich.

    Đúng vậy, kỳ tích, hoàn thành!

    Một đại kỳ tích thật sự.

    Trong số người đứng xem có nhiều đại nhân vật, ví dụ gia chủ lục đại gia tộc, ví dụ nhiều đế tử thân phận tôn quý.

    Nhưng trừ Pháp Nhất Đế Tử ra, tất cả mọi người chưa từng thấy nhân vật kinh tài tuyệt diễm như thế.

    Chỉ có Pháp Nhất Đế Tử là không kinh ngạc giật mình, vì y quen biết có rất nhiều người đều tài năng như vậy, chẳng qua người siêu tài năng y quen đa số là phó chủ văn minh.

    Muốn đến phó chủ văn minh vốn là cần không giống bình thường, tài năng vượt xa người thường, còn có khí vận cực tốt nữa, thiếu một thứ không được.

    Leo lên đỉnh cao chính là chân lý không thay đổi.

    Phong Nhị Thập Tứ hộc búng máu, bởi vì không phải công kích gấp mười lần nên gã không trọng thương.

    Vậy nên dù gã bị thương mà chưa chết, còn muốn cố chống nhưng phát hiện mình đã không còn sức lực.

    Lục Nguyên giơ kiếm để ngang cổ họng gã, lạnh lùng nhìn gã.

    Hắn nói:

    - Ngươi thua.

    Phong Nhị Thập Tứ gật đầu nói:

    - Thôi được, đúng là ta thua, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.

    Đã nói là phải thực hiện, sau này ta sẽ không truy đuổi Kiếm Linh Đế Cơ nữa.

    - Nhưng phải cẩn thận Thiên Hoang Đế Tử.

    Thiên Hoang Đế Tử là người không từ thủ đoạn, khác với ta.

    Dù Phong Nhị Thập Tứ bị đánh bại nhưng có khí độ phóng khoáng, không uổng là kỳ tài khó được của phong chi văn minh.

    Đến đây thì ba trăm thiên tài nổ tung.

    - Lúc đó ba trăm năm mươi người chúng ta cùng vào pháp cổ văn minh huấn luyện, khi ấy Lục Nguyên không chút bắt mắt, thậm chí bị bỏ vào bại giả tổ làm quân tốt.

    - Đúng vậy, lúc đó Lục Nguyên thắng đám Phong Tam Thập còn cho rằng hắn may mắn thôi.

    - Kết quả ai mà ngờ Lục Nguyên ngựa ô đến cuối, tại tương ngộ sâm lâm chỉ là hạng bảy thôi, giờ càng khoa trương, đánh bại Nghiêm Thiên Pháp xếp thứ nhất, Phong Nhị Thập Tứ xếp thứ hai.

    Theo ta thấy thì trong ba trăm năm mươi người chúng ta đệ nhất thiên tài chắc nên là Lục Nguyên.

    - Đúng vậy, Lục Nguyên đích thực có thể xưng là đệ nhất thiên tài.

    - Ta xem lần này cuộc chiến Thắng bại giả tổ, dù mấy người khác trong bại giả tổ không được nhưng người đứng nhất lại là bại giả tổ.

    Ba trăm thiên tài bàn tán xông xao, hiển nhiên kinh ngạc vì Lục Nguyên đánh bại Nghiêm Thiên Pháp, Phong Nhị Thập Tứ.

    Bây giờ họ đều cho rằng Lục Nguyên mạnh nhất, chỉ cần không chết sau này sẽ nổi danh trung ương thiên triều.

    Kiếm Hùng tràn đầy tự hào, đúng vậy, trước khi bắt đầu huấn luyện không ai ngờ.

    Trong ba trăm năm mươi người kinh tài tuyệt diễm, mạnh nhất là Lục Nguyên, kiếm đạo có lẽ sẽ vì Lục Nguyên mà vô cùng hưng thịnh.

    - Lục Nguyên, đừng tưởng ngươi đã thắng, còn có bổn đế tử, ngươi chưa thắng bổn đế tử đâu!

    Một giọng nói vang lên trên trời cao:

    - Bổn Thiên Hoang Đế Tử đã đến!

    Thiên Hoang Đế Tử vào phút cuối rốt cuộc giá lâm.

    Lục Nguyên mỉm cười.

    Bốn địch thủ, Võ Sinh Đế Tử, Thiên Hoang Đế Tử, Phong Nhị Thập Tứ, Nghiêm Thiên Pháp, trong bốn người giờ chỉ còn một mình Thiên Hoang Đế Tử.

    Ba người kia mình còn xem trọng chút.

    Nhưng mà Thiên Hoang Đế Tử thì không cần đặc biệt chú ý.

    Người như vậy không tiếp được mấy chiêu của mình.

    Ai kêu hoang bị mình khắc chế đâu.

    Nếu đến thì để mình vài chiêu đánh gục gã là được.

    Sẽ không hơn ba chiêu, Lục Nguyên tràn đầy tự tin nghĩ.

    Thiên Đoạn phong, bây giờ cuộc chiến đã đi đến cuối.

    Thiên Hoang Đế Tử trong bốn người phút cuối xuất hiện.

    Hơn nữa vừa lộ mặt liền hùng hổ.

    Trên đỉnh Thiên Đoạn phong một vạn trượng ngưng kết một đóa hồng hoang vân to lớn vô cùng.

    Hồng hoang vân không giống bình thường, chính mà mây từ hồng thủy cực dày nặng ngưng tụ thành, còn có hoang bên trong, do hồng hoang kết hợp mà thành, so oviws mây bình thường đáng sợ hơn rất nhiều.

    Một đoàn hồng hoang vân nếu ném tới núi trung ương thiên triều bình thường thì mây có thể đè sụp núi.

    Bên trên hồng hoang vân đứng một người thanh niên tràn ngập dương cương khí.

    Người trẻ tuổi toát vẻ tà tính và hoang.

    Thiên Hoang Đế Tử lạnh nhạt nói:

    - Lục Nguyên, ngươi rất giỏi, đánh bại được Nghiêm Thiên Pháp và Phong Nhị Thập Tứ, đáng tiếc, đụng đến ta thì ngươi chỉ có nước thất bại.

    Trong ba mươi chiêu sẽ khiến ngươi thảm bại!

    Gã nói làm như rất dễ dàng chiến thắng, mà gã đúng là có tư cách cuồng ngạo.

    Không sai, Thiên Hoang Đế Tử đúng là có tư cách này.

    Bởi vì gã chính là Thiên Hoang Đế Tử.

    Không phải nói Thiên Hoang Đế Tử cường hơn Nghiêm Thiên Pháp, Phong Nhị Thập Tứ, Võ Sinh Đế Tử, thực lực bốn người sàn sàn như nhau.

    Nhưng Thiên Hoang Đế Tử có một đặc điểm mạnh hơn ba người trước, bởi vì gã là người thái cổ văn minh, hoang đối với kiếm có áp chế trời sinh.

    Vậy nên gã mới dám vênh váo như vậy.

    Thiên Hoang Đế Tử nói:

    - Lục Nguyên, trong ba mươi chiêu nếu ngươi không thua thì coi như ngươi có bản lĩnh.

    Dám giành đàn bà với ta hả?

    Thật buồn cười, một con kiến bình thường mà thôi, chỉ có nước bị ta nghiền nát.

    Hay cho Thiên Hoang Đế Tử, vừa đến liền tạo ra áp lực to lớn, cùng lúc đó, mây bốn phía dần bị đổi thành hồng hoang vân, đây là tăng cường áp lực với Lục Nguyên.

    Hoang càng nhiều thì áp lực với kiếm giả càng lớn.

    Hồng hoang vân ngưng tụ, mới rồi còn thấy mặt trời nhưng lập tức mặt trời bị hồng hoang vân đậm đặc che lấp khiến một mảnh âm trầm.

    Kiếm Hùng cảm giác đặc biệt khó chịu, loại hồng hoang vân lực áp chế quá mạnh, rõ ràng cách xa như vậy mà gã thấy toàn thân cực kỳ khó chịu, suýt chút ói ra.

    Gã chỉ bị lan sang mà đã khó chịu đến thế, vậy Lục Nguyên bị bao trùm e rằng càng khó chịu hơn.

    Không khí chợt biến đổi.

    - Lục Nguyên gặp khó đây.

    - Đúng vậy, đụng phải người thái cổ văn minh, người dùng kiếm có mạnh hơn cũng vô dụng.

    - Cùng là lực lượng, đế tử thái cổ văn minh chưa từng thua người dùng kiếm, huống chi pháp lực của Thiên Hoang Đế Tử trên cả Lục Nguyên.

    - Đúng rồi, lần này Lục Nguyên gặp khó đây.

    Chương 959-960: Thiên Hoang Đế Tử

    Bởi vì biểu hiện hai cuộc chiến trước nên đa số người đứng xem ủng hộ Lục Nguyên.

    - Không chừng Lục Nguyên sẽ sáng tạo kỳ tích.

    - Nếu là tình huống khác có lẽ Lục Nguyên sẽ sáng tạo kỳ tích, nhưng lần này thì khác.

    Hoang áp chế kiếm là chân lý kỷ nguyên.

    Nếu chân lý bị đánh vỡ thì không còn là chân lý.

    Hiển nhiên bây giờ không có ai coi trọng Lục Nguyên,Ỡbao gồm cả Pháp Thánh Đế Tử.

    Trên khuôn mặt đẹp tuyệt trần của Vân Tụ Tuyết thoáng qua nét lo lắng.

    Gia chủ người Nghiêm gia Nghiêm Cảm Tiếu thầm nhủ, sớm biết Thiên Hoang Đế Tử sẽ tới thì không cần để Nghiêm Thiên Pháp lên.

    Nhưng nói đi phải nói lại, ai mà ngờ Nghiêm Thiên Pháp thua trong tay Lục Nguyên chứ.

    Nhưng bây giờ tất cả đã kết thúc, bởi vì Thiên Hoang Đế Tử đến rồi, Thiên Hoang Đế Tử thắng Lục Nguyên là chân lý thế gian.

    Chạna lý không tha nghi ngờ.

    - Ha ha ha ha!

    Trong không khí vô cùng nặng nề, Lục Nguyên bỗng cất tiếng cười to.

    Hắn chỉ trên đỉnh đầu Thiên Hoang Đế Tử, nói:

    - Thiên Hoang Đế Tử, ngươi nói ba mươi chiêu đánh bại ta hả?

    Thật buồn cười, nói mạnh miệng như vậy thì ta cũng đến một câu, trong vòng ba chiêu ta sẽ đánh bại ngươi, tuyệt đối không để ngươi chống qua ba chiêu!

    Cuồng vọng!

    Hiện nay Lục Nguyên cực kỳ cuồng vọng.

    Thiên Hoang Đế Tử dám nói thắng Lục Nguyên trong ba mươi chiêu là bởi vì pháp lực của gã cao hơn hắn, lại có chân lý hoang khắc chế kiếm.

    Còn Lục Nguyên thì sao?

    Hắn dựa vào cái gì dám nói câu này?

    Quá nực cười.

    Bây giờ một số người ủng hộ Lục Nguyên cũng cho rằng hắn đang nói khoác.

    Nhưng Lục Nguyên không có hứng thú giải thích, nói nhiều làm gì?

    Để mình triệt để ba chiêu đánh bại Thiên Hoang Đế Tử là được, trận chiến này đánh hơi lâu, mình hơi ghét rồi, tốc chiến tốc thắng thôi, dùng tốc độ cuối cùng đánh bại Thiên Hoang Đế Tử.

    - Nếu ngươi không tin trong ba chiêu ta đánh bại ngươi vậy hãy xem đây!

    Lục Nguyên nhìn lên trời, bỗng bay lên, vọt hướng Thiên Hoang Đế Tử cao một vạn trượng.

    Thiên Hoang Đế Tử nhìn Lục Nguyên bay lên cao thì thầm mừng, hồng hoang vân của gã vốn chỉ để dùng bao phủ Lục Nguyên, làm hắn khó chịu.

    Bây giờ tốt lắm, Lục Nguyên bay vào trong hồng hoang vân của gã, thế thì áp lực hướng hắn sẽ càng lớn, hắn sẽ thua nhanh hơn.

    Lục Nguyên, là thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi cứ vào.

    Lục Nguyên lao vào trong hồng hoang vân, tùy tiện thi triển ra một chiêu Bách Chỉ Kiếm.

    Khoảnh khắc chiêu Bách Chỉ Kiếm đánh ra mấy trăm kiếm khí đánh loạn phong vân.

    Phút chốc gió mây loạn, hồng hoang vân cũng một mảnh hỗn loạn.

    Thiên Hoang Đế Tử dễ dàng ngăn cản mấy trăm kiếm khí đến trước mắt, dù bốn phía rối loạn nhưng gã không chút quan tâm.

    Gã nói:

    - Lục Nguyên, nếu ngươi chỉ có mấy bản lĩnh này thì hãy ngoan ngoãn chịu thua đi!

    - Phải không?

    Lục Nguyên ra chiêu thứ hai, mang theo giảo động phong vân kiếm chém tới.

    Thiên Hoang Đế Tử vác lên thiên hoang đao nghênh đón.

    Thiên hoang đao của gã so với đại hoang đao bình thường thì lợi hại rất nhiều, bên trong có hoang khí đậm đặc, khắc chế kiếm tu khá lợi hại.

    Hai người va chạm, nhưng khoảnh khắc một kiếm của Lục Nguyên khiến Thiên Hoang Đế Tử không đỡ kịp, hắn vọt vào trước mặt gã.

    Thiên Hoang Đế Tử muốn biến chiêu, lấy khí hồng hoang chắn, nhưng chớp mắt khí hồng hoang bị kiếm khí của Lục Nguyên xuyên qua.

    Sao có thể!

    Thiên Hoang Đế Tử không có cả cơ hội phản ứng liền bị Lục Nguyên một kiếm đâm xuyên.

    Thật ra nói là xuyên, mới rồi Thiên Hoang Đế Tử đã bị Lục Nguyên dùng kiếm kỹ không kịp đề phòng lấy khí hồng hoang chắn, tình huống bình thường không thành vấn đề nhưng tiếc rằng đây không phải tình hình bình thường.

    Mới rồi Lục Nguyên dùng một ít kiếm khắc hong, Thiên Hoang Đế Tử không cảm giác được kiếm khắc hoang thì đã bị trọng thương rồi.

    Lục Nguyên lần thứ hai đánh ra kiếm thứ ba, nhát kiếm này tuyệt đối kỹ xảo, tiểu nhân quả, luân hồi, âm dương, không gian, tất cả kết hợp một chỗ còn mang theo tác dụng kiếm khắc hoang nặng nề đâm hướng Thiên Hoang Đế Tử.

    Khoảnh khắc lần thứ hai xuyên qua người Thiên Hoang Đế Tử, máu bắn tung tóe.

    Bây gờ thực lực của Lục Nguyên là hỗn động cảnh bát tầng, đối phó thái cổ văn minh hỗn động cảnh thập tầng chỉ dùng một chút kiếm khắc hoang là được, đơn giản gọn lẹ.

    Thiên Hoang Đế Tử không phát hiện ra kiếm khắc hoang.

    Nơi này quá trống trải, nhiều chú ý, vậy nên Lục Nguyên mới xông vào hồng hoang vân đánh.

    Hồng hoang vân che đi tầm mắt, hơn nữa chiêu thứ nhất là trăm chỉ kiếm, cùng lúc mấy trăm kiếm khí đánh loạn phong vân, chân chính giải quyết Thiên Hoang Đế Tử chỉ cần hai chiêu thôi.

    Tất nhiên đây vẫn là vì che tầm mắt, khiến Thiên Hoang Đế Tử không hề phát hiện kiếm khắc hoang.

    Nếu là chân chính liều mạng, không có người bên cạnh quan sát, Lục Nguyên có thể khẳng định rằng một chiêu là đánh chết ngay Thiên Hoang Đế Tử.

    Ba chiêu vừa ra, Thiên Hoang Đế Tử đã bại.

    Cho nên nói trong bốn người vô dụng nhất là Thiên Hoang Đế Tử hùng hổ nhất, cho rằng có thể thắng mình, không quá bận tâm người này.

    Bên cạnh Thiên Đoạn phong có rất nhiều người đang nhìn lên trời.

    Bầu trời tình huống khá là hỗn loạn, vốn hồng hoang vân che tầm mắt, che thần niệm, sau đó hồng hoang vân loạn, càng như vậy càng cho rằng không trong chốc lát Lục Nguyên sẽ ngã xuống, dù sao hồng hoang khắc chế kiếm không phải giả, đó là chân lý tuyệt đối khắcchees.

    Lục Nguyên ở trên Thiên Đoạn phong đánh không có một chút cơ may thắng, huống chi hắn làm bậy xông vào hồng hoang vân chứ?

    Trong chớp mắt, một bóng người từ hồng hoang vân rơi xuống.

    Chắc là Lục Nguyên rồi.

    Không đúng!

    Người đó sao lại mặc áo đen?

    Lục Nguyên luôn mặc áo xanh mà, hơn nữa cuộc chiến trước áo xanh rách nát.

    Áo trắng chắc là y phục của thái cổ văn minh, vì màu đại hoang là đen, hồng hoang là màu đến đen.

    Rớt xuống không ngờ chính là Thiên Hoang Đế Tử.

    Chăc là không phải rớt đâu, không chừng Thiên Hoang Đế Tử tự bay xuống, nhưng thấy tư thế sao giống rơi xuống quá.

    *Bùm!*

    Thân hình Thiên Hoang Đế Tử năng nề đập xuống Thiên Đoạn phong, phun ra búng máu, biểu tình cực kỳ chật vật, trên người vài miệng vết thương rất sâu, hiển nhiên trọng thương.

    Có chuyện gì vậy?

    Thiên Hoang Đế Tử thua?

    Sao Thiên Hoang Đế Tử thua được?

    Chân lý thế giới là hoang khắc kiếm, sao bây giờ Thiên Hoang Đế Tử pháp lực cao hơn mà thua?

    Đừng nói là người đứng xem, chính Thiên Hoang Đế Tử cũng lấy làm khó hiểu.

    Sao tự dưng mình thua?

    Sao mình thua người dùng kiếm cấp thấp hơn bản thân?

    Đây là sao?

    Cảm giác đầu đớn xộc lên óc, nhưng Thiên Hoang Đế Tử mặc kệ nó, gã không hiểu vì sao mình thua, sao trong ba chiêu đã thua.

    Nếu gã biết Lục Nguyên chân chính chỉ một chiêu liền giết được gã thì chắc càng ói máu

    Hồng hoang vân nhanh chóng thu nhỏ, Lục Nguyên không trực tiếp lấy kiếm khắc hoang thu mà thu hồng hoang vào kiếm chi không gian của mình.

    Không gian vốn là có thể chứa vạn vật, trải qua một kích do kiếm khắc hoang luyện hóa, những người khác sẽ không phát hiện.

    Trên bầu trời lập tức trong sáng, áo xanh hiện từ trên tời rơi xuống.

    Lục Nguyên đáp xuống bên cạnh Thiên Hoang Đế Tử, Dưỡng Ngô tiên kiếm lấp lóe tia sáng lạnh.

    - Thiên Hoang Đế Tử, xem ra ngươi đã thua, ba chiêu liền thua trong tay ta.

    Ba chiêu, chỉ dùng ba chiêu, đây là việc khiến người không thể tin

    Cuộc chiến này đến lúc chấm dứt.

    Cũng là lúc tính kết quả, mà kết quả này tất nhiên là việc hôn nhân của Lục Nguyên cùng Kiếm Linh.

    Thiên Đoạn phong!

    Một bóng áo xanh từ trời dáng xuống!

    Dưỡng Ngô tiên kiếm mũi nhọn lấp lóe!

    Ba chiêu!

    Không ngờ chỉ ba chiêu đã đánh bại Thiên Hoang Đế Tử.

    Lúc trước Lục Nguyên chiến thắng Nghiêm Thiên Pháp, Phong Nhị Thập Tứ đều dùng khá nhiều chiêu thức, nhiều tuyệt kỹ, mọi người xem đã mắt, cảm thấy là chiến đấu cứng chọi cứng.

    Dù Lục Nguyên thắng nhưng thắng hơi hồi hộp, thắng đặc sắc, đánh cực kỳ kịch liệt.

    Bây giờ Lục Nguyên đối mặt Thiên Hoang Đế Tử có thể khắc chế hắn, dưới tình huống thua chắc ngược lại ba chiêu là chiến thắng.

    Lần này đúng là khiến người khó hiểu.

    Quá kỳ diệu đi.

    Nhưng mặc kệ là có kỳ diệu hay là gì, trận chiến này là Lục Nguyên thắng, điều này không thể nghi ngờ.

    Tiếp theo mọi người tán đi, ba trăm thiên tài tán thán thì ra Lục Nguyên mới là mạnh nhất trong ba trăm năm mươi người.

    Còn Tống gia, Đường gia, Thượng Quan gia đều vững vàng quyết tâm lôi kéo Lục Nguyên.

    Người Nghiêm gia cùng Pháp Hoàng Đế Tử càng nhất quyét phải giết chết Lục Nguyên, tuyệt phải phải tìm cách xử lý hắn, nếu thành kẻ thù rồi, đối phương tiềm lực quá lớn, người như vậy tuyệt đối không thể để hắn lớn lên.

    Pháp Thánh Đế Tử đi tới, cười ha hả bảo:

    - Lục Nguyên, ngươi ra ngoài dự đoán của ta, bây giờ theo ta nào, mẫu thân của ta muốn gặp ngươi!

    Mẫu thân của gã đương nhiên chính là Thương Vân Đế Phi, tức là mẹ của Kiếm Linh Đế Cơ.

    Đoàn người lập tức theo đằng sau chức vân vân liễn bay thẳng hướng Thương Vân Cung.

    Thương Vân Cung!

    Thương Vân Cung này ung dung mà đại khí, hoa lệ.

    Xung quanh đều là đá phỉ thủy như mộng ảo, đi trong cung phỉ thủy xanh biếc dường như có nhiều ảnh ngược bản thân, có loại mình đang trong mộng, đó là cảm giác khá kỳ lạ.

    Đi một đonạ thời gian, rốt cuộc đến một đại điện, Mộng Huyễn Điện.

    Trong Mộng Huyễn Điện, có một phượng ỷ rất cao, ngồi trên phượng ỷ là một hoa quý mỹ phụ nhân nhưng thấy không rõ, tựa như hoa trong nước, trong mây mù.

    Bên cạnh Thương Vân Đế Phi, Kiếm Linh Đế Cơ Vân Tụ Tuyết yêu kiều đứng.

    Pháp Thánh Đế Tử trực tiếp ngồi một bên, bộ dạng xem kịch vui.

    Lục Nguyên thi lễ, nói:

    - Tham kiến Thương Vân Đế Phi!

    - Xem ra không tệ lắm.

    Thương Vân Đế Phi gật đầu khen:

    - Dù xuất thân kém chút nhưng đàn ông không thể chỉ nhìn xuất thân mà phải có bản lĩnh, có tài thật.

    Ngươi coi như hợp cách, việc hôn nhân này bổn đế phi ưng thuân.

    Một câu thốt ra, gò má Kiếm Linh Đế Cơ ửng hồng.

    Chuyện này ưng thuận vừa nhỏ vừa to, dù sao muốn cưới một đế cơ cổ văn minh không phải chuyện dễ

    - Nhưng mà.

    Thương Vân Đế Phi nói:

    - Bây giờ ngươi chắc là hỗn động cảnh bát tầng?

    Còn là lúc phấn đấu, nên bây giờ cho ngươi danh hiệu trượng phu của đế cơ, cho ngươi thêm rất nhiều tầng quang hoàn thì không cho lợi để ngươi trưởng thành.

    Vậy nên bổn đế phi định ở bên ngoài tuyên bố hôn nhân của ngươi và Kiếm Linh Đế Cơ tạm thời gác lại, bổn đế phi có chút không bằng lòng, nên ngươi phải cố gắng phấn đấu.

    Thương Vân Đế Phi nói:

    - Nếu đến cảnh giới thiên tôn cảnh giới hãy đến cưới Tụ Tuyết.

    - Tốt lắm, việc này ta đến làm chứng.

    Lên tiếng là Pháp Nhất Đế Tử.

    Pháp Thánh Đế Tử thấy Pháp Nhất Đế Tử thì tò mò, đại ca sớm tới cảnh giới phó chủ văn minh, bình thường không quản lý việc gì giờ cứ xen vào việc của Lục Nguyên, dường như có chút quan hệ với hắn, xem tư liệu thì ở kỷ nguyên trước đại ca và người kiếm cổ văn minh có giao tình chắc là thật rồi.

    Lục Nguyên ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy vậy rất tốt.

    Mình còn có rất nhiều kẻ địch, có rất nhiều đại địch.

    Một phần trong Kiếm Môn, giản chi văn minh, thái cổ văn minh.

    Mình còn phải phiêu bạt.

    Còn phải cô kiếm tung hành.

    Bây giờ thành thân thì có nhiều ràng buộc.

    Không bằng sau này tới thiên tôn cảnh hoặc là cảnh giới càng cao rồi mới thành thân, dù gì việc đã định, có mấy nhân vật nặng ký như Thương Vân Đế Phi, Pháp Nhất Đế Tử, Pháp Thánh Đế Tử làm chứng.

    Thương Vân Đế Phi mỉm cười nói:

    - Được rồi, Tụ Tuyết, ngươi mang Lục Nguyên đi Kiếm Linh của ngươi dạo chơi đi, qua thời gian ngắn hắn phải rời khỏi pháp cổ thế giới trở về Kiếm Môn.

    Tuy mặt Kiếm Linh Đế Cơ hây hồng nhưng nàng biết thời gian Lục Nguyên ở lại pháp cổ thế giới không lâu, tạm thời nàng chưa thể về Kiếm Môn vì phải chúc thọ cho mẫu thân, cũng biết tương lai một đoạn thời gian không ở bên Lục Nguyên nhiều, nên khó được mạnh dạn kêu hắn theo nàn đi Kiếm Linh cung.

    Trong Kiếm Linh cung, Lục Nguyên và Kiếm Linh Đế Cơ ở chung hơi mất tự nhiên.

    Dù hai người trong Kiếm Môn thời gian ở chung khá dài, nhưng khi đó quan hệ chưa định, giờ quan hệ đột nhiên thay đổi thì tất nhiên hơi lúng túng rồi.

    Nhưng chỉ trong chốc lát là hai người trở lại trạng thái bình thường.

    Hai người này Lục Nguyên giống mây núi cao, Kiếm Linh Đế Cơ thì tựa nước suối trong vắt trong núi.

    Thanh tuyền chảy, mây chậm rãi trôi.

    Cùng Vân Tụ Tuyết ở chung là cảm giác nhàn nhạt, không như người khác ái tình kịch liệt, kích tình, nhưng cảm giác thản nhiên này khiến mình rất thích.

    Ngày thứ hai hắn phải đi rồi, bởi vì người khác tham gia kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài lục tục ra đi.

    Mọi người tham gia kế hoạch bồi dưỡng này biến cường ở mực khác nhau, huấn luyện kết thúc thì đương nhiên sẽ đi mỗi hướng.

    Trong ba trăm người có vài kẻ tìm đến hắn.

    Ví dụ Phong Nhị Thập Tứ, tiểu lãnh tụ phong chi văn minh rất có phong độ, còn mời Lục Nguyên sau này có cơ hội đi phong chi văn minh chơi.

    Rồi ví dụ Phong Minh Nguyệt cũng đến tìm Lục Nguyên.

    - Lục sư đệ, ta còn thiếu ngươi một con phong chi tinh linh, nếu có cơ hội thì đến phong chi văn minh nhé, ta sẽ đưa ngươi phong chi tinh linh.

    Tác dụng của phong chi tinh linh cực lớn, có thể khiến người ta tăng tốc độ cực nhanh, đương nhiên Lục Nguyên phải ghi nhớ chuyện này, nhưng giờ chuyện cần làm nhất là về Kiếm Môn.

    Từ biệt những người tập huấn xong hắn cùng Kiếm Hùng, chủ văn minh cất bước trở về Kiếm Môn.

    Khi Lục Nguyên bắt đầu về Kiếm Môn thì tin tức liên quan đến hắn, theo nhiều thiên tài trở về bắt đầu tứ tán lan truyền.

    Lần này Lục Nguyên đúng là danh tiếng lan xa, trước kia nổi danh là vì Pháp Thánh Đế Tử, Pháp Hoàng Đế Tử đấu với nhau, còn lần này nổi tiếng bởi vì thực lực bản thân.

    Tương ngộ sâm lâm, xếp hạng bảy, đây đã là ngựa ô.

    Sau đó tại Thiên Đoạn phong, đánh bại Nghiêm Thiên Pháp, Phong Nhị Thập Tứ, cùng với Thiên Hoang Đế Tử, chiến tích khiến người kinh sợ.

    Đương nhiên bây giờ Lục Nguyên dù nổi tiếng rồi, dựa vào thực lực mà nổi tiếng.

    Nhưng muốn làm đến chấn động trung ương thiên triều thì chưa đủ.

    Bởi vì muốn danh chấn trung ương thiên triều rất đơn giản, trước lấy ra thực lực thế giới cảnh đã.

    Không có thực lực thế giới cảnh muốn danh chấn trung ương thiên triều thì sao được chứ.

    Nói đơn giản là thế giới cảnh là một loại tư cách, cũng là căn cơ bắt đầu xưng hùng trung ương thiên triều, trước đó thì không có loại tư cách này.

    Lúc này Lục Nguyên, Kiếm Hùng, Hiên Viên Thập Nhị cất bước trên đường trở về.

    Hiện nay trung thiên triều hoàn cảnh vẫn ác liệt, nhưng đối với Lục Nguyên thì không tính là gì, chỉ cần đi trên đường chính là không có chuyện gì, nếu cứng rắn đi ra ngoài chọc yêu thú, thần thú thế giới cảnh thì đó là tự tìm chết, không trách được người.

    Chương 961-962: Túy chí tôn

    - Ha ha, lần này ngươi ở tương ngộ sâm lâm điểm xếp hạng bảy ta không bẩm báo với Kiếm Môn, lần này trở về e rằng trên dưới Kiếm Môn đều bị chiến tích của ngươi hù chết.

    Càng đừng nói trận chiến Thiên Đoạn phong, quá nở mũi, đè đầu người cổ văn minh đều phải thua, siêu!

    Hiên Viên Thập Nhị khen, giơ ngón cai.

    Lục Nguyên tùy tiện nhún vai nói:

    - Bình thường thôi.

    Hiên Viên Thập Nhị tùy tiện hỏi:

    - Đúng rồi, Lục Nguyên, Kiếm Hùng, các ngươi bây giờ một là hỗn động cảnh bát tầng, một là hỗn động cảnh thất tầng, chuyến này về Kiếm Môn có thể xưng chí tôn rồi, các ngươi muốn xưng là gì?

    Lục Nguyên cười ha hả:

    - Ta thì gọi là Túy chí tôn đi, cũng không tệ.

    Kiếm Hùng cũng cười nói:

    - Ta thì gọi là Hùng chí tôn.

    Đúng vậy, chuyến này trở về hai người chắc nên thăng chí tôn.

    Chí tôn ở cổ văn minh, văn minh là vô cùng bình thường.

    Nhưng tại Vô Thượng Đại Giáo thì chí tôn xưng hùng một phương, nắm giữ quyền lực khá lớn.

    Hiên Viên Thập Nhị cười tủm tỉm nói:

    - Vậy đi, Kiếm Môn chúng ta xem ra có mười chí tôn, tổn thất một Nam Cung chí tôn có thêm hai, vậy cũng đáng.

    Kiếm Môn có nhiều chí tôn thì đương nhiên gã vui vẻ rồi, hơn nữa lần này thêm chí tôn không phải bên Hiên Viên chí tôn.

    Giờ trong Kiếm Môn thế lực của Hiên Viên chí tôn ngày càng lớn, thêm hai chí tôn không phải phe họ thì chắc có thể kiềm chế một phen.

    Ba người một đường bay đi, trong quá trình tới gần Kiếm Môn thì Hiên Viên Thập Nhị đánh đạn tín hiệu.

    - Qua chốc chắc chắn có người đến nghênh đón chúng ta.

    Bắn xong đạn tín hiệu, ba người Lục Nguyên bay nhanh, nhưng bay hoài bay mãi, Hiên Viên Thập Nhị phát hiện có gì không đúng.

    - Ủa, sao không có người đón chúng ta?

    Không lẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn?

    Ba người rất nhanh đến một cứ điểm của Kiếm Môn, tới nơi rồi phát hiện bên trong cứ điểm Kiếm Môn ngã xuống không ít người.

    Hiên Viên Thập Nhị kiểm tra sơ, nói:

    - Có lẽ xảy ra ngoài ý muốn, trong cứ điểm có không ít người chết.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Có kẻ xâm nhập?

    - Xem thì không giống.

    Hiên Viên Thập Nhị lắc đầu nói:

    - Ngã là người Kiếm Môn chúng ta, còn là phái Hiên Viên, phái chúng ta.

    Rất có thể bây giờ phái Hiên Viên chí tôn và phái chúng ta bắt đầu đánh nhau, thế cục Kiếm Môn đại biến.

    Kiếm Hùng giật nảy mình la lên:

    - Cái gì!

    Mới từ pháp cổ văn minh trở về kết quả thấy tình hình hiện tại, rất có khả năng búng phát Kiếm Môn đại biến, hơn nữa dường như mới gặp biến cố không lâu, còn trong chiến đấu.

    Kiếm Môn, rất có khả năng nội loạn.

    Tình hình khá là nguy cấp.

    Lục Nguyên quét thần niệm, tinh thần lực của hắn vốn là gấp sáu lần cảnh giới bình thường, phạm vi thần niệm quét lớn hơn rất nhiều.

    Thần niệm quét qua, bỗngiáo phái hát hiện phương xa có người đánh nhau, cường độ không thấp.

    Hắn lập tức nói với Kiếm Hùng, Hiên Viên Thập Nhị:

    - Bên kia có đánh nhau, chúng ta đi xem thử.

    Lập tức ba người lao nhanh bay tới không xa.

    Nơi này là đường chính trung ương thiên triều.

    Có một đồi núi trập trùng.

    Trên đồi núi có mấy người đang đấu nhau nhưng rõ ràng một phe thế yếu, một phe chiếm ưu thế.

    Lục Nguyên ngây ra, phát hiện phe yếu thế có hai người, một người đầy máu ngã trên đất, hiển nhiên bị thương rất nặng.

    Còn một người cầm kiếm động, nhưng kiếm pháp rời rạc hiển nhiên là đang cố chống.

    Lại nhìn người đó, chính là Kiếm Cửu trưởng lão, chính là lúc đó ở kiếm tu tinh thần chủ trì so tài kiếm đạo thụ chia tầng, trực thuộc Kiếm Chủ.

    Thực lực của Kiếm Cửu trưởng lão rõ ràng là hỗn động cảnh lục trầng, đối thủ là năm, sáu người, xem ra cũng có thực lực, không dưới hỗn động cảnh lục tầng, hơn nữa mỗi người cầm kiếm, nếu dùng kiếm chắc là người Kiếm Môn mới đúng.

    Dù sao có hai môn phái dùng kiếm mà người Hiển Kiếm Môn nhiều chút, Ẩn Kiếm Tông càng ít.

    Lại thêm Ẩn Kiếm Tông không rảnh rỗi đi tấn công Kiếm Môn.

    Tuy nhiên, thực lực mấy người này hỗn động cảnh lục tầng, sao lúc trước mình chưa thấy nhỉ?

    Nên biết trong Kiếm Môn, hỗn động cảnh lục tầng thực lực khá giỏi.

    Có thực lực như vậy thì danh tiếng to lớn, ví dụ như Kiếm Ngục, Kiếm Ma, Kiếm Tuệ, những người này ai mà danh tiếng không to lớn?

    Bây giờ có chuyện gì vậy.

    Tốc độ của Hiên Viên Thập Nhị chậm hơn Lục Nguyên nhưng giờ cũng đuổi kịp.

    - Những người này là ám vệ.

    Thấy bộ dạng Lục Nguyên khó hiểu, Hiên Viên Thập Nhị giải thích sơ sơ:

    - Mỗi thế lực không khả năng lấy ra hết tất cả lực lượng, khiến đối phương hiểu rõ lá bài của mình.

    - Đó là hành vi rất ngốc, còn Kiếm Môn chúng ta có hai thế lực ẩn một là thái thượng trưởng lão.

    Chẳng phải Kiếm Môn chúng ta có ba tinh thần sao?

    Trong đó một cái là kiếm môn tinh thần, thứ hai là kiếm tu tinh thần, thứ ba là kiếm tổ tinh thần.

    - Thái thượng trưởng lão của Kiếm Môn chúng ta đều cư ngụ ở kiếm tổ tinh thần.

    Muốn làm thái thượng trưởng lão rất đơn giản, từ thế giới cảnh trở lên là có thể làm thái thượng trưởng lão Kiếm Môn.

    Đương nhiên bây giờ thái thượng trưởng lão cũng chia làm hai phái, một phái trong tối hàng giản chi văn minh, ủng hộ Hiên Viên Vọng.

    Còn một phái thì ủng hộ Kiếm Chủ.

    - Còn có một thế lực ám nữa là ám vệ.

    ám vệ cơ bản do các trưởng lão tổ thành, hơn nữa trong trưởng lão trung thượng tầng cơ bản là hỗn động cảnh tứ tầng, ngũỠtầng, lục tầng, thậm chí thất tầng.

    Rất hiếm thấy bát tầng, vì bát tầng sẽ ra ngoài làm chí tôn, không ở trong ám vệ nữa.

    - Những nhân vật này danh tiếng không cao, nhưng thực lực rất mạnh, âm thầm bảo vệ Kiếm Môn.

    - Đương nhiên trong ám vệ cũng chia thành hai phái.

    Một là người của Hiên Viên chí tôn, một là thiên hướng Kiếm Chủ.

    Chẳng qua giản chi văn minh thẩm thấu ngày càng lợi hại, dù là thái thượng trưởng lão hay ám vệ đều nghiêng về Hiên Viên chí tôn ngày càng nhiều.

    Đương nhiên ta và Kiếm Linh đều nằm trong ám vệ.

    Hiên Viên Thập Nhị nhanh chóng giới thiệu thế lực ẩn trong Kiếm Môn.

    Đệ tử, đệ tử chân truyền, đệ tử trung tâm.

    Trưởng lão, ám vệ, chí tôn.

    Thái thượng trưởng lão.

    Kiếm Chủ.

    Đây chính là tất cả người, thế lực của Kiếm Môn.

    - Ha ha, Kiếm Cửu, Ma Bát, các ngươi chạy làm gì nữa?

    Trong ám vệ người lệ thuộc Hiên Viên chí tôn Công Tôn Thanh Long cười ha hả.

    Bây giờ là nhóm Hiên Viên chí tôn tấn công hệ Kiếm Chủ.

    Còn Kiếm Cửu, Ma Bát thì lệ thuộc Kiếm Chủ bị truy sát.

    Bây giờ phái Hiên Viên chí tôn chiếm hết trên cơ.

    Thuận tiện nói một câu, Ma Bát là người cùng Kiếm Cửu ngã trên đất hộc máu.

    Kiếm Cửu còn đang chống cự.

    Nhưng trong đối thủ bao gồm Công Tôn Thanh Long, có sáu người hỗn động cảnh lục tầng.

    Đúng rồi, không chỉ là vậy, còn có một người đứng chắp tay sau lưng.

    Người này cao gầy, xem thì giống cây gậy trúc vậy, nhưng tựa như thiên thần, hình như trời đất đều nằm trong bàn tay gã.

    Người này rõ ràng là Đoan Mộc chí tôn, một trong chín chí tôn.

    Dù bị Thái Sử chí tôn châm chọc là chí tôn đếm ngược thứ hai, nhưng gã yếu là Thái Sử chí tôn nói thôi chứ với người khác thì gã rất cường, mạnh đến không thể tưởng tượng.

    Ví dụ như những hỗn động cảnh lục tầng trước mắt tính là cường giả, nhưng so sánh với Đoan Mộc chí tôn thì quá yếu ớt.

    - Kiếm Cửu, ngươi còn muốn chạy?

    Đi chết đi!

    Trong ám vệ một người thi triển Độc Long Tham Giản kiếm pháp, một kiếm như độc long tham giản.

    Một tên khác thi triển Âm Ngưng Tứ Quý kiếm pháp, chính là một chiêu Đông Quý Hàn Tịch.

    Khi tới mùa đông thì thời gian giá rét.

    Trong phút chốc toàn thân Kiếm Cửu bao phủ trong lạnh lẽo, muốn nhúc nhích cũng có.

    Kiếm Cửu biến sắc mặt, biết chạy tới đây rồi không thể trốn thoát được, hơn nữa đối mặt hai người công kích, lão đã bị trọng thương, muốn chặn cũng không nổi, xem ra sẽ chết tại đây.

    Chính trong chớp mắt, vang mấy tiếng đinh đinh đinh.

    Kiếm Hùng xuất hiện bên trái, thi triển ra một thức Sơn Thạch Băng Tháp, chặn lại Độc Long Tham Giản kiếm pháp.

    Hiên Viên Thập Nhị xuất hiện bên phải, thi triển chiêu Vạn Vật Hồi Xuân, chặn bên phải Đông Quý Hàn Tịch.

    Ở chính giữ đứng một thanh y thanh niên, bây giờ hai người Hiên Viên Thập Nhị, Kiếm Hùng lấy Lục Nguyên làm trung tâm.

    Còn bảy người lấy Đoan Mộc chí tôn dẫn đầu cũng trông thấy Lục Nguyên, Kiếm Hùng, Hiên Viên Thập Nhị.

    Đoan Mộc chí tôn nhìn ba người, ngẩn ra, nói:

    - A, các ngươi từ pháp cổ văn minh trở về rồi?

    Trở về sớm thật.

    Trong ám vệ Công Tôn Thanh Long nói:

    - Đáng tiếc, trở lại cũng là chịu chết.

    Một người hỗn động cảnh lục tầng nói:

    - Bây giờ đại cục Kiếm Môn đa phần đã bị chúng ta khống chế.

    Một người hỗn động cảnh lục tầng khác nói:

    - Nhưng trở về cũng tốt, cùng giải quyết luôn.

    Một hỗn động cảnh lục tầng khác nói:

    - Đúng vậy, sớm gai mắt Lục Nguyên rồi, hôm nay có thể giải quyết.

    Để ta thử một lần thiên tư của ngươi cường cỡ nào.

    - Ha ha, Lục Nguyên cứ giao cho ta giết đi, ai kêu Hiên Viên Lệnh là con trai của ta?

    Người tên là Hiên Viên Tiểu Hào, cũng có tu vi hỗn động cảnh lục tầng, chính là phụ thân của Hiên Viên Lệnh.

    - Cha nó tất cả đều cướp giết Lục Nguyên.

    Hiên Viên Lệnh là con trai ngươi, Đoan Mộc Tòng Dung là con của ta nè, cũng bị hành thảm!

    Vị này là phụ thân của Đoan Mộc Tòng Dung, Đoan Mộc Hạc Hành.

    Sáu người hỗn động cảnh lục tầng đều muốn giết Lục Nguyên.

    Kiếm Hùng, Hiên Viên Thập Nhị ở một bên hớn hởm uốn ra tay.

    Lục Nguyên ngẩn ra, sáu người này chỉ là hỗn động cảnh lục tầng, khi nào thì sáu hỗn động cảnh lục tầng liên hợp dám la lối với mình?

    Quá nực cười.

    Nhưng ngẫm lại, mkhi mình rời khỏi Kiếm Môn là hỗn động cảnh ngũ tầng, khi ấy đã có thể giải quyết sáu hỗn động cảnh lục tầng liên hợp nhưng không có cơ hội đụng phải tình huống đó.

    Kiếm Môn cho rằng chiến tích mạnh nhất của mình đã là việc rất rất lâu về trước rồi, hền chi sáu hỗn động cảnh lục tầng bình thường cũng dám khiêu khích mình.

    Thôi được, đểm mình dạy cho sáu người bài học.

    Nâng tay lên ngăn lại Kiếm Hùng, Hiên Viên Thập Nhị, hắn nói:

    - Sáu người này để ta ứng đối.

    Kiếm Hùng, Hiên Viên Thập Nhị biết thực lực của Lục Nguyên, thế nên ngừng tay xem trò hay.

    Công Tôn Thanh Long, Hiên Viên Tiểu Hào, Đoan Mộc Hạc Hành và ba người sáu, sáu hỗn động cảnh lục tầng cười to nói:

    - Buồn cười, thật rất buồn cười, không ngờ dám một mình chọi sáu, trước lúc hắn đi pháp cổ văn minh chỉ có tu vi thắng Kiếm Ma một bậc mà thôi.

    Còn sau người chúng ta ai đều thắng được Kiếm Ma, vậy mà hắn dám một người đối đầu sáu người chúng ta hả?

    Đúng là đi tìm chết.

    - Không lẽ đi pháp cổ văn minh một chuyến liền biến mạnh rất nhiều?

    - Ha ha, thôi được, hôm nay chúng ta hãy dạy cho hắn một bài học, để hắn chết tại đây.

    Kiếm Cửu cực kỳ lo lắng nhìn Lục Nguyên.

    Lục Nguyên có được không?

    Lão biết tiềm lực của Lục Nguyên rất lớn, nhưng đối thủ là sáu hỗn động cảnh lục tầng, hơn nữa kinh nghiệm chiến đấu phong phú, không ai dám coi thường, hắn hơi sơ suất chút?

    Công Tôn Thanh Long cười khằng khặc, trên kiếm của gãquaasn một thanh long to lớn, đột nhiên táp hướng Lục Nguyên.

    Hiên Viên Tiểu Hào thì thi triển ra Âm Ngưng Tứ Quý kiếm pháp.

    Tuy gã không nắm giữ pháp chi thiết tắc nhưng cũng có thực lực khá sâu.

    Tên Đoan Mộc Hạc Hành ưu nhã, trang nhã nhưng kiếm pháp thì hung ác, mỗi một thức đều như độc long đang động vậy, đúng là một kiếm phá điên cuồng độc long chui.

    Ba người khác không dễ chọc, trong đó một người thi triển kiếm pháp dường như không gian đều phải nghiêng ngã, rõ ràng có trình độ nhất định ở mặt không gian thiết tắc.

    Còn có một người dùng đến kiếm pháp có mấy phần luân hồi, hiển nhiên là tu luân hồi.

    Hơn nữa luân hồi mang một ít tử ý, hiển nhiên hơi hiểu tử kiếm ý.

    Mang theo tử kiếm ý luân hồi không hoàn chỉnh, uy lực khá lớn.

    Một người cuối cùng kiếm pháp là nhanh nhẹn, vô cùng linh hoạt.

    Sáu người thể hiện ra thực lực khá cường.

    Sáu người này không có một thực lực dưới Kiếm Ma, Kiếm Tuệ, đứng trên họ.

    Quả nhiên là gừng càng già càng cay.

    Thế công của sáu người như hổ, muốn triệt để tiêu diệt Lục Nguyên.

    Sáu người công kích đến rồi nhưng Lục Nguyên không nhúc nhích.

    Khi đòn tấn công của sáu người sắp đến thì, Lục Nguyên động, Dưỡng Ngô tiên kiếm rút ra khỏi vỏ.

    Một kiếm chém xuống người dùng luân hồi.

    Lại một kiếm chặt đứt người dùng không gian.

    Một kiếm chém giết người dùng kiếm nhanh nhẹn.

    Đến đây thì đã chém ba nhát kiếm vào ba người.

    Lục Nguyên ra ba kiếm chém ba người, nhanh đến khó tin.

    Nên biết rằng ba người này không giống bình thường, đều là hỗn động cảnh lục tầng, hơn nữa mỗi người đều có kinh nghiệm chiến trận.

    Nhưng cứ thế bị Lục Nguyên chém chết.

    Không có chút sức đánh lại.

    Nhẹ nhàng, đơn giản, giống như giẫm nát một con kiến.

    Quá trình này quá nhanh, quá nhanh.

    Nhanh đến trong sáu hỗn động cảnh lục tầng chỉ còn lại ba người là Công Tôn Thanh Long, Hiên Viên Tiểu Hào, Đoan Mộc Hạc Hành phản ứng không kịp.

    Một kiếm của Lục Nguyên đã tới đỉnh đầu Hiên Viên Tiểu Hào, một kiếm mang sát ý lãnh liệt chém tới.

    - Hiên Viên Tiểu Hào, Hiên Viên Lệnh là con trai của ngươi, xem ra ngươi muốn chết trước con trai trong tay ta?

    - Không!

    Hiên Viên Tiểu Hào không uổng là Hiên Viên Tiểu Hào, lúc này lấy ra hết bản lĩnh.

    Âm Ngưng Tứ Quý kiếm pháp chiêu thứ bảy mươi ba Xuyên Thoa Tứ Quý đánh ra.

    Trước kia đã nói Âm Ngưng Tứ Quý kiếm pháp tổng cộng có bảy mươi ba chiêu, chiêu thứ bảy mươi ba cường đại hơn bảy mươi hai chiêu đầu.

    Một chiêu Xuyên Thoa Tứ Quý vừa ra, như bốn mùa xuân, hạ, thu, đông đều xuất hiện, xuyên qua.

    Kiếm quang của Lục Nguyên đã chém vào kiếm quang của Hiên Viên Tiểu Hào.

    Mặc kệ ngươi là Âm Ngưng Tứ Quý gì, mặc kệ ngươi là xuân, hạ thu, đông gì.

    Ta một kiếm chém phá!

    Máu bắn tung tóe!

    Hiên Viên Tiểu Hào chậm rãi ngã xuống, gã vẫn không trốn thoát khỏi một kiếm của Lục Nguyên.

    Trốn sao được?

    Bây giờ thực lực của Lục Nguyên đối phó hỗn động cảnh thập tầng còn được, giờ chỉ là hỗn động cảnh lục tầng bình thường mà thôi, nếu để đối phương trốn thoát một kiếm thì hắn khỏi lăn lộn nữa.

    Ngay lúc này, Công Tôn Thanh Long, Đoan Mộc Hạc Hành đã phản ứng lại, vốn là sáu người giết Lục Nguyên.

    Nhưng khoảnh khắc đã chết bốn, hai người họ không phải đồ ngu, tình huống hoàn toàn không đúng thì tất nhiên chúng phải nhanh chóng thụt lùi.

    Lục Nguyên thuấn di đi tới sau lưng Công Tôn Thanh Long, lạnh lùng nói:

    - Trốn được không?

    Lại chém một kiếm xuống, giết chết Công Tôn Thanh Long.

    Bây giờ Lục Nguyên đúng là phát hiện hỗn động cảnh lục tầng, hỗn động cảnh thập tầng khác nhau.

    Người hỗn động cảnh lục tầng đa số không có kinh nghiệm thuấn di, còn hỗn động cảnh thập tầng thì tràn đầy kinh nghiệm thuấn di.

    Đoan Mộc Hạc Hành hồn vía lên mây rồi, đánh chết gã cũng không ngờ sáu người liên hợp tấn công Lục Nguyên sẽ rơi vào kết quả thế này.

    Lục Nguyên chỉ ra năm kiếm, thế mà giết chết năm người.

    Chương 963-964: Kiếm Môn có biến

    Cái này!

    Đoan Mộc Hạc Hành còn muốn trốn, nhưng Lục Nguyên đã thuấn di tới bên cạnh gã, lạnh nhạt hỏi:

    - Ngươi trốn được không?

    Kiếm quang chém xuống, Đoan Mộc Hạc Hành bây giờ cực kỳ chật vật, khoảnh khắc đánh ra tất cả kiếm chiêu gã tinh thông nhất nhưng vẫn không thể chặn một kiếm đoạt kiếm của Lục Nguyên.

    Gã bị một kiếm đoạt mệnh cướp đi mạng sống.

    Tới đây thì Đoan Mộc Hạc Hành, Công Tôn Thanh Long, Hiên Viên Tiểu Hào, cộng thêm ba người hỗn động cảnh lục tầng khác, tất cả chết dưới kiếm Lục Nguyên, không chừa một tên.

    Lục Nguyên chỉ mới ra sáu kiếm.

    Sáu kiếm chém sáu người.

    Kiếm Cửu không thể tin.

    Lão biết tiềm lực của Lục Nguyên cao tuyệt nhưng chưa từng nghĩ rằng hắn sẽ cường như vậy.

    Một kiếm một tên, sáu kiếm giết chết sáu hỗn động cảnh lục tầng.

    Năm đó lão thấy Lục Nguyên từ mới vào hỗn động cảnh, đến kiếm tu tinh thần non nớt như thế giờ đã cường đại đến vậy.

    Một bên Ma Bát ho ra máu, lão chưa từng tiếp xúc Lục Nguyên nhưng có nghe danh tiếng của hắn.

    Kiếm Hùng, Hiên Viên Thập Nhị không chớp mắt một cái, không có gì kinh sợ.

    Theo họ nghĩ thì Lục Nguyên không mạnh như vậy mới là lạ.

    - Ha ha ha ha, ha ha ha ha!

    Bên kia truyền đến tiếng cười kinh thiên động địa.

    Lục Nguyên ngoái đầu lại.

    Tiếng cười thuộc về Đoan Mộc chí tôn.

    Đoan Mộc chí tôn cười to nói:

    - Không tệ, Lục Nguyên, xem ra tiến vào pháp cổ văn minh tu hành ngươi đã tiến bộ không ít.

    Nhớ năm đó ngươi địch không lại một chiêu của ta, nếu không phải có lão quy Thái Sử Không sư phụ ngươi cứu thì ngươi đã chết trong tay ta rồi.

    Lại nói chuyện năm đó, khi ấy Lục Nguyên mới vào Kiếm Môn không lâu, đồ đệ của Đoan Mộc chí tôn là Đoan Mộc Tòng Dung âm mưu thiết kế đám Lục Nguyên, kết quả bị hắn đánh ngược lại, đem mười ba người môn hạ Đoan Mộc chí tôn, mười hai nam một nữ bắt trói, vu oan mười ba nam nữ chơi thập tam tu.

    Lúc đó Đoan Mộc chí tôn đánh tới cửa, khi ấy gã ra tay, đối với Lục Nguyên là uy thế như trời.

    Vừa lúc Thái Sử Không cách phá không gian quay về đấu với Đoan Mộc chí tôn, nếu không thì Lục Nguyên rất có thể chết trong tay Đoan Mộc chí tôn rồi.

    Đoan Mộc chí tôn cười to nói:

    - Có lẽ ngươi ở pháp cổ văn minh tiến bộ rất nhiều, giờ có thực lực nhưng đáng tiếc, đối mặt chí tôn nổi danh đã lâu như ta chỉ cớncs thua.

    Hơn nữa khi ngươi đi pháp cổ văn minh thì bổn chí tôn đã đẩy pháp lực đến cảnh giới hỗn động cảnh cửu tầng.

    Đoan Mộc chí tôn cười to nói.

    Gã biết Lục Nguyên chiến tích gần một năm trước mạnh nhất cũng chỉ là đánh bại Kiếm Tuệ, Kiếm Ma mà thôi.

    Xem như kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài của pháp cổ thế giới thật sự ghê gớm, Lục Nguyên không có khả năng tiến bộ quá lớn, bởi vì thời gian quá ngắn.

    Đoan Mộc chí tôn thì là chí tôn uy tín lâu năm, hơn nữa trong một năm gã đột phá một lần, tới hỗn động cảnh cửu tầng.

    Bây giờ trong chín chí tôn gã không xếp đếm ngược hạng hai nữa, chính vì các loại việc cho nên Đoan Mộc chí tôn mới tràn trề tự tin.

    Đoan Mộc chí tôn nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Mới rồi sáu kiếm chém sáu người, Lục Nguyên ngươi làm rất xinh đẹp.

    Đáng tiếc, sáu người kia chỉ là hỗn động cảnh lục tầng mà thôi.

    Sáu kiếm chém sáu người không phải điều gì khó khăn, ta có thể đễ dàng làm được.

    Lục Nguyên, lần này phải khiến ngươi hiểu rằng ngươi và chí tôn nổi danh lâu năm cách biệt một trời một vực, để ngươi hiểu cái gì là cách biệt, để ngươi triệt để chết trong tay ta.

    Bây giờ Thái Sử Không đang bị Hiên Viên chí tôn công kích, lập tức sắp chết, ha ha ha ha, ngươi hãy ngoan ngoãn chết đi.

    Đoan Mộc chí tôn không động nhưng gã không cần động vì phong vần đã động.

    Bốn phía gió xoay nhanh.

    Mây bốn phương biến thành đoàn vòng xoáy.

    Hoàn cảnh thiên địa bị Đoan Mộc chí tôn ảnh hưởng bắt đầu biến hóa nhanh.

    Bởi vì gã là Đoan Mộc chí tôn, một trong chí tôn nổi danh đã lâu.

    - Năm ngươi các ngươi hôm nay cũng phải chết trong tay ta!

    Đoan Mộc chí tôn quát chói tai:

    - Thời chi thiết tắc!

    Chớp mắt trong không trung tất cả thời gian biến rất chậm chạp, tốcdodoj thời gian chảy chậm, động tác của đám Lục Nguyên, Kiếm Hùng biến cực kỳ chậm, duy nhất không biến chậm chỉ có Đoan Mộc chí tôn.

    - Đây chính là thời gian thiết tắc!

    Thiết tắc duy nhất ta nắm giữ.

    Đoan Mộc chí tôn quát to:

    - Trong đối chiến thời gian thiết tắc là thiết tắc rất có ích.

    Năm người các ngươi nhất định phải chết trong tay ta!

    Tuy nhiên, gã mới nói xong thì phát hiện mình cũng bị phong lại.

    Không gian thiết tắc chi không gian phong tỏa.

    Sử dụng không gian thiết tắc đương nhiên là Lục Nguyên!

    *Bốp!*

    *Bốp!*

    Đoan Mộc chí tôn tránh thoát khỏi không gian thiết tắc!

    Lục Nguyên cũng tránh thoát thời gian thiết tắc!

    Đoan Mộc chí tôn cười khùng khục quái dị:

    - Xem ra thiết tắc của ngươi nắm giữ rất tốt, luyện thành không gian thiết tắc, nhưng, xem chiêu!

    Kiếm của gã biến đổi, giờ phút này kiếm quang như mưa thiên thạch rơi xuống.

    Không, không đúng, không phải mưa thiên thạch mà nên là tinh thần vũ.

    Tên kiếm chiêu này gọi là tinh thần vũ.

    Chính là kiếm chiêu cấp thế giới cảnh.

    Lý do Đoan Mộc chí tôn có niềm tin là bởi vì kiếm chiêu cấp thế giới cảnh này.

    Vốn hỗn động cảnh cửu tầng bình thường làm sao phát ra kiếm chiêu cấp thế giới cảnh được, mà Đoan Mộc chí tôn cố gắng dồi mài luyện lâu như vậy chỉ vẻn vẹn luyện thành ba chiêu kiếm chiêu cấp thế giới cảnh mà thôi.

    Bây giờ gã thi triển một chiêu có uy lực khá lớn, tinh thần vũ.

    Một chiêu này chẳng những tấn công Lục Nguyên mà còn công kích Kiếm Hùng, Hiên Viên Thập Nhị, Kiếm Cửu, Ma Bát.

    Theo Đoan Mộc chí tôn thấy thì một chiêu của mình đích thực có thể hủy diệt năm người Lục Nguyên, Hiên Viên Thập Nhị, Kiếm Cửu, Ma Bát, Kiếm Hùng, không lọt một người, tất cả đều phải chết dưới chiêu này.

    Đây chính là niềm tin của Đoan Mộc chí tôn, niềm tin chí tôn nổi danh lâu năm, niềm tin kiếm chiêu cấp thế giới cảnh.

    Vào lúc này, gã khựng lại!

    - Rắc rối quá, chưa xong nữa.

    Khi Đoan Mộc chí tôn bị tầng bá khí thứ sáu chấn nhiếp thì Lục Nguyên chém ra một kiếm, một kiếm này mới hiện tựa nước lũ đại giang, rất đáng sợ.

    Đoan Mộc chí tôn ngây ra, không ngờ Lục Nguyên vung một kiếm đáng sợ đến thế.

    Nhưng gã không sợ, bởi vì gã tin kiếm chiêu cấp thế giới cảnh có thể phá một kiếm của Lục Nguyên.

    Kiếm chiêu cấp thế giới cảnh tinh thần vũ, đụng vào một kiếm như trường giang đại hà của Lục Nguyên.

    Trong chớp mắt này, kiếm của Lục Nguyên quét qua!

    Dường như trong chớp mắt, Đoan Mộc chí tôn thấy một kiếm như trường giang đại hà của Lục Nguyên ngày càng lớn, biến thành to như ngân hà, đó là tinh thần hà, so với tinh thần vũ củagã lớn hơn rất nhiều, chớp mắt đã triệt để hủy tinh thần vũ.

    Sao có thể được!

    Đoan Mộc chí tôn đang kêu la không thể được, kiếm thuật của Lục Nguyên sao có thể trong chớp mắt biến thành ngân hà to lớn?

    Hơn nữa, quan trọng nhất là có chuyện gì vậy?

    Mình đường đường là chí tôn nổi danh lâu năm, gần đây thực lực biến cường, đến hỗn động cảnh cửu tầng, tại sao không đón được một kiếm của Lục Nguyên?

    Nhưng Đoan Mộc chí tôn có kêu la cũng vô dụng, vì lúc này sinh mệnh đang rời xa gã, chỉ để lại thật sâu không cam lòng, bùm một tiếng ngã xuống đất đứt hơi.

    Bàn tay to của Lục Nguyên cuốn, đem tài sản Đoan Mộc chí tôn để lại cuốn vào trong kiếm chi không gian của mình, như là loại kết tinh phòng ngự.

    Đoan Mộc chí tôn dù gì cũng là chí tôn uy tín lâu năm, có chút tài sản.

    Một kiếm gọn gàng dứt khoát chém chết Đoan Mộc chí tôn xong Lục Nguyên xoay người hỏi Kiếm Cửu, Ma Bát:

    - Nói đi, trong Kiếm Môn rốt cuộc xảy ra biến loạn gì?

    Nói rõ ràng cho ta!

    Lục Nguyên hỏi ra câu này.

    Hai người Kiếm Cửu và Ma Bát còn chưa kịp phản ứng.

    Kiếm Cửu và Ma Bát một người là trước có quen Lục Nguyên, một người là chưa từng quen hắn.

    Nhưng mà, hai người bị chiến tích của Lục Nguyên làm chấn kinh rồi.

    Lúc trước Lục Nguyên sáu kiếm chém sáu người, khi đó chiến tích tuy kinh người nhưng đối thủ là hỗn động cảnh lục tầng, vậy nên có thể miễn cưỡng chấp nhận.

    Tốt lắm, này đã là miễn cưỡng rồi, mọi người cố chấp nhận việc Lục Nguyên sáu kiếm chém sáu người.

    Nhưng bây giờ thì sao?

    Thế giới thác loạn rồi ư?

    Kiếm Cửu dụi mắt, rất là buồn rầu nói:

    - Có phải xa nhìn lầm không?

    Ma Bát dụi mắt, bất đắc dĩ nói:

    - Ngươi không xem lầm.

    Hai người họ tự nhận chính mình không khả năng cùng lúc thấy ảo giác, tức là nói đây là chuyện thật.

    Lục Nguyên thật sự một kiếm giết chết Đoan Mộc chí tôn hỗn động cảnh cửu tầng, đó là một chí tôn thực lực mạnh mẽ nổi danh đã lâu, năm đó từng đấu một lần với Thái Sử chí tôn, nhân vật trác kiệt.

    Thế mà bây giờ chết rồi.

    Cái này!

    Cái này còn lời nào để nói.

    Kiếm Cửu và Ma Bát đều phát hiện không thích hợp, từ khi nào Lục Nguyên cường như vậy?

    Lục Nguyên hỏi xong chờ lâu không nghe đáp lời, ngẩn ra hỏi:

    - Sao vậy?

    Trong Kiếm Môn rốt cuộc xảy ra biến loạn gì?

    Kiếm Cửu nuốt nước miếng, nói:

    - Ngươi giết chết Đoan Mộc chí tôn?

    Chỉ dùng một kiếm?

    Điều này sao có thể?

    - Sao không thể chứ?

    Lục Nguyên khó hiểu nói:

    - Chẳng phải lúc trước ta có tham gia kế hoạch bồi dưỡng tuyệt thế thiên tài của pháp cổ văn minh ư?

    Giết chết một chí tôn hỗn động cảnh cửu tầng có gì ghê gớm đâu, một kế hoạch bồi dưỡng dao không biến cường cho được?

    Kiếm Cửu cười khổ, trải qua kế hoạch đặc huấn biến mạnh thì không giả.

    Nhưng Lục Nguyên biến quá mạnh đi.

    Thật ra sinh ra ảo giác như vậy cũng là có lý do.

    Lúc trước khi rời khỏi Kiếm Môn, chiến tích mạnh nhất của Lục Nguyên là đánh chết Kiếm Tuệ, mọi người bất giác cho rằng đó là chiến tích thật sự nhưng tình hình thực tế không phải vậy.

    Lúc rời khỏi Kiếm Môn Lục Nguyên có thể thắng chí tôn hỗn động cảnh thất tầng, cho nên họ đã đánh giá thấp hắn.

    Lại nói Lục Nguyên ở trong pháp cổ văn minh tăng quá là nhanh, nhanh đến mức không thể tưởng tượng, vượt xa tốc độ của người bình thường.

    Ví dụ Lục Nguyên mới đến pháp cổ văn minh thì ở trong ba trăm năm mươi người chỉ xếp ở mức hai trăm, đến lúc kết thúc lại xếp đệ nhất, thắng Nghiêm Thiên Pháp.

    Cho nên mới tạo thành nguyên nhân bây giờ Kiếm Cửu, Ma Bát không thể chấp nhận.

    Một là vì họ xem thường thực lực Lục Nguyên khi hắn rời khỏi Kiếm Môn, hai là vì bản thân hắn quá yêu nghiệt.

    Mất nửa ngày xem như Kiếm Cửu, Ma Bát chấp nhận điều này, dù không thể nhận được.

    Kiếm Cửu ho khan nói:

    - Thật ra Kiếm Môn loạn chưa xảy ra bao lâu.

    Kiếm Môn chúng ta tổng cộng có ba tinh thần tức là kiếm tổ tinh thần, kiếm tu tinh thần, và kiếm môn tinh thần.

    Ba tinh thần đều có phòng ngự nhất định, mấy canh giờ trước Kiếm Chủ ở kiếm môn tinh thần mở tiệc, kết quả trên bữa tiệc Hiên Viên Vọng bỏ độc.

    - Tiếp theo Hiên Viên chí tôn đối với Kiếm Chủ của chúng ta và phái Thái Sử chí tôn tảo quét.

    - Chúng ta trúng độc không phải đối thủ của Hiên Viên Vọng.

    - Vậy nên khi Kiếm Môn gặp nguy hiểm muốn mời các thái thượng trưởng lão trên kiếm tổ tinh thần.

    - Nhưng lúc này phát hiện kết giới phòng ngự của kiếm tổ tinh thần bị mở ra.

    Kết giới phòng ngự loại này vốn là phòng ngoại địch nhưng giờ bị mở ra, người bên trong không ra được, đương nhiên có thể coi là đám thái thượng trưởng lão trên kiếm tổ tinh thần ủng hộ Kiếm Chủ và Hiên Viên Vọng ngang nhau, vì vậy không lộ mặt chờ kết quả bên chúng ta.

    - Kiếm Chủ trúng kịch độc, may là Thái Sử chí tôn không trúng độc, còn mở tiên xích nữa, thực lực tăng tiến lớn đấu với Hiên Viên Vọng.

    Hai đại nhân vật thế giới cảnh giao đấu đánh vô cùng kịch liệt.

    Kiếm Cửu nói tiếp:

    - Sau đó Hiên Viên Vọng và Thái Sử chí tôn chiến đấu trên kiếm môn tinh thần.

    - Bên kia Thượng Quan chí tôn cũng thực lực bùng nổ, không ngờ ã đến cảnh giới nửa bước thế giới.

    Lý do lần này Hiên Viên chí tôn bùng nổ chắc có nguyên nhân rất lớn vì thực lực Thượng Quan chí tôn tăng vọt.

    Khi ấy Bách Lý chí tôn, Hạ Hầu chí tôn, Công Dương chí tôn trong ba người có Công Dương chí tôn trúng độc.

    Dù Bách Lý chí tôn và Hạ Hầu chí tôn chưa trúng độc nhưng liên hợp không phải đối thủ của Thượng Quan chí tôn.

    Mà Đông Dã chí tôn hiếu chiến nhất không có mặt.

    - Hai chí tôn Bách Lý và Hạ Hầu mang theo Công Dương chí tôn chạy trốn đến kiếm tu tinh thần.

    Lục Nguyên hơi trầm ngâm, nói:

    - Tức là nói bây giờ kiếm tổ tinh thần tạm thời bị phong.

    Trên kiếm môn tinh thần sư phụ của ta và Hiên Viên Vọng hai thế giới cảnh giao đấu.

    Còn trên kiếm tu tinh thần thì Thượng Quan chí tôn đang đuổi theo hai người Bách Lý chí tôn, Hạ Hầu chí tôn.

    Kiếm Cửu gật đầu đáp:

    - Còn nơi khác thì hỗn loạn.

    ám vệ dưới tay Hiên Viên Vọng đều xuất động hết, bên chúng ta hoàn toàn không ngăn được, khắp nơi bị đối phương trên cơ.

    Lục Nguyên nghe nói vậy thì cơ bản hiểu tình huống hiện tại của Kiếm Môn.

    Mình đến cực kỳ xảo.

    Vừa lúc Kiếm Môn loạn mới tiến hành thì trở về, nếu muộn hơn một ngày thì chẳng có chuyện gì để chúng tay nữa, e rằng chủ Kiếm Môn sẽ là Hiên Viên Vọng làm.

    Tuy nhiên, vừa lúc mình quay về, cho nên chuyện này cực kỳ xảo.

    Nếu mình đã trở lại thì tất nhiên không để Hiên Viên Vọng leo lên vị trí Kiếm Chủ.

    - Kiếm Cửu, ngươi dẫn Ma Bát đi trị thương, hai ngươi bị thương rất nặng.

    Lục Nguyên dặn dò:

    - Kiếm Hùng, Hiên Viên Thập Nhị, đi theo ta.

    Kiếm Cửu, Ma Bát tất nhiên tuân lệnh, trước kia thì họ không khả năng nghe lời Lục Nguyên, dù gì hắn chỉ là một tiểu bối, nhưng bây giờ hắn bày ra thực lực không là tiểu bối nữa.

    Nói thật ra trên người Lục Nguyên có thiên thượng kiếm uy làm người ta không dám khinh thường.

    Thái Sử Bi đang chạy trốn, Tống Địa đang chạy trốn, Yến Thu Nguyệt đang chạy trốn.

    Không trốn không được, hoàn toàn đánh không lại.

    Dù sao thế lực hai bên so sánh thì thực lực bên Hiên Viên chí tôn cường chút, lần này phe mình có không ít người túng độc, càng đánh không lại.

    Trốn!

    Lại trốn!

    Tiếp tục trốn!

    - Muốn trốn ư?

    Thật buồn cười.

    Một ám vệ hỗn động cảnh thất tầng giơ tay lên, vươn ra một ống khỏa dài, trường tỏa này không biết dài bao nhiêu, khoảnh khắc vươn ra, quấn lấy đám Tống Địa, Yến Thu Nguyệt.

    Thái Sử Bi còn muốn chống cự nhưng vì trường tỏa quá đáng sợ, lập tức quấn luôn Thái Sử Bi.

    Người này là rất nổi danh Tỏa Vệ Tư Không Tỏa, khá giỏi trong ám vệ.

    Chương 965-966: Thượng Quan Chí Tôn

    Thực lực của gã là hỗn động cảnh thất tầng.

    Tuy nhiên, chí tôn có danh ngạch.

    Dù gì gã là đẳng cấp trưởng lão, nay đến hỗn động cảnh thất tầng xem như tiềm lực không lớn.

    Người thực lực không lớn trừ phi thăng lên hỗn động cảnh bát tầng, nếu không thì môn phái sẽ không để gã chuyển đến vị trí chí tôn.

    Tuy nhiên, lúc bình thường không thể, lần này dọn sạch thế lực của Kiếm Chủ, Thái Sử Không thì gã sẽ lên ngôi ngay.

    Chính vì có thể leo lên ngôi không cần làm Tỏa Vệ quân tốt cho nên gã mới hăng hái như vậy.

    Đoan Mộc Như Hổ cười to nói:

    - Ha ha ha ha, rốt cuộc ngươi rơi vào tay ta, Thái Sử Bi!

    - Thái Sử Bi, Tống Địa, Yến Thu Nguyệt, đám môn hạ Thái Sử chí tôn các ngươi, giỏi lắm, lúc Lục Nguyên ở thì hay lắm mà, giờ rơi vào tay chúng ta rồi hả?

    Hiên Viên Lệnh cũng rất đắc ý.

    Gã ở trong tay Lục Nguyên ăn rất nhiều bồ hòn, hận hắn sâu trong xương cốt.

    Gã biết mình không bao giờ địch lại nổi Lục Nguyên, cho nên có thể giết đồng môn với hắn thì rất sung sướng.

    - Nhưng có thể giữ lại Yến Thu Nguyệt, làm tỳ thiếp của ta cũng không tệ, đương nhiên phải trước phế pháp lực đã.

    Ánh mắt Hiên Viên Lệnh dâm tà đánh giá Yến Thu Nguyệt.

    - Dù Lục Nguyên trở về ta cũng có thể giết hắn!

    Người nói huênh hoang là trong kiếm đạo bát cực, Kiếm Tú.

    Gã bị cho rằng kém xa Lục Nguyên, sao chịu phục nên giờ khoác lácói.

    - A, dám khiêu chiến ta?

    Có gan thật.

    Một thanh âm lạnh nhạt phát ra, một bóng người rơi xuống.

    Lục Nguyên nhìn Kiếm Tú, hời hợt nói:

    - Kiếm Tú, bây giờ ta đã đến, ngươi tới khiêu chiến ta xem, xem coi ngươi làm sao giết ta.

    - Lục Nguyên, ngươi đến rồi, đúng lúc lắm, đợi Tỏa Vệ Tư Không Tỏa ta gặp ngươi!

    Tư Không Tỏa đứng dậy, lòng mừng như điên, chỉ cần gã đánh chết Lục Nguyên là lập công to.

    Gã nghĩ kỹ rồi nếu đấu không lại Lục Nguyên lập tức đi ngay, gã không tin hắn có thể cản được gã.

    Tỏa Vệ Tư Không Tỏa gã có một môn tuyệt kỹ chính là tốc độ phi hành.

    Tư Không Tỏa vung tay áo, hai trường tỏa vươn hướng Lục Nguyên, thì ra Tư Không Tỏa có tổng cộng song tỏa nhưng bình thường che giấu thực lực, chỉ dùng một tỏa, bây giờ vì đánh chết Lục Nguyên để lập công lớn nên lấy ra song tỏa, muốn trói hắn vào trong.

    Tuyệt kỹ song tỏa cực kỳ khó đối phó.

    Chính lúc này, Lục Nguyên thuấn di tới trên đỉnh đầu Tư Không Tỏa, một kiếm chém xuống.

    Nhanh quá!

    Tư Không Tỏa muốn bay đi.

    Nhưng sao Lục Nguyên cho gã bay đi được, một kiếm lại chỉ tới trước, kiếm khí khổng lồ chớp mắt chém cả Tư Không Tỏa và song tỏa của gã.

    Khoảnh khắc, một ám vệ hỗn động cảnh thất tầng đã chết trong tay Lục Nguyên.

    - Tỏa của ngươi so với thập cường võ đạo tỏa đạo kém rất nhiều.

    Giết chết ám vệ Tư Không Tỏa xong Lục Nguyên nhìn hướng Kiếm Tú, nói:

    - Tốt lắm, bây giờ đến phiên Kiếm Tú ngươi khiêu chiến ta, để ta xem ngươi làm sao giết ta hả?

    Kiếm Tú quỳ xuống.

    Gã không quỳ không được.

    Gã chưa từng nghĩ bây giờ Lục Nguyên sẽ cường đến vậy.

    Lúc Kiếm Tú và Lục Nguyên gặp nhau thì hắn là hỗn động cảnh nhất tầng, Kiếm Tú là hỗn động cảnh tam tầng.

    Khi đó hai người bay đến kiếm tu tinh thần, kết quả lúc đó Kiếm Tú thua Lục Nguyên, nhưng không phục muốn lại so tài với hắn.

    Tuy nhiên, mặt sau Lục Nguyên thắng Kiếm Tú, giết chết Kiếm Tuệ, Kiếm Ma thì gã không còn đòi tranh đấu với hắn nữa.

    Đến bây giờ Kiếm Tú đã tới hỗn động cảnh tứ tầng, với tuổi của gã thì đúng là một nhân tài Kiếm Môn khó gặp.

    Tất nhiên gã cho rằng mình không phải đối thủ của Lục Nguyên, nhưng chắc muốn thắng gã thì hắn phải tốn chút chiêu thức.

    Kết quả bây giờ Lục Nguyên một chiêu giết chết Tư Không Tỏa hỗn động cảnh thất tầng.

    Phải biết rằng Kiếm Tú bị Tư Không Tỏa mấy chiêu đánh gục, bây giờ Tư Không Tỏa lại bị Lục Nguyên một chiêu giải quyết, cái này khiến Kiếm Tú làm sao chịu nổi đây.

    - A, sao chưa ra tay?

    Lục Nguyên nhìn Kiếm Tú, người năm đó cùng mình tranh đấu giờ ở trước mặt không bằng cả một con kiến, là vì mình biến cường.

    Kiếm Tú rốt cuộc không thể chịu đựng, gã dù gì cũng là một trong kiếm đạo bát cực.

    Tay động, đâm ra Tú Phong kiếm, một chiêu Hoa Khai Bách Sơn Sơn Bất Động, khí thế hùng hồn.

    Nhưng Lục Nguyên không rút kiếm, pháp lực biến thành chưởng to dễ dàng một chưởng đập bẹp Kiếm Tú.

    Ở không trung một chữ tú từ từ rơi vào tay Lục Nguyên.

    Sơ đại văn tự phong tự chia thành ba mươi hai tự trong đó chữ tú rơi vào tay hắn, lại có thêm một nhị cấp văn tự, đáng tiếc có ngày được một sơ đại văn tự mới tuyệt.

    Lục Nguyên nhìn hướng Đoan Mộc Như Hổ, Hiên Viên Lệnh, nói:

    - A, không phải mới rồi các ngươi nói muốn giết hết môn hạ Thái Sử chí tôn à?

    Hiên Viên Lệnh, ngươi đã nói muốn đem Yến Thu Nguyệt sư tỷ làm thị thiếp, phế pháp lực, tốt lắm.

    Đoan Mộc Như Hổ lập tức quỳ xuống nói:

    - Lục Nguyên, cầu xin ngươi tha ch ota!

    Gã phát hiện đánh không lại Lục Nguyên nên quỳ xuống xin tha, tất nhiên đây chỉ là kế hoãn binh thôi.

    Chỉ cần Lục Nguyên tha cho gã một mạng, tìm cơ hội chạy trốn, bây giờ tình thế Kiếm Môn nghiêng hướng Hiên Viên chí tôn, khi đó Hiên Viên chí tôn giam giữ Lục Nguyên rồi là gã sẽ báo mối thù quỳ gối này.

    Hiên Viên Lệnh không quỳ xuống, gã lập tức bỏ chạy.

    Không chạy không được, gã không có ý nghĩ đấu với Lục Nguyên, đó là đi tìm chết, ngay cả Tư Không Tỏa một chiêu đã tiêu đời.

    Một quỳ một chạy trốn.

    Lục Nguyên đánh ra bàn tay to,Ạliên tục vỗ hai chưởng.

    Chớp mắt Hiên Viên Lệnh, Đoan Mộc Như Hổ đều bỏ mạng.

    Hiên Viên Lệnh có thù hận đã lâu với hắn giờ cuối cùng chết rồi.

    Bình thường Lục Nguyên ít khi giết người, liên tục giết cần mười người thế này rất hiếm hoi.

    Nhưng bây giờ hắn không thể không giết người.

    Hiện nay Kiếm Môn nội loạn.

    Đối mặt nội loạn thì khoái đao trảm loạn ma.

    Hơn nữa chỉ cần giết những phần tử ô uế Kiếm Môn, trả lại bầu trời trong lành mới khiến Kiếm Môn phát triển tốt hơn.

    Bình thường không tiện giết mấy thứ núp bong Kiếm Môn này, giờ Kiếm Môn loạn từng tên nhảy ra, vừa lúc để mình giết đã tay.

    Vì tương lai Kiếm Môn mà giết, vì tương lai của kiếm mà giết.

    Ta giết những người này, trong lòng không hề thẹn.

    Trừ những khối u ác tính này mới có thế giới càng xinh đẹp.

    Trong lòng Lục Nguyên dâng lên vô hạn hào hùng.

    Tay động phá vỡ xiềng xích, Thái Sử Bi, Tống Địa, Yến Thu Nguyệt đều được tự do.

    Nhưng đám Thái Sử Bi nhìn Lục Nguyên như xem quái vật, họ không bao giờ ngờ bây giờ hắn mạnh đến thế, dễ dàng giết chết ám vệ Tư Không Tỏa hỗn động cảnh thất tầng, khiến họ thoát chết trong đường tơ kẽ tóc.

    Thật là một người kỳ diệu.

    Đương nhiên nếu họ biết Lục Nguyên một kiếm giết Đoan Mộc chí tôn thì không biết sẽ kinh ngạc đến mức nào.

    Lục Nguyên thuấn di bay đi.

    Lúc này ngoài ba tinh thần có nhiều môn hạ Hiên Viên chí tôn đang truy sát phe Kiếm Chủ, Thái Sử Không, cơ bản chiếm ưu thế áp đảo.

    ám vệ môn hạ Hiên Viên chí tôn có rất nhiều, Lục Nguyên không khách sáo, thuấn di đi một kiếm vung ra, giết chết một tên hỗn động cảnh nhất tầng đang truy sát Tần Sương Thành.

    Lại thuấn di, lần này tới bên cạnh Bách Lý Nguyệt.

    Bách Lý Nguyệt là đồ nhi của Bách Lý chí tôn, là một nhân vật khá giỏi, bị một ám vệ truy sát.

    Lục Nguyên thuấn di qua, một kiếm chém ra, một kiếm đã lấy mạng ám vệ hỗn động cảnh lục tầng.

    Lại thuấn di, lại một kiếm cắt đứt mạng một hỗn động cảnh lục tầng.

    Đây chính là kiếm của ta, vì kiếm đạo càng cường, thanh kiếm chặt bỏ ô uế.

    Lục Nguyên không ngừng chém giết, không ngừng có kẻ chết dưới kiếm của Lục Nguyên.

    Dù là ám vệ hỗn động cảnh ngũ tầng hay hỗn động cảnh lục tầng, hoặc là hỗn động cảnh thất tầng đều như vậy, không ai thoát khỏi một kiếm của Lục Nguyên.

    Rất nhiều người thế mà không ai đấu lại hắn.

    Tóc độ thuấn di của Lục Nguyên ngày càng nhanh, không biết bao nhiêu thuộc hạ của Hiên Viên chí tôn chết dưới kiếm Lục Nguyên.

    Dưới tình huống như vậy, tình hình cuối cùng biến đổi.

    Không biết từ khi nào thì người bay ngoài tinh thần, phe Hiên Viên không nhiều bằng phe Kiếm Chủ, Thái Sử Không, không cường bằng phe này.

    Mọi người mới đầu chưa kịp phản ứng, qua một lúc mới giật mình tỉnh lại.

    Trời ạ!

    Lục Nguyên một người một kiếm đã biến đổi cả thế cục Kiếm Môn.

    Khiến tình hình bên ngoài tinh thần phe Kiếm Chủ, Thái Sử Không chiếm ưu thế.

    Từ khi nào Lục Nguyên cường đến vậy!

    Quả nhiên lại là thắc mắc này.

    Thật ra nếu Kiếm Môn không nội loạn thì tình báo đưa đến, họ sẽ không thắc mắc tại sao Lục Nguyên cường đến thế.

    Nhưng bây giờ thì sao?

    Bởi vì tình báo chưa đến, bọn họ không thể tin Lục Nguyên đi pháp cổ văn minh một chuyến trở về biến cường đến khó tin.

    Ngoài không gian cơ bản bị quét sạch gần xong.

    - Lục Nguyên, ngươi đang tìm chết!

    Một tiếng quát chói tai vang lên, Lục Nguyên chưa kịp phản ứng thì một dòng khí lớn ập hướng hắn.

    Dòng khí to lớn, Lục Nguyên không vội tránh né, Dưỡng Ngô tiên kiếm quét đằng sau, hai lực lượng to lớn ở không trung đụng độ, bốn phía biến bụi phấn.

    Cú va chạm Lục Nguyên phát hiện bản thân bị đánh lùi ra sau không ít, hiển nhiên đấu với người này chính mình chịu thiệt, lại nhìn đối thủ, diện mạo sát khí không gian mà uy, không phải Thượng Quan chí tôn thì là ai.

    Tỏa ra khí thế như thần không thần, như phật không phật.

    Con người chuyển hướng thần phật tiên chính là thế giới cảnh.

    Trên người gã có khí thế như thần không thần xem ra giống như trong đồn đại, Thượng Quan chí tôn đã đến nửa bước thế giới.

    Tình trạng này nửa bước thế giới không phải cảnh giới bắt buộc, ngẫu nhiên bước vào trong cảnh giới này, thực lực nửa bước thế giới mạnh hơn hỗn động cảnh thập tầng rất nhiều nhưng lại yếu hơn thế giới cảnh bình thường.

    Nửa bước thế giới Thượng Quan chí tôn đã đến.

    Bây giờ Kiếm Chủ trúng kịch độc, trong người có vết thương cũ, không có bao nhiêu sức chiến đấu, chỉ có hai người thế giới cảnh là Hiên Viên Vọng và Thái Sử Không ở trong kiếm môn tinh thần đấu nhau không biết việc bên ngoài.

    Vậy nên lần này tới, nhân vật mạnh nhất chân chính là Thượng Quan chí tôn.

    Thượng Quan chí tôn lấy một địch hai, đánh Bách Lý chí tôn và Hạ Hầu chí tôn thảm bại.

    Trên cơ bản bây giờ nhân vật mạnh nhất là Thượng Quan chí tôn.

    Hiện nay Thượng Quan chí tôn đến nửa bước thế giới gần như vô địch, đã tìm đến trên đầu Lục Nguyên.

    Lục Nguyên làm sao đây?

    Lục Nguyên đấu lại Thượng Quan chí tôn không?

    Thượng Quan chí tôn gầm một tiếng, chém hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên không thèm để ý, trực tiếp thuấn di rời đi.

    Nhưng Thượng Quan chí tôn cũng thuấn di theo, đuổi hướng Lục Nguyên.

    Gã nói:

    - Lục Nguyên, ngươi biết không gian thiết tắc, ngươi biết thuấn di, ta cũng biết.

    Hiển nhiên Thượng Quan chí tôn cũng là cao thủ đạo.

    Bây giờ gã muốn đấu với Lục Nguyên, cuối cùng đại quyền Kiếm Môn sẽ rơi vào tay Hiên Viên Vọng, mà Thượng Quan chí tôn muốn làm người đứng thứ hai Kiếm Môn.

    Đương nhiên phải trừ bỏ đám thái thượng trưởng lão trên kiếm tu tinh thần đã, tuy nhiên thái thượng trưởng lão vốn là mặc kệ mọi chuyện.

    Lục Nguyên và Thượng Quan chí tôn lần thứ hai giao đấu, hai người đều biết thuấn di.

    Thượng Quan chí tôn thi triển ra tất cả bản lĩnh, kiếm quang bùng nổ, kiếm pháp đáng sợ, nộ ý tràn đầy.

    Thượng Quan chí tôn tên gọi Thượng Quan Hạc, cái tên rất ưu nhã nhưng trước khi gã thành Thượng Quan chí tôn có danh hiệu là Nộ tiên kiếm Thượng Quan Hạc, vô số kiếm pháp nộ đến cực điểm, bá khí đến cực điểm thi triển ra.

    Lục Nguyên gặp chiêu đã chiêu, nhưng sau mấy chục chiêu liền yếu thế.

    Tuy nhiên, bị yếu thế Lục Nguyên có thể dễ dàng dùng truyền tống phù rời đi.

    Không sai, Lục Nguyên biết không chỉ thấu di mà còn có truyền tống phù.

    Cứ thế Thượng Quan chí tôn đâu với Lục Nguyên đã lâu mà vẫn không chiếm ưu thế, không thể đánh chết Lục Nguyên.

    Bây giờ ai cao hơn Lục Nguyên ba tiểu cảnh giới chưa chắc giết được hắn, chỉ xem vấn đề khí vận hoặc là khắc chế, hoặc giết được hay không, Lục Nguyên dánh du kích đúng là khiến người bó tay.

    Tất nhiên, người cao hơn hai tiểu cảnh giới liền bị Lục Nguyên giết chết ngay.

    Xem xung quanh phe Kiếm Chủ, Thái Sử sắp rút xong hết, hắn đấu với Thượng Quan chí tôn đã tới ngàn chiêu.

    Lục Nguyên mỉm cười nói:

    - Thượng Quan chí tôn, không chơi nữa, hẹn gặp lại, sau này có cơ hội lại cùng chơi.

    Hắn không đấu kéo dài nữa, vèo một tiến đã biến mất, khiến Thượng Quan chí tôn tức ói máu.

    Thật ra từ khi Lục Nguyên trở về ở chút là một kiếm tiêu diệt, một kiếm diệt một tên.

    Tất cả nghi ngờ rốt cuộc thì Lục Nguyên mạnh bao nhiêu.

    Ngay cả Đoan Mộc chí tôn hỗn động cảnh cửu tầng còn bị một kiếm diệt càng khiến người thắc mắc.

    Bây giờ rốt cuộc hiểu Lục Nguyên cường tới đâu.

    Đối mặt Thượng Quan chí tôn nửa bước thế giới mà Lục Nguyên có thể sống thoải mái như vậy, trốn thoát khỏi tay gã.

    Cái này cường kinh khủng!

    Dù là ai, có là phe Kiếm Chủ, Thái Sử Không hay phe Hiên Viên có cùng cảm giác.

    Lục Nguyên, quá mạnh rồi đi!

    Tu hành pháp cổ thế giới một chuyến mà sao hắn biến cường dữ vậy, từ ban đầu thắng Kiếm Tuệ, Kiếm Ma hỗn động cảnh lục tầng, giờ biến thành có thể sống sót dưới tay nửa bước thế giới Thượng Quan chí tôn, cách biệt quá lớn rồi.

    Đại cục chưa định, đây chính là cảm giác của Thượng Quan chí tôn.

    Toàn thân gã giận dữ còn chưa tán đi.

    Lần này phát động chính biến tất nhiên đã sớm kết hoạch rồi.

    Trong quá trình chính biến không ngờ tiên xích của Thái Sử Không bị giải, không chỉ thế, thực lực tăng tiến, đến mức thế giới cảnh nhị tầng, đánh ngang tay với Hiên Viên chí tôn, điều này ra ngoài ý muốn khiến bay giờ đại cục chưa định.

    Điều ngoài ý muốn thứ hai là không ngờ Lục Nguyên trở về, thực lực còn cường như vậy.

    Gã có nửa bước thế giới mà không tóm được Lục Nguyên.

    Chính vì hai điều ngoài ý muốn này làm toàn đại cục không ổn định.

    Nhưng dù là vậy sẽ không dấy lên sóng to gì.

    Những ngoài ý muốn này vẫn có thể chấp nhận được.

    Kiếm Môn lập tức đổi Kiếm Chủ, Kiếm Chủ tiếp theo chính là Hiên Viên chí tôn Hiên Viên Vọng.

    Thượng Quan chí tôn cười khẩy, đáp xuống kiếm tu tinh thần, đứng trên đỉnh kiếm đạo thụ.

    Lúc này tuy Kiếm Môn vẫn loạn nhưng đại cục đã nằm trong tay Thượng Quan chí tôn.

    Chợt có một tình báo viên bay đến:

    - Báo, báo, bên pháp cổ văn minh truyền đến tin tức!

    - Pháp cổ văn minh truyền đến tin tức à.

    Thượng Quan chí tôn dùng thần niệm quét qua tin tức.

    - Lục Nguyên sau tương ngộ sâm lâm xếp hạng bảy, rồi trong Thiên Đoạn phong cùng Nghiêm Thiên Pháp, Phong Nhị Thập Tứ, Thiên Hoang Đế Tử chiến đấu, liên tục thắng ba trận.

    Chương 967-968: Hỗn Động Cảnh tầng thứ chín

    Thượng Quan chí tôn nhìn tin tức, lòng rung động khó tả.

    Gã không bao giờ ngờ rằng Lục Nguyên đi một chuyến pháp cổ văn minh sẽ tăng vọt nhiều đến thế.

    May là trong tin truyền đến cuối cùng Lục Nguyên và Thương Vân Đế Phi bất hòa, hôn nhân với Kiếm Linh Đế Cơ cũng tạm ngừng.

    Đây đúng là tin tốt.

    Thượng Quan chí tôn rốt cuộc hiểu tại sao Lục Nguyên cường như thế.

    Thượng Quan chí tôn nói:

    - Tin tức của ngươi chậm nửa ngày, làm chúng ta tổn thất nhiều người!

    Nhưng nói đi phải nói lại, Kiếm Môn gặp đại biến, có thể trong thời gian ngắn đưa tin đã là giỏi lắm rồi.

    Rõ ràng lực khống chế đại cục của Thượng Quan chí tôn không giống bình thường.

    - Lục Nguyên à Lục Nguyên, ta công nhận ngươi đúng là có tài, tiếc rằng bước tiến Kiếm Môn biến đổi không phải ngươi có thể khống chế.

    Ngươi vẫn còn hơi non.

    Khi Thượng Quan chí tôn nói lời này thì tràn đầy hào hùng, cảm thấy đã nắm đại cục.

    Lúc này Lục Nguyên đang suy ngẫm.

    Mình vẫn không đánh lại Thượng Quan chí tôn.

    Nhưng nói đi phải nói lại, dù gì cũng là một chí tôn Vô Thượng đại giáo, còn là Thượng Quan chí tôn xếp hạng ba, không có chút thực lực sao mà được.

    Vậy nên Thượng Quan chí tôn có thực lực như vậy là bình thường.

    Mình muốn đánh thắng Thượng Quan chí tôn chỉ có nước tăng lên hỗn động cảnh cửu tầng mới được.

    Tuy nhiên, mình không có nhiều manh mối về hỗn động cảnh cửu tầng hỗn độn diễn hóa.

    Hỗn động cảnh cửu tầng nên trùng kích sao đây?

    Chính lúc này Lục Nguyên phát hiện đằng trước xuất hiện một tin tức, hắn tiện tay chộp lấy: 'Nhanh đến ngoài không gian khu ngưng sát, Hạ Hầu Thương.'

    Hạ Hầu Thương là tên của Hạ Hầu chí tôn, Lục Nguyên ngẩn ra, khu ngưng sát, chính là mặt trên ba tinh thần cũng thuộc phạm vi thế lực Kiếm Môn.

    Hạ Hầu chí tôn tìm mình, Lục Nguyên ngừng lại, bay hướng khu ngưng sát.

    Trong khu ngưng sát tràn ngập sát khí, thật ra nơi này là địa điểm tu hành nhưng Lục Nguyên chưa trừng tới đây.

    Vào khu ngưng sát rồi Lục Nguyên quét thần niệm nhưng không phát hiện hơi thở của Hạ Hầu chí tôn, có chuyện gì vậy?

    Không lẽ là bẫy?

    Lục Nguyên mới nghi ngờ thì một bóng người đáp xuống trước mặt Lục Nguyên, không ngờ chính là Hạ Hầu chí tôn.

    Sắc mặt của Hạ Hầu chí tôn không dễ nhìn, hiển nhiên trên người có vết thương,

    Gã nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Đi theo ta.

    Lục Nguyên đi theo sau.

    Bay đến một khu vực hẻo lánh trong khu ngưng sát, hắn phát hiện chỗ này có vài người, trong đó có Công Dương chí tôn bị thương rất nặng đang dưỡng thương.

    Cũng có Bách Lý chí tôn bí ẩn quyến rũ, thêm vào Hạ Hầu chí tôn, ba chí tôn đều tại đây.

    Lục Nguyên thi lễ:

    - Tham kiến Bách Lý sư cô, tham kiến Công Dương sư thúc.

    - Không cần đa lễ.

    Hạ Hầu Thương giơ tay nói:

    - Mới rồi ngươi cùng tên Thượng Quan Hạc chiến đấu ta có thấy, bây giờ thực lực của ngươi đã đến tình trạng gì rồi?

    Gã có thấy thực lực của Lục Nguyên nhưng phải xác nhận lại.

    Lục Nguyên đáp:

    - Bây giờ ta là hỗn động cảnh bát tầng nhưng có thể thắng hỗn động cảnh thập tầng.

    - Tăng nhanh như vậy sao?

    Bách Lý chí tôn hơi kinh ngạc, giọng của bà trong sáng dễ nghe.

    Lục Nguyên nhún vai, không cho là đúng nói:

    - Trong pháp cổ văn minh đặc huấn, không tăng chút chút thì còn mặt mũi gì.

    Nghe Lục Nguyên nói vậy, ba vị chí tôn muốn hộc máu.

    Đặc biệt là Công Dương chí tôn, vốn đang chữa thương suýt chút hộc máu ra.

    Đùa gì vậy?

    Lục Nguyên thế này mà tăng một chút thôi hả?

    Là tăng quá nhiều rồi.

    Trước khi đi pháp cổ văn minh chiến tích mạnh nhất là thắng Kiếm Tuệ hỗn động cảnh lục tầng, bây giờ trở về thắng cả người hỗn động cảnh thập tầng.

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này kêu là tăng 'một chút' thôi hả?

    Nếu đây tính là tăng một chút thì ba chí tôn xem như là đại nhân vật Kiếm Môn xem như đồ vô dụng.

    Khó khăn lắm ba chí tôn mới đè nén máu dồn lên cổ họng.

    Hạ Hầu chí tôn nói:

    - Kể lại thế cục cho ngươi nghe đi.

    - Bây giờ Thái Sử sư huynh và Hiên Viên Vọng ở kiếm môn tinh thần va chạm, pháp lực của hai người tương đương, thực lực không cách biệt quá xa.

    Nhưng cái tên Thượng Quan Hạc đột phá đến nửa bước thế giới cảnh, đánh bại chúng ta hết.

    Bây giờ Thượng Quan Hạc ở trên Kiếm Môn làm cái gì ngươi biết không?

    Hắn đang tinh luyện tiên xích!

    - Tiên cổ văn minh làm việc luôn thích thành đôi, năm đó Yến Thương Thiên đắc tội đế tử của tiên cổ văn minh, kết quả Yến Thương Thiên đi xa xứ nước ngoài, tiếp theo Thái Sử sư huynh bị tiên cổ văn minh xử phạt, hạ tiên xích, khiến thực lực của Thái Sử sư huynh rơi mạnh, không chênh lệch với tên Đoan Mộc chí tôn bao nhiêu.

    Khi đó hạ tiên xích không phải một cây mà là hai, một dương tiên xích là dùng để trói người Thái Sử sư huynh, một âm tiên xích bị phong ấn trong kiếm đạo thụ âm dương tương hòa.

    Bây giờ điều Thượng Quan Hạc muốn làm là tinh luyện ra âm tiên xích phong ấn trong kiếm đạo thụ.

    Một khi để hắn tinh luyện ra, dùng nó thì dễ dàng thi triển trên người của Thái Sử sư huynh.

    Đến khi đó, thực lực Thái Sử sư huynh giảm mạnh, những thái thượng trưởng lão bị phong ở kiếm tu tinh thần, cứ thế vị trí chủ Kiếm Môn rơi vào tay Hiên Viên Vọng, chúng ta sẽ thua tham.

    Hóa ra còn có khâu này.

    Lục Nguyên không ngờ trong kiếm đạo thụ phong ấn một cây âm tiên xích.

    Hạ Hầu chí tôn nói tiếp:

    - Bây giờ tiểu tử Thượng Quan Hạc luôn ở trong kiếm tu tinh thần tinh luyện âm tiên xích, để hắn tinh luyện thành công là chúng ta hoàn toàn thua.

    Nhưng mấy người chúng ta liên hợp đều không địch lại Thượng Quan Hạc.

    Vốn cho rằng Kiếm Môn thật sự sẽ đổi chủ, trở thành Hiên Viên Vọng Kiếm Môn, nhưng giờ thấy ngươi, thực lực bây giờ của ngươi chênh lệch không lớn với Thượng Quan Hạc.

    - Lấy tiềm lực của ngươi rất có khả năng trong một, hai ngày tăng lên một cấp bậc, đến hỗn động cảnh cửu tầng.

    Chỉ cần ngươi đánh bại Thượng Quan chí tôn Thượng Quan Hạc khiến âm tiên xích không xuất hiện trên thế gian thì có thể chặn việc này, khiến Kiếm Môn không bị đám Hiên Viên Vọng đoạt mất.

    Lục Nguyên coi như hiểu, vấn đề mấu chốt bây giờ là mình có thể tăng lên hỗn động cảnh cửu tầng hay không.

    Tăng lên thì coi như thành công.

    Nhưng trong lúc gấp rút tăng thực lực lên đến hỗn động cảnh cửu tầng rồi thắng Thượng Quan chí tôn đâu có dễ.

    Hạ Hầu chí tôn nói:

    - Bây giờ ta giảng giải cho ngươi làm sao trùng kích hỗn động cảnh cửu tầng.

    Cái gọi là hỗn động cảnh cửu tầng tức là trong hỗn độn bắt đầu xuất hiện một chút linh trí, xuất hiện một sinh linh đơn giản.

    Hỗn động không gian chúng ta thật ra rất giống với vũ trụ, ví dụ có một kỷ nguyên xuất hiện sinh vật linh trí thứ nhất là Bàn Cổ.

    Kỷ nguyên trước xuất hiện sinh vật linh trí thứ nhất là Kiếm Thần.

    Còn ngươi phải cố gắng khiến hỗn động không gian xuất hiện sinh linh có linh trí thứ nhất.

    - Điều này cần ngươi tập trung toàn bộ tinh thần, đem tất cả tri thức hiểu được ở trong hỗn độn biến đổi mới có khả năng sinh ra sinh linh có linh trí thứ nhất.

    - Đây chính là cách trùng kích hỗn động cảnh cửu tầng.

    Hạ Hầu chí tôn giới thiệu chỉ nhiêu đó, tiếp theo có thể trong một, hai ngày trùng kích đến hỗn động cảnh cửu tầng không là chuyện của Lục Nguyên, họ không giúp được gì.

    Tu vi càng cao cần tăng cảnh giới, những người khác giúp đỡ được càng ít.

    Đừng nói tới Hạ Hầu Thương chỉ là hỗn động cảnh thập tầng mà thôi, đương nhiên không giúp được gì rồi.

    Lục Nguyên chìm trong suy tư, muốn đem tất cả tri thức biến hóa trong hỗn độn, khiến hỗn động không gian sinh ra sinh linh thứ nhất, tựa như Bàn Cổ trong hỗn độn vậy.

    Đến thế giới cảnh rồi thì trong thế giới bản thân sẽ có càng nhiều sinh linh.

    Điều này nên làm sao nhỉ?

    Lục Nguyên mờ mịt, điều này rất khó khăn, đến tu vi hiện nay muốn đột phá thì nói dễ hơn làm.

    Làm sao đây?

    Làm sao đây?

    Làm sao đây?

    Lục Nguyên nghĩ nát óc, quá khó khăn rồi.

    Nhưng bây giờ không thể không đột phá.

    Vì tương lai Kiếm Môn, vì tương lai kiếm đạo, ta nhất định phải đột phá!

    Không đột phá thì Kiếm Môn sẽ đổi chủ!

    Không đột phá thì sư phụ sẽ chết thảm.

    Không đột phá thì các sư huynh sư tỷ sư đệ sư muội của mình cũng phải chết trong trận chiến này.

    Không được, nhất định phải đột phá!

    Mặc kệ phía trước có khó khăn gì phải đột phá!

    Tín niệm vô cùng kiên định rót vào trong kiếm chi không gian, khiến kiếm chi không gian hỗn độn xảy ra biến đổi vo cùng kịch liệt, như nước sôi sục bọt.

    - Buồn cười, nếu hỗn động cảnh cửu tầng dễ dàng bị đột phá thì quá nực cười rồi!à

    Bỗng vang lên một giọng nói.

    Mọi người nhìn sang, thấy người lên tiếng mặc áo đen, tóc đen rũ xuống, khuôn mặt tuấn tú, trên người chớp lóe ánh sáng trí tuệ, khí chất hơi giống với Kiếm Tuệ.

    - Đúng rồi, các vị còn chưa biết ta, ta là đệ tử thứ mười của Quỷ Khốc Thần Sầu Giản Vân Sầu, Giản Huyền Y.

    Người đàn ông tóc đen lạnh nhạt nói:

    - Môn hạ Giản Vân Sầu sư phụ ta có rất nhiều đệ tử, Kiếm Tuệ chỉ là một trong số đó, nhưng mà, Kiếm Tuệ chỉ xem như đệ tử bình thường.

    Sư phụ Giản Vân Sầu của ta chính thức thu mười đệ tử, bỏ công bồi dưỡng, ta chính là người thứ mười.

    So với Kiếm Tuệ đệ tử bình thường khác hẳn, ta là tinh anh thật sự.

    - Đáng tiếc, Lục Nguyên, tiềm lực của ngươi rất lớn nhưng hôm nay sẽ chết trong tay ta.

    - Đúng rồi, còn có Hạ Hầu chí tôn, Bách Lý chí tôn, Công Dương chí tôn, ba chí tôn các ngươi cũng sẽ chết trong tay ta.

    Giản Huyền Y lạnh nhạt nói, lời nói tràn ngập bình tĩnh và tự tin.

    Giản Huyền Y xuất hiện tại đây là có lý do.

    Lúc trước đã nói Hiên Viên Vọng sớm đầu phục giản chi văn minh.

    Trong kiếm tu tinh thần có không ít thái thượng trưởng lão cũng đầu vào giản chi văn minh.

    Nhưng mà, Hiên Viên Vọng là người tâm khí rất cao.

    Nếu gã hoàn toàn dựa vào lực lượng giản chi văn minh thì có thể thành công chính biến, nhưng nếu vậy thì gã chỉ là một con rối trong tay giản chi văn minh mà thôi.

    Hiên Viên Vọng tâm khí cao sao cam lòng làm con rối chứ?

    Gã đầu vào giản chi văn minh nhưng vẫn giữ thực lực nhất định, làm chủ Kiếm Môn chân chính chứ không phải con rối.

    Vậy nên gã phát hiện chính biến có thể nắm trong tay nên không báo với giản chi văn minh.

    Bên giản chi văn minh, kỳ quân sư Giản Vân Sầu được xưng là đệ nhất trí giả quy khốc thần sầu, nhân vật như vậy đâu có đơn giản, làm gì mà không phát hiện điều này được, gã sớm sắp xếp người luôn mai phục bên Kiếm Môn.

    Người mai phục này may mắn làm sao chính là Giản Huyền Y, đệ tử thứ mười của Giản Vân Sầu.

    Hạ Hầu chí tôn và Bách Lý chí tôn bị thương không quá nặng, hai chí tôn cùng ra tay, thi triển ra kiếm pháp.

    Kiếm pháp của Hạ Hầu chí tôn có mùi vị thương, dường như không thương người là không thoải mái.

    Kiếm pháp của Bách Lý chí tôn dường như kiếm phong phun nuốt, có thể cực độ khô lạnh.

    Hai người một thương một hàng phối hợp khá là ăn ý, tạo thành lực sát thương một cộng một lớn hơn hai.

    Nhưng Giản Huyền Y không sợ, gã thấy mà chỉ cười, rút ra gản sau lưng, ra tay là Giản Phệ Kiếm Lưu, lấy một chọi hai, giản phong Hạ Hầu chí tôn, địch Bách Lý chí tôn, đấu mấy chiêu hoàn toàn chiếm ưu thế.

    - Quên nói cho các ngươi, thực lực của ta là nửa bước thế giới, không dưới Thượng Quan chí tôn, vậy nên bốn ngươi ngoan ngoãn chịu chết đi!

    Thật mạnh!

    Thực lực của Giản Huyền Y quá mạnh.

    Đây chính là thực lực của nửa bước thế giới cảnh!

    Thực lực không kém gì Thượng Quan chí tôn!

    Đối mặt công kích ngày càng mạnh của Giản Huyền Y, Hạ Hầu chí tôn và Bách Lý chí tôn lòng cùng dâng lên cảm giác uất nghẹn.

    Đây là sao chứ?

    Tại sao?

    Mình có khả năng thành công, khả năng lật ngược mà!

    Không lẽ Kiếm Môn thật sự rơi vào tay Hiên Viên Vọng tiểu nhân vô sỉ sao?

    Trời bỏ Kiếm Môn chúng ta rồi sao?

    Trời bỏ kiếm đạo chúng ta rồi sao?

    Không cam lòng!

    Giản Huyền Y cười to nói:

    - Xem ra các ngươi đã tuyệt vọng rồi hả?

    Sớm nói các ngươi nên hết hy vọng đi, trước đó trông chờ Lục Nguyên đúng là nực cười.

    Muốn trong vòng hai ngày đột phá hỗn động cảnh cửu tầng là không thể nào.

    Gã huênh hoang cười, cười nhạo Hạ Hầu chí tôn, Bách Lý chí tôn mơ tương hão huyền.

    - Đúng vậy, Giản Huyền Y, ngươi nói không sai, muốn trong một, hai ngày đột phá hỗn động cảnh cửu tầng là không thể nào.

    Tiếp lời chính là Lục Nguyên.

    Giản Huyền Y ngây ra, gã không ngờ Lục Nguyên sẽ tiếp lời.

    - A, không lẽ ngươi phát hiện Kiếm Môn sắp tiêu nên sửa sang đầu vào giản ch văn minh?

    Thiên phú của ngươi rất tốt, chỉ cần chịu vào dưới tay giản chi văn minh chúng ta là có thể tha cho ngươi, bảo đảm ngươi ở trong giản chi văn minh một bước lên mây.

    Lục Nguyên nhìn Giản Huyền Y như nhìn tên ngốc, nói:

    - Ai nói ta muốn đầu vào giản chi văn minh vậy?

    Mới rồi ta nói muốn trong vòng hai ngày đột phá hỗn động cảnh cửu tầng là không thể nào.

    Giản Huyền Y không hiểu gì cả hỏi:

    - Vậy ngươi có ý gì?

    - Ngu đúng là ngu mà.

    Lục Nguyên lắc đầu nói:

    - Ý ta là dùng một, hai ngày là quá lâu, không cần lâu đến thế, muốn đột phá hỗn động cảnh cửu tầng không cần một, hai ngày, một canh giờ, không, nửa canh giờ là đủ rồi.

    Khí thế trên người Lục Nguyên đang biến đổi, đang tăng lên.

    Cái này!

    Đây là đang trùng kích hỗn động cảnh cửu tầng, sắp thành công rồi!

    Làm sao có thể!

    Hạ Hầu và Bách Lý, Công Dương, ba vị chí tôn lúc mới bắt đầu cho rằng Lục Nguyên có thể trong một, hai ngày đột phá hỗn động cảnh cửu tầng đã rất ghê gớm.

    Giản Huyền Y cũng cho rằng muốn đột phá hỗn động cảnh cửu tầng trong một, hai ngày là hoàn toàn không thể.

    Nhưng bây giờ Lục Nguyên bắt đầu đột phá, cảm giác sắp thành công, bây giờ còn chưa đến nửa canh giờ.

    Cái này yêu nghiệt quá đi!

    Giản Huyền Y bỏ qua Hạ Hầu chí tôn, Bách Lý chí tôn lao nhanh hướng Lục Nguyên.

    Nếu để Lục Nguyên đột phá hỗn động cảnh cửu tầng thì nguy rồi, rất có khả năng bị hắn lật bàn.

    Gã đâm ra một giản, đâm trúng, không, không có máu chảy ra.

    Không đúng, là tàn ảnh, tốc độ quá nhanh để lại tàn ảnh.

    Tốc độ của Lục Nguyên vốn đã nhanh, có thuấn di rồi truyền tống phù, phút chốc Giản Huyền Y không làm gì được Lục Nguyên.

    Lục Nguyên bị Giản Huyền Y nửa bước thế giới công kích bắt đầu đột phá.

    Tất cả ý thức, tất cả điều hiểu biết đều đưa vào trong hỗn độn.

    Đầu tiên là kiếm đạo thụ.

    Lục Nguyên lờ mờ cảm thấy kiếm đạo thụ trong hỗn độn bộ dạng như ẩn như hiện.

    Tiếp theo là công pháp vô tướng thôn phệ quyết đưa vào trong kiếm đạo thụ.

    Đúng rồi, còn có một trăm hai mươi ba loại kiếm ý của mình nữa.

    Rồi đạo tự phân thân cũng bỏ vào luôn.

    A, cả kiếm khắc hoang cũng đi vào.

    Suýt quên kiếm đạo văn tự, tổng công bảy chữ tiến, đốn, yêu, ma, si, tuệ, tú.

    Chương 969-970: Hồ lô

    Lần này Lục Nguyên chơi lớn, người bình thường đưa mấy chục loại thiên địa pháp tắc vào thôi, hắn một hơi bỏ vào một trăm hai mươi ba loại.

    Trừ đó ra còn có kiếm đạo thụ, vô tướng thôn phệ quyết, đạo tự phân thân, kiếm khắc hoang, bốn thứ nghịch thiên.

    Bốn thứ này mỗi loại đều rất ghê gớm, có thể nói là nghịch thiên.

    Bây giờ gom lại bốn thứ nghịch thiên này.

    Phải rồi, còn có kiếm giới, ký ức về kiếm giới cũng đi vào, thành năm loại nghịch thiên.

    Nhiều thứ nghịch thiên tiến vào trong hỗn độn.

    Hỗn độn như là nước sôi bắt đầu biến đổi dữ dội, như sắp sinh ra sinh linh thứ nhất trong hỗn độn.

    Năm loại nghịch thiên kết hợp rốt cuộc sinh raquái vật gì?

    Lục Nguyên rất là mong chờ.

    *Bùm!*

    Một biến đổi vô cùng to lớn sinh ra trong hỗn độn của Lục Nguyên, dường như trong hỗn độn sinh ra thứ gì không giống bình thường, nhưng chỗ đó hỗn độn rất là sâu, tựa như chốn nguyên điểm thiên địa.

    Giờ phút này Lục Nguyên không biết rốt cuộc sinh ra vật gì, không thấy rõ ràng.

    Nhưng Lục Nguyên biết rằng bây giờ mình đã tới hỗn động cảnh cửu tầng, hỗn độn diễn sinh.

    Hỗn độn của mình diễn sinh ra sinh linh thứ nhất, không biết sinh linh thứ nhất này là cái gì nhỉ?

    Lục Nguyên phát hiện pháp lực tăng mảng lớn, dường như thân thể biến càng cường đại thêm.

    Mấy người bên cạnh tất nhiên biết Lục Nguyên đã đến hỗn động cảnh cửu tầng.

    Chẳng qua Bách Lý chí tôn, Công Dương chí tôn, Hạ Hầu chí tôn hơi tò mò Lục Nguyên rốt cuộc sinh ra vật gì.

    Bọn họ sống khá lâu, vấn đề thường thực hiểu rõ hơn Lục Nguyên nhiều.

    Hỗn động cảnh cửu tầng, tầng này bình thường sinh ra một sinh linh.

    Sinh ra sinh linh có khác nhau.

    Ví dụ cao cấp nhất là sinh ra sinh linh hình người, bình thường sinh linh thứ nhất trong hỗn độn sinh ra sinh linh là hình người, là cao cấp nhất.

    Ví dụ kỷ nguyên sinh ra có xuất hiện Bàn Cổ, KIếm Thần đều là đẳng cấp đó, nhưng loại này quá ít, cơ bản là kỷ nguyên mở ra mới xuất hiện sinh linh hình người thế này, cho nên không cần tính vào.

    Cấp thứ hai là sinh linh hình nhân loại, bình thường sinh ra là sinh linh hình nhân loại, có thể là đại năng nhân sĩ, nghe nói có không ít phó chủ văn minh khi sinh ra là sinh linh hình nhân loại.

    Kiểu sinh linh hình nhân loại này tác dụng khá lớn, có thể tu luyện, họ tu luyện sẽ tăng thực lực bản thân.

    Cấp thứ ba là sinh linh hình động vật, loại sinh linh hình động vật bình thường tăng thêm ít thuộc tính cho chủ nhân, ví dụ khiến tốc độ, công kích của chủ nhân mạnh hơn.

    Cấp bậc thứ bốn là sinh linh hình thực vật, những sinh linh hình thực vật này có tác dụng riêng, phối với dược chi văn minh là cực tốt, còn với văn minh, thế lực khác thì kém hơn sinh linh hình động vật nhiều.

    Cấp bậc thứ năm cũng là cấp kém nhất là sinh linh lung tung, có thể là một tảng đá, cũng có lẽ là cành khô, thứ gì đều có, cũng là sinh linh vô dụng nhất.

    Nói đúng hơn đây thậm chí không tính là sinh linh, là trường hợp hỗn độn diễn sinh cực kỳ thất bại.

    Bây giờ trong kiếm chi không gian hỗn độn của Lục Nguyên diễn sinh ra sinh linh rốt cuộc có bộ dạng gì?

    Bây giờ trong kiếm chi không gian hỗn độn của Lục Nguyên diễn sinh ra sinh linh rốt cuộc có bộ dạng gì?

    Rất nhiều người tò mò.

    Không thể không tò mò.

    Dù sao Lục Nguyên là thiên tài hiếm có.

    Trong hỗn độn của Lục Nguyên sinh ra sinh linh thứ nhất rốt cuộc là loại hình người?

    Hình động vật?

    Hình thực vật?

    Hay là sinh linh lung tung?

    Còn hình người thì nghĩ cũng không dám nghĩ, cơ bản không ai có thể sinh ra sinh linh thứ nhất là hình người cả, đó là kỷ nguyên mở ra mới có.

    Lúc này đỉnh đầu Lục Nguyên một ánh hào quang chậm rãi dâng lên.

    Ánh sáng là hỗn độn sắc.

    Hỗn độn sắc không nằm trong bảy sắc, chỉ cần hỗn độn sắc đậm đặc mặc kệ tầm mắt ngươi có siêu đến đầu, ánh mắt có sắc bén cỡ nào cũng không cách nào thấy rõ bên trong.

    Lòng tò mò của mọi người bị gợi lên đỉnh điểm.

    Hỗn độn sắc dần tán đi, trong hỗn độn sắc có thể thấy sinh linh.

    Hai hình tròn?

    Một lớn, một nhỏ, đó là cái gì?

    Hỗn độn sắc đang tán đi.

    Bây giờ thì Hạ Hầu chí tôn, Bách Lý chí tôn, Công Dương chí tôn đều thấy rõ ràng đó là gì.

    Hồ lô!

    Một hồ lô!

    Một hồ lô xanh nhạt!

    Cái này!

    Không ngờ là hồ lô!

    Hồ lô theo lý thì nên thuộc về thực vật nhưng không hoàn toàn là thực vật mà chỉ là một phần, vậy nên hồ lô thấp hơn sinh linh hình thực vật cấp thứ bốn, cơ bản gần bằng gấp thứ năm, dáng vẻ miễn cưỡng cao hơn tảng đá, cành khô một chút nhưng không trên bao nhiêu, coi như tám lạng nửa cân.

    Không tưởng được Lục Nguyên trong hỗn độn diễn sinh ra sinh linh là hồ lô!

    Cái này khiến người sao chịu nổi đây.

    Nên biết càng dưới tình huống bình thường càng thiên tài thì trong hỗn độn diễn sinh ra càng mạnh.

    Lấy tài tình của Lục Nguyên ít nhất nên là hình dạng thực vật tồn tại vật chất sinh linh, có khả năng là loại hình người, kết quả khiến người rớt tròng mắt, không ngờ là hồ lô, cơ bản thuộc cấp năm.

    Phút chốc mọi người không thể chấp nhận.

    Hồ lô hiện ra lập tức quay vào kiếm chi không gian của Lục Nguyên.

    - Ha ha ha ha, ha ha ha ha!

    Bên kia, đệ tử thứ mười của quỷ khóc thần sầu Giản Vân Sầu cười to:

    - Ta còn tưởng trong hỗn độn ngươi sinh ra cái gì, hóa ra là một hồ lô cấp năm, thật là buồn cười.

    Mới bắt đầu Giản Huyền Y định nhân lúc Lục Nguyên không thể trong một, hai ngày đột phá thì giết tới cửa.

    Kết quả có lúc sự việc biến đổi quá nhanh, gã cho rằng Lục Nguyên không thể trong một, hai ngày đột phá, dù gì đột phá không phải nhặt của rơi đâu cũng có, ai dè chớp mắt hắn bắt đầu đột phá.

    Gã muốn truy sát Lục Nguyên, kết quả hắn một bên thuấn di một bên đột phá khiến người bó tay.

    Vốn gã định lập tức rời đi, cố tình vì sợ Lục Nguyên chạy trốn mà phong tỏa bốn phía, vậy nên dù chính gã muón giải phong tỏa cũng mất một đoạn thời gian, cái này gọi là thông minh bị thông minh lầm.

    Tuy nhiên, gã giải phong tỏa của mình rất nhanh, mắt thấy sắp xong thì phát trong hỗn độn của Lục Nguyên diễn sinh ra lại là một hồ lô.

    Khiến Giản Huyền Y suýt bật cười.

    Đùa gì vậy trời, hồ lô!

    - Ha ha ha ha, Lục Nguyên, ngươi ta gọi người là thiên tài trong thiên tài, mỗi một lần đột phá thì căn cơ vô cùng sâu, không ngờ lần này đột phá là cấp năm.

    Trong hỗn độn sinh ra một hồ lô, buồn cười quá!

    Giản Huyền Y nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, giản chi văn minh chúng ta có tư liệu của ngươi, lý do ngươi có thể vượt hai tiểu cảnh giới thắng địch một là vì kiếm thuật của ngươi giỏi, vượt xa cùng thế hệ.

    Hai là căn cơ sâu, vượt qua cùng thế hệ.

    Chính vì hai nhân tố này cộng lại khiến ngươi có thể vượt hai tiểu cảnh giới thắng địch, đây là điều người khác không làm được.

    - Nhưng bây giờ tầng căn cơ hiện nay của ngươi quá kém, kém đến cực độ.

    Trong hỗn độn sinh ra một hồ lô, thuộc về cấp năm, đối ứng ngươi đột phá tầng này tăng pháp lực thiếu thê thảm.

    Lần này ngươi muốn vượt hai tiểu cảnh giới thắng địch là không thể nào.

    Ngươi hãy ngoan ngoãn chịu chết đi!

    Giản Huyền Y cười ha hả, tràn đầy tự tin.

    Nói thật ra bây giờ gã đã mở phong tỏa rồi, nếu đánh không lại Lục Nguyên thì dễ dàng bỏ trốn thôi.

    Hắc long của gã đồng hóa thành vật sáng đen lao hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên giơ tay chắn.

    Một kiếm và một giản ở trên va chạm.

    Va chạm một phen, Giản Huyền Y phát hiện pháp lực của Lục Nguyên đúng là cực kỳ yếu, cơ bản không hơn hỗn động cảnh bát tầng bao nhiêu, chỉ hơi tăng lên chút.

    Gã cười to nói:

    - Xem ra pháp lực của ngươi không băng bao niêu, ngươi chắc chắn thua trong tay ta rồi!

    Giản Huyền Y liên tiếp công kích, ánh sáng đen như điện.

    Hạ Hầu chí tôn, Bách Lý chí tôn thì ngây ngẩn, quả nhiên lần này căn cơ ucar Lục Nguyên quá thiển, không tăng bao nhiêu pháp lực, khiến không thể vượt hai tiểu cảnh giới thắng địch.

    Nếu là vậy thì thật đúng là trời muốn diệt Kiếm Môn, không!

    Hạ Hầu, Bách Lý, Công Dương, ba người trong lòng vô cùng không cam tâm nhưng bây giờ họ bất lực.

    Công Dương chí tôn sớm bị thương, hai chí tôn Hạ Hầu và Bách Lý mới rồi đấu với Giản Huyền Y đã bị thương.

    Kiếm Môn sắp ngã, chỉ đành bó tay.

    Giản Huyền Y càng đánh càng sung sướng, trường giản trong tay gã hóa thành một chiêu thức huyền diệu, dường như Lục Nguyên sắp bị thương dưới giản của gã vậy.

    - Lục Nguyên, xem ra ngươi sẽ chết trong tay ta!

    Giết chết Lục Nguyên là lập công to, bây giờ trong bảng truy nã của giản chi văn minh Lục Nguyên xếp ba mươi hàng đầu.

    Tuyệt đối đừng xem thường vị trí ba mươi hàng đầu trong bảng truy nã của giản chi văn minh, ngươi xem thì ba mươi hàng đầu không có gì ghê gớm.

    Nhưng bảng truy nã của một văn minh xếp ba mươi hàng đầu trừ Lục Nguyên ra hai mươi chín người khác ai không phải là cao thủ thế giới cảnh đương thời nổi tiếng như cồn.

    Hơn nữa Giản Vân Sầu đã nói thẳng là ai giết Lục Nguyên gã liền đem chân truyền thật sư truyền cho người đó.

    Giản Huyền Y càng đánh càng hưng phấn.

    Chính lúc này, kiếm pháp của Lục Nguyên bỗng nhiên biến đổi.

    Giây trước kiếm pháp còn vô lực mà giờ thì kiếm pháp nhu hợp vô số huyền diệu.

    Giản Huyền Y hừ lạnh, kiếm pháp của ngươi huyền diệu nhưng pháp lực quá kém thì có tác dụng gì?

    Kết quả Giản Huyền Y chắn thì phát hiện pháp lực của Lục Nguyên bỗng chốc tăng mạnh.

    Có chuyện gì thế này!?

    Giản Huyền Y ngẩn ngơLục Nguyên không cho gã cơ hội ngây ngẩn.

    Chỉ thấy kiếm pháp của Lục Nguyên như tinh thần hà rậm rạp ập đến.

    - Có lẽ ngươi không thể hiểu tại sao pháp lực của ta tăng nhiều như vậy.

    Thật ra không phải pháp lực của ta tăng mà vì khi lên đến hỗn động cảnh cửu tầng hỗn độn diễn hóa thì đã tăng nhiều pháp lực như thế.

    Ta không biểu hiện ra ngoài vì phát hiện ngươi tùy thời chạy trốn, nên cố ý tỏ ra yếu thế một đoạn thời gian, khiến người uy phong một lúc.

    Bây giờ thì ngươi đã không thể chạy trốn, bị vây trong võng kiếm của ta.

    - Chết!

    Lục Nguyên quát dài, kiếm như truy hồn mệnh.

    Lúc trước Giản Huyền Y một mình đối phó hai người Hạ Hầu chí tôn, Bách Lý chí tôn là uy phong tám hướng.

    Sau Giản Huyền Y truy sát Lục Nguyên cũng là oai phong lẫm liệt, vô cùng hào hùng.

    Sau nữa khi Giản Huyền Y giao đấu với Lục Nguyên chiếm hết trên cơ, vô cùng hưng phấn.

    Bây giờ thì Lục Nguyên tăng lên đến hỗn động cảnh cửu tầng, chân chính lộ ra thực lực của mình, đem Giản Huyền Y trước đó cực kỳ uy phong hùng hổ đánh cho chật vật không chịu nổi.

    - Chết!

    Lục Nguyên lại đánh ra một kiếm, kiếm quang lạnh lẽo, trong kiếm ý có đại khủng bố.

    Giản Huyền Y liều mạng phản kích, tất cả thực lực chớp mắt bùng nổ, nhưng một kiếm của Lục Nguyên đúng là có đại khủng bố giữa sinh tử, một kiếm phá tất cả giản ảnh đâm vào cổ họng Giản Huyền Y.

    Kiếm khí hủy diệt đánh vào, Giản Huyền Y chết dưới kiếm Lục Nguyên, không kịp kêu một tiếng.

    Trước khi chết thắc mắc lớn nhất của Giản Huyền Y là Lục Nguyên rốt cuộc làm sao vậy?

    Rõ ràng đó là hồ lô cấp bậc năm, theo lý thì không tăng bao nhiêu pháp lực nhưng tại sao Lục Nguyên tăng nhiều pháp lực như vậy?

    So với hình động vật cấp ba còn cao hơn nhiều, thậm chí cao hơn loại hình người cấp hai một chút.

    Đây rốt cuộc là chuyện gì!

    Thế giới từ khi nào điên cuồng như vậy!

    Lục Nguyên giơ tay lên, lấy hết di vật của Giản Huyền Y, bao gôm một đồng hệ văn tự trong đó.

    Là để thôn kim long ăn, hóa thành hơi thở kiếm đạo tăng lực lượng tám kiếm đạo văn tự của mình, cùng lúc đó còn có mấy thứ khác như thượng phẩm linh thạch, kết tinh phòng ngự, linh thú cấp truyền thuyết.

    Làm xong những điều này thì Lục Nguyên lấy làm kỳ.

    Theo lý thì một hồ lô bình thường tăng pháp lực rất ít.

    Nhưng tại sao mình tăng pháp lực nhiều vậy chứ?

    Đúng là pháp lực đột nhiên tăng mảng lớn, tương đương thêm một phần pháp lực ban đầu.

    Mặt ngoài là sinh linh cấp năm nhưng xem pháp lực tăng trưởng thì tuyệt đối không phải.

    Sau khi đánh chết Giản Huyền Y, Lục Nguyên khoanh chân ngồi, che hết tạp niệm, dùng thần thức len vào kiếm chi không gian.

    Chính giữa kiếm chi không gian hồ lô đang trôi nổi, vô số khí tức hỗn độn ở ngoài miệng hồ lô phun nuốt, dường như hồ lô là chung điểm cũng là khởi điểm của mọi thứ.

    Hồ lô này rốt cuộc là cái gì?

    Lục Nguyên dùng thần thức dò vào trong.

    Thần thức vừa len vào, Lục Nguyên giật nảy mình, thật tình, chưa từng nghĩ hồ lô này sẽ khủng như vậy, gần bằng sinh linh hình nhân loại, thậm chí hơn cả sinh linh hình nhân loại.

    Ngẫm nghĩ thì Lục Nguyên đã vì sinh ra sinh linh thứ nhất này rót vào bao nhiêu tri thức và thứ nghịch thiên?

    Đạo tự phân thân, vô tướng thôn phệ quyết, kiếm đạo thụ, kiếm khắc hoang, ký ức kiếm giới, tổng cộng năm vật nghịch thiên, thứ khác bình thường chút như một trăm hai mươi ba loại kiếm ý vân vân và vân vân đều đưa vào hết, cái nào không phải là nghịch thiên biến thái vô địch, như vậy mà đi ra sinh linh cấp năm mới là việc lạ.

    Lục Nguyên dùng thần thức len vào trong mới biết chuyện là sao.

    Thì ra hồ lô này không phải hồ lô bình thường.

    Tên của nó chắc là kiếm đạo hồ lô.

    Kiếm đạo hồ lô có tác dụng gì đâu?

    Kiếm đạo hồ lô này có thể hấp thu kiếm khí, kiếm chiêu của ngươi khác, đây là đặc tính cắn nuốt của vô tướng thôn phệ quyết, còn hấp thu nhiều kiếm khí, kiếm chiêu làm cái gì?

    Chỉ cần hấp thu kiếm khí, kiếm chiêu đến mức nhất định là có thể triệu hoán ra kiếm đạo môn.

    Môn luôn là vật bí ẩn nhất trong thiên địa.

    Ví dụ trong trời đất môn cường đại nhất là vĩnh hằng môn, vĩnh hằng bất diệt, qua trăm triệu kỷ nguyên mà không hủy.

    Có một số môn khác cường đại.

    Ví dụ thiên địa môn, đây là tất cả lực lượng, nguyên khí của kỷ nguyên này đều xuất phát từ nó.

    Rồi ví dụ văn tự môn, văn tự trong nhiều kỷ nguyên bắn ra văn tự, là ngọn nguồn tất cả văn minh văn tự, chính là văn tự môn này.

    Trừ điều đó ra còn nhiều môn, ví dụ trong truyền thuyền chúng diệu môn huyền diệu khó đoán.

    Nghe nói trong kỷ nguyên trước còn có Kiếm Thần môn.

    Kiếm Thần môn đó là siêu thoát vạn vật, trong nhiều môn xếp vào hàng đầu, đương nhiên Kiếm Thần môn ở cuối kỷ nguyên trước đã bị hủy, không còn tồn tại, đến đây thì không còn môn nào liên quan đến kiếm.

    Bây giờ Lục Nguyên trong hỗn độn dung hợp năm loại nghịch thiên luyện ra hồ lô chẳng ngờ dựng dục kiếm đạo môn.

    Kiếm đạo môn này không đơn giản.

    Chương 971-972: Giết Kiếm Tham

    Kiếm đạo môn chấp chưởng trong tay người dùng kiếm khác, không có khả năng đấu thắng người dùng kiếm đạo môn về mặt kiếm đạo nữa.

    Tức là nói chỉ cần trước khi hắn đấu với Kiếm Chi Tử khiến hồ lô dựng dục ra kiếm đạo môn thì về mặt kiếm chiêu có thể khắc Kiếm Chi Tử.

    Đại địch Kiếm Chi Tử đương nhiên không thể quên.

    Chẳng qua cho đến nay, hắn đối mặt Kiếm Chi Tử trong Khí Vận Thất Tử không có bao nhiêu tin chắc.

    Bây giờ thì mới niềm tin.

    Đương nhiên điều kiện là phải nuốt vô tận kiếm khí, hơn nữa không biết số lượng bao nhiêu mới triệu hoán kiếm đạo môn ra được nữa.

    Mặc kệ, có một hy vọng.

    Đương nhiên bây giờ Lục Nguyên tò mò là có thể nuốt kiếm khí thì nuốt giản khí được không?

    Giản đến từ kiếm, bản chất vẫn là kiếm, chẳng qua lừa gạt thiên cơ, không biết giấu man quá thiên cơ, không biết giấu diếm được thiên cơ, lừa gạt kiếm đạo môn này của mình không, nếu có thể ăn giản thì khoái rồi.

    Tất nhiên bây giờ Lục Nguyên cang mong chờ là có ngày dùng kiếm đạo môn đập người, đánh xỉu Kiếm Chi Tử luôn, thế mới sương.

    Lục Nguyên lờ mờ cảm giác hồ lô quái dị của mình tác dụng không chỉ thế thôi, còn có tác dụng khác nữa, nhưng trong phút chốc thần thức chỉ có thể thăm dò tới đây là ngừnng.

    Lục Nguyên trong hỗn độn diễn sinh ra môn thé này so với cấp loại hình người còn cao hơn, nhưng không sánh được hình người.

    Nghĩ đến loại sinh linh hình người khủng bố, ví dụ kỷ nguyên trước sinh ra sinh linh thứ nhất là Kiếm Thần, tự mang Kiếm Thần môn hộ, trấn áp tất cả, so với kiếm đạo môn của Lục Nguyên mạnh hơn rất nhiều.

    Tuy nhiên, hồ lô có một điều không tốt là không thể chứa rượu.

    Nếu có người biết Lục Nguyên chê hồ lô này không thể chứa đồ không biết có bao nhiêu người sẽ khóc.

    Lục Nguyên mở mắt ra, Hạ Hầu chí tôn và Bách Lý chí tôn đồng thanh hỏi.

    - Cái của ngươi đúng là hồ lô?

    - Đúng, thật là hồ lô nhưng là một hồ lô quái lạ.

    Lục Nguyên nói:

    - Dường như là sau khi hấp thu kiếm khí thì có thể triệu hoán ra kiếm đạo môn trấn áp đối thủ.

    Mắt Hạ Hầu chí tôn trợn trừng thảng thốt:

    - Kiếm!

    Đạo!

    Môn!

    Cái này đáng giá kinh ngạc lắm sao?

    Lục Nguyên nhún vai, ai, Hạ Hầu chí tôn thật không bình tĩnh, xem Công Dương chí tôn và Bách Lý chí tôn kìa, bình tĩnh biết bao.

    Lục Nguyên nhìn hướng Bách Lý chí tôn, phát hiện thiếu phụ xinh đẹp môi anh đào há hốc, hoàn toàn không còn hình tượng ưu nhã bình thường.

    Công Dương chí tôn vốn bị trọng thương giờ tâm tình lên rồi lại xuống suýt tắt thở.

    - Cái gì?

    Là kiếm đạo môn!?

    Hạ Hầu chí tôn con mắt muốn lồi ra, nói:

    - Thật sự là kiếm đạo môn?

    Kiếm đạo chúng ta đã không còn môn hộ, nay sắp xuất hiện ư?

    - Đúng vậy, ngay cả Kiếm Chi Tử trong Khí Vận Thất Tử đều không thể thôi ra kiếm đạo môn!

    - Tuy kiếm đạo chúng ta sa sút, kiếm đạo môn kém xa mấy cái khác như đạo môn gì, nhưng cũng là một môn hộ, dù có nhỏ thì vẫn là môn.

    Thật sự có kiếm đạo môn.

    Công Dương chí tôn chậm rãi tỉnh lại, bị Lục Nguyên kích động quá nhiều, không bao giờ ngờ sẽ xuất hiện vật này.

    Mới rồi Giản Huyền Y tính cái gì, đây mới là việc khiến người kinh sợ.

    Hạ Hầu chí tôn hỏi:

    - Mới rồi ngươi nói đưa lực lượng của ngươi vào hồ lô, chỉ cần có đủ kiếm khí là sẽ thôi sinh ra kiếm đạo môn?

    Gã lần thứ hai muốn xác nhận.

    Lục Nguyên đáp:

    - Đúng vậy.

    Hạ Hầu chí tôn kích động nói:

    - Vậy, vậy thì bắt đầu đi, để ta thử một lần!

    Gã không để ý bản thân trọng thương, một kiếm khí bắn ra.

    Lục Nguyên lập tức lấy ra hồ lô xanh nhạt, nhưng đến gần phát hiện hồ lô không thèm thu kiếm khí, bất đắc đành tránh ra.

    Có chuyện gì vậy?

    Không hút kiếm khí?

    Mình dùng thần thức thăm dò thì rõ ràng hồ lô thu kiếm khí mà?

    Lúc này một thần niệm xẹt qua đầu Lục Nguyên, rõ ràng là hồ lô đang gợi ý cho hắn.

    Thật ra hồ lô đã là sinh linh thứ nhất, tất nhiên có chút linh trí, lúc này nhắc nhỏ vừa lúc.

    Lục Nguyên hiểu thì ra là hồ lô chỉ thu dưới tình huống đối lập, kiếm khí chân chính chứa sát khí, không giả bộ được, không chịu cùng phe đưa vào kiếm khí.

    Hồ lô này quá tinh ranh đi, nếu không tinh như vậy thì mình sớm chút triệu hoán ra kiếm đạo môn đập đối thủ rồi.

    Lục Nguyên nói nguyên do cho đám Hạ Hầu chí tôn nghe, mấy chí tôn thế mới hiểu, hiểu được rồi liên tục kêu đáng tiếc.

    Họ rất muốn thấy khi kiếm đạo môn xuất hiện thì uy lực to lớn cỡ nào, đáng tiếc bây giờ nhìn không thấy.

    Ba vị chí tôn bởi vì bên trong hồ lô của Lục Nguyên có khả năng dựng dục ra kiếm đạo môn mà hưng phấn sục sôi hơn nửa ngày.

    Kiếm đạo môn, đây là môn hộ.

    Tuy có lẽ là môn hộ yếu nhược nhất nhưng dù gì cũng là môn hộ.

    Mất nửa ngày tâm tình của họ mới dần bình tĩnh lại.

    Lục Nguyên lên tiếng:

    - Đúng rồi, còn có Thượng Quan Hạc.

    Đúng vậy, bây giờ Kiếm Môn loạn còn đang tiếp tục.

    Thượng Quan chí tôn Thượng Quan Hạc còn đang ở kiếm đạo thụ tinh luyện âm tiên xích.

    Một khi bị gã tinh luyện ra, dùng nó phong ấn Thái Sử Không thì chiến cuộc Kiếm Môn triệt để ngã chiều sang Hiên Viên Vọng, vậy nên bây giờ phải đối phó Thượng Quan chí tôn.

    Lục Nguyên chắp tay nói:

    - Ba vị sư thúc hãy ở đây dưỡng thương, đợi ta đi gặp Thượng Quan chí tôn.

    - Chúng ta tạm thời không dưỡng thương, cùng đi chúng xem đi, việc lớn này liên quan toàn Kiếm Môn chúng ta, đương nhiên chúng ta sẽ không vào kiếm tu tinh thần, bây giờ chúng ta có thể đón một chiêu của Thượng Quan Hạc đã là không tệ.

    Hạ Hầu chí tôn cười khổ rồi lại hop ra máu, mới nãy đấu với Giản Huyền Y bị thương quá nặng.

    - Tham kiến Kiếm Tham sư huynh!

    - Tham kiến Kiếm Tham sư huynh!

    - Kiếm Tham sư huynh sau này chắc chắn thành cấp lãnh tụ, xem ra về sau dưới Kiếm Chi Tử Kiếm Môn chính là Kiếm Tham sư huynh rồi.

    - Đúng thế, đã định Kiếm Tham sư huynh là nhân vật có tiềm lực lớn tiền đồ không thể đo lượng mà.

    Các sư huynh sư đệ đều vuốt mông ngựa Kiếm Tham.

    Trên người Kiếm Tham toát ra cảm giác yêu mị, giống như gã là loài yêu gì quái dị, yêu trong kiếm!

    Nói đến thì Kiếm Tham mất đi chữ tham có thể nói là tổn thương nguyên khí nặng, sau đó kết quả là bị người Kiếm Môn hắt hủi, trong kiếm đạo bát cực thành kẻ bị cho rằng không có tiềm lực nhất.

    Đoạn ngày tiếp theo là thời kỳ u ám, thung lũng của Kiếm Tham, dường như không bao nhiêu đệ tử để ý gã.

    Kết quả sông có khúc người có lúc, một lần tình cờ ra ngoài Kiếm Tham phát hiện chữ yêu trong kiếm đạo văn tự, chữ yêu này cũng là ban đầu văn tự phong tự diễn sinh ra ba mươi hai nhị đại văn tự, nó là một trong số đó.

    Được đến yêu tự, thực lực Kiếm Tham tăng mạnh, đến hỗn động cảnh lục tầng.

    Hơn nữa gã phát hiện mình phối hợp với yêu tự còn trên cả hợp tham tự.

    Nếu chỉ là vậy thì thôi.

    Cố tình mấy ngày nay Kiếm Môn thì Kiếm Ma chết, Kiếm Tuệ chết, Kiếm Tú trước đó không lâu đã chết, kiếm đạo bát cực chỉ còn lại Kiếm Linh, Kiếm Tham, Kiếm Tiềm và Kiếm Hùng.

    Cố tình Kiếm Linh là người pháp cổ văn minh, không thể tính.

    Kiếm Hùng, Kiếm Tiềm bây giờ bị phe Hiên Viên châm chích.

    Lục Nguyên càng là mục tiêu của phe Hiên Viên.

    Cho nên đếm tới đếm lui phát hiện một việc.

    Dựa theo đại thế phát triển thì một khi Hiên Viên Vọng đạt được quyền hành thì trong đệ tử đời này đệ nhất dưới Kiếm Chi Tử dĩ nhiên là Kiếm Tham.

    Tính toán như thế, Kiếm Tham bắt đầu ủng hộ Hiên Viên Vọng đoạt quyền.

    Lại nói gã vốn là người của Hiên Viên Vọng, Kiếm Tham thật sự không ngờ sự biến lại thành hiện tại, gã so với kiếm đạo bát cực còn sống tốt hơn, lờ mờ thành đệ nhất đứng ngang với Kiếm Chi Tử.

    - Ha ha ha ha, đây chính là dã, mệnh dã, chú định ta độc tôn kiếm đạo, xưng hùng Kiếm Môn.

    Trong đệ tử ta xưng hùng, cái gì Kiếm Tuệ, Kiếm Ma, mKiếm Ngục, Lục Nguyên đều thành mây bay biến mất, chỉ có ta mới là lợi hại nhất!

    Kiếm Tham đắc ý cười sang sảng.

    Kiếm Tham cực kỳ đắc ý.

    Cái gì gọi là mệnh?

    Đây chính là mệnh.

    Đám Kiếm Ngục, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma liều mạng tính toán, liều chết chiến đấu, Lục Nguyên thiên phú kinh người không ngừng tăng lên.

    Nhưng đứng trên cao nhất lại là gã.

    Kiếm Tham cảm thấy mình không nên gọi là Kiếm Tham mà sửa thành kiếm phúc, thật là rất có phúc khí.

    Chính vì vậy nên bây giờ Hiên Viên Vọng hơi lôi kéo gã, để gã thành tiểu lãnh tụ đệ tử phe Hiên Viên Vọng.

    Lúc này có một người đến nói:

    - Kiếm Tham sư huynh, ngoài phía nam kiếm tu tinh thần thái không có Kiếm Tiềm xuất hiện, chúng ta có đi bao vây diệt trừ hắn không?

    - Đi, đương nhiên phải đi.

    Kiếm Tham ngẩn ra rồi cười nói:

    - Xem ra chữ tiềm kiếm đạo văn tự thứ hai sắp vào tay.

    Ta quả nhiên sắp trở thành siêu nhân ư?

    - Thế hả?à

    Một giọng nói vang lên, một người áo xanh bỗng đáp xuống.

    Kiếm Tham thấy người áo xanh này thì mặt cứng ngắc, người nhũn ra.

    Kẻ gã không muốn thấy nhất chắc chắn là Lục Nguyên, giờ thấy hắn thì đầu sẽ nhức.

    Lục Nguyên nhìn Kiếm Tham nói:

    - Nối giáo cho giặc, làm loạn Kiếm Môn, nên tru.

    Vừa dứt lời thì đại chưởng pháp lực to lớn đánh tới, hiển nhiên muốn lấy mạng Kiếm Tham.

    Hành động của Kiếm Tham là loạn Kiếm Môn, rõ ràng là tay sai đắc lực cho Hiên Viên Vọng, người như vậy không tru sát sao được.

    Lúc này Kiếm Tham cũng bùng nổ tất cả sức mạnh, yêu tự lấy ra.

    Nhưng đáng tiếc giờ gã có bùng phát lực lượng bao lớn đều vô dụng, hoàn toàn bị Lục Nguyên dễ dàng bóp chết.

    Lục Nguyên hơi ngây ra nói:

    - Kiếm Tham không tệ lắm, trước khi chết còn tặng cho ta một yêu tự, cũng là một trong ba mươi hai tự.

    Lục Nguyên đúng là hơi cảm thán, Kiếm Tham là đồng chí tốt nha, tặng cho mình hai tự là tham và yêu tự, khiến kiếm đạo văn tự của mình có nhiều hơn.

    Tiến, đốn, yêu, ma, tuệ, ngục, tú, tham, si.

    Ba mươi hai tự gom được chín cái rồi.

    Chắc trong tay Kiếm Chi Tử ít nhất hơn mười tự, nếu có thể đánh gục Kiếm Chi Tử là ba mươi hai tự gom đủ đa số.

    Lục Nguyên nhìn phía xa, chỗ đó có gốc cây to lớn.

    Kiếm đạo thụ!

    Đây chính là kiếm đạo thụ trên kiếm tu tinh thần.

    Lúc đó hắn và đám Kiếm Ngục, Kiếm Tuệ, Kiếm Ma, Kiếm Tú tranh giành kiếm đạo, lấy kiếm đạo thụ làm tủng tâm.

    Đương nhiên kiếm đạo bát cực tranh hùng sớm đã trôi qua, bây giờ là Kiếm Môn loạn, âm tiên xích ở trên kiếm đạo thụ.

    Mình nên đi tới kiếm đạo thụ.

    Lục Nguyên lập tức lên đường, trong quá trình xuất phát gặp phải không ít người Hiên Viên Vọng.

    Đại cục Kiếm Môn bây giờ cơ bản nằm trong tay Thượng Quan Hạc. l

    Vị Thượng Quan chí tôn này tất nhiên biết có thể tinh luyện âm tiên xích trên kiếm đạo thụ là việc mấu chốt, cho nên đem người gã khống chế sắp xếp bên cạnh kiếm đạo thụ, trong đó có không ít ám vệ.

    Đương nhiên tình huống bây giờ là người bên Kiếm Chủ, Thái Sử cũng biết đây là cơ hội cuối cùng của phe mình, dưới tình huống không biết địch tình vẫn trùng kích kiếm đạo thụ.

    Vì kiếm đạo thụ không biết có bao nhiêu cuộc chiến.

    Đương nhiên những điều đó không liên quan mấy đến Lục Nguyên.

    Bây giờ kiếm tu tinh thần dù là bên Hiên Viên hoặc Kiếm Chủ, người hai phe đa số biết Lục Nguyên rất mạnh, thậm chí hỗn động cảnh lục tầng, thất tầng đều bị Lục Nguyên một kiếm giết chết.

    Dù Thượng Quan chí tôn tự mình ra tay cũng không tóm được Lục Nguyên, vậy nên thấy hắn thì đa số tự động né tránh, số ít không có mắt bị hắn dễ dàng giết chết.

    Một hơi phe Hiên Viên tránh ra một con đường.

    Con đường Lục Nguyên muốn đi.

    Không sai, đây chính là phong cách của Lục Nguyên.

    Ta muốn đi qua là ngươi phải nhường đường.

    Không nhường đường loạn thần tặc tử giết hết.

    Thấy Lục Nguyên vọt vào, lập tức có mấy người phe Kiếm Chủ lại đây, chính là Hiên Viên Thập Nhị và Kiếm Hùng.

    Khi đó ba người cùng nhau quay về Kiếm Môn, có tách ra một đoạn thời gian giờ lại tụ hợp một chút.

    Hiên Viên Thập Nhị khẽ nói bên tai Lục Nguyên:

    - Ta đi bên ngoài kiếm tổ tinh thần nhìn, phát hiện kết giới ngoài kiếm tổ tinh thần ta không thể mở ra được.

    Trên người Kiếm Hùng đẫm máu, hiển nhiên là bị thương không nhẹ, nhưng Kiếm Hùng đó giờ là người sảng khoái, bị thương mà không sợ ngược lại đấu chí càng cao hơn.

    Một đường bay đi, ngẫu nhiên gặp chặn đường bị Lục Nguyên dễ dàng giết chết.

    Đến bên ngoài kiếm đạo thụ mới thật sự ngẩn ngơ.

    Lúc trước có đề cập tới, bên ngoài kiếm đạo thụ có một tầng kết tinh phòng ngự, bây giờ Lục Nguyên thấy là bên trong kết tinh phòng ngự có một kiếm khí, mà đâu phải một kiếm khí, không biết có bao nhiêu kiếm khí sắp đặt ở đó, có sát khí ẩn mà không phát.

    Hiên Viên Thập Nhị lắc đầu, nói:

    - Đây chính là Đại Tu Di Chính Phản Thất Diệu Cung Kiếm Trận.

    Thất Diệu giả là nhật, nguyệt, kim, mộc, thủy, hỏa, thổ chi thất tinh.

    Cửu cung giả, kiền cung, khảm cung, cấn cung, chấn cung, trung cung, tốn cung, ly cung, khôn cung, đoái cung.

    Thất Diệu Cửu Cung ý chỉ trên trời thất diệu và dưới đất cửu cung không ngừng biến đổi, thêm vào âm dương chính phản, cho nên đúng là quy thần khó dò.

    - Kiếm trận này rất khó phá.

    - Trong chín chí tôn thì Thượng Quan chí tôn xếp hạng ba, nhưng mà tuy Thượng Quan chí tôn có danh xưng là Nộ Kiếm, chiến đấu sẽ phát cuồng bản thân lại là đại gia bày kiếm trận.

    Trình độ bày kiếm trận xưng hùng trong chín chí tôn.

    Đại Tu Di Chính Phản Thất Diệu Cung Kiếm Trận của hắn vô cùng khó phá.

    - Nếu bình tĩnh lại, bên Kiếm Chủ chúng ta một số người liên hợp tốn mười ngày mười đêm là có ba phần khả năng phá kiếm trận.

    Nhưng bây giờ không có thời gian, tối đa một ngày rưỡi là Thượng Quan chí tôn có thể tinh luyện ra âm tiên xích.

    Đến lúc âm tiên xích ra thì thực lực của Thái Sử chí tôn lần thứ hai bị trói lại, triệt để xong rồi.

    Hiên Viên Thập Nhị buồn bực, không kịp ồi.

    Thật sự không kịp ư?

    Lúc này Hạ Hầu chí tôn, Bách Lý chí tôn, Công Dương chí tôn, ba vị chí tôn đáp xuống, pháp lực của họ đã hồi phục một chút.

    Hiên Viên Thập Nhị thấy ba chí tôn đáp xuống thì mừng rỡ.

    - Công Dương chí tôn là hành gia kiếm trận, có hắn thì sẽ rút ngắn thời gian.

    Công Dương chí tôn nhìn nhìn, nói:

    - Nếu do ta phá thì kiếm trận này cần ít nhất ba ngày.

    Hiên Viên Thập Nhị bất đắc dĩ thở dài nói:

    - Quả nhiên vẫn không kịp ư?

    Trong chớp mắt, Lục Nguyên động.

    Chương 973-974: Đấu với Thượng Quan Hạc

    Tay giơ lên hồ lô xanh nhạt, Lục Nguyên lóe người đi tới chính giữa Đại Tu Di Chính Phản Thất Diệu Cung Kiếm Trận.

    Hắn mới bước vào kiếm trận thì vô số kiếm khí ập hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên giơ lên hồ lô xanh nhạt.

    Phút chốc vô tận kiếm khí bị hút lấy không sai, cảm giác không tệ, hồ lô của mình bắt đầu hút kiếm khí rồi.

    Đương nhiên Lục Nguyên sẽ không dừng tay, lần thứ hai bắt đầu.

    Đại Tu Di Chính Phản Thất Diệu Cung Kiếm Trận, Lục Nguyên trước hấp thu chiêu thức vị trí nhật, ở vị trí nhật chiêu thức như lửa, vô số chiêu thức rào rạt.

    Nhưng mặc kệ là kiếm khí gì như hỏa, hút, hút sạch hết.

    Lần thứ hai chạy tới vị trí nguyệt, hướng này hấp thu kiếm khí như nguyệt hoa vậy.

    Lần thứ hai hấp thu kiếm khí hướng kim, kiếm khí nhập vào hồ lô liền hấp thu kiếm khí mộc, thủy, hỏa, thổ bốn vị trí.

    Hồ lô không biếtcasi gì là đầy, hấp thu sung sướng, tâm tình Lục Nguyên cũng rất vui vẻ.

    Hút xong kiếm khí năm hướng chỉ cảm thấy ngũ đế kiếm đạo lại có tiến cảnh.

    Tiếp theo Lục Nguyên nhúc nhích, tới chín vị trí cửu cung, bắt đầu từ kiền cung.

    Kiếm khí chín vị trí cửu cung có khác nhau, cảm giác riêng, ví dụ như kiếm khí trung cung có cảm giác thiên địa càn khôn, ta tự tại trung, đó là kiếm khí đường đường chính chính.

    Từng đợt kiếm khí bị Lục Nguyên hấp thu gần hết.

    Lần này chắc là hấp gần hết kiếm khí rồi, Lục Nguyên cảm gã đã thu không ít kiếm khí.

    Nhưng vẫn quá ít, tựa như chín trâu mất lông thôi, muốn triệu hoán kiếm đạo môn thì còn sớm lắm.

    Lúc này một luồng thần niệm ập đến, chính là thần niệm trong hồ lô.

    Lục Nguyên chỉ đành bất đắc dĩ, vốn tưởng lần này hấp thu kiếm khí đã nhiều rồi, kết quả hồ lô nói rằng chỉ là một cọng lông nhỏ xíu, xem ra kiếm đạo môn không dễ triệu hoán đâu.

    Lúc này Hiên Viên Thập Nhị ngơ ngác.

    Hiên Viên Thập Nhị là người tinh thông kiếm trận, đối với Đại Tu Di Chính Phản Thất Diệu Cung Kiếm Trận đã nghiên cứu rất lâu, nhưng nghiên cứu có lâu bao nhiêu vẫn rất khó phá trận trong mười ngày.

    Theo gã nghĩ thì cả Kiếm Môn năng lực bày trận trên gã chỉ có hai người, một là Thượng Quan chí tôn không nói đến, hai là Công Dương chí tôn, vẫn phải cần thời gian ba ngày mới phá được trận.

    Thế mà bây giờ Lục Nguyên không biết kiếm trận chỉ trong thời gian cực kỳ ngắn ngủi đã phá kiếm trận sạch sẽ.

    Lục Nguyên dùng hồ lô đó rốt cuộc là thứ gì?

    Hồ lô này không lẽ là khắc tinh của kiếm trận?

    Công Dương chí tôn chỉ có nước kinh thán, gã sớm biết hồ lô của Lục Nguyên hấp thu kiếm khí nhưngngờ hồ lô phá kiếm trận nhanh như vậy.

    Còn Hạ Hầu chí tôn, Bách Lý chí tôn thì mặt mày hớn hở.

    Không sai, họ muốn xem hồ lô hút bao nhiêu kiếm khí, bởi vì trong hồ lô sẽ dựng dục ra kiếm đạo môn.

    Kiếm đạo môn là hy vọng của kiếm đạo, hai chí tôn Hạ Hầu và Bách Lý nằm mơ cũng muốn thấy kiếm đạo môn một cái.

    Đương nhiên bây giờ người có cảm xúc sâu nhất có một là Kiếm Hùng.

    Kiếm Hùng và Lục Nguyên ở chung một đoạn thời gian, từ lúc tiến vào kiếm tu tinh thần rồi đến pháp cổ văn minh, gã từng giây phút trông thấy Lục Nguyên tiến bộ.

    Khi Lục Nguyên về Kiếm Môn thì rõ ràng không có bản lĩnh phá kiếm trận, kết qua chỉ chớp mắt hắn lại thêm một bản lĩnh.

    Kiếm Tiềm cũng chạy tới, gã phát hiện Lục Nguyên lỗ hổng để đột phá nên tới đây.

    Vì tương lai Kiếm Môn, Lục Nguyên đang cố gắng, Kiếm Hùng cố gắng, Kiếm Tiềm cố gắng, Hiên Viên Thập Nhị cố gắng, Hạ Hầu chí tôn cố gắng, Bách Lý chí tôn cố gắng, Công Dương chí tôn cố gắng, còn có rất là nhiều người cố gắng, mọi người đều đang cố gắng.

    Trận chiến này nhất định không thể thua.

    Kiếm Môn, tuyệt đối không thể rơi vào tay Hiên Viên Vọng.

    Chính vì vậy nên phải cố gắng.

    Mặc kệ thực lực bản thân mạnh hay yếu, đều anh dũng chiến đấu vì Kiếm Môn của mình.

    Lục Nguyên, Kiếm Hùng, Hiên Viên Thập Nhị, Kiếm Tiềm, Hạ Hầu chí tôn, Bách Lý chí tôn, Công Dương chí tôn, tất cả đều đã đến.

    Khona đã, không chỉ là những người đó.

    Còn có kẻ khác nữa.

    Đúng vậy, Lục Nguyên đã phá lỗ hổng, những người khác cố gắng vì Kiếm Môn dần tham gia vào vòng chuyến, ví dụ như Kiếm Cửu đến.

    Bão hộ Ma Bát đi dưỡng thương rồi đến sau, Thái Sử Bi, những người khác đều tham gia vòng chiến.

    Vốn có thể tránh nhưng bây giờ đa số biết rằng nếu lần này không đánh hai kiếm đạo thụ, không thắng Thượng Quan chí tôn thì gã tinh luyện ra âm tiên xích, thế thì, Kiếm Môn xong rồi.

    Vậy nên dù không có một chút cơ hội thắng cũng phải liều.

    Không liều là không có hy vọng.

    Liều thì còn có chút hy vọng.

    Chính trong chớp mắt này, thiên địa tràn ngập nộ khí.

    Nộ khí đó lớn, cường, hùng vĩ, mênh mông, tựa như là tất cả căn nguyên nộ khí trong trời đất, ngọn nguồn nộ khí.

    Mọi người nhìn theo nộ khí, thấy nguồn gốc của nó.

    Trên đỉnh kiếm đạo thụ, một bóng người to lớn.

    Nộ tiên kiếm Thượng Quan Hạc, Thượng Quan chí tôn.

    Gã tựa như thần ma đứng đo, bàn tay to như nắm cả thế giới.

    Gã có vị phi nhân ngày càng nặng, gã là thần, là thiên, là phật.

    Thượng Quan chí tôn lòng lấy làm lạ, mới bắt đầu gã bày ra Đại Tu Di Chính Phản Thất Diệu Cung Kiếm Trận có tự tin tuyệt đối rằng chặn được mọi người.

    Dù là Công Dương chí tôn hiểu về kiếm trận đến thì không ba ngày đừng mơ phá kiếm trận của gã.

    Sự thật là Thượng Quan chí tôn cũng có làm chút hút tay chân.

    Một chút thủ đoạn đó là đối bên ngoài tọa thành cảm giác, làm người ta thấy gã sắp tinh luyện âm tiên xích cần một ngày rưỡi, nhưng sự thật không cần lâu như thế, chân chính tinh luyện âm tiên xích chỉ cần một canh giờ thôi.

    Một canh giờ sau, âm tiên xích xuất hiện là lúc phe Kiếm Chủ, Thái Sử Không thua.

    Đến khi đó mọi thứ đều chấm dứt.

    Đây là thủ đoạn của Thượng Quan chí tôn, làm sai thời gian, cho đối phương nhiều chút thời gian, để đối phương cho rằng một ngày rưỡi nữa mới thất bại, kết quả một canh giờ sau đánh đối phương trở tay không kịp.

    Thượng Quan chí tôn đứng chắp tay sau lưng, có vài phần đắc ý.

    Nhưng lúc này truyền đến tin tức, Đại Tu Di Chính Phản Thất Diệu Cung Kiếm Trận của gã bị người phá, điều này khiến Thượng Quan chí tôn ngây ra.

    Mới rồi gã tập trung tinh luyện âm tiên xích, không ngờ kiếm trận mình đắc ý bị phá, cho nên chỉ có thể tạm ngừng tinh luyện âm tiên xích.

    Thượng Quan chí tôn đứng trên đỉnh kiếm đạo thụ, nhìn xuống bên dưới rất nhiều người:

    - A, đến không ít người nhỉ?

    Để bổn chí tôn đếm xem.

    - Xương già Hạ Hầu chí tôn, Công Dương chí tôn, Bách Lý chí tôn, ba ngươi lúc đó bị ta giết đến bị thương không nhẹ, vì ta gấp gáp tinh luyện âm tiên xích mới tha cho các ngươi một con đường sống, bây giờ còn dám tìm tới cửa?

    Đúng là muốn chết!

    Gã lại nhìn hướng Lục Nguyên:

    - A, Lục Nguyên, thực lực hiện tại của ngươi đúng là không tệ, lần trước để ngươi trốn thoát, tiếc rắng quấy rầy ta tinh luyện âm tiên xích là sai lầm quá xa.

    - Còn có Kiếm Hùng, Hiên Viên Thập Nhị, Kiếm Tiềm, Kiếm Cửu, đám các ngươi không có sức đấu với ta, tất cả đến chịu chết hả?

    Đáng tiếc, còn có một ít là mầm tốt của Kiếm Môn, tiếc quá, không nghe lời ngoan ngoãn thuần phục chúng ta, vậy thì đi chết đi.

    - Thôi được, nếu các ngươi già trẻ bé lớn đã tập hợp lại hết thì để ta giết hết vậy.

    - Kiếm Môn chắc chắn đổi chỗ!

    - Thiên kiếm kiếm khí, oanh kích đi, đem những đối thủ này giết hết!

    Thượng Quan chí tôn gầm lên, phất tay thi triển tuyệt kỹ gã đắc ý, thiên kiếm kiếm khí.

    Cái gọi là thiên kiếm kiếm khí chính là một loại sát khí khá khủng bố, có thể chớp mắt đánh ra một ngàn đạo kiếm khí, tuy rằng mỗi một kiếm khí không thể có lực công kích mười phần bản thân nhưng cũng được tám phần.

    Đây tuyệt đối là một bí kỹ, đấu đơn không có nhiều tác dụng nhưng trong quần chiến thì tác dụng to lớn.

    Theo Thượng Quan chí tôn đánh ra thiên kiếm kiếm khí, vô số kiếm khí bạo nộ đánh xuống tất cả người dưới kiếm đạo thụ.

    Đối mặt kiếm khí bạo nộ, trong đám người Hạ Hầu chí tôn, Bách Lý chí tôn thực lực mạnh nhất, Hạ Hầu chí tôn là hỗn động cảnh thập tầng, Bách Lý chí tôn là đỉnh cao hỗn động cảnh cửu tầng, theo lý thì muốn chắn công kích không khó khăn.

    Nhưng mà, hai người bị thương không nhẹ, muốn vận kiếm chặn kiếm khí bạo nộ này thì rất khó.

    Công Dương chí tôn vốn bị thương nặng nhất trong đám, thực lực lại không cao lắm, là trung kỳ hỗn động cảnh cửu tầng, nên càng khó cản.

    Bên kia, Kiếm Hùng vô cùng phóng khoáng đánh về phía kiếm khí bạo nộ, nhưng dù gã tác chiến hăng hái mà thực lực kém quá xa, nên bị đánh bay.

    Kiếm Hùng có thực lực cao nhất trong cả bọn.

    Kiếm Hùng bị vậy thì nhóm Kiếm Tiềm, Hiên Viên Thập Nhị, Kiếm Cửu, Thái Sử Bi càng như thế, bị kiếm khí bạo nộ đánh bay, mắt thấy nguy hiểm tính mạng.

    Chính lúc đó, Lục Nguyên đột nhiên động thuấn di!

    Lại thuấn di!

    Tiếp tục thuấn di!

    Hơn nữa mỗi lần thuấn di đến một nơi là phóng ra hồ lô trong tay.

    Hồ lô kia đúng thật huyền diệu, đến đâu là thu sạch kiếm khí, rất sảng khoias.

    Lục Nguyên cảm thấy cực kỳ sung sướng, rất muốn Thượng Quan chí tôn phóng ra nhiều kiếm khí hơn để hồ lô của mình ăn càng nhanh thêm, cứu thoát những người khác trong nguy hiểm.

    Thượng Quan chí tôn vốn tưởng phóng ra ngàn kiếm khí bạo nộ thì những đối thủ trước mắt sẽ bị tiêu diệt hết, không ngờ Lục Nguyên động, trong tay cầm một hồ lô quái lạ hút hết kiếm khí của gã.

    Gã lại phóng ra kiếm khí, nhưng vẫn bị hồ lô của Lục Nguyên hút đi.

    Kiếm khí đều bị Lục Nguyên hút hết?

    Thượng Quan chí tôn chỉ có nước ngừng lại không phóng ra kiếm khí bạo nộ nữa.

    - Hồ lô của ngươi rốt cuộc là thứ gì?

    Có thể hấp thu kiếm khí bạo nộ của ta!

    Lục Nguyên dùng ánh mắt xem ngu ngốc nhìn Thượng Quan chí tôn.

    - Ta có cần phải nói cho ngươi không?

    Thượng Quan chí tôn nghe vậy nổi giận:

    - Có gan lắm, hôm nay để ta giết ngươi!

    Lục Nguyên quát lại:

    - Sai rồi, hôm nay là ta đến giết ngươi!

    Thượng Quan chí tôn bật cười, ba canh giờ trước gã mới đấu với Lục Nguyên, dù hắn không tệ nhưng chỉ có nước bị Thượng Quan chí tôn giết, bây giờ muốn giết ngược lại gã đúng là buồn cười.

    - Thôi được, hôm nay trước hết giết ngươi rồi xử cái khác, định cục diện mới Kiếm Môn.

    Thượng Quan chí tôn phát hiện không thể phóng kiếm khí nữa, xem ra chỉ có theer thấy kiếm đấu.

    Kiếm thẳng hướng Lục Nguyên, hắn lấy ra hồ lô, vô cùng căng thẳng.

    Thượng Quan chí tôn phát hiện hồ lô xanh nhạt của Lục Nguyên quái lạ, như là hút được cả kiếm khí ẩn trong kiếm của gã.

    Trận này đánh không được rồi, gã không thắng nổi.

    Lục Nguyên cũng căng thẳng, từ khi được hồ lô, phát hiện hồ lô xanh nhạt mạnh mẽ, tuyệt chiêu phá kiếm trận hút kiếm khí của đối phương, mọi chuyện đều thuận lợi.

    Nếu lần này có thể hút kiếm khí ẩn trong kiếm của đối phương thì đúng là vô địch vô song, ai có thể địch lại, xưng hùng kiếm đạo.

    Kiếm khí trên kiếm đã tiếp xúc với hồ lô!

    Hồ lô không sợ kiếm chém, dường như tường đồng vách sắt, điều này lúc trước Lục Nguyên có thử rồi.

    Bây giờ điểm quan trọng là hồ lô có thể hút kiếm khí ẩn trong kiếm không.

    *Bùm!*

    Một tiếng nổ lớn, hồ lô bình yên vô sự, Nộ tiên kiếm của Thượng Quan chí tôn cũng không sai.

    Tất nhiên kiếm khí của Nộ tiên kiếm không bị hấp thu.

    Lục Nguyên hơi tiếc nuối, xem ra hồ lô về mặt kiếm đạo không phải thứ vô địch, muốn vô địch về mặt chiêu thức kiếm đạo thì vẫn là nên làm ra kiếm đạo môn.

    Thượng Quan chí tôn vững bụng, nói:

    - Lục Nguyên, xem ra hồ lô của ngươi không phải cái gì cũng làm được, kiếm khí ẩn trong kiếm của ta nó không hấp thu được, pháp bảo ngươi đắc ý không thẻ làm gì được ta.

    Hôm nay ngươi sẽ thua dưới tay ta, Kiếm Môn sẽ rơi vào trong tay Hiên Viên và ta.

    Còn phái các ngươi sẽ bị phái chúng ta đuổi tận giết tuyệt, không chừa cọng cỏ!

    Thượng Quan chí tôn mỉm cười, gã chưa chân chính đấu với Lục Nguyên, không biết việc hắn tăng pháp lực nên cho rằng lý do hắn dám lại đến khiêu chiến là vì hồ lô xanh nhạt này.

    Bây giờ hồ lô xanh nhạt vô dụng, Lục Nguyên chỉ có nước thua dưới kiếm của gã thôi.

    Thượng Quan chí tôn lần thứ hai chém ra một kiếm.

    Kiếm trước còn sợ hồ lô hấp thu kiếm khí nên dò xét là chính, lần này một kiếm như thiên mã hành không, mang theo vô tận nộ khí đánh vào Lục Nguyên.

    Một kiếm này Lục Nguyên tuyệt đối không địch lại, chỉ óc nước chạy trốn, tiếp theo Thượng Quan chí tôn nghĩ đến các loại cách đối phó Lục Nguyên tránh né, lần này nhất định phải dồn hắn vào chỗ chết.

    Nhưng trong chớp mắt này, Lục Nguyên không hề trốn, lần tay chém vào một kiếm nộ khí của Thượng Quan chí tôn.

    *Đinh!* hai kiếm ở không trung va chạm.

    Vô số dư âm năng lượng trùng kích ra.

    Thượng Quan chí tôn chấn kinh.

    Có chuyện gì vậy?

    Pháp lực của Lục Nguyên sao bỗng dưng tăng rất nhiều, so với ba canh giờ trước thì pháp lực tăng nhiều lắm, dường như lại đẩy pháp lực lên một cấp.

    Lục Nguyên đùa cợt nhìn Thượng Quan chí tôn, nói:

    - Thượng Quan chí tôn, có phải ngươi nghĩ lầm cái gì rồi?

    Ta dựa vào không chỉ riêng hồ lô này mà là thực lực của chính ta.

    Thu lại hồ lô, Lục Nguyên thản nhiên nói:

    - Thời gian biểu diễn của ngươi đã kết thúc, bây giờ tới lượt ta biểu diễn, ta sẽ giết chết ngươi.

    Lục Nguyên lạnh lùng nói:

    - Kiếm Môn, nhất định phục.

    Đích thực!

    Thượng Quan Hạc chưa từng nghĩ rằng Lục Nguyên có thể nhanh chóng đột phá như vậy.

    Trước kia Thượng Quan Hạc biết rằng Lục Nguyên tốc độ đột phá khá nhanh, tiềm lực to lớn, không thể tưởng tượng.

    Nhưng biết là biết.

    Đột phá nhanh cũng có giới hạn.

    Tuy nhiên bây giờ làm sao vậy?

    Thượng Quan Hạc ngơ ngẩn, ba canh giờ trước mình đánh với Lục Nguyên, chớp mắt hắn lại đột phá một tiểu cảnh giới.

    Nên biết rằng đây là giai đoạn cao hỗn động cảnh, muốn đột phá một tầng là vô vàn khó khăn, không đơn giản như đột phá trường sinh cảnh, đại đạo cảnh.

    Cái này!

    Cái này tính chuyện gì!

    Thượng Quan Hạc câm nín.

    Có người đột phá như ăn cơm không?

    Quá gạt người đi.

    Tất nhiên Thượng Quan chí tôn là nhân vật quan trọng của Kiếm Môn, Lục Nguyên là đối thủ rất đáng giá quan sát, vậy nên Thượng Quan Hạc quan sát Lục Nguyên, biết rất nhiều tư liệu hắn, ví dụ cho đến nay hắn luôn dựa vào kiếm thuật đáng sợ và căn cơ sâu có thể vượt hai tầng tiểu cảnh giới thắng người.

    Nhưng mà, nói đi phải nói lại.

    Thượng Quan chí tôn biết Lục Nguyên lợi hịa, nếu hắn đã tăng cao thì cuộc chiến này gã chưa chắc thắng, nhưng cũng biết rằng không thể lùi, lùi lại là xong hết.

    Đại cục Kiếm Môn, nhiều năm tính kế sao có thể thua tại đây lúc này, lòng gã dâng trào niềm tin mãnh liệt.

    - Thôi được, Lục Nguyên, ngày hôm nay hãy để chúng ta đấu một trận đi.

    Đã lâu nghe danh kiếm thuật của ngươi siêu tuyệt, hôm nay để sư thúc ta đấu kiếm một trận với ngươi!

    Chương 975-976: Âm tiên xích

    Thượng Quan Hạc quát dài, khí thế không ngừng tăng lên, người như vậy là cường giả chân chính, khi biết đối thủ không đơn giản, mình rất có khả năng thua vẫn không thèm quan tâm, dâng lên đấu chí mạnh mẽ, muốn liều mạng một mất một còn với Lục Nguyên.

    Thượng Quan Hạc vùng Nộ tiên kiếm, kiếm khí bạo nộ chỉ là thuật quần sát của Thượng Quan Hạc, Nộ tiên kiếm mới là tuyệt kỹ chân chính của gã.

    Nộ tiên kiếm cuồng tiêu!

    Nộ khí xung thiên!

    Nộ hỏa hùng hùng!

    Nộ sát thiên địa!

    Nhất nộ bạt kiếm!

    Nộ ta nộ người!

    Vô sự không nộ!

    Thất phu nộ!

    Thiên tử nhất nộ!

    Thiên địa nộ!

    Tất cả chiêu thức nộ ý tấn công Lục Nguyên, nhưng đều bị hắn tránh hết.

    Bị liên tục tránh mười tuyệt chiêu Nộ tiên kiếm thì Thượng Quan Hạc không gấp rút, gã chậm rãi đánh ra một kiếm cuối cùng.

    Một kiếm cuối của Nộ tiên kiếm tên gọi 'nộ', một thức nộ này đem mười thức trước ngưng kết lại tất cả nộ ý.

    Hơ nữa thức này tuyệt đối không quay đầu lại.

    Đây là tất cả chiêu thức, mcông kích của Thượng Quan Hạc tập kết lại một chỗ hóa thành chiêu thức vô địch vô song, cũng không cần hồi đầu.

    Ngưng kết tất cả nộ ý rồi Thượng Quan Hạc đánh hướng Lục Nguyên.

    Vô hạn nộ ý đánh ra!

    Lúc này Thượng Quan Hạc khí thế càng phi nhân, ngày càng chuyển hoán hướng thần, tiên, phật.

    Trong khoảnh khắc, Lục Nguyên cảm giác một kiếm của Thượng Quan Hạc cường đại khó sánh bằng, một kiếm lẽ ra hắn nên trốn nhưng trong chớp mắt phát hiện không thể được.

    Bởi vì nếu hắn né một kiếm kia thì sẽ đánh vào mặt sau ba chí tôn Hạ Hầu, Bách Lý, Công Dương, và đám Kiếm Hùng, Hiên Viên Thập Nhị, Kiếm Cửu.

    Có lẽ trong những người đó có kẻ đón được một chiêu, nhưng cũng có không thể tiếp được một chiêu.

    Làm sao đây?

    Suy nghĩ nhiều, đầu đột nhiên lóe tia sáng.

    Trong luân hồi thiết tắc có thời không luân hồi.

    Nhưng thời không luân hồi có thể biến thành thời gian luân hồi và không gian luân hồi.

    Hắn biết luân hồi thiết tắc và không gian thiết tắc, tức là nói nếu hắn dùng không gian luân hồi thì nói không chừng ra được!

    *Đinh!*

    Nộ tiên kiếm to lớn đã chém đến.

    Lục Nguyên dùng Dưỡng Ngô tiên kiếm chắn.

    Nộ tiên kiếm to lớn tùng kích khiến Dưỡng Ngô tiên kiếm oằn xuống.

    Thượng Quan Hạc không có đắc ý hay gì khác, chỉ có nộ.

    Gã đã phát huy ra thực lực mạnh nhất của mình, nhất định phải đoạt quyền.

    Lục Nguyên thì tâm tình vô cùng bình tĩnh, lờ mờ cảm giác không gian cùng luân hồi liên tiếp.

    Lúc ở pháp cổ văn minh có luyện sơ bộ kết hợp, ví dụ khiến bản thân thuấn di càng xa, bây giờ không phải kết hợp sơ bộ mà là chân chính.

    Lục Nguyên lờ mờ cảm thấy không gian trong thiên địa dường như đang chuyển đổi, đó là ánh mắt nhảy ra khỏi thế giới nhìn thế giới, là đạo lý huyền diệu khó giải thích,đồng thương hải biến tang điền, tang điền lại lần thứ hai biến thương hải, loại cảm giác này thật khó nói ra.

    Tuy nhiên dù không nói ra.

    Nhưng đã ngộ được rồi.

    Trên không tủng Nộ tiên kiếm và Dưỡng Ngô tiên kiếm còn không ngừng va chạm, không có gì hoa xảo.

    Thượng Quan Hạc đẩy nộ ý đến cực hạn, Nộ tiên kiếm ẩn chứa tất cả pháp lực của gã, chiếm ưu thế.

    Khoảnh khắc bỗng xuất hiện chuyện vô cùng quái lạ.

    Thượng Quan Hạc phát hiện lực lượng của mình không hề đánh hướng Lục Nguyên mà xuất hiện phía sau mình.

    Đây là sao?Nếu như là những người khác cũng đành thôi, còn có thể ngăn được.

    Nhưng đó là chiêu nộ cuối cùng của Thượng Quan Hạc, vô tận nộ ý, hết sức phát ra, nhất nộ vô hồi, cho nên bây giờ gã cũng không thể chắn bị nộ ý của mình đánh trúng.

    Chướp mắt Lục Nguyên xuất kiếm, lần thứ hai đánh trúng Thượng Quan Hạc.

    Thượng Quan Hạc dốc sức một kích và Lục Nguyên dốc sức một kích, hai người đều đánh vào chỗ trí mạng, xem như hai tầng công kích, mạng Thượng Quan Hạc đã là chỉ mành treo chuông.

    Gã ngơ ngác nhìn Lục Nguyên:

    - Mới rồi là thiết tắc kết hợp?

    Lục Nguyên gật đầu.

    - Thì ra là vậy, ta thua không oan.

    Thượng Quan Hạc gật đầu, gã là nhân vật nửa bước thế giới, đối với thiết tắc sâu sắc hơn mấy chí tôn khác nhiều.

    Chính vì hiểu thiết tắc cho nên mới hiểu thiết tắc kết hợp lợi hại, tất nhiên cũng càng biết thiết tắc khó khăn.

    Đây là khó khăn nghịch thiên, một khi thành công là uy lực nghịch thiên.

    - Thật ra trong Kiếm Môn chúng ta có truyền thuyết Tam Cực Quy Nhất kiếm.

    Cái gọi Tam Cực Quy Nhất kiếm tức là thời thiết tắc, không gian thiết tắc, và luân hồi thiết tắc ba cái hợp nhất biến thành Tam Cực Quy Nhất kiếm pháp.

    Tam Cực Quy Nhất kiếm pháp này bao trùm tất cả các kiếm pháp.

    Dường như Thượng Quan Hạc không còn sức chống đỡ, bùm một tiếng ngã trên đất.

    Lục Nguyên ngây ra, không biết Thượng Quan Hạc nói nhữngl ời đó làm cái gì.

    Thượng Quan Hạc cười nói:

    - Chắc ngươi lấy làm kfy tại sao bây giờ ta nói điều đó?

    Mong chờ ngươi luyện thành Tam Cực Quy Nhất kiếm.

    Thật xin lỗi, ta không chút mong chờ.

    Ha ha ha ha, bây giờ Kiếm Chi Tử đang luyện Tam Cực Quy Nhất kiếm hơn nữa đã có tiểu thành, ngươi sẽ chết trong tay Kiếm Chi Tử.

    Lục Nguyên nhún vai nói:

    - Ta và Kiếm Chi Tử quyết đấu không cần ngươi lo lắng.

    - Đương nhiên ta không lo cái gì, nói với ngươi mấy lời này không phải hy vọng Kiếm Chi Tử giết ngươi, Kiếm Chi Tử vốn sẽ giết chết ngươi, không cần ta lo lắng, ha ha ha ha!

    Thượng Quan Hạc điên cuồng cười to:

    - Ta thành công, ta thành công!

    Gã thành công cái gì?

    Lục Nguyên càng khó hiểu, bây giờ Thượng Quan Hạc sao giống đồ điên quá.

    - Đó là cái gì!?

    - Trời ạ!

    Lục Nguyên nghe sau lưng không xa đám Kiếm Cửu hít ngụm khí lạnh rồi kinh sợ nhìn lên đỉnh kiếm đạo thụ, Lục Nguyên bản năng nhìn hướng kiếm đạo thụ.

    Chỉ thấy đỉnh kiếm đạo thụ có một sợi xích ngưng tụ vô số âm khí đang chậm rãi kéo dài ra.

    Sợi xích này như ngưng tụ thiên địa vô số âm khí, rất to rất dài, mang theo vô tận uy nghiêm, dường như có thể tỏa định thiên hạ vạn vật vậy.

    Âm tiên xích, không sai, chính là âm tiên xích phong ấn trong kiếm đạo thụ.

    Hắn vọt tới cạnh kiếm đạo thụ cùng Thượng Quan Hạc đánh sống đánh chết là để ngăn cản âm tiên xích xuất thế.

    Một khi âm tiên xích xuất thế thì năm đó nó dùng để khóa Thái Sử Không, vậy sẽ lao về phía Thái Sử Không, đến khi thực lực Thái Sử Không giảm sút, địch không lại Hiên Viên Vọng thì hoàn toàn tiêu.

    Vốn cho rằng chiến thắng Thượng Quan Hạc thì âm tiên xích sẽ không xuất thế, ai mà ngờ nó vẫn hiện ra.

    Thượng Quan Hạc cười to nói:

    - Ta chính là Thượng Quan chí tôn, trong Kiếm Môn chí tôn xếp hạng ba, sao đễ đối phó chứ?

    Trước khi ta quyết đấu với cái ngươi đã để lại bát cực luyện âm hỏa trước kia ta tìm được ở trên đỉnh kiếm đạo thụ tiếp tục luyện chế âm tiên xích.

    Đương nhiên ta vốn cho rằng dễ dàng đánh bại các ngươi, nhưng không ngờ nổi ta lại thua trong tay các ngươi.

    - Nhưng xem như ta thua thì bát cực luyện âm hỏa vẫn tiếp tục luyện hóa phong ấn kiếm đạo thụ, khiến âm tiên xích xuất thân.

    - Sau khi chiến đấu với ngươi ta đúng là thua, âm tiên xích chưa xuất thế, ta sợ ngươi lập tức xông vào đỉnh kiếm đạo thụ phá hủy bát cực luyện âm hỏa, vậy nên luôn nói chuyện với ngươi, bắt đầu kể về vô thượng tuyệt kỷ Kiếm Môn Tam Cực Quy Nhất kiếm, nói Kiếm Chi Tử đang luyện Tam Cực Quy Nhất kiếm này, những điều đó là vì kéo dài thời gian cho bát cực luyện âm hỏa.

    - Kết quả ta thắng.

    Bát cực luyện âm hỏa quả nhiên dùng tốt, trước tiên luyện ra âm tiên xích.

    Ha ha ha ha, dù ta chết nhưng lần này Kiếm Môn đổi chủ là lẽ đương nhiên, các ngươi thua.

    Thượng Quan Hạc cười to, tự hào vì mình.

    - Đương nhiên lúc trước nói Kiếm Chi Tử luyện thành Tam Cực Quy Nhất kiếm là sự thật.

    Kiếm Chi Tử cho phép ước hẹn tám năm bởi vì cho rằng một khi hắn dùng thời gian tám năm luyện thành Tam Cực Quy Nhất kiếm thì ngươi thua chắc.

    Kiếm Chi Tử không đơn giản, hắn bán nhân tình mặt mũi cho Kiếm Chủ, cũng chế tạo cơ hội diệt tuyệt ngươi.

    Thượng Quan Hạc cười to, dù gã sắp chết nhưng chưa đứt hơi.

    Gã phải sống nhìn âm tiên xích hoàn toàn bay ra, gã muốn đám Lục Nguyên triệt để tuyệt vọng.

    Cha nó!

    Lục Nguyên cảm thấy nhất định phải nghĩ cách đối phó âm tiên xích, khoan, hình như trong đầu lóe tia sáng.

    Lục Nguyên đánh bại Thượng Quan chí tôn xếp hạng ba Kiếm Môn.

    Chuyện này nói ra e rằng không mấy ai tin.

    Nhưng đó là mọi người chính mắt thấy.

    Lục Nguyên vào Kiếm Môn thời gian khá ngắn, mới mười năm mà thôi.

    Hơn mười năm mà đã luyện đến tình trạng này.

    Khiến người không nói nên lời.

    Đương nhiên mọi không chăm chú vào mặt này quá lâu, vì không có thời gian ngây người.

    Bởi vì âm tiên xích xuất hiện!

    Thì ra Thượng Quan Hạc kéo dài lâu như vậy là để kéo thời gian cho âm tiên xích đi ra.

    Bây giờ thì nguy cấp rồi, âm tiên xích xuất thê, theo tình huống bình thường, nhìn âm tiên xích igoóng như muốn lao hướng kiếm môn tinh thần đi phong ấn thực lực của Thái Sử Không.

    Trong khoảnh khắc, ba chí tôn là Hạ Hầu chí tôn, Bách Lý chí tôn, Công Dương chí tôn cùng nhảy lên.

    Ba người bọn họ đều bị trọng thương.

    Nhưng giây phút liên quan nguy hiểm sống còn của Kiếm Môn, bất chấp tất cả vết thương trên người lao lên.

    Hạ Hầu chí tôn đánh ra một chưởng ấn hướng âm tiên xích, muốn ngăn lại thế đi của nó.

    Một kiếm của gã đánh vào bề mặt âm tiên xích, nhưng nó không thèm để ý gã, vẫn lao hướng kiếm môn tinh thần.

    Hạ Hầu chí tôn phát huy ra tất cả thực lực hiện có nhưng bất lực không khiến âm tiên xích khựng lại được.

    - Chết tiệt!

    Bách Lý chí tôn chắn phía trước âm tiên xích, không lao hướng nó mà lật tay vòng quanh âm tiên xích, muốn hút nó vào trong cơ thể.

    Nhưng âm tiên xích cũng phớt lờ bà, trực tiếp bay đi kiếm môn tinh thần, tốc độ tăng không ít.

    - Ha ha ha ha, các ngươi không có hy vọng!

    Dù sinh mệnh của Thượng Quan chí tôn xói mòn nhưng sung sướng lạ thường.

    - Muốn ngăn lại âm tiên xích?

    Thật nực cười.

    Âm tiên xích là bảo bối của tiên cổ văn minh, đâu phải tầm thường như chí tôn ngươi phá hư được.

    Dù là Thái Sử Không thế giới cảnh muốn luyện hóa dương tiên xích cũng cần gần ngàn năm, ngươi là thứ gì chứ?

    - Còn muốn tưởng hấp thu hả?

    Ha ha ha ha, Bách Lý chí tôn, ngươi không hấp thu được âm tiên xích đâu.

    - Lần này dù ta chết nhưng các ngươi thua, chúng ta thắng!

    Thượng Quan chí tôn cười to, sung sướng khó tả.

    - Vậy sao?

    Lục Nguyên vèo một tiếng biến mất, hiển nhiên là thuấn di, lần thứ hai xuất hiện đã ở đằng trước âm tiên xích.

    Thượng Quan chí tôn cười to nói:

    - Ngươi cũng muốn ngăn lại hoặc hấp thu âm tiên xích?

    Nằm mơ đi!

    Gã tuyệt đối tin vào âm tiên xích, bởi vì đây là âm tiên xích, một trong bảo bối quan trọng của tiên cổ văn minh, khóa Thái Sử Không lâu đến ngàn năm.

    Tuyệt vọng rồi sao?

    Không lẽ sắp thành công lại vì âm tiên xích mà thất bại?

    Không khí khiến người tuyệt vọng lan tràn.

    Nhưng hy vọng sinh ra trong tuyệt vọng.

    Lục Nguyên quát dài một tiếng:

    - Phong!

    Lấy ra kiếm chi không gian, âm tiên xích muốn giãy dụa, chớp mắt hóa thành âm long to lớn vùng vẫy không ngừng, trong phút chốc bị lôi kéo.

    Nhưng mà, không thích hợp, hoàn toàn không thích hợp.

    Đám người bên cạnh xem ngây ngẩn.

    Lúc trước dù là Hạ Hầu, Bách Lý, Công Dương, ba chí tôn ra tay cũng bị âm tiên xích phớt lờ, sao Lục Nguyên ra ngoài là có xu hướng kéo nó sang bên vậy?

    Lúc này lại đến giây phút mấu chốt.

    Lục Nguyên có thể kéo âm tiên xích vào kiếm chi không gian của mình không?

    Nếu có thể thì chẳng phải là sẽ giải cứu Kiếm Môn?

    Lục Nguyên sao cho âm tiên xích có cơ hội giãy dụa, lực hút to lớn phát ra từ kiếm chi không gian, dường như có vòng xoáy vô cùng to lớn.

    Âm long khổng lồ rốt cuộc chống không nổi nữa, bị lực hút to lớn kéo vào trong vòng xoáy, biến mất trong kiếm chi không gian của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên lập tức ngồi xuống khoanh chân lại.

    Âm tiên xích tiến vào kiếm chi không gian của mình phải tỏa định tu vi bản thân, nhưng đáng tiếc, muốn kéo âm tiên xích không phải để nó khóa pháp lực tu vi của mình, hắn không ngốc như vậy.

    Hắn muốn phong ấn âm tiên xích.

    Khi đó dương tiên xích dù là Thái Sử Không ra tay cũng khôngiáo pháihong được, bị âm tiên xích phong ấn.

    Bây giờ âm tiên xích uy lực không kém gì âm tiên xích, thực lực Lục Nguyên muốn phong nó sao làm được.

    Nhưng nói đi phải nói lại.

    Việc này phải bắt đầu từ kiếm đạo thụ.

    Trên kiếm tu tinh thần có một gốc đại kiếm đạo thụ, trong thân phận ngọc bài thật sự của Lục Nguyên có một tiểu kiếm đạo thụ.

    Khi âm tiên xích xuất thế thì Lục Nguyên liền nghĩ, nếu đại kiếm đạo thụ có thể phong ấn âm tiên xích nhiều năm như vậy thì tiểu kiếm đạo thụ sẽ như thế nào?

    Thế nên Lục Nguyên làm thử.

    Quả nhiên thử một lần liền phát hiện, trước dùng thủy thánh kiếm đạo hấp thu rồi lấy ra hơi thở tiểu kiếm đạo thụ, âm tiên xích quả nhiên bị hấp dẫn tiến vào trong kiếm chi không gian của mình.

    Làm xong những điều này, âm tiên xích đã vào trong kiếm chi không gian, Lục Nguyên tiến vào không gian đứng trên tiểu kiếm đạo thụ.

    - Vào đi!

    Thần lực phóng thích đến đỉnh, theo tiếng quát dài, âm tiên xích chậm rãi bị phong ấn trong tiểu kiếm đạo thụ.

    Thành!

    Mình thành công phong ấn âm tiên xích!

    Pháp lực của mình không giảm chút nào!

    Lục Nguyên chỉ có cảm giác hơi mệt, vừa rồi là giây phút Kiếm Môn sống còn, nếu không kiềm chế được âm tiên xích thì mọi thứ xong rồi.

    May là cuối cùng hắn vẫn chế được âm tiên xích, Kiếm Môn, trận kiếp nạn này được hắn cứu lại.

    Khoan đã!

    Lục Nguyên đột nhiên phát hiện một chuyện, lúc này hắn phát hiện tiểu kiếm đạo thụ có khác biệt rất lớn với trước khi phong ấn âm tiên xích, dường như có lực lượng to lớn đang dao động lung tung.

    Lục Nguyên thầm giật mình, không lẽ tiểu kiếm đạo thụ chống không lại âm tiên xích ư?

    Lục Nguyên dùng thần thức dò xét, phát hiện không phải như hắn nghĩ mà là chuyện khác.

    Khi học tập cửu âm cửu dương, liền biết thế gian này, động vật thuần dương, thực vật thuộc âm.

    Âm tiên xích thì tất nhiên thuộc tính là âm, vậy nên tiên cổ văn minh mới đem bảo bối phong ấn trong đại kiếm đạo thụ.

    Âm tiên xích ở trong kiếm đạo thụ được ích lợi rất lớn, hấp thu nhật nguyệt tinh hoa gần ngàn năm của đại kiếm đạo thụ.

    Tiếp theo âm tiên xích bị Thượng Quan chí tôn dùng Bát Cực Luyện Âm Hỏa luyện ra khỏi đại kiếm đạo thụ, rồi bị phong ấn vào trong tiểu kiếm đạo thụ, khi đó âm tiên xích mang theo nhật nguyệt tinh hoa gần ngàn năm của đại kiếm đạo thụ, kết quả là giờ thì âm tiên xích bắt đầu phóng ra nhật nguyệt tinh hoa gần ngàn năm của đại kiếm đạo thụ.

    Đây là chuyện tốt!

    Cực kỳ tốt!

    Không khách sáo, mặc kệ tiểu kiếm đạo thụ trưởng thành.

    Mới bắt đầu thì tiểu kiếm đạo thụ nhỏ bé, chỉ cỡ ba, bốn trượng.

    Chương 977-978: Phá vỡ tiên xích

    Lần này hấp thu nhật nguyệt tinh hoa gần ngàn năm của đại kiếm đạo thụ vào trong, nó điên cuồng tăng vọt, cuồng trưởng thành, chớp mắt đã cao đến mấy trăm trượng.

    Cao tới bốn trăm trượng nó mới dần ngừng thế lớn lên, cuối cùng dừng ở bốn trăm tám mươi trượng.

    Trước kia tiểu kiếm đạo thụ cành lá không nhiều.

    Giờ cao đến bốn trăm tám mươi trượng thì tiểu kiếm đạo thụ cành lá xum xuê, thật là một gốc cây to, dù không sánh bằng đại kiếm đạo thụ trên kiếm tu tinh thần nhưng không kém.

    Trước đó có giới thiệu rồi, tiểu kiếm đạo thụ một khi lớn lên sẽ mang theo ba thiết tắc, giống như đại kiếm đạo thụ cũng mang ba thiết tắc.

    Lúc này nó cao đến bốn trăm tám mươi trượng thì bắt đầu thiết tắc.

    Tiểu kiếm đạo thụ sinh ra trong kiếm chi không gian của Lục Nguyên, mới sinh ra đã là của hắn, cho nên tiểu kiếm đạo thụ mang theo rất nhiều thiên địa pháp tắc, Lục Nguyên có thể trực tiếp học.

    Chính vì vậy nên bây giờ khi tiểu kiếm đạo thụ điên cuồng tronwgr thành đến bốn trăm tám mươi trượng thì Lục Nguyên ngộ thiên địa pháp tắc cũng điên cuồng tăng lên.

    Lập hạ kiếm ý!

    Tiểu mãn kiếm ý!

    Tiết mang chủng kiếm ý!

    Hạ chí kiếm ý!

    Tiểu thử kiếm ý!

    Đại thử kiếm ý!

    Khi tiểu kiếm đạo thụ biến cao thì Lục Nguyên bản năng hiểu ra sáu loại kiếm ý này, không chút khó khăn, trên đỉnh đầu bay lên sáu thượng cổ phù chú.

    Cứ như vậy đem thiên địa pháp tắc thúc đẩy lên đến một trăm hai mươi chín loại.

    Tứ là nói theo tiểu kiếm đạo thụ trưởng thành thì hắn sẽ chậm rãi hiểu ra thời gian thiết tắc!

    Đương nhiên một gốc kiếm đạo thụ mang ba loại thiết tắc, không biết hai loại kia là thứ gì, tuyệt đối đừng là bốn loại luân hồi, âm dương, không gian, nhân quả, nếu là vài loại khác thì tốt rồi, mười thiết tắc liền xưng thần!

    Tất nhiên Lục Nguyên cũng muốn có mười thiết tắc.

    Không sai, không ngờ phong ấn âm tiên xích mang đến nhiều chỗ tốt như vậy.

    Thật ra Lục Nguyên đánh giá thấp âm tiên xích mang đến ích lợi.

    Nói thật là âm tiên xích còn có chút huyền diệu, nếu sau này Lục Nguyên có thể nắm giữ nó thì sẽ có tác dụng to lớn nữa, vậy nên lần này hắn được chỗ tốt không ít.

    Mặc kệ thế nào, việc này dừng tại đây.

    Lục Nguyên mở mắt ra.

    Vừa mở mắt thì bốn phía toàn là ánh mắt khó tin.

    Âm tiên xích, bảo bối năm đó hành thảm Thái Sử Không, bảo vật của tiên cổ văn minh vậy mà bị Lục Nguyên phong ấn.

    Bất giác trong lòng nhiều người Kiếm Môn sinh ra cảm giác Lục Nguyên không gì làm không được.

    Bốn phía vẫn bốc huyết hỏa.

    Có máu rơi, có lửa thiêu đốt phát ra tiếng tí tách.

    Dường như vô cùng hỗn tạp rồi lại cực kỳ bình tĩnh.

    Kiếm Môn loạn vẫn đang tiếp tục nhưng sắp đến lúc kết thúc rồi.

    Máu đang đổ, lửa đang đốt.

    Kiếm Môn vẫn đang tiếp tục chiến đấu.

    Đại loạn nghiêng trời sụp đất.

    Thượng Quan chí tôn nhìn Lục Nguyên, ngơ ngác hỏi:

    - Ngươi, sao ngươi hấp thu được âm tiên xích?

    Sao có thể?

    Thượng Quan chí tôn vốn cho rằng mọi chuyện đã định, dù gã chết nhưng phe ta thắng, sung sướng vô cùng.

    Tính kế thật lâu Kiếm Môn chính biến, thấy thành công rồi chết lại có sao đâu, không chút để ý.

    Nhưng không ngờ Lục Nguyên phá hủy âm tiên xích.

    Tuy nhiên, Thượng Quan chí tôn lập tức phản ứng lại, cười to:

    - Ha ha ha ha, ha ha ha ha, tuy rằng âm tiên xích bị ngươi hấp thu, nhưng mà ngươi vốn rất có tiềm lực giờ bị hủy rồi.

    Âm tiên xích khiến thực lực của ngươi không thể tiến lên, sáu năm sau ngươi sẽ chết trong tay Kiếm Chi Tử!

    Gã sung sướng cười ra tiếng.

    Hạ Hầu chí tôn, Bách Lý chí tôn, Công Dương chí tôn và đám Kiếm Hùng, Hiên Viên Thập Nhị, Kiếm Cửu, Kiếm Tiềm đều nhìn hướng Lục Nguyên.

    Đúng vậy, Lục Nguyên là có tiềm năng lớn của Kiếm Môn, chẳng lẽ vì muốn cứu Kiếm Môn một kiếp mà phế đi mình?

    Mọi người nhìn Lục Nguyên, phát hiện sắc mặt hắn không đổi.

    Lục Nguyên nhìn Thượng Quan Hạc, nói:

    - Thượng Quan sư thúc, xem ra thọ mệnh cuối cùng của ngươi không lâu nữa, thôi được, đưa ngươi đoạn đường.

    Còn về pháp lực của ta có bị âm tiên xích hạn chế hay không, ngươi thử một kiếm cuối cùng của ta liền biết.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm vạch ra tia sáng lạnh chém xuống.

    Lực lượng to lớn mười phần mười của hỗn động cảnh cửu tầng ẩn trong kiếm này.

    Nhất kiếm kinh quỷ thần!

    Mặt Thượng Quan Hạc hiện vẻ kinh sợ.

    Gã không sợ chết, vốn tuổi thọ sắp tận, chẳng qua gã không thể hiểu một kiếm của Lục Nguyên lại chứa pháp lực hỗn động cảnh cửu tầng, âm tiên xích không hạn chế hắn sao?

    Không đúng, Thái Sử Không mà còn bị âm tiên xích hạnchees, tại sao Lục Nguyên không có?

    Không lẽ lần này mưu kế Kiếm Môn biến đã lâu sẽ tiêu tan sao?

    Nếu là vậy thì thôi rồi.

    Đây là ý nghĩ cuối cùng của Thượng Quan Hạc.

    Cứ như vậy, trong Kiếm Môn chí tôn xếp hạng ba Thượng Quan chí tôn lìa đời, thân tan biến.

    Rốt cuộc giải quyét đại địch, Lục Nguyên thở ra.

    Muốn xử lý đại địch này đúng là không phải chuyện dễ, đại chưởng pháp lực cuốn lấy đồ vật Thượng Quan Hạc để lại vào trong kiếm chi không gian.

    Thượng Quan Hạc là nửa bước thế giới, để lại đồ vật không đơn giản, có rất rất là nhiều linh thạch, mấy tài nguyên khác cũng không ít.

    Hạ Hầu chí tôn chợt hỏi:

    - Âm tiên xích không tạo thành ảnh hưởng cho ngươi?

    Hạ Hầu chí tôn rất quan tâm Lục Nguyên, một là vì hắn là đối tượng Kiếm Môn trọng yếu bồi dưỡng, hai là lần này hắn ra nhiều sức lợc cho Kiếm Môn, ba là vì sáu năm sau ước chiến với Kiếm Chi Tử, nếu bây giờ hắn bị âm tiên xích trói thì quá đáng tiếc.

    - Không có.

    Lục Nguyên lắc đầu đáp:

    - Có thể phát huy hết sức.

    Nghe Lục Nguyên nói vậy thì Hạ Hầu chí tôn yên lòng, cũng biết mỗi người có bí mật của mình, càng là tuyệt thế thiên tài như Lục Nguyên thì càng có không ít bí mật, nói không chừng trên người hắn có thứ gì khắc chế được âm tiên xích.

    Lục Nguyên nói:

    - Lần này Kiếm Môn loạn chia ba khối là kiếm tổ tinh thần bị kết giới phong lại, cái này không bàn tới.

    Khối thứ hai trên kiếm môn tinh thần, Hiên Viên chí tôn và sư phụ Thái Sử Không của ta đang đánh nhau.

    Một khối nữa là kiếm tu tinh thần, lấy Thượng Quan chí tôn dẫn đầu tại đây tinh luyện âm tiên xích.

    Bây giờ kiếm tu tinh thần đã kết thúc, bên ngoài không gian cũng kết giản.

    Hắn nói là sự thật, thực lực phe Hiên Viên lấy Thượng Quan chí tôn dẫn đầu,nay gã bị đánh ngã thì đương nhiên phe Kiếm Chủ chiếm trên cơ tuyệt đối, thu thập tàn cục trước mắt không khó.

    Lục Nguyên lại nói rằng:

    - Ta đi kiếm môn tinh thần nhìn một cái, xem xem Hiên Viên và sư phụ ta chiến đấu đến trình độ nào.

    Hạ Hầu chí tôn ngẩn ra, nói:

    - Hai người thế giới cảnh nhị tầng chiến đấu, nếu nhúng tay vào rất có khả năng bị oanh sát.

    Đúng vậy, cho dù sức chiến đấu của Lục Nguyên là đỉnh cao hỗn động cảnh nhưng thế giới cảnh và hỗn động cảnh là khái niệm hoàn toàn khác nhau, nếu bị cuốn vào thì rất có thể bị oanh sát.

    Lục Nguyên lắc đầu nói:

    - Không sao, ta có chút tự tin với núp, trốn, tốc độ chạy, thiết tắc, truyền tống.

    Nếu Hiên Viên Vọng muốn truy sát ta thì một cái hẩy ta là ta khó thoát cái chết, nhưng nay hắn đấu với sư phụ Thái Sử Không muốn dễ dàng giải quyết ta thì không dễ đâu.

    Lục Nguyên nói rồi ngự một kiếm quang trắng bay hướng kiếm môn tinh thần.

    Lúc đi kiếm môn tinh thần thì tâm tình Lục Nguyên hỗn loạn.

    Lần đầu tiên hắn tới kiếm môn tinh thần mới là đại đạo cảnh ngũ tầng, bây giờ sắp đến trùng kích thế giới cảnh rồi.

    Đương nhiên lần trước đến Kiếm Môn vẫn bình tĩnh, lần này tới kiếm môn tinh thần là liên quan đại chiến sinh tử liên quan Kiếm Môn, vô cùng kịch liệt, khiến người muốn thở dốc cũng khó.

    *Ầm!*

    Đang lúc Lục Nguyên suy tư thì nguồn sóng năng lượng vô cùng to lướn ập đến.

    Lục Nguyên né qua, chỉ thấy sóng năng lượng to cỡ trăm trượng, đánh đến chân trời.

    Lục Nguyên liếc mắt nhìn, phát hiện sóng năng lượng không hướng về mình.

    Nên nói sao đây, bên dưới đang kịch chiến, sóng năng lượng giống mới rồi có hơn ngàn cái, vừa rồi một sóng năng lượng đã đáng sợ, chiến đấu bên dưới đến ngàn cái thì đúng là vô cùng đáng sợ.

    Lục Nguyên lập tức trông thấy trên kiếm môn tinh thần có hai người thỉnh thoảng bay lên bay xuống.

    Hai người, hoặc nên gọi là hai thần.

    Bình thường trông thấy Hiên Viên Vọng, khi đó gã vô cùng anh tuấn, có khí thế và sát khí, bây giờ Hiên Viên Vọng càng như thế.

    Tuấn tú như là thần mặt trời, khí thế bình thường cực kỳ đáng sợ giờ càng khủng khiếp, khủng bố khó tả.

    Sư phụ Thái Sử Không bình thường chẳng thấy có gì, sư phụ Thái Sử Không ngày thường bộ dạng tửu quỷ, bây giờ thì bá khí độc bá thiên địa, đó là bá khí to lớn cỡ nào chứ, khí phách xông chín tầng mây, không gì sánh bằng.

    Hai người như thần như tiên triển khai kịch chiến vô cùng dữ dội.

    Hai người chiến đấu đều sử dụng ba loại thiết tắc, đương nhiên Hiên Viên Vọng nắm giữ tốt nhất không thể nghi ngờ chính là thời gian thiết tắc.

    Trong tay gã thời gian như chậm lại, thậm chí có khi tạm dừng.

    Sư phụ Thái Sử Không dùng tốt nhất là không gian thiết tắc, không gian phong tỏa, không gian phá toái.

    Thường có từng góc không gian bị gã đánh vỡ nát.

    Đây là cuộc chiến dữ dội cỡ nào, có thể nói là đại chiến kịch liệt thứ hai Lục Nguyên trông thấy.

    Đại chiến kịch liệt thứ nhất là trận Pháp Thánh Đế Tử và Pháp Hoàng Đế Tử đấu nhau.

    Hiên Viên Vọng trong khi chiến đấu quát to:

    - Thái Sử Không, ngươi ẩn giấu thực lực rất lâu nhỉ!

    Trước kia thực lực còn dưới ta, không ngờ ngươi bị âm tiên xích khóa gần ngàn năm mà thực lực có thể tương đương với ta!

    Thái Sử Không vô cùng bá khí nói:

    - Nói nhảm!

    Lão tử nhịn ngươi lâu vậy là vì ngày hôm nay, có thể đập bẹp đầu ngươi, không thì lão tử nhịn làm gì!?

    Hay cho sư phụ Thái Sử Không vô cùng bá khí.

    Lục Nguyên tặc lưỡi khen, cuộc chiến hai người tạm dừng.

    Thái Sử Không và Hiên Viên Vọng cùng nhìn thấy Lục Nguyên.

    Thái Sử Không có tâm tình tán gẫu:

    - Ồ, ngươi từ pháp cổ văn minh trở lại rồi?

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Phải.

    Thái Sử Không hỏi:

    - Vậy tình hình bên ngoài ra sao?

    Có đụng tới tiểu tử Thượng Quan Hạc không?

    - Thấy, nhưng bị con làm thịt rồi.

    Lục Nguyên hời hợt nói:

    - Còn tình hình bên ngoài thì Thượng Quan Hạc bị làm thịt, phe thế lực của Hiên Viên sư bá ngươi bị bên chúng ta dọn dẹp sạch rồi.

    - Nói đùa!

    Hiên Viên Vọng hừ lạnh nói:

    - Ngươi mà giết được Thượng Quan Hạc?

    - Chắc Hiên Viên sư bá thấy được pháp lực hiện nay của ta chứ?

    Ngươi cho rằng ta giết được Thượng Quan Hạc không?

    Lục Nguyên tùy tay ném ra một thanh kiếm, chính là Nộ tiên kiếm.

    Thượng Quan Hạc chưa từng rời tay Nộ tiên kiếm, bây giờ nó lại nằm trong tay Lục Nguyên, chứng minh gã đúng là bị hắn giải quyết rồi.

    Hiên Viên Vọng nhìn Nộ tiên kiếm, thầm nghĩ, xem ra kế hoạch có biến đổi.

    - Ha ha ha ha!

    Thái Sử Không cười to nói:

    - Hiên Viên Vọng, lúc trước trong chiến đâu ngươi bảo thế cục bên ngoài bị trưởng lão khống chế, bây giờ Thượng Quan Hạc chết trong tay đồ đệ ta, xem ra thế cục bên ngoài giờ có lợi cho phe ta, chính biến của ngươi đã thất bại.

    Hiên Viên Vọng đột nhiên động lao hướng Lục Nguyên, nhưng Thái Sử Không thuấn di chặn lại trước mặt gã.

    - Hiên Viên Vọng, ngươi chính biến thất bại rồi, ngoan ngoãn chấp nhận đi.

    Ha ha ha ha, bây giờ còn muốn giết đồ nhi của ta?

    Sao có thể!

    Hiên Viên Vọng quát:

    - Giết ngươi là chính biến của ta không thất bại!

    Thái Sử Không cười nói:

    - Ngươi làm được không?

    Thực lực hai ta ngang nhau, ngươi không giết được ta, ta cũng không giết được ngươi.

    Nói thật ra Hiên Viên Vọng và Thái Sử Không không hề ngờ thế cục sẽ phát triển như vậy.

    Trong các loại suy nghĩ họ không bao giờ ngờ đánh vỡ thế cục sẽ là Lục Nguyên.

    Nên biết rằng lúc trước Lục Nguyên đi pháp cổ văn minh chiến tích mạnh nhất là thắng Kiếm Tuệ hỗn động cảnh lục tầng.

    Thế mà giờ chiến tích của Lục Nguyên là giết chết Thượng Quan Hạc nửa bước thế giới.

    Chính giữa chênh lệch to đến khiến người khó tin.

    Mọi người đương nhiên biết đi pháp cổ văn minh đặc huấn sẽ tăng cường thực lực, nhưng bình thường tăng một tầng đã không tệ.

    Lục Nguyên thì đi nhận pháp cổ văn minh đặc huấn, rốt cuộc cường bao nhiêu vậy, sao giờ biến thái đến thế.

    Tốc độ biến mạnh của Lục Nguyên qua nhanh!

    Hiên Viên Vọng có chút hối hận, lúc đó không nên vì sợ đắc tội Kiếm Chi Tử mà nhường Lục Nguyên cho Thái Sử Không làm đồ đệ, kết quả bây giờ khiến hắn thay đổi đại cục.

    Nhưng nói đi phải nói lại, có ai mà ngờ sau này Lục Nguyên sẽ biến mạnh như vậy, tiềm lực to lớn.

    Có một số việc không trong dự đoán.

    Bây giờ Kiếm Môn cục diện chính biến, dường như đại uccj sắp định.

    - Lục Nguyên hỏi:

    - À mà sư phụ, lão nhân gia Kiếm Chủ đang ở đâu?

    - Năm đó Kiếm Chủ bị thương trong hồ Pháp Hoàng Đế Tử, lại trúng kịch độc, còn bị Hiên Viên Vọng đánh thương, vi sư để hắn ở nơi an toàn.

    Thái Sử Không cười ha hả, Kiếm Môn chính biến đến đây là sắp kết thúc, cuối cùng phe Kiếm Chủ và Thái Sử Không thắng lợi, đương nhiên gã thấy khoái rồi.

    Hiên Viên Vọng lần thứ hai bắn ra từng đợt công kích nhưng đều bị Thái Sử Không chặn lại.

    Chính trong chớp mắt này, khí thế như thần như thế từ trên trời giáng xuống.

    Vào lúc này giáng xuống khí thế như thần như tiên, đây rốt cuộc là ai?

    Trong Kiếm Môn tất nhiên cũng có người có khí thế này, nhưng Kiếm Chủ trọng thương, Hiên Viên và Thái Sử đều ở đây, thái thượng trưởng lão khá đều bị kết giới chặn.

    Đếm tới đếm lui trong Kiếm Môn không còn ai là thế giới cảnh cả.

    Vậy thì người thế giới cảnh này rốt cuộc là ai đâu?

    Người, rốt cuộc đáp xuống.

    Đó là một người che dù đen, vì dưới dù đen nên thấy không rõ khuôn mặt.

    Rõ ràng trời không mưa mà che dù, cực kỳ quái lạ.

    Nhưng lúc này, trong đầu Lục Nguyên đột nhiên nghĩ đến ngoại hiệu của một người, Tán Giản Nhân Thượng Minh Bạch, đó là đệ tứ thứ tám của Giản Vân Sầu.

    Xếp hạng còn trước cả Giản Huyền Y Lục Nguyên đánh chết nhiều.

    Nghe nói người này dù đi đâu cũng mang theo dù.

    Hơn nữa thực lực của gã khá mạnh.

    Gã lấy dù xuống, lộ ra khuôn mặt, diện mạo rất bình thường, trong bình thường có khí chất u buồn.

    Quả nhiên là gã, đương xưng là Tán Giản Nhân Thượng Minh Bạch.

    - Xem ra ta đến không tính quá trễ.

    Thượng Minh Bạch lạnh nhạt nói:

    - Khi t nhận tín hiệu của tiểu tử Giản Huyền Y vốn tưởng là chuyện nhỏ, kết quả đến nhìn thì đúng là việc lớn.

    Chương 979-980: Thượng Minh Bạch

    Thật ra tất cả đều là Giản Vân Sầu sắp xếp cả rồi.

    Giản Vân Sầu được xưng là đệ nhất trí giả giản chi văn minh, không có thủ đoạn thì không lăn lộn được rồi.

    Giản Vân Sầu chẳng những sắp đặt Giản Huyền Y che giấu tung tích trong Kiếm Môn, còn sắp xếp đệ tử thứ tám Thượng Minh Bạch cách Kiếm Môn không xa.

    Thượng Minh Bạch này có thực lực thế giới cảnh nhị tầng, một khi Kiếm Môn xuất hiện loạn ngoài ý muốn thì gã sẽ tùy thời cứu viện.

    Bây giờ tất nhiên Thượng Minh Bạch đến cứu viện.

    Thượng Minh Bạch cười cười nói:

    - Chậc chậc, Hiên Viên huynh, lần này chính biến ngươi làm tham quá, rơi vào thế yếu, đáng thương thật.

    Gã lại nhìn Lục Nguyên:

    - A, ngươi là tiểu tử Lục Nguyên ư?

    Giản Huyền Y phát tín hiệu cho ta nói là đi giải quyết ngươi.

    A, ngươi còn sống?

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Ta sống là vì Giản Huyền Y đã chết.

    - Tốt, có bản lĩnh.

    Thượng Minh Bạch không có chút gì buồn vì Giản Huyền Y chết.

    Trong mười đệ tử của Giản Vân Sầu cạnh tranh lẫn nhau, giờ chết một người gã không quan tâm.

    - Phải rồi, Hiên Viên huynh, lần này có cần ta trợ giúp không?

    Đem đám Thái Sử Không và Lục Nguyên giết hết?

    Hiên Viên Vọng không chút do dự đồng ý:

    - Tốt.

    Hiên Viên Vọng là kiêu hùng, kiêu hùng giỏi về quyết đoán.

    Lúc trước Hiên Viên Vọng không kêu người giản chi văn minh tham gia là vì sợ đoạt quyền chiến bính cần người giản chi văn minh nhúng tay, gã không dám chắc người giản chi văn minh có đem gã thành con rối không.

    Người như gã đương nhiên không cam lòng làm con rối rồi.

    Nhưng bây giờ sự việc phát triển đến mức này, nếu xin người giản chi văn minh hỗ trợ thì chính biến sẽ thất bại.

    Cho nên chỉ đành vậy.

    - Tốt lắm.

    Trên khuôn mặt u buồn của Thượng Minh Bạch xuất hiện sát ý kinh người.

    Gã nhìn hướng Thái Sử Không và Lục Nguyên, nói:

    - Ngại qua, Hiên Viên huynh đã xin ta ra tay, chỉ đành mời các ngươi đi chết.

    Thái Sử Không, Lục Nguyên, mà Lục Nguyên ngươi dù gì cũng là có tiềm lực, tạm thời không giết ngươi, trước giết sư phụ của ngươi đã, ha ha ha ha!

    Dù của Thượng Minh Bạch động, tấn công Thái Sử Không.

    Thái Sử Không không sợ, giơ kiếm chắn.

    *Đinh!*

    Dù của Thượng Minh Bạch và Không tiên kiếm của Thái Sử Không va chạm.

    Nhưng khoảnh khắc, trong dù bỗng bắn ra giản đâm thẳng hướng Thái Sử Không, thế đến rất nhanh.

    Thái Sử Không chuyển không gian thiết tắc va chạm với Thượng Minh Bạch, hai người thực lực ngang nhau, không ai thắng được ai.

    Nhưng đối phương không chỉ có Thượng Minh Bạch mà còn Hiên Viên Vọng nữa.

    Hiên Viên Vọng nhe răng cười, cũng tấn công.

    Khoảnh khắc Thái Sử Không đã rơi vào thế yêu.

    Tình hình bây giờ lại nguy hiểm.

    Mới rồi cho rằng đại cục đã định, bên Thái Sử Không, Kiếm Chủ chiến thắng.

    Nhưng mà, Thượng Minh Bạch tham gia, bây giờ là bên Hiên Viên Vọng chiếm ưu thế tuyệt đối.

    Trận chiến này là cuộc chiến cuối cùng quyết định Kiếm Môn, cố tình trong cuộc chiến Thái Sử Không tối đa năm mươi chiêu là sắp bị đánh gục, tình huống không hay, tương lai Kiếm Môn sắp tuyệt sao?

    Lục Nguyên chìm trong suy tư.

    Nói thật ra bây giờ ba thế giới cảnh nhị tầng đại chiến, Lục Nguyên không giúp ích gì được.

    Lấy thực lực hiện nay của Lục Nguyên đụng với thế giới cảnh nhất tầng chỉ có nước bị đập chết, cho nên hắn đành trơ mắt nhìn cuộc chiến cuối cùng quyết định Kiếm Môn mà đánh bất lực.

    Mình khó khăn lắm mới đánh bại Thượng Quan Hạc, phong ấn âm tiên xích, kết quả vẫn không có chút tác dụng ư?

    không, mình không cam lòng.

    Mình phải chiến thắng trận này, Kiếm Môn không thể bị hủy như vậy, vì đây là một trong hai môn phái cuối cùng của kiếm đạo trên đời này.

    Không biết khi nào thì Lục Nguyên nhìn chằm chằm cuộc chiến của Thượng Minh Bạch, Thái Sử Không, Hiên Viên Vọng.

    A, không đúng, chiêu này rõ ràng sư phụ có thể chắn tốt hơn sao không làm?

    A, chiêu này nên là giơ lên rồi chuyển ngược chém ngang chứ, sư phụ sử dụng không đúng rồi.

    Có phải là kiếm pháp của sư phụ cao minh nên mình xem không hiểu?

    Nhưng không đúng, rõ ràng nên là thế này mới đúng.

    Lục Nguyên khó hiểu, rõ ràng sư phụ có thể dùng kiếm càng tuyệt hơn sao lại làm sai.

    Trong đầu Lục Nguyên chợt lóe tia sáng, có phải là vì bây giờ kiếm thuật của mình cao hơn sư phụ, nên sư phụ thi triển kiếm pháp của trong mắt mình mới có không ít sơ hở?

    Không thể nào, sư phụ Thái Sử Không luôn là sức chiến đấu đỉnh cao nhất Kiếm Môn, kiếm thuật được gọi là tuyệt vời đương thời, sao mình so được với sư phụ chứ?

    Lục Nguyên vội phu định suy nghĩ của mình, tiếp tục nhìn chiến đấu.

    Không đúng, không chỉ là chiêu thức của sư phụ có không ít sơ hở, không nên vung như vậy, chiêu thức của Thượng Minh Bạch, Hiên Viên chí tôn cũng có sơ hở nhiều, rõ ràng họ có thể dùng chiêu thức càng hay hơn.

    Nếu là một mình sư phụ Thái Sử Không thì thôi, cố tình Lục Nguyên cảm giác chiêu thức của ba người không hoàn mỹ, mình có thể làm càng tốt.

    Đây là sao?

    Không lẽ kiếm thuật của mình thật sự hợn Hiên Viên Vọng, Thượng Minh Bạch và sư phụ Thái Sử Không ư?

    Điều này không thể nào.

    Nhưng ngẫm lại, từ lúc mới vào Kiếm Môn đã có người nói Kiếm Chủ đời trước vô cùng siêu phàm, tinh thông sáu thiết tắc, là nhân kiệt hiếm có của Kiếm Môn.

    Đúng rồi, Kiếm Chủ đời trước có sáu thiết tắc được xưng là nhân kiệt, dưới tình huống bình thường Kiếm Chủ không có sáu loại thiết tắc, Hiên Viên Vọng, Thái Sử Không chắc còn thấp hơn Kiếm Chủ một cấp, thiết tắc của họ rất có thể chỉ hai, ba loại thôi.

    Bây giờ mình có bao nhiêu thiết tắc?

    Luân hồi, âm dương, không gian, ba thứ này khống chế hoàn toàn.

    Thời gian thiết tắc nắm một nửa, nhân quả thiết tắc chỉ kém hai thứ cuối là sẽ luyện thành nhân quả thiết tắc chân chính.

    Bây giờ thiết tắc của mình khoảng chừng bốn thiết tắc.

    Tức là nói hiện nay kiếm thuật của mình cao hơn sư phụ Thái Sử Không, Hiên Viên Vọng là bình thường.

    Lục Nguyên vẫn hơi khó tin.

    Thật ra đây là có nguyên nhân.

    Trừ lúc nhập môn theo Lý Nguyên Bạch học kiếm ra, bình thường Lục Nguyên đi theo Yến Thương Thiên học kiếm, theo Chu Thanh Huyền học kiếm, theo Thái Sử Không học kiếm.

    Lúc theo ba người học kiếm đều cảm thấy kiếm thuật của họ sâu không thấy đáy, cho nên luôn thói quen người dạy mình kiếm thuật là sâu không đo lường.

    Đột nhiên phát hiện kiếm thuật của mình vượt qua sư phụ Thái Sử Không thì phản ứng có chút mất tự nhiên.

    Nhưng giờ không phải lúc do dự.

    Còn chần chờ nữa là Kiếm Môn sẽ đổi chủ mất.

    - Sư phụ!

    Lục Nguyên quát dài:

    - Bây giờ người địch không lại Thượng Minh Bạch và Hiên Viên Vọng, mắt thấy Kiếm Môn sắp đổi chủ, không bằng như vậy, người nghe lời con ra chiêu, con có cách đánh bại hai người Thượng Minh Bạch và Hiên Viên Vọng liên hợp, con thấy được sơ hở và thiếu sót trong kiếm chiêu của họ!

    Lục Nguyên thốt ra câu này khiến Thượng Minh Bạch, Hiên Viên Vọng cười bể bụng.

    - Ha ha ha ha, Thái Sử Không, ngươi nghe thấy không?

    Đồ đệ của ngươi dám kêu ngươi nghe hắn chỉ huy xuất kiếm kìa!

    Hiên Viên Vọng cười to:

    - Không lẽ hắn cho rằng kiếm thuật đã vượt qua hai chúng ta?

    Buồn cười quá, một hậu bối bình thường mà muốn đấu kiếm thuật với chúng ta hả?

    Thượng Minh Bạch thì cười khùng khục nói:

    - Thanh niên Kiếm Môn kiêu ngạo thật, về điểm này thì thanh niên giản chi văn minh chúng ta kém xa.

    Nhưng nghe theo Lục Nguyên chỉ huy dung kiếm, ha ha, ngươi không thua mới là kỳ lạ.

    Thái Sử Không ngẩn ra, đương nhiên gã không tin kiếm thuật của Lục Nguyên đã vượt qua mình.

    Bản thân gã là cao cấp nhất Kiếm Môn, không tin Lục Nguyên có thể đạt tới trình độ này.

    Nhưng bây giờ gã đã bị buộc đến đường cùng, nếu một mình gã chết tại đây thì không có gì, cố tình sau lưng còn có Kiếm Môn.

    Hết cách, chỉ đành cược một phen.

    Thái Sử Không vốn chính là người hào tửu hào tình.

    Bây giờ đổ một ván.

    Đem tương lai đổ vào Lục Nguyên tiềm lực vô hạn.

    Thái Sử Không quát dài:

    - Lục Nguyên, ngươi nói, ta nghe!

    Nhường tương lai trong tay người thanh niên bay đi, rốt cuộc là bay cao hay lập tức rớt xuống, vậy phải xem ý trời.

    Không có cách nào, chỉ có thể đặt cược vào người trẻ tuổi, còn kết quả cuối cùng ra sao thì qia biết, hơn nữa ai mà trông nom chứ.

    Cuối cùng Thái Sử Không quyết định.

    - Ha ha ha ha, Thái Sử Không, ngươi buồn cười qusa đi, thật sự tin lời của đồ đệ, cũng được, vậy để ngươi chết sáng mắt!

    Dù của Thượng Minh Bạch động, đâm hướng Thái Sử Không.

    Trong dù của gã giấu giản, thiên biến vạn hóa, có chênh lệch rất lớn với người giản chi văn minh bình thường.

    Bên kia Hiên Viên Vọng cũng đánh ra Kiếm Cửu kinh người.

    Dưới kiếm của gã như thời không xuyên lăng làm người cực kỳ khó chịu.

    Hai người đều muốn diệt tuyệt Thái Sử Không, khiến cục diện cuối cùng Kiếm Môn định.

    Kiếm Môn, là của ta.

    Thái Sử Không phát hiện hai người liên hợp khó đối phó, nếu là một mình gã thì e rằng sẽ bị thương không nhẹ, bản năng định ra tay, chợt bên tai vang giọng Lục Nguyên.

    - Trái phải xuất kiếm kiếm khí phản toàn, giơ lên chém xuống, ngược lại kiếm quang, kích có bảy trượng.

    Thái Sử Không dù gì đã đánh cược nên nghe theo lời Lục Nguyên xuất chiêu.

    Thượng Minh Bạch chợt phát hiện nếu mình ra chiêu nữa dù có thể đánh trúng Thái Sử Không nhưng cánh tay phải sẽ bị kiếm quang của gã cuốn vào trong đó phá hủy, vậy thì không đáng, nên Thượng Minh Bạch đành rút lui.

    Cùng lúc đó, Hiên Viên Vọng phát hiện kiếm chiêu của gã bị đỡ.

    Khoảnh khắc, Lục Nguyên dùng cách Lục Nguyên nói chặn lại đòn đánh của Hiên Viên Vọng và Thượng Minh Bạch.

    Nếu là chính Thái Sử Không ra tay thì e rằng sẽ bị thương nhẹ.

    Tức là nói cá cược tương lai có lẽ thành công.

    Thái Sử Không thầm mừng rỡ.

    Hiên Viên Vọng và Thượng Minh Bạch liếc nhau, hiển nhiên không dám tin chiến tích một chiêu vừa rồi, kiếm thuật của Lục Nguyên thật sự cao cường đến thế sao?

    Nhưng mà, họ còn muốn thử một lần.

    Hiên Viên Vọng lần thứ hai thi triển kiếm pháp.

    Lần này kiếm pháp như một trường hà xuyên thời không dài dặc.

    Thượng Minh Bạch giản pháp hơi giống kiếm nhưng khắc kiếm, chính là chiêu thức giản phệ kiếm lưu, tuy nhiên gã thay đổi bộ chiêu thức này một chút, tăng thêm dù mê hoặc khiến chiêu thức càng thích hợp gã, uy lực càng lớn chút.

    - Kiếm chém ngược năm trượng rồi chuyển chém lên trên mười ba trượng, xoáy thân kiếm đánh ra kiếm khí mười lăm giáp.

    Rồi quẹo thân kiếm đâm ngược Thượng Minh Bạch!

    Lục Nguyên lại thốt lời nên đánh tiếp thế nào.

    Thái Sử Không làm theo lời xuất chiêu, chớp mắt đánh lui Thượng Minh Bạch và Hiên Viên Vọng.

    Không tệ, đệ tử của mình đúng là xuất sắc, chỉ huy mình xuất chiêu mà đánh thắng được hai tên trước mắt.

    Thái Sử Không mỉm cười nói:

    - Đồ nhi, làm không tệ, đánh bẹp hai tên khốn Thượng Minh Bạch và Hiên Viên Vọng đi!

    Lục Nguyên cất tiếng cười đáp:

    - Rõ rồi!

    Hiên Viên Vọng, Thượng Minh Bạch thầm nghĩ, sao có thể!

    Lục Nguyên chỉ huy xuất chiêu thế mà khiến Thái Sử Không thắng hai người chúng liên hợp, chứng minh một điều, đó là kiếm thuật của Lục Nguyên đã hơn xa hai người.

    Hiên Viên Vọng là chí tôn xếp hạng nhất, không dám tin có chuyện này.

    Vậy nên Hiên Viên Vọng, Thượng Minh Bạch lần thứ hai ra tay, tấn công Thái Sử Không.

    - Sư phụ, xuất kiếm bên trái, khoảng cách sáu trượng năm, xuất kiếm nghiêng hướng nam, xuất kiếm ba mươi độ hướng đông nam.

    - Sư phụ, xuất kiếm phía dưới, đừng để ý cây dù đó, trực tiếp đâm đi.

    - Sư phụ, kiếm thành trường xà, kiếm hóa cự long, long xà phiên đằng, long xà lên xuống.

    - Sư phụ, chiêu này không cần phiền phức, đem chiêu thức thiên phát sát khí đổi thành tương phản là đối phó được.

    Theo từng tiếng hét của Lục Nguyên, Hiên Viên Vọng, Thượng Minh Bạch càng lúc càng phát hiện không thích hợp, đúng vậy, hoàn toàn không hợp.

    Lục Nguyên chỉ huy Thái Sử Không ra chiêu mà chặn được hai người tấn công, mà đây mới chỉ là bắt đầu, đến sau thì Thái Sử Không còn tổn thương hai người họ.

    Kiếm thuật của Lục Nguyên chẳng ngờ thần diệu đến mức này!

    Thượng Minh Bạch, Hiên Viên Vọng liếc nhau.

    Thượng Minh Bạch quát lên:

    - Hiên Viên Vọng, ngươi đối phó Thái Sử Không, ta đi giết Lục Nguyên!

    Không sai, thực lực của Lục Nguyên còn yếu, chưa đến thế giới cảnh, chỉ cần giết chết hắn rồi tụ hợp cùng Thượng Minh Bạch là thắng chắc rồi, Kiếm Môn cuối cùng vẫn thuộc về Hiên Viên Vọng.

    Hiên Viên Vọng gật đầu nói:

    - Tốt!

    Hai người đặt kế hoạch, Thái Sử Không nghe lòng quýnh lên, nếu là vậy thì trận này bên Kiếm Chủ vẫn sẽ thua.

    - Sư phụ, đừng sốt ruột, con có cách đối phó họ.

    Lục Nguyên ra vẻ tràn đầy tự tin, dường như có sát chiêu khác.

    Thượng Minh Bạch nhe răng cười, lao nhanh hướng Lục Nguyên.

    - Ta phải nhìn xem tiểu nhân vật chưa đến thế giới cảnh như ngươi làm sao chắn được một kích tuyệt sát của ta!

    Gã như chim ưng phá không trung dánh thẳng hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên không chút hoảng hốt chỉ huy:

    - Sư phụ, kiếm quang thành hình cung, khuếch tán trăm trượng, lấy thức nửa vòng tròn kết thúc.

    Thượng Minh Bạch sắp lao vào Lục Nguyên thì lúc này một kiếm khí hình cung chém hướng gã.

    Nếu gã muốn chém Lục Nguyên thì trước tiên sẽ bị kiếm quang hình cung chém trúng.

    Đây là sao?

    Phút chốc Thượng Minh Bạch không hiểu rốt cuộc xảy ra chuyện gì nữa.

    Thượng Minh Bạch lần thứ hai muốn tấn công Lục Nguyên nhưng hắn lại ra tiếng, kêu Thái Sử Không làm sao xuất kiếm, tiếp tục chặn Thượng Minh Bạch.

    Thái Sử Không, Thượng Minh Bạch, Hiên Viên Vọng đấu hơn mười chiêu, giữa mười mấy chiêu này Lục Nguyên không ngừng chỉ huy.

    Càng đấu thì Thượng Minh Bạch, Hiên Viên Vọng dần hiểu đây là sao.

    Nói đơn giản là bây giờ họ ở trong một cái lưới lớn, Lục Nguyên mượn tay Thái Sử Không dùng kiếm thuật kinh người của mình bện ra cái lưới to.

    Thượng Minh Bạch, Hiên Viên Vọng như con sâu rơi vào lưới lớn, muốn vùng thoát ra cực kỳ khó khăn.

    Thật ra cái võng này từ đầu đã bày sẵn, Thượng Minh Bạch, Hiên Viên Vọng ở trong võng kiếm to lớn, mới đầu nếu kịp phản ứng đã có thể thoát đi, nhưng đợi lúc phản ứng lại muốn giết Lục Nguyên thì không có khả năng ra khỏi võng nữa.

    Hền chi Lục Nguyên cực kỳ tự tin nói:

    - Sư phụ, đừng sốt ruột, con có cách đối phó họ.

    Hay cho Lục Nguyên!

    Hay cho Lục Nguyên kiếm thuật tuyệt vời!

    Đầu tiên nói về kiếm thuật của Thái Sử Không, Hiên Viên Vọng.

    Kiếm thuật của hai người này khá giỏi, là đỉnh cao Kiếm Môn, trong Kiếm Môn chí tôn xếp hai hàng đầu.

    Giản thuật của Thượng Minh Bạch tương đương với kiếm thuật của Hiên Viên Vọng, Thái Sử Không, trình độ ngang nhau.

    Dưới tình huống này mà Lục Nguyên có thể chỉ huy Thái Sử Không một địch hai thì không thể tưởng tượng được.

    Nên biết chỉ huy người rất không tiện bằng tự mình làm.

    Chỉ huy người thắng Hiên Viên Vọng, Thượng Minh Bạch thì phải ở mặt kiếm thuật trên hai người này một bậc mới làm được.

    Nhưng Hiên Viên Vọng, Thượng Minh Bạch có kiếm thuật như thế nào?

    Có thể vượt qua hai người một bậc là kiếm thuật tuyệt diệu cỡ nào?

    Chương 981-982 : Đánh bại Hiên Viên Vọng

    Càng đừng nói cuối cùng Lục Nguyên chỉ huy Thái Sử Không bện ra một tấm võng kiếm, làm Thượng Minh Bạch, Hiên Viên Vọng muốn thoát ra cũng khó khăn, đây thật là kiếm thuật huyền diệu đến cực điểm.

    Chính Thái Sử Không cũng không ngờ rằng đệ tử của mình có kiếm thuật như vậy.

    Kiếm thuật như vậy dù là trong đám người kiếm tổ tinh thần cũng tuyệt đối có tư cách vào ba hàng đầu.

    Dù sao Kiếm Chi Tử là người không dễ chọc, kiếm thuật của Kiếm Chi Tử đáng sợ đến mức khó tưởng, thậm chícos tư cách trù hạng nhất.

    Được xưng là duy nhất trong Kiếm Môn!

    Tình hình bây giờ rất bất lợi cho Thượng Minh Bạch, Hiên Viên Vọng.

    Hai người họ hoàn toàn không ngờ sẽlà tình hình thế này.

    Hiên Viên Vọng phát hiện mỗi khi mình đánh giá trình độ của Lục Nguyên, kết quả luôn phát hiện đã đánh giá thấp hắn, đúnglà bỏ lỡ cơ hội lôi kéo hắn rồi.

    Chết tiệt, giờ không phải lúc nghĩ điều này, mình nên chạy trốn, không trốn thì thật sự không thể thoát.

    Hiên Viên Vọng và Thượng Minh Bạch liếc nhau:

    - Bạo!

    - Tốt!

    Bạo!

    Cái gọi là bạo tức đến thế giới cảnh nhất tầng rồi đối mặt nguy hiểm tính mạng thì dùng tuyệt chiêu.

    Khi hỗn độn thì nguyên khí ổn định, nhưng khai thiên tích địa rồi ở trạng thái cực kỳ không ổn định lúc này có thể bạo phát không gian cá nhân, để dấy lên hỗn loạn còn chúng thì thừa lúc bỏ trốn.

    Đương nhiên người bạo phát không gian sẽ bị trọng thương, mất rất nhiều năm mưới hồi phục trạng thái mười phần mười.

    Tức là nói dưới tình huống bình thường thì người ta sẽ không muốn bạo không gian cá nhân.

    Nhưng bây giờ hết cách rồi.

    Thượng Minh Bạch, Hiên Viên Vọng hiểu rằng cứ đánh tiếp thì hai người họ sẽ thua càng thảm.

    Cho nên họ phải bạo không gian cá nhân.

    Đương nhiên bạo không gian cá nhân không vì muốn thắng, giờ họ biết rằng lần này Kiếm Môn chính biến họ vẫn thua, bạo chỉ vì muốn chạy trốn.

    *Ầm!*

    *Ầm!*

    Hai sóng khí to lớn bùng nổ, chớp mắt Thái Sử Không cảm giác hai sóng khí ập đến.

    Đối mặt hai thế giới cảnh cùng tự bạo không gian cá nhân, gã chỉ có thể tạm né mũi nhọn.

    Chớp mắt Hiên Viên Vọng, Thượng Minh Bạch bắt đầu cùng bỏ chạy.

    Đương nhiên trước khi trốn thì Hiên Viên Vọng phát ra một kích cuối cùng hướng Lục Nguyên, một phần dư âm bạo tạc đánh vào hắn.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng né tránh.

    Hiên Viên Vọng phát ra một kích kia xong liều mạng bỏ chạy, gã không dám ngừng lại.

    Gã bạo không gian cá nhân rồi bị trọng thương, nếu còn ởđây lâu thêm chút có khả năng sẽ chết trong tay Thái Sử Không.

    - Thái Sử Không, ta không phải thua trong tay ngươi mà là thua bởi tiểu tử Lục Nguyên!

    Lục Nguyên, ta sẽ lại tìm người!

    Dù thất bại Kiếm Môn chính biến, Hiên Viên Vọng tuyệt đối không thừa nhận thua trong tay Thái Sử Không.

    Gã và Thái Sử Không đấu nhiều năm chưa từng yếu thế, đây là lần đầu tiên.

    Cho nên dù có chính biến thất bại thì gã không thừa nhận là thua vào tay Thái Sử Không.

    Hiên Viên Vọng đã trốn thoát, dù gã bị thương nặng nhưng trong Kiếm Môn người ngăn được gã dưới tình huống kiếm tổ tinh thần bị phong kín thì không có ai, người duy nhất chắn được là Thái Sử Không chậm một giây nên gã an toàn bỏ trốn.

    Tuy nhiên, gã trốn rồi thì đại cục Kiếm Môn đã định.

    Không sai, đại cục chính là gã chính biến thất bại.

    Bên Kiếm Chủ, Thái Sử thắng lợi.

    Trận chính biến này từ trước khi Lục Nguyên về Kiếm Môn bắt đều, từ bữa tiệc hạ độc đến Hiên Viên Vọng nổi loạn, rồi tới phe Hiên Viên Vọng truy sát phe Kiếm Chủ, cho đến khi Lục Nguyên trở về, sau đó là hắn giết chết ám vệ, Đoan Mộc chí tôn, đấu cùng Thượng Quan Hạc cuối cùng khó khăn lắm mới chiến thắng, rồi âm tiên xích đột biến, thậm chí cho rằng đại cục đã định kết quả đến người của giản chi văn minh Thượng Minh Bạch nhúng tay vào.

    Quá trình không biết trải qua bao nhiêu biến đổi, phập phồng, biến chuyển.

    May là có nhiều phập phồng, biến chuyển bao phen thì lúc này đã tới điểm cuối.

    Đại cục, đã định.

    Hiên Viên Vọng trốn, dù gã không chết nhưng triệt để đánh mất kahr năng nắm giữ Kiếm Môn.

    Sau này gã mãi mãi là đào phạm của Kiếm Môn mà thôi.

    Thời cuộc chuyển đổi kỳ diệu như thế đó.

    Thái Sử Không cười to đi tới trước mặt Lục Nguyên, vỗ bả vai hắn, cú vỗ làm hắn hơi đau.

    - Làm tốt lắm, ha ha, lão tử và Hiên Viên Vọng đấu nhiều năm như vậy mà chưa một lần trên cơ, đây là lần duy nhất chiếm ưu thế, toàn nhờ ngươi cả!

    - Hiên Viên Vọng thắng ta bao nhiêu lần thì sao?

    Vào lúc mấu chốt nhất lại th ta.

    Thái Sử Không sung sướng lạ lùng, gã sớm muốn nhìn Hiên Viên Vọng khó chịu.

    Theo chiến đấu kết thúc, đám Hạ Hầu chí tôn, Bách Lý chí tôn, Công Dương chí tôn, Kiếm Hùng, Kiếm Cửu, Hiên Viên Thập Nhị, Kiếm Tiềm đều đáp xuống kiếm môn tinh thần, nhìn Thái Sử Không đứng đây dĩ nhiên biết người thắng trận là ai.

    Hạ Hầu chí tôn hỏi kết cục cuối cùng.

    Thái Sử Không đáp:

    - Ta thắng, cái tên Hiên Viên Vọng bỏ trốn, nhưng đa số là nhờ công Lục Nguyên cả.

    Một câu nói không đầu không đuôi.

    Bởi vì Thái Sử Không và Hiên Viên Vọng đánh nhau quá bá khí, thủy kính thuật xung quanh đều bị đánh vỡ, nên Lục Nguyên muốn xem cuộc chiến này ra sao chỉ có thể tới kiếm môn tinh thần mà xem.

    Những người khác không biết tình hình chiến đấu, đường nhiên không hiểu hắn phát huy tác dụng trong trận chiến.

    Đám Hạ Hầu chí tôn, Bách Lý chí tôn ngây như phỗng.

    Thái Sử Không và Hiên Viên Vọng là cuộc chiến thế giới cảnh, theo lý thì Lục Nguyên không thể nhúng tay mới đúng, họ định hỏi Lục Nguyên thì Thái Sử Không nói.

    - Chúng ta tìm Kiếm Chủ thôi.

    Sự việc liên quan Kiếm Chủ thì phải đặt hàng đuầ, đám Hạ Hầu chí tôn đành gác lại.

    Chỗ Kiếm Chủ ở là Không Chi Sơn.

    Đừng xem thường Không Chi Sơn, nó rất phức tạp, bên ngoài là một ngọn núi, nhưng sự thật là bên trong càn khôn thức tạp,không gian thác loạn, thực lực hơi yếu một ít tiến vào Không Chi Sơn thì rất dễ bị mơ hồ.

    Dù Hiên Viên Vọng chính mình ra tay, muốn tấn công Không Chi Sơn phải mất không ít thời gian.

    Trong Càn Khôn Cung Không Chi Sơn, mọi người thấy Kiếm Chủ.

    Kiếm Chủ mặt vốn đã xanh giờ càng tái hơn, trắng bệch.

    Lục Nguyên nhớ lần đầu tiên thấy Kiếm Chủ thì cảm giác sâu không lường được, nhưng giờ chẳng còn chút cảm giác đó.

    Hiện nay Kiếm Chủ không còn sâu thâm khó dò nữa, Lục Nguyên lờ mờ phát hiện có thể thấy sâu cạn của Kiếm Chủ nhưng không quá chính xác, mơ hồ thấy.

    Điều này không chỉ vì hắn biến cường mà cũng bởi Kiếm Chủ suy yếu.

    Kiếm Chủ hỏi:

    - Khụ khụ, các ngươi đến rồi, sự việc giải quyết?

    Thái Sử Không gật đầu nói:

    - Hiên Viên Vọng bỏ trốn.

    - Ồ, ngươi đánh thắng Hiên Viên Vọng?

    Cho dù ngươi ẩn giấu thực lực thì tối đa chỉ đánh ngang tay với Hiên Viên Vọng.

    Kiếm Chủ tuy rằng không còn thời kỳ đỉnh cao nhưng ánh mắt còn đó.

    Thái Sử Không nói:

    - Cái này toàn nhờ vào Lục Nguyên.

    Lời vừa thốt ra, đám Hạ Hầu chí tôn, Bách Lý chí tôn, Công Dương chí tôn nổi lên tò mò.

    Mới rồi trước khi tìm thì Thái Sử Không nói câu này đã khiến họ thắc mắc, nhưng vì đi gặp Kiếm Chủ nên không có cơ hội, giờ rốt cuộc có thể nghe là nguyên nhân gì, tại sao Lục Nguyên nhúng tay vào cuộc chiến hai thế giới cảnh.

    Thái Sử Không nói:

    - Mới rồi ta và Hiên Viên Vọng đấu luôn ngang tay thì Lục Nguyên đến, nhưng rồi tới một người nữa, chính là Tán Giản Nhân Thượng Minh Bạch, đệ tử thứ tám của giản chi văn minh quân sư Giản Vân Sầu.

    Nghe Thái Sử Không nói vậy, người bên cạnh kinh kêu.

    Thượng Minh Bạch thực lực cũng là thế giới cảnh nhị tầng, thế thì tiêu rồi!

    Thái Sử Không kể lại chuyện xảy ra sau đó, bản thân gã không giỏi về kể chuyện, kể chuyện là cần bí quyết.

    Văn tự nhìn sơn không hỉ bình, kể chuyện cũng như nhau, cố tình Thái Sử Không kể chuyện đoạn vốn nên hấp dẫn bị gã nói thành bình thường không có gì lạ, chán chết.

    Nhưng dù là vậy thì người bên cạnh nghe ngây ngốc.

    Đúng thế, họ không bao giờ ngờ kiếm thuật của Lục Nguyên đến đẳng cấp này.

    Kiếm thuật của Lục Nguyên đến mức có thể chỉ điểm Thái Sử Không một địch hai, đối phó Hiên Viên Vọng và Thượng Minh Bạch liên hợp, cuối cùng buộc hai người bạo không gian cá nhân mới chạy thoát.

    Đó là kiếm thuật vô địch thần diệu cỡ nào chứ!

    Lần này tất cả người xung quanh nhìn Lục Nguyên ánh mắt khác biệt nhiều.

    Kiếm Chủ cười híp mắt nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Không sai, không sai, ta không nhìn nhầm.

    Kiếm Chủ rất sớm đã thấy ra Lục Nguyên giỏi, nhìn hậu bối lớn lên tất nhiên lão vô cùng vui sướng.

    - Cha nó!

    Hiên Viên Vọng cái thằng khốn đó!

    Một giọng sang sảng vang lên, một người lao nhanh đáp xuống, chính là Đông Dã chí tôn.

    Đông Dã chí tôn đáp xuống xong tìm hiẻu sơ thế cục xung quanh.

    - Mụ nội nó!

    Thằng khốn Hiên Viên Vọng điều ta đi xa làm không kịp chạy về Kiếm Môn loạn khiến hắn suýt chút thực hiện được âm mưu quỷ kế!

    Kiếm Chủ mỉm cười nhìn mọi người, nói:

    - Xem ra các ngươi đã tới đủ, hôm nay ta có việc dặn dò.

    Nghe Kiếm Chủ nói có chuyện thì người xung quanh đêm im lặng.

    Kiếm Chủ ho khan, nói:

    - Ta muốn giao vị trí Kiếm Chủ cho Thái Sử Không.

    Thái Sử Không ngây như phỗng:

    - Cái gì!?

    - Cái gì!?

    Người bốn phía cũng ngây ngẩn.

    Sau đó là bán tán xôn xao.

    Thật tình mọi người không ngờ Kiếm Chủ đột nhiên muốn giao vị trí Kiếm Chủ cho Thái Sử Không, trong phút chốc họ không kịp phản ứng.

    Thái Sử Không bực mình nói:

    - Kiếm Chủ, ta chưa từng muốn vị trí Kiếm Chủ của ngươi, mà nói thật làm Kiếm Chủ các mặt đều bị người nhìn, không sướng gì cả, đâu vui bằng ta tự uống rượu.

    Kiếm Chủ lắc đầu nói:

    - Không phải ngươi không thích làm mà nhất định phải, không làm không được.

    - Thật ra trước kia ta bị Pháp Hoàng Đế Tử công kích sớm bị thương rất nặng, nhiều năm nay ta phát hiện mình không cách nào tiến lên, lần này bị độc tửu nữa, còn bị Hiên Viên Vọng đánh trọng thương, nay ta đã gần đất xa trời.

    Ta làm Kiếm Chủ là vì muốn lừa người, người bên ngoài không biết thực lực của ta giảm sút, có thể lừa bao lâu thì được bao lâu, nhưng lần này Kiếm Môn loạn, Hiên Viên Vọng triệt để đánh bại ta, mặt nạ giả thực lực bị xé rách, giờ môn phái bên ngoài nào không biết ta không được nữa?

    Đến mức này rồi ta có giả bộ thêm cũng vô dụng, không bằng thoái vị cho rồi.

    - Sau khi thoái vị làm thái thượng trưởng lão cũng không tệ.

    - Ta thoái vị thì ai làm Kiếm Chủ đây?

    Trong kiếm tu tinh thần đấu tranh kịch liệt, quá rắc rối, dứt khoát truyền vị trí Kiếm Chủ vcho ngươi ta mới yên tâm đi kiếm tổ tinh thần, vậy thì có thể tăng thế lực phái chúng ta trong kiếm tổ tinh thần, bên ngoài có ngươi chống đỡ đại cục.

    Tuyệt đối đừng nghĩ rằng Hiên Viên Vọng ngã rồi thì Kiếm Môn mọi chuyện bình yên.

    Không nói tới có một Kiếm Chi Tử.

    Trong kiếm tổ tinh thần còn có một ít thái thượng trưởng lão ủng hộ Hiên Viên Vọng, nhưng lần này họ không ra tay thì không tiện tiêu diệt, vậy nên nội bộ Kiếm Môn vẫn có rất nhiều phân tranh.

    Chuyến này Kiếm Chủ đi kiếm tổ tinh thần là có ý muốn tranh thế lực càng cường.

    Lão nói rõ sự việc khiến Thái Sử Không chỉ có nước gật đầu.

    Cứ thế, Thái Sử Không bất đắc dĩ thành Kiếm Chủ đời thứ mười một của Kiếm Môn, tiền Kiếm Chủ Gia Cát Trí Thương thoái vị tiến vào kiếm tổ tinh thần.

    Qua mười lăm ngày, chiến trường quét dọn sạch, kiếm môn tinh thần, kiếm tu tinh thần cũng trang hoàng không khí vô cùng vui vẻ.

    Ngày hôm nay là Kiếm Chủ đời thứ mười một Kiếm Môn Thái Sử Không đăng vị, tiếc rằng người đến không nhiều.

    Làm sao có nhiều người đến được?

    Vốn Lục Nguyên nghe nói là có quan hệ không tệ với Kiếm Linh Đế Cơ pháp cổ văn minh, nhưng sau này nghe nói đàm phán tan vỡ, tất nhiên chỉ là làm bộ, vì để Lục Nguyên chân chính trưởng thành.

    Bây giờ đại thế cục là giản chi văn minh thế tới rào rạt, mọi người không ai muốn đắc tội giản chi văn minh, vậy nên môn phái đến rất ít ỏi, linh tinh vài người, đủ thấy tình hình của Kiếm Môn không tốt.

    Lúc này tân Kiếm Chủ Thái Sử Không đã ngồi trên vị trí Kiếm Chủ, đương nhiên gã tuyệt đối không vui chút nào, nếu không phải không còn cách nào khác thì gã sẽ không làm Kiếm Chủ.

    Bốn chí tôn đã có mặt.

    Bốn chí tôn này đương nhiên là Đông Dã chí tôn, Công Dương chí tôn, Bách Lý chí tôn, Hạ Hầu chí tôn, vốn Kiếm Chủ còn có chín chí tôn, Thái Sử Không thăng, Hiên Viên Vọng trốn, Thượng Quan Hạc đã chết, Đoan Mộc chí tôn chết, Nam Cung chết vậy nên chỉ còn lại bốn.

    Không đúng, còn có hai tân chí tôn, tức là Túy chí tôn Lục Nguyên, và Hùng chí tôn Kiếm Hùng.

    Tức là nói bây giờ Kiếm Môn có sáu chí tôn.

    Sáu chí tôn này thực tế là lấy Lục Nguyên dẫn đầu.

    Lần này Kiếm Môn tổn hao nghiêm trọng, chín chí tôn biến thành sáu chưa tính thảm nhất.

    Vốn nhiều đệ tử kiếm đạo như kiếm đạo bát cực giờ chỉ còn Kiếm Linh, và Kiếm Tiềm, hai người xuất sắc, Kiếm Hùng và Lục Nguyên thăng lên chí tôn, những người khác chết hết.

    Còn có ám vệ, vốn là ám vệ hỗn động cảnh lục tầng, thất tầng có mấy chục người giờ còn tối đa mười người, tổn hao cực kỳ trầm trọng.

    Trừ điều đó ra, bên dưới nhiều nhóm người cũng tổn hao nghiêm trọng, chỉ còn một nửa trước khi Kiếm Môn nội loạn.

    Kiếm Môn trải qua loạn nàt nguyên khí đại thương.

    Thượng Minh Bạch đang trị thương.

    Trong chiến dịch Kiếm Môn loạn gã bị thương rất nặng.

    Hơn nữa trước khi trị thương gã đã truyền tình báo về trận Kiếm Môn cho sư phụ Giản Vân Sầu.

    Đối với tình huống trận Kiếm Môn, sư phụ Giản Vân Sầu quan tâm nhất đương nhiên là về Lục Nguyên.

    Lần này Hiên Viên Vọng chính biến thất bại, bản thân Giản Vân Sầu không mấy quan tâm.

    Thôi, đây là việc sư phụ lo nghĩ, bây giờ mình lo chữa thương cho tốt đã.

    Chính chớp mắt này, Thượng Minh Bạch bỗng nghe tiếng bước chân kỳ lạ.

    Có người đến!

    Hơn nữa khí thế tựa thần linh.

    Đây là, người thế giới cảnh.

    Bây giờ gã bị trọng thương, người thế giới cảnh đến không biết là địch là bạn.

    Thượng Minh Bạch thầm nghĩ lần này tìm chỗ trị thương hẻo lánh như vậy tại sao vẫn bị người tìm được chứ.

    Chưa đợi gã phản ứng lại thì một thanh niên áo trắng xuất hiện không xa.

    Thanh niên áo trắng toàn thân tràn ngập kiếm khí thiên địa, người này tóc như kiếm, mày như kiếm, môi như kiếm, mắt như kiếm, bạch y như kiếm, mang hài như kiếm.

    Toàn thân trên dưới không chỗ nào không giống kiếm.

    Nếu Lục Nguyên có ở đây sẽ phát hiện khí thế thanh niên này rất giống với Yến Thương Thiên.

    Nhưng khí thế của Yến Thương Thiên càng sắc bén.

    Hơn nữa cảnh giới pháp lực quanh người gã so với lúc Yến Thương Thiên ở Hoa Sơn thì không biết cao đến bao nhiêu.

    Đương nhiên diện mạo người này khác Yến Thương Thiên rất xa.

    Thanh niên này anh tuấn mà lãnh ngạo, dường như khí trời đất xung quanh đều phải vây quanh gã vậy.

    Chương 983-984 : Kiếm Chủ từ chức

    Thượng Minh Bạch gần như rống lên:

    - Kiếm Chi Tử!

    Người này!

    Người này chẳng lẽ là Kiếm Chi Tử trong truyền thuyết?

    Kiếm Chi Tử luôn bí ẩn khó bắt, chưa từng thấy tung tích.

    Gã cùng Lục Nguyên có ước hẹn tám năm nhưng đến nay chưa lộ mặt, không ngờ lại xuất hiện tại đây.

    Thượng Minh Bạch lập tức hét:

    - Tại sao ngươi ở đây?

    - Bởi vì ta ở đây nên đứng đây.

    Kiếm Chi Tử lạnh nhạt lắm:

    - Được rồi, bây giờ ngươi có thể chết.

    Thượng Minh Bạch hiểu Kiếm Chi Tử muốn giết mình, gã biết Kiếm Chi Tử lợi hại, xoay chuyển suy nghĩ, nói:

    - Lục Nguyên, ta có tuyệt mật tình báo về Lục Nguyên!

    Gã muốn dùng Lục Nguyên phân tán suy nghĩ Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử lắc đầu, nói:

    - Ta luôn có tình báo của Lục Nguyên, thậm chí lần gần đây nhất, hắn chỉ huy Thái Sử Không ra chiêu thắng ngươi và Hiên Viên Vọng liên hợp.

    Tuy nhiên ta đã sớm nghĩ cách đối phó Lục Nguyên rồi, hơn nữa kiếm thuật của Lục Nguyên thì sao chứ?

    Ta sắp luyện thành Tam Cực Quy Nhất kiếm.

    Còn việc giết người thì tất nhiên là vu oan lên đầu đám Thái Sử Không.

    Đây vốn là một quỷ kế, giết Thượng Minh Bạch lấy được tài sản của gã rồi vu oanho Thái Sử Không.

    Thượng Minh Bạch bùng phát sức chiến đấu cường đại, gã không cam lòng chết dưới tay Kiếm Chi Tử.

    - Kiếm Chi Tử, dù sao ta cũng là thế giới cảnh nhị tầng.

    Tuy nhiên mới đấu hơn hai mươi chiêu thì gã thấy lưng mình, chớp mây ngây như phỗng.

    Bởi vì gã thấy lưng mình, con ngươi sau có thể thấy lưng mình được?

    Gã hiểu đã bị Kiếm Chi Tử một kiếm chẻ làm hai.

    Kiếm Chi Tử thật mạnh, tuy mình bị trọng thương nhưng dù sao cũng là thế giới cảnh nhị tầng, kết quả nhanh như vậy đã thua dưới tay Kiếm Chi Tử.

    Giết chết Thượng Minh Bạch xong Kiếm Chi Tử lạnh lùng cười, nói:

    - Tất cả di sản của người thế giới cảnh nhị tầng có thể kiếm món lời nhỏ.

    Lục Nguyên ư, ta đã bắt đầy bày võng đối phó ngươi, ta nhất định sẽ giết chết ngươi, cướp đoạt khí vận của ngươi.

    Gã lầm bầm tên Lục Nguyên, tuy trước kia không xem trọng hắn nhưng bây giờ không thể không thừa nhận, Lục Nguyên là đối thủ rắc rối, khiến Kiếm Chi Tử trong Khí Vận Thất Tử cao ngạo phải quay lại chú ý một chút.

    Lúc này Thái Sử Không đã tiếp nhận địa vị Kiếm Chủ đời thứ mười bảy Kiếm Môn.

    Lục Nguyên là đứng đầu sáu chí tôn đương nhiên biết không ít việc, ví dụ Kiếm Chủ Thái Sử Không sư phụ của hắn thật ra không có nhiều quyền lực trong Kiếm Môn.

    Đương nhiên ở hai tinh thần kiếm môn tinh thần, kiếm tu tinh thần thì quyền lực lớn nhưng tại kiếm tổ tinh thần thì không mấy để ý tân Kiếm Chủ Thái Sử Không.

    Thế giới này có quy tắc, trật tự nhất định, nhưng nói chung ra vẫn là thực lực trên hết.

    Kiếm Chủ trước tuy bị trọng thương nhưng giả bộ còn là hỗn động cảnh tứ tầng, có chút uy vọng.

    Mấy thái thượng trưởng lão trên kiếm tổ tinh thần nhiều ít cho chút mặt mũi.

    Đến Thái Sử Không làm Kiếm Chủ, thực lực thế giới cảnh nhị tầng đối với mấy thái thượng trưởng lão kiếm tổ tinh thần thì không có bao nhiêu áp lực.

    Bây giờ Lục Nguyên biết kiếm tổ tinh thần chia ba phái.

    Một phái là kiếm đạo chính thống, lấy Kiếm Chủ đời trước cùng Thái Sử Không làm đại biểu.

    Phái thứ hai là đầu hàng giản chi văn minh.

    Đừng tưởng Hiên Viên Vọng chính biến thất bại là những người đó quay về làm người, sao mà được chứ.

    Bọn họ sớm nghiêng hướng giản chi văn minh, dù gì giản mới tránh được thiên đạo, kiếm bị thiên đạo áp chế.

    Phái thứ ba là phái Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử là một trong Khí Vận Thất Tử, tương lai không thể đo lương, có một số thái thượng trưởng lão nghe theo Kiếm Chi Tử.

    Bây giờ Thái Sử Không chỉ được một trong ba phái thái thượng trưởng lão ủng hộ, bản thân thực lực không tính cao, cho nên giờ thì quyền lực của gã không lớn.

    Được rồi, không nói nhảm nữa.

    Mình lo mấy chuyện này làm gì?

    Bây giờ mình phải tu hành, lại nói trong Kiếm Môn loạn mình hấp thu âm tiên xích, khi đó âm tiên xích đánh ra thiên địa tinh hoa khiến tiểu kiếm đạo thụ trưởng thành đến hơn bốn trăm trượng, trừ điều đó ra, Lục Nguyên cảm giác âm tiên xích còn có tác dụng quan trọng với mình.

    Lục Nguyên ngồi ngay ngắn ở một góc yên tĩnh trên kiếm tu tinh thần, lúc hắn mới đến kiếm tu tinh thần thì thấy nó rất nguy hiểm, giờ cảm giác không mấy nguy hiểm.

    Ngẫu nhiên có một ít yêu vật thế giới cảnh, nhưng cực kỳ ít ỏi.

    Lục Nguyên đang suy tư về âm tiên xích, thần thức len vào nhìn cấu tạo pháp bảo này, trong đầu dường như đang viết chữ tỏa.

    Lục Nguyên vừa suy tư vừa không ngừng tay phải cầm phút viết chữ tó trên giấy.

    Tỏa, tỏa, tỏa, tỏa, các kiểu dáng tỏa xuất hiện dưới ngòi bút Lục Nguyên.

    Nhưng mặc kệ là chữ tỏa gì đều cảm thấy bình thường thôi.

    Đầu óc Lục Nguyên lần thứ hai đuổi theo âm tiên xích, bút ngừng lại, chậm rãi từ từ viết ra một chữ tỏa.

    Tỏa tự này như trong một giây bắn ra, có linh tính.

    Tấm giấy trắng dường như bị tỏa tự khóa lại.

    Cùng lúc đó, trên đỉnh đầu Lục Nguyên chậm rãi dâng lên thứ một trăm ba mươi tấm thượng cổ phù chú, mặt trên viết một chữ tỏa.

    Kiếm ý thứ một trăm ba mươi, luyện thành.

    Lục Nguyên hitds sâu một hơi, không chỉ như vậy, có tỏa tự này phối hợp với không gian thiết tắc, mình rốt cuộc hòa thành tỏa định không gian, không còn là tỏa định không gian không hoàn chỉnh như khi ở pháp cổ văn minh cùng Phong Nhị Thập Tứ đấu nữa.

    Tỏa định không gian không thể nghi ngờ là một chiêu hữu dụng.

    Tỏa đạo trong thập cường võ đạo và âm tiên xích rốt cuộc đem tỏa chi thiên địa pháp tắc luyện ra.

    Khi Lục Nguyên sắp thu công thì phát hiện không đúng, kiếm chi không gian của mình dường như có gì đó không thích hợp, lập tức nhập vào kiếm chi không gian.

    Chỉ thấy trong kiếm chi không gian đang tỏa sáng chói lòa, ngọn nguồn ánh sáng chính là tiến tự.

    Tiến tự làm sao vậy?

    Tiến tự rất ít khi tỏa sáng, nhưng một khi tỏa ra là có ích lắm.

    Lục Nguyên đưa thần thức vào trong, lập tức có một hàng chư xuất trên không trung.

    'Lấy được liên tục thắng một vạn là có thể được đến kiếm đạo thế giới quả.

    Kiếm đạo thế giới quả có thể tăng hai phần khả năng trùng kích thế giới cảnh, nhưng phải liên tục thắng một vạn đối thủ khác nhau, đối thủ cùng phải từ hỗn động cảnh cửu tầng trở lên.'

    Liên tục thắng một vạn!

    Còn nhớ lúc trước trùng kích hỗn động cảnh thì tiến tự có xuất hiện một lần, lần đó cần liên tục thắng ba vạn.

    Lần này thì cần liên tục thắng một vạn.

    Nhưng tuyệt đối đừng tưởng liên tục thắng một vạn sẽ dễ hơn liên tục thắng ba vạn.

    Dù gì đây là đối thủ trên hỗn động cảnh cửu tầng, hơn xa đại đạo cảnh có thể so sánh, trong đó hung hiểm, khó khăn trên cả liên tục thắng ba vạn, không kém gì đâu.

    Lục Nguyên thấy vậy đầu óc mơ hồ, bây giờ mình đi đâu mới có được liên tục thắng một vạn chứ?

    Chỉ nói Kiếm Môn, không khả năng có nhiều cao thủ trên hỗn động cảnh cửu tầng.

    Nhưng nói đi phải nói lại, bây giờ mình đã ở hỗn động cảnh cửu tầng, phải chuẩn bị cho trùng kích thế giới cảnh, không có thời gian rảnh rỗi.

    Dù sao ước hẹn tám năm với Kiếm Chi Tử chỉ còn năm năm thôi.

    Thực lực của Kiếm Chi Tử rốt cuộc mạnh bao nhiêu thì mình không biết.

    Tạm thời Lục Nguyên không thể có liên tục thắng một vạn, chỉ có thể làm nhiệm vụ đứng đầu sáu chí tôn.

    Đầu tiên là đi Kiếm Môn mở một dãy núi làm sơn mạch của mình, như Không Chi Sơn của Thái Sử Không vậy.

    Lục Nguyên cũng đơn giản, qua hoa lấy vô thượng tạo hóa lực xây một tòa Tửu Tuyền sơn.

    Tửu Tuyền sơn phòng bị cực ít, nhưng trong sơn mạch có một ít suối rượu mùi thơm nức , là sơn mạch hiếm thấy.

    Lục Nguyên làm ra sơn mạch chí tôn như vậy thật khiến người dở khóc dở cười.

    Trừ điều đỏa còn có không ít người bái ở môn hạ Lục Nguyên.

    Dù sao Lục Nguyên bây giờ là chí tôn, lần này khiến hắn giật nảy mình, không hề có ý định thu đồ đệ.

    Đã quen tự do tự tại, một người một kiếm uống rượu tốt biết mấy, thu đồ đệ làm gì, tạm thời không hứng thú.

    Đương nhiên dù nói không thu đồ đệ thì vẫn có một số việc phải làm.

    Ví dụ làm chí tôn đứng nhất cần chỉ điểm những đệ tử trung tâm, Lục Nguyên tùy tiện chỉ vài lần.

    Có thể nói bây giờ là trộm một ít thời gian nghỉ ngơi.

    Nhưng chắc chắn nghỉ ngơi không bao lâu, bởi vì bây giờ có rất nhiều việc.

    - Thiên không yêu rượu thì trời không rượu tinh.

    Địa nếu không rượu thì đại không có tửu tuyền.

    Thiên địa nếu yêu rượu không uổng thiên.

    Lục Nguyên nằm tẩm trong ánh nắng ấm áp, hưởng thụ thời giẩnnhr rỗi khó được.

    Cái gì là hưởng thụ?

    Chính là đây, đời người khó được hưởng thụ.

    Từ khi tiến vào trung ương thiên triều thì phát hiện luôn bận rộn như con quay.

    Chốn trung ương thiên triều đều là tiết tấu nhanh.

    Thật ra Lục Nguyên biết không phải trung ương thiên triều tiết tấu nhanh mà vì tâm mình rối.

    Như một câu chuyện nhà phật.

    Gió thổi lá cờ, rốt cuộc là gió động, hay cờ động, thật ra là tâm động.

    Không sai, tâm mình đang động.

    Nhưng mình không thể không vội được, bởi vì trách nhiệm đè lên người quá nặng nề.

    Gánh nặng kiếm đạo, giản chi văn minh dòm ngó, thái cổ văn minh đè ép, rất là nhiều.

    Hết cách, đợi mình đánh đổ thái cổ văn minh, khai sáng ra kiếm đạo vô thượng đại đạo rồi thì sẽ làm biếng thật là nhiều, bù lại hôm nay.

    Chính lúc này, Lục Nguyên nghe có tiếng xé gió.

    Hạ Hầu chí tôn lập tức đáp xuống trước mặt hắn.

    Lục Nguyên hành lễ, nói:

    - Tham kiến Hạ Hầu sư thúc.

    Tuy bây giờ hắn là chí tôn, còn đứng đầu sáu chí tôn nhưng bối phận là bối phận, không có khả năng bởi vì thực lực của ngươi cường thì bối phận sẽ thay đổi, không có đạo lý như vậy.

    Hạ Hầu chí tôn phất tay ý bảo sư điệt thực lực còn cường hơn mình không cần đa lễ.

    - Lục Nguyên, có hứng thú đi chính trung tâm trung ương thiên triều xem không?

    Lục Nguyên nhướng mày hỏi lại:

    - Chính trung tâm trung ương thiên triều?

    Tốt lắm, đến trung ương thiên triều đã rất nhiều năm, nhưng mà luôn sinh hoạt ở biên duyên trung ương thiên triều, chưa từng đi chính trung tâm trung ương thiên triều.

    Tất nhiên trước giờ chưa từng nghe nói qua chính trung tâm trung ương thiên triều.

    Trung ương thiên triều quá lớn, mình không khả năng biết chính trung tâm trung ương thiên triều ở đâu.

    Hiển nhiên Hạ Hầu chí tôn thấy ra Lục Nguyên thắc mắc, nói:

    - Ngươi cũng biết trung ương thiên triều này năm thế lực lớn nhất tức là ngũ đại cổ văn minh, xếp dưới nữa là ba mươi văn minh bình thường, yếu hơn là Vô Thượng Đại Giáo tính hàng trăm ngàn, đây chính là cơ bản cấu thành của trung ương thiên triều.

    - Ngũ đại cổ văn minh chiếm mỗi hướng.

    - Chính giữa ngũ đại cổ văn minh chính là chính trung tâm trung ương thiên triều.

    Tại chính trung tâm trung ương thiên triều có một thứ gọi là thế giới hỏa sơn, phun ra tất nhiên không phải lửa mà là nguyên khí thế giới.

    Loại nguyên khí thế giới này đối với người tu hành trùng kích thế giới cảnh có tác dụng rất lớn, thật là thứ cần có để trùng kích thế giới cảnh.

    - Thế giới hỏa sơn không phải lúc nào cũng phun trào, lượng phun trào cực kỳ ít ỏi, cho nên luôn có người thường trú trong thế giới hỏa sơn.

    - Thế giới hỏa sơn chia làm ba phần, một phần là đỉnh núi, nơi này được nguyên khí thế giới thế giới hỏa sơn thuần nhất.

    - Phần thứ hai là sườn núi thế giới hỏa sơn, chỗ này nguyên khí thế giới khá nhiều, độ thuần tàm tạm.

    - Thứ ba là chân núi thế giới hỏa sơn, nơi này được nguyên khí thế giới ít nhất, độ thuần rất kém.

    - Đỉnh núi thế giới hỏa sơn tổng cộng có năm nơi bị ngũ đại cổ văn minh chiếm cứ.

    - Sườn núi thế giới hỏa sơn có ba mươi phương bị ba mươi văn minh bình thường chiếm cứ.

    - Chân núi thế giới hỏa sơn tổng cộng có ba trăm sáu mươi phương bị ba trăm sáu mươi Vô Thượng Đại Giáo chiếm cứ.

    - Từng giây từng phút đều có người ở gần thế giới hỏa sơn.

    - Càng muốn trùng kích thế giới cảnh thì càng nhiều người đến gần thế giới hỏa sơn.

    - Vô Thượng Kiếm Môn chúng ta trong nhiều Vô Thượng Đại Giáo xem như môn phái trung thượng du, vậy nên ở ba trăm sáu mươi phương trong chân núi thế giới hỏa sơn có một vị trí.

    Hạ Hầu chí tôn giới thiệu nói:

    - Bình thường chúng ta có ít nhất một chí tôn ở đó, hoặc là mấy chí tôn.

    Lúc trước Kiếm Môn loạn Đông Dã chí tôn không biết chuyện, hắn trú đóng tại đó, vì xảy ra Kiếm Môn loạn mới quay về.

    Hạ Hầu chí tôn đơn giải giới thiệu về thế giới hỏa sơn.

    Đây chính là chính trung tâm trung ương thiên triều, thế giới hỏa sơn.

    Lục Nguyên nghe lòng máy động, thế giới hỏa sơn!

    Nghe Hạ Hầu chí tôn giới thiệu thì người từng giây từng phút muốn trùng kích thế giới cảnh sẽ thường trú tại đó, thế thì tốt cho mình chiến đấu rồi.

    Không nói mình cần nguyên khí thế giới, có nhiều người cho mình liên tục thắng một vạn cũng là cần thiết.

    Bây giờ mình phải cố gắng trùng kích thế giới cảnh.

    Mình cần ở thế giới cảnh đại chiến cùng Kiếm Chi Tử.

    Hạ Hầu chí tôn hỏi:

    - Có hứng thú đi thế giới hỏa sơn không?

    - Có, đương nhiên là có.

    Lục Nguyên gật đầu nói:

    - Ta đi thế giới hỏa sơn.

    Thế giới hỏa sơn, trung tâm thế giới, là lúc nên đi nhìn một cái.

    Đi một chuyến thế giới hỏa sơn không chỉ có Hạ Hầu chí tôn và Lục Nguyên thôi, còn có đám Đông Dã chí tôn, Bách Lý chí tôn, tổng cộng bốn người, Công Dương chí tôn, Kiếm Hùng chí tôn thì ở lại giữ Kiếm Môn.

    Bốn vị chí tôn lên đường, hai người Hạ Hầu, Đông Dã pháp lực là hỗn động cảnh thập tầng.

    Lục Nguyên và Bách Lý chí tôn pháp lực là hỗn động cảnh cửu tầng, nhưng không chút nghi ngờ, thực lực mạnh nhất là Lục Nguyên.

    Đầu tiên là thời gian truyến tống khá dài, trải qua truyền tống này là Lục Nguyên đi tới thế giới hỏa sơn.

    Kết quả truyền tống xong phát hiện không có dấu vết thế giới hỏa sơn gì cả.

    Đông Dã chí tôn nói:

    - Đoạn thời gian tiếp theo không có truyền tống, chúng ta phải tự bay qua.

    Lục Nguyên ngây người:

    - Tại sao?

    - Rất đơn giản, bởi vì đó là thế giới hỏa sơn.

    Đông Dã chí tôn nói:

    - Thế giới hỏa sơn là núi lửa lớn nhất toàn trung ương thiên triều, ngọn núi lửa to đến không thể tưởng tượng, tùy thời phun ra nguyên khí thế giới.

    Vậy nên ở xung quanh núi lửa không gian cực kỳ không ổn định, nếu để truyền tống trận gần đó, không gian không ổn định, rất có khả năng không phải truyền tống đến thế giới hỏa sơn mà là nơi nào đó không biết, thậm chí là di thất địa.

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Thì ra là vậy.

    Một hàng bốn người bay nhanh, tốc độ cực kỳ nhanh nhưng vẫn phải mất một ngày mới trông thấy thế giới hỏa sơn to lớn vô cùng!

    Chương 985-986: Thế Giới Hỏa Sơn

    Đây chính là thế giới hỏa sơn sao?

    Lục Nguyên bị rung động.

    Núi lửa to lớn biết bao nhiêu!

    Núi lửa cao mười vạn trượng, độ cao đó không hề bắt mắt, núi lửa màu đỏ sậm vô cùng xinh đẹp, miệng núi lửa thường phun ra ánh sáng vô cùng rực rỡ.

    Núi lửa khác phun là dung nham, thế giới hỏa sơn phun là nguyên khí thế giới cực kỳ sáng lạn.

    Bên trên ngọn núi lửa khổng lồ có rất nhiều người.

    Đưa mắt nhìn đông đúc đầu người.

    Hạ Hầu chí tôn nói:

    - Trên đỉnh núi bi gìngũ đại cổ văn minh chiếm lĩnh là tiên cổ, võ cổ, thái cổ, pháp cổ, phật cổ văn minh.

    - Chính giữa là ba mươi văn minh bình thường, ví dụ như nho chi văn minh, pháp bảo văn minh, dược chi văn minh, giản chi văn minh, phong chi văn minh, lôi chi văn minh, hỏa chi văn minh, man chi văn minh, vân và vân vân.

    Ba mươi văn minh trung ương thiên triều không thiếu một cái, trong đó man chi văn minh là một loại văn minh man tộc, họ lấy man làm gốc, rất khá lạ.

    Ví dụ như hỏa chi văn minh lấy ngự hroa chiến đấu.

    - Ba trăm sáu mươi vị trí chót nhất là ba trăm sáu mươi Vô Thượng Đại Giáo cường đại trung ương thiên triều.

    Kiếm Môn chúng ta xếp ở cuối cùng trong ba trăm sáu mươi Vô Thượng Đại Giáo, bên cạnh chúng ta còn có Vô Song môn, Chân Nhất môn, Ngự Hỏa môn, Thiên Thủy môn, vân vân và vân vân đềulà xếp cuối trong ba trăm sáu mươi Vô Thượng Đại Giáo.

    Đương nhiên nơi này cuối cùng chứ kỳ thực trong toàn Vô Thượng Đại Giáo trung ương thiên triều thì xem như trung thượng đẳng rồi.

    - Tất nhiên trong ba trăm sáu mươi Vô Thượng Đại Giáo có một số Vô Thượng Đại Giáo cường đại như là Tiễn môn, Địa Ngục môn, Huyết môn, vân và vân vân vô cùng cường đại, thực lực so với chúng ta mạnh rất nhiều.

    Đương nhiên họ vẫn không sánh được văn minh bình thường.

    Vô Thượng Đại Giáo và văn minh bình thường chênh lệch rất lớn.

    Hạ Hầu chí tôn giới thiệu chuyện nơi đây.

    Lục Nguyên nghe, cảm thấy mở mắt.

    Đúng thế, đúng là mở mắt.

    Nơi này có nhiều cổ văn minh, văn minh và môn phái như vậy.

    Hoàn cảnh mình ở đúng là chỉ có một góc trung ương thiên triều, bây giờ thì đến trung tâm trung ương thiên triều.

    Lục Nguyên đột nhiên phát hiện một điều, bây giờ mình ở chính giữa thế giới, võ đại của mình không còn là một góc trung ương thiên triều mà là chính trung tâm trung ương thiên triều.

    Tại đây mình sẽ gặp đa số môn phái thế lực trung ương thiên triều.

    Trung ương thiên triều, thiên địa của ngươi rốt cuộc lớn bao nhiêu, hãy để ta kiến thức đi.

    Hạ Hầu chí tôn nói:

    - Bây giờ chúng ta đi nơi trú đóng.

    Chúng ta có chiếm một trong ba trăm sáu mươi vị trí chân núi thế giới hỏa sơn.

    Có ghế này chúng ta có thể hấp thu nguyên khí thế giới.

    Thế giới hỏa sơn phun ra nguyên khí thế giới chỉ chia năm chỗ đỉnh núi, ba mươi chỗ sườn núi, ba trăm sáu mươi chỗ chân núi.

    Bốn người liền bay tới chân núi thế giới hỏa sơn.

    Nhưng lúc vừa đáp xuống thì Đông Dã chí tôn quát một tiếng:

    - Nguy rồi, doanh địa ba trăm sáu mươi chúng ta trú đóng bị người chiếm!

    Đây là sao?

    Lục Nguyên thắc mắc.

    Đông Dã chí tôn chỉ cờ xí không xá.

    Lá cờ có hình tượng Lục Nguyên chưa từng thấy, hình tượng trương nha mà vũ trảo.

    - Lúc trước là cờ của Kiếm Môn giờ không có nữa, có người nhân dịp Kiếm Môn chúng ta nội loạn đã chiếm một trong ba trăm sáu mươi ghế rồi.

    Kiếm Môn xảy ra trận loạn kết quả khi nội loạn kết thúc thì phát hiện một ghế thuộc Kiếm Môn bị chiếm.

    Đông Dã chí tôn tính tình nóng nảy, túm lấy lá cờ ném sang bên, quát:

    - Rốt cuộc là thằng khốn nào nhân lúc người Kiếm Môn chúng ta không ở chiếm ghế hả, ra cho lão tử!

    Lập tức trong doanh địa đi ra không ít người.

    Nơi này chí tôn có tới sáu người, sáu người mặt mày âm trầm u ám.

    Trong đó người dẫn đầu pháp lực hỗn động cảnh thập tầng, gã nhìn Đông Dã chí tôn, lên tiếng:

    - Đông Dã chí tôn.

    Đông Dã chí tôn quát:

    - Quỷ Vương Hà Cầu Đạo, thì ra là ngươi!

    - Không sai, ta chính là Quỷ Vương Hà Cầu Đạo.

    Người kia âm trầm cười khùng khục, nói:

    - Kiếm Môn các ngươi xảy ra nội loạn, chúng ta đương nhiên chiếm ghế Kiếm Môn.

    - To gan thật!

    Đông Dã chí tôn quát:

    - Quỷ Vương Hà Cầu Đạo, ngươi tiến bộ nhỉ!

    Quỷ Vương Hà Cầu Đạo cười hì hì nói:

    - Không lẽ ngươi muốn cướp lại à?

    Đáng tiếc, bây giờ không được, Kiếm Môn các ngươi trải qua trận đại loạn, nghe nói vốn có chín chí tôn chỉ còn lại bốn, rồi lập tức đề bạt hai người mới lên làm chí tôn.

    Kiếm Môn các ngươi tổn hao ít nhất một nửa thực lực, vậy mà còn muốn bám chặt ba trăm sáu mươi ghế hả?

    Quá nực cười.

    Cái ghế có được nguyên khí thế giới này thuộc về ta!

    Lục Nguyên ở một bên nghe, coi như hiểu rốt cuộc là sao.

    Đám người này là Vô Thượng Đại Giáo tên gọi Quỷ Vương môn.

    Trong trung ương thiên triều có rất nhiều Vô Thượng Đại Giáo, khoảng một ngàn cái, Kiếm Môn xếp ba trăm hàng.

    Cố tình ghế nơi này chỉ có ba trăm sáu mươi cái, thực lực của Kiếm Môn tất nhiên là chiếm một.

    Nhưng mà lần này Kiếm Môn loạn, thực lực Kiếm Môn giảm sút nhiều, cho nên đám Vô Thượng Đại Giáo vốn không cơ hội có được ghế bắt đầu kích động.

    Quỷ Vương môn vốn là xếp vị trí khoảng bốn trăm Vô Thượng Đại Giáo, chúng thấy Kiếm Môn như vậy, lại không có ai nên nhân dịp cướp lấy ghế của Kiếm Môn.

    Khi Kiếm Môn trở về thì sao làm đây?

    Người Quỷ Vương môn không hề sợ.

    Kiếm Môn trải qua lần nội loạn này còn gì ghế gớm, Quỷ Vương môn họ chiếm ghế này chắc rồi.

    Quỷ Vương Hà Cầu Đạo đứng đó cùng Đông Dã chí tôn gầm gừ, khí thế không yếu hơn chút nào.

    - Không bằng chúng ta đánh một trận đi.

    Dù sao ba trăm sáu mươi ghế này là năm đó đánh ra.

    Hà Cầu Đạo cười nói:

    Đông Dã chí tôn, thực lực của chúng ta gần nhau, sáu người chúng ta đấu bốn ngươi, a, bốn các ngươi có một người mới, chắc không phải chí tôn mới thăng chứ?

    Hắn đến thế giới hỏa sơn này kiến thức hả?

    Vậy chăc là sáu đấu ba, chúng ta thắng chắc rồi.

    Hà Cầu Đạo vô cùng huênh hoang.

    Gã sướng chết được, cuối cùng cướp được một trăm ba trăm sáu mươi ghế, chỉ cần cướp được ghế này là có thể được nguyên khí thế giới, là một trng tài nguyên cần có để trùng kích thế giới cảnh.

    Không có nguyên khí thế giới mà muốn trùng kích thế giới cảnh thì cũng được nhưng khó khăn tăng gấp mấy lần.

    Nếu không phải Kiếm Môn nội loạn thì gã không cướp được vị trí này.

    Trước kia Kiếm Môn có Thượng Quan, Đông Dã, Hạ Hầu, ai không là cao thủ, trong đó Thượng Quan là khó gặm nhất.

    Không ngờ Thượng Quan chí tôn khó chơi nhất đã chết, tốt quá đi.

    Hà Cầu Đạo huênh hoang khiêu chiến.

    Hà Cầu Đạo muốn nhìn Đông Dã chí tôn làm sao đón lời, mặc kệ Đông Dã chí tôn nói cái gì thì một trong ba trăm sáu mươi ghế này gã bắt chặt rồi.

    - Đánh thì đánh!

    Chớp mắt, sáu chí tôn Quỷ Vương môn đấu với bốn chí tôn Kiếm Môn.

    Quỷ Vương Hà Cầu Đạo tấn công Đông Dã chí tôn.

    Có một chí tôn hỗn động cảnh thập tầng tấn công Hạ Hầu chí tôn.

    Lại có một chí tôn hỗn động cảnh cửu tầng tấn công Bách Lý chí tôn.

    Ba chí tôn hỗn động cảnh cửu tầng khác cùng tấn công Lục Nguyên.

    Đây là lối đánh của Quỷ Vương môn, trước chọn yếu nhất xuống tay, giải quyét Lục Nguyên rồi chĩa sang Bách Lý Băng.

    Giải quyết Bách Lý Băng xong thì đối phó Hạ Hầu chí tôn.

    Giải quyết Hạ Hầu chí tôn xong cuối cùng đương nhiên là sáu chọi một mình Đông Dã chí tôn.

    Trình tự này sắp thật là tốt.

    Quỷ Vương môn luôn đánh như vậy.

    Chọn yếu xuống tay.

    Mục tiêu thứ nhất là Lục Nguyên.

    Ba chí tôn hỗn động cảnh cửu tầng Quỷ Vương môn cùng tấn công Lục Nguyên.

    Ba chí tôn hỗn động cảnh cửu tầng Quỷ Vương môn một thi triển lệ quỷ công tâm, đây là tuyệt kỷ công kích hệ tâm linh, chỉ cần tâm linh có sơ hở là dễ dàng bị gã tấn công.

    Có một chí tôn thi thì triển ra lệ quỷ vô hình, mặt ngoài quy khí âm trầm, trong vô tận âm trầm ẩn chứa kỳ độc, lấy quỷ khí yểm độc khí, có không ít người thua dưới chiêu này.

    Cuối cùng một chí tôn dùng là đại lực quỷ vương quyết, lực lượng to lớn, khó mà tưởng tượng.

    Ba chí tôn cùng tấn công một mình Lục Nguyên, chúng nghĩ rằng hắn chỉ có con đường chết.

    Trong chớp mắt, Lục Nguyên bay vọt lên như vòi rồng, thi triển ra kiếm vũ, vô tận kiếm vũ đem ba vị chí tôn hỗn động cảnh cửu tầng bao vây trong đó.

    Chỉ khoảnh khắc, ba vị chí tôn hỗn động cảnh cửu tầng bị thương dưới kiếm Lục Nguyên, muốn vùng vẫy cũng không được.

    Ba người Quỷ Vương Hà Cầu Đạo nghe đến ba tiếng hét thảm thì liếc qua, phát hiện không thích.

    Sao vậy chứ, ba vị chí tôn hỗn động cảnh cửu tầng bao vây một người mới mà chớp mắt đã bị đánh trọng thương, sao có thể chứ!

    Chúng rung động tinh thần.

    Thấy tâm thần chúng lay động thì Hạ Hầu chí tôn, Đông Dã chí tôn, Bách Lý chí tôn không phải ăn chay, bắt lấy cơ hội chiếm ưu thế, khoảng trăm chiêu thì ba chí tôn Quỷ Vương môn còn lại cũng trọng thương.

    Cứ như vậy Kiếm Môn thắng.

    Đương nhiên mấu chốt trận thắng này vẫn là Lục Nguyên, một kiếm nhanh chóng thắng ba vị chí tôn hỗn động cảnh cửu tầng.

    Đánh chết sáu chí tôn Quỷ Vương môn cũng không tin một chí tôn mới sẽ mạnh đến vậy.

    Quỷ Vương Hà Cầu Đạo nhìn chằm chằm Lục Nguyên:

    - Ngươi làm sao thắng ba ngươi đó, dùng bí kỹ gì?

    Lục Nguyên lắc đầu nói:

    - Muốn thắng thì thắng thôi, cần dùng bí kỹ gì?

    Quỷ Vương Hà Cầu Đạo lần thứ hai phủ định rằng:

    - Không thể nào, sao ngươi có thể dễ dàng thắng chứ, chắc chắn là dùng bí kỹ gì.

    Lục Nguyên bất đắc dĩ, bây giờ hắn là hỗn động cảnh cửu tầng, ba người kia là hỗn động cảnh cửu tầng cùng lên không đáng là gì, hắn tùy tiện đánh là thắng.

    Bị người nghi ngờ hắn không mấy để ý, Lục Nguyên nhún vai, quyết định phớt lờ sáu người này.

    Lý do không giết sáu ngươi là vì ở trung ương thiên triều, bình thường dưới tình huống không hoàn toàn đối lập thì ít khi giết người.

    Mọi người tu hành đến bước này không dễ dàng, một hơi giết chết sáu chí tôn thì Kiếm Môn và Quỷ Vương môn sẽ có thù sâu không thể giải, mọi người chưa đếnmức đó.

    Tất nhiên không bắt sáu người trả chút trái đắng mà thả đi thì quá tốt rồi.

    Cuối cùng sáu người giao ra tất cả nguyên khí thế giới có được, thêm vào ba ngàn vạn thượng phẩm linh thạch, cùng với hai ngàn linh thú cấp truyền thuyết và hàng loạt tài liệu quý hiếm việc này mới xong.

    Lần này Quỷ Vương môn đúng là tiền mất tật mang, vốn cho rằng bắt chặt thời kỳ Kiếm Môn suy yếu có thể đoạt ghế của Kiếm Môn, đây là một trong ba trăm sáu mươi ghế, ai dè thua thảm thiết.

    Người Quỷ Vương môn trọng thương rời đi, lúc đi thì phát hiện ánh mắt Lục Nguyên là lạ.

    ánh mắt của Lục Nguyên sao không kỳ cho được, mới rồi là sáu đối thủ kết quả chỉ được chia ba tên, ba liên tục thắng, cách liên tục thắng một vạn kém quá xa.

    Nhìn con mồi rời đi thì không kỳ quái sao được?

    Giải quyết xong đám Quỷ Vương môn, tiến vào doanh địa, Lục Nguyên phát hiện bên trong có một cân thiên tỉnh, thỉnh thoảng có chút nguyên khí thế giới cực kỳ rực rỡ rơi vào trong thiên tỉnh, mặc dù không nhiều lắm.

    Hạ Hầu chí tôn nói:

    - Đây là doanh địa của chúng ta, nguyên khí thế giới sẽ rơi vào doanh địa.

    Lục Nguyên nhìn trong thiên tỉnh thỉnh thoảng có nguyên khí thế giới cực kỳ rực rỡ rơi vào, phút chốc hơi hoảng hốt.

    Hạ Hầu chí tôn giới thiệu trong:

    - Trong thế giới hỏa sơn này cho phép đơn độc khiêu chiến, và hai thế lực hai môn phái khiêu chiến.

    - Nếu là đơn khiêu chiến thua mười trận phải thua mười lượng nguyên khí thế giới, cái gọi là một lượng...

    Hạ Hầu chí tôn chỉ nguyên khí thế giới cực kỳ rực rỡ rơi vào trong thiên tỉnh, nói:

    - Một lượng là chỗchúng ta rơi năm ngày mới cỡ này.

    Đương nhiên ở trung bộ thế giới hỏa sơn thì không cần lâu như vậy, đỉnh thế giới hỏa sơn cần thời gian càng ngắn.

    - Nếu là hai thế lực khiêu chiến thì một bên thua là thua nguyên khí thế giới số lượng một năm.

    Cái gọi là lượng nguyên khí thế giới một năm ý chỉ thế lực của ngươi trong một năm này tổng số thu thập nguyên khí thế giới.

    Lượng năm nguyên khí thế giới căn cứ theo vị trí ghế khác nhau, ví dụ lượng năm của cổ văn minh nhiều hơn văn minh bình thường.

    Lượng năm của văn minh bình thường nhiều hơn Vô Thượng Đại Giáo rất nhiều.

    - Đây chính là tranh nguyên khí thế giới.

    Hạ Hầu chí tôn nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Chắc rất thích hợp ngươi?

    Lục nguyên gật gật đầu, thiên đường a.

    Chỗ khác có thiên đường thế không?

    Tại đây thắng là có thể tích lũy liên tục thắng một vạn, cái này khỏi nói.

    Không chỉ vậy, còn tăng nguyên khí thế giới nữa.

    Đây chính là nguyên khí thế giới, thứ cần thiết để trùng kích thế giới cảnh.

    Thứ cực kỳ rực như tuyết bay ngẫu nhiên rơi xuống, mình cảm giác rõ ràng bên trong có năng lượng không giống bình thường.

    Lục Nguyên suy tư, mình nên kiếm nguyên khí thế giới như thế nào nhỉ?

    Dù sao mình cần phải trùng kích thế giới cảnh.

    - Phải rồi.

    Hạ Hầu chí tôn nói:

    - Bây giờ thực lực của ngươi gần tới thế giới cảnh, đến lúc này cần thân phận ngọc bài thật sự.

    Thân phận ngọc bài thì Lục Nguyên có mấy lần được, ví dụ thân phận ngọc bài ở Kiếm Môn, thân phận ngọc bài tạm thời ở pháp cổ văn minh.

    Bây giờ Hạ Hầu chí tôn nói là có ý gì?

    Thân phận ngọc bài thật sự, không lẽ lúc trước là giả ư?

    Hạ Hầu chí tôn gật đầu, nói:

    - Không sai, lúc trước mấy thân phận ngọc bài của ngươi có thể nói là giả nhưng cũng không chính xác lắm.

    Thân phận ngọc bài trước kia của ngươi đều là trong một lúc một nơi nào đó chứ không thông hành toàn trung ương thiên triều.

    Ví dụ như Kiếm Môn, chỉ có Kiếm Môn mới nhận.

    Thân phận ngọc bài tạm thời pháp cổ văn minh thì chỉ có pháp cổ văn minh nhận, là tạm thời.

    - Những thân phận ngọc bài này đều chỉ tạm thời một chỗ, không phải lâu dài.

    - Chân chính đến thế giới cảnh, trung ương thiên triều thừa nhận thân phận của ngươi thì có thân phận ngọc bài trường cửu chính thức, đây là nhiều năm trước đặt ra quy tắc.

    Loại thân phận ngọc bài này được xưng là cá nhân trung ương lệnh, thông dụng toàn trung ương thiên triều, dù là tại Kiếm Môn hay pháp cổ văn minh, hoặc là văn minh khác, cổ văn minh.

    Nhưng theo ngày biến đổi thì quy tắc này dần thả lỏng.

    - Hiện nay không cần đến thế giới cảnh, chỉ cần gần tới là được cá nhân trung ương lệnh.

    - Tại thế giới hỏa sơn có bán cá nhân trung ương lệnh, thực lực hiện nay của ngươi muốn được một cá nhân trung ương lệnh không tính khó khăn.

    Hạ Hầu chí tôn nói:

    - Đi theo ta.

    Lục Nguyên không quen thế giới hỏa sơn, cho nên tất nhiên đi theo sau Hạ Hầu chí tôn.

    thế giới hỏa sơn tổng cộng ba vạn trượng, chia làm ba tầng.

    Tức là cổ văn minh chiếm đỉnh núi, văn minh chiếm sườn núi, ba trăm sáu mươi Vô Thượng Đại Giáo chiếm chân núi.

    Chương 987-988: Liên tục khiêu chiến

    Đương nhiên thế giới hỏa sơn không chỉ có nơi này mới náo nhiệt.

    Thế giới hỏa sơn ở nơi xa hơn có khá nhiều người.

    Lúc trước đã nói toàn trung ương thiên triều có hơn ngàn Vô Thượng Đại Giáo, nhưng chỉ có ba trăm sáu mươi ghế mà thôi, Vô Thượng Đại Giáo đều muốn cướp được một trong ba trăm sáu mươi ghế.

    Tất nhiên ba trăm sáu mươi ghế không phải dễ đoạt, người Vô Thượng Đại Giáo khác trú đóng tại đây, từng giây phút muốn cướp lại.

    Không chỉ thế thôi.

    Thế giới hỏa sơn, nói là tiêm sơn sẽ phun ra nguyên khí thế giới trung ương thiên triều.

    Nếu đã kêu là núi lửa thì đương nhiên không ổn định.

    Có đôi khi thế giới hỏa sơn khổng lồ này sẽ phun ra nguyên khí thế giới, theo tiêu chuẩn.

    Một khi siêu tiêu chuẩn thì Vô Thượng Đại Giáo khác dù không chiếm được ghế cũng có thể được chút ít nguyên khí thế giới, dù không nhiều nhưng tốt xấu là có.

    Tục ngữ đã nói có còn hơn không.

    Vậy nên quanh thế giới hỏa sơn náo nhiệt vô cùng.

    Hạ Hầu chí tôn rất quen thuộc chỗ này, dẫn Lục Nguyên bay nhanh tới địa đầu.

    Địa đầu là một nhà cửa hàng.

    Một nhà cửa hàng hẻo lánh, không bắt mắt.

    Lạ là cửa hàng không có cả tấm biển.

    Trong cửa hàng trống rỗng, dường như không bán cái gì cả.

    Trong cửa hàng ngồi một lão già cầm ống tẩu thuốc.

    Hạ Hầu chí tôn tiến vào cửa hai chào hỏi lão già cầm tẩu thuốc.

    - Cá nhân trung ương lệnh!

    lão già cầm tẠthuốc liếc Hạ Hầu chí tôn nói:

    - Trên người ngươi đã có, là hắn?

    Lão đánh giá Lục Nguyên, gật đầu:

    - Tu vi hỗn động cảnh cửu tầng, có thể được cá nhân trung ương lệnh.

    Lão gật đầu, tẩu thuốc nhẹ đánh vào bàn, phút chốc xuất hiện một mỹ ngọc to lớn vô cùng.

    Lão già cầm tẩu thuốc tay động đánh ra một khối ngọc to cỡ bàn tay, chỉ thấy chớp mắt trong tay lão vài ánh sáng bay nhanh đều rót vào ngọc.

    Lão già cầm tẩu thuốc nói:

    - Tốt lắm, đưa vào tin tức cá nhân của ngươi.

    Lục Nguyên báo ra:

    - Kiếm Môn, Lục Nguyên, hỗn động cảnh cửu tầng.

    Lão già cầm tẩu thuốc đưa vào trong chốc lát sau đã làm xong cá nhân trung ương lệnh.

    Mặt phải lệnh có hai chữ trung ương, mặt trái có thiên triều, cả khối ngọc giống như tự nhiên, không chút khuyết điểm.

    Lão già cầm tẩu thuốc nói:

    - Ta lại đưa vào số liệu.

    Qua một lát lão già cầm tẩu thuốc ném cá nhân trung ương lệnh vào tay Lục Nguyên:

    - Đây là cá nhân trung ương lệnh của ngươi, đã làm tốt.

    Sau này mang theo cá nhân trung ương lệnh đi khắp trung ương thiên triều cũng được, tất nhiên tuyệt đối đừng để người khác có được cá nhân trung ương lệnh, nếu không thì tự gánh hậu quả.

    Cá nhân trung ương lệnh này mới làm xong, kêu một tiếng.

    Lục Nguyên dò xét thần thức vào trong, ngây như phỗng.

    Có một người lạ đòi khiêu chiến với hắn, tự xưng là Trung Cực môn này là ai vậy?

    Chưa đợi Lục Nguyên kịp phản ứng thì lại vèo một tiếng, nhận được một phóng thư khiêu chiến nữa, là từ Huyết môn.

    Nghe nói Huyết môn xếp hạng hàng đầu trong Vô Thượng Đại Giáo, lại có người muốn khiêu chiến với mình, tại sao chứ?

    Lục Nguyên hoàn toàn không hiểu gì cả, hắn chỉ mới đến thế giới hỏa sơn thôi, sao có nhiều người khiêu chiến vậy?

    Lục Nguyên đang lấy làm lạ, phát hiện trong cá nhân trung ương lệnh của mình lại thêm nhiều thư khiêu chiến, lần này không phải một mà tới ba cái.

    Môn phái kỳ kỳ quái quái.

    Lục Nguyên rất lấy làm lạ, không kịp phản ứng thì thư khiêu chiến tới nữa, lần này là năm cái.

    Sao nhanh quá vậy!

    Lục Nguyên triệt để ngu ra, không trong chốc lát, thư khiêu chiến đã tới một trăm cái.

    Lục Nguyên ngẩng đầu hỏi Hạ Hầu chí tôn:

    - Sao tới nhiều thư khiêu chiến quá vậy?

    Hạ Hầu chí tôn buồn cười nói:

    - Ngươi nhận thư khiêu chiến rồi ư?

    Là thế này, ngươi được đến cá nhân trung ương lệnh, mà tại thế giới hỏa sơn mọi người đều giao lưu tin tức với nhau, vậy nên ngươi có cá nhân trung ương lệnh sẽ lập tức hiện ra.

    Mọi người thấy thế giới hỏa sơn đến người mới thì tất nhiên khiêu chiến, phải biết nếu khiêu chiến thắng sẽ được một lượng nguyên khí thế giới.

    Bình thường người mới không mạnh lắm, cho nên thông thương nghe nói có người mới thì tất cả sẽ tích cực đến khiêu chiến.

    Khi ta mới tới cũng nhận được mấy trăm thư khiêu chiến, đừng quá để ý nó.

    - Cơ bản để ý là tặng cho họ nguyên khí thế giới.

    Không để ý, làm sao có thể.

    Lục Nguyên cười hì hì.

    Mình đang tích lũy kỷ lục liên tục thắng, đưa lên cửa không để ý mới là ngu.

    Lục Nguyên phát hiện trong khi nói chuyện thì số lượng thư khiêu chiến tăng điên cuồng, qua một lát đã tới sáu trăm cái.

    Lục Nguyên hỏi:

    Hạ Hầu chí tôn, khi đó ngươi được bao nhiêu phong thư khiêu chiến?

    Lục Nguyên tò mò.

    - Hình như là ba trăm cái.

    Hạ Hầu chí tôn nói:

    - Đúng rồi, bây giờ ngươi được bao nhiêu thư khiêu chiến?

    - Sáu trăm, không đúng, bảy trăm, không đúng, tám trăm, ủa, nhiều vậy, một ngàn phong rồi.

    Lục Nguyên chưa kịp phản ứng thì nhận được thư khiêu chiến đã tới một ngàn phong.

    Nhận được một ngàn phong còn chưa ngừng số lượng, tiếp tục tăng lên.

    Một ngàn ba trăm phong, một ngàn bảy trăm phong, hai ngàn phong.

    Hai ngàn bốn trăm phong, ba ngàn phong.

    Hạ Hầu chí tôn hỏi:

    - Bây giờ bao nhiêu phong thư khiêu chiến?

    Lục Nguyên đáp:

    - Ba ngàn phong.

    Đáp án này hù Hạ Hầu chí tôn giật nảy mình.

    Lúc gã còn là người mới nhận được ba trăm phong thư khiêu chiến đã tính nhiều, bây giờ Lục Nguyên nhận đến ba ngàn phong.

    Lão già cầm tẩu thuốc nói:

    - Mấy năm gần đây không có cả một người mới đến, chỗ chúng ta không làm được cả nửa cá nhân trung ương lệnh, người mới Kiếm Môn các ngươi là duy nhất một, rất nhiều người từng tại đây dán thiếp, chỉ cần có người mới là bắt đầu khiêu chiến, vậy nên mới nhiều đến thế.

    Lão nói ra nguyên nhân, hóa ra là vậy.

    Mấy năm gần đây không có cả một người mới, hơn nữa rấtn hiều người đã làm sẵn thư khiêu chiến, chờ có người mới là khiêu chiến nguyên khí thế giới, vậy nên mới tích lũy nhiều thư khiêu chiến như vậy.

    Không chút nghi ngờ, lần này ba ngàn phong thư khiêu chiến truyền ra thế giới hỏa sơn thì lập tức xôn xao ngay.

    Tốt lắm, mọi người thích kiếm người mới lấy nguyên khí thế giới, nhưng bình thường khiêu chiến người mới tối đa là mấy trăm phong thư khiêu chiến thôi, ba trăm phong thư khiêu chiến khá là cao rồi, bây giờ lên đến ba ngàn phong thư khiêu chiến, nhiều chút đi?

    Gần như lập kỷ lục mới.

    Bình thường thế giới hỏa sơn khá bình tĩnh, mọi người rảnh chết được, phát hiện ba ngàn phong thư khiêu chiến người mới là việc vui.

    - Ba ngàn phong thư khiêu chiến, vậy để ta tăng một chút.

    Có người cười to giúp vui, thư khiêu chiến lên đến ba ngàn năm trăm phong.

    - Cha nó!

    Đều kiếm người mới, vậy cũng để ta làm người mới, kiếm chút nguyên khí thế giới coi.

    Có người lo không đủ náo nhiệt, thư khiêu chiến đến bốn ngàn.

    - Ủa, người mới này là Kiếm Môn, đối tượng chúng ta phải đả kích.

    Thư khiêu chiến tới bốn ngàn năm trăm.

    - Người mới là Lục Nguyên, ta nghe nói qua hắn có chút danh tiếng, nhân vật như vậy khiến ta đến đánh bại.

    Một người vô cùng tự tin nói, thư khiêu chiến tới năm ngàn phong.

    Đủ các loại nguyên nhân, có người thấy vui, có người muốn góp vui, có người muốn đánh bại Lục Nguyên, có gai mắt Kiếm Môn, dù sao số lượng thư khiêu chiến không ngừng tăng, không ngừng tăng nhiều, càng lúc càng nhiều.

    Chớp mắt đã tới năm ngàn năm trăm phong!

    Rất nhiều người thế giới hỏa sơn đều câm nín.

    Hạ Hầu chí tôn và lão già cầm tẩu thuốc cũng câm nín.

    Năm ngàn năm trăm phong.

    Chớp mắt lại nhảy đến sáu ngàn phong thư khiêu chiến, còn xu thế không ngừng, lần này rốt cuộc có bao nhiêu thư khiêu chiến đây, thật khiến người không lời để nói.

    Thế giới hỏa sơn sôi trào, quá thú vị, không ngờ một hơi nhảy tới sáu ngàn phong thư khiêu chiến.

    Hơn nữa số lượng còn đang lên.

    Sáu ngàn năm trăm phong thư khiêu chiến.

    Bảy ngàn phong thư khiêu chiến.

    Bảy ngàn năm trăm phong thư khiêu chiến.

    Tám ngàn phong thư khiêu chiến.

    Hạ Hầu chí tôn phát hiện cần đè ngực, nếu không trái tim nhảy quá nhanh.

    Hạ Hầu chí tôn cảm thấy trái tim không đủ dùng, qusa kích thích, nhiều phong thư khiêu chiến như vậy.

    Lúc đó gã được ba trăm thư khiêu chiến là nhiều rồi, giờ lên tới tám ngàn phong thư khiêu chiến.

    Cái này!

    Tám ngàn một trăm phong thư khiêu chiến!

    Số lượng vẫn chưa ngừng.

    Tám ngàn ba trăm phong thư khiêu chiến.

    Nói chính xác hơn là tám ngàn ba trăm hai mươi mốt phong thư khiêu chiến.

    Biết bao nhiêu thư khiêu chiến.

    Rốt cuộc con số đến mức này thì không nhảy lên nữa.

    Trong toàn thế giới hỏa sơn có khoảng hai vạn người, nhiều hơn cũng không còn.

    Tuy đây là chính trung tâm trung ương thiên triều nhưng không có khả năng rất nhiều người tụ tập một chỗ, trong hai vạn người thì có ba trăm hai mươi mốt người phát ra phong thư khiêu chiến.

    - Ha ha, chắc chắn người mới đó bị hù ngu luôn.

    - Đúng vậy, hắn làm gì thấy tình hình như vậy.

    - Ha ha, ác thật đó, nhiều người cùng khiêu chiến hắn, coi như vét sạch nguyên khí thế giới cả Kiếm Môn thì hắn cũng không đưa ra được nhiều như vậy.

    Chỗ thế giới hỏa sơn, nhiều người đang cười, đúng là rất vui, lúc trước chưa từng xảy ra chuyện này.

    Lục Nguyên nhìn tám ngàn ba trăm hai mươi mốt phong thư khiêu chiến trong tay, bất giac vui mừng.

    - Không tệ.

    Hạ Hầu chí tôn ngẩn ra hỏi lại:

    - Cái gì không tệ?

    - Không có gì không tệ, chỉ là đang nghĩ đến đánh nhau, nhiều người chủ động tìm tới cửa, không tệ.

    Lục Nguyên mỉm cười rồi nhận thư khiêu chiến, lần lượt hồi đáp hết.

    Việc này giờ gây lớn rồi, bỗng nhiên có người phát hiện người mới đang hòi thư khiêu chiến, hơn nữa còn nhận khiêu chiến thì ngây ra.

    Hạ Hầu chí tôn ngẩn ngơ hỏi:

    - Ngươi đang làm gì?

    Lục Nguyên nhún vai đáp:

    - Ta đang nhận khiêu chiến của bọn họ.

    Hạ Hầu chí tôn hỏi:

    - Ngươi chuẩn bị nhận người khiêu chiến?

    Lục Nguyên gật đầu nói:

    - Đương nhiên là nhận hết rồi.

    Hạ Hầu chí tôn ngây như phỗng.

    Lão già cầm tẩu thuốc vốn bình tĩnh cũng ngẩn ngơ.

    Cái này, tình huống gì thế này, lão từng thấy qua đủ các người mới đến thế giới hỏa sơn nhưng chưa từng thấy tình huống này.

    Lục Nguyên không ngừng nhận khiêu chiến, thế giới hỏa sơn sôi trào.

    - Khiêu chiến của ta được nhận!

    - Người mới đó không ngừng nhận khiêu chiến.

    - Người mới đó điên rồi, loại khiêu chiến này cũng dám nhận?

    - Quá kỳ diệu đi, rốt cuộc hắn nhận bao nhiêu khiêu chiến?

    - Trời ạ, dường như hắn tổng cộng nhận ba ngàn đợt khiêu chiến rồi.

    - Hắn có là người không vậy?

    - Hắn thật muốn thua sạch toàn bộ Kiếm Môn hả?

    - Nếu hắn cá thua không có cách nào bồi thường thì sau này sẽ phải đền mấy chục, mấy trăm năm nguyên khí thế giới, trừ phi Kiếm Môn khai trừ người mới này đi, nếu không thì trả không hết.

    - Ha ha, trời đã định để ta thắng lớn.

    - Người mới đó tên gì vậy?

    Lục Nguyên?

    - Á, dường như ta có nghe tên này, đúng rồi, hình như vùng pháp cổ văn minh thống trị có nhân tài nổi tiếng mới xuất hiện.

    - Hì hì, chỉ là nhân tài nổi tiếng mới xuất hiện vùng pháp cổ văn minh thống trị mà thôi, trung ương thiên triều có mười vạn đại châu, vùng pháp cổ văn minh thống trị tổng cộng hai ngàn ba châu mà thôi.

    - Thú vị, rất thú vị.

    - Yêu nghiệt, yêu nghiệt tìm chết.

    Đây là người pháp cổ văn minh, đối với Lục Nguyên tất nhiên là dùng chữ yêu nghiệt.

    Trong sườn núi, một người đàn ông tuổi trẻ gió vờn quanh chắp tay sau lưng đứng, chính là Phong Nhị Thập Tứ.

    Phong Nhị Thập Tứ khẽ cười nói:

    - Thú vị, Lục Nguyên, ngươi vẫn thú vị như vậy.

    Hơn tám ngàn phong thư khiêu chiến mà dám nhận, đây là chính trung tâm trung ương thiên triều thế giới hỏa sơn,vô tận địa vực, vô cùng đối thủ, ngươi thật sự nhận được sao?

    Gã không tính là người mới, gã đã sớm đến thế giới hỏa sơn, chẳng qua pháp cổ văn minh đặc huấn nên trở lại một chuyến thôi, giờ gã lại đến thế giới hỏa sơn.

    Phong Nhị Thập Tứ cảm thán xong nói với người bên cạnh:

    - Người phong chi văn minh chúng ta nghiêm cấm khiêu chiến Lục Nguyên, ta không muốn các ngươi tặng nguyên khí thế giới cho hắn.

    Phong Nhị Thập Tứ xem như là xếp vài hàng đầu thế giới cảnh trong phong chi văn minh, gã còn đánh không lại thì đa số người không cần thử làm gì.

    Có mấy người mạnh hơn Phong Nhị Thập Tứ không muốn ra tay, xem kịch chút rồi tính.

    Một nơi khác sườn núi, giản chi văn minh Giản Nguyệt Bạch đứng chắp tay sau lưng, nói:

    - Lục Nguyên, ngươi đến rồi, tốt lắm.

    Gã thốt lời ẩn chứa hạn thù Lục Nguyên.

    Giản Nguyệt Bạch nghiến răng nghiến lợi, mấy người giản chi văn minh cười gian, trong bọn có vìa người phát thư khiêu chiến.

    Đương nhiên so với giản chi văn minh, phong chi văn minh hơi hiểu thực lực văn minh thì đa số người trong thế giới hỏa sơn không hay biết sức mạnh của hắn, nói chính xác hơn cái tên Lục Nguyên là ngày hôm nay mới nghe thấy, dù sao hắn chưa nổi tiếng toàn trung ương thiên triều.

    Lục Nguyên liên tục nhận tám ngàn ba trăm hai mươi mốt phong thư khiêu chiến, lần này hắn nổi danh rất lớn, gần như tất cả người thế giới hỏa sơn đều biết cái tên Lục Nguyên.

    Tuy nhiên, mọi người đều cho rằng hắn rất nhanh sẽ thua, nhưng Lục Nguyên có thua cũng chẳng sao, dù gì hắn nhận khiêu chiến trừ phi Kiếm Môn khai trừ hắn, nếu không sẽ phải đền những nguyên khí thế giới.

    Ha ha, Lục Nguyên người mới này thật là đáng yêu, tặng cho mọi người một người một lượng nguyên khí thế giới, tuy ít chút nhưng dù sao cũng là một lượng nguyên khí thế giới, không tệ nha không tệ.

    Bây giờ cả thế giới hỏa sơn đều muốn chúc mừng, khó được có người mới như vậy, ngoan ngoãn tặng số lượng nguyên khí thế giới hơn tám ngàn cho mọi người.

    Lấy lượng của Kiếm Môn, năm ngày mới sinh ra một lượng, một năm có thể sinh bảy mươi lượng nguyên khí thế giới, muốn tám ngàn lượng cần hơn một trăm năm.

    Kiếm Môn hơn một trăm năm thu gom nguyên khí thế giới bị người mới này tặng hết, thật là buồn cười.

    Nên biết rằng nguyên khí thế giới chẳng nhữngbanr thân có thể nhiều, nếu có nhiều thì lấy nó thành tiền tệ thông trung ương thiên triều.

    Bây giờ Lục Nguyên đang trở về doanh địa Kiếm Môn.

    Quay về doanh địa, Đông Dã chí tôn và Bách Lý chí tôn mắt to trợn trừng Lục Nguyên.

    Đông Dã chí tôn thở dài thườn thượt nói:

    - Cho đến nay ta cho rằng mình hiếu chiến lắm, bây giờ phát hiện mình sai rồi, ta không ham đấu bằng ngươi, ngươi mới là vua hiếu chiến.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Phải rồi, khiêu chiến này khi nào thì bắt đầu?

    - Bình thường thư khiêu chiến có tác dụng thì khoảng một canh giờ sẽ bắt đầu, nhưng lần này ngươi nhận đến tám ngàn ba trăm hai mươi mốt phong thư khiêu chiến, vậy một canh giờ sẽ bắt đầu mà chỉ một trận.

    Sau đó ngươi đánh xong trận này mới có tiếp theo, giữa chừng có đoạn thời gian nghỉ ngơi.

    Lục Nguyên không chút khách sáo nói:

    - Một canh giờ?

    Vậy các ngươi có cái gì hồi phục pháp lực đan dược không, cho ta coi.

    Hạ Hầu chí tôn, Bách Lý chí tôn, Đông Dã chí tôn lập tức lấy ra hồi phục pháp lực cho Lục Nguyên, các bình đan dược lớn nhỏ.

    Lục Nguyên không khách sáo đón lấy, những đan dược đáng giá này về sau mình kiếm đươnc nguyên khí thế giới chia chút cho họ là được, dù gì lần này mình kiếm dư nguyên khí thế giới luôn.

    Chương 989-990: Tám nghìn phong thư khiêu chiến

    Đông Dã chí tôn nói:

    - Lục Nguyên, ngươi đã nhận khiêu chiến thì ta không nói thêm cái gì, nhưng phải cẩn thận đó.

    Trong thế giới hỏa sơn, có rất là nhiều cao thủ, có không ít nửa bước thế giới, hơn nữa chỉ kém một ít đến thế giới cảnh so với người nửa bước thế giới cường đại hơn nhiều.

    Không chỉ vậy, thất hệ văn minh văn tự đều sẽ xuất hiện, công pháp quái dị, chiến tích kinh người, vân vân và vân vân đều có cả.

    Bây giờ tất nhiên không phải thời hưng thịnh tuổi trẻ, thời tuổi trẻ hưng thịnh là thời kỳ Khí Vận Thất Tử, nhưng cũng có nhiều nhân vật cực kỳ khủng bố, thậm chí có một ít là cấp thiên tôn chuyển thế.

    Những người cấp thiên tôn chuyển thế có công pháp không giống bình thường.

    Lục Nguyên thì thào:

    - Người chỉ kém một đường đến thế giới cảnh, cấp thiên tôn chuyển thế?

    Nói thật ra nếu chỉ là chỉ kém một đường đến thế giới cảnh, cấp thiên tôn chuyển thế thì mình không có tự tin mười phần mười.

    Dù gì người cấp thiên tôn chuyển thế có ý thức cấp thiên tôn, không dễ đối phó, chỉ có thế giới cảnh thất tầng trở lên mới được xưng là cấp thiên tôn.

    Cấp thiên tôn cường đại tuyệt đối không thể xem thường.

    Đó là nhân vật đứng trên đỉnh sinh linh.

    Người như vậy chuyển thế thì sức chiến đấu mạnh kinh khủng.

    Thế giới rất lớn, cao thủ rất nhiều.

    Nhưng càng là vậy mới càng thú vị.

    Trong lòng Lục Nguyên rất vui sướng.

    Nếu đối thủ yếu thì không vui chút nào.

    Chính vì đạp nhiều người cường đại như vậy mình mới xưng tôn thế gian, đến thế giới cảnh và càng cường đại được.

    Tiến quân toàn trung ương thiên triều, xông hướng thế giới cảnh.

    Trong lòng Lục Nguyên hưng phấn một lát, lại cầm rượu uống.

    Đông Dã chí tôn cũng cười to, gã hiểu rõ nhất cảm giác hiện giờ của Lục Nguyên, bởi vì gã là người hiếu chiên.

    Hạ Hầu chí tôn hơi hiểu, nghĩ thì nhiệt huyết sôi sục.

    Chỉ mình Bách Lý chí tôn bình thường cẩn thận tính toán nên giờ không thể hiểu nổi cánh đàn ông nhiệt huyết.

    Một canh giờ rất nhanh đến rồi, Lục Nguyên uống rượu đã xong lên đường.

    Lúc trước hắn đã hỏi thăm, địa điểm quyết đấu không phải trên thế giới hỏa sơn mà là bên cạnh, chỗ đó có một Quyết Đấu phong, một ngọn núi cao vạn trượng.

    Lục Nguyên bước lên Quyết Đấu phong, đối thủ chưa đến, hắn không vội vàng, vui vẻ uống rượu chờ đối thủ tới.

    Cuộc chiến đấu tám ngàn ba trăm hai mươi mốt phong thư khiêu chiến sắp bắt đầu.

    Đây là trận chiến đầu tiên!

    Chính trung tâm trung ương thiên triều, thế giới hỏa sơn.

    Nguyên khí rực rỡ như tuyết rơi từ thế giới hỏa sơn.

    Bay lất phất.

    Như dương liễu tháng ba, lá phong tháng mười, nhè nhẹ tung bay.

    Lục Nguyên đã bước lên Quyết Đấu phong.

    Quyết Đấu phong ở bên cạnh thế giới hỏa sơn, hình dáng như vọi, mọi người hay quyết đấu ở đây nên có tên là Quyết Đấu phong.

    Dưới Quyết Đấu phong vây quanh không ít người.

    - Tên đó chính là Lục Nguyên!u

    - Đậy vậy, người mới đầu đất nhận tám ngàn ba trăm hai mươi mốt phong thư khiêu chiến.

    - Tuy ngu chút nhưng danh tiếng nổi lên rồi, có ai không biết thế giới hỏa sơn ra một người mới Lục Nguyên Kiếm Môn đầu đất.

    - Nói không chừng Kiếm Môn thấy danh tiếng môn phái mình hơi nhỏ nên phái Lục Nguyên ra lập danh đấy.

    - Ha ha, nói cũng phải. mà ngươi có phát thư khiêu chiến không vậy?

    - A, ngươi có phát thư khiêu chiến thì ta cũng vậy.

    - Dù sao là nguyên khí thế giới đưa lên cửa, không lấy thì uổng.

    Đám người bàn tán xôn xao, đa số xem Lục Nguyên thành máy kiếm nguyên khí thế giới.

    Trên Quyết Đấu phong, một người đột nhiên đáp xuống.

    Người này vóc dáng cao to, đôi tay to bự, chính là người thứ nhất phát ra thư khiêu chiến với Lục Nguyên, người Trung Cực môn, tên gọi Hoàng Cường.

    Quyết Đấu phong là một môn phái trong Vô Thượng Đại Giáo, môn phái này am hiểu quyền pháp, quyền pháp trấn phái là Trung Cực Thần Quyền.

    Nghe nói môn Trung Cực Thần Quyền của họ một khi động thì như mặt đất ở sau lưng họ, họ đang phát huy đất tác chiến.

    Nghe nói Trung Cực môn này là mấy kỷ nguyên trước một người tên Hậu Thổ Nương Nương để lại quyền pháp, nhưng đồn rằng tổ sư khai phái Hậu Thôr Nương Nương của họ sớm biến mất trong kỷ nguyên đó.

    Vài kỷ nguyên trước Trung Cực môn coi như hưng thịnh, giờ thì xuống dốc gần bằng Kiếm Môn.

    Trung Cực môn Hoàng Cường đáp xuống, nói:

    - Ha ha, xem ra trời cho ta không ít vận may, chúc mừng ngươi, người mới, bây giờ ngươi nổi tiếng rồi.

    Hiện nay toàn thế giới hỏa sơn đều biết ngươi nhận tám ngàn ba trăm hai mươi mốt phong thư khiêu chiến.

    Đương nhiên ta cũng nổi tiếng, vì là người thứ nhất thắng ngươi, mặt sau ai kiếm nguyên khí thế giới từ ngươi của ngươi cũng không có ưu thế lần đầu.

    Trung Cực môn và Kiếm Môn giống nhau, không có bao nhiêu danh tiếng, bây giờ vừa kiếm được nguyên khí thế giới mà có được danh tiếng nữa thì rất là vui.

    Đám người dưới Quyết Đấu phong kêu la bảo:

    - Này, Hoàng Cường, đừng đánh hắn trọng thương nhé!

    - Đúng đó, mặt sau chúng ta chờ kiếm nguyên khí thế giới đây!

    - Nếu ngươi đánh hắn trọng thương, người sau bất cẩn đánh chết thì nguy rồi, mấy người sau như chúng ta sao kiếm được nguyên khí thế giới?

    Hoàng Cường cười to nói:

    - Yên tâm đi, ta sẽ thắng thôi chứ không đánh bị thương nặng, sẽ cho các ngươi cơ hội lấy nguyên khí thế giới.

    Nhớ đấy, ta tên Hoàng Cường!

    Khi nào thì Hoàng Cường có danh tiếng như vậy chứ, mấy ngàn đỉnh cao hỗn động cảnh quan sát, gã có chút vênh váo đắc ý.

    Hoàng Cường lần thứ hai nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Bắt đầu!

    Chớp mắt gã thi triển ra Trung Cực Thần Quyền.

    Trung Cực Thần Quyền của gã động, toàn thiên địa xuất hiện vô số khối đất cứng rắn, hơn nữa những khối đất vô cùng cứng rắn nặng như mặt đất, dài như cục đất tấn công Lục Nguyên, chớp mắt đánh ra mấy chiêu lực lớn nặng.

    Hoàng Cường này là người hỗn động cảnh cửu tầng.

    Gã thi triển Trung Cực Thần Quyền lực công kích thậm chí gần với hỗn động cảnh thập tầng.

    Ta đứng trên đất, ta là trung tâm, đại địa nguyên khí về ta sử dụng.

    Ta tức là Trung Cực Thần Quyền.

    Trung cực hậu lâu vô lượng chi quyền.

    Hoàng Cường thi triển ra Trung Cực Thần Quyền, một chiêu tiếp một chiêu đánh, Lục Nguyên thì liên tục né.

    Đám người bên dưới kêu la Lục Nguyên chỉ biết tránh né.

    Hoàng Cường đánh hoài không trúng bực mình quát:

    - Ngươi chỉ biết tránh thôi hả?

    Thật là vô dụng, có bản lĩnh thì đỡ chiêu thức của ta nè!

    Hoàng Cường am hiểu Trung Cực Thần Quyền cái loại quyền pháp nặng nề cương mãnh, mtocos độ không nhanh nhưng gã không phải người vụng về, cố ý dùng phép khcihs tướng, muốn kích Lục Nguyên ngay mặt đánh với gã.

    Lục Nguyên gật đầu nói:

    - Phải không?

    Vậy ta sẽ đỡ một chiêu của ngươi.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm ra khỏi vỏ, mang theo kiếm quang xông vào Trung Cực Thần Quyền.à

    Hoàng Cường thấy Lục Nguyên dám ngay mặt đón quyền thế của gã thì đắc ý lắm.

    Người mới này không chịu nổi phép kích tướng, dám xâm nhập vào trong quyền thế Trung Cực Thần Quyền, lập tức bị mình đánh trọng thương ngya đây.

    Mắt thấy kiếm quang của Lục Nguyên đã xâm nhập vào quyền thế, gã mừng rơn.

    Kết quá chỉ thấy kiếm thế của Lục Nguyên như trường giang đại hà, lấy nước phá thổ, đến thủy nhấn chìm.

    Sóng nước to lớn đánh ngã Hoàng Cường.

    Sao có thể!

    Kiếm pháp của Lục Nguyên sao bỗng dưng mạnh vậy!

    Gã không kịp phản ứng đã bị đánh bại.

    Trước khi tới Quyết Đấu phong phải đặt ra lượng nguyên khí thế giới của mình, cho nên Hoàng Cường thua rồi thì tự động nộp lượng nguyên khí thế giới cho Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cười gian, không tệ, thắng một lượng nguyên khí thế giới.

    Lục Nguyên mới thành chí tôn không lâu, theo quy tắc Kiếm Môn, trở thành chí tôn được thẳng một lượng nguyên khí thế giới.

    Cho nên bây giờ Lục Nguyên có tổng cộng một lượng nguyên khí thế giới, nếu trận chiến này thua Hoàng Cường là triệt để thua hết nguyên khí thế giới, bây giờ thì tích lũy cái thứ hai nguyên khí thế giới.

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Vậy thì, người tiếp theo.

    Hắn không cần nghỉ ngơi, mới rồi đấu với Hoàng Cường chỉ dùng một chiêu thôi.

    Bên dưới Quyết Đấu phong một mảnh yên tĩnh.

    Vốn lúc mới bắt đầu luôn là Lục Nguyên ở thế yếu, ai dè chưa kịp phản ứng hắn đã lấy được trận thắng thứ nhất, chỉ một kiếm đã thắng.

    Chắc là ngẫu nhiên thôi, chắc là người mới Lục Nguyên này có thủy khắc thổ.

    Đương nhiên nếu nói ngược lại thì thổ cũng khắc thủy được, đây là âm dương tương sin thương khắc.

    Trung Cực Thần Quyền của Hoàng Cường chắc không luyện tốt gì.

    - Người tiếp theo là ta!

    Một luồng sáng đỏ đột nhiên vọt lên Quyết Đấu phong.

    Người này không thấy rõ bóng người, chỉ trông thấy ánh sáng đỏ, còn mặt mày diện mạo thì không thấy gì hết.

    Huyết môn!

    Không ngờ người tiếp theo là người Huyết môn!

    Huyết môn là trong Vô Thượng Đại Giáo một môn phái khá cường đại.

    Rất nhiều người nói thực lực của Huyết môn cường đến trong Vô Thượng Đại Giáo xếp mười hàng đầu, dù có chênh lệch lớn với văn minh bình thường nhưng vẫn là trong mười đại phái hàng đầu Vô Thượng Đại Giáo.

    Lý do Huyết môn cường như vậy, khiến người tim đập chân run chỉ có một lý do, chính là Huyết Thần Kinh Huyết môn.

    Huyết Thần Kinh là một công pháp khá quái dị, nghe nói phải dùng vô thượng sát khí ngưng luyện, lấy chín ngàn chín trăm chín mươi chín máu đạo nhân luyện thành huyết trì.

    Kẻ luyện công pháp tẩm trong huyết trì, dẫn dẫn vô thượng thiên ngoại huyết ma nhập thể, hóa thành thân xác huyết ảnh huyết ma huyết thần, mặt sau là toàn thân không còn xương, không còn da mặt, không còn ngũ quan, khiến người nhìn chỉ thấy huyết ảnh.

    Huyết ảnh này lả bản thân kẻ luyện công, Huyết Thần Kinh hóa thành huyết ảnh đấu với người, chỉ cần xuyên qua thân xác người một lần là có thể hút khô đối thủ, khiến pháp lực bản thân tăng lên nhiều.

    Cùng người Huyết môn luyện thành Huyết Thần Kinh đấu thì tuyệt đối đừng đánh cận chiến, nếu bị tiếp cận liền tiêu đời.

    Không chỉ thấy, người luyện thành Huyết Thần Kinh có thể đánh ra một phần máu, trong máu chứa kịch động, khá là đáng sợ.

    Bằng vô thượng ác điển Huyết Thần Kinh này, Huyết môn mới xếp mười hàng đầu Vô Thượng Đại Giáo.

    Môn phái tà ác như vậy bị mọi người sợ hãi, theo lý nên sớm bị tiêu diệt mới đúng.

    Nhưng Huyết môn ở dưới thái cổ văn minh che chở, mà bản thân thái cổ văn minh không sợ Huyết môn, vì Huyết Thần Kinh Huyết môn có lợi hại hơn vẫn bị khí hồng hoang khắc chế chặt chẽ.

    Không ngờ đối thủ thứ hai là người Huyết môn, dưới Quyết Đấu phong không ít người câm nín.

    Người Huyết môn luôn nổi tiếng cười đại mà tà ác.

    Huyết ảnh đáp xuống Quyết Đấu phong, khằng khặc cười nói:

    - Ta và tên trước khác nhau, quy tắc của Huyết môn ta là ra tay liền giết người.

    Ta sẽ giết chết ngươi.

    Giọng gã có gì đó quái dị.

    Huyết ảnh này quả nhiên đến giết người.

    Người bên dưới lầm bầm, người Huyết môn đến hơn nữa xem ra pháp lực của huyết ảnh khá cao, so với Hoàng Cường trước thì cao rất nhiều, e rằng tới hỗn động cảnh thập tầng rồi.

    Người Huyết môn hỗn động cảnh thập tầng tu luyện Huyết Thần Ki, chỉ tonwgr tượng thôi đã khiến người đau đầu.

    Huyết ảnh cười khùng khục, giọng âm trầm lạnh lẽo, toàn thân lấp lánh ánh sáng đỏ, vọt tới Lục Nguyên.

    Chỉ cần huyết quang của gã xuyên qua Lục Nguyên là giết dược hắn ngay, pháp lực của gã sẽ tăng nhiều, đây là điều đáng sợ của Huyết Thần Kinh.

    Chính lúc này, chỉ thấy Lục Nguyên vẫn là đánh ra một kiếm, nghênh đón huyết quang.

    Hắn đang điên hả!

    Loại huyết quang này có thể đón sao?

    Đây chính là huyết ảnh Huyết Thần Kinh, chỉ cần xuyên qua người là sẽ chết.

    Lục Nguyên tiêu rồi!

    Ai, hắn không có kinh nghiệm a.

    Mọi người cho rằng Lục Nguyên tiêu đời.

    Kiếm và huyết quang giao nhau lướtqua.

    Huyết quang đã cách người Lục Nguyên một tấc, huyết quang chiếu khuôn mặt hắn có chút đỏ.

    Trong chớp mắt phát ra tiếng rống xé trời vô cùng thê lương, huyết quang chớp mắt biến thành từng sợi tơ.

    Đây là sao?

    Mọi người chưa kịp phản ứng lại.

    Tại sao đường đường hỗn động cảnh thập tầng luyện Huyết Thần Kinh mà chết dưới kiếm của Lục Nguyên?

    Rõ ràng Huyết Thần Kinh củagã không sợ công kích vật lý, không sợ phi kiếm công kích, trong Quyết Đấu phong có không ít người không kịp phản ứng lại nhưng một số ít ánh mắt sắc bén thì thấy ra, mới rồi một kiếm của Lục Nguyên quá sắc bén, chớp mắt đem huyết ảnh biến thành mấy vạn mảnh, dù huyết ảnh chịu công kích vật lý bình thường không thành vấn đề nhưng bị kiếm khí sắc bén đâm trúng thành mấy vạn mảnh thì chỉ có nước chết thôi.

    Ba trăm hai mươi mốt trận chiến, trận thắng thứ hai, đến rồi.

    Nếu nói trận đầu thắng hỗn động cảnh là may mắn, dù sao bản thân gã không tính mạnh bao nhiêu, tu vi chỉ là hỗn động cảnh thập tầng, hơn nữa tuy Trung Cực Thần Quyền công kích cương mãnh nhưng tốc độ không nhanh, có khuyết điểm, bị Lục Nguyên phá còn dễ chấp nhận.

    Nhưng cuộc chiến thứ hai thì hơi quái.

    Đối thủ là người Huyết môn, luyện Huyết Thần Kinh.

    Người luyện Huyết Thần Kinh, huyết ảnh chiếu xuyên người là có thể giết người, cũng là thực lực hỗn động cảnh thập tầng, ngươi như vậy lại bị Lục Nguyên một kiếm giết chết.

    Cái này!

    Bây giờ người có mắt đầu thấy ra, người mới Lục Nguyên liều lĩnh ngu ngốc không đơn giản.

    Người Huyết môn ở trên Quyết Đấu phong bị giết chết, trong không khí cạnh Quyết Đấu phong có mấy huyết ảnh đau thương nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, ngươi dám giết người Huyết môn chúng ta, ngươi đang tìm chết!

    - Đúng vậy, lên trời xuống đất không ai cứu được ngươi, số ngươi đã định!

    Hiển nhiên đây là ý nghĩ của Huyết môn, chỉ cho người Huyết môn giết người, nói muốn giết Lục Nguyên, bị hắn giết ngược lại thì không được.

    Huyết môn kiêu ngạo như vậy cũng có nguyên nhân của nó.

    Vì Huyết môn xếp hàng đầu thượng thiên Vô Thượng Đại Giáo, mười hàng đầu, so với Kiếm Môn thì thực lực mạnh rất nhiều.

    Môn phái khủng bố, tà ác như vậy uy hiếp Lục Nguyên, hắn thì không thèm để ý, rất buồn cười, cái này liên quan gì đến mình?

    Lục Nguyên cầm rượu uống một ngụm, nói:

    - Muốn đến trả thù thì cứ tới, ta tiếp hết.

    Hào khí!

    Cái gì kêu hào khí!

    Đây kêu hào khí!

    Mấy người Huyết môn cực kỳ buồn bực, nhưng trước đó một huyết ảnh gục ngã, chúng không nắm chắc thắng đươnc Lục Nguyên nên đành im hơi, chờ quay về Huyết môn thì đương nhiên bên trong sẽ phái ra cao thủ cấp thế giới truy sát Lục Nguyên.

    Khi đó giết đến Lục Nguyên không đường trốn tránh, chỉ có đường chết.

    Tất nhiên như vậy thì đám đông đứng xem dần có vài người ủng hộ Lục Nguyên.

    Lúc trước gần vạn người đến là xem trò cười, xem trò cười người mới Lục Nguyên, không có ai ủng hộ hắn cả.

    Nhưng bây giờ biểu hiện hào hùng của Lục Nguyên khiến có một phần người bắt đầu ủng hộ hắn.

    - Lục Nguyên này không tệ lắm.

    Một thiếu nữ mặt trẻăng nói, thiếu nữ tóc bạc, ngực cao, đường nét khiến người tim đập nhanh, người này thuộc tiên cổ văn minh, khá nổi danh bên trong tiên cổ văn minh, tên gọi Thường Nga.

    Nghe nói nàng là đỉnh cao cấp thiên tôn chuyển thế từ mấy kỷ nguyên trước, trong tiên cổ văn minh rất có địa vị.

    Chương 991-992: Thường Nga

    Thiếu nữ tóc bạc tên Thường Nga tay động, đã ngồi trên đầu cây quế, xem trò hay.

    Bàn tay thuôn thò vào không trung, lấy ra một hoa quế cao, đây là hứng thú của nàng, thích ăn hoa quế cao.

    Nàng ăn hoa quế cao, tóc bạc rũ xuống, không trung tỏa mùi hương thơm mát tự nhiên.

    Thật là một cô gái xinh đẹp cực kỳ, rõ ràng chỉ mười hai, mười ba tuổi mà hành động cử chỉ làm tim người đập nhanh, dường như có sức quyến rũ tự nhiên.

    Trên Quyết Đấu phong, Lục Nguyên ừng ực uống hớp rượu, nói:

    - Đối thủ tiếp theo đâu?

    - Đối thủ tiếp theo là ta!

    Lại một người nhảy lên Quyết Đấu phong, đặt xuống một lượng nguyên khí thế giới.

    Người này hét:

    - Thú Võ Môn, Lệ Phóng!

    không cần đẩy, bởi vì thư khiêu chiến sớm phát ra, giờ dựa theo trình tự phát thư khiêu chiến.

    Lệ Phóng xuất thân Thú Võ Môn toàn thân như biến thành yêu thú viễn cổ.

    Thú Võ Môn này là dung hợp hình phách yêu thú viễn cổ, khiến bản thân sinh ra công kích to lớn, môn phái quái lạ, giờ loại yêu thú gã dung hợp có tên là đế giang điểu.

    Loại đế giang điểu này nổi tiếng về tốc độ.

    Nghe nói thượng cổ thời đại đế giang tốc độ nhanh đến cực điểm.

    Bây giờ tốc độ của Lệ Phóng cũng nhanh tới cực hạn.

    Vô số tàn ảnh xuất hiện trong không tủng, có mấy chục Lệ Phóng xuất hiện.

    Rốt cuộc cái nào mới là Lệ Phóng?

    Đây chính là Lệ Phóng này một chiêu hư thực, nếu Lục Nguyên đánh trúng tàn ảnh thì Lệ Phóng có thể nhân lúc thế chưa thu mà công kích hắn, lấy được thắng lợi.

    Lệ Phóng rất tự tin tốc độ và tàn ảnh của mình, không tin Lục Nguyên có thể trong khoảnh khắc tìm ra bóng dáng của mình.

    Chính trong chớp mắt này, Lục Nguyên bùm một chonwgr đánh tới trước mặt Lệ Phóng, Lệ Phóng đó biến thành hư vô, là hư ảnh.

    Lệ Phóng thật bắt chặt cơ hội khoảnh khắc, dùng tốc độ nhanh nhất xẹt hướng Lục Nguyên, trong chớp mắt đó, gã kẹt, đây là!

    Tỏa định không gian!

    Lục Nguyên lật tay một kiếm chém tới, Lệ Phóng chưa kịp phản ứng đã bị hắn đánh trúng.

    Trận thắng thứ ba ba trăm hai mươi mốt xuất hiện, cùng lúc đó, Lục Nguyên lấy được lượng nguyên khí thế giới thứ ba.

    - Người mới Lục Nguyên đó lại thắng.

    - Đúng vậy, lần này dùng là không gian thiết tắc.

    - Phải rồi, các ngươi phát hiện không?

    Lục Nguyên liên tục đấu ba trận đều chỉ ra một kiếm, không có kiếm thứ hai.

    - Đúng vậy, ngươi không nói ra quên mất, chỉ dùng một kiếm thôi.

    - Người mới lợi hại quá, các ngươi nói khi nào thì hắn sẽ dùng kiếm thứ hai?

    - Không biết là ai có thể đánh vỡ truyền thuyết Lục Nguyên một kiếm đây.

    Đối thủ thứ bốn đi lên, đó là cao thủ Thiên Thủy môn, nhưng Lục Nguyên vẫn dùng một kiếm giải quyết cuộc chiến.

    Đối thủ thứ năm đi lên, là cao thủ Ngự Hỏa môn, ra chiêu thì lửa múa chín tầng trời, đánh ra chiêu thức tinh hỏa liễu nguyên, có thể xưng là nhất tuyệt.

    Người như vậy vẫn bị hắn đánh bại, truyền thuyết Lục Nguyên một kiếm vẫn đang tiếp tục.

    Cuộc chiến thứ ba mươi lăm, mới bắt đầu Lục Nguyên không ra tay, chỉ né tránh, nhưng né một lúc rồi một kiếm đánh ra, vẫn là một kiếm.

    Cuộc chiến thứ sáu mươi bảy, Lục Nguyên vẫn không ra tay, chỉ né tránh, tới lúc thì một kiếm quang kinh hồng lóe lên, một kiếm này thật sự chiếu sáng cả Quyết Đấu phong, khiến đối thủ đến từ Tiễn môn chịu thua.

    Cuộc chiến thứ chín mươi chín Lục Nguyên đánh ra một kiếm liền thắng đối thủ.

    Cuộc chiến thứ chín mươi chín đợi đối thủ cường công ba mươi chiêu, Lục Nguyên ra một kiếm quang như điện đánh vào, kết thúc trận chiến, cũng giành được nguyên khí thế giới thứ chín mươi chín.

    Cuộc chiến thứ một trăm ba mươi lăm, đối thủ lần này là người Thiên Sơn môn nổi danh phòng ngự.

    Người Thiên Sơn môn bắt đầu hối hận khiêu chiến với người mới Lục Nguyên.

    Nhưng dù là ai thì ban đầu không ngờ người mới này sẽ khủng như thế, một trăm ba mươi bốn người trước không ai khiến hắn ra được kiếm thứ hai, ngay cả kiếmd thứ hai cũng không có.

    Người Thiên Sơn môn tuy luyện là Thiên Sơn pháp lực nổi danh phòng ngự nhưng bản thân không thuộc mình, cứ nghĩvayaj thì, phải rồi, mấy người trước không chống được một kiếm của Lục Nguyên, nếu mình cố chống qua chẳng phải nói coi như tiêu thành danh rồi?

    Thiên Sơn Quy Nhất của mình sở trường nhất là phòng ngự.

    Nghĩ vậy, người Thiên Sơn môn vững bụng.

    Đúng vậy, tập tủng phòng ngự, kết quả chờ gã bày ra bộ dạng phòng ngự tập trung chống qua kiếm thứ nhất, đến kiếm thứ hai, ai dè lần này hắn dùng là kiếm thế vô cùng nặng nề.

    Kiếm thế to lớn như ngọn núi to nặng vô cùng đập xuống, đánh người Thiên Sơn môn hôn mê bất tỉnh, trận chiến này vẫn là một kiếm.

    Nhất kiếm, nhất kiếm.

    Vẫn là nhất kiếm.

    Đối phó một trăm ba mươi lăm cái đối thủ, đều chỉ dùng một kiếm.

    Đây là đáng sợ cỡ nào.

    Từ khi nào Kiếm Môn ra người mới đáng sợ như vậy?

    Hơn nữa rốt cuộc là ai có thể phá truyền thuyết Lục Nguyên một kiếm?

    Cuộc chiến một trăm chín mươi chín, đối thủ là người Khôi Lỗi môn.

    Khôi Lỗi môn là khá mạnh trong Vô Thượng Đại Giáo, xếp mười hàng đầu.

    Môn phái này con rối là chính, dùng con rối xuất chiến, nhân vật cùng đẳng cấp khó thể là đối thủ của họ, lại dùng khôi lỗi thế thân thuật, khiến công kích chém vào người mình chuyển sang khôi lỗi thế thân.

    Rồi còn khôi lỗi tự bạo thuật, trước dùng con rối đánh với ngươi, đánh rồi tự nổ.

    Người đến từ Khôi Lỗi môn đáp xuống trước mặt Lục Nguyên, tay động bày ra ba con rối hỗn động cảnh thập tầng tấn công Lục Nguyên, hiển nhiên luyện người làm rối.

    Mới bắt đầu Lục Nguyên né tránh, chợt lóe thì đột nhiên một thuấn di, bỗng xuất kiếm.

    Sắp thắng sao?

    Không đúng, là con rối thế thân thuật.

    Lục Nguyên nhích người, lại một kiếm chém trúng, vẫn là khôi lỗi thế thân thuật.

    Đối thủ ở đâu?

    Lục Nguyên bỗng phát hiện quan hệ giữa con rối và chủ nhân, vì tiểu nhân quả thiết tắc phát huy tác dụng.

    Lần này hắn chém một kiếm, người Khôi Lỗi môn còn muốn dùng khôi lỗi thế thân thuật để trốn nhưng bỗng kẹt, là vì tiểu nhân quả thiết tắc phát huy tác dụng chuyển sang thế thân của gã.

    Chân bị chuyển dời đến con rối, bản thân là một loại nhânquar, cho nên bị tiểu nhân quả thiết tắc khắc chế.

    Đến đây thì trận chiến thứ một trăm chín mươi chín, Lục Nguyên thắng.

    Nhưng cuộc chiến này khác với một trăm chín mươi tám trận trước.

    Vì trận chiến này Lục Nguyên dùng vài kiếm, không còn là lấy một kiếm chiến đâu nữa.

    Truyền thuyết Lục Nguyên chỉ dùng một kiếm đối địch thủ rốt cuộc ở một trăm chín mươi chín trận bị phá vỡ.

    Lúc này, thiếu nữ tóc trắng quyến rũ tự nhiên Thường Nga đang ăn hoa quết cao trong mắt có ý cười:

    - Người thú vị, trời sinh chiến ý cường đại, rất giống người kia.

    Nàng thậm nhủ: "Có lẽ người này có thể giúp bổn tọa, hoàn thành kinh thiên đại nghịch chuyển của bổn tọa."

    Dường như thiếu nữ đến từ cổ văn minh, là đại nhân vật chuyển thế mấy kỷ nguyên trước có bí mật.

    "Không đúng, không phải chiến ý cường đại, là kiếm thuật và tín niệm quá cường."

    Thiếu nữ tóc bạc Thường Nga rõ ràng bộ dáng chỉ có mười hai, mười ba tuổi nhưng không biết tại sao thể nhìn thấu lòng người.

    Không biết mấy kỷ nguyên trước nàng rốt cuộc là thần linh gì, thiên tôn gì mà có thể làm được điều này.

    "Mặc kệ mặc kệ, dù sao xem ra có khả năng giúp được bổn tọa."

    Tóc bạc rũ xuống, thiếu nữ chân trần trắng nõn nhẹ đạp thân cây hoa quế.

    Hương quế nhè nhẹ tỏa bốn phía.

    Bên cạnh Quyết Đấu phong, người xung quanh cảm thán.

    Truyền thuyết Lục Nguyên một kiếm rốt cuộc bị phá, một trăm chín mươi chín cuộc chiến cuối cùng có người buộc hắn dùng kiếm thứ hai, không còn là một kiếm đánh bại đối thủ nữa.

    Nhưng họ lập tức phản ứng lại, cái này có gì vui, đây là sỉ nhục.

    Một trăm chín mươi tám trận chiến trước đều bị một kiếm đánh bại.

    Đến một trăm chín mươi chín trận mới trừ kỷ lục nhất kiếm này.

    Không có gì đáng vui mừng cả.

    Vậy rốt cuộc ai có thể chiến thắng Lục Nguyên?

    Lúc mới bắt đầu mọi người nhìn Lục Nguyên đứng trên Quyết Đấu phong, cho rằng là người mới ngu ngốc, nay xem ra đâu phải là ngu ngốc gì, đúng là chiến thần bất bại.

    Lục Nguyên đứng trên Quyết Đấu phong, hắn đã thắng một trăm chín mươi chín lượng nguyên khí thế giới, cộng ban đầu bản thân có một phần nguyên khí thế giới, tức là nói nay tổng cộng hắn có hai trăm nguyên khí thế giới.

    Thật ra bây giờ Lục Nguyên lờ mờ phát hiện nguyên khí thế giới là thứ tốt rồi.

    Thứ này không chỉ giúp ích mình đột phá thế giới cảnh.

    Dù là trùng kích hỗn động cảnh cửu tầng, hỗn động cảnh thập tầng cũng có tác dụng nữa.

    Hỗn động cảnh cửu tầng có tên là hỗn độn diễn sinh, muốn đột phá cảnh giới này cần diễn sinh ra thứ có linh trí, ví dụ hồ lô của Lục Nguyên.

    Hỗn động cảnh thập tầng là đại viên mãn, tầng này thật ra không cần đột phá khó khăn gì, chỉ cần có nhiều tài nguyên, tài nguyên chồng chất tài nguyên là được.

    Nguyên khí thế giới rốt cuộc là thứ gì?

    Cái này là thế giới mới mở thì nguyên khí, nguyên khí đậm đặc không phải nguyên khí bình thường có thể so sánh, còn tinh thuần, tính bao dung, dung hợp cao độ, có thể cùng bất cứ người tu luyện sau này dung hợp nguyên khí.

    Chính trung tâm trung ương thiên triều có nhiều người luôn trực ở thế giới hỏa sơn, trung ương thiên triều thế giới đang phóng ra nguyên khí thế giới.

    Lúc này nguyên khí thế giới dù không thể so với mới khai thiên nhưng khá đậm, có tác dụng.

    Nói đơn giản là nguyên khí thế giới là đan dược đại bổ, siêu cấp bổ, bất cứ ai đều dùng được, không có di chứng dược vật, cho nên nhiều người mới thích nguyên khí thế giới.

    Cùng lúc đó nguyên khí thế giới có thể tăng lên đến hỗn động cảnh thập tầng.

    Đương nhiều điều kiện là có đầy đủ nguyên khí thế giới.

    Nhưng không chút nghi ngờ, mình lại thắng vài trận là nguyên khí thế giới đủ xài rồi.

    Dù sao từ hỗn động cảnh cửu tầng đến hỗn động cảnh thập tầng cần nguyên khí thế giới không tính nhiều.

    Mà từ hỗn động cảnh thập tầng đột phá thế giới cảnh là đại cảnh giới đột phá, không phải đột phá tiểu cảnh giới có thể so sánh, trong đó cần nguyên khí thế giới rất là nhiều.

    Hắn đang suy tư thì đối thủ thứ hai trăm xuất hiện ngay trước mắt, là Hoa Gian môn.

    Hoa Gian môn này khá thú vị, người thường đều có vũ khí riêng, vũ khí của Hoa Gian môn là bút, giấy, lấy giấy bút làm tranh, tiếp theo công kích từ trong họa nghênh đón địch, đây chính là Hoa Gian môn.

    Hơn nữa người Hoa Gian môn thích vẽ tranh viết thơ, coi như là môn phái đặc biệt.

    Lục Nguyên bởi vì môn phái này thú vị hơn nữa trước kia chưa từng gặp đối thủ như vậy nên cùng người Hoa Gian môn giao đấu nhiều vài chiêu.

    Người Hoa Gian môn cũng buồn cười, đấu mười chiêu xong phát hiện không phải đối thủ của Lục Nguyên thì nhã nhặn nhận thua, lại một phần nguyên khí thế giới vào tay.

    Lần thắng hai trăm, nguyên khí thế giới thứ hai trăm vào tay.

    Lục Nguyên liên tục thắng, không ngừng lại.

    Lần thắng thứ hai trăm năm mươi sáu.

    Lần thắng thứ ba trăm sáu mươi mốt.

    Lần thắng thứ bốn trăm hai mươi hai.

    Lần thắng thứ năm trăm.

    Lần thắng thứ bảy trăm sáu mươi lăm.

    Kỷ lục liên tục thắng vẫn đang tiếp tục, vấn đề bây giờ không còn là ai buộc Lục Nguyên ra kiếm thứ hai, vì hắn sớm làm rồi mà là ai đánh thắng được hắn, đánh vỡ kỷ lục liên tục thắng của Lục Nguyên.

    Mới bắt đầu mọi người đem người mới Lục Nguyên làm công cụ kiếm nguyên khí thế giới, kết quả làm nửa ngày mình ngược lại bị Lục Nguyên kiếm nguyên khí thế giới.

    Có khi sự việc là kỳ diệu như vậy đấy.

    - Trời ạ, vẫn còn liên tục thắng!

    - Người mới Lục Nguyên này rốt cuộc từ đâu ra vậy trời!

    - Kiếm Môn mà ra được người mới như vậy.

    - Đừng nói là Kiếm Môn, dù là môn phái thập đại Vô Thượng Đại Giáo cũng khó bồi dưỡng ra được người mới như thế.

    - Gần đây khí vận của Kiếm Môn hưng thịnh thật, trước có Kiếm Chi Tử, sau có người mới Lục Nguyên.

    - Mặc kệ mọi thứ đi, giờ quan trọng là ngừng lại Lục Nguyên liên tục thắng.

    - Đúng vậy, Lục Nguyên tổng cộng nhận tám ngàn ba trăm hai mươi mốt phong thư khiêu chiến.

    Nếu để hắn liên tục thắng ba trăm hai mươi mốt vậy thì Lục Nguyên sẽ nổi danh trung ương thiên triều, khắp các góc đều truyền tên của hắn, dù là danh tiếng của chúng ta cũng bị đạp xuống thành đá lót chân cho hắn nổi tiếng.

    Một người lo lắng nói.

    - Ngươi lo cái gì, sao hắn có thể liên tục thắng tám ngàn tam bách hai mươi mốt lần được, ngươi đừng nhìn hắn bây giờ liên tục thắng bảy trăm sáu mươi lăm lần, nhưng chưa đến lượt người văn minh.

    Người văn minh có văn tự, văn tự đối với người Vô Thượng Đại Giáo chúng ta đúng là tuyệt sát.

    Cho tới nay văn minh mạnh hơn Vô Thượng Đại Giáo một điểm chính là bởi văn tự, đụng phải văn tự, ngươi cho rằng Lục Nguyên thắng được sao?

    Người nói chuyện rất vững vàng nói.

    Người nghe gật mạnh đầu.

    Đúng thế, nếu đụng phải người văn minh thì đúng là thắng không được.

    Văn minh đối với Vô Thượng Đại Giáo là cao không thể với tới.

    Loại cao cao tại thương này có nhiều nguyên nhân, trong đó văn tự là điều đáng sợ nhất.

    Chiêu thức của ngươi đối mặt văn tự không có bao nhiêu tác dụng.

    Khi nào thì Lục Nguyên đối mặt văn tự?

    Một kiếm bay lên chuyển như phi nhạn, trận thắng thứ tám trăm vào tay.

    Lục Nguyên nhìn nguyên khí thế giới hiện có, nay đã có tám trăm lẻ một nguyên khí thế giới, cách nguyên khí để trùng kích hỗn động cảnh thập tầng đại viên mãn đã không xa.

    Một kiếm như u linh cửu chuyển, như vụ như điện, trận thắng chín trăm vào tay.

    Hiện có chín trăm lẻ một phần, cách nguyên khí để trùng kích hỗn động cảnh thập tầng đại viên mãn lại gần chút.

    Cuộc chiến thứ một ngàn đã tới, đối thủ thứ một ngàn là ai?

    Bởi vì tổng cộng nhận tám ngàn ba trăm hai mươi mốt phong thư khiêu chiến, vậy nên hắn không xem đối thủ là ai, dù sao nhận hết thư khiêu chiến, mặc kệ đối thủ là ai cũng nhận, để hoàn thành liên tục thắng một vạn.

    Đối thủ chưa xuất hiện, làm sao vậy?

    Không lẽ bỏ cuộc?

    Nếu bỏ quyền thì sẽ chủ động trừ một lượng nguyên khí thế giới, vậy thì thắng nhẹ nhàng rồi.

    Chính lúc này, chỉ thấy một bóng người to con từ dưới núi đi lên, thân hình to lớn khiến Lục Nguyên ngây ra.

    Đây là vóc dáng gì vậy.

    Người này cao khoảng hai trượng!

    Hai trượng!

    Lục Nguyên ngây ra.

    Không sai, tại thế đạo này bàn về lọa nguyên hình thì mấy ngàn, trượng mấy vạn trượng là quá bình thường.

    Nhưng bình thường hoạt động trong xã hội nhân loại đều biến thành hình thái người thường, khoảng hơn nửa trượng.

    Cao hơn một trượng là cực kỳ ít ỏi, mà người này cao đến hai trượng, vô cùng hiếm thấy.

    Người này đi rất chậm nhưng vẫn rất nhanh lên tới Quyết Đấu phong.

    *Ầm!*

    Người đó dừng chân, ầm một tiếng dường như cả Quyết Đấu phong rung rinh.

    Chương 993-994: Bàn Động Thất

    Người này rốt cuộc là ai?

    Toàn thân khí thế thật cường đại!

    Gã đàn ông cao hai trượng giơ tay vung trong không trung, chớp mắt trong tay xuất hiện một cây búa, cây búa tỏa ánh sáng xám tro, tuy có ánh sáng xám nhưng cho người thấy bị chấn nhiếp, dường như vô cùng phong vị, cây búa to trong tay người khổng lồ e rằng dài hai trượng.

    Cao!

    To!

    Đây là cảm giác hiện nay của Lục Nguyên.

    Người khổng lồ Bàn Động Thất quát dài một tiếng:

    - Ngươi là Lục Nguyên?

    Ta có nghe tên ngươi, ta tên Bàn Động Thất, chắc ngươi chưa nghe tến ta, nhưng ta tới từ phủ chi văn minh!

    Người khổng lồ Bàn Động Thất!

    Họ Bàn, phủ chi văn minh.

    Rốt cuộc thì Lục Nguyên nghênh đón đối thủ thứ một ngàn, là đối thủ có lực lượng lớn vô cùng.

    Phủ chi văn minh, truyền thừa vài kỷ nguyên trước.

    Lúc trước từng nói kỷ nguyên nào đó thiên địa sinh ra sinh linh thứ nhất có linh trí là Bàn Cổ.

    Bàn Cổ để lại văn minh của mình,t ức là phủ chi văn minh.

    Cuối cùng Bàn Cổ vẫn chết trong thiên địa, phủ chi văn minh truyền thừa xuống, lưu truyền đến nay, phủ chi văn minh bình thường nổi danh là công kích lực mạnh vô cùng.

    Giờ truyền thuyết Lục Nguyên một kiếm Bàn Động Thất đi ra, người khổng lồ họ Bàn, nghe nói trong phủ chi văn minh chỉ có cùng thế hệ một đám nhân tài tinh anh nhất mới có tư cách họ Bàn, người khác không có tư cách đó.

    - Nghe nói ngươi là nhân tài trong khu pháp cổ văn minh thống trị cai quản, nhưng đáng tiếc đã đụng phải ta, cuối cùng ngươi sẽ thảm bại dưới búa của ta, thua dưới Bàn tín niệm của ta.

    Bàn Động Thất nói, bình thường gã nói chuyện như đang quát, mang theo vô cùng tín niệm.

    - Ngươi sẽ không liên tục thắng thứ một ngàn.

    Trận chiến thứ một ngàn, nữ minh trung nhân, chung kiền lâu tràng.

    Hơn nữa vừa lên sân đã là một văn minh không bình thường.

    Phủ chi văn minh!

    Đây là một văn minh truyền thừa Bàn Cổ.

    Bàn Cổ chết mà văn minh còn.

    Những người khác dùng búa cho người cảm giác rất vung về.

    Nguyên thiên địa pháp tắc người dùng búa rất ít ỏi.

    Nhưng mà, đó không phải người phủ chi văn minh, chân chính phủ chi văn minh truyền thừa Bàn Cổ phủ, phá vỡ hư không, chém chết hết thảy, diệt sát thời không, đó là búa chân chính càn quét mọi thứ.

    Đó mới chính là búa cực kỳ khủng bố, khiến người tâm kinh lòng hoảng.

    Bàn!

    Cổ!

    Chính!

    Tông!

    Chỉ bốn chữ này đủ khiến người không dám xem thường.

    Năm đó Bàn Cổ một búa trong tay, nhiều chủ văn minh một chọi một mà không chiếm ưu thế gì cả.

    Người như vậy tiếc là đã chết, nếu còn sống thì trong nhiều chủ văn minh hiện nay tuyệt đối cường đại.

    Bây giờ đối thủ của Lục Nguyên chính là Bàn Cổ chính tông người khổng lồ Bàn Động Thất.

    Một người đứng, xách một búa, có uy thế động thiên phá địa.

    - Đó là người phủ chi văn minh!

    - Bàn Cổ chính gia, không thể xem thường.

    - Đúng vậy, phủ chi văn minh xưng hùng về sức mạnh.

    - Rốt cuộc thì Lục Nguyên muốn liên tục thắng một ngàn là rất khó, vì người văn minh rốt cuộc xuất hiện.

    - Người văn minh không phải người Vô Thượng Đại Giáo.

    Vô Thượng Đại Giáo có cường hơn cũng không so được với văn minh, vì người văn minh có văn tự.

    Dưới Quyết Đấu phong bàn tán xôn xao, tất cả rung động vì người phủ chi văn minh xuất hiện, cao thủ phủ chi văn minh khiến người chấn động.

    Búa lớn trong tay, duy ta bất bại.

    Bàn Động Thất nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Bây giờ ta sắp ra tay.

    Gã vung lên cây búa to lớn, ầm một tiếng chém xuống Lục Nguyên.

    Khi gã chém uống thì không khí như dính lại.

    Bàn Động Thất hét to, trong tiếng hét có lực lượng khiến người ngây như phỗng, búa khổng lồ chặt xuống.

    *Ầm!*

    Dường như trời đất rung rinh.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm của Lục Nguyên nặng nề đập vào búa to, hắn thậm chí phát hiện trên Dưỡng Ngô tiên kiếm phát ra thanh âm, lần này dù là Dưỡng Ngô tiên kiếm cũng khó thể chặn lại công kích quá nặng.

    Lục Nguyên phát hiện có sức mạnh to lớn truyền đế đánh bay mình ra xa.

    Thật mạnh!

    Lục Nguyên cố ý đón lấy một kích của gã, phát hiện lực lượng của đối thủ hơn xa tưởng tượng, không thể đón đỡ.

    Trong nhiều văn minh đứng đầu sức mạnh đúng là không giả, lời đồn so về lực lượng thì cổ văn minh không lớn bằng phủ chi văn minh.

    Lục Nguyên bị một kích đánh bay khiến người bên dưới càng tin chắc, hắn đúng là mạnh nhưng so với người văn minh thì còn yếu chút.

    Bàn Động Thất nhìn hướng Lục Nguyên:

    - Lại tiếp một búa của ta!

    Gã gầm lên, toàn thân biến sắc, tốc độ nhanh đến cực hạn, chém một búa xuống Lục Nguyên.

    Bàn Cổ chính tông phủ chi văn minh khác với người dùng búa bình thường.

    Họ được đến một trọc tự.

    Năm đó Bàn Cổ phân một kỷ nguyên thiên địa, trong văn tự môn kích ra hai chữ một là thanh tự, một là trọc tự.

    Thanh tự bị tiên cổ văn minh lấy, trọc tự thì là phủ chi văn minh lấy.

    Nhân tiện nói chút, chủ tiên cổ văn minh là hậu nhân Bàn Cổ sinh ra nhận lão sư.

    Thanh tự là Bàn Cổ làm lễ giao cho lão sư.

    Trọc tự thì truyền cho văn minh của mình.

    Trọc tự có huyền diệu rất nhiều, văn tự ban đầu bình thường chỉ có thể diễn sinh ra một mặt thần thông, nhưng trọc tự thì có thể sinh ra thần thông nhiều mặt, ví dụ nhị đại văn tự có thể khiến lực công kích càng tăngl ớn, có thể diễn sinh ra nhị đại văn tự khiến người sử dụng đại địa gia tốc thuật.

    Cái gọi là đại địa gia tốc thuật ý chỉ nơi mặt đất là tăng tốc độ cho bản thân được, một môn thần thông khá hữu dụng.

    Lực công kích của phủ chi văn minh lớn nhưng tốc độ chậm, nếu cùng người bình thường đánh thì khó đuổi kịp đối phương, giờ thêm vào môn đại địa gia tốc thuật thì không cần buồn phiền.

    Bây giờ Bàn Động Thất vác búa lớn nhanh kinh người chém hướng Lục Nguyên.

    Vừa nhanh vừa mãnh!

    Lục Nguyên tiêu đời rồi!

    Xem ra hắn không địch lại Bàn Động Thất, trận thứ một ngàn sẽ thua.

    Nếu hắn thua thì nhuệ khí liên tục thắng thua luôn, mặt sau muốn thắng hắn dễ dàng hơn.

    Trước đó hắn thắng một ngàn nguyên khí thế giới sẽ khiến hắn phun ra hết.

    Trong đám người dưới Quyết Đấu phong có vài người văn minh cười lạnh.

    Bây giờ xem ra Lục Nguyên không giỏi lắm thôi, chỉ là trình độ này, có thể thắng người Vô Thượng Đại Giáo nhưng không cách nào thắng người văn minh.

    Dù rất mạnh nhưng chỉ giới hạn cấp bậc Vô Thượng Đại Giáo, so sánh với người văn minh thì chênh lệch vẫn rất lớn.

    Lúc này búa của Bàn Động Thất sắp chém trúng Lục Nguyên, hắn bình tĩnh lạ thường, không chút gì e sợ.

    Phủ chi văn minh lực lượng đệ nhất, liều đánh không được nên không vội vã, cần lấy nhu thắng cương.

    Kiếm ở trên không trung bện ra võng kiếm miên miên mật mật, lấy nhu đối cương.

    Bàn Động Thất cười lạnh, búa xuống.

    Đối phương nhu thì mình cương cực hạn, không tin không phát được võng kiếm dày đặc của Lục Nguyên.

    Búa chém thắng xuống, rất mạnh mẽ, nhưng đánh ra thế nào cũng không chém phá võng kiếm dày đặc, như là thiên võng bện thành, thế búa tận.

    Điều này sao có thể!

    Phủ thức uy mãnh vậy mà không phá được võng kiếm, võng kiếm dày đặc này rốt cuộc lớn và mật bao nhiêu chứ?

    Phủ thức rốt cuộc tận, chiêu thức càng uy mãnh thì dùng hết rồi lộ sơ hở càng lớn, Lục Nguyên làm gì bỏ qua sơ hở này được.

    Hắn lật tay một kiếm như xuân vũ đánh vào, chốc lát đã đặt kiếm ngang cổ họng Bàn Động Thất, chỉ cần đâm vào một chút liều lấy mạng gã.

    Đương nhiên Lục Nguyên không rảnh đến lấy mạng Bàn Động Thất, không có việc gì đắc tội người phủ chi văn minh làm gì?

    Lại thêm sát tính của hắn không nặng.

    - Dường như ta thắng.

    - Đúng vậy, ngươi thắng, ta sẽ nhớ tên ngươi, vì ngươi là một cường giả.

    Bàn Động Thất sảng khoái, thua là thua, hơn nữa tôn trọng cường giả là thói quen của phủ chi văn minh.

    Phủ chi văn minh là văn minh có lực lượng lớn nhất trong ba mươi văn minh, cũng là văn minh đơn giản nhất.

    Văn minh này tôn trọng cường giả, cơ bản không có cái gì âm mưu tính kế, cực kỳ đơn giản.

    Bên dưới ngạc nhiên, mới rồi phản ứng quá nhanh, Bàn Động Thất còn đang hùng hổ thì chớp mắt đã thua Lục Nguyên.

    Lục Nguyên này thật ghê gớm, vốn bình thường Vô Thượng Đại Giáo không chiến thắng được văn minh thế mà hắn có thể thắng người văn minh.

    Rốt cuộc hoàn thành trận thắng thứ một ngàn, cũng thắng phần nguyên khí thế giới thứ một ngàn.

    - Phủ chi văn minh, thật vô dụng.

    Một giọng nói khinh cuồng vang lên.

    Mọi người nhìn sang, thì ra là một thanh niên mặc áo lông màu xanh.

    Khóe môi thanh niên nhếch nụ cười khinh cuồng:

    - Phủ chi văn minh được xưng là lực lượng dứng đầu trong tất cả văn minh, kết quả thì sao, chỉ là con trâu điên thôi.

    Bàn Động Thất liền giân, quát:

    - Tinh Dã Tốc, ngươi cho rằng mình là ai hả?

    Có bản lĩnh ngươi đi lên đấu với hắn!

    - Đương nhiên là ta sẽ đi lên đấu với hắn, vốn ta xếp ở một ngàn lẻ một trậnu

    Người thanh niên áo lông xanh kiêu ngạo cười:

    - Bàn Động Thất, trâu điên, hãy xem người văn minh chân chính nên đánh như thế nào, đừng thành đáng thương như vậy, thật bi kịch.

    Người thanh niên áo lông xanh nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Ta tên là Tinh Dã Tốc, người của tinh chi văn minh.

    Tinh chi văn minh cũng là một trong ba mươi văn minh.

    Văn minh chia làm hai đại lưu phái.

    Một đại lưu phái lấy sức mạnh làm chủ, xưng là hằng tinh phái.

    Lưu phái thứ hai hoàn toàn khác, hơi giống kiếm khí hai tông của Hoa Sơn, tương tự.

    Đương nhiên tinh chi văn minh là khá mạnh trong ba mươi văn minh.

    Tinh chi văn minh Tinh Dã Tốc nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Thật ra trâu điên Bàn Động Thất thua cũng tốt, đánh như hắn chỉ có nước thua, quá ngu ngốc tứ chi phát triển, hắn thua ta mới có cơ hội.

    Nhìn phía trước ngươi liên tục thắng một ngàn là ta khó chịu rồi, để ta chiến thắng ngươi.

    - Liên tục thắng của ngươi sẽ chấm dứt tại đây.

    - Bởi vì bây giờ ngươi gặp ta, người tinh chi văn minh chứ không phải trâu điên phủ chi văn minh dễ đối phó.

    Tinh Dã Tốc nhìn Lục Nguyên, người thanh niên kiêu ngạo này mắt hẹp dài trông như mắt độc xà.

    Khoảnh khắc xuất đao, một thanh đao cực kỳ mỏng.

    Thật nhanh!

    Nếu nói người phong chi văn minh là tốc độ di chuyển nhanh, ra ngoài tốc độ nhanh càng nhanh thì người tinh chi văn minh lưu tinh phái tốc độ di động không bằng phong chi văn minh nhưng tốc đọ xuất thủ thì nhanh hơn.

    Tinh chi văn minh ra tay nhanh có thể xưng tuyệt trong văn minh, đơn thuần so tốc độ dù Lục Nguyên cũng rất nhanh nhưng không sánh bằng người tinh chi văn minh.

    Dù gì đây là sở trường nhất của một văn minh, nếu Lục Nguyên dễ như trở bàn tay phá giải thì văn minh này làm sao lăn lộn đây?

    Hơn nữa bây giờ Tinh Dã Tốc không chỉ ra tay mà còn đánh ra văn minh văn tự 'cực' của gã.

    Đây là văn tự ban đầu 'lưu' diễn sinh ra nhị đại văn tự, tinh chi văn minh được đến văn tự ba đầu một là tinh, một là lưu.

    - Ngươi xuất thủ rất nhanh, nhưng đối mặt ta thì chắc chắn thua.

    Lục Nguyên vô cùng nhàn nhã chặn một chiêu cực nhanh của Tinh Dã Tốc.

    Nếu đối thủ có tốc độ ra tay vượt qua mình thì lấy chậm đánh nhanh, âm dương thiết tắc, tương sinh chi, tương sinh tương khắc.

    - Thật nhanh!

    - Đúng vậy, nhanh quá.

    - Tinh chi văn minh lưu tinh phái, quả nhiên tốc độ đáng sợ tới cực điểm.

    - Sao mà có tốc độ nhanh vậy chứ?

    Lục Nguyên muốn lấy chậm đánh nhanh là ý định sai lầm, không biết rằng người tinh chi văn minh bình thường phá lấy chậm đánh nhanh lưu.

    Tinh Dã Tốc càng đánh càng nhanh, đối với chậm đánh nhanh lưu thì tinh chi văn minh rất có kinh nghiệm, đánh ngày càng nhanh.

    Trong chớp mắt này, Tinh Dã Tốc bỗng phát hiện mình khựng lại, không gian thiết tắc, đây là từ lúc chiến đấu đến nay lần đầu tiên Tinh Dã Tốc đụng phải không gian thiết tắc nhưng gã không sợ, lấy ra nhị câp văn tự, muốn phá không gian thiết tắc.

    Gã có kinh nghiệm đối phó không gian thiết tắc.

    Không thích hợp, vô dụng.

    Tinh Dã Tốc kinh sợ.

    Trong chớp mắt, Lục Nguyên ra tay, khoảnh khắc đã lấy kiếm đâm vào vai Tinh Dã Tốc, cũng lật kiếm chĩa vào cổ họng gã.

    Nói trắng ra là ban đầu Lục Nguyên đúng là muốn lấy chậm đánh nhanh, nhưng phát hiện dường như Tinh Dã Tốc có kinh nghiệm với nó nên không dùng.

    Hắn bày cái bẫy, giả bộ luôn dùng cách đó nhưng mặt sau đổi sang dùng không gian thiết tắc, đối thủ có kinh nghiệm ứng phó không gian thiết tắc, hắn lấy thôn mộc long, thôn lôi long rất lớn khắc chế văn tự Tinh Dã Tốc sử dụng, văn tự của gã thật ra cũng là phong hệ văn tự.

    Cuối cùng bùng phát kiếm tốc độ cao.

    Vì bày bãy, Tinh Dã Tốc hoàn toàn đạp vào trong.

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Ngươi thua.

    - Sao ta thua được, sao ta thua được.

    Tinh Dã Tốc cuồng kêu, gã không thể chấp nhận vì sao mình thua.

    Lục Nguyên lạnh lùng nói:

    - Thua là thua, nói nhảm nhiều làm gì?

    Hắn giơ tay, thu lấy nguyên khí thế giới thứ một ngàn lẻ một, trận thắng liên tục thứ một ngàn vào tay.

    Dưới Quyết Đấu phong một mảnh lặng yên.

    Mới bắt đầu thắng người phủ chi văn minh có thể nói là ngẫu nhiên, làm người khó tránh khỏi tình cờ một lần.

    Nhưng lập tức thắng người tinh chi văn minh thì còn gì để nói nữa?cái gì khiếu vênh váo, thế này kêu vênh váo, đây cũng không phải ngẫu nhiên.

    Dưới tình huống người văn minh dùng văn tự mà Lục Nguyên còn có thể thắng.

    Bất giác người Vô Thượng Đại Giáo bắt đầu cổ vũ Lục Nguyên, hắn lại tăng thêm người ủng hộ.

    Chuyện như vậy cũng rất đơn giản, Vô Thượng Đại Giáo luôn không thắng nổi người văn minh.

    Văn minh, văn tự dường như là hai ma chú quấn quanh người Vô Thượng Đại Giáo.

    Người Vô Thượng Đại Giáo đối mặt người văn minh trời sinh có tự ti, bây giờ Lục Nguyên đánh ra can đảm cho họ.

    Vậy nên, làm sao họ không ủng hộ Lục Nguyên được.

    Chiến đấu tiếp theo con số liên tục thắng còn đang tăng.

    Thắng trận một ngàn mười.

    Thắng trận một ngàn hai trăm.

    Thắng trận một ngàn ba trăm sáu mươi ba.

    Cuộc chiến một ngàn ba trăm sáu mươi bốn, đối thủ là con gái, thuộc thiên mẫu văn minh.

    Thiên mẫu văn minh là một văn minh kỳ lạ, văn minh khác đều là người đàn ông làm tôn, cố tình văn minh này lấy đàn bà làm tôn, phái nữ nắm quyền to.

    Nghe nói thủ lĩnh văn minh này tên là Thiên Mẫu, từng ở trong một kỷ nguyên nặn đất làm người, sinh ra nhân tộc, cấp phó chủ văn minh, nghe nói thực lực của bà đã gần với chủ văn minh.

    Người thiên mẫu văn minh dùng một quả cầu đỏ, tú cầu.

    Trên tú cầu có màu đỏ, dính phải thì người bốc nóng, chiêu loạn.

    Khi đấu với người này, mới đầu Lục Nguyên ăn bồ hòn nhiều, toàn thân nóng nảy, lập tức uống hớp rượu đè nén.

    Chủ yếu vì tính tình Lục Nguyên, bản tính hắn vốn lạnh nhạt, nếu không vậy thì đã sớm trúng chiêu rồi.ch

    Người thiên mẫu văn minh dùng tú cầu xuất chiêu quái dị, đáng tiếc chiêu thức của Lục Nguyên càng quái hơn.

    Đấu chiêu thức với Lục Nguyên thì người cùng cấp chưa ai thắng được hắn.

    Người thiên mẫu văn minh sẽ không ngoại lệ.

    Vậy nên cuộc chiến thứ một ngàn ba trăm sáu mươi bốn Lục Nguyên thắng.

    - Lục Nguyên, ta nhớ tên ngươi.

    Chương 995: Thiên Mẫu văn minh(Thượng)

    Người thiên mẫu văn minh thu tú cầu, mỉm cười nói:

    - Đúng rồi, ngươi cường đại như vậy, nếu chịu ở rể thiên mẫu văn minh chúng ta thì rất có khả năng nhé.

    Thiên mẫu văn minh chúng ta không ít tỷ muội thích loại như ngươi.

    Nàng chớp mắt, rất quyến rũ.

    Lục Nguyên đổ mồ hôi, đây chính là người thiên mẫu văn minh, chưa từng tiếp xúc qua, đúng là lạ lùng.

    Hắn nhún vai nói:

    - Thế thì không cần đâu.

    Chiến đấu, vẫn còn tiếp tục.

    Trận thứ một ngàn năm trăm lẻ sáu, thắng.

    Trận thứ một ngàn sáu trăm ba mươi sáu, thắng.

    Đây là nguyên khí thế giới thứ một ngàn sáu trăm ba mươi sáu, giờ Lục Nguyên cảm giác nguyên khí thế giới của mình sắp gom đủ rồi.

    Trận thứ một ngàn sáu trăm ba mươi bảy sắp bắt đầu, đối thủ lần này là dạ chi văn minh.

    Dạ chi văn minh là một văn minh kỳ lạ, văn minh chia làm hai lưu phái.

    Một là chủ lưu ám sát lưu, hai là thứ lưu dạ mị lưu.

    Người ám sát lưu am hiểu ám sát trong bóng đêm, người dạ mi lưu thì đều là bộ dạng phiên phiên công tử, vô cùng đẹp trai, hấp dẫn ánh mắt dị tính, xem như lưu phái đặc biệt.

    Hai phái này cấu thành dạ chi văn minh, phó chủ dạ chi văn minh xưng là Dạ Đế, cũng là một người rất hấp dẫn, nghe nói thực lực không kém hơn Thiên Mẫu.

    Lục Nguyên lần này đối phó là người ám sát lưu.

    Người ám sát lưu mới bắt đầu giấu trong không trung, năng lực ẩn giấu này Lục Nguyên phát hiện lợi hại hơn đơn thuần tàng kiếm ý rất nhiều, bàn về năng lực giấu thì hơn xa hắn, đối với điều này, Lục Nguyên chỉ đành khâm phục.

    Nhưng biết ẩn núp không có nghĩa là địch nổi hắn.

    Trong chớp mắt, một sát khí tới gần cổ Lục Nguyên, sát khí tới thật nhanh, không uổng là người ám sát lưu dạ chi văn minh.

    Lục Nguyên đối mặt chiêu thức như vậy dường như sớm chuẩn bị, xoay đầu há mồm cắn binh khí của đối phương, nhân lúc gã kinh ngạc thì quay người đánh trúng đối thủ.

    không sai, lần này có thể tìm dấu vết của đối thủ không phải vì gã ẩn núp không tốt.

    Mà vì hắn dùng tiểu nhân quả thiết tắc, đối thủ ẩn giấu không tiêu trừ tình trạng nhân quả cho nên hắn tìm ra được.

    Người dạ chi văn minh đương nhiên không biết tiểu nhân quả thiết tắc, thua mà chẳng hiểu gì cả.

    Cuộc chiến thứ một ngàn sáu trăm ba mươi bảy, thắng.

    Lục Nguyên chiến đấu không ngừng, người bên cạnh Quyết Đấu phong ngày càng nhiều.

    Mới bắt đầu chỉ gần một vạn người, nhưng theo Lục Nguyên chiến thắng, cơ bản người ở thế giới hỏa sơn đều tới xem, xem Lục Nguyên chiến đấu, phát hiện phong cách chiến đấu của hắn đáng sợ, dù là đối thủ nào đi lên đều bị đánh bại.

    Cuộc chiến thứ một ngàn bảy trăm, đối thủ là người hỏa chi văn minh, Lục Nguyên thắng.

    Cuộc chiến thứ một ngàn chín trăm, đối thủ là người lôi chi văn minh, tên gọi công kích lôi sát mạnh nhất, bị Lục Nguyên đánh gục.

    Trận chiến thứ hai ngàn lẻ ba, đối thủ là người nho chi văn minh.

    Đến đây thì mọi người mới phát hiện, kiếm của Lục Nguyên và kiếm của nhi chi văn minh rất giống, không lẽ Lục Nguyên là người nho chi văn minh?

    Không giống, văn minh khác có lẽ chơi âm mưu quỷ kế gì chứ nho chi văn minh bình thường tự cho rằng làm việc ngay thẳng chính trực, tuyệt đối không thi triển ra âm mưu quỷ kế.

    Trận chiến này không có gì bất ngờ, Lục Nguyên thắng.

    Cuộc chiến thứ hai ngàn một trăm sáu mươi ba, đối thủ là người giản chi văn minh, lần này mọi người cho rằng Lục Nguyên đụng phải khắc tinh.

    Dù sao ai đều biến giản có thể khắc kiếm, nhưng tình huống là người giản chi văn minh dễ dàng bị Lục Nguyên đánh trọng thương, không phải đối thủ của hắn.

    Cuộc chiến thứ hai ngàn tám mươi tám, đối thủ lần này là thái cổ văn minh, xấut hiện người cổ văn minh cực kỳ hiếm thấy.

    Hơn nữa hồng hoang khắc kiếm là mười phần mười, mọi người cho rằng kỷ lục liên tục thắng của Lục Nguyên dừng ở đây.

    Kết quả giật mình phát hiện, lại sai.

    Lục Nguyên vẫn thắng.

    Rốt cuộc làm sao vậy?

    Kiếm sao mà thắng hồng hoang được?

    Không lẽ là năm đó sơ đại Kiếm Chủ để lại kiếm pháp?

    Có không ít người biết chuyện có biết năm đó sơ đại Kiếm Chủ để lại bộ áp hoang kiếm pháp, nhưng hiệu quả không lớn, cộng thêm Lục Nguyên không đùng kiếm khắc hoang mà chỉ dùng một chút lực lượng kiếm khắc hoang nên bị ngộ nhận là áp hoang kiếm pháp của sơ đại Kiếm Chủ để lại.

    Cuộc chiến thứ hai ngàn ba trăm sáu mươi lăm, đối thủ lần này là người man chi văn minh.

    Man chi văn minh là văn minh cực kỳ hiếm thấy khá thú vị, nhưng kết quả rất đơn giản, thua dưới tay Lục Nguyên.

    Lại thắng!

    Thắng nữa!

    Chớp mắt đã đến liên tục thắng ba ngàn.

    Ai có thể ngăn cản Lục Nguyên?

    Không lẽ mặc kệ kỷ lục liên tục thắng của Lục Nguyên lên đến ba trăm hai mươi mốt sao?

    Người tiên cổ văn minh nhìn hướng cô gái tóc bạc trên cây quế.

    Thường Nga tóc bạc này nghe nói là đỉnh cao cấp thiên tôn chuyển thế, nếu nàng ra tay thì muốn thắng Lục Nguyên cũng dễ dàng đi?

    Thiếu nữ tóc bạc ăn hoa quế cao nói:

    - Ta không có hứng thú ra tay.

    Thiếu nữ tóc bạc Thường Nga đếm kỷ lục của Lục Nguyên, tạm thời không tính Vô Thượng Đại Giáo, đánh bại người văn minh có phủ chi văn minh, tinh chi văn minh, Thiên mẫu văn minh, Dạ đế văn minh, lôi chi văn minh, nho chi văn minh, giản chi văn minh, hỏa chi văn minh, dược chi văn minh, pháp bảo văn minh, vân vân và vân vân.

    Trong trung ương thiên triều có tổng cộng ba mươi văn minh bình thường, bây giờ nhiều người văn minh ra tay đều bị Lục Nguyên đánh bại.

    Thú vị.

    Tốt lắm, Lục Nguyên, nhanh lên trưởng thành đi.

    Trở thành trợ thủ của ta đi.

    Thiếu nữ tóc bạc Thường Nga thầm nhủ.

    Lần này nhất định phải lật thế cờ, mối thù năm kỷ nguyên trước phải thanh toán.

    Đôi mắt thiếu nữ tóc bạc Thường Nga lạnh lẽo.

    Có thể nhớ thù năm kỷ nguyên trước, thiếu nữ tóc bạc Thường Nga có lẽ không phải cấp thiên tôn đơn giản như vậy, rất có thể nàng là phó chủ văn minh, thậm chí là chủ văn minh chuyển thế.

    - Lục Nguyên, sau liên tục thắng ba ngàn rồi sẽ không dễ dàng như vậy.

    Thiếu nữ tóc bạc chống cằm:

    - Có một người cấp thiên tôn, hơi kiềm không nổi rồi.

    Ánh mắt của thiếu nữ tóc bạc Thường Nga cao cường, đã nhìn ra thực lực của Lục Nguyên tại thế giới hỏa sơn có mấy người hắn tuyệt đối không thắng được.

    Trận chiến ba ngàn một trăm, đối thủ là người hồ chi văn minh.

    Hồ chi văn minh là một văn minh rất đẹp.

    Lấy con gái làm chính, con gái cực đẹp.

    Có một phần đàn ông, đàn ông cũng cực kỳ tuấn tú.

    Trong lịch sử trung ương thiên triều từng xuất hiện miêu chi văn minh, nhưng cuói cùng miêu chi văn minh bị tiêu diệt mà hồ chi văn minh còn giữ lại.

    Hồ chi văn minh ở trong ba mươi văn minh bình thường rất yếu, nhưng bình thường hồ chi văn minh kết thân nhiều, phó chủ văn minh, thậm chí là chủ văn minh bên cạnh đều có tiểu thiếp hồ tộc.

    Có thể nói hồ chi văn minh là thâm căn cố đế, nên bình thường không ai dám chọc người của hồ chi văn minh.

    Mỗi một văn minh đều có thế đứng riêng, nhất định có đạo lý của nó.

    Trận chiến này khỏi nói, tất nhiên là Lục Nguyên thắng.

    Trận thứ ba ngàn hai trăm, thắng.

    Trận thứ ba ngàn ba trăm, thắng.

    Trận thứ ba ngàn bốn trăm, thắng.

    Kỷ lục liên tục thắng của Lục Nguyên còn đang tiếp tục, từng trận tiếp theo.

    Chương 996: Thiên Mẫu văn minh (Hạ)

    Bây giờ giới Quyết Đấu phong nhìn người trên núi như Kiếm Thần khiến người kinh ngạc.

    Đây thật sự là xuất sinh từ Kiếm Môn, khiến mọi người có nhận thức mới, kiếm đạo thật sự đáng sợ, vô thượng văn minh bị hủy diệt ở kỷ nguyên trước đáng sợ đến cực điểm.

    Quan trọng nhất là bây giờ có ai ngăn Lục Nguyên.

    Không biết có bao nhiêu người văn minh thua trong tay Lục Nguyên.

    Cuộc chiến thứ ba ngàn năm trăm bắt đầu, mọi người tê dại rồi, chỉ nhìn Lục Nguyên không ngừng thắng rồi thắng, e rằng lần này cũng sẽ nhẹ nhàng thắng.

    Nhưng khi thấy người trong sân thì hít ngụm khí, lần này e rằng Lục Nguyên muốn thắng là cực kỳ khó khăn.

    Người đứng trên Quyết Đấu phong gầy gò, có vẻ bệnh trạng, mái tóc trắng phối với khuôn mặt trẻ trung thì hơi lạ.

    Là gã!

    Thụ chi văn minh Mộc Bệnh Dĩ!

    Thụ chi văn minh là một trong ba mươi văn minh, rất gần với thái cổ văn minh, cơ bản xem như là thuộc hạ của thái cổ văn minh.

    Nghe nói thủ lĩnh văn minh là cây thứ nhất sinh trưởng trong hồng hoang kỷ nguyên này, rồi qua trăm triệu năm tới ngày tu luyện thành phó chủ văn minh, coi như là một người trẻ tuổi trong phó chủ văn minh.

    Thụ chi văn minh là lấy cây cỏ để công kích, am hiểu về điều trả, đương nhiên có sở trường chiến đấu.

    Mộc Bệnh Dĩ là giỏi nhất thụ chi văn minh, hơn nữa gã ở thế giới hỏa sơn thực lực xếp năm hàng đầu.

    Nghe nói thực lực của người này cách thế giới cảnh chỉ có một đường tơ, bình thường nửa bước thế giới không phải đối thủ của gã, nửa bước thế giới có thể đi mười chiêu dưới tay gã đã là giỏi rồi.

    Nghe nói gã chỉ cần một cơ duyên là có thể đột phá đến thế giới cảnh.

    Thế giới cảnh và nửa bước thế giới cách biệt rất lớn, so với hỗn động cảnh càng lớn hơn nhiều.

    Trên đường tu hành, đại cảnh giới cuối cùng là thế giới cảnh.

    Đi qua đại cảnh giới này là có thể trùng kích cấp chủ phó chủ văn minh, đến lúc đó kỷ nguyên tan vỡ có khả năng không chết.

    Thế giới cảnh gần như là tận cùng tu hành,, luyện khí cảnh, luyện thể cảnh, trường sinh cảnh, đại đạo cảnh, hỗn động cảnh, một đường đi đến rốt cuộc tới đại cảnh giới cuối thế giới cảnh, không dễ dàng .

    Mộc Bệnh Dĩ đứng trước mặt Lục Nguyên, khẽ ho khan:

    - Rất ghê gớm, bây giờ đã là ba ngàn bốn trăm chín mươi chín lão già cầm tẩu thuốc.

    Xin tự giới thiệu, ta thuộc thụ chi văn minh, tên là Mộc Bệnh Dĩ, tốt lắm, chuẩn bị bắt đầu đi.

    Gã lạnh nhạt nói, không phát ra bất cứ lời huênh hoang nào nhưng Lục Nguyên cảm giác rợn tóc gáy.

    Cái loại lạnh nhạt rồi ẩn chứa sát khí đáng sợ tràn ngập quanh người mình.

    Dường như người mắc bệnh không nói ra lời huênh hoang gì muốn giết mình.

    Chó cắn người sẽ không sủa, người này thật sự muốn giết mình.

    Thụ chi văn minh muốn giết Lục Nguyên là chuyện thường, thụ chi văn minh trước giờ đều là lưỡi dao của thái cổ văn minh, thái cổ văn minh muốn giết ai là họ sẽ giết kẻ đó.

    Hơn nữa Lục Nguyên phát hiện Mộc Bệnh Dĩ cường trên mình rất xa, bất cứ ai hắn từng đấu đều không mạnh bằng gã.

    Nhưng nếu muốn đánh thì cứ đánh đi, mình sợ gì.

    Lục Nguyên khẽ quát một tiếng:

    - Bắt đầu!

    - Hay, đủ sảng khoái!

    Mộc Bệnh Dĩ không nói gì nữa.

    Mộc Bệnh Dĩ chợt ra tay, phút chốc mấy vạn mảnh lá cây sắc bén bay hướng Lục Nguyên.

    Mấy vạn mảnh lá cây sắc bén mỗi một cái đều bén như tiên kiếm, đâm thủng nguyên Quyết Đấu phong, khiến Lục Nguyên không có chỗ chắn.

    Thật ra bên trong còn ẩn giấu bẫy, xuất thủ như vậy là trong mộc thánh đạo quy tắc chung Vạn Diệp Tề Phát, trên bầu trời đều bị lá cây bén bằng tiên kiếm chặn, chỉ có mặt đất.

    Nhiều người lúc này sẽ muốn chui xuống đất, nếu nghxi vậy thì hoàn toàn trúng kế.

    Trong đất có cây cối đang bén rễ nẩy mầm chờ.

    Trong đất là thiên hạ của sinh linh lung tung.

    Nếu dùng địa độn thuật lặn xuống tránh chiêu này thì càng trúng kế của Mộc Bệnh Dĩ, sớm thua, đấu với người thụ chi văn minh tuyệt đối không thể chui vào đất.

    Lục Nguyên không nhìn thấu chiêu này nhưng hắn bình thường không thích trốn xuống đất, không, trốn vào lòng đất là thuật, Lục Nguyên chưa bao giờ dùng thuật đối địch, cho nên vô tình thoát khỏi cạm bẫy.

    Nhưng pháp lực của đối thủ thật mạnh, mạnh hơn nửa bước thế giới rấtn hiều.

    Lục Nguyên không ngừng đón chiêu thức của đối thủ.

    Đối thủ không có chiêu thức tinh dạo gì cả, hoàn toàn là oanh tạc.

    Nếu đối phương dùng chiêu thức tinh xảo thì Lục Nguyên không hề sợ, so chiêu thức tinh xảo với mình hả, vô cùng hoan nghênh, hắn chưa từng thua so chiêu thức tinh xảo.

    Nhưng bây giờ rõ ràng đối phương nhân lúc pháp lực cao hơn hắn cuồng oanh tạc, đánh đến Lục Nguyên hoàn toàn bất đắc dĩ.

    Kiếm không ngừng phát ra tiếng:

    *Đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh!*

    Cổ tay hơi đau, đụng phải người dùng pháp lực đè người thì Lục Nguyên chỉ có thể buồn bực.

    Vèo một tiếng, một lá cây đánh trúng Lục Nguyên, xẹt qua một vết thương nhạt.

    Đây là vết thương nhạt, không có gì!

    Trong chớp mắt, Lục Nguyên phát hiện cánh tay mình chậm chạp nhiều, thamaj chí đầu óc suy nghĩ u mê, là độc ư?

    Lục Nguyên không vội, lập tức phát động thanh thánh kiếm đạo.

    Thanh thánh kiếm đạo có thể phá giải vạn độc thiên hạ, ít nhất Lục Nguyên chưa từng thấy thì gì gây khó khăn cho thanh thánh kiếm đạo.

    Nhưng vận dụng thanh thánh kiếm đạo mới phát hiện vô dụng, thân thể mình chậm chạp, đầu óc cũng mông lung.

    Bão tố lá cây còn đang kéo dài, Mộc Bệnh Dĩ dùng lá cây oanh kích, bốn phía chớp mắt xuất hiện nhiều đại thụ sinh trưởng trên Quyết Đấu phong, khiến người bốn phía không thấy rõ bên trong Quyết Đấu phong xảy ra chuyện gì.

    Không chỉ vậy, trong Quyết Đấu phong xuất hiện một cái lưới to, đó là lưỡi lá cây, chớp mắt cuốn Lục Nguyên vào trong.

    Bây giờ Lục Nguyên rất muốn né nhưng thân thể không nghe theo ý chí.

    Hắn không biết Mộc Bệnh Dĩ ở trong lá cây dùng thủ đoạn gì đó, cho nên đã bị trói vào võng lá cây.

    Mộc Bệnh Dĩ đi tới bên cạnh Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, bây giờ ngươi rơi vào tay ta, có thể đi chết đi.

    Tay gã đè đỉnh đầu Lục Nguyên, một nguyên khí cực kỳ quái dị tiến vào.

    Đây là nguyên khí gì?

    Nguyên khí khiến đầu óc, mthana thể u mê.

    Đây rốt cuộc là thứ quái lạ gì?

    Không giống là độc.

    Trên mặt Mộc Bệnh Dĩ lộ nụ cười tàn nhẫn:

    - Đây rốt cuộc là thứ gì hả?

    Chắc chắn ngươi chưa tiếp xúc qua, ngươi chưa đi thái cổ văn minh thì sao biết sự lợi hại của mộc đạo thánh khí chúng ta.

    Không sai, đây chính là mộc đạo thánh khí, loại mộc đạo thánh khí này một khi tiếp xúc với người, đánh trúng người sẽ khiến người chậm chạp rồi thành mộc đạo khôi lỗi.

    Thực lực của ngươi không tệ, hãy làm mộc đạo khôi lỗi của ta đi!

    Gã không vừa mắt sức chiến đấu của Lục Nguyên mà muốn kiếm thuật của hắn, kỹ xảo mặt chiêu thức, nếu thu mộc đạo khôi lỗi như vậy thì có thể từ từ nghiên cứu chiêu thức, khiến mình đột phá kỹ xảo chiêu thức.

    Nói thật ra Mộc Bệnh Dĩ hiểu rằng mình có khuyết điểm là không mạnh mặt chiêu thức, nhưng không có cách nào tăng cao, bây giờ chỉ cần đem Lục Nguyên chế thành mộc đạo khôi lỗi là có thể tăng cao rồi.

    Đây là việc tốt đẹp cỡ nào.

    Cho nên Mộc Bệnh Dĩ dùng trận chiến này ngay từ đầu đã có ý đó.

    Tất cả giống như Mộc Bệnh Dĩ tính kế, không có gì lệch lạc.

    Chương 997-998: Mộc Bệnh Dĩ

    Trên mặt Mộc Bệnh Dĩ lộ nụ cười tàn nhẫn, nói:

    - Lục Nguyên, ngươi hãy ngoan ngoãn làm mộc đạo khôi lỗi của ta đi.

    Gã không ngừng rót mộc đạo thánh khí vào trong người Lục Nguyên.

    Trong người Lục Nguyên tất cả máu thịt không ngừng biến đổi, chuyển hóa hướng mộc đạo khôi lỗi, máu thịt đang dần tiêu diệt.

    Chết tiệt!

    Mình không cam lòng chết như vậy, Lục Nguyên ở trong lòng tức giận gầm lên.

    Nhưng suy nghĩ dần rời xa thể xác.

    Làm sao đây?

    Lúc này thiếu nữ tóc trắng Thường Nga cảm giác được, nhíu mày.

    Làm sao đây?

    Có cứu Lục Nguyên không?

    Không cứu thì nếu Lục Nguyên không sống được bằng sức mình, vậy hắn không tính là có khí vận dồi dào, người như vậy sớm muộn gì đều chết, mỗi người có thể tu hành đến cấp bậc chủ phó chủ văn minh đều là khí vận vô địch cả.

    Nếu giúp đỡ được mình giải quyết chuyện năm kỷ nguyên trước cần có tu vi văn minh.

    Thiếu nữ tóc trắng Thường Nga cảm giác được nhưng người khác thì không, không biết hiện giờ đánh nháu thế nào rồi.

    Ta mệnh do ta không do thiên!

    Bị đưa vào mộc đạo thánh khí, trong đầu Lục Nguyên đột nhiên bùng nổ bảy chữ này.

    Mình tuyệt đối không thể thua, tương lai kiếm đạo còn cần mình sáng tạo.

    Khi bùng phát tín niệm mãnh liệt này, đầu óc hắn tỉnh táo chút.

    Ta mệnh do ta không do thiên!

    Tương lai kiếm đạo do ta sáng tạo!

    Bây giờ khốn cảnh nên làm sao?

    Những mộc đạo thánh khí không ngừng đưa vào người khiến một chút tỉnh táo lại biến u mê.

    Phải rồi, trong kiếm chi không gian có một gốc kiếm đạo thụ, bản thân chính là cây.

    Giờ cái gọi là mộc đạo thánh khí chính là muốn biến mình thành kết cấu cây cối.

    Có thể đem những mộc đạo thánh khí chuyển vào tiểu kiếm đạo thụ, không biết tiểu kiếm đạo thụ sẽ ra sao nữa.

    Nhân lúc đầu óc còn tỉnh táo, hắn cố gắng vận mộc đạo thánh khí liên miên không ngừng dẫn hướng tiểu kiếm đạo thụ.

    Mới đầu tiểu kiếm đạo thụ phong ấn âm tiên xích bên trong cao cỡ bốn trăm tám mươi tám trượng.

    Bây giờ mộc đạo thánh khí nhập vào trong, Lục Nguyên lập tức chú ý phản ứng hiện giờ của tiểu kiếm đạo thụ, nếu nó không thể hấp thu mộc đạo thánh khí thì hắn thật sự tiêu đời.

    Lục Nguyên hồi hộp căng thẳng, hắn không muốn gục tại đây.

    Rốt cuộc!

    Bộp một tiếng, dường như tiểu kiếm đạo thụ có chồi mới.

    Lại nhìn kỹ, tiểu kiếm đạo thụ quả nhiên đâm chồi.

    Tiểu kiếm đạo thụ bắt đầu lên lên.

    Trong lòng Lục Nguyên có mong chờ.

    Tiểu kiếm đạo thụ trưởng thành không biết sẽ đến mức nào nữa.

    Lục Nguyên mong chờ.

    Tiểu kiếm đạo thụ không ngừng cao lên, chớp mắt đã đến năm trăm trượng.

    Khi tiểu kiếm đạo thụ cao đến năm trăm trượng thì trong lòng Mộc Bệnh Dĩ cười đắc ý, ha ha, Lục Nguyên, giờ biết mộc đạo thánh khí lợi hại chưa?

    Chỉ cần thêm mộc đạo khôi lỗi Lục Nguyên, khi đó có thể dùng kiếm khí đột phá tăng vọt.

    Gã không ngừng đưa vào mộc đạo thánh khí.

    Trong kiếm chi không gian của Lục Nguyên, tiểu kiếm đạo thụ cao đến năm trăm trượng.

    Trong khi tiểu kiếm đạo thụ trưởng thành thì Lục Nguyên phát hiện mình cảm ngộ thiên địa pháp tắc tăng lên theo.

    Thứ một trăm ba mươi mốt, lập thu kiếm ý thành.

    Thứ một trăm ba mươi hai tiết xử thử kiếm ý cũng thành.

    Tiểu kiếm đạo thụ còn tiếp tục vươn cao, Lục Nguyên cảm ngộ thiên địa pháp tắc tăng vọt.

    Thứ một trăm ba mươi tam bạch lộ kiếm ý cũng thành luôn.

    Tiểu kiếm đạo thụ đã cao đến sáu trăm trượng, bây giờ thứ một trăm ba mươi tứ tiết thu phân kiếm ý cũng thành công.

    Bây giờ thu đế kiếm đạo tổng cộng cần lục đạo, Lục Nguyên thành tứ đạo rồi.

    Mộc đạo thánh khí này thất có ích.

    Lục Nguyên không biết mộc đạo thánh khí không tầm thường, dù là trong thụ chi văn minh cũng có số rất ít người tập luyện được.

    Mộc Bệnh Dĩ là học lén, Mộc Bệnh Dĩ là một người rất đặc sắc, xuất thân đê tiện nhưng dựa vào các loại thủ đoạn hai người giết người vân vân mà không ngừng leo lên, giờ đã là một trong trọng điểm bồi dưỡng của thụ chi văn minh, còn học kỹ năng trấn phái của thụ chi văn minh là mộc đạo thánh khí.

    Mộc đạo thánh khí dùng để đánh nhau thì thật là mọi chuyện thuận lợi, là một trong căn bản cho thụ chi văn minh tung hoành.

    Hơn nữa Mộc Bệnh Dĩ có các loại thủ đoạn, mđánh chết một đồng đồn rồi cướp mộc đạo thánh khí của người đó để mình dùng.

    Chính vì nhiều nguyên nhân nên mộc đạo thánh khí của gã tương đương hùng hậu, khiến tiểu kiếm đạo thụ của Lục Nguyên tăng lên đến một trăm trượng, thật không đơn giản.

    Tuy nhiên, sao không có nhiều thêm mộc đạo thánh khí đưa vào người, nếu thân thể thêm chút mộc đạo thánh khí là mình có thể luyện thành thu đế kiếm đạo.

    Tất nhiên Lục Nguyên biết hiện nay mình không phải đối thủ của Mộc Bệnh Dĩ, giờ mình chỉ là miễn dịch mộc đạo thánh khí của đối phương, nhưng thực lực đối thủ là chỉ kém một đường đến thế giới cảnh.

    Hiện nay mình còn chưa đánh lại người chỉ kém một đường đến thế giới cảnh, vậy nên vẫn cần tăng thực lực.

    Làm sao tăng thực lực?

    Đúng rồi, có cách.

    Lúc trước đã nói qua, chỉ cần đủ nguyên khí thế giới thì muốn xông hỗn động cảnh thập tầng không khó, bởi vì hỗn động cảnh thập tầng là đại viên mãn, cần nguyên khí tích lũy.

    Nguyên khí thế giới thì là nguyên khí tinh thuần nhất, cho nên đây là thời cơ đột phá tốt.

    Lục Nguyên giả bộ bị mộc đạo thánh khí làm mê muội, biểu hiện không biến đổi, bộ dạng ngơ ngác, cũng phun nuốt nguyên khí thế giới.

    Bây giờ hắn có ba ngàn tám trăm nguyên khí thế giới, giờ bị nuốt hết, vô số nguyên khí thế giới xâm nhập vào trong kiếm chi không gian, lẻn vào người Lục Nguyên, khiến pháp lực như lửa đang tinh luyện.

    Nguyên khí thế giới thật mạnh!

    Lục Nguyên cảm thấy thân thể không ngừng chuyển đổi, đó là biến đôit thân thể như thế nào đây?

    Máu thịt toàn thân trừ mặt ngoài nhất cố ý khiến mộc đạo thánh khí làm ngu ra, các chỗ khác có biến đổi rất lớn, khiến thân thể dường như là hình thái hoàn mỹ.

    Không đúng, loại hoàn mỹ hóa này nên hướng nội bộ thân thể sâu hơn chút.

    Sâu trong người, hình thái gien đang xảy ra thay đổi, tư liệu này Lục Nguyên có thấy qua.

    Nghe nói có một học phái tu tiên giả luôn nghiên cứu hình thái sinh mệnh, trong đó có nói cơ sở nhất của sinh mệnh là dựa vào một loại gien.

    Gien mang theo người bí túc, nhưng loại cơ bản này có nhiều lỗ hổng, chỗ thiếu sót.

    Cái gọi là thần, tiên, phật, sinh mệnh đến thế giới cảnh thì tầng gien chẳng có chút lỗ hổng, thiếu sót, hơn nữa khiến gien hoàn mỹ hóa, mỗi một gien đều phát huy tác dụng mười phần mười, máu thịt không còn bất cứ khuyết điểm gì.

    Bây giờ Lục Nguyên phát hiện sinh mệnh gien của mình đang không ngừng biến đổi.

    Có một ít gien không hoàn chỉnh đang sửa đổi, gien không cần thiết bị cắt bỏ, hình thức sinh mệnh đang xảy ra biến đổi nghiêng trời lệch đất.

    Lục Nguyên biết đây chính là hỗn động cảnh thập tầng.

    Hỗn động cảnh thập tầng đại viên mãn, chân chính đại viên mãn.

    Đại viên mãn là hình thức sinh mệnh cơ bản nhất.

    Không phải đại viên mãn luyện khí kỳ kinh mạch.

    Không phải đại viên mãn luyện thể kỳ thân thể.

    Không phải đại viên mãn trường sinh kỳ thần hồn.

    Không phải đại viên mãn đại đạo cảnh không gian, mà là hình thức sinh mệnh cơ bản nhất, tất cả mọi thứ đại viên mãn.

    Thì ra tất cả đại viên mãn của bốn cảnh giới luyện khí, luyện thể, trường sinh, đại đạo đều tổng kết tại đây.

    Hình thức sinh mệnh được biến đổi.

    Lục Nguyên không ngừng thu lại khí thế biến đổi của bản thân, là khí thế phi nhân như thần như tiên.

    Nếu để khí thế lan tràn thì e rằng Mộc Bệnh Dĩ lập tức phát hiện hắn đang đột phá.

    Theo thời gian trôi qua, sinh mệnh gien toàn thân đã hoàn thành sửa đổi, đã hoàn mỹ rồi.

    Hỗn động cảnh thập tầng, đến.

    Muốn trùng kích thế giới cảnh thì đơn giản thoi, đem tất cả năng lực trong gien sinh mệnh đều khám phá hết, một cái cũng không thể thiếu, đó gọi là thế giới cảnh, bởi vì khi ấy là cảnh giới thần linh, thần tiên.

    Đương nhiên muốn phát huy tất cả năng lực có trong gien, hoàn mỹ hơn cả gien thì khó càng khó thêm.

    Rốt cuộc mình đứng ở hỗn động cảnh thập tầng, chỉ cần đạp một bước nữa là đến thế giới cảnh.

    Tới thế giới cảnh là chân chính thành bá chủ một phương trung ương thiên triều.

    Hắn cảm giác một lát, trước tiên là phát hiện còn lại năm trăm phần nguyên khí thế giới.

    A, xem ra mình đột phá đến tầng này dùng hết ba ngàn trùng kích thế giới cảnh.

    Vậy là muốn đọt phá đến thế giới cảnh thì cần rất rất nhiều nguyên khí thế giới, gấp mấy lần cái này.

    Hắn phát hiện Mộc Bệnh Dĩ đưa vào mộc đạo thánh khí đã không bao nhiêu, Lục Nguyên mở mắt ra nhìn hướng Mộc Bệnh Dĩ.

    Hắn nói:

    - Ngươi kêu Bệnh Dĩ, không phải bệnh thật chứ?

    Sao mới có chút xíu mộc đạo thánh khí vậy?

    Có thể thêm nhiều chút không?

    Mộc Bệnh Dĩ giật mình và muốn bộc máu.

    Ngươi hỏi vì lý do gì?

    Thật đáng thương, mộc đạo thánh khí của Mộc Bệnh Dĩ là rất hùng hồn, đừng nói một người thành mộc đạo khôi lỗi, dù là mười mộc đạo khôi lỗi cũng đủ dùng.

    Gã gần như đem tất cả mộc đạo thánh khí đưa vào người Lục Nguyên, hết cách, vì một chiêu thức cường mộc đạo khôi lỗi đối với gã quá quan trọng, gã muốn tham gia luyện tập võ nghệ thụ chi văn minh, kết quả không ngờ đưa hết mộc đạo thánh khí vào người Lục Nguyên mà hắn không có phản ứng gì, còn mở mắt ra nói rằng mộc đạo thánh khí quá ít.

    Cái này!

    Khi Mộc Bệnh Dĩ kinh ngạc và muốn hộc máu thì Lục Nguyên đánh ra một kiếm.

    Một kiếm như kinh hồng.

    Kiếm xuất kinh quỷ thần!

    Mộc Bệnh Dĩ vốn yếu mặt chiêu thức, thêm vào lúc này kinh ngạc và muốn hộc máu, giây phút này đối mặt kiếm chiêu Lục Nguyên đánh tới chặn không kịp, chỉ có thể ngự mộc thần quyết tăng sức phòng ngự.

    Lục Nguyên một kiếm chém xuống nặng nề cỡ nào.

    Chớp mắt máu bắn tung.

    Mộc Bệnh Dĩ vừa kinh vừa dị hỏi:

    - Ngươi, sao ngươi có thể?

    Khi thân thể độn hóa rồi còn có thể xuất chiêu nhanh như vậy?

    Gã không thể tin vào mắt mình.

    - Ngươi nói thân thể độn hóa là cái này hả?

    Lục Nguyên hơi giật người, phút chốc mặt ngoài độn hóa như đầu gỗ lập tức biến mất, lại mọc ra máu thịt, cùng lúc đó, toàn thân Lục Nguyên toát ra khí thế phi nhất, có chút giống như thần như phật nhưng là lại không phải chân chính thần, tiên, phật.

    Khí thế nhiếp người.

    Mộc Bệnh Dĩ giật mình nói:

    - Ngươi, ngươi đến thế giới cảnh?

    Không đúng, không tới thế giới cảnh, là nửa bước thế giới?

    - Ngươi có lầm không, ta không phải đến nửa bước thế giới, chỉ là hỗn động cảnh thập tầng thôi.

    - Mới rồi ngươi đấu với ta luôn dùng pháp lực hỗn động cảnh cửu tầng hả?

    Mộc Bệnh Dĩ không thể tin.

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Tiếp theo ta sẽ dùng pháp lực hỗn động cảnh thập tầng.

    Phải rồi, ngươi muốn ta làm mộc đạo khôi lỗi của ngươi giúp ngươi tăng chiêu thức, hôm nay ta giúp ngươi vậy.

    Lục Nguyên cười lạnh, giờ là lúc hắn giúp Mộc Bệnh Dĩ 'tăng năng lực cách đấu'.

    Hết cách, ai bảo mình là người tốt làm chi.

    Thế gian này chú trọng là có gì báo nấy.

    Mới rồi Mộc Bệnh Dĩ định luyện mình thành mộc đạo khôi lỗi, để gã tăng năng lực cách đấu.

    Hôm nay mình sẽ khiến hắn hiểu cái gì kêu là kiếm thuật.

    Cái gì!

    Thoáng như sấm sét đánh xuống.

    Cần phải nói là Lục Nguyên thốt ra câu này giọngto.

    Vậy nên?

    Chẳng những Mộc Bệnh Dĩ nghe được, người dưới Quyết Đấu phong cũng nghe thấy luôn.

    Không ngờ!

    Không ngờ còn có chuyện như vậy!

    Lục Nguyên là vân hệ công pháp, vân hệ công pháp là một loại công pháp am hiểu ẩn núp, cơ bản nếu pháp lực ngang nhau, hệ khác đều có thể nhìn ra được.

    Nhưng vân hệ công pháp thì nhìn không ra, trừ phi pháp lực hơn xa người đó.

    Vậy nên người trong Quyết Đấu phong trước đó không biết Lục Nguyên là hỗn động cảnh cửu tầng.

    Đều cho rằng Lục Nguyên là hỗn động cảnh thập tầng.

    Kết quả giờ mới biết, thì ra Lục Nguyên có ba nghìn bốn trăm chín mươi chín liên tục thắng chỉ là pháp lực hỗn động cảnh cửu tầng thì đã thắng hàng loạt đối thủ, lần này thì sục sôi.

    - Cha nó, không phải chứ, ta vốn tưởng Lục Nguyên là hỗn động cảnh thập tầng, có thể dùng hỗn động cảnh thập tầng thắng nửa bước thế giới là rất ghê gớm rồi.

    - Dùng pháp lực hỗn động cảnh cửu tầng thắng nửa bước thế giới, Lục Nguyên giỏi quá.

    - Trời ạ, xem ra Mộc Bệnh Dĩ chống không nổi rồi.

    - Đúng vậy, Lục Nguyên sắp phát uy.

    - Nhiều cây cối chặn không thấy được Lục Nguyên ra tay, đáng tiếc.

    Khi mọi người xôn xao rằng không thể thấy Lục Nguyên ra tay thì ầm một tiếng, cây cối trên Quyết Đấu phong chớp mắt đốt cháy, lửa đi rất nhanh, khoảnh khắc lại thấy tình hình Quyết Đấu phong.

    Cuộc chiến thứ ba ngàn năm trăm kịch liệt vô cùng.

    Lửa dần nhỏ đốt quanh Quyết Đấu phong.

    Trong lửa, Lục Nguyên và Mộc Bệnh Dĩ đứng đối diện nhau.

    Lục Nguyên lắc đầu nói:

    - Là lúc để ngươi thấy kiếm thuật của ta.

    - Thức thứ nhất, chung cực chi kiếm!

    Một kiếm này bình bình không có gì lạ, trung trung chính chính lại có vị thế không thể đỡ.

    Mộc Bệnh Dĩ chắn, khó khăn lắm mới chắn lại một kiếm, thầm nghĩ nhát kiếm này loại hại quá đi?

    Nhưng lúc này dưới Quyết Đấu phong vang lên giọng nói.

    - Trời ạ, đây là Trung Cực Thần Quyền của ta hóa thành kiếm thức, hơn nữa dùng còn xuất sắc hơn cả Trung Cực Thần Quyền!

    Là đối thủ thứ nhất dùng Trung Cực Thần Quyền của Lục Nguyên cực kỳ kinh ngạc nói.

    Một kiếm kiếm thức của Lục Nguyên đánh ra, như sóng máu ngập trời.

    Người Huyết môn kinh ngạc nói:

    - Đây là Huyết Lãng Ngập Trời của Huyết môn ta mà, tinh diệu hơn cả Huyết Lãng Ngập Trời nữa!

    Mộc Bệnh Dĩ lại chắn một chiêu.

    Lục Nguyên đánh ra một thức tiếp một thức.

    Kiếm tiếp theo như chém rách không trung, là một kiếm uy nghiêm cỡ nào.

    Nhát kiếm này dường như không là kiếm nữa mà là búa, chỉ có búa mới có đại khí phách kinh thiên động địa như vậy.

    Thấy thế, Bàn Động Thất nghiêm mặt nói:

    - Sao có thể?

    Đây là Phủ Trảm Phá Thiên Thức của ta, mà dùng còn giỏi hơn ta.

    Một kiếm to lớn nặng nề chém xuống phòng ngự của Mộc Bệnh Dĩ, đó là sức mạnh lớn cỡ nào, chớp mắt đè chặt gã xuống đất.

    Bây giờ người Quyết Đấu phong đều phát hiện Lục Nguyên quái lạ.

    Lục Nguyên đem chiêu thức lúc trướcd của đối thủ đều lấy hình thức kiếm phát ra, hơn nữa sử dụng cường, tinh diệu hơn cả đối thủ.

    Điều này sao có thể?

    Một người sao có thể sau khi quyét đấu với đối thủ thì họ chiêu thức của đối thủ?

    - Đây là vô ngã cảnh giới!

    Khi người tiên cổ văn minh xem cuộc chiến bị Lục Nguyên làm chấn kinh thì thiếu nữ tóc trắng Thường Nga lên tiếng giải thích rằng.

    - Cái gọi là vô ngã cảnh giới là một loại cảnh giới người thiên tư thượng đẳng mới tới được, có thể học và bắt chước bất cứ chiêu thức gì hắn đã thấy, thậm chí là thay đổi chiêu thức.

    - Bình thường tới vô ngã cảnh giới rồi võ đạo bản thân sẽc tiến bộ, thấy chiêu thức càng nhiều càng rộng, cuối cùng sáng tạo ra võ đạo của mình, võ đạo sẽ càng rộng, hỗn độn, càng đáng sợ.

    Chương 999-1000: Đạo là gì?

    Thiếu nữ tóc trắng nói:

    - Tức là nói bây giờ Lục Nguyên đang trong quá trình sáng lập võ đạo của mình.

    - Một người có thể chân chính sáng lập một đạo của mình là cất bước vào ngưỡng cửa chiêu thức tông sư, lúc trước chỉ xem nưh một khối tượng của chiêu thức, Lục Nguyên đang lột xác.

    Trên Quyết Đấu phong, Lục Nguyên hoàn troàn chìm trong thiên địa của mình.

    Một kiếm như Bàn Cổ búa lớn đánh bay và tổn thương Mộc Bệnh Dĩ xong Lục Nguyên chớp mắt ra kiếm, một kiếm này tốc độ nhanh hơn bình thường ra chiêu nhiều, cơ bản có nhanh của tinh chi văn minh Tinh Dã Tốc, khoảnh khắc đâm vào mắt Mộc Bệnh Dĩ.

    Tiếp theo kiếm thức quá dị như quả cầu xoay, dây là đang học thiên mẫu văn minh.

    Thiếu nữ tên Tô Tình Tuyết kinh kêu:

    - Lục Nguyên, cường quá, người như vậy nên dẫn vào vô ngã cảnh giớithập đại văn minh chúng làm chủng mã mới ưu hóa đàn bà đời tiếp theo của vô ngã cảnh giớithập đại văn minh chúng ta.

    Đáng tiếc, người như vậy làm chủng mã không thể độc chiếm riêng, quá đáng tiếc.

    Thiên mẫu văn minh chủng mã là vinh dự rất cao đối với đàn ông.

    Muốn đi thiên mẫu văn minh nơi lấy nữ làm tôn để chủng mã thì cần người đàn ông đó là ưu tú nhất trong đám.

    Đi rồi có thể hưởng hết diễm phúc, để lại con cái.

    Hiển nhiên người tên Tô Tình Tuyết đang do dự có nên dẫn tiến Lục Nguyên đi thiên mẫu văn minh làm chủng mã không.

    Kiếm tiếp theo của Lục Nguyên biến mất, lần thứ hai xuất hiện đã đâm trúng Mộc Bệnh Dĩ, đây là cách ám sát của dạ chi văn minh.

    Lục Nguyên nhu hợp trong kiếm vận dụng không thua gì một dạ chi văn minh, khiến người dạ chi văn minh biến sắc mặt, không ngờ hắn có năng lực như vậy.

    Lục Nguyên còn trong vô ngã cảnh giới, lần này một kiếm như lửa, tựa hỏa thần chuyển thế chém xuống một kiếm, đây là học hỏa chi văn minh.

    Hắn dùng kiếm bá và đạo, khiến người hỏa chi văn minh cảm thấy từ trong kiếm của Lục Nguyên học được vài điều, Mộc Bệnh Dĩ lại hét thảm.

    Mộc Bệnh Dĩ đáng thương, gã rốt cuộc biết kiếm thuật của Lục Nguyên là loại kiếm thuật đáng sợ cỡ nào.

    Giờ gã không muốn thấy kiếm thuật của Lục Nguyên nữa, mỗi thấy một lần là bị thương một lần, bị đánh như giẻ rách, cảm giác làm người cực kỳ khó chịu.

    Chiêu tiếp theo sấm sét đánh ầm ầm ù vang, như lôi thần từ chín tầng trời đánh xuống đất, nay Mộc Bệnh Dĩ bị đánh trọng thương.

    Thật ra bây giờ người thụ chi văn minh rất muốn cứu Mộc Bệnh Dĩ, nhưng cố tình gã là người mạnh nhất thụ chi văn minh, gã bị Lục Nguyên đánh thành như vậy, người khác đi lên có tác dụng gì?

    Kiếm của Lục Nguyên lại ra một chiêu, một kiếm này tràn đầy chính khí, như nho gia đại nho xuất kiếm, cả phòng chính khí, đầu bạc cùng kinh, thiên địa tồn chính khí.

    Kiếm tiếo theo có vị hồng hoang, vô ngã cảnh giới cao cấp thật, ngay cả khí thế hồng hoang khắc kiếm cũng mô phỏng được.

    Một kiếm tiếp một kiếm xuất hiện, mỗi kiếm đều thi triển xảo diệu tuyệt luân, đủ khiến người ban đầu dùng nhiều chiêu thức như vậy hộc máu.

    Họ phát hiện chiêu thức luyện rất lâu mà không tinh diệu bằng Lục Nguyên ở vô ngã cảnh giới dùng hóa nhập vào kiếm chiêu.

    Nhưng hộc máu thì học, họ nghiêm túc học tập chiêu thức của Lục Nguyên, phát hiện mình tiến bộ được chút.

    Dần dần, mọi người bắt đầu xem chiêu thức Lục Nguyên dùng.

    - Đây là hồ chi văn minh.

    Người hồ chi văn minh cảm giác học được không ít.

    - Đây là chiêu thức pháp bảo văn minh, rốt cuộc để ta đợi tới!

    Người pháp bảo văn minh kích động nói, phát hiện mình học trong đó một ít.

    - Ha ha, cái này là chiêu thức đan dược văn minh, trước kia ta vắt óc nghĩ không ra thì ra nó ở đây, rốt cuộc ta hiểu trước đó cứ dùng sai là tại sao, cảm ơn Lục Nguyên.

    Dần dần người cảm ơn Lục Nguyên ngày càng nhiều, hết cách, lúc trước họ có chỗ không hiểu chiêu thức, giờ hắn sử dụng bản thay đổi làm họ được lợi không ít.

    Chỉ có người Vô Thượng Đại Giáo là buồn bực, Lục Nguyên luôn dùng chiêu thức đa số là của văn minh, ít khi dùng chiêu thức Vô Thượng Đại Giáo.

    Nói đơn giản là chiêu thức Vô Thượng Đại Giáo không tính quá tinh diệu, Lục Nguyên trong vô ngã cảnh giới không nghĩ đến mấy chiêu đó.

    Bây giờ Mộc Bệnh Dĩ rất muốn chết!

    Gã cảm thấy sống vô cùng thống khổ.

    Nhưng sự thật là không ai hy vọng gã chết, đều mong gã chống được nhiều mấy chiêu để tất cả học thêm chút.

    - Cuối cùng một kiếm, thụ thức.

    Kiếm này của Lục Nguyên là học chiêu thức của Mộc Bệnh Dĩ.

    Cuối cùng Mộc Bệnh Dĩ ngã dưới chiêu thức của mình, một kiếm cuối cùng đâm ra, gã rốt cuộc phát hiện sinh mạng rời xa mình, cuối cùng chấm dứt.

    Trận thứ ba ngàn năm trăm, thắng.

    Lục Nguyên được đến thứ ba ngàn năm trăm nguyên khí thế giới.

    Nhưng hắn sớm quên mất điều đó.

    Trong đầu hắn, kiếm thuật của Kiếm Môn, kiếm thuật của bản thân, kiếm thuật của văn minh như phủ chi văn minh, tinh chi văn minh, thiên mẫu văn minh, dạ chi văn minh, hỏa chi văn minh, lôi chi văn minh, phong chi văn minh, giản chi văn minh, nho chi văn minh, pháp bảo văn minh, dược chi văn minh, vân vân và vân các chiêu thức đang dung hợp trong đầu.

    Chính xác là đang sáng tạo kiếm đạo của mình.

    Trước kia mình từng sáng tạo kiếm chiêu.

    Nhưng đó là một bộ kiếm pháp, Dưỡng Ngô kiếm pháp.

    Kiếm pháp là kiếm pháp, kiếm đạo là kiếm đạo.

    Kiếm pháp chỉ có một, hai bộ.

    Kiếm đạo là một đạo lý lớn, bao gồm rất nhiều.

    Muốn sáng tạo đạo của mình khó khăn quá to lớn, Lục Nguyên ở cơ duyên xảo hợp vì muốn liên tục thắng một vạn nên tại đây chiến đấu, kếtd quả ngoài ý muốn bắt đầu sáng tạo đạo của mình.

    Kiếm đạo này e rằng không bình thường.

    Vì dung hợp rất nhiều tinh hoa văn minh bên trong, nếu sáng trạo ra thì là trời long đất lở.

    Mộc Bệnh Dĩ chết không khiến bao nhiêu chấn động, mọi người chú ý là Lục Nguyên ngồi xếp bằng suy nghĩ trên Quyết Đấu phong.

    Mấy vạn ánh mắt nhìn hướng một người.

    *Ầm!*

    Dường như thế giới hỏa sơn lần này tiểu phun trào so với bình thường nhiều nguyên khí thế giới hơn chút.

    Nguyên khí thế giới vô cùng sáng lạn như bông tuyết rơi xuống, càng xinh đẹp hơn cả bông tuyết.

    Gió khẽ thổi.

    Trong Quyết Đấu phong, một người ngã, một người ngồi.

    Người ngồi đang vắt óc suy tư.

    Vô số đạo xẹt qua đầu.

    Vô số chiêu thức, cũng đang lao qua trong đầu của mình.

    Đạo của mình rốt cuộc là gì?

    Đạo của một người là thể hiện phong cách cá nhân.

    Người càng cường liệt thì càng có thể hiện phong cách cá nhân đó.

    Ví dụ chủ võ cổ văn minh, năm đó sáng lập thập cường võ đạo.

    Thập cường võ đạo của gã không cái nào không mạnh, tuyệt đối đừng tưởng Võ Sinh Đế Tử sử dụng thập cường võ đạo là chân chính thập cường võ đạo, Võ Sinh Đế Tử chắc qua là người chưa đến thế giới cảnh, dù có học thập cường võ đạo nhưng chỉ học được một chút trong đó, thập cường võ đạo chân chính như biển mênh mông.

    Đạo là thể hiện phong cách cá nhân mãnh liệt.

    Có đạo một người nhanh tựa gió.

    Có đạo một người sắc bén cắt đứt mọi thứ.

    Có đạo một người như thương đâm thẳng.

    Có đạo một người như hoàng hà cửu khúc vô tung.

    Mĩ người có thể xưng là chiêu thức tông sư đều có đạo của mình.

    Bây giờ Lục Nguyên sắp sáng tạo đạo của mình, mà đạo là gì?

    Nếu là phong cách cá nhân thì Lục Nguyên hơi bấdt đắc dĩ, người khác đều có phong cách cá nhân nhưng tính hắn luôn lười tanh nhàn, không có nhiều phong cách cá nhân.

    Không lẽ muốn lấy lười làm phong cách?

    Mình sáng tạo ra võ đạo lười, người khác đánh tới không vội đáp trả, nếu là vậy thì chắc khiến người cười chết.

    Đạo của mình rốt cuộc là gì?

    Phải rồi!

    Mình không có phong cách cường liệt của mình, sao không đem chiêu thức của người khác, chiêu thức từng trông thấy, tất cả thống nhất hóa thành chiêu thức của mình?

    Đây chính là kiếm đạo của mình.

    Tổng hợp vô số chiêu thức của người khác đến đạo, bao hàm vạn vật là lấy vạn vật vạn vật sâm la.

    Vạn!

    Tượng!

    Vật!

    La!

    Bao gồm mọi mặt, tất cả hiện tượng trong thiên địa, sự vật đều bao quát ở trong đó.

    Trong chớp mắt, thiên biến.

    Thiên địa vạn vật biến đổi.

    Phong vân di động.

    Dường như vô cùng gió tụ tập bên cạnh Lục Nguyên, vô số mây nặng nề đè lên Quyết Đấu phong.

    Phong vân hóa thành vô số sổ vân hổ vân long, không chỉ thế thôi, trên bầu trời hiện ra cảnh nhật nguyệt, bốn phía xuất hiện vô số ảnh ảnh dường như có lầu các sơn hải, vô cùng liên miên, vô cùng vô tận.

    Dưới Quyết Đấu phong một đám người kinh ngạc.

    Họ có thể đến trình độ gần thế giới cảnh, trong trung ương thiên triều đa số không tầm thường, trong số đó một ít thân phận địa vị cao, biết chút bí văn, ví dụ sáng tạo đạo của mình.

    Bình thường phải gần với thiên tôn cảnh, thậm chí là thiên tôn cảnh mới bắt đầu sáng tạo đạo của mình.

    Kết quả Lục Nguyên chưa đến thế giới cảnh thì bắt đầu sáng tạo đạo của mình của mình.

    Hơn nữa bình thường sáng tạo đạo của mình không có phong vân tiến đến, Lục Nguyên sáng tạo đạo của mình dẫn đến vô số vân hổ vân long.

    Càng khó tin nhất là khi sáng tạo đạo của mình hàng vạn kỳ ảnh ảo ảnh xuất hiện, đây là vì sao?

    Rốt cuộc Lục Nguyên sáng tạo là loại đạo gì?

    Dưới Quyết Đấu phong, có không ít người trong mắt đầy tò mò.

    Đây thật ra là một loại kiếm đạo khá đáng sợ, cái gì đều bao gồm trong kiếm đạo này.

    Vạn Vật Sâm La kiếm đạo có hai chỗ tốt, một là ích lợi trong chiến đấu, khi học kiếm đạo như vậy thì sau này chỉ cần thấy đối thủ dùng chiêu thức thì không chốc lát thành của mình, đahya là năng lực khá biến thái.

    Hai là khi thực lực Lục Nguyên ngày càng mạnh, hắn có thể một người thành tựu kiếm chi văn minh.

    Dù sao hắn biết tất các kiếm đạo, không có gì không biết, đây đối với tương lai mơ ước khai sáng vô thượng kiếm đạo của Lục Nguyên có tác dụng rất lớn.

    Vạn Vật Sâm La kiếm đạo, đáng sợ như vậy đấy.

    Lục Nguyên lại nâng tay lên, kiểm tra chiến lợi phẩm lần này của mình.

    Đánh chết Mộc Bệnh Dĩ người gần thế giới cảnh thì tất nhiên có chiến lợi phẩm nhất định, kiểm tra thì phát hiện của Mộc Bệnh Dĩ có vài món không tệ.

    Không đề cập tới linh thạch, quan trọng nhất là mộc ngẫu thế thân.

    Loại mộc ngẫu thế thân là khi bị người hơn một mình một, hai tầng thế giới cảnh đánh chết có thể lấy thế thân thay cho, đương nhiên nếu thực lực đối thủ đến thế giới cảnh tam tầng thì vẫn có ích.

    Có đến năm mộc đạo khôi lỗi, năm mộc đạo khôi lỗi đều là hỗn động cảnh thập tầng, hoặc nửa bước thế giới, đều là Mộc Bệnh Dĩ nhân dịp ám toán người ta.

    Mộc Bệnh Dĩ vốn là kẻ âm hiểm hung tàn không giống bình thường, vô cùng tàn nhẫn, nếu có cơ hội trả lại năm người như cũ thì Lục Nguyên sẽ cứu.

    Nhưng năm mộc đạo khôi lỗi sớm biến thành rối, căn bản không thể cứu được nên chỉ đành thu, nói không chừng tương lai năm mộc đạo khôi lỗi có chút trác dụng.

    Cuộc chiến thứ ba ngàn năm trăm đến đây chính thức kết thúc.

    Lục Nguyên biết mình sáng tạo ra Vạn Vật Sâm La kiếm đạo, nhưng người khác thì không biết hắn sáng tạo rốt cuộc là kiếm đạo gì, đều rất tò mò.

    Cuộc chiến thứ ba ngàn năm trăm kết thúc, bên cạnh mấy người sớm gai mắt Lục Nguyên như giản chi văn minh, thái cổ văn minh, đều ề ép xúc động xông lên.

    Mộc Bệnh Dĩ xếp năm hàng đầu trong thế giới hỏa sơn, người như vậy còn thua, người giản chi văn minh, thái cổ văn minh đều là nằm trong năm hàng đầu thế giới hỏa sơn, nhưng giờ không dám nhúc nhích, không có tự tin đối đầu với Lục Nguyên.

    Có không ít ánh mắt liếc hướng thiếu nữ trên cây quế.

    Thiếu nữ tóc trắng trên cây quế là xếp hàng nhất tại thế giới hỏa sơn, giờ phải trông vào nàng.

    Thiếu nữ tóc trắng Thường Nga mỉm cười nói:

    - Ta không có ý định ra tay, xem ra cuộc chiến tám ngàn ba trăm hai mươi mốt, Lục Nguyên sẽ thắng hết.

    Không sai, trận thứ ba ngàn năm trăm chiến thắng Mộc Bệnh Dĩ đúng là cuộc chiến mấu chốt.

    Mộc Bệnh Dĩ xếp năm hàng đầu thế giới hỏa sơn mà còn thua, mấy người khác thực lực mạnh mẽ không lên nữa, tự động nhận thua tùy tiện vài chiêu rồi chịu thua.

    Vậy nên từ sau trận ba ngàn năm trăm, Lục Nguyên chiến đấu thuận buồm xuôi gió.

    Trận thứ bốn ngàn năm trăm, thắng!

    Trận thứ năm trăm, thắng!

    Trận thứ sáu ngàn tám trăm, thắng!

    Trận thứ tám ngàn, thắng!

    Trận thứ tám ngàn ba trăm hai mươi mốt, thắng!

    Lại thắng một trận, Lục Nguyên biết sắp đánh xong trận cuối.

    Thật ra năm ngàn trận sau hắn đánh xuôi chèo mát mái, không gặp đối thủ gì cả, nhưng dù vậy cũng không rảnh rỗi, hắn luôn tu luyện Vạn Vật Sâm La kiếm đạo của mình.

    Vạn Vật Sâm La kiếm đạo, thứ này hấp thu càng nhiều chiêu thức xuất sắc thì kiếm đạo càng cường.

    Vân vô tương, vạn tượng sâm la, bao dung vạn vật.

    Thiên địa vạn vật, câu tại kiếm bình.

    Trận thứ tám ngàn ba trăm hai mươi mốt, đây là cuộc chiến cuối cùng, không biết đối thủ sẽ là ai.

    Lục Nguyên hơi mong chờ, hy vọng có thể tìm đối thủ tốt, cho trận thứ tám ngàn ba trăm hai mươi mốt của mình đặt dấu chấm hết hoàn mỹ xinh đẹp.

    Đối thủ trận thứ tám ngàn ba trăm hai mươi mốt xuất hiện.

    Đây là một người đầu trọc!

    không sai, là đầu trọc bóng lưỡng.

    Hòa thượng đầu trọc tuổi trẻ lướn lên có chút buồn cười, mắt vẫn là mắt, mũi vẫn là mũi, mặt mày không sai lệch nhưng không biết tại sao kết hợp lại thì hơi buồn cười.

    - A di đà phật, thiện tai thiện tai.

    Hòa thường mặt hơi buồn cười nói rằng:

    - Thì chủ, ta chính là đối thủ trận thứ tám ngàn ba trăm hai mươi mốt của ngươi, pháp danh Hỉ Bi, ngươi có thể gọi ta là Hỉ Bi hòa thượng, cũng có thể gọi ta là Hỉ Bi đại sư.

    Hòa thượng đầu trọc tuổi trẻ cười nói.

    Phật cổ văn minh, Hỉ Bi đại sư, xem như là nửa bước thế giới.

    Lục Nguyên nói:

    - Mời ra tay.

    Hỉ Bi đại sư gật đầu, lập tức thi triển đại từ đại bi chỉ pháp đánh hướng Lục Nguyên.

    Chỉ pháp như có ý từ bi.

    Lục Nguyên phát hiện chỉ pháp này không sắc bén nhưng chẳng biết tại sao khó tấn công, nhưng không làm khó được Lục Nguyên, kiếm pháp liên tục biến, mấy chục chiêu đã thắng Hỉ Bi đại sư.

    Trận thứ tám ngàn ba trăm hai mươi mốt, chiến thắng.

    Trong trận thứ tám ngàn ba trăm hai mươi mốt đối thủ là phật cổ văn minh, tại đây hắn học được từ bi kiếm.

    Tám ngàn ba trăm hai mươi mốt kiếm là học các môn kiếm ý, không một môn là từ bi kiếm ý, giờ rốt cuộc học được từ bi kiếm ý, ẩn cùng thiên hòa.

    Vạn Vật Sâm La kiếm đạo do đó tiến một bước, càng vẹn toàn.

    Lục Nguyên thêm cảm thán, đúng vậy, tám ngàn ba trăm hai mươi mốt trận rốt cuộc hoàn thành.

    Thông qua tám ngàn ba trăm hai mươi mốt trận mình học được rất nhiều, giờ cách liên tục thắng một vạn chỉ kém một ngàn sáu trăm trận nữa, còn luyện thành kiếm đạo của mình, Vạn Vật Sâm La kiếm đạo, một kiếm đạo đáng sợ.
     
    Hoa Sơn Tiên Môn Full
    Hoa Sơn Tiên Môn 11


    Hoa Sơn Tiên Môn

    Tác giả: Mạt Lăng Biệt Tuyết

    Nhóm dịch: Black - Vipvandan

    Làm ebook: tinhlinh2

    Nguồn: Bàn Long Hội.

    Chương 1001-1002: Liên tục thắng tám nghìn trận

    Dưới Quyết Đấu phong, đám người sắp phát điên, quá siêu!

    Tám ngàn ba trăm hai mươi mốt trận toàn thắng, trong quá trình đụng phải đủ các loại đối thủ mà Lục Nguyên vẫn thắng, nhìn kỳ tích xảy ra, cảm giác thật lạ.

    Dù là ai mới bắt đầu không ngờ Lục Nguyên mạnh như thế, ban đầu mọi người cho rằng Lục Nguyên là tặng nguyên khí thế giới thôi.

    Kiếm Môn, Vô Thượng Đại Giáo nho nhỏ lại ra một nhân vật kinh tài tuyệt diễm, nếu người này không chết thì về sau Kiếm Môn biến cường là việc chắc chắn rồi.

    Phong chi văn minh.

    phong chi văn minh là người nhận được tin tức nhanh nhất.

    Khi tin tức từ thế giới hỏa sơn đến phong chi văn minh thì một thiên tôn phong chi văn minh nhìn chiến báo trước mắt, liên tục thắng tám ngàn ba trăm hai mươi mốt trận, hơn nữa ở nơi đặc biệt như thế giới hỏa sơn.

    Gã cảm thán rằng:

    - Xem ra Phong Nhị Thập Tứ không nói sai, Lục Nguyên này không phải hạng đơn giản, người như vậy nên lôi kéo.

    Dược chi văn minh.

    Một thiên tôn dược chi văn minh cầm chiến báo tám ngàn ba trăm hai mươi mốt trận, thở dài một tiếng nói:

    - Lục Nguyên này càng lúc càng không đơn giản, tiểu bối dược chi văn minh chúng ta năm đó thua không tính oan.

    Trong nhiều văn minh thì dược chi văn minh là người thứ nhất thua Lục Nguyên, khi đó người thứ nhất thua Lục Nguyên bị trách phạt nặng nề, cho rằng thua một đệ tử Vô Thượng Đại Giáo, không ngờ thua đệ tử Vô Thượng Đại Giáo, nhưng bây giờ chứng minh không phải mấy người dược chi văn minh đó quá yêu mà vì Lục Nguyên rất mạnh.

    Trong thiên mẫu văn minh, một vị thiên tôn cầm chiến báo trong tay.

    Thiên tôn là một mỹ phụ nhân, chân mày xẹt qua một màu sắc:

    - Tô Tình Tuyết đưa đến chiến báo có nói Lục Nguyên này ưu tú lạ lùng, giờ xem ra đúng vậy, thế thì nên kéo đến thiên mẫu văn minh chúng ta chủng mã.

    Thiên mẫu văn minh đem một đám đàn ông ưu tú nhất làm chủng mã là đặc sắc của văn minh, trước kia không có người Vô Thượng Đại Giáo có thể vào được, Lục Nguyên xem như số ít Vô Thượng Đại Giáo có thể vào.

    Trong nhi chi văn minh, một vị thiên tôn đại nho cảnh giới vuốt râu nói:

    - Kiếm Môn xuất hiện một thiếu niên thuộc tính chính khí tiên kiếm, hơn nữa kiếm kỹ tinh thuyệt, liên tục thắng tám ngàn ba trăm hai mươi mốt trận, người như vậy rất hiếm thấy, có chút duyên với nho chi văn minh ta.

    Trong giản chi văn minh, quỷ khóc thần sầu quân sư Giản Vân Sầu khiến người vô cùng đau đầu đang chơi cờ.

    Tin tức liên tục thắng tám ngàn ba trăm hai mươi mốt trận truyền đến không khiến gã dao động.

    - Chúng ta mượn đao Thái Cổ giết Lục Nguyên, thất bại, cho nên giờ không cần gấp.

    Có thể phái người hỗ trợ bên Hiên Viên Vọng, Hiên Viên Vọng giờ muốn giết nhất chắc chắn không phải Thái Sử Không mà là Lục Nguyên.

    Hiên Viên Vọng xem như là thân vật khó được, gã có vài phần khả năng đối phó Lục Nguyên, nhưng rốt cuộc khí vận quá yếu, chân chính sát chiêu là Kiếm Chi Tử.

    Một đế tử ngồi đối diện Giản Vân Sầu nói:

    - Nếu Kiếm Chi Tử thua Lục Nguyên thì sao?

    - Kiếm Chi Tử đúng là cơ tỷ lệ thua nhưng không lớn.

    Kiếm Chi Tử thực lực siêu quần, tâm kế thâm sâu, quan trọng nhất là đại khí vận của hắn không bình thường, tuyệt đối là khí vận khó được trong Khí Vận Thất Tử, người như vậy tính xác suất thì Lục Nguyên thua mới đúng.

    Cho dù ra ngài ý muốn, Kiếm Chi Tử thua thì chúng ta có thể nhân diếm Kiếm Chi Tử hợp nhất lấy khí vận của hắn.

    Người này là đại địch sinh tử của Lục Nguyên, cho nên dù thế nào chúng ta sẽ không thua.

    - Phải rồi, ván này, ta thắng.

    Bàn cờ Giản Vân Sầu chơi thế cục hai quan đen trắng bỗng biến.

    Sát đại gia!

    Giản Thánh Đế Tử của giản chi văn minh cười khổ, thật là phong cách của quân sư, không ra tay thì thôi, hễ phát ra thì là cục sát đại long.

    Trong lôi chi văn minh, một vị thiên tôn nhìn chiến báo trong tay:

    - Đúng là một nhân vật tuyệt vời, người như vậy trước quan sát đã.

    Truyền xuống dưới, bây giờ lôi chi văn minh không thể kết thù với Lục Nguyên.

    Đụng tới người cường đại không thể kết thù thì tất nhiên lôi kéo là chính, đay là đạo sinh tồn của các đại thế lực.

    Một khi kết thù thì không chết không ngừng tiêu diệt.

    Chiến bào liên tục thắng tám ngàn ba trăm hai mươi mốt trận không chỉ truyền đến nhiều văn minh mà cũng đến rất nhiều Vô Thượng Đại Giáo.

    Vô Thượng Đại Giáo Huyết môn truyền đến giọng âm trầm:

    - Lục Nguyên này dám giết người Huyết môn chúng ta, đáng giết, đáng giết!

    Thanh âm âm trầm như khiến người rơi vào cửu u địa ngục.

    Vô Thượng Đại Giáo Bá Đao môn.

    Môn chủ Bá Đao môn cũng là một vị thiên tôn:

    - Chậc chậc, liên tục thắng tám ngàn ba trăm hai mươi mốt trận, Kiếm Môn gần đây may quá vậy, rõ ràng chỉ là Vô Thượng Đại Giáo xếp hạng ba trăm thôi, gần đây ra hai nhân vật xuất sắc tuyệt luân là Kiếm Chi Tử, Lục Nguyên.

    Bá Đao môn chúng ta là Vô Thượng Đại Giáo xếp mười hàng đầu mà không xuất hiện nhân vật như vậy, mạnh nhất là trình độ như thanh niên Long Tôn thôi.

    - Đoạt Ái Đao của ta ai có thể kế thừa đi?

    Môn chủ Bá Đao môn họ Hoành, đao tên là Đoạt Ái Đao.

    Trong trung ương thiên triều có hai thanh đao tên kjhas bá khí, khác lạ.

    Một thanh là Đạot Ái Đao của môn chủ Bá Đao môn, còn một tên Xuất Quỹ Đao.

    Chu nhân của Xuất Quỹ Đao có danh tiếng rất lớn trng trung ương thiên triều.

    Tin tức như vậy theo lý thì không nên truyền đến cổ văn minh.

    Không sai, liên tục thắng tám ngàn ba trăm hai mươi mốt trận của ngươi đúng là khiến người chấn kinh, nhưng dù sao tại trung ương thiên triều có chiến tích như vậy không phải không ai, đa số người chỉ có tunh hoành bất tử mới trở thành một trong nhân vật chính trung ương thiên triều.

    Chỉ có nhân vật chính trung ương thiên triều mới vào mắt cổ văn minh.

    Vậy nên trong tình huống bình thường, ngũ đại cổ văn minh dù có nghe qua tin của Lục Nguyên nhưng không truyền ngoài mặt.

    Nhưng lần này bên cổ văn minh lan truyền.

    Pháp Thánh Đế Tử nhìn chiến báo trong tay, thì thào:

    - Vốn cho rằng chỉ là một muội phu, giờ xem ra xuất hiện một minh hữu.

    Gã nói minh hữu đương nhiên không phải minh chủ cổ văn minh.

    Lục Nguyên không khả năng có tư cách này, mà là minh hữu của Pháp Thánh Đế Tử gã, hỗ trợ gã đánh ngã liên hợp Pháp Hoàng Đế Tử và các gia tộc người Nghiêm gia.

    Bên thái cổ văn minh cũng lan truyền tin tức Lục Nguyên.

    Một thiên tôn thái cổ văn minh sắc mặt lạnh băng thốt:

    - Nên diệt.

    Không sai, thái cổ văn minh đối với Lục Nguyên tràn ngập sát khí, nhưng bây giờ có Pháp Thánh Đế Tử chặn, thái cổ văn minh không bằng pháp cổ văn minh, mặt ngoài không tiện ra tay nhưng âm trầm làm tay chân.

    Đến đây thì tất cả thế lực trung ương thiên triều chỉ có có tiên cổ văn minh, phật cổ văn minh, võ cổ văn minh là không truyền về tin tức Lục Nguyên.

    Vì cho dù Lục Nguyên sáng tạo ra liên tục thắng tám ngàn ba trăm hai mươi mốt trận thì tư cách còn kém.

    Phút chốc, khắp góc trung ương thiên triều đều nghe danh tiếng Lục Nguyên.

    Liên tục thắng tám ngàn ba trăm hai mươi mốt trận là chiến tích kinh người cỡ nào.

    Đây là từ khi Lục Nguyên chào đời đến nay lần đầu tiên danh tiếng truyền khắp trung ương thiên triều.

    Trước kia dù lần nào đều không đến mức Lục Nguyêna cả trung ương thiên triều.

    Nhưng xem như bây giờ danh tiếng truyền khắp trung ương thiên triều, mọi người nói về Lục Nguyên rất nhiệt liệt nhưng dù sao hắn không phải là thế giới cảnh, càng không phải thiên tôn cảnh, ầm ĩ qua đi rồi thôi, chỉ có các thiên tôn, đó là thực lực tuyệt đối cường đại mới được toàn trung ương thiên triều ghi nhớ.

    Mà lúc này thế giới hỏa sơn.

    Bụi bặm lạc định.

    Liên tục thắng tám ngàn ba trăm hai mươi mốt trận, chiến tích khủng bố như vậy, tuy hàng loạt chiến đấu đã kết thúc, nhưng trong thế giới hỏa sơn mọi người vẫn không ngừng nói về nó.

    Lục Nguyên từ Quyết Đấu phong đi xuống chân núi, trở lại doanh địa Kiếm Môn.

    Từ đó người đến viếng khá nhiều, người như Lục Nguyên không lôi kéo mới là ngu.

    Lục Nguyên giao tiếp một người lại một ngời đến lôi kéo.

    Trong chớp mắt...

    *Ầm ầm!*

    Lục Nguyên cảm giác dưới lòng bàn chân chấn động, cảm giác nguyên khí thế giới khổng lồ bùng nổ trên đỉnh thế giới hỏa sơn.

    Cùng lúc đó, nguyên khí thế giới cực kỳ rực rỡ như mưa bắn ra, nhanh hơn bình thường nhiều.

    Đây là sao chứ?

    Lục Nguyên bay ra ngoài.

    Không chỉ Lục Nguyên, giờ rất nhiều người bay ra.

    Bay ra thì thấy trên đỉnh thế giới hỏa sơn bùng phát nguyên khí thế giới khổng lồ.

    Lục Nguyên thấy bên cạnh ai nấy cực kỳ nghiêm túc.

    Có chuyện gì vậy?

    Đông Dã chí tôn nói:

    - Đây là thế giới hỏa sơn, nếu đã gọi là núi lửa thì tất nhiên không ổn định.

    Trạng thái bình thường là như ngươi mới đến trông thấy, còn giờ là một lần bộc phát.

    Thời gian thế giới hỏa sơn bộc phát không dài, trong lúc bộc phát thì nguyên khí thế giới nhiều hơn trước rất nhiều.

    Không chỉ vậy, còn có thứ quý giá hiếm hoi bùng phát.

    Đông Dã chí tôn nói:

    - Còn về bùng phát cái gì thì phải xem vận may.

    Thì ra là thế!

    Đang khi Lục Nguyên thầm nhủ thì ra là thế thì vài thứ bị bắn ra.

    Có thứ bắn ra, mọi người nghiêm túc lên.

    Thế giới hỏa sơn có đủ các đại thế lực trung ương thiên triều.

    Một khi bùng phát thứ gì đều có người nào tranh giành.

    Bây giờ bắn ra thứ gì đã thấy rõ.

    Một hình đao.

    Thấy hình đao thì người Bá Đao môn mấy mấy môn phái dùng đao xông ra ngoài.

    Trong sườn núi có mấy người văn minh vọt ra, có rất nhiều văn minh dùng đao.

    Đỉnh núi người thái cổ văn minh cũng xông ra ngoài, rất nhiều người thái cổ văn minh dùng đao.

    Hình mũi tên, lần này thập đại Vô Thượng Đại Giáo Tiễn môn vọt tới, nhưng dạ chi văn minh cũng lao lên, tinh chi văn minh vọt lên.

    Hai văn minh tinh, dạ dùng mũi tên, lại nói từ thế giới hỏa sơn bắn ra đa số là thứ tốt, tại sao không cướp chứ?

    Tới gần liền cướp.

    Cái thứ ba là vật như cài tóc phụ nữ, lần này Hoa Gian môn xông ra ngoài.

    Hoa Gian môn lấy đồ cài tóc tặng lấy lòng phụ nữ, mấy người Vô Thượng Đại Giáo khác cũng lao ra.

    Ở sườn núi, thiên mẫu văn minh, tinh chi văn minh đều có người lao ra, đồ cài tóc nữ không ít người tranh.

    Thứ tư là hình kiếm.

    Kiếm thì chỉ có giản, người dùng kiếm quá ít ỏi, ai kêu kiếm bị kỷ nguyên áp chế, bình thường đều là giản chi văn minh độc quyền.

    Chính trong chớp mắt, trong Kiếm Môn một bóng xanh như mũi tên rời cung lao ra, xông đến vật hình kiếm.

    Phải rồi, lần này không chỉ giản chi văn minh độc kiếm vật kiếm mà có Lục Nguyên cũng muốn giành.

    Rất nhiều người bắt đầu tranh dành.

    Bốn thứ từ thế giới hỏa sơn kẹt trong nguyên khí thế giới, có diệu dung riêng.

    Ví dụ vật hình đao dường như ẩn chứa vô số đao đạo lý.một khi có được thanh đao đó là sẽ khiến mình tăng lên đao đạo rất nhiều.

    Nên người dùng đao đa số vọt tới, tất nhiên người thứ nhất bị đánh bay xuống núi là Bá Đao môn.

    Chỉ thấy sườn núi vài văn minh chặn lại, lấy ra văn minh văn tự, chỉ vài giây là đánh bay người Bá Đao môn.

    - Đùa hả, Vô Thượng Đại Giáo bình thường mà cũng muốn cướp vật thế giới hỏa sơn ném ra, buồn cười quá.

    Nói Bá Đao môn cũng là một trong thập đại Vô Thượng đại giáo, nhưng so với văn minh thì kém qua xa.

    Vật thứ hai hình mũi tên, nó lặng lẽ không tiếng động, nếu được đến thần khí này dùng để chiến đấu tập kích thì quá tiện.

    Kết quả liền bị người tinh chi văn minh cản lại.

    Người tinh chi văn minh ra tay như điện, chớp mắt đánh trọng thương người Tiễn môn.

    Người tinh chi văn minh hừ lạnh nói:

    - Đây là mũi tên tinh chi văn minh chúng ta muốn, sao để ngươi đụng được.

    Tiễn môn là một trong thập đại Vô Thượng đại giáo, ở trước mặt văn minh cũng yếu ớt như vậy, không chịu nổi một kích,chênh lệch quá xa xôi.

    Bá Đao môn xưng bá đao, đấu với người cực kỳ bá đạo.

    Tiễn môn xưng công kích cự ly xa.

    Hai môn phái này đều là một trong thập đại Vô Thượng đại giáo, coi như thế lực cường đại của trung ương thiên triều, nhưng đụng phải văn minh công kích thì hai môn phái không thể chống nổi.

    Văn minh đúng là cực kỳ đáng sợ, vô cùng cường đại, khiến Vô Thượng Đại Giáo khó thể với mới mép văn minh.

    Vật thứ hình cài đầu nữ cũng bay ra, người Hoa Gian môn vọt tới.

    Chợt chặn trước mặt mấy người Hoa Gian môn là một cô gái trẻ trung, rõ ràng là Tô Tình Tuyết từng đấu với Lục Nguyên.

    Mấy người đàn ông Hoa Gian môn ai nấy cầm quạt, quần áo tung bay, có thong dong tiêu sái khó tả.

    Trong đó có một người đàn ông Hoa Gian môn từng đấu với Lục Nguyên tay phẩy quạt, phong cách tiêu sái, nhìn Tô Tình Tuyết.

    - Vị tiểu thư này nhường được được không?

    Hoặc là Hoa Gian môn chúng ta không giành, xem như tặng lễ vật cho tiểu thứ.

    Nhưng khi nào chúng ta cùng đi ngắm hoa?

    Hoa Gian môn không uổng là Hoa Gian môn, lúc này bắt đầu theo đuổi cô gái.

    Xưng là người không phong lưu uổng hoa gian.

    Vạn hoa tùng trung quá, phiến diệp không dính thân, hoa gian môn chính là hoa gian môn.

    Tô Tình Tuyết cười khẽ nói:

    - Muốn ta nhường các ngươi đi thì cũng được, tiếc rằng các ngươi không đủ mạnh, không xứng làm chủng mã.

    Chớp mắt Tô Tình Tuyết lấy ra mê tự, mê tự ban là văn tự ban đầu mẫu tự diễn sinh ra, có uy lực to lớn.

    Chớp mắt mấy người Hoa Gian môn đều cảm giác tay chân mềm nhũn.

    Trong thiên địa có nhiều văn tự ban đầu.

    Trong văn tự ban đầu có chia mạnh yếu.

    Thiên mẫu văn minh nắm giữ mẫu tự đương nhiên vô cùng cường đại.

    Dựa vào mẫu tự này mà thực lực thiên mẫu văn minh ở trong ba mươi văn minh hiện ra cực kỳ cường đại, đuổi theo ngũ đại cổ văn minh.

    Nghe nói áu kỷ nguyên trước, chủ thiên mẫu văn minh, Nữ Oa từng nặn đất tạo người, dựa vài đại đức mới được đến chữ mẫu.

    Mẫu nghi thiên hạ!

    Mà Tô Tình Tuyết lấy ra nhị cấp văn tự mê tự, phút chốc mấy tên Hoa Gian môn tay chân mềm nhũn.

    Tô Tình Tuyết ném ra tú cầu đỏ.

    Tú cầu đỏ vạch đường cong quái dị, khoảnh khắc đem bốn người bị mê tự làm mê mang đánh bay ra ngoài.

    Phái Hoa Gian cũng chịu không nổi.

    Ba vật đầu đều rơi vào tay văn minh, không có ngoại lệ.

    Lúc này Lục Nguyên như mũi tên rời cung bay hướng đỉnh núi thế giới hỏa sơn.

    Lúc này vật hình kiếm kẹt trong nguyên khí thế giới, Lục Nguyên lờ mờ cảm giác nó tỏa ra nguyên khí có lực sát thướng lớn vô tận.

    Hắn thậm chí phát hiện kiếm đạo hồ lô trong kiếm chi không gian kịch liệt nhảy, dường như chỉ cần nuốt vật hình kiếm là kiếm đạo hồ lô của mình sẽ tiến hóa một bước nữa.

    Kiếm đạo hồ lô tiến hóa cần nhiều kiếm khí.

    Nơi này vật hình kiếm là mấu chốt để kiếm đạo hồ lô tiến hóa.

    Chương 1003-1004: Phản kích

    Không chút nghi ngờ, kiếm đạo hồ lô là mấu chốt để Lục Nguyên đối địch Kiếm Chi Tử.

    Một khi dựng ra kiếm đạo môn, mặc kệ Kiếm Chi Tử ngươi dùng loại kiếm chiêu gì đều đập nát hết, tuyệt đối không ngoại lệ.

    Phải rồi, lấy kiếm đạo hồ lô có thể hấp thu kiếm khí, kiếm giản vốn một thể chẳng qua bề ngoài hơi đổi khác, có thể hấp thu kiếm khí của kẻ địch.

    Không biết hấp thu giản khí của đối thủ thì được không nữa.

    Lục Nguyên thầm nghĩ, định dùng kiếm đạo hồ lô chơi một lần.

    Lục Nguyên đã quyết định đại náo một trận.

    Bên vật hình kiếm văn minh đương nhiên không khả năng khinh thường đối thủ lần này.

    Trong nhiều văn minh, để ý Lục Nguyên nhất chính là giản chi văn minh.

    Thậm chí từ lúc bắt đầu, quân sư Giản Vân Sầu đã nói Lục Nguyên là đại địch của giản chi văn minh, nghe nói quân sư dùng mai hoa dịch sổ suy tính ra.

    Lục Nguyên liên tiếp biểu hiện chứng thực điều này, cho nên giản chi văn minh đối với Lục Nguyên là cực kỳ cảnh giác.

    Còn vật hình kiếm, người giản chi văn minh liếc mắt liền phát hiện nó không tầm thường, dường như bên trong có vô tận kiếm khí.

    Chính vì vậy nên giản chi văn minh cũng phải có được nó.

    Lúc này tiểu thủ lĩnh giản chi văn minh, Trường Thương Lệ quát dài:

    - Tổ thành thiên hiển đại trận!

    Thiên hiển đại trận chính là một trong trận pháp nổi tiếng của giản chi văn minh, cần ba mươi sáu người đứng mới bày thành, hợp với con số ba mươi sáu thiên lý.

    Khi bày trận thì ba mươi sáu người đứng ở vị trí định sẵn, cùng bày trận.

    Khi trận bày ra, đầy đất hỗn độn.

    Nếu ai tiến vào trận này khó phân biệt phương hướng, đây là điều thứ nhất.

    Ngươi ở trong trận thế từng giây phút có mấy chục thanh giản tấn công ngươi, đây là điều thứ hai.

    Công kích của ngươi bị ba mươi sáu người phân tán, đây là điều thứ ba.

    Đương nhiên chân chính đáng sợ là điều thứ bốn, lúc trước đã nói, văn tự có tác dụng lớn nhất của giản chi văn minh là đốn, tạp, khiếnc ngươi ở bên trong rất khó chịu.

    Chiêu thức của giản chi văn minh thoát khỏi kiếm chiêu nhưng đa số có tác dụng đốn và tạp.

    Đối địch với giản chi văn minh là việc không thoải mái chút nào.

    Thiên hiển đại trận của giản chi văn minh càng thêm đáng sợ, giản chi văn minh văn minh văn tự ở trong trận tác dụng phóng đại lớn nhất.

    Ở trong trận ngươi muốn làm động tác nhẹ nhàng cũng không thể, thậm chí là không làm được động tác gì.

    Động tác của người vừa bắt đầu liền bị kẹt, ngừng lại, khi đó sẽ bị người giản chi văn minh giải quyết.

    Đây là một đại trận đáng sợ như vậy đấy, chỉ nghĩ thôi đã khiến người e ngại.

    Không biết bao nhiêu nhân vật xuất sắc gục dưới thiên hiển đại trận.

    Bây giờ đối mặt Lục Nguyên, quả nhiên người giản chi văn minh cực kỳ cẩn thận, dùng ra đại trận như vậy.

    - Trời ạ, không ngờ người giản chi văn minh sử dụng thiên hiển đại trận.

    - Thiên hiển đại trận, thứ này rất khủng bố.

    - Ba mươi sáu người dùng một đại trận, ai có thể phá được?ọ

    - Dù đơn đấu thì Lục Nguyên vô địch nhưng đụng phải tình huóng này đấu không lại đâu.

    Rất nhiều người xôn xao, mọi người nhìn bên này tranh giành một là vì ba món kia đã đạot xong, vật hình kiếm bị ném ra trễ nhất vẫn còn đang tranh giành, hai là Lục Nguyên gần đây danh tiếng nổi như cồn, rõ ràng xuất thân từ Vô Thượng Đại Giáo mà có danh tiếng vô địch đấu đơn, cho nên đều nhìn qua.

    Đương nhiên dù Lục Nguyên có danh hiệu vô địch đấu đơn nhưng nhìn giản chi văn minh bày thiên hiển đại trận thì không ai xem trọng hắn cả.

    Thiên hiển đại trận, danh tiếng quá lớn.

    Nếu Lục Nguyên xông vào thì e rằng tiêu đời rồi.

    Kiếm và giản thù hận sâu xa, hắn bị hành chết trong trận là bình thường.

    Bây giờ phải xem Lục Nguyên có dám xông vào thiên hiển đại trận này không.

    Đang lúc mọi người thắc mắc thì Lục Nguyên đã xông vào trong thiên hiển đại trận.

    Hắn thật sự xông vào thiên hiển đại trận, thật là to gan, đáng tiếc sẽ bị hủy tại đây.

    Trong ba mươi sáu người đại trận có vài người Lục Nguyên quen mặt, ví dụ Giản Nguyệt Bạch, lúc đặc huấn tại pháp cổ văn minh hắn có biết, khi đó Giản Nguyệt Bạch không đấu với hắn lần nào, giờ rốt cuộc đụng độ.

    Dĩ nhiên lần này đấu không phải một đối một mà là ba mươi sáu chọi một, nghĩ vậy Giản Nguyệt Bạch thầm vui vẻ, ha ha, ba mươi sáu chọi một thì sao chứ, thắng là được.

    Lục Nguyên, truyền thuyết bất bại của ngươi hôm nay kết thúc.

    Mấy người khác trong ba mươi sáu người cũng đều nghĩ vậy.

    - Lục Nguyên, đừng tưởng đấu đơn lợi hại chút liền đắc ý!

    - Lục Nguyên, hôm nay là dấu chấm hết đời ngươi!

    - Lục Nguyên, hôm nay ngươi chắc chắn thua thảm!

    Từng tên gào la, cũng bắt đầu viẹc của mình, mỗi người lấy ra văn tự của mình, ba mươi sáu văn tự kêu gọi nhau biến thành công kích to lớn.

    Khoảnh khắc, thiên hiển đại trận phát ra uy lực.

    Lục Nguyên bị kẹt, trong phút chốc muốn nhúc nhích rất khó.

    Ba mươi sáu văn tự nặng nề đập vào người Lục Nguyên, không chỉ thế thôi, ba mươi sáu người dựa theo trình tự đại trận, hơn mười người tấn công hắn.

    Mắt thấy Lục Nguyên sắp gục trong thiên hiển đại trận vô cùng đáng sợ, và chắc chắ sẽ bị thương nặng.

    Thật ra lúc này tại thế giới hỏa sơn, Lục Nguyên dựa vào tám ngàn ba trăm hai mươi mốt trận hấp dẫn vô số người hâm mộ thuộc Vô Thượng Đại Giáo.

    Dù sao lấy thân phận người Vô Thượng Đại Giáo tung hoành bất bại, liên tục thắng văn minh, cổ văn minh đã có thể xưng là anh hùng.

    Có không ít người Vô Thượng Đại Giáo xem Lục Nguyên thành anh hùng, mà giờ anh hùng sắp thua họ chỉ đành than đáng tiếc.

    Đang lúc này, giản khí bỗng tan biến.

    Sao vậy chứ?

    Nhiều giản khí tấn công sao mất hết rồi?

    Họ không hiểu nổi, chỉ có Lục Nguyên thầm nghĩ, tốt lắm, kiếm và giản quả nhiên cùng loại, kiếm đạo hồ lô chỉ có thể hút kiếm khí giờ hút luôn giản khí rồi, có phải chăng nếu mình dùng hồ lô biến ra kiếm đạo môn thì khi đó có thể trấn áp cả phó chủ giản chi văn minh?

    Loại kiếm đạo môn này vừa ra, về mặt kiếm đạo không ai có thể so chiêu thức cùng Lục Nguyên, bây giờ xem ra khi đó chẳng những Kiếm Chi Tử không thể so chiêu thức với hắn, dù là phó chủ giản chi văn minh cũng không thể.

    Đấy là tin vui cỡ nào!

    Dù sao cho đến nay, một trong địch thủ lớn nhất của hắn là phó chủ giản chi văn minh.

    Thế cục chiến trường như lửa, mười mấy, hai mười mấy giản khí công kích đến.

    Đồng chi văn tự trói buộc Lục Nguyên càng lớn chút.

    Ba mươi sáu người giản chi văn minh mỗi người lấy hết tuyệt kỹ trong đời đánh hướng Lục Nguyên, không tin ba mươi sáu người đấu một người mà không làm gì được hắn.

    Chính lúc này, Lục Nguyên mở mắt ra, vô số tia sáng bắn ra.

    - Tiếp theo ta sẽ phản kích.

    Phản kích

    Lục Nguyên nói gì vậy!

    Hắn muốn phản kích!

    Hắn sử dụng một đội gồm ba mươi sáu người, cả ba mươi sáu người này đều không phải người tầm thường, mà là người đã tiếp cận với thế giới văn minh.

    Ba mươi sáu người, không ai là đơn giản, huống chi, hiện tại Lục nguyên đang bị vây hãm trong trận địa của ba mươi sáu người, có thể thoát ra được mới là lạ.

    Cho nến Lục Nguyên nói hắn phải phản kích, gây ra một trận cười lớn

    Quả thực, quá buồn cười

    Hắn lại muốn phản kích, có thể ư.

    Giản Nguyệt Bạch ha ha cười:

    - Ngươi muốn phản kích, ta sẽ đánh ngươi đến trọng thương luôn, xem ngươi phản kích thế nào?

    - Haha, phản kích cho chúng ta xem, chúng ta rất sợ nha!

    Tên chính giữa trong ba mươi sáu người còn lại nói

    - Đúng vậy a, chúng ta rất sợ nha, người ta là Lục Nguyên kiếm môn vô địch thiên hạ nha.

    - Vậy sao?

    Vô số ánh mắt giết người hướng về Lục Nguyên một lần nữa biến mất, mà đồng thời, phía trên đầu Lục Nguyên có một luồng ánh sáng xuay xung quanh,mà trong lúc luồng ánh sáng chuyển động có thấy hình ảnh của một con rồng vàng, lúc này Lục Nguyên trong chốc lát sảng khoái đến ngây người, từ trước đến nay chưa bào giờ cảm thấy thoải mái như lúc này, thoáng cái đã nuốt vào ba mươi sáu chữ trong người con rồng, mà ba mươi sáu chữ này đều là nguyên bản kiếm pháp, lập tức những chữ vàng được nuốt vào này sẽ luyện ra tinh hoa của ba mươi sáu đạo kiếm chữ , đồng thời những chiêu tinh hoa này cũng rơi vào chính giữa những kiếm hệ văn tự.

    Nếu như trong khi những kiếm hệ văn tự này lại một lần nữa tổ hợp lại trở thành chữ “phong”, khi đó uy lực của chữ “phong” sẽ lớn hơn nhiều so với ban đầu.

    Năm đó chữ phong này vừa mới xuất hiện, liền bị chủ của Thái Cổ Văn Minh đánh tan, vì vậy kiếm hệ văn tự tương đối cổ quái.

    Mà nếu như một lần nữa xuất hiện, uy lực của nó còn lớn hơn rất nhiều so với năm đó.

    Thật là mong chờ tới ngày đó a!

    Đương nhiên, không cần có phải chờ đợi ngày đó hay không, trước tiên phải đem đối thủ trước mắt này giải quyết đã

    Lục Nguyên hấp thu xong tinh hoa của ba mươi sáu chữ, đồng thời một kiếm xuất ra, chém về phía ba mươi sáu chữ kia,

    Ba mươi sáu chữ lập tức biến thành bảy mươi hai nửa.

    Cái này!

    Một kiếm chém chữ

    Hơn nữa là ba mươi sáu chữ!

    Có thể chém rời chữ đã được coi là thần kì rồi, tuy vẻn vẹn chỉ là văn tự cấp hai, nhưng tại trung tâm thiên triều có rất ít người hiểu rõ điều đó.

    Mà bây giờ, những việc mà Lục Nguyên đã làm cũng không phải là một kiếm chém một chữ, mà là một kiếm xuất ra chém hết trọn vẹn ba mươi sáu chữ!

    Cái này!Đùa à!

    Mà Lục Nguyên lập tức liền động, một kiếm xuất ra, như là du long bơi dưới đáy biển, tự tại, tiêu dao, và cuồng ngạo, kiếm này huyền diệu cỡ nào đâm thẳng về phía thi nhân chính giữa của giản chi văn minh người đầu tiên đối mặt với kiếm này chính là Giản Nguyệt Bạch Huyến Nguyệt Bạch đến từ sau nền văn minh cổ, liên tục biết được thực lực của bản thân,cũng chỉ gần theo kịp Lục Nguyên mà thôi, cho nên đối mặt với một kiếm này rất có lòng tin, phóng ra mấy đạo giản khí, cùng với trường giản trong tay đâm về phía Lục Nguyên, nhưng hắn còn chưa kịp phản ứng liền phát hiện giản khí của mình đã biến mất, mà bản thân hắn đã bị thương trong tay của Lục Nguyên.

    Dùng hồ lô thu lại giản khí, đánh cho đối thủ trở tay không kịp, lại bằng những kiếm thuật tuyệt diệu toàn thắng đối phương, cái này chính là trò chơi của Lục Nguyên.

    Giản Nguyệt Bạch đến làm thế nào để hiểu rõ được chuyện này thì đã bị Lục Nguyên đánh bại.

    Giản Nguyệt Bạch bất ngờ, nhưng mà trên vai của hắn cũng đã bị Lục Nguyên đả thương, đây là sự thật không thể chối cãi, hơn nữa kiếm khí của Lục Nguyên cũng đã xâm nhập vào cơ thể hắn, hắn nhất thời lực bốc lên không ngớt, tạm thời đã mất đi sực chiến đấu.

    Mà Giản Nguyệt Bạch không khỏi kinh hãi, rốt cuộc là có chuyển gì!

    Lúc bản thân mình hóa ra ở thời cổ đại, dù gì thực lực cũng ngang với Lục Nguyên, cùng lắm chỉ kém một đường, thế mà tại sao mình rõ ràng lại bị Lục Nguyên một chiêu đánh bại tại chỗ.

    Mà lúc này, bên cạnh Giản NGuyệt Bạch, ba người cùng đứng tại một chỗ, ba người này thực lực mỗi người đều huyền diệu như nhau:

    - Hồ lô của hắn có thể hấp thi giản khí của binh khí, chúng ta vận chân khí vào trong giản khí, như vậy cái hồ lô cổ quái của hắn liền không làm gì được chúng ta.

    Ba đạo giản thế biến thành một thế cục hỗn lọan, cùng hướng về phía Lục Nguyên mà tới.

    Ba người này cùng công kích, thật khó đối phó.

    Hơn nữa, chỉ cần bọn họ thoáng cái đã giữ trụ được Lục Nguyên, hơn ba mươi người lập tức tiến lên công kích.

    Trong một caí thừa ra kia, Lục Nguyên cũng phát hiện mình trước mắt ở vào thế tương đối nguy hiểm, muốn xuất ra luân hồi nhưng là trong số các đối thủ thông qua luân hồi cũng không phải là không có, đúng rồi, Lục Nguyên quát một tiếng:

    - Vạn kiếm chấn động

    Đây cũng là chiêu học được lúc ở Ẩn Kiếm Tông, tiếp xúc với kiếm giới, làm cho vạn kiếm chấn động

    Kiếm giản nhất thể!

    Cái còn lại này ở xung quanh Lục Nguyên, tất cả giản đều chấn động cả lên.

    Mỗi chiêu thức đều huyền diệu như nhau, mà nếu như đột nhiên trấn động, chiêu thức huyền diệu như thế tự nhiên bị phá hỏng, binh khí của ba người tấn công Lục Nguyên sẽ không bị khống chế, trong lúc nhất thời sơ hở mở rộng ra, mà kiếm của Lục Nguyên thừa cơ xông vào, ba người trong tầm tay bị thương ngã xuống bên Lục Nguyên.

    Liên tiếp bốn người bị thương dưới kiếm của Lục Nguyên, bởi vậy trận địa giản sao Bắc Đẩu đương nhiên đã bị phá hoàn toàn.

    Nhưng coi như là trận địa giản sao Bắc Đẩu bị phá hoàn toàn, mà đối thủ vẫ có hơn ba mươi hai người, mà lúc này tiểu thủ lĩnh của đối thủ Trương Thương Lệ lạnh quát một tiếng, xuyến hình chi vật phun trào lúc này đã đến thời điểm mấu chốt , nếu như không thu, chỉ sợ sẽ theo thế giới núi lửa trở về. thế giới núi lửa là như vậy, thời điểm đã đến nếu như không thu sẽ lại quay trở về, Trương Thương Lệ đến trước kiếm hình chi vật, hai mắt híp lại, bắt đầu thu, việc thu này phải trong thời gian nhất định, căn bản là trong khoảng đếm đến một trăm nhịp, Trương Thương Lệ nói:

    - Các người đi ngăn cản thời gian một trăm nhịp của Lục Nguyên, ta sẽ đích thân thu lại kiếm hình chi vật.

    Ba mươi mốt người còn lại đi ngăn cản thời gian một trăm của Lục Nguyên, quá dễ dàng

    Muốn trong thời gian dưới một trăm đánh bại một nhóm ba mươi mốt người, đây là một chuyện vô cùng khó khăn, thậm chí, đây dường như là nhiệm vụ không thể hoàn thành

    Thời gian một trăm nhịp sao?

    Lục Nguyên lập tức tấn công về phía một cái giản chi văn minh, cái giản chi văn minh này cũng không phải những dễ dàng, giản kĩ đặc sắc, Lục Nguyên đâm tới một vố, người này đổi tay phản công, căn bản không e ngại thế công của Lục Nguyên, nhưng lúc này hắn đột nhiên phát hiện giản cảu mình đột nhiên ông ông chấn động, không chấp nhận sự khống chế của hắn,hắn ta mặc dù dùng lực lớn đè xuống, nhưng những sơ hở còn lại cũng đã dủ rồi, Lục Nguyên luồn qua mà vào, cũng đem người này đâm bị thương.

    Không thể không nói, do ở kiếm giới học được tuyệt kĩ, thật sự thích hợp sử dụng, hơn nữa có thể sử dụng với kiếm, mà cũng có thể sử dụng với giản nữa.

    Kĩ năng này quá quen rồi

    Nếu như có thể được kiếm giới thừa nhận, cũng không phải là cái gì kiếm giản chấn động, kể từ đó, đối thủ căn bản là không đánh nữa, ba mươi mốt người đệ nhất, đã dùng ba nhịp thời gian.

    Người của giản chi văn minh phát hiện không được bình thường, thế này làm sao chơi được đây, vũ khí của mình đều không bị khống chế, đấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hơn nữa, tất cả giản đều hướng có chấn động của Lục Nguyên, tựa hồ giống như cung nghênh vương giả trong cây kiếm,rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.

    Chương 1005-1006: Tiểu thần thoại kiếm đạo

    Một kẻ dùng kiếm, làm cho mộ đám giản thần phục,đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

    - Trong truyền thuyết, thần thoại kiếm đạo nếu như theo lời đồn, sẽ vạn kiếm thần phục.

    Thiếu nữ tóc trắng Hằng Nga kiến thức rộng rãi, nhẹ nhàng nói, thanh âm của nàng không lớn, nhưng là hết lần này đến lần khác những người nên nghe đều nghe thấy hết

    - Đó là thời đaiị của những người cầm kiếm, nhưng mà kỉ nguyên phía trước kỉ nguyên kiếm cũng rất ít những thần thoại như vậy.

    - Mà có thể làm kiếm chấn động cung nghênh giống như thần tử, là tiểu thần thoại của kiếm đạo

    Tiểu thần thoại của kiếm đạo, Lục Nguyên.

    Kỉ nguyên này, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

    Dựa theo quy luật trời đất, kỉ nguyên này bài xích áp lực lớn nhất chính là kỉ nguyên trước, ví dụ như sáu kỉ nguyên trước Kỷ Nguyên Thiên Mẫu Kỷ vế sau, top năm kỉ nguyên nữ tử không có một chút địa vị, biến thành phụ thuộc vào nam nhân, liên lục không thay đổi cho đến ngày nay.

    Top 5 Kỷ Nguyên từ Bàn Cổ Kỷ Nguyên về sau kỉ nguyên đệ tức búa người tuyệt tích, hiện tại búa chi văn minh còn miễn cưỡng sót lại một ít.

    Trước kia, quy luật của kỉ nguyên, quả thật những kẻ dùng kiếm để sống thật thảm, miễn cưỡng tạo thành một cái nhiễm kiếm đại đạo tối cao, không có chút tiền đồ.

    Nhưng là những năm này đã xảy ra chuyện gì?

    Trước là một kiếm chi tử, sau là một Lục Nguyên, hai người này căn bản không nên tồn tại ở cái kỉ nguyên này.

    Kỉ nguyên này rất cổ quái.

    Trong ngọ kỉ nguyên, rốt cuộc còn tàng ẩn bí mật gì nữa.

    Hơn nữa hiện tại có nghĩa là, một là kiếm chi tử, một là tiểu thần thoại của kiếm đạo, hai người này rất thú vị, nghe nói họ còn có ước hẹn tám năm, rốt cuộc ai sẽ chiến thắng?

    Ban đầu cơ bản thiên về một bên cho rằng kiếm chi tử sẽ giành chiến thắng, nhưng là bây giờ không dám khẳng định nữa rồi, dù sao tiểu thần thoại của kiếm đạo cũng không phải ăn chay.

    Đương nhiên, làm cho giản chi văn minh phiền muộn nhất chính là điểm ấy

    Lục Nguyên là tiểu thần thoại kiếm đạo, có thể làm cho vạn kiếm chấn động, vạn kiếm chấn động, vạn kiếm đón chào, cái này có thê giải thích Lục Nguyên vì sao có thể làm cho vạn kiếm được đón chào ở đây.

    Nhưng, nhưng, nhưng, vấn đề của ni mã này là, chúng ta là giản chi văn minh, vốn không phải là kiếm chi văn minh a,

    Người của giản chi văn minh còn muốn một chuyến nhờ vào kiếm để đi, cái này quá buồn bực đi.

    Quan hệ giữa giản và kiếm, thật sự là sâu sắc đã lâu, cừu hận sâu đậm.

    Giản là một bộ như kiếm, tất cả mọi người đều biết, đều rõ.

    Nhưng là hết lần này tới lần khác, khe chi văn minh ghét nhất chính là đoạn lịch sử này, bọn hắn muốn chia rõ hết thảy quan hệ, bọn hắn muốn đem toàn bộ những đen tối xóa sạch triệt để, bọn hắn muốn đem kiếm diệt sạch, để tránh người khác nhắc đến lịch sử xấu hổ đó, thế nhưng bọn hắn lại phản bội lại Nhị Ngũ Tử.

    Bọn hắn cho rằng mình làm rất sạch sẽ, hiện tại cũng nói sử dụng kiếm kém một bậc, giản chi văn minh bọn họ mới là cao quý.

    Kết quả hiện tại làm thế nào có, Lục Nguyên cứ thế mà vạch tìm lớp ngụy trang của bọn chúng, mặt nạ của bọn chúng

    Hóa ra, giản kiếm đúng là chuyện có thật, dấu ấn xuất thân giản kiếm này, là không thể xóa bỏ.

    Đây quả thực là Lục Nguyên triệt để nhiều lần đánh vào mặt bọn họ.

    Lời nói của Ngân phát nữ tử Hằng Nga, xem như là hiểu rõ hết thảy mọi người rồi.

    Mà trước đây cũng đã từng nói qua, trải qua tám ngàn ba trăm hai mươi mốt trận, trong không thượng đại giáo, cũng có không ít người Lục Nguyên sùng bái.

    Đám người sùng bái bất lực thừa dịp quát to lên.

    - Hóa ra tìm cả buổi, giản chi văn minh lại chính là nhị ngũ tử.

    - Đúng vậy , hơn nữa đến giờ còn không thoát được cá tên nhị ngũ tử, lại để chi vạn kiếm tương nghênh, cũng cí thể để cho vạn giản tương nghênh

    - Ha ha.

    Những lời này bình thường đương nhiên không dám nói, những lúc bình thường, nếu như không ngang ngạnh nói ra những lời này,như vậy cục diện gặp phải chính là bị giản chi văn minh đuổi giết, nhưng mà bây giờ mọi người đang loạn như vậy, thừa dịp nói ra lại không biết là ai nói, kết quả lại tạo thành những tiếng rầm rầm.

    Giản chi văn minh sợ nhất là bị nhắc đến đoạn lịch sử này, bình thường nhắc đến nó là nổi giận, hết lần này tới lần khác bị vạn kiếm tương nghênh của Lục Nguyên chơi đùa, có một phần nộ khí tăng lên, có một phần là do tâm ý phiền muộn.

    Mà bất kể là nộ khí tăng lên hay là nội tâm phiền muộn, bởi như vậy bọn hắn càng để lộ sơ hở.

    Sơ hở thật là lớn!

    Lục Nguyên trong nháy mắt ra tay xuất kiếm, giương đến trước mặt một người, đây là bản năng phòng thủ, kết quả Lục Nguyên dùng vạn kiếm chấn động tương nghênh đánh lại trận này, càng làm choc ho lòng người thêm phiền muộn, sơ hở càng lớn, lại bị Lục Nguyên một kiếm đâm thủng, trọng thương dưới kiếm của Lục Nguyên, bây là nhị thứ chín rồi, mà đối thủ còn tới hơn hai mươi chín người.

    Lục Nguyên lại lần nữa xuất kiếm, đối phó với người của giản chi văn minh, dùnghai cái đặc tính của vạn kiếm chấn động tương nghênh cùng với hồ lô kiếm đạo hấp thu giản khí, quả nhiên là đại sát tứ phương.

    Lúc nhịp thứ mười một, có người đưa tới một thủ hạ của Lục Nguyên.

    Lúc nhịp thứ mười bốn, một người nữa lại ngã xuống

    Thời điểm nhịp thứ mười bảy, có thêm hai người ngã xuống.

    Lúc nhịp thứ mười hai, hai người ngã xuống, lúc này chỉ còn lại hai mươi ba người mà thôi

    Lúc nhịp thứ bốn mươi, còn lại mười sáu người.

    Lúc nhịp thứ năm mươi, chỉ còn mười người.

    Thòi điểm nhịp thứ sáu mươi chỉ còn lại năm người

    Thời điểm nhịp thứ bảy mươi chỉ còn lại người cuối cùng.

    Lúc nhịp thứ bảy mươi hai là lúc giải quyết triệt để trện quyết đấu.

    Một loạt trận chiến vừa rồi, không nói là kinh thiên động địa qủy thần khiếp, nhưng là một đám nửa thần nửa tiên nửa phật của thế giới hỏa sơn đã bị dọa chết khiếp rồi, người ở thế giới hỏa sơn này căn bản đều có thể tiếp cận với thực lực của thế giơi cảnh,thế giới cảnh có thể xưng là thần, tiên, phật, bọn họ đương nhiên là có tư thế của bán thần.

    Mà vừa rồi một đám người bán thần một đám người bán phật đều bị dọa đến ngây người ra.

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Mạnh mẽ quá cơ!

    Trận đấu vừa rồi của Lục Nguyên, đánh cho Vương Đạo cùng với Phách Đạo, lấy một người địch với cả đámgiản chi văn minh gồm hơn ba mươi người, kết quả thế nào nhỉ, cứ thế mà ở trong thời gian một trăm nhịp toàn bộ bị Lục Nguyên đánh đến trọng thương, phải biết rằng đối thủ là người của giản chi văn minh, cũng không phải yếu ớt gì, vả lại trước kia còn là đại trận giản chi sao bắc đẩu đỉnh đỉnh đại danh.

    Dưới tình huống như vậy kết quả còn để cho Luc Nguyên chiến thắng, phá vỡ thế trận không nói, mà lại chỉ trong hai đến ba nhịp là giả quyết xong được một tên.

    Chuyện này thật là khủng bố!

    Ban đầu trải qua tám ngàn ba trăm hai mươi mốt trận, cho rằng Lục Nguyên là đan thiêu vô địch, kết quả giờ mới phát hiện ra Lục Nguyên không chỉ là đan thiêu vô địch, mà trong trận chiến hiện tại cũng là vô địch, lấy một người địch với đám giản chi văn minh hơn ba mươi người, trong thời gian ngắn như vậy mà đã chiến thắng rồi.

    Ngưu!

    Đương nhiên, nếu như là những người văn minh bình thường khác, Lục Nguyên thực tình không có khả năng hiểu rõ diểm ấy.

    Đây chính là hơn ba mươu đối thủ vô luận bất kì người nào đều đạt đến trình độ thế giới cảnh,là sao mà có thể dễ dàng giành chiến thắng được như vậy, đối thủ với Lục Nguyên mà nói dường như muốn giành được chiến thắng còn có thể thắng được nhưng mà tuyệt đối không thể nhanh như thế được, giống như là nằm mơ vậy.

    Lúc này đây sở dĩ có thể chơi được như vậy kì thực có là có bốn tác dụng.

    Một là, Lục Nguyên dùng thôn kim chi long đem văn tự của người giản chi văn minh đưa chi hấp điệu tinh hoa, , lại một kiếm chém xuống, khiến cho trong lòng của giản chi văn minh đều khiếp sợ không hiểu.

    Hai là, đương nhiên là hổ lô kiếm đạo của Lục Nguyên có thể nuốt trọn giản khí.

    Ba là, đương nhiên là vạn kiếm chấn động tương nghenh của Lục Nguyên, một chiêu này làm cho giản khí không ngừng lắc lư, binh khí lắc lư, như vậy tự nhiên sẽ để lộ ra sơ hở, dễ dàng cho Lục Nguyên công kích.

    Bốn là, vì vạn kiếm chấn động dẫn tới đoạn lịch sử đen tối cùng với giản khi kia, đoạn lịch sử đen tối này càng chính là mấu chốt của sự việc

    Chính là vì như thế mà Lục Nguyên mới có thể là được việc kinh người đến thế.

    Thời điểm nhịp thứ bảy mươi bam Lục Nguyên đã đứng ở trước mặt Trương Thương Lệ kiếm hình chi vật:

    - À, xem ra các người còn lại đến một trăm người không ủng hộ đến một trăm nhịp thời gian, kiếm hình chi vật này là do ông trời chủ định cho chúng ta.

    Trương Thương Lệ cũng biết kẻ địch mạnh sắp đến, tạm thời không có cách nào luyện kiếm hình chi vật, hắn đến cũng không gấp

    - Lục Nguyên, ngươi xác thực rất giỏi, vạn kiếm chấn động, lại còn cái hồ lô cổ quái, hơn nữa kiếm kỹ tuyệt đỉnh, đáng tiếc, ngươi không biết thân phận ta là gì, ba mươi người thất bại cũng không sao cả, bởi vì chỉ cần một mình ta cũng đủ chiến thắng ngươi rồi.

    Ngươi vừa chiến liền hơn ba mươi trận, xem ra tuy là rất nhanh chiến thắng đối thủ, nhưng là thời điểm giao chiến, mỗi giây mỗi phút, đều tiêu hao lượng lớn tinh thần và pháp lực, ngươi bây giờ pháp lực tối đa chỉ còn lại sáu bảy phần, không cần phủ nhận, trong thời gian tám ngàn ba trăm hai mươi mốt trận ta đã quan sát ngươi rất kĩ, đương nhiên hiểu rõ ngươi rồi.

    Lục Nguyên nhún vai:

    - Đúng vậy, ta hiện tại chỉ còn bảy thành côn lực, tinh thần tiêu hao cũng tương đối nghiêm trọng, chỉ là, ta ngay cả mộc bệnh cũng thắng, ta thực không biết ngươi tin tưởng vào đâu, xem bộ dạng của ngươi, pháp lực cũng không có cao như mộc bệnh

    - Pháp lực của ta đương nhiên không có cao như mộc bệnh, so với hắn kém hơn một chút.

    Trương Thương Lệ lắc đầu nói:

    - Nhưng mà, quên không nói cho ngươi biết, ta là chuyển thế của thế giới cảnh, ở kiếp trước chậm một chút là đã bước chân vào Thiên tôn cảnh giới,

    Một câu này của hắn nói ra, đám người có mặt đều ngạc nhiên, chỉ có mấy người hiểu thì cười lạnh.

    Thiên tôn cảnh giới!

    Đây là cảnh giới cực cao!

    Văn minh chi chủ, văn minh hôn chủ của hai cảnh giới này, chỉ có chủ nhân loại hình nhân vật của đại cơ duyên này mới có thể đạt đén hai cấp độ này, càng huyền diệu chính là văn minh chi chủ, trong lịch sử lâu dài của kỉ nguyên này, chỉ sinh ra có một cái thái cổ văn minh chi chủ, văn minh ca chủ mặc dù hơi nhiều một chút, nhưng kì thật cũng không có nhiều hơn là bao nhiêu.

    Cho nên, thực tế đích đến của mọi người là thiên tôn cảnh giới

    Mỗi một người ngày nay của thiên tôn cảnh giới, đều có thể nghe được thanh danh của nhân vật tại trung ương thiên triều.

    Thiên tôn cảnh giới, cái kia đại diện cho đích đến của mọi người.

    Thiên tôn hiện nay, không phải giẫm mạnh một cái, liền có thể gây ra biến động lớn cho khu vực.

    Giống như là người mạnh nhất của không thượng đại giáo, cũng không phải thiên tôn, đủ thấy thiên tôn khó khăn thế nào.

    Mà bây giờ, Trương Thương Lệ nói hắn là cường giả chuyển thế của thế giới cảnh lục trọng thiên, tiếp cận thiên tôn cấp, trách không được hắn tự tin như thế, tự nhận là pháp lực có thể thắng Lục Nguyên pháp lực đã bị tiêu hao nghiêm trọng, cướp lấy kiếm hình chi vật.

    Trương Thương Lệ trước tiên đem một ngụm máu bôi ở trên giản khí:

    - Kể từ đó có thể phòng ngừa vạn kiếm chấn động.

    Hắn kiếp trước là nhân vật có khả năng lớn, đến mức có một tay bí pháp.

    Giản khí ở sau thủ phong giơ lên, trong tay hắn xuất ra chiêu thức vô cùng tinh diệu:

    - Lục Nguyên, ngươi vẫn cho rằng chiêu kiếm của ngươi là cao minh nhất, không ai có thể vượt qua được ngươi, liền để ngươi xem qua chiêu thức năm đó ta tiếp cận thiên tôn cảnh.

    Chiêu thức của hắn tinh diệu như vậy, huyền bí như vậy.

    Giản chiêu của hắn, một khắc trước giống như Trường Hà rơi xuống, một khắc sau lại như thác nước sông lớn, lại như một dải ngân hà đáp xuống.

    Chiêu kiếm rầm rộ, rồi lại chuyển hướng bất định.

    Chiêu kiếm người này, thực tình là rất mạnh, giản kĩ của nhân vật như vậy, vượt qua những người khác của giản chi văn minh, thực lực của hắn tuyệt đối không kém hơn mộc bệnh, lúc ấy mộc bệnh đánh với Lục Nguyên đánh đến không phân thắng bại, hiện tại hắn quay mắt về phía Lục Nguyên pháp lực đã tiêu hao nghiêm trọng, xác thực có khả năng chiến thắng

    Lục Nguyên tuyệt đối cũng không thể khẳng định, giản kỹ của người này, mình đã chứng kiến cái mạnh nhất.

    Trước kia tận mắt chứng kiến giản kĩ mạnh nhất, đều kém xa so với người này.

    Quả nhiên không hổ là nhân vật tiếp cận thiên tôn cảnh.

    Lục Nguyên phát hiện, giản pháp thuần luận,giản pháp của người này cũng không chênh lệch quá nhiều so với kiếm pháp của mình, tiếp cận thiên tôn cấp chuyển thế, quả nhiên là vô cùng phiền toái

    Nói thật, nếu như là trước khi mình sáng chế ra vạn vật sâm la kiếm pháp, người này vẫn là có thể đánh cùng mình, nhưng hiện tại thì sao?

    ở trong hư không, Trương Thương Lệ cùng Lục Nguyên kịch liệt bắt tay, hai người giao thủ vô cùng kịch liệt

    Mà tại thời điểm giao thủ kịch liệt, Lục Nguyên đột nhiên nói ra:

    - Được rồi, không chơi với ngươi nữa.

    Không chơi với Trương Thương Lệ nữa?

    Đây là ý gì?

    Chẳng lẽ trận chiến đấu kịch liệt vừa rồi, Lục Nguyên còn chưa dùng hết sức sao?

    Trương Thương Lệ trên mặt ộ ra vẻ mỉa mai:

    - Ngươi nói đùa gì vậy? khả năng của ngươi thế nào ta rất rõ, ngươi bị đánh đến mặt sưng lên rồi.

    - Mạo danh là hảo hán sao?

    Lục Nguyên hai tay khẽ động, nắm chặt kiếm tiên:

    - Ngươi lập tức nhận lấy đao thứ nhất vạn tượng sâm la kiếm đạo của ta, kiếm khắc giản đạo.

    Đúng vậy, tự mình sáng tạo ra vạn tượng sâm la kiếm đạo có thể không phải vì đùa, trong tám ngàn ba trăm hai mươi mốt trận chiến trước kia, bản thân liên tục nghiên cứu vạn tượng sâm la kiếm đạo, mà cùng với hơn ba mươi người của giản chi văn minh giao thủ cho nên tự mình cũng sáng chế ra đạo thứ nhất của vạn tượng la sâm kiếm đạo, kiếm khắc giản nói

    Đương nhiên, sáng tạo ra một đạo này, có nguyên nhân của kiếm kĩ của Lục Nguyên, có rất nhiều nguyên nhân khí vận, cũng có nguyên nhân từ kiếm đạo hồ lô, kiếm đạo hồ lô có ảnh hưởng tương đối lớn, bản thân có tác dụng khắc chế đối với giản khí tương đối lớn.

    Chương 1007-1008: Kiếm khắc giản đạo

    Trương Thương Lệ cười lạnh một tiếng:

    - Cho tới bây giờ còn chưa từng nghe qua cái gì kiếm khắc giản đạo

    - Vậy sao.

    Lục Nguyên đồng thời cười lạnh, trong chốc lát thoát kiếm ra khỏi vỏ.

    Trong chớp mắt, hào quang của kiếm che đậy hết thảy

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này là kiếm khắc giản đạo!

    Không có cách nào hình dung nổi kiếm quang này!

    Không có cách nào hình dung nổi một kiếm vĩ đại này!

    Không có cách nào hình dung nổi một kiếm ngoan tuyệt này

    Không có cách nào hình dung nổi một kiếm tuyệt diệu này!

    Trương Thương Lệ đột nhiên phát hiện trước mặt một kiếm pháp như vậy, vô lực như thế này, không thể nào.

    ặc, cái này thật sự là khắc tinh của giản kiếm pháp!

    Trương Thương Lệ cảm giác mình sắp phát điên lên mất.

    Kỳ thực, đối với những người khác thì thanh kiếm Lục Vô này vô cùng tuyệt vời, tinh xảo, nhưng nó chắc chắn chưa thể dùng những từ như lẫy lừng, vĩ đại, tuyệt diệu, vô cùng đáng sợ để miêu tả.

    Nhưng, trong mắt của những người trong thời đại văn minh đồ đồng, thì thanh kiếm này thực sự đã đạt được đến trình độ ấy.

    Lúc trước đã nói đến đồng pháp của Trương Thương Lệ khá lợi hại, kiếp trước hắn là kẻ mạnh đã gần đạt đến Thiên Tôn cảnh, chiêu thức không chút tầm thường, Lục Nguyên muốn thắng được hắn không phải dễ, nhưng sự phát hiện đột ngột về chiêu thức của bản thân của Trương Thương Lệ, cũng không giúp được gì cho hắn trong lúc đối mặt với đường kiếm của Lục Nguyên, trạng thái gần như không chút phòng bị.

    Kiếm của Lục Nguyên tựa như sự tồn tại trời sinh khắc chế với Đồng.

    Ánh kiếm xẹt qua tựa ánh trăng, nhưng trong mắt Trương Thương Lệ, nó chói lóa như ánh mặt trời mọi ngày.

    So với thứ ánh sáng chói lóa ấy, đòn chiêu của Trương Thương Lệ chỉ tựa như con kiến nhỏ mà thôi.

    Xoạt! tựa như tuyết trắng trên núi trong chớp mắt đã tan thành nước.

    Mà khi ánh sáng chói lóa ấy tiêu tán, toàn thân Trương Thương Lệ tóe ra vô số tia máu.

    Trương Thương Lệ thần sắc tím tái:

    - Tại sao?

    Tại sao?

    Không ngờ lại có thứ kiếm thuật này, không ngờ lại có thể khắc chế được chúng ta!

    Lúc này Trương Thương Lệ thương tích đầy mình, đương nhiên, điều khiến hắn khiếp sợ là kiếm thuật vừa nãy của Lục Nguyên.

    Thực ra, chẳng phải chỉ có mình Trương Thương Lệ, những người Mưu khác cũng hồn bay phách lạc hết cả.

    Muốn sáng tạo ra một chiêu thức chuyên khắc chế một chiêu thức khác, kỳ thực không khó, có rất nhiều người ở đây cũng có thể làm được.

    Nhưng, muốn lập ra một trường phái, đạo phái chuyên khắc chế một loại vũ khí thì thực sự rất rất khó, thật không thể tưởng tượng được.

    Nghĩ lại Hôn Chủ của văn minh đồ đồng năm đó để tạo ra trường phái chuyên khắc chế kiếm Đồng Phệ Kiếm chắc chắn cũng đã tiêu tốn rất nhiều thời gian.

    Nói một cách đơn giản, muốn lập ra một trường phái chuyên khắc chế một loại binh khí, chẳng phải là chuyện kẻ võ công bậc ba bậc bốn, kể cả bậc năm bậc sáu cũng chẳng làm nổi, chỉ có bậc bảy, bậc tám, bậc chin trong truyền thuyết mới có thể thực hiện được.

    Trong Thiên Tôn Cảnh giới cũng chỉ có nhóm bậc cao nhất mới có thể làm được.

    Cho nên đối với đường kiếm đầu tiên trong hàng vạn những đường kiếm như bày ra trước mắt – Kiếm khắc đồng mà Lục Nguyên sáng tạo ra này thì họ cảm thấy một sự khiếp sợ chưa từng thấy.

    Làm sao có thể tạo ra thứ kiếm đạo như vậy!

    Lục Nguyễn rốt cuộc là nhân vật nào trong thần thoại chuyển thế thành?

    Nếu không, chỉ dựa vào sự tu luyện của hắn hiện nay, tuyệt đối không thể tạo ra thứ kiếm đạo như vậy.

    Không chừng, Lục Nguyên cũng là do một nhân vật lớn kinh thiên động địa chuyển thế cũng không thành.

    Nhưng họ lại không biết Lục Nguyên – người đã tạo ra thứ nhất tắc này tuyệt đỉnh này, ngoài việc là một kiếm khách tầm bậc ba, bốn với kiếm thuật có chút lợi hại ra, thì còn một điểm nữa: tắc là hiệu quả của kiếm đạo Hồ Lô nên mới có thể tạo ra thứ kiếm đạo khiến người ta kinh sợ đến như vậy.

    Trương Thương Lệ nhìn về phía Lục Nguyên nói:

    - Không thể nào!

    - Có thể hay không, ngươi thử lần nữa là biết liền!

    Lục Nguyên lạnh lùng nói, cánh tay vung lên, kiếm thức lại lần nữa phát ra thứ ánh sáng chói lóa.

    Dưới mạnh mẽ ấy, Đồng chiêu trong tay Trương Thương Lệ tan chảy tựa như băng tuyết, đến khi thứ ánh sáng rực rõ tiêu tan, thì Trương Thương Lệ đã quỳ sụp giữa hư không.

    - Ta không cam tâm!

    Ta không cam tâm kiếp này vẫn chưa tu luyện đến Tiên Tôn Cảnh, thậm chí chưa đến được Thế Giới Cảnh đã thất bại rồi!

    Trương Thương Lệ mặt ngửa lên trời gầm vang một tiếng ai oán, tiếng thét chưa dứt thì đã rơi xuống rồi.

    Những người ở dưới Thế Giới Cảnh, chết rồi thì cũng là chết rồi.

    Nhưng những người một khi đã đến được Thế Giới cảnh, nếu chết thì vẫn còn khả năng hồi sinh nhất định, đương nhiên chỉ là khả năng nhất định chứ không phải một trăm phần trăm có thể hồi sinh, trên đời làm gì có chuyện tốt như thế?

    Nhưng đã đến được đẳng cấp văn minh Hôn Chủ thì lại kỷ nguyên sụp đổ, đều có khả năng hồi sinh sau một vài kỷ nguyên, đương nhiên, khả năng này chẳng có là bao, chỉ là một tỷ lệ vô cùng nhỏ bé.

    Trương Thương Lệ kiếp trước đã gần tiếp cận được Thiên Tôn Cảnh, đường đường là Thế giới cảnh lục trọng thiên, khó khăn lắm mới hồi sinh trở lại.

    Kiếp này đang nung nấu tiền đồ rộng lớn hơn, kết cục bây giờ lại bại trong tay Lục Nguyên, mãi mãi chôn thân ở nơi này, sức mạnh lúc này chưa đạt đến Thế giới cảnh thì cả cơ hội hồi sinh cũng không còn.

    Nơi đây, có vô số những nhân vật thần bí.

    Đừng tưởng rằng đến trận thứ 8321 thì thành vô địch bất bại, nếu nghĩ như vậy thì thực sự là một sai lầm kinh khủng.

    Nói cho cùng, nơi đây không giống với những nơi khác.

    Bùng ! lại là một trận âm thanh rung chuyển.

    Lục Nguyên phi người bay ra mới phát hiện lại có một số vật lạ phun ra từ trong Thế giới hỏa sơn.

    Điềm tĩnh nói:

    - Thế giới hỏa sơn thi thoảng lại phun trào vài lần một lúc, không biết lần này lại phun ra vật thần kỳ gì?

    Lại có một số ngượi được lợi rồi đây.

    Trong Thế giới nguyên khí chói lọi, sớm đã phun trào từ lâu rồi.

    Đợt phun trào lần này có vẻ ít, tất cả chỉ có hai thứ.

    Sau khi ánh sáng chói lọi dần dần tiêu tán, cuối cũng đã nhìn rõ được thứ lần này được phun ra rốt cuộc là cái gì.

    Trong đó có một kỳ vật tựa như câu trúc từng khúc từng khúc, còn vật khác lại tựa như một ngọn lửa đang cháy, trong ngọn lửa dường như có một ngôi sao.

    Khúc đầu tiên của cây trúc kỳ vật, tự vật trong khúc này vừa mới xuất hiện đã có không ít người xông lên tranh giành.

    Nhưng trong bao nhiêu người lên tranh cướp này, kẻ thực sự có sức cạnh tranh cũng chỉ có Thôn chi văn minh và Tiên cổ văn minh, khúc trúc này cũng có đôi phần tiên khí, lại và vật sở hữu của Tiên cổ văn minh, nhưng trúc cũng là một loại cây, Thụ chi văn minh cũng cần có.

    Lúc đầu có lẽ còn có thêm Đồng chi văn minh nữa, xét cho cùng trúc cũng là từng khúc từng khúc, đối với Đồng chi văn minh nhất định hữu dụng, nhưng mà, Đồng chi văn minh bây giờ còn tranh cướp cái gì nữa, vừa nãy đã bị Lục Nguyên đánh phế rồi còn đâu, bị đánh bại rồi sĩ khí sớm cũng chẳng còn nữa, ba mươi sáu người đánh với Lục Nguyên một người, chết mất kẻ mạnh nhất Trương Thương Lệ, hơn ba mươi năm kẻ thương nặng, với tình hình này Đồng chi văn minh bây giờ tạm thời chẳng dám tranh cướp gì với các Văn minh khác.

    Kết quả là, cây trúc này đương nhiên chỉ còn lại hai e Tiên cổ văn minh và Thôn văn minh tranh giành lẫn nhau.

    Nhưng Thôn văn minh cũng đã bị Lục Nguyên giết mất tên lãnh tụ nhỏ, Mộc thì đã bệnh tới mức coi như tàn phế, bởi vậy cây trúc này bị đám Tiên cổ văn minh giành lấy một cách nhẹ nhàng.

    Chỉ là, người mạnh nhất trong Tiên cổ văn minh rõ ràng là Ngân Phát Thiếu Nữ Thường Nga, nhưng Ngân Phát Thiếu Nữ Thường Nga nhất quyết không chịu động đậy, dường như cây trúc này còn chưa thể hấp dẫn cô vậy, nên nó bị một người khác trong Tiên cổ văn minh đạt được.

    Còn kỳ vật thứ hai mang hình ngôi sao đang cháy đó lại được Hỏa chi văn mình và Hồ chi văn mình cùng với Tinh chi văn minh tranh giành, tất cả đều muốn đoạt được nó.

    Hình sao đương nhiên là của Tinh chi văn minh, nhưng lại có ngọn lửa đương cháy thì Hỏa chi văn minh ắt không thể bỏ qua, mà Hồ hỏa của Hồ chi văn minh cũng tương đối nổi tiếng, nếu nói cây trúc lúc trước bị Tiên Cổ văn minh giành được thì cuộc tranh dành kỳ vật lần này, thực lực của ba nền văn minh không hề có chút tổn hại, thì cuộc chiến thực sự vô cùng hấp dẫn và ác liệt.

    Sau một phen long tranh hổ đấu, cuối cùng rối cuộc Hỏa chi văn minh cũng giành thắng lợi, dựa vào sự liều mạng bất chấp nguy hiểm họ đã đạt được món kỳ vật này.

    Lần phun trào thứ hai của Thế giới hỏa sơn, cuối cùng cũng kết thúc.

    Lục Nguyên cũng không vội, lúc này đang trong lúc hồi phục tinh lực, vừa nãy sau khi uống thuốc, hiện tại khỏe lên không ít, cơ bản cũng tầm hơn kém chin mươi phần trăm.

    - Đúng rồi, Đông Dã sư thúc, Thế giới hỏa sơn này mà phun trào thì sẽ phun trào mấy lần cùng lúc?

    Lục Nguyên tùy hứng hỏi.

    - Cái này thì cũng không biết được

    Đông Dã Chí Tôn nói:

    - Cái này còn phải xem tình hình, vì nó tương đối không ổn định, có điều nhiều nhất cũng chỉ ba hoặc bốn lần một lúc, có đợt cũng chỉ phun trào một lần, hoàn toàn là tùy hứng, chúng ta chẳng đoán nổi, mà nó sẽ phun ra thứ kỳ vật gì, chúng ta cũng không biết trước được.

    Lúc vừa nói xong, miệng Thế giới hỏa sơn bên kia lại ầm ầm một trận rung động, không biết lần này sẽ phun ra thứ kỳ vật gì.

    Chỉ thầy một chiếc lệnh bài trong vầng nguyên khí rực rỡ, chầm chậm bay lên.

    Tấm lệnh bài này, trông rất mờ nhà, cũng không biết rốt cuộc là tầm lệnh bài như thế nào.

    Nhưng lúc này, trong tất cả những người có mặt tại Thế giới hỏa sơn, hình như đều phát hiện, chiếc lệnh bài này, có liên quan khá lớn tới việc tiến vào Thế giới cảnh.

    Gần như có một thứ năng lực có thể làm tăng khả năng đột phá thế giới cảnh.

    Chiếc lệnh bài kỳ vật này!

    Có sức mạnh tương đối lớn!

    Lúc trước, bất luận là đợt phun trào lần đầu tiên của Thế giới hỏa sơn, hay lần phun trào thứ hai của Thế giới hỏa sơn, những kỳ vật được phun ra, đều chỉ có một số người dùng được, nhưng kể cả như thế, sự cạnh tranh cũng rất ác liệt, sự tranh giành ác liệt vô cùng, thậm chí còn có người mất mạng trong lúc tranh giành, chẳng hạn như Trương Thương Lệ, còn kẻ bị thương thì vô số.

    Mà bây giờ, chiếc lệnh bài kỳ vật vừa được sinh ra, lại hữu dụng đối với hầu như tất cả những người có mặt ở Thế giới hỏa sơn này.

    Lần này, quả thật ai ai cũng như phát cuồng lên.

    - Trời ơi, là thứ có thể tiến vào Thế giới cảnh đấy.

    - Lần này ta quyết liều một phen.

    - Chúng ta cũng phải giành cho bằng được.

    Trong chớp mắt, tựa như ong vỡ tổ, có như ong vỡ tổ cũng dễ hiểu, tất cả tập trung trên Thế giới hỏa sơn mục đích là vì cái gì?

    Ngoài tiến vào Thế giới cảnh ra còn mục đích gì nữa chứ?

    Thế giới cảnh đóng vai trò là cảnh giới lớn cuối cùng trên con đường tu hành, nên vô cùng khó phá vỡ được, có thể nói là sự khó khăn lên đến cực điểm.

    Không biết có bao nhiêu nhân tài, bao nhiêu nhân vật kiệt xuất đều phải thất bại trước Thế giới cảnh, mãi đến nay vẫn chưa có người phá được cảnh giới này.

    Đã từng có người nói, vào thế giới cảnh còn khó hơn cả lên trời.

    Đúng đấy, khó hơn cả lên trời.

    Nhưng, một khi đã luyện thành thế giới cảnh thì lập tức có thể trở thanh bá chủ một phương của Thiên triều trung ương, có thể lập mở môn phái.

    Mà nếu đạt được cấp ba cấp bốn của Thế giới cảnh thì cơ bản có thể lập mở một môn phái có một không hai.

    Đạt được Cấp bảy Thế giới cảnh, thì sẽ trở thành Thiên Tôn, cũng là trở thành đại nhân vật nổi tiếng khắp Thiên triều trung ương.

    Thế giới cảnh vốn dĩ rất khó phá vỡ, nhưng một khi tiến được vạo thì sẽ có được giới cảnh hồi báo cực kỳ lớn. bất kỳ cảnh giới nào trước đó luyện khí, luyện thể, phát triển, đại đạo, hỗn động đều không thể nào so sánh được với Thế giới cảnh, bởi sự khác biệt thực sự là quá lớn.

    Cho nên, lần này tất cả đều vô cùng kích động.

    Ai ai cũng muốn giành được chiếc lệnh bài này!

    Mà trong lúc đó, trong Vô thượng đại giáo, có rất nhiều nhân vật kiệt xuất bay đến, số người lần này xuất hiện có thể nói là gấp đôi bất kể lần nào trước đó.

    Ba trăm sáu mươi môn phái dưới đáy Thế giới hỏa sơn không có môn phái nào là không có rất nhiều người bay lên, còn ở những nơi ngoài Thế giới hỏa sơn hơn tám trăm Vô thượng đại giáo cũng có người nhao nhao bay thẳng đến. trong chớp mắt hàng ngàn người đã bay đến trung tâm của Thế giới hỏa sơn.

    Nhưng trong lúc ấy, khu trung tâm Thế giới hỏa sơn, những nền văn minh đó, mỗi nền văn minh đều có mấy chục người ở đó, thậm chí là gần trăm người, mà trong chớp mắt cũng phát động toàn bộ, hơn nghìn người nhất loạt bay lên, xong thẳng lên đỉnh Thế giới hỏa sơn.

    Mà trên đỉnh Thế giới hỏa sơn cũng đang có hơn ngàn người đang bay lên, xông thẳng đến phía chiếc lệnh bài.

    Cơ hồ chỉ trong một cái nháy mắt đó, gần trăm ngàn người đang giao đấu, gần trăm ngàn người này đều là những người xuất sắc nhất, tinh anh nhất của Thế giới hỏa sơn, tất cả nhất loạt rat ay!

    Mục tiêu của tất cả đều là chiếc lệnh bài đó.

    Đấy chính là niền hi vọng Thế giới cảnh.

    Đương nhiên không chút hoài nghi, lúc này Đông Dã Chí Tôn cùng Hạ Hầu Chí Tôn cũng xông lên.

    Hai người đều là Thế giới cảnh Thập trọng thiên, vì một chút hi vọng đột phá Thế giới cảnh mà phát cuồng, nhưng Bách Lý Chí Tôn là Hữu động cảnh Cửu trọng thiên lại không xông lên, ông không nhịn được cười nói:

    - Đây chính là sự hấp dẫn của Thế giới cảnh đấy.

    Đúng đấy, có quá nhiều quá nhiều người muốn trở thành Thế giới cảnh, nhưng đáng tiếc thực tế khó quá, chẳng có mấy ai có thể trở thành nổi Thế giới cảnh.

    Hơn nữa, gần trăm ngàn người đấm đá tranh nhau, cảnh tượng hỗn loạn vô cùng.

    Cái gì, văn minh, ngươi rõ ràng mạnh hơn Vô thượng đại giáo, còn có văn tự có thể sử dụng, nhưng trong cảnh hỗn loạn này, trong trận hỗn chiến của gần trăm ngàng người, thì có văn tự trong tay uy lực cũng chẳng là bao, ai ai cũng bị đối thủ vây quanh tứ phía, tất cả chỉ có một mục tiêu duy nhất, xông đến chiếc lệnh bài trên đỉnh Thế giới hỏa sơn.

    Ai ai cũng đều nỗ lực xông lên, có điều người thực sự quá nhiều, quá dày, trong tình trạng này, có người lại tìm cách chặn những người khác ở phía sau, một mình xông lên phía trước, trong chớp mắt, vung tay một cái, đồng thời có đủ các loại vũ khí đang giao chiến, thoáng cái cuộc chiến càng thêm hỗn loạn.

    Chương 1009-1010: Đánh không trúng được

    Hơn nữa, không chỉ có vậy, còn có một số người thấy đường phía trước bị chắn, mẹ khiếp, ta không lấy được lệnh bài thì nhà ngươi cũng đừng mơ, thế lè, một là pháp thuật hai là binh khi, giữ chặt người phía trước không chịu buông tha, nhoáng cái, cục diện cuộc chiến ngày càng vô cùng ác liệt, ai cũng muốn xông lên, nhưng đều bị đối phương giữ chặt chân lại.

    Đương nhiên, chiếm lợi thế nhất vẫn là người của Cổ văn minh, bản thân họ đã đứng trên đỉnh núi, cách miệng Thế giới hỏa sơn gần nhất.

    Đã thế, đỉnh núi của Thế giới hỏa sơn tuy rất hỗn loạn nhưng vẫn chưa loạn bằng phía dưới núi.

    Tất nhiên, mặc dù không hỗn loạn bằng phía dưới, nhưng trong tình hình này, trong đám Cổ văn minh chỉ có mấy vị mạnh nhất với có thể tiếp cận chiếc lệnh bài gần nhất.

    Tình hình này cũng chỉ có Thiếu nữ Thường Nga của Tiên cổ văn minh, Hồng Hoang Vương của Hoang cổ văn minh và Vũ Dương Đế Tử của Vũ cổ văn minh, thực lực của ba người này vượt qua người khác không ít, nên cũng tiếp cận được chiếc lệnh bài khá gần, nếu là một người thì không nói, có thể cướp được lệnh bài, nhưng đây tận ba người nên cứ tranh giành mãi mà vẫn chưa phân biệt thắng thua.

    Đúng là quá loạn!

    Lục Nguyên đứng ở đỉnh núi của Thế giới hỏa sơn, quan sát trận chiến hỗn loạn của gần trăm ngàn người phía trước mặt, thi thoảng lại có những trận rung chuyển vang lại, cũng không khỏi cảm khái mà than nên một câu:

    - Loạn quá, Bách Lý sư cô, sư cô cẩn thận đấy.

    Nói thế nhưng người thì đã xông thẳng lên, không sai, chiếc lệnh bài này mình cũng muốn có, nó có thể làm tăng khả năng đột phá thành công Thế giới cảnh, hơn nữa nghe có vẻ khả năng thành công cũng không phải thấp, nếu không lại chẳng có gần trăm ngàn người hỗn chiến vì nó.

    Có thể nói, đây là trận hỗn chiến có quy mô lớn nhất mà Lục Nguyên từng gặp.

    Trước kia, bất luận là ở đâu, đều chưa bao giờ gặp phải những trận chiến có quy mô lớn như thế này.

    Mà Lục Nguyên muốn xông lên, thì đương nhiên sẽ có kẻ đến cản đường, những kẻ đến cản có mấy tên bị Lục Nguyên đánh bại, nhưng ngay tức khắc liển có những đám người còn đông hơn thế đến chắn trước. gần trăm ngàn người chẳng có ai là đơn giản, đều đã luyện đến trình độ gần đạt tới Thế giới cảnh, Lục Nguyên thiết nghĩ, mình muốn phá vỡ sự tấn công của mấy người này, xông đến đỉnh Thế giới sơn thì gần như không có khả năng.

    - Xem ra không còn cách nào rồi, chiêu thứ hai trong Vạn tượng sâm la kiếm, Phù sinh nhược mộng!

    Lục Nguyên vung cây kiếm Dưỡng Ngô Tiên kiếm trong tay, một chiêu tức khắc một chiêu nổ ra.

    Vạn tượng sâm la kiếm đạo, tới bây giờ Lục Nguyên mới tạo ra tất thảy hai chiêu.

    Chiêu thứ nhất là Kiếm khác giản đạo.

    Mà chiêu thứ hai, Phù sinh nhược mộng, rốt cuộc đây là một chiêu thức như thế nào đây?

    Lúc này gần vạn người tham gia trận chiến tranh đoạt lệnh bài.

    Mặt lệnh bài này có hình núi lửa phun ra chính giữa, rõ ràng có thể gia tăng tỉ lệ thành công tấn công ở thế giới cảnh.

    Hơn nữa nhìn bộ dạng như vậy, rõ ràng còn cảm giác được, gia tăng thêm tỷ lệ thành công vẫn còn thấp.

    Trong tình huống như thế mọi người sẽ cùng xông lên.

    Dù sao muốn trở thành thế giới cảnh quá khó khăn.

    Nhưng bởi vì gần vạn người muốn xông lên, cho nên trên suốt đoạn đường, mọi người đều giúp đỡ nhau chống lại đối phương không để cho đối thủ tiến lên, một cảnh chiến loạn.

    Lục Nguyên cũng nhập đầu trận tấn công, mặc dù liên tiếp đánh bại mấy người, nhưng nhìn tình hình này, phía trước còn vạn người muốn tiếp cận thế giới cảnh, muốn tiến lên dường như còn mơ hồ lắm.

    Kết quả là Lục Nguyên đã vận động ra hai vạn tượng sâm la kiếm đạo phù sinh nhược mộng đạo thứ hai.

    Phù sinh nhược mộng một khi được vận động ra, tốc độ của Lục Nguyên đột nhiên tăng lên rất lớn, bay thẳng về hướng lệnh bài.

    Đương nhiên, khi phóng lệnh bài tới trước còn có gần vạn người chống chọi lại Lục Nguyên.

    Đương nhiên gần vạn người ở trên đỉnh núi sở hữu tất cả phương hướng, cho nên bình quân ở mỗi hướng đều có một số người.

    Những người tiếp cận thế giới cảnh, đây là những chuyện kinh khủng.

    Lục Nguyên chiến ba mươi sáu người của Đồng chi minh văn, lúc ấy còn bởi vì mình có kiếm đạo hồ lô, vạn kiếm chấn động hai kỹ năng mới nhẹ nhõm xả hơi như vậy.

    Mà bình thường một đám người chặn trước đường tiếp vận thế giới cảnh, theo mạch suy nghĩ mà nói, Lục Nguyên tuyệt đối không xông tới, dù sao đến lúc đó khí lực cũng tiêu hao khá nhiều.

    Lục Nguyên xông đến gây sự chú ý, dù sao như Lục Nguyên thắng liên tiếp tám ngàn ba trăm hai mươi mốt người đều đáng để mọi người chú ý.

    Đồng thời, vài thứ binh khí tấn công tới, lúc này mấy đạo thuật tạc đã bắt đầu nổ ra.

    Gần đây mười đạo tấn công không hề có đạo nào yếu cả.

    Bởi vì tất cả người ra tay đều muốn tiếp cận thế giới cảnh, đối thủ ít nhất cũng hỗn độn trong tu vi tầng thứ chín.

    Ở tình huống như thế, Lục Nguyên quay mắt nhìn về phía tấn công đó, cũng phải tiêu tốn một khoảng thời gian gài để đối phó, dù sao đối thủ cũng không hề đơn giản.

    Nhưng cái này trong chốc lát, thân hình Lục Nguyên dường như trở nên vô cùng hư ảo khác thường.

    Dường như chỉ trong một chớp mắt, Lục Nguyên liền xuyên qua mười người tấn công tới.

    Đây là chuyện gì thế này?

    Lục Nguyên liền không thấy đâu nữa?

    Mười người tấn công Lục Nguyên không khỏi khẽ giật mình, đây rốt cuộc là loại chiêu thức gì.

    Đáng tiếc, bọn họ nhìn mà không hiểu vạn tượng sâm la kiếm phù sinh nhược mộng đạo thứ hai.

    Lục Nguyên vẫn còn tiến lên, tiếp tục tiến về phía trước.

    Mà lúc này cũng có không ít người chú ý tới Lục Nguyên, đủ loại trạng thái tấn công về phía Lục Nguyên, một nhân vật nổi danh như Lục Nguyên hoàn toàn có thực lực tranh đoạt lệnh bài, mọi người ngăn chặn lại, dù sao ta đây không chiếm được lệnh bài thì Lục Nguyên ngươi cũng đừng mơ có được lệnh bài này.

    Nhưng mà, bọn họ mỗi người tấn công cũng giống như đang đánh bài hư ảnh, bất luận thế nào cũng không thể trúng được vào Lục Nguyên.

    Ngẫu nhiên đánh trúng thoáng một cái, lại phát hiện căn bản không phải là Lục Nguyên thật sự mà chỉ là một hư ảnh mà thôi.

    Tại sao?

    Đánh không trúng Lục Nguyên?

    Rất nhiều người khá kỳ quái, mà mắt thấy Lục Nguyên đi tới như thế, khiến cho càng nhiều người chú ý tới Lục Nguyên.

    Ở phương diện này, càng nhiều người muốn ngăn cản Lục Nguyên thì càng nhiều đòn tấn công nổ ra, tấn công như thế thì cho dù là có mộc bệnh tới cũng không thể chịu đựng được, chớ đừng nói là tiến lên.

    Nhưng là hết lần này tới lần khác không trúng Lục Nguyên, bị Lục Nguyên dùng một loại kỳ quỷ thân né tránh.

    Lục Nguyên dùng cái gì chứ?

    Quá huyền bí rồi.

    Lục Nguyên đã xông qua chân núi thế giới hỏa sơn, xông lên sường núi.

    Ở giữa sườn núi, đúng lúc Tinh chi văn minh và Dạ chi văn minh cùng trông coi một bơi, Tinh chi văn minh và Thiên hiệp Can Nghĩa Đàm thấy Lục Nguyên vọt tới, không khỏi cười lạnh lùng một tiếng, hai người bọn họ Đại văn minh liên thủ thêm, tuyệt đối không để cho bất kỳ một người nào xông tới.

    Tinh chi văn minh tấn công, nhanh tới đáng sợ, như là rắn độc với vô số những lát cắt hướng đâm về phía Lục Nguyên, cái này như ánh đao nhanh chóng tới mức không thể tượng tượng nổi, không thể tưởng tượng.

    Hơn nữa không hề chỉ là một đối thủ, bọn hắn phân ra đánh hợp kích, ánh đao tấn công hướng về phía Lục Nguyên, phong tỏa không gian bên cạnh Lục Nguyên.

    Người của Thiên mẫu văn minh cũng muốn xông tới, một đám người của Thiên mẫu văn minh, như Tô Tinh Tuyết liền cười nói:

    - Lục Nguyên, nếu như ngươi đồng ý làm ngựa của Thiên mẫu văn minh, chúng ta có khả năng cho ngươi thông qua, nhưng hiện tại thì?

    Có phải là không cho ngươi đi qua.

    Đám con gái của Thiên mẫu văn minh tú cầu liên tục được ném lên, đám nam nhân đều thích bị tú cầu đập trúng, nhưng tuyệt đối không hề hy vọng bị người của Thiên mẫu văn minh đập trúng.

    Tô Tinh Tuyết là con gái của Thiên mẫu văn minh, mặc dù biểu hiện là nói đùa với Lục Nguyên nhưng không hề có điểm nào ntay, tấn công kỳ dị khó dò, thực sự bị đánh trúng đầu thì thật xui xẻo.

    Tất cả sự tấn công đều hướng về phía Lục Nguyên, nhưng căn bản không đánh trúng Lục Nguyên, Lục Nguyên dễ dàng lướt qua phòng tuyến của Tinh chi văn minh và Thiên mẫu văn minh.

    Làm sao có thể!

    Chuyện này dường như tất cả mọi người đều giật mình.

    Hai đại văn minh là Tinh chi văn minh và Thiên mẫu văn minh đều ra tay, rõ ràng bị Lục Nguyên phá vỡ phòng ngự một cách dễ dàng.

    Hơn nữa, Lục Nguyên rốt cuộc là quỷ dị thân gì, khiến cho người ta cảm giác một cảm giác rất bình thường.

    Lục Nguyên tiếp tục vọt tới trước, một lúc sau có người của Phật cổ văn minh muốn ngăn hắn.

    Phật cổ văn mình gần đây đề phòng tiếng tăm nhưng những hòa thượng Phật cổ văn minh phần lớn đều căng mắt lên, vô số kim quang phóng ra, loại này tên là Phật Đà Vô Cực Tráo, có thể ngăn cách không gian, khiến cho không người nào có thể tiến lên.

    Loại Phật Đà Vô Cực Tráo một khi bắt đầu nổi lên, muốn công phá được cũng vô cùng khó khăn.

    Phật Đà Vô Cực Tráo, được mệnh danh là phòng ngự mạnh nhất ở thế giới cảnh.

    Dù là ai đụng phải Phật Đà Vô Cực Tráo cũng đều phải đau đầu.

    Phật Đà Vô Cực Tráo bắt đầu tác dụng, Lục Nguyên muốn công phá cũng rất khó.

    Kết quả trong một tích tắc đã thấy Lục Nguyên dường như hưa hóa vậy, lại thoáng cái xuất hiện đã xuyên qua phòng ngự Phật cổ văn minh, tiến vào giữa trung tâm đỉnh núi cả thế giới hỏa sơn.

    Vốn dĩ ở trung tâm thế giới hỏa sơn có ba đại cao thủ thế giới hỏa sơn, Tiên cổ văn minh Hằng Nga, thái cổ văn minh Hồng Lạc Vương, Võ cổ văn minh Vũ Dương Đế.

    Kết quả Lục Nguyên vừa xông tới liền tạo nên vòng chiến bốn người của Lục Nguyên với Hằng Nga, Hồng Lạc Vương, Võ Dương.

    Ba người khác,thực sự không ngờ Lục Nguyên lại đột nhiên xông đến.

    Thực lực của Lục Nguyên bọn hắn cũng biết, quả thật bọn họ không có tư cách.

    Nhưng mà, Lục Nguyên ngay từ đầu chỉ ở chân núi thế giới hỏa sơn.

    Bây giờ gần vạn người đại hỗn chiến, muốn xông đến trên đường vạn người hỗn chiến là một việc vô cùng khó khăn.

    Đổi thành ba người bọn họ ở vị trí của Lục Nguyên chỉ sợ cũng không thể lên nổi. nhưng Lục Nguyên lại có thể rõ ràng mà xông lên như thế, đây là dùng chiêu thức gì?

    Ba người bọn họ vừa rồi quyết đấu quá chuyên tâm, trong lúc nhất thời cũng không nhìn được hết tất cả, không biết là có chuyện gì đã xảy ra.

    Mà ba người bọn họ không thấy rõ, nhưng Lục Nguyên trên đường đó nhiều người như vậy, sao lại không thấy rõ chút gì.

    Lục Nguyên trên con đường này, ít nhất cũng có khá nhiều người.

    Những người ở trên con đường ra tay chặn Lục Nguyên cũng có đến hơn vài trăm người.

    Trong đó, Tinh chi văn minh, Thiên mẫu văn minh cùng với Phật cổ văn minh đã tiến hành chặn đường trọng điểm đối với Lục Nguyên.

    Tinh chi văn minh tấn công, Thiên mẫu văn minh tấn công quỷ dị, khoảng trăm người toàn bộ xông về phía Lục Nguyên.

    Có thêm Phật Đà Vô Cực Tráo của Phật cổ văn minh được mệnh danh là mạnh nhất phòng ngự thế giới cảnh, có thể ngăn cản người bước một bước qua Lôi Trì.

    Trong tình hình như vậy, nhiều người lại đừng chặn đường.

    Rõ ràng, rõ ràng Lục Nguyên lại còn vọt được tới trung tâm thế giới hỏa sơn.

    Cái này!

    Cái này khó đây!

    Thế như so với Lục Nguyên đấu lại với ba mươi sáu người Đồng chi văn minh, e rằng độ khó còn tăng lên rất nhiều.

    Huống chi, lúc mọi người đang giao đấu với Lục Nguyên, phát hiện Lục Nguyên quỷ dị thân, thân thể dường như hóa thành hư vô, căn bản tấn công tới, đây rốt cuộc là quỷ dị thân gì chứ?

    Loại quỷ dị thân này, không chỉ nói vô thượng đại giáo, ngay cả văn minh cũng phải ngước nhìn.

    Rất nhiều không thuộc thượng đại giáo tự nhận không hề có quỷ dị thân như vậy.

    Tinh chi văn minh tự nhận không có quỷ dị thân như vậy.

    Thiên mẫu văn minh cũng tự nhận không có quỷ dị thân như vậy.

    Phật cổ văn minh cũng tự nhận không có quỷ dị thân như vậy.

    Dạ chi văn minh ở một bên, dùng văn minh hướng tới phía dưới ẩn nấp tấn công, nhưng cũng tự nhận không hề có thân quỷ dị như vậy.

    Cái này rốt cuộc là thân quỷ dị gì.

    Thật ra, cái này là vạn vật sâm la kiếm đạo phù sinh nhược mộng đời thứ hai của Lục Nguyên.

    Trước kia ở thời kỳ cổ văn minh, Lục Nguyên đã sáng chế ra một loại đánh, tức là dùng thuấn di cùng với các Truyền tống phù khác nhau, để cho đối thủ căn bản khó có thể tấn công được chính mình, đánh cho phiêu dạt.

    Nhưng Thuấn Di và Truyền tống phù ở thế đạo này đều không phải vạn năng, trung ương thiên triều cũng có khá nhiều cách đối phó với Thuấn Di và Truyền tống trận.

    Còn lần này ở thế giới hỏa sơn, cùng giao đấu với nhiều đối thủ, dùng đủ loại tuyệt kỹ của các môn phái quen thuộc.

    Cộng thêm tác dụng của kiếm giới, tác dụng của tiểu kiếm đạo và tác dụng của kiếm đạo hồ lô.

    Cùng với chín cái kinh khí hấp thụ không ít kiếm hệ văn tự, mạch kiếm đạo văn càng ngày càng lớn, tác dụng của các loại chữ.

    Vân vân và vân vân!

    Khiến cho Lục Nguyên hiện tại cuối cùng cũng đã sáng chế ra vạn vật sâm la kiếm đạo thứ hai, tức là Phù sinh nhược mộng.

    Phù sinh nhược mộng này, là tác dụng quan trọng nhất, kỳ thật cùng với thực lực của bản thân không khác nhiều lắm, căn bản là không tấn công đến chính mình, đây thật ra là tác dụng của Thuấn Di và các loại kiếm.

    Nhưng đem lại cho con người cảm giác giống như là ảo thuật, lại giống như yêu thuật, khiến con người cảm thấy vô cùng quỷ dị.

    Lục Nguyên ban đầu gặp phải rất nhiều người đồng cấp cũng chỉ có thể trốn chạy.

    Ví dụ như trước khi đấu với ba mươi sáu người của Đồng chi văn minh, thật ra vẫn có chút áp lực, thực sự đụng phải vài trăm người thì làm sao, cũng chỉ biết trốn thôi.

    Nhưng mà, hiện tại đã có phù sinh nhược mộng, những người đồng cấp căn bản không thể đánh bại được mình.

    Thế giới cảnh phía dưới, hiện tại cơ bản không có người có thể tấn công được mình, mặc kệ người có đông đến đâu.

    Đây là một thân đáng sợ như thế nào, cũng tức là vạn vật sâm la kiếm đạo đạo thứ hai, phù sinh nhược mộng.

    Cái này là Phù!

    Sinh !

    Nhược!

    Mộng!

    Giao thủ cùng với thân như vậy, tựa như đang ở trong một giấc mộng.

    Đương nhiên, hiện ở trung tâm thế giới hỏa sơn, đúng lúc đó Hằng Nga, Hồng Lạc Vương, Vũ Dương Đế tử cùng với Lục Nguyên bốn người.

    Vạn vật sâm la phù sinh nhược mộng đạo thứ hai vốn dĩ chính là một thân pháp cực kỳ quỷ dị.

    Loại thân pháp này được rất nhiều văn minh nghiên cứu đều không nghiên cứu ra.

    Lục Nguyên cũng là có cơ duyên trùng hợp, kết hợp kiếm giới thêm một kiếm đạo, kiếm đạo hồ lô, cùng với tám ngìn tràng giao thủ….

    Vẫn là trùng hợp mới tế ra pháp môn này.

    Hơn nữa Lục Nguyên nghe rất rõ được cảm giác pháp môn này vẫn không thể truyền đi, chỉ mình hắn có thể dùng, bởi vì trên thân người khác không có khả năng có tiểu kiếm đạo, kiếm đạo hồ lô cũng không có khả năng tiếp xúc tới kiếm giới.

    Chương 1011-1012: Hằng Nga

    Cho nên cái này là pháp môn độc nhất vô nhị.

    Nhưng mọi người mặc dù khiếp sợ nhưng lại không hề biết biến những cái khác.

    Hiện tại là thời khắc để cướp lệnh bài.

    Hằng Nga có chút cười, cô bé này, rõ ràng chỉ mới có mười hai mười ba tuổi, bộ dạng dường như vô cùng mê người, nhưng đồng thời lại tạo ra cho người ta một áp lực thực sự lớn, dường như nàng chỉ cần lật bàn tay là có thể làm nên những chuyện không thể tưởng tượng nổi.

    Cười kiêu ngạo một tiếng, Hằng Nga nói:

    - Nếu như đã là bốn người rồi, vật thì hai người một quyết đấu thế nào, Vũ Dương Đế tử, nghe nói trước đó không lâu ngươi chọc ghẹo bổn cung, hôm nay bổn cung sẽ quyết đấu với ngươi.

    Một cô nương mười hai mười ba tuổi, dám xưng là bổn cung, cảm giác này khiến cho người ta cảm thấy thật kỳ quái, nhưng không thể không thừa nhận, lời nói của thiếu nữ này thực sự là có uy thế.

    Hồng Nhạc Vương cười ha hả nói:

    - Thế này cũng đúng, để ta đấu với Lục Nguyên, Lục Nguyên, ta muốn xem ngươi có bao nhiêu bản lĩnh.

    Cánh tay hắn giương đao lên, dường như chỉ muốn chiến Lục Nguyên.

    Bởi như vậy, tự nhiên được Hằng Nga đấu với Võ Dương Đế Tử, Hồng Lạch Vương đấu với Lục Nguyên.

    Dùng lệnh bài làm trung tấm chiến đấu.

    Hiện tại ở thế giới hỏa sơn, thật sự có tổng cộng bốn đại cao thủ, tức là Hằng Nga, Vũ Phi Đế Tử, Hồng Nhạc Vương và Lục Nguyên.

    Còn lần này, ai mạnh hơn ai?

    Ai mạnh hơn thì người đó có thể cướp được lệnh bài kia.

    Hồng Nhạc Vương trong tay giương cánh đao.

    - Lục Nguyên, ta sớm đã nghe qua thanh danh của ngươi, thế thì để chúng ta đấu với nhau.

    Thanh đao trong tay hắn liền giơ ra.

    - Hoành mi đoạn!

    Hắn dùng đao pháp không giống đao pháp bình thường mà là Kinh tình thất biến.

    Đao pháp Kinh tình thất biển, chính là chủ sáng chế của Thái cổ văn minh.

    Đem các cảm xúc của các sinh linh dung hợp vào cùng một đao pháp, bộ đao pháp nàu bởi vì thế vì tình mà tác động.

    Tình cảm hay tức giận nó đều sinh ra uy lực không thể tưởng tượng nổi.

    Chiêu hoành mi đoạn đầu tiên của hắn tựa hồ vô cùng tức giận giữa hay hàng lông mày muốn chặt đứt.

    Mà Hồng Nhạc Vương sau khi xuất ra Hoành mi đoạn, cũng không hề thu chiêu, lập tức đánh ra chiêu thứ hai khốn sâu thành, ý sầu khổ này là do đao pháp ban đầu tấn công ra.

    Đồng thời còn có chiêu thứ ba Nộ vấn thiên, một cảm xúc vô cùng thức giận.

    Sau đó Hồng Nhạc Vương lập tức liền tung ra chiêu thứ tư Si đoạn tràng, chiêu này so với ba chiêu trước đó có một cảm giác hoàn toàn khác nhau, chính là Si đoạn tràng.

    Bầu trời chính giữa đều bao phủ một mùi hương Đoạn tràng.

    Hồng Nhạc Vương là một kẻ thô tục đương nhiên xuất ra những chiêu thức rất hàm xúc uyển chuyển, đao thức của người này thật tình không giống người bình thường.

    Kinh tình thất bến chiêu thứ năm Tĩnh kinh tâm, có một cảm giác kinh hãi, yên tĩnh đầy kinh hãi, đao pháp đến lúc này đã trở thành nghệ thuật/

    Kinh tình thất biến chiêu thứ sau, Loạn tình trảm, ánh đao như sai như loạn/

    Kinh tình thất biến chiêu thứ bảy Ngạo thương sinh, đây là loại kiêu ngạo khắp thiên hạ.

    Hồng Nhạc Vương lập tức chém ra bảy đao, khi Lục Nguyên còn đang trốn tránh bảy đao của hắn ta thì Hồng Lục Vương thoáng hiện một tia cười ác ý.

    Hắn chém ra đao thứ tám, đao thứ tám này là thu lại bảy chiêu phía trước Hoành thu đoạn, khốn sầu thành, nộ vấn thiên, si đoạn tràng, tĩnh kinh tâm, loạn tình trảm, ngạo thương sinh hợp lại làm một.

    Trong một khoảng thời gian ngắn, kinh thiên động địa.

    Đây là chiêu mạnh nhất Hồng Nhạc Vương có thể đánh ra được, bảy đao thức hợp làm một, đánh xuống oanh liệt, quả thật có uy thế Diệt thiên trảm.

    Hơn nữa còn không chỉ có như thế.

    Hồng Nhạc Vương dưới đao của hắn, một khí tức hoang mang chăm chú vô tận, loại khí tức này đối với Lục Nguyên mà nói đã luyện tới mức độ vô cùng khắc chế.

    Hồng Nhạc Vương chưa bao giờ dám xem thường Lục Nguyên, tuy hắn là một trong năm đại cao thủ ở thế giới hỏa sơn, cho nên khi giao đấu với Lục Nguyên ngay từ đầu đến tận khi xuất chiêu, có bao nhiêu kỹ năng tuyệt đối bèn dùng hết, đao pháp chém xuống vô cùng, Lục Nguyên bị đao pháp vô tận chém xuống thành hai nửa.

    Kết thúc rồi sao?

    Lần này có thể chấm dứt rất dễ dàng.

    Không đúng, vừa rồi chính là chiêu thức của Lục Nguyên, Phù sinh nhược mộng!

    Hồng Nhạc Vương thật không ngờ, chính mình đã dùng hết toàn công lực cũng đều không tấn công được Lục Nguyên.

    Hồng Nhạc Vương phản ứng cũng rất nhanh, trở tay lại chém, nhưng cũng đánh trả không đúng Lục Nguyên, dường như Lục Nguyên chính là một cái mộng, Phù sinh nhược mộng, Phù sinh nhược mộng, đây là một chiêu khiến cho đối thủ đồng cấp tuyệt vọng.

    Hồng Nhạc Vương nửa nửa bước ở thế giới cảnh, quay mắt lại nhìn Lục Nguyên trong một màn hỗn độn cũng vô cùng tuyệt vọng, căn bản đánh không tới.

    - Bại đi!

    Lục Nguyên chơi mấy chiêu liên tục, pháp hiện Phù sinh nhược mộng dùng quá tốt, đối thủ căn bản tấn công không trúng vào mình.

    Kiếm quang bèn thuận lợi đâm vài đường, Hồng Nhạc Vương máu chảy đầm đìa.

    Không hề nghi ngờ được, đến lúc này, cao thủ thứ hai của thế giới hỏa sơn Hồng Nhạc Vương đã yếu thế trước Phù sinh nhược mộng luyện thành của Lục Nguyên, Lục Nguyên đánh bại Mộc bệnh thứ năm, Trương Thương Lệ thứ nă còn đơn giản hơn nhiều.

    Mà khi Lục Nguyên đánh bại đối thủ Hồng Nhạc Vương, phát hiện bên kia Hằng Nga cũng đánh bại Vũ Dương Đế Tử, Vũ Dương Đế Tử cũng đã mất đi sức chiến đấu.

    Như vậy hiện nay chỉ còn hai người, Lục Nguyên và Hằng Nga, ai thắng thì người đó sẽ có khả năng đoạt được miếng lệnh bài.

    Lục Nguyên nhìn thấy đối thủ là một cô bé này rõ ràng là người mình đã từng giao đấu, tuổi nhỏ nhất, nhìn chắc khoảng mười hai mười ba tuổi, một đầu tóc bạc trắng bay theo gió, lộ ra vẻ vô cùng đáng sợ, nhân vật như thế thật tình không nhìn ra cô ta là một nhân vật mạnh mẽ.

    Nhưng cô ta có thể trong vòng mời chiêu đắng thắng được Vũ Dương Đế Tử đứng thứ ba thì tuyệt đối không hề đơn giản.

    Thiếu nữ tóc bạc nhìn về phía Lục Nguyên, cười mà như không cười:

    - Không tồi đâu.

    Tay nàng khẽ động đậy, một đạo hoa quế bay tới.

    Đạo hoa quế này không hề bình thường, nhưng đằng sau mới phát hiện rõ ràng có sát thế vô cùng, khi hoa quế sâm sửa rơi vào người thì toàn bộ cánh hoa phóng ra đều trở thành quỷ dị đánh íp lại.

    Lục Nguyên chơi một chiêu Phù sinh nhược mộng quả thực là chơi sướng, lẽ nào lại để ý tới cái này, hôm nay lại có một chiêu Phù sinh nhược mộng hiện lên.

    Thiếu nữ tóc bạc không khỏi khẽ giật mình, nàng tựa hồ như đang trầm tư suy nghĩ “ chiêu thức này thật kỳ lạ, làm sao phá được đây?”

    Ngón tay của nàng nghẹ nhàng vòng quanh mái tóc bạc của mình, tựa hồ đang khổ tâm suy nhgix biện pháp phá giải.

    Lục Nguyên trong lòng cười thầm một tiếng, Phù sinh nhược mộng của ta đâu có dễ bị phá hỏng như thế.

    Trong một tíc tắc,thiếu nữ tóc trắng phóng vọt tới, một đám tóc bạc có tới ba ngàn hương vị, Lục Nguyên đang chơi một đạo Phù sinh nhược mộng, tự nhiên tế lên Phù sinh nhược mộng, kết quả vừa phát ra Phù sinh nhược mộng mới phát hiện, thiếu nữ tóc bạc này không hề đơn giản, rõ ràng nàng ta có ẩn giấu khả năng phá được Phú sinh nhược mộng.

    Làm sao có thể!

    Phù sinh nhược mộng này của ta muốn lừa gạt hàng ngàn người cũng không hề khó, để cho đối thủ cảm giác như một giấc mộng, nhưng trong thời gian ngắn như thế đã bị thiếu nữ tóc bạc phá một ít rồi.

    Một nửa!

    Cái này!

    Lục Nguyên cảm giác không thể tưởng tượng nổi.

    - Phù sinh nhược mộng thật là lợi hại.

    Thiếu nữ tóc bạc nói, giọng nói này trực tiếp truyền tới tai của Lục Nguyên.

    - Với chủ văn minh chuyển thế của ta, rõ ràng không thể nào phá vỡ.

    Lục Nguyên nghe xong những lời này tức thì bị bó tay rồi.

    Chủ văn minh.

    Nói đùa gì vậy?

    Hiện nay chủ văn minh được biết không hề nhiều, chỉ có năm vị tiên cổ văn minh, võ cổ văn minh, Pháp Cổ Văn Minh, thái cổ văn minh, phật cổ văn minh.

    Ở thiên triều trung ương này, không chỉ nói chủ văn minh, chỉ là thiên tôn thôi cũng có thể xưng hùng, mà hôn chủ văn minh thì đều có ý chí cao cường.

    Về phần chủ văn minh, đều rất thưa thớt không biết tồn tại ở chỗ nào.

    Từng chủ văn minh đều chiếu rọi tới không gian thiên triều trung ương, chiếu rọi tất cả những cùng đất di rời, chiếu rọi những khu vực bên ngoài, chiếu rọi thời gian Trường Hà, chiếu rọi sử sách Trường Hà tồn tại.

    Nhân vật như vậy, Kỷ Nguyên Băng hủy diệt rất khó, nhân vật như thế cũng là một người danh tiếng lẫy lừng.

    Mà bây giờ, thiếu nữ tóc bạc Hằng Nga nói gì, nàng ta nói nàng ta là chủ văn minh chuyển thế.

    Hơn nữa điều này còn trực tiếp truyền đến lỗ tai của mình.

    - Đúng thế, ngươi rất khiếp sợ phải không, bổn cung chính là chủ của văn minh chuyển thế, kỷ nguyên thứ năm về trước, trước đó sáu kỷ nguyên chính là Thiên Mẫu Kỷ Nguyên.

    Thiên mẫu Văn Minh chủ là Nữ Oa nương nương thời điểm đó vô cùng cực thịnh, bởi vì chuyện niết bàn đã nhận được sự tán thành của trời đất, khiến cho người không hề có thực lực của một chủ văn minh, lại khiến cho một kỷ nguyên có thể coi là Kỷ nguyên nữ kia được gọi là Thiên Mẫu Kỷ Nguyên.

    - Theo như đạo lý bình thường, Nữ Oa nương nương rõ ràng đã đạt tới cấp bậc chủ văn minh, nhưng đáng tiếc người vẫn chưa đạt tới, vỗn dĩ phần khí vận của nàng ta đã trải qua một kỷ nguyên, tức là kỷ nguyên thứ năm rơi vào tay bổn cung.

    Bổn cung mượn việc này trở thành chủ văn minh, cùng tranh hùng với Hồng lão nhân chủ văn minh.

    - Đạo lý bình thường, thực lực của bổn cung không kém Hồng lão nhân, chỉ là bị Hồng lão nhân tính toán một lần, lại thêm đại thế trong tay ông ta, khiến cho ông ta chiến thắng bổn cung.

    Bổn cung rơi xuống, đương nhiên dễ dàng đạt tới cấp bậc chủ văn minh chuyển thế, Bổn cung sớm đã để lại đường lui, lưu lại trùng tu chi pháp muôn đời, có thể chuyển tu muôn đời.

    - Kết quả Hồng lão nhân cũng khá hung ác, mỗi lần Bổn cung chuyển thế đều tìm cho bằng được bổn cung để đòi tiên cổ văn minh, đổi lại cho bổn cung một tháng làm Hằng Nga, muốn lừa gạt bổn cung là đám người Tiên cổ văn minh.

    - Trùng tu chi pháp muôn đời này văn bản không hao tổn đến số lượng muốn đời ở thế giới cảnh, cho nên mỗi lần Hồng lão nhân đều đợi bổn cung đến thế giới cảnh để hại chết bổn cung.

    Còn lần này là lần thứ sáu mươi lăm bổn cung chuyển thế, Hồng lão nhân lần này còn muốn hại chết bổn cung, hết lần này tới lần khác bổn cung kiếp này chính là linh trí tận phục, đâu có dễ dàng như vậy.

    Lục Nguyên nghe thấy trợn mắt há hốc mồm, Lục Nguyên trước giờ chưa từng nghĩ đến mình đụng phải đối thủ này, rõ ràng là có lai lịch khá lớn.

    Hơn nữa đây lại là thần thoại từ thời quá xa xôi.

    Năm kỷ nguyên trước, hai chủ văn minh đã từng diễn ra một trận tranh đấu, trong trận tranh đấu đó, Hồng đã chiến thắng Hằng Nga, hơn nữa còn chém giết Hằng Nga.

    Nhưng Hằng Nga cũng để lại đường rút lui, bây giờ là đời thứ sáu mươi năm, hơn nữa ở kiếp này chính giữa cũng không bị Hồng của kỷ nguyên thứ tư giả tạo lừa gạt thần nguyệt Hằng Nga, linh trí tận phục.

    Chính bởi vì thế, cho nên nàng mới chậm chạp không lên tới thế giới cảnh.

    Vừa đến thế giới cảnh đã bị Hồng giết hại.

    Nếu nói như vậy, Phù sinh nhược mộng của mình trong khoảng khắc cũng bị công phá, cũng thấy bình thường thôi, dù sao đối thủ cũng không phải là người bình thường, kiếp trước cấp bậc chủ văn minh.

    Lục Nguyên nghe xong vô cùng mơ hồ, rõ ràng năm kỷ nguyên trước đã xảy ra chuyện như vậy, thực sự bốn kỷ nguyên phía trước xuất hiện truyền thuyết Hồng lừa gạt Hằng Nga đuổi trăng, lại còn xảy ra cuộc chiến phong thần, cuộc chiến Tây du…

    Đương nhiên đều xảy ra ở thế giới một khu vực, dù sao tiên cổ văn minh có khả năng ảnh hưởng, cũng không thể có khả năng ảnh hưởng quá nhiều.

    Những chủ cổ văn minh khác còn đó, từng người một chiếm một khu vực.

    Đi về phía trước, kỷ nguyên thứ tư khá là kỳ diệu.

    Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bất kỳ một kỷ nguyên nào cũng đều vô cùng tuyệt diệu.

    Ở trong những kỷ nguyên này, không biết bao nhiêu người xuất sắc, kiêu hùng, anh hùng, thiên tài đều lộ ra khả năng của mình, lưu lại chính giữa lịch sử Trường Hà.

    Thiếu nữ tóc bạc Hằng Nga giọng nói lại truyền đến:

    - Ở kiếp này, ta muốn chiến thắng Hồng, đương nhiên vì ở kiếp này bổn cung đã chuẩn bị thật lâu, do chủ văn minh kia cả đời để lại rất nhiều chiêu thức, mà ở trong sáu mươi bốn lần chuyển sinh trước thật ra đã lưu lại không ít hậu chiêu, chỉ là vẫn còn kém một chút.

    Ngươi vận khí mạnh mẽ về sau cũng sẽ trở thành một trong những phong nhân chính giữa thiên địa.

    Ngươi cũng có nhiệm vụ trọng trách trên mình, ngươi muốn thả ngược chủ Thái cổ văn minh, lập lại Kiếm đạo!

    Lục Nguyên không khỏi giật mình, những lời này trước nay hắn chưa từng nói cho bất kỳ ai.

    - Không cần phủ nhận, bởi vì chúng ta đều là những người mang trọng trách trên mình.

    Bổn cung muốn thả ngươi trở lại chủ tiên cổ văn minh, ngươi muốn thả chủ Thái cổ văn minh, cho nên bổn cung có thể nhìn thấu được ngươi.

    Thiếu nữ tóc bạc mười hai mười ba tuổi thản nhiên nói:

    - Cho nên chúng ta có thể hợp ác về sau ngươi giúp bổn cung, bổn cung cũng có thể giúp ngươi, để cho ngươi và bổn cung cùng đánh đổ thế giới cũ, cùng nhau tạo lập lên một thế giới mới.

    Một thiếu nữ hào kiệt!

    Trong lòng Lục Nguyên cũng đang dậy lên một cỗ hào hùng.

    - Nhưng hợp tác như thế nào?

    lục Nguyên nói.

    - Hợp tác thế nào cũng không nói được.

    Hằng Nga mỉm cười, tóc bạc khẽ rung động.

    - Dù sao đến lúc đó cũng tùy ngươi, nếu như đến lúc đó ngươi không đồng ý ta cũng cho phép ngươi đi.

    Nàng dường như đang kéo Lục Nguyên tin tưởng hợp tác.

    - Hiện tại, để bổn cung giao đấu với ngươi một lần, chiêu thức bây giờ của ngươi rất mạnh, so sánh với Thiên tôn thì cũng không coi là mạnh hơn nhiều, kém xa Văn minh cách chủ.

    Thiếu nữ tóc bạc giơ đầu ngón tay hướng về Lục Nguyên, một chưởng của nàng chụp tới, thời điểm này chính là đè nèn năm ngón tay như tuyết, dường như có thể nắm được cả trời xanh trong tay.

    Lục Nguyên giật mình, Phù sinh nhược mộng của mình hình như cũng không có nhiều tác dụng như vậy, vội vàng dùng kiếm ngăn cản, nhưng phát hiện ra muốn ngăn cản đầu ngón tay này rất khó.

    Đồng thời, thiếu nữ tóc bạc cũng đâm tới, như một hàng dài xông tới.

    Lục Nguyên dùng kiếm chiêu đối lại, nhưng phát hiện ra mình biến kiếm chiêu cũng không phải là đối thủ của Hằng Nga.

    Quá mạnh!

    Quá mạnh mẽ!

    Chương 1013-1014: Lệnh bài

    Thời điểm giao đấu với Hằng Nga, đối thủ rõ ràng là chỉ là một thiếu nữ tóc bạc mười hai mười ba tuổi, nhưng Lục Nguyên phát hiện mình bị đánh cho bó tay bó chân.

    Loại cả giác này khiến cho mình muốn ói máu, từng chiêu thức của đối thủ cuối cùng cũng giống như biến hóa ở giữa thiên địa.

    Chính mình dường như không thể đấu lại được bàn tau trắng nõn nà kia.

    Đây chính là chủ văn minh chuyển thế sao?

    Nàng mới chỉ bước nửa thế giới cảnh, lại có thể thắng được mình.

    Xem ra cái lệnh bài này khó mà tới tay được.

    - Đúng rồi, bổn cung sẽ đem cái lệnh bài này tặng cho ngươi.

    Thiếu nữ tóc bạc Hằng Nga thản nhiên nói.

    Lục Nguyên nghe thấy không khỏi vui mừng, nhưng vẫn không khỏi hỏi lại một câu nói:

    - Ngươi không cần sao?

    - Bổn cung cần cái lệnh bài này làm gì, lệnh bài kia ước chừng có thể làm tăng thêm hai thành xác đột phá tới thế giới cảnh, nhưng mà, bổn cung đang linh trí tận phục, về sau muốn đột phá thế giới cảnh thì cũng giống như ăn cơm uống nước rất bình thường, cần vật này để làm gì.

    Thiếu nữ tóc bạc thản nhiên nói, da thịt trắng như tuyết, có một hương vị khinh thường kiêu ngạo.

    Lúc này, có mấy người văn minh xông vào, muốn đoạt lấy lệnh bài.

    Thiếu nữ tóc bạc cười lạnh lùng, đầu ngón tay mở ra trên hư không, chính là một cái Đại Th砡Xvô cùng lớn đánh ra, khiến cho mấy người vừa xông vào bị đánh rớt ra ngoài, đồng thời đối phó với hàng ngàn người đang hỗn loạn trong kia, thiếu nữ tóc bạc chỉ cần vẻn vẹn một chiêu thức.

    Thật quá bá đạo!

    Hằng Nga muốn tặng cho Lục Nguyên, Lục Nguyên đương nhiên không khách khí, thiếu nữ tóc bạc này là chủ văn minh chuyển thế, đột phá thế giới cảnh vô cùng đơn giản, mình có thể không làm được.

    Hơn nữa nghe nói mặt lệnh bài có hai sác xuất đột phá thế giới cảnh, vì thế không khỏi cảm thấy vô cùng vui mừng.

    Có thêm hai xác suất phá thế giới cảnh, đây chính là chuyện vô cùng khó khăn.

    Trong tình huống bình thường, ở đâu có thể có hai thành sác xuất đó.

    Lệnh bài kia không hề đơn giản.

    Lục Nguyên nhìn mặt lệnh bài trong tay, lệnh bài ước chừng nhỏ trong lòng bàn tay, toàn bộ dùng mới thứ nguyên liệu nhuyễn chế tạo thành, phía trên mơ mơ hồ hồ, không thể nhìn được hết toàn bộ, cảm giác có chút kỳ lạ.

    - Đúng thế, Phù sinh nhược mộng của ngươi rất kỳ diệu, nếu như có thể tiếp tục thăng cấp, ngươi có thể thăng cấp tới cấp Văn minh ca, một chiêu này sẽ trở thành đại sát khí của ngươi, ở văn minh cấp nào cũng có thể áp dụng được, một chiêu thật thú vị, muốn thăng lên cấp cao.

    Giọng nói của thiếu nữ tóc trắng vô cùng giòn giã, giống như là một tiểu muội bình thường.

    - Muốn làm tốt ít nhất cũng phải lăn lộn lên văn minh hôn chủ.

    Thiếu nữ tóc bạc đột nhiên đến bên Lục Nguyên, mùi thơm nhàn nhạt luồn vào trong mũi Lục Nguyên, hương khí này khá dễ ngửi.

    Lục Nguyên vỗn dĩ dùng Kiếm Linh đế cơ cũng tiếp xúc qua, mùi thơm của cô gái kia không dễ chịu như thế.

    Thiên mẫu văn minh đấy, Tô chi văn minh đều dùng màu sắc của nữ tử, đặc biệt là Hồ chi văn minh nhờ vào nữ tử mà nổi danh.

    Nhưng thiếu nữ tóc bạc vẫn chênh lệch quá xa, dường như thiếu nữ tóc bạc kia thánh kiết tới cực điểm, rồi lại giống như một khí tiết khinh thường kiêu ngạo vô cùng, mâu thuẫn tới cực điểm.

    Lục Nguyên nói nhảm, cái này cần nàng nói sao, tự mình lăn lộn tới văn minh Lôi chủ, thậm chí văn minh chi chủ mình cũng có thể phải mở đại đạo vô thượng.

    Thiếu nữ tóc bạc mười hai mười ba tuổi, thiếu niên áo xanh mười bảy mười tám tuổi.

    Đây là vẻ bề ngoài của Hằng Nga và Lục Nguyên.

    Hai người bên cạnh nhau.

    Tựa hồ trong tích tắc hai người đều cảm nhận được hai người đang là kẻ địch, giống như vốn sinh ra đã là kẻ địch.

    Văn minh chi chủ tuyệt đối có thiên uy.

    Trong tích tắc này, chẳng biết tại sao, ma xui quỷ khiến, hai người vai thoáng dựa vào nhau, tựa hồ đang tìm kiếm thiên đấu có thể dựa vào.

    Thiếu nữ tóc bạc có chút đỏ mặt, sau đó lập tức rời ra.

    Lúc này tất cả chiến đấu đều ngừng lại, ở thế giới hỏa sơn này có một quy định, ở thế giới hỏa sơn nếu như phun ra một lời nói kỳ lạ, bất kỳ là ai nhận được, dù sao một khi nhận được lời nói ấy, ít nhất ở trong phạm vi thế giới hỏa sơn không được phép tranh đoạt, nếu như không có quy định này, coi như ai được kỳ vật thì những người khác sẽtranh cãi không ngớt, như thế không biết thế giới hỏa sơn này đã chết không biết bao nhiêu người.

    Đương nhiên ra khỏi thế giới hỏa sơn ngươi đi tranh giành là chuyện của ngươi.

    Mà bây giờ, Lục Nguyên đã có lệnh bài trong tay mình, cho nên vạn người cũng đều đếu tới hết.

    Mặc dù mọi người rất không cam lòng kết quả như vậy, nhưng cuối cùng cũng chỉ xác thực như thế.

    Lục Nguyên vô cùng nhanh chóng bay trở về nơi trú quân của kiếm môn, vừa mới hạ xuống nơi trú quân của kiếm môn, hộ Đông Dã Chí Tôn đã nói:

    - Lục Nguyên, cuối cùng ngươi cũng lấy được lệnh bài, rất giỏi!

    - Đúng thế, quá thần kỳ, thì ra năm đại cao thủ của thế giới hỏa sơn Hằng Nga, Hồng Nhạc Vương, Vũ Dương Đế Tử, Trương Thương Lệ, Mộc Bệnh Dĩ có bốn người thua trong tay của ngươi, ngay cả cao thâm vô cùng như Hằng Nga cũng đều thua dưới tay ngươi rồi.

    Lục Nguyên không khỏi khẽ giật mình:

    - Hằng Nga không thua dưới tay của ta.

    - Nàng ta tại sao lại không thua trong tay ngươi, nếu như không phải bị bại trong tay ngươi thì ngươi làm sao mà lấy được lệnh bài.

    Đông Dã Chí Tôn nói.

    Thật sự cũng không có chuyện như thế, Lục Nguyên và Mộc bệnh đã cùng nhau chiến đấu, người bên cạnh còn hiểu được.

    Lục Nguyên cùng Hằng Nga đấu nhau, người bên cạnh vốn bản thân chiến đấu trong đó lại không hiểu, cho nên ngay cả việc ai chiếm được thế thượng phong, ai chiếm thế hạ phong đều không hiểu, cho nên cuối cùng Lục Nguyên đã nhận được lệnh bài thì cho rằng Lục Nguyên đã chiến thắng Hằng Nga.

    Hiểu lầm lớn!

    Chính mình cũng không phải là đối thủ của Hằng Nga.

    Trong lúc này truyền đến giọng nói của thiếu nữ tóc bạc:

    - Hãy thừa nhận ngươi thắng ta đi, hiện tại bổn cung vẫn cần phải che giấu, không muốn làm cho người ta biết rõ linh trí tận phục của bổn cung, Tiên cổ văn minh bên cạnh muốn quan sát bổn cung nhiều lắm.

    Người ta đã nói như thế rồi, Lục Nguyên cũng chỉ có thể nhún vai thừa nhận điều này.

    Kể từ đó,đệ nhất cao thủ thế giới hỏa sơn tự nhiên chính là Lục Nguyên, đây là dùng trăm vạn năm thậm chí lâu hơn để tính toán, đệ nhất cao thủ lần đầu tiên rơi vào một người chưa được dạy bậc cao, năm đó các kiếm chi tử của thế giới hỏa sơn không làm được điều này.

    Trong lúc nhất thời, kiếm môn thanh danh đại chấn, Lục Nguyên thanh danh đại chấn thiên triều.

    Lục Nguyên cũng mặc kệ những thứ này, những ngày tiếp theo thế giới hỏa sơn vẫn còn khiêu chiến khắp nơi, vẫn còn tích lũy vị trí đệ nhất vạn thắng của mình, một khi hoàn thành một vạn thắng liên tiếp thì có thể có được thứ tốt hơn.

    Bây giờ Lục Nguyên ở thế giới núi lửa muốn thắng liên tiếp là quá dễ dàng, đối thủ hoàn toàn không phải là đối thủ của Lục Nguyên, cứ như thế một đường thắng liên tiếp, một vạn thắng liên tiếp tới khi nhìn thấy kết thúc.

    Một vạn phù thắng cuối cùng đã đến.

    Kiếm đạo thế giới quả của ta cũng đã xuất hiện rồi.

    Lục Nguyên nhìn chữ phía trên thân thanh kiếm, lại phát hiện ở xung quanh không có chút biến đổi nào, lại dùng thần thức đưa vào trong đó, lúc này đột nhiên phát hiện ra thì ra trận chiến giữa mình và Hằng Nga xem như không phân thắng bại, thực ra trận chiến ấy Lục Nguyên cũng nghĩ mình không đánh lại được Hằng Nga nên cũng chỉ đơn giản là ra tay, không cần tranh giành thắng bại.

    Kết quả là chữ trên kiếm đạo này đã giải quyết thế cục bất phân thắng bại đó.

    Không phải chứ, ta trăm trận trăm thắng, không ngờ giữa chừng lại vì Hằng Nga mà bị bại trận.

    Lúc đó, Lục Nguyên chỉ thấy một chữ oan.

    Thật là quá oan rồi!

    Cho rằng thắng liền một vạn trận là dễ dàng sao, vừa bắt đầu là phải đánh tám ngàn ba trăm hai mươi mốt trận, sau đó lại là bốn phía tấn công, khó khăn lắm mới thắng đủ được một vạn trận liên tiếp, kết quả là chỉ vì một trận đấu với Hằng Nga mà thanh công cốc, tất nhiên Hằng Nga cũng nhất định là không biết chuyện này, chuyện này không trách ai được, chỉ có thể dùng được từ oan mà thôi.

    Khoan đã, Lục Nguyên lại dùng thần thức đưa vào trong đó mới phát hiện ra có chút biến hóa.

    Đúng vậy, trận đó là hòa nhưng cũng không phải là thua, vậy nên vãn còn cơ hội cứu vãn.

    Cơ hội cứu vãn này chính là bây giờ lại đi đánh thắng một ngàn trận nữa mới được xem là vạn trận toàn thắng.

    Tất nhiên nếu giữa chừng xuất hiện một trận không hòa mà lại bại thì vạn trận thắng bị hủy hoại.

    Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật, cũng may mà chỉ phải bổ sung một ngàn trận, nếu phải đấu thêm một vạn trận nữa thì mình khó mà làm được.

    Liền vội vàng quay lại, sắc mặt vô cùng kinh ngạc, toàn thân Lục Nguyên đang bị kích thích tới mức hung hăng, bây giờ không cần nói gì nữa, tiếp tục khiêu chiến thôi, một ngàn trận thắng liên tiếp này phải chọn ai khiêu chiến đây?

    Lục Nguyên trầm tư suy nghĩ.

    Tất nhiên, nói thật lòng thì bây giờ ở vùng núi lửa này chỉ cần mình không khiêu chiến với Hằng Nga thì cơ bản là không ai thắng nổi mình nữa.

    Vậy nên một ngàn trận tiếp theo vô cùng đơn giản.

    Trong một ngàn trận tiếp theo, Lục Nguyên cũng luyện một chút Phù Sinh Nhược Mộng.

    Trận đánh thừ một vạn một ngàn cuối cùng cũng đến rồi, chỉ cần chiến thắng được đối thủ cuối cùng là hoàn thành liền thắng của ta rồi, đối thủ lần này là một ngưu nữ tử của Hồ Chi Văn Minh, tên là Sở Vụ, Sở Vụ nói với Lục Nguyên:

    - Sớm đã nghe được đại danh của Lục công tử, Sở Vụ đã ngưỡng mộ từ lâu.

    - Vậy sao?

    Lục Nguyên không chút khách khí, vung kiếm lên.

    Đường kiếm đơn giản, gọn gàng mau lẹ lại không quá là huyền ảo nhưng về nắm chắc thời gian thì quả là vô địch.

    Trong lòng Lục Nguyên kinh ngạc, đồng thời cũng bắt đầu dùng Phù Sinh Nhược Mộng.

    Hồ Chi Văn Minh giỏi nhất việc dùng ảo thuật.

    Lục Nguyên bây giờ đã có kinh nghiệm phong phú nên việc Sở Vụ dùng ảo thuật thì cũng không phải chuyện gì to tát cả, Lục Nguyên cũng có thể đối phó lại được nhanh như vậy.

    Đối phó với ảo thuật này có khá nhiều cách xử lý, một trong số đó chính là kiếm khí từ mọi phương tấn công đến, không cần biết là một lúc dùng những ảo thuật gì, còn một cách là dùng cảm ứng, dùng cảm ứng vô cùng mạnh để phá vỡ ảo thuật, tìm được đối thủ, tất nhiên còn một cách khác là lọan lai, cơ bản không cần thấy cảnh tượng trước mắt mà chỉ cần đánh loạn lên, cách đánh này dễ phá vỡ được ảo thuật.

    Lục Nguyên hiện đnag trầm tư suy nghĩ, Phù Sinh Nhược Mộng của ta là một chiêu thức đại biến thái, nhưng trong Phù Sinh Nhược Mộng của ta lại không có yếu tố ảo thuật, ta liệu có thể tự mình đưa thêm yếu tố ảo thuật vào Phù Sinh Nhược Mộng của ta để Phù Sinh Nhược Mộng của ta mạnh hơn nữa, dù sao trong lúc đấu với Hằng Nga mới phát hiện ra Phù Sinh NHược Mộng của ta không phải là vô địch, ta phải luyện chiêu này đến Văn Minh cảnh mới được.

    Ảo thuật là trong phạm vi của thuật.

    Thuật của mình thiên phú quá kém, không đúng, xem qua Đạo Tự Phân Thân thuật thiên phú của ta cũng đã khá lên được một chút.

    Rõ ràng là có thể đem chiêu Phù Sinh Nhược Mộng này thêm vào một số thành phần để chiêu thức càng mạnh hơn nữa.

    Lục Nguyên vừa trầm tư suy nghĩ là thế nào để Phù Sinh NHược Mộng càng mạnh hơn, vừa đánh thắng được Sở Vụ của Hồ Chi Văn Minh.

    Trận chiến thứ một vạn mọt ngàn cuối cùng cũng đã hoàn thành rồi, lần này không có Yêu Nga Tử nữa, hoàn thành một cách thuận lợi rồi.

    Mà hoàn thành một vạn một ngàn trận thắng liên tiếp này, hai ngàn trận sau cùng Lục Nguyên nhiều khi dùng chiêu Phù Sinh Nhược Mộng, tới mức mà những người Thế Giới Hỏa Sơn đều biết rằng chiêu đó là Phù Sinh Nhược Mộng, chỉ có điều đến giờ vẫn chưa có ai phá được chiêu đó, bất luận là phá được chiêu này hay học được chiêu này thì cũng đều không có ai làm được.

    Thậm chí có người cho rằng đó không phải à Phù Sinh Nhược Mộng mà là Phù Sinh Ác Mộng, và giao đấu với người dùng chiêu này cũng là một ác mộng.

    Tất nhiên, những người này nếu biết được Lục Nguyên vẫn đang tăng cường tuyệt kỹ của chiêu này thì có lẽ họ rơi nước mắt mất.

    Chiêu này mà mạnh hơn nữa thì còn ai sống được nữa không.

    Lục Nguyên đi vào không gian kiếm của mình, trên thân không gian kiếm, chữ khắc trên đó lúc này đnag sáng lấp lánh, không khí của một vạn một ngàn trận thắng đã ảnh hưởng đến chữ khắc trên đó, hỏa đan như đang thiêu đốt, phải một ngày như vậy hỏa đan mới dần tắt.

    Lục Nguyên mở lò đan ra, trong nháy mắt một trái bay ra từ trong lò đan, trái này có màu gần như màu tím, vừa bay ra khỏi lò đan đã chiếu ra những tia tím rồi bay thẳng ra xa.

    Lục Nguyên đưa tay ra bắt lấy, liền biến thành hình một thanh Kiếm Hình Chi Chưởng, dùng kiếm nhập vào chưởngr không khó, trong nháy mắt đã nắm được quả tím này trong tay, có lòng bàn tay lớn nhỏ, toàn thân phát ra kiếm khí màu tím, đó là một thứ không phải tầm thường, Lục Nguyên có thể cảm nhận được một cách rõ ràng, đây là một đồ vật tốt, Kiếm Đạo Thế Giới Quả cuối cùng đã ở trong tay ta, có vật này ta có thêm hai phần khả năng luyện lên Thế Giới Cảnh.

    Cũng có thể nói bây giờ ta có bốn phần khả năng luyện thành Thế Giới Cảnh rồi, chỉ cần ta có thêm hai phần nữa là đã có năm, sáu phần khả năng, nhưng Lục Nguyên cũng ngầm phát hiện ra hiện nay muốn luyện thành Thế Giới Cảnh quả là cực khó.

    Người có căn cơ càng sâu thì càng khó lòng đạt tới Thế Giới cảnh.

    Nhưng người có căn cơ sâu một khi đạt tới Thế Giới cảnh mới có thể lên Văn Minh cảnh.

    Còn người có căn cơ yếu thì cơ bản là không luyện lên được Văn Minh cảnh.

    Không có gì phải nghi ngờ, Lục Nguyên thuộc kiểu người có căn cơ sâu đó, muốn đạt được Văn Minh cảnh quả là khó khăn vô cùng.

    Kết thúc, đến lúc này là chính thức kết thúc.

    Lần đóng cửa này Lục Nguyên cũng không khiêu chiến một người nào nữa, một vạn một ngàn trận đã thắng rồi, tất nhiên lần này Lục Nguyên không khiêu chiến lại ai nữa để mọi người thấy thoải mái hơn một chút, Lục Nguyên mà có khiêu chiến nữa thì có ai bị thua nữa, ai đánh với Lục Nguyên cũng đều bị tiêu hao năm phần Thế Giới nguyên khí, như vậy cũng đủ rồi, bọn họ đều không muốn đối diện với chiêu Phù Sinh Ác Mộng nữa.

    Chương 1015-1016: Hoa Sơn có nguy

    Lúc này Thế Giới nguyên khí cũng đã tích lũy được tương đối rồi, cũng đã đến lúc rời khỏi Thế Giới Hỏa Sơn, ý định ban đầu đến Thế Giới Hỏa Sơn là tích lũy Thế Giới nguyên khí, bây giờ mọi thứ đều có trong tay rồ.

    Lúc Lục Nguyên đang chuẩn bị rời đi thì nhận được một lá thư từ vùng bên ngoài mang tới.

    “Hoa Sơn có nguy, mau trở về.”

    Hoa Sơn gặp nguy, Lục Nguyên không khỏi giật mình.

    Lập tức liền cùng Hạ Hầu Chí Tôn, Đông Dã Chi Tôn, Bách Lý Chi Tôn thông báo một câu rồi hướng về Hoa Sơn mà đi.

    Nghe nói Lục Nguyên phải trở về, Đông Dã Chi Tôn nói:

    - Có cần phái một số người ngoài môn phái đi nữa không?

    Lục Nguyên hiện là Kiếm Môn Chi Tôn, muốn tìm vài người là thủ hạ để sai khiến thì cũng là chuyện thường tình.

    - Không cần đâu.

    Lục Nguyên lắc đầu rồi ngự kiếm mà đi.

    Hoa Sơn rốt cuộc xảy ra chuyện gì, Lục Nguyên trên đường bay đến vùng ngoài Truyền Tống Trận, trước tiên đến Đại Dung Thành đã, lúc này Lục Nguyên đang quan tâm đến chuyện ở Hoa Sơn, mà vừa nãy trước khi đi qua Truyền Tống Trận do dò xét mau lẹ, không đi quan đạo nên va phải một con yêu thú nửa thiếp Thế Giới cảnh, liền đem làm thịt con yêu thú đó.

    Bởi mới đấu xong không lâu nên lúc đến Đại Dung quốc khí thế vẫn chưa thu hồi lại hết, thực lực gần đạt Thế Giới cảnh tán phát ra ngoài, phần thực lực này khiến tất cả những kẻ mạnh ở Đại Dung quốc phải biến sắc, nửa buổi sau có người bước ra, chính là đương nhiệm Trác Lăng Vân, Trác Lăng Vân vốn là tam đại quốc chủ nhưng đại quốc chủ Chu Trung Dung đến trung ương thiên triều theo đúng quy định, Nạp Lan Đức cũng đột nhiên phải đi trung ương thiên triều, kết quả là bị chết duwois tay Lục Nguyên, đại quốc chủ, nhị quốc chủ đều đi rồi nên Trác Lăng Vân làm đại quốc chủ.

    Trác Lăng Vân đứng trên không nói:

    - Không hay vị bằng hữu nào đại giá quang lâm, hàng lâm Đại Dung Quốc, nơi này chính là nơi được trung ương thiên triều ngũ đại cổ văn minh nhận quyền quản lý vùng Nam Kinh.

    Trác Lăng vân sớm đã cảm nhận được thực lực của người đang ở trên không trung đó, có lẽ cũng gần đạt đến Thế Giới cảnh rồi, thật mạnh vô cùng, vậy nên vừa cung kính vừa nhắc đến trung ương thiên triều ngũ đại cổ văn minh, không đúng, thực lực của Đại Dung quốc ở vùng Nam Kinh này được gọi là cường đại, nhưng trong mắt người đang bay tỏng mây kia thì cũng chỉ có vậy mà thôi, chỉ cần hắn muốn là có thể giết hết mọi cao thủ trong Đại Dung quốc.

    Người trong tầng mây đáp xuống, chính là một người trẻ tuổi mặc thanh y.

    Ồ, đây chẳng phải Lục Nguyên sdao?

    Trác Lăng Vân có ấn tượng rất sâu sắc đối với Lục Nguyên, vậy nên trong tức khắc đã nhận ra chàng.

    Lục Nguyên vốn muốn lập tức trở về Hoa Sơn nhưng Trác Lăng Vân đây chính là một bằng hữu cũ của Chu Thanh Huyền sư thúc, khi Lục Nguyên tham gia thi đấu ở Đại Dung quốc còn được Trác Lăng Vân quan tâm đôi chút, vậy nên dừng lại chào hỏi, dừng lại nói:

    - Thì ra là Trác sư thúc.

    Trác Lăng Vân thấy Lục Nguyên hiện đã gần đạt đến Thế Giới cảnh cảm thấy vui mừng khôn xiết, lần đầu tiên gặp Lục Nguyên, chàng mới chỉ là Đại Đạo cảnh tam trọng, tứ trọng, nay trong nháy mắt, gần hai mươi năm, Lục Nguyê đã đến độ gần đạt đến Thế Giới cảnh rồi.

    Trác Lăng Vân chỉ cảm thấy vui mừng, thực là một thiên tài, một thiên tài siêu cấp.

    Trác Lăng Vân hàn huyên vài câu ngắn gọn với Lục Nguyên, rồi Lục Nguyên liền rời đi.

    Nhưng vài câu hàn huyên đơn giản đó đôi với Trác Lăng Vân mà nói cũng là giúp ông một đại ân rồi, việc này chính là bắt đầu cho Trác Lăng Vân làm đại quốc chủ.

    Trác Lăng Vân không phải mới tiếp nhận Đại quốc chủ sao?

    Thì ra Đại quốc chủ là Chu Trung Dung, Nhị quốc chủ là Nạp Lan Đức, vốn có kế hoạch để Nạp Lan Đức nắm giữ chực vị đó, nhưng không hiểu sao sau đó người thượng vị lại là Trác Lăng Vân.

    Ngay cả Trác Lăng Vân cũng thấy kỳ lạ không kém.

    Còn lúc đó Đại Dung Quốc có những vài phần thế lực.

    Nhưng Trác Lăng Vân lúc đó thực lực bản thân chỉ có Hỗn Động Nhị Cảnh Đỉnh Phong, lại không có hậu thuận, nhất thời không áp đảo được những thế lực đó, trong thời gian đó, Đại Dung Quốc vô cùng yên bình, toàn bộ đều xem Trác Lăng Vân là chủ, nhưng thực sự thì nội chiến bên trong vô cùng khốc liệt, Trác Lăng Vân chỉ là chiếm ưu thế về mưu lược mà thôi.

    Còn khi nãy đã xảy ra chuyện gì chứ, một người gần đạt đến Thế Giới Cảnh gọi to Trác Lăng Vân là sư thúc, hơn nữa gọi với thái độ rất cung kính.

    Không lẽ Trác Lăng Vân không phải là một kẻ không có chỗ dựa.

    Dù không nhắc đến những chuyện khác nhưng trong số những kẻ tự nhận có chỗ dựa tại Đại Dung Quốc thì cũng khó có ai có thế lực mạnh như vậy.

    Vậy nên trong tức khắc, thái độ của những người này đối với TRác Lăng Vân có vài phần sợ hãi, vốn dĩ TRác Lăng Vân cũng chiếm ưu thế, đối thủ cho rằng Trác Lăng Vân có chỗ dựa là kẻ gần đạt được Thế Giới Cảnh nên trong lòng bỗng có chút sợ hãi, lúc này Trác Lăng Vân đnag có hy vọng nhất thống những thế lực chủ chốt của Đại Dung Quốc, nắm trong tay toàn bộ thế lực của Đại Dung Quốc.

    Lại nói Trác Lăng Vân đã tự giao phó Lục Nguyên đến một chuyến, trở về chỉnh đốn lại Đại Dung QUốc.

    Trong chốc lát, Lục Nguyên lại quay trở về.

    “Trác sư thúc.”

    Lục Nguyên đứng từ xa gọi lớn.

    Lục Nguyên lại tiến đến gần hơn nữa đến bên cạnh, khiến những kẻ không phục Trác Lăng Vân trong lòng càng thêm kinh ngạc.

    Còn việc Lục Nguyên tại sao lại trở về thì thực ra cũng rất đơn giản, Lục Nguyên muốn biết tin tức của Hoa Sơn sớm hơn nữa, nghĩ lại thì Trác Vân Lăng hiện nay thống nhất những nước ở phía nam nên biết những tin tức của Hoa Sơn, vậy nên Lục Nguyên vừa đi liền trở về ngay, hành lễ xong liền hỏi trực tiếp Trác Vân Lăng.

    - Hoa Sơn ư.

    Trác Vân Lăng hơi trầm ngâm.

    Gần đây ở đó đúng thật là xảy ra một chuyện lớn.

    - Đại Nguyên có biết không?

    Trác Vân Lăng nói:

    - Yến Thương Thiên năm đó đã từng đến Đại Nguyên, nhưng lúc đi vẫn là chưa đến trung tâm thiên triều, lúc đó ở Đại Nguyên lấy một đấu ba, giao đấu với tam đại tông sư của Đại Nguyên, ba vị này chính là Thiên Viên tông sư của Mật Tông, Âu Dương tông sư của Vạn Xà sơn trang và Ma Già tông sư của Tuyết Sơn Lạn Đà Tự.

    Chuyện này Lục Nguyên biết, trận đánh đó Yến Thương Thiên về cơ bản được coi là thần tích, chuyện cách đây hàng ngàn năm rồi nhưng hậu thế vẫn không ngừng nhắc đến.

    Khi đó ở khu vực Đại Tần, Đại Tấn và Đại Nguyên, người nổi tiếng nhất không ai khác ngoài Yến Thương Thiên.

    Yến Thương Thiên trong trung tâm thiên triều không có gì là quá lợi hại nhưng ở một vùng ở phía nam thì lại là thần thoại ngàn năm.

    Trác Lăng Vân nói:

    - Chuyện này có xảy ra điều gì thì chính là xảy ra ở chỗ, trận chiến năm đó, Yến Thương Thiên vừa hành động là trở thành thần thoại ngàn năm của một vùng phía nam, nhưng với Tam Đại Tông Sư của Đại Nguyên thì đó lại là ngày uy danh tẫn táng, Ma Già tông sư của Đại Tuyết Sơn Lạn Đà Tự- một trong tam địa tông sư đã bị tọng thương trong lần giao đấu đó, sau đó không lâu trong người luôn bị thương, có bệnh, rất ít lộ diện, Thiên Viên tông sư luôn làm chủ những việc chính trị, có uy tín lâu năm trong giao đấu với Đại Nguyên cũng là ông ta, còn Âu Dương tông sư của Vạn Xà Sơn Trang thì biệt tích từ đó.

    - Âu Dương tông sư đã biệt tích gần ngàn năm nay, ai cũng cho rằng hắn đã gần chết rồi, kết quả là đã sai lại càng thêm sai, hắn luôn trốn ở một nơi hẻo lánh, nhưng lần này hắn xuất hiện với thực lực khá mạnh, đã đạt đến Hỗn Động cảnh tứ trọng, cũng không biết có duyên kỳ ngộ nào với thực lực như vậy, nếu tiến bộ thêm bước nữa là có thể vào được trung tâm thiên triều hoặc phá được Hư Không Tiến Nhập Di Thất Chi Địa.

    - Nhưng dường như hắn đang vô cùng có khí thế.

    - Năm đó hắn bại trận dưới tay Yến Thương Thiên của Hoa Sơn, bây giờ tất nhiên sẽ muốn báo thù, đồng thời hắn không chỉ muốn tiến công Hoa Sơn mà còn muốn hoàn thành nghiệp lớn của hắn là muốn tất cả các môn phái của những nước gần đó là Đại Tần,Đại Tấn phải thần phục hắn, hắn muốn nhất thống ba nước.

    - Vốn dĩ Chu huynh cũng muốn ta chăm lo Hoa Sơn, nhưng thực lực của ta thực sự không so được với hăn.

    Thì ra là vậy, coi như Lục Nguyên đã hiểu rõ nguồn cơn rồi.

    Thì ra, tìm hiểu hồi lâu đã rõ, là tam đại tông sư của Đại Nguyên năm đó bị Yens Thương Thiên đánh bại, tam đại tông sư này Lục Nguyên cũng đã sớm nghe danh, nhưng không ngờ rằng lúc này họ lại là những người ta phải chống lại.

    - Ra là vậy, đa tạ đã nói cho ta biết.

    Xin cáo từ.

    Ngay lập tức, Lục Nguyên bay đi nhanh như chớp.

    Trung tâm thiên triều thực sự là quá lớn, vậy nên Truyền Tống Trận nhiều, còn bên ngoài phía đầu này thì Truyền Tống Trận rất ít, cơ bản phải tự mình bay đến, may mà bây giờ Cước trình của Lục Nguyên xũng khá nhanh, trong chốc lát đã về đến Hoa SƠn.

    Trở lại Hoa Sơn, cảm xúc trào dâng.

    Hoa SƠn lúc này vô cùng náo nhiệt.

    Phải diễn tả như thế nào đây.

    Ở trung tâm thiên triều, Lục Nguyên gặp rất nhiều chuyện vô cùng kịch liệt, còn Hoa Sơn cũng khong phải là nhàn hạ, trước đây khi Lục Nguyên diệt trừ Nhâm Độc, trừ đi đối thủ của Cửu Hoa Sơn thì phái Hoa Sơn cũng một thời thịnh vượng, xưng hùng nơi đây, nhưng khi Lục Nguyên không có ở đó thì thực lực của Hoa Sơn cũng không phải là quá mạnh nữa, mạnh nhất cũng chỉ là đại đạo cảnh lục trọng thôi, phải rồi, trưởng môn chính là hai vị đại đạo cảnh lục trọng Nguyên Dương thượng nhân và Tử Hà thượng nhân.

    Dù sao như vậy cũng được, Hoa Sơn mạnh lê từng ngày và cũng không có kẻ địch bên ngoài.

    Nhưng trong những lúc thế này, đột nhiên xuất hiện một thế lực cực mạnh, chính là Vạn Xà Sơn Trang của Đại Nguyên, nghe nói đối thủ cũ năm đó của Yên Thương Thương là Âu Dương tông sư lại một làn nữa xuất hiện, năm đó Âu Dương tông sư được đánh giá là kẻ mạnh nhất, nhưng sau gần ngàn năm bế quan lại đột nhiên xuất hiên, thực lực đã đạt đến bước đáng sợ.

    Sau khi Âu Dương Vọng xuất hiện liến đến Hoa Sơn báo thù, vốn lúc đó phải đi tiêu diệt Hoa Sơn nhưng đúng lúc đó lại xuất hiện Lăng KHông Nhất Đạo Kiếm Khí, ngăn cản sự tấn công của Âu Dương Vọng.

    Lăng Không Nhất Đạo Kiếm Khí này chính là kiếm khí năm đó Chu Thanh Huyền lưu lại trước khi ra đi.

    Tất nhiên năm đó Chu Thanh Huyền cũng không lưu lại kiếm khí Thái Ly Phổ, Hư Không Tam Kiếm có thể kháng cự lại ba kiếp nạn cho Hoa Sơn.

    Còn hiện nay Âu Dương Vọng đã đạt đến đỉnh phong của Hỗn Động Cảnh tứ trọng, bị kiếm thứ nhất của Hư Không Tam Kiếm chặn lại, không thể tấn công vào Hoa Sơn, khiến Âu Dương VỌng đang muốn tiêu diệt Hoa Sợn cũng chẳng có cách phản công nào nữa.

    Nhưng Âu Dương VỌng cũng là kẻ nhãn lực cao hữu, nhìn ra được Tam Đạo Kiếm KHí.

    Vừa hay hắn có thể đỡ được ba lần trong vòng ba tháng.

    Vậy nên Âu Dương Vọng có đến cũng không kịp, ba tháng sau mới có thể diệt Hoa Sơn.

    Vậy nên Âu Dương Vọng đã chuyển sang đi thu phục những thế lực của các môn phái khác.

    Sự náo động lần này hơn Nhậm Độc năm đó nhiều, hơn nữa còn khiến thiên địa phiên loạn.

    Không những những nơi khác, mà ngay tại Hoa Sơn một thanh kiếm quang ngầm bao phủ toàn bộ Hoa Sơn, Âu Dương Vọng đến hai lần thì hai thanh kiến khí này, thanh thứ hai trong vòng ba ngày là tiêu hao hết, lập tức phải nhờ đến thanh kiếm khí cuối cùng, nhiều nhất cũng chỉ chống cự được trong vòng một tháng nữa.

    Có kiếm khí của Chu Thanh Huyền bảo vệ, Hoa Sơn tất nhiên sẽ không có gì nguy hại.

    Nhưng không có chuyện gì là một chuyện, người của Hoa SƠn không ra ngoài được, bên ngoài đã bị người của Đại Tuyết Lạn Đà Tự của Đại Nguyên phong tỏa rồi, người cầm đầu phía Đại Tuyết Lạn Đà Tự chính là Ma Già tông sư năm đó, vết thương của Ma Già tông sư gần ngàn năm nay cũng đã gần khỏi rồi, gần đây lại có sự giúp đỡ của Âu Dương Vọng nên thực lực đã đạt được nửa bước Hỗn Động Cảnh rồi.

    Cần nhớ rằng năm đó Ma Già tông sư cũng là một đối thủ không dễ đối phó, giờ nhận được sự giúp đỡ thực lực cao hơn cũng là chuyện thường tình.

    - Hoa Sơn các người nghe đây, ngoan ngoãn đầu hàng Đại Nguyên chúng ta, đầu hàng Vạn Xà Sơn Trang là con đường sống duy nhất của các ngươi đó.

    - Thực lực của Âu Dương Vọng các ngươi cũng đã thấy rồi đó, cơ hồ lực lượng phá được Hư Không, sẽ không bại duwois tay của Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền như mấy chục năm trước nữa.

    Ma Già tông sư nói vói giọng vô cùng tự tin, ở nơi này, có thể bay qua phá được Hư KHông đều là những nhân vật thần thoại.

    Trước Yến Thương Thiên khiến người khác run sợ, còn giờ đây Âu Dương Vọng cũng có thể khiến người khác run sợ.

    - Cũng không cần chưởng môn Lục Nguyên của các ngươi trở về cứu các ngươi, dù hắn thân là một trong số những trung tâm thiên triều, trước kia từng đến trung tâm thiên triều một lần, nhưng hấn cũng chỉ là Hỗn Động Cảnh nhất trọng mà thôi, mới có vài năm thì thực lực của hắn cũng chẳng cao lên được bao nhiêu.

    - Hoa Sơn các người phải diệt vong, nước Tấn cúa người phải thuần phục Đại Nghiêu.

    - Hai nước Tấn Nguyên hàng ngàn năm nay tranh bá, đến nay chỉ đợi đánh một cột mốc cuối cùng nữa thôi, tình hình thực tế hiện nay là Đại Nguyên bọn ta đã thắng, nước Tấn các ngươi thua rồi.

    Những người của Hoa Sơn được kiếm khí bảo vệ, không dám ra ngoài, ra bên ngoài sẽ chết nên không ai dám ra.

    Đối thủ Ma Già tông sư này mạnh thật!

    Bây giờ đối với Hoa Sơn mà nói thì thật là khó khăn.

    Nhưng những người ở Hoa Sơn đều tin rằng Lục Nguyên sẽ trở về.

    - Cứ coi như Lục Nguyên có trở về thì cũng không đấu lại được Âu Dương tông sư.

    Ma Già tông sư cười khảy một tiếng, hắn cũng là một đời tông sư, cũng có chút khí độ, nhưng những người bên cạnh hắn lại không tu dưỡng tốt được như vậy, rõ ràng là một đám hòa thượng Lạn Đà Tự nhưng lại giống như lũ quỷ đói, nhìn thấy con gái của Hoa Sơn là mắt sáng lên, mắt đảo xung quanh, không ngớt nói năng thô lỗ.

    Ma Già ông sư cũng không nói lời nào ngăn cản, đây là vì người Hoa Sơn đi ra thì có ai ra là bắt người đó.

    - Đúng là to gan!

    Lại dám tấn công Hoa Sơn chúng ta.

    Bỗng có một giọng nói vang lên từ phía trước Ma Già tông sư.

    Giọng nói này khá quen thuộc với người của Hoa Sơn.

    Ma Già tông sư bỗng kinh động, bởi hắn cảm thấy như đang có cục tức trào lên.

    Chương 1017-1018: Âu Dương Vọng

    Ma Già tông sư là một người nhà Phật, bây giờ hắn cũng xem như là cảnh giới La Hán, còn mong muốn của hắn là đạt đến cảnh giới Bồ Tát còn cảnh giới Phật thì quá cao rồi, cơ bản không dám nghĩ đến, nhưng giờ đây theo bản năng có thể cảm thấy khi thế của người đang đến quá cao, giống như Phật vậy.

    Đây là ai?

    (Yến Thương Thiên hoặc Chu Thanh Huyền sẽ có một cái phân thân một đạo kiếm ý truyền lại, rốt cuộc ai đang xuất hiên?)

    La Hán, Bồ Tát, Phật, cho đến Phật Tổ.

    Bồ Tát tương ứng với Hỗn Động cảnh.

    Phật đối ứng với Thế Giới cảnh.

    Vạn Phật chi Tổ tương ứng với Văn Minh cảnh.

    Ma Già tông sư của Đại Tuyết Lạn Đà Tuwjhy vọng lớn nhất cũng chỉ là trở thành Bồ Tát, còn thành Phật thì căn bản là không thể, ở nơi này, đạt đến Bồ Tát cảnh giới là có thể bay lên phá vỡ Hư KHông để đi, còn bây giờ gặp người sắp thành Phật thì hắn không khỏi đưa mắt nhìn, dưới ánh mặt trời chói lóa, một nam nhân trẻ tuổi mặc áo xanh đang chậm rãi bước đi trong hư không, như Phật mà không phải Phật, như Thần mà không phải Thần.

    Tựa hồ như Thần Phật giáng lâm!

    Mạnh!

    Không phải là sức mạnh thông thường!

    Người như Thần Phật giáng lâm này Ma Già tông sư không nhận ra.

    Nhưng những kẻ bên cạnh hắn thì nói lớn:

    - Là Lục Nguyên.

    - Lục Nguyên- một trong ba thần thoại Hoa Sơn.

    Ma Già tông sư gần ngàn năm nay rất ít xuất hiện, cơ bản toàn bế quan, vậy nên không biết kẻ hậu bối Lục Nguyên, nhưng hắn không biết còn những kẻ khác của Đại Nguyên lại nhận ra, ngay lập tức nói ra thân phạn của Lục Nguyên, thần thoại thứ ba trong ba thần thoại Hoa Sơn.

    - Hoa Sơn tam thần thoại Lục Nguyên!

    Ma Già tông sư mặc dù không nhận ra Lục Nguyên nhưng cũng nghe nhắc đến cái tên này, vài năm trước thực lực của hắn mới bắt đầu đạt đến Hỗn Động cảnh, tức là bước đầu đạt đến cảnh giới Bồ Tát, nhưng soa lại nhanh thành Phật đến vậy, khoảng cách giữa Bồ Tát và Phật là vô cùng xa.

    Lục Nguyên đứng dưới ánh nắng, cười:

    - Các ngươi muốn tấn công Hoa Sơn thì chỉ có đường chết mà thôi.

    Đến đây, Lục Nguyên không nói thêm nữa mà đánh giết Ma Già tông sư, cũng chỉ cần một chiêu thôi.

    Tỏng thời khắc đo, Ma Già tông sư đã bại.

    Đại Tuyết Sơn Lạn Đà Tự vẫn còn không ít người ở đó nhưng lúc này người của Hoa Sơn thấy chưởng môn Lục Nguyên đã trở về liền cùng nhau xông lên, bắt hết người của Đại Tuyết Sơn Lạn Đà Tự, tất cả những kẻ bao vây Hoa Sơn đều bị xử lý sạch sẽ.

    - Tham kiến chưởng môn.

    - Chưởng môn trở về rồi.

    Mọi người không ngừng nói lớn lên, Lục Nguyen ở Hoa Sơn nhân khí vốn rất cao.

    Lục Nguyên đáp xuống phía trước hai vị đại chưởng môn Nguyên Dương thượng nhân và Tử Hà thượng nhân:

    - Hiện giờ Âu Dương Vọng đang làm gì?

    Hắn ở đâu?

    Ta đi giết hắn.

    Việc này đâu đơn giản và dễ dàng như vậy, người của trung ương thiên triều ở bên ngoài đều đồng loạt không thể thể dùng Hỗn Động Cảnh ngũ trọng và ngũ trọng trở lên, đây là quy tắc bất di bất dịch.

    Một khi vi phạm quy tắc này sẽ bị xử nặng.

    Vậy nên vữa nãy Lục Nguyên cũng chỉ dùng pháp lực Hỗn Động cảnh tứ trọng thiên mà thôi.

    Còn khi đối phó với Âu Dương Vọng, pháp lực Hỗn Động cảnh tứ trọng thiên cũng đánh lại được hắn rồi.

    Hơn nữa, quy tắc này cũng có sự linh hoạt, chẳng hạn như nếu người thân hoặc người của môn phái gặp nạn thì có thể dốc toàn lực hỗ trợ, nếu như điều này không cho phép sẽ không tránh được nhân tình, còn trận đấu với Âu Dương Vọng này thực ra có thể dùng toàn bộ thực lực, coi như người chấp hành quy định, cũng hoàn toàn có thế nói được, không cần phải lo lắng đến các điều lệ nữa.

    Nguyên Dương thượng nhân và Tử Hà thượng nhân cũng rất tin tưởng ở Lục Nguyên, khi đó Nguyên Dương thượng nhân nói:

    - Âu Dương Vọng hiện đang ở đại đô thành của Đại Nguyên, hắn ở đó tổ chức một yến tiệc tam quốc, tất cả các môn phái đều tập trung đến đó thần phục hắn, nếu không thần phục chỉ có đường chết. trước đó, hắn đêu thắng các môn phái, bất luận là môn phái của Đại Tần hay Đại Tấn.

    Vậy nên hiện nay tất cả các môn phái đều sợ phải tan rã.

    Thế nhất thống của hắn đã hình thành rồi.

    - Đại đô sao?

    Lục Nguyên gật đầu.

    Vậy ta sẽ đi đại đô một chuyến, hạ cái đầu của Âu Dương Vọng xuống.

    Kẻ làm loạn tam quốc, muốn nhất thống tam quốc Âu Dương Vọng trong tay chàng cũng chỉ yếu như vậy thôi, cũng giống như giết một con kiến vậy. khẩu khí này có vẻ hơi cuồng khích, nhưng thực sự cũng là một sự thực mà thôi.

    Hiện nay trong Thế Giới cảnh khó tìm được dối thủ, lại càng không nói đến nhân vật như Âu Dương Vọng.

    Tất nhiên bây giờ chàng còn có việc khác cần làm, đó là nâng cao thực lực của chư nhân Hoa Sơn.

    Thực lực của chư nhân Hoa Sơn thực sự là quá yếu rồi.

    Những người khác so với Hoa Sơn tam thần thoại cách biệt quá xa.

    Yến Thương Thiên vì đắc tội với Tiên Cổ Văn Minh mà phải chịu hạn chế.

    Chu Thanh Huyền vì đã từng có ân oán với Hoa Sơn nên không muốn ra tay.

    Còn bản thân chàng trước kia thực lực không đủ mạnh nên chỉ khi đợi tới bây giờ, thực lực mạnh lên mới có thể để thực lực của người của Hoa Sơn mạnh lên.

    Chẳng hạn như hai vị đại chưởng môn Nguyên Dương thượng nhân và Tử Hà thượng nhân, thực lực của họ nâng cao lên không ít, giúp hai người họ đạt đến đại đạo cảnh cửu trọng thiên, từ đại đạo cảnh lục trọng nâng cao lên, Lục Nguyên cũng không phải trong chốc lát mạnh lên nhiều, nếu mạnh lên quá nhanh căn cơ của họ bất ôn, sau này có muốn tăng lên cũng khó.

    Mà như mười đại đệ tử chân truyền, Lục Nguyên cũng để tâm một chút, giúp thực lực của họ nâng cao lên trường sinh cảnh.

    Muốn nâng cao thực lực thì còn phải có thực lực vững chắc, đây cũng không phải là chuyện dễ dàng.

    Cứ như vậy thực lực của Hoa Sơn đột nhiên tăng lên rất nhiều.

    - Ồ, còn có một số côn trùng.

    Lục Nguyên thở dài một tiếng, những người Âu Dương Vọng phái đến giám sát người của Hoa Sơn, không còn kẻ nào sống sót , toàn bộ đều chết hết, không kẻ nào có thể truyền tin tức đi, đây chính là thực lực của Lục Nguyên hiện nay, tung hoành bốn bể, quét sạch kẻ ác, nhưng tỏng tình cảnh ba nước như vậy thật không làm gì được.

    Làm xong những việc đó, Lục Nguyên liền thẳng đường đến Đại Đô.

    Đại Đô chính là thành đô của Đại Nguyên, khi Đại Nguyên lập quốc, khi đó vua của Đại Nguyên muốn trở thành nơi có quyền lực lớn nhất ở vùng đó, là người mạnh nhất, khiến cho Đại Nguyên trở thành thành đô lớn nhất tỏng các thành đô, vậy nên đặt tên là Đại Đô.

    Nhưng sự thực và ước nguyện khác nhau, chưa nói tới nước Tần hùng mạnh ở xa, ngay cả nước Tấn ở cạnh cũng không đánh lại được, thi thoảng chiếm được một chút lợi lộc nhưng lập tức lại chịu thiệt thòi nhiều hơn.

    Nhưng lần này không giống những lần khác.

    Lần này Âu Dương Vọng của Vạn Xà Sơn Trang xuất quan, Âu Dương Vọng này mặc dù ngầm muốn đạt được thực lực phá vỡ hư không, Đại Tấn ngàn năm nay nổi danh nhất là tam thần thoại của Hoa Sơn, khiến cho nước Nguyên không ngẩng đầu lên được, còn bây giờ nước Tấn cuối cùng cũng xuất hiện một nhật vật thần thoại.

    Hơn nữa, Âu Dương Vọng còn muốn đánh cho Hoa Sơn phải đóng cửa, sau một tháng diệt sạch tiên môn này.

    Năm đại tiên môn khác của nước Tấn, ngoài Hoa Sơn tiên môn ra có Võ Đang tiên môn, Côn Lôn tiên môn, Thanh Thành tiên môn, Nam Hải tiên môn tứ đại tiên môn, tất cả đều bại trận, không còn cách nào khác là thần phục Âu Dương Vọng, Đại Tần tứ đại tiên môn Vô Kiếm tiên môn, Tiêu Diêu tiên môn, Hoa Tự và Xích Long tiên môn, bốn tiên môn này mỗi tiên môn đều mạnh hơn Võ Đang tiên môn rất nhiều nhưng gặp phải Âu Dương Vọng thì toàn bộ đều bị thua dưới tay hắn, sau cùng chỉ có cách thần phục dưới tay hắn.

    Còn hiện nay đa số họ đều mong làm vừa lòng Âu Dương Vọng.

    Âu Dương Vọng muốn sử hữu tất cả thánh địa của Đại Nguyên, Vạn Xà Sơn Trang của hắn, Mật Tông cùng Đại Tuyết Sơn Lạn Đà Tự, Võ Đang, Côn Lôn, Thanh Thành, Nam Hải bốn tiên môn của nước Tấn cùng Vô Kiếm tiên môn, Tiêu Dao tiên môn, Giáp Pháp Hoa Tự, Xích Long tiên môn bốn tiên môn chính thống của Đại Tần cùng những tiên bộ thượng đẳng khác, khi đến Đại Đô, hắn muốn nhất thống tam quốc.

    Nguyên, Tần, Tấn ba nước đấu nhau, cuối cùng Đại Nguyên giành được chiến thắng.

    Khi Lục Nguyên nhanh chóng tới Đại Đô, không khí ở Đại Đô cũng rất kỳ quặc, nên nói thế nào đây, người ở Đại Đô, người ở Đại Nguyên đều vô cùng vui mừng.

    Hắn chinh phục tam quốc, nhất thống tam quốc, trong tức khắc đắc ý khôn xiết, hung hăng càn quấy.

    - Ha ha, Đại Tần xưa nay đều được xem là mạnh nhất, nay không phải đã ngoan ngoãn thần phục dưới tay Đại Nguyên ta rồi sao.

    - Đúng đó, xưa nay phái Hoa Sơn của Đại Tấn, còn xưng có Hoa Sơn tam thần thoại, bây giờ cũng phải ngoan ngoãn thần phục ta thôi.

    - Đại Nguyên ta chỉ có một Âu Dương thần thoại là đã có thể nhất thống tam quốc, Đại Nguyên chúng ta quả không phải là tầm thường.

    -

    Sau này thời điểm thống trị Tần Tấn hai nước đó của chúng ta đến rồi.

    - Haha haha…

    - Chỉ còn lại duy nhất Hoa Sơn tiên môn, nhưng cũng chỉ cần hạ được kiếm khí hộ môn, một khi làm tiêu biến kiếm khí ắt sẽ phải thần phục Đại Nguyên ta.

    - Hoa Sơn tiên môn là tiên môn cuối cùng còn lại, nhất định phải cho chúng thê thảm, sau này khiến cho người của Hoa Sơn tiên môn đàn ông làm nô lệ, đàn bà làm tì thiếp.

    Người Đại Nguyên quốc đắc ý vô cùng, hung hăng càn quấy, thậm chí không ít tu tiên của Đại Nguyên còn bắt đầu ra tay tìm những nữ tu tiên của Đại Tần và Đại Tấn, phía nam Đại Nguyên là vùng đất nghèo nàn, con gái ở đó không xinh đẹp, còn nữ tử hai nước Tần Tấn lại mê đắm lòng người.

    Thực ra, hai nước Tần Tấn cũng muốn chống lại nhưng thực lực vẫn còn cách biệt quá lớn. thực lực của Âu Dương Vọng quá lớn, những kẻ muốn phản kháng đều bị giết sạch.

    - Haha, đây không phải Chung Linh Chung đại tiểu thư, con gái của chưởng môn Vô Kiếm tiên môn của Đại Tấn sao?

    Haha, không ngờ lại gặp nàng ở đây, có muốn cùng đi tu hoan hỷ thiền không?

    Bên cạnh tấm mạng che mặt, đột nhiên có một giọng nói truyền đến.

    Thông thường, với thân phận là một đại tiểu thư của Vô Kiếm tiên môn, như vậy được coi là sự đãi ngộ không tệ, không ai dám đùa giỡn.

    Nhưng kẻ nói những lời ngông cuồng như vậy không phải là kẻ bình thường, còn con trai Âu Dương Vọng là Âu Dương Hưng hiện là công tử thống nhất tam quốc, địa vị thân phận rất cao, Âu Dương Hưng thấy thiếu nữ mặc hồng y trước mặt mình, hắn trước đây từng thích Chung đại tiểu thư Chung Linh, nhưng lúc đó địa vị của hắn và Chung đại tiểu thư cách nhau quá xa.

    Nhưng chuyện đời khó đoán, hắn cũng không ngờ người cha mất tích gần ngàn năm nay lại trở về, còn thống nhất tam quốc, trở thành thần thoại.

    Và nước lên thuyền cũng lên, thân phận của hắn nâng cao lên.

    Hắn hiện đã định dùng bạo lực để uy hiếp Chung Linh, đem nàng về làm tiểu thiếp của hắn.

    Còn Chung Linh cũng nắm chắc trong tay lưỡi dao sắc bén, nàng quyết không chịu nhục, cùng lắm thì tự vẫn.

    Chung Linh dù sao cũng là đại tiểu thư của Vô Kiếm tiên môn, thân phận cực cao.

    úc này bên người nàng còn rất nhiều nhân vật cấp cao của Vô Kiếm tiên môn, trong đó có cả những người đạt tới cấp Tông sư.

    Chiến lực như vậy đánh bại Âu Dương Hưng quả là quá dễ dàng.

    Nhưng có đôi khi ngươi mạnh hơn kẻ địch nhưng kẻ địch lại có chỗ dựa quá lớn, cũng đành phải nhịn vậy.

    Ví dụ như tình huống hiện tại, Âu Dương Hưng là công tử tam quốc nhất thống, thân phận quá cao.

    Đoạn Hạ của Vô Kiếm tiên môn đứng dậy:

    - Âu Dương Hưng, hiện tại Vô Kiếm tiên môn chúng ta cũng coi như là thuộc hạ của Vạn Xà Sơn Trang, công tử làm vậy chẳng phải là làm lạnh lòng rất nhiều thuộc hạ hay sao?

    Đoạn Hạ là nhân vật cấp Tông Sư, nhưng hiện tại lại không thể không khom lưng trước mặt tiểu bối thực lực không ra gì này.

    Bởi vì Âu Dương Vọng quá mạnh mẽ.

    Nhân vật cấp Thần thoại gần như đã có thể phá toái hư không.

    Tại Đại Tần quốc cũng đã xảy ra việc phá toái hư không.

    Ví dụ như vài thập niên trước, đệ nhất cao thủ của Đại Tần quốc là Tiêu Dao Tử đã đạt thực lực này, sau đó phá toái hư không mà đi.

    Yến Thương Thiên cũng vậy, Chu Thanh Huyền cũng thế.

    Những người đó mới có thể áp đảo Âu Dương Vọng Lục Nguyên tại Trung Ương Thiên Triều.

    Nhưng bây giờ thì Âu Dương Vọng xưng bá rồi.

    - Ha ha ha ha, lạnh lòng thuộc hạ thì sao.

    Chỉ cần lời nói của cha ta, các ngươi dám có hành động gì thì sẽ bị diệt toàn môn.

    Âu Dương Hưng càn rỡ cười nói:

    - Chung Đại tỷ, hiện giờ cho ngươi một cơ hội, chỉ cần ngoan ngoãn về làm tiểu thiếp của ta, ta có thể tha mạng cho các ngươi.

    Còn không thì, hắc hắc.

    Khuôn mặt Chung Linh trắng bệch ra nhưng trên đôi môi đỏ mọng của nàng lại truyền ra tiếng nói lạnh lẽo như chém đinh chặt sắt.

    - Âu Dương Hưng, ngươi đừng nằm mơ nữa.

    Bản tiểu thư không yêu ngươi, ngươi từ bỏ ý định đi.

    - Tốt, gan dạ lắm.

    Ta sẽ tiêu diệt toàn bộ Vô Kiếm tiên môn.

    Âu Dương Hưng tức giận quát.

    - Tùy ngươi.

    Khuôn mặt Chung Linh lạnh như băng.

    Gặp tuyết càng lạnh, trải sương càng đẹp.

    Năm đó Chung đại tiểu thư cũng có tính cách như vậy.

    Âu Dương Hưng thấy dáng vẻ của nàng thì càng giận dữ:

    - Ta sẽ đoạt lấy ngươi.

    Không chiếm được trái tim ngươi thì bản công tử muốn chiếm thân thể ngươi.

    Bản công tử cứ làm rồi nói sau.

    Cổ tay Chung Linh lật một cái, giơ dao sắc bén, muốn tự vẫn.

    Ngay trong tích tắc này, một giọng nói nhàn nhạt vang lên:

    - Âu Dương Hưng càn rỡ thật.

    Âu Dương Vọng sao lại dạy ra một đứa con như ngươi chứ?

    Giọng nói này bồng bềnh mênh mông nhưng Chung Linh đột nhiên phát hiện ra có hơi quen tai.

    Đây không phải là ảo giác của nàng.

    Vốn Chung Linh muốn lập tức tự vẫn nhưng lúc này không khỏi hơi chậm lại.

    Mọi người xung quanh đều kinh ngạc!

    Âu Dương Vọng!

    Đúng vậy.

    Mặc dù tên hắn là Âu Dương Vọng nhưng gần đây hắn đi chinh phục nhiều địa vực như vậy, khắp nơi thần phục, tam quốc nhất thống, cho nên hiện tại tất cả mọi người đều gọi hắn là thần vương.

    Hắn tự nhận hắn là thần trong vương giả, dám gọi tên tục của hắn thì thật sự là to gan lớn mất.

    Âu Dương Hưng xưa nay tự hào nhất là tên của cha mình, hiện giờ đã xuôi gió xuôi nước quen rồi, không khỏi tức giận quát một tiếng:

    - Kẻ nào không sợ chết, dám gọi thẳng tên của Thần vương đại nhân cha ta, thực là muốn chết rồi.

    - Ồ, gọi tên Âu Dương Vọng là phải chết sao?

    Một người áo xanh chắp tay chậm rãi đi ra.

    Chương 1019-1020: Thỏ ngọc Chung Linh

    Mà Âu Dương Hưng nhìn thấy người trẻ tuổi này, đầu tiên là giận dữ, sau đó biến sắc.

    Khắp Đại Tấn, Đại Nguyên Âu Dương Hưng không sợ người nào.

    Nếu như cố phải đưa ra một người thì cũng chỉ có Lục Nguyên đã đi Trung Ương Thiên Triều.

    Dù sao thì đó cũng là một trong ba thần thoại của Hoa Sơn.

    Chẳng qua hắn cũng không cho rằng Lục Nguyên sẽ trở lại dễ dàng được.

    Nhưng hiện tại Lục Nguyên đã trở lại.

    Âu Dương Hưng cũng biết truyền thuyết của Lục Nguyên, biết rõ đây là một người vô cùng mạnh, lại to gan lớn mật.

    Nhưng Âu Dương Hưng cũng không sợ.

    Bây giờ đang ở Đại đô thành, là địa bàn của phụ thân mình.

    Phụ thân mình đã là cường giả tiếp cận phá toái hư không, Lục Nguyên còn chưa có năng lực tiếp cận cảnh giới này.

    - Hóa ra là Lục huynh đến đây.

    Lục huynh cũng tới tham gia đại hội tam quốc nhất thống.

    Đương nhiên Lục huynh đã đến thì việc Hoa Sơn quy hàng có thể bỏ qua, coi như là nể mặt Lục huynh vậy.

    Lục Nguyên lắc đầu:

    - Ngươi đúng là đồ đần độn.

    Nói trắng ra là hiện giờ ta muốn giết ngươi.

    Lục Nguyên cũng không tỏa ra nhiều sát khí nhưng giờ thực lực của hắn đã tới đây?

    Không cần phát ra nhiều sát khí cũng khiến cả đám người Âu Dương Hưng thấy như gặp thần gặp phật, giống như rơi xuống địa ngục vậy.

    - Ngươi, ngươi không thể giết ta.

    Ta có phụ thân có thực lực tiếp cận phá toái hư không đó.

    Âu Dương Hưng hô to tên cây cỏ cứu mạng của mình.

    Lục Nguyên nhịn không được mà bật cười.

    Làm gì mà Hỗn Độn cảnh tầng bốn cũng được coi là chỗ dựa chứ?

    Bản thân mình ngay cả người đạt nửa bước Thế Giới cảnh cũng đã từng giết, lập tức không chút do dự, kiếm khí tản ra, chém luôn Âu Dương Hưng.

    Lập tức chung quanh đại loạn.

    Nhưng Lục Nguyên là một trong tam đại thần thoại của Hoa Sơn, thanh danh rất lớn, khí thế người của Đại Nguyên quốc có mạnh cũng tuyệt đối không dám ra tay, trong nháy mắt đã chạy sạch.

    Chung Linh không khỏi ngây ngẩn nhìn Lục Nguyên.

    Đúng vậy, từ sau lần đó, mình cả ngày lẫn đêm đều nghĩ tới người này.

    Rốt cục đã được gặp mặt nhưng giờ nàng lại không biết phải mở miệng thế nào.

    Nhưng nếu bỏ lỡ cơ hội này thì mình cũng không có cơ hội nữa.

    Rốt cục Chung Linh quyết đoán:

    - Lục Nguyên, ta...

    Nàng trực tiếp thổ lộ, lại bị Lục Nguyên vung tay ngăn cản lại:

    - Ta biết rõ tâm tư của ngươi, chỉ là có một số chuyện, nếu đã qua rồi là qua luôn thôi.

    Dứt lời Lục Nguyên liền cất bước đi.

    Đúng vậy, năm đó hắn có hơi động tâm với Chung đại tiểu thư này, đáng tiếc là cuối cùng bỏ lỡ mất.

    Chuyện cũ chỉ có thể là hoài niệm nhưng cũng chỉ đến vậy mà thôi.

    Bóng người áo xanh lập tức biến mất.

    Lục Nguyên muốn đi giết Âu Dương Vọng, không có thời gian dừng lại ở đây, trong nhất thời cũng không muốn dừng lại.

    Mà Chung Linh hầu như ngã xuống mặt đất, hai hàng lệ chảy xuống, khóc không thành tiếng.

    Đã từng cho là mình không yêu, kết quả phát hiện ra là yêu.

    Nếu như năm đó biết vậy thì đã không nên nông nỗi.

    Nhưng trên đời làm gì có nếu như.

    Mà mấy người Vô Kiếm tiên môn bên cạnh Chung Linh rốt cục cũng hiểu tại sao Đại tiểu thư nhiều năm như thế vẫn không lấy chồng.

    Thì ra là thế.

    Nếu như đại tiểu thư có thể cưới Lục Nguyên-Một trong tam đại thần thoại của Hoa Sơn thì tất nhiên là một chuyện đáng vui mừng.

    Nhưng đáng tiếc là đã bỏ lỡ rồi.

    Nhìn đại tiểu thư đang khóc không thành tiếng, đám người Đoạn Hạ hơi hiểu ra.

    Đúng vậy đó, ai không từng qua thời tuổi trẻ chứ.

    Hơn nữa bọn họ giờ cũng không biết khuyên gì.

    Ngay trong tích tắc này, ngân quang hiện ra.

    Đây không phải là ngân quang mà là một thiếu nữ tóc bạc.

    Đây là một thiếu nữ vẻ mặt xinh đẹp cực kỳ, mười hai mười tuổi, bỗng nhiên hiện ra.

    Vốn thiếu nữ bình thường mười hai mười ba tuổi nhiều nhất chỉ được xem là tiểu mỹ nữ nhưng lúc này tất cả mọi người xung quanh không tự chủ được mà nghĩ tới từ "phong hoa tuyệt đại".

    Ánh mắt đám người Đoạn Hạ không tự chủ được mà phải đưa mắt về phía thiếu nữ tóc bạc này, không dời đi được một chút.

    Mà lúc này đám người muốn đi báo cho Âu Dương Vọng việc Âu Dương Hưng bị đánh chết cũng không tự chủ được mà dừng bước.

    Bọn họ đều bị vẻ tao nhã này hấp dẫn.

    Đây là mị lực tới mức nào chứ?

    Tiểu cô nương tóc bạc này là ai?

    Tại sao nàng lại ở đây?

    Nếu như Lục Nguyên ở nơi này thì có lẽ sẽ phát hiện ra nữ tử tóc bạc này là Hằng Nga.

    Hằng Nga bây giờ còn ở cảnh giới nửa bước Thế Giới cảnh nhưng khí thế trên người lại sâu không thể lường được.

    Hằng Nga đi tới cạnh Chung Linh:

    - Thỏ ngọc nhỏ ơi là thỏ ngọc nhỏ, không ngờ ngươi lại yêu Lục Nguyên, đúng là thú vị thật.

    Chung Linh không khỏi ngạc nhiên.

    Tại thời điểm nữ tử tóc bạc này xuất hiện, nàng không tự chủ được mà bị hấp dẫn.

    Chung Linh gần đây cũng tự phụ về vẻ đẹp của mình nhưng hiện tại lại phát hiện ra mình không thể sánh với nữ tử tóc bạc này.

    Cả khí chất, vẻ đẹp của nàng đều hơn hẳn nàng.

    Hơn nữa nàng lại đang gọi mình là thỏ ngọc gì chứ?

    Vào lúc này Hằng Nga đưa tay đè lê gáy Chung Linh.

    Trong nháy mắt vô số trí nhớ tràn vào trong não nàng.

    Chung Linh nhớ lại kiếp trước của mình cũng là nhân vật tung hoành thiên địa, đáng tiếc cuối cùng mất mạng.

    Ở trong óc Chung Linh còn có rất nhiều ký ức, mà ký ức của đời này chỉ là một đoạn ngắn mà thôi.

    Theo lý mà nói thì quá nhiều trí nhớ tồn tại sẽ khiến một đoạn trí nhớ ngắn hạn trở nên không quan trọng nữa.

    Nhưng chẳng biết tại sao Chung Linh phát hiện ra mình lại càng yêu mến Lục Nguyên hơn.

    - Thật đúng là một con thỏ ngọc si tình.

    Hằng Nga phất tay, kiếm vung lên.

    Chung Linh liền biến thành một con thỏ ngọc trắng như tuyết.

    Con thỏ ngọc này có linh tính vô cùng, thoáng cái nhảy phóc lên ngực nữ tử tóc bạc này.

    Thực ra thỏ ngọc cũng chỉ là thay đổi hình dáng, không khó khăn gì.

    Bàn tay Hằng Nga vuốt ve thỏ ngọc:

    - Yên tâm đi, nói không chừng bản cung có cơ hội khiến ngươi được như ý nguyện.

    Gió nổi lên, gió thổi tung bay mái tóc bạc.

    Ánh bạc đầy trời.

    Thiếu nữ tóc bạc ôm con thỏ ngọc trên bộ ngực sữa cao ngất, đạp lên thiên không, biến mất trong thiên địa.

    Nhưng thật lâu, thật lâu, thật lâu sau, người bên cạnh đều không có phản ứng gì.

    Không biết qua bao lâu, thiên địa mới khôi phục vẻ linh hoạt.

    Hình ảnh Hằng Nga và thỏ ngọc tuyệt đẹp biến mất tạo thành ấn tượng quá sâu sắc.

    Vốn đám người Đoạn Hạ khá quan tâm tới Chung Linh cũng chẳng biết tại sao lại không lo lắng lắm về việc Chung Linh biến mất.

    Đây là một loại khí chất khiến cảm xúc của người ta bị ảnh hưởng vĩnh viên.

    Thậm chí theo bản năng bọn họ cảm thấy đi theo nữ tử tóc bạc kia thì sẽ có kết quả không tồi.

    Thậm chí Chung Linh biến thành một con thỏ trắng đáng yêu cũng chẳng có vấn đề gì.

    Nữ tử tóc bạc mang theo thỏ ngọc biến mất, thật ra đại biểu cho một chuyện khác.

    Có lẽ cuộc chiến của Hằng Nga sắp sửa bắt đầu rồi, muốn trở mình thành chủ nhân Tiên Cổ Văn mình, xoay chuyển đại thế của thiên địa rồi.

    Lục Nguyên rốt cục cũng tới bên ngoài cửa hoàng cung của Đại Đô thành.

    Mà lúc này tại chính giữa hoàng cung của Đại Đô thành, nghi thức để các phái trong tam quốc thần phục đã bắt đầu.

    Ở phía ngoài hoàng cung có không ít thủ vệ đang canh gác, vô cùng ghiêm cẩn.

    Lục Nguyên đi vào.

    Hắn đi như vậy nhưng cũng không có ai ngăn cản Lục Nguyên.

    Những người này hoàn toàn không nhìn thấy Lục Nguyên.

    Đó không phải là do Lục Nguyên đi quá nhanh mà khi hắn di chuyển có dùng chút ảo thuật.

    Hiện tại hắn luyện tập ảo thuật chỉ để cho chiêu Phù Sinh Nhược Mộng càng thêm sâu sắc mà thôi.

    Gần đây Lục Nguyên luyện tập rất hăng say, đi đường, ăn, ngủ, uống rượu cũng luyện tập.

    Hoàng cung của Đại Đô thành.

    Phía trên hoàng tọa cự đại, một nam tử đại mã kim đao, mũi ưng mắt sâu đang ngồi.

    Nam tử trung niên này có mái tóc màu nâu nhạt, hơi khác với người của của Đại Tần quốc, Đại Tấn quốc.

    Chẳng qua tất cả mọi người tới đây đều biết đó là huyết mạch của Đại Nguyên quốc.

    Người của Đại Nguyên quốc vốn được gọi là người Hồ.

    Người ngồi trên hoàng tọa này chính là Âu Dương Vọng.

    Thần vương Âu Dương Vọng!

    Đúng vậy.

    Người này chính là người gần đây mới xuất quan, nhất thống Tần Tấn Nguyên, tam đại quốc, Âu Dương Vọng.

    Âu Dương Vọng ngồi phía trên nhưng có vẻ như lúc nào cũng sẽ phá toái hư không mà đi, khí thế cường đại bao phủ toàn bộ hoàng cung.

    Mà ở phía dưới, bên trái là môn phái của Đại Nguyên quốc, đầu tiên là phó trang chủ Vạn Xà Sơn Trang, Âu Dương Độc.

    Phía sau là Thiên Viên Tông Sư, tông sư vô thượng của Mật Tông.

    Thiên Viên Tông Sư mặc một bộ tăng bào màu khô vàng nhưng cũng không nên xem thường người này.

    Đây chính là người đứng đầu các phái của Đại Nguyên quốc, chống lại Tấn quốc, tuy rơi xuống thế hạ phong nhưng lại bảo trụ được Đại Nguyên quốc bất diệt, cũng coi là một nhân vật lớn.

    Mà phía dưới Thiên Viên Tông Sư là người của Lạn Đà Tự trên Đại Tuyết Sơn.

    Phương trượng của Lạn Đà Tự đi tới Hoa Sơn ngăn cửa nhưng vẫn có viện thủ ở đây.

    Mà ở vị trí bên phải lại là các môn phái từ hai nước Tần Tấn bị hàng phục.

    Thứ nhất là phương trượng Hoa Tự, Đại Khổ thiền sư.

    Đại Khổ thiền sư vốn là thủ tọa Đạt Ma viện nhưng nguyên phương trượng là Đại Khô thiền sư đã chết trong tay Âu Dương Vọng nên giờ hắn tiếp nhận chức vị này.

    Thứ hai là Vấn Thiên Hầu của Tiêu Dao tiên môn.

    Vấn Thiên Hầu tuy đã lớn tuổi nhưng dáng vẻ cũng rất thoái mái.

    Người thứ ba là chưởng môn Chung Hầu của Vô Kiếm tiên môn, cũng là phụ thân của Chung Linh.

    Thứ tư là Hỏa Ải Hầu, chưởng môn tạm thời của Xích Long Tiên môn.

    Xích Diễm Hầu, nguyên chưởng mông đã chết dưới tay Âu Dương Vọng.

    Vị trí thứ năm lại trống không.

    Theo thứ tự dưới lên là Võ Đang tiên môn, Côn Luân tiên môn, Nam Hải tiên môn, Thanh Thành tiên môn, lại có trước rất nhiều tiên môn thượng đẳng Đại Tần quốc , những này tiên môn luận thực lực cũng không so với Thanh Thành tiên môn đẳng yếu, nhưng là vị trí là như vậy sắp xếp, Âu Dương Vọng bây giờ là tung hoành vô địch, đại sát tứ phương, nhưng không ai dám nghịch Âu Dương Vọng.

    Thiên Viên Tông Sư thấy Hoa Tự Đại Khổ thiền sư trước mặt thì không khỏi mừng rỡ trong lòng.

    Thiên Viên Tông Sư là người của Mật tông, cũng là Phật môn giống như Hoa Tự Đại Khổ thiền sư.

    Mà qua nhiều năm như vậy, hắn vẫn luôn mang theo danh hiệu Phật môn, tựa hồ Mật tông là ngụy Phật tông vậy.

    Nhưng dù sao thì thực lực Mật tông còn xa mới bằng được Hoa Tự, cho nên khi gặp những tình huống như thế này thì cũng đành chịu đựng.

    Hiện tại Hoa Tự cũng phải ở dưới trướng người khác như Mật tông thì hắn cũng không khỏi mừng rỡ.

    Thiên Viên Tông Sư lập tức nhìn về phía Tấn Quốc.

    Tấn Quốc vốn là địch thủ của bọn họ, hiện tại có năm tiên môn thượng đẳng thì cũng đã có bốn môn phái quy hàng, thật sự là thoải mái.

    Chỉ có điều không thoải mái duy nhất chính là Hoa Sơn tiên môn còn chưa hàng.

    Hoa Sơn tiên môn!

    Âu Dương Vọng ngồi trên hoàng tọa, nhìn rất nhiều thế lực của tam quốc đều đã hàng phục dưới chân mình, không khỏi cực kỳ thoải mái.

    Nhưng ở vị trí thứ nă lại trống không.

    Vị trí mà thiếp mời đưa tới chính là của Hoa Sơn chứ không còn nghi ngờ gì nữa.

    Hoa Sơn mặc dù là thượng đẳng tiên môn nhưng lại là môn phái mạnh nhất trong thượng đẳng tiên môn.

    Ngoại trừ Hoa Sơn tiên môn ra thì cũng không có môn phái nào có tư cách ngồi ở vị trí này.

    Âu Dương Vọng muốn chinh phục nhất chính là Hoa Sơn tiên môn.

    Bởi năm đó hắn thảm bại dưới tay Yến Thương Thiên.

    Nhìn vị trí thứ năm trống không, Âu Dương Vọng quát lạnh một tiếng:

    - Rất tốt, các ngươi đều rất thông minh, biết rõ phải thần phục bổn vương, cho nên thế lực môn phái các ngươi còn có thể sinh tồn được.

    - Việc bổn vương sẽ làm không chỉ là chinh phục tam quốc.

    Đó chỉ là bước đầu mà thôi.

    Bổn vương muốn chinh phục toàn bộ nam vực.

    Âu Dương Vọng nói hùng tâm tráng trí của hắn.

    - Còn về Hoa Sơn tiên môn còn có thể chống đỡ được một tháng.

    Sau một tháng bổn vương sẽ tiến công Hoa Sơn, tàn sát tới chó gà cũng không tha.

    Hắn đại phát hào hùng, tự đắc vô cùng, cực kỳ kiêu ngạo.

    - Thật không?

    Ngươi đúng là có gan đó.

    Đáng tiếc là nhất định ngươi không làm được đâu.

    Một giọng nói lạnh nhạt vang lên giữa hư không.

    Mọi người phát hiện ra âm thanh lại phát ra từ chính giữa đại điện.

    Nhưng rõ ràng chính giữa đại điện lại không có ai.

    Người phát ra tiếng nói này là ai, không ngờ lại dám làm trái ý Âu Dương Vọng, thật là to gan lớn mật.

    Âu Dương Vọng quát lạnh một tiếng.

    - To gan muốn chết.

    Chẳng lẽ cho rằng dùng huyễn thanh thuật làm sai lệch vị trí đi thì ta sẽ không tìm ra ngươi sao?

    Âu Dương Vọng cho rằng người kia đứng giữa đám người nhưng lại dùng huyễn thanh thuật để làm sai vị trí nhưng tìm mãi mà vẫn không thấy người nói ở đâu.

    Tiếng nói này giống như đang đùa bỡn Âu Dương Vọng vậy.

    Trong lòng hắn tức giận vô cùng.

    Mình đường đường là người nhất thống tam quốc, tương lai chinh phục cả Nam cảnh mà hiện giờ lại bị người ta trêu chọc như vậy, thật là đáng chết.

    - Ngươi dám hiện thân thì ta sẽ xé ngươi thành mảnh nhỏ.

    Âu Dương Vọng quát.

    - Ôi, ngươi không có bản lãnh gì.

    Nhưng nhìn ngươi cứ tìm kiếm mãi như vậy thì ta tự hiện thân vậy.

    Một luồng sáng lóe lên ở chính giữa đại điện, sau đó xuất hiện một thanh niên mặc áo xanh.

    Đây là Lục Nguyên, một trong ba thần thoại của Hoa Sơn.

    Lục Nguyên xuất hiện, mọi người bên cạnh đều không khỏi bàn tán.

    Tuyệt đối không thể tưởng tượng được Lục Nguyên lại xuất hiện tại thời điểm mấu chốt này.

    Xem ra sẽ có một hồi long tranh hổ đấu rồi.

    Một bên là người cuối cùng trong ba đại thần thoại của Hoa Sơn, Lục Nguyên, một bên là Âu Dương Vọng, nhân vật thần thoại mới nổi.

    Hai người đều là nhân vật thần thoại của địa vực tam quốc, cũng không biết ai mạnh hơn ai.

    - Ta thấy Âu Dương Vọng mạnh hơn một chút.

    Hắn sắp phá toái hư không rồi.

    - Không, ta thấy Lục Nguyên mạnh hơn.

    Lục Nguyên này tuổi trẻ đầy tiềm lực, so với Âu Dương Vọng hiện tại cũng mạnh hơn.

    Tiếng bàn luận vang lên nhưng đều chung một điểm, đó là lần này sẽ xảy ra một hồi long tranh hổ đấu.

    Hai người chắc chắn sẽ giao chiến kịch liệt vô cùng.

    Thân thể Âu Dương Vọng chấn động.

    Phía sau hắn xuất hiện một hình ảnh con cóc cực lớn cao tới cả ngàn trượng.

    Con cóc này trông vô cùng chân thật, trong nháy mắt đã đâm rách đỉnh hoàng cung, to lớn tới mức nào chứ?

    Âu Dương Vọng thi triển ra một chiêu này khiến những người bên cạnh không khỏi cả kinh.

    - Đây là Cáp thần!

    Chương 1021-1022: Hiên Viên Vọng xuất hiện

    - Đúng vậy đó.

    Nghe nói nó là do một đại giáo vô thượng từ Trung Ương Thiên Triều truyền tới, dùng một thi thể Cáp thần và hồn phách của nó tế luyện mà thành.

    Một khi tế luyện thành Cáp thần thì miệng có thể phun độc khí, lực lượng vô cùng, cường đại tới mức không thể tưởng tượng được.

    Không ngờ Âu Dương Vọng lại có thể luyện thành môn Cáp thần này.

    Xem ra khả năng chiến thắng của hắn đã hơn hẳn một phần rồi.

    Âu Dương Vọng vận cáp thần xong thì khí thế cũng tăng vọt:

    - Lục Nguyên, ngươi mặc dù là tiểu bối nhưng cũng coi như nhân vật nổi tiếng trong thần thoại Hoa Sơn, ngang với Yến Thương Thiên.

    Vậy ta thử xem ta và ngươi ai lợi hại hơn.

    Nếu ngươi thất bại, ta sẽ khiêu chiến với Yến Thương Thiên.

    Ta muốn ba thần thoại của Hoa Sơn đều thua dưới tay ta.

    Lúc này hắn đại phát hào khí, miệng phun một luồng độc khí màu lục rất lớn bay thẳng về hướng Lục Nguyên.

    Độc khí màu lúc này của hắn cũng không tầm thường, nếu bị dính vào thì người Hỗn Độn cảnh tầng bốn tầng năm cũng phải đau đầu vô cùng.

    Đồng thời hắn đánh ra một chưởng, trong hư không hóa thành chân của cáp thần, lực lượng vô cùng lớn.

    Lục Nguyên, một trong ba đại thần thoại của Hoa Sơn sẽ bị đánh nát bấy thôi.

    Công kích thật mạnh, cũng không biết Lục Nguyên sẽ ứng phó thế nào.

    Tất cả mọi người đều hơi tò mò nhìn xem Lục Nguyên sẽ ứng phó với một chiêu này thế nào.

    Đối với thần thoại Hoa Sơn Lục Nguyên này, người của Đại Tần quốc phần lớn chưa gặp mặt, hiện tại muốn xem Lục Nguyên mạnh tới đâu.

    Kết quả chỉ thấy Lục Nguyên vẫn không nhúc nhích, tùy ý để khí độc màu lục bao phủ.

    Lục Nguyên xong đời rồi, không ngờ lại bị độc khí của cáp thần đánh trúng!

    Đúng lúc mọi người đang cảm khái thì Lục Nguyên trong khí độc hành động, Dưỡng Ngô Tiên Kiếm trong nháy mắt rút ra khỏi vỏ.

    Một động tác này của hắn chỉ giống như hơi rút kiếm, đưa ngang một cái,nhẹ nhàng đơn giản nhưng lại vượt qua tất cả phòng ngự của Âu Dương Vọng, một kiếm cắt Âu Dương Vọng thành hai nửa.

    Chuyện này!

    Chuyện này, chuyện này!

    Một kiếm!

    Tất cả mọi người tưởng rằng sắp bắt đầu một hồi long tranh hổ đấu thì Lục Nguyên lại chỉ lạnh nhạt đánh ra một kiếm, chém Âu Dương Vọng thành hai đoạn.

    Chuyện này sao có thể chứ!

    Âu Dương Vọng là người nào?

    Ngàn năm trước hắn đã tranh đấu cùng Yến Thương Thiên, ngàn năm sau lại thành thần thoại, gần như đã phá toái hư không, nhất thống tam quốc, thế lực khắp nơi ai không phục đều phải chết.

    Chinh chiến như vậy, không ai địch nổi.

    Thậm chí Chưởng giáo của đại hình tiên môn tại Đại Tần quốc cũng không ai ngăn cản được ba chiêu của Âu Dương Vọng.

    Âu Dương Vọng chính là tồn tại vô địch.

    Đương nhiên Lục Nguyên cũng là một trong ba thần thoại của Hoa Sơn.

    Vậy nên mọi người mới nghĩ sẽ có một trận kịch chiến xảy ra.

    Kết quả là tất cả mọi người đều đã đoán sai.

    Lục Nguyên chẳng mất thời gian với Âu Dương Vọng.

    Loại cảm giác tương phản vô cùng lớn này làm tất cả mọi người ở đây đều không tiếp nhận được.

    Sự tương phản này thật sự quá lớn.

    Thần thoại Lục Nguyên này quá mạnh rồi.

    Ở loại địa phương như tam quốc này, tiếp cận phá toái hư không đã là thực lực mạnh nhất rồi, giống như Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền, Tiêu Dao Tử ở đây cũng chỉ biểu hiện ra thực lực ngoài phá toái hư không là sẽ bị truyền tống đi.

    Nhưng hiện giờ một người gần đạt tới phá toái hư không lại bị một kiếm này chém.

    Bất cứ tuyệt học gì cũng bị một kiếm nhẹ nhàng này chém.

    Chuyện này thật sự khiến người ta không còn lời nào để nói!

    Âu Dương Vọng quát to một tiếng:

    - Vì sao, vì sao ngươi lại mạnh như vậy.

    Nhưng ta vẫn chưa thua đâu.

    Cáp thần phụ thân.

    Hắn chiếm được một chiêu cáp thần này, khiến cáp thần chiếm cứ đại bộ phận ý thức của mình, tự mình hóa thành yêu thú, thực tiến thêm một bước so với hiện tại.

    Hắn tự tin vào tuyệt chiêu của mình.

    Kết quả Lục Nguyên lại đánh ra một kiếm, chém cáp thần ngàn trượng sau lưng Âu Dương Vọng thành hai đoạn.

    Trong nháy mắt, hồn phách cáp thần hóa thành tro bụi, tiêu tán triệt để.

    - Vì sao?

    Vì sao ngươi lại mạnh như vậy?

    Âu Dương Vọng thấy cáp thần của mình nát bấy, rốt cục không chống đỡ nổi nữa, sinh cơ đã tuyệt, lập tức xong đời.

    Hắn trừng trừng nhìn về phía Lục Nguyên, tuyệt đối không cam lòng mà chết đi.

    Đáng tiếc tất cả đã xong, hắn sắp chết rồi.

    - Lục Nguyên, thực lực của ngươi đúng là cũng tiến bộ được một chút rồi.

    Một giọng nói bỗng nhiên vang lên.

    Lục Nguyên giật nảy mình!

    - Lục Nguyên, thực lực của ngươi đúng là cũng miễn cưỡng tiến bộ một chút rồi.

    Một giọng nói vang lên khiến Lục Nguyên cả kinh.

    Giọng nói này rất quen thuộc.

    Trong tích tắc, hầu như bất cứ kẻ nào ở nơi này đều cảm nhận được một khí thế vô cùng cường đại từ trên trời ép xuống, ép cho bọn họ khó có thể đứng thẳng dậy nổi.

    Áp lực này cường đại tới mức dù là rất nhiều Chưởng môn xưng hùng tại Đại Tần quốc cũng bị nó đè cho sắp sụp đổ.

    Rầm!

    Có người không chịu được nữa mà ngã xuống mặt đất, toàn thân đầy máu tươi.

    Rầm!

    Lại có người nổ tung mà chết.

    Ai vậy?

    Chỉ bằng khí thế khiếp người đã có thể khiến cường giả của Tần Tấn tam quốc nổ tung.

    Luồng khí thế này là chân thần giáng trần, thượng tiên giáng lâm.

    Cũng may chỉ có vài người thực lực yếu nhất giáng trần mà thôi.

    Nhưng người khác cũng cảm thấy da thịt toàn thân đau đớn vô cùng.

    Dù bất cứ kẻ nào trong bọn họ đều cảm thấy áp lực cực kỳ cường đại, ép cho bọn họ gần như mất mạng cả.

    Hầu như mọi người đều cảm thấy như thần linh giáng trần!

    Thần linh chậm rãi từ một nơi nào đó trong không trung giáng xuống.

    Vị thần này vô cùng tuấn tú, cường như chỉ phất tay đã có thể khiến hàng tỉ người nát bấy vậy.

    Hắn nắm tay là vô địch.

    Những người khác có lẽ lúc này chưa nhận ra người này là ai nhưng Lục Nguyên hầu như trong nháy mắt đã biết.

    Hiên Viên Vọng!

    Đúng vậy, đúng là kẻ gây loạn tại Kiếm Môn, Hiên Viên Vọng.

    Vốn Hiên Viên Vọng đoạt được quyền hành, trở thành chủ nhân Kiếm Môn nhưng kết quả là bởi Lục Nguyên nên chịu ít thiệt thòi.

    Hiên Viên Vọng cũng không chết ở chiến dịch đó mà chạy thoát, không tưởng tượng được lúc này lại xuất hiện, thật sự đúng là chuyện ngoài ý muốn.

    Hơn nữa Hiên Viên Vọng này chỉ sợ là tới không có ý đồ gì tốt.

    Lúc này Âu Dương Vọng vẫn chưa chết.

    Hiên Viên Vọng nhìn hắn nói:

    - Lục Nguyên, chắc ngươi cũng đoán được bổn tọa tới đây là vì sao rồi hả?

    Hắn đi tới trước người Âu Dương Vọng, đá đá thân thể Âu Dương Vọng.

    Vị bá chủ nhất thống tam quốc này dưới chân Hiên Viên Vọng, tựa như một kẻ vô cùng đáng thương.

    - Âu Dương Vọng này vốn có thực lực không mạnh lắm, trốn một nơi bế quan thì cũng chỉ tới tầng một Hỗn Động cảnh mà thôi.

    Kết quả là bổn tọa lại khiến hắn tăng thực lực lên đạt tới Hỗn Động cảnh tầng bốn.

    Vốn bình thường không thể tăng thực lực như vậy, bởi khi tăng vọt thực lực thì sẽ làm cho tiềm lực một người dùng hết, sau đó muốn tăng lên cũng vô cùng khó khăn.

    Cho nên bình thường mọi người mới không tăng thực lực như vậy.

    Nhưng Hiên Viên Vọng này lại chỉ muốn lợi dụng Âu Dương Vọng, sau đó đối phương có tăng thực lực lên hay không thì hắn cũng chẳng quan tâm.

    Hắn chẳng khác gì đã thoáng một cái lợi dụng hết tiềm lực của Âu Dương Vọng vậy.

    - Đầu tiên bổn tọa dùng Âu Dương Vọng nhất thống tam quốc, dụ ngươi ra.

    Kết quả đúng là ngươi tới thật.

    Hiên Viên Vọng mỉm cười:

    - Bổn tọa am hiểu mưu đồ nhất, làm chuyện gì cũng sắp đặt đầy đủ bẫy rập cả.

    Lục Nguyên a khẽ một tiếng.

    Hiên Viên Vọng nhìn về phía Lục Nguyên.

    - Lục Nguyên, ngươi hẳn cũng biết ngươi không phải là đối thủ của bổn tọa rồi, cho nên muốn kéo dài thời gian, đợi chấp pháp giả xuất hiện hả?

    Ở ngoại vực này có một đám chấp pháp giả, nếu xuất hiện người sử dụng thực lực Hỗn Động cảnh tầng năm trở lên thì sẽ lập tức xuất hiện.

    Đám chấp pháp giả này do Ngũ đại cổ văn minh quản lý.

    Đắc tội với đám chấp pháp giả này chính là đắc tội với Ngũ đại cổ văn minh.

    Hiên Viên Vọng lắc đầu:

    - Vô dụng thôi.

    Ta đã bố trí đại trận ở ngoài đô thành này rồi.

    Đám chấp pháp giả kia thực ra mới chỉ có tu vi tiếp cận Thế Giới cảnh mà thôi.

    Bọn họ căn bản không thể phá vỡ trận mà tiến vào.

    Hắn cũng không dám giết chấp pháp giả.

    Giết chấp pháp giả là chủ động tát vào mặt Ngũ đại cổ văn minh.

    Mà hiện tại hắn chỉ ngăn cản đám chấp pháp giả bên ngoài, sau đó giết sạch toàn bộ người bên trong.

    Đến lúc đó tất cả dấu vết đều biến mất, ai biết người ra tay là Hiên Viên Vọng hắn chứ?

    Phải biết rằng hắn lại còn đồng thời để lại chứng cớ giả, cho thấy hắn đang ở Thiên triều, có Giản Chi Văn mình là người làm chứng.

    Tất cả đã được chuẩn bị tốt rồi.

    Hiện tại Lục Nguyên đã rơi vào bẫy rập của hắn.

    Bàn tay Hiên Viên Vọng tựa hồ có thể che trời, rút Độc tôn tiên kiếm của hắn ra.

    Lục Nguyên đã từng thấy Hiên Viên Vọng và Thái Sử Không chiến đấu.

    Trong trận chiến ấy Lục Nguyên chỉ đứng cạnh quan sát, không biết là đáng sợ tới mức nào nhưng hiện tại chính thức thấy Độc Tôn tiên kiếm của Hiên Viên Vọng phát ra khí thế duy ngã độc tôn, tuy chưa ra tay nhưng đã cảm thấy tương đối đáng sợ rồi.

    Lục Nguyên là chính thần.

    Hiện tại không có ai, chỉ có bản thân hắn đối mặt với kẻ đáng sợ tới cực điểm là Hiên Viên Vọng này.

    Hiên Viên Vọng!

    Lúc Lục Nguyên đang nhìn chằm chằm không hề nháy mắt thì một kiếm của Hiên Viên Vọng chém ra.

    Một kiếm này chém ra khiến tốc độ thời gian cũng bị trì hoãn tới cực điểm, hầu như không di động mà chỉ có mình Hiên Viên Vọng là có tốc độ bọn họ.

    Lục Nguyên lập tức đánh ra Không Gian Thiết Tắc, muốn đông cứng động tác của Hiên Viên Vọng lại nhưng thực lực hai người kém nhau quá xa, một người là ở Thế Giới cảnh tầng hai, một người là ở Hỗn Động cảnh tầng mười.

    Hiên Viên Vọng dễ dàng đánh tan ngăn cản của Lục Nguyên.

    Mà Lục Nguyên lúc này cũng rút kiếm ra khỏi vỏ, lấy kiếm ngăn trở.

    Dưỡng Ngô Tiên Kiếm va chạm với Độc Tôn Tiên Kiếm, Dưỡng Ngô Tiên Kiếm bị cường lực của Độc Tôn Tiên Kiếm đánh cho không ngừng rung động.

    Đối thủ thật mạnh!

    Lục Nguyên đã hiểu rõ đối thủ Hiên Viên Vọng này mạnh tới đâu rồi.

    Đáng chết.

    Nếu để thực lực mình tăng lên tới Thế Giới cảnh thì mình nhất định có thể chiến thắng Hiên Viên Vọng.

    Nhưng nói đi cũng phải nói lại, muốn đạt Thế Giới cảnh đâu có dễ dàng như vậy?

    Thế Giới cảnh là đại cảnh giới cuối cùng, thần kỳ khó tiếp cận.

    Đúng rồi, cũng cần phải giải thích rõ là Văn minh cảnh chính là cảnh giới sau Thế Giới cảnh nhưng cũng không tính là đại cảnh giới.

    Dù sao thì Văn minh cảnh cũng chỉ có hai cấp bậc, Văn Minh Phó Chủ và Văn Minh Chi Chủ, làm sao coi là đại cảnh giới được.

    Năm chiêu!

    Chỉ năm chiêu là kiếm của Hiên Viên Vọng đã đâm lên thân thể Lục Nguyên.

    Người cuối cùng trong ba đại thần thoại của Hoa Sơn, Lục Nguyên bị đánh bại trong năm chiêu sao?

    Hiên Viên Vọng này mạnh tới thế nào chứ?

    Những người đứng bên cạnh quan chiến đều sợ hãi.

    Kỳ thực nơi đây đều là đầu sỏ của các quốc gia, cũng đều coi việc bảo vệ tính mạng là quan trọng.

    Nhưng bọn họ lập tức phát hiện là không ể nào đi khỏi đây được, cho nên cũng chỉ bất đắc dĩ ở nơi này quan chiến, trái tim đập liên hồi mà theo dõi trận chiến này.

    Vốn cho rằng cường giả cấp phá toái hư không đã là mạnh nhất, hiện tại mới thấy phá toái hư không cũng chẳng là cái gì.

    Âu Dương Vọng bị Lục Nguyên chém một kiếm là toi mạng.

    Mà Lục Nguyên này lại bị vị thần linh Hiên Viên Vọng đột nhiên xuất hiện này đánh trúng rồi.

    Một đúng, không phải đánh trúng.

    Là giả!

    - Ảo thuật sao?

    À, không phải, không chỉ có ảo thuật!

    Hiên Viên Vọng nhìn về phía Lục Nguyên.

    - Xem ra chiêu Phù Sinh Nhược Mộng này của ngươi quả nhiên rất cao.

    Đáng tiếc là thực lực của ngươi quá yếu, chỉ dựa vào một chiêu Phù Sinh Nhược Mộng này thì vẫn bị bổn tọa giết chết.

    Hiên Viên Vọng tiếp tục chiến đấu với Lục Nguyên.

    Lúc này hắn chiếm ưu thế tuyệt đối, ngẫu nhiên Lục Nguyên có thể phản kích một kiếm nhưng càng ngày càng ít.

    Nếu như không phải Phù Sinh Nhược Mộng quả là rất mạnh thì Lục Nguyên sợ đã thất bại từ lâu rồi.

    Nhưng dù thế nào đi nữa thì Lục Nguyên cũng khó thoát khỏi mười chiêu dưới tay Hiên Viên Vọng, tình thế nguy hiểm tới cực độ.

    Hiên Viên Vọng cười lạnh, thong dong tự tại như đã tính hết từ trước vậy.

    - Lục Nguyên, ngươi hủy chính biến tại Kiếm môn của ta, làm bổn tọa căm tức vô cùng.

    Nhưng sau đó bổn tọa phân tích ra, lại thấy thiên phú và ngộ tính kiếm đạo của Lục Nguyên ngươi quả là vô cùng mạnh mẽ, bổn tọa nếu bắt được ngươi, dùng một môn bí pháp tế luyện mà bổn tọa vừa có được, thu thiên phú này của ngươi về thân bổn tọa thì bổn tọa có thể đạt tới Thiên Tôn cảnh.

    Đến lúc đó ta đi làm môn chủ Kiếm Môn sẽ ổn định hơn nhiều lắm.

    Vai phải và vai trái của Lục Nguyên đồng thời bị đâm trúng.

    Hiện tại nhiều nhất ba chiêu nữa là Hiên Viên Vọng có thể bắt Lục Nguyên.

    Lúc này một luồng sáng trắng đánh thẳng về phía Lục Nguyên.

    Đây là một chiêu cuối cùng định càn khôn.

    Trong tích tắc này, một luồng sáng trắng khác cũng xuất hiện, đụng thẳng vào kiếm quang của Hiên Viên Vọng.

    - Là ai?

    Ai đó?

    Trước người Lục Nguyên ẩn hiện xuất hiện một bóng người.

    Người này là một nam tử trung niên, môi mỏng như kiếm, mi kiếm, mắt kiếm, quần áo như kiếm, hài như kiếm, toàn thân phiêu tán ra một luồng kiếm khí không tầm thường.

    Vẻ mặt hắn tuấn mỹ tuyệt thế, không giống người thường, trong tay có một luồng kiếm quang lưu động, chặn đứng Hiên Viên Vọng.

    - Yến Thương Thiên!

    Đúng vậy.

    Lúc Lục Nguyên khó thoát thì người hiện ra trước người Lục Nguyên lại không phải người ngoài, chính là người chân chính dẫn Lục Nguyên vào kiếm đạo, Yến Thương Thiên, đứng đầu trong ba đại thần thoại của Hoa Sơn, Yến đại kiếm thánh.

    Hiên Viên Vọng thấy Yến Thương Thiên đột nhiên xuất hiện, không khỏi giật mình.

    Năm đó thiếu niên Yến Thương Thiên học nghệ tại Kiếm Môn, Hiên Viên Vọng hắn cũng gây khó dễ khắp nơi nhưng Yến Thương Thiên đều phá tan khốn cảnh, cuối cùng hắn phải vất vả dùng mưu kế khiến Yến Thương Thiên đắc tội với Tiên Cổ Văn Minh Đế Tử, khiến Yến Thương Thiên phải đi tới ngoại vực.

    Không thể tưởng tượng được, nhiều năm như vậy giờ đối phương lại xuất hiện.

    Mà Lục Nguyên thấy Yến Thương Thiên đột nhiên xuất hiện cũng giật mình.

    Đây là người chính thức đưa mình vào kiếm đạo, đã rất nhiều năm không gặp, mà giờ xa cách lâu như vậy, đột nhiên gặp lại, nhất thời cũng không biết là tâm tình gì.

    Chương 1023-1024: Yến Thương Thiên tái xuất

    Âu Dương Vọng đã tuyệt sinh cơ nhưng chưa cam lòng chết nhìn về phía Yến Thương Thiên.

    Đây là thiếu niên một một trận trận chiến ba, lấy thân thiên niên mà chiến thắng ba đại tông sư, khiến mình phải bế quan cả ngàn năm.

    Chính mình sau khi mạnh mẽ rồi muốn khiêu chiến Yến Thương Thiên, nhưng mãi không thấy Yến Thương Thiên.

    Kết quả rốt cục Yến Thương Thiên cũng xuất hiện, hơn nữa còn mạnh tới mức này, một kiếm bất phân thắng bại với Hiên Viên Vọng mà Âu Dương Vọng cho là thần linh.

    Mặc dù không biết thực lực chân thật của đối phương thế nào nhưng tuyệt đối là đạt tới cực điểm.

    Các lãnh tụ của Tần Tấn tam quốc cũng chấn động.

    Người đứng đầu ba thần thoại Hoa Sơn, Yến Thương Thiên rốt cục xuất hiện rồi.

    Hơn nữa hắn dùng một kiếm đã chặn được sát thế kinh thiên của Hiên Viên Vọng.

    Ba thần thoại của Hoa Sơn, Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền, Lục Nguyên.

    Trong ba người này thì Lục Nguyên là nhỏ tuổi nhất, tiềm lực lớn nhất.

    Chu Thanh Huyền sâu không thể lường, không ai biết rõ hắn mạnh tới đâu, không hề lộ rõ.

    Mà Yến Thương Thiên lại là người có hào quang lớn nhất.

    Thiên Kiếm Yến Thương Thiên đã xuất hiện rồi!

    Người sử dụng kiếm trong thiên địa rất nhiều.

    Nhưng có thể có danh xưng Thiên kiếm thì lại rất rất ít.

    Thậm chí tại Hiển Kiếm Môn Ẩn Kiếm Tông, ví như trong Kiếm Tổ tinh thần của Hiển Kiếm Tông có đủ loại kiểm dáng kiếm, Kiếm Phong, Kiếm Cuồng, Kiếm Lão, Kiếm Hoàng nhưng tuyệt đối không ai dám xưng là Thiên Kiếm.

    Bởi vì từ lúc Yến Thương Thiên còn là thiếu niên, ở Trung Ương Thiên Triều Kiếm Môn đã có dang hiệu là Thiên Kiếm rồi.

    Thiên Kiếm Yến Thương Thiên.

    Yến Thương Thiên giơ tay lên:

    - Đã lâu không gặp.

    Lục Nguyên, ngươi trưởng thành cũng khá rồi, miễn cưỡng chấp nhận được.

    Tốc độ phát triển của Lục Nguyên, trong mắt hắn tựa như cũng tạm được thôi.

    - Đúng rồi.

    Cả Hiên Viên Vọng nữa.

    Nhiều năm nhưng vậy mà ngươi cơ bản không tiến bộ bao nhiêu, chỉ từ Hỗn Động cảnh tầng mười tới Thế Giới cảnh tầng hai thôi, tiến bộ thật quá chậm.

    - Còn các vị nữa.

    Yến Thương Thiên giơ tay nhẹ nhàng, thoải mái tự tại.

    Hiên Viên Vọng trừng mắt nhìn Yến Thương Thiên.

    Năm đó một hậu bối bị mình chèn ép, hiện tại lại có thể chống lại mình.

    Năm đó Yến Thương Thiên cũng giống như Lục Nguyên hôm nay, nếu không áp chế ngay thì sẽ không áp chế nổi nữa.

    Hiên Viên Vọng nhìn về phía Yến Thương Thiên.

    - Cũng tốt.

    Yến Thương Thiên, để bổn tọa tới thử chút bản lĩnh của ngươi, xem Thái Sử Không sư phụ của ngươi có so được với người khác không.

    Trong nháy mắt Hiên Viên Vọng đã xuất kiếm.

    Chí Tôn Tiên Kiếm mang theo Chí Tôn cuồng ngạo thức chém ra một chiêu vô thượng.

    Một chiêu này cao cao tại thượng, bao quát phàm nhân.

    Yến Thương Thiên phất tay một cái, vốn Hoa Sơn Phi Yến Tiên Kiếm đang ở trong tay hắn liền va chạm với Chí Tôn Tiên Kiếm của Hiên Viên Vọng.

    Hai thanh tiên kiếm tạo thành tiếng động mãnh liệt nhưng sau lần va chạm này, Hiên Viên Vọng và Yến Thương Thiên đồng loạt lui về phía sau hai bước.

    Tay Hiên Viên Vọng lật một cái, Chí Tôn Tiên Kiếm hóa thành một thức kiếm huyền ảo đánh tới Yến Thương Thiên.

    Một kiếm này là Chí tôn phồn hoa.

    Trong một kiếm này tựa hồ có vô số thành trì phồn hoa xuất hiện, hơn nữa tuế nguyệt cũng trôi đi trong một kiếm này, là một kiếm tương đối đáng sợ, khiến người ta kinh hãi.

    - Kế hoạch lớn vạn năm đều thành không.

    Yến Thương Thiên phất tay đánh ra một kiếm, tựa hồ có bánh xe luân hồi cự đại áp chế phồn hoa trong kiếm của Hiên Viên Vọng thành phế tích cả.

    Thần chiến!

    Đây là một hồi chiến tranh của thần chứ không nghi ngờ gì nữa!

    Trận thần chiến này đối với người của Tần Tấn Nguyên tam quốc mà nói đúng là được mở rộng tầm mắt.

    Trước kia trận chiến hung tàn nhất trong Tần Tấn Nguyên tam quốc cũng chỉ laf cấp chiến đấu phá toái hư không mà thôi.

    Cấp chiến đấu phá toái hư không mà người của Tần Tấn Nguyên tam quốc được xem đều là những thần thoại bình thường chiến đấu.

    Nhưng hiện tại bọn họ mới biết hóa ra phá toái hư không chiến đấu với với thần chiến thực sự đúng là kém xa, kém tới mức không thể dùng đạo lý nói nổi.

    Thần chiến như vậy, kiếm kiếm giao kích, quả thực đánh ra đạo lý muôn đời!

    Đánh nhanh lại có thể đánh ra đạo lý muôn đời!

    Lục Nguyên cũng đang nhìn trận chiến này nhưng thời điểm hắn nhìn liền phát hiện ra có điều không đúng.

    Hiên Viên Vọng không có vấn đề gì nhưng Yến Thương Thiên lại khá cổ quái, không biết tại sao lại có cảm giác không đúng, tựa hồ Yến Thương Thiên trước mặt là giả tạo vậy.

    Keng!

    Chí Tôn Tiên Kiếm va chạm với Hoa Sơn Phi Yến Tiên Kiếm.

    Kiếm quang chiếu đến Hiên Viên Vọng và Yến Thương Thiên.

    Sắc mặt Hiên Viên Vọng tương đối nghiêm túc:

    - Yến Thương Thiên, đây căn bản không phải là chân thân của ngươi, chỉ là một hình chiếu tại đây mà thôi.

    Yến Thương Thiên cười như không cười:

    - Hiên Viên Vọng, thấy ngươi trở thành đệ nhất chí tôn nhiều năm của Kiếm Môn, cũng không phải là quá ngu xuẩn, rốt cục cũng phát hiện ra đây không phải chân thân của ta.

    Chuyện này!

    Thực lực của Yến Thương Thiên lại mạnh tới vậy, có thể đánh bất phân thắng bại với Hiên Viên Vọng đã đạt tới Thế Giới cảnh tầng hai, không ngờ lại không cần dùng chân thân!

    Hóa ra đây chỉ là hình chiếu của Yến Thương Thiên.

    Bản lĩnh thật của Yến Thương Thiên này mạnh tới đâu chứ?

    Quả thực là mạnh tới quá mức, không cách nào ước chừng được.

    Yến Thương Thiên đứng đầu trong ba thần thoại của Hoa Sơn mạnh tới thế sao?

    Nhưng người khác kinh ngạc nhưng Hiên Viên Vọng lại càng kinh ngạc không hiểu nổi.

    Chân thân của Yến Thương Thiên đi tới Di Thất Chi Địa mà hình chiếu tới Tần Tấn Nguyên tam quốc có thể đánh bất phân thắng bại với Hiên Viên Vọng hắn, vậy thì chân thân của Yến Thương Thiên chỉ sợ đã đạt tới cảnh giới Thiên Tôn.

    Làm sao có thể tu luyện tới cảnh giới đó chứ, Yến Thương Thiên mới có bao nhiêu tuổi?

    - Chân thân của ngươi đã đạt Thiên Tôn cảnh sao?

    Sao có thể chứ?

    Ngươi làm sao đạt được.

    Nghe Hiên Viên Vọng rống như vậy, Lục Nguyên mới giật mình hiểu ra.

    Thảo nào mình vẫn cảm thấy không đúng.

    Hóa ra Yến Thương Thiên chỉ để phân thân tới.

    Mà Hiên Viên Vọng rống lên thì chỉ sợ đúng là chân thân Yến Thương Thiên đã đạt tới Thiên Tôn cảnh.

    Thiên Tôn cảnh đặt tại Trung Ương Thiên Triều cũng là một tồn tại thanh danh hiển hách.

    Yến Thương Thiên tiến bộ lớn thế sao?

    Yến Thương Thiên giơ một tay lên, thu Hoa Sơn Phi Yến Tiên Kiếm vào vỏ:

    - Xem ra ngươi cũng phát hiện ra rồi.

    Thôi bỏ đi, dù sao thì thực lực một phân thân của ta cũng không giết nổi ngươi.

    Còn lại người của Tần Tấn Nguyên tam quốc thì cứ xóa trí nhớ đi là được.

    Âu Dương Vọng vốn ta muốn tự tới kết thúc nhưng hiện tại cũng không cần nữa rồi.

    Âu Dương Vọng đã chết, chết mà tuyệt đối không cam lòng.

    Hắn không thể nào ngờ nổi thiếu niên khiêu chiến ngàn năm trước giờ thực lực mạnh tới vậy, đã đạt tới thần!

    Cho nên hắn có chết nhưng tuyệt đối không cam lòng.

    - Còn vì sao hiện tại ta lại mạnh như vậy, một phân thân có thể không phân thắng bại với ngươi sao?

    Nguyên nhân này...

    Thấy Hiên Viên Vọng đang muốn nghe ngóng, Yến Thương Thiên nhún nhún vai:

    - Tại sao ta phải nói cho ngươi biết?

    Yến Thương Thiên nói một câu này khiến Hiên Viên Vọng tức gần như hộc máu nhưng có thể khẳng định là loại tốc độ tiến bộ này của Yến Thương Thiên tuyệt đối không bình thường.

    - Lục Nguyên, đi theo ta tới Di Thất Chi Địa tu hành một thời gian ngắn đi.

    Nếu không thì đánh không lại Hiên Viên Vọng, đúng là quá dọa người rồi.

    Giọng điệu Yến Thương Thiên rất lớn, tựa như đánh không lại Hiên Viên Vọng là dọa người lắm vậy.

    Nên biết Hiên Viên Vọng chính là cường giả đỉnh phong của Kiếm Môn nhưng Yến Thương Thiên lại dùng một phân thân cũng đánh bất phân thắng bại với Hiên Viên Vọng.

    Đúng là hắn cũng có tư cách nói những lời này.

    Thiên Kiếm Vô Song!

    Quả nhiên là Thiên Kiếm Vô Song!

    Yến Thương Thiên búng nhẹ một cái, đột nhiên một chỉ xung thiên, khiến thiên không xuất hiện một hố đen thật lớn.

    Hố đen này tựa hồ dài vô tận, mà phía sau nó hung hiểm vạn phần, vô cùng đáng sợ.

    Mà lúc này Lục Nguyên cũng biết đằng sau đó rốt cục là cái gì.

    Phía sau đó chỉ sợ chính là nơi gọi là Di Thất Chi Địa.

    Di Thất Chi Địa, theo như hắn biết là chỉ nơi cách đây vô số kỷ nguyên, khi kỷ nguyên còn chưa bị nghiền nát hoàn toàn.

    Di Thất Chi Địa rất to lớn, thậm chí cũng không nhỏ hơn Trung Ương Thiên Triều.

    Dù sao thì rất nhiều kỷ nguyên trước kia, những địa phương không bị nghiền nát đều ở nơi đó cả.

    Hơn nữa Di Thất Chi Địa là địa phương không có số mệnh, cũng tựa như là một nơi nguyên khí thiên địa không bình thường, có nơi không kém nguyên khí thiên địa của Trung Ương Thiên Triều nhiều lắm, nhưng ơ nơi cạnh đó lại gấp trăm lần Trung Ương Thiên Triều, nếu ngươi không chịu được thì có khả năng bị biến hóa nguyên khí mãnh liệt như vậy khiến nổ tung tại chỗ.

    Hơn nữa ở đó quái thú gì cũng có thể xuất hiện.

    Thậm chí không cần quái thú, đủ loại sự vật cổ quái ở đó cũng có thể giết ngươi nhẹ nhàng.

    Di Thất Chi Địa là một nơi hung hiểm.

    Mọi người đều nói Trung Ương Thiên Triều nguy hiểm, người bình thường chỉ có thể đi quan đạo nhưng so về độ nguy hiểm thì Di Thất Chi Địa tuyệt đối còn hơn Trung Ương Thiên Triều rất nhiều lần.

    Có thể nói Di Thất Chi Địa là nơi tu sĩ bình thường căn bản không thể sinh tồn.

    Dù là Thế Giới cảnh tới Di Thất Chi Địa cũng đều mất mạng là chuyện thường.

    Chỉ cần người bình thường thì tuyệt đối không đi tới Di Thất Chi Địa.

    Nhưng hiện tại Di Thất Chi Địa lại đang mở ra trước mặt Lục Nguyên.

    Người Tần Tấn Nguyên tam quốc đều nhìn về phía hố đen!

    Bọn họ đều hiểu đây là địa phương sau khi phá toái hư không phi thăng nhưng nhìn nơi đó lại hung hiểm phi thường.

    Sau khi phá toái hư không lại đi tới địa phương đáng sợ như vậy sao?

    Lục Nguyên cũng không do dự, bước chân đi về phía Di Thất Chi Địa.

    Mà sau khi bước một bước tới Di Thất Chi Địa, trải qua thời gian loạn lưu, tại chính giữa thời gian, không gian loạn lưu này, Lục Nguyên phát hiện Yến Thương Thiên tựa hồ chuyển đối quỷ dị, về sau cảm giác hư vô biến mất.

    Yến Thương Thiên bên cạnh gật đầu:

    - Đúng rồi, hiện giờ là chân thân của ta.

    Chân thân của ta tạm thời không cách nào tiến vào ngoại vực, cho nên vừa rồi mới dùng hình chiếu phân thân tiến tới ngoại vực, kéo ngươi tới Di Thất Chi Địa tu hành một thời gian ngắn.

    Lúc này Yến Thương Thiên khiến Lục Nguyên cảm thấy pháp lực tương đối đáng sợ, so với hình chiếu kia thì đáng sợ hơn nhiều, thậm chí ẩn hiện cũng không kém Pháp Thánh Đế Tử bao nhiêu.

    Pháp Thánh Đế Tử chính là nhân vật đỉnh phong tuyệt đối trong Thiên Tôn cảnh.

    Lúc này Lục Nguyên đột nhiên luống cuống, không biết xưng hô với Yến Thương Thiên thế nào.

    Yến Thương Thiên tựa hồ nhận ra nghi hoặc của Lục Nguyên.

    - Ngươi gọi ta là Yến sư huynh đi.

    Dù sao thì cũng chỉ hơn nhau có một ngàn năm, dựa theo quy củ của Kiếm Môn hay không theo quy củ của Kiếm Môn thì cũng đều thế cả.

    - Trong lời nói của hắn dường như còn ẩn chứa là trước đây có một loại quy củ khác.

    - Còn tại sao ta lại mạnh như vậy thì ngươi cứ chậm rãi suy đoán đi.

    Tạm thời ta còn chưa có ý định nói cho ngươi biết.

    Yến Thương Thiên mỉm cười:

    - Nhưng thuận tiện cho ngươi biết một việc.

    Chu sư đệ gần đây cũng thức tỉnh tại Di Thất Chi Địa rồi.

    Hắn là một vị Văn minh hôn chủ của Kiếm Cổ Văn Minh chuyển thế, gần đây thực lực tiến cực nhanh, chiến đấu hung hiểm tại Di Thất Chi Địa, gần đây chắc cũng đã tiến vào Thiên Tôn cảnh rồi.

    Chu Thanh Huyền sao?

    Không thể tưởng tượng được vị này chính là Văn minh hôn chủ của Kiếm Cổ Văn Minh chuyển thế, hơn nữa cũng sắp đi vào Thiên Tôn cảnh rồi.

    Như vậy thì sư huynh Yến Thương Thiên rốt cục vì sao lại mạnh như vậy?

    Lục Nguyên càng hiếu kỳ hơn.

    Ba thần thoại của Hoa Sơn, Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền, Lục Nguyên, sau đó sẽ trở thành ba thần thoại kiếm đạo.

    Yến Thương Thiên nói:

    - Đương nhiên ngươi hiện tại phải làm là trở lên mạnh mẽ nhanh nhất trong Di Thất Chi Địa, nhiều nhất nửa tháng phải đạt tới Thế Giới cảnh.

    Hiên Viên Vọng cũng không phải là nhân vật hung ác bình thường.

    Hắn nhất định sẽ trả thù Hoa Sơn.

    Nhưng loạn của tam quốc sắp tới sẽ dẫn tới đại chiến, chấp pháp giả sẽ giám sát chặt Tần Tấn Nguyên tam quốc.

    Trong nửa tháng, Hiên Viên Vọng sẽ không có động tác gì.

    Nhưng trong nửa tháng này ngươi nếu không đạt tới Thế Giới cảnh chì Hiên Viên Vọng có thể đồ sát Hoa Sơn.

    - Mà ta muốn đưa hình chiếu ra một lần nữa tới ngoại vực là rất khó khăn.

    Tạm thời chân thân ta không thể tiến vào ngoại vực, cho nên chỉ có thể dựa vào ngươi.

    Thời gian nửa tháng này ngươi nhất định phải tới Thế Giới cảnh.

    Thời gian nửa tháng phải tới Thế Giới cảnh ở Di Thất Chi Địa này.

    Lục Nguyên không khỏi cảm thấy áp lực.

    Nhưng hắn không sợ áp lực, có áp lực mới có động lực.

    Áp lực và động lực vốn là tồn tại cùng loại.

    Đi tới chính giữa thông đạo tới Di Thất Chi Địa đen kịt.

    Thông đạo này hiển nhiên là do Yến Thương Thiên chế tạo ra, chung quanh dường như có vô số quái thú muốn chui vào giết chết Lục Nguyên nhưng quái thú xung quanh đều bị khí thế kinh người của Yến Thương Thiên đuổi chạy, không dám thò mặt ra.

    Yến Thương Thiên nói:

    - Lần đầu đến Di Thất Chi Địa sẽ được Tống Địa bảo vệ.

    Nhưng lần sau tới Di Thất Chi Địa sẽ không dễ dàng rồi.

    Giữa các tầng không gian ở đây có rất nhiều quái vật, cũng chỉ có nhân tài Thiên Tôn cảnh mới có thể vượt qua an toàn.

    Ở dưới tình huống bình thường, người của Trung Ương Thiên Triều cũng không muốn đi tới Di Thất Chi Địa.

    - Đương nhiên dù là Thiên Tôn cảnh ở đây cũng không phải an toàn, không nên đụng phải Niết.

    Niết là một loại quái thú không có linh trí, chỉ tồn tại ở chính giữa đoạn không gian thông đạo, dù là Thiên Tôn cảnh đụng phải cũng có khả năng bị vây giữa vô số tầng không gian.

    - Cũng may là xác suất đụng phải Niết rất thấp.

    Yến Thương Thiên mang theo Lục Nguyên phi hành, vèo một cái đã tới nơi có ánh sáng.

    Lục Nguyên thấy đủ loại ánh sáng, nhưng lại chưa thấy loại hào quang nào thế này.

    Hào quang này màu hồng phấn.

    Nhưng chẳng biết tại sao Lục Nguyên thấy loại ánh sáng này không bình thường, tựa hồ có lực lượng dụ dỗ nhân tâm.

    - Đây là ánh sáng thiên huyễn, có thể dụ dỗ nhân tâm.

    Nếu như đạo tâm không đủ kiên định thì rất dễ đọa lạc thành ma trong ánh sáng thiên huyễn này.

    Với định lực của ngươi thì cửa ải này cũng không khó qua, chỉ cần tâm thần vững là được.

    Yến Thương Thiên thản nhiên nói:

    - Đương nhiên loại ánh sáng thiên huyễn này ở Di Thất Chi Địa là bình thường nhất, trên cơ bản là khắp nơi đều có.

    Ở Di Thất Chi Địa này không có ai coi chúng vào đâu hết.

    Chương 1025-1026: Di thất chi địa

    Ánh sáng thiên huyễn này không được ai coi là gì cả!

    Lục Nguyên không khỏi giật mình.

    Di Thất Chi Địa đúng là Di Thất Chi Địa, khắp nơi đều có ánh sáng thiên huyễn.

    Mà hiện tại trước mặt Lục Nguyên là một thế giới khác rồi.

    Đây là một thế giới không rõ ràng, ở cách đó không xa có một con rồng bốn chân lớn vô cùng.

    Con rồng bốn chân này đầy vảy cứng, lấp lánh như quái thú viễn cổ, hơn nữa trên thân thể lại có khí tức của thần phật.

    Khí tức của nó đạt Thế Giới cảnh, cũng không thấp hơn Hiên Viên Vọng, thập chỉ còn hơn hắn.

    Nhưng ở bên cạnh con rồng bốn chân này còn có một luồng khí đậm màu quấn lên bốn chân nó, nhìn qua thì không có gì nhưng Lục Nguyên phát hiện ra đám khí này tương đối cổ quái, thậm chí như là khí dơ bẩn trong thiên địa tụ tập toàn bộ ở đây vậy. n

    Nhưng chỉ sau một thời gian, con rồng đạt tới Thế Giới cảnh tầng ba tầng bốn kia bỗng kêu thảm thiết rồi tử vong.

    Yến Thương Thiên nói:

    - Đám khí kia là Đọa đế khí, dù là cường giả Thế Giới cảnh, kể cả Thiên Tôn cảnh, chỉ cần bị quấn một cái là cơ bản phải chất, xác suất sống sót cực thấp.

    Hiện tại chúng ta đang ở một vị diện tương đối an toàn của Di Thất Chi Địa, cho nên loại khí tức này rất ít.

    Lục Nguyên nghe thế cảm thấy tức cười.

    Một cường giả Thế Giới cảnh như vậy mà bị một chút u khí kia hủy diệt.

    Di Thất Chi Địa này quá nguy hiểm rồi!

    Yến Thương Thiên nói:

    - Nếu sau này ngươi gặp phải khí đọa lạc này thì tránh cho xa một chút.

    Lục Nguyên lập tức gật đầu.

    Nói đùa à.

    Bản thân còn chưa đạt tới Thế Giới cảnh, đụng phải thứ này nhất định là xong đời rồi, cần gì phải nghĩ.

    Yến Thương Thiên đi phía trước, Lục Nguyên đi phía sau, hai người phi hành một đường.

    Trong lúc phi hành này hắn thấy đủ loại quái thú, hình thù quái lạ nào cũng có.

    Ví dụ như quái thú năm mắt năm chân, dùng ánh mắt tương đối cổ quái nhìn Lục Nguyên, giống như đang nhìn thức ăn vậy.

    Nhưng có Yến Thương Thiên đi bên cạnh, đám quái thú này cũng không dám ra tay.

    Kiếm khí của Yến Thương Thiên gây nên áp lực rất lớn đối với đám quái thú.

    Nơi này chính là Di Thất Chi Địa, sinh vật đều có bản năng rất cường đại, đụng phải khí tức Thiên Kiếm kia đều không ngốc mà lao vào.

    Yến Thương Thiên mang theo Lục Nguyên phi hành, lúc này phía trước đột nhiên xuất hiện một đám chim to.

    Đám chim to này cơ bản đều lớn bằng ba người, nhưng chẳng biết tại sao Lục Nguyên lại phát hiện ra loài chim này có bất đồng tương đối lớn với loài chim bình thường.

    Bình thường bên ngoài thân thể loài chim thường có một tầng thịt hoặc lông.

    Nhưng đám chim này bên ngoài lại là một tầng kim loại trắng, có hơi giống như tài liệu tạo thành binh đao.

    Đây là loài chim gì chứ?

    Yến Thương Thiên nói:

    - Giới thiệu qua cho ngươi một chút, Di Thất Chi Địa tích lũy vô số bộ phận của kỷ nguyên không bị nghiền nát, cho nên ở nơi này cũng không phải là kỷ nguyên trung tâm.

    Nhưng luận về lịch sử thì nó còn lâu đời hơn Trung Ương Thiên Triều.

    Chẳng qua ở nơi này quá loạn, quá hung hiểm, không có sinh vật gì thích ở nơi này.

    Bởi thế nơi này được gọi là nơi trục xuất.

    - Mà trong này có một số vị diện sắp bị nghiền nát, gọi là cơ giới giới.

    Trong cơ giới giới này có Cơ Giới Văn Minh.

    Đây là một nền văn minh tương đối cổ quái, thủ lĩnh đều do kim loại tạo thành, tự xưng là Quang thần.

    Cả Cơ Giới Văn Minh hầu như chỉ có Quang thần là sinh linh có cảm tình, những sinh linh khác toàn bộ đều không có tình cảm.

    Cơ giới Văn minh chế tạo ra sinh vật cơ giới, ví dụ như mấy con chim to trước mắt này đều là Cơ Giới Vạn Độc Điểu.

    - Quang Thần sinh ra từ mười mấy kỷ nguyên trước, là một thời kỳ tương đối cổ quái.

    Trong kỷ nguyên kia toàn bộ Thần Phật tiên ma đều muốn tới Di Thất Chi Địa, để lại vị diện chính thống cho một đám nhân loại không có lực lượng chiếm cứ.

    Sau đó đám người này cũng không tu hành mà phát minh một loại lực lượng khoa học, lợi dụng lực lượng khoa học này sáng tạo ra vũ khí tối cao chính là Quang thần kia.

    Chỉ là sau khi kỷ nguyên đó sụp đổ, nhân loại không có lực lượng chết sạch, mà Quang thần lại còn sống.

    - Quang thần nhất thống Cơ giới văn minh của hắn, hơn nữa dù do phàm nhân không có lực lượng chế tạo thành nhưng hắn lại tương đối cường đại, hơn nữa bởi vì số mệnh cho nên có được bốn chữ thủy cổ từ Văn Tự chi môn là Cơ, Giới, Thế, Giới.

    Bốn chữ này đều có lực lượng bất phàm.

    - Quang Thần lợi dụng loại lực lượng khoa học không tầm thường kia, có thể sáng tạo ra một mảng lớn sinh linh gọi là máy bay chiến đấu, là một trong những lực lượng tương đối cường đại trong Di Thất Chi Địa.

    - Mà Cơ Giới Vạn Độc Điểu trước mắt chính là một loại tính mạng cơ giới do Quang Thần dùng lực lượng thế giới chế tạo thành, cơ bản đều có tu vi nửa bước Thế Giới cảnh.

    Loại tu vi này ở Di Thất Chi Địa tuy không cao nhưng lại có hai điểm đau đầu.

    Thứ nhất là loại Cơ Giới Vạn Độc Điểu này có độc, loại chất độc tương đối phiền toái.

    Thứ hai là thứ này có thể tự bạo, hơn nữa một khi bị đánh bại liền tự bạo luôn, rất khó né tránh, mà lại còn tạo thành trận.

    Hiệu quả tự bạo linh hồn cũng rất khó né, còn đau đầu hơn cả tổn thương do khí kình tự bạo bởi nó gây hao tổn linh hồn.

    Cho nên dù biết rõ loại Cơ Giới Vạn Độc Điểu này có lực lượng thế giới rồi thì chỉ cần đánh chết chúng là có thể tinh luyện ra rất nhiều lực lượng thế giới, làm cho người ta đánh sâu vào Thế Giới cảnh nhưng cũng không ai dám dụ đám chim này tới.

    Mỗi lần chúng tới là cả mấy vạn, mấy chục vạn con, mỗi con tuyệt là linh hồn tự bạo, hầu như không thể né tránh.

    Lục Nguyên nghe thấy cũng giật mình.

    Hắn vốn không sợ độc nhưng tự bạo bình thường thì trốn không được, chẳng qua bản thân có Phù Sinh Nhược Mộng, đồng cấp không sợ tổn thương.

    Như vậy mình dùng Phù Sinh Nhược Mộng là có thể tránh thoát tự bạo của loại chim cơ giới này.

    Nếu như có thể thì chẳng phải mình sẽ thu thập được lực lượng thế giới từ loại Cơ Giới Vạn Độc Điểu này sao?

    Mà một khi có lực lượng thế giới thì có thể trợ giúp mình tăng lên tới Thế Giới cảnh.

    Nguy hiểm này cũng đáng để thử một lần.

    Chứ không thì làm sao mình trong nửa tháng đạt tới Thế Giới cảnh chứ?

    - Ta muốn thử một lần!

    Lục Nguyên nói.

    - Thử!

    Yến Thương Thiên nhướng mày.

    - Ngươi muốn thử xem có lấy được lực lượng thế giới trên người Cơ Giới Vạn Độc Điểu không sap?

    Nhắc cho ngươi biết, độc trên người Cơ Giới Vạn Độc Điểu là đủ loại, ta truyền cho ngươi Thanh Đế Kiếm Đạo, muốn giải độc cũng khó.

    - Đúng.

    Lục Nguyên gật đầu.

    - Tốt lắm.

    Yến Thương Thiên chắp tay sau lưng:

    - Vậy ta cho ngươi thử một lần.

    Từ khi chúng ta gặp còn chưa chính thức thấy được tiến độ tu vi của ngươi, hôm nay ta xem xét một thể.

    Phía sau có mấy chục vạn con Cơ Giới Vạn Độc Điểu, Lục Nguyên lập tức xông vào chính giữa bầy chim này.

    Có khói độc vô tận cuốn thẳng tới hắn.

    Lục Nguyên lập tức xuất ra Thanh Thánh kiếm đạo, dùng kiếm đạo này tinh lọc triệt để khói độc, khiến mình bình an vô sự trong khói độc.

    Lục Nguyên tế ra Thanh Thánh kiếm đạo, Yến Thương Thiên tất nhiên nhìn thấy một luồng thanh quang.

    Thấy thanh quang này cũng không tinh lọc được kết khói độc, Yến Thương Thiên không khỏi mỉm cười.

    Mình là người chính thức dẫn Lục Nguyên tiến vào kiếm đạo.

    Trước kia khi mình còn chưa phá toái hư không, tuy rất có tiềm lực nhưng các phương diện khác còn chưa có tiến bộ nhảy vọt, còn kém xa hắn lắm.

    Hiện tại Lục Nguyên rốt cục bắt đầu vượt qua mình rồi sao?

    Về phương diện giải độc này đã có chút trình độ rồi.

    Yến Thương Thiên đứng chắp tay nhìn Lục Nguyên nhảy vào trong đám Cơ Giới Vạn Độc Điểu.

    Lục Nguyên, chỉ cần ngươi có thể đánh chết đủ Cơ Giới Vạn Độc Điểu thì có thể tinh luyện được lực lượng thế giới, sau đó đạt tới Thế Giới cảnh.

    Nhưng ngươi có thể làm thế sao?

    Một đám Cơ Giới Vạn Độc Điểu, dù là cường giả Thế Giới cảnh cũng đều không muốn dây vào.

    Yến Thương Thiên rất chờ mong đối với Lục Nguyên, người cuối cùng trong ba thần thoại của Hoa Sơn.

    Ba thần thoại của Hoa Sơn, Chu Thanh Huyền là Kiếm Cổ Văn Minh Phó Chủ chuyển thế, mình cũng có chúng chút địa vị.

    Mà Lục Nguyên lại có lai lịch là một biến số.

    Một biến số tương đối ly kỳ.

    Lai lịch của năng lượng là một biến số, một biến số khá ly kỳ!

    Yến Thương Thiên chắp tay nghĩ.

    Cơ Giới Vạn Độc Điểu vọt về phía Lục Nguyên.

    Đồng thời có mười mấy con Cơ Giới Vạn Độc Điểu đâm về phía hắn, mỗi con đều có tu vi nửa bước Thế Giới cảnh.

    Trong nháy mắt chúng sẽ đâm trúng Lục Nguyên.

    Không đúng, không phải đâm trúng Lục Nguyên.

    Đây là Lục Nguyên giả!

    Thứ đó căn bản không phải là Lục Nguyên.

    Đây là Phù Sinh Nhược Mộng.

    Mười mấy con Cơ Giới Vạn Độc Điểu đâm vào một hư ảnh mà thôi.

    Là Lục Nguyên lại vung tay đâm tới một kiếm.

    Lục Nguyên phát hiện ra bên ngoài thân chím Cơ Giới Vạn Độc Điểu mặc dù đều bóng loáng nhưng chỉ cần đâm trúng não bộ, vị trí hai con mắt thì lực phòng ngự cũng không cao.

    Hơn nữa chỉ cần đâm trúng một kiếm thì sau đó lực phòng ngự của chúng sẽ giảm mạnh, giết chết rất dễ dàng.

    Trên cơ bản, loại chim công kích đạt tới nửa bước Thế Giới cảnh nhưng lực phòng ngự thì còn kém xa.

    Ầm!

    Một con chim chết đi liền phát ra tự bạo linh hồn.

    Đây là thời khắc mấu chốt.

    Lục Nguyên lập tức xuất ra Phù Sinh Nhược Mộng.

    Lục Nguyên cũng muốn biết Phù Sinh Nhược Mộng của mình có thể né tránh tự bạo tinh thần hay không.

    Đây là một loại công kích tinh thần.

    Đây là thời điểm tương đối mấu chốt, nếu có thể tránh thoát thì không chừng có thể lấy được lực lượng thế giới trên người Cơ Giới Vạn Độc Điểu, để mình đánh sâu vào Thế Giới cảnh.

    Yến Thương Thiên đã rất chờ mong.

    Hắn dạy Lục Nguyên một năm, xem như chính thức đưa Lục Nguyên vào kiếm đạo, hiện tại muốn xem thử Lục Nguyên trưởng thành thế nào.

    Hắn quan tâm tới tin tức của Lục Nguyên, biết rõ Lục Nguyên hiện tại dương danh bởi một chiêu Phù Sinh Nhược Mộng này.

    Giờ hắn muốn cho mình xem một chiêu này đây.

    Ầm!

    Vụ nổ linh hồn chấm dứt!

    Mà Lục Nguyên phát hiện ra mình không bị thương.

    Hắn thầm nghĩ, một chiêu Phù Sinh Nhược Mộng này của mình quả nhiên cũng tránh được vụ nổ linh hồn, cũng tức là một chiêu này rất toàn diện, không chỉ phòng ngự công kích vật lý, pháp thuật mà ngay cả công kích linh hồn cũng né tránh được.

    Lục Nguyên sau vụ nổ linh hồn chỉ cảm thấy có một tia lực lượng rất nhỏ trong hư không, lập tức dùng pháp lực chụp một cái, bắt lấy một tia lực lượng rất khó nói thành lời này.

    Luồng lực lượng này rất nhỏ, hầu như không tồn tại nhưng lại khiến Lục Nguyên thầm cảm nhận được, lực lượng này dường như là một thế giới vậy.

    Đây chính là thế giới lực.

    Nó có thể giúp mình đánh sâu vào Thế Giới cảnh.

    Luồng lực lượng này cực nhỏ, nếu không dùng thần thức cảm giác thì căn bản không thể thấy được.

    Chẳng qua thế giới lực có nhỏ thì đã sao.

    Trước mắt không phải có nhiều Cơ Giới Vạn Độc Điểu như vậy à?

    Mà đám Cơ Giới Vạn Độc Điểu này có thể sẽ có một người điều khiển.

    Chẳng hạn như nhóm cgc trước mắt này có một sinh linh điều khiển.

    Loại này cũng không thể coi là sinh linh đầy đủ nhưng cũng có hỉ nộ ái ố như sinh linh thông thường.

    Đây là Quang nô do Quang thần chế tạo ra.

    Trước mắt là Quang nô thứ ba ngàn.

    Quang nô thứ ba ngàn thông qua một thủ đoạn của mười kỷ nguyên trước quan sát người thanh niên áo xanh này, dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn lại.

    Thanh niên áo xanh này tuy ngay từ đầu đã biểu hiện là tương đối khá nhưng quang nô thứ ba ngàn cũng không để ý lắm.

    Hiện tại ở đây có vài chục vạn Cơ Giới Vạn Độc Điểu, số lượng nhiều như vậy, uy lực linh hồn tự bạo khiến cả cường giả Thế Giới cảnh cũng phải né tránh.

    Thanh niên trước mắt này không thể ngăn cản được công kích như vậy, hơn nữa quang nô thứ ba ngàn cũng hiểu rõ là mình còn có một đòn sát thủ nữa.

    Đòn sát thủ lớn nhất của Cơ Giới Văn Minh là trận pháp.

    Trận pháp là một thứ rất kỳ diệu.

    Ở Trung Ương Thiên Triều, ngươi dùng trận pháp cũng khá nhiều.

    Nhưng người dùng trận pháp và cơ giới dùng trận pháp lại có bất đồng rất lớn.

    Trận pháp phải kết hợp từng bộ phận, mọi người đồng lòng thì mới phát huy được uy lực lớn nhất.

    Nhưng đã là người thì có tư tưởng, dù cùng luyện một trận pháp cũng không có khả năng phát huy uy lực trận pháp tới cực đại.

    Có thể phát huy được tám chín phần uy lực của trận pháp đã là giỏi lắm rồi.

    Bình thường trận pháp chỉ phát huy năm phần uy lực mà thôi.

    Lục Nguyên đối phó với đủ các loại thiên cương trận, không chỗ nào không phải như thế.

    Nhưng cơ giới lại bất đồng.

    Cơ giới không có ý nghĩ dư thừa, sinh vật cơ giới luyện cùng một trận pháp có thể phát huy một trăm phần trăm uy lực, hơn nữa nhất định không có biến hóa, vĩnh viễn đều có một giá trị này.

    Mà quang nô thứ ba ngàn chỉ huy trận pháp tự bạo lại nổi danh, không chỉ nói tới người chưa tới Thế Giới cảnh, dù là Thế Giới cảnh tầng ba tầng bốn, thậm chí cao hơn cũng phải chịu thiệt thòi rất nhiều dưới trận pháp tự bạo này.

    Quang nô thứ ba ngàn vung một ngón tay, chỉ thấy càng có nhiều Cơ Giới Vạn Độc Điểu tấn công về phía Lục Nguyên hơn.

    Lúc này chính là Cửu Cực Đại Trận, do chín con Cơ Giới Vạn Độc Điểu đồng thời tự bạo linh hồn ở vị trí Cửu Cung.

    Uy lực tự bạo so với chín con tự bạo riêng biệt thì còn lớn hơn nhiều.

    Đó chính là uy lực của trận pháp.

    Lục Nguyên thi triển ra Phù Sinh Nhược Mộng, lại tránh thoát khỏi tự bạo mà không chịu chút tổn thương.

    Mà chín con Cơ Giới Vạn Độc Điểu tự bạo lại có thế giới lực rất nhỏ chảy ra, bị Lục Nguyên thoáng cái bắt được.

    Đồng thời Lục Nguyên còn vung kiếm chém ra, chặt đôi một con Cơ Giới Vạn Độc Điểu nữa.

    Thế giới lực rất nhỏ chảy vào tay hắn.

    Quang nô thứ ba ngàn không khỏi biến sắc.

    Cửu Cung trận tự bạo linh hồn cũng không làm gì được người thanh niên này.

    Như vậy thì dùng trận pháp mạnh hơn nữa đi.

    Trong nháy mắt hắn phất tay, khiến tính mạng cơ giới hợp thành Tam Cực Thất Tinh Đại Trận.

    Đồng thời hai mươi mốt con Cơ Giới Vạn Độc Điểu trong nháy mắt bắt đầu tự bạo.

    Cường độ tự bạo lúc này phải gấp ba vừa nãy, đều là tự bạo linh hồn, nếu quả thật bị đánh trúng thì đại não của người bình thường dưới Thế Giới cảnh nhất định nổ mạnh, đau đớn kịch liệt, lập tức tử vong.

    Dù là người Thế Giới cảnh tầng một cũng rất khó khăn mới tiếp được chiêu này, bị tránh trúng có thể bị trọng thương.

    Chương 1027-1028: Đột phá Thế Giới cảnh

    Lục Nguyên lại thi triển ra Phù Sinh Nhược Mộng một lần nữa, tránh được tổn thương linh hồn, dồng thời hai mươi mốt luồng thế giới lực rất nhỏ chảy ra.

    Kỳ thực tới hiện tại hắn đã góp nhặt được ba mươi mấy luồng thế giới lực, mỗi luồng đầu quá nhỏ, thậm chí tập trung lại một chỗ cũng nhỏ vô cùng.

    Nhưng Lục Nguyên cũng không quan tâm.

    Quang nô thứ ba ngàn đối đấu với Lục Nguyên, không tin không đánh ngã nổi hắn, lúc này lại dùng Tam Thập Tam Trọng Thiên Đại Trận.

    Đại trận này so với Tam Cực Thất Tinh Đại Trận còn đáng sợ hơn.

    Nhưng Lục Nguyên lại thi triển Phù Sinh Nhược Mộng.

    Quang nô thứ ba ngàn chỉ phất tay liền dùng tới Đại Diễn Ngũ Thập Đại Trận, tự bạo linh hồn.

    Đại trận này đã có thể khiến người đạt Thế Giới cảnh tầng một bị trọng thương thổ huyết.

    Lục Nguyên căn bản không để ý tới, vẫn dùng Phù Sinh Nhược Mộng như cũ.

    Quang nô thứ ba ngàn phất tay dùng Nhất Bách Chi Sổ Đại Trận, tự bạo linh hồn có thể làm người đạt Thế Giới cảnh tầng một tử vong.

    Nhưng Lục Nguyên vẫn thoát được.

    Quang nô thứ ba ngàn lại tế ra Nhị Ngũ Lục Đại Trận, có thể đánh trọng thương người đạt Thế Giới cảnh tầng hai.

    Lục Nguyên vẫn dùng Phù Sinh Nhược Mộng tránh đi, đồng thời hấp thu thế giới lực như trước.

    Quang nô thứ ba ngàn lại tiếp tục tế đại trận ra, có thể đánh tử vong người đạt Thế Giới cảnh tầng hai.

    Vụ nổ mạnh này không phải bình thường mà là một luồng gió lốc linh hồn, tạo thành lưu động linh hồn đáng sợ trong thiên địa.

    Nhưng Lục Nguyên vẫn phát huy được hiệu quả của Phù Sinh Nhược Mộng.

    Làm sao đánh nổi hắn chứ?

    Quang nô thứ ba ngàn tiếp tục tế ra Nhị Thiên Linh Tứ Thập Bát Đại Trận, đánh trọng thương được người đạt Thế Giới cảnh tầng ba.

    Đại trận như vậy quả thật tạo thành gióc lốc có thể hủy diệt thiên địa, đáng sợ tới cực điểm.

    Mà Lục Nguyên vẫn dùng Phù Sinh Nhược Mộng.

    Dưới tác dụng của Phù Sinh Nhược Mộng, gió lốc hủy diệt linh hồn đáng sợ như vậy lại chẳng gây nổi cho hắn một chút thương thế.

    Lục Nguyên càng vận dụng Phù Sinh Nhược Mộng lại càng phát hiện tác dụng của chiêu này.

    Mà lúc này quang nô thứ ba ngàn lại khiếp sợ không hiểu nổi.

    Quang nô thứ ba ngàn chính là tính mạng do Quang thần của Văn Minh Cơ Giới sáng tạo ra, dù có hỉ nộ ái ố như người bình thường nhưng dù sao cũng không phải là một sinh linh bình thường.

    Cho nên các cảm giác của nó thực ra cũng rất chậm chạp.

    Muốn khiến cho quang nô thứ ba ngàn khiếp sợ không hiểu thật ra cũng là chuyện rất khó khăn.

    Nhưng dù là như thế thì quang nô thứ ba ngàn lúc này cũng đã khiếp sợ.

    Đại trận của hắn có thể đánh trọng thương người đạt Thế Giới cảnh tầng ba mà lại chỉ có mỗi một kết quả như vậy.

    Đương nhiên càng khiến hắn sợ hãi hơn đó là kỳ thực từ đầu giao chiến, quang nô thứ ba ngàn đã bắt đầu phân tích Lục Nguyên.

    Biện pháp phân tích của hắn tất nhiên cũng không bình thường.

    Hắn lợi dụng quang não của Quang thần ban cho để tiến hành phân tích.

    Trước mặt quang não của quang nô thứ ba ngàn có một màn ảnh, trên màn ảnh biểu hiện:

    - Người thanh niên sử dụng chiêu thức không biết, quỷ dị, có thành phần ảo thuật đạt 0,1; có thành phần chiêu thức đạt 0,5; có thành phần không biết, có kiếm ý to lớn, không đủ tư liệu nên không thể phân tích.

    - Chiêu thức này như mơ, không thể phân tích được.

    Không thể thăm dò ra khuyết điểm trong đó, hầu như đã tiếp cận tới hoàn mỹ một trăm phần trăm.

    - Công kích vật lý không hiệu quả, công kích pháp thuật không hiệu quả, công kích linh hồn không hiệu quả.

    - Nghi là chiêu thức do nhân vật cấp Văn minh sáng tạo ra.

    Trên màn hình quang não không ngừng chớp động những dòng đánh giá với chiêu Phù Sinh Nhược Mộng của Lục Nguyên.

    Cuối cùng quang não đánh giá

    - Cấp hoàn mỹ tuyệt đỉnh!

    Cấp hoàn mỹ tuyệt đỉnh.

    Quang nô thứ ba ngàn cũng biết rõ đánh giá của quang não là khá hà khắc, chiêu thức bình thường nhiều nhất chỉ đạt tới tiêu chuẩn đã là giỏi rồi.

    Nếu đạt tới vĩ đại đã là rất giỏi, mà hoàn mỹ thì hầu như khó có thể nhìn thấy.

    Vậy mà hiện tại người thanh niên này lại có chiêu thức đại tới hoàn mỹ tuyệt đỉnh.

    Cấp hoàn mỹ tuyệt đỉnh!

    Chuyện này cũng quá thần kỳ rồi.

    Sắc mặt quang nô thứ ba ngàn trầm xuống.

    Hắn vạn lần cũng không ngờ được chiêu thức của người thanh niên này lại được đánh giá như vậy.

    Đây rốt cục là chiêu thức của nhân vật cấp văn minh nào sáng tạo ra, tại sao người thanh niên này lại học được.

    Nếu để hắn biết chiêu thức kia lại không phải do nhân vật cấp văn minh sáng tạo ra mà do tự Lục Nguyên nghĩ ra thì chỉ sợ cả hắn và quang não lập tức đứt mạch mà chết.

    Quang nô thứ ba ngàn lập tức phất tay chỉ huy tính mạng cơ giới đánh ra Tam Thất Thất Thất Đại Trận.

    Đại trận này có thể đánh cho người Thế Giới cảnh tầng bốn tử vong.

    Trong tích tắc đại trận này dẫn phát ra chấn động linh hồn, quả thực có thể làm cho không gian đồng chấn.

    Không gian đồng chấn khiến hết thảy sự vật trong không gian này trốn không thoát được.

    Tam Thất Thất Thất Đại Trận cũng cực kỳ mạnh mẽ.

    Trong tích tắc này, Lục Nguyên lại thi triển ra Phù Sinh Nhược Mộng.

    Có thể khiến cho không gian đồng chấn, vụ nổ linh hồn của bảy nghìn bảy trăm bảy mươi bảy con Cơ Giới Vạn Độc Điểu có thể phá nổi giấc mộng hay không?

    Trong nháy mắt khi không gian đồng chấn, quả thực khiến người quan sát cũng không khỏi di động tinh thần, tựa hồ những ngôi sao xa cũng gặp phải chấn động rất lớn vậy.

    Nhưng sau đó mới phát hiện ra Lục Nguyên vẫn đứng hoàn hảo ở đó.

    Trận pháp khiến không gian nổ mạnh này cũng không làm bị thương được chiêu Phù Sinh Nhược Mộng cấp hoàn mỹ tuyệt đỉnh.

    Bản thân một chiêu này quá biến thái.

    Quang nô thứ ba ngàn đánh ra Ngũ Linh Linh Linh Đại Trận không chút do dự.

    Đại trận này có thể đánh trọng thương người đạt Thế Giới cảnh tầng bốn, không phải là chấn động không gian trong nháy mắt mà tất cả không gian đồng thời chấn động trong ba bốn tích tắc, so với chấn động chỉ trong tích tắc kia thì đáng sợ hơn nhiều.

    Nhưng cấp hoàn mỹ tuyệt đỉnh vẫn là hoàn mỹ tuyệt đỉnh, Lục Nguyên vẫn không bị thương.

    Làm sao lại có thể như thế chứ?

    Quang nô thứ ba ngàn phát hiện ra chuyện này hoàn toàn không hợp lý, dù làm thế nào cũng không khiến người thanh niên này bị thương được.

    Linh hồn nổ mạnh này có thể khiến người đạt Thế Giới cảnh tầng bốn trọng thương, kết quả là không làm bị thương nổi Lục Nguyên.

    Kỳ thực người đạt Thế Giới cảnh tầng một tới đây cũng có thể chiến thằng Lục Nguyên.

    Mà quang nô thứ ba ngàn dùng chiêu nổ tung linh hồn đặc thù như vậy, dù có thể đánh chết hay trọng thương Thế Giới cảnh tầng ba tầng bốn nhưng không làm bị thương người sử dụng Phù Sinh Nhược Mộng cũng bởi mỗi lần hắn đánh lên thân thể của Lục Nguyên đều không gây được tổn hại gì.

    Còn nếu người chân chính đạt Thế Giới cảnh tầng một ở đây thì lại hoàn toàn bất đồng, có thể hơn hẳn Lục Nguyên.

    Nhiệm vụ vốn là cổ quái như vậy.

    Mảnh vỡ Thần cách có phương thức chiến đấu đặc biệt của riêng mình, lại tạo thành trận chiến cổ quái thế này.

    - Đối thủ đạt cấp hoàn mỹ tuyệt đỉnh, xác suất công kích thành công là một phần vạn.

    Phương án tốt nhất là chạy trốn.

    Quang não đưa ra đáp án cuối cùng.

    Thấy đáp án cuối cùng này quang nô thứ ba ngàn không chút do dự, lập tức thu hết đám Cơ Giới Vạn Độc Điểu, vừa công kích vừa bỏ trốn.

    Cả vài chục vạn con cơ giới điểu ở đây, mà hắn chỉ ngồi trong một con, cũng không có gì đặc biệt nên ít ai phát hiện ra hắn.

    Trong nháy mắt, mấy chục vạn con cơ giới điểu bắt đầu chạy thục mạng, không giao chiến với Lục Nguyên nữa.

    Cũng phải giải thích một chút, đòn tự bạo linh hồn này của quang nô thứ ba ngàn cũng không phải là có thể tự bạo vô hạn, mức cao nhất là chín ngàn chín trăm chín mươi chín con mà thôi.

    Tự bạo nhiều hơn sẽ không thể gia tăng chút uy lực nào.

    Đương nhiên loại cơ giới điểu này muốn chế được cũng thương đôi phiền toái, cần Quang thần rót tinh hoa của hai chữ cổ vào.

    Văn Minh Cơ Giới am hiểu nhất là chế tạo quy mô lớn, nhưng muốn tạo ra như vậy cũng cần tốn rất nhiều tinh hoa.

    Đối thủ bắt đầu bỏ chạy.

    Kỳ thực tuowngrr lại, Lục Nguyên phát hiện ra một chiêu Phù Sinh Nhược Mộng này của mình quả thực là biến thái.

    Đồng thời Lục Nguyên phát hiện ra hiện này mình tuy rằng đã có được một vạn phần thế giới lực nhưng bởi quá ít cho nên một vạn phần này cũng rất nhỏ.

    Thế là hắn không chút do dự đuổi theo, muốn lấy thêm ít thế giới lực, khiến mình có đầy đủ để đánh sâu vào Thế Giới cảnh.

    Hiện tại Lục Nguyên tràn đầy tin tưởng trong thời gian mười lăm ngày có thể đánh sâu vào Thế Giới cảnh.

    Mà Yến Thương Thiên mặc bạch y ở bên cạnh cũng hơi giật mình.

    Hắn quan sát Phù Sinh Nhược Mộng.

    Một chiêu hoàn mỹ, cường đại mà rất thú vị.

    Thiên Kiếm Yến Thương Thiên đánh giá rất cao một chiêu này của Lục Nguyên.

    Nếu như nói trước kia Lục Nguyên dùng Thanh Thánh kiếm đạo chỉ gọi là có chút vượt qua tiểu đạo thì hiện tại một chiêu Phù Sinh Nhược Mộng này chính là chứng cớ Lục Nguyên đã vượt qua mình.

    Trên khuôn mặt tuấn dật hoàn mỹ của Yến Thương Thiên hiện lên vẻ tươi cười.

    - Rất tốt, Lục Nguyên, mau trở lên mạnh mẽ đi.

    Kiếm đạo càng mạnh mẽ thì không có ai dám chọc vào ngươi.

    Mà hiện tại bản thân Yến Thương Thiên và Chu Thanh Huyền sư đệ cùng Lục Nguyên, ba người đã có thể tập hợp.

    Kỳ thực Yến Thương Thiên còn từng dùng hình chiếu gặp Kiếm Chi Tử.

    Nếu Kiếm Chi Tử đáng để bồi dưỡng thì Yến Thương Thiên hi vọng kiếm đạo có thể xuất hiện người thứ tư.

    Đáng tiếc tư chất, ngộ tính, số mệnh của Kiếm Chi Tử đều có thể trở thành người thứ tư của kiếm đạo nhưng đáng tiếc là tâm tính của hắn lại không được.

    Chân Yến Thương Thiên bước nhẹ đã đuổi kịp Lục Nguyên và đại quân Cơ Giới Vạn Độc Điểu.

    Hắn cũng không định ra tay mà chỉ đứng bên xem cuộc vui thôi.

    Tình huống hiện tại chính là Lục Nguyên đuổi theo đại quân Cơ Giới Vạn Độc Điểu, trên đường không ngừng thu gặt tính mạng của Cơ Giới Vạn Độc Điểu.

    Mà cũng nhờ đó, thế giới lực trong tay Lục Nguyên càng ngày càng nhiều, vốn chỉ là một tia nhỏ tới cực điểm, căn bản không nhìn thấy được, chỉ có thể dùng thần thức cảm ứng, về sau dần dần thấy được, đang không ngừng trở lên to hơn.

    Quang nô thứ ba ngàn cũng thầm cảm thấy xui xẻo.

    Xưa nay hắn chỉ huy cả vài chục vạn Cơ Giới Vạn Độc Điểu phi hành, dù là cường giả Thế Giới cảnh tầng ba tầng bốn bình thường cũng không dám dây với hắn.

    Hắn quả là tung hoành khắp nơi, kết quả giờ lại bị một thanh niên chưa tới Thế Giới cảnh bức tới mức này.

    Chạy một đoạn đường này cũng kinh động không ít dã thú của Di Thất Chi Địa.

    Ví dụ như con yêu thú năm mắt năm chân kia, ngay từ đầu tại thời điểm gặp Lục Nguyên liền coi Lục Nguyên thành con mồi, kết quả giờ lại thấy thanh niên mà mình coi là con mồi kia không ngờ đuổi theo cả vài chục vạn Cơ Giới Vạn Độc Điểu, không khỏi cực kỳ kinh ngạc.

    Phải biết rằng trong nhận thức của nó, vài chục vạn con Cơ Giới Vạn Độc Điểu cũng tương đối đáng sợ, bản thân hắn cũng không dám dây.

    Chẳng lẽ thanh niên mà mình coi là con mồi này còn đáng sợ hơn vài chục vạn con Cơ Giới Vạn Độc Điểu sao?

    Ngoài ra thì còn có rất nhiều yêu thú, ví dụ như một con yêu thú bạch tuộc một chân tám mắt, còn có những yêu thú không có hình thể, chỉ có lực lượng thần thức.

    Đám yêu thú này đều thầm nhớ hình tượng của Lục Nguyên.

    Tại Di Thất Chi Địa này phải nhớ kỹ cường giả cổ quái, nếu không cẩn thận là mất mạng như chơi.

    Mà kinh động không chỉ có yêu thú, ví dụ như trên đường còn gặp một đám người, toàn thân âm khí dày đặc, giống như đi ra từ cửu u địa ngục vậy, có hương vị của u minh.

    Nhóm người này chính là người của U Minh văn minh.

    Có lẽ trước kia cũng từng có một nền văn minh như vậy.

    U Minh văn minh kia là bốn chữ U, Minh, Địa, Phủ phun ra từ Văn Tự chi môn.

    Nhưng sau một trận đại chiến, chữ Địa bị người của Tiên Cổ văn minh đoạt đi, chỉ còn lại ba chữ U, Minh, Phủ.

    Mà trong U Minh văn minh có rất nhiều nhân vật cao cường.

    Ví dụ như lúc này đụng phải mấy chục vạn Cơ Giới Vạn Độc Điểu và Lục Nguyên chính là người của Đông Phương Quỷ Đế.

    - Ồ, một thanh niên chưa tới Thế Giới cảnh lại có thể đuổi được mấy chục vạn Cơ Giới Vạn Độc Điểu chạy trối chết khắp nơi.

    Thế này là vì nguyên nhân gì?

    Chẳng lẽ lại là người kia sao?

    Đông Phương Quỷ Đế đánh giá Yến Thương Thiên.

    Hắn đã nghe tiếng Yến Thương Thiên.

    Gần đây Yến Thương Thiên tương đối nổi danh.

    Không đúng, bản thân người thanh niên áo xanh kia cũng tương đối giởi.

    Kiếm đạo lại xuất hiện một nhân vật khá vậy sao?

    Đông Phương Quỷ Đế không khỏi nhớ tới một truyền thuyết của Di Thất Chi Địa.

    Truyền thuyết kia nói về trước kia có một kỷ nguyên của kiếm, tương đối cổ quái.

    Đông Phương Quỷ đế thầm nghĩ truyền thuyết thường đều là giả, hiện tại mới là thật.

    Trải qua Minh Giới tại Di Thất Chi Địa, lập tức gặp một địa phương hung hiểm là ma giới.

    Ma giới cũng là một giới của Di Thất Chi Địa, là tàn lưu cửa kỷ nguyên ma quỷ.

    Kỷ nguyên này cách hiện tại cả mười mấy kỷ nguyên.

    Mà giữa Ma giới tựa hồ có một tồn tại vạn ác, đại biểu cho chí ác thiên địa.

    Kỳ thật sau đó còn là Vu giới, là do Vu văn minh từ mười hai kỷ nguyên trước lưu lại.

    Yêu giới do Yêu văn mình từ tám kỷ nguyên trước lưu lại.

    Có rất nhiều văn minh khác, kỳ thực cũng không thuộc về ngũ đại văn minh cổ của Trung Ương Thiên Triều.

    Giữa ba mươi văn minh đương nhiên những văn minh này cực nhỏ, bởi vì Di Thất Chi Địa vốn cũng không phải là một địa phương dễ tồn tại.

    Trong lúc đuổi theo, Lục Nguyên cũng được thấy rất nhiều phong cảnh Di Thất Chi Địa, có nhiều chỗ chỉ nhìn đã lạnh gan ruột, so với khí tức đọa lạc còn đáng sợ hơn cả trăm ngàn lần.

    Chẳng qua hắn vẫn đuổi theo như cũ, Lục Nguyên cũng nhận được đủ thế giới lực rồi.

    - Xem ra ngươi chiếm được đủ thế giới lực rồi, cũng nên ngừng lại thôi.

    Nếu không ngừng lại thì sợ sẽ đi vào địa bàn thống trị của cơ giới giới đó.

    Yến Thương Thiên chắp tay đi sau nói:

    - Hiện tại ngươi tích lũy cũng ổn rồi, có thể chuẩn bị đánh sâu vào Thế Giới cảnh, vượt qua thiên kiếp Thế Giới cảnh rồi.

    Đoạn đường này Lục Nguyên đuổi theo vài chụcạn Cơ Giới Vạn Độc Điểu, không biết đã kinh động bao nhiêu sinh linh.

    Một đường đi tới, rất nhiều sinh linh bắt đầu xem cuộc vui.

    Rất nhiều dạng yêu thú như yêu thú năm chân năm mắt, lại có yêu thú tám chân một mắt.

    Lại có cả U Minh Văn minh, Đông Phương Quỷ Đế, Bán Ma Đế của Ma Văn Minh, Thiên Mị Hồ Đế của Yêu Văn Minh...

    Chương 1029-1030: Quang nô

    Những người này đều chú ý tới Lục Nguyên.

    Không phải nói thực lực của Lục Nguyên cao tới bao nhiêu mà là bởi hắn dùng tu vi chưa tới Thế Giới cảnh mà có thể đuổi đánh nhiều Cơ Giới Vạn Độc Điểu như vậy.

    Chuyện này làm cho bọn họ không thể không kinh ngạc.

    Nhân vật như vật lớn lên, chỉ sợ sẽ trở thành một trong những đầu sỏ của thiên địa này.

    Thế nên những người này cũng phải chú ý trước một chút.

    Các thế lực lớn của Di Thất Chi Địa cũng bắt đầu tìm hiểu tư liệu về Lục Nguyên.

    Muốn tìm tư liệu về Lục Nguyên tất nhiên không có khả năng là tìm ở Di Thất Chi Địa, bởi vì Lục Nguyên này cũng mới lần đầu xuất hiện ở đây.

    Mà những thế lực này tuy đứng ở Di Thất Chi Địa nhưng cũng có xúc tua tại Trung Ương Thiên Triều.

    Những người này có thể đi tới một nơi ác liệt như Di Thất Chi Địa, làm gì tại Trung Ương Thiên Triều không có bố trí mật thám chứ?

    Cho nên một thời gian ngắn, tư liệu có liên quan tới Lục Nguyên đã truyền tới.

    - Lục Nguyên vốn là người từ ngoại vực, về sau tiến vào Trung Ương Thiên Triều, gia nhập Kiếm Môn, đã có chiến tích là thắng liên tiếp ba vạn trận tại Khiêu Chiến Tháp, biểu hiện tuyệt đỉnh tại tập huấn văn minh cổ, phát huy khả năng xuất sắc trong nội loạn tại Kiếm Môn, mà ở Thế Giới Hỏa Sơn cũng thắng liên tiếp một ngàn vạn trận.

    Đông Phương Quỷ Đế cầm tài liệu trong tay.

    Tư liệu về Lục Nguyên không nhiều, chỉ có mấy câu thôi.

    Đúng vậy, bởi vì bản thân Lục Nguyên cũng không phải là người nổi danh lắm.

    Đương nhiên điểm quang trọng nhất chính là chiêu Phù Sinh Nhược Mộng của nhưng.

    Một chiêu này đã giương đại danh tại Trung Ương Thiên Triều.

    Mà Đông Phương Quỷ Đế cũng đã hiểu Lục Nguyên dùng chiêu thức gì mà thắng được.

    Một chiêu này vốn là do Lục Nguyên tự nghĩ ra, suýt nữa bị tưởng là chiêu thức của nhân vật cấp Văn minh sáng tạo.

    Không thể tưởng tượng người trẻ tuổi như Lục Nguyên lại có thể sáng tạo ra một chiêu như vậy, thật sự là hậu sinh khả úy.

    - Hóa ra là nhân vật như vậy.

    Đây chỉ Đông Phương Quỷ Đế, những người khác cũng đang bắt đầu xem tư liệu của Lục Nguyên.

    Lúc này chỗ Lục Nguyên ở là một nơi ổn định, dù cũng có ánh sáng thiên huyễn gây loạn nhân tâm như trước, trong không khí còn có độc khí nhàn nhạt, tuyệt đối không thích hợp cho tu sĩ sinh tồn nhưng lại không có khí tức đọa lạc, không có sinh linh khủng bố quá mức, không có không gian sụp đổ.

    Đúng vậy, cũng cần phải giới thiệu thêm về không gian sụp đổ.

    Hóa ra Lục Nguyên cũng chưa từng gặp không gian sụp đổ nhưng lúc này tới Di Thất Chi Địa cũng coi như được mở rộng tầm mắt.

    Lúc ấy hắn thấy một vùng không gian chỉ ầm một cái liền đột nhiên bị nghiền nát.

    Vốn ở đó có mấy yêu thú Thế Giới cảnh cũng bị hủy diệt theo không gian này.

    Thế Giới cảnh mà thoáng một cái đã chết, một chút sức phản kháng cũng không có.

    Không gian thiết tắc dù có chỗ không gian sụp đổ thì ngay lập tức nơi đó sẽ khôi phục như cũ.

    Mà không gian của Di Thất Chi Địa lại đáng sợ ở chỗ một khi sụp đổ rồi thì nơi đó bị hủy diệt triệt để, không còn tồn tại nữa.

    Gặp phải những chỗ không gian sụp đổ như vậy thì đúng là thập tử vô sinh.

    Mà ở Di Thất Chi Địa, loại chuyện này lại diễn ra bình thường vô cùng.

    Đây cũng là bởi Di Thất Chi Địa chính là do nhiều tàn lưu của những kỷ nguyên trước để lại, sụp đổ lần nữa cũng là chuyện rất bình thường.

    Nơi này hung hiểm như vậy, đáng sợ như vậy, bằng không cũng không được gọi là vùng đất bị trục xuất, Di Thất Chi Địa.

    Yến Thương Thiên đánh giá bốn phía rồi nói:

    - Nơi này đúng là không tệ lắm, có thể dùng để độ kiếp.

    - Cũng tốt.

    Lục Nguyên cũng thừa nhận là nơi này không tồi, tuy hiểm ác hơn so với Trung Ương Thiên Triều nhưng nếu nói ở Di Thất Chi Địa thì cũng là tương đối khá, là nơi dễ dàng để độ kiếp.

    Lập tức hắn khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu chuẩn bị độ kiếp.

    Mà Yến Thương Thiên tất nhiên cũng đứng một bên bảo vệ hắn.

    Mà tại thời điểm Lục Nguyên bắt đầu chuẩn bị độ kiếp, quang nô thứ ba ngàn đã ngừng lại.

    Bởi vì lúc này trước mặt hắn xuất hiện quang nô thứ hai ngàn chín trăm.

    Quang nô thứ hai ngàn chín trăm chỉ huy mấy chục vạn đại quân.

    Đại quân là bọ ngựa cơ giới.

    Loại bọ ngựa cơ giới này lớn bằng ba người, mỗi con đều có hai thanh trường đao.

    Trường đao này được tạo thành một loại vật chất như hợp kim tương đối kỳ diệu, khá sắc bén.

    Mà trong não của loại bọ ngựa cơ giới này có rất nhiều đao pháp, khiến cho mỗi con đều tương đương một vị cao thủ dùng đao, thi triển ra đủ loại đao pháp.

    Hơn nữa đại bộ phận bọ ngựa cơ giới này đều đạt tới cảnh giới Thế Giới cảnh tầng một tầng hai.

    Văn Minh Cơ Giới có một đặc điểm lớn đó là bạo binh!

    Trên cơ bản, dù là văn minh nào, dù là văn minh cổ cũng không thể so về bạo binh với Văn Minh Cơ Giới được.

    Chỉ cần cho Văn Minh Cơ Giới có đủ năng lượng thì có thể tạo ra rất nhiều nhân vật cấp giáo.

    Chẳng qua họ lại không thể tạo ra nhân vật quá cao.

    Đây cũng là một khuyết điểm lớn của Văn Minh Cơ Giới, cũng là chỗ xa xa không bằng được văn minh cổ.

    Văn Minh Cơ Giới đi theo đường lối biển cơ giới.

    Mà hiện tại quang nô thứ hai ngàn chín trăm và quang nô thứ ba ngàn bắt đầu trao đổi.

    Hai người dùng hình thức trao đổi sóng điện não chứ không như ngôn ngữ bình thường.

    - Người này đang muốn độ kiếp nhưng hắn cũng có một người bảo vệ.

    Quang nô thứ ba ngàn dùng sóng não trao đổi.

    - Đến cũng chẳng sợ.

    Chờ thêm một thời gian nữa, hắn độ kiếp tới lúc nguy hiểm, ta chỉ huy vài chục vạn đại quân bọ ngựa cơ giới, vây quanh người bảo vệ hắn là Yến Thương Thiên kia.

    Sau đó ngươi tiếp tục công kích Lục Nguyên.

    Quang nô thứ hai ngàn chín trăm dùng sóng điện não trả lời.

    Yến Thương Thiên tuy rất mạnh nhưng cũng không có khả năng thoáng một cái là giết rất nhiều bọ ngựa cơ giới.

    Sau đó Lục Nguyên độ kiếp tới lúc nguy hiểm, tất nhiên không chống nổi công kích của thủ hạ quang nô thứ ba ngàn.

    Quang nô thứ hai ngàn chín trăm, quang nô thứ ba ngàn đều dùng quang não tính toán, đều tím được thời điểm có cơ hội.

    Chỉ cần Lục Nguyên độ thiên kiếp là nhất định sẽ có nguy hiểm.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng tại một chỗ.

    Lúc này đúng là thời điểm hắn đánh sâu vào Thế Giới cảnh, cắn răng nuốt Kiếm Đạo Thế Giới Quả và lệnh bài tại Thế Giới Hỏa Sơn.

    Dạ dày của Lục Nguyên đã cường đại tới mức thần kỳ, dù có nuốt một khối sắt vào thì cũng có thể hòa tan trong nháy mắt.

    Đồng thời hắn cũng chút thế giới lực vào trong thân thể.

    Nuốt liền ba thứ đó, Lục Nguyên chỉ cảm thấy thân thể dường như có hơi biến hóa, đồng thời cũng bắt đầu bổ sung nguyên khí thế giới.

    Tại thời điểm độ kiếp cần rất nhiều nguyên khí thế giới, dùng những nguyên khí khác thì không đủ tinh khiết.

    Mà Lục Nguyên đã hấp thu rất nhiều nguyên khí thế giới tại Thế Giới Hỏa Sơn.

    Chuẩn bị trước tất cả, hiện giờ đã tới thời điểm dùng tới rồi.

    Sau đó, Lục Nguyên liền ẩn hiện cảm thấy mình sắp sửa đột phá.

    Mà lúc này trên đầu hắn lập tức xuất hiện vô số kiếp số dày đặc phía chân trời.

    Những kiếp số này to lớn như vậy, vốn tồn trữ từ trước tại không gian dị độ của Di Thất Chi Địa, khiến không gian Di Thất Chi Địa vốn đã không ổn định giờ cũng hơi run rẩy.

    Kiếp số này có uy nghiêm vô cùng, đáng sợ và khắc nghiệt.

    Mà kiếp vân trên bầu trời kia tựa hồ có vô số hỏa vân đang thiêu đốt.

    Loại lửa này cũng không phải lửa thường mà là loại lửa có thể đốt cả không trung, uy danh hiển hách khắp nơi, vô tận hỏa.

    Giữa vô tận hỏa này có hỏa đao, hỏa thương, hỏa tiễn, hỏa kiếm do thiên kiếp tạo thành đang hiện ra.

    Đây là Tam Muội Chân Hỏa!

    Tam Muội Chân Hỏa, nhất muội là hỏa diễm đốt nhục thân vạn vật, nhị muội đốt linh hồn, tam muội đốt nhân quả tội nghiệt.

    Nhất muội đốt thân thể, dù ngươi là thân thể gì, chỉ cần dính một điểm liền bị thiêu đốt vô cùng.

    Đã có người độ thiên kiếp thế giới, kết quả bị nhất muội trong Tam Muội Chân Hỏa làm cho chết cháy, còn khiến cả vài người đạt Hỗn Động cảnh tầng mười bên cạnh cũng đồng loạt chết cháy.

    Bị ngọn lửa này thiêu đốt, dù là Thế Giới cảnh tầng một cũng không muốn dây dưa.

    Mà nhị muội thiêu đốt hồn phách, đã từng có người tự cho là am hiểu ảo thuật, tinh thần cường đại, vì đánh sâu vào Thế Giới cảnh mà dùng ba mươi năm chuẩn bị một trận chế hồn, vào lúc đánh sâu vào Thế Giới cảnh đụng phải ngọn lửa này.

    Ngọn lửa thiêu hồn này lập tức thiêu hủy trận pháp chuyên khắc chế linh hồn do hắn chuẩn bị ba mươi năm, cuối cùng thiêu chết người này.

    Nhất muội và nhị muội đều đáng sợ nhưng tam muội là tội nghiệt hỏa lại còn đáng sợ hơn.

    Ngươi chém giết bao nhiêu người thì đều để lại tội nghiệt.

    Bị tội nghiệt quấn thân, dù là linh hồn hay thân thể cũng đều bị thiêu sạch.

    Tại thời điểm đánh sâu vào Thế Giới cảnh mà đụng phải thiên kiếp thì phần lớn đều gặp nhất muội, nhị muội, rất hiếm khi đụng tới tam mượi tội nghiệt hỏa.

    Nhưng hiện tại thình lình lại xuất hiện Tam Muội Chân Hỏa.

    Tam Muội Chân Hỏa này vô cùng đáng sợ, nghe nói tại Phật Cổ Văn Minh có người tên là Hồng Hài Nhi chuyên dùng Tam Muội Chân Hỏa này, tung hoành vô địch, chính là một vị đồng tử bên người của phật.

    Người bình thường đánh sâu vào Thế Giới cảnh mà đụng phải một trong số này đã là đáng sợ rồi nhưng Lục Nguyên lại đụng cả tam muội, thật sự là khác thường.

    Tam Muội Chân Hỏa khôn cùng giáng xuống từ trên trời, muốn giết Lục Nguyên ngay tức khắc.

    Mà từ độ cao mấy ngàn trượng giáng xuống, một biển lửa Tam Muội Chân Hỏa rộng vô cùng vô tận ập tới nhưng kiếp vân trên đỉnh đầu vẫn không giảm bớt, vẫn có áp lực nặng nề.

    Ầm!

    Một cơn lốc lớn từ một nơi nào đó bắt đầu thổi tới.

    Thứ này dường như ở rất xa, còn lâu mới cảm nhận được.

    Ầm ầm, tiếng sấm khổng lồ dường như muốn đánh tan vùng không gian ổn định này.

    Đây rốt cục là loại sấm sét gì, tạm thời chưa tiếp cận nên cũng không thể cảm nhận được.

    Thiên kiếp lần này càng ngày càng đáng sợ.

    Áp lực vô cùng lớn tràn xuống như ngày diệt thế vậy.

    Phong lôi càng ngày càng gần, khiến người bên ngoài cuối cùng cũng cảm nhận được đây là loại phong lôi gì.

    Gió đánh tới cũng không phải gió phàm mà là Tát Mạn Tướng quân

    Tam Muội Thần Phong này tổng cộng cũng có tam muội.

    Nhất muội là bão tố cự phong, gió sắc như đao, giống như vô số tiên đao đồng thời chém tới, dày đặc chi chít, khắp nơi đều có, được gọi là Ức nhận phong.

    Ức nhận phong này cũng tương đối đáng sợ, có thể thổi tới thiên địa tối đen, quỷ khóc thần sầu, khiến ai gặp phải không tài nào chống nổi.

    Mà nhị muội chính là cực tốc phong.

    Cơn gió này có ưu thế lớn nhất chính là nhanh, nhanh không như bình thường mà nhanh tới mức người ta căn bản không kịp ứng phó.

    Mà đệ tam muội chính là nhập thể phong, đến vô ảnh, đi vô hình, dễ dàng tiến vào cơ thể người khác, đánh từ bên trong ra.

    Tam Muội Thần Phong so với Tam Muội Chân Hỏa còn hung tàn hơn, người bình thường đánh sâu vào Thế Giới cảnh chỉ cần đụng phải nhất muội của Tam Muội Thần Phong đã nghĩ là đen đủi, hiện giờ lại có tới ba luồng đánh tới.

    Tiếng sấm ầm ầm cũng rền vang.

    Thứ này là Tam Muội Thiên Lôi.

    Tam Muội Thiên Lôi cũng chia làm ba loại.

    Đệ nhất muội chính là Vệ tinh lôi, là thứ đã ngăn cản Lục Nguyên đánh sâu vào Hỗn Động cảnh.

    Chẳng qua giờ phút đó Lục Nguyên chỉ cần ngăn cản có một mình Vệ tinh lôi, hơn nữa thứ đó còn yếu ớt, mà bây giờ hắn phải chống lại cả ngàn vạn luồng Vệ tinh lôi.

    Đồng thời mỗi luồng Vệ tinh lôi này cũng to lớn mạnh mẽ vô cùng.

    Đệ nhị muội chính là Thần linh lôi.

    Đây là những lôi thần đánh xuống, hơn nữa đám lôi thần này còn có vũ kỹ, không chỉ chém giết đơn thuần mà có đủ loại kỹ xảo, đủ loại tinh hoa võ đạo.

    Vô số thần linh lôi vây quanh Lục Nguyên mà chém giết, thi triển ra võ học bất đồng.

    Đệ tam muội là Hư không thần lôi.

    Loại Hư không thần lôi này cũng có tác dụng như Nhập thể phong.

    Thứ này vô hình vô chất, tới vô ảnh đi vô tung, hầu như không thể phòng bị được, ngươi còn chưa kịp phản ứng thì một luồng lôi điện này đã đánh lên trên thân thể ngươi, cực kỳ đáng sợ.

    Đến lúc này thì Tam Muội Thần Phong, Tam Muội Chân Hỏa, Tam Muội Thiên Lôi đồng loạt đánh xuống.

    Tổng cộng ba luồng gió, ba luồng lửa và ba luồng lôi điện đánh tới.

    Người bình thường đánh sâu vào Thế Giới cảnh dù gặp một luồng nào trong chín luồng này đều gian nan muốn chết.

    Cho dù là thứ nào cũng là một cửa ải tương đối đáng sợ.

    Nhưng hiện tại chín luồng lại đồng loạt đánh tới.

    Chín luồng này đánh tới có thể nào không tầm thường được?

    Chín luồng thiên kiếp chồng chất lên cũng làm gia tăng uy lực của bản thân lên rất nhiều.

    Không nói tới Tam Muội Thần Phong, Tam Muội Chân Hỏa, Tam Muội Thiên Lôi, bản thân mỗi tam muội này đều có thể gia tăng uy lực lên gấp bội.

    Lúc này phong hỏa lôi hợp lại lại càng được bổ sung, gió tạo thế cho lửa, càng thổi càng lớn, càng không thể thu hồi.

    Lôi điện vô cùng xuyên qua tất cả.

    Dần dần, trên hư không ẩn hiện tạo thành thế phong hỏa lôi kết hợp.

    Thiên kiếp này khủng bố tới mức nào chứ?

    Đây đúng là trời phạt giáng tới.

    Thật ra lúc này bên ngoài cũng có không ít người từ đầu thấy Lục Nguyên đuổi theo cả chục vạn Cơ Giới Vạn Độc Điểu nên cũng đi theo.

    Mọi người đang chuẩn bị tản đi, kết quả chứng kiến Lục Nguyên đánh sâu vào Thế Giới cảnh liền ngừng lại xem kết quả, giờ triệt để kinh hãi cả.

    Thiên kiếp này thực sự quá khủng bố rồi.

    Rất nhiều người tại đây đều là người của Di Thất Chi Địa.

    Bởi hoàn cảnh nơi này quá ác liệt nên trình độ người ở đây đều cao hơn hẳn Trung Ương Thiên Triều.

    Cơ bản người nơi này đều cho rằng chỉ riêng Tam Muội Chân Hỏa mà xuất hiện tại thời điểm bọn họ đánh sâu vào Thế Giới cảnh là cũng xong đời hết.

    Nếu đổi lại là ở Trung Ương Thiên Triều thì nhất muội cũng đã khiến bọn họ toi mạng.

    Mà hiện tại Tam Muội Chân Hỏa, Tam Muội Thần Phong, Tam Muội Thiên Lôi đều đánh tới, phong, hỏa, lôi dựa thế nhau, tràn ngập thiên địa, giống như tận thế đã tới vậy.

    Dưới tình huống như thế, quang nô thứ ba ngàn và quang nô thứ hai ngàn chín trăm đều đã chuẩn bị, chỉ cần Lục Nguyên lộ ra sơ hở liền tung ra một kích trí mạng ngay.

    Mà Lục Nguyên đã rút Dưỡng Ngô Tiên Kiếm ra khỏi vỏ.

    Lục Nguyên căn bản không định dùng Phù Sinh Nhược Mộng.

    Phù Sinh Nhược Mộng dù mạnh mẽ nhưng đi đối phó với nhất muội cũng không nổi.

    Hơn nữa Lục Nguyên cảm nhận được rất rõ là tính mạng cơ giới đang nhìn chằm chằm bên cạnh.

    Chừng vài chục vạn con đang ở kia, chỉ cần mình lộ ra sơ hở là lập tức sẽ bổ nhào qua ngay.

    Cũng được, hôm này giữ lại Phù Sinh Nhược Mộng đi.

    Dùng kiếm thuật của mình, hoàn toàn sử dụng kiếm thuật vượt qua thiên kiếp này một lần.

    Chương 1031-1032: Tam Muội chân hỏa

    Tam Muội Chân Hỏa đánh xuống đầu tiên.

    Đệ nhất muội Phần vật hỏa giáng xuống.

    Dưỡng Ngô Tiên Kiếm của Lục Nguyên giơ lên chặn công kích của nó.

    Chỉ thấy kiếm quang của Lục Nguyên liên tục chém ra, Phần vật hỏa bị kiếm quang chém bật ra ngoài, khiến người khác thực sự không khỏi kinh hãi.

    Phần vật hỏa này không hề tầm thường, dù là tiên kiếm cũng bị thiêu cháy như chơi.

    Lục Nguyên vì sao lại có thể dùng tiên kiếm ngăn trở công kích của nó mà không bị thiêu đốt?

    Mà người có nhãn lực cao minh lập tức phát hiện ra, trong nháy mắt khi kiếm quang của Lục Nguyên tiếp xúc với Phần vật hỏa liền thôi.

    Trong tích tắc tiếp xúc này Phần vật hỏa không thể thiêu đốt Dưỡng Ngô Tiên Kiếm.

    Nhưng vẻn vẹn chỉ tiếp xúc trong nháy mắt đã có thể ngăn cản Phần vật hỏa, cách nắm giữ thời điểm này thật sự là hoàn mỹ.

    Mà nhị muội Phần hồn hỏa đồng thời ập tới.

    Lục Nguyên cũng vung Dưỡng Ngô Tiên Kiếm lên.

    Phần hồn hỏa hoàn toàn chỉ có nhờ vào cảm giác ngăn cản, mà trong tích tắc Lục Nguyên hoàn toàn nhắm mắt lại, xuất kiếm bằng cảm giác, ngăn cản toàn bộ Phần hồn hỏa.

    Điều này hoàn toàn phải nhờ vào cảm giác với kiếm, tin tưởng kiếm tuyệt đối.

    Đệ tam muội Nhân quả hỏa ập tới, kiếm quang của Lục Nguyên chắc chắn như thép, kiếm chiêu tinh diệu cực điểm, ngăn cản nó lại.

    Sau đó thì Tam Muội Thần Phong và Tam Muội Thiên Lôi đánh tới.

    Tam Muội Thần Phong, đệ nhất là Ức nhận phong, chỉ sợ còn nhiều hơn cả triệu vạn lưỡi gió, muốn ngăn cản hoàn toàn rất khó khăn.

    Nhưng kiếm quang của Lục Nguyên lại hóa thành vô số luồng, dùng xu thế huyền diệu tương đương để ngăn cản Ức nhận phong này lại, khiến cho Ức nhận phong muốn đột phá cũng không dễ dàng gì.

    Đệ nhị muội là Cực tốc phong.

    Tốc độ của Lục Nguyên tất nhiên không thể nhanh như nó nhưng kiếm quang lại vô cùng hoàn mỹ, chặn được Cực tốc phong.

    Cho dù Cực tốc phong có biến hóa như thế nào thì kiếm quang của hắn cũng ngăn cản được hết.

    Kỳ thực thì đó là do hắn phán đoán điểm rơi của Cực tốc phong rất tốt, chặn đánh thành công.

    Về phần đệ tam muội, Nhập thể phong, tới vô ảnh, đi vô tung, giống như Hư không thần lôi trong Tam Muội Thiên Lôi, Lục Nguyên khiến kiếm quang và thân thể hợp nhất, người tức là kiếm, kiếm tức là người, nhân kiếm hợp nhất, tự hóa hư không, khiến cho tạm thời trên thế gian không có bản thể của Lục Nguyên tồn tại.

    Nhập thể phong và Hư không thần lôi bị mất đi mục tiêu của mình.

    Loại kiếm thuật này có thể không phải là nhân kiếm hợp nhất bình thường.

    Người bình thường nhân kiếm hợp nhất chỉ là gia tăng tinh khí thần của bản thân lên thân kiếm.

    Đây mới thực sự là nhân hóa thành kiếm, hoàn toàn hợp nhất với kiếm.

    Loại cảnh giới này cực kỳ khó đạt tới.

    Tam Muội Thiên Lôi đánh xuống, kiếm quang của Lục Nguyên hầu như không do dự, loáng một cái liền nghiền nát vô số Mệnh tinh lôi.

    Còn đối với loại Thần linh lôi, thi triển ra đủ loại vũ kỹ đánh xuống thì một kiếm của hắn đã tấn công đến, chém đứt thần linh lôi vô tận trước mặt.

    Nhất muội hỏa, phong, lỗi đánh xuống đều bị giải quyết không khó khăn gì.

    Nhưng bây giờ Tam Muội Thần Phong, Tam Muội Chân Hỏa, Tam Muội Thiên Lôi nhất tề đánh xuống, chín luồng phong, hỏa, lôi bất đồng vây công như vậy, kiếm quang của Lục Nguyên phải nhanh, nhanh tới không thể tưởng tượng được.

    Hơn nữa muốn đồng thời đối phó với nhiều kẻ địch như vậy thì cũng không chỉ có thế mà còn phải không được mảy may sai lầm chút nào, nếu không sẽ bị thiên kiếp đánh trúng.

    Chuyện khó khăn này gần như là nghịch thiên.

    Tất cả mọi người bên cạnh đều chấn động.

    Đông Phương Quỷ Đế hay Bán Ma đế gì đó, đám cao thủ của Di Thất Chi Địa đều bị Lục Nguyên làm cho chấn động.

    Ra tay nhanh như vậy, đồng thời xuất kiếm cực nhanh đối phó với Tam Muội Thần Phong, Tam Muội Chân Hỏa, Tam Muội Thiên Lôi, Lục Nguyên xuất kiếm tốc độ cao, không ngờ không có chút sai sót, mỗi kiếm đều tinh diệu tới đỉnh điểm, mỗi kiếm đều hoàn mỹ.

    Hóa ra chỉ nhìn một cách đơn thuần từ ít tư liệu truyền từ Trung Ương Thiên Triều đến, Đông Phương Quỷ Đế, Bán Ma đế tuy có coi trọng Lục Nguyên, cho rằng người thanh niên này rất khá nhưng cũng không chấp nhận.

    Dù sao thì Lục Nguyên tại Trung Ương Thiên Triều có cao thì cao thủ tại Trung Ương Thiên Triều so với Di Thất Chi Địa cũng còn kém xe.

    Nhưng bây giờ bọn họ thấy Lục Nguyên ra tay hoàn mỹ như vậy, bọn họ cũng đều phải nhận định Lục Nguyên này là kẻ có tiền đồ vô lượng.

    Mà lúc này quang nô thứ ba ngàn và quang nô thứ hai ngàn chín trăm đang cùng quân đội ngồi đợi một bên.

    Hai vị quang nô đều dùng quang não của mình không ngừng phân tích, tìm kiếm sơ hở của Lục Nguyên.

    Sự phân tích của bọn họ bất đồng với người khác bởi bọn họ đều dùng quang não.

    - Lục Nguyên ra tay, một chiêu này đạt tới cấp hoàn mỹ, cơ hở cực nhỏ.

    Lúc này xác suất thành công khi tập kích hắn là hai phần ngàn.

    - Một chiêu này của Lục Nguyên đạt cấp hoàn mỹ, xác suất tập kích hắn thành công là bốn phần ngàn.

    - Một chiêu nữa cấp hoàn mỹ, lúc này tập kích, xác suất thành công là ba phần ngàn.

    - Lục Nguyên ra tay, một chiêu đạt cấp hoàn mỹ, lúc này tập kích xác suất thành công chỉ một phần ngàn.

    - Một chiêu cấp hoàn mỹ nữa, xác suất thành công đạt năm phần ngàn.

    - Lại cấp hoàn mỹ, tập kích thành công đạt ba phần ngàn.

    Hàng loạt thông tin được quang não thể hiện ra.

    Hai vị quang nô nhìn phân tích của quang não cũng cảm thấy kinh hãi.

    Mỗi chiêu của Lục Nguyên đánh ra đều đạt cấp hoàn mỹ, không có chút sơ hở.

    Mà quang não đều chỉ ra xác suất thành công chỉ dưới năm phần ngàn, chưa từng vượt qua năm.

    Kiếm thuật này đạt tới bậc nào rồi chứ?

    Đúng là vô cùng đáng sợ!

    Không có sai sót, chớp mắt đã đánh ra những chiêu thức hoàn mỹ với tốc độ cao nhất.

    Đây cũng là điều mà đến cả quang não của Văn Minh Cơ Giới cũng không làm được.

    Mà đây lại là sinh linh huyết nhục bình thường.

    Hai quang nô đều là sinh linh cơ giới, bình thường cho rằng sinh linh cơ giới mạnh hơn ở phương diện này, hiện giờ lại phát hiện ra cái mình cho là sở trường của mình thì sinh linh huyết nhục không ngờ lại trội hơn.

    Tam Muội Thần Phong, Tam Muội Chân Hỏa, Tam Muội Thiên Lôi.

    Chín luồng công kích đang sợ, ba thế phong hỏa lôi tương liên đồng thời đánh xuống.

    Phong hỏa lôi công kích đã giằng co một thời gian ngắn.

    Mà trong thời gian này, Lục Nguyên vẫn luôn xuất kiếm tốc độ cao.

    Nhưng dù là xuất kiếm với tốc độ cao nhất thì chiêu thức của hắn vẫn tuyệt đối hoàn mỹ, không có chút sai lầm nào.

    Chuyện này cũng tương đối thái quá rồi.

    - Kiếm nâng kiếm động, kiếm trảm kiếm sinh kiếm diệt, kiếm lưu vân.

    Lục Nguyên dùng tốc độ cao nhất chém tới, cuối cùng kiếm đánh ra, khiến thế hỏa, phong, lôi đã hoàn toàn bị ba chủ thể của Lục Nguyên ngăn lại.

    Tam Muội Thần Phong, Tam Muội Chân Hỏa, Tam Muội Thiên Lôi, cửu muội thiên kiếp rốt cục đã trôi qua thật rồi.

    Quả là một thanh niên kiếm thuật thông huyền!

    Nhưng mọi người không khỏi ngẩng đầu nhìn lên.

    Theo đạo lý bình thường thì có thể gặp nhất muội trong Tam Muội Thần Phong đã là thiên kiếp chủ yếu khi đánh sâu vào Thế Giới cảnh rồi.

    Nhưng hiển nhiên lúc này không giống bình thường lắm.

    Đám người Đông Phương Quỷ Đế ngẩng đầu lên, chỉ thấy không gian dị độ trên bầu trời có kiếp vân cuồn cuộn, cũng không bởi vì giáng xuống Tam Muội Thần Phong, Tam Muội Chân Hỏa, Tam Muội Thiên Lôi mà ít hơn đi chút nào.

    Hiển nhiên Tam Muội Thần Phong, Tam Muội Chân Hỏa, Tam Muội Thiên Lôi này đối với người khác là tương đối khủng bố nhưng đối với Lục Nguyên mà nói thì chỉ là chút thức ăn khai vị mà thôi.

    Thiên kiếp như thế không ngờ chỉ là chút thức ăn khai vị.

    Kiếp số chính thức của Lục Nguyên này còn lâu nữa mới tới.

    Mà dựa theo đạo lý căn cơ càng mạnh thì thiên kiếp càng lớn, căn cơ của Lục Nguyên thực sự là quá mạnh mẽ.

    Căn cơ cường đại như vậy, nếu không rơi rụng đi thì về sau có hy vọng đánh sâu vào Văn Minh Cảnh.

    Văn Minh Cảnh.

    Đây là cảnh giới trong truyền thuyết.

    Thế Giới cảnh có thể độc tôn tại một phương của Trung Ương Thiên Triều, mà Văn Minh cảnh lại xưng hùng tại Trung Ương Thiên Triều, có một phạm vi cực lớn không hề có cực hạn.

    Lợi ích lớn nhất của Văn Minh Cảnh chính là nếu gặp phải kỷ nguyên sụp đổ thì cũng có thể sống sót.

    Đây là chuyện mà những cảnh giới phía dưới không cách nào làm được.

    Vừa tiến vào Văn Minh Cảnh thì xem như đã siêu thoát luân hồi rồi.

    Vào lúc này, một luồng áp lực cực kỳ mãnh liệt truyền ra từ kiếp vân không gian dị độ.

    Uy áp mãnh liệt này khiến mọi người quên cả trầm tư.

    Đây rốt cục là thứ gì giáng xuống chứ?

    Chỉ thấy trên bầu trời vang lên ầm một tiếng, tựa như có rất nhiều thứ bị đánh nát.

    Kiếp vân đánh xuống!

    Tại thời điểm kiếp vân đánh xuống, mọi người phát hiện ra kiếp vân trải khắp mọi nơi lại hóa thành một vùng biển xanh.

    Đây rốt cục là dạng kiếp số gì, tại sao lại biến thành cả một vùng biển?

    Rốt cục kiếp vân đã hạ xuống tầm mắt của mọi người, Lục Nguyên cũng đưa mắt nhìn tới.

    Chỉ thấy trên bầu trời dường như là một bức tranh lớn vậy.

    Đây là một bức tranh khổng lồ, có trận đồ tang thương cổ lão, có vô số cây đại thụ chọc trời, có cả quốc gia tạo thành từ cây, cũng có vô số sông núi do cây dựng nên, cũng có sinh linh và binh khí do cây biến thành.

    Tất cả thế giới đó đều do cây hóa thành.

    - Vô Tận Thụ Hải Đồ!

    Đông Phương Quỷ Đế đột nhiên hét lên.

    - Thiên kiếp này lại là Vô Tận Thụ Hải Đồ!

    Trên thế giới này, thần bí nhất và mạnh nhất chính là các loại thần đồ.

    Trong các kỷ nguyên đều có hai Đồ tồn tại.

    Mỗi một kỷ nguyên khi phát triển tới cực hạn đều có một đạo Đồ này.

    Ví dụ như tại Kiếm Chi Kỷ Nguyên có Vạn Kiếm Thần Đồ và Tru Tiên Trận đồ.

    Tỷ như mười hai kỷ nguyên trước, Vu Cổ Văn minh có Vô Thượng Nguyên Vu Đồ và Thập Nhị Tổ Vu Đồ.

    Lại ví dụ như tám kỷ nguyên trước, Yêu Kỷ Nguyên, trong đó có Bách Yêu Dạ Hành Đồ.

    Bất kỳ người nào trong bách yêu này cũng đều là Thiên Tôn, cả trăm yêu này đều được xưng là yêu tổ.

    Hoặc như Thiên Mẫu kỷ nguyên sáu kỷ nguyên trước, kì thực số mệnh nằm trong một phương của Thiên Mẫu Nữ Oa.

    Trong tay Nữ Oa có hai tấm đồ hình là Mẫu Nghi Thiên Hạ Đồ và Giang Sơn Xã Tắc Đồ.

    Hoặc năm kỷ nguyên trước, Tiên Cổ Văn Minh nắm Tử Tiêu Thính Đạo Đồ.

    Uy lực của Đồ to lớn tới khó có thể tưởng tượng được.

    Mà tại kỷ nguyên văn minh này có một tấm đạo đồ trấn văn minh, tức là Vô Tận Thụ Hải Đồ.

    Mà hiện tại không ngờ lại xuất hiện Vô Tận Thụ Hải Đồ.

    Không đúng, cũng không phải là Vô Tận Thụ Hải Đồ chân chính.

    Vô Tận Thụ Hải Đồ chính thức là trọng bảo đệ nhất của Thu Văn Minh hôn chủ, dù Thiên tôn cũng bị trấn áp.

    Hiện giờ tấm đồ này không ngờ lại là hư ảnh phân thân của Vô Tận Thụ Hải Đồ, do thiên đạo hóa thành.

    Nhưng trong thiên kiếp đánh sâu vào Thế Giới cảnh, thiên kiếp mạnh nhất chính là gặp phải phân thân của đạo đồ này.

    Hiện tại Lục Nguyên đã đụng phải thiên kiếp mạnh nhất chứ không còn nghi ngờ gì nữa.

    Không thể tưởng được Lục Nguyên lại đụng phải thiên kiếp mạnh nhất, do hư ảnh thần đồ đánh xuống từ thiên không.

    Vô Tận Thụ Hải Đồ có một công năng rất lớn đó là dù có đụng phải cái gì thì hư không cũng sẽ hóa thành bóng cây vô tận.

    Mà lúc này trên không trung còn sót lại Tam Muội Thần Phong.

    Lập tức Tam Muội Thần Phong bị đông kết lại, hóa thành một đám cây trên hư không.

    Đám cây này có xu thế như gió lốc vậy.

    Không ngờ yêu phong như Tam Muội Thần Phong cũng bị hóa thành cây cối.

    Vô Tận Thụ Hải Đồ này đúng là quá kinh khủng rồi.

    Trong nháy mắt, Tam Muội Chân Hỏa, Tam Muội Thiên Lôi trên bầu trời cũng bị hóa thành vô số gốc cây.

    Hơn nữa Vô Tận Thụ Hải Đồ còn đang tiếp tục giáng xuống.

    Quang nô thứ ba ngàn và quang nô thứ hai ngàn chín trăm cũng đình chỉ trao đổi bằng sóng não.

    Hai người bọn họ đều không ngừng nhìn lên quang não.

    Quang não trước mặt liên tiếp lóe lên số liệu phân tích được.

    - Phân đồ của Vô Tận Thụ Hải Đồ, tác dụng là có thể khiến tất cả hóa thành cây cối, diệt trừ tất cả tính mạng.

    Xác suất Lục Nguyên bị giết chết là chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín phần mười vạn, chỉ có một phần mười vạn là có bất ngờ xảy ra.

    Thấy quang não phân tích như vậy, quang nô thứ ba ngàn và quang nô thứ hai ngàn chín trăm đều phát hiện ra căn bản không cần mình chỉ huy tính mạng cơ giới ra tay thì Lục Nguyên cũng nhất định xong đời rồi.

    Quang não phân tích ra Lục Nguyên chỉ có tỷ lệ một phần mười vạn là sống sót được.

    Hai vị quang nộ tự hỏi khả năng phân tích của quang não, thấy cũng có tỷ lệ sai lầm nhưng chẳng qua chỉ tới một phần vạn mà thôi.

    Mà Lục Nguyên lúc này hít sâu một hơi, đồng thời thu lại đại lượng nguyên khí thế giới vào thân thể.

    Vừa rồi giao chiến với ba loại tam muội khiến hắn tiêu hao rất nhiều nguyên khí.

    May mắn mà chuẩn bị đầy đủ, thế nên lúc này còn bổ sung được.

    Vô Tận Thụ Hải Đồ cự đại khôn cùng liên tục đè xuống.

    Dưỡng Ngô Tiên Kiếm của Lục Nguyên đánh ra, kích ra vô số kiếm khí đâm về phía Vô Tận Thụ Hải Đồ trên không trung nhưng dù là kiếm khí gì khi đụng vào Vô Tận Thụ Hải Đồ đều lập tức hóa thành một cái cây như kiếm.

    Thứ này khủng bố tới cực điểm.

    Thiên kiếp mạnh nhất quả nhiên danh bất hư truyền.

    Hiện này Lục Nguyên phát hiện ra một chuyện rất xấu hổ đó là đụng phải Vô Tận Thụ Hải Đồ này, căn bản mình trốn cũng không trốn thoát, đánh cũng không đánh lại, mặc ngươi có trốn đi đâu thì Vô Tận Thụ Hải Đồ này cũng đi theo ngươi.

    Cắn chặt răng một cái, trong nháy mắt đánh ra không gian tập trung nhưng lập tức không gian tập trung đụng cũng biến thành cây.

    Uy lực của không gian tập trung biến mất.

    Kiếm quang của Lục Nguyên nhanh như điện, đánh ra Tử kiếm ý nhưng Tử kiếm ý vừa đánh ra liền biến thành một cái cây đen khô héo.

    Đáng chết!

    Khi Lục Nguyên nghĩ là không ổn rồi thì Dưỡng Ngô Tiên Kiếm cũng đã hóa thành một cái cây đầy chính khí.

    Lục Nguyên còn chưa kịp phản ứng thì bản thân hắn cũng không ngừng bị hóa cây, tựa hồ như bản thân sắp biến thành một sinh vật khác vậy.

    Trong tích tắc này, Yến Thương Thiên đã muốn rút kiếm ra.

    Yến Thương Thiên nếu ra tay trợ giúp thì tất nhiên Lục Nguyên không thể vượt qua được thiên kiếp này, lần sau nếu độ kiếp sẽ càng khó khăn hơn nữa.

    Nhưng ngay trong tích tắc này, trong đầu Lục Nguyên đột nhiên bừng sáng.

    Đây cũng không phải là giống như Mộc đạo thánh khí của mình hay sao?

    Mộc đạo thánh khí của hắn vốn từ Vô Tận Thụ Hải Đồ mà ra, chẳng qua Vô Tận Thụ Hải Đồ so với Mộc đạo thành khí thì khủng bố hơn rất nhiều, rất khó dùng kế gì được.

    Nhưng vậy thì thử sử dụng Tiểu kiếm đạo thụ một lần xem.

    Chương 1033-1034: Giao đấu với Yến Thương Thiên

    Lục Nguyên lập tức tế Tiểu kiếm đạo thụ ra.

    Lập tức hắn thấy Tiểu Kiếm Đạo Thụ của mình không ngừng trưởng thành, hồi trước chỉ có trăm trượng mà thôi nhưng hiện tại được Vô Tận Thụ Hải Đồ khí truyền vào, lập tức bản thân Tiểu Kiếm Đạo Thụ liền trưởng thành nhanh chóng, trong nháy mắt đã đột phá tới cao hơn ngàn trượng.

    Sau đó nó lập tức đạt tới một ngàn năm trăm trượng, hai ngàn trượng.

    Hai ngàn năm trăm trượng, hai ngàn tám trăm trượng.

    Cứ như vậy, nó trực tiếp đạt tới ba ngàn trượng mới ngừng lại.

    Đồng thời Lục Nguyên phát hiện lĩnh ngộ của bản thân đối với thiên địa pháp tắc cũng đang tăng trưởng không ngừng.

    Một luồng kiếm ý cực hàn hiện lên.

    Hàn Sương kiếm ý trong nháy mắt hiện lên trong óc hắn, hơn nữa không chỉ một trăm ba mươi lăm luồng Hàn Sương kiếm ý mà trong quá trình Tiểu Kiếm Đạo Thụ trưởng thành, bản thân hắn còn lĩnh ngộ ra thêm một trăm ba mươi sáu luồng kiếm ý Tiết sương giáng, một trăm ba mươi bảy luồng kiếm ý Lập đông, một trăm ba mươi tám luồng kiếm ý Đông chí, một trăm ba mươi chín luồng kiếm ý Tiểu Hàn, một trăm bốn mươi luồng kiếm ý Đại hàn.

    Đến lúc này, Thời Gian Thiết Tắc do hai mươi bốn tiết, hai mươi bốn loại kiếm ý đã được hắn hiểu hết.

    Mà trong đó hơn phân nửa đều nhờ có Tiểu Kiếm Đạo Thụ để ngộ đạo cả.

    Đươnng nhiên dù đã lĩnh ngộ hai mươi bốn tiết kiếm ý thì cũng không thể hiểu thống Thời Gian Thiết Tắc chính thức, còn cần phải ngộ ra bản chất của thời gian, ngộ ra thời gian lưu động.

    Vốn chuyện này rất khó nhưng tất cả đều nhờ Tiểu Kiếm Đạo Thụ xuất hiện khiến Lục Nguyên hiểu rõ như bản năng vậy.

    Bản chất thời gian rốt cục là cái gì!

    Thời gian là một quá trình biến hóa của vật chất, hơn nữa quá trình này rất khó nghịch chuyển.

    Lục Nguyên mượn Tiểu Kiếm Đạo Thụ, thậm chí có thể chứng kiến trong tích tắc này, bản thân mình đang ở trong một dòng sông thời gian cuồn cuộn, chảy ra từ sâu trong viễn cổ.

    Bản chất thời gian đã xuất hiện trước mặt hắn.

    Thời gian cuồn cuộn như trường hà từ phía xa chảy xuống.

    Không có không gian thì không có tất cả.

    Không có thời gian cũng không có tất cả.

    Trong tích tắc này Lục Nguyên đã minh bạch rất nhiều điều ví dụ như ý nghĩa tồn tại của thời gian và không gian mà bản thân cũng tuần hoàn trong đó với thiên địa, nhiều năm tuần hoàn xuân hạ thu đông.

    Lục Nguyên đã hiểu, ở thời gian Kỷ Nguyên sụp đổ cũng tồn tại thời gian và không gian tuần hoàn.

    Lúc Kỷ Nguyên sụp đổ, nhân vận ở trong Văn Minh cảnh bị đánh gục sau đó một Kỷ Nguyên mới sinh ra.

    Thời chi thiết tắc, thành.

    Đây chính là thiết tắc thứ tư thành tựu của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên thành tựu không gian thiết tắc luân hồi thiết tắc âm dương thiết tắc hiện tại đã thành tựu thời gian thiết tắc, còn có tiểu nhân quả thiết tắc .

    Hiện tại Lục Nguyên chìm đắm vào trong vô tận thụ hải, kỳ thực vô tận thụ hải hắn đã hấp thu khá tốt, dù sao cũng chỉ là một phân thân chi đồ hơn nữa Lục Nguyên cũng cảm giác kiếm đạo thụ càng về sau muốn sinh trưởng thì càng khó khăn, cần thêm nhiều mộc khí để sinh trưởng cho nên cần phải nhờ tiểu kiếm đạo đem ba loại thiết tắc hóa ra, đúng là không phải chuyện dễ dàng.

    Bàn tay của Lục Nguyên run lên, hắn một lần nữa biến hóa thân hình, Dưỡng Ngô Kiếm đã trở về.

    Kiếm Khí của Lục Nguyên giương lên nhanh chóng dùng kiếm quang đánh nát báy thụ hải đồ xung quanh.

    Vô tận thụ hải đồ cơ hồ là một thế giới, nhưng đã bị Lục Nguyên nghiền nát.

    Mà những người xung quanh cũng phải ngạc nhiên, thiên kiếp mạnh nhất Thiên Kiếp Đồ đã bị Lục Nguyên vượt qua, đây chính là loại thiên kiếp khó khăn nhất khi trùng kích Thế GIới Cảnh so với các loại thiên kiếp khác thì đáng sợ hơn nhiều.

    Tuy nhiên cho dù khó khăn như thế vẫn bị Lục Nguyên phá.

    Đằng sau còn có một số kiếp số nhưng Lục Nguyên vẫn dễ dàng dùng kiếm chặn được.

    Kiếp Vân từ đó tiêu tan.

    Cuối cùng Lục Nguyên đã vượt qua được thiên kiếp.

    Mà ở giữa thiên địa mơ hồ có ba toà môn hộ được mở rộng ra.

    Tòa môn hộ thứ nhất chính là thiên địa chi môn, giống như là ngân hà dùng thiên địa nguyên khí chảy xuống, lúc này toàn bộ thế giới đều có nguyên khí tinh khiết vô cùng không ngừng cải tạo thân thể của Lục Nguyên, khiến cho năng lực toàn thân của Lục Nguyên được phát huy, đem pháp lực chuyển thành thế giới nguyên khí.

    Mà tòa quy tắc chi môn thứ hai thì tràn đầy tang thương, đại biểu thiên huyền bí cũng mở rộng vô số thiên địa quy tắc như trường giang đại hà dũng mãnh tiến ra, rơi vào trên người của Lục Nguyên khiến cho một trăm bốn mươi loại thiên địa pháp tắc của Lục Nguyên ngày càng nguyên vẹn lớn mạnh.

    Đương nhiên trọng điểm chính là tòa đại môn thứ ba, tức là văn tự chi môn.

    Trước kia đã nói, ở dưới vĩnh hằng chi môn có ba tòa đại môn là thiên địa chi môn quy tắc chi môn văn tự chi môn, thiên địa chi môn phụ trách thiên địa nguyên khí, mà quy tắc chi môn phụ trách thiên địa pháp tắc, văn tự chi môn phụ trách vô số văn tự trong thiên địa, kỳ thật văn tự chi môn còn có một Bản Văn Tự Chi Thư, Bản Văn Tự Chi Thư này có tác dụng đó là ghi chép từng cường giả Thế Giới Cảnh trong thiên địa.

    Phàm là cường giả Thế Giới Cảnh đều nổi tiếng, được thiên địa thừa nhận.

    Ba tòa đại môn ầm ầm mở rộng, tính mạng bản thân của Lục Nguyên không ngừng biến hóa, lúc này tính mạng của Lục Nguyên đậm đặc đến cực điểm, lúc trước nếu như tính mạng của Lục Nguyên nhỏ như một ngọn nến thì hiện tại giống như một đại hỏa hùng hùng thiêu đốt.

    Thế giới cảnh cuối cùng cũng đãm đạt tới.

    Lục Nguyên thở ra một hơi đạt tới thế giới cảnh cũng thật không dễ dàng đây chính là đại cảnh giới cuối cùng trên con đường tu hành khiến cho hắn cảm khái không biết bao nhiêu lần, đương nhiên Lục Nguyên đạt tới thế giới cảnh là vì thiên kiếp bản thân mạnh mẽ căn cơ thâm hậu cho nên pháp lực Thế Giới Cảnh nhất trùng thiên so với bản chất của nó mạnh hơn không ít.

    Thế Giới cảnh chia làm mười tầng.

    Tầng thứ nhất là Hỗn Độn Cảnh chỉ cần không ngừng tích lũy là trùng kích tới tầng thứ hai.

    Lục Nguyên biết rõ hiện tại mình đang ở tầng thứ nhất Hỗn Độn cảnh, mục tiêu là tiến tới tầng thứ hai Thiên Khai Thiên Tích địa cảnh.

    Lục Nguyên mở mắt ra nhìn trời xanh phía trước.

    Yến Thương Thiên nhìn về phía Lục Nguyên mà nói;

    - Lục Nguyên có hứng thú đấu với ta một hồi không, yên tâm ta không dùng hết pháp lực chỉ dùng kiếm quyết đấu với ngươi, thoáng cho ngươi thích ứng thế giới cảnh một phen.

    Yến Thương Thiên hứng thú nói.

    Lục Nguyên cũng muốn chính thức lĩnh giáo tiễn kiếm đạo lộ của Yến Thương Thiên.

    Lúc này hai trong ba thần thoại của Hoa Sơn giao đấu với nhau, thật là thú vị.

    Ngay cả Lục Nguyên cũng nổi lên hưng phấn.

    Tất cả mọi người đều là kiếm thủ cho nên dùng kiếm giao thủ.

    Lục Nguyên hỏi;

    - Yến sư huynh đệ hỏi một vấn đề tại sao năm đó huynh phá toái hư không lại muốn bỏ kiếm.

    Năm đó Yến Thương Thiên và Tiêu Dao Tử quyết đấu xong phá toái hư không, Lục Nguyên lúc ấy vẫn là một tiểu nhân vật, nhìn thấy trận chiến đó, cuối cùng Yến Thương Thiên đem Phi Yến kiếm tiên mang về Hoa sơn, ngờ vực đó Lục Nguyên vẫn để trong lòng, lúc này mới hỏi.

    Yến Thương Thiên thản nhiên nói;

    - Nếu như đạt tới tình trạng mạnh mẽ có kiếm hay không có kiếm cũng giống nhau, còn chân chính trả lời là vì khi đó ta đang luyện tâm kiếm, tâm ở tại chỗ kiếm ở tại chỗ, vì muốn luyện tâm nạp cho nên phải tạm thời bỏ kiếm, mà bây giờ tâm kiếm luyện thành dĩ nhiên không cần phải vứt bỏ.

    - Mà cái gọi là Tâm Kiếm chính là chiêu thức để đối phó với Tiên Cổ Văn Minh, thù với Tiên Cổ Văn minh ta vẫn chưa quên.

    Yến Thương Thiên lạnh lùng nói.

    Lục Nguyên lúc này mới cảm giác được sớm muộn có một ngày Yến Thương Thiên cũng tới Tiên Cổ văn minh mà chém giết.

    Yến Thương Thiên là một người vô cũng lãnh ngạo tự phụ, là một thanh kiếm thà gãy chứ không chịu cong, so với Chu Thanh Huyền rộng lượng thong dong thì không giống.

    Đương nhiên chuyện của Tiên Cổ Văn Minh cũng không đơn giản, minh hữu Hằng Nga của Lục Nguyên cũng có cừu địch là Tiên Cổ văn minh.

    Tiên Cổ văn minh chi chủ chính là Hồng lão.

    Yến Thương Thiên nói;

    - Như vậy đi bắt đầu.

    Tay của y khẽ động Phi Yến Kiêm Tiên như điện bắn ra, đâm thẳng về phía Lục Nguyên, phong cách của Yến Thương Thiên và Chu Thanh Huyền thì không giống nhau yến Thương Thiên chủ động xuất kích một kiếm cực kỳ kinh diễm khiến cho Lục Nguyên cảm giác được mình có tới mấy nghìn điểm bị công kích.

    Mà vẻn vẹn chỉ có một kiếm mà thôi.

    Lục Nguyên lập tức thuấn di, nhưng cho dù thuấn di tới đâu cũng bị mấy nghìn điểm công kích, vẫn không trốn thoát một kiếm của Yến Thương Thiên.

    Lục Nguyên cũng không tránh né, trở tay đem kiếm đánh lại, chính là kiếm thuật nhất tuyến thiên, kiếm thuật nhất tuyến thiên đối phó với một kiếm kia tuy không ngăn cản được toàn bộ nhưng vẫn có thể chống đỡ được.

    Kiếm thuật nhất tuyến thiên bản thân là một.

    Muốn đạt được thêm một kiếm thuật nhất tuyến thiên nữa là rất khó.

    Nhưng Lục Nguyên làm được.

    Yến Thương Thiên sáng ngời đôi mắt:

    - Không tệ vừa ròi đã ngăn cản được nhất kiếm Yến Hồi Thiểm của ta.

    Một thức này đánh ra xong Lục Nguyên chỉ cảm thấy bầu trời thỉnh thoảng xuất hiện kiếm quang, nhưng không biết kiếm quang rốt cuộc ở chỗ nào đây chính là Yến Hồi Thiểm sao?

    Ngay cả công kích ở đâu cũng không biết.

    Lục Nguyên nhắm mắt lại, tiếp nhận sự công kích của Yến Hồi Thiểm mở mắt ra cũng vô dụng không bằng nhắm mắt dựa vào cảm giác mà xuất kiếm, nhưng hắn cảm giác còn chưa đủ cho nên xuất ra thêm tiểu nhân quả thiết tắc, quả nhiên đã nắm bắt được Yến Hồi Thiểm.

    Yến Hồi Thiểm thật là lợi hại.

    Lục Nguyên nhìn về phía Yến Thương Thiên;

    - Vậy cũng tiếp một chiêu của đệ, Kiếm Chi Thao Thao.

    Một kiếm này giống như sông lớn trường hồng, quá mạnh mẽ, mang theo cảm tình mãnh liệt.

    Yến Thương Thiên cũng giương lông mày lên, kiếm của hắn hóa thành một đạo kiếm kích chém về phía Kiếm Chi Thao Thao.

    Yến Thương Thiên cùng Lục Nguyên vẫn tiếp tục giao thủ.

    Hai người ra tay mỗi kiếm đều ẩn chứa sát chiêu vô tận.

    Yến Thương Thiên dùng khá nhiều chiêu thức, cũng dùng mấy cái thiết tắc ví dụ như Thời chi thiết tác, Không chi thiết tắc, Luân Hồi thiết tắc cùng với một loại thiết tắc kỳ quái, loại thiết tắc này Lục Nguyên cảm thấy không tự chủ được mà bị trở về vị trí cũ.

    Mà Lục Nguyên cũng không khách khí, cũng xuất ra thiết tắc.

    Hai người kiếm đối kiếm, Phi Yến Kiếm Tiên chạm vào Dưỡng Ngô Kiếm.

    Lúc giao thủ Lục Nguyên đã hiểu lời của Yến Thương Thiên nói kiếm đạo của Yến Thương Thiên đúng là cao cao tại thượng tung hoành thiên hạ.

    Mà Yến Thương Thiên cũng bị kiếm đạo của Lục Nguyên làm cho kinh hãi, kiếm đạo của Lục Nguyên bao hàm vạn vật.

    Yến Thương Thiên thình lình phát hiện, Lục Nguyên thậm chí còn ở phía trên y.

    Phen này giao thủ kiếm của Yến Thương Thiên muốn thắng Lục Nguyên thì không phải là khó nhưng kiếm đạo của Lục Nguyên bao hàm vạn vật ở phía trên cả Yến Thương Thiên.

    Kỳ thật Lục Nguyên cũng học được hai tuyệt chiêu, Yến Hồi Thiểm và Yến Trác.

    Lục Nguyên đã đạt tới tình trạng bao hàm vạn vật cho nên có thể học được tuyệt chiêu của bất kỳ kẻ nào.

    Đang...

    Phi Yến Kiếm Tiên cùng với Dưỡng Ngô Kiếm đối kích với nhau ở trên không trung.

    Kiếm đã ngừng Kiếm Quyết cũng dừng ở đây.

    - Không tệ.

    Yến Thương Thiên gật nhẹ đầu, đúng là không tệ, năm đó Lục Nguyên tiến vào Kiếm Đạo Lục Nguyên vẫn chưa đạt tới Kiếm Hầu mà bây giờ Lục Nguyên đã trở thành bốn phần rưỡi thiết tắc Kiếm Thánh.

    - Thực lực của đệ hiện tại đã có thể đối phó với Hiên Viên Vọng.

    Yến Thương Thiên thản nhiên nói, thu Phi Yến Kiếm Tiên lại.

    Lục Nguyên cũng thu Dưỡng Ngô Kiếm Tiên lại.

    - Phân thân của huynh rõ ràng có thể chém giết Hiên Viên Vọng tại sao huynh không giết?

    Sau khi giao thủ Lục Nguyên mới biết Yến Thương Thiên mạnh tới mức nào.

    - Bởi vì ta không có hứng thú gì hắn, để hắn cho đệ mài đao.

    Yến Thương Thiên lơ đễnh nói;

    - Với lại ta mà xuất hiện một lần nữa người của Tiên cổ văn minh sẽ biết, cứ để bọn họ đánh giá thấp ta một chút thì tốt hơn.

    - Lúc này còn có một loại thiết tắc đoán chừng đệ vẫn chưa từng thấy, đó gọi là Trật Tự Thiết Tắc.

    Yến Thương Thiên nói.

    - Trật Tự Thiết Tắc.

    Lục Nguyên khẽ giật mình.

    Yến Thương Thiên gật đầu;

    - Đúng thế Trật Tự Thiết Tắc một trong thập đại thiết tắc đương nhiên Trật Tự Thiết Tắc so với thiết tắc khác thì khác nhau, Trật Tự Thiết Tắc cần chính đệ thăm dò xem đó là thiết tắc gì, thế gian mọi sự vật đều tồn tại theo quy luật nhất định nắm được trật tự sắp đặt này, ví dụ tại sao tảng đá ở chỗ này cây lại mọc ở chỗ kia, núi tại sao lại có hình thái như vậy, tất cả đều là trật tự thiết tắc, đệ hiểu ra thì thành tựu Trật Tự thiết tắc cũng không khó.

    - Hiện tại ta mang đệ trở về Hoa Sơn, đã mười ngày trôi qua rồi.

    Yến Thương Thiên nói, sau đó y cùng với Lục Nguyên một đường bay thẳng.

    Một con đường đen kịt xuất hiện ở trước mặt, Yến Thương Thiên mang Lục Nguyên đi theo lối này cuối cùng đã nhìn thấy cảnh tượng xa xa phía nam, Lục Nguyên một bước đi ra ngoài, bây giờ trở lại thì phát hiện đây không phải ở Tấn Quốc mà là một quốc gia lạ lẫm, cũng may là ở trong phạm vi Nam cảnh nên tìm đường về Tấn quốc cũng không lâu.

    Định hình xong phương hướng Lục Nguyên liền bay về Tấn quốc.

    Mà Yến Thương Thiên cũng trở về Di Thất Chi Địa, y vẫn phải tiếp tục tu hành ở đó, mà hai người đứng ở trước Yến Thương Thiên một mực xem cuộc chiến một chính là Phương Đông Quỷ Đế cùng với Bán Ma Chi Đế, hai người này một là thiên tôn U Minh Văn Minh, một là Thiên Tôn Ma Chi Văn Minh.

    Hai vị thiên tôn, ngăn yến Thương Thiên ở phía trước.

    - Yến Thương Thiên Chu Thanh Huyền Lục Nguyên xem ra kiếm đạo các ngươi cũng có chút thực lực.

    Phương Đông Quỷ Đế nhìn Yến Thương Thiên;

    - Không biết có hứng thú cùng chúng ta liên thủ không?

    Yến Thương Thiên nhíu mày;

    - Các ngươi bày ra âm mưu gì chúng ta đã sớm biết tuy nhiên chúng ta không có hứng thú.

    - Mặt khác các ngươi đừng cản đường của ta.

    Yến Thương Thiên đặt tay lên chuôi kiếm nghiêm nghị quát.

    Phương Đông quỷ đế cùng với Bán Ma chi đế nhíu mày lại, thiên kiếm này đúng là lãnh ngạo không hề muốn hợp tác, bọn họ không tự chủ được mà lui binh.

    U Minh Văn Minh Ma Chi Văn Minh rất có thực lực ở Di Thất Chi Địa, bọn họ đang thực hiện một âm m ưu chính là muốn chống lại Trung Ương Thiên Triều, điều này Yến Thương Thiên biết rõ.

    Tuy nhiên y không có hứng thú hợp tác với đám yêu ma này.

    Chương 1035-1036: Lục Nguyên vs Hiên Viên Vọng

    Một thời gian sau, Hiên Viên Vọng nhìn về phía bên ngoài Hoa Sơn y cũng không vội vã động thủ cũng không hiển lộ mình, chỉ chờ cơ hội.

    Rốt cuộc đã có thể động thủ.

    Hiên Viên Vọng nhìn về phía trước.

    Hiên Viên Vọng không phải là một người vì thù mà ngu, hắn là một người tương đối thông minh.

    Hắn muốn tìm Hoa Sơn gây phiền toái, dĩ nhiên là muốn trả thù nhưng không phải đơn giản như vậy, Hiên Viên Vọng chưa baog giờ đánh cờ sai, sở dĩ hắn ở bên ngoài Hoa Sơn chờ đợi là muốn tìm kiếm bí mật của Hoa Sơn vì sao Hoa Sơn xuất hiện Yến Thương Thiên Lục Nguyên, nghe nói còn có một Chu Thanh Huyền, một khu vực ở nước ngoài không có khả năng có khí vận như vậy, hắn cũng nghiên cứu lịch sử Hoa Sơn thì phát hiện ra nó hoàn toàn phù hợp với Tiên Môn thượng đẳng bình thường, nhưng cách một thời gian ngắn Hoa Sơn lại xuất hiện một thiên tài, chỉ sợ có quan hệ với kỷ nguyên trước nếu như mình tìm được bí mật có thể khiến cho khí vận đại thịnh thì mình cũng có thể giống như Yến Thương Thiên Lục Nguyên, không đúng thậm chí còn mạnh hơn.

    Lúc này trong mắt của Hiên Viên Vọng Hoa Sơn chính là một bảo tàng.

    Chấp pháp giả đã lui đi.

    Hiên Viên Vọng cũng quyết định ra tay.

    Hoa Sơn ở trong mắt của Hiên Viên Vọng chính là một bảo tàng lớn, lúc này hắn muốn tìm ra bí mật để tăng cường khí vận.

    Về phần có người ngăn cản không Hiên Viên Vọng không quan tâm.

    Yến Thương Thiên cho dù đạt tới Thiên Tôn Cảnh nhưng hắn cũng không thể dễ dàng phân thân ra, về phần Chu Thanh Huyền tuy là một trong ba thần thoại Hiên Viên Vọng chưa từng nhìn thấy nhưng nhiều khả năng không mạnh, chưa có khả năng đạt tới Thiên Tôn Cảnh cho nên không thể nào đem phân thân trở về đây, cho dù có thể đi chăng nữa cũng tuyệt đối không thể nào trở thành đối thủ của y.

    Về phần Lục Nguyên người cuối cùng hắn mười ngày trước chưa phải là đối thủ, Lục Nguyên tiềm lực tuy cao nhưng dù sao cũng có cực hạn, mà Thế Giới Cảnh là một đại cảnh giới, Lục Nguyên tuyệt đối không thể trong thời gian ngắn đột phá.

    Cho nên không ai có thể ngăn cản ta.

    Một lần hành động chắc chắn thành công.

    Đương nhiên Hiên Viên Vọng cũng phải xem quanh đó có Chấp Pháp Giả hay không.

    Bản thân của chấp pháp giả thực lực không cao lắm tuy nhiên tuyệt đối không thể đắc tội vì đằng sau bọn họ con có ngũ đại cổ văn minh.

    Phen này điều tra phát hiện ra xung quanh một mảnh thái bình, chấp pháp giả cũng đã đi, Hiên Viên Vọng cười ha hả, nhảy lên phía trên Hoa Sơn.

    Khí thế thật lớn.

    Giống như khí thế của thần linh vậy.

    Mà những nhân vật ở phía dưới của Hoa Sơn đều bị trấn nhiếp toàn bộ.

    Mười lăm ngày trước đại đô Đại Nguyên quốc có một trận chiến, cải biến tình thế tam quốc thật lớn, sau tình thế đó Đại Nguyên quốc cơ hồ bị hủy diệt, mà Tấn quốc cùng với Tấn Quốc đã phân ra như trước Tấn quốc dĩ nhiên là do Hoa Sơn cầm đầu hiện tại Võ Đang Thanh Thành bọn họ đang họp tại Hoa Sơn để quyết định Đại Nguyên quốc thuộc sở hữu của tiên môn nào.

    Đúng lúc này khí thế cực kỳ đáng sợ hàng lâm.

    Vô số người nhìn Hiên Viên Vọng như thần linh.

    - Đó là Hiên Viên Vọng thần linh.

    Cơ hồ có người nhận ra liền kêu lên, tất cả mọi người đều hiểu thực lực của Hiên Viên Vọng, Âu Dương Vọng ở Tần Tấn Nguyên tung hoành vô địch Lục Nguyên một kiếm chém chết nhân vật cấp phá toái hư không Âu Dương Vọng mà lại không đánh nổi Hiên Viên Vọng, điều này cho thấy Âu Dương Vọng chỉ là một con rối do Hiên Viên Vọng lúc nhàm chán tạo ra mà thôi.

    Thực lực của thần linh thật là khủng bố.

    - Chúng ta còn có kiếm khí Chu sư thúc để lại.

    Nguyên Dương thượng nhân nói, bọn họ cũng biết mình vô lực cũng may Hoa Sơn còn có kiếm khí mà Chu Thanh Huyền một trong ba thần thoại lưu lại, đoán chừng có thể chống đỡ trong thời gian ngắn.

    - Kiếm khí.

    Ở trên Hoa Sơn trồi lên một loại kiếm khí, Hiên Viên Vọng nhìn mà cười:

    - Có tác dụng sao?

    Hắn giẫm chân một quyền đánh về kiếm khí thủ hộ kia, nó lập tức sụp đổ.

    Một quyền chỉ một quyền đã giải quyết kiếm khí của Chu Thanh Huyền.

    Quyền thế dư bỏ, làm cho Hoa Sơn bị lung lay.

    Hiên Viên Vọng đứng ở phía trên không trung:

    - Các ngươi yên tâm ta sẽ không cho các ngươi chịu nhiều đau khổ một mình ta giết các ngươi thật là phiền toái ta muốn tất cả các ngươi đều cùng chết một chỗ đồng thời đem Hoa Sơn này luyện hóa.

    Tay áo của hắn phát đột một đạo hỏa diễm bắn ra.

    Đây là hỏa hệ pháp thuật.

    Hỏa hệ pháp thuật này uy lực cũng không quá lớn.

    Nhưng mà luyện hóa một tòa sơn mạch thì dư sức.

    Hiên Viên Vọng vốn là một kiếm khách nhưng hắn không giống với Lục Nguyên chỉ biết kiếm mà không biết pháp thuật, thành tựu pháp thuật của hắn cũng không hề ít.

    Ngay lập tức một đạo hỏa diễm bay về phía Hoa Sơn, đem toàn bộ Hoa Sơn vây vào trong đó, lập tức nhiệt độ của Hoa Sơn đạt tới cực hạn, có người muốn bay ra ngoài nhưng đều bị tay áo của Hiên Viên Vọng phất cho trở về.

    Hiên Viên Vọng đúng là muốn luyện hóa cả Hoa Sơn.

    Trong chốc lát nhiệt độ của Hoa Sơn càng lúc càng cao,một hồi nữa nhất định có người phải chết.

    Hiên Viên Vọng cũng không để ý tới sinh tử của đám sâu kiến này hắn chỉ chú ý tới một chuyện bên dưới Hoa Sơn rốt cuộc là ẩn chứa bí mật gì.

    Đúng trong tích tắc này một thanh kiếm đã bay tới.

    Ánh lửa xoáy diệt, mà bóng người thanh y đã xuất hiện trước mặt Hiên Viên Vọng.

    Thanh y trẻ tuổi một kiếm đặt trên vai, tay trái còn cầm một cái hồ lô rượu.

    Lúc trở về từ Di Thất Chi Địa Lục Nguyên đã rơi xuống Mộ Dung Quốc cũng may Mộ Dung quốc cách đây không xa cho nên Lục Nguyên một đường quay trở về nửa đường hắn phát tác chứng nghiện rượu liền lấy hồ lô rượu ra uống mấy ngụm.

    Hắn uống hai ngụm nhìn thấy Hiên Viên Vọng phát ra quang hỏa nếu như chậm thêm ba khắc nữa chỉ sợ trên thế gian này đã không còn Hoa Sơn.

    Đương nhiên trong lòng Lục Nguyên cũng đã tức giận.

    Hiên Viên Vọng đụng vào Hoa Sơn chính là chọc giận hắn.

    HIên Viên Vọng nhìn bóng người thanh y;k

    - A, ngươi đã trở về từ Di Thất Chi Địa, lúc này mới mười lăm ngày trở về vội vã làm gì, muốn chịu chết sao?

    Hiên Viên Vọng cười ha hả;

    - Được rồi để bổn tọa bắt cả ngươi đem luyện hóa cùng với Hoa Sơn hấp thu toàn bộ Kiếm Đạo Khí Vận của ngươi, sẽ trở thành Kiếm Đạo đệ nhất nhân, cái gì là Kiếm Chi Tử Yến Thương Thiên đều phải bại dưới tay của bổn tọa.

    Đánh chết hắn cũng không tin trong thời gian ngắn như vậy thực lực của Lục Nguyên có thể tăng cao đi vào trong thế giới cảnh, cho dù đệ nhất khí vận kiếm đạo Kiếm Chi Tử năm đó cũng phải ở lại cửa ải này khá lâu, Lục Nguyên cho dù cường hãn cũng không có khả năng đột phá nhanh như vậy.

    Lục Nguyên nhìn về phía Hiên Vọng;

    - Ta trở về chính là để giết ngươi.

    Hiên Viên Vọng cười ha hả;

    - Được để cho ta xem thực lực của ngươi.

    Hiên Viên Vọng là một nhân vật vô cùng tự tin, dù sao hắn cũng đã độc chưởng quyền hành kiếm môn khá lâu Lục Nguyên trong thời gian ngắn có thể đánh bại hắn hắn tuyệt đối không tin.

    Hiên Viên Vọng xuất ra Độc Tôn kiếm Tiên, phát ra Độc Tôn Nhất Thức.

    Lục Nguyên cũng lấy ra Dưỡng Ngô Kiếm Tiên mà nói;

    - Dưỡng Ngô Kiếm Tiên, đã tới thời điểm chém giết phản nghịch Kiếm Môn.

    Một kiếm như thanh long giương vuốt, khí phách hiện ra, cùng với Độc Tôn Kiếm Tiên của Hiên Viên Vọng đối kích, một đòn này cả hai người đều lùi ra cực xa, Hiên Viên Vọng lúc này mới thay đổi nhan sắc, Lục Nguyên đã đạt tới tu vi Thế Giới Cảnh, nhanh như vậy đã đạt tới sao?

    Hiên Viên Vọng là một người khá cẩn thân.

    Nếu là Thế Giới Cảnh tầng thứ nhất bình thường hắn đã sớm tiêu diệt được.

    Nhưng hắn biết rõ Lục Nguyên thì khác từ lúc Lục Nguyên nói chuyện Thái Sử Không ra chiêu ở Kiếm Môn hắn đã phát hiện ra điều không bình thường, Thái Sử Không lấy một đối hai rơi vào thế hạ phong có Lục Nguyên chỉ điểm thì chiếm thượng phong kiếm thuật của Lục Nguyên rất đáng sợ, cho nên Hiên Viên Vọng lập tức muốn chạy trốn.ọ

    Mà Hiên Viên Vọng một khi muốn chạy trốn dĩ nhiên có tự tin.

    Thế Giới Cảnh tổng cộng có mười tầng mỗi tầng đều chênh lệch to lớn, tu sĩ bình thường dùng mấy ngàn năm mấy vạn năm cũng không tăng được một cảnh giới.

    Mỗi một tầng chênh lệch to lớn khó có thể tưởng tượng được.

    Cho dù kiếm thuật của ngươi tinh diệu muốn vượt cấp chiến thắng một cảnh giới cũng không dễ dàng điều này Hiên Viên Vọng vẫn tin tưởng.

    Hơn nữa Hiên Viên Vọng hiện tại không phải muốn đánh nhau với Lục Nguyên mà là chạy trốn.

    Thế Giới cảnh tầng thứ hai muốn chạy trốn khỏi Thế Giới cảnh tầng thứ nhất có vẻ hơi đơn giản.

    Hiên Viên Vọng liền bắt đầu chạy trốn.

    Muốn ngăn cản ta sao nằm mơ.

    Đúng lúc này y phát hiện ra ở phía quanh mình có mấy nghìn đạo kiếm quang vây quanh tựa hồ công kích đánh úp lại, Hiên Viên Vọng trong lòng thầm nói thật là buồn cười Lục Nguyên muốn ngăn mình, nếu như mình Thế Giới Cảnh tầng thứ hai bị Lục Nguyên Thế Giới Cảnh tầng thứ nhất ngăn cản chạy trốn cũng không được thì sau này còn lăn lộn gì nữa.

    Thế Giới Cảnh tầng thứ hai và tầng thứ nhất chênh lệch so với Hỗn Động Cảnh tầng thứ mười và tầng thứ chín chênh lệch thì khác nhau rất nhiều.

    Đang...

    Kiếm quang giao thoa, Chí Tôn Kiếm Tiên cùng với Dưỡng Ngã Kiếm Tiên một lần nữa giao phong.

    Ở trong hư không Lục Nguyên phát ra vô số kiếm thuật lưu quang.

    Yến Mổ.

    Yến Hồi Thiểm.

    Tuyệt học của Yến Thương Thiên.

    Liên tục là Kiếm Thuật Nhất Tuyến Thiên đây là tuyệt học của Lục Nguyên.

    Càn Khôn Túy Nhất Kiếm.

    Đây là Tuyệt Học Của Thái Sử Không.

    Kiếm Chi Thao Thao.

    Lục Nguyên tổng kết các kiếm thức của mình.

    Kiếm Chủ Trầm Phù, là tuyệt học của Kiếm Chủ.

    Chí Tôn Nhất Kích đây là tuyệt học của Hiên Viên Vọng.

    Hiên Viên Vọng nhìn thấy vô số tuyệt chiêu xuất hiện ở trong tay của Lục Nguyên, Lục Nguyên làm sao có thể mang nhiều tuyệt chiêu của mọi người ra sử dụng như vậy thật là quá kinh khủng, hơn nữa Hiên Viên Vọng phát hiện ra mình ở dưới kiếm quang của Lục Nguyên không cách nào chạy thoát, hắn đã rơi vào tuyệt cảnh.

    Trốn không thoát.

    Thế giới cảnh tầng thứ hai trốn không thoát kiếm quang của tiểu bối Lục Nguyên.

    Đáng chết.

    Hiên Viên Vọng cơ hồ không thể nào tin được tuy nhiên đây lại là sự thật.

    Hiên Viên Vọng thầm kêu mình không may, ở tình huống bình thường hắn có thể tự bạo ra một chiêu, Thế Giới Cảnh tầng thứ hai khai thiên tích địa cá nhân ở trong thiên địa nguyên khí có thể phát động tự bạo, ở Kiếm Môn Hiên Viên Vọng đã dùng cách đó để chạy trốn, nhưng tự bạo này đã phát động một lần rồi thì rất nhiều năm sau mới có thể phát động lần thứ hai, trong lúc loạn lạc ở Kiếm Môn hắn đã dừng hiện tại không thể dùng tiếp.

    - Đi thôi.

    Lục Nguyên cuối cùng đã dùng chiêu Càn Khôn Túy Nhất Kiếm.

    Một kiếm xẹt qua đầu của Hiên Viên Vọng đã rớt xuống đất.

    Đồng thời kiếm khí rót vào thân thể của y, làm nát báy tất cả sinh cơ của Hiên Viên Vọng.

    Hiên Viên Vọng làm loạn kiếm môn nhiều năm, thiếu chút nữa đã đoạt được chức vị Kiếm Chủ cuối cùng cũng đã chết dưới kiếm của Lục Nguyên, hắn trước khi chết còn có một ý niệm ta đường đường là Hiên Viên Vọng lại chết ở trong tay hậu bối.

    Lúc này Lục Nguyên cũng hơi cảm khái.

    Mình lúc vào Kiếm Môn bị Hiên Viên Vọng chèn ép làm khó đủ kiểu, Hiên Viên Vọng hết lần này tới lần khác áp bức mình, đối với mình lúc đó Hiên Viên Vọng là một tòa núi lớn, mà bây giờ Hiên Viên Vọng đã chết dưới tay của mình, thật là không dễ dàng.

    Kỳ thực Lục Nguyên cùng với Hiên Viên Vọng đấu với nhau cũng phát hiện ra một việc.

    Ở Thế Giới Cảnh mọi thứ không giống như với các cảnh giới trước đây, các cảnh giới trước kia Lục Nguyên có thể vượt hai tầng cấp độ mà thắng địch nhưng ở Thế Giới Cảnh hắn chỉ có thể vượt mốt tầng mà thôi.

    Chênh lệch một tầng ở Thế Giới Cảnh là vô cùng to lớn.

    Đồng thời Lục Nguyên cũng có được không ít tài nguyên từ chỗ của Hiên Viên Vọng.

    Về phương diện lích thạch lúc này hắn đã có được một loại linh thạch khá to lớn mỗi khối đều to bằng bàn tay người phát ra sắc màu xanh nhạt, linh khí vượt xa linh thạch thượng phẩm bình thường.

    Đây là địa giai linh thạch.

    Linh thạch bao hàm ngũ giai hạ phẩm trung phẩm thượng phẩm địa giai thiên giai.

    Địa giai tuy không trân quý bằng thiên giai nhưng cũng vô cùng trân quý, Thế Giới Cảnh tầng thứ hai ước chừng có được một hai nghìn địa giai linh thạch, nhưng Hiên Viên Vọng không phải là người bình thường hắn có rất nhiều địa giai linh thạch ước chừng bốn nghìn khối, đương nhiên hiện nay tiện nghi hoàn toàn thuộc về Lục Nguyên.

    Mà Lục Nguyên cũng lấy được phòng ngự kết tinh hơn hai mươi lượng.

    Còn linh thú trên người của Hiên Viên Vọng không có linh thú cấp bình thường mà là linh thú cấp thần thoại, linh thú cấp thần thoại tuy vẫn là long phượng chi hình nhưng lại to lớn hơn rất nhiều, chênh lệch so với linh thú bình thường rất xa.

    Kế tiếp Lục Nguyên đi xuống Hoa Sơn, kỳ thật đối với cách nhìn kỳ quái của Hiên Viên Vọng với Hoa Sơn Lục Nguyên cũng biết rõ nguyên nhân.

    Lục Nguyên dừng lại Hoa Sơn một chút với thực lực của hắn, chỉ điểm cho các thượng nhân khiến bọn họ hưởng thụ vô cùng, đương nhiên Lục Nguyên cũng ban hành môn quy nghiêm khắc Hoa Sơn hiện tại là một nhà độc đại ở Tấn quốc nếu như môn hạ đệ tử kiêu ngạo thì hậu quả sẽ không t.

    Đồng thời Lục Nguyên cũng để lại ba đạo kiếm khí ở Hoa Sơn.

    Ba đạo kiếm khí này so với ba đạo kiếm khí năm đó Chu Thanh Huyền để lại thì lợi hại hơn rất nhiều, kiếm khí này người thế giới cảnh tầng thứ nhất công kích cũng không thể phá được.

    Làm xong những chuyện này Lục Nguyên cũng không ở lâu tại Hoa Sơn nữa mà lập tức rời đi.

    Lục Nguyên một đường bay thẳng, một thời gian sau mới trở về Kiếm Môn.

    Thế giới quá to lớn với tốc độ của Lục Nguyên cũng phải mất mấy ngày.

    Trở về kiếm môn, mọi thứ vẫn yên bình.

    Lục Nguyên hiện tại đang ở Kiếm Môn tinh thần, chỗ đó có một tòa sơn mạch có tên là Tửu Tuyền sơn, chính là tòa sơn mạch do Lục Nguyên làm ra, ở nơi này có khá nhiều ao hổ trời sinh ra suối rượu.

    Lục Nguyên cũng không vội vã tu hành cứ lười biếng rồi tính sau.

    Con người cũng không cần phải sống quá mệt mỏi.

    Có thể buông lỏng thì nên buông lỏng.

    Lục Nguyên trở về trạng thái buông lỏng rảnh rỗi thì đi chỉ điểm một số đệ tử kiếm môn về kiếm thuật.

    Vốn hắn cảm thấy áp lực của Kiếm Chi Tử là vô cùng lớn hiện tại đạt tới Thế Giới Cảnh Lục Nguyên cảm thấy áp lực đã giảm bớt, cứ buổng lỏng một phen, đương nhiên Lục Nguyên cũng biết mình cũng không thể triệt để buông lỏng, cần phải bắt đầu cố gắng, dù sao hắn cũng kém Kiếm Chi Tử tới mấy cảnh giới.

    Chương 1037-1038: Trở lại Kiếm Môn

    Kiếm Chi Tử không phải là một kẻ yếu, nhưng bất kể thế nào muốn tiến lên phía trước chỉ có một cách đó là thắng Kiếm Chi Tử.

    Trong nhân sinh nhẹ nhàng Lục Nguyên cũng phát hiện mấy xung đột.

    Mấy xung đột này là của đệ tử Hiên Viên Vọng và đệ tử của Thái Sử Chí Tôn, đệ tử của phái Hiên Viên Vọng còn rất nhiều, lúc Hiên Viên Vọng trốn đi Thái Sử Không cũng không thanh trừ bọn họ, bọn họ từ khi đó cũng cụp đuôi lại nhưng không hiểu tại sao gần đây lại khoa trương lên.

    Đúng rồi chuyện hắn giết Hiên Viên Vọng vẫn chưa nói với Thái Sử Không.

    Hiện tại Kiếm môn chi chủ Thái Sử Không vẫn ở Không Chi Sơn.

    Lục Nguyên quen thuộc đi vào, tiến vào trong đó Lục Nguyên mới phát hiện hóa ra Kiếm chủ trước kia Gia Cát Trí Thương cũng ở nơi này, mà Hạ Hầu chí tôn và Bách Lý chí tôn thì vẫn ở tại Phong Hỏa sơn.

    - A Lục Nguyên đến.

    Thái Sử Không cười ha hả, ném một bình rượu tới;

    - Đây chính là rượu ta mới luyện, dùng lửa luyện rượu hương vị tuyệt phẩm.

    Lục Nguyên nghe xong cũng không khách khí liền mở ra uống vào, ngay lập tức hắn có cảm giác như có lửa cháy ở trong cổ của mình, nhưng vẫn thống khoái không nói nên lời.

    Thái Sử Không nói:

    - Ngươi ở thế giới Hỏa Sơn phát ra khí thế khiến hiện tại ở Trung Ương Thiên Triều không ai không biết Kiếm Môn chúng ta có Lục Nguyên tung hoành vô địch.

    Lục Nguyên uống vài ngụm rượu đã đời sau đó mới lên tiếng:

    - Đúng rồi, có một chuyện quên nói, ở nước ngoài con đã giết một người.

    - Là ai?

    Đông Dã Chí Tôn nói:

    - Không phải vị chí tôn lợi hại nào không may rơi vào tay ngươi chứ?

    - Đúng là chí tôn.

    Lục Nguyên lơ đễnh nói;

    - Là Hiên Viên Vọng.

    Ba chữ Hiên Viên Vọng vừa ra khỏi miệng Lục Nguyên thì nhất thời Thái Sử Không, Gia Cát Trí Thương Đông Dã Chí Tôn cùng với Kiếm Hùng đều kinh hãi.

    - Cái gì là Hiên Viên Vọng?

    Thái Sử Không kinh ngạc.

    - Hiên Viên Vọng.

    Gia Cát Trí Thương trầm mặc.

    - Thật sự là Hiên Viên Vọng!

    Đông Dã Chí Tôn ngơ ngẩn.

    - Hiên Viên Vọng.

    Kiếm Hùng cũng kinh ngạc.

    Hiển nhiên ai cũng không tin Lục Nguyên có thể giết được Hiên Viên Vọng.

    - Đúng là Hiên Viên Vọng.

    Lục Nguyên ném một thanh kiếm lên, thanh kiếm này chính là Chí Tôn kiếm tiên, thứ không rời khỏi tay của Hiên Viên Vọng thanh kiếm này vừa xuất hiện không ai nghi ngờ nữa.

    Thái Sử Không hỏi:

    - Ngươi tại sao lại giết được Hiên Viên Vọng, chẳng lẽ ngươi đã đạt tới Thế Giới Cảnh?

    - Đúng thế.

    Lục Nguyên hời hợt gật nhẹ đầu.

    - Cái gì/

    Tất cả đều kinh ngạc, Thế Giới Cảnh không phải là một cảnh giới dễ bị đột phá đây là một cảnh giới khó vô cùng.

    Đông Dã Chí Tôn nhiều năm cố gắng trùng kích vẫn không đạt tới được, hơn nữa không chỉ y mà những người khác cũng vậy.

    Hiện tại Lục Nguyên đã đạt tới Thế Giới Cảnh.

    Tuy nhiên Lục Nguyên cũng không phải nói dối hắn chưa bao giờ nói dối, hơn nữa hắn giết Hiên Viên chí tôn được thì cũng chỉ có một khả năng hắn đã trùng kích tới Thế Giới Cảnh.

    Thiên tài!

    Trong thời gian ngắn ngủi trùng kích tới Thế Giới Cảnh, Thái Sử Không vui vẻ thầm nói, mình đúng là đã thu được một đệ tử giỏi.

    Mà Gia Cát Trí Thương năm đó dựa vào giao tình với Kiếm Chi Tử cũng chỉ có thể để hắn lùi thời gian ước hẹn xuống còn tám năm, tuy nhiên ngay cả lúc đó Gia Cát Trí Thương cũng không ngờ Lục Nguyên lại tiến bộ kinh hồn như vậy, sự khó khăn khi trùng kích Thế Giới Cảnh, mọi người đều biết.

    Thiên phú tiềm lực của Lục Nguyên thật vượt xa sự tính toán bình thường.

    Cuộc chiến của hắn và Kiếm Chi Tử sẽ trở nên tương đương.

    Đông Dã Chí Tôn như muốn thổ huyết, hắn vì trùng kích thế giới cảnh tìm mọi cách vẫn không lên được mà Lục Nguyên thoáng cái đã trùng kích thành công, tựa hồ cửa ải khó khăn này với Lục Nguyên chẳng tồn tại vậy.

    Mà Kiếm Hùng thì không nói gì hắn lần đầu tiên nghe nói tới Lục Nguyên là khi đó Lục Nguyên mới chỉ đạt tới Đại Đạo Cảnh, nghe sư phụ nói là một nhân vật mới lợi hại mà thôi, lần thứ nhất gặp Lục Nguyên thì Lục Nguyên đã đạt tới Hỗn Động Cảnh, một đường tiến bộ thực lực, không ngờ rằng hiện tại đã đạt tới Thế Giới Cảnh.

    Thế Giới Cảnh, đây chính là cảnh giới mà một khi đạt tới có thể hùng bá một phương ở Trung Ương Thiên Triều.

    Lục Nguyên cứ như vậy mà đạt tới.

    Hiên Viên Vọng cứ như vậy mà chết.

    Thật sự đơn giản như thế sao.

    Thật lâu sau mọi người mới tiếp nhận chuyện này được.

    Thái Sử Không nói:

    - Xem ra ngươi làm chí tôn cũng không dài.

    Lục Nguyên nghi hoặc.

    Thái Sử Không giải thích:

    - Bởi vì ở Kiếm Môn một khi đạt tới Thế Giới Cảnh là có thể trở thành thái thượng trưởng lão của Kiếm Môn, có thể tiến vào Kiếm Tổ tinh thần, chúc mừng ngươi bây giờ ngươi đạt tới Thế Giới Cảnh có thể trở thành Thái Thượng trưởng lão rồi.

    Lục Nguyên thầm nghĩ hóa ra còn có chuyện như vậy.

    Mấy ngày nay đệ tử của Hiên Viên Vọng hung hăng càn quấy Lục Nguyên lại hiếu kỳ hỏi.

    - Rất đơn giản là bởi vì Kiếm Chi Tử.

    Gia Cát Trí Thương nói, đáp lại bộ dạng khó hiểu của Lục Nguyên.

    Kiếm chủ Gia Cát Trí Thương giải thích:

    - Ngươi nên hiểu bên ngoài Kiếm Tổ tinh thần cơ bản nằm trong tay chúng ta nhưng bên trong Kiếm Tổ tinh thần thì khác, ở trong Kiếm Tổ tinh thần có ba thế lực Hiên Viên Vọng đại biểu cho một thế lực, thế lực này do đám đầu hàng Đồng Chi Văn Minh làm chủ.

    - Còn một thế lực nữa do Kiếm Chi Tử cầm đầu, thế lực này tuy ủng hộ Kiếm chi tử nhưng Kiếm Chi Tử chuyên tâm tu hành, cũng không nhàn hạ để ý, cho nên nó được sư phụ của hắn là Trương Đạo Sinh quản.

    Gia Cát Trí Thương lại nói:

    - Sư phụ của hắn là một thái thượng trưởng lão thực lực đạt tới Thế Giới Cảnh tầng thứ hai, người này vận khí tốt, thu được Kiếm Chi Tử làm đồ đệ, thực lực bản thân thì không tốt lắm nhưng năng lực điều hành thì khá giỏi, thế lực của Kiếm Chi Tử đã được hắn phát triển tới mức phong thủy sinh khởi.

    - Thế lực thứ ba không cần nhiều lời chính là của chúng ta.

    - Quên mất một chuyện ngươi còn chưa hiểu được hình thức kiếm môn chúng ta.

    Thái Sử Không nói:

    - Vô Thượng Đại Giáo của Kiếm Môn là một môn phái trung đẳng nắm được phúc khí từ kỷ nguyên trước.

    - Nhưng thực lực chân chính của Kiếm Môn chúng ta cũng không quá mạnh, trên Kiếm Tổ tinh thần có có một lão tổ Kiếm Môn vị lão tổ này có tu vi Thế Giới Cảnh tầng thứ năm có tên là Kiếm Anh lão tổ.

    - Ngoài ra còn có một số ít Thế Giới Cảnh tầng thứ tư, ví dụ như ta trước khi bị thương cũng là Thế Giới Cảnh tầng thứ tư, ngoài ra còn có ba người khác chính là Kiếm Phong Trung Tổ, Kiếm Hư Trung Tổ, Kiếm Vân Trung Tổ, chiến lực của bọn họ hiện tại ta đã không theo kịp.

    - Mà xuống nữa phần lớn đều là Thế Giới Cảnh tầng thứ nhất thứ hai thứ ba, loại người này tương đối nhiều nói là tương đối nhiều nhưng không phải quá nhiều cũng chỉ có hơn mười người mà thôi.

    - Đây là toàn bộ chiến lực của Kiếm Môn chúng ta.

    - Trong ba người này Kiếm Phong Trung Tổ thì là người đồng ý theo Giản Chi Văn Minh.

    - Mà Kiếm Hư trung tổ thì ủng hộ Kiếm Chi Tử.

    - cuối cùng Kiếm Vân Trung Tổ thì chính là người của phái chúng ta.

    - Về phần Kiếm Diệt lão tổ quanh năm bế quan bình thường không xuất hiện, cũng căn bản không để ý tới chính sự, đương nhiên ba vị phong tổ kỳ thật cũng rất ít để ý tới chính sự, cơ bản đều giao cho đám người tầng thứ nhất thứ hai thứ ba xử lý, bọn họ chỉ cần tu luyện cho thực lực càng mạnh là được.

    - Đây là tình huống của Kiếm Tổ tinh thần của Kiếm Môn chúng ta.

    Nghe Gia Cát Trí Thương giới thiệu xong, Lục Nguyên cũng đã hiểu, hóa ra nội bộ của Kiếm Môn còn có chuyện như vậy.

    Kiếm chủ Gia Cát Trí Thương lại nói:

    - Mà những đệ tử của Hiên Viên Vọng càn quấy kỳ thật rất đơn giản bởi vì phái của Kiếm chi Tử hiện tại đã liên minh với Giản phái rồi, cũng tức là nói, hai phái của bọn họ đã liên minh đối phó với phái của chúng ta, bọn họ đang chiếm thượng phong.

    - Dưới tình hình đó đệ tử của Hiên Viên phái sẽ khoa trương rất nhiều.

    Lục Nguyên nghe xong thì gật đầu hóa ra là thế.

    Vốn hắn cho rằng Hiên Viên phái có thể một lần chính biến kia mà giải quyết, có thể khiến cho Kiếm Môn an định lại kết quả vẫn chuyện khiến người ta buồn bực.

    Nhưng không có cách nào Lục Nguyên cũng không trốn thoát.

    Bây giờ tạm thời ở Kiếm Môn Kiếm Chi Tử chính là cừu địch của mình.

    - Đương nhiên ta giới thiệu những nhân vật này không kể cả Kiếm Chi Tử, thực lực của Kiếm Chi Tử thế nào ta cũng không biết.

    Gia Cát Trí Thương nói;

    - Kiếm Chi Tử cùng với những người này đều giống nhau, đều không bao giờ trực tiếp ra mặt.

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Con biết rõ rồi.

    - Lại nói tiếp một chuyện.

    Gia Cát Trí Thương nói:

    - Sắp tới là Thập Niên Tế, phái của Gia Cát Trí Thương muốn trong Thập Niên Tế làm cho chúng ta đẹp mắt.

    - Lúc này phái của Kiếm Chi Tử bắn tiếng muốn ở trong Thập Niên tế làm cho chúng ta đẹp mắt.

    Nghe lời nói của Gia Cát Trí Thương Lục Nguyên khẽ giật mình, Thập Niên tế này hắn biết không ngờ rằng Kiếm Chi Tử muốn dùng thập niên tệ này làm cho phe mình đẹp mắt.

    Mà Thái Sử Không cùng với Gia Cát Trí Thương bọn họ thì đang thương lượng xem phải làm sao đối phó với chuyện Thập Niên Tế.

    Đương nhiên lúc tu hành Lục Nguyên cũng suy nghĩ một chút trật tự.

    Theo lời của Yến Thương Thiên muốn hiểu được trật tự cần phải biết kỷ nguyên thế giới này được tạo thành thế nào.

    Một khi đã hiểu thì có thể luyện thành Trật Tự Thiết Tắc.

    Mà không hiểu thì không thể luyện thành.

    Bởi vì Nhân Quả thiết tắc hiện tại không tu luyện, thời gian không gian luân hồi âm dương bốn thiết tắc đã luyện thành cho nên Lục Nguyên cũng suy nghĩ tới Trật Tự thiết tắc.

    Đến cùng Trật Tự là cái gì.

    Lục Nguyên tự nhủ.

    Trật tự nên chia làm hai loại.

    Một loại là Thiên Địa vạn vật trật tự.

    Một loại là Trí Hỉ Sinh Linh trật tự.

    Hai loại trật tự này có bất đồng tương đối lớn.

    Trước tiên nói về Thiên Địa Vạn Vật trật tự Thiên Địa Vạn Vật, nước chảy về phía đông đây là thủy trật tự lửa thiêu đốt tất cả đây là hỏa trật tự, mặt trời ở trên bầu trời sao ở trên bầu trời đây là nhật nguyệt trật tự, đá ở trên mặt đất ném lên không cách nào bay trên bầu trời đây là Thạch Đầu trật tự, núi che chắn gió, đây là Sơn trật tự vạn vật đều có trật tự.

    Mà trật tự rốt cuộc là gì đây?

    Lục Nguyên lâm vào trầm tư, đột nhiên Lục Nguyên nghĩ tới kỳ thật Vạn Vật Trật Tự chỉ gói gọn trong bốn chữ Vạn Vật Quy Bản.

    Vạn Vật vốn ở nơi nào là ở nơi nào?

    Đương nhiên ngoài thiên địa vạn vật trật tự còn có Trí Tuệ Sinh Linh trật tự, Lục Nguyên giờ khắc này như là phúc chi tâm linh, kỳ thực Yến Thương Thiên đã đánh một số ý thức về trật tự vào trong đầu của Lục Nguyên nhưng chưa nói rõ ra.

    Hơn nữa đúng là thiên phú của Lục Nguyên không hề tệ, cho nên dưới ấn ký của Yến Thương Thiên hắn nhanh chóng lĩnh ngộ được.

    Trí Tuệ Sinh Linh trật tự là gì?

    Trí Tuệ Sinh Linh từng người tồn tại tựa hồ không có trật tự gì đáng nói, không rời khỏi thân thể, chiến tranh hòa bình phồn vinh suy sụp không thoát khỏi tám chữ này.

    Trí Tuệ Sinh Linh trật tự nằm trong tám chữ này.

    Cuối cùng Lục Nguyên cơ bản cũng tổng kết được.

    Trật tự thiết tắc tổng cộng chia làm hai loại một loại là Vạn Vật Trật Tự điều này cần bốn loại thiên địa pháp tắc, tức là vạn vật quy bản bốn loại.

    Mà loại thứ hai là Trí Tuệ Sinh Linh trật tự điều này cần tám loại thiên đọa pháp tắc.

    Chiến, Tranh, Hòa, Bình, Phồn, Vinh, Suy, Lạc.

    Cũng tức là nói, muốn nắm giữ Trật Tự Thiết Tắc cần phải nắm giữ mười hai loại thiên địa pháp tắc, Vạn Vật, Quy, Bản, Chiến, Tranh, Hòa, Bình, Phồn, Vinh, Suy, Lạc.

    Mười hai loại này Lục Nguyên vẫn chưa hiểu được một loại.

    Từ từ tu hành cũng không cần phải gấp.

    Lục Nguyên uống một ngụm rượu, hắn tu hành một thời gian thời gian tới Thập Niên tế cũng càng ngày càng tới gần.

    Kiếm Môn có đại sự, thập niên tế được trịnh trọng tổ chức.

    Địa điểm tổ chức là Tinh Thần Kiếm Tinh cung.

    Kiếm Tinh cung này là một tòa cung điện tương đối lớn.

    Trong cung có tớimấyấy vạn căn nhà mỗi căn đều cao hơn mười trượng.

    Toàn bộ cung điện vô cùng rộng lớn.

    Mà ở bên trong Kiếm Tinh cung bố trí rất xa hoa.

    Sáng sớm có rất nhiều đệ tử tiến vào bên trong Kiếm Tinh cung, từ xưa tới nay đệ tử Kiếm Môn không có nhiều hoạt động, cho nên loại Thập Niên tế này bọn họ không thể bỏ qua, Lục Nguyên lúc mới vào Kiếm Môn cũng giống như các đệ tử này sau đó trở thành đệ tử chân truyền rồi hiện tại địa vị cao hơn một chút.

    - A, kia chính là Tửu Chí Tôn Lục Nguyên.

    - Đúng thế thật là lợi hại, nghe nói hắn ở trong Thế Giới Hỏa Sơn đã thắng liên tiếp một vạn trận, được xưng là vô địch ở dưới Thế Giới Cảnh.

    - Nghe nói tuổi tác vẫn còn trẻ.

    - Đúng vậy đúng là thần tượng của Kiếm Môn chúng ta.

    Hiện tại trong lục đại chí tôn Lục Nguyên đứng vị trí thứ năm nhưng hắn đã trở thành thần tượng của nhiều người hấp dẫn rất nhiều ánh mắt, đệ tử bình thường để tử chân truyền đệ tử hạch tâm đều bàn luận về Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đưa mắt quét quanh tất cả các đệ tử đúng lúc này hắn nhìn thấy Kiếm Linh Đế Cơ xinh đẹp đang che một tấm lụa mỏng trên khuôn mặt.

    Lục Nguyên và Kiếm Linh Đế Cơ nhìn nhau ánh mắt của hai người nhận ra nhu tình mật ý tràn ngập từ cả hai, đúng vậy từ sau khi ra khỏi Pháp Cổ Văn Minh, Lục Nguyên vẫn lâu rồi chưa gặp Kiếm Linh Đế Cơ, Kiếm Linh Đế Cơ cũng muốn nhân cơ hội Thập Niên Tế mà tới Kiếm Môn.

    Thập Niên Tế của Kiếm Môn là đại sự.

    Lục Nguyên lại đưa ánh mắt quét qua, hắn phát hiện ra cách đó không xa có một nữ tử xinh đẹp đó chính là Su Phi Tiên hiện tại nàng cũng phát ra hào quang.

    Lục đại chí tôn tiến vào rồi, kế tiếp là thái thượng trưởng lão.

    Thái thượng trưởng lão của Kiếm Môn có tổng cộng mười vị, lần nào Thập niên tế cũng chỉ có một nửa hiện thân.

    Đương nhiên chẳng biết tại sao hào khí lúc này trở nên khẩn trương.

    Kiếm Môn thái thượng trưởng lão tổng cộng bốn mươi lăm người rõ ràng đã xuất hiện gần hết.

    Lục Nguyên nhìn sang từng người.

    Hắn phát hiện ra ba người mạnh nhất ở chính giữa, pháp lực sáng như tinh thần, Lục Nguyên đều biết rõ đó là ba vị thái thượng trưởng lão tu vi đã đạt tới Thế Giới Cảnh tầng thứ tư, theo thứ tự là Kiếm Phong Trung Tổ, Kiếm Hư Trung Tổ, Kiếm Vân Trung Tổ ba người.

    Chương 1039-1040: Lần đầu gặp Kiếm Chi Tử

    Ở sau lưng bọn họ là thái thượng trưởng lão, Gia Cát Trí Thương thì ngồi ở đằng sau Kiếm Vân Trung Tổ.

    Những nhân vật này đều là thế hệ cường hoành cao minh nhất.

    Những người này chính là những người chính thức chèo chống Kiếm Môn.

    - Kiếm Chi Tử đến.

    Một thanh âm du dương truyền tới.

    Kiếm Chi Tử đến rồi.

    Trong nhất thời đám người trở nên náo nhiệt lên, Lục Nguyên gần đây tuy nổi danh nhưng vẫn nhỏ hơn Kiếm Chi Tử rất nhiều, hơn nữa Kiếm Chi Tử là một trong Khí Vận thất tử, thanh danh đã truyền xa toàn bộ Trung Ương Thiên Triều toàn bộ Trung Ương Thiên Triều không ai không biết.

    Kiếm Chi Tử đến rồi.

    Lục Nguyên khẽ động tâm, hắn không biết tại sao trước kia vì đủ loại nguyên nhân mà luôn bỏ lỡ cơ hội gặp Kiếm Chi Tử, đây là lần đầu tiên hắn đối diện.

    Trong tiếng rầm rĩ của mọi người Kiếm Chi Tử cuối cùng cũng từ từ hiện thân.

    Đây là Kiếm Chi Tử sao?

    Từ trong đám người hiện ra một người trẻ tuổi áo trắng nhẹ bay, chắp tay mà đi, có một hương vị tiêu sái không nói nên lời, ở mi tâm của hắn có một nốt ruồi đỏ, càng tăng thêm cảm giác tuấn mỹ hơn nữa toàn thân của hắn phát ra như kiếm, mày như kiếm môi như kiếm y phục như kiếm, giày như kiếm, toàn thân cao thấp đều như kiếm.

    Người này rất giống Yến Thương Thiên, đây là cảm giác đầu tiên của Lục Nguyên, nhưng thực sự không phải là về tướng mạo, Yến Thương Thiên tướng mạo lãnh khốc mà Kiếm Chi Tử thì hòa hoãn một chút, có phần anh toán, tuy nhiên khí chất lại giống nhau.

    Kiếm!

    Chi!

    Tử!

    Trong vô số đám người Lục Nguyên thấy được Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử cũng nhìn thấy Lục Nguyên.

    - Oa, đây chính là Kiếm Chi Tử.

    - Đúng thế chính là một trong Khí Vận Thất Tử.

    - Một trong Khí Vận Thất Tử đúng là bất phàm, toàn thân của hắn toát ra khí tức như là mặt trời.

    - Các ngươi nói xem Lục Nguyên và Kiếm Chi Tử ai lợi hại hơn?

    - Nói nhảm dĩ nhiên là Kiếm Chi Tử lợi hại hơn Lục Nguyên, dù sao hắn cũng là một trong Khí Vận Thất Tử Lục Nguyên kém hơn Kiếm Chi Tử nhất định không ít.

    - Nghe nói Lục Nguyên và Kiếm Chi Tử có tám năm ước hẹn, hiện tại đã là bốn năm rồi, như vậy bốn năm nữa sẽ có đại chiến.

    Ở xung quanh đều truyền tới thanh âm nghị luận.

    Lục Nguyên cùng Kiếm Chi Tử nhìn nhau những nghị luận xung quanh đều không lọt vào tai của hai người.

    Lục Nguyên phát hiện mình và Kiếm Chi Tử có cảm giác địch nhân.

    Mà Kiếm Chi Tử lúc đầu vốn coi Lục Nguyên như một con kiến nhưng hiện tại cũng cảm thấy Lục Nguyên có hương vị địch nhân.

    Kiếm Chi Tử nhìn về phía Lục Nguyên;

    - Ngươi chính là Lục Nguyên?

    - Đúng thế ta là Lục Nguyên, ngươi chính là Kiếm Chi Tử?

    Lục Nguyên cầm hồ lô rượu lên uống một ngụm, dưới áp lực khổng lồ của Kiếm Chi Tử Lục Nguyên vẫn cảm thấy thoải mái tự tại.

    Đúng ta là Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử gật nhẹ đầu:

    - Có khả năng ngươi còn chưa biết tên ta, dù sao cũng là đối thủ tám năm hẹn ước, ta nói cho ngươi biết tên ta, ta tên là Kiếm Văn Xương, Kiếm Đạo Văn Minh sẽ do ta hưng vượng lại.

    Đệ đệ của hắn là Kiếm Văn Hào hắn tên là Kiếm Văn Xương cũng tương đối có đạo lý.

    Ba chữ Kiếm Văn Xương ý nghĩa khá to lớn, hắn dám tự nhận mình sẽ hưng vượng lại Kiếm Đạo Văn Minh.

    Đây là khẩu khí tương đối lớn, trong lịch sử Kiếm Môn chưa ai dám nói như vậy.

    Nhưng Kiếm Chi Tử dám, vì hắn là Kiếm chi Tử, hắn quả thật có tư cách này.

    Kiếm Chi Tử Kiếm Văn Xương nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Ngươi xem ra cũng có tiềm lực, cuộc chiến bốn năm sau, ta sẽ đem ngươi làm đối thủ của ta, sẽ giẫm nát ngươi, lấy Khí Vận của ngươi gia tăng Khí Vận của ta.

    Kiếm Chi tử phát ra khẩu khí nhàn nhạt, tựa hồ như là muốn bóp chết một con kiến vậy.

    - Vậy sao ta cũng chờ bốn năm sau.

    Lục Nguyên không thèm để ý.

    Ánh mắt của hai người giao hòa trên không trung.

    Đúng thế đây là đối thủ, một đối thủ vô cùng lớn, trước kia Lục Nguyên cũng gặp nhiều nhân vật nhưng bây giờ mới cảm nhận thấy một đối thủ khí vận, Lục Nguyên uống một ngụm rượu xung quanh lại vang lên từng thanh âm rầm rĩ.

    Kiếm Môn thập niên tế, mười năm một lần.

    Mà lúc này Kiếm Môn chi chủ Thái Sử Không cuối cùng cũng tới ngồi ở vị trí trung ương.

    Đúng thế, Kiếm Chủ tuy không phải là người mạnh nhất của Kiếm Môn thậm chí không phải là người có quyền thế nhất của Kiếm Môn nhưng vẫn được sự tôn kính từ bên ngoài.

    Thái Sử Không ngồi xuống, những nhân vật của Kiếm Môn đã gần như đến toàn bộ, về phần Kiếm Diệt lão tổ lần này dĩ nhiên không tham gia.

    Thái Sử Không nhìn về phía các đệ tử bên dưới lại nhìn các vị trưởng lão mà nói:

    - Hiện tại ta tuyên bố Kiếm Môn thập niên tế chính thức bắt đầu.

    Kỳ thực Kiếm Môn thập niên tế cũng không phải là đại sự.

    Nhưng chẳng hiểu tại sao lần này lại có một khí tức khẩn trương, tựa hồ như có đại sự sắp phát sinh vậy, ví dụ như bình thường chưa có tới một nửa số trưởng lão tới nhưng lần này lại tới gần hết thậm chí ngay cả Kiếm Chi Tử cũng lộ diện.

    Điều này thất là không đơn giản.

    Mà hào khí này những thái thượng trưởng lão chí tôn bọn họ dĩ nhiên là hiểu rõ.

    Những đệ tử chân truyền bình thường tuy không hiểu nhưng cũng ngửi được mùi vị khác lạ.

    Thái Sử Không thầm kêu khổ, vị trí Kiếm Chủ đúng là không tốt để ngồi, ngồi vào vị trí này thật là không may, trong lòng thầm kêu không may Thái Sử Không lại cất tiếng:

    - Kiếm môn thập niên tế lại bắt đầu, ở trong thập niên tế này sẽ làm thống kê xem Kiếm Môn ai lập được đại công lao.

    - Người lập được công lao lớn nhất của Kiếm Môn gần đây là Kiếm Chi Tử Kiếm Văn Xương, có công lao giết một Thế Giới Cảnh của Phong Chi Văn Minh, giết một thái thượng trưởng lão của môn môn phái tu vi Thế Giới Cảnh, giết một thái thượng trưởng lão của đại địch Vô Song môn.

    Nghe Thái Sử Không thống kê tất cả những người ở phía dưới đều chấn kinh, Thế Giới Cảnh mỗi người đều không dễ chết mà Kiếm Chi Tử rõ ràng đã giết ba người, mấy người của Vô Thượng Đại Giáo thì cũng thôi nhưng hắn dám giết người của Phong Chi Văn Minh, thật là một chuyện lạ.

    Ở phía dưới tràn đầy thanh âm nghị luận, Lục Nguyên cũng kinh ngạc nhìn Hạ Hầu Chí Tôn, Hạ Hầu Chí Tôn nói;

    - Nghe nói Kiếm Chi Tử đã được người của Võ Cổ Văn Minh chọn trúng, đơn giản mà nói, có người của Võ Cổ Văn Minh bảo kê hắn dĩ nhiên là dám giết người của Phong Chi Văn Minh, đây cũng là lý do mà Giản Chi Văn Minh muốn lôi kéo Kiếm Chi Tử mà Kiếm Chi Tử không để ý tới.

    Hạ Hầu Chí Tôn nói vậy khiến Lục Nguyên minh bạch.

    Thì ra là thế.

    Có Võ Cổ Văn Minh bảo kê, trách không được hắn kiêu căng như thê.s

    - Vị trí thứ hai, Lục Nguyên, Lục Nguyên giết rất nhiều Hỗn Động Cảnh tầng thứ mười, nửa bước Thế Giới Cảnh, hơn nữa ở Cổ Văn Minh thắng liên tiếp một vạn một nghìn trận chiến, đại dương uy phong của Kiếm Môn, đồng thời có công lớn trong việc dẹp loạn Kiếm Môn.

    Vị trí thứ hai chính là Lục Nguyên.

    Kiếm Chi Tử nhìn về phía Lục Nguyên mà Lục Nguyên cũng nhìn lại Kiếm Chi Tử.

    Hai tuyệt thế thiên phong của Kiếm Môn này tựa hồ muốn chống lại nhau rồi.

    Theo thứ tự là những người khác, tuy nhiên không có thành tích kinh tâm động phách như Kiếm Chi Tử hay Lục Nguyên.

    Mà công lao bảng này cuối cùng cũng xong, phẩn thưởng cũng ban ra.

    Kế tiếp là những cuộc chiến đấu.

    Trong cuộc chiến đấu này mọi người có thể khiêu chiến lẫn nhau đương nhiên tối đa cũng chỉ có thể hơn kém hai tầng mà thôi, nếu như kém nhau quá xa thì đánh không còn ý nghĩa gì nữa, hơn nữa cũng có quy tắc lúc đánh không được giết đối thủ.

    Mấy cuộc chiến cũng tương đối nhàm chán không có điểm sáng gì.

    A, không đúng có một cuộc chiến tương đối hay.

    Cuộc chiến của đệ tử hạch tâm.

    Kiếm Linh đế cơ đối đầu với Sư Phi Tiên.

    Kiếm Linh Đế Cơ có được Linh tự có được Kiếm Đạo khí vận.

    Mà Sư Phi Tiên cũng có kiếm đạo khí vận, hơn nữa còn là một kiếm giả tu tập chăm chỉ khắc khổ.

    Hai người bắt đầu chiến đấu, cả hai người này đều là tuyệt thế mỹ nữ.

    Lục Nguyên cầm hồ lô rượu đứng một bên mà xem, Kiếm Linh Đế Cơ tuy có thực lực cao hơn nhưng Sư Phi Tiên cũng không thể xem thường.

    Ở chiêu thứ 33 Kiếm Linh Đế Cơ vạch một đạo cầu vồng kiếm tiên để ngang cổ họng của Sư Phi Tiên.

    - Là ta thua.

    Sư Phi Tiên thản nhiên thừa nhận:

    - Tuy nhiên sư tỷ, ta sẽ vượt qua tỷ đó.

    Ánh mắt của nàng tương đối chăm chú.

    - Ta sẽ không để ngươi vượt qua.

    Kiếm Linh Đế Cơ đáp lại, hai tuyệt thế mỹ nhân nghiêng người đi về hai hướng ngược nhau.

    Một trận chiến đã kết thúc.

    - Thái Sử không, ta khiêu chiến ngươi!

    Một thanh âm trong trẻo truyền tới khiến cho toàn trường yên lặng, ai đây, dám mở miệng khiêu chiến Thái Sử Không phải biết rằng Thái Sử không là Kiếm Môn chi chủ bình thường là ai cũng phải nể chút mặt mũi.

    Hơn nữa bản thân của Thái Sử Không có tu vi Thế Giới Cảnh tầng thứ hai.

    Ai mà không cho Thái Sử Không mặt mũi?

    Mọi người nhìn qua thì thấy từ trong đám người Thái Thượng Trưởng lão đi ra một trung niên nam tử, toàn thân hắn phát ra cảm giác đại nho.

    - Người kia là ai?

    Lục Nguyên hỏi.

    - Khổng Thượng Nghĩa là một trong thái thượng trưởng lão tu vi Thế Giới Cảnh tầng thứ hai, hơn nữa còn là người có tài trong Kiếm Hư Trung Tổ, dạy Kiếm Chi Tử rất nhiều thứ.

    Hạ Hầu Chí Tôn nói.

    - Người này cùng với sư phụ của ngươi giao thủ thực lực còn trên cả sư phụ của ngươi, hiện tại lại tới khiêu chiến.

    Lời của hắn chưa hết ý nhưng Lục Nguyên cũng đã hiểu.

    Xem ra phái của Kiếm Chi Tử muốn ở trong Thập Niên tế đối phó với Thái Sử không, ban đầu Lục Nguyên còn đoán xem bọn họ giở trò gì hiện tại đã minh bạch rồi, bọn họ muốn làm Thái Sử Không mất mặt.

    Ở thế giới này cường giả vi tôn.

    Kiếm môn chi chủ tuy là chủ của kiếm môn nhưng nếu khiêu chiến thua, cũng mất mặt uy tín đại mất.

    Đương nhiên Kiếm Chi Tử cũng không thể phái ra nhân vật quá mạnh mẽ, nếu như phái ra nhân vật đạt tới Thế Giới Cảnh tầng thứ ba, dùng sự chênh lệch một cảnh giới thì Thái Sử Không không đánh lại cũng là điều bình thường căn bản không làm cho Thái Sử Không mất bao nhiêu mặt mũi.

    Đây là âm mưu một đại âm mưu.

    Khổng Thượng Nghĩa mỉm cười đứng lên hắn đi vào trong trường cảm giác vô cùng đắc ý.

    Hiên Viên Vọng trốn đi, Kiếm Môn đa phần đều do Kiếm Chi Tử cầm đầu, cũng tức là nói, thế lực của Kiếm Hư Trung Tổ sắp nhất thống Kiếm Môn rồi, hiện tại chỉ cần làm cho Thái Sử Không mất mặt, xem hắn còn có uy tín làm Kiếm Chủ nữa không.

    Về phần có nắm chắc cơ hội thắng Thái Sử Không không à?

    Nói nhảm, Khổng Thượng Nghĩa trước kia đã thắng Thái Sử Không một lần, mà trong khoảng thời gian này hắn cũng đã cố gắng tu luyện, lúc này nắm tới chín phần là thắng.

    Khổng Thượng Nghĩa hăng hái.

    Thái Sử Không trầm lòng xuống y không ngờ được rằng Khổng Thượng Nghĩa lại khiêu chiến mình.

    Đồng thời người ủng hộ của Thái Sử Không cũng trở nên lo lắng.

    Hiện tại ánh mắt của rất nhiều người nhìn vào, các đệ tử bình thường hạch tâm, trưởng lão chí tôn, thái thượng trưởng lão lúc này giống như tên đã trên dây.

    - Lỗ sư bá, để đệ tử bồi tiếp sư bá một phen được không?

    Một đạo thanh âm trong trẻo vang lên tới tai của Khổng Thượng Nghĩa.

    Biến hóa phát sinh.

    Khổng Thượng Nghĩa đang vô cùng thống khoái, lúc này chẳng những sẽ đánh cho Thái Sử Không mắt mặt mà còn lập được công lao cho Kiếm Chi Tử.

    Khổng Thượng Nghĩa nhìn về đối thủ Thái Sử Không.

    Nhưng lúc này biến hóa đã xuất hiện, có người khiêu chiến hắn.

    Khổng Thượng Nghĩa nhìn về phía người nói chuyện.

    Hóa ra lại là hắn.

    Bóng người thanh y, một tay cầm kiếm, một tay cầm hồ lô rượu.

    Lục Nguyên.

    Đúng thế chính là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đứng ở đó khẽ cười;

    - Sư trưởng có việc, đệ tử phục lao, Lỗ sư bá, đệ tử tiếp nhận một trận không có vấn đề gì chứ?

    Lục Nguyên thình lình khiêu chiến Khổng Thượng Nghĩa thật đúng là can đảm.

    Mọi người kinh ngạc vô cùng.

    Khổng Thượng Nghĩa là hảo thủ Thế Giới Cảnh.

    Mà Lục Nguyên tuy thanh danh cực lớn được xưng là vô địch dưới Thế Giới Cảnh nhưng cũng chỉ là ở dưới Thế Giới Cảnh mà thôi, thực sự chạm phải cường giả Thế Giới Cảnh cũng chỉ có phần thua, Thế Giới Cảnh cùng với Hỗn Động Cảnh chênh lệch thật sự quá lớn to đến mức không thể tưởng tượng.

    Hắn tìm cái chết sao?

    Ở đây số người biết Lục Nguyên trùng kích tới Thế Giới Cảnh không có nhiều người tổng cộng chỉ có bốn người mà thôi.

    Khổng Thượng Nghĩa nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Hóa ra là Lục sư điệt, thanh danh của Lục sư điệt sư bá ta cũng nghe nhiều rồi, tuy nhiên hay là vẫn thôi đi vẫn nên để ta và sư phụ ngươi giao chiến.

    Hắn khinh thường cười lạnh, thật là buồn cười.

    Lục Nguyên hơi cười:

    - Hẳn là sư bá sợ bị bại dưới tay của ta cái này cũng khó trách, ngay cả đồ đệ cũng không đánh lại mà còn muốn khiêu chiến với sư phụ, điều này thật là quá buồn cười.

    Đây là một chiêu khích tướng khiến cho Khổng Thượng Nghĩa không thể không tiếp.

    Không có cách nào ai bảo người hắn khiêu chiến là Thái Sử Không, mà Lục Nguyên lại là đệ tử của Thái Sử Không, nếu hắn ngay cả đồ đệ cũng không đánh bại thì không có tư cách kêu sư phụ tiếp chiêu.

    Đây là sự thật.

    Khổng Thượng Nghĩa cười lạnh;

    - À vậy cũng tốt để sư bá ta giáo huấn sư điệt ngươi một phen.

    Khổng Thượng Nghĩa hắc hắc cười lạnh.

    Lục Nguyên đạp mạnh bước vào trong trường.

    Thế cục bây giờ Khổng Thượng Nghĩa đấu với Lục Nguyên.

    Khổng Thượng Nghĩa rút kiếm tiên ra, một kiếm thẳng tấn công, đến tận đây Lục Nguyên mới phát hiện ra tốc độ của Khổng Thượng Nghĩa thật là nhanh, một kiếm nhanh như điện.

    Mang theo uy áp cực đại tựa hồ muốn chém rách trời xanh, nháy mắt muốn đem Lục Nguyên chém thành hai đoạn.

    Một kiếm chém tới Lục Nguyên, tất cả mọi người đều cho rằng Lục Nguyên có thể chống đỡ một thời gian, hiện tại xem ra sắp bị một kiếm chém chết, thực lực của Thế Giới Cảnh đúng là mạnh.

    Không đúng tại sao lại xuất hiện một Lục Nguyên khác.

    Ở cách đó không xa xuất hiện một Lục Nguyên, không hề bị tổn hao không hề có một chút vết máu gì, mà Lục Nguyên bị chém thành hai đoạn đã biến mất.

    Khổng Thượng Nghĩa cất tiếng:

    - Đây chính là Phù Sinh Nhược Mộng?

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Đúng thế!

    - Hay lắm một chiêu Phù Sinh Nhược Mộng, tuy nhiên ta là nhân vật Thế Giới Cảnh ngươi muốn chỉ dùng một chiêu Phù Sinh Nhược Mộng này chống trả ta thì thật là buồn cười

    Hắn lại chém kiếm tới thẳng về phía Lục Nguyên.

    Lục Nguyên khởi động Dưỡng Ngô Kiếm Tiên.

    - Đang.

    Song kiếm đối kích.

    Chương 1041-1042: Đánh bại Khổng Thượng Nghĩa

    Khổng Thượng Nghĩa nhe răng cười, Lục Nguyên thật là buồn cười dám cùng với mình đối kiếm đúng là tiểu tử không biết trời cao đất rộng.

    Oanh song kiếm đối kích, Khổng Thượng Nghĩa lui về phía sau ba mươi trượng mà Lục Nguyên lui về phía sau bốn mươi trượng.

    Làm sao có thể, bản thân của Khổng Thượng Nghĩa đã đạt tới Thế Giới Cảnh tầng thứ hai, pháp lực của Lục Nguyên lại không hơn kém bao nhiêu với Khổng Thượng Nghĩa, điều này chỉ đại biểu cho một chuyện, Lục Nguyên đã đạt tới Thế Giới Cảnh.

    Thế Giới Cảnh!

    Lục Nguyên là Thế Giới Cảnh!

    Thế Giới Cảnh thật không phải chuyện đùa nó vô cùng khó trùng kích, một khi trùng kích thành công có thể trở thành bá chủ một phương, có thể lập một môn phái một phương, tuy nhiên môn phái này thấp hơn Vô Thượng Đại Giáo một chút.

    Lục Nguyên người này đã đạt tới Thế Giới Cảnh, thật là đáng sợ, hắn mới bao nhiêu tuổi chứ?

    Khó trách hắn dám thay Thái Sử Không xuất chiến.

    Trận chiến này xem ra không phải nghiêng về một bên.

    Khổng Thượng Nghĩa cười hắc hắc:

    - Lục Nguyên hóa ra ngươi cũng đã đạt tới Thế Giới Cảnh, khó trách ngươi tràn đầy tự tin như thế tuy nhiên đáng tiếc ngươi cũng phải thua ở dưới tay của ta.

    Đúng thế, Khổng Thượng Nghĩa lúc trước cũng không chính thức ra tay hiện tại nhận ra thực lực của Lục Nguyên hắn dĩ nhiên là chân chính xuất thủ.

    - Bát Quái Kiếm Tiên, thức thứ nhất Càn Thiên Tinh.

    Khổng Thượng Nghĩa đột nhiên đánh tới, có một tinh thần bạo liệt muốn oanh kích Lục Nguyên.

    Lục Nguyên phản kiếm đón đỡ mà Khổng Thượng Nghĩa căn bản cũng không vội, lại đổi một kiếm khác, kiếm như lôi điện tinh thần muốn nghiền áp Lục Nguyên.

    Khổng Thượng Nghĩa lại xuất kiếm lúc này chính là Ly Hỏa Tinh.

    Thức thứ tư Đoái Trạch Tinh.

    Thứ thứ năm, Khôn Địa Tinh.

    .......

    Thức thứ tám Dực Phong Tinh.

    Liên tiếp tám thứng mỗi thức như sao băng nổ tung.

    Kiếm Chi Tử Kiếm Văn Xương cũng xem cuộc chiến hắn đối với cuộc chiến này cũng tương đối hứng thú dù sao Lục Nguyên cũng là đối thủ bốn năm sau của hắn.

    Một trận chiến này đến tột cùng thế nào.

    Đúng lúc này Lục Nguyên rút ra dưỡng Ngô Kiếm Tiên bắt đầu đón đỡ.

    Kiếm pháp cấp Thế Giới làm sao phá Kiếm pháp cấp Thế Giới đây?

    Lục Nguyên vung Kiếm Tiên ra đón đỡ, tràng diện tạm thời rơi vào thế hạ phong, Khổng Thượng Nghĩa này đúng là rất mạnh, tuy nhiên không mạnh tới mức lập tức chiến thắng Lục Nguyên, Lục Nguyên hiện tại vẫn chưa phản kích, rốt cuộc là muốn làm gi đây/

    Ầm....

    Tám ngôi sao băng nổ tung, vụ nổ này tuy không làm bị thương Lục Nguyên nhưng tựa hồ đã bức ép Lục Nguyên, giống như Lục Nguyên đã không còn sức hoàn thủ.

    Trận giao thủ này thật là đặc sắc.

    Ở trong tinh chi kết giới, Khổng Thượng Nghĩa một mực phát động tiến công.

    Vừa rồi là nổ tung tám sao băng, hiện tại hắn lại dùng chiêu mới.

    Một chiêu này là tổ hợp của tám tiểu thức, tám ly hỏa tinh được tạo thành, phát ra lực lượng bạo liệt, ánh sáng như lửa đốt, phát ra lực lượng như muốn nuốt chửng tất cả.

    Lục Nguyên vung kiếm đón đỡ.

    Khổng Thượng Nghĩa cười ha hả:

    - Lục Nguyên hiện tại ta biết rõ thực lực của ngươi tuy cao nhưng vẫn phải thất bại thôi.

    Lục Nguyên vẫn đang cố gắng chống đỡ.

    Cảnh tượng bên trong Lục Nguyên cơ hồ rơi vào thế hạ phong.

    Lục Nguyên bị đánh bại sao?

    Mà đa số đệ tử lai không muốn Lục Nguyên bị bại.

    Kiếm Linh đế cơ cũng nhìn cuộc chiến không nói lời nào.

    Mà Khổng Thượng Nghĩa thì không ngừng tiến công, lúc này đây tám cái Chấn Lôi Tinh phát ra cùng lúc, Chấn Lôi Tinh lại tạo thành tám ngôi sao nổ tung, pháp lực to đến kinh người, ầm ầm khiến cho Lục Nguyên chật vật.

    - Ha ha Lục Nguyên ngươi chịu đầu hàng đi.

    Khổng Thượng Nghĩa cười ha hả.

    - Vậy sao xem ra cũng đến lúc ta ra tay phản kích rồi.

    Lục Nguyên thản nhiên nói.

    Hắn nói hắn muốn phản kích?

    Lục Nguyên cuối cùng cũng phải phản kích rồi, ai cũng chờ mong xem Lục Nguyên phản kích thế nào.

    Dưỡng Ngô kiếm tiên của hắn đánh ra một thức, thật kỳ lạ, tám Ly Hỏa Tinh tất cả đều nổ từng chiêu từng thức của Lục Nguyên lại công kích tkn.

    Khổng Thượng Nghĩa miễn cưỡng chống lại một chiêu hắn lại cảm thấy toàn thân của mình có hỏa diễm dấy lên, hiển nhiên hắn trong lúc khiếp sợ không chống đỡ được bị thương nhẹ.

    - Ngươi tại sao lại biết chiêu thức của ta?

    Ngươi cũng đã luyện qua bộ bát quái thế giới kiếm pháp sao?

    Khổng Thượng Nghĩa kinh hãi bộ kiếm pháp này không phải là kiếm pháp của Kiếm Môn mà là trong một lần kỳ ngộ hắn học được vẫn lấy làm đắc ý, hiện tai Lục Nguyên lại thi triển ra.

    Lục Nguyên dùng ánh mắt kỳ quái nhìn về phía Khổng Thượng Nghĩa.

    - Ta tại sao phải học trước?

    Ngươi thi triển rồi ta chẳng lẽ không học được sao?

    Chuyện này...

    Lục Nguyên nói cái gì?

    Khổng Thượng Nghĩa vừa thi triển một lần Lục Nguyên đã học xong.

    Điều này làm sao được.

    Làm gì có người biến thái nhìn thấy người ta thi triển một lần là có thể học được ngay tuyệt học của người ta.

    Đáng tiếc vạn vật sâm lâm, Kiếm Đạo bao dung vạn vật, bất kỳ chiêu thức nào cũng dung nhập vào trong đó.

    Khổng Thượng Nghĩa gào lớn:

    - Không có khả năng, đây là tuyệt học của ta ngươi không có khả năng học được?

    - Vậy sao?

    Lục Nguyên lắc đầu, Dưỡng Ngô kiếm tiên rời vỏ, một thức này mau lẹ vô cùng, phát ra tám ngôi sao, Khổng Thượng Nghĩa còn chưa nhận ra chiêu thì đã bị đánh trúng, làm cho thương thế trên người của hắn bị thương thêm không ít.

    Lục Nguyên lại đánh ra một chiêu nữa, một thức này là Đoái Trạch Tinh đánh cho Khổng Thượng Nghĩa liên tục lui về phía sau.

    Lục Nguyên vung Dưỡng Ngô Kiếm Tiên lên, lúc này tám sao lại phát ra, Khổng Thượng Nghĩa lại bị thương.

    Quả nhiên Lục Nguyên chỉ nhìn một lần đã học xong tuyệt chiêu của Khổng Thượng Nghĩa.

    Thật là khó tưởng tượng được.

    Kiếm môn từ trước tới nay chưa từng có một người làm được như vậy.

    Thật là quá nghịch thiên.

    Không đúng Lục Nguyên vừa rồi học chiêu thức rõ ràng là chiêu thức của Khổng Thượng Nghĩa, Khổng Thượng Nghĩa biết sự biến hóa chiêu thức của mình hơn nữa pháp lực của hắn còn mạnh hơn Lục Nguyên, tại sao lại bị Lục Nguyên đâm bị thương, xem một lúc mọi người mới hiểu ra.

    Hóa ra Lục Nguyên không chỉ học chiêu thức mà thôi mà còn cải tiến chiêu thức, một số chiêu thức của Khổng Thượng Nghĩa bị hắn cải tiếng, so với bản gốc còn mạnh hơn, huyền diệu hơn nên bị Lục Nguyên làm cho bị thương.

    Xem người ta ra chiêu một lần chẳng những có thể học mà còn có thể cải tiếng, thật sự là mạnh.

    Đến giờ phút này vô số thái thượng trưởng lão cũng bị chấn động, thật là quá kinh hãi.

    Ngay cả Kiếm Chi Tử ngay từ đầu không thèm đếm xỉa nhưng bây giờ cũng không dám coi thường Lục Nguyên.

    Về phần bản thân Khổng Thượng Nghĩa thì sau nhiều lần bị công kích sớm đã bị thương không nhẹ.

    Lục Nguyên cười lạnh:

    - Càn Thiên Tinh, Chấn Lôi Tinh, Ly Hỏa Tinh, Đoái Trạch Tinh, Khôn Địa Tinh, Khẩn Sơn Tinh, Khảm Thủy Tinh, Dực Phong Tinh, tám sao nổ hết cho ta.

    Khổng Thượng Nghĩa chỉ có thể thi triển từng thức mà Lục Nguyên thi triển một lúc tám thức, bản thân của Khổng Thượng Nghĩa bị thương đã không nhẹ, hiện tại tám sao cùng lúc nổ tung, không ngừng thổ huyết.

    Trong tích tắc này, Kiếm Chi Tử Kiếm Văn Xương giơ tay lên, một đạo bàn tay cắt đứt Tinh Chi Kết Giới, cưỡng chế uy lực phát ra của tám sao đồng thời cứu Khổng Thượng Nghĩa ra ngoài.

    Kiếm Chi Tử cuối cùng cũng ra tay hơn nữa vừa ra tay đã hóa giải tiến công của Lục Nguyên.

    - Một trận chiến này Khổng Thượng Nghĩa thua.

    Kiếm Chi Tử thản nhiên nói.

    - Thật là có lỗi.

    Lục Nguyên nhìn về phía Kiếm Chi Tử.

    - Đoán chừng lúc bắt đầu chận triến này ngươi còn cho rằng Khổng Thượng Nghĩa nhất định thắng ta ít nhiều cũng có thể bức ta thi triển tuyệt chiêu, đáng tiếc hắn còn chưa đối phó được mà ngay cả một chiêu một thức của ta cũng không bức ta sử dụng được, thật là thất vọng.

    Những lời này đúng là vẽ mặt, Kiếm Chi Tử Kiếm Văn Xương lúc đầu đúng là có dụng ý như thế, nhưng Lục Nguyên đơn giản dùng chính chiêu thức của đối thủ mà có thể chiến thắng.

    Đường đường là thái thượng trưởng lão Thế Giới Cảnh tầng thứ hai lại thua thảm hại trước Lục Nguyên.

    Không khí trong trường trở nên cao trào.

    - Ha ha ha.

    Kiếm Chi Tử cười ha hả:

    - Bốn năm sau ta chờ ngươi.

    - Tốt.

    Lục Nguyên mỉm cười cũng trở lại ngồi trên ghế chí tôn.

    Kế tiếp dĩ nhiên là cử hành bình thường, ở đằng sau còn có một số hoạt động ví dụ như là đệ tử xin trưởng lão chỉ điểm, những trưởng lão này có cả trưởng lão bình thường chí tôn trưởng lão còn có thái thượng trưởng lão, có rất nhiều đệ tử xin Lục Nguyên và Kiếm Chi Tử chỉ giáo hai người này hiện tại đang có nhân khí cao nhất, so với kiếm chủ Thái Sử Không thì còn cao hơn, người bên cạnh Kiếm Chi Tử cũng nhiều bên cạnh Lục Nguyên cũng nhiều nhất thời không thể thống kê được bên nào nhiều hơn.

    Mà bên trong hào khí đó, cũng có một số người bàn luận với nhau, Kiếm Vân Trung Tổ nói:

    - Lục Nguyên này đúng là không tệ, chờ thêm một thời gian nữa sẽ gọi hắn tới Kiếm Tổ Tinh Thần.

    Mà ở bên Kiếm Hư Trung Tổ, y đang dùng mắt đánh giá Lục Nguyên, sư phụ của Kiếm Chi Tử Trương Đạo Sinh nói:

    - Lục Nguyên thật khó giải quyết, hắn làm sao mà học được chiêu thức của Khổng Thượng Nghĩa?

    Đây là nghi vấn của rất nhiều thái thượng trưởng lão mà ngay cả Kiếm Hư Trung Tổ cũng lắc đầu y cũng không nhìn ra.

    Lễ cử hành Thập Niên Tế được cử hành sắp xong Thái Sử Không mới từ từ nói;

    - Yên lặng một chút, kế tiếp còn có một chuyện quan trọng tuyên bố.

    Thanh âm này của hắn khiến cho toàn trường trở nên yên tĩnh.

    - Kiếm môn đào phạm Hiên Viên Vọng trước đó không lâu đã bị Lục Nguyên chém chết.

    - Cái gì?

    Giản phái nguyên một đám sắc mặt đại biến.

    Hiên Viên Vọng đây không phải là một nhân vật đơn giản.

    Mà rõ ràng hắn đã bị Lục Nguyên giết chết.

    Đương nhiên Hiên Viên Vọng thân phận là đào phạm cho nên Lục Nguyên giết sẽ lập được công.

    Chỉ là đám người của Giản Phái sẽ không có cảm giác tốt với hắn.

    Đặc biệt ở trong Giản Phái có một nhân vật tướng mạo có phần tương tự với Hiên Viên Vọng đang trừng mắt nhìn Lục Nguyên.

    Lục Nguyên thản nhiên hỏi Hạ Hầu Chí Tôn bên cạnh:

    - Hắn là ai vậy?

    - Người kia tên là Hiên Viên Cường đệ đệ của Hiên Viên Vọng, cơ mưu tuy không bằng Hiên Viên Vọng nhưng thực lực không dưới Hiên Viên Vọng, y có thực lực Thế Giới Cảnh tầng thứ hai, là một nhân vật khó dây vào.

    Nghe Hạ Hầu Chí Tôn nói Lục Nguyên hơi cười, Hiên Viên Cường thì sao, Hiên Viên Vọng là đào phạm, mình giết hắn hắn tuyệt đối không dám tại nơi này ra tay với mình.

    - Đúng rồi ngươi còn phải đặc biệt chú ý tới Trương Đạo Sinh.

    Hạ Hầu Chí Tôn ở bên cạnh nói:

    - Người này là sư phụ của Kiếm Chi Tử thực lực cũng đạt tới Thế Giới Cảnh tầng thứ hai, hơn nữa cơ mưu xảo quyệt, không thua các nhân vật khác của Kiếm Hư Trung Tổ.

    Y chỉ vòa người ngồi bên cạnh Kiếm Hư Trung Tổ mặc áo trắng đang mỉm cười thản nhiên nhìn Lục Nguyên, dáng vẻ tuy không hung ác nhưng vẫn phải chú ý.

    Rốt cuộc Tịch Môn thập niên tế cũng đã kết thúc với tin tức Lục Nguyên giết Hiên Viên Vọng.

    Sau khi kết thúc, những cuộc tranh đấu càng trở nên mãnh liệt.

    Biểu hiện ra là Lục Nguyên và Kiếm Chi Tử.

    Ở bên trong ba phái cũng tranh đấu.

    Nếu như không phải Tịch Diệt lão tổ điều hòa thì Kiếm Môn đã loạn thành một bầy rồi.

    Mà Lục Nguyên cũng hồi phục lại vẻ bình thường, uống rượu luyện tịch.

    Đúng lúc hắn luyện tịch thì gặp phải một nan đề, Trật Tự thiết tắc cần mười hai loại kiếm ý, nhưng Lục Nguyên không thể luyện thành một loại nào, hơn nữa còn không có cảm giác luyện kiếm nữa.

    Được rồi không có cảm giác thì không luyện nữa.

    Lục Nguyên xua ý nghĩ ra khỏi đầu chuyên tâm uống rượu tự do tự tại.

    Thời gian cứ như vậy trôi qua nửa tháng.

    Nửa tháng sau, Lục Nguyên đang uống rượu thì có người tới thăm.

    Chính là gia chủ Gia Cát Trí Thương.

    Gia Cát Trí Thương nói:

    - Ngươi hình như biết ta sẽ đến?

    - Dĩ nhiên, đệ tử biết sớm muộn gì cũng phải đi Kiếm Tổ tinh thần...

    Lục Nguyên nhún vai.

    - Ngươi thật biết hưởng thụ, vô cùng lười biếng, cuộc sống thật tự tại.

    Gia Cát Trí Thương nhìn mấy trăm vò rượu bên cạnh của Lục Nguyên thì không khỏi thán phục, tuy nhiên y cũng biết, Lục Nguyên tuy thả lỏng hưởng thụ nhưng tâm tính rất tốt.

    Ít nhất trên người của Lục Nguyên cũng không có dáng vẻ của tuổi trẻ đắc ý.

    - Hiện tại đi Kiếm Tổ Tinh Thần với ta đi, ngươi hiện tại cũng là thái thượng trưởng lão rồi.

    Gia Cát Trí Thương nói.

    Lục Nguyên đứng thẳng dậy hắn không ngờ rằng mình đã trở thành thái thượng trưởng lão.

    Kế tiếp dưới sự dẫn dắt của nguyên kiếm chủ Gia Cát Trí Thương Lục Nguyên bay thẳng về Kiếm Tổ Tinh Thần.

    Ở đây giống như là Nguyên Thủy Hồng Hoang.

    Thậm chí ở đây Lục Nguyên còn mơ hồ cảm nhận thấy khí tức áp chế.

    Gia Cát Trí Thương nói:

    - Chúng ta đều bị Hồng Hoang khắc chế ai cũng biết, cho nên hiện tại ở Kiếm Tổ Tinh Thần cũng có khí tức hồng hoang để cho mọi người thích ứng, thế nào ngươi có cảm thấy hơi khó chịu không?

    Gia Cát Trí Thương dĩ nhiên không biết rằng Lục Nguyên không sợ khí tức Hồng Hoang, thậm chí hắn còn thích thú với Hồng Hoang.

    Tới Kiếm Tổ Tinh Thần Lục Nguyên phát hiện ra ở phía trên có một thành trì vô cùng lớn, ở xung quanh có ba tiểu thành trì, ba tiểu thành trì này xếp theo hình tam giác đem một thành trì cực lớn vây vào giữa, Gia Cát Trí Thương nói:

    Ở chính giữa gọi là Kiếm Tổ thành chính là Tinh Thần lớn nhất của Kiếm Tổ Tinh Thần, Kiếm Diệt lão tổ bế quan ở đó, mà hiện tại ba thành trì tam giác kia mới xây không quá lâu, nó được gọi là Kiếm Phong thành trì Kiếm Hư thành trì Kiếm Vân thành trì, dĩ nhiên người đều ở trong ba thành trì đó bên ngoài đều là thế giới man hoang hồng hoang chi khí, nếu như muốn ở bên ngoài thì cũng hoàn toàn có thể.

    Gia Cát Trí Thương mang theo Lục Nguyên tiến vào trong Kiếm Vân thành trì.

    Kiếm Vân thành trì này tương đối lớn nhưng cũng không có bao nhiêu người ở.

    Tổng cộng cũng chỉ có mười người mà thôi, mỗi vị điều chiếm vị trí tương đối rộng lớn, các cứ một phương, những người này thấy Lục Nguyên đáp xuống đều tỏ vẻ hoan nghênh, Lục Nguyên là tuyệt thế thiên tài cao minh, không chừng có thể ngăn cản được Kiếm Chi Tử.

    Lục Nguyên tới Kiếm Vân thành trì phát hiện xem ra nơi này cũng không thiếu nhân vật không đạt tới Thế Giới Cảnh, Gia Cát Trí Thương liền nói:

    - Thái Thượng trưởng lão sẽ có một số đệ tử thân nhân, hơn nữa thái thượng trưởng lão quyền uy rất nặng, không có khả năng mọi chuyện đều đích thân đi làm cho nên có người hầu cũng là bình thường, ở đây chỉ có hơn mười thái thượng trưởng lão, đúng rồi ngươi có muốn sắp xếp không với thân phận của ngươi bây giờ tìm một ít nữ tu thị thiếp đệ tử người hầu cũng khá đơn giản.

    Chương 1043-1044: Tỷ kiếm đại hội

    Lục Nguyên giương tay lên.

    - Được rồi đệ tử còn chưa có hứng thú này.

    Ở một mình thanh tịnh vui sướng cần thị thiếp người hầu làm gì.

    Gia Cát Trí Thương lại nói tiếp:

    - À có chuyện phải nói với ngươi, sắp tới là đại hội trong Tổ thành, gọi là Tỷ Kiếm đại hội, kỳ thật đều là thi triển năng lực phá giải Kiếm Chiêu, sẽ có Kiếm Diệt lão tổ tới xem thịnh hội lần này.

    - Kiếm Môn chúng ta dùng Kiếm vi hùng, dùng Kiếm tranh chấp cho nên sẽ có Tỷ Kiếm đại hội.

    - Tỷ Kiếm đại hội này không tỷ thí năng lực đấu kiếm trực tiếp mà chỉ tỉ thí năng lực phá kiếm chiêu một phương xuất ra kiếm chiêu một phương phá xem ai cuối cùng thủ thắng.

    - Thắng một trận có thể có một kiếm phù điêu, kiếm phù điêu này là vật đặc thù của Kiếm Môn, Kiếm lão tổ có thể thông qua Kiếm Phù Điêu chia sẻ Kiếm ý, đương nhiên Kiếm Phù Điêu là thứ tương đối trân quý tồn tại không nhiều hơn nữa mỗi lần phát động Kiếm Phù Điêu đều tiêu hao khá lớn.

    - Đại hội Tỷ Kiếm này tất cả mọi người đều có thể tham gia kể cả ba vị trung tổ, thế lực tam phương căn bản là đánh ngang tay ai cũng không thắng được ai nhưng từ khi Kiếm Chi Tử quật khởi khiến cho phái Kiếm Hư Trung Tổ chiếm thượng phong, gần đây đều là do phái của Kiếm Hư Trung Tổ toàn thắng.

    - Chúng ta chỉ có phần bại.

    - Lần Tỷ Kiếm đại hội này, Kiếm Hư Trung Tổ và Kiếm Phong Trung Tổ hai phe liên hợp lại tình thế của chúng ta càng trở nên nguy cấp.

    - Ngươi nếu như tham gia Tỷ Kiếm đại hội thì có thể chống lại Kiếm chi Tử.

    Chống lại Kiếm Chi Tử sao?

    Trong lòng Lục Nguyên cả kinh, trước kia ở Thập Niên tế Lục Nguyên cũng chưa cùng với Kiếm Chi Tử chính thức tỷ thí, chỉ đánh giá nhau một chút mà thôi, mà hiện tại phải chính thức tỷ thí cùng Kiếm Chi Tử?

    Nhưng mà cho dù Kiếm Chi Tử không phải người bình thường mình cũng phải đánh bại hắn.

    Rượu là hảo tửu.

    Rượu này màu hổ phách, không có tạp chất đổ vào chén có thể ngửi được mùi thơm tinh khiết.

    Chén cũng là hảo chén.

    Loại chén này làm bằng thủy tinh, óng ánh trong suốt.

    Kiếm là hảo kiếm.

    Kiếm dài ba thước, thân kiếm như thu thủy trên thân kiếm phát ra chính khí dịu dàng.

    Một thanh y nhân trẻ tuổi.

    Thanh y theo gió bay phấp phới, người trẻ tuổi kia khuôn mặt bình thường lộ ra cảm giác ôn hòa tự tại.

    Rượu, chén kiếm người.

    Thật sự là nhân sinh khoái ý.

    Lục Nguyên thảnh thơi uống một ngụm.

    Tới Kiếm Tổ Tinh Thần, chuyện đầu tiên cần làm là gì, thái thượng trưởng lão so với người bình thường thì khác biệt, có người tìm những thái thượng trưởng lão khác luận bàn có người đi săn giết yêu thú ở trong kiếm tổ tinh thần có những yêu thú mà bên ngoài không có săn giết có được rất nhiều thứ tốt.

    Lục Nguyên tới đây chuyện đầu tiên hắn làm là bình yên uống rượu, không quản quá nhiều thứ.

    Đúng rồi hắn trước đó không lâu được tin tức phải đi Kiếm Tổ thành, nghe nói Kiếm đại hội sắp bắt đầu.

    Lục Nguyên cũng không gấp cứ uống xong chén rượu rồi tính sau.

    Đạt tới mức thái thượng trưởng lão chuyện tham gia Kiếm Tổ Thành cũng không miễn cưỡng, tuy nhiên Lục Nguyên muốn đi, lần Tỷ Kiếm đại hội này địch nhân có cả Kiếm Chi Tử.

    Trong chén rượu hổ phách lại được rót thêm rượu.

    Trong tích tắc một tiếng ưng kêu vang lên.

    Lục Nguyên ngẩng đầu ở trên đỉnh đầu đã xuất hiện một con chim ưng màu tro, hai cánh dang rộng khiến cho thiên địa muốn tối sầm lại, bất kể là sao hay mặt trời đều bị cánh chim màu tro này che chắn.

    - Đây chính là Kim Đồng Lăng Vân Ưng hoang dã.

    - Đây là yêu thú trời sinh có năng lực hồng hoang.

    - Kim Đồng Lăng Vân Ưng, có thực lực thế giới cảnh tầng thứ ba.

    - Ngay cả Kiếm Vân Trung Tổ muốn thuần phục nó cũng không thành còn bị nó đả thương.

    - Đúng thế Kim Đồng Lăng Vân Ưng này khá đáng sợ.

    Thật là kinh thiên động địa.

    Lúc này Kim Đồng Lăng Vân Ưng đánh về phía Kiếm Vân thành, nó căn bản không sợ các thái thượng trưởng lão ở đây, ưng trảo chộp tới một trưởng lão tên là Thương Dã minh, vị Thương Dã minh này cũng có thực lực Thế Giới Cảnh tầng thứ hai, cũng không yếu hơn Khổng Thượng Nghĩa thấy Kim Đồng Lăng Vân Ưng tập kích thì lập tức ngự kiếm ra tay.

    Nhưng Thương Dã Minh chạm vào ưng trảo của Kim Đồng Lăng Vân thì lập tức không có sức hoàn thủ.

    Trong tích tắc một đạo bạch sắc kiếm quang lóe lên, đạo bạch sắc kiếm quang này, một kiếm tận trảm, chạm vào ưng trảo của Kim Đồng Lăng Vân.

    Đang.

    Thanh âm bạo liệt cực lớn, chỉ thấy có một bóng người vội vàng thối lui.

    Người kia là ai, nguyên khí bạo liệt cực lớn thoáng cái đã ngừng lại, các vị thái thượng trưởng lão khác rõ ràng nhìn thấy một người mặc áo trắng, tiên phong đạo cốt mặt mũi hiền lành xuất hiện hóa ra là Kiếm Vân lão tổ, Kiếm Vân lão tổ tuy có thực lực Thế Giới cảnh tầng thứ tư nhưng vẫn không chiếm thượng phong với Kim Đồng lăng Vân ưng.

    Đây là do hồng hoang khắc chế kiếm.

    Hoang Dã Kim Đồng Lăng Vân ưng liếc nhìn Kiếm Vân lão tổ, đột nhiên không thèm để ý tới, nó cảm thấy Kiếm Vân lão tổ khó chơi, trong chốc lát lại nhìn về phía sau, phía sau là ai?

    - Ở phía kia hình như không có người.

    Kiếm Vân lão tổ cất tiếng nói.

    - Không đúng phía đó có Lục Nguyên.

    - Cái gì.

    - Lục Nguyên tuyệt đối không ngăn được Kim Đồng Lăng Vân ưng.

    Kiếm Vân lão tổ liền bay thẳng, những thái thượng trưởng lão khác cũng đuổi theo Lục Nguyên chính là nhân vật có tiềm lực nhất trong Kiếm Vân Trung Tổ sau này sẽ đối kháng với Kiếm Chi tử mọi người dĩ nhiên không muốn để hắn gặp nguy hiểm bị trọng thương.

    Lúc bọn họ tới thì thấy Lục Nguyên đang uống rượu đồng thời Kim Đồng Lăng Vân cũng bay thẳng về phía hắn, các thái thượng trưởng lão chỉ thấy người mặc thanh y ném chén rượu đồng thời trường kiếm sáng như thu thủy nắm ở trong tay, một kiếm đâm về phía Kim Đồng Lăng Vân ưng.

    Một kiếm đâm về ưng.

    Ưng hiển nhiên mạnh hơn so với người.

    Những trưởng lão khác, gặp Kim Đồng Lăng Vân ưng cũng phải né tránh, nếu như tránh né chậm một chút là bị trọng thương, Lục Nguyên dám tấn công thẳng không phải muốn tìm cái chết sao?

    Kiếm Vân Trung Tổ tuy muốn nhưng cũng không kịp cứu hắn.

    Lục Nguyên phải chết ở đây sao?

    Tất cả mọi người đều thầm nghĩ.

    Một đạo máu tươi khi người cùng ưng tiếp xúc.

    Máu tươi như thác nước đổ xuống.

    Lục Nguyên một chiêu đã bị ưng gây thương tích sao, hơn nữa bị thương nặng như vậy, máu như bão tố chẳng lẽ Lục Nguyên đã bị thương tới gần chết rồi?

    Không đúng Lục Nguyên cho dù có nhiều máu thế nào cũng không thể chảy như thác nước như thế.

    Tại sao lại như vậy chẳng lẽ bị thương là ưng chứ không phải là người?

    Tuy nhiên không thể nào, một thế giới cảnh tầng thứ nhất dùng kiếm cùng với Kim Đồng Lăng Vân ưng đạt tới thế giới cảnh tầng thư ba dùng hồng hoang chiến thắng, làm sao có thể được.

    Đây là chuyện gì?

    Một chiêu kết thúc, Kim Đồng Lăng Vân Ưng thối lui nó nhìn Lục Nguyên thật sâu, ở Kiếm Tổ Tinh Thần, số người làm nó bị thương chỉ đếm trên đầu ngón tay, kỳ thật lần này là do nó khinh địch bằng không thì Lục Nguyên tuyệt đối không có khả năng làm cho nó bị thương nặng như thế, ai bảo nó chỉ cho rằng chỉ có Kiếm Diệt lão tổ là thu thập được mình.

    Cự ưng cực lớn vạn trượng nhìn thanh y trẻ tuổi nhỏ bé như một hạt châu nhỏ, nó vĩnh viễn nhớ kỹ thân hình và khuôn mặt đó.

    Mà Lục Nguyên cũng nhìn cự ưng trước mắt.

    Một người một ưng giằng co.

    Rất nhiều thái thượng trưởng lão kể cả Kiếm Vân Trung Tổ cũng không đoán được biến hóa trước mặt, đây chính là Kim Đồng Lăng Vân ưng một yêu thú đang sợ, toàn Kiếm Tổ tinh thần không ai làm gì được nó chỉ có Kiếm Diệt lão tổ mới có khả năng, mà Lục Nguyên cứ thế đánh cho nó bị thương, phải biết rằng Lục Nguyên chỉ có tu vi Thế Giới Cảnh tầng thứ nhất cho dù kiếm thuật của hắn trác tuyệt tối đa cũng chỉ có chiến lực bằng với Thế Giới Cảnh tầng thứ hai.c

    Chương 1045-1046: Kim Đồng Lăng Vân ưng

    Nhưng thật sự có chuyện như vậy, lực lượng hồng hoang thiên bẩm khắc chế kiếm, bình thường Kim Đồng Lăng Vân ưng tuy có tu vi Thế Giới Cảnh tầng thứ ba, nhưng có thể tương đương với Thế Giới Cảnh tầng thứ tư dùng kiếm, có phần thắng thật lớn mà Lục Nguyên tu vi Thế Giới Cảnh tầng thứ nhất dùng kiếm mà có thể khắc chế lực lượng hồng hoang thế giới cảnh tầng thứ ba, thật là chuyện không tưởng tượng nổi.

    Đám người trong Kiếm Vân trung tổ muốn ra tay giúp đỡ nhưng sau đó phát hiện mình không cần ra tay nữa.

    Nói ra có lẽ không tin, nhưng cảnh tượng trước mắt là như thế.

    Một người một ưng vẫn giằng co.

    cuối cùng Kim Đồng Lăng Vân Ưng chịu không được nó ở Kiếm Tổ tinh thần không có địch thủ chỉ có Kiếm Diệt lão tổ làm cho nó sợ hãi, hiện tại xuất hiện một người trẻ tuổi đánh nó, nó mang theo tiếng gió sợ hãi, bổ sung khí tức hồng hoang đánh về phía Lục Nguyên, tuy chỉ là một yêu thú nhưng chiêu thức của nó rất hoàn mỹ, ngay cả Kiếm

    Vân trung tổ muốn đối phó cũng không dễ dàng.

    Mà kiếm quang của Lục Nguyên lại giương lên, trong nháy mắt nổi lên thiên vạn đạo kiếm quang, hai chân của Kim Đồng Lăng Vân Ưng bị chém tạo thành vô số huyết quang.

    Lục Nguyên giờ khắc này bắt đầu tiến vào, một đoàn kiếm quang đánh vào lông vũ của nó, thân hình của Lục Nguyên nhỏ bé, mà Kim Đồng Lăng Vân Ưng khổng lồ, Lục Nguyên tiến vào trong đó không thấy bóng người đâu hết.

    Nhưng rất nhiều thái thượng trưởng lão lại nghe được tiếng của Kim Đồng Lăng Vân ưng kêu thảm hiển nhiên nó đã rơi vào thế hạ phong.

    Kim Đồng Lăng Vân Ưng vốn tung hoành khắp Kiếm Tổ Tinh Thần nay lại rơi vào thế hạ phong trước Lục Nguyên.

    Thật là đáng sợ.

    Lục Nguyên mới tới Kiếm Tổ Tinh Thần đã làm cho tất cả các trưởng lão ở đây trợn mắt há hốc mồm, bởi vì chuyện này ngay cả Kiếm Vân Trung Tổ cũng không làm được.

    Độ khó quá cao, cao đến không tưởng tượng được.

    Trog thành Kiếm Vân toàn trường đưa mắt nhìn.

    Hơn mười thái thượng trưởng lão đều e sợ không nói nên lời.

    Thực lực của Kim Đồng Lăng Vân còn cao hơn cả Kiếm Vân Trung Tổ nhưng lúc đánh nhau với Lục Nguyên lại bị Lục Nguyên áp chế.

    Theo đạo lý bình thường Lục Nguyên phải bị áp chế mới đúng.

    Chuyện này thật không hợp với lẽ thường.

    Nhưng một màn quỷ dị đã xuất hiện.

    Thái thượng trưởn lão Ngôn Thương Sơn nói:

    - Có nên nói cho Kiếm Diệt lão tổ không.

    Ở trong Kiếm Tổ Tinh Thần có bốn thành trì mỗi thành trì đều có phòng ngự mà đơn giản nói, thành trì này xảy ra một chuyện thì các thành trì khác căn bản sẽ không biết.

    Kim Đồng Lăng Vân thực lực còn hơn cả Kiếm Vân Trung Tổ.

    Cho nên thái thượng trưởng lão muốn báo cho Kiếm Diệt lão tổ biết.

    Nhưng hiện tại Lục Nguyên một mình đấu với một ưng còn chiếm được thượng phong.

    Kimế Vân Trung Tổ cười một tiếng:

    - Ngươi hiện tại thấy còn tất yếu sao?

    Ngôn Thương Sơn không nói gì đành lắc đầu:

    - Đúng là không cần phải báo.

    - Đúng rồi Kiếm Vân Trung Tổ, tại sao Lục Nguyên lại có thể áp chế được Kim Đồng Lăng Vân?

    Ở bên kia Thương Dã Minh cất tiếng hỏi.

    Kiếm Vân Trung Tổ nhún vai:

    - Ta làm sao biết.

    Ngôn Thương Sơn nhìn về phía Gia Cát Trí Thương:

    - Gia Cát ngươi là người tiếp xúc với Lục Nguyên nhiều nhất, ngươi có biết không?

    Gia Cát Trí Thương lắc đầu:

    - Ta làm sao biết được.

    Hơn mười thái thượng trưởng lão đều không hiểu tại sao Lục Nguyên lại áp chế được Kim Đồng Lăng Vân Ưng.

    Bóng người thanh y, bóng ưng vạn trượng.

    Ánh trời nghiêng chiếu.

    Bóng người thanh y tuần hoàn chuyển động một kiếm đánh bay rất nhiều lông vũ của ưng.

    Vô số kiếm quang nổi lên, là Yến Hồi Thiểm đánh vào mắt cự ưng.

    Lại một màn kiếm quang kinh diễm nổi lên, một kiếm này đâm vào bàn chân của cự ưng khiến chân của nó điên cuồng phun ra máu.

    Về sau còn có kiếm quang mang theo cảm xúc, ba phần tương tư ba phần ly biệt ba phần thương tâm kèm theo một phần cô đơn, đây là tuyệt kỹ của Chu Thanh Huyền, Lục Nguyên trước kia bái kiến Chu Thanh Huyền khi ấy không nhìn ra hương vị của thanh kiếm này, kỳ thật lúc ấy ở Tấn quốc cũng không ai hiểu, mà Lục Nguyên sau khi thi triển kiếm thuật tiến bộ bây giờ mới có thể thể hiện.

    Lục Nguyên đã chiếm thượng phong tuyệt đối.

    Cự ưng này không phải là đồ ngốc nó dĩ nhiên là muốn chạy trốn nhưng trốn cũng không thoát được, Lục Nguyên một đường truy kích, kiếm quang đuổi theo cự ưng, lướt tới đuôi nó.

    Lúc này các vị thái thượng trưởng lão nhìn thấy Lục Nguyên đè ép cự ưng cũng chỉ cảm thấy tức cười.

    Cuối cùng tất cả đã kết thúc, Lục Nguyên đã đứng lên trên đầu cự ưng.

    Đúng thế Lục Nguyên đã hàng phục được nó, vốn bình thường hồng hoang khắc kiếm nhưng đột nhiên cự ưng này đã bị Lục Nguyên khắc chế, tạm thời bắt giữ, nói không chừng sau này nó còn có tác dụng gì sao có một cự ưng vạn trượng hàng phục, sẽ là một lực lượng lớn giúp đỡ Kiếm Vân Trung Tổ.

    Đương nhiên bởi vì hàng phục nó cho nên nó đã bị đánh bị thương rất nhiều muốn cho nó hồi phục hoàn toàn cũng phải một hai năm.

    Lục Nguyên hàng phục xong vạn trượng cự ưng thì đám người thái thượng trưởng lão đã tới.

    - Ngươi làm sao làm được?

    - Ngươi làm sao mà thuần phục được Kim Đồng Lăng Vân ưng?

    Nguyên một đám hỏi đây là một chuyện quá cổ quái, Lục Nguyên liền nói:

    - Kỳ thật đơn giản, con có một quả Câu Thú có tác dụng cưỡng chế yêu thú.

    Nguyên nhân Kiếm Khắc Hoang của mình không thể nói rõ ràng, không thể hoàn toàn tin bọn họ được, nếu tiết lộ ra ngoài chắc chắn là thái cổ văn minh sẽ phái người đến giết mình, thái cổ văn minh có thể cho phép một thiên tài kiếm đạo mới xuất hiện nhưng không cho phép kiếm đạo khắc chế thái cổ văn minh xuất hiện.

    Cho nên vì sự an toàn của mình cần phải có một cái cớ.

    - Thì ra là thế.

    - Hóa ra còn có loại câu thú lệnh này.

    Trung Ương Thiên triều to lớn không hề thiếu điều lạ có Câu Thú Lệnh cũng không phải là điều kỳ quái, hơn nữa Lục Nguyên càng mạnh bọn họ càng cao hứng bọn họ còn mong Lục Nguyên có thể thắng Kiếm chi Tử....

    Nhưng Kiếm Chi Tử vẫn là một tòa núi cao trong lòng bọn họ.

    Ở trung tâm Kiếm Tổ Thành có một quảng trường quảng trường này cũng không có tên gọi, bởi vì ở giữa dựng thẳng một thanh thạch kiếm nên người ta gọi nơi này là Thạch Kiêm Quảng Trường.

    Ở phía đông có một tòa lầu các.

    Ở trên lầu có một công tử tuấn mỹ, vị công tử này ở mi tâm có một nốt ruồi màu đỏ, lộ ra vẻ anh tuấn không nói nên lời, ở trên bàn lúc này có một bầu rượu, công tử tuấn mỹ nhàn nhạt uống một ngụm:

    - Rượu này tư vị cũng bình thường chẳng hiểu sao Lục Nguyên lại thích như vậy, nghe nói còn xây của một tòa Túy Tuyền sơn.

    Kiếm Chi Tử Kiếm Văn Xương nthản nhiên nói.

    - Bởi vì hắn là tửu quỷ.

    Kiếm Hư Trung Tổ chắp tay đứng ở trên lầu:

    - Tửu quỷ này cũng có chút phong phạm cường giả.

    - Kỳ tỷ kiếm sắp bắt đầu rồi.

    Kiếm Hư Trung Tổ thản nhiên nói.

    - Đúng thế sắp bắt đầu rồi.

    Kiếm Chi Tử gật đầu ném bầu rượu qua một bên hắn không phải là người thích uống rượu hắn chỉ thích quyền thế vô tận, đứng trên vô số người, nhìn muôn dân trăm họ.

    Hai người cũng không đàm luận kỳ tỷ kiếm đại hội này liệu có thắng không bởi vì điều này là tất nhiên, thực lực của Kiếm Hư Trung Tổ không dưới Kiếm Vân Trung Tổ, mà thực lực của Kiếm Chi Tử càng thâm trầm bất khả trắc, từ sau khi Kiếm Chi Tử quật khởi vô luận kỳ tỷ kiếm đại hội nào cũng thắng, chưa từng thất bại một lần nào cả.

    Còn lần này cũng không phải là ngoại lệ, cho dù Lục Nguyên cũng rất cao minh nhưng vẫn còn non một chút, không thể tạo ra sóng gió gì cả, bọn họ chỉ có thắng, cho nên kết quả của tỷ kiếm đại hội có thể đoán được từ trước.

    Bọn họ không nói chuyện cũng không có nghĩa là những người khác không đàm luận.

    Ở quảng trường Thạch Kiếm hiện tại đã có mấy thái thượng trưởng lão trong Kiếm Hư Trung Tổ và Kiếm Phong Trung Tổ nghị luận liên tục.

    - Các ngươi nói xem kỳ tỷ kiếm đại hội này sẽ có kết cục là gì?

    - Nói nhảm đương nhiên là chúng ta thắng.

    - Thế nhưng mà lúc này ở Kiếm Vân Trung Tổ đã có thêm một Lục Nguyên.

    - Lục Nguyên dù có cường đại thế nào nhưng cũng phải kém chút ít so với Kiếm Chi Tử Kiếm Chi Tử chính là Khí Vận thất tử ở thời đại này Khí Vận Thất Tử là bảy người mạnh nhất, tuyệt đối không ai có thể vượt qua, Khí Vận của bảy người bọn họ bất luận kẻ nào cũng không thể sánh bằng.

    Thảo luận một lúc vô luận thế nào bọn họ cũng cho là mình thắng.

    Trong tích tắc trời đã tối.

    Trời tại sao lại đen như vậy.

    Tất cả mọi người đều ngẩng đầu lên.

    Bọn họ ngẩng đầu nhìn thấy cự ưng vạn trượng che kín bầu trời.

    - Trời ạ đây chính là Kim Đồng Lăng Vân.

    - Chính là yêu thú mà ngay cả Trung Tổ giao thủ cũng phải rơi vào thế hạ phong.

    - Đúng thế sao nó lại tới đây.

    - Chuyện gì xảy ra đây chính là địa bàn Kiếm Diệt lão tổ tọa trấn.

    - Ưng tập kích.

    Mặc dù có Kiếm Diệt lão tổ tọa trấn nhưng rất nhiều thái thượng trưởng lão cũng phải hô lên, toàn bộ Kiếm Tổ Tinh Thần đều đạt tinh thần cảnh giác cao nhất, rất nhiều thái thượng trưởng lão cảm thấy sợ sệt.

    Đối thủ này quá mạnh, nếu như không chú ý là có thể chết dưới tay nó.

    - A chuyện gì xảy ra, người của Kiếm Vân Trung Tổ lại đứng ở bên cạnh con ưng đó.

    - Đúng thế, con ưng này còn không công kích bọn họ.

    - Thật là kỳ quái.

    Nguyên một đám người nghị luận đồng thời cũng lui về phía xa xa, hiển nhiên vị thái thượng trưởng lão nào cũng không muốn bị con chim ưng này để ý tới.

    Cự ưng cực lớn mang theo khí thế đáp xuống mặt đất, tạo thành luồng lốc xoáy lớn.

    Mà người của Kiếm Vây Trung Tổ cũng rơi xuống.

    Đồng thời đám người đứng ngoài quan sát cũng nhìn thấy trên đầu cử cự Ưng có một bóng người.

    Nhìn lầm rồi làm sao có thể có người ngồi trên đầu Kim Đồng Lăng Vân Ưng chứ trừ phi là Kiếm Diệt lão tổ nhưng Kiếm Diệt lão tổ mỗi lần xuất hiện đều có Diệt Tuyệt Thiên kiếm khí.

    Rất nhiều thái thượng trưởng lão xoa mắt của mình.

    Đây là một con ưng khổng lồ.

    Vô cùng thần tuấn hung tàn.

    Mang theo khí tức hồng hoang khiến cho Kiếm Tu Giả run sợ, lực lượng hồng hoang đáp xuống.

    Hoang dã Kim Đồng Lăng Vân Ưng, đây là cự ưng khiến cho rất nhiều thái thượng trưởng lão phải sợ hãi khí thế của nó tỏa ra toàn trường.

    Cơ hồ tất cả mọi người đều không tự chủ được nhìn lên đỉnh đầu chim Ưng.

    Rốt cuộc là ai ai đáng sợ như vậy có thể ngồi lên đỉnh đầu cự ưng mà khiến nó không dám phản kháng.

    Quá nhiều thái thượng trưởng lão nhớ lại ký ức không tốt với con cự ưng này, thậm chí bọn họ vô số người đã bị thương dưới trảo của nó.

    Mỗi người ai cũng biết cự ưng đáng sợ thế nào.

    Ở trong Kiếm Tổ Tinh Thần, từng thái thượng trưởng lão đều đã được dặn dò qua, có một số yêu thú đỉnh cấp không thể dây vào, một khi đụng phải thì phải lập tức chạy trốn, bằng không chỉ có chết không có đất chôn, mà trong những yêu thú đỉnh cấp này, có một con là Kim Đồng Lăng Vân Ưng.

    Hoang Dã Kim Đồng Lăng Vân Ưng.

    Điều kiện sinh tồn của Kiếm Tổ Tinh Thần cũng không an toàn, so với Kiếm Tu Tinh Thần thì kém xa, Kiếm Tu Tinh Thần mặc dù có yêu thú nhưng không cường hoành hơn nữa Kiếm Tu Tinh Thần còn có Kiếm Đạo Thụ Phòng Ngự Kết Tinh bảo hộ.

    Kiếm Tổ Tinh Thần nguy hiểm sở dĩ cũng đơn giản dễ hiểu.

    Đây là câu nói mà Kiếm Chủ đời thứ nhất của Kiếm Môn để lại:

    - Kiếm Tổ Tinh Thần nguy hiểm, tuy nhiên thái thượng trưởng lão nếu như ở Kiếm Tổ Tinh Thần cũng không tồn tại nổi thì làm sao có thể sống ở trong sự áp chế của các thế lực Trung Ương Thiên Triều.

    Chính vì câu nói kia mà Kiếm Tổ Tinh Thần mới như vậy.

    Kiếm Tổ Tinh Thần có cường đại yêu thú tập trung.

    Mà hiện tại Hoang Dã Kim Đồng Lăng Vân Ưng lại xuất hiện ở đây.

    Đôi mắt của mọi người cuối cùng cũng nhìn thấy nhân vật ở trên con chim ưng.

    Đó là một người trẻ tuổi ôn hòa mang theo nụ cười không câu nệ, trên khuôn mặt có một cảm giác tự tại, tay phải cầm kiếm tay trái cầm một hồ lô rượu, thanh y theo gió bay phấp phới.

    Lục Nguyên!

    Nhân vật đứng ở trên đầu chim Ưng rõ ràng là Lục Nguyên.

    Phần đông thái thượng trưởng lão và các đệ tử đều cho rằng nhân vật đó là Lục Nguyên.

    Cảnh tượng tương phản thật lớn khiến cho rất nhiều người không tiếp thụ nổi, thậm chí có người cảm thấy choáng váng đầu óc.

    Trong ánh sáng mặt trời Lục Nguyên nở ra nụ cười tươi:

    - Chào mọi người.

    Đúng là Lục Nguyên.

    Không nên trách những thái thượng trưởng lão này trong lòng ghen ghét, đúng là Lục Nguyên rõ ràng có thể đứng trên cự ưng, thật khiến cho người ta sợ hãi và chấn động, điều này làm sao có thể, Hoang Dã Kim Đồng Lang Vân Ưng chỉ có Kiếm Diệt lão tổ mới đánh bại được Lục Nguyên làm sao mà thuần phục nó được?

    - Xem kìa con chim ưng kia bị thương.

    - Đúng thế hơn nữa còn bị thương rất nặng.

    Vừa rồi chim ưng xuất hiện phát ra khí tức mạnh mẽ khiến cho mọi người ở đây không phát hiện ra nó bị thương bây giờ bọn họ mới phát hiện khắp người nó đều là vết thương.

    - Ta đoán ra rồi, là con cự ưng bị thương trước sau đó Lục Nguyên đánh bại nó.

    - Đúng thế, nó yếu như vậy hàng phục được là điều bình thường.

    - Aizzz, Lục Nguyên xem như được đại tiện nghi.

    - Đúng rồi ta vừa mới đi hỏi hóa ra Lục Nguyên có được một cái Câu Thú Lệnh có thể cưỡng chế thuần phục yêu thú hơn nữa con Cự ưng này lại bị trọng thương nên hắn mới thuần phục được.

    Một đám thái thượng trưởng lão nghị luận liên tục, miễn cưỡng giải thích nguyên nhân Lục Nguyên có thể thuần phục cự ưng.

    Đám trưởng lão kia trở nên hâm mộ và đố kỵ, chỉ cần con cự ưng này dưỡng thương vài năm, khôi phục lại thực lực là có được chiến lực cường đại.

    Kỳ thật Lục Nguyên vốn không để cho cự ưng xuất hiện.

    Nhưng mà con cự ưng này không đến cũng không được.

    Biết để cự ưng này ở đâu, sủng vật bình thường của hắn có thể đặt trong không gian cá nhân nhưng cự ưng này quá lớn không thể đặt vào trong đó được.

    Còn có một cách khác chính là Phong Thú Bài, Phong Thú Bài tuy không đắt nhưng Phong Thú Bài phong ấn Cự Ưng một vạn trượng thì đúng là một vấn đề lớn, căn bản là chưa từng nghe thấy, nghe nói ở kỷ nguyên trước có một Thú Văn Minh, Thú Văn Minh có Phong Thú Bài niêm phong được yêu thú mấy vạn trượng tuy nhiên Thú Văn Minh đã sớm biến mất trong lịch sử, hiện tại chỉ có thể ở Di Thất Chi Địa tìm được một ít di tung.

    Chương 1047-1048: Bắt đầu tỷ kiếm

    Thế đạo hôm nay cũng có Phong Thú Bài nhưng mà rất ít chỗ có, Lục Nguyên tạm thời không tìm thấy.

    Cự ưng này nếu không cất đi được đặt ở Kiếm Vân thành chỉ sợ nó chạy thoát mất, cho nên Lục Nguyên dứt khoát cưỡi nó tới đây.

    Bởi như vậy nên mới có cách xuất hiện này.

    Lục Nguyên đứng ở trên đầu cự ưng nhìn về phía cẩm y công tử Kiếm Chi Tử trước mặt Kiếm Chi Tử cũng nhìn về phía Lục Nguyên hai địc nhân cũng có hương vị tranh phong, Kiếm Chi Tử cất tiếng nói:

    - Lục Nguyên này đúng là không biết lượng sức hắn có tiêm lực nhưng hiện tại muốn đối chọi với ta thật là muốn chết.

    Ngữ khí tầm đó dĩ nhiên có một hương vị tung hoành vô địch.

    - Tuy nhiên Lục Nguyên vẫn có chút thực lực so với Kiếm Ma Kiếm Tuệ thì nổi trội hơn nhiều, nhưng mà Kiếm Đạo Bát Cực tư cách mài kiếm cho ta cũng không có Lục Nguyên xem ra miễn cưỡng có tư cách đó.

    Lời nói của Kiếm Chi tử xoay chuyển:

    - Hắn cuối cùng sẽ bị ta đánh bại, Khí Vận sẽ bị ta đoạt mất, cuối cùng trở thành Kiếm Chi Thạch cho ta mài kiếm, ta sẽ trở thành Kiếm Đạo đệ nhất nhân của Trung Ương Thiên Triều.

    Kiếm Chi Tử nhìn lên bầu trời thấy bầu trời cao tới vô hạn.

    - Di Thấ Chi Địa còn có mấy cao thủ kiếm đạo thậm chí đã tới Thiên Tôn Cảnh nhưng cũng sẽ bị ta đánh bại.

    Kiếm Chi Tử không biết Di Thất Chi Địa có mấy vị Kiếm Đạo cao thủ nhưng mà hắn biết rõ cao thủ kiếm đạo cấp thiên tôn nơi đó có khá nhiều so với Kiếm Diệt lão tổ còn mạnh hơn.

    Lục Nguyên nhảy xuống phía dưới, vỗ vỗ bên người cự ưng, nhường cho cự ưng nép sang một bên.

    Đến tận đây thế lực tam phương của Kiếm Tổ Tinh Thần đã tới đông đủ, theo lý mà nói, thế lực của Kiếm Vân Trung Tổ là yếu nhất vì hai phe còn lại đã liên hợp.

    Nhưng hiện tại cách xuất hiện của Lục Nguyên khiến khí thế của bọn họ tăng lên rất nhiều.

    Trong tích tắc một khí thế diệt tuyệt thiên địa phát ra.

    Đây là!

    Nếu nói Thế Giới Cảnh là thần thì khí thế này là thượng vị chi thần, so với thần bình thường thì cường hoành hơn rất nhiều, cỗ khí thế này như muốn hủy diệt thiên địa.

    Kiếm Diệt lão tổ cuối cùng cũng xuất quan.

    Một lão giả lùn xuất hiện, tuy niên kỷ khá lớn nhưng ở trên người toát ra một khí thế diệt tuyệt tựa hồ như muốn hủy diệt tất cả, khí thế cường hoành như muốn vượt qua tất cả.

    - Tham kiến lão tổ.

    - Tham kiến lão tổ.

    Tất cả đều thi lễ với lão nhân lùn này, đây là đệ nhất nhân của Kiếm Môn, nếu như không có Kiếm Diệt lão tổ chỉ sợ Kiếm Môn chưa hẳn có thể tồn tại lâu như vậy mà đã bị các môn phái khác diệt trừ.

    Kiếm Diệt giương tay lên:

    - Chư vị không cần đa lễ, tam phương các ngươi tổng cộng đã tới bốn mươi sáu người bốn mươi sáu người này tham gia Tỷ kiếm đại hội, không so pháp lực cao thấp không so pháp lực nhanh chậm chỉ thuần túy so sánh kiếm pháp cao thấp, hai bên giao thủ ai thắng có thể lấy đi Kiếm Phù Điêu, trong khi tỷ thí không cho phép cậy pháp lực và tốc độ để chiến thắng.

    - Thuận tiện trong kỳ tỷ kiếm này bất luận kiếm chiêu nào thi triển cũng phải phá giải được, nếu như chiêu thức của mình phát ra mà mình không phá giải được thì chiêu thức đó có đáng gì để dùng.

    Đây là để phòng ngừa có người tìm chiêu thức cổ xưa không phá giải được để làm khó đối phương.

    Tỷ kiếm đại hội so về kiếm chiêu, còn so cả năng lực lý giải kiếm chiêu.

    Lục Nguyên lúc này mới biết quy tắc hóa ra là vậy.

    Kiếm Diệt lão tổ giương tay lên;

    - Tỷ kiếm đại hội hiện tại bắt đầu.

    Lúc nói những lời này Kiếm Diệt lão tổ cũng đánh giá Lục Nguyên, người trẻ tuổi này có thể hàng phục Kim Đồng Lăng Vân Ưng thật khiến cho người ta bát ngờ, chỉ sợ cũng là một người trời sinh khí vận.

    Quả nhiên là tiểu bối cao minh vừa ra tay đã khiến cho cả Kiếm Tổ Tinh Thần phải kinh ngạc.

    Kiếm Môn gần đây lại sản sinh ra nhân tài.

    Một người là Kiếm Chi Tử một người là Lục Nguyên.

    Hai người này ai thắng cũng có thể đoạt được Khí Vận của đối phương mang Kiếm Môn tiến lên xa hơn.

    Kiếm Diệt lão tổ hiểu rõ điều này cho nên cũng không ngăn cản cuộc quyết đấu của Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên, dĩ nhiên y cũng biết mình không ngăn cản được, vô luận là Kiếm Chi Tử hay là Lục Nguyên tiềm lực đều ở phía trên y y hiện tại có thể dựa vào tuổi tác cứng rắn áp chế một bậc mà thôi, sau này Kiếm Chi Tử hay Lục Nguyên đều có thể mạnh hơn y.

    Tỷ kiếm đại hội đã bắt đầu.

    Tham gia kỳ tỷ kiếm lần này có bốn mươi sáu thái thượng trưởng lão.

    Bốn mươi sáu người này chia làm hai mươi ba trận quyết đấu, về phần trình tự đánh nhau thì căn bản lựa chọn những người không cùng phái.

    - Trận thứ nhất Kiếm Chi Tử đấu với Ngôn Thương Sơn.

    Người đầu tiên xuất hiện là Kiếm Chi Tử, đối thủ của y là Ngôn Thương Sơn, Lục Nguyên liền cảm thấy hứng thú, dù sao mình cũng chưa từng nhìn thấy Kiếm Chi Tử ra tay, hiện tại có thể đương nhiên là hắn hứng thú hơn rất nhiều, Lục Nguyên nhanh chóng nhìn lên trường chỉ thấy Kiếm Chi Tử liếc mắt nhìn Ngôn Thương Sơn, ngay cả hứng thú cũng không có, hắn rút kiếm ra, kiếm quang như mưa, chiếu vào, Kiếm Thương Sơn lập tức ngăn cản nhưng một chiêu này thật là huyền ảo kỳ diệu, Ngôn Thương Sơn tưởng mình đã ngăn chặn được nhưng sau đó lại cảm thấy toàn thân của mình đã bị kiếm khí của Kiếm Chi Tử gây thương ích.

    Một chiêu Ngôn Thương Sơn lập tức bại, ngay cả chiêu thứ hai cũng khô có cơ hội thi triển ra.

    Kỳ thật nếu chân chính tranh tài thì Ngôn Thương Sơn cũng không đến niỗ một chiêu đã bại.

    Nhưng trên người của Kiếm Chi Tử có khí thế vô địch hơn nữa Ngôn Thương Sơn trước kia đã bị y đánh bại cho nên bị ảnh hưởng tâm lý.

    - Vòng thứ hai, Lục Nguyên đấu với Trương Đạo Sinh.

    Mọi người vừa rồi nhìn thấy Kiếm Chi Tử một chiêu đánh bại Ngôn Thương Sơn thì lại được thưởng thức trận thứ hai Lục Nguyên đấu với sư phụ của Kiếm Chi Tử Trương Đạo Sinh.

    Lục Nguyên nhảy lên đài ở đây cũng không dùng tinh chi kết giới, bởi vậy chiêu thức của mọi người càng trở nên tinh khiết.

    Trương Đạo Sinh cũng nhảy lên đài, nở một nụ cười hiền hòa:

    - Hóa ra là Lục Nguyên, gần đây ta nghe rất nhiều sự tích về ngươi.

    Lục Nguyên nhún vai:

    - Chúng ta chẳng có chuyện gì để nói với nhau, ra tay đi.

    Trương Đạo Sinh tiếc nuối, y vốn đang định nói chuyện để tìm được một chút tin tức về Lục Nguyên, thực lực bản thân của Trương Đạo Sinh không tốt lắm nhưng về phương diện mưu lược thì hắn là một cao thủ.

    Lục Nguyên không cho hắn cơ hội vung kiếm đánh tới, Trương Đạo Sinh cũng đành phải quay người xuất kiếm.

    Một kiếm này của Trương Đạo Sinh là Thiên Vô Tuyệt Nhân Chi Lộ.

    Một kiếm này không sảng khoái không hung ác nhưng rất tuyệt.

    Cơ hồ Lục Nguyên không thể né tránh chỉ có thể trúng chiêu.

    Một kiếm này như muốn đâm trúng vào Lục Nguyên nhưng Lục Nguyên vẫn tránh thoát, tuy nhiên nhìn tràng diện thì Trương Đạo Sinh có vẻ đã chiếm thượng phong, Trương Đạo Sinh thấy vậy liền liên tục xuất kiếm.

    Kiếm thứ hai chính là Ai Mạc Đại Vu Tâm Tử, một nhát kiếm mang theo cảm xúc vô cùng buồn bã, vô cùng quỷ dị.

    Bộ kiếm này của Trương Đạo Sinh gọi là Táng Tâm Kiếm, dựa vào tâm tình của con người mà ra chiêu.

    Kiếm thứ ba, Khiên Nhất Phát Nhi Động Toàn Thân

    Kiếm thứ tư Thiên Hữu Bất Trắc Phong Vân

    Kiếm thứ năm Tử Vô Táng Thân Chi Địa

    Bộ Táng Tâm Kiếm này mỗi một kiếm đều khá quỷ dị đều lấy tâm tình con người làm cơ sở, trong chốc lát Lục Nguyên như muốn rơi vào thế hạ phong.

    Trương Đạo Sinh càng đấu càng thấy cổ quái hắn là người thông minh dĩ nhiên phát hiện ra có chỗ không đúng, Lục Nguyên tựa hồ lúc nào cũng rơi vào thế hạ phong nhưng bất luận thế nào cũng không bị thương, điều này cho thấy Lục Nguyên cố ý rơi vào thế hạ phong, tại sao hắn lại phải làm vậy, chẳng lẽ là bởi vì?

    - Aizzz, kịp phản ứng, thật là không tốt, ta đúng là muốn học tập kiếm chiêu của ngươi, tiếp kiếm Thiên Vô Tuyệt Nhân Chi Lộ.

    Đúng thế một kiếm này chính là quỷ dị kiếm chiêu trong bộ Táng Tâm Kiếm của Trương Đạo Sinh, Trương Đạo Sinh luyện một chiêu này tương đối thuần thục, cơ hồ theo bản năng mà chống đỡ nhưng khi hắn phát hiện thì đã chậm, bởi vì một kiếm này của Lục Nguyên căn bản so với nguyên gốc Thiên Vô Tuyệt Nhân Chi Lộ còn mạnh hơn, y theo thói quen chống đỡ mà không chống đỡ được.

    Ở phía dưới lại truyền tới tiếng nghị luận ông ông.

    - Lục Nguyên lại chơi chiêu này.

    - Đúng thế, đây là cách đánh của hắn đối phó với Khổng Thượng Nghĩa., trước hết để đối thủ tiến công xem qua kiếm chiêu của đối thủ một lần sau đó dùng chính những chiêu thức đó tấn công lại.

    - Xem kiếm của người ta một lần liền có thể phục chế thật là không bình thường.

    - Quả nhiên không hổ là kiếm đạo yêu nghiệt sau Kiếm Chi Tử.

    Đám người trong Kiếm Vân Trung Tổ cảm thấy rất thoải mái Lục Nguyên chính là nhân vật trong phái của bọn họ, Lục Nguyên được như vậy dĩ nhiên là tâm tình bọn họ vui mừng, trước kia Kiếm Hư Chung Tổ nhất phái xuất hiện Kiếm Chi Tử, quả nhiên là uy phong tám bề mà hiện tại ở trong Kiếm Vân Trung Tổ xuất hiện một Lục Nguyên tuy hiện tại vẫn không thể chống lại Kiếm Chi Tử nhưng thực sự là vô cùng có tiềm lực.

    Chỉ có một người rất thoải mái người này chính là Khổng Thượng Nghĩa, hắn bị Lục Nguyên học chiêu thức của mình kết quả bị người xung quanh khinh bỉ một phen, hiện tại thì tốt rồi không chỉ có mình mình rơi vào thế hạ phong, ngay cả Trương Đạo Sinh cũng bị Lục Nguyên học tuyệt học, Lục Nguyên này thật là quá yêu nghiệt.

    Trận chiến này chấm dứt với phần thắng của Lục Nguyên.

    Vòng thứ nhất có hai mươi ba trận chiến, những trận chiến đằng sau không có kinh tâm như vậy tuy nhiên đằng sau không phải không có cao thủ, ví dụ như Kiếm Hư Trung Tổ Kiếm Vân Trung Tổ Kiếm Phong Trung Tổ tuy bọn họ không dùng sức nhưng phương diện lý giải chiết chiêu người khác cũng không thể so sánh, đều dễ dàng giành được thắng lợi, còn có kiếm chủ trước kia Gia Cát Trí Thương Gia Cát Trí Thương trước khi bị thương dù gì cũng là Thế Giới Cảnh tầng thứ tư phương diện kiếm thuật cũng không đơn giản.

    Vòng thứ nhất cứ vậy mà kết thúc.

    Mà đợt đấu thứ hai, chẳng biết tại sao người xuất trận đầu tiên lại là Kiếm Chi Tử đối thủ của hắn là Thương Dã Minh, đây là vị thái thượng trưởng lão thiếu chút nữa bị cự ưng đánh bị thương, Thương Dã Minh dùng Vô Cầu kiếm, cũng khá thuần thục.

    Đáng tiếc Kiếm Chi Tử không cho y cơ hội thi triển, trong vòng ba chiêu đã đả bại Thương Dã Minh.

    Trận thứ hai là Lục Nguyên đấu với Chu Tử Lương Chu Tử Lương là một thái thượng trưởng lão trong Kiếm Vân Trung Tổ, cũng có thực lực khá mạnh, tuy nhiên lúc này Chu Tử Lương cũng phải xấu hổ, y biết rõ Lục Nguyên có thể học tập tuyệt chiêu của người khác mà xử lý, vậy làm sao tấn công đây.

    Bất đắc dĩ Chu Tử Lương cũng phải xuất ra bộ Cực Lạc Kiếm, đây là bộ kiếm có thể ảnh hưởng tới tình cảm của con người, chỉ thấy vô số bóng hoa anh đào bồng bềnh, hoa mỹ rơi xuống.

    Dưới sự tấn công của bộ Cực Lạc Kiếm Lục Nguyên cơ hồ đang bị hãm thân trong hiểm địa.

    Tuy nhiên đúng lúc Chu Tử Lương mừng rỡ cho rằng có cơ hội chiến thắng thì Lục Nguyên lại phản kích Dưỡng Ngô Kiếm ở kôg trung đánh ra một vãng sinh cực lạc, hơn nữa so với Chu Tử Lương thì còn đáng sợ hơn, Chu Tử Lương cơ hồ cũng bị chìm đắm trong chiêu thức này, đúng lúc đó Dưỡng Ngô Kiếm Tiên đã kề vào cổ họng của y.

    Trận chiến kết thúc, Chu Tử Lương thua, trong lòng y kêu thầm một tiếng không may.

    Một trận này Lục Nguyên lại học chiêu thức của người khác.

    Vòng thi đấu thứ hai vẫn là Lục Nguyên và Kiếm Chi Tử được chú ý nhiều nhất.

    Kế tiếp Kiếm Vân Trung Tổ Kiếm Hư Trung Tổ Kiếm Phong Trung Tổ Gia Cát Trí Thương cũng đều giành thắng lợi.

    Mà vòng thi đấu thứ ba, Kiếm Chi Tử cũng dùng vài chiêu mà thắng, Lục Nguyên cũng lại dùng cách như trước dùng tuyệt chiêu đối phương mà đánh lại cuối cùng đều giành chiến thắng.

    Hiện tại chỉ còn sáu người.

    Lục Nguyên Kiếm Chi Tử Kiếm Vân Trung Tổ Kiếm Hư Trung Tổ Kiếm Phong Trung Tổ Gia Cát Trí Thương.

    Bởi vì còn tới sáu người ai cũng cường đại cho nên những cuộc chiến tiếp theo tuyệt đối đáng để xem.

    Kiếm Diệt lão tổ nhìn về những người này:

    - Sáu người kế tiếp trình tự chiến đấu là.

    Mọi người đều yên tĩnh lắng nghe.

    Kiếm Chi Tử đấu với Kiếm Vân Trung Tổ.

    Đây là cuộc đấu khá thú vị.

    Kiếm Chi Tử là đai biểu cho tuổi trẻ mạnh nhất mà Kiêm Vân Trung Tổ thì đại biểu cho trình độ cao nhất của thế hệ trước.

    Lúc Kiếm Chi Tử mới tới Kiếm Tổ Tinh Thần, chạm phải cuộc tỷ kiếm đại hội, lúc chiến đấu gặp phải Kiếm Vân Trung Tổ bị Kiếm Vân Trung Tổ đánh cho thảm bại, nhiều lần như vậy Kiếm Chi Tử vẫn chưa gặp lại, mà hiện hai người đã đụng nhau.

    Kiếm Chi Tử nhìn về phía Kiếm Vân Trung Tổ;

    - Kiếm vân Trung Tổ chúng ta lại gặp mặt, ta vẫn nhớ rõ kỳ tỷ thí đầu tiên ngươi đã thắng ta.

    Kiếm Chi Tử thản nhiên nói, ngữ khí vô cùng tự tin, tựa hồ hắn có thể dễ dàng thắng Kiếm Vân Trung Tổ.

    Kiếm Vân Trung Tổ cười lạnh một tiếng;

    - Vậy sao ta cũng muốn nhìn xem ngươi có thực lực gì?

    Đúng thế Kiếm Chi Tử rất mạnh nhưng Kiếm Vân Trung Tổ cũng không phải là kẻ yếu ở trong Kiếm Môn có thể là bốn cường giả hàng đầu có bản lĩnh thông thiên há lại sợ Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử cười nhàn nhạt:

    - Vậy sao.

    Kiếm Chi Tử đè tay lên chuôi kiếm:

    - Kiếm Vân Trung Tổ Kiếm Tiên của ta từ trước tới nay vẫn chưa hiện hữu, tuy nhiên dù gì ngươi cũng là một trong ba vị trung tổ, nay ta để cho kiếm tiên hiện ra một phen.

    Chỉ thấy choang một cái, một thanh kiếm tiên phát ra khí đế vương ra.

    Thái A Tiên Kiếm.

    Ở giữa thiên địa có 99 thanh tiên kiếm.

    Trong 99 thanh tiên kiếm đó, Thái A Tiên Kiếm là một trong mười thanh tiên kiếm tuyệt hảo nhất.

    Hơn nữa nó so với tiên kiếm bình thường thì bất đồng, đây là một thanh tiên kiếm đế vương.

    Mà Kiếm Chi Tử chắc chắn là muốn làm đế vương trong giới thần tiên.

    Kiếm Chi Tử nhìn về phía Kiếm vân Trung Tổ:

    - Tiếp chiêu đi.

    Hắn cầm Thái A Tiên Kiếm xoay chuyển, có vô tận tinh quang nổi lên, hàng trăm đạo tinh quang xuất hiện.

    Làm sao có thể được Diệt Tinh Cấp tối đa cũng chỉ phát ra lực lượng một ngôi sao, mà kiếm pháp cấp thế giới mới có thể phát ra một trăm ngôi sao.

    Chương 1049-1050: Kiếm pháp cấp diệt thế

    Hiện tại Kiếm Chi Tử đánh ra hơn một trăm đạo tinh quang cũng tức là nói hắn đã đánh ra kiếm pháp cấp Diệt Thế.

    Trong chốc lát vô số người chấn động.

    Trong tích tắc Kiếm Diệt lão tổ bình thường bình tĩnh cũng phải chất động.

    Kiếm pháp cấp Diệt Thế.

    Kiếm Chi Tử rõ ràng đã dùng được kiếm pháp cấp Diệt Thế.

    Kiếm Môn không có kiếm pháp cấp Diệt Thế, ngay cả Kiếm Diệt lão tổ cũng chỉ có kiếm pháp cấp Thế Giới, mà hiện tại Kiếm Chi Tử đã dùng kiếm pháp cấp Diệt Thế, hơn nữa thi triển khá thuần thục, hiển nhiên Kiếm Chi Tử đã chính thức nắm được bộ kiếm pháp này.

    Kiếm Chi Tử quả không hổ là Kiếm Chi Tử, có thể dùng được kiếm pháp cấp Diệt Thế.

    Kiếm Vân lão tổ trong chốc lát cảm thấy vô cùng đáng sợ, Kiếm Vân Trung Tổ chưa từng nghĩ mình phải đối mặt với kiếm pháp cấp Diệt Thế.

    Tuy nhiên Kiếm Vân Trung Tổ cũng không phải là kẻ yếu, dù sao y cũng là một trong ba trung tổ, liền thi triển kiếm pháp đối kích với Kiếm Chi Tử.

    Không biết làm sao Kiếm pháp cấp Diệt Thế quá mạnh mẽ, Kiếm Chi Tử một đường tiến công thanh kiếm kề ngang trước mặt Kiếm Vân Trung Tổ:

    - Kiếm Vân Trung Tổ ta đã tiến bộ, mà ngươi vẫn yếu ớt như vậy sao, xem ra Vân Tổ nhất mạch các ngươi cũng không có cường giả gì.

    Đây là sự thật.

    Trận chiến đầu tiên Kiếm Chi Tử thắng.

    - Kiếm Chi Tử quá mạnh không ngờ kiếm pháp của y đã vượt qua mấy vị trung tổ.

    - Đúng thế, kiếm pháp cấp Diệt Thế cũng học được, hơn nữa còn thi triển được không hổ danh là Khí Vận thất tử.

    - Xem ra lần này lấy được Kiếm Phù Điêu làKiếm Chi Tử rồi những người khác không có tư cách.

    Lục Nguyên kia rất mạnh nhưng chỉ sợ cũng không thắng nổi các vị trung tổ chứ đừng nói là Kiếm Chi tử.

    Trận chiến thư shai Lục Nguyên đối phó với Gia Cát Trí Thương.

    Lục Nguyên đấu với Gia Cát Trí Thương đây chính là nội chiến vốn mọi người còn trông chờ Lục Nguyên đấu với Kiếm Hư Trung Tổ hay Kiếm Phong Trung Tổ không ngờ lại là Gia Cát Trí Thương, vậy thì cũng chẳng có bao nhiêu đặc sắc rồi, Lục Nguyên học chiêu thức của Gia Cát Trí Thương rồi đánh bại, tuy nhiên bởi vì nguyên nhân nội chiến nên thiếu rất nhiều đặc sắc.

    Còn lại Kiếm Hư Trung Tổ đấu với Kiếm Phong Trung Tổ cũng không cần chiến đấu, theo quy tắc sáu người có bốn người tiến vào, đào thải hai người Kiếm Vân Trung Tổ và Gia Cát Trí Thương là được rồi.

    Hiện tại tới vòng thứ năm, còn bốn người Kiếm Chi Tử Lục Nguyên Kiếm Hư Trung Tổ Kiếm Phong Trung Tổ.

    Kế tiếp dĩ nhiên là Kiếm Chi Tử, Kiếm Chi Tử đối phó với Kiếm Phong Trung Tổ, y vẫn dùng Kiếm pháp cấp Diệt Thế mà giành được thắng lợi, tư thái hoàn mỹ, đúng là xứng đáng với danh hào Khí vận thất tử.

    - Kiếm Chi Tử quá mạnh hắn đã thắng được Kiếm Vân Trung Tổ Kiếm Phong Trung Tổ, hiện tại kiếm thuật của hắn đoán chừng không dưới Kiếm Diệt lão tổ.

    - Xem ra Lục Nguyên có thể hơn được Khổng Thượng Nghĩa nhưng so sánh với kiếm thuật của Kiếm Chi Tử thì Lục Nguyên còn phải thua rất nhiều.

    - Đúng rồi Lục Nguyên hiện tại đối phó với Kiếm Hư Trung Tổ không biết thắng được không.

    - Kiếm thuật muốn hơn được trung tổ đâu có dễ dàng vậy, theo ta Lục Nguyên không thắng nổi Kiếm Hư Trung Tổ.

    - Cho dù hắn may mắn thắng được cũng tuyệt đối không thể là đối thủ của Kiếm Chi Tử.

    Lục Nguyên tiến vào trong trường, mà Kiếm Hư Trung Tổ cũng tiến vào.

    Kiếm Hư Trung Tổ thoạt nhìn có bộ dáng trung niên, giữa lông mày có một hương vị hung lệ, y nhìn về phía Lục Nguyên mà lạnh lùng nói:

    - Loại người học được tuyệt kỹ của người khác đúng là rất giỏi, nhưng cũng có cực hạn, theo suy đoán của ta ngươi không cách nào học được kiếm pháp cấp diệt thế.

    - Có thể nói là như vậy.

    Lục Nguyên cũng hiểu điều này, mình bao hàm lý luận kiếm đạo kiếm thuật gì cũng có thể học được nhưng kiếm pháp cấp diệt thế thì không thể.

    - Đương nhiên, ta cũng không có kiếm pháp cấp diệt thế, bản thân kiếm môn cũng không có, kiếm chi tử là khí vận trời sinh mới có được.

    Kiếm Hư Trung Tổ nói:

    - Thế nhưng ta sẽ dùng năm mươi bảy loại kiếm pháp cấp thế giới để đối phs với ngươi.

    Kiếm pháp cấp thế giới luyện không khó, nhưng kiếm hư trung tổ đã luyện tới năm mươi bảy bộ đại biểu cho Lục Nguyên có học xong kiếm pháp của Kiếm Hư Trung Tổ cũng không thể dùng, hắn có tới năm mươi bảy bộ có thể dùng.

    Kiếm Hư Trung Tổ nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Ta sẽ dùng năm mươi bảy loại này để đánh bại ngươi.

    Kiếm Hư Trung Tổ tràn đầy tự tin nói.

    - Vậy sao?

    Lục Nguyên nhìn về phía Kiếm Hư Trung Tổ Dưỡng Ngô Kiếm Tiên đã rời khỏi vỏ, một đạo kiêm quang cực kỳ sáng loáng hiện ra, một thức này bao hàm trên một trăm cái tinh quang.

    Trước kia đã giải thích qua, vượt qua một trăm tinh quang đại biểu cho kiếm pháp cấp diệt thế.

    Làm sao có thể Lục Nguyên cũng có kiếm pháp cấp diệt thế.

    Tất cả những người vây xem kể cả thái thượng trưởng lão đệ tử trưởng lão, nô bộc ba phái Kiếm Vân Trung Tổ Kiếm Phong Trung Tổ Kiếm Hư Trung Tổ tất cả đều ngạc nhiên

    Kiếm Chi Tử vốn luôn khinh thường nhìn Lục Nguyên bây giờ cũng hơi biến sắc.

    Kiếm Diệt lão tổ cũng hơi biến sắc, y vốn không phải là người dễ biến sắc nhưng hôm nay đã phải biến sắc hai lần.

    Đây là...

    Kiếm pháp cấp diệt thế.

    Lục Nguyên thình lình dùng kiếm pháp cấp diệt thế.

    Đúng thế là kiếm pháp cấp diệt thế.

    Tuy nhiên kiếm pháp cấp diệt thế cũng không phải là đồ dễ lấy, kiếm môn trải qua nhiều năm như vậy vẫn chưa xuất hiện một bộ kiếm pháp cấp diệt thế mà hiện tại Lục Nguyên cũng có kiếm pháp cấp diệt thế.

    Tất cả mọi người đều bị trấn nhiếp.

    Lục Nguyên làm sao học được kiếm pháp cấp diệt thế?

    Lục Nguyên xuất ra kiếm pháp hơn một trăm tinh quang rõ ràng là kiếm pháp cấp diệt thế.

    Là kiếm pháp cấp diệt thế.

    Kiếm pháp cấp diệt thế xuất hiện toàn trường lặng ngắt như tờ.

    Thật lâu sau Kiếm Hư Trung Tổ mới quát:

    - Ngươi làm sao có thể biết kiếm pháp cấp diệt thế?

    - Tại sao ta không thể biết, kiếm pháp cấp diệt thế này rất mạnh sao?

    Lục Nguyên nhún vai trong lòng hắn không cho là đúng bộ kiếm pháp này hắn lấy được lúc ở Ẩn Kiếm Tông, lúc theo Phật Đà Kiếm Tông tu hành, học được ba bộ kiếm pháp cấp đị thế, theo thứ tự là Trầm Tinh Diệt Thế Kiếm Pháp, Bắc Đầu Chủ Sát Kiếm Pháp, cùng với Thượng Diệt Kiếm Pháp, ba bộ kiếm pháp hắn đều chưa thử dùng qua, thứ nhất là pháp lực không đủ thứ hai là chưa có cơ hội.

    Vừa rồi hắn nhìn thấy Kiếm Chi Tử dùng kiếm pháp cấp diệt thế thì nhớ lại mình cũng có kết quả đã xuất ra.

    Lục Nguyên nhìn về phía Kiếm Hư Trung Tổ:

    - Ngươi có năm mươi bảy bộ Kiếm Pháp cấp thế giới cũng chẳng liên quan tới ta.

    Kiếm quang trong tay hắn mở rộng, bộ Trần Tinh Diệt Thế Kiếm Pháp thi triển, hàng trăm ngôi sao công kích, khắp nơi đều là kiếm quang hủy diệt, không cách nào tránh được.

    Kiếm Hư Trung Tổ cũng không phải là kẻ yếu, hắn lập tức thi triển đủ loại kiêm quang, hơn năm mươi tinh quang tỏa ra, tuy nhiên so với hơn một trăm cái tinh quang của Lục Nguyên thì vẫn thua kém rất nhiều.

    Kiếm Hư Trung Tổ có kiếm pháp kỳ diệu nhưng kiếm pháp của Lục Nguyên thì còn kỳ diệu hơn.

    Kiếm pháp của Kiếm Hư trung tổ tuyệt vời nhưng kiếm pháp của Lục Nguyên còn tuyệt vời hơn.

    Kiếm pháp của kiếm hư trung tổ huyền ảo nhưng kiếm pháp của Lục Nguyên còn huyền ảo hơn.

    Lục Nguyên đã toàn thắng kiếm hư trung tổ.

    - Tiếp chiêu tiếp chiêu tiếp chiêu.

    Liên tiếp là vài tiếng tiếp chiêu trong nhất thời Lục Nguyên phát ra nhanh hơn một thức, Kiếm Hư Trung tổ chống đỡ vô lực cuối cùng Lục Nguyên đã dừng kiếm trước cổ họng của y:

    - Ngươi thất bại rồi.

    Lục Nguyên thản nhiên nói, đúng thế kiếm hư trung tổ đã thất bại, kiếm hư trung tổ không thể nào ngờ được Lục Nguyên lại có kiếm pháp cấp diệt thế, càng không ngờ rằng mình lại thua dưới kiêm của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên thắng, liền trở về bên Kiếm Vân Trung Tổ.

    Lục Nguyên vừa trở về, mấy người Gia Cát Trí Thương Ngôn Thương Sơn Kiếm Vân Trung Tổ bọn họ đã vây quanh trước kia đâu có ai nghĩ tới Lục Nguyên có kiếm pháp cấp diệt thế hơn nữa lại còn dễ dàng áp chế Kiếm Hư Trung Tổ.

    Lúc này hào khí nổi lên.

    Hiện tại Kiếm Hư Trung Tổ thất bại, Kiếm Vân Trung Tổ cũng thất bại, kiếm thuật của hai vị trung tổ đều bại trong tay của người trẻ tuổi, Kiếm Vân Trung Tổ thua ở trong tay của Kiếm Chí Tử cũng có thể lý giải vì Kiếm Chi Tử thành danh đã lâu, mà hiện tại Lục Nguyên đã thắng Kiếm Hư Trung Tổ, mọi người có thể thấy kiếm thuật của Lục Nguyên ở trên cả Kiếm Hư Trung Tổ.

    Tỷ kiếm đại hội tới bây giờ chỉ còn hai người Lục Nguyên và Kiếm Chi Tử.

    Lục Nguyên đấu với Kiếm Chi Tử đây là một cuộc đấu rất được chờ mong.

    Kiếm Diệt lão tổ phát ra thanh âm:

    - Tỷ kiếm đại hội trận chiến cuối cùng Lục Nguyên đấu với Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử tiến vào trong trường, tướng mạo y hoàn mỹ toàn thân như kiếm, người giống như thần.

    Mà Lục Nguyên cũng tiến vào trong trường, Lục Nguyên tướng mạo phát ra một vẻ tự tại không nói nên lời, tay cầm hồ lô rượu có một dáng vẻ an nhàn tự tại.

    Hai người phong cách khác nhau, trận chiến này ai xuất thủ trước đây?

    Kiếm Chi Tử toàn thân như bão tổ, kiếm pháp cấp đị thế Vô Thiên Kiếm Pháp đã ra tay, thứ thứ nhất của hắn phát ra hơn một trăm đạo tinh quang, đây là chiêu thứ nhất Khí Dũng Ngân Hà, một thức này tựa hô có vô số ngôi sao hóa thành một dòng sông vậy.

    Mà Lục Nguyên cũng dũng mãnh lao tới.

    Lục Nguyên có thể phá được một thức này sao, đây chính là kiếm pháp cấp diệt thế rất khó phá.

    Cuộc chiến này chấn động nhân tâm.

    Lục Nguyên dùng Dưỡng Ngô Kiếm Tiên trong tích tắc chuyển động, giờ khắc này hắn phát kiếm giống như chim khách trong chốc lát hàng nghìn hàng tỷ con chim khách ở trên không trung lập thành một cây cầu.

    Cây cầu xuất hiện có thể kháng cự ngân hà.

    Mà trong tích tắc này, một kiếm của Lục Nguyên đã xuyên qua một chiêu Khí Dũng Ngân Hà, tấn công tới cánh tay của Kiếm Chi Tử Kiêm Chi Tử chỉ có thể thu chiêu trở lại.

    Phá vỡ rồi, kiếm pháp cấp diệt thế Khí Dũng Ngân Hà đã bị phá vỡ, hơn một trăm tinh quang cuối cùng cũng bị Lục Nguyên phá vỡ, đây chính là phá vỡ kiếm pháp cấp diệt thế đến tận đây đám người Kiếm Hư Trung Tổ cũng chỉ có thể thán phục, hoàn toàn bằng kiếm chiêu phá vỡ kiếm pháp cấp diệt thế, bọn họ cũng chỉ mới nhìn thấy lần đầu tiên.

    - Hiện tại tới phiên ta.

    Lục Nguyên cũng đâm tới, hắn phát ra hơn một trăm tinh quang, đây là Trầm Tinh Kiếm Diệt, là Trầm Tinh Kiếm Diệt thức thứ nhất, Kiếm Chi Tử cũng bắt đầu chống đỡ, quả nhiên không hổ là Kiếm Chi Tử một kiếm của hắn đã phá vỡ được Trầm Tinh Kiếm Diệt của Lục Nguyên.

    Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên hiện tại tổng cộng đã giao thủ hai chiêu, Kiếm Chi Tử ra một chiêu, Lục Nguyên ra một chiêu.

    Kiếm của hai người quá mạnh, ngay cả kiếm diệt lão tổ cũng không có khả năng đánh ra kiếm như vậy.

    Mà cho tới bây giờ, nhiều thái thượng trưởng lão của kiếm môn cũng đã hiểu, kiếm môn hiện tại kiếm thuật mạnh nhất là hai người này.

    Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên giao thủ một chiêu xong, hai người tạm thời chưa phát động công kích tiếp theo.

    Kiếm Chi Tử nhìn về phía Lục Nguyên mà nói:

    - Lục Nguyên ngươi rất mạnh , đáng tiếc là ta không chỉ ó một bộ kiếm pháp cấp diệt thế Vô Thiên Kiếm Pháp, ta tổng cộng có ba bộ, ngươi có thể chịu đựng được bao nhiêu bộ kiếm pháp của ta?

    Kiếm Chi Tử nói một câu này dẫn tới vô số chấn động.

    Kiếm pháp cấp diệt thế toàn bộ kiếm môn ngay cả một bộ cũng không có.

    Mà kiếm chi tử lại nói hắn có tới ba bộ.

    Kiếm Chi tử không hổ là Kiếm Chi Tử, hắn có ba bộ kiếm pháp cấp diệt thế thật khiến cho người ta kinh hãi.

    Ba bộ kiếm pháp cấp diệt thế, phần thắng của Kiếm Chi Tử thật lớn.

    - Vậy sao ngươi có ba bộ à?

    Đáng tiếc lắm, ta có tới bốn bộ kiếm pháp cấp diệt thế trong tay.

    Lục Nguyên dĩ nhiên là có bốn bộ, ba bộ là lấy được từ chỗ của Phật Đà Kiếm Tu, còn một bộ là hắn học được ở chỗ Yến Thương Thiên có tên là Thiên Kiếm Tung Hoành kiếm pháp, chỉ là lúc ở Di Thất Chi Địa không nói tới chuyện này mà thôi.

    Nếu như Kiếm Chi tử nói hắn có ba bộ đủ khiến cho mọi người kinh hãi thì Lục Nguyên nói hắn có bốn bộ thì khiến cho người ta phải kinh hãi hơn.

    Bốn bộ.

    Kiếm pháp cấp diệt thế không phải là thứ bình thường mà là kiếm pháp vô cùng khủng bố, kiếm môn một bộ cũng không có.

    Mà Lục Nguyên lại nói hắn có bốn bộ.

    Điều này khiến cho người ta kinh hãi không nói nên lời.

    Bốn bộ kiếm pháp cấp diệt thế so với ba bộ của Kiếm Chi Tử thì còn nhiều hơn.

    Kiếm Chi Tử hừ lạnh:

    - Ngươi cũng không sợ đau lưỡi sao?

    Kiếm Chi Tử có lý do để nói như vậy, Kiếm pháp cấp diệt thế không phải là thứ bình thường, hắn là khí vận thất tử cơ duyên xảo hợp mới có được ba bộ mỗi bộ lấy được đều không dễ dàng dĩ nhiên hắn không tin Lục Nguyên có bốn bộ, nếu như Lục Nguyên có tới bốn bộ không phải là nói hắn có khí vận hơn mình sao?

    Cho nên Kiếm Chi Tử không tin lời Lục Nguyên nói.

    Mà Kiếm Chi Tử đã quen cường hoành, liền trong tích tắc phát động công kích vẫn là bộ Vô Thiên Kiếm Pháp.

    Chiêu thứ hai của Vô Thiên Kiếm Pháp, Kiếm Độ Tinh Hải, Tinh Hải mênh mông vô tân, một kiếm này đẹp đẽ không nói nên lời.

    Vô Thiên Kiếm thức thứ ba Kiếm Ngạo Quần Tinh, một kiếm nơi tay ngạo nghễ quần tinh.

    Vô Thiên Kiếm pháp kiếm thứ năm, Độc Ngã Vi Thiên, trời tức là ta ta tức là trời.

    Vô Thiên Kiếm của Kiếm Chi tử quả nhiên không hổ danh là kiếm pháp cấp diệt thế, mỗi một chiêu một thức đều phát ra đại lượng sát khí, có sát lực mạnh mẽ.

    Hơn nữa kiếm chiêu của Kiếm Chi Tử không đơn thuần là thế.

    Vô Thiên Kiếm, chỉ là một bộ kiếm pháp cấp diệt thế của hắn.

    Kiêm Chi tử còn hai bộ nữa.

    Bộ kiếm pháp thứ hai của Kiêm Chi Tử cũng có danh tự vô địch, chính là Thất Nghịch Hàn Thiên Kiếp.

    Thất Nghịch Hàn Thiên Kiếp thức thứ nhất Thiên Toàn Địa Kiếp, quả thực là Thiên Địa tề động, mấy trăm ngôi sao cùng diệt, đây chính là toàn bộ uy lực mà Kiêm Chi tử phát ra.

    Thất Nghịch Hàn Thiên Kiếp thức thứ hai, Nghịch Thiên Vô Ngã.

    Đây quả là đã tới cảnh giới nghịch thiên động địa.

    Đương nhiên đáng sợ nhất là thức cuối cùng Thiên Nhân Chung Kiếp, ở trong truyền thuyết, lúc Kỷ Nguyên tan vỡ, toàn bộ như muốn tử vong không ai sinh tồn, mà Thiên Nhân Chung Kiếp này một khi phát huy tới cực điểm có thể phát ra hương vị năm đó.

    Kiếm pháp cấp diệt thế quả không hổ danh.

    Mà Lục Nguyên đánh trả cũng không hề yếu thế.

    Chương 1051-1052: Tam Cực Quy Nhất Thức

    Trầm Tinh Diệt Thế kiếm pháp mang theo vô số ngôi sao từ trên bầu trời đánh xuống, nổ tạc ở trên thiên địa, mang theo lực sát thương vô cùng lớn, năm đó Phật Đà Kiếm Tu là kiếm tu hạng nhất ở Trung Ương Thiên Triều, thực lực kinh người y lưu lại bộ Trầm Tinh Diệt Thế Kiếm này là một loại kiếm pháp vô cùng đáng sợ, hiện tại tuy Lục Nguyên chưa có đủ thực lực phát huy toàn bộ nó nhưng uy lực cũng khiến người ta kinh hãi không thôi, đặc biệt thức thứ nhất Thế Gian Vô Tinh, mang theo uy lực cực hạn.

    Thứ hai là Bắc Đầu Chủ Sát kiếm, lúc mới bắt đầu thì không có gì đáng sợ nhưng Bắc Đẩu thất tinh lập lòe, Thiên Xu Thiên Tuyền Thiên Cơ, Thiên Quyền Ngọc Hành Khai Dương, Diệu Quang bảy ngôi sao theo lý mà nói Thất Tinh nên thuộc về kiếm pháp cấp thế giới không thể trở thành kiếm pháp cấp Diệt Tinh, lúc Lục Nguyên thi triển kiếm pháp này Kiếm Chi Tử thầm nghĩ Lục Nguyên quả nhiên là muốn dùng kiếm pháp cấp thế giới giả mạo kiếm pháp cấp diệt tinh.

    Kiếm Chi Tử tràn đầy tin tưởng, tuy nhiên một lúc sao y phát hiện ra điều không bình thường, bởi vì một kiếm này lúc đầu tuy chỉ có bảy ngôi sao nhưng một lúc sau đã hiện ra Bắc Đẩu, ngôi sao Bắc Đầu điều khiển hàng vạn ngôi sao trong thiên hạ, nhiều kỷ nguyên trước đã có một vị là Bắc Đẩu Tinh Thần, điều khiển hàng vạn sao trong thiên hạ, như vậy thì bộ kiếm này thật là lăng lệ đáng sợ.

    Bộ kiếm pháp thứ ba tựa hồ vô thanh vô tức phát ra chi khí, hư vô mờ ảo, sát khí nhàn nhạt nhưng tuyệt đối không hề dưới hai kiếm pháp phía trước.

    Vô Thiên Kiếm Pháp Thất Nghịch Hàn Thiên Kiếp, Nhị Cực Kiếm Pháp.

    Trầm Tinh Kiếm Pháp, Bắc Đẩu Chủ Sát Kiếm Pháp, Thượng Sát Kiếm Pháp.

    Sáu bộ kiếm pháp cấp diệt thế ở trên hư không sống mãi với nhau.

    Thiên địa như mờ ảo, không thể diễn tả nổi.

    Kiếm môn cho dù sáng lập lâu như vậy vẫn chưa có một trận chiến đặc sắc như thế.

    Mỗi chiêu mỗi thức đều làm các trưởng lão xung quanh say mê, thật là quá khéo léo, uy lực của kiếm pháp cấp diệt thế kiếm pháp cấp thế giới không cách nào so sánh được.

    Lục Nguyên cười lạnh một tiếng:

    - Kiêm Chi Tử ngươi còn không, ta còn một bộ kiếm pháp cấp diệt thế nữa, Thiên Kiếm Tung Hoành Kiếm pháp.

    Dưỡng Ngô Kiếm Tiên bay lượn trên không trung, mà ở trên không trung trong tích tắc Kiếm Chi Tử liền phát hiện ra điều bất thường.

    Một bộ đồ kiếm pháp xuất hiện ở trên hư không.

    Đây chính là Thiên Kiếm Tung Hoành Kiếm Pháp, quả nhiên lại là một bộ kiếm pháp cấp diệt thế.

    Bốn bộ kiếm pháp cấp diệt thế.

    Quả nhiên đã đủ.

    Lúc Lục Nguyên nói hắn có bốn bộ kiếm pháp cấp diệt thế nhiều người còn cho rằng hắn ta chỉ khoác lác mà thôi, hiện tại đã trở thành sự thật, Lục Nguyên đã chiếm thượng phong, Lục Nguyên đã chiếm thượng phong trước Kiếm Chi tử một trong khí vận thất tử thật không thể tin nổi.

    Nhưng mà đây là sự thật.

    Kiếm Chi Tử đang rơi vào thế hạ phong.

    Ở xung quanh các thái thượng trưởng lão đều líu lưỡi mà nhìn Kiếm Chi Tử là một trong khí vận thất tử, như vậy Lục Nguyên rốt cuộc là cái gì chuyển thế là khí vận gì?

    Trên khuôn mặt anh tuấn của Kiếm Chi Tử hiện ra một thần sắc khó có thể hình dung, hắn chưa từng nghĩ mình sẽ rơi vào thế hạ phong, đặc biệt là đối với người dùng kiếm, chỉ thấy Kiếm Chi Tử thét dài một tiếng:

    - Lục Nguyên ngươi đi tìm cái chết.

    - Tam Cực Quy Nhất Thức.

    Tam Cực Quy Nhất Thế.

    Cái gì, Kiếm Chi Tử đã dùng Tam Cực Quy Nhất Thế, hắn đã luyện thành rồi sao?

    Tam Cực Quy Nhất Thức đây chính là thứ tuyệt học tối cao của Kiếm Môn, Tam cực Quy Nhất Thức muốn luyện đầu tiên phải luyện luân hồi, thời gian không gian, tam đại thiết tắc mà riêng luyện nó còn chưa đủ còn phải dung hợp thiết tắc, mà dung hợp thiết tắc chỉ có cấp thiên tôn mới bắt đầu nghiên cứu, Kiếm Chi tử hiện tại cứ như vậy thi triển Tam Cực Quy Nhất Thức sao?

    Ngay cả Tam Cực Quy Nhất Thức cũng sử dụng thật là quá kinh khủ.

    Thái A Tiên Kiếm ở trên hư không phóng ra, trong tích tắc, vô tận luân hồi xuất hiện ở trên hư không, thời gian cơ hồ bị đình trệ.

    quả nhiên là tuyệt học Tam Cực Quy Nhất Thức mạnh nhất của Kiếm Môn.

    Kiếm Chi Tử quả không hổ là Kiếm Chi Tử, Tam Cực Quy Nhất Thức đã luyện thành.

    Một kiếm này phát động, cơ hồ tất cả trở nên huyền ảo.

    Ở bên cạnh tất cả mọi người đều e sợ rồi, dù là ai cũng không nghĩ rằng Kiếm Chi Tử đã luyện thành Tam Cực Quy Nhất Thức, bình thường Tam Cực Quy Nhất Thức muốn luyện thành cần phải tốn rất nhiều thời gian, Kiếm Chi Tử luyện tập Tam Cực Quy Nhất Thức tối đa cũng chỉ mới mười năm mà thôi.

    Một kiếm này phát động, Tam Cực Quy Nhất kiếm pháp cấp diệt thế của Lục Nguyên cơ hồ không còn uy lực nữa.

    Đưa mắt nhìn về phía Tam Cực Quy Nhất của Kiếm Chi Tử Lục Nguyên tựa hồ rơi vào thế hạ phong.

    Hơn nữa dưới sự áp bức của Tam Cực Quy Nhất, Lục Nguyên muốn trốn cũng vô lực.

    Kiếm Chi Tử nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Lục Nguyên ngươi đã thất bại ngươi không thể nào chiến thắng ổi ta, đương nhiên ngươi có thể đánh tới bước này với ta bức ta xuất ra tuyệt học cũng đáng để tự hào rồi.

    Thật là Tam Cực Quy Nhất Thức đáng sợ, làm sao có thể ngăn cản được.

    Lục Nguyên phát ra Kiếm Pháp Cấp Diệt Thế đơn thuần thì không thể nào ngăn cản, nếu như Kiếm Đạo Hồ Lô xuất ra Kiếm Đạo Chi môn thì có thể miễn cưỡng ngăn lại nhưng đáng tiếc Kiếm Đạo Hồ Lô còn chưa xuất ra Kiếm Đạo Chi Môn.

    Không có biện pháp sao.

    Lục Nguyên lúc này nhìn về phía Tam Cực Quy Nhất Thức hắn phát hiện ra rằng Tam Cực Quy Nhất Thức có thể dùng Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo của mình để phục chế.

    Cái gì Tam Cực Quy Nhất Thế cũng có thể phục chế Lục Nguyên vừa mừng vừa sợ.

    Lúc rơi vào thế hạ phong Lục Nguyên phát hiện ra mình có thể phục chế Tam Cực Quy Nhất Thức.

    Điều này làm sao có thể, Tam Cực Quy Nhất Thức là tuyệt chiêu chung cực của Kiếm Môn, khó luyện vô cùng.

    Mình xem một lần không thể nào học nổi kiếm chiêu kiếm pháp cấp diệt thế thì làm sao có thể học được Tam Cực Quy Nhất Thức, nó còn cao hơn cả Kiếm Pháp cấp diệt thế một chút.

    Nhưng ngẫm lại kiếm pháp cấp diệt thế thì phải học từ đầu, mình xem mấy lần mới học được.

    Mà Tam Cực Quy Nhất Thức thì khác, Tam Cực Quy Nhất Thức cần có tam đại luân hồi thiết tắc thời gian thiết tắc không gian thiết tắc, luân hồi thiết tắc, cho nên mình nhìn một lần đã hiểu cũng là hợp lý, có thể phục chế Tam Cực Quy Nhất Thức.

    Đương nhiên muốn học thì tiên kiếm trong tay của phải chống lại tấn công của Tam Cực Quy Nhất Thức.

    Tự nhiên dưỡng Ngô Kiếm Tiên không có khả năng ngăn cản Tam Cực Quy Nhất Thức, đối thủ quá mạnh không thể trì hoãn tới lúc đối thủ tấn công.

    Lục Nguyên thầm đoán, ở trong hai mươi tức(hơi thở) thời gian, nếu như mình không học được Tam Cực Quy Nhất Thức chỉ sợ mình sẽ không may.

    Hai mươi tức thời gian sao không đúng hiện tại chỉ còn mười chín tức.

    Tam cực quy nhất thức, trước phục chế Luân Hồi Thiết Tắc, Lục Nguyên phục chế Luân Hồi Thiết Tắc cực nhanh, chỉ dùng năm tức thời gian mà thôi.

    Còn mười tức thời gian , Lục Nguyên bắt đầu phục chế đến trạng thái chính giữa của Tam Cực Quy Nhất Thức.

    Còn chín tức thời gian, Lục Nguyên bắt đầu phục chế không gian thiết tắc.

    Còn bốn tức thời gian, ba trạng thái đã phục chế xong, chỉ còn dung hợp.

    Còn hai tức thời gian.

    Trong tích tắc này, Thái A Tiên Kiếm đã phóng mũi nhọn tới trước Lục Nguyên mấy thốn, tại sát na này Luân Hồi Chi Bàn ở trên hư không nhanh chóng chuyển động, thời gian trường hà, không gian trường hà, luân hồi chi bàn, ngăn cản Thái A Tiên Kiếm.

    Đây không phải là chiêu thức đơn giản mà là đại đạo.

    Kiếm thuật như vậy đã không còn là kiếm thuật mà đã tới cấp độ đại đạo.

    Cái này là chung cực vô thượng tuyệt học của kiếm môn.

    Kiếm Môn chung cực vô thượng tuyệt học, tất cả các thái thượng trưởng lão đều si mê rồi.

    Trong lòng Kiếm Chi Tử cười lạnh, Lục Nguyên ngươi chỉ có phần bại vì ta là Kiếm Chi Tử.

    Trong tích tắc Lục Nguyên ngẩng đầu lên.

    Bơỉ vì thời gian quá gấp gáp chỉ còn lại một tức, căn bản không kịp nói chuyện.

    Dưỡng Ngô Kiếm Tiên dùng mũi nhọn đánh ra xuất ra một đạo kiếm quang sáng loáng.

    Kiếm Chi Tử cười lạnh, Lục Nguyên muốn phản kháng thật là buồn cười.

    Nhưng trong tích tắc ở trên bầu trời của Lục Nguyên đã thình lình xuất hiện kiếm chiêu.

    Một kiếm này của Lục Nguyên, ở hư không đã xuất hiện Luân Hồi Chi Bàn, nhưng không chỉ như vậy thời gian trường hà không gian trường hà xuất hiện, đây không phải là kiếm thuật bình thường mà là chung cực chân lý trong thiên địa, chung cực đại đạo kiếm thuật, đúng là Tam Cực Quy Nhất Thức.

    Tam Cực Quy Nhất Thức.

    Thứ mà Lục Nguyên dùng rõ ràng là Tam Cực Quy Nhất Thức.

    Lục Nguyên cũng đã luyện thành Tam Cực Quy Nhất Thức sao?

    Kiếm Chi Tử trong lòng vô cùng khiếp sợ nhưng hắn cũng không hoang mang, hắn phát ra Tam cực Quy nhất thứ khí thế đã sớm thể hiện mà Tam Cực Quy Nhất Thức của Lục Nguyên đến bây giờ mới phát ra, khí thế chưa đủ, cho nên Tam Cực Quy Nhất Thức hai bên đấu với nhau Kiếm Chi Tử vẫn chiếm ưu thế.

    Oanh.

    Trong khoảnh khắc.

    Tam Cực Quy Nhất Tức của Kiếm Chi tử va chạm với Tam Cực Quy Nhất Thức của Lục Nguyên.

    Kiếm Chi Tử trong tích tắc này mới phát hiện ra Tam Cực Quy Nhất Thức của mình không chiếm thượng phong đúng thế, Tam Cực Quy Nhất thức của hắn đã bao hàm đủ khí thế so với của Lục Nguyên còn mạnh hơn một chút vậy mà lúc tiếp cận lại không làm gì được.

    Kiếm đạo của Lục Nguyên có thể cải tiến kiếm pháp của đối thủ.

    Ngang tay.

    Kiếm Chi Tử dùng ra Tam Cực Quy Nhất Thức hai bên vẫn ngang tay.

    Toàn bộ thái thượng trưởng lão đều khiếp sợ, Kiếm Chi Tử thi triển Tam Cực Quy Nhất Thức thì cũng thôi mà Lục Nguyên cũng thi triển ra được đây chính là chung cực tuyệt học của Kiếm Môn, cơ bản không người nào có thể học được.

    Lục Nguyên nắm Dưỡng Ngô Kiếm Tiên:

    - Thế nào Kiếm Chi Tử, Tam cực Quy Nhất Thức của ta không tệ chứ, chỉ mới vừa học được, dùng cũng không tốt lắm, xin thứ lỗi.

    Kiếm Chi Tử khẽ biến sắc mặt:

    - Ngươi học Tam Cực Quy Nhất Thức của ta?

    - Thì sao sao lại không học được?

    Lục Nguyên hỏi.

    Trong lòng Kiếm Chi Tử cảm thấy vô cùng khó chịu, hắn luyện rất lâu mới học được Tam Cực Quy Nhất Thức mà Lục Nguyên trong khoảnh khắc đã học được, làm cho lòng hắn phiền muộn không nói nên lời.

    Các thái thượng trưởng lão bên cạnh cũng khiếp sợ, Kiếm Chi Tử dùng mười năm luyện thành Tam Cực Quy Nhất Thức đã rất kinh người rồi.

    Mà Lục Nguyên chỉ nhìn Kiếm Chi Tử thi triển một lần cũng học được thì càng đáng sợ hơn, kỳ thật đây cũng là do Lục Nguyên sớm đã luyện thành tam đại thiết tắc làm bước đệm nếu không hắn cũng không có khả năng luyện thành nhanh như vậy.

    Lục Nguyên và Kiếm Chi Tử lại giằng co.

    Kiếm Chi Tử Áo trắng bồng bềnh, phong thần ngọc tuấn, lãnh ngạo vô cùng, Thái A Kiếm Tiên nơi tay, khí thế vương giả phát ra.

    Lục Nguyên thanh y phần phật, theo gió mà bay, ôn nhu tự tai, Dưỡng Ngô Kiếm Tiên nơi tay, chính khí sáng ngiờ như thu thủy.

    Chiến đấu cho tới bây giờ đã tới màn đặc sắc.

    Tuy nhiên Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên đấu với nhau rốt cuộc ai thắng ai có thể xưng hùng về mặt kiếm thuật ở Trung Ương Thiên Triều.

    - Một trận chiến này tính hòa đi.

    Kiếm Diệt lão tổ cất tiếng nói:

    - Hai người các ngươi đồng thời đều có thể đi lấy phù điêu, chia xẻ Kiếm phù điêu, có thể đạt được bao nhiêu kiếm ý thì do các ngươi rồi, được không?

    Thanh âm của Kiếm Diệt lão tổ tuy không lớn nhưng lại cói uy thế diệt thiên tuyệt địa, dù sao y cũng là nhân vật đệ nhất của kiếm môn, lời y nói ra dĩ nhiên là không bình thường, hơn nữa cho tới bây giờ xem ra đúng là không cần phải đánh nữa.

    Hòa, không phân thắng bại.

    Một trận chiến này đã kết cục với kết quả hòa.

    Kiếm Chi tử khẽ chuyển động tay, Thái A Kiếm Tiên thu vào trong vỏ:

    - Giỏi lắm Lục Nguyên, trận chiến này không phân thắng bại, về sau lại có cơ hội đọ sức.

    Cho tới bây giờ kiếm chiêu ẩn giấu của Kiếm Chi Tử là Tam Cực Quy Nhất Thức đã thi triển ra mà vẫn chỉ có thể ngang ngửa với Lục Nguyên mà thôi, Kiếm Chi Tử cũng không còn hậu chiêu nữa hắn hiện tại đối với Lục Nguyên cố kỵ vô cùng, Lục Nguyên đạt tới trình độ này thật khiến cho người ta sợ hãi.

    Đồng thời sát tâm của Kiếm Chi tử với Lục Nguyên càng nhiều, nếu như hiện tại đối chiến thực sự Kiếm Chi Tử có mười phần nắm chắc giết chết Lục Nguyên, bởi vì pháp lực của hắn hơn Lục Nguyên rất nhiều, không chỉ vậy, Kiếm Chi Tử còn có Kiếm Đạo Văn Tự, vượt xa những gì Lục Nguyên có thể tưởng tượng được còn có một số pháp bảo bí thuật trong lòng Kiếm Chi Tử cười lạnh, Lục Nguyên ngươi đừng vội đắc ý khi chính thức tử chiến với ta ta sẽ đánh bại ngươi.

    Mà Kiếm Diệt lão tổ cũng nhìn về phía Kiếm Chi Tử trong lòng hiểu rõ hắn nghĩ gì.

    Lục Nguyên khẽ chuyển động tay, thu Dưỡng Ngô Kiếm Tiên vào vỏ:

    - Kiếm Chi Tử một trận này chúng ta không phân thắng bại, bốn năm sau tái chiến, đến lúc đó sẽ phân mạnh yếu.

    Đánh tới bây giờ Lục Nguyên đã nắm được Tam Cực Quy Nhất Thức tương đương với Kiếm Chi Tử.

    Lục Nguyên đương nhiên cũng biết Kiếm Chi Tử còn có những sát chiêu khác, tuy nhiên Kiếm Chi Tử có sát chiêu thì hắn cũng có không ít sát chiêu.

    Bây giờ chuyện quan trọng nhất của Lục Nguyên là tăng cường pháp lực, trong lòng Lục Nguyên cũng thêm vài phần kính sợ, Kiếm Chi Tử quả nhiên là Khí Vận Thất Tử mình từ khi xuất đạo cho tới nay bất kể là người nào cùng thế hệ cũng có phần thắng, đây là lần đầu tiên bị người cùng thế hệ đánh hòa, tuyệt đối không thể khinh thường, nhất định cần phải cố gắng thêm chiến thắng Kiếm Chi Tử.

    Mục tiêu ngắn hạn của Lục Nguyên chính là thắng Kiếm Chi Tử.

    Lục Nguyên quay về Kiếm Vân Trung Tổ, hơn mười thái thượng trưởng lão liền vây quanh hắn.

    - Lục Nguyên rất giỏi đó.

    - Đúng thế, có thể đánh ngang tay về mặt kiếm thuật với Kiếm Chi Tử.

    - Đây là khí vận thất tử, ha ha.

    Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy có người trẻ tuổi có thể đánh ngan tay với Khí Vận Thất Tử.

    - Mặc dù chỉ là phương diện kiếm thuật nhưng như thế cũng là rất giỏi rồi.

    - Kiếm Hư Trung Tổ tự nhận có Kiếm Chi Tử rất giỏi, hiện tại phái chúng ta cũng có Lục Nguyên, Lục Nguyên tương lai sẽ không kém Kiếm Chi Tử.

    Gia Cát Trí Thương cũng không nói gì, Lục Nguyên có thể mạnh trình độ này đánh ngang tay với Kiếm Chi Tử ai cũng không ngờ được.

    Mà phái của Kiếm Hư Trung Tổ khó có thể tin được.

    Chương 1053-1054: Đánh ngang tay

    Kiếm Phong trung tổ không bị cuốn vào việc này tuy nhiên người của bọn chúng là Hiên Viên Vọng bị Lục Nguyên giết chết, mà Giản chi văn minh cũng muốn giết Lục Nguyên, cho nên bọn họ cũng đặc biệt chú ý tới Lục Nguyên.

    Trận chiến này đánh xong Lục Nguyên cùng Kiếm Chi Tử cùng tới trên thần đàn.

    - Các ngươi có nghe nói qua chưa, ở Kiếm Tổ Tinh Thần nghe nói có tỷ kiếm đại hội, chỉ tinh thuần so kiếm thuật, Kiêm Chi Tử thắng Kiếm Vân Trung Tổ Lục Nguyên thắng Kiếm Hư Trung Tổ.

    - Cái gì ba vị Kiếm Tổ người mạnh nhất dưới Kiếm Diệt lão tổ của Kiếm Môn chúng ta cũng thua kiếm thuật của Kiếm Chi Tử sao?

    - Thua ở dưới tay của Kiếm Chi Tử là bình thường nhưng Lục Nguyên rõ ràng cũng thắng Kiếm Hư Trung Tổ.

    - Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên đều khó lường.

    - Đúng thế, hơn nữa kế đó Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên giao thủ, hai người đều dùng kiếm thuật giao thủ.

    - Ai thắng vậy, đây là hai người tuổi trẻ mạnh nhất.

    - Đoán chừng Kiếm Chi Tử thắng, Kiếm Chi Tử dù sao cũng là Khí Vận Thất Tử.

    Những người tán thành ý kiến này tương đối nhiều.

    - Nói không chừng là Lục Nguyên thắng, ở Thế Giới Hỏa Sơn Lục Nguyên sư huynh liên tục thắng một van một nghìn trận.

    Đây là ý kiến của người ủng hộ Lục Nguyên, mặc dù phái này tương đối ít.

    Thấy mọi người đã tranh luận tới mức nóng bỏng, người biết rõ nội tình mới lên tiếng:

    - Trận chiến ấy kết cục cuối cùng là Kiếm Chi tử ngang tay với Lục Nguyên, kiếm thuật của hai người cùng một cấp bậc.

    Cái gì kiếm thuật của Lục Nguyên sư huynh bằng với Kiếm Chi Tử sư huynh sao?

    Không thể tưởng tượng được Lục Nguyên sư huynh đã tiến bộ tới mức này.

    - Lục Nguyên sư huynh tuổi tác kém Kiếm Chi Tử sư huynh tới ba mươi tuổi đó.

    - Lục Nguyên sư huynh tuổi nhỏ hơn mà còn đánh ngang tay với Kiếm Chi Tử sư huynh chẳng phải nói tiềm lực của Lục Nguyên sư huynh còn lớn hơn Kiếm Chi Tử sư huynh sao?

    - Cái này cũng chưa chắc, pháp lực của Kiếm Chi Tử vượt xa Lục Nguyên sư huynh.

    - Cho nên hai người này ai mạnh ai yếu chưa thể biết được.

    Tình hình bình thường tin tức của Kiếm Tổ Tinh Thần không thể để lộ ra ngoài, tuy nhiên đại hội lần này Kiếm Môn Tinh Thần cố tình để lộ ra nên bọn họ mới biết được.

    Kiếm Vân Trung Tổ cố tình để lộ ra.

    Kiếm Chi Tử như một tòa núi cao.

    Trước kia vô luận là ai đều cho rằng Kiếm Môn sau này sẽ là thiên hạ của Kiếm Chi Tử, các vị trung tổ lão tổ đều không ngăn cản được Kiếm Chi Tử.

    Cho nên về sau số người đầu nhập vào phái của Kiếm Chi Tử khá nhiều.

    Mà hiện tại thình lình xuất hiện một Lục Nguyên.

    Tương lai có thể tranh hùng với Kiếm Chi Tử.

    Bốn năm sau Lục Nguyên và Kiếm Chi tử sẽ có một trận chiến.

    Lúc đó ai sẽ thắng?

    Người nào thắng sẽ có thể chủ chưởng Kiếm Môn trong tương lai.

    Đương nhiên tin tức này truyền trong Kiếm Môn thì không có khả năng không truyền tới những nơi khác.

    Ví dụ như Giản Chi Văn Minh nhanh chóng nhận được tin tức.

    Quân sư của Giản Chi Văn Minh Giản Văn Sầu trong lúc đánh cờ nhận được tin tức này, sau khi nhận được tin Giản Văn Sầu nhắm mắt lại, lặng yên mà nói:

    - Lục Nguyên này thật không đơn giản tuy thực lực không mạnh bằng Kiếm Chi Tử nhưng rõ ràng đang đuổi kịp rồi.

    Giản Vân Sầu đong đưa cây quạt lông vũ:

    - Ta muốn thi triển một chút thủ đoạn không thể chỉ dựa vào Kiếm Chi Tử.-

    Giản Vân Sầu nhàn nhạt nói, sau đó phát ra mệnh lệnh, mệnh lệnh này chỉ huy Giản phái trong Kiếm Môn.

    Mượn đao sát nhân, cần gì phải dùng đao của mình?

    Đương nhiên nếu như có thể giết chết Lục Nguyên thì tổn hại đao của mình cũng đáng, Giảng Vân Sầu sớm phát hiện ra Lục Nguyên đã là một mối uy hiếp lớn.

    Trong Pháp Cổ Văn Minh cũng có người nhanh chóng nhận được tin tức.

    Pháp Thánh Đế Tử nhận được tin này xong thì khẽ giật mình, hắn đã sớm biết thiên phú của Lục Nguyên cường hãn, thậm chí còn thành lập một tổ chuyên điều tra về Lục Nguyên, nhưng thật không ngờ Lục Nguyên có thể đánh ngang tay với Kiếm Chi Tử về phương diện kiếm thuật mà niên kỷ của Lục Nguyên so với Kiếm Chi Tử còn kém tới ba mươi tuổi, cũng tức là nói tiềm lực của Lục Nguyên cơ hồ có thể sánh ngang với Kiếm Chi Tử rồi.

    Không biết từ khi nào Lục Nguyên đã đứng ở vị trí khá cao, cơ hồ có thể so sánh với Khí Vận Thất Tử.

    Pháp Thánh Đế Tử hiện tại có thực lực khinh thường bất kỳ Khí Vận Thất Tử nào.

    Tuy nhiên Pháp Thánh đế tử cũng biết rõ mình bây giờ tuy có thực lực như vậy là vì có một người cha tốt, thứ hai là bản thân thiên phú không tệ, mà Khí Vận Thất Tử một khi phát triển tới chỗ xung yếu của Văn Minh cảnh, sẽ khiến cho Pháp Thánh Đế Tử phải kinh hãi.

    Thú vị thật là thú vị.

    Pháp Thánh Đế Tử cảm thấy rất thú vị.

    Mà lúc này Ngân phát nữ tử đang ôm một con thỏ trắng cũng nhận được tin tức.

    - Lục Nguyên sao, ta hoàn toàn nhìn không ra hắn giống như nhân vật nào chuyển thế, rốt cuộc là hắn làm thế nào mà mạnh như vậy.

    Ngân phát nữ tử giật mình sau đó vuốt ve thỏ trắng trong tay"

    - Linh nhi ngươi có nghe thấy không Lục Nguyên mà ngươi thích hiện tại ngày càng khó lường rồi.

    Đâu chỉ là Giản Chi Văn Minh, Pháp Cổ Văn Minh, thiếu nữ Hằng Nga mà rất nhiều Văn Minh khác ví dụ như là Thái Cổ Văn Minh võ Cổ Văn Minh... nghe tin tức này cũng giật mình, bọn họ trước kia cũng nghe qua Lục Nguyên rồi nhưng không ngờ Lục Nguyên có thể ngang với Kiếm Chi Tử về kiếm thuật.

    Kỳ thật sở dĩ tạo ra oanh động lớn như vậy cũng đơn giản, đó là bởi vì thanh danh của Kiếm Chi Tử quá lớn Khí Vận Thất Tử uy diệu nguyên địch, mà Lục Nguyên có thể ngang bằng với Kiếm Chi Tử khiến cho thiên hạ đều biết.

    Oanh động, lan tràn khắp nơi tại Trung Ương Thiên Triều.

    Mà trong sự oanh động này, thời gian ở Kiếm Tổ Tinh Thần đã qua đi một ngày.

    Thời gian một ngày trôi qua, Lục Nguyên lại một lần nữa đi vào trong Kiếm Tổ thành, Kim Đồng Lăng Vân ưng thì bị Lục Nguyên dùng pháp báo trói ở trong đó co trưởng lão canh giữ, rất nhiều thái thượng trưởng lão rất hứng thú với trông giữ con chim ưng này, nếu như con chim ưng này khôi phục thì thực lực của nó sẽ là rất lớn.

    Lục Nguyên hiện tại đi Kiếm Tổ Thành là muốn lấy Kiếm Phù Điêu, lần đầu tiên hắn đi vào đây.

    Ở cách đó không xa có một vị công tử áo trắng chắp tay đứng chính là Kiếm Chi Tử.

    Lục Nguyên cũng đứng ở một chỗ khác.

    Chẳng biết từ lúc nào Kiếm Diệt lão tổ đã xuất hiện:

    - Hai người các ngươi đều tới rồi.

    Kiếm Diệt lão tổ nhìn Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên.

    - Các ngươi theo ta.

    Kiếm Diệt lão tổ đi trước, Kiếm Chi Tử cũng không dò xét hoàn cảnh bốn phía vì đây không phải là lần đầu tiên hắn đi lấy Kiếm Phù Điêu, mà Lục Nguyên lần đầu tiên đi vào cho nên đánh giá hoàn cảnh xung quanh.

    Kiếm Tổ cung càng đi sâu thì càng cao.

    Lục Nguyên có thể chứng kiến ở phía trước có một tòa phù điêu cự đại, ở trên phù điêu có rất nhiều khuôn mặt của các nhân vật khác nhau, Kiếm Diệt lão tổ nói:

    - Phía trước là tượng của những người có công lao lớn với Kiếm Môn, những nhân vật này vì Kiếm Môn chúng ta mà bỏ ra không biết bao nhiêu cố gắng được hậu nhân vô cùng kính ngưỡng.

    Lục Nguyên nhìn sang lại nhìn thấy ở phía dưới phù điêu có ghi rõ đó là những người nào, từng cống hiến bao nhiêu với Kiếm Môn, trong lòng Lục Nguyên không khỏi có cảm giác kính ngưỡng vô cùng.

    - Đây là kiếm phù điêu.

    Kiếm Diệt lão tổ nói;

    - Tuy nhiên chỉ là nửa phía trước mà thôi.

    - Ngoài ra còn có kiếm phù điêu nửa sau.

    Kiếm Diệt lão tổ mang theo Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên đi về phía đằng sau, ở đằng sau xuất hiện một pho tượng hình tuyết kiếm khổng lồ, tản ra khí tức như quái thú vậy.

    Kiếm Diệt lão tổ nói:

    - Đây là kiếm cốt, chính là một kiếm phù thần thú ở Kỷ Nguyên trước, kiếm phù thần thú ở Kỷ Nguyên trước đã bị tuyệt chủng, tuy nhiên một vị tiền bối của chúng ta ngẫu nhiên lấy được kiếm cốt của nó, ngồi ở dưới kiếm cốt có thể cảm nhận được kiếm ý, mà có thể cảm nhận được bao nhiêu là do các ngươi.

    Kiếm Diệt lão tổ cũng cảm khái, kỳ thực y năm đó tới trước Kiếm Phù Điêu Kiếm Cốt này còn khá to lớn, tuy nhiên thời gian trôi qua Kiếm Cốt ngày càng nhỏ đi, xem ra khó có thể dùng được nhiều lần nữa, Kiếm Môn ở Kỷ Nguyên này còn có thể chống đỡ bao lâu đây?

    Mình còn có khả năng nhìn thấy Kiếm Đạo phục hưng không?

    Kiếm Diệt lão tổ thật cảm khái, hiện tại tất cả hi vọng của y đặt lên trên người của Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên.

    Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên hai người đều ngồi ở trước mũi kiếm cốt, tiếp nhận kiếm ý do Kiếm Diệt lão tổ chia sẻ.

    Trong nhất thời Lục Nguyên bỏ hết tất cả tạp niệm, học kiếm ý.

    Trước khi học Lục Nguyên đã có 140 đạo kiếm ý rồi.

    Lục Nguyên ngồi xuống một mũi kiếm xuất hiện trước mặt.

    Lúc này tựa hồ có rất nhiều ý niệm đánh lại.

    Trừ bỏ tất cả tạp niệm đi Lục Nguyên phát hiện ra ở trước mặt mình có một cánh cửa, Lục Nguyên theo bản năng cảm giác được chỉ khi đánh vỡ cánh cửa này mới có thể tiến vào đạt được kiếm ý của Kiếm Diệt lão tổ.

    Nhưng một cánh cửa này làm cách nào để phá đây?

    Lục Nguyên đánh giá kết cấu của cánh cửa lại phát hiện ra cánh cửa này là vô số kiếm đạo tạo thành, mà kiếm đạo cấu thành cánh cửa thì tương đối huyền ảo thậm chí Lục Nguyên mơ hồ cảm thấy trên đó có cả thân ảnh của Kiếm Diệt lão tổ Lục Nguyên đột nhiên minh bạch một đạo lý muốn đi vào trong cánh cửa cần phải minh bạch được đạo lýđạo của Kiếm Diệt lão tổ.

    Chuyện này thì đơn giản ở trong quyết niệm Lục Nguyên thi triển ý thức Bắc Đẩu Chủ Sát Kiếm Pháp, là một bộ kiếm pháp cấp diệt thế, cánh cửa liền mở rộng.

    Mà lúc này Kiếm Diệt lão tổ ngồi ở chuôi kiếm cả kinh, nhanh như vậy sao?

    Những người trước kia muốn vượt qua cánh cửa thì cần phải một thời gian khá dài.

    Nhưng hiện tại Lục Nguyên thì không cần hắn có thể lập tức vượt qua cánh cửa, kiếm thuật của Lục Nguyên hiện tại thật mạnh.

    Kiếm Diệt lão tổ biến Lục Nguyên hiện tại phá cửa so với Kiếm Chi Tử năm đó thì còn nhanh hơn.

    Tuy nhiên Kiếm Chi Tử bây giờ không cần phá cửa, bởi vì hắn không phải là lần đầu tiên tới đây, cho nên sớm có thể tiến thẳng vào bên trong.

    Lục Nguyên phá vỡ cánh cửa dùng ý thức tiến vào trong đó.

    Sau khi tiến nhập Lục Nguyên cảm nhận được thế giới cự đại ở nơi này có đủ loại ý niệm đủ loại kiếm ý, đây đều là kiếm ý của Kiếm Diệt lão tổ, thông qua kiếm phù thần thú kiếm cốt Lục Nguyên cùng với Kiếm Chi Tử bắt đầu chia sẻ kiếm ý.

    Lục Nguyên giật mình, bây giờ là lúc chai sẻ Kiếm Ý.

    Hiện tại Lục Nguyên đã hiểu thông bốn thiết tắc, bây giờ đang học trật tự thiết tắc không bằng xem xem nơi này có kiếm ý cần để luyện trật tự thiết tắc hay không.

    Lục Nguyên tìm kiếm một hồi bỗng nhiên tâm tình của hắn chuyển động, hắn phát hiện ra có một kiếm ý có quan hệ với trật tự thiết tắc, đây là Suy chi kiếm ý.

    Lục Nguyên thò tay vào thì cảm nhận được lịch sử suy sụp của kiếm đạo.

    Đây là Suy chi kiếm ý, kiếm ý một trăm bốn mươi mốt đã thành.

    Ý thức của Lục Nguyên khẽ chuyển động hắn đã tìm được một kiếm ý trái ngược với Suy chi kiếm ý đây là kiếm ý thể hiện sự phồn vinh tự tin, Kiếm Diệt lão tổ truy cầu phồn vinh cho kiếm đạo, thậm chí còn ngưng tụ thành Phồn Chi Kiếm Ý.

    Phồn Chi Kiếm Ý, thiên phú của Lục Nguyên về kiếm đạo đã quá lớn nên không cần thời gian ngộ đạo, lập tức hiểu được đạo kiếm ý thứ một trăm bốn mươi hai.

    Ý thức của Lục Nguyên một lần nữa lại đắm chìm trong thế giới ý thức, tìm kiếm kiếm ý tiếp theo.

    Sưu tầm một phen, hắn bỏ nhiều thời gian cuối cùng cũng đã tìm được kiếm ý quan hệ tới Trật Tự Thiết Tắc, chính là Chiến chi kiếm ý, đúng thế, chính là Chiến Chi kiếm ý.

    Chiến Chi Kiếm Ý, Kiếm Ý thứ một trăm bốn mươi ba.

    Lục Nguyên lại thấy Tranh chi kiếm ý, tranh giành đây là một loại tinh thần khí khái, bất khuất không buông tha.

    Tranh chi kiếm ý đạo kiếm ý thứ một trăm bốn mươi bốn.

    Tới bây giờ Lục Nguyên đã tổng cộng hiểu thông bốn loại kiếm ý.

    Kế tiếp không dễ dàng nữa, bởi vì kiếm ý ở đây không nhiều, tìm kiếm kiếm ý quan hệ tới Trật Tự Kiếm Ý cũng không dễ dàng, Lục Nguyên tìm kiếm một hồi lâu mới tìm được Bình Chi Kiếm Ý.

    Năm đạo kiếm ý.

    Tìm được năm đạo kiếm ý liên quan đến Trật Tự Thiết Tắc, Lục Nguyên không thể tìm được cái nào khác nữa, xem ra Kiếm Diệt lão tổ cũng đang tu hành Trật Tự Thiết Tắc nên chỉ biết năm loại mà thôi.

    Đã như vậy những kiếm ý khác tùy tiện luyện vài loại, dù sao cũng không cần phải vội vàng.

    Lục Nguyên tùy ý luyện sáu loại kiếm ý, theo thứ tự là Yên chi kiếm ý, Liễu Chi Kiếm Ý, Trảm chi kiếm ý, Bạch chi kiếm ý, Trì chi kiếm ý, sáu loại này đều có chỗ hữu dụng, diệu dụng không ít.

    Sau khi học xong mười một kiếm ý này Lục Nguyên còn chưa kịp phản ứng thì đã bi một lực lượng đẩy bản thân ra khỏi cửa, kế tiếp hắn mở mắt ra thì thấy đây đã là thế giới thật, Kiếm Chi Tử cũng đã mở mắt trong tích tắc, Lục Nguyên nhìn sang thì thấy Kiếm Diệt lão tổ mỏi mệt cực độ, chia sẻ kiếm ý cho người khác cho dù có phù thần thú kiếm cốt tương trợ cũng rất mệt mỏi.

    Mà sau khi y tỉnh lại thì đã phát sinh biến hóa mười một thượng cổ phù chú bay lên trên đầu của Lục Nguyên, mà trên đầu của Kiếm Chi Tử cũng có mười một thượng cổ phù chú.

    Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên tranh phong lại là ngang tay hay sao?

    Kiếm Diệt lão tổ khá mệt mỏi nhìn qua nhưng sau đó lập tức phát hiện không phải thế, Lục Nguyên lĩnh ngộ năm kiếm ý đều là kiếm ý trong Trật Tự Thiết tắc, điều này cho thấy lúc đầu mục đích của Lục Nguyên là tìm kiếm năm kiếm ý thuộc hệ Trật Tự Thiết Tắc, cho nên số lượng kiếm ý lĩnh ngộ hơi ít một chút, mà kết quả số lượng kiếm ý mà Lục Nguyên và Kiếm Chi Tử lĩnh ngộ được đều bằng nhau, cho thấy kiếm đạo thiên phú của Lục Nguyên còn hơn cả Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử Khí Vận Thất Tử Kiếm Đạo Thiên Phú đã mạnh đến mức khó có thể tưởng tượng cơ bản thiên phú đã gần tới mười phần rồi.

    Mà Lục Nguyên làm sao có thể vượt qua kiếm chi tử, chẳng lẽ hắn đã chính thức đạt tới mười phần?

    Lục Nguyên rốt cuộc là do đại nhân vật nào chuyển thế, kiếm đạo thiên phú còn ghê gớm hơn cả Kiếm Chi Tử, Kiếm Diệt lão tổ trong lòng thầm cả kinh.

    Chương 1055-1056: Vây giết Lục Nguyên

    Y dĩ nhiên không biết Lục Nguyên sở dĩ có thiên phú tối đa là lúc trước khi đấu với Võ Sinh Đế Tử hắn đã hút lấy thiên phú của Võ Sinh Đế Tử khiến cho thiên phú đạt mức tối đa, mà thiên phú trước kia của Lục Nguyên kỳ thật chỉ đạt tới chín phần mà thôi, so với Kiếm Chi Tử thì còn ít hơn một chút.

    Bất kể thế nào lúc này Lục Nguyên cũng hơn một chút, tuy nhiên Kiếm Diệt lão tổ không muốn nói ra, nếu như nói ra thì thật sự là quá kinh hãi thế tục rồi.

    Kiếm Diệt lão tổ giơ tay lên:

    - Các ngươi lui ra ngoài đi.

    Y bảo Lục Nguyên và Kiếm Chi Tử lui ra.

    Lục Nguyên và Kiếm Chi Tử đều lui ra ngoài.

    Mà số lượng kiếm ý của Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên cũng bị đồng tử bên cạnh của Kiếm Diệt lão tổ để lộ ra ngoài thoáng cái toàn bộ Kiếm Tổ Tinh Thần đều chấn động.

    Kiếm Chi Tử là thần linh là núi cao.

    Mà bây giờ Lục Nguyên có kiếm thuật ngang bằng với Kiếm Chi Tử thiên phú kiếm thuật cũng bằng với Kiếm Chi Tử, đạt được số kiếm ý ngang bằng với Kiếm Chi Tử, thật khiến cho người của Kiếm Vân tổ mừng rỡ như điên.

    Mà Kiếm Hư nhất phái Kiếm Phong nhất phái thì sắc mặt đại biến.

    Lúc này Kiếm Hư nhất phái.

    Kiếm Chi Tử và Kiếm Hư Trung Tổ đều đang ngồi cùng nhau, Kiếm Hư Trung Tổ hỏi:

    - Lục Nguyên mạnh như vậy sao?

    - Đúng thế hắn rất mạnh, kiếm thuật và kiếm đạo thiên phú của hắn rõ ràng bằng với ta.

    Kiếm Chi Tử trầm giọng nói:

    - Chuyện này vốn là không thể nào nhưng hiện tại đã trở thành sự thật, lai lịch của người này cũng khá quỷ dị, chỉ sợ là do một đại năng nhân vật nào đó chuyển thế hóa thân.

    - Vậy phải làm sao bây giờ?

    Kiếm Hư Trung Tổ tuy là người đứng đầu một phái nhưng người quyết định lại là Kiếm Chi Tử bởi vì nhiều năm trước Kiếm Chi Tử đã chiến thắng Kiếm Hư Trung Tổ.

    - Ta bất kể Lục Nguyên là nhân vật đại năng nào chuyển thế, cứ giết là được.

    Kiếm Chi Tử cười tàn nhẫn nói.

    - Nhưng Kiếm Diệt Lão Tổ sẽ không cho phép, có y tại kiếm môn, không cho phép kiếm môn tàn sát lẫn nhau.

    Kiếm Hư Trung Tổ nói.

    - Kiếm Diệt lão tổ, ngươi cho rằng hắn còn là đối thủ của ta sao?

    Kiếm Chi Tử hừ lạnh:

    - Ta hiện tại tuy là Thế Giới Cảnh tầng thứ tư nhưng vượt cấp khiêu chiến thì thắng Kiếm Diệt lão quỷ kia cũng không phải là điều khó khăn gì, tuy nhiên hiện tại lão quỷ này đang nắm kiếm tổ đại trận, kiếm tổ đại trận chính là đệ nhất đại trận của Kiếm Tổ Tinh Thần, dựa vào đại trận này ta không thắng hắn được.

    - Nhưng mà ta muốn bế quan trùng kích Thế Giới Cảnh tầng thứ năm, tối đa là hai năm khả năng một năm là đủ, một khi trùng kích thành công, lão quỷ kia có đại trận cũng không làm gì được ta, ta trước giết Kiếm Diệt lão tổ, sau giết Lục Nguyên, giết cho trời long đất lở.

    - Kiếm đạo chỉ có ta mới có thể hưng thịnh.

    Kiếm Chi Tử cười lạnh:

    - Kiếm diệt lão tổ, Lục Nguyên các ngươi sẽ phải chết.

    Kiếm Diệt lão tổ cũng đã giật mình tỉnh lại, y nhìn thấy toàn bộ Tinh Thần bị Tinh Quang vây lại, y đấm một quyền phá Phong Tinh Trận nhưng Phong Tinh Trận chỉ hơi nhúc nhích mà thôi, mà ở trên hư không của Kiếm Tổ Tinh Thần đã xuất hiện một mặt kính cự đại.

    - Kiếm Diệt lão quỷ, xem ra ngươi đã phát hiện ra toàn bộ tinh thần đã bị bao vây.

    Ở trên mặt kính truyền tới hư ảnh và thanh âm của Kiếm Phong Trung Tổ.

    - Kiếm Diệt lão quỷ kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, ngươi hết lần này tới lần khác không thức thời, kiếm đạo bị bỏ quên kỷ nguyên này chỉ có giản mới có thể sống sót, ngươi ngay cả chuyện này cũng không hiểu, tuy nhiên ta bây giờ nói cũng vô dụng ngươi căn bản không nghe lời ta nói.

    Kiếm Phong Trung Tổ nói tiếp:

    - Tuy nhiên ta không có hứng thú chơi đùa với ngươi nữa, các ngươi sẽ bị vây khốn ở trong tinh thần nửa nén hương sau khi ta đánh chết Lục Nguyên, Giản Chi Văn Minh đã đáp ứng có thể cho chúng ta làm môn hạ của nhân vật cấp thiên tôn sau này vinh hoa cả đời.

    Kiếm Phong Trung Tổ cười ha hả.

    - Đáng chết.

    Kiếm Diệt lão tổ quát to:

    - Theo Giản phái, nếu như không phải Kiếm Môn ít người thì ta đã sớm diệt trừ các ngươi.

    Kiếm Diệt lão tổ phát hiện ra mình trước kia lòng dạ vẫn còn mềm yếu, không nên vì kiếm môn ít người mà dung tha cho đám người này.

    Kiếm Diệt lão tổ đánh về Phong Tinh Trận Diệt Đạo Kiếm Tiên của y từng đợt đánh ra, nhưng Phong Tinh Trận chỉ lắc lư mà thôi.

    Kinh động không chỉ Kiếm Diệt lão tổ mà còn có Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử bắt đầu bế quan, trùng kích Thế Giới Cảnh tầng thứ năm, lúc này phát hiện ra chuyện dị thường, đối với việc Kiếm Phong Trung Tổ thiết lập Phong Tinh Trận để giết Lục Nguyên, Kiếm Chi Tử dĩ nhiên hoan nghênh, hắn tự biết rõ Lục Nguyên rất đáng sợ, hắn cũng không gấp thảnh thơi nhìn Kiếm Diệt lão tổ phân tích đặc điểm kiếm pháp.

    Mà lúc này Kiếm Môn Tinh Thần, Kiếm Tu Tinh Thần vô số người của Kiếm Môn đã bị kinh động.

    Những người trong Kiếm Môn này dĩ nhiên là nhìn thấy được có chuyện gì xảy ra.

    Tuy nhiên nhìn thấy thì sao.

    Nhân vật ở bên ngoài Kiếm Tổ Tinh Thần mạnh nhất chính là Thái Sử Không nhưng Thái Sử Không đã bị Kiếm Phong Trung Tổ đánh bị thương những người khác thì không cần nói đến, đi tới cũng chỉ là nộp mạng mà thôi, một chút trợ giúp cũng không có.

    - Đáng chết, đám phản bội Kiếm Phong Trung Tổ này.

    Có người nghiến răng nghiến lợi.

    - Không phải kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

    Có người cũng thầm nói, kỳ thật Kiếm Môn vốn là một bi kịch ở Kỷ Nguyên này mọi thứ đều áp chế kiếm, học kiếm không có tiền đồ, ai cũng biết.

    - Lục Nguyên lúc này khó khăn rồi.

    Có người nói, trong đó có cả đám người Hạ Hầu Chí Tôn, bọn họ cũng biết Lục Nguyên gặp khó, thập tử vô sinh, nhưng bọn họ tiến lên cũng có ích gì, thực lực của bọn họ quá yếu, so với các thái thượng trưởng lão ở Kiếm Tổ Tinh Thần thì yếu hơn rất nhiều.

    Mười ba vị thái thượng trưởng lão vây khốn Lục Nguyên.

    Kiếm Phong Trung Tổ nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Lục Nguyên ta vốn không muốn giết ngươi nhưng đáng tiếc Giản Chi Văn Minh muốn giết ngươi.

    Thế Giới Cảnh tầng thứ ba Hiên Viên Cường nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Lục Nguyên ngươi dám giết huynh trưởng của ta ta phải thay huynh trưởng báo thù.

    Những người muốn đầu nhập vào Giản Chi Văn Minh đều tán thành giết Lục Nguyên.

    - Lục Nguyên nghe nói Kiếm của ngươi rất nhanh hôm nay chúng ta muốn xem kiếm của ai nhanh hơn.

    Thế Giới cảnh tầng thứ ba Hư Hành Phong thản nhiên nói:

    - Về sau ta không dùng kiếm nữa mà dùng Giản, đây là lần cuối cùng ta cũng muốn xem ngươi sử kiếm thế nào.

    - Lục Nguyên ngươi danh tiếng cực thịnh, hiện tại cũng phải chết thôi.

    Một thái thượng trưởng lão nói.

    - Ha ha Lục Nguyên hôm nay chính là tử lộ của ngươi.

    Lục Nguyên đúng là rơi vào cục diện thập tử vô sinh.

    Kiếm Phong Trung Tổ căn bản không cho Lục Nguyên cơ hội, lập tức một đạo kiếm đâm về phía Lục Nguyên, Phong Chi Kiếm Tiên của hắn nhanh như chớp không cho Lục Nguyên một chút thời gian, lực công kích của Thế Giới Cảnh tầng thứ tư Lục Nguyên làm sao ngăn cản được.

    Trong tích tắc cuồng phong vù vù bắn ra.

    Một cự ưng xuất hiện.

    Hoang Dã Kim Đồng Lăng Vân Ưng nhìn thấy một kiếm của Kiếm Phong Trung Tổ Lục Nguyên tựa hồ theo bản năng mà xuất ra cự ưng con cự ưng này có tu vi Thế Giới Cảnh tầng thứ ba, vốn có thể hơn Kiếm Phong Trung Tổ nhưng hiện tại bị trọng phương, hiển nhiên đánh không lại Kiếm Phong Trung Tổ, nhưng ngăn cản thì cũng không khó.

    Tình thế đại biến, Kiếm Phong Trung Tổ cùng cự ưng đối chiến nhất thời không thu thập được.

    Kiếm Phong Trung Tổ không ngờ mọi chuyện lại phát sinh biến hóa như thế y lập tức hú dài:

    - Hiên VIên Cường Hư Hành Phong các ngươi suất lĩnh người giết Lục Nguyên, tuyệt đối không để Lục Nguyên sống qua một nén hương.

    - Vâng.

    Hiên Viên Cường quát dài lao về phía Lục Nguyên.

    Trong tích tắc này Lục Nguyên đột nhiên nghĩ tới một phương pháp để tồn tại.

    Cục diện vừa rồi đúng là thập tử vô sinh.

    Nhưng hiện tại Kiếm Phong Trung Tổ đã bị Kim Đồng Lăng Vân ưng kìm chế, trong nhất thời không thể nào giải quyết Lục Nguyên, còn mười hai vị thái thượng trưởng lão này mạnh nhất là Hiên Viên Cường Hư Hành Phong hai người mười người khác không phải là đối thủ của hắn.

    Cũng tức là nói, chỉ cần Lục Nguyên đạt tới Thế Giới Cảnh tầng thứ hai thì không sợ bị mười hai thái thượng trưởng lão này liên thủ.

    Hiện tại Lục Nguyên đạt tới Thế Giới Cảnh tầng thứ nhất muốn tiến lên tầng thứ hai Khai Thiên Tích Địa chỉ cần tích lũy đủ là có thể trùng kích.

    Tích lũy đã có, Kiếm Môn Tinh Thần là một thành trì buôn bán vô cùng lớn, cho nên có rất nhiều thứ tốt, hiện tại chính là thời khắc nguy hiểm, nếu còn cố kỵ điều gì nữa thì cũng vô nghĩa.

    Tăng thực lực tiêu diệt mấy người của Giản Phái là điều phải làm.

    Đương nhiên hiện tại có mười hai thái thượng trưởng lão ngăn cản trước mặt, mười hai người này ít nhất có năm người đánh trúng Lục Nguyên, làm sao có thể trùng kích thuật lợi.

    - Không đúng, đây là Phù Sinh Nhược Mộng của Lục Nguyên.

    Hư Hành Phong quát lên, đồng thời y theo bản năng theo thẳng về phía Đông Nam truy đuổi, ở chỗ đó Lục Nguyên vẫn nguyên vẹn không hư hao gì.

    Lục Nguyên cũng bắt đầu tăng tốc độ.

    Hiện tại cần phải tới thương nghiệp thành trì của Kiếm Môn Tinh Thần trước bọn họ.

    Lục Nguyên tăng tốc độ tốc độ của Lục Nguyên vô cùng lớn, tuy không bằng người của Phong Chi Văn minh nhưng cũng rất nhanh, phiền toái nhất là Hư Hành Phong thực lực của y trên Lục Nguyên, tốc độ cũng nhanh hơn Lục Nguyên một chút.

    Nhanh Lục Nguyên thật nhanh.

    Nhanh, Hư Hành Phong cũng thật nhanh.

    Cứ như vậy Lục Nguyên lẩn trốn mười hai thái thượng trưởng lão đuổi theo.

    Rốt cuộc cũng tới Kiếm Môn Tinh Thần.

    Sau khi tới nhìn thấy Hư Hành Phong đuổi theo, Lục Nguyên phát động Tửu Tuyền sơn của mình, Tửu Tuyền Sơn đánh tới Hư Hành Phong Hư Hành Phong không do dự chém đứt nó thành hai đoạn, nhưng sau đo sy lập tức phát hiện không gian thời gian cơ hồ bị trì trệ có một vòng luân hồi xoay chuyển, đúng là trận pháp do Lục Nguyên thiết lập.

    Trận pháp này vây khốn Hư Hành Phong và mười hai vị thái thượng trưởng lão đương nhiên trận pháp này không trói bọn họ được bao lâu.

    Trong thời khắc thập tử nhất sinh, thời gian một chút cũng là rất quý giá, Lục Nguyên hiện tại đã tới thành trì buôn bán, thành trì này có cấm pháp trùng trùng điệp điệp Lục Nguyên không chút khách khí mà xông vào, một tòa bảo khố đã hiện ra trước mặt Lục Nguyên.

    Ở đây có Phòng Ngự Kết Tinh Hỗn Độn Nguyên Khí Thiên Ngoại Tinh Thạch.

    Kiếm Phong mười vị trưởng lão dĩ nhiên biết rõ biến cố, muốn giết Lục Nguyên rời khỏi Kiếm Môn tới đầu nhập vào Giản CHi Văn Minh.

    Bọn họ cũng muốn đem đồ vật của thành trì buôn bán thu hồi lại nhưng sợ chú ý cho nên không để ý tới những đồ vật này.

    Mà bây giờ Lục Nguyên thấy được Lục Nguyên không chút khách khí mà thu lấy.

    Thế giới cảnh tầng thứ nhất Hỗn Độn Cảnh, xung kích tầng thứ hai Khai Thiên Tích Địa cảnh chỉ khi tích lũy đủ mới khai thiên tích địa được.

    Mà muốn tích lũy thì chia làm ba loại.

    Thứ nhất là nguyên khí hỗn độn rất nhiều, khai mở nó ra.

    Thứ hai là cần phải có đầy đủ kỳ vật.

    Thứ ba là cần thanh trọc thạch, thanh trọc thạch cũng là một kỳ vật ở trong thiên địa.

    Lục Nguyên hiện tại xông vào trong Kiếm Phong, lúc này có hơn mười vị thái thượng trưởng lão đang bán một số kỳ vật Lục Nguyên không chút khách khí, trảo pháp tung hoành, nắm lấy những thứ đó.

    Mà những chưởng quỹ tiểu nhị ở bên trong thì kinh ngạc.

    Trong nhất thời bọn họ không kịp phản ứng.

    Cần phải nói rõ một chút thành trì buôn bán ở Kiếm Môn so với các nơi khác thì khác nhau, thành trì buôn bán là trọng trấn có vô số cấm pháp bảo hộ, Kiếm Phong nhất phái làm loạn thành trì buôn bán không nhận được tin tức thấy Lục Nguyên điên cuồng như thế bọn họ liền ngẩn ngơ.

    Kiếm Phong chưởng quầy phẫn nộ quát;

    - Đây là đồ chư vị trưởng lão để ở đây gửi bán, ngươi dám lớn mật cướp đoạt.

    Gã còn chưa nói xong thì đã bị Lục Nguyên cuốn phăng đi.

    Lục Nguyên liên tiếp cướp sạch mười cửa tiệm, trong lòng cảm thấy sảng khoái vô cùng.

    Đoạt tài nguyên của địch nhân để tăng thực lực thật là thống khoái.

    Hơn mười cửa hàng có rất nhiều nguyên khí hỗn độn, cùng với một số kỳ vật, Lục Nguyên phát hiện ra Hỗn Độn nguyên khí của bản thân đã khá tốt rồi.

    Tuy nhiên đằng sau lưng bởi vì còn hơn mười thái thượng trưởng lão đuổi theo cho nên Lục Nguyên cũng không làm nhiều chuyện, mà nhanh chóng bay đi.

    Quả nhiên là lướt qua như gió khi Lục Nguyên biến mất điếm chưởng quầy vẫn kinh ngạc không kịp phản ứng.

    - Người kia là ai mà dám cướp đoạt đồ mà thái thượng trưởng lão gửi bán.

    - Đúng thế.

    - A hắn không phải là Lục Nguyên sao?

    - Lục Nguyên rất giỏi nhưng hắn cướp đoạt như vậy nhất định sẽ bị trách phạt.

    - Chúng ta đem tin tức này thông báo cho toàn thành để toàn thành biết Lục Nguyên làm chuyện xấu.

    Hắn vừa mới thông báo ra thì Hiên Viên Cường Hư hàn Phong cũng giật mình.

    - Xin chú ý, xin chú ý có kẻ cuồng đồ lớn mật dám tới thành trì cướp bóc.

    Kiếm Phong điếm chủ phát ra thông báo toàn thành trì, lòng người liền bàng hoàng. từ trước tới giờ thành trì vẫn luôn yên bình hiện tại có người dám tới đây cướp bóc.

    Đương nhiên Kiếm Hư điếm vẫn bình tĩnh.

    Bởi vì đằng sau bọn họ có Kiếm Hư Trung Tổ và Kiếm Chi Tử.

    - Cuồng đồ này thật lớn mật tuy nhiên hắn tuyệt đối không dám đoạt đồ của cửa hàng chúng ta trừ khi hắn muốn tìm cái chết, ai bảo chúng ta đằng sau có Kiếm Hư Trung Tổ và Kiếm Chi Tử hai chỗ dựa.

    Hơn mười chưởng quầy này đều bình tĩnh.

    - Ai dám đoạt của chúng ta Kiếm Chi Tử và Kiếm Hư Trung Tổ sẽ giết chết hắn.

    - Vậy sao, để ta xem Kiếm Chi Tử làm khó được ta không.

    Một đạo thanh âm vang lên, đồng thời một pháp lực bay tới Kiếm Hư điếm, bóng người thanh y đã rơi vào trong tiệm.

    Tài nguyên thật nhiều.

    So với Kiếm Phong điếm thì còn nhiều hơn, quả nhiên không hổ là Kiếm Chi Tử.

    - A, ngay cả Thanh Trọc thạch cũng có, đây là tài liệu tương đối trọng yếu để trùng kích Thế Giới cảnh tầng thứ hai.

    Lục Nguyên vô cùng vui mừng hắn thật sự không ngờ Thanh Trọc thạch ở nơi này cũng có, Kiếm Chi Tử thật sự là người tốt, mình không ngờ lại có được Thanh Trọc Thạch ở đây.

    Hiện tại ba vật trùng kích Thế Giới Cảnh tầng thứ hai đã nằm ở trong tay.

    Có thể trùng kích rồi.

    Chương 1057-1058: Thế giới cảnh tầng thứ hai

    Lục Nguyên dĩ nhiên biết thời gian của mình không nhiều, hắn không lãng phí nữa, lập tức bắt đầu trùng kích Thế Giới Cảnh tầng thứ hai.

    Trước tiên đem Hỗn Độn Nguyên Khí nhập vào trong không gian hỗn độn sau đó lại đem Thanh Trọc Thạch vào trong đó, đồng thời dùng pháp lực nhen nhóm, thiêu đốt Thanh Trọc Thạch, dần dần Hỗn Độn bắt đầu chuyển hóa thành Âm Dương nhị khí.

    Hỗn Độn Chi Khí theo thời gian trở nên trong một chút đục một chút, nhạt một chút, đậm đặc một chút.

    Hỗn Độn Chi Khí vốn cân đối nhưng hiện tại chỗ trong chỗ đục chỗ đậm chỗ nhạt biến hóa không giống nhau không cân bằng, hơn nữa diễn sinh càng mạnh cuối cùng ầm một tiếng nổ mạnh.

    Hỗn Độn chi khí cuối cùng cũng hóa mở.

    Đó là một vụ nổ lớn khai thiên tích địa, Lục Nguyên thậm chí mơ hồ cảm thấy được giống như một kỷ nguyên mới đã bắt đầu.

    Mà Lục Nguyên trùng kích thế giới cảnh tầng thứ hai khai thiên tích địa thì Hiên Viên cường và mười hai thái thượng trưởng lão cũng đã chạy tới, vây quanh Lục Nguyên.

    - Lục Nguyên trùng kích thế giới cảnh tầng thứ hai khai thiên tích địa, đừng cho hắn thành công.

    Hiên Viên Cường quát.

    - Bây giờ là thời điểm hắn yếu ớt thừa dịp này mau lấy mạng hắn.

    Thái thượng trưởng lão Lăng Thù nói, hắn có cừu oán với Thái Sử Không, dĩ nhiên là có thù với Lục Nguyên.

    - Giết.

    - Chỉ cần giết hắn là có thể lập được đại công.

    Một thái thượng trưởng lão khác nói.

    Lúc này Lục Nguyên trong mắt họ giống như một bảo tàng giết Lục Nguyên là lập được công lao lớn nhất.

    Mười hai thái thượng trưởng lão xông tới, mười hai thanh kiếm mang theo khí tức khủng bố đánh về phía Lục Nguyên, trong mười hai thanh tiên kiếm này Hư Hành Phong phiêu dật nhất công kích hung tàn nhất.

    Mười hai thanh tiên kiếm mỗi thanh đều có sức giết sạch.

    Mười hai thanh tiên kiếm đều huyền ảo khó dò, nhanh chóng diệt sạch.

    Quay mắt nhìn về mười hai thanh kiếm Lục Nguyên giống như không còn cơ hội sinh tồn nhất định phải bị hủy diệt ở chỗ này.

    Mắt nhìn thấy Lục Nguyên phải chết dưới mười hai thanh tiên kiếm, trong tích tắc một vụ nổ cực lớn từ toàn thân Lục Nguyên truyền tới, trực tiếp bức mười hai vị thái thượng trưởng lão lui về sau, có năm vị thái thượng trưởng lão bị bay ra ngoài khá xa.

    Đây là vụ nổ khai thiên tích địa.

    Ở đây thái thượng trưởng lão bảy người đã qua, năm người thì còn chưa biết.

    Tuy nhiên khai thiên tích địa bình thường cho dù nổ cũng không khủng bố như vậy.

    Vụ nổ khai thiên tích địa tầng thứ hai của Thế Giới Cảnh cũng chia làm bốn cấp bậc.

    Trong bốn cấp có thể đạt tới cấp ba đã là ghê gớm lắm rồi.

    Vốn tình huống bình thường, mười hai thái thượng trưởng lão muốn giải quyết Lục Nguyên khi hắn trùng kích nào ngờ Lục Nguyên đã phát sinh ra vụ nổ lớn.

    Đây là một vụ nổ cực lớn.

    Thực lực hiện tại của Lục Nguyên đã làm cho các trưởng lão phải khiếp sợ.

    Lục Nguyên ở trung tâm vụ nổ.

    Mà lúc này dư âm còn khuếch tán ra.

    Trong kiếm chi không gian đã xuất hiện trời và đất.

    Trên đỉnh đầu xuất hiện một màn hào quang đây là kỳ vật mặt trời, nếu như có thể luyện tới Thế Giới Cảnh tầng thứ tám thì mặt trời sẽ to hơn rất nhiều.

    Ở trên mặt đất xuất hiện vài tòa núi, cũng không tính là lớn, ở xung quanh có vài dòng sông.

    Đây cũng là khai thiên tích địa.

    Xuất hiện hào quang sông núi dòng sông, thực vật tự nhiên, đều là thực vật từ bên ngoài cấy ghép vào.

    Rốt cuộc Lục Nguyên cũng đạt tới Thế Giới Cảnh tầng thứ hai.

    Bước tiếp theo là đạt tới Thế Giới Cảnh tầng thứ ba.

    Một khi đạt tới Thế Giới Cảnh tầng thứ năm Thiên Tạo Vật Cảnh thì có thể tạo ra đủ sinh lin h trong Kiếm Chi Không Gian, kể cả thực vật và động vật.

    Một khi trùng kích tới tầng thứ tám Thiên Chân Giới Cảnh thì càng khó lường, có thể đem kiếm chi không gian khuếch tán thành tiểu thiên thế giới.

    Đương nhiên hiện tại không nói vấn đề này nữa.

    Trước hết cảm nhận thực lực Thế Giới Cảnh tầng thứ hai một phen, Lục Nguyên cảm thấy sau khi khai thiên tích địa, hóa ra Hỗn Độn hóa thành thanh và trọc khí khai thiên tích địa, Lục Nguyên cảm nhận được lực lượng toàn thân tăng lên rất nhiều, tốc độ thanh khí cũng tăng lên không ít, trọc khí cũng tăng lên.

    Thế Giới cảnh là đại cảnh giới cuối cùng của bản thân.

    Mỗi lần thăng một cấp đều khó khăn cực điểm.

    Tuy nhiên khi tăng lên một cấp thì sẽ phát sinh biến hóa long trời lở đất khó có thể tưởng tượng.

    Trải qua tầng thứ hai Thế Giới Cảnh Lục Nguyên cảm thấy thực lực của mình tăng lên rất nhiều.

    Loại thực lực này rất thoải mái.

    Lục Nguyên mở mắt ra nhìn xung quanh mười hai thái thượng trưởng lão đang vây quanh mình.

    Mười hai thái thượng trưởng lão trơ mắt nhìn Lục Nguyên đột phá, một thái thượng trưởng lão tên là Đỗ Vân cất tiếng:

    - Sợ gì hắn vừa mới đột phá chúng ta năm người Thế Giới Cảnh tầng thứ hai hai người Thế Giới Cảnh tầng thứ ba, khỏi nói cũng biết sẽ thắng.

    - Đúng thế, chúng ta mười hai chống một không tin không đánh lại Lục Nguyên.

    Lăng Thù quát.

    - Kết trận.

    Hư Hành Phong quát to:

    - Chung ta kết hành thập nhị kiếm trận.

    Dùng Hiên Viên Cường và Hư Hành Phong hai người làm trung tâm, thập nhị kiếm trận liền được kết thành.

    Kết thành thập nhị kiếm trận xong Hiên Viên Cường và Hư Hành Phong tràn đầy tin tưởng bởi vì thập nhị kiếm trận quá mạnh.

    Mười hai người kết thành đại trận, phân biệt lấy mhai vị trị khác nhau, tí sửu dần mão thìn tỵ ngọ mùi thân dậu tuất hợi, phát huy thời gian thiết tắc đến cực điểm.

    Một thiết tắc khi phát huy tới cực điểm thì khác đáng sợ.

    Lục Nguyên trước kia cũng đã sử dụng thời gian thiết tắc nhưng hiện tại có tới mười hai người sử dụng, uy lực của kiếm trận thật sự là đáng sợ kinh hãi tới cực điểm.

    Mà ở một bên có rất nhiều người của kiếm môn nhìn xem.

    - Trời ạ mười hai người kết thành đại trận.

    - Không ngờ rằng mười hai người này lại kết thành trận pháp khủng khiếp như thế.

    Mười hai người phát huy thời gian thiết tắc tới mức tận cùng, ở trong kiếm trận thời gian cũng đình chỉ lưu động.

    - Lục Nguyên nhất định phải thua.

    - Đúng thế Lục Nguyên không thể thắng được.

    Mười hai người này tế ra trận pháp, Lục Nguyên giật mình, đây thật sự là một hoàn cảnh rất hung hiểm, tuy nhiên Lục Nguyên lập tức tế lên Phù Sinh Nhược Mộng, trong thời gian trì trệ Lục Nguyên cũng làm cho Phù Sinh Nhược Mộng ở trạng thái trì trệ.

    Cho nên một lúc sau vô số công kích đánh trúng Lục Nguyên kỳ thực đánh trúng Phù Sinh Nhược Mộng mà thôi.

    Lục Nguyên lập tức phát hiện ra rằng, mười hai người kia thành lập nên kiếm trận đúng là biến thái nhưng có một điều kiện tiên quyết đó là bọn họ sẽ tiêu hao thể lực khá lớn, cho nên Lục Nguyên cũng không cần phải kích chờ một lúc nữa bọn họ tiêu hao thể lực là xong.

    Mà hiện tại Lục Nguyên dễ dàng dùng hồ lô hấp thu kiếm khí, nhiều kiếm khí chất lượng như vậy đúng là không dễ tìm được.

    Hiên Viên Cường Hư Hành Phong bọn họ kết trận vây quanh Lục Nguyên, muốn giết Lục Nguyên, vốn tưởng rằng có thể dễ dàng giết được hắn kết quả lập tức phát hiện ra một Lục Nguyên khác.

    Phù sinh nhược mộng lại là phù sinh nhược mộng.

    Kết quả bọn họ không ngừng đánh về phía Lục Nguyên.

    Bọn họ dĩ nhiên nghe qua đại danh của phù sinh nhược mộng nhưng Lục Nguyên bị bọn họ dùng mười hai kiếm bao vây nếu như không giết được Lục Nguyên thì mới là chuyện lạ, cho nên bọn họ đối với công kích rất có lòng tin.

    Thế Giới Cảnh tầng thứ hai Đỗ Vân đâm một kiếm về phía Lục Nguyên, xuyên qua người của hắn, tuy nhiên Đỗ Vân lập tức phát hiện ra đó chỉ là Phù Sinh Nhược Mộng làm giả mà thôi.

    Thế Giới Cảnh tầng thứ hai Lăng Thù đâm Cừu Hận kiếm về phía Lục Nguyên, một nhát kiếm này phát ra cừu hận cao nhất, muốn lấy đầu của Lục Nguyên, nhưng hắn phát hiện, hắn chỉ đâm qua ảo cảnh mà thôi.

    Hư Hành Phong thản nhiên nói:

    - Xem ta đây, Hư Vô Ám Sát chi kiếm của ta sẽ dễ dàng tìm ra chân thân.

    Hắn lập tức thi triển, đâm vào Lục Nguyên, nhưng thân thể của Lục Nguyên nhàn nhạt biến mất, hóa ra lại là một tâm thân giả.

    Hiên VIên Cường hung ác:

    - Không có khả năng chúng ta công kích hắn thì hắn lại biến mất.

    Hiên Viên Cường tức giận, hắn vung kiếm chém về phía Lục Nguyên, nhưng thân thể lại xuất hiện ở một nơi khác, hóa ra thân thể đó cũng là giả.

    - Đây là phù sinh nhược mộng.

    Bọn họ trước kia đã nghe qua phù sinh nhược mộng nhưng không ngờ phù sinh nhược mộng lại đáng sợ như vậy.

    Rõ ràng Lục Nguyên bị mười hai thanh kiếm kết thành đại trận vây quanh, nhưng không ai có thể đánh trúng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên phù sinh nhược mộng thật sự đáng sợ như vậy sao?

    Càng đánh tiếp bọn họ càng cảm thấy không đúng, bọn họ đã công kích rất nhiều lần, từng thái thượng trưởng lão xuất ra mười hai thanh kiếm nhưng không ai làm bị thương Lục Nguyên được.

    Đây là Phù, Sinh, Nhược, Mộng.

    Mười hai vị thái thượng trưởng lão càng đánh càng cảm thấy kinh hãi bọn họ chưa bao giờ ngờ rằng Lục Nguyên lại có thể biến mất như vậy.

    Đây là phù sinh nhược mộng.

    Những người ở xung quanh cũng không hiểu.

    Bọn họ trước kia đã nghe qua phù sinh nhược mộng nhưng chưa từng được nhìn thấy uy lực của nó.

    Thật là một chiêu thức khủng bố.

    - Nghe nói chiêu thức kia là do Lục Nguyên sư huynh tự mình sáng tạo ra.

    - Lục Nguyên sư huynh có thể nghĩ ra chiêu thức như vậy sao, thật là cao minh.

    Những người xung quanh đều cảm khái vô cùng.

    Mà Lục Nguyên ở trong trận lúc này đã buông lỏng hơn rất nhiều, thấy mười hai người bọn họ tiêu hao pháp lực đã khá nhiều, không có khả năng chịu đựng lâu nữa thì liền cất tiếng;

    - Mười hai người các ngươi lập thành đại trận, chỉ có thể chịu được như vậy thôi sao, thật là vô dụng.

    Lục Nguyên hời hợt nói.

    Nếu như đối thủ có thể công kích lâu thêm một chút nữa thì hồ lô cũng hấp thu nhiều kiếm khí thêm.

    Đáng tiếc đối phương lại không duy trì được nữa rồi.

    - Các ngươi mười hai người thành lập đại trận duy trì không được bao lâu, vậy để ta phản kích.

    Lục Nguyên tùy ý nhìn về phía Đỗ Vân.

    - Ngươi vừa rồi nói dùng mười hai thái thượng trưởng lão là có thể thắng ta, thật sự là quá ngây thơ.

    Lục Nguyên đi tới trước người của Đỗ Vân, Dưỡng Ngô Kiếm Tiên mang theo hào quang chém xuống.

    Đây là một hào quang rất sáng một kiếm này khá cao minh, Đỗ Vân thầm nghĩ rong lòng, lập tức nổi lên Cửu Tinh Liên Hoàn kiếm pháp, bộ kiếm pháp này của hắn một khi phát ra thì giống như là cửu tinh liên hoàn vậy là một bộ kiếm pháp phòng ngự tương đối mạnh.

    Chỉ cần ngăn cản Lục Nguyên trong chốc lát thì mười một vị thái thượng trưởng lão sẽ tiến công cùng một lúc tuyệt đối không thua.

    Đỗ Vân thầm nghĩ trong lòng, nhưng mà kiêm quang của Lục Nguyên cứ thế phá Cửu Tinh liên hoàn mà chém xuống.

    Đây là có chuyện gì?

    Thái thượng trưởng lão Đỗ Vân giật mình, hắn không rõ vì sao Cửu Tinh Liên Hoàn kiếm pháp của mình không ngăn cản được một kiếm của Lục Nguyên.

    Tuy nhiên kiếm pháp của Lục Nguyên không khách khí mà chém ra, một kiếm giết chết thái thượng trưởng lão Đỗ Vân.

    Một chiêu, chỉ một chiêu.

    Nói đù sao thế giới cảnh tầng thứ hai Đỗ Vân bị Lục Nguyên một chiêu giết chết, thật sự là quá kinh khủng.

    Lục Nguyên làm sao làm được chiến tích như thế.

    Kỳ thật cũng đơn giản thực lực hiện tại của Lục Nguyên còn hơn cả Thế Giới Cảnh tầng thứ ba chính vì vậy Đỗ Vân không thể là đối thủ của hắn.

    Lục Nguyên lại nhìn về phía Lăng Thù:

    - Lăng Thù ngươi cùng với sư phụ của ta có cừu oán, chuyện của sư trưởng thì phải do đệ tử phục lao, vậy thì giao thủ với ta một phen thế nào?

    Lăng Thù sợ hãi vô cùng y cùng với Đỗ Vân thực lực tương đương, hiện tại Đỗ Vân bị một kiếm đánh chết y làm sao không sợ hãi cho được.

    Lục Nguyên lại hướng kiếm công kích về phía Lăng Thù, Lăng Thù lập tức tế lên Tuyệt Thần kiếm pháp, đây cũng là một kiếm pháp cấp thế giới, từng tru sát nhiều nhân vật Thế Giới Cảnh,

    Đâm trúng.

    Lăng Thù trưởng lão đâm trúng Lục Nguyên, nhưng sau đó y lại phát hiện có chuyện không đúng, là phù sinh nhược mộng, y còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Lục Nguyên giết chết.

    Một kiếm của Lục Nguyên tuy không phải thật khéo léo nhưng Lăng Thù bị phù sinh nhược mộng hấp dẫn, từ trước tới nay chưa bao giờ gặp phải loại đấu pháp đó cho nên bị chết trong tay của Lục Nguyên.

    Đương nhiên loại đấu pháp này của Lục Nguyên hoàn toàn phải nhờ phù sinh nhược mộng làm hậu thuẫn mới có tác dụng.

    Lúc này Lục Nguyên lại dùng một chiêu giết Lăng Thù.

    Thực lực của Lục Nguyên cũng thật kinh khủng, đối với nhân vật thế giới cảnh tầng thứ hai một kiếm đã giết chết.

    Còn lại mười thái thượng trưởng lão đang run như cầy sấy.

    Thế Giới Cảnh tầng thứ ba Hư Hành Phong lập tức phát hiện ra có chuyện không bình thường, nếu như sự việc tùy ý phát triển như vậy thì không cách nào ngăn cản được Lục Nguyên rồi, cho nên y lập tức thi triển Hư Vô Ám Stas kiếm tiến tới bên cạnh Lục Nguyên, Lục Nguyên tế ra Dưỡng Ngô Kiếm Tiên mà cất tiếng:

    - Ngươi là Hư Hành Phong sao?

    Muốn đối phó với ta, thật là buồn cười, ngươi vẫn dùng Hư Vô Ám Sát kiếm đối phó với ta xem ra ta cũng phải đáp lễ cho tốt.K

    Lục Nguyên thi triển một bộ kiếm pháp cấp diệt thế, bộ kiếm pháp này Hư Hành Phong cơ hồ không cách nào phá được, hơn nữa pháp lực của hắn cũng không chiếm ưu thế nhiều, nhanh chóng bị Bắc Đầu Chủ Sát kiếm pháp khắc chế.

    Kỳ thật cũng đơn giản, Bắc Đẩu chính là chủ sát chi tinh, hư vô ám sát cũng chỉ có thể vây quanh bắc đẩu mà thôi.

    Cũng tức là nói, bắc đẩu chủ sát kiếm pháp là chủ còn hư vô ám sát kiếm là nô bộc.

    Nô bộc chạm phải chủ dĩ nhiên là bị khắc chế.

    Thực lực của Lục Nguyên hiện tại còn hơn cả Hư Hành Phong hơn nữa kiếm pháp tương khắc, đẳng cấp lại vượt trội, cho nên trong năm chiêu đã giết được Hư Hành Phong.

    Năm chiêu!

    Lục Nguyên trong vòng năm chiêu đã giết được Thế Giới Cảnh tầng thứ ba Hư Hành Phong thật khiến cho người ta rung động.

    - Còn ai không?

    Lục Nguyên đừng vội hung hăng, còn có ta hậu đãi ngươi.

    Hiên Viên Cường quát to:

    - Đây chính là lực lượng văn tự Giản Chi văn minh ban thưởng, đón lấy.

    Chỉ thấy y tế lên một đám văn tự, lập tức hành động của Lục Nguyên trở nên chậm chạp, Hiên Viên Cường có tu vi thế giới cảnh tầng thứ ba, mà hiện tại động tác của Lục Nguyên bị chậm lại cơ hội của Hiên Viên Cường càng lớn hơn.

    Tám trưởng lão còn vậy thấy thế thì hai mắt tỏa sáng.

    Hiên Viên Cường quát lớn một tiếng, trong nháy mắt tựa hồ như đâm trúng Lục Nguyên rồi thì đúng lúc này, đỉnh đầu kim quang của Lục Nguyên lóe lên, văn tự kia lập tức bị nuốt vào, động tác của Lục Nguyên nhẹ nhõm vô cùng, Hiên Viên Cường nào ngờ được phản ứng của Lục Nguyên lại nhanh đến thế nhất thời không chú ý bị Lục Nguyên làm cho bị thương, đương nhiên Lục Nguyên cũng không khách khí, một kiếm thẳng truy, trong vòng hai chiêu Hiên Viên Cường đã chết dưới kiếm của Lục Nguyên.

    Chương 1059-1060: Kiếm Phong trung tổ ra tay

    Đến bây giờ Lục Nguyên đã giết sạch Thế Giới Cảnh tầng thứ ba vây công mình.

    - Như vậy còn ai không?

    Lục Nguyên quát dài.

    Tám thái thượng trưởng lão còn lại hoàn toàn sụp đổ, bắt đầu đào tẩu về bốn phương tám hướng.

    Lục Nguyên cũng không khách khí, tám người này tuy là thái thượng trưởng lão của Kiếm Môn nhưng lại theo Giản phái, để lại cũng chỉ là hậu hoạn cho Kiếm Môn, Lục Nguyên liền đuổi theo một người đem người này tru sát.

    Lục Nguyên tổng cộng tru sát năm thái thượng trưởng lão, thu chiến lợi phẩm lại, phòng ngự kết tinh được một trăm lượng, tổng cộng một vạn năm nghìn linh thạch.

    Lục Nguyên lấy một địch mười hai thái thượng trưởng lão mà chiến thắng thật khiến cho người ta kinh hãi.

    Mà lúc này Kiếm Phong Trung Tổ và Kim Đồng Lăng Vân ưng cũng đã chiến đấu tới hồi kết thúc, bản thân của Kim Đồng Lăng Vân ưng bị thương, cho nên trong thời gian nửa nén hương, cuối cùng cũng bị Kiếm Phong Trung Tổ đánh bị thương, hóa quang mà đi, con cự ưng này ở trong phong thú bài một khi bị thương sẽ tự động biến mất, bảo tồn tính mạng của nó, cho nó vào trong phong thú bài dưỡng thương, mà hiện tại nó bị thương gần chết, chỉ sợ không qua mười năm thì không khôi phục được.

    Kiếm Phong trung tổ lập tức phát hiện có mấy vị thái thượng trưởng lão chạy tới.

    - Chuyện gì xảy ra, Lục Nguyên bị các ngươi giết chết rồi sao?

    Kiếm Phong Trung Tổ tin tưởng hỏi.

    - Trung tổ không ổn rồi.

    - Không ổn cái gì, từ từ nói.

    Kiếm Phong Trung Tổ cường ngạnh hỏi.

    - Lục Nguyên, Lục Nguyên giết Hiên Viên Cường Hư Hành Phong lăng Thù Đỗ Vân năm thái thượng trưởng lão.

    Vị thái thượng trưởng lão này hoang mang nói.

    - Cái gì làm sao có thể?

    Kiếm Phong Trung Tổ giật mình, y lập tức nắm lấy thái thượng trưởng lão kia:

    - Đem mọi chuyện kể rõ cho ta.

    Sắc mặt của hắn hung ác, Kiếm Phong Trung Tổ không ngờ sự tình lại lớn như thế, chuyện này quan hệ tới tương lai của y, y không bình tĩnh nổi cũng là bình thường.

    - Là thế này mười hai người chúng ta một đường đuổi giết Lục Nguyên, đến khi đuổi tới Kiếm Môn tinh thần, cuối cùng bị Lục Nguyên dùng tửu tuyền sơn của hắn vây khốn trong chốc lát mà Lục Nguyên thừa cơ xông vào thành trì buôn bán, cướp bóc một phen, sau đó đột phá tới Thế Giới cảnh tầng thứ hai, sau đó chúng ta bày ra thập nhị kiếm trân.

    Kiếm Phong Trung Tổ gật đầu rồi hỏi:

    - Kế tiếp thì sao?

    - Kế tiếp Lục Nguyên thi triển phù sinh nhược mộng mười hai người chúng ta thi triển đại trận vây khốn nhưng không làm gì được hắn.

    - Tiếp theo lại càng tà môn, mười hai người chúng ta triệt bỏ trận Lục Nguyên thi triển phản kích một chiêu giết Đỗ Vân thái thượng trưởng lão một chiêu tiếp theo giết Lăng Thù trưởng lão, năm chiêu giết Hư Hành Phong trưởng lão, hai chiêu giết Hiên Viên Cường trưởng lão, chúng ta tám ngươi chạy trốn một người bị hắn đuổi theo giết chết.

    Vị thái thượng trưởng lão này cuối cùng cũng đem đầu đuôi kể xong.

    Kiếm Phong Trung Tổ bị chấn động.

    - Ha ha ha.

    Thái Sử Không cười ha ha:

    - Các ngươi muốn giết Lục Nguyên nhưng Lục Nguyên đâu có dễ bị giết như vậy, Lục Nguyên con thật làm cho sư phó hãnh diện.

    Thái Sử Không tự nhận mình cũng giống như Đỗ Vân Lăng Thù so ra còn kém cả Hư Hành Phong Hiên Viên Cường, mà đồ nhi Lục Nguyên của mình thì thật giỏi, đem toàn bộ những người này giết chết, hơn nữa Hư Hành Phong và Hiên Viên Cường thì một người năm chiêu một người hai chiêu đã giết xong.

    Kiếm Phong Trung Tổ nhìn về phía Thái Sử Không:

    - Thái Sử Không ngươi đừng vội đắc ý, Phong Tinh Trận sẽ phong bế Kiếm Tổ tinh thần hai nén hương hiện tại mới chỉ là một nén hương mà thôi, ta còn một nén hương nữa, trong một nén hương đó ta sẽ giết được Lục Nguyên .

    Kiếm Phong Trung Tổ phát ra thần thức nhưng phát hiện ra Lục Nguyên không ở trên tinh thần?

    Hắn đang tiến về phía Kiếm Tổ Tinh Thần.

    Kiếm Phong Trung Tổ khuếch tán thần thức, lập tức phát hiện ra Lục Nguyên.

    Y nhanh chóng chạy tới đồng thời một kiếm chém ra.

    Phong Chi Kiếm Tiên này vô cùng sắc bén, dưới sự điên cuồng thúc kích của cường giả Thế Giới Cảnh tầng thứ tư nó lộ ra vẻ bá đạo tuyệt luân hủy diệt thiên địa, Dưỡng Ngô Kiếm Tiên của Lục Nguyên bị bắn ngược ra, xẹt một cái lập thành một đạo ánh sáng.

    Kiếm chiêu vô cùng tinh xảo!

    Kiếm Phong Trung Tổ cảm khái một tiếng, kiếm, thuật của Lục Nguyên quả nhiên hơn cả mình, đáng tiếc là pháp lực quá yếu, trường kiếm của Kiếm Phong Trung Tổ đột nhiên chém xuống, phá tan võng kiếm.

    Kiếm Phong Trung Tổ tiếp tục đuổi theo:

    - Lục Nguyên kiếm thuật của ngươi tuy tinh xảo nhưng niên kỷ của ngươi còn nhỏ, nhất định phải bại dưới tay ta, giết ngươi ta sẽ lập được rất nhiều công lao.

    Kiếm Phong Trung Tổ dùng Phong Chi Kiếm Tiên xuất kích, kiếm của hắn rất nhanh, ẩn chứa thực lực Thế Giới Cảnh tầng thứ tư khủng bố.

    Quay mắt nhìn Kiếm Phong Trung Tổ công kích Lục Nguyên liên tục lui bại.

    Cuối cùng Kiếm Phong Trung Tổ cũng đâm một kiếm vào Lục Nguyên:

    - Không đúng ngươi là giả.

    Chân thân xuất hiện ở phía không xa, Kiếm Phong Trung Tổ nheo mắt nhìn Lục Nguyên mà nói:

    - Phù sinh nhược một của ngươi rất quỷ dị nhưng pháp lực của ta vượt xa ngươi, dùng phạm vi công kích, phù sinh nhược mộng cũng không giữ được ngươi.

    Đây là nhược điểm lớn nhất của phù sinh nhược mộng, đối thủ pháp lực lớn hơn thì phù sinh nhược mộng cũng vô tác dụng.

    Lục Nguyên thầm kêu khổ từ trước tới nay hắn tung hoành vô địch, mà hiện tại gặp phải kiếm phong trung tổ tu vi thế giới cảnh tầng thứ tư hắn không có chút cơ hội nào chiến thắng.

    Lục Nguyên về phương diện thực lực vẫn còn yếu, tuổi tác của hắn còn nhỏ thua kém pháp lực cũng là điều bình thường.

    Kiếm Phong trung tổ một mục áp bức đánh về phía Lục Nguyên, kỹ xảo của Lục Nguyên hi tại đã dùng hết tất cả.

    - Ngươi không còn đường nữa.

    Kiếm Phong Trung Tổ nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Ngươi hiện tại phải chết dưới kiếm của ta.

    Lúc nói lời này, Kiếm Phong Trung Tổ và Lục Nguyên cơ hồ dán vào phong tinh trận, chẳng hiểu lúc nào hai người đã tới đây.

    Lục Nguyên bây giờ kết thúc tính mạng của ngươi.

    Giết Lục Nguyên có thể cướp lấy khí vận của Lục Nguyên, có thể được Giản chi văn minh trọng điểm bồi dướng về sau không chừng có thể trở thành nhân vật cấp thiên tôn uy chấn toàn trung ương thiên triều.

    Ha ha thống khoái.

    Kiếm Phong Trung Tổ ta cuối cùng cũng có một ngày như thế.

    Kiếm Phong Trung Tổ chém ra cuồng phong kiếm tiên mãnh liệt, loại cuồng phong này so với cửu thiên yêu phong còn đáng sợ hơn, lúc này Lục Nguyên không còn lực chố đỡ nữa, nhưng Lục Nguyên vẫn ở Phong Tinh Trận mà nói:

    - Kiếm Phong Trung Tổ, ngươi đã xong?

    - Ta đã xong?

    Kiếm Phong Trung Tổ giật mình.

    Lục Nguyên thoáng cái đã xâm nhập vào trong phong tinh trận.

    Chuyện gì xảy ra vậy, phong tinh trận là đại trận đặc thù của Giản Chi Văn Minh, loại trận này Kiếm Diệt lão tổ cũng không phá được vô luận là trong trận hay ngoài trận cũng không công phá nổi, mà hiện tại Lục Nguyên đã xông vào trong đó.

    Kiếm Phong Trung Tổ nhìn thời gian rõ ràng còn chưa hết hai nén hương, còn nửa nén hương nữa.

    Có chuyện gì?

    Lục Nguyên xâm nhập vào trong phong tinh trận đồng thời tế lên hồ lô kiếm đạo, điên cuồng nuốt giản khí.

    Kỳ thật sau khi đánh chết Hiên Viên cường, Lục Nguyên phát hiện ra phong thú bài của mình biến hóa, hắn biết Kim Đồng Lăng Vân Ưng bị trọng thương mà còn tới một nén hương thiờ gian.

    Cho nên hắn hạ quyết tâm đến bên cạnh Phong Tinh trân.

    Cái gọi là trận căn bản là dựa vào kiếm khí giản khí mà duy trì.

    Lúc ở thế giới hỏa sơn Lục Nguyên đã thử qua hồ lô kiếm đạo của hắn có thể hấp thu giản khí.

    Cũng tức là nói, phong tinh trận kiếm đạo có thể bị hồ lô phá hỏng.

    Kiếm đạo hồ lô như vậy chỉ cần không có người chèo chống đại trận, bất kể đại trận huyền diệu thế nào vô luận là kiếm khí hay là giản khí cũng bị hấp thu hết.

    Cho nên ngay từ đầu Lục Nguyên cố ý đem cuộc chiến dời tới chỗ có phong tinh trận.

    Mà Kiếm Phong Trung Tổ không biết hắn có thể phá hư phong tinh trận còn cho rằng có thể giải quyết Lục Nguyên cho nên mới phát sinh biến hóa như thế.

    Đại cục đã định.

    Lục Nguyên dùng hồ lô kiếm đạo thoải mái hấp thu giản khí.

    Lục Nguyên nhanh chóng hấp thu giản khí, đồng thời cũng xuyên thẳng vào đem phong tinh trận này phá ra thành một lối.

    Lối đi này liền bị giản khí làm cho tán ra hết.

    Mà Kiếm Diệt lão tổ đang oanh kích bên phong tinh trận lão muốn cứu Lục Nguyên, với thực lực của Lục Nguyên, hoàn toàn không có khả năng chống chịu được nửa nén hương đoán chừng Lục Nguyên lúc này đã chết nhưng lão vẫn không từ bỏ hi vọng.

    Lục Nguyên đúng là không có bao nhiêu quan hệ với lão nhưng Lục Nguyên là một trong những hi vọng quật khởi của kiếm đạo cho nên lão nhất định phải cứu.

    - Đáng chết.

    Kiếm Diệt lão tổ quát dài một tiếng.

    Kiếm Chi tử đắc ý vô cùng, y muốn giết Lục Nguyên không ngờ trời lại phái người trợ giúp Kiếm Phong trung tổ bọn họ phản bội muốn giết Lục Nguyên, thật là một chuyện vô cùng thoải mái.

    Lúc Kiếm Diệt lão tổ và Kiếm Chi Tử cho rằng Lục Nguyên chắc chắn đã chết thì một bóng người thanh y hiện ra trong phong tinh trận.

    Lục Nguyên hiện ra trước mắt Kiếm Chi Tử và Kiếm Diệt lão tổ.

    Kiếm Diệt lão tổ dụi dụi mắt Lục Nguyên không chết thật là quá tốt.

    Kiếm Chi Tử cũng dụi mắt, Lục Nguyên không chết, chết tiệt, Lục Nguyên tại sao lại không chét.

    Kiếm Chi Tử bực bội rất nhiều.

    Hai người bọn họ đúng là nhìn thấy Lục Nguyên Lục Nguyên quả nhiên chưa chết.

    Lục Nguyên cũng biết bây giờ là thời khắc khẩn cấp cũng không nói nhảm nữa:

    - Kiếm diệt lão tổ hiện tại Kiếm Phong Trung Tổ ở bên ngoài, theo con đường Phong Tinh trận bị phá bỏ, lão tổ mau lập tức đi bắt người này.

    - Kiếm Phong Trung Tổ, muốn chết.

    Kiếm Diệt lão tổ nóng nảy bay lên, y làm sao không biết Kiếm Phong Trung Tổ theo giản phái nhưng một là không có bằng chứng hai là không muốn nhất đi nhân tài cho nên còn lưu lại.

    Kết quả giữ lại thì sao, hiện tại ngay cả chuyện phản loạn cũng làm ra.

    Thoáng cái lão đã bay ra ngoài, Lục Nguyên dĩ nhiên là theo ra xem náo nhiệt.

    Lại nói Kiếm Diệt lão tổ xông ra ngoài thì lúc này Kiếm Phong Trung tổ đã chạy trối chết, hắn phát hiện Lục Nguyên có thể phá hỏng Phong Tinh Trận thì điên cuồng bỏ trốn, bản thân của hắn là Kiếm Phong Trung Tổ, tốc độ xưng hùng hơn nữa hắn đã đã chuẩn bị Phong Thần Linh Phù để chạy trốn, trong chốc lát như muốn thoát khỏi Kiếm Môn.

    Kiếm Diệt lão tổ cười lạnh:

    - Muốn chết.

    Kiếm Diệt lão tổ hú dài một tiếng lập tức tốc độ của Kiếm Phong Trung Tổ trở nên chậm chạp hơn lại.

    Kiếm Diệt lão tổ đã đuổi đến.

    Kiếm Phong Trung Tổ hú dài;

    - Ngươi ám toán ta?

    Kiếm Diệt lão tổ nói:

    - Ta sớm biết ngươi theo Giản phái làm sao một chút đề phòng cũng không có, trên người ngươi ta đã thiết hạ cấm chế, vốn không định phát động nhưng hôm nay ngươi làm loạn dĩ nhiên phải phát động rồi.

    Kiếm Diệt lão tổ vô cùng tức giận y vì Kiếm Đạo quật khởi mà không ngừng cố gắng vậy mà những người khác lại muốn cho nó suy sụp.

    Thật là đáng giận!

    Kiếm Phong Trung tổ thực lực không bằng Kiếm Diệt lão tổ âm mưu bị bại lộ kế hoạch thất bại, lại càng không phải là đối thủ của Kiếm Diệt lão tổ trong vòng mười chiêu đã bị Kiếm Diệt lão tổ bắt lấy, mà bảy thái thượng trưởng lão còn lại cũng bị bắt một tên cũng không chạy thoát.

    Phản loạn lúc này đã chính thức chấm dứt.

    Âm mưu nhằm vào Lục Nguyên cũng hoàn toàn được giải quyết.

    Tuy nhiên Kiếm Môn trải qua phản loạn nhỏ lần này trong nhất thời đã bị náo loạn, giống như Thái Sử Không bị trọng thương.

    Kết quả Kiếm Diệt lão tổ phải tự mình ra chủ trì đại cục.

    Mà lúc này phản loạn chấm dứt, đám người Kiếm Vân Trung Tổ Kiếm Hư Trung Tổ mới biết chuyện gì xảy ra.

    Bọn họ rất hiếu kỳ nhìn Lục Nguyên, Lục Nguyên bị Kiếm Phong phái vây công mà không chế, lúc này Lục Nguyên mới đem tất cả mọi chuyện nói rõ ràng, đám người Kiếm Diệt lão tổ bọn họ liền kinh hãi.

    Trong hai nén hương, Thế Giới Cảnh tầng thứ tư Kiếm Phong trung Tổ, hai thế giới cảnh tầng thứ ba, mười thế giới cảnh tầng thứ nhất tầng thứ hai tổng cộng mười ba người vây công Lục Nguyên vậy mà trong thời gian hai nén hương đã chấm dứt, phá hủy âm mưu của Kiếm Phong Trung Tổ.

    Đối với biểu hiện thực lực của Lục Nguyên, Kiếm Diệt lão tổ âm thầm mừng rỡ, sát ý của Kiếm Chi Tử lại ngày càng thêm nồng đậm.

    Xử lý phản loạn của Kiếm Phong Trung Tổ xong, lại đến chuyện xử lý của thành trì buôn bán.

    Kiếm Diệt lão tổ xem lại tư liệu:

    - Lục Nguyên xâm nhập thành trì buôn bán, vì tăng cường thực lực, tránh bị đám người Kiếm Phong giết chết, sự cấp tòng quyền cái này không trách tội được, hắn đoạt đồ vật của Kiếm Phong phái phái này đã bị diệt dĩ nhiên là không có vấn đề.

    - Nhưng mà hắn đoạt đồ của phái chúng ta.

    Kiếm Hư Trung Tổ quát dài.

    Kiếm Chi Tử cũng thầm giận, hắn gửi bán đồ vật ở thành trì buôn bán cũng bị Lục Nguyên cướp bóc khong còn gì, đặc biệt là thanh trọc thạch kia, rõ ràng để cho Lục Nguyên có động lực thăng cấp, Kiếm Chi Tử thầm hận nếu như lúc đó mình không gửi bán thanh trọc thạch có lẽ Lục Nguyên cũng không đột phá tới Thế Giới cảnh tầng thứ hai, hắn không đột phá được tình nhất định phải chết trong tay bọn Hiên Viên Cường, có thể nói mình chính là người trợ giúp Lục Nguyên thăng cấp, cho nên Kiếm Chi Tử so với thổ huyết còn khó chịu hơn.

    Kiếm Chi Tử ở trong kiếm đạo từ trước tới giờ chưa từng có đối thủ tự cao tự đại đã quen, những người trẻ tuổi như Kiếm Ma Kiếm Tuệ nhìn hắn như thần linh mà chỉ có Lục Nguyên là căn bản không quan tâm hắn, cho nên hắn nhìn Lục Nguyên rất không vừa mắt.

    Kiếm Chi Tử quát dài;

    - Còn có đồ đạc của ta giá trị khá cao ít nhất cũng phải năm nghìn địa giai linh thạch.

    Kiếm Diệt lão tổ khó xử rồi, Kiếm Chi Tử là hi vọng quật khởi của Kiếm đạo, Lục Nguyên cũng vậy hai người này đều khá trọng yếu, theo lý mà nói, Lục Nguyên sự cấp tòng quyền nhưng đồ vật của Kiếm Chi Tử thì vẫn phải bối thường.

    - Lục Nguyên ngươi tới đây một chút.

    Kiếm Diệt lão tổ nói.

    Lục Nguyên lúc này cũng hấp thu giản khí phong tinh trận xong lúc này hắn cảm thấy hồ lô kiếm khí đã đủ rồi nghe Kiếm Diệt lão tổ gọi mình hắn lập tức qua, liền tôn kính hỏi:

    - Lão tổ có chuyện gì vậy?

    Kiếm Diệt lão tổ đem sự tình nói ra, Lục Nguyên nghe vậy thì không khỏi nhịn cười, nói đùa gì vậy mình vất vả mới đoạt được đồ của Kiếm Chi Tử làm sao mà có thể trả lại, hắn lắc đầu nói:

    - Kiếm Chi Tử vốn ta phải trả đồ lại cho ngươi nhưng ta không còn gì cả, lúc đột phá tới Thế Giới Cảnh tầng thứ hai đã tiêu hao hết, ngươi cũng biết là sự cấp phải tòng quyền.

    Chương 1061-1065: Kiếm vong bia

    Lục Nguyên giết mấy thái thượng trưởng lão cũng đủ tài nguyên để trả cho Kiếm Chi Tử, nhưng hiện tại kiên quyết không trả, lợn chết không sợ nước nóng xem hắn còn có thể làm gì.

    Nhìn sắc mặt khẽ biến của Kiếm Chi Tử, Lục Nguyên cười cười nói:

    - Kiếm Chi Tử không bằng như vậy đi, ta trả ngươi theo từng giai đoạn, cũng nhanh lắm không cần lâu đâu, khoảng một nghìn năm là trả xong, ngươi thấy thế nào?

    Sắc mặt của Kiếm Chi Tử trở nên tái nhợt.

    Nhìn sắc mặt vui sướng của Kiếm Chi Tử Lục Nguyên rất vui, Kiếm Chi Tử ở là Kiếm Chi Tử ngươi gần đây cao cao tại thượng cao quý vô cùng, nhưng hiện tại chịu bao nhiêu thiệt thòi thật là sảng khoái.

    - Cái gì?

    Mang danh quỷ khốc thần sầu đệ nhất quân sư Giản Vân Sầu từ trước tời giờ đều vô cùng bình tĩnh, lúc này y đang định hạ quân cờ, nghe tin tức này xong thì quân cờ trắng trong tay liền đặt sai vị trí.

    Điều này khiến cho đối thủ của Giản Vân Sầu quái lạ, y cùng với Giản Vân Sầu đánh cờ đã lâu chưa từng nhìn thấy bộ dạng kinh ngạc như vậy của Giản Vân Sầu bao giờ, Lục Nguyên này thật khiến cho người ta bất ngờ.

    - Lục Nguyên một chiêu giết Đỗ Vân, một chiêu Giết Lăng Thù, năm chiêu giết Hư Hành Phong, hai chiêu giết Hiên Viên Cường, ngăn được Kiếm Phong Trung Tổ phá hủy Phong TInh Trân.

    Giản Vân Sầu nhắc lại một hồi:

    - Hắn dùng lực lượng một mình mà ngăn được Kiếm Phong Trung Tổ mang mười hai trưởng lão vây công còn phản giết nhiều người phá hủy kế hoạch của ta.

    Giản Vân Sầu không thể không khiếp sợ, Lục Nguyên lúc này lập được chiến tích thật là quá kinh người.

    Nhớ rõ lúc đầu Lục Nguyên bắt đầu chỉ là thế giới cảnh tầng thứ nhất mà Kiếm Phong Trung Tổ là thế giới cảnh tầng thứ tư.

    Kết quả lại là như vậy.

    Chẳng trách giản Vân Sầu lại giật mình, mười ba thái thượng trưởng lão đối phó với một người mà cũng không làm gì được.

    - Tuy nhiên Lục Nguyên đạt tới Thế Giới Cảnh tầng thứ hai thì có trò hay để nhìn rồi.

    Lúc này ở trong Kiếm Môn.

    Lục Nguyên đang uống rượu.

    Lục Nguyên phát hiện ra mình tạm thời không thể đi thành trì buôn bán, hắn vừa tới đó thì tất cả cửa hàng đều đóng cửa hiển nhiên là sợ mình cướp bóc một phen, đối với chuyện này Lục Nguyên cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài một hơi, mình giống như là kẻ cướp sao?

    Lúc đó thật sự là sự cấp tòng quyền mà.

    Được rồi không để ý tới những chuyện này nữa.

    Hiện tại có hai chuyện phải làm.

    Thứ nhất là luyện pháp lực.

    Thứ hai là luyện kiếm.

    Được rồi phải luyện pháp lực đã.

    Lục Nguyên hiện tại là Thế Giới Cảnh tầng thứ hai hiện nay cần phải trùng kích thế giới cảnh tầng thứ ba, một khi trùng kích thành công thì thực lực sẽ khác hẳn.

    Lục Nguyên đang tự đánh giá thì đột nhiên phát hiện ra có chuyện bất thường.

    Quả thật là không đúng.

    Hắn mơ hồ cảm thấy được ở trên bầu trời có một đạo khí tức đang nhìn mình chằm chằm, liệu có phải Lục Nguyên cảm giác sai rồi không, không đúng Lục Nguyên ngẩng đầu lên dụi dụi mắt thì phát hiện ra có một số môn đạo xuất hiện.

    Ở trên bầu trời tựa hồ như kiếp vân đang từ từ tích lũy.

    Đúng rồi là kiếp vân.

    Trùng kích thế giới cảnh có thiên kiếp là chuyện bình thường.

    Nhưng hiện tại Lục Nguyên đạt tới thế giới cảnh tầng thứ hai cũng không xông qua bất kỳ cảnh giới nào sao lại có thiên kiếp?

    Thật không hiểu nổi.

    Lúc này kiếp vân trên đỉnh đầu của Lục Nguyên không hạ xuống mà đang không ngừng tích súc, hắn đang phiền muộn thì Kiếm Diệt lão tổ đã ba tới.

    - Lão tổ kiếp vân kia rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

    Lục Nguyên chỉ kiếp vân ngày càng nhiều trên hư không.

    Kiếm Diệt lão tổ liếc nhìn Lục Nguyên;

    - Kiếp vân của ngươi cuối cùng cũng tới.

    Lục Nguyên nghe vậy thì tựa hồ như Kiếm Diệt lão tổ biết nội tình, hắn cũng không nóng nảy mà chờ đợi nghe.

    Kiếm Diệt lão tổ nói:

    - Ngươi sớm đã biết kỷ nguyên trước kia là Kiếm Kỷ Nguyên mà Kỷ Nguyên hiện tại lại là Hoang Kỷ Nguyên.

    - Kỷ nguyên sau áp chế kỷ nguyên trước đây là thiên lý.

    - Mà Kỷ Nguyên này áp chế Kiếm Kỷ Nguyên không chỉ chúng ta bị pháp lực hồng hoang áp chế mà còn bị khí tức hồng hoang làm cho khó chịu. c

    Kiếm Diệt lão tổ nói tiếp:

    - Kiếm tu của chúng ta có hai đại kiếp số kiếp số thứ nhất là lúc trùng kích văn minh cảnh mà kiếp số thứ hai là lúc ở Thế Giới Cảnh tầng thứ hai.

    Kiếm Diệt lão tổ nói tiếp:

    - Hơn nữa thiên kiếp này thì không cách nào phá nát.

    - Bởi vì lực cắn trả của trời là vô tận, ngươi đạt tới Thế Giới Cảnh tầng thứ hai càng mạnh thì thiên kiếp càng ghê gớm.

    - Cái gì thiên kiếp này không cách gì đánh bay?

    Lục Nguyên cảm thấy khó khăn rồi, thiên kiếp gây phiền toái mà mình không làm gì được chẳng lẽ phải chịu chết?

    Kiếm Diệt lão tổ nói tiếp:

    - Cho nên muốn phá giải thiên kiếp này chỉ có ba biện pháp thứ nhất là nhờ Giản Chi Văn Minh tương trợ, ban xuống Giản Chi Ấn Ký, che giấu Kiếm vết, lừa gạt tỏ vẻ bản thân không phải kiếm tu, vì vậy thiên kiếp sẽ không tới gây chuyện, nhưng sau đó cả đời sẽ bị đánh lên một dấu vết của giản chi ấn ký, không thể tránh khỏi việc theo con đường tới giản phái.

    - Mà biện pháp thứ hai chính là để cho Thái Cổ Văn Minh đánh xuống Hoang chi ấn ký, Hoang Chi Ấn Ký cũng tương tự như giản chi ấn ký.

    - Biện pháp thứ ba chính là đi Kiếm Vong Bi, Kiếm Vong Bi là một chỗ kỳ lạ nhất trong thiên địa, ở đó sẽ mất đi tất cả trí nhớ, nếu như ngươi đem tất cả trí nhớ vứt bỏ thì không còn thuộc về kiếm tu, thiên kiếp dĩ nhiên không phạt ngươi, đương nhiên nghe nói Kiếm Vong Bi cũng có cơ hội thành công, nếu như có ý chí thần kỳ cường đại chấp niệm cực sâu thì có thể không mất đi trí nhớ, mà thông qua khảo nghiệm đó thì thiên kiếp cũng không trừng phạt ngươi nữa.

    Đương nhiên biện pháp thứ ba thành công nhỏ đến vô cùng Kiếm Môn từ trước tới nay chỉ sợ chưa từng thành công mà sử dụng kiếm thì nghe nói các vị tiền bối cũng chỉ có một người thành công.

    - Kiếm giả, trời không dung tha, muốn đột phá chỉ có ba biện pháp này.

    - Chính là bởi vì ba loại biện pháp này có thể tránh thiên kiếp cho nên kiếm tu mới càng ngày càng ít, mà kiếm tu đạt tới Thế Giới Cảnh tầng thứ hai cũng ít vô cùng.

    Kiếm Diệt lão tổ nói, trong toàn bộ Trung Ương thiên triều kiếm giả thần kỳ rất thưa thớt, toàn bộ chỉ có hai mươi người mà thôi, mà hai mươi người này thì có hơn mười người là theo Giản phái, còn lại mười người là thương lượng với pháp cổ văn minh hoặc thái cổ văn minh nhận được Hoang Chi Ấn Ký mới đột phá.

    Mà bây giờ tới phiên Lục Nguyên rồi.

    Lục Nguyên nhún vai:

    - Kiếm Chi Tử làm sao đột phá vậy?

    - Hắn thương lượng với Võ Cổ Văn Minh nhận được Hoang Ấn Ký.

    Kiếm Diệt lão tổ nói.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Vậy cho con xem điều lệ của Thái Cổ Văn Minh.

    Kiếm Diệt lão tổ gật đầu đem điều lệ cho Lục Nguyên xem.

    Điều lệ này thật sự là quá vô nghĩa.

    Trong điều lệ đó có một hòa ước bất bình đẳng giống như làm chuyện gì cũng phải bị Thái Cổ văn minh giám sát ví dụ như động thủ với thái cổ văn minh phải chấp nhận trừng phạt, đủ loại điều lệ khiến Lục Nguyên buồn nôn.

    Kiếm diệt lão tổ nói;

    - Không có biện pháp đây là Pháp Cổ Văn Minh giúp chúng ta bằng không thì Kiếm Môn sớm đã bị diệt.

    - Không có biện pháp khác?

    Lục Nguyên hỏi.

    - Cơ bản là không có.

    Kiếm Diệt lão tổ nói;

    - Hoặc là ngươi có thể đạt được thần vật gì mà thiên kiếp tán thành, nhưng mà loại thần vật có chứa hồng hoang ấn ký thì làm sao dễ tìm được.

    Thần vật và kỳ vật hoàn toàn khác nhau kỳ vật ở trung ương thiên triều thì rất nhiều nhưng thần vật thì ít vô cùng đơn giản mà nói, chỉ có sáng thế Kỷ Nguyên may ra mới có.

    Lục Nguyên cười lạnh:

    - Điều lệ này ta nhất định không ký.

    - Hoặc là ngươi có thể để cho Pháp Cổ Văn Minh giúp đỡ ngươi.

    Lục Nguyên sáng ngời hai mắt, ngẫm lại từ trước tới nay mình chưa từng mượn thế của Pháp Cổ Văn Minh, hiện tại xem sao.

    Lục Nguyên nhanh chóng ra ngoài.

    Cũng nhanh chóng nhận được kết quả.

    Pháp Cổ Văn Minh cùng Thái Cổ Văn Minh không thể đồng ý.

    Hơn nữa đây không phải là không thể đồng ý bình thường mà Thái Cổ Văn Minh chi chủ tự mình nói tuyệt đối không thể ban cho Lục Nguyên Hoang chi ấn ký trừ khi Lục Nguyên chịu những điều lệ bất bình đẳng kia, đây cũng không phải là lời của người khác mà là lời của Thái Cổ Văn Minh chi chủ.

    Mà Pháp Cổ Văn Minh hiện tại đang bế quan nên không thể liên hệ, hơn nữa Pháp Cổ Văn Minh không có nhiều khả năng vì chuyện Lục Nguyên mà trở mặt với Thái Cổ Văn Minh.

    Hết lần này tới lần khác, Lục Nguyên lại không thể đồng ý tới những điều ước kia.

    Nhìn lên không trung Lục Nguyên rơi vào tình cảnh khó xử.

    Đây là Lục Nguyên, là kiếm là Lục Nguyên kiếm đạo.

    Có một số việc chỉ cần nhẫn nhịn một lúc chịu quỳ gối một lúc là đơn giản.

    Nhưng mà lần này quỵ gối xuống lần sau muốn cho đầu gối thẳng ra không hề đơn giản.

    Cong lần thứ nhất khó có thể không cong lần thứ hai lần thứ ba.

    Mà kiếm giả thà chịu gãy chứ không chịu quỵ gối.

    Đây cũng là phong cách hành sự của Lục Nguyên.

    Có lẽ sống như vậy giữa thiên địa sẽ mệt mỏi gặp đủ loại phiền toái.

    Nhưng vậy thì sao?

    Chắc chắn rằng con đường thứ nhất theo Giản phái Lục Nguyên tuyệt đối không làm, con đường ký kết hiệp ước bất bình đẳng với Thái Cổ Văn Minh cũng tuyệt đối không làm.

    Mà thiên kiếp trên đầu còn đè nặng, lại nghe nói thiên kiếp này không thể đánh nát, vậy thì chỉ có thể lựa chọn con đường thứ ba đi Kiếm Vong Bia.

    - Ta chọn con đường thứ ba, Kiếm Vong Bia ở đâu?

    Lục Nguyên hỏi.

    - iếm Vong Bia!

    Kiếm Diệt lão tổ nhìn Lục Nguyên;

    - Ngươi xác định là đi Kiếm Vong Bia chứ?

    Tất cả những người chọn đường này cũng chỉ có ba người thành công mà thôi, những người khác đều thất bại cuối cùng mất đi tất cả trí nhớ, tinh thần thác loạn, trở thành điên điên dại dại là con đường khó khăn nhất.

    - Ta chọn con đường này vì ta không thể quỳ gối trước Giản Chi Văn minh và Thái Cổ văn minh.

    Lục Nguyên thản nhiên nói:

    - Cho dù con đường này có khó đi hơn nữa nhưng cũng không phải hoàn toàn không có khả năng thành công, chỉ cần ý chí nghị lực kiên cường là thành công.

    Lục Nguyên không phải không biết con đường này nguy hiểm.

    Nhưng có đôi khi phải chọn con đường này.

    Kiếm Diệt lão tổ nhìn thấy ánh mắt kiên định của Lục Nguyên thì gật nhẹ đầu:

    - Vậy thì tốt ta mang ngươi đi Kiếm Vong bia.

    Lập tức trong vòng thái thượng trưởng lão rất nhiều người đếu biết cuối cùng Lục Nguyên lựa chọn con đường chính là Kiếm Vong Bia, tập thể lau mồ hôi.

    Ba con đường gian nan nguy hiểm nhất không chính là nó, gần như không có một phần khả năng thành công.

    Mỗi người nghe tin tức làm phản ứng đầu tiên là khuyên nhủ Lục Nguyên.

    Nhịn cơn tức một phút để vạn năm bình an.

    Đây là lựa chọn của người bình thường.

    Nhưng mỗi thái thượng trưởng lão bước ra khuyên khi trông thấy ánh mắt của Lục Nguyên liền biết chắc rằng không cần nói gì nữa.

    Đúng vậy, đúng là không cần thiết khuyên làm gì.

    Đó là ánh mắt kiên quyết cỡ nào, người có ánh mắt này ngươi khuyên không được.

    Lập tức do Kiếm Diệt lão tổ dẫn đầu, có chút thái thượng trưởng lão quyết định đi cùng tới Kiếm Vong Bia, tất nhiên nhân vật chính là Lục Nguyên.

    Lúc Lục Nguyên sắp rời khỏi Kiếm Môn thì Thái Sử Không đến đưa tiễn.

    - Ta bị trọng thương, không thể cùng ngươi đi Kiếm Vong Bia.

    Thái Sử Không ném một bình rượu cho Lục Nguyên.

    - Ta không đến khuyên ngươi vì biết tính tình của ngươi.

    Thái Sử Không ừng ực uống bình rượu, nói:

    - Ta không biết ngươi đi chuyến này có vượt qua thử thách Kiếm Vong Bia không, có còn nhớ được chuyện cũ năm xưa không?

    Nhưng ngày hôm nay chúng ta cứ sảng khoái uống rượu là được.

    Sướng!

    Thái Sử Không ừng ực uống.

    Lục Nguyên cũng nốc ừng ực.

    Hai người đều là loại yêu rượu.

    Thật ra từ lúc ban đầu thì Thái Sử Không và Lục Nguyên có chút giống vừa là thầy vừa là bạn rồi.

    Rượu cạn, người cũng đi.

    Đoàn người do Kiếm Diệt lão tổ dẫn đầu, Lục Nguyên, các thái thượng trưởng lão như Ngôn Thương Sơn, Thương Dã Minh, rồi cả hai chí tôn Hạ Hầu chí tôn, Đông Dã chí tôn cùng đi.

    Tổng cộng hơn mười người đi hướng thái thượng trưởng lão.

    Kiếm Linh Đế Cơ không tới đưa tiễn, trước đó nàng đã về pháp cổ văn minh, đương nhiên nàng có nghe đến chuyện này.

    Phản ứng đầu tiên của nàng là đi tìm chủ pháp cổ văn minh.

    Chủ pháp cổ văn minh bế quan ở Cổ Tinh Cung, cung điện chỗ khác không quá lớn nhưng nơi chủ pháp cổ văn minh cư ngụ là lấy vô số tinh thần làm thành cung điện, vô cùng to lớn.

    Đứng ngoài cung điện chỉ thấy bên trong vô số ánh sao rực rỡ, Kiếm Linh Đế Cơ Vân Tụ Tuyết trực tiếp quỳ trước cổng cung.

    - Nữ nhi cầu xin phụ thân ban cho thần vật hồng hoang ấn ký!

    Vân Tụ Tuyết dùng pháp lực khiến thanh âm truyền vào trong Cổ Tinh Cung.

    Trong Cổ Tinh Cung truyền ra giọng nói mơ hồ:

    - Thần vật khó tìm nhưng vi phụ là chủ pháp cổ văn minh thì cũng có một chút.

    Thần vật hồng hoang ấn ký chỉ ở lúc kỷ nguyên sơ khai ném ra một ít, cho dù là vi phụ thì trong tay cũng không có, mặc dù có một cái nhưng là chuẩn bị cho ngươi.

    Vân Tụ Tuyết lần thứ hai hét:

    - Nữ nhi cầu xin phụ thân ban cho thần vật hồng hoang ấn ký!

    Đương nhiên nàng chính là vì Lục Nguyên cầu xin thứ này.

    Giọng mờ ảo truyền đến:

    - Thôi thôi, đứa ngốc này.

    - Thật là mối nghiệt duyên.

    Khi Vân Tụ Tuyết lần thứ hai ngẩng đầu thì phát hiện trước mặt bềnh bồng một viên đá đỏ rực, viên đá có loại hơi thở rất khó tả, đó là hơi thở thần vật, chỉ có kỷ nguyên hủy diệt lần thứ hai sáng thế thì mới xuất hiện.

    Nó hiện ra trước mặt Vân Tụ Tuyết.

    Vân Tụ Tuyết lập tức cất viên đá màu đỏ này vào trong tuyết chi không gian.

    - Đa tạ phụ thân đại nhân!

    Nàng lao ra ngoài ngay, phải quay về Kiếm Môn đưa thần vật cho Lục Nguyên.

    Chỉ cần mang thần vật này cho Lục Nguyên là hắn có thể không cần đi Kiếm Vong Bia.

    Kiếm Vong Bia là một ván cờ chết chắc mười phần mười.

    Khi Vân Tụ Tuyết đi thì trong hư không truyền ra giọng mờ ảo:

    - Tại sao?

    Một câu hỏi không đầu không đuôi.

    - Bởi vì, thôi, bây giờ không giải thích.

    Giọng mờ ảo của chủ pháp cổ văn minh vang trong không trung.

    Vân Tụ Tuyết đang vui sướng muốn lấy ra pháp bảo Bạch Ngọc thuyền hoa đi Kiếm Môn.

    Bạch Ngọc thuyền hoa của nàng vô cùng tinh xảo, phòng ngự rất cao, thật khó công phá, đương nhiên có hai hộ vệ Liên Tinh, Yêu Nguyệt ở thì ai mà dám ra tay.

    Bỗng nhiên Pháp Thánh Đế Tử xuất hiện chặn đường nàng đi.

    Vân Tụ Tuyết được đến thần vật, tâm tình rất tốt hỏi:

    - Ca, có chuyện gì không?

    Pháp Thánh Đế Tử hỏi:

    - Muội muốn về Kiếm Môn?

    Vân Tụ Tuyết gật đầu đáp:

    - Đúng vậy.

    Pháp Thánh Đế Tử nói:

    - Không cần về Kiếm Môn nữa, Lục Nguyên đã đi Kiếm Vong Bia rồi, vốn ta chp rằng hắn sẽ do dự một lúc vậy thì muội có thể cầu được thần vật tặng hắn, hắn không cần đi Kiếm Vong Bia.

    Nhưng không ngờ Lục Nguyên quyết tuyệt đến vậy, không chút chần chờ đã đi Kiếm Vong Bia.

    - Cái gì!

    Vân Tụ Tuyết cảm thấy trời đất quay cuồng.

    - Đúng vậy, hắn đã đi Kiếm Vong Bia rồi.

    Pháp Thánh Đế Tử gật đầu nói:

    - Nhưng chúng ta có thể nhanh chút, hy vọng đuổi kịp đem thần vật tặng cho Lục Nguyên.

    Chỉ cần trước khi Lục Nguyên đến Kiếm Vong Bia là được rồi!

    Pháp Thánh Đế Tử giơ tay lên đánh ra Thánh Tốc Thuyền.

    - Dùng Thánh Tốc Thuyền của ta đi, ta và muội cùng nhau đi!

    Vân Tụ Tuyết lập tức phản ứng lại, ngồi trên Thánh Tốc Thuyền của Pháp Thánh Đế Tử, lập tức con thuyền biến thành tia chớp lao hướng Kiếm Vong Bia.

    Nhất định phải đuổi kịp!

    Khuôn mặt xinh đẹp của Vân Tụ Tuyết trắng như tờ giấy, ngón tay siết chặt khớp xương trắng bệch.

    Nhất định phải đuổi kịp, Lục Nguyên, ta không muốn chàng quên đi ký ức, không muốn chàng quên ta, vì ta đời này kiếp này không thể quên được chàng.

    Pháp Thánh Đế Tử biết bây giờ sự việc nghiêm trọng, lập tức tăng tốc.

    Kiếm Vong Bia!

    Đây chính là một khu vực kỳ lạ trong thiên địa.

    Nó ở một góc trung ương thiên triều, cách pháp cổ văn minh hơi xa chút, cách thái cổ văn minh thì gần rất nhiều.

    Đây là một cái bia to lớn thông thiên, bia đá cao đến vạn trượng, hơn nữa Kiếm Vong Bia có bị công kích gì cũng sẽ không bị tổn hao hư hỏng, dường như thành một thể với bản thân trung ương thiên triều.

    Kiếm Vong Bia này không thể tùy tiện ngồi vào.

    Nếu người khác ngồi vào sẽ đánh rơi một phần ký ức, phần trí nhớ bị mất đó có khả năng liên quan đến tình cảm.

    Nếu như là kiếm tu ngồi lên sẽ mất hết toàn bộ ký ức.

    Từ xưa đến nay, trong toàn kỷ nguyên chỉ có ba người là ngoại lệ.

    Bình thường Kiếm Vong Bia khá tiêu điều, yên tĩnh, cơ bản không có ai tới chỗ này cả.

    Nơi này không có ích lợi gì, tới làm cái gì?

    Chẳng qua ngẫu nhiên có nam nữ bị thất tình tới nơi này muốn đánh mất tình cảm đó.

    Nhưng lần này Kiếm Vong Bia nhộn nhịp hẳn lên.

    Kiếm Vong Bia, không biết khi nào thì tụ tập rất nhiều người.

    Bên này là người phong chi văn minh, phong chi văn minh Phong Nhị Thập Tứ, Phong Minh Nguyệt có chút ít quan hệ với Lục Nguyên, nghe nói hắn đến Kiếm Vong Bia nên cũng tới đây.

    Phong Minh Nguyệt là Minh Nguyệt Đế Cơ của phong chi văn minh, từ sâu trong đáy lòng nàng hơi thích Lục Nguyên, nhưng khi phát hiện hắn sắp đi Kiếm Vong Bia thì bất lực.

    Dược chi văn minh cũng có một đế tử đến, chính là Dược Thánh Đế Tử.

    Dược Thánh Đế Tử là vị đế tử xuất sắc của dược chi văn minh, gã đến không phải vui vẻ tới mà do vừa lúc ở gần Kiếm Vong Bia nghe tin tức nên đến.

    Đám người bên kia chính là giản chi văn minh, hơn nữa kẻ đến không đơn giản.

    Một là Giản Thánh Đế Tử, một là đệ nhất quân sư của giản chi văn minh Giản Vân Sầu.

    Giản Vân Sầu cầm quạt lông vũ phe phẩy, toát ra thanh nhàn trang nhã khó tả.

    Họ đến đương nhiên là xem náo nhiệt rồi, có trò hay Lục Nguyên làm thì sao họ không đến được chứ.

    Phía đông đám người kia càng rầm rộ.

    Đám người đó là thái cổ văn minh, lấy Hoang Thánh Đế Tử làm đại biểu.

    Hoang Thánh Đế Tử sớm muốn giết Lục Nguyên, chẳng qua năm đó chịu áp lực từ pháp cổ văn minh nên không ra tay được.

    Tuy nhiên bây giờ gã không cần ra tay, chỉ chờ Lục Nguyên đi Kiếm Vong Bia tìm chết thôi. ha ha ha ha, pháp cổ văn minh so với thái cổ văn minh thì mạnh mẽ chút nhưng không cường bao nhiêu.

    Thái cổ văn minh đã cho pháp cổ văn minh mặt mũi rồi, nhưng ngay cả điều lệ không thêm đã muốn được đến hoang ấn ký?

    Làm sao có thể!

    Ánh mắt Hoang Thánh Đế Tử như ưng, toát ra kiêu hùng cười ha hả, sung sướng vô cùng.

    Trừ điều đó ra còn có người của nhiều thế lực khác.

    Có một sô thế lực cách rất xa chưa tới, mà thế lực gần đấy thì cơ bản đều chạy đến.

    Hết cách rồi, ai kêu việc này Lục Nguyên gây lớn quá làm gì.

    Chủ thái cổ văn minh đích thân mở miệng, Lục Nguyên không đồng ý các điều lệ thì tuyệt đối không cho hoang ấn ký.

    Chủ văn minh chỉ cần mở miệng thì coi như việc nhỏ cũng trở thành chuyện lớn chấn động trung ương thiên triều, vậy nên tin tức Lục Nguyên muốn đến Kiếm Vong Bia truyền nhanh cực kỳ, vô số người chú ý.

    Chủ thái cổ văn minh đều chú ý tới Lục Nguyên!

    Đây là việc quan trọng cỡ nào chứ!

    Có thể được chủ thái cổ văn minh chú ý là vinh diệu to lớn.

    Chính vì thế mà có nhiều người để ý đến Lục Nguyên.

    Chỗ Kiếm Vong Bia có rất nhiều người.

    Thánh Tốc Thuyền ở trên không trung xẹt qua tia chớp.

    Nhất định phải nhanh lên!

    Vân Tụ Tuyết phát hiện toàn thân mất hết sức lực, càng đến gần Kiếm Vong Bia thì càng sợ hãi, sợ đến người bủn rủn, nhưng dù có nhũn người cũng phải đối mặt.

    Thánh Tốc Thuyền ầm một tiếng ngừng lại.

    Vân Tụ Tuyết không xuống thuyền ngay, nàng nhìn hướng Kiếm Vong Bia.

    Nàng không dám nhìn, không có can đảm nhìn, nhưng không thể không nhìn, không thể không xem.

    Hy vọng đừng trông thấy Lục Nguyên.

    Trên Kiếm Vong Bia cao vạn trượng, có một người áo xanh ngồi xếp bằng.

    Gió rất lớn, thổi vạt áo xanh bay phần phật.

    Người áo xanh tóc dài theo gió tung bay.

    Vân Tụ Tuyết phát hiện mình kiệt sức rồi, suýt té trên sàn thuyền.

    Nàng tới chậm một bước.

    Hai hàng lệ rơi trên gò má non mềm, tại sao chứ?

    Pháp Thánh Đế Tử lắc đầu nói:

    - Không kịp.

    Gã thật không ngờ Lục Nguyên sẽ quyết tuyệt như vậy.

    Từ xưa đến nay chỉ có ba người ngồi Kiếm Vong Bia, Lục Nguyên lại lựa chọn con đường này, vốn tưởng hắn sẽ do dự đôi chút, cho gã thời gian chuẩn bị.

    Bất giác Pháp Thánh Đế Tử nghĩ tới một câu Pháp Nhất Đế Tử đã nói.

    Kiếm giả, thiên địa bất dung.

    Kiếm giả, thà chết chứ không cong.

    Đây chính là kiếm giả, hoàn toàn khác với mọi thứ.

    Pháp Thánh Đế Tử phát hiện lúc trước mình không biết gì về kiếm giả cả.

    Kỷ nguyên trước, kiếm giả ưu tú cường đại nhất toàn là tính cách thế này sao?

    Thật là đám người khiến người ta đau đầu rồi lại đáng sợ.

    Nhưng nhìn tứ muội gã yêu thương rơi lệ thì thấy chua xót, không lẽ gã đã chọn sai người?

    Pháp Thánh Đế Tử tay nắm quyền lớn một cổ văn minh thiên hạ, nhưng bây giờ cảm thấy bất đắc dĩ như vậy.

    Trước Kiếm Vong Bia có vô số tiếng bàn tán.

    - Lục Nguyên này bướng bỉnh thật.

    - Đúng vậy, bình thường trước mặt có hai con đường, chỉ cần khom lưng chút thôi, nhịn một hơi là qua được, thế mà hắn chọn đường thứ ba gian nan nhất.

    - Đây đúng là người ương bướng mà.

    - Nếu không phải loại người cứng đầu này sẽ không khiến chủ văn minh chú ý.

    Bình thường thì dù là cấp thiên tôn có thể khiến chủ văn minh cũng không dễ dàng.

    Dưới văn minh đều là con kiến, câu nói này không phải nói chơi.

    - Nghe nói kiếm thuật của Lục Nguyên tương đương với Kiếm Chi Tử, xem ra cũng cỡ cấp bậc Khí Vận Thất Tử chứ chẳng chơi.

    Trong tiếng kêu la nhốn nháo, quân sư của giản chi văn minh, Giản Vân Sầu kính một chén với Hoang Thánh Đế Tử.

    Tuy Giản Vân Sầu là người văn minh bình thường nhưng danh hiệu quỷ khóc thần sầu rất nổi tiếng, là nhân vật khó gặm tại trung ương thiên triều.

    Hoang Thánh Đế Tử tâm tình sung sướng đáp lại Giản Vân Sầu một ly rượu.

    Hai người nhìn nhau cười, uống cạn chén rượu.

    Lục Nguyên khiến người nhức đầu tiềm lực vô cùng đi tìm chết, thật là việc tốt đẹp.

    Đương nhiên nếu Lục Nguyên chọn hai con đường trước thì giản chi văn minh và thái cổ văn minh cũng rất hoan nghênh.

    Một khi Lục Nguyên chọn hai con đường trước, đánh mất tinh thần thà là ngọc nát chứ không làm ngói lành, phế bỏ tinh khí thần của người dùng kiếm thì hắn sẽ không trưởng thành được.

    Kiếm Chi Tử có thể được đặc biệt cho phép không thêm bất cứ hiệp ước không bình đẳng nào liền được cho hoang ấn ký, Lục Nguyên thì không được ưu đãi như vậy.

    Bởi vì Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên có chênh lệch rất lớn.

    Kiếm khí vận vô địch, về mặt khí vận vượt qua Lục Nguyên nhiều.

    Nhưng bên trong tinh thần kiếm giả thì không bằng Lục Nguyên, hắn có chút giống kỷ nguyên trước cổ kiếm giả.

    Giản chi văn minh và thái cổ văn minh ghét cái loại cổ kiếm giả thà chết không cong này, vậy nên Lục Nguyên chọn con đường thứ ba thì đúng là tuyệt.

    Nhưng những điều này có liên quan gì đến Lục Nguyên ngồi trên Kiếm Vong Bia?

    Gió lớn thật!

    Lục Nguyên biết đây là cá cược sinh mạng, trong ván bài này chưa chắc thắng một trận, cố tình hắn chỉ có thể cược.

    Ừng ực uống hợp rượu, hắn ngồi trên Kiếm Vong Bia.

    Gió trung ương thiên triều lớn thật đó, nếu gió này thổi Hoa Sơn chắc sẽ thổi ngã Hoa Sơn mất.

    Lục Nguyên miên man suy nghĩ, ngồi trên Kiếm Vong Bia.

    Chỉ cần có thể ngồi qua sáu canh giờ là coi như thông qua thử thách Kiếm Vong Bia, đỉnh đầu vô hạn thiên kiếp tự động biến mất.

    Nhưng sáu canh giờ này sẽ không dễ dàng.

    Ngồi ở Kiếm Vong Bia sáu canh giờ được gọi là cực hạn sống chết, một kỷ nguyên mới có ba người thành công thông qua thử thách sáu canh giờ.

    Kiếm Vong Bia rốt cuộc hiện ra phản ứng.

    Một luồng sáng phát ra từ bia đá, ánh sáng này được gọi là Vọng Trần Quang, có thể tiêu trừ ký ức.

    Trên Kiếm Vong Bia xuất hiện tình cảnh lúc Lục Nguyên còn nhỏ, đó là chuyện trước mười tuổi, là thân tình của hắn, là tình hình từ sáu đến mười tuổi của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên ở trong nhà chỉ khoảng mười tuổi liền đi Hoa Sơn, việc trước sáu tuổi không có ký ức, hắn ở trong nhà chỉ có bốn năm.

    Vậy nên cho đến này Lục Nguyên đối với tình thân rất lạnh nhạt, một luồng Vọng Trần Quang xẹt qua, ký ức bắt đầu mơ hồ cuối cùng tan biến.

    Trên Kiếm Vong Bia lần lượt xẹt qua chút ký ức, nếu những ký ức đó tan biến là sẽ hoàn toàn quên một chuyện đó.

    Ký ức xuất hiện là thác loạn, không nhất định, sẽ xuất hiện trước một đoạn ký ức, sẽ trước tiên tiêu trừ đoạn ký ức nào hoàn toàn không biết được, cơ bản không có trật tự đáng nói.

    Tiếp theo xuất hiện nhiều tình hình trong Kiếm Môn.

    Có lúc hắn mới vào Kiếm Môn, rồi không lâu Kiếm Môn loạn, các loại ký ức.

    Nhìn một số biểu hiện của Lục Nguyên, người xung quanh đều tán thán.

    Họ chỉ ở trong tình báo được đến tư liệu của Lục Nguyên, bây giờ là nhìn ký ức của hắn, thế mới biết hắn biểu hiện kinh người cỡ nào.

    Cuối cùng mọi người khẳng định Lục Nguyên đúng là nhân vật kinh thế sánh vai cùng Khí Vận Thất Tử.

    Từng luồng Vọng Trần Quang nối tiếp nhau xẹt qua.

    Nhiều ký ức Kiếm Môn dần tan biến, Lục Nguyên lại mất một đoạn ký ức.

    Trên Kiếm Vong Bia xuất hiện một chuỗi hình ảnh, trong đó có Liễu Diệp Như hồn nhiên ngây thơ, xuất hiện Lăng sư tỷ Lăng Ngọc Châu không ngừng vươn lên, hiện ra Chung đại tiểu thư cương cường bí ẩn, còn nhớ cái lần Sở Đoạn chưởng môn đăng cơ hắn vô tình chạm phải môi Chung Linh.

    Đương nhiên càng nhiều là hình ảnh bên Kiếm Linh Đế Cơ.

    Hình ảnh mình và Vân Tụ Tuyết lần đầu gặp gỡ chắc là ở thử thách kiếm đạo nghiên cứu thất.

    Trong kiếm đạo nghiên cứu thất cùng nàng nghiên cứu rất nhiều kiếm chiêu của Kiếm Môn.

    Sau đó là xông hướng kiếm tu tinh thần.

    - Lục Nguyên, tại kiếm đạo nghiên cứu thất năng lực phân tích kiếm chiêu của ngươi trên ta, lần này phải nhìn xem ai trước đến kiếm tu tinh thần.

    Kiếm Linh Đế Cơ hỏi lại một câu:

    - Vậy nếu ngươi thua ta thì sẽ thua cái gì?

    - Vậy đi, nếu ngươi thua thì hứa với ta một điều kiện.

    Đương nhiên ta còn chưa nghĩ ra điều kiện, nhưng mọt là sẽ không vi phạm hiệp nghĩa của ngươi, hai là không làm tổn thương bằng hữu sư huynh đệ của ngươi.

    Tại pháp cổ văn minh tặng chín con thiên tinh ngư, một đời một kiếp.

    Tiếp theo rất nhiều ký ức xẹt qua Kiếm Vong Bia.

    Những ký ức bị Vọng Trần Quang trùng kích dần biến mơ hồ.

    Trên Thánh Tốc Thuyền, Vân Tụ Tuyết nhào tới mép thuyền khóc lên.

    - Ta rất ghen tỵ, nụ hôn đầu tiên của hắn không phải với ta!

    Vân Tụ Tuyết khóc nói:

    - Ta cũng rất vui vẻ, tình yêu của hắn trên chín phần đều là một mình ta.

    - Rốt cuộc là bi thương hay vui vẻ, chính Vân Tụ Tuyết cũng không rõ ràng, khuôn mặt như đang cười nhưng nước mắt tuôn rơi.

    - Thủy văn trân điếm tư du du, thiên lý giai kỳ nhất tịch hưu.

    Từ nay vô tâm ái lương dạ, mặc người minh nguyệt hạ tây lâu.

    Lúc trước thích bài thơ này vì có u sầu thiếu nữ không hiểu, muốn nói còn e, nói rồi vẫn chưa hết, nói ngàn lời không đủ!

    Bây giờ mới thật sự biết mùi vị yêu hận tình thù.

    Ái khổ, hận khổ.

    Muốn nói còn e, nói rồi vẫn chưa hết.

    Tiếng khóc của Vân Tụ Tuyết nức nở chứ không lớn tiếng khóc, là nghẹn ngào không tiếng động.

    Nhưng Pháp Thánh Đế Tử biết muội muội mình lặng lẽ khóc đau lòng hơn là lớn tiếng rống.

    Nhưng vào Kiếm Vong Bia rồi thì dù là văn minh cảnh cũng không nhúng tay được, đó là quy tắc của Kiếm Vong Bia.

    Chỉ hy vọng Lục Nguyên có thể tìm đường sống trong chỗ chết, không bị tẩy đi quá nhiều ký ức.

    Nhưng mà, có thể không?

    Có thể sao?

    Bây giờ Lục Nguyên đã bị tẩy đi ký ức Kiếm Môn, ký ức thân tình, ký ức tình yêu.

    Xem ra ý chí của hắn vẫn không đối kháng lại Kiếm Vong Bia phát ra Vọng Trần Quang.

    Lục Nguyên không thể làm người thứ tư kỷ nguyên.

    Người xung quanh thấy Lục Nguyên bị xóa đi ký ức đều cảm thán, thiên tài như vậy, còn định tình với đế cơ cổ văn minh, vốn có tương lai to lớn, tiếc rằng ở đây bị xóa mất ký ức.

    Kiếm Vong Bia tẩy đi ký ức không thể so với nơi khác, dù là văn minh cảnh cũng không thể nào hồi phục lại.

    Giản Vân Sầu, Giản Thánh Đế Tử, Hoang Thánh Đế Tử một đám người đều thỏa mãn uống rượu.

    Lục Nguyên là muốn tinh thần thác loạn thành thằng đần, không trách được ai.

    Trên Kiếm Vong Bia bắt đầu xuất hiện hàng loạt sinh hoạt Hoa Sơn.

    Có thể nói so với ký ức Kiếm Môn, thân tình, tình yêu thì hồi ức Hoa Sơn khắc ghi trong đầu Lục Nguyên sâu hơn rất nhiều.

    Cơ bản xem như là ký ức sâu sắc nhất của Lục Nguyên, nếu đoạn ký ức này bị xóa sạch thì hắn sẽ bị Kiếm Vong Bia tẩy thành thằng khờ, tinh thần thác loạn.

    Trên bầu trời kiếp vân lấp lánh, thiên kiếp sắp phát ra, uy thế lấp lóe.

    Thiên kiếp có thiên địa chống đỡ, nếu không diệt Lục Nguyên thì sẽ không tan biến.

    Hoang đại thiên địa không dung chứa tiểu kiếm thiên địa, cố tình Lục Nguyên lại muốn mở ra tiểu kiếm thiên địa.

    Bên cạnh rất nhiều người đứng xem xì xầm.

    Người Kiếm Môn bất lực.

    Kiếm Diệt lão tổ thở dài.

    Trên thuyền, bạch y thiếu nữ nức nở, bi thương tận xương.

    Di thất địa, góc nào đó.

    Trong góc này vô tận khói đen bao phủ cả thế giới.

    Đây là ma khí Thập Thiên Cửu Địa.

    Trong truyền thuyết, ma chi văn minh tổng cộng chia Thập Thiên Cửu Địa mười chín thế lực, mỗi thế lực có ma khí khác nhau.

    Bây giờ ma khí Thập Thiên Cửu Địa cùng tụ tập lại, nhiều người ma chi văn minh tụ họp rốt cuộc vì sao?

    Khoảnh khắc có một kiếm khí ôn hòa quét ngang.

    Kiếm khí này tuy rằng vô cùng ôn hòa, không có chút gì sắc bén, nhưng lại dễ dàng nghiền nát ma khí Thập Thiên Cửu Địa.

    Một kiếm kia lạnh nhạt phát, truyền đến mấy chục tiếng hét thảm.

    Chính giữa xuất hiện một người đàn ông trung niên ôn hòa, khuôn mặt rất đẹp, có khi chất ưu sầu u buồn, tựa như trung niên thư sinh tri thức u buồn.

    Nhưng trên người người đàn ông trung niên toát ra loại khí chất hoàng trong thần, vương trong tiên, tổ trong phật.

    Thiên tôn cảnh!

    Chỉ có thiên tôn cảnh mới xưng là thần hoàng, tiên vương, cùng với phật tổ.

    Chu Thanh Huyền nhíu mày.

    Không sai, sau khi hồi phục ký ức lôi chủ văn minh thì Chu Thanh Huyền có hình dạng như vậy.

    Bây giờ Lục Nguyên đã đến hỗn động cảnh thập tầng, không biết hắn làm sao độ thiên kiếp đây.

    Chu Thanh Huyền có được một thứ thần vật hồng hoang ấn ký cực kỳ hiếm có.

    Hồng hoang ấn ký và giản ấn ký khác nhau, hồng hoang ấn ký dùng xong có thể xóa đi, giản ấn ký thì một khi đầu vào giản liền không cách nào bôi xóa.

    Còn Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền biết y cũng có được thần vật hồng hoang ấn ký.

    Dường như y dùng cách gì khá nguy hiểm áp chế thời gian thiên kiếp bùng phát, áp chế đến bây giờ.

    Loại áp chế này rất khó, rất nguy hiểm, sơ sẩy một cái là tiêu đời, hơn nữa chỉ có thể ở tại di thất địa và cần ý chí cực kỳ cường đại.ý

    Cộng thêm một khi thiên kiếp hoàn toàn bùng phát sẽ triệt để hủy diệt Yến sư huynh.

    Tất nhiên Chu Thanh Huyền biết ý định của Yến Thương Thiên, y muốn chờ thực lực tăng một ít rồi giết vào thái cổ văn minh cướp đi hồng hoang ấn ký, dù sao tiến vào trung ương thiên triều có một đoạn thời gian thiên kiếp mới bùng phát đáng sợ.

    Không sai lầm, không nóng vội, đây chính là phong cách của Yến Thương Thiên.

    Thôi, Lục Nguyên có con đường của hắn.

    Chu Thanh Huyền không quá lo lắng, Hoa Sơn tam thần thoại, mỗi người đều có đường riêng của mình, những người khác tối đa ở bên cạnh kiến nghị chỉ đạo một chút, còn về đi đường nào thì chỉ dựa vào hắn.

    Tại Kiếm Vong Bia.

    Kiếp vân chớp lóe, mây đen nặng nề, lôi điện như lăng, đi qua thiên địa, cuồng phong bạo vũ.

    Trên Kiếm Vong Bia to lớn ngồi một thanh y nam tử.

    Thanh y nam tử vẫn tiêu sái nhưng lại có vài phần mê mang cùng tùy ý.

    Từng ký ức không ngừng biến mất, đa số ký ức xẹt qua Kiếm Vong Bia nhưng có rất ít, cực kỳ ít chuyện bí ẩn lẫn trong ký ức khác, người ngoài thấy không rõ, chỉ biết rằng ký ức của Lục Nguyên biến mất từng chút một.

    Bây giờ cuối cùng đến hồi ức Hoa Sơn.

    Nhiều ký ức ở Hoa Sơn xẹt qua Kiếm Vong Bia.

    Có hình ảnh đi theo sư phụ Lý Nguyên Bạch luyện kiếm, có hình ảnh cùng sư huynh đệ đùa giỡn, có hình ảnh cùng nhiều sư huynh đệ sư môn trưởng bối tụ tập một chỗ, có hình ảnh trên Hoa Sơn Yến Thương Thiên dạy kiếm muốn Lục Nguyên bảo vệ Hoa Sơn, có Hoa Sơn kiếm khí tam tông loạn, trong hỗn loạn thì hắn đứng ra, cuối cùng là hình ảnh yêu ma đại quy mô tập kích hắn bảo vệ Hoa Sơn.

    Rất nhiều hình ảnh xẹt qua Kiếm Vong Bia.

    Đó là hình ảnh sâu sắc.

    Từng luồng Vọng Trần Quang xẹt qua, muốn tẩy sạch những ký ức.

    Đây là lúc mấu chốt, nếu ngay cả ký ức Hoa Sơn cũng bị xóa nhòa thì Lục Nguyên mất đi trí nhớ, sau này sẽ thành đứa ngốc.

    Tuyệt đối đừng!

    Vân Tụ Tuyết siết chặt nắm tay.

    Lục Nguyên, cho dù chàng quên ta, nhưng mà chàng không thể quên nữa.

    Dù chàng quên đi ta cũng phải sống cho tốt, không thể thành đứa ngốc!

    Bên cạnh có nhiều người đều nghĩ thế.

    Không khí bất giác căng thẳng.

    Vọng Trần Quang lại gột rửa từng chút một, Vọng Trần Quang nối tiếp Vọng Trần Quang.

    Bị nhiều Vọng Trần Quang tẩy rửa, ký ức của Lục Nguyên bắt đầu mơ hồ, dần dần ngay cả ký ức Hoa Sơn cũng tan biến.

    Ngay cả ký ức Hoa Sơn cũng tan biến!

    - Không sai.

    Giản Vân Sầu mỉm cười, phe phẩy quạt lông chim trong tay.

    - Như vậy không sai.

    Hoang Thánh Đế Tử nhìn Pháp Thánh Đế Tử trên Thánh Tốc Thuyền.

    Ánh mắt hai đế tử giao nhau trên không trung, không chút nghi ngờ, lần này lại là Hoang Thánh Đế Tử chiếm ưu thế.

    Rất nhiều người Kiếm Môn bất lực.

    Vân Tụ Tuyết cũng suy sụp ngã ở mép thuyền.

    - Thủy văn trân điếm tư du du, thiên lý giai kỳ nhất tịch hưu.

    Từ nay vô tâm ái lương dạ, mặc người minh nguyệt hạ tây lâu.

    Vân Tụ Tuyết thì thào đọc bài thơ:

    - Từ nay vô tâm ái lương dạ, mặc người minh nguyệt hạ tây lâu.

    Lệ rơi như mưa, thanh âm nấc nghẹn, lặng lẽ khóc.

    Nàng biết, nàng không thể nào quên Lục Nguyên, đời đời kiếp kiếp.

    Lục Nguyên xong rồi!

    Được gọi là tuyệt thế thiên tài có thể so với Kiếm Chi Tử, được xưng là tuyệt thế thiên tài ngang bằng với Khí Vận Thất Tử đã tiêu đời.

    Có một số người tiếc nuối, một số người hả hê, một số người đau lòng, một số người vui vẻ, có đủ các loại biểu tình.

    Nhưng những điều có liên quan gì Lục Nguyên đâu?

    Hắn đã quên mọi thứ xung quanh, hắn không biết tại sao mình phải ngồi đây?

    Không biết ký ức mấy chục năm qua, từ khi sơ sinh đến bây giờ mọi thứ đều bị quên.

    Hắn bản năng cầm lên hồ lô rượu uống một hớp, nửa ngày chưa kịp phản ứng mình uống là gì.

    - Đây là cái gì?

    Lục Nguyên đứng lên, đứng trên Kiếm Vong Bia, bên cạnh có rất rất nhiều người, đây là cách gọi sinh vật đồng loại với mình ư?

    Đây rốt cuộc là ở đâu?

    Mới rồi vào miệng là cái gì?

    Tại sao uống vào có cảm giác là lạ, đây là sao?

    Phải rồi, còn có một thứ mình biết mà chưa quên hết.

    Lục Nguyên nhìn trường kiếm tam thước ba phân ba cạnh mình, kiếm quang như thu thủy.

    Kiếm, đúng vậy, mình còn nhớ kiếm.

    Thế gian vạn vật mình nhớ được chỉ có kiếm.

    Kiếm!

    Lục Nguyên vuốt ve thanh kiếm, thân kiếm lạnh lẽo.

    Trên Kiếm Vong Bia, bước ra, một thanh kiếm lớn.

    Đây là ký ức cuối cùng của Lục Nguyên.

    Ký ức cuối cùng của hắn không phải tình thân, không là hữu tình, càng không là tình yêu, không là gì hết, tất cả đều không phải.

    Vứt bỏ những vật bên ngoài, tất cả cát bụi quét sạch bụi trần, rốt cuộc thấy rõ sâu thẳm tâm hồn.

    Đáy lòng Lục Nguyên chất chứa rõ ràng là kiếm!

    Bắt đầu từ mười tuổi luôn bên cạnh Lục Nguyên là kiếm.

    Không đúng, nói chính xác hơn thì từ khi Lục Nguyên có trí nhớ, sớm hơn cả mười tuổi hắn đã thích kiếm, bắt đầu mười tuổi mới chính thức học kiếm.

    Đây mới là ký ức cuối cùng của Lục Nguyên!

    Cổ kiếm giả!

    Quả nhiên là cổ kiếm giả!

    Giản Vân Sầu, Hoang Thánh Đế Tử, Giản Thánh Đế Tử cùng nhướng mày.

    Sâu trong ký ức dừng lại là kiếm, chưa từng đụng đến.

    Trong truyền thuyết người như vậy là đám người cổ kiếm giả.

    Đám cổ kiếm giả là nhân vật rất phiền phức, vốn cho rằng đã diệt tuyệt, không ngờ bây giờ lại xuất hiện cổ kiếm giả.

    Cổ kiếm giả, đơn thuần yêu kiếm, lấy kiếm chống trời, thà chết không cong.

    Chương 1066-1070 : Đòi lại ký ức

    Kiếm giả không đáng sợ, cổ kiếm giả mới là khủng bố.

    May là bây giờ Lục Nguyên đã ngồi ở Kiếm Vong Bia, Vọng Trần Quang sẽ tẩy đi ký ức về kiếm cuối cùng của hắn, cướp đoạt thân phận cổ kiếm giả.

    Vọng Trần Quang, cố lên nào.

    Một luồng Vọng Trần Quang đánh ra, kiếm trên Kiếm Vong Bia rất rõ ràng, không hề mờ nhạt.

    Mười luồng Vọng Trần Quang đánh ra, kiếm trên Kiếm Vong Bia vẫn sâu đậm không hề mờ.

    Ba mươi luồng Vọng Trần Quang đánh ra, kiếm trên Kiếm Vong Bia rõ rệt chẳng hề phai nhạt.

    Năm mươi luồng Vọng Trần Quang đánh ra, kiếm trên Kiếm Vong Bia vẫn đậm.

    Một trăm luồng Vọng Trần Quang đánh ra, kiếm trên Kiếm Vong Bia vẫn vô cùng rõ ràng.

    Vọng Trần Quang không ngừng đánh ra, không ngừng muốn xóa đi ký ức của Lục Nguyên nhưng lần lượt thất bại.

    Đây là thứ hai trăm luồng Vọng Trần Quang đánh ra, kiếm trên Kiếm Vong Bia vẫn cứ rõ rệt.

    Đây là sao?

    Lúc trước ký ức của Lục Nguyên bị tẩy sạch, tại sao không thể xóa đi ký ức cuối cùng?

    Giản Vân Sầu, Giản Thánh Đế Tử, Hoang Thánh Đế Tử đều nhìn ba.

    Ba trăm luồng Vọng Trần Quang, đây đã là ba trăm Vọng Trần Quang, ký ức liên quan đến kiếm vẫn khắc sâu, đến nay chưa thể xóa nhòa ký ức này.

    Vọng Trần Quang thứ bốn trăm.

    Vọng Trần Quang thứ năm trăm!

    Vọng Trần Quang thứ bảy trăm!

    Vọng Trần Quang thứ chín trăm!

    Vọng Trần Quang thứ chín trăm chín mươi chín lại phát ra!

    Kiếm chẳng chút biến đổi, vẫn rõ ràng như thế.

    Thậm chí mọi người nhìn kiếm trong Kiếm Vong Bia như cảm nhận khí lạnh, dường như thấy thanh thần kiếm trong ký ức Lục Nguyên uy chấn thiên địa tám phương, uy thế quét ngang vũ trụ.

    Kiếm trong ký ức đáng sợ như vậy, nếu sau này người này không thành ngu ngốc thì thành tựu không thể đo lường, thiên địa lại xuất hiện một người văn minh cảnh.

    Tiếc rằng cho dù cuối cùng người này không thể quên kiếm thì ký ức khác đã biến mất, hắn bị phế rồi.

    Chính trong chớp mắt này, thanh y thanh niên ngồi trên Kiếm Vong Bia vuốt Dưỡng Ngô tiên kiếm trong tay, lầm bầm:

    - Không đúng, không đúng, ta không chỉ có những ký ức này, ta còn có trí nhớ khác nữa.

    Ta là ai?

    Cuộc đời của ta?

    Cảm tình của ta?

    Ta nên có những thứ này, tại sao chỉ có kiếm thôi?

    Tất nhiên kiếm rất tốt nhưng nên cần thứ khác nữa.

    - Đây là sao?

    Thanh y thanh niên lắc đầu đăm chiêu, bất giác cầm lên hồ lô rượu hớp một ngụm.

    - Phải rồi, ta biết rồi!

    Kiếm Vong Bia, trả ký ức lại cho ta!

    Một câu nói khí xông chín tầng mây, đâm thẳng vũ trụ, xông thẳng chín tầng trời.

    Chín trăm chín mươi chín luồng Vọng Trần Quang đều không thể xóa đi ký ức về kiếm của Lục Nguyên, đây là việc kinh khủng cỡ nào!

    Ký ức bình thường một luồng Vọng Trần Quang liền có thể xóa nhòa.

    Tức là nói ký ức về kiếm của Lục Nguyên khắc sâu gấp ngàn lần ký ức khác, thậm chí là gấp vô số lần.

    Cổ kiếm giả!

    Chấn động thiên địa!

    Bây giừ Lục Nguyên rống một tiếng muốn Kiếm Vong Bia trả lại ký ức.

    Đi Kiếm Vong Bia mà còn muốn nó trả lại ký ức, điều này sao có thể!

    Việc này chưa từng xảy ra, bao nhiêu người bị tình tổn thương tìm đến đây lãng quên ký ức, cuối cùng hối hận muốn tìm về đoạn trí nhớ đó mà không thể.

    Nếu muốn tìm lại ký ức so với tượng đá khóc, đá cứng gật đầu còn khó gấp ngàn lần, vạn lần, khó đến không thể tưởng tượng.

    Tìm trở về!

    Có tìm về được không?

    Trên Kiếm Vong Bia, Lục Nguyên đem ý thức xâm nhập sâu vào Kiếm Vong Bia.

    Ý thức khổng lồ mà kiên định từng chút một xâm nhập vào Kiếm Vong Bia.

    ý thức mạnh mẽ va đụng vào Vọng Trần Quang. *Ầm!* ý thức va chạm vào Vọng Trần Quang phát ra tiếng nổ, Vọng Trần Quang trước một bước tan biến.

    Vậy mà cũng được?

    Ý thức cường cỡ nào chứ.

    Vốn Lục Nguyên không có ý thức cường đại như vậy, nhưng mà!

    Những Vọng Trần Quang tẩy ra ký ức kiếm sâu trong đáy linh hồn Lục Nguyên, khiến tiềm lực khổng lồ chớp mắt bùng phát, ý thức hình thành một loại hình thái tăng trưởng đáng sợ.

    Bây giờ ý thức vô cùng tinh thuần mà khổng lồ, cứng rắn không gì so sánh, mới làm ra được việc khiến người rung động.

    Đụng tan Vọng Trần Quang xong ý thức của Lục Nguyên càng len sâu vào Kiếm Vong Bia.

    Lục Nguyên quát dài:

    - Kiếm Vong Bia, trả ký ức lại cho ta, nếu không thì mai này ta trở thành văn minh cảnh nhất định sẽ triệt để hủy diệt ngươi!

    Nếu như văn minh cảnh không thể hủy diệt vậy thì lên kỷ nguyên cảnh tiêu diệt ngươi!

    Lần này thì đám người đứng xem ví dụ như Giản Vân Sầu, Giản Thánh Đế Tử, Hoang Thánh Đế Tử đều buồn cười.

    Lục Nguyên đang làm cái gì?

    Uy hiếp Kiếm Vong Bia!

    Nhưng Kiếm Vong Bia không hề có ý thức, nó có thể xóa ký ức người là thể hiện ý chí thiên địa thôi.

    Uy hiếp sinh linh có linh trí là rất bình thường, uy hiếp động vật không có linh trí thì bất bình thường, rất khó có hiệu quả, tất nhiên ngẫu nhiên có tác dụng.

    Còn uy hiếp thực vật thì càng không có hiệu quả, càng tệ hơn cả uy hiếp thực vật chính là uy hiếp thiên địa.

    Ví dụ như uy hiếp không khí, uy hiếp phong, đây chẳng phải là nói nhảm sao?

    Bây giờ Lục Nguyên thực hiện chính là việc vớ vẩn như vậy đấy.

    Quá buồn cười rồi.

    Uy hiếp Kiếm Vong Bia thứ không có sinh mệnh gì cả.

    Bây giờ Lục Nguyên đúng là biến ngu rồi, nếu như là người bình thường tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy.

    Nhưng khoảnh khắc, thiên địa dường như hơi rung động, phong vân biến đổi.

    Kiếm Vong Bia xảy ra biến đổi cực kỳ lớn.

    Tận cùng Kiếm Vong Bia kéo lên lại, luồng ánh sáng trải qua Kiếm Vong Bia thì thoáng hiện một chút đoạn ngắn, là ngắt quãng sinh hoạt mười năm trước của Lục Nguyên, những ký ức dung nhập vào đầu óc hắn.

    - Thì ra tên của ta là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên quát dài:

    - Tiếp tục trả đây!

    Theo tiếng quát của hắn, từng luồng sáng bảy sắc xuất hiện, từ Kiếm Vong Bia ùa hướng Lục Nguyên.

    Trong đầu Lục Nguyên lập tức xuất hiện đủ loại ký ức, về Kiếm Môn, về những người trong Kiếm Môn hắn quen biết, về Hoa Sơn cũng trở lại, lịch sử phấn đấu tại Tấn quốc cơ bản quay về bình thường, tiếp theo ký ức về tình yêu cũng quay về.

    Ánh sáng chảy xuôi, từng ký ức trở về.

    Các loại cảm tình, các loại sự kiện, các loại năm tháng đều về hết.

    Trên Kiếm Vong Bia các sự kiện lóe cực nhanh, người ngoài thấy không rõ nhưng Lục Nguyên ở bên trong thì rõ rệt cảm nhận vui và buồn vài chục năm qua.

    Đám người xung quanh đều kinh ngạc.

    Cái này mà cũng được!

    Điều làm họ kinh ngạc chỉ có một!

    Mới rồi khi Lục Nguyên uy hiếp thiên địa thì tất cả cảm thấy rất buồn cười.uy hiếp thiên địa, uy hiếp phong, uy hiếp không khí, cái này sao có tác dụng được.

    Nhưng bây giờ Lục Nguyên cứng rắn nhưng minh rồi thì ra uy hiếp Kiếm Vong Bia, uy hiếp thiên địa cũng có tác dụng.

    Điều này chứng minh một điều, thiên đạo phát hiện Lục Nguyên trưởng thành không thể đo lường.

    Thiên đạo trên cao cũng sợ Lục Nguyên.

    Cho nên khi Lục Nguyên muốn lấy lại ký ức thì Kiếm Vong Bia đại biểu một phần thiên đạo đã ngoan ngoãn trả lại ký ức.

    Cái này nói thì rất huyền diệu, kỳ diệu đến thật khó giải thích, miêu tả.

    Lại nhớ đến lời Lục Nguyên đã nói, nếu hắn tới văn minh cảnh sẽ hủy Kiếm Vong Bia.

    Nếu văn minh cảnh không hủy được nó thì tới kỷ nguyên cảnh sẽ hủy Kiếm Vong Bia.

    Không lẽ thiên địa công nhận Lục Nguyên có khả năng đến văn minh cảnh hoặc là kỷ nguyên cảnh sao?

    Cái này không đúng, văn minh cảnh khó thành là mọi người đều biết.

    Tại trung ương thiên triều luôn có một câu thế này, khi thành văn minh cảnh mới vượt qua kỷ nguyên, thọ cùng trời đất, mỗi một văn minh cảnh có thể sáng tạo một văn minh.

    Trong toàn trung ương thiên triều số lượng văn minh cảnh cực kỳ ít ỏi, bình thường xuất hiện không hơn một trăm văn minh cảnh.

    Kỷ nguyên cảnh thì càng là truyền thuyết.

    Trong truyền thuyết một kỷ nguyên chỉ sinh ra một chủ kỷ nguyên.

    Không lẽ Lục Nguyên có tiềm lực trưởng thành làm chủ kỷ nguyên?

    Thế thì quá đáng sợ rồi!

    Sẵn đây nói một tiếng, vị trí chủ kỷ nguyên này sớm bị nhiều chủ văn minh ngấp nghé, ai mà tới chủ kỷ nguyên là vô địch trung ương thiên triều rồi.

    Kỷ nguyên trước có một số chủ kỷ nguyên, chẳng qua những chủ kỷ nguyên đó sẽ không xuất hiện trong thế giới kỷ nguyên này.

    Mắt Hoang Thánh Đế Tử xẹt qua sát khí đậm đặc, Lục Nguyên không thể không chết.

    Pháp Thánh Đế Tử và Giản Vân Sầu thì càng nhiều sát khí với Lục Nguyênhọ có trực giác nếu hắn không chết thì rất có khả năng hủy diệt giản chi văn minh.

    Pháp Thánh Đế Tử thầm nhủ, Lục Nguyên có tiềm lực to lớn khó mà tưởng tượng.

    Bởi vì Lục Nguyên chính là cổ kiếm giả.

    Còn Vân Tụ Tuyết, nàng sớm mừng phát khóc vì Lục Nguyên trở lại rồi.

    Trên Kiếm Vong Bia, áo xanh phấp phới.

    Lục Nguyên đứng trên Kiếm Vong Bia, một hơi tìm về toàn bộ ký ức, cảm giác hơi quái.

    Hắn ngẩng đầu, chỉ thấy trên bầu trời đỉnh đầu cao mấy chục vạn trượng kiếp vân hoàn toàn tan biến.

    Thiên địa đã thừa nhận tiểu kiếm thiên địa của hắn, sẽ không lại bị áp chế nữa.

    Rốt cuộc độ qua kiếp số này.

    Lục Nguyên thở ra hơi dài, kiếp số này thật khủng khiếp, suýt chút khiến hắn biến thằng đồ đần.

    Nhảy khỏi Kiếm Vong Bia, Lục Nguyên cùng đám thái thượng trưởng lão, chí tôn Kiếm Môn đập tay với nhau.

    Lần này thật là may mắn, nhưng may là cuối thông qua kiếp số rồi.

    Một đường đi qua bên cạnh Phong Minh Nguyệt.

    Phong Minh Nguyệt nói:

    - Lục Nguyên, nhớ đến phong chi văn minh lấy phong chi tinh linh.

    - Ta sẽ nhớ.

    Lục Nguyên phẩy tay, đến bên Thánh Tốc Thuyền, ôm Vân Tụ Tuyết vào lòng.

    Không nói một lời, không cần ngôn ngữ, im lặng còn hơn thanh âm.

    Mất nửa ngày Vân Tụ Tuyết bỗng nhiên to gan hôn lên môi Lục Nguyên, nói:

    - Nụ hôn đầu của chàng không thuộc về ta, nhưng nụ hôn thứ hai là của ta!

    Hai bờ môi giao nhau, mùi hương dịu nhẹ bay vào mũi Lục Nguyên.

    Đến lúc này thì xem kịch vui đều tự giải tán, thật ra nếu không phải có Pháp Thánh Đế Tử ở đây thì Hoang Thánh Đế Tử rất muốn mạnh mẽ tấn công.

    Nhưng thực lực của gã không bằng Pháp Thánh Đế Tử, chỉ đành kiềm nén nỗi lòng muốn đánh chết Lục Nguyên, nhanh chóng rời đi, mấy người khác cũng ra đi.

    Pháp Thánh Đế Tử quay về pháp cổ văn minh.

    Vân Tụ Tuyết thì theo Lục Nguyên về Kiếm Môn.

    Lần này chợt kinh chợt mừng làm nàng chỉ muốn ở bên Lục Nguyên, sợ thả lỏng này hắn liền biến mất.

    Trên đường về Kiếm Môn ngồi là kiếm thuyền.

    Hơn mười người ở trong kiếm thuyền, bình thường Vân Tụ Tuyết ngượng ngùng nhưng lần này mặc kệ tất cả dán sát vào Lục Nguyên.

    Lục Nguyên thỏa mãn hưởng thụ ấm áp giờ phút này, cảnh vật hai bên nhanh chóng rút lui.

    Lúc rảnh rỗi Lục Nguyên phát hiện kiếm tâm của mình càng sáng tỏ.

    Vốn tâm linh môn các loại bụi trần trải qua Kiếm Vong Bia, tâm linh lần nữa được lau chùi, có vị kiếm tâm sáng tỏ.

    Kiếm tâm triệt để sáng tỏ.

    Lục Nguyên cảm thấy cách ý thức của mình không xa có một nơi, hắn đi vào xem, phát hiện tại đây chính là Kiếm Giới.

    Trước kia hắn đi Kiếm Giới khó khăn, ngẫu nhiên dưới tình huống đặc biệt mới đến được.

    Lục Nguyên thấy dưới cửa Kiếm Giới xuất hiện một hàng chữ 'cổ kiếm giả có thể tùy lúc đi vào Kiếm Giới.'

    Cổ kiếm giả?

    Đó là cái gì?

    Đương nhiên có thể tùy thời đi Kiếm Giới là chuyện vô cùng tốt.

    Trong Kiếm Giới mình chỉ đi trong một khu vực, nhưng vẻn vẹn là một khu vực đã thấy rất nhiều kiếm ban đầu, mình cũng có thể từ kiếm trong Kiếm Giới phỏng đoán ra chủ nhân cũ từng dùng kiếm pháp, do đó học tập rất nhiều kiếm pháp.

    Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo của mình học tập càng nhiều kiếm pháp là có thể cường hóa kiếm đạo này, cho nên tùy thời mở Kiếm Giới có tác dụng rất lớn cho mình.

    Nhưng mà, cổ kiếm giả là có ý gì?

    Lục Nguyên còn phát hiện dùng ý thức có thể dò được trong không khí có một chỗ khác, tên chỗ càng càng đáng sợ.

    'cổ kiếm giả mộ'!

    Mộ của cổ kiếm giả!

    Năm chữ to tang thương có phần ngạo khí ngạo thị thiên hạ.

    Lục Nguyên giật mình, giờ càng tò mò hơn về cổ kiếm giả.

    Hắn muốn dùng ý thức tiến vào trong cổ kiếm giả mộ, muốn hiểu rốt cuộc cái gì là cổ kiếm giả, nhưng không cách nào đi vào, không thể hiểu cái gì là cổ kiếm giả, không thể hiểu cái gì gọi là cổ kiếm giả mộ.

    Gần đây Lục Nguyên khá là rảnh rỗi.

    Tìm về ký ức của mình, cảm giác với kiếm càng tăng chút, thực lực tăng chút chút.

    Giờ khó khăn ngay trước mắt là tăng thực lực trùng kích đến thế giới cảnh tam tầng.

    Thế giới cảnh tam tầng thời gian cảnh là một cảnh giới khá thú vị.

    Một khi trùng kích đến thì không gian cá nhân sẽ hoàn toàn khác với trước.

    Nhưng mặc cho mình hiểu được thời gian thiết tắc, muốn xông đến thế giới cảnh không phải chuyện dễ.

    - Muốn trùng kích thế giới cảnh tam tầng cần hai điều, một là cảm ngộ với thời gian, cái này ngươi luyện thời gian thiết tắc nên đã ngộ rồi.

    Cái khác là Khai Thiên Thời Thạch, dùng để khiến không gian thiết tắc có thời gian trôi qua.

    Loại Khai Thiên Thời Thạch này cực kỳ hiếm thấy, bán giá khá cao, còn phải xem cơ duyên.

    Đôi khi cơ duyên tới rồi mới có được Khai Thiên Thời Thạch, không phải ngươi ra giá liền trong thời gian ngắn mua vào tay.

    Hơn nữa Khai Thiên Thời Thạch là thế này, nền móng ngươi càng sâu, không gian cá nhân càng cường đại thì phân lượng của Khai Thiên Thời Thạch càng cao.

    Không gian cá nhân của ngươi chắc khá mạnh, căn cơ sâu, cho nên ngươi cần Khai Thiên Thời Thạch e rằng số lượng rất nhiều.

    Kiếm Diệt lão tổ giải thích cho Lục Nguyên nghe.

    - Vậy sao?

    Lục Nguyên gật đầu.

    Khai Thiên Thời Thạch!

    Thuở khai thiên lập địa không có thời gian chảy, cần có Khai Thiên Thời Thạch này.

    Thật ra đối với việc thăng cấp Lục Nguyên không chút nóng nảy.

    Nay mình là thế giới cảnh nhị tầng, đến thượng cổ phù chúc là thăng đến đỉnh cấp.

    Còn phía sau là văn minh thì là hai cảnh giới.

    Kỷ nguyên cảnh càng là cảnh giới chỉ có chủ kỷ nguyên.

    Vậy nên mặt sau cảnh giới rất ít ỏi.

    Thế nên mình không gấp gáp.

    Lục Nguyên trở lại vài phần nhàn nhã lúc ở Tấn quốc.

    Tâm tình con người sẽ theo đổi theo tình huống, lúc hắn mới đến trung ương thiên triều là đại đạo cảnh, thực lực của đại đạo cảnh vô cùng thấp, như là con kiến vậy.

    Khi đó hắn không cố gắng liều mạng tu hành thì không được, bây giờ đến thế giới cảnh nhị tầng rồi không cần quá vội vàng.

    Đương nhiên đại địch Kiếm Chi Tử ngay trước mắt, mình sẽ không làm biếng.

    Đang lúc Kiếm Diệt lão tổ và Lục Nguyên nói chuyện thì có một người bay vào.

    - Báo!

    Kiếm Diệt lão tổ phất tay nói:

    - Nói đi!

    Người kia lập tức lên tiếng:

    - Tại Địa Long Tinh, doanh địa của chúng ta bị Hoang Thú Môn tập kích!

    Có nhiều người hỗn động cảnh bị giết, thái thượng trưởng lão Cửu Thanh Sơn cũng bị người Hoang Thú Môn bắt đi!

    - Cái gì!

    Kiếm Diệt lão tổ ngây như phỗng:

    - Hoang Thú Môn đáng chết!

    - Lập tức gọi thái thượng trưởng lão đến mở hội!

    Trước khi thái thượng trưởng lão mở hội, Lục Nguyên hỏi rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

    Kiếm Diệt lão tổ đáp rằng:

    - Kiếm Môn chúng ta có nhiều người như vậy thì tất nhiên cần các loại tài nguyên.

    Địa Long Tinh là một đạo địa giai linh mạch.

    Phải rồi, môn phái cỡ chúng ta có thể nắm giữ địa giai linh mạch là linh mạch tối cao nhất, có thể sản suất ra địa giai linh mạch, coi như quý giá.

    Thiên giai linh mạch thì chỉ có văn minh mới nắm giữ, cho dù là mười môn phái mạnh nhất cũng không thể quản lý thiên giai linh mạch được.

    - Mười môn phái mạnh nhất như Bá Đao Môn, Tiễn Môn, Khôi Lỗi Môn đều là một môn phái độc bá nắm giữ nhiều địa giai linh mạch.

    - Kiếm Môn chúng ta tất nhiên không thể so với mười môn phái nhưng coi như tạm được, cùng môn phái cùng hưởng nhiều địa giai linh mạch.

    Chỗ Địa Long Tinh chính là như vậy, tại đó tổng cộng có sáu môn phái liên tiếp tranh giành liên quan địa giai linh mạch này.

    Kiếm Môn chúng ta và Hỏa Ngự Môn, Thiên Thủy Môn là một bên.

    Ba môn phái khác như Hoang Thú Môn, Vô Song Môn, Thiên Sơn Môn là một phe đối đầu với chúng ta.

    - Bởi vì vừa lúc sáu môn phái tiếp giáp với Địa Long Tinh.

    - Ba môn phái ở một phe, bên nào thắng là có thể khống chế địa giai linh mạch của Địa Long Tinh.

    - Trong đó Hoang Thú Môn ngưng luyện hồn phách đại hoang thú nhập người, là thái cổ văn minh trồng quân cờ ở chỗ chúng ta, xem như môn phái khắc tinh chúng ta.

    Kiếm Diệt lão tổ nhíu mày nói:

    - Không ngờ lần này doanh địa của chúng ta bị Hoang Thú Môn tập kích, ngay cả thái thượng trưởng lão Cửu Thanh Sơn cũng bị người Hoang Thú Môn bắt lấy.

    Rất nhanh, hơn ba mươi vị thái thượng trưởng lão khác đều đã tới.

    Kiếm Chi Tử không có mặt, nghe nói gã đã bế quan rồi.

    Sau khi các thái thượng trưởng lão đến thì chia thành hai phái ngồi xuống.

    Một phái lấy Kiếm Hư trung tổ dẫn đầu, một phe thì lấy Kiếm Vân trung tổ dẫn đầu, vị trí chia rõ, nội bộ Kiếm Môn thật khiến người hết nói nổi.

    Kiếm Diệt lão tổ kể đầu đuôi câu chuyện xong hỏi:

    - Cửu Thanh Sơn thái thượng trưởng lão và nhiều đệ tử Kiếm Môn khác nghe nói bị người Hoang Thú Môn bắt giữ, các ngươi có ai đi cứu viện?

    Đệ tử Kiếm Môn bị bắt thì tất nhiên cần người đi cứu.

    Nhưng không tiện đề cử người cứu viện.

    Thực lực của Kiếm Diệt lão tổ là đủ rồi nhưng mà, Kiếm Diệt lão tổ chính là đẳng cấp cột trụ chống Kiếm Môn, không thể tùy tiện rời khỏi Kiếm Môn.

    Cho nên cần thái thượng trưởng lão khác đi cứu trợ.

    Thế nhưng lời vừa thốt, mấy thái thượng trưởng lão mới rồi còn bàn tán xôn xao đều câm nín.

    Không phải mọi người không muốn đi cứu Cửu Thanh Sơn mà bởi hành trình này quá mức nguy hiểm.

    Bản thân Cửu Thanh Sơn có tu vi thế giới cảnh tam tầng, lão còn bị bắt chứng minh đối thủ khá giỏi, hơn nữa rắc rối nhất là đối thủ chính là Hoang Thú Môn.

    Hồng hoang khắc chế kiếm đạo luôn khiến người Kiếm Môn nhức đầu, nếu không đã chẳng xuất hiện đầu vào phe giản rồi, chính là bị hồng hoang khắc chế phát sợ.

    Chuyến này đi Địa Long Tinh sợ là sống chết chưa biết, tất nhiên còn có nguyên nhân quan trọng khác là Cửu Thanh Sơn bình thường không tham gia ba phe nào, tức là ba phe Kiếm Phong, Kiếm Vân, Kiếm Hư, xem như người trung lập.

    Ngươi là trung lập bị kẻ địch bắt, chúng ta dựa vào cái gì mạo hiểm vô cùng đi cứ ngươi chứ?

    Kết quả thái thượng trưởng lão ai nấy giả bộ không nghe thấy, dù gì không phải nhiệm vụ không thể không nhận.

    Kiếm Diệt lão tổ làm sao không nhìn thấu suy tính của đám người, nếu không phải lão là cột trụ chống Kiếm Môn thì đã tự mình đi rồi, tình huống này thật khiến người bực mình.

    Kiếm Diệt lão tổ mở miệng nói:

    - Nếu đã vậy thì do ta điểm danh, kêu ai thì người đó đi, tất nhiên phải có tu vi ít nhất là thế giới cảnh tam tầng.

    Dưới thế giới cảnh tam tầng đi thì là chuyện nhảm nhí.

    - Để ta đi cho.

    Một thanh âm sang sảng bỗng vang lên.

    Chuyện này rõ ràng là khổ cực thế mà có ngươi chủ động xin đi, làm các thái thượng trưởng lão bất giác kinh ngạc.

    Các thái thượng trưởng lão nhìn sang, phát hiện người thốt lời chính là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên!

    Hắn muốn đi!

    Đây là điển hình việc cực nhọc!

    Đối thủ là người Hoang Thú Môn!

    Lục Nguyên nhún vai nói:

    - Nếu mọi người đã không muốn đi thì để ta.

    Lục Nguyên chủ động xin đi tất nhiên có nguyên nhân.

    Mới rồi hắn có hỏi về Cửu Thanh Sơn, không phải phe Kiếm Chi Tử cũng không thuộc bên đầu vào giản, tuy không là phe Kiếm Vân nhưng là người trung Kiếm Môn.

    Người trung kiếm đạo có việc nếu có khả năng thì sao không giúp đỡ được.

    Người khác không đi, để ta đi!

    Người khác không tiến lên, ta tiến!

    Trên đời này người trung kiếm đạo rất hiếm hoi, có thể cứu một người thì đỡ một người.

    Cùng là đồng môn không cứu thì không còn tình nghĩa gì cả.

    Về Hoang Thú Môn thì mình chẳng sợ môn phái này, kiếm khắc hoang không phải nói chơi.

    Mọi người nhìn Lục Nguyên.

    Cuối cùng Kiếm Diệt lão tổ gật đầu nói:

    - Nếu ngươi đã chủ động xin đi thì do ngươi đi vậy.

    Kiếm Diệt lão tổ đúng là không chọn ra ai tốt hơn được, chỉ đành kêu Lục Nguyên đi.

    Bây giờ Kiếm Môn trải qua nhiều lần sóng gió, uy danh rớt đáy cốc.

    Khi nào thì Kiếm Môn mới vùng lên, khi nào thì kiếm đạo mới vươn lên đây?

    Kiếm Chi Tử, Lục Nguyên, cuối cùng là ai trong các ngươi có thể khiến Lục Nguyên vùng dậy?

    - Nếu đã không có ai chịu đi, nếu lần này Lục Nguyên cứu được Cửu Thanh Sơn, có thể khiến Địa Long Tinh lại trở vào tay bên chúng ta, vậy tất cả số linh thạch sản xuất ra trong Địa Long Tinh phần thuộc về chúng ta có năm năm toàn bộ cho một mình Lục Nguyên.

    Nghe Kiếm Diệt lão tổ nói vậy, các thái thượng trưởng lão hơi hâm mộ nhưng muốn họ đi Địa Long Tinh thì không muốn, quá nguy hiểm rồi.

    Kiếm Diệt lão tổ đây là cho Lục Nguyên tiền riêng, để hắn sớm có thể mua được Khai Thiên Thời Thạch, sớm đến thế giới cảnh tam tầng.

    Nói làm liền làm, Lục Nguyên không ngừng lại, lập tức xuất phát.

    Một đường đi nhanh, trải qua nhiều truyền tống trận, mất khoảng một ngày mới đến gần Địa Long Tinh.

    Tới Địa Long Tinh mới biết bây giờ nó do Hoang Thú Môn, Vô Song Môn, và Thiên Sơn Môn khống chế.

    Hoang Thú Môn tất nhiên là một trong đại địch của Kiếm Môn.

    Phó gia Vô Song Môn lúc trước kết thù cùng Lục Nguyên, Phó gia có nhiều người như Phó Dịch chết trong tay hắn.

    Người Thiên Sơn Môn thì lúc trước ở thế giới hỏa sơn có đấu qua.

    Liên minh bên mình tất nhiên là Kiếm Môn, Thiên Thủy Môn, Ngự Hỏa Môn, coi như là môn phái nổi tiêng vùng lân cận.

    Trong đặc huấn tại pháp cổ văn minh, và ở thế giới hỏa sơn Lục Nguyên có gặp người hai môn phái này.

    Lục Nguyên đến chỗ liên minh ba phái, đương nhiên bây giờ là liên minh hai phái, nhân viên Kiếm Môn tại đây bị nhổ tận gốc, chỉ còn lại người Thiên Thủy Môn và Ngự Hỏa Môn.

    Người Thiên Thủy Môn, Ngự Hỏa Môn nghe nói Lục Nguyên đến thì xôn xao.

    - Nghe nói chưa?

    Lần này người Kiếm Môn đến chính là Lục Nguyên đấy!

    - Cái gì?

    Người Kiếm Môn đến là Lục Nguyên hả?

    - Chính là người tung hoành thế giới hỏa sơn vô địch thủ, kiếm thuật ngang bằng Kiếm Chi Tử, trước đó không lâu tại Kiếm Vong Bia sáng tạo ra kỳ tích kinh thế Lục Nguyên?

    - Không sai, chính là hắn đó!

    - Nếu như là Lục Nguyên vậy phải nhìn xem lần này hắn có biểu hiện gì.

    - Đúng rồi, xem thử hắn có thể từ tay người Hoang Thú Môn cứu về nhóm người Cửu Thanh Sơn Kiếm Môn không.

    - Để chúng ta nhìn đại thiên tài thế nhân đều biết có xứng với ba chữ đại thiên tài chứ không là hư danh thôi.

    Bên cạnh Địa Long Tinh.

    Chỗ liên minh ba phái, tới nghênh đón Lục Nguyên là Thiên Thủy Môn thái thượng trưởng lão Cơ Thiên Vũ, Ngự Hỏa Môn thái thượng trưởng lão Chúc Viêm.

    Thiên Thủy Môn thái thượng trưởng lão Cơ Thiên Vũ là một người phụ nữ khí chất bí ẩn, khuôn mặt như là trong nước nhìn thủy, trong sương thấy hoa vậy, đây là hậu quả luyện Thiên Thủy Chân Kinh.

    Ngự Hỏa Môn thái thượng trưởng lão Chúc Viêm là một ông lão râu bạc da dẻ hồng hào, gầy gò nhỏ bé nhưng cho người cảm giác có núi lửa ẩn trong người lão, một khi bùng phát thì sẽ rất đáng sợ.

    Thật ra không chỉ có hai người kia, có không ít người đến xem mặt Lục Nguyên.

    Tại vì danh tiếng của Lục Nguyên quá lớn, nổi tiếng toàn trung ương thiên triều, bây giờ danh tiếng của hắn gần bằng một thiên tôn.

    Lục Nguyên vẻn vẹn là danh tiếng có thể so với thiên tôn thôi chứ tài năng thì đương nhiên không thể sánh bằng rồi.

    - Một mình ngươi tới đây?

    Cơ Thiên Vũ ngây ra.

    Trước đó nàng nghe nói Lục Nguyên đi tới thì hơi tò mò nhưng không ngờ một mình hắn đến.

    Một người giải quyét chuyện nơi này ư?

    Hoặc là bây giờ Kiếm Môn không phái được ai ra?

    Trước kia có nghe nói Kiếm Môn gần đây vài lần nội loạn, có rất nhiều thái thượng trưởng lão bị tổn thương, nội đấu trầm trọng.

    Nàng hiểu Kiếm Môn khác với Vô Thượng Đại Giáo bình thường, đằng sau Kiếm Môn có không ít cái bóng văn minh đấu tranh, Vô Thượng Đại Giáo khác thì không được văn minh chú ý.

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Đúng vậy.

    Chúc Viêm nhìn Lục Nguyên.

    Trước kia lão có tiếp xúc với kiếm tu nhiều nhưng là lần đầu tiên thấy kiếm tu giống như hắn.

    Từ người Lục Nguyên có cảm giác vô cùng tinh thuần, hắn nổi tiếng gần xa đúng là có chút chân lý.

    - Bây giờ Cửu Thanh Sơn Kiếm Môn các ngươi bị bắt nhốt ở Thú Hồn Sơn trên hư không Địa Long Tinh.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Vào trong liên minh ba phái, phát hiện vừa bước vào thấy một màn hình to khổng lồ, mặt trên hiện tên mọi người, đằng sau cái tên là một chuỗi dài số liệu, sau đó làchí thuộc về môn phái nào.

    'Thứ nhất, Chúc Viêm, ba vạn năm ngàn điểm, Ngự Hỏa Môn.'

    'Thứ hai, Cơ Thiên Vũ, ba vạn ba ngàn điểm, Thiên Thủy Môn.'

    Một đường xếp xuống, mười hàng đầu đều là người Thiên Thủy Môn, Ngự Hỏa Môn.

    Thấy Lục Nguyên đánh giá tấm bảng, Chúc Viêm giải thích:

    - Đây là bảng cống hiến cá nhân.

    Chúng ta là liên minh ba phái, nếu đoạt được Địa Long Tinh địa giai linh mạch thì đương nhiên phải phân phối.

    Nhưng phân phối làm sao là vấn đề khó khăn, tuy nhiên không thể nói chia đều được.

    Mỗi phái làm việc bỏ công sức khác nhau, nếu chia đều mỗi người sẽ tạo ra cục diện làm biếng.

    Vậy nên có bảng cống hiến cá nhân, một khi đánh chết đối thủ là người nào liền có thể lấy cống hiến nộp lên, cống hiến càng nhiều thì chia được lợi ích địa giai linh mạch càng nhiều, một năm phân phối một lần.

    Chúc Viêm đi đến tấm bảng, mau chóng loay hoay nó.

    Qua một lúc lão gật gù nói:

    - Được rồi, đã bỏ tư liệu của ngươi vào trong.

    Lục Nguyên nhìn sang, chỉ thấy dưới chót tấm bảng hiện tên mình.

    'Thứ một trăm sáu mươi, Lục Nguyên, không điểm, Kiếm Môn.'

    Thật ra cạnh Địa Long Tinh không có bao nhiêu người ở, tổng cộng chỉ một trăm sáu mươi ba mà thôi, trong đó số thái thượng trưởng lão ít chút.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Lại bắt đầu tìm tư liệu, lần này là kiếm tư liệu chỗ người Hoang Thú Môn ở.

    Chỗ người Hoang Thú Môn ở là trên Thú Hồn Sơn, họ tại đây thủ hộ một góc Địa Long Tinh.

    Lục Nguyên nhận lấy tư liệu Chúc Viêm đưa, bắt đầu nghiên cứu vị trí.

    Trong khi nghiên cứu thì Chúc Viêm có sắp xếp chỗ ở cho Lục Nguyên, nơi hắn ở khá là rộng rãi, đây vốn là chỗ mấy người Kiếm Môn, rải rác chia ra.

    Liên minh ba phái tự chia một góc, thành hình tam giác.

    Không chút nghi ngờ, Lục Nguyên ở góc này chỉ có một mình hắn.

    Lục Nguyên vốn định lập tức đi cứu đám Kiếm Môn ngay.

    Nhưng lúc này ó các loại trực giác ập vào đầu, đó là thứ cảm giác khó đoán.

    Trong phút chốc Lục Nguyên cảm thấy hình như mình ngộ ra, lĩnh ngộ thuộc về kiếm.

    Nói chính xác xác hơn thì đợt hiểu ra này nên xuất hiện sau Kiếm Vong Bia, nhưng sau Kiếm Vong Bia hắn cùng Vân Tụ Tuyết thân thiết khăng khít một đoạn thời gian, phút chốc bị nhi nữ tình trường chiếm lấy, đầu óc không trống trải như bình thường.

    Bây giờ thì óc hắn nhạy bén lại rồi.

    Thế nên cảm giác về kiếm trở lại trong đầu vô cùng rõ ràng.

    Lục Nguyên lờ mờ cảm thấy là lúc mình sáng tạo kiếm đạo.

    Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo đạo thứ nhất là Kiếm Giản Kiếm Đạo, đây là kiếm đạo đối với giản.

    Đạo thứ hai là Phù Sinh Nhược Mộng, là kiếm đạo về mặt né tránh, bây giờ lờ mờ cảm giác được kiếm đạo thứ ba.

    Phút chốc Lục Nguyên quên đi mọi thứ, bắt đầu nghiêm túc nghiên cứu kiếm đạo.

    Việc tu hành e ngại nhất là một chữ thành.

    Nhưng tất cả mọi người không ai làm được chữ thành, rất nhiều tạp niệm trần niệm trộn lẫn khiến người không cách nào làm được chữ thành, cho dù là Lục Nguyên trước kia cũng không thể làm được.

    Lúc hắn là thiếu niên mười sáu tuổi ở Hoa Sơn có lẽ làm được, lần này tại Kiếm Vong Bia tất cả ký ức bị xóa nhòa khiến bụi trần trong lòng mất hết, làm hắn giữ trạng thái hoàn toàn chân thành.

    Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo đạo thứ ba chắc nên là kiếm chiêu có tính công kích.

    Lúc trước dù là tuyệt chiêu gì đều không pahir tự mình sáng tạo ra mà bắt chước của người khác, giờ phải sáng tạo kiếm chiêu tuyệt học của mình.

    Lục Nguyên vung Dưỡng Ngô tiên kiếm trong tay.

    Dường như chỉ là vô nghĩa vung vẩy nhưng lúc vung thì dần tìm ra cảm giác.

    - Kiếm nhất, nhân sinh phồn hoa nhược mộng!

    Một kiếm này bao gồm cuộc đời mình vào trong.

    Vô tận nhân sinh, vô tận phồn hoa, như là mộng huyễn không hoa xẹt qua trước mắt người.

    - Kiếm nhị, ức tình!

    Một kiếm này bao gồm tất cả cảm giác, thất tình lục dục ẩn trong kiếm.

    - Kiếm tam, vong trần!

    Một kiếm này là kiếm vong trần, hoàn toàn quên đi tất cả.

    - Kiếm tứ, không!

    Kiếm này là nhát kiếm hư không, đem tất cả điều trong đầu quên hết, trống rỗng.

    - Kiếm ngũ, duy kiếm!

    Một kiếm này có thể nói là nhát kiếm sáng tỏ tinh thuần nhất, không có bất cứ hoa xảo, chỉ có một thức duy kiếm mà thôi.

    Thật như trên Kiếm Vong Bia quên hết tất cả, chỉ có kiếm vậy.

    Đương thời hiện nay chỉ có Lục Nguyên là độ qua Kiếm Vong Bia, mới có tư cách sáng tạo ra một kiếm này.

    - Kiếm lục, nhiếp thiên!

    Đây là một kiếm trong Kiếm Vong Bia tất cả đều quên thì uy hiếp thiên địa, một kiếm này có thể gọi thiên địa thần phục.

    Sáng tạo ra sáu kiếm, đầu óc Lục Nguyên trống rỗng, hắn biết sáu kiếm đã là cực độ hiện nay mình có thể sáng tạo.

    Muốn đặt tên cho kiếm đạo này, trong đầu Lục Nguyên bỗng xẹt qua cái tên thượng cổ kiếm giả, bất giác đặt tên là kiếm đạo thứ ba là thượng cổ kiếm đạo.

    Kiếm đạo thứ nhất, Khắc Giản Kiếm Đạo.

    Kiếm đạo thứ hai, Phù Sinh Nhược Mộng.

    Kiếm đạo thứ ba đạo, thượng cổ kiếm đạo.

    Rốt cuộc sáng tạo ra sáu kiếm này, uy lực lớn khó tưởng tượng.

    Sáu kiếm này tuyệt đối là kiếm pháp cấp diệt thế, chính là bộ thứ nhất kiếm pháp cấp diệt thế Lục Nguyên sáng tạo ra.

    Hơn nữa kiếm là thứ người khác sáng tạo có tuyệt như thế nào cũng là người đó tạo ra, không khả năng hoàn mỹ thích hợp bản thân, không có vô hạn thăng cấp ngày càng cường đại.

    Chỉ có kiếm chiêu mình sáng tạo ra mới thích hợp hoàn mỹ bản thân, cũng vì người dùng biến cường mà càng mạnh.

    Kiếm chiêu cấp diệt thế!

    Thật ra dưới tình huống bình thường Lục Nguyên tuyệt đối không có khả năng sáng chế ra kiếm chiêu cấp diệt thế.

    Muốn sáng tạo kiếm chiêu cấp diệt thế ít nhất cần cấp thiên tôn, đó là ít nhất cần thiết.

    Cho dù Kiếm Chi Tử cũng không sáng tạo ra kiếm chiêu cấp diệt thế, có thể dùng kiếm chiêu cấp diệt thế và sáng tạo ra nó là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

    Năm đó Lục Nguyên sáng tạo ra Dưỡng Ngô kiếm pháp cấp tinh thần đã khiến đám người kinh sợ té ngã, nếu hắn nói mình sáng tạo ra kiếm pháp cấp diệt thế thì chắc rung động đến kiếm tổ tinh thần.

    Bởi vì những thái thượng trưởng lão trên kiếm tổ tinh thần muốn sáng tạo ra kiếm pháp cấp diệt thế đều khá khó khăn, Lục Nguyên càng dễ sợ, trực tiếp sáng tạo ra kiếm chiêu cấp diệt thế.

    Đây đúng là kinh!

    Thế!

    Hãi!

    Tục!

    Đương nhiên không có ai thấy cảnh tượng kinh thế hãi tục như vậy.

    Không đúng, không phải không có ai!

    Có người!

    Cơ Thiên Vũ!

    Không sai, chính là Thiên Thủy Môn thái thượng trưởng lão Cơ Thiên Vũ, nàng rất tò mò Lục Nguyên nên tới nhìn một cái, vừa lúc thấy cảnh tượng hắn sáng tạo kiếm pháp.

    Mới đầu nàng cho rằng Lục Nguyên đang múa kiếm nhưng lập tức phát hiện không thích hợp, múa kiếm khác với sáng tạo kiếm.

    Múa kiếm không cần sửa đổi, kiếm chiêu vốn có như thế nào thì như thế ấy.

    Sáng tạo kiếm cần sửa chữa, không ngừng sửa đổi.

    Cơ Thiên Vũ dụi mắt, nàng nhìn thấy điều gì thế này!

    Lục Nguyên!

    Lục Nguyên đang sáng tạo ra kiếm, còn không phải là kiếm pháp bình thường mà là kiếm pháp cấp diệt thế!

    Thực lực của Thiên Thủy Môn ngang bằng với Kiếm Môn, hơi mạnh chút, Thiên Thủy Môn có một bộ kiếm chiêu cấp diệt thế, nhưng nó bị bảo tồn từ đời này sang đời khác, rất trân quý, trân trọng.

    Trong môn phái không có năm người tập luyện được kiếm chiêu cấp diệt thế này.

    Đối với kiếm chiêu cấp diệt thế, ý tưởng duy nhất của Cơ Thiên Vũ chính là cực kỳ quý giá.

    Nhưng bây giờ, ở trước mắt nàng Lục Nguyên sáng tạo ra kiếm pháp cấp diệt thế, hơn nữa xem ra so với kiếm chiêu cấp diệt thế trấn phái của Thiên Thủy Môn còn đáng sợ hơn chút.

    Cái này!

    Cơ Thiên Vũ không biết dùng ngôn ngữ gì biểu đạt sự kinh ngạc hiện nay.

    Đợi Lục Nguyên ngừng sáng tạo bộ kiếm chiêu thì nàng thắc mắc hỏi:

    - Đây là ngươi sáng tạo ra?

    - Đúng vậy.

    Lục Nguyên gật đầu, mơ hồ cảm thấy Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo đạo thứ ba thượng cổ kiếm đạo có thể trở thành đại sát khí cho hắn thăng lên văn minh cảnh, lờ mờ cảm thấy sau sáu kiếm còn có kiếm thứ bảy, nhưng trong phút chốc không suy đoán ra được kiếm thứ bảy là kiếm chiêu gì nữa.

    Dừng ở đây thôi, chuẩn bị ra tay!

    Ra tay cứu người!

    Chỗ bảng cống hiến cá nhân của liên minh ba phái tụ tập không ít người, truyền đến vô số tiếng xôn xao.

    - Hạng nhất vẫn là Ngự Hỏa Môn thái thượng trưởng lão Chúc Viêm.

    Chúc Viêm trưởng lão thực lực kinh người, Ngự Hỏa Quyết huyền diệu vô biên, bá đạo vô song, cho dù Phó lão quỷ nổi danh Vô Song Môn cũng không dám ngay mặt đánh với Viêm trưởng lão.

    Hạng nhất bảng cống hiến là không có gì bất ngờ, hợp tình hợp lý.

    - Hạng hai vẫn là Thiên Thủy Môn thái thượng trưởng lão Cơ Thiên Vũ.

    Cơ Thiên Vũ thực lực cao sâu khó dò không giống bình thường.

    Thiên Sơn Môn Hùng Bách Lý được gọi là lấy thổ khắc thủy cũng không khắc được nước của Cơ Thiên Vũ trưởng lão.

    - Đúng vậy, ba phái đấu ba phái, Ngự Hỏa Môn và Vô Song Môn không chịu thiệt, Thiên Thủy Môn so với Thiên Sơn Môn cũng không kém, nhưng thiếu đi Kiếm Môn.

    Kiếm Môn tuyệt đối không phải là địch thủ của Hoang Thú Môn.

    - Trước kia Kiếm Môn thực lực không tệ, tiếc rằng bây giờ qua mấy lần nội loạn, thực lực giảm mạnh nay chỉ phái một Lục Nguyên đến.

    Một Lục Nguyên thì có thể làm nên chuyện gì?

    - Kiếm Môn không có ai.

    - Phải rồi, Lục Nguyên cũng là người nổi tiếng như cồn, hắn tới đây đã mười ngày rồi, không biết bây giờ được bao nhiêu điểm?

    Một người tò mò hỏi.

    Một người khác cười lạnh nói rằng:

    - Thì ngươi tra liền biết ngay thôi.

    Người mở đầu lập tức dò xét, nhưng tra tới tra lui không thấy tên của Lục Nguyên đâu.

    Sao vậy chứ?

    Tổng cộng có một trăm sáu mươi ba người mà thôi, tại sao vẫn không trông thấy tên Lục Nguyên ở đâu?

    Rốt cuộc cái người cười khẩy kia không bỏ qua được, lại nói:

    - Tên cuối cùng.

    - Tên cuối cùng.

    - Người kia liền nhìn dưới chót.

    'Thứ một trăm sáu mươi ba, Lục Nguyên, không điểm, Kiếm Môn.

    Xem số điểm xếp hạng này khiến người tra xét kia ngây ra.

    Gã sớm nghe tiếng của Lục Nguyên, cho nên mới không điều tra dưới chót.

    Lục Nguyên đến mười ngày rồi, nhiều ít nên kiếm chút điểm chứ, kết quả lại xếp chót, không kiếm được một điểm.

    - Đây là sao?

    Lục Nguyên có tệ tới đâu cũng không khả năng không kiếm được một điểm!

    - Hừ, có cái gì không thể?

    Lục Nguyên có nổi tiếng như thế nào thì chỉ là một người trẻ tuổi thôi, nghe nói pháp lực không cao lắm, hình như là thế giới cảnh nhị tầng.

    Thế giới cảnh tam tầng Cửu Thanh Sơn còn bị người Hoang Thú Môn bắt, hắn đi lên để tìm chết à?

    Theo ta thấy Lục Nguyên chỉ là đến cho có thôi, chẳng qua mặt trên Kiếm Môn không sai ai tới được, hắn bất đắc dĩ mới tùy tiện đến dạo một vòng, vài ngày sau trở về bàn giao công việc, vậy là không gặp nguy hiểm gì.

    Số người ủng hộ Lục Nguyên đương nhiên không khả năng đồng ý cách nhìn này, nhưng Lục Nguyên tới chỗ này đã mười ngày mà không kiếm được một điểm nào, vẫn xếp chót bảng cống hiến cá nhân, đây là sự thật thép không cho cãi lại.

    - Ai, Kiếm Môn có Lục Nguyên đến thì ra là yếu như bún.

    Chỗ chúng ta cơ bản là hai môn phái đấu với ba phái Thiên Sơn Môn, Vô Song Môn, Hoang Thú Môn.

    Lấy một đánh ba thì sao thắng được?

    Sao cướp lại Địa Long Tinh được chứ.

    - Không phải chúng ta không cố gắng mà vì Kiếm Môn quá vô dụng.

    - Ài!

    Cuối cùng tiếng xì xầm đều biến thành than ngắn thở dài.

    Hết cách!

    Đúng là hết cách rồi!

    Kiếm Môn quá mức vô dụng!

    Một góc liên minh ba phái, Lục Nguyên đang tĩnh tọa.

    Đã sáng tạo ra thượng cổ kiếm đạo, bắt đầu cứu người.

    Vậy thì, xuất phát thôi.

    Lục Nguyên đứng dậy, đeo kiếm và mang rượu lên đường.

    Thú Hồn Sơn là một sơn mạch to lớn trên Địa Long Tinh, sơn mạch này hình dạng giống như vô số dã thú tập hợp, cho nên mới có cái tên là Thú Hồn Sơn.

    Bây giờ trên Hoang Thú Môn đang trú đóng người Hoang Thú Môn, coi như là một trong ba điểm Địa Long Tinh, viện trợ cho hai điểm khác.

    Trên Thú Hồn Sơn có tổng cộng năm mươi lăm người Hoang Thú Môn, trừ điều đó ra còn bắt hai mươi mốt tù phạm Kiếm Môn.

    Vốn Kiếm Môn đóng ở đây hơn bốn mươi người nhưng bị đồ sát hơn một nửa, giờ chỉ còn lại hai mươi mốt người.

    Người Hoang Thú Môn lúc rảnh quá tìm việc làm là ngược đãi người Kiếm Môn.

    Ví dụ lúc này Hoang Thú Môn thái thượng trưởng lão Hùng Chiến đang ngược đãi Kiếm Môn thái thượng trưởng lão Cửu Thanh Sơn.

    Chương 1071-1075: Tại Địa Long Tinh

    Hùng Chiến cao khoảng một trượng, toàn thân cơ bắp từng cục, con người có tổng cộng sáu trăm ba mươi chín khối cơ bắp, chắc chắn rằng Hùng Chiến đều luyện hết rồi, không thiếu một khối.

    Tương đối với gã là Cửu Thanh Sơn vô cùng suy yếu, mặt tái nhợt.

    Hùng Chiến cười to nói:

    - Cửu Thanh Sơn à Cửu Thanh Sơn, ngươi mà cũng mơ đấu với ta?

    Không lẽ ngươi không biết rằng Kiếm Môn các ngươi trời sinh bị chúng ta khắc chế sao?

    - Kiếm Môn Kiếm Môn gần đây ra mấy người oanh động như Kiếm Chi Tử, Lục Nguyên, nghe nói ai nấy được gọi là tuyệt thế thiên tài trong tuyệt thế thiên tài, giờ kết quả ra sao?

    Nói cho ngươi biết, không có tác dụng gì hết!

    Kiếm Môn các ngươi không có tiền đồ gì cả, vì trời sinh đã bị khắc chế.

    Kỷ nguyên này là thiên hạ hoang của chúng ta.

    Hoang Thú Môn chúng ta mặc dù danh tiếng yếu hơn Kiếm Môn các ngươi rất nhiều, nhưng thời đại là của chúng ta chứ không phải các ngươi, ha ha ha ha!

    Hùng Chiến cười ha hả.

    Cửu Thanh Sơn muốn phản bác nhưng không có sức lên tiếng.

    Lão bị bắt nhiều ngày, bị Hùng Chiến dùng các loại cách ngược đãi.

    Hùng Chiến là người Hoang Thú Môn, người dính chút quan hệ với hoang thì giống như thái cổ văn minh, rất hạn người dùng kiếm.

    Đúng là mối hận điên cuồng.

    Hùng Chiến càng biến thái, không biết dùng bao nhiêu cách hành hạ Cửu Thanh Sơn.

    Hùng Chiến đang cười ngon lành bỗng biến sắc mặt, sau lưng xuất hiện một con hổ đen bán trong suốt vô cùng to lớn.

    Không đúng, không phải hắc hổ, đây là sinh vật hắc hổ, có hai cánh, toàn thân đầy vảy đen, dưới ánh nắng chiếu lấp lánh cho cảm giác tà mị đáng sợ.

    Ly Hổ!

    Một trong yêu thú thượng cổ hồng hoang, có lực lượng cường đại vô cùng, đặc tính là nuốt đối thủ để tăng lực lượng.

    Hùng Chiến luyện chính là Hoang Thú Môn công pháp, Hoang Thú Môn công pháp lấy thượng cổ yêu thú làm chủ hồn, luyện công, và người luyện có phần lực lượng đặc biệt của yêu thú thượng cổ hồng hoang.

    Ví dụ như tốc độ của Hùng Chiến đặc biệt nhanh, lực lượng mạnh mẽ, tựa như là Ly Hổ vậy.

    Còn năng lực của Ly Hổ là nuốt lực lượng đối thủ để trưởng thành.

    Tất nhiên chỉ là nuốt lực lượng chứ không phải nuốt pháp lực.

    Sau lưng Hùng Chiến hiện ra ảo ảnh Ly Hổ, còn việc hành hạ Cửu Thanh Sơn như thế này một là vì hạn thú kiếm, hai là bởi thói quen của thượng cổ yêu thú Ly Hổ.

    Mắt thấy Cửu Thanh Sơn sắp chết dưới tay Hùng Chiến, hơn nữa không chỉ mình gã, trong Thú Hồn Sơn còn lại hai mươi người Kiếm Môn đều bị đãi ngộ giống vậy, hoặc hành hạ, hoặc định nuốt, hoặc đang nuốt.

    Nguyên Thú Hồn Sơn truyền đến không biết bao nhiêu tiếng hét thảm của kiếm tu.

    Ha ha ha ha!

    Một người hét to:

    - Ô, có người kìa, dùng kiếm, địch tập!

    Người kia mới rống lên thì Hoang Thú Môn trên Thú Hồn Sơn đang hưng phấn ngược đãi hồi phục tinh thần chút ít.

    Chúng lấy lại tinh thần đều thấy trên không trung song song với Thú Hồn Sơn có một người áo xanh đang đứng.

    Người áo xanh vác kiếm trên vai, tay cầm hồ lô rượu ừng ực uống rượu.

    Gió thổi vạt áo người áo xanh bay phần phật, cũng thổi mái tóc dài tung bay.

    Dùng kiếm!

    Kiếm tu!

    Đây là ai?

    Không biết có bao nhiêu người rất là tò mò, không biết đây rốt cuộc là ai.

    Nhưng lập tức có kẻ nhận ra thân phận của người này.

    - Người này hình như là Kiếm Môn Lục Nguyên, rất nổi tiếng, lúc trước tại thế giới hỏa sơn tung hoành vô địch!

    Đây là một người hỗn động cảnh thập tầng Hoang Thú Môn năm đó thua dưới tay Lục Nguyên tại thế giới hỏa sơn, gã nhanh chóng nhận ra hắn ngay.

    - Lục Nguyên, hắn đến tìm chết ư?

    - Xem coi còn có ai không?

    Mai phục ở đâu.

    Hùng Chiến lập tức chỉ huy.

    Nếu là Kiếm Môn đại quy mô phản công vậy phải chú ý, tuy nói hoang có thể khắc kiếm nhưng đối mặt Kiếm Môn phản công thì không thể khinh thường.

    Tuy Hùng Chiến trông rất hào hùng nhưng thực ra là loại người trong thô có tỉ mỉ.

    Hùng Chiến chỉ huy đám Hoang Thú Môn lập tức hành động, bắt đầu tìm tòi xung quanh ở đâu có người Kiếm Môn, lo lắng bị người Kiếm Môn mai phục.

    Nhưng mặc kệ người Hoang Thú Môn tìm thế nào cũng không tìm ra, không thấy người Kiếm Môn thứ hai.

    Chỉ có người áo xanh trên không trung, vạt áo phần phật, tóc dài tung bay, tiêu sái phiêu dật, vác kiếm cầm rượu.

    Không có mai phục?

    Cái này thật lạ!

    Lục Nguyên dù có ngốc hơn cũng không nên một mình đến trận địa địch Hoang Thú Môn đi?

    Tuyệt đối không có khả năng, không ai ngu như vậy.

    Thanh y thanh niên đứng trên không trung lạnh nhạt nói:

    - Không cần tìm, một mình ta đến thôi.

    Hừ, nói đùa gì vậy, ngươi nói một người đến thì thật chỉ là một mình vượt trận địa địch ư?

    Ở đâu ra người ngu đến thế, chắc chắn có mai phục nào khác.

    Người Hoang Thú Môn lại tìm tòi nữa, nhưng tìm cỡ nào cũng không thấy nửa bóng người, không lẽ thật sự chỉ có mình Lục Nguyên sao?

    Đến bây giờ chỉ thấy một mình Lục Nguyên, người Hoang Thú Môn chỉ đành chấp nhận sự thật rằng có mỗi mình hắn thôi.

    Một mình Lục Nguyên mà dám tới đây! uống lộn thuốc rồi chắc!

    Lục Nguyên đúng là đi tìm chết!

    Khi mấy người kia suy nghĩ như vậy thì Lục Nguyên giận dữ!

    Đúng vậy, lửa giận bùng phát!

    Chuyến này mình đến Thú Hồn Sơn đã thấy gì thế này?

    Thấy là người Hoang Thú Môn trên Thú Hồn Sơn đang ngược đãi người Kiếm Môn, đủ các loại ngược đãi, mà không chỉ ngược đãi thôi, làm xong còn dùng cách thống khổ giết chết.

    Những người này đều là kiếm đạo đồng bạn của mình!

    Nhưng bây giờ lại bị đám người dùng các loại ngược đãi trên người.

    Làm sao không tức giận?

    Giết chết kẻ địch là bình thường, giam cầm kẻ thù cũng bình thường, nhưng cầm tù địch thủ rồi không ngừng ngược đãi khiến Lục Nguyên bùng cháy lửa giận.

    Bình thường Lục Nguyên uống rượu là nhấp từng ngụm.

    Giờ không phải nhấm nháp nữa mà tràn đầy giận dữ uống.

    Uống nhấm nháp thì tốc độ nhẹ nhàng, uống rượu đầy giận dữ thì rất nhanh.

    Lục Nguyên cực kỳ ít giết người, lần này định tàn sát.

    Đang uống rượu, kiếm trên vai, máu đang sôi, người đang động.

    Địa Long Tinh, liên minh ba phái viện trợ lẫn nhau.

    Nếu đã viện trợ nhau thì chuyện xảy ra chỗ Hoang Thú Môn hai đại phái tất nhiên là biết.

    Hai phái khác tức là Vô Song Môn và Thiên Sơn Môn.

    - Cái gì!

    Lục Nguyên một người xông Hoang Thú Môn cứu đám Kiếm Môn Cửu Thanh Sơn!?

    Thiên Sơn Môn thái thượng trưởng lão Hùng Bách Lý nghe vậy ngây ra:

    - Cái này quá điên cuồng đi?

    Một mình xông Thú Hồn Sơn, đây chính là chỗ đóng trọng binh Hoang Thú Môn, nghe nói pháp lực của Lục Nguyên này không tính quá cao?

    Hùng Bách Lý cực kỳ kinh ngạc, đứng bên cạnh lão đám Thiên Sơn Môn khác hỏi làm sao ứng đối, có nên đi viện trợ bên Hoang Thú Môn không?

    Hùng Bách Lý cười lạnh nói:

    - Lục Nguyên một mình xông Thú Hồn Sơn, một chọi mấy chục là thua chắc rồi, chúng ta không cần đi, hắn tự tìm chết thì không trách được ai.

    Hơn nữa chúng ta viện trợ Thú Hồn Sơn khó trách khỏi đây là kế tạo hỗn loạn của đối phương.

    Lỡ đâu Thiên Thủy Môn, Ngự Hỏa Môn thừa dịp tấn công thì sao?

    Chúng ta cứ án binh bất động chờ Lục Nguyên chết, tất nhiên cần cẩn thận phòng ngự Thiên Thủy Môn, Ngự Hỏa Môn.

    Bên Vô Song Môn.

    Thái thượng trưởng lão bị người gọi là Phó lão quỷ thói quen vuốt râu mình, vì quá chấn kinh nên bất giác giật đứt râu.

    Lão hỏi:

    - Ngươi nói cái gì?

    Lục Nguyên một người xông Thú Hồn Sơn cứu đám Kiếm Môn Cửu Thanh Sơn?

    Hắn đang đi tìm chết ư?

    Phó lão quỷ không có nhiều râu, thường ngay một cộng cũng rất quý giá, bây giờ một hơi giật đứt nhiều cộng mà không để ý, hiển nhiên lão quá kinh ngạc.

    Người báo tin gật đầu khẳng định:

    - Đúng vậy!

    - Cái này phải đề phòng người Thiên Thủy Môn, Ngự Hỏa Môn thừa dịp loạn mà động, cho nên chúng ta không thể đi cứu giúp bên Thú Hồn Sơn.

    Tất nhiên bên Thú Hồn Sơn không cần chúng ta giúp đỡ, mấy chục người Hoang Thú Môn không đập chết mọt mình Lục Nguyên thì đúng là chuyện lạ.

    Đáng tiếc Lục Nguyên này không phải chính tay ta giết.

    Vô Song Môn và Lục Nguyên có mối thù lớn, thù hận sâu vô cùng tận.

    - Thôi, lấy ra thủy kính thuật cho ta, ta muốn xem Lục Nguyên chết.

    Trên mặt kính nước của thủy kính thuật đương nhiên chỉ hướng Thú Hồn Sơn, muốn nhìn hình ảnh bên đó.

    Tại liên minh ba phái Kiếm Môn, Thiên Thủy Môn, Ngự Hỏa Môn cũng dấy lên oanh động to lớn.

    Bên Ngự Hỏa Môn.

    - Lục Nguyên một mình xông Địa Long Tinh Thú Hồn Sơn!

    Quá làm bậy rồi.

    Ngự Hỏa Môn thái thượng trưởng lão Chúc Viêm nghe nói việc này rất kinh sợ.

    Lão không ngờ Lục Nguyên sẽ làm ra chuyện kinh khủng như vậy, nhưng kinh về kinh hắn có khả năng rất lớn chết ở Thú Hồn Sơn.

    Chúc Viêm thở dài nói:

    - Thanh niên bây giờ xúc động quá.

    Người Ngự Hỏa Môn ở bên cạnh Chúc Viêm hỏi:

    - Chúc trưởng lão, tiếp theo chúng ta nên làm sao?

    Có trùng kích Địa Long Tinh cứu ra Lục Nguyên.

    - Để ta xem coi nào.

    Chúc Viêm nhìn một lát thế cục trên Địa Long Tinh, nói:

    - Không, trên Địa Long Tinh không có hỗn loạn gì cả.

    Vô Song Môn và Thiên Sơn Môn trận địa sẵn sàng đón quân địch, như như là cái túi vậy, nếu chúng ta xông vào là rơi vào bẫy của đối phương, chết không có chỗ chôn.

    Chúc Viêm lắc đầu nói:

    - Nếu tình huống cho phép thì đương nhiên chúng ta muốn cứu minh hữu, nhưng bây giờ tình hình không được.

    Chúng ta không có khả năng vì cứu người Kiếm Môn mà bỏ mạng.

    Truyền lệnh của ta, toàn quân bất động, phải hình thành thế giằng co với Vô Song Môn, tránh cho Vô Song Môn đi cứu viện Thú Hồn Sơn.

    Tuy Lục Nguyên chắc chắn sẽ chết tại Thú Hồn Sơn nhưng có chỗ nào giúp được thì sẽ giúp.

    Bên Thiên Thủy Môn.

    - Lục Nguyên một mình xâm nhập Địa Long Tinh Thú Hồn Sơn.

    Thiên Thủy Môn thái thượng trưởng lão Cơ Thiên Vũ khuôn mặt như trong sương mù thấy không rõ.

    - Thật to gan!

    Cơ Thiên Vũ suy tư, thiên phú kiếm đạo của Lục Nguyên cao đến có thể tự sáng chế ra kiếm chiêu cấp diệt thế, người như vậy sẽ chết tại đây sao?

    Địa Long Tinh, trên Thú Hồn Sơn.

    - Ha ha ha ha, không ngờ có người đến tìm chết, thật buồn cười quá đi!

    Người cười to lấy ra yêu thú hồn của mình, trên đỉnh đầu hiện ra ảo ảnh Tam Đầu Khuyển.

    Tam Đầu Khuyển là một trong thượng cổ yêu thú, có ba cái đầu, mỗi cái đầu có năng lực khác nhau.

    Đỉnh đầu gã hiện ra Tam Đầu Khuyển nó kêu gầm gừ.

    - Lục Nguyên, tại thế giới hỏa sơn ta thua ngươi nhưng tiếc rằng lần này không phải một chọi một mà là đánh hội đồng!

    Người từng bị Lục Nguyên đánh bại ở thế giới hỏa sơn trên đỉnh đầu xuất hiện bóng một con chim to đỏ rực, đó là ảo ảnh Chu Tước.

    Sức nóng cháy tản ra, như tiến vào thế giới lửa vậy.

    - Ha ha ha ha!

    Lục Nguyên, nghe nói ngươi vào thế giới cảnh, để cao thủ thế giới cảnh nổi danh đã lâu như ta gặp gỡ người mới vào thế giới cảnh nhà ngươi!

    Đỉnh đầu người này xuất hiện bóng một con rắn có bốn cánh, đó là Điện Quang Xà, được gọi là tốc độ như tia chớp.

    - Tiểu bảo bối của ta rất đói, muốn ăn thịt của ngươi, Lục Nguyên.

    Người nói chuyện cũng là thế giới cảnh, đỉnh đầu hiện ra một hình sói đen vô cùng khổng lồ.

    Con sói đen này khác với sói bình thường, toàn thân bao bọc vảy đen, từng đợt khói đen xộc lên trời.

    Miệng sói đen nhễu nhão nước, đây là con sói ăn thịt người.

    Còn có một người không lên tiếng nhưng đầu hiện ra không phải yêu thú mà là sâu, một loại sâu tỏa ánh sáng xanh, có vô số con ở trên đầu gã.

    Loại sâu này ở thời thượng cổ không ăn thiên trùng, sâu này trừ thiên địa là không ăn ra, mấy thứ khác đều ăn hết.

    Người ngưng luyện thành hồn phách ăn thiên trùng e rằng không phải hạng đơn giản.

    Người Hoang Thú Môn phát ra tiếng cười quái dị.

    Đối với chúng, Lục Nguyên là bữa ăn ngon tự đưa lên cửa.

    Hơn nữa Lục Nguyên có tiếng là tuyệt thế thiên tài, một khi ăn tinh khí huyết thịt của hắn là sẽ khiến thực lực bọn chúng càng cường, đây là đạo lý của Hoang Thú Môn.

    Đương nhiên lấy bản tính của Hoang Thú Môn thì sẽ trước tiên hành hạ người gần chết mới ăn.

    Lục Nguyên nếu đã được gọi là thiên tài kiếm đạo thì càng phải làm như thế.

    Cửu Thanh Sơn hét to:

    - Lục Nguyên, chạy mau!

    Lão không quen biết gì Lục Nguyên nhưng sớm nghe tiếng của hắn, giờ thấy hắn đến cứu mình thì rất cảm kích.

    Tuy nhiên!

    Lục Nguyên là hy vọng của Kiếm Môn, tuyệt đối không thể vì cứu bọn họ mà tiêu đời tại đây, lão cao giọng kêu hắn mau bỏ chạy.

    - Đi hả?

    Đi đâu được?

    Không kịp rồi!

    Hùng Chiến một cước đá bay Cửu Thanh Sơn.

    *Ong ong ong!*

    Dưỡng Ngô tiên kiếm run bần bật, Lục Nguyên nhẹ bắn ngón tay trên thân kiếm:

    - Dưỡng Ngô, ta biết ngươi tác giận, nếu đã giận thì hôm nay cùng ta đại khai sát giới đi, khiến đám Hoang Thú Môn này biết cái gì gọi là trời cao đất rộng.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm là ôn hòa chính khí kiếm, rất ít tức giận, người cũng ôn hòa tùy ý rất ít giận.

    Nhưng lúc này người giận, kiếm giận.

    Giận đùng đùng, khi kiếm giận ngân nga thì tóc dài phiêu dật cũng bay lên.

    Lục Nguyên ừng ực uống hớp rượu, đem còn dư phun thân kiếm.

    Bình thường cơn giận có ai biết, bây giờ giận dữ rút kiếm hỏi.

    Một luồng kiếm quang rực rỡ vung hướng đám người Thú Hồn Sơn.

    Trên Thú Hồn Sơn mấy chục người đấu một người, mặc dù Lục Nguyên có danh tiếng lớn, kiếm thuật diệu nhưng nghĩ đến mấy chục đấu một người thì vững bụng.

    Lục Nguyên khẽ hừ lạnh, nói:

    - Kiếm nhất, nhân sinh phồn hoa khai nhất quý!

    Chỉ trong chớp mắt kiếm quang Lục Nguyên phát ra ánh sáng rực rỡ, thi triển hướng ba mươi người tấn công mình.

    Đó là kiếm quang rực rỡ cỡ nào chứ.

    Trong kiếm quang thấy thành trì phồn hoa, vô số ánh đen, vô số cảnh đẹp, thấy cả nam lẫn nữ, nhìn đến nhân sinh trăm dạng.

    Một kiếm này dường như bao dung vạn vật!

    Vô tận phồn hoa.

    Tất cả người ở trong kiếm quang đều ngây như phỗng ngơ ngác nhìn mọi thứ, ngẫu nhiên có không bị ngây ngốc muốn ngăn một kiếm nhưng kiếm quang quá mỹ lệ khiến người say mê!

    Tuy nhiên, phồn hoa dù chỉ nở một mùa cũng phải nở trọn vẹn!

    Lúc này phồn hoa đã nở rộ, kiếm quang từ vô cùng mộng huyễn quay về bình thản, trong giây phút cuối ba mươi người Lục Nguyên bắn ra máu, hóa thành từng đóa huyết hoa xinh đẹp, tăng mỹ cảm cuối cùng cho phòn hoa một mùa.

    Phồn hoa tận!

    Một mùa kết!

    Huyết hoa rơi!

    Cái gọi là kiếm nhất, nhân sinh phồn hoa khai nhất quý, chính là như vậy đấy.

    Khiến người chìm trong kiếm quang của kiếm chiêu, nhìn thấy nhân sinh trăm dạng, cuối cùng chết dưới kiếm, là đạo lý khó mà giải thích.

    *Keng!*

    Lục Nguyên đút kiếm vào vỏ!

    Ba mươi người gục xuống đất, sau lưng ảo ảnh yêu thú khổng lồ biến mất hết.

    Người Hoang Thú Môn dựa vào hồn phách yêu thú, bây giờ ảo ảnh yêu thú đều biến mất thì có nghĩa là ba mươi người này chết hết rồi!

    Đây là sao?

    Mới rồi trong ba mươi người đa số là hỗn động cảnh, nhưng có không ít cao thủ gần thế giới cảnh, rồi còn mấy người thế giới cảnh.

    Lấy tác dụng Hoang Thú Môn khắc chế Kiếm Môn, theo lý thì Lục Nguyên muốn thắng ba mươi người là việc cực kỳ khó khăn, nhưng bây giờ sự thật là ba mươi người bị Lục Nguyên một kiếm diệt sạch.

    Đám Cửu Thanh Sơn Kiếm Môn ngây như phỗng.

    Đây là kiếm thuật của Lục Nguyên!

    Là thực lực của Lục Nguyên!

    Cửu Thanh Sơn cho rằng lấy sức mạnh đỉnh cao của mình cũng không khả năng làm được chuyện này.

    Mới đầu Lục Nguyên xuất hiện cứu lão, lão không có chút hy vọng, cho rằng hắn không thành công giải cứu còn tự đưa vào rọ, giờ lão mới phát hiện có chút xíu cơ hội.

    Còn lại hai mươi người Hoang Thú Môn tập thể kinh ngạc!

    Một kiếm, chỉ một kiếm mà thôi!

    Thế mà đã giết chết ba mươi người.

    Một kiếm thật xinh đẹp, như phồn hoa nở đầy một mùa.

    Lục Nguyên cầm rượu uống ừng ực, mới rồi một kiếm giết chết ba mươi người mới trút ra một chút cơn giận.

    Hắn sử dụng kiếm nhất trong thượng cổ kiếm đạo, là nhát kiếm khá xinh đẹp.

    Vậy tiếp theo nên dùng kiếm kỹ nào đây?

    Lục Nguyên nắm chuôi kiếm, ảm ứng kiếm tâm.

    Từ sau Kiếm Vong Bia, hắn tùy thời giữ cảnh giới nhân tâm và kiếm tâm tương thông, kiếm tâm sáng tỏ!

    Kiếm trở vào bao, Lục Nguyên cầm hồ lô rượu, nhìn còn lại hai mươi người trên Thú Hồn Sơn!

    - Tiếp theo là ai đi chịu chết?

    Lời nói thật là kiêu ngạo, bá đạo.

    Lúc trước một mình hắn đứng trên Thú Hồn Sơn, đối mặt năm mươi người Hoang Thú Môn đúng là đi tìm chết.

    Nhưng mới rồi Lục Nguyên một kiếm diệt ba mươi người, cho nên lúc này có tư cách đứng đây quát hỏi tiếp theo ai chịu chết.

    Một người đứng đây đã có uy phong như vậy.

    - Tốt lắm!

    Hùng Chiến quát dài, nói:

    - Để ta đến gặp ngươi xem!

    - Dũng hổ, hiện thân đi!

    Một sao hổ cực kỳ bạo ngược xuất hiện, toàn thân Hùng Chiến thế giới cảnh tam tầng chảy xuôi pháp lực.

    Gã nói:

    - Lục Nguyên, mới rồi một kiếm của ngươi không tệ, nhưng kiếm thuật có tuyệt vời như vậy thì sẽ bị đánh chết tại đây thôi.

    Ta tự ra tay thì ngươi không có một chút cơ hội chạy trốn.

    Nghe nói ngươi là phe Kiếm Vân?

    Cho dù Kiếm Vân trung tổ đích thân tới đây cũng chưa chắc thắng được ta!

    Hùng Chiến nói là sự thật, gã có pháp lực thế giới cảnh tam tầng, Kiếm Vân trung tổ là pháp lực thế giới cảnh tứ tầng.

    Pháp lực hệ thiên thiên hoang có thể khắc chế pháp lực hệ kiếm, cho nên gã đối mặt Kiếm Vân trung tổ thì chiếm ưu thế càng lớn.

    Hùng Chiến một cước đá Cửu Thanh Sơn, nói:

    - Cửu Thanh Sơn, ngươi đừng có hy vọng nào, bởi vì ta đã hoàn toàn đập nát hy vọng của ngươi!

    Hùng Chiến nhìn Lục Nguyên, tuyên bố:

    - Lục Nguyên, ngươi chờ chết đi!

    - Nói nhiều quá, đón kiếm!

    Lục Nguyên lười quan tâm, đâm ra một kiếm, nhát kiếm này đâm vào chỗ nhược điểm của Hùng Chiến.

    Hùng Chiến xoay người, toàn thân hình như to hơn rất nhiều, có vẻ như sắp biến thành sao hổ.

    - Lục Nguyên, chắc ngươi không biết?

    Đây chính là năng lực của ta.

    - Khi ta chiến đấu sẽ chuyển hoán thành hình dạng sao hổ, sao hổ là loại thượng cổ yêu thú sức mạnh lớn vô cùng, tốc độ nhanh như tia chớp.

    Ta tự cho rằng mình có sức mạnh lớn vô cùng, nhanh như tia chớp.

    Vốn Cửu Thanh Sơn thực lực không yếu, nhưng đối mặt trạng thái sao hổ của ta thì không có sức đánh lại!

    Hùng Chiến cười to.

    Chớp mắt bên cạnh Lục Nguyên có một cuồng phong đen, đây là bộ dạng phát huy thực lực của Hùng Chiến.

    Cửu Thanh Sơn vô cùng lo lắng, gã biết khi Hùng Chiến chuyển đến hình dạng sao hổ thì đáng sợ cỡ nào.

    Trong hình dạng đó Cửu Thanh Sơn không đón đỡ bao nhiêu chiêu, dù trung tổ có đến cũng không thắng nổi.

    Đáng sợ nhất không chỉ là điều đó, khi Hùng Chiến biến hình dạng sao hổ thì tính tình ngày càng tàn bạo, một loại tàn bạo điên cuồng.

    Khí thế bạo ngược sẽ tản ra, đấu với gã sẽ ngày càng cảm nhận khí thế bạo ngược đáng sợ, người có tâm linh hơi yếu chút liền sợ hãi, cao thủ tranh chấp nếu sợ thì sẽ tạo nên kết quả gì không cần phải hỏi.

    - Ha ha ha ha, Lục Nguyên, ngươi sợ rồi sao?

    Hùng Chiến đúng là đang ngày càng bạo ngược.

    - Một khi ta thắng ngươi sẽ từng đao cắt thịt ngươi rồi dùng muốn yêm, thịt của ngươi vừa lúc đút cho sao hổ của ta.

    Máu của ngươi có thể làm ra bữa tiệc huyết lớn, huyết cùng thịt thành bữa tiệc chắc ngon lắm.

    Hồn phách của ngươi cũng sẽ bị sao hổ nuốt vào bụng.

    Ở trong bụng sao hổ hồn phách ngươi sẽ dần thành trahf.

    Sao hổ ăn người, linh hồn sẽ không tan biến mà biến thành trành, trành là hạt mầm ở trong bụng sao hổ, bị nó sử dụng quỷ hồn.

    Làm trành của sao hổ đời đời kiếp kiếp không yên bình, vĩnh viễn là nô lệ của sao hổ, của Hùng Chiến.

    Gió bạo ngược vang các góc trong trận!

    Khí thế bạo ngược ngày càng khuếch tán.

    Sao hổ bạo ngược, Hùng Chiến canh bạo ngược.

    Lục Nguyên cầm kiếm nhìn bên cạnh gió đen bạo ngược, vô cùng bình tĩnh phun ra một câu:

    - Kiếm nhị, ức tình.

    Mới rồi đấu nhau hắn đã tìm ra nhược điểm của Hùng Chiến, cho nên thi triển chiêu kiếm nhị ức tình.

    Một kiếm đánh ra dường như có vô số tình cảm diễn sinh trên không trung.

    Thất tình lục dục!

    Đều bao gồm trong kiếm này.

    Con người có thất tình: hỉ, nộ, ai, sợ, ái, ác, dục.

    Người có lục dục: sắc, thanh, hương, vị, xúc, giác.

    Trong một kiếm bao gồm thất tình lục dục.

    Hùng Chiến cười lạnh nói:

    - Đây là kiếm gì vậy?

    Thật nực cười.

    Ta không có cảm tình, ngươi dùng cảm tình kiếm đối phó với thì có tác dụng gì?

    Không đúng, không đúng, sao thế này?

    Sao ta nhức đầu quá!

    Mới đầu Hùng Chiến khinh thường kiếm này, nhưng chậm rãi phát hiện có điều lạ.

    Dường như bạo ngược của gã là một trong thất tình lục dục.

    Bình thường gã khống chế bạo ngược đối địch, nhưng lúc này phát hiện bạo ngược đã không nằm trong tầm tay.

    Nó bị một kiếm của Lục Nguyên khống chế, bạo ngược đối với gã.

    Hùng Chiến là ác nhân, bình thường dùng bạo ngược đối phó không biết bao nhiêu người, nổi tiếng bạo ngược.

    Bình thường cho rằng bạo ngược vo địch, rất lấy làm tự hào, cũng tự hào sao hổ bạo ngược.

    Bây giờ gã phát hiện bạo ngược chĩa vào mình là đáng sợ như vậy.

    Sao hổ cũng quay đầu táp gã, sao vậy nè!

    Kiếm quang sáng ngờ lóe lên, Hùng Chiến đã ngã gục.

    Lục Nguyên nhẹ bắn kiếm.

    Đây là kiếm nhị, ức tình, kiếm khống chế thất tình lục dục.

    Chỉ cần đối phương có sơ hở tình cảm là nhát kiếm này thừa dịp đánh vào.

    Hùng Chiến thật đơn giản đã chết!

    Chiến đấu với Hùng Chiến Lục Nguyên chỉ dùng ba kiếm mà thôi, ba kiếm mà đã đơn giản giải quyết đối thủ!

    Cái này sao không khiến người kinh thán chứ?

    Còn sót lại người Hoang Thú Môn luống cuống, chúng không bao giờ ngờ Hùng Chiến bị hai, ba kiếm giải quyết.

    Lục Nguyên tay động đã tới bên cạnh đám Cửu Thanh Sơn.

    Kiếm quang động, tất cả trói buộc bị chặt đứt, toàn bộ cấm chế trên người đều mở.

    Đám Cửu Thanh Sơn mới đầu bị người Hoang Thú Môn ngược đãi thảm, giờ rốt cuộc được cứu, cấm chế cũng mở, pháp lực bắt đầu di chuyển.

    Họ không chút do dự giết hướng người Hoang Thú Môn, họ bị bọn chúng ngược thảm.

    Nhân vật lợi hại bên Hoang Thú Môn đã bị Lục Nguyên giết sạch, nay sĩ khí bị hắn đánh rớt xuống số không, cho nên mặc dù đám Cửu Thanh Sơn bị trọng thương nhưng xử lý sạch sẽ người Hoang Thú Môn.

    Lục Nguyên nhún vai nói:

    - Được rồi, là lúc trở về.

    Đám Cửu Thanh Sơn cũng mệt rã rời, bản thân bị ngược đĩa, trọng thương, mới rồi cố chống giết vài người, sớm không còn sức lực.

    Họ định hướng tới chỗ liên minh ba phái, rời khỏi Địa Long Tinh.

    - Đi hả?

    Các ngươi đùa gì vậy?

    Bỗng vang lên tiếng cười khùng khục, theo đó là khí thế kinh thiên động địa giáng xuống, là hoang khí thế trước giờ chưa từng có, so với Hùng Chiến trước đó thì hoang khí thế này mạnh rất nhiều lần.

    Một ông lão tóc trắng bềnh bồng, sau lưng lão có một con rắn vô cùng to lớn.

    Không biết con rắn cao to bao nhiêu, sau lưng có tám cái đầu, mỗi đầu rắn có con mắt đáng sợ, nanh sắc bén, ánh sáng lạnh âm trầm.

    Đây là!

    Bát Hoang Đại Xà!

    Bát Hoang Đại Xà là một loại rất mạnh trong thượng cổ yêu thú, có tám cái đầu, mạnh hơn Tam Đầu Khuyển nhiều.

    Tám cái đầu có bản lĩnh khác nhau, có thể nuốt thủy kết băng phun lửa phun độc.

    Ông lão tóc trắng này nếu có được hồn phách ngưng luyện yêu thú Bát Hoang Đại Xà, vậy thì thân phận của người này trong Hoang Thú Môn vừa nhìn đã biết.

    Hoang Thú Môn Đằng Bát Trung Tổ.

    Người này khác với trước, Đằng Bát Trung Tổ là xếp vào năm hàng đầu trong Hoang Thú Môn.

    Bình thường Địa Long Tinh tranh bá ít khi xuất hiện trung tổ, không ngờ lần này ngay cả Đằng Bát Trung Tổ cũng lộ mặt, Hoang Thú Môn đúng là bỏ vốn gốc.

    Nhìn tám đầu rắn bán trong suốt chìm nổi, không biết tại sao cho người không khí tận thế.

    Đám Cửu Thanh Sơn vốn tưởng có thể chạy thoát nhưng không ngờ Hoang Thú Môn còn sắp đặt một Đằng Bát Trung Tổ tại đây, tâm tình liền rớt xuống đáy cốc.

    Thực lực của Đằng Bát Trung Tổ khá đáng sợ, dù Kiếm Diệt lão tổ ở đây trấn giữ cũng chưa chắc làm gì được lão, lão có thực lực thế giới cảnh tứ tầng, lấy nguyên tắc hoang khắc kiếm thì lão có thể đấu với Kiếm Diệt lão tổ một trận.

    Đằng Bát Trung Tổ nhìn hướng hai mươi người Kiếm Môn trên Thú Hồn Sơn, nói:

    - Hai mươi con kiến các ngươi dám nhân lúc bổn trung tổ bế quan, ngay lúc quan trọng giết sạch người Hoang Thú Môn ở đây.

    Đã để các ngươi hôi của, nhưng vậy cũng tốt, giờ các ngươi chết hết tại đây, trở thành thức ăn cho Bát Hoang Đại Xà của ta.

    - Lục Nguyên, ta có nghe danh tiếng của ngươi.

    Thái cổ văn minh và giản chi văn minh đều phát ra ám sát lệnh, chỉ cần giết ngươi là được tiền thưởng ngàn lượng.

    Tốt lám, xem ra ông trời muốn chúc ta thành công trùng kích thế giới cảnh ngũ tầng, trở thành lão tổ.

    Thế giới cảnh tứ tầng xưng là trung tổ, thế giới cảnh ngũ tầng, lục tầng thì gọi là lão tổ, thế giới cảnh thất tầng trở lên gọi là thế giới.

    Thế giới cảnh đã là đại cảnh giới cuối cùng, mỗi tăng một tầng là địa vị tại trung ương thiên triều sẽ tăng lên rất nhiều, có bao nhiêu người muốn tăng thực lực cho mình.

    Lục Nguyên nhìn ảo ảnh Bát Hoang Đại Xà trước mặt, Đằng Bát Trung Tổ tỏ vẻ vô cùng kiêu ngạo, tay hắn ấn chuôi kiếm.

    - A, thấy Đằng Bát Trung Tổ ta mà chưa tuyệt vọng, thật là chàng trai có tự tin.

    Đằng Bát Trung Tổ lạnh lùng nói:

    - Nhưng ta lập tức sẽ khiến người tuyệt vọng.

    Ở trowcs mặt ta dùng kiếm, đổi làm Kiếm Diệt lão tổ của các ngươi còn được, ngươi hả?

    Kém xa lắm.

    Đằng Bát Trung Tổ không chút do dự đánh ra Thiên Xà Bát Kích.

    Cái gọi là Thiên Xà Bát Kích tứ là đem toàn bộ lực lượng Bát Hoang Đại Xà rót vào trong một kích, mấy chục tinh thần sẽ nổ tung bởi một chưởng của lão.

    Lão muốn một đấm đánh chết Lục Nguyên, để lĩnh tiền thưởng vô cùng cao.

    - Phải không?

    Lục Nguyên khẽ cười:

    - Kiếm tam, vong trần!

    Đây là một kiếm xuất trần!

    Không đúng, không phải một kiếm xuất trần!

    Nên là một kiếm vong trần!

    Kiếm tam, vong trần!

    Rốt cuộc là kiếm chiêu thế nào, có uy lực gì?,

    Kiếm rốt cuộc ra khỏi vỏ!

    Hoang Thú Môn sắp đặt Đằng Bát Trung Tổ mạnh nhất tại đây đã xuất hiện.

    Bát Hoang Đại Xà hiện ra ảo ảnh sau lưng lão, một chưởng của lão bao gồm Thiên Xà Bát Kích, tám lực lượng hoàn toàn khác nhau đánh ra.

    Mấy chục tinh thần chớp lóe đánh hướng Lục Nguyên, muốn giết hắn.

    Đây là một thức phá diệt.

    Khí thế lực hồng hoang to lớn đè ép đám Cửu Thanh Sơn bị trọng thương nằm rạp trên mặt đất, miệng mũi chảy máu.

    Lấy trạng thái hiện nay của Cửu Thanh Sơn chỉ cần Đằng Bát Trung Tổ lại ép một chút nữa là sẽ đè chết bọn họ.

    Lục Nguyên nhảy lên giữa không trung, vung kiếm tam vong trần!

    Đó là một kiếm lạnh thanh cỡ này, khí thế xuất trần, dường như tất cả trần thế không đáng lưu luyến, có thể hoàn toàn quên đi.

    *Ầm!*

    Thiên Xà Bát Kích của Đằng Bát Trung Tổ đánh vào chỗ Lục Nguyên vừa rồi đứng, tạc dư ba to lớn.

    Dường như kiếm tam vong trần của Lục Nguyên không đem đến chút tác dụng nào.

    Đằng Bát Trung Tổ cười to nói:

    - Kiếm chiêu của ngươi vô dụng nhỉ, nhưng cũng đúng thôi, đối mặt ta thì kiếm chiêu của ngươi có bao nhiêu lực lượng chứ.

    Ta là Hoang Thú Môn trung tổ.

    Lão lại đánh ra kiếm chiêu, từng thức đánh mãnh liệt vô cùng.

    Ví dụ thức này là Thiên Xà Cửu Biến, kiếm chiêu quái dị bá đạo, chín loại biến hóa ở trong một chiêu, thật là khó chơi vô cùng.

    Ví dụ thức Bát Xà Thôn Thiên, tám con rắn há mỏ táp, khó mà đề phòng.

    Mỗi thức đều vô cùng bá đạo, mang theo một phần xà quái dị.

    Lúc mới công kích rõ ràng lão trên cơ, Lục Nguyên yếu thế hình như không có cách gì chống đỡ, tới lui chỉ đánh ra một thức kiếm tam vong trần.

    Hắn xuất kiếm thế này làm đám Cửu Thanh Sơn sốt ruột.

    Đúng vậy, thức kiếm tam vong trần của ngươi đúng là rất đẹp, mọi người công nhận, một kiếm có tiên khí xuất trần, có tiên khí hơn bất cứ kiếm chiêu nào.

    Nhưng mà!

    Ngươi dùng một chiêu nhiều lần như vậy vẫn không phát huy chút tác dụng, nếu đã vậy sao không đổi một chiêu thức?

    Lục Nguyên nổi tiếng chắc không nên chỉ có một chiêu.

    Nhưng đám người đó sốt ruột thì mặc kệ họ, Lục Nguyên vẫn thong dong dùng chiêu kiếm tam vong trần!

    Nhưng lúc đánh Đằng Bát Trung Tổ hơi dừng lại, rõ ràng không phải kiếm chiêu khó bao nhiêu lại cứ khiến lão bị khựng, hơn nữa mặt sau thời gian khựng lại ngày càng dài.

    Một bên bị kiếm chiêu làm khựng lại một bên lão lầm bầm gì đó.

    - Ủa, chiêu này mặt sau ta đánh như thế nào?

    Lúc nói lời này Đằng Bát Trung Tổ làm như lão chưa luyện nửa đoạn sau chiêu này, nhưng không thể nào, Đằng Bát Trung Tổ dù gì cũng là một trung tổ, không khả năng chưa luyện xng kiếm chiêu đã đưa vào chiến đấu chính thức.

    - Ủa, chiêu này là gì vậy?

    Ta có luyện nó chưa nhỉ?

    Đằng Bát Trung Tổ đánh xong một thức đột nhiên giật mình, dáng vẻ rất là lạ.

    - Ta đang ở đâu?

    Sao trông như là đánh nhau?

    Đằng Bát Trung Tổ vẻ mặt lạ lùng nhìn bốn phía.

    - Đúng ròi, ta là ai?

    Đằng Bát Trung Tổ giật nảy mình.

    Đằng Bát Trung Tổ bộ dạng ngớ ngẩn, đám Cửu Thanh Sơn thì chẳng hiểu gì cả.

    Đó giờ chưa nghe nói Đằng Bát Trung Tổ đầu óc có vấn đề, nhưng nếu không phải não bị gì thì tại sao không biết mình ở đâu?

    Đang làm gì?

    Ngay cả mình là ai cũng không biết, chuyện này có gì đó lạ lùng.

    Đây rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì!

    Chắc Đằng Bát Trung Tổ không phát bệnh đâu, nếu có bệnh thì không khả năng tu luyện đến thế giới cảnh.

    Vậy chỉ có một nguyên nhân, do Lục Nguyên làm trò gì rồi.

    Bình thường khiến đối thủ sinh ra loại phản ứng này chính là ảo thuật, nhưng Cửu Thanh Sơn dụi mắt không thấy chút gì là ảo thuật cả.

    Cửu Thanh Sơn là thế giới cảnh tam tầng, coi như khá ghê gớm, ánh mắt không tệ lắm, thế mà bây giờ lão không biết đây là sao.

    Đằng Bát Trung Tổ như thành đồ khờ, càng không biết có chuyện gì.

    Kiếm quang xẹt qua, Đằng Bát Trung Tổ bị một kiếm giết chết.

    Lục nguyên thu kiếm trở vào bao.

    Đây chính là kiếm tam, vong trần.

    Chiêu kiếm tam vong trần đương nhiên không phải lấy ảo thuật tổ thành, trong phù sinh nhược mộng thì ó chút ít ảo thuật.

    Chiêu kiếm tam vong trần thì sao?

    Đó là học theo Kiếm Vong Bia.

    Khi vô số Vọng Trần Quang trùng kích vào người hắn, dưới tình huống như vậy mà cuối cùng hắn thức tỉnh, không mất ký ức, kinh nghiệm này đúng là chuyện độc nhất vô nhị.

    Cho nên hắn dựa theo Vọng Trần Quang sáng tạo ra kiếm tam.

    Đánh với kiếm tam, nếu kéo dài sẽ dần mất trí nhớ.

    Đương nhiên nếu không đánh thì rất nhanh tìm về ký ức.

    Tức là nói cần phải hắn không ngừng vung kiếm với một người thì kẻ đó mới tạm thời mất trí nhớ, không thể so với Vọng Trần Quang thật sự.

    Nhưng dù có nhiều hạn chế như vậy thì cũng đã rất biên thái.

    Đây chính là kiếm tam, vong trần.

    Rốt cuộc kết thúc, chính mình tổng cộng sáng tạo sáu kiếm, đáng tiếc chỉ dùng được ba kiếm, tức là kiếm nhất, nhân sinh phồn hoa khai nhất quý, kiếm nhị, ức tình, kiếm tam, vong trần.

    Ba thức này có tác dụng đặc biệt riêng, tác dụng rất lớn, tiếc rằng không có cơ hội thử kiếm tứ, không, kiếm ngũ, duy kiếm, kiếm lục, nhiếp thiên, thật là tiếc nuối.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm *keng* một tiếng trở vào vỏ.

    Lục Nguyên nhún vai nói:

    - Tốt rồi, kết thúc.

    Đám Cửu Thanh Sơn còn không thể tin được.

    - Những kiếm chiêu mới rồi là cấp diệt thế?

    Lục Nguyên gật đầu.

    - Có thể hỏi là từ đâu được kiếm chiêu cấp diệt thế không?

    Cửu Thanh Sơn có chút kích động.

    Đối với một Vô Thượng Đại Giáo thì mỗi một bộ kiếm chiêu cấp diệt thế đều rất quan trọng, sao lão không kích động cho được.

    - Nếu không tiện trả lời thì xem như ta không hỏi.

    Lẽ đương nhiên lão biết mình hỏi như vậy không ổn lắm, rất nhiều nhân vật kinh tài tuyệt diễm có đủ kiểu đủ dạng kỳ ngộ, cũng chưa chắc thích lộ ra ngoài.

    Lục Nguyên tùy ý phất tay nói:

    - Cũng không có gì phải giấu, trước đó không lâu ta tự mình sáng tạo.

    - Cái gì!?

    Tự mình sáng tạo???

    Cửu Thanh Sơn trợn trừng mắt líu lưỡi.

    Lục Nguyên hời hợt đáp:

    - A, đúng vậy, là tự sáng tạo.

    Cửu Thanh Sơn rên rỉ, tự mình sáng tạo kiếm chiêu cấp diệt thế, chưa đến cấp thiên tôn mà đã có năng lực sáng tạo kiếm chiêu cấp diệt thế ư?

    Hơn nữa đáng giá rung động không chỉ có việc này.

    Việc thứ hai là mới rồi Đằng Bát Trung Tổ, thuộc năm hàng đầu trong Hoang Thú Môn, cho dù Kiếm Diệt lão tổ lại đây cũng chưa chắc thắng được, vậy mà bị Lục Nguyên giết chết.

    Đây rốt cuộc là chuyện gì?

    Bọn họ sớm nghe nói danh tiếng của Lục Nguyên, nhưng chưa từng tưởng tượng hắn mạnh đến mức này.

    Kiếm Môn chúng ta lại ra một người ghê gớm.

    Đám Cửu Thanh Sơn tinh thần phấn chấn, Kiếm Môn xuất hiện nhân vật kinh thế đối với họ đương nhiên là tin tốt.

    - Vậy thì quay về liên minh ba phái thôi.

    Hai mươi người liền bay hướng liên minh ba phái, trên đường đi không bị hai phái khác ở Địa Long Tinh ngăn cản.

    Hai thái thượng trưởng lão của hai phía, Vô Song Môn Phó lão quỷ, Thiên Sơn Môn Hùng Bách Lý, hai thái thượng trưởng lão danh chấn một phương trong đầu ngập sóng.

    Lục Nguyên!

    Lúc trước dù là Phó lão quỷ, Hùng Bách Lý hay những người khác đều cho rằng một mình Lục Nguyên xông Thú Hồn Sơn là chết chắc rồi, tuyệt đối không có một chút phần thắng.

    Nhưng tiếp theo đám bọn họ trông thấy cái gì?

    Lục Nguyên một kiếm ra tay, kiếm như phồn hoa nở rộ một mùa, sáng lạn như đời người.

    Một kiếm chém xuống diệt ba mươi người.

    Tiếp theo Lục Nguyên lại ra vài kiếm, khiến Hùng Chiến bạo ngược thành cuồng chết trận dưới loại tình cảm bạo ngược.

    Cuối cùng ngay cả Đằng Bát Trung Tổ cấp trung tổ cũng ra mặt, người như vậy ra tay thật là kinh thiên động địa, bởi vì đây dù gì là nhân vật cấp trung tổ.

    Theo lý thì người cấp trung tổ muốn đối phó Lục Nguyên dễ như húp cháo, nhưng kết quả là gì?

    Đằng Bát Trung Tổ cũng bị Lục Nguyên giết, hơn nữa hắn dùng tới dùng lui chỉ một chiêu chứ chưa tới hai chiêu.

    Cuối cùng Đằng Bát Trung Tổ thua rất là quái.

    Chiến tích đáng sợ như vậy khiến Phó lão quỷ kinh sợ, Vô Song Môn Phó gia đã kết thù với một kẻ địch đáng sợ.

    Bên cạnh Phó lão quỷ, một người Vô Song Môn hỏi:

    - Phó thái thượng trưởng lão, chúng ta có cần đuổi theo giết Lục Nguyên không?

    Không lẽ để mặc cho Lục Nguyên và mấy người Kiếm Môn chạy thoát?

    Phó lão quỷ cốc đầu tên kia, mắng:

    - Là ngươi não tàn hay là ta não tàn?

    Ngay cả Đằng Bát Trung Tổ còn bỗng dưng thua trong tay Lục Nguyên, ta đi ra có mấy phần thắng chứ?

    Đúng vậy, đám Vô Song Môn Phó lão quỷ và người Thiên Sơn Môn không phải không muốn ngăn Lục Nguyên mà là không dám.

    Lục Nguyên đánh trận chiến này thật là quá bá khí, bá khí đến khiến chúng câm nín, sợ ngăn lại hắn sẽ chết dưới kiếm của hắn.

    Lục Nguyên vừa rồi ra ba chiêu kiếm khác nhau, để lại ấn tượng quá sâu cho Vô Song Môn Phó lão quỷ, Thiên Sơn Môn Hùng Bách Lý.

    Bên liên minh ba phái, Thiên Thủy Môn và Ngự Hỏa Môn tập trung tinh thần chuẩn bị, không dám đi Địa Long Tinh giúp Lục Nguyên vì nếu đi thì tương đương nhảy vào trong túi Thiên Sơn Môn, Vô Song Môn.

    Họ chỉ là tập trung tinh thần chuẩn bị, khiến Thiên Sơn Môn và Vô Song Môn không dám hành động.

    Đây là điều duy nhất có thể giúp Lục Nguyên.

    Nhưng Lục Nguyên một người đi Thú Hồn Sơn, không chết mới là lạ.

    Thiên Thủy Môn Cơ Thiên Vũ nhìn đồng hồ cát bên cạnh, nói:

    - Đã lâu như vậy, chắc Lục Nguyên bị giết hay bị bắt rồi.

    Bên kia Ngự Hỏa Môn Chúc Viêm gật đầu nói:

    - Không phải chúng ta không giúp Lục Nguyên mà là không có cách nào.

    Thôi, chúng ta truyền tin cho Kiếm Môn đi, nói là Lục Nguyên có khả năng bị bắt hoặc bị giết, xem bên Kiếm Môn có phản ứng gì không.

    Dù gì Lục Nguyên là nhân vật quan trọng của Kiếm Môn, không phải người bình thường.

    Cơ Thiên Vũ và Chúc Viêm thảo luận nên xử lý chuyện này thế nào thì bỗng xảy ra ngoài ý muốn.

    Trên Địa Long Tinh thường hay có sương mù.

    Sương che tinh thần người bất động.

    Hai phái Thiên Thủy Môn và Ngự Hỏa Môn đều đứng không nhúc nhích, khí thế hùng hồn.

    Họ sợ Thiên Sơn Môn, Vô Song Môn, Hoang Thú Môn thừa dịp đánh tới.

    Trong sương mù lờ mờ có bóng người.

    Chắc không phải đối thủ sắp đánh tới chứ?

    Cơ Thiên Vũ và Chúc Viêm nghiêm túc lên, nếu đối thủ đánh tới thì là đại chiến.

    Bây giờ phe địch có lực lượng ba môn phái, còn bên mình thiếu đi Kiếm Môn chỉ còn lực lượng hai môn phái.

    Nay có thể nói phe mình ở vào thế yếu.

    Bóng người trong sương ngày càng nhiều, rõ ràng không phải một người.

    Lục Nguyên đi một mình, giờ không phải một người từ trong sương đi ra, vậy xem ra là đối thủ người Hoang Thú Môn, Thiên Sơn Môn, Vô Song Môn rồi.

    Chúc Viêm quát to:

    - Địch tập!

    Cẩn thận!

    Nghe lệnh lập tức ra tay!

    Chương 1076-1078: Tại Địa Long Tinh

    Lập tức sắp đánh với đối phương, nhưng không biết cuộc chiến này có mấy người sống sót.

    Nhưng mặc kệ thế nào, đối phương đã đến thì phải đánh.

    Chúc Viêm quát dài:

    - Thần hỏa pháo chuẩn bị!

    Thần hỏa pháo là một báu vật của Ngự Hỏa Môn, có thể lấy lực hỏa công nhiều người đánh ra, sẽ có sức mạnh không nhỏ.

    Người trong sương ngày càng rõ ràng, có hơn hai mươi người.

    Thái thượng trưởng lão Chúc Viêm cảm thấy khoảng cách đã tới giới hạn, liền quát lệnh:

    - Thần hỏa pháo, oanh!

    Hỏa viêm thần trụ to lớn xé rách hư không đánh hươngs người trong sương, đây chính là uy lực của thần hỏa pháo.

    Một cái thần hỏa pháo bên trong còn rót vào một phần pháp lực của thái thượng trưởng lão Chúc Viêm.

    Trước công kích như vậy, dù là thế giới cảnh nhị tầng, tam tầng cũng khó chắn.

    Thế giới cảnh tứ tầng đụng phải công kích như vậy nếu vô tình cũng sẽ chịu thiệt.

    Hỏa viêm thần trụ nóng cháy nhanh chóng oanh kích, sương gặp nhiệt độ cao bốc hơi.

    Sương bốc hơi hết mới thấy rõ người trong sương mù.

    Ủa!

    Không phải là người Hoang Thú Môn, là người Kiếm Môn.

    Có Cừu Thanh Sơn và người Kiếm Môn khác, đương nhiên quan trọng nhất ở trong đó chẳng phải là cái người mọi người cho rằng chết tại Thú Hồn Sơn, Lục Nguyên đó sao?

    Đây là sao vậy?

    Lục Nguyên một mình xông Thú Hồn Sơn, vốn tuyệt đối chết tại đó kết quả xuất hiện ở đây, hơn nữa đám Cửu Thanh Sơn đều có mặt, không lẽ hắn cứu họ về?

    Điều này sao có thể?

    Không đúng, bây giờ hỏa viêm thần trụ đánh tới.

    Dưới hỏa viêm thần trụ, đám Cửu Thanh Sơn vốn bị trọng thương sẽ chết không có chỗ chôn.

    Trong chớp mắt Lục Nguyên thuấn di đến phía trước hỏa viêm thần trụ, búng kiếm ra khỏi vỏ, kiếm quang thanh lẫm như ngày xuân mưa phùn, từng chút một tằm ăn hỏa viêm thần trụ.

    Cuối cùng hoàn toàn chắn hỏa viêm thần trụ, uy lực hỏa trụ không một chút nào đánh trúng người phía sau.

    Chúc Viêm thở dài một hơi, nguy hiểm quá là nguy hiểm, nếu ngộ thương thậm chí ngộ sát đồng minh thì mất hết mặt mũi.

    Lục Nguyên dẫn theo đám Cửu Thanh Sơn đáp xuống liên minh ba phái.

    Liên minh ba phái thế mới có cơ hội hỏi rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng trước khi mở miệng thì họ phát hiện trong tay người Kiếm Môn đa số cầm đầu người, xem ra đều thuộc Hoang Thú Môn.

    Cơ Thiên Vũ hỏi:

    - Đây là?

    - Đầu người, chiến lợi phẩm của chúng ta.

    Đương nhiên đa số là chiến lợi phẩm của Lục Nguyên, chúng phụ trách cầm giùm thôi.

    - Cái gì?

    Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

    Hai thái thượng trưởng lão Cơ Thiên Vũ, Chúc Viêm đều lấy làm khó hiểu.

    - Nói đơn giản là ta đi Thú Hồn Sơn, rồi giải quyét người Hoang Thú Môn trên đó, cứu người Kiếm Môn về.

    Lục Nguyên giải thích vô cùng đơn giản, nói nhẹ nhàng như không có gì lạ cả, nhưng người nghe kinh hoàng không nói nên lời.

    - A, đây là đầu của Hùng Chiến!

    Hùng Chiến là cao thủ thế giới cảnh tam tầng, vậy mà cũng chết.

    Cơ Thiên Vũ nhìn đầu Hùng Chiến, hỏi Lục Nguyên:

    - Đây là ngươi giết?

    - Đúng vậy.

    Lục Nguyên gật đầu, đối với hắn đây không có chuyện gì ghê gớm cả, một Hùng Chiến mà thôi.

    Nhưng Cơ Thiên Vũ thấy vô cùng khủng bố, Hùng Chiến là một người rất giỏi, nàng có đấu với gã rồi, kết quả gã dễ dàng chết trong tay Lục Nguyên.

    - Đó là đầu của Đằng Bát Trung Tổ, bên Hoang Thú Môn ngay cả Đằng Bát Trung Tổ cũng đến, lại còn chết trong tay ngươi ư?

    Chúc Viêm nhìn Lục Nguyên, rất khó tin tưởng.

    Đằng Bát Trung Tổ mạnh hơn Hùng Chiến nhiều, là cấp trung tổ, tại trung ương thiên triều có thân phận địa vị.

    Lục Nguyên bâng quơ nói:

    - Đúng vậy đấy.

    Thái thượng trưởng lão Chúc Viêm không thể tin.

    Người như Đằng Bát Trung Tổ mà chết dưới tay Lục Nguyên, đây là việc đáng sợ cỡ nào chứ.

    Chúc Viêm cho rằng bản thân cũng không thắng được Đằng Bát Trung Tổ.

    Đây chính là Lục Nguyên sao?

    Một mình đi xông Thú Hồn Sơn, vốn cho rằng hắn thập tử vô sinh, kết quả chém hết người Hoang Thú Môn, còn cứu về người Kiếm Môn.

    Cái gì gọi là lợi hại?

    Đây chính là lợi hại.

    Một người một kiếm hào hùng như thế!

    Nhìn áo xanh theo gió bay, tóc dài tung bay, Chúc Viêm, Cơ Thiên Vũ cùng cảm thấy Lục Nguyên không tầm thường.

    Lập tức trên bảng cống hiến cá nhân, vốn Lục Nguyên xếp ở một trăm sáu mươi như là sao xẹt nhảy lên, rất nhanh tới vị trí hạng nhất, số điểm vượt xa Chúc Viêm vốn hạng nhất.

    Loại điểm này là một năm thống kê một lần, mà Lục Nguyên lần này cường đại cỡ nào, một mình giết một thế giới cảnh tứ tầng, một thế giới cảnh tam tầng, một thế giới cảnh nhị tầng, một thế giới cảnh nhất tầng, cộng thêm nhiều hỗn động cảnh, đánh ra uy phong cỡ nào.

    Xếp hạng của hắn không vượt xa hạng hai mới là lạ.

    Người lúc đầu kêu la bảo Lục Nguyên có danh vô thật, không dám ra tay giờ chẳng mở miệng nổi nữa, hắn dùng hành động thật tát mạnh vào mặt đám người đó.

    Không dám hành động hả?

    Nói đùa.

    Tiếp theo đương nhiên là nói đến việc tấn công Địa Long Tinh.

    Hai thái thượng trưởng lão Cơ Thiên Vũ, Chúc Viêm không phải kẻ ngu dốt, đương nhiên biết lợi dụng uy phong Lục Nguyên một mình diệt Hoang Thú Môn, nhân lúc sĩ khí đối phương nghiêm trọng giảm sút lấy đi Địa Long Tinh, dù sao trên đó có địa giai linh mạch, nhất định phải cướp vào tay.

    Tiếp theo cuộc chiến đoạt Địa Long Tinh so với trong tưởng tượng dễ dàng rất nhiều.

    Vô Song Môn và Thiên Sơn Môn không làm gì ngăn cản liền ngoan ngoãn rút lui, mà lúc lui còn tốn mất một phần thuộc hạ.

    Thật ra dù là Vô Song Môn hay Thiên Sơn Môn đều bị chấn nhiếp hoàn toàn, Lục Nguyên một mình tiêu diệt nhóm Hoang Thú Môn tại đây, có hắn tham gia chiến đấu thì họ không cảm thấy bên mình có cơ may thắng, không bằng ngoan ngoãn rút lui.

    Với lại rút lui rồi xem mặt trên có phái ai ra đoạt lại Địa Long Tinh không, họ không cho rằng với thực lực hiện nay có thể tử chiến cùng liên minh ba phái.

    Địa Long Tinh lại quay về tay liên minh ba phái.

    Lục Nguyên trước tiên đi trung tâm Địa Long Tinh nhìn xem.

    Trung tâm Địa Long Tinh nghe nói là địa giai linh mạch, hắn chưa từng thấy nên muốn xem một cái.

    Hắn tiến sâu và tinh thần, chỉ dấy sâu trong địa hạch vô tận ánh sáng địa giai linh mạch chớp lóe, từng khối địa giai linh mạch vô cùng to lớn ở trên mặt đất liền cùng nhau.

    Lục Nguyên cảm thấy những địa giai linh mạch kết hợp cùng thiên địa, không khả năng khai thác nhanh, chỉ có thể dùng thời gian chậm rãi mài mòn.

    Địa Long Tinh quay về Kiếm Môn, địa giai linh mạch có năm chu kỳ thuộc về hắn, có những linh thạch này là hắn kiếm món hời to rồi.

    Xem xong địa giai linh mạch khổng lồ của Địa Long Tinh, Lục Nguyên nhân dịp người khác không để ý bay tới Thú Hồn Sơn.

    Trên Thú Hồn Sơn còn có vô tận vật hoang hệ.

    Người Hoang Thú Môn dùng vật hoang hệ chưa thu gom, mấy người Kiếm Môn cũng không gom góp, cho nên đến lượt Lục Nguyên nhặt nhạnh.

    Muốn đem vật hoang hệ bỏ vào kiếm chi không gian là không thể nào, sẽ dẫn đến phả phệ mãnh liệt, nhưng đừng quên hắn có kiếm khắc hoang.

    Rất nhiều vật hoang hệ lúc đại hoang thì hồn phách yêu thú bị luyện vào kiếm khắc hoang.

    Vốn kiếm khắc hoang chỉ là phiên bản chưa hoàn thành, theo nó hấp thu nhiều vật hoang hệ, rốt cuộc thanh kiếm khắc hoang dài đến chín tấc.

    Dài chín tấc tức là bản hoàn chỉnh của kiếm khắc hoang.

    Lục Nguyên nghe một tiếng *keng*, trước mắt xuất hiện kiếm khắc hoang chân chính.

    Thanh kiếm khắc hoang chân chính, chuôi kiếm như tham lam nuốt hết tất cả, thân kiếm vừa mỏng vừa lạnh vừa sắc bén, thành hai cực đoan với vật cổ kính đại hoang.

    Lục Nguyên nhẹ vuốt kiếm khắc hoang, rốt cuộc thì mình đã luyện kiếm khắc hoang đến trạng thái hoàn chỉnh.

    Lúc Lục Nguyên vuốt kiếm khắc hoang thì hiểu mấy tác dụng của kiếm khắc hoang.

    Thứ nhất là cắn nuốt, đây là năng lực vốn có chẳng qua bây giờ càng tăng cường thêm.

    Thứ hai là ngụy trang, trước kia kiếm khắc hoang ra ngoài liền tỏa vị kiếm khắc hoang, bây giờ thì bắt đầu ngụy trang, còn có thể ngụy tạo một khí báu vật khắc hoang.

    Nếu thái cổ văn minh điều tra thì hắn có thể ngụy trang một ít báu vật khắc hoang khiến thái cổ văn minh không thể tra ra nó, không tra được đến kiếm khắc hoang, dù sao những thứ báu vật ngụy tạo này không đáng giá.

    Thứ ba là gì, càng bí ẩn.

    Điểm thứ ba này Lục Nguyên phát hiện kiếm khắc hoang bên cạnh như là bồi dưỡng phân thân khác.

    Bình thường ban đầu văn tự đúng là sẽ bị thôn phệ long khắc chế.

    Nhưng đây chỉ là tình huống bình thường.

    Tựa như chữ hoang, tiên, võ sớm nhảy ra ngoài ngũ hành, không ở trong tam giới.

    Những kiếm đạo văn tự này thôn phệ long không khắc chế được.

    Trời sinh vỏ quýt dày có móng tay nhọn, không khả năng có vật gì hoàn toàn không bị khắc chế.

    Ví dụ chữ hoang là văn tự mạnh nhất kỷ nguyên này sinh ra, tương ứng văn tự môn có một chữ khắc khác có thể khắc chế chữ hoang.

    Chữ khắc là tử địch của chữ hoang, nhưng chữ khắc luôn ở trong văn tự môn chưa phun ra, bây giờ Lục Nguyên phát hiện kiếm khắc hoang của mình lờ mờ liên thông với chữ khắc, nếu bồi dưỡng thêm thì có thể triệu hoán ra phân thân chữ khắc, thậm chí cuối cùng còn triệu được phân thân.

    Đây là tuyệt học, tuyệt chiêu đối phó chữ hoang, sau này gặp chủ thái cổ văn minh thì rất hữu dụng.

    Thân kiếm thanh việt, hàn mà lạnh.

    Kiếm phong mỏng, nhẫn mà tà.

    Bảng kiếm như sói đói.

    Lục Nguyên vuốt kiếm khắc hoang, giờ mục tiêu là trước tiên bồi dưỡng phân thân chữ khắc, có phân thân chữ đạo rồi, giờ bồi dưỡng thêm phân thân chữ khắc, đều là văn tự rất cường đại.

    Hắn giơ tay lên, kiếm khắc hoang biến mất trong kiếm chi không gian.

    Lục Nguyên nhận được tin tức, là hai thái thượng trưởng lão Cơ Thiên Vũ, Chúc Viêm phát đến.

    Lục Nguyên lập tức chạy qua, đi tới một cái sân, chính giữa ba phái và cách địa giai linh mạch không xa, coi như điểm chỉ huy tạm thời của liên minh ba phái.

    Nhóm Chúc Viêm, Cơ Thiên Vũ đợi Lục Nguyên ngồi xuống.

    Cơ Thiên Vũ nói:

    - Bây giờ chúng ta nắm giữ Địa Long Tinh nhưng không thể khinh thường, vẫn cần bày ra chút trạm tình báo.

    Không biết về mặt tuần tra hiện nay Kiếm Môn có thể cho ra người được không?

    Lục Nguyên lắc đầu, nói:

    - Người Kiếm Môn hiện nay trừ ta ra đều bị trọng thương, tạm thời không phái người đi tuần tra, làm phiền Thiên Thủy Môn, Ngự Hỏa Môn làm thay giùm.

    - Cái này không phải chuyện gì lớn.

    Cơ Thiên Vũ gật đầu, nói:

    - Vậy để hai chúng ta sắp xếp.

    Cơ Thiên Vũ và Chúc Viêm lập tức sai người vòng quanh tinh thuần tuần tra, Lục Nguyên cũng gửi một phong thư, nhờ người Thiên Thủy Môn giúp đỡ mang tới gần điểm Kiếm Môn, muốn tìm chút dược trị thương.

    Đám Cửu Thanh Sơn bị trọng thương nặng, có dược thì sẽ hồi phục nhanh chút.

    Ba vị đứng đầy Địa Long Tinh trò chuyện với nhau, sau đó dự định tản ra.

    Chính lúc này có một người đáp xuống nói:

    - Bẩm Cơ trưởng lão, chúng ta không xông ra Địa Long Tinh này, dường như có trận pháp vậy!

    Đó là người Thiên Thủy Môn phái đi tuần tra.

    - Bẩm Chúc trưởng lão, ta không xông ra ngoài Địa Long Tinh được!

    Đó là người Ngự Hỏa Môn phái đi tuần tra.

    - Bẩm Lục trưởng lão, phụng mệnh của ngươi đi gần Kiếm Môn tìm dược nhưng không ra được.

    Đây là người Thiên Thủy Môn mới rồi bị Lục Nguyên dặn dò.

    Ba người muốn xông ra tinh cầu đền bị giam giữ không thể ra ngoài, có vấn đề đây,

    Lục Nguyên, Cơ Thiên Vũ, Chúc Viêm lập tức bay ra khỏi tiểu viện.

    Họ vừa mới bay ra thì phát hiện bề mặt tinh thần một vạn trượng xuất hiện thứ xám như sương mù, lúc trước còn tưởng là sương, dù gì Địa Long Tinh dễ dàng nổi sương mù, bây giờ xem ra không phải.

    Đây là cái gì!

    Chúc Viêm tay động, một đoàn xung thiên xích viêm hỏa diễm bắn ra, đoàn lửa này đánh vào sương mù nhưng nó chẳng hề tán đi.

    Chúc Viêm kinh hoảng, đây là Hỏa Thần Thất Kiếp Hỏa của lão, thế mà không làm gì được sương mù, sương xám này đúng là quái dị.

    Cơ Thiên Vũ tay thuôn ấn trên không trung, quát:

    - Thiên thủy đại thủy, vạn thủy quy tông, vụ quy!

    Thiên thủy đại thủy có thể khống chế nguồn nước thiên hạ, nghe nói luyện thiên thủy đại thủy đến mức tận cùng là có thể khống chế máu trong thân người.

    Cơ Thiên Vũ chưa để khống chế máu đối thủ nhưng muốn làm gì sương mù thì không khó.

    Thế nhưng, nàng dùng đến thiên thủy đại thủy, vạn thủy quy tông, vụ quy rồi mà đoàn sương xám vẫn không nhúc nhích chút nào.

    Lục Nguyên nhíu mày, mới rồi hắn đánh ra một luồng kiếm khí đâm vào sương, phát hiện giống đá chìm vào biển không đem lại chút tác dụng.

    Đây là sao?

    - Khục khục khục khục khục khục khục khục.

    Một tiếng cười cực kỳ khó nghe vang lên:

    - Bọn các ngươi đã bị vây khốn, đúng rồi, chắc các ngươi tò mò đây là sương mù gì?

    Nó chính là mê thất vụ.

    Mê thất vụ!

    Lục Nguyên chưa từng nghe qua, Chúc Viêm cũng vậy, nhưng Cơ Thiên Vũ có vẻ như từng nghe thấy.

    Cơ Thiên Vũ giải thích rằng:

    - Trong thượng cổ yêu thú có một loại tên gọi Mê Thất Kiêu.

    Loại Mê Thất Kiêu này tỏa ra sương mù khiến thần linh thời thượng cổ đều lạc đường trong đám sương.

    Cơ Thiên Vũ nói:

    - Tại Hoang Thú Môn nếu không nhớ lầm thì có một cao thủ thế giới cảnh tam tầng gọi là Bộ Mê, chính là lấy hồn phách của Mê Thất Kiêu luyện công.

    - A, Cơ Thiên Vũ biết lai lịch công pháp của gia gia, không tệ, không tệ.

    Thời nay rất ít người biết Mê Thất Kiêu, không ngờ ngươi biết.

    Gia gia chính là Mê Thất Kiêu Bộ Mê.

    Tiếng cười khằng khặc lại vang lên:

    - Vốn gia gia bày trận pháp thủ hộ Địa Long Tinh, kết quả không ngờ Lục Nguyên ngươi xông đến Thú Hồn Sơn, càng lấy thủ đoạn khó tin giết chết Hùng Chiến cùng Đằng Bát Trung Tổ, đúng là ghê gớm.

    Gia gia cho rằng bản thân không phải đối thủ của ngươi, cho nên mới né tránh.

    - Cùng lúc đó, gia gia nghĩ tới Địa Long Tinh chắc chắn thất thủ, nên trước khi nó thay chủ bắt đầu thay đổi trận pháp, khiến thành mê thất trận hiện nay.

    Các ngươi sẽ bị vây trong mê thất trận không ra được.

    Bộ Mê cười khùng khục nói:

    - Đương nhiên gia gia biết không thể đói chết các ngươi, ba môn phái phát hiện Địa Long Tinh các ngươi mất liên lạc thì sớm muộn gì sẽ tìm đến.

    Vậy nên gia gia hành động trước một bước, định quay về Hoang Thú Môn tìm một trong hai lão tổ giải quyét các ngươi.

    Hoang Thú Môn có hai lão tổ, Chiến Thú lão tổ, Bá Thú lão tổ, đều là thế giới cảnh ngũ tầng.

    Dù là ai trong hai người đến đều có thể hủy diệt tất cả người trên Địa Long Tinh.

    Cơ Thiên Vũ tức giận nói:

    - Mọi người từ lúc bắt đầu dường như đều mặc nhận quy định không thể phái người cấp lão tổ đến chiến trường như Địa Long Tinh, các ngươi làm trái quy định này sẽ bị môn phái chúng ta điên cuồng trả thù!

    Bộ Mê cười tà ác nói:

    - Hừ, giết hết các ngươi thì ai mà biết cấp lão tổ ra tay?

    Hơn nữa gần đây Hoang Thú Môn chúng ta trở thành môn phái thuộc hạ của thái cổ văn minh, có chỗ dựa vững rồi, các ngươi làm gì được chúng ta?

    Đúng là ngu ngốc.

    Văn minh bình thường rất ít nhận môn phái thuộc hạ.

    Một khi thừa nhận là môn phái kia sẽ có chỗ dựa vững chắc.

    Tại trung ương thiên triều có nhiều môn phái, chỉ hai môn phái là chân chính oai phong.

    Một là mười môn phái như Huyết Môn, Bá Đao Môn, Khôi Lỗi Môn, có thực lực cường đại thật sự, môn chủ là cấp thiên tôn.

    Thứ hai là loại môn phái thuộc hạ văn minh, có văn minh làm chỗ dựa thì oai phong chút.

    Hoang Thú Môn có thể làm thuộc hạ môn phái thái cổ văn minh, được thái cổ văn minh thừa nhận, hèn chi kiêu ngọa như vậy, dám làm trái quy định.

    - Các ngươi ngoan ngoãn ở đây chờ chết đi!

    Tối đa mười lăm ngày là lão tổ chúng ta sẽ tự mình đến giải quyét các ngươi.

    Bộ Mê phát ra một chuỗi tiếng cười the thé rồi biến mất.

    Mười lăm ngày!

    Chỉ có mười lăm ngày cho mọi người!

    Cơ Thiên Vũ, Chúc Viêm, Lục Nguyên đều biết đang trong tình trạng gì nên lập tức tìm cách phá trận.

    Nhưng mê thất vụ đúng là cường đại, mặc kệ Chúc Viêm dùng hết hỏa thần thất kiếp hỏa oanh kích cũng vô dụng.

    Cơ Thiên Vũ dùng tất cả thủ đoạn khống chế sương cũng bó tay.

    Họ nghĩ tới đủ các cách như là con người không truyền tin ra ngoài được, ngược lại khiến không ít người lạc đường trong mê thất trận.

    Lục Nguyên thì sao?

    Hắn cũng bất đắc dĩ, hết cách.

    Nếu như dùng kiếm khí hay là giản khí tổ thành đại trận, hắn dùng kiếm đạo hồ lô mạnh mẽ phá thì được rồi.

    Nhưng mê thất trận không phải dùng kiếm khí hoặc giản khí bày ra, loại trận pháp hắn không hiểu gì cả, muốn phá trận là không thể nào.

    Chớp mắt đã trôi qua năm ngày, trong năm ngày này người toàn Địa Long Tinh đều vắt óc suy nghĩ nhưng không ra cách gì.

    Không chút nghi ngờ, mọi người hiểu rằng nếu đợi lão tổ Hoang Thú Môn giáng xuống thì tất cả không có con đường sống.

    Tiến vào đường cùng mà chỉ đành chờ chết, cảm giác này cực kỳ khó chịu.

    Lục Nguyên cảm giác mình cũng đang ngồi chờ chết, còn lại mười ngày mà không có cách nào cả.

    Thật ra cái tên Bộ Mê chỉ là thế giới cảnh tam tầng, nếu một mình đấu thì hắn thắng chắc.

    Cố tình là người ta dùng trận pháp rồi mời cao thủ khác đến, khiến hắn bất đắc dĩ.

    Không đúng, mình vẫn có đường sống.

    Chỉ cần mình đột phá thế giới cảnh tam tầng, có kiếm khắc hoang trong tay là sẽ thắng được ll thế giới cảnh ngũ tầng Hoang Thú Môn.

    Dù sao mình đối với người dùng pháp lực hồng hoang có thể thắng vượt một cấp.

    Mình phải làm sao tới thế giới cảnh tam tầng đây?

    Bây giờ mình chỉ thiếu Khai Thiên Thời Thạch.

    Lục Nguyên lập tức hỏi người bên cạnh có Khai Thiên Thời Thạch không, nói rõ ràng nếu hắn có Khai Thiên Thời Thạch thì có lẽ đối phó được Hoang Thú Môn lão tổ.

    Nhưng Khai Thiên Thời Thạch vốn là vật hiếm hoi, không ai có hết.

    Lại uổng công.

    Lục Nguyên lại bất đắc dĩ, muốn đột phá thế giới cảnh tam tầng tại sao nhất định phải có Khai Thiên Thời Thạch chứ.

    Chính lúc này, Lục Nguyên chợt nghe có truyền âm truyền vào tai.

    [Cố nhân đến gặp, dưới núi Thú Hồn Sơn.]

    Cố nhân đến gặp?

    Ai là cố nhân?

    Lục Nguyên không chút do dự bay tới dưới Thú Hồn Sơn, đi nhìn xem ai là cố nhân.

    Lục Nguyên một đường bay nhanh, chốc lát đã tới dưới chân Thú Hồn Sơn, dùng thần niệm quét, rất nhanh tra tới phía đông dưới chân Thú Hồn Sơn.

    Hắn bay nhanh qua, phát hiện có người đàn ông áo xám chắp tay sau lưng đứng.

    - A, ngươi đến rồi.

    Người đàn ông áo xám lạnh nhạt nói, giọng hơi khàn.

    Thanh âm khá quen tai, nhưng trong phút chốc Lục Nguyên không nhớ ra rốt cuộc là ai.

    Người đàn ông quay đầu, là một ông lão râu bạc.

    Là tông chủ Ẩn Kiếm tông, Kiếm Như Hải!

    Lục Nguyên chớp mắt nhớ ra Kiếm Như Hải từng huấn luyện hắn một đoạn thời gian, khiến hắn cuối cùng chiến thắng, cách lâu như vậy không thấy mặt giờ rốt cuộc gặp lại.

    Lục Nguyên thi lễ nói:

    - Tham kiến Kiếm tiền bối.

    - Bây giờ không cần quá đa lễ.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Ta muốn nói cho ngươi làm sao đột phá thế giới cảnh tam tầng.

    Tông chủ Ẩn Kiếm tông Kiếm Như Hải vừa mở miệng giọng điệu không bình thường, như là có cách khiến Lục Nguyên trong thời gian ngắn lên thế giới cảnh tam tầng vậy.

    Lục Nguyên rất tò mò, tông chủ Ẩn Kiếm tông Kiếm Như Hải tại sao lại ở đây.

    Lục Nguyên không thể tưởng tượng tại đây gặp được tông chủ Ẩn Kiếm tông Kiếm Như Hải.

    Phía không xa còn xuất hiện một người, chính là Kiếm Như Độn hắn gặp ở Ẩn Kiếm tông, là con trai của Kiếm Như Hải, về kiếm đạo thì trí tuệ bình thường, khuôn mặt thông thường, làm người hiền lạnh.

    Kiếm Như Độn chào hỏi:

    - Lục sư đệ.

    Lục Nguyên ừ một tiếng đáp lễ.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Thời gian không gấp, ta nói cho ngươi lý do tại sao ta ở đây đi.

    Thật ra cũng đơn giản, ta đến ám sát Hoang Thú Môn Đằng Bát Trung Tổ, nhưng không ngờ bị ngươi giành ra tay trước.

    Lão giải thích, mà nói một chuyện lại phải kể đến tương quan càng nhiều.

    - Ta là Kiếm Chủ trước của các ngươi, Gia Cát Trí Thương không biết trời cao đất rộng, tình cờ gặp Hoang Thánh Đế Tử, phát hiện người này bị trọng thương thế là đưa ra khiêu chiến, muốn trừ hại cho kiếm đạo.

    Ai ngờ Hoang Thánh Đế Tử dù bị thương nhưng hai chúng ta liên hợp vẫn không phải đối thủ.

    Trận chiến ấy Gia Cát Trí Thương bị thương nặng nhất, sau này pháp lực lùi đến thế giới cảnh nhị tầng khó tăng thêm, tuổi thọ giảm nhiều.

    Còn ta bị thương không nặng lắm, dùng Vạn Kiếm Quy Tông kích ra kiếm khí trong người, khiến pháp lực hồi phục vẫn ở thế giới cảnh tứ tầng, pháp lực không vì điều này mà giảm.

    - Bây giờ ta đã là pháp lực thế giới cảnh ngũ tầng.

    Kiếm Như Hải giới thiệu xong thực lực hiện nay của mình lại nói với Lục Nguyên:

    - Nếu ta đã vào kiếm đạo thì chính là đại địch sống chết cùng hoang hệ.

    Nếu gặp phải người hoang hệ riêng lẻ sẽ lẻn tới ám sát.

    Đằng Bát Trung Tổ là pháp lực thế giới cảnh tứ tầng, so với thế giới cảnh ngũ tầng như ta thì sức chiến đấu sàn sàn như nhau, cho nên ta lẻn vào đây định nhân lúc sáu phái đại chiến, thừa dịp hỗn loạn ám sát hắn.

    - Đây chính là lý do ta ở đây.

    Kết quả Đằng Bát Trung Tổ đã bị ngươi giết chết.

    - Đẹp lắm, vô cùng tuyệt vời.

    Kiếm Như Hải khen nói:

    - Ta có xem cuộc chiến của ngươi với Đằng Bát Trung Tổ, cực kỳ xinh đẹp, thật không ngờ kiếm thuật của ngươi đã đến cấp bậc này.

    - Tuy nhiên, có phải là ngươi có lực lượng kỳ lạ gì khắc chế hoang hệ không?

    Nếu không thì ngươi không thể nào giết chết Đằng Bát Trung Tổ được.

    Kiếm Như Hải nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Ngươi không cần thừa nhận, cũng không cần phủ định, ta không có hứng thú biết.

    Mười ngày sau là lão tổ Hoang Thú Môn đến.

    Cùng đặc điểm hoang có thể khắc chế kiếm, dù ta cùng là thế giới cảnh ngũ tầng nhưng không phải đối thủ của Hoang Thú Môn lão tổ.Lục Nguyên

    Kiếm Như Hải hỏi:

    - Nếu ngươi đến thế giới cảnh tam tầng, có thể thắng Hoang Thú Môn thế giới cảnh ngũ tầng lão tổ không?

    Kiếm Như Độn ở một bên mắt sáng ngời nhìn Lục Nguyên.

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Có thể.

    - Vậy dễ giải quyết.

    Kiếm Như Hải mỉm cười nói:

    - Nếu ngươi đã có tin chắc thì ta sẽ đem cách đặc biệt tăng lên đến thế giới cảnh tam tầng của Ẩn Kiếm tông cho ngươi.

    - Bình thường thì trong Kiếm Môn muốn tăng lên thế giới cảnh tam tầng thời gian cảnh chỉ có nước dùng Khai Thiên Thời Thạch, mượn lực lượng Khai Thiên Thời Thạch đem thời gian trong không gian cá nhân phóng ra, khiến không gian cá nhân có tốc độ chảy thời gian, điều này đúng là không sai.

    Chương 1079-1082: Tăng Tốc Thời gian

    Kiếm Như Hải nói:

    - Nhưng rất rõ ràng là chỗ này không có Khai Thiên Thời Thạch.

    - Ẩn Kiếm tông chúng ta có một cách có thể tới thời gian cảnh, chính là tăng!

    Tốc!

    Thời!

    Gian!

    Tăng!

    Tốc!

    Thời!

    Gian!

    Lục Nguyên ngây ra.

    - Bây giờ ngươi luyện thời gian thiết tắc sẽ làm thời gian biến chậm lại, nhưng đây là mới học thời gian thiết tắc thôi.

    Sau thời gian thiết tắc còn có tăng tốc thời gian, thời gian đứng lại.

    Chắc ngươi nghĩ tăng tốc thời gian có tác dụng gì, không lẽ để tuổi thọ của mình già càng mau?

    - Nghe nói Hiện Kiếm Môn các ngươi có Thập Nhị Kiếm Nhân Đại Trận, không biết ngươi có gặp qua chưa?

    Trong đại trận đó tốc độ chảy của thời gian là hoàn toàn đứng lại, nếu có thể khiến tăng tốc thời gian, khiến thời gian trở lại bình thường thì không sợ Thập Nhị Kiếm Nhân Đại Trận.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Nếu thời gian hoàn toàn đứng lại, số không cho dù thêm gấp bao nhiêu lần vẫn là số không, nhưng hiện thật cái gọi là thời gian ngừng lại không khả năng là hoàn toàn đứng yên, nói trắng ra là rất gần với số không thôi, chứ không phải chân chính bằng không.

    Chân chính bằng không là ngươi có tăng tốc cỡ nào cũng vô dụng, nhưng bản thân rất gần số không thì ngươi tăng tốc được.

    - Tương tự, trong không gian cá nhân của ngươi tồn tại thời gian, hơn nữa là chậm rãi di động, nhưng tốc độ chảy của thời gian rất gần với số không, khiến ngươi cho rằng thời gian không hề trôi.

    - Nếu có thể tăng tốc thời gian, vậy sẽ khiến tốc độ chảy thời gian trong không gian cá nhân của ngươi trở về trạng thái bình thường.

    - Khi đó thì thế giới cảnh tam tầng thời gian cảnh tất nhiên là thành.

    Lục Nguyên nghe lý luận của Kiếm Như Hải, dần hiểu ra.

    Cái gọi là thời gian hoàn toàn ngừng trôi chỉ là vấn đề gần sát số không, theo Kiếm Như Hải nói thì thời gian chảy chỉ có thể gần bằng không thì không khả năng thật sự số không, hoàn toàn bất động.

    Nếu lý luận của Kiếm Như Hải thành lập, chỉ cần luyện thành tăng tốc thời gian, tăng đủ gấp vô số lần là có thể khiến mình đến thế giới cảnh tam tầng thời gian cảnh rồi.

    Kiếm Như Hải nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Không sai, chính là như vậy, chỉ cần ngươi luyện thành tăng tốc thời gian, tăng đủ gấp nhiều lần là có thể khiến mình đến thế giới cảnh tam tầng thời gian cảnh.

    Tăng tốc thời gian gấp đôi không đủ thì gấp mười lần.

    Tăng tốc thời gian gấp mười lần không đủ thì một trăm lần.

    Một trăm lần chưa đủ thì một ngàn lần.

    Dù sao dùng cách này đúng là có thể đến thế giới cảnh tam tầng thời gian cảnh.

    Vấn đề bây giờ là tăng tốc thời gian.

    Nhưng nên luyện tăng tốc thời gian như thế nào?

    Lục Nguyên nhìn Kiếm Như Hải.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Muốn luyện tăng tốc thời gian thì Ẩn Kiếm tông chúng ta có một môn.

    Kiếm Như Hải giơ tay lên, từ trong tay áo lấy ra một quyển đồ bạch, chậm rãi mở ra quyển đồ bạch.

    Lục Nguyên chỉ thấy bên trên có vô số điểm.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Đây là một trong báu vật quan trọng của Ẩn Kiếm tông, Thời Gian Đồ, là đồ quyển dù để tu hành thời gian thiết tắc.

    - Bây giờ ngươi hãy nhìn tấm đồ rồi bắt đầu tu hành đi.

    Lão không giải thích gì nhiều.

    Nếu lão đã không nói nhiều thì Lục Nguyên cũng không nghĩ lung tung, suy tư nhìn tấm đồ.

    Trên tấm đồ hình như có rất nhiều điểm, Lục Nguyên tập trung quan sát, nhìn thật lâu nhưng không thấy cái gì cả.

    Điểm nhìn có lâu hơn vẫn là điểm, không biến thành cái khác được.

    Lục Nguyên không phân tâm, tiếp tục nhìn hình dạng tấm đồ, nhưng vẫn không phát hiện bất cứ biến đổi gì.

    Kiếm Như Hải kêu mình xem tấm đồ thì tất nhiên bên trong có ẩn ý gì, gạt bỏ tất cả tạp niệm để suy nghĩ vậy.

    Trải qua việc Kiếm Vong Bia, muốn trừ bỏ tạp niệm dễ dàng hơn trước chút.

    Cộng thêm Lục Nguyên đã tìm ra một loại trạng thái, tức là chỉ nhớ kiếm, dưới trạng thái này hắn dần phát hiện tấm đồ khác biệt.

    Những điểm trên tấm đồ dường như biến nhiều hơn, hình như là từng hạt, những hạt vô cùng hỗn loạn va chạm.

    Lục Nguyên bỗng kéo giãn khoảng cách giữa mình và hạt mới kinh ngạc phát hiện vô số hạt tổ thành là thời gian trường hà, không sai, chính, là lúc dùng Tam Cực Quy Nhất Thức thì xuất hiện thời gian trường hà, cũng chính là thời gian hạt này.

    Lục Nguyên trợn to mắt:

    - Thời gian hạt?

    - Đúng vậy, là thời gian hạt.

    Kiếm Như Hải gật đầu, nói:

    - Ngươi thấy được thời gian hạt tức là có thể vào trong Thời Gian Đồ rồi, tiếp theo ở trong đó nghiên cứu làm sao khiến tăng tốc thời gian.

    Nghe Kiếm Như Hải nói vậy, Lục Nguyên gật đầu, đại khái hiểu lần này làm sao tu hành, tất nhiên chỉ là đại khái thôi.

    Lục Nguyên lập tức không do dự dùng tinh thần đầu vào Thời Gian Đồ.

    Khi tinh thần hoàn toàn vào trong Thời Gian Đồ, hắn cảm thấy mình đang ở trong vô số thời gian hạt.

    Những thời gian hạt ở bên cạnh hắn cuồn cuộn chảy như là một con sông dài, hắn chưa từng cách thời gian gần như vậy.

    Lục Nguyên đưa tinh thần vào Thời Gian Đồ, Kiếm Như Hải mới biến mất vẻ nhẹ nhàng trên mặt.

    Kiếm Như Độn đi theo phụ thân nhiều năm, hơi hiểu về Kiếm Như Hải, gã hỏi:

    - Phụ thân, muốn thành Thời Gian Đồ chắc không nhẹ nhàng như phụ thân đã nói?

    - Đúng vậy, không nhờ vào Khai Thiên Thời Thạch mà muốn đến thế giới cảnh tam tầng vốn là rất khó khăn.

    Kiếm Như Hải gật đầu nói:

    - Thật ra Thời Gian Đồ muốn nắm giữ tăng tốc thời gian thì cũng được, bình thường ở trong này luyện thành tăng tốc thời gian, có thể tăng gấp đôi, gấp năm, gấp mười lần không khó.

    - Nhưng muốn luyện thành trăm lần thì cực kỳ khó khăn.

    - Luyện thành gấp mấy trăm lần khó đến cực điểm.

    - Mà muốn luyện thành tăng tốc thời gian gấp một ngàn lần là chuyện chưa từng có.

    - Không gian cá nhân của Lục Nguyên e rằng cần ít nhất tăng tốc thời gian gấp mấy trăm lần mới khiến thời gian chảy được, thậm chí là gấp ngàn lần.

    Vậy nên dù là tăng tốc thời gian cũng rất khó cho Lục Nguyên đến thế giới cảnh tam tầng thời gian cảnh.

    Kiếm Như Hải gật đầu nói:

    - Vốn Thời Gian Đồ không phải dùng để trùng kích thế giới cảnh tam tầng.

    Kiếm Như Độn hỏi:

    - Vậy thì tại sao còn để Lục Nguyên luyện Thời Gian Đồ làm gì?

    - Bởi vì không còn cách nào khác, hết cách rồi.

    Thời Gian Đồ là hy vọng duy nhất, dù sao luyện Thời Gian Đồ đến phút cuối có thể tăng tốc thời gian gấp bốn trăm lần.

    Nếu Lục Nguyên luyện được tăng tốc thời gian gấp bốn trăm lần, nếu hắn trùng kích thế giới cảnh tam tầng chỉ cần gấp bốn trăm lần thì có thể thành công rồ.

    - Đây chính là hy vọng duy nhất.

    Kiếm Như Hải nhìn phía xa, sương xám mờ mịt, chính là mê thất vụ.

    Nói đơn giản, vấn đề bây giờ là Thời Gian Đồ rốt cuộc có thể luyện thành tăng tốc thời gian gấp bao nhiêu lần?

    Lục Nguyên xông thế giới cảnh cần tăng tốc thời gian gấp bao nhiêu lần?

    Nếu Thời Gian Đồ có thể luyện thành tăng tốc thời gian bội số vượt qua Lục Nguyên cần xông thế giới cảnh tam tầng thì có thể đến thế giới cảnh tam tầng được.

    Trong góc Thú Hồn Sơn.

    Một bạch quyển đầy điểm rậm rập phô trên mặt đất.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng một mình, tiến vào Thời Gian Đồ.

    Kiếm Như Hải thấy Lục Nguyên nhập định thì cũng bắt đầu bận rộn.

    Chỉ thấy lão từ trong tay phải móc ra dụng cụ giống la bàn đặt bên cạnh Lục Nguyên, dụng cụ không ngừng biến đổi.

    Kiếm Như Độn hỏi:

    - Phụ thân, đây là cái gì?

    - Ngươi chưa có cơ hội tiếp xúc cái này.

    Đây là môn khí của Ẩn Kiếm tông chúng ta, có tên là Trắc Thời Khí, hay còn gọi là Thời Viên Chung, có thể trắc lượng ra một người rốt cuộc cần tăng tốc thời gian cấp bao nhiêu lần mới trùng kích thế giới cảnh tam tầng được.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Bây giờ ta muốn trắc nghiệm Lục Nguyên cần bao nhiêu lần tăng tốc thời gian để trùng kích thế giới cảnh tam tầng thời gian cảnh.

    Kiếm Như Độn ở bên cạnh nhìn, thầm than.

    Trong tay phụ thân mình đúng là có không ít báu vật, đủ các loại kỳ kỳ lạ lạ.

    Kiếm Như Hải lập tức trắc nghiệm, thật lâu sau thở dài than rằng:

    - Không hay rồi.

    Kiếm Như Độn lập tức hỏi:

    - Không hay thế nào?

    - Một ngàn lần!

    Kiếm Như Hải nói:

    - Mới rồi ta trắc nghiệm, Lục Nguyên muốn xông thế giới cảnh tam tầng thì ít nhất cần tăng tốc thời gian đến một ngàn lần nhưng Thời Gian Đồ tăng tốc thời gian có kỷ lục cao nhất là gấp bốn trăm lần, trước giờ chưa từng có một ngàn lần, xem ra lần này chúng ta sẽ thất thủ.

    Kiếm Như Độn lại hỏi rằng:

    - Còn cách nào khác nữa không?

    - Nếu ra khỏi Địa Long Tinh được thì chúng ta còn cách, nếu không thì đành bó tay.

    Kiếm Như Hải lắc đầu đáp:

    - Xem ra chúng ta chỉ có thể dùng Quy Tức Kiếm Súc, trốn vào một góc Địa Long Tinh, hy vọng Hoang Thú Môn lão tổ tiến đến thì không chú ý đến chúng ta, nhưng cái nay chỉ trông nhờ vào may mắn.

    - Còn người Kiếm Môn, Thiên Thủy Môn, Ngự Hỏa Môn thì chúng ta cứu không được.

    - Thôi, còn hơn mười ngày nữa.

    Kiếm Như Hải kết luận:

    - Tám ngày sau chúng ta hãy tránh né, có thể thoát hay không phải xem vận may.

    Kiếm Như Hải bất đắc dĩ lắc đầu nhưng không quá lo âu.

    Cùng lắm thì chết thôi, là tông chủ Ẩn Kiếm tông, không biết bao lần đối mặt tuyệt cảnh, chết thì chết, dù gì tín vật tông chủ Tử Ấn Kiếm bay hướng Chu Thanh Huyền, chỉ định tông chủ Ẩn Kiếm tông đời tiếp theo, mình không có gì sợ cả.

    Lúc này, Lục Nguyên đang ở trong Thời Gian Đồ.

    Lục Nguyên không hay biết mình cần tăng tốc thời gian một ngàn lần mới trùng kích thế giới cảnh được.

    Lúc nãy Kiếm Như Hải không báo cho Lục Nguyên biết trước là sợ hắn chịu áp lực quá lớn.

    Ý thức của Lục Nguyên ở trong Thời Gian Đồ, cảm giác xung quanh rậm rạp toàn là thời gian hạt, thời gian hạt va chạm nhau hướng tới trước.

    Lục Nguyên suy tư, rốt cuộc phải làm sao mới khiến tăng tốc thời gian?

    Đây hiển nhiên là một vấn đề lớn, nhưng nghĩ sao cũng ngẫm không ra.

    Cứ thế vắt óc thật lâu, Lục Nguyên bỗng vỗ trán.

    Mình ngốc qua, mình có thể xem thời gian biến chậm mà?

    Bây giờ mình có năng lực thời gian chậm lại, nhìn thời gian biến chậm rồi nghiên cứu thời gian biến nhanh thì đơn giản rất nhiều.

    Lục Nguyên lập tức bắt đầu thi triển thời gian thiết tắc khiến thời gian chậm lại.

    Thời gian thiết tắc đánh ra ngoài, chỉ thấy thời gian hạt xung quanh hỗn loạn rất nhiều, nhảy lên nhảy xuống, đụng tới đụng lui, tốc độ chảy của thời gian dĩ nhiên chậm rất nhiều, hắn có thể xem hiểu thời gian biến chậm ra sao.

    Nói đơn giản là thời gian hạt có thể so với ngồi xe ngựa, nếu trong con đường xe ngựa qua nhiều, xe đụng nhau thì giao thông không thể đi, tốc độ tiến lên tất nhiên là chậm, thời gian do đó biến chậm.

    Tức là nói nếu muốn thời gian biến nhanh thì khiến giao thông không bị cản trở, xe ngựa không va nhau là được.

    Nhưng muốn xe ngựa không va nhau thì đơn giản, muốn để thời gian hạt con số hàng trăm vạn không chạm nhau thì quá khó khăn.

    Ngược lại, khiến thời gian hạt phạm vi lớn va nhau khiến thời gian biến chậm thì rất dễ dàng.

    Bởi vì phá hủy luôn đơn giản hơn xây dựng, hỗn loạn khó hơn trật tự.

    Hoặc là mình có thể lấy ý thức phân tán, dùng ý thức đẩy nhiều thời gian hạt khiến chúng nó giảm bớt va nhau?

    Thời gian hạt giảm bớt va vào nhau thì thời gian đương nhiên sẽ tăng tốc, chuyện đơn giản như vậy đấy.

    Lục Nguyên bắt đầu tản thời gian ra, thúc đẩy nhiều thời gian hạt.

    Ý thức tản trên thời gian hạt, tăng tốc thời gian gấp đôi, nhẹ nhàng rất dễ hoàn thành.

    Đương niên Lục Nguyên biết sự việc chưa xong, lần này phải khiến tăng tốc thời gian gấp một trăm lần.

    ý thức thúc đẩy thời gian hạt, lần này cũng hoàn thành, thành công khiến tăng tốc thời gian một trăm lần, nhưng mà hắn tuôn mồ hôi như mưa.

    Tăng tốc thời gian một trăm lần không dễ dàng.

    Tiếp tục, Lục Nguyên bắt đầu luyện, lần này khiến tăng tốc thời gian gấp hai trăm lần, tiêu phí nhiều sức lực rốt cuộc hắn thành công.

    Thật ra kiếm đạo thiên tài bình thường có thể luyện thành Thời Gian Đồ là tăng tốc thời gian khoảng gấp một trăm lần, hai trăm lần, muốn tăng càng nhiều bội số rất khó, khó, khó.

    Tiếp theo là tăng tốc thời gian gấp ba trăm lần.

    ý thức của Lục Nguyên vốn gấp mấy lần người cùng cảnh giới nên cũng thành công.

    Tăng tốc thời gian bốn trăm lần, Lục Nguyên lần thứ hai thúc đẩy thời gian hạt, bắt đầu tăng tốc thời gian.

    Lần này hắn mất sức chín trâu hai hổ đã thành công.

    Lục Nguyên không hay biết đây là kỷ lục tu hành cao nhất của Thời Gian Đồ, bây giờ hắn đã được kỷ lục rất cao rồi.

    Nhưng chưa đủ, Lục Nguyên lại tu hành tăng tốc thời gian gấp năm trăm lần, ra rồi!

    Trán ướt đẫm mồ hôi, Lục Nguyên biết mình thành công, nhưng không hay biết đã sáng tạo kỷ lục.

    Tăng tốc thời gian gấp sáu trăm lần, lại thành công!

    Tăng tốc thời gian gấp bảy trăm lần, thành!

    Tăng tốc thời gian gấp tám trăm lần, thành.

    Nhưng đến tăng tốc thời gian gấp tám trăm lần dường như là cực hạn của hắn, sau đó thì không cách nào tiến tới nữa.

    Chết tiệt!

    Không thể tiến tới nữa sao?

    Không cách nào luyện thành tăng tốc thời gian gấp chín trăm lần ư?

    Chết tiệt!

    Lục Nguyên quát dài, nhưng ý thức của hắn liên tục đánh tới vẫn không thể đạt đến tăng tốc thời gian gấp chín trăm lần.

    Đây là cực hạn của mình ư?

    Không, không thể cứ nhận thua.

    Lục Nguyên quát dài, lại một lần rồi một lần thất bại.

    Chờ đã, xem ra đây thật là cực hạn của mình, không đổi cách nào thì không cách nào tăng lên.

    Lục Nguyên nghỉ ngơi một lát bắt đầu khởi công, dùng ý thức thúc đẩy thời gian hạt thì đã tới cực hạn, nhưng đổi cách khác thì sao?

    Lục Nguyên bắt đầu suy tư, trong lúc ngẫm nghĩ bỗng ra một cách.

    Nếu như là ném kiếm thì chắc mình sẽ dễ dàng chút.

    Nghĩ thời gian hạt thành kiếm khí, mình muốn khống chế sẽ đơn giản rất nhiều.

    Thời gian hạt đương nhiên không phải là kiếm khí.

    Nhưng ta cho rằng thời gian hạt là kiếm khí thì nó chính là.

    Thiên địa vạn vật không gì không thể làm kiếm.

    Tơ trúc thạch tuyền, không gì không thể thành kiếm.

    Nếu đã vậy thì thời gian hạt đương nhiên là kiếm khí.

    Lục Nguyên ngẫm nghĩ, một bên hành động, hình như thời gian hạt xung quanh hắn thay đổi.

    Lục Nguyên quát dài:

    - Vạn kiếm chấn động, vạn kiếm thần phục, vạn quy cho ta sử dụng!

    Lần thay đổi này lập tức giống như biến thành kiếm khí thời gian hạt.

    Tăng tốc thời gian gấp chín trăm lần, thành.

    Tăng tốc thời gian một ngàn lần, thành, đơn giản hơn trước rất nhiều.

    Tăng tốc thời gian gấp một ngàn năm trăm lần, thành.

    Tăng tốc thời gian gấp hai ngàn lần, thành.

    Đến tăng tốc thời gian gấp hai ngàn lần thì Lục Nguyên mới lờ mờ cảm thấy khó khăn, khá là tiêu hao lực lượng.

    Tăng tốc thời gian gấp hai ngàn năm trăm lần, thành công, cái này tốn tinh thần nhiều

    Tăng tốc thời gian gấp hai ngàn chín trăm lần, thành!

    Tăng tốc thời gian gấp ba ngàn lần, thành!

    Đến tăng tốc thời gian gấp ba ngàn lần thì Lục Nguyên cảm thấy toàn thân mệt rã rời, muốn cố găng tăng lên tăng tốc thời gian gấp ba ngàn một trăm lần nhưng vẫn không thể thành, muốn lên tăng tốc thời gian gấp ba ngàn một trăm lần là vô vàn khó khăn.

    Xem ra đã tứi cực hạn của mình rồi.

    Lục Nguyên cả người mềm nhũn, nghỉ ngơi nửa ngày thật lâu sau ý thức mới dần hồi phục lại, thoát ra khỏi Thời Gian Đồ.

    Bên ngoài thời gian đã tới ngày thứ chín.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Ngày thứ chín rồi, xem ra chúng ta phải kêu tỉnh Lục Nguyên, dù sao còn một ngày nữa là Hoang Thú Môn lão tổ tới.

    Nếu hắn muốn luyện Quy Tức Kiếm Súc cũng cần hơn nửa ngày luyện tập mới được.

    Tuy nhiên, mục tiêu lớn nhất của Hoang Thú Môn lão tổ chính là Lục Nguyên, luyện Quy Tức Kiếm Súc không có tác dụng gì, chắc chắn Hoang Thú Môn lão tổ sẽ đi tìm hắn khắp nơi.

    - Xem ra Lục Nguyên không thành công.

    Kiếm Như Độn có chút tiếc nuối, gã vốn tưởng người như Lục Nguyên sẽ không dễ thất bại, nhưng lần này xem ra thua rồi.

    Chính lúc Kiếm Như Hải định kêu Lục Nguyên thì hắn bỗng mở mắt ra.

    Lục Nguyên mở mắt ra lập tức hỏi:

    - Mấy ngày rồi?

    - Ngày thứ chín.

    Kiếm Như Hải hỏi:

    - Ngươi có thể khiến tăng tốc thời gian bao nhiêu lần?

    Lục Nguyên đáp:

    - Gấp ba ngàn lần.

    - Cái gì?

    Gấp ba ngàn lần!?

    Kiếm Như Hải ngơ ngác, hỏi lại:

    - Ngươi lặp lại lần nữa, gấp ba ngàn lần?

    Lục Nguyên gật đầu khẳng định:

    - Đúng vậy, gấp ba ngàn lần.

    Kiếm Như Hải và Kiếm Như Độn nhìn nhau không nói nên lời.

    Lúc trước Ẩn Kiếm tông có nhiều người như vậy, kỷ lục cao nhất là gấp bốn trăm lần mà thôi, Lục Nguyên giỏi lắm, lên đến gấp ba ngàn lần, khoảng tám lần kỷ lục cao nhất, tùy tiện vượt qua kỷ lục cũ.

    Cái này còn là con người sao?

    Kiếm Như Hải câm nín.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Xem ra ta không cần dạy Quy Tức Kiếm Súc cho ngươi.

    Lục Nguyên biết thời gian căng thẳng, nay đã tới lúc trùng kích thế giới cảnh tam tầng rồi.

    Thật ra muốn xông thế giới cảnh tam tầng khá đơn giản, trong chỉ cần không gian cá nhân tăng tốc thời gian đến một ngàn lần thì không gian cá nhân liền có thời gian, thực lực bản thân theo đó tăng lên thế giới cảnh tam tầng.

    Gấp ba ngàn lần!

    Cuối cùng Lục Nguyên có thể khiến tăng tốc thời gian tăng gấp ba ngàn lần!

    Bội số cao như vậy khiến Kiếm Như Hải, Kiếm Như Độn gần như nghẹt thở, giờ hai người mới hiểu cái gì kêu là tuyệt thế thiên tài.

    Lục Nguyên bắt đầu trùng kích thế giới cảnh tam tầng, không có nhiều thời gian để lãng phí.

    Lục Nguyên khoanh chân ngồi, ý thức cá nhân tiến vào kiếm chi không gian, rồi khoanh chân vào trong đó, hồi phục trạng thái mới rồi ở Thời Gian Đồ, quan sát thời gian hạt trong kiếm chi không gian.

    Thời gian hạt cực kỳ hỗn loạn, so với trung ương thiên triều kiếm chi không gian còn loạn rất nhiều.

    Lục Nguyên quát dài:

    - Vạn kiếm chấn động, vạn kiếm thần phục, vạn quy quy ta sử dụng, ý thức thôi động, tăng tốc thời gian!

    Theo tiếng rống, thời gian hạt xung quanh bắt đầu động, không còn hỗn loạn nhiều, không còn va chạm nhiều nữa.

    Ba trăm lần!

    Năm trăm lần!

    Tám trăm lần!

    Một ngàn lần!

    Khi tăng tốc thời gian tăng đến một ngàn lần thì Lục Nguyên phát hiện trong kiếm chi không gian, thời gian hạt hồi phục tông độ trôi chảy tương đương bên ngoài.

    Cũng chính trong khoảnh khắc này, dòng chảy thời gian trôi, thời gian trường hà cuồn cuộn xuất hiện trong kiếm chi không gian.

    Thời gian cuối cùng đã hiện ra.

    Chớp mắt trong lòng Lục Nguyên vui mừng khôn xiết.

    Rốt cuộc đến thế giới cảnh tam tầng thời gian cảnh.

    Tới tầng này thật không dễ dàng.

    Khoảnh khắc Lục Nguyên cảm thấy chân khí toàn thân đang cuồn cuộn dâng trào, pháp lực so với mới rồi còn cao một khúc.

    Thời gian xung quanh dường như nằm trong vòng khống chế của mình, loại cảm giác nắm giữ thời gian này rất tuyệt vời, thời gian thiết tắc của mình lại tăng lên một tầng.

    Không chỉ là vậy, bản thân qua thời gian hạt cải tạo biến càng cường đại.

    Dường như những thời gian hạt có thể đem công kích của kẻ địch rải rác trong thời gian.

    Tức là nói nếu kẻ địch công kích, thời gian hạt sẽ tự động đem một phần công kích chia ra đến đoạn thời gian tương lai, khiến hiện tại chịu đòn tấn công bớt chút.

    Tức là nói độ cứng thân thể mạnh hơn nhiều.

    Bây giờ mình là thế giới cảnh tam tầng thời gian cảnh, bước tiếp theo là thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh.

    Cảnh giới tầng này là thay đổi hình dạng sinh mệnh sinh linh, ví dụ sửa đá thành vàng, biến người thành chó, đó chính là năng lực của cảnh giới này.

    Đương nhiên bây giờ mình cách thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh còn rất xa xôi.

    - Chúc mừng đến thế giới cảnh tam tầng thời gian cảnh!

    Kiếm Như Hải ở một bên nói:

    - Nhưng còn có chút thời gian, sao không nhân lúc bây giờ khổ công tu hành, tích lũy chút pháp lực, dù sao sơ kỳ thế giới cảnh tam tầng và trung kỳ, hậu kỳ là hoàn toàn khác nhau.

    - Cũng đúng.

    Lục Nguyên gật gù, trong tay hắn còn có không ít địa giai linh thạch, đếm đếm thì có tổng cộng ba vạn khối địa giai linh thạch, trong đó có một ít là phe Kiếm Phong trung tổ, có một chút là người Hoang Thú Môn, cộng thêm phần cướp lại Địa Long Tinh, tổng cộng hơn ba vạn khối.

    Trực tiếp đốt hai vạn khối địa giai linh thạch, chớp mắt linh khí nơi này bùng nổ.

    Toàn thân Lục Nguyên mỗi một tấc da điên cuồng hấp thu những linh khí, pháp lực tăng cao liên tục.

    Thời gian chậm rãi trôi qua linh khí nơi này ngày càng ít, pháp lực của Lục Nguyên ngày càng cao.

    Sơ kỳ thế giới cảnh tam tầng.

    Trung kỳ thế giới cảnh tam tầng.

    Hậu kỳ thế giới cảnh tam tầng.

    Và đỉnh thế giới cảnh tam tầng.

    Đây là ích lợi có nhiều địa giai linh thạch, thiêu đốt hai vạn khối địa giai linh thạch là có thể trực tiếp lên đến đỉnh thế giới cảnh tam tầng.

    Đương nhiên lúc cần đột phá thì vẫn phải ngoan ngoãn đi từng bước, không thể đi lối tắc.

    Tới đỉnh thế giới cảnh tam tầng rồi Lục Nguyên mở mắt ra, nói:

    - Đa tạ ân tình giúp đỡ của Kiếm tiền bối, vậy ta đi đây.

    Lục Nguyên bỗng biến mất.

    Lúc này, phe Kiếm Môn lấy Cửu Thanh Sơn làm dẫn đầu, phe Thiên Thủy Môn lấy Cơ Thiên Vũ dẫn đầu, phe Ngự Hỏa Môn lấy Chúc Viêm dẫn đầu đều đã hết cách, trong mười lăm ngày này họ nghĩ tất cả mọi cách nhưng dùng cách nào cũng không thể xông ra khỏi mê thất trận, và truyền tin ra ngoài.

    Thiên Thủy Môn Cơ Thiên Vũ tự nhận nàng khống chế thiên thủy đại thủy có thể giải quyét mê thất vụ, nhưng cần phải ba mươi ngày chứ không là mười lăm ngày.

    Chúc Viêm hỏi:

    - Không thể nhanh hơn được sao?

    - Không có.

    Cơ Thiên Vũ lắc đầu, tay nàng liên tục biến đổi, vô số sương mù phập phồng.

    Trong chớp mắt, khí thế hồng hoang khổng lồ vô cùng truyền ra từ mê thất vụ.

    Hơi thở hồng hoang dường như là viễn cổ vô thượng cự thú sống lại, đại biểu hoang chân lý, hoang truyền thuyết, hoang khí tức, hoang bá đạo.

    Khí thế cường đại chưa giáng xuống Địa Long Tinh đã khiến một số người pháp lực kém chút thấy vô cùng khó chịu.

    Mặc dù trong mười lăm ngày này Cửu Thanh Sơn hồi phục chút nhưng đối mặt áp lực hoang cường đại thì cũng rất khó chịu.

    Cửu Thanh Sơn là thế giới cảnh tam tầng còn chống được, chứ những người Kiếm Môn hỗn động cảnh thì khó chịu vô cùng, có người hộc máu.

    Lão tổ cảnh!

    Không chút nghi ngờ, khí thế cường đại giống thượng vị thần linh tuyệt đối là lão tổ cảnh!

    Hơn nữa là Hoang Thú Môn lão tổ cảnh.

    Mọi người ngước mắt nhìn, ở trên không trung có một người khổng lồ từ bầu trời đáp xuống.

    Người khổng lồ cao khoảng ba trường, mỗi tấc da trải qua muôn ngàn thử thách tỏa ánh sáng, nửa thân trần, bộ ngực có hai vết đao thành hình xoa, vết sẹo khiến người sợ hãi, khí thế càng làm người ta kinh sợ.

    Chiến Thú lão tổ!

    Không sai, người đến chính là một trong hai lão tổ Hoang Thú Môn, Chiến Thú lão tổ.

    Một bên dáng lão già người nhỏ gậy bềnh bồng thì không khiến bao người chú ý.

    Người này tất nhiên là kẻ bày ra mê thất trận, Bộ Mê.

    Chiến Thú lão tổ rốt cuộc đến.

    - A, người Thiên Thủy Môn, Ngự Hỏa Môn, Kiếm Môn đều ở đây.

    Chiến Thú lão tổ giáng xuống lập tức hét to, thanh âm cực kỳ hùng hồn:

    - Lục Nguyên ở đâu?

    Mục tiêu thứ nhất của lão chính là Lục Nguyên, giết chết những người khác chỉ để trút giận, mà diệt hắn sẽ được thưởng rất dày, giá trị hoàn toàn khác nhau.

    Lão quét mắt, phát hiện không thấy mặt Lục Nguyên.

    Lão dùng thần niệm nhìn hướng Kiếm Môn, thấy Cửu Thanh Sơn.

    - Ngươi không phải là Lục Nguyên, ngươi già hơn hắn rất nhiều.

    Lão lại quét mắt một lần, nói:

    - Thì ra Lục Nguyên không ở đây, chắc là trốn rồi.

    Biết bổn lão tổ sắp đến nên núp hả?

    Đúng là cái tên nhát như chuột, cho rằng trốn thoát sao?

    Buồn cười quá.

    Chiến Thú lão tổ thanh âm như sấm đánh ầm ĩ vang.

    Lão nhìn bên dưới người Thiên Thủy Môn, Ngự Hỏa Môn và Kiếm Môn.

    Lão lạnh lùng nói:

    - Cũng được, trước giết sạch các ngươi rồi đi giết con sâu Lục Nguyên.

    Người thứ nhất là ai?

    Chiến Thú lão tổ nhìn Chúc Viêm, đánh ra một chưởng.

    Chúc Viêm lập tức ngự hỏa thần thất kiếp hỏa đối kháng, nhưng cái gọi là hỏa thần thất kiếp hỏa dưới chưởng khủng bố không gì sánh được của Chiến Thú lão tổ đã tan biến.

    Chúc Viêm bị đánh bay ra mấy vạn trượng, liên tục hộc máu.

    Chiến Thú lão tổ lại nhìn hướng Cơ Thiên Vũ, nói:

    - A, Thiên Thủy Mn có đàn nàng dùng thiên chủy chân kinh không tệ, có thể cho bổn lão tổ thỏa mãn chút.

    Chiến Thú lão tổ giơ tay lên, một luồng khí lưu hư không pháp lực chộp hướng Cơ Thiên Vũ.

    Cơ Thiên Vũ biến sắc mặt, ai cũng biết Chiến Thú lão tổ là kẻ thích hành hạ, nuôi nhiều thê thiếp, các nàng tùy thời chịu đựng lão bạo ngược.

    Có nhiều thê thiếp chịu không nổi tự sát, nhưng nếu không chết được sẽ bị hành hà gấp đôi, hơn nữa linh hồn bị lão chơi đùa ngàn năm không yên ổn.

    Chẳng ngờ bây giờ Chiến Thú lão tổ vừa mắt Cơ Thiên Vũ.

    Cơ Thiên Vũ lập tức thi triển ra Ba Ngàn Nhược Thủy trong thiên thủy chân kinh, nhưng pháp lực của Chiến Thú lão tổ rất đáng sợ, một đường liên tục niết bạo Ba Ngàn Nhược Thủy.

    Ba Ngàn Nhược Thủy mà cũng bị bóp nát, đây là nước cực kỳ mềm, mềm khó bạo!

    Nhưng giờ lại bị bóp bạo!

    Không đợi Cơ Thiên Vũ phản ứng lại đã bị bàn tay to của Chiến Thú lão tổ bắt lấy.

    Cơ Thiên Vũ ở trong bàn tay Cơ Thiên Vũ trông rất nhỏ xinh.

    - Không tệ!

    Chiến Thú lão tổ nhếch môi cười to, ném Cơ Thiên Vũ vào không gian cá nhân của lão.

    Nếu trong không gian cá nhân có thời gian chảy thì cho người sống vào được.

    Đến đây thì Chiến Thú lão tổ cho thấy thực lực mạnh mẽ tuyệt đối, dùng sức một người làm đến mức này, dễ dàng đánh bại Chúc Viêm, giam giữ Cơ Thiên Vũ.

    Chiến Thú lão tổ lại nhìn hướng Cửu Thanh Sơn:

    - À, ngươi là người Kiếm Môn, có chút thực lực.

    Cũng được, hôm nay ta hủy diệt ngươi.

    Lão vung đại chưởng đánh hướng Cửu Thanh Sơn, trong chưởng như có vô tận khí lưu hồng hoang tuôn ra.

    Uy áp pháp lực to lớn đè hướng Cửu Thanh Sơn, lão muốn né nhưng phát hiện giống như bị Chiến Thú lão tổ giam cầm, không cách nào trốn khỏi.

    Lần này Chiến Thú lão tổ nổi lên sát tâm, nhất định phải giết chết Cửu Thanh Sơn.

    Cửu Thanh Sơn đánh ra trường kiếm, nhưng tiên kiếm đụng phải Chiến Thú lão tổ thì hoàn toàn vỡ vụn.

    - Kiếm, thứ này chỉ là đồ chơi con nít thôi, dám lấy ra đùa với ta?

    Chiến Thú lão tổ phát ra tiếng cười như sấm đánh:

    - Chết đi!

    Tiên kiếm cũng bị vỡ nát!

    Tinh thần Cửu Thanh Sơn bị trọng thương!

    Bây giờ là lúc nguy hiểm của lão, đáng sợ nhất là không ai cứu được lão.

    Đối mặt uy thế kinh người của Chiến Thú lão tổ, bây giờ đám người không có cả lực lượng nhúc nhích, cũng không có can đảm.

    Chiến Thú lão tổ xuất trận quá rung động, khí thế quá kinh khủng.

    Trong chớp mắt dường như có ánh sáng xanh xuất hiện.

    Ánh sáng xanh mới bắt đầu chỉ là nhạt, nhưng đến mặt sau thì vô cùng chói lòa, ánh sáng xanh rực rỡ có thể so sánh với hồng hoang.

    Cửu Thanh Sơn bản năng cảm giác ánh sáng xanh chính là kiếm quang.

    Không sai, không có bất cứ chứng cớ nào, chỉ là bản năng của kiếm giả mà thôi.

    Rốt cuộc là ai bỗng nhiên xuất hiện?

    Không lẽ là hắn!?

    Lực lượng hồng hoang đã tăng đến cực độ!

    Trong một chưởng như có hồng hoang sơn mạch khổng lồ đánh tới.

    Một luồng sáng rực rỡ dần biến thành kiếm quang.

    Rõ ràng chỉ là kiếm đâm vào chưởng, đánh ra cho cảm giác như là thanh kiếm to mấy ngàn trượng lấy cách xảo diệu đánh về phía hồng hoang sơn mạch vậy.

    Kiếm quang!

    Đương nhiên Chiến Thú lão tổ cũng trông thấy biến đổi này, lão chỉ hừ lạnh một tiếng.

    Hồng hoang của lão áp chế chính là kiếm, kiếm quang xuất hiện thì có tác dụng gì.

    Chưởng thế của lão càng hùng hồn vài phần, lão muốn nhờ vào một chưởng triệt để đè sụp kiếm giả này, trước mặt lão mà dùng kiếm thì đúng là buồn cười.

    Rốt cuộc!

    Kiếm cùng chưởng giao nhau, vô số ánh sáng lóe lên, vô số pháp lực hùng hồn khuếch tán bốn phía.

    Khoảnh khắc chạm nhau như tinh thần va đụng.

    Khoảnh khắc tất cả yên tĩnh lại.

    Chiến Thú lão tổ không thể tin nhìn bàn tay mình, tay lão bị rạch ra một vệt máu.

    Vết máu này bị thương không tính nặng nhưng Chiến Thú lão tổ kinh ngạc, mới rồi lão thấy rõ đó là kiếm quang, nguyên trung ương thiên triều không ngờ còn có kiếm tu có thể đánh với lão một trận, thế mà lão còn bị thương trương!

    Điều này sao có thể!

    Hiển Kiếm Môn không có người như vậy, dường như Ẩn Kiếm tông cũng không có người như thế.

    Chiến Thú lão tổ tự cho mình rất cao, bây giờ thấy vết thương trong lòng bàn tay mình thì rung động.

    Lão muốn nhìn xem rốt cuộc là ai tổn thương mình.

    Rốt cuộc để lão trông thấy kẻ bị thương mình.

    Đó là một thanh y thanh niên, tay cầm một thanh trường kiếm sáng ngời ôn hòa, mới rồi kiếm quang rực rỡ đến từ trường kiếm ôn hòa như vậy ư?

    Chiến Thú lão tổ nhìn hươngs Lục Nguyên:

    - Ngươi là Lục Nguyên?

    Ngươi có thể bị thương ta?

    Hai vấn đề, vô số thắc mắc.

    Bây giờ Lục Nguyên ở trong trung ương thiên triều hơi có tiếng, mới đầu Chiến Thú lão tổ đã muốn tìm hắn, nhưng đây là lần đầu tiên thấy mặt hắn cho nên thắc mắc, đây chính là Lục Nguyên, đó chỉ là thắc mắc thứ nhất.

    Thắc mắc thứ hai là Lục Nguyên có thể chặn được công kích của lão, bị thương lão, làm Chiến Thú lão tổ vô cùng nghi hoặc.

    Dù là Kiếm Diệt lão tổ của Hiển Kiếm Môn cũng chưa chắc có loại năng lực này.

    Gió thổi qua, áo xanh bay.

    Lục Nguyên gật đầu, nói:

    - Đúng vậy, chính là ta.

    Lục Nguyên ta ở đây, kiếm cũng tại đây.

    Chiến Thú lão tổ có gì chỉ giáo cứ thi triển ra, xem ra một kiếm bình ngươi!

    Huênh hoang!

    Lụ

    Chương 1083-1085: Chiến thú lão tổ

    Chiến Thú lão tổ giận dữ bật cười, nói:

    - Ha ha ha ha, ha ha ha ha, thật là quá buồn cười, nhiều năm như vậy chưa từng có một kiếm giả dám vênh váo đến thế trước mặt bổn lão tổ, bao gồm cả Kiếm Diệt lão tổ Kiếm Môn của ngươi.

    Kiếm Chi Tử danh tiếng lớn hơn ngươi, thiên phú cao hơn mà khi gặp ta đều kính ba phần, không ngờ tiểu tử nhà ngươi không biết trời cao đất rộng, thật là buồn cười!

    - Được thôi, được thôi, nếu ngươi muốn tự đi tìm đường chết thì ta thành toàn ngươi!

    Chiến Thú lão tổ đánh một chưởng hướng Lục Nguyên, một chưởng ẩn chứa pháp lực vô cùng.

    Lục Nguyên chém một kiếm, nhưng khoảnh khắc hắn phát hiện có điều không đúng.

    Ngoài pháp lực này dường như có chút khí lưu khác, khí lưu đánh vào người hắn khiến toàn thân biến đổi.

    Chỉ trong chốc lát thì Lục Nguyên biến thành một con hạc trắng.

    Đây là cái gì?

    Người xung quanh mới đầu thấy Chiến Thú lão tổ kiêu căng cực kỳ, rồi thì thấy Lục Nguyên xuất hiện.

    Sau khi hắn ra mặt thì tới kiếm quang khó tin cắt bị thương tay của Chiến Thú lão tổ.

    Mặc dù nói kiếm tu khó thể chống lại hoang hệ, nhưng Lục Nguyên chiến tích đến đây liên tục thắng, khiến họ bất giác tin tưởng hắn vài phần, cho rằng đây sẽ là chiến đấu đặc sắc, nói không chừng Lục Nguyên chưa chắc thau.

    Kết quả chớp mắt Lục Nguyên trở thành một con hạc trắng.

    Đây rốt cuộc là biến đổi gì vậy?

    Cửu Thanh Sơn lập tức nhận ra, nói:

    - Là năng lực thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh, có thể biến chuyển hình dạng con người, biến đổi hình dạng vật chất.

    Vốn Đằng Bát Trung Tổ nên có năng lực này, nhưng khi đó dường như Đằng Bát Trung Tổ vội vàng ứng phó nên chưa dùng tới.

    Đây chính là năng lực thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh!

    Thật ra lúc đó Đằng Bát Trung Tổ có định dụng mà không sử dụng được.

    Lão trúng kiếm tam vong trần của Lục Nguyên, đầu óc suy nghĩ ngày càng ít, khi chiến đấu quên hết thủ đoạn.

    Lúc Kiếm Phong trung tổ đấu với Lục Nguyên có định dùng năng lực này, nhưng khi ấy trên người hắn dường như có thứ gì khắc chế lão, khiến lão không thể sử dụng ra năng lực đó.

    Đến bây giờ là lần đầu tiên Lục Nguyên bị năng lực này đánh trúng, biến thành một con hạc trắng.

    Kiếm Như Hải và Kiếm Như Độn đứng một bên quan sát.

    Kiếm Như Hải trợn mắt há hốc mồm nói:

    - A, Lục Nguyên không phá được chuyển hóna hình dạng vật thể của biến vật cảnh?

    Chẳng phải hắn có đấu với Kiếm Phong trung tổ và Đằng Bát Trung Tổ rồi sao?

    Kiếm Như Hải cho rằng Lục Nguyên có khả năng phá biến vật cảnh, kết quả hắn bị biến đổi, cái này làm Kiếm Như Hải không biết nói gì.

    Kiếm Như Độn lập tức hỏi:

    - Vậy bây giờ làm sao đây?

    Kiếm Như Hải buồn bực nói:

    - Chờ, chờ xem cơ hội cứu được Lục Nguyên không.

    Lão vốn cho rằng Lục Nguyên ra tay có giải quyết được, ai dè xuất hiện ngoài ý muốn thế này, khiến người câm nín.

    Chiến Thú lão tổ thanh âm như sấm đắc ý cười nhìn hạc trắng, nói:

    - Ngươi muốn cùng ta đấu hả?

    Lục Nguyên, ngươi quá non rồi.

    Bây giờ Chiến Thú lão tổ oai phong lẫm lẫm, đánh trọng thương Chúc Viêm, cũng đánh Cửu Thanh Sơn bị thương nặng, Cơ Thiên Vũ bị lão thu vào không gian cá nhân, Lục Nguyên bị lão biến thành hạc trắng, trong sân một đám người cấp cao nhất bị lão hoặc là đánh thương hoặc giam giữ, không có sức đánh lại.

    - Tất cả các ngươi đi chết đi!

    Chiến Thú lão tổ nhìn người Kiếm Môn, Thiên Thủy Môn, và Ngự Hỏa Môn.

    Chiến Thú lão tổ giơ tay lên đánh ra một đồng đỉnh, chớp mắt chụp lấy hạc trắng.

    - Lục Nguyên à Lục Nguyên, bây giờ ngươi biến thành hạc trắng, để ta đốt đàn nấu hạc đi, ăn tuyệt thế thiên tài như ngươi chắc chắn rất bổ.

    Muốn chống lại bổn lão tổ hả, buồn cười, kiếm tu toàn trung ương thiên triều không ai là đối thủ của ta!

    - A, xung quanh còn có người.

    Ẩn Kiếm tông Kiếm Như Hải.

    Dường như Chiến Thú lão tổ phát hiện cái gì.

    Dưới tình huống bình thường lấy công lực ẩn nấp của Kiếm Như Hải, 1Chiến Thú lão tổ không thể phát hiện ra, nhưng mới rồi Lục Nguyên bị biến thành hạc trắng khiến lão kinh ngạc quá, hơi thở hỗn loạn kết quả là bị Chiến Thú lão tổ phát hiện.

    Chiến Thú lão tổ cười to nói:

    - Kiếm Như Hải, lúc trước ngươi ám sát thuộc hạ của ta, trốn khỏi tay ta, bây giờ thì không thể trốn thoát nữa!

    Chiến Thú lão tổ giơ bàn tay to đánh hướng Kiếm Như Hải.

    Kiếm Như Hải không ngờ hơi thở hơi loạn liền bị Chiến Thú lão tổ phát hiện, giật nảy mình.

    Lão đá Kiếm Như Độn văng ra xa, lấy ra Ẩn tiên kiếm của mình.

    Ẩ tiên kiếm của lão vô tích, là để dành ám sát tuyệt nhất, nhưng giờ đối mặt công kích cuồng bá của Chiến Thú lão tổ thì tiên kiếm mỏng manh như Ẩn tiên kiếm chống không nổi.

    Kiếm Như Hải và Chiến Thú lão tổ đều là thế giới cảnh ngũ tầng, nhưng vì ưu thế hoang khắc kiếm mà Chiến Thú lão tổ luôn đè đầu Kiếm Như Hải.

    Kiếm Như Hải động, Chiến Thú lão tổ cũng động theo.

    Kiếm Như Hải dùng kiếm pháp, Chiến Thú lão tổ trực tiếp đánh ra lực lượng hồng hoang vô tận.

    Lão không chơi kỹ xảo với Kiếm Như Hải, đơn thuần dùng lực lượng hồng hoang đè ép lão, từng chút một đè lão đến cực hạn.

    *Bùm!*

    Đầu vai Kiếm Như Hải bị Chiến Thú lão tổ đánh trung, há mồm hộc máu.

    Chiến Thú lão tổ lại động, liên tục đánh vìa chưởng, đánh Kiếm Như Hải nằm trên đất không ngừng hộc máu, đến đây thì lão hoàn toàn đánh mất sức chiến đấu.

    Chiến Thú lão tổ cười to bảo:

    - Ha ha ha, đấu với bổn lão tổ đều sẽ thua!

    Đúng vậy, tất cả người đối đầu với lão đều thua hết.

    Chúc Viêm thế giới cảnh tam tầng trọng thương, Cửu Thanh Sơn thế giới cảnh tam tầng trọng thương, Kiếm Như Hải thế giới cảnh ngũ tầng cũng trọng thương, Cơ Thiên Vũ thế giới cảnh tam tầng bị bắt, Lục Nguyên thế giới cảnh tam tầng bị biến thành hạc trắng.

    Số người còn lại càng không phải đối thủ của Chiến Thú lão tổ, bây giờ lão ở trạng thái vô địch.

    Cao thủ trên Địa Long Tinh toàn bộ đều bại!

    Bốn phe Kiếm Môn, Thiên Thủy Môn, Ngự Hỏa Môn, Ẩn Kiếm tông đều chìm trong tuyệt vọng, vô cùng tuyệt vọng.

    - Kiếm Như Hải, ngươi đã giết thuộc hạ của ta thì ta sẽ giết chết ngươi trước.

    Chiến Thú lão tổ cất bước đi hướng Kiếm Như Hải, muốn giết lão trước.

    Lúc này trong đồng đỉnh Lục Nguyên bực mình, trạng thái quái quỷ gì vậy, bây giờ mình bị biến thành một con hạc trắng, đây tuyệt đối không phải biến đổi ảo thuật mà là kết cấu cơ thể làm lại.

    Chết tiệt!

    Vậy là sao chứ!

    Lục Nguyên chưa từng ứng đối lực lượng như vậy.

    Phải rồi, dùng kiếm khắc hoang.

    Hắn lập tức lấy kiếm khắc hoang, loại năng lực thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh cũng là từ pháp lực hồng hoang phát ra, dùng kiếm khắc hoang hấp thu hết lực hồng hoang là được.

    Lục Nguyên cảm thấy thân thể không ngừng biến đổi, rốt cuộc biến trở lại hình dạng vốn có.

    Chuyến này biến thành hạc trắng đúng là kinh nghiệm khó được trong đời.

    Nhưng bây giờ thì giải quyết Chiến Thú lão tổ trước rồi tính tiếp.

    Mắt thấy Chiến Thú lão tổ đánh hướng Kiếm Như Hải, Lục Nguyên thuấn di đến trước mặt lão, cũng ng kiếm lấy kiếm quang cứng rắn chặn chưởng pháp của lão.

    - Chiến Thú lão tổ, mới rồi bị ngươi biến thành hạc trắng chỉ là sai sót, bây giờ đánh lại.

    - A, ngươi biến về rồi?

    Chiến Thú lão tổ ngây ra, lão hơi kinh ngạc.

    Trúng năng lực biến cảnh vật của lão mà nhanh như vậy biến trở về, Lục Nguyên không đơn giản.

    - Nếu đã ngươi tự đi tìm chết thì ta sẽ lại biến ngươi một lần nữa.

    Chiến Thú lão tổ lần thứ hai phát động năng lực biến cảnh vật, lần này định biến Lục Nguyên thành một con heo, hơn nữa lão không định đốt đàn nấu hạc mà biến hắn thành heo rồi cắt cổ hắn luôn.

    Tuy nhiên lão dùng năng lực biến cảnh vật mà không nổi lên tác dụng gì cả.

    Lục Nguyên dùng kiếm khắc hoang hấp thu pháp lực hồng hoang của Chiến Thú lão tổ, khiến năng lực biến cảnh vật không thành công.

    - Chiến Thú lão tổ, ngươi chỉ có chút kỹ xảo này?

    Ta ở đây, kiếm tại đây, chịu chết đi!

    - Ha ha ha ha, muốn bổn lão tổ đi chịu chết?

    Thật buồn cười, ngươi may mắn phá năng lực biến cảnh vật mà thôi, thế mà không biết trời cao đất dày, hôm nay phải cho ngươi thấy sự lợi hại của bổn lão tổ!

    Chiến Thú lão tổ quát dài, bây giờ lão tay nắm đại cục, nhẹ nhàng thắng đối thủ khác trên Địa Long Tinh.

    - Vậy sao?

    Lục Nguyên nhún vai, Dưỡng Ngô tiên kiếm đã ra khỏi vỏ, mang theo kiếm quang xanh mông lung.

    Kiếm quang xanh mông lung như mưa xuân.

    Lần này hắn không dùng kiếm khắc hoang, nhưng chia ra một phần hơi thở kiếm khắc hoang vào Dưỡng Ngô tiên kiếm.

    Từ khi kiếm khắc hoang thành hình thì xuất hiện năng lực ngụy trang.

    Năng lực ngụy trang đem hơi thở kiếm khắc hoang phủ vào binh khí khác.

    Lục Nguyên một kiếm đánh ra, tinh diệu tuyệt luân.

    Một kiếm đâm hướng Chiến Thú lão tổ, lão cảm thấy toàn thân mấy ngàn chỗ bị đâm, chính là tuyệt kỹ kiếm chiêu Yến Hồi Thiểm mà Lục Nguyên học được từ chỗ Yến Thương Thiên, dùng tốc độ cực nhanh chớp mắt khiến kẻ địch không nắm bắt được đâm vào đâu.

    Chiến Thú lão tổ thấy rất nhức đầu, lão đi hoang bá lưu, chứ không phải loại kiếm chiêu tinh xảo thế này.

    Nhưng không phải lão hoàn toàn bó tay với kiếm chiêu tinh xảo.

    Chiến Thú lão tổ quát dài:

    - Hoang Sơn Ấn, phá!

    Trong tay lão dường như ngưng tụ một ngọn núi đánh hướng Lục Nguyên, tay lão tràn đầy lực lượng hồng hoang.

    Lực lượng hồng hoang cực kỳ hùng hồn thật có thể khiến người trực tiếp phục tùng, Chiến Thú lão tổ dùng cứng rắn phá xảo.

    Kiếm quang của Lục Nguyên đâm ngược lên, kiếm quang sắc lạnh.

    Chiến Thú lão tổ cười lạnh, nói đùa, cùng mình lấy ngạnh phá ngạnh à?

    Mình thường đi hệ hung mãnh cương liệt, chưa bao giờ sợ cứng đối cứng với ai, càng đừng nói lực lượng kiếm hệ bị lực lượng hoang hệ khắc chế, đúng là đi tìm chết.

    Một kiếm trước đó của Lục Nguyên chẳng qua hắn may mắn thôi, khi đó mình không cẩn thận, bây giờ tập trung toàn bộ tinh thần, sao mà không đối phó hắn được chứ.

    Hoang Sơn Ấn và Dưỡng Ngô tiên kiếm mạnh đụng vào nhau.

    Dưới trạng thái bình thường nên là tình huống tiên kiếm bị hủy, tiên kiếm của Cửu Thanh Sơn chính là có số phận này.

    Nhưng tiên kiếm một đường xông lên, dường như lực lượng hoang hệ Hoang Sơn Ấn đối với tiên kiếm của Lục Nguyên không đem đến bất cứ tác dụng gì.

    Một vệt máu bắn ra.

    Chiến Thú lão tổ giật mình!

    Nếu nói lúc trước là lão không chú ý mới bị Lục Nguyên làm bị thương, bây giờ là thật sự bị hắn đánh thương.

    Đây là sao chứ!

    Hoang Sơn Ấn của Chiến Thú lão tổ, lúc trước đánh cùng Cửu Thanh Sơn, Chúc Viêm, Cơ Thiên Vũ, thậm chí là Kiếm Như Hải thế giới cảnh ngũ tầng đều không cứng rắn phá Chiến Thú lão tổ được, không thể tổn thương lão.

    Nhưng dưới kiếm của Lục Nguyên, Chiến Thú lão tổ hai lần bị thương là việc cực kỳ lạ lùng.

    Xung quanh dù là người bị thương nặng hay không đều mắt đầy kinh sợ!

    Không ngờ Lục Nguyên làm được điều này.

    Kiếm Như Hải phun ra búng máu, xem ra lần này có lẽ sẽ không chết tại đây.

    Chiến Thú lão tổ nhìn Lục Nguyên, cẩn thận xem kiếm của hắn, nói:

    - Thì ra là vậy, trên kiếm của ngươi có điều là, một ít khắc chế lực lượng hoang hệ của ta, hèn chi.

    Lão không quá để mắt đến thanh kiếm của Lục Nguyên, trên kiếm của hắn có lực lượng khắc hoang nhưng không nhiều, cực kỳ ít ỏi.

    Tất nhiên lão không hay biết Lục Nguyên cố ý ngụy trang thành như vậy, nếu hắn thật sự lấy ra kiếm khắc hoang thì đã hù chết lão.

    Sau lưng Chiến Thú lão tổ mọc cánh, không sai, thật sự mọc cánh, hai đôi cánh to lớn xuất hiện sau lưng lão.

    Chiến Thú lão tổ nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, ngươi đúng là không tệ, so với Ẩn Kiếm tông Kiếm Như Hải còn thiện chiến chút, buộc ra ảnh tượng yêu thú của ta, vốn ta không định dùng ảnh tượng yêu thú.

    Người Hoang Thú Môn mỗi người tu hành đều có ảnh tượng yêu thú riêng, năng lực phát triển theo ảnh tượng yêu thú.

    Ví dụ lúc trước Đằng Bát Trung Tổ có ảnh tượng yêu thú Bát Hoang Đại Xà, tựa như Mê Thất Kiêu của Bộ Mê.

    Bây giờ sau lưng Chiến Thú lão tổ dần xuất hiện cánh, ảnh tượng yêu thú của lão rốt cuộc là cái gì?

    Cánh sau lưng Chiến Thú lão tổ ngày càng to, càng lúc càng lớn hơn, lờ mờ xuất hiện một con bươm bướm lấp lánh năm sắc.

    Bươm bướm?

    Không thể nào, từ xưa đến nay bươm bướm là yếu nhất trong vòng sinh vật.

    Chiến Thú lão tổ có thực lực mạnh nhất, tại sao mê thất vụ của lão là bướm được chứ?

    Bát Hoang Đại Xà của Đằng Bát Trung Tổ, Mê Thất Kiêu của Bộ Mê đều là một số yêu thú nổi tiếng trong viễn cổ hồng hoang.

    Ảnh tượng yêu thú của Chiến Thú lão tổ sao có thể yếu hơn đám Đằng Bát Trung Tổ, Bộ Mê được?

    Không thể nào đâu.

    Chớp mắt Kiếm Như Hải hét to:

    - Cẩn thận!

    Đây là Huyễn Thần Điệp, là thứ khủng bố xếp hạng ba về ảo thuật trong thượng cổ yêu thú!

    Thượng cổ hồng hoang giống loài phong phú, tổng cộng yêu thú có ngàn ngàn vạn vạn ức ức, trong đó dùng ảo thuậ có hàng ngàn vạn.

    Có thể trong nhiều yêu thú ảo thuật xếp thứ ba thì loại yêu thú này đáng sợ đây.

    Kiếm Như Hải hét to:

    - Mau nhắm mắt lại, bịt tai!

    Nghe Kiếm Như Hải hét lên, lập tức có người bịt tai.

    Nhưng những người bịt tai bắt đầu thấy lỗ tia đau đớn, người nhắm mắt thì con ngươi chảy ra máu đen.

    - Đù sao?

    Huyễn Thần Điệp của ta là trong toàn thượng cổ yêu thú xếp hạng ba về ảo thuật, nếu các ngươi nhắm mắt bịt tai đã tránh khỏi ảo thuật này thì bổn lão tổ không cần lăn lộn nữa.

    Đối tượng công kích chủ yếu của Chiến Thú lão tổ là Lục Nguyên, vô số ảo thuật xuất hiện trước mắt hắn.

    Tuy nhiên, dù lão tổng tấn công Lục Nguyên nhưng dư ba đủ khiến những người xung quanh thê thảm.

    Phụt!

    Có người hộc máu!

    Bùm!

    Có người nổ tung.

    - A!

    Có người chịu không nổi một nhát đao chém chết mình.

    - Khó chịu quá!

    Có người gãi thân thể, gãi rách làn da.

    Đây chính là uy lực của Huyễn Thần Điệp!

    Chiến Thú lão tổ cười to, rất ít người biết ảnh tượng yêu thú của lão là gì, người từng gặp đều rơi vào ảnh tượng yêu thú của lão, cho đến nay không có ai sống sót.

    Bây giờ nhiều người Địa Long Tinh đều có số chết hết, đặc biệt là Lục Nguyên.

    Ủa!

    Biểu tình của Lục Nguyên không chút thay đổi!

    Không sai, không có chút gì thay đổi cả.

    Lục Nguyên bình tĩnh rút ra kiếm quang.

    - Kiếm ngũ, duy kiếm!

    Trong chớp mắt tất cả ảo thuật xung quanh bị quét sạch, chỉ còn lại một luồng kiếm quang.

    ảo thuật vừa xuất hiện liền bị luồng duy kiếm quét đi.

    Ngay cả Vọng Trần Quang ở Kiếm Vong Bia đều không thể làm Lục Nguyên quên đi kiếm, những ảo thuật này sao mà làm được?

    Tất cả mọi thứ bị quét sạch, bây giờ Lục Nguyên ở trạng thái duy kiếm.

    Kiếm ngũ, duy kiếm!

    Đương nhiên kiếm ngũ duy kiếm không đơn giản thế thôi.

    Dưới trạng thái kiếm ngũ duy kiếm, Lục Nguyên cảm giác xung quanh biến mất hết, trong trời đất chỉ còn lại hắn và kiếm.

    Bây giờ cần xuất kiếm!

    Lúc trước duy kiếm chỉ là loại trạng thái chứ không phải chân chính duy kiếm xuất kiếm!

    Bây giờ mới đúng vậy!

    Kiếm quang của Lục Nguyên tỏa định Chiến Thú lão tổ, giờ phút này không nói lời nào, không ai cần lên tiếng.

    Tiếp theo xuất kiếm!

    Kiếm vừa ra!

    Trời lặn trăng lạc, ánh sáng tắt đi!

    Kiếm vừa ra!

    Ái hận tình cừu, vạn tình tan biến!

    Kiếm vừa ra!

    Đoạn hồn chém phách, ký ức mất hết!

    Kiếm vừa ra!

    Núi cao đổ, sông biển diệt!

    Kiếm vừa ra!

    Trời sụp đất nứt, thiên địa trống không!

    Kiếm vừa ra!

    Thiên địa trông không, chỉ có một kiếm!

    Lục Nguyên khẳng định mình chưa từng dùng một kiếm xinh đẹp như vậy, nhưng hắn không có vui sướng, bởi vì lúc ra một kiếm này thì không nghĩ gì cả, chỉ có nhát kiếm.

    Một kiếm này không cần trăng trời, không cần ân ái tình cừu, không cần hồn phác ký ức, không cần núi cao sông biển, không cần trời và đất.

    Một kiếm này quên hết!

    Đây là quên hết duy kiếm một kiếm!

    Thiên địa mất, kẻ địch mất, chỉ có một kiếm kinh thế do Lục Nguyên khởi đến Chiến Thú lão tổ kết.

    Con ngươi Chiến Thú lão tổ trợn to, lão không dám tin, tại sao có một kiếm như vậy chứ?

    Diệt địa diệt hết chư thiên thần phật.

    Trước kia Chiến Thú lão tổ ở thái cổ văn minh có từng xem một ít tư liệu kỷ nguyên kiếm, nói là có kỷ nguyên trước có mấy cổ kiếm giả có thể nhân kiếm hợp nhất, thiên địa trống không.

    Khi đó Chiến Thú lão tổ cười nói rằng, hừ, nhân kiếm hợp nhất có gì ghê gớm?

    Họ thấy không ít kiếm tu nhân kiếm hợp nhất, chỉ tùy tay là phá được kiếm chiêu ngay, hơn nữa không chỉ mình Chiến Thú lão tổ mà những người khác đa số đều cho rằng như thế.

    Nhưng hiện nay Chiến Thú lão tổ mới hiểu bọn họ sai hoàn toàn, lúc trước xem không phải nhân kiếm hợp nhất, giờ mới thật sự là nhân kiếm hợp nhất, nhân kiếm hợp nhất của cổ kiếm giả.

    Người và kiếm hợp lại làm một, trong thiên địa chỉ còn lại kiếm.

    Sai rồi, chỉ còn lại kiếm, ngay cả thiên địa cũng không có.

    - Tại sao lại có một kiếm đáng sợ như vậy!?

    Chiến Thú lão tổ thét dài, lão đánh ra tất cả tuyệt học, kiếm khí, có mạnh bao nhiêu thì đánh ra tất cả, lão phải chặn lại một kiếm kinh thế này.

    Nhưng một kiếm kinh thế chẳng chút lưu tình đâm xuyên lão, đông kết lại mạng sống của lão.

    Đây là ma kiếm!

    Đây là thần kiếm!

    Đây là thiên kiếm!

    Không đúng, đây chính là kiếm!

    Không có xưng hô bên ngoài thần kiếm, ma kiếm, thiên kiếm gì hết, kiếm chính là kiếm mà thôi.

    Một kiếm giết Chiến Thú lão tổ là nhát kiếm đơn thuần, tinh thuần nhất, cũng là đáng sợ nhất.

    Đây chính là kiếm ngũ, duy kiếm!

    Mình sáng tạo ra thượng cổ kiếm đạo kiếm thứ năm.

    Vốn thượng cổ kiếm đạo là kiếm chiêu một kiếm so với một kiếm càng đáng sợ.

    Kiếm ngũ, duy kiếm đáng sợ hơn kiếm tam vong trần rất nhiều.

    Đương nhiên chiêu kiếm lục càng nhiếp thiên kinh khủng, nếu thôi diễn tiếp thì xuất hiện kiếm thất, kiếm bát càng kinh khủng hơn.

    Kiếm Như Hải vô cùng kinh ngạc, lão là tông chủ Ẩn Kiếm tông, hiểu ý nghĩa một kiếm này.

    Từ thượng cổ xuống, kỷ nguyên này có sinh ra kiếm cường như thế sao!

    Một kiếm kinh thế!

    Kinh thế cường kiếm!

    Kinh thế cường kiếm!

    Một kiếm kinh thế!

    Một kiếm phát ra, đồ diệt Chiến Thú lão tổ!

    Dùng xong một kiếm này, Lục Nguyên từ khí thế đỉnh cao tụt xuống, hắn phát hiện dùng ba phần pháp lực, tức là nói bây giờ pháp lực chỉ có thể dùng ba kiếm mà thôi.

    Chiêu kiếm ngũ duy kiếm thật không dễ sử dụng, tiêu hao quá lớn.

    Đánh chết Chiến Thú lão tổ xong, không gian cá nhân của lão bắt đầu sụp đổ, người thứ nhất đi ra là Cơ Thiên Vũ.

    Cơ Thiên Vũ ở trong thú không gian của Chiến Thú lão tổ, vốn cho rằng sẽ bị làm nhục, muốn tự sát rồi lại tiếc tu vi bản thân.

    Phải biết rằng nàng có tu vi thế giới cảnh tam tầng, không đơn giản chút nào, muốn tu tiên đã khó, mà tu tiên đến thế giới cảnh tam tầng càng khó hơn.

    Nếu lần này chết đi luân hồi sống lại, không có bao nhiêu cơ hội tu đến thế giới cảnh.

    Chính lúc nàng do dự giữa tự sát hay không thì không gian của Chiến Thú lão tổ bị phá.

    Nàng lập tức chui ra, thấy thanh y thanh niên mỉm cười với mình, bên kia là xác của Chiến Thú lão tổ.

    Cơ Thiên Vũ vô cùng kinh ngạc bật thốt:

    - Ngươi giết chết Chiến Thú lão tổ ư?

    Lục Nguyên nhún vai hời hợt nói:

    - Đúng vậy, ra chút ngoài ý muốn nhưng cuối cùng ta vẫn giết chết hắn.

    Đáp lời Cơ Thiên Vũ xong hắn không thèm để ý người xung quanh kinh ngạc, thu hết vật rơi ra khi không gian của Chiến Thú lão tổ sụp bỏ vào trong kiếm chi không gian.

    Chiến Thú lão tổ tu vi là thế giới cảnh ngũ tầng, mà tu vi thế giới cảnh ngũ tầng trong toàn trung ương thiên triều có tài sản phong phủ, lão chết để lại đồ vật dĩ nhiên không ít.

    Tinh thần Lục Nguyên tiến vào kiếm chi không gian của mình.

    Chiến Thú lão tổ để lại đồ vật thất là nhiều lắm, còn phân loại cẩn thận.

    Trong đó có phân loại là bạo ngược lục.

    Trong bạo ngược lục để lại ít bạo ngược chi của Chiến Thú lão tổ, cái gì roi da ngọn nến, hỏa đốt người, âm ngược trùng, vân vân, số lượng đầy rẫy khó mà tưởng tượng.

    Còn có tình thú một vạn ba ngàn chín trăm chín mươi thức.

    Về mặt tình thú mà có đến một vạn ba ngàn chín trăm chín mươi thức thật khiến người ta thán, Chiến Thú lão tổ biến thái quá.

    Lục Nguyên thầm nhủ, không thể để lại thứ này.

    Lòng bàn tay hắn bay ra chân hỏa đốt sạch tất cả.

    Tiếp theo là vật hoang hệ, thậm chí lão để lại địa giai linh mạch đều bị lão dùng cách đặc biệt nhuộm hơi thở hoang hệ.

    Cái này đưa hết cho kiếm khắc hoang hấp thu vậy.

    Hắn giơ tay triệu hoán ra kiếm khắc hoang, dùng sức vào kiếm khắc hoang, nó điên cuồng nuốt vật hoang hệ trong vòng, mặc kệ là linh thạch có hơi thở hoang hay là hoang đao, hoang đỉnh, vân vân và vân vân, tất cả đều bị kiếm khắc hoang hấp thu sạch sẽ.

    Thứ duy nhất không bị hấp thu chính là hồn phách của Huyễn Thần Điệp.

    Hồn phách Huyễn Thần Điệp thì hắn lấy kiếm khắc hoang xử lý chút sẽ có tác dụng khác.

    Bây giờ trước tiên thăng cấp kiếm khắc hoang.

    Lục Nguyên một bên thăng cấp kiếm khắc hoang, lần này nó không phát triển to dài mà khiến thânguyên khí iếm càng ngưng luyện, ngưng tụ hơn.

    Trước kia kiếm khắc hoang cho cảm giác hơi mong manh, giờ thì giảm nhiều rồi.

    Khi vật hoang hệ sắp bị hấp thu gần hết, kiếm khắc hoang bùm một tiếng nổ ra một văn tự.

    Đây là một chữ khắc dường như khắc họa vô số đạo lý.

    Chữ khắc hiện ra, vật hoang hệ càng bị đè chặt.

    Trời sinh một vật khắc một vật, kỷ nguyên này văn tự mạnh nhất là chữ hoang, nhưng chữ hoang lại bị chữ khắc khắc, dù là chủ thái cổ văn minh tế luyện chữ hoang này lợi hại bao nhiêu chăng nữa cũng vậy thôi.

    Tất nhiên Lục Nguyên có được không phải chân thân chữ khắc mà là phân thân thôi, giống như phân thân chữ đạo vậy.

    Trong không trung hai phân thân lấp lóe ánh sáng.

    Rốt cuộc dựng dục ra phân thân chữ khắc, hy vọng có một ngày sẽ dựng dụng chữ khắc thật sự.

    Đợi hấp thu hết vật hoang hệ rồi Lục Nguyên bắt đầu xử lý chuyện Huyễn Thần Điệp.

    Bản thân Huyễn Thần Điệp là yêu thú ảo thuật xếp hạng ba trong vùng đất hồng hoang, ảo thuật kinh người.

    Lục Nguyên muốn lấy hồn phách Huyễn Thần Điệp ngưng luyện trong ảo thuật phù sinh nhược mộng của mình, khiến phù sinh nhược mộng càng thêm hoàn mỹ.

    Chương 1086-1090: Tháp nguyên tố

    Đến lúc này mới xử lý xong chuyện sau khi đấu với Chiến Thú lão tổ.

    Đợi khi hồi phục tinh thần lại mới phát hiện một điều, lúc trước Lục Nguyên có thể giết chết Chiến Thú lão tổ khiến quá kinh ngạc, cho nên Bộ Mê bày ra mê thất trận bỏ trốn hồi nào không hay.

    Bộ Mê cực kỳ gian xảo, chẳng ngờ đã chạy mất.

    Vấn đề bây giờ là làm sao ra ngoài đây?

    Mê thất trận vẫn còn bày ra đó.

    Cơ Thiên Vũ nói:

    - Nếu là mê thất trận thì ta phá được, thiên thủy chân kinh của ta có thể khống chế sương, mặc dù mê thất vụ là thượng cổ kỳ vụ do Mê Thất Kiêu phun ra, nhưng cuối cùng vẫn là sương.

    Thế nên cho ta thời gian mười lăm ngày là có thể phá giải trận này.

    Chuyện thế là chấm dứt.Đ

    Tiếp theo là Cơ Thiên Vũ phá trận, mấy người khác tự tu hành hay tùy tiện giao lưu.

    Ẩn Kiếm tông Kiếm Như Hải lập tức ẩn núp đi.

    Lão là một thích khách bí ẩn, ít khi lộ ra trước mặt người khác, trong số đám người tại đây có thể tiếp xúc thì chắc chắn chỉ mình Lục Nguyên.

    Thú Hồn Sơn gió rất lớn, Lục Nguyên đứng trên đỉnh núi, bên cạnh hắn là Kiếm Như Hải.

    - Lần này ngươi đùa hơi quá.

    Ví dụ việc giết chết Chiến Thú lão tổ gây quá lớn, người thế giới cảnh ngũ tầng không dễ bị giết, càng dễ dàng thì càng khiến người phỏng đoán ra ngươi có vật khắc chế hệ hoang.

    Nếu bị đoán ra rồi thì thái cổ văn minh tìm đến cửa, cho nên đợi ra khỏi đây ta sẽ dùng cừ đạo tản tin đồn, nói Chiến Thú lão tổ là bị ta bày cạm bẫy, chúng ta cùng nhau giết, ta cũng ám thị việc lần này do ta chiếm chủ quyền.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Ta là thích khách bí ẩn nhất trong kiếm tu, có chút hơi thở bí ẩn ta nói mình ra tay thì sẽ có người tin.

    Đương nhiên Lục Nguyên biết không phải Kiếm Như Hải ôm lợi về mình, lão không rảnh như vậy.

    Nói thật ra chiến tích kinh khủng thế này chia ra chút mới tốt cho hắn, an toàn hơn.

    Bây giờ rõ ràng hắn còn không phải đối thủ của thái cổ văn minh, chưa đến lúc đối kháng cùng thái cổ văn minh, nhưng mà, sẽ có một ngày máu hắn sục sôi, đối đầu với thái cổ văn minh.

    Khi đó sẽ cho thái cổ văn minh biết cái gì gọi là kiếm.

    Mình luyện kiếm tất nhiên vì bản chất thích kiếm.

    Nhưng cũng vì muốn để thái cổ văn minh nếm mùi kiếm của mình.

    Kiếm Như Hải hỏi:

    - Phải rồi, sự kiện Địa Long Tinh lần này tới đây cũng gần xong, sau này ngươi có tính toán gì không?

    Lục Nguyên nhún vai đáp:

    - Không có gì ngoài ý muốn thì là quay về Kiếm Môn.

    Bây giờ mình tạm thời không có chỗ đi, không về Kiếm Môn được sao?

    Nhưng chờ khi Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền trở về thì ngày tháng sẽ thú vị hơn, tương lai cùng nhau đốt lên đối kháng thái cổ văn minh.

    - A, vậy sao?

    Kiếm Như Hải nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Bây giờ ngươi là thế giới cảnh tam tầng, có muốn thử trùng kích thế giới cảnh tứ tầng không?

    Dù gì cũng rảnh mà.

    Lão khá hiểu tính cách Lục Nguyên, cho nên mới nói dù sao cũng rảnh.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Làm sao trùng kích thế giới cảnh tứ tầng?

    Kiếm Như Hải nói:

    - Thế giới cảnh tứ tầng tức là biến cảnh vật.

    Trong tầng này có thể thay đổi hình dạng vật thể, biến đá thành vàng, biến người làm chó, vân vân đều là năng lực cảnh giới này.

    Lúc trước chiến đấu Chiến Thú lão tổ biến ngươi thành con hạc trắng cũng là năng lực thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh.

    Nghe Kiếm Như Hải nói vậy, Lục Nguyên bất giới nhớ tới lúc đấu với Chiến Thú lão tổ hắn bị lão biến thành con hạc trắng, nếu không phải lực lượng hoang hệ của Chiến Thú lão tổ bị kiếm khắc hoang nuốt thì muốn biến về hình người khá khó khăn.

    Vốn Lục Nguyên không muốn trùng kích thế giới cảnh tứ tầng lắm, dựa theo thói quen thường khi thì phải nghỉ ngơi một thời gian đã, nhưng bây giờ nghe người ta nói vậy thì đâu còn muốn nghỉ, cố gắng tăng lên thế giới cảnh tứ tầng được thì lên.

    Hắn không muốn lần sau bị người biến thành hạc trắng, chó mèo gì.

    Làm người thật tốt, tạm thời hắn không có hứng thú làm động vật.

    Lục Nguyên liền hỏi:

    - Làm sao trùng kích thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh?

    Thấy Lục Nguyên tích cực, Kiếm Như Hải gật đầu, vuốt râu nói:

    - Thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh có thể biến người làm chó, biến đá thành vàng, biến nước thành lửa, những năng lực này rốt cuộc luyện làm sao?

    Chắc thắc mắc lớn nhất của ngươi là đây?

    - Trong cõi trời đất vạn sự vạn vật dường như đều ở trong ngũ hành, nhưng lấy ngũ hành giải thích năng lực biến cảnh vật thì không quá thông.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Theo người xưa nghiên cứu, trong thế giới kỷ nguyên này của chúng ta, tất cả sự vật đều do vật chất cực kỳ nhỏ bé tổ thành.

    - Vật chất rất nhỏ này gọi là nguyên tố.

    - Theo người xưa tìm tòi nghiên cứ thì nguyên tố kỷ nguyên chúng ta có tổng cộng một trăm hai mươi loại.

    - Một trăm hai mươi loại đều do tất cả vật cấu thành bản thân.

    - Thiên hạ vạn sự vạn vật dù là sinh linh hay không phải sinh linh đều do một trăm hai mươi loại nguyên tố cấu thành.

    - Chỉ cần ngươi có thể nắm giữ một trăm hai mươi loại nguyên tố là sẽ nắm giữ tất cả biến đổi vật chất, vì bản thân vật chất là do một trăm hai mươi loại nguyên tố cấu thành.

    - Cái gọi là đá thành vàng, người biến thành chỏ, biến nước thành lửa toàn do khống chế chuyển hóa của một trăm hai mươi loại nguyên tố.

    - Một trăm hai mươi loại nguyên tố này có danh xưng riêng, chỉ cần lĩnh ngộ trên sáu mươi loại là sẽ trùng kích thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh được.

    - Trong thiên địa tổng cộng có một trăm hai mươi loại nguyên tố, vạn sự vạn vật khác đều do một trăm hai mươi loại nguyên tố này cấu thành.

    Chỉ cần lĩnh ngộ sáu mươi loại là có thể trùng kích thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Đương nhiên có thể nắm giữ nguyên tố càng nhiều thì sẽ hiểu ra biến hóa nhiều hơn.

    - Nếu ngươi gặp là sáu mươi loại liền trùng kích thế giới cảnh tứ tầng, sau này có thể biến đổi rất ít, vật chất chuyển hóa chỉ là một phần chứ không thể toàn bộ, nền móng trùng kích thế giới cảnh tứ tầng cũng kém rất nhiều.

    Kiếm Như Hải tiếp tục nói:

    - Cho nên, nếu thật muốn trùng kích văn minh cảnh thì ai cũng đợi đủ một trăm hai mươi loại nguyên tố mới xem như thành công, chân chính trùng kích thế giới cảnh tứ tầng.

    Nếu có thể nắm giữ một trăm hai mươi loại nguyên tố, vậy tất cả vật chất biến đổi trong trời đất đều có thể tùy theo ý mình.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Đây chính là thế giới cảnh tứ tầng.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Vậy phải làm sao nắm giữ một trăm hai mươi loại nguyên tố?

    - Nếu là một trăm hai mươi loại nguyên tố thì...

    Kiếm Như Hải đáp:

    - Tại trung ương thiên triều có một nơi gọi là Tháp Nguyên Tố.

    Tháp Nguyên Tố có tổng cộng một trăm hai mươi tầng, mỗi tầng có thể hiểu ra một loại nguyên tố, càng lên cao thì khó khăn càng lớn.

    - Tháp Nguyên Tố này là vùng đất kỳ lạ trong trời đất, mỗi người một đời chỉ có thể đến Tháp Nguyên Tố một lần, nếu tới rồi thì không thể đi lần thứ hai.

    Dù là ai muốn đi lần thứ hai đều sẽ bị Tháp Nguyên Tố bản năng bài xích, không cách nào tiến vào trong.

    - Mỗi tầng Tháp Nguyên Tố chỉ có thể ở một trăm canh giờ, nếu trong thời gian còn không nắm giữ loại nguyên tố này thì sẽ bị bài xích ra khỏi Tháp Nguyên Tố, sau này không được vào nữa.

    - Tháp Nguyên Tố không phải mọi lúc đều mở, bình thường mười năm một lần, vừa lúc ngươi gặp phải Tháp Nguyên Tố mười năm mở một lần.

    Kiếm Như Hải nói:

    - Không bằng bây giờ thử đi Tháp Nguyên Tố một lần, nhưng người bình thường trước khi đi Tháp Nguyên Tố sẽ làm nhiều chuẩn bị mà ngươi thì hiện nay không có chuẩn bị gì cả.

    - Đi thì đi.

    Lục Nguyên nhún vai nói:

    - Không có chuẩn bị cũng đi, ta không đợi được mười năm sau.

    Người bình thường tất nhiên có thể chờ mười năm nhưng mình thì khác.

    Ước chiến với Kiếm Chi Tử còn cách năm năm.

    Nếu lại đợi mười năm mới thăng lên thế giới cảnh tứ tầng thì đại biểu mình thua, vậy nên không thể bỏ qua cơ hội này.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Tháp Nguyên Tố nằm ở đâu?

    Kiếm Như Hải đáp:

    - Thân phận ngọc bài của ngươi đâu rồi?

    Bắt đầu từ thế giới hỏa sơn có một thân phận ngọc bài đại biểu thân phận cá nhân.

    Lục Nguyên lấy ra thân phận ngọc bài, Kiếm Như Hải đánh một luồng sáng vào trong ngọc bài.

    Lục Nguyên dùng thần thức tiến vào, liền phát hiện chỗ Tháp Nguyên Tố.

    Không ngờ Tháp Nguyên Tố cách thế giới hỏa sơn không mấy xa, khá gần.

    Thật ra chuyện cũng đơn giản, Tháp Nguyên Tố và thế giới hỏa sơn đều là chỗ giao giới ngũ đại cổ văn minh.

    Trong thân phận ngọc bài có bản đồ trung ương thiên triều vô cùng khổng lồ, đường lớn đa số có tiêu chí, văn minh nào nằm ở đâu, môn phái nào đứng đâu đều đánh dấu ra hết.

    Nơi giống thế giới hỏa sơn, Tháp Nguyên Tố đều là loại chỉ cần điểm sáng liền thấy ra ngay.

    Trên thân phận ngọc bài còn có đía điểm mình đi qua, tất cả điểm sáng trên bản đồ, dễ nhìn.

    Thân phận ngọc bài là một thứ tốt, không biết do vị nào phát minh ra.

    Giới thiệu xong tất cả, Kiếm Như Hải nhún vai nói:

    - Bây giờ đã không có gì dạy cho ngươi.

    Hiện tại Kiếm Như Hải đúng là không có gì dạy cho Lục Nguyên được nữa.

    Lục Nguyên trưởng thành qua nhanh, mỗi lần Kiếm Như Hải trông thấy ánh sáng trưởng thành của hắn sẽ khó tránh khỏi tán thán.

    Tiếp theo phải ở lại Địa Long Tinh một đoạn thời gian.

    Trong khoảng thời gian này Lục Nguyên lại luyện phù sinh nhược mộng, trừ điều đó ra thì là uống rượu ngủ, hiếm khi nhàn nhã như vậy.

    Trong mười lăm ngày này hắn nuôi dưỡng tinh thần tràn đây.

    Rốt cuộc đến ngày thứ mười lăm, sương mù trên đỉnh đầu đã bị Cơ Thiên Vũ thu gom hết.

    Kiếm Môn, Thiên Thủy Môn, Ngự Hỏa Môn đã tới lúc thay ban.

    Kiếm Môn, Thiên Thủy Môn, Ngự Hỏa Môn, cấp trên đám người này đều biết Địa Long Tinh kinh biến, trải qua một trận có thể hình dung là thay đổi bất ngờ, khá là hài kịch.

    Cho nên thay ban một là để cho bọn họ nghỉ ngơi, hai là bởi vì tới lúc Tháp Nguyên Tố mở ra.

    Đừng quên ba người Cửu Thanh Sơn, Chúc Viêm, Cơ Thiên Vũ đều là thế giới cảnh tam tầng.

    Thật ra ba người họ mấy trăm năm trước đã là thế giới cảnh tam tầng nhưng cứ cảm giác không chuẩn bị tốt, giờ thì đã sẵn sàng, chuẩn bị thử đi Tháp Nguyên Tố liều một lần.

    Lục Nguyên nghe vậy ngây ra, hỏi:

    - Cái gì?

    Các người cũng đi Tháp Nguyên Tố?

    - Ngươi đi Tháp Nguyên Tố luôn?

    Chẳng phải bình thường cần chuẩn bị lâu lắm sao?

    Tháp Nguyên Tố là cả đời chỉ vào một lần.

    Hiển nhiên Chúc Viêm rất giật mình, cái gọi là chuẩn bị bao gồm một đống sách vở xem vật chất cấu thành, biết rốt cuộc cái gì là vật chất rồi các thứ linh tinh khác.

    Lục Nguyên không mấy để ý nói:

    - A, ta trực tiếp đi, không chuẩn bị.

    Thật ra hắn muốn chuẩn bị nhưng như vậy là chờ mười năm sau nữa, hắn không có thời gian.

    Giọng Cơ Thiên Vũ dịu dàng dễ nghe nói:

    - Vậy đi chung đi.

    - Cũng tốt, cùng nhau đi thôi.

    Bốn người Lục Nguyên, Cơ Thiên Vũ, Chúc Viêm, Cửu Thanh Sơn mặc dù tuổi khác nhau, môn phái xuất thân cũng khác nhưng dù gì cùng nhau đối mặt chiến đấu với Cơ Thiên Vũ cho nên xem như là chiến hữu, vì vậy định đi chung.

    Khi người Kiếm Môn, Thiên Thủy Môn, Ngự Hỏa Môn đến thay ba, bốn người Lục Nguyên lên đường.

    Chuyến này xuất phát ngồi là Bạch Băng thuyền của Cơ Thiên Vũ.

    Chiếc Bạch Băng thuyền do băng khí tổ thành, nhưng không hề thấy lạnh.

    Chiếc thuyền xa hoa, trong thuyền thứ gì cũng tinh xảo.

    Lúc bay hướng Tháp Nguyên Tố, bốn người giao lưu chút tâm đắc, trong quá trình trao đổi thì đám Cơ Thiên Vũ, Chúc Viêm, Cửu Thanh Sơn thế mới phát hiện mặc dù Lục Nguyên kiếm thuật tinh tuyệt nhưng mặt khác như pháp lực, trận pháp, phù chú, cổ trùng thì tệ vô cùng, không biết gì cả.

    Bình thường người thế giới cảnh nhiều ít biết chút chút, chỉ mình Lục Nguyên là hoàn toàn mù mờ.

    Nhưng nghĩ lại thì Lục Nguyên không học gì cả, không biết gì cả, tập trung học kiếm mới khiến kiếm có trình độ như bây giờ.

    Đây cũng là tài năng!

    Bạch Băng thuyền bay trên trung ương thiên triều, một đường đi qua không ít chỗ, rốt cuộc đến gần Tháp Nguyên Tố.

    Đến gần Tháp Nguyên Tố thì thấy chóp một tòa tháp to cao cao, dường như kiếm nhọn đâm phá khung trời, cao cao đứng thẳng.

    Bên cạnh Tháp Nguyên Tố có vô số cấm pháp bao vây.

    Lục Nguyên đứng trên Bạch Băng thuyền nhìn xuống dươis, chỉ thấy Tháp Nguyên Tố có một tòa thành trì, đến cạnh thành trì thì phát hiện chỗ này chỉ có một cửa cho phép người vào, những thứ khác đều là cấm pháp.

    Cấp pháp nơi này e rằng tới ngàn vạn tầng, thậm chí là hàng ức vạn tầng.ó

    Cửu Thanh Sơn nói:

    - Muốn tiến vào Tháp Nguyên Tố thì phải trước vào Nguyên Tố thành.

    Chỉ có xuất thân trong sạch, không bị ngũ đại cổ văn minh truy nã mới được vào đây.

    Đối với quy tắc này thì Lục Nguyên không sợ, mặc dù thái cổ văn minh hận hắn không chết nhưng không hề bị ngũ đại cổ văn minh truy nã, dù giản chi văn minh phát lệnh truy sát hắn thì chỉ là âm thầm làm, không bày ra ngoài mặt.

    Người đến Tháp Nguyên Tố có không ít, ai nấy xếp hàng chờ kiểm tra tiến vào cửa thành.

    Rốt cuộc đến lượt bốn người Lục Nguyên, người thứ nhất nhận kiểm tra là Cơ Thiên Vũ.

    - Thiên Thủy Môn Cơ Thiên Vũ.

    - Ngự Hỏa Môn Chúc Viêm.

    - Kiếm Môn Cửu Thanh Sơn.

    Lúc ba người trước báo danh chưa gây nên chấn động gì, mặc dù ba người là thế giới cảnh tam tầng nhưng danh tiếng không lớn lắm.

    Ở trung ương thiên triều có quá nhiều thế giới cảnh tam tầng, chỉ người cấp thiên tôn mới nổi tiếng như cồn.

    - Kiếm Môn Lục Nguyên.

    Khi hắn báo ra cái tên thì người kiểm tra nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Ngươi là Lục Nguyên?

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Đúng vậy, ta là Lục Nguyên.

    - Thật sự là Lục Nguyên!

    Người kiểm tra liền lấy ra một trang giấy và cây bút, nói:

    - Con gái ta là người hâm mộ ngươi, có thể ký tên cho ta không?

    Vậy mà cũng được?

    Đây là lần đầu tiên Lục Nguyên đụng phải người muốn mình ký tên, hắn cầm bút xoẹt xoẹt ký.

    Lúc Lục Nguyên ký tên phát hiện người xung quanh đánh giá mình, dù là xếp đằng trước hay mặt sau đều nhìn chằm chằm.

    - Người đó chính là Lục Nguyên kìa?

    - Nghe nói hắn chưa đến một trăm tuổi!

    - Trẻ vậy à?

    - Hắn trẻ thế mà tới thế giới cảnh tam tầng rồi?

    - Người ta là thiên tài hiếm có, không được à?

    Một người than thở:

    - Ài, đúng là cùng người không cùng số mạng, lúc ta một trăm tuổi còn ở đại đạo cảnh.

    Lục Nguyên chưa đến một trăm tuổi đã tới thế giới cảnh tam tầng, so sánh với hắn ta cảm thấy mình giống con chó ấy.

    Một người khác nói:

    - Hừ, ngươi một trăm tuổi lăn lộn ở đại đạo cảnh, ta từ nước ngoài đến, có biết lúc một trăm tuổi ta là đẳng cấp gì không?

    Cho ngươi hay, là luyện thể kỳ.

    Người mở đầu khó hiểu hỏi:

    - Cái gì?

    Một trăm tuổi mới đến luyện thể kỳ?

    Sao có thể?

    Bình thường hai mươi tuổi liền có thể đột phá luyện thể kỳ đến trường sinh cảnh chứ!

    - Ngươi từ nhỏ sinh hoạt ở trung ương thiên triều đương nhiên cho là vậy, nước ngoài không tốt như thế.

    Linh khí nước ngoài chỉ bằng một phần trung ương thiên triều, thậm chí là không tới nữa.

    - Phải rồi, hình như Lục Nguyên cũng là xuất thân nước ngoài đấy.

    Nước ngoài điều kiện khắc nghiệt như vậy, hắn xuất thân nước ngoài mà chưa đến một trăm tuổi đã tới thế giới cảnh tam tầng, thậm chí là hi thế nhân tài, người như vậy không kém gì Khí Vận Thất Tử.

    - Này, không lẽ ngươi chưa nghe nói sao?

    Lần trước Lục Nguyên đấu với Kiếm Chi Tử, kiếm thuật hai người đánh ngang tay đấy!

    Không chút nghi ngờ, Lục Nguyên vừa đến Nguyên Tố thành đã thành nhân vật nổi tiếng.

    Lục Nguyên đến Nguyên Tố thành không lâu, chỉ thấy phía tây thành trên bầu trời xảy ra biến đổi rất lớn.

    Mới rồi còn đang có gió bão không ngừng thổi phía tây Nguyên Tố thành, nhưng lập tức cuồng phong biến mất, bầu trời xuất hiện một đóa tường vân, trong vô tận tường vân xuất hiện từng đợt ánh sáng vàng.

    - A di đà phật, vô lượng phật tôn.

    Một tiếng phật hiệu truyền xuống, một hòa thượng trẻ tuổi môi hồng răng trắng mắt như ánh sao từ trên không trung đáp xuống.

    Hòa thượng đáp xuống thì không trung rơi rụng vô số thiên hoa.

    Hòa thượng tuấn tú tuổi trẻ này đáp xuống khiến mỗi người chẳng hiểu sao mà lòng rất ấm áp.

    Lục Nguyên đứng trên Nguyên Tố thành nhìn hòa thượng trẻ tuổi đáp xuống.

    Hòa thượng trẻ tuổi này là ai?

    Lục Nguyên muốn hỏi nhưng liền phát hiện không cần thiết, vì toàn Nguyên Tố thành lần thứ hai rộn ràng, bàn tán tin tức về hòa thượng trẻ tuổi.

    - Hòa thượng trẻ tuổi này là ai vậy?

    - Thiên hoa rơi, tuấn mỹ vô song, trừ Phật Chi Tử ra còn có ai?

    - Phật Chi Tử trong Khí Vận Thất Tử?

    - A, bây giờ Phật Chi Tử cũng là thế giới cảnh tam tầng?

    - Theo lý thì Khí Vận Thất Tử tất nhiên không khả năng là thế giới cảnh tam tầng, nhưng Phật Chi Tử khác với người khác, tuổi nhỏ nhất trong Khí Vận Thất Tử, nghe nói hiện nay chỉ chừng bảy mươi tuổi thôi, nhỏ hơn khí vận lục tử khác hai, ba chục tuổi.

    - Thế thì tuổi gần bằng Lục Nguyên rồi?

    - Đúng rồi nhỉ, hình như tuổi hắn ngang bằng với Lục Nguyên thì phải.

    - Hơn nữa trước ba mươi tuổi Phật Chi Tử không hề tu hành.

    Trước ba mươi tuổi hắn đọc vô số kinh phật, đạo tạng phật chi văn minh, nghe nói đọc mười vạn tám ngàn vạn quyển kinh phật, chín ngàn tám trăm tám mươi tám quyẻn đạo tạng.

    Đến năm ba mươi tuổi đọc hết hai mươi quyển kinh phật đạo tạng mới bắt đầu tu hành.

    - Thật là kinh nghiệm truyền kỳ.

    - Thế thì chẳng phải nói hắn chỉ dùng thời gian bốn mươi năm từ một người chưa tu hành lên đến thế giới cảnh tam tầng?

    - Chậc chậc, ghê gớm thật.

    - Tuổi của hắn gần bằng Lục Nguyên, thời gian tu hành ngắn hơn Lục Nguyên ba mươi năm, bây giờ thực lực ngang với Lục Nguyên, chẳng phải nói thiên phú của hắn còn trên cả Lục Nguyên?

    Phật Chi Tử trong Khí Vận Thất Tử không uổng là Phật Chi Tử, khác với người thường, không phải thiên tài nào có thể so sánh được.

    - Cái này cũng chưa chắc.

    Thời gian Phật Chi Tử tu hành chỉ có bốn mươi năm, ít hơn Lục Nguyên ba mươi năm, nhưng đừng quên Phật Chi Tử luôn tu hành ở phật chi văn minh, thiên tài địa bảo một đống, người chỉ điểm tu hành cũng một đống.

    Còn Lục Nguyên thì sao?

    Hắn xuất thân nước ngoài là nơi thâm sơn cùng cốc, một đường tự sờ soạng, dù có vào trung ương thiên triều thì chỉ là Kiếm Môn.

    Kiếm Môn kém hơn phật chi văn minh rất nhiều, đương nhiên thời gian Lục Nguyên tu hành càng dài, gần như gấp đôi, điều kiện cũng kém hơn Phật Chi Tử rất là nhiều.

    Vậy nên hai người này rốt cuộc ai mạnh ai yếu thì rất khó nói.

    Một người phân tích như vậy.

    Một người bên cạnh nghe nói vậy gật lia lịa, bảo:

    - Ngươi nói cũng có lý, đúng là vậy.

    - Nhưng lần này hấp dẫn đây.

    Ngươi nghĩ xem, bây giờ Lục Nguyên đến Nguyên Tố thành, muốn vào Tháp Nguyên Tố, mà Phật Chi Tử cũng đến Nguyên Tố thành vào Tháp Nguyên Tố, thế thì chẳng phải hai người sẽ so tài cao thấp?

    - Đúng vậy, chắc chắn hai người sẽ đấu một trận, xem coi rốt cuộc là Phật Chi Tử trẻ tuổi nhất Khí Vận Thất Tử mạnh hay là Lục Nguyên nổi tiếng như diều gặp gió, kiếm thuật ngang tay với Kiếm Chi Tử.

    Phút chốc bàn tán xôn xao, đều mong chờ đại chiến đặc sắc giữa Lục Nguyên và Phật Chi Tử.

    Ánh mắt Phật Chi Tử quét qua đám người, bọn họ tuy đều là thế giới cảnh tam tầng nhưng không lọt vào mắt gã được.

    Phật Chi Tử luyện một loại công pháp, gọi là Phật Tâm Minh Kính Pháp.

    Phật Tâm Minh Kính Pháp có thể tìm ra ai tâm cường, ai tâm yếu.

    Phật Chi Tử nhìn hướng Lục Nguyên.

    Trong vô số người gã phát hiện Lục Nguyên, vì gã lấy Phật Tâm Minh Kính Pháp trông thấy rõ ràng, trong tâm linh nhiều người thì hắn có tâm linh tinh thuần nhất, tinh thuần như thanh kiếm sắc bén không gì phá vỡ.

    Kiếm sắc bén như đâm phá vạn quyển kinh phật, vạn quyển đạo tạng.

    Bên cạnh đám người xì xào rơi vào lòng hắn rồi lại dường như không lọt vào.

    Gã nghe được tin tức mong muốn.

    Thì ra là hắn, Lục Nguyên một người đấu với Kiếm Chi Tử, kiếm thuật ngang tay.

    Phật Chi Tử nhìn Lục Nguyên thì hắn cũng đánh giá hòa thượng này.

    Vị hòa thượng này toàn thân phật khí thật tinh thuần.

    Ánh mắt của Phật Chi Tử và Lục Nguyên giao nhau trên không trung, dường như vô tận phật khí và kiếm khí ở không trung va chạm.

    Phật khí đậm đặc, vô tận phật quang dâng lên.

    Kiếm khí đơn thuần, từng đợt kiếm quang lạnh lẽo rét buốt.

    Phật Chi Tử phát hiện trong lòng mình muốn thắng Lục Nguyên, không vì cái gì khác mà là Túc Vương Phật.

    Túc Vương Phật chính là nhân vật quan trọng trong phật chi văn minh, hiện nay đã là phó chủ văn minh, cũng là sư phụ của Phật Chi Tử.

    Túc Vương Phật lấy cách Thiên Túc Tinh Tú Kiếp đoán ra Phật Đà Kiếm Tu còn có một truyền nhân cách đời là Lục Nguyên.

    Túc Vương Phật sớm nói cho Phật Chi Tử chuyện này.

    Năm đó hai địch thủ là Túc Vương Phật và Phật Đà Kiếm Tu.

    Đồ đệ của Túc Vương Phật chính là Phật Chi Tử, truyền nhân cách đời của Phật Đà Kiếm Tu là Lục Nguyên.

    Cho nên Phật Chi Tử phải thắng Lục Nguyên.

    Không chỉ như vậy thôi, Phật Chi Tử trong Khí Vận Thất Tử muốn được công nhận.

    Bình thường các loại thiên tài đều muốn khiêu chiến với Phật Chi Tử, thay thế vị trí áp chót Khí Vận Thất Tử nhưng chưa thành công.

    Tuy nhiên, Lục Nguyên xuất hiện, trở thành một loại khả năng rất lớn.

    Thiên phú của Lục Nguyên cao, khí vận tốt đến gần bằng Phật Chi Tử.

    Hiện nay ở trung ương thiên triều đều có không ít người nói có lẽ khí vận đệ thất tử không phải Phật Chi Tử mà chính là Lục Nguyên.

    Tuy cách nói này không bao nhiêu người tin tức nhưng có tồn tại.

    Vậy nên hôm nay Phật Chi Tử muốn chứng minh cho mọi người thấy, gã mới là Khí Vận Thất Tử chứ không phải Lục Nguyên.

    Sau khi Phật Chi Tử đến tiến vào Nguyên Tố thành mọi người đều bàn tán cuộc chiến kinh thế của gã và Lục Nguyên, cùng lúc đó trong Nguyên Tố thành cũng có người nói về cái khác, như là Khí Vận Thất Tử.

    Khí Vận Thất Tử thì Lục Nguyên chỉ thấy là Kiếm Chi Tử và Phật Chi Tử, nhưng trong Nguyên Tố thành có rất nhiều người, không ít kẻ từng thấy Võ Chi Tử, Pháp Chi Tử.

    - Muốn nói đến Khí Vận Thất Tử lợi hại nhất vẫn là Pháp Chi Tử, Võ Chi Tử, Hoang Chi Tử, Tiên Chi Tử, đây là tuyến đầu.

    Tuyến thứ hai là Kiếm Chi Tử.

    Thật ra pháp lực của Kiếm Chi Tử không kém gì bốn người trước nhưng thiệt thòi ở chỗ xuất thân môn phái nhỏ như Kiếm Môn nên mới thua kém chút.

    - Tuyến thứ ba là Phật Chi Tử trẻ tuổi nhất.

    Phật Chi Tử có tiềm lực vô cùng, chẳng qua trẻ tuổi nhất, với lại trước ba mươi tuổi không tu hành gì cả nên thực lực yếu nhất.

    - Ủa, chỉ mới có sáu người thôi mà?

    Khí Vận Thất Tử còn có một người chứ.k

    - Ngươi không hiểu gì cả, đúng là Khí Vận Thất Tử có bảy người nhưng người kia là Ma Chi Tử.

    - Cái gì?

    Ma Chi Tử?

    Chỗ chúng ta dường như không có môn phái như ma môn chứ?

    Ngươi lên tiếng trả lời rằng:

    - Ngươi thiếu kiến thức quá.

    Ngươi cho rằng trên đời này chỉ có ngũ đại cổ văn minh và ba mươi văn minh bình thường thôi sao?

    Người hỏi chuyện thắc mắc hỏi lại:

    - Không lẽ không phải?

    - Vớ vẩn, đương nhiên là không, sao chỉ có chút ít này được?

    Ba mươi lăm văn minh chỉ là văn minh của trung ương thiên triều, di thất địa còn ẩn giấu một ít văn minh thực lực cường đại, ví dụ như vu chi văn minh, yêu chi văn minh, ma chi văn minh.

    Ma chi văn minh này khá là cường đại, nghe nói trên cả văn minh bình thường, đuổi sát cổ văn minh.

    - Còn về tu vi của Ma Chi Tử thì sao chúng ta biết?

    Ma Chi Tử ẩn sâu trong di thất địa, nhưng nghe nói tuổi của Ma Chi Tử không trẻ lắm, nghe nói là bằng cỡ Pháp Chi Tử.

    E rằng thực lực của Ma Chi Tử rất là cường đại.

    - Khí Vận Thất Tử, bảy người kinh tài tuyệt diểm, bảy người trẻ tuổi có tiềm lực nhất trung ương thiên triều, mà Lục Nguyên xem như là người thứ tám.

    - Thì ra là vậy, hôm nay nghe ngươi nói ta mới hiểu cái gì là Khí Vận Thất Tử.

    - Bây giờ thì?

    Chúng ta chờ xem trò hay thôi.

    Nhìn xem lần này trong Nguyên Tố thành Phật Chi Tử và Lục Nguyên rốt cuộc ai càng mạnh.

    Không chút nghi ngờ, bây giờ trong Nguyên Tố thành hai điểm hấp dẫn ánh mắt người nhất một là Phật Chi Tử, một là Lục Nguyên, người khác có sáng hơn cũng không thể sánh bằng hai vị này.

    Nhưng không phải những người khác hoàn toàn không có ánh sáng.

    Ví dụ như dạ chi văn minh Triển Bạch.

    Triển Bạch là một người anh tuấn, làn da tái nhợt thậm chí là trắng bệch, giơ tay nhấc chân tràn đầy ưu nhã.

    Tao nhã phong độ là phong cách của dạ chi văn minh, bình thường rất ưu nhã nhưng khi ra tay sẽ biến mất trong bóng đêm, từ hắc ám cho kẻ địch một kích trí mạng.

    Triển Bạch cũng nằm trong tuyệt thế thiên tài, tuy không bằng Khí Vận Thất Tử nhưng xếp trăm hàng đầu trên bảng xếp hạng thiên tài.

    Đowng nhiên bảy hàng đầu bảng xếp hạng chính là Khí Vận Thất Tử, hiện nay Lục Nguyên ở thứ hạng mười chín.

    Nhưng mọi người đều công nhận hắn có thể xếp thứ tám, chẳng qua cần thời gian chứng minh.

    Ví dụ như Lôi Thất thuộc lôi chi văn minh.

    Tên của Lôi Thất không mấy bá đạo nhưng vóc người cực kỳ vạm vỡ, một khi công kích thì như chớp giật sấm sét, đây là người xếp trăm hàng đầu bảng thiên tài trung ương thiên triều.

    Ví dụ như nho chi văn minh Lăng Thanh Vân, đây là một người tràn đầy phong độ trí thức, cũng là người xếp trăm hàng đầu bảng thiên tài trung ương thiên triều.

    Tại trung ương thiên triều có một bảng thiên tài.

    Đây là bảng thiên tài thật sự, thiên tài đỉnh cao nhất trung ương thiên triều đều liệt kê trong đó.

    Khí Vận Thất Tử xếp ở trước nhất, hiện nay thứ hạng của Lục Nguyên là mười chín, lúc trước đối thủ Nghiêm Thiên Pháp của hắn không thể lọt vào bảng này.

    Mỗi người có thể vào bảng thiên tài đều có tiềm lực vô cùng, có khả năng trùng kích phó chủ văn minh, những người xếp trong bảng chỉ cần tiếp tục sống thì trùng kích cảnh giới thiên tôn còn được.

    Bởi vì bản thân họ là một đám tinh anh nhất.

    Hiện tại trong Nguyên Tố thành hai người hấp dẫn ánh mắt nhất đương nhiên là Phật Chi Tử và Lục Nguyên.

    Kế tiếp là dạ chi văn minh Triển Bạch, lôi chi văn minh Lôi Thất, nho chi văn minh Lăng Thanh Vân.

    Còn những người khác thì danh tiếng không lớn lắm.

    Tháp Nguyên Tố còn chưa mở, Lục Nguyên đi dạo trong Nguyên Tố thành phát hiện có đủ các loại cửa hàng, ví dụ như cửa hàng tài nguyên.

    Lục Nguyên rảnh rỗi đi dạo khắp nơi, đi qua tất cả cửa hàng vẫn không phát hiện một tiệm rượu.

    Trong tu sĩ không có nhiều người thích uống rượu, bây giờ Tháp Nguyên Tố sắp mở ra càng không có ai rảnh đến uống rượu, dù gì không mấy ai như Lục Nguyên.

    Bực mình, không có tiệm rượu.

    Lục Nguyên lên cơn nghiện rượu, bình thường hắn chứa không ít rượu, nhưng mà, từ cuộc chiến Kiếm Môn đầu vào phe giản rồi tới Kiếm Vong Bia, cuối cùng ở Địa Long Tinh hơn một tháng, các sự kiện nối liền lại hại hắn thời gian lâu rồi không mua rượu, số rượu ban đầu đã uống hết.

    Muốn khóc quá!

    Lục Nguyên đang cảm thán thì phát hiện trước mặt xuất hiện một người.

    Một người thanh niên toàn thân toát ra chính khí.

    Người thanh niên có mặt chữ điền, giống như thư sinh chính trực vậy.

    Lục Nguyên dừng bước.

    - Tên của ta là Lăng Thanh Vân.

    Thư sinh mặt chữ điền nói:

    - Mạnh nhất giới trẻ nho chi văn minh, cũng xếp vào một trăm hàng đầu thiên tài trung ương thiên triều.

    Ta có nghe tên ngươi, Lục Nguyên, rất nhiều người đều nói hiện tại ra một thanh niên chính khí kiếm tức là ngươi, có không ít người nói ngươi càng giống truyền nhân nho chi văn minh, ta muốn xem thử.

    - Lần này trong Tháp Nguyên Tố chúng ta so tài một lần đi.

    Lăng Thanh Vân nói xong sải bước đi mất.

    Lục Nguyên nhún vai, thật là bất đắc dĩ, bỗng nhiên tới khiêu chiến mình rồi đột nhiên bỏ đi, mình không muốn nhận loại khiêu chiến này đâu.

    Lúc này Cơ Thiên Vũ đáp xuống nói:

    - Lục Nguyên, nhanh đi nào, Tháp Nguyên Tố sắp mở rồi!

    Cái gì?

    Tháp Nguyên Tố sắp mở?

    Nếu Tháp Nguyên Tố sắp mở thì mình phải chạy nhanh, Lục Nguyên không còn để ý việc kiếm rượu nữa, theo sau Cơ Thiên Vũ bay tới chính giữa Nguyên Tố thành.

    Lúc này bên cạnh Tháp Nguyên Tố sớm đứng gần ngàn người, đều là thế giới cảnh tam tầng trong trung ương thiên triều.

    Trung ương thiên triều có phạm vi rất lớn, người thế giới cảnh tam tầng có vô cùng nhiều.

    - Lần này Tháp Nguyên Tố mở ra sẽ do ta chu trì.

    Người lên tiếng mặc áo trắng, toát ra tiên khí, khiến trong sân như rơi vào tiên cảnh.

    Người này thuộc tiên cổ văn minh, tên là Tây Cực Tiên Ông.

    Tây Cực Tiên Ông mặt mũi hiền lành, bên cạnh có một con hạc trắng.

    Tháp Nguyên Tố do ngũ đại cổ văn minh luân lưu chủ trì, lần này vừa lúc tới lượt tiên cổ văn minh Tây Cực Tiên Ông.

    - Chắc mọi người đã biết quy tắc của Tháp Nguyên Tố, tổng cộng một trăm hai mươi tầng, đi vào rồi mỗi tầng tối đa chỉ có thể ở một trăm canh giờ.

    Vượt qua một trăm canh giờ mà còn không nắm giữ nguyên tố tầng đó thì sẽ bị đuổi ra Tháp Nguyên Tố.

    - Còn cần nhắc nhở là một đời người chỉ có thể vào Tháp Nguyên Tố một lần, không thể tiến vào lần thứ hai.

    Nếu không chuẩn bị tốt thì giờ muốn lùi lại còn kịp, một khi vào Tháp Nguyên Tố rồi thì hoàn toàn muộn màng.

    Tây Cực Tiên Ông giới thiệu quy tắc của Tháp Nguyên Tố.

    - Bây giờ, có thể vào Tháp Nguyên Tố.

    Cửa lớn Tháp Nguyên Tố ầm ầm mở ra, mọi người đều đi vào tầng thứ nhất Tháp Nguyên Tố.

    Tất cả mọi người đều ở trong tầng thứ nhất tháp Nguyên Tố.

    Tây Cực Tiên Ông đếm, tổng cộng có chín trăm chín mươi chín người.

    Lại nói chín trăm chín mươi chín người này tiến vào tầng thứ nhất tháp Nguyên Tố.

    Tầng thứ nhất tháp Nguyên Tố khá là rộng, chín trăm chín mươi chín người ở trong đó mà không chật chội chút nào, ngược lại rộng rĩa lạ thường, mọi người cách nhau rất xa.

    Lục Nguyên, Cơ Thiên Vũ, Chúc Viêm và Cửu Thanh Sơn, bốn người cách nhau một khoảng.

    *Ầm!*

    Cửa tầng thứ nhất tháp Nguyên Tố đóng lại.

    Lục Nguyên tiến vào tầng thứ nhất tháp Nguyên Tố rồi phát hiện chỗ này khá là nhẹ.

    Đúng vậy, cực kỳ nhẹ.

    Dường như có vô số nguyên tố rất nhẹ đang di chuyển, đây chính là nguyên tố của tầng thứ nhất tháp Nguyên Tố ư?

    Có cảm giác bay bổng.

    Loại nguyên tố này ở tại trung ương thiên triều được gọi là đệ nhất nguyên tố, cũng xưng là nguyên tố khinh.

    Khi Lục Nguyên ngồi trên một trăm hai mươi loại nguyên tố đến đây thì có học bổ sung chút ít, biết loại này gọi là nguyên tố khinh, giờ phải làm sao nắm giữ nguyên tố này đây?

    Lục Nguyên bắt đầu suy tư.

    Nguyên tố khinh.

    Lục Nguyên tản ý thức ra bên cạnh, tiến vào trong nguyên tố khinh.

    ý thức của Lục Nguyên luôn khổng lồ, gấp mấy lần cùng cảnh giới, nhưng giờ mới phát hiện ý thức chẳng những cần khổng lồ còn phải tinh tế, ví dụ lúc trước hắn khống chế ý thức rất ít tinh tế.

    Bây giờ nguyên tố khinh cần ý thức mới tiến vào trong được.

    Lục Nguyên lập tức huấn luyện ý thức bản thân biến càng tinh tế để tiến vào nguyên tố khinh.

    Khi Lục Nguyên không ngừng thay đổi ý thức thì phát hiện đã có người nắm giữ nguyên tố khinh.

    ầm một tiếng, cửa thông hướng tầng thứ hai Tháp Nguyên Tốmở ra với người đó.

    Đó là ai?

    Nhanh vậy đã nắm giữ nguyên tố khinh.

    Lục Nguyên lấy làm lạ, nhìn qua thì thấy đó chính là hòa thượng môi hồng răng trắng Phật Chi Tử.

    Hay cho Phật Chi Tử, nhanh như vậy đã nắm giữ nguyên tố khinh, mới tiến vào Tháp Nguyên Tố không có bao lâu.

    Phật Chi Tử nhanh chóng lên tầng thứ hai Tháp Nguyên Tố khiến mọi người đều chú ý tới Lục Nguyên.

    Tại đây nổi danh nhất là Phật Chi Tử và Lục Nguyên, lúc trước có nhiều người nghĩ hai người này cuối cùng ai mạnh hơn?

    Kết quả bây giờ muốn xem Lục Nguyên mau cỡ nào lên tầng thứ hai Tháp Nguyên Tố.

    Nhưng đám người đã thất vọng, vì Lục Nguyên bây giờ mới nắm giữ nguyên tố khinh, đang sửa sang ý thức khiến nó biến càng tinh tế hơn.

    Thật ra Lục Nguyên không phải loại tiên tài toàn năng mà là tài giỏi một loại, thiên phú về kiếm cao kinh khủng, còn mặt khác thì không cao, cho nên dù có nghiêm túc cũng không khả năng nhanh như Phật Chi Tử.

    Nói về thiên phú nắm giữ nguyên tố thì hắn kém xa Phật Chi Tử Khí Vận Thất Tử.

    Trong tầng thứ hai Tháp Nguyên Tố, một người lại một người biến mất đi tầng thứ hai, người ở lại ngày càng ít.

    Không chút nghi ngờ, Lục Nguyên chính là người ở lại đó.

    Rốt cuộc luyện ý thức càng mỏng, khiến ý thức vô cùng mỏng xong Lục Nguyên bắt đầu đem ý thức xâm nhập vào nguyên tố khinh.

    Lục Nguyên phát hiện một chuyện, lên trong nguyên tố khinh sao giống tinh thần quá, một nguyên tố khinh cực kỳ nhỏ bé mà tinh thần thì rất lớn.

    Nhưng tinh thần cực lớn và nguyên tố khinh cực nhỏ lại giống nhau, đây rốt cuộc là nguyên nhân gì?

    Trong thiên địa ẩn giấu bí mật to lớn gì?

    Lục Nguyên thầm tò mò, tầng thứ nhất tháp Nguyên Tố tầng thứ nhất tháp Nguyên Tố không phải khó lĩnh ngộ, luyện lại ý thức mất khá nhiều thời gian, Lục Nguyên rốt cuộc nắm giữ nguyên tố khinh.

    Lục Nguyên nhìn thời gian, ái chà, mất hết tám mươi tám canh giờ, là người trễ nhất, toàn tầng thứ nhất tháp Nguyên Tố chỉ còn lại có một mình hắn.

    Thật ra là do lúc trước luyện lại ý thức dùng quá nhiều thời gian.

    Vậy thì tiến vào tầng thứ hai Tháp Nguyên Tố thôi.

    *Ầm!*

    Một cánh cửa lớn mở ra, Lục Nguyên tiến vào tầng thứ hai tháp Nguyên Tố.

    Vào tầng thứ hai tháp Nguyên Tố rồi hắn phát hiện chỗ này không còn bóng dáng Phật Chi Tử, không chỉ là thế, nơi này hiển nhiên có rất ít người, có khả năng rất lớnà đi tới tầng sau.

    Lục Nguyên tiến vào, có không ít người dùng ánh mắt kỳ lạ đánh giá hắn.

    Đúng là lạ, Lục Nguyên là người nổi tiếng tại sao là kẻ cuối cùng đột phá đến tầng thứ hai tháp Nguyên Tố?

    Lục Nguyên không để ý ánh mắt bọn họ, bắt đầu lĩnh ngộ nguyên tố của tầng thứ hai tháp Nguyên Tố.

    Nguyên tố của tầng thứ hai tháp Nguyên Tố này có tên là hợi nguyên tố, một thứ không quá hoạt bát.

    Lục Nguyên không rảnh để ý, bắt đầu dùng ý thức xâm nhập, tham ngộ.

    Ngoài nguyên tố có hai người chắp tay sau lưng đứng.

    Một người là Tây Cực Tiên Ông cưỡi hạc trắng, một người khuôn mặt giống như Tây Cực Tiên Ông nhưng cưỡi hổ trắng, người này có tên là Đông Cực Tiên Ông.

    Lần này chủ trì hoạt động Tháp Nguyên Tố chính là Tây Cực Tiên Ông và Đông Cực Tiên Ông.

    Hai người đang chơi cờ.

    Tây Cực Tiên Ông cầm cờ đen, Đông Cực Tiên Ông cầm cờ trắng.

    Kỳ nghệ của hai người tương đương nhau, giết đến khó chia thắng bại.

    - A, tầng thứ nhất tháp Nguyên Tố đã không có người, toàn bộ chín trăm chín mươi chín người vào tầng thứ hai tháp Nguyên Tố.

    Tây Cực Tiên Ông nói:

    - Ủa!

    Lúc lão xem kết quả dường như phát hiện việc lạ, ồ lên.

    Đông Cực Tiên Ông kinh ngạc hỏi:

    - Ngươi kêu cái gì?

    Tây Cực Tiên Ông nói:

    - Ngươi biết lần này ai rời khỏi tầng thứ nhất tháp Nguyên Tố nhanh nhất không?

    Mất bao nhiêu thời gian không?

    Đông Cực Tiên Ông nói:

    - Không ngoài dự đoán thì là Lục Nguyên hoặc Phật Chi Tử thôi, mất bao lâu thì ta đoán không ra.

    Tây Cực Tiên Ông nói:

    - Người thứ nhất xông lên tầng thứ hai tháp Nguyên Tố là Phật Chi Tử, mất hai canh giờ.

    - Hai canh giờ đã nắm giữ nguyên tố khinh, ghê gớm thật.

    Đông Cực Tiên Ông hút ngụm khí lạnh.

    Lúc trước thiên tìa có nổi tiếng cỡ nào cũng phải mất bốn canh giờ, vậy mà Phật Chi Tử chỉ dùng hai canh giờ, thật khiến người kinh ngạc.

    - Khí Vận Thất Tử không uổng là Khí Vận Thất Tử, nhưng Phật Chi Tử là Khí Vận Thất Tử, có thành tích như vậy đâu quá ngạc nhiên?

    Tây Cực Tiên Ông lắc đầu nói:

    - Ngươi có biết người cuối cùng rời khỏi tầng thứ nhất tháp Nguyên Tố là ai không?

    Đông Cực Tiên Ông lắc đầu nói:

    - Ta làm sao biết?

    Có đến chín trăm chín mươi chín người.

    Tây Cực Tiên Ông nói:

    - Lục Nguyên, tám mươi tám canh giờ.

    Đông Cực Tiên Ông khó hiểu bật thốt:

    - Cái gì?

    Không thể nào!

    Lục Nguyên dù gì là người nổi tiếng, làm sao mất đến tám mươi tám canh giờ được!

    Tây Cực Tiên Ông nhún vai nói:

    - Cho nên ta mới kinh ngạc.

    Đông Cực Tiên Ông nói:

    - Có lẽ Lục Nguyên có nguyên nhân gì đó, không thể xem thường người này đâu.

    Lão tìm cớ cho Lục Nguyên, vì hắn sáng tạo quá nhiều kỳ tích.

    Chín trăm chín mươi chín người đều đang không ngừng xông Tháp Nguyên Tố, nắm giữ từng loại nguyên tố.

    Lúc trước đã nói, trong Tháp Nguyên Tố mấy tầng đầu không khó lắm.

    Tại trung ương thiên triều, người có thể trùng kích đến thế giới cảnh tam tầng đều là nhân tài xuất sắc.

    Nhân tài như vậy tất nhiên sẽ không dễ dàng gục trước mấy cửa ải đầu.

    Tất nhiên thiên phú mỗi người khác nhau, số cửa trùng kích cũng khác biệt lớn.

    Ví dụ như Phật Chi Tử trùng kích đến tầng thứ bốn mươi bảy Tháp Nguyên Tố.

    Tầng thứ bốn mươi bảy là một thế giới trắng bạc, Phật Chi Tử đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, tầng nguyên tố này là đồng bạc tố.

    Phật Chi Tử mình phải nắm giữ là ngân chi nguyên tố.

    Phật Chi Tử lấy ra cách Phật Tâm Minh Kính Pháp, bắt đầu cảm ngộ đồng bạc tố.

    Phật Tâm Minh Kính Pháp của gã có thể phân biệt vạn sự vạn vật trong thiên địa, bao gồm lòng người, con người, vạn vật, nguyên tố.

    Phật tâm, vốn như minh kính.

    Nếu có chút bụi trần liền hiện ra.

    Đây chính là Phật Tâm Minh Kính Phật Tâm Minh Kính.

    Chương 1091-1095: Phá vỡ kỷ lục

    Phật Chi Tử luyện Phật Tâm Minh Kính là kỳ công tuyệt học, bản thân có thiên phú cực kỳ cao nên trùng kích rất nhanh.

    Nho chi văn minh Lăng Thanh Vân xếp vị trí thứ hai, gã ở tầng thứ ba mươi lăm Tháp Nguyên Tố.

    Trong tầng thứ ba mươi lăm Tháp Nguyên Tố có một loại tên là xú nguyên tố, nguyên tố này màu nhạt, vị nhạt.

    Lăng Thanh Vân ngồi xếp bằng thi triển giang sơn thư quyển, đem xú ấn vào trong nhập giang sơn thư quyển, mượn nhập giang sơn thư quyển phản luyện công.

    Mỗi người đều vì Tháp Nguyên Tố mà chuẩn bị rất lâu, gã cũng không ngoại lệ.

    Lăng Thanh Vân có chút kiêu ngạo, gã biết mình đang xếp thứ hai, phía trước chỉ có một mình Phật Chi Tử.

    Lục Nguyên, bây giờ ngươi không xông nhanh bằng ta, ai đều nói người có thuộc tính chính khí mạnh nhất mấy năm nay, nhưng giờ nói cho ngươi biết, ngươi sai rồi, là ta mới đúng.

    Ở tầng thứ ba mươi ba Tháp Nguyên Tố tràn ngập một loại độc khí màu xám trắng, tầng này có dạ chi văn minh Triển Bạch, lôi chi văn minh Lôi Thất.

    Họ đều hiểu đây là tầng thứ ba mươi ba nguyên tố thân.

    Hai người muốn nắm giữ tầng biến hóa này, thi triển ra hết tuyệt kỹ.

    Triển Bạch sử dụng là dạ đế pháp, đó là pháp môn cao nhất của dạ chi văn minh.

    Phút chốc gã giống như vua bóng đêm, Triển Bạch nằm trong một trăm hàng đầu bảng thiên tài, đều có cơ hội trùng kích văn minh cảnh nên tất nhiên được dốc sức bồi dưỡng.

    Lôi Thất của lôi chi văn minh thì toàn thân lấp ánh ánh sét, gã dùng là lôi đế thiên phạt pháp.

    Lôi đế thiên phạt pháp chính là tuyệt học cao nhất của lôi chi văn minh, đồn rằng thật lâu trước kia lôi chi văn minh là cổ văn minh, chẳng qua về sau chủ văn minh chết mới thành văn minh bình thường.

    Tuy nhiên lôi đế thiên phạt pháp là một tuyệt học đã lâu đời.

    Vèo!

    Trước mắt Lôi Thất xuất hiện một cánh cửa, gã sớm một bước tiến vào tầng thứ ba mươi bốn.

    Bây giờ đa số ở tầng thứ hai mươi đến hai mươi lăm, ngẫu nhiên có một số người bi thảm kẹt trước tầng hai mươi không tiến bộ được.

    Ví dụ như Cửu Thanh Sơn, hiện nay lão ở tầng thứ mười sáu.

    Trong tầng thứ mười sáu tràn ngập hơi thở lưu hoàng, Cửu Thanh Sơn hiểu đây là lưu chi nguyên tố, lão cần nắm giữ lưu chi nguyên tố mới tiến vào tầng tiếp theo được.

    Cửu Thanh Sơn ở tầng thứ hai mươi mốt.

    Tầng này tràn ngập kháng, một loại nguyên tố sắt thép màu bạc trắng.

    Cơ Thiên Vũ sử dụng thiên thủy chân kinh.

    Chúc Viêm ở tầng thứ hai mươi hai, tầng này tràn ngập thiết.

    Cái gọi là thiết là một nguyên tố cực kỳ nhẹ nhưng hoàn toàn khác với nguyên tố khinh, nó là nguyên tố sắt thép.

    Chúc Viêm không chút khách sáo dùng ý thức xâm nhập vào trong.

    Mọi người có thủ đoạn, bản lĩnh riêng.

    Lục Nguyên ở tầng thứ hai mươi.

    Nguyên tố tầng thứ hai mươi này tên gọi là cái.

    Trên cơ thể con người có rất nhiều nguyên tố này, lúc hắn luyện thể minh ngưng luyện ra thân thể nguyên tố cái rất là nhiều.

    Lục Nguyên suy tư nguyên tố cái này, dùng ý thức xâm nhập vào trong, muốn nắm giữ nguyên tố.

    Lục Nguyên cảm giác ngày càng khó khăn, đúng là càng lúc càng gian nan.

    Phía đầu Tháp Nguyên Tố không mấy khó khăn, nhưng càng về sau càng khó, bây giờ ở tầng thứ hai mươi cảm giác rất mất sức.

    Lục Nguyên dùng ý thức xâm nhập vào nguyên tố cái, bắt đầu phân tích.

    Thời gian trôi qua, hắn dần mò rõ một số quy tắc của nguyên tố cái, bắt đầu lấy ý thức khống chế nó.

    Rốt cuộc mất khá nhiều thời xem cuối cùng nắm giữ nguyên tố này, phút chốc toàn không gian đầy nguyên tố cái đều bị hắn khống chế.

    Muốn tiến bộ thật là không dễ dàng.

    Lục Nguyên nhún vai.

    Tiếp theo trùng kích tầng thứ hai mươi mốt.

    Trong tầng thứ hai mươi mốt tràn ngập nguyên tố hàng, khó khăn khá cao, lúc này dần bắt đầu xuất hiện tình hình bị loại trừ.

    Ví dụ khi Lục Nguyên tiến vào tầng thứ hai mươi mốt, Chúc Viêm đã bị nguyên tố thiết tầng thứ hai mươi hai công kích.

    Nguyên tố thiết một cái thì không thành vấn đề, nguyên cái cũng không sao, nhưng quy tắc thiên địa nơi này là một trăm canh giờ sẽ bị tự động bài xích ra ngoài, kết quả Chúc Viêm bi gìđá văng ra.

    Chúc Viêm có chút bực mình, mới đến tầng thứ hai mươi hai đã bị bài xích, ngừng lại con đường tu hành tại Tháp Nguyên Tố, thật là thảm thiết, người bình thường có lên đến khoảng ba mươi tầng, chỉ đành oán than một tiếng xúi quẩy.

    Lúc này không chỉ mình Chúc Viêm, có những người khác bị trừ khỏi cuộc chơi.

    Trải qua mấy chục canh giờ, Lục Nguyên tiến vào tầng thứ hai mươi hai.

    Trong tầng thứ hai mươi hai có nguyên tố thiết.

    Lục Nguyên phát hiện bây giờ muốn khống chế nguyên tố thiết so với nguyên tố hàng tầng trước còn khó khăn, độ khó khiến hắn hơi nhức đầu, thật không dễ dàng.

    Tất nhiên một trăm canh giờ giờ không thành vấn đề, nhưng cứ thế tiếp tục thì mình tối đa chỉ hiểu ra chừng ba, bốn mươi nguyên tố, đây là cực hạn của mình.

    Mình không muốn chỉ hiểu ra ba, bốn mươi nguyên tố mà thôi, Lục Nguyên thầm nhủ.

    Mình nên tìm cách khiến càng dễ hiểu ra nhiều nguyên tố hơn, nhưng cách gì đây?

    Cách không phải dễ dàng nghĩ là ra.

    Lục Nguyên chậm rãi đi tới, vừa đi vừa nghĩ cách.

    Lục Nguyên nhún vai, đụng tới đủ các loại khó khăn mà không nản lòng là thói quen trước nay của mình.

    Lúc này ngoài nguyên tố có không ít người, những người đó trừ Tây Cực Tiên Ông, Đông Cực Tiên Ông ra thì toàn là kẻ bị đào thải.

    Mới bắt đầu chỉ có mấy người bị đá ra, sau thì nhanh đến mấy chục, cho tới bây giờ đã khoảng một trăm.

    Chín trăm chín mươi chín người nay bị đào thải khoảng một trăm người.

    Đương nhiên kẻ bị đào thải cũng được không ít lợi từ Tháp Nguyên Tố, nhưng không được đến càng nhiều thì hơi đáng tiếc.

    - Vẫn là Khí Vận Thất Tử lợi hại.

    - Đúng thế, bây giờ Phật Chi Tử đứng hạng nhất, hắn đã tới tầng thứ bốn mươi chín.

    - Thời gian ngắn vậy mà trùng kích đến tầng thứ bốn mươi chín, không uổng là Phật Chi Tử.

    - Một trong Khí Vận Thất Tử chứ có phải ai đâu.

    - Phải rồi, còn Lục Nguyên thì sao?

    Bây giờ Lục Nguyên có danh tiếng rất lớn, sẽ không kém hơn Phật Chi Tử, hắn hạng hai hả?

    - Không, thứ hai là nho chi văn minh Lăng Thanh Vân, đang ở tầng thứ ba mươi bảy.

    - Ủa, không phải Lục Nguyên ư?

    Bây giờ Lục Nguyên ở tầng thứ mấy?

    - Lục Nguyên đang ở tầng thứ hai mươi hai.

    - Không thể nào, mới tầng thứ hai mươi hai?

    - Nói đùa hả.

    - Đúng thật mà, mới tầng thứ hai mươi hai.

    Khi ta bị đào thải là ở tầng thứ hai mươi lăm, Lục Nguyên có danh tiếng lớn như vậy không lẽ thiên phú còn kém hơn ta?

    - Ha ha, cái này nói không chừng à.

    Một người khác nói:

    - Đúng thế, mới tầng thứ hai mươi hai, ta bị đào thải là tầng thứ hai mươi sáu.

    Hiển nhiên tất cả bị tin tức Lục Nguyên ở tầng thứ hai mươi hai hù, cái này chậm quá đi, hoàn toàn không hợp danh tiếng của hắn.

    - À mà Lục Nguyên chậm như vậy, xem ra cạnh tranh cùng Phật Chi Tử hắn thua rồi.

    - Đâu chỉ là thua, thảm bại ấy chứ.

    Khi đám người xì xầm thì Đông Cực Tiên Ông, Tây Cực Tiên Ông cũng đang quan sát chuyện này.

    Đối với họ cái này đúng là rất lạ lùng, Lục Nguyên không khả năng yếu như thế.

    Lúc ở tầng thứ nhất Đông Cực Tiên Ông còn nói thay cho Lục Nguyên, nhưng mỗi một tầng hắn mất thời gian rất dài, đây là sao chứ?

    Đông Cực Tiên Ông, Tây Cực Tiên Ông thật sự khó hiểu, chẳng lẽ thiên phú của Lục Nguyên chỉ có thế sao?

    Họ không biết rằng Lục Nguyên khác với thiên tài khác, hắn là thiên tài điển hình, tài tới cực điểm chỉ chú trọng kiếm đạo, cái khác không được, đây còn là do có phân thân chữ đạo hỗ trợ chứ nếu không kết quả càng thảm hơn hiện giờ.

    Tất nhiên thiên phú kiếm đạo của Lục Nguyên rất cao trên cả Kiếm Chi Tử, đây chính là thiên tài đến cực điểm.

    Lúc này Lục Nguyên đã vào tầng thứ hai mươi ba Tháp Nguyên Tố.

    Tầng thứ hai mươi ba Tháp Nguyên Tố là loại nguyên tố tên phàm, Lục Nguyên suy tư nguyên tố phàm và đăm chiêu việc nên làm sao nhanh nắm bắt nguyên tố.

    Hắn vắt óc suy nghĩ.

    Thiên phú của mình nghiêng về kiếm đạo, phải liên quan với kiếm thì mình mới nhanh được.

    Nhưng chỗ này là Tháp Nguyên Tố, không liên quan gì đến kiếm cả.

    Phải rồi, chỗ này không liên quan đến kiếm nhưng mình có thể sửa đổi nó giống kiếm.

    Chỉ cần mình sáng tạo ra kiếm chiêu là được.

    Kiếm chiêu này sẽ là kiếm thất, tiểu kiếm giới.

    Lục Nguyên rất sớm đã có linh cảm về kiếm thất, giờ bị Tháp Nguyên Tố kích thích, chính thức bùng phát linh cảm, kiếm thất, tiểu kiếm giới.

    Chỉ cần biến nơi này thành Kiếm Giới loại nhỏ, tất cả đều liên quan đến kiếm thì tự nhiên có thể nhanh chóng nắm giữ nguyên tố trong đây.

    Đây chính là mượn lực lượng của kiếm, nhưng với điều kiện là phải sáng tạo ra kiếm thất, tiểu kiếm giới đã.

    Bây giờ Phật Chi Tử đang ở tầng thứ năm mươi, trong tầng này có một loại tên gọi nguyên tố tích.

    Phật Chi Tử thi triển ra Phật Tâm Minh Kính, vạn sự vạn vật như bao gồm trong minh kính vậy.

    Nho chi văn minh Lăng Thanh Vân thì ở tầng thứ ba mươi tám, tầng này có loại nguyên tố tư, là nguyên tố sắt thép màu bạc trắng.

    Lôi chi văn minh Lôi Thất ở tầng thứ ba mươi sáu, tầng này có nguyên tố khắc, vô sắc vô vị, có tính xuyên thấu rất mạnh.

    Dạ chi văn minh Triển Bạch ở trong tầng thứ ba mươi lăm, tầng này có tên nguyên tố xú.

    Bây giờ đa số người ở tầng thứ hai mươi hai đến hai mươi tám, hiếm có người vượt qua tầng này.

    Hiện nay Lục Nguyên đang ở tầng thứ hai mươi bốn, xem như xếp sau.

    Lục Nguyên chỉ mới ở tầng thứ hai mươi bốn, so với danh tiếng của hắn thì kém quá xa, cho nên ở ngoài Tháp Nguyên Tố có không ít người bàn tán với hắn, cuối cùng cảm thấy Lục Nguyên chẳng qua chỉ thế thôi, kém xa Phật Chi Tử, e rằng dưới ánh sáng nổi danh là thùng rỗng.

    Không, Lục Nguyên là thiếu niên thành danh.

    Thiếu niên mà có danh tiếng lớn tất nhiên có đủ người hâm mộ, ghen ghét.

    Một khi Lục Nguyên hơi tỏ ra thất thế thì người khác sẽ nhảy ra làm đủ các loại công kích hắn.

    Đây chính là lòng người.

    Thế gian tục nhân nhiều, kỳ nhân thiếu.

    Kỳ nhân cao phong lượng khiết càng ít.

    Bây giờ Lục Nguyên ở tầng thứ hai mươi bốn có nguyên tố tên là các.

    Loại nguyên tố này có màu lam bạch, Lục Nguyên phỏng thời gian, lúc trước mất hơn năm mươi canh giờ ngộ các loại nguyên tố, nhưng bước cuối cùng khống chế các nguyên tố thì vẫn không làm mà đem thời gian còn lại tiến hành một việc, suy nghĩ làm sao luyện kiếm thất, tiểu kiếm giới.

    Kiếm thất không dễ luyện.

    Kiếm nhất đến kiếm lục đều là trải qua Kiếm Vong Bia chuyện lạ lùng mới luyện thành, đây là thể hiện tâm.

    Mình ở trong Kiếm Vong Bia gặp các chuyện từ kiếm nhất đến kiếm lục đã phát huy sạch, giờ muốn sáng tạo ra kiếm thất không đơn giản.

    Hơn nữa kiếm thất uy lực ít nhất phải lớn hơn kiếm lục.

    Mình có thử qua kiếm ngũ, duy kiếm, kiếm lục uy lực càng lớn hơn kiếm ngũ, uy lực kiếm thất lớn hơn kiếm lục, cho nên kiếm thất chắc chắn là sức mạnh to lớn.

    Một kiếm này không dễ dàng sáng tạo.

    Đương nhiên Lục Nguyên cũng hiểu một khi sáng tạo ra kiếm thế thì rất đáng sợ.

    Kiếm thất, tiểu kiếm giới.

    Nói trắng ra là nhờ vào lực lượng Kiếm Giới tập kích kẻ địch, nhớ vào lực lượng tiểu thiên thế giới đánh hướng địch thủ.

    Ví dụ như chiêu kiếm thất, tiểu kiếm giới, một khi đến thế giới cảnh cửu tầng quy nhất cảnh thì có thể nhờ vào tiểu thiên thế giới đập đối thủ, đánh với kẻ địch là bắn ra một tiểu thiên thế giới.

    Còn luyện thành kiếm thất, tiểu kiếm giới thì nếu đánh ra một kích chính là hai tiểu thiên thế giới cùng đánh ra.

    Hai tiểu thiên thế giới đương nhiên là lợi hại hơn một tiểu thiên thế giới rồi.

    Cho nên kiếm thất, tiểu kiếm giới đáng sợ.

    Kiếm thất ngay từ đầu đã rất cường đại.

    Tiếp sau đó càng có thể phát huy uy lực một kiếm liền có một tiểu thiên thế giới.

    Đây chính là kiếm thất, tiểu kiếm giới, uy lực một kiếm không thể tưởng tượng nổi, thậm chí không chỉ trong chiến đấu mà còn trợ giúp mình nắm giữ nguyên tố.

    Nhưng bây giờ vấn đề là làm sao luyện thành tiểu kiếm giới đây?

    Đó là vấn đề lớn.

    Kiếm thất, tiểu kiếm giới!

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng suy nghĩ về kiếm thất, tiểu kiếm giới.

    Cái gọi là kiếm thất, tiểu kiếm giới tức là muốn đem Kiếm Giới dẫn vào thế giới này.

    Bản thân Kiếm Giới là một tiểu thiên thế giới, tồn tại trong thời không khác, muốn dẫn vào thế giới này thì dùng không gian luân hồi là được.

    Chỉ cần mình có thể thi triển ra không gian luân hồi chi kiều khiến hai bên nối tiếp liền không thành vấn đề.

    Ý thức của Lục Nguyên tiến vào Kiếm Giới.

    Trước kia đã nói Kiếm Giới là do vô số kiếm tổ thành, một tiểu thiên thế giới đặc biệt, không có người tồn tại.

    Lục Nguyên là người duy nhất hiện nay có thể tùy thời tiến vào Kiếm Giới, lẽ tất nhiên chỗ hắn có thể đi chỉ là một góc Kiếm Giới, trong góc này có khoảng một trăm thanh tiên kiếm, mỗi kiếm có địa bàn của mình, có câu chuyện riêng.

    Ý thức Lục Nguyên ở trong Kiếm Giới, kiếm thất, tiểu kiếm giới tức là muốn đem địa bàn kiếm tất cả chuyển qua trung ương thiên triều.

    Trước xây không gian luân hồi chi kiều đã, thử chuyển một thanh xem sao.

    Ví dụ như thanh Đại Phụ tiên kiếm, thanh tiên kiếm này như là hiện bóng một kiếm khách kiêu ngạo tuyệt thế.

    Lục Nguyên bắt đầu thi triển xây dựng không gian luân hồi chi kiều, mới đầy muốn dựng không gian luân hồi chi kiều không dễ dàng.

    Tam Cực Quy Nhất Thức tất nhiên là quy nhất, nhưng không tinh tế, tức là nói mình khống chế luân hồi và không gian kết hợp không đến mức hoàn mỹ tinh tế lắm, giờ phải cố gắng đem mọi thứ biến vô cùng tin thees.

    Trong không trung dần xuất hiện một cây cầu không gian luân hồi, cây cầu mới bắt đầu khá là thô ráp nhưng dần chuyển hóa ngày càng tinh tế.

    Cây cầu cong cong, ngày càng hoàn mỹ, cầu từ Kiếm Giới vươn ra duỗi hướng phía xa.

    Lục Nguyên cảm thấy nó duỗi hướng trung ương thiên triều.

    Không gian luân hồi chi kiều thành, bây giờ bắt đầu di dời Đại Phụ tiên kiếm, tạm thời chuyển nó qua trung ương thiên triều không phải chuyện dễ dàng gì.

    Không đúng, chính xác hơn không gọi là chuyển dời mà là không gian hai vị diện tạm thời trùng hợp, loại trùng hợp tạm thời chỉ có từng thanh tiên kiếm đến.

    Lục Nguyên cẩn thận khiến vị diện của Đại Phụ tiên kiếm trùng hợp với vị diện trung ương thiên triều.

    Làm xong những điều này Lục Nguyên không tiếp tục, vì canh giờ sắp tới.

    Nói đơn giản là hắn ở tầng thứ haibốn sắp hết một trăm canh giờ, cho nên bây giờ phải lên tầng thứ hai mươi lăm đã.

    Nếu bây giờ không đi tầng hai mươi lăm thì e rằng bị lực nguyên tố bài xích ra khỏi tầng thứ hai mươi bốn.

    Lục Nguyên vào tầng tứ hai mươi lăm, trong tầng này có nguyên tố mãnh, ngộ đạo khống chế nguyên tố mãnh làm Lục Nguyên tốn hết sáu mươi canh giờ, đương nhiên hắn không tiến hành bước cuối mà bắt đầu nghiên cứ chiêu kiếm thất, tiểu kiếm giới của mình.

    Ý thức lần thứ hai tiến vào Kiếm Giới, lần này không tốn thời gian ở không gian luân hồi chi kiều, hắn tập trung nghĩ việc vị diện trùng hợp.

    Hắn đem mười thanh cấp tiên kiếm bao gồm cả Đại Chu tiên kiếm dùng không gian luân hồi chi kiều trùng hợp với vị diện này.

    Thời gian chưa đến một trăm canh giờ thì Lục Nguyên khó khăn tiến vào tầng thứ hai mươi sáu, tầng này có nguyên tố thiết.

    Lục Nguyên khống chế nguyên tố thiết mất sáu mươi lăm canh giờ.

    Tháp Nguyên Tố một tầng so với một tầng khó khăn chính là chân lý.

    Phải giải thích một chút, lý do tầng thứ nhất hắn mất tám mươi tám canh giờ không phải do khống chế nguyên tố khinh tốn nhiều thế gian đến thế, nắm giữ nguyên tố khinh không cần lâu như vậy, chủ yếu thời gian dùng vào tôi luyện ý thức.

    Lục Nguyên bỗng nhận ra trong Tháp Nguyên Tố mỗi một tầng cao thì cần thời gian càng dài, khoảng ba mươi mấy tầng hắn muốn khống chế chắc sẽ mất một trăm canh giờ.

    Tức là nói hắn nhất định phải trước tiên lĩnh ngộ kiếm thất, tiểu kiếm giới, nếu không sẽ bị đào thải khỏi đây.

    Mình không muốn tranh đấu gì với Phật Chi Tử, mình không rảnh, chủ yếu là vì bây giờ cần nhanh thăng cấp, nếu không thì ước chiến cùng Kiếm Chi Tử chỉ còn hơn ba năm.

    Kiếm Chi Tử là kẻ thù truyền kiếp của mình, đại địch luôn, không thể xem thường, phải dùng trạng thái mạnh nhất đối mặt Kiếm Chi Tử.

    Suy nghĩ những điều này xong Lục Nguyên lại bắt đầu dùng không gian luân hồi chi kiều, khiến một phần Kiếm Giới trùng hợp với vị diện trung ương thiên triều hắn ở, lần này trùng hợp thành công mười lăm thanh tiên kiếm.

    Hiện nay Lục Nguyên đang thi đua với thời gian.

    Lục Nguyên tiến vào tầng thứ hai mươi bảy, hắn khống chế nguyên tố cỗ mất bảy mươi canh giờ, lần này trùng hợp mười hai thanh tiên kiếm.

    Lục Nguyên tiến vào tầng thứ hai mươi tám, khống chế nguyên tố tiết mất bảy mươi lăm canh giờ, trùng hợp thành công mười hai tiên kiếm, cách một trăm thanh tiên kiếm còn kém năm mươi thanh, thật là sinh tử tốc độ.

    Lục Nguyên tiến vào tầng thứ hai mươi chín, khống chế nguyên tố đồng mất tám mươi canh giờ, lần này trùng hợp thành công mười tiên kiếm, cách một trăm tiên kiếm còn kém bốn mươi thanh.

    Lục Nguyên tiến vào tầng thứ ba mươi, tầng này là nguyên tố tân, mất tám mươi lăm canh giờ, trùng hợp được tám tiên kiếm.

    Bởi vì thời gian không nhiều, hiện nay cách một trăm tiên kiếm còn kém ba mươi hai thanh.

    Tầng thứ ba mươi mốt là nguyên tố gia, mất chín mươi canh giờ, trùng hợp tám tiên kiếm, cách một trăm tiên kiếm còn thiếu hai mươi bốn thanh.

    Không đúng, cứ tiếp tục như vậy thì tối đa tới tầng thứ ba mươi ba, bốn là mình sẽ bị đá khỏi cuộc chơi, mà khi đó một trăm tiên kiếm còn kém mười thanh, không kịp lúc sao?

    Lục Nguyên lòng trầm xuống, không ngờ thời gian không kịp luyện kiếm thất, tiểu kiếm giới.

    Không đúng!

    Lục Nguyên chợt nghĩ tới chỗ không thích hợp, có một cơ hội.

    Lúc ở tầng thứ ba mươi hai, tầng này là nguyên tố giả, trùng hợp sáu tiên kiếm còn kém mười sáu thanh.

    Lục Nguyên bỗng đổi hướng, không khống chế nguyên tố nữa mà trước tiên luyện nguyên tố kiếm thất, tiểu kiếm giới.

    Có thể ở trong tầng thứ ba mươi ba một trăm canh giờ, tuyệt đối có thể trùng hợp vị diện cuối cùng mười sáu thanh tiên kiếm và tầng thứ ba mươi bốn.

    Một khi một trăm tiên kiếm trùng hợp thì mình có thể sử dụng kiếm thất, tiểu kiếm giới.

    Thời gian hoàn toàn tới kịp!

    Lục Nguyên thở ra một hơi, trong tầng thứ ba mươi ba tập trung tinh thần luyện chiêu kiếm thất, tiểu kiếm giới, lần này mình sẽ thành công.

    Cuối cùng mười sáu thanh tiên kiếm không ngừng trùng hợp với bản vị diện, bên cạnh Lục Nguyên như ẩn như hiện một thế giới kiếm.

    Cho đến bây giờ thì người bị đào thải ngày càng nhiều.

    Chín trăm chín mươi chín người vào trong Tháp Nguyên Tố, bây giờ bị đào thải hơn năm trăm, chỉ còn lại bốn trăm người mà thôi.

    Trong đó tỏa sáng nhất đương nhiên vẫn là Phật Chi Tử.

    Phật Chi Tử đã xông đến tầng thứ năm mươi tám, tầng thứ năm mươi tám là nguyên tố bát.

    Phật Chi Tử đang lấy Phật Tâm Minh Kính Pháp thử nắm giữ nguyên tố, nhưng đến tầng thứ năm mươi tám thì gã hơi cố sức.

    Lúc này nho chi văn minh Lăng Thanh Vân đang ở tầng thứ bốn mươi bảy, là nguyên tố ngân.

    Lăng Thanh Vân mặc dù ở một trăm hàng đầu bảng thiên tài nhưng ở tầng bốn mươi bảy thì hơi tốn sức, không nhẹ nhàng.

    Lôi chi văn minh Lôi Thất ở tầng thứ mươi tám, là /đệ tử lão.

    Dạ chi văn minh Triển Bạch thì ở tầng bốn mươi ba, tầng này là nguyên tố ngại.

    Bốn người coi như bắt mắt nhất, bây giờ phần lớn ở ba mươi mốt đến ba mươi sáu tầng.

    Tất nhiên còn ở lại chỉ có hơn bốn trăm người, đấn tầng ba mươi thì không ngừng đào thải, tốc độ rất nhanh.

    Bây giờ Lục Nguyên đang trong tầng thứ ba mươi ba.

    Ngoài Tháp Nguyên Tố hiện có hơn năm trăm người, nhân số không ngừng tăng lên, đều là bị đào thải ra.

    - Phật Chi Tử đúng là lợi hại, đã là năm mươi tám tầng, sắp đạt kỷ lục xông lên cao nhất.

    - Tháp Nguyên Tố kỷ lục cao nhất là bao nhiêu tầng?

    - Hình như là tấm mươi bốn tầng, là Pháp Chi Tử sáng lập thì phải.

    - Không sai, chính là tám mươi bốn tầng, hơn nữa không chỉ là Pháp Chi Tử mà Tiên Chi Tử cũng dừng tại tầng này.

    - Vậy xem ra Phật Chi Tử có khả năng đột phá kỷ lục cao nhất lắm chứ.

    - Khí Vận Thất Tử đúng là Khí Vận Thất Tử.

    - Nho chi văn minh Lăng Thanh Vân cũng không tệ.

    - Trước kia không chú ý đến người này, bây giờ xông đến tầng thứ bảy rồi, đứng sau Lăng Thanh Vân.

    - Lăng Thanh Vân vốn không tệ, nói thật ra có thể xếp một trăm hàng đầu trong bảng thiên tài trung ương thiên triều thì không ai đơn giản cả.

    - Vậy à.

    - Nhưng Lục Nguyên thì kém rất nhiều.

    - Đúng vậy, bây giờ Lục Nguyên chỉ ở tầng thứ ba mươi ba, tốc độ xông chậm qjuas.

    - Thật ra Lục Nguyên xông chậm mà ổn, ít bây giờ chưa bị đào thải.

    - Ta thấy hắn không phải ổn đâu, lần nào cũng sít sao né qua cửa, cứ như vậy thì sớm muộn gì sẽ bị đào thải thôi.

    - Thật ra dưới ánh hào quang rất khó khăn.

    Trong chữ khắc, nơi tràn ngập nguyên tố thân.

    Nguyên tố thân vốn có kịch độc nhưng Lục Nguyên chẳng thèm quan tâm nó, tiếp tục luyện kiếm thất, tiểu kiếm giới.

    Chỗ tiên kiếm thứ chín mươi tám trùng hợp cùng vị diện này, chỗ tiên kiếm thứ chín mươi chín trùng hợp cùng vị diện này.

    Chỗ một trăm tiên kiếm trùng hợp cùng vị diện này!

    Thành công!

    Lục Nguyên thở ra một hơi, rốt cuộc thành công.

    Rốt cuộc kịp trước thời gian luyện thành chiêu kiếm thất, tiểu kiếm giới.

    May là đã luyện thành một kiếm này, giờ phải thử mới được.

    Lục Nguyên bắt đầu thử kiếm!

    Dưỡng Ngô tiên kiếm ở trong tay, trên không trung vạch ra ánh sáng bạc như nước, cách đường vung, chớp mắt trong không khí uất hiện một luồng kiếm quang.

    Từng luồng kiếm quang xuất hiện, tầng thứ ba mươi ba nhanh chóng biến đổi.

    Nhưng như sắp bién thành một thế giới kiếm vậy.

    Kiếm thất, tiểu kiếm giới.

    Lục Nguyên dùng kiếm thất, tiểu kiếm giới xong thì không gian xung quanh và Kiếm Giới liền nhau, như có một tiểu thiên thế giới giáng xuống nhân gian.

    Chiêu kiếm thất, tiểu kiếm giới phiên bản mạnh nhất chính là kiếm thất kiếm giới chứ không phải kiếm thất, tiểu kiếm giới, nhưng bây giờ hắn chỉ có thể sử dụng ra kiếm thất, tiểu kiếm giới.

    Thôi, mặc kệ nó, giờ thì là lúc vượt ải, phải thử xem uy lực của kiếm thất, tiểu kiếm giới.

    Thử một lần mới phát hiện hoàn cảnh toàn khu vực biến thành tiểu kiếm giới, tất cả nguyên tố đều có vị kiếm, đúng là dễ nắm giữ rất nhiều, chỉ bốn canh giờ đã nắm bắt nguyên tố thân tầng thứ ba mươi ba.

    Chỉ mất bốn canh giờ, thật là ngắn.

    Phật Chi Tử mất hai canh giờ nắm giữ nguyên tố khinh khiến bao người ngơ ngẩn, trong số đó bao gồm tiên cổ văn minh Tây Cực Tiên Ông, Đông Cực Tiên Ông.

    Không chút nghi ngờ, nguyên tố thân ở tầng thứ ba mươi ba, muốn nắm giữ nó thì còn khó hơn nguyên tố khinh tầng thứ nhất gấp hai lần.

    Tức là nói Lục Nguyên nắm giữ nguyên tố thân cần thời gian bốn canh giờ thật ra ngắn hơn Phật Chi Tử nắm giữ nguyên tố khinh hai canh giờ rất là nhiều.

    Đây là việc khá kinh người.

    Tất nhiên hiện nay không ai chú ý tới, dù gì lúc trước Lục Nguyên lĩnh ngộ kiếm thất, tiểu kiếm giới mất rất nhiều thời gian.

    Lục Nguyên thuận lợi vào tầng thứ ba mươi bốn.

    Tầng thứ ba mươi bốn tồn tại nguyên tố tây, một loại tỏa ánh sáng.

    Lục Nguyên quát dài:

    - Kiếm thất, tiểu kiếm giới!

    Dùng ra một chiêu xong pthus chốc tầng thứ ba mươi bốn biến thành một hoàn cảnh mới, như thành một phần của Kiếm Giới.

    Lục Nguyên thuận lợi nắm giữ nguyên tố tây, lần này tốn thời gian khá ngắn, chỉ mất ba canh giờ.

    Ba canh giờ nắm giữ nguyên tố tây, việc quá kinh người.

    Đương nhiên lúc sắp nắm giữ nguyên tố tây chỉ kém một bước cuối thì Lục Nguyên bỗng buồn rầu.

    Hỏi rầu cái gì?

    Rất đơn giản, cho đến nay hắn tốn thời gian rất dài mới đột phá một tầng Tháp Nguyên Tố, trước đó đều là sắp tới một trăm canh giờ mới thành xông, giờ đột nhiên tốn ba cạnh giờ liền đột phá một tầng, sao không khiến người buồn rầu và khó thích ứng được chứ.

    Mình nên làm gì đây?

    Lục Nguyên ngồi bệch xuống, thói quen sờ rượu nhưng đã không có, a, rượu uống hết rồi, bực mình.

    Phải rồi, kiếm!

    Không rượu cũng có kiếm!

    Đây là linh cảm về kiếm bát, vạn kiếm quy nhất.

    Lúc trước mình lờ mờ có linh cảm về kiếm bát, đến khi Kiếm Giới xuất hiện dời mỗi thanh tiên kiếm thì linh cảm càng mạnh.

    Bây giờ mình sáng tạo ra kiếm bát gọi là vạn kiếm quy nhất, không sai, kiếm bát, vạn kiếm quy nhất!

    Khi Lục Nguyên khiến mỗi thanh tiên kiếm ở vị diện Kiếm Giới trùng hợp với vị diện trung ương thiên triều thì cảm nhận được trên tiên kiếm có một câu chuyện hình như có kinh thế kiếm khách đời trước đang dùng kiếm.

    Lục Nguyên từ trên thân kiếm nhìn thấy tuyệt chiêu xưa kia của kinh thế kiếm khách.

    Không sai, cho nên gọi là kiếm bát, vạn kiếm quy nhất!

    Một chiêu này thật ra là đem nhiều tiên kiếm, tuyệt chiêu tại Kiếm Giới đều đặt trong một kiếm đánh ra kiếm chiêu.

    Mỗi thanh tiên kiếm trong Kiếm Giới đều không bình thường, chủ nhân cũ đều có tuyệt chiêu kinh thiên động địa.

    Lục Nguyên muốn mượn lực Kiếm Giới đem tất cả tuyệt chiêu thống nhất vào trong một chiêu, đây là chân lý của kiếm bát, vạn kiếm quy nhất.

    Dù sao hắn không vội trùng kích Tháp Nguyên Tố, trước tiên luyện chiêu này thôi.

    Lục Nguyên trước nay nghĩ gì liền làm cái đó ngay, lập tức khoanh chân suy tư, ý thức tiến vào trong Kiếm Giới.

    Đại Phụ tiên kiếm, chủ nhân tiên kiếm này từng vô cùng lãnh lùngk iêu ngạo, Lục Nguyên phỏng đoán tuyệt chiêu của nó, rốt cuộc thành công, đại phụ mà hành!

    Tuyệt chiêu đại phụ mà hành là năng lượng phụ quái dị phát ra tuyệt chiêu.

    Đại Phụ tiên sinh từng là kinh thế kiếm khách bằng vào chiêu đó tung hoành sơ kỳ hồng hoang kỷ nguyên này, cuối cùng bị phó chủ giản chi văn minh ám sát mà chết.

    Chu Thiên tiên kiếm, đây là thanh tiên kiếm có khí chất lãnh tụ, chủ nhân cũ là một trong lãnh tụ kiếm đạo kỷ nguyên này, kết quả bị thái cổ văn minh giết chết.

    Lục Nguyên dần phỏng đoán ra tuyệt chiêu của y.

    Tên của tuyệt chiêu gọi là chu thiên tinh tú vô bất khả nhập kiếm, một kiếm phát ra chu thiên tinh tú, bầu trời tĩnh lặng.

    Bá tiên kiếm, đây là tiên kiếm bá giả, loại bá đạo thông thiên thông địa, y để lại tuyệt chiêu cũng bị Lục Nguyên lấy ra.

    Một chiêu bá kiếm vô song có vô cùng bá khí.

    Đại Nghịch tiên kiếm chủ nhân cũ là một kẻ có tuổi thơ bi thảm, cuối cùng hình thành tâm lý nghịch thiên, cái gì cũng nghịch, nghịch, nghịch, lại nghịch, không ngừng nghịch chuyển.

    Người này thiên phú kinh người, nghịch chuyển tất cả thế gian, tuyệt chiêu của y là nghịch chuyển thiên địa.

    Dưới kiếm này thiên toàn địa chuyển, vạn vật biến sắc.

    Từng thanh tiên kiếm, một người lại người cái kiếm tu kinh thế, từng cái tuyệt chiêu kinh thế cường đại đến cực điểm.

    Lục Nguyên phỏng đoán, học tpaạ những tuyệt chiêu vô cùng, sau đó khắc hết vào sâu trong óc.

    Cuối cùng tuyệt học của một trăm kinh thế kiếm tu để lại đều nhập vào óc.

    Đương nhiên trong quá trình tu hành hắn dùng tốc độ chậm chạp trùng kích Tháp Nguyên Tố.

    Khi cuối cùng học xong tuyệt học của một trăm kinh thế kiếm tu, Lục Nguyên đã xông đến tầng thứ ba mươi bảy.

    Trong tầng thứ ba mươi bảy có nguyên tố nột, Lục Nguyên không để ý đến chúng mà tự sáng tạo kiếm bát của mình.

    Rốt cuộc, mất thời gian dài như vậy, cuối cùng thì Lục Nguyên cảm giác được rồi.

    Như vậy, xuất hiện đi.

    Lục Nguyên đứng thẳng, nhẹ vuốt thân kiếm.

    - Các vị tiền bối kiếm đạo, hãy cho ta mượn lực lượng của các ngươi đi!

    - Ta sẽ nhờ vào lực lượng của các tiền bối phát dương quang đại kiếm đạo, rồi mới kiến lập ra vô thượng đại đạo kiếm đạo chân chính!

    - Ta muốn làm cho kiếm đạo không sa sút như vậy nữa!

    - Ta muốn kiếm tu không bi thảm như vậy nữa!

    - Ta muốn trời đất này có một vùng trời cho kiếm tu!

    - Ta muốn kiếm của ta chỉ lên trời, hỏi lòng trời!

    Từng tiếng quát dài phát ra từ miệng Lục Nguyên.

    Lúc này trong tiểu kiếm giới các tiên kiếm đều ngân vang, vốn ảm đạm không ánh sáng cùng sáng lên, hiển nhiên chúng đều đồng ý cho Lục Nguyên mượn lực lượng tuyệt chiêu của mình.

    Lúc này Phật Chi Tử còn đang trùng kích.

    Hiện nay Phật Chi Tử đã trùng kích đến tầng thứ sáu mươi bốn.

    Tầng thứ sáu mươi bốn có nguyên tố tên gọi nguyên tố yết, là một nguyên tố rất hiếm thấy trong thiên địa, rất ít dùng trong các loại vật chất biến đổi nhưng trong Tháp Nguyên Tố, càng xông vào tầng cao thì phải hiểu và nắm giữ loại nguyên tố như vậy.

    Phật Tâm Minh Kính của Phật Chi Tử khá vất vả ở cửa này.

    Tuy nhiên, Phật Chi Tử cũng đã vượt qua được tầng thứ sáu mươi bốn.

    Trong Tháp Nguyên Tố kỷ lục cao nhất là tầng thứ tám mươi bốn, tình hình hiện nay là Phật Chi Tử rất có khả năng trùng kích kỷ lục cao nhất của Tháp Nguyên Tố.

    Ngoài Tháp Nguyên Tố đều đang bàn tán rốt cuộc Phật Chi Tử có thể xông lên bao nhiêu tầng, đây là vấn đề rất hấp dẫn.

    Đa số người ngoài Tháp Nguyên Tố đều tập trung vào điểm này.

    Thứ hai Lăng Thanh Vân đã xông đến tầng thứ năm mươi ba.

    Bây giờ Lăng Thanh Vân tràn đầy đắc ý, có thể trùng kích đến tầng thứ năm mươi ba thì là thành tích khá cao rồi.

    Lăng Thanh Vân định phá kỷ lục, đương nhiên gã phá không phải kỷ tục toàn trung ương thiên triều, gã không có bản lĩnh đó.

    Chiến tích Khí Vận Thất Tử bắt chặt, gã sờ không tới, gã muốn phá là kỷ lục cao nhất của nho chi văn minh, tầng thứ sáu mươi mốt.

    Một khi phá kỷ lục thì nho chi văn minh rất có mặt mũi, tầng thứ năm mươi ba là nguyên tố điển.

    Hạng ba Lôi Thất bây giờ đang ở tầng thứ năm mươi mốt, tầng này là nguyên tố đễ.

    Hạng bốn Triển Bạch đang ở tầng thứ năm mươi, đây là nguyên tố tích.

    Hiện nay gã kình với Lôi Thất, không thể để Lôi Thất đắc thắng.

    Tiếp theo đa phần đại quân ở khoảng bốn mươi tầng.

    Đương nhiên đến tầng thứ bốn mươi thì điên cuồng loại bỏ người.

    Hiện nay Lục Nguyên đang ở tầng thứ ba mươi bảy.

    Lục Nguyên quát dài hỏi trời, lấy tâm hỏi kiếm, lấy kiếm hỏi đạo.

    Lúc này trong tiểu kiếm giới một trăm thanh tiên kiếm tỏa ra đủ các loại hơi thở, vô tận hơi thở bao bọc Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cảm giác được vô tận niềm tin tăng trong lòng, dường như vô cùng tuyệt chiêu bùng nổ dưới đáy lòng.

    Lục Nguyên đột nhiên thi triển ra một kiếm.

    Kiếm bát, vạn kiếm quy nhất!

    Thi triển ra một kiếm, lập tức thấy vô tận ánh sáng nở rộ trên kiếm của Lục Nguyên.

    Đó là một kiếm rực rỡ cỡ nào chứ!

    Dường như hàng trăm tuyệt học đỉnh cao kiếm đạo đều nở rộ trong kiếm này.

    Một kiếm đánh ra cho người cảm giác chỉ có bốn chữ: Không!

    Ai!

    Địch!

    Lại!

    Đúng là vậy, rất nhiều tuyệt kỹ dung hợp vào kiếm chiêu này, một chiêu có đủ các loại ưu điểm, ưu điểm nhiều đến khó mà hoàn toàn, trong một thức có vô số mũi nhọn, vô số chỗ đáng sợ.

    Một kiếm như vậy không thể dùng ngôn ngữ để hình dung, chỉ có bốn chữ: Không!

    Ai!

    Địch!

    Lại!

    Một kiếm rực rỡ!

    Một kiếm chính là không!

    Ai!

    Địch!

    Lại!

    Bình thường một trăm tuyệt chiêu cường đại là không thể dung hợp, nhưng trong kiếm bát, vạn kiếm quy nhất thì hoàn toàn ngoại lệ.

    Bởi vì những tiên kiếm ở trong Kiếm Giớilâu, sớm dung hợp với nhau, sẽ không xảy ra xung đột, vô số tuyệt chiêu có thể không ngừng chồng chất một chỗ.

    Đây chính là kiếm bát, vạn kiếm quy nhất.

    Hiện tại chỉ là trăm kiếm, nhưng tương lai cùng Kiếm Giới liên lạc càng nhiều thì sẽ sớm thành vạn kiếm quy nhất.

    Lúc đó trình độ cường đại mới là đáng sợ.

    Lúc trước đã nói kiếm chiêu cấp độ cao nhất là cấp diệt thế.

    Thật ra không phải thế, chân chính cao nhất là kiếm chiêu cấp văn minh, nhưng cấp văn minh chỉ có người cấp văn minh mới dùng được, những người khác không thể có kiếm chiêu cấp văn minh.

    Bây giờ Lục Nguyên sáng tạo ra kiếm chiêu thật ra bắt đầu từ kiếm tứ, không thì đã có bóng dáng kiếm chiêu văn minh rồi, không còn là kiếm chiêu cấp diệt thế nữa.

    Đương nhiên không phải nói hiện nay Lục Nguyên sáng tạo kiếm kỹ chính là kiếm chiêu cấp văn minh, nói chính xác hơn là các kiếm chiêu này có thể thăng cấp.

    Chỉ cần Lục Nguyên đến văn minh cảnh thì các kiếm chiêu cũng sẽ thăng cấp đến văn minh cảnh.

    Ví dụ như chiêu kiếm thất, tiểu kiếm giới đúng là kiếm chiêu cấp diệt thế nhưng một khi thăng cấp thành kiếm thất, kiếm giới thì tuyệt đối là kiếm chiêu văn minh cảnh.

    Ví dụ như chiêu kiếm bát, vạn kiếm quy nhất, bây giờ chỉ là trăm kiếm quy nhất, hàng trăm tuyệt học hợp thành một chiêu, coi như là kiếm chiêu cấp diệt thế.

    Tuy nhiên, một khi chân chính trở thành kiếm bát, vạn kiếm quy nhất thì không còn là kiếm chiêu cấp diệt thế mà là kiếm chiêu văn minh cảnh.

    Cho nên nói hiện nay Lục Nguyên sáng tạo ra một bộ thượng cổ kiếm đạo, mặt ngoài xem ra là kiếm chiêu cấp diệt thế nhưng so với kiếm chiêu cấp diệt thế bình thường càng thêm đáng sợ, có thể trưởng thành kiếm chiêu tuyệt thế thiên tài.

    Lúc này Lục Nguyên bỗng nghĩ ra một việc, chính là...

    Kiếm Giới thành lập từ khi nào?

    Nếu là kỷ nguyên này thì không có gì.

    Nếu là tồn tại từ kỷ nguyên trước thì đáng sợ rồi.

    Nếu là kỷ nguyên thì kiếm kỷ nguyên khi đó đương nhiên có rất nhiều tiên kiếm Kiếm Giới, hơn nữa uy lực cường đại cực kỳ.

    Nếu như có thể mượn tuyệt chiêu trong kỷ nguyên Kiếm Giới trước thì càng là chuyện đáng sợ.

    Nhưng chỉ có thể tưởng tượng mà thôi, Kiếm Giới to lớn, mình chỉ có thể tiến vào một phần của nó, không biết được Kiếm Giới kỷ nguyên trước có tồn tại hay không.

    Rốt cuộc hoàn thành kiếm bát, vạn kiếm quy nhất!

    Lục Nguyên thói quen sờ bầu rượu muốn uống chúc mừng nhưng tay trống trơn, hắn muốn khóc.

    Thôi, giờ đã sáng tạo ra kiếm thất, kiếm bát rồi, là lúc xông tháp.

    Hiện nay ở trong tầng thứ ba mươi bảy.

    Tầng thứ ba mươi bảy nguyên tố nột sớm bị nắm giữ bảy, tám phần, chỉ kém một bước cuối.

    Nhẹ nhàng hoàn thành bước cuối, đến tầng thứ ba mươi tám.

    Ở tầng thứ ba mươi tám là nguyên tố ấn, Lục Nguyên tiến vào tầng này.

    Bây giờ đa phần ở khoảng tầng thứ bốn mươi mốt, tầng thứ ba mươi tám coi như theo kịp thủy triều.

    Hiện nay trong tầng thứ ba mươi tám còn có mấy chục người, họ thấy Lục Nguyên tiến vào thì ngây ra.

    - A, Lục Nguyên còn ở mặt sau.

    - Lục Nguyên nổi tiếng như cồn mà vào tầng thứ ba mươi tám còn chậm hơn chúng ta.

    - Đúng vậy, Lục Nguyên vô dụng thật.

    Một đám người giễu cợt nhìn Lục Nguyên, gìhoj không thể tưởng tượng Lục Nguyên nổi tiếng toàn trung ương thiên triều vậy mà mới tới tầng thứ ba mươi tám, cùng cấp bậc với họ.

    Lục Nguyên không thèm để ý đám người, bắt đầu tập trung nộ nguyên tố ấn.

    Cách Lục Nguyên ngộ đạo khác với người thường, Dưỡng Ngô tiên kiếm vung tay chém.

    Hắn quát:

    - Kiếm thất, tiểu kiếm giới!

    Chớp mắt xung quanh Lục Nguyên toàn bộ biến thành một tiểu kiếm giới, không gian luân hồi chi kiều ở không trung di chuyển.

    Lục Nguyên là tiêu điểm của đám người, khi hắn ngộ nắm giữ nguyên tố ấn phất tay đánh ra kiếm thất, tiểu kiếm giới thì người xung quanh thấy có vô cùng bóng kiếm quay quanh hắn.

    - A, cách ngộ gì thế này?

    - Không lẽ vung nhiều bóng kiếm là có thể nắm giữ nguyên tố ấn?

    Nguyên tố ấn hoàn toàn không dính dáng gì đến kiếm cả.

    Một đám người đều khó hiểu, có một số chờ xem Lục Nguyên giễu trò.

    Lục Nguyên chìm đắm trong tu hành, đến mười hai canh giờ thì hắn vung tay hết, toàn bộ nguyên tố xung quanh đều vào tay hắn.

    Bùm một tiếng, cánh cửa đi đến tầng thứ ba mươi chín mở ra.

    Xung quanh kinh sợ.

    Tầng thứ ba mươi tám Tháp Nguyên Tố là một tầng khó khăn, người bình thường trong vòng một trăm canh giờ đột phá tầng này đã là không đủ rồi, thế mà Lục Nguyên chỉ mất mười hai canh giờ đột phá lên tầng thứ ba mươi chín.

    Mới bắt đầu Lục Nguyên dùng chiêu kiếm thất, tiểu kiếm giới thì trong tầng thứ ba mươi tám vang tiếng cười, cho rằng hắn ra chiêu rất buồn cười, dùng bóng kiếm là có thể nắm giữ nguyên tố ẩn sao?

    Kết quả cuối cùng bày ra trước mắt họ, đúng là vậy.

    Mười hai canh giờ nắm giữ nguyên tố ấn, đó là kinh khủng cỡ nào!

    Không chút nghi ngờ, Lục Nguyên bắt đầu chính thức xông tháp, trước đó hắn toàn luyện hai kiếm chiêu kiếm thất, kiếm bát mà lãng phí thời gian, giờ phải nghiêm túc chút.

    Lục Nguyên tiến vào tầng thứ ba mươi chín, tầng này là nguyên tố thoa.

    Đó là một loại nguyên tố đen có ánh sáng sắt thép, Lục Nguyên dùng tuyệt học của mình, kiếm thất, tiểu kiếm giới!

    Chiêu này xuất ra, phút chốc bốn phía như thành Kiếm Giới bản thu nhỏ, tất cả nguyên tố đều mang theo thuộc tính kiếm.

    Lục Nguyên là điển hình thiên tìa một hướng, liên quan đến kiếm thì thiên phú rất cao.

    Hắn nắm giữ nguyên tố thoa không mất bao lâu, Lục Nguyên học tập nắm nguyên tố thoa dùng thời gian chỉ mười bốn canh giờ.

    Mười bốn canh giờ, không chút nghi ngờ, là việc khiến người kinh khủng.

    Chương 1096-1100: Phá vỡ kỷ lục

    Dùng mười bốn canh giờ đã hiểu ra nguyên tố thoa ở tầng thứ ba mươi chín, loại chuyện này không ai làm được.

    Tại tầng thứ ba mươi chín đám người kinh ngạc thì Lục Nguyên đã vào tầng thứ bốn mươi.

    Trong tầng thứ bốn mươi có nguyên tố đang, Lục Nguyên nhắm mắt suy tư, dùng ý thức tiến vào trong nguyên tố đang.

    Nguyên tố đang có thuộc tính kiếm nên dễ nắm giữ rất nhiều.

    Lần này Lục Nguyên dùng thời gian chỉ mất mười sáu canh giờ.

    Tầng thứ bốn mươi mốt là nguyên tố ny, Lục Nguyên xâm nhập ý thức vào trong, nắm giữ nguyên tố ny mất tám canh giờ, thời gian khá ngắn.

    Tầng thứ bốn mươi hai là nguyên tố thược, Lục Nguyên mất hai mươi canh giờ liền nắm giữ được.

    Chiêu kiếm thất, tiểu kiếm giới có tác dụng to lớn với việc nắm giữ nguyên tố, trước khi dùng chiêu này không cách nào tưởng tượng nó mang đến tác dụng lớn đến thế.

    Lục Nguyên nhanh chóng vượt ải.

    Muốn xông tháp thì phải trùng kích cực nhanh.

    Muốn chơi thì phải chơi cho lớn!

    Tháp Nguyên Tố có số người bị đào thải đã lên đến bảy trăm, còn ở lại chỉ khoảng hai trăm người.

    Bây giờ Phật Chi Tử đang ở tầng thứ sáu mươi bảy, tầng này là nguyên tố thiết.

    Ở cửa này phải Phật Chi Tử phải nắm giữ được nguyên tố thiết, một khi nắm được nó là có thể trùng kích đến tầng thứ sáu mươi tám.

    Hiện nay Phật Chi Tử tuyệt đối là số một, không ai có thể tranh phong cùng gã, là tiêu điểm của mọi người.

    Mục tiêu của Phật Chi Tử vốn không phải tranh đấu với người khác, trong Tháp Nguyên Tố không ai có thể đấu lại gã, gã chỉ để ý là có thể phá kỷ lục tầng thứ tám mươi bốn, sáng tạo ra kỷ lục mới nhất.

    Kỷ lục, tầng thứ tám mươi bốn!

    Thứ hai là Lăng Thanh Vân, bây giờ đã ở tầng thứ năm mươi lăm, tầng này là nguyên tố độn.

    Bây giờ Lăng Thanh Vân phải nắm giữ nguyên tố độn, đến tầng thứ năm mươi lăm thì gã tập trung hết sức lực vào nhưng muốn thành công ở tầng này không phải dễ.

    Đến tầng thứ năm mươi lăm Tháp Nguyên Tố đã là cực kỳ khó khăn.

    Lăng Thanh Vân rống to:

    - Ta phải nghịch thiên!

    Ta nhất định thành công!

    Gã tuyệt đối không cam lòng thất bại.

    Hạng ba Lôi Thất ở tầng thứ năm mươi ba.

    Hạng bốn Triển Bạch hiện ở tầng thứ năm mươi hai, đuổi theo sát Lôi Thất.

    Bây giờ bên ngoài nhiều người bị đảo thải, con số tới bảy trăm.

    - Hiện nay có hai trăm người còn ở bên trong.

    - Đúng vậy, sót lại hai trăm người có thể được nhiều ích lợi hơn, nhưng chắc chắn rất nhanh trận tiếp theo sẽ bị đào thải hết.

    Có một người bỗng lên tiếng:

    - Phải rồi, nói đến Lục Nguyên đúng là lạ thật.

    Người bên cạnh đáp trả:

    - Lục Nguyên thì có gì mà kỳ?

    Bây giờ hắn vẫn xếp sau, thành tích lần này quá mất trình độ, hoàn toàn không hợp danh tiếng của hắn chút nào.

    Người mở đầu nói:

    - Ai nói chứ?

    Lúc ấy ta ở tầng thứ ba mươi tám, hình như Lục Nguyên vào không lâu liền nắm giữ nguyên tố ấn.

    Người bên cạnh phản bác:

    - Hừ, không thể nào, trình độ của hắn chỉ bao nhiêu đó thôi.

    Một người khác nói:

    - Ngươi đừng xem thường, Lục Nguyên đúng là không tầm thường đâu.

    Lúc đó ta ở tầng thứ ba mươi chín, ta có thống kê, hắn mất mười bốn canh giờ là nắm giữ nguyên tố phạm ở tầng thứ ba mươi chín.

    Lúc đó gã ở tầng thứ ba mươi chín có thống kê tốc độ đột phá của Lục Nguyên.

    - Ngươi nói vậy làm ta cũng nhớ ra, lúc ta ở tầng thứ bốn mươi mốt không thống kê thời gian cụ thể nhưng Lục Nguyên dùng thời gian rất ngắn, ít nhất chưa đến hai mươi canh giờ đã nắm giữ nguyên tố ny tầng thứ bốn mươi mốt.

    Thỉnh thoảng vang tiếng thảo luận về Lục Nguyên.

    Đông Cực Tiên Ông, Tây Cực Tiên Ông có một khoảng thời gian không chăm chú vào Lục Nguyên, nghe bên dưới bàn tán thì lòng máy động, bắt đầu chú ý đến hắn.

    Cái này không tra thì thôi, vừa ra tư liệu Lục Nguyên xông tháp thì bị hù giật nảy mình.

    Trước ba mươi bảy tầng Tháp Nguyên Tố, Lục Nguyên biểu hiện khá là bình thường.

    Nhưng bắt đầu từ tầng thứ ba mươi tám thì không đúng.

    Đông Cực Tiên Ông, Tây Cực Tiên Ông một đường tìm tòi, phát hiện ở tầng thứ ba mươi tám Lục Nguyên chỉ dùng mười hai canh giờ liền nắm giữ nguyên tố ấn.

    Không đùa chứ?

    Đông Cực Tiên Ông, Tây Cực Tiên Ông con ngươi trợn to, trò đùa hơi quá đi.

    Tầng thứ ba mươi tám nguyên tố ấn muốn nắm giữ là rất khó khăn, hiện nay Lục Nguyên chỉ dùng mười hai canh giờ, đây là điều Phật Chi Tử cũng không làm được.

    Nhưng mà, tất cả vẻn vẹn chỉ là bắt đầu mà thôi.

    Ở Tháp Nguyên Tố tầng thứ ba mươi chín Lục Nguyên dùng thời gian cũng rất ngắn, tổng cộng mười bốn canh giờ đã nắm giữ nguyên tố phạm.

    Tháp Nguyên Tố tầng thứ bốn mươi Lục Nguyên dùng mười sáu canh giờ nắm giữ nguyên tố đang.

    Tháp Nguyên Tố tầng thứ bốn mươi mốt, Lục Nguyên dùng mười tám canh giờ nắm giữ nguyên tố ny.

    Tháp Nguyên Tố tầng thứ bốn mươi hai, Lục Nguyên dùng hai mươi canh giờ nắm giữ nguyên tố thược.

    Tốc độ nhanh cỡ nào chứ!

    Lúc trước có một số điều khiến người cảm thấy Lục Nguyên hữu danh vô thực, rốt cuộc bắt đầu phát uy rồi sao?

    Hơn nữa một khi phát uy thì đáng sợ như thế.

    Lần này ngoài Tháp Nguyên Tố rộn ràng lên, vốn không bao nhiêu người thảo luận về Lục Nguyên nhưng liệt kê một chuỗi thành tích thì bắt đầu có người chú ý đến hắn, không chú ý cũng không được.

    Trong tầng thứ bốn mươi ba, Lục Nguyên vung tay lên:

    - Kiếm thất, tiểu kiếm giới!

    Chớp mắt bên cạnh hình thành một thế giới kiếm, Lục Nguyên bắt đầu tham ngộ nguyên tố tầng thứ bốn mươi ba.

    Tầng thứ bốn mươi ba có nguyên tố tên gọi là ngại, đó là nguyên tố thuộc tính sắt thép màu bạc trắng.

    Loại tính phóng xạ này không tốt cho thân thể người bình thường nhưng bây giờ Lục Nguyên là thế giới cảnh tam tầng, sớm là thân thể thần linh, sao mà sợ tính phóng xạ ít ỏi này được.

    Mất hai mươi ba canh giờ thì Lục Nguyên đã nắm giữ nguyên tố ngại, tiến vào tầng thứ bốn mươi bốn.

    Sau khi Lục Nguyên vào tầng thứ bốn mươi bốn, Đông Cực Tiên Ông, Tây Cực Tiên Ông hai mặt nhìn nhau.

    Đông Cực Tiên Ông hỏi:

    - Lục Nguyên, mới rồi dùng chiêu kia là cái gì?

    Tây Cực Tiên Ông con ngươi trợn to phân tích nói:

    - Một chiêu kia chắc nên là di chuyển thế giới, đem một tiểu thiên thế giới khác trùng hợp với vị diện của chúng ta.

    Mặc dù không bằng thế giới cảnh bát tầng thực giới cảnh nhưng tương đương kỳ diệu.

    Đông Cực Tiên Ông lần thứ hai kinh ngạc hỏi:

    - Lục Nguyên làm sao sử dụng được chiêu này?

    Tây Cực Tiên Ông nói:

    - Chiêu này cần thời gian và không gian tuyệt đối dung hợp, kiểu này chưa chắc chúng ta làm được.

    Đông Cực Tiên Ông có ánh mắt sắc bén, qua cơn kinh ngạc chợt hỏi:

    - Kiếm đạo ít người, kiếm chiêu cao cấp cũng ít, Lục Nguyên từ đâu học được kiếm chiêu đáng sợ như vậy?

    Hai người họ hiểu rằng đây là loại kiếm pháp cấp diệt thế rất có tiềm lực, hơn nữa huyền bí hơn kiếm pháp cấp diệt thế bình thường.

    Tây Cực Tiên Ông bất đắc dĩ nói:

    - Ta làm sao biết?

    Ta hiểu suy nghĩ của Lục Nguyên, hắn đem bốn phía xây dựng thành thứ giống thế giới kiếm.

    Ta nghe nói người này có thiên phú kiếm đạo rất cao, cho nên lợi dụng điều đó tăng tốc nhanh năng lực nắm giữ nguyên tố.

    Trước kia nghe nói Lục Nguyên là thiên tài, thiên phú mặt kiếm đạo cao đến khó sánh bằng, thiên phú các cực kỳ kém, bây giờ ta rốt cuộc hiểu trong thiên địa thật sự có loại quái tài này.

    Hai vị tiên ông ánh mắt không tầm thường, rất nhanh đã thấy ra Lục Nguyên tại vì sao mà làm vậy.

    Nhưng cho dù xem hiểu cũng bị Lục Nguyên làm kinh sợ.

    Dù Lục Nguyên dùng cách sáng tạo thế giới hình kiếm nhưng có thể trong thời gian ngắn đột phá từng tầng Tháp Nguyên Tố, vậy là thiên phú kiếm đạo của hắn cao đến mực độ nào?

    Lục Nguyên vẫn đang sáng tạo kỳ tích.

    Tháp Nguyên Tố tầng thứ bốn mươi bốn, tầng này là nguyên tố đinh.

    Lục Nguyên dùng thời gian hai mươi lăm canh giờ, rất ngắn.

    Tháp Nguyên Tố tầng thứ bốn mươi lăm, tầng này là nguyên tố lão.

    Lục Nguyên mất hai mươi bảy canh giờ, thời gian khá ngắn.

    Tháp Nguyên Tố tầng thứ bốn mươi sáu, tầng này tích đầy Tháp Nguyên Tố kỷ.

    Lục Nguyên dùng thời gian là ba mươi canh giờ, tốc độ coi như rất nhanh.

    Tháp Nguyên Tố tầng thứ bốn mươi bảy, tầng này là nguyên tố ngân, Lục Nguyên mất ba mươi mốt canh giờ, chẳng ngờ tốc độ tăng lên không ít.

    Tháp Nguyên Tố tầng thứ bốn mươi tám, tầng này là nguyên tố đích, Lục Nguyên mất ba mươi ba canh giờ nắm giữ nó.

    Bất giác Lục Nguyên phát hiện người chắn trước mặt ngày càng ít, đặc biệt là tầng thứ bốn mươi tám vô cùng ít ỏi, rải rác chừng hai, ba mươi người mà thôi, đa số không chống nổi đến tầng thứ bốn mươi tám, trước tiên bị đào thải.

    Thật ra mọi người xông lên trình độ bình quân chừng ba mươi tầng thôi, vượt qua thì đã là phát huy vượt mức.

    Đến tầng thứ bốn mươi chín rồi, tầng này là nguyên tố mãn cố.

    Lục Nguyên phát hiện trong tầng thứ bốn mươi chín càng ít người, rải rác vài người, những kẻ khác đã bị đào thải hết, dù là mấy người ở lại chẳng qua đau khổ chống đỡ, muốn tiến thêm một bước là khó càng khó thêm.

    Tháp Nguyên Tố càng về sau càng khó khăn, đây đã là cực hạn.

    Lục Nguyên không tốn quá nhiều thời gian ở tầng thứ bốn mươi chín, chỉ dùng ba mươi lăm canh giờ.

    - Bây giờ Lục Nguyên phát động rồi!

    - Lúc trước không dốc sức giờ mới bắt đầu.

    - Tốc độ của hắn nhanh thật.

    - Ở tầng thứ bốn mươi bốn dùng hai mươi lăm canh giờ, tầng thứ bốn mươi lăm dùng hai mươi bảy canh giờ, tầng thứ bốn mươi sáu dùng ba mươi canh giờ, tầng thứ bốn mươi bảy dùng ba mươi mốt canh giờ, tầng thứ bốn mươi tám dùng ba mươi ba canh giờ, tầng thứ bốn mươi chín dùng ba mươi lăm canh giờ, thật là nhanh quá đi.

    - Tháp Nguyên Tố mỗi một tầng là tăng độ khó, Lục Nguyên lại chỉ cần tăng hai canh giờ cho mỗi tầng, theo phép tính thì chẳng phải cuối cùng hắn có thể trùng kích đến hơn bảy mươi tầng sao?

    Nếu như là như vậy thì thành tích của hắn sẽ rất cao, mặc dù không bằng Phật Chi Tử nhưng cũng gần cấp bậc Khí Vận Thất Tử rồi.

    - Đúng vậy, gần với Khí Vận Thất Tử.

    - Xem ra Lục Nguyên vẫn là danh bất hư truyền.

    - Có trò hay xem.

    Vốn đám người vì Lục Nguyên trước đó biểu hiện quá kém mà thất vọng giờ tinh thần hưng phấn, muốn xem kịch vui đặc sắc.

    Đây là một vở kịch chắc chắn vô cùng hấp dẫn!

    Đông Cực Tiên Ông, Tây Cực Tiên Ông nhanh chóng ghi lại biểu hiện của Lục Nguyên trong Tháp Nguyên Tố.

    Vốn Lục Nguyên chính là một trong những người tiên cổ văn minh muốn quan sát, ban đầu nghĩ hắn không đáng chú ý nhưng bây giờ cảm thấy không nhớ không được.

    Trong chớp mắt Lục Nguyên đã lên đến tầng thứ năm mươi, tầng này tràn ngập nguyên tố tích.

    Đến tầng thứ năm mươi rồi Lục Nguyên phát hiện bên trong không có một ai, chỉ mình hắn thôi, nguyên tầng lầu trống trơn, cảm giác hoàn toàn khác với trước.

    Trùng kích thì phải xông cho sướng, toàn lực trùng kích!

    Còn có một nguyên nhân thật sự là vì không có rượu, giờ hắn lên cơn nghiện rồi.

    Không có rượu thì còn làm cho người ta sống không hả?

    Trong tình huống không có rượu, hắn chỉ còn cách nhanh trùng kích Tháp Nguyên Tố để đi mua rượu uống, gần đây bị sâu rượu ăn thảm, không cố gắng không được.

    Tất nhiên còn có một cách nhanh hơn được đến rượu, đó là trực tiếp từ bỏ Tháp Nguyên Tố đi mua rượu.

    Nhưng Tháp Nguyên Tố một người chỉ có thể vào một lần, Lục Nguyên chưa khốn nạn đến mức đó.

    Thôi được, xong lên.

    Tầng thứ năm mươi, tầng này nguyên tố là tích.

    Lục Nguyên ở tầng này mất ba mươi bảy canh giờ là nắm giữ nguyên tố tích, đến bây giờ hắn đã nắm lấy năm mươi loại nguyên tố.

    Lục Nguyên lờ mờ phát hiện mình có năng lực biến đổi chút vật thể, bây giờ kẻ địch muốn biến hắn thành con hạc trắng không phải chuyện dễ.

    Lập tức trùng kích tầng thứ năm mươi, nguyên tố tầng này là dễ.

    Lần này Lục Nguyên chỉ mất ba mươi chín canh giờ đã nắm giữ.

    Kiếm thất, tiểu kiếm giới!

    Chiêu này thật là quá hữu dụng, Lục Nguyên biết nếu không có chiêu kiếm thất, tiểu kiếm giới thì e rằng hắn sớm bị đào thải khỏi cuộc chơi rồi.

    Khi Lục Nguyên trùng kích tầng thứ năm mươi mốt chỉ mất ba mươi chín canh giờ dấy lên chấn động to lớn.

    Bây giờ ngoài Tháp Nguyên Tố có hơn tám trăm người bị đào thải, chỉ còn khoảng một trăm người.

    Hơn một trăm người đa số rải rác ở ba, bốn mươi cửa.

    Mọi người chú ý nhất là xếp hạng nhất Phật Chi Tử, và Lục Nguyên xếp ở hạng năm.

    Phật Chi Tử vượt xa, có khả năng đột phá kỷ lục.

    Lục Nguyên thì nửa sau phát lực, hiện nay tốc độ xông mỗi cửa nhanh kinh người.

    Tầng thứ năm mươi mốt khó khăn như thế, người khác mất tám, chín mươi canh giờ đột phá ra đã là may mắn lắm rồi, thế mà Lục Nguyên chỉ cần ba mươi chín canh giờ, thật là dấy lên oanh động to lớn.

    Người lúc trước nói Lục Nguyên dưới ánh hào quang chỉ là thùng rỗng nay im miệng lại.

    Bởi vì sự thật là tốt nhất tát mặt.

    Lục Nguyên một đường thẳng tiến, tầng thứ năm mươi hai là nguyên tố đế.

    Loại nguyên tố này ở giữa nguyên tố sắp thép và không phải kim loại.

    Lục Nguyên nghiện rượu quá rồi, nhanh chóng dùng bốn mươi canh giờ nắm giữ nguyên tố đế.

    Tầng thứ năm mươi hai nguyên tố đế mà chỉ mất bốn mươi canh giờ, dường như tối nay Lục Nguyên đem đến cho mọi người ngoài Tháp Nguyên Tố kích thích không giống bình thường.

    Ngoài Tháp Nguyên Tố bạo tạc, tốc độ ỗng tháp của Lục Nguyên rốt cuộc nhanh bao nhiêu?

    Ở tầng thứ năm mươi ba, Lục Nguyên chưa kịp cảm ứng đây là nguyên tố gì thì phát hiện trong tầng này có một người.

    Ủa, đấy chẳng phải là Triển Bạch dạ chi văn minh ư?

    Liên tục xông nhiều cửa không thấy một ai, giờ khó khăn lắm mới gặp một người, Lục Nguyên chắp tay với kẻ đó.

    Triển Bạch nhìn Lục Nguyên, ngây ra.

    Lục Nguyên rốt cuộc đuổi kịp!

    Triển Bạch có lễ độ, đáp lễ, tiếp tục suy tư.

    Bây giờ Triển Bạch ở tầng thứ năm mươi ba đã được hơn năm mươi canh giờ, nhưng lâu như vậy mà vẫn không cách nào nắm giữ tầng thứ năm mươi ba nguyên tố điển.

    Chỉ còn lại hơn bốn mươi canh giờ, cho nên gã phải nắm chặt thời gian.

    Triển Bạch thử nắm giữ nguyên tố điển!

    Thời gian chậm rãi trôi qua.

    Qua bốn mươi hai canh giờ, Triển Bạch phát hiện tầng này gã sắp đầy một trăm canh giờ, cảm giác lực bài xích của tầng này.

    Chết tiệt, chỉ còn lại mấy canh giờ cuối, nhất định phải trong thời gian hiểu ra nguyên tố điển, nếu không thì mình sẽ bị đào thải tại đây.

    Đang khi Triển Bạch nghĩ vậy thì đột nhiên thấy cửa thông hướng tầng thứ năm mươi bốn mở rộng.

    Ủa, mình chưa nắm giữ nguyên tố điển mà, sao cửa mở ra vậy chứ?

    Triển Bạch ồ lên, phát hiện Lục Nguyên đứng trước cánh cửa.

    Lục Nguyên phất tay nói:

    - Như vậy, ta đi trước một bước đây.

    Lục Nguyên phất tay đi, Triển Bạch quỳ xuống muốn khóc.

    Gã ở tầng thứ năm mươi ba nguyên tố điển mất hơn chín mươi canh giờ mà không thành công khống chế nguyên tố điển, tới lằn ranh bị đào thải rồi, kết quả Lục Nguyên giỏi lắm, chỉ mất bốn mươi hai canh giờ đã nắm được nguyên tố điển, tốc độ quá nhanh đi, thật là người so với người tức chết người.

    Ở tầng thứ năm mươi bốn Lục Nguyên phát hiện lại gặp một người.

    Người đó mặc áo lôi điện, tuổi trẻ, chính là Lôi Thất lôi chi văn minh.

    Lôi Thất ở tầng thứ năm mươi bốn nắm giữ nguyên tố tiên đã đến phút mấu chốt, bỗng phát hiện một người bước ra.

    Ủa, bị Triển Bạch đuổi kịp ư?

    Kết quả liếc nhìn phát hiện không phải dạ chi văn minh tb mà là Kiếm Môn Lục Nguyên.

    Lôi Thất nhìn chằm chằm Lục Nguyên rồi quay đi, bây giờ là lúc vượt ải mấu chốt của gã, không lãng phí thời gian được.

    Tiếp theo sau bốn mươi lăm canh giờ, gã bi kịch phát hiện mình sắp thất bại, còn Lục Nguyên thì lại thuận lợi mở ra cánh cửa thông hướng tầng thứ năm mươi lăm.

    Hiển nhiên hắn chỉ dùng bốn mươi lăm canh giờ liền nắm giữ nguyên tố tiên, tốc độ này, hiệu suất này, khiến Lôi Thất trợn tròn mắt.

    Lôi Thất thì thào:

    - Cái này quá nhanh đi!

    Lục Nguyên tiến vào tầng thứ năm mươi lăm, tầng này là nguyên tố độn, hắn dùng bốn mươi bảy canh giờ.

    Lục Nguyên tiến vào tầng thứ năm mươi sáu, là nguyên tố ngọc, lần này hắn mất bốn mươi tám canh giờ.

    Lục Nguyên tiến vào tầng thứ năm mươi bảy, tầng này là nguyên tố cương, hắn dùng năm mươi canh giờ.

    Thật là nhanh, sướng cả người, tầng tầng bị mình nhẹ nhàng trùng kích qua hết.

    Rốt cuộc đến tầng thứ năm mươi tám, tầng này là nguyên tố bát.

    Lục Nguyên phát hiện trong tầng này có một người, Lăng Thanh Vân!

    Lăng Thanh Vân ở trong tầng thứ năm mươi tám, gã luôn xếp hạng hai không bị ai đằng sau đuổi theo, nhưng bây giờ gã rơi vào thế bí.

    Gã vào tầng thứ năm mươi tám đã hơn chín mươi canh giờ vẫn không có nắm giữ được nguyên tố tranh.

    Gã hiểu mình đã tới cực hạn, tất nhiên dù là cực hạn cũng chẳng sao, hiện tại thành tích của gã rất tốt, đặt trong nho chi văn minh cũng là thành tích cực kỳ tốt, gã có chút kiêu ngạo.

    Kết quả vào lúc này gã trông thấy một người tiến vào, đưa mắt nhìn sang thì kinh ngạc chẳng phải chính là Lục Nguyên ư?

    Gã ngây ra.

    Không ngờ Lục Nguyên hậu phát đuổi kịp, Lăng Thanh Vân đã vô vọng trùng kích tầng thứ năm mươi chín, bỗng dưng to gan lớn mật.

    Lý do như vậy chủ yếu vì gã muốn làm người số một thuộc tính chính khí, luôn là gã làm vậy mà gần đây Lục Nguyên nổi bật chiếm hết ánh sáng, nên giờ gã nổi tính ác lên.

    Đương nhiên trong Tháp Nguyên Tố có thể đánh nhau, chỉ cần ngươi không ngại mất thời gian là được, bình thường không ai điên đến mức đánh nhau trong Tháp Nguyên Tố.

    Lăng Thanh Vân mỉm cười nói:Đ

    - Thì ra là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên nhún vai đáp lại:

    - Thì ra là Lăng huynh.

    - Lục huynh khỏe chứ?

    Lăng Thanh Vân mỉm cười, nhưng khi cười kiếm ý đánh ra, một luồng kiếm quang chém hướng Lục Nguyên.

    Hay cho ngụy quân tử giả chính khí.

    Lục Nguyên không ngờ Lăng Thanh Vân sẽ làm vậy, nhưng thực lực đã vượt xa gã, sử dụng một thức phù sinh nhược mộng.

    Lăng Thanh Vân chém qua một kiếm, chém Lục Nguyên thành hai nửa, đang mừng rỡ thì chỉ nghe bùm một tiếng, sau lưng bị hắn đánh một đấm.

    Nắm đấm mạnh mẽ chớp mắt phá hỏng tứ chi ngũ tạng của gã.

    Lục Nguyên chuyển người tới trước mặt Lăng Thanh Vân, nói:

    - Lăng Thanh Vân, ngươi chưa đủ trình độ, muốn ám toán ta?

    Lăng Thanh Vân không bao giờ ngờ được gã một chiêu liền thua!

    Cùng là thế giới cảnh tam tầng tại sao chênh lệch lớn như thế?

    Lăng Thanh Vân không thể chấp nhận được.

    Lục Nguyên nhìn Lăng Thanh Vân, quát:

    - Kẻ muốn ám toán, giết ta, chết đi!

    Mặc kệ Lăng Thanh Vân có phải là nho chi văn minh hay không, người môn phái bình thường tuyệt đối không dám giết người văn minh bởi vì đắc tội không nổi, nhưng hắn giết người trong văn minh không ít, tất nhiên có gây chút phiền phức, đặc biệt là giết người cổ văn minh càng rắc rối hơn.

    Nhưng mà, nguyên tắc của Lục Nguyên luôn là vậy, hơn nữa hắn không định thay đổi.

    - Lục huynh, ta biết một bí mật...

    Lăng Thanh Vân nói:

    - Bí mật về chính khí.

    Lục huynh cũng luyện chính khí đúng không?

    Tu hành chính khí có không ít bí mật.

    Lục Nguyên nghe vậy lòng máy động.

    Chúc Liệt Phong có tổng cộng chín tầng, bây giờ hắn mới ở tầng thứ năm, hơi mong chờ về bí mật tu hành chính khí này.

    Lăng Thanh Vân thở sâu vài hơi rồi mới nói:

    - Thật ra mới rồi ta lừa ngươi đó, tạm biệt.

    Nói xong thân hình gã biến mất, đây là thuân di?

    Không đúng, không phải, mình cảm giác rõ ràng Lăng Thanh Vân không còn ở trong tầng thứ năm mươi tám nữa, chẳng lẽ tới thời gian gã bị tầng thứ năm mươi tám bài xích ra ngoài?

    Nếu là vậy thì Lăng Thanh Vân từ lúc bắt đầu đã tính toán thời gian chính xác, nếu đánh thắng thì giết mình, đánh không lại có thể mượn lực bài xích bỏ trốn.

    Sau này một chiêu bị mình đánh bại, phát hiện không thích hợp lập tức tùy cơ ứng biến, dùng lời nói lừa gạt mình.

    Một nhân vật ghê gớm đây, kẻ gian xảo trong ngụy quân tử.

    Lục Nguyên nhún vai, không để trong lòng, chẳng qua sau này nếu có cơ hội sẽ tru sát gã, tuyệt đối không để lại hậu hoạn.

    Lục Nguyên lập tức khoanh chân, thử nắm giữ loại nguyên tố tranh.

    Bên ngoài Tháp Nguyên Tố mọi người đều bàn tán tốc độ nhanh chóng xông tháp của Lục Nguyên, thật là siêu nhanh, xem tình hình bây giờ hắn đã lên đến tầng thứ năm mươi, xếp sau Phật Chi Tử, hạng hai.

    Mặc dù hắn cách Phật Chi Tử còn có một khoảng xa nhưng cũng đã rất ghê gớm.

    Đông Cực Tiên Ông, Tây Cực Tiên Ông, hai tiên ông chủ trì Tháp Nguyên Tố lần này, hiểu nhiều hơn người khác về tình hình trong tháp, cho nên có thấy cuộc chiến giữa Lăng Thanh Vân và Lục Nguyên.

    Hay cho Lăng Thanh Vân, ngụy quân tử gian xảo như vậy bình thường nhìn không ra.

    Tính tình người này xảo trá, thiện biến, tiềm lực rất mạnh, xếp hạng một trăm trong bảng thiên tài, sau này chắc chắn là một nhân vật, phải báo cáo lên trên chú ý người này.

    Càng đáng sợ là Lục Nguyên, đối mặt Lăng Thanh Vân một chiêu đã thắng.

    Lăng Thanh Vân không phải kẻ yếu mà xếp trong hàng trăm người bảng thiên tài, cùng cảnh giới Lục Nguyên, thế mà chỉ một chiêu thôi, đây là lực lượng mạnh cỡ nào!

    Tầng thứ năm mươi tám là thị nguyên tố, Lục Nguyên chỉ mất hai mươi canh giờ mà thôi.

    Bây giờ xếp hạng nhất là Phật Chi Tử, đang trùng kích tầng thứ bảy mươi bốn.

    Tầng thứ bảy mươi bốn là nguyên tố ô, đến tầng này rồi thì Phật Tâm Minh Kính của Phật Chi Tử khó mà chống đỡ.

    Mọi người còn đang trông chờ Phật Chi Tử phá tan kỷ lục cao nhất, kết quả lúc này toàn thân gã toát ra tầng ánh sáng đỏ thẫm.

    Ánh sáng đỏ cực kỳ rực rỡ, dường như có phượng hoàng đang hót.

    Đây là Phật Tâm Thiết Bàn.

    Trong truyền thuyết phượng hoàng chết rồi sẽ dục hỏa niết bàn trọng sinh.

    Chủ phật chi văn minh thì sáng tạo ra Phật Tâm Niết Bàn, cảm thán thế nhân, phật tâm không tĩnh nên sáng lập nó.

    Một khi vận dụng thứ này, phật tâm dục hỏa niết bàn một lần, là có thể khiến phật tâm càng tinh thuần.

    Đồn rằng Phật Tâm Niết Bàn rất khó luyện thành, một khi thành chỉ có thể niết bàn chín lần, hơn nữa mỗi một lần phải cách thời gian rất dài.

    Mọi người không ngờ Phật Chi Tử còn để lại sát chiêu như vậy, luyện thành phật tâm dục hỏa niết bàn.

    Xem ra mục tiêu của Phật Chi Tử là hướng đến tầng thứ tám mươi bốn, nếu không sẽ chẳng dùng Phật Tâm Niết Bàn làm gì.

    Khi Phật Chi Tử dùng Phật Tâm Niết Bàn thì chỉ thấy thân hình gã ngày càng nhạt, đỉnh đầu phật quyển ngày càng nhạt, dường như bị lửa niết bàn hỏa táng hoàn toàn.

    Khoảnh khắc, đỉnh đầu phật quyển của gã bỗng dưng mở rộng không ít, càng tinh thuần, thêm rõ ràng.

    Phật Chi Tử lần thứ hai lấy ra Phật Tâm Minh Kính, lúc này phật tâm của gã càng mạnh thì đương nhiên Phật Tâm Minh Kính cũng mạnh hơn.

    Gã lấy ra Phật Tâm Minh Kính, lập tức nắm giữ nguyên tố ô tầng này.

    Lúc này xông ở trước nhất chỉ còn lại Lục Nguyên và Phật Chi Tử.

    Bên ngoài Tháp Nguyên Tố, hơn chín trăm người bị đào thải, nay chỉ còn lại mấy chục người cuối cùng.

    Mấy chục người còn sót lại ở ba, bốn mươi tầng, chỉ hai người đằng trước nhất là luôn tiến lên, đó chính là Phật Chi Tử và Lục Nguyên.

    Phật Chi Tử xông tầng thứ bảy mươi bốt, Lục Nguyên là vượt tầng thứ năm mươi tám.

    - Rốt cuộc Lục Nguyên có thể đuổi kịp Phật Chi Tử không?

    - Phật Chi Tử có thể sáng tạo ký lục sao?

    Nghe đám người bàn tán, Lăng Thanh Vân hộc máu.

    Gã không thể tưởng tượng Lục Nguyên mạnh như vậy.

    Lăng Thanh Vân cũng là người hiểu biết Lục Nguyên, biết hắn ra khỏi Tháp Nguyên Tố người thứ nhất khai đao sẽ là gã, cho nên gã không ở lại mà ra khỏi Nguyên Tố thành.

    Lăng Thanh Vân đã chuẩn bị rồi, một khi ra ngoài sẽ tính kế thảm Lục Nguyên, không làm hắn chết quyết không dừng tay.

    Thật ra việc này liên quan đến truyền thừa trong nho chi văn minh, gã không nói ra truyền thừa này nhưng biết rõ, đầu lĩnh nho chi văn minh có xu hướng giao truyền thừa chính khí cho Lục Nguyên.

    Chết tiệt!

    Lục Nguyên rõ ràng không phải người của nho chi văn minh, tại sao định đưa truyền thừa chính khí quan trọng đó giao cho hắn chứ?

    Lăng Thanh Vân ở trong lòng trăm mối cảm xúc nhưng mặt ngoài thì vẫn nhã nhặn, mặt nạ nho nhã này từ năm mười tuổi gã dã đeo đến bây giờ.

    Lục Nguyên ở tầng thứ năm mươi chín đã bắt đầy học nắm giữ nguyên tố phổ.

    Kiếm thất, tiểu kiếm giới!

    Lục Nguyên phất tay chém ra chiêu kiếm thất, tiểu kiếm giới.

    Lần này chỉ dùng năm mươi bốn canh giờ là đã nắm giữ nguyên tố phổ.

    Tầng thứ sáu mươi, tầng này là nguyên tố như, Lục Nguyên mất năm mươi lăm canh giờ đã nắm giữ nguyên tố như.

    Nắm giữ nguyên tố như rồi Lục Nguyên cảm giác cõi trời đất có gì khác lạ, so với trước hoàn toàn khác hẳn, dường như mình có thể trùng kích đến thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh.

    Thật ra nắm giữ sáu mươi loại nguyên tố là đã có thể trùng kích thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh.

    Nhưng nếu bây giờ trùng kích thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh, không sai, đúng là có thể thành công lên thế giới cảnh tứ tầng, nhưng nền móng không sâu.

    Căn cơ sâu rất quan trọng, nếu không sâu mà còn mơ xông văn minh cảnh thì đùng là mộng giữa ban ngày, dù là thiên tôn cảnh cũng rất khó khăn.

    Cho nên Lục Nguyên tuyệt đối không trùng kích thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh vào lúc này.

    Nghe nói chân chính định trùng kích văn minh cảnh sẽ không vội vã ở tầng này, đợi nắm giữ hết một trăm hai mươi loại nguyên tố rồi mới trùng kích thế giới cảnh tứ tầng.

    Không chút nghi ngờ, Lục Nguyên cũng định làm vậy.

    Tất nhiên nắm giữ sáu mươi loại nguyên tố không phải không có ích, Lục Nguyên cảm nhận trong người sinh ra lực lượng.

    Lực lượng này sinh ra khi hắn nắm được nguyên tố thứ sáu mươi, nhưng hắn cảm giác rõ rệt lực lượng này không dùng để biến đổi hình dạng trạng thái vật thể mà là phá hỏng loại biến đổi này.

    Nói đơn giản là ban đầu Chiến Thú lão tổ có thể biến Lục Nguyên thành con hạc trắng.

    Bây giờ Lục Nguyên có thể lợi dụng nắm giữ nguyên tố, lợi dụng lực lượng loại phá hư biến đổi này khiến mình trở lại hình người.

    Lục Nguyên thở phào một hơi, thật là không dễ dàng.

    Thật ra từ khi biết năng lực thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh, mình luôn buồn bực vì nó.

    Ví dụ cái lần chiến đấu cùng Chiến Thú lão tổ, người ta mặc kệ ngươi, trước biến ngươi thành hạc trắng rồi tính tiếp, chẳng đánh đấm gì cả.

    Giờ thì giải quyết xong mối lo này, ít nhất kẻ địch không thể biến đổi mình, khiến mình có thể phát huy thực lực bản thân.

    Cái này xem như một loại năng lực hữu dụng.

    Năm giữ nguyên tố thứ sáu mươi xong Lục Nguyên tiến vào tầng thứ sáu mươi mốt.

    Khi Lục Nguyên vượt ải thì Phật Chi Tử cũng đang xông quan.

    Phật Chi Tử không ngừng trùng kích, hiện gã đã xông đến tầng thứ tám mươi mốt.

    Tầng thứ tám mươi mốt chính là nguyên tố tha, lúc này Phật Chi Tử cách tầng thứ tám mươi bốn kỷ lục cao nhất rất gần rồi, chỉ kém ba cửa.

    Phật Chi Tử đặt quyét tâm phá kỷ lục lần này.

    Trong Khí Vận Thất Tử thì Phật Chi Tử yếu nhất, tất nhiên gã nuốt không trôi cục ức này, bây giờ phải hãnh diện mới được.

    Một cửa này tốn khá nhiều thời gian nhưng cuối cùng Phật Chi Tử thành công nắm giữ nguyên tố tha.

    Đến cửa thứ tám mươi hai, tầng này là nguyên tố duyên.

    Phật Chi Tử có cảm giác thật sự chỉ một chút là nở mặt rồi, chỉ cần vượt qua hai ải là xông lên kỷ lục cao nhất, vượt ba ải nữa liền sáng tạo kỷ lục mới.

    Pjhaạt tâm của Phật Chi Tử có chút không bình tĩnh, gã bình phục lại Phật Tâm Minh Kính rồi bắt đầu xông quan.

    Nhưng không biết tại sao gã vẫn không thể nắm giữ nguyên tố duyên.

    Đây chính là cực hạn của mình ư?

    Không phục!

    Phật Chi Tử vô cùng không phục, sao gã chịu phục được, gã là người đàn ông sắp sáng tạo kỷ lục.

    Gã lại tăng lên cấp độ Phật Tâm Minh Kính nhưng vẫn không thể nắm giữ nguyên tố duyên.

    Tầng thứ tám mươi hai khó quá, chết tiệt.

    Phật Chi Tử thử nhiều lần mà vân vô dụng.

    Lúc này gã đã dùng đòn sát thủ Phật Tâm Niết Bàn rồi, trong thời gian ngắn không thể làm lần thứ hai.

    Làm sao đây.

    Thời gian trôi qua từng phút giây, cuối cùng, đến một trăm canh giờ.

    Phật Chi Tử cảm thấy có lực lượng duyên thiên địa to lớn bài xích gã ra ngoài.

    Thất bại!

    Thật ra đến cửa thứ tám mươi hai đã là thành tích khá tốt, dù không bằng kỷ lục cao nhất nhưng tương đương không tệ.

    Mặc dù Phật Chi Tử hơi bực mình vì còn một chút là thất bại, nhưng bước ra thì không mấy buồn phiền, dù sao thành tích không tệ, cách kỷ lục cao nhất chỉ kém hai tầng, hơn nữa thành tích đương nhiên là số một.

    Phật Chi Tử bước ra Tháp Nguyên Tố rồi có không ít người ùa hướng gã, không chút nghi ngờ, họ đều là muốn dính chút quan hệ với gã.

    Phật Chi Tử qua loa ứng đối, đi tới bên cạnh Đông Cực Tiên Ông, Tây Cực Tiên Ông.

    Gã hỏi:

    - Bây giờ có bao nhiêu người trong Tháp Nguyên Tố?

    Đông Cực Tiên Ông nói:

    - Hiện nay còn có hai, ba mươi người nhưng cơ bản đều khổ chiến ở ba, bốn mươi tầng.

    Phật Chi Tử thầm cười trong bụng, mấy người này trùng kích chậm thật.

    Phật Chi Tử không cho rằng bọn họ có thể đuổi kịp gã, chẳng qua là kéo dài thời gian thôi, gã xông đến hơn tám mươi ải mà bọn họ còn lăn qua lộn lại hơn bốn mươi cửa, có tiền đồ gì chứ.

    - Nhưng bây giờ còn có một người ở cửa sáu mươi ba.

    Tây Cực Tiên Ông nói, nhìn Phật Chi Tử:

    - Là Lục Nguyên.

    Cái gì!

    Lục Nguyên!

    Phật Chi Tử nheo mắt lại, nói trong đám người đối thủ gã chú trọng nhất chính là Lục Nguyên.

    Bây giờ Lục Nguyên đã đến cửa thứ sáu mươi ba, cái này không bình thường, mặc dù không bằng mình nhưng coi như khá ghê gớm.

    Tất nhiên Phật Chi Tử không để ý Lục Nguyên xông bao nhiêu cửa, gã cho rằng hiện nay hắn xông đến cửa sáu mươi ba thì không có khả năng đuổi kịp mình.

    Phật Chi Tử niệm phật hiệu, ngồi xếp bằng trên liên hoa bảo tọa, bắt đầu xem kịch.

    Theo thời gian trôi qua, mặt sau còn lại hơn hai mươi người đều bị đào thải, mọi người hiểu hiện giờ thành tích siêu nhất là Phật Chi Tử tám mươi hai tầng, đó là thành tích cực hạn.

    Mọi người dần phát hiện còn đang vượt ải chỉ có một người, đó chính là Lục Nguyên.

    Không sai, chính là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên còn đang không ngừng xông lên.

    Cửa thứ sáu mươi ba là nguyên tố hu, cửa này hắn mất sáu mươi canh giờ mới bắt được.

    Nhưng tốc độ nắm giữ của Lục Nguyên khiến Phật Chi Tử kinh ngạc, khi gã trùng kích cửa này tốn đến sáu mươi lăm canh giờ.

    Phật Chi Tử bởi vì có Phật Tâm Minh Kính nên nhớ rất rõ, Lục Nguyên trùng kích cửa thứ sau mươi ba nguyên tố hu nhanh hơn mình, không lẽ tốc độ vượt ải của hắn còn hơn mình?

    Hắn trùng kích số tầng chẳng lẽ nhiều hơn mình?

    Không, đây chắc là ngẫu nhiên thôi.

    Phật Chi Tử thầm nhủ, dù sao Lục Nguyên xông lên chậm hơn gã rất nhiều.

    Nhưng khi Lục Nguyên ở cửa thứ sáu mươi bốn nguyên tố quan ca chỉ tốn sáu mươi hai canh giờ thì Phật Chi Tử rốt cuộc phát hiện, mới rồi hắn dùng sáu mươi canh giờ quyết không phải ngẫu nhiên.

    Vậy là Lục Nguyên có khả năng gây nguy hiểm đây, Phật Chi Tử tim đánh cái thịch, thế mới phát hiện mình chưa chắc ngồi ổn ghế số một như đã tưởng.

    Lúc này trong Tháp Nguyên Tố người khác đều bị đào thải gần hết.

    Chỉ còn lại một mình Lục Nguyên.

    Chín trăm chín mươi chín người, chỉ còn lại một người.

    Bây giờ Lục Nguyên ở cửa thứ sáu mươi sáu, tầng này là nguyên tố đích.

    Lục Nguyên ở cửa thứ sáu mươi sáu dùng sáu mươi chín canh giờ tiện đã nắm giữ được, tốc độ này khiến Phật Chi Tử giật nảy mình.

    Phật Chi Tử nghi ngờ nếu Lục Nguyên cứ tiếp tục như vậy sẽ phá thành tích tám mươi hai cửa của gã, nguy hiểm quá.

    Người bên ngoài Tháp Nguyên Tố đương nhiên đã nhìn ra hiện nay dù Lục Nguyên ở cửa thứ sáu mươi sáu nhưng có xu hướng tranh hùng với Phật Chi Tử.

    Mới bắt đầu Lục Nguyên biểu hiện rất kém, mọi người còn tưởng hắn hoàn toàn không có khả năng tranh với Phật Chi Tử, kết quả kịch hay chờ phút cuối mới mở màn.

    Thêm nữa hiện nay trong Tháp Nguyên Tố chỉ còn một mình Lục Nguyên, vậy nên tất cả chờ tin tức một mình hắn.

    Bây giờ Lục Nguyên đã vào cửa thứ sáu mươi bảy, đây là nguyên tố hỏa, Lục Nguyên dùng bảy mươi canh giờ.

    Cứ theo tốc độ này thì hắn rất có khả năng phá ký lục cũng có lẽ là không.

    Tất nhiên đây chỉ nói là kỷ lục của Phật Chi Tử chứ không phải kỷ lục cao nhất.

    Kỷ lục cao nhất xem thì chỉ cao hơn Phật Chi Tử hai ải nhưng đến mặt sau cách biệt hai cửa là rất xa, muốn xông một cửa còn khó.

    Tầng thứ sáu mươi tám tràn ngập nguyên tố nhĩ, hắn dùng bảy mươi hai canh giờ nắm giữ nguyên tố này.

    Tầng thứ sáu mươi chín tràn đầy nguyên tố đu, hắn mất bảy mươi bốn canh giờ mới nắm giữ cái này.

    Cơ bản bây giờ Lục Nguyên muốn tiến một tầng cần tăng hai canh giờ.

    Mỗi tầng là Lục Nguyên dùng kiếm thất, tiểu kiếm giới một l箬 càng dùng hắn phát hiện sử dụng kiếm thất, tiểu kiếm giới ngày càng quen tay, không phải quen tay bình thường mà như dùng số lần càng nhiều thì Kiếm Giới mở càng rộng với hắn.

    Nói chính xác là Kiếm Giới và thế giới này không trùng hợp lắm, mà giờ thì càng hoàn mỹ trùng hợp.

    Trong không trung không gian luân hồi chi kiều cũng càng hoàng mỹ, đó là vì hắn nắm giữ không gian và thời gian thiết tắc, số lần dùng tăng nhiều nên cũng nắm giữ chặt chẽ hơn.

    Trùng hợp cùng thế giới này càng hoàn mỹ thì kiếm thất, tiểu kiếm giới càng giống Kiếm Giới thật sự.

    Tức là nói chiêu kiếm thất của mình lại tăng mạnh một chút.

    Kiếm thất là một kiếm có thể không ngừng tăng mạnh, lên đến cấp văn minh.

    Đến tầng thứ bảy mươi phải thử một lần chiêu tăng cường của mình.

    Rốt cuộc đi đến tầng thứ bảy mươi, tầng này là nguyên tố ý.

    Lục Nguyên sử dụng kiếm thất, tiểu kiếm giới, có cảm giác càng ôn hòa với thế giới này.

    Lục Nguyên phát hiện mình nắm giữ nguyên tố ý chỉ dùng bảy mươi lăm canh giờ mà thôi.

    Ủa!

    Vậy là có tác dụng!

    Lục Nguyên thật sự không ngờ kiếm thất, tiểu kiếm giới thăng cấp làm tốc độ nắm giữ nguyên tố của mình càng nhanh.

    Trước kia lên một tầng là phải tăng hai canh giờ, nay lên một tầng chỉ tăng một canh giờ.

    Tức là nói mình có thể nhân dịp nắm giữ nguyên tố càng nhiều, kiếm thất, tiểu kiếm giới đúng là khoái thật!

    Sướng!

    Sướng!

    Tầng thứ bảy mươi mốt là nguyên tố lỗ, Lục Nguyên sử dụng kiếm thất, tiểu kiếm giới bản thăng cấp, mất bảy mươi sáu canh giờ.

    Rầng thứ bảy mươi hai là nguyên tố cáp, Lục Nguyên ở cửa này dùng bảy mươi bảy canh giờ.

    Người ngoài Tháp Nguyên Tố khi chiêu kiếm thất, tiểu kiếm giới mới bắt đầu biến hóa thì không hay biết, cũng không hiểu.

    Lúc Lục Nguyên ở tầng thứ bảy mươi chỉ dùng bảy mươi lăm canh giờ thì họ không mấy để ý, nhưng dần phát hiện không đúng.

    Tầng thứ bảy mươi mốt dùng bảy mươi sáu canh giờ, tầng thứ bảy mươi hai là bảy mươi bảy canh giờ.

    Vốn Lục Nguyên thăng một tầng là phải mất thêm hai canh giờ.

    Nay Lục Nguyên thăng một tầng chỉ thêm một canh giờ.

    Nếu cứ tiếp tục như vậy, nói không chừng đừng nói là kỷ lục của Phật Chi Tử, dù là kỷ lục cao nhất tầng thứ tám mươi bốn rất có khả năng bị phá.

    Lục Nguyên đang dùng thủ đoạn gì vậy chứ.

    Đám người bàn tán xôn xao, Đông Cực Tiên Ông, Tây Cực Tiên Ông thì quan sát Lục Nguyên.

    Hai người là người chủ trì nên thấy được, nhưng họ không phát hiện Lục Nguyên dùng thủ đoạn đặc biệt gì, vẫn là một chiêu kia kiếm thất, tiểu kiếm giới.

    Vậy là sao?

    Hai vị tiên ông không hiểu được!

    Thật ra không chỉ là Đông Cực Tiên Ông, Tây Cực Tiên Ông khó hiểu, ngay cả Phật Chi Tử cũng chẳng hiểu gì cả.

    Dựa theo tốc độ bình thường của Lục Nguyên thì mỗi xông lên một tầng tăng hai canh giờ, vậy chưa chắc đuổi theo kịp Phật Chi Tử, nhưng nay hắn chơi kiểu này tất nhiên sắp phá kỷ lục của Phật Chi Tử.

    Lục Nguyên có thể tiếp ụtc giữ phong độ không?

    Tất cả mọi người đều nghi ngờ, kiểu chơi này quá khó chơi.

    Nhưng không chút nghi ngờ, Lục Nguyên định chơi ngất trời.

    Tầng thứ bảy mươi ba là nguyên tố đán!

    Lục Nguyên dùng bảy mươi chín canh giờ.

    Ngoài Tháp Nguyên Tố người ta mới hiểu vừa rồi Lục Nguyên biểu hiện chỉ là phù dung sớm nở tối tàn, xem ra có thể thở phào nhẹ nhõm rồi.

    Nhưng họ lập tức phát hiện mình đã sai.

    Tầng thứ bảy mươi bốn là nguyên tố ô, Lục Nguyên mất tám mươi canh giờ.

    Tầng thứ bảy mươi lăm là nguyên tố lai, Lục Nguyên dùng tám mươi mốt canh giờ.

    Tầng thứ bảy mươi sáu là nguyên tố nga, Lục Nguyên dùng tám mươi hai canh giờ.

    Người ngoài Tháp Nguyên Tố mới cho rằng Lục Nguyên sẽ không mạnh mẽ như vậy, giờ lập tức phát hiện hắn vẫn rất khí thế, biểu hiện vượt trội thế này khiến đám ngoài Tháp Nguyên Tố câm nín.

    Phật Chi Tử không nói nên lời, gã như trông thấy kỷ lục tầng thứ tám mươi bốn của mình sắp bị Lục Nguyên đánh vỡ.
     
    Hoa Sơn Tiên Môn Full
    Hoa Sơn Tiên Môn 12


    Hoa Sơn Tiên Môn

    Tác giả: Mạt Lăng Biệt Tuyết

    Nhóm dịch: Black - Vipvandan

    Làm ebook: tinhlinh2

    Nguồn: Bàn Long Hội.

    Chương 1101-1102: ...Tầng thứ tám chin mươi ba

    Còn Lăng Thanh Vân sớm ra khỏi Nguyên Tố thành nhưng gã thông qua thủ đoạn đặc biệt phát hiện Lục Nguyên xông đến cửa bảy mươi sáu thì lòng khóc thét.

    Tầng thứ bảy mươi bảy là nguyên tố y, Lục Nguyên dùng tám mươi ba canh giờ.

    Đến tầng thứ tám mươi, tầng này là nguyên tố thủy ngân, một loại nguyên tố thủy ngân trụ, lần này dùng tám mươi sáu canh giờ.

    Tầng thứ tám mươi mốt là nguyên tố tha, lúc ở tầng này Phật Chi Tử mất rất nhiều công sức mới nắm giữ được, mà Lục Nguyên chỉ dùng tám mươi bảy canh giờ.

    Tầng thứ tám mươi hai, tầng này là nguyên tố duyên, đã đến lúc mấu chốt.

    Phật Chi Tử dốc hết sức mà vẫn không nắm giữ được nguyên tố tầng này.

    Phật Chi Tử nhìn chằm chằm xem, gã không hề mong muốn Lục Nguyên nắm giữ nguyên tố này.

    Ngoài Tháp Nguyên Tố rất náo nhiệt, không khí bị thiêu đốt, tầng này quyết định Lục Nguyên và Phật Chi Tử ai mạnh hơn.

    Bây giờ tuyệt đối là thời kỳ then chốt!

    Vô số người chờ kết quả cuối cùng!

    Tuy bây giờ xem ra phần thắng của Lục Nguyên lớn hơn nhưng trước khi hắn nắm giữ nguyên tố duyên thì không có ai dám nói hắn thắng chắc, bởi tầng thứ tám mươi hai quá khó khăn.

    Canh giờ trôi qua từng chút một, chớp mắt đã là mấy chục canh giờ.

    Mọi người đều chú ý Lục Nguyên.

    Trong tầng thứ tám mươi hai, tới canh giờ thứ tám mươi chín, Lục Nguyên giơ tay lên, đã nắm giữ nguyên tố duyên tầng thứ tám mươi hai.

    Cửa lớn tầng thứ tám mươi ba mở rộng hướng Lục Nguyên.

    Lúc này ngoài Tháp Nguyên Tố hoàn toàn sôi trào.

    - Lục Nguyên thắng!

    - Cuộc chiến giữa Lục Nguyên và Phật Chi Tử, ban đầu Phật Chi Tử chiếm ưu thế, không ngờ vẫn là Lục Nguyên thắng!

    - Trước kia có nghe nói Phật Chi Tử là yếu nhất trong Khí Vận Thất Tử, Lục Nguyên rất có khả năng thay thế vị trí của Phật Chi Tử, giờ xem ra thật là rất có thể.

    - Không đúng, ngươi nói vậy không hoàn toàn đúng.

    Khí Vận Thất Tử là Tiên Chi Tử, Pháp Chi Tử, Hoang Chi Tử, Võ Chi Tử, Kiếm Chi Tử, Ma Chi Tử, Phật Chi Tử.

    Nếu trừ đi Phật Chi Tử vậy trong Khí Vận Thất Tử chẳng phải là có đến hai Kiếm Chi Tử?

    Nghe cứ thấy quái dị sao ấy.

    - Đúng rồi, các ngươi nói xem sao lạ quá.

    Rõ ràng có Kiếm Chi Tử Kiếm Văn Xương tại sao còn xuất hiện một Lục Nguyên giống như Kiếm Chi Tử?

    Không lẽ có Kiếm Chi Tử thật giả ư?

    - Đúng vậy, đúng là chuyện lạ.

    - Phải rồi, các ngươi cho rằng cuối cùng Lục Nguyên lên tớ bao nhiêu tầng?

    - Ai mà biết được, không biết có phá kỷ lục cao nhất được không.

    - Chúng ta hãy chờ xem đi.

    Phật Chi Tử nghe đám người bàn tán, rầu thúi ruột, nhưng tỷ thí với Lục Nguyên đúng là gã hoàn toàn thua.

    Thua là thua, thắng là thắng, không có gì để nói.

    Hưng mà, Lục Nguyên, lần này chỉ là ở Tháp Nguyên Tố thua ngươi, về mặt khác bần tăng sẽ không thua đâu.

    Không chút nghi ngờ, bây giờ đã hấp dẫn không ít người, không chỉ là người thế giới cảnh tam tầng bị hấp dẫn.

    Hiện nay Lục Nguyên gần như sắp phá kỷ lục cao nhất, người đến xem ngày càng nhiều.

    Khí Vận Thất Tử rốt cuộc là bảy người nào, đây vốn là việc không cần nghi ngờ đã dấy lên nhiều tranh chấp, rất nhiều người đều nói lấy biểu hiện bây giờ của Lục Nguyên đủ tư cách tiến vào trong Khí Vận Thất Tử.

    - Khí vận của Lục Nguyên, đây là sao?

    Trong pháp cổ văn minh, Pháp Thánh Đế Tử phát hiện không thích hợp.

    Lục Nguyên cường đại tất nhiên là tốt, nhưng khí vận cho hắn cường đại hoàn toàn không thích hợp.

    - Khí vận của Lục Nguyên, cái thứ này là gì?

    Giản Vân Sầu cũng đang suy tư.

    Gã phát hiện muốn diệt trừ Lục Nguyên không thể dùng thủ đoạn bình thường, nên từ căn nguyên nhất xử lý hắn.

    Khí vận của Lục Nguyên là căn nguyên của hắn.

    Rốt cuộc khí vận của Lục Nguyên là từ đâu đến?

    Làm sao có thể sánh vai cùng Khí Vận Thất Tử?

    Giản Vân Sầu định nghiên cứu kỹ, một khi nghiên cứu ra là có thể cho Lục Nguyên một kích trí mạng.

    Giản Vân Sầu chính là con rắn độc trong bóng tối, tùy thời chuẩn bị táp Lục Nguyên.

    - Kiếm đạo, Lục Nguyên!

    Ở một nơi bí ẩn tại di thất địa, có một người đàn ông tuổi trẻ yêu dị mặc đồ đỏ đang khắc tên Lục Nguyên vào một hòn đá cực kỳ quái dị, mặt trên như có sáu cái tên.

    Sau lưng người này có một chữ ma đỏ tươi như có vô tận ma lực.

    Khi đám người bàn tán thì Lục Nguyên đang trùng kích tầng thứ tám mươi ba.

    Lục Nguyên ở trong tầng thứ tám mươi ba, tức là nguyên tố bí.

    Lần này Lục Nguyên dùng hết chín mươi canh giờ.

    Lúc này Lục Nguyên đã tới tầng thứ tám mươi bốn, tầng này là nguyên tố bộc.

    Đến tầng thứ tám mươi bốn rồi Lục Nguyên phát hiện nguyên tố hoàn toàn khác với mấy tầng trước.

    Nếu nói nguyên tố trước đó còn khá ôn hòa thì đến tầng này nguyên tố cuồng bạo, tùy thời tổn thương rất nặng cho con người.

    May là hắn có thân thể cấp thần linh, không sợ loại thương tổn này.

    Lục Nguyên nhìn sơ qua có chút ấn tượng, dường như nói là nguyên tố bắt đầu từ tầng thứ tám mươi bốn thì có tính phóng xạ, loại phóng xạ này đem đến tác dụng xấu cho con người, có tính ăn mòn.

    Lục Nguyên không để ý tầng này lắm, bắt đầu nắm giữ nguyên tố bộc.

    Một khi nắm giữ nguyên tố bộc tầng này là sẽ triệt để phá kỷ lục.

    - Kiếm thất, tiểu kiếm giới!

    Xung quanh mọi thứ biến thành thế giới kiếm, tất cả đều nhiễm thành hình kiếm, trạng kiếm.

    Lục Nguyên bắt đầu nắm giữ nguyên tố bộc, kết quả ở tầng thứ tám mươi bốn phát hiện tại sao mọi người không cách nào vượt qua tầng này.

    Tầng thứ tám mươi bốn nguyên tố bộc có độc tố độc nhất, độc tính thân vốn có kém hơn nó quá xa.

    Thiên hạ trong một trăm hai mươi độc tố thì nguyên tố bộc là độc nhất.

    Mặc dù Lục Nguyên lấy ra thanh thánh kiếm đạo nhưng phát hiện hình như nó không chống nổi.

    Danh hiệu nguyên tố độc nhất đúng là không nói chơi!

    Lục Nguyên đổ mồ lạnh, hắn biết giờ là lúc mấu chốt của mình.

    Một bên dùng thanh thánh kiếm đạo kiềm giữ nguyên tố bộc, một bên hắn nắm giữ nguyên tố.

    Nếu có thể khống chế được nguyên tố bộc thì tất nhiên là phá kỷ lục cao nhất rồi, có khả năng khiến thanh thánh kiếm đạo tăng thêm một tầng, sau này độc tố trong thiên địa có thể độc ngã hắn đếm trên đầu ngón tay.

    Dưới ánh sáng xanh của thanh thánh kiếm đạo, toàn thân Lục Nguyên từng chút một biến vàng, xanh, đen, tốc độ biến không quá nhanh.

    Lục Nguyên bắt đầu nắm giữ nguyên tố bộc.

    Đến canh giờ thứ ba mươi thì thanh thánh kiếm đạo đã không chống được nữa, nhưng vì hắn nhiều ít nắm giữ nguyên tố nên cố chống mộtr đoạn thời gian.

    Tới sáu mươi canh giờ, mắt thấy không chống nổi nữa thì hắn đã nắm giữ nguyên tố bộc hơn phân nửa nên lại chống chọi qua.

    Đến chín mươi mốt canh giờ, mắt thấy hoàn toàn không chống nổi nữa thì bùm một tiếng, đã hoàn toàn khống chế nguyên tố bộc.

    Loại nguyên tố cực độc này chớp mắt rời khỏi người Lục Nguyên quay quanh hắn.

    Lục Nguyên thở phào một hời, ngón tay liên tục động, bắt đầu dùng nguyên tố bộc vào thanh thánh kiếm đạo.

    Thanh thánh kiếm đạo được nguyên tố bộc tôi luyện càng biến thanh túy, dường như tất cả độc tố đều bị tiêu trừ dưới ánh sáng xanh này.

    Lục Nguyên chìm trong vui sướng thanh thánh kiếm đạo tiến một bước mới.

    Ngoài Tháp Nguyên Tố, mọi người đã không thể kiềm chế.

    Vốn kỷ lục cao nhất chính là tầng thứ tám mươi bốn.

    Tầng thứ tám mươi bốn nguyên tố bộc được xưng là nguyên tố độc nhất, lúc trước dù là ai đều không thể đột phá tầng này nhưng bây giờ Lục Nguyên đã làm được, sáng tạo ra kỷ lục mới, kỷ lục của Khí Vận Thất Tử bị đánh vỡ.

    Đông Cực Tiên Ông, Tây Cực Tiên Ông và nhiều người có mặt đều hiểu, tầng thứ tám mươi bốn được gọi là khó nhân, không người phá được trong đó có lý do quan trọng bởi vì nó độc nhất trong một trăm hai mươi loại nguyên tố.

    Không ngờ Lục Nguyên có cách đối kháng nguyên tố bộc, còn sử dụng trong Tháp Nguyên Tố.

    Trong Tháp Nguyên Tố thật ra có quy tắc quái lạ là không thể dùng pháp bảo.

    Không sai, ở bên ngoài vốn có pháp bảo chống độc nhưng trong Tháp Nguyên Tố thì không thể dùng.

    Vậy nên tầng thứ tám mươi bốn mới khiến người đau đầu như thế.

    Thế nhưng bây giờ Lục Nguyên cứng rắn đánh vỡ kỷ lục, nắm giữ nguyên tố bộc.

    Ba chữ phá kỷ lục kia không cần bất cứ tân trang nào đều đủ khiến người sôi trào rồi.

    Lúc này Phật Chi Tử cảm giác áp lực nhẹ đi.

    Lúc Lục Nguyên đè ép gã thì thấy áp lực rất lớn, nhưng bây giờ hắn phá hết kỷ lục của Khí Vận Thất Tử, cho nên Phật Chi Tử cảm thấy gánh nặng trên vai giảm đi, dù gì là mọi người cùng bị hắn đá đít.

    - Kỷ lục tầng thứ tám mươi bốn đã phá.

    - Lục Nguyên thật làl ợi hại.

    - Đúng vậy, không biết lần này hắn sáng tạo bao nhiêu kỷ lục mới nữa đây.

    - Thứ tám mươi lăm?

    Thứ tám mươi sáu?

    - Chúng ta cứ chờ xem kịch vui đi.

    Lục Nguyên tiến vào tầng thứ ba mươi bốn lăm, vào trong này phát hiện nguyên tố ngải giống như nguyên tố bộc có tính phóng xạ.

    Lục Nguyên bắt đầu thử nắm giữ loại nguyên tố này, nhưng dù có kiếm thất, tiểu kiếm giới thì muốn nắm giữ nguyên tố tầng thứ tám mươi lăm khó khăn cao đến nghịch thiên.

    Tầng thứ tám mươi tám vốn là một tầng khó khăn.

    Nhưng đối với Lục Nguyên thì không tính khó, chẳng qua lúc nắm giữ tầng thứ tám mươi lăm nguyên tố ngải thì Lục Nguyên suy tư.

    Tính ăn mòn phóng xạ này nếu dung nhập vào kiếm chiêu sẽ có hậu quả gì nhỉ?

    Tuy hắn không tốn thời gian suy nghĩ về nó nhưng lúc vượt ải đăm chiêu một phen.

    Tầng thứ tám mươi lăm, dùng hết chín mươi hai canh giờ.

    Cửa thứ tám mươi sáu, nguyên tố đông làm Lục Nguyên mất hết chín mươi ba canh giờ.

    Đương nhiên khi nắm giữ nguyên tố này thì Lục Nguyên còn đang nghiên cứu kiếm chiêu có tính ăn mòn phóng xạ, dường như có ngộ ra.

    Cửa thứ tám mươi bảy, cửa này là nguyên tố phương, Lục Nguyên mất tới chín mươi lăm canh giờ, đang nghiên cứ kiếm chiêu có tính ăn mòn phóng xạ.

    Cửa thứ tám mươi tám, nguyên tố lôi, Lục Nguyên dùng chín mươi sáu canh giờ.

    Cửa thứ tám mươi chín nguyên tố a, không chút nghi ngờ, là loại nguyên tố phóng xạ.

    Lục Nguyên dụng chín mươi bảy canh giờ, cuối cùng vượt qua cửa này, hắn đã nghiên cứu gần xong kiếm chiêu có tính ăn mòn phóng xạ.

    Lục Nguyên tay động, thân kiếm ở không trung biến.

    - Xuyên Tâm!

    Không sai, kiếm chiêu này có tên là Xuyên Tâm, tác dụng không quá lớn, chẳng qua khi đối phương dùng binh khí hoặc pháp bảo ngăn chặn có thể lấy kiếm khí xuyên qua binh khí, pháp bảo của đối phương để mà công kích, trừ điều đó ra không có tác dụng gì nữa.

    Tất nhiên đừng xem thừa chiêu Xuyên Tâm này, nếu phát huy tốt thì có thể làm đối thủ trở tay không kịp.

    Theo nguyên tố tính ăn mòn phóng xạ xem như là một tiểu kiếm chiêu.

    Kiếm chiêu như vậy nếu muốn cứng rắn bỏ vào kiếm cửu thì quá buồn cười.

    Kiếm bát, vạn kiếm quy nhất uy lực to lớn, còn chiêu Xuyên Tâm chỉ là tiểu tuyệt học, tiểu bí quyết mà thôi.

    Mặc kệ, trước đem cái này đặt vào kiếm linh đi.

    Kiếm linh, xuyên tâm nhất kiếm!

    Kiếm linh là thanh kiếm có uy lực nhỏ nhất trong nhiều thanh kiếm.nh

    Một kiếm này có chút thú vị, hắn dùng Xuyên Tâm một lần nhưng vì không có đối thủ nên không thể phát uy lực.

    Lục Nguyên nhún vai, cất Dưỡng Ngô tiên kiếm vào vỏ, lại tiếp tục vượt ải.

    Tiếp thoe là cửa thứ chín mươi, nguyên tố thổ.

    Ở cửa thứ chín mươi mất chín mươi tám canh giờ.

    Cửa thứ chín mươi mốt nguyên tố mộc, Lục Nguyên dụng chín mươi chín canh giờ.

    Cửa thứ chín mươi hai, nguyên tố do, Lục Nguyên dùng gần một trăm canh giờcanh giờ.

    Rốt cuộc ở cửa thứ chín mươi ba thì Lục Nguyên không thể nắm giữ nguyên tố nào nữa, bị bài xích ra.

    Đến đây thì Lục Nguyên rốt cuộc bị bài xích ra khỏi Tháp Nguyên Tố.

    Trong Tháp Nguyên Tố không có một ai.

    Ở trong Tháp Nguyên Tố tổng cộng một năm, khi Lục Nguyên ra ngoài tháp nguyên Tháp Nguyên Tố chấn động.

    Lúc trước không ai ngĩ rằng lần này sẽ phá kỷ lục.

    Kỷ lục cũ tầng thứ tám mươi bốn đã cao đến không ai phá được, nhưng lần này Lục Nguyên phá nát.

    Đông Cực Tiên Ông, Tây Cực Tiên Ông cảm thán liên tục.

    Lục Nguyên tổng cộng phá chín mươi hai cửa, tức là nói kỷ lục mới điều chỉnh đến chín mươi ba cửa, áp lực lớn như núi to đè ép người phía sau.

    Chắc chắn sau này không có ai phá được kỷ lục, đó là điểm cao như núi.

    - Lục Nguyên thật là lợi hại!

    - Đúng vậy, Lục Nguyên quá lợi hại rồi.

    Kỷ lục cao nhất của Khí Vận Thất Tử chỉ là tầng thứ tám mươi bốn thôi, thất bại ở tầng thứ tám mươi bốn mà bây giờ Lục Nguyên xông đến cửa thứ chín mươi ba, không lẽ thiên phú của hắn còn mạnh hơn cả Khí Vận Thất Tử ư?

    - Cái này chưa chắc.

    Rất nhiều Khí Vận Thất Tử té ngã ở tầng thứ tám mươi bốn.

    Tầng thứ tám mươi bốn nguyên tố bộc được gọi là nguyên tố độc nhất, cố tình trong Tháp Nguyên Tố không thể dùng pháp bảo cho nên nhiều người không qua cửa được.

    Tất nhiên có thể đến tầng thứ tám mươi bốn đã là ít ỏi rồi, lúc trước người xông đến tầng thứ tám mươi bốn chắc không ngờ có thể tới tận đây, nên không mang theo đủ thuốc giải động, vậy nên cuối cùng không vượt qua được.

    - Dù sao bây giờ xem ra Lục Nguyên về mặt kiếm đạo đúng là cường, nhưng hắn cũng có khuyết điểm.

    Hắn chỉ mạnh về kiếm đạo chứ mặt khác không cường bao nhiêu.

    Lần này hắn có thể trùng kích đến cửa thứ chín mươi ba cũng vì dùng chút thủ đoạn, lấy ra thiên phú kiếm đạo.

    Còn Khí Vận Thất Tử khác một mặt thì không cường bằng Lục Nguyên, nhưng những mặt khác mạnh hơn hắn.

    Cuối cùng một thanh âm công bình lên tiếng, giải thích này là hợp lý nhất, cũng là nguyên nhân thật sự.

    Nói đơn giản là tựa như hai thùng gỗ.

    Lục Nguyên là thùng gỗ, một khối dài nhất tức là kiếm đạo, rất cao, còn khối gỗ khác đều thấp bé.

    Còn Khí Vận Thất Tử thùng gỗ mối khối đều dài bằng nhau, so với khối dài nhất của Lục Nguyên thì thấp chút nhưng cái khác mạnh hơn hắn nhiều.

    Một mặt thì Khí Vận Thất Tử không bằng Lục Nguyên.

    Tổng hợp lại thì Khí Vận Thất Tử có thể diệt Lục Nguyên.

    Nhưng dù chỉ là mặt đơn, Lục Nguyên có thể thắng Khí Vận Thất Tử đã là việc kinh thiên động địa, tin tức này nhanh chóng lan mỗi hướng trung ương thiên triều.

    Ngoài Tháp Nguyên Tố sôi sục.

    Thật là, mới bắt đầu ai mà nghĩ đến Lục Nguyên có thể trùng kích đến tầng thứ chín mươi ba chứ.

    - Ta thấy Lục Nguyên rất giỏi, Khí Vận Thất Tử chắc nên đổi thành khí vận bát tử đi.

    - Đúng vậy, thêm vào khí vận đệ bát tử mới đúng.

    - Vậy khí vận đệ bát tử gọi là gì đây?

    Trước có Tiên Chi Tử, Pháp Chi Tử, Võ Chi Tử, Hoang Chi Tử, Kiếm Chi Tử, Phật Chi Tử, Ma Chi Tử, nếu Lục Nguyên gọi là Kiếm Chi Tử thì chẳng phải là tùng với Kiếm Chi Tử Kiếm Văn Xương à?

    - Nghe nói Lục Nguyên thích uống rượu, không bằng gọi là Túy Chi Tử đi.

    - Ha ha, tên này xuôi tai đấy.

    Chương 1103-1104: Phụ tử Lăng Thanh Vân

    Khí vận đệ bát tử Túy Chi Tử Lục Nguyên, tin tức này lập tức lan truyền rộng rãi, đương nhiên có đồn thổi thế nào cũng sẽ không thành sự thật.

    Khí Vận Thất Tử không phải định nghĩa bình thường mà là chủ mấy cổ văn minh dùng vô số tính định ra, mỗi vị tương lai có khí vận to lớn, tác dụng to lớn.

    Cùng lúc đó, một số nhóm người bắt đầu lôi kéo Lục Nguyên, tuy nhiên số người như vậy không nhiều lắm.

    Không phải Lục Nguyên không đáng lôi kéo mà một là vì họ đều biết dường như thái cổ văn minh rất ghét Lục Nguyên.

    Thái cổ văn minh mà ghét ai thì có mấy thế lực dám lôi kéo?

    Thứ hai là hình như giản chi văn minh với Lục Nguyên thế không chết không ngừng, giản chi văn minh cũng là một trong thế lực lớn trong thiên địa.

    Thứ ba Lục Nguyên và Kiếm Chi Tử sẽ đấu nhau vào hai năm sau, dường như trong hai ngươi phải có một kẻ chết.

    Có một số thế lực muốn xem hai người đấu rốt cuộc ai thắng rồi mới lôi kéo kẻ đó, đương nhiên đa số người cho rằng khả năng Kiếm Chi Tử thắng cao hơn chút, dù sao Kiếm Chi Tử nằm trong Khí Vận Thất Tử nổi danh đã lâu.

    Trong Nguyên Tố thành vì Lục Nguyên mà sôi nổi lên.

    So sánh thì bên Phật Chi Tử không mấy náo nhiệt, lúc này nổi bật của gã hoàn toàn bị Lục Nguyên lấn lướt.

    Bây giờ Lục Nguyên đang suy tư hai việc.

    Việc thứ nhất là Lục Nguyên phát hiện kiếm linh, xuyên tâm nhất kiếm kiếm của mình có ích hơn đã tưởng.

    Xuyên Tâm kiếm là khi đối mặt binh khí, pháp bảo của đối phương chắn đỡ thì kiếm khí sẽ xuyên qua công kích.

    Lục Nguyên vốn cho rằng chỉ là tiểu môn mà thôi, đặt kiếm linh vào, chẳn qua là chơi cho vui.

    Nhưng giờ Lục Nguyên nghiêm túc suy nghĩ về chiêu này, phát hiện nó không phải tiểu môn bình thường, đúng là xứng với cái tên khởi đầu thượng cổ kiếm đạo kiếm linh.

    Một chiêu kiếm linh, xuyên tâm nhất kiếm không phải một loại công kích xuyên thấu.

    Nói đơn giản là có bao nhiêu nguyên tố ăn mòn phóng xạ là có bấy nhiều loại công kích xuyên thấu.

    Bây giờ mình nắm giữ mười loại nguyên tố ăn mòn phóng xạ, có thể được mười loại xuyên thấu khác nhau.

    Không đúng, không chỉ như vậy thôi, có thể tổ hợp xuyên thấu.

    Xuyên thấu môn của mình có số lượng nhiều đến khó thể tưởng tượng.

    Dù sao là mười loại nguyên tố ăn mòn phóng xạ có thể tổ hợp thành các ăn mòn phóng xạ.

    Cho nên kiếm linh, xuyên tâm nhất kiếm rất có tác dụng, lớn hơn mình tươngr tượng nhiều lắm.

    Hơn nữa Lục Nguyên có phát hiện một điều.

    Một chiêu kiếm thất, tiểu kiếm giới muốn nắm giữ nguyên tố không chỉ sử dụng trong Tháp Nguyên Tố, bên ngoài cũng dùng được nhưng tốn thời gian lâu chút, cần nhiều thời gian cảm nhận mới dần nắm bắt được.

    Loại tốn thời gian này không thể sử dụng tăng tốc thời gian, làm chậm thời gian cũng vô dụng.

    Làm chậm thời gian khu vực ngươi ở thì đúng là thời gian có giảm bớt nhưng mà, ở trong khu vực thế này lâu thì tốc độ não phản ứng sẽ giảm theo, không thể dùng để lĩnh ngộ thăng cấp được.

    Nếu mình có thời gian tiêu hao thì có thể lấy kiếm thất, tiểu kiếm giới trực tiếp mò ra một trăm hai mươi loại nguyên tố rồi, dù gì bây giờ mình đã nắm giữ chín mươi hai loại nguyên tố, chỉ kém hai mươi tám loại cuối cùng, cho dù dùng thời gian tiêu hao cũng phải mất mấy trăm năm, nhưng mình không có thời gian.

    Nên làm sao đây?

    Lục Nguyên đi hỏi Cửu Thanh Sơn.

    Lần này Cửu Thanh Sơn không nắm giữ được nhiều loại nguyên tố nhưng lão lớn tuổi, sống khá lâu, hiểu chút về tình huống này.

    - Sau Tháp Nguyên Tố thì bắt đầu tìm chỗ nắm giữ Tháp Nguyên Tố khác.

    Trong thiên địa có một loại tên là nguyên tố tinh.

    Loại nguyên tố tinh này đơn thuần, giá không biết chừng, càng về sau thì nguyên tố tinh càng mắc, nguyên tố trước thì không đáng giá bao nhiêu tiền.

    Lục Nguyên bật thốt:

    - Loại nguyên tố tinh này tìm ở đâu?

    - Nguyên tố tinh này hả...

    Cửu Thanh Sơn nói:

    - Cụ thể ở đâu thì không biết nữa.

    Ví dụ trong vô tận quặng sắt có khả năng sẽ xuất hiện nguyên tố tinh.

    Trong vô tận ô khoáng có khả năng xuất hiện nguyên tố tinh.

    Nhưng số lượng không nhiều lắm, cụ thể ở đâu cũng chẳng biết nữa.

    - Vậy à.

    Lục Nguyên gật đầu, xem ra bây giờ nên đi thu gom nguyên tố tinh.

    Vấn đề là dù Cừu Thanh Sơn nói ra đáp án nhưng không khác gì chưa nói.

    Thôi, trước tiên đi tìm số chín mươi ba lấy nguyên tố tinh, trước tiên cần nắm giữ nguyên tố tinh thứ chín mươi ba nã đã.

    - Bán nguyên tố tinh đây!

    - Bán nguyên tố tinh!

    Không chút nghi ngờ, có cầu thì tất có cung, có chợ thì sẽ có thương nhân.

    Trong Nguyên Tố thành nổi lên việc bán nguyên tố tinh, Lục Nguyên đi qua xem phát hiện giá nguyên tố tinh cực kỳ đắt, không phải loại giàu nứt đố đổ vách thì không dám mua nhiều nguyên tố tinh.

    Thật ra Lục Nguyên coi như là hạng nhà giàu, hắn giết phe đầu vào giản rồi ở Địa Long Tinh giết người hốt một mớ, trong tay có khá nhiều địa giai linh mạch, khoảng năm vạn khối.

    Người thế giới cảnh tam tầng cùng cấp bình thường tài sản chỉ cỡ bốn, năm ngàn khối địa giai linh mạch thôi.

    Nhưng mặc dù Lục Nguyên giàu là thế, bỏ ra bốn vạn khối địa giai linh mạch mới mua được nguyên tố số chín mươi ba đến số một trăm nguyên tố tinh.

    Lục Nguyên cảm thấy mình bị cắt cổ, đau quá chừng, nhưng hết cách, không chịu nhát này không được, mai kêu mình cần thời gian chứ, dù sao linh thạch còn có thể kiếm lại.

    Còn một vạn khối địa giai linh mạch đem cho linh thú cấp thần thoại ăn vậy, và dưới một số tình huống đặc biệt sử dụng, không dám không chừa lại chút linh thạch.

    Lục Nguyên tiêu tiền như nước khiến người xung quanh ngây ra.

    Lục Nguyên lấy từ đâu ra nhiều linh thạch như vậy?

    Giàu úa, hắn đi ra từ Vô Thượng Đại Giáo Kiếm Môn, không nên giàu quá cỡ vậy chứ.

    Lục Nguyên mua đến những nguyên tố tinh xong dựa theo thứ tự đập mở, lần lượt ngộ.

    Mất thời gian không ngắn, Lục Nguyên đã nắm giữ được nguyên tố từ chín mươi ba đến một trăm.

    Tám loại nguyên tố là nguyên tố nã, bất, mi, cư, bầu, khai, ai, phí.

    Nắm giữ nhiều nguyên tố như vậy, càng về sau càng cảm thấy thiên địa vật chất có ngày càng nhiều bị mình nắm giữ.

    Cùng lúc đó, kiếm linh, xuyên tâm nhất kiếm bởi vì hắn nắm giữ tám loại nguyên tố tính ăn mòn phóng xạ mà càng đa dạng hơn, khiến người khó phòng bị.

    Khi Lục Nguyên xuất quan thì phát hiện trong Tháp Nguyên Tố không có bao nhiêu người.

    Đúng vậy, mười năm một lần Tháp Nguyên Tố mở cửa đã sớm qua, nên đến thì đã đến, nên đi thì đã đi.

    Bây giờ là lúc phải đi, Chúc Viêm, Cơ Thiên Vũ, Cửu Thanh Sơn, nhóm người đều đi trước, có để lại lá thư cho Lục Nguyên.

    Bọn họ có việc riêng của mình, không thể nào chờ Lục Nguyên.

    Nói chính xác hơn là họ phải đi khắp nơi gom góp nguyên tố tinh đề trùng kích thế giới cảnh tứ tầng.

    Tất nhiên họ không giống Lục Nguyên có yêu cầu cao như vậy, muốn xông đủ một trăm hai mươi loại nguyên tố mới chịu trùng kích thế giới cảnh tứ tầng.

    Bình thường sáu mươi loại là có thể lựa chọn xông, bảy mươi, tám mươi loại có khả năng xông lên rất lớn, chín mươi loại nhất định phải xông, vì chín mươi loại đã có tư cách trùng kích thiên tôn cảnh rồi.

    Còn văn minh cảnh thì họ có nằm mơ cũng không dám nghĩ.

    Văn minh cảnh, quá khó khăn, vô vàn khó.

    Mười vạn năm, mấy chục vạn năm, thậm chis là năm tháng lâu hơn nữa rất khó ra một văn minh cảnh.

    Lúc Lục Nguyên định rời đi thì nhân một phong thư.

    Thư phát ra từ Kiếm Môn.

    Lục Nguyên xem nội dung lá thư, ngây ngẩn.

    Thư do Thái Sử Không viết, nội dung như sau:

    [Kiếm Chi Tử phá quan ra, lần này xuất quan dường như đến cảnh giới khá cao, ra vẻ là đứng đầu Kiếm Môn.

    Hơn nữa hắn tìm đến một người năm đó Kiếm Môn thả đi, cùng Kiếm Diệt lão tổ tranh chấp người tên là Kiếm Điên Chân Nhân.

    Kiếm Điên Chân Nhân năm đó cùng Kiếm Diệt lão tổ cạnh tranh vị trí chủ kiếm tổ tinh thần, chủ nhân thật sự của Kiếm Môn chính là chủ kiếm tổ tinh thần.]

    Kết quả là Kiếm Điên Chân Nhân thảm bại bị đuổi đi.

    Hiện giờ Kiếm Chi Tử lại tìm đến Kiếm Điên Chân Nhân, là nghi ngờ khả năng hợp lý chức chủ tinh thần mà Kiếm Diệt lão tổ làm.

    Nói đơn giản là Kiếm Điên Chân Nhân lần này muốn tôc chức tuyển lại chủ kiếm tổ tinh thần, không chút nghi ngờ, đây tuyệt đối không phải ý của Kiếm Điên Chân Nhân mà là của Kiếm Chi Tử.

    Không chút nghi ngờ, Kiếm Chi Tử muốn mượn điều này nắm giữ kiếm đạo, Kiếm Điên Chân Nhân chỉ là con rối trước sân khấu của Kiếm Chi Tử mà thôi.

    Kiếm Chi Tử không thể xem thường, gã là một trong Khí Vận Thất Tử, mưu kế biến đổi không kém gì Hiên Viên Vọng mà còn ở trên nữa.

    Thời gian dài gã không tiếng động, lần này lên tiếng đã là thế công kích sấm sét.

    Cho nên có thể nói bây giờ Kiếm Môn cực kỳ nguy hiểm.

    Hiện nay Lục Nguyên chỉ là thế giới cảnh tam tầng, định đi tìm chút nguyên tố, giờ nghe đến tin này thì không thể không lập tức trở về Kiếm Môn, để xem bây giờ Kiếm Môn ra sao rồi.

    Lục Nguyên lập tức không ở lâu, rời khỏi Nguyên Tố thành, nhất kiếm phá không, ngự kiếm đi hướng không trung mênh mông.

    Lục Nguyên một người một kiếm, ngự kiếm lướt như bay, bây giờ Kiếm Môn ra vấn đề thì tất nhiên phải chạy ngay đi.

    Cứ thế một đường lướt kiếm, hai bên là trời sao mênh mông, vô số ánh sao xẹt qua.

    Bay thật lâu sau Lục Nguyên bỗng dừng bước.

    Bởi vì lúc này Lục Nguyên bản năng cảm giác đằng trước có nguy hiểm.

    Chợt vang lên một giọng nói ôn hòa:

    - A, ngươi phản ứng nhanh đấy, không rơi vào la võng của ta.

    Lục Nguyên nhìn sang, không phải là tiểu nhân Lăng Thanh Vân thì là ai?

    Lăng Thanh Vân cũng xem như là điển hình ngụy quân tử, mặt ngoài thì công tử nhã nhặn, sự thật là ngụy quân tử mười phần mười.

    Trong Tháp Nguyên Tố gã muốn ám toán Lục Nguyên, kết quả bị hắn một chiêu đánh thương, nhưng gã để lại hậu chiêu bỏ chạy ngay.

    Bây giờ lại dám ra mặt.

    Lục Nguyên kinh ngạc hỏi:

    - Không phải chứ, ngươi ở đây?

    Không sợ ta chém chết à?

    Lăng Thanh Vân mỉm cười nói:

    - Tất nhiên là ta không sợ, bởi vì ngươi không có năng lực giết ta.

    - Ồ, vậy hả?

    Lục Nguyên không vội vã, vì chỗ Lăng Thanh Vân đứng hình như khá nguy hiểm, đó là trực giác mách bảo hắn, khiến hắn không dám nhúc nhích lung tung.

    - Thật là trực giác nạy bén.

    Lăng Thanh Vân chắp tay sau lưng khen một tiếng, trước và sau người gã xuất hiện nhiều võng to.

    - Đáng tiếc, ta chuẩn bị nhiều lướt để bắt ngươi, là pháp bảo cố ý đem tới thế mà ngươi không trúng kế, tiếc thật.

    Gã làm bộ dạng tiếc nuối.

    *Phập!*

    Không biết từ khi nào sau lưng Lục Nguyên xuất hiện một thư sinh khoảng bốn mươi tuổi, mặt mày có bảy phần giống Lăng Thanh Vân, tay cầm một thanh trường thương, có chút vị văn thư sinh múa trường thương.

    - Lục Nguyên này không mạnh bao nhiêu, chỉ có thế thôi.

    Trung niên thư sinh biến sắc mặt, nói:

    - Ủa, không đúng, đây là giả.

    - Mới rồi đương nhiên là giả, thật tiếc nuối đó là phù sinh nhược mộng của ta.

    Ở không xa xuất hiện một Lục Nguyên lành lặn, nói:

    - Ngươi là ai?

    Trung niên thư sinh lạnh nhạt nói:

    - Tuổi còn trẻ mà ghê gớm thật, có thể tránh một quân tử thương của ta.

    Một thương của gã vô cùng âm độc, thế mà gọi là quân tử thương, người này đúng là cùng một giuộc với Lăng Thanh Vân.

    - Phải rồi, tên ta là Lăng Hùng Thiên, là phụ thân của Lăng Thanh Vân, còn về tại sao chúng ta phải giết ngươi thì đừng quan tâm.

    Phụ tử họ Lăng không nói lý do giết Lục Nguyên cho hắn biết.

    Hai phụ tử đều là kẻ âm độc, tin tức quan trọng như vậy sao chịu nói cho Lục Nguyên biết chứ.

    Thật ra chuyện này liên quan đến một việc xảy ra không lâu trước đó.

    Phó chủ nho chi văn minh, tính cách người này cùng một số người văn minh cảnh trong thiên địa khác nhau rất lớn.

    Văn minh cảnh khác đa số tính tình kiêu hùng, gian xảo vô cùng, còn tính cách của phó chủ nho chi văn minh thì vô cùng thẳng thắng bi kịch, sáng lập ra nho chi văn minh, bảo vệ nho chi văn minh.

    Nho chi văn minh vốn có hai vị chủ phó văn minh, một là phó chủ nho chi văn minh, một là phó chủ tam thư văn minh, trước đó không lâu lại hiện ra một vị phó chủ khí tiết văn minh.

    Chính vì nhà mình còn có hai phó chủ văn minh nên phó chủ nho chi văn minh đã làm một chuyện khá chấn động.

    Đó là đi di thất địa, khiêu chiến với phó chủ yêu chi văn minh kẻ thù nhiều năm.

    Kết quả trận chiến đó là phó chủ nho chi văn minh thua mà còn sắp chết, đương nhiên phó chủ văn minh hấp hối kéo dài rất nhiều năm.

    Phó chủ nho chi văn minh cảm thấy mình không còn sống bao lâu nên đem ban đầu văn tự của mình, chữ nho giao phó chủ tam thư văn minh.

    Đem ban đầu văn tự chữ khí chó phó chủ khí tiết văn minh.

    Cùng lúc đó gã định tuyển một truyền nhân, đem tài học một đời và ban đầu văn tự cuối cùng chữ chính giao cho truyền nhân đó.

    Không chút nghi ngờ, Lăng Thanh Vân là người xuất sắc nhất trong lứa thanh niên.

    Lăng Thanh Vân rất có khả năng được truyền thừa.

    Nhưng Lăng Thanh Vân chờ hoài chờ mãi không chờ đến truyền thừa, bóng gió hỏi thăm thì hình như phó chủ nho chi văn minh vừa mắt Lục Nguyên gần đây trỗi dậy hơn, định đem truyền thừa cho hắn.

    Đem truyền thừa cho người thuộc văn minh của mình, điều này có lẽ phó chủ văn minh khác làm không được nhưng phó chủ nho chi văn minh thì tuyệt đối có thể.

    Đây là một người hào hùng mà bi ca, chỉ cần thấy Lục Nguyên vừa mắt liền có khả năng đem chữ chính và truyền thừa cho hắn.

    Lăng Thanh Vân sốt ruột, sau sự kiện Tháp Nguyên Tố càng nôn nóng.

    Lục Nguyên biểu hiện càng hảo thì khả năng gã được ban đầu văn tự chữ chính càng nhỏ, cho nên gã như đứng đống lửa như ngồi đống than.

    Vậy nên gã và phụ thân Lăng Hùng Thiên đến đây tập kích Lục Nguyên, muốn giết chết hắn.

    Kết quả là xảy ra tình huống trước Lục Nguyên.

    Lục Nguyên thì sao?

    Vốn hắn vội vã chạy về Kiếm Môn nhưng dựa vào bản năng thoát khỏi la võng trước mặt, bằng vào phù sinh nhược mộng thoát khỏi một thương âm độc trí mạng của Lăng Hùng Thiên.

    Đương nhiên dù là vậy thì Lục Nguyên cảm thấy Lăng Hùng Thiên này không tầm thường, dường như thực lực của gã khá ghê gớm, ít nhất có thực lực thế giới cảnh ngũ tầng.

    Thật ra Lăng Hùng Thiên đúng là thực lực thế giới cảnh ngũ tầng, còn Lăng Thanh Vân hiện nay là thế giới cảnh tam tầng.

    Bọn họ làm chuyện này vô cùng âm độc nên không thể điều động nhiều lực lượng nho chi văn minh hơn, chỉ có hai phụ tử ra trận.

    Chương 1105-1106: Cổ Cổ thần thú

    Họ cũng biết Lục Nguyên có thể trùng kích thế giới cảnh tứ tầng, nhưng một khi lúc này hắn xông thế giới cảnh tứ tầng thì nền móng không ổn định, không thể dễ dàng vượt cảnh giới thắng địch như trước nữa.

    Lục Nguyên có thể vượt cảnh giới thắng địch là có hai nguyên nhân, một vì kiếm thuật trác tuyệt, hai là căn cơ rất sâu và ổn định.

    Một khi căn cơ Lục Nguyên không ổn định thì họ còn sợ gì?

    Hơn nữa cho dù Lục Nguyên lên thế giới cảnh tam tầng thì Lăng Hùng Thiên cho rằng mình có thể thắng, đây là niềm tin sau khi ám toán biết bao người.

    Hai phụ tử Lăng Hùng Thiên, Lăng Thanh Vân nhìn Lục Nguyên, bộ dạng giết hắn mới sướng tay.

    Lăng Hùng Thiên lập tức sử dụng thương 'Quân Tử Bách Kích' của gã.

    Không sai, tên thương của gã là Quân Tử Bách Kích.

    Ví dụ chiêu Quân Tử Bằng Phẳng là một thương vô cùng độc ác, không thể hình dung cái loại độc này.

    Rồi ví dụ chiêu Quân Tử Tự Cường Nhi Bất Tức, thế đi một thương như hồng, dường như có vị quân tử không ngừng tự cương.

    Nhưng nếu ngươi định chặn thì cán thương bỗng nổ, giữa thương bỗng đập đến.

    Bộ Quân Tử Bách Kích thương này thật là âm hiểm vô cùng.

    Đối mặt thế giới cảnh ngũ tầng Lăng Hùng Thiên thi triển ra Quân Tử Bách Kích cực kỳ âm độc, Lục Nguyên cảm thấy muốn ứng đối thì khó càng khó thêm.

    Nếu không phải có phù sinh nhược mộng thì hắn đã vài lần chết dưới thương của Lăng Hùng Thiên rồi.

    Tuy nhiên, đừng tưởng rằng phù sinh nhược mộng lợi hại, Lục Nguyên dần phát hiện phù sinh nhược mộng có một số bị Lăng Hùng Thiên nhìn thấu.

    Lăng Hùng Thiên có pháp lực vượt xa Lục Nguyên, có thể dùng sức mạnh đẩy ra tất cả, phá phù sinh nhược mộng.

    Không dễ chơi!

    Chớp mắt Lục Nguyên phát hiện khó gặm đây.

    Chết tiệt!

    Lục Nguyên đang tìm đường sống, nhưng đối mặt Quân Tử Bách Kích thì không có chút cơ hội nào.

    Không đúng!

    Có cơ hội!

    Lục Nguyên nhìn thấy một đường sự sóng, đường này ở ngoài đường chính.

    Lúc trước đã nói mỗi chỗ trung ương thiên triều nối liền là đường chính, ngoài đường chính có yêu thú vô cùng cường đại.

    Những yêu thú cường đại đến không thể tưởng tượng, hở chút là có mấy chục vạn trượng, thậm chí là mấy trăm vạn trượng yêu thú.

    Yêu thú to cỡ tinh thần ập đến thì ngươi làm sao chống đỡ?

    Vậy nên thường thì không có ai ra ngoài đường chính cả.

    Nhưng bây giờ Quân Tử Bách Kích của Lăng Hùng Thiên duy nhất bỏ qua chính là ngoài đường chính, vì người thường sẽ không ra ngoài đó chịu chết.

    Nhưng bây giờ Lục Nguyên không có cách nào, vậy nên hắn chẳng chút do dự xông ra ngoài đường chính.

    Lục Nguyên xông ra ngoài đường chính khiến Lăng Hùng Thiên ngây ra giây lát, Lăng Thanh Vân cũng ngẩn ngơ, họ không bao giờ ngờ hắn dám đi ra ngoài đường chính.

    Lý do họ không phòng bị khu vực đường chính này là vì có một yêu thú cực kỳ cường đại Cổ Cổ Thú.

    Loại Cổ Cổ Thú rất rắc rối, đáng sợ, cho dù là phụ tử Lăng Hùng Thiên nếu xông vào địa bàn Cổ Cổ Thú thì e rằng cửu tử nhất sinh.

    Bây giờ Lục Nguyên xông vào thì càng thập tử vô sinh.

    Hơn nữa địa bàn của Cổ Cổ Thú gọi là Cổ Cổ tuyệt địa.

    Cổ Cổ tuyệt địa chỉ có một lối vào duy nhất, nếu Lục Nguyên vô cùng may mắn thoát khỏi đó thì Lăng Hùng Thiên, Lăng Thanh Vân định chờ ở lối vào duy nhất phục kích hắn, dù sao phải giết chết hắn mới được.

    Khóe môi Lăng Thanh Vân nhếch nụ cười âm độc:

    - Chúng ta bện thiên la võng tại đây, chờ hắn ra liền rơi vào võng.

    Lăng Thanh Vân có chút đắc ý nói:

    - Cho dù Lục Nguyên không chết tại Cổ Cổ tuyệt địa thì sẽ đi ra rất nhanh, vì bây giờ Kiếm Chi Tử ở Kiếm Môn gây lớn chuyện, thời gian không chờ người.

    Tính cách Lục Nguyên là rất quan tâm môn phái, ta biết hết điểm yếu của hắn rồi.

    Lăng Hùng Thiên gật đầu nói:

    - Đúng rồi, giết Lục Nguyên xong phải rửa tay chân sạch sẽ.

    - Hiểu mà, Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên như nước với lửa, giết hắn rồi giá họa cho Kiếm Chi Tử là chuyện quá đơn giản.

    Lăng Thanh Vân âm heiemr cười:

    - Cái gì mà Kiếm Chi Tử, Lục Nguyên, coi như thiên phú có mạnh hơn nhưng không dùng đầu óc, bình thường không biết giả làm người tốt, không biết mượn lực đánh lực thì sao đấu lại ta được.

    Nhân vật một trăm hàng đầu bảng thiên tài mỗi người đều có khí vận, thiên phú cường đại, trong số đó Lăng Thanh Vân rất khó đối phó, mà người khác cũng không dễ đụng chạm.

    Đây vốn là ngôi sao có tiềm lực một năm trăm sau khó ứng phó nhất trung ương thiên triều.

    Lúc này Lục Nguyên đã vào Cổ Cổ tuyệt địa, là lần đầu tiên hắn ra ngoài đường chính.

    Ở trung ương thiên triều đi đường chính lâu rồi, đây là lần đầu tiên đi bên ngoài đường chính.

    Không biết ngoài đường chính trung ương thiên triều có phong cảnh gì.

    Lúc này, tại Kiếm Chi Tử.

    - Phục kích Lục Nguyên?

    Kiếm Chi Tử lắc đầu nói:

    - Không cần thiết, nếu để người khác phục kích Lục Nguyên thì hắn có khí vận cường đại dễ dàng lật bàn, ngược lại cho hắn cơ hội thăng cấp.

    Cứ để Lục Nguyên trở về Kiếm Môn, để ta trực tiếp dùng khí vận cường đại giết chết khí vận của hắn, khiến hắn chết vào tay ta.

    Kiếm Chi Tử không hay biết gã không muốn để ai đi phục kích Lục Nguyên, còn thông báo cho thái cổ văn minh, giản chi văn minh kêu họ đừng ra tay, cố tình có phụ tử họ Lăng nho chi văn minh mượn cơ hội ra tay.

    Lại nói bây giờ hai phụ tử Lăng Hùng Thiên, Lăng Thanh Vân chặn ở ngoài cửa Cổ Cổ tuyệt địa, họ không dám ra ngoài đường chính, khu vực này thuộc về Cổ Cổ Thú cực kỳ cường đại.

    Lục Nguyên đã vào trong Cổ Cổ tuyệt địa đường chính, đây là lần đầu tiên hắn ra ngoài đường chính.

    Đối với phong cảnh ngoài đường chính Lục Nguyên có chút tò mò.

    Lục Nguyên đi sâu vào ngoài đường chính, phát hiện có một khu vực quái lạ.

    Không sai, chính là kỳ quái.

    Ở khu vực này Lục Nguyên phát hiện rất nhiều yêu thú cường đại, nhưng hơi lạ, ví dụ con ngựa kia nên là bốn chân thế mà có đến tám vó, tuyệt đối không phải yêu thú ngựa có tám chân đặc biệt mà như bị người cải tọa vậy.

    Rồi còn sa mạc trùng, là yêu thú thích nhất sa mạc khô ráo, thế mà bị đông ở huyền băng vạn năm.

    Lục Nguyên thậm chí thấy thủy thủy mẫu bị bị đóng kín ba mươi hai lỗ phun nước toàn thân, thể tích lớn hơn bình thường gấp mấy chục lần, bộ dạng con thủy thủy mẫu cực kỳ khó chịu.

    Lục Nguyên ở trong khu vực này lấy làm kỳ, có chuyện gì vậy?

    Sao cảm giác yêu thú nơi này bị người ác ý làm.

    Chính lúc này, Lục Nguyên trông thấy một yêu thú ba đầu to khổng lồ xuất hiện ở không trung dày đặc sương mù.

    Đó là yêu thú ba đầu thế nào đây, nó chưa đi ra mà Lục Nguyên đã cảm giác khí thế mạnh mẽ tuyệt đối phát ra từ người yêu thú rồi.

    Đấy là khí thế mạnh mẽ cỡ nào chứ, Lục Nguyên phát hiện mình nhúc nhích không được, bị khí thế cường đại chấn nhiếp.

    Yêu thú ba đầu to khổng lồ thở ra một hơi, khí lưu cực kỳ cường đại phóng ra khỏi miệng yêu thú ba đầu, thổi tan sương mù dày đặc trước mắt, thậm chí sông núi phía xa bị một hơi đánh sụp đổ một ngọn.

    Thổi một hơi tán đi sương mù dày không có gì, nhưng thổi sụp cả sông núi thì lạ đây.

    Chỗ này vẫn là sơn mạch to lớn của trung ương thiên triều, vậy mà bị một hơi thở làm sụp.

    Đây là yêu thú cường đại cỡ nào.

    Rốt cuộc Lục Nguyên thấy rõ bộ dạng con yêu thú.

    Con yêu thú cỡ mấy vạn trượng, trông không to lắm, có ba cái đầu, mỗi đầu hơi giống đầu sư tử, vô cùng uy nghiêm, cùng dùng chung một thân thể to lớn.

    Người phủ đầy vảy xanh, chân đạp từng đoàn liên hoa bảo tọa, phần đuôi như cây roi diệt thần linh.

    Đây là yêu thú gì vậy chứ!

    Theo lý thì yêu thú mấy vạn trượng không có gì lạ, nhưng tại sao mình có cảm giác yêu thú ba đầu sư tử cho cảm giác giống thiên tôn cảnh.

    Không sai, chính là thiên tôn cảnh.

    - A, nhân loại!

    Một giọng uy nghiêm phát ra từ cái đầu bên trái.

    Đầu chính giữa sư tử ba đầu nói:

    - Là nhân loại thì có thể ăn.

    Đầu sư tử bên phải phát ra giọng như sấm đánh:

    - Hấp, chiên hay xào?

    yêu thú ba đầu sư tử này thật là cường đại.

    Sư tử ba đầu đột nhiên nhào xuống, gió sắc nhọn ập hướng Lục Nguyên.

    Chớp mắt Lục Nguyên muốn thuấn di nhưng dường như không gian bị tỏa định chặt chẽ, muốn dùng phù sinh nhược mộng nhưng cảm giác pháp lực của đối phương ở mỗi tấc không gian, phù sinh nhược mộng không có chút tác dụng.

    Lục Nguyên có thể khẳng định một điều, đối mặt con ba đầu sư tử vô cùng cường đại này thì mình đánh không lại, ngay cả một chiêu cũng không đón được.

    *Bùm!*

    Lục Nguyên bịba đầu sư tử bắt giữ.

    Yêu thú ba đầu sư tử chính giữa nói:

    - Tốt lắm, thật lâu không ăn nhân loại, lần này có thể để Cổ Cổ Thú ta ăn đã luôn!

    Cha nó!

    Bên ngoài đường chính thật quá hung tàn, lần đầu ra ngoài đường chính đã đụng phải một yêu thú cấp thiên tôn rồi, hèn chi mình lao vào khu vực này phụ tử Lăng Hùng Thiên, Lăng Thanh Vân không dám đuổi theo, đuổi theo đi tìm chết ư?

    Thật ra đây là ngoại lệ thôi, bình thường ngoài đường chính không ác liệt như vậy.

    Trong đầu hắn chợt lóe sáng, tiến vào khu vực này hắn thấy yêu mã tám chân, yêu thú thích sa mạc khô ráo bị nhét vào huyền băng vạn năm, thủy thủy mẫu bị đóng ba mươi hai huyệt phun nước, đây dường như là trò chơi ác.

    Tên Cổ Cổ Thú rất lạ, không lẽ loại yêu thú này thích nghịch ngợm?

    Lục Nguyên thăm dò hỏi:

    - Nếu ngươi đã gọi là Cổ Cổ Thú vậy bắt nhân loại đã ăn mất không có gì hay cả, không đặc biệt gì hết.

    - Đúng vậy, chúng ta làm thế không đặc biệt, chúng ta đường đường là Cổ Cổ Thú sao có thể mất thẫm mỹ như vậy.

    Yêu thú ba đầu chung một thân gật đầu.

    Thành công!

    Lục Nguyên ở trong lòng vỗ tay hoan hô.

    Mặc dù vẫn chưa trốn khỏi Cổ Cổ Thú nhưng ít nhất tạm thời hắn không nguy hiểm hơn nữa, xem loại Cổ Cổ Thú có sở thích đặc biệt rất dễ dàng bị người lừa, rất có khả năng thoát đi.

    - Cổ Cổ Thú chúng ta là thông minh, có thẩm mỹ, độc đáo nhất!

    Ba đầu sư tử nói:

    - Đúng rồi, ngươi có thể gọi ta là Tam Linh Nguyên Thánh đại nhân, chúng ta muốn chơi hay ho chút.

    Vậy đi, bây giờ ba cái đầu chúng ta sẽ thử thách ngươi một lần, nếu như ngươi uqa khỏi ba đợt thử thách thì chúng ta cho ngươi đi, nếu không thì giết rồi ăn ngươi luôn.

    Chúng ta có thẫm mỹ đúng không?

    Trong yêu thú có rất ít thích hỏi người như chúng ta.

    Lục Nguyên thầm nhủ, không ngờ sự việc phát triển vượt mức như vậy.

    Cái đầu bên trái nói:

    - Ta là trận pháp đại sư yêu thú thông minh nhất, bây giờ ta khỏi ngươi về trận pháp.

    Ngươi đã dùng kiếm vậy ta bày kiếm trận cho ngươi phá, nếu qua được thì coi như thông cửa ta.

    Lập tức ba đầu sư tử hành động, vuốt ở không trung ngưng tụ thành trận, không ngừng biến đổi, một trận pháp vô cùng phức tạp xuất hiện.

    Độ khó của trận pháp e rằng không kém gì kiếm tổ tinh thần đại trận của Kiếm Môn.

    Cổ Cổ Thú ba đầu sư tử đúng là khá thông minh trong yêu thú, rất đặc biệt, trí tuệ cao.

    Đầu bên trái là trận pháp đại nhân.

    Chớp mắt một trận pháp đã bao vây Lục Nguyên bên trong.

    Đó là kiếm trận rất khoa trương.

    kiếm trận này do bảy mươi hai trận tổ thành, trong bảy mươi hai trận mỗi trận bao gồm ba mươi sáu loại biến đổi, trong ba mươi sáu loại thay đổi lại ẩn chứa mười tám loại biến đổi.

    Tức là nói kiếm trận tổng cộng do hơn bốn vạn tiểu trận hình thành, ẩn chứa biến đổi vô cùng vô tận.

    Hơn nữa bốn vạn tiểu trận liền nhau liên kết, muốn phá trận này đã khó càng khó thêm.

    Ba đầu sư tử là yêu thú rất lạ, chúng trời sinh có thể mô phong bất cứ hơi thở nào, ví dụ như kiếm khí, đao khí, thương khí, toàn bộ đều được hết.

    Ba đầu sư tử bày ra kiếm trận có tên là thiên cương địa sát cùng cực kiếm trận, cùng cực thiên cương địa sát biến hóa, không có cái gì quái lạ nhưng cần tính toán rất nhiều, vượt qua sức tưởng tượng con người.

    Ba đầu sư tử có đến di thất địa, từ chỗ cơ giới văn minh học trận pháp.

    Nói chính xác hơn là các thú tộc ký kết hiệp nghị với trung ương thiên triều nhưng thật ra có nhiều liên lạc với di thất địa, bên trong dính dáng rất là nhiều nội tình, thậm chí dấy lên đợt bão tố khó thể tưởng tượng.

    Tất nhiên chuyện đó không liên quan đến bây giờ.

    Ba đầu sư tử Cổ Cổ Thú bày xong trận pháp mới đắc ý nhìn Lục Nguyên.

    Nó nói:

    - Bây giờ ngươi có thể phá trận, nếu phá không được thì ta sẽ ăn ngươi.

    Ăn kẻ không phá trận được thì chắc vị ngon lắm.

    Nó tỏ vẻ đắc ý, khi đó nó ở cơ giới văn minh học trận pháp khá là hữu dụng.

    Lục Nguyên thấy vô tận kiếm khí thì thầm mừng rỡ.

    Việc tốt đây, có kiếm khí cho mình hấp thu đương nhiên là chuyện tốt.

    Nhưng đối mặt ba đầu sư tử thì Lục Nguyên làm bộ dạng rất buồn rầu, nói:

    - Kiếm trận này mạnh quá, muốn phá thì khó khăn lắm đây.

    Nghe hắn nói vậy ba đầu sư tử càng đắc ý, nói:

    - Ngươi giải không ra chứ gì?

    Ăn kẻ không phá được trận vị đúng là tốt.

    Là ai buổi sáng có bốn chân, hai giữa trưa có hai chân, ai buổi tối có ba chân.

    Đây là một bài hát, ca dao của tộc Cổ Cổ Thú.

    Nghe nói thật lâu trước kia tộc Cổ Cổ Thú có một vị hiền thú phát minh ra câu hỏi này.

    Ai sáng sớm có bốn chân, giữa trưa hai chân, buổi tối ba chân.

    Kết quả rất nhiều người bị vấn đề làm khó, cuối cùng bị Cổ Cổ Thú ăn mất, thật lâu chưa ai giải được đáp án khó khăn này, cho ra câu trả lời chính xác.

    Tất nhiên nhiên bây giờ vấn đề không làm khó được ai nữa, người hiện nay tinh ranh hơn người thời hồng hoang rất là nhiều.

    Tuy nhiên, còn có trận pháp làm khó người được.

    Ba đầu sư tử thầm nhủ, Lục Nguyên đáp không ra vấn đề thì ăn thịt hắn sẽ ngon hơn thịt người bình thường rất là nhiều.

    Lục Nguyên giả bộ buồn rầu một lát để cho ba đầu sư tử đắc ý chốc lát rồi bắt đầu lấy ra kiếm đạo hồ lô, không ngừng hấp thu kiếm khí nơi này.

    Đã có một đoạn thời gian kiếm đạo hồ lô không hấp thu kiếm khí, lúc hấp thu cảm giác trong kiếm đạo hồ lô kiếm khí đã khá đầy.

    Sau khi thu đầy kiếm đạo hồ lô rồi Lục Nguyên phát hiện nó chỉ kém một chút kiếm khí nữa là có thể đột phá, luyện ra kiếm đạo môn.

    Lục Nguyên vui sướng bất ngờ, đối trận với Kiếm Chi Tử nhất định phải luyện ra kiếm đạo môn.

    Chương 1107-1108: Lĩnh hội 120 nguyên tố

    Vốn còn tưởng nên đi đâu tìm kiếm khí, kết của ba đầu sư tử Cổ Cổ Thú tặng cho vô số kiếm khí, khiến mình chỉ kém một chút kiếm khí nữa là có thể đột phá rồi.

    Khi quyết đấu với Kiếm Chi Tử nhất định phải dùng kiếm đạo môn.

    Tốt quá, tốt quá đi, ba đầu sư tử Cổ Cổ Thú đúng là người tốt, không đúng, là thú tốt!

    Lục Nguyên nhẹ nhàng phá thiên cương địa sát cùng cực kiếm trận của cái đầu bên trái ba đầu sư tử, khiến đầu bên trái ngẩn ngơ.

    - Ha ha ha ha!

    Cái đầu chính giữa cười nói:

    - Trận pháp dở tệ của ngươi dễ dàng bị người phá rồi, buồn cười quá!

    Cái đầu bên phải cũng cười to nói:

    - Tả Sư Tử, ngươi yếu thật đó, không thấy mất mặt sao?

    Danh tiếng Cổ Cổ Thú chúng ta bị ngươi bôi nhọ rồi.

    Cái đầu bên trái tức giận nói:

    - Các ngươi đắc ý cái gì!

    Các ngươi cho rằng mình có thể làm khó được nhân loại này sao?

    Theo ta thấy thì là không thể!

    Cái đầu chính giữa cười to nói:

    - Bản thân vô dụng liền cho rằng hai chúng ta cũng như vậy sao?

    Giờ đến lượt ta.

    Nhân loại, bây giờ do bổn đại nhân ta thông minh trí tuệ vô cùng thử thách ngươi.

    Nếu ngươi thông qua cửa của ta thì sẽ không ăn ngươi, nếu không thông qua thì ta ăn ngươi.

    ăn một kẻ bị làm khó, mùi vị rất ngon nha.

    Lục Nguyên nhún vai, hắn đã bình tĩnh lại.

    Hết cách, không bình tĩnh không được, hoàn toàn đánh không lại ba đầu sư tử Cổ Cổ Thú.

    Cái đầu chính giữa giơ vuốt lấy ra một khối đá đen như mực.

    - Vấn đề thứ hai là ngươi có thể phá hủy tảng đá này không.

    Nó lấy ra tảng đá, sư tử bên trái hét to:

    - Gian xảo quá!

    Tảng đá này dù là chúng ta cấp thiên tôn cũng không phá hủy được, ngươi giao cho nhân loại yếu ớt thì sao hắn phá hỏng được chứ?

    Sư tử bên phải gật đầu đồng ý:

    - Đúng là gian xảo.

    Sư tử chính giữa cười nói:

    - Các ngươi mặc kệ ta gian hay không gian, ta là trí tuệ.

    Ta là thông minh nhất tộc Cổ Cổ Thú, trong ba cái đầu chỉ ta thông minh nhất.

    Nó thốt câu này ra lập tức khiến hai đầu sư tử khác tranh luận, dường như tộc Cổ Cổ Thú luôn giống vậy, thích tranh chấp cái đầu nào thông minh nhất.

    Lục Nguyên lấy làm lạ, Cổ Cổ Thú ba đầu sư tử là yêu thú quái dị nhất hắn từng gặp.

    Từ khi hắn ra đời chưa từng thấy yêu thú quái lạ như vậy, xem như mở rộng tầm mắt.

    Nhưng nếu đối phương đã ra đề mục thì mình phải giải đề thôi.

    Tảng đá đen như mực này là cái gì?

    Lục Nguyên cầm tảng đá trong tay, đè mục lần này là đánh bại nó.

    Tảng đá trong tay trọng lượng cỡ mười vạn cân, trông không quá lớn, cỡ bàn tay thế mà nặng đến mười vạn cân.

    Đá bóng loáng lạnh lẽo

    Lục Nguyên lập tức thi triển ra kiếm pháp nặng nề đánh vào tảng đá, nhưng đá không có chút gì biến đổi.

    Khoan đã, không phải thế.

    Không phải chẳng có chút biến đổi, tảng đá đang hấp thu kiếm khí của mình.

    Một tảng đá mà hấp thu kiếm khí, Lục Nguyên nổi lên hứng thú, lập tức dùng kiếm khí liên miên bất tận rót vào trong tảng đá.

    Hút kiếm khí thật lâu sau đột nhiên tảng đá bùm một tiếng nổ tung, một luồng sáng phóng vào trán.

    Lục Nguyên liền cảm giác tinh thần hoảng hốt, thấy trong ý thức đại hải trên không trung có một mặt kiếm giả lệnh.

    Trên kiếm giả lệnh Lục Nguyên có thấy một câu thơ.

    Từ xưa thánh hiền đều tịch mịch, chỉ có kiếm giả để lại danh.

    Lục Nguyên liền đưa ý thức vào trong, mới hiểu thì ra đây là vật phẩm kiếm kỷ nguyên trước để lại vật phẩm, tên gọi kiếm giả lệnh.

    Kiếm giả lệnh này có tác dụng gì?

    Có thể thông hành trong phạm vi kiếm giả.

    Ở kỷ nguyên trước kiếm giả có rất nhiều chỗ thuộc về mình nhưng kỷ nguyên này thì không, vậy nên không có tác dụng gì cả.

    Đương nhiên kiếm giả lệnh dùng tìa liệu đặc biệt chế tạo nên vô cùng cứng rắn, dù là ba đầu sư tử có tu vi cấp thiên tôn cũng không thể phá hỏng.

    Lục Nguyên dùng kiếm khí đưa vào trong mới kích phát kiếm giả lệnh.

    Nhưng kiếm giả lệnh này không có ích gì cả.

    Không đúng, không thể nói như vậy.

    Kiếm giả lệnh chắc là cũng có tác dụng.

    Ví dụ như có một nơi gọi là Kiếm Giới, Lục Nguyên lập tức tinh thần phấn chấn đi Kiếm Giới ngay.

    Mở ra Kiếm Giới môn, tay hắn cầm kiếm giả lệnh.

    Lần này tới hắn phát hiện trong Kiếm Giới phạm vi thông hành lớn rất nhiều.

    Lúc trước chỉ có một góc một trăm tiên kiếm bây giờ tăng lên đến phạm vi một ngàn thanh tiên kiếm.

    Mình bởi vì có thể ở trong Kiếm Giới tăng lớn phạm vi đi lại cho nên đối với toàn cảnh Kiếm Giới có chút nắm bắt.

    Dường như trong Kiếm Giới có hàng vạn thanh tiên kiếm.

    Trong số đó dường như hàng vạn tiên kiếm đều là quay quanh nơi nào đó của trung ương thiên triều mà định, chính giữa Kiếm Giới hình như có vật gì đó không bình thường, tên là kiếm vực thì phải.

    Bây giờ mình chưa thế tiến vào kiếm vực, tất nhiên trừ chỗ đó ra thì phạm vi chín trăm thanh vẫn có thể đi.

    Vậy thì kiếm thất, tiểu kiếm giới, kiếm bát, vạn kiếm quy nhất của mình!

    Hai chiêu này có khả năng tăng cường rất lớn.

    Bản thân hai kiếm chiêu này căn cứ theo Kiếm Giới mà ín hra, nắm giữ Kiếm Giới càng nhiều thì hai chiêu càng cường.

    Lục Nguyên không vội vã, mất thời gian khá dài để tăng cường kiếm thất, tiểu kiếm giới!

    Kiếm bát, vạn kiếm quy nhất!

    Hai chiêu này dù gì đều là cường chiêu phải luyện tập vì tương lai đối mặt các loại khiêu chiến.

    Làm xong những điều đó hắn mới mở mắt ra.

    Mở mắt ra hắn phát hiện Cổ Cổ Thú ba đầu sư tử trong Cổ Cổ tuyệt địa đang giậm chân.

    Đầu sư tử chính giữa rất bực mình quát:

    - Tại sao?

    Tại sao chúng ta có tu vi cấp thiên tôn mà không thể phá hủy tảng đá đó, nhân loại như ngươi có tu vi yếu vậy mà hủy được nó!

    Bọ dạng nó hung tợn như là phải hỏi cho ra lẽ.

    Lục Nguyên không sốt ruột, đáp:

    - Nghe nói có rất nhiều kẻ ác bình thường khi không làm khó được đối phương thì sẽ không giữ lời hứa, không lẽ Cổ Cổ Thú đại danh đỉnh đỉnh cũng là kẻ ác bình thường, không đúng, ác thú bình thường?

    - Đúng rồi, chúng ta là Cổ Cổ Thú ba đầu sư tử đại nhân thông minh đại danh đỉnh đỉnh, sao có thể làm giống kẻ ác bình thường được.

    Đầu sư tử chính giữa gật gù rồi bị hai đầu sư tử bên cạnh mắng nhiếc, nhưng coi như đã qua cửa thứ hai, giờ đến lượt cửa thứ ba.

    Đầu sư tử bên phải nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Bây giờ tới ta.

    Nhân loại, bổn đại gia chính là cái đầu thong minh nhất trong Cổ Cổ Thú ba đầu sư tử.

    Khi nó nói lời này thì hai đầu sư tử bên cạnh tỏ rõ bất mãn.

    - Cửa thứ nhất để ngươi may mắn phá trận, cửa thứ hai cho ngươi phá đi tảng đá, cửa thứ ba sẽ không dễ dàng.

    Cửa thứ ba là đi tử vong địa.

    Lục Nguyên ngây ra.

    Cái gì là tử vong địa?

    Cái đầu bên phải trong ba đầu sư tử cười đắc ý nói:

    - Không sai, là tử vong địa.

    Nhân loại các ngươi chắc không biết địa bàn yêu thú ngoài đường chính chúng ta có đủ các loại tử vong địa.

    Bất cứ sinh linh nào đến tử vong địa đều sẽ chết, dù là chúng ta cũng không muốn ở đó, bây giờ sẽ mang ngươi đi tử vong địa!

    Tử vong địa!

    Lục Nguyên bị cái đầu bên phải hù người lạnh lẽo, phải vô cùng cẩn thận, tuyệt đối không thể xem thường!

    Lập ba đầu sư tử đi đằng trước dẫn đường, mang Lục Nguyên đến tử vong địa.

    Tốc độ của ba đầu sư tử khá nhanh, tốc độ của Lục Nguyên cũng không chậm, rất nhanh đã đến tử vong địa.

    Chưa đến tử vong địa mà Lục Nguyên đã cảm giác khối đất này có hơi thở tử vong ngột ngạt bất an, lại nhìn thì thấy đất rất quái dị, đỏ thẫm như máu, không cảm giác hơi thở sinh mệnh.

    Đây chính là tử vong địa!

    Đầu sư tử bên phải nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Ngươi có thể ở trong tử vong địa mười ngày thì coi như ngươi thành công, thông qua thử thách của ta.

    Lục Nguyên đi vào trong tử vong địa, bước vào đây thì vẻ mặt hắn kinh ngạc.

    Đây chính là tử vong địa?

    Đùa gì vậy?

    Lục Nguyên đang ở trong tử vong địa, phát hiện có đủ các loại nguyên tố, các loại phóng xạ, lấy tư thế cực kỳ cuồng bạo.

    Bên trong có hơn chín mươi nguyên tố mình đã nắm giữ, còn có một phần chưa nắm bắt được.

    Lục Nguyên dùng thần niệm phân tích, phát hiện rất ghê gớm, bên trong nguyên tố hắn chưa nắm giữ không nhiều không ít, vừa lúc là hai mươi loại.

    Trong thiên địa kỷ nguyên có tổng cộng một trăm hai mươi loại nguyên tố mà thôi, lúc trước mình đã nắm giữ một trăm loại, chỉ còn hai mươi loại là chưa bắt được.

    Tức là nói nơi này tồn tại nguyên tố mình không nắm giữ, vậy là thi triển ra chiêu kiếm thất, tiểu kiếm giới chẳng phải sẽ hốt hết nguyên tố còn lại, rồi đến thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh ư?

    Lục Nguyên hiểu nguyên nhân nơi này vi cái gì cũng không để lại, ngay cả ba đầu sư tử cũng nói là khổ sở.

    Thật ra đơn giản thôi, nguyên tố chỗ này cuồng bạo, gấp vạn lần trong Tháp Nguyên Tố, đủ loại phóng xạ ăn mòn, ở trong này rất khó chịu, Lục Nguyên vừa đi vào đã tháy rất khó chịu rồi.

    Còn ba đầu sư tử, Lục Nguyên nghi ngờ chúng nó trùng kích thế giới cảnh tứ tầng không luyện đủ một trăm hai mươi loại nguyên tố nên mới thấy khổ sở.

    Thật ra Lục Nguyên chỉ nghĩ được một lý do, nguyên nhân thứ hai là vì yêu thú đa số không am hiểu biến vật, yêu thú thế giới cảnh tứ tầng trùng kích thế giới cảnh tứ tầng khác biệt rất lớn với nhân loại.

    Cổ Cổ Thú ba đầu sư tử bản thân có chỉ số thông minh không cao lắm, tiếp xúc ít với nhân loại nên không biết tử vong địa là cực kỳ bổ với nhân loại.

    Thật là may mắn!

    Lục Nguyên cảm thấy gần đây mình quá sức may mắn.

    Từ khi mình ra đời tới nay chưa từng ăn may như vậy.

    Đến ngoài đường chính Cổ Cổ tuyệt địa rồi đụng đến yêu thú cường đại hơn xa mình, cố tình là Cổ Cổ Thú.

    Cổ Cổ Thú ra ba vấn đề khó đều khiến mình tu hành.

    Một lần này thật là hết sức may mắn.

    Kỳ thực lý do là vì khí vận của Kiếm Chi Tử quá cường, tuyệt kỹ của ga rất khó tính toán, thiên đạo vì cân bằng Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên cho nên hắn cũng may mắn một phen, tăng lên chút khí vận.

    Cái gì là may mắn?

    Cái này là may mắn!

    Cái gì là nhân phẩm?

    Cái này là nhân phẩm!

    Lục Nguyên phát hiện lần này mình bùng phát siêu may mắn, siêu nhân phẩm!

    Cổ Cổ Thú ba đầu sư tử còn đang ở bên ngoài ca:

    - Cái gì sáng sớm bốn chân, giữa trưa hai chân, buổi tối ba chân.

    Các ngươi đều không biết a.

    Chỉ có Cổ Cổ Thú đại nhân ta thông minh mới biết, Cổ Cổ Thú đại nhân có ba cái đầu là thông minh nhất, các ngươi không ai sánh bằng!

    Lục Nguyên phát hiện Cổ Cổ Thú ba đầu sư tử này rất thích hát bài đó.

    Phải rồi, mà nó rốt cuộc là gì?

    Lục Nguyên ngẫm nghĩ, trong thoáng chốc không nghĩ ra cái gì mà sáng sớm bốn chân, giữa trưa hai chân, buổi tối ba chân.

    Vốn Lục Nguyên không phải loại người nhanh trí, bình thường uống rượu luyện kiếm nhiều hơn, không đọc bao nhiêu quyẻn sách, nếm đọc sách nhiều thì có thể biết đây rốt cuộc là thứ gì rồi.

    May là Cổ Cổ Thú ba đầu sư tử không lấy ra vấn đề này làm khó mình.

    Trong tử vong địa, nguyên tố phóng xạ cực kỳ cuồng bạo, so vớip hóng xạ bình thường tăng gấp vạn lần, thậm chis là mấy vạn lần.

    Lục Nguyên biết đã đến phút mấu chốt.

    Chỗ này có tổng cộng ba mươi loại nguyên tố phóng xạ điên cuồng, bây giờ hắn chưa nắm giữ hai mươi loại.

    Hai mươi loại không ngừng tổn thương thần thể của hắn, dù thần thể có lợi hại cũng không chịu nổi lăn qua lộn lại thế này.

    Chỉ có không ngừng nắm giữ nguyên tố, giảm bớt phóng xạ thương tổn mới tiếp tục ở đây được.

    Lục Nguyên quát dài:

    - Ra đi, kiếm thất, tiểu kiếm giới!

    Lần này phạm vi tiểu kiếm giới so với lần trước rõ ràng lớn hơn rất nhiều, gấp mười lần.

    Thi triển ra kiếm thất, tiểu kiếm giới rồi Lục Nguyên ngồi xếp bằng, giờ bắt đầu cảm nhận nguyên tố phóng xạ cuồng bạo trong thiên địa đi.

    Mật độ nguyên tố nơi này lớn hơn Tháp Nguyên Tố rất nhiều.

    Lục Nguyên cảm ứng nguyên tố, phải cảm ứng nguyên tố thứ một trăm lẻ một, nguyên tố môn.

    Nguyên tố môn là một loại nằm trong nguyên tố tính phóng xạ.

    Lục Nguyên cảm ngộ nó, tốn thời gian ngắn hơn bốn canh giờ trong Tháp Nguyên Tố, đã nắm giữ được nguyên tố môn.

    Đến đây thì thương tỏn phóng xạ giảm bớt nửa phần.

    Lục Nguyên bắt đầu nắm giữ nguyên tố kế tiếp, số một trăm lẻ hai là nguyên tố nặc, hắn chỉ mất bốn canh giờ mà thôi.

    Tiếp theo nguyên tố một trăm lẻ ba là nguyên tố lao, cũng không mất bao nhiêu thời gian.

    Lục Nguyên tham ngộ từng loại, trong quá trình không gặp bao nhiêu khó khăn.

    Mỗi khi thân thể có chút chịu không nổi loại siêu cấp phóng xạ này thì nắm giữ một nguyên tố, khi đã khống chế rồi thì tất nhiên loại đó sẽ không tọa thành tổn thương gì cho mình nữa.

    Cứ thế Lục Nguyên một đường thuận lợi hiểu ra số một trăm lẻ

    bốn, năm, sáu, bảy vân vân, tiếp tục lĩnh ngộ.

    Vô cùng trôi chảy.

    Hơn nữa lúc nắm giữ những nguyên tố này thì Lục Nguyên phát hiện một việc, chính là nguyên tố số một trăm hai mươi có thể tồn tại thời gian rất ngắn, chỉ cần sinh ra lập tức một phần một vạn giây suy yếu biến thành nguyên tố số một trăm mười tám.

    Chỉ cần nguyên tố một trăm mười tám tồn tại một phần một vạn giây thì suy yếu thành nguyên tố một trăm mười sáu.

    Tương tự, nguyên tố một trăm mười sáu tồn tại thời gian rất ngắn rồi tiếp tục yếu đi biến thành nguyên tố một trăm mười bốn.

    Chính vì những nguyên tố thời gian tồn tại khá ngắn nên lúc bắt đầu Lục Nguyên muốn nắm giữ chúng đã khó càng khó thêm.

    May là mặt sau dùng kiếm chiêu kéo dài thời gian mới nắm giữ được loại nguyên tố này.

    Nếu không phải hắn có thời gian thiết tắc thì muốn khống chế nguyên tố rất khó khăn.

    Và hắn phát hiện thời gian nguyên tố suy yếu, có thể đem nguyên tố suy yếu thêm vào kiếm linh, xuyên tâm nhất kiếm, bổ úng cho nó.

    Nói đơn giản là kiếm linh, xuyên tâm nhất kiếm, tứ liên kích!

    Một kiếm này tính xuyên thấu có thể xuyên bốn lần.

    Bình thường vũ khí tuyệt đối khó chặn bốn lần.

    Chiêu kiếm linh bị mình khiến cho ngày càng đáng sợ, Lục Nguyên thầm nhủ.

    Rốt cuộc nguyên tố một trăm hai mươi bị mình nắm giữ, nguyên tố là quan trọng nhất trong nguyên tố, cũng là nguyên tố cuối cùng.

    Cùng lúc đó, mười ngày đã đến.

    Lục Nguyên mở mắt ra, đứng dậy.

    Cái đầu bên phải Cổ Cổ Thú nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Nhân loại, ngươi là thứ gì vậy?

    Ngay cả tử vong địa mà ngươi cũng vượt qua, tao ở đây lâu như vậy rất khó chịu, thế mà ngươi không có việc gì, lạ quá lạ.

    Đầu bên trái nói:

    - Ngươi thật vô dụng.

    Đầu sư tử chính giữa gật lia lại, hát đệm:

    - Đúng vậy, quá vô dụng, đơn giản thế đã bị nhân loại thông qua.

    - Hai ngươi cũng giống như thôi, nói gì đến ta!

    Chương 1109-1110: Giết phụ tử họ Lăng

    Đầu sư tử bên trái nói:

    - Thanh danh Cổ Cổ Thú tộc thông minh của chúng ta bị hai người đánh mất hết.

    Hai đầu sư tử khác không phục, ba đầu sư tử lại bắt đầu cãi nhau, rốt cuộc là ai làm mất danh tiếng Cổ Cổ Thú ba đầu sư tử thông minh.

    Lục Nguyên nhún vai.

    Cổ Cổ Thú tộc thật là quái, rõ ràng chỉ số thông minh không cao mà cứ tự cho rằng tộc mình rất thông minh.

    Nhưng mà, đại thế giới không gì không có, xuất hiện Cổ Cổ Thú kỳ lạ như vậy cũng bình thường.

    Xem ra Cổ Cổ Thú ba đầu sư tử không có ý định ngừng, còn đang khắc khẩu, nhưng chúng nó có một điều đồng ý là sẽ không làm trái lời hứa.

    Chúng nó khắc khẩu nhưng không để ý Lục Nguyên nữa, mặc kệ hắn đi lung tung trên Cổ Cổ tuyệt địa của chúng.

    Lục Nguyên không suy nghĩ gì khác nữa, giờ phải làm một chuyện chính là trùng kích thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh.

    Thật ra luyện xong một trăm hai mươi loại nguyên tố trên đời rồi xông thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh không phải việc gì khó khăn, ít nhất thì đối với Lục Nguyên bây giờ chinsh là vậy.

    Lục Nguyên tích góp pháp lực trùng kích lên trên, trong thiên địa tất cả hạn chế đều mở, mặc kệ Lục Nguyên trùng kích thế giới cảnh tứ tầng.

    Phút chốc dường như một trăm hai mươi loại nguyên tố xuất hiện bên cạnh Lục Nguyên, tay phải hắn nắm kiếm tổ thành, tay trái cầm pháp lực to lớn.

    Trùng kích!

    *Bùm!*

    Dường như có một cánh cửa to lớn bị đụng mở.

    Lục Nguyên phát hiện chính mình đi tới một cảnh giới mới, trong cảnh giới mới hắn cảm giác tất cả vật thể xung quanh như bùn đất, không khí đều có thể bị mình biến đổi.

    Lục Nguyên giơ tay lên, chỉ thấy không khí xung quanh bị hắn chuyển đổi thành nowcs chảy.

    Tay chỉ uống dưới, đất dưới chân biến thành bông.

    Đúng rồi, thử đá thành vàng xem sao.

    Lục Nguyên ngón tay động, chớp mắt phía xa một tảng đá to nặng vạn cân biến thành haòng kim một vạn cân.

    Chỉ bằng ngón nghề này có thể làm mưa làm sở ở thế giới nhân gian rồi, biến đá thành vàng a.

    Đây chính là thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh.

    Đến thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh rồi đối mặt đối thủ dưới cảnh giới càng đơn giản, trực tiếp biến odoids phương thành động vật là kẻ địch không phát huy ra được thực lực gì, sẽ dễ dàng bi gìđánh bại, đây chính là năng lực thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh.

    Lục Nguyên bắt đầu thí nghiệm cái khác, chính là dịch chuyển mặt khác.

    Dịch chuyển hình thể yêu thú, dù gì trong Cổ Cổ tuyệt địa có một số yêu thú quái dị, như là yêu mã tám chân bị Cổ Cổ Thú đùa.

    Lục Nguyên đi tới cạnh yêu mã tám chân biến hình dạng yêu mã, từ yêu mã thành con nhện tám chân, vậy mà cũng được?

    Năng lực biến cảnh vật đúng là không tệ nhỉ.

    Nhưng khi biến đổi thì hắn phát hiện biến giống loại pháp lực cường thì cần pháp lực nhiều hơn chút, sau đó hắn biến yêu mã trở lại thành yêu mã bốn chân.

    Yêu mã hồi phục hình dạng vô cùng cảm kích hắn.

    Lục Nguyên chơi một lát thì ngẫm nghĩ, bây giờ mình có thể biến đổi đồ vật, không biết có thể biến hóa mình được không?

    Lục Nguyên liền biến đổi bản thân, trước hóa thành một tảng đá, rồi hóa thành một con ong mật, rồi hóa thành một con bươm bướm, sau đó hóa thành một hồ lô rượu.

    Thân thể chuyển hóa rất kỳ lạ, năng lực biến cảnh vật không bình thường, khá là thú vị.

    Đương nhiên Lục Nguyên cũng phát hiện, tiến vào dịch vật cảnh rồi được đến không chỉ là năng lực biến cảnh vật, pháp lực cũng tăng rất mạnh, so với thế giới cảnh tam tầng mạnh hơn nhiều, bản thân thêm cứng cỏi.

    Rốt cuộc đến thế giới cảnh tứ tầng, Lục Nguyên cảm thán xong bắt đầu lĩnh ngộ kiếm ý.

    Không sai, đã lâu không có lĩnh ngộ kiếm ý.

    Lần này muốn lĩnh ngộ bốn sinh tử luân hồi bàn.

    Vạn!

    Vật!

    Quy!

    Bản!

    Không sai, chính là bốn kiếm ý này.

    Lý do bây giờ mới lĩnh ngộ vạn!

    Vật!

    Quy!

    Bản!

    Cũng rất đơn giản.

    Bởi vì bốn kiếm ý là căn nguyên vật chất, bản thân hắn lĩnh ngộ một trăm hai mươi loại nguyên tố rồi, nói trắng ra chính là căn nguyên vật chất.

    Tất cả vật chất đều ngộ ra từ một trăm hai mươi loại nguyên tố.

    Cho nên bốn kiếm ý vạn!

    Vật!

    Quy!

    Bản!

    Không cần lĩnh ngộ tự động hiểu.

    Đỉnh đầu Lục Nguyên cùng bay lên bốn thượng cổ phù chú, mặt trên có bốn chữ to lĩnh ngộ vạn!

    Vật!

    Quy!

    Bản!

    Lại thành công bốn loại kiếm ý.

    Trật tự thiết tắc tổng cộng cần mười hai loại kiếm ý là vạn!

    Vật!

    Quy!

    Bản!

    Chiến!

    Tranh!

    Hòa!

    Bình!

    Phồn!

    Vinh!

    Suy!

    Lạc!

    Bây giờ mình đã lĩnh ngộ chín kiếm ý vạn!

    Vật!

    Quy!

    Bản!

    Phồn!

    Suy!

    Chiến!

    Tranh!

    Bình!

    Chỉ kém ba kiếm ý hòa!

    Vinh!

    Lạc!

    Là học xong trật tự thiết tắc.

    Thiết tắc là phải luyện, nso liên quan đến kiếm thuật, rất quan trọng.

    Bây giờ mình đã học bốn thiết tắc gồm âm dương!

    Không gian!

    Thời gian!

    Còn có hai thiết tắc là nhân quả thiết tắc và trật tự thiết tắc thì kém một chút mới được.

    Bây giờ Lục Nguyên bị hỏi á khẩu.

    Cuyện là như vầy, mới rồi Lục Nguyên đến thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh cũng nắm giữ bốn loại kiếm ý mới, đang định lên đường.

    Kết quả bùm một tiếng, Cổ Cổ Thú ba đầu sư tử đáp xuống trước mặt Lục Nguyên.

    Uy nhiếp cấp thiên tôn hiện rõ vô cùng.

    Đầu sư tử bên trái nói:

    - Nhân loại, ta cảm thấy vấn đề của ba chúng ta không làm khó được ngươi, ngươi là một người thông minh, thông minh giống như Cổ Cổ Thú chúng ta.

    Đầu chính giữa nói:

    - Đúng rồi, lần tới chúng ta làm khó người khác thì nên dùng cách gì mới tốt?

    Đầu bên phải gật gù bảo:

    - Không làm khó được ngươi, nhất định phải làm khó nhân loại tiếp theo để thể hiện Cổ Cổ Thú chúng ta thông minh.

    Cho nên Lục Nguyên bị á khẩu, trong phút chốc làm ra ba vấn đề khó khăn không dễ, huống chi hắn không muốn giúp Cổ Cổ Thú.

    Cổ Cổ Thú hơi ngu chút nhưng bản thân có thực lực mạnh mẽ, còn ăn thịt người, Lục Nguyên không làm đồng lão với kẻ ác.

    Nhưng vấn đề là thực lực Cổ Cổ Thú ba đầu sư tử mạnh hơn hắn rất nhiều.

    Đầu óc Lục Nguyên xoay chuyển, nói:

    - Các ngươi là Cổ Cổ Thú vĩ đại mà thông minh, sao mà không nghĩ ra cách thông minh đặc biệt mới lạ được?

    Nếu hỏi một nhân loại thì chẳng phải là bình thường lắm ư?

    Đầu sư tử bên trái lập tức gật mạnh:

    - Cũng đứng, chúng ta là Cổ Cổ Thú vĩ đại!

    Đầu sư tử chính giữa nói:

    - Sao chúng ta có thể hỏi nhân loại!

    Đầu sư tử bên phải cũng gật đầu bảo:

    - Đúng lắm, đúng lắm.

    Cổ Cổ Thú vĩ đại chúng ta nhất định sẽ nghĩ ra ba vấn đề thật khó khăn, tuyệt đối không cho nhân loại tiếp theo đáp được câu hỏi, chúng ta phải ăn nhân loại không đáp được đề!

    Ba cái đầu không thèm để ý Lục Nguyên nữa, ở một bên bàn bạc nên chọn ba vấn đề khó khăn nào.

    Lục Nguyên phủi bụi trên người, trải qua hàng loạt phong ba, áo xanh của hắn hơi cũ nát, lại vỗ trường kiếm, định rời khỏi Cổ Cổ tuyệt địa.

    Lát sau, trên đường chính.

    Lăng Hùng Thiên, Lăng Thanh Vân đang chờ đợi.

    Lăng Thanh Vân sớm bày xong pháp bảo la võng, đợi Lục Nguyên đi ra đụng vào la võng của gã.

    Lăng Hùng Thiên tay cầm trường thương vô cùng tĩnh lặng.

    Lăng Thanh Vân nói:

    - Lục Nguyên tiến vào Cổ Cổ tuyệt địa lâu như vậy chắc đã chết ở bên trong rồi.

    Lăng Hùng Thiên gật đầu nói:

    - Chắc đã nên chết rồi, nhưng lo đến chuyện ngoài ý muốn, chúng ta ở đây thêm một trăm ngày.

    Môjt trăm ngày mà vẫn không đi ra thì Lục Nguyên chết bên trong rồi, sau đó giá họa chuyện cho Kiếm Chi Tử, tình hình hiện giờ nói Kiếm Chi Tử không giết người sẽ không ai tin tưởng.

    Lăng Thanh Vân cười khẽ nói:

    - Rất đúng.

    Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên đều bị ta âm chết.

    Lăng Thanh Vân ta chính là người sẽ chấp chưởng quyền to nho chi văn minh.

    Hai phụ tử đắc ý cười.

    Họ đúng là đắc ý, hai phụ tử đã chơi một chiêu rất hay, sau này Lăng Thanh Vân rất có khả năng nắm quyền to nho chi văn minh, hơn nữa việc này có thể hoàn mỹ giá họa, giết Lục Nguyên rồi lấy tình độ nổi danh của hắn thì bảo vật trên người sẽ không ít.

    Lăng Hùng Thiên líu lưỡi, rất hy vọng Lục Nguyên chết dưới tya gã mà không phải do Cổ Cổ Thú, thế thì có thể cướp sạch tài bảo trên người hắn.

    Lăng Hùng Thiên, Lăng Thanh Vân hai phụ tử mặt ngoài là nhã nhặn quân tử, bình thường ngụy trang rất tốt nhưng bây giờ không có hai, chỉ có hai phụ tử nên lộ rõ một phần bản tính.

    Họ là ngụy quân tử chính xác mười phần mười.

    Đang lúc họ suy tư thì một luồng sáng xanh xẹt qua.

    Luồng sáng xanh từ ngoài đường chính đánh đến, sát ý ngút trời.

    Đối mặt luồng sáng xanh, Lăng Hùng Thiên không dám lơ là, tay đâm ra trường thương, một chiêu Quân Tử Hạo Nhiên.

    Chiêu này là tính tình ngay thẳng bùng phát, Quân Tử Bách Kích có nhiều chiêu âm hiểm nhưng cũng có kiếm chiêu đánh bừa mạnh mẽ.

    Ánh sáng xanh và thương quang va nhau.

    Chớp mắt này nở rộ vô số ánh sáng.

    Lăng Hùng Thiên và ánh sáng xanh vừa tiếp xúc thì trong lòng vững vàng, rõ ràng phát hiện pháp lực án hsangs xanh kém mình một bậc cho nên gã yên tâm dám va chạm.

    Nhưng gã lập tức phát hiện không thích hợp, ánh sáng xanh của đối phương không ngừng tan rã pháp lực của gã, khiến phe gã ngày càng yếu.

    *Bùm!*

    Lăng Hùng Thiên biến sắc mặt bắn ngược ra sau, trên vai có một vệt kiếm thương, mặt hơi tái.

    Đây là ai?

    Rõ ràng pháp lực không bằng mình lại cứng rắn dùng kiếm chiêu lấy lại thế yếu, cuối dùng dựa vào kiếm chiêu tổn thương mình, sẽ là ai có tu vi kiếm chiêu kinh người như thế.

    Đối thủ rốt cuộc là ai?

    Không lẽ là Lục Nguyên?

    Không đúng, không thể nào.

    Lăng Hùng Thiên đã thấy rõ đối thủ, mặc áo xanh, vai khiêng trường kiếm sáng choang, đấy không phải Lục Nguyên thì là ai?

    Chết tiệt, đúng là Lục Nguyên rồi, không ngờ hắn trùng kích đến thế giới cảnh tứ tầng, mà khi lên cấp rồi thì bùng phát sức chiến đấu cường đại như vahyaj.

    Lục Nguyên nhún vai nói:

    - Lăng Hùng Thiên, Lăng Thanh Vân, phụ tử các ngươi, hai tên ngụy quân tử muốn làm khó ta, giết chết ta hả?

    Thật không may, các ngươi không có cơ hội.

    - Vậy sao?

    Lăng Hùng Thiên không uổng là thế giới cảnh ngũ tầng, người này nếu đặt ở trong văn minh thì cũng có một khoảnh trời.

    Toàn thân gã bốc lên chiến ý cường đại!

    - Tốt thôi, ngày hôm nay để hai ta đấu một trận, nhìn xem là ngươi mới thăng lên tứ tầng mạnh, hay là ta thế giới cảnh ngũ tầng nổi danh đã lâu cường.

    - Phải không?

    Vậy ngươi thử ra tay đi.

    Lục Nguyên một kiếm đâm Lăng Hùng Thiên.

    Lăng Hùng Thiên trở tay đâm ra một thương, chớp mắt đâm trúng Lục Nguyên nhưng gã chợt phát hiện không thích hợp.

    Bởi vì mặc dù gã đâm trúng Lục Nguyên nhưng dường như không phải thể thật của hắn, lại là phù sinh nhược mộng chết tiệt.

    Lăng Hùng Thiên lập tức muốn sử dụng đủ các cách phá đi phù sinh nhược mộng.

    Gã đâm!

    Lại đâm!

    Trong tay gã Quân Tử thương không ngừng đánh ra các thương pháp, đâm trúng Lục Nguyên nhưng đều là người giả chứ không phải hắn thật sự.

    Quân Tử Bách Kích ra mấy chục kích, đủ các loại âm độc đều dùng đến mà vẫn không đụng được sợi tóc của Lục Nguyên.

    Ngược lại trên người Lăng Hùng Thiên vết thương ngày càng nhiều, càng nặng.

    Lăng Hùng Thiên càng đánh càng thấy khủng bố, đáng sợ.

    Gã phát hiện dù có công kích cỡ nào, dùng kiếm chiêu gì đều đánh không trúng Lục Nguyên, gã đã thử hết các cách.

    Lục Nguyên thì không ngừng tạo vết thương cho gã, trận này không thể đánh nổi.

    Xem như Lăng Hùng Thiên đã hiểu cái gì là phù sinh nhược mộng.

    Loại kiếm chiêu làm người tuyệt vọng này, kiếm chiêu đánh không trúng này, sao mà có loại kiếm chiêu như vậy chứ!

    Lăng Hùng Thiên hiểu gã thua rồi!

    Gã không có khả năng thắng được Lục Nguyên.

    Lăng hùng Thiên hiểu rõ mình sắp thua, chỉ thấy tay gã ấn không khí, lập tức dưới chân xuất hiện quyển sách.

    Quyển sách tỏa ra khí lưu trắng, bao trùm toàn thân Lăng Hùng Thiên.

    Lục Nguyên một kiếm chém vào khí lưu trắng nhưng không xâm nhập vào được.

    Đây là?

    Lục Nguyên nổi lên nghi ngờ.

    Kiếm quang của mình chém vào khí lưu trắng dường như bị vô tận chướng ngại không thể đi vào.

    Lăng Hùng Thiên nhìn Lục Nguyên, cười lạnh nói:

    - Lục Nguyên, Lăng Hùng Thiên ta tung hoành một đời, làm ngụy quân tử một đời, bày mưu tính kế đủ thứ, sao có thể dễ dàng thua trong tay ngươi?

    Trước khi ngươi đến tập kích thì ta đã tính rồi, lỡ ngươi đột phá thế giới cảnh tứ tầng rồi dùng thực lực thắng ta thì nên làm sao.

    Lăng Hùng Thiên cười khẩy nói:

    - Vậy nên ta sớm chuẩn bị ngụy pháp bảo!

    Tam Tự Kinh.

    Tam Tự Kinh chính là một trong pháp bảo của nho chi văn minh.

    Tam giác là hình dạng ổn định nhất, Tam Tự Kinh do vô số tiểu tam giác gộp tành đại tam giác, đại tam giác gộp thành tam giác càng lớn, hình dạng vô cùng vững chắc, lực phòng ngự Tam Tự Kinh thật sự rất kinh khủng.

    Từng có phó chủ văn minh một kích đánh về phái hỗn động cảnh được Tam Tự Kinh bảo vệ, không ngờ có chuyện không tin nổi là chẳng tổn hao một sợi tóc.

    Từ nay về sau Tam Tự Kinh được ca tụng cho rằng là pháp bảo phòng ngự rất mạnh.

    Lực phòng ngự của pháp bảo này mạnh không kém gì đỉnh cấp pháp bảo của phật chi văn minh.

    Đương nhiên Lăng Hùng Thiên không khả năng có Tam Tự Kinh bản thật sự, nhưng nho chi văn minh có một ít ngụy Tam Tự Kinh, bây giờ gã lấy ra chính là ngụy Tam Tự Kinh!

    Ngay từ đầu gã đã có chuẩn bị, ngụy quân tử gian xảo như gã sao có thể khiến mình rơi vào nguy hiểm được.

    Lục Nguyên một kiếm lại một kiếm chém tới, đủ các loại kiếm pháp cùng sử dụng, có đại chí cương kiếm pháp, có chí nhu chí âm kiếm pháp, nhưng là kiếm pháp gì đều không thể phá phòng ngự của ngụy Tam Tự Kinh.

    Bản thân Lăng Hùng Thiên ở trong vòng bảo hộ của ngụy Tam Tự Kinh, chân đạp lên quyển sách thì cười cạnh nói:

    - Vậy thì Lục Nguyên, tạm biệt, ngươi hãy chờ lần sau ta tính kế ngươi đi.

    Gã nói vậy là có lý do, phải chọc giận Lục Nguyên, nếu hắn tức giận đến khi về Kiếm Môn, đấu với Kiếm Chi Tử, không thể tâm tình bình tĩnh thì hắn tiêu đời rồi.

    Lăng Hùng Thiên sẽ từ mỗi một mặt đả kích Lục Nguyên.

    Lăng Hùng Thiên chính là kẻ âm hiểm xảo trá như vậy đấy.

    Gã vận khí ở dưới chân đạp quyển sách định rời đi.

    Lục Nguyên cười lạnh, lần thứ hai quét kiếm chắn trước mặt Lăng Hùng Thiên.

    Một người một kiếm, áo xanh tung bay, kiếm quang sắc nhọn.

    Lăng Hùng Thiên cười khẩy nói:

    - Ngươi không thể tổn thương được ta, còn muốn thử cái gì hả?

    - Vậy sao?

    Lục Nguyên cười lạnh nói:

    - Vậy ta thử một chiêu này xem, kiếm linh, xuyên tâm nhất kiếm!

    Từ trong Tháp Nguyên Tố luyện ra kiếm linh, ở Cổ Cổ tuyệt địa luyện kiếm linh, luyện kiếm linh lâu như vậy rốt cuộc có đất cho nó phát huy.

    Một luồng kiếm quang lẫm liệt dường như có tính phóng xạ từ Dưỡng Ngô tiên kiếm của Lục Nguyên bắn ra, mang theo mấy phần ngạo thị không gò bó đâm hướng Lăng Hùng Thiên.

    Một kiếm của Lục Nguyên ánh sáng lạnh lẽo như cầu vồng rạch giới hạn, như có phi long đang nuốt mây phun sương.

    Thật là một kiếm ngạo thị thiên hạ!

    Chương 1111-1112: Lục Nguyên vs Kiếm Chi Tử

    Nhưng mà, Lăng Hùng Thiên không thèm để ý, gã có ngụy Tam Tự Kinh không e sợ công kích, Lục Nguyên sẽ không thể đụng vào một cộng lông của gã, vô cùng an toàn.

    Nhưng trong chớp mắt, gã hét một tiếng, ngực bị kiếm quang của Lục Nguyên đâm thủng, máu bắn ra.

    Sao vậy nè!

    Ngụy Tam Tự Kinh của mình bị phá ư?

    Lăng Hùng Thiên lòng kinh sợ.

    Nếu như ngụy Tam Tự Kinh bị phá thì là chuyện không hay rồi, chính là nói mình có khả năng chết trong tay Lục Nguyên.

    Gã kiểm tra ngụy Tam Tự Kinh, phát hiện nó không bị tổn hao gì cả, vẫn hoàn chỉnh.

    Ngụy Tam Tự Kinh không bị phá, vậy tại sao mình bị thương?

    Lăng Hùng Thiên chưa kịp phản ứng thì Lục Nguyên lại đánh ra một kiếm, vẫn là kiếm linh, xuyên tâm nhất kiếm!

    Lăng Hùng Thiên lập tức phát hiện bắp đùi mình bị đánh trúng, máu tuôn ròng rã.

    Đây là sao?

    Lăng Hùng Thiên hoảng sợ nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Ngươi có thể cách pháp bảo của ta công kích đến ta?

    Gã thật sự khó hiểu, ở trung ương thiên triều đúng là có bí kỹ cách pháp bảo công kích người nhưng bình thường đều xuất hiện trong văn minh, hơn nữa rất ít người văn minh nắm giữ được.

    Gã chưa từng nghe nói một người Vô Thượng Đại Giáo bình thường nắm giữ được.

    - Tại sao không thể?

    Lục Nguyên lạnh lùng cười, nói:

    - Kiếm linh, xuyên tâm nhất kiếm!

    Không sai, bây giờ Lục Nguyên mới phát hiện ích lợi của kiếm linh, xuyên tâm nhất kiếm.

    Hắn luôn không dùng pháp bảo nên đụng phải kẻ có pháp bảo phòng ngự siêu cứng thì đành bó tay, người ta là mai rùa, hết cách thôi.

    Loại tình huống này mãi đến khi tạo ra kiếm linh mới giải quyết.

    Lục Nguyên dùng kiếm linh, xuyên tâm nhất kiếm rất sảng khoái.

    Ngươi dùng mai rùa chứ gì, gia liền cách mai rùa đâm ngươi.

    Sướng chết được, nhìn Lăng Hùng Thiên ở trong ngụy Tam Tự Kinh, một khi không thu nó lại thì không tiện né tránh, mà cất đi ngụy Tam Tự Kinh thì sẽ bị Lục Nguyên dùng kiếm chiêu đánh trúng, nhìn Lăng Hùng Thiên ở trong ngụy Tam Tự Kinh bộ dạng tiến lùi khó khăn, thỉnh thoảng trúng kiếm, Lục Nguyên sung sướng vô cùng.

    Kiếm của mình thích giết bốn loại người.

    Loại thứ nhất là kẻ ác, người hành hiệp xưa nay thích tru sát.

    Loại thứ hai là tiểu nhân, đặc biệt chân tiểu nhân, làm ác thiên hạ làm sao không tru?

    Loại thứ ba là hái hoa, loại người cướp đoạt âm nguyên con gái sao không diệt?

    Loại thứ tư là ngụy quân tử, đặc biệt cái loại ngụy quân tử như Lăng Hùng Thiên, giết rất là sảng khoái.

    Quân tử đáng kính, ngụy quân tử đáng hận.

    Ngụy quân tử như Lăng Hùng Thiên không biết mượn mặt nạ này làm bao nhiêu chuyện ác, hại biết bao người, sao không giết cho được.

    Mình giết Lăng Hùng Thiên là thay trời giết, cũng thay mình tiêu diệt người này.

    Lục Nguyên không ngừng đánh ra kiếm linh, xuyên tâm nhất kiếm, đánh trúng Lăng Hùng Thiên một kiếm lại một kiếm.

    Lăng Hùng Thiên liên tục hét rằng:

    - Đừng, ngươi đừng giết ta!

    Ta nói cho ngươi một bí mật động trời, bí mật động trời liên quan chữ chính của nho chi văn minh!

    Gã muốn mượn đó cầu sinh.

    - Thật có lỗi, ta không có hứng thú tha mạng cho ngụy quân tử.

    - Kiếm linh, xuyên tâm nhất kiếm, tứ liên kích!

    Đây là thức mạnh nhất của kiếm linh, xuyên tâm nhất kiếm.

    Một hơi bốn kiếm lần lượt đánh trúng Lăng Hùng Thiên, gã hộc máu ngã quỵ.

    Ngụy tiên kiếmk mất đi pháp lực chủ nhân rót vào cũng ngừng chuyển động, Lục Nguyên giơ tay cất nó vào trong ngực.

    Cùng lúc đó Lăng Hùng Thiên có không ít tài nguyên, khiến Lục Nguyên lời một đống.

    Dù sao gần đây hắn trùng kích thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh đến nghèo, giờ khó khăn lắm mới kiếm lại một ít.

    Lục Nguyên nhìn Lăng Thanh Vân đứng một bên, nói:

    - Ta rất lấy làm lạ, bây giờ mà ngươi còn bình tĩnh đến thế.

    Theo lý thì Lăng Thanh Vân chỉ là thế giới cảnh tam tầng, phụ thân Lăng Hùng Thiên thế giới cảnh ngũ tầng đều bị Lục Nguyên giết chết, gã càng chống không nổi.

    Lăng Thanh Vân nhún vai, bộ dạng chẳn thèm để nói:

    - Ngươi hỏi ta vì cái gì bình tĩnh hả?

    Là thắc mắc tại sao ta bình tĩnh nhìn kẻ thù giết cha ư?

    Cũng không có gì, thiếu đi Lăng Hùng Thiên ta chỉ là mất một trợ thủ mà thôi.

    Gã đối với tình phụ tử không mặn mòi lắm.

    - Còn tại sao ta không sợ chết thì càng đơn giản, bởi vì đứng ở chỗ này vốn là phân thân của ta, chân thân sớm đi rồi.

    Ta đoán được các loại tình huống nên sớm để phân thân tại đây, ngươi giết chỉ là phân thân của ta, sau này ta nhất định sẽ dùng chân thân ám toán ngươi.

    Lăng Thanh Vân tuy bây giờ thực lực không bằng Lăng Hùng Thiên nhưng càng khó gặm.

    - Thật ra một lần này không giết được ngươi nhưng làm được một việc cực tốt.

    Lăng Thanh Vân nhún vai nói:

    - Ngươi là ở một trăm loại nguyên tố trùng kích thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh, căn cơ không ỏn định, vậy thì sau này khả năng ngươi trùng kích văn minh cảnh là rất nhỏ, cơ bản không thể nào.

    Ha ha ha ha, Kiếm Chi Tử nên cảm ơn ta, sau này bớt đi một địch thủ văn minh cảnh.

    - Ngươi phế rồi.

    Lăng Thanh Vân cuồng cười, gã biết lần này mình thành công rồi.

    Tự cho là đúng.

    Lục Nguyên nhún vai, gã cho rằng mình dùng một trăm loại nguyên tố trùng kích thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh, đáng tiếc không phải thế.

    Lục Nguyên một kiếm chặt xuống, phút chốc Lăng Thanh Vân bị chém thành hai nửa, nhưng Lục Nguyên cảm giác gã không chút, đúng là có một phân thân ở đây.

    Mặt kệ nó.

    Bây giờ không rảnh tìm Lăng Thanh Vân chân thân, lần sau gặp chém chết gã.

    Gã nói mình căn cơ bất ổn không có cơ hội trùng kích văn minh cảnh, đến lúc đó trùng kích văn minh cảnh hù chết gã, bóp chết gã.

    Bây giờ nên quay về Kiếm Môn, không biết hiện tại nội bộ Kiếm Môn là tình huống gì.

    Lục Nguyên một đường bay về Kiếm Môn, giữa chừng có nghỉ ngơi một lần.

    Hắn đi tới một công chúng tinh thần có không ít người cư ngụ thì dừng lại.

    Cái gọi là công chúng tinh thần tức tinh thần không thuộc về bất cứ thế lực, có người kinh doanh buôn bán.

    Dù là thế lực nào đều có thể vào trong, không bao nhiêu quy tắc, đụng phải kẻ thù muốn đánh thì tùy tiện.

    Lục Nguyên ở lại công chúng tinh thần không lâu lắm, chỉ là mua rượu thôi.

    Bắt đầu từ Địa Long Tinh rượu trống trơn, đến Tháp Nguyên Tố không có rượu uống, đến Cổ Cổ tuyệt địa càng không có rượu, thật là thèm muốn chết.

    Đối với một tửu quỷ chuyện thống khổ nhất là không có rượu uống, nhịn lâu như vậy rốt cuộc đụng phải chỗ bán rượu tất nhiên phải mua mây ngàn cân rượu rồi tính tiếp.

    Bây giờ Lục Nguyên tay cầm một bình mười cân chứa tuyết trung thiêu tửu.

    Loại tuyết trung thiêu tửu vào họng lạnh lẽo, vào bụng nóng bỏng, đủ sức nóng.

    Lục Nguyên cầm lên tuyết trung thiêu tửu, uống ừng ực, uống đến sảng khoái.

    Rượu ngon quá đi, rốt cuộc sảng khoái nốc một hơi.

    Một hơi uống hết mười cân chứa tuyết trung thiêu tửu, cuối cùng một giọt rượu dọc theo khóe môi chảy uống dính vào vải xanh, Lục Nguyên không thèm để ý.

    Lục Nguyên sảng khoái hét một tiếng:

    - Sướng!

    Cái gì khỏi là sảng khoái?

    Đây chinsh là sảng khoái!

    Đã uống rượu đã ghiền, tạm thời hết nghiện, giờ phải về Kiếm Môn thôi, không biết Kiếm Môn ra sao rồi.

    Lục Nguyên một đường bay đi, quá trình có trải qua không ít truyền tống trận, rốt cuộc mấy ngày sau bay trở về Kiếm Môn.

    Quay về Kiếm Môn rồi Lục Nguyên phát hiện lần này không xảy ra bất cứ sát phạt thảm khốc nào, dường như Kiếm Môn khá là bình tĩnh.

    Tin Lục Nguyên trở về chớp mắt chấn động Kiếm Môn, hiện tại hắn đã là vài cường giả trong Kiếm Môn, người người đều biết hắn là cường giả thế giới cảnh tam tầng.

    Đương nhiên họ không biết trên đường về thực lực của Lục Nguyên lại tiến bộ một tầng.

    Tử đến!

    Lục Nguyên không hiểu hiện tại rốt cuộc là chuyện gì, đi trước hỏi sư phụ Thái Sử Không.

    Thái Sử Không thấy Lục Nguyên quay về có phần cảm thán, đồ đệ của mình đã vượt qua mình rồi.

    Gã còn chưa biết tin tức của Yến Thương Thiên, nếu mà biết Yến Thương Thiên đến thiên tôn cảnh chắc gã làm sư phụ càng thêm câm nín.

    - Kiếm Chi Tử định làm gì?

    Thái Sử Không nghe Lục Nguyên hỏi thì lắc đầu, cười khổ.

    - Kiếm Chi Tử khác với Hiên Viên Vọng.

    Hiên Viên Vọng là phát động chính biến đột ngột khiến mọi người chấp nhận sự thật gã trở thành chủ Kiếm Môn.

    Lực lượng phát động chính biến của gã kém chút, nếu thành công có thể làm chủ Kiếm Môn, nhưng thất bại thì vạn kiếp bất phục.

    Kiếm Chi Tử thì sao?

    Gã không chơi trò đó.

    Thái Sử Không nói:

    - Gã đưa ra Kiếm Điên Chân Nhân, nói là vị trí chủ kiếm tổ tinh thần của Kiếm Diệt lão tổ không hợp pháp, phải mở lại cạnh tranh vị tí kiếm tổ tinh thần, thời gian tiến hành vào mười mấy ngày sau.

    Không chút nghi ngờ, gã muốn đường đường chính chính đoạt quyêmnf to Kiếm Môn, hơn nữa gã làm cách này dù có thất bại cũng bình yên vô sự, không ai làm được gì gã, dù sao gã là người đẩy ra Kiếm Điên Chân Nhân, nếu có thất bại cũng trút hết lên đầu Kiếm Điên Chân Nhân, có thể chối rằng gã bị Kiếm Điên Chân Nhân bức ép.

    Lục Nguyên gật đầu thán:

    - Hay cho Kiếm Chi Tử, đi nước cờ hay lắm.

    Thái Sử Không vô cùng trịnh trọng nói:

    - Hơn nữa ngươi phải cẩn thận, Kiếm Chi Tử tuyệt đối không đơn giản.

    Lần này gã mạnh mẽ ập đến, chúng ta đối mặt khí thế của gã đành bó tay.

    Kiếm Diệt lão tổ tự nhận hiện tại không phải đối thủ của Kiếm Chi Tử, thực lực của gã rất mạnh, có thể xưng là số một Kiếm Môn chúng ta.

    Lục Nguyên biểu tình nghiêm túc, đương nhiên hắn biết Kiếm Chi Tử không dễ đối phó, bây giờ ngay cả Kiếm Diệt lão tổ còn cho rằng không phải đối thủ của gã.

    Kiếm Chi Tử khó đối phó, dù bây giờ hắn có thế giới cảnh ngũ tầng, muốn làm gì Kiếm Chi Tử e rằng không dễ dàng, nhưng đã bị gã ép tới đường cùng, không chiến không được.

    Vậy thì đấu đi.

    Hơn mười ngày sau, cạnh tranh vị trí chủ kiếm tổ tinh thần sẽ bắt đầu.

    Tinh thần chi hội tức là hội tranh đoạt chủ kiếm tổ tinh thần.

    Bình thường tinh thần chi hội không quá kịch liệt.

    Lần kịch liệt nhất gần đây là rất nhiều năm trước Kiếm Điên Chân Nhân cùng Kiếm Diệt lão tổ tranh đoạt vị trí chủ kiếm tổ tinh thần, lần đó Kiếm Điên Chân Nhân cuối cùng bị thương ẩn giấu lánh đời, tất cả cho rằng lão hoặc là chết hay thoái ẩn, không ngờ rằng tinh thần chi hội lần nữa bắt đầu.

    Đúng vậy, cách lâu như vậy lại đến tinh thần chi hội.

    Hơn nữa bây giờ rõ ràng là Kiếm Chi Tử ở phía sau trợ giúp, một lần này tinh thần chi sẽ có trò hay để xem.

    Rốt cuộc, ngày tinh thần chi hội đã đến ròi.

    Tinh thần chi hội cửa hành trong kiếm tổ thành của kiếm tổ tinh thần.

    Trước kia đã nói kiếm tổ thành vô cùng to lớn, ba thành khác như kiếm vân thành, kiếm phong thành, kiếm hư thành tam thành thế chân vạc.

    Bây giờ Lục Nguyên là nằm trong số đại biểu cho kiếm vân thành, đi theo bên cạnh Kiếm Vân trung tổ tiến vào kiếm tổ thành.

    Ngay cả chủ Kiếm Môn là Thái Sử Không cũng theo phe Kiếm Vân trung tổ vào thành.

    Ở giữa kiếm tổ thành có một kiếm tổ quảng trường khổng lồ, người phe kiếm vân thành ngồi xuống.

    Lúc này người phe Kiếm Hư cũng ngồi xuống.

    Giải Thoát Nhai bộ dạng nhàn nhã, người khởi xướng sự kiện Kiếm Chi Tử ở trong phái này.

    Kiếm Chi Tử áo trắng tiêu sái, phong thần ngọc tuấn.

    Gã nhìn Lục Nguyên, ánh mắt hai người ở trên không trung giao nhau.

    Phe Kiếm Phong đã không còn ai nữa.

    Phe Kiếm Hư, Kiếm Vân ngồi ở phía tây kiếm tổ quảng trường.

    Phía bắc kiếm tổ quảng trường ngồi một mình Kiếm Diệt lão tổ.

    Kiếm Diệt lão tổ vẫn có khí phách to lớn.

    Ở phía nam kiếm tổ quảng trường là có nhiều người nhất, nhưng bọn họ không có chỗ ngồi.

    Ở phía nam kiếm tổ quảng trường đầy ắp người kiếm tu tinh thần, kiếm môn tinh thần, và nhiều vị đại biểu chí tôn.

    Bình thường người ở dưới thế giới cảnh không có cơ hội đến kiếm tổ tinh thần, nhưng vì lần này là vị trí chủ kiếm tổ tinh thần thay đổi nên bọn họ hiếm khi có cơ hội đến chốn này một lần.

    Ở phía nam có nhân vật như Hạ Hầu chí tôn, Đông Dã chí tôn đều là lần đầu đến kiếm tổ tinh thần, rất tò mò về nơi này.

    Nhưng họ tốt xấu là thế giới cảnh, thấy nhiều ít tình hình nên không kêu to gọi nhỏ, vẫn rất bình tĩnh ngồi.

    Mấy người sau lưng chí tôn thì không bình tĩnh như vậy, lần đầu đến kiếm tổ tinh thần nhìn trái nhìn phải không ngừng.

    Có thể nói nếu phía bắc một mình Kiếm Diệt lão tổ ngồi lạnh lẽo thì phía nam mấy ngàn người nhốn nháo nhất.

    Bây giờ chỗ duy nhất không có ai là phía đông.

    Mặt đông kiếm tổ tinh thần sớm dựng không ít chỗ ngồi, không biết là để cho ai.

    - Võ cổ văn minh Võ Thánh Đế Tử đến!

    Theo tiếng kêu vang lên, đoàn người đáp xuống từ bầu trời, rơi xuống phái đông, lục tục không xuống.

    Không ngờ là Võ Thánh Đế Tử đến.

    Võ Thánh Đế Tử chính là đế tử khá quan trọng của võ cổ văn minh, tay nắm quyền to, bình thường thủ lĩnh Vô Thượng Đại Giáo có thay đỏi thì chỉ cần đế tử bình thường ra mặt đã đủ cho mặt mũi rồi, chẳng ngờ Võ Thánh Đế Tử đích thân đến, gã không phải đế tử bình thường.

    Võ Thánh Đế Tử nặng ký đến, bốn phương kinh sợ.

    Võ Thánh Đế Tử mặt chữ điện, mặt mày có chút đỏ ngồi xuống rồi cười nói:

    - Bổn đế tử đến nhìn xem Kiếm Chi Tử, gần đây Kiếm Chi Tử biểu hiện không tệ, võ cổ văn minh chúng ta định gả một đế cơ cho hắn.

    Câu này rõ ràng là ủng hộ Kiếm Chi Tử.

    Xem ra võ cổ văn minh thật sự chống lưng cho Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Diệt lão tổ hơi biến sắc mặt, có võ cổ văn minh chống lưng không phải việc nhỏ.

    Qua chốc lát lại vang tiếng kêu:

    - Giản Thánh Đế Tử đến!

    Lại một vị thánh đế tử tới, chính là giản chi văn minh Giản Thánh Đế Tử.

    Giản Thánh Đế Tử khuôn mặt nghiêng về loại thư sinh mặt trắng, có chút âm nhu.

    Chuyến này họ đến cũng vì bị Kiếm Chi Tử mời, bây giờ Kiếm Chi Tử có quyền lực rất cao trong Kiếm Môn, có đủ tư cách mời.

    Đương nhiên người này đến cũng là ủng hộ Kiếm Chi Tử.

    Lập tức đến đế tử thái cổ văn minh, người đến là Hoang Nguyên Đế Tử, cũng là đế tử xếp mười hàng đầu trong thái cổ văn minh, địa vị cao quyền trọng, bàn về địa vị không dưới Giản Thánh Đế Tử, đương nhiên so với Võ Thánh Đế Tử thì không bằng.

    Vị Hoang Nguyên Đế Tử cũng là mặt chữ điền, để râu ria xồm xoàm, hiển nhiên không nghiêm túc chải chuốt.

    Võ Thánh Đế Tử, Giản Thánh Đế Tử, Hoang Nguyên Đế Tử, những đế tử đến chỉ có một mục đích, đó là chống lưng cho Kiếm Chi Tử.

    Dưới tình huống bình thường thì không có khả năng có nhiều văn minh đến tham gia Vô Thượng Đại Giáo bình thường thay đổi thủ lĩnh, nhưng không chút nghi ngờ, lần này hộ đều vì ủng hộ Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử có mặt mũi rất lớn, nhiều người đến mang tới áp lực lớn cho Kiếm Diệt lão tổ.

    - Pháp cổ văn minh Pháp Thánh Đế

    Chương 1113-1120: Lục Nguyên vs Kiếm Chi Tử

    Theo tiếng hét dài, lại là cổ văn minh thánh đế tử đến.

    Pháp Thánh Đế Tử áo tím tung bay, trên bộ đồ tràn đầy pháp thuật ảo diệu.

    Pháp Thánh Đế Tử chào hỏi mấy vị đế tử rồi nói:

    - Kiếm Môn chính là dưới cai trị của pháp cổ văn minh chúng ta, không ngờ làm phiền mấy vị đế tử khác đến, thật ngại quá.

    Được rồi, bây giờ người đến đã đầy đủ, Kiếm Môn tranh đoạt vị trí chủ kiếm tổ tinh thần có thể bắt đầu.

    Tất cả tuân theo nguyên tắc công bằng, dù là ai chỉ cần không phải người Kiếm Môn đều không được nhúng tay vào!

    Pháp Thánh Đế Tử trong lời nói có ẩn ý khác.

    Không khí ngày càng căng thẳng.

    Kiếm Điên Chân Nhân còn chưa xuất hiện!

    Lão định khi nào đến?

    - Nửa điên nửa ngốc nửa cười, nửa si nửa khùng nửa cuồng.

    Theo tiếng cười to một lão già mặc đồ rách rưới bước ra.

    Lão già mặc đồ rách rưới lưng cõng một thanh trường kiếm vừa đi vừa ngâm nga.

    Kiếm Điên Chân Nhân rốt cuộc xuất hiện, xuất hiện điên cuồng như vậy, có chút khí độ, không giống là con rối của Kiếm Chi Tử như đã tưởng tượng.

    Mắt Kiếm Diệt lão tổ sáng ngời, nói:

    - Kiếm Điên Chân Nhân, ngươi rốt cuộc đến.

    Kiếm Điên Chân Nhân nhìn Kiếm Diệt lão tổ, nói:

    - Đúng vậy, ta đã tới.

    Năm đó ngươi và ta tranh đoạt vị trí chủ tinh thần, hạ độc ta, khiến pháp lực của ta phát huy không hoànXuối cùng để ngươi làm chủ tinh thần, khiến ta ôm hận rời khỏi Kiếm Môn.

    Bây giờ ta phải đoạt lại vị trí chủ tinh thần!

    Kiếm Diệt lão tổ lạnh lùng quát:

    - Ta không hạ độc ngươi, đừng ngậm máu phun người!

    Kiếm Điên Chân Nhân cũng rống trở lại:

    - Ai nói không có!?

    Kiếm Điên Chân Nhân và Kiếm Diệt lão tổ hét qua lại, nhưng chuyện năm đó cách quá lâu rồi, lâu ít nhất mấy vạn năm, trong thời gian dài dặc mọi thứ biến đổi không thể tìm kiếm.

    Nói đơn giản là Kiếm Điên Chân Nhân và Kiếm Diệt lão tổ năm đó có hạ độc hay không việc này chỉ nói miệng, dù là ai cũng không cách nào chứng minh được.

    Kiếm Điên Chân Nhân muốn hiệu quả như vậy, trước tiên nghi ngờ tính công bình Kiếm Diệt lão tổ làm chủ kiếm tổ tinh thần, dù sao ai mà chứng minh được chuyện nhiều năm trước?

    Rồi lão mặc đồ rách rưới tỏ vẻ cao nhân, ngâm thơ ra sân là vì nâng cao hình tượng, hình tượng cao nhân nói chuyện luôn dễ khiến người tin tưởng.

    Đương nhiên những điều này toàn do Kiếm Chi Tử sắp đặt cho ão, Kiếm Điên Chân Nhân không thể không khâm phục gã.

    Rõ ràng chỉ là một người tuổi trẻ mà đã tinh ranh như vậy, suy nghĩ hết mọi mặt, không chỉ như vậy, còn cố ý khiến lão đợi phút cuối mới ra sân, lúc này dễ để ấn tượng cho người.

    Lão và Kiếm Diệt lão tổ tranh chấp một lát, cãi vô cùng kịch rồi mới nói:

    - Thôi được, chuyện năm dó có nói tới nói lui cũng không nói rõ.

    Tuy ngươi lẫn lộn sự thật trắng đen, bây giờ không chứng minh được gì, hôm nay chúng ta dùng kiếm nói chuyện đi, xem coi ai có thể xứng vị trí chủ kiếm tổ tinh thần.

    Kiếm Diệt lão tổ bỗng dưng bị sỉ nhục một phen, trong lòng rất oán hận, liền đặt tay lên chuôi kiếm, nói:

    - Cũng được, Kiếm Điên, để ta xem mấy năm nay ngươi tiến bộ nhiều ít.

    Kiếm Điên Chân Nhân và Kiếm Diệt lão tổ ở không trung kình nhau, đại chiến kinh thế sắp phát động.

    Chính lúc này một giọng nói vang lên:

    - Chờ đã.

    Mọi người nhìn sang nơi phát ra tiếng nói, chỉ thấy người lên tiếng là phong thần ngọc tuấn, bạch y thắng tuyết Kiếm Chi Tử Kiếm Văn Xương.

    Kiếm Chi Tử lạnh nhạt nói:

    - Sư phụ, không phải sư phụ đã nói có vết thương cũ trong người, không phát huy được bao nhiêu thực lực sao?

    Gã kêu tiếng sư phụ khiến người ngẩn ngơ.

    Mọi người đều biết sư phụ của gã là Trương Đạo Sinh.

    Trương Đạo Sinh là thế giới cảnh nhị tầng nhưng âm hiểm gian xảo, xem như là nhân vật quái dị.

    Sư phụ của gã không mạnh lắm, nhưng vì ở Kiếm Môn không được bái ai khác nữa, sao đột nhiên gã thêm một sư phụ?

    Trương Đạo Sinh mỉm cười, giọng nói vang toàn trường:

    - Trước đó không lâu Kiếm Chi Tử gặp Kiếm Điên Chân Nhân tiền bối, được tiền bối dạy cho nhiều thứ, nên qua sự đồng ý của ta đã bái Kiếm Điên Chân Nhân làm sư phụ.

    Tất nhiên Kiếm Điên Chân Nhân không mạnh bằng Kiếm Chi Tử, những điều này chẳng qua là gã sắp xếp thôi.

    Kiếm Chi Tử đi vào sân, đến bên cạnh Kiếm Điên Chân Nhân, nói:

    - Sư phụ có vết thương cũ, giờ ra tay sẽ không phát huy đến hết sức mạnh, không bằng do ta làm đồ đệ thay cho.

    Sư trưởng có việc, đệ tử phải làm thay chứ.

    Kiếm Điên Chân Nhân gật đầu, nói:

    - Vậy cũng tốt, nhưng Kiếm Chi Tử, nếu đã giao cuộc chiến này cho ngươi thì phải đánh nghiêm túc vào.

    Vở kịch đã diễn xong.

    Kiếm Chi Tử sắp đặt nguyên vở kích khiến gã đoạt quyền thành hợp tình hợp lý, không có chỗ nào gập ghềnh.

    Kiếm Chi Tử đi lên đài, Kiếm Điên Chân Nhân lùi xuống.

    Kiếm Chi Tử ấn tay trên chuôi kiếm, nói:

    - Kiếm Diệt lão tổ, thật ngại quá, ngày hôm nay để người quyết đầu cùng ta.

    Cho ta lĩnh giáo sự lợi hại của lão tổ đi, xin chỉ giáo.

    Khóe môi gã nhếch nụ cười nhạt.

    Vở kịch đã xong, giờ là lúc hoàn toàn giải quyết Kiếm Diệt lão tổ.

    Nếu không phải lão quy này âm thầm ngăn cản thì làm gì có ước hẹn tám năm với Lục Nguyên, sớm ở sáu năm trước tiêu diệt hắn rồi.

    Lão quy này bảo vệ Lục Nguyên tám năm, bây giờ, đi chết đi.

    Tay Kiếm Chi Tử ấn trên chuôi kiếm.

    Ta Kiếm Diệt lão tổ cũng ấn trên chuôi kiếm.

    Sự tình đã phát triển đến một bước này, phía trước vở kịch cũng diễn xong rồi.

    Kiếm Chi Tử chiếm hết thiên thời, địa lợi, ba đế tử văn minh đều ủng hộ gã, nhân hòa chiếm một nửa.

    Kiếm Điên Chân Nhân biểu diễn giống như lão chịu thiệt thòi, cộng thêm bình thường Kiếm Chi Tử ở trong Kiếm Môn có danh tiếng rất lớn, gã hiểu về lòng người, hiểu dù mình làm gì thì phải trước chiếm một chữ lý đã, nên làm mình có vẻ chịu thiệt trước tiên.

    Thiên thời, địa lợi, nhân hòa, toàn bộ chiếm hết.

    Hơn nữa Kiếm Chi Tử càng tin vào kiếm trong tay mình tuyệt đối hơn xa Kiếm Diệt lão tổ.

    Kiếm Diệt lão tổ gật đầu nói:

    - Tốt lắm, Kiếm Chi Tử, ngày hôm nay để ngươi cùng ta đấu nhau, xem coi khí vận kiếm đạo mạnh nhất của ngươi so với lão tổ ta như thế nào!

    Kiếm Diệt lão tổ rút kiếm ra, kiếm của lão là Diệt Tiên kiếm, một thanh tiên kiếm tràn ngập hơi thở hủy diệt, vừa xuất hiện thì khí hủy diệt đã quét toàn trường.

    Hơn nữa lão biết rằng Kiếm Chi Tử không phải loại dễ đối phó, lần này đến khiêu chiến e rằng có thực lực đáng sợ, vậy nên lão ra tay liền lấy tuyệt chiêu Thủ Diệt kiếm pháp.

    Bởi vì cần thủ hộ nên phải cường đại.

    Vì muốn tất cả kẻ hại vật thủ hộ phải bị diệt hết.

    Đây chính là Thủ Diệt kiếm pháp.

    Kiếm Diệt lão tổ thúc đẩy Thủ Diệt kiếm pháp đến tiến bộ kinh người, trên thân lão phát ra chín mươi chín ánh sáng sao, lực lượng mỗi ánh sáng dùng cực kỳ diệu.

    Chín mươi chín tinh, đây là cực độ kiếm pháp cấp thế giới.

    Hiển nhiên Kiếm Diệt lão tổ đã luyện kiếm pháp cấp thế giới đến mức tận cùng.

    Kiếm Chi Tử cười khẩy nói:

    - Kiếm pháp cấp thế giới hả?

    Rất hữu dụng, nhưng chỉ là hữu dụng mà thoi, đối mặt ta thì hữu dụng cỡ nào cũng vô dụng.

    Vô Thiên kiếm pháp!

    Gã phất tay, đột nhiên thi triển ra Vô Thiên kiếm pháp, là bộ kiếm pháp cấp diệt thế.

    Thì ra lúc đối chiến với Lục Nguyên gã dùng kiếm pháp này không hề rót pháp lực vào trong.

    Bây giờ rót vào pháp lực thì hoàn chỉnh xuất hiện tinh túy của Vô Thiên kiếm pháp.

    Vô Thiên kiếm pháp đệ nhị kiếm: Kiếm độ tinh hải, tinh hải mang mang vô tận, mà lấy cô kiếm độ chi.

    Dùng ra thức này thì thế công mạnh mẽ của Kiếm Diệt lão tổ bị chặn lại.

    Kiếm Chi Tử lập tức dùng kiếm tiếp theo, đso là thứ ba Hoa Kiếm Ngạo Quần Tinh trong Vô Thiên kiếm pháp.

    Một kiếm trong tay, ngạo thị quần tinh, một kiếm này hoàn toàn đẩy Kiếm Diệt lão tổ vào thế yếu.

    - Vô Thiên kiếm pháp đệ tứ kiếm, Vạn KIếm Đồng Bi!

    Kiếm này thi triển ra vô tận bi ý, vô tận tinh quang.

    Kiếm Diệt lão tổ khắp người đầy vết thương, dường như không cách nào tránh khỏi.

    - Vô Thiên kiếm pháp đệ ngũ kiếm, Độc Ta Vi Thiên!

    Kiếm này thi triển cực nhanh, đã làm Kiếm Diệt lão tổ bị thương nặng.

    Thời gian chớp mắt tạm dừng, Kiếm Chi Tử gác ngang trường kiếm ở họng Kiếm Diệt lão tổ.

    - Ngài thua.

    Dường như gã là mèo vườn chuột, không vội giết chết Kiếm Diệt lão tổ.

    Hiện tại ở trước mặt nhiều người Kiếm Môn thì không thể làm như vậy, nhưng khi gã đã nắm quyền trong tay thì mượn chuyện Kiếm Điên Chân Nhân, sẽ hoàn toàn đánh ngã Kiếm Diệt lão tổ, đến khi đó sẽ hút khô hết giá trị trên người lão.

    Bề ngoài hình tuượng của gã vĩnh viễn là bạch y thắng tuyết, nhất tập vô trần, còn bên trong thì sao?

    Hì hì.

    Kiếm Diệt lão tổ thua, thế giới cảnh ngũ tầng Kiếm Diệt lão tổ ở dưới tay Kiếm Chi Tử tổng cộng chống đỡ bốn kiếm mà thôi.

    Chiến tích thế này khiến mọi người ngơ ngác.

    Không sai, lúc bắt đầu mọi người hiểu Kiếm Chi Tử đến không có gì tốt, nhưng chưa từng nghĩ đến gã sẽ dùng bốn kiếm đã đánh bại Kiếm Diệt lão tổ rồi.

    Đó là mạnh mẽ cỡ nào chứ.

    Trong Kiếm Môn không ai có khả năng đối địch một chọi một.

    Nhưng phe Kiếm Vân trung tổ hiểu con người Kiếm Chi Tử, nếu để gã nắm quyền thì Kiếm Môn sẽ bị gã sửa thành địa ngục đáng sợ, bên mình không còn đường sống.

    Kiếm Chi Tử nhìn Lục Nguyên, hỏi:

    - Vậy thì còn ai khiêu chiến không?

    Trong Kiếm Môn có tư cách kheieu chiến, vị trí chủ kiếm tổ tinh thần người có tài ngồi được, phải là người có thể mang Kiếm Môn chúng ta đi hướng huy hoang mới được.

    Bây giờ Kiếm Chi Tử khí thế dào dạt, gã đang chờ Lục Nguyên đưa lên chịu chết.

    Gã muốn đối phó Lục Nguyên, gã phải ở trước mặt nhiều người chà đạp hắn, không chỉ vậy, gã phải đánh Lục Nguyên trọng thương, hủy đi niềm tin, tiền đồ của hắn, cho dù không giết Lục Nguyên cũng phải đánh hắn nửa tàn phế.

    Gã phải khiến Lục Nguyên hiểu cái gì gọi là Khí Vận Thất Tử Kiếm Chi Tử.

    Lúc trước Kiếm Chi Tử trong kiếm đạo đều là cao cao tại thượng.

    Nhưng Lục Nguyên xuất hiện khiến gã không thể cứ ngồi trên cao, những ngày tháng đó ai nấy đều nói đến Lục Nguyên kiếm thuật ngang bằng Kiếm Chi Tử.

    Gã có gặp Võ Chi Tử, Võ Chi Tử vẻ mặt chế giễu nhìn gã, hiển nhiên đang cười gã bị một kẻ không phải Khí Vận Thất Tử đuổi kịp.

    Làm sao Kiếm Chi Tử không tức giận chờ được?

    Bây giờ là lúc hoàn toàn hủy diệt Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đang làm cái gì?

    Kiếm Chi Tử nhìn Lục Nguyên, phát hiện hắn nhắm mắt lại dường như suy tư vấn đề gì.

    Hì hì, Kiếm Chi Tử cười lạnh, đây là trốn tránh khiêu chiến của mình.

    Lục Nguyên thấy mình bốn chiêu đánh bại Kiếm Diệt lão tổ nên sợ quá giờ trốn khiêu chiến.

    Sự thật là Lục Nguyên đang làm cái gì?

    Lục Nguyên có nhìn thấy Kiếm Chi Tử bốn chiêu đánh bại Kiếm Diệt lão tổ, thực lực của gã e rằng mạnh hơn hắn mấy phần, nhưng Lục Nguyên không phải người trốn tránh khiêu chiến, lý do hắn nhắm mắt vì mới rồi ở trong kiếm chi không gian khối lệnh bài, không sai là khối lệnh bài có được từ Cổ Cổ tuyệt địa bỗng nổ tung.

    Bạo tạc quá kịch liệt làm Lục Nguyên dùng ý thức ẩn vào trong xem.

    Xem xét thì phát hiện trên lệnh bài tỏa ánh sáng.

    Thì ra mặt lệnh bài xuất hiện chữ mới, là dương kiếm giả lệnh.

    Lại dùng ý thức lẻn vào, thế mới hiểu tác dụng của dương kiếm giả lệnh.

    Tác dụng của nó là có thể trấn áp người dùng kiếm khác, khiến vạn kiếm thàn phục.

    Lục Nguyên thầm nhủ sao dương kiếm giả lệnh bây giờ tỏa sáng nhỉ?

    Lục Nguyên lấy làm khó hiểu, nhưng thần thức cảm ứng phát hiện hóa ra bên cạnh có một hơi thở tương tự với dương kiếm giả lệnh, thần thức thăm dò thì dần phát hiện hơi thở đến từ Kiếm Chi Tử.

    Tức là nói Kiếm Chi Tử cũng có một kiếm giả lệnh, kiếm giả lệnh là từ kỷ nguyên trước để lại có thể dùng uy nhiếp đè ép người dùng kiếm khác.

    Không ngờ Kiếm Chi Tử cũng có một kiếm giả lệnh, xem ra khí vận của gã cao không phải giả dối, hơn nữa sớm hơn mình một bước phát hiện tác dụng của kiếm giả lệnh.

    Xác định điều này xong Lục Nguyên mở mắt ra.

    Hắn mở mắt ra vừa lúc thấy Kiếm Vân trung tổ bị Kiếm Chi Tử chém trúng ngực, để lại miệng vết thương rất dài, máu chảy đầy.

    Kiếm Vân trung tổ biết Kiếm Chi Tử khi cầm quyền thì không được, lấy tính cách của gã sau này sẽ âm chết mình.

    Cho nên sau khi Kiếm Diệt lão tổ thua thì Kiếm Vân trung tổ đi lên.

    Tất nhiên Kiếm Vân trung tổ không phải hoàn toàn không cơ hội thắng, trước khi chiến đấu lão dùng Điên Ma Đan.

    Loại Điên Ma Đan này là dược phẩm Kiếm Vân trung tổ ngẫu nhiên có được, di chứng không nghiêm trọng lắm.

    Kiếm Vân trung tổ cho rằng sử dụng Điên Ma Đan sẽ có một chút cơ hội thắng nhưng kết quả là một kiếm!

    Kiếm Chi Tử chỉ dùng một kiếm giải quyết Kiếm Vân trung tổ, trọng thương lão.

    Thực lực bây giờ của Kiếm Chi Tử khiến người thấy kinh khủng!

    Bốn kiếm trọng thương nặng Kiếm Diệt lão tổ, một kiếm trọng thương Kiếm Vân trung tổ.

    Dù là Kiếm Diệt lão tổ hay Kiếm Vân trung tổ thì đều là cao thủ năm hàng đầu trong Kiếm Môn.

    Mấy vị đế tử bên cạnh không kiềm được gật đầu.

    Kiếm Chi Tử đúng là đánh khá đẹp, kiếm chiêu, năng lực cách đấu không kém hơn những đế tử này.

    Kiếm Chi Tử nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Còn ai khiêu chiến không?

    Vị trí chủ kiếm tổ tinh thần chúng ta có ai tài năng lên?

    Gã nhìn chằm chằm Lục Nguyên, rất nhiều người đều trông thấy ánh mắt đó.

    Không chút nghi ngờ, Kiếm Chi Tử đang khiêu chiến với Lục Nguyên, nhưng tình hình bây giờ là hắn thây Kiếm Chi Tử cường đại quá tạm thời co rụt.

    Lục Nguyên khí thế yếu, thật sự không phải đối thủ của Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử lần thứ hai nói, nhưng mới rồi gã beiuer hiện cường đại như vậy, Kiếm Môn không còn ai là đối thủ của gã nữa.

    Pháp Thánh Đế Tử chủ trì đại cục chau mày.

    Kiếm Môn là địa bàn do pháp cổ văn minh thống trị nên gã chủ tì đại cục cũng bình thường.

    - Vậy thì mười tiếng đếm không có ai khiêu chiến Kiếm Chi Tử, sư phụ của Kiếm Chi Tử, Kiếm Điên Chân Nhân sẽ là chủ kiếm tổ tinh thần.

    - Một.

    - Hai.

    - Ba.

    Pháp Thánh Đế Tử đếm không nhanh nhưng làm vậy cũng vô dụng, bây giờ không còn ai dám khiêu chiến Kiếm Chi Tử.

    - Chín.

    Pháp Thánh Đế Tử đếm tới chín, chỉ cần đến số mười là Kiếm Chi Tử sẽ thắng, Kiếm Điên Chân Nhân là chủ kiếm tổ tinh thần.

    Pháp Thánh Đế Tử hé môi, vô số người nhìn Kiếm Chi Tử.

    Đại cục đã định, đại thế của Kiếm Chi Tử đã thành.

    Ván này Kiếm Chi Tử thắng, Kiếm Diệt lão tổ thua, Lục Nguyên cũng thua.

    - Chờ đã!

    Khoảnh khắc chỉ mành treo chuông thì bỗng vang tiếng hét dài.

    Ai?

    Là ai kêu chờ chút?

    Đó là ai?

    Trông thấy sức chiến đấu cường đại của Kiếm Chi Tử rồi còn ai dám hét chờ một chút?

    Mọi người nhìn hướng phát ra tiếng động, người lên tiếng dường như mới mở mắt ra.

    Lục Nguyên nở nụ cười, nói:

    - Thật ngại quá, mới rồi thất thần, đúng rồi, chờ chút là ta kêu.

    Pháp Thánh Đế Tử nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Ngươi lên làm gì?

    Lục Nguyên nhìn hướng Kiếm Chi Tử, nói:

    - A, là như vầy, ta không muốn tranh vị trí chủ kiếm tổ tinh thần cái gì, ta không hứng thú, nhưng có nhớ một việc là Kiếm Chi Tử thiếu ta mười vạn địa giai linh mạch.

    Đúng rồi, còn có Kiếm Điên Chân Nhân cũng thiếu ta mười vạn địa giai linh mạch, ta đến đòi tiền nợ.

    - Ta thiếu ngươi cái gì?

    Đừng nói nhảm nhí!

    Kiếm Chi Tử hừ lạnh.

    Kiếm Chi Tử phản bác việc thiếu Lục Nguyên mười vạn địa giai linh mạch.

    Kiếm Điên Chân Nhân cũng ngây như phỗng, lão có nghe tên Lục Nguyên nhưng chưa có giao tiếp bao giờ, khi nào thì thiếu hắn mười vạn địa giai linh mạch?

    Mười vạn địa giai linh mạch đối với Kiếm Điên Chân Nhân là con số lớn lao.

    Lục Nguyên phẩy tay nói:

    - Kiếm Điên Chân Nhân tiền bối, mới rồi người nói mấy vạn năm trước bị Kiếm Diệt lão tổ hạ độc, bây giờ có chứng cứ không?

    Kiếm Điên Chân Nhân đáp:

    - Đương nhiên vì quá xa xôi, người năm đó chỉ còn lại ta và Kiếm Diệt lão tổ, kẻ khác đều chết hết rồi.

    Lục Nguyên duỗi tay nói:

    - Vậy là được rồi.

    Người nói Kiếm Diệt lão tổ hạ độc người mà không có chút chứng cớ, ta nói người thiếu ta mười vạn địa giai linh mạch cũng không có chứng cớ.

    Không có chứng cớ tức là toàn nói miệng, không có gì khác nhau.

    Lục Nguyên nói vậy làm phe Kiếm Vân trung tổ cười lên.

    Mới rồi Kiếm Điên Chân Nhân bôi nhọn Kiếm Diệt lão tổ thật sự là có lý nói không rõ, bị tát nước bẩn mà chịu bó tay, không ngờ Lục Nguyên ra chiêu gậy ông đập lưng ông.

    Kiếm Điên Chân Nhân nghẹn họng, người thanh niên bây giờ làm sao vậy, miệng lưỡi bén nhọn.

    Lục Nguyên nhìn Kiếm Điên Chân Nhân, nói:

    - Cho nên bây giờ ta đòi nợ người.

    Kiếm Điên Chân Nhân, người thiếu ta mười vạn địa giai linh thạch nên trả đi chứ?

    Bây giờ không phải tranh đoạt vị trí chủ kiếm tổ tinh thần cái gì, ta không hứng thú, ta chỉ muốn tìm người đòi nợ.

    Không đưa ta thì chúng ta đsánh một trân, dùng vũ lực đòi nợ.

    Lục Nguyên mỉm cười nhìn Kiếm Điên Chân Nhân.

    Kiếm Điên Chân Nhân lập tức cảm thấy mình ở hoàn cảnh hiểm nghèo nhiều, Lục Nguyên muốn khiêu chiến với lão.

    Thực lực của Kiếm Điên Chân Nhân không bằng Kiếm Diệt lão tổ, lão chỉ có thế giới cảnh tứ tầng, chẳng qua là con rối bị Kiếm Chi Tử đưa lên sân khấu mà thôi.

    Nếu là thanh niên khác thì lão còn có tin chắc chiến thắng, nhưng giờ phát ra khiêu chiến là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên không phải thanh niên bình thường, nghe nói đã đến thế giới cảnh tam tầng, còn thắng người thế giới cảnh tứ tầng nữa.

    Kiếm Điên Chân Nhân không nghĩ mình sẽ thua, nhưng nếu lỡ thua thì chẳng phải khiến kế hoạch trôi sông ra biến sao?

    Đây chính là kế hoạch đoạt quyền của Kiếm Chi Tử.

    Phút chốc Kiếm Điên Chân Nhân nghẹn họng.

    Lục Nguyên nhìn Kiếm Chi Tử, nói:

    - Không lẽ bây giờ ta đòi nợ, Kiếm Chi Tử nhà ngươi cũng muốn sư trưởng có việc đệ tử làm thay chắc?

    Đây là đang chế nhạo Kiếm Chi Tử.

    Việc khác đệ tử làm thay được chứ thiếu nợ bị đòi mà chịu trả thay chỉ là nhảm nhí.

    Phe Kiếm Vân trung tổ lại cười lên.

    Hấp dẫn!

    Thật là hấp dẫn quá!

    Không ngờ bình thường Lục Nguyên không múa mép khua môi, há mồm sẽ giỏi như vậy.

    Loại mồm mép này không tệ nha.

    Thật ra giỏi mồm mép luôn là phẩm đức ưu tú của Lục Nguyên, chẳng qua gần đây rất ít phát huy phẩm đức ưu tú đó.

    Bây giờ hắn trổ tài sơ sơ, cảm thấy năng lực không giảm bao nhiêu.

    Cái gọi là miệng pháo tức là dễ dàng chọc kẻ địch giận dữ mà mình thì bình chân như vại, và trong khi nói chuyện để lại cạm bẫy chờ đối phương chui.

    Tất nhiên mình cách cảnh giới cao nhất của miệng pháo còn xa.

    Kiếm Chi Tử lạnh nhạt nói:

    - Được rồi, Lục Nguyên đừng múa mép khua môi nữa, chúng ta dùng kiếm nói chuyện.

    Lục Nguyên gật đầu, nhảy lên đài:

    - Mới rồi tùy tiện đùa ngươi với Kiếm Điên Chân Nhân tiền bối thôi, nếu ngươi đã muốn dùng kiếm nói chuyện thì ta cũng đồng ý.

    Kiếm Chi Tử, Lục Nguyên, hai người kình nhau.

    Kiếm Chi Tử áo trắng tung bay.

    Lục Nguyên áo xanh phấp phới.

    Kiếm Chi Tử cầm Thái A tiên kiếm.

    Thái a giả, quốc chi thần khí, thiên địa chi trọng khí, kiếm này trong tay, uy áp bốn phương.

    Lục Nguyên thì cầm Dưỡng Ngô tiên kiếm, dưỡng thiên địa hạo nhiên chính khí vào thân, nắm kiếm là nắm chính khí trong thiên địa.

    Vốn Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên có một trận quyết chiến, nhưng đó là so đấu kiếm thuật đơn thuần, giờ mới là cuộc quyết chiến chân chính giữa Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên.

    Nếu nói trận trước kiếm thuật là điểm tâm trước bữa chính thì quyét chiến hiện tại là bữa ăn chính.

    Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên đứng đối mặt nhau.

    Kiếm Chi Tử nói:

    - Vốn có ước tám năm với ngươi, bây giờ xem ra sáu năm đã chân chính quyết chiến.

    Lục Nguyên, hôm nay ngươi và ta, trận chiến này, là quyét chiến kiếm đạo cấp bậc cao nhất trung ương thiên triều.

    Nếu chỉ là trong tinh chi kết giới thì cấp bậc quá nhỏ, không đủ quy mô.

    Kiếm Chi Tử hỏi:

    - Không bằng vậy đi, lấy toàn Kiếm Môn làm địa điểm chiến đấu, thế nào?

    - Cũng tốt thôi.

    Lục Nguyên gật đầu đồng ý, Kiếm Chi Tử này có vài phần hào hùng.

    - Nhưng phải thảo luận trước, không thể đánh bạo ba tinh thần Kiếm Môn.

    Bây giờ Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên đều đến tình trạng công kích bạo tinh thần, tất nhiên ba tinh thần Kiếm Môn đã được các loại cấm pháp củng cố, dưới tình huống bình thường chưa chắc bạo tác.

    Nhưng nếu Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên đánh hăng quá thì bạo tác ba tinh thần Kiếm Môn cũng bình thường, cho nên mới có đề nghị đó.

    Kiếm Chi Tử gật đầu chấp nhận:

    - Cũng tốt.

    Trận quyết chiến kiếm đạo đặc sắc nhất trung ương thiên triều sắp bắt đầu.

    Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên cùng đặt tay trên chuôi kiếm, không khí vô cùng căng thẳng.

    Không biết khi nào thì mưa rơi, mưa phùn liên miên.

    Khi giọt nước thứ nhất rơi xuống thì Lục Nguyên và Kiếm Chi Tử cùng khoảnh khắc rút kiếm khỏi vỏ.

    Bất giác Kiếm Chi Tử rút kiếm nhanh.

    Bất giác Lục Nguyên cũng rút kiếm nhanh.

    Hai người rútđều nhanh đến đáng sợ.

    Trong Kiếm Chi Tử, bao gồm Kiếm Diệt lão tổ trọng thương đều chăm chú vào trận chiến này.

    Họ cùng phát hiện dù là tốc độ rút kiếm của Lục Nguyên hay Kiếm Chi Tử đều vượt xa số một Kiếm Môn Kiếm Diệt lão tổ, nhưng rốt cuộc kiếm quang của hai người ai nhanh hơn?

    Kiếm quang như luyện, không, so với luyện càng nhanh gấp ngàn lần.

    Hai kiếm quang đánh hướng Lục Nguyên.

    Kiếm quang của Kiếm Chi Tử đâm hướng cổ họng Lục Nguyên.

    Kiếm quang của Lục Nguyên đâm hướng cổ họng Kiếm Chi Tử.

    Hai người đều lấy cổ họng đối phương làm mục tiêu.

    Nếu kiếm quang của ai nhanh hơn thì có thể xuyên qua cổ họng đối phương.

    Không ai ngờ Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên vừa lên đã liều như vậy, thật đáng sợ.

    Lập tức hai thanh kiếm đông lại.

    Bởi vì dù là Kiếm Chi Tử hay Lục Nguyên đều phát hiện kiếm của đối phương nhanh giống y mình, không thể chia ra cao thấp, nếu đâm tới thì cổ họng hai người đều tiêu đời và chịu thương nặng.

    Thái A tiên kiếm cùng Dưỡng Ngô tiên kiếm lấy thế siêu nhanh mạnh va chạm vào đối phương.

    Thì ra Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên cùng nhanh kinh người!

    Nhưng cú va chạm này không ngang tay.

    Kiếm Chi Tử không lùi nửa bước mà Lục Nguyên thì lùi ra sau trăm trượng.

    Một kích kia rõ ràng là Kiếm Chi Tử chiếm trên cơ.

    Đương nhiên lý do gã chiếm ưu thế rất đơn giản, vì pháp lực của gã thâm sâu.

    - Không ngờ ngươi đã đến thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh.

    Vốn định dùng năng lực biến cảnh vật biến ododir ngươi, xem ra vô ích rồi.

    Kiếm Chi Tử hơi kinh sợ, không ngờ Lục Nguyên tiến bộ nhanh như vậy, bây giờ đã là thế giới cảnh tứ tầng rồi.

    Rõ ràng trước đó không lâu nghe nói Lục Nguyên đi Tháp Nguyên Tố, khi ấy nên là thế giới cảnh tam tầng.

    Kiếm Chủ từ lúc bắt đầu cùng Lục Nguyên định ra ước hẹn tám năm thì hắn trình độ là hỗn động cảnh tam, tứ tầng, kết quả sáu năm đã đến thế giới cảnh tứ tầng.

    Tiến cảnh như vậy dù là Kiếm Chi Tử cũng phải ghé mắt nhìn, may là bây giờ sắp hủy diệt Lục Nguyên, không cần đợi đến ước hẹn tám năm.

    Kiếm Chi Tử cười lạnh nói:

    - Lục Nguyên, dưới tình huống bình thường thì thế giới cảnh tứ tầng của ngươi thắng được thế giới cảnh ngũ tầng bình thường, nhưng đụng phải ta thì không được.

    Gã có tư cách nói câu đó, bởi vì Lục Nguyên và Kiếm Chi Tử đều thuộc loại tinh anh siêu cấp, năng lực cách đấu kiếm thuật vượt xa cùng thế hệ, cho nên hắn đối mặt với gã chỉ có nước rơi vào thế yếu.

    Kiếm Chi Tử lập tức mở ra công kích, vài bộ kiếm pháp cấp diệt thế ở trong tay gã thi triển ra.

    Ví dụ như Vô Thiên kiếm pháp cấp diệt thế, Thất Nghịch Hàn Thiên Kiếp cấp diệt thế, Lưỡng Cực Kiếm Đương cấp diệt thế, đủ các loại kiếm pháp cấp diệt thế thi triển ra dưới kiếm của gã.

    Lúc trước gã chỉ dựa vào kiếm thuật sử dụng kiếm pháp cấp diệt thế, bây giờ tăng vào pháp lực càng thể hiện ra sự đáng sợ của những kiếm pháp này.

    Vô số lực lượng có thể kích nổ tinh thần ở trên không trung bạo tạc.

    Bây giờ Lục Nguyên và Kiếm Chi Tử chiến đấu sớm không ở mặt ngoài kiếm tổ tinh thần mà đánh đến ngoài vũ trụ, dù sao e ngại không cẩn thận đánh bạo nguyên kiếm tổ tinh thần.

    Lục Nguyên cũng thi triển kiếm pháp cấp diệt thế.

    Lục Nguyên dùng là Bắc Đẩu Chủ Sát kiếm pháp cấp diệt thế, Thượng Sát kiếm pháp cấp diệt thế, Thiên Kiếm Tung Hoành kiếm pháp cấp diệt thế, Trầm Tinh Vẫn Thế kiếm pháp cấp diệt thế.

    Bốn bộ kiếm pháp cấp diệt thế bạo tạc trên không trung, kiếm khí tung hoành, sát khí bão táp.

    Mạnh quá!

    Kiếm pháp của Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên đều mạnh đến không thể tưởng tượng.

    Lúc đầu so kiếm kỹ thì mọi người đều phát hiện kiếm pháp của Lục Nguyên, Kiếm Chi Tử mạnh đến độc bộ toàn trung ương thiên triều, nhưng mới hai năm, nhiều người Kiếm Môn kinh ngạc phát hiện bây giờ Lục Nguyên, Kiếm Chi Tử có kiếm pháp mạnh hơn cả trước nữa.

    Võ Thánh Đế Tử, Giản Thánh Đế Tử, Hoang Nguyên Đế Tử, Pháp Thánh Đế Tử, bốn vị đế tử ngồi vị trí khác nhau nhưng đều kinh sợ.

    Kiếm chiêu cấp diệt thế thì họ cũng có nhưng không đánh khủng bố như vậy.

    Họ phát hiện tu vi kiếm chiêu của Kiếm Chi Tử, Lục Nguyên vô cùng đáng sợ.

    Lục Nguyên và Kiếm Chi Tử đấu về kiếm kỹ cho đến bây giờ đều ngang tay, giống như hai năm trước vậy.

    Nhưng chiến đấu chân chính thì Kiếm Chi Tử chiếm ưu thế.

    Bởi vì pháp lực của Kiếm Chi Tử rõ ràng là thế giới cảnh ngũ tầng.

    Có pháp lực thế giới cảnh ngũ tầng, Kiếm Chi Tử hoàn toàn đè đầu Lục Nguyên, đánh đến hắn không đánh trả được.

    Chiến đấu đã bắt đầu, từ kiếm tổ tinh thần đánh tới ngoài không gian.

    Bây giờ mọi người cách chiến cuộc rất xa, cơ bản đứng ở trên tinh thần nhìn không gian ngoài cùng trình diễn trận kịch chiến.

    Cách xa như vậy vốn không thấy rõ hấp dẫn bao nhiêu nhưng cuộc chiến giữa Lục Nguyên và Kiếm Chi Tử thật quá đặc sắc, dù cách xa cũng cảm nhận được chiến ý cường đại, mạnh mẽ.

    Bây giờ Lục Nguyên hàon toàn ở thế yếu.

    Kiếm thuật của Lục Nguyên và Kiếm Chi Tử tương đương.

    Dưới tình huống như thế, chênh lệch giữa thế giới cảnh tứ tầng và thế giới cảnh ngũ tầng hiện rõ ra.

    Vốn Lục Nguyên có thể dùng phù sinh nhược mộng, nó giống như là cấm chiêu vậy.

    Nhưng nay đối mặt Kiếm Chi Tử, phù sinh nhược mộng của Lục Nguyên không dùng được.

    Giờ phải giải thích về nguyên lý của phù sinh nhược mộng một chút.

    Cái gọi là phù sinh nhược mộng tức là lợi dụng kiếm thuật cao hơn đối phương rồi thuấn di, truyền tống phù, ảo thuật vân vân cùng tác dụng, khiến đối phương không cách nào đánh trúng chân thân.

    Nhưng phù sinh nhược mộng có hai lỗ hổng lớn, một là năng lực cách đấu của đối thủ phải thấp hơn mình, hai là pháp lực đối phương không thể cao hơn mình nhiều, không thể vượt qua hai tiểu cảnh giới.

    Pháp lực của Kiếm Chi Tử vượt qua Lục Nguyên hai tiểu cảnh giới, nhưng kiếm thuật thì tương đương với hắn.

    Cho nên đại cấm chiêu như phù sinh nhược mộng của Lục Nguyên không đem đến nhiều ít tác dụng.

    Kiếm Chi Tử không ngừng đánh tới, một thức lại một tức kiếm chiêu cường đại cực kỳ.

    Kiếm chiêu của gã như măt trời treo trên cao, thiêu đốt vạn vật, không người sánh bằng.

    Kiếm chiêu của gã như gió thổi phần phật, phát huy gó đến cực độ.

    Kiếm chiêu của gã như biển rộng vô tận, đại dương mênh mông.

    Kiếm chiêu của gã như đất thâm trầm.

    Kiếm chiêu của Kiếm Chi Tử mỗi một kích đều là tuyệt đối hoàn mỹ.

    Mỗi một lần Kiếm Chi Tử xuất kiếm đều khiến người bên cạnh ca thán.

    Đúng là quá mạnh!

    Chẳng ngờ Kiếm Chi Tử cường đến cấp bậc này, thật khiến người khó tin.

    Lục Nguyên đang cản công kích của Kiếm Chi Tử, nhưng rơi vào thế yếu.

    Lục Nguyên thầm nhủ, Kiếm Chi Tử không uổng là địch thủ mạnh nhất trong đời mình, trước kia dù là ai cũng không đem đến áp lực lớn như vahyaj cho mình, không thể ở mặt kiếm thuật đấu với mình, nhưng Kiếm Chi Tử làm được.

    Tiếc rằng Kiếm Chi Tử túc địch, mạng ngươi không tốt.

    Khi Lục Nguyên bị công kích thì luôn mở ra kiếm đạo hồ lô, không ngừng hấp thu Kiếm Chi Tử tản ra kiếm khí.

    Chỉ cần kiếm đạo môn mở liền có thể đại sát tứ phương, thắng ngược lại Kiếm Chi Tử.

    Lục Nguyên rất có nắm chắc, nhưng đánh tới đsanh lui hắn phát hiện không thích hợp.

    Kiếm Chi Tử công kích sắc bén mình sắp chống không nổi nữa, có lẽ đợi không được kiếm đạo hồ lô hút đầy kiếm khí dựng dục ra kiếm đạo môn.

    Nếu vậy thì mình thảm rồi.

    Lục Nguyên biết dã đến lúc liều mạng.

    Đụng phải đại địch sinh tử, túc địch kiếm đạo như Kiếm Chi Tử tuyệt đối không thể phân tâm chút nào.

    Hắn vận dụng kiếm thuật đến mức diệu nhất, một kiếm tiếp một kiếm kỳ diệu cực kỳ toát ra từ kiếm của Lục Nguyên.

    Kiếm pháp thật diệu!

    Kiếm Chi Tử cũng kiềm không được tán thán.

    Nhưng đối với Lục Nguyên dùng kiếm pháp diệu nhất thì Kiếm Chi Tử không hề sợ mà còn lấy làm mừng.

    Bây giờ Lục Nguyên dốc hết sức chắn kiếm chiêu của mình, tức là nói mình ngày càng tới gần lát bài tẩy của hắn.

    Lục Nguyên dùng hết sức giãy dụa, rồi sẽ chết dưới kiếm của mình thôi.

    Kiếm Chi Tử cười lạnh, kiếm chiêu càng dùng diệu hơn.

    Gã chưa từng sướng như vậy, nhìn kẻ thù sống chết giãy dụa dưới kiếm của mình.

    Kiếm đến kiếm đi.

    Kiếm đi kiếm động.

    Kiếm sinh kiếm khởi.

    Kiếm lạc kiếm diệt.

    Mỗi một kiếm đều có thể bỏ vào sách giáo khao Kiếm Môn.

    Bây giờ Lục Nguyên phát hiện mình thành công, kiếm đạo hồ lô đã tí đầy kiếm khí, lập tức có thể triệu hoán ra kiếm đạo môn đại sát tứ phương.

    Lục Nguyên chờ đợi kiếm đạo hồ lô kiếm đạo môn, nhưng chờ thật lâu mà vẫn không thấy kiếm đạo môn xuất hiện.

    Có chuyện gì vậy?

    Lục Nguyên thầm giật mình, kiếm đạo môn là chỗ dựa lớn nhất để hắn chiến thắng Kiếm Chi Tử, không thể ra vân đề gì.

    Hắn đưa ý thức vào trong, phát hiện thì ra tuy kiếm khí tích đầy nhưng kiếm đạo hồ lô dựng dục ra kiếm đạo môn còn cần chút thời gian, cái này vui đây.

    Ngươi nói cái này cần thời gian rốt cuộc là bao lâu?

    Nếu lâu quá thì mình không chống đỡ nổi nữa, công kích của Kiếm Chi Tử rất sắc bén.

    Bây giờ mình phải tìm một chỗ trốn, nhưng không thể ra khỏi phạm vi Kiếm Môn, dù sao chiến đấu với Kiếm Chi Tử là phạm vi toàn Kiếm Môn, ra khỏi đây là tự động nhận thua.

    Tuy nhiên trong toàn Kiếm Môn có chỗ nào có thể ngăn được sát ý kinh thiên của Kiếm Chi Tử đây?

    Có thể nói Kiếm Chi Tử một kiếm chém xuống, thứ gì không phá?

    Bây giờ cao thủ dùng kiếm số một trung ương thiên triều tuyệt đối chính là Kiếm Chi Tử.

    A, phải rồi, có một nơi Kiếm Chi Tử không thể đi.

    Chỗ đó là thôn phệ khói độc trên kiếm tu tinh thần.

    Trên kiếm tu tinh thần có một nửa khu vực vây trong thôn phệ khói độc.

    Thôn phệ khói độc rất là đáng sợ lúc trước mình dùng thanh thánh kiếm đạo chỉ có thể chuyển động ở mặt ngoài.

    Nhưng trải qua Tháp Nguyên Tố hiểu ra nguyên tố độc nhất là nguyên tố bộc khiến thanh thánh kiếm đạo có tiến cảnh rất lớn, bây giờ vào trong thôn phệ khói độc chắc không thành vấn đề.

    Mình ở trong thôn phệ khói độc chờ đến khi kiếm đạo môn hiện ra, vậy là có thể đánh bại Kiếm Chi Tử rồi.

    Ý kiến hay!

    Lục Nguyên suy nghĩ xong vừa đánh vừa lùi, lùi đến kiếm tu tinh thần.

    Kiếm Chi Tử cười khẩy, bây giờ Lục Nguyên bại lui, hắn chỉ có nước chết dươis kiếm của mình.

    Vô số người đứng xem đã bay ra khỏi tinh thần nhìn Kiếm Chi Tử một đường đuổi theo Lục Nguyên đến kiếm tu tinh thần, thầm nghĩ Lục Nguyên quả nhiên yếu hơn Kiếm Chi Tử một chút.

    ài, mặc dù hắn kinh tài tuyệt diễm, nhưng mà đáng tiếc là có một Kiếm Chi Tử chặn trước mặt.

    Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên chiến đấu còn đang tiếp tục, Lục Nguyên hoàn toàn rơi vào thế yếu.

    Chính lúc này, vèo một tiếng Lục Nguyên lùi vào trong thôn phệ khói độc, hắn làm vậy khiến mọi người đều ngoài ý muốn.

    Kiếm Chi Tử ngây ra, gã không bao giờ ngờ Lục Nguyên sẽ ẩn vào thôn phệ khói độc kiếm tu tinh thần.

    Toàn Kiếm Môn chỗ đáng sợ nhất tuyệt đối không phải kiếm tổ tinh thần, mà là thôn phệ khói độc cẩu kiếm tu tinh thần.

    Loại thôn phệ khói độc đó cực kỳ đáng sợ.

    Kiếm Chi Tử chắc chắn rằng chỉ cần Lục Nguyên ở trong thôn phệ khói độc thì gã không cách nào giải quyét hắn, nhưng hắn có thể ở trong thôn phệ khói độc bao lâu đâu?

    Kiếm Chi Tử ở bên ngoài thôn phệ khói độc chờ một lát, chờ Lục Nguyên đi ra nhưng mà vẫn không thấy hắn ló mặt.

    Một nén nhang chớp mắt qua đi.

    Kiếm Chi Tử rốt cuộc khẳng định, Lục Nguyên có thể ở trong thôn phệ khói độc thời gian dài.

    Kiếm Chi Tử quát dài:

    - Lục Nguyên, chẳng phải ngươi muốn cùng ta đại chiến sinh tử ư?

    Tại sao bây giờ co ro trong thôn phệ khói độc?

    Trong thôn phệ khói độc truyền đến tiếng cười của Lục Nguyên:

    - Lúc trước ngươi đã nói trận chiến của chúng ta phạm vi là toàn Kiếm Môn, bây giờ ta ở trong thôn phệ khói độc kiếm tu tinh thần tất nhiên hợp tình hợp lý, hợp lý hợp tình.

    Ngươi hoàn toàn có thể vào thôn phệ khói độc đấu cùng ta, nếu ngươi không thể vào được thì ngoan ngoãn ở bên ngoài chờ, đợi ta ăn no uống đủ ra ngoài.

    Kiếm Chi Tử tức đến mặt xanh mét.

    Bình thường Kiếm Chi Tử không phải ngu đần như vậy, rất là khôn ngoan.

    Nhưng vì gã ghét nhất là Lục Nguyên, mới rồi có thể lập tức giết chết hắn, đang rất vui sướng thì nay bị đả kích nặng nề, vậy nên mới có phản ứng như thế.

    Hiện tại tình thế đến lúc cực kỳ vớ vẩn, rõ ràng là kiếm quyết của hai cường giả dùng kiếm mạnh nhất trung ương thiên triều thế mà một người ở trong, một kẻ ở ngoài thôn phệ khói độc, tình hình này không thể đánh được.

    Kiếm Chi Tử nhìn Pháp Thánh Đế Tử, nói:

    - Pháp Thánh Đế Tử, cuộc chiến này do người chủ trì, người nên nói một câu công bằng đi.

    Bây giờ Lục Nguyên núp trong thôn phệ khói độc không ra thì tính là quyết chiến sao?

    Tất nhiên Pháp Thánh Đế Tử muốn bênh vực Lục Nguyên, nhưng giờ hắn không chiếm đạo lý bao nhiêu.

    Hơn nữa Võ Thánh Đế Tử, Giản Thánh Đế Tử, Hoang Nguyên Đế Tử cùng ở bên cạnh lên tiếng, ba đế tử ra áp lực thì trong phút chốc Pháp Thánh Đế Tử rất khó nói gì.

    Pháp Thánh Đế Tử suy tư một chút, nói:

    - Lục Nguyên ở kiếm tu tinh thần cũng nằm trong phạm vi quyết kiếm, nhưng hắn luôn ở trong thôn phệ khói độc thì rất kỳ.

    Vậy đi, Lục Nguyên tối đa chỉ ở trong thôn phệ khói độc hai mươi canh giờ mà thôi, nếu vượt qua thì trực tiếp phán hắn thua.

    Hai mươi canh giờ tức là một ngày rưỡi.

    Điều kiện như vậy Kiếm Chi Tử có thể chấp nhận.

    Gã cảm giác được Lục Nguyên là sơ kỳ thế giới cảnh tứ tầng, nếu một ngày rưỡi hắn lên đến thế giới cảnh ngũ tầng thì sẽ lật ngược trời, là chuyện vớ vẩn không bao giờ có.

    Nếu Lục Nguyên không thể đến thế giới cảnh ngũ tầng thì hắn sẽ không lật trời được.

    Hai mươi canh giờ là lúc Lục Nguyên thảm bại.

    Kiếm Chi Tử chỉ có thể là một mình mình.

    Lục Nguyên, thua ta đi.

    Kiếm Chi Tử là người rất trầm ổn, không nóng nảy, ngồi xếp bằng trên không khí ngoài thôn phệ khói độc, chờ tới lúc Lục Nguyên xuất hiện.

    Gã phải nuôi dưỡng tích súc tọa cơ hội tất sát Lục Nguyên, cứ thế hơi thở kiếm đạo trên người Kiếm Chi Tử càng lúc càng đậm, càng lúc càng đáng sợ, hơi thở kiếm đạo vượt qua Kiếm Diệt lão tổ rất nhiều, không phải một cấp bậc.

    Người đứng đầu kiếm đạo, Kiếm Chi Tử bây giờ uy phong bát diện, quân lâm Kiếm Môn.

    Tình hình bây giờ là Kiếm Chi Tử chiếm ưu thế.

    Lục Nguyên tránh trong thôn phệ khói độc tuyệt đối yếu thế.

    Tạm thời Lục Nguyên còn chưa thua nhưng chắc chắn hai mươi canh giờ sau sẽ thua, hắn sẽ bị đánh bại.

    Đây là cục diện không thể thay đổi.

    Hiện nay Lục Nguyên ở trong thôn phệ khói độc, đang chờ đợi.

    Lục Nguyên biết ước định hai mươi canh giờ, trong lòng cho rằng kiếm đạo môn đi ra sẽ không ít hơn hai mươi canh giờ, nếu vượt qua cực hạn này chắc mình phải trợn tròn mắt.

    Thôi, chắc sẽ không ra chuyện ngoài ý muốn thế đâu.

    Bây giờ ở trong thôn phệ khói độc mình nên làm gì đây?

    Lục Nguyên đang suy nghĩ thì bỗng đáp xuống vài con cửu vĩ miêu yêu cao mấy ngàn trượng.

    A, cửu vĩ miêu yêu, mình từng bắt nó.

    Khi mình bắt cửu vĩ miêu yêu thì mới tới hỗn động cảnh, chỉ tiến thôn phệ khói độc một lần, nếu xuất hiện khi đó xuất hiện cửu vĩ miêu yêu to như núi nhỏ thế này thì mình thua chắc rồi.

    Nhưng bây giờ thì sao?

    Con này tính cái gì.

    Dù sao Lục Nguyên rảnh rỗi chờ kiếm đạo môn, giết cửu vĩ miêu yêu lấy miêu yêu châu vậy.

    Những con cửu vĩ miêu yêu vốn định ăn kẻ xâm nhập, đã lâu không ăn nhân loại giờ khó được có kẻ đưa lên tận miệng.

    Nhưng nghênh đón chúng nó là kiếm quang lẫm liệt, một luồng kiếm quang giết chết đám miêu yêu muốn ăn Lục Nguyên, hắn thu nhặt miêu yêu châu.

    Ở trong thôn phệ khói độc hắn thu gom miêu yêu châu, từng cái một rơi vào tay.

    Những miêu yêu châu so với lúc hắn ở hỗn động cảnh thu lấy thì to hơn rấdt nhiều, một cái cỡ cái thớt.

    Tổng cộng thu thập đến một trăm mười miêu yêu châu, Lục Nguyên mới bắt đầu ngưng luyện thân thể mình.

    Miêu yêu châu chỉ có một tác dụng đó là ngưng luyện ra thân thể, khiến lực phòng ngự cơ thể càng cường đại, đến mức độ vô thượng cương nhu thân.

    Đã lâu rồi Lục Nguyên không ngưng luyện miêu yêu châu, giờ thì bắt đầu.

    Miêu yêu châu to cỡ tấm thớt bị hắn ném vào miệng.

    Miệng bình thường theo lý thì không nhét vào hết miêu yêu châu cỡ tấm thớt, nhưng hiện nay Lục Nguyên tinh thông không gian thiết tắc, thông qua không gian biến đổi ăn những miêu yêu châu như ăn miếng thịt bằm vậy.

    Qua một lúc toàn thân Lục Nguyên tỏa ánh sáng sắt thép, thần thể tỏa ánh sáng rực rỡ bốn phương.

    Lục Nguyên cảm giác rõ rệt thần thể cường hơn trước nhiều, mạnh đến cực hạn cảnh giới này.

    Nhưng Lục Nguyên săn giết một trận, trong thôn phệ khói độc cửu vĩ miêu yêu bị giết gần hết.

    Thôi, tiếp theo tùy tiện đi dạo một vòng vậy.

    Khi Lục Nguyên tùy ý đi dạo thì cảm giác có thứ gì đang triệu hoán mình, cảm giác rất là quen thuộc.

    Trong thôn phệ khói độc mà có thứ gì triệu hoán mình?

    Còn là chỗ sâu nhất nữa.

    Lục Nguyên nổi lên hứng thú, bay tới chỗ sâu nhất thôn phệ khói độc.

    Càng đi vào trong thì độc khí càng đậm, tới chỗ sâu nhất Lục Nguyên thây một khúc xương.

    Khúc xương như có dấu vết vô tận tang thương, vô số năm tháng.

    Lục Nguyên nhìn khúc xương, vô tướng thôn phệ quyết không tự chủ được vạn chuyển.

    Khúc xương là vật liên quan đến vô tướng thôn phệ quyết, thầm giật mình, tay chạm vào xương.

    Đột nhiên một lực lượng cắn nuốt cường đại từ khúc xương truyền vào người Lục Nguyên.

    Pháp lực khắp người Lục Nguyên giống như hơi nước biến mất, nhưng vô tướng thôn phệ quyết vừa động liền có thể giam cầm khúc xương.

    Lát sau vô số thần thức nhập vào người Lục Nguyên.

    Lục Nguyên liền hiểu lai lịch của khúc xương là gì.

    Khúc xương không đến từ kỷ nguyên này, nó đến từ kỷ nguyên trước.

    Ở kỷ nguyên nào đó có một con bạch tuộc mười vạn tám ngàn cái vòi.

    Không sai, ngươi không có nhìn lầm, bạch tuộc bình thường chỉ có tám vòi nhưng con này có đến mười vạn tám ngàn cái vòi.

    Phạm vi bạch tuộc bình thường chỉ có thể bao phủ một khu vực biển rất nhỏ.

    Mà con bạch tuộc khổng lồ có mười vạn tám ngàn cái vòi thì hùng bá vô số tinh vực.

    Trong vô số tinh vực, vô tận cái vòi dài nhỏ xoay quanh, đó là thần vật cũng là nhất cá ma vật.

    Lúc đó năng lực lớn nhất của bạch tuộc này là hấp thu vòi của đồng loại, tăng cường mười vạn tám ngàn cái vòi của mình.

    Không chút nghi ngờ, con bạch tuộc khổng lồ này ngày càng mạnh, càng lúc càng mạnh.

    Nhưng khi thiên địađại kiếp nạn, kỷ nguyên hủy diệt đến thì nó chống không nổi, tự bạo.

    Con bạch tuộc có mười vạn tám ngàn cái vòi chết đi, toàn thân một khúc xương quan trọng nhất trải qua nhiều biến chuyển cuối cùng rơi vào kiếm tu tinh thần.

    Mực nước của nó tự động biến thành khói độc mà ngay cả thế giới cảnh cũng không dám đụng vào, xương cốt thì giấu ở chỗ sâu nhất.

    Vô tướng thôn phệ quyết thôn phệ long của Lục Nguyên và khúc xương bạch tuộc khổng lồ tương thích, cho nên mới triệu hoán Lục Nguyên.

    Thật ra lúc Lục Nguyên ở hỗn động cảnh thì nó có kêu gọi hắn một lần, nhưng khi ấy hắn không chú ý đến.

    Lần này Lục Nguyên bị Kiếm Chi Tử buộc ở lại lâu trong thôn phệ khói độc, rảnh rỗi quá không việc gì làm chờ kiếm đạo môn xuất hiện, vừa lúc cảm ứng được triệu hoán.

    Kiếm Chi Tử thật là người tốt.

    Nếu không có Kiếm Chi Tử thì mình thật sự không nghĩ lại tiến vào thôn phệ khói độc, cũng không ngờ có thể ở trong này luyện thành thôn phệ long thôn thủy long, bây giờ là cơ hội.

    Trong lòng Lục Nguyên dâng lên vui sướng, khoanh chân ngồi, vạn vô tướng thôn phệ quyết hấp thu khúc xương.

    Khúc xương cỡ mười trượng, Lục Nguyên chậm rãi hấp thu, khúc xương ngày càng nhỏ, càng nhỏ.

    Cuối cùng khúc xương hoàn toàn biến mất, Lục Nguyên phát hiện thôn phệ long đã ngưng tụ thành, đỉnh đầu lóe qua một con rồng trong suốt, đây chính là thôn thủy long.

    Bảy con vô tướng thôn phệ long mình đã luyện thành kim, mộc, thủy, lôi, từ nay văn minh văn tự bốn hệ không có tác dụng gì với mình, còn có thể hấp thu ngược lại văn minh văn tự để tăng cường bản thân.

    Lục Nguyên tất nhiên là biết tác dụng của thôn phệ long.

    Thái cổ văn minh văn tự một chi nhánh lớn là văn tự hồng hệ, hồng thuộc thủy, thôn thủy long có thể nuốt sạch nó, không chừa một mẩu, trừ điều đó ra còn nhiều văn minh văn tự thuộc thủy, thật là cuộc đời may mắn.

    Khi Lục Nguyên luyện thành thôn thủy long không lâu thì cảm giác kiếm đạo hồ lô biến đổi.

    Hắn rót thần thức vào trong, phát hiện miệng kiếm đạo hồ lô có xu hướng dâng lên, kiếm đạo hồ lô rất có thể phun ra kiếm đạo môn.

    Tốt quá!

    Trước thử một phát rồi tính tiếp, nếu không thử ra trận gặp vấn đề gì thì chết.

    Lục Nguyên thúc đẩy thần thức, bùm một tiếng, trong kiếm chi không gian xuất hiện một cánh cửa vô cùng to lớn, không thể tả nó cao to thế nào, nguy nga cỡ nào.

    Lục Nguyên ngẩng đầu nhìn cánh cửa, dường như trên cửa có vô tận ánh sáng iếm.

    Lục Nguyên lờ mờ thấy kiếm quang to lớn từ trong cửa chợt lóe.

    Cánh cửa đóng chặt nhưng cho cảm giác trấn áp vạn vật.

    Tang thương, cổ lão, uy nghiêm, đáng sợ, đoan trọng, vô tận kiếm quang chớp động, dường như tụ tập kiếm đạo vô thượng ảo diệu, vô tận thần thông, kiếm đạo cực độ, kiếm đạo đỉnh cao, đây chính là kiếm đạo môn.

    Dường như trời đất rung động.

    Đúng vậy, trong thiên địa lại ra một cánh cửa, cánh cửa mới xuất hiện đối với thiên địa là việc rất to lớn.

    Lục Nguyên phát hiện, nếu không phải mình và kiếm đạo môn có liên hệ máu thịt thì e rằng sẽ bị kiếm đạo môn trấn áp rồi.

    Đây chính là kiếm đạo môn hộ, ngay cả mình cũng cảm thây áp lực to lớn.

    Lục Nguyên tin tưởng, có kiếm đạo môn này thì chỉ cần là người dùng kiếm, mặc kệ là kiếm chiêu gì đều triệt để bị chấn nhiếp.

    Bởi vì cánh cửa này bản thân là tất cả kiếm đạo quy tắc chung.

    Bây giờ là lúc đi ra ngoài.

    Hiện tại đã có tự tin chiến thắng Kiếm Chi Tử, dù đối thủ là ai, chỉ cần kẻ đó dùng kiếm là mình có thể vượt một tiểu cảnh giới mà thắng.

    Lúc này bên ngoài, thiên địa chấn động!

    Không sai, thiên địa chấn động, toàn thiên địa đều đang chấn động.

    Đối với tình huống thiên địa chấn động, Võ Thánh Đế Tử, Giản Thánh Đế Tử, Hoang Nguyên Đế Tử, Pháp Thánh Đế Tử không xa lạ.

    Mỗi khi xuất hiện văn minh cảnh mới thì thiên địa sẽ có chân động, không lẽ bây giờ xuất hiện văn minh cảnh mới?

    không biết là ai trùng kích đến văn minh cảnh!

    Bốn vị đế tử vô cùng hâm một, mặc dù họ có quyền thế to lớn nhưng biết rằng khi trở thành văn minh cảnh có ích lợi rất lớn hơn địa vị hiện giờ.

    Bản thân văn minh cảnh chính là có vô tận quyền thế, vô tận lực lượng.

    Kiếm Chi Tử cũng ngẩng đầu lên, gã có nghe nói qua văn minh cảnh sinh ra thì trời đất sẽ rung động, nhưng gã bản năng cảm thấy không phải là văn minh cảnh sinh ra.

    Pháp Thánh Đế Tử có chút bất đắc dĩ nói:

    - Bây giờ là mười chín canh giờ, chỉ thiếu một canh giờ nữa nếu Lục Nguyên không ra ngoài thì sẽ trực tiếp chịu thua.

    Dù gã muốn thiên vị giúp Lục Nguyên nhưng lần này không thể, mấy đế tử đều đang trợn mắt nhìn đâu.

    Mắt Kiếm Chi Tử chợt lóe tia sắc bén, chỉ thiếu một canh giờ.

    Lục Nguyên, đi ra chịu chết cho ta, Kiếm Môn về ta, Kiếm Môn về ta, ngươi chỉ là kẻ thất bại.

    Chính lúc này, Kiếm Chi Tử thấy một bóng người áo xanh bảy ra khỏi thôn phệ khói độc.

    Lục Nguyên đi ra.

    Kiếm Chi Tử cầm Thái A tiên kiếm, nói:

    - Lục Nguyên, ngươi rốt cuộc đi ra chịu chết, ta chờ ngươi đã lâu, bây giờ sẽ hoàn toàn tiêu diệt ngươi!

    Kiếm Chi Tử khí thế như hồng, rốt cuộc để mình sướng tay rồi, thời khắc tiêu diệt Lục Nguyên đã tới, lúc trước chờ mười chín canh giờ không uổng phí.

    - Lục Nguyên, rốt cuộc ngươi đi ra chịu chết, hôm nay hãy để ta hoàn toàn giải quyết ngươi!

    Kiếm Chi Tử lạnh lùng quát:

    - Bình thường ngươi lấy thế giới cảnh tứ tầng thắng được thế giới cảnh ngũ tầng, nhưng đáng tiếc ta không phải thế giới cảnh ngũ tầng bình thường mà là lấy thế giới cảnh ngũ tầng thắng thế giới cảnh lục tầng.

    Cho nên ngươi chỉ có nước thua, con đường khiêu chiến vượt tiểu cảnh giới của ngươi đến đây chấm dứt.

    Kiếm Chi Tử nói xong Thái A tiên kiếm bỗng phát ra.

    Không đúng, không phải bỗng phát ra.

    Nên là chuẩn bị đã lâu phát ra.

    Một kiếm của Kiếm Chi Tử có tên gọi.

    Tên một kiếm này là tuyệt vân khí, phụ thanh vân.

    Trong 'Nam Hoa Kinh' có một câu thế này: có điểu yên tên gọi là bằng, lưng như núi cao, cánh như mây trên trời áp xuống, đoàn phù diêu dương giác mà thượng giả cửu vạn lý, tuyệt vân khí, phụ thanh thiên, tiếp đó đồ nam, thả thích nam minh dã.

    Một kiếm của Kiếm Chi Tử mới xuất phát có thế phi thường, như núi cao ở trên kiếm.

    Kiếm động như mây trên trời áp xuống, chín vạn lý biến thành một kiếm.

    Quả niên không uổng cái tên tuyệt vân khí, phụ thanh vân.

    Một kiếm này là thể hiện cao nhất của Kiếm Chi Tử, so với kiếm pháp cấp diệt thế trước đó càng đáng sợ, so với Tam Cực Quy Nhất Thức đáng sợ hơn.

    Một kiếm này là mây áp xuống chín vạn dặm thiên địa hóa thành một kiếm.

    Một kiếm này đáng sợ như vậy, không phải kiếm vội vàng có thể phát ra.

    Kiếm Chi Tử ở đây đợi mười chín canh giờ, lúc chờ đợi luôn tích súc thế kiếm này.

    Bây giờ thì thế đã thành, một kiếm vượt mức bình thường của Kiếm Chi Tử.

    Đương nhiên nếu là bình thường thì Kiếm Chi Tử có tích súc thế bao lâu cũng không phát huy ra một kiếm vượt mức như vậy.

    Nhưng lần này bị cường địch Lục Nguyên kích thích, súc thế thành công.

    Hơn nữa một kiếm có chút đặc biệt.

    Tuyệt vân khí!

    Thấy huyền ảo bên trong không?

    Tuyệt!

    Vân!

    Vốn kiếm này có tên là phụ thanh vân, Kiếm Chi Tử thì thích ba chữ phụ thanh thiên.

    Gã cho rằng ba chữ phụ thanh thiên giống như bản thân, ngạo thị thanh thiên.

    Gã là Kiếm Chi Tử, có tư cách ngạo thị thanh thiên,.

    Nhưng sau khi ước chiến cùng Lục Nguyên, quan sát hắn trưởng thành rồi, Kiếm Chi Tử cải tọa một kiếm tuyệt nhất của mình tuyệt thanh vân biến thành tuyệt vân khí, phụ thanh vân hiện nay.

    Một kiếm mạnh nhất biến càng thêm cường.

    Nguyên nhân biến cường vì muốn chiến thắng Lục Nguyên.

    Bây giờ Kiếm Chi Tử phát ra một kiếm mạnh nhất.

    Một kiếm, tuyệt vân khí!

    Phụ thanh thiên!

    Đó là một kiếm hoàn mỹ!

    Không thể địch lại!

    Kiếm quang lao hướng Lục Nguyên.

    Nhìn thấy kiếm này, mắt Võ Thánh Đế Tử, Giản Thánh Đế Tử, Hoang Nguyên Đế Tử sáng ngời.

    Họ phát hiện chưa chắc bản thân đánh ra một kiếm này được, thật là quá diệu quá tuyệt, hoàn toàn là phát huy siêu bình thường của Kiếm Chi Tử.

    Một kiếm như thế đâm qua thì tất nhiên Lục Nguyên khó thể ngăn cản.

    Pháp Thánh Đế Tử cũng nhướng mày, một kiếm thật mạnh, hơn nữa Kiếm Chi Tử súc thế đã lâu, Lục Nguyên vừa ra khỏi thôn phệ khói độc, trong lúc vội vã muốn chặn một kiếm thì sẽ chịu chút thiệt thòi.

    Vốn hắn đấu với Kiếm Chi Tử đã ở thế yếu, nếu giờ bị thương thì sau đó không thể đánh được nữa.

    Một kiếm này chắc chắn Lục Nguyên sẽ chịu thiệt!

    Đó là cách nhìn của mọi người.

    Mà một trận chiến này, khả năng Lục Nguyên thắng chưa đến một phần trong một phần, khả năng thua là chín phần chín.

    Dù tính từ mặt nào thì Lục Nguyên đều không có cơ hội thắng.

    Kiếm Chi Tử tràn đầy tự tin, một kiếm tới trước ngực Lục Nguyên, chỉ cách hai thước.

    Nhưng trong chớp mắt, một luồng sáng rực rỡ xuất hiện trước mặt Lục Nguyên.

    Đây là cái gì?

    Quang!

    Vô cùng uy nghiêm quang!

    Kiếm Chi Tử phát hiện mình vô cùng vững vàng, phát huy vượt mức mạnh nhất một kiếm tuyệt vân khí, phụ thanh vân bị ánh sáng chiếu vào có cảm giác băng tuyết bị mặt trời hòa tan, đây là sao?

    Kiếm Chi Tử nhìn thấy một hình ảnh khiến gã kinh ngạc, không đúng, không chỉ là Kiếm Chi Tử.

    Người có mặt dù là bên Thái Sử Không, chỉ cần có mặt thì tất cả đều trông thấy trước mặt Lục Nguyên hiện ra ánh sáng kinh người cỡ nào.

    Cái này!

    Làm sao có thể!

    Có nhầm hay không vậy!

    Tại sao xảy ra chuyện này được chứ?

    Xuất hiện ở trước mặt Lục Nguyên là một cánh cửa.

    Vô tận ánh sáng phát ra từ cánh cửa, cửa to lớn vô cùng không thể đo.

    Cao lớn, nguy nga, tang thương, cổ lão, uy nghiêm, đáng sợ, đoan trọng, trên cánh cửa như tụ tập kiếm đạo vô thượng ảo diệu, vô tận thần thông, kiếm đạo cực độ, kiếm đạo đỉnh cao.

    Đây là cái gì!

    Trong cõi trời đất thần diệu nhất chính là môn!

    Tất cả cái khác đều xếp mặt sau, giờ xuất hiện cánh cửa, đây rốt cuộc là loại cửa gì?

    Nhưng mặc kệ nó là cửa gì, chỉ cần hiện ra cửa thì đều là việc vô cùng đáng sợ.

    Lục Nguyên lấy ra cửa, hắn lấy cửa đó từ đâu ra?

    kiếm quang trên thân kiếm Kiếm Chi Tử lại tăng, gã cách Lục Nguyên chỉ có một thước, chỉ cần qua khoảng cách này là có thể trọng thương hắn.

    Gã quát dài:

    - Ta mặc kệ ngươi có cửa gì, khoảng cách một thước cuối cùng, xuyên qua ch ota!

    Gã phát huy tất cả bản lĩnh, nhưng một thước cuối cùng mọi thứ thành hư không.

    Tuyệt vân khí, phụ thanh thiên!

    Kiếm chiêu cường như vậy đối mặt cánh cửa không có chút tác dụng, như con kiến dễ dàng bị trấn áp.

    - Vô vụng, cửa này của ta chính là kiếm đạo môn.

    Kiếm!

    Đạo!

    Môn!

    Làm sao có thể!

    Kiếm đạo ở kỷ nguyên này không sinh ra cửa, bình thường mỗi lưu phái đều có một cửa nhưng riêng kiếm đạo là không, đây là việc khiến kiếm tu buồn bực, nhưng bây giờ Lục Nguyên lấy ra lại là kiếm đạo môn, nếu đây là thật thì...Kiếm Diệt lão tổ biểu tình rất kích động, lão có trực giác Lục Nguyên không nói dối, dường như lão có chút liên hệ với cánh cửa này, cảm nhận kiếm đạo chí cao vô thượng từ cánh cửa.

    Đám Kiếm Vân trung tổ, Gia Cát Trí Thương, Thái Sử Không đều vừa mừng vừa sợ.

    Bên Kiếm Hư trung tổ thì biến sắc mặt.

    Kiếm đạo môn, nếu là thật thì đây chính là cánh cửa kiếm đạo chí cao.

    Cái này tạo thành lực ảnh hưởng người trong kiếm đạo khiến người sợ hãi.

    Đương nhiên việc này tạo thành chấn động không chỉ là người trong kiếm đạo.

    Bốn đế tử bàng quan ai nấy đều rất rung động.

    Đệ tửth, Giản Thánh Đế Tử, Hoang Nguyên Đế Tử, Pháp Thánh Đế Tử đều biến sắc mặt.

    Trong thiên địa mỗi khi ra một cánh cửa đều rất khủng bố, là việc lớn trong thiên địa.

    Lúc trước chưa từng nghe nói đến kiếm đạo môn mà bây giờ nó xuất hiện rõ ràng như vậy.

    Mọi người đều nghĩ các loại lá bài trong tay Lục Nguyên nhưng không bao giờ ngờ hắn phẩy tay lại ra kiếm đạo môn, điều này ngoài sức tưởng tượng của bất cứ ai.

    Lục Nguyên lấy nó từ đâu ra vậy chứ?

    Đương nhiên Pháp Thánh Đế Tử suy nghĩ sâu xa hơn một tầng, mới rồi cảm giác thiên địa chấn một cái, còn tưởng là văn minh cảnh sinh ra, nhưng có phải chẳng là mới rồi Lục Nguyên sáng tạo ra cánh cửa này?

    Không, không có khả năng, mỗi một cánh cửa đều là cấp bậc thiên địa thần vật, cấp thiên tôn còn không sáng tạo ra được.

    Lục Nguyên, có nghịch thiên cỡ nào thì sao có thể sáng tạo ra cấp bậc thiên địa thần vật được chứ?

    Đây là việc hoàn toàn không thể nào.

    Lúc này cuộc quyết đấu giữa Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên vẫn đang tiếp tục.

    Tuyệt vân khí, phụ thanh vân mạnh nhất của Kiếm Chi Tử bị cản lại, nhưng gã không từ bỏ.

    - Ngươi nói đây là kiếm đạo môn, ta không tin!

    Gã lần thứ hai đánh ra vô số kiếm kỹ tuyệt chiêu.

    Gã thật sự không tin của Lục Nguyên là kiếm đạo môn, trong thiên địa khí vận kiếm tu mạnh nhất là chính mình chứ không phải lục nguyên, nếu có kiếm đạo môn thì nhất định rơi xuống tay mình mới đúng, sao mà vào tay Lục Nguyên được.

    Nhưng Kiếm Chi Tử có đánh ra tuyệt học kiếm chiêu gì đều bị kiếm đạo môn dễ dàng chặn.

    Kiếm đạo môn chính là kiếm đạo thánh, kiếm đạo thần, kiếm đạo vương, kiếm đạo hoàng.

    Trong kiếm đạo thiên địa thì sinh và tử, tồn cùng vong, vinh cùng suy, tất cả mọi thứ đều do cánh cửa này chi phối.

    Dù là kiếm chiêu gì cũng không phả năng địch lại kiếm đạo môn được.

    Kiếm Chi Tử rốt cuộc tuyệt vọng, gã phát hiện dựa vào kiếm chiêu không khả năng thắng được Lục Nguyên, đó đúng là kiếm đạo môn.

    Kiếm Chi Tử liên tục thử khiến người bên cạnh đều thấy ra uy lực cánh cửa của Lục Nguyên.

    Quả nhiên, đây chính là kiếm đạo môn, hàng thật mười phần mười.

    Lục Nguyên nhìn Kiếm Chi Tử, nói:

    - Kiếm Chi Tử, ngươi nói chiến tích vượt tiểu cảnh giới thắng người của ta sẽ kết thúc tại đây, thật đáng tiếc, chiến tích vượt tiểu cảnh giới thắng người của ta sẽ không chấm dứt.

    Cái gọi là vượt tiểu cảnh giới cơ bản nhờ vào kiếm thuật, bây giờ kiếm thuật của Kiếm Chi Tử đã bị kiếm đạo môn trấn áp chặt chẽ, cho nên Lục Nguyên mới vẫn có thể vượt một tiểu cảnh giới thắng người.

    Tình hình đến đây thì đảo ngược bất ngờ, không một ai tưởng tượng tuyệt chiêu Lục Nguyên chiếm ưu thế tuyệt đối.

    Kiếm Chi Tử bỗng cười lạnh nói:

    - Lục Nguyên, ngươi sẽ không cho rằng nhờ thế mà dễ dàng thắng ta chứ?

    Ta chính là Kiếm Chi Tử, không chỉ có những thủ đoạn này thôi.

    Bây giờ để ngươi nhìn xem thủ đoạn kách của ta, ngày hôm nay chắc chắn là ta thắng!

    Trong giọng nói của Kiếm Chi Tử ẩn chứa vô cùng tự tin, gã cũng có nắm lá bài tẩy, nếu không thì đã chẳng gọi là Kiếm Chi Tử.

    Lục Nguyên quát dài:

    - Kiếm Chi Tử, ngươi có lá bài gì cứ lấy ra đi, để ta xem ngươi mạnh đến cỡ nào!

    Nhưng mặc kệ ngươi mạnh tới đâu thì chắc chắn là ta chiến thắng!

    Kiếm Chi Tử giơ tay lên, ngón tay bay ra rất nhiều cực kỳ nhiều văn tự.

    Đây là!

    Kiếm đạo văn tự!

    Không sai, bây giờ Kiếm Chi Tử lật lá bài chính là kiếm đạo văn tự.

    Kiếm đạo văn tự bị Kiếm Chi Tử khắc chế nhưng bản thân do văn tự môn thống lĩnh, nên không tính hoàn toàn bị khắc, dù sao địa vị của văn tự môn chỉ kém hơn vĩnh hằng môn, vượt trên kiếm đạo môn mới sinh của Lục Nguyên, chỉ có kiếm chiêu mới bị kiếm đạo môn hoàn toàn khắc chế.

    Kiếm Chi Tử muốn dùng lá bài của mình đánh bại Lục Nguyên.

    Gã giơ tay đánh ra kiếm đạo văn tự, không ngờ có rất nhiều, nhiều đến khiến người trầm trồ.

    Đến đây thì tất cả người đứng xem tập trung tinh thần, cả cuộc chiến quá hấp dẫn!

    Cho dù Lục Nguyên lấy ra kiếm đạo môn khiến tất cả kiếm thuật ở trước mặt Lục Nguyên đều mất đi ý nghĩa, nhưng Kiếm Chi Tử là kẻ kiêu ngạo sao mà cam lòng thất bại, gã phải thắng hắn, gã còn có lá bài khác.

    Chớp mắt lấy ra nhiều kiếm đạo văn tự đánh hướng Lục Nguyên.

    Gã phẩy tay đánh kiếm đạo văn tự chẳng ngờ đến hai mươi cái!

    Không sai!

    Là hai mươi cái!

    Thái thượng trưởng lão bình thường có nhị cấp kiếm đạo văn tự thế này chỉ chừng hai, ba cái thôi, thậm chí chỉ có một.

    Nhưng Kiếm Chi Tử không giống bình thường, đánh ra là hai mươi cái kiếm đạo văn tự, hơn nữa đáng sợ nhất là hai mươi kiếm đạo văn tự của Kiếm Chi Tử liền thành hệ thống, hiển nhiên đến từ một văn tự.

    Nếu nhị cấp văn tự liền thành một hệ thống sẽ có uy lực lớn hơn cái khác.

    Hai mươi văn tự này thì ra là phân liệt từ văn tự ban đầu chữ phong.

    Khi đó chữ phong tổng cộng phân liệt ra ba mươi hai văn tự.

    Trong đó chín cái rơi vào tay Lục Nguyên, một rơi vào tay Kiếm Linh, một rơi vào tay Kiếm Tiềm, một rơi vào tay Kiếm Hùng.

    Lục Nguyên không thể tưởng tượng còn lại hai mươi văn tự toàn bộ bị Kiếm Chi Tử thu gom lại, năng lực của gã đúng là vô cùng cường đại.

    Thật ra còn có một cái ở trong tay Kiếm Tuyệt, nhưng Kiếm Tuyệt sớm bị Kiếm Chi Tử giết chết nên văn tự cũng rơi vào tay gã.

    Kiếm Chi Tử đánh ra hai mươi nhị đại văn tự, bao ngời kinh sợ.

    Trong hai mươi cái kiếm đạo văn tự chớp lóe nhiều nhất tất nhiên là chữ ngộ, đấy là văn tự cực kỳ quý giá.

    Còn có chữ tiêm, là văn tự có lực sát thương lớn nhất trong ba mươi hai cái văn tự, đại biểu phong chi tiêm cộng lại mười chín văn tự, lấy chữ tiêm làm trung tâm dường như hợp thành chữ phong giết hướng Lục Nguyên.

    Không sai, tụ tập hai mươi cái nhị đại văn tự đã có chút mùi vị chữ phong.

    Tuy chỉ có vài phần nhưng mũi nhọn có thể phá sắc bén trong thiên hạ mạnh đánh vào Lục Nguyên.

    Kiếm Chi Tử không uổng là Kiếm Chi Tử, vừa ra tay đã không tầm thường như vậy.

    Dù là Lục Nguyên cũng rất khó đối phó hai mươi cái văn tự công kích đi, lực lượng hai mươi văn tự có thể dễ dàng đâm vào người Lục Nguyên.

    Chính lúc hai mươi văn tự sắp đụng vào người Lục Nguyên thì trên đỉnh đầu hắn lóe ánh sáng vàng.

    Hai mươi văn tự muốn chống cự thôn kim long nuốt vào, con rồng giận dữ hút một hơi nuốt trọn hai mươi văn tự.

    Lục Nguyên chưa từng sung sướng như vậy, một hơi có được hai mươi văn tự.

    Vốn mình vất vả góp nhặt nửa ngày chỉ được chín văn tự mà thôi, đó là: yêu, ma, tuệ, si, đốn, tiến, tú, ngục, tham.

    Bây giờ một lúc thu được đến hai mươi văn tự.

    Lục Nguyên cẩn thận kiểm tra hai mươi cái văn tự, trong số này hắn cần nhất là chữ ngộ, có thể tổ hợp với chữ đốn.

    Hung ác nhất là chữ tiêm, nó ẩn thành sắc bén, có thể tăng cường năng lực công kích phá giáp, khó có pháp bảo nào chống lại được nó.

    Phải rồi, Lục Nguyên còn phát hiện một văn tự khác, là chữ chủ, đây là chủ thể, chính là trung tâm nhất chữ phong, cũng là từ khi Kiếm Chi Tử ra đời tới nay văn tự đi theo gã.

    Đồn rằng Kiếm Chi Tử không giống người thường, mới sinh ra đời liền mang theo chữ chủ.

    Giờ chữ chủ bị Lục Nguyên hút đi, hắn ngưng luyện thì phát hiện chữ chủ có vô cùng tác dụng.

    Sướng!

    Thật là sướng chết được, lúc trước có cướp văn tự thế nào cũng chỉ được một cái một lần, ai mà như bây giờ một hơi cướp được hai mươi văn tự, trong đời lần đầu tiên sướng đến thế.

    Nhưng Lục Nguyên lập tức giận dữ, phát hiện trong đó còn có chữ tuyệt, tức là nói Kiếm Tuyệt rất có thể chết trong tay Kiếm Chi Tử.

    Hắn và Kiếm Tuyệt không tính là bạn bè nhưng coi như quen biết, Kiếm Chi Tử thật là khủng bố, thù không thể để lại.

    Lục Nguyên tăng thêm sát tâm với Kiếm Chi Tử.

    Chương 1121-1122 : Chiến thắng

    Lục Nguyên mở mắt ra.

    Sau khi Lục Nguyên mở mắgat ra thì thấy Kiếm Chi Tử đang hú hét.

    - Sao có thể như vậy?

    Hai mươi văn tự của ta đều bị ngươi hấp thu?

    Điều này sao có thể!

    Gã thật tình không thể tin, hai mươi cái kiếm đạo văn tự là một trong lá bài của gã, kết quả dễ dàng bị Lục Nguyên hấp thu rồi.

    Khi đKó Kiếm Chi Tử phát hiện có gì không thích hợp, muốn kháng cự lại lực hút này nhưng sức hút của thôn kim long mạnh mẽ cỡ nào, sao gã chống lại được.

    Lục Nguyên nhún vai nói:

    - Kiếm Chi Tử, ta phát hiện ngươi càng lúc càng giống người tốt.

    Bây giờ Kiếm Chi Tử rất muốn hộc máu, gã tức điên rồi.

    Tâm huyết gom hai mươi cái kiếm đạo văn tự, lần này đụngđộ với Lục Nguyên thật là lần gã đổ máu nhiều nhất.

    - Lục Nguyên, ngươi dám hút hai mươi cái kiếm đạo văn tựcủa ta!

    Ta phảti khiến ngươi chết!

    Kiếm Chi Tử còn cjhwa hết lá bài, gã đKánh ra một cái khác, chính là kiếm giả lệnh.

    Kiếm giả lệnh của gã có thể suy yếu kẻ dùng kiếm khác, nhưng khi gã mới đánh ra kiếm giả lệnh thì chớp mắt Lục Nguyên cũng đtánh ra kiếm giả lệnh đNPYối kháng với kiếm giả lệnh của Kiếm Chi Tử, đtem uy thế kiếm giả lệnh của Kiếm Chi Tử tiêu diệt sạch.

    Kiếm Chi Tử vừa kinh vừa giận quát:

    - Ngươi, làm sao ngươi cũng có kiếm giả lệnh!?

    Gã tự cho rằng mình trời sinh có đại khí vận nên mới được kiếm giả lệnh vô cùng quý giá của kỷ nguyên trước đsgểga lại, ai dè Lục Nguyên cũng có nó.

    Gã còn cần kiếm giả lệnh, sợ nó sẽ như hai mươi văn tự kia bị hút đi nên lập tức cấgat lại.

    Bây giờ Kiếm Chi Tử bị Lục Nguyên đánh ra tâm lý bóng ma rồi.

    Thật ra Lục Nguyên đúng là muốn hấp thu kiếm giảlệnh này nhưng Kiếm Chi Tử phản ứng quá nhanh.

    Lục Nguyên tặc lưỡi nói:

    - Ngươi cất kiếm giả lệnh sớm quá vậy?

    Giọng điệu rất đáng tiếc.

    Kiếm Chi Tử lại tức xì khói.

    Đến giờt thì Kiếm Chi Tử đã vào đường cùng.

    Mặc dù gã là Kiếm Chi Tử nhưng bài tẩy cũng có hạn, bây giờIJO lấxxy ra là lá bài lớn nhất cũng là cuối cùng, lá bài này vô cùng đáng sợ, cũng là sát chiêu lớn nhất của Kiếm Chi Tử.

    Vốn gã định dùng nó đối phó cường địtch Tiên Chi Tử, lúc đxxối đầsgu với Lục Nguyên gã không địsgnh dùng, nhưng bây giờ phát hiện mình không thể không dùng, nếu không thì sẽ thua.

    Gã tuyệt đgaối không thể thua Lục Nguyên, nếu không thì cái danh Kiếm Chi Tử sẽ thành danh bất chính ngôn không thuận.

    Kiếm Chi Tử ngồi xếp bằng, Thái A tiên kiếm cất vào vỏ, động tác của gã khiến người xung quanh ngẩn ra.

    Kiếm Chi Tửmuốn làm gì?

    Gã khoanh chân cất kiếm vào vỏ không lẽ là muốn nhận thua?

    Nhưng lấy tính cách, thân phận, địa vị của Kiếm Chi Tử thì khó mà tưởng tượng gã sẽ thu kiếm chịu thua.

    Tay Kiếm Chi Tử vung trên không trung, lập tức đNPYất chỗ gã và Lục Nguyên đứng biến sắc, bién thành màu đỏ thẫm.

    Đó là một màu máu, màu máu lập tức biến, thành màu thuần trắng, rồi thì thành vàng ròng.

    Cùng lúc đó, mặt đsgất không ngừng bay lên.

    Khi mặt đất bay lên thì Lục Nguyên phát hiện mình không thể thoát khỏiđất, dường như bị đất trói buộc.

    Đất càng lên càng cao, thành một vách núi cheo leo, vách núi toát ra hơi thở quái dịK.

    Khi vách núi quái dị dâng lên thì Kiếm Môn từ trên xuống dưới hoàn toàn không hiểu gì cả.

    Nhưng bốn đxxế tử hiểu chuts chút.

    Võ Thánh Đế Tử vẻ mặt trầm trọng nói:

    - Cái này không phải là trong truyền thuyết chứ?

    Hoang Nguyên Đế Tử gật đầu nói:

    - Rất có khảK năng.

    Pháp Thánh Đế Tử vô cùng nghiêm túc nói:

    - Nếu là cái kia thì hơi nguy hiểm, không ngờ Kiếm Chi Tửẩn chứa sát chiêu như vậy.

    Giản Thánh Đế Tử thấNPYy ba vị đế tử kiến thức rộng có biểu tình như vậy thì hơi hiểu ra.

    Kiếm Chi Tử ngồi trên vách núi, nhìn Lục Nguyên đKứng ngang bằng mình, không nhanh không chậm nói:

    - Lục Nguyên, có phải ngươi rất lấy làm kỳ tạti sao bị giam trong vách núi này?

    Gã bắt đầu đọc một quyển sách, đó là quyẻn kim cương kinh kinh văn.

    - Như thị ta văn.

    Nhất thời, phật tại xá vệ quốc chỉ thụ cấp cô độc viên, cùng đại bỉ khâu chúng thiên hai trăm năm mươi nhân câu.

    Kiếm Chi Tử càng ngâm kinh thư thì Lục Nguyên càng có xúc động muốn tự vận giải thoát, mình mà muốn tự sát, đxxùa gì vậy.

    Mình luôn là tinh thần tích cực lạc quan, chưa từng nghĩ đgaến tự vẫn, nhưng bây giờt nghe kinh thư của Kiếm Chi Tử thì muốn chết, vách núi này thật quái dị.

    Lục Nguyên tya động, Dưỡng Ngô tiên kiếm ra khỏi vỠnhanh mà độc đâm hướng Kiếm Chi Tử.

    Vách núi vô cùng quái dịga, mình phớt lờ nó đi, không, mình có muốn quan tâm cũng không được, nhưng mà, chỉ cần giết Kiếm Chi Tử, môn pháiháp bảo này không có chủ nhân thì vô dụng, tất nhiên sẽ không thểsg tổn thương mình được.

    Kiếm Chi Tử mỉm cười, bộ dạng nắm giữ mọi thứ, thân hình lấp lóe.

    Gã ở không trung niệm kinh ngày càng nhanh, Lục Nguyên cảm giác ý niệm muốn tự sát ngày càng đsgậm, càng lúc càng đáng sợ.

    Đây là sao?

    Kiếm Chi Tử nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, kiếm thuật của ngươi rất giỏi, lấy ra đxxược cảkiếm đIJOạo môn, ngay cả hai mươi cái kiếm đạo văn tự của ta cũng bị thu.

    Nhưng ta là Kiếm Chi Tử, đsgây chính là lá bài lớn nhấgat cũng là cuối cùng của ta, Giải Thoát Nhai.

    Giải Thoát Nhai, một trong báu vật quý giá trong thiên địa, hơn nữa ta còn thỉnh Túc Vương Phật thêm vô thượng phật vào, ngươi ở vách núi này bịt ta vây khốn, chỉ có xúc động muốn tự sát.

    Ta không cần đánh với ngươi liền buộc ngươi tươi sống tựsát chết, đây là uy lực Giảti Thoát Nhai liên hợp với Túc Vương Phật vô thượng phật.

    Gã mờIJOi Túc Vương Phật thêm vào vô thượng phật là chuyện rất nhiều năm trước.

    - Giải Thoát Nhai, quả nhiên là hảo sinh giải thoát, Lục Nguyên, ngươi giải thoát đi đi.

    Lục Nguyên nghe vậy thì ngây ra, cái gì vậy!

    Dương kiếm giả lệnh, sao mà nghe quen tai quá, đtầtu óc hồi ứIJOc, nổi lên trí nhớ.

    Cái gọi là Giải Thoát Nhai chẳng phải là một trong hai vật phẩm để mình từ tiểsgu nhân quả thiết tắc thăng lên nhân quả thiết tắc đấy sao?

    Khi đó mình muốn tìm Phổ Độ Hải và Giải Thoát Nhai nhưng tìm sao cũng không ra, chỉ đành bấtđắc dĩ từ bỏ, không ngờ lá bài lớn nhấNPYt của Kiếm Chi Tửchính là GiảNPYi Thoát Nhai, thật ra ngoài ý muốn.

    Cuộc kịch chiến của Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên đã tiến hành một thời gian.

    Cả quá trình phập phồng lên xuống.

    Mặc dù bây giờ chưa chia ra thắng bại nhưng sự đặc sắtc khiến người nhiều lầsgn hít sâu.

    Đúng là quá hấp dẫn, mỗi giây đều hấNPYp dẫn.

    Hai người đại chiến, mỗi giây có lá bài mới xuất hiện.

    Bây giờ Kiếm Chi Tử lấy ra lá bài lớn nhấKt cũng là cuối cùng, Giải Thoát Nhai, các loại kinh thư phối hợp Giải Thoát Nhai phun ra từ miệng gã, thúc giục Lục Nguyên tự sát giải thoát.

    Mắt Kiếm Chi Tử toát ra tia sáng hưng phấIJOn, gã muốn Lục Nguyên hoàn toàn gục ngã trong tay gã.

    Cùng lúc đKó, Lục Nguyên đúng là có xúc động muốn chết.

    Nhưng nếu đây là Giải Thoát Nhai thì ahwns có cách đgaối phó.

    Lục Nguyên nhìn Kiếm Chi Tử, nói:

    - Giải Thoát Nhai của ngươi, ta cũng muốn.

    Nói xong thi triển ra tiểu nhân quả thiết tắc, sau lưng Lục Nguyên chậm rãi hiện ra một phật thủ to lớn.

    Phật thủ khổng lồ này là công pháp Lục Nguyên rất ít dùng, Phật Chưởng Vô Lượng, chính là học từ chỗ Phật Đà Kiếm Tu.

    Bộ công pháo Phật Chưởng Vô Lượng này là công pháp đắc ý của phật môn Phật Đà Kiếm Tu, dù là Túc Vương Phật cũng không biết.

    Kiếm Chi Tử cười lạnh nói:

    - Giải Thoát Nhai cũng mơ cướp?

    Thật buồn cười quá đi.

    Gã không tin pháp bảo đẳng cấp như Giải Thoát Nhai nếu mà bị cướp thì quá huyễn đi.

    Nhưng gã lập tức biến sắc mặt, phát hiện Giải Thoát Nhai dao động, mcos xu hướng bị phật chưởng của Lục Nguyên khống chế.

    Kiếm Chi Tử kinh sợ thảng thốt:

    - Ngươi biết công pháp phật môn!

    Lục Nguyên cười khẩy nói:

    - Thì ngươi cũng biết mà.

    Kiếm Chi Tử nắm giữ công phá dương kiếm giả lệnh đến từTúc Vương Phật.

    Lục Nguyên nắm giữ công pháp Giải Thoát Nhai đến từ Phật Đà Kiếm Tu.

    Năm đó Túc Vương Phật và Phật Đà Kiếm Tu có thực lực tương đương, Phật Đà Kiếm Tu mạnh hơn chút, nhưng bây giờ là Túc Vương Phật văn minh cảnh càng mạnh hơn.

    Tuy nhiên, Túc Vương Phật sao mà cho Kiếm Chi Tử chân truyền được.

    Lục Nguyên thì được chân truyền từ Phật Đà Kiếm Tu.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên có tiểu nhân quả thiết tắc, có lực hấp dẫn rất lớn với Giải Thoát Nhai.

    Kiếm Chi Tử phát hiện Giải Thoát Nhai từng chút một thoát khỏi tầm khống chế của mình, gầm lên:

    - Chết tiệt, sao có thể như vậy!

    Gã tăng cường mức khống chế Giải Thoát Nhai.

    - Sao không thể được?

    Ta muốn Giải Thoát Nhai là chắc rồi!

    Lục Nguyên quát dài, tập trung hết pháp lực vào Phật Chưởng Vô Lượng, cùng Kiếm Chi Tử tranh chấp.

    Mới bắt đầu Kiếm Chi Tử không hề muốn dùng lá bài lớn nhất này, gã không phải đồ ngu, tấdgt nhiên biết Túc Vương Phật không khả năng dạy công phu thật cho mình.

    Gã đợi cường chút nữa giam cầm một vị cấp thiên tôn phật chi văn minh, triệt để đqyVào móc ra công phu thật của phật chi văn minh thiên tôn, mới chân chính nắqSim giữ Giải Thoát Nhai.

    Nếu không pahir lần này bị Lục Nguyên buộc đến bất đắc dĩthì gã sẽ không lấy ra Giải Thoát Nhai chưa nắm chắqyVc hoàn toàn.

    Kiếm Chi Tử con mắt dần biến điên cuồng và tuyệt vọng, bởi vì gã cảqyVm giác được Giải Thoát Nhai từng chút một rời khỏi tầm kiểm soát của mình.

    *Bùm!*

    Rốt cuộc thì Giải Thoát Nhai hoàn toàn thoát khỏi Kiếm Chi Tử khống chế, bị Lục Nguyên thu vào kiếm chi không gian của mình.

    Tiểu nhân quả thiết tắc điên cuồng vận chuyển, trong chốc lát đã hoàn tan nguyên Giải Thoát Nhai.

    Cứ thếdường như tiểqSiu nhân quả thiết tắqSic tiến bộ đến mức độ mới, chỉ kém Phổ Độ Hải là sẽ hiểu ra nhân quả thiết tắc, nhân quả thiết tắc chính là thiết tắc mạnh hơn tiểu nhân quảthiết tắc nhiều, mặc dù ở phật chi văn minh cũng không bao nhiêu ngườqSii nắm giữ được nó.

    Chỗ này phải giải thích thiên tôn cảnh bình thường chỉ nắqSim giữ bốn, năm thiết tắc thôi, không thể nhiều hơn.

    Văn minh cảnh bình thườqSing nắm giữ sáu, bảy thiết tắc, rất hiếm người có được tám thiết tắc.

    Còn ngườqyVi nắm đdgược mười thiết tắc thì chưa từng nghe nói.

    Nói đơn giản thì thiết tắc là thứ cao không giới hạn.

    Lục Nguyên trùng kích sáu thiết tắqSic rất hiếm có, gần bằngđỉnh cao thiên tôn rồi.

    Tinh thần Lục Nguyên hoàn toàn chìm đắm trong cảm ngộ bí ẩn thiên địa tiểu nhân quả thiết tắc.

    Lục Nguyên mở mắt ra nhìn Kiếm Chi Tử, nói:

    - Kiếm Chi Tử, kiếm thuật của ngươi bˠkiếm đạo môn của ta khắc chế.

    Kiếm giả lệnh của ngươi bị kiếm giả lệnh của ta triệt tiêu.

    GiảqSii Thoát Nhai của ngươi bị ta lấy đi, ngươi còn có thủ đoạn gì làm được ta hả?

    Lấy ra hết đi!

    Kiếm Chi Tử nhìn Lục Nguyên, ánh mắt kinh ngạc, chấn kinh, điên cuồng và tuyệt vọng.

    Gã chưa từng nghĩ đến mình sẽ chịu thiệt lớn như vậy dưới tay Lục Nguyên.

    Lục Nguyên một kiếm chém hướng Kiếm Chi Tử, là tuyệt kỹtrong đời hắn, kiếm lục, duy kiếm.

    Kiếm lục rất tuyệt diệu.

    Kiếm này ra!

    Nhật trầm nguyệt lạc, quang hoa tẫn liễm!

    Kiếm này ra!

    Sơn nhạc băng hủy, hải xuyên hà diệt.

    Kiếm này ra!

    Thiên đqyVịa đqyVều vô, duy có nhất kiếm!

    Nhìn đến một kiếm của Lục Nguyên, Kiếm Chi Tử mới thật sự tuyệt vọng.

    Gã vẫn cảm thấy mình có một kiếm tuyệt vân khí, phụ thanh vân rất là tuyệt vời.

    Lục Nguyên pháđược tuyệt vân khí, phụ thanh vân chẳng qua nhờ vào kiếmđạo môn, nếu không thì hắn sẽ không thi triển ra được kiếm như tuyệt vân khí, phụ thanh vân.

    Nhưng bây giờ thấy kiếm lục, duy kiếm rồi Kiếm Chi Tử mới phát hiện một kiếm đó không kém gì tuyệt vân khí, phụ thanh vân, xem như ngang bằng nhau.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm và Thái A tiên kiếm lần thứ hai giao nhau, trước đó hai tiên kiếm đqyVã giao phong mấy lần, đều là tương xứng, nhưng lần này rõ ràng Thái A tiên kiếm rơi vào thế yếu.

    Vô số kiếm quang trong chớp mắt này tan biến, khoảnh khắc kiếm quang biến mất thì Lục Nguyên và Kiếm Chi Tử tách ra.

    Lục Nguyên vẫn là áo xanh phấp phới tay nắm chuôi Dưỡng Ngô tiên kiếm.

    Kiếm Chi Tử áo trắng thắng tuyết lạdgi nhuộm đầy vết máu, một vết thương to lớn từ vai trái xéo xuống suýt chém gã ra làm hai, gã đứng không vững.

    Xem tình hình đường như Kiếm Chi Tử thua.

    Lục Nguyên cầm lên hồ lô rượu, uống một ngụm, nói:

    - Kiếm Chi Tử, ngươi thua.

    Kiếm Chi Tử 'oa' một tiếng hộc bãi máu, mặc dù không có thừa nhận, nhưng là không thể nghi ngờ là gã đã thua.

    Bên cạnh ồ lên kinh ngạc.

    Kiếm Chi Tử thua!

    Chiến đấu đến hiện tại, trong quá trình có không ít cao trào, nhiều ít biếnđổi, mọi người luôn dõi mắt nhìn, giờ nghe Kiếm Chi Tửthua thì vẫn vô cùng kinh sợ.

    Kiếm Chi Tử là một trong Khí Vận Thất Tử kiếm đạo, thế mà thua trong tay Lục Nguyên.

    Khí Vận Thất Tử chưa bao giờ thua trong tay người cùng thếhệ.

    Nhưng bây giờ, Kiếm Chi Tử thua.

    Đây xem như mở ra ngoại lệ.

    Lúc trước Phật Chi Tử và Lục Nguyên cạnh tranh ở Tháp Nguyên Tố, thật ra bản thân Phật Chi Tử tu hành ngắn hơn Lục Nguyên, chỉ được bốn mươi năm.

    Cộng thêm Tháp Nguyên Tố không phải chân chính đấu nhau dẫn đến chiến bại, nhưng bây giờ Kiếm Chi Tử thua, là một trong Khí Vận Thất Tử ngay mặt đấu thua.

    Trong số người đứng xem thì tâm tình buồn bực nhất là Kiếm Văn Hào, gã có một huynh trưởng vô cùng cường đại không ai sánh bằng, bình thường hay báo tên huynh trưởng ra, trong kiếm đạo có ai không pjhujc?

    Nhưng từ khi kết thù với Lục Nguyên thì có báo tên huynh trưởng cũng vô dụng.

    Bây giờ càng khoa trương, Lục Nguyên thắqyVng đqSiược huynh trưởng Kiếm Văn Xương, Kiếm Văn Hào chưa từng tưởng tượng điều này.

    Mà người càng rầu rĩ hơn chính là Kiếm Hư trung tổ.

    Kiếm Hư trung tổ đầu tư trên người Kiếm Chi Tử, cho rằng lấy tư chất thiên phú khí vận của gã sẽ thắng chắc, ván cờ này gã sẽ thắng, kết quả là thua, trước đqyVó đầu tư đều trôi theo dòng nước.

    Sư phụ Trương Đạo Sinh của Kiếm Chi Tử cũng không nói nên lời, Kiếm Chi Tử thế mà thua, thật là chuyện khó thểtưởng tượng.

    Kiếm Diệt lão tổ nhìn cuộc chiến, câm nín.

    Bây giờ lão hiểu mình thật sự già rồi, dù là Kiếm Chi Tử hay Lục Nguyên đều vượt qua lão.

    Nhưng già thì cứ già, mình già mà người trẻ tuổi lớn lên, xem tương lai càng tốt đẹp ngườdgi trẻ tuổi sáng tạo ra kiếm đạo.

    Kiếm Vân trung tổ không biết có chuyện gì nữa, bỗng dưng thắng Kiếm Hư trung tổ.

    Gia Cát Trí Thương và Thái Sử Không suýt vỗ tay với nhau, họ chưa từng nghĩ Lục Nguyên sẽ thắng.

    ước chiến tám nămđến họ cho rằng Lục Nguyên thua chắc, trước cuộc chiến này họ vẫn cho rằdgng hắn không thể thắng, nhưng bây giờLục Nguyên thật sự thắng, thắng giống như nằm mơ vậy.

    HạqyV Hầu chí tôn, Đông Dã chí tôn vỗ mặt mình, đây là sợ thật sao?

    Kiếm Hùng chí tôn có cảm giác khóc thầm, gã và Lục Nguyên cùng thăng lên chí tôn cảnh, kết quả bây giờ hắn đã là người mạnh nhất kiếm đạo trung ương thiên triều, thắng Kiếm Chi Tử.

    Tốc độ tiến bộ của Lục Nguyên thật là nhanhđến đáng sợ.

    Chương 1123-1124 : Phong sát Lục Nguyên

    Môn hạ Thái Sử chí tôn như Thái Sử Bi, Yến Thu Nguyệt chung môn với Lục Nguyên trong lòng hỗn tạp cảm xúc.

    Họ một đường nhìn Lục Nguyên thắng đên, nhưng thật tình không ai ngờ hắn thắng được Kiếm Chi Tử Kiếm Văn Xương, Kiếm Chi Tử ở trong mắt họ giống như thần thoại, thần thoại không người với tới.

    Trong đôi mắt đẹp của Kiếm Linh Đế Cơ lóe tia sáng tự hào, đúng vậy, Lục Nguyên của nàng đã thắng.

    Trên dưới Kiếm Môn có cảm giác khác nhau, cảm nhận riêng.

    Bốn đế tử cũng cảm thán.

    Trong mắt Hoang Nguyên Đế Tử, Giản Thánh Đế Tử lóe sát khí.

    Tuyệt đối không thể mặc kệ Lục Nguyên lớn lên, nếu không thì hắn lên đến văn minh cảnh cũng không có gì lạ.

    Lục Nguyên và Kiếm Chi Tử hai người đứng nhìn nhau, hiện nay thắng bại đã phân, nhưng hai người này không phải chia thắng bại mà là chia sinh tử.

    Tạm dừng một lúc, Dưỡng Ngô tiên kiếm đâm nhanh tới, kiếm quang như luyện.

    Kiếm quang rực rỡ chém hướng Kiếm Chi Tử, muốn chém chết gã.

    Kiếm Chi Tử tập trung tinh thần đói ứng, chuẩn bị đón nhát kiếm của Lục Nguyên.

    Mình là con của kiếm đạo, là con ưng của ông trời, tương lai sẽ còn đi rất xa, tuyệt đối không thể chết tại đây.

    Cuồng phong rít gào.

    Khoảnh khắc Lục Nguyên và Kiếm Chi Tử phân sinh tử thì bốn đế tử cùng hành động.

    Người thứ nhất động là Võ Thánh Đế Tử, gã nghênh hướng Pháp Thánh Đế Tử, chặn đường của Pháp Thánh Đế Tử, hai người qua tay mấy chiêu nhanh như tia chớp.

    Ngay sau đó là Giản Thánh Đế Tử và Hoang Nguyên Đế Tử, hai đế tử cùng đến trước mặt Lục Nguyên.

    Giản Thánh Đế Tử ngón tay biến thành một luồng giản khí bắn hướng Lục Nguyên.

    Hoang Nguyên Đế Tử tay ở hư không chặn thế công của Lục Nguyên.

    Một kiếm rực rỡ của Lục Nguyên chớp mắt bị hai đế tử chặn lại, không thể dính đến Kiếm Chi Tử.

    Động tác của bốn đế tử cùng dừng lại.

    Động tác của bốn đế tử có huyền diệu riêng, cảm giác riêng.

    Ví dụ Giản Thánh Đế Tử phát hiện giản khí cấp thiên tôn của mình biến mất, bị Lục Nguyên hoàn toàn đón tiếp, rất ựuái lạ.

    Pháp Thánh Đế Tử quát dài:

    - Thế này là sao hả!?

    Trong tiếng rống ẩn chứa giận dữ.

    Bàn về thực lực thì gã cao nhất trong sân nhưng đối phương là ba đế tử hợp tác, gã không phải đối thủ.

    Nhưng trên đời có rất nhiều chuyện không phải chỉ dựa vào thực lực, cuộc đời có các loại quy tắc, quy tắc là kẻ mạnh nhất lập nên, bốn đế tử không có năng lực khiêu chiến quy tắc.

    Kiếm Môn là nơi pháp cổ văn minh thống trị.

    Pháp Thánh Đế Tử đến chủ trì cuộc so đấu, Pháp Thánh Đế Tử đại biểu pháp cổ văn minh.

    Mấy đế tử xuất thân từ vài đại văn minh, trng đó võ cổ văn minh không yếu hơn pháp cổ văn minh nhưng không thể xen vào chuyện trong khu vực pháp cổ văn minh thống trị.

    Từ khi nào việc nhà pháp cổ văn minh đến lượt người võ cổ văn minh xen vào?

    Đây chính là vấn đề.

    Nếu vấn đề này không làm cẩn thận sẽ là chiến tranh văn minh.

    Từ xưa đến nay tranh đấu thảm thiét nhất là hủy diệt và kỷ nguyên chiến tranh, kỷ nguyên chiến tranh bên dưới có một cấp nữa là văn minh chiến tranh.

    Võ Thánh Đế Tử nói:

    - Đừng vội, chúng ta không phải muốn nhúng tay vào chuyện này, chẳng qua mới bắt đầu là cái gì?

    Là tranh đấu chủ kiếm tổ tinh thần, chỉ chia thắng bại, cần gì phân sinh tử?

    Giản Thánh Đế Tử gật đầu tán động:

    - Lý do chúng ta ngăn lại Lục Nguyên bởi vì trong thiên địa không thiếu anh tìa nhưng thiên tài cấp bậc cỡ Kiếm Chi Tử, Lục Nguyên thì rất hiếm gặp, chúng ta cần thiên tài quý hiếm trong thiên địa.

    Đây rõ ràng là nói nhảm, nhưng nhảm cũng có cái lý của nó, hành động trong quy tắc thì phải tuân theo nó, chiếm mặt đạo lý.

    Hiển nhiên Võ Thánh Đế Tử, Giản Thánh Đế Tử, Hoang Nguyên Đế Tử đều chiếm đạo lý, họ nói đúng là rất có lý.

    Xem ra trận chiến này chỉ có thể chấm dứt tại đây.

    Kiếm Chi Tử nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, ước định tám năm của chúng ta vẫn công hiệu.

    Mặc dù qua một lần thất bại nhưng phong cách hành động của Kiếm Chi Tử sao mà chịu cam lòng thua Lục Nguyên chứ, ước hẹn tám năm vẫn có tác dụng, gã phải đánh với Lục Nguyên một lần nữa.

    Đương nhiên gã tin tưởng hai năm sau sẽ mạnh hơn Lục Nguyên.

    - Ước hẹn tám năm ư, tốt lắm, ta nhớ.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Người thua dưới kiếm của mình còn muốn lại tái chiến, mình tuyệt đối sẽ thắng.

    Hơn nữa nói thật ra Kiếm Chi Tử đúng là người tốt quá, lần này đưa tặng mình hai mươi cái kiếm đạo văn tự, rồi còn cho Giải Thoát Nhai, người tốt đến thế kiếm đâu ra?

    Tin tưởng lần sau gã sẽ đi tìm bảo tầng thật tốt lại đưa cho mình, mong chờ quá đi.

    Nếu Kiếm Chi Tử biết suy nghĩ hiện tại của Lục Nguyên, đem gã làm thành đồng tử tống bảo chắc sẽ khóc rống.

    Kiếm Chi Tử lập tức trị thương.

    Gã bị kiếm lục, duy kiếm của Lục Nguyên trọng thương nặng.

    Lục Nguyên đáp xuống chính giữa quảng trường kiếm tổ tinh thần, mấy người khác cũng đáp xuống kiếm tổ quảng trường.

    Lục Nguyên nhìn Kiếm Điên Chân Nhân, nói:

    - Kiếm Điên Chân Nhân, lần này không phải người đến vì tranh đoạt vị trí chủ kiếm tổ tinh thần sao?

    Giờ tới lượt người.

    Kiếm Điên Chân Nhân chớp mắt muốn lạy.

    Lão sớm muốn trốn nhưng thấy có người cứ chăm chú nhìn làm lão muốn trốn cũng không được.

    Kiếm Điên Chân Nhân phát hiện giờ người thanh niên quá hung tàn, dù là Kiếm Chi Tử hay Lục Nguyên.

    Năm đó lão và Kiếm Diệt lão tổ tranh chấp đâu có đến mức như vậy, kém xa cuộc chiến giữa Kiếm Chi Tử, Lục Nguyên.

    ài, thanh niên bây giờ dữ dội quá, khiến lão nhân gia làm sao sống đây.

    Tất nhiên hiện tại vấn đề đầu tiên Kiếm Điên Chân Nhân suy nghĩ là nên giải quyết tình hình như thế nào, lão không có khả năng thắng Lục Nguyên, chênh lệch quá lớn.

    Kiếm Điên Chân Nhân ho khan, nói:

    - Ai, ta đã lớn tuổi lại có vết thương cũ trong người, hơn nữa là tiền bối không tiện tranh chấp cùng hậu bối.

    Thôi bỏ qua đi, ta không tranh vị trí chủ kiếm tổ tinh thần.

    Lục Nguyên mỉm cười nói:

    - Kiếm Điên Chân Nhân tiền bối, vậy xin tiền bối chỉ giáo cho.

    Bộ dạng của hắn như là không tát vào mặt Kiếm Điên Chân Nhân thề không bỏ qua.

    Kiếm Điên Chân Nhân thật sự muốn quỳ, lão phát hiện đã bị Lục Nguyên buộc đến không có đường lui.

    Kết quả là Kiếm Điên Chân Nhân chỉ có nước lên đài.

    Trước đó Kiếm Chi Tử đối chiến với Lục Nguyên là trận cao trào.

    Lần này Kiếm Điên Chân Nhân đấu với Lục Nguyên xem như cuộc chiến dư âm đi.

    Kiếm Điên Chân Nhân ra sân thì phong thái cao nhân, cho dù không thắng được Lục Nguyên nhưng nhiều ít chắc chống đỡ được, mọi người thầm nhủ.

    Kiếm Điên Chân Nhân và Lục Nguyên thi triển kiếm lễ.

    Lục Nguyên cười tủm tỉm nói:

    - Xin tiền bối chỉ giáo cho.

    Nụ cười khiến Kiếm Điên Chân Nhân thấy mà lòng run sợ.

    Kiếm Điên Chân Nhân nói:

    - Xin nương tay cho.

    Lão thật sự muốn Lục Nguyên nương tay, thả cho lão con đường sống.

    Chiến đấu là khi thi hành kiếm lễ xong liền bắt đầu.

    Kiếm Điên Chân Nhân ra tay là bộ Phong Điên kiếm pháp, trong phong có điên, trong điên có phong, phong điên hợp nhất, hóa thành kiếm pháp cực kỳ quái dị.

    Kiếm Điên Chân Nhân năm đó cũng có tài hoa, sau khi bị trục xuất ra Kiếm Môn cực kỳ ũ rũ gần như khùng điên rồi mượn đó sáng tạo ra bộ kiếm pháp này.

    Sau khi lão tạo ra kiếm pháp này có muốn khiêu chiến với Kiếm Diệt lão tổ, nhưng không có tự tin kéo dài đến bây giờ.

    Nhưng dù Kiếm Điên Chân Nhân dùng Phong Điên kiếm pháp đụng phải Lục Nguyên, trực tiếp bị hắn đánh gục, chỉ ba chiêu đã thua trong tay Lục Nguyên.

    Ba chiêu!

    Không sai!

    Chỉ ba chiêu mà thôi.

    Không ngờ Kiếm Điên Chân Nhân chỉ có thể đỡ được hai chiêu của Lục Nguyên, tới chiêu thứ ba thì thua.

    Lúc mới bắt đầu Lục Nguyên ngâm cái gì 'Nửa khùng nửa ngốc nửa cười, nửa si nửa điên nửa cuồng', lên sân rất có khí thế, như là thế ngoại cao nhân vậy, kết quả thế ngoại cao nhân bị Lục Nguyên đánh bại nhanh như chớp, khiến không ít người kinh ngạc.

    Mục đích của Lục Nguyên đã thành công, Kiếm Điên Chân Nhân từ đầu giả trang cao nhân quá có phong độ, mặc đồ rách rưới ngâm thơ 'Nửa khùng nửa ngốc nửa cười, nửa si nửa điên nửa cuồng'.

    Lục Nguyên khinh thường nhất cái loại giả làm cao nhân, nên không chút nương tay đập nát hình tượng.

    Nói thật ra đánh giả cao nhân cảm giác thật là sướng.

    Không phải cao nhân thì đừng có giả bộ.

    Lục Nguyên thắng!

    Cuối cùng tiên bố Lục Nguyên thắng.

    - Vậy cuối cùng vị trí chủ kiếm tổ tinh thần là thuộc về Lục Nguyên.

    Rốt cuộc kẻ thắng là Lục Nguyên, trước đó dù là Kiếm Chi Tử, Kiếm Điên Chân Nhân hay Kiếm Diệt lão tổ, hoặc Kiếm Vân trung tổ đều thua hết thì tất nhiên đến lượt Lục Nguyên.

    - Khoan đã.

    Lục Nguyên hời hợt cười nói:

    - Mới đầu ta đã nói, ta không phải vì tranh đoạt vị trí chủ kiếm tổ tinh thần, chỉ muốn thua nợ.

    Bây giờ mặc dù không thu nợ được nhưng bạo đánh Kiếm Chi Tử và Kiếm Điên Chân Nhân một phen, tất nhiên phải trở về.

    Lục Nguyên dõng dạc xuống đài, mình không rảnh đến mức tự đi tìm khổ, khi đó Hoa Sơn quá loạn không ai gánh được trọng trách, mình bất đắc dĩ mới tiếp nhận, nay Kiếm Diệt lão tổ vẫn có thực lực thì mình nhận làm gì, lười lắm.

    Còn về tương lai kiếm đạo, nói thật chỉ cầnm ình đủ mạnh thì đương nhiên có tunwg lai cho kiếm đạo.

    Kiếm Môn chỉ là một ván cờ nhỏ, mình biến mạnh thì toàn trung ương thiên triều mới là bàn cờ lớn.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng ra khỏi sân khiến đám người còn lại ngây ngốc.

    Vậy là sao!

    Cuối cùng người thắng buông lời nói gia không làm vị trí chủ kiếm tổ tinh thần, vậy xem ra chỉ có thể rơi vào người Kiếm Diệt lão tổ chủ tinh thần ban đầu, trận này coi như đánh không.

    Không đúng, không phải đánh không, trải qua phen này thế lực của Kiếm Chi Tử xem như phế, đến đây thì trừ phi gã thắng được Lục Nguyên, nếu không cho dù là đám Kiếm Chi Tử, Kiếm Hư trung tổ cũng đừng mơ dấy lên sóng gió gì trong Kiếm Môn.

    Cùng lúc đó.

    Trên một sơn mạch kiếm tổ tinh thần, Kiếm Chi Tử hét to:

    - Chết tiệt chết tiệt, Lục Nguyên!!!

    Gã sắp bị Lục Nguyên chọc tức điên, kế hoạch của gã bị hắn phá tan tành, càng buồn bực là nhiều pháp bảo, văn tự quan trọng trên người bị hắn cướp.

    Kiếm Chi Tử thua vào Lục Nguyên cùng thế hệ dùng kiếm, đó là sỉ nhục to lớn.

    Từ trước đến nay Kiếm Chi Tử chưa từng chịu sỉ nhục như vậy.

    - Lục Nguyên, ta nhất định phải giết chết ngươi!

    Chính lúc Kiếm Chi Tử phát cuồng thì gã bỗng quát:

    - Ai đó!?

    - Đang khi phát cuồng mà còn bình tĩnh phát hiện ra ta, thật lợi hại.

    Xuất hiện rõ ràng là người đeo giản.

    Kiếm Chi Tử kinh ngạc hỏi:

    - Người giản chi văn minh?

    Người đeo giản nói:

    - Đúng vậy, phó chủ văn minh chúng ta muốn dẫn ngươi đi giản chi văn minh.

    Kiếm Chi Tử lạnh nhạt nói:

    - Ta chỉ muốn làm Kiếm Chi Tử, không có chút hứng thú làm Giản Chi Tử.

    Người đeo giản nói:

    - Phó chủ văn minh chúng ta không cần ngươi làm Giản Chi Tử, chỉ là muốn giúp đỡ ngươi biến mạnh thắng Lục Nguyên.

    - Vậy à?

    Kiếm Chi Tử ngẫm nghĩ một lúc, gật đầu.

    Bỏ đi tầng áo khoác giản, sự thật thì trong thiên địa chân chính là cao thủ dùng kiếm chính là phó chủ giản chi văn minh.

    Hơn nữa phó chủ giản chi văn minh ở kiếm kỷ nguyên trước kiếm cổ văn minh, nếu gã chịu dạy cho mình thì muốn thắng Lục Nguyên là chuyện nhỏ, đơn giản đến không thể giản đơn hơn.

    - Ha ha ha ha, Lục Nguyên, ta là một trong Khí Vận Thất Tử, bây giờ lại có đại khí vận đến, ngươi ucôis cùng sẽ thua trong tay ta!

    Kiếm Chi Tử cười lớn, đứng lên.

    Có người trời sinh đã may mắn.

    Có người ra cửa đi một vòng sẽ đụng bảo tàng.

    Có người nhảy vách núi cũng gặp lão già chủ động truyền công cho.

    Người như vậy chính là khí vận tử.

    Kiếm Chi Tử chính là như vậy.

    Ví dụ như bây giờ Kiếm Chi Tử mới bị Lục Nguyên đánh bại, kết quả nghênh đón phó chủ pháp lực đệ nhất kiếm giả chân chính trong thiên địa chủ động truyền kiếm cho.

    Lục Nguyên không hay biết Kiếm Chi Tử gặp may, mà dù có biết cũng chẳng e ngịa gì.

    Kiếm Chi Tử làm đồng tử tống bảo cho mình là chắc rồi, tất nhiên trên chiến lược khinh thường kẻ địch, mà chiến thuật phải chú trọng đối thủ, Lục Nguyên sâu tạn đáy lòng biết Kiếm Chi Tử là kẻ thù sinh tử của mình, không thể khinh thường.

    Lần này tranh đoạt vị trí chủ kiếm tổ tinh thần đến đây đã toàn bộ kết thúc.

    Lập tức đủ các loại tin tức tản trong thiên địa.

    Chiến đấu này thật quá rung động lòng người.

    không nói cái khác, chỉ riêng Khí Vận Thất Tử như Kiếm Chi Tử ra tay đã rất nặng ký, có giá trị truyền bá, dù gì Kiếm Chi Tử là một trong nhân vật nhất tôn thiên địa.

    Danh tiếng của Lục Nguyên mặc dù kém hơn Kiếm Chi Tử một bậc nhưng cũng là nhân vật phong vân.

    Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên, cuộc chiến của hai kẻ mạnh nhất kiếm đạo, không cần bất cứ lời dạo đầu cũng có giá trị sao chép rồi, tốc độ Lục Nguyêna truyền nhanh.

    Huống chi trong cuộc chiến Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên đánh rất đặc sắc.

    Tuyệt vân khí, phụ thanh thiên và kiếm lục, duy kiếm, hai chiêu kiếm đều được tôn sùng là kinh điển.

    Mặc dù thế lực văn minh khác không dùng kiếm nhưng hai kiếm này bị lặp lại truyền phát, kiếm thật sự rất khéo, đối với người dùng binh khí khác đều có thể từ đó tìm ra liên hệ, cực kỳ lợi hại.

    Tất nhiên càng hấp dẫn ánh mắt người là hai việc, đó chính là gần đây hai tiêu điểm trung ương thiên triều dẫn đến vô số người bàn tán xôn xoa.

    Việc thứ nhất là kiếm đạo môn xuất hiện.

    Trong thiên địa mỗi khí xuất hiện một cửa thì là việc lớn, trong kỷ nguyên này trước kia không hề tồn tại kiếm đạo môn, thế mà bây giờ có nó, một việc rất kinh dị, thêm nữa lấy ra từ tay Lục Nguyên trấn áp Kiếm Chi Tử.

    Việc lớn thứ hai là Lục Nguyên cuối cùng đánh bại Kiếm Chi Tử, đây xem như chiến tích chân chính Khí Vận Thất Tử lần đầu tiên đấu thua cùng thế hệ, khoảnh khắc chấn động mười phương.

    Có thể nói trước đó mấy vị Khí Vận Thất Tử khác còn xem thường Lục Nguyên nhưng giờ thì bắt đầu nghiên cứ về hắn.

    Lục Nguyên khí vận đệ bát tử, tuyệt đối không thể coi thường.

    Đang khi việc này xôn xoa thì thái cổ văn minh rốt cuộc làm ra phản ứng.

    Phản ứng rất kịch liệt.

    Đó chính là phong sát Lục Nguyên.

    Thật ra không nghiêm trọng đến thế, chẳng qua ở một phần mười khu vực trung ương thiên triều thái cổ văn minh thống trị cấm Lục Nguyên tiến vào, một khi hắn bước vào liền có thể giết chết.

    Không sai, đây chính là phản ứng của thái cổ văn minh, thái cổ văn minh làm ra phản ứng kịch liệt như vậy cũng rất bình thường.

    Dù sao kiếm đạo môn đại biểu ý nghĩa không bình thường.

    Một đạo có một cửa, mới đại biểu đạo đó khả năng vùng lên.

    Bây giờ xuất hiện kiếm đạo môn, biểu hiện kiếm đạo có khả năng vùng lên, rất có thể do Lục Nguyên dẫn đầu.

    Chương 1125-1126 : Phong sát Lục Nguyên

    Hoang cổ cừu kiếm, áp kiếm, sao có thể cho phép việc đó xảy ra.

    Vậy nên thái cổ văn minh mới có phản ứng kịch liệt như vậy, có thể hiểu được.

    Nghe nói gần đây thượng tầng pháp cổ văn minh và thái cổ văn minh có tranh chấp kịch liệt, cuối cùng thái cổ văn minh mới phát ra phong sát như vậy.

    Nếu không phải pháp cổ văn minh, chỉ e rằng thái cổ văn minh dán ra không phải phong sát mà là truy nã, đến lúc đó Lục Nguyên thật sự lưu lạc trung ương thiên triều, bốn bể là nhà hoặc không thể ở lại trung ương thiên triều phải đi di thất địa ở cùng với Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền.

    Mặc kệ thees nào thì thái cổ văn minh đã truyền xuống phong sát lệnh, may là không có văn minh khác tham gia vào, nếu có thêm mấy nguyên tố cái tham gia thì Lục Nguyên không cần lăn lộn nữa.

    Thật ra Lục Nguyên không có làm sai bất cứ chuyện gì.

    Nếu như là thiên tìa khác làm giống như Lục Nguyên e rằng đã bị cổ văn minh hết sức ủng hộ.

    Lục Nguyên chỉ làm sai một điều, đó là chọn kiếm.

    Lựa chọn kiếm thì phải gánh vác cục diện kiếm bị áp chế.

    Điều Lục Nguyên cần làm là tiêu trừ cục diện này, trả lại cho kiếm đạo một vô thượng đại đảo, bầu trời trong sáng.

    Lục Nguyên không mấy để ý lệnh phong sát lần này.

    Muốn phong sát thì tùy, liên quan gì gia, không đi khu thái cổ văn minh các ngươi là được.

    Lục Nguyên cũng cho rằng thái cổ văn minh qua một thời gian ngắn sẽ không đối phó mình, bởi vì Yến Thương Thiên.

    Yến Thương Thiên sớm muốn xâm nhập thái cổ văn minh, khi đó đó quậy tưng lên, thù tận bị Yến Thương Thiên kéo hết, áp lực của hắn sẽ giảm nhiều.

    Phải rồi, tiếp theo nên làm cái gì?

    Trước đó luôn muốn thắng Kiếm Chi Tử, giờ đã thắng rồi cảm thấy không có việc gì để làm.

    Thôi, nghỉ ngơi một đoạn thời gian.

    Lục Nguyên nghỉ ngơi thì không cần nói, chỉ có ba điều.

    Rượu, kiếm, ngủ.

    Nhưng ngày như vậy rất chán, Lục Nguyên phát hiện một việc khiến hắn giật mình, hắn lười không được!

    Lúc ở Hoa Sơn hắn lười chảy thây, nghỉ ngơi một cái là phải vài năm, tự do vô cùng, không có gì khó chịu cả, bây giờ chỉ nghỉ hai, ba mươi ngày đã thấy ngứa ngáy sao đó.

    Mình điên rồi, nhất định là phát điên.

    Nếu không điên sao cố gắng đến vậy.

    Lười mới là phong cách của mình.

    Cố gắng không phải phong cách của mình a!

    Lục Nguyên khóc ròng, giờ ngay cả phong cách cũng bị biến đổi, nếu vậy thì khiến người đau buồn xiết bao.

    Lười biếng xuống giường, lười uống rượu, lười luyện kiếm, lười phơi nắng, cái này mới là cuộc sống dễ chịu.

    Lười là một loại tùy ý, bình thản.

    Nếu mình không lười thì khủng bố rồi.

    Lục Nguyên rối rắm, rối rắm ở chỗ mình không lười như trước.

    ôi, không nghĩ nữa, miễn cưỡng thích ứng ản thân bây giờ đi.

    Lục Nguyên bất đắc dĩ nhún vai, bắt đầu tu hành.

    Hiện nay mình ở thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh, giờ nhiệm vụ chủ yếu nhất là trùng kích thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh.

    Không biết làm sao trùng kích thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh đây, đương nhiên Kiếm Môn dù gì là Vô Thượng Đại Giáo, cũng có về thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh.

    Lục Nguyên lười giở sách ra, trực tiếp đi tìm Kiếm Diệt lão tổ.

    Kiếm Diệt lão tổ nói:

    - Trùng kích thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh cần phải hiểu cái gì là tạo vật.

    Tạo ở đây không phải tạo vật chết không có linh trí, nếu nói là vật chết thì thế giới cảnh tứ tầng dịch vật cảnh cũng làm được.

    Vật ở đây là vật sống có linh trí, tức là sinh linh.

    - Tạo vật cảnh, có thể tạo ra sinh linh mới có thể xưng là tạo vật cảnh

    Kiếm Diệt lão tổ nói:

    - Mà sinh linh, đến cùng thì có gì khác với phi sinh linh?

    Cái này dính dáng đến vấn đề hồn phách.sinh linh cùng phi sinh linh khác nhau rất lớn chính có, không có hồn phách.

    Nhưng sinh linh hồn có khác nhau.

    Ví dụ con người là ba hồn bảy vía, ví dụ mèo là vô hồn cửu phách, ví dụ hồ là cửu hồn vô phách, ví dụ ngưu là cửu hồn cửu phách, ví dụ hổ là nhị hồn nhị phách, các loại sinh linh, hồn phách có khác nhau.

    Nên tới cấp độ này phải phân tích ra hồn phách bản thân, xem rõ bản chất hồn phách.

    - Bản chất hồn phác là cái gì?

    Con người có thất tình, tức là hỉ, nộ, ai, sợ, ái, ác, dục.

    - Sinh linh chỉ cần có linh trí thì cũng có hỉ, nộ, ai, sợ, ái, ác, dục.

    - Cho nên phân tích bản chất hồn phách, phát hiện bản thân hồn rồi thì mặc kệ là bao nhiêu hồn bấy nhiêu phách đều chỉ do bảy loại cảm tình hỉ, nộ, ai, sợ, ái, ác, dục tổ thành.

    - Vậy nên muốn đến thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh cần phải có thể ban cho sinh linh kách bảy cảm tình hỉ, nộ, ai, sợ, ái, ác, dục.

    Muốn đến cảnh giới này cần nắm giữ bảy cực là hỉ chi cực, nộ chi cực, ai chi cực, sợ chi cực, ái chi cực, ác chi cực, dục chi cực.

    Lục Nguyên bất giác hỏi:

    - Bảy cực này làm cách nào nắm giữ?

    Kiếm Diệt lão tổ đáp:

    - Có thể tự mình lĩnh ngộ, nhưng tương tự có thể nhờ cậy một ít thiên tài địa bảo, thiên địa kỳ vật.

    - Thiên tài địa bảo khoan bàn tới, muốn tự lĩnh ngộ thì phải có cảm tình về mặt nào đó mãnh liệt.

    Ví dụ hỉ chi cực, ngươi cần triệt để hiểu cái gì là mừng rỡ vô cùng mới nắm giữ được hỉ chi cực.

    Kiếm Diệt lão tổ giới thiệu xong cách trùng kích thế giới cảnh ngũ tầng, lão giải thích rất cặn kẽ nhưng giúp được Lục Nguyên thì rất ít.

    Lục Nguyên nghiêm túc lắng nghe.

    Các ngày tiếp theo Lục Nguyên có tìm một ít điển tịch trong Kiếm Môn xem, nhìn coi làm sao trùng kích thế giới cảnh ngũ tầng, làm sao nắm giữ thất tình thất cực.

    Nhưng mà, dù thử cỡ nào cũng thất bại, Lục Nguyên phát hiện chính mình muốn nắm giữ này thất tình chi cực thật là khó khăn.

    Ngày hôm nay bỗng có luồng kiếm quang đánh hướng Kiếm Môn, kiếm quang đáp xuống rồi một người nhanh chóng vọt vào kiếm môn tinh thần Thái Sử Không.

    - Kiếm Chủ, tin tức tốt, tin lớn!

    Địa Long Tinh phát hiện bảo tàng, bảo tàng đặc biệt!

    Thái Sử Không không sốt ruột, thon thả nói:

    - Ngươi nghỉ đã, từ từ nói.

    Người kia từ từ nói ra phát hiện bảo tàng gì.

    Thái Sử Không nghe xong chấn đọng, nói:

    - Ta lập tức đi kiếm tổ tinh thần một chuyến, ngươi theo ta.

    Hai người lập tức bay đến kiếm tổ tinh thần, tiến vào trong tinh thần bay đến chỗ Kiếm Diệt lão tổ ở.

    - Kiếm Diệt lão tổ, ở Địa Long Tinh phát hiện bảo tàng, bảo tàng đặc biệt!

    Lúc này Lục Nguyên đang xin hỏi Kiếm Diệt lão tổ làm sao trùng kích thế giới cảnh ngũ tầng, nghe tiếng rống thì ngây ra.

    Địa Long Tinh phát hiện bảo tàng!

    Chính là Địa Long Tinh trước đó không lâu mình đi qua?

    Đây rốt cuộc là bảo tàng gì?

    Trông Thái Sử Không bộ dạng rất kích động.

    Thái Sử Không nói:

    - Hơn nữa bảo tàng rất có ích cho Lục Nguyên hiện giờ.

    Nghe Thái Sử Không nói vậy Lục Nguyên càng tò mò, đó là bảo tàng gì đây?

    Địa Long Tinh chính là tinh thần Lục Nguyên từng đi qua.

    Tình hình bây giờ là Địa Long Tinh ra bảo tàng gì.

    Người đưa tin nói:

    - Tại Địa Long Tinh xuất hiện bảo tầng e rằng là sợ chi nguyên thạch, dục chi nguyên thạch.

    Kiếm Diệt lão tổ kinh ngạc bật thốt:

    - Cái gì?

    Sợ chi nguyên thạch!?

    Dục chi nguyên thạch!?

    Người đưa tin gật đầu nói:

    - Đúng vậy, là sợ chi nguyên thạch, dục chi nguyên thạch.

    Lục Nguyên ở bên cạnh nghe ngây người, rốt cuộc có chuyện gì vậy?

    Mình nghe không hiểu.

    Kiếm Diệt lão tổ giải thích rằng:

    - Trong thiên địa có thất tình nguyên thạch, thất tình nguyên thạch chất chứa bảy loại tình cảm.

    Một khi nắm giữ nguyên thạch là có khả năng nắm giữ thất tình chi cực do đó đạt yêu cầu đến thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh.

    Thất tình nguyên thạch cực kỳ hiếm thấy, không ngờ tại Địa Long Tinh đào ra được sợ chi nguyên thạch.

    Nghe Kiếm Diệt lão tổ giải thích Lục Nguyên mới hiểu vài phần.

    Thì ra là thế, hóa ra ở Địa Long Tinh đào ra sợ chi nguyên thạch.

    Kiếm Diệt lão tổ nói:

    - Sợ chi nguyên thạch cùng dục chi nguyên thạch to bao nhiêu?

    Có thể chứa mấy người?

    Người đưa tin đáp:

    - Bẩm lão tổ, hai nguyên thạch có thể chứa sáu người.

    Sợ chi nguyên thạch, dục chi nguyên thạch có lớn nhỏ kích cỡ khác nhau.

    Lớn thì chứa được nhiều người nắm giữ, nhỏ thì chỉ một người giữ được, thậm chis là một người cũng không đủ.

    Trước mắt Địa Long Tinh ra sợ chi nguyên thạch cùng dục chi nguyên thạch dường như có thể cho sáu người sử dụng.

    Kiếm Diệt lão tổ nói:

    - Nếu là sáu người thì ba môn phái Kiếm Môn chúng ta, Ngự Hỏa Môn, Thiên Thủy Môn cùng nắm giữ.

    Tức là nói một môn phái chia được hai vị trí, vậy để Lục Nguyên và Kiếm Vân trung tổ đi đi, vừa lúc hai người đều là thế giới cảnh tứ tầng, chưa nắm giữ sợ chi cực, dục chi cực.

    Bây giờ còn dễ chia, nếu là trước có Kiếm Hư trung tổ, Kiếm Phong trung tổ ở thì không dễ chút nào.

    Nay Kiếm Phong trung tổ phản loạn bị cầm tồ, mặc dù Kiếm Hư trung tổ không bị nhốt nhưng không có chỗ đứng, không tranh giành vị trí của Lục Nguyên và Kiếm Vân trung tổ.

    Sự việc cứ thế quyết định.

    Ngày thứ hai lên đường.

    Nhưng trước khi xuất phát Kiếm Diệt lão tổ có vài lời nói với Lục Nguyên.

    Kiếm Diệt lão tổ dặn dò:

    - Lục Nguyên, trước đó không nói cho ngươi, bây giờ không thể không nói.

    Ngươi muốn xông thế giới cảnh ngũ tầng khó khăn hơn người khác rất là nhiều.

    - A, tại sao?

    Lục Nguyên ngạc nhiên hỏi:

    - Theo lý thì ai cũng nắm giữ thất tình chi cực, tại sao đến ta lại rất khó?

    - Bởi vì ngươi...

    Kiếm Diệt lão tổ nói:

    - Thất tình chi cực hỉ, nộ, ai, sợ, ái, ác, dục thật ra cần người có cảm tình nồng đậm nhưng ngươi tình cảm quá nhạt, có thể nói là lạnh nhạt, cùng là tu sĩ nhưng rất ít người cảm tình nhạt như là ngươi.

    - Cảm tình nhạt tu hành cảnh giới khác rất tốt.

    - Nhưng khi trùng kích thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh thì thành trở ngại rất lớn.

    - Vậy nên thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh là cửa ải cực khó khăn cho ngươi.

    - Chắc ngươi có nghe qua một số thần thoại?

    Nhân vật thần thoại phải vào phàm trần hoàn thành kiếp phàm thế.

    Cái gọi là kiếp phàm thế ví dụ lúc trước cái gì Thượng Động Bát Tiên lạc phàm trần vân vân.

    Thượng Động Bát Tiên đều bị thiếu chút cảm tình, nên mới giáng trần nắm giữ một trong thất tình chi cực.

    Ví dụ Lữ Đồng Tân thiếu tình yêu, vậy nên nhập thế cảm nhận tình, được đến thất tình chi cực.

    Trương Quả Lão thiếu dục vọng, nhập thế hoàn thành ham ăn, vân vân và vân vân.

    Vì luyện thành thất tình chi cực, họ cố ý giáng trần một chuyến để hoàn thành nó, đến thế giới cảnh ngũ tầng.

    - Còn ngươi, ta đã quan sát ngươi lâu rồi.

    Nếu nói những nhân vật nổi danh Thượng Động Bát Tiên là thiếu một trong thất tình chi cực, vậy thì ngươi thiếu bảy.

    Mặc dù ngươi có tình yêu nhưng rất nhạt, thích rượu nhưng dục vọng rất ít.

    Có thể nói thất tình của ngươi đều yếu, còn khoa trương hơn cả Thượng Động Bát Tiên thiếu một tình.

    - Vậy nên ngươi muống xông lên thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh có thể nói là gian khó đến cực điểm.

    Kiếm Diệt lão tổ nói:

    - Vốn lúc bắt đầu ta không định nói những điều này cho ngươi, sợ ngươi không có áp lực.

    - Nhưng bây giờ đi Địa Long Tinh, ngươi có sợ chi nguyên thạch cùng dục chi nguyên thạch cũng e rằng khó mà nắm giữ sợ chi cực, dục chi cực, vậy nên trước nói cho ngươi biết, để ngươi có chuẩn bị tâm lý.

    Thì ra là vậy!

    Thì ra làm nửa ngày mình thuộc về thiếu thất tình hoặc là yếu chút.

    Hay lắm, nói chính xác là mình không có tình cảm gì quá đậm, ví dụ tình yêu lạnh nhạt, hữu tình lạnh nhạt, tình sư môn cũng lạnh nhạt, chỉ khi gặp tình huống cực đoan mới bùng nổ.

    Xem ra mình muốn xông thế giới cảnh ngũ tầng thật khó, khó, khó.

    Nhưng mặc kệ có khó tới đâu thì mình phải xông qua.

    Thất tình chi cực!

    Sớm muộn gì mình sẽ nắm giữ nó!

    Lập tức Lục Nguyên và Kiếm Vân trung tổ cùng đi Địa Long Tinh.

    Đây không phải lần đầu tiên Lục Nguyên đi Địa Long Tinh, rất nhanh đã tới.

    Hiện tại Địa Long Tinh vẫn là Cửu Thanh Sơn trưởng lão thủ hộ, Cửu Thanh Sơn được Lục Nguyên cứu một lần nên rất quen với hắn, thấy mặt hắn thì đặc biệt nhiệt tình.

    Trong bụng Cửu Thanh Sơn thầm kêu nguy hiểm quá, nếu Lục Nguyên bị Kiếm Chi Tử đánh bại thì lão tuyệt đối nằm trong danh sách bị Kiếm Chi Tử tiêu diệt.

    Chuyến này hàng người có sáu.

    Kiếm Môn hai người là Lục Nguyên và Kiếm Vân trung tổ.

    Thiên Thủy Môn phái hai người một là Cửu Thanh Sơn, người kia tên Tô Doanh Tụ.

    Cơ Thiên Vũ ở Tháp Nguyên Tố không bao lâu được bảy mươi loại nguyên tố thì trùng kích thế giới cảnh tứ tầng, nay đã là thế giới cảnh tứ tầng.

    Nàng không có căn cơ sâu như Lục Nguyên nhưng vì chưa bao giờ từng mơ trùng kích văn minh cảnh, văn minh cảnh quá mức hiếm thấy, Cửu Thanh Sơn chưa từng mơ tưởng viễn vông.

    Tô Doanh Tụ là một cô gái yêu kiều.

    Hai người Ngự Hỏa Môn một tên là Chúc Liệt Phong, người kia tên Chúc Thiên Dung.

    Cả hai đều là kẻ tuổi tác không quá lớn có tiềm lực, tuổi chừng mấy ngàn mà thôi.

    Mấy ngàn tuổi có thể tu hành đến thế giới cảnh tứ tầng đã là rất có tài năng, đáng giá môn phái tập trung bồi dưỡng.

    Môn phái bình thường căn bản không có nhân vật giống như Lục Nguyên, Kiếm Chi Tử.

    Không biết Kiếm Môn ra thác loạn gì mà có nhân vật tuyệt thế như vậy.

    Bốn người kia thì Cửu Thanh Sơn sớm quen biết Lục Nguyên nên không cần nói.

    Thiên Thủy Môn Tô Doanh Tụ, Ngự Hỏa Môn Chúc Liệt Phong, Chúc Thiên Dung đều tò mò đánh giá Lục Nguyên.

    Bọn họ đều tới thế giới cảnh tứ tầng nhưng không ai nổi tiếng bằng hắn nên tất nhiên chú ý hắn nhiều.

    Đặc biệt là Lục Nguyên còn lấy ra kiếm đạo môn, chiến thắng Kiếm Chi Tử, là việc rất ghê gớm.

    Lục Nguyên mỉm cười khách sáo vài câu với họ.

    Khách sáo xong sáu người đi sâu trong tinh cầu Địa Long Tinh.

    Vô tận ánh sáng từ lòng đất lóe lên, đều là ánh sáng địa giai linh mạch, nhưng mọi người đến đây vì việc càng quan trọng hơn nên không mấy chú ý đến địa giai linh mạch.

    Tới chỗ sâu dưới đất sau vạn trượng, chỉ thấy có hai phong ấn tối đen.

    Hai phong ấn chắc là sợ chi nguyên thạch cùng dục chi nguyên thạch.

    Lập tức mở ra phong ấn thứ nhất, xuất hiện trước mặt sáu người là một tảng đá cao cỡ một người.

    Tảng đá vuông vức, đen như mực nhưng không biết tại sao nhìn lâu có cảm giác tảng đá không ngừng biến đổi hình dạng, hóa thành đủ loại giống yêu ma, làm người giật mình sợ hãi, đây chính là sợ chi nguyên thạch.

    Sáu người tìm chỗ ngồi đối mặt sợ chi nguyên thạch, ai nấy đôi tay ấn vào sợ chi nguyên thạch.

    Phút chốc sợ chi nguyên thạch bắn ra một luồng sáng đen bao bọc sáu người vào trong, đây là bắt đầu lĩnh ngộ sợ chi cực.

    Sợ chi nguyên thạch bị pháp lực kích phát ồi chỉ có thể tồn tại ba tháng, nếu trong ba táng không lĩnh ngộ được thì coi như sợ chi cực thất bại.

    Chương 1127-1128 : Thất tình thiếu bảy

    Sáu người bắt đầu lĩnh ngộ sợ chi cực.

    Trong quá tình lĩnh ngộ sợ chi cực, Lục Nguyên phát hiện dường như có vô cùng ý sợ hãi ập hướng mình nhưng không khiến hắn sợ bao nhiêu, đúng là thiếu thất tình.

    Thời gian chậm rãi trôi qua.

    Qua một tháng, trong sáu người thì đỉnh đầu Chúc Liệt Phong lóe luồng sáng đen, đỉnh đầu Chúc Thiên Dung cũng có khói đen nhàn nhạt, đây là biểu hiện lĩnh ngộ sợ chi cực ở trình độ nhất định.

    Hai tháng sau, trong sáu người, màu đen trên đỉnh đầu Chúc Liệt Phong dần thành hình.

    Bụp một tiếng, hai tháng thành tựu sợ chi cực.

    Đỉnh đầu Chúc Thiên Dung khói đen cũng dần thành hình.

    Cùng lúc đó trên đầu Tô Doanh Tụ, Kiếm Vân trung tổ cũng xuất hiện hai luồng sáng đen.

    Ba tháng sau, trong sáu người, Chúc Thiên Dung, Tô Doanh Tụ, Kiếm Vân trung tổ đều lĩnh ngộ sợ chi cực.

    Lần này trong sáu người, tức là Chúc Thiên Dung, Tô Doanh Tụ, Kiếm Vân trung tổ cùng với Chúc Liệt Phong đều lĩnh ngộ ra sợ chi cực mà Lục Nguyên, Cơ Thiên Vũ vẫn chưa làm được.

    Cái này!

    Kết quả này khiến năm người ngây ra.

    Lục Nguyên là nổi tiếng nhất trong sáu người, tiềm lực lớn nhất, thế mà lúc lĩnh ngộ sợ chi cực thì có bốn trong sáu người thành công, dưới tình huống đó Lục Nguyên chưa thành công thì hơi lạ đây.

    Theo lý thì không nên như vậy, Lục Nguyên tuyệt đối không thể nào là thùng rỗng kêu to được.

    Chỉ mình Lục Nguyên biết cái khổ bản thân.

    Mình quả nhiên giống như Kiếm Diệt lão tổ đã nói, thất tình chi cực thiếu bảy.

    Theo Kiếm Diệt lão tổ nói thì loại thiếu thất tình của mình là rất khó lĩnh ngộ thất tình, rất khó thăng lên thế giới cảnh ngũ tầng.

    Muốn khóc quá.

    Trước mắt trùng kích thế giới cảnh ngũ tầng đối với mình là cửa ải cực kỳ khó khăn, so với bất cứ cửa nào đều khó, nhất định phải hết sức ứng phó.

    Sâu trong Địa Long Tinh.

    Ba tháng qua đi.

    Trong ba tháng này mọi người cùng lĩnh ngộ sợ chi cực, kết quả Lục Nguyên nổi tiếng nhất, có tiềm lực nhất lại không lĩnh ngộ sợ chi cực được, bốn người tiềm lực nhỏ không nổi tiếng gì mấy mà lại lĩnh ngộ sợ chi cực, kết quả này khiến người rung động, mọi người rất là thắc mắc.

    Lục Nguyên là tự mình biết khổ trong lòng, hắn thất tầng thiếu bảy, muốn thăng lên thế giới cảnh ngũ tầng đã khó lại càng khó hơn.

    Bây giờ sợ chi nguyên thạch đã tan biến, hoàn toàn biến mất.

    Tiếp theo chính là dục chi nguyên thạch.

    Dục chi nguyên thạch là một tảng đá bảy sắc cỡ một người, sáu người ngồi xếp bằng quanh nó.

    Sáu người rót pháp lực vào trong, lập tức từng đợt ánh sáng khuếch tán bao vây họ vào trong.

    Sáu người bắt đầu lĩnh ngộ dục chi cực.

    Lục Nguyên cũng bị cuốn vào trong đó

    Rơi vào vô tận ánh sáng sặc sỡ, các loại dụ hoặc xuất hiện.

    Những dụ hoặc có các mỹ nhân, các loại quyền thế, các loại nguyện vọng, các thức mỹ tửu.

    Lục Nguyên phát hiện mình hoàn toàn không thể chìm đắm vào dụ hoặc được.

    Quyền, thế mỹ nhân đây là cái gì?

    Mình không hề nghĩ tới.

    Với mình thì quyền thế mỹ nhân chỉ là mây bay.

    Mỹ tửu sao, còn có chút hấp dẫn, nhưng mà, nó, là rượu giả.

    Lục Nguyên tẩm trong rượu chi đạo sâu như vậy nên không cảm nhận được gì cả, dù ảo thuật của ngươi có thật hơn cũng chẳng cótacs udnjg gì.

    ảo thuật thật hơn về mặt rượu đừng hòng lừa được Lục Nguyên.

    Vậy nên đủ kiểu đủ dạng mê cảnh mà không vướng chân Lục Nguyên được.

    Đây vốn nên là chuyện tốt.

    Không sai, lúc đụng tới tâm ma hoặc thiên kiếp, tính tình lạnh nhạt như Lục Nguyên không chỉ là việc tốt mà là siêu cấp tốt.

    Nhưng vấn đề bây giờ là đụng phải dục chi nguyên thạch, phải chìm vào cảm nhận dục chi cực, nắm giữ thất tình chi cực mới thăng lên thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh được.

    Tới tới lui lui, vốn tính cách lạnh nhạt của Lục Nguyên có ích cho tu hành nhưng cửa này biến thành vô cùng khó khăn.

    Tháng thứ nhất, Lục Nguyên không chìm vào, lúc này Chúc Thiên Dung, Cơ Thiên Vũ trên đỉnh đầu có ánh sáng hồng.

    Tháng thứ hai, Lục Nguyên phát hiện vẫn không cách nào chìm vào, ảo thuật ảo ảnh không lừa được hắn, mê say không nổi, khó quá là khó.

    Cùng lúc đó, Chúc Thiên Dung, Cơ Thiên Vũ, Kiếm Vân trung tổ, Tô Doanh Tụ trên đỉnh đầu ánh sáng hồng ngày càng đậm.

    Tháng thứ ba, rốt cuộc xong rồi.

    Chúc Thiên Dung, Cơ Thiên Vũ, Kiếm Vân trung tổ, Tô Doanh Tụ đều đã nắm giữ dục chi cực trong thất tình chi cực, còn Lục Nguyên thì sao?

    Vẫn không nắm được dục chi cực.

    Lần này thì vui rồi đây.

    Đích thực Lục Nguyên có tiềm lực nhất trong sáu người, mà sáu người kia trừ Lục Nguyên ra năm người hoặc ít nhiều đều nắm giữ sợ chi cực hoặc là dục chi cực, còn có người nắm đến hai cực.

    Việc này quá lạ lùng.

    Tại sao Lục Nguyên không thể nắm giữ được một cực nào?

    Cái này hoàn toàn không giống với danh tiếng của hắn.

    Đến lúc này nhóm sáu người Lục Nguyên đã ở dtl được sáu tháng, mọi người có được thứ mình muốn, tiếp thoe sáu người Lục Nguyên không rời khỏi dtl.

    Nguyên thạch là thứ đã có hai thì nói không chừng có ba, tiếp tục khai thác, nếu có cái thứ ba thì lập tức sử dụng.

    Lúc sáu người đến thì Kiếm Môn, Thiên Thủy Môn, Ngự Hỏa Môn đã nói nếu có nguyên thạch thứ ba vẫn cho sáu người, cơ hội như vậy tuyệt đối không thể bỏ qua.

    Kết quả Lục Nguyên, Kiếm Vân trung tổ, Cơ Thiên Vũ, Tô Doanh Tụ, Chúc Liệt Phong, Chúc Thiên Dung đều ở lại Địa Long Tinh.

    Sáu người ở lại lập tức có kẻ hỏi thành quả lần này thế nào.

    Năm người cũng đang lấy làm lạ tại sao Lục Nguyên không lĩnh ngộ được một cực, có chuyện gì vậy.

    - Đúng rồi, cái người nghe nói chưa?

    Lần này xuất hiện hai nguyên thạch là sợ chi nguyên thạch cùng dục chi nguyên thạch.

    - Nhảm nhí, tất nhiên có nghe nói, là báu vật hiếm có nha.

    - Đúng vậy, Lục Nguyên, Kiếm Vân trung tổ, Cơ Thiên Vũ, Tô Doanh Tụ, Chúc Liệt Phong, Chúc Thiên Dung chính là có phúc, hưởng thụ được hai nguyên thành, luyện thành sợ chi cực, Nguyên Tố thành8.

    - Nghe nói trong sáu người có mấy người luyện thành hai tình chi cực trong thất tình chi cực, thật là lời to rồi.

    - Phải rồi, trong sáu người Lục Nguyên nổi danh nhất, có phải đã luyện thành hai tình chi cực không?

    - Không, nghe nói Lục Nguyên dù là sợ chi cực hay dục chi cực cũng không luyện thành.

    - Không phải chứ, dục chi cực và sợ chi cực bộ khó lắm sao?

    Có sợ chi nguyên thạch cùng dục chi nguyên thạch trợ giúp thì chắc không có vấn đề lớn chứ?

    - Đúng vậy, chúng ta cũng khó hiểu.

    Lục Nguyên là người có tiềm lực có danh tiếng, vậy mà không luyện được cực nào trong hai tình chi cực, hoàn toàn không hợp với danh tiếng của hắn.

    - Nhưng Lục Nguyên tuyệt đối không phải hạng người hữu danh vô thực.

    Hắn thắng cả Kiếm Chi Tử, tuyệt đối có tài.

    - Vậy đây là sao?

    Vô số người vắt óc suy nghĩ.

    - Tin tức của các ngươi không đủ nhanh nhạy rồi.

    Theo bên ngoài đồn thì có rất nhiều người nghiên cứ Lục Nguyên, phát hiện hắn thất tình thiếu bảy.

    Loại tính cách này để tu hành thì thuận lợi, coi như tính cách tu hành đỉnh cấp, không sợ tâm ma nhập xâm, nhưng mà, cố tình lúc trùng kích thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh tính cách thất tình thiếu bảy thế này thành chướng ngại.

    - Nếu như là thất tình thiếu bảy trùng kích thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh không biết sẽ kẹt tại đó bao lâu nữa.

    - Thì ra là vậy, hóa ra là thế.

    Đến đây thì mọi người rốt cuộc hiểu lý do tại sao Lục Nguyên không có được cái nào trong thất tình chi cực.

    Thất tình thiếu bảy!

    Đặc biệt là năm người Kiếm Vân trung tổ, Cơ Thiên Vũ, Tô Doanh Tụ, Chúc Liệt Phong, Chúc Thiên Dung đều là thế giới cảnh tứ tầng trùng kích thế giới cảnh ngũ tầng càng hiểu sự đáng sợ của thất tình thiếu bảy.

    Họ muốn xông thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh đã là vô cùng khó khăn.

    Người như Lục Nguyên thất tình thiếu bảy nếu muốn xông thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh thì khó hơn họ gấp mười, một trăm lần.

    Không sai, không chút nghi ngờ nói thẳng ra là thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh đối với Lục Nguyên là một cửa ải khó khăn cực kỳ, mức độ khó thể tưởng tượng.

    Cho nên trước đó Lục Nguyên dùng sáu thảm mà không nắm giữ cực nào trong thất tình chi cực hoàn toàn có thể giải thích.

    Người thất tình thiếu bảy muốn nắm giữ thất tình chi cực vốn là vô cùng khó khăn.

    Cửa ải trước mắt đối với Lục Nguyên có thể nói là siêu khó khăn.

    Đúng vậy, cửa siêu khó, từ lúc chào đời tới nay khó nhất chính là nó.

    Lúc trước Kiếm Diệt lão tổ nói mình thất tình thiếu bảy, khó qua cửa ải thì Lục Nguyên đã tin vào điểm này.

    Qua sáu tháng liên tục thất bại hai lần càng khiến hắn thêm khẳng định.

    Nhưng vậy thì sao chứ?

    Cho dù là thất tình thiếu bảy thì mình cũng phải nhanh lên tiến bộ.

    Không mau tiến bộ không được, ước hẹn tám năm với Kiếm Chi Tử vẫn có hiệu quả.

    Kiếm Chi Tử đang không ngừng tiến bộ, nếu mình không nhanh lên sẽ bị gã đánh bại, sao mình có thể bị Kiếm Chi Tử đánh bại được.

    Vậy thì làm sao luyện thất tình chi cực đây?

    Để thăng lên thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh?

    Lục Nguyên rơi vào suy tư, không lẽ mình phải học theo cái gì Thượng Động Bát Tiên giáng trần một chuyến, chơi một hồi thần tiên hạ phàm?

    Thần tiên hạ phàm tuyệt đối không thành vấn đề, nhưng Lục Nguyên rất nghi ngờ lấy tính cách của mình giáng trần làm người bình thường cũng sẽ lạnh nhạt qua đi, không thể hoàn toàn dung nhập vào, thế thì có giáng trần cũng uổng phí.

    Hơn nữa nói thật ra mình không dám thần tiên hạ phàm, đó là một việc khá nguy hiểm.

    Mình gây thù khắp thiên hạ, nếu đi một chuyến rất có khả năng chết không chỗ chôn.

    Khi Lục Nguyên suy tư thì pháit hiện Địa Long Tinh bỗng chấn động ầm một tiêng,s không sai, là nguyên tinh thần chân động.

    Lục Nguyên bỗng bay lên bề mặt Địa Long Tinh, chỉ thây trên trời đáp xuống một người đàn ông trung niên mặt vuông tai to tóc rối xù.

    Người đàn ông trung niên mày rậm mắt to chất chứa sát khí, hơn nữa pháp lực cao tuyệt không giống người thường.

    Mấy người khác như đám Cơ Thiên Vũ, Kiếm Vân trung tổ cũng lên mặt đất nhìn người đàn ông trung niên mặt vuông tai to mày rậm mắt to đáp xuống.

    - A, quả nhiên đều ở Địa Long Tinh, đặc biệt là Lục Nguyên ngươi cũng ở, không tệ.

    Người đàn ông trung niên mày rậm mắt to toàn thân toát ra khí thế cực kỳ cuồng, quét nhanh mọi người cuối cùng dừng ánh mắt ở người Lục Nguyên.

    Người đàn ông trung niên mày rậm mắt to nói:

    - Ngươi chính là Lục Nguyên đúng không?

    Tuổi trẻ lắm, tiếc rằng sẽ chết trong tay ta.

    Lục Nguyên nhìn người đàn ông trung niên mày rậm mắt to, hỏi:

    - Ngươi là ai?

    Người đàn ông trung niên mày rậm mắt to đáp:

    - Ta tên Chiến Cuồng Thiết, một trong Cuồng Môn lão tổ.

    Một trong Cuồng Môn lão tổ, Chiến Cuồng Thiết!

    Cuồng Môn!

    Lục Nguyên ngẩn ra, không ngờ lả người Cuồng Môn.

    Môn phái sinh tử đại địch với Kiếm Môn không phải Vô Song Môn, cũng chẳng là Thiên Sơn Môn hay Hoang Thú Môn mà chính là Cuồng Môn.

    Cuồng Môn là một môn phái khá cuồng trong các môn phái.

    Ân oán giữa Cuồng Môn và Kiếm Môn đã khá lâu rồi, không biết có bao nheieu người Cuồng Môn chết dưới tay Kiếm Môn.

    Không biết bao nhiêu người Kiếm Môn chết trong tay Cuồng Môn.

    Tuy hai bên đều là môn phái pháp cổ văn minh thống trị lại không chết không ngừng.

    Chiến Cuồng Thiết!

    Người này Lục Nguyên chưa nghe nói tới nhưng sao hổ thì có, nghe nói người này chiến ý cực hung cực tàn, là kẻ điên điển hình, không ngờ xuất hiện tại đây.

    - Lục Nguyên, lần này để ta giết ngươi!

    Giọng Chiến Cuồng Thiết vang dội nói:

    - Ngươi đừng phản kháng, ta là thế giới cảnh lục tầng mà ngươi là thế giới cảnh tứ tầng, ngươi không thắng được ta, cũng không có khả năng giữa trận đột phá.

    Bởi vì ngươi thất tình thiếu bảy, muốn đến thế giới cảnh ngũ tầng là vô cùng khó khăn, trong thời gian ngắn không khả năng thực hiện, vậy nên ngươi sẽ chết trong tay ta!

    Gã vừa ra liền bóp chặt nhược điểm của Lục Nguyên, thất tình thiếu bảy.

    Xem ra người nghiên cứu Lục Nguyên đúng là không ít, biết hắn thất tình thiếu bảy cũng có không ít.

    Bây giờ Lục Nguyên được đãi ngộ cấp Khí Vận Thất Tử, một khi xảy ra chuyện gì đều lan khắp trung ương thiên triều, tư liệu tình báo khá nhiều người biết.

    Cuồng Môn lão tổ Chiến Cuồng Thiết vừa xuất hiện đã có cuồng khí kinh thiên động địa.

    Cuồng khí của gã bao phủ toàn bề mặt tinh cầu Địa Long Tinh.

    Vô cùng thần niệm tập trung vào Lục Nguyên mới lên khỏi mặt đất.

    - Thất tình thiếu bảy, khó thể thăng lên thế giới cảnh ngũ tầng, ngươi chắc chắn chết trong tay ta.

    Chiến Cuồng Thiết nhìn Lục Nguyên, gã bắt chặt điểm yếu của Lục Nguyên, nhất định sẽ giết hắn.

    Nếu như nói Lục Nguyên có thể thế giới cảnh ngũ tầng, đánh chết gã cũng không tin điều đó.

    Chiến Cuồng Thiết chắc chắn thắng Lục Nguyên, sẽ giết được hắn.

    Khí thế phô trương!

    Khí thế bất phàm!

    Chiến Cuồng Thiết nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, ta sẽ đánh chết ngươi, cầm cái đầu ngươi đi Kiếm Môn, triệt để đập ná phòng ngự của Kiếm Môn.

    Lục Nguyên nhìn Chiến Cuồng Thiết, hỏi:

    - Liên quan gì Kiếm Môn?

    - Liên quan gì Kiếm Môn hả?

    Tất nhiên là Cuồng Môn chúng ta khai chiến với Kiếm Môn các ngươi, nhưng mai rùa Kiếm Môn các ngươi không tệ lắm, không dễ đập vỡ.

    Chiến Cuồng Thiết cười to, cuồng khí bùng phát.

    - Nhưng cuối cùng rồi sẽ bị chúng ta đập tan tành thôi!

    Lục Nguyên mặt trầm xuống, hỏi:

    - Tức là nói khi Chiến Cuồng Thiết ngươi công kích ta thì phái đại bộ đội Cuồng Môn công kích Kiếm Môn?

    - Đúng vậy.

    Chiến Cuồng Thiết gật đầu đáp:

    - Đương nhiên ngươi không cần mơ đi cứu Kiếm Môn, vì sẽ chết dưới đao của ta!

    Lục Nguyên không lo lắng Kiếm Môn sẽ lập tức tan vỡ.

    Dưới tình huống có chuẩn bị, Kiếm Môn có hàng mười vạn đơn vị Kiếm Môn phòng ngự đại trận để lại.

    Có Kiếm Môn phòng ngự đại trận, chỉ cần nó mở ra thì dù là cao thủ thế giới cảnh lục tầng như Chiến Cuồng Thiết trong phút chốc muốn phá cũng không dễ.

    Tuy nhiên Cuồng Môn tấn công không phải tin tức nhỏ.

    Pháp cổ văn minh đúng là hay giúp đỡ Kiếm Môn, đặc biệt là khi văn minh khác khi dễ Kiếm Môn.

    Duy nhiên, Cuồng Môn cũng là ở dưới quyền thống trị của pháp cổ văn minh, địa vị tương tự cho nên không thể thiên hướng giúp bên nào, nếu không thì pháp cổ văn minh không thể thống trị trật tự được.

    Tương tự, lấy ân oán giữa Cuồng Môn và Kiếm Môn, pháp cổ văn minh không có bất cứ lý do gì ngăn cản hai phe chiến đấu.

    Xem bộ dạng của Cuồng Môn một bên khiến Chiến Cuồng Thiết đi giết Lục Nguyên, bên kia tấn công tổng bộ Kiếm Môn, đây không phải việc nhỏ, e rằng Cuòng Môn thật sự tổng tấn công.

    Trong lịch sử quá khứ có mấy lần Cuồng Môn và Kiếm Môn toàn quân tiến công, kết quả cuối cùng là một môn phái khác gần như diệt môn, đó là đại chiến thảm khốc thật sự, không phải chiến đấu bình thường có thể so sánh.

    Chương 1129-1130 : Chiến Cuồng Thiết

    Xem ra lần này thì đại chiến thảm khốc sắp bắt đầu.

    Đại chiến cao triều!

    Cái này khác với tất cả trận chiến từ khi Lục Nguyên vào trung ương thiên triều.

    Lục Nguyên vào trung ương thiên triều trải qua các chiến đấu đa số quy mô không lớn, lần lớn nhất chỉ là cuộc chiến nội loạn mà thôi.

    Bây giờ sắp xảy ra chiến đấu không chết không ngừng giữa hai Vô Thượng Đại Giáo.

    Loại chiến đấu này không giống bình thường, quy mô siêu lớn.

    Mà hiện tại, chiến đấu đã mở màn.

    Chiến Cuồng Thiết nhìn Lục Nguyên, tay gã ấn trên chuôi đao đứng giữa không trung.

    - Đao này tên là Hổ Dực, lấy từ thượng cổ cánh bạch hổ, có hung ác của hổ, mãnh của hổ, lại có mỏng của cánh, nhanh của cánh.

    Gã nhân và đao hình như đang dần hợp thành một thể.

    Cuồng Môn không phải môn phái bình thường, họ cơ bản dụng đao, hơn nữa đao thế cực cuồng, cuồng môn đao vốn rất nổi tiếng.

    Lần này Cuồng Môn tấn công Kiếm Môn chính là lợi dụng lúc Kiếm Môn cực kỳ yếu ớt, vậy nên phần thắng của Cuồng Môn rất lớn, không nghĩ ra lý do gì Cuồng Môn không thắng trong trận chiến.

    E rằng Kiếm Môn lần này sẽ hoàn toàn diệt tuyệt.

    Tương tự, lần này Chiến Cuồng Thiết chắc chắn đánh chết Lục Nguyên, không ra lý do Chiến Cuồng Thiết không thắng được.

    Lục Nguyên thất tình thiếu bảy, khả năng chết gần mười phần, cao hơn là chín phần chín, không nghĩ ra lý do hắn sống sót.

    Chiến Cuồng Thiết uy phong lẫm lẫm đứng trên không trung.

    - Ngày hôm nay đã nổi lên hứng thú giết người, sẽ giết hết thế giới cảnh tam tầng, tứ tầng các ngươi.

    Số còn lại thì không hứng giết, quá yếu.

    Chiến Cuồng Thiết là người khát máu, gã nói muốn giết hết mấy người thế giới cảnh tam tầng, tứ tầng cũng là chuyện thường.

    Đang lúc Chiến Cuồng Thiết uy phong lẫm lẫm, Lục Nguyên truyền âm cho mấy người Cơ Thiên Vũ.

    "Các người ai có pháp bảo phi hành nhanh?"

    Tô Doanh Tụ nói: "Ám Tiễn thuyền của ta rất nhanh.

    Lục Nguyên nói "Vậy tốt, chờ chút nữa ta tấn công thì ngươi lập tức lấy ra Ám Tiễn thuyền, mọi người cùng nhau chạy trốn.

    không chút nghi ngờ, tuy có mặt sáu vị thế giới cảnh tứ tầng, một vị thế giới cảnh tam tầng Cửu Thanh Sơn nhưng tuyệt đối không phải đối thủ của thế giới cảnh lục tầng Chiến Cuồng Thiết.

    Thế giới cảnh lục tầng và thế giới cảnh tứ tầng chênh lệch vô cùng lớn, lớn đến lấy đạo lý kế.

    Tô Doanh Tụ ngẩn ra, truyền âm lại hỏi: "Vô dụng, bây giờ khí thế toàn trường bị Chiến Cuồng Thiết bao phủ, trốn không thoát."

    "Ta sẽ xuất chiêu bị thương hai chân của hắn khiến khí thế loạn, chúng ta thừa dịp đó lao ra ngoài."

    Lục Nguyên nói.

    "Hơn nữa một khi bị thương hai chân thì tốc độ bay của hắn sẽ chậm đi."

    "Cái gì?"

    Tô Doanh Tụ giật mình, nói: "Hắn là thế giới cảnh lục tầng, ngươi không bị thương hai chân của hắn được đâu!"

    "Cái này không có khả năng, cho dù ngươi là Lục Nguyên cũng không thể."

    Ngự Hỏa Môn Chúc Liệt Phong xen vào.

    "Đúng vậy, thế giới cảnh lục tầng và thế giới cảnh tứ tầng chênh lệch quá lớn, không thể tưởng tuượng, làm sao ngươi bị thương hắn được?"

    Đây là Ngự Hỏa Môn Chúc Liệt Phong nói.

    Không phải họ không tin Lục Nguyên mà hắn nói lời quá kinh người.

    Thế giới cảnh tứ tầng và thế giới cảnh lục tầng chênh lệch to lớn khó tưởng.

    Thế giới cảnh lục tầng Chiến Cuồng Thiết muốn giết họ thật sự, sẽ không quá bao nhiêu, chỉ một chiêu là đủ rồi.

    Tổn thương Chiến Cuồng Thiết, không nghĩ cũng không dám.

    Thế mà bây giờ Lục Nguyên cũng là thế giới cảnh tứ tầng lại nói tổn thương đến Chiến Cuồng Thiết.

    Đây là nhiệm vụ không thể hoàn thành!

    Lục Nguyên nhún vai nói: "Mặc kệ có khả năng hay không, ta lập tức làm cho các ngươi xem.

    Trên không trung Chiến Cuồng Thiết phóng cuồng khí dào dạt nhìn Lục Nguyên, nói:

    - A, các ngươi đang truyền âm?

    Ta lười dùng tiệt âm thuật, các ngươi nói gì đó?

    Lục Nguyên thành thật bảo:

    - Ta nói là lát nữa sẽ dùng một chiêu bị thương ngươi, à mà bị thương đôi chân của ngươi.

    Lục Nguyên thốt lời khiến Cơ Thiên Vũ, Tô Doanh Tụ, Chúc Liệt Phong, Chúc Thiên Dung, Kiếm Vân trung tổ, cùng với Cửu Thanh Sơn đều trợn mắt há hốc mồm.

    Họ thật không ngờ Lục Nguyên sẽ nói thẳng ra, muốn bị thương đối thủ mà còn nói thật, cái này sao mà bị thương người ta?

    Chiến Cuồng Thiết rất muốn cười to, thật là buồn cười quá, Lục Nguyên nghĩ đến bị thương mình, một con kiến thế giới cảnh tứ tầng bình thường mà thôi, tức cười thật, đúng là đi tìm chết.

    - Tốt lắm, vậy ngươi xuất kiếm đi, ta xem thử ngươi có bị thương một sợi lông của ta được không?

    Gã đúng là có tự tin này, bởi vì thế giới cảnh lục tầng và thế giới cảnh tứ tầng chênh lệch quá lớn.

    Tay Lục Nguyên nắm chuôi kiếm, hét lên:

    - Kiếm lục, nhiếp thiên!

    Không sai, bây giờ Lục Nguyên dùng một kiếm chính là kiếm lục, nhiếp thiên.

    Từ sau khi sáng tạo ra thượng cổ kiếm đạo, hắn dùng kiếm chiêu cực hạn nhất chỉ có kiếm ngũ, duy kiếm, còn chưa dùng tới kiếm lục, nhiếp thiên.

    Bây giờ Lục Nguyên muốn dùng chính là kiếm lục, nhiếp thiên!

    Kiếm lục, nhiếp thiên!

    Một kiếm này sẽ có phong thái gì đây?

    Thật khiến người vô cùng mong chờ.

    Kiếm lục, nhiếp thiên!

    Một kiếm này thật ra là khiến ũng quanh điên địa đều thần phục, là ở chỗ Kiếm Vong Bia cảm nhận đến bản thân kiếm, cuối cùng sâu trong ký ức kiếm khiến thiên địa ũng quanh đều rung động, Lục Nguyên thốt lời thề khiến thiên địa đều sợ hãi thụt lùi mới sáng tạo ra kiếm này.

    Tác dụng của chiêu này rất đơn giản, điều động tất cả thiên địa xung quanh vào trong một kiếm.

    Thứ xung quanh càng đáng sợ thì kiếm này càng khủng bố.

    Mà bây giờ xung quanh chỉ có một thứ, chính là Địa Long Tinh thần.

    Không sai, Lục Nguyên muốn bạo một phần bề mặt Địa Long Tinh thần để đánh bị thương Chiến Cuồng Thiết.

    Bình thường tinh thần bạo tạc, căn bản không làm gì được Chiến Cuồng Thiết, tối đa ngăn cản gã chứ tuyệt đối tổn thương không được.

    Nhưng Địa Long Tinh không phải tinh thần bình thường mà là tinh thần có địa giai linh mạch.

    Trong tinh thần ẩn chứa vô số địa giai linh mạch, một khi bùng phát sẽ có lực lượng thật đáng sợ.

    Kiếm lục, nhiếp thiên!

    Một kiếm này nếu thi triển ra, thiên địa xung quanh toàn bộ thần phục vào kiếm.

    Khi Chiến Cuồng Thiết còn chưa kịp phản ứng thì vô tạ bạo tạc vang bên cạnh gã.

    Đó là bạo tạc đáng sợ cỡ nào, vô số ánh sáng, vô số tiếng nổ, vô số thanh âm ở trong nháy mắt vang lên, so với tinh thần bình thường bạo tạc đậm hơn gấp một trăm lần, gấp mấy trăm lần.

    Một khoảnh khắc chỉ có vô tận bạo tạc!

    Dường như vô tận hư không vang lên chỉ có hai chữ bạo!

    Tạc!

    Đây là khói hoa khổng lồ vô địch.

    Trong khói hoa vô cùng to lớn này, thậm chí vô số ngoài tinh thần cũng nổ tung xán lạn.

    Đôi chân Chiến Cuồng Thiết bị tạc máu thịt nhầy nhụa.

    Không sai, Lục Nguyên đã làm được rồi.

    Dựa vào một kiếm kiếm lục, nhiếp thiên, cứng rắn tổn thương chân Chiến Cuồng Thiết.

    Lúc bắt đầu Lục Nguyên nói tổn thương đôi chân Chiến Cuồng Thiết thì dù là Chiến Cuồng Thiết hay mấy người bên Lục Nguyên đều cho rằng hắn nói khoác thôi.

    Bởi vì đây tuyệt đối không có khả năng, người thế giới cảnh lục tầng sao có thể bị người thế giới cảnh tứ tầng làm tổn thương được?

    Nhưng nay sự thật bày ra trước mắt, Lục Nguyên dựa vào một kiếm thất tình thiếu bảy đã làm được điều trước mắt.

    Chuyện kinh khủng khó tin thế này thật sự bị Lục Nguyên thành công.

    Nếu việc này truyền ra thì Lục Nguyên sẽ danh chấn trung ương thiên triều.

    Bởi vì chuyện như vậy ở trong trung ương thiên triều thuộc về kỳ tích!

    Kỳ tích diệu kỳ!

    Rốt cuộc là kiếm thuật kinh người cỡ nào mới làm được chiến tích như vậy?

    Bạo tạc to lớn quay quanh Chiến Cuồng Thiết.

    Nhưng hiển nhiên dám Lục Nguyên cũng bị lan đến, bị bạo tạc dư chấn đánh văng sang một bên.

    Địa Long Tinh còn có một ít hỗn động cảnh thự lực không mạnh lắm, bị dư chấn bạo tạc ập đến, đất đá nặng nề chất đầy trên người.

    Dư chấn bạo tạc ít nhất khiến đất đế trên người họ chồng đến mấy chục trượng, cao mấy trăm trượng khiến họ trọng thương.

    Nhưng họ không chết đã may lắm rồi, hơn nữa nhờ phước đất đá này mới khiến Chiến Cuồng Thiết trong phút chốc không thấy được họ, không hứng thú đối phó với họ, bỏ qua cho họ.

    Vậy nên những đất đá làm họ trọng thương ngược lại bảo vệ mạng sống của họ.

    Địa Long Tinh trải qua đợt này bị tước nhỏ một vòng, thật nhiều địa giai linh mạch bị Lục Nguyên một kiếm đốt cháy, nếu là tinh thần bình thường đã sớm nổ không còn một mảnh.

    Nhưng Địa Long Tinh không giống bình thường, đương nhiên, địa giai linh mạch bên trong nó quá rắn chắc, một kiếm nhiếp thiên của Lục Nguyên khó thể tác động bên trong.

    Cơ Thiên Vũ, Tô Doanh Tụ, Chúc Liệt Phong, Chúc Thiên Dung, Kiếm Vân trung tổ, Cửu Thanh Sơn đều trợn mắt tràn đầy kinh sợ.

    Sáu người không thể tưởng tượng được Lục Nguyên thật sự thành công.

    Thế giới cảnh lục tầng bị Lục Nguyên thế giới cảnh tứ tầng một kiếm bị thương, là siêu kỳ tích.

    Lục Nguyên rống lên:

    - Còn không mau lấy ra Ám Tiễn thuyền trốn thoát!

    Hắn không đánh chết Chiến Cuồng Thiết, chỉ tổn thương gã mà thôi.

    Tô Doanh Tụ phản ứng rất nhanh, lấy ra Ám Tiễn thuyền ngay.

    Đầu thuyền Ám Tiễn thuyền của nàng rất nhọn, là pháp khí bay rất tốt, so với Lục Nguyên ngự kiếm còn nhanh hơn một bậc.

    Lập tức bảy người Lục Nguyên đều ngồi trên Ám Tiễn thuyền.

    Tô Doanh Tụ lập tức phát động Ám Tiễn thuyền bay đi.

    Chiến Cuồng Thiết thì từ trong bạo tạc vọt ra, mắt tràn đầy kinh sợ.

    Gã không ngờ được Lục Nguyên sẽ có kiếm thuật đáng sợ đến thế, một kiếm bị thương gã đường đường là thế giới cảnh lục tầng, không thể tin nổi.

    Nhưng muốn thoát khỏi tay mình hả, không dễ đâu.

    Nhất định phải giết Lục Nguyên, cũng giết hết đám người đó.

    Nhìn thấy thế giới cảnh lục tầng mình bị thế giới cảnh tứ tầng bị thương, thật mất mặt, không thể để mấy người Cơ Thiên Vũ sống sót.

    Tính tình gã vốn là khát máu, đã định giết hết bọn họ không chừa một người, đặc biệt là Chúc Thiên Dung có kết thù với gã.

    Gã định giết Lục Nguyên xong lập tức giết Chúc Thiên Dung, ai ngờ khi giết Lục Nguyên thì ra ngoài ý muốn.

    Chiến Cuồng Thiết lập tức thi triển cuồng tiêu tốc pháp, đó là một loại tăng tốc của Cuồng Môn, cực kỳ nhanh, nhưng đôi chân gã máu thịt bầy nhầy nên tốc độ chậm vài phần.

    Lúc này trên Ám Tiễn thuyền, Lục Nguyên nói:

    - Tô Doanh Tụ, Chiến Cuồng Thiết đuổi theo, ngươi dùng hết sức phát động.

    Phải rồi, cố gắng đi hướng tinh thần, tinh thần có năng lượng càng tốt.

    Mới rồi một kiếm của ta là mượn năng lượng xung quanh, tinh thần có năng lực mới phát ra một kiếm kia được, rồi quay trở về cản Chiến Cuồng Thiết.

    Đám Cơ Thiên Vũ đều chờ rót pháp lực cho Tô Doanh Tụ, tránh cho Tô Doanh Tụ không đủ pháp lực không thể khiến thuyền lao nhanh nhất.

    Lục Nguyên thì không cần rót pháp lực, hắn phải giữ trạng thái tốt nhất đón đánh Chiến Cuồng Thiết, chờ gã đuổi gần kịp thì dùng một kiếm kiếm lục, nhiếp thiên, điểm bạo một tinh thần ngăn gã trong chốc lát.

    Bảy người trên Ám Tiễn thuyền đều chạy thoát khỏi tay Chiến Cuồng Thiết, đang phát huy hết sức lực.

    Thật là kích thích vô cùng mạo hiểm, tùy thời tới cực hạn sinh tử.

    Duy Nhất Tinh!

    Một tinh thần công chúng.

    Trước kia đã giới thiệu ý nghĩa của tinh thần công chúng rồi, là tinh thần không thuộc về bất cứ thế lực nào, dù là ai cũng đi tới được.

    Duy Nhất Tinh là tinh thần duy nhất gần đahya mắt thường có thể thấy, cho nên gọi là Duy Nhất Tinh.

    Đương nhiên bản thân Duy Nhất Tinh chỉ là một tinh thần cực kỳ bình thường.

    Lúc này trên Duy Nhất Tinh đang bàn tán xôn xao chuyện xảy ra gần đây.

    - Các ngươi có nghe nói chưa?

    Cuồng Môn đang tấn công Kiếm Môn.

    - Hai môn phái này không chết không ngừng mà.

    Nhưng lần này rõ ràng thực lực Cuồng Môn càng cường, Kiếm Môn trải qua nhiều lần nội loạn đã yếu đi nhiều, phần thắng của Cuồng Môn rất cao.

    - Đúng vậy, tất nhiên đây không phải tin tức nóng nhất.

    Tin nóng nhất là Chiến Cuồng Thiết đuổi giết Lục Nguyên.

    - Chiến Cuồng Thiết đang đuổi giết Lục Nguyên.

    Hình như Chiến Cuồng Thiết là thế giới cảnh lục tầng, Lục Nguyên thì mới thế giới cảnh tứ tầng.

    Nghe nói Lục Nguyên còn là thất tình thiếu bảy, muốn đột phá thế giới cảnh ngũ tầng cực kỳ khó khăn.

    Dưới tình huống như thế, Chiến Cuồng Thiết muốn giết chết Lục Nguyên thì quá đơn giản rồi, cần phiền phức truy sát sao?

    - Theo lý mà nói là như vậy, nhưng nghe nói trước đó không lâu Địa Long Tinh bạo tạc là do Lục Nguyên làm, hơn nữa hắn còn tổn thương Chiến Cuồng Thiết.

    - Thế giới cảnh tứ tầng mà tổn thương đến thế giới cảnh lục tầng?

    Sao có thể!

    Cho dù Lục Nguyên là khí vận đệ bát tử cũng không có khả năng.

    - Chúng ta cũng cảm thấy không có khả năng, nhưng đây là sự thật.

    - Ta không tin đâu, dù thế nào thì Lục Nguyên không khả năng thắng Chiến Cuồng Thiết được, thực lực cách biệt quá xa.

    Đang lúc đám người bàn tán thì một chiếc thuyền xẹt qua, đó chính là Ám Tiễn thuyền.

    Chính lúc đó vang lên thanh âm vô cùng cuồng ngọa:

    - Lục Nguyên, lần này ngươi không trốn thoạt được nữa!

    Bên này rất ít tinh thần, chỉ có một Duy Nhất Tinh là có người, ta phát hiện ngươi một đường không bạo phá tinh thần có người, xem ra lòng dạ còn mềm yếu.

    Bây giờ ngươi không bạo tinh thần này, dùng kiếm chiêu quái dị đó thì sẽ bị ta bắt lấy, giết chết!

    Ha ha ha ha!

    Chính là Chiến Cuồng Thiết đuổi theo.

    Tình hình khốn khổ là xung quanh không có tinh thần khác, chỉ một tinh thần bên trong có mấy chục vạn người.

    Rất nhanh người trên Duy Nhất Tinh hiểu có chuyênej gì.

    Mới nãy bàn tán tin Chiến Cuồng Thiết truy sát Lục Nguyên, kết quả thấy hai người này, mà Chiến Cuồng Thiết thật sự truy sát Lục Nguyên.

    Nghe lời gã nói thì Lục Nguyên đúng là có bị thương gã, cái này thật không thể tin.

    Lúc này trên Ám Tiễn thuyền, Tô Doanh Tụ dốc sức khống chế thuyền, nói:

    - Hết cách rồi, mặt sau Chiến Cuồng Thiết đuổi theo tốc độ quá nhanh, không có cách nào bỏ rơi hắn được.

    Tô Doanh Tụ dùng Ám Tiễn thuyền cũng vô dụng, chỉ có nhờ vào Lục Nguyên xuất kiếm.

    Nhưng kiếm lục, nhiếp thiên của Lục Nguyên mọi người thấy ra nhất định phải mượn lực lượng xung quanh mới có sức mạnh to lớn, khiến Chiến Cuồng Thiết bị thương khựng lại chút.

    Lực lượng duy nhất gần đây chính là tinh thần đó, cố tình trên tinh thần có mấy chục vạn người.

    Người ở đây khác với trên Địa Long Tinh, ở Địa Long Tinh ít nhất có tu vi vài tầng hỗn động cảnh gần với thế giới cảnh, hơn nữa số người rất ít, chỉ chừng mấy chục người, còn tụ tập cùng một chỗ.

    Lúc đó Lục Nguyên cố ý khống chế khiến họ bị đá chôn vùi mà không chết, bây giờ tinh thần này có mấy chục vạn người, Lục Nguyên không thể khống chế tỉ mỉ như vậy được.

    Một kiếm đánh ra là mấy chục vạn người sẽ tử thương trầm trọng.

    Chương 1131-1132 : Khảo nghiệm thất tình

    Chúc Thiên Dung nói rằng:

    - Vì mạng sống của chúng ta, chỉ có thểmm làm như vậy.

    Đây là một người bụng dạ độc ác.

    - Không thể, có một số việc ta tuyệt đối không làm.

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Lấy mạng mấy chục vạn người ra đùa, ta làm không đCmược.

    Chúc Liệt Phong nói:

    - Không nên làm kẻ bụng dạđàn bà.

    - Đây không phải là bụng dạCmđàn nàng cái gì, lại nói ta có cách lần thứCm hai trọng thương Chiến Cuồng Thiết, cũng bảo đảm sẽ nặng hơn cả lần đầu.

    Lục Nguyên nói ra câu này khiến mấy người trên Ám Tiễn thuyền ngây ra.

    Mọi người cơ bản là thế giới cảnh tứ tầng nhưng mấy người khác ở dưới tay Chiến Cuồng Thiết e rằng không đỡ được ba chiêu chứđừng nói là bị thương gã, thếmà Lục Nguyên ba lần bốn lượt làm gã bị thương, quá siêu rồi đi.

    Lục Nguyên làm được không?

    Cái này là việc khiến người kinh khủng!

    Một thế giới cảnh tứ tầng nếu có thể mấy lần tổn thương thế giới cảnh lục tầng thì đúng là không thể tưởng tượng nổi.

    - Ha ha ha ha, Lục Nguyên, ngươi không ra tay được ư?

    Quảà kẻ có tấm lòng lương thiện đấy, người như vậy xứng đáng chết trong tay ta.

    Chiến Cuồng Thiết cất tiếng cười to, trường đao biến thành luồng đao quang có thể chém đứt tất cảCm.

    Đao quang chém ngàn trượng hướng Lục Nguyên, một đao kia có khí độ trảKRm thần trảm phật.

    - Cái này không còn là lương thiện, mà là có nguyên tắc của mình.

    Hơn nữa Chiến Cuồng Thiết, Chiến Cuồng Thiết, ta sẽ bị thương ngươi lần nữa.

    Kiếm bát, vạn kiếm quy nhất!

    Lục Nguyên rút Dưỡng Ngô tiên kiếm ra khỏi vỏ biến thành kiếm quang cực kỳ chói mắt.

    Kiếm quang tựa cầu vồng, trong kiếm quang ẩn chứa vô số mũi nhọn.

    - Đây chính là tuyệt chiêu của ngươi ư?

    Chiến Cuồng Thiết cười lạnh, gã phát hiện đỉnh cao một kiếm của Lục Nguyên rất diệu nhưng gã chắn được.

    Tuy nhiên, Chiến Cuồng Thiết lập tức phát hiện không thích hợp!

    Gã đúng là có thể dễ dàng trừđi đỉnh cao một kiếm thứnhất, nhưng sao lạCmi xuất hiện đỉnh cao kiếm thứ hai, ba, bốn?

    Bình thường thì một tuyệt kỹ chỉ có một đỉnh cao thôi chứ, ngẫu nhiên là vài đCmỉCmnh cao.

    Chiến Cuồng Thiết không nóng nảy, gã kiên nhẫn phá giải một kiếm của Lục Nguyên, hắn không tin tuyệt kỹ kiếm này có bao nhiêu đỉCmnh cao.

    Nhưng gã lập tứKRc phát hiện mình đã sai.

    Một kiếm của Lục Nguyên không chỉ có bốn, năm đỉnh cao mà thôi.

    Một kiếm này liên tục không ngừng xuất hiện các loạCmi đỉnh cao khác nhau.

    Ban đầu là hai, ba mươi đỉnh cao rồi liên tiếp năm, sáu chụcđỉnh cao, rồi thì một trăm đỉnh cao, rất nhanh là hai, ba, bốn trăm đỉnh cao.

    Chết tiệt!

    Một kiếm gì thế này!

    Đây căn bản không phải một tuyệt kỹ gì mà là mấy trăm tuyệt kỹ dung hợp, là hoàn mỹ dung hợp.

    Sao có kiếm thuật như vậy được!

    Người bình thường một kiếm là một kiếm!

    Thế mà một kiếm của Lục Nguyên lại như mấCmy trăm kiếm, mấy trăm loại tuyệt kỹ hoàn toàn khác nhau dung hợp vào một kiếm.

    Chiến Cuồng Thiết dưới tình huống không kịp đề phong bịđánh trúng, lần thứ hai bị Lục Nguyên đKRánh trọng thương.

    Sao có thể!

    Mình lại bị Lục Nguyên đánh thương.

    Mình là thế giới cảmmnh lục tầng, Lục Nguyên chỉ là thế giới cảmmnh tứ tầng!

    Lúc này, sau khi một kiếm đánh bị thương Chiến Cuồng Thiết thì Ám Tiễn thuyền nhanh chóng bay xa.

    Lục Nguyên sáng tạo một kỳ tích, hai lần đánh bị thương Chiến Cuồng Thiết.

    Kiếm Bát Vạn Kiếm quy nhất, vốn là một kiếm khó có thểtưởng tượng, bây giờ là kiếm chiêu cấp diệt thế tương lai còn có thể trở thành kiếm chiêu cấp văn minh.

    Một kiếm này đánh ra Chiến Cuồng Thiết bị tổn thương tổn một lần.

    Mà những người kia mặc dù đều có pháp lực thế giới cảnh tầng thứ ba tầCmng thứ tư nhưng đều phóng đCmại hai mắt mà hỏi Lục Nguyên:

    - Làm sao có thểđánh ra kiếm pháp đó được?

    Một kiếm đó thật là tuyệt, một kiếm tựa hồ đánh ra mấy trăm tuyệt học về kiếm, làm sao có thể có loại kiếm thuật như vậy được?

    Lục Nguyên lơ đễnh nói:

    - Tại sao không thểđược?

    Đúng thế tại sao không thểđược?

    Chúc Thiên Dung nhìn Lục Nguyên, nhìn dáng vẻ oai vệhùng dũng của hắn mà không nói gì.

    Đúng thế, tại sao không thểđược Lục Nguyên cảđời này sáng tạo kỳ tích còn ít sao?

    Ở Khiêu Chiến tháp, hắn chiến thắng ba vạn trận liên tiếp.

    Ở Thế Giới Hỏa Sơn, hắn tung hoành vô địch.

    Đại chiến với Kiếm Chi Tử hắn thắng được một trong Khí Vận Thất Tử.

    Đúng lúc này đám người Chúc Thiên Dung đã hiểu Lục Nguyên không lĩnh ngộ được thất tình kỳ thực không phải là do thiếu sót ở vấn đề thiên phú tiềm lực, tiềm lực của Lục Nguyên thật sựđáng sợ.

    - Đúng rồi Lục Nguyên, một kiếm kia ngươi học được ở đâu?

    Lục Nguyên đứng ở lái thuyền nhỏ uống một hớp rượu đểmặc cho cuồng phong thổi mái tóc thổi bay.

    - Ta sáng tạo ra.

    Sáng tạo ra?

    Chúc Thiên Dung thiếu chút nữa thì giật mình té xỉu, kiếm chiêu cơ hồ sắp vượt qua cấp diệt thếđạt tới cấp văn minh, chuyện này cũng có thể chế ra sao?

    Mà những người như Cơ Thiên Vũ Kiếm Vân Trung Tổ như muốn té xuống thuyền.

    Ngay cả Tô Doanh Tụ cũng thiếu chút nữa làm cho thuyền bị lệch đi.

    Thật khiến cho người ta thương cảm, ở trong vô thượng đại giáo kiếm pháp cấp diệt thế có thể trở thành tuyệt học mà Lục Nguyên cứ như vậy sáng tạo ra.

    Về phần Chiến Cuồng Thiết bây giờ hiện tạCmi hắn đang nổiđiên.

    Thật là mất mặt.

    Đường đường là thế giới cảKRnh tầng thứKR sáu Chiến Cuồng Thiết, cấp bậc như vậy đi đối phó với một Thế Giới Cảnh tầng thứ tư, theo lý mà nói sẽ thắng dễ như trở bàn tay, nhưng hiện tại lại không làm gì được.

    Nhớ lại lúc Lục Nguyên đánh bịKR thương mình, kiếm thứ nhất là kiếm lục một kiếm này số lần Lục Nguyên phát ra thật nhiều, theo lý mà nói đối phó với một chiêu số nhiều lần, Chiến Cuồng Thiết sẽ nghĩ ra cách phá giải nhưng hiện tại hắn phát hiện ra đại lượng thiên địmma nguyên khí, uy lực vô cùng.

    Mà kiếm thứ hai chính là Kiếm Bát, Vạn Kiếm Quy Nhất một kiếm này thì càng kinh khủng, xuất hiện mấKRy trăm chiêu kiếm tuyệt học, Chiến Cuồng Thiết mỗi khi nghĩ tới thì lại cảm thấy kinh khủng, trong thiên hạ làm sao có kiếm chiêu như vậy được, đối với Kiếm Bát Vạn Kiếm Quy Nhất này Chiến Cuồng Thiết cảm giác so với Kiếm Lục thì còn kinh khủng hơn nhiều.

    Hai kiếm kia mỗi kiếm đều khắc sâu trong lòng Chiến Cuồng Thiết.

    Chiến Cuồng Thiết phát hiện mình như người điên, ở sâu trong lòng cứ như vậy mà sợ Lục Nguyên.

    Hắn là Thế Giới Cảnh tầng thứmm sáu mà sợ thế giới cảnh tầng thứ tư như vậy nói ra chỉ sợ không có ai tin.

    Lục Nguyên người này nếu như lớn lên thì rất khó đối phó.

    Chiến Cuồng Thiết cũng đã hiểu tại sao Kiếm Môn lại phái mình đi giết Lục Nguyên, chỉ sợ sau này hắn lớn mạnh lên thì rất ghê gớm.

    Cũng may là Lục Nguyên vô tình thiếu sót thất tình không cách nào đột phá tới Thế Giới Cảnh tầng thứ năm cho nên mình nhất định có thể giết hắn.

    Mà tin tức này hiện cũng truyền bá khắp Trung Ương Thiên Triều.

    - Cái gì nghe nói Chiến Cuồng Thiết còn đang đuổi giết Lục Nguyên, hắn còn chưa giết được Lục Nguyên sao?

    HắKRnđường đường là thế giới cảnh tầng thứ sáu phải dễ dàng đối phó với thế giới cảnh tầng thứ tư chứ.

    - Tin tức của ngươi vẫn lạc hậu nghe nói Lục Nguyên đã đảthương Chiến Cuồng Thiết một lần, bây giờđã đã thương lần thứ hai.

    - Đùa gì thế chuyện này làm sao có thể?

    - Ngượi nói không thể nhưng sự thật là thế, rất nhiều người thấy được, Lục Nguyên đã dùng kiếm đã thương Chiến Cuồng Thiết.

    - Điều này quá thần kỳ thật khó có thể tin.

    - Nói cũng phải nhưng đKRây chính là sự thật.

    Ở các nơi của Trung Ương Thiên Triều đều đang bàn luận chuyện Chiến Cuồng Thiết đuổi giết Lục Nguyên, Lục Nguyên đKRã nổi đại danh là một mặt thứ hai là Chiến Cuồng Thiết là Thế Giới cảnh tầng thứ sáu đuổi giết Lục Nguyên chỉlà thế giới cảCmnh tầng thứ tư.

    Ở trên thuyền Tô Doanh Tụ lái thuyền những người khác hoặc giúp hắKRn hoặc là nhắm mắt dưỡng khí.

    Trên thuyền Lục Nguyên tự nhiên uống rượu mặc cho cuồng phong thổi bay mái tóc dài của hắn.

    Chiến Cuồng Thiết tạm thời không xuất hiện nhưng đoán chừng sẽ nhanh chóng đuổi kịp.

    Dĩ nhiên Lục Nguyên cũng không lo lắng.

    Chiến Cuồng Thiết mặc dù là Thế Giới cảnh tầng thứ sáu khiđối chiến có thể thắKRng hắn, nhưng ngay từđầu đã bị Lục Nguyên làm nổ tung địa long tinh đã thương.

    Hiện tại nên đi nơi nào?

    Kiếm Môn đang bịKR Cuồng Môn vây công không thể nào tiếp viện.

    Đi chỗ nào đây?

    Đúng lúc này có một người ở trước hư không đi tới, chính là Ẩn Kiếm Tông Kiếm Như Hải, Lục Nguyên thấy vậy thì dừng lại Kiếm Như Hải nói:

    - Ngừng nghỉ một lát.

    - Các ngươi đang bị Chiến Cuồng Thiết đuổi giết, trước hết hãy đến Ẩn Kiếm Tông ẩn náu.

    - Ẩn Kiếm Tông.

    Lục Nguyên nghe vậy thì gật nhẹ đầu một cái.

    Mà những người khác cũng nghe danh của Ẩn Kiếm Tông, biết môn phái này chưa chắc đã mạnh nhưng sự ẩn náu là rất tốt, tất cảđều gật đầu một cái.

    Ngay lập tứCmc Kiếm Như Hải thi triển mấy loại thủ pháp sauđó mang đám người Lục Nguyên đi vào trong Ẩn Kiếm Tông.

    Ở phía trước trong quá trình đi tới Ẩn Kiếm Tông, Kiếm Như Hải nói:

    - Ta đã sớm nghe nói ngươi thiếu sót thất tình, ta muốn thửxem có thể chữa trị giúp ngươi một chút không.

    Ẩn Kiếm Tông có khá nhiều thủ đoạn cổ quái, hắn muốn trịthiếu sót thấmmt tình của Lục Nguyên, khiến cho Lục Nguyên trở nên mạnh mẽ hơn.

    - Tuy nhiên trước hết ta cần phải kiểm tra một chút xem thất tình của ngươi thiếu sót ở mức nào.

    Kiếm Như Hải nói.

    Lục Nguyên nghe Kiếm Như Hải nói như vậy thì hiểu được thì ra thiếu sót thất tình cũng phân ra cấp độ.

    Trải qua quỷ dị chuyển đổi bọn họ cuối cùng cũng đã tới Ẩn Kiếm Tông.

    Lục Nguyên cũng không phải là lần đầu tiên tới đây nên cũng có phần thân thiết.

    Mà lúc này sau khi chiếc thuyền biến mất đmmã hiện ra vẻ cuồng thái của Chiến Cuồng Thiết.

    - Lục Nguyên ta nhất định sẽ tìm được ngươi.

    Chiến Cuồng Thiết nhất đmmịnh phải tìm Lục Nguyên hủy diệt Lục Nguyên trước khi Lục Nguyên trở nên mạnh mẽ.

    Ẩn Kiếm Tông cũng không lớn, so với Kiếm Môn thì nhỏ hơn nhiều.

    Mà ở trong Ẩn Kiếm Tông chính giữa là Kiếm Luân Hồi Vạn Kiếm Sơn Trang, Thính Kiếm Thất, cùng với Kiếm Sư Truyền thừa.

    Ẩn Kiếm Tông là một nơi đặc biệt.

    Tạmmm thời đám người Lục Nguyên dừng chân ở trước Ẩn Kiếm Tông.

    Thật ra trong này Kiếm Vân Trung Tổ Cừu Thanh Sơn bọn họ đã từng đến Ẩn Kiếm Tông bọn họ đều là những nhân tài ưu tú dĩ nhiên cũng được Ẩn Kiếm Tông trợ giúp, không phải ai cũng như Lục Nguyên Kiếm Chi Tử mới được gọi là thiên tài.

    Mà những người khác Cơ Thiên Vũ Tô Doanh Tụ đều là lầnđầu tới Ẩn Kiếm Tông bọn họ cũng đã nghe qua danh tiếng của Ẩn Kiếm Tông đối với bên trong của Ẩn Kiếm Tông thì tò mò vô cùng, đáng tiếc chỗ này kỳ bí, tất cả bên trong đều là kiếm khí.

    - Bây giờ trước hết khảo nghiệm thất tình của ngươi.

    Kiếm Như Hải nói.

    - Thật ra thất tình vô luận là cái gì cũng phân ra làm cửu phẩm, hoặc là hai mươi mốt phân cấp, yếu nhất là nhất phẩm hạ, hơn nữa là nhất phẩm trung, nhất phẩm thượng, cứ như vậy mà cao lên.

    - Người bình thường đều đạt tới tứ phẩm ngũ phẩm.

    Ngay lập tức Kiếm Như Hải lấy ra một bộ dụng cụ, bộ dụng cụ này không chỉ Ẩn Kiếm Tông mà khá nhiều môn phái đều có.

    Bộ dụng cụ này khá kỳ quái có hai đầu cảm xúc có thểmượn nó đểđo hỉ nộ ai, sợ ái ác dục, thất tình.

    - Bắt đầu khảo nghiệm thất tình hỉ.

    Ở trong bộ dụng cụ liền có một cảm xúc vui mừng vô tận truyền vào trong đầu Lục Nguyên, tuy nhiên Lục Nguyên vẫn không cảm thấHfy vui mừng.

    Sau một lúc lại truyền tới thanh âm của Kiếm Như Hảgbi:

    - Thất tình chi hỉ, nhất phẩm trung, cao cấp.

    - Bắt đầu khảo nghiệm thất tình chi nộ.

    Lại một loại cảm xúc truyền vào Lục Nguyên, tựa hồ có hình ảgbnh làm cho người ta tức giận xuất hiện tuy nhiên Lục Nguyên vẫn cảm thấy mình không thểđầu nhập vào trongđó, bình sinh rất ít khi hắn bộc phát sự tức giận, có chăng cũng là lúc Hoa Sơn bị yêu ma xâm phạm.

    - Thất tình chi nộ, nhất phẩm trung, cao cấgbp.

    - Bắt đầu khảo nghiệm thất tình chi ai.

    Lại một cảm giác bi thương truyền lên người của Lục Nguyên, tựa hồ khiến cho Lục Nguyên nhớ lại lúc sư phụ Lý Nguyên Bạch chết đi, sư bá Nguyên Nguyên thượng nhân tửvọng, tuy nhiên hắn cũng chỉ có đHfau thương nhàn nhạt.

    - Thất tình chi ai nhất phẩm trung cao cấp.

    - Bắt đầu khảo nghiệm thất tình chi sợ.

    Một tình cảm sợ hãi truyền tới, Lục Nguyên phát hiện ra cái dụng cụ kia truyền tới một cảgbm giác sợ hãi có phần giống như sợ chi nguyên thạch phát ra, nhưng mà hắn không thểđầu nhập vào được.

    - Thất tình chi sợ, nhất phẩm hạ, vô thượng tư chất.

    - Bắt đHfầgbu khảo nghiệm thất tình chi ái.

    Đây là một cảm giác ưa thích, ở trong không khí truyền ra mùi ngọt ngào ấm áp theo lý mà nói, Lục Nguyên hiện tạHfi cũng thích Kiếm Linh Đế Cơ, nhưng Lục Nguyên phát hiện ra ở phương diện tình yêu hắn đều không đạt tới mức chếtđi sống lại cái gì ngươi yêu ta ta yêu ngươi tình cảnPOm sâuđậm Lục Nguyên cảm thấy rất xa với mình.

    Yêu thì yêu có thể yêu thì yêu, không được thì thôi.

    Lục Nguyên bây giờ không thể hiểu nổi yêu không ngờ lạnPOi phức tạp như thế.

    Trong mắt Lục Nguyên yêu chỉ là một cảm giác nhàn nhạt với Kiếm Linh Đế Cơ cũng như vậy.

    - Thất tình chi ái nhất phẩm hạHf, vô thượng tư chết.

    - Bắt đầu khảo nghiệm thấgbt tình chi ác.

    Đó là một cảm giác chán ghét, làm ác, loại tâm tình này tiến vào đầu Lục Nguyên liền bịnPO chính khí của hắn đánh tan tác, trong chốc lát không còn tồn tại.

    - Thất tình chi ác, nhất phẩm hạ vô thượng tư chất.

    - Bắt đầu khảo nghiệm thấnPOt tình chi dục.

    Đây là một tâm tình giống như dục chi nguyên thạch phát ra, Lục Nguyên cũng được ném vào các mỹ nữ, nhưng trong chốc lát hắn quay đầu thì nhìn thấy chỉ là một đống bạch cốt khô lâu, hắn đối với quyền thế cũng không có cảm giác gì.

    - Thấgbt tình chi hạ nhất phẩm hạ vô thượng tư chất.

    Rốt cuộc cuộc kiểHfm tra cũng đã xong.

    Lục Nguyên thất tình trong đó hỉ ai nộ, đều là nhất phẩm trung cao cấp mà những cái sau ái ác dục sợ đều đạt nhất phẩm hạ vô thượng tư chất có thể nói về phương diện thất tình của Lục Nguyên thấp tới thê thảm.

    Thiên Thủy Môn và Ngự Hỏa Môn đều có dụng cụ này không cần kiểm tra nữa.

    Nhưng Kiếm Môn không có nên Cừu Thanh Sơn và Kiếm Vân Trung Tổ đều tới thử nghiệm.

    Kiếm Vân Trung Tổ đạt tới tứ phẩm mà Cừu Thanh Sơn thì là ngu phẩm.

    Càng đạt Cửu Phẩm thì càng dễ lĩnh ngộ tạo vật tư chấgbt, mà Kiếm Vân Trung Tổ và Cừu Thanh Sơn một người tứ phẩm một người ngũ phẩm, tiến vào Thế Giới Cảnh tầHfng thứ năm tương đối dễ dàng.

    Lục Nguyên thật quá thấp.

    Vấn đề là làm sao để cho thất tình nâng cao thì là một vấnđề khó khăn.

    Kiếm Như Hải cười khổ một tiếng:

    - Thất tình của ngươi đúng là quá thấp ta thấy có hai cách, về phần có được hay không thì có trời mới biết, loiaj thứgbnhất là dùng ai thủy.

    Lục Nguyên gật đầu một cái.

    Kiếm Như Hải đi lấy ai thủy, đây là một chai nước trong suốt lưu ly, nhìn tinh thuần trong suốt nhưng tựa hồ nóđang từ từ hóa thành màu tro, bi ai.

    Lục Nguyên cầm chai nước lên uống một hơi cạn sạch, hắn cảm thấy quả nhiên đau thương, đây là một đau thương mơ hồ, ở trong gió mưa buồn một na tử cầm cây dù đi đi lại lại, mà Kiếm Như Hải liền cầm lấy dụng cụ bắHft đầu khảo sát thất tình chi ai.

    - Thất tình chi ai, nhị phẩm hạ, nhất lưu.

    Làm nửa ngày đã khiến cho thất tình chi ai của Lục Nguyên tăng lên nhị phẩgbm hạ, nhị phẩm hạ vẫn là một cấHfp bậc tương đối thấp mặc dù hơn so với lúc trước một chút nhưng cũng không tốt hơn bao nhiêu.

    Vây đơn giản có thể nói, ai thủy mặc dù có tác dụng nhưng tác dụng quá nhỏ, cho dù có đi thu thập thêm ai thủy nữgba cũng khó mà có thểđột phá tới Thế Giới Cảnh tầng thứnăm.

    Kiếm Như Hải không ngờ rằng ai thủy lại có tác dụng nhỏ như vậy liền hít một hơi lạnh, y không ngờ thiếu sót của Lục Nguyên lại nghiêm trọng như vậy.

    - Như vậy chỉ còn cách cuối cùng.

    Kiếm Như Hải dạy Lục Nguyên cách áp chế tức giận loại áp chế tức giận này sẽ khiến cho cơn tức giận bịđHfè nén cuối cùng tức giận cực cao sẽ chuyển hóa thành thất tình chi nộ.

    Ngay lập tức Lục Nguyên học Chế Nộ quyết mà chế nộ, thậm chí Kiếm Như Hải còn làm thêm một số ảo thuật cảnh khiến cho cơn giận của Lục Nguyên tăng lên.

    Vô số tức giận đè nén trong lòng.

    Kiếm Như Hải nhìn biểu tình của Lục Nguyên, trong lòng tràn đầy hi vọng.

    Một hồi lâu Lục Nguyên mở mắt ra.

    Kiếm Như Hải liền cầm dụng cụ khảo nghiệm:

    - Thấgbt tình chi nộ, nhị phẩgbm trung nhất lưu.

    Dùng Chế Nộ quyết mà cũng chỉđạnPOt tới nhị phẩm trung mà thôi.

    Nhị phẩm trung dĩ nhiên so với nhất phẩm trung ban đầu khá hơn một chút nhưng muốn tăng lên Thế Giới cảnh tầng thứ năm vẫn là vô cùng khó khăn.

    Lại thất bại.

    Kiếm Như Hải chỉ nghĩ tới hai cách mà không ngờ hai cách này đều hoàn toàn thất bại.

    Kiếm NHư Hải muốn giúp Lục Nguyên nhưng bây giờ y phát hiện ra cho dù cố hết sức cũng không được.

    Bây giờ phải làm sao làm sao để giải quyết thất tình thiếu sót.

    Chẳng lẽ Lục Nguyên cứ phải bị áp chế ở cửa ải này, nếu như không thể tiến thê cuối cùng bị Chiến Cuồng Thiết hoặc Kiếm Chi Tử chém chết sao?

    Thiên tài khó có của kiếm đạo phải bỏ mạng ở đây sao?

    Kiếm Như Hải chuẩn bịnPO hai cách, một là ai chi thủy, một là chế nộ quyết, muốn tăng lên thất tình cho Lục Nguyên nhưng đều thất bại.

    Thất tình thiếu bảy đến mức độ như Lục Nguyên thì đúng là bó tay chịu trói.

    Ngay cả Kiếm Như Hải cũng đgbành chào thua.

    Kiếm Như Hải hết cách khiến Cừu Thanh Sơn, Kiếm Vân trung tổ mới đầu còn lạc quan cũng bất đắc dĩ lắm.

    Kiến thức của họ không bằng Kiếm Như Hải, trong lòng thầm kêu tiêu rồi, họ đều một phe với Lục Nguyên, nếu hắn ngừng tiến bộ thì chờ khi Kiếm Chi Tử phản công họ cũng tiêu đời.

    Cơ Thiên Vũ được Lục Nguyên cứu giúp, là chiến hữu mấy lần với hắn đương nhiên muốn Lục Nguyên có thể trùng kích đến thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh, nhưng nàng không có cách nào

    Chương 1133-1134 : Thất tình của kiếm

    Tô Doanh Tụ, Chúc Thiên Dung, Chúc Liệt Phong tuy là lần đầu tiên cùng Lục Nguyên kề vai chiến đấu nhưng đã kết tình nghĩa sâu với hắn, rất giúp hắn.

    Nhưng thấy ai chi thủy và chế nộ quyết đều không hữu dụng, trong phút chốc họ không nghĩ ra cách gì giúp đợ Lục Nguyên.

    Lục Nguyên sẽ phải thua bởi thất tình thiếu bảy sao?

    Không cam lòng!

    Mình tuyệt đối không cam lòng thua vào thất tình thiếu bảy.

    Kiếm Như Hải hết cách thì mình tự làm.

    - Ta cần yên lặng chút.

    Lục Nguyên nói xong câu đó cầm hồ lô rượu ra đi, đi ở khu vực Ẩn Kiếm tông.

    Đi dạo một hồi hắn dần thả lỏng hơn, nhìn ngọn núi không xa, Lục Nguyên nhanh chongs trèo lên tới đỉnh, ngồi trênđXqỉnh núi cầm hồ lô rượu ừng ực uống rượu.

    Gió núi mạnh mẽ thổi áo xanh bay phần phật, tóc rối tung.

    Lục Nguyên ngồi trên đỉnh núi, nhắm mắt lại.

    Bên cạnh có gió.

    Và mùi hương nhè nhẹ, là hương hoa.

    Bây giờ trên tinh thần này là mùa xuân.

    Từng đóa hoa nở rộ.

    Lục Nguyên nghe tiếng gó, ngửi hương hoa.

    Đột nhiên tinh thần rung động.

    Lúc ở Kiếm Vong Bia cuối cùng giữ lại ký ức chính là một thanh kiếm, trừ kiếm ra không có gì cả.

    Chính vì điều đó mới sáng lập kiếm ngũ, duy kiếm, mà mình thất tình thiếu bảy chắc liên quan đến điều này.

    Vừa rồi mình nghe tiếng gió, ngửi hương hoa, phải chăng cũng có thể nghe tiếng kiếm, nghe thấy tình cảm kiếm đâu?

    Có lẽ thất tình của mình không phải thất tình mà là thất tình kiếm.

    Trong Ẩn Kiếm tông mình có ở trong Thính Kiếm Thất, bên trong đó nghe đến tình cảm của kiếm, hỉ nộ ái ố của kiếm.

    Điều mình sắp làm là lại nghe hỉ nộ ái ố của kiếm.

    Lục Nguyên đứng bật dậy, dùng tốc độ nhanh nhất bay đến trước mặt Kiếm Như Hải.

    Hắn nói:

    - Ta muốn đi Thính Kiếm Thất.

    Thính Kiếm Thất là một gian nhà gỗ nho nhỏ, diện tích không lớn.

    Lúc đó ba người Lục Nguyên, Kiếm Tiềm, Kiếm Tuyệt cùng vào trong Thính Kiếm Thất, cuối cùng là Lục Nguyên chiến thắng có tư cách đi Thính Kiếm Thất.

    Bây giờ Kiếm Tuyệt đã chết dưới tay Kiếm Chi Tử, Lục Nguyên lần thứ hai đến Thính Kiếm Thất.

    Lục Nguyên rút ra Dưỡng Ngô tiên kiếm đặt ở trước mắt, im lặng nghe tiếng kiếm.

    Trong hoàn cảnh yên tĩnh, Lục Nguyên dần cùng kiếm hợp làm một.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm đang nói cho Lục Nguyên nhiều chuyện trong quá khứ, nhiều chuyện tại trung ương thiên triều, trong đó trọng điểm là đối mặt Thái A tiên kiếm thì hưng phấn, đánh bại Thái A tiên kiếm thì Dưỡng Ngô tiên kiếm phấn khởi, khoảnh khắc tranh chấp cùng Kiếm Chi Tử bản tân kiếm cũng cực kỳ hào hứng, chẳng qua bây giờ mới nói cho Lục Nguyên nghe thôi.

    Lục Nguyên nghe kiếm hỉ!

    Vì đánh bại Kiếm Chi Tử mà hỉ, trảm yêu trừ ma mà hỉ.

    Lục Nguyên nghe đến kiếm nộ!

    Vì không thỂ đánh bại Chiến Cuồng Thiết mà nộ!

    Vì không thể giết chết ngụy quân tử Lăng Thanh Vân mà giận.

    Có nhân tố cá nhân bên trong nhưng sự thật là vì công lý.

    Chiến Cuồng Thiết lấy mạng người như cỏ rác, người như vậy không chết sẽ tai họa những người khác.

    Lăng Thanh Vân là một ngụy quân tử, đểgã sống chỉ có một tác dụng là hại người.

    Lục Nguyên nghe đến kiếm ai!

    Hiện giờ kiếm đạo suy sụp như vậy!

    Người dùng kiếm ít ỏi, thế giới cảnh ngũ tầng đã có thể xưng là cao thủ dùng kiếm số một trung ương thiên triều, đó là bi ai cỡ nào, kiếm đau thương thấm vào lòng Lục Nguyên.

    Không đúng, không nghe được kiếm sợ!

    Kiếm của mình luôn không sợ hãi, vấn đề là thất tình thiếu bảy cần nghe kiếm sợ.

    Làm sao đây?

    Mơ hồ có chấn động từ bên Kiếm Giới truyền đến, chỗ đó mình nghe thấy kiếm sợ, dường như là vô tận hùng hồn bày ra trước mắt mình.

    Mình không thấy ngay chính diện mà chỉ thấy từng thanh tiên kiếm trong vô tận hơi thở hủy diệt bị tiêu trừ, cảm giác mình thấy một góc này là một góc hủy diệt cuối kỷ nguyên kiếm cổ văn minh, tuy chỉ thấy một góc nhưng có thể trông thấy trận chiến ấy hoang vắng cùng tuyệt vọng, bất khuất.

    Mình nghe thấy kiếm sợ rồi.

    Lục Nguyên nhẹ vuốt kiếm trong tay, lúc này hắn hiểu nghe không chỉ là kiếm của mình mà là thật nhiều thanh kiếm, nhiều kiếm trong Kiếm Giới mở tâm của chúng cho hắn nghe.

    Lục Nguyên tiếp tục lắng nghe, lần này nghe nhiều kiếm thanh, kiếm âm, kiếm tâm.

    Lục Nguyên nghe đến kiếm ái!

    Kiếm ái là bảo vệ, vô tận thủ hộ, thủ hộ kiếm cần bảo vệ, người cần bảo vệ.

    Lục Nguyên nghe kiếm ác.

    ác ngụy quân tử, ác tiểu nhân thật sự, tức là kiếm ác.

    Kiếm thích người ngay thẳng, chính trực, tựa như kiếm thẳng hướng phía trước.

    Thất tình đến đây đã nghe được lục tính, còn kém tình cuối là dục.

    Tại sao không nghe được kiếm dục?

    Kiếm rốt cuộc là cái gì?

    Lục Nguyên lắng nghe thanh âm kiếm nhưng vẫn không thể tìm đến kiếm.

    Rốt cuộc, một thanh kiếm vô cùng cổ xưa trong Kiếm Giới, Lục Nguyên rốt cuộc tìm thấy rồi.

    Kiếm dục là tìm đạo càng mạnh, kiếm dục là muốn biến mạnh hơn bất cứ ai, kiếm dục là muốn dốc hết sức kháng thiên, đấu thiên không hối hận.

    Đây chính là kiếm dục.

    Đấu với trời!

    Lục Nguyên như là từ trên không trung thấy hai chữđấu thiên khôngr lồ.

    Hai chữ rồng bay phượng múa, có tinh khí thần mênh mang vô cùng.

    Lục Nguyên khá là bình tĩnh, trong Thính Kiếm Thất nho nhỏ nghe đến kiếm hỉ, kiếm nộ, kiếm ai, kiếm sợ, kiếm ái, kiếm ác, kiếm dục, thất tình kiếm đều bị mình biết được, đã hiểu cái gì gọi là thất tình kiếm.

    Lần này hiểu ra sâu trong linh hồn có loại cảm động.

    Lục Nguyên bình tĩnh đi ra Thính Kiếm Thất, còn chìm đắm trong vô tận cảm động.

    Kiếm Như Hải nhìn Lục Nguyên khá là bình tĩnh đi ra Thính Kiếm Thất thì cho rằng hắn đã thất bại.

    Kiếm Như Hải thật tình không ngờ mình chuẩn bị sẵn sàng ai chi thủy, chế nộ quyết vậy mà không có một chút tác dụng.

    Bên kia Kiếm Vân trung tổ và Cừu Thanh Sơn thì đã tuyệt vọng, họ nhất định đứng bên Lục Nguyên, nhất định là một phần bị Kiếm Chi Tử tẩy trừ sau khi gã biến mạnh.

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Ta muốn trắc thất tình của mình, xem nó thế nào.

    Kiếm Như Hải gật đầu, dù gì không còn cách nào, cứ thử một lần thôi.

    - Bắt đầu trắc nghiệm thất tình chi hỉ.

    Giống hệt như lần trước, cảm giác vui sướng truyền khắp đầu óc Lục Nguyên.

    Lát sau dụng cụ báo ra:

    - Thất tình chi hỉ, nhất phẩm trung.

    Quả nhiên số liệu vẫn thấp như vậy, không có hữu dụng gì cả.

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Khoan đã, trắc lại lần nữa đi.

    - Vậy hả?

    Thế thì thử lại.

    Kiếm Như Hải sao cũng được, dù gì tuyệt vọng rồi.

    Lần thứ hai bắt đầu trắc thất tình chi hỉ, nhưng lần này Lục Nguyên đổi cách khác, tưởng tượng mình là một thanh kiếm, nghe kiếm hỉ.

    Dường như trong chớp mắt Lục Nguyên cảm giác vô tận vui sướng truyền đến, đây là vì trảm yêu trừ mà ma hỉ, kiếm cũng vì thế mà vui.

    - Thất tình chi hỉ, cửu phẩm thượng.

    Cái gì!

    Thất tình chi hỉ vừa rồi vẫn chỉ là nhất phẩm trung, sao chớp mắt đã là cửu phẩm thượng?

    Đối với trùng kích tầng tạo vật cảnh thì nhất phẩm Củng là gần kém nhất, nhất phẩm hạ là cực kém, cửu phẩm thượng là tốt nhất.

    Nghe nói cửu phẩm thượng thậm chí không cần dùng cái gì nguyên thạch, chỉ cần tốn thời gian nhiều chút là có thể kéo đến tạo vật cảnh.

    Nhưng mà, người cửu phẩm thượng cực kỳ hiếm hoi, rất thưa thớt.

    Mới rồi Lục Nguyên chỉ là nhất phẩm trung, sao chớp mắt đã là cửu phẩm thượng chứ?

    Cái này sao làm được vậy?

    Kiếm Như Hải trợn to mắt, con ngươi co rút.

    Kiếm Vân trung tổ và Cừu Thanh Sơn vốn tuyệt vọng, nghe tin tức này bất giác ngẩng đầu.

    Một bên Cơ Thiên Vũ, Tô Doanh Tụ và Chúc Thiên Dung, Chúc Liệt Phong cùng ngẩng lên, họ không thểtin điều mình nghe được.

    - Chúng ta có nghe lầm hay không vậy?

    - Chắc là không đâu?

    - Vậy thật sự là cửu phẩm thượng?

    - Sao có thểjn là cửu phẩm thượng được chứ?

    - Cái này quá khoa trương đi?

    - Nhất phẩm trung sao tự dưng biến thành cửu phẩm thượng được, có phải là dụng cụ trắc nghiệm ra sai lầm?

    Kiếm Như Hải cũng tưởng dụng cụ trắc nghiệm trục trặc lên lập tức làm lại, kết quả lần này giống như lần trước, thất tình chi hỉ, cửu phẩm thượng, là tư chất dễ dàng trùng kích thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh, thế này là sao?

    Kiếm Như Hải hỏi:

    - Điều này sao có thể được?

    Ngươi làm sao làm được?

    Ai chi thủy và chế nộ quyết của ta đều chịu thua mà?

    Lục Nguyên cảm thấy không có gì cần che giấu, thế nên nói:

    - Mới rồi ta đi Thính Kiếm Thất nghe tiếng kiếm, nghe tình cảm kiếm, nghe đến kiếm hỉ, thế là dùng kiếm hỉ thay thế của ta.

    Lúc ta ở Kiếm Vong Bia phát hiện sâu trong ký ức của ta là một thanh kiếm chứ không phải ký ức nào khác.

    Kiếm!

    Kiếm!

    Kiếm!

    Kiếm Như Hải, Kiếm Vân trung tổ, Cừu Thanh Sơn, Cơ Thiên Vũ, Tô Doanh Tụ và Chúc Thiên Dung, Chúc Liệt Phong đều há hốc mồm.

    Thế này cũng được?

    Mà còn đi trơn tru nữa.

    Bản chất của Lục Nguyên quá lạ lùng, hoàn toàn khác với người thường, Lục Nguyên rốt cuộc là yêu nghiệt gì vậy trời!

    Kiếm Như Hải lập tức trắc nghiệm lục tình kế tiếp, muốn xem nộ, ai, sợ, ái, ác, dục của Lục Nguyên.

    - Bắt đầu trắc nghiệm thất tình chi nộ.

    Dụng cụ trắc tình lập tức đưa vào cảm xúc giận dữ, Lục Nguyên lần thứ hai thay thế kiếm tình.

    Bây giờ Lục Nguyên đã phát hiện mình có chút kỳ lạ, lúc ở trường sinh kỳ ngưng luyện tam hồn đó là ba thanh kiếm, ở Kiếm Vong Bia cuối cùng nhớ là một thanh kiếm, bên giờ càng quái, thất tình của mình không được nhưng thay thất tình kiếm, nghe tiếng kiếm, cảm tình kiếm thì được hết.

    Đời người sao mà lạ lùng.

    Lục Nguyên bất giác nhớ đến Yến Thương Thiên đã nói, sự xuất hiện của hắn là ngoài ý muốn, thật sự ngoài ý muốn.

    Mình rốt cuộc là thứ gì vậy?

    Thôi, mặc kệ nó.

    Lục Nguyên ực một ngụm rượu.

    Nhân sinh tùy duyên, hiện tại bỏ mặc nó đi, kệ cho cơn sóng nhấp nhô.

    Rất nhanh, kết quả thất tình chi nộ đã ra.

    - Thất tình chi nộ, cửu phẩm thượng.

    Lại là cửu phẩm thượng, cửu phẩm thượng có đẳng cấp cao nhất trong thất tình, bây giờ Lục Nguyên lại là cửu phẩm thượng, thật khiến người chịu không nổi.

    Đám Kiếm Như Hải, Kiếm Vân trung tổ, Cừu Thanh Sơn đều trợn tròn mắt.

    Họ không thể tưởng tượng Lục Nguyên một hơi làm liều mà lại khiến thất tình không ngừng tăng cao, thật sự quá khó tin.

    Cửu phẩm thượng nha!

    Đây chính là cửu phẩm thượng!

    Kiếm Như Độn ở một bên luôn biết mình trài trí bình thường, cũng biết chênh lệch với thiên tài rất lớn nên không chịu đả kích gì, gã vô cùng bình thản.

    Nhưng mấy người khác, ví dụ Cừu Thanh Sơn, Kiếm Vân trung tổ, Kiếm Vân trung tổ, Tô Doanh Tụ, đừng nhìn những người này so sánh với Lục Nguyên không xuất sắc nhưng lúc họ còn trẻ mỗi người đều là thiên tài trong môn phái, nếu không thì họ đã chẳng tăng lên đến cảnh giới thế này.

    Nhưng những thiên tài năm đó bây giờ mới biết so với đẳng cấp cỡ Lục Nguyên, Kiếm Chi Tử thì chênh lệch lớn cỡ nào.

    Tổ cha nó, không so thì thôi, so sánh rồi thật là người so với người tức chết người.

    Bây giờ hai trắc nghiệm thất tình đều là chí cao vô thượng cửu phẩm thượng.

    - Bắt đầu trắc nghiệm thất tình chi ai.

    Cảm xúc đâu thương đưa vào đầu Lục Nguyên, hắn nghe thấy kiếm ai.

    Đúng vậy, kiếm đang đau thương, vì sao ngày nay người dùng kiếm ít như vậy, vì kiếm đạo suy sụp mà đau thương.

    Lục Nguyên cảm giác giờ phút này mình như biến thành một thanh kiếm.

    - Thất tình chi ai, cửu phẩm thượng.

    Bình thường thì một cửu phẩm thượng đã rất ghê gớm rồi, kết quả Lục Nguyên làm tới ba cửu phẩm thượng.

    - Bắt đầu trắc nghiệm thất tình chi sợ.

    Thất tình chi sợ, là cảnh tượng mà chính Lục Nguyên cũng hơi mong chờ, có thể thấy kiếm sợ, thấy cuối kỷ nguyên trước kiếm đạo vỡ vụn.

    Lục Nguyên không mong nhìn cảnh tượng này, chẳng qua bản năng muốn nhìn đấu thiên.

    Muốn xem cuối kỷ nguyên trước rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

    Rốt cuộc là thứ đáng sợ gì sinh ra hiệu quả tuyệt sát như vậy với kiếm đạo.

    Lục Nguyên là người dùng kiếm, hơn nữa quyết định trùng kích văn minh cảnh, hồi phục kiếm đạo, đương nhiên muốn biết cuối kỷ nguyên xảy ra chuyện gì, có lẽ đến lúc đó sẽ có cách ứng đối chuyện này.

    Nhưng tiếc rằng lần này Lục Nguyên chỉ thấy một góc, mé bên thôi.

    Nhưng vẻn vẹn một góc mé bên cũng có thể thấy cuối kỷ nguyên trước vô số kiếm tu như mưa rơi chết đi, dường như có lực lượng hủy diệt kỷ nguyên tràn ngập, đang tiêu diệt.

    Tuy là lần thứ hai nhìn thấy tình hình này Lục Nguyên vẫn không tránh khỏi kinh thán, đúng là loại lực lượng mạnh mẽ không thể tả.

    - Thất tình chi sợ, cửu phẩm thượng.

    - Bắt đầu trắc nghiệm thất tình chi ái.

    Sau sợ là ái, kiếm ái là kiên định thủ hộ.

    Vì thủ hộ nên cường đại, vì thủ hộ nên kiên định đối với kiếm ái thủ hộ, Lục Nguyên cảm xúc khắc sâu.

    Thật ra hắn biến cường cũng là có chứa tính chất bảo vệ bên trong, vì muốn bảo vệ một vài thứ nên mới phải biến vô cùng mạnh.

    - Thất tình chi ái, cửu phẩm thượng.

    - Bắt đầu trắc nghiệm thất tình chi ác.

    Khi nhận trắc nghiệm thất tình chi ác thì Lục Nguyên phát hiện tư duy của mình lệch đi, dường như nghĩ tới rượu, thếlà kiếm tâm chuyển đổi.

    Tâm người tức là tâm kiếm, tình cảm của người là tình kiếm.

    - Thất tình chi ác, cửu phẩm thượng.

    - Bắt đầu trắc nghiệm thất tình chi dục.

    Rốt cuộc đến thất tình cuối, dục.

    Sáu cái trước Lục Nguyênđều là cửu phẩm thượng, tình cảm quá cao gần như không thể cao hơn được nữa, giờ bắt đầu trắc nghiệm chính là thất tình chi dục.

    Lục Nguyên có thể hoàn thành tình thứ bảy thất tình chi dục hay không?

    Mọi người đều chờ mong.

    Thời gian dường như trôi qua rất chậm.

    - Thất tình chi dục, cửu phẩm thượng.

    Lại là một cửu phẩm thượng, thất tình đều là cửu phẩm thượng.

    ...........

    Đây thật là một kỳ tích!

    Kiếm Như Hải, Cừu Thanh Sơn, Kiếm Vân trung tổ, Cơ Thiên Vũ, Tô Doanh Tụ và Chúc Thiên Dung, Chúc Liệt Phong đều trợn mắt há hốc mồm.

    Bọn họ là tứ phẩm, ngũ phẩm thất tình, vốn Lục Nguyên là thất tình thiếu bảy chỉ có nhất phẩm hạ, nhất phẩm trung, ngay cả một cửu phẩm thượng cũng không có.

    Kết quả bây giờ Lục Nguyên liền một mạjnch bảy cửu phẩm thượng, đây là kỳ tích kinh người cỡ nào!

    Thật ra ở cửa trùng kích tạo vật cảnh này rất nhiều người dùng đủ cách tăng thất tình.

    Ví dụ tất cả Khí Vận Thất Tửđều làm vậy, nếu không cần như thế thì mấy thứ như ai chi thủy, chế nộ quyết đều sẽ không sinh ra.

    Dù là người như Khí Vận Thất Tử thì tối đa chỉ tăng lên bát phẩm mà thôi,đâu có thăng tới cửu phẩm.

    Thế mà bây giờ Lục Nguyên là cửu phẩm thượng.

    Cơ Thiên Vũ vỗ mặt mình, nói:

    - Không phải ta mơ chứ?

    Chúc Liệt Phong lầm bầm:

    - Giờ lão tử đã hiểu chênh lệch giữa thiên tài và đẳng cấp khí vận bát tử, sao mà so đây trời

    Chương 1135-1136 : Thất tình thập phẩm

    Kiếm Như Hải nói:

    - Tốt lắm, bây giờ ngươi có thểđẩy thất tình lên đến cửu phẩm thượng, chỉ cần tìm thêm chút lĩnh ngộ thất tình chi cực là có thể mượn những tài nguyên này nhẹ nhàng tiến vào thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh.

    Đúng vậy, cố gắng lâu như thế, từ ban đầu thất tình thiếu bảy một đường trải qua không biết bao nhiêu thất bại, chẳng thấy chút bóng dáng hy vọng, bây giờ thì đã thành.

    Không dễ dàng gì!

    Chính Lục Nguyên cũng cảm thấy không dễ dàng, rốt cuộc sắp thành rồi ư.

    - Thành, thành cái gì, làm sao ngươi có thể thành được!

    Một thanh âm vênh váo cuồng vọng vang trên trời, như sâmđánh ầm ầm.

    Theo thanh âm là khí thế mạnh mẽ tuyệt đối.Đám Lục Nguyên, Kiếm Như Hải ngẩng đầu lên, chỉ thấy trên trời mây tách ra.

    Mây tách ra người xuất hiện.

    Trên trời một người đàn ông trung niên mày rậm mắt to tay chân thô kệch vô cùng cuồng khí đang chậm rãiu đáp xuống.

    Chiến Cuồng Thiết!

    Là Chiến Cuồng Thiết luôn truy sát Lục Nguyên.

    Không đúng, làm sao Chiến Cuồng Thiết tìm tới chỗ nàyđược?

    Kiếm Như Hải lòng kinh ngạc, bản lĩnh siêu nhát của Ẩn Kiếm tông không có gì ngoài công phu ẩn núp, thứ hai làđủ các thứ quái lạ tăng thực lực, kích phát tiềm lực.

    Cái thứnhất công phu ẩn nấp là siêu nhất, nếu không đã chẳng gọi là Ẩn Kiếm tông.

    Vậy mà bây giờ, làm sao Chiến Cuồng Thiết phát hiện chỗ Ẩn Kiếm tông được chứ!

    Điều này không thể nào!

    Nếu Ẩn Kiếm tông dễ dàng bị phát hiện thì đã không cần lăn lộn.

    Chiến Cuồng Thiết nhìn Kiếm Như Hải, nói:

    - Chắc ngươi rất lấy làm lạ tại sao ta phát hiện chỗ của Ẩn Kiếm tông đúng không?

    Thật ra không phải ta phát hiện Ẩn Kiếm tông mà là Cuồng Môn chúng ta phát hiện.

    Hiển Kiếm Môn, Ẩn Kiếm tông tuy xưng là hai môn phái nhưng luôn có mối liên hệ dây dưa.

    - Từ lịch sử có hai lần Hiển Kiếm Môn bị Cuồng Môn chúng ta đánh đến diệt môn, nhưng sau đó quái dị lại trỗi dậy.

    Chiến Cuồng Thiết nói:

    - Tiếp theo chúng ta điều tra, phát hiện Hiển Kiếm Môn lại hồi sinh có bóng dáng Ẩn Kiếm tông bên trong.

    Hiển Kiếm Môn và Ẩn Kiếm tông cấu kết với nhau sâu không bình thường nhỉ?

    - Lần này Cuồng Môn chúng ta phải triệt để giải quyết Hiển Kiếm Môn, tiêu diệt Kiếm Môn nhưng sợ Kiếm Môn tro tàn lại cháy, nên dĩ nhiên cần giải quyét vân đề Ẩn Kiếm tông.

    Vốn muốn phát hiện chỗ Ẩn Kiếm tông các ngươi thì khá phức tạp, nhưng lần này may mắn phát hiện dấu vết Ẩn Kiếm tông, rồi đại khái phát hiện địa điểm.

    - Đương nhiên lúc trước chúng ta không định lập tứFYc ra tay,định hủy diệt Hiển Kiếm Môn rồi mới đụng tới Ẩn Kiếm tông.

    Bây giờ Hiển Kiếm Môn đã sắp bị diệt, người quan trọng nhất của Hiển Kiếm Môn là Lục Nguyên đã ở trong Ẩn Kiếm tông các ngươi, dễ dàng đoán ra khu vực này chỉ có Ẩn Kiếm tông là có thực lực giúp Lục Nguyên trốn thoát khỏi ta truy tung.

    Chiến Cuồng Thiết nói:

    - Cho nên ta đuổi tới Ẩn Kiếm tông.

    Gã thấy Tô Doanh Tụ định lấy ra Tiễn Tụ thuyền thì cười to nói:

    - Các ngươi đây là tự chui đầu vào chỗ chết, đi vào Ẩn Kiếm tông làm gì.

    Đừng nghĩ tới dùng thuyền của ngươi chạy trốn, trước khi hiện thân ta đã dùng pháp môn đặc biệt phong chỗ này lại, ngươi không trốn thoát khu vực này đâu.

    Chiến Cuồng Thiết cười lạnh nói.

    Gã đã chuẩn bị hết mọi mặt.

    Giờ chỉ cần chờFY bắt giết Lục Nguyên là được, thiên la địa võng đã bày, hắn không có chỗ chạy trốn.

    Bắt đầu từĐịa Long Tinh trải qua nhiều tinh thần, bây giờrốt cuộc đFYến lúc chặn đánh giết Lục Nguyên, Chiến Cuồng Thiết cảm thấy thật không dễ dàng, là lúc kéo lưới.

    Khi Chiến Cuồng Thiết đáp xuống, tùy ý quan sát dụng cụ trắc nghiệm tình của Lục Nguyên.

    Gã là người thế giới cảnh lục tầng nguyên khí cảnh, kiến thức rộng hơn nữa trong Cuồng Môn cũng có dụng cụ trắFYc nghiệm, giờ thấFYy mặt trên biểu hiện số liệu thì biến sắc.

    Trên dụng cụ trắc nghiệm hiển thị là.

    Thất tình chi dục, cửu phẩm thượng!

    Bảy chữFY này chấn động lòng người!

    Ít nhất là Chiến Cuồng Thiết bị chấn động! gã dụi mắFYt.

    Chiến Cuồng Thiết cho rằng Lục Nguyên ở trong Ẩn Kiếm tông, rất nhanh lợi dụng lúc trước Cuồng Môn phát hiện địa hình, tìm ra Ẩn Kiếm tông.

    Sau khi tìm đến Ẩn Kiếm tông, gã ở xung quanh bày ra tầng tầng mai phục, phong tỏa toàn bộ không gian.

    Làm xong những điều này gã mới nghênh ngang lộ mặt.

    Trước khi gã lộ mặt ra không mấy chú ý thay đổi bên trong Ẩn Kiếm tông, dù gì chỉ cầFYn phong tỏa vùng này, ai là đối thủ của gã?

    Kiếm Như Hải hả, không được, chỉ xứng làm chuột chũi thôi.

    Lục Nguyên?

    Tuy kiếm thuật kinh người nhưng pháp lực quá kém.

    Người khác như Kiếm Vân trung tổ, Cơ Thiên Vũ càng không địch lại gã, cho nên gã không thèm quan tâm.

    Sau khi Chiến Cuồng Thiết lộ mặt tùy tiện liếc dụng cụ trắc nghiệm thì ngây như phỗng.

    Thất tình chi dục, cửu phẩm thượng!

    Cửu phẩm thượng!

    Đây là khái niệm gì?

    Thật là chuyện không thể tin nổi.

    Lục Nguyên thế mà là cửu phẩm thượng!

    Chẳng phải hắn thất tình thiếu bảy ư?

    Theo lý thuyết Lục Nguyên nên là nhất phẩm hay nhị phẩm mới đúng, ghê gớm lắm là nhị phẩm thôi, sao bây giờ là cửu phẩm thượng!

    Có phải mình nhìn lầm rồi không?

    Chiến Cuồng Thiết khẳng định gã không xem nhầm, thở dài nói:

    - Lục Nguyên, ngươi giỏi thật, xem ra trong thời gian ngắn ngươi đã tăng thất tình lên đến cửu phẩm.

    - Ở cửa trùng kích thế giới cảnh ngũ tầng rất nhiều người muốn tăng lên thất tình nhưng bình thường đều là nhất, nhịphẩm, có thể lên tam, tứ phẩm đã là khá giỏi, nhưng người từ nhất, nhị phẩm thăng tới cửu phẩm, ta đã đánh giá thấp tiềm lực của ngươi.

    May là ta đến sớm, dù ngươi thất tình có cửu phẩm cũng cần tài nguyên khác, cần thời gian khá dài mới đến thế giới cảnh ngũ tầng.

    Bây giờ ngươi chưa tới thếgiới cảnh ngũ tầng thì không khảFY năng là đối thủ của ta.

    Chiến Cuồng Thiết hét dài:

    - Ngay hôm nay ngươi phải chết tại đây!

    Gã nhìn chằm chằm Lục Nguyên, phát hiện sâu trong linh hồn ngày càng e sợ hắn.

    Tiềm lực của Lục Nguyên lớn như vậy, người này nhất định phải bị giết trước khi hắn trưởng thành, nếu không chắc chắn là cục diện Cuồng Môn bị diệt.

    Gã có nghĩđến Lục Nguyên tiềm lực to lớn nhưng không ngờ sẽ lớn đến vậy.

    Đến mức độ này.

    Nghĩđến kiếm lục, nhiếp thiên của Lục Nguyên!

    Nghĩ tới kiếm bát, vạFYn kiếm quy nhất của Lục Nguyên!

    Chiến Cuồng Thiết càng đặt quyết tâm phải giết Lục Nguyên, mặc kệ ra sao.

    Chiến Cuồng Thiết nhìn Kiếm Như Hải, nói:

    - Ngươi là người thứ nhất.

    Gã chọn Kiếm Như Hải làm người thứ nhất không phải vì lão có uy hiếp lớn nhất, nói chính xác lão là uy hiếp nhỏ nhất.

    Nhưng mà, chỗ này là Ẩn Kiếm tông, Ẩn Kiếm tông là chuột chũi, mặc dù gã phong tỏa khu vực xung quanh rồi nhưng sợ Ẩn Kiếm tông có giấu chiêu gì nữa, vậy nên mục tiêu thứnhất chính là Kiếm Như Hải.

    Chiến Cuồng Thiết giơ tay lên, hổ dực đao ở không tủngđộng chém hướng Kiếm Như Hải.

    Đao phong sắc bén đâm tới, đao phong gần ngàn trượng mỗi một tấc đều vô cùng ngưng tụ.

    Một đao kia cũng có tên, gọi là cùng sư vấn tội thiên hạ loạn, đao chính là chữ tội, dướiđao phong Kiếm Như Hải cảm giác mình như là nguyên tội làm thiên hạ loạn, dường như lão nên tự sát đi.

    Kiếm Như Hải vung trường kiếm, lão biết đó là vì khí thếđao buộc lão nghĩ như vậy.

    Đối mặt trường đao của Chiến Cuồng Thiết, lão biết là giây phút ngàn cân treo sợi tóc, chẳng dám do dựchút nào phát ra kiếm pháp mạnh nhất của mình, Kiếm Như Luân.

    Kiếm Như Luân là kiếm pháp căn cứ kiếm luân hồi sáng tạo ra.

    Kiếm pháp Kiếm Như Luân tựa như vô tận luân hồi vậy, một kiếm đaWánh ra kiếm khí cực hùng hồn đến mấy ngàn, mấy vạn cái, đây chính là điển hình kiếm chiêu lấy lượng thủ thắng.

    Chiến Cuồng Thiết quát dài:

    - Phá!

    Hổ dực đao đột nhiên chém ra, đao khí càng tăng lên cứng rắn phá mấy vạxMn kiếm khí, keng một tiếng, Kiếm Như Hải văng ra xa.

    Chiến Cuồng Thiết cười to nói:

    - Chỉ bằng kiếm pháp như vậy mà ngươi muốn chặn cùng sư vấn tội thiên hạ loạn?

    - Tiếp theo, lên đi.

    Chiến Cuồng Thiết đạnh ra chiêu thứ hai trường chinh đao pháp, kiên bích thanh dã huyết sơn hà, chớp mắt vô tận sông máu từ trườaWng đao của gã đfont>ánh ra cuốn hướng Kiếm Như HảxMi mặt tái nhợt.

    Một đao kia vừa hung vừa mãnh, vừađộc vừa ác, vừa xương vừa cuồng, thật là cực kỳ đáng sợ.

    Trường chinh đao pháp!

    Chinh không phải đường, mà là nhân.

    Chinh phục hàng ức vạn sinh linh, đây chính là trường chinhđao pháp.

    *Đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh!*

    Mỗi giao kích một đao là mặt Kiếm Như Hải càng trắng hơn.

    - Thua!

    Kiếm Như Hải bị một đao thật dài chém vào ngực gần nhưđứt ngang, dù lão chưa chết nhưng cũng hấp hối.

    Chiến Cuồng Thiết lầaWn thứ hai chém hướng Tô Doanh Tụ, gã ghét thuyền của Tô Doanh Tụ.

    Cơ Thiên Vũ thấy vậy lập tức nhào lên, hai nàng là tỷ muội liền tâm.

    Chúc Thiên Dung, Chúc Liệt Phong và Kiếm Vân trung tổ đều biết đây là lúc mấu chốt, hai người liên hợp thành thế công mạnh mẽ đánh hướng Chiến Cuồng Thiết.

    Chiến Cuồng Thiết cười khẩy, năm thế giới cảnh tứ tầng bình thường mà thôi, cũng mơ đấu với gã?

    Chiêu thức trường chinh đao pháp còn lại liên tiếp thi triển ra.

    Đoản binh tương tiếp phá một mình!

    Lấy hung bạo thay hung bạo tướng quân lệnh!

    Chiến hỏa phần thiên họa tại sinh!

    Diệu võ uy nghênh ngang thành trận!

    Vân vân và vân vân, đao chiêu hung mãnh kiêu căng từng chiêu tiếp một chiêu đánh ra.

    Ầm!

    Chúc Thiên Dung bịaWđánh bay một bên.

    Ầm!

    Chúc Liệt Phong bịđánh ngã sang một bên.

    Kiếm Vân trung tổ phun từng búng máu, còn Cơ Thiên Vũ, Tô Doanh Tụ đều là mặt trắng như giấy thở thoi thóp.

    Tất cả người có sức chiến đấu đều thua, Chiến Cuồng Thiết như thần ma, uy phong thế giới cảnh lục tầng hiện ra rõ ràng.

    Đám Cơ Thiên Vũ tuyệt vọng, đối mặt Chiến Cuồng Thiết họ dùng hết các cách, dùng hàng ngàn, vạn, ức tính toán đườQing trốn nhưng kết quả cuối cùng là chết trong tay Chiến Cuồng Thiết ư, thật không cam lòng!

    Kiếm Như Hải là không cam lòng nhất, lão là muốn khiến kiếm đạo vùng lên nhất, hy vọng kiếm đạo trỗi dậy sẽ dập tắt ở đây sao?

    Lục Nguyên không thể chết!

    Khi đám Kiếm Như Hải, Cơ Thiên Vũ chiến đấu với Chiến Cuồng Thiết thì Lục Nguyên đang làm gì?

    Trong chớp mắt tư duy của Lục Nguyên xoay nhanh như tốcđộ ánh sáng.

    Bây giờ mà đi qua đấQiu với Chiến Cuồng Thiết thì đúng là có thểđánh bị thương gã, nhưng cuối cùng hắn sẽ chết.

    Hắn không muốn kết cuộc như vậy, vì hắn còn có rấxMt nhiều chuyện cần làm.

    Muốn đối phó Chiến Cuồng Thiết, cách duy nhất là tăng lên thế giới cảnh ngũ tầxMng tạo vật cảnh.

    Vội gã tăng lên thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh thì phải luyện thành thất tình chi cực.

    Không có tài nguyên là không thể trùng kích thế giới cảnh ngũ tầng.

    Khoan đã!

    Từ khi nào mình có cách nghĩ khuôn sáo này?

    Không có tài nguyên là không thể trùng kích thế giới cảnh ngũ tầng ư?

    Tại sao trùng kích thế giới cảnh ngũ tầxMng nhất định cần tài nguyên?

    Lúc ở Hoa Sơn mình từng nhiều lần chỉ dựa vào ngộ tính thăng cấp.

    Dựa vào cái gì nhất định phải cần tài nguyên chứ?

    Một tia lĩnh ngộ xẹt qua lòng Lục Nguyên.

    Lúc này là khi Chiến Cuồng Thiết đaWánh bại mấy người khác, nhìn hướng Lục Nguyên, giờđã đến bữa ăn chính.

    - Lục Nguyên, ngươi chém thương ta hai kiếm, ta luôn ghi nhớ, giờ là lúc ngươi phải chết, ngươi sẽ chết dưới đao của ta.

    Hổ dực à hổ dực, chắc ngươi rất vui?

    Đây không phải máu của ngươi bình thường, ngươi lập tức sẽ ăn khí vận đệbát tử, thiên tài kiếm đạo mạnh nhất, Lục Nguyên, máu của kiếm thủ mạnh nhất trung ương thiên triều.

    Hổ dực đao khẽ hú như đang hưng phấQin.

    Đúng vậy, sao nó không hưng phấn đQiược, nó chưa từng uống máu người có tiềm lực như vậy, thiên tài kiếm đạo mạnh nhất!

    Cũng là kiếm mạnh nhấxMt trung ương thiên triều,

    Chiến Cuồng Thiết chém một đaWao qua, đao kia phong!

    Lợi!

    Ngoan!

    Tuyệt!

    Một đao chém Lục Nguyên thành hai nửa.

    Chiến Cuồng Thiết lập tức phát hiện không thích hợp, ở không xa gã thấy Lục Nguyên khác đứng.

    - Phù sinh nhược mộng?

    Đây là lần đầu tiên Chiến Cuồng Thiết tiếp xúc chiêu này, trong lòng gã phân tích, rất nhanh nghĩ ra cách phá giải, chỉQicần dùng pháp lực mạnh đè ép là có thể phá chiêu đó thôi.

    - Chiến Cuồng Thiết, có phải ngươi cho rằng ta nhất định cần nhờ tài nguyên mới tăng lên thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh không?

    Nếu là vậy thì ngươi hoàn toàn sai rồi.

    Lục Nguyên nhếch môi cười khẽ, nói:

    - Động cho ta đi, thất tình.

    Chớp mắt khí chất của Lục Nguyên chượt thay đổi.

    Lúc này trên đỉnh đầxMu hắn dụng cụ trắc nghiệm không ngừng thay đổi.

    - Bắt đầu trắc nghiệm tình chi hỉ.

    - Thất tình chi hỉ, thập phẩm thượng, tuyệt đỉnh.

    - Bắt đQiầu trắc nghiệm tình chi nộ.

    - Thất tình chi nộ, thập phẩm thượng, tuyệt đỉnh.

    - Bắt đầu trắc nghiệm tình chi ai.

    - Thất tình chi ai, thập phẩm thượng, tuyệt đỉnh.

    - Bắt đQiầu trắc nghiệm tình chi sợ.

    - Thất tình chi sợ, thập phẩm thượng, tuyệt đỉnh.

    - Bắt đầu trắc nghiệm tình chi ái.

    - Thất tình chi ái, thập phẩm thượng, tuyệt đỉnh.

    - Bắt đầu trắc nghiệm tình chi ác.

    - Thất tình chi ác, thập phẩm thượng, tuyệt đỉnh.

    - Bắt đầQiu trắc nghiệm tình chi dục.

    - Thất tình chi dục, thập phẩm thượng, tuyệt đỉnh.

    Lục Nguyên biến đổi làm Chiến Cuồng Thiết há to mồm, con ngươi có rút, cái này là sao?

    Thất tình cửu phẩm, cửu phẩm là cực hạn, làm sao Lục Nguyên ra một thập phẩm vượt qua cực hạn?

    Đây rốt cuộc là sao?

    Trong phút chốc Chiến Cuồng Thiết không thể chấp nhận được.

    Đám Kiếm Như Hải bị trọng thương cũng hoàn toàn không hiểu, tại sao trong khoảnh khắc Lục Nguyên đã làm ra thất tình thập phẩm!

    Thất tình làm sao có thập phẩm!

    Dường như sự việc trong khoảnh khắc biến đổi kỳ diệu.

    Như con ngươi Chiến Cuồng Thiết co rút, khóe môi Lục Nguyên cong lên.

    Gió nhè nhẹ thổi, tựa như gió trong Thính Kiếm Thất.

    Thập phẩm.

    Thất tình thập phẩm.

    Đây là chuyện gì?

    Đúng rồi, Cơ Thiên Vũ nhớ lại một chuyện, ở giữa cửa Thiên Thủy có một vị tiền bối tên là Lâm Tiểu Bạch từng gả cho Lăng Thu Phong vì một chuyện bất hạnh mà mất đi, kết quảcảđời Lâm Thu Phong hoài niệm Lâm Tiểu BạQich.

    Lâm Thu Phong từđó ngày nào cũng nhìn nước hồ hoài niệm thê tửđã qua đời.

    Dưới tình hình như vậy có rất nhiều người cho rằng Lăng Thu Phong đQiã tàn phế.

    Vì vậy có địch nhân của Lăng Thu Phong tìm tới tận đó.

    Kết quả trận chiến đQió Lăng Thu Phong phát ra chiến lực cường đại mà ở trong thấQit tình tuôn ra Liễu Thất tình, thập phẩm thượng hạng, tuyệt đỉnh.

    Cuối cùng tất cảđịch thủ vây công phảaWi toàn bộ lui về.

    Tạo nên kỳ tích thất tình thập phẩm.

    Tuy nhiên lúc đó Lăng Thu Phong tiền bối cũng chỉ có hai loại đạt thập phẩm.

    Mà hiện tại Lục Nguyên tất cảđều đạt tới thập phẩm.

    Thập phẩm!

    Là một con số tối đa.

    Cơ Thiên Vũ đối với tình yêu của Lâm Tiểu Bạch và Lăng Thu Phong vẫn còn khắc sâu nên liền nhớ lại.

    Chương 1137-1138: Thế Giới Cảnh tầng thứ năm

    Mà những người khác cũng từng nhớ lại, tình cờ bọn họ cũng biết tới kỳ tích thập phẩm dù sao ở nơi này ngoại trừ Lục Nguyên và Kiếm Như Độn tất cả đều sống một thời gian dài.

    Chưa từng có ai đạt được toàn bộ thập phẩm như Lục Nguyên.

    Trong tích tắc này thần xác của Lục Nguyên thay đổi không ít, từ lười biếng trở nên hơi lãnh đạm.

    Đây là một ánh mắt phi nhân.

    Lúc vừa bắt đầu Lục Nguyên nghĩ tới một biện pháp chính là biện pháp phi nhân này.

    Cảm nhận được thất tình của kiếm, Lục Nguyên phát hiện ra mình có thể di chuyển trạng thái.

    Đây chính là trạng thái Ngã kiếm.

    Mà ở trạng thái này, toàn bộ thất tình của bản thân đều đạt tới thập phẩm thượng.

    Về phần loại ngã kiếm này làm sao xuất hiện Lục Nguyên cũng không biết, hắn mơ hồ cảm thấy nó có liên quan tới kiếm giới, tựa hồ trong sát na này Lục Nguyên cảm thấy kỳ quái.

    Dù sao bất kể thế nào cũng không cần quản nữa.

    Lục Nguyên nở ra một nụ cười đạm bạc:

    - Chiến Cuồng Thiết ngươi vừa nói với ta rằng thất tình cửu phẩm cũng vô ích, chưa chắc ta đã đạt tới Thế Giới Cảnh tầng thứ năm, điều này là đúng, nhưng câu phía sau,nói ta không giết được ngươi là sai rồi.

    Chiến Cuồng Thiết phát hiện ra đối tượng của mình đã hoàn toàn thay đổi, Lục Nguyên lúc này căn bản không giống như lúc trước, lúc này y cảm thấy mình đang đối mặt với một thanh kiếm mà chuôi kiếm này tung hoành thiên hạ là một thanh cuồng kiếm.

    Chiến Cuồng Thiết chiếm một đao về phía Lục Nguyên, một đao này phát ra tiêu chuẩn mười thành, đạt tới trạng thái đỉnh phong.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng dời đi tránh đao đó mà nói:

    - Bây giờ ta cho ngươi xem ta làm thế nào đạt tới tầng thứ năm Tạo Vật Cảnh.

    Lục Nguyên ở chính giữa hư không đưa tay ra.

    - Ta là thân trong thần, kiếm trong kiếm, thất tình hết sức , thành cho ta.

    Trong nháy mắt tay của Lục Nguyên ở trên hư không tựa hồ nắm lấy cái gì đó.

    Cái này có thật không?

    Mỗi người phải nắm giữ thất tình, tuy không phải là cực khó nhưng cũng khá khó khăn, hơn nữa cũng phải cần tài nguyên tài trợ mới làm được.

    Mà hiện tại Lục Nguyên làm thế nào.

    Hắn nói một câu hắn là thần trong thần kiếm trong kiếm, cứ như vậy mà thành sao?

    Đây là cái gì?

    Tuy nhiên nghĩ lại, hắn đã đạt tới thập phẩm, thì thật có thể làm được.

    Không có cách nào ai bảo hắn đã vượt qua cửu phẩm cực hạn đạt tới thập phẩm.

    - Ta là thần trong thần kiếm trong kiếm, thất tình chi nộ, thành cho ta.

    Ở trên hư không Lục Nguyên nắm bắt một cái cứ như vậy thành tựu thất tình chi nộ.

    Chiến Cuồng Thiết như muốn điên lên rồi, hắn chém vào Lục Nguyên bất quá chỉ là tàn ảnh mà thôi, lại là phù sinh nhược mộng.

    - Thất tình chi , thành cho ta.

    Lục Nguyên lại nói.

    Lục Nguyên đạt tới trạng thái Thế Giới Cảnh tầng thứ tư xác thực là đánh không lại Chiến Cuồng Thiết, nhưng vẫn có thể làm bị thương Chiến Cuồng Thiết, hiện tại Chiến Cuồng Thiết muốn đánh bại Lục Nguyên không hề dễ dàng, dưới tình hình bình thường y dĩ nhiên không sợ thời gian kéo dài nhưng bây giờ thì vô cùng nóng ruột.

    - Thất tình chi cực, sợ chi cực thành cho ta.

    Lục Nguyên như là thần trong thần, giương tay lên đã nắm được thất tình chi cực.

    - Thất tình chi cực, ái chi cực thành cho ta.

    Hắn vừa tránh né công kích của Chiến Cuồng Thiết vừa giương tay lên nắm lấy ái chi cực.

    - Thất tình chi cực, ác chi cực, thành cho ta.

    Lục Nguyên giương vuốt lên hư không, giống như là thanh long, nắm lấy ác chi cực ở trên không trung.

    - Thất tình cuối cùng, dục chi cực, thành cho ta.

    Trong tích tắc này công kích của Chiến Cuồng Thiết trở nên vô cùng mãnh liệt, Lục Nguyên bị một vết đao bị thương không nhẹ, đối mặt với Thế Giới Cảnh tầng thứ sáu Chiến Cuồng Thiết quả nhiên không thoải mái.

    - Thế Giới Cảnh tầng thứ năm, Tạo Vật Cảnh.

    Lục Nguyên quát dài một tiếng.

    Trong tích tắc này toàn thân Lục Nguyên nổi lên một đạo ánh sáng, đây là một đạo ánh sáng hội tụ thất tình.

    Vào thời khắc này toàn thân Lục Nguyên đã có biến hóa long trời lở đất.

    Pháp lực trong tích tắc này của hắn đã cao hơn trước rất nhiều, toàn thân ngày càng lớn mạnh, hơn nữa không chỉ có vậy mơ hồ Lục Nguyên còn phát hiện ra rằng mình có một loại cảm giác làm chủ tạo vật, đúng thế, toàn thân của hắn đã có thể làm chủ linh trí và sinh mạng cho nên mới có cảm giác làm chủ tạo vật này.

    Ta đạt tới Thế Giới Cảnh tầng thứ năm Tạo vật Cảnh, đứng đầu Tạo Vật.

    Từ khi Kiếm Diệt lão tổ nói thất tình của mình ít ỏi khó có thể tiến vào trong Thế Giới Cảnh tầng thứ năm trải qua bao nhiêu lần thất bại, bị Chiến Cuồng Thiết đuổi giết không biết bao nhiêu lần, trong sự khẩn yếu trước mắt cuối cùng cũng tiến vào Thế Giới Cảnh tầng thứ năm Lục Nguyên liền cảm khái.

    Lại một thanh trường đao của Chiến Cuồng Thiết đánh tới, Lục Nguyên cảm thấy đầu óc của mình vẫn đang mãnh liệt chuyển động.

    Không sai ở trong tích tắc này Lục Nguyên mơ hồ cũng cảm thấy đầu óc của mình thay đổi.

    Đây là một loại kiếm pháp nhằm vào người có nhiều tình cảm mà sáng tạo ra.

    Người có thất tình mà một khi đối mặt với kiếm pháp sáng chế vì nó thì tương đối đáng sợ.

    Không sai Lục Nguyên bây giờ muốn chuyển sang sáng tác loại kiếm pháp này.

    Lục Nguyên về phương diện thất tình trải qua không hề như người bình thường.

    Lúc đầu thất tình của Lục Nguyên chỉ là nhất phẩm hạ, trước đây không lâu đã đạt tới cửu phẩm thượng, mà ở trong khoảnh khắc kia thất tình đã đạt tới thập phẩm thượng, ở giữa thiên địa làm gì có ai trải qua thất tình phong phú bằng Lục Nguyên.

    Mà giờ khắc này một loại ngã kiếm kiếm tức là nhân nhân tức là kiếm.

    Giống nhau bắt đầu lĩnh ngộ.

    MÌnh muốn sáng tạo ra một kiếm này, đặt tên là Kiếm Cửu, thất tình kiếm.

    Không sai một kiếm này chính là kiếm cửu.

    Kiếm Bát vạn kiếm quy nhất, đã đem vô số tuyệt chiêu tập trung vào trong đó rồi phóng ra ngoài, đây cơ hồ là đại chiêu khiến cho người ta không ngờ được tuy nhiên Lục Nguyên mơ hồ cảm thấy được một chiêu này của mình đã vượt qua vạn kiếm quy nhất kiếm bát.

    Bởi vì kiếm cửu, thất tình kiếm công kích thất tình của con người.

    Thất tình của người hỉ nộ ai sợ, ái, ác dục.

    Vô luận là ai về phương diện tình cảm đều có nhược điểm.

    Mà một chiêu này của Lục Nguyên tấn công nhược điểm của bọn họ.

    Tất cả chiêu thức đều là khắc tinh.

    Trừ phi trong chiêu thức của ngươi không có bất kỳ tình cảm gì nhưng mà chiêu thức không có tình cảm thì không thể mạnh mẽ.

    Tỷ như một kiếm chiêu, ngươi không dồn tình cảm vào trong đó thì nó làm sao mạnh được?

    Lúc này cục diện trở nên vô cùng cổ quái.

    Lục Nguyên mơ hồ cảm thấy được thượng cổ kiếm đạo của mình, kiếm chiêu của hắn không có bao nhiêu, kiếm cửu, thất tình kiếm, cũng đã đến cực hạn của một bộ kiếm pháp.

    Kiếm Cửu thất tình kiếm.

    Đây là một kiếm kinh thiên động địa.

    Một kiếm này một khi tạo ra sẽ là khắc tinh của tất cả các tình cảm chiêu thức khác.

    Dĩ nhiên đoán chừng cũng có một vài loại chiêu thức không khắc được ví dụ như chiêu thức của văn minh, chiêu thức của bọn họ trải qua thiên chuy bách luyện, là loại hạng nhất.

    Mà hiện tại Lục Nguyên đã chế ra Kiếm Cửu Thất Tình Kiếm.

    Một kiếm này một khi sáng chế ra thì vô cùng có uy lực.

    Chính xác mà nói một kiếm này không đơn giản mà sáng tạo thành được Lục Nguyên cũng chỉ mới sáng tạo được một nửa mà thôi.

    Mà một nửa phía sau phải cho một lượng lớn thất tình vào thì mới có thể thành.

    Khoáng Thế kiếm muốn sáng chế ra cũng thật không dễ dàng.

    Lục Nguyên rơi vào trong trầm mặc, hắn không ngờ rằng mình còn sáng tạo được Kiếm Cửu, thất tình kiếm.

    Tuy nhiên mặc dù nói kiếm cửu thất tình kiếm chỉ sáng tạo được một nửa nhưng đối mặt với Chiến Cuồng Thiết vẫn không quá khó khăn.

    Dù sao hiện tại Lục Nguyên cũng đã đạt tới thế giới cảnh tầng thứ năm.

    Lục Nguyên mở mắt ra:

    - Chiến Cuồng Thiết thời điểm tỷ thí chính thức đã đến, ngươi đuổi giết ta lâu rồi ta cũng phải trả ngươi lại một vài chiêu.

    Chiến Cuồng Thiết gào to một tiếng, trường đao của hắn chém ra, một đao này cũng khá có danh có tên là Kiêu Binh Tất Bại Lôi Đình Chấn, một đao này có cuồng khí cực đại.

    Một đao này uy phong tới cực điểm.

    Chiến Cuồng Thiết càng ngày càng mạnh.

    Hắn mặc dù biết Lục Nguyên lợi hại nhưng đao của hắn cũng không hề yếu.

    Một đao thế như sấm sét.

    Tuy nhiên một đao sấm sét như vậy vẫn bị Lục Nguyên hời hợt phá mất.

    Không sai vô cùng đơn giản phá.

    Lục Nguyên cầm Dưỡng Ngô Kiếm nhẹ nhàng đảo qua ở trên hư không, phá chiêu đao của Chiến Cuồng Thiết.

    Cơ Thiên Vũ Kiếm Vân Trung Tổ Chúc Thiên Dung bọn họ nhìn thấy thì biết đao chiêu đã bị phá sạch sẽ cho thấy thực lực của Chiến Cuồng Thiết và Lục Nguyên chênh lệch lớn cỡ nào.

    - Chiêu thức của chúng ta chênh lệch như trời vực.

    Dùng xong một chiêu Lục Nguyên thản nhiên nói.

    - Ta không tin.

    Chiến Cuồng Thiết rống dài mọt tiếng, sau đó đánh ra một đao mạnh nhất, trực tiếp chém tới.

    Phong thái chiến đấu của y liền mang theo một vẻ cuồng loạn.

    Đây chính là cuồng khí.

    Một lọa cuồng nộ khí dồn vào đao mà chém ra.

    Đây là một đao mà Chiến Cuồng Thiết đem tất cả tâm huyết biến thành, từ Địa Long Tinh hắn bắt đầu một đường đuổi theo Lục Nguyên, lúc đó hắn là Thế Giới Cảnh tầng thứ tư bị Lục Nguyên đã thương hai lần, đây là một đại sỉ nhục cho nên lần này toàn bộ uất nhục của hắn đã dồn vào đao này mà bùng nổ.

    Một đao thật là mạnh.

    Mà Lục Nguyên cũng trong sát na này mà tế ra Dưỡng Ngô Kiếm, một kiếm này đánh ra ở trên hư không xuất hiện một tòa thành trì phồn hoa, vô số ánh đèn xuất hiện, nam nam nữ nữ cùng với cuộc sống bách thái xuất hiện trong một kiếm vô tận.

    Nhiều tức giận hơn nữa cũng phải tiêu tán dưới kiếm này.

    Nhiều phồn hoa hơn nữa cũng phải tan mất.

    Nhiều cảnh đẹp hơn nữa cũng phải tán mất.

    NỮ nhân xinh đẹp cũng hóa thành một đống bạch cốt.

    Phồn hoa cũng hóa thành một đống gạch vụn.

    Mà một khi phồn hoa mất đi kiếm quang cũng hết.

    Lục Nguyên cùng với Chiến Cuồng Thiết đã đổi vị trí với nhau, một đạo huyết quang tùy ý đánh lên trên người của Chiến Cuồng Thiết.

    - Thì ra kiếm thuật của ngươi đã đạt tới trình độ này, ta dùng toàn lực cũng không bù được chênh lệch, kiếm chiêu của chúng ta đúng là khác biệt nhau một trời một vực.

    Lúc mới bắt đầu Lục Nguyên nói chiêu thức của mình với Chiến Cuồng Thiết khác biệt nhau mọt trời một vực nhưng Chiến Cuồng Thiết không tin, hắn là người trong Cuồng Môn, cuồng khí phúc thân làm sao tin tưởng chuyện này cho được, bây giờ hắn nhìn một kiếm của Lục Nguyên mới tin.

    Chênh lệch đây chính là chênh lệch.

    Không hiểu thật không hiểu được.

    Ồn ào huyết quang đại phóng, cả người Chiến Cuồng Thiết ngã xuống.

    Rốt cuộc Lục Nguyên cũng giải quyết được đối thủ Chiến Cuồng Thiết một đường đuổi giết mình từ Địa Long Tinh, Lục Nguyên thở ra một hơi.

    Bây giờ là lúc thu thập chiến lợi phẩm, giết người xong mà không thu thập chiến lợi phẩm thì không phải là phong cách của Lục Nguyên, kỳ thật chiến lợi phẩm của Chiến Cuồng Thiết cũng chỉ có mấy cái có tác dụng mà thôi, thứ nhất là địa giai linh thạch có năm vạn, tài sản phong phú, linh thú cấp thần thoại hắn cũng có một ít.

    Mà bên kia đám người Kiếm Như Hải bọn họ cũng thở phào nhẹ nhõm, Chiến Cuồng Thiết hung hãn cuối cùng cũng bị Lục Nguyên giải quyết, đám người bọn họ hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi Lục Nguyên biểu hiện ra thất tình cửu phẩm sau đó là thập phẩm làm người ta kinh hãi, cuối cùng đánh bại Chiến Cuồng Thiết.

    Thất tình thập phẩm!

    kế tiếp Lục Nguyên ở trong Ẩn Kiếm Tông nghỉ ngơi dưỡng sức, đơn giản mà nói, cảnh giới Thế Giới Cảnh tầng thứ năm Tạo Vật Cảnh chính là Tạo Vật, không sai bây giờ Lục Nguyên đã có thể bắt đầu tạo vật.

    Cho thứ gì linh trí đây?

    Lục Nguyên đang trầm tư.

    Vừa vặn ở bên cạnh có một cây đào Lục Nguyên cũng rảnh rối liền đánh ra thất tình vào cây đó, trong chốc lát đã thấy cây đào phát ra thanh âm cổ quái.

    - A, ta có linh trí.

    Cây đào mửng rỡ nói.

    - Vậy ta có thể trở thành đào yêu.

    -Không ta muốn làm đào tiên, đào yêu nghe có vẻ yêu khí đào tiên mới vừa đẹp vừa đáng yêu.

    Bụi đào này lầm bầm nói đột nhiên nó phát hiện bên cạnh có người.

    - Bên cạnh còn có những người khác.

    - Thật xấu!

    - Mặc những người khác ta còn chưa mặc quần áo.

    Cây đào này lập tức nói đám Lục Nguyên còn chưa kịp phản ứng thì nó đã nổi nhánh cây tới, đồng thời một đào tử xuất hiện, bao bọc cây đào làm cho gió thổi không lọt.

    Lục Nguyên há hốc mồm.

    Hắn cứ như vậy tạo ra một đào yêu nữ sao?

    Hơn nữa cây đào yêu này còn có phần cổ quái, Kiếm Như Hải liền nói:

    - Lục Nguyên ngươi bây giờ là thất tình thập phẩm, thất tình so với người bình thường thì cao hơn nhiều, cho nên một khi cho cây cối linh trí thì bọn nó sẽ cổ quái hơn một chút.

    Nghe Kiếm Như Hải nói vậy Lục Nguyên không tạo ra sinh linh nữa.

    Một người một rượu tiêu dao tự tại.

    Đúng rồi còn thiếu một chút.

    Việc này liên quan đến kiếm cửu, thất tình kiếm, còn một nửa nữa Lục Nguyên chưa hoàn thành.

    Mà ở lúc nãy khi giao thủ với Chiến Cuồng Thiết trong lúc cuồng nộ hắn phát hiện trên đao kia mơ hồ có sự tức giận tựa hồ nó có thể giúp Lục Nguyên hoàn thành kiếm cứu, thất tình chi nộ kiếm.

    Không sai thất tình kiếm chia làm bảy kiếm Lục Nguyên bây giờ đã minh bạch, bảy kiếm này phải hấp thu bảy loại tâm tình khác nhau mới có thể hoàn thành.

    Mà một đao kia của Chiến Cuồng Thiết mang theo nộ khí vô cùng, tức giận vô cùng, nhưng mà lượng quá ít, cần phải hút thêm tức giận.

    Một khi tức giận hấp thu xong là có thể thành tựu nộ kiếm

    Sáu loại kiếm khác cũng phải làm như đúc.

    Cuối cùng thành tựu bảy kiếm, thành kiếm cửu thất tình kiếm.

    Một kiếm này so với tám kiếm trước thì khó luyện hơn một chút, nhưng sau khi luyện xong thì uy lực cũng trở nên mạnh nhất, sẽ thành khắc tinh của toàn thiên hạ.

    Lục Nguyên liền chuẩn bị một thoáng, khôi phục lại một chút thực lực rồi tính đường trở về Kiếm Môn, Kiếm Môn bây giờ đang bị Cuồng Môn công kích, Kiếm Như Hải Kiếm Vân Trung Tổ Cừu Thanh Sơn ba người cũng đi cùng.

    Về phần Cơ Thiên Vũ Tô Doanh Tụ Chúc Thiên Dung Chúc Liệt Phong bọn họ dĩ nhiên là trở về Thiên Thủy Môn và Ngự Hỏa môn.

    Bọn họ chưa tới mức vì Kiếm môn mà ác đấu với Cuồng Môn.

    Lần này Cuồng Môn tấn công Kiếm Môn không phải là đối thủ tuy nhiên bọn họ vẫn còn vạn đại kiếm trận không phải thua thiệt bao nhiêu.

    Bây giờ đã đến lúc cuối cùng.

    Kiếm Môn đã sử dụng vũ khí cuối cùng.

    Chương 1139-1140: Giải cứu Kiếm Môn

    Mỗi môn phái kỳ thật đều có vũ khí cuối cùng.

    Tỷ như Kiếm Môn vũ khí vô tận của bọn họ là đem tất cả mọi người tụ thành một cây kiếm, sau đó tất cả mọi người lập trận đứng thẳng, có thể phát huy uy lực lớn hơn bình thường rất nhiều, nếu như ở chính giữa là người càng mạnh thì phát huy thực lực ngày càng mạnh.

    Bây giờ vũ khí Vô Tận Kiếm của Kiếm Môn đã hiện ra, mà đứng ở trong đó là Kiếm Diệt lão tổ đem tất cả lực lượng mọi người tập trung tại một chỗ, Vô Tận Kiếm này phát ra một lực lượng khá cường đại..

    Thân kiếm to lớn trong suốt ngưng tụ, chỉ sợ có dài nghìn trượng rộng trăm trượng.

    Tuy nhiên Cuồng Môn cũng đã hình thành vũ khí cuối cùng của mình, Cuồng Nộ Chi Thương.

    Vô tận cao thủ Cuồng Môn đứng chung một chỗ, sau đó dùng một phương thức cổ quái mà tạo thành trận thế.

    Cuồng Nộ chi Thương, vô tận khí tức ngưng tụ lại một chỗ.

    Vô luận là vũ khí cuối cùng của môn phái nào cũng phải có tâm linh có tín niệm, tâm tình nhất định, chỉ có tâm tình mới có thể trở nên mạnh mẽ một người không có tâm tình không có chiêu thức linh hồn thì không thể nào mạnh.

    Vũ khí cuối cùng của Kiếm Môn thuộc về cảm xúc tức giận.

    Mà vũ khí cuối cùng của Cuồng Môn lại là cuồng nộ chi thương một loại giận điên.

    Hai vũ khí này đấu với nhau, vô tận chi kiếm cùng cuồng nộ chi thương đều hướng về phía đối phương mà oanh tạc.

    Thiên Trượng Kiếm đối mặt với Thiên Trượng chi thương.

    Vô số thanh âm vô số ánh sáng trong sát na nổ tung, đại trận mà Kiếm Môn phong tỏa đã bị đâm thủng.

    Điều này không phải nói cuồng nộ chi thương mạnh hơn vô tận chi kiếm.

    Mà là người tạo ra cuồng nộ chi thương mạnh hơn người tạo ra cuồng nộ chi kiếm.

    Người đứng giữa Cuồng Nộ chi thương có tu vi Thế Giới Cảnh tầng thứ sáu chiến ý tuyệt diệu mà người đứng giữa Cuồng Nộ Chi Kiếm là Kiếm Diệt lão tổ thực lực Thế Giới cảnh tầng thứ tư.

    Những người khác của Cuồng Môn cũng rất mạnh.

    Cho nên Vô Tân Kiếm bị Cuồng Nộ Chi Thương đánh nát cũng là điều tuyệt đối bình thường.

    Đồng thời phòng ngự cuối cùng của Kiếm Môn Vạn Kiếm đại trận cũng hoàn toàn bị phá.

    Chiến tranh sắp kết thúc.

    - Kiếm Môn con rùa đen cuối cùng cũng bị phá.

    - Bây giờ tới phiên chúng ta.

    - Thanh kiếm của ngươi toàn bộ bị tru diệt.

    Người của Cuồng Môn một lũ như lang như hổ xông vào trong Kiếm Môn chiến lực của bọn họ cao hơn so với người của Kiếm Môn không ít, Kiếm Môn lúc này đã bị nhuốm máu, đúng thế trận chiến này Kiếm Môn thảm thiết.

    Cuồng Môn có rất nhiều cao thủ lợi hại lần này bọn họ tuyên chiến với Kiếm Môn đã chuẩn bị rất nhiều nhân lực.

    Cao thủ của Cuồng Môn môn mạnh nhất là môn chủ Chiến Ý Tuyệt thứ hai là Chiến Cuồng Thiết, song vương này vô cùng hung hãn cả hai người đều là Thế Giới cảnh tầng thứ sáu, lần này tứ cuồng bát kim cương tung hoành tất cả đều có thực lực, những người khác mặc dù không có thực lực như song vương nhưng tuyệt đối cũng không dễ trêu chọc.

    Mà hiện tại những người như vậy đã xông vào kiếm môn bắt đầu một trường giết chóc.

    Mười sáu nhân vật tung hoành lực lượng tương đối kinh khủng, bọn họ cầm trong tay một thanh Quỷ Mạch đao, hướng về phía Kiếm Hùng mà nói:

    - Nghe nói trong kiếm môn các ngươi còn có kiếm đạo bát cực bây giờ chỉ còn một người là ngươi đáng tiếc ngươi cũng không mạnh.

    Nói xong hắn vung một đao đoạt mệnh Kiếm Hùng thực lực của hắn so với Kiếm Hùng thì hơn rất nhiều.

    - Thì ra kiếm đạo bát cực chỉ là một trò hề, khó trách Lục Nguyên có thể dễ dàng đánh bại như thế, không phải Lục Nguyên mạnh mà là do các ngươi quá yếu.

    Mười sáu thanh đao tung hoành, trong tay một tên cầm thanh đao chỉ về phía Đông Dã chí tôn:

    - A ngươi là Đông Dã Chí Tôn sao, không phải là chí tôn mạnh nhất Kiếm Môn à?

    Không ngờ cũng kém như vậy.

    Mười sáu người tung hoành đều mạnh hơn Đông Dã Chí Tôn rất nhiều.

    - Nếu ngươi yếu thì đi tìm chết đi.

    Bát kim cương chính giữa Nộ Kim Cương, cầm thanh trường thương chỉ về phía Thái sử Không mà nói:

    - Ngươi là kiếm chủ của Kiếm Môn, là sư phụ của Lục Nguyên?

    Thật bất hạnh, Cuồng Môn chúng ta trước hết giết ngươi, sau đó lại đem đầu của ngươi đi dụ dỗ Lục Nguyên, bây giờ để ta hoàn thành nhiệm vụ.

    Hắn cầm cây trường thương dùng khí phách vô biên, Thái Sử Không bây giờ lại đang trọng thương, không có bao nhiêu sức đánh trả.

    Một kim cương như quả cầu thịt ở trong bát kim cường tiến tới Gia Cát Trí Thương mà nói:

    - Chà chà, Gia Cát Trí Thương nghe nói ngươi vốn là kiếm chỉ, bây giờ phải chết dưới tay của ta.

    Gia Cát Trí Thương bị Nhục Kim Cương đánh cho không có sức hoàn thủ.

    Cuồng Môn quả thật có thực lực quá mạnh.

    Kiếm Diệt đang định đi tiếp viện nhưng đã bị Vương Siêu Hùng cản lại:

    - Kiếm Diệt lão tổ, để ta đối phó với ngươi xem ra ngươi chính là người già nhất Kiếm Môn, cái mạng của ngươi còn chưa giữ nổi còn muốn đi cứu người khác sao?

    Thực lực của Cuồng Môn hoàn toàn áp đảo Kiếm Môn.

    Đây đúng là một cuộc đại tru diệt.

    Mà cũng chỉ bây giờ mới thấy được, chiến tranh môn phái độ kịch liệt vượt xa nội loạn.

    Nội loạn của Hiên Viên Chí Tôn cũng chỉ là hai thế giới cảnh tầng thứ hai đấu với nhau mà thôi, mạnh nhất cũng chỉ đến cấp Kiếm Phong Trung Tổ.

    Mà lần này là chiến tranh môn phái, rất nhiều thế giới cảnh đánh nhau.

    - Giết đi.

    - Thống khoái tru diệt đi.

    Người của Kiếm Môn ngã xuống, bọn họ dần trở nên tuyệt vọng.

    Đúng thế không có hậu viện không có trợ giúp.

    Kiếm Chi Tử lần này không xuất thủ hắn nhìn Kiếm Môn tàn sát, lãnh khốc vô tình.

    Mà Lục Nguyên vốn có thực lực nhưng nghe nói Cuồng Môn đã phái ra một trong hai đại cao thủ Chiến Cuồng Thiết đi đuổi giết.

    Một cảm giác tuyệt vọng lan tràn.

    Trong tích tắc này một đạo kiếm quang xuất hiện đạo kiêm quang này từ xa mà tới, đạo kiếm quang này trong chốc lát đã cứu Kiếm Hùng chuẩn bị chết, Chiến Ý Tuyệt liền chuyển động đôi mắt hắn lập tức phát ra đao quang ứng chiến.

    Nhưng Chiến Ý Tuyệt phát hiện ra mình đã sai lầm.

    Bởi vì Kiếm thuật này thuấn di đi, độ khó cực cao, ngay lập tức một trong mười sáu người bọn họ là Đao Tung Hoành đã bị chết dưới kiếm.

    Chiến Ý Tuyệt phát hiện ra có chuyện không bình thường.

    Bởi vì một kiếm này sau khi giết Đao Tung Hoành xong liền thuấn di, ngay cả Chiến ý Tuyệt cũng không kịp phản ứng, lúc này Nguyệt Tung Hoành đã bị chết dưới kiếm.

    Hơn nữa thế công không dứt, lại thuấn di tiếp, một người lại chết dưới kiếm.

    Thế công vẫn chưa dứt, lần thuấn di thứ tư Nô Kim Cương, một Thế Giới Cảnh tầng thứ ba đã chết dưới đạo kiếm quang cứu Thái Sử Không.

    Thế công không dứt, đạo thuấn di thứ năm đã giết chết Nhục Kim Cương, cứu Gia Cát Trí Thương.

    Thết công vẫn không dừng lần thuấn di thứ sáu lại chém chết một người của Cuồng Môn.

    Lần thứ bảy lại thuấn di độ khó so với sáu lần trước còn cao hơn.

    Lần thứ tám không đúng là lần thứ chín lần thứ mười mười cao thủ của Cuồng Môn đã chết dưới kiếm này.

    Người đánh ra đạo kiếm quang này rốt cuộc là ai, hắn thuấn di liên tiếp một đường rốt cuộc cực hạn ở đâu?

    Cuồng Môn vốn lúc đầu áp đảo kiếm môn.

    Một cuộc tru diệt xuất hiện.

    Đối mặt với trận tru diệt này, Kiếm Môn bọn họ cơ hồ đều vô lực, trong đó có cả Kiếm Diệt lão tổ.

    Nhưng trong khoảnh khắc đã xuất hiện một đạo kiếm quan diệt tuyệt.

    Đạo diệt tuyệt kiếm quang này xuất hiện ở đâu thì Cuồng Môn có người tử thương nơi đó.

    Môn chủ của Cuồng Môn Chiến Ý Tuyệt bỗng nhiên chớp động, đã có mấy người chết ở dưới kiếm quang này hơn nũa có cả cao thủ Thế Giới Cảnh tầng thứ ba, Chiến Ý Tuyệt không thể để cho thủ hạ của mình chết cho nên hắn lập tức thi triển Cuồng Tiêu Tốc Pháp chiêu thức này Chiến Cuồng Thiết cũng đã thi triển nhưng Chiến Ý Tuyệt thi triển so với hắn thì còn nhanh hơn.

    Nhưng mà đạo diệt tuyệt kiếm quang tốc độ chiến ý tuyệt vời hơn nữa còn quá mức hoàn mỹ.

    Kiếm thuật một đường là hoàn mỹ nhất kiếm.

    Hơn nữa còn trung gian thuấn di giết người.

    Một lần thuấn di đã khó khăn rồi.

    Nhưng trong nháy mắt Diệt Tuyệt kiếm quang đã thuấn di mấy lần.

    Hiện tại những người trong Cuồng Môn đều chú ý tới đạo kiếm quang này.

    Mặc dù chỉ chết mười một người nhưng toàn bộ đều là cao thủ.

    Nhiều cao thủ thế giới cảnh tầng thứ ba như vậy đều chết trong một đạo kiếm quang.

    Lúc này người của Cuồng Môn rơi vào khí thế nghẹt thở, ai cũng tò mò xem đạo kiếm quang này có thể kéo dài bao lâu.

    Lần thuấn di thứ mười hai lại có một người của Cuồng Môn bỏ mình.

    Lần thứ mười ba thuấn di, lại một người của Cuồng Môn chết ở dưới kiếm, mà Chiến Ý Tuyệt chặn lại không kịp.

    Lần thứ mười bốn thuấn di, cao thủ của Cuồng Môn lại chết, Chiến Ý Tuyệt lúc này muốn ngăn cản nhưng vẫn còn chậm.

    Lần thứ mười lăm thuấn di, Chiến Ý Tuyệt vẫn còn thiếu.

    Lần thứ mười sáu thuấn di, Chiến Ý Tuyệt vẫn còn thiếu, Chiến Ý Tuyệt bây giờ đã nhìn ra, đã pháp của đối thủ mình thủy chung chỉ kém một chút, mà cực hạn của đối thủ là gì, lúc này kiếm thuật thuấn di liên tục không ngừng gia tăng.

    Lần thứ mười bảy kiếm thuật lại tiếp tục thuấn di.

    Lần thứ mười tám kiếm thuật tiếp tục.

    Lần thứ mười chín.

    Lần thứ hai mươi, đây rốt cuộc là ai, liên tục thuấn di, đây rốt cuộc là người nào, nếu như đổi thành Chiến Ý Tuyệt hắn tuyệt đối không thể thuấn di nhiều như vậy, chính xác mà nói, hắn không thể thuấn di vượt quá mười lăm lần.

    Chắc chắn kiếm chiêu năng lực của người này ở trên mình.

    Đây rốt cuộc là ai?

    Kiếm Chi Tử đã sớm cam kết hắn không xuất thủ như vậy là ai đây?

    Lần thuấn di thứ hai mươi mốt Kiếm Thuật Nhất Tuyết Thiên, lần này kiếm thuật nhất tuyến thiên vô cùng hoàn mỹ.

    Chiến Ý Tuyệt nhìn về phía kiêm quang tiêu tán, hắn muốn nhìn xem đối thủ lần này là ai.

    Kiếm quang tiêu tán bóng người dần hiện ra.

    Một bóng người áo xanh lười biếng tay cầm hồ lô rượu lười biếng khoác kiếm lên trên vai phiêu dật đứng dưới gió mưa.

    - Lục Nguyên.

    Chiến Ý Tuyệt nhìn về phía người áo xanh.

    Thấy Lục Nguyên hắn liền yên tâm chiêu thức năng lực cận chiến của Lục Nguyên rất mạnh nhưng về phương diện pháp lực của hắn quá yếu hơn nữa thất tình thiếu sót không đạt tới Thế Giới Cảnh tầng thứ năm, tuyệt đối không phải là đối thủ của mình.

    Lục Nguyên.

    Lúc này người của Cuồng Môn và Kiếm Môn đều chăm chú nhìn về phía người áo xanh vừa mới tới, không ai nhìn thấy hắn xuất thủ rõ ràng, đồng thời Kiếm Như Hải Cừu Thanh Sơn Kiếm Vân Trung Tổ mấy người cũng xuất hiện.

    Người của Cuồng Môn thấy Lục Nguyên nghĩ tới một kiếm diệt tuyệt vừa rồi của hắn, quả nhiên không hổ là Lục Nguyên, người chiến thắng được Kiếm Chi Tử thật sự là mạnh mẽ, tuy nhiên Cuồng Môn Môn chủ đã tới đây, Lục Nguyên nhất định sẽ phải thảm bại.

    Mà ngươi của Kiếm Môn lúc này dĩ nhiên là vô cùng cao hứng, Lục Nguyên cuối cùng cũng xuất hiện, đệ nhất cao thủ của Kiếm Môn cuối cùng cũng xuất hiện, tuy nhiên môn chủ của Cuồng Môn Chiến Ý Tuyệt vẫn ở nơi đó, Lục Nguyên chỉ sợ không cách nào là đối thủ của hắn.

    Tất cả tiêu điểm đều chăm chú nhìn về phía Lục Nguyên.

    Một người là đệ nhất cao thủ của Cuồng Môn một người là đệ nhất cao thủ của Kiếm Môn cuối cùng cũng gặp nhau.

    Bất quá vô luận là ai hiển nhiên cũng cho rằng cao thủ đệ nhất của Cuồng Môn sẽ chiến thắng, Chiến Ý Tuyệt có thực lực Thế Giới Cảnh tầng thứ sáu Lục Nguyên không thể là đối thủ.

    Chiến Ý Tuyệt nhìn về phía Lục Nguyên, hắn cất tiếng nói:

    - Chà Lục Nguyên cuối cùng ngươi cũng tới, dưới sự truy kích của Chiến Cuồng Thiết mà cũng tới được Kiếm Môn, đoán chừng ngươi phải dùng thủ đoạn mới bỏ được hắn, tuy nhiên ngươi đã tới rồi thì cùng chết với Kiếm Môn đi.

    Hắn lơ đễnh nói.

    Lục Nguyên nhún vai một cái:

    - Thật không may mắn Chiến Cuồng Thiết đã bị ta giết chết cho nên mới tới đây.

    - Ha ha ha.

    Chiến Ý Tuyệt cười dài:

    - Nực cười ngươi làm sao có thể thắng được Chiến Cuồng Thiết.

    Hắn cho tới bây giờ vẫn không tin.

    - Ta có nói đùa hay không ngươi lập tức sẽ biết.

    Lục Nguyên gật đầu đặt tay lên trên chuôi kiếm.

    Chiến Ý Tuyệt cũng gật đầu:

    - Ngươi nói đúng Chiến Cuồng Thiết tạm thời bị ngươi bỏ rơi cũng không có vấn đề gì, ta là sư huynh của hắn sẽ kết thúc ngươi.

    Hắn rống một cái thương trong tay đã đánh ra.

    Thiên địa vì một thương này mà phân.

    Đây là một thương pháp thượng cổ do Phủ Chi Văn Minh truyền tới.

    Một thương có thể khai thiên.

    Chiến Ý Tuyệt kinh nghiệm chiến đấu phong phú vô cùng, hắn vừa rồi đã phát hiện ra kiếm thuật của Lục Nguyên rất cao cho nên thừa dịp Lục Nguyên còn chưa chuẩn bị đã thi triển Bàn Cổ thương pháp.

    Mà Lục Nguyên cũng bổ ra một kiếm, một kiếm này trực chỉ về phía Chiến Ý Tuyệt.

    Kiếm có thể đâm rách hư không.

    Thương cũng có thể đâm rách hư không.

    Dưới kiếm có mấy trăm sánh sao.

    Dưới thương cũng có mấy trăm ánh sao.

    Kiếm Thương chạm vào nhau một tiếng oanh nổ vang lên.

    Chiến Ý Tuyệt lập tức lui bước, Lục Nguyên cũng lui về phía sau trăm trượng.

    Chiến Ý Tuyệt sợ hãi mà quái dị:

    - Pháp lực của ngươi?

    - Không sai ngươi đang hoài nghi sao ta có thể đạt tới Thế Giới Cảnh tầng thứ năm phải không?

    Lục Nguyên thản nhiên nói:

    - Ai bảo các ngươi thiếu sót thất tình thì không thể đạt tới Thế Giới Cảnh tầng thứ năm.

    - Kiếm tức là ta ta tức là kiếm.

    - Niềm vui của ta tức là niềm vui của kiếm, trảm yêu trừ ma mà vui.

    - Cơn giận của ta là cơn giận của kiếm, kiếm đạo vì áp chế mà tức giân.

    - Ta vì kiếm mà ai, kiếm đạo suy sụp mafia.

    - Ta vì kiếm mà sợ, vì kỷ nguyên chi kiếm mà sợ.

    - Ta yêu kiếm yêu, vì bảo vệ mà yêu.

    - Ta ác kiếm ác, chém giết ác nhân tức là ác.

    - Ta dục kiếm dục, kiếm ta hợp nhất.

    Mà lúc này Chiến Ý Tuyệt phát hiện ra, Lục Nguyên toàn thân toát ra khí thế hung hãn vô cùng, là khí thế làm chủ của tạo vật, Chiến Ý Tuyệt như muốn tuyệt vọng rõ ràng Lục Nguyên đã đạt tới Thế Giới Cảnh tầng thứ năm.

    Chiến Ý Tuyệt cùng Lục Nguyên giằng co.

    Mà Lục Nguyên đã đạt tới Thế Giới Cảnh tầng thứ năm Tạo Vật Cảnh, Chiến Ý Tuyệt liền có phần hoảng sợ không ngờ rằng Lục Nguyên cứ như vậy mà đột phá, nếu như vậy thì thật sự Chiến Cuồng Thiết đã chết ở dưới tay của hắn.

    Chiến Ý Tuyệt là môn chủ của Cuồng Môn.

    Thân là môn chủ đầu óc của hắn dĩ nhiên không tệ.

    Hắn nghĩ tới chiến tích của Lục Nguyên, nếu như đối thủ chỉ hơn Lục Nguyên một tiểu cảnh giới thì khó có thể thắng Lục Nguyên.

    Thứ hai, Lục Nguyên vừa rồi dùng hai mươi đạo kiếm thuận thuấn di, kiêm thuật tầng thứ nay đã cao hơn đao pháp của Chiến Ý Tuyệt.

    Thứ ba Chiến Ý Tuyệt hoài nghi Chiến Cuồng Thiết đã chết dưới kiêm của Lục Nguyên.

    Cho nên Chiến Ý Tuyệt đã không muốn lâm chiến nữa.

    Trong nháy mắt y rút về phía sau.

    Đúng thế không rút không được.

    Cuồng môn môn chủ Chiến Ý Tuyệt cứ thế rút lui.

    Đây là một biến hóa lớn.

    Lúc Lục Nguyên giằng co với môn chủ Cuồng Môn ai cũng cho rằng Chiến Ý Tuyệt chiến thắng, nhưng lập tức bọn họ đã biết mình sai lầm.

    Chương 1141-1142: Mục tiêu của Kiếm Môn

    Ánh mắt của tất cả mọi người đều hướng về Lục Nguyên.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng múa kiếm:

    - Trường kiếm!.

    Hắn đột nhiên nói chuyện với trường kiếm khiến những người xung quanh không khỏi giật mình.

    - Lần này đến Bình Thiên Đại Lục.

    Lúc này ta nghe thấy ở đây có rất nhiều lời cuồng ngôn, trong đó có những kẻ nói rằng sẽ đẩy Kiếm Môn từ hàng 365 xuống dưới chân núi, thiêu đốt hết tư cách của môn phái này.

    Những lời ngôn cuồng này ta nghe mà không thấy thoải mái chút nào, lại còn có không ít kẻ nói rằng Kiếm Môn hiện đnag ở thế yếu, nên loại Kiếm Môn khỏi một ngàn môn phái đứng đầu, đến tên tuổi của Vô Đại Thượng Giáo cũng sẽ bị mất đi.

    Những lời như vậy nghe quả là không thoải mái chút nào.

    Lục Nguyên thản nhiên nói:

    - Kiếm Đạo đã từng có những thời kỳ huy hoàng, đã từng là một trong ngũ cổ đại văn minh.

    Đúng vậy, hiện nay thực sự là đã yếu đi, nay về cơ bản là thời kỳ suy thoái nhất của kiếm đạo.

    Nhưng chính vì nay là thời kỳ suy thoái nhất của kiếm đạo nên mới cần phải bảo vệ kiếm đạo.

    Bị đẩy ra khỏi một ngàn môn phái hàng đầu?

    Bị loại ra khỏi 365 môn phái đứng đầu là vô cùng đáng tiếc, các người muốn làm được chuyện đó thì phải hỏi thanh kiếm trong tay ta trước đã.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng vung thanh Kiếm Quang Thanh Lẫm lên.

    Nhân thanh y, kiếm thu thủy.

    Người đứng thẳng, kiếm nắm chắc trong tay.

    Nhìn người, nhìn kiếm cũng có thể biết được rằng muốn kéo được Kiếm Môn xuống cũng không phải là chuyện dễ dàng.

    - Hơn nữa, lần này mục tiêu của Kiếm Môn không chỉ là để bảo vệ vị trí trong 365 danh môn hàng đầu thôi đâu.

    Lục Nguyên thản nhiên nói:

    - Mục tiêu lần này của Lục Nguyên là một trong mười vị trí đầu tiên1

    Gì cơ?

    Lục Nguyên điên rồi!

    Hắn đang nói gì vậy?

    Hắn rõ ràng đnag nói mục tiêu của hắn là mười vị trí đầu tiên!

    Mười môn phái mạnh nhất mỗi môn phái đều có nhân vật cấp Thiên Tôn trấn áp, thậm chí còn có một số những nhân vật cấp cảnh bát trọng thiên.

    Ngoài ra nhân vật cảnh cao của mỗi môn phái trong số mười môn phái mạnh nhất đều có ít nhất là một, thậm chí là nhiều hơn nữa.

    Trong tình huống như thế này những vũ khí cao cấp nhất có thể sẽ được sử dụng, vô cùng đáng sợ.

    Rất nhiều môn phái ó thực lực gấp năm, thậm chí là gấp mười lần Kiếm Môn cũng không dám nghĩ đến việc lọt vào số mười môn phái mạnh nhất đó.

    Lục Nguyên bất ngờ nói ra điều đó, hắn muốn có được vị trí tỏng mười môn phái mạnh nhất đó, như vậy không phải là hắn điên rồi sao?

    Diều này bất luận là nhìn từ góc độ nào cũng đều không có tia hy vọng nào cả.

    Mười môn phái mạnh nhát đó đều là dùng máu để đổi lấy vị trí đó, không có bất kỳ môn phái nào dễ dàng có được vị trí đó.

    Nghe Lục Nguyên tuyên bố như vậy, môn chủ Hoành Trảm của Bá Đao môn- một trong số mười môn phái mạnh nhất cười lạnh một tiếng:

    - Khá đấy, Lục Nguyên quả là có vài phần ngông cuồng.

    Chúng ta là Bá Đao Môn, Kiếm Môn các người lại làm vấy lên chút cuồng khí lên, quả là thú vị.

    Nhưng đáng tiếc là ngươi gặp phải ta chỉ còn có kết cục bị Đoạt Ái Đao của ta tiêu diệt mà thôi, muốn ngồi vào Vương Tọa thì chỉ có đường bị Vương Tọa chém chết mới giác ngộ được thôi.

    Hoành Trảm toàn thân bừng bừng đao khí, nếu nói toàn thân Lục Nguyên là một luồng kiếm khí cuồn cuộn như gió lốc thì đao khí của Bá Đao môn chủ Hoành Trảm so với kiếm khí của Lục Nguyên cuồn cuộn hơn, đnags sợ hơn rất nhiều.

    Trường Thương môn chủ Lệ Như Sơn ngồi lặng lẽ, khuôn mặt hồng hào, phúc hậu vô cùng.

    Lệ Như Sơn cũng khá là bình tĩnh nhìn Lục Nguyên.

    Chàng đứng hiên ngang như một cây tùng thẳng đứng.

    - Kiếm Môn, Lục Nguyên, hy vọng ngươi có thể đứng trước mặt ta để ta triệt tiêu hoàn toàn.

    Môn chủ Huyết Môn Huyết Thần Vương nhìn Lục Nguyên đang đứng đó cưới bí hiểm:

    - Chính là cái tên Lục Nguyên đã giết người của Huyết Môn ta tại Hỏa Sơn phải không?

    Huyết Ảnh đứng bên cạnh gật đầu.

    - Rất tốt, vậy thì lần này mong sao hắn có thể tấn công đến trước Vương Tọa của ta rồi đổ máu ở đó.

    Ta muốn lột da hắn, rút gân hắn, uống máu hắn.

    Huyết Thần Vương nói với một giọng điệu vô tình tàn nhẫn, cùng nỗi hận trong xuoqng trong tủy.

    Huyết Môn chính là một trong những môn phái tàn nhẫn nhất trong mười môn phái mạnh nhất.

    Môn chủ Tiến Môn Phong Khiếu Thiên Phụ Nhi đứng ở vị trí khả phủ.

    Môn chủ Khôi Lỗi Môn đeo mặt nạ, không rõ khuôn mặt thế nào.

    Môn chủ Nam Hoa Môn Nam Việt Chân Nhân tiên phong đạo cốt.

    Môn chủ Thiếu Dương Môn Xích Đề toàn thân tựa hồ như có một luồng hỏa khí vây quanh.

    - Khá khen cho một quân tốt, nhưng đáng tiếc cũng chỉ là có chút thú vị mà thôi.

    Môn chủ Duy Nhất Môn Duy Nhất Đế, vị này tự mình cho rằng mình là duy nhất, ngay cả các môn phái khác trong số mười môn phái mạnh nhất cũng không xem ra gì.

    Lục Nguyên sao có thể để hắn để ý tới được chứ.

    Hắn xem thường Lục Nguyên, cho rằng người như Lục Nguyên mà gặp phải hắn thì cùng bị hắn giết chết dễ như trở bàn tay.

    Tất nhiên hắn cũng có thực lực rất mạnh, là một kẻ có thực lực cảnh bát trọng thiên.

    Môn chủ U Lệ Môn U Vô mặt trầm u, toàn thân u khí bao phủ, mãi mãi không cách nào biết được hắn đang biểu hiện khuôn mặt như thế nào.

    Môn chủ Phương Hoa Môn Bạch Phương Hoa che tấm lụa mỏng manh, giọng nói uyển chuyển cuốn hút:

    - Một nam nhân mạnh mẽ trẻ tuổi thú vị, quả là không tệ.

    Không còn nghi ngờ gì nữa, thập đại tối cường môn phái đều là mười môn phái đứng đầu, phải chiến thắng được hai ngàn môn phái mới có được vị trí đó, mỗi môn phái đều có thực lực vô cùng đáng sợ.

    Lục Nguyên so với họ thì quả là rất, rất rất yếu, yếu tới mức không phải là một trong những cấp mạnh.

    Vậy nên những lời Lục Nguyên nói chỉ có thể bị coi là cuồng ngôn.

    Trận tiếp theo của Kiếm Môn là trận chiến tiếp những môn phái khác, vòng thứ nhất chiến đấu chính là tranh đoạt danh hiệu Vô Thượng Đại Giáo.

    Đây là một trận chiến khá quan trọng.

    Hai môn phái cùng lên cao nguyên Bình Thiên đấu các chiêu các thức với nhau, xuất hiện đủ loại kỹ pháp.

    Vòng thứ nhất đã đấu xong.

    Vòng thứ nhất thi đấu mất nhiều thời gian hơn, sau một ngàn trận các môn phái chiến đấu, những trận chiến sau sẽ không mất nhiều thời gian như vòng đầu, mà sau vòng đấu đầu tiên kết thúc tất sẽ có người vui người buồn, bắt đầu từ khi vị trọng tài Võ Vương Đế Tử bước lên bục tuyên bố kết quả.

    - Vòng thứ nhất đã chấm dứt kết thúc ở đây, mà trong vòng thứ nhất này có 88 môn phái thất bại trong số một ngàn môn phái, mất danh hiệu tư cách của Vô Thượng Đại Giáo, mời các môn phái tự mình đem môn phái của mình đến những nơi khác.

    Đồng thời cũng cần chúc mừng những môn phái đạt sao tư cách Vô Thượng Đại Giáo.

    88 môn này sau, sự thành công của các ngươi cũng trở thành một Vô Thường Đại Giáo mới, bảo lưu được danh hiệu này trong năm năm sau, ta sẽ đọc danh hiệu này một lần.

    - Phật Liễu Môn, Song Hoàn Môn, Kim Cương Môn…vv…

    Từng tên môn phái một được đọc ra, đọc tới tên môn phái nào là sự vui mừng khôn xiết của họ khi trở thành Vô Thượng Đại Giáo.

    Vô Thượng Đại Giáo, điều này mang lại cho họ rất nhiều điều tốt đẹp, đồng thời trong số những môn phái này có những môn phái tự tin nghĩ rằng nếu có cơ hội không chừng sẽ được vào số 365 môn phái đứng đầu.

    365 môn phái đứng đầu!

    Nếu vậy thì sẽ có vô cùng nhiều điều tốt đẹp, tất nhiên mười môn phái đứng đầu, mong muốn chiếc Vương Tọa dùng máu đổi lấy thì quả thực bọn họ không dám mơ tưởng đến.

    Có người vui, có người buồn.

    Nhưng trong vòng thứ nhất này có hai việc mọi người chú ý nhất.

    Thứ nhất là Kiếm Nhị của Lục Nguyên bảo vệ một thanh kiếm.

    Thứ hai là tuyên ngôn của Lục Nguyên muốn Kiếm Môn được xếp vào mười môn phái mạnh nhất.

    Đó quả là một câu cuồng ngôn không như bình thường.

    Nhưng trước nay Lục Nguyên nói ra những lời cuồng ngôn đều không nhiều người cho rằng Lục Nguyên sẽ thắng theo như lời cuồng ngôn đó.

    Dù sao thì hiện Kiếm Môn thực lực quá yếu, Lục Nguyên gặp phải Cuồng Ưng Môn, một người đấu một môn cũng là vì Cuồng Ưng Môn không phải là Vô Thượng Đại Giáo thực sự, không có binh khí cấp cao, nếu có binh khí cấp cao thì tỏng trận chiến đã không có kết cục như vậy.

    Lục Nguyên muốn lên hàng đầu tiên!

    Kiếm Môn muốn lên hàng đầu tiên!

    Thật khó…

    Còn vòng thứ hai tùy chọn một nửa cũng sắp bắt đầu rồi…

    Lượt đối thủ thứ hai, vẫn là nửa cơ hội lựa chọn.

    Phía sau Nam Cực Tiên Ông xuất hiện một tấm màn cực lớn.

    Trên tấm màn đó có tên của một ngàn môn phái.

    Đằng sau một ngàn môn phái đó xuất hiện ký hiệu đơn giản, thông thường, khó, tức ra hiệu những người này sẽ gặp phải đối thủ có độ khó như thế nào.

    Tên của một ngàn môn phái không nhừng chuyển động, rốt cuộc sau cùng xuất hiện danh sách môn phải quyết đấu.

    Từng môn phái tìm lấy danh sách quyết đấu, nếu nói lượt chiến đấu đầu tiên còn khá nhẹ nhàng, bởi lượt chiến đấu đầu tiên cơ bản đều là một ngàn môn phái trước đấu với một ngàn môn phái sau, thứ tự danh sách quyết định khoảng cách thực lực lớn giữa các môn phái, khó mà tưởng tượng được, tất nhiên không giống như Kiếm Môn trải qua nội loạn và ngoại loạn.

    Mà đợt tỷ thí thứ hai cơ bản đều là trận chiến giữa Vô Thượng Đại Giáo và Vô Thượng Đại Giáo, tất nhiên sẽ không dễ dàng gì.

    Vậy nên mỗi môn phái đều xem phải đối đầu với môn phái nào, vô cùng thận trọng.

    Đã đến lượt thứ hai, mọi người đều mong những môn phái xếp phía dưới, gặp phải môn phái trong số một trăm môn phái đầu tiên quả là xui xẻo vô cùng.

    Nhưng bất luận thế nào cũng sẽ có người gặp phải sự xui xẻo đó.

    Kết quả là khi danh sách tỷ thí đợt thứ hai này được đưa ra, có những người coi là tốt, có những người trong lòng phiền muộn, tại sao lại có chuyện này chứ, dù sao mỗi môn phái đều có những suy nghĩ riêng của mình, còn người của Kiếm Môn nhìn sabg mới phát hiện đối thủ của mình chính là đối thủ cũ- Vô Song Môn.

    Vô Song Môn và Kiếm Môn luôn là đối thủ, hơn nữa cách nhau cũng không quá xa.

    Lục Nguyên thấy Vô Song Môn cũng không khỏi khẽ giật mình, Vô Song Môn Phó Gia, nhưng nghe danh đã lâu, khi mình vào trung ương thiên triều đã có xung đột với Phó Trùng, sau đó khi vào Thái Hoàng Thiên có xung đột với Phó Dịch, cùng với Phó Gia có tới ít nhất năm lần xung đột với nhau, mà giờ đây cuối cùng cũng phải gặp Phó Gia, tất cả lực lượng chính thức, Vô Song Môn quả thực là một đối thủ đáng để giao đấu.

    Còn Phó Gia ở bên đó nghe đến lần này đối thủ là Kiếm Môn cũng cười lớn.

    Kiếm Môn à?

    Vô Song Môn xép thứ ba trăm mười.

    Còn Kiếm Môn vốn xếp ở vị trí cao nhưng về cơ bản thực lực cũng chỉ xếp khoảng tầm thứ một ngàn mà thôi.

    Vậy nên Vô Song Môn như là đã nhặt được một trái hòng mềm để hái.

    Hơn nữa, dựa vào mối cừu hận của Vô Song Môn và Kiếm Môn, không nhanh hái trái hồng mềm này quả là có lỗi với mối cừu hận lớn đó.

    - Kiếm Môn sao?

    Rất tốt.

    Môn chủ Vô Song Môn Phó Lão Quỷ thực ra tên thật la Phó Lão Song, người này thoạt nhìn thì có vẻ không cần đánh giá cao, người gầy gầy, dáng vẻ không có chút tinh thần nào cả, nhưng khi sau thấy đối thủ là Kiếm Môn, trong mắt liền sáng rực lên.

    Đọt tỷ thí thứ hai đã bắt đầu.

    Trong đợt tỷ thí thứ hai, những môn phái thua sẽ không có cơ hội đạt được ba trăm sáu mươi lăm vị trí đầu, còn những người thắng có thể đoạt lấy vị trí trong ba trăm sáu mươi lăm vị trí đó, vậy nên dù mới chỉ là bắt đầu cũng đã vô cùng kịch liệt.

    Mà trong đợt tỷ thí thứ hai này, mười môn phái mạnh nhất vẫn thể hiện rõ thực lực phi phàm của mình, mặc dù lần này không giống với dợt thi đấu trước, tùy ý phái hai ba người đi giải quyết một môn phái nào đó nhưng là mười môn phái mạnh nhất cũng chỉ dùng đến bảy, tám phần sức mạnh là đã có thể giải quyết đối thủ rồi, phải biết là mười môn phái mạnh nhất, lần này bất luận là môn phái nào cũng đều phải mang theo vài trăm người đến.

    Mười môn phái mạnh nhất quả nhiên là mười môn phái nội lực thâm hậu, thực lực mạnh mẽ.

    Mà trong số những môn phái này, uy thế nhất đích thị là Đổ Môn.

    Đổ Môn dưới sự lãnh đạo của tư Không Đổ, đại bộ phận các môn phái chiến đấu đều mở màn đánh bạc, bọn họ mở màn này cũng chưa chắc đã thắng, nhưng dù sao thi thoảng trong nhiều tình huống cũng có kết quả bất ngờ, nhưng người của Đổ Môn thực ra không quá quan tâm chuyện thắng thua, người của Đổ Môn chính là vậy, chỉ cần đánh vui vẻ, thoải mái là được, đâu cần quan tâm nhiều như vậy.

    Thoải mái là đệ nhất, vì đánh bạc mà môn chủ của Đổ Môn Tư Không Đổ đến người vợ là Hồng Hạnh cũng không để ý gì đến, đây quả là một phẩm chất kiên định đến cực điểm.

    Cuối cùng cũng đến trận đấu giữa Kiếm Môn và Vô Song Môn.

    - Màn mở đầu của Kiếm Môn và Vô Song Môn sẽ mở đầu như thế nào nhỉ?,

    Kiếm môn đã bắt đầu đại chiến với Vô song môn, hai phe đều đều dùng những binh khí chung cực.

    Trong một thoáng bắt đầu, Thần tiễn mạnh mẽ của binh khí chung cực của Vô song môn dài ngàn trượng, hai kiếm vô cùng lớn!

    Khi hai binh khí giao đấu với nhau, không có gì phải nghi ngờ, mỗi lần đều thần kỳ hoa lệ, sáng lạn vô cùng!

    Dù sao, binh khí chung cực vẫn là môn phái tấn công mạnh nhất.

    Còn lần này, cũng không ngoại lệ!

    Tiễn vô song đấu với kiếm vô tận.

    Cực hỷ đấu với cực nộ!

    Hoan hỷ vô tận với cuồng nộ vô tận!

    Lửa cháy mạnh trên không trung, năng lượng đấu nhau ở trên không trung.

    Oanh!

    Kiếm vô tận thất bại!

    Tiễn vô song lại thêm pháp lực quá mạnh mẽ, vượt quá xa pháp khí của kiếm vô tận, pháp lực cực lớn hướng về phía người của kiếm môn, kiếm môn từ trên xuống dưới cảm giác được sự đau đớn trong tới tận tim, cảm giác đau đớn thấu xương như bị tiễn vô song xuyên qua, kiếm môn lần này bị thương trầm trọng.

    Trong tích tắc, một thanh kiếm mờ ảo biến hóa thành ngàn thanh kiếm dài ngàn trượng, đây là kiếm khí Hạo Nhiên, nhằm ngăn cản tiễn vô song.

    Người tay cầm, áo xanh bay phần phật.

    Không sai, người ra tay là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên không quen đấu quần thể, cho nên không gia nhập vào kiếm vô tận, ở giữa binh khí chung cực của kiếm vô tận, không thể di chuyển, bản thân có thể phát huy thực lực nhưng cũng không mạnh hơn nhiều so với kiếm diệt lão tổ.

    Nhưng khi kiếm vô tận bị đánh tan, các bạn đồng môn đang bị nguy hiểm, mình đương nhiên phải ra tay.

    Lục Nguyên chấp tiễn vô song ngàn trượng, nhưng tiễn vô song không dễ già ngăn chặn được, binh khí chung cực có thể thêm một tiểu cảnh pháp lực tấn công, đó là pháp lực tấn công tầng thứ bảy của thế giới cảnh, phát ra cùng với cảm giác cuồng hỷ, thương tâm, Lục Nguyên trong nháy mắt đã liên tiếp lùi về phía sau, phó lão Vô song cùng với phó gia khác thêm vui mừng quá đỗi.

    Chương 1143-1144: Nuốt tiễn

    Bọn họ từ trước tới giờ đều lo lắng về Lục Nguyên, dù sao Lục Nguyên trên người có quá nhiều biến thuật, sợ Lục Nguyên dở trò bịp bợm gì, mà đến bây giờ, Lục Nguyên rõ ràng đã tự mình tìm đến, đến chỗ tiễn vô song, đây chính là cơ hội tến, mình có thể lợi dụng cơ hội này đánh cho Lục Nguyên trọng thương, thậm chí đánh chết, để hắn không thể giở trò bịp bợm gì ra.

    Phó Lão Song cười ha ha nói:

    - Lục Nguyên, chính ngươi tìm đến chỗ chết, ngươi không trách ta được, binh khí chung cực không dễ dàng tiếp thế đâu.

    Kiếm môn bị thua, kiếm môn vô tận bị hủy diệt dễ dàng, Lục Nguyên thua, hắn rõ ràng không nên xông đến tiễn vô song tìm cái chết, binh khí chung cực sắc bén nhất một vùng mà dễ xông tới sao, thật sự là không biết trời cao đất dầy.

    - Ai nói ta tìm chỗ chết!

    Lục Nguyên nhìn về phía Phó Lão Song, sau đó há miệng.

    Hắn há cái miệng, đồng thời kiếm quang tản ra.

    Tiễn vô song ngàn trượng hung hăng lao về phía Lục Nguyên, trong tích tắc, trong miệng Lục Nguyên dường như xuất hiện một vòng xoáy vô cùng to lớn, lập tức bèn ngoạm lấy tiễn vô song.

    Lục Nguyên đang làm gì thế?

    Binh khí chung cực!

    Môn phái binh khí mạnh nhất, tuy nhiên đều như hư thể hóa, nhưng không thể nghi ngờ là môn phái mạnh nhất, là kết quả hợp lực của vô số người, muốn đối phó với binh khí chung cực thì phải nghĩ ra thật nhiều biện pháp, đối phó với môn phái binh khí chung cực tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng.

    Nhưng hiện tại Lục Nguyên đang làm gì?

    Miệng hắn ngậm tiễn vô song.

    Hắn muốn làm gì?

    Hắn muốn chết sao?

    Người của kiếm môn vừa mới thoát thân được khỏi cuồng hỷ, tuy rằng trong lòng vô cùng đau đớn, nhưng tốt xấu thì cũng không thể chết được.Kết quả phản ứng như vậy, nhìn thấy Lục Nguyên đang ngậm tiễn vô song trong miệng, đây chính là binh khí chung cực.

    Bọn họ mặc dù biết rằng Lục Nguyên khá am hiểu các loại chiến đấu, nhưng cũng không thể ngờ Lục Nguyên lại có thể làm như vậy.

    Người của kiếm môn không thể đoán được, người của môn phái khác càng không thể đoán được.

    Trong chốc lát, người của mười môn phái mạnh nhất cũng không thể đoán được Lục Nguyên lại phản ứng như thế.

    Đương nhiên, càng có thêm một môn phái mạnh mẽ hơn là Trúc tiết môn âm thầm trầm trồ khen ngợi, Trúc tiết môn chính là môn phái trực thuộc giản chi văn minh, đồng thời là một trong Vô Thượng Đại Giaos, hơn nữa mạnh mẽ tương đương, Bách Độ Hoa SơnBa Canh Tân, Trúc tiết môn ghét nhất là Kiếm môn, hơn nữa Kiếm môn ghét nhất là Lục Nguyên, hiện tại nhìn thấy Lục Nguyên đang tìm tới chỗ chết, trong lòng không khỏi cười thầm.

    Mà đệ tử có vị trí cao nhất, vị này từng huấn luyện cho Lục Nguyên, lúc này cũng có vài phần hiếu kỳ, Lục Nguyên tại sao lúc này lại cư xử xằng bậy như vậy, nhưng trải qua một thời gian ngắn tiếp xúc với Lục Nguyên, ông ta phát hiện ra, Lục Nguyên không phải là người làm loạn, lúc này chuyện gì đang xảy ra.

    Lúc này, người của Vô song môn phát hiện Lục Nguyên chết trong tay bọn họ, càng thúc đẩy lực của tiễn vô song.

    Lục Nguyên ngoạm một ngụm tiễn vô song nói:

    - Hương vị cũng không tệ lắm.

    Cái gì!

    Lục Nguyên rõ ràng gặm một tiễn vô song, nuốt vào trong bụng, lại còn nói hương vị cũng không tệ, đây giống như là đồ ăn vậy, đây là binh khí chung cực, làm sao hắn có thể làm được như thế?

    Không đợi mọi người kịp phản ứng, Lục Nguyên đã gặm tới mấy miếng, mọi người thấy Lục Nguyên cầm tiễn vô song lên gặm, tiễn vô song từ trước đến giờ gọi là không tồi bị Lục Nguyên đưa vào miệng ăn sạch, căn bản không phát huy được độ sắc bén của nó, từng đoạn từng đoạn một biến mất.

    Lúc đưa tiễn vô song vào bụng mình, Lục Nguyên có thể cảm nhận rõ ràng, kiếm cửu của mình cũng bắt đầu chuyển động.

    Kiếm cửu, thất kiếm, đây là những thanh kiếm đánh sợ do mình tạo ra.

    Đồng thời, Lục Nguyên cũng cảm nhận rõ ràng được, một khi đã luyện thanh kiếm này đến cực khủng khiếp, tất cả những thanh kiếm trong thiên hạ sẽ trở thành khắc tinh.

    Nhưng một thanh kiếm cũng không dễ dàng mà luyện được, mình vốn đã luyện thành thất kiếm, nộ kiếm.

    Bây giờm lại muốn mượn cỗ tiễn vô song hỷ cực này luyện thành thất tình, hỷ tình chi kiếm.

    Cuồng hỷ vô tận mà xông vào tâm linh của mình, cái này chỉ có thể gọi là đại hạn lâu ngày gặp mưa, có cái vui của gặp lại bạn cũ, có cái vui của động phòng hoa chúc, có cái vui của kim bảng đề dang, có cái vui khi tu tiên thành công, vui khi pháp lực đại tăng, vui khi đột nhiên lên thượng vị, đủ loại cảm xúc hoan hỷ trong lòng đan xen, giao hòa.

    Lục Nguyên cảm nhận được sự sung sướng, cuối cùng chậm rãi thở ra một hơi.

    Kiếm cửu, thất tình, hỷ chi kiếm.

    Rốt cục đã thành chuôi kiếm thứ hai của kiếm cửu, coi như là khó đạt rồi, nhưng, Lục Nguyên cũng đồng thời phát hiện ra một chuyện buồn, binh khí chung cực, chính là binh khí chung cực, mình đã nuốt tiễn vô song vào trong người, ăn toàn bộ hỷ nộ phía trên, luyện thành kiếm cửu, hỷ chi kiếm!

    Nhưng trong lòng lại cảm giác đau đớn, không thể không nghi ngờ rằng mình đã bị tiễn vô song gây thương tích.

    Vốn dĩ đối phó với binh khí chung cực nộ thương, mình cũng không hề bị thương, đúng rồi, người kiếm môn của mình, được giáo dụ kiếm môn, học được rất nhiều kiếm thuật của kiếm môn, mà binh khí chung cực của kiếm môn thực ra là thúc động dựa vào nộ kí, cũng có thể nói rằng, bản thân mình bởi vì học được một ít kiếm vô tận, Bách đọ hoa sơn tiên môn đổi mới, miễn dịch với hỷ nộ bởi vậy mặc dù nuốt được tiễn vô song, nhưng lại bị thương bởi sự sắc nhọn của vô song, bởi vậy hiện tại tim phổi bị thương, thương thế không nặng lắm, nhưng nếu như cho thời gian để trị thương thì cũng phải mất một khoảng thời gian dài mới có thể phục hồi như ban đầu, đây là một chuyện nhỏ.

    Nhưng, hiện tại đang đấu tranh giữa các môn phái, làm sao mình có thể đi chữa thương được.

    Bỏ qua trận chiến giữa các môn phái sao, mình tuyệt đối không bỏ qua, bởi vì mình phải đi tới thánh địa văn minh, tuyệt đối không thể bỏ qua trùng kích chi chỉ văn minh.

    Mà không bỏ qua trận chiến giữa các môn phái thì mình cũng chỉ có thể nghịch thế, nghịch thế thì chỉ có kiếm thất tình, đồng thời, chịu đủ loại kiểu tấn công trùng kích, bị thương là khó tránh khỏi, Lục Nguyên cứ thế chịu đựng, tấn công binh khí chung cực, cuối cùng không bị thương chút nào, đây cũng khá khó khăn.

    Nhưng, coi như bị thương, mình cũng muốn nghịch thế mà.

    Lục Nguyên mở mắt ra, phát hiện ánh mắt của mọi người chung quanh đều nhìn mình, những ánh mắt này quả thật là vô cùng đán sợ, Lục Nguyên vừa rồi cứ thế mà phá vỡ tiễn vô song binh khí chung cực của Vô song môn, binh khí chung cực từ xưa tới nay đều mang danh là khó phá vỡ, muốn phá vỡ là phá được sao, trừ khi pháp lực phi thường hơn người dùng binh khí chung cực, nhưng Lục Nguyên pháp lực không bằng Phó Lão Song, làm sao mà phá vỡ được tiễn vô song.

    Nếu như Lục Nguyên chuẩn bị từ lâu, dùng một loại bảo pháp thì mọi người còn có thể tiếp nhận được.

    Nhưng chuyện này căn bản là không có, Lục Nguyên trực tiếp mở to miệng nói chửng tiễn vô song.

    Tiễn vô song, binh khí chung cực đều bị hắn nuốt sạch!

    Nuốt sạch!

    Nuốt sạch!

    Tất cả mọi người đều phản ứng không kịp, giống như mơ.

    - Ta sống mấy vạn năm, từng biết đủ loại phương pháp phá vỡ binh khí chung cực, nhưng tuyệt đối không gặp phải biện pháp này, nuốt hết sạch binh khí chung cực.

    Là người có kiến thức uyên bác, chậm rãi thở dài, hắn phát hiện đầu óc của mình hoàn toàn không theo kịp, người trẻ tuổi thời đại này biện pháp tàn độc nào cũng có thể xuất ra.

    Nam tử trử tuổi áo trắng tóc bạc của tiên cổ văn minh ánh mắt dừng lại, mãi cho tới vừa rồi hắn đầu không chú ý tới Lục Nguyên, biểu hiện của Lục Nguyên giống như trong dự liệu của hắn, nhưng hiện tại biểu hiện này lại không nằm trong dự liệu của hắn, cho nên cũng có chút kỳ quái, xem ra Lục Nguyên cũng có chút bất đồng, cần phải chú ý.

    Đệ tử pháp cường cơ hồ sắp đập chân rồi, tuyệt như thế, Lục Nguyên càng ngày càng tuyệt, hắn phát hiện người này càng ngày càng thú vị.

    Lục Nguyên nhìn về phía môn chủ Vô song Phó Lão Song, nhìn bề ngoài giống một ông già:

    - Binh khí chung cực tiễn vô song của Vô song môn, mùi vị cũng không tệ!

    Phó Lão Song sắp khóc rồi, hiện tại bây giờ ông ta thật sự muốn khóc, mẹ kiếp, thế cũng được!

    Ông ta không thể không nói tục.

    Không nói tục thì không thoải mái.

    Binh khí chung cực vô song, tiễn vô song bị Lục Nguyên nuốt một phát vào trong bụng.

    Phó Lão Song khiếp sợ, khóc không ra nước mắt.

    Phó Lão Song cũng là một người giảo quyệt, ông ta lập tức bảo người nhận thua, chỉ cần ông ta nhận thua thì trận chiến này sẽ chấm dứt, đương nhiên ông ta không chết dưới kiếm của Lục Nguyên, ông ta nghĩ thực lực của mình cao hơn dã ưng một bậc, nhưng dã ưng còn chết dưới kiếm của Lục Nguyên, không còn sức đánh trả thì mình không nên liều mạng với Lục Nguyên.

    Một người như Phó Lão Song tuyệt đối không nắm chắc thì sẽ không xuất thủ.

    Về phần môn phái vô song thất bại tính gì, phái vô song là môn phái của Phó Lão Song, lợi ích của những người khác không thể hơn được lợi ích của Phó Lão Song, mất đi thế giới hỏa sơn thì mất thế giới hỏa sơn, một phần của thế giới hỏa sơn có phần quan trọng của tính mạng mình trong đó.

    Đúng lúc này, Phó Lão Song thấy Lục Nguyên giọng cười mỉa mai.

    Lục Nguyên cười cái gì?

    Lục Nguyên quả thật là đang cười mỉa mai, nhìn về phía Phó Lão Song, Lục Nguyên cũng là người có kinh nghiệm phong phú, lập tức nhìn thấy ý định của Phó Lão Song, đó là đã không còn bao nhiêu ý chí chiến đấu, nhưng đừng tưởng rằng không có ý chí chiến đấu là có thể chạy thoát nổi.

    Mối thù của mình và phái vô song đã đúc kết sâu đậm như vậy, làm sao có thể bỏ qua mối thù sâu sắc này được.

    Lục Nguyên bình tĩnh suy nghĩ.

    - Phó Lão Song, ngươi bây giờ nhất định là sẽ nhận thua với ta, đáng tiếc, ngươi không có cơ hội đó.

    Lục Nguyên nói lạnh lung.

    Phó Lão Song cười lạnh lung một tiếng, nói đùa gì vậy.

    Mình đường đường là tầng thứ sáu của thế giới cảnh, Lục Nguyên làm sao có thể cho mình cơ hội nhận chữ thua kia chứ, đúng là nói giỡn.

    Mở miệng nói ta nhận thua, điều này cần thời gian quá ngắn.

    - Ta!

    Phó Lão Song ta không tranh luận với Lục Nguyên, nhưng hắn là người của chủ nghĩa công lợi, làm liền chứ không cần phải nói nhiều lời, vừa mở miệng đã nói ra lời.

    Trong tích tắc, vỏ kiếm Lục Nguyên khẽ động, phát ra vô vàn đạo kiếm quang.

    Đúng là chói rọi!

    Cái này đúng gọi là chói rọi, chính là học thuyết Yến thương thiên, tức là dùng kiếm mỏng, trong nháy mắt lóe sáng lên, độ biên của thân kiếm nhỏ rung lên, trong một thoáng có khả năng phát ra rất nhiều kiếm, còn Lục Nguyên hiện tại dùng chiêu thứ yến hồi thiểm, trong một chốc lát mấy vạn đạo kiếm quang đánh bổ về phía Phó Lão Song

    Đây là hải dương kiếm!

    Phó Lão Song lập tức hiểu rõ, nếu như mình nói những chứ tiếp theo mà không phản kích thì căn bản không cần đợi nói hết hai chữ thôi thì đã chết rồi.

    Cho nên Phó Lão Song lập tức giơ một tay lên, chỉnh tề lại quan đao.

    Đại quan đao vốn là đao dũng mãnh vô địch.

    Nhưng hiện tại vẫn đối diện với yến hổi thiểm, cũng chỉ có thể cố gắng ngăn cản.

    Phó Lão Song vốn định chặn sự tấn công của Lục Nguyên, nhưng chỉ cần thoáng chặn lại liền lập tức nói ra hai chữ phía sau.

    Nhưng, ông ta phát hiện mình đã sai rồi.

    Đại quan đao của ông ta đang không ngừng phòng ngự, nhưng yến hồi thiểm của Lục Nguyên càng lúc càng nhanh, dường như đây không phải là một thanh kiếm mà giống một kiếm sơn hơn, không gì có thể so sánh được khi kiếm quang xuất hiện.

    Thời điểm ông ta bị kiếm quang áp chế, căn bản không thể nói ra được hai chữ đó.

    Phó Lão Song cũng là nhân vật có tầng thứ sáu công lực của thế giới cảnh, môn chủ môn phái vô song, đương nhiên cũng không tầm thường, đại quan đao của ông ta, chém vô song một đao, vô song lập tức đánh ra vô số những tiếng nổ mạnh, kiếm quang ở chính giữa náo loạn, Phó Lão Song lập tức nói ra ha chữ:

    - Nhận thức!

    Khi Phó Lão Song nói ra chữ thứ ba, Lục Nguyên mới bị vô song trảm loạn tấn công đạo kiếm quang, đã phục hồi lại như cũ, hơn nữa càng nhiều hơn thì càng thêm mật thiết, càng thêm đáng sợ, thì ra trong một khoảng khắc chỉ có ba vạn kiếm đạo mà bây giờ trong tay đã có trọn vẹn năm đạo kiếm quang.

    Trong tích tắc, cái này chỉ có thể là trong tích tắc.

    Kiếm quang làm sao lại có thể tăng lên nhiều như vậy!

    Hơn nữa trong nháy mắt lại có thể tăng nhiều như vậy!

    Nếu như chính thức chiến đấu thì Phó Lão Song đã tuyệt vọng, nhưng Phó Lão Song thầm nghĩ hiện tại nhận thua, chỉ có một chữ thua là được, có thể không phải chết, Phó Lão Song dùng hết sức bình sinh, lại.

    Vòng chiến đấu thứ ba, là năm trăm tiễn tiền lan.

    Đồng thời, trước hai trăm năm mươi người, tự nhiên có tư cách sử dụng thế giới hỏa sơn, hai trăm năm mươi người bị thua, nhìn lại một trăm mười lăm người bọn chúng một hồi thể hiện tư cách có được thế giới hỏa sơn.

    Cho nên, vòng chiến đấu thứ ba, thực sự là vòng quan trọng.

    Tất cả mợi người ở đây đều muốn dành được vòng này.

    Lục Nguyên nhận thấy đối thủ của Kiếm môn là Qủy vương môn, không khỏi do dự, liền cố gắng nhớ lại, rất lâu mới có thể tìm lại ký ức về Qủy vương môn, chính mình lần đầu tiên đi tới thế giới Hỏa Sơn, người của Qủy vương môn đã cho người tìm đến, kết quả mình bị áp chế một trận, đến bây giờ vẫn còn nhớ.

    Thì ra là môn phái này, môn phái này quỷ khí nặng nề.

    Mà lúc này, Qủy vương môn cũng đang nhìn đối thủ, thấy đối thủ là Kiếm môn không khỏi khẽ giật mình.

    Không hề nghi ngờ, Kiếm môn quả là một đối thủ đáng gườm.

    Lúc đầu, ai đụng phải Kiếm môn cũng đều rất vui, cho dù là Cuồng ưng môn hay Vô song môn đều thấy như thế, nhưng vào lúc giao đấu, bọn họ phát hiện ra rằng đụng phải kiếm môn không phải là chuyện gì vui vẻ cả, Lục Nguyên của Kiếm môn thậ là đáng sợ, chơi hai ngày một người một môn phái.

    Nhưng mà cho rằng Qủy môn vương yếu thế hơn thì không thể nào.

    Lục Nguyên là người của Kiếm môn, kiếm môn và Vô song môn là đối thủ nhiều năm, cho nên Lục Nguyên nghiên cứu ra một loại binh khí chung cực đối phó với Vô song môn cũng là dễ hiểu.

    Đáng tiếc, chẳng lẽ binh khí chung cực của Qủy vương môn hắn ta cũng có cách hóa giải.

    Người của Qủy vương môn còn không tin.

    Chương 1144: Nuốt tiễn(hạ)

    Tất cả mọi người đều phản ứng không kịp, giống như mơ.

    - Ta sống mấy vạn năm, từng biết đủ loại phương pháp phá vỡ binh khí chung cực, nhưng tuyệt đối không gặp phải biện pháp này, nuốt hết sạch binh khí chung cực.

    Là người có kiến thức uyên bác, chậm rãi thở dài, hắn phát hiện đầu óc của mình hoàn toàn không theo kịp, người trẻ tuổi thời đại này biện pháp tàn độc nào cũng có thể xuất ra.

    Nam tử trử tuổi áo trắng tóc bạc của tiên cổ văn minh ánh mắt dừng lại, mãi cho tới vừa rồi hắn đầu không tới Lục Nguyên, biểu hiện của Lục Nguyên giống như trong dự liệu của hắn, nhưng hiện tại biểu hiện này lại không nằm trong dự liệu của hắn, cho nên cũng có chút kỳ quái, xem ra Lục Nguyên cũng có chút bất đồng, cần phải chú ý.

    Đệ tử pháp cường cơ hồ sắp đập chân rồi, tuyệt như thế, Lục Nguyên càng ngày càng tuyệt, hắn phát hiện người này càng ngày càng thú vị.

    Lục Nguyên nhìn về phía môn chủ Vô song Phó Lão Song, nhìn bề ngoài giống một ông già:

    - Binh khí chung cực tiễn vô song của Vô song môn, mùi vị cũng không tệ!

    Phó Lão Song sắp khóc rồi, hiện tại bây giờ ông ta thật sự muốn khóc, mẹ kiếp, thế cũng được!

    Ông ta không thể không nói tục.

    Không nói tục thì không thoải mái.

    Binh khí chung cực vô song, tiễn vô song bị Lục Nguyên nuốt một phát vào trong bụng.

    Phó Lão Song khiếp sợ, khóc không ra nước mắt.

    Phó Lão Song cũng là một người giảo quyệt, ông ta lập tức bảo người nhận thua, chỉ cần ông ta nhận thua thì trận chiến này sẽ chấm dứt, đương nhiên ông ta không chết dưới kiếm của Lục Nguyên, ông ta nghĩ thực lực của mình cao hơn dã ưng một bậc, nhưng dã ưng còn chết dưới kiếm của Lục Nguyên, không còn sức đánh trả thì mình không nên liều mạng với Lục Nguyên.

    Một người như Phó Lão Song tuyệt đối không nắm chắc thì sẽ không xuất thủ.

    Về phần môn phái vô song thất bại tính gì, phái vô song là môn phái của Phó Lão Song, lợi ích của những người khác không thể hơn được lợi ích của Phó Lão Song, mất đi thế giới hỏa sơn thì mất thế giới hỏa sơn, một phần của thế giới hỏa sơn có phần quan trọng của tính mạng mình trong đó.

    Đúng lúc này, Phó Lão Song thấy Lục Nguyên giọng cười mỉa mai.

    Lục Nguyên cười cái gì?

    Lục Nguyên quả thật là đang cười mỉa mai, nhìn về phía Phó Lão Song, Lục Nguyên cũng là người có kinh nghiệm phong phú, lập tức nhìn thấy ý định của Phó Lão Song, đó là đã không còn bao nhiêu ý chí chiến đấu, nhưng đừng tưởng rằng không có ý chí chiến đấu là có thể chạy thoát nổi.

    Mối thù của mình và phái vô song đã đúc kết sâu đậm như vậy, làm sao có thể bỏ qua mối thù sâu sắc này được.

    Lục Nguyên bình tĩnh suy nghĩ.

    - Phó Lão Song, ngươi bây giờ nhất định là sẽ nhận thua với ta, đáng tiếc, ngươi không có cơ hội đó.

    Lục Nguyên nói lạnh lung.

    Phó Lão Song cười lạnh lung một tiếng, nói đùa gì vậy.

    Mình đường đường là tầng thứ sáu của thế giới cảnh, Lục Nguyên làm sao có thể cho mình cơ hội nhận chữ thua kia chứ, đúng là nói giỡn.

    Mở miệng nói ta nhận thua, điều này cần thời gian quá ngắn.

    - Ta!

    Phó Lão Song ta không tranh luận với Lục Nguyên, nhưng hắn là người của chủ nghĩa công lợi, làm liền chứ không cần phải nói nhiều lời, vừa mở miệng đã nói ra lời.

    Trong tích tắc, vỏ kiếm Lục Nguyên khẽ động, phát ra vô vàn đạo kiếm quang.

    Đúng là chói rọi!

    Cái này đúng gọi là chói rọi, chính là học thuyết Yến thương thiên, tức là dùng kiếm mỏng, trong nháy mắt lóe sáng lên, độ biên của thân kiếm nhỏ rung lên, trong một thoáng có khả năng phát ra rất nhiều kiếm, còn Lục Nguyên hiện tại dùng chiêu thứ yến hồi thiểm, trong một chốc lát mấy vạn đạo kiếm quang đánh bổ về phía Phó Lão Song.

    Đây là hải dương kiếm!

    Phó Lão Song lập tức hiểu rõ, nếu như mình nói những chứ tiếp theo mà không phản kích thì căn bản không cần đợi nói hết hai chữ thôi thì đã chết rồi.

    Cho nên Phó Lão Song lập tức giơ một tay lên, chỉnh tề lại quan đao.

    Đại quan đao vốn là đao dũng mãnh vô địch.

    Nhưng hiện tại vẫn đối diện với yến hổi thiểm, cũng chỉ có thể cố gắng ngăn cản.

    Phó Lão Song vốn định chặn sự tấn công của Lục Nguyên, nhưng chỉ cần thoáng chặn lại liền lập tức nói ra hai chữ phía sau.

    Nhưng, ông ta phát hiện mình đã sai rồi.

    Đại quan đao của ông ta đang không ngừng phòng ngự, nhưng yến hồi thiểm của Lục Nguyên càng lúc càng nhanh, dường như đây không phải là một thanh kiếm mà giống một kiếm sơn hơn, không gì có thể so sánh được khi kiếm quang xuất hiện.

    Thời điểm ông ta bị kiếm quang áp chế, căn bản không thể nói ra được hai chữ đó.

    Phó Lão Song cũng là nhân vật có tầng thứ sáu công lực của thế giới cảnh, môn chủ môn phái vô song, đương nhiên cũng không tầm thường, đại quan đao của ông ta, chém vô song một đao, vô song lập tức đánh ra vô số những tiếng nổ mạnh, kiếm quang ở chính giữa náo loạn, Phó Lão Song lập tức nói ra ha chữ:

    - Nhận thức!

    Khi Phó Lão Song nói ra chữ thứ ba, Lục Nguyên mới bị vô song trảm loạn tấn công đạo kiếm quang, đã phục hồi lại như cũ, hơn nữa càng nhiều hơn thì càng thêm mật thiết, càng thêm đáng sợ, thì ra trong một khoảng khắc chỉ có ba vạn kiếm đạo mà bây giờ trong tay đã có trọn vẹn năm đạo kiếm quang.

    Trong tích tắc, cái này chỉ có thể là trong tích tắc.

    Kiếm quang làm sao lại có thể tăng lên nhiều như vậy!

    Hơn nữa trong nháy mắt lại có thể tăng nhiều như vậy!

    Nếu như chính thức chiến đấu thì Phó Lão Song đã tuyệt vọng, nhưng Phó Lão Song thầm nghĩ hiện tại nhận thua, chỉ có một chữ thua là được, có thể không phải chết, Phó Lão Song dùng hết sức bình sinh, lại.

    Vòng chiến đấu thứ ba, là năm trăm tiễn tiền lan.

    Đồng thời, trước hai trăm năm mươi người, tự nhiên có tư cách sử dụng thế giới hỏa sơn, hai trăm năm mươi người bị thua, nhìn lại một trăm mười lăm người bọn chúng một hồi thể hiện tư cách có được thế giới hỏa sơn.

    Cho nên, vòng chiến đấu thứ ba, thực sự là vòng quan trọng.

    Tất cả mợi người ở đây đều muốn dành được vòng này.

    Lục Nguyên nhận thấy đối thủ của Kiếm môn là Qủy vương môn, không khỏi do dự, liền cố gắng nhớ lại, rất lâu mới có thể tìm lại ký ức về Qủy vương môn, chính mình lần đầu tiên đi tới thế giới Hỏa Sơn, người của Qủy vương môn đã cho người tìm đến, kết quả mình bị áp chế một trận, đến bây giờ vẫn còn nhớ.

    Thì ra là môn phái này, môn phái này quỷ khí nặng nề.

    Mà lúc này, Qủy vương môn cũng đang nhìn đối thủ, thấy đối thủ là Kiếm môn không khỏi khẽ giật mình.

    Không hề nghi ngờ, Kiếm môn quả là một đối thủ đáng gườm.

    Lúc đầu, ai đụng phải Kiếm môn cũng đều rất vui, cho dù là Cuồng ưng môn hay Vô song môn đều thấy như thế, nhưng vào lúc giao đấu, bọn họ phát hiện ra rằng đụng phải kiếm môn không phải là chuyện gì vui vẻ cả, Lục Nguyên của Kiếm môn thậ là đáng sợ, chơi hai ngày một người một môn phái.

    Nhưng mà cho rằng Qủy môn vương yếu thế hơn thì không thể nào.

    Lục Nguyên là người của Kiếm môn, kiếm môn và Vô song môn là đối thủ nhiều năm, cho nên Lục Nguyên nghiên cứu ra một loại binh khí chung cực đối phó với Vô song môn cũng là dễ hiểu.

    Đáng tiếc, chẳng lẽ binh khí chung cực của Qủy vương môn hắn ta cũng có cách hóa giải.

    Người của Qủy vương môn còn không tin.

    Chương 1145-1146: Lá cờ của Quỷ Vương

    Danh sách giao đấu vòng thứ ba đã hoàn toàn thể hiện một tiếng kêu than không may mắn của mười môn phái mạnh nhất, chống lại mười môn phái mạnh nhất vốn dĩ là chuyện không hay ho gì, thập đại môn phái quá mạnh, cho dù là tất cả các môn phái kêu than như thế nào thì vòng chiến đấu thứ ba đã bắt đầu.

    Các môn phái trong trận chiến đấu thứ ba, thập đại môn phái mạnh nhất vẫn thể hiện rõ ưu thế, ngoài ra, các môn phái thể hiện lực mạnh mẽ đều không bình thường.

    Cuối cùng đến trận đấu của kiếm môn.

    Trước trận đấu, lại nổ ra một trận cá cược, muốn cược cũng không phải chuyện lạ, nhưng vốn dĩ mở ra đều là tỉ lệ đặt cược vô cùng cao của Kiếm môn, bởi vì khả năng kiếm môn thắng vô cùng nhỏ, khiến cho đám bạc dựa vào sự hung ác của kiếm môn mà buôn bán được một vụ.

    Còn lần này cũng không dám cá cược xem thường kiếm môn nữa, tỷ lệ đặt cuộc là một và một phảy năm, so với ban đầu tỷ lệ đặt cược hơn nhiều, cũng không dám đặt cược như vậy, bởi vì hiện tại Kiếm môn quá mạnh mẽ, Lục Nguyên quá mạnh mẽ, nhiều lần đã cho mọi người thấy được cái gọi là môn phái vô địch.

    Năm mươi người của Kiếm môn nhảy lên kỳ đài, kỳ thực cho đến bây giờ, Kiếm môn vốn có nhiệm vụ là giữ vững vị trí trước một ngàn tên đã hoàn thành, nhưng nghĩ đến Lục Nguyên xông vào đám mười người, tiếng hô văng vẳng bên tai, không khỏi thiêu đốt lên, đúng thế, nếu có cơ hội xông vào mười người đầu tiên bọn chúng đương nhiên cũng sục sôi nhiệt huyết.

    Quỷ vương môn cũng vượt lên đối thủ, Qủy vương môn có được năm mươi người ở thế giới cảnh, hỗn độn lăn lộn trong thế giới cảnh khoảng một trăm người, thực lực của Qủy vương môn cũng không kém hơn nhiều so với Vô song môn.

    Quỷ vương môn cũng biết kiếm thuật đáng sợ của Lục Nguyên, cho nên sau khi lên kỳ đài không dám coi thường, Qủy vương môn quát một tiếng:

    - Tế binh khí chung cực.

    - Vâng!

    Một trăm bốn mươi chín người cùng đáp lời.

    Lập tức một trăm năm mươi người của Qủy vương môn đồng thời hợp lực phát ra một âm thanh cực kỳ sợ hãi, ở giữa lập tức xuất hiện một lá cờ, cái chuôi cờ có ngàn trượng trưởng, vô cùng khó hiểu, nhưng căn bản chỉ là hư ảnh, ở trung tâm lá cờ xuất hiện một chữ quỷ, đồng thời ở bên cạnh lá cờ, ám khí lượn lờ xung quanh.

    Lá cờ của quỷ vương!

    Đúng vậy, đây chính là binh khí chung cực của Qủy vương môn.

    Nhìn thấy binh khí chung cực của Qủy vương môn được dâng lên, không ít môn phái địch thủ của Qủy vương môn không khỏi đau đầu, bọn hắn nghĩ hết đủ mọi cách để đối phó với lá cờ đáng sợ của Qủy vương môn, nhưng lá cờ này của Qủy vương môn đáng sợ vô cùng.

    Trên mặt phách đạo của lá cờ, bọn hắn đã không biết phải chịu bao nhiêu ấm ức.

    Muốn nói Lục Nguyên có thể phá vỡ lá cờ của Qủy vương môn một cách đơn giản thì khác nào nói mình không tin Qủy vương môn, hơn nữa bọn chúng cũng không phải là đối thủ của Qủy vương môn.

    Mà sau khi lá cờ của Qủy vương môn được dâng cao lên, ở giữa cao nguyên bèn truyền ra những tiếng gào khóc thảm thiết vô cùng sợ hãi, tựa hồ có rất nhiều những quỷ quái đang hiện ra phía trước Kiếm môn, người của Kiếm môn cảm giác được toàn thân mình đang đau nhức, cảm giác sợ hãi vô cùng đau đớn.

    Một trăm năm mươi người của Qủy vương môn, sau khi tế lá cờ Qủy vương lên, chậm rãi đẩy lá cờ về hướng người của Kiếm môn, lá cờ đáng sợ của Qủy vương hướng trực tiếp về phía Lục Nguyên.

    Lục Nguyên làm thế nào phá được lá cờ đáng sợ của Qủy vương?

    Phá như thế nào?

    Tất cả đều nhìn xem Lục Nguyên có thể phá được lá cờ đáng sợ của Qủy vương hay không và lúc nào thì phá được/

    Lục Nguyên quát to một tiếng, lạ mở ra, trực tiếp ăn hết lá cờ đáng sợ của Lục Nguyên.

    Ăn rồi!

    Lại là ăn!

    Lần trước, Lục Nguyên ăn hết binh khí chung cực của Vô song môn, tất cả mọi người đều kinh ngạc, nhưng lần này là trường hợp đặc biệt, tình huống đặc biệt, nên có thể có một không có hai, nhưng kết quả hiện nay Lục Nguyên vẫn lại làm như vậy, ăn sạch lá cờ của Qủy vương.

    Mọi người mở to mắt, thở gấp gáp, nhìn thấy Lục Nguyên ăn tươi nuốt sống lá cờ đáng sợ của Qủy vương.

    Thật sự là có thể ăn được sao?

    Lục Nguyên có chuyện gì thế?

    Dạ dày của hắn làm sao lại có thể to được như thế?

    Đây là người sao?

    Lúc này đã có rất nhiều người khóc.

    Người của Qủy vương môn là người đầu tiên khóc, vốn cho rằng Lục Nguyên có thể phá được tiễn Vô song chỉ là trường hợp đặc biệt, cuối cùng nhận ra rằng đó không phải là đặc biệt, Lục Nguyên còn có thể ăn được lá cờ đáng sợ của Qủy vương môn, thế này là cách đánh gì đây?

    Căn bản không có cách đánh nào, không để lại chút thể diện nào, cái này dù gì cũng là binh khí chung cực.

    Những đối thủ của Qủy vương môn cũng khóc, bọn họ vốn dĩ muốn nhìn thấy Lục Nguyên phá vỡ lá cờ đáng sợ của Qủy vương, nhưng phá là cờ đáng sợ đó như thế nào, nếu như thấy được cách phá của Lục Nguyên bọn hắn cũng có thể học tập được một chút để sau này đối phó với Qủy vương môn, nhưng hiện tại bọn hắn nhìn thấy điều gì, Lục Nguyên trực tiếp nuốt lá cờ đó, ngoạm ngoạm mấy ngụm là chén hết lá cờ đáng sợ của Qủy vương, Lục Nguyên có răng miệng tốt như vậy, có dạ dày tốt như vậy, có thể trực tiếp ăn binh khí chung cực, không có nghĩa là bọn chúng cũng có, bọn hắn nếu học theo Lục Nguyên nuốt binh khí chung cực thì có thể sẽ bị móc lại ở họng chọc cho chết, binh khí chung cực mạnh mẽ không giống bình thường, nhưng gặp phải Lục Nguyên cũng trở nên yếu kem, bọn họ không quên được binh khí chung cực mạnh mẽ.

    Lúc này rất nhiều môn phái khác đều muốn khóc, Lục Nguyên rốt cuộc là thứ quái thai gì mà có thể nuốt được binh khí chung cực, như thế tiếp theo đụng phải Kiếm môn thì thật là không may, chỉ hy vọng không gặp phải Kiếm môn trong vòng thứ tư nếu không thì sẽ tức chết mất.

    Pháp cường đế tử vỗ đùi nói:

    - Đúng là cái đồ tham ăn!

    Trong hai ngàn môn phái, đã có Đổ môn, có Tửu môn, bởi vậy có thêm một Cật môn cũng rất bình thường, nhưng Cậtôn cũng không quan tâm, đang ở một bên xem cuộc chiến, môn phái danh tiếng như thế chiến đấu đúng là một trận chiến tuyệt vời hiếm thấy, lúc Lục Nguyên ăn cả hai binh khí chung cực, môn chủ Cật môn cũng vô cùng bái phục nói:

    - Từ xưa tới nay ta ăn, cái gì trên bầu trời hoặc dưới mặt đất hay du ngoạn trên nước đều ăn hết, toàn bộ đều đã nếm qua, bây giờ mới phát hiện độ tham ăn của ta vẫn không đủ, ta chưa từng nếm qua binh khí chung cực của các môn phái, khâm phục, khâm phục.

    Lục Nguyên lúc này thưởng thức lá cờ đáng sợ của Qủy vương môn, chính các nói mình đã tu hình tới kiếm cửu, cụ chi kiếm.

    Cụ chi kiếm cũng là một trong bảy thanh kiếm.

    Điều này cần phải để tận ý sợ hãi tuôn ra hết thì mới có thể luyện thành được.

    Mà trong lá cờ đáng sợ của Qủy vương môn, Lục Nguyên cũng thấy được đủ loại đủ dáng ma đầu, đủ thứ yêu quái, những tình huống đáng sợ, khiến cho mọi người đều khiếp đảm, đủ loại cảm xúc sợ hãi đan xen nhau, sau đó thời gian trôi đi cảm giác trong đầu mình những cảm giác sợ hãi đó trở thành một thanh kiếm đen sì, cái chuôi kiếm đen sì, đúng là Kiếm cửu, cụ chi kiếm.

    Mà ở bên cạnh Cụ chi kiếm có một thanh kiếm màu đõ thẫm, màu đỏ tươi của Hỷ chi kiếm, bảy chuôi trở thành ba chuôi, nhìn thấy muốn mượn kiếm của môn phái có tiếng thành bảy chuôi, cuối cùng hóa thành cửu kiếm, thất tình kiếm đúng là khá lớn.

    Lục Nguyên mở mắt ra, nhìn về phía người của Qủy vương môn:

    - Các ngươi còn chiêu thức gì khác không?

    Tay lấy ra mặt của chuôi kiếm, Lục Nguyên chuẩn bị đánh nhau một trận.

    Môn chủ Qủy vương môn thở dài một tiếng:

    - Chúng ta nhận thua.

    Hắn không có cách nào không nhận thua, thực lực không còn, cùng với Phó Lão Song, muốn thắng được Dã Ưng, kết quả Dã Ưng bại dưới kiếm của Lục Nguyên, điều này vẫn chưa phải là giật mình, giật minh hơn là, Phó Lão Song và Lục Nguyên trong trận chiến đó đã khiến nhiều người sợ hãi, Phó lão song ở thế giới cảnh đạt tầng thứ sáu công lực, nhưng dưới kiếm của Lục Nguyên, ngay cả ba chữ “ ta nhận thua” cũng không nói ra được, chỉ có thể nói hai chữ, chữ thứ ba cũng không nói ra hết được, đủ thấy kiếm thuật của Lục Nguyên vô cùng đáng sợ, không muốn thử thêm một lần nữa.

    Trận chiến này có thể kết thúc nhẹ nhõm như vậy sao?

    Lục Nguyên có chút khẽ giật mình.

    Trận chiến này quả thật quá dễ dàng, kiếm diệt lão tổ, kiếm trường trung tổ và những người khác đều cảm thấy vui vẻ, liền nhẹ nhàng tiếp nhận hai trăm năm mươi người, vốn dĩ ba đầu cách cao thủ khác của Kiếm môn muốn vào trước hai trăm năm mươi tên đều khó khăn, nhưng lần chiến đấu này lên tới ba trăm người, đúng là vô cùng may mắn, lại thêm may mắn mới đủ được ba trăm ba mươi người.

    Vốn tưởng rằng lúc này Kiếm môn sẽ được xếp vào hàng môn phái khó đánh lại, nhưng kết quả không ngờ lại dễ dàng thành công như thế.

    Liệt tổ liệt tông kiếm môn ở trên, Kiếm môn có phúc, có khả năng phát huy mạnh mẽ trong tay Lục Nguyên.

    Cụ Thương Phế.

    Lục Nguyên rõ ràng là đã thắng QUỷ Vương Môn một cách dễ dàng, lại là kỳ tích một người thắng một môn phái, nhưng trong trận chiến lần này thực sự đã bị thương không nhẹ.

    Dù sao CỤ Thương Thận muốn dùng các kiếm cửu, thất để đối phó với các binh khí cao cấp tất sẽ bị thương, nhưng không còn cách nào khác, ngươi không dùng cách này tất sẽ không phá được các binh khí cao cấp đó, mà không phá được chúng, Lục Nguyên tự biết mình sẽ không thắng nổi những môn phái như Quỷ Môn Vương, Vô Song Môn…

    Vậy nên, bản thân Lục Nguyên cũng phải chọn con đường bất đắc dĩ này.

    Nhưng không còn cách nào khác.

    Mà bị thương thì đã sao.

    Mình nhất định sẽ phải lọt vào mười môn phái đứng đầu, đạt được cơ hội tiến vào thánh địa văn minh.

    Đây là một con đường đầy rẫy những gian nguy.

    Lần tỷ thí thứ ba cũng kết thúc trong tình huống như vậy, nhưng sau khi kết thúc lần tỷ thí thứ ba cũng là lúc có người mừng người lo, những môn phái còn ở lại càng ngày càng ít, chỉ còn lại hai trăm năm mươi môn phái, tiếp theo sẽ là hai vị chủ trì Võ Vương Đế Tử cùng Nam Cực Tiên Ông căn cứ vào kết quả của vòng này mà quyết định những môn phái nào sẽ mất đi vị trí tại Thế Giới Hỏa SƠn, những môn phái nào có được vị trí tại Thế Giới Hỏa SƠn, những ai đạt được thấy mững rỡ, ai mất đi thấy phiền muộn.

    Vòng chiến đấu thứ tư sắp bắt đầu rồi, vẫn là cách một nửa tùy chọn một nửa như cũ, vòng đấu thứ tư các môn phái chiến đấu chọn ra một trăm năm mươi môn phái đứng đầu trong số hai trăm năm mươi môn phái còn lại.

    Trong vòng đấu thứ tư, Kiếm Môn gặp phải đối thủ là Trung Cực Môn, môn phái Trung Cực Môn này Lục Nguyên đã từng gặp tại Thế Giới Hỏa SƠn, dùng Nhất Thủ Trung Cực Quyền, nghe nói là do Hậu Thổ nương nương truyền lại.

    Đại bộ phận Trung Cực Môn đều là nữ, hơn nữa từng người đều vô cùng phóng khoáng, trấn định tự nhược, họ cơ bản đều luyện Trung Cực Hậu Thổ Tâm Kinh, có vài phần phong đọ tư thái.

    Mà chung cực binh của họ là Địa Mẫu Chi Thư, đây là một cuốn sách cực binh có hình thức rất lớn, mà loại chung cực binh này rất dày và nặng, nếu đè lên có thể khiến người đang sống bị đè chết.

    Khi mọi người đều đang nghĩ Lục Nguyên sẽ dùng cách gì để phá vỡ được loại chung cực binh này, Lục Nguyên đã mở rộng miệng nuốt sống Địa Mẫu Chi Thư.

    Không tệ, mùi vị cũng được đấy.

    Trong Địa Mẫu Chi Thư, Lục Nguyên có một loại cảm xúc gọi là yêu, Hậu Thổ nương nương yêu lấy sinh linh trên thế gian, dùng thân mạch hóa đại địa, bảo vệ lấy kỷ nguyên của bách tính bình dân sinh linh, tràn đầy tình yêu với sinh linh, mà Trung Cực Môn thừa kế lấy điểm này của bà khiến các chung cực binh đều có mùi vị của tình yêu.

    Những thứ đó đều bị Lục Nguyên nuốt vào, đông thời giúp Lục Nguyên luyện thành Thất Tình Ái Chi Kiếm!

    Tất nhiên khi đang luyện thành Thất Tình Ái Chi Kiếm Lục Nguyên cũng bị Địa Mẫu Chi Thư đả thương tràng, khiến thương thế lại tăng lên một chút.

    Ái Bì Tràng.

    Sau khi Lục Nguyên đã luyện thành Thất Tình Ái Chi Kiếm mới phát hiện xung quanh rộ lên những lời bàn tán.

    - Lại ăn rồi, lại ăn rồi.

    - Đúng đấy, lại bắt đầu ăn chung cực binh khí, ta đoán là Lục Nguyên sẽ trở thành một kẻ Cật Hóa Lưu mới.

    - Ta quyết định gọi Lục Nguyên bằng một từ mới là cái dạ dày.

    - Lục Nguyên cả mấy trận đều ăn chung cực binh khí.

    Rốt cuộc ai có thể ngăn được Lục Nguyên đây.

    - Không phải Lục Nguyên thực sự dùng sức của một người mà giúp Kiếm Môn đoạt được vị trí trong mười môn phái mạnh nhất chứ?

    Lúc đầu khi Lục Nguyên còn đang nói lời ngông cuông, mọi người đều nói hắn điên, nhưng giờ mới phát hiện ra hắn thực sự có khả năng làm được điều đó, giúp Kiếm MÔn lên được vị trí đó, mặc dù khả năng đó rất mong manh.

    Còn sau khi Lục Nguyên ăn Địa Mẫu Chi Thư, người của Trung Cực Môn lập tức nhận thua, kiếm pháp của Lục Nguyên khiến họ có một ấn tượng rất sâu sắc về thi triển kiếm pháp, Thế Giới Cảnh lục trọng thiên Phó Láo Song rõ ràng ba chữ “ta nhận thua” cũng không nói ra.

    Còn vòng chiến đấu giữa các môn phái thứ năm, Kiếm Môn gặp Âm Dương Môn, Âm Dương Môn là một môn phái chuyên về song tu, không đúng, không phái là chuyên về song tu mà bọn họ còn có thể đa tu, Lục Nguyên vốn đã sắp xếp tội danh thập tam tu của kẻ địch, thực ra chính là linh cảm do Âm Dương Môn truyền đến, nghe nói Âm Dương MÔn ghi chép lại cao nhất là chín ngàn chín trăm chín mươi chín tu, thực sự là xem vậy là đủ rồi, khiến người khác khâm phục rồi.

    Chín ngàn chín trăm chín mươi chín tu này nhất định có nhiều mặt hỗn loạn.

    Đối với nhân vật như vậy, Lục Nguyên cũng chỉ có thể khâm phục.

    Còn chung cực binh khí của Âm Dương Môn là Âm Dương NHị Khí Bình, loại chung cực binh khí này không phải là tấn công chính diện mà là hút người vào trong đó, sau đó một giờ ba khắc sau sẽ biến thành nước như trong chung cực binh khí, kết quả là bị Lục Nguyên nuốt chửng không chút do dự nào, được dịp này Lục Nguyên còn nhận thức được các loại dục vọng, trong những loại dục vọng này có Hoạt Xuân Cung của chín ngàn chín trăm chín mươi chín tu, khiến người khác không khỏi ngưỡng mộ, đến Hoạt Xuân Cung như vậy cũng đã xuất hiện rồi, đồng thời Lục Nguyên cũng đã luyện thành Kiếm Cửu Dục Chi Kiếm.

    Chương 1147-1148 : Kỳ tích

    Tất nhiên bị thương là điều không thể tránh khỏi được, Dục Thương Thần.

    Như vậy Lục Nguyên đã bị thương bốn chỗ là tâm, thận, thần, tràng, luyện thanh các loại Nộ Chi Kiếm, Hỷ Chi Kiếm, Cụ Chi Kiếm, Ái Chi Kiếm, Dục Chi Kiếm, chỉ còn thiểu Ai Chi Kiếm và Ác Chi Kiếm nữa thôi, những vết thương càng ngày càng trầm trọng nhưng bên ngoài biểu hiện vẫn không có chút gì là bị thương cả, hiện sau khi mình phá được chugn cực binh khí, các đối thủ đều nhận thua, bởi họ đều biết kiếm thuật tuyệt vời của mình, nếu đối thủ phát hiện mình bị thương e rằng sẽ liều mạng với mình, tới lúc đó vết thương sẽ càng nặng hơn.

    Tuyệt đói không thể để vết thương quá nghiêm trọng, dù sao mình cũng phải có được tinh lực tốt nhất để đạt được vị trí mười môn phái đứng đầu.

    Trận chiến thứ sáu, Kiếm Môn gặp phải Xuân thủy Môn, đây là môn phái có nữ tử làm chủ.

    Trước đó không lâu, môn phái này đã xảy ra một việc, môn chủ Xuân Thủy Môn và hai con gái song sinh, tổng cộng là ba nữ nhân gả cho một người chồng họ Vương, chuyện này quả là một sự sỉ nhục cho Xuân Thủy Môn.

    Xuân Thủy Môn gần đây bị chế nhạo quá nặng nề nên Xuân Thủy Môn muốn dùng việc xếp hạng các môn phái để xóa hết sự hổ thẹn.

    đám nữ tử này cũng rất mạnh, chiến đấu tới tận vòng thứ sáu.

    Trận chiến thứ sáu, Xuân Thủy Môn dùng chung cực binh là Xuân Thủy Ai Chi Cầm, đây là một loại đàn có âm thanh khiến người khác vừa nghe liền cảm thấy bi ai, trực tiếp dùng để giết người, tương đương nhất tuyệt, đối với loại Xuân Thủy Ai Chi Cầm này rất nhiều môn phái đã đau đầu cực điểm, thuộc một trong những loại chung cực binh khí khó đối phó nhất, nhưng không chút nghi ngờ, nó đã bị Lục Nguyên ăn hết bằng vài miếng.

    Lục Nguyên dùng Xuân Thủy Ai Chi Cầm để luyện thành Kiếm Cửu Ai Chi Kiếm.

    Tất nhiên lần này phổi bị thương, Dục Thương Phế.

    Vòng thứ bảy của trận chiến giữa các môn phái, Kiếm Môn gặp phải đối thủ là Ác Môn, đây là một môn phái vô cùng hung ác, dùng loại chung cực binh khí là Cùng Hung Chi Thương.

    Nó cung vị Lục Nguyên cắn gẫy rồi ăn tươi.

    Đồng thời Lục Nguyên mượn nó để luyện thành Kiếm Cửu Ác Chi Kiếm!

    Còn ác thương tỳ qua lần này cũng đã bị thương.

    Cuối cùng đã luyện thành Thất Tình Chi Kiếm, Lục Nguyên cảm thấy vô cùng cảm khái.

    Trong những trận chiến giữa các môn phái này, mình đã liên tiếp đối phó với nhiều môn phái, nuốt sáu loại chung cực binh khí, tiễn của Vô Song Môn, cờ của Quỷ Vương Cụ, Địa Mẫu Chi Thư, Âm Dương Lưỡng Khí BÌnh, Xuân Thủy Ai Cực Cầm và còn Cùng Hung Ác Chi Thương, sau đó luyện thành Hủy Chi Kiếm, Ai Chi Kiếm, Cụ Chi Kiếm, Ái Chi Kiếm, Ác Chi Kiếm, Dục Chi Kiếm.

    Lúc này trong không gian kiếm, Lục Nguyên nhìn thấy hiển hiện rõ ở xung quanh bảy chuôi kiếm.

    - Thất kiếm hợp nhất, Thất Tình Chi Kiếm!

    Lục Nguyên quát lớn một tiếng, bảy thanh kiếm này lập tức nhấp nhô quanh thân Lục Nguyên rồi dần dần hợp nhất lại thành một thanh, trong quá trình bảy thanh kiếm này hợp nhất còn có rất nhiều sự phản kháng mãnh liệt những đều bị Lục Nguyên dùng những biện pháp mạnh áp xuống.

    Trong nháy mắt đã xuất hiện một thanh kiếm!

    Phía trên thanh kiếm này không ngừng xuất hiện bảy loại ánh sáng hồng, cam, lục, tím…vv…, hơn nữa thi thoảng còn tản phát ra bảy loại tình cảm hỷ, nộ, ai, cụái, ác, dục, đây chính là Thất Tình Chi Kiếm.

    Mà lúc này Lục Nguyên phát hiện ra kiếm khí trong Kiếm Chi Không Gian của mình đều đang hướng về phía Thất Tình Chi Kiếm này bái chào.

    Kiếm Cửu Thất Tình Chi Kiếm!

    Một thanh kiếm này tuyệt đối là đáng sợ vô cùng, là loại kiếm đáng sợ nhất trong số tất cả các loại kiếm, là Vương Giả Chi Kiếm, Hoàng Giả Chi Kiếm, Đế Giả Chi Kiếm.

    Vậy nên những loại kiếm khác trong Kiếm Chi KHông Gian đều phải cúi chào trước nó.

    Kiếm Cửu, Thất Tình Chi Kiếm cuối cùng đã luyện thành.

    Trong lòng Lục Nguyên lúc này có một cảm giác vui mừng vô hạn.

    Luyện thành được thanh kiếm này quả thật không dễ dàng.

    Nhưng một khi đã luyện thành rồi, thanh kiếm này có thể khắc chế được tất cả những chiêu thức trong thiên hạ, chỉ cần ngươi có linh hồn, có tình cảm trong lúc xuất chiêu thì không có gì là không khắc chế được, còn những chiêu không có hồn thì cơ bản đều là những chiêu không mạnh.

    - Vòng đấu thứ bảy, Kiếm Môn đấu với Thiên Ác Môn, Kiếm MÔn thắng.

    Tài phán Vũ Vương Đế Tử nói lớn:

    - Chúc mừng Kiếm Môn tiến lên vị trí mười sáu môn phái mạnh nhất!

    Mười sáu môn phái mạnh nhất!

    Hiện đã là mười sáu môn phái mạnh nhất, đã gần tới vị trí mười môn môn phái mạnh nhất!

    Lúc này rất nhiều người vô cùng cảm khái, trước đây học cho rằng Kiếm Môn không thể nào lội ngược dòng mà tiến lên, không thể tiến lên vị trí mười môn phái mạnh nhất, nhưng nay Kiếm Môn chỉ còn cách vị trí đó một trận đấu nữa mà thôi, rất nhiều người hướng đến phía trên cao nguyên Bình Thiên, nơi có người thanh niên mặc thanh y đứng trong không trung đó.

    Lợi hại!

    Nhân vật tạo nên kỳ tích!

    Đây là những cảm nhận của những môn phái khác dành cho Lục Nguyên.

    Khí vận lần thứ tám, quả là không giống những suy nghĩ thông thường.

    Kỳ thực người đang ai thấn nhất là người của Văn Minh, ba mươi Văn Minh thông thường, năm Văn Minh cổ, lần này đến xem trận chiến giữa các môn phái thực ra là thu hút mọt số người có tiềm lực của các môn phái vào Văn Minh, nhưng hiện họ đã phát hiện ra Lục Nguyên.

    Những nguời trẻ tuổi ưu tú của các môn phái khác đều không đạt, nhưng Lục Nguyên lại không thể vào Văn Minh được, đây là do sợ người tài so với người tài đấy mà.

    Họ vốn đã phải trở về, nhưng sau khi vòng thứ bảy kết thúc thì chỉ còn lại tổng cộng mười sáu môn phái mà thôi.

    Mười môn phái mạnh nhất đang chiến đấu kịch liệt, Kiếm Môn cũng đang chiến đấu kịch liệt, còn Trúc Tiết Môn do Đồng Chi Văn Minh chỉ đạo cũng đang chiến đấu kịch liệt, ngoài ra còn có bốn môn phái bình tố xếp hạng rất cao cũng đều chiến đấu kịch liệt.

    Bây giờ là lúc mười sáu môn phái cuối cùng chiến đấu để đạt được vị trí mười môn phái mạnh nhất.

    Các môn phái chiến đấu tới giờ đã đạt tới cao trào rồi, còn lần này, ai sẽ thắng được ai đây?

    Đối thủ của Kiếm Môn sẽ là môn phái nào?

    Trên tấm màn sau lưng Võ Vương Đế Tử và Nam Cực Tiên Ông, tên của mười sáu môn phái không ngừng chuyển động, và cuối cũng cũng dừng lại.

    Danh sách quyết đấu của mười sáu môn phái mạnh nhất đã xuất hiện.

    Danh sách quyết đấu mười sáu cường rốt cuộc đi ra.

    Bá Đao Môn đấu với Trúc Tiết Môn.

    Bá Đao Môn là một trong mười môn phái mạnh nhất theo truyền thống, Trúc Tiết Môn là môn phái ngựa ô lần này.

    Trúc Tiết Môn thấy không gặp Lục Nguyên thì thở dài một hơi, họ rất muốn đụng phải Kiếm Môn, có một món nợ cần tính với Kiếm Môn.

    Phương Hoa Môn đấu với Nhược Thủy Môn.

    Trúc Tiết Môn cũng là một trong mười môn phái mạnh nhất theo truyền thống, lấy con gái làm chủ.

    Nhược Thủy Môn xếp hạng mười hai, cũng là môn phái lấy nữ làm chính.

    Tiễn Môn đấu với Thiểm Điện Môn.

    Tiễn Môn là một trong mười môn phái mạnh nhất, nổi tiếng về nhanh.

    Thiểm Điện Môn xếp hạng mười một, cũng là môn phái khá mạnh mẽ, lấy nhanh làm chủ, sẽ là trận long tranh hổ đấu đây.

    Duy Nhất Môn đấu với Thương Thiên Môn.

    Duy Nhất Môn là môn phái siêu mạnh trong mười môn phái mạnh nhất, xếp hạng gần như số một.

    Môn chủ Duy Nhất Đế có tu vi thế giới cảnh bát tầng.

    Thương Thiên Môn vốn xếp hạng mười chín, cơ bản không khả năng chiến thắng Duy Nhất Môn, tương đương ngược sát một phía.



    Trường Thương Môn đấu với Vạn Pháp Môn.

    Trường Thương Môn là một trong mười môn phái mạnh nhất, lấy thương làm chính, khiêu chiến khí độ thiên hạ.

    Vạn Pháp Môn là pháp thuật thiên chủng, trận đấu hay ho đây.

    Khôi Lỗi Môn đấu với Nam Hoa Môn.

    Hai môn phái này đều là trong mười môn phái mạnh nhất.

    Khôi Lỗi Môn con rối hay biến, cổ quái kỳ lạ.

    Nam Hoa Môn thì là tiên pháp huyền diệu, tiên phong khó đoán, cũng rất đặc sắc.

    Thiếu Dương Môn đấu với U Lệ Môn, hai môn phái này đều là trong mười môn phái mạnh nhất, đáng giá chờ mong.

    Huyết Môn đấu với Kiếm Môn.

    Huyết Môn là một trong mười môn phái mạnh nhất, bàn về thực lực thì đứng trên Kiếm Môn nhiều.

    Nếu Kiếm Môn không có Lục Nguyên thì chắc chắn sẽ bị đạp bẹp ngay, dù Kiếm Môn có Lục Nguyên cũng không khả năng địch lại Huyết Môn.

    Huyết Môn chính là một trong mười môn phái mạnh nhất, môn chủ Huyết Môn, Huyết Thần Vương là cao thủ thế giới cảnh thất tầng.

    Dù Lục Nguyên có mạnh cỡ nào cũng không khả năng địch lại Huyết Thần Vương.

    Thế giới cảnh thất tầng là cấp thiên tôn.

    Thế giới cảnh lục tầng không phải cấp thiên tôn.

    Trong đó chênh lệch khá lớn.

    - A, đến lượt ta đụng phải tiểu tử Lục Nguyên Kiếm Môn rồi ư?

    Huyết Thần Vương là một đoàn huyết ảnh, không có mắt, mũi, tai miệng, thanh âm vô cùng thê lương nói:

    - Vậy hãy để ta dạy cho tiểu tử Lục Nguyên một bài học, cái gì gọi là đổ máu nai vàng.

    Hắn sẽ phải dừng tại đây, không khả năng nhảy qua.

    Không phải gã nói mạnh miệng vì đây là sự thật.

    Lúc trước đối thủ nào của Lục Nguyên đều là môn phái bình thường, còn địch thủ lần này là Huyết Môn.

    Huyết Môn mạnh hơn so với bảy môn phái lúc trước Lục Nguyên đụng phải cộng chung với nhau.

    Một trong mười môn phái mạnh nhất, danh hiệu này không phải nói chơi.

    Người Huyết Môn từ trên xuống dưới tuy thấy Lục Nguyên xuất sắc nhưng ai cũng cho rằng Huyết Môn sẽ dễ dàng thắng Kiếm Môn, đây là tự tin nuôi dưỡng lâu rồi, cũng là niềm tin và nội tình của mười môn phái mạnh nhất.

    Lục Nguyên thấy đối thủ là người Huyết Môn thì thầm than một tiếng xui.

    Huyết Môn là môn phái khá quái dị, ai nấy luyện tập Huyết Thần Kinh, môn chủ Huyết Thần Vương càng vượt xa, cảm nhận hơi thở đủ khiến người khó chịu.

    Lục Nguyên hiểu rõ hắn không phải là đối thủ của Huyết Thần Vương.

    Mình phải nghĩ cách đẩy thực lực lên thế giới cảnh lục tầng nguyên khí cảnh mới giải quyết được vấn đề, tức là nói cần nắm giữ hạch tụ biến mới tăng lên nguyên khí cảnh được.

    Làm sao nắm giữ hạch tụ biến, đây là một vấn đề.

    Thật ra trong một năm, tức là một năm chiến đấu xếp hạng môn phái Lục Nguyên có đi khắp nơi tìm cách.

    Đành chịu, con người có thể lười nhưng phải có giới hạn.

    Lục Nguyên đã tìm ra cách, đó là: Nhiệt độ cao.

    Không sai, chính là nhiệt độ cao.

    Cái gọi là hạch tụ biến tức là một chất lượng nguyên tử nhỏ, chủ yếu là chỉ đao hoặc xuyên ở điều kiện nhất định nhiệt độ siêu cao và cao áp xảy ra hạt nhân nguyên tử chồng chất nhau, hình thành chất lượng mới hạt nhân nguyên tử càng nặng, cùng với năng lượng to lớn phóng ra một loại hình thức phản ứng hạt nhân, sẽ có năng lượng to lớn phóng ra, rất đơn giản, bởi vì chất lượng giảm bớt.

    Mỗi một chút chất lượng hoàn toàn biến mất đều khiến biến ra năng lượng to lớn.

    Điều kiện của hạch tụ biến chính là nhiệt độ.

    Nhiệt độ này Lục Nguyên tìm các loại lý luận, phát hiện nhiệt độ không phải bình thường, thường thì chừng vạn độ đủ gọi là nhiệt độ nhưng hạch tụ biến yêu cầu không phải một vạn độ, là một ngàn năm trăm vạn độ.

    Không sai, ngươi không nhìn lầm, cần đến một ngàn năm trăm vạn độ.

    Một ngàn năm trăm vạn độ nha!

    Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy vô cùng khoa trương rồi.

    Đây là có thể thiêu đốt hư không, đốt cháy tất cả, nhiệt độ khủng bố.

    Thật ra trong một năm nay Lục Nguyên có nghĩ đến làm sao tăng nhiệt độ khiến bản thân khống chế nó lên tới một ngàn năm trăm vạn độ.

    Nhưng mà, muốn đến một ngàn năm trăm vạn độ không phải chuyện dễ dàng, Lục Nguyên nghĩ rất nhiều cách nhưng đều không thể thực hiện.

    Trong quá khứ Lục Nguyên tối đa chỉ đem nhiệt độ tăng lên tới một trăm vạn độ mà thôi, đây đã là cực hạn.

    Nhưng cực hạn này cách một ngàn năm trăm vạn độ rất xa xôi.

    Tuy nhiên, trước cuộc chiến xếp hạng môn phái, Lục Nguyên vô tình đốt lên kiếm cửu, nộ chi kiếm, hoàn toàn đốt lửa giận.

    Dưới tình huống đó, lửa giận hừng hực tận trời khiến bản thân có thể khống chế nhiệt độ còn cao đến ba trăm vạn độ.

    Lúc đó Lục Nguyên mừng rỡ, nhiệt độ cao đến ba trăm vạn độ, tức là nói nếu luyện thành kiếm cửu, thất tình kiếm rồi mượn cảm xúc khác đốt lửa thì có khả năng đem nhiệt độ tăng lên đến một ngàn năm trăm vạn độ.

    Vậy nên từ đầu Lục Nguyên đã đem cơ hội tăng cao đặt ở tranh tài xếp hạng môn phái, mượn chiến đấu luyện thành kiếm cửu, thất tình kiếm.

    Rồi mượn kiếm cửu, thất tình kiếm tăng mức khống chế nhiệt độ lên đến một ngàn năm trăm vạn độ, vậy là có thể đến thế giới cảnh lục tầng nguyên khí cảnh.

    Đây cũng là vì sao hắn thà chịu thương cũng phải luyện thành kiếm cửu, thất tình kiếm.

    Nguyên sự việc là từng khâu gom lại, mọi chuyện đúng như đã tính toán.

    Hết cách, vốn mình không am hiểu chuyện bày mưu tính kế, nhưng nước đã tới chân, không học không được.

    Nhưng lúc trước hấp thu cuồng nộ thương rồi sẽ không chịu thương nữa, kết quả chiến đấu với môn phái khác hấp thu chung cực binh khí loại hình khác vậy mà bị thương, ra ngoài dự đoán.

    Nhưng bị thương thì sao, bị thương cũng phải chiến đấu.

    Bây giờ là vòng thứ tám, cũng là cuộc chiến mười sáu cường tiến tám bắt đầu.

    Đến đây mỗi trận chiến môn phái khoảng cách hơi dài, vì bây giờ mỗi môn phái có thể ở lại đều khá mạnh, ở lại lâu chút làm mọi người đem cuộc chiến môn phái đấu đặc sắc đã mắt.

    Trận thứ nhất là Bá Đao Môn đấu với Trúc Tiết Môn.

    Lục Nguyên không thể ý trận chiến này, không có nhiều thời gian, sau mấy môn phái đấu là đến lượt Kiếm Môn.

    Mình phải ở trong khoảng thời gian này đẩy pháp lực lên tới thế giới cảnh lục tầng nguyên khí cảnh, bây giờ thì thiêu đốt đi.

    Thất tình đều có hỏa, nộ có nộ hỏa, sợ có sợ chi hỏa, ái có ái chi hỏa, hỉ có hỉ chi hỏa.

    Bây giờ Lục Nguyên ngồi xếp bằng trong kiếm chi không gian của mình, bên trên có đoàn lửa đang đốt cháy hừng hực.

    Ngọn lửa đã là ba trăm vạn độ nhưng cách nhiệt độ chế tạo mặt trời kém rất xa.

    Muốn chế tạo ra hình mặt trời, dẫn xuất hạch tụ biến ít nhất cần một ngàn năm trăm vạn độ.

    Hỉ chi hỏa, thiêu đốt đi, vô tận hoan hỉ và cuồng hỉ lửa từ thất tình kiếm bắn hướng ngọn lửa.

    Phút chốc nhiệt độ ngọn lửa tăng lên chút, Lục Nguyên lấy thần thức khống chế.

    Đoàn lửa nảy là do hắn tạo ra, nếu không sẽ đốt cháy thần thức bản thân mất.

    Lục Nguyên cảm giác bây giờ nhiệt độ đã tới năm trăm vạn độ.

    Ai chi hỏa, thiêu đốt đi, trong thất tình kiếm bắn ra ai chi hỏa rót vào ngọn lửa trên tời.

    Đoàn lửa phóng ra màu sắc cực kỳ chói mắt, bên cạnh ngọn lửa mọi thứ đều tránh ra, cách nó một khoảng xa mới được, nếu không thì chống không nổi.

    Nhiệt độ của đoàn lửa quá cao, hiện tại đã tới bảy trăm vạn độ.

    Chương 1149-1150 : Huyết môn

    Sợ chi hỏa, thiêu đốt đi, lần này đốt cháy là sợ chi hỏa.

    Sợ chi hỏa có màu đen cho người sinh ra cảm giác sợ hãi, rót vào ngọn lửa hư không, đoàn lửa bắt đầu thay đổi dần biến thành ngọn lửa ổn định, nhiệt độ đã tăng lên chín trăm vạn, đó là nhiệt độ đốt cháy thiên địa.

    Ái chi hỏa, thiêu đốt đi, thất tình kiếm bắn ra một đoàn lửa đỏ rực rót vào ngọn lửa trên trời.

    Đoàn lửa ở không trung bắt đầu biến đổi, hóa thành ngọn lửa càng cuồng bạo, đã vượt qua một ngàn vạn độ rồi, cuối cùng ổn định ở một ngàn lẻ năm mươi vạn độ!

    Có chuyện gì vậy!

    Lần này không phải tăng hai trăm vạn độ mà chỉ là tăng một trăm năm mươi vạn độ.

    Thật ra chuyện rất đơn giản, lửa đến hơn một ngàn vạn độ muốn tăng thêm cực kỳ khó khăn, cho nên mới chỉ tới một ngàn lẻ năm mươi vạn độ.

    Bây giờ chỉ ác chi hỏa và dục chi hỏa còn chưa rót vào, ngọn lửa kém bốn trăm năm mươi vạn độ mới tới đạt tiêu chuẩn một ngàn năm trăm vạn độ.

    Lục Nguyên đang đốt cháy ngọn lửa trùng kích nhiệt độ càng cao hơn.

    Khi Lục Nguyên trùng kích thế giới cảnh lục tầng nguyên khí cảnh thì cuộc chiến mười sáu cường vòng thứ tám đã tiến hành ba trận.

    Trận thứ nhất Bá Đao Môn đánh bại Trúc Tiết Môn.

    Mặc dù Trúc Tiết Môn cùng là ngựa ô như Kiếm Môn, thực lực tổng hợp mạnh hơn Kiếm Môn nhiều nhưng đối mặt Bá Đao Môn trong mười môn phái mạnh nhất thì không có bao nhiêu sức đánh lại.

    Môn chủ Bá Đao Môn Hoành Trảm có đao pháp đoạt ái đã đến mức kinh thiên động địa.

    Ngựa ô rốt cuộc có cực hạn của nó.

    Bá Đao Môn là môn phái nổi danh đã lâu, nhẹ nhàng chém gục ngựa ô Trúc Tiết Môn khiến mọi người nhìn thấy thực lực mười môn phái mạnh nhất.

    Thực lực của ngựa ô Trúc Tiết Môn thì còn trên Kiếm Môn nữa, vậy mà bị chém xuống ngựa, kết cuộc của Kiếm Môn e rằng cũng như Trúc Tiết Môn thôi.

    Uy nghiêm của mười môn phái mạnh nhất là không tha xâm phạm.

    Trận chiến thứ hai.

    Phương Hoa Môn đấu với Nhược Thủy Môn.

    Phương Hoa Môn là một môn phái lấy con gái làm chính, tu vi là sát na phương hoa.

    Sát na phương hoa, quỷ dị khó đoán, cực kỳ nhanh nhẹn, có thể nói là luyện chữ quỷ đến cực đoan.

    Nhược Thủy Môn cũng là môn phái lấy con gái làm chính, xếp hạng cũng rất cao, thứ mười hai, am hiểu nhược thủy chân giải.

    Thiên hạ chi nhu có cái nào nhược hơn nhược thủy, vạn vật đều sẽ trầm trong nhược thủ.

    Dù là vậy thì cuối cùng vẫn là Phương Hoa Môn lấy được chiến thắng, sát na phương hoa đại thắng nhược thủy chân giải trong trận chiến này.

    Trận chiến thứ ba, Tiễn Môn đấu với Thiểm Điện Môn, đây là cuộc tranh tài về nhanh.

    Tiễn Môn nỏi danh là nhanh, Thiểm Điện Môn cũng giống vậy, hai bên đều phái mấy trăm người ra sân.

    Nhân số tập thể của hai phe có hơn bảy, tám trăm.

    Nhưng bảy, tám trăm bóng người ở trên cao nguyên bầu trời, mọi người chỉ thấy vô số cái bóng, không thấy ai ngừng cả.

    Hai môn phái nhanh như vậy đấy, cuối cùng lúc mọi người không xem hiểu thfi Thiểm Điện Môn thua, Tiễn Môn thắng.

    Hai phe so nhanh, ai nhanh hơn ai là kẻ đó thắng.

    Người xem bình thường vốn không thể thấy rõ ràng, cũng xem không hiểu.

    Khi cuộc chiến thứ ba đánh xong, Lục Nguyên đang hoàn thành đốt ái chi hả, tiếp tục tu hành, không mấy chú ý những cuộc chiến.

    Trận thứ tư là Duy Nhất Môn đấu với Thương Thiên Môn.

    Thương Thiên Môn xếp hạng thứ mười chín bị Duy Nhất Môn ngược sát.

    Cuộc chiến thứ năm, Trường Thương Môn đấu với Vạn Pháp Môn.

    Trường Thương Môn là mười môn phái mạnh nhất cũng nhẹ nhàng thắng Vạn Pháp Môn.

    Đến bây giờ tổng cộng có năm trận rồi!

    Trong năm trận chiến đầu là một môn phái trong mười môn phái mạnh nhất đấu với môn phái không nằm trong mười môn phái mạnh nhất.

    Mỗi một trận chiến đầu là mười môn phái mạnh nhất lấy được chiến thắng, môn phái xếp hạng đằng sau không có một chút cơ hội, bởi vì mười môn phái mạnh nhất thật sự quá mạnh.

    Đúng là xứng với cái tên ngai vàng đẫm máu!

    Mười môn phái mạnh nhất đều dựa vào thực lực vô tận, như vương tọa đẫm máu..

    Lập tức đến trận chiến thứ sáu, cuộc chiến thứ sáu là Huyết Môn đấu với Kiếm Môn.

    Lúc này Lục Nguyên đang điên cuồng tu hành.

    Ác chi hỏa, thiêu đốt đi.

    Ngọn lửa tối đen như mực tà ác đáng sợ xuất hiện trong tay, đó là ngọn lửa có máu sắc quái dị.

    Lục Nguyên dùng thần thức thúc đẩy đoàn lửa này tiến vào trong ngọn lửa hư không.

    Phút chốc ngọn lửa trên không trung biến sắc, mặt sau ổn định thành ánh sáng trắng, nhiệt độ tăng lên đến một ngàn một trăm năm mươi vạn độ!

    Không đủ!

    Nhiệt độ tăng lên không đủ, một ngàn một trăm năm mươi vạn độ là nhiệt độ rất cao rồi tiếc rằng cách sinh ra hạch tụ biến một ngàn năm trăm vạn độ thì vẫn kém xa lắm.

    Tiếp tục đốt cháy đi, dục chi hỏa!

    Dục chi hỏa là một đoàn lửa hồng dường như có nhiều sinh linh, toàn bộ rót vào trong.

    Đoàn dục chi hỏa nếu dùng để thiêu đốt nam nữ trẻ tuổi, chỉ cần dính chút thôi là sẽ dục hỏa đốt người mà chết.

    Dục chi hỏa là ngọn lửa hung tàn nhất trong bảy hỏa, dường như dục chi hỏa cháy mạnh hơn sáu lửa trước một chút.

    Bỏ dục chi hỏa vào trong, ngọn lửa không trung chớp lóe ánh sáng khiến người không thể nhìn gần, nhiệt độ tăng lên, đoàn lửa không ngừng đốt cháy hừng hực.

    Một ngàn ba trăm vạn độ!

    Đoàn dục chi hỏa nhiệt độ cuối cùng là một ngàn ba trăm vạn độ.

    Chết tiệt!

    Còn kém hai trăm vạn độ!

    Vốn mình tính thất tình chi hỏa chắc có thể đem nhiệt độ hoàn toàn lên tới một ngàn năm trăm vạn độ, kết quả mà ngờ từ một ngàn vạn vạn độ sau muốn tăng nhiệt độ cần càng nhiều năng lượng và nhiệt độ, nhiệt độ hiện tại không đủ.

    Nếu là bình thường, kém hai trăm vạn độ không có gì gấp, từ từ nghĩ cách là được.

    Nhưng hiện tại là thời điểm mấu chốt.

    Ở trong cuộc chiến xếp hạng môn phái, không kịp.

    Nhưng dù không kịp thì trong thoáng chốc không nghĩ ra cách gì hay, mặt trước không có thời gian có thể tiết kiệm, mặt sau phải luyện thất tình kiếm, không luyện thất tình kiếm là không thể trùng kích thế giới cảnh lục tầng.

    Lục Nguyên mở mắt ra.

    - Cuộc chiến tiếp theo, Huyết Môn đấu với Kiếm Môn.

    Đến lúc rồi, đã đến lúc Huyết Môn đấu với Kiếm Môn, chết tiệt!

    Lục Nguyên một đấm đánh vào mặt đất, chỉ thiếu chút xíu thời gian nữa thôi, đáng chết, tại sao chỉ còn kém chút nữa, nếu cho mình thêm ít thời gian nghiên cứu thì nói không chừng có thể đến thế giới cảnh lục tầng, mình không muốn tại đây mất tư cách trùng kích văn minh thánh địa.

    - Rốt cuộc đến lượt Huyết Môn và Kiếm Môn.

    - Huyết Môn là một trong mười môn phái mạnh nhất, thực lực Kiếm Môn thì nhỏ yếu hơn nhiều.

    - Kiếm Môn tuyệt đối không có đường thắng.

    Con đường ngựa ô của Kiếm Môn rồi dừng ở đây thôi, giống như Trúc Tiết Môn vậy, đụng phải mười môn phái mạnh nhất muốn thắng là chuyện không thể.

    - Nhưng nói không chừng đâu.

    Có lẽ Kiếm Môn Lục Nguyên sẽ bày trò gì đó.

    Bên cạnh vô số người bàng quan nhìn chằm chằm cuộc chiến này, không ai cho rằng Lục Nguyên sẽ thắng nhưng vẫn hơi mong chờ Kiếm Môn làm điều gì đó.

    Nói không chừng Kiếm Môn Lục Nguyên sẽ làm ra việc khiến người giật mình, thế thì vui đây.

    Đúng vậy, đã đến lúc chiến đấu.

    Năm mươi người Kiếm Môn bao gồm Lục Nguyên, tập thể nhảy lên đài.

    Cùng lúc đó, năm trăm người Huyết Môn, không sai, Huyết Môn từ hỗn động cảnh trở lên có năm trăm người.

    Trong đó thế giới cảnh trở lên có hai trăm người, hỗn động cảnh ngũ tầng trở lên có ba trăm người.

    Thật ra tại Huyết Môn hỗn động cảnh từ ngũ tầng trở lên không chỉ là ba trăm người nhưng bây giờ không cần thiết phái ra hết thực lực.

    Dù sao đã xuất hết hai trăm người thế giới cảnh trở lên, thực lực chân chính cơ bản đã dùng, thêm vào chút người hỗn động cảnh không có tác dụng gì nhiều.

    Đây chính là thực lực của Huyết Môn, so chất so lượng đều hơn Kiếm Môn gấp mười lần.

    Năm trăm huyết ảnh tràn ngập huyết khí, chỉ nhìn thôi liền thấy khủng bố rồi.

    Trong năm trăm người Huyết Thần Vương dáng người đặc biệt cao to, da thịt huyết hồng, có vẻ tà mị anh tuấn khoanh tay đứng.

    Huyết Thần Kinh của gã đã luyện đến cảnh giới cao nhất, không cần giữ huyết hình mà có thể dùng hình người đi ra.

    Toàn thân Huyết Thần Vương có pháp lực mạnh đến cực điểm, đây là pháp lực thế giới cảnh thất tầng, là pháp lực cấp thiên tôn.

    Huyết Thần Vương khoanh tay đứng, nhìn Lục Nguyên.

    Gã không thèm nhìn hướng Kiếm Diệt lão tổ, cỡ như lão ở trong mắt gã chỉ là một con kiến mà thoi, có thể dễ dàng nghiền nát, không cần chú ý.

    Lục Nguyên thì có rất tiềm lực, đáng giá gã để ý.

    - Lục Nguyên đúng không?

    Tốt lắm, sớm nghe danh tiếng ngươi, vốn coi như không cừu không oán gì với ngươi.

    Nhưng mà, nếu ngươi dám giết người Huyết Môn chúng ta, thật là gan chó nhỉ, ngày hôm nay ta phải giết chết ngươi, sau đó sẽ phái ngươi tiến hành diệt môn chiến với Kiếm Môn các ngươi.

    Ta muốn Kiếm Môn triệt để biến mất trong trung ương thiên triều.

    - Hùng tâm tráng chí của ngươi sẽ bị đánh vỡ tại đây.

    - Máu thịt của ngươi sẽ thành máu thịt của ta, hòa thành một phần trong ta, dùng để tăng trưởng pháp lực của ta, tiềm lực của ta.

    Huyết Thần Vương nói câu này là có nguyên nhân, Huyết Thần Kinh chính là một loại công pháp tà ác chỉ cần chạm vào đối thủ, xuyên qua người liền hấp thu tinh hoa của đối thủ, giết chết đối phương.

    Mặc dù bây giờ chưa khai chiến nhưng khí thế Huyết Môn đã đè Kiếm Môn gắt cao, thực lực cách biệt quá xa xôi.

    Bây giờ Lục Nguyên còn trong tinh thần hoảng hốt, vẻ mặt như vậy khiến người xem và đám Huyết Môn đều cho rằng không lẽ Lục Nguyên bị người Huyết Môn hù đến ngu ra?

    Theo lý thì không thể nào, nhưg trạng thái hiện tại của Lục Nguyên đúng là không thích hợp, vẻ mặt ngơ ngác.

    Bây giờ Lục Nguyên còn đang nghĩ đến chuyện hạch tụ biến.

    Trong kiếm chi không gian của mình ngọn lửa trên không trung nhiệt độ đã tới một ngàn ba trăm vạn độ, hạch tụ biến cần một ngàn năm trăm vạn độ, chỉ kém hai trăm vạn độ mà thôi.

    Làm sao tăng hai trăm vạn độ cuối cùng đây?

    Bình thường Lục Nguyên lười biếng nhưng nghĩ đến vấn đề gì là rất say mê, không nghĩ ra kết quả thì tuyệt không bỏ qua.

    Mình đã thiêu đốt thất tình chỉ hỏa rồi, giờ đốt lửa gì nữa có thể tăng lên hai trăm vạn độ?

    Lửa!

    Lửa!

    Mình đi đâu tìm lửa đây!

    Lục Nguyên nghĩ tới nghĩ lui vẫn không nghĩ ra đi đâu tìm lửa gì, hết cách, bình thường mình không chưoi với lửa.

    Khoan đã, đúng là mình không có lửa nhưng có thể sáng tạo ra nó.

    Ma sát dấy lửa!

    Lúc ma sát có thể ra lửa.

    Nếu mình dùng tốc độ cao nhất ma sát thì có xuất hiện ngọn lửa độ cực cao không?

    Khiến cuối cùng đến một ngàn năm trăm vạn độ?

    Được rồi!

    Cứ cách này đi, chắc là thành công thôi, chỉ cần tốc độ kiếm của mình đủ nhanh thì nhất định được.

    Chính trong chớp mắt này, Lục Nguyên cảm giác nguy hiểm từ chính diện ập đến.

    Lục Nguyên bản năng mở mắt ra, bình tĩnh tinh thần, Dưỡng Ngô tiên kiếm ra khỏi vỏ, giơ ngang chắn.

    Keng một tiếng, một đoàn huyết quang va chạm với Dưỡng Ngô tiên kiếm, và tà niệm mạnh đập vào thân kiếm.

    Lục Nguyên có thể khẳng định nếu không phải Dưỡng Ngô tiên kiếm có thuộc tính chính khí thì e luồng huyết quang sớm thuận theo thân kiếm xâm ngập vào người rồi, công pháp thật là tà.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm hú dài, đoàn huyết quang rụt lại, tà khí trên huyết quang không bị thương Dưỡng Ngô tiên kiếm nhưng pháp lực mạnh mẽ khiến Lục Nguyên bỗng thụt lùi ra sau.

    Người ra tay rõ ràng chính là Huyết Thần Vương.

    Huyết Thần Vương nhẹ nhàng thu hồi một vệt huyết tuyến, mới rồi gã chỉ tùy tiện ra một kích đã đánh Lục Nguyên lùi xa vậy, thực lực của gã trên hắn nhiều.

    Lục Nguyên thầm than nguy to, bây giờ mình chỉ thiếu chút thời gian, nếu cho mình một nén nhang thì chắc chắn có thể khiến nhiệt độ lên tới một ngàn năm trăm vạn độ, khóng chế hạch tụ biến và tăng lên thế giới cảnh lục tầng, nhưng chết tiệt là bây giờ Huyết Thần Vương tấn công, căn bản không có thời gian.

    Cuộc chiến quyết định tiến tám cường đã bắt đầu.

    Đây là trận chiến đã định trước rất đặc sắc, cũng quyết định tám môn phái nào tiến vào tám cường.

    Một khi có ai vào được tám cường thì có thể lấy được cơ hội đi văn minh thánh địa.

    Văn minh thánh địa có tác dụng rất lớn cho trùng kích văn minh cảnh, đối với Vô Thượng Đại Giáo thì cơ hội như vậy chỉ có mười cái, mọi người phải tranh nhau.

    Nhưng một khi thành công thì sẽ có ích lợi to lớn.

    Văn minh thánh địa nha, tiến vào trong mặc dù tu thành văn minh cảnh rất khó nhưng muốn tăng lên chút thực lực là chuyện vô cùng đơn giản.

    Thực lực Vô Thượng Đại Giáo và thực lực cao thủ đệ nhất môn phái của họ liên quan lẫn nhau.

    Bây giờ đang tiến hành trận chiến Huyết Môn đấu Kiếm Môn.

    Trận này Huyết Môn chắc chắn thắng, Kiếm Môn không khả năng thắng nổi.

    Huyết Thần Vương chắp tay sau lưng, mới rồi tùy ý huyết tuyến đánh ra đã khiến Lục Nguyên bay xa xa, khí huyết cuòn cuộn khó chịu.

    Huyết Thần Vương làn da đỏ rực, áo đỏ rực, có sức hấp dẫn tà dị đến cực điểm.

    - Lục Nguyên, thực lực của ngươi còn kém xa lắm.

    Lần này Huyết Môn không dùng chung cực binh khí Huyết Thần Chi Cổ.

    Huyết Thần Chi Cổ có thể phát huy một loại lực lượng kỳ lạ cường đại, là sát chiêu chung cực của Huyết Môn nhưng lại không dám dùng trước mặt Lục Nguyên.

    Lục Nguyên có thể nuốt chung cực binh khí, nếu Huyết Thần Chi Cổ bị nuốt thì trong thời gian nhất định không thể sử dụng lần thứ hai.

    Hơn nữa đối mặt Lục Nguyên có cần thiết dùng không?

    Huyết Thần Vương nhảy lên không trung công kích Lục Nguyên liên tục, huyết quang bay loạn.

    Kiếm trong tay Lục Nguyên biến hóa muôn vàn tư thế, vạn lần thay đổi, chiêu thức tuyệt diệu vô cùng.

    Dù là vậy nhưng đối mặt công kích đến từ Huyết Thần Vương chỉ có nước không ngừng đón đỡ, cố tình lúc này Lục Nguyên phát hiện trong đợt oanh kích đang luyện thất tình kiếm thì bị thương dường như sắp hiện ra, ngụm máu dâng tận cổ suýt phun ra.

    Không có cơ hội sao?

    - Chết tiệt, nếu ta có thêm thời gian là có thể phản kích.

    Lục Nguyên bực mình nói:

    - Ta phải xông mười hàng đầu, lấy được tư cách văn minh thánh địa!

    Huyết Thần Vương lạnh lùng cười:

    - Đừng nằm mơ.

    Kiếm Diệt lão tổ bỗng nhiên nói:

    - Lục Nguyên không nằm mơ!

    Huyết Thần Vương nhìn hướng Kiếm Diệt lão tổ, dùng ánh mắt khinh thường nhìn lão.

    - A, con kiến nhà ngươi có thể lấy ra thủ đoạn gì?

    Để ta xem thử?

    Gã coi khinh Kiếm Diệt lão tổ.

    Tay Kiếm Diệt lão tổ lóe tia sáng, là một vật hình kiếm chậm rãi bay lên trời, cùng lúc đó tất cả kiếm tu trên cao nguyên người tỏa ánh sáng.

    Một chụp ánh sáng hoàn toàn ngăn cách Huyết Môn và Kiếm Môn.

    Huyết Thần Vương ngẩn ra, nói:

    - A, pháp bảo loại phòng ngự ư, hãy xem ta phá nó đây!

    Trong tay gã xuất hiện mười luồng huyết quang đánh thẳng về phía chụp phòng ngự, nhưng nó chẳng hề sứt mẻ chút nào.

    Chương 1151-1152: Lục Nguyên ra tay

    Kiếm Diệt lão tổ lắc đầu nói:

    - Ngươi không cần thử nữa, cái này ln trước đó không lâu ta vô tình có được Kiếm Chi Thủ Hộ Lệnh, lúc trước nó thuộc về Kiếm Môn sơ tổ.

    Kiếm Môn sơ tổ có thực lực nửa bước văn minh cảnh, sáng tạo ra Kiếm Chi Thủ Hộ Lệnh, trong một nén nhang người thế giới cảnh không thể phá được, nhưng chỉ giữ trong một nén nhang mà thôi.

    Kiếm Chi Thủ Hộ Lệnh này vốn là Kiếm Diệt lão tổ vô tình có được, định sử dụng trong cuộc chiến môn phái, nhưng lão nghĩ dựa vào Kiếm Chi Thủ Hộ Lệnh cũng khó bảo đảm giữ được vị trí ba trăm sáu mươi lăm hàng đầu.

    Kết quả Lục Nguyên một đường kéo lên, làm Kiếm Chi Thủ Hộ Lệnh trong tay lão luôn không có cơ hội dụng, giờ rốt cuộc sử dụng nó được rồi.

    Huyết Thần Vương không ngừng công kích Kiếm Chi Thủ Hộ Lệnh nhưng nó không có chút phản ứng gì cả.

    Vật người nửa bước văn minh cảnh tạo ra đúng là không tầm thường.

    Kiếm Diệt lão tổ quát:

    - Một đường tới nay đều nhờ có Lục Nguyên, hắn hoàn thành nhiệm vụ Kiếm Môn mơ ước, giữ vị trí ba trăm sáu mươi lăm hàng đầu, lại còn mang Kiếm Môn đến mười sáu hàng đầu.

    Bây giờ lúc hắn cần giúp đỡ, ta chỉ có thể làm bấy nhiêu đây!

    - Kiếm đạo là mọi người cùng nhau bảo vệ, mặc dù bây giờ chúng ta không mạnh nhưng cũng sẽ góp một phần sức lực!

    Trong lòng Lục Nguyên có cảm giác ấm áp.

    Đúng vậy, kiếm đạo là mọi người cùng nhau bảo vệ, tựa như năm đó bảo vệ Hoa Sơn vậy.

    Mặc kệ lực lượng lớn nhỏ đều cùng nhau bảo vệ.

    Thời gian một nén nhang, cũng tạm đủ.

    Lục Nguyên lập tức lấy nguyên thân tiến vào kiếm chi không gian bản thân.

    Trong kiếm chi không gian, ngọn lửa không trung bây giờ là một ngàn ba trăm vạn độ.

    Lục Nguyên lấy kiếm ra bắt đầu chém vào đoàn lửa.

    Muốn chém ra lửa nhiệt độ càng cao thì phải có tốc độ nhanh hơn, ma sát lớn hơn.

    Bên cạnh lửa hư không Lục Nguyên bỏ vào bạo nhiên thạch.

    Bạo nhiên thạch là kỳ vật trong thiên địa, bản thân khó đốt cháy, gần như không cháy nhưng có thể ma sát sinh ra sức nóng cháy bỏng, vậy nên có thể bỏ vào trong lửa hư không.

    Kiếm trảm!

    Tốc độ kiếm cực nhanh chém vào bạo nhiên thạch.

    Bạo nhiên thạch không hấp thu bất cứ nhiệt độ lửa, chớp mắt đem nhiệt độ truyền hướng bên cạnh lửa hư không, một ngàn ba trăm mười vạn độ.

    Không đủ, còn kém rất xa.

    Lục Nguyên lại chém một kiếm, nhát kiếm này so với cái trước nhanh hơn chút, lần này là một ngàn ba trăm hai mươi vạn độ.

    Sau khi liên tục chém vài kiếm, Lục Nguyên phát hiện tốc độ kiếm cực hạn của mình, cách mượn ma sát sinh nhiệt chém vào bạo nhiên thạch có thể đem nhiệt độ tăng lên tới một ngàn bốn mươi vạn độ.

    Tốc độ vẫn là không đủ!

    Làm sao đây?

    Phải tăng tốc nữa, nhưng đây đã là tốc độ cực hạn rồi, muốn nhanh hơn không phải chuyện dễ.

    Lục Nguyên bỗng nhiên nhớ một câu nói.

    Đó là lúc Yến Thương Thiên dạy hắn tâm kiếm thì nói câu này, lúc trước có nói Yến Thương Thiên đang luyện tâm kiếm mà.

    Tâm ở đâu là kiếm ở đó.

    Tâm ở tức kiếm ở.

    Vậy thì tâm muốn kiếm nhanh, kiếm có thể càng nhanh.

    Đây chính là tâm kiếm!

    Lục Nguyên giật mình phát hiện Yến Thương Thiên luyện tập tâm kiếm là kiếm pháp khá khủng bố.

    Tâm muốn kiếm thế nào thì kiếm sẽ như thế ấy, thật là kiếm pháp không gì không biết, không gì không làm được.

    Trừ kiếm đạo môn của hắn có thể bằng vào thuộc tính kiếm đạo cưỡng ép trấn áp loại kiếm pháp này ra thì nó là chân chính vô địch đương thời.

    Nếu mình không có kiếm đạo môn thì tuyệt đối không phải là đối thủ của bộ kiếm pháp đó.

    Uy lực kiếm pháp đó tuyệt đối không dưới kiếm cửu, thất tình chi kiếm.

    Đương nhiên bộ kiếm pháp này rất khó luyện, chắc Yến Thương Thiên luôn ở di thất địa luyện nó.

    Tâm muốn kiếm nhanh thì kiếm càng nhanh!

    Lục Nguyên thầm mặc niệm khẩu quyét tâm kiếm.

    Phút chốc trong người Lục Nguyên tiềm lực lần thứ hai bùng phát, tâm cùng kiếm hợp, kiếm cùng người hợp, lần thứ hai đánh ra.

    Chớp mắt kiếm quang phát ra, đem nhiệt độ tăng lên đến một ngàn một trăm mười vạn độ, quả nhiên cách này thực hiện được, hoàn toàn buộc ra một tia tiềm lực cuối cùng trong người, hơn nữa rất mệt.

    Nhưng có cách tăng cao tốc độ kiếm thì mệt chút sợ gì, buộc ra tiềm lực có gì sợ.

    Không dùng tiềm lục chẳng lẽ cất chứa sao?

    Lục Nguyên lấy ra tâm kiếm, vẫn là dùng khẩu quyết tâm kiếm.

    Lần thứ hai xuất kiếm, đánh ra kiếm quang so với vừa rồi càng hợp khẩu quyét tâm kiếm, càng nhanh hơn.

    Bởi vì tav muốn kiếm nhanh nên kiếm tự nhiên càng nhanh, đây chính là tâm kiếm.

    Cứ luyện tập như vậy Lục Nguyên sắp chống đỡ không nổi nữa.

    Nhưng nhiệt độ tăng cao, một ngàn bốn trăm năm mươi vạn độ.

    Một ngàn bốn trăm bảy mươi vạn độ!

    Một ngàn bốn trăm tám mươi vạn độ!

    Một ngàn bốn trăm chín mươi vạn độ!

    Một ngàn năm trăm vạn độ!

    Ngọn lửa nóng cháy như đốt cả hư không, chớp mắt xuất hiện biến hóa cực lớn, đây là biến đổi vô cùng lớn lao.

    Lục Nguyên cảm giác một loại biến đổi cực kỳ khủng bố sinh ra trong lửa cháy bỏng trước mắt, cùng lúc đó, chất lượng đang lấy tốc độ cực nhanh biến mất.

    Cả không gian biến nóng rực, lửa hư không bắt đầu tự sinh ra sức nóng to lớn như là một mặt trời nhỏ, không cần hắn cung cấp sức nóng cho nó nữa.

    Tức là nói, trong kiếm chi không gian xuất hiện một mặt trời nhỏ tự sinh ra sức nóng.

    Chớp mắt Lục Nguyên cảm giác toàn thân tiến hành tiến hóa không bình thường, dường như hắn có thể nắm giữ một loại biến đổi khác trong thiên địa.

    Hạch tụ biến, pháp lực của mình, thân thể mình đều tăng vọt.

    Đặc biệt là pháp lực, hạch tụ biến liên miên không ngừng đem năng lượng liên tục truyền vào thân thể.

    Lục Nguyên có thể nói bây giờ hắn dễ dàng tạo ra thượng phẩm linh thạch.

    Đúng vậy đấy, hơn nữa một lần tạo hàng vạn thượng phẩm linh thạch, nếu bây giờ hắn trở lại Tấn quốc có thể khiến Hoa Sơn phủ đầy thượng phẩm linh thạch.

    Đây chính là thế giới cảnh lục tầng nguyên khí cảnh, mình rốt cuộc đến cảnh giới tầng này.

    Tới cảnh giới tầng này rồi có thể đánh ra pháp lực càng mạnh, đang đánh với người đột nhiên ra chiêu hạch tụ biến kiến nguyên khí bùng phát, cách đánh này rất sướng tay.

    Rốt cuộc thành công, Lục Nguyên vô cùng cảm thán.

    Vì tăng lên tầng này thật không dễ dàng, mặt sau mỗi tầng đều sẽ không dễ như vậy.

    Vì bây giờ đã sắp tới đỉnh cao trong thiên địa, càng lên cao thì càng khó tăng lên, có người ở một tầng kẹt mấy vạn năm, thậm chí mấy chục vạn năm cũng là chuyện thường xảy ra.

    Nếu đã tới thế giới cảnh lục tầng vậy cuộc chiến xông lên mười hàng đầu rốt cuộc chân chính bắt đầu.

    Còn về trùng kích thế giới cảnh thất tầng tích lũy cảnh thì là bước tiếp theo, tạm thời không cần lo đến.

    Lục Nguyên thấy sảng khoái.

    Thiên tôn, thiên tôn thì sao chứ.

    Dù là thiên tôn thì kiếm của ta cũng sẽ chém cho ngươi biết mùi.

    Lục Nguyên dạt dào hùng hồn!

    Trước đó không lâu bị cấp thiên tôn cưỡi trên đầu trên cổ, làm như mình đánh không lại thiên tôn vậy.

    Hắc hắc, lập tức có trò vui để xem đây.

    Kiếm Chi Thủ Hộ Lệnh tuy là pháp bảo do sơ đại kiếm tổ sáng tạo ra.

    Nhưng đã qua rất lâu nên uy lực yếu đi.

    Người Huyết Môn thì siêu mạnh, năm trăm người Huyết Môn cùng tấn công, Kiếm Chi Thủ Hộ Lệnh không chống được một nén nhang.

    Lúc gần tới một nén nhanh thì bùm một tiếng, Kiếm Chi Thủ Hộ Lệnh bị phá.

    Huyết Thần Vương âm trầm nhìn Kiếm Diệt lão tổ, nói:

    - Kiếm Diệt lão tổ, thú vị lắm, ngươi có thể chặn ta lâu như vậy, lúc trước không biết con kiến nhà ngươi có bản lĩnh lớn như vậy, đáng khen.

    - Tiếc rằng, đến đây là kết thúc.

    Tay phải của Huyết Thần Vương vung ra ở không trung hóa thành một huyết tinh đại thủ to lớn đánh hướng Kiếm Diệt lão tổ.

    Kiếm Diệt lão tổ lấy ra Diệt tiên kiếm nhưng mặt trên có hơi thở hủy diệt so với huyết tinh đại thủ thì cách xa không đếm được.

    Huyết tinh đại thủ dễ dàng đập nát Diệt tiên kiếm của Kiếm Diệt lão tổ, mặc kệ lão có biến ra muôn vàn vạn hóa cũng túm lấy lão.

    Mùi máu tanh xộc vào mũi Kiếm Diệt lão tổ.

    Huyết Thần Vương nhìn Kiếm Diệt lão tổ, nói:

    - Ta muốn máu của ngươi.

    Gã vươn ra ngón trỏ, một luồng huyết quang bắn vào trán Kiếm Diệt lão tổ, Thực Tổ Chi Huyết của Huyết Thần Kinh.

    Chỉ cần Thực Tổ Chi Huyết lướt qua người Kiếm Diệt lão tổ là có thể hút sạch máu lão.

    Tu luyện sơ kỳ Huyết Thần Kinh là hóa thành huyết ảnh xuyên qua thân thể đối phương, rồi mới hút hết máu đối thủ.

    Đến cảnh giới của Huyết Thần Vương thì không cần thô lỗ như vậy, gã muốn ưu nhã, ưu nhã như huyết chi nguyên tổ.

    Trong truyền thuyết di thất địa còn có bầy huyết tộc càng mạnh, ở đó có huyết nguyên chi tổ rát mạnh, cụ thể mạnh tới đâu thì chưa biết.

    Mắt thấy Kiếm Diệt lão tổ sẽ chết trong tay Huyết Thần Vương.

    Nhưng có ai cứu được Kiếm Diệt lão tổ?

    Thật ra không chỉ không ai cứu Kiếm Diệt lão tổ mà những người khác cũng sẽ chết.

    Mấy người Huyết Môn tập thể lao hướng mục tiêu.

    Tuy nhiên, lần này Huyết Môn xuất động năm trăm người mà Kiếm Môn tổng cộng có năm mươi người thôi.

    Vấn đề bây giờ là cháo nhiều mà hòa thượng ít, quá nhiều người muốn uống máu, người có máu thì quá ít, nói đơn giản là mười cướp một.

    Bây giờ Kiếm Môn rất là đắt giá, Huyết Môn bàn bạc xem là ai nên có được ai.

    - Thế giới cảnh kia là của ta, nghe nói tên gọi Thái Sử không, Kiếm Chủ hiện tại của Hiển Kiếm Môn chắc mùi vị không tệ.

    - Thái Sử không là của ta!

    Ta thích uống rượu, nghe nói Thái Sử không cũng thích rượu, máu có mùi rượu chắc là không tệ.

    Mấy người Huyết Môn thế giới cảnh đưa mắt nhắm ngay Thái Sử không, tới đây rồi không ai chịu buông tay, mười giành một rất là kịch liệt.

    - Cái tên gầy đó gọi là Kiếm Vân trung tổ đi, ta muốn.

    - Kiếm Môn thật đáng thương, sao chỉ có chút thực lực vậy nè.

    4tc mới có một, bảo ta làm sao uống máu đã ghiền chứ.

    - Tên kia không tệ, có thể uống đỡ, tên gọi là gì?

    - Người hỗn động cảnh Kiếm Môn bình thường đâu cần biết tên, uống hết sạch máu là được.

    Trong chớp mắt một luồng kiếm quang xuất hiện.

    Đó là luồng kiếm quang hư ảo dường như rất yếu ớt, dường như trong kiếm quang không tồn tại cái gì cả.

    Nhưng trong chớp mắt rồi lại cảm giác luồng kiếm quang này không đâu không ở.

    Không đâu không ở rồi lại như không tồn tại, hai cảm giác khác nhau khiến người muốn hộc máu.

    Huyết Thần Vương dù gì cũng là thế giới cảnh thất tầng, gã lập tức cảm giác ra kiếm đạo này hướng về mình.

    Nhưng kiếm quang rốt cuộc từ đâu đến?

    Không biết!

    Kiếm quang này đi đâu?

    Cũng không biết!

    Không biết kiếm quang từ đâu đến, không biết nó đi đâu.

    Huyết Thần Vương sắp hộc máu, gã chưa từng đánh qua trận như vậy, cái này bảo người làm sao đánh đây.

    Huyết Thần Vương chỉ dựa vào kinh nghiệm chiến đấu nhiều năm và bản năng thụt lùi ra sau.

    Nhưng khi gã lùi lại thì một luồng kiếm quang vẫn xuất hiện cặt nát ba ngón tay trái của Huyết Thần Vương.

    Trong không trung bùm một tiếng, vô số mưa máu bắn tung.

    Huyết Thần Vương đúng là Huyết Thần Vương, môn chủ Huyết Môn, lượng máu toàn thân gấp trăm lần người bình thường, cho nên dù chỉ đứt ba ngón tay cũng bắn ra nhiều máu như vậy.

    Cắt đứt ba ngón tay của Huyết Thần Vương rồi kiếm quang mới ngừng lại.

    Huyết Thần Vương nhìn ngón tay mình.

    Chết tiệt!

    Không ngờ khiến mình bị thương!

    Đó là ai?

    Là ai ra tay?

    Huyết Thần Vương nhìn hướng đối thủ, đối phương đang giơ ngang kiếm đứng trước mặt Kiếm Diệt lão tổ, giải Thực Tổ Chi Huyết mà Kiếm Diệt lão tổ bị xuyên qua.

    Đối thủ áo xanh phấp phới, tóc dài bay bay, thật là người thanh niên tuấn tú.

    Người này tất nhiên là Lục Nguyên, mới rồi một kiếm kia là kiếm tứ, không!

    Kiếm tứ, không!

    Đây là chiêu mình rất ít khi sử dụng.

    Nói chính xác hưn lúc trước mình chưa từng dùng chiêu này, bởi vì nó không thật sự hoàn thành.

    Kiếm chiêu không cần là kiếm chiêu dường như không đâu không ở rồi lại như không hề tồn tại, mới có cảm giác là không mà lại không như không, cho nên đặt tên là không.

    Lúc trước chưa thật sự hoàn thành, bây giờ luyện tập tâm kiếm có thành tựu nhất định.

    Tâm ở thì kiếm ở, tâm không, không cũng là không, khiến kiếm chiêu này càng khó đoán biết, vậy nên mới hoàn thành kiếm tứ, không.

    Chính trong chớp mắt này mới thi triển ra kiếm tứ, không.

    Một thức kiếm tứ, không!

    Hiệu quả không tệ lắm.

    Huyết Thần Vương và nhiều cao nhân bên cạnh đều giật mình.

    Mặc dù nói pháp lực thuộc tính vân hệ sở trường là che giấu cao thấp pháp lực nhưng mới rồi Lục Nguyên ra tay đối phó Huyết Môn đã khiến mọi người nhìn ra được, pháp lực của Lục Nguyên tuyệt đối là thế giới cảnh lục tầng nguyên khí cảnh.

    Trời ạ!

    Lục Nguyên đã tới thế giới cảnh lục tầng nguyên khí cảnh, điều này sao có thể!

    Thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh muốn thăng lên thế giới cảnh lục tầng nguyên khí cảnh không phải chuyện dễ, rất nhiều người kẹt tại ải này mấy vạn năm, thậm chí mấy chục vạn năm cũng là chuyện thường.

    Lục Nguyên đến thế giới cảnh ngũ tầng tạo vật cảnh chắc không bao nhiêu lâu, tối đa là hơn một năm, giờ trùng kích thế giới cảnh lục tầng, tốc độ cũng nhanh quá đi.

    Không đúng, không chỉ là quá mức, mà là không thể tưởng tượng, dù là Khí Vận Thất Tử thì e rằng tốc độ khó mà nhanh như vậy.

    Lục Nguyên lên quá nhanh.

    Giật mình điều này chỉ là thứ nhất.

    Giật mình điểm thứ hai là một kiếm Lục Nguyên vừa ra tay.

    Một kiếm kia không không hư hư, dường như không đâu không ở rồi lại không ở đâu cả.

    Người có mặt rất là nhiều nhưng có thể nhìn thấu một kiếm này chỉ có một công tử bạch y tóc bạc ngồi ở vị trí thượng tọa tiên cổ văn minh, những người khác không có khả năng này, căn bản không nhìn ra được.

    Thật ra dù là vị ngồi ở vị trí thượng tọa tiên cổ văn minh thì cũng không lập tức thấy ra ngay, suy tư một đoạn thời gian mới nhìn thấu.

    Công tử bạch y tóc bạc điển trai có vẻ yếu đuối này thầm nhủ, nếu là mình đối diện Lục Nguyên đột nhiên thi triển một kiếm này, trước đó chưa từng thấy qua thì e rằng sẽ ăn chút thiệt thòi, không thể lập tức phá giải, có lẽ sẽ quét trúng tay áo mình.

    Đây là chấn kinh thứ hai.

    Lục Nguyên ra một kiếm mà có thể thương tổn đến Huyết Thần Vương, dù nói do gã không kịp đề phòng nhưng cũng khá đáng sợ rồi.

    Lục Nguyên ra một kiếm thương tổn đến Huyết Thần Vương khiến bốn phía xôn xao, người Huyết Môn chuẩn bị uống máu đều bị hù sợ.

    Không ngờ bị thương được Huyết Thần Vương đại nhân, đấy là nhân vật cấp thiên tôn!

    Lục Nguyên cười khẽ nói:

    - Kiếm Diệt lão tổ, đa tạ, đa tạ người thủ hộ lâu như vậy, hiện tại đến lượt ta.

    Chương 1153-1154: Huyết Thần chi cổ

    Kiếm Diệt lão tổ mỉm cười, dường như lão đã dự cảm được kỳ tích sắp xảy ra.

    Nhìn nụ cười cực kỳ tự tin của Lục Nguyên, lão phát hiện khả năng Kiếm Môn tiến vào mười hạng đầu tăng cực lớn.

    Cái gì gọi là cuộc chiến không khả năng chiến thắng, trước khi bắt đầu đấu thì Kiếm Diệt lão tổ cũng tin, nhưng xem nụ cười tự tin của Lục Nguyên thì lão không còn tin nữa.

    Ai nói Kiếm Môn không thể thắng?

    Tại sao là kiếm đạo thì không thể thắng?

    Kiếm Diệt lão tổ mỏi mắt trông chờ, chờ kỳ tích xảy ra.

    Lúc này, thanh y Lục Nguyên nhìn hướng Huyết Thần Vương và bốn trăm chín mươi chín người Huyết Môn khác.

    - Mới rồi chậm trễ chút thời gian, thật ngại quá, bây giờ bắt đầu đại chiến thật sự giữa Kiếm Môn và Huyết Môn.

    Để ta nhìn xem kỷ lục lấy một địch một môn của ta có bị đánh vỡ ở đây không?

    Lấy một người địch một môn!

    Đối với môn phái khác thì đành thôi, nhưng bây giờ hắn đối mặt là Huyết Môn, thế mà Lục Nguyên còn nói muốn lấy một người địch một môn!

    Đây thật là không biết sống chết!

    Thật là rất can đảm!

    Thật là kích thích!

    Lục Nguyên, thần tượng!

    Dựa vào câu nói này, Lục Nguyên có được rất nhiều người sùng bái, bây giờ trong nhiều môn phái rất là nhiều người ngưỡng mộ hắn.

    Phút chốc bên Lục Nguyên khí thế tăng vọt.

    Cùng lúc đó, Huyết Thần Vương cũng nở nụ cười.

    Gã nhìn chỗ đứt tay, ngón tay bắt đầu trùng sinh.

    - Kiếm thuật thật lợi hại, Lục Nguyên rất lợi hại.

    Huyết Thần Vương lạnh lùng nói:

    - Lúc trước ta cảm thấy ngươi có chín phần chín không giữa trận đọt phá, không ngờ ngươi vẫn là giữa trận đột phá.

    Nhưng mà, Huyết Môn không khả năng cứ thất thất bại.

    Vì đối phó ngươi, Huyết Môn đã chuẩn bị không ít, ít ví dụ nhược điểm hiện tại của ngươi bị chúng ta nắm giữ.

    Lục Nguyên thắc mắc hỏi lại:

    - Nhược điểm hiện tại của ta?

    Huyết Thần Vương gật đầu nói:

    - Ví dụ bây giờ vết thương trên thân thể ngươi nghiêm trọng cỡ nào.

    Huyết Thần Vương nói câu sau cùng thật kinh người.

    Thân thể Lục Nguyên có vết thương?

    Mà còn rất nghiêm trọng?

    Vậy là sao?

    Một đường xếp hạng môn phái đánh tới, rõ ràng Lục Nguyên đâu có bị vết thương nào?

    Ít nhất mọi người không thấy chút vết thương trên người Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cũng hơi kinh ngạc.

    Vòng thứ tám, cuộc chiến Huyết Môn đấu với Kiếm Môn.

    Huyết Thần Vương thốt lời kinh người, nói là Lục Nguyên bị thương rất nặng, làm mọi người kinh ngạc.

    Lục Nguyên không có vẻ bị vết thương gì cả, nhưng Huyết Thần Vương nói năng rõ ràng không giống nói xạo.

    Lục Nguyên tò mò hỏi:

    - Ngươi làm sao biết?

    Câu này chính là thừa nhận rồi.

    Người Kiếm Môn đều ngoái đầu lại, họ thật không biết Lục Nguyên bị thương.

    Không biết hắn có bị thương nặng không, trận này nên đánh làm sao.

    Huyết Thần Vương mỉm cười nói:

    - Tất nhiên Huyết Môn chúng ta khác biệt rất lớn với tất cả môn phái.

    Huyết Môn tu luyện là Huyết Thần Kinh lấy máu làm thức ăn, thậm chí khi tu luyện Huyết Thần Kinh trong thời gian rất dài người sẽ biến thành đoàn máu.

    Không có mắt, mũi, không có gì cả, hoàn toàn chỉ có ý niệm huyết.

    Huyết Thần Kinh đại thành, tới ngưng luyện Chân Tổ Chi Huyết thì mới hồi phục hình người được.

    Điều này ai nấy đều biết, Huyết Môn có đặc điểm tà dị vì thế.

    - Khi ngưng luyện Chân Tổ Chi Huyết lại biến đổi thì đối với máu có mẫn cảm vượt xa người bình thường.

    Huyết Thần Vương cười tà, nói:

    - Con người bị thương rồi sẽ có máu, máu và vết thương vĩnh viễn liên kết với nhau, cho nên bổn tọa đối với vết thương hiểu biết không giống bình thường.

    Khi ngươi phá chung cực binh khí, mỗi phá một cái là sẽ bị thương một lần.

    - Khi ngươi phá Vô Song Tiễn của Vô Song Môn thì hỉ thương tâm, trái tim bị thương không nhẹ.

    - Khi ngươi phá Quỷ Vương Cụ Chi Kỳ của Quỷ Vương Môn thì sợ thương thận, thận bị thương không nhẹ.

    - Khi ngươi phá Địa Mẫu Chi Thư của Trung Cực Môn thì ái thương tràng, tràng bị thương không nhẹ.

    - Khi ngươi phá Âm Dương Nhị Khí Bình của Âm Dương Môn thì dục thương thần, về thần ngươi bị tổn thương nặng.

    - Khi ngươi phá Xuân Thủy Ai Chi Cầm của Xuân Thủy môn thì ai thương phế.

    - Khi ngươi phá Cùng Hung Chi Thương của Phá Thiên Ác Môn thì ác thương tỳ, tỳ bị thương nặng.

    - Toàn thân của ngươi có sáu thương, tâm, thận, tràng, thần, phế, tỳ.

    Huyết Thần Vương quát dài:

    - Ngươi phá chung cực binh khí cũng phải trả cái giá không nhỏ!

    Nghe Huyết Thần Vương nói vậy thì đám người đứng xem đầy ngây ra, rốt cuộc hiểu.

    Thì ra Lục Nguyên có thể nuốt chung cực binh khí, điều này khiến mọi người giật mình.

    Bây giờ tất cả đã hiểu thì ra nuốt chung cực binh khí cũng bị thương, tuy vẫn không thể chấp nhận nhưng so với không bị thương nuốt chung cực binh khí thì đỡ chịu hơn chút.

    Chung cực binh khí, chính là chung cực binh khí.

    Huyết Thần Vương lần thứ hai vỗ tay, nói:

    - Lấy ra Huyết Thần Chi Cổ!

    Huyết Thần Chi Cổ là chung cực binh khí của Huyết Môn, vốn Huyết Môn không định sử dụng nhưng bây giờ Lục Nguyên đã tới thế giới cảnh lục tầng khiến họ không thể không lấy ra Huyết Thần Chi Cổ.

    Người Huyết Môn lập tức đứng thẳng tại chỗ, năm trăm người cùng thi triển pháp lực.

    Trong không trung nhanh chóng xuất hiện một cái trống to.

    Trống to lớn đến mấy ngàn trượng, màu đr máu, đỏ rực tà dị, dường như do máu của vô số người ngưng luyện mà thành.

    Chung cực binh khí Huyết Môn này lúc ngưng luyện vốn cần vô số máu tươi, người Huyết Môn trăm phần trăm là hạng không ác không tha, họ tu hành Huyết Thần Kinh.

    Cùng lúc đó, có hai cái dùi không ngừng gõ trống.

    Một thanh âm đáng sợ thê lương vang lên, dường như là vạn quy hú rền rĩ.

    Một luồng khói đen tỏa ra xung quanh, không đúng, không phải khói đen, rõ ràng là hai luồng khói khác nhau.

    Hai luồng khói đen một cái màu đậm chút, một cái màu nhạt chút nhưng đều đáng sợ như nhau.

    Sợ chi hắc khí!

    Ác chi hắc khí!

    Huyết Thần Chi Cổ chính là chung cực binh khí của mười môn phái mạnh nhất.

    Chung cực binh khí của Thiếu Dương Môn hoàn toàn khác với mặt sau.

    Huyết Thần Chi Cổ có hai loại cảm xúc trộn lẫn, một loại là sợ, loại kia là ác.

    Hai khói đen chớp mắt bao trùm nguyên bình thiên cao đài.

    Dưới tình huống như thế, toàn bộ người Kiếm Môn bị ảnh hưởng, thận và tỳ đau nhức.

    Đây chính là hiệu quả kèm theo của Huyết Thần Chi Cổ!

    Chỉ là hiệu quả kèm theo mà rất đáng sợ rồi.

    Huyết Thần Chi Cổ thật sự đáng sợ là công kích.

    Có Huyết Thần Vương thống lĩnh, Huyết Thần Chi Cổ công kích lên đến thế giới cảnh bát tầng.

    Công kích hóa thành song ấm đánh hướng người Kiếm Môn, nói đơn giản là chỉ cần công kích đụng phải người Kiếm Môn là họ sẽ thành bụi phấn.

    Trong khoảnh khắc, Lục Nguyên động.

    Hắn nhanh chóng bay tới bên cạnh Huyết Thần Chi Cổ, há mồm hút mạnh.

    Hay cho Huyết Thần Chi Cổ còn muốn vùng vẫy, nhưng Lục Nguyên làm sao cho nó có cơ hội, một hơi cắn Huyết Thần Chi Cổ.

    Huyết Thần Chi Cổ bao gồm hai khí sợ và ác, vốn Lục Nguyên luyện thành kiếm cửu, thất tình chi kiếm rồi thì sẽ không bị cảm xúc trong chung cực binh khí làm bị thương nữa, chỉ trong quá trình luyện mới bị thương thôi.

    Lần này không ngoại lệ, nhưng chung cực binh khí ẩn chứa khí huyết tinh quá đậm đặc, như là biển máu bùng phát làm Lục Nguyên lại tăng thêm vết thương, hộc búng máu.

    Nhưng may là đã phá Huyết Thần Chi Cổ.

    Lại một ngụm máu vọt lên cổ họng suýt phun ra.

    Bây giờ mình bị thương khá nặng, nhưng muốn đối phó Huyết Thần Vương thì không tính khó khăn gì, mình tự tin xử lý được.

    Lục Nguyên nhìn Huyết Thần Vương, nói:

    - Chung cực binh khí Huyết Thần Chi Cổ của Huyết Môn các ngươi dường như không có tác dụng gì.

    Huyết Thần Vương chắp tay sau lưng, dường như không chút tiếc nuối vì Huyết Thần Chi Cổ bị phá.

    Gã nói:

    - Bổn tọa lấy ra Huyết Thần Chi Cổ chính là để cho ngươi phá.

    Khi ngươi phá chung cực binh khí thì sẽ tăng thêm vết thương, bây giờ ngươi lại bị nặng hơn.

    Gã sai lầm một điều rằng hiện tại Lục Nguyên phá chung cực binh khí không cần tăng thêm thương, chẳng qua bị huyết tinh quá đậm của nó làm bị thương.

    Nhưng mặc dù là vậy thì mục tiêu khiến Lục Nguyên bị thương nặng thêm của Huyết Thần Vương xem như hoàn thành.

    Lục Nguyên cười khẽ nói:

    - Thế thì sao?

    Bằng vào vết thương bây giờ của ta muốn đánh gục ngươi không khó.

    Huyết Thần Vương lạnh lùng nói:

    - Có tự tin quá nhỉ, bị thương nặng vậy mà tự tin có thể thắng bổn tọa?

    Không biết ngươi lấy ra tự tin từ đâu nữa.

    Lục Nguyên nhìn Huyết Thần Vương, ngôn ngữ như kiếm:

    - Tự tin từ trong Huyết Thần Chi Cổ của ngươi.

    Nếu ngươi có tự tin thắng được ta thì đã không lấy Huyết Thần Chi Cổ khiến ta bị thương nặng thêm.

    Huyết Thần Vương cười to nói:

    - Xem ra bổn tọa quả nhiên bị xem thường.

    Thực lực của bổn tọa không phải dễ dàng thắng được, lsy do bổn tọa dùng Huyết Thần Chi Cổ tăng thêm vết thương cho ngươi chẳng qua vì thói quen nắm chắc mười phần mới ra tay thôi.

    Vốn đối phó ngươi chỉ có bảy phần nắm chắc bây giờ là tám phần, lát nữa sẽ là mười phần.

    Huyết Thần Vương hé môi, từ trong miệng gã từ từ bay ra một hạt châu đỏ.

    Hạt châu đỏ ở không trung hiện ra, đôi mắt Huyết Thần Vương bắn ra hai luồng sáng đỏ, chớp mắt hạ châu đỏ nổ tung.

    Khi hạt châu đỏ nổ thì Lục Nguyên liên tục hộc bảy ngụm máu, không sai, là bảy ngụm máu.

    Hơn nữa bây giờ Lục Nguyên phát hiện rõ một điều rằng vết thương của mình mới rồi tăng thêm gấp hai, là gấp ba lần ban đầu.

    Phút chốc đau nhức từ sáu nơi tâm, thận, tràng, thần, phế, tỳ truyền đến, đau hơn vừa rồi rất nhiều.

    Liên tục hộc bảy ngụm máu xong hắn suýt phun ngụm thứ tám.

    Lúc này trên đài quan sát vang lên đủ tiếng xôn xao.

    - Đó là Vô Thượng Huyết Phách Châu.

    Nghe nói một ngàn năm mới dùng một lần được, sử dụng sẽ khiến vết thương đối thủ tăng lên gấp ba lần ban đầu.

    - Chỉ cần bị thương đều sẽ sợ Vô Thượng Huyết Phách Châu.

    - Mỗi lần Huyết Môn gặp phải siêu cấp cường địch mới dùng Vô Thượng Huyết Phách Châu này.

    - Lục Nguyên vốn bị thương, bây giờ vết thương tăng gấp ba ban đầu e rằng đã nặng lắm rồi.

    - Rất có thể, lần này Lục Nguyên bị thương nặng vo cùng, thậm chí không thể ra tay.

    - Xem ra lần này Huyết Môn thắng rồi.

    - Đúng vậy, Huyết Môn, mười môn phái mạnh nhất, nội tình thâm sâu không phải ngựa ô có thể so sánh.

    - Nhưng dù là vậy thì Lục Nguyên cũng ghê gớm lắm chứ, buộc Huyết Môn lấy ra hai tuyệt kỹ chung cực binh khí Huyết Thần Chi Cổ, Vô Thượng Huyết Phách Châu, trong các trận chiến sau Huyết Môn không thể dùng hai chung cực tuyệt học này, không khả năng xông tứ cường.

    - Không sao cả, chỉ cần xông tám hàng đầu, ổn định chiếm ghế mười hàng đầu đi văn minh thánh địa là được.

    Khán giả bàn tán, hiển nhiên đều cho rằng Lục Nguyên thua chắc rồi, bây giờ hắn bị thương nặng như vậy không khả năng không thua.

    Huyết Thần Vương chắp tay sau lưng đứng, khí thế thong dong bình tĩnh, nói:

    - Bây giờ ngươi bị thương rất nặng, theo ta nhận xét thì tối đa ngươi chỉ dùng được mười chiêu, mười kiếm thôi, dùng xong mười kiếm này là toàn thân ngươi sẽ tan vỡ.

    Huyết Thần Vương lạnh lùng nói:

    - Vậy nên trận này ta thắng.

    Gã nhìn thanh y thanh niên, khuôn mặt tái nhợt hộc ra ngụm máu nữa, máu nhuộm áo xanh.

    Mái tóc dài theo gió bay.

    - Không sai, ta chỉ có thể dùng mười kiếm cuối cùng, dù muốn chém ra mười một kiếm cũng không thể.

    Mười kiếm là cực hạn hiện tại của ta.

    Thanh y thanh niên gật đầu lạnh nhạt nói:

    - Đúng là như thế nhưng ai nói ta sẽ thua?

    Trong mười kiếm còn lại giải quyết các ngươi cũng được, chẳng có gì ghê gớm.

    Lục Nguyên đang nói cái gì!

    Hắn nói muốn trong vòng mười kiếm đem năm trăm cao thủ Huyết Môn, trong đó cao gồm hai trăm người trên thế giới cảnh.

    Nhiều cao thủ như vậy mà hắn muốn giải quyết trong mười kiếm?

    Nói đùa, đừng nói là Lục Nguyên, dù là người thế giới cảnh bát tầng đến cũng không thể.

    Lục Nguyên lấy tự tin từ đâu ra vậy?

    Mười kiếm!

    Lục Nguyên dám nói giải quyết trong vòng mười kiếm.

    Huyết Thần Vương cất tiếng cười to:

    - Ha ha ha ha, ha ha ha ha!

    Gã ngửa đầu cười, dường như gặp chuyện gì rất buồn cười.

    - Trong vòng mười kiếm giải quyết Huyết Môn chúng ta?

    Buồn cười quá, Lục Nguyên, ngươi phải biết rằng bây giờ ngươi là một thế giới cảnh lục tầng trọng thương, bổn tọa là thế giới cảnh thất tầng cấp thiên tôn, trong mười kiếm hả?

    Ý tưởng kỳ lạ.

    Đâu chỉ mình Huyết Thần Vương không tin, nhiều người có mặt không một ai tin tưởng.

    Chuyện này thật quá sức tưởng tượng.

    - Khụ khụ.

    Lục Nguyên ho ra máu, tay ấn chuôi kiếm.

    Tiếp theo mười kiếm sẽ là kinh tâm động phách nhất.

    Tức là nói trong mười kiếm tiếp theo mình phải dốc hết bản lĩnh, toàn bộ ẩn trong mười kiếm, chỉ còn sai một chút là có khả năng dẫn đến chiến bại.

    Lục Nguyên tập trung tinh khí thần chớp mắt lên đến đỉnh cao, bây giờ là lúc liều mạng.

    Không thể không liều mạng!

    - Kiếm ngũ, duy kiếm!

    Dưỡng Ngô tiên kiếm vung ra, vung tay đánh ra kiếm ngũ.

    Duy kiếm!

    Kiếm ngũ, duy kiếm!

    Một kiếm này vừa ra, trong thiên địa mọi thứ tiêu vong, chỉ còn lại hư không một kiếm, đây dường như là trạng thái nhân kiếm hợp nhất hoàn toàn, người tức là kiếm, kiếm là người, trừ kiếm ra không còn gì khác.

    Huyết Thần Vương không ngờ kiếm thứ nhất của Lục Nguyên sẽ hung mãnh như vậy.

    Nhưng Huyết Thần Vương là chủ Huyết Môn, thiên tôn, gã không yếu chút nào.

    Gã lấy ra Huyết Thần Kinh, vô số biển máu xuất hiện giữa gã và Lục Nguyên, nhưng một kiếm của hắn chí chính chí dương, chẳng ngờ xuyên qua được biển máu.

    Huyết Thần Vương lại đánh ra một biển máu và lùi ra sau.

    Kiếm thứ nhất Huyết Thần Vương rơi vào thế yếu, nhưng gã không mấy quan tâm, chỉ cần chống chín kiếm còn lại coi như thành công.

    Dù gã biết kiếm thuật của Lục Nguyên lợi hại nhưng không tín hắn có thể trong vòng chín kiếm giết chết gã.

    - Kiếm lục, nhiếp thiên!

    Lúc trước đã nói, bình thiên cao nguyên hay thậm chí toàn bình thiên đại lục là do một phó chủ văn minh luyện chế ra, vốn xây làm văn minh đại lục, mỗi một văn minh đều có đại lục như vậy.

    Người chế tạo ra khối đại lục này tên gọi công bình phó chủ văn minh.

    Vị công bình phó chủ văn minh này luyện hai chữ 'Công', 'Bình; trong thiên địa, có được hai văn tự này muốn là công bằng thiên địa.

    Khối bình thiên cao nguyên này có hơi thở công bình, dĩ nhiên chỉ là sót lại chứ không nồng đậm như ban đầu.

    Mà kiếm lục, nhiếp thiên của Lục Nguyên vốn có thể rút đi năng lượng thiên địa xung quanh tiến hành công kích, cho nên, thật tự nhiên hấp thu hơi thở công bình vào kiếm.

    Chớp mắt kiếm lục, nhiếp thiên chuyển hóa thành công bình chi kiếm!

    Chương 1155-1156: Giết Huyết Thần vương

    Thanh công bình chi kiếm này tuy cường đại không bằng công bình chi thước của công bình phó chủ văn minh nhưng cũng là một chiêu mạnh mẽ.

    Khi Lục Nguyên đâm ra một kiếm này thì lòng trong sáng.

    Đúng vậy, công bình.

    Mình và Huyết Thần Vương phải bị thương công bình.

    Mình chịu nhiều vết thương như vậy, nếu đổi lại là công bình phó chủ văn minh dùng công bình chi thước thì Huyết Thần Vương cũng sẽ bị trọng thương tương tự.

    Nhưng công bình chi kiếm của mình chỉ là bản thu nhỏ, bởi vậy mặc dù Huyết Thần Vương sẽ bị thương nhưng không mấy nghiêm trọng.

    Lục Nguyên ra một chiêu công bình chi kiếm dường như trong thiên địa xướng khúc nhạc công bình.

    Huyết Thần Vương phát hiện trên không trung như thấy cái bóng công bình phó chủ văn minh, gã giật mình hồn phi phách tác và phát hiện không thể ngăn cản công bình chi kiếm được.

    Một kiếm xuyên qua vai, máu bắn tung tóe, đây chính là kiếm thứ hai của Lục Nguyên, nhát kiếm thứ hai đã tổn thương đến Huyết Thần Vương.

    Lục Nguyên không hề dừng lại, mây bay nước chảy thi triển kiếm thứ ba, kiếm thứ ba tức là

    - Kiếm thất, tiểu kiếm giới!

    Huyết Thần Vương vừa mới đón kiếm ngũ, duy kiếm, kiếm lục, nhiếp thiên, hai kiếm này gã chưa kịp định hồn, thầm nghĩ chắc sẽ không lại xuất hiện kiếm pháp mạnh như vừa rồi nữa, ai dè chớp mắt Lục Nguyên quát ra năm chữ kiếm thất, tiểu kiếm giới.

    Dựa theo bình thường thì kiếm thất mạnh hơn kiếm ngũ, kiếm lục.

    Chết tiệt, thế thì chẳng phải là chiêu thức càng mạnh hơn sao?

    Nhưng Huyết Thần Vương không phải hạng dễ ăn hiếp, gã đánh ra huyết nô.

    Trên không trung xuất hiện hàng ngàn vạn huyết nô muốn chuyển biến nơi này thành huyết thế giới.

    Gã chưa phải là thế giới cảnh bát tầng, nếu là thế giới cảnh bát tầng thì có thể chân chính đem một góc thiên địa biến thành huyết thế giới của gã, gã ở trong đó tự xưng vua.

    Trong chớp mắt Lục Nguyên đánh ra rõ ràng là kiếm thất, tiểu kiếm giới!

    Tại hư không xuất hiện hàng ngàn vạn bóng tiên kiếm.

    Huyết Thần Vương giật mình nhận ra đây chắc là một chiêu gần với thế giới huyết nô của mình, đều là mô phỏng tiểu thiên thế giới công kích đối thủ.

    Mô phỏng tiểu thiên thế giới là một chiêu rất mạnh.

    Thế giới của ta, ta làm vua.

    Đây chính là đại sát khí thế giới cảnh bát tầng chân giới cảnh, mà dưới thế giới cảnh bát tầng chân giới cảnh có thể mô phỏng Nhược Thủy Môn toàn là cường chiêu vô hạn.

    Huyết Thần Vương thấy Lục Nguyên đánh ra kiếm thất, tiểu kiếm giới thì hừ lạnh.

    Gã đường đường là thế giới cảnh thất tầng, sắp sáng tạo ra tiểu thiên thế giới, gã so với Lục Nguyên càng gần với chân giới cạnh, đương nhiên mô phỏng tiểu thiên thế giới càng giống.

    Gã muốn phá hủy một chiêu của Lục Nguyên dễ như chơi.

    Lục Nguyên, kiếm thuật của ngươi đúng là mạnh, tiếc rằng không nên sử dụng chiêu như vậy.

    Khi Huyết Thần Vương tự cho rằng thắng chắc, chiêu mô phỏng huyết thế giới mạnh va đụng kiếm thất, tiểu kiếm giới, hai chiêu mãnh liệt oanh kích, vô số huyết nô va chạm tiểu thiên thế giới.

    Nhưng ra ngoài Huyết Thần Vương dự đoán là huyết nô của gã bị vô số tiên kiếm dễ dàng chém nát.

    Huyết thế giới kinh thế cường chiêu của Huyết Thần Vương trước kiếm thất, tiểu kiếm giới của Lục Nguyên rõ ràng thua sạch sẽ.

    Làm sao có thể!

    Bản thân mình càng đến gần thế giới cảnh bát tầng chân giới cảnh, càng gần tiểu thiên thế giới, làm sao mà thua bởi tiểu thiên thế giới Lục Nguyên mô phỏng được?

    Huyết Thần Vương hộc máu, hoàn toàn không hiểu gì cả.

    Thật ra đạo lý rất đơn giản, Lục Nguyên dùng kiếm thất, tiểu kiếm giới không phải tự mình mô phỏng ra tiểu thiên thế giới mà bản thân nó đã tồn tại tiểu thiên thế giới, lấy bản thân tồn tại tiểu thiên thế giới nghiền mô phỏng tiểu thiên thế giới của Huyết Thần Vương thì lẽ tất nhiên của kiếm thất, tiểu kiếm giới Lục Nguyên thắng rồi.

    Sau khi Lục Nguyên tổn thương Huyết Thần Vương, rung tay đánh ra kiếm bát, vạn kiếm quy nhất.

    - Kiếm bát, vạn kiếm quy nhất!

    Quát to một tiếng, vô số kiếm pháp thi triển ra từ Dưỡng Ngô tiên kiếm của Lục Nguyên.

    Chiêu này có thể đem một ngàn tuyệt học tiên kiếm dung nhập vào một chiêu.

    Mới rồi Huyết Thần Vương bị kiếm thất, tiểu kiếm giới đánh trọng thương, vô số huyết nô bị băm vằm, chưa nghĩ ra chiêu tiếp theo nên làm gì thì Lục Nguyên đã xuất chiêu rồi.

    Huyết Thần Vương chưa từng thấy chiêu nào đáng sợ, khủng bố như vậy.

    Làm sao có một chiêu dung nhập nhiều tuyệt chiêu đến thế?

    Gã không ngừng trọng thương, bị thương.

    Kiếm bát, vạn kiếm quy nhất qua đi, toàn thân gã đầy lỗ thủng, không biết bị bao nhiêu vết thương.

    Huyết Thần Vương bây giờ đã bị đánh đến run sợ, gã đấu cùng Lục Nguyên mới chỉ là bốn chiêu thôi.

    Lục Nguyên dùng kiếm ngũ, kiếm lục, kiếm thất, kiếm bát đánh gã trọng thương.

    Gã nghĩ tới Lục Nguyên còn có sáu kiếm nữa, xem như không đáng sợ bằng bốn kiếm trước cũng có thể giết chết gã.

    Kết quả gã lập tức lấy ra Huyết Chi Kiển!

    Huyết Chi Kiển chính là công pháp đặc biệt của Huyết Môn.

    Đem vô số huyết quang quấn quanh người, vô số oan hồn quấn người, trong thời gian nhất định dù là thế giới cảnh bát tầng cũng không phá được Huyết Chi Kiển của Huyết Thần Vương.

    Không phá được Huyết Chi Kiển thì lẽ đương nhiên không thể làm Huyết Thần Vương bị thương.

    Huyết Chi Kiển của Huyết Thần Vương vốn định khi tranh đoạt tứ cường mới sử dụng, nhưng đối mặt kiếm kinh thế của Lục Nguyên, gã nhận ra nếu còn không dùng Huyết Chi Kiển thì chết chắc.

    Vậy nên gã không chút kiêng dè sử dụng Huyết Chi Kiển, định chống sáu kiếm sắp tới thế là Lục Nguyên sẽ phải chịu thua, dù sao hắn bị thương quá nặng, không có khả năng không thua được.

    Một Huyết Chi Kiển màu đỏ sậm bao bọc Huyết Thần Vương vào trong hoàn toàn.

    Lục Nguyên thấy vậy thì Dưỡng Ngô tiên kiếm ở không trung nhất hiện nhất biến.

    - Kiếm linh, xuyên tâm nhất kiếm!

    Tứ liên kích!

    Một luồng kiếm khí tấn công Huyết Chi Kiển.

    Huyết Thần Vương vững bụng rồi, Huyết Chi Kiển của gã do máu của vạn người ngưng luyện thành, đâu dễ dàng bị phá vỡ, kết quả xoẹt một tiếng, ngã lại phun ngụm máu, chịu tứ liên kích.

    Chuyện gì vậy!

    Huyết Chi Kiển đâu có vỡ?

    Sao mình lại bị tứ liên kích chứ?

    Huyết Thần Vương chưa kịp phản ứng thì Lục Nguyên lại phát động thức kiếm linh.

    Chớp mắt Huyết Thần Vương lần lượt bị đánh trúng, toàn thân máu từng chút một mất đi.

    *Ầm!* Huyết Chi Kiển vỡ ra!

    Trong Huyết Chi Kiển có máu của trăm vạn người và oan hồn, bản thân cần lực lượng cực mạnh trấn áp.

    Bình thường Huyết Thần Vương thực lực cao tuyệt, lại còn tu luyện Huyết Thần Kinh cho nên dễ dàng trấn áp.

    Nhưng bây giờ bị thương dưới kiếm của Lục Nguyên, không thể trân áp được Huyết Chi Kiển.

    Oan hồn trong Huyết Chi Kiển bị Huyết Thần Vương trấn áp đã lâu không dám phản kháng cũng không dám phản phệ nhưng chúng dám chạy trốn.

    Bây giờ bùm một tiếng tập thể tan tác hết.

    Khoảnh khắc Huyết Thần Vương trở thành kẻ bị trọng thương không có chút phòng ngự, dưới chân đã là máu chảy thành sông.

    Cũng trong giây phút đó, Lục Nguyên đánh ra một kiếm cuối cùng.

    Đây là một kiếm chấm dứt sinh mệnh Huyết Thần Vương.

    Một kiếm này không phải thức nào trong thượng cổ kiếm đạo mà tự lòng mình phát ra, đương nhiên cũng không thuộc hệ tâm kiếm.

    Một kiếm này lai lịch cũng quái lạ.

    Kiếm thứ sáu đánh ra.

    Kiếm thứ sáu, là vân đạm phong thanh chi kiếm!

    Kiếm thứ sáu, là chính khí ngang nhiên chi kiếm!

    Vân đạm phong thanh thị tiên, chính khí ngang nhiên là hiệp khách!

    Một kiếm này, tức là tiên hiệp chi kiếm!

    Vừa tiên vừa hiệp, đây là năm đó sư phụ Lý Nguyên Bạch dạy bảo, Lục Nguyên luôn ghi nhớ trong lòng.

    Lục Nguyên luôn muốn sinh hoạt tiêu dao, nếu đụng phải yêu ma thì cũng trảm yêu trừ ma giống hệt như năm xưa.

    Đúng vậy, tuy rằng mấy năm nay bôn ba lúc nghỉ lúc động.

    Nhưng thiếu niên năm đó ở Hoa Sơn lười biếng mà chính nghĩa chưa tàng thay đổi.

    Huyết Thần Vương giết nhiều người như vậy, luyện thành các loại tà công lấy máu làm chính.

    Người như vậy tuyệt đối tính làm yêu ma, cho nên mình phải trảm yêu trừ ma.

    Một kiếm này, chính là nhất kiếm ra khỏi vỏ.

    Tiên hiệp nhất kiếm!

    Tiên hiệp nhất kiếm này mình luôn tu hành, tuy rằng không nằm trong thượng cổ kiếm đạo nhưng tuyệt đối tính là kinh thần nhất kiếm.

    Đối mặt tiên hiệp nhất kiếm, Huyết Thần Vương dù trọng thương vẫn gọi ra biển máu mênh mông, nhưng thế của gã sớm hết, bị tiên hiệp nhất kiếm không chút nương tình xuyên qua biển máu, cũng đâm xuyên linh hồn gã.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm!

    Ngừng ở giữa Lục Nguyên và Huyết Thần Vương.

    Huyết khí toàn thân Huyết Thần Vương còn muốn không ngừng tằm ăn kiếm của Lục Nguyên, gã có một môn Huyết Di đại pháp, nếu trọng thương có thể dùng máu chuyển qua thân hình đói phương rồi chiếm linh hồn.

    Nhưng kiếm của Lục Nguyên vốn là kiếm chính khí, tiên hiệp nhất kiếm càng là khắc tinh của tà ma.

    Dưới tình huống như thế, Di Huyết đại pháp cách cuối cùng của Huyết Thần Vương vô dụng.

    Huyết Thần Vương chỉ có thể trơ mắt nhìn sức sống và linh hồn của mình từng chút một tan biến, gã muốn lấy huyết quang tản ra bỏ trốn.

    Nhưng bên trên tiên hiệp nhất kiếm tản ra ánh sáng trắng vô tận biến thành lửa trắng rực cháy, chặn huyết quang chặt chẽ, lửa không ngừng đốt cháy.

    Nếu không phải Huyết Thần Vương đụng tiên kiếm có thuộc tính chính khí như của Lục Nguyên thì gã có thể lấy Huyết Di đại pháp, huyết ảnh phân hình cái gì trốn thoát một mạng, coi như là công lực giảm nhiều cũng không tới mức tiêu đời.

    Nhưng cố tình gã xui xẻo gặp phải Lục Nguyên, xui xẻo gặp phải hắn dùng tiên hiệp nhất kiếm làm chiêu kết thúc.

    *Xèo xèo!* tà huyết nhấp nháy, giãy dụa, vặn vẹo.

    Nhưng cuối cùng hoàn toàn tan biến.

    - A!

    Huyết Thần Vương hét thảm, hồn phi phách tán, cuộc đời đầy tội ác của gã rốt cuộc đi tới kết.

    Chủ Huyết Môn Huyết Thần Vương, cấp thiên tôn mạnh mẽ như vậy mà hoàn toàn chết, chết trong tay Lục Nguyên, cũng là cấp thiên tôn thứ nhất bị hắn giết.

    Tất cả người đứng xem đều không kịp phản ứng.

    Ban đầu Lục Nguyên nói mười kiếm thắng Huyết Môn thì mọi người cho rằng trò cười.

    Nhưng tiếp theo đầu tiên Lục Nguyên ra kiếm ngũ, duy kiếm!

    Một kiếm này là cường kiếm điển hình, khiến mắt người sáng lên.

    Tiếp theo là kiếm lục, nhiếp thiên!

    Một kiếm này càng đem ý công binh toàn bình thiên đại lục hút vào kiếm, chém ra, mạnh hơn kiếm thứ nhất nhiều.

    Đến kiếm thứ ba, kiếm thất, tiểu kiếm giới thì dùng nó đánh bại cường chiêu huyết thế giới của Huyết Thần Vương.

    Ba kiếm đầu một lớp so với một lớp cao trào, nhưng ba kiếm đầu mạnh như vậy thì mặt sau có mạnh hơn không?

    Loại hí thế này có kéo dài tiếp được không?

    Kết quả là tất cả đã sai, khí thế thật sự kéo dài xuống.

    Kiếm thứ bốn, kiếm bát, vạn kiếm quy nhất!

    Một kiếm này, ngàn tuyệt chiêu bùng phát trong một kiếm, kiếm thuật cao trào và không khí cao trào cùng ập đến.

    Rồi hai kiếm sau, kiếm linh, xuyên tâm nhất kích và tiên hiệp nhất kích đều là kiếm pháp kết thúc.

    Toàn tiết tấu của Lục Nguyên vô cùng hoàn mỹ.

    Đám người đứng xem mắt sáng ngời, rất nhiều người ghi nhớ một chuỗi cái tên của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên trong cuộc chiến xếp hạng môn phái dùng đến hàng loạt kiếm chiêu, ví dụ như kiếm linh, xuyên tâm nhất kích!

    Kiếm nhị, thủ hộ!

    Kiếm tam, Vong Trần!

    Kiếm tứ, không!

    Kiếm ngũ, duy kiếm!

    Kiếm lục, nhiếp thiên!

    Kiếm thất, tiểu kiếm giới!

    Kiếm bát, vạn kiếm quy nhất!

    Những kiếm pháp này thật là tuyệt diệu.

    Bộ kiếm pháp này từ đâu đến?

    Tuyệt đối không phải từ Kiếm Môn, Kiếm Môn sẽ không có kiếm pháp đáng sợ như vậy!

    Nếu có thì sớm lan truyền ròi.

    Vậy thì kiếm pháp này từ đâu ra?

    Chắc không phải do Lục Nguyên tự mình sáng tạo chứ?

    Chắc không thể nào đâu.

    Bộ kiếm pháp này quá mạnh, chắc là tuyệt học của kỷ nguyên trước để lại, nếu không thì chắc chắn không mạnh như vậy.

    Đám người đó không biết đây là kiếm pháp Lục Nguyên tự sáng tạo ra, cũng sẽ không ngờ hắn còn cso một kiếm càng mạnh hơn, kiếm cửu, thất tình chi kiếm!

    - Khụ khụ!

    Lục Nguyên bỗng ho dữ dội.

    Lúc này mọi người mới nhớ tới cuộc chiến còn chưa kết thúc.

    Không sai, Huyết Thần Vương đã chết, nhưng Huyết Môn còn bốn trăm chín mươi chín người.

    Thế giới cảnh còn có một trăm chín mươi chín người, mà Lục Nguyên tổng cộng chỉ dùng được mười kiếm, bây giờ hắn đã dùng sáu chỉ còn lại bốn mà thôi.

    Bốn kiếm không khả năng giết sạch bốn trăm chín mươi chín người.

    Huyết Môn.

    Một là vì Lục Nguyên bị thương ngày càng nặng, hai là Huyết Môn còn lại cao thủ có sáu là thế giới cảnh lục tầng.

    Lục Nguyên không thể thì Kiếm Môn càng bó tay.

    Những người Kiếm Môn còn lại quá yêu.

    Trình đột cỡ Kiếm Diệt lão tổ như vậy Huyết Môn có cỡ mười hai mươi người.

    Đại môn phái nội tình sâu, không khả năng môn chủ chết toàn bộ người còn lại nhận thua.

    Cho nên trận chiến này không kết thúc, Kiếm Môn đối mặt cục diện vẫn khá nguy hiểm.

    - Còn dư bốn kiếm.

    Trong Huyết Môn một người đàn ông tuổi trẻ toàn thân huyết mị huyết bào bước ra.

    Người đàn ông trẻ tuổi huyết bào mặt trắng bệch, mặc huyết bào, cách ăn mặc như vậy có thể dễ dàng lừa gạt trái tim các thiếu nữ, gã giống như hoàng tử bóng đêm.

    - Lục Nguyên, ngươi không có khả năng làm nên chuyện gì nhờ bốn kiếm đó, ngươi không thắng được.

    Người đàn ông trẻ tuổi huyết bào mặt trắng bệch có danh hiệu là Hữu Huyết Vương, một trong phó môn chủ của Huyết Môn.

    - Lần này xem ra vẫn là Huyết Môn chúng ta lấy được thắng lợi.

    Người nói câu này là cô gái toàn thân trắng bệch.

    Cô gái cực kỳ cao quý, xa ha, huyết sắc nghê thường, váy mỏng, dường như chỉ nhẹ chuyển là sẽ lay động trái tim đàn ông trên đời, làm đàn ông tình nguyện cho ả hút máu.

    Người này tên gọi Tả Huyết Vương, là một trong phó môn chủ của Huyết Môn.

    Hữu Huyết Vương Cam Đạo, Tả Huyết Vương La Vi là hai người có quyền thế lớn nhất dưới tay Huyết Môn Huyết Thần Vương.

    Họ đều có tư cách trùng kích thế giới cảnh thất tầng trở thành thiên tôn.

    Đúng vậy, tuy Lục Nguyên liều mạng phấn đấu, liều mạng phản kích, phá Huyết Thần Chi Cổ, chống đỡ được Vô Thượng Huyết Phách Châu, phá vỡ Huyết Chi Kiển, giết chết Huyết Thần Vương cấp thiên tôn nhưng hắn bị thương quá nặng, chỉ có thể dùng bốn kiếm cuối.

    Đối thủ của hắn còn có bốn trăm chín mươi chín người, thực lực Kiếm Môn lại quá yếu.

    Kiếm Môn cho dù ở thời kỳ đỉnh cao so với Huyết Môn vẫn kém quá xa.

    Một là Vô Thượng Đại Giáo bình thường, một là mười môn phái mạnh nhất, chênh lệch không xa sao được?

    - Khụ khụ.

    Hộc ra ngụm máu xong tay Lục Nguyên ấn trên chuôi kiếm, nói:

    - Không sai, bây giờ thể lực của ta tối đa có thể dùng bốn kiếm, điểm này các ngươi không sai, nhưng ai nói ta thua?

    Kiếm Môn làm sao thua?

    Hữu Huyết Vương Cam Đạo nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Bây giờ thế cục quá rõ ràng, Lục huynh cũng là anh tài thiên hạ, nên hiểu đạo lý kia chứ.

    Chương 1157-1158: Thắng Huyết Môn

    Bây giờ Hữu Huyết Vương Cam Đạo cho rằng mình thắng chắc, đang nghĩ đến bản thân và Tả Huyết Vương La Vi làm sao cướp cơ hội tiến vào văn minh thánh địa.

    Tả Huyết Vương La Vi không phải loại người dễ đối phó, lúc Huyết Thần Vương chưa chết thì cho rằng gã có cơ hội, bây giờ Huyết Thần Vương chết rồi, việc tốt tiến vào văn minh thánh địa đương nhiên rơi trên đầu mình và ả Tả Huyết Vương La Vi rồi.

    Hữu Huyết Vương Cam Đạo thầm tính toán.

    Lục Nguyên mỉm cười nói:

    - Nếu ta không nhớ lầm thì trong đại chiến xếp hạng môn phái nếu lãnh đạo tối cao nhận thua thì môn phái sẽ chịu thua, hình như còn có quy định này đúng không?

    Đương nhiên có quy định này.

    Ai nấy đều biết.

    Ví dụ trận Lục Nguyên đấu Vô Song Môn, hắn dựa vào chiêu Yến Hồi Thiểm buộc môn chủ không thể hét ra ba chữ ta chịu thua, chết dưới kiếm của Lục Nguyên.

    Bây giờ Lục Nguyên nhắc tới quy định này làm cái gì?

    Hữu Huyết Vương Cam Đạo, Tả Huyết Vương La Vi đều là nhân vật nổi danh nhiều năm, phản ứng rất nhanh, nghe ra không ít ẩn ý trong câu nói của Lục Nguyên.

    Hai người cùng biến sắc mặt.

    Lục Nguyên cười, nụ cười rực rỡ như gió xuân.

    - Không sai, bây giờ người lãnh đạo Huyết Môn cao nhất chắc là hai vị nhỉ?

    Kiếm Diệt lão tổ, có đúng không?

    Trước khi chiến đấu Lục Nguyên luôn trùng kích thế giới cảnh lục tầng nguyên khí cảnh nên không xem nhiều tư liệu.

    Kiếm Diệt lão tổ gật đầu nói:

    - Không sai, chính là hai người này.

    Một là Hữu Huyết Vương Cam Đạo, am hiểu huyết ảnh phân thân phương pháp, có thể hóa thành ngàn vạn huyết dơi đối địch với người, trong cùng cảnh giới hiếm có người địch lại.

    - Còn một người chính là Tả Huyết Vương La Vi, thích nhất hút máu đàn ông.

    Bởi vì sắc đẹp của ả, thậm chí có người thế giới cảnh thất tầng vì cùng ả hoan hảo một lần mà đưa không ít máu cho hút, thực lực mạnh mẽ, có khả năng trùng kích thế giới cảnh thất tầng.

    Lục Nguyên gật gù nói:

    - Thì ra là Hữu Huyết Vương Cam Đạo, Tả Huyết Vương La Vi, lần đầu tiên nghe tiếng các ngươi.

    Bây giờ các ngươi là người lãnh đạo Huyết Môn cao nhất, bây giờ ta còn lại bốn kiếm, để ta nghĩ xem bốn kiếm giết hai người không khó, một người hai kiếm, đều không?

    Một người giết hai kẻ cùng cảnh giới, chuyện này rất là khó khăn gần như không thể nào.

    Nhưng chiến tích Lục Nguyên sáu kiếm giết Huyết Thần Vương bày ngay trước mắt, ai dám phủ định hắn?

    - Vốn ta đối với đám tà ma ngoại đạo các ngươi không nương tay, nhưng có khi chuyện cần biến thay đổi.

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Không bằng vầy đi, hai ngươi tự nhận thua thì ta không chém ra bốn kiếm, nếu không thì bốn kiếm cuối lập tức chém ra ngay.

    Sau khi chém ra ta lập tức nói nhận thua, Huyết Môn các ngươi thắng.

    Lục Nguyên mỉm cười nói.

    Lục Nguyên cho lựa chọn rất đơn giản.

    Không sai, ta chính là còn lại bốn kiếm.

    Nhưng bốn kiếm đủ giết Hữu Huyết Vương Cam Đạo, Tả Huyết Vương La Vi rồi.

    Nếu hai ngươi là lãnh tụ cao nhất Huyết Môn không đồng ý Huyết Môn nhận thua thì sẽ chết dưới kiếm của gia, vậy thì dĩ nhiên là Huyết Môn thắng, nhưng hai ngươi đã cao thượng như thế thì không thoát khỏi tay gia đâu, Lục Nguyên nghĩ như vậy.

    Nếu hai lãnh tụ cao nhất Huyết Môn các ngươi đồng ý Huyết Môn thua, trận chiến này không cần đánh, bốn thanh kiếm cuối sẽ không chém xuống.

    Huyết Môn thua nhưng hai lãnh tụ cao nhất Huyết Môn Hữu Huyết Vương Cam Đạo, Tả Huyết Vương La Vi có thể sống.

    Quyền lựa chọn giao cho đối phương, để xem lãnh tụ cao nhất Huyết Môn hiện tại, Hữu Huyết Vương Cam Đạo, Tả Huyết Vương La Vi cao thượng như thế không.

    Đương nhiên Lục Nguyên không cho rằng đối phương có tấm lòng cao thượng, tà ma ngoại đạo mà được như thếm ới là lạ.

    Hơn nữa lần này Lục Nguyên dùng kỹ xảo.

    Mục tiêu là hai người, Hữu Huyết Vương Cam Đạo, Tả Huyết Vương La Vi.

    Nếu như một người gánh vác cái danh tranh tài xếp hạng môn phái chịu thua thì áp lực rất lớn, tuyệt đối bị ngàn người chỉ trích, bị thế lực đối địch dập đầu.

    Nhưng bây giờ không phải một mình mà là hai người, áp lực chịu thua do Hữu Huyết Vương Cam Đạo, Tả Huyết Vương La Vi cùn gánh vác.

    Hiện tại hai người nắm quyền to chưởng môn, cùng gánh vác danh tiếng nhận thua cũng không phải chuyện khó khăn.

    Cho đối thủ giảm chút áp lực thì sẽ đầu hàng dứt khoát luôn.

    Mình không có nói muốn giết đối phương, đối với tà ma ngoại đạo đương nhiên mình muốn giết, tiên hiệp nhất kiếm, vừa tiên vừa hiệp không phải luyện chơi.

    Nhưng mình không phải nhiệt huyết đầu trái nho thiếu niên suốt ngày kêu gào chính nghĩa, trước giữ mạng mới có thể càng tốt vừa tiên vừa hiệp.

    Mình ở trung ương thiên triều kết thù nhiều đến không tưởng được, không biến mạnh thì sao giữ mạng đây?

    Vì giữ lại mạng sống, phải tiến vào văn minh thánh địa cho nên mới tạm thời thả tà ma ngoại đạo Huyết Môn.

    Bây giờ làm gì?

    Chờ xem kịch vui thôi.

    - Khụ khụ!

    Định xem kịch thì phát hiện vết thương bị tác động, liên tục ho khan.

    Lần này bị thương nghiêm trọng chưa từng có, từ khi mình ra đời không bị nặng như vậy.

    Muốn khóc quá.

    Thanh y thanh niên lau khóe môi,ống tay áo xanh đã có một vệt đỏ thắm, tay phải vẫn siết chặt kiếm, hắn đang chờ hai lãnh tụ Huyết Môn lựa chọn.

    Hữu Huyết Vương Cam Đạo, Tả Huyết Vương La Vi, hai người cùng nhìn Lục Nguyên.

    Là thanh kiếm đó, sáu kiếm chém chết Huyết Thần Vương.

    Hai người liếc nhau, rốt cuộc cùng mở miệng:

    - Thôi được, vì giữ lại chút thực lực cho Huyết Môn, không để nhiều người hơn mất mạng trong tay ngươi, chúng ta nhận thua.

    ự thật là bọn họ vì giữ mạng của mình nhưng ở mặt ngoài tihf muốn kiếm cớ, nói là giữ thêm nhiều thực lực cho Huyết Môn.

    Hữu Huyết Vương Cam Đạo, Tả Huyết Vương La Vi cùng nhìn mấy người Huyết Môn khác, hỏi:

    - Các ngươi có ý kiến gì không?

    Bây giờ Huyết Môn do hai Huyết Vương dẫn đầu, hai người đều đồng ý và mắt lóe mũi nhọn, ai mà dám phản đối chứ, chỉ có nước gật đầu, nếu không gật thì e rằng sẽ bị hai người mạt sát.

    Thắng!

    Cứ thế thắng!

    Kiếm Môn thắng Huyết Môn!

    Vốn ngựa ô đụng phải mười môn phái mạnh nhất thì chỉ có nước tua, đằng trước mấy môn phái như Trúc Tiết Môn đều chứng minh chứng minh điều này, nhưng Kiếm Môn cứng rắn nghịch chuyển lại đây, thắng Huyết Môn.

    Một Vô Thượng Đại Giáo bình thường thắng Huyết Môn trong mười môn phái mạnh nhất thật là điều khó thể tưởng tượng.

    Càng đáng sợ là trận chiến này chỉ mình Lục Nguyên Kiếm Môn ra tay, đa phần là vậy.

    Đương nhiên Kiếm Diệt lão tổ cũng có giúp đỡ một lúc, không có lão thì Lục Nguyên không thắng được.

    Trong toàn quá trình Lục Nguyên phá Huyết Thần Chi Cổ, chặn Vô Thượng Huyết Phách Châu, cuối cùng dưới tình huống bị thương xảo diệu lợi dụng mười kiếm cuối thắng Huyết Môn.

    Toàn quá trình cao trào phập phồng, không thể không dùng hai chữ đặc sắc để hình dung.

    Bởi vì một trận chiến này là cực kỳ đặc sắc, quá xảo diệu, khiến người không thể không tán, không thể không thán.

    Người Kiếm Môn sớm cảm động đến không còn hình tượng.

    Kiếm Môn đã có bao lâu không vào mười hàng đầu rồi.

    Đây là mười hàng đầu đại chiến môn phái, chỉ nhgix thôi đủ khiến người rơi lệ đầy mặt.

    Bà nội nó, dễ dàng lắm sao!

    Kiếm Diệt lão tổ phát hiện mình có xu thế khóc sướt mướt.

    Kiếm Diệt lão tổ luôn tự biết tài năng của mình, thủ thành không đủ càng đừng nói đến khai thác, những năm lão chấp chưởng có xuất hiện người kinh tài tuyệt diễm, thứ nhất là Yến Thương Thiên, nhưng Yến Thương Thiên bị tiên cổ văn minh bức đi rồi.

    Thứ hai là Kiếm Chi Tử, nhưng gã tự cao tự đại, bá đạo vô cùng, khó thể dung người, ai không phục thì chết.

    Bây giờ ra người thứ ba, Lục Nguyên, hắn luôn khiêm tốn, hơn nữa tiềm lực lớn đến trên cả Kiếm Chi Tử.

    Tin tưởng chỉ cần Lục Nguyên không chết thì hắn chắc chắn sẽ phát dương quang đại.

    Lục Nguyên cuối cùng có thể thở phào, trận chiến này vất vả quá, mình bị thương nặng như vậy nhưng rốt cuộc vớt được cơ hội đi văn minh thánh địa.

    Không có nhiều cơ hội đi văn minh thánh địa, Kiếm Chi Tử, ngươi muốn thông qua văn minh thánh địa lấy được ích lợi vượt mặt ta hả, đừng năm mơ.

    Bên dưới đám người xem sôi trào.

    Nhà cái lần này lời to rồi.

    Trận chiến Kiếm Môn đấu Huyết Môn đặt cược rất nhiều, không ai đặt Kiếm Môn thắng cả.

    Lúc đó Tư không Đổ nhận ván này cũng bị hù sợ, dựa theo tình huống bình thường nhận ván này sẽ đền rất nhiều tiền.

    Kết quả lần này Kiếm Môn thắng, lời mớ to.

    Nhà cái lần này thu lợi một trong mười lăm môn phái hàng đầu, mười lăm môn phái này bao gồm môn phái mười hàng đầu có thể vào văn minh thánh địa.

    Pháp Cường Đế Tử cười to vỗ tay khen, thú vị quá, Lục Nguyên ngày càng thú vị.

    Mười kiếm cuối này sau kiếm đầu đương nhiên đặc sắc, bốn kiếm sau chưa ra lại uy hiếp Huyết Môn tập thể đầu hàng, cũng coi như hấp dẫn.

    Lúc đó mình huấn luyện ra một nhân vật thế này, khiến người đập bàn khen ngợi.

    Pháp Cường Đế Tử cười to, vô cùng sung sướng.

    Công tử áo trắng tóc bạc yếu đuối ngòi trên thượng tọa tiên cổ văn minh cũng giật mình.

    Thú vị!

    Thú vị lắm!

    Làm nửa ngày náo nhiệt lần này Kiếm Môn ra kết quả bất ngờ mới dần bớt đi, theo theo là chiến đấu vòng thứ tám còn lại.

    Chiến đấu có hai trận, một trận là Khôi Lỗi Môn đấu với Nam Hoa Môn, trận khác là Thiếu Dương Môn đấu với U Lệ Môn.

    Bốn môn phái này đều nằm trong mười môn phái mạnh nhất.

    Bốn địa môn phái hai lần giao đấu là trình độ cao nhất biểu hiện tới nay.

    Khôi Lỗi Môn đâu với Nam Hoa Môn.

    Môn phái Khôi Lỗi Môn quái dị khó dò, một người đột nhiên biến ra mấy cái, ngươi đánh chết đối thủ làm nửa ngày kết quả là giả, chỉ là con rối thôi, khiến người vô cùng buồn bực.

    Khôi Lỗi Môn là môn phái làm người rất nhức đầu, vĩnh viễn không biết cái nào là chân thân, cái nào là giả thân.

    Nam Hoa Môn thì sao?

    Tiên pháp huyền diệu, có thể nói đem tiên pháp nâng lên đến cực độ đẳng cấp Vô Thượng Đại Giáo, kinh điển như sách giáo khoa vậy.

    Cuộc chiến Thiếu Dương Môn đấuU Lệ Môn, cùng lộ ra đặc sắc.

    Người Thiếu Dương Môn lấy ra Thiếu Dương tâm pháp tựa như mặt tời mới mọc vậy.

    U Lệ Môn lấy ra tâm pháp thì như ở cửu u địa ngục, u khí dày đặc.

    Thiểu dương chi khí và cửu u chi khí khắc lẫn nhau, trận chiến này đấu cực kỳ hấp dẫn.

    Hai trận chiến đầu đặc sắc, đáng tiếc là chẳn biết tại sao mà khán giả cứ thấy không bằng cuộc chiến Kiếm Môn đấu Huyết Môn.

    Kiếm Môn đấu vứi Huyết Môn mới là đặc sắc nhất.

    Hai cuộc chiến này Khôi Lỗi Môn và Thiếu Dương Môn chiến thắng.

    Bây giờ là bát cường, tức là Bá Đao Môn, Duy Nhất Môn, Phương Hoa Môn, Trường Thương Môn, Tiễn Môn, Kiếm Môn, Khôi Lỗi Môn, Thiếu Dương Môn, tám môn phái này.

    Lập tức cử hành tám môn phái thất bại trong cuộc chiến mười sáu cường để tranh hạng chín và mười.

    Huyết Môn đánh mất Huyết Thần Chi Cổ và Huyết Thần Vương không thể cùng U Lệ Môn, Nam Hoa Môn tranh hùng nữa.

    Vậy nên cuối cùng thập cường là Bá Đao Môn, Duy Nhất Môn, Phương Hoa Môn, Trường Thương Môn, Tiễn Môn, Kiếm Môn, Khôi Lỗi Môn, Thiếu Dương Môn, U Lệ Môn và Nam Hoa Môn.

    Trong mười môn phái chín phái khác đều là môn phái mạnh nhất nổi danh đã lâu, chỉ có Kiếm Môn là ngựa ô mới một hơi về đích.

    Vậy là danh sách mười người có thể đi văn minh thánh địa đã định xong.

    Môn chủ Bá Đao Môn Hoành Trảm, môn chủ Duy Nhất Môn Duy Nhất Đế, môn chủ Phương Hoa Môn Bạch Phương Hoa, môn chủ Trường Thương Môn Lệ Như Sơn, môn chủ Tiễn Môn Phong Khiếu Thiên, Kiếm Môn Lục Nguyên, môn chủ Khôi Lỗi Môn Dịch Vô Hình, môn chủ Thiếu Dương Môn Xích Đế, mônt chủ U Lệ Môn U Vô Cầu và môn chủ Nam Hoa Môn Nam Việt Chân Nhân.

    Trong đó môn chủ Bá Đao Môn Hoành Trảm, môn chủ Duy Nhất Môn Duy Nhất Đế, môn chủ Trường Thương Môn Lệ Như Sơn, môn chủ Thiếu Dương Môn Xích Đế, bốn vị có thực lực thế giới cảnh bát tầng, thuộc cấp bậc đứng đầu trong mười người.

    Môn chủ Trường Thương Môn Lệ Như Sơn, môn chủ Khôi Lỗi Môn Dịch Vô Hình,U Lệ Môn U Vô Cầu, môn chủ Nam Hoa Môn Nam Việt Chân Nhân và môn chủ Tiễn Môn Phong Khiếu Thiên thực lực là thế giới cảnh thất tầng, bàn về pháp lực xem như đẳng cấp thứ hai.

    Một mình Lục Nguyên pháp lực là thế giới cảnh lục tầng xem như cấp bậc thứ ba.

    Mười người này vào văn minh thánh địa e rằng sẽ thu hoạch ích lợi lớn.

    Nhưng không biết ai có được nhiều hơn.

    Môn chủ Bá Đao Môn Hoành Trảm cười to nói:

    - Lục Nguyên, văn minh thánh địa chúng ta một đao một kiếm phải giành một hơi cho Vô Thượng Đại Giáo nhé!

    Bây giờ người văn minh không thèm để Vô Thượng Đại Giáo chúng ta ở trong lòng.

    Hoành Trảm là người Bá Đao Môn, luyện vô thượng bá đao, đã có chữ bá thì đương nhiên có bá khí tương ứng.

    Lục Nguyên cũng cười lớn tiếng, phát hiện mình xem Hoành Trảm rất là thuận mắt.

    Tiếp theo do Võ Vương Đế Tử và Nam Cực Tiên Ông tuyên bố ích lợi khác của mười hàng đầu.

    Kiếm Môn từ đó được tăng lên một đống tinh cầu tài nguyên và nhiều điều có ích khác.

    Đám Kiếm Diệt lão tổ kích động phát hiện tinh cầu tài nguyên của Kiếm Môn tăng lên gấp mười lần, có thể nói là giàu to, Kiếm Môn rốt cuộc có đường phục hưng rồi.

    Vòng thứ mười tám kết thúc, quyết định vị trí mười hàng đầu cuối cùng là mười môn phái nào, cũng quyết định nhân tuyển đi văn minh thánh địa.

    Hơi nghỉ ngơi hồi phục, nghênh đón chiến đấu vòng thứ chín.

    Vòng thứ chín là quyết định tứ cường.

    Danh sách đối trận vòng thứ chín đã ra.

    Bá Đao Môn quyết đấu với Trường Thương Môn.

    Hai bên một đao một là thường, hai môn chủ đều là thế giới cảnh bát tầng, đây chắc chắn sẽ là trận chiến cực kỳ đặc sắc.

    Nghe nói cuộc chiến này thì dù là môn chủ Bá Đao Môn Hoành Trảm hay môn chủ Trường Thương Môn Lệ Như Sơn đều cười to, họ sớm muốn quyết chiến rồi giờ thì rất hợp ý, đến rất diệu, rất đúng lúc.

    Duy Nhất Môn đấu với Khôi Lỗi Môn.

    Duy Nhất Đế có được ưu thế khá lớn nhưng Khôi Lỗi Môn mặc dù thực lực kém cạnh hơn lại quái dị khó đoán, không thể xem thường, chắc chắn sẽ có thủ đoạn gì đây.

    Phương Hoa Môn đấu với Tiễn Môn.

    Hai bên cường giả mạnh nhất đều là thế giới cảnh thất tầng, chắc sẽ là một cuộc hiếu chiến.

    Kiếm Môn đấu với Thiếu Dương Môn.

    Môn chủ Thiếu Dương Môn Xích Đế là thế giới cảnh bát tầng, dưới tình huống bình thường, tuyệt đối là Thiếu Dương môn thắng lợi.

    Nhưng mà, Kiếm Môn liên tục sáng tạo kỳ tích nên không ai dám xem thường Kiếm Môn, nói không chừng Kiếm Môn sẽ tạo gì đó bất ngờ khiến Thiếu Dương Môn chịu thua cũng không biết chừng.

    Danh sách rốt cuộc định ra.

    Trận chiến đầu tiên là giữa Bá Đao Môn và Trường Thương Môn.

    Bá đao của Hoành Trảm và Vô Hồi Hồng Anh thương của Lệ Như Sơn ở không trung va nhau, đánh rất đặc sắc làm người hô to đã ghiền.

    Trận chiến này có trình độ cao nhất cho đến này, dù là tổng thể môn phái hay đơn thể cap thủ đứng đầu môn phái đều đánh vô cùng hấp dẫn.

    Nhưng mọi người trông chờ nhất vẫn là cuộc chiến thứ hai, Kiếm Môn đấu với Thiếu Dương Môn.

    Kết thúc trận chiến đầu tiên xong thì trận thứ hai rốt cuộc đến.

    Kiếm Môn đâu với Thiếu Dương Môn.

    Chương 1159-1160: Tiên Chi Tử tìm

    Năm mươi người Kiếm Môn nhảy lên cao, người Thiếu Dương Môn cũng nhảy lên đài.

    Thực lực của Thiếu Dương Môn mạnh hơn Kiếm Môn rất nhiều, lần này phóng ra hơn bảy trăm người, trong đó có ba trăm nhân vật thế giới cảnh, áp lực cực kỳ khổng lồ đè ép người Kiếm Môn.

    Chỉ là áp lực thôi đủ đè chết người, tất cả người Kiếm Môn thấy khó thở, Thiếu Dương Môn quá mạnh.

    Đương nhiên dù Thiếu Dương Môn có ưu thế tuyệt đối, nhưng trên có môn chủ Xích Đế, dưới đến hỗn động cảnh dù là ai đều cực kỳ nghiêm túc với trận chiến này.

    Xích Đế có khuôn mặt hình chữ điền, tràn ngập uy nghiêm, pháp lực thế giới cảnh bát tầng tỏa ra, như gặp đại địch.

    Lục Nguyên thì chống kiếm, mặt tái nhợt, tóc dài theo gió tung bay, lại ho khan ra ngụm máu.

    Xích Đế tay chuyển đánh ra một hỏa cầu to lớn hướng Lục Nguyên.

    Lửa của Xích Đế không phải ngọn lửa bình thường mà một loại đan hỏa độc diễm.

    Nghe nói Xích Đế là hỏa độc song tu, lấy hỏa nhập độc, lấy độc nhập hóa, biến thành độc môn đan hỏa độc diễm.

    Thiếu Dương Môn cơ bản đều đi con đường này.

    Đoàn lửa của gã có nhiệt độ siêu cao và loại độc quái lạ ở bên trong.

    Trong chớp mắt Lục Nguyên nhảy vọt lên, một kiếm đâm.

    *Bùm!* Lục Nguyên bị đụng không ngừng lùi ra sau, lại hộc ngụm máu.

    Thật mạnh!

    Đây chính là pháp lực thế giới cảnh bát tầng, coi như mình cảm nhận được một kích pháp lực thế giới cảnh bát tầng là thế nào rồi.

    Xích Đế đang định nhận thua thì Lục Nguyên quát to:

    - Ta chịu thua!

    Không sai, Lục Nguyên chịu thua, mới rồi không nói ngay là vì muốn xem một kích pháp lực của thế giới cảnh bát tầng mạnh cỡ nào, nếu không thì quay về Kiếm Môn không tìm ra pháp lực công kích thế giới cảnh bát tầng.

    Cảm nhận công kích càng mạnh mới thúc đẩy mình tiến bộ được.

    Lý do đầu càng rất đơn giản, lúc trước hắn bị thương quá nghiêm trọng, qua thời gian không dài lắm dưỡng thương, ban đầu có thể dùng bốn kiếm giờ tối đa là dùng ra được năm kiếm thôi.

    Tình trạng hiện tại của mình có thể dùng năm kiếm, muốn thắng thế giới cảnh thất tầng cỡ Huyết Thần Vương còn khó chứ đừng nói là Xích Đế thế giới cảnh bát tầng, thua chắc luôn.

    Sau khi cảm nhận thế giới cảnh bát tầng công kích rồi Lục Nguyên không hề do dự nhận thua, dù gì mục đích mười hàng đầu đã đạt tới, có thể vào văn minh thánh địa, đánh nữa chỉ khiến bị thương càng nặng hơn thồi.

    Đại chiến xếp hạng môn phái chẳng qua là sơ cấp chiến trường.

    Văn minh thánh địa mới là chiến trường thật sự.

    Trong chiến trường xếp hạng môn phái này mình đã làm đến cực độ.

    Lục Nguyên nhận thua làm Thiếu Dương Môn ngây ra, Xích Đế cũng ngẩn ngơ.

    Họ đã chuẩn bị sẽ đánh trận ác liệt, chuẩn bị ứng đối các sự kiện đột phát, sẵn sàng dốc hết sức thế mà một đấm đánh vào không khí, loại cảm giác này cực kỳ khó chịu.

    Người xem cũng ngây như phỗng nhưng lập tức nghĩ tới, Lục Nguyên bị thương có thể dùng năm kiếm đã không tệ, sao mà thắng được Thiếu Dương Môn.

    Tuy Lục Nguyên chủ động nhận thua nhưng không chút nghi ngờ, lúc hắn và Kiếm Môn ra khỏi sân mọi người đều vỗ tay.

    Dường như giờ phút này người thắng không phải Thiếu Dương Môn mà là Kiếm Môn, là Lục Nguyên.

    Điều này khiến người Thiếu Dương Môn rất là bực bội, họ mới là người thắng, vậy mà có cảm giác thất bại.

    Hết cách, lúc trước Lục Nguyên biểu hiện đã chinh phục trái tim quần chúng.

    Chiến đấu của Lục Nguyên tràn ngập mới lạ, trí tuệ, không thể tươngr tượng, sục sôi thanh xuân và tinh thần không bao giờ chịu thua.

    Hiện tại trong hai ngàn môn phái đa số thanh niên đều sùng bái Lục Nguyên.

    Lần này đại chiến môn phái hành trình của Kiếm Môn cuối cùng dừng bước ở tám hàng đầu, nhưng đây cũng là chiến tích trước nay chưa từng có của Kiếm Môn.

    Lúc xuất phát mọi người đều nghĩ có thểgiữ vị trí ba trăm sáu mươi lăm hàng đầu là tốt rồi, nếu không được nữa thì ít nhất bám vào vị trí một ngàn, ai mà ngờ tiến vào tám cường.

    Mặt sau không có nhiều chiến đấu.

    Cuối cùng Bá Đao Môn lấy hạng nhất, Duy Nhất Môn hạng hai, Thiếu Dương Môn hạng ba, Tiễn Môn hạng bốn.

    Đại chiến xếp hạng môn phái rốt cuộc từ từ chấm dứt.

    Lúc này mọi người thảo luận toàn về Lục Nguyên.

    Nhân vật truyền kỳ nhất hai ngàn môn phái không thể nghi ngờ, chính là Lục Nguyên.

    Nếu nói lúc trước là Kiếm Chi Tử nhưng nay gã dần bị Lục Nguyên lấn lướt.

    - Lục!

    Nguyên!

    Thanh âm như là từ chín tầng trời buông xuống, trong tai mỗi người như có sấm đánh, nhưng lạ là thanh âm không hùng hồn mà trong treo.

    Khi thanh âm phát ra thì mọi người cảm giác khí thế cực kỳ cường đại truyền đến từ bên trên.

    Khí thế kia cường đại thậm chí trên cả môn chủ Bá Đao Môn Hoành Trảm dốc hết pháp lực.

    Hoành Trảm đã được công nhận là đệ nhất cao thủ của Vô Thượng Đại Giáo, trên cả Duy Nhất Đế.

    Người kia là ai?

    Khí thế hơn cả Hoành Trảm.

    Ánh mắt mọi người nhìn hướng nơi phát ra thanh âm, thây là chỗ tiên cổ văn minh.

    Ở đó đứng một mỹ nam tử bạch ý tóc bạc.

    Công tử bạch y tóc bạc nhìn Lục Nguyên.

    - A, đó là ai vậy?

    - Ngươi không có mắt gì cả, đó chắc là Tiên Chi Tử đấy.

    - Cái gì?

    Tiên Chi Tử, trong Khí Vận Thất Tử ấy hả?

    Tiên Chi Tử năm đó ở Khiêu Chiến Tháp nhẹ nhàng thắng Kiếm Chi Tử đó hả?

    - Đúng rồi, chính là người đó đó.

    - Tiên Chi Tử xếp hạng trong Khí Vận Thất Tử ở phía trước.

    - Đúng rồi, không ngờ Tiên Chi Tử đến, mới đầu chúng ta không chú ý thấy.

    - Tiên Chi Tử mạnh thật, nhìn pháp lực của hắn thậm chí so với môn chủ Bá Đao Môn Hoành Trảm còn mạnh hơn.

    - À mà Tiên Chi Tử tìm Lục Nguyên làm gì nhỉ?

    - Tiên Chi Tử là vài khí vận tử hàng đầu, Lục Nguyên là khí vận đệ bát tử, không biết định làm gì đây.

    Ai nấy tập trung tinh thần, dường như trong khoảnh khắc Tiên Chi Tử quát một cái xuất hiện cao trào.

    Tiên Chi Tử đối diện Lục Nguyên, tóc trắng tung bay theo gió.

    Lục Nguyên áo xanh phất phới, tóc dài bay bay.

    Tiên Chi Tử có tiên khí xuất trần.

    Lục Nguyên có là khí chất xuất trần lười biếng.

    Lục Nguyên quát hỏi:

    - Tiên Chi Tử?

    Tiên Chi Tử gật đầu đáp:

    - Đúng vậy.

    Lục Nguyên hỏi thẳng:

    - Ngươi tìm ta có chuyện gì?

    - Kiếm pháp của ngươi rất diệu.

    Tiên Chi Tử gật đầu nói:

    - Ta đã thấy Ta kiến quá ngươi kiếm linh, kiếm nhị, kiếm tam, kiếm tứ, kiếm ngũ, kiếm lục, kiếm thất, kiếm bát, tổng cộng kiến thức tám kiếm của ngươi.

    Bảy kiếm khác không có gì, kiếm bát thì thật là quá đẹp!

    Kiếm bát, vạn kiếm quy nhất!

    Ta ghi nhớ một kiếm này của ngươi.

    Ta chưa chắc thi triển ra được kiếm đó.

    Tiên Chi Tử đúng là Tiên Chi Tử, đẳng cấp kiếm pháp khác gã có thể sử dụng được, đây là khác biệt giữa Tiên Chi Tử và người khác.

    Nhưng kiếm bát, vạn kiếm quy nhất!

    Một kiếm này gã không thi triển ra được, gã không hay biết Lục Nguyên còn có một kiếm mạnh hơn nữa, kiếm cửu, thất tình chi kiếm!

    Tiên Chi Tử quát to:

    - Nhưng ta khuyên ngươi một câu, tốt nhất đừng đi văn minh thánh địa!

    - Tại sao?

    Lục Nguyên nhếch môi, tò mò hỏi:

    - Ngươi muốn ngăn cản ta?

    - Ta không hứng thú ngăn cản ngươi.

    Tiên Chi Tử chắp tay sau lưng, nói:

    - Bởi vì Hoang Chi Tử sẽ đi văn minh thánh địa.

    Hoang Chi Tử trước đó không lâu đã tuyên bố, hắn muốn giết ngươi.

    Lục Nguyên ngây ra:

    - Hoang Chi Tử?

    - Đúng vậy, là Hoang Chi Tử, người mạnh nhất trong Khí Vận Thất Tử.

    Trong nhiều chủ văn minh thì hoang chủ văn minh sinh ra trễ nhất nên tính yếu nhất, nhưng Hoang Chi Tử thì khác, Khí Vận Thất Tử đều sin hra ở kỷ nguyên này, Hoang Chi Tử thật ra là bản kỷ nguyên chi tử.

    Hắn cường đại hơn xa chúng ta.

    - Hoang Chi Tử mới là khí vận đệ nhất tử thật sự, mấy người chúng ta như là ta, Võ Chi Tử, Pháp Chi Tử, Ma Chi Tử đều kém chút.

    Kiếm Chi Tử càng kém xa, Phật Chi Tử thì kém hơn rất là nhiều.

    - Khí Vận Thất Tử, Hoang Chi Tử là mạnh nhất.

    Bây giờ hắn đã đến thế giới cảnh thập tầng, đang trùng kích văn minh cảnh.

    Tiên Chi Tử nhắc nhở rằng:

    - Hoang Chi Tử là hoang, ngươi là kiếm, nếu ngươi đi văn minh thánh địa thì e rằng chưa tới đó đã chết dưới tay Hoang Chi Tử rồi.

    Lục Nguyên im lặng, lát sau cuồng cười.

    Lục Nguyên quát dài:

    - Ha ha ha ha, Hoang Chi Tử?

    Tưởng ta sợ hắn chắc!?

    Lục Nguyên ta đời này chưa từng sợ ai, Hoang Chi Tử muốn đến thì cứ tới đi!

    Đây là đáp án của Lục Nguyên, Hoang Chi Tử thế giới cảnh thập tầng muốn đè ép mình thì sao chứ, mình chưa bao giờ nhận mệnh cả.

    Kiếm giả gặp khúc chiết không từ bỏ.

    Kiếm giả thà thẳng chứ không cong.

    - Người của ta, kiếm của ta chưa từng sợ bất cứ ai, cho nên ta nhất định phải đi văn minh thánh địa.

    Giọng Lục Nguyên bằng phẳng rộng rãi.

    Tựa như kiếm của hắn, thẳng tắp, kiên cường, tiến tới trước.

    Tiên Chi Tử chắp tay sau lưng, mặt ngoài có phong thái xuất trần, rất tốt!

    Tiên Chi Tử nhắc nhở Lục Nguyên, bảo hắn đừng đi văn minh thánh địa cũng không phải mục đích thật sự mà muốn kích thích hắn.

    Tính cách của Tiên Chi Tử khác với Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử ở Kiếm Môn không có đối thủ nào nên dưỡng thành thói quen bá đạo, Tiên Chi Tử tuy rằng là một trong Khí Vận Thất Tử nhưng ở tiên cổ văn minh cao thủ như mây, có không ít văn minh cảnh.

    Dưới tình huống như thế gã không có thói quen vương đạo, lại nói gã học rất nhiều đại năng nhân sĩ tiên cổ văn minh khác như thói quen âm người.

    Cho nên gã tới âm Lục Nguyên.

    Khi xem cuộc chiến xếp hạng môn phái thì Tiên Chi Tử giật mình phát hiện, khí vận đệ bát tử Lục Nguyên so với Kiếm Chi Tử mạnh hơn chút, dù kém xa gã nhưng hơi rắc rối, hóc búa đây, người như vậy phải xử lý ngay.

    Tiên Chi Tử lập tức nghĩ tới Hoang Chi Tử.

    Cho nên Tiên Chi Tử cố ý kích thích Lục Nguyên, cố ý nói Hoang Chi Tử rất cường đại, cố ý khuyên nhu hắn đừng đi văn minh thánh địa để tránh bị giết chết.

    Cứ thế, Tiên Chi Tử nghĩ rằng lấy tính cách Lục Nguyên chỉ sợ sẽ lập tức chém đinh chặt sắt bảo đi văn minh thánh địa.

    Đúng như Tiên Chi Tử đã dự đoán, Lục Nguyên nói y như đúc.

    Tất cả giống như mình dự đoán, Lục Nguyên chắc chắn sẽ đi văn minh thánh địa, cũng sẽ bị Hoang Chi Tử giết chết.

    Sự thật là Tiên Chi Tử kích thích Lục Nguyên như vậy là đang phá hủy đường lui của hắn, tránh cho hắn biết Hoang Chi Tử đáng sợ rồi tìm lý do không đi văn minh thánh địa.

    Bây gờ Lục Nguyên ngay trước mặt tất cả môn phái nói ra sẽ đi văn minh thánh địa, nếu cuối cùng không đi cũng không được, đây là phép khích tướng của Tiên Chi Tử.

    Tiên Chi Tử mặt ngoài không lộ biểu tình nhưng lòng cười thầm, chờ Lục Nguyên chết dưới tay Hoang Chi Tử.

    Tiên Chi Tử vì kích thích Lục Nguyên, rất nhiều chuyện đều nói ngược lại.

    Nhưng Hoang Chi Tử là khí vận đệ nhất tử, thế giới cảnh thập tầng không phải nói xạo.

    Đây là sự thật bằng sắt, dù là Tiên Chi Tử sâu trong lòng gã biết mình không địch lại Hoang Chi Tử.

    Khí vận đệ nhất tử Hoang Chi Tử khủng bố chỉ tưởng tượng thôi đã thấy rùng mình.

    Người bình thường nói đến Khí Vận Thất Tử là sẽ bảo tất nhiên tu thành phó chủ văn minh, thậm chí có khả năng trùng kích vị tí chủ văn minh chính là Hoang Chi Tử.

    Đương nhiên Tiên Chi Tử hại Lục Nguyên xong vẫn giữ bộ dạng người tốt bụng.

    Tiên Chi Tử vốn là kẻ âm hiểm nhất trong Khí Vận Thất Tử.

    Nhưng nói đi phải nói lại, dù là Tiên Chi Tử có nói hay không đều không có gì thay đổi cả, Lục Nguyên nhất định sẽ đi văn minh thánh địa.

    Võ Vương Đế Tử nói:

    - Mười người có thể tiến vào văn minh thánh địa, các ngươi nhớ kỹ ba năm sau ngày một tháng một đi đại văn minh đại lục.

    Văn minh đại lục khá giống bình thiên đại lục, đều là một khối lớn hơn tinh thần rất nhiều.

    Đương nhiên bình thiên đại lực là người môn phái nòa cũng vào được hết, văn minh đại lục thì chẳng những người Vô Thượng Đại Giáo không thể tới gần, người văn minh cũng không được.

    Chỉ có lúc đặc biệt mới có một đám người đặc biệt đi văn minh đại lục được.

    Người khác dám tự tiện tới gần thì giết ngay lập tức.

    Nghe những lời này, đám người đều hâm mộ mười môn phái có thểp hái mười người đi văn minh thánh địa.

    Ở đó là nơi có thể thu hoạch chỗ tốt vô cùng tốt, nhưng nói đi phải nói lại, mười môn phái mạnh nhất toàn là tự mình liều mạng tới được, không có gì phải ghen tỵ.

    Có bản lĩnh cũng có thể liều, không phải không cho ngươi cơ hội cạnh tranh.

    Cứ như thế, cuộc chiến xếp hạng môn phái đến đây chính thức kết tchus.

    Sau khi cuộc chiến xếp hạng môn phái tất nhiên là trần về trần, thổ về thổ, mỗi người tự về môn phái của mình.

    Lục Nguyên đương nhiên về Kiếm Môn.

    Sau khi về Kiếm Môn, cuộc sóng bình thản rất nhiều.

    Lục Nguyên không vội vàng, về Kiếm Môn rồi chậm rãi dưỡng thương, lần này bị thương nghiêm trọng vượt qua bất cứ lần nào khác.

    Về Kiếm Môn đã có một thời gian, dưỡng thương được bảy, tám phần, đã hồi phục trở lại.

    Hắn hít sâu một hơi, cảm thấy bây giờ toàn thân mạnh khỏe, không ho ra máu nữa, rốt cuộc hồi phục gần xong hết.

    Từ cuộc chiến xếp hạng môn phái trở về đã nửa năm.

    Chính lúc này Lục Nguyên nhận được một lá thư, chủ nhân phong thư là Kiếm Chi Tử.

    [Cuộc chiến tám năm lùi lại tám năm sau.]

    Lùi lại tám năm ư?

    Lục Nguyên hơi ngây ra, lùi lại tám năm thì tùy thôi, Lục Nguyên cũng biết tại sao Kiếm Chi Tử phải lùi lại tám năm.

    Bây giờ Kiếm Chi Tử tu hành trong giản chi văn minh, được phó chủ giản chi văn minh đích thân chỉ đạo, dưới tình huống đó lùi sau tám năm đối với Kiếm Chi Tử là có lợi.

    Nhưng mình đâu có sợ Kiếm Chi Tử.

    Hơn nữa mục tiêu bây giờ của mình không là Kiếm Chi Tử nữa mà là Hoang.

    Không sai, là Hoang Chi Tử.

    Từ phái Tiên Chi Tử nghe đến tên khí vận đệ nhất tử Hoang Chi Tử rồi Lục Nguyên tốn chút công sức tìm kiếm tư liệu liên quan đến gã.

    Lục tìm thì phát hiện Hoang Chi Tử là một nhân vật cực kỳ ghê gớm.

    Hoang Chi Tử này tuổi không lớn, một tay đao pháp đã đến hóa cảnh.

    Nghe nói đao pháp của gã khiến nhiều văn minh chấn động, không chỉ như vậy thôi, pháp lực của Hoang Chi Tử cực kỳ thâm hậu, căn cơ vô cùng sâu, tại thế giới cảnh thường vượt một tiểu cảnh giới mà thắng địch.

    Hơn nữa vị Hoang Chi Tử này dù tham gia cái gì đều là tuyệt đối hạng nhất.

    Năm dó Hoang Chi Tử trấn áp Tiên Chi Tử, Võ Chi Tử, Pháp Chi Tử, thậm chí đi di thất địa khuất phục Ma Chi Tử.

    Chiến tích của gã là lịch sử vô địch quang huy chiến thần.

    Chương 1161-1162 : Chu Thanh Huyền tới tìm

    Vô địch!

    Vô địch!

    Lại vô địch!

    Chính là Hoang Chi Tử.

    Hoang Chi Tử này thật là đáng sợ.

    Ước với Kiếm Chi Tử kéo tới tám năm sau không có gì đáng sợ, Hoang Chi Tử sẽ là kẻ địch lớn nhất dưới văn minh cảnh của hắn.

    Lục Nguyên ôm giác ngộ như thế luyện kiếm, uống rượu, qua cuộc sống nhàn nhã.

    Lúc này Lục Nguyên phát hiện ở không xa có một khí thế.

    Mặc dù khí thếđó rất nhạt nhưng rõ ràng là kiếm khí cường đại.

    Đấy là một kiếm giả cường đại.

    Không đúng, tại trung ương thiên triều kiếm giảđếm trên đầu ngón tay, không hơn mười người.

    Những kiếm giả này mình đều tiếp xúc rồi, sao lại tới một kiếm giả cường đại nữa?

    Mà đột nhiên xuất hiện bên cạnh mình nữa.

    Bây giờ Lục Nguyên ngụ ở Tửu Tuyền Sơn, thanh tịnh không có một bóng người.

    Lục Nguyên không sốt ruột, nói:

    - Người đến là khách, mời vào.

    Người đi vào là một trung niên thư sinh, có mấy phần trí thức phong độ, và vài phần sầu khổ, tay cầm nhị hồ.

    Lục Nguyên đối với người này sin hra cảm giác kỳ lạ, phát hiện tuy hắn chưa từng thấy người này nhưng có cảm giác quen thuộc.

    Lục Nguyên thắc mắc hỏi:

    - Ngươi là?

    Trung niên thư sinh mỉm cười, trong nhị hồ giấu kiếm.

    Một kiếm đánh ra thẳng hướng trước ngực Lục Nguyên, chính là một thức kiếm pháp cơ bản Hoa Sơn.

    Lục Nguyên cũng đáp kiếm, cùng là một thức trong kiếm pháp cơ bản Hoa Sơn.

    Lục Nguyên và trung niên thư sinh đến đi, một kiếm phản một kiếm, chớp mắt đấu hơn mười kiếm.

    Dù là kiếm pháp cơ bản Hoa Sơn đơn giản nhất nhưng Lục Nguyên hay trung niên thư sinh đều phát huy kiếm pháp cơ sở này uy lực quỷ thần khó lường.

    Lục Nguyên ngừng kiếm cất vào trong vỏ, trung niên thư sinh cũng làm vậy.

    - Chu Thanh Huyền sư huynh?

    Lục Nguyên khẳng định, cách gọi cũ mặt sau cùng Yến Thương Thiên ở chung thống nhất xưng hô.

    Ba người gọi là sư huynh đệ, trong đó Yến Thương Thiên là đại sư huynh, Chu Thanh Huyền là nhị sư huynh, Lục Nguyên coi như lão tam.

    Cho nên bây giờ khẳng định vô cùng đơn giản, kiếm thủ lấy kiếm giao đấu, mỗi người có mỗi phong cách dùng kiếm khác nhau, đây là không bắt chước được.

    Hiện tại rõ ràng cảm giác ra đó là phong cách dùng kiếm của Chu Thanh Huyền.

    - Đúng vậy, chính là ta.

    Trung niên thư sinh mỉm cười, kiếm cất vào trong nhị hồ.

    - Bây giờ bộ dạng này, bởi vì kiếp trước chính là như vậy.

    Kiếp trước của ta chắc ngươi có nghe Yến Thương Thiên nhắc tới rồi, là một phó chủ văn minh của kiếm cổ văn minh, may mắn có thể luân hồi chuyển thế chứ không chết, xem như may mắn.

    Đương nhiên đây không phải chân thân của ta mà chỉ là một phân thân.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Lần này ta đến có việc muốn nhờ ngươi.

    Lục Nguyên không khách sáo nói:

    - Vậy à, có chuyện cứ nói đi.

    - Kiếm cổ văn minh trước lúc bị tiêu diệt người dùng kiếm sống sót không chỉ là ta chuyển thế tu lại, hoặc như phó chủ giản chi văn minh phản bội, còn có một lưu phái là tà kiếm văn minh.

    - Tà kiếm văn minh hoàn toàn khác với kiếm cổ văn minh.

    Văn minh này chú trọng giết chóc, sát phạt và các loại yêu khí, ma khí, tà khí, sát khí khiến kiếm của mình càng thêm đáng sợ.

    Nói cách khác, kiếm cổ văn minh có thể tính là chính đạo ở Tấn quốc, tà kiếm văn minh tính là ma đạo, cùng tồn tạiĐương nhiên tà kiếm văn minh không thuộc về kiếm cổ văn minh mà là loại bị kiếm cổ văn minh khắp nơi truy sát.

    - Năm đó kiếm cổ văn minh bị tiêu diệt nhưng tà kiếm văn minh không tiêu đời.

    Mấy phó chủ văn minh của tà kiếm văn minh không chết mà ngủ say trong di thất địa, bây giờ họ đã tỉnh lại.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Sau khi những người này tỉnh làm chuyện thứ nhất là thống trị toàn môn phái dùng kiếm ở nước ngoài.

    - Chắc ngươi nên biết tại trung ương thiên triều rất ít dùng kiếm nhưng ngoại vực thì có rất nhiều.

    Nước ngoài bản chất cũng là đại điện kỷ nguyên trước sót lại, mặt trên còn có chút khí vận kiếm đạo, cho nên tà kiếm văn minh muốn thống trị tất cả môn phái dùng kiếm ở nước ngoài cũng là chuyện bình thường.

    - Đương nhiên trong đó bao gồm Hoa Sơn tiên môn.

    Chu Thanh Huyền nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Bây giờ Hoa Sơn tiên môn đã nhận được thần phục thư từ tà kiếm văn minh phát ra, muốn Hoa Sơn tiên môn thần phục.

    Lục Nguyên giật nảy mình:

    - Cái gì!?

    - Ta là kẻ thù với Tà Kiếm phó chủ văn minh tà kiếm văn minh, pháp lực chưa hồi phục nên ta không tiện ra tay.

    Nhưng ngươi có thể ra tay, ta sẽ truyền cho ngươi một bí quyết.

    Chu Thanh Huyền thản nhiên cười, ngồi xuống đối diện Lục Nguyên.

    Lão dạy cho Lục Nguyên thật ra là hai bí quyết.

    Một cái là tiểu pháp môn đối phó tà kiếm văn minh, tạm thời không giải thích cặn kẽ về nó.

    Chu Thanh Huyền giảng xong điểm này mới nói:

    - Tiếp theo chính là thiết tắc.

    Thiết tắc là căn bản của kiếm thuật, bây giờ kiếm thuật của ngươi thật ra ngang bằng với Kiếm Chi Tử, Tiên Chi Tử, nếu muốn càng mạnh thì cần phải tu hành kiếm thuật mạnh hơn, học tập nhiều thiết tắc hơn.

    Đây đúng là chân lý.

    Nhưng mà chân lý về chân lý, tu hành thiết tắc đâu đơn giản vậy.

    Chu Thanh Huyền nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Cái gọi là thiết tắc tác là trong cõi trời đất mặc lệ là sinh linh hoặc không phải sinh linh đều có thể hiện đồng bộ, cho nên thuân theo quy tắc thiên địa.

    Ví dụ như thiên địa vạn vật dù là sinh linh hoặc không phải sinh linh đều ở trong luân hồi.

    Thiên địa vạn vật tất cảđều có sơ hở, không một cái ngoại lệ, đều có âm dương.

    Vậy nên mọi sinh linh đều ở trong thời gian, không gian.

    - Đây chính là thiết tắc.

    Chu Thanh Huyền hỏi:

    - Lúc ngươi ở Hoa Sơn tu luyện âm dương thiết tắc, luân hồi thiết tắc, tiến vào trung ương thiên triều rồi chắc còn tu thời gian thiết tắc, không gian thiết tắc nữa đúng chứ?

    Lục Nguyên đáp:

    - Ta còn tu luyện trật tự thiết tắc và nhân quả thiết tắc.

    - Trật tự thiết tắc, đó là Yến sư huynh tu hành, chắc hắn sẽ cho ngươi chút gợi ý.

    Yến sư huynh luôn bá đạo, muốn tất cảđều làm theo trật tự của hắn, cho nên dễ dàng luyện thành trật tự thiết tắc.

    Còn về nhân quả thiết tắc thì chắc là ngươi có cơ duyên khác rồi.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Ngay hôm nay ta sẽ đem thích ứng thiết tắc của mình kể sơ sơ, có ngộ được hay phải xem cơ duyên của chính ngươi.

    - Thích ứng thiết tắc?

    - Đúng vậy, là thích ứng thiết tắc.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Trong thiên địa vạn sự vạn vật, dù là sinh linh hoặc không phải sinh linh thật ra đều đang thích ứng một vài thứ.

    Ví dụ như một tảng đá nếu lơ lửng thì sẽ rơi xuống, chỉ có rơi xuống đất mới thích hợp hoàn cảnh.

    Lại ví dụ như sinh linh tiến hóa, kỳ thực cũng là đang không ngừng thích ứng, đem khí quan hữu dụng tiến hóa càng mạnh, bộ phận vô dụng thì suy yếu rồi biến mất.

    Rồi ví dụ côn trùng ở phong đại hải đảo đều bay không cao, vì nếu bay quá cao sẽ bị gió cuốn rơi xuống biển.

    Những cái này đều là thích ứng hoàn cảnh, cũng là một phần của thích ứng thiết tắc.

    - Thích ứng thiết tắc lại chia làm hai phần.

    Một phần là thích ứng thiên địa, phần thứ hai là thích ứng chiến đấu.

    - Phần thứ nhất là để thích ứng hoàn cảnh trong thiên địa, phần thứ hai là thích ứng đủ các loại hoàn cảnh chiến đấu.

    - Ta chỉ có thể nhắc nhở đến đây thôi, có ngộ ra được hay không phải xem chính ngươi.

    Chu Thanh Huyền mỉm cười, lão không kể tường tận bao nhiêu.

    Lúc còn ở Hoa Sơn Lục Nguyên khá yếu cho nên có thể nói kỹ càng, từng chút một kể ra, bây giờ thì không cần nữa.

    Giờđây Lục Nguyên đã bước trên con đường của riêng mình, không cần từng chút một giảng dạy.

    Lục Nguyên, hắn phải xông văn minh cấp, đi con đường của mình, phong cách riêng của mình.

    Lục Nguyên chìm trong suy tư.

    Thích ứng hoàn cảnh, thích ứng thiết tắc!

    Một là thích ứng thiên địa!

    Hai là thích ứng chiến đấu!

    Khi hắn suy tư thì thời gian trôi qua từng phút giây.

    Không biết trải qua bao lâu, Lục Nguyên tỉnh lại, phát hiện nơi này đã không có bóng dáng Chu Thanh Huyền đâu, chắc là đi rồi.

    Không trung dường như còn văng vẳng tiếng nhị hồ.

    Mặc dù Chu Thanh Huyền thay đổi hình dạng, bây giờ có dáng vẻ trung niên nho sinh nhưng khí chất chưa thay đổi, tiếng nhị hồ thê lương da diết.

    Lục Nguyên đứng dậy, bây giờ rời đi Văn Minh Thánh Địa chắc còn có hai năm rưỡi, lúc trước dưỡng thương mất nửa năm.

    Hiện nay Hoa Sơn có nguy hiểm, đương nhiên mình phải vềđó rồi tính tiếp.

    Lục Nguyên từ biệt Kiếm Diệt lão tổ, bay hướng ngoại vực.

    Hắn ngự kiếm khí trắng vào ra thanh minh.

    Chớp mắt đã trở lại Hoa Sơn.

    - Hai vị Diệp trưởng lão, người tai họa hậu sơn của chúng ta thảm quá!

    Hậu sơn vốn là chỗ nuôi chim xanh, kết quả cách một đoạn thời gian là người sẽ bắn rơi một con chim xanh xuống ăn, cái này bảo chúng ta làm sao ăn nói với Ngọc Chân Thượng Nhân đây chứ?

    Một đệ tử trẻ tuổi mặt ủ mày chau nói, đụng phải hai ăn hàng Diệp trưởng lão đúng là xui xẻo.

    Người cao gầy nói:

    - Sợ cái gì?

    Chúng ta dám làm thì dám chịu, sẽ tự nói cho Ngọc Chân sư bá!

    Một Diệp trưởng lão lùn mập khác tán đồng:

    - Đúng rồi đó.

    Hai Diệp trưởng lão chúng ta mặc dù là ăn hàng nhưng tuyệt đối là hạng dám làm dám chịu, sẽ không liên lụy đến ngươi.

    Cùng lắm thì ngươi bị Ngọc Chân sư bá mắng một trận, lại giúp bà huấn luyện đệ tử môn hạ một đoạn thời gian.

    Nghe hai trưởng lão nói vậy, đệ tử trẻ tuổi đành bất đắc dĩ gật đầu.

    Thôi kệ, dù gì không tới phiên mình xui, hai Diệp trưởng lão không phải người bình thường.

    Nghe nói hai vị Diệp trưởng lão năm đó đều là đệ tử chân truyền, còn có quan hệ tốt với Lục Nguyên chưởng môn xếp chót trong Hoa Sơn ba thần thoại, cuối cùng được Lục chưởng môn trợ giúp đến tu vi đại đạo cảnh.

    Tất nhiên hai Diệp trưởng lão cũng không ỷ thế hiếp người, chẳng qua tham ăn chút, dù là thứ gì từđâu cũng phải thử một miếng.

    Diệp Phương trưởng lão, diệp Viên trưởng lão vốn vẫn là hàng đệ tử, nhưng vì pháp lực hiện nay quá mạnh đi cho nên trực tiếp thăng chức lên làm trưởng lão, có ai vào đại đạo cảnh rồi còn làm đệ tử chứ?

    Chim xanh trong nồi đã chín, mùi hương đậm đặc truyền đến.

    Diệp Phương, Diệp Viên sốt ruột không chịu nổi, sắp sôi rồi, mùi chim xanh thật là ngon nha.

    Chịu nghe Ngọc Chân Thượng Nhân chửi một trận lại cùng bà vài lần huấn luyện giùm đệ tử cũng phải ăn con chim xanh này.

    Diệp Phương và Diệp Viên thông minh sắc sảo, kiếm thuật không tệ, coi như xếp vài hàng đầu trong Hoa Sơn, pháp lực có Lục Nguyên giúp đỡ thăng lên.

    Có thể nói Diệp Phương, Diệp Viên ăn một bữa chim xanh liền giúp Ngọc Chân Thượng Nhân huấn luyện đệ tử, bà thấy vậy còn rất vui nữa là.

    Ngọc Chân Thượng Nhân vốn là phong chủ của Trung phong Ngọc Nữ Phong, nhưng bây giờ ngũ phong đã mất, lẽ đương nhiên bà không cần làm phong chủ nữa, thế là Ngọc Chân Thượng Nhân càng vui vẻ.

    Vốn thực lực của bà không tốt lắm, bây giờ chẳng qua là pháp lực đại đạo cảnh ngũ tầng mà thôi, trước kia càng kém hơn nữa, đảm đương phong chủ thật không dễ dàng.

    Trước kia bà luôn yếu nhất trong ngũ phong, nay không cần có áp lực phong chủ nữa, vui vẻ tiêu dao.

    Đang lúc Diệp Phương, Diệp Viên chuẩn bị mở nồi thì vèo một tiếng, cái nồi canh chim xanh bị cướp đi.

    Diệp Phương, Diệp Viên lập tức rút kiếm đâm hướng kẻ cướp đi nồi canh chim xanh.

    Dám cướp nồi canh chim xanh của chúng ta hả?

    Họ rất giận giữ, cướp cái gì thì được chứđừng cướp đồ ăn của hai ăn hàng.

    Dĩ nhiên hai người ra tay lưu tình, tối đa giật lại nồi canh chim xanh là được, không có ý định bị thương người, hai ăn hàng này chưa bao giờ là kẻ bá đạo.

    Nhưng người cướp nồi canh chim xanh kiếm pháp tinh diệu, đã dễ dàng phá giải.

    Quái tai!

    Diệp Phương, Diệp Viên ngây ra.

    Kiếm pháp hiện nay của hai người rất giỏi, uy lực cả hai liên hợp càng vượt xa, trên Hoa Sơn không bao nhiêu người có thể chặn được họ bắt tay nhau.

    Đây là ai?

    Lại nhìn xem, kẻ cướp nồi canh chim xanh mặc áo xanh phần phật, tóc dài tung bay, đấy chẳng phải là Lục Nguyên vô số lần cướp đồ ăn của bọn họ sao?

    Diệp Phương ngây như phỗng bật thốt:

    - Lục Nguyên.

    Diệp Viên vui sướng kêu:

    - Lục Nguyên!

    Lục Nguyên cười to nói:

    - Hai tên ăn hàng, bây giờ gia gia có kiếm pháp cao tuyệt, sau này các ngươi muốn tranh cướp đồ ăn của ta là tuyệt đối không lại đâu.

    Diệp Phương, Diệp Viên cũng bật cười, cùng Lục Nguyên choàng vài bá lưng.

    Cái gì gọi là bằng hữu thật sự?

    Ba người họ tuyệt đối đúng là bằng hữu thật sự, coi như thời gian thay đổi, bằng hữu chân chính sẽ vẫn như vậy.

    Đệ tử kia thì ngơ ngác, gã phát hiện không thể nhúc nhích dù chỉ là một đầu ngón tay.

    Đó là, Hoa Sơn ba thần thoạt xếp hạng ba Lục Nguyên Lục chưởng môn!

    Thần tượng a!

    Gã suýt gục xuống đất, quá ngưỡng mộ.

    Yến Thương Thiên cao cao tại thượng, Chu Thanh Huyền ẩn giấu quá sâu, chỉ có Lục Nguyên là gần gũi nhất, vậy nên có nhiều người sùng bái hắn nhất.

    Lục nguyên trở lại!

    Lần này hắn về khiến trên dưới Hoa Sơn chấn động.

    Lục Nguyên lập tức cùng với Tử Hà Thượng Nhân, Nguyên Dương Thượng Nhân bàn về tình hình nguy hiểm hiện nay của Hoa Sơn.

    Bây giờ Hoa Sơn do Tử Hà và Nguyên Dương, hai vị phó chưởng môn xử lý chính sự.

    Tử Hà Thượng Nhân nói:

    - Trước đó không lâu đúng là chúng ta có nhận được một người tên gọi Tà Phiên Thiên phát thiệp khiêu chiến.

    Hơn nữa nghe nói ở khu nam vực này tất cả môn phái lấy kiếm làm chủ đều nhận được chiến thư của Tà Phiên Thiên.

    Ví dụ như Tấn quốc Võ Đang tiên môn, Thanh Thành tiên môn.

    Đại Tần quốc Vô Kiếm tiên môn, các tiên môn.

    Còn có một ít xa xôi như Việt quốc Việt Nữ Kiếm môn, vân vân và vân vân, tất cảđều nhận được chiến thư của Tà Phiên Thiên.

    Người này khá là quái dị, một mình dám khiêu chiến nhiều môn phái như vậy, không biết từđâu đến nữa.

    Lục Nguyên nói:

    - Tà Phiên Thiên ư?

    Đây là lần đầu tiên ta nghe tên nay nhưng có biết lai lịch của hắn, chắc đến từ tà kiếm văn minh.

    - Văn minh?

    Tử Hà Thượng Nhân, Nguyên Dương Thượng Nhân toàn thân chấn động, họ đúng là không hề tưởng tượng đến văn minh.

    Mỗi đợt tiến vào trung ương thiên triều thì đúng là có cơ hội vào văn minh, cho nên họ mới nghe tới cái gọi là văn minh.

    Nhưng họ đối với văn minh là nghe danh chứ không biết hình, nhưng có biết rằng tùy tiện một Vô Thượng Đại Giáo ném ra nước ngoài đều là vô thượng đại phía, không người sánh bằng.

    Nghe nói văn minh so với Vô Thượng Đại Giáo càng cao hơn nhiều, cho nên chỉ nghe văn minh thôi hai thượng nhân chấn động.

    - Việc này để ta xử lý.

    Lục Nguyên nói:

    - Chuyện này liên lụy rất lớn, đã vượt qua phạm vi các ngươi có thể xử lý.

    Chương 1163-1164 : Trở lại Hoa Sơn

    Lục Nguyên hỏi:

    - Phải rồi, Tà Phiên Thiên ở ngoại vực làm bậy như vậy không dẫn đến Chấp Pháp Giả ư?

    Tử Hà Thượng Nhân đáp:

    - Không có.

    Không dẫn đến Chấp Pháp Giả thì chỉ có hai khả năng, một là thực lực của Tà Phiên Thiên không đến hỗn động cảnh ngũ tầng, loại này khả năng không lớn.

    Hai là tà kiếm văn minh có khả năng được một trong ngũ đại cổ văn minh âm thầm cho phép, vậy nên Chấp Pháp Giả mặc kệ chuyện này.

    Lần này việc kiếm ý bên trong nước khá sâu đây.

    Tuy nhiên, vì Hoa Sơn tiên môn, mình phải đấu tranh.

    Càng đừng nói Chu Thanh Huyền đã nói rằng lần này đấu tranh với tà kiếm văn minh, nói không chừng mình có cơ hội tu hành thích ứng thiết tắc.

    Cùng lúc đó có thểđấu một trận với tà kiếm văn minh do kỷ nguyên trước sinh ra, kiến thức phong cách người dùng kiếm của Kiếm kỷ nguyên trước cũng có sức hấp dẫn rất lớn.ì

    Tà Phiên Thiên phát thiệp khiêu chiến rộng rãi đến các môn phái dùng kiếm Nam Cương.

    Các kiếm môn đều ngây ra, không biết Tà Phiên Thiên từđâu chui ra, không biết thư khiêu chiến này là có ý gì.

    Dù sao chỗ Lục Nguyên là lúc trước do Chu Thanh Huyền cho biết tin tức, bọn họ thì không biết gì cả.

    Thậm chí một ít môn phái dùng kiếm cho rằng là một tên điên muốn nổi tiếng đến phát cuồng, nên chẳng thèm quan tâm.

    Nhưng lập tức có tin nói rằng.

    Tà Phiên Thiên đó lại chiếm Đại Dung thành.

    Mạnh nhất Nam Cương Đại Dung quốc Đại Dung thành thế mà đã bị Tà Phiên Thiên chiếm cứ, người này thực lực sâu không đo được.

    Tà Phiên Thiên còn nói rằng, môn phái nhận thư khiêu chiến trong vòng nửa tháng không đến Đại Dung thành tức là tội diệt môn, sẽ bị Tà Phiên Thiên diệt cả nhà ngay.

    Lần này không ai dám cho rằng là đùa giỡn.

    Người tên Tà Phiên Thiên chiếm cảĐại Dung thành, còn khiến Chấp Pháp Giả không ra mặt, đây tuyệt đối không phải hai chữđồ điên nói được.

    Bên trong chắc chắn có việc gì ẩn khuất.

    Mặc kệ thế nào, cuối cùng là tất cả môn phái nhận thư khiêu chiến đều ngoan ngoãn đi hội hợp.

    Hết cách rồi, không đi không được nha.

    Tên điên có năng lực chiếm đoạt Đại Dung thành đúng là có thực lực hét hai chữ diệt môn.

    Lập tức toàn Nam Cương hỗn loạn.

    Mỗi môn phái nhận được thiệp khiêu chiến đều đi Đại Dung thành, không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

    Tương đối thì môn phái khác không lấy kiếm làm chính cũng tới làm khán giả, họ muốn xem kịch mà thôi, không quan trọng gì.

    Bây giờ hai nước Tần Tấn sung sướng nhất phải tính tới dư nghiệt Đại Nguyên quốc.

    Đại Nguyên quốc rất sớm đã bị diệt quốc nhưng dư đảng còn đó, ở gần khu vực biển hợp thành một Tiểu Nguyên quốc.

    Tiểu Nguyên quốc này thực lực yếu ớt, nhờđịa hình đánh du kích mà thôi, vốn sẽ bị hai nước Tần Tấn triệt để tiêu diệt.

    Kết quả bây giờ ra loại chuyện này, tất cả tiên môn Đại Tấn quốc phải đi Đại Dung thành.

    Hai đại tiên môn của Đại Tần quốc là Vô Kiếm tiên môn, Xích Long tiên môn cũng phải đi, vậy nên đám tàn dư Nguyên quốc sinh tồn không thể không ca ngợi việc lớn này.

    Hoa Sơn tiên môn cũng bắt đầu xuất phát.

    Lại nói bây giờ Hoa Sơn tiên môn là đại hình tiên môn, vốn sau cuộc chiến Cửu Hoa Sơn thì Hoa Sơn tiên môn nên thăng cấp thành cự hình tiên môn.

    Nhưng mà những tiên môn có thử thách, lần trước Hoa Sơn tiên môn không lọt qua ải, lại bịđánh quay vềđại hình tiên môn, Hoa Sơn kém ở chỗ bây giờ không có cao thủ nào cả.

    Mạnh nhất chính là hai vị Tử Hà Thượng Nhân, Nguyên Dương Thượng Nhân mà thôi, mấy người khác càng yếu.

    Tuy nhiên dù là đại hình tiên môn cũng so với ban đầu thượng đẳng tiên môn tốt hơn chút.

    Mới đầu Hoa Sơn chỉ là thượng đẳng tiên môn nhỏ nhoi mà thôi.

    Lục Nguyên dĩ nhiên phải đi cùng, nếu hắn không đi thì cuộc chiến Tà Phiên Thiên hết hay rồi.

    Diệp Phương, Diệp Viên cũng lên đường, phải rồi, còn có Thạch Triêu Dương.

    Bây giờ Thạch Triêu Dương đã bị Lục Nguyên tăng lên tu vi đến đại đạo cảnh, gã được bồi dưỡng thành Hoa Sơn chưởng môn đời tiếp theo.

    Diệp Phương, Diệp Viên thì là đối tượng trọng điểm bồi dưỡng làm Hoa Sơn phó chưởng môn đời tiếp theo, nên dĩ nhiên phải mang họ đi tăng kiến thức.

    Một đường đi Đại Dung thành, trên đường đi Lục Nguyên tập trung luyện kiếm.

    Đối thủ lần này không phải bình thường, đó là tà kiếm văn minh.

    Mặc dù Chu Thanh Huyền có truyền cho diệu pháp nhưng mình không thể sơ sẩy chút nào, có thể tăng kiếm thuật lên một chút thì được một chút.

    Lục Nguyên tĩnh tọa ngộ kiếm, rất ít đi ra ngoài, làm Thạch Triêu Dương trông thấy vô cùng khâm phục.

    Diệp Phương, Diệp Viên hiểu rằng chắc Lục Nguyên biết đối thủ khó nhai nên mới làm vậy, nếu không thì hắn lười chảy thây mà.

    Diệp Phương, Diệp Viên rất hiểu con người của Lục Nguyên.

    Lúc sắp tới gần Đại Dung thành thì Lục Nguyên có điều ngộ ra.

    Hòa!

    Lần này trong lòng Lục Nguyên dần bay lên một chữ hòa.

    Lúc ở trung ương thiên triều thời gian nghỉ ngơi ít, phần nhiều là chiến đấu khiến người lười như mình không thể không tranh đấu.

    Ở Hoa Sơn, chiến đấu ít nghỉ ngơi thì nhiều, nhớ đến lúc ở Hoa Sơn thật là an nhàn biết bao, tiếc rằng bây giờ không bình thản như vậy nữa, vì có trách nhiệm.

    Nói trắng ra còn là bởi vì Tấn quốc nhỏ, có trật tự rõ ràng.

    Tại trung ương thiên triều thế lực quá nhiều, trật tự hỗn loạn.

    Vậy nên ở hai nơi này mình cũng khác biệt rất lớn.

    Lúc ở Hoa Sơn cảm giác hòa bình quý giá, chữ hòa dường như chịu tải vô số suy nghĩ và hy vọng của người thường.

    Nếu có một ngày mình trở thành siêu nhân vật, nhất định phải sáng tạo ra hoàn cảnh hòa bình khiến người bình thường có thể an cư lạc nghiệp.

    Thật ra hòa kiếm ý là người tu vi càng cao thì càng không ngộ ra được.

    Bởi vì rất nhiều người tu vi cao đã thói quen cảm giác nhìn xuống chúng sinh.

    Cái gì tên là hòa bình, xin lỗi nha, không nghĩ tới.

    Họ thói quen chiến đấu, thích ứng chiến đấu, không có chiến đấu liền không thoải mái.

    Nhưng Lục Nguyên thì khác, tâm tính hắn coi như bình hòa, cho dù sau này thiên hạ vô địch thì chỉ vì muốn giành một góc trời cho kiếm đạo, giành giật xong khoảnh trời riêng rồi hắn sẽ chạy đến chỗ nào có ánh nắng, phơi nắng uống rượu nhàn nhã qua ngày.

    Lục Nguyên còn đang ngộ hòa kiếm ý, ngộ được kiếm ý này chính là một trong mười hai loại kiếm ý cần thiết cho luyện tập trật tự thiết tắc.

    Lúc này toàn thân Lục Nguyên tụ tập một đoàn vân khí, mây vốn nhàn nhạt.

    Khi Lục Nguyên lĩnh ngộ hòa kiếm ý thì một đoàn vân khí tựđộng đến bên cạnh hắn, bao bọc hắn vào trong, vân thật vui vẻ nhảy nhót.

    Mấy người Hoa Sơn kinh ngạc kêu lên.

    Nguyên Dương Thượng Nhân nói:

    - Chắc là Lục Nguyên đang tu hành, chúng ta đừng quấy rầy hắn.

    Lục Nguyên thong dong tu hành đi theo đội Hoa Sơn tiến tới trước, rốt cuộc đã đến Đại Dung thành.

    Người Hoa Sơn qua lần trước quyết đấu cùng Cửu Hoa Sơn có đến Đại Dung thành, cho nên đối với đệ nhất đại thành trì Nam Cương này không có cảm giác nông dân vào thành thị.

    Lúc này Đại Dung thành không có bất cứ gác cổng, thông suốt đi vào, có rất rất là nhiều người đã đến rồi.

    Mỗi một môn phái Nam Cương lấy kiếm làm chủ đều đến, ví dụ như Việt Nữ Kiếm môn, Toàn Chân kiếm môn, rồi Bích Huyết Kiếm môn, Liễu Kiếm tiên môn vân vân đều là kiếm môn lấy kiếm làm chủ.

    - Thấy không vậy?

    Đó chắc là Việt Nữ Tiểu Thanh của Việt quốc Việt Nữ Kiếm môn.

    Nghe nói Việt Nữ Tiểu Thanh rất có thể là Việt Nữ A Thanh năm đó đánh khắp Nam Cương vô địch thủ, giờ hình như hồi phục chút linh tính kiếp trước rồi.

    Mặc dù đợt trước nàng không vào trung ương thiên triều nhưng nghe nói thực lực đã đến hỗn động cảnh.

    Hỗn động cảnh đó, ghê gớm thật.

    - Đó là Bích Huyết kiếm môn kìa, môn chủ Viên Kim Xà là người nổi danh gần vạn năm, luyện bộ Bích Huyết kiếm pháp, là nhân vật nổi danh số một số hai ở Nam Cương.

    Lại có kẻ hét tên một người, cũng là loại nổi tiếng Nam Cương.

    - Đó là Liễu Kiếm tiên môn, lão môn chủ Liễu Tùy Vân nổi danh hơn vạn năm, đã mát tích thật lâu, không ngờ lần này cũng được mời tới.

    - Đúng vậy, người nổi tiếng nhiều quá đi.

    - Thậm chí là mấy nhân vật ẩn cư nhiều năm tưởng đâu đã chết cũng lộ mặt.

    - Nhiều người nổi danh như vậy, cái tên Tà Phiên Thiên chắc không làm gì bậy bạđược đâu.

    - Đúng vậy.

    Bây giờ là tất cả người dùng kiếm tinh hoa tại Nam Cương đều tụ tập lại, nhiều như thếđấy, chỉđếm thôi đủ khiến người giật mình.

    Khi Hoa Sơn tiên môn tiến vào đây thì không khiến bao nhiêu kinh ngạc, dù gì Hoa Sơn tiên môn trừ năm đó ba thần thoại ra thì mấy người khác thực lực khá yếu, bây giờ ba thần thoại đã rời khỏi Hoa Sơn.

    Chỉ có Việt Nữ Tiểu Thanh, người đại biểu cho Việt Nữ kiếm môn ngoái đầu liếc Hoa Sơn tiên môn, tiếc rằng không thấy bóng xanh đâu.

    Tà Phiên Thiên đang ở đâu?

    Người nên đến đã gần đông đủ, bây giờ chỉ kém có Tà Phiên Thiên.

    Cho nên họ tò mò là Tà Phiên Thiên đang ở đâu.

    Khi mọi người tò mò thì khí thế cường đại mà tà ác từ không trung truyền đến.

    Đấy là khí thế tà cực đến mức nào chứ, giống như là căn nguyên của tà ác vậy.

    Mọi người kinh hoảng ngước mắt nhìn, chỉ thấy trên trời xuất hiện một người đàn ông trẻ tuổi tà dị.

    Người đàn ông môi mỏng, sống mũi cao mũi cao, môi mỏng mày xéo, diện mạo như vậy đã nhất định bộ dạng tà ác.

    Người đàn ông tuổi trẻ tà ác thanh âm khá là từ tính nói:

    - Các ngươi đang tìm ta ư?

    - A, quên tự giới thiệu, ta chính là Tà Phiên Thiên, là người phát thư khiêu chiến kêu các ngươi tới.

    Tà Phiên Thiên liếc mắt một cái, nói:

    - Tốt lắm, ta hạ khiêu chiến thư một ngàn môn phái đều đến đủ không thiếu một ai, tốt tốt.

    Xem ra các ngươi tránh đi họa diệt môn rồi, trước tiên phải chúc mừng các ngươi.

    - Sẵn đây, ta đến từ một thế lực rất cường đại, bây giờ thế lực của ta muón hợp nhất toàn bộ các ngươi.

    - Tất nhiên ta sẽ cho các ngươi một cơ hội.

    Các ngươi đều là kiếm tu, ta cho các ngươi cơ hội so chiêu, nếu trong số các ngươi có ai qua khỏi ba chiêu dưới kiếm của ta thì xem như đã thắng, không cần thần phục thế lực vĩđại chúng ta.

    Thấy sao hả?

    Môi mỏng nhếch lên, đó là nụ cười tà ác, Tà Phiên Thiên nói tiếp:

    - Hiện nay pháp lực của ta đã đến thế giới cảnh, cũng tức là thần linh cảnh mà các ngươi thường nói.

    Dùng pháp lực đấu với các ngươi rất không công bình, ta tối đa sử dụng pháp lực hỗn động cảnh tứ tầng đấu cùng các ngươi, vậy là vừa lòng rồi chứ?

    Gã tối đa sử dụng ra pháp lực hỗn động cảnh tứ tầng thì còn có cơ hội đây.

    Đám Việt Nữ Tiểu Thanh, Viên Kim Xà, Liễu Tùy Vân thầm nhủ, đương nhiên họ cảm giác được pháp lực của Tà Phiên Thiên lợi hại nhưng mỗi người họ tẩm trong kiếm pháp nhiều năm, nếu là pháp lực ngang nhau sẽ không thua trong ba chiêu.

    Họ không tin tà, đây đúng là một cơ hội.

    Tà Phiên Thiên nhìn đám người bên dưới xôn xao, nhếch môi cong lên nụ cười tà.

    Những người này thật sự cho rằng có cơ hội sao?

    Kiếm thuật kỷ nguyên lạc hậu tầm thường này mà muốn so với mình hả?

    Buồn cười thật.

    Lúc này trong đội Hoa Sơn tiên môn có một đoàn mây, vẫn là mây mù dày đặc, người bên trong đang tu hành.

    Bầu trời âm u mưa mây cuồn cuộn.

    Tà Phiên Thiên nửa cười nửa không rất là tà ác.

    Kiếm của gã là một thanh trường kiếm hơi gấp khúc, mặt trên chớp lóe tà quang bạc.

    Trường kiếm về mỏng vừa hẹp, có tên là Tà Quỷ Kiếm, chỉ nhìn thôi là có mùi ác rồi, nếu nhìn lâu, người có pháp lực yếu sẽ bị mê hoặc trong thanh kiếm quái dị này.

    Trước mặt Tà Phiên Thiên người nằm đầy đất, toàn là mới rồi khiêu chiến với gã muốn chống qua ba chiêu là không cần thần phục thế lực của gã.

    Tà Phiên Thiên rõ ràng đến từ chỗ dựa rất lớn, mọi người không muốn truyền thừa môn phái của mình mất nên muốn chống qua ba chiêu, nhưng đến bây giờ không ai vượt qua được.

    Người mạnh nhất chính là lão môn chủ Liễu Tùy Vân của Liễu Kiếm tiên môn, chống đến chiêu thứ hai là thua, không tới được chiêu thứ ba.

    Còn có ngôi sao mới Việt Nữ Tiểu Thanh của vnguyên khít, tuy rằng lúc dùng chiêu thứ nhất giải binh nhất kiếm rất là kinh diễm lại không thể cho ra chiêu kinh diễm thứ hai, bị Tà Phiên Thiên hai kiếm đánh bại.

    Tiểu Thanh chỉ thức tỉnh một phần ký ức kiếp trước, so với A Thanh năm đó tunh hoàng vô địch Nam Cương, danh chấn trung ương thiên triều thì khác biệt rất lớn.

    Trán Tiểu Thanh bị Tà Phiên Thiên lấy Tà Quỷ Kiếm đâm ấn ký hoa mai.

    Đó là thói quen của Tà Phiên Thiên, con gái xinh đẹp thua trong tay gã sẽ bị khắc đóa hoa mai.

    Hơn nữa những người thua bị một sợi chỉ bạc trói lại, không chỉ người thua mà gồm cả môn phái của họ đều bị chỉ bạc quấn lấy, tựa như từng con bò dê bị cột vậy.

    Tà Phiên Thiên không đối xửđám người kia như một con người mà giống với con bò, dê, dù gì họ bị bắt về chỉđể nghiên cứu.

    Những người này đều sẽ bị mang về tà kiếm văn minh, là để làm nghiên cứu.

    Tà kiếm văn minh muốn đem tất cả nghiên cứu tổng hợp ra, phát hiện càng nhiều chiêu thức, tâm pháp kiếm cổ văn minh.

    Tà kiếm văn minh, ở kỷ nguyên này có địa vị giống ma đạo Tấn quốc, luôn bị kiếm cổ văn minh truy sát.

    Họ vẫn còn sợ hãi kiếm cổ văn minh, cho nên nếu được một ít chiêu thức của kiếm cổ văn minh thì rất là vui mừng.

    Tà Phiên Thiên lạnh lùng cười hỏi:

    - Người tiếp theo là ai?

    - Ta!

    Một giọng trầm ổn hùng hồn vang lên, một người đàn ông trung niên anh tuấn mày kiếm bước ra.

    Viên Kim Xà!

    Ở trong Nam Cương nơi khác không khí dùng kiếm không đậm bằng Tấn quốc, ví dụ như Nguyên quốc tam đại thánh địa không một ai dùng kiếm.

    Tần quốc bốn đại hình tiên môn có một nửa dùng kiếm.

    Mộ Dung quốc đệ nhất đại môn phái tuy rằng có dùng kiếm nhưng không lấy kiếm làm chính.

    Người Bách Bần quốc cũng không dùng kiếm mà dùng nắm đấm.

    Viên Kim Xà tuyệt đối là trong số người dùng kiếm ở Nam Cương nổi tiếng nhất, từ vạn năm trước đã nổi danh.

    Tà Phiên Thiên quát lạnh:

    - Ra tay đi!

    - Tốt!

    Viên Kim Xà cũng không dám khách sáo, mới rồi Tà Phiên Thiên lần lượt ra tay đối phó Liễu Tùy Vân chỉ dùng hai chiêu.

    Viên Kim Xà biết đối thủ đáng sợ, Viên Kim Xà Kiếm cong cong quấn quấn giống như con rắn,pháp của gã là Bích Huyết kiếm pháp.

    Bộ kiếm pháp này đặt tên khá chính khí, có các chiêu thức như Bích Huyết Thanh Thiên, Kỳ Duy Đông Hạ, trông thì đại nghĩa lâm lâm mà sự thật thì chiêu thức quái dị tà ác.

    Chương 1165-1166 : Tà Phiên Thiên

    Dường như có một con thượng cổ tà xà không ngừng uốn éo dưới Viên Kim Xà Kiếm.

    - Hơi thú vịđây, kiếm chiêu như vậy đáng tiếc là quá yếu, kiếm chiêu của kỷ nguyên đúng là vô cùng yếu ớt, kém quá xa với kiếm chiêu tà kiếm văn minh vĩđại của chúng ta.

    So với kiếm chiêu kiếm kỷ nguyên trước của chúng ta thì cách biệt quá xa.

    Tà Phiên Thiên đánh ra Tà Quỷ Kiếm.

    Nếu nói Bích Huyết kiếm pháp tà thì kiếm chiêu của gã càng tà.

    Lấy tà đối tà!

    Lúc trước người Nam Cương luôn cho rằng Bích Huyết kiếm pháp tà, nhưng giờ mới hiểu dị tính của bộ kiếm pháp này so với Tà Phiên Thiên thì kém quá xa rồi.

    Ba chiêu!

    Không sai, không sai, Viên Kim Xà chống đến chiêu thứ ba rồi nhưng ở chiêu thứ ba thì bịđánh bại không chút nương tay.

    Tà Phiên Thiên bộ dạng giống như chưa từng đánh nhau, nói:

    - Sao yếu quá vậy?

    Yếu ơi là yếu, có ai mạnh hơn không?

    Ta nương tay cho mà chỉđi đến chiêu thứ ba mà thôi, vốn còn định thả ngươi một con đường nữa.

    Kiếm chiêu kỷ nguyên này quá yếu ớt, vậy mà các ngươi cũng gọi là kiếm chiêu sao?

    Lời của gã đám người xung quanh nghe mà không hiểu gì cả.

    Cái gì gọi là kiếm chiêu của kỷ nguyên này?

    Không lẽ gã dùng không phải kiếm chiêu của kỷ nguyên này ư?

    Cự hình tiên môn lão môn chủ Liễu Tùy Vân của Liễu Kiếm tiên môn hai chiêu thua.

    Môn chủ cự hình tiên môn Viên Kim Xà ba chiêu thua. cự hình tiên môn Việt Nữ kiếm tông đời này xuất sắc Tiểu Thanh hai chiêu thua, trán còn bị khắc một đóa hoa mai.

    Những người này cơ bản là dùng kiếm mạnh nhất Nam Cương.

    Bọn họ đều vô dụng thì người khác càng không là đối thủ một chiêu của Tà Phiên Thiên.

    Bây giờ Tà Phiên Thiên là cường đại, đáng sợ, tà ác, vô địch.

    Tựa như bầu trời âm trầm sắp có mưa, trời không thể kháng.

    Chính lúc này, một luồng khí trắng xẹt qua, dường như có không ít mây trắng tán đi.

    Chắc là hoa mắt rồi, bây giờ trời như sắp mưa, mây đen dày đặc, ở đâu ra mây trắng?

    Một giọng nói trong trẻo sang sảng vang lên:

    - Tà Phiên Thiên đúng không?

    Ngươi ghê gớm lắm sao?

    Mới đầu đã nói trong vòng ba chiêu thắng bọn họ, nếu có người qua được thì ngươi tha cho môn phái của người đó, thả môn phái rời đi đúng không?

    Tà Phiên Thiên hời hợt nói:

    - Đúng vậy, tuy phẩm tính con người Tà Phiên Thiên ta không ra gì, thích giết người nhưng nói lời nào giữ lời đó.

    Gã không mấy chú ý kẻ hỏi chuyện, trong mắt gã đám người này đều là con kiến, không đáng cho gã quan tâm.

    Giọng trong trẻo tiếp tục nói:

    - Vậy đi, ta cũng nói ba kiếm, chỉ cần ngươi ở dưới tay ta đỡ được ba kiếm thì hôm nay tha ngươi một mạng.

    Nếu nói mới rồi đám người còn không chú ý kẻ nói chuyện thì bây giờ không thể không để ý được.

    Mọi người nhìn hướng nơi phát ra thanh âm, Tà Phiên Thiên khuôn mặt tức giận.

    Buồn cười, buồn cười, một đám con kiến mà dám nói năng như vậy với mình?

    Tà Phiên Thiên cũng đưa mắt nhìn nơi phát ra tiếng nói, thấy ở đó có một đại hình tiên môn, người nói chuyện là một thanh niên.

    Đùa gì vậy!

    Người một đại hình tiên môn mà dám huênh hoang như thế?

    Lúc trước Tà Phiên Thiên thắng người đa số thuộc cự hình tiên môn, đại hình tiên môn bình thường không đặt vào mắt của gã.

    Lúc Tà Phiên Thiên nhìn sang thì những người khác cũng trông thấy người lên tiếng.

    Người lên tiếng áo xanh theo gió bay, mang theo một phần hiền hòa, tự tại, bình hòa.

    Lục Nguyên!

    Khu vực Nam Cương này đa số người nhận ra Lục Nguyên.

    Năm đó Lục Nguyên ở thử thách trung ương thiên triều thì biểu hiện rất bắt mắt, cuối cùng xếp ở hạng mười chín tứ vực.

    Đặc biệt là Việt Nữ Tiểu Thanh, rất là kích động.

    Nhưng người nhận ra Lục Nguyên không bao giờ cho rằng hắn là đối thủ của Tà Phiên Thiên.

    Nước ngoài trung ương thiên triều tin tức ngăn cách, Lục Nguyên ở trung ương thiên triều tuy đánh ra thanh danh vang dội nhưng tin tức không truyền ra ngoài.

    Đa số người ngoại vực thấy tin tức cuối cùng liên quan Lục Nguyên là lúc hắn đi trung ương thiên triều thử thách, khi đó hắn khoảng đại đạo cảnh ngũ tầng, lục tầng gì đó.

    Có người còn nhớ trận đấu sinh tử giữa Hoa Sơn cùng Cửu Hoa Sơn, nghe nói lúc đó Lục Nguyên đến gần mức hỗn động cảnh.

    Nhưng vậy thì sao?

    Thế này vẫn không đủ mạnh, yếu hơn đám Viên Kim Xà rất nhiều.

    Dưới tình huống như thế, hắn căn bản không có khả năng địch nổi Tà Phiên Thiên.

    Bây giờ Lục Nguyên lại dám mạnh miệng thốt lời muốn trong vòng ba kiếm giải quyết gã, nếu như hắn không xử lý được Tà Phiên Thiên thì tha cho gã con đường sống.

    Đây đúng là khoác lác, xạo đến khong biên giới.

    Lục Nguyên đang đi tìm chết, hoàn toàn là tìm chết, chắc chắn là chết không có chỗ chôn.

    Mới rồi Lục Nguyên rốt cuộc lĩnh ngộ hòa kiếm ý, hiện tại trật tự thiết tắc chỉ kém vinh kiếm ý, lạc kiếm ý, xem ra rất nhanh sẽ nắm giữđược trật tự thiết tắc.

    Khi hắn tỉnh lại thì phát hiện đã ở trong Đại Dung thành rồi, Tà Phiên Thiên cuồng vọng không phải bình thường.

    Lục Nguyên tức giận rồi.

    Cho nên Tà Phiên Thiên nói ba kiếm thì Lục Nguyên cũng nói ba kiếm.

    Lấy ngạo đối ngạo, lấy cuồng đối với cuồng.

    Tĩnh!

    Tĩnh lặng như chết!

    Lục Nguyên thốt ra câu này khiến xung quanh lặng ngắt như tờ.

    Nửa ngày sau Tà Phiên Thiên cuồng cười:

    - Ha ha ha ha, quá buồn cười, thật là quá buồn cười!

    Ta vốn cho rằng ta là đủ cuồng rồi, thế mà ngươi còn cuồng hơn ta.

    Ta ở dưới kiếm của ngươi không đi ra ba kiếm?

    Ngươi nằm mơ hả?

    Người cuồng như thế, rất tốt, ta thích nhất kiểu người như vậy.

    Ta phải giết chết ngươi, ăn thịt ngươi, đem đầu ngươi làm thành cái bô, để ngươi biết cái gì gọi là tà kiếm văn minh vĩđại.

    Sau đó phải phá nhà diệt tộc môn phái của ngươi, triệt để diệt vong.

    Dám khoác lác trước mặt ta như vậy, ngươi là ai chứ?

    Ta chính là Tà Phiên Thiên, vượt rất xa đám yếu đuối như các ngươi.

    Những kiếm giả hậu bối của ta, các ngươi chỉ là cặn bã mà thôi!

    - Xem kỹđi, kiếm thứ nhất của ta, tà vương đệ nhất kiếm, tà loạn thiên địa!

    Tà Phiên Thiên chém ra kiếm thứ nhất, là một kiếm cực kỳ đáng sợ, trong trời đất chớp mắt hỗn loạn.

    Đây là một kiếm vượt rất xa sức tưởng tượng của mọi người, dướinày có cảm giác tà khí lập đổ thiên địa.

    Đây là kiếm pháp gì vậy!

    Tất cả người xem chấn kinh rồi!

    - Các ngươi quá yếu, có biết không đây là kiếm pháp cấp thế giới đấy!

    Dĩ nhiên lấy kiến thức nông cạn của các ngươi thì không biết rồi.

    Bình thường các ngươi gọi cái này là kiếm pháp cấp thần linh!

    Tà Phiên Thiên đắc ý vung kiếm pháp, đây chính là kiếm pháp cấp thế giới, những tên nhà quê nước ngoài này sao mà biết được.

    Không sai, ở trong mắt Tà Phiên Thiên thì Lục Nguyên chính là một tên nhà quê, người như vậy cũng dám so sánh với gã đi ra từ văn minh cao quý, thật nực cười.

    Ngày hôm nay mình phải đánh tỉnh đối thủ này, nước ngoài nhà quê chính là đồ nhà quê thôi.

    Cuộc chiến đã bắt đầu.

    Một người khí thế xông tận trời, có chỗ dựa to lớn, Tà Phiên Thiên.

    Một là tuổi còn trẻ tiến vào trung ương thiên triều, Lục Nguyên.

    Năm đó Lục Nguyên là cường giả trong đám người, nhưng có tiềm lực cỡ nào mới vài chục năm ngắn ngủi không khả năng tiến bộ quá nhiều.

    Cho nên trận chiến này đa số người đứng xem đều cho rằng Lục Nguyên thua chắc rồi.

    Họ không biết Lục Nguyên làm sao mà cuồng như vậy, muốn trong ba kiếm thắng Tà Phiên Thiên.

    Tà Phiên Thiên thì lửa giận xộc lên tận não, gã tức phát điên.

    Gã là đại nhân vật đến từ văn minh cao quý, thế mà bị thanh niên nhà quê này trào phúng.

    Thật đáng chết!

    Tà Phiên Thiên lửa giận hừng hực thiêu đốt sát ý mãnh liệt, gã muốn giết Lục Nguyên.

    Gã có giỏi nhất chính là kiếm pháp cấp thế giới!

    Đây là kiếm pháp văn minh cao quý.

    Đám nhà quê nước ngoài các ngươi chắc chắn chưa gặp qua.

    Gã một kiếm đâm thẳng đi.

    Vây giờ một kiếm đâm ra, Lục Nguyên cười khẩy chế giễu.

    Kiếm pháp cấp thế giới hả?

    Buồn cười quá.

    Dùng kiếm pháp cấp thế giới đối địch với hắn, đây là chuyện bao nhiêu năm rồi chưa từng thấy.

    Người này thật sự cho rằng gã giỏi lắm chắc?

    Lục Nguyên rất muốn cười, kiếm pháp cấp thế giới không đáng cho hắn để vào mắt, tùy ý tránh né.

    Tùy tiện tránh lại phát hiện có điều lạ.

    Bộ kiếm pháp này so với kiếm pháp cấp thế giới bình thường sắc bén nhiều, gần với cấp diệt thế.

    Mình tùy tiện né khiến ống tay áo bịđâm thủng!

    Ủa!

    Mình sơ sẩy rồi.

    Nhưng bình thường kiếm pháp cấp thế giới chắc dễ dàng né tránh mới đúng, không lẽ đây chính là pháp lực của kỷ nguyên trước?

    Kỷ nguyên trước chính là kiếm kỷ nguyên nha.

    Kiếm pháp của kỷ nguyên trước thật không đơn giản.

    Mình thật không thể xem thường cổ kiếm giả kỷ nguyên trước.

    Lần này gặp phải tà kiếm văn minh nên chú ý chút

    Tà Phiên Thiên lấy ra kiếm pháp cấp thế giới, trong lòng thầm nghĩ, đối phó tên nhà quê nước ngoài bình thường như vậy chắc nên đủ rồi đi.

    Một kiếm này cho dù không đủ giết chết tên nhà quê nước ngoài thì cũng tuyệt đối có thểđánh trọng thương hắn, rồi khiến tên nhà quê này teo tim vỡ mất luôn.

    Tà Phiên Thiên vốn cho rằng như vậy, mấy người khác cũng nghĩ như thế.

    Họ từ trước đến giờ chưa từng thấy kiếm pháp đáng sợ đến thế, đó là kiếm pháp tà khí cỡ nào.

    Hơn nữa nghe Tà Phiên Thiên nói thì kiếm pháp là kiếm pháp cấp thần linh!

    Tại Nam Cương luôn có truyền thuyết kiếm pháp cấp thần linh, nghe nói đó là kiếm pháp người cấp thần sử dụng, mỗi một chiêu có lực lượng vượt xa tinh thần, đó là sức mạnh chỉ thần mới có.

    Kiếm pháp như vậy, đối thủ đáng sợ đến thế, làm sao có thể không thắng!

    Lục Nguyên chỉ có nước thua thôi!

    Tà khí quang hoa xẹt qua, chiến tích cuối cùng bày ra.

    Thanh y thanh niên lạnh nhạt nói:

    - A!

    Kiếm pháp của ngươi hơi không đơn giản đấy, có thểđâm rách ống tay áo của ta.

    Lục Nguyên thốt ra câu này khiến người bốn phía đứng không vững.

    Hắn đang nói cái gì?

    Hắn nói giỡn đúng không?

    Kiếm pháp tuyệt thế uy lực như vậy thế mà chỉđâm rách tay áo Lục Nguyên!

    Hơn nữa nghe giọng điệu của Lục Nguyên thì có thểđâm rách tay áo hắn một lỗ đã là đáng khích lệ rồi.

    Cái này, thế giới đảo ng rồi ư?

    Đây chính là kiếm pháp cấp thần linh!

    Sự thật là không phải Lục Nguyên cố ý làm bộ làm tịch hay cái gì, hắn nói lời thật lòng.

    Kiếm pháp cấp thế giới mà có thểđâm rách tay áo hắn, nếu truyền trong trung ương thiên triều thì không chỉ Lục Nguyên kinh ngạc, người quen hắn cũng sẽ kinh ngạc, cái này tuyệt đối có thể tính là lật thuyền trong mương.

    Sự thật một là Lục Nguyên nghe đến kiếm pháp cấp thế giới đã không mấy nghiêm túc, hai là bộ kiếm pháp của Tà Phiên Thiên đúng là hơi khác thường, kiếm pháp của kỷ nguyên trước coi như là kỷ nguyên xếp chót nhưng cũng là kiếm kỷ nguyên nha, xếp chót cũng là không bình thường rồi.

    Tuy nhiên, có khi lời nói thật càng khiến người khó chấp nhận.

    Ví dụ như Tà Phiên Thiên, gã cảm nhận chịu sỉ nhục to lớn, lần thứ hai bị tên nhà quê trào phúng.

    Gã giận dữ rống:

    - Lại tiếp chiêu đi!

    Lần này tà vương kiếm pháp thức thứ hai tà cực loạn thiên!

    Thức này lại là kiếm pháp cấp thế giới khiến người tán thán hết lớn, cũng tức là kiếm pháp cấp thần linh mà nước ngoài đã nói.

    Chiêu kiếm pháp này này so với chiêu trước càng cường, càng ngoan, càng tuyệt!

    Kiếm pháp thật đáng sợ!

    Pháp lực đáng sợ như vậy khi ánh sáng tắt đi, Lục Nguyên bình yên vô sự, lần này thì cả vạt áo không thủng một lỗ nào.

    Lần trước là sơ sẩy, sao có thể bị Tà Phiên Thiên đâm thêm lần nữa.

    Lục Nguyên trào phúng nói:

    - Hình như cái gọi là kiếm pháp tà kiếm văn minh không được tốt lắm nhỉ.

    Tà Phiên Thiên tức hộc máu, gã lập tức phát hiệu tám thức tà vương kiếm pháp.

    Tám thức sau của gã có ma phạn bàn nhược, đoạn phật vong đạo, tà thôn thiên địa, tà loạn càn khôn, vân vân.

    Một kiếm so với một kiếm tà, một kiếm đáng sợ hơn một kiếm, nhưng vẫn không có chiêu nào đụng được Lục Nguyên.

    Những chiêu thức của gã dù chỉ lấy ra một chiêu cũng dễ dàng đánh bại nhân vật kiếm tu hàng đầu Nam Cương như Viên Kim Xà, nhưng không đụng được cả tay áo của Lục Nguyên.

    Chiến tích cao nhất tới nay của gã là làm thủng một lỗ ống tay áo của Lục Nguyên, còn lại thì không đánh trúng được hắn cái nào.

    Cái này, từ khi nào Lục Nguyên mạnh đến mức này?

    Rõ ràng khoảng ba mươi năm trước Lục Nguyên mới tham gia thử thách trung ương thiên triều, khi đó cỡ đại đạo cảnh ngũ tầng, mới ba mươi năm mà thôi.

    Những kiếm giả Nam Cương hoàn toàn mờ mịt.

    Tà Phiên Thiên bắt đầu tức điên, mặt sau bị Lục Nguyên dễ dàng né tránh vô số cường chiêu, gã biết tên nhà quê này không đơn giản.

    Tất nhiên cho dù là vậy thì gã không cho rằng mình sẽ thua, tên nhà quê nước ngoài bình thường mà thôi, dù có chút tài năng né tránh thì chỉ có thế thôi.

    Chính lúc này, Lục Nguyên ngừng chạy trốn, nói:

    - Cũng tới lúc ta phản kích rồi, xem coi ngươi có thoát khỏi ba kiếm của ta không, nếu có thể thì tha cho ngươi một mạng.

    Giọng điệu của Lục Nguyên lạnh nhạt, lý do lúc trước luôn không đánh trả rất đơn giản, vì muốn xem kiếm pháp của Tà Phiên Thiên.

    Kiếm pháp của tà kiếm văn minh là của kỷ nguyên trước, tuyệt đối có chỗ đặc biệt nên mới muốn học tập, dùng Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo của mình học.

    Bây giờ hắn đã học xong rồi nên là lúc giải quyết cuộc chiến.

    - Kiếm thứ nhất, tà vương nhất tịch!

    Lục Nguyên chớp mắt thi triển ra một kiếm, đem tất cả kiếm pháp cấp thế giới mới rồi Tà Phiên Thiên sử dụng tổng kết trong một kiếm này, mơ hồ có uy lực cấp diệt thế.

    Một kiếm đánh ra thật là kinh thiên động địa.

    Tà Phiên Thiên vội chống đỡ, nhưng đối mặt kiếm pháp kinh khủng như vậy thì sao mà kháng cự nổi.

    Phút chốc khắp người gã bị thương.

    - Vốn còn muốn dùng kiếm kỹ trong thượng cổ kiếm đạo đối phó ngươi nhưng xem bộ dạng bây giờ của ngươi thì tùy tiện một kiếm vậy.

    Lục Nguyên thở dài.

    Tiếp theo, một luồng kiếm quang cực kỳ chói mắt bắn ra khỏi kiếm Lục Nguyên, một kiếm này phồn hoa quá nhãn nở một mùa.

    Tà Phiên Thiên ở trong một kiếm đó thấy tà kiếm văn minh thu gom được kiếm chiêu tuyệt cường của kiếm cổ văn minh, độc bá một phương, thậm chí là cuối cùng còn trên cả văn minh bình thường, gần sát bên dưới ngũ đại cổ văn minh.

    Còn bản thân Tà Phiên Thiên thì trở thành vài cường giả trong thiên địa, thành thiên tôn một phương, ở trong trung ương thiên triều nổi tiếng như cồn.

    Khi mộng đẹp tuyệt vời nhất thì kiếm của Lục Nguyên đã xuyên qua cổ họng gã.

    Lục Nguyên nhẹ búng Dưỡng Ngô tiên kiếm của mình, nói:

    - Thì ra chỉđáng giá hai kiếm thôi, ta nói ba kiếm là đánh giá cao ngươi rồi.

    Chương 1167-1168: Tới Tà Kiếm Văn Minh

    Hai kiếm, kết thúc chiến đấu!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Tà Phiên Thiên bụm cổ họng, nói:

    - Ngươi, sao ngươi có kiếm pháp như vậy được?

    Không đúng, một tên nhà quê nước ngoài bình thường sao có thể biết kiếm pháp cường như vậy?

    Cho dù là hai kiếm phái Hiện Kiếm tông, Ẩn Kiếm tông, trong trung ương thiên triều cũng không có kiếm pháp cường giống vậy mới đúng.

    Gã bị một kiếm của Lục Nguyên làm kinh sợ vô cùng.

    - Sao có thể?

    Kiếm thuật của ngươi sao có thể ở trên ta được?

    Ta đến từ tà kiếm văn minh vĩ đại, kiếm pháp của ta là kỷ nguyên trước lưu truyền lại, còn là kiếm pháp cấp thần linh!

    Gã thật sự không dám tin vào mắt mình, người cao quý như gã, kiếm pháp cao quý đến vậy mà là bị một tên nhà quê nước ngoài đánh bại.

    Gã có thể khẳng định, kiếm pháp của tên nhà quê này đúng là ở trên mình.

    Lục Nguyên nhẹ bắn kiếm, thổi một hơi.

    Xung quanh một mảnh tĩnh lặng.

    Mới rồi Tà Phiên Thiên đấu với bất cứ ai trong Nam Cương tối đa chỉ là ba chiêu.

    Bây giờ Lục Nguyên chiến với Tà Phiên Thiên chỉ dùng hai kiếm.

    Mọi người đều tranh về kiếm thuật, kiếm thuật của Lục Nguyên đã tuyệt diệu đến thế sao?

    Lúc này Tà Phiên Thiên quát to rằng:

    - Ngươi đừng tưởng kiếm thuật thắng ta thì rất ghê gớm!

    Một kiếm kia ngươi đâm trúng cổ họng ta có lẽ sẽ đánh nát sức sống của ngươi khác được, nhưng không thể đánh nát sự sống của người cao quý xuất thân từ tà kiếm văn minh như ta!

    Tà kiếm văn minh chúng ta có bí pháp, kiếm thuật của ngươi đúng là rất mạnh nhưng vậy thì sao chứ?

    Trên đời này không chỉ có kiếm thuật mà còn có pháp lực.

    Vốn cho rằng các ngươi là một đám con kiến nên mới định chỉ dùng pháp lực hỗn động cảnh tứ tầng chơi với các ngươi.

    Giờ cho các ngươi biết pháp lực chân chính của ta đây.

    Pháp lực của bổn đại gia là thế giới cảnh tam tầng, cũng tức là thần linh cảnh tam tầng mà các ngươi hay nói, là thần trong thần.

    Kiếm thuật của ngươi có cao diệu hơn nữa thì sao nào?

    Chỉ có nước bị pháp lực khổng lồ của ta nghiền nát.

    Chết cho ta!!!

    Tà Phiên Thiên bắt đầu điên cuồng vận chuyển pháp lực toàn thân, khí thế đáng sợ không ngừng tăng lên đến trình độ càng đáng sợ.

    Khí thế cường đại khiến nhiều người Nam Cương cảm giác bị đè ép phát điên.

    Đây là thần linh thật sự!

    Hơn nữa là cường giả trong thần linh!

    Tà Phiên Thiên phát hiện kiếm thuật đấu không lại Lục Nguyên thì định dùng pháp lực đè chết hắn.

    Gã chính là người vô sỉ như vậy đấy, cực kỳ xấu xa.

    Nhưng vô sỉ thì sao chứ, chỉ cần gã thắng là được.

    Tên nhà quên nước ngoài chết tiệt, thấy pháp lực cấp thần linh khổng lồ thế này của mình chắc bị hù sợ rồi?

    Nam Cương, Đại Dung thành.

    *Ầm!*

    Sấm sét chớp lóe, mây đen dày đặc.

    Gần như tất cả đều run lên.

    Thần linh, đó là trong truyền thuyết của Nam Cương, bây giờ Tà Phiên Thiên hoàn toàn bộc lộ thực lực lại là thần linh trong thần linh, thần linh tam tầng.

    Ở ngoại vực cấp thần linh tức là xưng hô cấp thế giới của trung ương thiên triều, đây là thực lực khiến người chấn động.

    Pháp lực của Tà Phiên Thiên không ngừng dâng lên, dường như muốn đem pháp lực chấn động không gian xung quanh.

    - Tiểu tử nước ngoài, bây giờ để ngươi biết cái gì gọi là đáng sợ!

    Gã đâm ra một kiếm, một kiếm chỉ dựa vào pháp lực muốn đánh bạo Lục Nguyên.

    Không chơi kỹ thuật nữa, gia chơi là pháp lực.

    Tà Quỷ Kiếm đâm nhanh cuốn theo bão tố to lớn vô cùng khủng khiếp, như muốn đem tất cả sinh linh chắn đường nhát kiếm này nghiền nát hết.

    Một kiếm tràn ngập hơi thở diệt tuyệt, không chút nghi ngờ, nhát kiếm này sẽ đập nát Lục Nguyên.

    Một ngón tay!

    Không sai!

    Chính là một ngón tay.

    Đó là một ngón tay thuôn dài trắng muốt.

    Là ngón trỏ trong năm ngón tay.

    Chính là một ngón tay này ở giữa không trung, dường như không có chút uy lực, không mang chút khói lửa, bình thường vô cùng.

    Nhưng chính là ngón tay này chặn lại một kiếm diệt tuyệt đáng sợ của Tà Phiên Thiên, giống như nhát kiếm đó chẳng có gì đáng gờm cả.

    Nhưng rõ ràng một kiếm của Tà Phiên Thiên thật sự cường đại đến cực điểm, vô tận khủng bố, tràn ngập hơi thở hủy diệt.

    Điều này sao có thể chứ!

    Người vươn ra một ngón tay này chính là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên dễ dàng vươn một ngón tay chặn công kích của Tà Quỷ Kiếm, rồi mới nhìn Tà Phiên Thiên, nói:

    - Thế giới cảnh tam tầng, pháp lực mạnh lắm sao?

    Lục Nguyên nhẹ búng tay, keng một tiếng, chỉ kình mạnh mẽ bắn tới trái tim Tà Phiên Thiên.

    Ầm vang một tiếng, tim Tà Phiên Thiên nổ tung.

    Nhưng tà kiếm văn minh có bí pháp trọng sinh, Tà Phiên Thiên lập tức vạn bí pháp.

    Không đợi gã kịp phản ứng thì trái tim mới ngưng tụ lại bị tạc nổ, có pháp lực càng thêm hủy diệt ùa vào các góc thân thể gã, ầm vang, chỉ giây lát đã hoàn toàn giết chết gã.

    Làm sao có thể!

    Vùng quê như Nam Cương sao mà ra nhân vật cường đại như thế được?

    Thật sự có người ba chiêu giết chết mình, mình là người tà kiếm văn minh cao quý mà.

    Đây là suy nghĩ cuối cùng trước khi đứt hơi của Tà Phiên Thiên.

    Lục Nguyên nhẹ búng tay, nói:

    - Mới đầu nói không để ngươi sống qua ba kiếm, bây giờ là hai kiếm một chỉ, vừa lúc ba chiêu, coi như trong phạm vi quy định.

    Vốn còn muốn giữ ngươi lại lâu chút nhưng tiếc rằng qua một chiêu nữa là vượt qua ba chiêu, không thể giết ngươi nên chỉ đành diệt ngươi vậy.

    Lục Nguyên búng đầu ngón tay như búng một con côn trùng chẳng đáng để mắt tới.

    Không phải Lục Nguyên làm bộ làm tịch gì, thật tình đánh chết Tà Phiên Thiên thật sự là chuyện vô cùng đơn giản, không khó hơn giẫm chết một con kiến bao nhiêu.

    Điều này khiến người bên cạnh kinh ngạc, Tà Phiên Thiên, một người đã đánh Nam Cương đại loạn vậy mà dễ dàng chết dưới tay Lục Nguyên.

    Ba mươi năm trước Lục Nguyên chẳng qua là đại đạo cảnh tam tầng thôi, người mới tiến vào trung ương thiên triều.

    Mặc dù vào trung ương thiên triều thì sẽ tiến bộ rất nhanh nhưng không mau đến mức như vậy.

    Quá kinh người rồi!

    Qua đi kinh ngạc, mọi người đều nghĩ tới vấn đề là Tà Phiên Thiên chết rồi, vậy bây giờ vấn đề khiến các môn phái dùng kiếm thần phục có phải đã giải quyết?

    Mọi người rất là băn khoăn việc này, đưa mắt nhìn Lục Nguyên.

    Lục Nguyên mỉm cười nói:

    - Không tính giải quyết.

    Sau lưng Tà Phiên Thiên có thế lực cực kỳ cường đại, cho nên chuyện sau này còn phải chờ xem.

    Tà kiếm văn minh vô cùng cường đại, Lục Nguyên không dám bảo đảm.

    - Tà Phiên Thiên chỉ là một tiểu nhân vật của thế lực này mà thôi.

    Nghe Lục Nguyên nói vậy, mấy môn phái ủ rũ gục đầu, nhưng nói đi phải nói lại, hắn không có nghĩa vụ giúp họ giải quyết vấn đề, dù sao họ không có dính dáng gì đến Lục Nguyên cả.

    Các đội ngũ rời khỏi Đại Dung thành quay về chỗ mình cư ngụ, họ đã không còn sức phản kháng, dù sao khủng bố như Tà Phiên Thiên mà là ở trong đại thế lực kia coi như một tiểu nhân vật mà thôi.

    Đại Dung thành trở về bình tĩnh.

    Lục Nguyên biết đó thật sự chỉ là một tiểu nhân vật.

    Tà kiếm văn minh chân chính là sâu không lường được.

    Phó chủ tà kiếm văn minh là phó chủ văn minh kỷ nguyên trước sống đến ngày hôm nay.

    Bây giờ lên đường thôi.

    Đi tà kiếm văn minh.

    Mà tà kiếm văn minh ở đâu nhỉ?

    Muốn tìm chỗ của tà kiếm văn minh không phải chuyện dễ, nhưng may là chỗ này có Tà Phiên Thiên.

    Lục Nguyên giơ tay lên, thứ đồ của Tà Phiên Thiên hắn không vừa mắt, chỉ là một tiểu nhân vật thế giới cảnh tam tầng, nhưng chỗ của gã có bản đồ đi tà kiếm văn minh.

    Hắn lục tìm, phát hiện chỗ của tà kiếm văn minh là gần di thất địa, không cách trung ương thiên triều quá xa.

    Ngeh nói di thất địa càng vào sâu trong thì cách trung ương thiên triều càng xa, càng nguy hiểm.

    Lục Nguyên không mấy xa lạ với di thất địa, dù sao mình đã thành công trùng kích thế giới cảnh ở di thất địa.

    Đương nhiên trước khi đi tà kiếm văn minh phải tới di thất địa đã.

    Đến di thất địa cần phá toái hư không, trải qua không gian thác tầng.

    Trong không gian thác tầng có rất nhiều quái thú hung dữ, nhưng thực lực cỡ cấp thiên tôn bình thường, còn Lục Nguyên tuy là thế giới cảnh lục tầng nhưng cơ bản tương đương với cấp thiên tôn rồi, vậy nên coi như an toàn, chỉ cần hắn không gặp phải Niết.

    Niết là một loại quái vật trong không gian thác tầng, không có linh trí, có thể vây khốn nhân vật cấp thiên tôn ở không gian thác tầng.

    Loại không gian thác tầng này một khi bị giam cầm là sẽ lạc trong vô tận không gian bước nhảy, muốn quay về trung ương thiên triều không phải chuyện dễ.

    May là chuyến này Lục Nguyên đi di thất địa không đụng phải Niết, một ít yêu thú dám trêu chọc đều bị Lục Nguyên dùng chỉ làm kiếm chém chết hết.

    Một đường bay hướng tà kiếm văn minh, lần trước đi di thất địa từng bước nguy hiểm, giờ thực lực tăng vọt, chỉ cần không đụng tới không gian sụp đổ và một ít quái thú đặc biệt cường đại thì không thành vấn đề.

    Hắn càng tới gần tà kiếm văn minh thì yêu thú ngày càng ít, vì nếu xuất hiện là sẽ xúc phạm uy nghiêm của tà kiếm văn minh.

    Một văn minh đều có một tiểu thiên thế giới.

    Tà kiếm văn minh cũng có một tiểu thiên thế giới của nó.

    Đây là một tiểu thiên thế giới vô cùng to lớn, bên dưới nó có chín ngàn chín trăm chín mươi chín Bá Hạ Quy.

    Những Bá Hạ Quy này là bị thi dịch pháp giam cầm tại đây, mỗi một con đều dài cỡ mấy vạn trượng, nếu tiểu thiên thế giới di chuyển thì chín ngàn chín trăm chín mươi chín Bá Hạ Quy vô cùng khổng lồ sẽ chở đi tà kiếm tiểu thiên thế giới.

    Thế giới môn của tà kiếm văn minh cao cỡ một ngàn trượng, rộng hai trăm trường.

    Cánh cửa to cao đại biểu cho uy nghiêm của tà kiếm văn minh, ở thế giới môn có vài người thế giới cảnh thủ hộ.

    Dù là ai muốn xông vào tà kiếm văn minh không phải chuyện dễ dàng.

    Tà kiếm văn minh ở di thất địa có thế lực khá mạnh.

    Trên cửa có hí đầu sói to lớn, mỗi một cái đầu đôi mắt xanh biếc đầy tà ác.

    Đây chính là tà kiếm văn minh, đến từ kỷ nguyên trước, phó chủ văn minh của nó là người từ kỷ nguyên trước sống tới nay.

    Mấy thủ vệ thế giới cảnh không nghiêm túc canh giữ cửa.

    - Chán quá đi.

    - Đúng vậy, thật là chán.

    Chúng ta không may mắn bằng Tà Phiên Thiên, mấy người giống gã may mắn chút, được phái đi nước ngoài diễu võ dương oai, bắt kẻ dùng kiếm tứ cương ngoại vực trở về xem như làm công lớn rồi.

    - À, đến nước ngoài bắt đồ nhà quê thâm sơn cùng cốc là chuyện dễ như trở bàn tay, việc đơn giản vậy mà là công lao lớn, thật là dễ kiếm quá đi.

    - Nói không chừng còn có thể kiếm một ít mỹ nữ vui vẻ, họ may mắn quá.

    - Các ngươi nói xem nếu Tà Phiên Thiên thất thủ thì đến lượt chúng ta, lúc đó tốt biết mấy.

    - Hừ, khu vực như nước ngoài có khả năng thất bại không?

    Đừng nằm mơ nữa, ngoan ngoãn canh cửa đi.

    Bình thường canh cửa không cần dùng người thế giới cảnh, nhưng ở chỗ như di thất địa không sử dụng người thế giới cảnh không được, vì di thất địa quá mức nguy hiểm.

    Chính lúc đám người bàn tán thì bỗng nhiên thấy có người đến gần.

    Một thế giới cảnh thủ vệ quát dài:

    - Ai đó!

    Người khác lên tiếng:

    - Người đến hãy dừng bước!

    Người kia không dừng lại, vẫn đi hướng cửa lớn tà kiếm văn minh, rốt cuộc thấy rõ mặt mũi.

    Người đến mặc đồ xanh, vai phối một thanh kiếm, tay phải cầm một hồ lô rượu, mặt treo nụ cười bất cần đời.

    - Dùng kiếm, người mình ư?

    Ở trong di thất địa rất ít có người dùng kiếm nên họ mới nói câu đó.

    Một thủ vệ khác bảo:

    - Không đúng, không phải người của mình.

    Kiếm của tà kiếm văn minh đều có kèm hơi thở mặt trái, kiếm của ngươi này là hơi thở mặt phải.

    Một thủ vệ khác nhe răng cười nói:

    - Không phải người mình mà dám tới đây, to gan quá.

    Nhưng mà có thể cho chúng ta đùa giải khuây à, có thể ngược sát người này đã tay, dù gì rảnh rỗi quá.

    Tính cách kiểu này của gã ở trong tà kiếm văn minh đầy rẫy.

    Thủ vệ thế giới cảnh tứ tầng này không không nói hai lời vọt hướng người áo xanh, đâm ra trường kiếm cuồn cuộn ma khí.

    Gã không muốn một lần đâm chết người áo xanh, định trước đâm một nhát trọng thương đã rồi từ từ ngược chơi.

    Người áo xanh lấy tay làm kiếm tùy tiện đâm ra một kiếm đánh về phía người thủ vệ.

    Lục Nguyên thở ra một hơi, rốt cuộc đến tà kiếm văn minh.

    Lần này mình phải làm một chuyện đồ sộ, oanh động, lẻ loi một mình xông tà kiếm văn minh.

    Đương nhiên không phải không có đầu óc vọt vào, chuyện này liên quan đến Chu Thanh Huyền.

    Ở cánh cổng của tà kiếm văn minh, vài tên thủ vệ vọt hướng Lục Nguyên.

    *Keng!*

    Hai thanh kiếm va vào nhau.

    *Xoẹt!*

    Hai thân kiếm xẹt qua nhau.

    *Cheng!*

    Ba thanh kiếm cùng va chạm.

    *Đinh!*

    Một thanh kiếm đè trên bốn thanh khác.

    Đây là một trận đấu kiếm.

    Lục Nguyên đánh rất đã ghiền.

    Lúc ở trung ương thiên triều chiến đấu coi như tạm được, chất lượng cao, nhưng mà hơi khó chịu.

    Bởi vì tại trung ương thiên triều rất ít ỏi có người dùng kiếm, mà hắn thì yêu kiếm, thích chiến đấu giữa kiếm và kiếm, cho nên lẽ đương nhiên hơi khó chịu.

    Bây giờ chọc vào tà kiếm văn minh, bắt đầu từ Tà Phiên Thiên, đối thủ đều là người dùng kiếm, không ngừng đấu kiếm.

    Hơn nữa kiếm pháp của tà kiếm văn minh hoàn toàn khác với Hiển Kiếm Môn, Ẩn Kiếm tông, và rõ ràng mạnh hơn hai tông môn này nhiều.

    Loại kiếm pháp vừa mới mẻ vừa cường đại kích thích Lục Nguyên, một chữ thôi, sướng!

    Đúng là rất sướng.

    Lục Nguyên chiến đấu cực kỳ sung sướng.

    Lục Nguyên thì sướng mà bốn đối thủ đấu với hắn hoàn toàn không sướng chút nào.

    Bốn người có thực lực thế giới cảnh tam tầng, tứ tầng, liên hợp lại nên là mạnh lắm.

    Nhưng thanh y thanh niên địch thủ này mạnh đến không thể đo lường, và kiếm pháp cường đại vô cùng, một kiếm đè ép bốn người.

    Bốn người có cùng cảm giác với Lục Nguyên, kiếm pháp của đối thủ thật mới mẻ, nhưng có điều khác là đối thủ phát hiện pháp lực của hắn mới lạ thì chỉ thấy đau khổ.

    Họ không thích kiếm pháp quá mới hoàn toàn chưa gặp qua, điều này khác hắn với Lục Nguyên, hắn thích kiếm pháp cường đại chưa từng gặp.

    Lục Nguyên chơi với đám người một lát, phát hiện chiêu thức của họ chỉ có vậy thôi, kết thúc cho rồi.

    Dù sao đây chỉ xem như bữa ăn sáng, còn có tiệc lớn tà kiếm văn minh ở đằng sau chờ mình.

    Lục Nguyên xoay trường kiếm trong tay, kiếm quang lấp lóe.

    Kiếm quang lóe lên, bốn người đấu với Lục Nguyên đều thấy cổ tay đau nhức, trường kiếm rớt xuống đất.

    - Chĩa kiếm vào ta ra sát chiêu, hiếm khi ta không giết ngược lại.

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Mau đi báo cho Tà Kiếm phó chủ văn minh của các ngươi, nói là có người tìm.

    Thật can đảm!

    Khi bốn người đi vào truyền lời thì toàn tà kiếm văn minh nổ tung, xôn xao chưa từng có.

    Không ngờ có người dám chọc đến trên đầu tà kiếm văn minh, ngay cửa đánh bị thương người thủ vệ của tà kiếm văn minh, thật là ăn gam hùm mật gấu, không biết sống chết.

    Chương 1169-1170: Ma Kiếm phó chủ văn minh

    Qua một lát vô số người bay tới cửa tà kiếm văn minh, để xem coi rốt cuộc là ai mà to gan như vậy.

    Dù là nội hay ngoại bộ tà kiếm văn minh đều như vậy, đúng là không ít người đến xem náo nhiệt.

    Đương nhiên người có thể hoạt động trong khu vực này đều không phải kẻ yếu.

    Kết quả thấy người đứng ở cửa tà kiếm văn minh thì ngây ra.

    Người này, quá trẻ tuổi rồi.

    Mọi người tưởng đâu là lão yêu cự ma nào trong góc di thất địa, thâm sơn cùng cốc, nhưng xem người áo xanh này tối đa không hơn một trăm tuổi.

    Người chưa đến một trăm tuổi mà dám khiêu chiến trước cửa tà kiếm văn minh, thú vị thật, cũng rất kỳ lạ.

    - Người trẻ tuổi như vậy mà dám khiêu chiến với tà kiếm văn minh chúng ta, đúng là đi tìm chết.

    - Đợi ta giết hắn!

    Một kiếm tu cấp thiên tôn lạnh lùng cười, nói:

    - Để ta đi.

    Ta tới thiên tôn cảnh rồi chưa từng ra tay, bây giờ rốt cuộc có thể đánh một trận.

    Người tà kiếm văn minh ai nấy huênh hoang kiêu ngạo, đều kêu gàom uốn giết chết Lục Nguyên, dám tới tà kiếm văn minh khiêu khích.

    Lúc này một luồng ma khí đen như mực cuồn cuộn hỗn đục xuất hiện ở không trung.

    Dưới ma khí này, dù là ai, thế giới cảnh tam tầng hoặc là thiên tôn cảnh thế giới cảnh thất tầng thậm chí là thế giới cảnh cửu tầng, vân vân đều thấy nghẹt thở, bao gồm Lục Nguyên cũng cảm giác cực kỳ khó thở.

    Đây là loại ma khí khổng lồ cỡ nào chứ.

    Lúc trước Lục Nguyên gặp Kiếm Ma, nếu nói ma khí của Kiếm Ma tựa con sống thì ma khí của người này như tổng hợp một hệ hành tinh, kém xa đến không thể đo lường.

    Bão tố ma khí to lớn chớp mắt biến bầu trời di thất địa thành một mảnh tối đen.

    Lúc này người bên nội bộ tà kiếm văn minh thụt lùi thật xa, sợ tới gần chỗ này.

    Dù là người nội bộ tà kiếm văn minh mới rồi ai nấy hú hét giờ câm như hến.

    Ma khí như vậy có thể pahast tay dễ dàng tiêu diệt một cấp thiên tôn.

    Cấp thiên tôn ở trước ma khí này tựa con kiến hoi.

    - Ma Kiếm phó chủ văn minh đến!

    - Đúng vậy, Ma Kiếm phó chủ văn minh đại nhân giáng lâm, người xông tà kiếm văn minh đi tìm chết.

    - Ma khí của Ma Kiếm phó chủ văn minh ngày càng đáng sợ, càng lúc càng thâm trầm.

    Nghe đám người bàn tán thì người tới đúng là văn minh cấp, còn là Ma Kiếm phó chủ văn minh.

    Trong tà kiếm văn minh không chỉ có một văn minh cấp mà đến vài người.

    Ví dụ như Ma Kiếm phó chủ văn minh là một trong số đó, tuy không nỏi tiếng bằng Tà Kiếm phó chủ văn minh nhưng thực lực cao cường.

    Một bóng đen to lớn cỡ vạn trượng xuất hiện trên không trung.

    Thân hình ấy mỗi chỗ đều tràn ngập ma đạo ảo diệu, mỗi chỗ đều viết đầy tinh túy ma đạo, dường như gã chính là ma đạo hóa thân, gã chính là ma đạo chung kết, gã chính là ma đạo đại biểu, gã chính là ma đạo bản thân.

    - Một thế giới cảnh bình thường cùng dám đến tà kiếm văn minh?

    Đúng là đi tìm chết!

    Giọng của Ma Kiếm phó chủ văn minh cao to như sấm sét, một bàn tay đen thui to lớn vô cùng tựa núi to ập hướng Lục Nguyên.

    Chớp mắt bàn tay to đen ba trùm khu vực khiến thời gian ngừng trôi, không gian đông lại.

    Lúc này Lục Nguyên không thể nhúc nhích một cây ngón tay, không có chút lực lượng, hắn bị đóng băng hoàn toàn.

    Đây chính là lực lượng của văn minh cấp, có thể bóp nát Lục Nguyên như nghiền chết một con kiến.

    Ma Kiếm phó chủ văn minh không lập tức đè bẹp Lục Nguyên, gã phải dùng tốc độ thật chậm buông xuống cái chết, muốn hiệu quả rung động, giết gà dọa khỉ.

    Lực lượng thật mạnh, nếu không phải có bí quyết Chu Thanh Huyền dạy cho thì mình tuyệt đối không dám tới đây.

    Lục Nguyên há mồm nói:

    - Ồ, không lẽ bây giờ tà kiếm văn minh đã hoàn toàn sa đọa, không để ý quy tắc kiếm kỷ nguyên kiếm giả?

    Bàn tay to ma khí khựng giữa không trung:

    - Tiểu tử, ngươi biết quy tắc kiếm kỷ nguyên kiếm giả?

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Đương nhiên ta biết quy tắc kiếm kỷ nguyên kiếm giả.

    Năm đó kiếm cổ văn minh và tà kiếm văn minh đều tuân theo quy tắc, vì đây là lời hứa với kiếm nguyên điểm, nếu dám vi phạm thì trời tru đất diệt, văn minh tiêu kiếp.

    Bí quyết Chu Thanh Huyền dạy có tổng cộng hai điểm, thứ nhất là thích ứng thiết tắc, khiến Lục Nguyên mở mắt sáng tỏ đại ý thích ứng thiết tắc.

    Điểm thứ hai chính là một quy tắc của Kiếm Chủ.

    Trong Kiếm Chủ không chỉ có một mình kiếm cổ văn minh là kiếm văn minh, còn có mấy văn minh liên quan đến kiếm như tà kiếm văn minh.

    Mấy kiếm văn minh này đều từng thề rằng tuân theo một quy định do kiếm cổ văn minh chế định ra.

    Quy định chính là quy tắc khiêu chiến.

    Nếu một người có thể khiêu chiến thắng một số kiếm đường của kiếm văn minh, ví dụ như Nhắm Mắt Kiếm Đường, Ngồi Đánh kiếm pháp kiếm đường, nằm đánh kiếm kiếm đường thì có thể khiến kiếm văn minh đồng ý một yêu cầu không tính quá mức.

    Cho nên mới có quy tắc này, bởi vì kỷ nguyên trước chính là kiếm kỷ nguyên, kiếm thuật càng cao thì càng tuyệt.

    Kiếm cổ văn minh vì khích lệ mọi người luyện kiếm, bảo tồn càng nhiều thiên tài kiếm đạo nên mới đặt ra quy tắc này.

    Chu Thanh Huyền năm đó cùng Tà Kiếm phó chủ văn minh là kẻ địch nhưng biết Tà Kiếm phó chủ văn minh sẽ tuân theo quy tắc này, vậy nên mới nói chuyện đó cho Lục Nguyên biết, để hắn giải quyết.

    Nhưng kỷ nguyên trước cái loại khiêu chiến kiếm pháp kiếm văn minh tuy bình thường xuất hiện nhưng không ai thắng, bởi vì kiếm pháp của kiếm văn minh rất nhiều kiếm đường, đâu dễ dàng thắng.

    Ma chưởng to lớn trên không trung vẫn khựng ở đó:

    - Ngươi muốn khiêu chiến tất cả luyện kiếm đường của tà kiếm văn minh ta?

    Khiêu chiến kiếm pháp của tà kiếm văn minh ta?

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Đúng.

    Ma Kiếm phó chủ văn minh quát dài:

    - Tốt lắm, nếu ngươi đã hiểu quy tắc của kỷ nguyên trước vậy thì cứ làm theo điều đó đi, nhưng nếu ngươi khiêu chiến thất bại thì phải lập tức bị ta giết, ngươi có gì phản đối không!?

    Lục Nguyên gật đầu, đồng ý:

    - Không phản đối.

    - Nếu muốn khiêu chiến thì tính ta vào.

    Có một thanh âm vang lên, đó là từ bạch y thanh niên tuấn mỹ.

    Bạch y thanh niên toàn thân có tiên khí nhàn nhạt.

    Lục Nguyên nghiêng đầu xem, phát hiện kẻ đến chính là Cố Thu Thủy.

    Không sai, là Cố Thu Thủy lúc thử thách trung ương thiên triều, nắm giữ thiên kiếm ý từng thắng hắn một lần.

    Cố Thu Thủy sau thử thách trung ương thiên triều thì tham gia vào tiên cổ văn minh.

    Gã có tiềm lực to lớn, có khí vận to lớn, ở tiên cổ văn minh gặp vô số kỳ ngộ, tu vi bây giờ cũng siêu tuyệt bất phàm, đến thế giới cảnh nhị tầng.

    Kiếm thuật của gã cũng không bình thường, năm đó Cố Thu Thủy nổi tiếng kinh thiên nhất kiếm.

    Bây giờ gã đến đây chuyện cũng đơn giản, gã xuất thân từ Tây Cương Đại Thụy quốc Hoán Hoa kiếm phái.

    Lần này tà kiếm văn minh công kích không chỉ riêng tập trung vào Nam Cương mà là tứ vực, Tà Phiên Thiên đi Nam Cương, Tà Phiên Vân đi Tây Cương.

    Cố Thu Thủy nhận được tin tức chạy tới thì đã muộn, người Tây Cương toàn bộ bị bắt.

    Vốn tính tình của Cố Thu Thủy cương cường, trong phút chốc không muốn nhờ vào tiên cổ văn minh.

    Lại nói ở tiên cổ văn minh gã có đắc tội với người cho nên tự mình lẻn vào đây, muốn xem coi có cách gì giải quyết không.

    Nhưng gã ẩn nấp ở tà kiếm văn minh lâu rồi mà không nghĩ ra cách gì, đang vắt óc thì Lục Nguyên xuất hiện.

    Tiếp theo là Ma Kiếm phó chủ văn minh xuất hiện.

    Cố Thu Thủy có nhận ra Lục Nguyên, thầm nhủ hắn lỗ mãng như vậy sẽ chết trong tay Ma Kiếm phó chủ văn minh, ai dè nghe nói khiêu chiến tất cả luyện kiếm đường của tà kiếm văn minh liền có thể giải cứu môn phái của mình, thế là lập tức đứng dậy muốn khiêu chiến luyện kiếm đường của tà kiếm văn minh.

    Năm đó Lục Nguyên tham gia thử thách trung ương thiên triều chung với một đám mạnh nhất.

    Dù là nhóm người các đợt cũng không ai sánh bằng cùng nhóm với hắn, thật là khí vận, thiên tài đại tập hợp.

    Một đám người xếp hạng hàng đầu, tất cả đều có tương lai rộng mở.

    Ví dụ như Sư Phi Tiên, năm đó xếp hạng thứ chín, tiến vào Vô Thượng Đại Giáo như Kiếm Môn, dưới tình huống này đã lăn lộn đến tu vi hỗn động cảnh lục tầng.

    Cố Thu Thủy năm đó xếp hạng ba, tiến vào tiên cổ văn minh, cho nên bây giờ gã có thực lực thế giới cảnh nhất tầng cũng rất bình thường.

    Khi Cố Thu Thủy thì nhìn đến Lục Nguyên.

    Gã ở trong tiên cổ văn minh trung ương thiên triều tu hành, mặc dù đa số không ra ngoài nhưng tai không điếc, đối với cái tên Lục Nguyên như sấm bên tai.

    Thường ngày gã không ngừng nhắc nhở chính mình, Lục Nguyên còn mạnh như vậy thì mình phải biến càng cường hơn nữa.

    Chính vì khích lệ như vậy cộng thêm một ít kỳ ngộ kinh thiên, bây giờ gã đã tới tu vi thế giới cảnh nhị tầng.

    Không chỉ là vậy, kiếm pháp của Cố Thu Thủy cũng là cao tuyệt.

    Năm đó gã thắng Lục Nguyên một lần, bây giờ gặp gỡ hắn, một dù danh tiếng của hắn lớn hơn nhưng sâu trong lòng gã cho rằng kiếm pháp mình tuyệt đối không kém gì Lục Nguyên.

    Lần này gã muốn khiêu chiến kiếm thuật tà kiếm văn minh, muốn khiêu chiến nhiều kiếm đường trong đó, có một phần là muốn so bì kiếm pháp với Lục Nguyên.

    Cố Thu Thủy xuất hiện lại vang một giọng nói.

    - Vậy thêm ta nữa chắc không tính nhiều?

    Đó là một giọng nói trong trẻo lạnh lùng, sau đó một kiếm khách cực kỳ sắc bén xuất hiện.

    Kếm khách diện mạo bình thường nhưng tay luôn đặt trên chuôi kiếm, kiếm của gã khá lạ lùng, kiếm không có vỏ.

    Lại là một người quen.

    Phi Kiếm Khách đến từ phương bắc Đại Cổ Thành, năm đó thử thách trung ương thiên triều xếp hạng sau, đi theo Lý Cầu Hoan tiến vào trong phật cổ văn minh.

    Sau khi gã vào phật cổ văn minh rồi phật pháp nhật ích tinh thâm, Phi Kiếm Khách thì không có chút phật tính, mỗi ngày nghe kinh phật rất là chán, đương nhiên Phi Kiếm Khách không thấy ghét.

    Phi Kiếm Khách là loại người vì giết một người mà có thể chờ năm năm, mai phục ở một chỗ không nhúc nhích.

    Năm năm không nhúc nhích vì mai phục một người, có thể thấy tính kiên nhẫn đáng sợ đến mức nào.

    Trong phật cổ văn minh Phi Kiếm Khách phát hiện có một cách luyện kiếm, lấy kiếm chém phật.

    Kiếm khí của gã sắc bén chắn phật khí từ kinh phật tản ra, cuối cùng kiếm khí càng lúc càng mạnh, kiếm pháp càng lúc càng thâm.

    Phi Kiếm Khách ở trong phật cổ văn minh tuyệt đối là kẻ quái dị, còn là loại không được xem trọng.

    Nhưng dù là vậy thì Phi Kiếm Khách dựa vào bản lĩnh của mình đến thế giới cảnh nhất tầng.

    Lý do Phi Kiếm Khách trở về là bởi vì một người từng giúp gã bị tà kiếm văn minh bắt, cho nên gã tới đây.

    Gã và Cố Thu Thủy giống nhau, đều ẩn núp một góc nghĩ cách, kết quả bây giờ Lục Nguyên xuất hiện, mà còn tìm ra một cách cho nên gã xuất hiện.

    - Vậy tính thêm ta chắc không thành vấn đề?

    Người lên tiếng chắp tay sau lưng, cười tủm tỉm.

    Người này diện mạo anh tuấn, tuổi khoảng ba mươi, toát ra vẻ thong dong tự tại, lưng cõng một thanh tiên kiếm, tên kiếp là Điệp Luyến Hoa.

    Người này chính là một truyền thuyết phương đông Đại Dịch quốc, Yến Phi Nhất.

    Yến Phi Nhất là một thần thoại của Đại Dịch quốc, rất sớm đã là đệ nhất cao thủ phương đông Đại Dịch quốc, đã tiến vào di thất địa.

    Lần này gã nghe nói phương đông Đại Dịch quốc gặp nạn, nhiều người bị bắt nên gã là đệ nhất cao thủ xuất thân từ Đại Dịch quốc ra mặt.

    Gã không quen biết đám Lục Nguyên, Yến Phi Nhất pháp lực cao tuyệt, đến cảnh giới thế giới cảnh ngũ tầng.

    Hiện tại đoàn người có tổng cộng bốn người.

    Gồm Lục Nguyên, thế giới cảnh lục tầng.

    Cố Thu Thủy, thế giới cảnh nhị tầng.

    Phi Kiếm Khách, thế giới cảnh nhất tầng.

    Yến Phi Nhất, thế giới cảnh ngũ tầng.

    Ba người trước đều xuất thân từ thử thách trung ương thiên triều, xếp hạng khi ấy là Lục Nguyên thứ mười chín, Cố Thu Thủy thứ ba, Phi Kiếm Khách thứ sáu.

    Yến Phi Nhất là thần thoại phương đông Đại Dịch quốc, tuổi lớn hơn ba người trước rất nhiều.

    Bốn người đều muốn xông tà kiếm văn minh, khiêu chiến kiếm pháp của tà kiếm văn minh.

    Đương nhiên pháp lực của những người này mạnh yếu không có bao nhiêu tác dụng, vì đây là đấu về kiếm pháp chứ không phải pháp lực, phải xem kiếm pháp của ai tuyệt diệu hơn.

    Không trung truyền đến giọng ồm ồm như sấm của Ma Kiếm phó chủ văn minh:

    - Tốt lắm, tổng cộng bốn người, các ngươi đã quyết định khiêu chiến thì bắt đầu đi!

    - Tà kiếm văn minh chúng ta có năm kiếm đường là Vô Pháp Lực kiếm đường, Mi Mao Kiếm Đường, Ngồi Đánh kiếm đường, Nhắm Mắt Đánh kiếm đường, và Nằm Đánh Kiếm Đường.

    Năm loại kiếm đường đối ứng là dưới tình huống không có pháp lực đánh, dùng lông mày hóa kiếm đánh, ngồi không nhúc nhích đánh kiếm, nhắm mắt thần thức quấy nhiễu hoàn toàn bị ngăn cản đánh, cuối cùng là nằm đánh kiếm.

    Cơ bản là trong đủ loại hoàn cảnh luyện kiếm kiếm đường.

    Cái gọi là kiếm pháp khiêu chiến tà kiếm văn minh chính là toàn bộ thắng năm kiếm đường.

    - Dựa theo quy tắc của kỷ nguyên trước, người văn minh cảnh tà kiếm văn minh sẽ không ra tay, nhưng tất cả người dưới văn minh cảnh đều ra tay.

    - Ban đầu Lục Nguyên dám khiêu khích tà kiếm văn minh chúng ta, khiêu chiến thất bại, giết.

    Ba người khác nếu khiêu chiến thất bại, giam!

    - Hiện tại bắt đầu!

    Cứ thế bắt đầu, người ngoài tà kiếm văn minh nếu có giao tình với tà kiếm văn minh lập tức lẫn vào xem trò hay, nếu không có giao tình chỉ đành thầm than, xem ra không xem kịch vui được rồi.

    Tất nhiên lúc này nhiều người đều thầm thắc mắc, thanh y thanh niên đó rốt cuộc từ đâu đến, lại hiểu quy tắc kỷ nguyên trước.

    Người di thất địa đa số không ai biết kỷ nguyên trước có loại quy tắc này.

    Lục Nguyên đang cảm thán, tà kiếm văn minh đúng là tà kiếm văn minh, thấy không thật là chuyên nghiệp quá đi, đủ loại kiếm đường khác nhau để thích ứng các loại hoàn cảnh, cái này mới gọi là chuyên nghiệp.

    So sánh thì dù là Hiển Kiếm Môn hay Ẩn Kiếm tông mức độ chuyên nghiệp kém xa lắc xa lơ, không thể sánh bằng được.

    Bây giờ sắp bắt đầu xông kiếm đường thứ nhất, Mi Mao Kiếm Đường.

    Mi Mao Kiếm Đường ở một góc Tà Kiếm đại lục, Ma Kiếm phó chủ văn minh sớm quay về chỗ gã tu hành rồi, do một vị Tà Cực Thiên Tôn xử lý chuyện này.

    Tà Cực Thiên Tôn có pháp lực thế giới cảnh thập tầng, toàn thân bão tố tà khí, cực kỳ tà dị.

    Người đi theo sau lưng gã đều cảm nhận hơi thở khủng bố, dường như có một vòng xoáy tà khí toát ra từ người gã.

    Đương nhiên mặc dù gã là thế giới cảnh thập tầng nhưng bàn về khí thế thì kém xa của Ma Kiếm phó chủ văn minh văn minh cảnh, giữa hai người chênh lệch quá lớn, khó mà tưởng tượng.

    Dù là thế giới cảnh thập tầng thì chênh lệch với văn minh cảnh lớn quá sức tưởng tượng.

    Chương 1171-1172: Mi Mao Kiếm Đường

    Mi Mao Kiếm Đường!

    Đây là kiếm đường gì thế này?

    Lục Nguyên nhìn thấy kiếm đường này thì lòng thầm nhủ.

    Mi Mao Kiếm Đường, khi nhập môn ở trên cửa có vô số lông mày.

    Lục Nguyên, Cố Thu Thủy, Phi Kiếm Khách, Yến Phi Nhất cùng nhấc chân bước vào trong Mi Mao Kiếm Đường.

    Tiến vào Mi Mao Kiếm Đường, nhập môn là một tấm biển ghi chép lại phong thái của mấy kỷ nguyên trước một vị kiếm khách.

    Nói là kỷ nguyên trước nào đó có một vị kiếm khách họ Giang, tung hoành thiên hạ vô địch.

    Kiếm khách họ Giang có thể cùng lúc thúc đẩy mấy trăm vạn phi kiếm, dù là ai đều chìm trong vô tận kiếm hải của gã.

    Khi ấy kiếm khách họ Giang thậm chí còn đánh một trận với tiên cổ văn minh Hồng, cuối cùng kiếm khách họ Giang biến mất.

    Kiếm khách họ Giang không để lại nhiều bí tịch, hậu nhân kỷ niệm phong thái của gã, ở kiếm kỷ nguyên kỷ nguyên trước xếp kiếm khách họ Giang vào trong mười đại hoa tu từ xưa đến nay.

    Cách đánh của kiếm khách họ Giang là không dùng kiếm kỹ, chỉ toàn là kiếm hải, mấy trăm thanh phi kiếm bão táp đánh.

    Hậu nhân vô cùng tôn sùng, có không ít kiếm tu muốn dùng chiêu này nhưng phát hiện không cách nào khống chế, dù ngẫu nhiên làm được thì uy lực không mạnh, không bằng ngự sử một kiếm.

    Sau này ngẫu nhiên có một kiếm tu tên gọi Trường Mi Lão Nhân, lấy mày hóa kiếm, không ngừng dùng lông mày đâm ra.

    Phát hiện này tuy không có phong thái bằng kiếm khách họ Giang năm đó nhưng cũng khá uy lực, vậy nên sáng lập ra Mi Mao kiếm pháp.

    Lông mày của Trường Mi Lão Nhân mỗi lần đụng trận là sử dụng tinh hoa vô cùng, lập tức dùng công pháp thúc đẩy ra lông mày mới.

    Đây chính là lai lịch của Mi Mao Kiếm Đường.

    Thì ra Mi Mao Kiếm Đường còn có lịch sử như vậy.

    Lục Nguyên nhìn bên trong, phát hiện trong Mi Mao Kiếm Đường chỉ có một người.

    Người đó khoanh tay đứng, vô cùng thê lương.

    Người đó chậm rãi quay đầu lại, đó là một ông lão có lông mày trắng rất dài.

    - Ta chính là người duy nhất hiện nay của Mi Mao Kiếm Đường, chỉ cần các ngươi thắng ta thì xem như thắng Mi Mao Kiếm Đường, qua cửa này.

    Bạch Mi Lão Nhân nói:

    - Trong Mi Mao Kiếm Đường không thể dùng kiếm, chỉ có thể lấy lông mày của mình làm kiếm, đây là quy tắc của Mi Mao Kiếm Đường.

    Trên nguyên tắc, chỉ cần bị đối phương đâm trúng mà mươi kiếm là xem như thua.

    Cao thủ bình thường một kiếm quyết thắng bại, lý do lập quy tắc ba mươi kiếm là để người khiêu chiến thử nghiệm chút, nếu không vừa tới Mi Mao Kiếm Đường chưa kịp thích ứng đã bị đá ra mới là oan.

    Khiến ngươi trong phạm vi ba mươi kiếm có thể dễ dàng thích ứng.

    - Trước đó các ngươi hãy thích ứng làm sao mọc ra lông mày càng dài đi, trong trận chiến này cần dùng nó.

    Lục Nguyên vốn có luyện một bộ chớp mắt kiếm pháp, bây giờ còn ra Mi Mao Kiếm Đường, hắn rất có hứng thú.

    Đối với kiếm pháp đủ loại mới mẻ thì Lục Nguyên luôn dào dạt hứng thú.

    Hết cách rồi, đây là tính cách của mình, thích kiếm pháp mới.

    Mi Mao kiếm pháp, bộ kiếm pháp này thoát khuôn khỏi mấy trăm vạn kiếm pháp của kiếm khách họ Giang.

    Hậu nhân không thể nào khống chế mấy trăm vạn thanh kiếm cho nên mới sáng tạo ra Mi Mao kiếm pháp.

    Người sáng lập bộ Mi Mao kiếm pháp, Trường Mi Lão Nhân coi như tạm được.

    Nhưng càng về sau càng yếu, ngày càng yếu, người tu luyện cũng thưa thớt dần, mãi đến bây giờ chỉ còn một mình Bạch Mi Lão Nhân là tu hành Mi Mao kiếm pháp.

    Trong Mi Mao Kiếm Đường chỉ có một mình Bạch Mi Lão Nhân thủ quan, qua được cửa này là xem như đi thông Mi Mao Kiếm Đường.

    Trong năm kiếm đường thì Mi Mao Kiếm Đường xếp hạng năm.

    Nhưng đừng tưởng Mi Mao Kiếm Đường xếp hạng năm thì dễ đối phó.

    Lục Nguyên dùng pháp lực thúc đẩy lông mày của mình mọc ra, chỉ phút chốc lông mày từ bình thường dài rũ xuống đến vai, cỏ vẻ cực kỳ yêu dị.

    Đến thế giới cảnh rồi thì bản thân sinh mệnh xu hướng hoàn mỹ, hoàn toàn nắm giữ gien, cho nên muốn thúc đẩy lông mày mọc không phải chuyện quá khó khăn.

    Lục Nguyên quen thuộc lông mày mọc dài rồi bên kia Cố Thu Thủy, Phi Kiếm Khách, Yến Phi Nhất cũng hoàn thành xong.

    Bạch Mi Lão Nhân nhìn bốn người, nói:

    - Nếu bốn người các ngươi đã chuẩn bị tốt thì bắt đầu thôi.

    Người thứ nhất, Lục Nguyên.

    Lão chỉ trong thoáng chốc đã thúc đẩy, vô số lông mày trắng rơi ra lao hướng Lục Nguyên.

    Lông mày trắng của lão như vô số phi kiếm, phút chốc tựa như mấy ngàn thanh phi kiếm ở không trung đâm tới.

    Những mi mao phi kiếm uy lực không tính quá mạnh, nếu có thể dùng phi kiếm hoặc chiêu thức thì có thể trực tiếp đánh tan tác nó.

    Mi Mao Kiếm Đường bản thân là một kiếm đường sa sút, tuyệt kỹ năm đó sớm biến mất trong đáy lịch sử.

    Nhưng trận chiến này không thể dùng phi kiếm hoặc là kiếm khí, phải sử dụng lông mày.

    Lục Nguyên bắt đầu vận dụng lông mày, phải đem một, hai sợi lông mày sử dụng như kiếm không khó, nhưng muốn một hơi thúc đẩy mấy trăm cái thì khó khăn.

    Lục Nguyên phát hiện cần phải không ngừng phân cách thần thức rồi mới chia thần thức từng sợi mỏng manh khống chế nó, tương đương với cùng lúc khống chế mấy trăm phi kiếm, việc này khá là khó khăn.

    Lục Nguyên chưa từng thử qua cách chơi như vậy!

    Hắn luôn là nhất kiếm phá vạn pháp, một người một kiếm đối mặt các loại tình huống, đâu có đụng tới kiểu thế này.

    Thoáng chốc mi mao phi kiếm lắc lư trước mặt Lục Nguyên.

    Lúc này Mi Mao kiếm pháp của Bạch Mi Lão Nhân đã đến.

    Mi Mao kiếm pháp này không lắc lư chút nào, kiếm thuật tinh tuyệt, một lát đã đánh vô số mi mao phi kiếm của Lục Nguyên chao đảo.

    Giây lát sau Lục Nguyên dù tránh trái né phải nhưng vẫn bị đánh trúng chín lần.

    Không sai, chiêu thứ nhất liền bị đánh trúng chín lần.

    Mi mao phi kiếm của hai người cách biệt lớn như vậy đấy.

    Bạch Mi Lão Nhân còn chưa ngừng tấn công, mấy trăm cọng bạch mi phi kiếm không ngừng xoay quanh Lục Nguyên.

    Lục Nguyên ngự hắc mi phi kiếm đánh với bạch mi phi kiếm của Bạch Mi Lão Nhân.

    Nhưng mặc kệ hắn làm cách nào cũng không địch lại bạch mi phi kiếm được, thật không thói quen cái loại chia ra vô số tinh thần khống chế mấy trăm phi kiếm như thế này.

    Lần thứ hai công kích, Lục Nguyên lại bị đánh trúng tám lần, lần này tích lũy mười bảy lần.

    Tức là nói lại bị đánh trúng mười ba lần nữa là Lục Nguyên phải nhận thua.

    Tình hình thật là hết sức nguy hiểm.

    Trong lòng hắn dường như có gì đó nở hoa.

    Không đúng!

    Không phải trong tâm hồn mà là ở kiếm chi không gian.

    Tiểu kiếm đạo thụ.

    Nở hoa!

    Không sai!

    Tiểu kiếm đạo thụ mang ba thiết tắc, vốn chỉ xuất hiện một cái thôi còn lại hai thiết tắc vẫn chưa hiện ra.

    Trong hai thiết tắc chưa xuất hiện có một cái là thích ứng thiết tắc.

    Không sai, gần đây tiểu kiếm đạo thụ luôn không có được dinh dưỡng cần thiết cho nên không giống trước kia điên cuồng trưởng thành.

    Tuy nhiên, bản thân tiểu kiếm đạo thụ có sinh mệnh chứ không phải chỉ cần dinh dưỡng bón cho nó.

    Khi Chu Thanh Huyền dạy về thích ứng thiết tắc thì Lục Nguyên có điều ngộ, phát hiện thích ứng thiết tắc chia làm hai loại.

    Một loại là thích ứng thiên địa, một loại khác là thích ứng chiến tranh.

    Lúc đó đã chôn xuống mầm thích ứng thiết tắc, mầm thích ứng thiết tắc này và tiểu kiếm đạo thụ kết hợp cùng nhau sinh ra biến đổi, có phản ứng, nhưng bởi vì Lục Nguyên chiến đấu kịch liệt nên không rảnh để ý những thứ đó.

    Bây giờ Lục Nguyên bị Bạch Mi Lão Nhân tấn công, chớp mắt bị đánh trúng mười bảy kiếm, mắt thấy sắp thua.

    Làm sao đây?

    Còn có mười ba kiếm mà thôi.

    Bây giờ nên làm thế nào?

    Phải rồi, mình còn một chiêu, chính là Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo.

    Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo của mình chắc có thể phục chế tất cả chiêu thức, trong đó nếu là kiếm chiêu thì chỉ cần mình nhìn một lần là phục chế được ngay, chiêu thức thì cần nhìn mấy lần mới làm được.

    Gần đây chơi thượng cổ kiếm đạo quá sướng, thiếu chút quên đi Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo.

    Năm đó ngay cả Tam Cực Quy Nhất Thức mạn mẽ của Kiếm Chi Tử còn bị trực tiếp phục chế nữa là.

    Chớp mắt Lục Nguyên phát động Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo.

    Bạch Mi Lão Nhân biến mày trắng thành phi kiếm nói trắng ra là một loại kiếm chiêu, Lục Nguyên bắt đầu mô phỏng.

    Đòn tấn công của Bạch Mi Lão Nhân lại tới nữa, lần này lão đâm trúng Lục Nguyên bốn kiếm.

    Bây giờ Lục Nguyên đã bị đâm trúng hai mươi mốt kiếm, còn chín kiếm nữa là thua nhưng hắn không sợ mà còn lấy làm mừng.

    Quả nhiên, Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo của mình có thể phục chế bạch mi phi kiếm của Bạch Mi Lão Nhân.

    Bạch mi phi kiếm tiếp theo đã tới, lông mày Lục Nguyên quái dị sinh trưởng, khoảnh khắc vô số hắc mi phi kiếm bắn nhanh ra, cách khống chế không kém gì Bạch Mi Lão Nhân.

    Hai bên đều sử dụng hơn trăm thanh mi mao phi kiếm, khoảnh khắc hơn bốn trăm hắ, bạch mi phi kiếm ở không trung va đụng.

    Kế quả hai bên va đụng chính là toàn bộ phi kiếm rơi xuống đất.

    Thật ra cái loại khống chế nhiều mặt thế này, cùng nắm giữ mấy trăm thanh không khả năng khống chế quá tinh diệu, cộng thêm lông mày mỏng nhỏ, va đụng thế này tập thể đứt rời cũng là bình thường.

    Bạch Mi Lão Nhân ồ một tiếng, vốn lão cho rằng mình thắng nhưng không ngờ Lục Nguyên phản kích, cùng một cách khống chế.

    Lão lại vận dụng bốn trăm thanh bạch mi phi kiếm.

    Lục Nguyên thì sử dụng Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo chớp mắt hấp thu cách lão sử dụng, dùng hơn bốn trăm hắc mi phi kiếm.

    Tám trắm cọng hắc bạch mi phi kiếm ở không trung va đụng nhau, cuối cùng đứt gãy.

    Lại là ngang tay, Bạch Mi Lão Nhân ngây ra.

    Lão lấy ra một ngàn thanh bạch mi phi kiếm thì Lục Nguyên cũng lấy một ngà hắc mi phi kiếm.

    Hai loại phi kiếm ở không trung va chạm nhau, công kích rồi cuối cùng đứt gãy.

    Bạch Mi Lão Nhân làm liều luôn, lão không tin tà.

    Lão là người thừa kế Mi Mao kiếm pháp chính tông, bây giờ Lục Nguyên dùng Mi Mao kiếm pháp như nhau không lẽ hắn vượt qua được lão sao?

    Bạch Mi Lão Nhân lấy ra chung cực một ngàn năm trăm thanh bạch mi phi kiếm, đây là số lượng cực hạn của lão, tối đa lão chỉ có thể khống chế nhiều như thế.

    Lão không tin Lục Nguyên cũng khống chế được một ngàn năm trăm thanh mi mao phi kiếm.

    Chỉ thấy lông mày Lục Nguyên mọc dài bay ra, hóa thành một ngàn năm trăm thanh hắc mi phi kiếm đánh tới.

    Phút chốc trên không trung ba ngàn thanh mi mao phi kiếm va đụng vào nhau, hai màu trắng đen hỗn loạn.

    Khi hắc, bạch ba ngàn cọng lông mày rơi trên mặt đất thì Bạch Mi Lão Nhân hoàn toàn kinh sợ.

    - Ngươi, sao ngươi biết Mi Mao kiếm pháp được?

    Hơn nữa tạo nghệ Mi Mao kiếm pháp còn tương đương với ta!

    Lão thật sự khó hiểu.

    Lục Nguyên không có thói quen giải thích Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo của mình, chỉ nói:

    - Ta có thể càng mạnh.

    Lại là kiếm pháp di chuyển, hai ngàn thanh hắc mi phi kiếm đâm nhanh tới.

    Lục Nguyên đã nắm giữ chỗ tinh túy nhất của Mi Mao kiếm pháp.

    Mi Mao kiếm pháp là cách cắt tinh thần cùng đem thần hồn khống chế kiếm tách thành mấy ngàn phần.

    Thần hồn của Lục Nguyên vô cùng cường đại, bây giờ thần hồn của hắn cường đại cỡ thế giới cảnh thập tầng, cộng thêm đã nắm giữ tinh túy nhất Mi Mao kiếm pháp, vậy nên có thể hóa thành hai ngàn thanh hắc mi phi kiếm.

    Bạch Mi Lão Nhân thấy vậy thì càng chấn kinh, lão luyện mi mao phi kiếm lâu như vậy mà cực hạn chỉ là một ngàn năm trăm, kết quả Lục Nguyên cực hạn kéo đến con số hai ngàn, điều này sao có thể!

    Mình mới là truyền nhân chính tông của Mi Mao kiếm pháp, sao mà thua người khác được.

    Bạch Mi Lão Nhân tinh thần không ổn định, chiêu này vượt qua cực hạn của lão, cộng thêm tốc độ kiếm cực nhanh.

    Bạch Mi Lão Nhân chưa kịp phản ứng đã bị nhiều hắc mi phi kiếm đánh trúng, trúng ba mươi cái, thua trận này.

    - Ta thua, ngươi thành công xông Mi Mao Kiếm Đường.

    Bạch Mi Lão Nhân ỉu xìu nói:

    - Ngươi cũng học Mi Mao kiếm pháp?

    Được đến một truyền thừa khác của Mi Mao kiếm pháp?

    Lục Nguyên nhún vai nói:

    - Ta không cần giải thích.

    Người tà kiếm văn minh đứng bên cạnh thấy Lục Nguyên đánh bại Bạch Mi Lão Nhân thì ngẩn ra.

    Bạch Mi Lão Nhân ở trong tà kiếm văn minh không tính là cường giả gì, Mi Mao Kiếm Đường là yếu nhất trong năm kiếm đường, nhưng mà, Mi Mao Kiếm Đường có chút bản lĩnh, nếu thật xông vào thì người tà kiếm văn minh có rất nhiều kẻ bị kẹt lại.

    Thế mà bây giờ Lục Nguyên chiến thắng.

    Kiếm thuật của Lục Nguyên miễn cưỡng xem như có chút trình độ, không ít người tà kiếm văn minh thầm nghĩ.

    Đương nhiên đa số người tà kiếm văn minh đều cho rằng Lục Nguyên không phải lần đầu tiên luyện Mi Mao kiếm pháp, chắc là lúc trước có học một ít truyền thừa rồi, nếu không thì tuyệt đối không chơi giỏi như vậy, giỏi hơn cả Bạch Mi Lão Nhân là truyền nhân chính tông của Mi Mao kiếm pháp.

    Lần này xông Mi Mao Kiếm Đường, coi như Lục Nguyên may mắn, vô cùng may mắn thắng truyền thừa Mi Mao kiếm pháp.

    Nhưng cửa tiếp theo sẽ không dễ dàng như vậy, năm kiếm đường hắn mới vượt qua cửa đơn giản nhất mà thôi.

    Bản thân Lục Nguyên thì vô cùng sung sướng và hưng phấn.

    Lục Nguyên cực kỳ yêu kiếm, thích kiếm pháp mới mẻ.

    Thật lâu thật lâu rồi chưa từng thấy kiếm pháp mới.

    Kiếm pháp của Hiển Kiếm Môn, Ẩn Kiếm tông đều mất đi mùi vị, không kích thích nữa.

    Mới vào tà kiếm văn minh đã gặp phải kiếm pháp kích thích như vây, lông mày hóa kiếm, thật là thú vị.

    Lục Nguyên vượt qua Mi Mao Kiếm Đường.

    Lần này vượt Mi Mao Kiếm Đường hắn dùng Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo nhưng người đứng xem đều cho rằng trước đó Lục Nguyên học Mi Mao kiếm pháp rồi, vậy nên không khiến bao nhiêu người chú ý.

    Có không ít người tà kiếm văn minh ở trong lòng cười nhạt, chỉ có thế thôi, bốn kiếm đường sau sẽ cho ngươi biết mùi.

    Lục Nguyên bình tĩnh tinh thần tiến vào kiếm chi không gian của mình.

    Trong kiếm chi không gian bắt đầu nở hoa.

    Lúc trước đã nói tiểu kiếm đạo thụ, lời của Chu Thanh Huyền, và khi hắn chiến đấu thì cảm ngộ, ba cái kết hợp lại bản thân tiểu kiếm đạo thụ bắt đầu nở hoa.

    Lục Nguyên như có lĩnh ngộ, sơ bộ nắm giữ thích ứng thiết tắc, đây là thiết tắc thứ bảy hắn nắm lấy.

    Trước kia đã nói rồi, thích ứng thiết tắc chia làm hai phần, một phần là thích ứng thiên địa, phần kia là thích ứng chiến tranh.

    Bây giờ Lục Nguyên phát hiện mình đã nắm giữ một phần của thích ứng chiến tranh, chỉ cần nắm mười phần là có thể hoàn toàn khống chế phần thích ứng chiến tranh.

    Một phần thích ứng chiến tranh ư?

    Lục Nguyên thầm nhủ, lần này mình đối mặt là Mi Mao kiếm pháp hoàn toàn chưa từng tiếp xúc, mới đến một phần thích ứng chiến tranh, tức là nói phải thích ứng chiến đấu khác nhau mới xúc tiến phần thích ứng chiến tranh này.

    Vậy là lần này đến tà kiếm văn minh có lợi ích rất lớn cho hắn tu hành thích ứng thiết tắc.

    Chương 1173-1174: Yến Phi Nhất

    Tốt lắm!

    Thích ứng thiết tắc thật là khác hẳn với các cách tu hành mấy thiết tắc khác.

    Mấy thiết tắc khác cần là kiếm ý, còn thích ứng thiết tắc cần là thích hợp đủ các loại hoàn cảnh quái lạ, thật khiến người cảm thán.

    Hắn mở mắt ra, phát hiện ba người kia đang xông Mi Mao Kiếm Đường.

    Người thứ hai xông quan là Cố Thu Thủy.

    Cố Thu Thủy nhìn Bạch Mi Lão Nhân, nói:a

    - Có thể bắt đầu.

    - Tốt!

    Bạch Mi Lão Nhân thúc đẩy bí pháp, lông mày trắng lại bắt đầu điên cuồng mọc.

    Cố Thu Thủy cũng dùng pháp lực thúc đẩy lông mày sinh trưởng.

    Bạch mi phi kiếm của Bạch Mi Lão Nhân đâm thẳng tới, pháp lực của Cố Thu Thủy thúc đẩy hắc mi phi kiếm như con rồng rạch phá không trung.

    Bạch Mi Lão Nhân kinh kêu:

    - Phá Vạn Tiên Pháp!

    Xoẹt một tiếng, toàn thân Bạch Mi Lão Nhân bị đâm mấy hục hắc mi phi kiếm.

    Cố Thu Thủy gật đầu nói:

    - Không sai, chính là Phá Vạn Tiên Pháp.

    Trước kia đã nói, cái gọi là Mi Mao kiếm pháp tức thoát khuôn khỏi Bách Vạn kiếm pháp của kiếm khách họ Giang mấy kỷ nguyên trước.

    Kiếm khách họ Giang có thể ngự mấy trăm vạn kiếm, đã từng cùng chủ chủ văn minh tiên cổ văn minh Hồng đại chiến một trận, cuối cùng biến mất không còn bóng dáng, nghe nói Hồng cũng chịu thiệt trong tay gã.

    Truyền thuyết nói sau khi Hồng chịu thiệt thì sáng chế ra một môn phá ngàn vạn tiên pháp, chuyên phá loại kiếm pháp của kiếm khách họ Giang.

    Trong tiên cổ văn minh cũng có môn tiên pháp này nhưng người bình thường học không nổi, chỉ học bản đơn giản Phá Vạn Tiên Pháp.

    Cố Thu Thủy ở trong tiên cổ văn minh có ngẫu nhiên học được Phá Vạn Tiên Pháp giờ sử dụng ra.

    Có thể dùng lông mày sử dụng ra Phá Vạn Tiên Pháp, vừa lúc phá sạch pháp môn của Bạch Mi Lão Nhân, Cố Thu Thủy qua ải.

    Cố Thu Thủy qua ải rồi nhìn hướng Lục Nguyên, gã không yếu hơn hắn.

    Năm đó gã ở thử thách trung ương thiên triều đã thắng Lục Nguyên, bây giờ còn muốn thắng hắn, cho dù pháp lực không bằng hắn nhưng gã rất tự tin vào kiếm thuật của mình, tin tưởng có thể thắng Lục Nguyên.

    Người thứ ba xông ải là Phi Kiếm Khách.

    Bình thường Phi Kiếm Khách là một thanh trường kiếm tung hoành, lần này đụng phải Mi Mao kiếm pháp như của Bạch Mi Lão Nhân rất là vô lực.

    Gã muốn dùng sát kiếm sắc bén giết qua nhưng cuối cùng lúc chơi Mi Mao kiếm pháp bị Bạch Mi Lão Nhân đánh bại.

    Gã vượt ải thất bại, lập tức bị Tà Cực Thiên Tôn phái người bắt lấy đem đi nhốt.

    Người thứ bốn vượt ải là phương đông Đại Dịch quốc vô thượng thần thoại Yến Phi Nhất.

    Yến Phi Nhất cũng dùng Mi Mao kiếm pháp, lấy Mi Mao kiếm pháp đối đầu với Mi Mao kiếm pháp, thắng hiểm Bạch Mi Lão Nhân.

    Thì ra Yến Phi Nhất ở di thất địa lưu lạc thì có được một truyền thừa Mi Mao kiếm pháp giờ lấy ra đấu, thành công vượt ải.

    Đến đây thì bốn người xông Mi Mao Kiếm Đường thứ nhất có ba người thành công, trông thì xác suất thành công rất cao.

    Nhưng trong năm kiếm đường thì Mi Mao Kiếm Đường là ít người nhất, cung đơn giản nhất.

    Trong bốn người thành công, Cố Thu Thủy may mắn học được Phá Vạn Tiên Pháp khắc Mi Mao kiếm pháp.

    Yến Phi Nhất thì may mắn từng học Mi Mao kiếm pháp mới qua được ải này.

    Đương nhiên trong mắt người khác Lục Nguyên cũng vô vàn may mắn từng học Mi Mao kiếm pháp, nhưng không biết rằng trong khi chiến đấu hắn dùng Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo học tập.

    Bốn kiếm đường sau e rằng không dễ như vậy.

    Lục Nguyên phía nam Đại Dung quốc.

    Cố Thu Thủy phía tây Đại Thụy quốc.

    Yến Phi Nhất phía đông Đại Dịch quốc, ba người ra khỏi Mi Mao Kiếm Đường, bây giờ lông mày của ba người đề trở về bình thường, đối với đẳng cấp như họ thì khống chế lông mày sinh trưởng quá đơn giản.

    Lục Nguyên phát hiện bây giờ mình từng luyện chớp mắt kiếm pháp, Mi Mao kiếm pháp luyện vô cùng đặc sắc.

    Tiếp theo phải đi kiếm đường thứ hai, trình tự kiếm đường có thể tự lựa chọn không cần cưỡng cầu.

    Cố Thu Thủy nói:

    - Đi Vô Pháp Lực kiếm đường đi.

    Lục Nguyên gật đầu đồng ý:

    - Cũng được.

    Tiếp theo ba người theo Tà Cực Thiên Tôn dẫn dắt đi Vô Pháp Lực kiếm đường.

    Vô Pháp Lực kiếm đường trông khá là đơn giản, một gian nhà không tính quá cao.

    Đẩy cửa ra bước vào trong Vô Pháp Lực kiếm đường, Lục Nguyên bỗng phát hiện pháp lực của mình bị giam cầm, cũng thấy từ người Tà Cực Thiên Tôn toát ra pháp lực cực kỳ cường đại đã biến mất.

    Tà Cực Thiên Tôn hời hợt nói:

    - Trong Vô Pháp Lực kiếm đường thì pháp lực sẽ tạm thời bị cấm chế, không cần lấy làm lạ.

    Trong Vô Pháp Lực kiếm đường có không ít nguyên khí thiên địa, một ít ôn hòa một số cuồng bạo, không ổn định.

    Ngươi phải mượn nguyên khí thiên địa nơi này tiến hành chiến đấu, có thể chiến đấu đến cấp bậc gì thì phải xem chính các ngươi.

    Nhờ vào Nguyên khí thiên địa xung quanh tiến hành chiến đấu, mà bản thân không có một chút pháp lực nào ư?

    Dường như mình có thể dùng kiếm lục, nhiếp thiên.

    Tiến vào Vô Pháp Lực kiếm đường rồi hắn phát hiện bên trong không có nhiều người nhưng hơn Mi Mao Kiếm Đường một chút.

    Tà Cực Thiên Tôn nói:

    - Năm kiếm đường thật ra chia làm bốn cấp độ khó.

    Đơn giản nhất là Mi Mao Kiếm Đường, khó bình thường là Vô Pháp Lực kiếm đường và Nằm Đánh Kiếm Đường.

    Rất khó là Nhắm Mắt Đánh kiếm đường.

    Siêu cấp khó là Ngồi Đánh kiếm đường.

    Đặt chốt khó khăn như vậy là bởi vì cơ bản không ai tu luyện Mi Mao Kiếm Đường, cho nên nó mới là đơn giản nhất.

    Rất ít có chuyện không pháp lực hoặc cần nằm đánh, cho nên người hai kiếm đường này dù nhiều hơn Mi Mao Kiếm Đường nhưng không tính quá khó, khó khăn không mấy gian nan, dù sao càng nhiều người cạnh tranh thì độ khó kiếm đường mới càng cao.

    - Có người rất khả năng đụng tới tình huống ngồi đánh hoặc con mắt tạm thời không thể sử dụng.

    Cho nên Nhắm Mắt Đánh kiếm đường mới rất khó, ngồi đánh thì là siêu cấp khó.

    Tà Cực Thiên Tôn đại khái giới thiệu tình hình, giản đơn nói xong năm kiếm đường:

    - Đương nhiên nếu nói các ngươi cho rằng Vô Pháp Lực kiếm đường độ khó chỉ bình thường mà khinh thường nó thì sẽ chết rất thảm, đây coi như bổn thiên tôn có ý tốt nhắc nhở.

    Năm kiếm đường của một văn minh, Lục Nguyên không dám xem thường.

    Bây giờ Lục Nguyên cảm thấy máu nóng sục sôi, đủ loại tình huống đấu kiếm, thật là thú vị.

    Nhưng không biết trong nhóm người này ai ra đấu đây?

    Lục Nguyên nhìn hướng đám người Vô Pháp Lực kiếm đường.

    Trong số đám người Vô Pháp Lực kiếm đường bước ra một kiếm giả cao gầy.

    Kiếm giả cao gầy đi tới trước mới phát hiện trên mặt gã có mười vết sẹo.

    - Ta là Thập Tự Đạo Nhân, chính là thủ đường của Vô Pháp Lực kiếm đường.

    Trong Vô Pháp Lực kiếm đường, dưới tình huống không pháp lực thì kiếm thuật của ta số một, nếu các ngươi có thể chiến thắng ta coi như qua cửa.

    Thập Tự Đạo Nhân lạnh lùng nói:

    - Vậy thì người thứ nhất, Yến Phi Nhất.

    Lần trước từ Lục Nguyên bắt đầu, lần này ngược lại do Yến Phi Nhất mở màn.

    Yến Phi Nhất đi tới gần, tay nắm danh kiếm Điệp Luyến Hoa.

    Cái tên Điệp Luyến Hoa có câu chuyện của nó, tựa như Dưỡng Ngô tiên kiếm của Lục Nguyên.

    Đương nhiên Dưỡng Ngô tiên kiếm là sư phụ tặng cho Lục Nguyên, hy vọng hắn có thể dưỡng thiên địa hạo nhiên chính khí vào người.

    Còn Điệp Luyến Hoa của Yến Phi Nhất là một câu chuyện thê lương động lòng người.

    Yến Phi Nhất rất có tự tin, bởi vì trong quá trình tu hành gã từng trúng Đan Hỏa Độc.

    Sau khi trúng Đan Hỏa Độc công lực hoàn toàn biến mất qua nhiều ngày, dùng hết cách mới hồi phục lại được, và pháp lực tăng nhiều lên.

    Chính vì từng mất đi tất cả pháp lực nên đối mặt tình huống không có pháp lực sử dụng nguyên khí thiên địa xung quanh đấu kiếm thì Yến Phi Nhất rất tự tin.

    Yến Phi Nhất rung kiếm trong tay nói:

    - Tên kiếm, Điệp Luyến Hoa, xin chỉ giáo.

    Thập Tự Đạo Nhân rung mũi kiếm một cái, đáp lễ:

    - Tên kiếm, Thất Khứ, xin chỉ giáo.

    Hai người đều là kiếm tu, theo quy tắc kiếm tu hành kiếm lễ, hành xong kiếm lễ lập tức đấu.

    Lục Nguyên ở một bên quan sát, vì rất nhanh tới lượt hắn lên sân.

    Hắn thấy Yến Phi Nhất ra tay rất xảo, rất diệu, quả là hiểu về lợi dụng nguyên khí thiên địa xung quanh, đem nhiều pháp lực phủ bề mặt Điệp Luyến Hoa, phát ra một chiêu kiếm pháp cực kỳ xảo diệu.

    Kiếm pháp như thế này chắc là nên thắng.

    Nhưng khi Lục Nguyên nhìn Thập Tự Đạo Nhân ra kiếp thì biết Yến Phi Nhất không có cơ hội.

    Về mặt lợi dụng nguyên khí xung quanh hóa ra kiếm pháp càng xảo diệu thì Thập Tự Đạo Nhân thắng Yến Phi Nhất rất nhiều.

    Thập Tự Đạo Nhân sắp thắng, Yến Phi Nhất sẽ thua.

    Lục Nguyên mới đặt ra suy đoán thì sau ba mươi ba chiêu, Thất Khứ kiếm của Thập Tự Đạo Nhân đã gác trên cổ Yến Phi Nhất.

    - Ngươi thua.

    Sau khi Yến Phi Nhất thua lập tức bị Tà Cực Thiên Tôn sai người bắt giữ.

    Bây giờ bốn người xông quan đã bị bắt hết hai chỉ còn lại có hai người.

    Thập Tự Đạo Nhân thắng Yến Phi Nhất rồi lạnh nhạt nói: l

    - Người tiếp theo.

    Người tiếp theo chính là Cố Thu Thủy.

    Trong năm kiếm đường, Vô Pháp Lực kiếm đường, đây là kiếm đường thứ hai đoàn người Lục Nguyên đi tới.

    Kiếm đường này khó khăn bình thường.

    Trên khó khăn bình thường còn có rất khó là Nhắm Mắt Đánh kiếm đường, siêu khó là Ngồi Đánh kiếm đường.

    Nhưng chỉ là khó khăn bình thường mà Yến Phi Nhất đã thất bại.

    Khó khăn bình thường không bình thường chút nào.

    - Người thứ hai, Cố Thu Thủy.

    Cố Thu Thủy tiến lên, tay ấn Vọng Đường tiên kiếm.

    Cái tên Vọng Đường tiên kiếm tất nhiên bao gồm một câu chuyện tuyệt đẹp, chẳng qua bây giờ Cố Thu Thủy không có hứng thú nhắc tới câu chuyện này.

    Có một vài lúc, một câu chuyện là một người ở trong góc hoàng hôn nhìn ánh tà dương, uống chén rượu đắng một mình nhấm nháp.

    Cố Thu Thủy đối với tình huống không có pháp lực, chiến đấu nhờ vào nguyên khí thiên địa xung quanh có chút tâm đắc.

    Gã tu hành là Vong Tình Thiên Địa Chi Thư, tổng cộng chia làm mười lăm quyết, gồm thiên ý, địa thế, quân vương, thân tư, sư giáo, kim đoạn, mộc ngoan, thủy thệ, hỏa diên, thổ yểm, nhật minh, nguyệt ánh, phong lưu, vân ế, ngã vô.

    Từ cái tên mười lăm quyết có thể thấy tác dụng của Vong Tình Thiên Địa Chi Thư.

    Không sai, Vô Pháp Lực kiếm đường chính là sở trường nhất của Cố Thu Thủy.

    Dùng sở trường nhất xuất chiến, Cố Thu Thủy có vài phần tự tin.

    Thấy Cố Thu Thủy ra tay, Thập Tự Đạo Nhân sắc mặt không thay đổi, chỉ khẽ kêu lên.

    Gã phát hiện đối thủ khống chế nguyên khí thiên địa xung quanh có chỗ đặc biệt nhưng không thể thắng gã được.

    Lục Nguyên ở một bên quan sát, nhìn lâu phát hiện Cố Thu Thủy có bảy phần khả năng thua.

    Việc này có hai nguyên nhân, một là Cố Thu Thủy khống chế nguyên khí thiên địa chiến đấu trình độ không tệ nhưng so với Thập Tự Đạo Nhân thì kém một bậc, một bậc đã là muốn mạng người rồi.

    Thứ hai thì là Thập Tự Đạo Nhân quanh năm ở trong Vô Pháp Lực kiếm đường, khá hiểu về nguyên khí thiên địa nơi này phân bố.

    Cố Thu Thủy mới vào đây không hiểu quá rõ, cao thủ tranh chấp cách đường chỉ đã là chênh lệch xa xôi, có thể ảnh hưởng chiến đấu.

    Ván này Cố Thu Thủy sẽ thua.

    Lục Nguyên phát hiện mình không có nhiều thời gian.

    Vốn hắn cho rằng dựa vào một kiếm kiếm lục, nhiếp thiên là được, nhưng thế cục bày ngay trước mắt, thấy hai cuộc chiến của Yến Phi Nhất và Cố Thu Thủy, hắn hiểu rõ chỉ dựa vào kiếm lục, nhiếp thiên căn bản không đủ dùng, giờ phải nghĩ cách khác mới được.

    Kiếm lục, nhiếp thiên của mình nên tăng thêm chút chút kỹ xảo ư?

    Nếu tăng chút kỹ xảo thì nên tăng như thế nào?

    Cần nhiều ít biến đổi?

    Trong đầu Lục Nguyên không ngừng tính tới tính lui, đầu óc xoay chuyển siêu nhanh.

    Nhưng tính đi tính lại Lục Nguyên phát hiện không được!

    Không được!

    Dù có tính cỡ nào thì đúng là có thể khiến kiếm lục, nhiếp thiên vô cùng tinh xảo, nhưng dựa theo biến đổi của mình muốn đấu với Thập Tự Đạo Nhân thì e rằng giống như Cố Thu Thủy, sẽ thua về mặt không nắm rõ nguyên khí thiên địa chỗ này phân bố.

    Cùng Thập Tự Đạo Nhân chơi chiêu xảo diệu là con đường sai lầm.

    Vậy con đường nào mới là chính xác?

    Lục Nguyên chìm trong suy tư, thậm chí lờ mờ cảm thấy đem xảo diệu thêm vào kiếm lục, nhiếp thiên có chút lấn cấn.

    Khoan đã!

    Nghĩ ra rồi.

    Kiếm lục, nhiếp thiên bản thân đi đường bá đạo.

    Nếu thêm vào xảo diệu thì kỳ quặc, hơn nữa có xảo cỡ nào cũng không diệu bằng Thập Tự Đạo Nhân tập trung tu luyện cách đánh không pháp lực.

    Như vậy thì hoàn toàn chơi đường bá đạo đi.

    Còn phải lĩnh ngộ một bá kiếm ý.

    Thường ngày Lục Nguyên không phải loại người bá đạo, thuộc hạng mây bay nước chảy nhàn vân dã hạc, muốn đột nhiên đổi tính lĩnh ngộ bá kiếm ý hiển niên không phải chuyện dễ gì.

    Lục Nguyên nhớ đến hành động bá đạo thường ngày của mình, phát hiện có hai lần bá đạo nhất.

    Một lần là lúc bảo vệ Hoa Sơn, một mình đối mặt bầy yêu ma, không chút để ý một mình canh giữa cửa ải.

    Khí thế tuyệt đối không yếu, nói bạo ai là bạo tên đó, nói mấy chiêu bạo đứa nào là mấy chiêu kẻ đó chết.

    Còn một lần nữa là không lâu trước đó môn phái xếp hạng chiến, mặc kệ binh khí chung cực của môn phái ngươi, ta cứ nuốt hết là xong việc, đây cũng là bá đạo.

    Lúc này trong kiếm chi không gian hai chữ đốn, ngộ cùng lóe ánh sáng.

    Trước kia đã nói hai chữ ngộ đạo một khi kết hợp thì có thể phát huy tác dụng to lớn.

    Nhưng lúc trước hắn vẫn không sử dụng, bây giờ cần dùng thì hai hai chữ lập tức phát huy tác dụng.

    Chỉ chốc lát sau một thượng cổ phù chú chữ bá bay lên đỉnh đầu Lục Nguyên.

    Lục Nguyên lại tăng một kiếm ý, kiếm ý này không đơn giản, tăng thêm rất nhiều uy lực cho kiếm lục.

    Lục Nguyên thầm nhủ, phải rồi, mình còn có một đạo tự phân thân, nếu đem bá kiếm ý, đạo tự phân thân cùng với nhiếp thiên, ba cái kết hợp lại thì sẽ như thế nào?

    Bá đạo, bá đạo!

    Cái này vốn có thể kết hợp.

    Tuy bây giờ không phải chữ kết hợp mà là phân thân chữ kết hợp cùng kiếm ý nhưng chắc có thể được.

    Trong lòng Lục Nguyên dấy lên thật nhiều suy nghĩ, lập tức hành động, thí nghiệm uy lực mới của kiếm lục.

    Hắn thử một lần phát hiện uy lực kiếm lục mới tuyệt diệu vô cùng, tuy chưa hoàn toàn thử ra nhưng trong đầu mô phỏng một phen, lờ mờ cảm giác khí thế mạnh mẽ tiêu trừ tất cả.

    Rất tốt!

    Lúc này, Lục Nguyên phát hiện tiểu kiếm đạo thụ của mình đang trưởng thành, ra hoa.

    Lục Nguyên phát hiện một trong hai phần thích ứng thiết tắc, phần thích ứng chiến tranh tăng thêm một phần.

    Thú vị, thật là thú vị a, Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng.

    Chương 1175-1176: Nhắm Mắt kiếm đường

    Rốt cuộc mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, chuẩn bị trùng kích Vô Pháp Lực kiếm đường này thôi.

    Lục Nguyên mở mắt ra, phát hiện Cố Thu Thủy đã thua.

    Vô Pháp Lực kiếm đường khác với kiếm đường trước.

    Mi Mao Kiếm Đường là đâm trúng ba mươi lần mới tính thua, nơi này thì là bị đánh đến không còn sức trả đòn hoặc là điểm yếu bị khống chế liền tính thua.

    Dù gì chỗ này tuy không có pháp lực nhưng có thể điều động nguyên khí thiên địa xung quanh để chiến đấu, so với chiến đấu bình thường chênh lệch không quá xa.

    Cố Thu Thủy đấu thua đương nhiên cũng bị bắt.

    Tức là nói bốn người xông kiếm đường chỉ còn lại một mình Lục Nguyên, hơn nữa đây mới chỉ là kiếm đường thứ hai mà thôi, mặt sau còn có ba kiếm đường nữa.

    Có thể tưởng tượng bên trong khó khăn.

    Thập Tự Đạo Nhân chắp tay sau lưng đứng, nói:

    - Người tiếp theo, Lục Nguyên.

    Lục Nguyên tiến lên đối diện với Thập Tự Đạo Nhân.

    Thập Tự Đạo Nhân nhìn Lục Nguyên, lắc đầu nói:

    - Ta vốn cho rằng lần này xông năm kiếm đường là nhân vật nào giỏi lắm, thì ra chỉ có thế thôi.

    Người như vậy cũng dám xông năm kiếm đường, buồn cười thật.

    Thôi, ngày hôm nay để Vô Pháp Lực kiếm đường ta chém chết hết các ngươi.

    Lần trước các ngươi ở Mi Mao Kiếm Đường đơn giản nhất chiếm lợi chút xíu, đừng tưởng năm kiếm đường là dễ xông.

    - Kiếm tu đến từ nước ngoài như các ngươi, hoặc là kiếm tu từ trung ương thiên triều làm sao hiểu chỗ tinh diệu kỷ nguyên trước của tà kiếm văn minh chúng ta được.

    Giọng điệu của Thập Tự Đạo Nhân có tuyệt đối tự tin và khinh thường.

    Gã xem thường là kiếm thuật của Lục Nguyên, khinh thường kiếm thuật nước ngoài, xem thường kiếm thuật trung ương thiên triều.

    Nếu nói trung ương thiên triều còn có kiếm thuật lợi hại chút thì chỉ có giản chi văn minh, nhưng tăng thêm lớp áo khoác giản, không tính là kiếm thuật tinh thuần.

    Lục Nguyên vui vẻ, xuất đạo đến giờ hắn chưa từng bị xem thường về kiếm thuật, tối đa bị người ta khinh về pháp lực thôi.

    Đây là lần đầu tiên bị xem thường kiếm thuật.

    Lúc này kiếm quang của Thập Tự Đạo Nhân ở không trung giãn ra, đang thu nguyên khí thiên địa xung quanh.

    Rõ ràng gã định nhanh chóng đánh bại Lục Nguyên, trò cười khiêu chiến năm kiếm đường nên dừng ở đây.

    - Một kiếm này, ta muốn kiếm tu ngoại bộ như ngươi biết sự tuyệt diệu của tà kiếm văn minh chúng ta.

    Lục Nguyên lạnh lùng cười, nói:

    - Cũng tốt, để ta xem kiếm thuật của tà kiếm văn minh các ngươi cao hay là kiếm thuật của ta cao.

    Khi nói chuyện thì Lục Nguyên vươn ra một ngón tay.

    - Một kiếm, ta dùng một kiếm đánh bại ngươi.

    Lúc mới rồi Thập Tự Đạo Nhân liên tiếp đánh bại Yến Phi Nhất, Cố Thu Thủy có thể nói là liên tục chiến thắng, bây giờ Lục Nguyên lại nói là hắn muốn dùng một kiếm đánh bại Thập Tự Đạo Nhân.

    Thập Tự Đạo Nhân suýt bật cười gã phát hiện thanh niên này buồn cười thật, buồn cười vô cùng.

    Về kiếm thuật thì tà kiếm văn minh là chí cao vô thượng, ở khu đánh nhau không pháp lực này Thập Tự Đạo Nhân tự nhận kiếm thuật của mình ở dưới văn minh cảnh có thể xếp vào ba hàng đầu trong thiên địa.

    Vô!

    Cùng!

    Buồn!

    Cười!

    Nói!

    Năng!

    Khoác!

    Lác!

    Đây là cảm nhận của Thập Tự Đạo Nhân đối với Lục Nguyên.

    Chính lúc này, Lục Nguyên lấy ra tân kiếm lục, bá đạo nhiếp thiên!

    Khoảnh khắc một khí thế bá đạo trùm lên một kiếm nhiếp thiên, không chỉ như vậy, đạo tự phân thân cũng đang phóng ra khí thế không giống bình thường.

    Nếu nói tăng bá kiếm ý còn chưa đáng sợ, vậy thêm vào đạo tự phân thân sẽ rất khủng bố, đạo tự chính là chư thiên đệ nhất văn tự.

    Vô số vòng xoáy quay quanh trên kiếm của Lục Nguyên, vô tận nguyên khí thiên địa xung quanh đều bị một kiếm này hấp thu.

    Đó là một kiếm bá đạo cỡ nào!

    Thập Tự Đạo Nhân phát hiện dù mình có quen thuộc nguyên khí thiên địa nơi này hơn cũng vô dụng, vì tất cả đều bị một kiếm đó hút sạch không chừa chút nào.

    Sao có thể chứ!

    Tại sao có kiếm thuật bá đạo như vậy!

    Hút sạch toàn bộ, không có một chút gì dư thừa cho người bên cạnh.

    Súc thế tràn đây, kích thứ nhất cũng là bá đạo nhất của Lục Nguyên, tân kiếm lục, bá đạo nhiếp thiên!

    Một kiếm đánh xuống, trong đó một kích này Vô Pháp Lực kiếm đường chấn động ầm ầm.

    Dưới kích này, Thập Tự Đạo Nhân biến thành một mảnh lá cây trong nước lũ, bị nhấn chìm.

    Một kiếm kia bá đạo!

    Khiến người ta hoảng loạn.

    Kiếm thế rốt cuộc hoàn toàn chấm dứt.

    Khi kiếm thế kết thúc thì Thập Tự Đạo Nhân toàn thân đầy vết thương, gã thua mà không hiểu gì cả.

    Tại sao mình ở trong Vô Pháp Lực kiếm đường lâu như vậy mà không nghiên cứu ra chiêu thức giống thế, đem tất cả nguyên khí thiên địa hấp thu không chừa chút gì, Lục Nguyên thì đã nghiên cứu ra.

    Suy nghĩ trước khi gã bị trọng thương hôn mê là một kiếm kia quá bá đạo.

    Thập Tự Đạo Nhân, người thủ đường cửa này, đánh bại gã tức là qua ải.

    Tà Cực Thiên ôn tuyên bố:

    - Lục Nguyên thắng, thành công khiêu chiến Vô Pháp Lực kiếm đường!

    Năm kiếm đường bây giờ đã qua hai.

    Ra khỏi Vô Pháp Lực kiếm đường, Tà Cực Thiên Tôn nói:

    - Bây giờ còn lại ba kiếm đường gồm khó bình thường Nằm Đánh Kiếm Đường, rất khó Nhắm Mắt Đánh kiếm đường, và siêu khó Ngồi Đánh kiếm đường.

    Bây giờ ngươi muốn chọn cái nào?

    Lục Nguyên nói:

    - Nhắm Mắt Đánh kiếm đường.

    Tà Cực Thiên Tôn hỏi lại:

    - Rất khó Nhắm Mắt Đánh kiếm đường ư?

    Sao không chọn khó bình thwòng Nằm Đánh Kiếm Đường?

    Vậy thì có khả năng qua ải chút.

    - Không có gì hay cả, sớm muộn gì phải qua Nhắm Mắt Đánh kiếm đường.

    - Qua khó bình thường Nằm Đánh Kiếm Đường mà không qua được rất khó Nhắm Mắt Đánh kiếm đường thì cũng vô dụng.

    - Cũng đúng.

    Tà Cực Thiên Tôn gật đầu, dẫn Lục Nguyên đi Nhắm Mắt Đánh kiếm đường.

    Trên cửa Nhắm Mắt Đánh kiếm đường vẽ một con mắt nhắm.

    Tiến vào trong kiếm đường, hắn phát hiện bên trong có chút ánh sáng miễn cưỡng thấy rõ ràng, cũng phát hiện bên trong có không ít người, cỡ vài trăm, so với Vô Pháp Lực kiếm đường trước thì nhiều người hơn rất nhiều.

    Lục Nguyên nhìn hướng mấy trăm người, không thấy ai bước ra cả.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Người thủ đường là ai?

    Người thủ đường Vô Pháp Lực kiếm đường là Thập Tự Đạo Nhân, người thủ đường đợt này sẽ là ai.

    Một giọng nói tà khí vang lên:

    - Người thủ đường chính là ta.

    Lục Nguyên phát hiện thanh âm khá quen tai, nhìn qua thì phát hiện hóa ra chính là Tà Cực Thiên Tôn.

    Tà Cực Thiên Tôn chắp tay sau lưng đứng, nói:

    - Không sai, người thủ đường Nhắm Mắt Đánh kiếm đường chính là ta.

    Ta là pháp lực thế giới cảnh thập tầng, đương nhiên ta sẽ không dùng pháp lực khi dễ ngươi, để ta nói quy tắc của Nhắm Mắt Đánh kiếm đường.

    - Trong Nhắm Mắt Đánh kiếm đường qua một lát sẽ hoàn toàn mất đi ánh sáng, và ngăn cách thần niệm chỗ này, không thể dùng thần niệm đối địch.

    Chúng ta bay không phát ra thanh âm, cho nên không thể dựa vào thanh âm tìm kiếm đối thủ, có thể dựa vào chính là cảm giác, tâm của mình.

    - Cùng lúc đó, chúng ta sẽ dùng pháp lực thế giới cảnh nhị tầng đánh, và chỉ có thể dùng kiếm thuật, không thể sử dụng pháp bảo.

    Tà Cực Thiên Tôn nói:

    - Cuối cùng, ai trước tiên mất đi sức chiến đấu thì người đó thua.

    Nghe Tà Cực Thiên Tôn nói ra quy tắc của Nhắm Mắt Đánh kiếm đường, Lục Nguyên gật đầu.

    Thật ra mình có kiếm đạo môn, vốn có thể khắc chế tất cả kiếm chiêu.

    Nhưng lúc ở Mi Mao Kiếm Đường chỉ có thể dùng lông mày không thể sử dụng tiểu kiếm đạo môn.

    Trong Vô Pháp Lực kiếm đường không thể thúc đẩy pháp lực thì đương nhiên không cách nào dùng ta tiểu kiếm đạo môn.

    Bây giờ trong Nhắm Mắt Đánh kiếm đường quy định chỉ có thể dùng kiếm đã hạn chế tiểu kiếm đạo môn rồi.

    Chắc là kiếm đường sau Nằm Đánh Kiếm Đường, Ngồi Đánh kiếm đường đều có yêu cầu tương tự, khiến mình không cách nào dùng tiểu kiếm đạo môn, chỉ dựa vào kiếm thuật mà thôi.

    Lục Nguyên cắn răng nhưng không còn cách nào cả.

    Tà kiếm văn minh đối với hắn bây giờ là quá mức khổng lồ, nên chỉ đành làm theo quy định của nó.

    - Tốt lắm.

    Thật ra một đường nhìn ngươi xông Mi Mao Kiếm Đường, Vô Pháp Lực kiếm đường thì ta đã ngứa tay rồi.

    Ngươi đến Nhắm Mắt Đánh kiếm đường vừa lúc, để ta đã tay.

    Tà Cực Thiên Tôn toàn thân dấy lên bão tố tà diễm:

    - Nếu nói khó khăn ở Mi Mao Kiếm Đường là cấp nje, khó khăn ở Vô Pháp Lực kiếm đường là cấp trung bình thì hơi này là rất khó, ngươi ở đây chỉ có nước thất bại.

    Lúc Tà Cực Thiên Tôn dẫn đường không tỏ ra bao nhiêu tà cuồng, bây giờ sắp ra tay thì khí thế tà cuộc lộ ra rõ rệt, biểu hiện thực lực đáng sợ của đỉnh cao một thế hệ thiên tôn tà kiếm văn minh.

    Lập tức tia sáng cuối cùng biến mất.

    Hoàn toàn hắc ám, buông xuống.

    Tối đen như mực.

    Không có ánh sáng, không có thanh âm, cũng không thể vận dụng thần niệm.

    Lục Nguyên đã sớm chuẩn bị.

    Lúc đi theo Yến Thương Thiên học tâm kiếm, mặc dù mình không đến mức độ tâm chi sở tại, kiếm chi sở tại nhưng có thể bằng vào tâm lờ mờ cảm giác ra chỗ đối phương, Lục Nguyên rất tự tin vào điều đó.

    Bỗng nhiên Lục Nguyêna phát hiện có một luồng kiếm quang đâm vào ngực mình.

    Lục Nguyên bản năng lấy ra Dưỡng Ngô tiên kiếm chặn lại kiếm quang này.

    Hai người trong giây lát ở bóng đêm hai kiếm giao nhau mấy trăm lần, trên vai Lục Nguyên đã trúng một kiếm.

    Tuy rằng Lục Nguyên hơi luyện tâm kiếm, bản thân có kiếm thuật cao tuyệt nhưng dưới tình huống nhắm mắt đánh thì vẫn không bằng Tà Cực Thiên Tôn đã luyện mặt này rất lâu.

    Giao đấu còn đang tiếp tục.

    Trong hắc ám l nguyên khíhông ngừng thay đổi vị trí và liên tục đấu với Tà Cực Thiên Tôn.

    Đây là cuộc chiến hoàn toàn không dùng mắt nhìn, ngẫu nhiên hai kiếm va nhau phát ra chút thanh âm, thần niệm không thể cảm giác được.

    Loại chiến đấu kỳ lạ thế này là lần đầu tiên Lục Nguyên tiếp xúc.

    Lần đầu tiên tiếp xúc chiến đấu như vậy đã đụng phải người giống Tà Cực Thiên Tôn thì thật sự chịu thiệt nhiều.

    Phù!

    Lục Nguyên thở dài thườn thượt, bây giờ mình đã trúng ba vết thương rồi.

    Ba vết thương cái nào cũng sâu.

    Cứ tiếp tục đánh thế này thì mình sẽ thua trong Nhắm Mắt Đánh kiếm đường mất, nhất định phải nghĩ cách gì đó mới được, nhưng là cách gì đây?

    Trong thoáng chốc đâu dễ nghĩ ra cách chứ.

    Lục Nguyên một bên đấu cùng Tà Cực Thiên Tôn một bên vắt óc nghĩ cách.

    Một là nâng tâm kiếm lên mức độ càng cao, vậy thì có thể thích ứng hoàn cảnh hoàn toàn dựa vào tâm, xóa đi ưu thế địa lợi của Tà Cực Thiên Tôn.

    Thứ hai là khiến kiếm thuật lên cấp độ càng cao, kiếm thuật cao quá nhiều thì đối thủ Tà Cực Thiên Tôn mặc dù chiếm chút địa lợi nhưng trước chênh lệch kiếm thuật tuyệt đối thì chỉ có nước chịu thua, trong hai chọn một.

    Tình huống thứ nhất muốn tăng tâm kiếm lên mức độ càng cao thì trong phút chốc không nghĩ ra cách gì.

    Dù sao tâm kiếm là kiếm pháp của Yến Thương Thiên chứ không phải mình sáng tạo, không hoàn toàn thích hợp mình.

    Tình huống thứ hai muốn tăng lên tu vi kiếm thuật, Lục Nguyên chợt nghĩ ra một cách.

    Bây giờ mình biết thiết tắc, hoàn toàn năm giữ bốn loại là âm dương, luân hồi, thời gian, không gian.

    Gần nắm giữ hai loại là nhân quả thiết tắc thiếu một Giải Thoát Nhai, trật tự thiết tắc thiếu vinh kiếm ý và lạc kiếm ý.

    Hiện nay đang sơ bộ nắm giữ thích ứng thiết tắc, chỉ có hai phần thích ứng chiến tranh.

    Tổng cộng bảy thiết tắc, trừ bỏ thích ứng thiết tắc nắm giữ ít.

    Sáu thiết tắc khác có thể hóa thành một kiếm không.

    Lúc đầu mình dùng Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo học được Tam Cực Quy Nhất Thức của Kiếm Chi Tử.

    Một thức Tam Cực Quy Nhất Thức là uy lực đã lớn kinh người, trong phạm vi kiếm chiêu Tam Cực Quy Nhất Thức bao phủ, luân hồi bàn xuất hiện, thời gian ngừng trôi, không gian đông lại, ba cái hợp nhất.

    Nếu mình phát triển Lục Cực Quy Nhất Thức, e rằng uy lực sẽ càng tăng lớn, coi như là bản Lục Cực Quy Nhất Thức chưa hoàn chỉnh cũng đủ thắng Tà Cực Thiên Tôn rồi.

    Nhưng muốn đem lục cực quy nhất, đặc biệt trong đó còn có hai cực là nhân quả thiết tắc và trật tự thiết tắc chưa hoàn thành thì rất khó khăn.

    Làm sao đây?

    Lục Nguyên chìm trong suy tư.

    Đây là một vấn đề đau đầu nhức óc.

    Trước tiên nắm giữ cực quy nhất đi, vốn nắm tam cực quy nhất bây giờ đem âm dương cũng nhập vào trong luôn.

    Lục Nguyên dùng bản năng đối địch, tinh thần đa số tập trung trong kiếm chi không gian suy tư làm sao để âm dương hòa tan vào trong.

    Ở không trung xuất hiện luân hồi bàn, thời gian trường hà, không gian trường hà giao hòa.

    Lục Nguyên tay chuyển, xuất hiện âm dương bàn.

    âm dương bàn cách ba cái một khoảng, không có giao hòa với nhau.

    Phải làm sao để âm dương bàn giao hòa đây?

    âm dương bàn là chỗ sơ hở huyết điểm của thiên hạ vạn vật, luân hồi nơi là nơi chốn thiên hạ vạn vật phải đi qua, thời gian là thiên hạ vạn vật đều tồn tại bên trong, không gian cũng là thiên hạ vạn vật tồn tại.

    Chỗ giao thoa giữa thiết tắc là thiên hạ vạn vật, dù là thiết tắc gì thì đều là điểm chung của thiên hạ vạn vật, dù là sinh mệnh hay không phải sinh mệnh đều như vậy.

    Suy nghĩ rõ ràng điều này thì âm dương bàn và luân hồi bàn, thời gian trường hà, không gian trường hà giao hòa với nhau.

    Vấn đề bây giờ là chưa hoàn thành nhân quả thiết tắc, trật tự thiết tắc, nếu có thể dung hợp hai thiết tắc này nữa là có thể biến thành chân chính đệ nhất kiếm trong đời mình.

    Thiết tắc dung hợp không phải chuyện dễ, cho đến nay trong kiếm chi không gian của Lục Nguyên.

    Hai chữ 'Đốn', 'Ngộ' tỏa ánh sáng, đạo tự phân thân cũng đang phát sáng, hiển nhiên là trợ giúp cho Lục Nguyên ngộ đạo.

    Nhất định phải hoàn thành một kiếm mạnh nhất trong đời!

    Dần dần trong không trung xuất hiện một tiểu nhân quả bàn hoàn chỉnh, bên ngoài tiểu nhân quả bàn là đại nhân quả bàn bán trong suốt không hoàn chỉnh, trong đó đại biểu chân lý nhân quả, hôm nay người, ngày xưa quả đều xuất hiện trong đại nhân quả bàn.

    Cùng lúc đó trong không trung còn xuất hiện trật tự hà, đại biểu cho vô tận trật tự, thiên địa vạn vật đều bao gồm bên trong.

    Nhưng trật tự hà này hình dạng bán trong suốt, hiển nhiên không phải trật tự hà hoàn chỉnh.

    Rốt cuộc đem đại nhân quả bàn, trật tự hà không hoàn chỉnh hiện hóa ra rồi.

    Bây giờ tiếp theo là kết thúc, Lục Cực Quy Nhất Thức.

    Đây là vấn đề mà rất nhiều thiên tôn, thậm chí là văn minh cảnh đều phải nhức đầu vắt óc, thiết tắc dung hợp không phải chuyện dễ.

    Nhưng mà muốn làm được sáu thiết tắc quy nhất không phải chuyện dễ.

    thiết tắc dung hợp luôn là một chuyện lớn.

    Chương 1177-1178: Không thể bại

    Tam cực quy nhất, đây là tinh hoa cả đời Kiếm Chi Tử, bị Lục Nguyên phục chế lại rồi đem âm dương bàn nhét vào, đó là bởi vì âm dương là thiết tắc thứ hai hắn học, rất là quen thuộc, rồi còn đạo tự phân thân phát huy tức dụng cho nên mới thêm âm dương bàn vào được, biến thành tứ cực quy nhất thức.

    Đây chính là cực hạn của Lục Nguyên.

    Muốn đem đại nhân quả bàn, trật tự thiết tắc không hoàn chỉnh thêm vào thì khó khăn lớn quá nhiều.

    Càng nhiều thiết tắc quy nhất thì khó khăn càng lớn.

    Lục Nguyên thử rất lâu nhưng vẫn không cách nào đem sáu thiết tắc quy nhất.

    Dù phát huy đạo tự phân thân đến cực hạn cũng không cách nào để sáu thiết tắc quy nhất.

    Phải bỏ cuộc sao?

    Mặc dù Lục Nguyên gần như tập trung tất cả tinh thần vào kiếm chi không gian của mình nhưng cũng phát hiện chiến đấu bên ngoài đã chịu thương ngày càng nhiều, bây giờ mình toàn dựa vào vô thượng cương nhu thân mà chống.

    Nhưng vô thượng cương nhu thân không thể chống đỡ bao lâu, tối đa là một nén nhang nữa, trong vòng một nén nhang không nghĩ ra cách sáu thiết tắc quy nhất thì sẽ thua trận này.

    Thua!

    Mình tuyệt đối không muốn thua.

    Có chút cuộc chiến có thể thua.

    Nhưng có một số trận chiến phải thắng, không thể không thắng.

    Ví dụ như trận chiến này không thể không thắng, bởi vì đằng sau cuộc chiến chính là Hoa Sơn.

    Muốn bảo vệ Hoa Sơn thì phải thắng trận.

    Trong lòng Lục Nguyên bùng phát tín niệm, nhưng khoảnh khắc này dường như tín niệm không đem đến bao nhiêu tác dụng.

    Làm sao đây?

    Lục Nguyên lần thứ hai chìm trong suy tư.đạo tự phân thân không có tác dụng, tiểu kiếm đạo thụ cũng không tác dụng, kiếm đạo môn càng vô dụng.

    Những thiết tắc này là mười thiết tắc trong thiên địa chứ không phải mười thiết tắc kiếm đạo, pháp đạo, võ đạo phật đạo, hoang đạo toàn bộ đều nằm trong mười thiết tắc này, làm sao đây.

    Vô tình tay Lục Nguyên vung triệu qua thất tình chi kiếm.

    Kiếm cửu, thất tình chi kiếm!

    Một kiếm này khác với kiếm bát trước đó đều không có thực thể, chỉ khi dùng mới phát huy ra.

    Kiếm cửu, thất tình chi kiếm luôn là thực thể, một thanh trường kiếm sắc bén bảy màu chớp lóe.

    Hỉ, nộ, ai, sợ ái, ác, dục, bảy loại tình cảm đều ghi đoạt trong một kiếm này.

    Lục Nguyên vô tình triệu thất tình chi kiếm là vì đại nhân quả bàn lôi kéo, dường như phát hiện đại nhân quả bàn nhẹ nhàng rất nhiều, gần với bốn cực khác hơn.

    Đây là sao?

    Lục Nguyên ngẩn ra, hoàn toàn không hiểu đây là sao cả.

    Thất tình chi kiếm vừa ra tại sao khiến thiết tắc dung hợp đơn giản hơn rất nhiều?ẍ

    Lục Nguyên lại thử một lần, phát hiện đúng là có thể làm.

    Đem thất tình chi kiếm từ trật tự hà xẹt một vòng, phát hiện trật tự hà hướng đến tứ cực gần rất nhiều.

    Chuyện này là sao?

    Lục Nguyên chìm trong úy tư, chợt nghĩ ra một loại khả năng.

    Mười thiết tắc thiên địa ở chung hài hòa trong thiên địa, bản thân không nên ngăn trở nhau mới đúng.

    Cơ bản là đạo tự thúc đẩy, quay quanh đạo tự.

    Nhưng mười thiết tắc trong thiên địa vào tay mỗi người bởi vì xen lẫn cảm tình khác nhau mà ngăn chặn lẫn nhau, không cách nào thúc đẩy được.

    Thất tình chi kiếm của mình có thể hấp thu thất tình lục dục, đem thất tình trên các thiết tắc tiêu trừ, khiến thiết tắc trở về căn nguyên ban đầu.

    Vừa lúc chỗ này có đạo tự phân thân, không phải đạo tự phân thân bình thường mà là một phần đạo tự phân thân, vậy thì tất nhiên toàn bộ lấy đạo tự phân thân làm chủ thể bắt đầu giao hòa.

    Lục Nguyên phát hiện trước mắt luân hồi bàn, âm dương bàn, đại nhân quả bàn, ba vô hồi luân bàn to lớn ở trên không trung chậm rãi hiện ra thành hình tam giác.

    Cùng lúc đó, trật tự hà, thời gian hà, không gian hà, ba con sông trong chớp mắt hòa thành một.

    Đó là cảnh tượng vô cùng vĩ đại.

    Cảnh tượng hoành tráng cực kỳ.

    Dường như sử thi đang vang lên, thiên địa ảo diệu xuyên qua ba luân bàn và ba con sông chảy.

    Lục Nguyên bị chấn kinh đơ ra!

    Lúc Tam Cực Quy Nhất Thức còn không kinh ngạc bao nhiêu.

    Nhưng bây giờ Lục Cực Quy Nhất Thức, mặc dù không hoàn chỉnh, khi thấy trên bầu trời xuất hiện những thứ đó thì Lục Nguyên vẫn là ngây ngốc ra.

    Lục Nguyên bây giờ mới phát hiện mình học thiết tắc thật ra là đang nắm giữ tất cả chiêu thức ảo diệu trong thiên địa, chỉ cần nắm được mười cái là sẽ nắm hết tất cả chiêu thức ảo diệu trong thiên địa.

    Thiên địa, vũ trụ, vạn sự vạn vật, đều ở trong đó.

    Lục Nguyên bỗng phát hiện ngực đau đớn, lập tức hồi phục tinh thần, thì ra ngực bị đâm một kiếm, bây giờ thì mình bị thương không nhẹ.

    Giờ trong Nhắm Mắt Đánh kiếm đường vẫn là tối đen như mực.

    Đây là cuộc chiến trong bóng tối, Tà Cực Thiên Tôn chậm rãi thụt lùi, đây là quy tắc chiến đấu trong bóng đêm.

    Một khi đánh trúng đối thủ tạo thành tổn thương tương đương thì lùi lại thay đổi góc độ công kích khác.

    Bóng tối không thanh âm, lặng lẽ không tung tích, không thể đoán trắc, cực kỳ bí ẩn.

    Đây chính là quy tắc của Nhắm Mắt Đánh kiếm đường.

    Trong thiên địa rất nhiều hoàn cảnh đặc biệt cần có cách đánh như vậy, tu hành trong Nhắm Mắt Đánh kiếm đường là một loại tu hành kahs thực dụng, không giống Mi Mao Kiếm Đường hoàn toàn không có một chút hữu dụng.

    Lục Nguyên, bây giờ ngươi hãy thua dưới thực dụng này đi.

    Tiếp theo chính là lúc Lục Nguyên thua.

    Tà Cực Thiên Tôn thầm nghĩ trong lòng, đáng tiếc, người trẻ tuổi nước ngoài, ngươi phải chết đây, đó là kết cuọc khiêu chiến uy nghiêm của tà kiếm văn minh.

    Đợi một lát sau, Tà Cực Thiên Tôn từ một góc độ quái dị khó đoán phát động công kích.

    Trong chớp mắt này kiếm của Lục Nguyên chặn kiếm của Tà Cực Thiên Tôn.

    Hai thanh kiếm ở trên không trung keng một tiếng, ở bóng tối phát ra tiếng giòn vang.

    A, lần này bị chặn?

    Tà Cực Thiên Tôn lập tức lùi lại, định tấn công tiếp.

    Chiến đấu trong bóng đêm cần có kiên nhẫn, phán đoán chính xác, kiếm kỹ tinh tuyệt.

    Lần này bị chặn thì sao chứ, Lục Nguyên nhất định phải thua.

    Chớp mắt, Tà Cực Thiên Tôn nghe Lục Nguyên nói:

    - Một kiếm.

    Một kiếm, là có ý gì?

    Tà Cực Thiên Tôn thầm nhủ.

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Tiếp theo ta sẽ ra một kiếm, nếu như ngươi tránh thoát được thì xem như ngươi lợi hại.

    Tà Cực Thiên Tôn đáp trả:

    - Một kiếm ư?

    Ngươi công kích được ta sao?

    Giọng gã không cố định một chỗ là chia ra vô số vị trí, đây cũng là cách thường dùng trong chiến đấu bóng tối, Tà Cực Thiên Tôn sử dụng nó càng cao càng diệu.

    Cho dù ngươi có cách truy tung ngược lại thanh âm cũng khó tìm ra gã thật sự ở đâu.

    - Dĩ nhiên là công kích được chứ.

    Trong phút chốc Lục Nguyên đánh ra một kiếm chuẩn bị đã lâu.

    Trong khoảnh khắc không trung uất hiện luân hồi bàn, âm dương bàn, đại nhâ quả bàn thành hình tam giác.

    Trật tự hà, thời gian hà, không gian hà cũng xuất hiện trên trời.

    Sáu thiết tắc ở không trung giao nhau.

    Đương nhiên tình huống này Lục Nguyên không thấy, Tà Cực Thiên Tôn cũng vậy.

    Nhưng không thấy thì mặc kệ nó, có thể cảm giác ra.

    Tà Cực Thiên Tôn cảm giác được trong một kiếm này dường như thời gian ngừng trôi, không gian hoàn toàn đông lại, trong không trung như có vô hạn luân hồi, dường như gã làm ra bất cứ sơ hở gì sẽ bị đôi mắt tựa ưng ở trong bóng đêm rình rập.

    Cùng lúc đó, dường như mỗi một chuyện quá khứ đều xuất hiện trong lòng gã, mỗi một vết thương cũ dường như đang đau nhói, gã còn cảm giác đến vạn vật trật tự.

    Thậm chí Tà Cực Thiên Tôn như nghe thấy thanh âm đại đạo, dường như trong một kiếm đong đầy đại đạo chân lý.

    Đây rốt cuộc là chiêu thức gì vậy!

    Tà Cực Thiên Tôn sắp phát điên, gã không trông thấy một kiếm này nhưng bằng vào bản năng cảm giác sự đáng sợ của nó.

    Rõ ràng cảm nhận được một kiếm đâm hướng mình, Tà Cực Thiên Tôn giơ lên Tà Cực không tiên kiếm chặn, nhưng lập tức phát hiện tiên kiếm của mình bị một kiếm Lục Nguyên đánh ra đè bẹp.

    Quá mạnh!

    Một kiếm này quá mạnh!

    Tà Cực Thiên Tôn lập tức bỏ trốn, nhưng phát hiện cho dù có trón thì một kiếm nhìn như chậm nhưng thật ra rất nhanh đuổi theo.

    Một kiếm không có kết thúc, vẫn không ngừng truy sát Tà Cực Thiên Tôn.

    Trong chớp mắt Tà Cực Thiên Tôn sợ đến bay mất ba hồn bảy vía, dùng hết bản lĩnh chặn một kiếm.

    Kiếm quang của Lục Nguyên đuổi theo kiếm chiêu mà đi.

    Lục Nguyên biết, một kiếm của mình chưa hết.

    Tinh hoa của một kiếm này chưa tận.

    Lục Nguyên có thể cảm giác được một kiếm của mình sẽ trở thành cường kiếm số một trong đời mình tới nay.

    Đó là một luồng kiếm quang kinh diễm mà đoan chính, mang theo tiết tấu đại đạo phát triển, kéo dài đuổi theo Tà Cực Thiên Tôn.

    Trên trời dưới đất, dường như không có chỗ cho Tà Cực Thiên Tôn trốn.

    Lúc trước đã nói, trong Nhắm Mắt Đánh kiếm đường trừ Tà Cực Thiên Tôn ra còn có mấy trăm người.

    Mấy trăm người này đều là cao thủ kiếm đạo, đã thích ứng chiến đâu trong bóng đêm, mặc dù bọn họ không ngay mặt đối diện mũi nhọn một kiếm của Lục Nguyên, dù không không thấy kinh diễm và đoan chính của nhát kiếm đó, nhưng họ trực giác sợ hãi một kiếm này.

    Đây rốt cuộc là một kiếm gì vậy!

    Lại có thể khiến họ kiênh nghiệm chiến trận thấy sợ hãi.

    Bây giờ họ rất hy vọng thấy rõ ràng một kiếm đó có hình dạng gì, nhưng đáng tiếc là không thể.

    Đúng là không thấy được, vì nơi này một mảnh tối đen, khiến mong chờ thành thất vọng.

    Thường ngày họ thói quen chiến đấu trong bóng tối, thích như vậy nhưng giờ lại bởi vì không thấy ánh sáng một kiếm này mà biến thành tiếc nuối tại sao xung quanh tối đen.

    Một kiếm này, vẫn còn tiếp tục.

    Đây là một kiếm gì thế này!

    Một kiếm đuổi theo Tà Cực Thiên Tôn.

    Tà Cực Thiên Tôn biết mình tuyệt đối không thể chặn lại được, mũi nhọn của kiếm quá đáng sợ, quá sắc bén, không gì sánh bằng.

    Giây phút cuối cùng Tà Cực Thiên Tôn dùng ra chiêu át chủ bài, U Quỷ Vô Song!

    Chớp mắt gã như biến thành u quỷ vậy.

    U Quỷ Vô Song là một thân pháp rất xuất sắc, trong bóng đêm đi về như gió, khó tìm được tung tích.

    U Quỷ Vô Song là công pháp mà Tà Cực Thiên Tôn ở di thất địa ngẫu nhiên tìm được chứ không thuộc về tà kiếm văn minh, sau khi gã học được U Quỷ Vô Song thì không còn ai có thể tìm ra gã trong bóng đêm.

    Không tìm thấy chân thân thì đương nhiên không cách nào đánh bại được gã.

    Đây chính là U Quỷ Vô Song!

    Trong bóng đêm đó là gần như pháp môn vô địch.

    Bản thân Tà Cực Thiên Tôn là người thủ đường của Nhắm Mắt Đánh kiếm đường, nhưng đám người trong Nhắm Mắt Đánh kiếm đường có không ít là cường giả.

    Tà Cực Thiên Tôn lúc trước đấu với cao thủ khác trong Nhắm Mắt Đánh kiếm đường là một chọi ba, sau khi luyện thành U Quỷ Vô Song rồi gã có thể trong bóng đêm một đấu mười lăm người, đủ thấy sự kỳ diệu của U Quỷ Vô Song.

    Người đấu với gã căn bản không thể tìm thấy chân thân.

    Bây giờ Tà Cực Thiên Tôn lấy ra U Quỷ Vô Song, gã bỗng nhiên biến mất.

    Kiếm quang của Lục Nguyên đông lại trên không trung, đối phương biến mất, một kiếm không còn địch thủ thì dĩ nhiên là không thi triển được nữa.

    Nhưng một kiếm này chưa xong.

    Một kiếm này là kiếm mạnh nhất mình có thể thi triển ra.

    Thế vào vào lúc này nó khựng lại.

    Làm sao tìm ra đối thủ đây?

    Lục Nguyên ở trong bóng tối suy tư.

    Nếu không tìm thấy đối thủ, đợi một kiếm qua đi thì hoàn toàn xong rồi.

    Dù sao một kiếm này không thể tồn tại thời gian quá lâu, may là trong phạm vi nó bao phủ thời gian gần như đứng lại khiến Lục Nguyên có thể phân tâm nghĩ.

    Lục Nguyên đột nhiên cảm giác nếu một kiếm này tiếp tục biến mạnh nữa, thần chân chính sáu thiết tắc quy nhất, vậy là sẽ hùng mạnh không gì sánh bằng.

    Kiếm hùng hồn không gì sánh được cs thể bao phủ toàn Nhắm Mắt Đánh kiếm đường, dù là Tà Cực Thiên Tôn ở góc nào trong Nhắm Mắt Đánh kiếm đường chỉ cần còn ở kiếm đường là sẽ bị hắn đâm trúng.

    Tức là nói hắn phải bổ sung đủ sáu thiết tắc.

    Nhưng muốn bổ sung đủ sáu thiết tắc không phải chuyện dễ.

    Trật tự thiết tắc và đại nhân quả thiết tắc không dễ bổ sung xong.

    So sánh thì mình trước tiên bổ sung đủ trật tự thiết tắc đã.

    Trật tự thiết tắc chỉ kém vinh kiếm ý, lạc kiếm ý.

    Lục Nguyên lấy hai hai chữ 'Đốn, 'Ngộ', sâu tạn đáy lòng bùng phát ý chí chiến đấu cường đại.

    Gia không tin vinh kiếm ý, lạc kiếm ý có thể làm khó được mình.

    Hai chữ ngộ đạo tỏa ra ánh sáng vô tận.

    Chớp mắt này, Lục Nguyên thật sự buộc ra tất cả tiềm lực của mình.

    Thời gian ngừng trôi, Lục Nguyên không mất bao nhiêu lâu đã cảm giác một chút vị vinh kiếm ý.

    Cỏ cây sức sống, cây cối rậm rạp, nhưng cái này là vinh, vinh tương tự với phồn.

    Nhưng phồn là ở số lượng phồn hoa, còn vinh ở chỗ phồn vinh thì xinh đẹp.

    Vinh so với phồn càng hoa, càng quý, càng xinh, càng đẹp, càng ưu mỹ, càng động lòng người.

    Vinh kiếm ý, thành tựu rồi.

    Đến đây thì chỉ còn một mình lạc kiếm ý.

    Lạc!

    Cái gì gọi là lạc!

    Có thăng tức có lạc.

    Thiên địa sơ khai, thanh thì lên trên làm thiên, trọc thì trầm xuống làm địa.

    Địa tồn tại là vì càng tốt dưỡng dục vạn vật, bồi dưỡng vạn vật.

    Không sai, hoàn cảnh bầu trời chỉ có càng mạnh mới sinh tồn được, đa số kẻ yếu thì không thể sống nổi.

    Vèo rơi xuống mặt đất, hòa vào bùn, là vì sinh mệnh mới.

    Cái gọi là lạc tức hy sinh chính mình, vì sinh mệnh mới, sức sống mới, đây chính là lạc.

    Còn về gia tộc suy sụp, cái gọi là suy thì không cần nhắc chỉ nói đến chữ lạc.

    Một gia tộc lạc rồi để gia tộc khác đi lên vị trí, đây chính là lạc.

    Trên bầu trời có một tấm thượng cổ phù chú dâng lên, là một chữ lạc.

    Lúc này Lục Nguyên phát hiện trật tự thiết tắc cần mười hai kiếm ý đã tụ tập đủ.

    Chiến!

    Tranh!

    Hòa!

    Bình!

    Phồn!

    Vinh!

    Suy!

    Lạc!

    Vạn!

    Vật!

    Quy!

    Bản!

    Trong chớp mắt Lục Nguyên như nhìn thấy trong trời đất có một cánh cửa, xuyên qua cánh cửa mình có thể thấy toàn thế giới.

    Đúng vậy, là toàn thế giới.

    Tất cả mọi thứ đều tuân theo trật tự nhất định.

    Thiên địa vạn vật đều tuân theo trật tự xếp hàng.

    Nhân loại dường như không có trật tự gì, đôi khi tranh đấu, thỉnh thoảng tàn sát, nhưng tổng thể thì nhân loại ở trong tám chữ chiến tranh hòa bình, phồn vinh suy sụp.

    Lục Nguyên cảm thấy kiếm thuật của mình lại tiến mảng lớn, xem như triệt để hoàn chỉnh năm thiết tắc.

    Trật tự thiết tắc thành công, giờ rắc rối là đại nhân quả thiết tắc.

    Đại nhân quả thiết tắc là một thiết tắc khá là rắc rối, muốn hiểu ra không dễ.

    Đại nhân quả thiết tắc thiếu là Phổ Độ Hải.

    Phổ Độ Hải rốt cuộc là cái gì?

    Bây giờ Lục Nguyên miễn cưỡng xem như kiến thức rộng lớn nhưng chưa từng nghe qua cái gì là Phổ Độ Hải cả.

    Nghe tên có liên quan đến phật cổ văn minh nhưng hắn và Túc Vương Phật là kẻ thù, tuyệt đối không thể đi phật cổ văn minh, Túc Vương Phật đó giờ là người văn minh cảnh.

    Lúc này, kiếm thế của Lục Nguyên đã sắp hết.

    Chương 1179-1180: Phổ Độ hải

    Thời gian không còn nhiều!

    Phổ Độ Hải rốt cuộc ở đâu?

    Lục Nguyên lục lọi trong kho của mình, lúc trước thật may mắn tìm ra một sao mộc, tu hành thôn thôt long, lần này xem coi có may mắn như vậy không.

    Nhưng Lục Nguyên tìm tới lật lui, muốn tìm ra thứ gì có liên quan đến Phổ Độ Hải mà kiếm hoài cũng không ra được.

    Xem ra lần này mình không may mắn, không tìm thấy Phổ Độ Hải.

    Khoan đã!

    Đang khi Lục Nguyên rầu rĩ không tìm thấy Phổ Độ Hải thì đột nhiên phát hiện trong kiếm chi không gian xuất hiện một bóng dáng bán trong suốt.

    Ủa, đấy chẳng phải là Phật Đà Kiếm Tu đó ư?

    Phật Đà Kiếm Tu đôi tay chắp vào nhau, nói:

    - A di đà phật, tiểu hữu, chúng ta lại gặp mặt.

    Lục Nguyên kinh ngạc hỏi:

    - Tại sao người ở đây?

    Phật Đà Kiếm Tu nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Bởi vì là ta truyền cho ngươi đại nhân quả thiết tắc, tiểu nhân quả thiết tắc, còn có các loại công pháp tuyệt học, kiếm pháp cấp diệt thế, vậy nên ta ở đây cũng là lẽ đương nhiên.

    Thấy Lục Nguyên có vẻ không vui, Phật Đà Kiếm Tu nói:

    - Đây chỉ là một lũ tàn hồn của ta, lý do ta ở đây rất đơn giản, ta thử thách nhân phẩm của ngươi.

    Năm đó tại Ẩn Kiếm tông bách kiếm phần truyền đạo, phát hiện thiên phú kiếm đạo của ngươi tuyệt thế vô song nên mới truyền cho tiểu nhân quả thiết tắc, cũng truyền cách thành tựu đại nhân quả thiết tắc.

    Nhưng mà khi ấy muốn thử thách nhân phẩm của ngươi nên đem tàn hồn một đường đi theo.

    - Ta tuyển truyền nhân chú trọng nhất là nhân phẩm.

    - Đi theo ngươi tới nay, phẩm tính ngươi tốt đẹp, có thể làm truyền nhân của ta, cho nên ta lấy Phổ Độ Hải mà ngươi cần đến đây.

    Không biết khi nào thì trong kiếm chi không gian xuất hiện biển rộng.

    Trên biển cả toát ra hơi thở phổ độ thế nhân, cứu sinh linh.

    Lục Nguyên ở bên cạnh biển lờ mờ cảm giác dường như mình cũng có quyết tâm phổ độ hàng vạn ngàn thế nhân vậy.

    - Thật ra chỗ có Phổ Độ Hải rất đơn giản, trong lòng mỗi người có tấm lòng phổ độ thế nhân thì sẽ có Phổ Độ Hải.

    Ngươi vốn là có Phổ Độ Hải, trải qua tàn hồn của lão tăng thúc đẩy khiến phổ độ tâm mở rộng, trở thành Phổ Độ Hải chân chính.

    Đương nhiên nếu ngươi nhân phẩm bất chính thì không cách nào đạ được Phổ Độ Hải, vĩnh viễn không thể tu thành đại nhân quả thiết tắc.

    - Lũ tàn hồn của ta đã tiêu hao gần hết, không có gì cho ngươi nữa, tạm biệt.

    *Bùm!* một tiếng, lũ tàn hồn cuối cùng hoàn toàn tan biến.

    Vị hòa thượng kiếm tu rất nhiều năm trước gần đến văn minh cảnh rốt cuộc hoàn toàn tan biến, phút chốc như có vô tận thiên hoa từ không trung rơi xuống.

    Lục Nguyên biết Phật Đà Kiếm Tu sớm đã chết nên không có nhiều tiếc nuối, điều chỉnh lại tình cảm, hắn bắt đầu ngưng luyện đại nhân quả thiết tắc.

    Hiện tại đại nhân quả thiết tắc, hiện giờ chỉ thiếu Phổ Độ Hải, mất nửa ngày hóa ra trong lòng mỗi người đều có.

    Có vô thượng từ bi tâm, cứu người tâm thì liền có Phổ Độ Hải.

    Rốt cuộc thành tựu!

    Lục Nguyên bắt đầu ngưng luyện đại nhân quả thiết tắc.

    Lúc này Lục Nguyên ngồi xếp bằng trên đại nhân quả bàn to lớn, hắn nhắm hai mắt, phật tượng đoan trang, bộ dạng thường ngày lười nhác biến mất sạch, dường như là một phật đà giáng thế khiến người từ đáy lòng sinh ra xúc động quỳ lạy kính bái địa đức cao tăng.

    Lục Nguyên mở mắt ra, trong mắt có vô số phật tính, phàm sự nhân nhân quả quả toàn trong hư không.

    Rốt cuộc để mình luyện thành đại nhân quả thiết tắc, đại nhân quả thiết tắc là một thiết tắc khá hữu dụng.

    Lúc trước đã nói nhân quả tổng cộng chia ba tầng, tầng thứ nhất làn hìn thấu nhân quả, lấy tiểu nhân quả thiết tắc có thể xem thấu bất cứ ai bị thương.

    Đương nhiên nếu pháp lực của đối phương ca hơn ngươi nhiều hoặc dùng pháp bảo đặc biệt nào che giấu thì đành bó tay.

    Loại thứ hai là nhìn thấu sơ hở trong lòng ngươi, một khi tâm hồn có sơ hở gì đều sẽ bị nhiều thấu, chiêu này gần như vô địch.

    Nhân quả thứ ba, kiếp sát tiền trần, cái này càng vô địch.

    Một nhân vật cường đại ở thời kỳ con nít yếu đuối tiến hành kiếp sát.

    Tất nhiên loại kiếp sát tiền trần nhân quả này nghe nói bây giờ không có ai luyện thành.

    Hiện tại Lục Nguyên chỉ mới luyện đến tầng thứ hai,tâm linh nhân quả thôi.

    Lục Nguyên cảm giác được một loại đại viên mãn, bây giờ thì sáu thiết tắc chân chính đại viên mãn.

    Lục Nguyên vẫn là mới rồi một kiếm kia, một kiếm khựng lại nay tiếp tục hoạt động.

    Nửa phần đầu kinh diễm mà đoan chính, nửa kiếm sau là viên mãn không thể địch lại, càn quét tất cả!

    Một kiếm này tuyệt đối là kiếm pháp lục cực quy nhất đỉnh cao nhất của Lục Nguyên.

    Thiên địa có mười cực.

    Thập cực quy nhất là thần trong thần, vương trong vương, hoàng trong hoàng, tiên trong tiên, phật trong phật, vô thượng trong vô thượng, tối cao trong tối cao, văn minh trong văn minh.

    Nhưng trong thiên địa đến nay không một ai đủ thập cực quy nhất cả.

    Cửu cực quy nhất đã là cực hạn.

    Cửu là con số cực hạn.

    Cửu cực là con số vô thượng trong vô thượng

    Rất nhiều văn minh cảnh không thể làm được cửu cực quy nhất, chỉ có thể làm đến thất cực quy nhất, bát cực quy nhất.

    Trong thế giới cảnh con số cực hạn tức là lục cực quy nhất.

    Trong thế giới cảnh lục cực quy nhất không phải tùy tiện là ai có thể sử dụng ra, người dùng được lục cực quy nhất bao gồm rất nhiều cao nhân ma đầu chuẩn bị trùng kích văn minh cảnh, sống mấy trăm vạn năm, thậm chí là mấy ngàn vạn năm, người như vậy tối đa chỉ ba mươi người là sử dụng được lục cực quy nhất mà thôi.

    Ba mươi người, nghe thì rất nhiều.

    Nhưng ngẫm lại xem, thế giới cảnh dưới văn minh cảnh không biết chồng chất bao nhiêu người sắp xông lên, những người này sống mấy trăm vạn năm, mấy ngàn vạn năm, sao không có chút tài năng nào được?

    Cho nên ba mươi người có thể sử dụng được lục cực quy nhất cũng là chuyện rất bình thường, ba mươi người quá ít, không có nhiều.

    Tà Cực Thiên Tôn cũng là một trong thế giới cảnh thập tầng.

    Nhưng gã chưa từng thấy chiêu thức như vậy bao giờ.

    Người như gã ngay cả gặp cũng chưa từng thấy.

    Đù thấy chiêu này hoa lệ của nào, đủ thấy toàn thế giới rộng bao nhiêu.

    Đại thế giới!

    Lục Nguyên đánh ra một kiếm như vậy, Tà Cực Thiên Tôn phát hiện không thể tránh né một chút nào.

    Nguyên Nhắm Mắt Đánh kiếm đường rộng lớn thế mà gã không có chỗ để trốn, cái gọi là thân pháp U Quỷ Vô Song mạnh nhất đến bây giờ không chút tác dụng.

    Điều này sao có thể!

    Gã phát hiện mình như đối mặt sóng thần vô biên vô hạn, cuối cùng bị sóng to đ người, bùm một tiếng làm gã khắp người vết thương.

    Mình thua rồi!

    Tà Cực Thiên Tôn biết rõ gã đã thua.

    Một kiếm như vậy đúng là là chấn kinh thiên địa, cái này thật sự là một kiếm thế giới cảnh có thể dùng đến ư?

    Thậm chí lúc bị một kiếm đánh trúng gã như nghe đại đạo tiếng ca, đại đạo ngân lên.

    Tà Cực Thiên Tôn luôn cho rằng trên cõi đời kiếm thuật mạnh nhất là ở tà kiếm văn minh, kiếm thuật bên ngoài là trò hề không chịu nổi một kích.

    Bây giờ gã phát hiện thì ra kiếm thuật bên ngoài mạnh như vậy, kiếm thuật của thanh y thanh niên nước ngoài trước mắt cho dù không bằng Tà Kiếm phó chủ văn minh nhưng đủ đứng trên bất cứ ai.

    Lục Nguyên đã thông qua Nhắm Mắt Đánh kiếm đường, đây là kiếm đường thứ ba hắn vượt qua.

    Nhưng đừng tưởng vậy là có thể dễ dàng vượt ải, mặt sau còn có Nằm Đánh Kiếm Đường và Ngồi Đánh kiếm đường.

    Nằm Đánh Kiếm Đường khó khăn là bình thường, ngang bằng với Vô Pháp Lực kiếm đường, nhưng Nằm Đánh Kiếm Đường cũng có nét đặc biệt riêng.

    Nếu ngươi không thích ứng nằm đánh thì sẽ rất khó chịu, dù cho kiếm thuật tinh tuyệt chút thì cũng sẽ thua.

    Dù gì con người ở hoàn cảnh nằm tầm mắt kém xa bình thường, khống chế kiếm thuật cũng không giống thường ngày.

    Nằm đánh chịu hạn chế rất nhiều, Nằm Đánh Kiếm Đường chắc sẽ khiến Lục Nguyên nếm mùi, hơi sơ sẩy là thua trận này ngày.

    Còn về Ngồi Đánh kiếm đường, kiếm đường này càng khủng bố.

    Ngồi Đánh kiếm đường là siêu khó khăn, so với Nằm Đánh Kiếm Đường còn cao hơn nhiều, cửa này chắc chắn rất gian nan.

    Kiếm chiêu trong lòng nhanh chóng suy tư.

    Tất nhiên bây giờ Tà Cực Thiên Tôn muốn thấy nhất là một kiếm của Lục Nguyên, kiếm đó đem đến rung động cho gã thật sự quá lớn, vì trong hoàn cảnh hoàn toàn tối tăm không thấy một kiếm này nhưng cảm nhận được nhát kiếm như tấu lên khúc nhạc đại đạo, đại biểu cho đại đạo huyền ảo.

    Tà Cực Thiên Tôn rất là tò mò bộ dạng cụ thể của một kiếm này.

    Lúc này, Tà Cực Thiên Tôn phát hiện một kiếm của Lục Nguyên còn xưa xong.

    Đúng vậy, một kiếm này vẫn chưa xong.

    Vốn Lục Nguyên cho rằng đánh bại Tà Cực Thiên Tôn thì một kiếm này chắc nên kết thúc, nhưng giờ phát hiện trong thiên địa như có lực lượng thần kỳ nào đó lôi kéo một kiếm.

    Rốt cuộc là lực lượng thần kỳ gì?

    Trong Nhắm Mắt Đánh kiếm đường tối đen không tiếng động.

    Trong hoàn cảnh đen như mực này, Lục Nguyên lợi dụng tâm kiếm của mình nhìn thấy một vòng mặt trời.

    Không sai, chính là mặt trời, mặt trời vỡ vụn ảm đạm.

    Cái này là sao?

    Trong hoàn cảnh tối đen, Lục Nguyên tự hỏi mình, dường như một kiếm bị mặt trời vỡ vụn mà ảm đạm hấp dẫn.

    Cùng lúc đó, trong tà kiếm văn minh có không ít người đang xì xào sự việc náo nhiệt gần nhất, là có người xông năm kiếm đường.

    - Bốn người xông kiếm đường giờ nghe nói có ba tên bị nhốt rồi, chỉ còn người cuối cùng đang xông kiếm đường.

    - Ồ, chẳng ngờ còn có người xông kiếm đường không bị nhốt hết nha.

    Có một số người kinh ngạc, vì trong mắt họ người dám xông kiếm đường của tà kiếm văn minh nên dễ dàng bị đánh bại.

    - Rốt cuộc là ai còn đang xông kiếm đường vậy?

    - Chính là thanh y thanh niên mới bắt đầu ấy, dường như hắn họ Lục thì phải.

    - Ồ, cái người thứ nhất đến xông tà kiếm văn minh có chút bản lĩnh nhỉ.

    Phải rồi, tình hình cụ thể bốn người xông kiếm đường như thế nào?

    Có người lên tiếng hỏi.

    - Lần đầu tiên là bốn người cùng xông Mi Mao Kiếm Đường.

    Người không có vỏ kiếm thất bại, ba người khác vượt qua.

    - Lần thứ hai xông Vô Pháp Lực kiếm đường, người đàn ông trung niên và bạch y thanh niên đều thất bại, chỉ mình thanh y thanh niên thông qua.

    - Bây giờ đang xông Nhắm Mắt Đánh kiếm đường.

    - Nhắm Mắt Đánh kiếm đường, đó là Tà Cực Thiên Tôn làm người thủ đường.

    Kiếm chiêu có U Quỷ Vô Song, chiến đấu trong bóng tối cơ bản thất bại, xem ra Lục Nguyên sẽ thua trong Nhắm Mắt Đánh kiếm đường rồi.

    - Thì đó, sao mà thông qua Nhắm Mắt Đánh kiếm đường được.

    Khi đám người đang bàn tán sôi nổi thì phát hiện ánh sáng trên đỉnh đầu tối đi.

    Có chuyện gì vậy?

    Tà kiếm văn minh là một tự do tiểu thiên thế giới, trong này có hai mặt trời.

    Một mặt trời chói sáng chút, một mặt trời tối chút.

    Ban ngày xuất hiện mặt trời có ánh nắng chói chút, ban đêm thì là mặt trời tàn phá mà ảm đạm.

    Đây là hai mặt trời, song nhật thay đối, một thịnh một suy của tà kiếm văn minh.

    Đa số người tà kiếm văn minh không hề biết lai lịch của hai mặt trời này nên không bao nhiêu người chú ý.

    Mặt trời thứ nhất thật ra là Tà Kiếm phó chủ văn minh hái thiên địa vòng tròn tinh, rồi lấy cách hạch tụ biến thiêu đốt, biến thành mặt trời to.

    Mặt trời thứ hai ảm dạm biểu tối cũng là thiên địa vòng tròn tinh nhưng hoàn toàn khác với mặt trời một, cái thứ hai thật ra là kiếm thánh tâm.

    Không sai, chính là kiếm thánh tâm.

    Kỷ nguyên trước là kiếm kỷ nguyên, tại kiếm kỷ nguyên có nhiều kiếm đạo văn minh cảnh, trong đó một Chính Khí Kiếm Thánh.

    Chính Khí Kiếm Thánh cũng là văn minh cảnh và là thất thiết tắc kiếm thánh.

    Nhưng Chính Khí Kiếm Thánh cuối cùng chết trong thiên địa, tiếp theo trái tim dính kỷ nguyên hủy diệt ma khí, hoàn toàn chết đi.

    Tà Kiếm phó chủ văn minh tình cờ ở trong kỷ nguyên này được đến trái tim hoàn toàn chết của Chính Khí Kiếm Thánh.

    Gã muốn đem thứ hữu dụng trong trái tim Chính Khí Kiếm Thánh chết rút ra ngoài nhưng dùng mấy trăm vạn năm vẫn không thể lấy ra được một chút gì.

    Tà Kiếm phó chủ văn minh rất là tức giận, cắn răng đặt trái tim chết lên trời luôn, làm mặt trời đêm, để xem người tà kiếm văn minh có được điểm tốt gì không.tiếc là cho đến nay tà kiếm văn minh không có một ai được đến bồi bổ gì, đa số người tà kiếm văn minh không biết đó là trái tim chết mà chỉ cho rằng một mặt trời mà thôil, mãi cho đến này.

    Thật ra văn minh cảnh dù là trái tim chết cũng có tác dụng to lớn.

    Tiếc rằng trái tim này là Chính Khí Kiếm Thánh hay còn cọi là phó chủ chính khí văn minh, là đối thủ trời sinh một mất một còn với Tà Kiếm phó chủ văn minh.

    Trái tim này nếu dùng cách chính khí có thể được chút ích lợi.

    Tà Kiếm phó chủ văn minh toàn thân tà khí kỳ dị gian xảo sao có thể được chút ích lợi, còn những người kiếm ý bởi vì thuộc tính tà đạo nên cũng chẳng được bồi bổ gì.

    Tà Kiếm phó chủ văn minh không phải không nghĩ đến việc bắt chút người có thuộc tính chính khí, nhưng những người đó ít khi luyện kiếm, dù có luyện thì cơ bản không phải kiếm thuật tuyệt thế vô song nên chuyện gác lại tới nay.

    Tà Kiếm phó chủ văn minh cũng suýt quên đi việc trái tim làm mặt trời này.

    Lúc này Lục Nguyên bản thân có thuộc tính chính khí, rồi có tuyệt thế kiếm thuật, bây giờ thi triển ra lục cực quy nhất.

    Kết quả là sinh ra hiện tượng cộng hưởng.

    Không sai, chính là cộng hưởng.

    Lục Nguyên ra một kiếm chiêu cùng với trái tim chết Chính Khí Kiếm Thánh trên trời cộng hưởng.

    Kiếm chiêu vốn sắp kết thúc đã kéo dài ra ngoài.

    Người tà kiếm văn minh chỉ thấy mặt trời ảm đạm đang nhấp nháy chớp lóe rất có tiết tấu, quy luật nhưng họ không hiểu rốt cuộc là vì sao?

    Lúc này, chỗ sâu trong, Tà Kiếm phó chủ văn minh vốn không quan tâm chuyện này chợt thức tỉnh, nhìn hướng trái tim chết.

    Những người khác không biết nhưng sao gã không rõ ràng đây là trái tim chết chứ không phải mặt trời bình thường.

    Rốt cuộc là sao?

    Trái tim chết xảy ra chuyện gì vậy?

    Tà Kiếm phó chủ văn minh đợi trái tim chết chờ đã mấy ngàn vạn năm, bây giờ nó rốt cuộc nhảy lên làm gã kích động.

    Tà kiếm văn minh, mặt trời ảm đạm run rẩy.

    Chớp lóe chớp lóe dường như nhịp tim đập.

    Chẳn qua đây là nhịp tim chết.

    Mặc dù chết nhưng vẫn nhảy.

    Lúc này Lục Nguyên đang ở trong Nhắm Mắt Đánh kiếm đường phát hiện có lực lượng bí ẩn lạ lùng rót vào trong cơ thể.

    Đó là lực lượng gì nhỉ, Lục Nguyên phát hiện có một thiết tắc đang không ngừng tiến bộ, nhìn thấy thiên địa vạn vật, thấy làm sao thích ứng với thiên địa vạn vật.

    Chương 1181-1182 : Thích ứng thiết tắc

    Thích ứng thiết tắc tổng cộng chía hai phần.

    Một phần là thích ứng thiên địa, phần khác là thích ứng chiến tranh.

    Bây giờ không ngừng tăng lên chính là phần thích ứng thiên địa.

    Thích ứng thiên địa một phần.

    Thích ứng thiên địa hai phần.

    Thích ứng thiên địa ba phần.

    Lục Nguyên trợn mắt há hốc mồm, chuyện gì xảy ra vậy nè, tại sao bỗng dưng thiết tắc không ngừng tiến bộ?

    Lúc trước Lục Nguyên tu luyện sáu thiết tắc, dù là thiết tắc nào muốn tu hành đều vô cùng khó khăn, không hề nhẹ nhàng chút nào.

    Mỗi một thiết tắc tốn thời gian rất dài, còn cần cơ duyên xảo hợp nữa.

    Giờ thì chuyện gì đây?

    Lại có người cho mình rót vào thiết tắc?

    Lục Nguyên dùng tâm kiếm nhìn thấy mặt trời tàn phá, trong lòng hiểu ra.

    Lục Nguyên bỗng hiểu rằng đó chắc là trái tim của kiếm thánh văn minh cảnh, cũng hiểu rõ từđầu tới đuôi nhân quả.

    Thì ra là vậy.

    Thích ứng thiên địa bốn phần.

    Thích ứng thiên địa năm phần.

    Con số thích ứng thiên địa không ngừng tăng lên.

    Thích ứng thiên địa sáu phần!

    Thích ứng thiên địa bảy phần!

    Khi con số thích ứng thiên địa không ngừng tăng lên thif Lục Nguyên phát hiện một chút ngộ ra, bây giờ mình là đi trong thiên địa hồng hoang hồng mông, cho dù không dùng kiếm khắc hoang thì cũng sẽ không bị khắc chế quá nghiêm trọng.

    Lục Nguyên còn nhớ lúc thử thách trung ương thiên triều mình bị hồng hoang hồng mông khắc thảm, đương nhiên mình có khắc tự phân thân thì chẳng cần để ý chuyện này.

    Tuy nhiên, trong thiên địa còn có hoàn cảnh khác, thích ứng thiên địa khá là hữu dụng, xem như thiết tắc có ích.

    Thích ứng thiên địa tám phần!

    Thích ứng thiên địa chín phần!

    Thích ứng thiên địa mười phần!

    Lục Nguyên ngây như phỗng, lần này may mắn đến cực điểm, không ngờ cứ thế thành công, thích ứng thiên địa mười phần.

    Dường như còn có thiết tắc rót vào nữa, chính lúc này một bàn tay to đen thui đại biểu cho ma chi chân lý xuất hiện, cứng rắn nắm lấy trái tim tàn phá.

    Lập tức không có một chút thiết tắc nào lộ ra, chỉ có bàn tay to đen thui đại biểu cho ma chi chân lý có được thần thông vô cùng.

    Tiếp theo là một đôi mắt đen đang nhìn Lục Nguyên, đôi mắt tựa vực sâu ma đạo.

    Đây chính là ma!

    Ma trong ma!

    Ma đạo cực độ!

    Vô thượng ma.

    Tà Kiếm phó chủ văn minh rất muốn tiêu diệt Lục Nguyên.

    Nhưng cuối cùng ngừng lại.

    Bởi vì chữ kiếm.

    Bây giờ Lục Nguyên đang tuân theo quy tắc của kiếm, nếu như làm trái quy tắc kiếm, dựa theo lời thề trước mặt chủ kiếm cổ văn minh kỷ nguyên trước thì không thểđược đến chữ kiếm.

    Trong kỷ nguyên trước chủ kiếm cổ văn minh Yếu Đấu Thiên cảm giác mình có khả năng chết, dùng vô thượng lực trắc ra một số người kiếm đạo nào có khả năng sống, cho nên muốn bọn họ thừa nhận quy định này, quy tắc của kiếm, để tránh sau này thiên tài kiệt xuấ kiếm đạo dễ dàng chết.

    Năm đó Tà Kiếm phó chủ văn minh, Ma Kiếm phó chủ văn minh đã lập lời thề.

    Lời thề không phải mình thường mà là cổ thệ ngôn.

    Loại cổ thệ ngôn này bịđại nhân quả bàn vây khốn, trừ phi có người tu hành đại nhân quả bàn đệ tam tầng chặt đứt nhân quả nhất tầng giúp ngươi chặt đứt, nếu không sẽ bị lời thề hạn chế.

    Ví dụ như bây giờ Tà Kiếm phó chủ văn minh bị hạn chế vậy.

    Gã muốn lập tức giết chết Lục Nguyên ngay nhưng nghĩ lại, nếu giết hắn sẽ phạm lời thề, vĩnh viễn không thểđược đến chữ kiếm.

    Chữ kiếm là văn tự gần với chữđạo.

    Văn tự này nếu có được nó sẽ được lợi ích vô cùng lớn.

    Bây giờ tà kiếm văn minh ở trong thiên địa kiếm đạo xếp năm hàng đầu thậm chí là ba hàng đầu, có khả năng rất lớn được đến chữ kiếm, đương nhiên không thể vì Lục Nguyên mà từ bỏ.

    Giết thanh niên họ Lục không quan trọng bằng chữ kiếm, đây là điều khẳng định.

    Vậy nên gã đành đè nén sát khí.

    Nhưng gã bắt lấy trái tim chết mặt trừi tàn phá ảm đạm, không để bất cứ hơi thở nào thoát ra.

    Mới đầu gã không biết rõ trái tim chết định làm gì mới để Lục Nguyên làm thích ứng thiên địa lên đến mười phần, bây giờ hả, đương nhiên là không thể nào.

    Lục Nguyên không nghĩ tới nhiều chuyện như vậy bên trong, bây giờ tu vi kiếm thuật của hắn đã là sáu thiết tắc rưỡi, so với mới rồi có tiến bộ rất lớn.

    Không sai, nửa thiết tắc tiện xem như có bước tiến kiếm thuật cực lớn rồi.

    Cùng lúc đó, mới rồi một kiếm không si sánh bằng Lục Nguyên đánh bại Tà Cực Thiên Tôn vốn nên kết thúc nhưng lúc này thêm nửa thiết tắc gia tăng, kiếm thế chưa dứt.

    Lục Nguyên dần phát hiện một kiếm này khủng bố thế nào, dường như nó muốn đem nửa thích ứng thiên địa cuối cùng hòa vào trong.

    Trong bóng đêm xuất hiện một thích ứng hà.

    Thích ứng hà này tuy rằng lúc ngừng lúc chảy nhưng dù sao cũng xuất hiện, cộng thêm sáu cái trước, phút chốc ba luân hồi, ba con sông ở trên không trung giao hòa phát ra ánh sáng không gì sánh bằng.

    Đương nhiên bởi vì ánh sáng ở trong tối tăm không trông thấy được.

    Tà Cực Thiên Tôn đã bịđánh bại, gã đang nghĩ lại một kiếm mới rồi của Lục Nguyên, nhưng giờ kinh ngạc phát hiện một kiếm của hắn chưa hết mà còn biến mạnh nhiều.

    Tà Cực Thiên Tôn triệt để bị kiếm thuật của Lục Nguyên rung động, đây rốt cuộc là quái thai gì vậy.

    *Ầm!*

    Chớp mắt kiếm khí sắc bén mặc dù không mở rộng Nhắm Mắt Đánh kiếm đường nhưng kiếm khí sắc bén vô song bắn ra ngoài, vốn người ở bên cạnh Nhắm Mắt Đánh kiếm đường chợt thấy một kiếm khí tựa rồng rít gào bay ra ngoài.

    Nếu như là kiếm khí giống chân long thì không có gì, nhưng cố tình nó không như vậy, đây căn bản không phải kiếm khí chân long bình thường, dường như là kiếm khí thượng cổ thần long.

    Chân long cấp!

    Địa long cấp!

    Thiên long cấp!

    Thần long cấp!

    Thượng cổ thần long cấp!

    Và tổ long cấp!

    Bây giờ kiếm khí rít gào như thượng cổ thần long.

    Thật là khiến người kinh thán.

    Luồng kiếm khí đi hướng đông, không xa phía đông có một tòa kiếm đường, có tên là Nằm Đánh Kiếm Đường.

    Giải thích một chút, Nằm Đánh Kiếm Đường khó khăn trung bình, ngang với Vô Pháp Lực kiếm đường.

    Trong Nằm Đánh Kiếm Đường có mấy chục người, họ bình thường đều nằm, không phải vì lười mà đó là quy tắc của Nằm Đánh Kiếm Đường.

    Bên cạnh đám người nằm đó có vô tận ánh sáng đang trùng kích.

    Kiếm quang như thoa!

    Kiếm quang như điện!

    Vô số kiếm quang ở trên không trung giao nhau.

    Những người trong Nằm Đánh Kiếm Đường vì là nằm nên không thấy toàn cảnh kiếm quang, nhưng dù là vậy thì họ cũng khống chế rất hoàn mỹ, luyện lâu như vậy không phải uổng công.

    - Nghe nói thiếu niên họ Lục đang ở Nhắm Mắt Đánh kiếm đường.

    - Tiếc thật, không có cơ họi đến Nằm Đánh Kiếm Đường chúng ta một chút.

    - Nếu hắn chịu tới Nằm Đánh Kiếm Đường chơi thì chúng ta có thể dạy cho hắn biết cái gì gọi là nằm đánh.

    - Dám khiêu chiến tà kiếm văn minh chúng ta, buồn cười thật.

    - Đúng vậy, thật là buồn cười, tiếc rằng chúng ta không có cơ hội dạy hắn bài học.

    Đang lúc đám người nằm đánh thảo luận thì trực giác có uy hiếp, dường như ngênh đón đại địch.

    Đây là cảm giác gì vậy?

    Đám người trong Nằm Đánh Kiếm Đường còn đang lấy làm kỳ thì một luồng kiếm quang xông vào, đó là kiếm quang cấp thượng cổ thần long.

    Kiếm quang cực kỳ chói mắt như muốn nghiền nát tất cả.

    Kiếm quang bình thường mục tiêu là với một người, bởi vì tập trung mới có lực phá hoại.

    Nhưng bây giờ kiếm quang này không tập trung mà tràn ngập lực phá hoại.

    Bởi vì một kiếm này quá đáng sợ, dù không tập trung thì cũng có sức phá hoại khủng khiếp.

    Người trong Nằm Đánh Kiếm Đường đều phát hiện một việc, chỉ dựa vào kiếm kỹ thì dù bọn họ có nằm hay không tuyệt đối không thể chặn kiếm quang như thượng cổ thần long rực rỡ chói lòa này.

    *Ầm!*

    Dù tự dùng pháp lực cường đại chặn kiếm quang nhưng đám người tại Nằm Đánh Kiếm Đường hiểu rằng bằng vào kiếm kỹ thì mình đã thua người phát ra kiếm quang.

    Kiếm quang cấp thượng cổ thần long, rốt cuộc là ai phát ra nó?

    Lúc này, một kiếm của Lục Nguyên rốt cuộc ngừng lại.

    Một kiếm này ngưng tụ sáu thiết tắc rưỡi, cùng lúc đó từ Nhắm Mắt Đánh kiếm đường vọt vào trong Nằm Đánh Kiếm Đường, hùng mạnh không gì sánh bằng.

    Lục Nguyên phẩy tay nói:

    - Trận chiến này ta thắng.

    - Đúng vậy.

    Tà Cực Thiên Tôn thua tâm phục khẩu phục.

    Mặc dù gã không thấy một kiếm của Lục Nguyên nhưng cảm nhạn kiếm hùng vĩ.

    Gã ấn cơ quan, cửa Nhắm Mắt Đánh kiếm đường chậm rãi mở ra, ánh nắng chiếu vào, ở trong bóng tối lâu như vậy rốt cuộc xuất hiện ánh sáng.

    Lục Nguyên nheo mắt lát sau mới thích ứng ánh sáng.

    Tà Cực Thiên Tôn vỗ tay, nói:

    - Tiếp theo hãy để ta dẫn đường đi, còn có hai kiếm đường, một là Nằm Đánh Kiếm Đường khó bình thường, một là Ngồi Đánh kiếm đường siêu khó.

    Bây giờ ngươi muốn đi kiếm đường nào?

    À mà Nằm Đánh Kiếm Đường cách chỗ này rất gần.

    Lục Nguyên nói:

    - Vậy đi Nằm Đánh Kiếm Đường thôi.

    Đối với nằm đánh thì Lục Nguyên có tâm đắc, bình thường hay nằm ngắm mặt trời sớm đã nghiên cứu ra một bộ kiếm pháp nằm đánh, vừa lúc Nằm Đánh Kiếm Đường ở gần đây nên định đi qua đó.

    Lúc tới Nằm Đánh Kiếm Đường hắn nghe bên trong xôn xao.

    Tà Cực Thiên Tôn hỏi thăm sơ sơ mới hiểu thì ra vừa rồi có kiếm khí như thượng cổ thần long vọt vào Nằm Đánh Kiếm Đường, đánh bại hết người nằm bên trong về mặt kiếm thuật.

    Người Nằm Đánh Kiếm Đường đang đi tìm kẻ đã phát ra kiếm khí như thượng cổ thần long đó.

    Tà Cực Thiên Tôn hỏi thời gian cụ thể kiếm khí thượng cổ thần lực đó, lại nhìn khoảng cách giữa Nhắm Mắt Đánh kiếm đường và Nằm Đánh Kiếm Đường, sau đó lắc đầu nói:

    - Xem ra ngươi không cần đi Nằm Đánh Kiếm Đường, trực tiếp qua cửa, vậy là chỉ còn một kiếm đường cuối cùng.

    Đây là nói thật, Lục Nguyên cách không một kiếm có thể khiến bọn họ tập thể gục thì còn gì để nói nữa.

    Tà Cực Thiên Tôn nói:

    - Kiếm đường cuối cùng mức độ khó là siêu cấp, Ngồi Đánh kiếm đường.

    Lục Nguyên gật đầu đi theo sau lưng Tà Cực Thiên Tôn tới Ngồi Đánh kiếm đường.

    Ngồi Đánh kiếm đường là lớn nhất trong năm kiếm đường.

    Chỉ nhìn kích cỡ bên ngoài đã là gấp năm lần Nhắm Mắt Đánh kiếm đường, thậm chí là rộng gấp mười lần.

    Tà Cực Thiên Tôn dẫn Lục Nguyên đi vào trong Ngồi Đánh kiếm đường, bước vào đây mới phát hiện kiếm đường này đúng rộng rãi bao la.

    Trong kiếm đường Lục Nguyên thấy có mấy trăm ngươi.

    Đang ngồi thì cỡ mấy ngàn người.

    Không sai, chính là nhiều như vậy, đúng là kiếm đường số một cũng là khó khăn cao nhất, danh bất hư truyền.

    Lục Nguyên bình tĩnh nói:

    - Vậy thì ai là người thủ đường?

    Đi ra!

    Còn là một lúc bước ra mười người.

    Mười người đỉnh thiên tôn!

    Lục Nguyên ngây ngẩn.

    Tà Cực Thiên Tôn nói:

    - Đúng thếđấy, đây chính là Ngồi Đánh kiếm đường.

    Ngồi Đánh kiếm đường có đến mười người thủ đường, lý do có mười người là vì họ quá mạnh không chia ra cao thấp.

    Trong số mười người bất cứ ai đấu với ta đều sẽ không kém hơn ta, cho nên làm người thủ đường tại đây.

    - Bây giờ phải nói rõ quy tắc của Ngồi Đánh kiếm đường.

    Trong Ngồi Đánh kiếm đường tự ngồi một góc rồi thì không thể di chuyển nữa, mặc kệ ngươi khống chế phi kiếm thế nào, ai nhúc nhích xem như thua, cuối cùng người bị thương cũng thua.

    Tà Cực Thiên Tôn đơn giản giới thiệu Ngồi Đánh kiếm đường.

    Lục Nguyên nói:

    - Vậy thôi ư?

    Có thể bắt đầu.

    Mười thiên tôn quay quanh Lục Nguyên, bọn họ mỗi người có kiếm thuật tuyệt đối không kém hơn Tà Cực Thiên Tôn.

    Mỗi người cách Lục Nguyên không xa, qua chốc lát họ cùng xuất kiếm, Lục Nguyên thì một người xuất kiếm.

    Tức là nói hắn phải đánh bại mười người này mới tính qua cửa.

    Một chọi nhiều người vốn là rất khó.

    Còn quy định hai bên không thể nhúc nhích, đối với bên nào đều khó khăn.

    Vốn một chọi nhiều đa số là du đấu, du đấu cần di chuyển, nhưng bây giờ ngay cảđiều đó cũng bị hạn chế, mọi người ngồi đánh nên khó càng khổ hơn.

    Hiện nay mười thiên tôn đỉnh cao đều tỏa ra kiếm khí kinh người.

    Mười đỉnh cao thiên tôn cùng ra tay.

    Một vịđỉnh cao thiên tôn dùng bộ kiếm pháp cấp diệt thế Ma Kiếm phó chủ văn minh sáng tạo ra là Ma Kiếm Tam Thức.

    Bộ kiếm pháp này chỉ có ba thức nhưng mỗi một thức đều là tuyệt học kinh thiên động địa.thức thứ nhất tà bản vô đạo, thức thứ hai thiên bản vô tận, thức thứ ba ma bản vô tâm, nhát kiếm nhanh đến sắp thăng hoa thành chiêu thức văn minh cảnh, dường đã tới tình độ hỏi ông trời.

    Mỗi một chiêu thức cực kỳ đáng sợ, mà đỉnh cao thiên tôn phát ra ba thức cùng lúc càng là thị thôn thổ nhật nguyệt, trảm diệt càn khôn.

    Đỉnh cao thiên tôn thứ hai dùng Ma Lộ kiếm pháp, bộ kiếm pháp này biến đổi rất nhiều, trăm vạn biến, ngàn vạn huyễn, ức vạn chiêu, thật là đến cực hạn chiêu số.

    Có lẽ mỗi chiêu uy lực không tính lớn nhưng rất nhiều chiêu liên tục không ngừng. uy lực của một chiêu thức không quá mạnh nhưng nhiều thì sẽ rất phiền phức.

    Đỉnh cao thiên tôn thứ ba thì dùng Tà Đạo Vi Thiên kiếm pháp, là do Tà Kiếm phó chủ văn minh sáng tạo, bộ này dám từ nhật nguyệt đổi thành tà thiên đại khí mà tà khí kiếm pháp, ở trong nhiều kiếm pháp người tà khí không có đại khí.

    Cố tình Tà Kiếm phó chủ văn minh không giống vậy, gã là kẻ dám đổi tên nhật nguyệt thành tà Thiên kiếm pháp.

    Tà Kiếm phó chủ văn minh cũng sáng tạo ra một kiếm pháp văn minh cấp, dám kêu nhật nguyệt đổi tà thiên!

    Vịđỉnh cao thiên tôn này là được đến Tà Đạo Vi Thiên kiếm pháp,đại khí mà tà khí!

    Đỉnh cao thiên tôn thứ tư.

    Đỉnh cao thiên tôn thứ năm.

    Đỉnh cao thiên tôn thứ chín dùng Quy Hư kiếm pháp, bộ kiếm pháp này thật là quỷ cực đoan, hư cực đoan, thật là kiếm thuật tốt nhất cho gạt, lẻn vào ám sát.

    Đỉnh cao thiên tôn thứ mười dùng Sát Chi kiếm pháp, bộ kiếm pháp này là thủ địa sát khí mạnh nhất biến thành đơn thuần nhất cũng là kiếm pháp tinh thuần cực kỳ.

    Mang theo vô cùng đậm đặc sát khí, sát khí, sát cơ, sát ý, sát thế, toàn bộ hợp thành một, khi đã bùng phát thì là kinh thiên động địa.

    Mười đỉnh cao thiên tôn không có ai bình thường cả.

    Tất cả chuẩn bị sát chiêu vô cùng khủng khiếp.

    Dưới tình huống như thế, muốn không nhúc nhích ngăn cản mười sát chiêu này là không thể nào.

    Trong cõi trời đất người có thể không nhúc nhích chặn được mười đỉnh cao thiên tôn liên hợp lại, trừđi văn minh cảnh thì không hơn năm mươi người.

    Năm mươi người này đa số ẩn cư để trùng kích văn minh cảnh, rất ít khi xuất hiện.

    Nay Lục Nguyên không khả năng là một trong số đó.

    Năm mươi người kia được gọi là Năm Mươi Thiên Bảng.

    Cái gọi là Năm Mươi Thiên Bảng ý chỉ năm mươi người có khả năng trùng kích đến văn minh cảnh.

    Chương 1183-1184 : Ma kiếm phó chủ văn minh

    Giống như Pháp Thánh Đế Tử, Hoang Thánh Đế Tử ở lâu trong thế giới cảnh thập tầng đều không thể tiến vào Năm Mươi Thiên Bảng.

    Năm Mươi Thiên Bảng là một truyền thuyết, truyền thuyết cao cao tại thượng.

    Trong chớp mắt Lục Nguyên bắn ra một luồng kiếm quang.

    Khi kiếm quang mới lóe thì đã tấu lên tiết tấu đại đạo, dường như đại biểu đại đạo cao cao vô thượng.

    Tiếp theo mọi người nhìn thấy cái gì?

    Ngũ quang lâu hồi không ngừng chớp lóe, chắc là luân hồi thiết tắc, hai màu trắng đen chắc là âm dương bàn, nhân quả chuyển hóa ghi chép vô số.

    Mỗi người trông thấy hoàn toàn khác nhau là đại nhân quả bàn, cuồn cuộn chảy như thời gian trôi là thời gian hà, con sông kia chắc là không gian đi, vậy còn sông kia là gì?

    Dường như vạn sự vạn vật đều xếp vào trong đó, ấy là trật tự hà.

    Còn có một con sông lúc chảy lúc ngừng, dường như có thể san bằng cứng rắn, người không thích hợp thì bịđào thải, đó là thích ứng hà.

    Ba luân bàn, ba con sông rưỡi, đáng sợ nhất là chúng hợp nhất.

    Đây là sáu thiết tắc rưỡi hợp làm một.

    Lại là một kiếm này.

    Tà Cực Thiên Tôn trước kia có chịu mũi nhọn của một kiếm này, nhưng vì ở trong Nhắm Mắt Đánh kiếm đường không thấy rõ nó bây giờ rốt cuộc trông thấy rồi.

    Sáu thiết tắc rưỡi hợp nhất, một kiếm này phong tình đúng là cực kỳ tuyệt thế, vô địch, khó mà sánh bằng.

    Đối vói Tà Cực Thiên Tôn thì đây xem như thỏa mãn nguyện vọng bấy lâu.

    Kiếm pháp mười thiên tôn tấn công đều bị một kiếm này của Lục Nguyên chặn lại.

    Mười đỉnh cao thiên tôn cùng biến sắc mặt.

    Sáu thiết tắc rưỡi hợp nhất!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Rồi còn có vô tận mũi nhọn tấn công mười thiên tôn.

    Mười vị thiên tôn không thể nhúc nhích hay né tránh, vậy nên chỉđành ngay mặt đón mũi nhọn một kiếm này.

    Khi họ đỡ lấy một kiếm đều cực kỳ chật vật, mười thiên tôn hiểu rằng bọn họ thua rồi, vì Lục Nguyên có thể dùng ra sáu thiết tắc rưỡi hợp làm một.

    Có thể dùng sáu thiết tắc rưỡi hợp nhất, chỉ dựa vào kiếm thuật thì đã là nhân vật siêu cực kỳ, đều đáng xếp vào trong Năm Mươi Thiên Bảng dưới văn minh cảnh.

    Đương nhiên đây là chỉ bàn về năng lực chiêu thức mà thôi.

    Nếu thêm pháp lực thì Lục Nguyên cách Năm Mươi Thiên Bảng rất xa xôi, thực lực tổng hợp cũng kém cực kỳ.

    Nửa nén nhang sau, mười đỉnh cao thiên tôn đều nhận thua.

    - Ngồi Đánh kiếm đường, thông qua!

    Đến đây thì năm kiếm đường tà kiếm văn minh, Mi Mao Kiếm Đường, Vô Pháp Lực kiếm đường, Nằm Đánh Kiếm Đường, Nhắm Mắt Đánh kiếm đường, Ngồi Đánh kiếm đường đều bị Lục Nguyên vượt qua hết.

    - Cái gì?

    Năm kiếm đường bị thanh niên họ lục đó vượt qua hết rồi?

    - Không thể nào, năm kiếm đường của chúng ta sao có thể bị thông qua được chứ?

    - Đặc biệt là Ngồi Đánh kiếm đường có tổng cộng mười người thủ đường, mười đỉnh cao thiên tôn, cửa này cực kỳ khó vượt qua.

    - Hừ, nghe nói thanh niên họ Lục đó sử dụng sáu thiết tắc rưỡi hợp nhất.

    - Cái gì?

    Sáu thiết tắc rưỡi hợp nhất hả?

    - Kiếm tu bình thường như chúng ta có thể luyện thành ba thiết tắc đã tính khá rồi, muốn quy nhất càng khó khăn vô vàn, vậy mà hắn hợp nhất sáu thiết tắc rưỡi?

    Ngươi không có nghe lầm chứ?

    - Chắc chắn không nghe sai mà.

    - Phải rồi, sao ta nghe nói Nằm Đánh Kiếm Đường còn chưa thông qua?

    - Kiếm đường siêu khó như Ngồi Đánh kiếm đường còn qua được thì Nằm Đánh Kiếm Đường khó bình thường sao mà làm khó hắn được.

    - Cái này thì chưa chắc à.

    Năm kiếm đường có xảo diệu riêng, từng có người thông qua Nhắm Mắt Đánh kiếm đường nhưng gục ngã ở Mi Mao Kiếm Đường.

    Nằm Đánh Kiếm Đường cũng có sự xảo diệu của nó.

    - Hừ, các ngươi chưa biết rồi, chẳng phải khi đó có một kiếm khí thượng cổ thần long từ Nhắm Mắt Đánh kiếm đường bắn ra đi tới Nằm Đánh Kiếm Đường đó sao, còn càn quét người Nằm Đánh Kiếm Đường.

    - Ý ngươi nói là?

    - Đúng vậy, kiếm khí thượng cổ thần long đó chính là do thanh niên họ Lục đánh ra.

    - Chậc chậc.

    - Cho đến giờ ta cứ nghĩ trong thiên địa kiếm thuật mạnh nhất là tà kiếm văn minh chúng ta, giờ xem ra chưa chắc.

    - Ngươi không muốn sống hả?

    Dám nói ra câu đó, không sợ bị bên trên nghe được?

    Lúc này Lục Nguyên đứng trên mặt đất, bầu trời là Ma Kiếm phó chủ văn minh cao vạn trượng.

    Lục Nguyên và Ma Kiếm phó chủ văn minh đối mặt nhau, đó là áp lực khổng lồ đến mức nào.

    Lục Nguyên phát hiện mình như ở trong ma diễm cực nóng, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị ma khí chui vào, dù là Dưỡng Ngô tiên kiếm cũng không thể hoàn toàn áp chế ma khí, ngay cả ngân lên cũng bất lực.

    Đây chính là phó chủ văn minh, có thể một chỉ dễ dàng nghiền nát mình.

    Lực lượng văn minh cảnh!

    Mình muốn lực lượng văn minh cảnh.

    Thật lâu sau Ma Kiếm phó chủ văn minh rốt cuộc mở miệng nói:

    - Ngươi khiêu chiến thắng năm kiếm đường, hãy nói ra yêu cầu của ngươi.

    Giọng gã như sấm đánh ồm ồm truyền đến.

    Ở trước văn minh cảnh Lục Nguyên cảm giác mình tựa người bình thường, đây hoàn toàn là chênh lệch lực lượng, không cách nào tính toán được.

    - Nam Cương là địa bàn của ta, dựa theo quy tắc tà kiếm văn minh không thể xâm phạm.

    Ma Kiếm phó chủ văn minh gật đầu.

    Lục Nguyên xoay người, sải bước đi ra tà kiếm văn minh.

    Bóng lưng của hắn dưới ánh nắng kéo rất dài, thạat dài.

    Lục Nguyên rời đi.

    Tà Cực Thiên Tôn lập tức nói:

    - Ma Kiếm phó chủ văn minh đại nhân, ngươi thật sự thả hắn đi ư?

    Kiếm thuật của người này đã đến mức độ đó, nếu để hắn lớn lên thì sẽ rất ghê gớm, sẽ trở thành đại địch của tà kiếm văn minh chúng ta.

    Trên trời vọng xuống giọng ồm ồm như sấm của Ma Kiếm phó chủ văn minh:

    - Cứđể hắn đi.

    Gã không giải thích nhiều với Tà Cực Thiên Tôn vì không cần thiết.

    Gã là văn minh cảnh, không cần giải thích lý do cho người thế giới cảnh.

    Chữ kiếm, cái chữđó hấp dẫn rất nhiều tầm mắt, gã không khả năng vì bây giờ giết Lục Nguyên mà mất đi cơ hội có được chữ kiếm.

    Hơn nữa gã có sai người đi tra tư liệu về Lục Nguyên, tư liệu đã đến, kiếm đạo môn.

    Không ngờ Lục Nguyên có kiếm đạo môn.

    Kiếm đạo môn là sẽ trưởng thành.

    Ma Kiếm phó chủ văn minh định đợi Lục Nguyên vừa mới trùng kích thành công văn minh cảnh thì ra tay giết chết hắn, cướp kiếm đạo môn của hắn, khi đó chắc kiếm đạo môn so với bây giờ mạnh hơn nhiều.

    Ma Kiếm phó chủ văn minh nghĩđến bản thân không thể khiến kiếm đạo môn trưởng thành, định đem Lục Nguyên làm người bồi dưỡng, đợi tới lúc thì giết người cướp bảo.

    Nghĩđến chữ kiếm, nghĩ tới kiếm đạo môn, mắt Ma Kiếm phó chủ văn minh trở nên nóng rực.

    Lục Nguyên ra khỏi tà kiếm văn minh.

    Chiến thắng!

    Lục Nguyên có cảm giác cực kỳ sung sướng.

    Lần chiến thắng này khác với trước, đây là giao phong với kiếm thuật kỷ nguyên trước, nhiều kiếm pháp xuất sắc, nhiều cách đánh loại lạ, có Mi Mao kiếm pháp, nhắm mắt đánh, nằm đánh, không pháp lực đánh, ngồi đánh, vân vân và vân.

    Mình có thể chiến thắng hết thì đương nhiên càng sướng thêm.

    Lúc Lục Nguyên đi ra khỏi tà kiếm văn minh thì bên cạnh tụ tập khá đông người giúp vui.

    - Thanh niên họ Lục đó còn sống đi ra!

    - Không lẽ hắn khiêu chiến thắng năm kiếm đường?

    - Nếu là vậy thì giỏi quá.

    Mọi người bàn tán xôn xao, cách tà kiếm văn minh không xa có một người áo trắng và người áo xám nhìn nhau cười.

    Người áo trắng bạch y như tuyết, tự phụ cao ngạn, như thiên kiếm giáng thế.

    Người áo xám trung niên nho sinh, tư văn trưởng thành, có phong độ trí thức và khắc khổ.

    Thiên Kiếm Yến Thương Thiên!

    Địa kiếm Chu Thanh Huyền!

    Hai người này đến hộ giá.

    Lần này Lục Nguyên đi khiêu chiến tà kiếm văn minh là nước cờ hiểm, còn là Chu Thanh Huyền tự sắp đặt ra.

    Họ tin tưởng Lục Nguyên có thể khiêu chiến thắng năm kiếm đường nhưng sợ Ma Kiếm phó chủ văn minh bỗng trở quẻ.

    Tình hình hiện nay là Tà Kiếm phó chủ văn minh vân du bên ngoài, đi nơi sâu trong di thất địa ngưng luyện công pháp càng mạnh, để lại Ma Kiếm phó chủ văn minh trấn giữ.

    Cho nên Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền đều tới, họ sợ lỡ xảy ra điều gì ngoài ý muốn thì tiện cứu người.

    Bình thường thế giới cảnh có mạnh hơn, dù là nửa bước văn minh cảnh cũng không thể chạy thoát khỏi tay văn minh cảnh.

    Đây chính là chênh lệch lớn nhất giữa văn minh cảnh và thế giới cảnh.

    Nhưng Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền khác với đỉnh cao thế giới cảnh bình thường.

    Nói chính xác hơn thì lần này Chu Thanh Huyền trang bị một pháp bảo đặc biệt, có thể chớp mắt truyền tống Lục Nguyên đi trung ương thiên triều.

    Thường như như vậy còn chưa thoát được, văn minh cảnh có thể một bước phá toái vô số hư không, mấy giây là đuổi đến trung ương thiên triều rồi.

    Nhưng đừng quên Ma Kiếm phó chủ văn minh sao có thể ở đó giết Lục Nguyên được.

    Lần trước Chu Thanh Huyền đi trung ương thiên triều thăm viếng một người, đó chính là Pháp Nhất Đế Tử.

    Pháp Nhất Đế Tử và Chu Thanh Huyền là bằng hữu kiếp trước, có Pháp Nhất Đế Tử trấn giữ thì Ma Kiếm phó chủ văn minh không thể làm loạn được.

    Cho nên lần này Lục Nguyên đi tà kiếm văn minh nhìn thì nguy hiểm chứ thật ra không mấy gian nguy.

    Nhưng bây giờ xem ra không cần dùng tới nước cờ Pháp Nhất Đế Tử.

    Chu Thanh Huyền nhìn Yến Thương Thiên, nói:

    - Yến sư huynh, thật lâu không gặp nhỉ.

    Chu Thanh Huyền và Yến Thương Thiên cùng tu hành ở di thất địa nhưng đây là lần đầu gặp mặt.

    - Chu sư đệ, đã lâu không gặp.

    Yến Thương Thiên cười nói:

    - Đừng cứ kéo nhị hồ mãi, bi ai đau thương, chuyện đó đã qua nhiều năm như vậy.

    Đi thôi, ta mời ngươi uống rượu.

    Lục Nguyên ra khỏi tà kiếm văn minh liền trở về trung ương thiên triều.

    Cố Thu Thủy, Phi Kiếm Khách, Yến Phi Nhất đều bị bắt, mình không cứu được.

    Nhưng chắc là họ sẽ có cơ duyên riêng, dù sao Cố Thu Thủy, Phi Kiếm Khách xuất thân không bình thường.

    Lục Nguyên và họ chỉ là nói chuyện năm ba câu, biết mặt mà thôi, nếu thật là bạn thì Lục Nguyên chắc chắn sẽ đi cứu.

    Bằng hữu, chính là bằng hữu.

    Lại một lần phá mở không gian thác tầng, trước tiên quay về khu Nam Cương.

    Lúc hắn đến khu Nam Cương thì dặn dò chuyện Tà Phiên Thiên đã giải quyết xong, dặn Hoa Sơn xong Lục Nguyên bay trở về trung ương thiên triều lao hướng Kiếm Môn.

    Bây giờ cách Văn Minh Thánh Địa mở ra còn có hai năm rưỡi.

    Trong hai năm rưỡi này mình nên tu hành thế nào đây?

    Bây giờ kiếm thuật của mình đã là sáu thiết tắc rưỡi, tối cao là chín thiết tắc, chưa từng nghe nói qua mười thiết tắc.

    Tức là nói mình còn thiếu hai thiết tắc rưỡi.

    Lúc này kiếm thuật thăng lên một chút là vô cùng khó khăn, trong phút chốc không có ý định tăng kiếm thuật.

    Vậy thì pháp lực đi, bây giờ mình ở thế giới cảnh lục tầng nguyên khí cảnh, phải tăng lên thế giới cảnh thất tầng tích lũy cảnh.

    Nghe nói từ thế giới cảnh lục tầng nguyên khí cảnh xông lên thế giới cảnh thất tầng bản thân không dễ dàng.

    Thế giới cảnh thất tầng tích lũy cảnh là một cảnh giới khá kỳ lạ, cảnh giới khác từ sơ kỳ tăng lên đến đỉnh cao sẽ không tốn bao nhiêu thời gian, nhưng tích lũy cảnh thì khác.

    Từ sơ kỳ cảnh giới trùng kích đến đỉnh cao cần tốn rất nhiều thời gian, cho nên mới xuất hiện tình trạng kỳ lạ.

    Bởi vì thế giới cảnh thất tầng toàn là chuẩn bị cho sáng tạo tiểu thiên thế giới.

    Tiểu thiên thế giới nha, đó không còn là một không gian mà là tiểu thiên thế giới.

    Muốn sáng tạo ra một tiểu thiên thế giới thuộc về mình cần năng lượng khổng lồ.

    Năng lượng trước giờ sẽ không trống rỗng có.

    Có nhân tức có quả.

    Năng lượng có chỗ đến của nó.

    Tài nguyên có chỗ đến của nó.

    Muốn sáng tạo tiểu thiên thế giới cần năng lượng lớn bao nhiêu thì khó mà tưởng tượng.

    Cho nên thế giới cảnh thất tầng tích lũy cảnh sơ kỳ đến đỉnh cao cần năng lượng tài nguyên nhiều đến khó thể tưởng tượng.

    Tất nhiên hiện nay việc trước nhất hắn cần nghĩ là làm sao lên thế giới cảnh thất tầng.

    Đang lúc suy nghĩ thì hắn đã tới Kiếm Môn.

    Trở về Kiếm Môn không lâu thì phát hiện hắn nhận được đủ các loại thiệp mời chất thành đống.

    Bây giờ hắn là nổi danh khắp trung ương thiên triều nên nhận được nhiều thiệp mời cũng là chuyện thường thôi.

    Lục Nguyên tùy tiện chọn một vài thiệp mời xem thử, phát hiện nọi dung cơ bản giống nhau, đều là hắn đi tới đâu đó dự tiệc, dù gì toàn là chắp nối.

    Đối với hắn có tiềm lực lớn, đám người kia bắt đầu lôi kéo.

    Lục Nguyên tùy tiện lật xem rồi bỏ mặc, bây giờ hắn không rảnh rỗi làm những chuyện này, hơn nữa tính tình lười biếng.

    Hắn mới uống vài hớp rượu thì phát hiện có khí thế ngập trời ập đến, đấy là khí thế khổng lồ vô biên cỡ nào.

    Khí thế mạnh mẽ lay động, mặc dù không bằng Ma Kiếm phó chủ văn minh nhưng vượt trên bất cứ kẻ nào Lục Nguyên từng đối phó.

    Bây giờ hiển nhiên không phải một mình Lục Nguyên cảm giác loại khí thế khủng bố cường đại đó.

    Toàn Kiếm Môn, ba tinh thần không ai không cảm nhận được.

    Bị khí thế ảnh hưởng, ba kiếm môn tinh thần có không ít đệ tử pháp lực thấp đều quỳ xuống.

    Họ không muốn quỳ, nhưng đối mặt khí thế hoàng giả kinh người thế này thì không thể không quỳ.

    Đừng nói đám người pháp lực thấp, dù là pháp lực cỡ Thái Sử Bi cũng cảm thây rất khó chịu, nên biết rằng hiện nay gã có pháp lực thế giới cảnh ngũ tầng.

    Đấy là ai?

    Pháp lực gì vậy?

    Khí thế gì thế này?

    Vô số người nhìn hướng góc đông nam Kiếm Môn.

    Ở góc đông nam có một mãnh thú!

    Yêu thú!

    Là yêu thú gì dám xông vào Kiếm Môn?

    Yêu thú tất nhiên là vô cùng cường địa, ví dụ Cổ Cổ Thú mà Lục Nguyên đã gặp phải, nhưng yêu thú không thể xông vào đường chính, không thể tập kích môn phái có trong danh sách đăng ký.

    Kiếm Môn có nằm trong danh sách kia, đây là sao chứ?

    Yêu thú to lớn có mười răng nanh cỡ mấy ngàn trượng, lạnh lẽo đáng sợ.

    Yêu thú giống như kỳ lân!

    Nhưng xem ra nó hung tàn hơn kỳ lân rất nhiều.

    Mặc Ngọc Thập Nha Hồng Hoang Kỳ Lân!

    Rốt cuộc có người nhìn thấu lai lịch của kỳ lân.

    Nghe nói loại kỳ lân này lấy rồng làm thức ăn, thành niên liền có thực lực hỗn động cảnh.

    Loại yêu thú này lại dám xông vào Kiếm Môn.

    Xem con Mặc Ngọc Thập Nha Hồng Hoang Kỳ Lân khủng bố, e rằng toàn Kiếm Môn không ai chặn được nó.

    Khi người Kiếm Môn chấn động thì bỗng truyền đến một giọng nói.

    - Tiểu Nha, đã tới nơi rồi, trở vào trong Phong Thú bài đi.

    Vèo một tiếng, mới rồi Mặc Ngọc Thập Nha Hồng Hoang Kỳ Lân vô cùng khổng lồ làm toàn Kiếm Môn chấn động bỗng biến mất.

    Cái gì?

    Yêu thú vô cùng cường đại như Mặc Ngọc Thập Nha Hồng Hoang Kỳ Lân mà là tọa kỵ cho người ư?

    Người kia là ai?

    Lúc này, khí thế khiến Kiếm Môn chấn động chưa biến mất, nhìn qua mới phát hiện phát ra khí thế là người kia chứ không phải Hồng Hoang Kỳ Lân.

    Người đến ngày càng gần, tim mọi người đập nhanh, thình thịch, như sắp vọt khỏi lồng ngực.

    Chương 1185-1186 : Lục Nguyên trọng thương

    Rốt cuộc nhìn rõ mặt, trông người đó rất trẻ, diện mạo hơi thô kệch, không phải loại hình thư sinh nho nhã.

    Khuôn mặt chữđiền, vóc dáng cao to, toàn thân mỗi tấc da thịt cơ bắp cuồn cuộn tràn ngập mỹ cảm, đôi mắt gã khá sâu như bao gồm vô tận thế giới vậy.

    Người này mặc kỳ lân bào mặc ngọc chiến giáp, tay cầm một thanh phương thiên họa kích vô cùng to lớn.

    Gã dường như là trời, là đất, là duy nhất trong thiên địa.

    Người kia là ai?

    Lục Nguyên cảm giác rõ ràng người này có sát khí rõ rệt với mình, dường như mục tiêu chính là mình.

    Hơi thở hồng hoang tỏa ra bốn phía.

    Đây vốn là hơi thở cường địa đến cực điểm.

    - Ngươi chính là Lục Nguyên?

    Người đàn ông trẻ tuổi mặt chữđiền mặc ngọc kỳ lân chiến giáp nhìn Lục Nguyên.

    Mấy người Kiếm Môn đều bị gã phớt lờ, ở trong mắt gã họ chỉ là con kiến, mỗi mình Lục Nguyên là đáng giá chú ý chút.

    - Nghe nói ngươi cũng khá giỏi, đánh bại phế vật Kiếm Chi Tử, trong loại đấu cấp thấp như đại chiến xếp hạng môn phái biểu hiện tàm tạm.

    Người kia là ai?

    Giọng điệu thật huênh hoang, mở đầu đã nói Kiếm Chi Tử là phế vật, rồi nói cuộc đấu mạnh nhất của Vô Thượng Đại Giáo như xếp hạng môn phái là chiến đấu cấp thấp!

    Nhưng nghe giọng điệu người này nói chuyện cho cảm giác không phải cuòng mà là lẽ đương nhiên.

    Dường như gã trời sinh đã có tư cách này.

    Lục Nguyên đè nén áp lực hỏi:

    - Ngươi là ai?

    người đàn ông trẻ tuổi mặc ngọc chiến giáp hời hợt nói:

    - Hoang Chi Tử, hoặc ngươi có thể gọi là bản kỷ nguyên chi tử.

    Bản kỷ nguyên là hoang kỷ nguyên, ta đương nhiên là bản kỷ nguyên chi tử.

    Hoang Chi Tử!

    Đứng đầu Khí Vận Thất Tử.

    Lục Nguyên bất giác nhớ tới lời Tiên Chi Tử từng nói với mình.

    - Ngươi tốt nhất đừng đi Văn Minh Thánh Địa, nếu không đụng phải Hoang Chi Tử thì hắn sẽ giết chết ngươi!

    Khi đó Tiên Chi Tử lộ vẻ mặt kinh hoàng.

    Người mạnh nhất trong Khí Vận Thất Tử!

    Dù là Tiên Chi Tửđã thắng Kiếm Chi Tử cũng phải sợ hĩa.

    Một kẻ muốn giết mình giờ rốt cuộc xuất hiện ngay trước mắt.

    Lục Nguyên có thu thập tư liệu về Hoang Chi Tử, biết người này khí vận mạnh mẽ đến không gì sánh bằng.

    Việc gã làm xưa nay chưatường thất bại.

    Kiếm Chi Tử cái gì so với Hoang Chi Tử không bằng một móng chân.

    Cùng là Khí Vận Thất Tử nhưng Kiếm Chi Tử và Hoang Chi Tử chênh lệch lớn vô cùng.

    Lúc này trên dưới Kiếm Môn đều điên lên.

    Hoang Chi Tử, số một kiếm thuật nhất tuyến thiên đến, mà thế tới khủng khiếp như vậy, dường như dễ dàng hủy diệt vạn vật vậy.

    Hoang vốn là khắc tinh của kiếm, Hoang Chi Tử càng là khắc tinh trong khắc tinh, người như vậy thật sự có thể hủy diệt mọi thứ.

    - Vốn lúc trước có nghe qua tên ngươi, cho rằng chỉ là một con kiến thôi nên không mấy để ý.

    Người đàn ông trẻ tuổi mặc ngọc chiến giáp nhẹ nhàng đung đưa phương thiên họa kích trong tay, nói:

    - Nhưng ngươi có thể thắng Kiếm Chi Tử thì không xem như là kiến, đáng giá ta ra tay.

    Hôm nay chính là ngày giỗ của ngươi, một trách thì oán ngươi là người kiếm đạo.

    - Kích này là Hồng Hoang!

    Hoang Chi Tử tay động, Hồng Hoang Thần Kích trong tay gã đâm hướng Lục Nguyên, đó là khí lưu hồng hoang vô cùng to lớn.

    Lục Nguyên bản năng rút ra Dưỡng Ngô tiên kiếm, ở trên mặt kiếm thêm vào nhân tố kiếm khắc hoang, hiệu quả không khác lắm với kiếm khắc hoang.

    *Đinh!*

    Một kích của Hoang Chi Tử vô cùng tinh diệu.

    Tuy nhiên, đã bị Lục Nguyên chặn lại.

    Nhưng thật sự chặn lại rồi ư?

    Trong phút chốc Lục Nguyên nghe từ Dưỡng Ngô tiên kiếm truyền đến thanh âm.

    Quang!

    Kiếm phá!

    Không sai, kiếm phá!

    Dưỡng Ngô tiên kiếm trong chớp mắt bị thủng một lỗ to!

    Và lực luượng hồng hoang to lớn mạnh mẽ đập vào Lục Nguyên.

    Kiếm khắc hoang có thể khắc hoang, như là nước khắc nước vậy.

    Nhưng một cốc nước không thể dập tắt xe lửa bốc cháy, bây giờ chính là đạo lý này.

    Toàn thân Lục Nguyên bị lực lượng hồng hoang to lớn không gì sánh bằng mạnh đập trúng, sức mạnh vô cùng đáng sợ xâm nhập vào cơ thể hắn.

    Lực lượng này to lớn đến cỡ nào!

    Mặc dù Lục Nguyên có vô thượng cương nhu thân nhưng bị lực lượng trùng kích nhập vào người, nó ở trong thân thể không ngừng phá hư.

    Lục Nguyên muốn lấy ra kiếm khắc hoang nhưng phát hiện nó bị áp chế gắt gao.

    Đó là pháp lực khủng khiếp cỡ nào chứ, kinh mạch toàn thân Lục Nguyên trong khoảnh khắc đều bị trọng thương rồi trọng thương.

    Một chiêu bại trận!

    Đây chính là Hoang Chi Tử!

    Đứng đầu Khí Vận Thất Tử!

    Hoặc nên gọi là kỷ nguyên chi tử.

    Đối mặt Hoang Chi Tử thì dù mình có kiếm khắc hoang đi nữa cũng sẽ một chiêu bại trận!

    Lục Nguyên oa một tiếng hộc búng máu.

    Bây giờ hắn không rảnh suy tư những điều này, vì hắn muốn sống, tuyệt đối không thể chết vào lúc này.

    Trong lòng Lục Nguyên dâng lên đấu chí mãnh liệt.

    Hoang Chi Tử ngạc nhiên nói:

    - A, có thểđón một kích của ta không chết, đúng là có chút bản lĩnh.

    Bây giờ là kích thứ hai.

    Một con hồng hoang thượng cổ thần long bắn ra từ kích của gã, ập hướng Lục Nguyên.

    Chớp mắt Kiếm Diệt lão tổ lập tức mở ra chung cực phòng ngựđại trận của Kiếm Môn.

    Chung cực phòng ngựđại trận Kiếm Môn này không phải bình thường!

    Năm đó thực lực Cuồng Môn giáng xuống bên trên Kiếm Môn thế mà phải mất hơn tháng mới đánh mở chung cực phòng ngựđại trận Kiếm Môn được, trong quá trình có lấy ra chung cực binh khí, do đó của có thể chỗ lợi hại của chung cực phòng ngựđại trận Kiếm Môn.

    Kiếm Diệt lão tổ thầm nghĩ chung cực phòng ngựđại trận Kiếm Môn chắc có thểđón được công kích của Hoang Chi Tử một chốc.

    Nhưng chớp mắt, đối mặt một kích từ Hồng Hoang Thần Kích, chung cực phòng ngựđại trận Kiếm Môn bịđánh nát!

    Cái gì!

    Chỉ một kích đã đánh nát chung cực phòng ngựđại trận Kiếm Môn rồi.

    Hơn nữa dư thế còn đang hướng về Lục Nguyên.

    Lục Nguyên lấy ra Dưỡng Ngô tiên kiếm chắn, nhưng chặn lại làm lỗ hổng trên kiếm càng to ra, Lục Nguyên bị thương càng mạnh, bây giờ toàn thân không lấy ra được pháp lực nào.

    Lục Nguyên trước giờ chưa từng nghĩđến đối mặt Hoang Chi Tử sẽ có kết quả như vậy, chỉ hai kích mà mình đã trọng thương đến không thểđánh trả.

    Khí vận đệ nhất tử, kỷ nguyên chi tử thật là khủng bố.

    Hoang Chi Tử tay nắm Hồng Hoang Thần Kích, nói:

    - Xem ra ngươi phải chết dưới kích thứ ba của ta.

    Kích thứ ba!

    Gã đánh ra kích thứ ba, nó hóa thành một thượng cổ thần long gầm gừđánh hướng Lục Nguyên.

    Trong khoảnh khắc một bàn tay to lớn xuất hiện giữa không trung bóp lấy thượng cổ thần long gầm gừ.

    Nhưng con thượng cổ thần long không ngừng vùng vẫy khiến bàn tay to phải lùi vài bước.

    Cùng lúc đó, trong không trung xuất hiện một người đàn ông trung niên toàn thân tràn ngập pháp thuật ảo diệu.

    Người đàn ông trung niên khuôn mặt đầy uy nghiêm, toàn thân tràn ngập pháp thuật huyền diệu, đại biểu pháp thuật chân lý, chính là Pháp Thánh Đế Tử của pháp cổ văn minh.

    Năm đó Hoang Thánh Đế Tử chặn giết Lục Nguyên thì Pháp Thánh Đế Tửđến, lần này vẫn là gã.

    Pháp Thánh Đế Tử ngẫu nhiên tới khu vực này, vừa lúc gặp phải vụ việc nê ra tay ngăn cản.

    Chặn một kích của Hoang Chi Tử xong Pháp Thánh Đế Tử nói:

    - Hoang Chi Tử, kỷ nguyên chi tử, nể mặt đế tửđược chứ?

    Pháp cổ văn minh so với thái cổ văn minh mạnh hơn chút, Pháp Thánh Đế Tử lại là nhân vật quan trọng của pháp cổ văn minh, lần này muốn thay Lục Nguyên cầu tình.

    - Nể mặt ngươi?

    Dựa vào cái gì phải nể mặt ngươi?

    Hoang Chi Tử cười khẩy nói:

    - Hoang Thánh Đế Tử nể mặt ngươi không đại biểu ta cũng sẽ.

    Pháp Thánh Đế Tử nghe thế thì cứng đờ, nói:

    - Nếu đã vậy phải xem kỷ nguyên chi tử ngươi mạnh cỡ nào.

    Pháp Thánh Đế Tửđương nhiên biết rõ tiềm lực của Hoang Chi Tử hơn xa mình, nhưng gã sống nhiều năm mài ra thực lực bất phàm.

    Gã không sợ Hoang Chi Tử, hơn nữa Lục Nguyên xem như nửa muội phu, gã phải bảo vệ.

    Trong phút chốc Hoang Chi Tử và Pháp Thánh Đế Tử ở không trung liên tục đấu, là giao đâu mạnh nhất dưới văn minh cảnh.

    Nửa nén nhang sau Pháp Thánh Đế Tử bùm một tiếng ngã xuống kiếm môn tinh thần, kiếm môn tinh thần run lên ầm ầm.

    Pháp Thánh Đế Tử cũng thua1

    Không sai, đối mặt Hoang Chi Tử thì Pháp Thánh Đế Tử vẫn phải thua.

    Nên biết rằng Pháp Thánh Đế Tử có tư cách nửa bước văn minh đã lâu.

    Pháp Thánh Đế Tử lại đứng lên, mặt tái nhợt nói:

    - Hoang Chi Tử, không ngờ thực lực của ngươi lại có tiến cảnh, đã có thể lọt vào trong Năm Mươi Thiên Bảng.

    Năm Mươi Thiên Bảng là năm mươi người sớm tu thành nửa bước văn minh cảnh, chờ trùng kích văn minh cảnh.

    Trong Năm Mươi Thiên Bảng không chỉ là nửa bước văn minh cảnh, thậm chí có một số lão quái vật có trái tim văn minh cảnh, hoặc tay, hoặc mắt vân vân.

    Một khi đến văn minh cảnh thì hoàn toàn khác với bên dưới, nhờ vào một phần thân thể văn minh cảnh, những người có phần thân thể của văn minh cảnh thì đều mạnh mẽ đến khó tưởng tượng nổi.

    Những người này được gọi là Năm Mươi Thiên Bảng!

    Hơn nữa Năm Mươi Thiên Bảng không có nhiều người biết, người thường chưa từng nghe qua, vì không có tư cách nghe nói.

    Pháp Thánh Đế Tử ở nửa bước văn minh cảnh đã lâu, Tà Cực Thiên Tônở thế giới cảnh thập tầng cho nên mới nghe nói.

    Bây giờ Pháp Thánh Đế Tử phát hiện thực lực của Hoang Chi Tửđã cao như vậy, như có thực lực lọt vào trong Năm Mươi Thiên Bảng.

    - Không sai, thực lực của ta lại tiến bộ.

    Pháp Thánh Đế Tử, dựa vào ngươi mà cũng mơ ngăn cản ta?

    Cho dù Pháp Chi Tử cùng ngươi lên cũng không thể cản ta.

    Ăn nói thật tự tin, nhưng gã có thực lực đó.

    Gã là kỷ nguyên chi tử, gã mới đánh bại Pháp Thánh Đế Tử là nhân vật nổi danh đã lâu.

    Hoang Chi Tử cầm Hồng Hoang Thần Kích từng bước một đi hướng Lục Nguyên, dưới chân vô số không gian và thời gian đang chấn động, dường như gã đại biểu là chân lý duy nhất trên cõi đời.

    - Lục Nguyên, ngày hôm nay ta muốn ngươi chết.

    Có thể chết dưới tay bản kỷ nguyên chi tử là vinh hạnh của ngươi, dù là ai, trên trời dưới đất, cũng ngăn cản không được ta muốn giết ngươi, bởi vì ta chính là kỷ nguyên chi tử!

    Hoang Chi Tử một bước phun ra một chữ, khí thế bùng phát.

    Lục Nguyên oa một tiếng hộc máu!

    Thực lực cách biệt quá lớn!

    Chết tiệt!

    Từ khi mình vào trung ương thiên triều gần như xuôi chèo mát mái, trước nay chưa từng gặp đối thủ có tính áp đảo như vậy.

    Một đường đến bây giờ mình hơi tự kiêu, đặc biệt là ngay cả Kiếm Chi Tử trong Khí Vận Thất Tử cũng thua dưới tay mình, mình thật là kiêu ngạo quá.

    Bây giờ gặp phải khí vận đệ nhất tử Hoang Chi Tử mới ăn thiệt thòi rất lớn.

    Loại cảm giác đè ép này là cảđời mình chưa từng có.

    Hoang Chi Tử cầm Hồng Hoang Thần Kích, đạp bẹp tất cả xung quanh, muón tiêu diệt Lục Nguyên.

    Gã bá đạo vô song, chung cực phòng ngựđại trận Kiếm Môn bị gã một kích đập nát, Pháp Thánh Đế Tử ra tay không bao lâu sau bị gã đánh bị, dường như không ai ngăn chặn được gã,

    Gã chính Hoang Chi Tử, kỷ nguyên chi tử.

    Con của trời, trời sinh chủ nhân chư thần.

    Trên đời này chưa ai dám khẳng định mình chắc chắn có thể trùng kích thành công văn minh cảnh.

    Văn minh cảnh là một ngưỡng cửa.

    Sáu tử khác trong Khí Vận Thất Tử cũng không thể, dù là Tiên Chi Tử hay Võ Chi Tử.

    Thậm chí những người kinh tài có mắt hay tay văn minh cảnh cũng không dám khẳng định mình chắc chắn phá tan ngưỡng cửa văn minh cảnh.

    Nhưng mà Hoang Chi Tử thì có thể.

    Trên đời này Hoang Chi Tử là người duy nhất khẳng định mình thành công trùng kích văn minh cảnh.

    Bởi vì gã là Hoang Chi Tử, kỷ nguyên chi tử.

    Gã sinh ra đã hoàn toàn khác với người ta.

    Tất cả mọi người đều chắc chắn rằng gã sẽ thành công trùng kích văn minh cảnh, chẳng qua là vấn đề thời gian mà thôi.

    Bây giờ gã ở trước mặt Lục Nguyên là người bá đạo vô song.

    Khi Hoang Chi Tử sắp ra tay thì bỗng xuất hiện một luồng khói đen.

    Đó là khói đen vô cùng xảo quyệt, trong khói bay ra một đoàn sáng tím, đó là kiếm quang!

    Luồng kiếm quang này đánh thẳng hướng Hoang Chi Tử.

    Một luồng kiếm quang lóe lên không khiến boa nhiêu người chú ý, nhưng mặt sau phát hiện đó là kiếm quang có thể rạch phá ngân hà.

    Từ khi nào kiếm đạo có nhân vật như vậy?

    Hoang Chi Tử trầm giọng nói:

    - Ngươi không phải người trong kiếm đạo, bởi vì ta là hoang, có thể cảm giác được kiếm.

    Ngươi không có kiếm tâm thật sự.

    Ngươi là ai?

    Là ai trong Năm Mươi Thiên Bảng?

    Người áo đen này cho gã áp lực khá lớn, dưới văn minh cảnh có thểđem đến áp lực như vậy cho phắn chỉ có người trong Năm Mươi Thiên Bảng.

    Trong Năm Mươi Thiên Bảng thời gian nổi tiếng ngắn nhất cũng cần bảy vạn tuổi.

    Tuổi càng lớn hơn thì cỡ mấy ngàn vạn tuổi.

    Có mấy người đều là khi kỷ nguyên vừa mở ra thì đã tồn tại.

    Người áo đen lạnh nhạt nói:

    - Ngươi quan tâm ta là ai làm gì?

    Chỉ cần biết hôm nay ngươi thua trong tay ta là được.

    Dường như đối với gã thì việc đánh bại Hoang Chi Tử kỷ nguyên chi tử rất là đơn giản.

    Hoang Chi Tử cười lạnh nói:

    - Ngươi đúng là tự tin.

    Mặc kệ ngươi là ai trong Năm Mươi Thiên Bảng ta đều không sợ.

    Bởi vì ta là Hoang Chi Tử, cường giả nhất định thành công.

    Hồng Hoang Thần Kích của Hoang Chi Tử và kiếm quang của người áo đen đan vào nhau.

    Lúc này Lục Nguyên đấm tay xuống đất, buồn rầu!

    Lục Nguyên rất là bực mình.

    Đây là lần ngã gục đau nhất từ khi vào trung ương thiên triều, trước kia dù có đụng phải loại người gì, mặc kệđối thủ là ai chỉ là té nhẹ thôi.

    Giống như Chiến Cuồng Thiết chỉ tạm thời khiến Lục Nguyên yếu thế, hắn biết mình chỉ cần đột phá nho nhỏ là thắng được.

    Nhưng bây giờ Hoang Chi Tử cường đại thật khiến người kinh hoảng, là hoàn toàn áp đảo, đánh mình hoàn toàn không có sức phản kháng.

    Chết tiệt!

    Mình nhất định phải biến mạnh hơn!

    Phải phản kích trở lại!

    Lúc trước ở Hoa Sơn lần đầu tiên mình gặp Nguyên Lăng thì có cảm giác này rồi, nhưng sau đó mình đánh ngược trở lại, sau này gặp gỡ cũng không có cảm giác như thế.

    Bây giờ cảm giác trỗi dậy lần nữa, Hoang Chi Tử cường đại, bá đạo buộc mình đến đường cùng.

    Nếu không phải người áo đen đột nhiên xuất hiện thì e rằng bây giờ mình chết rồi.

    Tốt lắm, nhớ kỹ nó!

    Giờ phút này từ sâu trong đáy lòng ghi nhớ dưới văn minh cảnh đối thủ mạnh nhất của mình, Hoang Chi Tử.

    Sớm muộn gì rồi sẽ có một ngày, ta sẽ đánh bại ngươi, Hoang Chi Tử, ngươi chờ đó.

    Chương 1187-1188: Nho chi phó chủ văn minh

    Kiếm nhẹ nhàng ngân.

    Đúng rồi, Dưỡng Ngô tiên kiếm đang kêu.

    Đây là lần đầu tiên Dưỡng Ngô tiên kiếm bị triệt để chém ra lỗ hổng to.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm rất không cam lòng.

    Lục Nguyên nhẹ vuốt Dưỡng Ngô tiên kiếm, miệng vết thương quá lớn, suýt nữa chém Dưỡng Ngô tiên kiếm thành hai nửa.

    - Dưỡng ngô dưỡng ngô, ta biết ngươi giận, thật ra lúc này ta cũng tức lắm.

    Mối thù này ta sẽ trả, cho ta năm năm, trong vòng năm năm, ta nhất định sẽ báo thù,

    Năm đó ước chiến với Kiếm Chi Tử là tám năm, bây giờ Lục Nguyên cho mình kỳ hạn.

    Năm năm, trong vòng năm năm nhất định sẽ báo lại ngày hôm nay mối thù phá kiếm, trọng thương nguy ngập.

    - Lần này kiếm gãy người chết.

    Đôi mắt Lục Nguyên bắn ra ánh mắt phấn đấu cực kỳ mãnh liệt:

    - Kiếm sẽ vì gãy mà tu sửa lại càng mạnh.

    Người chết rồi tu hành càng cường.

    Ta sẽ không thua!

    - Đây sẽ là lần thất bại nặn nề cuối cùng trong đời ta, sau này ta tuyệt đối không muốn nếm mùi cay đắng như vậy nữa.

    Lục Nguyên thầm nói với mình.

    Đúng vậy, lần này thua quá thảm, không bao giờ muốn như vậy nữa!

    Nối thống khổ thất bại nếm một lần là đủ rồi, không muốn nhấm nháp lần thứ hai.

    Trong chiến đấu, người người áo đen đột nhiên lộ mặt chiếm hết ưu thế.

    Hoang Chi Tử quát dài:

    - Tố lắm, mặc kệ ngươi là ai trong Năm Mươi Thiên Bảng, lần sau gặp lại là ngày chết của ngươi!

    Hoang Chi Tử biết bây giờ thực lực của mình kém xa người áo đen bí ẩn này.

    Tuy nhiên, Hoang Chi Tử tin tưởng lần sau gặp lại chắc chắn mình có thể chém chết tên đó, bởi vì gã là Hoang Chi Tử, khí vận đệ nhất tử, kỷ nguyên chi tử.

    Trước lần gặp lại đó mình phải biến càng mạnh hơn, đây không phải chuyện nhẹ nhàng gì.

    Hoang Chi Tử quát dài, thu lại Hồng Hoang Thần Kích, biến mất không còn bóng dáng.

    Người áo đen bí ẩn cười nói:

    - Tốt lắm, Pháp Thánh Đế Tử, các vị Kiếm Môn, ta muốn mang Lục Nguyên biến mất một đoạn thời gian.

    Yên tâm, ta không có ác ý gì với hắn.

    Nói xong gã dùng pháp lực cuốn, giây tiếp theo trong Kiếm Môn đã không thấy người áo đen và Lục Nguyên đâu.

    Sau khi không gian di chuyển, Lục Nguyên phát hiện mình đang nằm trên bãi cỏ xanh ngắt, chắc là một tinh cầu không có ai đến, không khí còn trong lành, có không ít yêu thú cường đại.

    Nhưng rõ ràng yêu thú to cỡ mấy vạn trượng không dám đến gần.

    Người áo đen bí ẩn này khí thế quá nhiếp người, gã không chủ động phóng ra khí thế nhưng vì quá mạnh nên không phóng khí thế cũng đã nhiếp người rồi.

    Lục Nguyên hộc máu, nói:

    - Ngươi là ai?

    Nằm trong Năm Mươi Thiên Bảng?

    Người áo đen bí ẩn cười tủm tỉm nói:

    - Hoang Chi Tử bức không ra chân thân của ta nên nói ta ở trong Năm Mươi Thiên Bảng.

    Hoang Chi Tử có thể buộc ra chân thân của ta mới là quái dị, ta cũng không cần lăn lộn nữa.

    Người áo đen tháo xuống mặt nạ lô gìra một khuôn mặt.

    Cái này!

    Lục Nguyên ngây ngốc.

    Dưới mặt nạ dù là mặt mày của ai Lục Nguyên đều sẽ không quá mức kinh ngạc.

    Nhưng khuôn mặt này thật là quá chính khí.

    Đây thật sự như là chính nhân quân tử bẩm sinh, trời sinh có vị đại nho.

    Khuôn mặt của gã đại biểu cho nho thực nghĩa, nho áo nghĩa.

    Dường như gã chính là trời sinh chính nghĩa, vô địch chính khí.

    Chính nhân quân tử trong chính nhân quân tử như vậy, Lục Nguyên không tưởng tượng nổi sẽ giả trang làm người áo đen, thật là không xứng với chính khí của gã.

    - Quân tử làm việc không thể gò bó thủ đoạn.

    Đại nho nói:

    - Còn thân phận của ta thì cũng nói cho ngươi biết luôn vậy, ta chính là Nho Chi phó chủ văn minh.

    Cái gì!?

    Nho Chi phó chủ văn minh???

    Lục Nguyên chấn kinh rồi, không bao giờ ngờ người đến chính là Nho Chi phó chủ văn minh.

    Nho Chi phó chủ văn minh không phải phó chủ văn minh bình thường mà là có công lực cực kỳ tinh thâm, cũng là người thống trị nho chi văn minh.

    Khoan đã, mình nớ một chuyện.

    Lúc mình rời khỏi Tháp Nguyên Tố định đi nghênh chiến với Kiếm Chi Tử thì giữa đường đụng phải phụ tử Lăng Thanh Vân.

    Phụ tử Lăng Thanh Vân âm hiểm xảo trá muốn giết mình, kết quả mình vào Cổ Cổ tuyệt địa gặp phải Cổ Cổ Thú, ngược lại nhờ đó tăng lên một tầng, cuối cùng giết ngược lại phụ tử Lăng Thanh Vân.

    Điểm này không sai, khi ấy từ lời nói của phụ tử Lăng Thanh Vân biết được dường như Nho Chi phó chủ văn minh đi khiêu chiến với phó chủ yêu chi văn minh kết quả là thất bại trở về, trọng thương gần chết, lúc đó dường như Nho Chi phó chủ văn minh định đem truyền thừa cho mình, nên mới khiến phụ tử Lăng Thanh Vân đến truy sát.

    Không ngờ bây giờ gặp được Nho Chi phó chủ văn minh.

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - Ngày của ta không còn nhiều nên muốn tìm một người truyền thừa.

    Trong toàn trung ương thiên triều có rất nhiều nhân tài nhưng người chính khí trong tâm thì ít đến đáng thương, chân chính phù hợp cách nghĩ của ta chỉ chỉ có một người, chính là ngươi.

    Ta âm thầm khảo sát ngươi rất lâu, bao gồm ngươi vào di thất địa tà kiếm văn minh thật ra ta có theo đến.

    Phải rồi, ngươi ở di thất địa có hai người gần văn minh cảnh âm thầm bảo vệ, một là bạch y kiếm khí, một là áo xám bi kiếm khí.

    Lục Nguyên nghe đến đây liền hiểu, ngươi như thế thì chắc chắn là Yến Thương Thiên và Chu Thanh Huyền rồi.

    Không ngờ hắn đi tà kiếm văn minh thì hai người này âm thầm bảo vệ.

    - Kiếm thuật của ngươi rất tốt, phẩm tính cũng khá.

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - Cho nên cuối cùng quyết định cho ngươi thử một lần, xem coi ngươi có thể nhận truyền thừa của ta không.

    Vậy nên khi hậu bối Hoang Chi Tử kiêu ngạo vô lễ định giết ngươi thì ta nhúng tay vào.

    - Đương nhiên muốn nhận truyền thừa của ta không dễ dàng, phải nhận tầng tầng thử thách.

    - Bây giờ cho ngươi vật truyền thừa thứ nhất đi.

    Nho Chi phó chủ văn minh nói rồi giơ tay lên, trong không trung xuất hiện một văn tự chớp lóe.

    - Đổ!

    Nho Chi phó chủ văn minh cho Lục Nguyên món thứ nhất chính là chữ đổ.

    - Văn tự này là đổ phân thân, là ba phần phân thân, không giống bình thường.

    Phó chủ Nho chi văn minh nói:

    - Đây là thử thách thứ nhất ta cho ngươi.

    Ngươi được đến đổ tự phân thân này rồi sẽ làm cái gì?

    Hoang Chi Tử giận dữ nói:

    - Chết tiệt!

    Rốt cuộc là ai trong Năm Mươi Thiên Bảng, dám đối nghịch với ta!

    Đương nhiên gã phải giận dữ, gã là Hoang Chi Tử, kỷ nguyên chi tử.

    Là con ông trời.

    Người như gã mà thất bại một lần.

    Làm sao gã không giận được?

    Người khác dưới văn minh cảnh vừa nghe Năm Mươi Thiên Bảng liền im thin thít, bởi vì người Năm Mươi Thiên Bảng là mạnh nhất dưới văn minh cảnh.

    Nhưng Hoang Chi Tử không thèm quan tâm, vì gã biết dù bây giờ mình không bằng người trong Năm Mươi Thiên Bảng nhưng cho gã thời gian thì chắc chắn sẽ vượt qua mọi người, đây là tự tin của kỷ nguyên chi tử.

    Hoang Chi Tử tùy tiện vung Hồng Hoang Thần Kích, nói:

    - Bây giờ đi Đổ Tiên Đảo thôi, Đổ Tiên Đảo sắp mở rồi, bằng vào khí vận của kỷ nguyên chi tử ta chắc chắn lời to.

    Đi tìm tài nguyên một phen, đến lúc tăng thực lực rồi đập bẹp hết toàn bộ người trong cái gì Năm Mươi Thiên Bảng.

    Ta mới là mạnh nhất dưới văn minh cảnh, những người khác đều là đồ bỏ đi.

    Hơn nữa ta đã đồng ý với đảo chủ Đổ Tiên Đảo là sẽ đi áp trận.

    - Lần sau gặp Lục Nguyên chính là ngày chết của hắn!

    Hoang Chi Tử vung Hồng Hoang Thần Kích chém phá hư không thuấn di đi.

    Gã thuấn di dài hơn người bình thường rất là nhiều, hiển nhiên trải qua thiết tắc dung hợp thăng cấp.

    Lúc này, trên một tinh thần.

    Nho Chi phó chủ văn minh lấy ra rõ ràng là một đổ tự phân thân.

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - Đổ tự còn tồn tại trong văn tự môn, đổ tự phân thân là ba phần phân thân vô cùng hiếm hoi, trên đời khó tìm.

    Ngươi sẽ dùng đổ tự phân thân này làm cái gì?

    Nhớ kỹ, đây là thử thách thứ nhất ta cho ngươi.

    Lục Nguyên nhận lấy đổ tự phân thân, nó vào tay làm hắn cảm thấy máu như sục sôi, đây không phải loại thiêu đốt chiến đấu thường khi mà là cảm xúc thiêu đốt mặt khác.

    Lục Nguyên trước giờ chưa từng cờ bạc nhưng nay trong đầu hiện ra đủ kiểu đủ dạng bài bạc, rất muốn chơi một lần.

    Lục Nguyên dứt khoát hỏi:

    - Hiện nay tại đâu có đổ?

    - Nếu nói chỗ nào có đổ thì chắc là Đổ Tiên Đảo.

    Nho Chi phó chủ văn minh đáp:

    - Đổ Tiên Đảo là một vùng đất kỳ lạ ở một góc trung ương thiên triều.

    Vùng này mười năm mở một lần, một lần mở đổ một năm.

    Mỗi lần Đổ Tiên Đảo mở đầu có một đám người thích cờ bạc đi tới đó.

    Trên Đổ Tiên Đảo các loại tài nguyên thứ nào cũng có, dù sao chỉ cần ngươi muốn đổ thì sẽ tìm được đối thủ.

    Lục Nguyên nói:

    - Vậy thì đi Đổ Tiên Đảo.

    - Tốt lắm, dù sao ta cũng rảnh, cùng ngươi đi một chuyến vậy.

    Nho Chi phó chủ văn minh mỉm cười, gã dùng một thủ thuật che mắt, trong khoảnh khắc dường như biến thành người khác vậy.

    - Đương nhiên hai chúng ta dù là ai ở trong trung ương thiên triều đều nổi tiếng, nên muốn đi Đổ Tiên Đảo phải ngụy trang trước.

    Ta sửa tên gọi là Lý Hạo Nhiên.

    - Vậy gọi là Lý Thái Sử đi.

    Lục Nguyên nói, cũng giả trang.

    Nho Chi phó chủ văn minh lắc đầu, nói:

    - Ngươi giả trang không được, thôi, thuạn tiện dạy ngươi một chút.

    Lục Nguyên phát hiện phó chủ Nho chi văn minh đúng là kỳ quái, hoàn toàn khác với hắn tưởng tượng.

    Gã sẽ cố ý giả làm người trong Năm Mươi Thiên Bảng lừa Hoang Chi Tử, biết đủ các loại ngụy trang, rồi còn đổ tự phân thân, đâu có giống Nho Chi phó chủ văn minh, hoàn toàn không hợp hình tượng đường đường chính chính.

    Nho Chi phó chủ văn minh cười to nói:

    - Quân tử không câu nệ tiểu tiết, nếu chuyện gì cũng gò bó rập khuôn thì làm sao đấu với những người khác?

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - Nếu ngươi đã kêu Lý Thái Sử thì gọi ta là sư thúc đi, giả bộ hai ta là sư thúc sư điệt.

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Tốt.

    Nho Chi phó chủ văn minh bắt đầu dạy Lục Nguyên đạo dịch dung ngụy trang, thế là hắn phát hiện hóa ra đạo dịch dung ngụy trang rộng lớn đến vậy, khó mà tưởng tượng.

    Thì ra mình biết về đạo này quá ít, giả trang dễ bị người phát hiện như vậy.

    Nho Chi phó chủ văn minh mới là cao thủ của đạo này.

    Lý do mình lấy tên Lý Thái Sử càng đơn giản, sư phụ thứ nhất là Lý Nguyên Bạch, sư phụ thứ hai là thái sử không, hợp lại chính là Lý Thái Sử.

    Đổ Tiên Đảo!

    Đây là một hòn đảo bài bạc, trên Đổ Tiên Đảo có tầng tầng cấm pháp, không ngừng trôi nổi, bình thường không thấy được nó, chỉ mười năm một lần thịnh hội đổ bác bắt đầu mới báo cho người trung ương thiên triều.

    Lần này Đổ Tiên Đảo ở góc xó xỉnh nào đây?

    Lần này Đổ Tiên Đảo là ở cạnh thế giới hỏa sơn.

    Nhân tính bên trong thường có mấy nhược điểm.

    Trong đó một cái chính là đổ.

    Vậy nên mười năm mở một lần, một lần mở một năm, Đổ Tiên Đảo mỗi lần mở đều có rất nhiều người, lần này cũng không ngoại lệ, thật là núi người biển người, thần tiên cao thủ rất nhiều người tụ tập đến.

    - A, Nam Cực Tiên Ông, ngươi cũng đến?

    - Lần này chỗ ta có một đơn lô luyện ra nhiều lắm có thể đổ, nói không chừng sẽ kiếm được chút ít,à thua cũng không thành vấn đề.

    - A, Võ Tiêu Đế Tử, ngươi cũng đến?

    - Đúng vậy, gần đây linh thạch khá nhiều nên cầm chút ít tới đổ, xem coi có cược được chút công pháp gì không.

    Trong đám người chưa chắc đều là mê cờ bạc, có một số là đến xem có công pháp mình cần rồi mới đổ với nhau.

    Trong trung ương thiên triều có một số người là như vậy, họ được công pháp không đem ra chợ bán mà đến Đổ Tiên Đảo để đổ.

    Nguyên Đổ Tiên Đảo có đủ các loại đánh cược, tài nguyên, công pháp, đàn bà, thứ gì cũng có người đổ cả.

    Đương nhiên muốn tiến Đổ Tiên Đảo trước tiên phải ở trên đầu đảo nộp ra mười khối thiên cấp linh thạch, nếu ngay cả thiên cấp linh thạch cũng không có thì căn bản không tư cách ở đây đổ.

    Đổ Tiên Đảo chủ yếu là kiếm món tiền này, mười khối thiên cấp linh thạch không tính ít, nhân số nhiều thì thu được thiên cấp linh thạch càng nhiều.

    Đương nhiên bản thân Đổ Tiên Đảo không ở trên đảo lấy phần trăm.

    Ngày hôm nay Đổ Tiên Đảo tiến đến hai sư thúc sư điệt.

    Sư thúc tên Lý Hạo Nhiên, sư điệt tên là Lý Thái Sử, không biết là môn phái nào nữa.

    Đổ Tiên Đảo không quan tâm ngươi đến từ môn phái nào, chỉ cần đổ sảng khoái là được, Đổ Tiên Đảo không chú ý nhiều như vậy.

    Sư thúc Lý Hạo Nhiên dường như là thế giới cảnh thập tầng, tu vi như thế tại Đổ Tiên Đảo không có gì nổi bật.

    Trên Đổ Tiên Đảo trong các đổ cách có không ít người thế giới cảnh thập tầng, cũng có nửa bước văn minh cảnh.

    Tại trung ương thiên triều bình thường càng lên trên thì càng ít người, nhưng người thế giới cảnh thập tầng, nửa bước văn minh cảnh thì đúng là không ít, bởi vì văn minh cảnh quá khó khăn, rất nhiều người kẹt tại đây.

    Lục Nguyên hóa trang thành Lý Thái Sử, bộ dạng bây giờ là một thư sinh, đi theo sau lưng Nho Chi phó chủ văn minh biến thành Lý Hạo Nhiên.

    Trên đường đi qua hai bên là bàn mở các loại cờ bạc.

    Cái gì choi bài lá, lắc xúc xắc, bài cửu vân vân, đương nhiên cũng có thể đổ ai ra tay càng nhanh, kiểu dáng phong phú, ngươi muốn chơi thế nào cũng được.

    Lục Nguyên cảm giác rõ ràng trong Đổ Tiên Đảo có người vì đổ mà đổ, chỉ cần kích động là bắt đầu đổ.

    Có người vì công pháp, pháp bảo đặc biệt mới đổ, rất là bình tĩnh ra tay, các hình các dạng.

    Đây chính là Đổ Tiên Đảo!

    Lục Nguyên ở bên cạnh thử vài cái, phát hiện có đổ tự phân thân ở đây, đổ thứ gì cũng thuận lợi, liên tục thắng hết.

    Đây là lần đầu tiên trong đời Lục Nguyên cờ bạc, hắn thích rượu, thức ăn ngon, không dính dáng gì nhiều đến cá cược.

    Đổ một hồi phát hiện các loại tài nguyên đều vào tay, so với đánh sống đánh chết thì nhanh rất nhiều.

    Đây chính là sức hấp dẫn của cờ bạc!

    Đương nhiên Lục Nguyên cũng biến mình có đổ tự phân thân trong tay, nếu không thì muốn nhanh vậy kiếm các loại tài nguyên đâu có dễ.

    Ủa!

    Đây là!

    Lục Nguyên phát hiện một ván cược có người đặt cược là Thiên Tôn Đan.

    Thiên Tôn Đan!

    Đây chính là Đây chính là đan dược để trùng kích thiên tôn, cũng tức là trùng kích thế giới cảnh thất tầng, Thiên Tôn Đan cực kỳ thưa thớt thế mà giờ lấy ra đổ.

    Lục Nguyên nhìn người kia, phát hiện kẻ đánh bạc là một người bình thường rơi lệ thương tâm.

    Người này chính là Giản Lưu Lệ!

    Cũng là đệ tử thứ hai của đệ nhất quân sư Giản Vân Sầu.

    Chương 1189-1190: Đánh bạc

    Giản Lưu Lệ từng giúp Kiếm Chi Tử, thay gã trợ trận đi Kiếm Môn muốn giúp gã đoạt kiếm quyển, kết quả trận đó Kiếm Chi Tử thua trong tay Lục Nguyên, gã trợ trận uổng công.

    Bây giờ Giản Lưu Lệ đang đổ, Thiên Tôn Đan của gã hấp dẫn không ít thế giới cảnh lục tầng chú ý, có nhiều thế giới cảnh lục tầng đổ với gã nhưng tuyệt đối không một ai thắng.

    Nho Chi phó chủ văn minh nói nhỏ với Lục Nguyên:

    - Năm đó Giản Vân Sầu tự xưng là đổ quỷ, sáng tạo ra bộ đổ quỷ tâm pháp, trong giới cờ bạc rất là khó đối phó.

    Thiên Tôn Đan là đệ tử của hắn, xem ra có học được một chút đổ quỷ tâm pháp.

    - Người như Giản Vân Sầu mà cũng đánh bạc?

    Lục Nguyên ngây ra:

    - Không phải trí giả thì rất bình tĩnh tỉnh táo sao?

    - Đánh bạc cũng là loại tu hành của Giản Vân Sầu, hắn muốn nhìn thấu lòng người, mà đổ tính là một trong lòng người.

    Đương nhiên bây giờ Giản Vân Sầu rất ít ra tay, chỉ khi vừa mắt cái gì mới mượn tay cờ bạc.

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - E rằng Giản Lưu Lệ cũng đang tu hành đổ quỷ tâm pháp.

    Lục Nguyên nghe vậy lòng máy động, nói:

    - Vậy ta cũng đổ một phen.

    Lục Nguyên ngồi trước mặt Giản Lưu Lệ.

    Giản Lưu Lệ nhìn Lục Nguyên, hiển nhiên gã chưa từng thấy người này, không nhìn thấu ngụy trang của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Ta họ Lý, tên Thái Sử.

    - Lấy tiền của ngươi đánh bạc, không thể nhỏ hơn thứ ta đổ.

    Thiên Tôn Đan có giá trị bao nhiêu thì chắc ngươi cũng rõ.

    Năm trăm thiên cấp linh thạch.

    Nếu đã không quen biết thì khiến đối phương trước tiên lấy tiền ra chơi.

    Năm trăm thiên cấp linh thạch, tương đương với năm trăm địa cấp linh thạch, đổ thật lớn.

    Lục Nguyên sờ khắ tài sản của mình, gom hết chém giết Phó lão quỷ mới miễn cưỡng đủ năm trăm thiên cấp linh thạch, tức là nói nếu thua keo này là hắn tán gia bại sản.

    Còn nếu thắng thì hắn sẽ được Thiên Tôn Đan, mượn đó trùng kích thế giới cảnh thất tầng.

    Một phen định thắng thua.

    Một phen chơi lớn như vậy.

    Tương đương đặt cược toàn bộ tài sản.

    Tuy có đổ tự phân thân nhưng lần đầu tiên đổ làm trong lòng Lục Nguyên hơi thấp thỏm lo âu.

    Đổ Tiên Đảo.

    Giản Lưu Lệ nhìn Lý Thái Sử, phát hiện hắn bộ dạng rất hồi hộp lập tức trong lòng khinh thường nghĩ, xem ra là một người mới đổ đạo.

    Người mới thế này Giản Lưu Lệ không để vào mắt.

    Coi như tặng mình linh thạch đi, năm trăm linh thạch cũng rất nhiều, coi như kiếm món hời nhỏ.

    Giới thiệu chút về đổ trong trung ương thiên triều, đổ trong trung ương thiên triều đương nhiên cũng có kiểu thủ đoạn riêng.

    Không chơi bằng thủ đoạn thì toàn bằng vào may mắn.

    Đùa thủ đoạn thì đa số người tự tu hành một phần tâm kinh, dung nhập vào thiên địa vận khí tức cái gọi là vận mệnh.

    Vận mệnh là đứng đầu trong mười thiết tắc, chưa từng xuất hiện.

    Nhưng tiểu vận mệnh thuật thì có hiện ra.

    Tiểu vận mệnh thuật có rất nhiều lưu truyền, đủ các lọai như là đổ quỷ tâm kinh của Giản Vân Sầu, đó là một góc tiểu vận mệnh thuật sửa đổi lưu truyền lại.

    Hiện nay Giản Lưu Lệ vận đổ quỷ tâm kinh muốn thay đổi vận khí, đổi đi vận mệnh thắng Lục Nguyên, thật ra đánh bài cũng là nơi một số người tu hành tiểu vận mệnh thuật.

    Nhưng cho dù là tiểu vận mệnh thuật cũng rải rác tàn khuyết, có nhiều người chỉ được một góc của nó mà thôi.

    Ván này là so lớn nhỏ xúc xắc.

    Có một cách tiên lung, đánh bài trên Đổ Tiên Đảo nhiều lúc tiến hành trong cách tiên lung.

    Ở trong cách tiên lung không thể dùng các loại thủ đoạn như thần niệm, pháp lực vân vân.

    Giản Lưu Lệ tùy tay vung, năm, sáu, sáu, mười bảy điểm.

    Giản Lưu Lệ thầm nghĩ, xem ra mình tu luyện đổ quỷ tâm kinh có điều thành, giờ lờ mờ có đạo ám hợp mệnh vận rồi.

    Ha ha ha ha, muốn thắng đối thủ thật là dễ như trở bàn tay.

    Đến lượt Lục Nguyên, hắn cũng quăng xúc xắc.

    Một, hai, ba, gì chứ, nhỏ như vậy, khoan đã, có úc sắc sắp rơi xuống đột nhiên bùm một tiếng biến thành sáu, sáu, sáu!

    Điều này sao có thể!

    Trong cách tiên lung không thể dùng pháp bảo, thần niệm làm giả, tại sao có thể một hơi biến thành sáu, sáu, sáu!

    Mười tám điểm.

    Thắng rồi!

    Lục Nguyên không kịp phản ứng.

    Đây chính là Thiên Tôn Đan giá tị năm trăm thiên cấp linh thạch, hắn ngây ngốc.

    Tất cả tài sản của hắn là giá này, lúc trước muón tìm Thiên Tôn Đan đánh chết đánh sống đâu có đơn giản nhẹ nhàng như bây giờ.

    Lục Nguyên chơi đến ngu ra, hèn chi có nhiều người thích đổ như vậy loại chớp mắt kích thích này quá lớn, lại còn không làm mà hưởng.

    Giản Lưu Lệ thì thầm buồn bực.

    Thế này là sao?

    Mới rồi người tên Lý Thái Sử rõ ràng là người mới, kết quả vung tay đánh ra gan hổ, cái người này thật là biến giả nai, không lẽ hắn cũng thầm tập một phần cong pháp tách ra từ tiểu vận mệnh thuật?

    Lại còn luyện tinh thâm hơn cả mình nữa, người tên Lý Thái Sử đúng là không thể xem thường.

    Lục Nguyên không quan tâm Giản Lưu Lệ nghĩ gì, bây giờ Thiên Tôn Đan vô cùng quý giá đã vào tay, mình phải mượn nó trùng kích thế giới cảnh thất tầng.

    Đây là lần trùng kích kỳ diệu nhất.

    Trước kia đừng nói là thế giới cảnh, cho dù là cảnh giới cấp thấp như trường sinh cảnh, đại đạo cảnh muốn thăng một cấp còn khó khăn nữa là.

    Nhưng mà hiện giờ bỗng dưng đổ thắng được tài nguyên cần thiết.

    Lời!

    Lục Nguyên đến bên cạnh khoanh chân ngồi, nuốt Thiên Tôn Đan vào bụng.

    Phút chốc cảm giác có nguyên khí thiên địa đậm đặc ngưng tụ quanh thân, dường như không trung có một cửa to lớn mở hướng mình, cửa đó đại biểu thiên địa quy tắc.

    Thiên địa quy tắc môn!

    Lục Nguyên cảm thấy có luồng sáng xuất hiện, luồng sáng đến từ thiên địa phát kiếm chi không gian của mình.

    Kiếm chi không gian tồn tại thật ra không ở trong trung ương thiên triều mà là dị độ không gian.

    Chẳng qua bản thân không gian có thể tùy thời bị hắn triệu đến trung ương thiên triều, sự thật thì không gian và không gian trung ương thiên triều to lớn không liên thông.

    Bây giờ Lục Nguyên cảm giác rõ rệt có một con đường đi thông giữa trung ương thiên triều và kiếm chi không gian, từ nay về sau kiếm chi không gian không cần thong qua bản thân mà thông qua luồng sáng này liên hệ.

    Cái này là có lợi ích rất lớn.

    Nói đơn giản là dị độ không gian mà kiếm chi không gian tồn tại nếu như chỉ lấy bản thân Lục Nguyên làm liên hệ vậy thì năng lượng của kiếm chi không gian sẽ mất rất nhiều, bổ sung cũng chậm chạp.

    Nếu có thể thông qua luồng sáng này trực tiếp liên hệ thì bổ sung rất nhanh.

    Cùng lúc đó, luồng sáng thứ hai đánh ra.

    Loại ánh sáng này hiển nhiên càng nhiều càng tốt.

    Bây giờ Lục Nguyên đang làm trùng kích thiên tôn cảnh thiên chi chứng thực.

    Cái gọi là thiên chi chứng thực tức là thiên địa thừa nhận không gian cá nhân, loại ánh sáng này là thiên địa thừa nhận nó.

    Bình thường căn cơ càng vững chắc thì ánh sáng đại biểu càng nhiều, mà ánh sáng càng nhiều chứng minh thiên địa càng thừa nhận nhiều, vậy là không gian cá nhân cùng thiên địa liên kết càng chặt chẽ.

    Tuyệt đối đừng xem thường thiên chi chứng thực.

    Nghe nói thiên chi chứng thực này lúc trùng kích văn minh cảnh thì rất hữu dụng.

    Cho nên một khi đến thế giới cảnh thất tầng thì được gọi là thiên tôn.

    Người thông qua thiên chi chứng thực tức là thiên tôn.

    Lúc này Lục Nguyên được đến hai luồng sáng thiên chi chứng thực, hóa thành hai quang kiều ở không trung chỉ mình Lục Nguyên thấy, giắt ngang giữa trung ương thiên triều và kiếm chi không gian.

    Cùng lúc đó, luồng sáng thứ ba xuất hiện.

    Có người chỉ vào Lục Nguyên nói:

    - Có người trùng kích thế giới cảnh thất tầng kìa!

    Bên cạnh có một người mỉm cười nói:

    - Trên Đổ Tiên Đảo này thế giới cảnh thập tầng cũng không có gì lạ, một thế giới cảnh thất tầng có gì mà ồn ào?

    Luồng sáng thứ tư xuất hiện!

    Luồng sáng thứ mười xuất hiện!

    Lại có người nói:

    - Căn cơ của ngươi này cũng khá quá chứ.

    thiên chi chứng thực ánh sáng cực hạn là năm mươi, tức là đại diễn con số năm mươi nhưng chưa từng ai được đến như thế, tối đa chắc là bốn mươi chín luồng của Hoang Chi Tử, giống Kiếm Chi Tử thì chỉ bốn mươi luồng sáng mà thôi.

    Ánh sáng này càng nhiều thì đại biểu thiên địa thừa nhận mức độ càng cao, sau này khả năng thành công trùng kích văn minh cảnh càng lớn.

    Luồng sáng thứ hai mươi xuất hiện!

    Bên cạnh một người kinh thán:

    - Căn cơ người này thâm hậu quá.

    Không phải mỗi người đều là Kiếm Chi Tử.

    Tuyệt đối đừng nghĩ rằng Lục Nguyên thắng Kiếm Chi Tử mấy lần thì gã vô năng.

    Kiếm Chi Tử tốt xấu xếp thứ sáu trong Khí Vận Thất Tử, là siêu cấp thiên tài đứng trên hàng vạn người, người bình thường chỉ khoảng hai mươi luồng sáng mà thoi.

    Luồng sáng thứ ba mươi xuất hiện!

    Ba mươi luồng sáng này đại biểu rất nhiều huyền diệu trong thiên địa.

    - Căn cơ người này quá sâu.

    Đây đã là thiên tài bình thường, nếu không là thiên tài thì sẽ có ba mươi luồng sáng xuất hiện sao!

    Luồng sáng thứ ba mươi mốt xuất hiện!

    Luồng sáng thứ ba mươi hai xuất hiện!

    Từng luồng sáng nối tiếp nhau khiến người lấy làm kỳ, người này rốt cuộc là ai?

    Tại sao có hơn ba mươi luồng sáng xuất hiện?

    Từ khi nào trong thiên địa ra một vị thiên tại như vậy?

    - Người kia là ai thế?

    - Hình như tên là Lý Thái Sử.

    - Lý Thái Sử, chưa từng nghe nói.

    Có người nghi ngờ nói:

    - Chắc không là giả trang chứ?t

    - Chắc không đâu, mới rồi ta dùng chân thực nhãn nhìn, đúng là thật.

    Chân thực nhãn là pháp bảo rất hữu dụng, bất đắc dĩ Nho Chi phó chủ văn minh có thủ đoạn ngụy trang càng cao.

    Luồng sáng thứ ba mươi lăm xuất hiện!

    Luồng sáng thứ ba sáu mươi xuất hiện!

    Người này rốt cuộc là ai?

    Cực hạn của hắn là cỡ nào?

    Chắc sẽ không đuổi kịp Kiếm Chi Tử chứ?

    Không thể nào, tiềm lực căn cơ nếu có thể dễ dàng đuổi kịp Kiếm Chi Tử thì gã uổng cho cái tên khí vận đệ lục tử.

    Luồng sáng thứ ba mươi bảy xuất hiện!

    Luồng sáng thứ ba mươi tám xuất hiện!

    Luồng sáng thứ ba mươi chín xuất hiện!

    Luồng sáng thứ bốn mươi xuất hiện!

    Luồng sáng thứ bốn mươi mốt xuất hiện!

    Bốn mươi mốt luồng sáng từ trung ương thiên triều tỏa ra ngoài hướng tới dị độ không gian xa xôi khiến tất cả mọi người há hốc mồm.

    Thật sự!

    Thật sự xuất hiện!

    Bốn mươi mốt luồng sáng.

    Cái này không chỉ đuổi kịp Kiếm Chi Tử mà còn vượt qua nữa.

    Đó rốt cuộc là ai?

    Tại sao trong thiên địa ra một người có tiềm lực thâm sâu như vậy?

    Xem như là trong trung ương thiên triều mỗi góc có ẩn tàng rất nhiều siêu nhân, nhưng siêu đến mức này thì cực kỳ hiếm hoi.

    Không biết người này đến từ đau nữa, đáng sợ nhất là số luồng sáng còn đang tăng.

    Luồng sáng thứ bốn mươi hai xuất hiện!

    Luồng sáng thứ bốn mươi ba xuất hiện!

    Luồng sáng thứ bốn mươi bốn xuất hiện!

    Người tên Lý Thái Sử có cực hạn ở mức nào?

    Rất nhiều người bắt đầu thỏa luận về Lý Thái Sử, phút chốc nhiều người đang cờ bạc vui vẻ đều ngừng lại, bắt đầu nhìn màn náo nhiệt này.

    Không ngờ bỗng dưng ra một nhân vật tuyệt vời đến thế.

    - Ngươi nói xem có khả năng là Lục Nguyên giả trang không?

    Nói không chừng là thật đó!

    Có người nói như vậy, người này thốt ra suy đoán gần với sự thật.

    - Không thể nào.

    Lăng Thanh Vân ở một bên cười nói:

    - Lục Nguyên nắm giữ thiên địa nguyên tố chỉ có được một trắm loại mà thôi.

    Bên cạnh lập tức có người kinh kêu:

    - Cái gì?

    Lục Nguyên nắm giữ thiên địa nguyên tố mà chỉ có gần một trăm loại thôi hả?

    Đối với người bình thường thì nắm giữ một trăm loại nguyên tố là giỏi lắm rồi, nhưng với cấp bậc như Lục Nguyên, Kiếm Chi Tử thì mới nắm giữ một trăm nguyên tố, trình độ quá thấp rồi.

    Hơn nữa chỉ vẻn vẹn nắm giữ một trăm loại nguyên tố thì tiềm lực giảm sút rất nhiều, so sánh như lần này tối đa có thể thông hơn ba mươi luồng sáng chứ không thể lên đến hơn bốn mươi luồng sáng.

    - Chuyện này có thật không?

    Rất nhiều người tụ tập bên cạnh Lăng Thanh Vân, đây là tình báo rất quan trọng.

    Lăng Thanh Vân cười lạnh nói:

    - Dĩ nhiên là thật.

    Ngươi đừng nhìn bây giờ Lục Nguyên đắc ý, hắn phế rồi.

    Gã nhìn mấy người bên cạnh, có như Giản Vân Sầu.

    Lăng Thanh Vân thầm nghĩ muốn nhờ lộ chuyện này móc nối chút, gã muốn làm nhân vật kiêu hùng nên phải sớm nắm bắt cơ hội mới được.

    Đại diễn con số năm mươi.

    Cái gọi là đại diễn con số tức là chỉ con số thiên địa vạn sự vạn vật.

    Cũng là con số thế giới.

    Thiên chi chứng thực tức là thiên địa thế giới con số chứng thực ngươi.

    Chứng thực càng nhiều đại biểu thiên địa càng công nhận sự tồn tại của ngươi.

    Bây giờ Lục Nguyên đang trùng kích thế giới cảnh thất tầng tích lũy cảnh, trải qua thiên chi chứng thực.

    Bên cạnh không ít người đang tụ tập cạnh Lăng Thanh Vân, nghe gã nói tình báo.

    - Kóhông ngờ Lục Nguyên chỉ nắm giữ một trăm loại nguyên tố, xem hắn gần đây liên tục phát uy thì ra chỉ là uy phong phút cuối thôi.

    Kiếm Chi Tử nói:

    - Vậy lần này ta phải đánh bại Lục Nguyên!

    Hiện nay Kiếm Chi Tử có thực lực thế giới cảnh bát tầng, đối với việc thua dưới tay Lục Nguyên gã luôn nhớ trong lòng.

    Giản Vân Sầu cũng chú ý Lăng Thanh Vân, người này cũng có thủ đoạn, lại là kẻ địch của Lục Nguyên, xem ra có thể giúp đỡ một phen, chẳng những có thể đối phó với hắn mà còn đặt một quân cờ trong nho chi văn minh.

    Chớp mắt Giản Vân Sầu quyết định trọng điểm bồi dưỡng Lăng Thanh Vân, mức độ bồi dưỡng chỉ kém hơn Kiếm Chi Tử.

    Bản thân Lăng Thanh Vân có thiên phú rất khá, nếu trọng điểm bội dưỡng thì sau này trưởng thành lớn lao.

    Luồng sáng thứ bốn mươi lăm xuất hiện!

    Trong luồng sáng thứ bốn mươi lăm, Lục Nguyên ngày càng hiểu về bản thân thiên địa kỷ nguyên này.

    Luồng sáng thứ bốn mươi sáu xuất hiện!

    Trời ạ!

    Luồng sáng thứ bốn mươi sáu xuất hiện!

    Lý Thái Sử này rốt cuộc là ai?

    Đến từ đâu vậy?

    Sao đột nhiên xuất hiện cường giả nghịch thiên thế này!

    Rốt cuộc không xuất hiện luồng sáng thứ bốn mươi bảy.

    Đây chính là cực hạn của Lục Nguyên.

    Thiên địa thừa nhận Lục Nguyên vẫn là thấp hơn Hoang Chi Tử, không thể so với kỷ nguyên chi tử được.

    Tất nhiên cho dù thiên địa không thừa nhận thì sớm muộn rồi sẽ có ngày mình lật đổ Hoang Chi Tử.

    Lục Nguyên nhớ rõ mối thù phá kiếm, trọng thương gần chết, tất cả đều phải ghi sổ.

    Lần đầu tiên tiên kiếm của mình bị phá thành như vậy, hiện tại tạm thời không thể sử dụng Dưỡng Ngô tiên kiếm, cần chỉnh sửa.

    Bốn mươi sáu tòa quang kiều giắt ngang trong thiên địa, lấy Lục Nguyên làm trung tâm vươn hướng dị thế giới, liên tiếp dị thế giới khác kiếm chi không gian.

    Bốn mươi sáu!

    Tuy rằng không có tiếp tục đến bốn mươi bảy!

    Nhưng là xem như là bốn mươi sáu cũng đủ khiến đám người xung chấn kinh rồi.

    Bốn mươi sáu đương nhiên không bằng thiên chi chứng thực của Hoang Chi Tử nhưng cơ bản ngang bằng với Tiên Chi Tử, Võ Chi Tử, Pháp Chi Tử.

    - Thiên chi chứng thực, ta là thiên tôn.

    Chương 1191-1192: Tân thiên tôn Lý Thái Sử

    Một thanh âm cực kỳ trang trọng phát ra từ miệng Lục Nguyên, dường như giờ phút này hắn là vua trong thần, vương trong phật đạo phật tiên, đế trong ma, hoàng trong yêu.

    Tất cả đều biết, thiên địa dâng lên một thiên tôn mới.

    Tân thiên tôn Lý Thái Sử.

    Hơn nữa là một thiên tôn có tiềm lực khá là cường đại,

    Thiên chi tôn giả, thiên tôn, cơ bản đứng ở tận cùng tu hành.

    Tuy rằng mặt trên còn có văn minh cảnh, nhưng số người văn minh cảnh ít ỏi, hơn chín mươi chín phần trăm cả đời người cũng không thấy được.

    Vậy nên thiên tôn mới chân chính là nhân vật đỉnh thế giới tầng.

    Mỗi một thiên tôn danh tiếng đều truyền tụng trong trung ương thiên triều.

    Có không ít người bắt đầu hỏi thăm lai lịch người tên Lý Thái Sử, rốt cuộc có kẻ phát hiện bối cảnh người này.

    - Lý Thái Sử có sư thúc là Lý Hạo Nhiên, hai người dường như đến từ khinh chi văn minh đã đoạn tuyệt từ nhiều kỷ nguyên trước.

    Khinh chi văn minh chiêu thức lấy nhẹ nhàng, tinh diệu nỏi danh nhưng giờ hủy diệt không còn để lại cái gì.

    Không thể không nói rằng trên Đổ Tiên Đảo có đủ loại người, thật có người tra đến lai lịch của Lý Hạo Nhiên, Lý Thái Sử.

    Tất nhiên họ không biết cái gọi là lai lịch chính là Nho Chi phó chủ văn minh cố ý làm giả.

    Nho Chi phó chủ văn minh cố ý muốn lừa gạt, dưới tình huống tin tức không có chứng thực, người không bị lừa tuyệt đối không hơn mười người.

    Những người này tra đến tin tức sư thúc, sư điệt Lý Hạo Nhiên, Lý Thái Sử lập tức xoay chuyển đầu óc, một số định lôi kéo hai người này.

    Bây giờ Lục Nguyên đang chìm đắm trong thế giới của mình.

    Rốt cuộc đến thế giới cảnh thất tầng.

    Thật không dễ dàng.

    Hiện tại mình xem như là thiên tôn rồi.

    Đến thế giới cảnh thất tầng chỉ cảm thấy chính khí thất tầng được thiên địa chứng thực, nguyên khí liên miên bất tận từ thiên địa rót vào trong đạt đến cân bằng.

    Cùng lúc đó, pháp lực, thân thể đều tiến mảng lớn, có tiến cảnh khá nhiều.

    Bây giờ mình đã là thế giới cảnh thất tầng, muốn trùng kích thế giới cảnh bát tầng chân giới cảnh cần tích lũy rất nhiều.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Muốn xông thế giới cảnh bát tầng cần tích lũy cái gì?

    - Cần tích lũy cái gì ư?

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - Thứ cần tích lũy chủ yếu vài loại, toàn bộ là vì chuẩn bị cấu thành tiểu thiên thế giới.

    Ví dụ như mặt trời bây giờ của ngươi đúng là có hình dạng mặt trời, có thể phát sinh hạch tụ biến, nhưng quá nhỏ, quá hình, đủ cho không gian hiện tại nhưng muốn ứng phó tiểu thiên thế giới thì tuyệt đối không đủ.

    Ví dụ như mặt đất, nhìn thì rất lớn nhưng với tiểu thiên thế giới thì vô cùng nhỏ bé, tương đương hiện tại ngươi cần tất cả tài nguyên chính là đem không gian biến lớn vô cùng.

    Cửa này khá khó, thật ra không có chướng ngại nào cả, khó khăn duy nhất là tích lũy, tích lũy đủ loại tài nguyên.

    Rất nhiều người ở cửa không chút chướng ngại này kẹt mất vạn thậm chí là mấy chục vạn năm cũng bình thường.

    Bởi vì tài nguyên là một vấn đề to tát.

    - Đương nhiên giống như Hoang Chi Tử, Tiên Chi Tử trời sinh có tiềm lực lớn, được một cổ văn minh cho họ tăng tài nguyên thì tầng này sẽ rất nhanh thăng lên nhưng đa số người không được.

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - Còn ngươi, mặc dù tư chất, khí vận không kém hơn loại như Tiên Chi Tử nhưng vì xuất thân, dù có bán cả Kiếm Môn thì được tài nguyên không đủ cho ngươi thăng tầng này, vậy nên ngươi chỉ có thể một mình gom góp tích luỹ.

    - Hiện tại ngươi kém thiên chi tinh hoa, đại địa chi tinh hoa, thái dương chi tinh hoa, nguyệt lượng chi tinh hoa, đại hải chi tinh hoa.

    Có năm tinh hòa này, cần số lượng đầy đủ nữa là có thể cấu thành một tiểu thiên thế giới, có đất đai núi non, có biển cả sông ngòi, mọi thứ đều bao gồm trong năm loại này.

    - Thật ra những tinh hoa này trong thị trường cổ văn minh có bán, thậm chí là bên Đổ Tiên Đảo cũng có bán, chỉ cần ngươi trả nổi giá tiền là được.

    Cần rất rất nhiều thiên cấp linh thạch, bây giờ toàn bộ tài sản của ngươi là năm trăm linh thạch, ở tầng này không đủ nhét kẽ răng, quá ít ỏi.

    Lục Nguyên nghe Nho Chi phó chủ văn minh giới thiệu xong thầm nhủ, nếu đã vậy thì đây là lúc đổ tự phân thân phát huy tác dụng rồi.

    Không mượn cơ hội này kiếm món hời thì muốn lại tìm chút tài nguyên không dễ dàng.

    - Các vị, các vị, hai tháng đổ thần chiến đang chuẩn bị, có ai giữ được hai mươi trận liên tục thắng là có thể tham gia đổ thần chiến hai tháng một lần.

    Số tiền thấp nhất vào đổ thần chiến là năm ngàn khối thiên cấp linh thạch.

    Lúc này một thanh âm vang vọng toàn Đổ Tiên Đảo, khiến một số dân cờ bạc nghe được kêu to đã ghiền.

    Lục Nguyên bị hù giật nảy mình.

    Một Thiên Tôn Đan mới năm trăm thiên cấp linh thạch, mà đổ thần chiến số tiền thấp nhất vào sân là năm ngàn khối thiên cấp linh thạch.

    Hiện tại Lục Nguyên rất muốn hỏi trên Đổ Tiên Đảo rốt cuộc tụ tập bao nhiêu tài nguyên, ai nấy đổ lớn đến khó mà tưởng tượng.

    Nhưng đây là lúc mình kiếm lời to.

    Mới rồi Lục Nguyên đã liên tục thắng vài ván, giờ còn kém hai mươi mấy ván.

    Vài ván tiếp theo Lục Nguyên chơi các loại khác nhau, như là lắc đầu tử, một lần dùng một, hai, ba sáu điểm nhỏ đến không tưởng được trấn áp đối phương một, hai, hai, năm điểm số càng nhỏ, thắng đối phương ba trăm thiên cấp linh thạch.

    Khiến người không thể không cảm thán đổ tự phân thân thật là vô địch, ít nhất là vô địch trên Đổ Tiên Đảo, vậy mà cũng thắng được.

    Ví dụ như luân bàn, bên trên luân bàn đặt cược phương hướng, mỗi hướng chỉ con số khác nhau, nếu nó chỉ số nào thì người đó thắng.

    Ngươi có thể cược bao nhiêu hướng tùy thích.

    Lục Nguyên mặc kệ những quy tắc này, chỉ đặt một hướng, kết quả là liên tục thắng hơn mười ván, khiến đối phương hộc máu, kiếm được hơn hai ngàn thiên cấp linh thạch.

    Lần này dựa vào đổ tự phân thân, có thể nói là thắng đến lâng lâng.

    Dĩ nhiên còn có một số cờ bạc không dựa vào đổ tự phân thân.

    Ví dụ trên Đổ Tiên Đảo có người so ai rút binh khí càng nhanh, tất nhiên Lục Nguyên cũng cũng tham gia chiến đấu.

    So binh khí nhanh hơn, nếu chỉ bằng vào tốc độ ra tay thì Lục Nguyên làm rất nhanh, lại thắng một ván, vào tay ba trăm linh thạch.

    Còn có một ván cược so ai có thể chống công kích vực ngoài thiên ma càng lâu, đây hoàn toàn là thử thách mặt tâm ma.

    Lục Nguyên ở mặt này năng lực so với văn minh chính khí như nho chi văn minh còn xuất sắc chút, mặc dù Dưỡng Ngô tiên kiếm tàn phá nhưng hắn dựa vào đấu tâm ma thắng ba trăm linh thạch.

    Trong tay Lục Nguyên không ngừng gom góp tích lũy linh thạch.

    Năm ngàn khối thiên cấp linh thạch!

    Lục Nguyên mình chấn kinh một phen, chẳng ngờ tích lũy gom góp được đến năm ngàn khối thiên cấp linh thạch, đây chính là gấp mười lần số tài sản ban đầu.

    Nếu lúc trước muốn gom góp tài sản gấp mười lần thế này không biết phải kiếm đến bao lâu nhưng bây giờ thì làm được rồi, còn không cần đánh sống đánh chết.

    Thật là sướng quá đi!

    Tất nhiên dù là khi nào thì ánh mắt Lục Nguyên đều vô cùng trong sáng.

    Bây giờ mình chỉ là đổ chứ tuyệt đối không chìm vào đánh bạc.

    Có đổ tự phân thân thì chơi, không có thì bỏ đi.

    Gióng như bây giờ, Lục Nguyên khẳn định không có thủ đoạn đặc biệt thì người ta đều thua, đây chính là đánh bạc, không thể bởi vì hiện tại được không ít lợi lộc mà cho rằng có thể chơi tùy thích.

    Nho Chi phó chủ văn minh ở một bên thầm gật đầu, gã luôn quan sát Lục Nguyên, phát hiện hắn không có chút gì chìm đắm vào trong, ánh mắt vẫn trong suốt.

    Lúc gã lấy đổ tự ra là muốn thử thách Lục Nguyên, nếu hắn không dùng đổ tự phân thân thì là quá bảo thủ, vậy thì sẽ không thông qua thử thách, không thể được truyền thừa từ Nho Chi phó chủ văn minh.

    Nếu Lục Nguyên dùng đổ tự phân thân mà chìm đắm trong đổ vậy thì cũng sẽ không thông qua thử thách.

    Đổ tự phân thân cần phải xem dùng như thế nào và tâm tính bản thân.

    Đây chính là thử thách của Nho Chi phó chủ văn minh.

    Cái gì là quân tử?

    Bảo thủ, cứng nhắc loại này tuyệt đối không tính là quân tử.

    Ví dụ như Vĩ Sinh cùng người hẹn ở bờ sông gặp, nước lũ tới vẫn không đi thì đúng là giữ chữ tín, cuói cùng bị lũ cuốn trôi, loại người này thật sự không tính là quân tử.

    Nếu như quân tử loại người này thì sớm bị tiểu nhân đùa chết, tuyệt chủng rồi.

    Không có gì gò bó, chuyện gì đều dám làm, không có bất cứ giới hạn thì càng đừng nói là quân tử.

    Cái loại mặt ngoài là vậy bên trong là khác thì cũng không xứng làm quân tử.

    Cái gì là quân tử?

    Có thủ đoạn, có nguyên tắc, bất tử bản, không bảo thủ, không gò bó trong khuôn sáo, biết việc không nên làm việc nên làm đây mới là quân tử.

    Nho Chi phó chủ văn minh luôn thử thách Lục Nguyên, phát hiện mặc dù hắn trong cá cược được nhiều ích lợi hơn nữa cũng không say mê trong đó, cũng sẽ không bảo thủ, có đổ tự phân thân trong tay cũng không đi chiếm lời, mấy điểm này cơ bản phù hợp ý của Nho Chi phó chủ văn minh.

    Cho nên Nho Chi phó chủ văn minh đối với Lục Nguyên khá là vừa lòng.

    Tuy nhiên, không phải nói Lục Nguyên hoàn toàn thông qua thử thách của Nho Chi phó chủ văn minh.

    Việc truyền thừa rất quan trọng, không thể qua loa.

    Cho nên có thể thông qua thử thách hay không thì chưa biết.

    Nhưng Nho Chi phó chủ văn minh rất mong chờ biểu hiện của Lục Nguyên.

    - Sự thực chứng minh, chân thân của ngươi, ta đã tìm ra.

    Lục Nguyên một chỉ điểm ra, hóa chỉ làm thương hướng tới một trong vô số cái bóng.

    Ầm một tiếng, vô số cái bóng biến mất.

    Đối thủ mặt hơi tái xanh nói:

    - Ngươi thắng.

    Đây cũng là một ván cược, nhưng cược là tìm chân thân.

    Đối thủ cùng hóa ra một trăm người giả và dùng một chút ảo thuật bên trong, nếu có thể trong mười giây tìm ra chân thân thì xem như thắng.

    Rất nhiều người không thể trong mười giây tìm ra chân thân, một người tiếp một người chịu thua.

    Lục Nguyên dựa vào cảm giác cực kỳ nhạy bén của mình một hơi tìm ra chân thân, thắng ván này.

    Còn về hóa chỉ làm thương là bởi thân phận giả của hắn là Lý Thái Sử, truyền nhân của khinh chi văn minh, dùng một loại binh khí tên gọi Khoái Tuyệt thương.

    Dùng kiếm rất gây chú ý, nguyên trung ương thiên triều cực kỳ ít người dùng kiếm, hóa chỉ làm kiếm dễ lộ ra thân phận.

    Cho nên mới hóa chỉ thành thương.

    Thương không quá gây chú ý.

    Hắn thắng ván này nhận được tiền cược là năm cái nhị cấp văn tự, không tệ, chính là kim hệ nhị cấp văn tự.

    Lục Nguyên rảnh quá nên thấy tiền cược này thì tùy tiện chơi chút, bỏ năm cái nhị cấp văn tự vào trong kiếm chi không gian, tiếp theo bắt đầu lấy đạo tự phân thân hấp thu năm cái nhị cấp văn tự.

    Đạo tự phân thân chính là một văn tự quan trọng nhất của mình.

    Chăm chỉ hấp thu, bỗng nhiên phát hiện một nhị cấp văn tự có điều không đúng, dường như mặt ngoài nhị cấp văn tự chỉ là giả trang thôi, bên trong còn có chữ, đợi khi mặt ngoài bị hấp thu hết thì hiện ra rõ ràng một chữ đổ.

    Ủa, đổ tự!

    Không đúng, vẻn vẹn là đổ tự phân thân mà thôi, hơn nữa không mạnh bằng cái Nho Chi phó chủ văn minh cho, chỉ là một phần đổ tự phân thân.

    Lục Nguyên nghĩ rằng, mình có thể dung hợp đổ tự không?

    Bây giờ mình có hai đổ tự phân thân, một là ba phần phân thân, cái kia là một phần phân thân, có thể dung hợp hay không?

    Lục Nguyên lập tức tức dung hợp, bỗng xuất hiện một hàng gợi ý.

    'đổ tự phân thân đang dung hợp.'

    A, thật sự có thể dung hợp đổ tự.

    Lục Nguyên hồi phục tinh thần.

    - Đổ thần chiến bắt đầu, đổ thần chiến bắt đầu, xin ai có năm ngàn khối thiên cấp linh thạch và liên tục thắng hai mươi trận hãy chuẩn bị, quyết định có tham gia đổ thần chiến không.

    Đây là đổ thần chiến mỗi hai tháng một lần, nếu có cơ hội tuyệt đối đừng bỏ qua, nói không chừng bên trong có tài nguyên gì mà ngươi thiếu, đánh cuộc một phen liền có.

    Thanh âm rất là dụ hoặc.

    Đổ thần chiến!

    Mình phải tham gia.

    Lục Nguyên nhún vai.

    Bây giờ đã gom đủ năm ngàn khối thiên cấp linh thạch rồi, giờ nên đi tìm nhiều thiên cấp linh thạch hơn để có thể trùng kích thế giới cảnh bát tầng chân giới cảnh.

    Hết cách, thế giới cảnh bát tầng cần thiên cấp linh thạch là con số thiên văn, khiến người thấy vô cùng khủng bố.

    Còn vấn đề đổ tự phân thân tạm thời dụng hợp không thể dùng thì đơn giản rồi, đặt cược nhỏ chút, đợi đổ tự phân thân dung hợp gần xong thì chơi lớn.

    Chuyện quá đơn giản.

    Lục Nguyên đi tới chính giữa Đổ Tiên Đảo, chỗ này có sòng bạc hào hoa nhất nhưng muốn vào phải chịu kiểm tra, người bình thường chỉ có thể thông qua thủy kính thuật nhìn bên trong cá cược.

    Lục Nguyên đi tới chỗ kiểm tra đưa ra thân phận bài của mình.

    - Lý Thái Sử, hai mươi ba trận liên tục thắng, tiền cược năm ngàn khối thiên cấp linh thạch, có thể thông qua.

    Thân phận bài này là khi vào Đổ Tiên Đảo thì được cấp cho, thuộc về tạm thời.

    Còn thân phận ngọc bài có thể đi khắp nơi trung ương thiên triều thì hắn cũng có, do Nho Chi phó chủ văn minh tạo ra, tất nhiên thân phận ngọc bài đó tuyệt đối là hàng thật.

    Đường đường là một phó chủ văn minh, muốn tạo ra một thân phận ngọc bài thật là chuyện quá dễ, gã nói là thật thì dù có là giả cũng phải biến thật sự,

    Nho Chi phó chủ văn minh cũng vào theo, gã giả làm sư thúc Lý Thái Sử theo vào rất bình thường.

    Tiến vào trong phát hiện có một chiếu bạc vô cùng to lớn.

    Lục Nguyên ngồi một góc chiếu bạc, có mấy người khác cũng ngồi xuống.

    Chiếu bạc này có tổng cộng tám vị trí, Lục Nguyên ngồi ở số tám.

    Số ba ngồi một người đàn ông trung niên gầy gò cầm quạt lông chim.

    Người đàn ông trung niên phong cách hành động dường như vô cùng thong dong.

    Lục Nguyên nhìn người đàn ông trung niên, đây là kẻ từng hại hắn mấy lần nhưng lần đầu tiên thấy mặt, Giản Vân Sầu.

    Đối với Giản Vân Sầu, Lục Nguyên ấn tuượng khắc sâu.

    Giản Vân Sầu mấy lần bày sát trận mục tiêu là hắn, nếu không phải hắn may mắn cộng thêm đột phá giữa trận thì e rằng sớm chết trong tay gã rồi.

    Lúc Lục Nguyên nhìn Giản Vân Sầu thì gã cười đáp lại, bộ dạng rất thân thiện.

    Nhưng nếu cho rằng vị quỷ khóc thần sầu đệ nhất quân sư giản chi văn minh này thân thiện vậy ngươi cách cái chết không xa.

    Chỗ ngồi thứ nhất là Hoang Nguyên Đế Tử.

    Thái cổ văn minh Hoang Nguyên Đế Tử.

    Hoang Nguyên Đế Tử mang theo sát khí, Lục Nguyên ngụy trang thành Lý Thái Sử nên gã không nhận ra thân phận thật của gã, tuy nhiên gã bản năng không thích người tên Lý Thái Sử.

    Chương 1193-1194: Chơi bài cửu

    Ngồi ở vị trí số hai là Võ Động Đế Tử, một vị đế tử xuất sắc của võ cổ văn minh.

    Ngồi ở vị trí số bốn là Túc Nguyệt Phật, thuộc hạ của Túc Vương Phật.

    Người bảo tượng đoan trang, có thể xưng phật thì ít nhất có thực lực thế giới cảnh thất tầng.

    Ở vị trí số năm là một bạch y thanh niên, chính là Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử ở giản chi văn minh tu hành một đoạn thời gian bây giờ thực lực bất phàm, toàn thân pháp lực cuồn cuộn.

    Ngồi vị trí số sáu là Giản Tâm Đế Tử, một đế tử khá trẻ có tiềm lực lớn.

    Vị trí số bảy là Pháp Bạo Đế Tử, tính tình táo bạo nóng như lửa, đế tử pháp cổ văn minh.

    Thứ tám đến nhiên là Lục Nguyên, mặt ngoài là Lý Thái Sử.

    Thật ra trong sòng bạc chính giữa Đổ Tiên Đảo này không chỉ có một bàn mà còn mấy bàn khác.

    Năm ngàn khối thiên cấp linh thạch tất nhiên là đắt, hai mươi trận liên tục thắng khó thì khó thật nhưng ở Đổ Tiên Đảo có nhiều cao thủ đến thế, vẫn có người đủ tư cách chơi, cũng chơi được.

    Có người chia bài đến đứng cạnh, chia bài này là một vô thần khôi lỗi.

    Cái gọi là vô thần khôi lỗi tức một loại con rối mới sáng tạo đặc biệt nhất, hoàn toàn không có thần trí gì cả, cũng sẽ không bị thứ gì ảnh hưởng, đây là điều được công nhận.

    Cho nên vô thần khôi lỗi thích hợp làm chia bài, chủ trì ván cược.

    Vô thần khôi lỗi phát ra thanh âm cứng ngắc:

    - Lần đổ thần chiến này là đổ bài cửu.

    - Nhỏ nhất một trăm, lớn nhất không giới hạn.

    Một trăm khối thiên cấp linh thạch ở bên ngoài xem như lớn, một trăm khối thiên cấp linh thạch cơ bản tương đương với một trăm vạn địa cấp linh thạch, là một phần tổng số tài sản Kiếm Môn.

    Một phần tổng tài sản Kiếm Môn, đó là to lớn cỡ nào.

    Nhưng tại Đổ Tiên Đảo nơi không đem linh thạch làm linh thạch thì thật sự con số không nhiều.

    Tuy nhiên một trăm thấp nhất không tính lớn, nhưng mà ván này lớn lắm vì không hạn chế bỏ thêm tiền, nhớ kỹ là không hạn chế.

    - Bài cửu này không nhà cái, không lật bài, mỗi vòng có thể theo hoặc không theo, người không theo trực tiếp từ bỏ, người theo có thể đổ đến cuối.

    - So lớn nhỏ, một người hai tấm bài, tính theo pháp tính thiên địa nhân phật mai đường bản, từ không đến chín.

    Không là con số nhỏ nhất, chín lớn nhất, trên chín còn có địa bài, thiên bài, thành cặp.

    Vô thần khôi lỗi giải thích đổ bài cửu.

    Không nhà cái, không lật bài, kiểu đổ này coi như độc, thật ra cũng là thử thách tâm lý mọi người.

    Nếu ngươi có bài tốt, đối phương không lật bài cứ luôn thêm đến từ bỏ, cho dù bài đối phương kém hơn ngươi cũng sẽ do đó kiếm lợi.

    Lục Nguyên nghe quy tắc, khẽ cười.

    Bây giờ đổ tự còn chưa dung hợp thành công, phần đầu chơi nhỏ chút, chờ lúc sau lại chơi lớn đi.

    Lục Nguyên không sốt ruột.

    Bây giờ đúng là trải qua kinh nghiệm lạ lùng.

    Tám người ngồi, vị trí số một là Hoang Nguyên Đế Tử, số hai là Võ Động Đế Tử, số ba là Giản Vân Sầu, số bốn là Túc Nguyệt Phật, số năm là Kiếm Chi Tử, số sáu là Giản Tâm Đế Tử, bàn về thân phận thì họ đều là kẻ địch của hắn, Lục Nguyên cũng muốn đấu với họ trên chiến trường, giờ đổi thân phận Lý Thái Sử thì cùng những người này tại đây đánh bạc.

    Giản Vân Sầu ngồi ở vị trí số ba mỉm cười, nụ cười rất có sức hấp dẫn, nói:

    - Mọi người đều là người quen cũ cả, chỉ có Lý Thái Sử vị trí số tám là lúc trước chưa nghe qua.

    Gã bắt đầu hỏi thăm lai lịch Lục Nguyên, cũng gợi lên không khí.

    Lục Nguyên tùy tiện đùn đẩy, dù sao tất cả về thân phận giả đã được Nho Chi phó chủ văn minh chuẩn bị tốt rồi.

    Lục Nguyên nửa thật nửa giả nói vài câu, tuyệt đối không lộ ra một chút gì về bản thân, dù gì bây giờ hắn giả làm Lý Thái Sử.

    Đổ thần chiến sắp bắt đầu.

    Bài cửu nếu có kiểu chơi nhà cái thì không tính quá ác.

    Cái loại chơ không nhà cái này mới độc.

    Lúc này bên tai Lục Nguyên nghe Nho Chi phó chủ văn minh truyền âm.

    "Lục Nguyên, hiện tại Giản Vân Sầu, Hoang Nguyên Đế Tử, Võ Động Đế Tử, Túc Nguyệt Phật, Kiếm Chi Tử đang truyền âm, hình như thú vị lắm, có muốn nghe không?"

    "Tất nhiên là muốn."

    Lục Nguyên đáp.

    Nho Chi phó chủ văn minh mà nói thú vị thì e rằng thật sự có chuyện hay ho xảy ra.

    "Ta giúp ngươi truyền."

    Nho Chi phó chủ văn minh tay chưa động, Lục Nguyên lập tức nghe năm người kia truyền âm.

    Thật ra đỉnh cao thế giới cảnh giống như Giản Vân Sầu truyền âm lại dùng thủ đoạn bí ẩn, người cùng đỉnh thế giới cảnh khó mà nghe lén được, cho nên đám Giản Vân Sầu rất yên tâm.

    Bất đắc dĩ Nho Chi phó chủ văn minh là văn minh cảnh thật sự, còn là cấp bậc phó chủ văn minh siêu đẳng nữa.

    Người như vậy tùy ý động là có thể nghe rõ họ truyền âm.

    Lục Nguyên vãnh tai nghe.

    "Đợi chút nữa, chúng ta đừng vội vàng thắng, trước tiên hãy thua vài ván." giọng Giản Vân Sầu rất hấp dẫn, dường như không có đặc điểm gì nhưng dễ nghe.

    "A, tại sao?"

    Hoang Nguyên Đế Tử hỏi.

    "Chúng ta khiến Pháp Bạo Đế Tử và Lý Thái Sử trước tiên thắng chút, mới bắt đầu chúng ta không ra tay, bọn họ thắng sẽ cho rằng may mắn, đại sát tứ phương chơi lớn thì lúc đó có thể triệt để thắng họ."

    Giản Vân Sầu nói.

    "Thế làm vậy có mục đích gì?"

    Võ Động Đế Tử hỏi.

    "Pháp Bạo Đế Tử trước đó không lâu được đến một tấm bản đồ kho báu, quan hệ nghiêm trọng, ta mốn có nó.

    Tính cách Pháp Bạo Đế Tử nóng nảy, vậy thì chơi một chiêu muốn khiến gã đưa ra bản đồ kho báu đó không khó."

    Giản Vân Sầu nói.

    "Còn Lý Thái Sử, nhìn bề ngoài tuổi trẻ, trẻ vậy mà có tiềm lực lớn đến thế nhưng trẻ tuổi là chướng ngại của hắn.

    Lần này để hắn thua sạch, để hắn thiếu chúng ta rất nhiều, cuối cùng là thiếu ân tình, thiếu ân tình ngày càng nhiều rồi ta lại cho hắn một ít, không sợ hắn không đầu vào ta.

    Đây chính là mục đích của Giản Vân Sầu.

    Buộc Pháp Bạo Đế Tử bộc lộ bản đồ kho báu là thứ nhất.

    Từng bước khống chế Lý Thái Sử là thứ hai.

    Đương nhiên còn có bước thứ ba chính là trên người Pháp Bạo Đế Tử, gã phải bắt được nhược điểm của Pháp Bạo Đế Tử.

    Gã là người giản chi văn minh bình thường muốn bắt điểm yếu cũng không tiện, dù sao văn minh quá yếu thế, cho nên mới kêu lên Hoang Nguyên Đế Tử và Võ Động Đế Tử, Túc Nguyệt Phật, ba cổ văn minh cùng một chỗ liền có áp lực.

    Bắt nhược điểm của Pháp Bạo Đế Tử sau này có thể mượn cơ hội được rất nhiều ích lợi, điểm tốt lại không thể công khai tuyên bố nhưng được lợi lớn nhất.

    Mấy người liên tục kêu tốt.

    Kiếm Chi Tử dĩ nhiên nghe theo Giản Vân Sầu, gã đang đi theo Giản Vân Sầu học thủ đoạn.

    Người như Kiếm Chi Tử không khả năng thật sự phục ai cả, nếu có cơ hội thì gã chắc chắn sẽ không chút do dự giết chết Giản Vân Sầu để có đợc lợi ích càng lớn, đây là dã tâm hừng hực của Kiếm Chi Tử, tài hoa tỏa sáng, tiềm lực to lớn, chỉ cần không chết thì chắc chắn sẽ thành đại nhân vật trong thiên địa.

    Kiếm Chi Tử che giấu rất tốt, sát khí chỉ tồn tại sâu tận đáy lòng, vì gã sợ bị Giản Vân Sầu phát hiện.

    Ở chung với Giản Vân Sầu thời gian càng lâu càng phát người này đáng sợ.

    Lục Nguyên ở một bên nghe buồn cười.

    Đám người này bắt đầu tính để mình thắng rồi mặt sau khiến mình thua, a, tốt lắm.

    Vốn bắt đầu mình không định thắng, chỉ tính thắng mặt sau, dù gì đổ tự còn đang dung hợp, muốn thắng ván đầu thì khó khăn.

    Nhưng nếu đối phương đã nhường cho mình thắng thì cũng ngại thua lắm, sau này họ muốn thắng thì không thể nào, vì đến lúc đó đổ tự đã hoàn thành dung hợp, đại sát tứ phương là chuyện dễ như húp cháo.

    Lục Nguyên bỗng nhận ra Giản Vân Sầu thật là ngươi tốt.

    Đương nhiên Hoang Nguyên Đế Tử, Võ Động Đế Tử, Túc Nguyệt Phật cũng đều là người tốt, Kiếm Chi Tử cũng vậy.

    Một đám người tốt!

    Lục Nguyên tận đáy lòng cảm kích.

    Đổ thần chiến đã bắt đầu.

    Do vô thần con rối chia bài.

    Ván đầu tiên.

    Giản Vân Sầu cười cười nói:

    - Ván đầu đừng chơi lớn, một trăm linh thạch đi.

    Lục Nguyên cười đẩy ra một trăm linh thạch, nói:

    - Ta theo, một trăm thiên cấp linh thạch.

    Bây giờ mình có tổng cộng năm ngàn khối thiên cấp linh thạch, trước chơi một trăm, dù gì mình chiếm phần thắng khá lớn ván đều.

    Những người khác cũng đặt cược, cơ bản khoảng một trăm linh thạch.

    Lục Nguyên nhìn lá bài trong tay, tấm thứ nhất là bảy, thứ hai là một, hợp lại là tám điểm.

    Tám điểm, rất cao, bây giờ đổ tự phân thân tạm mất đi tác dụng, vậy mà còn lấy được tám được, nhân phẩm tốt thật.

    Lục Nguyên thầm khen mình.

    Thật ra bây giờ vận khí của Lục Nguyên rất tốt, dù gì là khí vận đệ bát tử, trong thiên địa thuần về vận khí không có bao nhiêu người thắng Lục Nguyên, người trẻ tuổi thắng hắn về vận khí càng không bao nhiêu người.

    Bởi vì vòng thứ nhất đều là một trăm linh thạch nên không ai đặt thêm, đều tự lật bài.

    Mấy người khác đa số là hai, ba điểm.

    Kiếm Chi Tử con bài bảy điểm, khá lớn, bài Lục Nguyên là tám điểm, vừa lúc ăn Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử rất khó chịu, mới bắt đầu mọi người không chơi thủ đoan, chỉ bằng vào vận khí.

    Kiếm Chi Tử thầm nghĩ, không lẽ vận khí của mình còn không bằng đối phương ư?

    Mới đầu trông thấy Lý Thái Sử xông thế giới cảnh thất tầng có đến bốn mươi sáu luồng sáng cây cầu xuất hiện, vượt qua cả gã khi đó rất nhiều người nói lại ra một thanh niên Khí Vận Thất Tử.

    Lúc trước có Lục Nguyên, bây giờ thêm Lý Thái Sử, xem ra Phật Chi Tử, Kiếm Chi Tử sẽ tụt hạng.

    Lúc đó Kiếm Chi Tử rất tức giận, tuy hiện tại kế hoạch thua cho Lục Nguyên nhưng lòng gã khó chịu.

    Giản Vân Sầu phát hiện Kiếm Chi Tử khó chịu thì gật gù.

    Kiếm Chi Tử biểu hiện khó chịu ra ngoài càng tốt, diễn kịch phải diễn trọn vẹn.

    Người như Kiếm Chi Tử làm mới giống thật chứ đám người như gã thua linh thạch đã khó chịu rất dễ bị kẻ địch thấy ra sơ hở.

    Bây giờ lưới đã bày ra, cái lưới hướng về Pháp Bạo Đế Tử, Lý Thái Sử.

    Gã chờ hai người rơi vào lưới.

    Ván đầu tiên kết thúc, Lục Nguyên kiếm được bảy trăm linh thạch, còn nhanh hơn ở ngoài Đổ Tiên Đảo chút, đây mà chỉ mới là bắt đầu thôi.

    Ván thứ hai bắt đầu, mở màn là một ngàn một trăm thiên cấp linh thạch.

    Nhưng sau khi lấy bài hì Kiếm Chi Tử thêm tiền, gã muốn đấu cùng Lục Nguyên.

    Một hơi thêm vào một trăm thiên cấp linh thạch, Lục Nguyên nhìn trong tay mình có sáu ngàn hai trăm thiên cấp linh thạch, trừ ban đầu năm trăm thiên cấp linh thạch còn lại là kiếm từ ván cược, cho nên hắn không thèm để ý, chơi tới bến luôn.

    Những người khác không đặt thêm nên từ bỏ.

    Đánh bài chính là như vậy, không đặt thêm tiền thì mọi người lật bài, nếu có người thêm tiền thì phải theo cùng, nếu không theo coi như trực tiếp chịu thua.

    Kiếm Chi Tử lại đặt thêm một trăm thiên cấp linh thạch.

    Lục Nguyên cũng theo thêm một trăm thiên cấp linh thạch.

    Hai người đặt thiên cấp linh thạch rất nhanh đã tới một ngàn khối.

    Rốt cuộc đến lúc lật bài.

    Kiếm Chi Tử là chín điểm, hơn nữa là địa tự cửu, lá bài khá lớn.

    Mọi người nhìn Lục Nguyên, chỉ thấy 'Lý Thái Sử' chậm rãi lật bài, rõ ràng là thiên tự cửu.

    Thiên tự cửu vừa lúc lớn hơn địa tự cửu một chút.

    Kiếm Chi Tử tức đến hộc máu.

    Tuy Kiếm Chi Tử rất giàu nhưng một ngàn khối thiên cấp linh thạch đối với gã cũng là con số lớn, kết quả thua sạch.

    Cơ bản một ngàn khối thiên cấp linh thạch là tổng tài sản Kiếm Môn, lần này gã thua mất tổng tài sản bảo khố Kiếm Môn, sao Kiếm Chi Tử không đau lòng cho được.

    Lục Nguyên thì sướng rơn, cái gì kêu sung sướng, đây chính là sung sướng!

    Một hơi tăng lên đến bảy ngàn tám trăm khối linh thạch, ván này mình kiếm được một ngàn sáu trăm khối thiên cấp linh thạch, trong đó một ngàn khối là từ tay Kiếm Chi Tử.

    Hắn sướng nhất chính là kiếm từ chỗ Kiếm Chi Tử, nhìn gã mất đi một ngàn khối thiên cấp linh thạch làm cái vẻ mặt đó, Lục Nguyên vô cùng sung sướng.

    Kẻ địch thống khổ chính là niềm vui sướng của mình.

    Lục Nguyên cười khẽ nói:

    - Đa tạ, Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử hít ngụm khí, biểu tình bình tĩnh lại.

    Người đừng đắc ý, ngươi nhảy vào trong lưới đấy, bây giờ thua lát nữa sẽ kiếm trở về.

    Ván thứ ba, Lục Nguyên thua, thắng là Pháp Bạo Đế Tử.

    Lần này Lục Nguyên được không điểm, đúng vậy, chính là không điểm.

    Một lá số bốn, một lá số sáu cộng lại là không, lá bài khả năng nhỏ vô cùng.

    Khí vận tốt không đại biểu mỗi bàn đều thắng, chẳng qua xá suất thắng lớn hơn thôi.

    Pháp Bạo Đế Tử liên tục thua hai ván rốt cuộc thắng một bàn, gã cất tiếng cười to.

    Từng ván tiếp diễn, trong các ván thắng nhiều nhất là 'Lý Thái Sử', tiếp theo chính là Pháp Bạo Đế Tử.

    Hai người đều thắng, Giản Tâm Đế Tử không thua không thắng, năm người kia thua rất nhiều.

    Đương nhiên năm người ngẫu nhiên có thắng một ván nhưng đa số là thua.

    Trước mặt đám Giản Vân Sầu thiên cấp linh thạch ngày càng ít, bên 'Lý Thái Sử', Pháp Bạo Đế Tử thì càng lúc càng nhiều.

    Pháp Bạo Đế Tử vỗ vai Lục Nguyên, nói:

    - Xem ra hôm nay là ngày may mắn của chúng ta, hôm nay phải đại thắng tứ phương nhé, thắng xong ta mời ngươi đi uống rượu.

    Lục Nguyên phát hiện không khí đổ ngày càng nhiệt liệt, nóng bức.

    Lục Nguyên luôn bình tĩnh quan sát, phát hiện đám Giản Vân Sầu khống chế nhiệt tình, muốn nâng cao cảm xúc chiếu bạc để tiến hành một kích cuối cùng.

    Lục Nguyên phối hợp giả bộ như rất hào hứng.

    Khi đổ Lục Nguyên phát hiện trong kiếm chi không gian có biến đổi, vừa lúc ván bài này rất nhỏ, là một cái sáu, một cái năm cộng lại là một điểm cho nên Lục Nguyên không theo, để Pháp Bạo Đế Tử và Võ Động Đế Tử đấu với nhau.

    Hắn đi vào trong kiếm chi không gian xem coi đổ tự phân thân ra sao rồi.

    Trong kiếm chi không gian của Lục Nguyên xuất hiện biến đổi.

    Lục Nguyên dùng thần thức dò xét lập tức phát hiện thay đổi.

    Trên trời đổ tự phân thân đã hoàn tất dung hợp.

    Đây là ba phần đổ tự phân thân.

    So với ba phần đổ tự phân thân trước kia thì bây giờ nó mạnh hơn nhiều, tỏa ra không khí khiến người máu nóng sục sôi, dường như có vô số thanh âm đang kêu gào mau bài bạc.

    Lục Nguyên đè nén loại cảm giác này, lật tay dùng đạo tự phân thân trấn áp đổ tự phân thân.

    Không thể để chữ khóng chế người, là người khống chế chữ.

    Lục Nguyên lập tức rời khỏi kiếm chi không gian, thu lại thần thức.

    Bây giờ còn đang tiếp tục đánh bạc.

    Chương 1195-1196: Lá bài chí tôn

    Trước mắt Lục Nguyên thiên cấp linh thạch đã đến hai vạn năm ngàn khối, đó là số lượng thiên cấp linh thạch kinh người cỡ nào.

    Lục Nguyên ngẫm nghĩ mới bắt đầu mình chỉ có năm trăm thiên cấp linh thạch giờ thì hơn gấp năm mươi lần, thật là líu lưỡi.

    Kiếm tài nguyên nhanh thật nhưng còn chưa đủ, phải tiếp tục, nếu không thì sẽ kẹt ở tích lũy cảnh.

    Rất nhiều người kẹt tại tích lũy cảnh, nghe nói có ngời thống kê bình quân thời gian đột phá cảnh giới tích lũy cảnh là một vạn ba ngàn năm.

    Cửa này không có bất cứ khó khăn gì, chỉ tích lũy tài nguyên thôi, chính vì những tài nguyên mà bình quân cần tốn một vạn ba ngàn năm.

    Đối với người Vô Thượng Đại Giáo thì bình quân dùng ba, bốn vạn năm cũng là bình thường.

    Đợt tích lũy này cần nhiều ít.

    Lục Nguyên căn cơ vững chắc hơn người bình thường, nếu đi theo lưu trình bình thường thì sẽ kẹt tại đây năm, tám vạn năm cũng không có gì lạ.

    Giờ nhờ vào đổ mà gom góp nhiều đến vậy có thể bớt thật nhiều thời gian.

    Đổ thần chiến còn đang tiếp tục.

    Một ván mới bắt đầu, ván này mở ra dường như Giản Vân Sầu nhẹ gật đầu, làm như là định bắt đầu đánh trận cuối.

    Một người đặt cược một trăm thiên cấp linh thạch rồi vô thần khôi lỗi chia bài.

    Đương nhiên lúc chia bài mọi người tự dùng thủ đoạn lừa bịp của mình.

    Giản Vân Sầu định ván này quyết thắng thua, cho nên vận đổ quỷ tâm kinh.

    Đổ quỷ tâm kinh của gã chỉ là một chi nhánh của tiểu vận mệnh thuật.

    Gã tu luyện đổ quỷ tâm kinh đại thành, tiểu vận mệnh thuật gần như thúc đẩy muốn gã thắng, gã phải một hơi thắng Pháp Bạo Đế Tử và 'Lý Thái Sử'.

    Không chỉ là Giản Vân Sầu, vị trí số một Hoang Nguyên Đế Tử đang lấy ra đổ tự phân thân.

    Một cơ duyên xảo hợp cho gã được đến một đổ tự phân thân, mặc dù chỉ là một phần phân thân thì uy lực cũng khá lớn.

    Đổ tự phân thân của gã có rất nhiều người ra giá cao mau nhưng đều bị Hoang Nguyên Đế Tử từ chối, đó là bảo bối sao có thể dễ dàng bán đi được.

    Thái cổ văn minh, giản chi văn minh gần đây rất thân nhau, đương nhiên những người này làm theo Giản Vân Sầu lý do lớn nhất là vì bản thân gã có sức hấp dẫn, vả lại gã ra kế hoạch có thể khiến tất cả kiếm lời to, lợi ích chính là nguyên động lực tuyệt nhất.

    Ví trí thứ hai Võ Động Đế Tử lấy ra võ mệnh tâm kinh, võ mệnh tâm kinh cũng là một chi nhánh của tiểu vận mệnh thuật.

    Tiểu vận mệnh thuật là một loại thuật bất cứ sinh linh nào đều không thể với tới, nơi này chỉ sinh linh là bao gồm văn minh cảnh và mười thiết tắc lấy vận mệnh làm chính.

    Nhưng những người thế giới cảnh sớm là thần linh, mà người văn minh cảnh là thần trên thần càng không cam lòng không thể nắm giữ vận mệnh, nên mới đi học chi nhánh tiểu vận mệnh thuật, mơ tưởng có một ngày được chân chính thiên mệnh vận thuật, nắm giữ mười thiết tắc, vô địch thế gian.

    Võ Động Đế Tử vận dụng võ mệnh tâm kinh cũng là như thế.

    Vị trí số bốn là Túc Nguyệt Phật, gã vận dụng là tiểu nhân quả mệnh vận pháp.

    Gã là cánh tay của Túc Vương Phật, đem một chi nhánh tiểu vận mệnh thuật két hợp cùng tiểu nhân quả thuật, uy lực khá lớn.

    Kiếm Chi Tử ngồi ở vị trí thứ năm lấy ra thắng tự phân thân.

    Gã có được thắng tự phân thân uy lực mạnh mẽ không gì sánh bằng, dù chỉ là một phần phân thân, Kiếm Chi Tử chính là kiếm đạo chi tử, khí vận đệ lục tử, lần đấu với Lục Nguyên thua thảm nhưng lập tức được đến tài nguyên khác bổ úng.

    Gã là tung hoành bất bại, sao có thể dễ dàng chịu thua được.

    Đối tượng năm người tác dụng đều chỉ hướng Pháp Bạo Đế Tử và 'Lý Thái Sử'.

    Năm người vốn cùng một giuộc, cho nên năm lực lượng hợp lại ở giữa không trung hợp thành tiểu mệnh vạn hồng lưu.

    Dường như họ đại biểu là vận mệnh chân lý.

    Pháp Bạo Đế Tử không phải loại người cẩn thận, đổ nổi hứng, thắng sung sướng, không chú ý gì cả.

    Lục Nguyên có phát hiện, thầm cười trong bụng.

    Các ngươi muốn chơi thì ta chơi đến cùng.

    Lục Nguyên lấy ra đổ tự phân thân, lần này đổ tự phân thân có ba phần năm.

    Vốn về mặt khác hắn không đè ép được năm người hợp sức, dù sao đối phương có chi nhánh tiểu vận mệnh thuật, nhưng đây là sòng bạc, ở sòng bạc thì đổ tự là lớn nhất.

    Vậy nên đổ tự phân thân ba phần năm đối mặt tiểu mệnh vạn cộng đổ tự phân thân hồng hoang cũng chiếm được chút ưu thế.

    Tất nhiên ai chiếm ưu thế thì chỉ có Nho Chi phó chủ văn minh mới nhìn ra được chứ người khác không ai trông thấy.

    Giản Vân Sầu không thể nhìn ra, gã còn tưởng đã chiếm ưu thế chắc rồi, đang chờ thắng cuộc.

    Lục Nguyên cũng nhìn không ra, hắn biết mình có tám phần thắng, cho dù thua cũng không có gì ghê gớm, dù sao năm trăm ngàn thiên cấp linh thạch đều là hắn cá thắng, nếu lại thua thì coi như trả lại, không bị tổn thất bao nhiêu cả.

    Lục Nguyên luôn là lấy được bỏ được.

    Vô thần con rối bắt đầu chia bài.

    Tám người, một người hai lá bài.

    Bắt đầu từ vị trí số một phát xuống đến vị trí số tám Lục Nguyên ngồi mới kết thúc.

    Lục Nguyên nhìn lá bài thứ nhất trong tay, tiểu vương.

    Khi cầm lá bài thứ hai, Lục Nguyên nhìn thì hoàn toàn vững bụng, đương nhiên mặt ngoài hắn không lộ ra biểu tình gì.

    Những người khác đều xem bài của mình, ai nấy mặt không biểu tình.

    Người có mặt đều tinh ranh, sao có thể dễ dàng bị thấy ra tình cảm, dù được lá bài gì cũng không biến sắc mặt.

    Giản Vân Sầu phe phẩy quạt lông, bộ dạng bình tĩnh.

    Từ lúc mở màn đến bây giờ dù thắng hay thua gã đều bộ dạng như vậy.

    Mọi người nhìn bài của mình.

    Hoang Nguyên Đế Tử mỉm cười nói;

    - Đã chơi lâu như vậy hãy chươi một ván lớn đi, ta thêm năm trăm linh thạch.

    Mấy người khác cũng lục tục đặt tiền, Lục Nguyên hiểu đây là thắng bại một ván.

    Hiện nay hắn có hữu hai vạn năm ngàn khối thiên cấp linh thạch, đủ tư cách chơi.

    Khi mọi người đã đặt chú xong hắn cũng thêm năm trăm linh thạch.

    Hoang Nguyên Đế Tử lần thứ hai nhìn bài trong tay, nói:

    - Ta lại thêm một ngàn linh thạch.

    Gã đặt thêm nhiều tiền, người sau tối thiểu cũng phải đặt nhiều như vậy, không thể ít hơn gã.

    Lúc này Giản Tâm Đế Tử từ bỏ nhưng bảy người khác còn tiếp tục theo.

    Pháp Bạo Đế Tử rất dứt khoát theo, dường như gã nắm lá bài tốt lắm.

    Trong tay nhóm này dường như lá bài không tệ, bắt đầu từ Hoang Nguyên Đế Tử đến mấy người sau một hơi thêm hai ngàn linh thạch.

    Mỗi người đầu vào linh thạch cỡ hơn vạn thiên cấp linh thạch.

    Tức là nói cho đến bây giờ tổng số linh thạch đặt ra là bảy vạn thiên cấp linh thạch!

    Vô Thượng Đại Giáo như Kiếm Môn trong bảo khố chỉ có một ngàn khối thiên cấp linh thạch mà thôi.

    Một ván bài tới bảy vạn thiên cấp linh thạch, quá xa xỉ rồi.

    Trong đổ thần chiến có mấy bàn nhưng đổ lớn nhất chính là một bàn này, lập tức tầm mắt các nơi trên Đổ Tiên Đảo đều tập trung vào bàn này, hấp dẫn ánh mắt mọi người.

    Lục Nguyên ở bên cạnh nhìn bụng cười thầm.

    Trong quá trình đặt cược đám Hoang Nguyên Đế Tử liên tục tăng cao không khí, thậm chí giả bộ như hơi phân vân để mê hoặc Pháp Bạo Đế Tử và hắn.

    Năm người họ liên hợp lại muốn đùa hết hắn và Pháp Bạo Đế Tử.

    Vở kịch này diễn đúng là đặc sắc.

    Giản Vân Sầu bỗng nhướng mày, bỏ vào hai vạn thiên cấp linh thạch, nói:

    - Tạm thời có chuyện, một hơi quyết thắng thua, ai dám theo?

    Thật ra là làm một cái bẫy, trước đó một vạn thiên cấp linh thạch đã dẫn người vào bẫy rồi, giờ nói tạm thời có chuyện một hơi đẩy ra hai vạn thiên cấp linh thạch tức là nói muốn ngươi tiếp tục vào sâu hơn.

    Trước đó đã bỏ vào hơn một vạn, không theo là mất đi một vạn, không muốn cùng cũng không được.

    Pháp Bạo Đế Tử đầu tiên ngây ra, bỗng nghiến răng nói:

    - Theo!

    Gã quyết định theo nhưng không thể lấy ra nhiều thiên cấp linh thạch như vậy, hỏi:

    - Tạm thời thiếu được chứ?

    Giản Vân Sầu chính là muốn Pháp Bạo Đế Tử tạm thời thiếu nợ, liền nói:

    - Đương nhiên có thể.

    Pháp Bạo Đế Tử tốt xấu là đế tử của pháp cổ văn minh, phải có danh dự chứ.

    Gã muốn Pháp Bạo Đế Tử thiếu nợ để bắt điểm yếu của Pháp Bạo Đế Tử, đây đã vượt qua toàn bộ tài sản của Pháp Bạo Đế Tử.

    Kiếm Chi Tử lúc này từ bỏ.

    Gã đầu vào một vạn khối thiên cấp linh thạch, không có đủ linh thạch nữa.

    Nhưng gã biết năm người bên mình liên hợp gài bẫy, sau này sẽ trả lại nên từ bỏ chẳng có chút áp lực.

    Hoang Nguyên Đế Tử, Võ Động Đế Tử, Túc Nguyệt Phật đều theo.

    Giản Vân Sầu nhìn Lục Nguyên, hỏi:

    - Vậy Lý huynh định thế nào?

    Gã còn tưởng Lục Nguyên là Lý Thái Sử.

    Lục Nguyên nói:

    - Theo đi, còn dư bao nhiêu thiếu vậy.

    - Tốt.

    Vô thần khôi lỗi quát:

    - Vậy mở bài, xem ván này ai thắng ai thua!

    Bây giờ đã chơi lớn như vậy rồi, một hơi bỏ vào mười chín vạn.

    Mười chín vạn thiên cấp linh thạch!

    Đó là con số thiên văn, ván cược lớn nhất lần này trên Đổ Tiên Đảo chính là đây.

    Con số này đặt ở văn minh bình thường là số liệu rất lớn, khá nhiều thiên cấp linh thạch.

    Tất cả hồi hộp, giờ là lúc căng thắng nhất.

    Ván cược kinh người sắp mở ra kết quả cuối cùng.

    Ai thắng?

    Ai thua?

    Một ngàn thiên cấp linh thạch là tổng số tài sản môn phái như Kiếm Môn.

    Hai vạn thiên cấp linh thạch là tổng số tài sản của mười môn phái Vô Thượng Đại Giáo như Bá Đao Môn.

    Mười chín vạn thiên cấp linh thạch là một con số to đến cực điểm, đối với một văn minh cũng là như thế.

    Kiếm Chi Tử có nhiều người giúp đỡ mà còn chưa đến vài ngàn thiên cấp linh thạch, mấy người kia.

    Giản Vân Sầu nắm quyền to giản chi văn minh, đám Hoang Nguyên Đế Tử cũng là nắm quyền lớn lấy ra tất cả số tài sản tích góp vì đổ lần này.

    Lần này phải khiến Pháp Bạo Đế Tử, 'Lý Thái Sử' rơi vào cái lưới bày ra.

    Một ván kinh thiên đã bắt đầu, nay kết quả hiện ra.

    Toàn Đổ Tiên Đảo tĩnh lặng.

    Người thứ nhất lật bài là Túc Nguyệt Phật.

    Bài của gã là một đôi nhân bài, tức là hai cái tám điểm hồng, đó là lá bài lớn kinh người hèn chi Túc Nguyệt Phật dám đặt tiền như thế.

    Không có bài gì lớn hơn tám điểm hồng, trong tất cả lá bài chỉ ba đôi là lớn hơn bài này nhưng xác suất ba đôi đó vô cùng nhỏ.

    Người thứ hai là Võ Động Đế Tử, gã là tám điểm.

    Bình thường tám điểm rất lớn nhưng so với tám điểm hồng thì nhỏ hơn rất nhiều.

    Võ Động Đế Tử mỉm cười nói:

    - Bài không tốt lắm nhưng các ngươi muốn chơi nên theo cùng, xem như đã ghiền.

    Mặt ngoài nói thì dễ nghe nhưng thật ra không có ai ở bên cạnh tô đậm không khí cả.

    Sao có thể bỏ vào một ván mười chín vạn thiên cấp linh thạch, con số kinh người, kinh tâm động phách.

    Người thứ ba lật bài là Hoang Nguyên Đế Tử, gã có một phần đổ tự phân thân, lúc này mở bài là một đôi mười điểm, loại này gọi là song mai, không lớn bằng song bát nhưng cũng rất khá rồi.

    Ba người đã giở bài có hai được đôi.

    Đôi cơ bản là loại hình lớn nhất trong bài cửu, thật khiến người tán thán bài lớn vậy mà họ cũng chơi tiếp.

    Túc Nguyệt Phật mỉm cười nói:

    - A di đà phật, xem ra là lão tăng sẽ thắng mười chín vạn thiên cấp linh thạch này.

    - Khoan đã!

    Pháp Bạo Đế Tử cười to nói:

    - Ta là song địa!

    Gã giơ tay lên đánh ra một đôi hai.

    Đôi hai được gọi là song địa, so với song mai và hai điểm tám lớn hơn chút, cơ bản lấy song địa là thắng.

    Dưới tình huống bình thường không khả năng xuất hiện lá bài nào lớn hơn song địa, song địa đã là lá bài gần như lớn nhất.

    Vốn cho rằng song nhân đủ to kết quả còn xuất hiện song địa.

    Pháp Bạo Đế Tử cười như điên, định thu lấy mười chín vạn thiên cấp linh thạch.

    Mười chín vạn thiên cấp linh thạch đối với đế tử như Pháp Bạo Đế Tử mà nói xem là món tài sản lớn.

    Phát tài!

    Phát tài!

    Thật sự phát tài!

    Nhiều thiên cấp linh thạch như vậy có thể mua rấtn hiều pháp thuật bảo điển, có thể mua pháp bảo, mua đủ thứ đồ, tuy không khả năng bằng trùng kích văn minh cảnh, đó là nằm mơ, nhưng có thể bằng thứ này trang bị cho mình khiến sức chiến đấu tăng nhiều.

    Mười chín vạn thiên cấp linh thạch!

    Số tiền lớn!

    Đang lúc Pháp Bạo Đế Tử định gom mười chín vạn thiên cấp linh thạch thì Giản Vân Sầu mỉm cười.

    Gã nói:

    - Chờ chút đã, ta còn chưa lật bài.

    Pháp Bạo Đế Tử cười lạnh nói:

    - Muốn khắc song địa của ta, trừ phi ngươi lấy ra là song thiên.

    Song thiên cơ bản là lá bài lớn nhất, nhưng lá bài lớn nhất này không dễ có được.

    Giản Vân Sầu không nhanh không chậm giở lá bài thứ nhất, thiên bài.

    Không khí phút chốc biến căng thẳng, Pháp Bạo Đế Tử hồi hộp nhìn bàn tay Giản Vân Sầu.

    Giản Vân Sầu chậm chạp giở ra lá thứ hai, thiên bài.

    Song thiên!

    Cơ bản là lá bài lớn nhất.

    Không ngờ Giản Vân Sầu được đến song thiên!

    Mặt Pháp Bạo Đế Tử biến tím ngắt.

    Cái gọi là thiên, địa, nhân, hòa, một đôi thiên lớn hơn đôi địa, đôi địa lớn hơn đôi nhân, đôi nhân lớn hơn đôi hòa.

    Trong tay Giản Vân Sầu lá bài lớn nhất.

    Thiên trên địa, địa trên nhân.

    Giản Vân Sầu bình tĩnh phe phẩy quạt lông.

    Pháp Bạo Đế Tử đã vào la võng, tựa như côn trùng rơi vào mạng nhện bị gã tóm trong tay, còn lại chắc là Lý Thái Sử.

    Giản Vân Sầu nghĩ, trong Lý Thái Sử chắc là một đôi hòa, tuy rất lớn nhưng chỉ có nước bị ăn mất.

    Lý Thái Sử cũng vào võng.

    Một ván đổ kinh thiên, người cuối cùng giở bài chính là Lý Thái Sử.

    Nhưng dù Lý Thái Sử có mở bài hay không thì ván này đã định, đôi bài song thiên thật là lớn vô cùng.

    Nhưng mặc kệ thế nào thì ván đổ kinh thiên phải định ra thắng bại.

    Tất cả ánh mắt nhìn hướng 'Lý Thái Sử', 'Lý Thái Sử' cũng mở bài ra.

    Lá bài thứ nhất, tiểu vương!

    Không cho đám Giản Vân Sầu nhiều thời gian chuẩn bị, lá thứ hai mở ra, đại vương!

    Đại vương cùng tiểu vương, song vương, lại xưng chí tôn bảo!

    Cái gọi là chí tôn bảo bài này một là đinh tam, một là nhị tứ, bản thân hai lá bài số lẻ rất nhỏ, không như song thiên, bản thân thiên bài cực kỳ to lớn.

    Nhưng đinh tam phối với nhị tứ tổ hợp thành chí tôn bảo lại có thể đè ép vô thượng thiên bài.

    Không sai, đôi thiên bài của Giản Vân Sầu có thể ép tất cả lá bài nhưng không đè được hai tiểu bài đinh tam và nhị tứ tổ thành chí tôn bảo.

    Chí tôn bảo, chí tôn chi bảo!

    Vô thượng lá bài!

    Đây chính là chí tôn bảo!

    Chương 1197-1198: Mười chín vạn thiên cấp linh thạch

    Lục Nguyên bình tĩnh nhìn Giản Vân Sầu, hắn phát hiện trong chớp mắt gã hơi biến sắc.

    Cáo già này chưa từng biến sắc mặt giờ thì đổi rồi.

    Lục Nguyên lại nhìn hướng Hoang Nguyên Đế Tử, Võ Động Đế Tử, Túc Nguyệt Phật, Kiếm Chi Tử, phát hiện sắc mặt bốn người đều là không thể tin được.

    Thật là sướng nha!

    Thắng mười chín vạn thiên cấp linh thạch dĩ nhiên là sướng lâng lâng lên chín tầng mây rồi.

    Xem đám người vốn tưởng thắng chắc kết quả cuối cùng thua làm ra vẻ mặt thật là khiến mát lòng mát dạ.

    Lục Nguyên mỉm cười nói:

    - Xem ra lần này vận khí của ta không sai, đa tạ đa tạ.

    Hắn một hơi lấy hết mười chín vạn thiên cấp linh thạch trên bàn, trong đó có Pháp Bạo Đế Tử thiếu một vạn không bày ra.

    Lục Nguyên cười tủm tỉm nói:

    - Nhớ kỹ, một vạn thiên cấp linh thạch này ngươi có thể không trả nhưng thiếu ta một nhân tình.

    Pháp Bạo Đế Tử coi như là đại cửu ca của mình, giờ để hắn thiếu mình một nhân tình, đợi sau này lúc cần thu lấy lại.

    Mặt ngoài Lục Nguyên vô cùng bình tĩnh mà trong bụng thì sướng rơn.

    Một hơi trám mười tám vạn thiên cấp linh thạch lận nha!

    Ban đầu mình có tổng cộng năm trăm thiên cấp linh thạch mà thôi.

    Năm trăm và mười tám vạn!

    Cái này khác biệt quá lớn.

    Bây giờ Lục Nguyên vô cùng sung sướng!

    Trong đời hắn chưa từng kiếm lời như vậy, Lục Nguyên phát hiện trước kia mình đấu với người cuối cùng thu hoạch chiến lợi phẩm đều yếu ớt vô cùng.

    Lúc trước tối đa kiếm lớn nhất là mấy trăm thiên cấp linh thạch coi như giỏi nhất rồi, giờ một hơi kiếm mười tám vạn, đó là loại kinh khủng cỡ nào.

    Tích lũy cảnh cần tích lũy bao lâu cái gì, thật có lỗi, dược nhiều thiên cấp linh thạch thì thật sự không cần bao nhiêu tích lũy.

    Có thể nói lần này Lục Nguyên bớt đi mấy vạn năm bình thường.

    Lúc này có không ít người trên Đổ Tiên Đảo đỏ mắt nhìn Lý Thái Sử hay chính là Lục Nguyên, cảm thấy dường như pháp lực của Lý Thái Sử không cao lắm, đợi Lý Thái Sử ra khỏi đảo liền truy tung giết người đoạt bảo, cướp mười tám vạn thiên cấp linh thạch.

    Một ngàn thiên cấp linh thạch đủ dẫn đến thảm án giết người đoạt bảo chứ đừng nói là mười tám vạn thiên cấp linh thạch, không gây ra huyết án khủng khiếp mới là lạ.

    Đương nhiên nếu họ đến giết người cướp bảo thật thì Lục Nguyên rất hoan nghênh, trong đám người đúng là có cao thủ nhưng dù có siêu đến đâu cũng không tới câp bậc như Nho Chi phó chủ văn minh, vậy nên hắn tuyệt đối an toàn.

    Lần này đổ mười tám vạn thiên cấp linh thạch đúng là quá lớn.

    Giản Vân Sầu rất nhanh hồi phục lại bình thường.

    Hoang Nguyên Đế Tử, Võ Động Đế Tử, Túc Nguyệt Phật, Kiếm Chi Tử đều trừng Lục Nguyên thật lâu, muốn ghi nhớ bộ dạng của Lý Thái Sử.

    Pháp Bạo Đế Tử được miễn cho món nợ một vạn khối thiên cấp linh thạch nên có chút hảo cảm với Lục Nguyên, nói:

    - Lý huynh, nếu đi ra ngoài ngươi hãy theo ta đi, xem có Pháp Bạo Đế Tử pháp cổ văn minh ta ở đây tên nào dám làm bậy!

    Lục Nguyên cười tủm tỉm nói:

    - Thế thì không cần, ta có cách tự bảo vệ mình, tuy nhiên vẫn đa tạ Pháp Bạo Đế Tử.

    ............

    Lục Nguyên rõ ràng phát hiện mình không tìm thấy đối tượng cá cược.

    Sau khi đổ với đám Giản Vân Sầu xong hắn lại kiếm được hai vạn thiên cấp linh thạch, tăng lên đến hai mươi vạn thiên cấp linh thạch, liên tục kiếm nhiều như vậy khiến những người khác không dám đổ với hắn nữa, không có đối tượng.

    Mình thật là cao thủ vô địch, cao thủ tịch mịch.

    Lúc trước Lục Nguyên chiến đấu thắng rất nhiều lần, nhưng tại sòng bạc tịch mịch vô địch như vậy là lần đầu tiên.

    Chính lúc này, Lục Nguyên nhìn thấy một người.

    Người này mặc ngọc kỳ lân chiến bào, khuôn mặt tục tằng như có vị hùng tráng mạnh mẽ tới cực điểm.

    Hoang Chi Tử!

    Kỷ nguyên chi tử!

    Lục Nguyên ký ức khắc sâu với Hoang Chi Tử, trước đó không lâu hắn suýt chết trong tay gã, Dưỡng Ngô tiên kiếm bị Hoang Chi Tử tổn hại bây giờ không thể sử dụng được nữa.

    Lục Nguyên trông thấy Hoang Chi Tử thì lửa giận bốc lên nõa.

    Hoang Chi Tử nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Nghe nói ngươi thắng được không ít, lấy mười vạn thiên cấp linh thạch đổ một ván, sao hả?

    Hoang Chi Tử chính là Hoang Chi Tử, mở miệng liền là mười vạn thiên cấp linh thạch, hoàn toàn đạp Kiếm Chi Tử dưới chân.

    Nhưng Hoang Chi Tử vốn chính là hơn xa Kiếm Chi Tử, gã đề nghị điều này là vì gã chính là người áp trận Đổ Tiên Đảo.

    Gã không dựa vào cái gì khác mà chỉ bằng vào gã là kỷ nguyên chi tử khí vận vô địch.

    Lục Nguyên phát hiện ở trước mặt Hoang Chi Tử mặt dù mình có ba phần đổ tự phân thân cũng không bao nhiêu cơ hội thắng, chắc có năm phần cơ hội thắng.

    Hoang Chi Tử mạnh mẽ, pháp bảo về đổ gã không bằng hắn nhưng cố tình dựa vào vận khí thêm vào pháp bảo nhất định có thể ngang tay với hắn.

    Đây chính là kỷ nguyên chi tử, về khí vận hơn xa hắn.

    Đây chính là Hoang Chi Tử, hiện tại thực lực tổng hợp thắng mình rất nhiều, khí vận cũng thắng mình.

    Lục Nguyên lắc đầu từ chối:

    - Không đổ.

    Mặc dù bây giờ Hoang Chi Tử thắng mình, nhưng sớm muộn gì mình sẽ vượt qua, nhất định thắng Hoang Chi Tử.

    Nho Chi phó chủ văn minh ở bên cạnh thầm gật đầu khen ngợi.

    Lục Nguyên không tệ, mới đổ thắng đám Giản Vân Sầu mười tám vạn nhưng không bị thắng lợi làm đầu óc mê mờ, chỉ có năm phần xác suất thắng thì không ra tay, không bị đổ chiếm lấy tinh thần vẫn rất tỉnh táo, người như vậy mới có tương lai to lớn.

    Lục Nguyên đã qua một cửa thử thách.

    Thắng mà không kiêu!

    Hơn nữa người khống chế đổ chứ không phải đổ khống chế người.

    Mới rồi đánh bạc đúng là cao trào phập phồng, mọi người nhìn rất sướng.

    Hoang Nguyên Đế Tử là nhân bài, Pháp Bạo Đế Tử là địa bài, Giản Vân Sầu là thiên bài, Lục Nguyên là chí tôn bảo.

    Bốn người một người so với một người khó đoán, cho rằng nhân bài thắng ra địa bài, cho là địa bài thắng thì ra thiên bài, cho rằng thiên bài vô địch kết quả ra chí tôn bảo.

    Sướng thật!

    Hoang Chi Tử ngang nhiên khiêu chiến khiến mọi người cho rằng lại náo nhiệt lên nhưng ra ngoài ý định là Lý Thái Sử không ứng chiến, làm tất cả rất thất vọng.

    Có một số người máu cờ bạc ăn tận xương đều nói Lý Thái Sử không đáng mắt đàn ông, không ứng chiến.

    Nhưng một số kẻ tỉnh táo thì phát hiện không ứng chiến với Hoang Chi Tử mới là đúng.

    Hoang Chi Tử dù sao cũng là kỷ nguyên chi tử, khí vận vô song.

    Lục Nguyên cầm hai mươi vạn thiên cấp linh thạch, sướng lâng lâng.

    Lục Nguyên lập tức rời khỏi Đổ Tiên Đảo, dù sao trên này trừ Hoang Chi Tử ra không ai đỏ cùng hắn.

    Bên cạnh Đổ Tiên Đảo có một hòn đảo quy mô nhỏ hơn có tên là Thương Nghiệp Đảo, là chốn mua bán.

    Nơi này có rất nhiều thứ có thể mua bán, người kiếm lời tại Đổ Tiên Đảo sẽ qua đây mua các loại linh vật tài nguyên, nếu thua cũng có thể tới cầm cố tài nguyên linh vật.

    Lục Nguyên và Nho Chi phó chủ văn minh tới đây, bây giờ hắn có hai mươi vạn thiên cấp linh thạch có thể tùy ý muốn, dù sao gia có nhiều thiên cấp linh thạch.

    Lúc trước Nho Chi phó chủ văn minh đã nói cần thiên chi tinh hoa, đại địa chi tinh hoa, thái dương chi tinh hoa, nguyệt lượng chi tinh hoa, đại hải chi tinh hoa.

    Năm cái này là cần thiết, còn lại cái gì tinh thần hoa vân vân đều không quan trọng.

    Lục Nguyên đi tới một cửa hàng lớn nhất, bước vào trong phát hiện có đủ loại tinh hoa, trong đó gồm năm thứ hắn muốn.

    Thương thiên chi tinh hoa, hai trăm thiên cấp linh thạch một lượng.

    Đại địa chi tinh hoa, hai trăm thiên cấp linh thạch một lượng.

    Thái dương chi tinh hoa, hai ngàn thiên cấp linh thạch một lượng.

    Nguyệt lượng chi tinh hoa, hai ngàn thiên cấp linh thạch một lượng.

    Đại hải chi tinh hoa, hai trăm thiên cấp linh thạch một lượng.

    Lục Nguyên nhìn xem bảng giá, nói:

    - Ủa, thái dương chi tinh hoa và nguyệt lượng chi tinh hoa đắt quá vậy, ba tinh hoa khác thì rẻ.

    Lục Nguyên phát hiện thái dương chi tinh hoa, nguyệt lượng chi tinh hoa đều là một lượng, giá gấp mười lần ba tinh hoa khác.

    Nho Chi phó chủ văn minh lắc đầu nói:

    - Rất đơn giản, vì thế giới của ngươi dưới tình huống bình thường chỉ cần thái dương chi tinh hoa một lượng, nguyệt lượng chi tinh hoa một lượng, cho nên một ngàn thiên cấp linh thạch hơi mắc chút.

    Còn thương thiên chi tinh hoa, đại địa chi tinh hoa, đại hải chi tinh hoa cấu tạo ra thế giới không chỉ cần một lượng.

    Đừng nói là một lượng, một trăm lượng cũng không đủ.

    Đây chỉ là người bình thường, giống ngươi căn cơ sâu hơn người thường nhiều thì cần số lượng không biết bao nhiêu cho đủ.

    Lục Nguyên mỉm cười nói:

    - Vậy thì không vội, trước thử chút.

    - Muốn mua thì nhất định phải trước mua thương thiên chi tinh hoa, đại địa chi tinh hoa.

    Trước tiên khuếch đại kiếm chi không gian của ngươi đã, nếu không thì không bỏ vào thái dương chi tinh hoa, nguyệt lượng chi tinh hoa, đại hải chi tinh hoa được.

    - Vậy à?

    Lục Nguyên gật đầu nói:

    - Vậy trước lấy một trăm đại địa chi tinh hoa.

    Lấy một trăm đại địa chi tinh hoa dùng hết hai vạn khối thiên cấp linh thạch.

    Lục Nguyên bắt đầu mở rộng kiếm chi không gian, những đại địa chi tinh hoa dung nhập vào mặt đất.

    Lục Nguyên phát hiện mặt đất nhanh chóng mở rộng hướng phía xa, nhưng bầu trời theo không kịp.

    Trời rất nhỏ mà đất thì quá to.

    Vốn kiếm chi không gian của mình chỉ cỡ Hoa Sơn.

    Bây giờ mặt đất mở rộng mấy chục lần, thậm chí là mấy trăm lần.

    Lục Nguyên phát hiện kiếm chi không gian biến lớn rất là nhiều, thậm chí diện tích cỡ một Tấn quốc.

    Lục Nguyên cho rằng còn có tiềm lực đào móc, nên không chút do dự lại mua một trăm năm mươi đại địa chi tinh hoa nữa, tốn hết ba vạn thiên cấp linh thạch.

    Trải qua những điều này, kiếm chi không gian biến thành to lớn, diện tích cỡ Tấn quốc và Tần quốc hai nước kết hợp thì diện tích lớn cỡ nào.

    Đến đây thì Lục Nguyên cảm giác đã là cực hạn.

    Đây chính là mặt đất của mình!

    Tổng cộng dùng năm vạn thiên cấp linh thạch!

    Có kinh nghiệm mua đại địa chi tinh hoa, Lục Nguyên tiếp tục mua hai trăm năm mươi lượng thương thiên chi tinh hoa.

    Thiên và địa cùng to lớn.

    Lục Nguyên mua hai trăm năm mươi lượng thương thiên chi tinh hoa bỏ vào trong kiếm chi không gian, chớp mắt bầu trời nhanh chóng khuếch trương, ngày càng lớn, ngày càng rộng.

    Cuối cùng bầu trời mênh mông như mặt đất, đều là diện tích hai nước Tần Tấn cộng lại.

    Lục Nguyên lại mua hai trăm hai mươi lăm lượng đại hải chi tinh hoa.

    Theo Nho Chi phó chủ văn minh nói thì bình thường đại hải chi tinh hoa chỉ bằng một nửa đại địa chi tinh hoa, phút chốc trong kiếm chi không gian xuất hiện biển cả.

    Lục Nguyên lại tốn hai ngàn nhất cấp linh thạch mua một thái dương chi tinh hoa, hai ngàn thiên cấp linh thạch mua một nguyệt lượng chi tinh hoa.

    Số thiên cấp linh thạch trong tay còn sót lại một ít nên mua mười tinh thần chi tinh hoa.

    Tinh thần chi tinh hoa cũng có giá hai ngàn thiên cấp linh thạch một cái.

    Mua mười tinh thần chi tinh hoa có thể khiến thế giới tràn ngập cảm giác tràn đầy chứ không quá đơn điệu, nếu không thì tương lai mình vào kiếm chi không gian thật buồn tẻ.

    Rốt cuộc thì mua đầy đủ rồi.

    Mua đủ tất cả, tính ra thì tổng cộng mất bốn vạn chín ngàn thiên cấp linh thạch, tức là còn lại năm vạn một ngàn thiên cấp linh thạch.

    Một hơi mất bốn vạn chín ngàn thiên cấp linh thạch, cái này vượt xa số bình thường rất nhiều, bình thường Bá Đao Môn mới có một vạn trong bảo khố mà thôi.

    Lục Nguyên coi như hiểu tại sao nhiều người kẹt ở cửa này mấy vạn năm dài đăng đẳng.

    Những tài nguyên không dễ gom đủ chút nào, hắn nhờ có đổ tự phân thân đổ một lần mới kiếm đủ.

    Lục Nguyên phát hiện trong kiếm chi không gian diện tích hai nước Tần Tấn cộng lại mênh mông, xuất hiện biển cả, có một mặt trời, một mặt trăng, và mười ngôi sao ở trong không trung, rốt cuộc có hình dạng sơ bộ kiếm chi thế giới.

    Lục Nguyên vừa lòng vỗ tay, ủa, tại sao còn chưa thăng lên thế giới cảnh bát tầng chân giới cảnh?

    Lục Nguyên mở to mắt nhìn hướng Nho Chi phó chủ văn minh, hỏi:

    - Chẳng phải nói thế giới cảnh thất tầng thăng lên thế giới cảnh bát tầng không có gì khó khăn, chỉ cần tích lũy đủ là được rồi?

    Gom đủ thiên chi tinh hoa, đại địa chi tinh hoa, thái dương chi tinh hoa, nguyệt lượng chi tinh hoa, đại hải chi tinh hoa, thì tự nhiên thăng cấp lên thế giới cảnh bát tầng mà?

    - Nói đúng lắm.

    Nho Chi phó chủ văn minh gật đầu, đáp:

    - Đúng là không có bất cứ khó khăn gì, tài nguyên trùng kích thì đủ rồi, thật tự nhiên thăng lên thế giới cảnh bát tầng.

    Vấn đề tại sao ngươi chưa thăng cấp lên thế giới cảnh bát tầng rất đơn giản, bởi vì kiếm chi thế giới của ngươi đang diễn hóa.

    - Diễn hóa?

    Lục Nguyên thắc mắc, hắn nghe không hiểu gì cả.

    - Đúng vậy, diễn hóa.

    Nho Chi phó chủ văn minh giải thích:

    - Bây giờ thế giới của ngươi không có sông, không có hồ nước, không có mưa, chỉ có biển, đương nhiên biển là ngọn nguồn tất cả.

    Bây giờ mặt đất của ngươi là bằng phẳng, không có sơn cốc, không có núi cao, không có đồi núi, không có gì cả, mặt đất là ngọn nguồn tất cả.

    Bây giờ bầu trời của ngươi đúng là trời nhưng không có mây, không có lôi điện, không có mưa không có tuyết, mọi thứ đều không có, đương nhiên bầu trời là ngọn nguồn tất cả.

    - Ngươi bỏ vào đại hải chi tinh hoa, thương thiên chi tinh hoa, đại địa chi tinh hoa đều là ngọn nguồn tất cả.

    Những ngọn nguồn này sẽ diễn hóa ra hồ nước, sông, núi cao, sơn cốc, các loại thiên khí đều cần thời gian nhất định.

    Khi diễn hóa qua đi thì ngươi tự nhiên thăng lên thế giới cảnh bát tầng chân giới cảnh, một chuyện rất đơn giản.

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - Đây chính là diễn hóa, ngươi chỉ cần chờ.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Vậy phải chờ bao lâu?

    Nho Chi phó chủ văn minh đáp:

    - Thời gian không biết, nhưng kỷ lục lâu nhất không hơn năm năm, nhìn xem đi, bình thường thì không quá ba năm, nhanh thì một năm, cái này không tính khó khăn.

    Vài năm đối với sinh mệnh dài dòng của chúng ta không là gì cả, cho nên ta mới không riêng giới thiệu điều này.

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Vậy à, thế thì ta chờ.

    Nho Chi phó chủ văn minh mỉm cười nói:

    - Đúng rồi, chúc mừng ngươi một việc, ngươi đã thông qua thử thách của ta.

    Lục Nguyên nhướng mày:

    - Ồ?

    - Đúng vậy, đổ tự phân thân là thử thách ta dành cho ngươi, nếu ngươi quá gò bó bảo thủ không dùng đổ tự phân thân thì không thông qua thử thách được.

    Nếu khi ngươi dùng đổ tự phân thân tùy tiện sử dụng, chìm đắm bên trong thì cũng không thông qua thử thách.

    Tương tự, lúc đổ ngươi luôn là người khống chế đổ chứ không phải đổ khống chế người, điều này rất tốt.

    Dù có thù hận sâu với Hoang Chi Tử nhưng ngươi rất bình tĩnh, có năm phần nắm chắc thì không đổ với Hoang Chi Tử.

    Sau khi ngươi thăng lên chân giới cảnh, nghe nói phải chờ mà ngươi hiện nay không thời gian chờ đợi, có đủ loại khiêu chiến trước mắt, ngươi không hề sốt ruột, điều này rất tốt.

    - Cho nên, ngươi thông qua thử thách.

    Chương 1199-1200: Đến Nho chi văn minh

    - Tự cường, tự lập, không kiêu, không nóng nảy, có thể nắm chắc lòng của mình.

    Người như vậy có thể gọi là quân tử, cho nên ngươi thông qua thử thách của ta.

    - Tiếp theo ngươi sẽ cùng ta đi nho chi văn minh, đương nhiên là lấy thân phận Lý Thái Sử tới đó tu hành một đoạn thời gian, để xem ngươi có thể học được bao nhiêu trước khi đi Văn Minh Thánh Địa.

    Ta sẽ cố gắng trước khi chết dạy ngươi, cuối cùng học được bao nhiêu thì tùy duyên đi.

    Duyên đến là không, duyên đi cũng là không.

    Nho Chi phó chủ văn minh hời hợt nói:

    - Phải rồi, tuyên bố với bên ngoài thì ngươi là do Lý Hạo Nhiên giới thiệu đến.

    Thân phận ta để lại Lý Hạo Nhiên là truyền nhân của khinh chi văn minh, có chút giao tình cùng nho chi văn minh.

    Thân phận thật sự Lục Nguyên của ngươi quá nổi tiếng, tạm thời không thể đi nho chi văn minh.

    Đúng vậy, bây giờ Lục Nguyên quá nổi tiếng, nên để cái tên Lục Nguyên lắng đọng vài năm, qua vài năm rồi lại lộ mặt.

    Nho Chi phó chủ văn minh mỉm cười nói:

    - Mấy năm tiếp theo hãy nghiêm túc sống với thân phận Lý Thái Sử đi.

    Nho Chi phó chủ văn minh và Lục Nguyên đi nho chi văn minh.

    Lục Nguyên vẫn lấy thân phận Lý Thái Sử.

    Dường như bởi vì sinh mệnh sắp tới cuối, không sống bao lâu nữa nên Nho Chi phó chủ văn minh có chút cảm thán nói:

    - Nhớ năm đó khi ta còn trẻ cũng thích đổ thích sắc, ở lứa tuổi như ngươi tung hoành mỹ sắc, say trong bụi hoa, sòng bạc vô địch thủ.

    Năm đó ta dựa vào đổ tự phân thân kiếm được không ít, sau này tuổi lớn chơi chán thu tâm lại, tuổi còn trẻ mà giống ngươi không ham đổ không mê sắc thì thật hiếm thấy.

    Lục Nguyên nghe vậy yên lặng.

    Thì ra Nho Chi phó chủ văn minh hiện tại giống như vô thượng quân tử chuyển thế năm xưa là người giống vậy, nhưng thiếu niên phong lưu là chuyện thường tình.

    Nho Chi phó chủ văn minh hỏi:

    - Phải rồi, nói đến Hoang Chi Tử thì ngươi có biết binh khí hắn dùng không?

    - Binh khí của Hoang Chi Tử?

    Lục Nguyên ngây ra, bất giác nhớ lại lúc đó Hoang Chi Tử cầm Hồng Hoang Thần Kích, một kích dễ dàng chặt đứt Dưỡng Ngô tiên kiếm của mình, làm kiếm tàn phá tơi tả, có một lỗ hổng lớn, bây giờ không thể sử dụng lần thứ hai.

    - Đúng vậy, binh khí của hắn.

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - Ta chưa đến mức già hoa mắt, binh khi của hắn là văn minh cấp, dùng thuật ngữ nói là thần cấp, binh khí thần cấp.

    Lúc trước ngươi dùng là binh khí tiên cấp, Hoang Chi Tử dùng là binh khí thần cấp cho nên mới dễ dàng chặt đứt binh khí của ngươi.

    Đương nhiên còn có nguyên nhân là pháp lực của gã cường đại.

    Pháp lực của gã vô cùng mạnh mẽ, vượt xa ngươi, thực lực của hắn đã gần đến Năm Mươi Thiên Bảng.

    Lục Nguyên ngây ra, binh khí văn minh cấp lại gọi là binh khí thần cấp.

    - Binh khí thần cấp là binh khí vô cùng bá đạo, chặt đứt binh khí tiên cấp.

    Binh khí tiên cấp muốn tu sửa lại khá là khó khăn.

    Lục Nguyên hỏi dồn:

    - Vậy làm sao để sửa được nó?

    - Tiên kiếm của ngươi là thuộc tính chính khí, nếu muốn sửa lại cần đem chính khí lên đến tầng thứ chín.

    Khi đã có cửu tầng chính khí thì tự nhiên có thể tu sửa được, hơn nữa không để lại vết thương cũ gì.

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - Nhưng muốn chặn công kích binh khí thần cấp văn minh cấp của Hoang Chi Tử thì vẫn chưa đủ, cần nghĩ cách khác, mà bây giờ ngươi không cần nghĩ xa như thế.

    Hiện tại trước tiên hãy nghĩ cách tu đến cửu tầng chính khí là đủ rồi.

    Lục Nguyên nói:

    - Chính khí cửu tầng?

    Bây giờ dường như ta ở thất tầng chính khí.

    Nho Chi phó chủ văn minh dường như rất hiểu về điều này, nghe thế không mấy kinh ngạc, nói:

    - Chính khí thất tầng thật không tệ, nhưng muốn từ chính khí thất tầng trùng kích đến chính khí bát tầng, từ chính khí bát tầng trùng kích đến chính khí cửu tầng thì không dễ dàng.

    Một tầng so với một tầng khó hơn rất nhiều, cực kỳ phiền phức.

    Nho Chi phó chủ văn minh dẫn Lục Nguyên bay đi, tốc độ bay nhanh hơn hắn rất nhiều.

    Lục Nguyên cho rằng ít nhất gã bay nhanh hơn hắn gấp mấy chục lần, đây chính là văn minh cấp, vượt xa cấp thế giới.

    Một văn minh cấp cường hơn cấp thế giới gấp mười lần, thậm chí là mấy chục lần.

    Bay đi một lúc phía trước xuất hiện một thế giới môn to lớn, và một tiểu thiên thế giới ngay trước mắt.

    Nho Chi phó chủ văn minh không đi vào cửa chính mà trực tiếp qua tiến môn tiến vào tiểu thiên thế giới.

    Thế giới là do gã tạo ra, gã muốn đi thiên môn không ai biết dễ như chơi.

    Vào trong chính khí bát tầng rồi Lục Nguyên phát hiện nó nhỏ hơn pháp cổ thế giới rất nhiều nhưng cũng khá to, trong bầu trời nhấp nháy ba văn tự như mặt trời.

    Nhưng không là mặt trời.

    Đó là chính, khí, ca!

    Ba chữ kia tựa như ba mặt trời tỏa ra ánh sáng và nóng bức.

    Dù là chữ nào đều không nóng, đó là ánh sáng ôn hòa tựa như khiêm khiêm quân tử vậy.

    Giống như pháp cổ văn minh, rất nhiêuf tinh thần bềnh bồng trên trời, và một vùng đất vô cùng rộng lớn kéo dài vô bờ trôi nổi, vì nó bềnh bồng không cao, xẹt qua mặt đất.

    Lục Nguyên trong thấy rất nhiêuf nho sinh, những nho sinh chít khă bơits đầu, như có luồng gió, thỉnh thoảng vang tiếng đọc sách lanh lãnh.

    Nho Chi phó chủ văn minh giơ tay lấy ra một quyển sách, nói:

    - Đây là tiên thư, giống như tiên kiếm của ngươi.

    Sách là binh khí của nho chi văn minh chúng ta, ngươi có thể thử xem.

    Quyển tiên thư trong tay ta không có thuộc tính, ngươi có thể thêm vào thuộc tính của mình nhưng cơ bản đều là thuộc tính chính khí.

    Tên của quyển sách để ta đặt cho.

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - Gọi nó là Truyền Chính Tiên Thư đi, truyền chính truyền chính, lan truyền chính khí khắp thế gian.

    - Cũng được.

    - Phải rồi, nhớ là tại đây gọi ta là sư phụ, đóng kích thì phải cho giống.

    Nho Chi phó chủ văn minh nói vậy thì tất nhiên Lục Nguyên đồng ý.

    Hai người một đường bay đi, rốt cuộc đáp xuống giữa mặt đất, đó là một tòa tháp cao.

    Vào trong tháp phát hiện bên trong không có ai nhưng có rất là nhiều sách, sách tràn đầy rậm rạp, từng quyển chồng chất, chỉ nhìn thôi đã khiến người thấy khủng bố rồi.

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - Đây là tàng thư của ta, ta xem hết rồi.

    Khâm phục, bây giờ Lục Nguyên rất là khâm phục, không ngờ có nhiều tầng thư như vậy, không phục cũng không được.

    - Phải rồi, ngươi có ba sư huynh sư tỷ, để ta kêu họ đến gặp ngươi.

    Nho Chi phó chủ văn minh giơ tay lên, chốc lát xuất hiện ba người, trên thân mỗi người đều đậm đặc phong độ trí thức.

    - Tham kiến sư tôn.

    - Kính chào sư tôn.

    Nho Chi phó chủ văn minh phất tay nói:

    - Không cần đa lễ, các ngươi đứng lên đi.

    Người này là tiểu sư đệ của các ngươi Lý Thái Sử, thực lực hiện nay là thế giới cảnh thất tầng, chính khí thất tầng.

    Gã chỉ vào Lục Nguyên, bây giờ thân phận của hắn là Lý Thái Sử, giới thiệu cho ba đệ tử.

    Nho Chi phó chủ văn minh lại chỉ vào người dẫn đầu, đó là một người đàn ông trung niên, tóc hƠtrắng, thuộc loại xem nhiều sách thấy nhiều chuyện.

    - Đậy là đại đệ tử của vi sư, Khổng Ni, thực lực nửa bước văn minh cảnh.

    Hắn là đệ tử khá xuất sắc của vi sư, truyền thừa y bát vi sư, chính khí cửu tầng, tiếc rằng vẫn không xông vào văn minh cảnh được.

    Không là văn minh thì chỉ là con kiến.

    Nho Chi phó chủ văn minh lại chỉ vào người thứ hai, cũng là người đàn ông trung niên nhưng trông tiêu dao hơn nhiều.

    - Đây là đệ tử thứ hai của vi sư, tên là Mạnh Vi, có khả năng trùng kích nửa bước văn minh cảnh, chính khí cửu tầng.

    Nho Chi phó chủ văn minh chỉ hướng một mỹ phụ cuối cùng, nói:

    - Đây là đệ tử thứ ba của vi sư, tên Túc Nguyệt Miên, thực lực thế giới cảnh lục tầng, chính khí bát tầng.

    - Đương nhiên Lý Thái Sử ngươi là đệ tử thứ sáu của vi sư.

    Nho Chi phó chủ văn minh thu đồ đệ phải qua tầng tầng thử thách.

    Giống như Lục Nguyên lúc trước bị thử thách cuối cùng dùng đổ tự phân thân thử rồi xong, năm người khác thì phức tạp rất nhiều.

    Nho Chi phó chủ văn minh thu đệ tử thì không có ai dám chọc vào, nhưng tứ đệ tử và ngũ đệ tử vì một số nguyên nhân đặc biệt đã chết, Nho Chi phó chủ văn minh nhắc tới chuyện này hơi đau lòng, bây giờ nhận Lục Nguyên vừa lúc là đệ tử thứ sáu.

    Lục Nguyên phát hiện mình và số sáu đúng là hợp ý thật, dùng tên giả Lý Thái Sử vừa lúc cũng là đệ tử thứ sáu.

    Nho Chi phó chủ văn minh chỉ hướng Lục Nguyên, nói:

    - Lý Thái Sử mới vào môn hạ không lâu, dù sau này ta có ở hay không thì Khổng Ni, Mạnh Vi, Túc Nguyệt Miên, các ngươi phải giúp đỡ tiểu sư đệ của mình có biết không?

    - Vâng thưa sư phụ!

    Khổng Ni, Mạnh Vi, Túc Nguyệt Miên gật đầu, họ lần lượt chào Lục Nguyên, đối với tiểu sư đệ mới này rất thân thiện.

    Lục Nguyên phát hiện trên thân ba người cảm giác mùi sách đậm đặc, chính khí cho cảm giác hoàn toàn khác với Lăng Thanh Vân, không biết gã ác như vậy là học từ ai.

    Lục Nguyên cũng đáp lễ lại ba vị sư huynh sư tỷ.

    Lúc này cách lúc mở Văn Minh Thánh Địa còn hai năm rưỡi, đoạn thời gian này chắc mình sẽ tu hành tại đây.

    Mọi thứ vì Văn Minh Thánh Địa.

    Văn Minh Thánh Địa không đơn giản.

    Đại địch sinh tử như Hoang Chi Tử, bại tướng như Kiếm Chi Tử đều sẽ vào Văn Minh Thánh Địa.

    Không chỉ như vậy, còn có các loại nhân vật như cổ văn minh khắp nơi, đế tử văn minh cường đại, rồi Khổng Ni, Mạnh Vi, Túc Nguyệt Miên trước mắt, vân vân và vân vân, tất cả đều sẽ đi Văn Minh Thánh Địa.

    Văn Minh Thánh Địa chắc sẽ kịch liệt lắm, sôi trào đến mức độ khó tưởng.

    À mà chỗ Nho Chi phó chủ văn minh cư ngụ có tên gọi là Ức Vạn Thư Ốc.

    Chỗ ở hiện tại của Lục Nguyên là trong Ức Vạn Thư Ốc, là người lười biếng sinh hoạt trong khu vực khắp nơi là sách thì áp lực rất lớn.

    Tuy ngẫu nhiên Lục Nguyên có giở sách ra nhưng thật sự xem sách khoảng một ngàn, đọc nghiêm túc khoảng mười quyển, so với sư phụ tạm thời Nho Chi phó chủ văn minh thì áp lực lớn quá.

    Thôi kệ, dù thế nào thì trước tiên uống rượu đã.

    Ở tà kiếm văn minh tinh thần quá căng thẳng, đối mặt kiếm kỷ nguyên kỷ nguyên trước, lúc tại Đổ Tiên Đảo cũng căng thẳng tinh thần, dù sao cuộc đời lần đầu tiên cờ bạc, không thể không hồi hộp.

    Bây giờ hắn mới thật sự bình tĩnh nhàn nhã uống rượu, cảm thấy đời sống vô cùng tự do.

    Lục Nguyên uống rượu, phát hiện hình như mình quên cái gì.

    Khoan đã!

    Đúng là mình quên một thứ rồi.

    Đó là tiểu thiên thế giới tàn phá đại hoang kiếm quyển!

    Thứ này là lúc tranh chấp với Kiếm Chi Tử thì giành vào tay.

    Nghe nói vật này có thể khiến người ta càng nhanh trùng kích thế giới cảnh bát tầng chân giới cảnh, ở trong kiếm quyển bản thân có các loại tài nguyên chứ không cần thu thập gì cả, vậy nên mới nói như thế.

    Hiện tại mình mượn đổ tự phân thân thu thập đủ tài nguyên, mà vẫn chưa lợi dụng kiếm quyển.

    Đương nhiên kiếm quyển không phải không có tác dụng, ngược lại rất là hữu dụng nữa là khác.

    Bây giờ thử dùng kiếm quyển nào.

    Nho chi văn minh, Ức Vạn Thư Ốc.

    Lục Nguyên ngồi ngay ngắn bên trong.

    Bây giờ hắn đang hấp thu tiểu thiên thế giới đại hoang tàn phá kiếm quyển.

    Thế giới cá nhân càng lớn thì sức chiến đấu càng cường đại, cùng lúc đó trùng kích văn minh cảnh càng tiện, đây là điều mọi người đều biết.

    Nhưng muốn khiến thế giới bản thân tăng lớn không phải chuyện dễ, rất là khó, nhiều người nghĩ hết cách mà không làm được.

    Dưới tình huống bình thường, Lục Nguyên có khí vận lớn hơn, tư chất cao hơn cũng không được.

    Nhưng bây giờ không phải tình huống bình thường.

    Lục Nguyên mượn đổ tự phân thân xây xong thế giới, chỉ chờ kiếm thế giới diễn hóa, tương đương với trực tiếp xây trên thế giới cũ rồi cộng thêm một tiểu thiên thế giới đại hoang tàn phá kiếm quyển.

    Lục Nguyên ngồi ngay ngắn, đã lây ra kiếm chi không gian, cùng phóng ra tiểu thiên thế giới đại hoang tàn phá kiếm quyển.

    Một tiểu thiên thế giới to lớn xuất hiện, hai tiểu thiên thế giới đều không phải loại hoàn chỉnh, ở trên không trung mãnh liệt va nhau.

    *Ầm ầm ù ù!*

    Phút chốc Lục Nguyên phát hiện thần hồn đau nhức, đó là nỗi đau thống khổ cỡ nào.

    Lục Nguyên lập tức hiểu hai tiểu thiên thế giới va chạm nhau sinh ra hiệu quả, chúng tạm thời xung đột, nếu hắn không thể kiềm chế sự xung đột này thì rất có thể sẽ chết tại đây.

    Chết tiệt!

    Thật tình không ngờ sẽ nguy hiểm như vậy!

    Quá khủng bố!

    Lục Nguyên hít sâu, giờ đã tới lúc cực kỳ nguy hiểm, mình nên bình tĩnh chút, phải làm sao giải quyết vấn đề, nếu không làm được thì chỉ còn con đường chết, hơn nữa thời gian không còn nhiều.

    Lục Nguyên tập trung tinh thần, bắt đầu khiến hai khối tiểu thiên thế giới khỏng lồ tiếp xúc, lấy thần hồn làm chất xúc tác.

    Nếu như có thể thành công, chẳng những giữ được mạng sống mà được đến chỗ tốt cũng rất lớn, khó thể tưởng tượng.

    Thần hồn của Lục Nguyên cường đại lạ lùng, bây giờ cường độ đã xấp xỉ với người đỉnh cao thế giới cảnh.

    Thần hồn cường đại như vậy nếu phóng ra, thần niệm quét qua thì có thể chướp mắt quét toàn đất Tấn quốc.

    Không sai, chính là thần hồn cường đại như vậy đấy.

    Tất nhiên loại thần niệm quét ngang này bản thân phân bố trong mỗi tấc không gian rất là mỏng manh.

    Hiện tại Lục Nguyên tập trung vô số thần niệm cùng một chỗ, muốn biến thành kiếm thế giới và kiếm quyển thế giới hòa hoãn.

    Thế giới bản thân và kiếm quyển thế giới mạnh va chạm vào thần hồn, đau đớn truyền đến.

    Phải chịu đựng!

    Thế giới bản thân và kiếm quyển thế giới lần đầu tiên va chạm khiến Lục Nguyên suýt ngất xỉu, nhưng hắn cắn răng chịu đựng.

    Bây giờ hắn chỉ có một tín niệm là phải chịu đựng.

    Ầm!

    Lần va chạm thứ hai!

    Lần va chạm thứ ba!

    Liên tiếp hai lần va đụng khiến Lục Nguyên hộc vài bung máu, thần hồn sắp vỡ vụn, mặt Lục Nguyên tái nhợt như tờ giấy.

    Cứ thế này không được, thần hồn của mình đúng là cường đại cỡ đỉnh cao thế giới cảnh nhưng đối mặt hai cấp tiểu thiên thế giới va chạm thì vẫn kém rất xa xôi, căn bản không đủ.

    Làm sao đây?

    Mình không có nhiều thời gian.

    Nếu không thể trong nửa nén nhang nghĩ cách giải quyết vấn đề thì e rằng sẽ chết mất, bị loại va chạm mãnh liệt này đùa chết.

    Quá kinh khủng.

    Lục Nguyên bình tĩnh tâm tình nghĩ đủ cá cách giải quyết.

    Đạo tự phân thân, vô dụng, tiểu kiếm đạo thụ, vô dụng, khắc tự phân thân, vô dụng, đổ tự phân thân, vô dụng, hai mươi chín nhị cấp kiếm đạo văn tự, vô dụng,tất cả đều vô dụng hết.

    Chết tiệt, không lẽ mình sẽ chết tại đây sao?

    Chính lúc này, óc chợt lóe tia sáng.

    Hình tam giác là hình dạng khá ổn định, bây giờ có thế giới kiếm quyển và thế giới của mình là hai góc, nếu thêm một góc thì chẳng phải là ổn định rồi sao?

    Mà muốn thêm vào một góc không dễ, muốn ngang bằng với hai thế giới khác không phải chuyện dễ.

    Khoan, có rồi.
     
    Hoa Sơn Tiên Môn Full
    Hoa Sơn Tiên Môn 13


    Hoa Sơn Tiên Môn

    Tác giả: Mạt Lăng Biệt Tuyết

    Nhóm dịch: Black - Vipvandan

    Làm ebook: tinhlinh2

    Nguồn: Bàn Long Hội.

    Chương 1201-1202: Luyện hóa Kiếm quyển

    Có cách!

    Kiếm Giới!

    Kiếm Giới là một tiểu thiên thế giới vô cùng khổng lồ.

    Đương nhiên mình không thể triệu Kiếm Giới tới đây, nhưng bây giờ hai tiểu thiên thế giới là tùy thân mang theo, mình có thể đem dị độ không gian này chuyển qua bên cạnh Kiếm Giới.

    Lục Nguyên lấy ra không gian kiều hướng đến Kiếm Giới, tới trước Kiếm Giới môn, cũng đem thế giới bản thân và kiếm quyển thế giới lấy ra.

    Tam giác đúng là ổn định nhất.

    Kiếm Giới vô cùng khổng lồ, nhưng kiếm quyển thế giới cũng không bình thường, tương đối thì Lục Nguyên mới hình thành thế giới bản thân là yếu nhất.

    Nhưng may rằng như vậy nhưng dần có điểm cân bằng, không giống mới rồi đụng chạm kịch liệt đáng sợ như vậy.

    Năm đó kiếm quyển thế giới đúng là bất phàm nhưng bản thân tàn phá, cho nên dần bị Kiếm Giới lấn át.

    Sau khi bị Kiếm Giới đè ép, dần dựa hướng thế giới bản thân Lục Nguyên, hoàn thành dựa vào.

    Lục Nguyên mừng rỡ, bắt đầu quá trình hợp nhất hai cái.

    Thần hồn đã hồi phục một chút, Lục Nguyên thử đem thần hồn khiến hai cái dựa vào nhau. hai tiểu thiên thế giới bắt đầu gần sát nhau, Lục Nguyên cực kỳ cẩn thận sắp đặt.

    *Ầm!*

    Một tiếng nỏ vang dội, hai khối đa lục va chạm cùng nhau, không vì lần va đụng này mà tách xa, ngược lại gần sát.

    Thành công!

    Rốt cuộc thành công!

    Bây giờ Lục Nguyên vui sướng vô cùng.

    Lần thành công này thu hoạch to lớn, Lục Nguyên dùng thần thức quét qua kiếm quyển thế giới, phát hiện nó so với thế giới bản thân to gấp năm lần.

    Thế giới của mình là gấp hai của người bình thường, cho nên thật ra thế giới của mình là gấp mười hai lần người bình thường.

    Thế giới bản thân cấu thành càng lớn thì sức chiến đấu càng mạnh, cái này là thường thức.

    Hiện nay tiểu thiên thế giới của mình to lớn vượt xa người bình thường.

    Tất nhiên Lục Nguyên biết rằng đó chỉ là vượt qua người bình thường, thế giới của mình chưa chắc lớn bằng Hoang Chi Tử.

    Hoang Chi Tử là kỷ nguyên chi tử, đến nay vượt xa mình rất nhiều.

    Nhưng rồi sẽ có một ngày mình sẽ đánh Hoang Chi Tử triệt để té xuống thần đàn kỷ nguyên chi tử.

    Hiện nay thế giới của Lục Nguyên một nửa còn chưa diễn hóa ra thế giới núi non sông nước, một bên là kiếm quyển ban đầu còn chưa diễn hóa ra sự sóng, bây giờ phải chờ diễn hóa.

    Chỉ có diễn hóa mới ra thế giới to lớn, đến chân giới cảnh sức chiến đấu không g sánh bằng, bây giờ mình chỉ cần chờ thôi.

    Dù là thế giới vốn có hay kiếm quyển thế giới vốn có giờ đều hợp nhất, gọi là tân kiếm thế giới.

    Trong tân kiếm thế giới của mình, Lục Nguyên phát hiện đã quên một việc.

    Kiếm ý quái vật.

    Lúc trước đã nói kiếm ý quái vật có hơn một trăm kiếm ý.

    Nhưng vì lý do cơ duyên bị Lục Nguyên rút hết mấy chục cái, còn lại sáu mươi bốn kiếm ý.

    Hắn luôn trông chờ ăn bữa tiệc lớn sáu mươi bốn kiếm ý nhưng vẫn chưa vào miệng, giờ rốt cuộc có thể nhấm nháp rồi.

    Lục Nguyên bay lên trời, trực tiếp tìm kiếm kiếm ý quái vật.

    Lần này không biết sẽ xuất hiện kiếm ý gì đây, sẽ trợ giúp mình thành tựu kiếm ý gì.

    Khi đi theo Nho Chi phó chủ văn minh nhân vật văn minh cấp, Lục Nguyên rốt cuộc hiểu rõ cái gọi là mười thiết tắc rốt cuộc có cái gì.

    Xếp hạng nhất tất nhiên là vận mệnh thiết tắc.

    Vận mệnh thiết tắc được gọi là thiết tắc mạnh nhất, tựa như đạo trong văn tự vậy, đều là mạnh nhất, nhưng thường không có ai nắm giữ được nó.

    Tuy nhiên vận mệnh thiết tắc để lại nhiều chi nhánh, ví dụ như tiểu vận mệnh thuật, ví dụ như đổ quỷ tâm kinh của Giản Vân Sầu đều là chi nhánh trong đó.

    Chín cái tiếp theo thì không có xếp hạng chính xác.

    Những kiếm ý này tương sinh tương khắc, nếu cứng rắn nói thì nhân quả thiết tắc khá lợi hại.

    Chín thiết tắc còn lại Lục Nguyên có luyện qua bảy loại gồm thích ứng thiết tắc, trật tự thiết tắc, âm dương thiết tắc, luân hồi thiết tắc, nhân quả thiết tắc, thời gian thiết tắc, cùng với không gian thiết tắc.

    Trong đó thích ứng thiết tắc còn kém một chút là thành công, sáu thiết tắc khác đều đã hoàn thành.

    Trừ bảy thiết tắc này ra, theo Nho Chi phó chủ văn minh nói thì còn lại hai thiết tắc chính là lực chi thiết tắc và tâm chi thiết tắc.

    Cái gọi là thiết tắc tức đạo lý cơ sở tồn tại giữa sinh linh và không phải sinh linh, dù là vật thể gì đều không tránh được.

    Khi Lục Nguyên nghe Nho Chi phó chủ văn minh nói vậy thì ngây ra, hỏi:

    - Tâm, cái này ta biết, sinh linh có linh trí đều có tâm.

    Nhưng mà, giống loại cây cối cũng có tâm sao?

    - Cây cối tất nhiên là có tâm của nó, nếu cây cối không có tâm thì sao xuất hiện các loại thụ yêu?

    Lục Nguyên lại hỏi:

    - Vậy tảng đá làm sao có tâm?

    - Tảng đá, con sông đều có tâm của mình.

    Nhiều kỷ nguyên trước đã từng có một con khỉ ra từ tảng đá, dù là đá cũng có tâm.

    Năm đó con khỉ kia quậy rất dữ.

    Nho Chi phó chủ văn minh mỉm cười nói:

    - Khi đó tiên cổ văn minh dựng nên thiên cung bị đại náo một trân.

    - Bất cứ sinh linh, không phải sinh linh đều có tâm, cho nên xuất hiện tâm chi thiết tắc.

    - Vậy lực chi thiết tắc thì sao?

    Lục Nguyên hoàn toàn không hiểu, cái gì là lực chi thiết tắc?

    Chưa từng nghe nói.

    - Giữa bất cứ sinh linh hoặc không phải sinh linh đều tồn tại lực.

    Ví dụ như ngươi và ta có lực hấp dẫn và lực đẩy.

    Ngôi sao trên trời có thể bềnh bồng được là vì giữa tinh thần và tinh thần, tinh thần và đại lục sinh ra lực đẩy khác nhau.

    Khi lực hấp dẫn tương đương với lực đẩy thì có thể bay bổng.

    - Lực chi thiết tắc chia làm bốn lực, tức là cường tương hỗ tác dụng lực, nhược tương hỗ tác dụng lực, điện từ lực, cùng với lực vạn vật hấp dẫn.

    Nếu ngươi có thể phân tích ra, nắm giữ được bốn loại lực này, vậy thì sẽ nắm được lực chi thiết tắc.

    - Đây chính là mười thiết tắc, mười cái tối cao chiêu thức lưu, nắm giữ chín cái là đến đỉnh cao chiêu thức, không cách nào tăng lên cao hơn.

    Nho Chi phó chủ văn minh giải thích mười thiết tắc cặn kẽ rõ ràng.

    Lục Nguyên từ lần đầu tiên nghe Yến Thương Thiên nói về mười thiết tắc nhưng khi ấy chỉ biết có nhân quả thiết tắc, mười thiết tắc gồm những thứ gì hắn không biết rõ, sau đó hơi hiểu về mấy thiết tắc khác một chút nhưng vẫn không hiểu rõ hoàn toàn.

    Bây giờ rốt cuộc biết thiết tắc là những cái nào.

    Tạm thời không bàn đến chí cao vô thượng vận mệnh thiết tắc, hai thiết tắc cuối còn chưa luyện qua, chính là lực chi thiết tắc và tâm chi thiết tắc.

    Thôi, đi tìm kiếm ý quái vật nào.

    Lục Nguyên bay trong thế giới của mình, hiện tại nó rất rộng lớn, hơn diện tích Tấn quốc gấp mười lần trở lên.

    Lục Nguyên phóng ra thần niệm của mình nhanh như gió, thần niệm quét qua mà không thấy kiếm ý quái vật đâu, nó núp đi rồi sao?

    Lục Nguyên thầm nhủ nhưng không mấy để ý.

    Dây là thế giới của mình, nó muốn trốn là được sao?

    Kiếm ý quái vật đúng là đang trốn, nó vốn tu hành trong kiếm quyển rồi bỗng phát hiện kiếm quyển thế giới động đất.

    Nó chưa từng gặp phải chuyện như vậy, thoáng chốc không kịp phản ứng.

    Đối măt thiên tai gần như thế giới bị hủy diệt, nó trốn sâu trong lòng đất.

    Chỗ ẩn náu này là gần đây nó vừa phát hiện ra, đã bị Lục Nguyên hù sợ rồi nên mới đi kiếm chỗ núp.

    Kết quả nó trốn một thời gian phát hiện động đất kiếm quyển thế giới qua đi.

    Nó chuẩn bị ló đầu ra thì phát hiện một thân hình quen thuộc ngay trước mắt.

    Không phải chứ!

    Kiếm ý quái vật buồn bực hộc máu.

    Nó gặp Lục Nguyên hai lần đều bị hắn rút đi rất nhiều kiếm ý, nay lại đụng phải hắn.

    Kiếm ý quái vật hoàn toàn không thể chịu đựng được.

    Lục Nguyên thở dài nói:

    - Ngươi có chút linh thức nhưng cố tình toàn thân đều là thiên địa pháp tắc, dù gặp phải ai đều chắc chắn sẽ bị rút đi thiên địa pháp tắc, không có ngoại lệ.

    - Thôi, ta lấy kiếm ý của ngươi thì xem như thiếu một nhân tình, trả cho ngươi một thân thể khác vậy.

    Bây giờ Lục Nguyên đã có thể tạo ra vật, nặn một số kỳ trân dị bảo trong thiên địa thành một thân xác, rút linh hồn kiếm ý quái vật ra bỏ vào trong thân xác.

    Kiếm ý quái vật vốn cho rằng mình tiêu rồi thế mà có gặp biến đổi như vậy, hơn nữa Lục Nguyên cho gã thân thể này không tệ lắm, cơ bản là mới trọng sinh liền có thực lực hỗn động cảnh.

    Kiếm ý quái vật vừa kinh vừa sợ, cao hơn thực lực vốn có của nó rất nhiều, nó rất vui mừng.

    Đương nhiên Lục Nguyên có thể làm vậy là vì bản thân kiếm ý quái vật thần hồn đã đến cấp độ này, nếu thần hồn không đến tầng đó thì trực tiếp đề cao mang đến hậu quả không mấy tốt đẹp.

    Bản thân kiếm ý quái vật là quái vật gần đỉnh đại đạo cảnh.

    Kiếm ý quái vật muốn là sinh mệnh, Lục Nguyên cần là thiên địa pháp tắc, hai người vốn không có xung đột.

    Đặc biệt là từ khi Lục Nguyên có năng lực tạo vật thì sự việc vô cùng đơn giản.

    Lục Nguyên chuyển tay rút đi sáu mươi bốn loại kiếm ý, đợi lát nữa bắt đầu luyện hóa.

    Hắn nhìn kiếm ý quái vật, nói:

    - Kiếm ý quái vật, tạm thời gọi ngươi là Tiểu Kiếm đi, hiện tại đúc lại một thân xác cho ngươi rồi, nếu ngươi chịu theo ta ngụ ở thế giới này thì ta sẽ cho ngươi ở đây.

    Nhưng ngụ ở đây rồi phải phụng ta làm chủ, nếu không chịu thì ta đưa ngươi ra khỏi thế giới này.

    Kiếm ý quái vật tức là Tiểu Kiếm vội lắc đầu.

    Từ khi nó sinh ra đã ở trong kiếm quyển, chưa từng tiếp xúc bên ngoài, đương nhiên không muốn rời khỏi kiếm quyển thế giới.

    Lại nói kiếm ý quái vật hơi sợ bên ngoài, trước nay chưa từng ra đó nên nó không có gan đi ra ngoài.

    Lục Nguyên gật đầu, kiếm một khu vực rộng lớn cho kiếm ý quái vật, đây xem như là sinh linh thứ nhất trong thế giới của mình.

    Làm xong những điều này Lục Nguyên mới thong thả luyện hóa kiếm ý của mình.

    Kiếm ý quái vật để lại kiếm ý đúng là không ít.

    Có sáu mươi bốn cái.

    Đây là!

    Lục Nguyên luyện hóa sáu mươi bốn kiếm ý bắt đầu từ cái thứ nhất thì phát hiện không đúng.

    Cái thứ nhất liên quan tâm kiếm ý, đó là ưng tâm.

    Trái tim ưng muốn bay cao vút, xoay quanh trên bầu trời, trái tim muốn bay vĩnh viễn không chết, không ngờ có kiếm ý như vậy.

    Lục Nguyên lập tức luyện hóa kiếm ý khác, cái thứ hai là thạch tâm.

    Thạch tâm hướng tới động.

    Đá trong sông chảy không động, đá không thể nhúc nhích nhưng thạch tâm thì muốn động.

    Lục Nguyên coi như hiểu tại sao mấy kỷ nguyên trước con khỉ kia sẽ quậy thiên cung, vì nó muốn động, muốn tự do.

    Tảng đá bị trói buộc quá lâu, khó khăn lắm mới nhúc nhích được dĩ nhiên là không muốn bị giam một chỗ.

    Vậy nên nó phải nháo thiên cung, phá đến không ai trói buộc nó được, đây chính là thạch hầu, thạch tâm.

    Kiếm ý thứ ba là hà tâm.

    Từng kiếm ý đại biểu cho từng tâm.

    Lục Nguyên đột nhiên hiểu một điều.

    Kiếm quyển thế giới ở kỷ nguyên trước bị hủy diệt, lắng đọng, chết rồi, đây là một thế giới hủy diệt, nhưng kiếm quyển thế giới thật sự bị hủy rồi ư?

    Không sai, ở mặt ngoài thì kiếm quyển thế giới đúng là bị hủy diệt, kiếm tâm chưa hủy, tâm kiếm quyển thế giới cũng chưa hủy.

    Kiếm ý quái vật là một loại quái vật bị tâm kiếm quyển thế giới chưa chết thúc đẩy lớn lên.

    Sáu mươi bốn loại kiếm ý cuối cùng của nó liên quan đến tâm kiếm ý của kiếm quyển thế giới, vừa lúc là tâm một thế giới.

    Tâm một thế giới gần như không chỗ không bao bọc, kết quả là phù hợp tâm chi thiết tắc cần kiếm ý, hoàn toàn giống với yêu cầu.

    Lục Nguyên tế luyện sáu mươi bốn kiếm ý gần như tụ tập đủ tất cả điều tâm chi thiết tắc cần, chỉ kém một cái tức là thứ cuối cùng, tâm của mình!

    Không sai, trong kiếm quyển thế giới có đủ các loại tâm nhưng không có tâm bản thân, Lục Nguyên chưa nhận rõ tâm mình.

    Không nhận rõ tâm mình thì làm sao nắm giữ tâm chi thiết tắc?

    Bây giờ Lục Nguyên sắp đại thành tâm chi thiết tắc, chỉ còn thiếu nhận rõ bản tâm là sẽ hiểu được hơn phân nửa thiết tắc, đây chính là việc tuyệt vời.

    Một hơi hơn phân nửa thiết tắc!

    Gần một thiết tắc!

    Bất cứ thiết tắc nào đều vô cùng quý giá, đặc biệt là tâm chi thiết tắc.

    Tâm chi thiết tắc là thiết tắc rất khó luyện thành, ít có người luyện được.

    Dù sao ít có thể nắm giữ tâm các loại sự vật trong thiên địa.

    Lục Nguyên dựa vào tâm kiếm quyển thế giới mới luyện thành thiết tắc này.

    Lục Nguyên phát hiện kiếm thuật của mình ngày càng ghê gớm, bây giờ đã nắm giữ sáu thiết tắc.

    Nắm giữ hơn phân nửa thích ứng thiết tắc, tâm chi thiết tắc, chưa từng học qua lực chi thiết tắc.

    Đương nhiên mọi người phải trừ bỏ vận mệnh thiết tắc đã, kiếm thuật của mình lại tăng tiến một bước.

    Nhân phẩm a!

    Nhân phẩm của mình tốt đến không nói nổi.

    Lục Nguyên nghiêm túc đếm, phát hiện tới nay kiếm ý của mình đến ba trăm cái, đã có rất là nhiều.

    Hiện tại cách Văn Minh Thánh Địa mở ra còn có hai năm rưỡi.

    Pháp lực của mình và kiếm thuật đều chuẩn bị sẵn sàng, phút chốc không thể tăng thêm nữa.

    Tuy nhiên, có một chuyện mình nhất định phải làm, tu sửa Dưỡng Ngô tiên kiếm.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm của mình bị Hồng Hoang Thần Kích của Hoang Chi Tử chặt đứt, nếu khi Văn Minh Thánh Địa mở ra mà chưa thể sửa lại Dưỡng Ngô tiên kiếm thì sức chiến đấu sẽ giảm sút.

    Muốn sửa Dưỡng Ngô tiên kiếm chỉ có thể đem chính khí tăng lên đến cửu tầng.

    Người khác cho dù có chính khí cửu tầng giúp mình sửa lại Dưỡng Ngô tiên kiếm, sau này Dưỡng Ngô tiên kiếm không thể liên thông với mình hoàn toàn, cho nên chỉ có thể tự lực đem chính khí tăng lên chính khí cửu tầng mới được.

    Hiện tại mình ở chính khí thất tầng.

    Lục Nguyên đi viếng Nho Chi phó chủ văn minh.

    - Muốn tăng chính khí?

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - Muốn tăng chính khí có mấy cách, một là làm việc chính nghĩa, loại này là trực quan nhất, dưỡng thiên địa chính khí vào ban thân.

    Loại thứ hai là xem sách, dùng các lời nói hiền nhân trước kia để lại, nếu có thể ngộ những lời đó thì tăng lên đẳng cấp chính khí được.

    Thứ ba là dùng Nhi Đạo Chính Kinh của nho chi văn minh chúng ta, lấy Nhi Đạo Chính Kinh thu nạp chính khí trong thiên địa, cách này có hiệu quả rất chậm, cần thời gian dài.

    Có ba cách, ngươi tự chọn một loại đi.

    Lục Nguyên chọn đến chọn đi, phát hiện thoáng chốc không tìm ra cách thích hợp.

    Cái thứ nhất làm việc chính khí bình thường không thành vấn đề nhưng bây giờ mình không có thời gian nha.

    Hai năm rưỡi sau là Văn Minh Thánh Địa mở ra rồi, ở đâu ra thời gian chứ.

    Cái thứ hai dùng tâm pháp Nhi Đạo Chính Kinh thu nạp chính khí trong thiên địa, cách này hiệu quả chậm, tiêu hao thời gian, cố tình mình không có thời gian.

    Chương 1203-1204: Tăng cường chính khí

    Cho nên nghĩ tới nghĩ lui chỉ còn cách thứ hai là dùng được.

    Hay là mình đi xem điển tịch hiền nhân đời trước đi, lúc trước đọc sách ít, xem coi có thể từ trong điển tịch đời xưa học được một ít việc chính khí không, có thể ngộ ra tình cảm của các bậc tiền bối cuối cùng đến chính khí cửu tầng.

    Nho Chi phó chủ văn minh gật đầu nói:

    - Chọn loại thứ hai cũng tốt.

    - Đúng rồi, trước thứ một lần đi, xem coi loại thứ hai có thể tăng đẳng cấp chính khí không.

    Hết cách, đây là việc rất gấp gáp, bây giờ mình cần phải tu sửa Dưỡng Ngô tiên kiếm.

    - Vậy được, nếu có gì không hiểu thì đến hỏi ta.

    Nho Chi phó chủ văn minh gật đầu nhìn Lục Nguyên đi ra ngoài.

    Nho Chi phó chủ văn minh chìm trong suy tư, bây giờ tình hình nho chi văn minh hơi vi diệu, lúc trước không chú ý đến, bất giác tình hình nho chi văn minh nguy hiểm như vậy.

    Thật ra mọi chuyện đều là dưới tay mình tự gây chuyện.

    Chính tự là ban đầu chi văn tự, mỗi một cái ban đầu văn tự đều có tác dụng to lớn.

    Cho nên mỗi khi đụng đến ban đầu văn tự dù là cái nào đều sẽ dấy lên tranh giành.

    Bây giờ chữ chính trong tay mình nên truyền làm sao đây?

    Truyền cho ai?

    Một chữ chính tác động lòng người.

    Các bậc tiền bối cổ nhân để lại rất nhiều kinh điển đáng giá cho hậu bối học tập.

    Gần đây Lục Nguyên ngâm mình trong biển sách học tập sách cổ của các bậc tiền bối.

    Hơn mười kỷ nguyên trước một vị hiền nhân họ Tân để lại một bài thơ thế này: 'Thiên địa có chính khí, tạp nhiên phú lưu hình, hạ tức vi hà nhạc, thượng tức vi nhật tinh, vu nhân viết hạo nhiên, bái hồ tắc thương minh.'

    Bài thơ này từ trước Lục Nguyên óc đọc qua, nay xem lại một lần có cảm xúc khác.

    Lật xong bài chính khí ca, Lục Nguyên lại nhìn sách cổ của các bậc tiền bối khác.

    Đây là một người tên Mạnh Tử nói, nghe bảo Mạnh Tử này là tổ tiên của sư huynh Mạnh Vi.

    Mạnh Tử từng đối mặt cái gì gọi là hạo nhiên chính khí, có nói thế này: 'Nan ngôn dã.

    Kỳ vi khí dã, chí đại chí cương, dĩ trực dưỡng mà vô hại, tắc tắc vu thiên địa chi gian.'

    Đại sư huynh của thân phận giả Lý Thái Sử Khổng Ni tổ tiên Khổng Tử tổng kết càng tuyệt.

    Y tổng kết chỉ có bốn chữ.

    'Quân tử không khí!'

    Quân tử không hẳn nên giống như dụng cụ mà nên bác học rộng rãi, độ lượng phải lớn, xử sự với người phải thích địa thích nhân thích sự, hành động tùy lúc.

    Lại có một tiền bối cao nhân nói như thế này: 'Quân tử hành chính khí, tiểu nhân hành tà khí.

    Nội tiện mũi ting, ngoại hợp vu nghĩa, tuần lý mà động, không hệ vu vật giả, chính khí cũng: Thôi vu tư vị, dâm vu thanh sắc, phát vu hỉ nộ, không để ý hậu hoạn giả, tà khí dã.'

    Lục Nguyên vốn rất ít đọc sách, bình thường tham ăn ham ngủ, bây giờ hắn bỗng phát hiện những lời nói của các bậc tiền bối thật khiến người cảm nhận sâu sắc.

    Tuy nhiên vẫn không hợp.

    Lục Nguyên phát hiện rõ ràng lời các bậc tiền bối nói có lý lắm thế mà mình không thể hòa vào.

    Nói đơn giản là trời sinh không đọc sách được.

    Bất giác nhớ lúc đầu đến Hoa Sơn, sư phụ thứ nhất Lý Nguyên Bạch là một người bác học kêu mình đọc sách, mình đối đáp thế này: 'Ngày xuân không phải lúc đọc sách, ngày hè nóng bức tốt nhất là ngủ, mùa thu có muỗi côn trùng, đông có tuyết, dọn dẹp túi sách đón năm mới.'

    Lục Nguyên phát hiện mình đúng là trời sinh không đọc sách được, cho nên bây giờ cách đọc sách cổ của các bậc tiền bối dưỡng chính khí không có tiến bộ gì cả.

    Đọc sách một tháng sau Lục Nguyên rốt cuộc ngộ ra, mình thất bại.

    Kết quả Lục Nguyên chuyển sang đường khác, đi theo Nho Chi phó chủ văn minh học tập Nhi Đạo Chính Kinh, đây là cách thứ ba Nho Chi phó chủ văn minh cung cấp cho.

    - Nhi Đạo Chính Kinh là ta sáng tạo ra, chính kinh này kế thừa tuyệt học nhiều kỷ nguyên trước, chính là kế vãng thánh chi tuyệt học.

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - Nhi Đạo Chính Kinh, trực tiếp thu nạp chính khí trong thiên địa, ngươi thử một lần xem.

    Lục Nguyên lập tức vận công.

    Nhi Đạo Chính Kinh.

    Lục Nguyên rất nhanh dựa theo pháp môn Nhi Đạo Chính Kinh hút vào chính khí trong thiên địa, vào lúc này hắn phát hiện cõi trời đất có một tà khí và cũng có một chính khí, nhưng nhiều nhất là không là tà khí không là chính khí mà là hơi thở trung lập trung chính bình hòa.

    Lục Nguyên hấp thu chính khí trong thiên địa như con suối cuồn cuộn chảy, hắn điều chỉnh rồi so với chính khí thất tầng hiện đang có, đối lập liền phát hiện vấn đề mấu chốt, tốc độ mình hấp thu chính khí quá chậm.

    Theo tốc độ hiện nay muón tăng lên tới chính khí bát tầng thì tối thủ cần mấy trăm năm thậm chí là mấy ngàn năm.

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Tức là nói con đường thứ hai và ba Nho Chi phó chủ văn minh chọn không đi thông được, chỉ có đường thứ nhất là làm việc chính khí.

    Đường này tuyệt đối không qua được vì cần thời gian rất lâu, cần tích lũy thật nhiều việc chính khí, tức là nói dù làm sao thì Nho Chi phó chủ văn minh cung cấp ba con đường không thể đi.

    Nếu không thể thì chẳng lẽ mình bởi vì Dưỡng Ngô tiên kiếm bị gãy mà không có thực lực tại Văn Minh Thánh Địa sao.

    Chuyện như vậy mặc kệ ra sao cũng không thể xảy ra.

    Nhưng rốt cuộc phải làm sao đây?

    Vừa lúc đại như huynh Khổng Ni đi tới bên cạnh, thấy Nho Chi phó chủ văn minh và lục sư đệ Lý Thái Sử chìm trong khốn cảnh.

    Khổng Ni suy nghĩ một lúc, nói:

    - Có muốn thử Khổng Thánh tâm kinh của tổ tiên ta một chút không?

    Khổng Thánh là người rất nhiều kỷ nguyên trước, thực lực chỉ là thiên tôn cảnh nhưng độc môn tâm kinh của y có phần đặc biệt.

    Nho Chi phó chủ văn minh gật đầu nói:

    - Cũng tốt, thử xem vậy.

    Khổng Ni giơ tay lên đánh ra Khổng Thánh tâm kinh, đó là một quyển sách ghi chép vô số ngôn ngữ ý nghĩa sâu xa.

    Gã quát:

    - Lục sư đệ, hiện tại hãy vận chuyển Nhi Đạo Chính Kinh, xem coi tốc độ hấp thu có nhanh chút nào không!?

    Chỉ thấy trong khoảnh khắc vô số tiếng đọc sách phát ra từ Khổng Thánh tâm kinh, chụp lên người Lục Nguyên.

    Lục Nguyên lập tức vạn Nhi Đạo Chính Kinh bắt đầu thu nạp chính khí trong thiên địa.

    Lần này tốc độ chính khí trong thiên địa đúng là nhanh hơn trước rất nhiều.

    Nhưng vấn đề là cho dù nhanh hơn trước nhiều nhưng vẫn khá chậm.

    Đúng vậy, là chậm.

    Không biết tại sao mà tốc độ học tập chính khí của Lục Nguyên luôn rất chậm.

    Chính khí thất tầng trước hắn không phải học mà trên đường dưỡng thành, đây vẫn là lần đầu tiên Lục Nguyên học chính khí.

    Nho Chi phó chủ văn minh đã không còn gì muốn nói.

    Gã luôn cho rằng Lục Nguyên tư chất cao sẽ không kém gì người như Tiên Chi Tử, nhưng bây giờ tốc độ học chính khí rõ ràng là không nhanh, e rằng Tiên Chi Tử học chính khí sẽ không chậm hơn hắn.

    Tốc độ của Lục Nguyên quá chậm.

    Chuyện này thật ra là sao vậy?

    Nói trắng ra chính là thế này, bản thân Lục Nguyên trừ kiếm thuật ra thiên phú khác dở tệ, mặc dù sau này có đạo tự phân thân tăng cường chút ít nhưng cũng có hạn, thiên phú mặt chính khí vẫn tệ hại.

    Thế nên con đường thứ hai, ba mà Nho Chi phó chủ văn minh cung cấp và được Khổng Thánh tâm kinh của Khổng Ni trợ giúp mà tốc độ vẫn không nhanh, rõ ràng chậm hơn người nho chi văn minh tu hành chính khí.

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - Xem ra ngươi muốn tu thành chính khí cửu tầng là rất gian khó, nếu hơn hai năm sau tiến vào Văn Minh Thánh Địa mà ngươi vẫn không thể tu được chính khí cửu tầng thì tạm thời đổi vũ khí đi, hoặc là ta tìm vũ khí tiên cấp cho ngươi.

    Gã nói ra cách giải quyết khác như Lục Nguyên lắc đầu từ chối.

    - Ta còn muốn thử một lần.

    Kiếm giả không dễ từ bỏ kiếm.

    Nếu dễ dàng bỏ kiếm, đối với kiếm không có bất cứ cảm tình, vậy thì kiếm sẽ không trung thành với người.

    Thế thì sẽ chẳng làm được người và kiếm tương thông, người cùng kiếm hợp nhất.

    Nếu mình làm như vậy thì thẹn với kiếm của mình.

    Huống chi thanh kiếm này có ý nghĩa không bình thường, nó chịu tỉa hy vọng trưởng bối đối với mình.

    Vậy nên càng không thể vứt bỏ.

    Có một số việc có thể đi đường vòng.

    Có một số việc tuyệt đối không thể đi đường vòng.

    Thà đụng đầu rơi máu chảy cũng phải đi thẳng tiếp.

    Đây là thà thẳng không cong.

    Đây là làm đại trượng phu có việc nên làm có việc không.

    Nho Chi phó chủ văn minh thấy Lục Nguyên ý chí kiên định nên không khuyên nhủ gì nữa, đây mới là lý do gã vừa mắt hắn.

    Tính cách này khiến Nho Chi phó chủ văn minh rất vừa lòng, dù sao còn hơn hai năm, tất cả đợi đến khi đó nói tiếp.

    Lúc này trong nho chi văn minh, một góc tối tăm.

    Một thanh âm trung chính bình hòa nói:

    - A, Nho Chi phó chủ văn minh luôn không chịu giao chính tự ra, ban đầu văn tự đó hắn nắm chặt thật.

    Một giọng sắc nhọn khác nói:

    - Sắp chết rồi mà còn bắt chặt ban đầu văn tự thế làm gì?

    - Phải rồi, Nho Chi phó chủ văn minh mới thu một đệ tử tên gọi Lý Thái Sử, không biết xuất thân từ đâu.

    - Đã điều tra rồi, lúc trước Lý Thái Sử có lộ mặt ở Đổ Tiên Đảo, một người khí vận rất mạnh, thắng lớn được mười chín vạn thiên cấp linh thạch.

    - Mười chín vạn thiên cấp linh thạch!

    Thanh âm vốn trung chính bình hòa hơi giật mình, đó là con số lớn.

    - Thiên phú của hắn ra sao?

    - Nghe nói pháp lực là thế giới cảnh thất tầng, còn thiên phú?

    Theo thám tử trong Ức Vạn Thư Ốc báo lại thì hiện nay hắn đang học chính khí nhưng rất chậm, tốc độ còn chậm hơn nho chi văn minh bình thường.

    Vậy nên cho rằng Nho Chi phó chủ văn minh trước khi chết muốn thu một quan môn đệ tử không phải vì muốn từ đệ tử này làm đột phá gì, nguyên nhân là vì khinh chi văn minh.

    Nghe nói khinh chi văn minh Lý Hạo Nhiên năm đó có chút giao tình với Nho Chi phó chủ văn minh, vì đoạn giao tình này mới thu quan môn đệ tử.

    - Xem ra là vậy, thế thì mọi chuyện cứ theo kế hoạch đi.

    Thanh âm rốt cuộc hoàn toàn biến mất, hắc ám lại quay về như cũ.

    Trong bóng đêm rốt cuộc là ai nói những lời đó, không ai biết.

    Bóng tối có thể che giấu tất cả mọi thứ.

    Mình không còn lại bao nhiêu thời gian, hiện tại chỉ còn hai năm lẻ ba tháng.

    Lục Nguyên đang trong chỗ ở của mình.

    Nhất định phải trong vòng hai năm lẻ ba tháng sửa lành Dưỡng Ngô tiên kiếm, nhất định phải đem chính khí xông lên tầng chín.

    Tuy rằng chính khí càng lên cao càng khó xông, từ chính khí thất tầng xông chính khí bát tầng so với lục tâng lên thất tầng khó gấp trăm lần.

    Chính khí bát tầng xông chính khí cửu tầng càng khó gấp trăm lần, nhưng mình phải trùng kích.

    Lần thứ hai kiên quyết cách nghĩ này, Lục Nguyên lấy ra Dưỡng Ngô tiên kiếm bị tổn hại, trên thân kiếm một tấc có dấu vết gần như chặt đứt trông thấy ghê người.

    Nhẹ vuốt miệng vết thương kiếm trảm, Lục Nguyên chìm trong suy tư, cầm Lục Nguyêên bút lông ở bên trên viết chữ tĩnh.

    Tĩnh!

    Tĩnh tâm lại.

    Tĩnh tâm lại rồi Lục Nguyên ở trên giấy trắng viết chữ chính.

    Chữ chính này viết ngay ngắn.

    Làm sao tu luyện chữ chính đây, Lục Nguyên thầm nhủ.

    Lục Nguyên vừa nghĩ vừa viết ra chữ chính thứ hai, chữ thứ hai gần như giống hệt chữ thứ nhất, ngay ngắn.

    Hắn vẫn không nghĩ ra tiếp theo nên làm sao.

    Khi Lục Nguyên viết chữ tĩnh và chính thì trong lòng một mãnh tĩnh lặng, bỗng hiểu ra.

    Chính khí, chính là chính đạo khí, chính nghĩa khí.

    Loại hơi thở này là đường đường chính chính, quang quang minh minh.

    Lúc tu luyện chính khí nếu cứng rắn đi đường tắt thì không tốt.

    Mà nếu mất nhiều thời gian, chậm rãi tu hành, đường đường chính chính tu hành thế mới hợp chữ chính.

    Mình vốn không nên nghĩ làm sao đi đường tắt.

    Trên đời đúng là có một số đường tắt đi được, nhưng cũng có một số không thể.

    Còn về tốn bao nhiêu lâu thì cũng đươn giản.

    Chẳng phải mình đã nắm giữ thời gian thiết tắc đó sao, có thể giảm tốc độ chảy của thời gian.

    Trong phạm vi nhất định thời gian đi chậm, còn bên ngoài thì vẫn chảy bình thường, vậy là thời gian để mình dùng tăng lên nhiều.

    Loại dùng thời gian thiết tắc này tiêu hao khá nhiều pháp lực, dùng trong chiến đấu thì thôi nhưng nếu sử dụng thời gian dài thì cần rất nhiều năng lượng bổ sung.

    Vừa lúc mình có năm vạn thiên cấp linh thạch, món tài sản khá lớn.

    Bây giờ vì tu luyện chính khí cửu tầng, vì sửa chữa Dưỡng Ngô tiên kiếm chỉ có thể dùng số tài sản đó.

    Âm thầm đánh giá ước lượng thấy tài sản lớn lao vô cùng, chắc có thể chống đỡ trong khu vực giảm tốc độ thời gian chảy hơi lâu.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng, bắt đầu thiêu đốt thiên cấp linh thạch trong tay.

    thiên cấp linh thạch, đây là một loại linh thạch không giống bình thường.

    Thiên cấp linh thạch, nguyên linh thạch tỏa ra ánh sáng trắng rực rỡ, luồng ánh sáng cực kỳ thần thánh.

    Chỉ cần xuất hiện một viên thiên cấp linh thạch là cả gian phòng tràn ngập ánh sáng trắng.

    Lục Nguyên vận chuyển thời gian thiết tắc, chớp mắt trong phạm vi gian phòng thời gian giảm bớt rất nhiều.

    Bên ngày qua ba ngày mà bên trong mới một ngày.

    Không sai, tốc độ thời gian chảy là ba so một.

    Nhưng tương tự, pháp lực tiêu hao rất nhanh, may là có thiên cấp linh thạch bổ sung.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên lấy ra Khổng Thánh tâm kinh.

    Khổng Thánh tâm kinh là đại sư huynh Khổng Ni cho mượn, nó giúp cho tăng tốc độ thu nạp chính khí.

    Khổng Thánh tâm kinh vốn là báu vật gia truyền của đại sư huynh Khổng Ni, thế mà gã rất rộng rãi đưa ra cho Lục Nguyên tu hành chính khí.

    Không thể không nói Khổng Ni đối với lục sư đệ Lý Thái Sử chăm sóc rất nhiều.

    Lục Nguyên sử dụng Khổng Thánh tâm kinh và cũng tu hành Nhi Đạo Chính Kinh.

    Không sai, tốc độ hấp thu chính khí không nhanh nhưng mình không vội vã, dùng thời gian chậm rãi tiêu hao đi.

    Lục Nguyên từng chút một hấp thu chính khí.

    Trải qua Khổng Thánh tâm kinh chuyển hóa, dùng Nhi Đạo Chính Kinh tu hành, tốc độ sẽ không quá chậm.

    Một năm qua đi.

    Hai năm qua đi.

    Ba năm qua đi, Lục Nguyên vẫn đang tu hành.

    Ba mươi năm qua đi, Lục Nguyên vẫn còn tu hành.

    Năm mươi năm qua đi, Lục Nguyên còn tu hành.

    Thật ra Lục Nguyên có chút mất kiên nhẫn, hết cách, rượu đã bị uống hết rồi, khiến người buồn bực.

    Có cô đơn hay nhàm chán hơn chỉ cần có rượu là mình chịu được, nhưng giờ ngay cả rượu cũng không có thì rất là bực mình.

    Nếu lấy tính tình hoạt bát của Lục Nguyên giờ sớm mất kiên nhẫn mua rượu uống rồi.

    Lúc trước hắn có nghe ngóng nho chi văn minh có bán rượu, còn nhớ lúc đó vội vã hỏi nhị sư huynh Mạnh Vi, nhị sư huynh còn tưởng ra chuyện lớn gì kết quả nghe hỏi chỗ bán rượu thì dở khóc dở cười.

    Người gì thế này, không lẽ rượu không là chuyện lớn?

    Chương 1205-1206: Chính khí cửu tầng

    Rượu đúng là chuyện lớn.

    Nhưng lần này phải nhịn, vì kiếm cũng là việc lớn.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm quan trong với hắn không thua gì rượu.

    Cho nên vì sửa kiếm chỉ có thể tạm nhịn thèm rượu.

    Một trăm năm qua đi.

    Mới bắt đầu Lục Nguyên rất chán, không có rượu hắn sắp điên lên, dù ở bên trong tu hành một trăm năm cũng dần cảm giác đến một tia chính khí thần vận, chính khí vị đạo, nên mới dần biến đổi một ít khí chất, biến thành nho phong cổ phong.

    Ngày hôm nay bỗng đột phá chính khí, Lục Nguyên phát hiện mình đã tu hành chính khí lên tầng thứ tám.

    Chính khí bát tầng ôm ngực rộng lớn, có thể khắc chế nhiều yêu ma.

    Hai trăm năm qua đi, Lục Nguyên chìm đắm trong chính khí.

    Ba trăm năm qua đi, Lục Nguyên chìm đắm trong chính khí.

    Đột nhiên một luồng chính khí ùa vào ngực, Lục Nguyên bõng phát hiện dường như chính khí của mình đã tới cực hạn thiên đạo chiêu chiêu.

    Đây là chính khí cửu tầng, số chín là cực, cũng là cực hạn của chính khí.

    Rốt cuộc mình tu đến chính khí cửu tầng, thật là không dễ dàng.

    Bên trong qua ba trăm năm thì bên ngoài chắc là một năm, Lục Nguyên phát hiện năm vạn thiên cấp linh thạch tiêu hao sạch sẽ không chừa một mẩu, tiêu hao thật là khoa trương.

    Năm vạn thiên cấp linh thạch không phải số lượng nhỏ, thôi, ngày tiêu tiền như nước đến hôm nay coi như kết thúc.

    Lúc trước mình ở Đổ Tiên Đảo kiếm được hai mươi vạn thiên cấp linh thạch giờ tiêu gần hết sạch, thật nhớ nhung lúc có hai mươi vạn thiên cấp linh thạch quá, tiếc rằng bây giờ bị dùng hết rồi, thở dài thườn thượt.

    Lục Nguyên ngồi ngay ngắn, chính khí cửu tầng chảy xuôi ở ngực.

    Lục Nguyên phát hiện dường như thấy rất rất là nhiều bóng dáng tiền cổ thánh hiền, thiên địa có chính khí!

    Điều chỉnh lại toàn bộ cảm xúc, hắn chuẩn bị tu sửa Dưỡng Ngô tiên kiếm.

    Lấy ra Dưỡng Ngô tiên kiếm bị tổn hại, dùng chính khí một tầng tiếp một tầng rót vào Dưỡng Ngô tiên kiếm.

    Liên tiếp rót vào, liên tiếp trùng kích.

    Dưới sự trùng kích của chính khí cửu tầng, Dưỡng Ngô tiên kiếm không ngừng hòi phục, miệng vết thương ngày càng nhỏ, cuối cùng hoàn toàn khép lại.

    Không đúng!

    Tuy rằng đã khép nhưng mặt trên để lại một vết hằn.

    Vết hằn này không cách nào lành lặn.

    Lục Nguyên dùng thần niệm thử kiếm, phát hiện kiếm giận dữ.

    Đúng vậy, bây giờ Dưỡng Ngô tiên kiếm rất giận dữ.

    Từ khi Dưỡng Ngô tiên kiếm xuất hiện đến nay chưa từng bị tổn hại nặng như vậy, thế mà chịu Hồng Hoang Thần Kích của Hoang Chi Tử công kích nặng, nên nó rất giận dữ.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm muốn thắng Hoang Chi Tử.

    Lục Nguyên nhẹ vuốt thân kiếm Dưỡng Ngô tiên kiếm, cuối cùng dừng lại ở vết hằn rất mỏng nhỏ.

    - Dưỡng Ngô, ta hiểu lòng ngươi, ta sẽ đánh bại Hoang Chi Tử.

    Tương lai ở Văn Minh Thánh Địa ta sẽ thử một lần, nếu tại Văn Minh Thánh Địa không thể thắng Hoang Chi Tử thì tiếp theo sẽ có lúc ta chiến thắng hắn, chắc chắn sẽ có ngày đó.

    Mối thù này chúng ta phải báo!

    Dưỡng Ngô tiên kiếm *ong ong* kêu to, nó nghe được tiếng lòng của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên tay nắm Dưỡng Ngô tiên kiếm, giờ trải qua hồi phục, Dưỡng Ngô tiên kiếm chịu trọng thương lần thứ hai sửa chữa, hắn phát hiện liên thông với kiếm càng dễ dàng, dường như tiến sâu vào trạng thái nhân kiếm một thể.

    Kiếm càng hiểu người, người càng hiểu kiếm.

    Bây giờ cách Văn Minh Thánh Địa mở ra còn hơn một năm, ngày càng gần.

    Lục Nguyên định đi tìm Nho Chi phó chủ văn minh.

    Trong Nho Chi Thư Điện chính điện Ức Vạn Thư Ốc.

    Nho Chi Thư Điện là thư điện đường, thư hải dương.

    Nho Chi phó chủ văn minh ngồi trong biển thư đó, đại sư huynh Khổng Ni, nhị sư huynh Mạnh Vi, và tam sư tỷ Túc Nguyệt Miên đều có mặt.

    Lục Nguyên vào điện chào mấy người này, họ cũng đáp lễ Lục Nguyên đeo mặt Lý Thái Sử.

    Lục Nguyên trả lại Nhi Đạo Chính Kinh cho đại sư huynh Khổng Ni, nói:

    - Đa tạ ân đại sư huynh tặng thư, ngày hôm nay chính khí đã đến cửu tầng nên trả lại.

    - Cái gì!

    - Cái gì!

    Từng tiếng kêu kinh ngạc, mới đầu không ai tưởng tượng được Lục Nguyên nhanh như thế đã đến chính khí cửu tầng, nhưng sau đó ngẫm nghĩ lại, rồi hắn giải thích mọi người mới hiểu.

    Thì ra không phải Lục Nguyên nhanh chóng tu thành chính khí cửu tầng mà dùng cách thời gian giảm tốc độ, cộng thêm ngàn thiên cấp linh thạch hỗ trợ cuối cùng đi đường đường chính chính đường, tốn ba trăm năm tu thành chính khí cửu tầng.

    Có Nhi Đạo Chính Kinh của Khổng Ni hỗ trợ, mất ba trăm năm tu thành chính khí cửu tầng là trình độ bình thường.

    Dù sao Nhi Đạo Chính Kinh tăng tốc độ trên diện rộng, nếu không có nó giúp đỡ thì e rằng Lý Thái Sử lại tốn thêm ba ngàn năm.

    Vậy nên Lục Nguyên dùng ba trăm năm từ chính khí thất tầng tu thành chính khí cửu tầng thật sự không phải chuyện gì lạ, tối đa là kinh ngạc chút.

    Thì ra lục sư đệ Lý Thái Sử giàu như vậy, tiêu dùng năm vạn thiên cấp linh thạch, tài sản này lớn cực kỳ.

    Nho Chi phó chủ văn minh biết chắc Lục Nguyên đã tu sửa xong Dưỡng Ngô tiên kiếm, hèn chi dáng vẻ tinh thần phấn chấn.

    - Bốn người các ngươi vào một năm sau sẽ đi Văn Minh Thánh Địa, ở trong đó được đến ích lợi càng lớn.

    Khổng Ni, hiện tại ngươi đã là nửa bước văn minh cảnh, ta không có gì để nói, chính ngươi tự cố gắng tham ngộ hướng đến thành văn minh cảnh như là cá vượt long môn hóa rồng, cách một trời một vực.

    - Mạnh Vi, ngươi là năng lực thế giới cảnh thập tầng, ngươi nên chú trọng về mặt chiêu thức, ngươi không mạnh về điều này lắm.

    Nếu có thể đột phá chiêu thức một chút thì thực lực của ngươi sẽ càng mạnh mẽ.

    - Túc Nguyệt Miên, năng lực kiếm khí cách đấu của ngươi cũng không mạnh bao nhiêu nhưng ngươi phải trước tu tiêu thuật đã.

    Tại Văn Minh Thánh Địa ngươi nên giữ mạng là chính, vì vậy phải tập trung tu luyện tiêu thuật, đây là phương hướng một năm tiếp theo ngươi cố gắng tu hành.

    Nho Chi phó chủ văn minh chỉ điểm cho ba người trước, rốt cuộc đến lượt Lục Nguyên.

    Nho Chi phó chủ văn minh nhìn Lục Nguyên, từ từ nói:

    - Còn Lý Thái Sử, trong một năm cuối cùng ngươi phải tu hành là...

    Lục Nguyên rất lấy làm lạ, một năm trước khi mình vào Văn Minh Thánh Địa sẽ phải tu hành cái gì đây?

    Chắc là đợt tu hành cuối cùng.

    Nho Chi phó chủ văn minh đang do dự, lần này Lục Nguyên biểu hiện không kinh diễm, vững vàng chắc chắn, gã rất thưởng thức.

    Năng lực kiếm khí cách đấu của Lục Nguyên thì không cần gã nói, quá mạnh, mặt pháp lực giờ trong quá trình thế giới diễn hóa, tạm thời không thể tăng lên, chính khí thì đã tu đến cửu tầng cũng không tăng lên được nữa.

    Thoáng chốc gã chần chờ không biết một năm sắp tới Lục Nguyên nên học thứ gì.

    Đột nhiên tinh thần máy động, gã nghĩ ra một cách.

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - Năng lực chiêu thức cách đấu của ngươi đã đến đỉnh, không cần ta dạy nữa.

    Gã nói vậy khiến Khổng Ni, Mạnh Vi, Túc Nguyệt Miên đều kinh sợ.

    Nho Chi phó chủ văn minh trước nay không nói lời giả dối, gã đã bảo năng lực chiêu thức cách đấu của lục sư đệ Lý Thái Sử đến đỉnh cao thì tất nhiên là tới đỉnh.

    Nhưng mà lục sư đệ lấy ở đâu là năng lực chiêu thức cách đấu mạnh như vậy.

    Mạnh Vi dấy lên chút lòng hiếu thắng, nếu có rảnh phải cùng lục sư đệ Lý Thái Sử đấu một phen mới được.

    - Pháp lực của ngươi tạm thời trong giai đoạn diễn hóa, hiện tại không thể tăng lên.

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - Vậy thì thử tu hành Văn Minh Chi Thư đi.

    - Văn Minh Chi Thư là pháp môn quan trọng trùng kích văn minh cảnh.

    Nho chi văn minh chúng ta dựa vào thư lập thân, cho nên có thể đem Văn Minh Chi Thư biến thành sức chiến đấu.

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - Cái gọi là văn minh đều có thư tịch, lấy truyền bá tinh thần lương thực.

    Văn Minh Chi Thư một khi chân chính ngưng luyện thành hoàn chỉnh thì khả năng trùng kích văn minh cảnh sẽ tăng lên đến năm phần mười.

    - Dù sao thư tịch có thể truyền đạt văn minh.

    Lục Nguyên nhún vai nói:

    - Năm phần mười dường như không cao lắm.

    - Năm phần mười mà không cao?

    Nho Chi phó chủ văn minh cười nói:

    - Ngươi hỏi địa sư huynh Khổng Ni của ngươi đi.

    Khổng Ni cười khổ nói:

    - Văn Minh Chi Thư không dễ ngưng luyện.

    Ta ngưng luyện ra Văn Minh Chi Thư phấn đấu gần mười vạn năm vẫn chưa được, còn năm phần mười là rất cao rồi.

    Trùng kích văn minh cảnh là một cửa trời, cái gọi là cửa trời cực kỳ khó qua, bất cứ khả năng một phần ngàn tăng lên đều phải vỡ đầu.

    - Bất cứ khả năng tăng một phần trăm đều dẫn đến phong ba bão táp trong thiên địa, không biết có bao nhiêu lão quái viễn cổ xuất hiện tranh giành với ngươi.

    - Văn Minh Chi Thư có năm phần mười khả năng là cực kỳ khoa trương rồi.

    - Người kẹt ở đỉnh cao thế giới cảnh nếu ngưng luyện thành Văn Minh Chi Thư của mình thì e rằng hưng phấn phát điên lên.

    Thậm chí tại trung ương thiên triều, di thất địa vừa nghe nói có ai tu thành Văn Minh Chi Thư liền bị cướp mất.

    Một Văn Minh Chi Thư dấy lên gió tanh mưa máu, đương nhiên bình thường người tu hành Văn Minh Chi Thư đều vô cùng mạnh nên ít có bị cướp.

    Nghe Khổng Ni nói vậy Lục Nguyên mới hiểu thì ra Văn Minh Chi Thư lợi hại đến thế.

    Lý do Nho Chi phó chủ văn minh dạy cho Lục Nguyên tu hành Văn Minh Chi Thư nhưng không cho là Lục Nguyên có thể lập tức học xong.

    Tuy nhiên Nho Chi phó chủ văn minh cũng biết dù là đại đệ tử Khổng Ni đang ở nửa bước văn minh cảnh cũng không khả năng đột phá văn minh cảnh lớn bằng Lục Nguyên.

    Vậy nên muốn trước tiên dạy cho hắn.

    Đây là tinh hoa mà Nho Chi phó chủ văn minh muốn dạy.

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - Khổng Ni, Mạnh Vi, Túc Nguyệt Miên, ba ngươi ở một bên nghe đi, dù sao các ngươi tu hành Văn Minh Chi Thư không tốt lắm.

    Khổng Ni gật đầu, gã tu hành Văn Minh Chi Thư gần mười vạn năm nhưng vẫn không thành công.

    Mạnh Vi ngồi khoanh chân, gã tu hành Văn Minh Chi Thư ngắn hơn Khổng Ni nhiều nhưng cũng không thành công.

    Túc Nguyệt Miên tu hành Văn Minh Chi Thư là ngắn nhất, chỉ mới đặt nền móng thôi.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng, tất cả điều hắn làm bây giờ là vì trùng kích văn minh cảnh.

    Không sai, bây giờ mình chỉ mới là thế giới cảnh thất tầng nhưng phải chuẩn bị cho trùng kích văn minh cảnh, dù sao đó là cảnh giới bị gọi là khó nhất.

    Hoang Chi Tử tùy thời có khả năng bước vào văn minh cảnh, một khi để Hoang Chi Tử trước tiên thăng lên văn minh cảnh thì người chết chính là mình.

    Mình đang tranh đấu cùng Hoang Chi Tử.

    Nho Chi phó chủ văn minh ngồi xếp bằng, dạy rằng:

    - Văn Minh Chi Thư là quyển sách ghi chép hưng suy một văn minh, nếu có thể tu luyện thành công thì sẽ có ích rất lớn cho trùng kích văn minh cảnh.

    Làm sao ghi chép hưng suy văn minh, đây là vấn đề khá phức tạp.

    Nho chi văn minh chúng ta từ tam tự kinh bắt đầu tu hành, tam tự kinh, thiên tự văn rồi đủ các loại văn chương thư tịch, cuối cùng biến thành văn minh sử, đây chính là Văn Minh Chi Thư.

    - Văn Minh Chi Thư cách phân chân chính nên là ba phần văn minh chi thủy, văn minh chi thịnh, văn minh chi suy.

    Nho Chi phó chủ văn minh giảng dạy rất nghiêm túc.

    Gã biết thời gian dạy cho đệ tử ngày càng ít, sinh mệnh như trang sách ố vàng cuối cùng thành tro bụi.

    Nhưng gã không sợ, vì tinh thần của gã truyền thừa xuống, chỉ cần tinh thần còn truyền thừa thì mình chết đi có làm sao.

    Trong trời đất có một chữ nho.

    Trong trời đất có một chữ chính.

    Lục Nguyên trở về chỗ mình cư ngụ.

    Trong đầu nhớ lại cách tu hành văn minh chi thư mà Nho Chi phó chủ văn minh dạy.

    Nhưng Lục Nguyên lờ mờ cảm thấy mình tu hành văn minh chi thư không cần cách Nho Chi phó chủ văn minh dạy, chắc là mình có cách khác, pháp môn khác.

    Nhưng rốt cuộc là cách gì nhỉ?

    Khoan đã!

    Nghĩ ra rồi!

    Lục Nguyên đột nhiên hiểu mình sáng tạo thế giới kia chẳn phải chính là văn minh chi thủy sao?

    Kiếm quyển thế giới vốn có không phải là văn minh chi suy sao?

    Kiếm Giới không phải là văn minh chi thịnh đó sao?

    Chỗ mình có một thế giới đối ứng, đương nhiên văn minh chi thủy chưa hoàn toàn đủ, dù sao thế giới của mình quá đơn điệu nhưng văn minh chi suy, văn minh chi thịnh không phải giả, là vàng thật trăm phần trăm.

    Tức là nói mình có thể nhảy bất cứ bước nào, trực tiếp tu hành văn minh chi thư.

    Lục Nguyên cầm bút bắt đầu vẽ.

    Không sai, hắn muốn vẽ một mảnh giang sơn, một Mạnh Vi.

    Một bức tranh kiếm chi văn minh.

    Lục Nguyên bắt đầu vẽ, trước tiên là phác thảo kiếm chi văn minh.

    Ban đầu dùng tâm làm thế giới của mình, vẽ đơn giản, bởi vì văn minh chi quá đơn giản.

    Tiếp thoe là vẽ văn minh chi thịnh, dùng tâm đối chiếu bộ dạng Kiếm Giới mà vẽ.

    Văn minh chi thịnh bị Lục Nguyên vẽ mười phần mười, từng thanh tiên kiếm cực kỳ cường đại xuất hiện trong tay.

    Vẽ kiếm đạo hưng thịnh, Lục Nguyên vẽ thật lâu, rất là nhiều, hoàn toàn bắt chước bộ dạng Kiếm Giới, dựa theo cảm giác về kiếm mà vẽ.

    Tiếp đó Lục Nguyên bắt đều vẽ kiếm suy sụp, đây là tiếp hợp ban đầu với kiếm quyển thế giới.

    Tâm Lục Nguyên hoàn toàn chìm đắm vào trong, dưới bút của hắn từng thanh kiếm bắt đầu suy tàn, từng kiếm giả cũng chết đi, đó là hoàn toàn suy bại, triệt để chết.

    Một thế giới đã bắt đầu suy sụp, một văn minh sụp đổ.

    Tâm và thế giới kết hợp vẽ ra lịch sử kiếm.

    Dưới bút của Lục Nguyên xuất hiện một bức tranh.

    Ban đầu là kiếma khí hởi đầu, tiếp thoe là kiếm hưng thịnh, cuối cùng là kiếm suy sụp.

    Quá trình một văn minh phát triển, một Văn Minh Chi Thư chậm rãi xuất hiện trong tay Lục Nguyên.

    Không biết qua bao lâu, Lục Nguyên bỗng giật mình tỉnh lại, Văn Minh Chi Thư đã tu luyện thành công.

    Đây chính là kiếm chi văn minh chi thư.

    Đương nhiên, kiếm chi văn minh chi thư chỉ thành đa phần, còn có một phần nhỏ chưa xong.

    Dù sao lúc ban đầu kiếm chi văn minh Lục Nguyên không có đối chiếu, hoàn toàn là theo thế giới của mình, mặt này làm không hoàn mỹ lắm, còn cần hoàn thiện nhưng xem như vẽ xong đa phần.

    Trong thiên địa có đủ các loại văn minh chi thư, thật dễ hiểu tại sao văn minh chi thư có thể xúc tiến xông văn minh cảnh, dù sao có thể lấy sách vở truyền bá văn minh.

    Nhưng dù là Văn Minh Chi Thư nào thì đều rất khó khăn luyện thành công.

    Giống như Lục Nguyên chỉ chốc lát đã luyện thành công đa phần Văn Minh Chi Thư, có thể nói là thuở khai thiên lập địa đến nay lần đầu xảy ra.

    Cho dù Khổng Ni tu hành văn minh chi thư gần mười vạn năm cũng Kiếm Mônes xa Lục Nguyên.

    Đương nhiên lý do sinh ra kết quả này là nhờ công của kiếm quyển và Kiếm Giới.

    Hai cái này sinh ra thời gian quá là lâu, nếu không có chúng thì Lục Nguyên tu hành văn minh chi thư e rằng cũng không có kết quả thế này.

    Chương 1207-1208: Thiên Lý phó chủ văn minh

    Lục Nguyên hiểu mình còn cần tiếp tục hoàn thành kiếm chi văn minh chi thư, đây chính là vũ khí cho trùng kích văn minh cảnh, có hy vọng năm phần mười tăng cấp.

    Trước kia nghe giải thích nói năm phần mười hy vọng là quá mức to lớn rồi.

    Khi Lục Nguyên hoàn thành Văn Minh Chi Thư thì kiếm đạohl hưng phấn, kiếm đạo môn nhảy nhót, chúng nó đều vì kiếm đạo lại xuất hiện một thần khí mà hưng phấn.

    Lần này mình tu hành nhanh thật.

    Tu hành chính khí cửu tầng đến chính khí thất tầng dùng ba trăm năm, còn là nhờ Nhi Đạo Chính Kinh giúp đỡ.

    Mặt tu hành chính khí của mình tốc độ thật chậm chạp, chậm hơn đại sư huynh Khổng Ni, nhị sư huynh Mạnh Vi một chút.

    Mà tu hành văn minh chi thư chỉ đùng mấy tháng đã thành công đa phần chỉ thiếu phút cuối là dang dở, tốc độ này so với đại sư huynh Khổng Ni, nhị sư huynh Mạnh Vi thì nhanh hơn rất là nhiều, số lượng chênh lệch vô số lần.

    Lục Nguyên thầm nhủ, nếu để ai biết tốc độ của mình thì chắc mọi người, dù là nhân vật văn minh cảnh sẽ bị mình chấn kinh chết mất.

    Tốc độ như vậy không thể dùng không tưởng tuượng nổi để hình dung.

    Mà là siêu cấp vô địch khoa trương đến không thể khao trương hơn, siêu cấp đến không thể siêu hơn, khó tưởng đến không thể tưởng được, biến thái đến không thể biến thái hơn, không thể tin tưởng đến không còn gì để nói.

    Lĩnh ngộ kiếm chi văn minh chi thư, tuy rằng không phải hoàn toàn nhưng ododis với tăng cao kiếm thuật cho Lục Nguyên lại đến mức độ nhất định.

    Lúc trước kiếm thuật của Lục Nguyên cách cục hơi nhỏ, bây giờ thì đứng ở góc đọ cách cục toàn văn minh xem khiến kiếm thuật của hắn bất giác địa khí hơn.

    Bây giờ cách hành tình Văn Minh Thánh Địa chắc là còn vài tháng.

    Văn Minh Thánh Địa, sắp bắt đầu.

    Gió, sắp nổi lên.

    Lục Nguyên nhẹ vuốt Dưỡng Ngô tiên kiếm, tất cả đều chuẩn bị sẵn sàng, bây giờ mình ở trạng thái mạnh nhất.

    Nhưng Lục Nguyên phát hiện dường như có hơi thở xa lạ mà cường đại xâm nhập vào Ức Vạn Thư Ốc.

    Hơi thở này mạnh mẽ e rằng chính là văn minh cảnh, có một nhân vật văn minh cảnh đến chơi.

    Lục Nguyên cảm giác khí thế vô cùng cường đại, lại là một nhân vật văn minh cảnh.

    Người văn minh cảnh ai nấy đều là kinh thiên động địa.

    Lục Nguyên chân chính gặp qua chỉ có ba người là Pháp Nhất Đế Tử, Nho Chi phó chủ văn minh và Ma Kiếm phó chủ văn minh.

    Bây giờ lại ra một nhân vật văn minh cảnh làm Lục Nguyên hơi tò mò.

    Người văn minh cảnh này khí thế xông thẳng đến Nho Chi Thư Điện.

    Khí thế tựa như trường thương đâm rách thiên địa.

    Lục Nguyên lần thứ hai cảm nhận khí thế đáng sợ như vậy.

    Pháp Nhất Đế Tử như là duy nhất trong thiên địa, Nho Chi phó chủ văn minh là ôn hòa trung chính.

    Khí thế này thì hoàn toàn khác, cường đại mà sắc bén, Lục Nguyên từ xa đã thấy như bị pháp lực lan đến, khí thế hủy diệt làm hắn bị ảnh hưởng nặng, sâu sắc cảm nhận khí thế đáng sợ hơn cả Ma Kiếm phó chủ văn minh một chút.

    Văn minh cảnh này rất có thể mạnh hơn cả Ma Kiếm phó chủ văn minh.

    Lục Nguyên thầm làm ra suy đoán.

    Hơn nữa dù mấy lần đối mặt văn minh cảnh, dù mình là thế giới cảnh lục tầng hay thế giới cảnh thất tầng đều chỉ có một cảm giác là bản thân thực lực quá yếu ớt, sẽ bị văn minh cảnh dễ dàng bóp chết.

    Chắc bên Nho Chi Thư Điện.

    Xảy ra chuyện gì.

    Vừa lúc Lục Nguyên tu hành văn minh chi thư xong, bay hướng nho chi chính điện.

    Đến nho chi chính điện.

    Xuyên qua vô số biển thư trông thấy một người đàn ông trung niên tràn ngập phong độ tri thức.

    Mặc dù người đàn ông trung niên này khá nho nhã nhưng không biết tại sao, vốn nên là người trong nho đạo lại cho người cảm giác hoàn toàn khác.

    Trên người gã dày đặc khí thế hủy diệt, giống như không về ta thì sẽ tru.

    Sau lưng trung niên thư sin chos khí thế diệt tuyệt có vài người đi theo.

    Khi Lục Nguyên đánh giá bóng lưng khí thế diệt tuyệt thì trung niên thư sinh ngoái đầu liếc Lục Nguyên, ánh mắt như thực chất.

    Chỉ là bị ánh mắt gã nhìn thôi mà Lục Nguyên cảm giác áp lực rất đáng sợ, thậm chí áp lực như muốn hủy diệt mình.

    Lục Nguyên cảm giác được văn minh cảnh thế này chỉ bằng vào ánh mắt đủ giết chết hắn.

    Đây chính là văn minh cảnh!

    Đang lúc Lục Nguyên cảm thấy áp lực vô hạn sắp đến mức chịu không nỏi thì Nho Chi phó chủ văn minh nâng tay lên, bàn tay to biến thành trảo, lực hút vô cùng mạnh mẽ kéo hắn đến bên cạnh gã.

    - Thiên Lý phó chủ văn minh, đây là quan môn đệ tử mới thu của ta, ngươi dù gì cũng là một phó chủ văn minh, có cần dùng ánh mắt tạo áp lực với thế giới cảnh không?

    - Ồ, là quan môn đệ tử ngươi mới thu à, trước khi chết còn thu một quan môn đệ tử, ngươi rảnh thật nhỉ.

    Thiên Lý phó chủ văn minh cười tủm tỉm, nói xong lại tùy ý liếc Lục Nguyên một cái rồi thôi, hiển nhiên không hứng thú dáng vẻ Lý Thái Sử mà Lục Nguyên giả trang.

    Danh tiếng của Lý Thái Sử không lớn chút nào.

    Lục Nguyên đứng bên cạnh Túc Nguyệt Miên, bên cạnh là nhị sư huynh Mạnh Vi, đại sư huynh Khổng Ni.

    Lục Nguyên cảm giác rõ rệt Thiên Lý phó chủ văn minh và Nho Chi phó chủ văn minh mặc dù chưa ra tay nhưng khí thế ngập trời bùng nổ giữa hai người, khí thế kinh khủng nổ tung dù là cấp thiên tôn cũng sẽ tan xương nát thịt.

    Lục Nguyên truyền âm hỏi.

    "Túc sư tỷ, đó là người nào vậy?"

    "Thiên Lý phó chủ văn minh."

    Túc Nguyệt Miên biết khu vực bọn họ ở là trong vòng bảo hộ của Nho Chi phó chủ văn minh, không sợ bị đối phương nghe được.

    "Vị này là Thiên Lý phó chủ văn minh, vốn là bằng hữu của sư phụ Nho Chi phó chủ văn minh chúng ta, cái loại rất là tốt.

    Năm đó Thiên Lý phó chủ văn minh, Nho Chi phó chủ văn minh cùng nhau sáng lập ra nho chi văn minh."

    "Nhưng Thiên Lý phó chủ văn minh, Nho Chi phó chủ văn minh cùng nhau sáng lập ra nho chi văn minh xong mới phát hiện lý tưởng của hai người chênh lệch.

    Sư phụ luôn chủ trương là người đều có thể dưỡng hạo nhiên chính khí, có thể quán triệt nho chi đạo là được.

    Làm người có thể giữ chính nghĩa bản thân là được, không cần yêu cầu quá nhiều."

    "Thiên Lý phó chủ văn minh thì không đồng ý quan điểm này.

    Gã chủ trương là tồn thiên lý, diệt nhân dục.

    Gã muốn còn người trừ bỏ sắc dục, chỉ có thể tồn dạo lý thiên địa, sắc dục là sai.

    Gã có yêu cầu rất nghiêm khắc với người, hoàn toàn không cho phép người có sĩ lợi.

    Vì lý tưởng khác nhau mà sư phụ chúng ta cùng Thiên Lý phó chủ văn minh tranh chấp nhiều phen nhưng không gây quá căng.

    Tuy nhiên có một lần nho chi văn minh chúng ta có một nữ nho trượng phu đã chết muốn tái giá, Thiên Lý phó chủ văn minh nghe nói vậy muốn dùng cực hình với nữ nho, cho rằng đàn bà không thể tái giá, dù là trượng phu song tu đã chết cũng không được."

    "Rồi có lần mẫu thân một nho sinh dâm loạn bị nho sinh đó cáo lên, kết quả Thiên Lý phó chủ văn minh đánh nho sinh một trận, nói là con không thể cáo mẹ, mặc kệ mẹ có dâm loạn cỡ nào."

    "Chuyện như vậy xảy ra rất nhiều, cuối cùng rốt cuộc sư phụ không thể chịu đựng được nữa, đại chiến với Thiên Lý phó chủ văn minh một trận, cuối cùng Thiên Lý phó chủ văn minh đi xa nhưng mối thù đã kết.

    Mấy tháng trước Thiên Lý phó chủ văn minh có khiêu chiến nho chi văn minh vài lần nhưng không phải đối thủ của sư phụ chúng ta, bây giờ sư phụ gần chết thì gã lại đến nữa."

    Lục Nguyên thế mới biết thì ra bên trong có nhân quả như vậy.

    Giờ hắn mới biết còn có lý luận như vậy, tồn thiên lý diệt nhân dục, con ngươi không thể có tham dục.

    Khoa trương quá đi.

    Chính lúc này, hai văn minh cảnh đến.

    Người văn minh cảnh có bộ dạng ông lão tang thương, đỉnh đầu bềnh bồng ba quyển sách.

    Ba quyển sách này là luận ngữ thánh kinh, trung dung thánh kinh, đại học thánh kinh.

    Ba quyển sách tỏa ánh sáng rực rỡ, chính là văn minh cảnh thứ hai của nho chi văn minh, Tam Thư phó chủ văn minh cảnh.

    Một văn minh cảnh khác là người đàn ông trung niên, dường như có khí thế lẫm liệt trong thiên địa, chính là văn minh cảnh của nho chi văn minh, tức là không lâu trước mới thăng lên văn minh cảnh, Khí Tiết phó chủ văn minh, rõ ràng gã yếu hơn người khác một chút.

    Nhưng không thể nghi ngờ là hai văn minh cảnh thêm vào có thể đối địch cùng Thiên Lý phó chủ văn minh.

    Hai phó chủ văn minh của nho chi văn minh đương nhiên biết Nho Chi phó chủ văn minh bị thương, e rằng không thể chặn được Thiên Lý phó chủ văn minh n lập tức xuất quan tới ngay.

    Phút chốc bốn phó chủ văn minh hình thành thế đối địch.

    Bên nho chi văn minh có ba vị chiếm ưu thế.

    Nho Chi phó chủ văn minh nhìn Thiên Lý phó chủ văn minh, nói:

    - Lần này ngươi đến có mục đích gì?

    - Mục đích rất đơn giản.

    Thiên Lý phó chủ văn minh nói:

    - Lần này ta tới không phải để đánh nhau.

    Ta chỉ là nghe nói nho chi văn minh các ngươi ban đầu văn tự chính tự có quy định như vầy, chỉ cần là người nho chi văn minh, dưới văn minh cảnh là có thể ở chính khí, thư tịch đứng đầu liền lấy được ban đầu văn tự, có đúng không?

    Nho Chi phó chủ văn minh gật đầu.

    - Vậy đơn giản, bây giờ ta còn thuộc về người nho chi văn minh, mặc dù ta rời khỏi đã lâu nhưng không chính thức thoát ly khỏi nho chi văn minh, đúng chứ?

    Thế thì đệ tử của ta có thể khiêu chiến mặt này.

    Chu Nhân Dục, ra đi, khiêu chiến chính khí và thư tịch nho chi văn minh cao đồ, xem xem Nho Chi phó chủ văn minh cao đồ ở mặt này có gì ghê gớm.

    Thì ra là thế!

    Bây giờ Nho Chi phó chủ văn minh và những người khác đã hiểu ý định của Thiên Lý phó chủ văn minh.

    Không sai, họ là vì cướp ban đầu văn tự mà đến.

    Trong thiên địa tổng số ban đầu văn tự không nhiều, khoảng năm trăm cái, mỗi cái đều là uy lực to lớn kinh thiên động địa.

    Chính tự của Nho Chi phó chủ văn minh cũng có uy lực lớn như vậy.

    Thiên Lý phó chủ văn minh tìm sơ hở trong lời nói trước kia của Nho Chi phó chủ văn minh.

    Mấy người khác nghe Thiên Lý phó chủ văn minh nói vậy không thể phản bác.

    Nho gia chú trọng hứa, quân tử trọng hứa, thật ra Nho Chi phó chủ văn minh không ngại dùng chút thủ đoạn nhưng bây giờ ở trước mặt nhiều đệ tử không tiện làm, phải ngoan ngoãn tuân theo lời hứa, thật là bị lật thuyền mà.

    Cái gọi là chính tự đạo thư tịch rất đơn giản.

    Nho chi văn minh dựng lên lấy hai chữ lập tôn.

    Một là chữ chính, hai là chữ nho.

    Chính tự là chính khí, chữ nho dùng sách để dại biểu nho lấy thư tái.

    Cho nên năm đó chủ đề của Nho Chi phó chủ văn minh là so tài ở chính khí và thư tịch.

    Nho Chi phó chủ văn minh ra lệnh:

    - Tốt lắm, Túc Nguyệt Miên, ngươi đi lên đấu với cao đồ Chu Nhân Dục của Thiên Lý phó chủ văn minh vài chiêu đi.

    Túc Nguyệt Miên là yếu nhất trong đám đệ tử của gã, định để nàng trước thử một lần, dù gì đối phương lả kẻ đến không tốt, tốt thì không đến.

    Đối với Thiên Lý phó chủ văn minh nhiều năm cộng sự, Nho Chi phó chủ văn minh rất là cảnh giá.

    Túc Nguyệt Miên gật đầu xuất chiến.

    Lục Nguyên bàng quang xem, trước kia hắn thấy đủ các loại chiến đấu nhưng chưa từng thấy kiểu này, so chính khí và thư tịch, để xem coi có chỗ huyền diệu gì.

    Đối phương phái ra Chu Nhân Dục là một người đàn ông trung niên, toàn thân khí lưu cường đại khó mà tưởng tượng, e rằng là cường giả nửa bước văn minh cảnh.

    Nhưng pháp lực có mạnh hay không chẳng có bao nhiêu ý nghĩa, đây là so về chính khí và sách vở, pháp lực yếu chút không mấy ảnh hưởng đại cục.

    Chu Nhân Dục toàn thân run lên, chính khí toát ra, đó là chính khí tuyệt đối tinh thần.

    Túc Nguyệt Miên cũng tản ra chính khí của mình.

    Hai chính khí ở không trung va chạm nhau.

    Nhưng lập tức chính khí của Túc Nguyệt Miên bị chính khí của Chu Nhân Dục công kích.

    Túc Nguyệt Miên là chính khí bát tầng, có thể dễ dàng đè ép nàng thì Chu Nhân Dục là chính khí cửu tầng.

    Ván này Chu Nhân Dục nhẹ nhàng chiến thắng, không mò được tin tức gì hữu dụng từ đối phương, chỉ biết đối thủ là chính khí cửu tầng.

    Thiên Lý phó chủ văn minh mang đến Chu Nhân Dục đánh bại tm đệ tử của Nho Chi phó chủ văn minh, Túc Nguyệt Miên.

    Chu Nhân Dục chính là chính khí cửu tầng.

    Chín, con số tận cùng.

    Lục Nguyên mang thân phận Lý Thái Sử ở bên cạnh quan sát, mới rồi cục chiến là chính khí chiến.

    Chu Nhân Dục là chính khí cửu tầng đấu với Túc Nguyệt Miên chính khí cửu tầng, sao hắn cứ cảm thấy chính khí cửu tầng không phải cực hạn, loại cảm giác này tự nhiên sinh ra, không rõ nguyên do.

    Rốt cuộc là sao?

    Không lẽ còn tồn tại chính khí thập tầng?

    Nhưng mình biết dù là chính khí, bá khí, hay là tà khí, ma khí đều tới chín là cực hạn.

    Không đúng, không đúng.

    Không biết khi nào thì Lục Nguyên phát hiện mình đã ngồi xếp bằng trong tân kiếm thế giới, Dưỡng Ngô tiên kiếm đặt trên đầu gối.

    Cùng lúc đó, từng vật giống như chính khí từ kiếm đạo hồ lô, tiểu kiếm đạo thụ, và kiếm đạo môn phát ra.

    Đây là cái gì?

    Tại sao giống chính khí như vậy?

    Lục Nguyên trong lòng nghi ngờ nhưng dần phát hiện đó là tại sao.

    Kiếm là quân trong trăm binh khí.

    Kiếm là binh khí của quân tử.

    Kiếm thẳng tắp không cong.

    Trong tất cả binh khí giống quân tử nhất chính là kiếm.

    Binh khí khác ở mặt này đều không thể so với kiếm, đương nhiên trong đó trừ sách ra.

    Sách cũng có hiệu quả tương tự, vốn nho đạo có sách và kiếm.

    Nhưng kiếm bị bài xích, cho nên hiện tại chỉ dùng sách.

    Kiếm của Lục Nguyên giờ có chút giống nho đạo từ kỷ nguyên trước.

    Lục Nguyên về mặt kiếm đạo đã sớm tích trữ chính khí vô cùng khổng lồ chẳng qua không tinh luyện ra.

    Khiến Lục Nguyên từ chính khí nhất tầng thăng đến chính khí thất tầng, là Lý Nguyên Bạch tại Hoa Sơn bồi dưỡng ra, chứ không phải kiếm đạo bồi dưỡng ra chính khí.

    Kiếm đạo bồi dưỡng đi ra chính khí càng khổng lồ hơn, nhưng nó không thể hiện ra, muỗn dẫn ra kiếm đạo chính khí không dễ dàng.

    Nhưng bây giờ thì chính khí này đã bị dẫn ra.

    Kiếm quân tử chính khí bùng phát, xông thẳng ra.

    Lục Nguyên hấp thu chính khí này cũng đem chính khí bản thân xông lên càng cao hơn.

    Nhưng muốn từ chính khí cửu tầng trùng kích đến chính khí thập tầng cực khó đâu phải chuyện gì dễ.

    Lục Nguyên thậm chí đụng phải chính khí thiên vấn, trong khoảnh khắc dường như mỗi người hắn giết đều hiện hình quấn quýt, một hơi hơn trăm bóng người biểu thị dưới kiếm của hắn chết hơn trăm người.

    Bất giác mình đã giết chết hơn một trăm người.

    Lục Nguyên vô cùng cảm thán, mình luôn thiếu sát, sân sát, dù sao đều là sinh mệnh, có thể không giết thì không giết ít khi ra tay.

    Trừ phi gặp hạng đại gian đại ác hoặc là muốn giết mình, còn người khác mình đều cố gắng không giết, kết quả vẫn là hơn một trăm người.

    Nhưng mình giết chết mỗi một người, không thẹn với lòng, dù kẻ đó là ai.

    Chương 1209-1210: Khí Tiết phó chủ văn minh

    Lục Nguyên giơ ngang kiếm lạnh lùng đối mặt chính khí thiên vấn.

    Chính khí thiên chính là thiên địa một chỗ bí ẩn, chính khí biến thành, chính khí tụ tập.

    Cửa này thử thách nếu có người thẹn với lòng, giết sai người thì rất khó vượt qua.

    Người bình thường đến mức độ trùng kích chính khí thập tầng giết mấy ngàn ngươi đã tính ít, giết mấy vạn người là bình thường.

    Giống như Lục Nguyên cộng lại giết hơn một trăm người là thưa thớt đến đáng thương.

    Chính vì vậy nên Lục Nguyên mới đơn giản thông qua ải này.

    Thông qua hai cửa kiếm đạo chính khí, chính khí thiên vấn xong Lục Nguyên chợt phát hiện chính khí của mình lên cấp bậc càng cao, chính khí thập tầng.

    Đến chính khí thập tầng rồi Lục Nguyên lờ mờ phát hiện dường như chính khí của mình có liên hệ với văn tự cực kỳ vĩ đại.

    Văn tự vĩ đại này dường như là ban đầu văn tự chính tự.

    Lục Nguyên mở mắt ra.

    Lúc Lục Nguyên mở mắt ra thì Chu Nhân Dục đang đấu với đại sư huynh Khổng Ni.

    Mới rồi khi Lục Nguyên tu hành chính khí thập tầng thì đã xảy ra cuộc chiến sẽ nhị sư huynh Mạnh Vi và Chu Nhân Dục.

    Trong cuộc chiến đó chính khí của hai người cơ bản cùng loại khó chia ra thắng bại, nhưng về mặt sách vở thì Chu Nhân Dục hơi thắng một bậc.

    Khi Chu Nhân Dục đấu với đại sư huynh Khổng Ni thì chính khí của hai người tương đương nên đánh về mặt sách vở.

    Chu Nhân Dục lấy ra bản 'Thiên Lý Chi Thư', còn Khổng Ni thì lấy bản 'Nho Đạo Chi Thư', hai bản sách ở không trung đấu nhau.

    Thiên Lý Chi Thư ghi chép tồn thiên lý diệt nhân dục, vô số văn tự xuất hiện.

    Khổng Ni lấy ra Nho Đạo Chi Thư ghi chép là chính và nho.

    Hai tư tưởng khác biệt giao nhau, cùng lúc đó vô số trang sách va đụng.

    Họ đều tu luyện năng lực mặt thư tịch, đương nhiên kém xa cấp bậc Văn Minh Chi Thư.

    Cấp bậc của Văn Minh Chi Thư quá cao xa, không phải người bình thường có thể với tới.

    Vô số trang sách va chạm trên không trung, bùm một tiếng, Khổng Ni bắn ra ngoài cũng hộc máu.

    Mới rồi giao đấu hiển nhiên gã rơi vào thế yếu, bị thương.

    Chu Nhân Dục tiêu sái đáp xuống đất, nói:

    - Thật ra vừa ròi ta chỉ dùng năm phần thực lực thư tịch thôi, thế mà ngươi đã thất bại, đáng tiếc đáng tiếc.

    Chu Nhân Dục không uổng là người Thiên Lý phó chủ văn minh tốn công sức bồi dưỡng ra,dù là mặt chính khí hay thư tịch đều xuất sắc, thắng ba đệ tử của Nho Chi phó chủ văn minh.

    Thiên Lý phó chủ văn minh nhìn hướng Nho Chi phó chủ văn minh, nói:

    - Cái gọi là tồn thiên lý diệt nhân dục, Chu Nhân Dục chính là không có nhân đại đa số, vậy nên mặt chính khí và sách vở càng cường.

    Xem ra ta sẽ lấy ban đầu văn tự chính tự rồi.

    Gã tranh đấu tư tưởng với Nho Chi phó chủ văn minh, giờ không quên khoe ra tồn thiên lý diệt nhân dục của gã, phải biểu hiện lý tưởng của gã là chính xác.

    Nho Chi phó chủ văn minh câm lặng, gã thật không ngờ Thiên Lý phó chủ văn minh bồi dưỡng ra nhân vật như vậy.

    Chính tự sắp bị mất đi ư?

    Gã không muốn ban đầu văn tự của mình rơi vào tay người như Thiên Lý phó chủ văn minh, gã cho rằng Thiên Lý phó chủ văn minh đi tà đạo, nhập ma đạo rồi mà không hay biết, sớm rơi vào ma đạo.

    Hai thiên cấp linh thạch nho chi văn minh khác, Tam Thư phó chủ văn minh, Khí Tiết phó chủ văn minh đều thầm nghĩ nho chi văn minh có ai thắng Chu Nhân Dục về mặt chính khí và thư tịch không.

    Nho chi văn minh không phải không có người như vậy, nhưng trong đoạn thời gian này vừa lúc đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ.

    Chỉ có thể nói Thiên Lý phó chủ văn minh chọn thời gian chính xác, thoáng chốc họ nghĩ không ra chính khí và thư tịch thắng Chu Nhân Dục.

    Thiên Lý phó chủ văn minh cười to, bàn tay to giơ lên định chộp lấy chính tự.

    - Chính tự này không phải nói ai có thể thắng về mặt chính khí và thư tịch thì thuộc về ai sao?

    Ta chưa đánh mà tại sao Thiên Lý phó chủ văn minh ngươi đã lấy?

    Một thanh âm khàn khàn vang lên.

    - Là ai?

    Thiên Lý phó chủ văn minh ngừng động tác, phát hiện người lên tiếng chẳng phải là quan môn đệ tử Lý Thái Sử mà Nho Chi phó chủ văn minh mới thu đấy sao?

    Mấy người khác cũng nhìn hướng Lý Thái Sử.

    Khí Tiết phó chủ văn minh hỏi:

    - Người này là?

    Tam Thư phó chủ văn minh nói:

    - Đệ tử Nho Chi phó chủ văn minh mới thu, tên là Lý Thái Sử.

    Ta có điều tra, nghe nói là truyền nhân của khinh chi văn minh.

    Nhưng hệ khinh chi văn minh sớm chết, chắc là nhờ vào quan hệ này mà trở thành quan môn đệ tử của Nho Chi phó chủ văn minh.

    Thoáng chốc bốn vị phó chủ văn minh và nhiều người cấp thiên tôn, văn minh cảnh đều nhìn hướng Lục Nguyên.

    Ngay cả Nho Chi phó chủ văn minh cũng không ngờ Lục Nguyên đột nhiên đứng ra, nhưng mà, nếu hắn bước ra thì không lẽ sự việc có đường xoay chuyển?

    Khổng Ni, Mạnh Vi, Túc Nguyệt Miên đều rất khó hiểu.

    Họ cũng biết Lý sư đệ Lý Thái Sử tu hành chính khí khó khăn lắm mới mon men đến cửu tầng, nhưng chỉ mới cửu tầng thôi, e rằng còn hơi non.

    Về mặt thư tịch dường như bắt đầu học, chắc vẫn ở cảnh giới tam tự kinh, thiên tự văn, vậy mà đi khiêu chiến Chu Nhân Dục thì chính là tìm chết.

    Đối thủ Chu Nhân Dục khá đáng sợ, dường như thật là bộ tồn thiên lý diệt nhân dục tiến hó đến, không có bao nhiêu tình cảm con người.

    Thiên Lý phó chủ văn minh nhìn Lục Nguyên, lại nhìn hướng Nho Chi phó chủ văn minh, hỏi:

    - Nho Chi phó chủ văn minh, bây giờ không có ai sao, kêu một người mới đến nho chi văn minh không lâu xen vào cũng chẳng được lợi gì.

    Thua thì hãy thua thật sảng khoái đi, giờ thua mà cứ nhăn nhó thật là không giống ngươi.

    Nho Chi phó chủ văn minh trả đũa:

    - Đây chính là môn hạ của ta, tại sao không thể ra tay?

    Thiên Lý phó chủ văn minh cười to nói:

    - Tốt, tốt lắm, Chu Nhân Dục, lát sau nhớ hãy chăm sóc tiểu sư đệ mới vào nho chi văn minh không lâu này.

    Chu Nhân Dục lạnh lùng nói:

    - Đã hiểu.

    Chu Nhân Dục tới gần, nói:

    - Vậy thì Lý tiểu sư đệ, xin chỉ giáo.

    Lục Nguyên cũng tiến lên, nói:

    - Cũng xin Chu sư huynh chỉ giáo, để ta kiến thức một phen cái gì gọi là tồn thiên lý diệt nhân dục.

    Chu Nhân Dục khuôn mặt xẹt qua nụ cười nhạt, nâng tay lên đánh ra chính khí cửu tầng.

    Chính khí cửu tầng của người khác tương đương ôn hòa đại khí chính khí, còn chính khí cửu tầng của gã thì khác hẳn.

    Chính khí cửu tầng của gã có sát khí khá lớn, dường như không có bất cứ tình cảm con người nào, căn bản không giống chính khí, cũng không biết Thiên Lý phó chủ văn minh dạy gã phát triển làm sao thành như vậy.

    Chính khí của gã quái lạ đáng sợ, giống như trường thương sắc bén đâm thẳng vào Lục Nguyên.

    Dưới chính khí như vậy, Khổng Ni chịu được, Mạnh Vi hơi chịu thiệt, chính khí của gã giống như là thiên đạo lý.

    Chính khí cửu tầng đáng sợ thẳng hướng Lục Nguyên, sát thế nhiếp người, tốc độ tuyệt vời, đâm thẳng vào cổ họng hắn.

    Hiện tại thế đến cực kỳ nguy hiểm, Lục Nguyên chẳng hề tránh né, ngay mặt nâng tay đánh ra một luồng chính khí.

    Chính khí của Lục Nguyên lúc mới xuất hiện thì hoàn toàn khác với trước, đó là chính khí bàng bạc đến không thể sánh bằng, tựa như biển cả uyên bác, như thiên địa không chỗ không ở, không chỗ nào mà không bao lấy.

    Lục Nguyên đánh ra một luồng chính khí không chỗ không ở, không chỗ nào không bao lấy.

    Chính khí này vừa phát ra liền khác với của Khổng Ni, Mạnh Vi.

    Lúc chính khí đánh ra, dường như bên trong bao gồm một loại lực lượng khiến người tin phục, đó là lực lượng chính nghĩa.

    Trong phạm vi của chính khí này, thương bệnh tiêu hết, thực vật sinh trưởng.

    Đây dường như là loại lực lượng quang minh chính đại!

    Một loại lực lượng chí cương chí đại!

    Trên bầu trời ba mặt trời là chính, khí, ca đều tỏa ra ánh sáng chói lòa bao trùm chính khí Lục Nguyên đánh ra.

    Khiến tà khí ma khí quái khí không còn chỗ nương thân, là cực độ chính đại quang minh.

    Đây là phong quang nguyệt tễ tự tại, loại chính khí này bùng phát trong cõi trời đất.

    Không đúng, thậm chí là trên đỉnh Ức Vạn Thư Ốc, chính tự cũng nhẹ run.

    Chính tự không phải run rẩy vì gì khác mà đang cộng minh.

    Không sai, cộng minh.

    Chính tự gặp phải chính khí nên cộng minh.

    Đây là chính khí gì vậy.

    Khổng Ni, Mạnh Vi đều rung động.

    Họ đầu nhập rất nhiều vào tu hành chính khí nhưng chưa từng thấy qua chính khí như vậy.

    Lúc này bốn phó chủ văn minh đều hơi kinh sợ.

    Họ không giống Khổng Ni, Mạnh Vi không có kiến tức, tất nhiên nhận ra đây là chính khí thập tầng.

    Trên con số chín cực hạn là chính khí thập tầng, nhưng cho tới nay đều nói phải xông văn minh cảnh mới tu hành chính khí thập tầng được, không ngờ Lý Thái Sử ở thế giới cảnh đã tu thành chính khí thập tầng.

    Nho Chi phó chủ văn minh hơi kinh sợ, xem ra Lục Nguyên lại sáng tạo một kỳ tích, thật là một người có tiềm lực vô hạn.

    Tam Thư phó chủ văn minh và Khí Tiết phó chủ văn minh đều thầm kinh ngạc, không ngờ, thật sự không ngờ, xem ra Nho Chi phó chủ văn minh phút cuối cuộc đời đã thu một đệ tử tốt.

    Người có được chính khí thập tầng cho dù thiên phú mặt khác kém chút nhưng là người thừa kế tốt nhất của nho đạo.

    Nho chi đạo, chú trọng chính khí.

    Thiên Lý phó chủ văn minh đơ ra, không ngờ Nho Chi phó chủ văn minh trước khi chết còn chơi một vố, xem ra quan mon đệ tử gã mới thu đúng là có chút tài.

    Tuy nhiên, Chu Nhân Dục là mình tốn công sức bồi dưỡng ra, kế thừa tư tưởng của mình, gã không dễ dàng bị đánh bại.

    Gã không nhắc nhở Chu Nhân Dục đó là chính khí thập tầng, người gã bỏ tâm huyết bồi dưỡng sẽ không dễ dàng thua.

    Chính khí thập tầng!

    Chu Nhân Dục đương nhiên không biết chính khí thập tầng nhưng gã phát hiện chính khí diệt tuyệt nhân dục thương của mình bị đối phương cản lại.

    Không đúng, đụng phải chính khí của đối phương chẳng ngờ tựa tuyết gặp mặt trời bị tan rã, làm Chu Nhân Dục giật nảy mình, đối thủ có loại chính khí gì thế này.

    Hơn nữa chính khí này khiến Chu Nhân Dục rất khó chịu.

    Phá hủy chính khí của Chu Nhân Dục xong, chính khí của Lục Nguyên bay thẳng tới, Chu Nhân Dục né tới trốn lui nhưng bị chính khí đuổi theo sát, dường như gã có lăn qua lộn lại cỡ nào cũng bị đuổi kịp, cuối cùng nặng nề đánh vào người gã.

    Chu Nhân Dục cảm thấy vô cùng khó chịu, suýt chút ói ra máu.

    Đây không phải cảm giác pháp lực đánh trúng.

    Cảm giác bị khí đánh trúng.

    Thật ra chính khí thập tầng của Lục Nguyên nếu dánh trúng một người chính nghĩa hoặc không phải tà ác thì sẽ không đem lại bất cứ thương tổn gì, nhưng đối với kẻ ác độc thì thương tổn tăng gấp mười, đây chính là thuộc tính chính khí.

    Chu Nhân Dục đi con đường tồn thiên lý diệt nhân dục thật ra đã vào tà đạo, vừa lúc bị chính khí tương khắc.

    Gã vô cùng khó chịu, dường như gã chính là tà ma vậy, nhưng Chu Nhân Dục đi con đường này lại khác với tà ma bình thường.

    Họ luôn cho rằng họ là nho đạo chính thống lại bị chính khí khắc chế, tâm lý và thân thể cùng bị đả kích.

    Tuy nhiên, chính khí của Lục Nguyên có cực hạn, dù sao chính khí không phải là lực lượng chủ công, cộng thêm pháp lực của Chu Nhân Dục cao hơn hắn.

    Thế nên Chu Nhân Dục biến sắc mặt chút rồi trở lại bình thường.

    Gã nhìn chằm chằm Lục Nguyên, nói:

    - Lý Thái Sử, so về chính khí coi như ta thua, vậy thì tiếp theo là đấu thư tịch.

    Chu Nhân Dục giơ tay lên đánh ra 'Thiên Lý Thư'.

    Gã lấy ra Thiên Lý Thư, chớp mắt vô số tri thức tuôn ra hướng đến Lục Nguyên.

    Chu Nhân Dục lập tức lại lấy một quyển sách mới tinh.

    Trên quyển sách ghi 'Chu Tử Chi Thư', chu Tử, trong thiên địa khi nào thì xuất hiện một Chu Tử vậy?

    Trong thiên địa người có thể xưng là tử không phải bình thường.

    Tử, đại biểu là tôn xưng, tối thiểu cũng cần là thiên tôn, hơn nữa phải là đại nhân vật trong thiên tôn, người có thể ra thư mới xưng là tử.

    Nhớ trong lịch sử xưa kia dường như nho đạo không có Chu Tử.

    Không sai, nho đạo kỷ nguyên trước đúng là không có người tên Chu Tử.

    Nhưng vậy thì sao chứ?

    Chu Nhân Dục muốn tự làm Chu Tử, gã muốn xưng tử làm tổ, hơn nữa ở mặt thư tịch gã đúng là rất ghê gớm.

    Trong Chu Tử Chi Thư của gã xuất hiện từng trang sách.

    - Tam cương ngũ thường, không người có thể làm loạn.

    - Lý có thể thuận thiên, lý có thể giết người.

    - Nhất tự nhất nghĩa, trói buộc nhân tâm.

    - Nhân dục vô dụng, thiên lý còn tồn.

    Đạo lý trên trang sách đều là đạo lý khá đáng sợ, là nho gia đi vào tuyệt đối thiên môn mới xuất hiện.

    Nhưng không thể không thừa nhận, tuy rằng đi vào tuyệt đối thiên môn mà Chu Nhân Dục có thể thư lập thuyết, hóa ra đạo lý, tu vi mặt thư tịch thật là đáng sợ.

    Tu vi của gã tu vi mặt thư tịch đã sớm vượt qua tam tự kinh, thiên tự văn, tam thiên kinh vân vân và vân vân, đạt tới mức thư lập ngôn, tiến thêm một bước là có thể phân trần văn minh, lên một bước nữa là một phần văn minh, thậm chí cuối cùng thành Văn Minh Chi Thư.

    Đương nhiên càng về sau thì càng khó khăn, tới tình trạng thư lập ngôn cũng đủ thấy nó khó rồi.

    Lúc trước Chu Nhân Dục đấu với Khổng Ni nói năng lực của gã về mặt thư tịch chỉ phát huy một nửa, khi đó còn tưởng rằng nói khoác, nay xem ra gã lấy Chu Tử Chi Thư tự sáng tạo hiển nhiên đã đến tình trạng thư lập ngôn, gã nói trước đó chỉ phát huy một nửa đúng là không sai.

    Hiện tại Chu Nhân Dục mới phá huy ra toàn bộ thực lực, 'Thiên Lý Thư', 'Chu Tử Chi Thư' hóa ra từng bản đạo lý nho gia tấn công Lục Nguyên.

    Đạo lý là một phần văn minh, đạo lý công kích là rất đáng sợ.

    Về mặt đạo lý đánh bại đối phương, khiến địch thủ cảm thấy bản thân đã sai, đây chính là thư tịch công kích, đạo lý công kích.

    Hai người nho chi văn minh giao đấu bình thường cách đánh là như vậy.

    Đạo lý cuồn cuộn tấn công Lục Nguyên.

    Lý Thái Sử tiêu rồi, khi mọi người đều nghĩ vậy thì...

    Chính lúc này, tay Lục Nguyên chợt lóe thư tịch.

    Đây dường như là một quyển sách đơn giản, ngay cả tên cũng không viết đã đụng vào 'Thiên Lý Thư', 'Chu Tử Chi Thư' của Chu Nhân Dục.

    Buồn cười, thư tịch đơn giản đến không có cả tên thì e rằng chỉ trong phạm vi tam tự kinh đi, thế mà còn muốn liều với mình, Chu Nhân Dục thầm nghĩ.

    Nhưng gã liền phát hiện không thích hợp.

    Đó là cái gì!

    Tuy thư tịch chưa giở ra nhưng hơi thở văn minh càn quét đến.

    'Chu Tử Chi Thư' của Chu Nhân Dục đúng là rất có đạo lý.

    Chương 1211-1212: Văn Minh chi thư

    Nhưng quyển sách của Lý Thái Sử mặc dù chưa mở lại có hơi thở văn minh.

    Văn minh bao gồm đạo lý, đạo lý chỉ là một phần nhỏ trong văn minh, thư lập ngôn phải thăng thêm mấy cấp bậc cực kỳ khó mới đến được đẳng cấp Văn Minh Chi Thư, thế mà nay trong tay Lý Thái Sử lại xuất hiện Văn Minh Chi Thư, có lầm hay không vậy?

    Làm sao có thể xuất hiện Văn Minh Chi Thư!

    Nhưng nó thực sự có hơi thở văn minh.

    Tuy rằng hơi đơn sơ, hiển nhiên Văn Minh Chi Thư chưa hoàn toàn thành công nhưng nó đích thực có hơi thở văn minhđạo lý, sinh linh, thiên lý, địa lý, cùng với nhân lý, vân vân và vân vân, tất cả đều bao gồm trong Văn Minh Chi Thư, là càn quét tất cả.

    'Thiên Lý Thư' và 'Chu Tử Chi Thư' của Chu Nhân Dục còn cố chống trên không trung.

    Không thể nào, không thể là Văn Minh Chi Thư được.

    Văn Minh Chi Thư vô cùng hiếm hoi, hơn nữa tại trung ương thiên triều có không ít ngụy Văn Minh Chi Thư, xem như là một loại ngụy pháp bảo.

    Chắc là bây giờ mình gặp ngụy Văn Minh Chi Thư thôi.

    Loại ngụy Văn Minh Chi Thư này chỉ nhìn khí thế thì khiến người sợ hãi nhưng một khi giở ra sẽ không có gì ghê gớm, bên trong là trống rỗng.

    Vậy nên chỉ cần mình có thể chống công kích ban đầu của ngụy Văn Minh Chi Thư, mặt sau hắn không có thủ đoạn gì cả.

    Chu Nhân Dục thật sự không tin đối phương có thể lấy ra Văn Minh Chi Thư thật sự.

    Văn Minh Chi Thư quá hiếm hoi thấy, hiếm đến không thể tưởng.

    Chu Nhân Dục không có, Khổng Ni không có, Mạnh Vi không có, Túc Nguyệt Miên không có, những người khác cũng không.

    Thứ này quá thưa thớt, không tin được Lý Thái Sử sẽ có.

    Đối với 'Thiên Lý Thư', 'Chu Tử Chi Thư' của Chu Nhân Dục cố chống, Lục Nguyên nhẹ giở trang thứ nhất Văn Minh Chi Thư ra.

    Tất cả Văn Minh Chi Thư trang thứ nhất đều giống nhau, đều là thời đại hồng hoang hoang dã, đa phần văn minh cũng bắt đầu từ đây.

    Tất nhiên Lục Nguyên không thể giởi mặt sau quyển sách, vì đó là kiếm chi văn minh, một khi mở ra sẽ lộ thân phận thật ngay, khiến người nghi ngờ.

    Nhưng lật một tờ đã đủ rồi.

    Văn Minh Chi Thư trang thứ nhất hơi thở hồng hoang hoang dã chớp mắt triệt để đè bẹp 'Thiên Lý Thư', 'Chu Tử Chi Thư', Chu Nhân Dục cũng bị trang thứ nhất Văn Minh Chi Thư khổng lồ đánh liên tục lùi lại.

    Gã biến sắc mặt, tâm huyết tế luyện ra hai thư tịch đều bị trang thứ nhất Văn Minh Chi Thư hủy diệt, không chịu đựng nổi gã hộc máu.

    Cùng lúc đó, Chu Nhân Dục hiểu bằng mình thua một cách thảm hại, giờ xuất hiện cả trang thứ nhất Văn Minh Chi Thư thì đương nhiên không khả năng là giả, không phải ngụy Văn Minh Chi Thư.

    Mình là chính khí cửu tầng, cực hạn dưới văn minh cảnh, nhưng đối phương lại phá tan cực hạn, tới chính khí thập tầng.

    Mình đến tình trạng thư lập ngôn, là rất giỏi dưới văn minh cảnh rồi, nhưng đối phương luyện thành Văn Minh Chi Thư, dù là gì cũng đè đầu mình.

    Văn Minh Chi Thư!

    Lục Nguyên dùng rõ ràng là Văn Minh Chi Thư!

    Đối mặt Văn Minh Chi Thư, Chu Nhân Dục bị nặng nề đánh lùi.

    Đến đây thì Chu Nhân Dục dù là mặt chính khí hay thư tịch đều thua.

    Thất bại thảm hại.

    Thật ra Chu Nhân Dục ở chính khí và thư tịch đều rất mạnh, bất đắc dĩ Lục Nguyên càng mạnh hơn nên gã chỉ có thể thua.

    Chu Nhân Dục rơi xuống đất nhìn đỉnh đầu Lục Nguyên Văn Minh Chi Thư trang thứ nhất mở ra hồng hoang hoang dã, thấy không cam lòng và khao khát.

    Không cam lòng là mình đã thua, khát vọng là phải chi có thể cướp Văn Minh Chi Thư của Lục Nguyên.

    Văn Minh Chi Thư này còn chưa tế luyện thành công nhưng có uy lực tăng năm phần mười trùng kích văn minh cảnh, thật là thật vật.

    Tuy nhiên dù gã có muốn ra tay cỡ nào cũng chịu bó tay, dù gì bên đối phương có ba văn minh cảnh trấn, dù là ai trong số họ đều có thể nghiền gã như nghiền con kiến.

    Vậy nên gã chỉ đạnh tạm thời chặt đứt hy vọng.

    Thiên Lý phó chủ văn minh nhìn chằm chằm Lục Nguyên, rất nghiêm túc đánh giá.

    Lấy thực lực văn minh cảnh như gã rất hiếm khi đánh giá một thế giới cảnh.

    Gã vô cùng nghiêm nghị nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Ngươi tên Lý Thái Sử đúng không?

    Ta sẽ nhớ tên ngươi, ngươi nên thấy vô cùng vinh hạnh.

    Đúng vậy, có thể bị đường đường là Thiên Lý phó chủ văn minh như gã ghi nhớ thì là vinh hạnh rất lớn rồi.

    Thiên Lý phó chủ văn minh lại nhìn hướng Nho Chi phó chủ văn minh, nói:

    - Không ngờ trước khi ngươi chết còn thu một quan môn đệ tử, xem ra ngươi thu rất đệ tử này rất tốt đây, thuật nhìn người không tệ nhưng vậy thì sao?

    Vài ngày nữa là ngươi sẽ chết, nho chi văn minh có thể chặn công kích của ta bao lâu?

    Thiên Lý phó chủ văn minh cười to, bộ dạng huênh hoang.

    Đúng vậy, một lần này tiểu cục diện gã thua hoàn toàn.

    Nhưng mà đại cục diện thì gã phải thắng.

    Nho Chi phó chủ văn minh chết rồi, Tam Thư phó chủ văn minh yếu hơn gã chút, Khí Tiết phó chủ văn minh mới thăng lên thiên cấp linh thạch không lâu, thua xa gã.

    Vậy nên Thiên Lý phó chủ văn minh cho rằng mình thắng chắc rồi.

    Đại cục sẽ thắng, vậy nên gã mới kiêu ngạo như vậy.

    Chu Nhân Dục nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lý Thái Sử, Chu Nhân Dục ta ít nhớ tên người nhưng hôm nay ta sẽ nhớ tên ngươi.

    À mà Văn Minh Chi Thư của ngươi không tệ, ta muốn nó, hy vọng ngươi có thể đi Văn Minh Thánh Địa, đến lúc đó ta sẽ cướp Văn Minh Chi Thư của ngươi.

    Gã không sốt ruột, cảm thấy mình có thời gian.

    Mấy tháng sau hành trình Văn Minh Thánh Địa, khi đó gã sẽ cướp Văn Minh Chi Thư của Lý Thái Sử vào tay mình.

    Khổng Ni đứng dậy nói:

    - Chu Nhân Dục, lần này hai mặt chính khí và thư tịch đúng là ngươi thắng một bậc, nhưng năng lực chiến đấu thật sự giữa chúng ta còn chưa biết ai cao ai thấp.

    Đến Văn Minh Thánh Địa rồi chúng ta hãy quyết đấu một trận đi.

    Thường ngày Khổng Ni là một tiên sinh nho nhã, nhưng có lễ độ cỡ nào lần này thua trong tay Chu Nhân Dục, còn suýt chút mất đi chính tự khiến nó rơi vào tay tà ma ngoại đạo, gã rất tức giận, lòng dấy lửa, muốn ở Văn Minh Thánh Địa cùng Chu Nhân Dục tranh đấu một trận.

    Chu Nhân Dục nhìn Lục Nguyên lại ngó Khổng Ni, nói:

    - Tốt lắm.

    Thiên Lý phó chủ văn minh giơ tay lên, nói:

    - Chu Nhân Dục, chúng ta đi.

    Mấy người đến chớp mắt biến mất trên không trung trống rỗng.

    Một kiếp này rốt cuộc qua đi.

    Nhưng Lục Nguyên phát hiện mình bị rất nhiều ánh mắt tò mò nhìn.

    Trong đó có ánh mắt tò mò của Khổng Ni, Mạnh Vi, Túc Nguyệt Miên.

    Ba người rất thắc mắc, họ rõ ràng thấy Lý sư đệ Lý Thái Sử học chính khí tốc độ khá chậm, học thư tịch cũng rất chậm, tại sao chớp mắt đã là chính khí thập tầng, thư tịch thì đến mức Văn Minh Chi Thư?

    Lý sư đệ này trưởng thành như thế nào vậy?

    Tam Thư phó chủ văn minh, Khí Tiết phó chủ văn minh tò mò đánh giá Lục Nguyên, họ không tưởng tượng được sẽ xuất hiện tiểu tử như vậy.

    Chính khí thập tầng, Văn Minh Chi Thư, tiểu tử này ở nho chi văn minh e rằng thành tựu sau này sẽ rất lớn.

    Lý Thái Sử tiềm lực vô hạn!

    Đây là đánh giá của Tam Thư phó chủ văn minh, Khí Tiết phó chủ văn minh đối với Lý Thái Sử.

    Tiếc rằng nhân tài như vậy ở môn hạ của Nho Chi phó chủ văn minh.

    Qua chốc lát Tam Thư phó chủ văn minh, Khí Tiết phó chủ văn minh đều từ biệt.

    Nho Chi phó chủ văn minh chỉ vào Lục Nguyên, nói:

    - Thái Sử, ngươi đi theo ta một chút.

    Gã dẫn Lục Nguyên vào một thiên điện, xung quanh không có một ai mới nói:

    - Lục Nguyên, ngươi làm sao được?

    Lục Nguyên ngây ra, hỏi lại:

    - Làm được cái gì?

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - Chính khí thập tầng và Văn Minh Chi Thư.

    - Trước đó ta dùng thời gian thiết tắc làm giảm tốc độ chảy của thời gian rồi mất năm vạn thiên cấp linh thạch luyện đến chính khí cửu tầng, mới nãy từ lúc Túc sư tỷ đấu với đối phương thì ta ngay trận đột phá, không biết tại sao đến chính khí thập tầng nữa.

    Ta luôn là ở trong trận đột phá không à.

    Hắn nói làm Nho Chi phó chủ văn minh cảm thán vô cùng.

    Nhân vật cấp Khí Vận Thất Tử không uổng là cấp Khí Vận Thất Tử, trong trận đột phá đơn giản giống như uống nước.

    Lục Nguyên nhún vai nói:

    - Còn Văn Minh Chi Thư thì ta có đi đường tắt nhanh.

    Ví dụ như tiểu thiên thế giới tàn phá kiếm quyển chính là kiếm chi văn minh suy vong, còn có loại kỳ tích, vậy nên thành tựu đa phần Văn Minh Chi Thư.

    Chuyện hắn cùng Kiếm Chi Tử tranh đoạt kiếm quyển không phải bí mật, cho nên Nho Chi phó chủ văn minh cũng là chuyện bình thường.

    Nho Chi phó chủ văn minh nói:

    - Thì ra là vậy, quả nhiên là kẻ có đại cơ duyên.

    Nho Chi phó chủ văn minh đột nhiên nghiêm túc nói:

    - Vậy bây giờ ta bắt đầu truyền ban đầu văn tự chính tự cho ngươi.

    Nghe Nho Chi phó chủ văn minh nói vậy thì Lục Nguyên giật mình.

    - Kinh ngạc cái gì?

    Ban đầu văn tự chính tự của ta sớm muộn gì phải truyền, dù sao mạng sống của ta đã đi tới cuối, truyền trễ không bằng sớm làm xong.

    Bình thường sẽ không truyền cho ngươi sớm như vậy, tránh cho ngươi bị người truy sát.

    Nhưng nay thân phận của ngươi là Lý Thái Sử, chỉ cần đổi lại làm Lục Nguyên thì có ai biết ngươi được chính tự chứ.

    Tuy nhiên, lúc ở thân phận Lục Nguyên ngươi chỉ có thể dùng chính tự phòng thủ, không được tấn công, tránh cho có người phát hiện ra chính tự, nghĩ đến ngươi và Lý Thái Sử là một người.

    Có khi phải chia ra hai thân phận làm việc, không cần việc gì cũng phải dùng một thân phận làm, tránh cho đầu sóng quá lớn, cây to đón gió sẽ bị quật ngã.

    Nho Chi phó chủ văn minh dạy cho Lục Nguyên.

    - Chính tự có thể diệt tất cả tà ma ngoại đạo, được ban đầu văn tự chính tự là ngươi có thể không chịu bất cứ tà ma ngoại đạo quấy nhiễu, năng lực khắc chế tà ma ngoại đạo cũng tăng lên, khiến ngươi đối mặt tà ma ngoại đạo thì lực sát thương tăng thêm.

    Sau này nếu ngươi đối địch với tà ma ngoại đạo ở di thất địa liền sẽ phát hiện tuyệt đại sát lực của chính tự.

    Nho Chi phó chủ văn minh giơ tay lên, đột nhiên chính tự thu vào tay gã, rồi gã lại nâng tay, đỉnh Ức Vạn Thư Ốc lại xuất hiện một chính tự.

    - Bây giờ chân thân ở trong tay ta, trên Ức Vạn Thư Ốc là giả chính tự, để người khác không biết chính tự đã rơi vào tay của ngươi.

    - Bây giờ thì hấp thu chính tự đi.

    Lục Nguyên đột nhiên hút chính tự vào tân kiếm thế giới của mình.

    Chính tự vừa vào tân kiếm thế giới liền thấy trên không trung một chữ chính từ từ dâng lên.

    Ban đầu văn tự vừa xuất hiện, Lục Nguyên trong thoáng chốc như thấy văn tự môn vô cùng to lớn.

    Hình như mông lung một luồng ấn tích đánh vào tinh thầnm ình, là ấn tích văn tự môn.

    Mỗi khi được một ban đầu văn tự liền có được một ấn tích, nhưng Lục Nguyên không biết ấn tích này có tác dụng gì.

    Lại nói Lục Nguyên có được chính tự, phút chốc chữ chính tỏa ánh sáng như mặt trời, che lấp đi cả ánh sáng của đạo tự phân thân.

    Chính tự chính đại quang minh, chí cương chí đại.

    Ánh sáng này không rực cháy bằng mặt trời, nhiệt độ cố định tỏa khắp bốn phương.

    Phút chốc tân kiếm thế giới của Lục Nguyên như xuất hiện hai mặt trời, trong lòng hắn cũng xẹt qua ngộ.

    Hắn được đến ban đầu văn tự chính tự có tác dụng to lớn.

    Từ nay về sau mình có thể tiêu trừ hết tất cả tâm ma ngoại ma.

    Trong đó, bao gồm trùng kích văn minh cảnh thiên kiếp, cửa tâm ma ngoại ma.

    Không sai, ngay cả trùng kích văn minh cảnh thiên kiếp cửa tâm ma ngoại ma đáng sợ nhất đều bị tiêu trừ, đây chính là tác dụng to lớn của chính tự.

    Nhiều ban đầu văn tự có được tác dụng này chỉ duy nhất chính tự.

    Ban đầu văn tự khác có lẽ về lực công kích thì vượt qua chính tự nhưng tuyệt đối không có tác dụng như thế.

    Lục Nguyên thở ra một hơi, được đến chính tự ban đầu văn tự thứ nhất có tác dụng to lớn, lại nhìn văn tự khác.

    Ban đầu văn tự phong tự còn kém tam cái nhị cấp văn tự, tiềm, linh, cùng với hùng tự là chưa thu gom đủ.

    Đạo tự phân thân thì là một phần đạo tự phân thân, khắc tự phân thân cũng là một phần.

    Lục Nguyên phát hiện ban đầu văn tự chính tự giáng xuống, tân kiếm thế giới của mình bắt đầu biến rồi.

    Ánh nắng ôn hòa mà chính khí chiếu rọi, mặt đất mọc ra cỏ xanh hoang vắng, xuất hiện đủ các loại sinh mệnh thực vật, từng mảng sinh cơ hiện ra.

    Lục Nguyên cảm giác rõ ràng ban đầu văn tự chính tự đang tăng nhanh tân kiếm thế giới diễn hóa.

    Phải rồi, không biết tân kiếm thế giới của mình sẽ diễn hóa ra hình dạng gì nữa, chỉ cần diễn hóa xong là có thể đến thế giới cảnh bát tầng chân giới cảnh.

    Mình chờ trùng kích thế giới cảnh bát tầng chân giới cảnh đã lâu lắm rồi.

    Lục Nguyên mở mắt ra.

    Nho Chi phó chủ văn minh cười khẽ, dường như gã già hơn chút.

    - Lý sư đệ, nghe sư phụ khen năng lực cách đấu chiêu thức của ngươi giỏi lắm không bằng chúng ta so mấy chiêu đi?

    Lục Nguyên vừa đi ra khỏi đại điện thì đụng phải nhị sư huynh Mạnh Vi.

    Nhị sư huynh Mạnh Vi lên tiếng khiêu chiến.

    Khi Mạnh Vi nghe Nho Chi phó chủ văn minh nói chiêu thức của Lý Thái Sử đã đến đỉnh không cần dạy nữa thì rất kinh ngạc, mới rồi thấy Lý sư đệ ở chính khí và thư tịch đạt tới cảnh giới không thể tưởng tượng, chính khí thập tầng, Văn Minh Chi Thư trong lòng vừa kinh vừa sợ, nên muốn cùng Lý Thái Sử thử một lần năng lực chiêu thức cách đấu.

    Lục Nguyên nghe thế thấy cũng được, tùy tiện so chiêu đi.

    Khổng Ni, Túc Nguyệt Miên ở bên cạnh quan sát.

    - Mạnh Vi, ngươi và Lý sư đệ giao đấu không ngại chúng ta đứng xem chứ?

    Bỗng vang lên một thanh âm.

    Lục Nguyên nhìn qua, thấy người lên tiếng là một người đàn ông mặt ngọc tuấn tú, cao ráo phong lưu, tay cầm một cây quạt, giống lãng tử lưu luyến bụi hoa.

    Thư sinh có rất nhiều loại, có một sách cứng nhắc đọc sách.

    Có quân tử có đức có độ.

    Có phong lưu tào tử lưu luyến bụi hoa.

    Người này rõ ràng là loại hình phong lưu tài tử.

    Lục Nguyên truyền âm hỏi Túc Nguyệt Miên.

    "Người đó là?"

    Túc Nguyệt Miên nói.

    "Đại đệ tử của Tam Thư phó chủ văn minh, Khổng Minh Đức, nửa bước văn minh cảnh, cũng rất xuất sắc năng lực chiêu thức cách đấu."

    Thì ra là đại đệ tử của Tam Thư phó chủ văn minh, Khổng Minh Đức, nửa bước văn minh cảnh.

    Đến không chỉ một mình Khổng Minh Đức mà còn mấy người khác, hoặc là đệ tử của Tam Thư phó chủ văn minh, hoặc là đệ tử của Khí Tiết phó chủ văn minh.

    Bọn họ đến xem náo nhiệt, mới rồi Thiên Lý phó chủ văn minh xuất hiện quá đột ngột nên Tam Thư phó chủ văn minh, Khí Tiết phó chủ văn minh bỗng tới.

    Khi Thiên Lý phó chủ văn minh đến thì Chu Nhân Dục và Lý Thái Sử giao đấu, Lý Thái Sử ở chính khí và thư tịch có năng lực kiệt xuất khiến hai phó chủ văn minh khen không dứt, hai người quay về rồi khen Lý Thái Sử rất nhiều.

    Chương 1213-1214: Đánh bại Mạnh Vi

    Nghe sư phụ nói nho chi văn minh ra một Lý Thái Sử kinh tài tuyệt diễm, môn hạ của hai phó chủ văn minh đều động lòng, muốn nhìn xem Lý Thái Sử tuyệt vời cỡ nào nên đều chạy tới.

    Khi họ đến thì nghe Mạnh Vi muốn so đấu chiêu thức với Lý Thái Sử, cho nên lên tiếng muốn xem cuộc chiến.

    Đá người đều là sư huynh đệ một văn minh, bình thường quan hệ thân thiết nên tất nhiên đồng ý cho họ đứng xem.

    Mạnh Vi và Lục Nguyên đứng đối diện nhau.

    Hai người giơ tay hành lễ xong Mạnh Vi nói:

    - Vậy sư huynh ta ra tay trước.

    Gã giơ tay đánh ra một quyển tiên thư.

    Tiên thư là binh khí của nho chi văn minh, tựa như tiên kiếm của Kiếm Môn vậy.

    Tiên thư của gã là do Nho Chi phó chủ văn minh truyền xuống, tên gọi Truyền Mạnh Tiên Thư.

    Tiên thư mở ra đánh hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên định vận Dưỡng Ngô tiên kiếm đánh trả nhưng nghĩ lại bây giờ thân phận của mình là Lý Thái Sử thì tất nhiên không thể dùng kiếm, nên dùng sách làm binh khí.

    Nếu lấy sách làm binh khí thì phải dùng Truyền Chính Tiên Thư, đây là Nho Chi phó chủ văn minh giao cho mình.

    Chớp mắt Lục Nguyên lấy ra Truyền Chính Tiên Thư.

    Truyền Mạnh Tiên Thư của Mạnh Vi đánh tới, Truyền Chính Tiên Thư của Lục Nguyên phản kích.

    Ánh mắt Lục Nguyên cao minh, biết đối phương công kích nơi nào nhưng mới đầu cách dùng không quen lắm, hắn cảm giác rõ ràng Truyền Chính Tiên Thư và Dưỡng Ngô tiên kiếm hoàn toàn khác nhau.

    Một cái là kiếm, một là sách, hình dạng và bên trong binh khí đêu khác, lúc mới bắt đầu sử dụng không tiện tay.

    Mới đầu mấy chiêu Mạnh Vi hơi chiếm ưu thế, thầm nhủ sư phụ nói năng lực chiêu thức của Lý sư đệ đến đỉnh mà sao đấu thì chỉ có thế thôi.

    Không lẽ sư phụ nhìn lầm rồi?

    Mấy chiêu đầu qua đi Lục Nguyên nhanh chóng thích ứng binh khí loại tiên thư này.

    Hắn phát hiện chiều dài và độ rộng của tiên thư rất khác với kiếm, đây là điều thứ nhất.

    Điều thứ hai là kiếm cố định mà sách thì có thể lật, thêm rất nhiều biến hóa, Lục Nguyên luôn thích ứng những biến đổi này.

    Năng lực chiêu thức của Lục Nguyên cao tuyệt, đã vượt qua những người thế giới cảnh khác nhiều, bắt đầu mấy chiêu không quen thuộc nên hơi chật vật, mười mấy chiêu sau hơi hiểu binh khí tiên thư rồi, đã tới lúc phản kích.

    Lục Nguyên giơ tay đánh ra thư tịch nhất tuyến thiên.

    Thư tịch nhất tuyến thiên và kiếm thuật nhất tuyến thiên cơ bản giống nhau nhưng một cái là tiên thư, một cái là tiên kiếm, binh khí khác biệt.

    Mạnh Vi cười ha hả nói:

    - Lý sư đệ, thư tịch nhất tuyến thiên không có gì ghê gớm đâu!

    Gã vừa nói ra câu này lập tức phát hiện có điều lạ.

    Gã thấy thư tịch nhất tuyến thiên của sư đệ Lý Thái Sử liên tiếp thuấn di, cái này không có gì đáng gờm, Mạnh Vi cũng biết nhưng gã liền thấy không thích hợp.

    Thư tịch nhất tuyến thiên mười lần thuấn di không có gì, mười lăm lần thuấn di không đáng là gì, hai mươi lần thuấn di vẫn không có gì lạ, hai mươi lăm lần thuấn di thì cực kỳ khó, ba mươi lần thuấn di là khó khăn không thể tưởng tượng, ba mươi lăm lần thuấn di, làm sao có thể!

    Làm sao có thể ba mươi lăm lần thuấn di được!

    Thêm ba mươi bảy lần thuấn di mới ngừng lại.

    Nếu gã biết Lục Nguyên dùng kiếm cực hạn là bốn mươi lần thuấn di, bây giờ dùng tiên thư chứ không phải tiên kiếm cho nên mới thiếu đi ba lần thì không biết sẽ kinh sợ đến mức nào.

    Lục Nguyên vừa ra chiêu, Mạnh Vi liền biết mình kém xa không bằng, đã thua.

    Nhưng đây là lần đầu tiên Lục Nguyên dùng binh khí loại tiên thư, chơi rất tiện tay.

    Chơi xong thư tịch nhất tuyến thiên tiếp ba mươi bảy lần thuấn di rồi Lục Nguyên bắt đầu đem kiếm thuật chuyển qua mặt thư tịch, dù gì là tùy tay chơi đùa.

    Kiếm thuật, yến hồi thiểm!

    Hóa thành thư thuật, yến hồi thiểm!

    Kiếm thuật, tam cực quy nhất thức!

    Hóa thành thư thuật, tam cực quy nhất thức!

    Không đúng, thuận tay cũng chơi ngũ cực quy nhất thức một lần đi!

    Không sử dụng kiểu chơi bá đạo lục cực quy nhất thức.

    Kiếm thuật, phồn hoa quá nhãn khai nhất quý!

    Hóa thành thư thuật, phồn hoa quá nhãn khai nhất quý!

    Kiếm thuật, kham khổ nhất kiếm!

    Hóa thành thư thuật, kham khổ nhất kiếm!

    Một kiếm này thật ra là tuyệt học của Chu Thanh Huyền, chiêu thức của gã rất thê lương.

    Kiếm thuật, tuyệt vân khí, phụ thanh thiên!

    Hóa thành thư thuật, tuyệt vân khí, phụ thanh thiên!

    Một kiếm này là tuyệt học của Kiếm Chi Tử, kiếm thuật của Lục Nguyên vốn là không chỗ nào không bao gồm, thấy Kiếm Chi Tử dùng ciêu này một lần không dùng lại mới là quái.

    Lục Nguyên chơi sung sướng đầm đìa, đem một số kiếm thuật mình từng thấy hóa thành thư thuật.

    Kiếm thuật của Lục Nguyên quá rộng quá mênh mông, gần như vượt qua cực hạn của bất cứ ai.

    Hắn tùy ý rút một ít chiêu thức biến thành thư thuật, người đứng xem không ai thấy ra đó chính là kiếm thuật.

    Thật ra người có ánh mắt không có tinh thần xem kỹ, đám người đứng xem sắp đổ mồ hôi hột rồi.

    Dù là Khổng Ni, Túc Nguyệt Miên hay đệ tử hai phó chủ văn minh khác như Khổng Minh Đức đều giống vậy.

    Chiêu thức của Lục Nguyên thật xảo thật diệu, tinh tuyệt vô song.

    Nếu chỉ là như vậy thì thôi, nhưng đám Khổng Minh Đức đứng xem không tự chủ được sinh ra một loại thư thuật của đối phương vượt xa cảm giác của mình, khiến họ muốn bái phục, loại cảm giác này làm họ chấn kinh.

    Nhìn từng chiêu từng thức của Lục Nguyên, họ chỉ có nước cảm thán, trong thiên địa lại có thư thuật như vậy.

    Khổng Ni, Mạnh Vi, Túc Nguyệt Miên thế mới hiểu tại sao Nho Chi phó chủ văn minh nói Lý sư đệ Lý Thái Sử năng lực chiêu thức cách đấu đã đến đỉnh, không cần tăng lên nữa, đến mức này đúng là đỉnh rồi.

    Không chút nghi ngờ, Mạnh Vi thua.

    Khổng Minh Đức tặc lưỡi nói:

    - Quá mạnh, quá mạnh, chiêu thức của Lý Thái Sử sư đệ thật là ghê gớm.

    Trong nho chi văn minh bên dưới văn minh cảnh chiêu thức mạnh nhất chắc chính là người này.

    Đó là lời khen cỡ nào.

    Bên cạnh Khổng Minh Đức một người nói:

    - Khổng sư huynh, năm đó ngươi từ thế giới cảnh thất tầng thăng lên thế giới cảnh bát tầng, tiểu thiên thế giới là gấp bốn lần người bình thường cũng tuyệt lắm rồi.

    Cái này gãi trúng chỗ ngứa của Khổng Minh Đức.

    Năm đó căn duyên của gã sâu, lúc thăng lên thế giới cảnh bát tầng thì tiểu thiên thế giới là gấp bốn lần người thường, luôn vì thế kiêu ngạo, kỷ lục ở trong nho chi văn minh thật lâu không người phá được.

    Khổng Minh Đức thầm nghĩ rằng, không sai, năng lực chiêu thức cách đấu của Lý Thái Sử đúng là rất mạnh nhưng căn cơ chắc không sâu bằng mình.

    Năm đó tiểu thiên thế giới của mình to gấp bốn lần người bình thường vẫn không ai phá được.

    Thắng bại đến giờ đã phân ra.

    Chính lúc này, bên tai Lục Nguyên truyền đến một truyền âm.

    Là Nho Chi phó chủ văn minh truyền âm.

    "Lục Nguyên, mới rồi nhận được tin tức, Hoang Chi Tử kéo theo một số người tấn công Kiếm Môn, muốn triệt để hủy diệt Kiếm Môn, mọi người không kịp phản ứng."

    "Cái gì!"

    Lục Nguyên giật nảy mình.

    "Ngươi đừng sốt ruột, lúc Hoang Chi Tử sắp thành công thì bỗng xuất hiện một người đàn ông trung niên dùng kiếm khổ bi, kiếm pháp rất tuyệt, đấu với Hoang Chi Tử mà chỉ yếu thế một chút.

    Rồi người đàn ông trung niên dùng kiếm khổ bi đó đem Kiếm Môn thu vào trong tiểu thiên thế giới biến mất.

    Kiếm Môn thế là biến mất, trong phút chốc không có tin tức, mà Hoang Chi Tử cũng không đuổi kịp."

    Lục Nguyên nghe truyền âm nói vậy thì bình tĩnh lại.

    Người đàn ông trung niên dùng kiếm khổ bi chắc là Chu Thanh Huyền.

    Bây giờ Yến Thương Thiên không thể đến trung ương thiên triều, dù gì chưa trải qua thiên địa chứng thực thì y không thể chăm sóc Kiếm Môn được, chỉ còn cách nhờ vả Chu Thanh Huyền, bây giờ thì Kiếm Môn đã không sao rồi.

    Lục Nguyên giận dữ lạ lùng!

    Đúng vậy, làm sao không tức giận được.

    Hoang Chi Tử thật quá đáng ghét mà.

    Lần trước suýt giết chết mình, nếu không phải Nho Chi phó chủ văn minh bước ra thì mình đã tiêu đời rồi.

    Bây giờ truyền đến tin tức gã muốn hủy diệt Kiếm Môn.

    Lục Nguyên không biết rằng đám Hoang Chi Tử vốn muốn chờ hắn xuất hiện để đánh chết hắn, nhưng Lục Nguyên vẫn không có tin tức nên gã dứt khoát hủy Kiếm Môn luôn, kết quả bỗng đâu chạy ra một người đàn ông trung niên dùng kiếm khổ bi.

    Bây giờ Lục Nguyên tràn ngập tức giận với Hoang Chi Tử.

    Hoang Chi Tử, ta nhất định phải giết chết ngươi.

    Đây là lần đầu tiên Lục Nguyên muốn giết chết một người như vậy.

    Hoang Chi Tử thật là hết sức đáng ghét, quá đáng hận khiến Lục Nguyên tăng vọt hận ý.

    Khi Lục Nguyên mối hạn trào dâng thì dường hư tân kiếm thế giới cảm nhận nỗi giận này, tăng tốc diễn hóa.

    Ở thế giới cảnh thất tầng kéo dài quá lâu, giờ rốt cuộc bắt đầu biến đổi.

    Lục nguyên căm giận ngập trời!

    Tại sao có thểgiận được!

    Hoang Chi Tử!

    Ta muốn ngươi chết!

    Lục Nguyên lửa giận hừng hực, sát ý ngập trừi.

    Hắn mang theo lửa giận sát ít xông vào tân kiếm thế giới, khiến tốc độ diễn hóa tăng lênn hiều.

    Bàn Cổ tỉnh ngủ, cảm thấy xung quanh một mảnh hỗn độn nộ mà phủ trảm thế giới.

    Cảm xúc thật ra là chất xúc tác cho thế giới diễn hóa.

    Lục Nguyên trừ lần luyện thất tình dùng trạng thái đặc biệt kéo nó lên cực cao chứ thường ngày thất tình rất thấp, hắn không chút ý.

    Lần này diễn hóa thế giới không có quá nhiều cảm xúc nên không gấp gáp, chỉ là tốn chút thời gian, nhưng giờ bị giận dữ và sát ý thúc đẩy tăng lên diễn hóa.

    Thế giới nhiều màu sắc, không phải đơn điệu vô vị.

    Trên bầu trời xuất hiện biến đổi, ra hàng loạt lôi, vân, vũ, phong, tiếng nổ ầm vang điếc tai, đây là trong tân kiếm thế giới lần đầu tiên sét đánh.

    Trong tầng mây từng tia chớp đánh ra, mưa rơi xuống trên lá cây, lá cây đâm chồi, mặt đất cũng xuất hiện rất nhiều biến đổi.

    Có núi có, cao thâm cốc, có vực sâu, mặt đất thành nhiều sắc thái.

    Khi đất biến đổi thì biển cũng đổi thay, nước biển khô hóa thành mưa, mượn lực mưa rơi xuống mặt đất, vì địa hình đất xuất hiện đủ các loại thay đổi nên có hồ nước, có sông, có khe rãnh, đủ các hình dạng nước.

    Tân kiếm thế giới đang nhanh chóng diễn hóa.

    Thậm chí trong biển xuất hiện một ít sinh linh đơn giản nhúc nhích.

    Những sinh linh này chỉ có linh trí đơn giản nhưng so với linh trí thực vật thì cao hơn chút.

    Lục Nguyên cảm thấy tư duy của mình mở rộng vô hạn, đây là một thế giới xuất hiện.

    Tiểu thiên thế giới!

    Lục Nguyên suýt rên ra tiếng, chính mắt nhìn một tiểu thiên thế giới xuất hiện, đây là việc khiến người kích động cỡ nào chứ.

    Rốt cuộc thì mình sắp tới thế giới cảnh bát tầng chân giới cảnh.

    Lúc nãy diễn hóa trong thiên địa dường như đến trình độ nào đó, từ nhanh chóng đền dừng lại, thế giới vẫn diễn hóa nhưng tốc kém xa trước đó.

    Cùng lúc đó Lục Nguyên trong lòng xẹt qua lĩnh ngộ, mình đã đến thế giới cảnh bát tầng chân giới cảnh rồi.

    Tới thế giới cảnh bát tầng chân giới cảnh, Lục Nguyên cảm thấy toàn thân pháp lực không ngừng tăng vọt, lực lượng thăng lên nhiều.

    Chính giữa tân kiếm thế giới một gốc cây chọc trời, chính là tiểu kiếm đạo thụ.

    Bên trên tiểu kiếm đạo thụ trong đám mây mơ hồ xuất hiện một kiếm đạo môn.

    Cùng lúc đó trong bầu trời ban ngày ba mặt trời tỏa ánh sáng.

    Một là mặt trời thật sự, một là ban đầu văn tự chính tự, một là đạo tự phân thân.

    Ban đêm hai vầng trăng chiếu rọi, một là trăng thật sự, một là khắc tự phân thân.

    Trong biển xuất hiện linh trí động vật, trên đất liền tràn đầy cỏ cây xanh biếc.

    Đây là thế giới của mình!

    Khi Lục Nguyên cảm động nhìn thế giới của mình thì vì vừa mới tới thế giới cảnh bát tầng chân giới cảnh, tiểu thiên thế giới cá nhân lờ mờ hiện ra cho nên tại trung ương thiên triều, mấy người trong nho chi văn minh ví dụ như Khổng Ni, Túc Nguyệt Miên, Khổng Minh Đức và vài người khác đều thấy tiểu thiên thế giới ở bán thế giới khác.

    Khổng Ni kêu lên:

    - Lớn như vậy!

    Túc Nguyệt Miên kêu rên:

    - Đây là tiểu thiên thế giới của Lý sư đệ!

    - Mới rồi ta đấu với quái vật gì vậy.

    Mạnh Vi câm nín gãi đầu, cảm thấy bị nhũn não.

    - Cái này!

    Tiểu thiên thế giới khổng lồ quá đi.

    Đây là Khổng Minh Đức nói.

    Khổng Minh Đức luôn cho rằng tiểu thiên thế giới của mình hơn người thường gấp bón lần, luôn rất đắc ý, nhưng nay phát hiện Lý Thái Sử trùng kích chân giới cảnh thành hình tiểu thiên thế giới là gấp mười hai lần người bình thường, con số quá đơn giản.

    Gấp bốn và gấp mười hai.

    Mình gấp bốn đã là hiếm có trong nho chi văn minh.

    Vậy Lý Thái Sử gấp mười hai lần tính cái gì?

    Khổng Minh Đức lần đầu tiên phát hiện mình gấp bốn lần không đáng để khoe khoang, lúc ấy không biết thế là yếu.

    Thật ra gấp bốn lần đủ mạnh, chẳng qua Lý Thái Sử gấp mười hai lần quá khoa trương nên mới tọa thành kết quả này.

    Một đệ tử khác nói:

    - Tiểu thiên thế giới hơn người bình thường gấp mười hai lần, đã là cấp bậc Khí Vận Thất Tử rồi.

    Nho Chi phó chủ văn minh đại nhân tìm ở đâu ra một người căn có có thể so sánh với Khí Vận Thất Tử vậy?

    Đệ tử khác đáp:

    - Quái thai đẳng cấp cỡ này từ đâu nhảy ra vậy trời?

    Đại đệ tử của Khí Tiết phó chủ văn minh Nhan Thanh nói:

    - Có người như vậy thì nho chi văn minh chúng ta sẽ hưng thịnh.

    Những đệ tử văn minh cấp nho chi văn minh không mấy ai có lòng ghen ghét.

    Họ là người tu nho, chú trọng quân tử không khí, trong quân tử không khí có một đại khí lượng, những đệ tử đều là văn minh cấp tốn công dạy dỗ ra, là đệ tử xuất sắc, phải có chút độ lượng này.

    Không biết bao lâu sau thì Lục Nguyên mở mắt ra, tỉnh táo lại.

    Rốt cuộc đến thế giới cảnh bát tầng, nhưng bây giờ mình chưa phải là đối thủ của Hoang Chi Tử, giờ nhớ lại sự cường đại của gã vẫn thấy chấn động.

    Hoang Chi Tử một mình gần như xung kích Năm Mươi Thiên Bảng.

    Bây giờ mình phải nghĩ cách tu hành thế giới cảnh cửu tầng quy nhất cảnh như thế nào, hiện tại chân giới cạnh còn chưa thể đem pháp lực tiểu thiên thế giới trút xuống trong một kích đánh ra.

    Đến thế giới cảnh bát tầng chân giới cảnh tầng cảnh giới này có thể lấy sức chiến đấu cá nhân sáng tạo thế giới hợp làm một tăng trên thân sinh linh, khiến sức chiến đấu của sinh linh chớp mắt bùng phát, mỗi kích đánh ra đều có lực lượng tiểu thiên thế giới, đây là sức chiến đấu của tầng này, cường đại đến cực điểm.

    Cho nên thế giới cảnh cửu tầng so với thế giới cảnh bát tầng thì mạnh hơn rất nhiều.

    Mình phải làm sao trùng kích thế giới cảnh cửu tầng quy nhất cảnh đây?

    Nho chi văn minh không thể so với Kiếm Môn.

    Kiếm Môn tư liệu khiếm khuyết, nho chi văn minh có không ít tư liệu về mặt này.

    Lục Nguyên tra tìm tư liệu một chốc, rốt cuộc xác định cách trùng kích thế giới cảnh cửu tầng quy nhất cảnh.

    Muốn xông lên tầng này có hai cách.

    Chương 1215-1216: Văn Minh thánh địa

    Một tất nhiên là tài nguyên lưu, được đến nhân giới hợp nhất quả, vô bỉ vô ngã đan vân vân đều có xác suất nhất định cho trùng kích thế giới cảnh cửu tầng quy nhất cảnh.

    Loại thứ hai là cảm ngộ lưu, có một số cường giả có thể không dựa vào tài nguyên gì, cứng rắn nhờ vào cảm ngộ đến thế giới cảnh cửu tầng quy nhất cảnh, yêu cầu của tầng cảnh giới này khá là rộng rãi.

    Xem ra mình muốn xông lên thế giới cảnh cửu tầng không dễ dàng.

    Mấy tháng tiếp theo Lục Nguyên luôn tham ngộ thế giới cảnh cửu tầng, ngay cả bình thường thích nhất uống rượu cũng rất ít đụng tới.

    Bây giờ rất gấp rút, mọi chuyện đều vì Văn Minh Thánh Địa mở ra.

    Lần này Văn Minh Thánh Địa mở ra là một trong trọng điểm để mình trùng kích văn minh cảnh.

    Văn minh cảnh mới là lúc thật sự an nhàn, không vào văn minh cảnh thì khó thể tự do, luôn bị các loại hạn chế.

    Bước vào văn minh cảnh rồi thì hạn chế mất hết, mặc ta tung hoành ngang dọc đất trời.

    Nhưng trong mấy tháng này mặc dù hắn rất cố gắng trùng kích thế giới cảnh cửu tầng quy nhất cảnh mà vẫn không có hiệu quả gì.

    Rốt cuộc thì cách Văn Minh Thánh Địa chỉ còn một tháng.

    Nho chi văn minh giờ đã chốt lại danh sách tham gia Văn Minh Thánh Địa, nửa bước văn minh cảnh như là Khổng Minh Đức, Khổng Ni đều tham gia.

    Mạnh Vi, Túc Nguyệt Miên tất nhiên cũng có mặt.

    - Cái gì?

    Ngươi không đi Văn Minh Thánh Địa?

    Nghe đến tin này, Khổng Minh Đức, Khổng Ni, Mạnh Vi, Túc Nguyệt Miên đều giật nảy mình.

    Họ vốn cho rằng tiềm lực như vô cùng, kinh tài tuyệt diễm như Lý sư đệ chắc chắn sẽ tham gia Văn Minh Thánh Địa, kết quả giờ có tin là Lý Thái Sử không đi Văn Minh Thánh Địa, nên mới khiến họ vô cùng kinh ngạc, phải đến hỏi rõ ràng.

    Họ đúng là rất tò mò, đi Văn Minh Thánh Địa có cơ hội đạt được rất nhiều ích lợi, trong đó có nhiều thứ liên quan đến trùng kích văn minh cảnh nên gần như có cơ hội mọi người đều sẽ đi.

    Nho chi văn minh dù gì cũng là văn minh, sẽ không giống Vô Thượng Đại Giáo nhiều người muốn đi mà bất lực, tăng thêm một Lý Thái Sử không phải chuyện khó giải quyết.

    Ai ngờ Lý Thái Sử lại không đi Văn Minh Thánh Địa, thật là điên mà.

    Đúng vậy, không cách nào tưởng tượng được.

    Khổng Ni nói:

    - Mỗi một lần Văn Minh Thánh Địa mở ra, trừ nhân vật trong Năm Mươi Thiên Bảng, đa số người bao gồm nhiều nửa bước văn minh cảnh đều sẽ đi cả, vì trong đó liên quan mấu chốt trùng kích văn minh cảnh.

    Lý do người Năm Mươi Thiên Bảng không đi là vì họ không để ý thứ trong Văn Minh Thánh Địa.

    Mỗi người trong Năm Mươi Thiên Bảng đều là kinh thiên động địa đại nhân vật, sống ngắn nhất cũng cỡ bảy vạn năm.

    Họ vớt đủ chỗ tốt trong Văn Minh Thánh Địa rồi, không cần đi nữa, những người khác đều muốn đi.

    Mắt Khổng Ni đầy kinh ngạc nói:

    - Dưới tình huống mọi người đều đi mà sao ngươi không đi?

    Lục Nguyên bất đắc dĩ cười khổ nói:

    - Ta có lý do riêng nên không đi được, xin lỗi.

    Chuyện rất đơn giản, hắn không có phép phân thân, lại phải lấy thân phận Lục Nguyên đi Văn Minh Thánh Địa chứ không là Lý Thái Sử, vậy nên Lý Thái Sử phải lắng đọng một đoạn thời gian.

    Cho nên mới ở nho chi văn minh tuyên bố không đi Văn Minh Thánh Địa.

    Thấy Lý Thái Sử bộ dạng đã quyết ý thì những người khác khuyên một lát rồi thôi, tự rời đi.

    Lục Nguyên thở ra hơi dài.

    Rốt cuộc, Văn Minh Thánh Địa, trông chờ đã lâu nó mở ra.

    Rốt cuộc mình sẽ lấy thân phận Lục Nguyên lại xuất hiện trong trung ương thiên triều, gần đây luôn dùng Lý Thái Sử thật lâu Lục Nguyên không ra mặt, thật là nhớ nhung nha.

    Trung ương thiên triều.

    Địa vực xa lạ.

    Một tinh cầu hoang vắng.

    Một người đàn ông trung niên bi khổ từ không trung đáp xuống, nặng nề giẫm mặt đất.

    Cùng lúc đó, mặt đất ngàn dặm nứt rạn.

    Ngay cả sức mạnh chân đạp xuống mà còn khống chế không được, hiển nhiên người này bị thương không nhẹ.

    Chu Thanh Huyền cười khổ than:

    - Hoang Chi Tử đúng là mạnh không gì sánh bằng.

    Gã nhận ủy thác của Yến Thương Thiên đi cứu Kiếm Môn cho nên kịp lúc ra tay, nhưng không ngờ kinh nghiệm tiền phó chủ văn minh kiếp trước dưới tình huống cách biệt pháp lực với Hoang Chi Tử không quá lớn mà đấu không lại, khi giao tranh với gã đã hơi yếu thế.

    Mặc dù gã bỏ Kiếm Môn vào trong tiểu thiên thế giới nhưng Hoang Chi Tử một đường đuổi theo.

    Bị Hoang Chi Tử truy kích gã trúng thương không nhẹ.

    Nếu như không phải Văn Minh Thánh Địa sắp mở ra, Hoang Chi Tử phải đi tới đó thì e rằng gã sẽ bị thương càng nặng hơn.

    Đã lớn tuổi rồi, Chu Thanh Huyền cười khổ.

    Dĩ nhiên Chu Thanh Huyền biết nguyên nhân thật sự không phải vì mình tuổi lớn mà vì Hoang Chi Tử quá cường.

    Là kỷ nguyên chi tử Hoang Chi Tử, quá mức mạnh mẽ, thật không ngờ gã mạnh như vậy.

    Hèn chi lần trước Lục Nguyên đụng phải Hoang Chi Tử mới mấy chiêu thức bị giết chết, may có người bí ẩn ra tay.

    Chu Thanh Huyền đáp xuống, kiếm bỏ vào trong nhị hồ, nguy hiểm hoàn toàn giải quyết.

    Nhưng mà, Văn Minh Thánh Địa.

    Mặc dù Lục Nguyên mất tích đã lâu, không ai biết hắn đi đâu nhưng Chu Thanh Huyền thì biết.

    Lục Nguyên không chết, Văn Minh Thánh Địa lần này chắc chắn hắn sẽ xuất hiện.

    Khi hắn xuất hiện có thể sẽ đối mặt Hồng Hoang Thần Kích của Hoang Chi Tử, bây giờ gã còn đối kháng Hồng Hoang Thần Kích chật vật thế này thì Lục Nguyên càng không thể.

    Chuyến đi Văn Minh Thánh Địa vừa nguy vừa hiểm.

    Bởi vì có Hoang Chi Tử, có Hồng Hoang Thần Kích.

    Hy vọng Lục Nguyên lắng đọng hai năm sẽ trưởng thành rất nhiều.

    Chu Thanh Huyền ngồi xuống, đặt nhị hồ sang bên, tự xếp bằng trị thương.

    Đúng vậy, cũng là lúc mình nên xông văn minh cảnh.

    Mình có kinh nghiệm kiếp trước nên không cần đi Văn Minh Thánh Địa, nhưng dù là vậy thì muốn xông văn minh cảnh không dễ dàng, ngưỡng cửa lớn nhất trong thiên địa chính là đây.

    Lúc này trên không trung cao hàng ức vạn ở trung ương thiên triều.

    Ở nơi rất cao này có rất nhiều Đẳng Chi Đài.

    Cái gọi là Đẳng Chi Đài tức là lấy tảng đá đặc biệt, thuật pháp quái dị hóa thành từng tòa đài cao.

    Tác dụng của Đẳng Chi Đài rất đơn giản, đây là lối vào Văn Minh Thánh Địa, cơ bản đều chờ đợi tại đây.

    Dương nhiên Đẳng Chi Đài trên bầu trời có rất là nhiều chứ không phải một cái.

    Trong đó trên một Đẳng Chi Đài rất nhỏ bé có mấy chục người đang đứng.

    Đẳng Chi Đài lớn thì chứa được mấy ngàn người, nhỏ thì mấy chục người mà thôi.

    Trong mấy chục người này có không ít biết Lục Nguyên.

    Ví dụ như cuộc chiến xếp hạng môn phái mười hàng đầu trừ Kiếm Môn ra, chủ chín đại môn phái khác như môn chủ Bá Đao Môn Hoành Trảm.

    Môn chủ Duy Nhất Môn Duy Nhất Đế.

    Môn chủ Tiễn Môn Phong Khiếu Thiên.

    Môn chủ Phương Hoa Môn Bạch Phương Hoa.

    Môn chủ Trường Thương Môn Lệ Như Sơn.

    Môn chủ Khôi Lỗi Môn Dịch Vô Hình.

    Môn chủ Thiếu Dương Môn Xích Đế.

    Môn chủ U Lệ Môn U Vô Cầu.

    Và môn chủ Nam Hoa Môn Nam Việt Chân Nhân.

    Chí người dều đứng bên trên, mấy chục người khác đều là người văn minh.

    Chín môn chủ môn phái đều quen biết nhau.

    - Theo lý thì Kiếm Môn Lục Nguyên nên ở Đẳng Chi Đài này chứ.

    - Đúng vậy.

    - Tại sao Lục Nguyên còn chưa ra mặt?

    Đối với nhân tài mới của Kiếm Môn này môn chủ Bá Đao Môn Hoành Trảm tràn đầy hứng thú.

    - Chắc là sợ rồi.

    Môn chủ Duy Nhất Môn Duy Nhất Đế âm trầm cười nói:

    - Nghe nói hơn hai năm trước Hoang Chi Tử kỷ nguyên chi tử muốn giết Kiếm Môn chặt đứt mạng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên một chiêu liền bị bại, kiếm gãy, hai chiêu suýt mất mạng.

    Mặc dù Pháp Thánh Đế Tử đã tới nhưng cũng không phải đối thủ của Hoang Chi Tử, bị đánh thương.

    Cuối cùng xuất hiện một người áo đen bí ẩn, rất có thể đó là người trong Năm Mươi Thiên Bảng, thắng Hoang Chi Tử cứu đi Lục Nguyên.

    - Năm Mươi Thiên Bảng!

    Nhắc đến người Năm Mươi Thiên Bảng, dù là ai đều tràn đầy tôn kính.

    Năm Mươi Thiên Bảng, đó là năm mươi kinh thiên động địa đại nhân vật.

    - Xem ra Lục Nguyên sẽ không đến.

    Môn chủ Thiếu Dương Môn Xích Đế cười lạnh nói:

    - Nếu hắn lại đến gặp Hoang Chi Tử nữa thì lần này sẽ không may mắn có người trong Năm Mươi Thiên Bảng cứu, hắn sẽ chết dưới tay Hoang Chi Tử.

    Hoang Chi Tử tính tình hung ác, sao hắn dám tới chứ.

    Mỗi người nhắc đến Hoang Chi Tử đều đều vẻ mặt kinh sợ.

    Hoang Chi Tử, là kỷ nguyên chi tử, hung thần chuyển thế.

    Môn chủ Phương Hoa Môn Bạch Phương Hoa nói:

    - Đáng tiếc thật, Lục Nguyên đắc tội Hoang Chi Tử, ngay cả Văn Minh Thánh Địa là cơ hội khó được cũng chỉ đành từ bỏ.

    Môn chủ Khôi Lỗi Môn Dịch Vô Hình nói:

    - Văn Minh Thánh Địa đúng là quan trọng nhưng mạng sống càng quan trọng hơn.

    Dịch Vô Hình nói là lời thật.

    Giữa họ bất cứ ai nếu đói mặt Hoang Chi Tử, biết gã muốn giết họ thì sẽ không chút do dự chạy như điên mấy ức vạn dặm rồi tính tiếp, đâu dám đi Văn Minh Thánh Địa, tại đó đụng phải Hoang Chi Tử là đi tìm chết.

    Môn chủ Bá Đao Môn Hoành Trảm cứ cảm thấy Lục Nguyên không phải loại người trốn tránh này, nhưng nghĩ đến sát uy kinh người của Hoang Chi Tử thì chỉ đành câm nín.

    Trên bình đài này còn có Kiếm Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử đi con đường võ cổ văn minh đến Văn Minh Thánh Địa, nhưng bản thân gã vẫn là người môn phái nên đành tại Đẳng Chi Đài này.

    Gã nghe đám người bàn tán, cười khẩy.

    Lục Nguyên đúng là xui xẻo, đi trêu chọc Hoang Chi Tử.

    Hoang Chi Tử làm kỷ nguyên chi tử, hung thần số một đâu dễ chọc, vậy nên lần này Lục Nguyên không dám tới Văn Minh Thánh Địa, mà gã ở trong này được ích lợi to lớn, đến lúc đó vượt xa Lục Nguyên, khiến hắn chết trong tay gã.

    Đang lúc đám người bàn tán Lục Nguyên có đến hay không, và họ đều cho rằng hắn không đến thì...

    Mùi hương nhè nhẹ truyền đến, tiếp theo một bóng áo xanh nhanh chóng đạp xuống trên Đẳng Chi Đài này.

    Nụ cười thoải mái đó.

    Dáng vẻ lười biếng đó.

    Một thanh kiếm vác trên vai.

    Không phải Lục Nguyên thì là ai nữa.

    Lục Nguyên mỉm cười nói:

    - Kiếm Môn, Lục Nguyên, đến.

    Lục Nguyên đến!

    Lục Nguyên đến!

    Đối mặt uy hiếp to lớn của Hoang Chi Tử, có khả năng mất mạng trng tay gã vậy mà còn đến, thật là can đảm quá!

    Lục Nguyên đến dấy lên xôn xao, mấy chục người trên Đẳng Chi Đài đều nhìn hướng hắn, hiển nhiên kinh ngạc vì sự có mặt của hắn.

    Lục Nguyên mỉm cười, cầm lên hồ lô rượu uống một hớp, thật là tự do an nhàn, đổi lại thân phận Lục Nguyên đã lâu xuất hiện trước mặt mọi người, thật là sung sướng vô cùng.

    Đúng vậy, ta chính Lục Nguyên!

    Ta đã trở về!

    Lục Nguyên ta rượu ở, kiếm ở.

    Môn chủ Bá Đao Môn Hoành Trảm cười to nói:

    - Ta biết ngươi sẽ đến!

    Gã và Lục Nguyên coi như là bạn nhậu, rất vừa mắt hắn.

    Tương đối thì môn chủ Duy Nhất Môn Duy Nhất Đế, môn chủ Thiếu Dương Môn Xích Đế thế giới cảnh bát tầng không mấy thích Lục Nguyên.

    Còn có môn chủ Khôi Lỗi Môn Dịch Vô Hình, môn chủ U Lệ Môn U Vô Cầu, môn chủ Phương Hoa Môn Bạch Phương Hoa cũng gai mắt Lục Nguyên.

    Lý do gai mắt hắn thì có đủ cả.

    Lục Nguyên đáp uống rồi ngồi uống rượu, chờ Văn Minh Thánh Địa mở ra.

    Qua vài ngay, trên bầu trời xuất hiện mấy chục cái lỗ, Lục Nguyên cẩn thận đếm phát hiện mấy chục cái lỗ đúng với số Đẳng Chi Đài.

    Môn chủ Bá Đao Môn Hoành Trảm nhìn Lục Nguyên bộ dạng khó hiểu bèn nói:

    - Mỗi lần Văn Minh Thánh Địa mở ra sẽ có hai vạn người đi.

    Hai vạn người này Vô Thượng Đại Giáo chúng ta là mười, cơ bản toàn là ngũ đại cổ văn minh và ba mươi văn minh bình thường chiếm danh ngạch, ngẫu nhiên có một ít người di thất địa phục tòng trung ương thiên triều vương đạo quản hóa.

    Dù sao gom đủ hai vạn, không nhiều cũng không ít.

    - Nhưng không phải hai vạn vào hết Văn Minh Thánh Địa.

    - Trên không trung có hai vạn cái hố liên tiếp đường hư không, mỗi người tiến vào một cái hư không động đi vào hư không đường.

    Trong hư không đường có khả năng xảy ra đủ thứ chuyện, cuối cùng thông qua hư không đường, một vạn năm ngàn người đầu tiên đến Văn Minh Thánh Địa là có thể vào.

    - Hư không động lối vào hư không đạo phân bố nhất định, cửa mỗi động có một Đẳng Chi Đài.

    Hoành Trảm nói:

    - Hiện tại chỗ này có tổng cộng bảy mươi hai lối vào hư không đường, chúng ta cũng có bảy mươi hai người, một người vào một con đường.

    Bên trong con đường xảy ra chuyện gì thì không biết, chúng ta có thể làm là nhanh chóng đi qua hết, đến trước cửa Văn Minh Thánh Địa.

    - Sau một vạn năm ngàn người liền bị đào thải.

    Lục Nguyên nghe Hoành Trảm nói vậy mới biết Văn Minh Thánh Địa có kiểu chơi này.

    Bắt đầu tổng cộng hai vạn người nhưng chân chinsh có thể đi vào Văn Minh Thánh Địa chỉ một vạn năm ngàn người mà thôi.

    Một người vào một hư không đường, bên trong gặp vấn đề khác nhau, cuối cùng xem ai nhanh hơn ra khỏi đó tới Văn Minh Thánh Địa Môn.

    Đây không chỉ liều thực lực mà còn cả may mắn.

    Nhưng bản thân vận khí cũng rất quan trọng trong trung ương thiên triều.

    Vận khí xấu thì chỉ đành tự nhận xui.

    Hai vạn người làm nửa ngày chỉ có một vạn năm ngàn vào trong Văn Minh Thánh Địa được, năm ngàn người khác chưa bước vào đã bị đào thải.

    Văn Minh Thánh Địa ngay cả vào cổng cũng khó khăn!

    Tâm tình Lục Nguyên sục sôi.

    Rốt cuộc sắp bắt đầu hành trình Văn Minh Thánh Địa.

    Một lần này Văn Minh Thánh Địa mở ra, hấp dẫn rất nhiều thật là nhiều người.

    Dù sao, Văn Minh Thánh Địa khó được mở ra một lần.

    Tổng nhân số chừng hai vạn.

    Trong đó cơ bản từ cấp thiên tôn trở lên, có một ít là nửa bước văn minh cảnh.

    Trừ người Năm Mươi Thiên Bảng không đến, những người khác đều tới hết.

    Trong đó có Pháp Thánh Đế Tử, Pháp Hoàng Đế Tử, Hoang Nguyên Đế Tử, Võ Động Đế Tử, Võ Vương Đế Tử, các nhân vật cấp đế tử.

    Cũng có người nổi danh lâu như Nam Cực Tiên Ông, còn có mấy lão quái vật không nổi danh lắm sớm ẩn cư mấy vạn năm, mấy chục vạn thậm chí là càng lâu hơn.

    Đương nhiên hấp dẫn ánh mắt nhất vẫn là kỷ nguyên chi tử Hoang Chi Tử.

    Đây không chút nghi ngờ là siêu cấp thịnh sự trong trung ương thiên triều!

    Việc siêu cấp lớn kích động lòng người!

    Bây giờ hai vạn người mới bước vào trong hư không đường, hai vạn môn chủ Bá Đao Môn Hoành Trảm đều đi hướng Văn Minh Thánh Địa Môn, bên trong mỗi một con đường gặp phải tình huống hoàn toàn khác biệt.

    Để xem ai có thể tiến vào một vạn năm ngàn danh ngạch đến Văn Minh Thánh Địa Môn, năm người khác tự động đào thải không thể đặt chân vào Văn Minh Thánh Địa.

    Vào lúc này Lục Nguyên đã bước vào trong hư không đường

    Chương 1217-1218: Duy Nhất Đế

    Hư không đường này khi Lục Nguyên vừa bước vào thì phát hiện bên trong có ánh sáng mờ, phía không xa có không gian bình chướng, không biết trong hư không đường sẽ xảy ra chuyện gì.

    Lục Nguyên thầm nhủ, ngự kiếm quang trắng bay đi.

    Bay như vậy thật lâu hắn phát hiện không đụng tới loại quái vật gì cả, không vấp phải chút khó khăn.

    Đây là có chuyện gì?

    Lục Nguyên thầm kinh ngạc, hư không đường theo lý nên có khó khăn mới đúng, tại sao bây giờ mình không gặp chút chướng ngại?

    Thật là quái quá.

    Càng là như vậy thì Lục Nguyên càng cẩn thận, tất nhiên không giảm tốc độ, bây giờ phải là một trong một vạn năm ngàn người đến Văn Minh Thánh Địa Môn, không thể bị thủ tiêu danh sách được.

    Lục Nguyên một đoường ngự kiếm phi hành, bỗng trước mắt ánh sáng rực rỡ.

    Dường như đằng trước là đại sảnh vậy.

    Lục Nguyên dừng kiếm quang.

    Lúc này trong lòng hắn xẹt qua tin tức.

    "Hoan nghênh đi tới đấu trường,"

    Đấu trường?

    Vậy là sao?

    Lục Nguyên đi vào, phát hiện nơi này là một đại sảnh khá rộng lớn, ánh sáng rất chói lòa.

    Tại đây có năm người ngồi xếp bằng, đều là người quen cả.

    Năm người gồm môn chủ Duy Nhất Môn Duy Nhất Đế, môn chủ Thiếu Dương Môn Xích Đế, môn chủ U Lệ Môn U Vô Cầu, môn chủ Tiễn Môn Phong Khiếu Thiên, môn chủ Nam Hoa Môn Nam Hoa Chân Nhân.

    Khi Lục Nguyên đi tới thì phát hiện ánh mắt năm người đều nhìn hướng mình.

    Môn chủ Nam Hoa Môn Nam Hoa Chân Nhân thấy Lục Nguyên đến thì cười khổ nói:

    - Không ngờ người cuối cùng đến là ngươi.

    Lục Nguyên đi tới bên cạnh Nam Hoa Chân Nhân, hỏi:

    - Có chuyện gì?

    - Chuyện gì hả, chỗ này là đấu trường.

    Nói đơn giản là sáu hư không đường giao thoa tại đây.

    Nam Hoa Chân Nhân chỉ vào con đường, Lục Nguyên phát hiện đó rõ ràng là hư không đường.

    Nam Hoa Chân Nhân nói tiếp:

    - Trước mắt chỉ có ba hư không đường, chúng ta đụng phải đấu trường tức là sáu người đến, ba chọi ba, chỉ có ba người đi tới trước.

    Lục Nguyên coi như đã hiểu quy tắc chỗ này, thì ra phải tại đây ba chọi ba.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Vậy làm sao chia cặp đấu?

    Nam Hoa Chân Nhân nói:

    - Tự do phân phối, nhưng cơ bản là Duy Nhất Đế, Xích Đế, U Vô Cầu cùng một chỗ.

    Ngươi, ta và Phong Khiếu Thiên một nhóm.

    Lục Nguyên nhướng mày nói:

    - Tại sao?

    - Tại sao hả?

    Ha ha ha ha.

    Duy Nhất Đế cười nói:

    - Rất đơn giản.

    Bản đế là thế giới cảnh bát tầng, Xích Đế là thế giới cảnh bát tầng, U Vô Cầu trước đó không lâu thăng lên thế giới cảnh bát tầng, ba thế giới cảnh bát tầng.

    Ba ngươi thì môn chủ Tiễn Môn Phong Khiếu Thiên là thế giới cảnh thất tầng, môn chủ Nam Hoa Môn Nam Hoa Chân Nhân là thế giới cảnh thất tầng.

    Lục Nguyên, gần ba năm trước ngươi ở đại chiến xếp hạng môn phái là thế giới cảnh lục tầng, hơn hai năm trước bị Hoang Chi Tử trọng thương, chắc trong thời gian này trị thương chật vật như tang gia bại khuyển khó mà đột phá đúng không?

    Ghê gớm lắm là thế giới cảnh thất tầng thôi.

    - Nay sáu người chỉ có ba đi tới thì đương nhiên là ba cường giả chúng ta hợp tác đối phó ba kẻ yếu các ngươi, để ba cường giả chúng ta tiến đến.

    .............

    Duy Nhất Đế duy ngã độc tôn hiện rõ quý khí.

    Xích Đế hỏa diễm bá khí, toàn thân gã như có vô số ngọn lửa nhiệt độ cao cuồn cuộn.

    U Vô Cầu u ám khó dò mặc đồ đen, như sương như mù.

    Ba khí thế thế giới cảnh bát tầng phát ra thật là kinh thiên động địa.

    Tương đối thì Nam Hoa Chân Nhân dù là tiên khí vờn quanh nhưng khí thế không đủ.

    Môn chủ Tiễn Môn Phong Khiếu Thiên tương đương mũi nhọn, tựa mũi tên bay nhanh nhưng tiễn thuật bất lợi cho cận chiến, cố tình chỗ này là đánh cận chiến, hai nữa gã là thế giới cảnh thất tầng, pháp lực siêu yếu nên khí thế càng kém.

    Lục Nguyên bộ dạng lười biếng trông không đáng tin.

    Dù là nhìn từ góc độ nào thì bên ba người Duy Nhất Đế, Xích Đế, U Vô Cầu chiếm hết ưu thế.

    Duy Nhất Đế nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, ngươi biết không?

    Ta sớm nhìn ngươi không vừa mắt rồi.

    Trong Vô Thượng Đại Giáo nên là ta mạnh nhất, ngươi là cái thứ gì?

    Bây giờ Vô Thượng Đại Giáo đều lan truyền uy danh của ngươi.

    Ta là đế vương duy nhất vô thượng, con kiến như ngươi cũng dám ở trên đầu ta?

    Gã nhìn Lục Nguyên tràn đầy khinh miệt.

    Xích Đế nhìn Lục Nguyên, lời nói như ngọn lửa thiêu đốt:

    - Môn chủ Huyết Môn là bằng hữu của ta vậy mà chết trong tay ngươi, luôn không có cơ hội giết ngươi, giờ rốt cuộc cơ hội đã đến.

    Trong tay gã nắm một ngọn lửa không tắt, sát khí với Lục Nguyên lộ rõ rệt.

    U Vô Cầu nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, ngươi biết trong thái cổ văn minh, giản chi văn minh thầm treo giải thưởng về ngươi cao cỡ nào không?

    Giải thưởng cao vô cùng, chỉ cần giết ngươi là sẽ được giải thưởng đó.

    Vì để ta có thể trùng kích cảnh giới càng cao hơn, ngươi đi chết đi.

    Ba người đều sát khí đằng đằng nhìn Lục Nguyên, họ đều thật sự muốn giết hắn, có vì lợi ích, vì thù hân, nhưng mặc kệ vì cái gì thì đều muốn giết Lục Nguyên.

    Duy Nhất Đế giơ tay lên đánh ra Duy Nhất Đao Pháp, tràn ngập duy nhất bá khí trong thiên địa.

    Đao pháp của gã rất giống với Hoành Trảm, nhưng Hoành Trảm là bá đạo vô song, còn gã thì chỉ có bản thân, thứ khác đều hủy diệt hết.

    Không có bá đạo như đao pháp của Hoành Trảm nhưng ngoan độc hơn nhiều.

    Đao pháp của gã vừa giơ lên, lập tức có huyết khí sâu nặng quấn quanh.

    Gã thật tình muốn giết Lục Nguyên, một thức đao pháp này có tên gọi là duy ta sinh tồn, chúng sinh đều tử!

    Vô biên tử khí lan tràn, mũi đao chỉ hướng trái tim Lục Nguyên.

    Xích Đế lật đôi tay, chặp lại với nhau, hóa sinh ra một hồng hoang thượng cổ thần long màu đỏ cuốn hướng Lục Nguyên.

    Đây là xích đế chung cực cửu thức xích đế hỏa long khiếu, thượng cổ thần long to lớn như đến từ thế giới khác, mới vừa xuất hiện liền muốn tiêu diệt bất cứ sự vật gì, thời gian, không gian ở dưới vuốt của thượng cổ thần long thấy ớn lạnh.

    Hơn nữa Xích Đế trong chớp mắt ngọn lửa còn tế ra một chữ thiêu, đó là văn tự hỏa hệ đến từ hỏa hệ văn minh.

    Dưới tình huống bình thường thì Vô Thượng Đại Giáo không có văn tự nhưng Xích Đế vì tăng cường sức chiến đấu bản thân, dùng vật đặc biệt do hỏa chi văn minh giao dịch một nhị cấp văn tự thiêu tự.

    Vô biên diễm hỏa liên có thiêu tự phối hợp càng đốt càng rừng rỡ nóng cháy hơn, huy hoàng liệt liệt, uy phong như muốn thiêu đốt tất cả.

    Công kích của U Vô Cầu khác với hai người trước.

    Gã lấy ra một pháp bảo to lớn, đó là Quỷ Thuyền, trên Quỷ Thuyền có quỷ vương, quỷ tương, quỷ hoàng, quỷ đế vân vân, các loại sinh linh quỷ.

    Gã lấy Dịch Quỷ Thần Diệt Quyết đem pháp lực của những sinh linh quỷ đạo tập trung lại.

    Chớp mắt khói đen vô hạn từ Quỷ Thuyền bốc cháy, từng đợt quỷ khí đậm đặc đáng sợ rót vào người U Vô Cầu, khiến pháp lực của gã tăng vọt đến gần thế giới cảnh cửu tầng.

    Mặc dù gã vừa đến thế giới cảnh bát tầng nhưng dựa vào uy lực pháp bảo Quỷ Thuyền, bàn về sức chiến đấu thì tuyệt đối không dưới Duy Nhất Đế, Xích Đế.

    Duy Nhất Đế, Xích Đế, U Vô Cầu, mục tiêu của ba người đều là Lục Nguyên chứ không phải những người khác.

    Họ muốn giết chết nhất chính là Lục Nguyên.

    Khí lãng thật cường đại!

    Ba cao thủ thế giới cảnh bát tầng bắt tay nhau đúng là không tầm thường.

    Lúc này Nam Hoa Chân Nhân, Phong Khiếu Thiên cùng biến sắc mặt, phát hiện đối thủ muốn trước giải quyết Lục Nguyên, xử lý hắn xong thì tới lượt họ.

    Môi hở răng lạnh, họ không dám có chút qua loa.

    Nam Hoa Chân Nhân lấy ra truyền tự thượng cổ nam hoa kinh của gã, chớp mắt đánh hướng ba cao thủ thế giới cảnh bát tầng.

    Trường tiễn của Phong Khiếu Thiên chỉ chớp mắt đã dùng tuyệt kỹ tiễn vũ ba mươi ba tầng.

    Trời có ba mươi ba tầng, mũi tên có thể xuyên qua ba mươi ba tầng trời, đây chính là tuyệt kỹ tiễn vũ ba mươi ba tầng.

    Dù là Nam Hoa Chân Nhân hay Phong Khiếu Thiên đều là cao thủ thế giới cảnh thất tầng, họ dốc sức đánh ra cũng thật bất phàm.

    Nhưng mà!

    Công kích của hai người so với Duy Nhất Đế, Xích Đế, U Vô Cầu ra tay thì kém quá xa.

    Khí thế của hai người chưa thay đổi, mang theo sóng to cuồn cuộn chớp mắt đánh Nam Hoa Chân Nhân, Phong Khiếu Thiên không thể phản kích lại, làm họ hộc máu.

    Đến đây thì Nam Hoa Chân Nhân, Phong Khiếu Thiên không thể nhúng tay vào được.

    Cùng lúc đó Duy Nhất Đế, Xích Đế, U Vô Cầu đều đánh hướng Lục Nguyên, tóc đen của hắn bị sóng to cuồn cuộn quét đi.

    Lục Nguyên nhẹ búng kiếm, không biết khi nào thì đã rút kiếm ra khỏi vỏ.

    - Dưỡng Ngô à Dưỡng Ngô, hai năm rồi không dùng ngươi, cũng là lúc xuất kiếm.

    Hai vạn hư không đường chỉ hướng Văn Minh Thánh Địa Môn.

    Nhưng chỉ có một vạn năm nghìn người có thể tới.

    Trong hai vạn hư không đường đang xảy ra đủ mọi việc, có đấu trường, có các loại quái thú, có chút là thời tiết khắc nghiệt.

    Muốn đến Văn Minh Thánh Địa Môn đúng là không phải chuyện dễ, đạt được tư cách là một chuyện mà có thể bước vào trong Văn Minh Thánh Địa hay không lại là chuyện khác.

    Lúc này, chỗ giao nhau của sáu hư không đường có một đấu trường.

    Duy Nhất Đế, Xích Đế, U Vô Cầu, ba người toàn là thế giới cảnh bát tầng hóa ra sát thế xông thiên giết hướng Lục Nguyên.

    Vào lúc quan trọng như thế này mà Lục Nguyên chẳng hề trốn tránh, còn có rảnh búng kiếm, thật không thể hiểu nổi.

    Giây sau chắc là Lục Nguyên sẽ chết bởi ba tuyệt kỹ từ tay ba người.

    Chính lúc này, Lục Nguyên lật tay.

    Lật tay một cái đánh ra luồng kiếm quang hoa lệ lạ lùng.

    Đó là kiếm quang hoa lệ cỡ nào, trong một kiếm như trông thấy non xanh nước biếc, mặt đất mênh mông.

    Ngọn núi hiểm trở xiết bao, là ngọn núi nào hùng tráng?

    Nước cuồn cuộn chảy trôi trong một kiếm này, nước chảy xuôi qua một thành quách.

    Thành quách không rộng nhưng rất phồn hoa, bên trong có vô số kiến trúc, đủ các loại nhà lầu xinh đẹp lộng lẫy, và thật nhiều sự vật đẹp đẽ.

    Đó là một kiếm!

    Một kiếm hóa ra cảnh núi, nước biển thì chẳng có gì.

    Nhưng trong một kiếm lại huyễn hóa ra vô số sự vật tinh mỹ, càng tinh xảo càng nhỏ bé thì càng khó làm.

    Thế mà một kiếm này đã làm được.

    Duy Nhất Đế phát hiện Duy Nhất Đao Pháp, duy ta sinh tồn, chúng sinh đều tử của mình dưới một kiếm này trở thành trò hề.

    Xích Đế phát hiện thượng cổ xích đế hỏa long khiếu, cộng thêm nhị cấp văn tự thiêu tự dẫn phát uy lực dưới một kiếm này trở thành trò cười.

    U Vô Cầu phát hiện kết hợp Quỷ Thuyền, vô số chúng quỷ đạo cộng lại dưới một kiếm này chỉ là buồn cười.

    Đúng vậy, họ đều phát hiện tuyệt kỹ mạnh nhất của mình đối với một kiếm cực kỳ hoa lệ này hoàn toàn không có tác dụng.

    Khi hoa lệ đến cực hạn tán đi, Duy Nhất Đế phát hiện đao chiêu của mình bị phá hoàn toàn, không chỉ là thế, cổ họng gã đau nhức, kiếm khí diệt tuyệt cực kỳ đáng sợ như bạo tạc trong người chảy xuôi.

    Pháp lực của gã không thể đè ép kiếm khí diệt tuyệt này chút nào.

    Xích Đế ngơ ngác nhìn lồng ngực mình, trái tim đã bị đâm thủng, hơn nữa kiếm khí đang thiêu đốt tất cả của gã, mình sắp chết rồi!

    U Vô Cầu là thảm nhất.

    Quỷ Thuyền của gã sớm tan rã, gã chỉ bị Lục Nguyên xẹt qua vai, theo lý thì vết thương như vậy không trí mạng.

    Nhưng mà chẳng biết tại sao kiếm khí chí đại chí cương, chí chính chí dương chảy xuôi trong người gã.

    Kiếm khí chí đại chí cương, chí chính chí dương này gần như hoàn toàn hủy diệt gã.

    Toàn thân gã biến thành đoàn sáng lửa, mạng sống đang đốt cháy.

    Tất cả pháp bảo cứu mạng tà ma ngoại đạo ở trước lực lượng chí đại chí cương này tựa băng tuyết tan rã.

    Gã biết, chính mình xong rồi.

    Duy Nhất Đế, Xích Đế, U Vô Cầu cùng phát hiện mình tiêu rồi.

    Lục Nguyên chỉ ra một kiếm, một kiếm mà thôi, chẳng những phá tuyệt chiêu của ba người mà còn đánh chết họ.

    Đây là sao chứ!

    Hơn hai năm trước Lục Nguyên chỉ mới tới thế giới cảnh lục tầng, đến nay bặt tin, tin tức duy nhất là hắn suýt chút bị Hoang Chi Tử giết chết.

    Mọi người cứ tưởng Lục Nguyên gục dưới tay Hoang Chi Tử đã mất nhuệ khí, hơn hai năm nay không biến mạnh bao nhiêu, trước đó không lâu Kiếm Môn bị hủy mà hắn không xuất hiện nữa là, chỉ là tang gia bại khuyển thôi.

    Kết quả có ai ngờ rằng Lục Nguyên mạnh đến mức này, một kiếm đã làm được điều đó.

    *Ầm!*

    Duy Nhất Đế bị kiếm khí tiêu diệt.

    Lửa của Xích Đế luôn chạ kiếm khí từ Lục Nguyên nhưng vẫn không ngăn được.

    Kiếm khí xé nát tất cả lửa, Xích Đế chết tại đây.

    U Vô Cầu biến thành một đoàn sáng tan biến.

    Gã vẫn không chặn được công kích từ ban đầu văn tự chính tự, tà ma ngoại đạo như gã sợ nhất chính là chính tự.

    Thật ra trong ba mươi văn minh, hồ chi văn minh cũng sợ chính tự, cùng là tà ma ngoại đạo.

    Bên cạnh Nam Hoa Chân Nhân và Phong Khiếu Thiên đều biến sắc mặt.

    Vậy là xong rồi!

    Vốn cho rằng lần này cả ba sẽ tiêu đời trong tay ba người Duy Nhất Đế, Lục Nguyên chết trước rồi tới hai người họ.

    Không dè Lục Nguyên trở tay một kiếm giết hết Duy Nhất Đế, Xích Đế, U Vô Cầu.

    Chỉ dùng một kiếm mà thôi, Lục Nguyên đã mạnh đến mức này.

    Lúc trước luôn nói Lục Nguyên sợ Hoang Chi Tử, hơn hai năm không lộ mặt, chỉ là tang gia bại khuyển.

    Ai dám nói Lục Nguyên là tang gia bại khuyển?

    Đùa gì vậy, có tang gia bại khuyển nào mạnh thế không?

    Hơn hai năm qua Lục Nguyên biến mạnh rất nhiều.

    Hơn hai năm trước Lục Nguyên một chọi một e rằng đánh không lại Duy Nhất Đế, giờ một kiếm đã dễ dàng diệt người như Duy Nhất Đế.

    Lục Nguyên thật đáng sợ.

    Hết cách, chủ yếu là hơn hai năm nay Lục Nguyên trưởng thành mà không xuất hiện trước mắt người mọi người.

    Đầu tiên là đi tà kiếm văn minh đại náo một trận, nhưng ở xa tại di thất địa căn bản không bao nhiêu người nhận được tin, tiếp đó là theo Nho Chi phó chủ văn minh tu hành, dùng cái tên Lý Thái Sử ở Đổ Tiên Đảo chơi lớn một hồi.

    Cho nên cơ bản đối với công chúng thì Lục Nguyên có hơn hai năm khoảng trống khiến rất nhiều người nghi ngờ Lục Nguyên là tang gia bại khuyển.

    Nhưng lần này ở trước mặt mấy người kia Lục Nguyên chứng minh mình đã trở lại, hơn nữa không phải chó tang về.

    Lục Nguyên nhẹ búng kiếm, nói:

    Ai, vốn chỉ một kiếm là giải quyết hết vấn đề nhưng hơn hai năm không dùng Dưỡng Ngô tiên kiếm, lần này kiềm không được muốn biểu diễn chút, dùng hoa lệ chút.

    Dưỡng Ngô, chúng ta phối hợp không tệ nhỉ.

    Đây là lời nói thật, từ khi Dưỡng Ngô tiên kiếm bị Hoang Chi Tử chấn gần như đứt đoạn thì không dùng nữa, sau đó tuy có chính khí cửu tầng sửa lành lặn nhưng thực tế không sử dụng.

    Chương 1219-1220: Con đường dài nhất

    Ở nho chi văn minh hắn luôn dùng Truyền Chính Tiên Thư.

    Bây giờ bắt đầu dùng Dưỡng Ngô tiên kiếm, cảm giác dùng kiếm hoàn toàn khác với tiên thư.

    Dùng Truyền Chính Tiên Thư luôn có cảm giác cách ly, mà dùng kiếm thì không có cảm giác cách ly, vừa vào tay tựa như lão bằng hữu lâu không gặp lại.

    Thoải mái!

    Dùng Truyền Chính Tiên Thư vẫn là thấy không sướng gì cả, dùng Dưỡng Ngô tiên kiếm mới chân chính sung sướng, sướng đến cực điểm.

    Lục Nguyên một kiếm chém chết đối phương, ba người này đối với mình tràn đầy sát ý, chết là đáng.

    Sau đó Lục Nguyên vuốt ve trường kiếm của mình, ngón tay sờ kiếm, vuốt chỗ khe nứt.

    Vết nứt duy nhất của Dưỡng Ngô tiên kiếm là ở đây, dù trong hư không đường nhưng hắn cảm giác cách Hoang Chi Tử ngày càng gần.

    Lục Nguyên chiến y hừng hực, lại lần nữa đối mặt Hoang Chi Tử thì sao!

    Lục Nguyên nhiệt huyết sục sôi, cũng nghe tiếng Dưỡng Ngô tiên kiếm khẽ kêu.

    Lục Nguyên nhìn hướng Nam Hoa Chân Nhân, Phong Khiếu Thiên, nói:

    - Nam Hoa môn chủ, Phong môn chủ, cửa này chắc tính thông qua rồi?

    - Đương nhiên là tính.

    Nam Hoa Chân Nhân gật đầu, vẫn bị Lục Nguyên làm chấn động, một kiếm phong hoa.

    Lập tức ba cửa động trường đấu bỗng giải phong.

    Phong Khiếu Thiên nói:

    - Trận chiến này toàn là công lao của ngươi, hãy chọn một lối vào đi.

    Lục Nguyên tùy tiện chọn lối vào động bên trái, tiến vào.

    Tiến vào cửa động bên trái, lần thứ hai tiến vào hư không đường, hắn thấy bên trong có một hàng chữ: 'Chúc mừng thông qua đấu trường, đó là nửa đường hư không đường, bây giờ là bắt đầu nửa đoạn sau.

    Hư không đường nửa đoạn sau chỉ có một đặc điểm, chính là dài.'

    'Nửa đoạn sau không có bất cứ nguy hiểm nào, chỉ là dài, hơn nữa đây là dài nhất trong hai vạn hư không đường.

    Chớp mắt Lục Nguyên phát hiện điểm khó của nửa đoạn sai hư không đường, dài!

    Dài sẽ mất nhiều thời gian.

    Cần nhiều thời gian thì có khả năng xếp sau một vạn năm ngàn người, không tới được cả Văn Minh Thánh Địa Môn thì tất nhiên tự động thua.

    Nghe đến gợi ý này rồi không thấy có thêm gì nữa, Lục Nguyên lập tức cưỡi kiếm quang lấy tốc độ nhanh nhất bay đi.

    Bây giờ đã nói đặc điểm lớnn hất của nửa đoạn sau hư không đường là dài, dài nhất hơn hai vạn hư không đường thì tất nhiên phải nghĩ đến chữ dài, phải nắm chắc mỗi một giây, chậm chút là tiêu đời.

    Lục Nguyên gần như tăng tốc độ đến cực hạn.

    Tốc độ hiện nay của Lục Nguyên nhanh cỡ nào chứ, chớp mắt ngự kiếm nhanh đến không nói nên lời, khoảng cách ngàn dặm giây lát qua, vạn dặm cũng không mất bao lâu.

    Nhưng hư không đường này đúng là quá dài.

    Không chỉ vấn đề dài mà còn cong cong quấn quấn.

    Lục Nguyên lập tức phát hiện mình không thể phát huy tốc độ đến mức tận cùng.

    Bởi vì thỉnh thoảng phải rẽ ngoặt, bất cẩn là sẽ đập vào không gian bình chướng, cảm nhận không tốt lắm.

    Lục Nguyên không ngừng khống chế tốc độ, với tốc độ siêu nhanh khống chế chuyển hướng, cái này cần rất nhiều tinh lực mà còn đang gấp nữa.

    Nhanh!

    Quẹo cua!

    Lại nhanh chút!

    Nguy hiểm quẹo cua!

    Lại quẹo!

    Chết tiệt, vẫn là rẽ ngoặt!

    Thời gian từng chút một trôi qua, mỗi người gặp gỡ khác nhau trong hai vạn con đường.

    Lục Nguyên không biết những người khác đã tới Văn Minh Thánh Địa chưa, chỉ cảm thấy mình tốn thời gian trong hư không đường này rất là nhiều, mình có thể đuổi kịp danh ngạch một vạn năm ngàn người đi tới Văn Minh Thánh Địa hay không?

    Lần này phải liều nhân phẩm!

    Hết cách rồi, đụng phải trong hai vạn hư không đường cái dài nhất thì chỉ đành xem nhân phẩm của mình là dở đến cực điểm hay không, có đuổi kịp một vạn năm ngàn người cuối cùng không.

    Đằng trước Văn Minh Thánh Địa Môn.

    Đây là mặt đất do ánh sáng làm thành như không có thật thể, chỉ có ánh sáng.

    Những ánh sáng như biến thành từng đoàn mây trắng, từng đóa hoa sen.

    Mây trắng và hoa sen vô cùng thánh khiết, còn có đủ các loại quang hoa khác đều có tại đây.

    Đây chính là đằng trước Văn Minh Thánh Địa Môn.

    Vô số ánh sáng hợp thành tất cả, có hơn hai vạn hư không động.

    Từng hư không động tỏa ra ánh sáng, đại biểu có người đi ra.

    Ở không xa treo một tấm bảng con số, biểu hiện đằng trước Văn Minh Thánh Địa Môn xuất hiện bao nhiêu người, hơn một vạn năm ngàn người là thất bại.

    Giống như Pháp Thánh Đế Tử, Pháp Hoàng Đế Tử, Võ Thánh Đế Tử, những đế tử nổi danh sớm đến.

    Đám người giống Khổng Ni, Mạnh Vi, Túc Nguyệt Miên, Khổng Minh Đức cũng tới hết rồi.

    Họ ở trong hư không đường đúng là gặp rất nhiều khó khăn, nhưng vậy thì sao chứ, họ đều là hạng kinh nghiệm tràn đầy, dựa vào thực lực và kinh nghiệm khắc phục khó khăn giết tới đây.

    Họ cùng nhìn hướng bảng số, đã lên tới một vạn bốn ngàn tám trăm lẻ một người.

    Vèo, lại ra một người, chính là môn chủ Bá Đao Môn Hoành Trảm, một vạn bốn ngàn tám trăm lẻ hai người.

    Lát sau lại vèo một tiếng, đi ra một người, chính là Nam Hoa Chân Nhân từng gặp Lục Nguyên ở đấu trường, cuối cùng nhờ vào hắn phát huy xuất sắc mà qua trót lọt.

    Bây giờ đã là một vạn bốn ngàn tám trăm ba mươi lăm người.

    Số người có mặt đã đến một vạn bốn ngàn tám trăm ba mươi lăm người, giờ là bất ngờ lớn.

    Ngươi hỏi bất ngờ lớn cái gì?

    Hoang Chi Tử vậy mà không có xuất hiện.

    Không sai, Hoang Chi Tử làm cho người ta chú ý nhất, rất có khả năng là mạnh nhất trong đám người này vậy mà chưa xuất hiện.

    Giờ cách kết thúc một vạn năm ngàn người chỉ còn một trăm sáu mươi lăm người.

    Nếu cuối cùng trong một trăm sáu mươi lăm người không có mặt Hoang Chi Tử thì gã sẽ bị đào thải thật sự.

    Sẽ không xuất hiện chuyện buồn cười như thế chứ?

    Hoang Chi Tử gần như là mạnh nhất trong tập thể, kết quả chưa tiến vào Văn Minh Thánh Địa đã suýt bị đào thải.

    Nếu mà thật sự ra việc này thì vui lắm đây.

    Đám người bàn tán xôn xao, rốt cuộc Hoang Chi Tử tại sao không đến?

    Pháp Thánh Đế Tử cau mày, tuy gã bị thương dưới tay Hoang Chi Tử nhưng phải thừa nhận Hoang Chi Tử rất mạnh, theo lý thì trong hai vạn hư không đường không khả năng không có mặt Hoang Chi Tử, trừ con đường đó.

    Trong hai vạn con đường có một được gọi là con đường khó khăn nhất, xác suất thông qua con đường đó là số không!

    Không sai, là số không!

    Từ xưa đến nay không có một ai thông qua con đường đó được.

    Nghe nói con đường khó đó tầng tầng hiểm trở, nếu Hoang Chi Tử gặp được là con đường khó khăn thì khả năng thông qua rất nhỏ.

    - Các ngươi nói xem bây giờ Hoang Chi Tử còn chưa xuất hiện là vì sao?

    - Chắc sẽ không thật sự gặp con đường khó khăn nhất đi?

    - Nếu như là con đường khó khăn nhất thì vui rồi đây, Hoang Chi Tử sẽ bị đào thải, không thể vào được Văn Minh Thánh Địa.

    - Hoang Chi Tử mà không vào Văn Minh Thánh Địa thì cơ hội của chúng ta đến rồi.

    Có một số người thực lực mạnh mẽ nghe nói Hoang Chi Tử có khả năng không vào Văn Minh Thánh Địa được thì mặt mày hớn hở.

    Nếu Hoang Chi Tử đi thì chắc chắn sẽ chiếm cứ nhiều tài nguyên, không ngờ mọi người may mắn thế, dễ dàng đào thải Hoang Chi Tử có khả năng mạnh nhất.

    Khi mọi người bàn tán xôn xao thì luồng sáng chợt lóe, Hoang Chi Tử mặc ngọc chiến bào tay cầm Hồng Hoang Thần Kích sải bước đi ra.

    Trên mặc ngọc kỳ lân chiến bào có một chút dấu vết bị chém nhưng gã tinh thần tràn đầy, toàn thân không vết thương.

    Đây là người thứ một vạn bốn ngàn tám trăm ba mươi sáu.

    Đáng tiếc thật, thật là tiếc quá đi, chỉ kém một chút xíu nữa là có thể đào thải Hoang Chi Tử rồi.

    Hoang Thánh Đế Tử tiến lên đón nói:

    - Sao lần này trễ như vậy mới tới?

    Thực lực của Hoang Thánh Đế Tử yếu hơn Pháp Thánh Đế Tử một chút tất nhiên không sánh bằng Hoang Chi Tử, hơn nữa gã cũng biết dù là thân phận thánh tử nhưng trong mắt chủ thái cổ văn minh, gã không quan trọng bằng Hoang Chi Tử kỷ nguyên chi tử.

    - Đụng phải con đường khó khăn nhất mất xíu công sức.

    Quả nhiên!

    Hoang Chi Tử gặp phải từ xưa đến nay xác suất thông qua là số không, con đường khó khăn nhất.

    Nhưng cho dù là vậy thì gã vẫn không bị thương chút nào thông qua.

    Trình độ cường đại của Hoang Chi Tử quá đáng sợ, lần này Văn Minh Thánh Địa có mặt gã thì e rằng sẽ khó khăn rất nhiều.

    Có mấy người xì xào nói:

    - Phải ròi, Hoang Chi Tử đã tới thì Lục Nguyên đâu?

    Có người cười lạnh bảo:

    - Hơn hai năm trước Lục Nguyên bị Hoang Chi Tử trọng thương nặng suýt chút bị giết, giờ chỉ là tang gia bại khuyển thôi.

    Có Hoang Chi Tử ở thì Lục Nguyên nào dám xuất hiện.

    Trước kia Lục Nguyên chưa từng mất tích như vậy, lần này bị Hoang Chi Tử trọng thương nặng biến mất hơn hai năm, không thể không làm người nghi ngờ hắn bị gã hù vỡ tim.

    Có người nói:

    - Lục Nguyên dù gì cũng là khí vận đệ bát tử, chắc là không khiếp chiến như vậy đâu.

    Một vạn bốn ngàn chín trăm lẻ năm người.

    Một vạn bốn ngàn chín trăm hai mươi người.

    Cho đến bây giờ thì Lục Nguyên vẫn chưa xuất hiện.

    Một vạn bốn ngàn chín trăm ba mươi lăm người.

    Xem ra khả năng Lục Nguyên xuất hiện ngày càng nhỏ.

    Một vạn bốn ngàn chín trăm sáu mươi lăm người.

    Lục Nguyên vẫn chưa xuất hiện.

    Một vạn bốn ngàn chín trăm tám mươi ba người.

    Lục Nguyên vẫn không lộ mặt.

    Pháp Thánh Đế Tử lắc đầu, hơn hai năm qua gã không có tin tức của Lục Nguyên, vốn tưởng lần này ở Văn Minh Thánh Địa sẽ trông thấy hắn nhưng bây giờ không ngờ chẳng thể gặp được hắn.

    Nhưng Lục Nguyên không xuất hiện cũng đúng thôi, Hoang Chi Tử quá khủng bố, gã muốn giết người thì không ai còn sống được.

    Pháp Hoàng Đế Tử cười nói:

    - Pháp Thánh Đế Tử, xem ra Lục Nguyên sẽ không xuất hiện, bây giờ hắn đã là tang gia bại khuyển.

    Gã vô cùng sung sướng, gã tranh quyền của Pháp Thánh Đế Tử, mắt thấy Lục Nguyên ngày càng mạnh có thể giúp ích cho Pháp Thánh Đế Tử thì lo âu, nhưng giờ Lục Nguyên khiếp chiến khí thế giảm sút, sau này thành tựu của Lục Nguyên ghê gớm lắm là cỡ Kiếm Chi Tử thôi.

    Một vạn bốn ngàn chín trăm chín mươi lăm người.

    Xuất hiện là một yêu hồ thiếu nữ Hồ Nguyệt Minh, là người hồ chi văn minh,

    Thiếu nữ Hồ Nguyệt Minh vỗ ngực, nói:

    - Hú hồn thật, suýt chút không đuổi kịp.

    Động tác vỗ bộ ngực của nàng rất quyén rũ, hấp dẫn không ít người chú ý.

    Một vạn bốn ngàn chín trăm chín mươi sáu người, bước ra là một người đàn ông lạnh lùng hắc y hắc quan, người này tự xương là Dạ Câu Hắc, cũng là nhân vật nửa bước thế giới cảnh.

    Gã đi ra nhìn số liệu thở phào một hơi.

    Không phải nói xếp càng đằng trước thì càng mạnh, hai vạn con đường mỗi cái tình huống khác nhau, cho nên không chia mạnh yếu, chỉ cần trước một vạn năm ngàn người là tính thành công.

    Một vạn bốn ngàn chín trăm chín mươi chín người, đi ra là một thanh y thanh niên vác kiếm trên vai.

    Lục Nguyên, là Lục Nguyên, Lục Nguyên rốt cuộc xuất hiện!

    Lục Nguyên thở hắt ra, nhìn con số, một vạn bốn ngàn chín trăm chín mươi chín người, nguy hiểm thật.

    Chết tiệt, được gọi là con đường dài nhất không cho người sống mà, mình khó khăn lắm mới tới nơi, lần này cực kỳ hiểm.

    Pháp Thánh Đế Tử đi tới hỏi:

    - Xa, sao bây giờ mới đến?

    - Gặp phải con đường dài nhất trong hai vạn đường, hoàn toàn nhờ vào nhân phẩm tới tới.

    - Con đường dài nhất.

    Pháp Thánh Đế Tử nhíu mày, con đường dài nhất dĩ nhiên không khó bằng con đường khó khăn nhất mà Hoang Chi Tử thông qua nhưng cũng xem như gian nan.

    Con đường dài nhất này xác suất cũng rất thấp, không biết bao nhiêu người gục ngã tại đây, vậy là có thể thông qua một vạn năm ngàn người đầu cũng coi như may mắn.

    Ánh sáng chợt lóe, người thứ một vạn năm ngàn bước ra.

    Tên này cũng may mắn, đuổi kịp một vạn năm ngàn người.

    Người này chính là Tiền Sinh Tiền của tiền chi văn minh.

    Tiền chi văn minh là một văn minh khá đặc biệt, lấy tham lam yêu tiền tâm tu hành, vũ khí thường là kim nguyên bảo, đồng tiên, mỗi thứ có tác dụng riêng.

    Đấu với người tiền chi văn minh luôn bị chiêu thức quái dị bị thương.

    Tiền Sinh Tiền là tên mập mạp, thở hổn hển nói:

    - Rốt cuộc đuổi kịp, nguy hiểm quá à nhưng may là đại nạn không chết, người cuối cùng sẽ có hậu phúc.

    Lần này tu hành Văn Minh Thánh Địa ta nhất định phát tài to, được rất nhiều ích lợi, ha ha ha ha!

    Khi người này cười lộ ra hai cằm, bộ dạng phú quý khí phái.

    Một vạn năm ngàn người rốt cuộc tới đủ, số người còn lại mặc kệ cách Văn Minh Thánh Địa Môn gần cỡ nào cũng bị đào thải, hướng thông đến Văn Minh Thánh Địa khép kín, người còn lại chỉ đành theo đường cũ trở về, xem như họ thất bại.

    Năm ngàn người này không cam lòng, dù gì được đến danh ngạch Văn Minh Thánh Địa không dễ mà bây giờ bị đào thải, nhưng không còn cách nào khác, sự thật tàn khốc, họ bị đá khỏi cuộc chơi.

    - A, Lục Nguyên, ngươi to gan lắm, còn dám xuất hiện trước mặt ta.

    Hoang Chi Tử phát hiện Lục Nguyên, tay cầm Hồng Hoang Thần Kích, lo hành hổ bộ đi tới.

    Gã khí thế kinh thiên, đi qua đâu thì người khác tự động thụt lùi nhường con đường cho gã.

    Đây chính là Hoang Chi Tử thần trong thần, ma trong ma.

    Hoang Chi Tử vô cùng bá đạo, gã muốn Lục Nguyên chết thì hắn phải chết.

    Hoang Chi Tử quát dìa:

    - Nếu ngươi gã đến thì chết tại đây đi!

    Giọng điệu của gã vô cùng bá đạo, dường như trong tay gã nắm giữ tất cả sinh mệnh.

    Lục Nguyên phát hiện kiếm đang không ngừng run rẩy, đó là hưng phấn, mình cũng rất phấn khởi.

    Mối thù năm đó bị Hoang Chi Tử đánh bại khắc sâu trong lòng, giờ rốt cuộc gặp lại, trong lòng tuôn trào vô hạn chiến ý.

    - Hoang Chi Tử, ngươi muốn chiến thì chiến!

    Hay cho Lục Nguyên, đối mặt Hoang Chi Tử cường đại không gì sánh được mà không hề yếu thế, nói là muốn chiến thì chiến.

    Pháp Thánh Đế Tử đầu óc xoay nhanh nghĩ ra một cách.

    Đằng trước Văn Minh Thánh Địa Môn.

    Hoang Chi Tử tay cầm Hồng Hoang Thần Kích, sát khí đằng đằng, bộ dáng muốn giết chết Lục Nguyên.

    Lục Nguyên khóe môiỠnhếch lên muốn cùng Hoang Chi Tử so cao thấp.

    Pháp Thánh Đế Tử lên tiếng nói:

    - Hoang Chi Tử, đây là đằng trước Văn Minh Thánh Địa Môn.

    Mọi người đều biết nếu dùng pháp lực ở trước Văn Minh Thánh Địa Môn, đặc biệt là pháp lực cấp độ như ngươi dễ dàng khiến không gian thác loạn, dẫn đến Văn Minh Thánh Địa Môn không mở ra.

    Không lẽ ngươi muốn vì lý do cá nhân mà khiến tất cả mọi người không thể vào Văn Minh Thánh Địa sao?

    Pháp Thánh Đế Tử nói vậy đa số người nhìn hướng Hoang Chi Tử.

    Văn Minh Thánh Địa khó mà mở ra một lần, nếu vì Hoang Chi Tử mà không thể đi vào thì tất cả sẽ không mặc cho gã làm gì thì làm.

    Hoang Chi Tử có chỗ dựa rất cứng nhưng có mặt rất nhiều người xuất thân từ ngũ đại cổ văn minh.

    Hoang Chi Tử thực lực cực mạnh, tại đây có không ít tên mấy vạn năm, mấy chục vạn năm, không sợ gã bao nhiêu.

    Chương 1221-1222: Quyết chiến thần hồn

    Hoang Chi Tử cũng nghĩ tới điều này, nhìn Pháp Thánh Đế Tử rồi lại liếc Lục Nguyên, nói:

    - Không sai, ở trong này dùng pháp lực của ta thì đúng là sẽ dẫn đến không gian thác loạn, dù sao đằng trước Văn Minh Thánh Địa không gian không mấy ổn định.

    Nhưng ta muốn giết ngươi là sẽ giết, không dùng pháp lực vẫn có thể giết ngươi!

    Chớp mắt trên đầu Hoang Chi Tử xuất hiện một hồng hoang đấu lang vô cùng to lớn.

    Đấu lang là một loại hồng hoang phẩm, kích cỡ lớn hơn sói bình thường gấp mười lần.

    So với quái thụ hồng hoang khác chắc là sẽ rất yếu nhưng sự thật là hồng hoang đấu lang khá mạnh.

    Hồng hoang đấu lang không dựa vào cái gì khác, chỉ bằng vào trực giác cực kỳ nhạy bén, tốc độ nhanh như tia chớp, nanh vuốt sắc bén, có vẻ áp chế hồng hoang sinh vật khác một bậc.

    Không ngờ Hoang Chi Tử lấy ra một hồng hoang đấu lang.

    Hồng hoang đấu lang chẳng phải cũng cần dùng pháp lực công kích sao?

    Gã không sợ dẫn đến không gian bất ổn à?

    Không đúng, chờ đã!

    Hồng hoang đấu lang của Hoang Chi Tử không phải thật thể mà do ý thức biến thành, thần hồn tụ hội, tức là nói Hoang Chi Tử muốn bằng vào thần hồn giết chết Lục Nguyên.

    Lực lượng thần hồn là loại lực lượng khác với pháp lực.

    Pháp lực dễ dàng dẫn đến không gian thác loạn mà lực lượng thần hồn thì không.

    Lực lượng thần hồn của người bình thường muốn giết một người thiên tôn cảnh đương nhiên không đủ.

    Nhưng Hoang Chi Tử thì khác.

    Lực lượng thần hồn của gã ở trên không trung ngưng tụ ra một hồng hoang đấu lang, đấu lang sinh động như thật, nếu không nhìn kỹ sẽ không phát hiện ra nó là do ý thứ biến thành.

    Không ngờ có thể dùng ý thức ngưng tụ đến mức này, loại hồng hoang đấu lang hung ác, không khí biến đổi, mọi người cảm giác lực lượng thần hồn có thể đem thần hồn người gần thế giới cảnh thất tầng hoàn toàn xé rách.

    Vậy thì cho dù thân thể không bị tổn thương nhưng thần hồn hoàn toàn bị nuốt là triệt để chết.

    Hoang Chi Tử có thể đem thần hồn làm đến mức này.

    Người có mặt đa số không ai làm được, chỉ có thể nói thần hồn của Hoang Chi Tử độc bộ một phương.

    Đợi đã, mới rồi chỉ là bắt đầu thôi.

    Lập tức xung quanh Hoang Chi Tử xuất hiện từng con quái thú hồng hoang.

    Quái vật hồng hoang thứ hai là Ác Ma Đại Xà, nó có hình ba đầu, phun ra khói độc các màu, là độc trong độc, quái trong quái.

    Con thứ ba xuất hiện là Atula Xà Cảnh Long, ở trong quái thú hồng hoang được gọi là xưng hùng về tốc độ, cũng bị thần hồn Hoang Chi Tử ngưng tụ ra.

    Con thứ tư xuất hiện là voi to có lông.

    Loại voi to này ở trong sinh vật hồng hoang xem như mạnh nhất, thân thể cứng rắn vô cùng to lớn, so với sinh linh khác thì lớn hơn rất nhiều, chân nhẹ giẫm là đủ nghiền nát sinh linh khác.

    Quái thú thứ năm hiện ra là thủy tổ hồng hoang long hổ.

    Đây là long thủy tổ, hổ thủy tổ, cùng với kết hợp uy lực hồng hoang thần long và hồng hoang thần hổ với nhau.

    Quái thú thứ hai mươi mốt xuất hiện tên gọi Thiên Xà, có thân thể vô cùng khổng lồ và có một ngàn cái thân hình.

    Quái thú thứ xuất hiện tên gọi Quỷ Long Mã, là hấp thu vô tận hồng hoang quỷ khí hóa thành long và ma thủy tổ sinh linh hồng hoang.

    Quái thú thứ bảy mươi hai xuất hiện, là một con chim khổng lồ tràn đầy góc cạnh.

    Con chim khổng lồ này tên gọi Vạn Trảm Điều, tuy thời phát ra trảm khí vô cùng sắc bén.

    - Bảy mươi hai con, cái gì, tới bảy mươi hai con!

    - Trời ạ, dùng thần hồn ngưng tụ một sinh linh như vậy chúng ta đã khó làm được, thế mà Hoang Chi Tử có thể ngưng tụ ra bảy mươi hai con.

    - Đây chắc là sử dụng pháp bảo thái cổ văn minh Hồng Hoang Thần Hồn Tụ Linh Tháp.

    Nhưng dù có pháp bảo này thì một hơi gọi ra bảy mươi hai con thần hồn hồng hoang sinh linh cũng là việc rất khủng bố.

    - Thần hồn của Hoang Chi Tử sao cường đại quá vậy.

    - Bảy mươi hai con đấy!

    Hồng hoang sinh linh như vậy chỉ cần một con đã dễ dàng xé nát thần hồn một thế giới cảnh thất tầng.

    - Bảy mươi hai con xuất hiện, trong một vạn năm ngàn người này có thể chặn được chắc không ai đâu.

    - Loại so đấu thần hồn này là nguy hiểm nhất, kém hơn đối phương một chút là thần hồn sẽ bị ăn ngay.

    - Pháp Thánh Đế Tử muốn giúp đỡ nhưng bất đắc dĩ giúp không được.

    Không ngờ Hoang Chi Tử không dùng pháp lực, chỉ bằng thần hồn đã đủ giết chết Lục Nguyên.

    - Nếu Pháp Thánh Đế Tử còn muốn trợ giúp thì e rằng cuốn cả thần hồn bản thân vào, sẽ bị Hoang Chi Tử giết luôn.

    - Hoang Chi Tử quá đáng sợ.

    Bảy mươi hai con hồng hoang sinh linh thần hồn tụ tập hóa thành từng đợt thần hồn công kích cực kỳ sắc bén.

    Bảy mươi hai con hồng hoang sinh linh thần hồn tụ tập dù là con nào đều có lực lượng đáng sợ khủng khiếp vô cùng.

    Dù là ai đều không tin chắc có thể chặn được, bao gồm Pháp Thánh Đế Tử, Khổng Ni, Khổng Minh Đức toàn là nửa bước văn minh cảnh.

    Thậm chí rất nhiều người khi ngờ bị cuốn vào trong thần hồn công kích bản thân sẽ bị hủy diệt.

    - Đây là thần hồn công kích vô tận ngân hà!

    Đây là thần hồn công kích hùng dũng thiên hà!

    Đây gần như là thần hồn công kích manh mẽ nhất dưới văn minh cảnh!

    Dưới văn minh cảnh bất cứ ai muốn lần thứ hai đánh ra thần hồn công kích đẳng cấp cỡ này e rằng không thể.

    Đối mặt thần hồn công kích như vậy, mỗi người có mặt chỉ cảm thấy người lạnh như băng.

    Hoang Chi Tử có thần hồn công kích thế này, bao nhiêu người chặn được gã đây?

    Còn Lục Nguyên thì đương nhiên là chỉ có con đường chết.

    Chính lúc thần hồn công kích của Hồng Hoang Thần Hồn Tụ Linh Tháp sắp đsanh vào người Lục Nguyên thì đỉnh đầu hắn hiện ra một luồng sáng trắng.

    Ánh sáng trắng tựa như đoàn lửa trắng, ôn hòa mà thuần chính.

    Thần hồn phòng thủ thế này mà muốn ngăn thần hồn công kích mãnh liệt như vô tận của Hoang Chi Tử?

    Thật buồn cười.

    Năm thần hồn quái thú hồng hoang mạnh đụng vào màn sáng trắng của Lục Nguyên, thế mà ánh sáng trắng đó không bị đánh tan tác.

    Mười lăm thần hồn quái thú hồng hoang thần hồn công kích mạnh đụng vào màn sáng trắng của Lục Nguyên.

    A, ánh sáng trắng vẫn không tan tác, ánh sáng trắng thần hồn của Lục Nguyên không thể xem thường.

    Hoang Chi Tử hừ lạnh, ba mươi lăm thần hồn quái thú hồng hoang vọt tới, nhưng màn sáng trắng vẫn không bị đánh tan.

    Lúc này thì Hoang Chi Tử mới ồ lên.

    Hiện giờ Hoang Chi Tử không chút khách sáo, khoảnh khắc lấy ra bảy mươi hai con thần hồn quái thú hồng hoang vọt hướng Lục Nguyên.

    Đỉnh đầu hắn ánh sáng trắng thần hồn rung lên nhưng chỉ là rung một cái mà thôi.

    Chặn được!

    Không ngờ chặn được!

    Vài thần hồn quái thú hồng hoang công kích có thể khiến một thế giới cảnh thất tầng thần hồn chết đi.

    Bảy mươi hai con thần hồn quái thú hồng hoang tập thể tấn công, không ai có tự tin chặn được, đều vì công kích của Hoang Chi Tử mà tim đập nhanh.

    Nhưng bây giờ Lục Nguyên chặn lại được.

    Sao có thể!

    Lục Nguyên làm sao làm được vậy!

    Sao hắn có thể làm được điều này chứ!

    Thật ra mới bắt đầu Lục Nguyên đối diện bảy mươi hai con thần hồn quái thú hồng hoang cũng phát hiện dù thần hồn của mình gấp mấy lần người khác nhưng không chống đỡ được công kích như vậy.

    Rồi hắn chợt nghĩ lại, hắn có ban đầu văn tự chính tự, chính tự có thể tiêu trừ tà ma, thủ bản tâm, bảo vệ thần hồn của mình, sau này không sợ các loại tâm ma công kích.

    Tâm ma công kích nói trắng ra là công kích thần hồn, mà Hoang Chi Tử muốn thần hồn công kích mình thì sao không lấy ban đầu văn tự chính tự bảo vệ bản tâm?

    Đương nhiên chính tự không thể lộ ra ngoài được, vậy nên lấy ra thần hồn và dùng chính tự bảo vệ hóa thành một đoàn sáng trắng.

    Mặt ngoài đoàn sáng trắng không mạnh nhưng thần hồn của Lục Nguyên cường đại, thêm vào ban đầu văn tự chính tự mạnh nhất mặt này, Hoang Chi Tử có thể đánh vỡ phòng ngự thần hồn thế này mới là lạ.

    Vậy nên ánh sáng thần hồn trắng mặt ngoài ôn hòa yếu ớt chứ thật là tường đồng vách sắt.

    Lục Nguyên vững bụng.

    Hoang Chi Tử nhìn Lục Nguyên, trong mắt c lộ ra kinh ngạc.

    Cho đến nay gã hoàn toàn chiếm ưu thế với Lục Nguyên, hắn không có sức phản kháng lại, gã sớm xem hắn như con kiến thế mà nay hắn đánh trả lại khiến Hoang Chi Tử rất kinh ngạc.

    - Lục Nguyên, khí vận đệ bát tử, rất tốt, cái tên này ta miễn cưỡng nhớ.

    Nhưng mà ngày hôm nay ngươi phải chết tại đây, chết dưới thần hồn công kích của ta.

    Hoang Chi Tử hừ lạnh nói:

    - Hồng hoang thần hồn, đại địa thương thổ, hóa thành nhất thể, thần hồn lực lượng, thăng cho ta!

    Theo tiếng rống của gã, bảy mươi hai con thần hồn quái thú hồng hoang vẫn là vậy.

    Nhưng đều từ nhan sắc vốn có biến thành màu hoàng kim.

    Màu hoàng kim, là thần hồn hoàng kim!

    Trong thần hồn lực lượng mạnh nhất là chí cao vô thượng hỗn độn sắc.

    Nhưng màu thần hồn hỗn độn sắc chỉ văn minh cảnh mới tu hành được.

    Kế tiếp chính là màu hoàng kim.

    Bây giờ Hoang Chi Tử tăng thần hồn lên màu hoàng kim.

    Một con màu hoàng kim là đã hơn năm con nhan sắc vốn có.

    Tức là nói hiện tại bảy mươi hai con thần hồn quái thú hồng hoang màu hoàng kim tức là ba trăm sáu mươi con ban đầu.

    Hoang Chi Tử đã tăng thần hồn công kích lên đến cực điểm.

    Thần hồn hóa thành màu hoàng kim, đây là một truyền thuyết.

    Còn thần hồn hóa thành hỗn độn sắc thì càng là truyền thuyết văn minh cảnh, căn bản không cần nhắc tới.

    Trong truyền thuyết, thần hồn khi tới trạng thái mạnh nhất dưới văn minh cảnh, không thể càng ngưng tụ thêm sẽ à màu hoàng kim.

    Màu hoàng kim, màu vô thượng thần hồn.

    Có thể đem một tấc thần hồn ngưng tụ thành màu hoàng kim là mục tiêu phấn đấu của nhiều người.

    Bây giờ Hoang Chi Tử càng đem bảy mươi hai con biến thành quái thú hồng hoang toàn bộ hóa thành màu hoàng kim, khiến sức chiến đấu hơn gấp năm lần.

    Bảy mươi hai con thần hồn quái thú hồng hoang màu vốn có đã đáng sợ, giờ bảy mươi hai con thần hồn quái thú hồng hoang màu hoàng kim càng khủng khiếp hơn.

    Vốn có mấy lão quái vật sống mấy chục vạn năm rất không phục Hoang Chi Tử, nay xem gã ra tay thì không dám bất mãn nữa.

    Hoang Chi Tử biểu hiện thực lực quá kủng bố!

    Hoang Chi Tử hừ lạnh nói:

    - Lục Nguyên, ta muốn ngươi chết thì ngươi phải chết.

    Ta chính là trời là đất, ta nắm giữ sinh tử, ta nhìn xuống tất cả, ngươi chỉ là một con kiến bị ta nghiền nát thôi.

    Bảy mươi hai con thần hồn quái thú hồng hoang hoàng kim tụ tập, thần hồn công kích có thể khiến chư thần bái phục, chư ma quỳ xuống, chư phật ngã ngồi, chư tiên lạc trần.

    Đó là thần hồn công kích khiến lệnh thần phật tiên ma yêu đều phải thần phục, đã vượt qua thần vương cấp, phật cấp, tới gần sát văn minh cấp.

    *Ầm!*

    Một đoàn sáng trắng ôn hòa như tùy thời tắt đi nhưng nó vẫn không tắt, bảo vệ thần hồn Lục Nguyên chặt chẽ.

    Còn chưa phá!

    Mới rồi một kích khí diễm đạt đến cao nhất của Hoang Chi Tử thế mà không đánh bại được thần hồn sáng trắng thủ hộ của Lục Nguyên.

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này là sao!

    Tại sao công kích đáng sợ như vậy mà vẫn không phá được!?

    Hoang Chi Tử quát dài.

    Trên đỉnh đầu gã như xuất hiện một tiểu nhân giống hết gã, tay cầm Hồng Hoang Thần Kích.

    - Phá cho ta!

    Lục Nguyên cũng quát to:

    - Thủ cho ta!

    Hai loại lực lượng cực đoan phá và thủ ở không trung tranh đấu.

    Bên cạnh hơn một vạn đều trợn tròn mắt ra.

    Hoang Chi Tử có thần hồn công kích cường đại như vậy là ra ngoài dự đoán của mọi người.

    Lục Nguyên rõ ràng không mạnh bao nhiêu mà có thần hồn thủ hộ cường đến thế, có thể chống lại Hoang Chi Tử công kích thì đúng là khiến người kinh sợ.

    Lục Nguyên nhìn Hoang Chi Tử, nói:

    - Hoang Chi Tử, về thần hồn ngươi không thể đánh bại ta.

    Hoang Chi Tử mặt tái xanh.

    Gã tung hoành bất bại, kỷ nguyên chi tử, ở bất cứ mặt nào đều thắng các đối thủ thế mà giờ về thần hồn không làm gì được Lục Nguyên, điều này thật khiến người kinh sợ.

    Hoang Chi Tử thường ngày vô cùng bá khí, giờ nỗi lên sát tâm mãnh liệt với Lục Nguyên.

    Bên cạnh hơn một vạn người không biết nói sao nữa.

    Không ngờ!

    Không ngờ!

    Về thần hồn, kỷ nguyên chi tử như Hoang Chi Tử mà không làm gì được Lục Nguyên, thật sự xuất hiện kỳ tích!

    Bên cạnh đám người mới rồi còn rống Lục Nguyên là tang gia bại khuyển bị Hoang Chi Tử hù sợ giờ chẳng còn ai dám la nữa.

    Lục Nguyên chẳng những xuất hiện mà còn so đấu thần hồn với Hoang Chi Tử, chẳng hề yếu thế, khiến Hoang Chi Tử không thể làm gì được hắn về thần hồn, thế này mà bảo là tang gia bại khuyển thì quá xạo.

    Pháp Thánh Đế Tử ở bên cạnh thầm kêu hay.

    Lục Nguyên lắng đọng hơn hai năm xem ra không uổng phí, mặc dù không biết về cái khác hắn ra sao, nhưng ở mặt thủ thần hồn tiến bộ rất lớn, cứng rắn chống đỡ Hoang Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử thầm hận.

    Gã hận lắm, mặc dù gã là khí vận đệ lục tử nhưng so cỡ nào cũng không bằng Hoang Chi Tử được, nào dám tranh chấp với Hoang Chi Tử.

    Kết quả Lục Nguyên cố tình dám tranh chấp cùng Hoang Chi Tử, mặc dù chỉ là về thần hồn không yếu thế nhưng so với Hoang Chi Tử mà không bị lấn át là rất có mặt mũi rồi.

    Kiếm Chi Tử thầm ghen ghét, không lẽ mình thật sự không bằng Lục Nguyên sao?

    Phải nói pháp lực của Kiếm Chi Tử bây giờ đã đến mức độ rất cao thấp, tới thế giới cảnh cửu tầng.

    Khổng Ni nhìn Lục Nguyên, gã cảm thấy hắn khá quen nhưng không biết do đâu.

    Hoang Chi Tử thu lại thần hồn vào trong đầu, nói:

    - Rất tốt, Lục Nguyên, thần hồn của ngươi không tệ nhưng chiêu thức và pháp lực thì quá tệ.

    Trong Văn Minh Thánh Địa hy vọng ngươi đừng gặp phải ta, nếu không thì ta rất vui lòng hai, ba chiêu đập chết ngươi.

    Lục Nguyên cũng thu lại thủ hộ thần hồn trắng, mới rồi so đấu thần hồn cùng Hoang Chi Tử thật ra hắn mệt rã rời.

    Sự thật là thần hồn của Hoang Chi Tử ở trên hắn, nhưng nhờ có thần hồn công kích cả, cường địch này không giống bình thường.

    - Hoang Chi Tử, ngươi muốn hai, ba chiêu đập chết ta?

    Buồn cười.

    Lục Nguyên quát to:

    - Hoang Chi Tử, nói thật cho ngươi biết, trong vòng mười năm ta sẽ đuổi kịp ngươi, trong vòng một trăm năm ta sẽ chặt đầu ngươi!

    Lời vừa thốt ra xung quanh tĩnh lặng.

    Yên tĩnh như chết!

    Tất cả mọi người khó tin nhìn Lục Nguyên.

    Cái này!

    Hắn nói khoác lác gì vậy.

    Nói xạo hơi quá đi.

    Hoang Chi Tử là kỷ nguyên chi tử, tiến bộ siêu nhanh, giờ đã có thực lực Năm Mươi Thiên Bảng, là người có khả năng thành công trùng kích văn minh cảnh nhất.

    Chương 1223-1224: Bên trong hỗn độn văn minh thú

    Dù là ai đều không sánh bằng Hoang Chi Tử.

    Mấy khí vận chi tử khác đều kém hơn Hoang Chi Tử quá xa.

    Mặc dù Lục Nguyên là thiên tài nhưng so với Hoang Chi Tử thì yếu rất nhiều.

    Thế mà bây giờ Lục Nguyên lại nói muốn mười năm đuổi kịp Hoang Chi Tử, một trăm năm chặt đầu Hoang Chi Tử.

    Đây là siêu cấp cuồng ngôn!

    Cuồng đến không thể cuồng hơn!

    Tất cả người có mặt không tin vào cuồng ngôn này.

    Hoang Chi Tử ngây ra, ngoáy tai nói:

    - Ngươi nói gì?

    Ngươi nói là muốn trong mười năm đuổi kịp ta, trong một trăm năm chặt đầu ta xuống?

    Ha ha ha ha, ha ha ha ha, quá buồn cười, thật là buồn cười quá đi!

    Yên tâm, ngươi không cần chờ mười năm, trăm năm, trong Văn Minh Thánh Địa ngươi sẽ chết vào tay ta.

    Gã nhẹ gõ Hồng Hoang Thần Kích, nói:

    - Ta từng chặt đứt kiếm của ngươi một lần thì có thể làm lần thứ hai.

    Khi chặt đứt kiếm của ngươi lần thứ hai cũng sẽ lấy mạng ngươi.

    Cuộc quyết đấu giữa Hoang Chi Tử và Lục Nguyên, cùng với cuồng ngôn kinh người của Lục Nguyên dấy lên xôn xao, thật lâu sau mới bình tĩnh lại.

    Tất nhiên vẫn có rất là nhiều người nhìn Lục Nguyên.

    Lục Nguyên này về mặt tần hồn thật cường, cũng quá cuồng.

    Người cuồng nhất trong một vạn năm ngàn người chắc nên thuộc về Lục Nguyên.

    Đương nhiên họ không cho rằng bản lĩnh thật sự của Lục Nguyên mạnh bao nhiêu.

    Hơn hai năm trước chiến tích mạnh nhất của Lục Nguyên là thế giới cảnh lục tầng, thắng đối thủ thế giới cảnh thất tầng.

    Lắng đọng hơn hai năm không có chiến tích nào khác, Lục Nguyên có mạnh hơn cũng chẳng cường được bao nhiêu, hoàn toàn không thể so với nơi này đầy đường nửa bước văn minh cảnh, thế giới cảnh thập tầng, thế giới cảnh cửu tầng.

    ..........

    - Ghê gớm thật.

    Pháp Thánh Đế Tử đứng cạnh Lục Nguyên, khen ngợi.

    Lục Nguyên nhún vai nói:

    - Không có gì, con đường ta phải đi còn rất dài.

    Lục Nguyên đánh giá Văn Minh Thánh Địa Môn.

    Tuy hắn đã tới Văn Minh Thánh Địa một đoạn thời gian nhưng vừa đến liền kình với Hoang Chi Tử, chưa đánh giá Văn Minh Thánh Địa Môn.

    Hắn nhìn Văn Minh Thánh Địa Môn, Lục Nguyên phát hiện hơi lạ.

    Văn Minh Thánh Địa Môn này không giống như cửa bình thường.

    Cửa này hình tam giác rậm rạp rải rác, mà không phải một hình, nó gồm nhiều hình tam giác, mỗi hình vô cùng to lớn giao nhau.

    Hình tam giác như vậy e rằng cỡ vài ngàn cái, hợp thành một cánh cửa.

    Loại cửa thế này thật lạ quá, nhưng không thể phủ nhận trên cửa có hơi thở văn minh.

    - Rất lấy làm lạ bộ dạng cánh cửa này, trông nó giống răng nanh lắm đúng không?

    Pháp Thánh Đế Tử hỏi:

    - Một cái răng to lớn.

    - Đúng vậy.

    Qua Pháp Thánh Đế Tử nhắc nhở Lục Nguyên mới nhớ đến, đúng là thật giống cái răng to lớn, một hàng mấy ngàn cái.

    Pháp Thánh Đế Tử chắp tay sau lưng nói:

    - Đây vốn chính là răng.

    - Văn Minh Thánh Địa Môn là răng?

    Lục Nguyên ngây ra không kịp phản ứng lại.

    - Đúng vậy, là răng.

    Pháp Thánh Đế Tử gật đầu, nói:

    - Có lẽ ngươi còn chưa hiểu biết cái gọi là Văn Minh Thánh Địa.

    Văn Minh Thánh Địa là di thể của hỗn độn văn minh thú.

    - Ở nhiều kỷ nguyên trước từng xuất hiện một con hỗn độn thú.

    Hỗn độn thú này trời sinh có hỗn độn khí tức, pháp lực bẩm sinh là pháp lực hỗn độn, bẩm sinh thần hồn là hỗn độn thần hồn, bẩm sinh cường đại sống tung hoành.

    Con hỗn độn thú này tu hành một loại công pháp quái lạ, gọi là Vĩnh Thế Bất Hủ Quyết, muốn mượn nó trùng kích vĩnh hằng vĩnh sinh, vạn cổ bất diệt, tung hoành vô số kỷ nguyên.

    Vĩnh Thế Bất Hủ Quyết của nó đúng là có môn đạo, tiếc rằng muốn xông vô số kỷ nguyên bất diệt đâu dễ như vậy.

    Cuối cùng con hỗn độn thú ở văn minh cảnh thì chết rồi, không thành công trùng kích kỷ nguyên bất diệt,

    - Vĩnh Thế Bất Hủ Quyết của nó đúng là có chỗ kỳ diệu, có thể giữ lại di thể của nó.

    Cấp chủ văn minh bình thường di thể sẽ bị rất nhiều người giành giật, chỉ cần được đến một phần như là con mắt, trái tim đều cường đại lạ lùng, trong Năm Mươi Thiên Bảng có rất nhiều người như vậy.

    - Nhưng hết cách, nó luyện tập Vĩnh Thế Bất Hủ Quyết, không có bất cứ ai lấy được thứ gì từ xác nó cả, bao gồm cấp chủ văn minh khác.

    Hỗn độn văn minh thú lấy trạng thái chết đi vĩnh viễn tồn tại, trải qua vô số kỷ nguyên.

    Tình cờ có người phát hiện tiến vào trong người nó được đến chút ích lợi, kết quả mỗi cách một đoạn thời gian dài, hỗn độn văn minh thú đã chết sẽ mở răng một lần, chúng ta nhân dịp đó tiến vào trong.

    - Cho nên cái gọi là Văn Minh Thánh Địa tức là di thể của hỗn độn văn minh thú.

    Di thể hỗn độn văn minh thú có hàng ức vạn công lý, khổng lồ đến không thể tính toán.

    - Văn Minh Thánh Địa Môn chính là răng của hỗn độn văn minh thú.

    - Lúc trước hư không đường để chúng ta đến Văn Minh Thánh Địa thật ra chính là hỗn độn chi tu của hỗn độn văn minh thú.

    - Đây chính là bí mật của Văn Minh Thánh Địa.

    Lục Nguyên nghe Pháp Thánh Đế Tử giải thích xong đã hiểu ra.

    Thì ra cái gọi là Văn Minh Thánh Địa chính là thân thể hỗn độn văn minh thú cấp chủ văn minh luyện Vĩnh Thế Bất Hủ Quyết biến thành.

    Nơi mình sắp đi là bên trong thân thể hỗn độn văn minh thú.

    Thật là đại thế giới, không gì không có.

    Loại chuyện không thể tưởng này vậy mà cũng xảy ra.

    Lục Nguyên thật là vô cùng kinh thán.

    Lúc trước trải qua hư không đường làm nửa ngày thì ra là trong hỗn độn chi tu của hỗn độn văn minh thú, thật buồn cười quá.

    Hơn nữa nhìn Văn Minh Thánh Địa Môn, hai hàm răng đó mỗi một cái đều là hình tam giác khổng lồ, liên miên không biết dài bao nhiêu, răng quá lớn.

    Hành trình Văn Minh Thánh Địa đúng là quái dị mà ly kỳ.

    Pháp Thánh Đế Tử nhìn Lục Nguyên, hỏi:

    - Hình như ngươi hoàn toàn không chuẩn bị tới đây?

    Lục Nguyên nhún vai nói:

    - Thật ra cũng có chuẩn bị.

    - Vậy lại nói cho ngươi một câu.

    Trong Văn Minh Thánh Địa quan trọng nhất là trái tim, chính là trái tim của hỗn độn văn minh thú.

    Pháp Thánh Đế Tử nói:

    - Trái tim của hỗn độn văn minh thú mỗi cách một thời gian dài sẽ sinh ra mảnh vụn văn minh, là mảnh vụn tư duy chủ văn minh.

    Loại tư duy mảnh vỡ này ngưng tụ tinh hoa văn minh, nếu có thể đạt được sẽ giúp ích rất lớn cho trùng kích thế giới cảnh.

    Hơn nữa bởi vì hỗn độn văn minh tư duy mảnh vỡ trời sinh hỗn độn, không phải mảnh vỡ văn minh phong cách đặc biệt khác có thể so sánh.

    Nói đơn giản là chủ văn minh có văn minh tư duy mảnh vỡ đặc biệt, tương đương khó lợi dụng, dù sao thuộc tính phong cách không đúng.

    Nhưng hỗn độn văn minh tư duy mảnh vỡ thì không yêu cầu như vậy.

    Cho nên không được hỗn độn văn minh tư duy mảnh vỡ đều sẽ tới đây lấy đến thật nhiều văn minh tư duy mảnh vỡ.

    - Người trong Năm Mươi Thiên Bảng không đến đây là bởi vì lúc trước họ tới Văn Minh Thánh Địa đã kiếm đủ hỗn độn văn minh tư duy mảnh vỡ rồi.

    - Nhưng muốn lấy trái tim không dễ dàng, trước đó phải qua nhiều suy xét.

    - Hỗn độn văn minh thú chia làm hai bộ phận, một phần là đầu, một phần là thân thể, trái tim ẩn trong thân thể.

    - Chúng ta phải trước đi qua đầu rồi mới tới thân thể.

    Pháp Thánh Đế Tử nói:

    - A, đến lúc rồi, vốn muốn giải thích với ngươi thêm, ngươi đi vào rồi sẽ biết.

    Pháp Thánh Đế Tử chỉ đằng trước, nói:

    - Tới lúc lĩnh hỗn độn bọt khí rồi.

    Lục Nguyên thắc mắc hỏi:

    - Hỗn độn bọt khí?

    Pháp Thánh Đế Tử chỉ phía trước không biết khi nào thì xếp hàng, và xuất hiện một bọt khí cao cỡ ba người, mỗi người cầm một bọt khí.

    Pháp Thánh Đế Tử nói:

    - Cái này gọi là hỗn độn bọt khí, tác dụng của nó chỉ có một, thoát khỏi thân thể hỗn độn văn minh thú.

    Nếu ngươi gặp phải nguy hiểm không thể giải quyết, thật sự hết cách thì sử dụng hỗn độn bọt khí rời khỏi thân thể hỗn độn văn minh thú.

    Văn minh mảnh vỡ là rất quan trọng nhưng sinh mạng càng quý giá hơn.

    Tất nhiên trước khi dùng hỗn độn bọt khí rời đi cần mười giây.

    Nếu không thể chóng đỡ mười giây, không lấy ra được hỗn độn bọt khí thì chỉ có chết.

    Pháp Thánh Đế Tử nói:

    - Chốt lại là tỷ lệ tử vong trong Văn Minh Thánh Địa luôn không cao lắm.

    - Thì ra là vậy.

    Lục Nguyên gật đầu, đúng là như thế, nhiệm vụ hàng đầu của mọi người là sống sót, thứ hai mới là biến càng mạnh.

    Sống mới có hết mọi thứ.

    Lục Nguyên cũng xếp hàng lĩnh hỗn độn bọt khí.

    Hỗn độn bọt khí vào tay cảm giác mềm mại.

    Pháp Thánh Đế Tử có nói cách dùng, Lục Nguyên lấy pháp lực rót vào trong đó, lập tức phát hiện mình bị hỗn độn bọt khí bao lấy.

    Pháp Thánh Đế Tử gợi ý rằng:

    - Trong hỗn độn văn minh thú đừng tùy tiện đụng hỗn độn bọt khí, mười giây sau sẽ bị bài xích ra ngoài người.

    Và phải chú ý một điều, nếu ở bên trong ngươi gặp nguy hiểm phải dùng hỗn độn bọt khí thì chú ý trong mười giây không thể bị người đánh gãy, nếu không thì hỗn độn bọt khí bị đâm thủng sẽ không ra khỏi người hỗn độn văn minh thú được.

    Hỗn độn bọt khí có thể tự động sửa lại nhưng cần thời gian rất dài.

    Gã nói xong những điều cần dặn dò.

    Chính lúc này, bùm một tiếng, không gian thoáng chốc cực kỳ hỗn loạn.

    Lục Nguyên trông thấy một hàng răng rất dài hé mở nhưng không mở ra hoàn toàn.

    Hàng răng cỡ mấy ngàn cái mở ra một phần, có động cho mấy ngàn người vào.

    Pháp Thánh Đế Tử nói:

    - Đây là lối vào Văn Minh Thánh Địa, tổng cộng mấy ngàn cái.

    Gọi là lối vào thật ra là khe hở răng của hỗn độn văn minh thú, nhưng đối với ngươi cũng có lợi.

    Mấy ngàn lối vào, ngươi chọn một trong chúng đi vào, tiếp theo vào trong khoang miệng hỗn độn văn minh thú, một thời gian sẽ không đụng phải Hoang Chi Tử.

    Thực lực hiện nay của ngươi tuyệt đối không bằng Hoang Chi Tử.

    Mặc dù Lục Nguyên so đấu về thần hồn khiến mọi người được mở mắt, hóa ra hắn có thần hồn thủ hộ như vậy.

    Nhưng mà, thực lực thật sự của Lục Nguyên tuyệt đối không cao, đây là chắc chắn.

    Dù sao hai năm trước hắn mới là thế giới cảnh lục tầng, hơn hai năm không biến mạnh quá nhiều.

    Lục Nguyên hiểu đây là lời nói thật.

    Mình cách Hoang Chi Tử còn có một khoảng, nhưng mười năm sau sẽ đuổi kịp, một trăm năm sau giết chết Hoang Chi Tử, mục tiêu này không thay đổi.

    Rất nhanh mọi người bay hướng khe hở răng hỗn độn văn minh thú, chen vào trong.

    Lục Nguyên tùy tiện chọn một khe hở răng nhảy vào.

    Đó là con đường ước chừng có hơn mười người, Lục Nguyên nhìn mấy người bên cạnh, trong dó có một là môn chủ Bá Đao Môn Hoành Trảm.

    Hắn biết người này, còn một người nữa toàn thân quanh quẩn hơi thở phong.

    Người đó mỉm cười nói:

    - Ta tên Phong Minh Ý, là huynh trưởng của Phong Minh Nguyệt.

    Nghe nói lúc ở pháp cổ thánh địa ngươi có cứu muội muội Phong Minh Nguyệt của ta một lần.

    Trước kia có nói muốn cảm tạ ngươi, mời người đến phong chi văn minh một chuyến, tặng ngươi một con phong chi tinh linh.

    Kết quả ngươi không đến, thật là tiếc.

    Thôi, ta làm huynh trưởng tặng ngươi một con phong chi tinh linh vậy.

    Diện mạo của Phong Minh Ý cực kỳ anh tuấn tiêu sái, phong độ phiên phiên.

    Gã giơ tay lên, một viên châu ánh sáng bốn màu bắn tới.

    Lục Nguyên giơ tay nhận lấy.

    Phong Minh Ý nói:

    - Phong chi tinh linh này là cao cấp nhất, vì cảm tạ ân tình ngươi cứu thân muội muội của ta, cũng là vì ấp trứng phong chi tinh linh.

    Làm sao ấp trứng phải xem chính ngươi, nếu ấp trứng thành công thì tốc độ của ngươi sẽ tăng rất lớn.

    Gã tặng phong chi tinh linh này một là vì cảm ơn Lục Nguyên cứu Phong Minh Nguyệt một lần, gã luôn xem trọng muội muội này, thứ hai là bây giờ hắn biểu hiện ra tiềm lực khá lớn, dù kết thù với Hoang Chi Tử tiền đồ khó đoán.

    Nhưng nếu sống sót thì sao?

    Đó là đóng cọc vững văn minh cấp rồi.

    Phong chi văn minh dùng một phong chi tinh linh đỉnh cấp kết giao tốt với một vị tương lai tiềm lực lớn, rất có thể là văn minh cảnh, đây là mua bán có lời.

    Phong Minh Ý là một trong những người rất quan trọng của phong chi văn minh, phải nghĩ cho toàn văn minh.

    Lục Nguyên suýt chút quên chuyện này.

    Khi đó mình cứu Minh Nguyệt Đế Cơ Phong Minh Nguyệt, nàng kêu mình đi phong chi văn minh một chuyến tặng cho 1pv.

    Vốn mình định đi nhưng có quá nhiều chuyện cản trở.

    Bây giờ có một con phong chi tinh linh đưa lên cửa, đây là loại pháp bảo sinh linh đặc biệt khá hữu dụng chỉ mình phong chi văn minh có, có thể tăng rất lớn cho tốc độ bay.

    Nếu nó đã đưa lên cửa thì đương niên phải nhận.

    Còn trạng thái ấp trứng, nếu đã chưa đi ra thì không vội vã, sớm muộn gì sẽ ấp ra thôi.

    Lục Nguyên làm theo cách Phong Minh Ý nói, đánh ấn ký vào phong chi tinh linh.

    Một hàng mười người tiếp tục bay đi.

    Thật dài!

    Lục Nguyên đột nhiên phát hiện con đường này quá dài, bốn phía toàn là răng sắc lạnh, toàn bộ là răng.

    Hướng hắn đang bay chắc là độ dày răng nhanh, hỗn độn văn minh thú cũng khoa trương quá đi, chỉ độ dày răng thôi mà dài đến mấy ngàn dặm.

    Rốt cuộc qua thật lâu sau mới ra con đường, bốn phía không còn là răng sắc lạnh.

    Lục Nguyên thở dài một hơi, giờ thì đã tới bên trong Văn Minh Thánh Địa rồi.

    Muốn vào trong Văn Minh Thánh Địa không dễ, đầu tiên là trong chiến tranh xếp hạng môn phái giành mười danh ngạch, rồi trải qua hư không đường, xong sống mái một trận thần niệm với Hoang Chi Tử, cuối cùng mới đến bên trong Văn Minh Thánh Địa.

    Trong Văn Minh Thánh Địa hơi tối.

    Lúc này Lục Nguyên thấy có người bay tới trước, trên không trung từ dưới lên trên mọc ra không ít vật quái lạ.

    Những người này vội vàng lấy ra pháp thuật, đao pháp hoặc là pháp bảo chặn công kích bên dưới.

    Trên công kích trung vật quái dị từ dưới lên trên nhìn rất kỳ lạ, hơi giống đầu lưỡi.

    - Đây chính là địa điểm thứ nhất của Văn Minh Thánh Địa, khoang miệng hỗn độn văn minh thú.

    Khoang miệng hỗn độn văn minh thú được gọi là Ngũ Thiệt Địa Ngục.

    Trong Ngũ Thiệt Địa Ngục có vô số đầu lưỡi từ dưới lên trên tấn công ngươi, những đầu lưỡi vô cùng quái lạ, chia làm toan chi ma thiệt, điềm chi ma thiệt, khổ chi ma thiệt, lạt chi ma thiệt, hàm chi ma thiệt, đủ các loại công kích khiến vị giác của ngươi khó chịu thậm chí là mất mạng.

    Phong Minh Ý quyết tâm kết giao với Lục Nguyên nên giới thiệu chỗ này cho hắn nghe.

    - Hỗn độn văn minh thú tổng cộng chia hai phần, một là đầu, một là thân thể.

    Vốn bên trong đầu hỗn độn văn minh thú có không ít lợi lộc nhưng tiếc rằng bản thân hỗn độn thú không có ngũ quan, sau ngũ quan bị mở ra, có ngũ quan thất khiếu rồi trong đó tinh hoa tiêu hao gần hết.

    Chương 1225: Ngũ Thiệt Địa Ngục

    Phong Minh Ý giới thiệu nơi này:

    - Vậy nên đầu hỗn độn văn minh thú trước là khoang miêng, rồi đầu óc, hai chỗ này không có bao nhiêu ích lợi.

    Nhưng ngươi nhất định phải đi qua, không qua hai chỗ này thì không thể chân chính vào thân thể hỗn độn văn minh thú tham bao địa.

    Đương nhiên không có nhiều ích lợi không đại biểu là hoàn toàn không có.

    Vẫn có chút loại như thiên cấp linh thạch, tiếc rằng chúng ta không vì những thứ này mà đến.

    Lục Nguyên gật đầu, xem ra đây chính là lối vào thứ nhất Văn Minh Thánh Địa, khoang miệng hỗn độn văn minh thú hay còn gọi là Ngũ Thiệt Địa Ngục.

    Bây giờ một vạn năm ngàn người đều đã tiến vào trong khoang miệng hỗn độn văn minh thú.

    Trong cơ thể hỗn độn văn minh thú có một hỗn độn khí tức, hỗn độn khí tức này khiến thần niệm của mọi người không thể vươn xa, hơi xa chút là không dò xét được.

    Người hỗn độn văn minh thú lớn lạ lùng, một cái răng độ dày cỡ mấy ngàn dặm, khoang miệng sẽ lớn cỡ nào?

    Chính vì những nguyên nhân này khiến mọi người không thể tìm đến những người khác.

    Hơn nữa bây giờ mọi người phải trước tiên độ qua Ngũ Thiệt Địa Ngục đã.

    Ngũ Thiệt Địa Ngục còn gọi là ngũ thiệt chi hải, thật ra là sâu trong khoang miệng hỗn độn văn minh thú, không ngừng có đủ các loại ma thiệt đâm ra, từ dưới lên trên công kích nhân loại bay.

    Trong một vạn năm ngàn người có môn chủ Tiễn Môn Phong Khiếu Thiên từng ở đấu trường hư không đường cùng Lục Nguyên, cũng chính là ở trong Ngũ Thiệt Địa Ngục độ ngang, muốn đi sâu trong Văn Minh Thánh Địa nhất định phải qua Ngũ Thiệt Địa Ngục.

    Thân hình Phong Khiếu Thiên như điện bay nhanh trên Ngũ Thiệt Địa Ngục.

    Chớp mắt một đầu lưỡi từ dới đâm thẳng lên trên như tia chớp.

    Phong Khiếu Thiên là chủ Tiễn Môn, phản ứng rất nhanh, chớp mắt bắn ra một mũi tên.

    Tên và đầu lưỡi ở không trung va vào nhau.

    Phong Khiếu Thiên phát hiện mũi tên bắn ra có thể đập nát đầu lưỡi nhưng có vị chua quái dị lan đến làm gã chua đến suýt té ngã.

    Nhưng còn trong vòng chịu đựng được, Phong Khiếu Thiên tiếp tục tiến đến.

    Lần này đột nhiên mọc ra ba đầu lưỡi, mỗi cái quái lạ.

    Phong Khiếu Thiên liên tục bắn ra mũi tên, bắn trung ba đầu lưỡi.

    Gã liền phát hiện có ba vị khác nhau đánh vào toàn thân khiến gã vô cùng khó chịu.

    Đằng trước không ngừng mọc ra đầu lưỡi tập kích người, Phong Khiếu Thiên hiểu pháp lực thế giới cảnh thất tầng của mình muốn độ qua Ngũ Thiệt Địa Ngục không dễ, nên rút về liên kết với người.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên cũng tiến vào Ngũ Thiệt Địa Ngục, cùng đi có Hoành Trảm và Phong Minh Ý.

    Hoành Trảm là thế giới cảnh bát tầng, Phong Minh Ý là thế giới cảnh thập tầng, Lục Nguyên là thế giới cảnh bát tầng.

    Ba người nếu đã quen biết thì tất nhiên là cùng qua cửa này.

    Mới tiến vào trong Ngũ Thiệt Địa Ngục liền có một đầu lưỡi đánh hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên kiếm quang như điện chém đứt đầu lưỡi đó, nhưng lập tức có vị chua đến cực điểm lan tràn.

    Sắc mặt Hoành Trảm không tốt, hiển nhiên cũng phát hiện điuề này.

    Phong Minh Ý nhàn nhã nói:

    - Đây chính là Ngũ Thiệt Địa Ngục, không ngừng có đầu lưỡi tập kích chúng ta, cũng truyền đến năm vị chua, ngọt, đắng, cay, mặn khiến chúng ta cực kỳ khó chịu.

    Thế giới cảnh thất tầng, thế giới cảnh bát tầng muốn qua cửa này hơi khó, Lục Nguyên, ngươi phải cẩn thận chút.

    Tư liệu về Lục Nguyên còn ngừng ở thế giới cảnh lục tầng, gã rất nghi ngờ pháp lực của hắn là yếu nhất trong một vạn năm ngàn người nên mới nhắc nhở một câu.

    Nhắc xong Phong Minh Ý đánh giá Lục Nguyên, muốn xem pháp lực của hắn.

    Thực lực của Lục Nguyên nếu đúng là mạnh như lời đồn thì phong chi văn minh phải lôi kéo.

    Đây không phải vì thế lực mà là đạo sinh tồn của một văn minh.

    Kết quả gã thấy dù là vài đầu lưỡi cùng xuất hiện hay thậm chí là mười đầu lưỡi thì Lục Nguyên cũng ứng đối nhẹ nhàng.

    Lục Nguyên biểu hiện ra thực lực tuyệt đối không chỉ là thế giới cảnh lục tầng, xem ra ít nhất cỡ thế giới cảnh bát tầng.

    Lại nhìn bên kia, trình độ của Hoành Trảm thế giới cảnh bát tầng đã lâu chưa chắc mạnh bằng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên này tiềm lực đúng là thầm sâu, đáng giá tốn chút tâm sức đi lôi kéo, Phong Minh Ý thầm nhủ.

    Kiếm quang của Lục Nguyên liên tục chém, chắn hoặc là chặt đứt những đầu lưỡi.

    Lục Nguyên nhận định pháp lực thế giới cảnh thất tầng có thể chặt đứt đầu lưỡi, muốn độ qua Ngũ Thiệt Địa Ngục tối thiểu cần có pháp lực thế giới cảnh bát tầng.

    Lại một kiếm cắt đứt một đầu lưỡi, cũng bắt lấy nó.

    Hắn phát hiện đầu lưỡi bị kiếm quang bạo thì tạc ra thiên cấp linh thạch.

    Một khối thiên cấp linh thạch, ài, không có bao nhiêu tác dụng, chỉ một thiên cấp linh thạch mà thôi.

    Lục Nguyên tùy tiện xuấtiên kiếm iếm, rất là rảnh rỗi thu gom thiên cấp linh thạch.

    Đừng nói chỗ này rất ít ỏi thiên cấp linh thạch, một đầu lưỡi một khối, nhưng một đường càn quét góp nhặt được mấy trăm khối thiên cấp linh thạch xem như kiếm món lời nhỏ.

    Không đúng, nên nói là lời to.

    Chỗ kiếm thiên cấp linh thạch nhanh như vậy chỉ có ở đây, nơi khác không có.

    Lần ở Đổ Tiên Đảo mở mắt quá to, thật ra mấy trăm khối thiên cấp linh thạch là rất nhiều rồi.

    Phong Minh Ý nhẹ nhàng chặt đứt đầu lưỡi, ngón tay nhẹ động, có vô số gió xuất hiện bên cạnh, đầu lưỡi tới gần đều bị chém đứt, tốc độ nhanh hơn Lục Nguyên nhiều.

    Thế giới cảnh thập tầng chính là thế giới cảnh thập tầng, không giống bình thường.

    - Khoang miệng hỗn độn văn minh thú cửa Ngũ Thiệt Địa Ngục không tính khó.

    Phong Minh Ý nói:

    - Chỉ cần không đụng tới Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ là không có việc gì.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ, đó là cái gì?

    - Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ là một thứ rất đáng sợ.

    Nghe nói năm đó trong đầu lưỡi của hỗn độn văn minh thú một chút linh trí biến thành, thứ này tụ tập năm loại ma thiệt, từ khi nó sinh ra chưa có ai đánh bại được nó.

    Xác suất đánh bại nó là bằng không, luôn tung hoành trong tầng khoang miệng này.

    Lúc trước đụng tới nó xác suất chạy trốn là một phần vạn.

    - Cái gì?

    Một phần vạn!?

    - Đúng vậy, một phần vạn.

    Dù là thế giới cảnh thập tầng đụng phải nó cũng bó tay, nửa bước văn minh cảnh gặp phải rất có chiếm lợi.

    - Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ không luận pháp lực với ngươi, đây là địa bàn của nó, nó chỉ luận vị với ngươi thôi.

    Đủ các loại vị quấn lấy ngươi làm ngươi vô cùng thống khổ, cuối cùng dùng vị bắn lấy ngươi.

    Phong Minh Ý nói:

    - Nhưng nơi này có một vạn năm ngàn người, chỉ một đám người xui xẻo nhất mới đụng tới Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ thôi cho nên chúng ta không cần quá lo.

    Gã vừa dứt lời thì Lục Nguyên phát hiện có điều không đúng.

    Một đầu lưỡi khổng lồ từ bên dưới đâm thẳng lên trên.

    Khí thế to lớn, lớn hơn vừa rồi rất là nhiều.

    Lục Nguyên một kiếm chặn lại, mặt ngoài là chặn được nhưng lập tức có năm vị chua, ngọt, đắng, cay, mặn ập đến.

    Một mùi vị đủ khiến người đau đầu chứ đừng nói là năm vị.

    Phút chốc Lục Nguyên suýt không kiềm chế được ngã xuống.

    Lục Nguyên chỉ thấy đầu lưỡi to không gì sánh bằng, e rằng cỡ mấy ngàn trượng.

    Lục Nguyên thầm than xui.

    - Cái này chắc không phải là Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ chứ?

    Phong Minh Ý cười khổ nói:

    - Nếu không nhầm thì chính là Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ.

    Chương 1226: Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ

    Gã suýt kêu mình là miệng quạ đen, mới nhắc tới Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ liền đụng độ.

    Một vạn năm ngàn người, nhiều người như vậy cố tình là mình đụng phải Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ chết tiệt, thật khiến người ói máu mà.

    Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ lần thứ hai đáp xuống hướng đến Phong Minh Ý, Lục Nguyên và Hoành Trảm.

    Đầu lưỡi này giận thật rồi, mới nãy nó không dùng hết sức giờ thì rốt cuộc sử dụng.

    Năm mùi vị tỏa ra bốn phía, vị đậm đặc, nó không giống bình thường.

    Thanh âm có thể trở thành vũ khí, khí thế có thể làm vũ khí, tương tự, vị cũng có thể làm vũ khí.

    Đến giờ phút này thì Lục Nguyên không dám sơ sẩy nữa, lấy hết ra bản lĩnh, kiếm quang liên tục chớp, nhưng bị năm vị tập kích toàn thân một lát chua, một chốc ngọt, lát nữa đắng, một lát cay, một chốc mặn, cực kỳ khó chịu.

    Cùng lúc đó, hai người Hoành Trảm và Phong Minh Ý cũng khó chịu.

    Phong Minh Ý là thế giới cảnh thập tầng còn đỡ, Hoành Trảm là người thứ nhất chống không nổi, bị năm vị năm gông xiềng siết lấy, rất là khó chịu.

    Môn chủ mười Vô Thượng Đại Giáo ở vùng Văn Minh Thánh Địa này đáng là gì, nơi đây nguy cơ lớp lớp.

    Lúc này chống cự chỉ còn Lục Nguyên và Phong Minh Ý.

    Lục Nguyên kiếm quang liên tục lóe, biểu tình không ngừng biến đổi, bị năm vị gây khốn khổ.

    Phong Minh Ý lúc không đụng phải Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ thì iêu sái mà thong dong, tay nhẹ búng là vô tận lưỡi dao gió đánh ra, có thể dễ dàng phá đầu lưỡi khác của Ngũ Thiệt Địa Ngục.

    Nhưng đụng phải Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ, bị ngũ vị làm một trận thì vẻ mặt không mấy thoải mái, lúc thảm lúc đỏ lúc xanh.

    Rốt cuộc chống không nổi nữa, Lục Nguyên bị năm gông xiềng khóa lại.

    Ba giây sau, Phong Minh Ý thế giới cảnh thập tầng cũng bị năm vị xiềng khóa.

    Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ to lớn cuốn lấy, đem Phong Minh Ý, Lục Nguyên và Hoành Trảm kéo xuống dưới Ngũ Thiệt Địa Ngục.

    Ba người bị đầu lưỡi khổng lồ giam cầm, Lục Nguyên cười khổ nói:

    - Phong đế tử, Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ không chơi chết chúng ta, kéo xuống dưới Ngũ Thiệt Địa Ngục làm gì?

    - Nó muốn luyện hóa chúng ta, hỗn độn ma lưỡi chi chủ đã có linh trí sơ bộ, biết luyện hóa chúng ta có thể tăngpháp lực cho nó, bây giờ muốn luyện hóa.

    Phong Minh Ý cười khổ nói:

    - Tiếp theo chúng ta sẽ chịu cực hình ngũ vị từ Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ.

    Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ chết tiệt.

    Lục Nguyên cảm giác năm vị ập hướng mình, đó là vị khiến người vô cùng khó chịu, đang chậm rãi luyện hóa thân thể như muốn mình biến thành năm vị.

    Nhưng mình tuyệt đối không bị thua.

    Càng sẽ không chết tại đây.

    Mình còn có rất nhiều việc lớn phải làm, không nói thứ khác, trước tiên hoàn thành trách nhiệm đập bẹp Hoang Chi Tử, bị Hoang Chi Tử giết suýt chết không đáp trả lại sao được.

    Sao mình có thể chết ở đây.

    Lục Nguyên cắn răng nghĩ, tăng lên chút ý chí, muốn nghĩ cách phá Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ.

    Lúc này Phong Minh Ý đang nghĩ cách nhưng chịu bó tay.

    Kiến thức của Hoành Trảm thua xa Phong Minh Ý, càng chịu thua.

    ...........

    - Mới rồi hình như người bên kia đụng phải Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ.

    - Vậy thì họ tiêu rồi.

    Xác suất Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ chết là không phần trăm, chưa từng chết.

    Xác suất chạy trốn khỏi Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ là một phần vạn.

    - Họ không kịp thời chống hỗn độn bọt khí à?

    - Đụng tới Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ chưa cahwcs có cơ hội dựng lên hỗn độn bọt khí bỏ chạy.

    - Thôi, Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ đi bên đó thì là họ xui, chúng ta có thể thông qua vô biên Ngũ Thiệt Địa Ngục này rồi.

    Đầu lưỡi to khổng lồ, e rằng cỡ mấy ngàn mét.

    Lục Nguyên, Phong Minh Ý và Hoành Trảm bị đầu lưỡi khổng lồ kéo xuống dưới.

    Lục Nguyên phát hiện đầu lưỡi to lớn này màu đỏ thẫm.

    Thân thể Lục Nguyên bị kéo nhưng nói chuyện và lấy thần niệm khống chế phi kiếm không thành vấn đề, lập tức thúc đẩy phi kiếm chém hướng đầu lưỡi khổng lồ.

    Kết quả chém vào đầu lưỡi nó xuất hiện một cái ấn đỏ, rồi có tiếng gầm rống, tốc độ bị kéo xuống càng nhanh.

    Lục Nguyên thầm giật mình, hắn dốc sưc chém xuống dù là người thế giới cảnh cửu tầng cũng phải biến sắc, nhưng Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ thì chỉ để lại một dấu đỏ thôi, kinh khủng quá.

    Phong Minh Ý cười khổ nói:

    - Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ đâu dễ bị công phá, vô dụng thôi.

    Hoành Trảm muốn thử mở ra hỗn độn bọt khí nhưng bị đầu lưỡi bắt được không thể mở ra, dù sao chạy trốn dùng hỗn độn bọt khí cần mười giây, nhưng đầu lưỡi to lớn ngay cả mười giây cũng không cho.

    Trong quá trình không ngừng rơi xuống, Lục Nguyên trông thấy kỳ cảnh cả đời chưa từng thấy.

    Thì ra ở bên trên Ngũ Thiệt Địa Ngục thấy từng đầu lưỡi thò ra không là gì cả.

    Bây giờ ở dưới Ngũ Thiệt Địa Ngục, phát hiện thế giới trừ ba người ra còn lại là đầu lưỡi, đều rất dài mỏng.

    Từng đầu lưỡi không ngừng đẩy lên trên, phát động công kích sắc bén.

    Mà không phải chỉ một đầu lưỡi, là vô số đầu lưỡi, thỉnh thoảng nó xuất hiện nho lên trên.

    Đây là kỳ cảnh quái dị nhất Lục Nguyên thấy trong đời.

    Dường như mình đã tới thế giới đầu lưỡi vậy.

    Cứ thế đi xuống, không biết qua bao lâu.

    *Ầm!* một tiếng, Lục Nguyên, Phong Minh Ý, Hoành Trảm bị nặng nề đập xuống đất.

    Tại sao một cú đập mà đau quá vậy?

    Lục Nguyên thầm lấy làm lạ, theo lý thì mặt đất bình thường độ cứng kém xa thân thể hắn, nên dưới tình huống bình thường va chạm với mặt đất là đất nứt mà mình không thương không đau mà đúng, sao giờ đau thế này?

    Vì cảm thấy lạ nên Lục Nguyên tùy tiện quét bên dưới, liếc nhìn mới thấy trên mặt đất nhô ra từng tinh thạch tỏa ánh sáng nhạt như khắc tên huyền ảo.

    Hình như tinh thạch này so với thần thể trong thần thể cứng rắn hơn nhiều, giờ mình có thần vương thể đều không sánh được.

    Phong Minh Ý giật mình bật thốt:

    - Hỗn Độn Thiệt Tinh!

    Lục Nguyên nhìn bộ dạng rất kinh ngạc của gã bèn hỏi:

    - Hỗn Độn Thiệt Tinh là cái gì?

    - Hỗn Độn Thiệt Tinh là năm đó hỗn độn văn minh thú, chủ văn minh chân chính một phần đầu lưỡi, nhìn kích cỡ thì chắc là một phần nhỏ thôi nhưng cung là một phần.

    Xem ra Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ này là thoát thai từ một chút Hỗn Độn Thiệt Tinh, đây chính là vật báu vô giá.

    Ở trung ương thiên triều trong Năm Mươi Thiên Bảng có không ít người đều có một phần văn minh cấp, có cánh tay, trái tim, vân vân.

    Cơ duyên là ngộ chứ không thể cầu, Hỗn Độn Thiệt Tinh tuy chỉ là một chút nhưng tốt xấu là một chút Hỗn Độn Thiệt Tinh của hỗn độn chủ, chắc chắn vật báu vô giá.

    - Nhưng đáng tiếc, không đánh bại Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ thì dù có Hỗn Độn Thiệt Tinh tại đây chúng ta cũng không lấy được.

    Phong Minh Ý thở dài nói:

    - Mặc kệ đi, chúng ta phải chết ở đây rồi.

    Gã đúng là tuyệt vọng rồi, thật không ngờ sẽ đụng tới Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ.

    Vốn trong một vạn năm ngàn người chỉ có một đám người gặp phải, xác suất đụng tới nhỏ vô cùng, ban đầu không hề nghĩ tới khả năng này.

    Kết quả xui như vậy, xui quá là xui.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Phải làm sao đánh bại Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ được?

    - Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ, không thể liều pháp lực với nó, vì bản thân nó đến từ chỗ này, đây là địa bàn của nó.

    Chương 1227: Toan chi phong luân

    -Địa bàn của ta do ta làm chủ, cho nên tại đây chỉ có thể cùng nó đấu vị, phải thắng năm vị chua, ngọt, đắng, cay, mặn thắng nó, và phải thắng về năm vị hợp nhất nữa.

    - Nhưng muốn thắng nó về năm vị thì nói dễ hơn làm.

    Lục Nguyên nghe Phong Minh Ý nói vậy trầm ngâm, suy nghĩ một chút hắn hỏi:

    - Ngươi có cách gì không?

    - Phong chi văn minh chúng ta từng có một vị tiền bối tên gọi Phong Thiên Âm năm đó từng xông Văn Minh Thánh Địa, kết quả ở khoang miệng đụng phải Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ, cũng bị kéo xuống dưới.

    Nhưng vị tiền bối này lúc ấy thực lực khá mạnh, có pháp bảo trong tay nên cực kỳ nguy hiểm trong quá trình kéo xuống trốn khỏi móng vuốt của Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ.

    Nhưng sau khi trở lại mỗi lần nghĩ đến điều này tiền bối đều thầm sợ hãi, cảm thấy Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ rất đáng sợ, nên tập trung nghiên cứu cách đối phó với Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ, sáng tạo ra toan chi phong luân, điềm chi phong luân, khổ chi phong luân, lạt chi phong luân, cùng với hàm chi phong luân.

    Nhưng tiền bối Phong Thiên Âm vẫn không thể hợp nhất năm phong luân lại, chiêu thức ngũ vị hợp nhất, không thể nào đối kháng cùng Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ.

    Phong Minh Ý nói:

    - Lúc đó ta có thử học, nhưng chỉ học toan chi phong luân mà đã mất một trăm năm.

    Toan chi phong luân cần hiểu về chua, không phải chiêu thức bình thường, mặt sau muốn hợp nhất năm vì là không thể.

    Đối mặt Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ vẫn vô dụng, và xác suất đụng phải nó rất thấp nên ta không học tiếp.

    - Vậy ngươi dạy toan chi phong luân cho ta đi.

    .............

    Trong lúc Phong Minh Ý, Lục Nguyên, Hoành Trảm nói chuyện thì ngũ vị không ngừng xâm nhập ba người, họ cảm giác mình không ngừng bị Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ luyện hóa.

    Phong Minh Ý cảm giác cái chết không ngừng tới gần, cho nên không hề giữ lại.

    Mặc dù gã không tin vào Lục Nguyên nhưng coi như ngựa chết chữa thành ngựa sống vậy.

    - Toan chi phong luân!

    Tay gã chuyển, không trung xuất hiện một phong luân, phong luân không ngừng xoay chuyển hóa thành chiêu toan chi phong luân.

    Lục Nguyên nói:

    - Làm lại một lần.

    Phong Minh Ý nghĩ ra dù có một trăm lần cũng vô dụng thôi, mình học chiêu toan chi phong luân mất một trăm năm, nhưng nhìn biểu tình nghiêm túc của Lục Nguyên gã đành lại dùng một lần.

    Gã dùng xong Lục Nguyên vẫn nghiêm túc nó

    - Làm lần nữa đi.

    Phong Minh Ý cảm thấy rất là quái dị, làm một ngàn lần hữu dụng không?

    Làm một vạn lần hữu dụng không?

    Năm đó mình học chiêu này mất một trăm năm vì nó quái quái lạ, không phải chiêu thức bình thường có thể so sánh, gã thật sự không tin Lục Nguyên nhanh như vậy học được.

    - Chiêu thức thật là quái, lại một lần nữa, cảm giác thiếu chút.

    Lục Nguyên liên tục quát mấy lần, Phong Minh Ý nghe Lục Nguyên cứ nói chỉ kém một chút thì thấy không thể nào, nhưng chẳng biết tại sao ma xui quỷ khiến gã liên tục thi triển chiêu thức này đến mười hai lần.

    Đương nhiên cuối cùng có lẽ vì trong hoàn cảnh chết chắc cộng thêm bị ngũ vị không ngừng trùng kích.

    Không sai, là mười hai lần.

    Phong Minh Ý dùng xong lần thứ mười hai thì Lục Nguyên ngồi xếp bằng suy tư.

    Hắn bỗng mở mắt ra, nói:

    - Thành!

    Lục Nguyên xoay tay, Dưỡng Ngô tiên kiếm rút ra ở không trung đâm một kiếm.

    Một kiếm này đâm ra, dường như là toan nhất kiếm, loại cảm giác vô cùng quen thuộc dâng lên trong lòng Phong Minh Ý.

    Phong Minh Ý trợn tròn mặt hỏi:

    - Ngươi luyện thành chiêu này?

    Gã cảm giác rõ ràng lần này tuy không phải toan chi phong luân mà là toan chi phong kiếm, nói đơn giản là chiêu thức bị sửa luân hóa thành kiếm.

    Không, không chỉ là như vậy, thức này rõ ràng mạnh hơn toan chi phong luân ban đầu, dường như bị cải tạo lại đem chiêu thức ban đầu biến càng cường.

    Đây là sao!

    Chiêu toan chi phong luân mình luyện một trăm năm mà Lục Nguyên chỉ nhìn mình dùng mười hai lần đã làm được.

    Điều này sao có thể!

    - Thức này của ngươi thật là chiêu thức cực kỳ quái dị.

    Lục Nguyên nói:

    - Không ngờ phải xem mười hai lần mới biết, kiếm khí bình thường ta chỉ cần nhìn, ba, bốn lần là học được.

    Nghe lời Lục Nguyên nói làm Phong Minh Ý, Hoành Trảm đều trợn mắt há hốc mồm.

    Lục Nguyên nói cái gì đó?

    Nhìn chiêu thức bình thường ba, bốn lần là học được?

    Sao có thể?

    Trước giờ chưa từng nghe nói điều này.

    Nhưng cố tình mới nãy Lục Nguyên cứng rắn làm được.

    Cường chiêu toan chi phong luân mà chỉ nhìn mười hai lần đã học được, có nó làm nền móng thì không ai dám nói Lục Nguyên thổi phồng nữa, chuyện này thật sự xảy ra.

    Phong Minh Ý thầm nhủ.

    Thiên phú thật mạnh, nó là sao vậy?

    Nếu hắn có thể sống tiếp thì phong chi văn minh nhất định phải dùng hết sức lôi kéo Lục Nguyên, có ích lợi rất lớn cho phong chi văn minh.

    Chuyện này nói thẳng ra cũng đơn giản, Lục Nguyên có sáng tạo ra Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo thôi, chỉ cần là chiêu thức thì không trốn khỏi tác dụng của kiếm đạo này.

    Chiêu thức kiếm hệ nhìn một lần là biết, chiêu thức khác thì phải nhìn ba, bốn lần.

    Chiêu thức quái lạ giống toan chi phong luân thì xem mười hai lần mới học được đúng là làm Lục Nguyên giật ma khíinhf.

    Học toan chi phong luân hóa thành phong chi toan kiếm, Lục Nguyên đã nghĩ ra cách đối phó Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ.

    Cách này không khó, mình luyện thành phong chi toan kiếm lại luyện bốn kiếm khác, đem bốn kiếm hợp nhất, hóa thành ngũ kiếm ngũ vị, thắng Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ là được.

    Đây không phải cách gì khó khăn, vài kỷ nguyên chưa từng có ai đánh bại Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ thì hãy để mình thực hiện điều này.

    Báu vật vô giá Hỗn Độn Thiệt Tinh cũng để mình lấy đi.

    Lục Nguyên đã luyện phong chi toan kiếm.

    Chỉ nhìn Phong Minh Ý dùng mười hai lần là học xong chiêu thức, tóc độ khiến người kinh sợ.

    Phong Minh Ý cười khổ nói:

    - Ngươi luyện phong chi toan kiếm nhanh như vậy cũng vô dụng, mấy cái khác như phong chi điềm luân, phong chi khổ luân, phong chi lạt luân, phong chi hàm luân ta không học được, cũng không thể cho ngươi học.

    - Vậy sao?

    Lục Nguyên chìm trong suy tư, nói:

    - Cái này cũng không có gì.

    Lục Nguyên lấy ra Dưỡng Ngô tiên kiếm, phi kiếm xoay chuyển, mặc dù hắn bị Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ giam cầm nhưng phi kiếm có thể di chuyển.

    Hắn khống chế Dưỡng Ngô tiên kiếm dán sát một điềm chi ma thiệt, cảm nhận hơi thở của nó.

    Hắn dựa theo hơi thở điềm chi ma thiệt và phong chi toan kiếm muôn sáng tạo ra phong chi điềm kiếm.

    Lục Nguyên khống chế, Phong Minh Ý và Hoành Trảm không biết hắn định làm cái gì.

    Lục Nguyên không giải thích, thân thể cảm nhận ngũ vị xâm nhập, cực kỳ khó chịu.

    Thật ra nếu là độc hay tà khí đều có thể dùng dụng thanh thánh kiếm đạo và ban đầu văn tự chính tự phá giải.

    Nhưng ngũ vị một là không phải độc, hai là chẳng phải hơi thở tà ma.

    Ngũ vị là vị mà bản thân thiên địa có được, là chính thống thật sự, một không tính là độc, hai không tính là hơi thở tà ma, cho nên Lục Nguyên mới chịu bó tay, phải nhẫn nhịn ngũ vị xâm nhập.

    Nhưng khi Lục Nguyên luyện kiếm thì hắn sẽ chìm đắm vào đó.

    Lục Nguyên còn đang chìm đắm trong thế giới kiếm của mình.

    Dựa theo điềm chi ma thiệt và phong chi toan kiếm, Lục Nguyên đang không ngừng thay đổi kiếm chiêu.

    Một kiếm chiêu thô sư thành hình trong tay hắn, dần biến thành kiếm chiêu hoàn chỉnh.

    Kiếm chiêu này tùy theo kiếm thế tản ra có vị ngọt đến lòng người tản ra.

    Chương 1228: Phong chi khổ kiếm, lệ rơi đầy mặt

    - Phong chi điềm kiếm, thành!

    Lục Nguyên luyện thành phong chi điềm kiếm rồi tiếp tục bắt đầu giống vừa nãy.

    Lần này cần luyện phong chi khổ kiếm.

    Lục Nguyên cũng trước tiên dùng Dưỡng Ngô tiên kiếm cảm nhận khổ chi ma thiệt xung quanh.

    Nếu nói mới rồi sáng tạo phong chi điềm kiếm tràn ngập vui vẻ thì giờ sáng tạo phong chi khổ kiếm tràn ngập cay đắng.

    Hắn phải chịu đựng cay đắng rồi còn cảm nhận, cảm nhận bằng cả tinh thần.

    Hắn chìm đắm trong biển khổ.

    Nhưng cuối cùng vẫn luyện thành phong chi khổ kiếm.

    Tuy lúc luyện thành phong chi khổ kiếm thì mặt hắn đầy nước mắt.

    Phong chi khổ kiếm tuyệt đối so với phong chi khổ luân do Phong Thiên Âm tiền bối phong chi văn minh sáng tạo ra có uy lực lớn hơn nhiều.

    Hết cách, đây là đặc tính của Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo, chẳng những phục chế chiêu thức của đối phương mà còn cải tạo lại, khiến chiêu thức biến mạnh thêm.

    Luyện thành phong chi khổ kiếm rồi mấy kiếm sau chắc sẽ không chịu khỏ như vậy.

    Hết cách rồi, mới nãy luyện phong chi khổ kiếm cho cảm nhận quá sâu sắc, tựa như mấy cái trước chống đỡ sơ sơ, giờ toàn thân tâm tiếp xúc cảm nhận nên mới khắc sâu như vậy.

    Cảm giác mình ngâm trong thế giới khổ cực kỳ khó chịu, ài, sắp khóc rồi đây.

    Không đúng, lệ rơi đầy mặt.

    Lục Nguyên lập tức khóc ròng rã, lần này không phải đắng mà là cay.

    Mới rồi tu hành phong chi khổ kiếm xong hắn liền muốn tu phong chi lạt kiếm.

    Vừa nhận tư tưởng cay, do cay vọt vào lòng thì nước mắt liền tràn ra hốc mắt.

    Bà nội nó, đau thương quá, từ khi sư phụ Lý Nguyên Bạch chết đi đã bao lâu mình không khóc, giờ bị cay đến khóc.

    Muốn khóc quá, nếu việc mình bị cay đến khóc lóc có ai biết chắc mất hết mặt mũi.

    Hơn nữa lúc này cảm thấy toàn thân nóng cháy, có xúc động muốn đi tìm nước uóng mãi.

    Cay quá đi, cay từ đáy lòng phát ra, thiêu đốt mỗi tấc thân thể, cay đến cảm thấy còn khó chịu hơn bị lửa nhiệt độ siêu cao đốt.

    Lục Nguyên nhẫn nhịn vị cay này, rốt cuộc bùng nổ đánh ra phong chi lạt kiếm.

    Một kiếm này rất là hỏa bạo.

    Luyện xong phong chi lạt kiếm, rốt cuộc không khóc ròng nữa.

    Lúc này Lục Nguyên mới phát hiện nếu mình luyện phòng chi hàm kiếm rồi mới luyện phong chi lạt kiếm thì chắc sẽ không khóc thảm như vậy.

    Nói chính xác là mình không có ngọn nguồn rơi lệ, khóc cũng cần có ngọn nguồn chứ, giờ cảm nhận vị mặn, có thể đem máu, thể dịch đều mặn khiến không còn nước mắt mà rơi.

    Mặn quá.

    Lúc trước Lục Nguyên tham ăn, các loại mỹ thực ăn vào miệng heets, có nếm qua một ít mỹ thực nổi tiếng là măn.

    Ví dụ lúc trước ăn loại vịt mặn, vì quá mặn mà uống cả tấn nước.

    Nhưng bây giờ độ mặn hơn lúc trước gâp trăm vạn lần, chắc uống một trăm vạn tấn nước mới giải khát.

    Lục Nguyên bây giờ đang liều mạng với thời gian.

    Nhất định phải trước khi mặn chết sáng tạo ra phong chi hàm kiếm.

    Tổ cha nó, mặn thật.

    Lục Nguyên chửi thề, phát hiện không thể tập trung luyện phong chi hàm kiếm nhưng vẫn cưỡng ép mình.

    Rốt cuộc thì mất khá nhiều thời gian, cuối cùng Lục Nguyên luyện thành phong chi hàm kiếm.

    Rốt cuộc thì luyện thành phong chi hàm kiếm rồi, tiếp theo chắc là hợp nhất ngũ vị.

    Ngũ vị hợp nhất, cái này tuyệt đối không thoải mái.

    Phong chi toan kiếm, chua vô cùng, kiếm pháp quái dị khó dò, có thể nói là một kiếm quái nhất trong nhiều kiếm pháp, có một không ai.

    Phong chi điềm kiếm, ngọt như mật khiến người không đề phòng, cũng chẳng nổi lên lòng cảnh giác được liền bị kiếm chiêu đâm thương, bị thương người nhất chính là ngọt.

    Phong chi khổ kiếm, đây là kiếm pháp khó gặm nhất.

    Vô số đắng ở trong một kiếm này triền triền miên miên, vô cùng khổ, vô cùng đau thương, đây là loại kiếm pháp kinh người cỡ nào.

    Phong chi lạt kiếm là kiếm pháp hó bạo nhất.

    Vốn Lục Nguyên cảm thấy hỏa hoàng kiếm đạo cùa mình sau này tăng lên thành hỏa thánh kiếm đạo kiếm pháp hỏa bạo nhưng tuyệt đối không hỏa bạo bằng một kiếm này.

    Phong chi hàm kiếm, đây là kiếm pháp khiến người thống khổ nhất, là vị làm người không bao giờ muốn đụng tới.

    Ngũ kiếm có vị đạo riêng.

    Muốn hơn nhất ngũ kiếm, khó khăn cao đến không tưởng.

    Lục Nguyên suy nghĩ cách nào hợp nhât kiếm thì phát hiện nó hơi giống với Thất Tình Kiếm hợp nhất.

    Thất Tình Kiếm là tinh thần toàn phương vị, ngũ vị kiếm bao gồm không rộng bằng Thất Tình Kiếm, so với Thất Tình Kiếm khủng bố khó khăn thì nó dễ dàng hơn chút.

    Vì có cơ sở vững chắc Thất Tình Kiếm rồi nên Lục Nguyên luyện ngũ vị hợp nhất không khó mấy.

    Năm vị chua, ngọt, đắng, cay, mặn thật ra đến từ lưỡi, mà vị lưỡi thì lại xuất phát từ não, ngọn nguồn như Thất Tình Kiếm.

    Thật ra tìm đến Thất Tình Kiếm là việc khó khăn, lúc đó Phong Thiên Âm tiền bối muốn dung hợp ngũ vị kiếm mà không tìm thấy ngọn nguồn của não.

    Nhưng Lục Nguyên luyện Thất Tình Kiếm thì tìm thấy ngọn núi, ngũ vị kiếm và Thất Tình Kiếm có cùng một nguồn nên hắn dùng thời gian ngắn đã tìm được ngọn nuồn.

    - Ngũ vị chi kiếm, ngũ vị kiếm luyện thành.

    Kiếm quang của Lục Nguyên xoay chuyển, một kiếm hư không đánh ra, chiêu thức bình thường nhưng bên trong có năm vị chua, ngọt, đắng, cay, mặn.

    Một kiếm này xem như tiểu thành, còn cần tôi luyện chút nữa mới tính đại thành.

    Lục Nguyên chẳng hề do dự bắt đầu tôi luyện chiêu ngũ vị kiếm.

    Bên cạnh Phong Minh Ý ngây như phỗng.

    Mới đầu Lục Nguyên nhìn gã dùng mười hai lần mới luyện thành phong chi toan kiếm thì Phong Minh Ý cảm thấy hắn đã rất thiên tài rồi, nhanh vậy đã luyện thành phong chi toan kiếm.

    Nhưng vậy thì sao?

    Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ không dễ đối phó, ba người không khả năng thắng được Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ.

    Ai dè gã liền thấy Lục Nguyên dùng ra phong chi điềm kiếm, phong chi khổ kiếm, phong chi lạt kiếm, phong chi hàm kiếm.

    Hơn nữa gã thấy Lục Nguyên luyện thành bốn kiếm thì không ngừng sửa chữa, tức là nói hắn sáng tạo kiếm ngay tại chỗ.

    Không thể nào, vì học phong chi toan kiếm rồi nhờ vào hoàn cảnh đặc biệt nơi đây lập tức sáng tạo kiếm, quá khoa trương đi.

    Năm đó Phong Thiên Âm tiền bối cũng là kinh tài tuyệt diễm, sáng tạo ra bốn kiếm mất khá nhiều thời gian, đâu dễ dàng giống Lục Nguyên.

    Rồi gã lại thây Lục Nguyên đang thử hợp nhất ngũ kiếm, ngũ vị hợp nhất, cái này càng không thể.

    Năm đó Phong Thiên Âm tiền bối dùng thời gian rất dài mà không cách nào đem ngũ vị hợp nhất, cuối cùng buòn bã trở về, không còn thử luyện ngũ vị hợp nhất kiếm pháp nữa, phút cuối tập trung trùng kích văn minh cảnh, việc này cứ để đó.

    Phong Thiên Âm tiền bối cũng là kinh tài tuyệt diễm, năm đó tiền bố vắt óc suy nghĩ lâu như vậy mà không làm ngũ vị hợp nhất được, muốn nói Lục Nguyên càng tài năng hơn dùng mấy mươi năm luyện thành cũng không có gì, nhưng cố tình hắn đem lại kinh ngạc cho Phong Minh Ý.

    Lục Nguyên luyện thành ngũ vị hợp nhất không tốn thời gian bao lâu.

    Lục Nguyên khẽ quát:

    - Thành!

    Thành rồi ư?

    Phong Minh Ý đế tử rên rỉ, quá khoa trương đi, đây là loại tài năng cỡ nào chứ?"

    Phong Minh Ý nhìn Lục Nguyên, hỏi:

    - Sao ngươi làm được?

    - Trong kiếm đạo ta vô địch.

    Lục Nguyên hời hợt nói:

    - Đã trong phạm vi kiếm đạo thì không gì làm khó được ta.

    Phong Minh Ý nghe đáp án này càng suy sụp, bây giờ gã vô cùng nghi ngờ Lục Nguyên là đại nhân vật nào đó từ kỷ nguyên trước chuyển thế.

    Chương 1229: Cổ Quái kiếm pháp

    Phong Minh Ý cũng là đế tử quan trọng của phong chi văn minh, kiến thức rộng, nghĩ đến trong kỷ nguyên trước, kiếm cổ văn minh có một vị tên gọi Cửu Cửu chủ văn minh thiên phú hơi giống Lục Nguyên, nhưng bàn về thiên phú thôi chứ tính cách không giống.

    Hoành Trảm là người khá bá khí, thầm nhủ rằng Lục Nguyên tuyệt vời như vậy, gã phải biến giỏi, đao không kém gì kiếm.

    Hoành Trảm là người hoàn toàn hiến dâng cho đao đạo, xuất thân từ nước ngoài, bây giờ xông đến thế giới cảnh bát tầng cũng coi như kỳ tích.

    - Grao!!!

    Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ tăng tốc độ luyện hóa, năm mùi vị ngày càng đậm, dựa theo tốc độ thì tối đa một nén hương là Lục Nguyên, Phong Minh Ý cùng với Hoành Trảm đều bị nó hoàn toàn luyện hóa.

    Rốt cuộc thành!

    Ngũ vị chi kiếm.

    Ngũ vị chi kiếm, cũng không thể xếp vào trong thượng cổ kiếm đạo.

    Bởi vì thượng cổ kiếm đạo, đã không chỗ để dung, mặt sau từng kiếm so với một kiếm loại hại hơn.

    Cường độ của ngũ vị chi kiếm kém hơn kiếm cửu, thất tình chi kiếm nhiều, đương nhiên không khả năng làm kiếm thập, kiếm thập kinh thiên động địa kiếm.

    Thượng cổ kiếm đạo không thể dung thì chỉ còn cách sáng tạo một kiếm đạo.

    Kiếm đạo này gọi là hi kỳ cổ quái kiếm đạo đi.

    Đem một ít chiêu thức cường lực mình sang tạo ra nhưng uy lực không lớn gộp vào trong.

    Bây giờ ngũ vị chi kiếm gọi là chiêu thứ nhất của hi kỳ cổ quái kiếm đạo.

    Cổ quái đệ nhất kiếm, ngũ vị chi kiếm!

    Cổ quái kiếm đạo như vậy có lẽ uy lực không lớn nhất nhưng có chút tác dụng quái dị, sau này có thể khiến đối thủ khó lòng phòng bị.

    Đương nhiên, cổ quái kiếm đạo không có quy luật một kiếm mạnh hơn một kiếm của thượng cổ kiếm đạo, có thể mạnh có thể yếu, mọi thứ tùy tâm.

    Lúc này Lục Nguyên cảm thấy suy yếu, thấy yếu ớt là vì Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ.

    Cũng là lúc cho ngươi biết mùi rồi, Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ.

    Toàn thân Lục Nguyên bị đầu lưỡi to lớn quấn lấy, năm mùi vị không ngừng truyền đến, tay không thể nhúc nhích nhưng thần niệm động, chớp mắt Dưỡng Ngô tiên kiếm cắt tới.

    - Phong chi ngọt kiếm, trảm!

    Đây là một kiếm pháp ngọt như mật, bị thương người trng triền miên, thương người nhất chính là ngọt.

    Dưới kiếm, đầu lưỡi to lớn bị chém ra một khe hở.

    Lục Nguyên đã thoát khốn phóng ra, quả nhiên, mình sáng tạo ra kiếm pháp kia có tác dụng.

    Lúc trước mình dùng hết pháp lực chém chặt đều không thể tổn thương chiêu thức to lớn nhưng bây giờ vị ngọt của phong chi điềm kiếm lại thắng vị ngọt của Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ, đây là thế giới mùi vị xưng hùng.

    Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ lập tức phản công.

    Lục Nguyên trở tay ra hai kiếm.

    Một cái là phong chi toan kiếm, một cái là phong chi khổ kiếm.

    Đau xót đắng thương tổn Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ khiến nó thụt lùi ra sau.

    Lục Nguyên trở tay lại chém ra hai kiếm.

    Một cái là phong chi lạt kiếm, hỏa bạo không gì sánh được, chém khúc lưỡi bên cạnh Phong Minh Ý.

    Khúc lưỡi đó đó lấy vị cay hỏa bạo làm chính, địch không lại một kiếm lạt của Lục Nguyên vỡ ra một lỗ.

    Phong Minh Ý sớm bị trói đến khó chịu đương nhiên bay ra ngoài, trốn thoát.

    Lục Nguyên lại một kiếm đâm bên cạnh Hoành Trảm, là phong chi khổ kiếm, cái này đắng tới cực điểm, kiếm pháp triền triền miên miên này lấn át vị khổ bên cạnh Hoành Trảm gây nên vết thương.

    Hoành Trảm giơ đao thoát ra.

    Đến đây thì Lục Nguyên liên tục đánh ra năm kiếm, ở trên đầu lưỡi của Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ vạch năm vết thương, cứu ra mình và Phong Minh Ý, Hoành Trảm.

    - Grao!!!

    Hỗn độn ma lưỡi chi chủ rốt cuộc nổi giận, nó lại bị sinh linh như nhân loại tỏn thương, sao không giận cho được.

    Chỉ thấy ma lưỡi khổng lồ vô cùng di chuyển, rậm rạp ùn ùn ập hướng Lục Nguyên, Phong Minh Ý và Hoành Trảm.

    Năm vị chua, ngọt, đắng, cay, mặt chớp mắt đậm đặc gấp vạn lần.

    Thì ra Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ còn chưa dùng hết bản lĩnh nhưng giờ thì dốc hết sức.

    Chớp mắt trong trời đất mọi thứ biến mất hết, chỉ còn lại năm vị.

    Dường như thế giới này hoàn toàn cho mùi vị tổ thành.

    Tất cả chúa tể đều là mùi vị.

    Hoành Trảm cảm thấy chân nhũn ra, dù là Phong Minh Ý 1thế giới cảnh cửu tầng cũng cảm giác pháp lực trì trệ, đều bị năm vị ngăn cản.

    Đây là cực độ vị đạo!

    Lục Nguyên giơ tay lên, quát khẽ:

    - Cổ quái đệ nhất kiếm, ngũ vị chi kiếm!

    Chớp mắt một kiếm đánh ra, kiếm này dường như hỏa bạo, quái dị, đau khổ, triền miên, ngọt ngào.

    Trong một kiếm năm loại cảm giác và dường như hợp thành một, hóa thành một kiếm bình thường.

    *Xoẹt!*

    So tài mùi vị trong chớp mắt bắt đầu.

    Rào rào rào, mùi vị va đụng.

    Năm vị chua, ngọt, đắng, cay kịch liệt tỏa ra, chớp mắt năm vị đậm đặc khiến Hoành Trảm, Phong Minh Ý không nhìn thấy kết quả.

    Chợt nghe bóc một tiếng, dường như có vật nặng rớt xuống đất.

    Họ trợn to mắt mới phát hiện là một khúc lưỡi, chiêu thức to lớn đỏ thẫm rớt một khúc.

    Lục nguyên thừa thắng truy kích, lại chém ra một kiếm, vẫn là ngũ vị chi kiếm, chém rớt một khúc lưỡi to cỡ mấy trăm trượng rơi xuống đất.

    Khúc lưỡi rớt xuống đất không ngừng mấp máy, bên trong ma thức chưa mất.

    Tâm hồn Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ đầy kinh sợ, nó sinh ra không biết bao nhiêu kỷ nguyên rồi, trừ công nhận bên đầu óc Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ ra nó không thừa nhận sinh linh nào khác.

    Chỉ cần nó ở trong khoang miệng thì trước giờ vô địch, chưa từng bị trọng thương như vậy, giờ bị Lục Nguyên đánh đến run sợ.

    Nó thậm chí cảm thấy kiếm quang của Lục Nguyên khắc chế nó.

    Nó hét chói tai, chớp mắt mấy vạn đầu lưỡi xuất hiện.

    Cùng lúc đó Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ bỏ trốn, trong đời lần đầu tiên nó chịu thương nặng như vậy, so mùi vị mà còn thua người thì không trốn không được, lá gan của nó vốn không lớn.

    Mấy vạn đầu lưỡi cùng đâm hướng Lục Nguyên, muốn ngăn trở hắn trong giây lát để nó thong thả trốn đi.

    Trong Ngũ Thiệt Địa Ngục một khi nó trốn thoát thì muốn bắt lại nó không dễ.

    Bởi vì Ngũ Thiệt Địa Ngục là khoang miệng hỗn độn văn minh thú, quá mức khổng lồ, to đến khó thể tưởng tượng.

    - Này này này này, suýt nữa giết ba người chúng ta, muốn trốn đi dễ dàng thế sao?

    Hơn nữa hình như ngươi vô địch ở đây quá lâu rồi?

    Ngay cả chạy tốn cũng chẳng có nghệ thuật gì cả.

    Lục Nguyên thuấn di tới gần Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ, uống ngụm rượu, nói:

    - Lấy rượu hóa kiếm, thần diệu rượu, xuất hiện đi!

    thần diệu rượu là một loại rượu khiến vị giác của mình tăng lên gấp mười, gấp trăm lần.

    Với tăng cao như vậy thì một xíu mùi vị cũng hưởng thụ gấp mười, một trăm lần.

    Thần diệu rượu rất khó có được, vốn Lục Nguyên vì hưởng thụ mỹ vị mới chuẩn bị nhưng giờ ngẫm lại, thần diệu rượu có thể tăng cảm nhận vị giác, vậy có tăng uy lực ngũ vị chi kiếm được không?

    Ực một tiếng, thần diệu rượu một nửa đến bụng, một nửa đến thân kiếm Dưỡng Ngô tiên kiếm.

    Lấy rượu là kiếm, lấy rwuj làm kiếm, lấy rượu vung kiếm, lấy rượu chém kiếm.

    Kiếm xuất!

    Cổ quái đệ nhất kiếm, rượu chi ngũ vị kiếm!

    Trong thoáng chốc ngũ vị chi kiếm to lớn đánh ra.

    Mạnh quá!

    Có thần diệu rượu phụ trợ đúng là tăng lên tác dụng ngũ vị chi kiếm, tăng gấp ba lần.

    Lục Nguyên chớp mắt lấy ra ngũ vị kiếm.

    Ngũ vị phiêu sái phong chi toan kiếm cắt hướng Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ.

    Kiếm quang xẹt qua Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ, chớp mắt một kiếm chặt làm hai.

    Chương 1230: Ai giết Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ?

    *Xoẹt!*

    Đầu lưỡi mấy ngàn trượng bị kiếm quang bão táp biến thành hai khúc.

    - A!

    Một tiếng hú cực kỳ quái dị vang vọng trong Ngũ Thiệt Địa Ngục, khắp Ngũ Thiệt Địa Ngục nghe thấy.

    Phú chốc sinh mệnh Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ đã tận

    Khoảnh khắc đó, Lục Nguyên phát hiện vô số linh thạch rớt ra từ người Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ.

    Hỗn độn văn minh thú lúc còn sống quá khủng bố nên chết rồi còn không ngừng sản sinh linh khí, hóa thành nồng đậm thiên cấp linh thạch tích lũy trên người Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ.

    Bây giờ thiên cấp linh thạch đều rớt ra hết, Lục Nguyên dùng thần niệm quét qua đến, phát hiện thiên cấp linh thạch có tổng cộng một vạn khối, đây là phát tài rồi.

    Lần này ở cửa Ngũ Thiệt Địa Ngục hắn kiếm được rất nhiều linh thạch, kiếm đến sướng tay.

    Lục Nguyên giơ lên tương hỏa luyện sống đầu lưỡi mà sau khi Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ chết để lại.

    Làm xong những điều đó Lục Nguyên mới trở lại chỗ cũ.

    Trở lại chỗ cũ hắn thấy Phong Minh Ý, Hoành Trảm còn ở đó.

    Phong Minh Ý nói:

    - Lục Nguyên, mặt đất này là Hỗn Độn Thiệt Tinh, vật báu vô giá.

    Năm đó một khúc đầu lưỡi của hỗn độn văn minh thú đói với ngươi có tác dụng rất lớn.

    Ngũ Thiệt Địa Ngục là ngươi đã cứu chúng ta, cũng toàn là ra tay nên ngươi hãy thu đi.

    Lục Nguyên không khách sáo, cầm lên khối Hỗn Độn Thiệt Tinh đó.

    Mới cầm lên bị hù giật mình, khối Hỗn Độn Thiệt Tinh không lớn chỉ chừng một gian phòng, độ rộng khoảng ba thước nhưng trọng lượng thì cỡ mười vạn cân.

    Nặng quá, đây mới là một chút đầu lưỡi thôi, vậy bản thân hỗn độn văn minh thú rốt cuộc nặng cỡ nào chứ, tuyệt đối là con số thiên văn.

    Lục Nguyên ném Hỗn Độn Thiệt Tinh vào tân kiếm thế giới của mình, dùng thần niệm xâm nhập Hỗn Độn Thiệt Tinh.

    Xâm nhập vào trong hắn phát hiện hình thức sinh mệnh nơi đây vô cùng hoàn mỹ, hắn ở bên trong quan sát, đó là hoàn mỹ cỡ nào chứ, hoàn mỹ hơn hình thức sinh mệnh của mình rất nhiều.

    Hình thức sinh mệnh của mình đã rất là hoàn mỹ rồi.

    Luyện khí kỳ thì, khí kỳ viên mãn.

    Luyện thể kỳ thì, thân thể viên mãn.

    Trường sinh cảnh thì, thần hồn viên mãn.

    Đại đạo cảnh thì, khí, thể, thần ba cái kết hợp hoàn mỹ.

    Hỗn động cảnh thì không gian cá nhân ngoài người hoàn mỹ.

    Mỗi một đại cảnh giới đều đem phương hướng luyện hoàn mỹ.

    Bây giờ thân thể mình là thần thể, cũng tức là thân thể hoàn mỹ.

    Lúc bình thường mình luôn tự nhận thân hình của mình khá là hoàn mỹ.

    Nhưng bây giờ trông thấy chủ văn minh trong Hỗn Độn Thiệt Tinh mới phát hiện cái gọi là hoàn mỹ thân thể đáng sợ biết bao.

    Nhìn từ góc độ hoàn mỹ thì mình là bò sát trên mặt đất, một phần thân thể trong Hỗn Độn Thiệt Tinh thì là rồng trên trời, chênh lệch quá lớn.

    Đó là hoàn mỹ cỡ nào chứ, nhìn tế bào hoàn mỹ chết đi xếp hàng, Lục Nguyên hoàn toàn si mê.

    Không biết say đắm bao lâu thì óc Lục Nguyên chợt lóe sáng, nghĩ đến cách từ thế giới cảnh cửu tầng trùng kích thế giới cảnh thập tầng.

    Không sai, bây giờ mình vẫn là thế giới cảnh bát tầng, mục tiêu hàng đầu hiện nay là trùng kích thế giới cảnh cửu tầng quy nhất cảnh.

    Nhưng không biết tại sao mình nghĩ tới cách trùng kích thế giới cảnh thập tầng.

    Lần này mình ở thế giới cảnh bát tầng chân giới cảnh đã nghĩ đến cá từ thế giới cảnh cửu tầng quy nhất cảnh trùng kích thế giới cảnh thập tầng đại viên mãn, thật là việc đáng giật mình.

    Nói trắng ra cũng đơn giản, Lục Nguyên phát hiện hình thức sinh mệnh trên Hỗn Độn Thiệt Tinh siêu hoàn mỹ, so với hình thức sinh mệnh của mình hoàn mỹ rất nhiều.

    Mặc dù mỗi một tế bào nhỏ bé đều hoàn toàn chết nhưng dù nó chết thì hình thức sinh mệnh sắp hàng vẫn rất hoàn mỹ, hoàn mỹ đến khó tin.

    Cái gọi là thế giới cảnh thập tầng đại viên mãn lúc trước Lục Nguyên tại nho chi văn minh có điều tra tư liệu tương đối.

    Hắn biết thế giới cảnh thập tầng đại viên mãn nói thẳng ra là hình thức sinh mệnh viên mãn nhất, cần tăng hình thức sinh mệnh, tế bào sắp hàng hoàn mỹ, thế thôi.

    Hỗn Độn Thiệt Tinh là tế bào sau khi hỗn độn văn minh thú chết, tuy sớm không có sự sống nhưng hình thức sinh mệnh vẫn cực kỳ hoàn mỹ, so với thần thể của mình hoàn mỹ hơn rất là nhiều.

    Bây giờ đây tế bào sắp hàng trên đầu lưỡi, nếu ở tế bào đầu óc, nếu có tế bào trái tim, lấy một chút trong các bộ phận thân thể thì mình căn cứ vào hình thức sinh mệnh bên trên chẳng phải là sẽ đem hình thức sinh mệnh bản thân đến cảnh giới hoàn mỹ nhất sao?

    Kết quả là mình tìm được cách trùng kích thế giới cảnh thập tầng.

    Tìm đến một chút tế bào mỗi nơi của hỗn độn văn minh thú.

    Chỉ cần một chút là sẽ xem được tế bào sắp hàng, mình có thể trùng kích thế giới cảnh thập tầng, thế thì đối với những nơi mặt sau của hỗn độn văn minh thú như là phải đi não này, rồi ruột, trái tim vân vân, Lục Nguyên nổi lên hứng thú dào dạt.

    Hỗn độn văn minh thú tất cả mặt sau chắc rất thú vị, mình mỏi mắt mong chờ, chờ đặc sắc.

    Cùng lúc đó, khi Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ chết phát ra tiếng hét thê lương truyền khắp Ngũ Thiệt Địa Ngục, gần như toàn Ngũ Thiệt Địa Ngục đều nghe thấy.

    Đó là tiếng hét thảm thiết cỡ nào, chỉ có đầu lưỡi quái vật trước khi chết mới phát ra tiếng vang như vậy, cái khác không được.

    Ngũ Thiệt Địa Ngục đầu lưỡi quái vật lớn nhất cũng mạnh nhất tất nhiên chính là Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ.

    Thanh âm đó thê lương như vậy, không lẽ Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ chết rồi?

    Không đúng!

    Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ từ khi ra đời đến nay chưa từng chết.

    Xác suất Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ chết là không phần trăm, không có một chút xíu khả năng.

    Gặp phải Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ thì xác suất chạy trốn là một phần vạn.

    Cho nên Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ đối với mọi người là khủng bố.

    Mọi người đều nghĩ nếu không gặp phải Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ càng tốt.

    Cho nên nghe tiếng hét thê thảm như thế thì nghĩ đến Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ nhưng rồi liền phủ nhận suy nghĩ này.

    Sao có thể, sao Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ chết được chứ, tuyệt đối không có khả năng.

    Nhưng mọi người lập tức phát hiện không thích hợp, những này đầu lưỡi tấn công hình như yếu hơn trước rất nhiều.

    Ngũ Thiệt Địa Ngục đầu lưỡi yếu thế công chỉ có một lý do, Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ tiêu rồi.

    Kết hợp hai việc này mới khẳng định, Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ rất có thể thật sự chết.

    Rất nhanh nhiều người thừa nhận điều này.

    Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ chết rồi.

    - Không ngờ Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ đã chết.

    - Trời ạ, từ xưa đến nay chưa từng có ai làm được thế mà cũng thành công.

    Có người hỏi:

    - Các ngươi nói xem Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ rốt cuộc do ai giết?

    Bởi vì đầu lưỡi trong Ngũ Thiệt Địa Ngục đã yếu thế công thì tất nhiên mọi người có rảnh tán dóc, lúc trước một phần người bị đảo thải, gồm một số thế giới cảnh thất tầng và thế giới cảnh bát tầng, thế giới cảnh cửu tầng không ai bị đá ra.

    - Nói nhảm, tất nhiên là Hoang Chi Tử rồi.

    Nếu không phải Hoang Chi Tử thì còn ai giết được Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ chứ?

    Còn lại cái gì Pháp Chi Tử, Võ Chi Tử, Tiên Chi Tử đều không được.

    - Đúng vậy, chắc chắn là Hoang Chi Tử làm.

    - Hoang Chi Tử không uổng là kỷ nguyên chi tử nhỉ.

    Khí vận đệ nhất tử đúng là không bình thường, ngay cả Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ không ai giết được cũng bị hắn giết.

    Chương 1231: Thoát khỏi Ngũ Thiệt Địa Ngục

    Rất nhiều người đều cho rằng là Hoang Chi Tử giết chết Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ, vì họ chỉ tin tưởngHoang Chi Tử làm được điều này.

    Trừ Phong Minh Ý và Hoành Trảm, có mấy người tin Lục Nguyên làm điều đó chứ?

    Lúc này, đằng trước nhất Ngũ Thiệt Địa Ngục, Hoang Chi Tử cầm Hồng Hoang Thần Kích, chắp tay đứng.

    Gã đương nhiên biết không phải gã giết Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ, hay nói chính xác hơn là gã chưa đụng mặt Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ.

    Nếu gặp được Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ thì gã rất có hứng thú đánh chết nó, muốn xem coi mình có thể thành công giết chết hay không.

    Còn về trốn khỏi tay Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ hay không thì gã cho rằng tuyệt đối có thể.

    Người khác cơ hội là một phần vạn, chính gã thì là trăm phần trăm, gã có niềm tin.

    - Rốt cuộc là ai giết Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ?

    Hoang Chi Tử cười lạnh nói:

    - Thật muốn khiến người giết Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ thử Hồng Hoang Thần Kích của ta một lần.

    Lúc này Lục Nguyên bay lên, luyện thành ngũ vị chi kiếm rồi muốn chém chết những đầu lưỡi này dễ như chơi.

    Lục Nguyên một kiếm chém liên tục, mấy thiên cấp linh thạch đi ra, chưa từng thấy chỗ nào kiếm thiên cấp linh thạch dễ như vậy.

    Phong Minh Ý nói:

    - Chúng ta không thể ở lại đây quá lâu, nếu đi mặt sau muộn thì sẽ chịu thiệt nhiều.

    Lục Nguyên nghe nói vậy thì nghiêm túc lại.

    Hắn mới tiến vào Văn Minh Thánh Địa chỗ thứ nhất là khoang miệng, mặt sau còn càng nhiều chỗ thú vị chờ đợi.

    Hắn tăng lên tốc độ bay hướng thứ hai là đầu óc.

    Hỗn độn văn minh thú cấu thành không giống với nhân loại.

    Nửa phần đầu là khoang miệng, nửa doạn sau là đầu não, tiếp theo từ ruột vào trong thân thể.

    Đầu bởi vì hỗn độn mở thất khiếu ngũ quan, tinh hoa thoát mất nên phần khoang miệng và đầu não không có ích lợi gì, đơn thuần dùng để đào thải người.

    Chiến trường thật sự là thân thể.

    Bây giờ đi đầu não trước.

    Lúc tiến vào phần đầu não, Phong Minh Ý không ngừng suy tư giá trị lôi kéo Lục Nguyên.

    Người này thật khủng bố, Kiếm Môn coi như may mắn xuất hiện người như vậy, rõ ràng giá trị cao hơn Kiếm Chi Tử rất nhiều.

    Rốt cuộc Ngũ Thiệt Địa Ngục đi đến tận cùng, tiếp theo là đầu não.

    Tiến vào khối đầu não, phát hiện nó sáng hơn khối khoang miệng chút nhưng chỉ là một chút ánh sáng mà thôi.

    Vào khối đầu não rồi phát hiện nó khá là lớn, không nhỏ hơn khối khoang miệng, không gian khó mà tính được.

    Nhưng khói này không có đầu lưỡi tập kích, an toàn chút.

    Chờ đã, đây là cái gì?

    Lục Nguyên phát hiện trong không trung có một số vật quái lạ, ví dụ đằng trước một ít vật đông lại màu trắng.

    Hắn tới gần nghiên cứu kỹ, tay ấn lên phát hiện rất cứng, cảm thấy quen thuộc rồi lại xa lạ.

    Phong Minh Ý và Hoành Trảm theo bên cạnh.

    Phong Minh Ý nhìn Lục Nguyên xem vật quái dị này thì giới thiệu:

    - Đây là tủy não.

    Lục Nguyên ngây ra, hỏi lại:

    - Tủy não?

    Phong Minh Ý nói:

    - Đúng vậy, là tủy não, tủy não của hỗn độn văn minh thú.

    Lục Nguyên nghe vậy thì mừng rỡ.

    Hắn đã nghĩ ra cách từ thế giới cảnh cửu tầng xông lên thế giới cảnh thập tầng, đang cần tìm các mặt tế bào của hỗn độn văn minh thú, bao gồm cả tế bào đầu óc, không ngờ tùy tiện đụng phải tủy não.

    Hắn muốn rút nó đi nhưng phát hiện dù dùng pháp lực hay trường kiếm đều không thể làm tủy não nhúc nhích chút nào.

    Phong Minh Ý cười khổ nói:

    - Hỗn độn văn minh thú năm đó là cảnh giới chủ văn minh, hơn nữa luyện kỷ nguyên kỳ công Vĩnh Thế Bất Hủ Quyết, dù là người văn minh cảnh cũng không thể phá hỏng di thể của nó một chút nào, ngươi càng không làm được.

    Lục Nguyên lấy làm lạ hỏi:

    - Vậy lần trước làm sao lấy được Hỗn Độn Thiệt Tinh?

    - Rất đơn giản, vì một chút Hỗn Độn Thiệt Tinh đó đầu tiên là tự sinh ra biến đổi, xuất hiện Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ, tương đối suy yếu tinh hoa trong đó cho nên ngươi mới lấy được một chút Hỗn Độn Thiệt Tinh.

    Luyện Vĩnh Thế Bất Hủ Quyết ngẫu nhiên tách ra một chút, sản sinh loại sinh linh như Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ.

    - Chúng ta muốn chủ động lấy đi một chút xíu, không đụng phải loại như Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ thì không còn cách nào khác.

    Nghe Phong Minh Ý giải thích thì Lục Nguyên mới xem như hiểu, thì ra là thế.

    Nếu không thể đụng tủy não nơi này, Lục Nguyên tiếp tục tiến lên, tuy nhiên con đường quá yên tĩnh đi.

    Lúc trước đều nói chân chính đào thải người có ba cửa, một là hư không đường bên ngoài Văn Minh Thánh Địa, hai khoang miệng đầu lưỡi trước đó, ba là đầu não này.

    Sao bây giờ không gặp được gì hết vậy?

    Không biết từ khi nào gió nổi lên.

    Không đúng, chờ đã, gió thổi vào người tại sao không là thân thể lạnh mà là linh hồn băng giá?

    Lục Nguyên kinh ngạc.

    Ngoái lại nhìn, phát hiện Hoành Trảm, Phong Minh Ý đều bộ dạng cực kỳ nghiêm trọng như đang chống đỡ cái gì.

    Lập tức lại là cơn gió, gió lớn hơn vừa rồi.

    Gió to rít gào!

    Khoan, Lục Nguyên rốt cuộc hiểu, cái này không phải là gió to rít gào gì mà là gào thét thần hồn đại phong.

    Phong Minh Ý gật đầu nói:

    - Đúng vậy, đây chính là thần hồn phong bạo.

    Cửa đầu não thường hay thổi gió, giống như đầu lưỡi ở khoang miệng vậy.

    Phong Minh Ý nói:

    - Nhưng cửa này chắc ngươi qua nhẹ nhàng, vì thần hồn của ngươi thủ hộ quá lợi hại.

    Lúc trước ngươi đấu với Hoang Chi Tử, ngay cả thần hồn công kích mạnh nhất của Hoang Chi Tử mà còn không làm gì được thần hồn thủ hộ của ngươi, cho nên cửa này ngươi sẽ bình yên độ qua, chúng ta thì thảm rồi.

    Thì ra là vậy.

    Mắt thấy gió ngày càng to, Phong Minh Ý, Hoành Trảm tốt xấu là đồng bạn tạm thời của mình, Phong Minh Ý còn tặng cho mình một con phong chi tinh linh đỉnh cấp, vậy nên Lục Nguyên phát ra luồng sáng trắng bảo vệ ba người.

    Ban đầu văn tự chính tự cực kỳ có ích.

    Gió!

    Gió thật lớn!

    Thần hồn phong bạo rít gào đến!

    Gió thần hồn kịch liệt thổi lòng người lạnh lẽo, thần hồn bị tổn hại.

    Lục Nguyên dựng lên ánh sáng trắng hơi bảo vệ Phong Minh Ý, Hoành Trảm.

    Ban đầu văn tự chính tự về thần hồn thủ hộ đúng là rất mạnh, khá xuất sắc.

    Đương nhiên chỉ hơi giúp ích thôi chứ không giúp được nhiều, đa phần do hai người liều mạng.

    Vốn Phong Minh Ý và Hoành Trảm đều là hạng xuất sắc, nhưng trước đó không lâu bị Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ lăn qua lộn lại, bị thương không nhẹ Giờ thì tinh thần mệt mỏi, nếu không đã không cần Lục Nguyên dùng ánh sáng trắng giúp đỡ.

    Lục Nguyên, Phong Minh Ý và Hoành Trảm, ba người cùng nhau bay trong não hỗn độn văn minh thú.

    Đầu não to lớn, không biết là mấy ức vạn dặm.

    Lục Nguyên nói:

    - Khu khoang miệng có một Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ, vậy khu đầu não chắc sẽ không là loại hỗn độn não chủ gì đi?

    Phong Minh Ý gật đầu nói:

    - Đúng vậy, đúng là có một cái nhưng không gọi là hỗn độn não chủ mà là Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ.

    Trong khoang miệng có đầu lưỡi, trong đầu não thì có tủy não, có tư tưởng, bản chất tư tưởng thật ra chính là một loại thần hồn.

    Vị này là trong đầu não trải qua vô số năm tháng mới sinh ra.

    - Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ, gặp phải nó xác suất chạy trốn là một phần vạn, thần hồn công kích của nó đáng sợ đến cực điểm.

    Chương 1232: Hoang Chi Tử đối chiến Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ

    - Xác suất Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ chết là không, từ trước nay chưa từng chết, so với Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ còn khó giết.

    Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ tốt xấu có thực thể, giết thực thể là thành công, còn Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ thì không có thực thể, một khi bị thương sẽ hóa thân hàng ức vạn, ai mà giết được nó.

    - Cửa đầu não này nếu không gặp phải Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ, dựa vào pháp lực thế giới cảnh cửu tầng, thế giới cảnh thập tầng thì nguy hiểm không lớn.

    Đương nhiên nếu không gặp Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ thì thế giới cảnh thất tầng, thế giới cảnh bát tầng ở trong đầu não cũng rất dễ bị đào thải, gió thần hồn thủ hộ quá sắc bén.

    Lục Nguyên nhìn nhìn, nói:

    - Nhưng cửa trước chúng ta gặp Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ thì chắc cửa này sẽ gặp Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ?

    Phong Minh Ý nói:

    - Chắc là không xui như vậy đi.

    Lục Nguyên ở trong lòng rất muốn thử.

    Không sai, mình muốn đụng tới Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ, lúc trước nghĩ ra cách trùng kích thế giới cảnh thập tầng thôi, giờ góp nhặt Hỗn Độn Thiệt Tinh rồi, theo lý thì chỗ Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ chắc sẽ có Hỗn Độn Não Tinh.

    Thứ này rất có ích cho mình trùng kích thế giới cảnh thập tầng.

    Vậy nên Lục Nguyên rất mong chờ Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ mà người khác chỉ muốn chạy trốn.

    Đáng tiếc lần này không gặp phải Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ.

    Đương nhiên dù không gặp Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ thì trên đường cũng rất đặc sắc, thần hồn phong bạo không thổi bình thường mà một lát hình vòng xoáy, một lát như rồng đổ mưa.

    Đáng sợ nhất là vòng xoáy cỡ lớn, đụng phải thần hồn phong bạo vòng xoáy lớn là mọi người phải tránh né, nếu không dù là thế giới cảnh cửu tầng, thế giới cảnh thập tầng cũng chống không nổi.

    Thật ra cửa này có rất nhiều nguy hiểm nhưng Lục Nguyên, Phong Minh Ý, Hoành Trảm không gặp phải nguy hiểm gì cả.

    Chính vì vậy nên Lục Nguyên mới rảnh rỗi nghĩ về kiếm pháp của mình.

    Hiện nay kiếm pháp của mình đại thành sáu thiết tắc, hai thiết tắc chưa thành.

    Mà khoan, mình tập luyện thích ứng thiết tắc tổng cộng chia hai loại là thích ứng thiên địa, trải qua kiếm thánh tâm đã đại thành.

    Loại kia là thích ứng chiến tranh, mình ở tà kiếm văn minh luyện hai phần, bây giờ phát hiện mặt thích ứng chiến tranh đang chậm rãi trùng kích lên trên.

    Đây là sao vậy?

    Hơi suy nghĩ liền hiểu, lúc trước mình vì thích ứng chiến đấu vị giác mà cứng rắn luyện thành ngũ vị kiếm pháp, đây cũng là biểu hiện thích ứng chiến tranh, nên mới có thế xông lên.

    Lục Nguyên một bên bay một bên tu hành, tăng thích ứng chiến tranh lên ba phần, cách mười phần chỉ còn bảy.

    Tiếp theo có nên tu luyện thích ứng thiết tắc tiếp không?

    Nơi này là thần hồn phong bạo, mình có nên thử dùng thần hồn phong bạo luyện thành thích ứng chiến tranh?

    Lục Nguyên thí nghiệm tới lui, thậm chí từ bỏ ánh sáng trắng khiến thần hồn cứng rắn chống thần hồn phong bạo.

    Thí nghiệm thật lâu vẫn không thể đem thích ứng chiến tranh tăng lên bốn phần.

    Khó, khó, khó.

    Lục Nguyên suy nghĩ như vậy.

    Phong Minh Ý bỗng cau mày nói:

    - Đằng trước xuất hiện gió mạnh, có người đang đấu.

    Phong Minh Ý là người phong chi văn minh cho nên mới biết đằng trước có người giao đấu, ai dám nói hiểu gió hơn cả người phong chi văn minh?

    Hoành Trảm cũng chau mày nói:

    - Đấu nhau trong thần hồn phong bạo, gan lớn quá chứ.

    - Đi xem thử.

    Lục Nguyên cũng đồng ý:

    - Cũng tốt, từ xa nhìn là được.

    Thế là ba người hướng phía đông nam, càng đi càng phát hiện chỗ đó đấu nhau kịch liệt, không chỉ có bọn họ vây xem mà còn rất nhiều người đều đứng đó.

    - Giao đấu là ai?

    Có người đáp:

    - Nghe nói là Hoang Chi Tử.

    Nghe nói là Hoang Chi Tử thì Lục Nguyên nhíu mày.

    Hoang Chi Tử!

    - Hoang Chi Tử đang đấu với ai?

    - Có thể đánh với Hoang Chi Tử đến mức này thì chắc là Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ rồi.

    - Trong hơn một vạn người chúng ta mạnh nhất chính là Hoang Chi Tử.

    Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ cũng là mạnh nhất trong phần đầu não này, hai bên đấu nhau thật là đặc sắc.

    - Đúng vậy, các ngươi nói xem ai sẽ thắng?

    - Phần thắng của Hoang Chi Tử lớn chút.

    Đây là người ủng hộ Hoang Chi Tử, danh tiếng của gã quá lớn.

    - Vậy cũng khó nói.

    Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ không dễ chọc, từ khi ra đời chưa từng thua.

    Đây là người nghiêng hướng Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ.

    - Hừ, Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ cũng chưa từng thua thôi, kết quả bị Hoang Chi Tử giết chết.

    Đây là chiến tích của Lục Nguyên nhưng hơn một vạn người đều cho rằng tuyệt đối là Hoang Chi Tử ra tay.

    Có đánh chết họ cũng không tin Lục Nguyên làm được điều này.

    Chỉ có kỷ nguyên chi tử Hoang Chi Tử mới có khả năng giết chết Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ.

    Đám người tranh cãi qua lại cuối cùng mỗi người một nửa, cho rằng Hoang Chi Tử và Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ đều có phần thắng.

    Lục Nguyên thầm nhủ, muốn khóc quá, mình muốn đụng Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ kết quả bị Hoang Chi Tử giành trước, đây là kho báu của mình nha.

    Hy vọng Hoang Chi Tử không giết được Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ, dù sao Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ không phải hạng dễ đánh bại.

    Thôi, trước xem cuộc chiến này ra sao đã.

    ...........

    Tạm thời Lục Nguyên xem trò hay, tới gần chút nhìn cuộc chiến chính giữa.

    Chỗ trung tâm Hoang Chi Tử mặc ngọc kỳ lân chiến bào, tay cầm Hồng Hoang Thần Kích, uy phong lẫm lẫm như chiến thần chuyển thế.

    Không đúng, gã vốn là chiến thần.

    Đối diện Hoang Chi Tử là một cái não vô cùng to lớn cỡ ba người.

    Không sai, chính là đầu não, không tay không chân, chỉ có mắt và mũi, hình dạng đầu lâu.

    Hai bên không dùng tay hoặc phi kiếm, bởi vì những thứ này hoàn toàn vô dụng.

    Đây là địa bàn của não, chỉ có thể dùng thần hồn oanh kích.

    Lúc Lục Nguyên nhìn thấy thì phát hiện Hoang Chi Tử đã lấy ra bảy mươi hai con thần hồn quái thú hồng hoang hoàng kim từng đấu với hắn.

    Thần hồn màu hoàng kim có sức chiến đấu hung bạo tới cực điểm.

    Nhưng Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ cũng hung tàn không kém.

    Nó hư ảo biến ra một cái đầu hoàng kim khổng lồ, lớn hơn đầu của nó rất nhiều.

    Đây là thần hồn tụ tập hoàng kim, đầu màu hoàng kim nhan sắc rất thuần, rất thật, kích cỡ chừng ngàn trượng.

    Đầu thần hồn hoang kim và Hoang Chi Tử lấy ra bảy mươi hai con thần hồn quái thú hồng hoang mạnh va đụng vào nhau.

    Chớp mắt dường như vô số thần hồn hoàng kim tan tác bốn phía.

    Cú va chạm thật quá kịch liệt.

    Thật mạnh!

    Lục Nguyên và những người khác từ xa xem Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ hết sức mạnh mẽ, đầu thần hồn hoang kim của nó cứng rắn đè bảy mươi hai con thần hồn quái thú hồng hoang yếu thế.

    Tình huống này làm Hoang Chi Tử giật mình, người bên cạnh cũng rùng mình.

    Hay cho Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ, bàn về chất lượng thần hồn mà có thể hơi thắng Hoang Chi Tử.

    Tình hình trong sân dần nghiêng hướng Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ, hình như nó muốn chiếm ưu thế.

    Nếu để nó lấn lướt là sẽ giết chết Hoang Chi Tử.

    Lúc này Hoang Chi Tử đã rơi vào thế yếu thật sự.

    Nhưng Hoang Chi Tử là kỷ nguyên chi tử đâu dễ chịu thua.

    Hoang Chi Tử nghiến răng nói:

    - Đột phá cho ta!

    Đối mặt Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ hơi chiếm ưu thế.

    Bảy mươi hai con thần hồn quái thú hồng hoang của gã bỗng biến thành một trường đao có tia hỗn độn sắc.

    Chương 1233: Cùng nhau truy đuổi Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ

    Thanh trường đao màu hoàng kim vô cùng sắc bén, còn mang chút hỗn độn sắc thần hồn đặc biệt chỉ mình văn minh cảnh có.

    Không ngờ Hoang Chi Tử giữa trận đột phá.

    Hoàng kim trường đao mang một tia hỗn độn sắc chém xuống, cứng rắn chặt đầu thần hồn hoang kim thành hai nửa.

    Hoang Chi Tử quát dài:

    - Ngươi mà cũng muốn thắng ta?

    Thật buồn cười, ta là kỷ nguyên chi tử!

    Hoang Chi Tử giữa trận đột phá, thần hồn lại tăng một tầng, bây giờ chiếm ưu thế tuyệt đối, khoảnh khắc chém đứt đầu thần hồn hoang kim.

    Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ thấy tình hình không ổn lập tức chạy trốn.

    Hoang Chi Tử đương nhiên muốn giết chết Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ nhưng nó có thể phân thân vô cùng, gã chém vài cái chỉ chặt một số phân thân của nó.

    Nó nhanh chóng bỏ chạy.

    Hoang Chi Tử đúng là không giết chết Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ, đối mặt phân thân vô tận của nó gã đành bất lực.

    Không ai chú ý một góc Lục Nguyên hành động, đuổi theo Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ.

    - Hoang Chi Tử thật mạnh, không ngờ đánh bại Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ.

    - Đúng vậy, thần hồn của Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ cường đại là thế mà vẫn bị đánh bại.

    - Thật là không thể tưởng tượng.

    - Hoang Chi Tử không uổng là kỷ nguyên chi tử, giữa trận đột phá, cực kỳ lợi hại.

    - Đúng vậy đấy, giữa trận đột phá mà cũng được, thật là giỏi quá đi.

    Trước khi tiến vào Văn Minh Thánh Địa, thần hồn của Hoang Chi Tử và Lục Nguyên đụng độ nhau, khi đó Hoang Chi Tử có thần hồn xen lẫn hỗn độn sắc thì Lục Nguyên thua rồi.

    - Thì đó.

    Mặc dù Lục Nguyên được gọi là Túy Chi Tử khí vận đệ bát tử, thắng khí vận đệ lục tử Kiếm Chi Tử.

    Nhưng so với khí vận đệ nhất tử Hoang Chi Tử thì vẫn không bằng.

    Một đám người bàn tán xôn xao đều đamng thảo luận về lần nãy Hoang Chi Tử giữa trận đột phá.

    Đối với người bình thường thì giữa trận đột phá rất khó khăn nhưng Hoang Chi Tử làm được, đêm không thể biến thành có thể.

    - Ủa, mới rồi hình như bên cạnh ta đứng một cao thủ nửa bước văn minh cảnh lôi chi văn minh Lôi Động Thiên, sao giờ không thấy?

    - Ngươi nói như vậy ta cũng phát hiện, bên cạnh ta đến từ tinh chi văn minh nửa bước văn minh cảnh Tinh Trường Hà cũng không thấy bóng dáng.

    - Hình như mới rồi ta gặp nửa bước văn minh cảnh dạ chi văn minh Dạ Trường Ca nhưng giờ không thấy đâu.

    - Mới rồi bên ta có thiên mẫu văn minh Tô Tuyết Nghi, là nửa bước văn minh cảnh, cũng không gặp.

    - Sao tự dưng những đỉnh cao nửa bước văn minh cảnh đều biến mất?

    Trong hơn một vạn người, thế giới cảnh bát tầng và thế giới cảnh cửu tầng chiếm đa số, thế giới cảnh thập tầng là đỉnh, nửa bước văn minh cảnh làđỉnh cao nhất, cực kỳ hiếm hoi, có thể tu đến nửa bước văn minh cảnh là con số ít.

    Một người tò mò nói:

    - Đũng vậy, những người nửa bước văn minh cảnh thậm chí là một số thế giới cảnh thập tầng đều biến mất cả.

    - Ài, các ngươi đó, vẫn là không có hiểu biết gì cả.

    Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ đúng là không khả năng chết, điều này tất cả đều biết.

    Trong đó một người nói:

    - Nhưng mà, chỉ cần đuổi kịp Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ khiến nó để lại một phân thân, ngưng luyện thân phân đó là có thể tăng một ít thần hồn lượng.

    Những người nửa bước văn minh cảnh và một ít thế giới cảnh thập tầng đều đuổi theo Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ rồi.

    Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ bị Hoang Chi Tử đánh thương, bây giờ không đuổi theo thì chờ đến bao giờ?

    - Thì ra là vậy.

    - Hèn chi tập thể đuổi theo Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ.

    Hoang Chi Tử tay cầm Hồng Hoang Thần Kích, mới rồi trong chiến đấu gã phát hiện mình không giết được Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ.

    Nhưng gã cũng giẫm chân đuổi theo Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ, gã phải chém nhiều phân thân xuống chút, phân thân của Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ có thể tăng cường độ thần hồn.

    Cuộc truy kích bắt đầu.

    Lục Nguyên ở trong đám người truy kích.

    Bây giờ tất cả đều đuổi theo Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ bị thương, ai cũng hy vọng sẽ chém xuống mấy phân thân tăng thần hồn của mình là đủ rồi.

    Nhưng đám người mới đầu đuổi theo một ít hơi thở lập tức đối mặt một vấn đề, đuổi không kịp.

    Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ bị thương dường như biến mất không còn bóng dáng, sao mà đuổi kịp.

    Nơi này là địa bàn não, Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ chính là ma thần sinh ra từ đây.

    Không ngừng dấy lên thần hồn phong bạo, đối với những người khác là chướng ngại gian nan nhưng với Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ thì không.

    Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ hoàn mỹ lợi dụng điều này khiến những người nửa bước thế giới cảnh và thế giới cảnh thập tầng không theo kịp nó.

    Nửa bước văn minh cảnh Tinh Trường Hà chắp tay sau lưng nói:

    - Mất dấu rồi.

    Gã là người tinh chi văn minh, tốc độ siêu nhanh nhưng đuổi theo Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ mà mất dấu, quá mất mặt.

    Tinh Trường Hà lớn lên cao ngất thon dài, nổi bật hơn người.

    - Ngươi thì sao?

    Tinh Trường Hà hỏi người bên cạnh tóc dài tung bay theo gió mà động.

    Người này tên gọi Phong Tinh Tinh, cùng là đế tử nửa bước văn minh cảnh tên gã rất đáng yêu, khuôn mặt búp bê trông rất dễ thương.

    Người này giỏi về giao tiếp, ở trung ương thiên triều không biết kết bạn bao nhiêu người, tại di thất địa cũng có nhiều bạn tốt, nhưng nghe nói đắc tội Phong Tinh Tinh cũng không có kết quả tốt.

    Tinh Trường Hà, Phong Tinh Tinh đều là nửa bước văn minh cảnh, một đến từ tinh chi văn minh, một từ phong chi văn minh.

    Hai người coi như là bạn tốt, lần này không kết bạn cùng đi nhưng lúc đuổi theo Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ thì Tinh Trường Hà đánh mất nó nên mới hỏi Phong Tinh Tinh.

    Nếu nói trong đám người còn ai có khả năng tìm được Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ thì chính là Phong Tinh Tinh.

    Vì gã là người phong chi văn minh, trong thần hồn phong bạo chiếm ưu thế rất lớn.

    Cho nên gã là có khả năng nhất.

    Phong Tinh Tinh lắc đầu đáp:

    - Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ này quá gian xảo, ta cũng không đuổi kịp.

    Tinh Trường Hà nghe vậy ngây ra:

    - Ngươi mà không đuổi kịp vậy xem ra không ai có thể rồi.

    Đúng vậy, Tinh Trường Hà nói là sự thật, bây giờ đúng là không một ai đuổi kịp Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ.

    Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ quá gian xảo, hơn phân nửa nửa bước văn minh cảnh và thế giới cảnh thập tầng đều đuổi không kịp, lại còn là muốn nhân lúc nó bị thương, giờ thì không chiađược một chút gì.

    Hoang Chi Tử ngồi trên kỳ lân mười vuốt, gã cũng mất dấu Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ.

    Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ này thật là đáng sợ, không uổng là ma thần sinh ra từ não, đầu óc chủ về trí tuệ, nó tinh ranh hơn Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ rất nhiều.

    ..........

    Lúc này, Lục Nguyên cũng mất dấu.

    Hoang Chi Tử, Tinh Trường Hà mà còn mất dấu thì Lục Nguyên đâu giỏi truy đuổi theo dấu ai, đánh mất là chuyện thường.

    Không đúng, không thể mất dấu được, mình còn cần Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ xem coi có Hỗn Độn Não Tinh không, để cho mình càng tốt trùng kích thế giới cảnh thập tầng, đây là mấu chốt khi mình từ cửu tầng xông thập tầng, sao mà đánh mất được.

    Nhưng bàn về thuật truy kích thì mình không có tâm đắc, tại Tấn quốc từng học nhưng đến bây giờ thì sớm không theo kịp thời đại.

    Chương 1234: Một quả trứng màu trắng

    Không cam tâm a!

    Nhưng có cách gì đâu?

    Ủa!

    Gì thế này!

    Khi Lục Nguyên có chút buồn rầu mình đánh mất Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ thì phát hiện trong tân kiếm thế giới dường như có sinh mệnh dịđộng.

    Vốn tân kiếm thế giới của Lục Nguyên chân chính có sinh mệnh chỉ một cái, đó là kiếm ý quái vật, trừ nó ra không còn cái khác.

    Vậy nên tân kiếm thế giới đột nhiên xuất hiện sinh mệnh di động lắm hắn chú ý.

    Lục Nguyên đem ý thức tiến vào tân kiếm thế giới của mình, phát hiện tân kiếm thế giới xảy ra biến đổi rất huyền diệu.

    Không đúng, nên nói là một cái trứng.

    Một cái trứng trắng muốt bềnh bồng trên không trung.

    Trứng trắng không quá to, Lục Nguyên cũng phát hiện đạo tự phân thân, tiểu kiếm đạo thụ, kiếm đạo hồ lô, kiếm đạo môn, khắc tự phân thân, đổ tựphân thân vân và vân vân, mấy thứ đồ tốt đều liên kết trên trứng trắng, không biết nó hấp thu bao nhiêu tinh hoa rồi.

    Trứng trắng chắc là trước đó không lâu Phong Minh Ý đưa cho mình, nói là phong chi tinh linh đỉnh cấp của phong chi văn minh.

    Phong chi tinh linh tác dụng cơ bản là tăng tốc, tăng nhanh tốc độ.

    Lúc đó mình có nhận rồi đưa trứng trắng vào đây, thời gian qua không lâu, tại sao trứng trắng nàyđã tiến hành sinh mệnh dị động rồi?

    Thật ra quả trứng màu trắng này đúng phong chi tinh linh đỉnh cấp của phong chi văn minh nhưng cố tình nó rất quái dị khác loại.

    Phong chi tinh linh bình thường tác dụng là tăng tốc độ bản thân nhưng nó lạ lùng, nó cảm nhận tất cả phong di chuyển, đem phong di chuyển thu vào lòng.

    Trứng tinh linh chưa ấp trứng ra nhưng cũng sắp rồi.

    Khi đó Phong Minh Ý không biết tác dụng của trứng tinh linh, còn tưởng là trứng đỉnh cấp bình thường nên tặng cho Lục Nguyên.

    Vậy nên bây giờ trứng nằm trong tay Lục Nguyên.

    Vốn trứng sẽ không nhanh ấp ra như vậy, nhưng tân kiếm thế giới của Lục Nguyên có rất nhiều thứ tốt, sinh linh thì quá nhỏ quá ít.

    Kiếm ý quái vật giấu trong phần kiếm quyển không dám tới đây, trứng ở trong nay hấp thu không ít thiên địa tinh hoa, thậm chí là đạo tự phân thân tinh hoa vân vân làm tăng nhanh tốc độ ấp chứng, giờ nó sắp ấp ra.

    Khi phong chi tinh linh xuất hiện, tinh thần kết hợp cùng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên ngẩn ngơ, a phong chi tinh linh khi ấp trứng ra thì cảm nhận tất cảphong di chuyển, tất cả dấu vết phong di chuyển đều không chạy thoát khỏi nó.

    Thế thì chẳng phải nói hắn có thể mượn thứ này tìm ra Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ ư?

    Tốt quá, chính lúc cần tìm Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ thì phong chi tinh linh xuất hiện.

    Mình đã nhặt được món hời rồi.

    Phong chi văn minh nếu biết tặng phong chi tinh linh có tác dụng lớn như vậy chắc hơi buồn bực.

    Tất nhiên phong chi tinh linh này đúng là mạnhđến không thể tưởng tượng nhưng chỉ hữu dụng trong phạm vi truy sát và bỏ trốn, hoàn cảnh hiện tại là dùng tốt nhất, hoàn cảnh đặc biệt khác thì sẽ bớt đi tác dụng.

    Không biết con phong chi tinh linh ấp trứng ra rồi sẽ có bộ dạng gì nhỉ?

    Bây giờ Lục Nguyên rất mong chờ.

    Sự sống chảy xuôi trên trứng trắng.

    Lục Nguyên luôn chờ đợi, đi ra sẽ là loại sinh linh gì đây?

    Đối với sinh linh thứ hai xuất hiện trong tân kiếm thế giới của mình, mình rất tò mò.

    *Bóc!*

    Một tiếng vang lên trên vỏ trứng trắng, vỏ trứng có khe nứt đang biến to, ngày càng to, một sinh linh như sắp thoát ra từ bên trong, không biết sẽ nhảy ra loại sinh linh gì đây.

    Lúc này Phong Minh Ý và Hoành Trảm phát hiện không thấy Lục Nguyên đâu.

    Hắn đã đi đâu?

    Không lẽ là vì Hoang Chi Tử?

    *Bóc!*

    Một con chim nhỏ trắng muốt tròn xoe nhảy ra khỏi vỏ trứng.

    Nó nhảy ra rồi đầu tiên là dùng đôi mắt ngây thơ nhìn Lục Nguyên, kêu lên:

    - Cô cô, cô cô, cô cô!

    Lục Nguyên không biết con chim nhỏ tròn xoe có ý gì.

    Con chim nhỏ trắng như tuyết lại kêu cô cô, bay tới trên vai Lục Nguyên, thân thiết dụi vào hắn.

    Lục Nguyên chưa từng bị sinh linh thân thiết dựa sát như vậy, thấy có chút quái, không hiểu chim nhỏ tròn xoe này rốt cuộc gọi cái gì, kêu cô cô là có ý gì.

    Cho nên làm nửa ngày chỉ có thể dùng thần niệm giao lưu.

    Lục Nguyên nói:

    - Thôi, đặt cho ngươi tên là Cô Cô đi.

    Khi thần niệm giap lau Lục Nguyên đã biết cách dùng năng lực của Cô Cô.

    - Cô Cô, ngươi tìm một cái đầu lâu cho ta.

    Lục Nguyên miêu tả sơ bộ dạng của Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ, cũng đưa ra hơi thở của nó.

    Lúc ấy vì truy đuổi Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ hắn có giữ lại một phần hơi thở yếu ớt của nó, nay tìm không thấy chỉ đành đưa cho Cô Cô.

    Nhưng Lục Nguyên rất nghi ngờ, nhìn Cô Cô đáng yêu như vậy sẽ có tác dụng không?

    Cô Cô nhắm mắt một lát rồi trợn to, kêu:

    - Cô cô, cô cô!

    Nó dẫn đầu bay đi.

    Lục Nguyên phát hiện tốc độ bay của Cô Cô khá nhanh, không chậm hơn hắn bao nhiêu, quả không uổng là đỉnh cấp tinh linh của phong chi văn minh, nhanh như vậy.

    Lục Nguyên đi theo sau.

    Hắn theo sau Cô Cô, quẹo qua nhiều ngã rẽ, Lục Nguyên đều cho rằng sẽ đánh mất Cô Cô thì liền cảm nhận hơi thở của Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ ở phía trước.

    Xem ra đuỏi kịp rồi.

    Lục Nguyên cười vui vẻ nói:

    - Cô Cô, nhờ ngươi cả.

    Có nó rồi sau này truy tung kẻ địch rất tiện lợi, đương nhiên cũng có phạm vi cực hạn, nếu phạm vi quá lớn thì không được.

    Phong chi tinh linh này mặc dù có tác dụng lớn nhưng cũng mất đi điều kiện tăng tốc cho chủ nhân như mấy phong chi tinh linh khác.

    Và Lục Nguyên biết mình không khảnăng có phong chi tinh linh thứ hai, mỗi một người chỉ được một con phong chi tinh linh, đây là thiết tắc.

    Hơn nữa con phong chi tinh linh cũng khá có ích.

    Lục Nguyên giơ tay lên thu Cô Cô vào trong tân kiếm thế giới của mình.

    Tốc độ của Cô Cô rất nhanh, tác dụng lớn, có thể truy tung bất cứ dấu vết, nhưng bản thân nó sức chiến đấu chắc không quá mạnh.

    Bây giờ sắp gặp phải Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ, hắn phải giấu nó đi đã.

    Làm xong những điều này, Lục Nguyên liên tục mấy chục cái thuấn di.

    Rồi thì hắn nhàn nhã đáp xuống trước mặt Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ.

    Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ thấy Lục Nguyên đột ngột xuất hiện thì ngây ra.

    Linh trí của nó cao hơn Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ rất nhiều, nó là ma thần sinh ra từ đầu não.

    Ma thần sinh ra từ đầu não linh trí càng cao chút, nó còn tu ma đạo ức vạn phân thân thuật, bảo đảm nó bất tử bất diệt.

    Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ nhìn thấy Lục Nguyên lập tức lấy ra đầu thần hồn hoang kim.

    Thần hồn đầu não vô cùng to lớn tụ tập một chỗ nhưng màu hoàng kim nhạt chút, nó đã bị thương dưới hỗn độn sắc thần hồn trường đao của Hoang Chi Tử.

    Lục Nguyên lấy ra chính tự.

    *Ầm!*

    Thần hồn ở không trung va chạm vô cùng kịch liệt.

    Một kích của Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ không yếu hơn Hoang Chi Tử bao nhiêu, kết quả phát hiện đoàn sáng trắng thủ hộ trên đầu nhân loại sừng sững không nhúc nhích thì nó giật mình.

    Nó bị Hoang Chi Tử một kích chém trọng thương chim sợ cành cong, đối với nhân loại hình thành nỗi sợ hãi.

    Thật ra nó chém được mới là lạ, ban đầu văn tự chính tự về mặt thần hồn thủ hộ là vô địch.

    Dù là tâm ma công kích, thần hồn công kích, cũng không làm gì được chính tự bảo vệ thần hồn.

    Chương 1235: Thu lấy Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ

    Còn có một chữ thủ bàn về phòng ngự thì trên cả chính tự, nhưng chính tự chỉ thủ thần hồn, mà chữ thủ chẳng những thủ thần hồn còn thủ thân thể.

    Chỉ nói về thủ hộ thần hồn thì hai ban đầu văn tự chính tự cùng thủ tự tám lạng nửa cân.

    Lục Nguyên thủ hộ đứng vững công kích đợt đầu rồi từ trong chính tự rút ra một luồng sáng trắng chém hướng Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ.

    Chính tự, thủ chính nghĩa, phá ma.

    Là chữ phá ma mạnh nhất.

    Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ có tu hành ma công, trên người dày đặc ma khí.

    Ánh sáng trắng chợt lóe như có luồng kiếm quang xẹt qua, trên người Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ xuất hiện một vết thương to lớn.

    Vết thương có ánh sáng trắng đang thiêu đốt máu đen.

    Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ lần này sợ thật rồi, nó phát hiện nhân loại phóng ra thần hồn ánh sáng trắng có thể khắc chế nó.

    Nhưng nó không sợ lắm, nó là phân thân vạn thiên Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ, dù là ai cũng không thể giết được nó, ngay cả Hoang Chi Tử giống chiến thần hình người cũng giống nhau, nó có niềm tin tuyệt đối vào điều này.

    Phút chốc nó hóa thành mấy chục phân thân bay hwngs phía xa, chỉcần truy sát một hướng là chỉ được đến một phân thân, không thể đánh trúng nó.

    Nói thì chậm xảy ra thì nhanh.

    Lục Nguyên phóng lớn ánh sáng trắng, phóng ánh sáng trắng đến cực điểm, ở trên không trung mơ hồ hiện ra ban đầu văn tự chính tự.

    Lúc trước chỉ có thể dụng chính tự thủ hộ chứ không thể dùng cho tâns công vì sợ bị người khác nhận ra mình là Lý Thái Sử.

    Dù sao thủ hộ thì chỉc箠huyễn hóa ra ánh sáng trắng, lấy bản thân làm trung tâm, không thấy chính tự, tấn công thì phải huyễn hóa ra chính tự.

    Bây giờ thì không có khác sinh linh ở bên cạnh, đương nhiên có thể quang minh chính đại dùng chính tự.

    Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ sớm nhập ma, học vạn thiên phân thân ma công.

    Chính tự có thể khắc chế tất cả ma.

    Chính tự xuất hiện, phút chốc mấy chục phân thân của Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ đều bị đóng đinh ngay phía trước, không thể nhúc nhích.

    HỗnĐộn Não Phong Bạo Chủ sợ hĩa nhìn hướng không trung chính tự, nó rốt cuộc hiểu rốt cuộc là sao, thì ra chỗ này có đệ nhất đại khắc tinh của nó, ban đầu văn tự chính tự.

    Không có đệ nhị cái văn tự nào khắc chế yêu tà ma quái mạnh như chính tự.

    Với tác dụng của chính tự, tất cả phân thân Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ bị đóng chặt, chủ thân muốn nhúc nhích cũng không được.

    Chỉ trong khoảnh khắc, cực động cảnh biến thành cực tĩnh cảnh.

    Lục Nguyên không vội vã, chậm rãi lần lượt luyện hóa hết những phân thân, tăng thần hồn của mình.

    Lúc trước Lục Nguyên cho rằng bàn về lực lượng thần hồn thì mình tối đa xem như mười lăm con thần hồn quái thú hồng hoang, bây giờ thì không ngừng hấp thu phân thân Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ, chỉ thấy thần hồn đang không ngừng tăng lên.

    Mười sáu, mười bảy, mười tám, hai mươi.

    Hai mươi ba, hai mươi bảy, tam thập, ba mươi lăm.

    thần hồn càng tăng càng cao, Lục Nguyên phát hiện bây giờ lượng thần hồn của mình cuối cùng đạt tới ba mươi sáu lượng thần hồn hoàng kim, lượng này đã rất cao, dù vẫn không sánh bằng Hoang Chi Tử mà chỉ khoảng một nửa nhưng cũng là số lượng thần hồn kinh người.

    thần hồn của Hoang Chi Tử tổng sản lượng cao đến vô biên giới tuyệt đỉnh vô thượng, mình chưa đến tình trạng đó nhưng cũng xem như cao tuyệtđỉnh.

    Đây còn là mình chỉ mới thế giới cảnh bát tầng, nếu cứ trưởng thành theo tiến trình này, tới thế giới cảnh thập tầng thì thần hồn sẽ tới bảy mươi hai con lượng thần hồn, sẽ không kém gì Hoang Chi Tử.

    Dù sao đến thế giới cảnh thập tầng đại viên mãn là hình thức sinh mệnh triệt để viên mãn, có thểtăng lớn lượng thần hồn, khi đó e rằng tổng sản lượng thần hồn của mình sẽ vượt qua bảy mươi hai tới gần tám mươi lượng, vượt qua Hoang Chi Tửbây giờ.

    Rốt cuộc thu sạch toàn bộ phân thân Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ, Lục Nguyên mới nhìn hướng món chính, cũng tức là bản thân Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ.

    Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ hú quái dị, sao nó không nhận ra hiện tại sinh linh hình người này muốn nó mất mạng chứ.

    Chớp mắt nó đánh ra nhiều ma đạo công pháp.

    Ma âm xuyên não thuật!

    Ma hồn trọng sinh thuật!

    Ma hồn phụ thể thuật!

    Ma đạo luyện hồn thuật!

    Ma đạo thần hồn trùng kích!

    Ma đạo bạo cuồng!

    Những ma đạo công pháp này đều là Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ đánh chết một người ma chi văn minh có được, giờ dùng hết ra.

    Vô biên ma khí trút ra, muốn đem Lục Nguyên triệt để ma hóa.

    Nhưng Lục Nguyên tinh thần máy động, chính tự ánh sáng trắng rực rỡ, tất cả ma đạo đụng phải ánh sáng chính tự như băng tuyết gặp ánh nắng, tan rã không còn bóng dáng.

    Lục Nguyên ngự ánh sáng chính tự hợp lại thành một thanh quang chính sắc bén mạnh đâm vào Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ.

    - A!

    Tiếng hét vô cùng thê lương vang lên, Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ bỗng hét to.

    Sau tiếng hét là sinh mệnh héo mòn, triệt để bị chính tự tiêu diệt.

    Lục Nguyên phát hiện Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ chết rồi xuất hiện một khối Hỗn Độn Não Tinh đen thui ma hóa.

    Bị ma hóa?

    Khác với Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ?

    Lục Nguyên thầm giật mình nhưng ánh sáng trắng chính tự lóe lên, chớp mắt tiêu trừ tình trạng ma hóa, kết quả là biến thành chân chính Hỗn Độn Não Tinh.

    Rốt cuộc lại gom đến một thứ, Lục Nguyên cầm Hỗn Độn Não Tinh vào tay, liếc một cái, hoàn mỹ thật.

    Kết cấu sinh mệnh trong Hỗn Độn Não Tinh thật là quá hoàn mỹ.

    Mình lại thu gom được một thứ, nếu tụ tập đủ muốn xông lên thế giới cảnh thập tầng đại viên mãn không phải chuyện quá khó.

    ..........

    Hoang Chi Tử quát hỏi:

    - Sao hả?

    Còn chưa tìm ra?

    - Đúng vậy, ta vẫn chưa tìm ra.

    Ta sử dụng hồng hoang chi phong bí pháp vẫn không thể tìm được, Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ quá tinh ranh.

    Đáp lại Hoang Chi Tử là một người đàn ông cao gầy, người này là Cửu Hoang Truy, thuộc hạ của Hoang Chi Tử, am hiểu dùng phong dấu vết truy đuổi người, xếp trong liệt hoang quân đoàn.

    Pháp lực của gã tới thế giới cảnh thập tầng.

    Hoang Chi Tử lạnh lùng nói:

    - Đã ngươi còn không tìm được thì xem ra không ai có thể.

    Gã rất hiểu thuộc hạ Cửu Hoang Truy của mình, Cửu Hoang Truy mà đuổi theo không kịp thì e rằng không ai làm được.

    Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ này xem ra không ai giết được, ngay cả phân thân tăng trưởng thần hồn cũng không có vớt được, tiếc thật.

    - A!!!

    Một tiếng hét cực kỳ thê lương truyền đến.

    Tiếng hét thảm ở trong gió khuếch tán, ở trong thần hồn khuếch tán.

    Đó là!

    Tiếng hét của Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ.

    Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ bị người đuổi kịp rồi ư?

    Nhiều người đuổi bắt Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ mà đều không tới tay, trong đó bao gồm người tinh chi văn minh nổi tiếng tốc độ, người phong chi văn minh phong trung truy tung thuật vô địch, Cửu Hoang Truy, những nhân vật mạnh mẽ.

    Họ đều không đuổi kịp vậy mà bây giờ có người thành công thì đương nhiên khiến người khâm phục một phen.

    Không biết là người nào nữa, truy tung thuật tuyệt vời như vậy, không ngờ đuổi kịp Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ.

    Nhưng theo tiếng hét thảm lan xa mọi người mới cảm nhận tiếng hét từ sâu trong thần hồn e rằng không chỉ là bị đuổi kịp, chắc là bị giết chết rồi.

    Chương 1236: Lại là ai giết chết Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ?

    Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ, đầu óc suy nghĩ vô số, phân thân vô số, được gọi là không khả năng bị giết chết, dù là Hoang Chi Tử cũng công nhạn không thể giết nó, kết quả bây giờ bị giết rồi, sao có thể!

    - Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ chết rồi?

    Có người phản đối:

    - Không thể nào, Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ từ khi sinh ra chưa từng chết!

    Một người khác nói:

    - Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ cũng là từ lúc sinh ra chưa từng chết cũng chẳng phải bị Hoang Chi Tử giết rồi sao?

    Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ đã chết thì HỗnĐộn Não Phong Bạo Chủ cũng có thể.

    - Nghe tiếng hét thảm này rồi cảm nhận gió xung quanh hình như yếu đi nhiều, e rằng Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ đã chết thật.

    - Ai có thể giết Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ chứ?

    - Mới nãy có nhiều nửa bước văn minh cảnh ra mặt, chắc là một trong số họ.

    - Ngay cả Tinh Trường Hà xuất thân từ phong chi văn minh Nho Chi phó chủ văn minh còn đuổi không kịp Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ thì những người khác muốn đuổi theo rất khó, giết chết càng khó hơn.

    Xem ra chắc lại là Hoang Chi Tử làm, chắc Hoang Chi Tử lần thứ hai giết chết Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ rồi, dùng thần hồn trường đao nhuộm hỗn độn sắc giết chết Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ.

    Có người phỏng đoán sự việc.

    - Hoang Chi Tử không uổng là kỷ nguyên chi tử, giết chết được Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ.

    Hiển nhiên đa số người đều cho rằng Hoang Chi Tử là có khả năng nhất, mấy người khác thì không giống lắm, chỉ mình Hoang Chi Tử là có phần lớn nhất.

    - Đúng vậy, Hoang Chi Tử chính là Hoang Chi Tử, bây giờ hắn đã giết chết Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ, Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ, hai quái vật được gọi là tỷ lệ tử vong bằng không đều chết.

    - Kỷ nguyên chi tử chính là kỷ nguyên chi tử.

    Cơ bản mọi người đều cho rằng là Hoang Chi Tử giết chết Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ, Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ.

    Lúc này Cửu Hoang Truy mới bảo đảm xong gã không tìm thấy, mọi người đều không thấy Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ kết quả giờ nghe tin nó chết, khiến Cửu Hoang Truy lúng túng nhưng cũng tò mò.

    Gã truy không kịp Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ thì ai đuổi kịp đây?

    Hoang Chi Tử cầm Hồng Hoang Thần Kích, hỏi:

    - Rốt cuộc là ai?

    Gã biết Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ không phải gã giết, Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ càng không phải.

    Bây giờ Hoang Chi Tử rất muốn biết rốt cuộc là ai giết hai quái vật cực kỳ khó gặm này.

    Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ chưa đấu qua nên không biết, Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ thì có đấu một trân, mặc dù gã thắng nhưng sự thật muốn giết chết rất khó.

    Vậy thì rốt cuộc là ai giết Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ?

    Hoang Chi Tử nhắm mắt suy tư, thì thào nói:

    - Trong một vạn năm ngàn người có một người rất khó đối phó, chắc là kẻ đã giết Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ, Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ, rất có thểgần với người Năm Mươi Thiên Bảng.

    Người này là đại địch của ta, nên cẩn thận là hơn hết.

    Gã cảm thấy có một kẻ địch cường đại núp trong chỗ tối đem đến áp lực không nhỏ.

    Tương tự, trong hơn một vạn người có một pháp lực vô cùng huyền diệu, tràn ngập pháp thuật áo nghĩa thì thào:

    - Nếu Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ và Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ là Hoang Chi Tử toàn là giết thì hắn thật là mạnh, có lẽ thực lực ngang bằng với ta.

    Người này giọng điệu thật lớn lối, tự xưng không dưới Hoang Chi Tử.

    Xem bộ dạng người này không phải nói khoác mà là lời thật.

    Trong hơn một vạn người chính là ngọa hổ tàng long, rất nhiều cao thủ.

    Lục Nguyên giết chết Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ, có được chiến lợi phẩm Hỗn Độn Não Tinh mình cần rồi, thần hồn tăng vọt nhiều, một đường bay nhanh hướng tới phần sau.

    Lúc trước đã nói bản thân hỗn độn văn minh thú không có thất khiếu ngũ quan, vì sau này mở ra nên tinh hoa trong não mất đi, não không có bao nhiêu tinh hoa và ích lợi.

    Dù là khoang miệng hỗn độn văn minh thú Ngũ Thiệt Địa Ngục hay là não hỗn độn văn minh thú thần hồn địa ngục nói trắng ra đều để đào thải người, chỉ thiên tài như Lục Nguyên mới từ đó vớt vát món hời thôi.

    Chân chính chỗ tốt là thân thể dưới đầu hỗn độn văn minh thú.

    Trọng điểm là trái tim.

    Đương nhiên chỗ khác như túc, phổi, tỳ, gan, tràng, vị, thận, can cũng là trọng điểm, còn lại thì không phải.

    Tới đây sẽ là hơn một vạn người tiến hành chém giết.

    Thật ra vì Lục Nguyên giết Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ, Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ giảm thấp độ khó của Ngũ Thiệt Địa Ngục, thần hồn địa ngục nên đi tới thân thể hỗn độn văn minh thú có hơn một vạn bốn ngàn người, chỉ mấy trăm người là bị hai cửa này đào thải.

    Người ở lại càng nhiều thì mặt sau cạnh tranh càng kịch liệt.

    Nhanh chóng bay ra khỏi não hỗn độn văn minh thú, hắn bỗng phát hiện đằng trước có người quen.

    Nhìn sang, ủa, chẳng phải là Pháp Thánh Đế Tử, Pháp Tiêu Đế Tử, Pháp Cường Đế Tử đó sao?

    Ba người này Lục Nguyên đều quen biết nên đi qua chào.

    Pháp Thánh Đế Tử cười nói:

    - Thì ra là ngươi, nếu đã gặp ở trong thân thể hỗn độn văn minh thú vậy cùng nhau hành động đi.

    Pháp Thánh Đế Tử, Pháp Tiêu Đế Tử, Pháp Cường Đế Tử lại bàn tán về việc Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ và Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ.

    Pháp Tiêu Đế Tử nói:

    - Mọi người đều nói là Hoang Chi Tử giết chúng nhưng ta cho rằng không phải.

    Vì mới rồi Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ chết ta từ xa có thấy Hoang Chi Tử, không phải hắn ra tay.

    Pháp Thánh Đế Tử cảm thán nói:

    - Xem ra hơn một vạn người còn có cao thủ xuất sắc tồn tại, ngay cả Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ, Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ còn bị đánh chết.

    Hiển nhiên ba đế tử Lục Nguyên quen biết đều không ngờ hắn nhúng tay vào vụ này, đánh chết họ cũng không tin bởi vì chuyện rất là khó tin.

    - Phải rồi, Lục Nguyên, ngươi lần thứ nhất đến Văn Minh Thánh Địa hỗn độn văn minh thú, giải thích một chút về hỗn độn thánh địa cho ngươi biết vậy.

    Trong thân thể mới là chân chính bắt đầu liều mạng.

    Ở trong hỗn độn văn minh thú có tổng cộng tám nơi trọng điểm là túc, phổi, tỳ, gan, tràng, vị, thận, can.

    Tám chỗ này bình quân có nhất định lượng hỗn độn văn minh mảnh vỡ, nhưng số lượng rất ít.

    Nếu hỗn độn văn minh mảnh vỡ ở tám chỗđều bị lấy đi thì trái tim mới khởi động.

    Chỗ trái tim có nhiều hỗn độn văn minh mảnh vỡ, mọi người đấu cuộc chiến cuối cùng là ở trái tim giành hỗn độn văn minh mảnh vỡ.

    Pháp Thánh Đế Tử nói:

    - Bây giờ chúng ta ở chỗ vị, xem coi có thể cướp được hỗn độn văn minh mảnh vỡ ở vị không.

    Lục Nguyên gật đầu nói:

    - Cũng tốt, vậy chúng ta cùng đi thôi.

    Pháp Thánh Đế Tử, Pháp Tiêu Đế Tử, Pháp Cường Đế Tử cùng Lục Nguyên một đường bay đi.

    Trong số những người này Pháp Thánh Đế Tử mạnh nhất là nửa bước văn minh cảnh, Pháp Tiêu Đế Tử là thế giới cảnh thập tầng, Pháp Cường Đế Tử từng huấn luyện Lục Nguyên là thế giới cảnh cửu tầng.

    Pháp Cường Đế Tử nhìn năm đó huấn luyện Lục Nguyên đã trưởng thành đến mức này thì có vài phần cảm thán.

    Bây giờ Lục Nguyên sắp mạnh hơn mình rồi.

    Pháp Thánh Đế Tử, Pháp Tiêu Đế Tử, Pháp Cường Đế Tử trong lúc bay tăng tốc độ cực nhanh, họ có ý thử xem tốc độ hiện tại của Lục Nguyên.

    Dù sao hai năm hắn mất tích, giờ rốt cuộc gặp sao không thử độ mạnh của hắn một lần.

    Giờ không tiện đấu nhau nên trước thử tốc độ bay đi.

    Chương 1237: Lục Nguyên một chọi bốn

    Kết quả bay đi Pháp Tiêu Đế Tử, Pháp Cường Đế Tử phát hiện họ đã đến tốc độ cực hạn mà Lục Nguyên dễ dàng theo sau, xem bộ dạng của hắn thì còn chưa đến cực hạn.

    Pháp Thánh Đế Tử thầm nghĩ tốc độ cực hạn của mình có thể nhanh hơn Lục Nguyên chút, xem ra hắn lắng đọng hai năm đã trưởng thành đôi chút.

    Bốn người một đường bay đi, ba vị đế tử đã đến Văn Minh Thánh Địa rồi nên khá quen thuộc, vậy mà vẫn tốn thời gian rất dài mới bay đến mục đích.

    Đây là một hồ nước khá lớn, mặt trến có vị toan, toan này có thể cắn nuốt thần thể thế giới cảnh nhưng từ cấp thiên tôn trở lên thì thương tổn không lớn.

    Pháp Thánh Đế Tử nói:

    - Đây chính là vị của hỗn độn văn minh thú.

    Lục Nguyên ồ lên:

    - Không phải chứ?

    Nhỏ như vậy?

    Khoang miệng hỗn độn văn minh thú và đầu não đều to lạ lùng, bây giờ hồ nước này cũng khá to nhưng so với thể hình to lớn của hỗn độn văn minh thú thì nhỏ rất nhiều.

    Pháp Thánh Đế Tử gật đầu nói:

    - Nghe nói lúc hỗn độn văn minh thú còn sống vị rất to lớn nhưng sau khi nó chết thì khoảnh khắc vị co lại chín phần chín, bây giờ kích cỡ vị không bằng một phần vạn tình huống bình thường.

    Pháp Thánh Đế Tử nói:

    - Bây giờ chúng ta trước tiên khống chế vị mới luyện hóa hỗn độn văn minh mảnh vỡ bên trong.

    Gã tuyệt đối có thực lực này, gã là nửa bước văn minh cảnh đế tử pháp cổ văn minh, không thể xem thường nửa bước văn minh cảnh.

    Trong hơn một vạn người nửa bước văn minh cảnh chỉ có mấy chục mà thôi, không bao nhiêu cả.

    Ngũ đại cổ văn minh thì một văn minh có hai, ba người.

    Ba mươi văn minh bình thường có một người, tổng số chừng bốn mươi, đây chính là số lượng nửa bước văn minh cảnh.

    Khoảng bốn mươi này lại chia làm tám hướng, một hướng khoảng ba, bốn, năm người mà thôi.

    Pháp Thánh Đế Tử đến nơi này bây giờ muốn cướp hỗn độn văn minh mảnh vỡ vị là rất có khả năng.

    Phần đầu khoang miệng cùng não, chỉ là một ít thử thách, điểm tâm mà thôi.

    Chiến đấu đặc sắc thật sự, hơn một vạn người liều mạng bắt đầu trong thân thể hỗn độn văn minh thú.

    Trong đó số người rất nhiều, có Hoang Chi Tử kỷ nguyên chi tử cực kỳ cường đại, có người bí ẩn khó lường pháp thuật huyền ảo tự nhận không kém gì Hoang Chi Tử, có những người th Pháp Thánh Đế Tử, Pháp Hoàng Đế Tử, có giống Khổng Ni, Mạnh Vi, hơn nữa người như Giản Vân Sầu cũng có,

    Có cả như Kiếm Chi Tử.

    Tiên Chi Tử, Võ Chi Tử, Pháp Chi Tử cũng có mặt.

    Trong đám người có nhân vật thành danh mấy chục vạn năm, có nhân tài xuất sắc mới xuất hiện.

    Đây là thịnh sự to lớn một lần trong trung ương thiên triều.

    Lục Nguyên ở trong đó không hề bắt mắt.

    .........

    Pháp Thánh Đế Tử, Pháp Tiêu Đế Tử, Pháp Cường Đế Tử và Lục Nguyên đứng trên mặt.

    Hò này là vị hỗn độn văn minh thú.

    Bây giờ có nhiều người tranh đoạt nên Pháp Thánh Đế Tử không dám kéo dài, lập tức lấy ra một đoàn vạn pháp địa hỏa.

    Vạn pháp địa hỏa của gã chính là một loạn đánh ra pháp thuật ngọn lửa hòa hợp lại, hóa ra hỏa diễm mãnh liệt khó mà tưởng tượng.

    Đoàn lửa tạc mặt hồ, muốn tinh luyện hỗn độn văn minh mảnh vỡ.

    Đoàn lửa của gã dung hợp vạn loại lửa, vô cùng tinh thuần.T

    Trong khoảnh khắc xuất hiện một loại hồng hoang lửa cực kỳ cuồng bạo cứng rắn chặn lửa của Pháp Thánh Đế Tử.

    Hai ngọn lửa ở trên không trung va đụng nổ tung.

    Năng lượng nóng cháy to lớn tản ra, hồ nước cũng tức là vị biểu hiện chỗ bất phàm.

    Đụng phải năng lượng tạc nổ biển bình thường sẽ khô cạn, nhưng vị hồ bạc không bị lay động, một chút sóng nước cũng không giảm bớt.

    Pháp Thánh Đế Tử quát lạnh:

    - Là ai?

    Một thanh âm hùng hồn vang lên, đi ra là một gã đàn ông mặc tím vàng.

    Gã đàn ông vóc dáng cao to uy phong lẫm lẫm, không ai bì nổi.

    Mặc dù Lục Nguyên chưa từng trông thấy người này nhưng bản năng cảm giác rất quen thuộc, dường như trời sinh ghét gã.

    Pháp Thánh Đế Tử liếc mắt một cái, nói:

    - Thì ra là ngươi, Hoang Thánh Đế Tử.

    Lục Nguyên nghe vậy rốt cuộc hiểu tại sao ghét người này, gã nếu đã là Hoang Thánh Đế Tử thì tất nhiên hắn cực kỳ căm ghét.

    Năm đó Giản Vân Sầu muốn hại hắn, bày mưu lập kế, hắn giận dữ giết chết người thái cổ văn minh.

    Dưới tình huống đó, Hoang Thánh Đế Tử đế tử xếp thứ hai thái cổ văn minh tìm tới cửa.

    Khi ấy Hoang Thánh Đế Tử khủng bố tính áp đảo, gã có thực lực chủ thái cổ văn minh khiến hắn vô cùng rung động, thật là nghiền nát hắn chỉ mới là hỗn động cảnh so với giết một con kiến đươn giản hơn nhiều.

    May là có Pháp Thánh Đế Tử ra tay, nếu không có gã thì khi ấy mình chết rồi.

    Hoang Thánh Đế Tử, là kẻ thù to lớn của mình.

    Hèn chi mình thấy người đó là người khó chịu.

    Hoang Thánh Đế Tử và Pháp Thánh Đế Tử vốn có thù rồi, lần này vì tranh đoạt hỗn độn văn minh mảnh vỡ trong vị hỗn độn văn minh thú càng muốn tốc chiến tốc thắng nên không nói nhiều, oanh kích nhau. hai vị nửa bước văn minh cảnh đánh nhau, đánh đến thiên hôn địa ám, nhật nguyệt vô quang.

    Trên không trung hoang khí tung hoành, pháp thuật cuồng phi.

    Lục Nguyên bất giác nhớ đến khi hắn ở hỗn động cảnh dùng ánh mắt xem thiên thần nhìn hai đế tử chiến đấu.

    Khi đó hai đế tử huyễn hóa ra nắm đấm to khổng lồ, hai nắm đấm ở không trung đánh nhau, cục diện cực kỳ oanh động.

    Bây giờ nhìn lại, hai đế tử đều mạnh hơn trước một chút nhưng cho cảm giác không rung động bằng năm đó, mình đã biến mạnh nhiều.

    Lại nói hai đế tử ở không trung giao đấu, hai thánh đế tử lần thứ hai đấu nhau.

    Không biết khi nào thì sau lưng Hoang Thánh Đế Tử xuất hiện một đám người.

    Nhóm người đó đương nhiên là người thái cổ văn minh, dẫn đầu chính là Cửu Hoang Truy, am hiểu thuật truy tung.

    Có vài người nữa đều là hạng thế giới cảnh cửu tầng, thế giới cảnh thập tầng.

    Họ có sáu, bảy người, so với bên Pháp Tiêu Đế Tử, Pháp Cường Đế Tử, Lục Nguyên thì nhiều hơn.

    Tình huống không ổn.

    Cửu Hoang Truy nhìn Pháp Tiêu Đế Tử, nói:

    - Pháp Tiêu Đế Tử, chúng ta lại gặp mặt, một lần này ngươi sẽ chết trong tay ta.

    Cửu Hoang Truy và Pháp Tiêu Đế Tử vốn có thù.

    Năm đó Pháp Tiêu Đế Tử muốn đoạt một pháp bảo, kết quả Cửu Hoang Truy ẩn thân bệnh cạnh định giết người đoạt bảo.

    Ai dè Pháp Tiêu Đế Tử giữa trận đột phá, ngược lại trọng thương Cửu Hoang Truy, thù từ đó kết xuống, giờ là lúc giải quyết.

    Cửu Hoang Truy dấy lên sát tâm mãnh liệt.

    Trong Văn Minh Thánh Địa mọi người không lưu tình gì, có cơ hội giết chóc tuyệt đối không bỏ qua.

    Hơn nữa thù hạn trong Văn Minh Thánh Địa không thể mang ra ngoài, đây là sớm đã có quy định,

    Tương tự, Cửu Hoang Bá nhìn hướng Pháp Cường Đế Tử, nói:

    - Pháp Cường Đế Tử, chúng ta cũng nên giải quyết món nợ.

    Gã muốn giết Pháp Cường Đế Tử, trên mặt gã có một vết đao sâu là do Pháp Cường Đế Tử để lại.

    Như vậy là còn lại bốn người.

    Bên Pháp Thánh Đế Tử còn lại một người tức là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên một chọi bốn.

    Bốn người bên thái cổ văn minh, Cửu Hoang Thai thế giới cảnh bát tầng nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, ngươi chính là Lục Nguyên đúng không?

    Nghe nói hơn hai năm trước ngươi bị Hoang Chi Tử văn minh cảnh chúng ta truy sát, sợ đến hai năm không dám lộ mặt, từ đó thành tang gia bại khuyển, thật buồn cười.

    Chương 1238: Lục Nguyên bị đánh bại?

    - Bây giờ Hoang Chi Tử đi lấy hỗn độn văn minh mảnh vỡ để trùng kích thái cổ văn minh, không rảnh quan tâm ngươi, hãy để ta giết ngươi đi!

    Cửu Hoang Thai cười nhạo nói.

    Người khác cất tiếng cười nói:

    - Đâu cần Cửu Hoang Thai đại ca ra tay, để Cửu Hoang Cực ta là được rồi.

    Thế giới cảnh thất tầng như ta ngược Lục Nguyên thế giới cảnh lục tầng hoàn toàn không thành vấn đề.

    Đó là một thanh niên cực kỳ kiêu ngạo, tay cầm trường đao.

    Đừng trách đám người xem thường Lục Nguyên, một là năm đó khi hắn biến mất mới là thế giới cảnh lục tầng, pháp lực cấp bậc thấp nhất trong Văn Minh Thánh Địa, thứ hai Lục Nguyên bị Hoang Chi Tử tùy ý một kích đánh trọng thương rồi mất tích hơn hai năm, có vẻ tang gia bại khuyển.

    Đương nhiên điều này Lục Nguyên rất oan, hắn là đi theo Nho Chi phó chủ văn minh tu hành.

    Thứ ba rất đơn giản, hoang đụng phải kiếm bình thường có tuyệt đối tâm lý ưu thế, đều cho rằng mình thắng chắc.

    Cho nên trong đám người thế giới cảnh thất tầng Cửu Hoang Cực càn rỡ nhìn Lục Nguyên, bộ dạng như dễ dàng chém gã rớt xuống.

    Cửu Hoang Cực bước ra nói:

    - Trận chiến này để ta đối phó.

    Gã tới trước mặt Lục Nguyên, vênh váo nói:

    - Lục Nguyên đúng không?

    Người như ngươi cũng dám đối đầu với thái cổ văn minh chúng ta, thật là buồn cười.

    Bây giờ ngươi hãy quỳ xuống nhận tội với ta, ta có thể nói Hoang Chi Tử đại ca suy xét thả ngươi.

    Gã luôn ngang ngược kiêu ngạo vô cùng, không chỉ vì thân phận này mà còn một thân phận khác, là con trai của phó chủ hoang hải văn minh hơn nữa là đứa con được yêu thương, bình thường Hoang Chi Tử còn nể mặt gã vài phần.

    Lục Nguyên nghe vậy giận dữ mà cười, bây giờ hắn có sức chiến đâu cao nhất toàn thế giới cảnh, lâu rồi không ai mở miệng kêu hắn quỳ xuống cầu xin tha thứ.

    Người thái cổ văn minh đúng là một tên so với một tên cuồng, một tên tiếp một tên vọng, không dạy cho họ một bài học thì đúng là có lỗi với bản thân.

    Cửu Hoang Cực trường đao xoay chuyển, hoang khí mạnh mẽ chém hướng Lục Nguyên.

    Một đao kia hùng hồn đại khí, trong một đao như có vô cùng biển cả tản ra.

    Đây là hoang hải văn minh đao pháp của phụ thân gã, phó chủ hoang hải văn minh.

    Gã không thể luyện thành văn minh cấp, đem đao pháp cải tạo thành cấp diệt thế cũng rất có uy lực, cách một đường chỉ, chém hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên lập tức lấy ra Dưỡng Ngô tiên kiếm chặn.

    *Ầm!*

    Hai bên ở không trung va chạm.

    Lục Nguyên lập tức bị đánh bay đi, một đường rơi vào vị hồ bạc.

    Cửu Hoang Cực lập tức thừa thắng truy pháp.

    Đao pháp của gã càng xinh đẹp, một đao tiếp một đao đuổi theo gắt gao, đánh đến Lục Nguyên chỉ có nước chống đỡ chứ không phản kích được.

    Liên tiếp truy kích hơn mười chiêu thì ầm một tiếng, Cửu Hoang Cực đánh Lục Nguyên vào vị chi tâm trong vị hồ bạc.

    Vị chi tâm!

    Là trung tâm của vị chi hồ.

    Chỗ đó sẽ không sinh ra hỗn độn văn minh mảnh vỡ nhưng độ toan rất mạnh, coi như chủ thái cổ văn minh vào đó cũng cực kỳ khó chịu, cấp thiên tôn vào thì là tìm chết.

    Chiến thắng!

    Cửu Hoang Cực rất là tùy ý giơ đao lên nói:

    - Lục Nguyên bình thường ở trước mặt ta mà dám không quỳ xuống xin ta, là đi tìm chết mà.

    Cho nên dưới đao của ta chỉ chống mười lăm chiêu là chết, thật nực cười.

    Cửu Hoang Cực rất là đắc ý quơ đao.

    Đúng vậy, Lục Nguyên nổi danh thiên hạ thì sao chứ?

    Dưới đao của mình chỉ có thể chống mười lăm chiêu liền bị chém vào trong vị chi hồ, thakạt vô dụng.

    Cửu Hoang Cực có vài phần đắc ý, mình giết Lục Nguyên nổi danh thiên hạ, đến lượt mình nổi tiếng rồi.

    Lục Nguyên cứ thế thua?

    Ba đế tử pháp cổ văn minh đều giật mình, ban đầu họ bản năng cho rằng Lục Nguyên sẽ không thua, nhưng giờ tình hình bày ngay trước mắt, Lục Nguyên thua, hơn nữa bị người đánh vào trong vị chi tâm vị chi hồ chết chắc.

    Ở đó độ toan siêu cao, Lục Nguyên chết chắc rồi.

    Đây là sao?

    Họ muốn đi cứu Lục Nguyên nhưng trong phút chốc bị đối thủ quấn lấy không thoát ra được.

    Người thái cổ văn minh cũng ngây ra.

    Lục Nguyên cứ thế chết rồi?

    Chết dễ quá đi?

    Phút chốc người thái cổ văn minh cũng hơi khó hiểu, dù sao Lục Nguyên nổi danh thiên hạ.

    Nhưng ngẫm lại hai năm trước Lục Nguyên là thực lực thế giới cảnh lục tầng, mà kiếm thì bị hoang khắc chế cho nên thua chết dưới đao của Cửu Hoang Cực, chết trong vòng mười lăm chiêu cũng là chuyện cực kỳ bình thường, nghĩ vậy thì sự việc hợp tình hợp lý rồi.

    Lục Nguyên tại sao thua được?

    Thua trong tay Cửu Hoang Cực thế giới cảnh thất tầng thái cổ văn minh?

    Bây giờ thực lực của Lục Nguyên là thế giới cảnh bát tầng cộng thêm kiếm khắc hoang, cho dù chém thế giới cảnh thập tầng thái cổ văn minh trừ Hoang Chi Tử ra cũng đủ dùng, sao mà thua trong tay thế giới cảnh thất tầng được.

    Chuyện này càng quái lạ đây.

    Vị hỗn độn văn minh thú, cực kỳ nhỏ, chỉ cỡ một hồ nước to thôi.

    Thái Cổ và Pháp Cổ đấu nhau kịch liệt.

    Cửu Hoang Cực cười to, vô cùng đắc ý nói:

    - Lục Nguyên tầm thường chỉ là đá lót chân cho ta thành danh.

    Sau này vị chi tâm ta danh chấn thiên địa.

    Lúc này còn chưa ra tay gồm thế giới cảnh cửu tầng Nguyên Tuyệt Tâm, Nguyên Tuyệt Xích.

    Thế giới cảnh bát tầng Cửu Hoang Thai, thế giới cảnh thất tầng Cửu Hoang Cực.

    Bốn người thấy Lục Nguyên rơi vào vị chi tâm vị chi hồ cực kỳ toan thì không ngừng lại đánh hướng Pháp Tiêu Đế Tử cùng Pháp Cường Đế Tử.

    Lúc này Lục Nguyên bị hút vào vị chi tâm cũng rất lấy làm lạ.

    Chuyện gì vậy, sao mình có thể không làm gì được Cửu Hoang Cực thế giới cảnh thất tầng bình thường?

    Thật vớ vẩn.

    Nhưng lúc đánh nhau không biết tại sao mặt sau truyền đến lực hút cực mạnh làm hắn kiềm không được bị kéo xuống vị chi tâm.

    Lực lượng này mạnh đến hắn khó mà đối kháng.

    Mười lăm đao chiêu của Cửu Hoang Cực nói thẳng ra là thêm vào chút pháp lực thôi, chân chính đánh mình vào trong vị chi tâm là do lực hút mạnh mẽ đó.

    Vậy nên Lục Nguyên mới thua mà chẳng hiểu gì cả.

    Bây giờ Lục Nguyên chỉ cảm thấy buồn bực vô cùng.

    Trong vị chi tâm cường toan tổn thương cực kỳ lớn với Lục Nguyên.

    Cường toan vị chi tâm tại sao hút mình vào đây?

    Lục Nguyên rất lấy làm lạ, vừa vận pháp lực chống cường toan vừa khắp nơi đánh giá, phát hiện cường toan vị chi tâm màu hổ phách.

    Sức quan sát của Lục Nguyên rất mạnh, bây giờ vận pháp lực vào đôi mắt nên phát hiện mấy chỗ rất nhỏ trong vị chi tâm dường như có đủ kiểu đủ dạng tế bào, những này tế bào không tính hoàn mỹ, căn bản không giống tế bào của hỗn độn văn minh thú.

    Tế bào giống thế giới cảnh, thậm chí là hỗn động cảnh này là sao chứ?

    Không lẽ

    Lục Nguyên đột nhiên nghĩ ra một loại khả năng, nơi này là vị.

    Vị nói trắng ra là chỗ ăn uống.

    Tế bào khác trong đây có lẽ là tế bào thực vật bị hỗn độn văn minh thú nuốt.

    Nếu nghĩ vậy thì hợp lý rồi.

    Khoan đã!

    Tại sao vị của mình cũng nhảy lên?

    Hơn nữa nhảy rất nhanh, dường như cộng hưởng với vị chi tâm hỗn độn văn minh thú.

    Đây rốt cuộc là chuyện gì?

    Lúc này, một ý niệm cường đến không gì sánh bằng truyền vào óc Lục Nguyên, khiến hắn hiểu đầu đuôi câu chuyện.

    Chương 1239: Vỏ kiếm vị

    Vị hỗn độn văn minh thú, cái gọi là vị tức là nơi tiêu hóa thực vật.

    Trước kia hỗn độn văn minh thú xem như thú ham ăn, ăn không biết bao nhiêu thứ tốt.

    Lục Nguyên cũng tham ăn, trong bụng ăn không biết bao nhiêu món ngon.

    Tức là nói vị hỗn độn văn minh thú và vị của Lục Nguyên vì tham ăn mỹ thực mà có chút cộng hưởng.

    Lý do cộng hưởng cũng vì vị hỗn độn văn minh thú có chút sinh ra mùi vị ma thần.

    Trong khoang miệng xuất hiện mùi vị Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ, đầu não thì xuất hiện mùi vị Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ ma thần não, bởi vì mở thất khiếu ngũ quan nên đặc biệt dễ dàng sinh ra ma thần.

    Hoàn cảnh ở đó cũng ác liệt hơn thân thể, không bằng thân thể có văn minh mảnh vỡ.

    Còn vị thì sao?

    Nơi này tuy là thân thể nhưng liên kết với đầu, ăn thứ gì cái thứ nhất đến chính là vị, cho nên vị cũng dần muốn sinh ra một ma thần.

    Ma thần bản chất giống như Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ, Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ.

    Nhưng vị sinh ra ma thần tốc độ chậm hơn hai cái trên, nếu cứ tiếp tục không biết một kỷ nguyên nữa có sinh ra ma thần không.

    Nhưng mà vị hỗn độn văn minh thú và vị của Lục Nguyên sinh ra cộng hưởng, cho nên bản năng vị chi tâm đem vị chi ma niệm truyền cho hắn, và cũng truyền đến Hỗn Độn Vị Tinh.

    Không sai, chính là Hỗn Độn Vị Tinh mà Lục Nguyên muốn.

    Lúc trước Hỗn Độn Thiệt Tinh, Hỗn Độn Não Tinh đều là đánh chết đánh sống.

    Nhưng bây giờ Hỗn Độn Vị Tinh tự động đưa lên cửa, tương đương chủ động.

    Đây thật là muốn đem Lục Nguyên cải tạo thành hỗn độn vị toan chủ.

    Chậc chậc, Lục Nguyên chưa từng nghĩ mình suýt chút chuyển biến thành một tinh anh quái vật.

    Khó được, khó được nha, ban đầu văn tự chính tự giơ lên, đã triệt để tẩy trừ ma niệm đó, và cũng hấp thu Hỗn Độn Vị Tinh vào trong tân kiếm thế giới.

    Lấy thần niệm rót vào trong đó, phát hiện Hỗn Độn Vị Tinh xinh đẹp không giống bình thường.

    Đúng vậy, rất xinh đẹp, quá hoàn mỹ.

    Loại hình thức sinh mệnh này so với của mình cao minh quá nhiều, thật là kém xa lắc xa lơ.

    Khoan đã, trong ý niệm này trừ vị và toan ra còn có một điểm.

    Chính là làm sao đột phá đến thế giới cảnh cửu tầng.

    Bây giờ Lục Nguyên là thế giới cảnh bát tầng, muốn trước đột phá thế giới cảnh cửu tầng nhưng tra xét nhiều tư liệu nho chi văn minh mà không có cách nói cố định, nói là có thể ngộ đạo đột phá hay là dùng tài nguyên đột phát, nhưng cho tới nay còn chưa ngộ đạo làm sao đột phá.

    Tài nguyên thì trong phút chốc không tìm ra tài nguyên nào đột phá thế giới cảnh cửu tầng.

    Cho nên luôn kẹt ở thế giới cảnh bát tầng chân giới cảnh.

    Nhưng bây giờ tiếp nhận vị chi ma niệm và Hỗn Độn Vị Tinh, hắn bỗng nghĩ tới làm sao đột phá thế giới cảnh cửu tầng quy nhất cảnh.

    Thế giới cảnh bát tầng là chân giới cảnh, xuất hiện thế giới của mình.

    Thế giới cảnh cửu tầng là chân nhất cảnh, có thể đem pháp lực thế giới dung nhập vào mỗi chiêu mỗi thức.

    Tức là nói tầng này mấu chốt ở chỗ có thể lợi dụng tân kiếm thế giới của mình, đem lực lượng tân kiếm thế giới cùng phát huy ra, dùng tân kiếm thế giới đè bẹp đối thủ.

    Lúc trước mình không thể đột phá cũng là vì chẳng thể lợi dụng lực lượng tân kiếm thế giới.

    Lục Nguyên sinh ra loại ngộ đạo, thực vật ở trong vị của mình, mình có thể phát huy năng lượng trong thực vật.

    Tân kiếm thế giới nếu liên kết với vị, thông qua vị thì có phải là mình sẽ dùng được năng lượng tân kiếm thế giới?

    Tức là nói chỉ cần mình đem tân kiếm thế giới liên kết với vị là được.

    Vị của mình và tân kiếm thế giới làm sao liên kết đây?

    Vị của mình tuy là một phần thần thể nhưng không tính quá khoa trương, tân kiếm thế giới thì sao?

    Đều là kiếm chi thế giới.

    Cố tình kiếm chi thế giới là sắc bén nhất, tức là tân kiếm thế giới sắc bén không gì sánh bằng, nếu dễ dàng liên tiếp e rằng sẽ đâm thủng vị.

    Lúc đó dạ dày tiêu đời, mình cũng bị thương nhẹ.

    Có thể chứa kiếm thì chỉ có vỏ.

    Kiếm có sắc bén cỡ nào cũng không thương tổn vỏ được.

    Kiếm dù có mũi nhọn hơn cũng sẽ bị vỏ che đi ánh sáng.

    Mình phải tạo ra một vỏ tân kiếm thế giới.

    Tức là nói đem vị của mình sửa đổi thành cổ kính, thâm trầm như vỏ kiếm.

    Nhưng muốn đem vị đổi thành cổ kính thâm trầm vỏ kiếm để chứa vô tận kiếm phong thì nói dễ hơn làm.

    Lục Nguyên suy tư, cũng cải tạo vị của mình.

    Muốn cải tạo vị thành hình dạng đó, không đúng, không chỉ là hình dạng mà còn thần tủy, nhất định phải được vỏ thần tủy mới được.

    Lần đầu sửa đổi, thất bại mà còn hộc búng máu.

    Mũi nhọn tân kiếm thế giới đâm bị thương dạ dày, may mà rút lui sớm.

    Lần thứ hai, thất bại, lần này lại bị mũi nhọn tân kiếm thế giới đâm thương.

    Lần thứ ba thất bại, vẫn là thất bại.

    Lại đến, dù thất bại mấy lần đều lặp lại.

    Bây giờ mỗi tăng lên chút thực lực thì cách trùng kích văn minh cảnh càng gần một bước.

    Vốn không khát vọng tăng thực lực lắm nhưng có Hoang Chi Tử nặng nề đè ép, không nhanh chút tăng thực lực được không?

    Lục Nguyên tiếp tục thử đem vị đổi thành vỏ, nhưng muốn làm chuyện đó không dễ dàng.

    Đôi tay Lục Nguyên ở không trung huyễn hóa, ngón tay trái thành vỏ, ngón tay phải thành kiếm.

    Ngón tay phải không ngừng mấp máy, ngón tay trái cũng không ngừng di chuyển như cuộc chiến kiếm đối vỏ kiếm vậy.

    Kiếm thức tinh diệu, trong thoáng chốc vỏ kiếm không kiềm được, nhưng dần dần vỏ kiếm có thể tiếp được kiếm thế.

    Dù sao vỏ và kiếm là một thể.

    Kiếm tức có vỏ, có vỏ là có kiếm.

    Đương nhiên đây là đối với Lục Nguyên, đối với loại người như Phi Kiếm Khách thì có kiếm không có vỏ, xuất thủ vô tình.

    Lục Nguyên thì sao, bình thường hết ăn lại nằm, người rất là lười, chỉ khi phải liều mạng thì kiếm mới tỏa ra ánh sáng.

    Lục Nguyên bỗng phát hiện thường ngày mình lười và mê rượu vân vân thật ra đều là một cái vỏ, vỏ có thể chei đi mũi nhọn kiếm, đây là vỏ kiếm lười nhác của mình.

    Không biết khi nào thì Lục Nguyên phát hiện ra vỏ của mình ngày càng thành công.

    Cổ kính, đại khí, lại du nhưng có thể hoàn toàn che giấu mũi nhọn kiếm.

    Đây là bình thường Lục Nguyên gom góp tích luỹ, thường ngày tu vi vỏ kiếm của hắn không hời hợt chút nào.

    Khi tu kiếm thì cũng tu sao, kiếm là dương mà vỏ là âm, âm dương cùng thể cùng tồn tại, chẳng qua tu vi vỏ luôn không bị kích thích, lần này đột nhiên nghĩ tới chuyện này, bỗng kích hoạt tu vi vỏ kiếm của mình.

    Vỏ, rốt cuộc thành.

    Lục Nguyên dừng lại động tác đôi tay, thần niệm tiến vào dạ dày, dựa theo lĩnh ngộ với kiếm chân chính thay đổi vị của mình.

    Lần này không giống lúc trước cải tạo hình dạng mà là cải tọa về thần tủy.

    Dần dần hình dạng dạ dày không biến đổi bao nhiêu nhưng thần tủy thì có.

    Cổ kính, đại khí, cắn nuốt tất cả, bình thản an nhàn.

    Đây là đặc tính của mình.

    Vỏ kiếm vị.

    Dùng thần hồn quan sát vỏ kiếm vị sau khi mình cải tạo, Lục Nguyên thầm nhủ, rốt cuộc thành công, đúng vậy, thất bại mấy lần cuối cùng phát triển tu vi vỏ kiếm thì cũng rốt cuộc thành công.

    Tiếp theo chính là công tác cuối cùng trùng kích thế giới cảnh cửu tầng quy nhất cảnh, tức là nói từ tân kiếm thế giới cùng vị của mình liên tiếp, khâu tiếp theo cực kỳ quan trọng.

    Chương 1241-1242: Hấp thu văn tự

    Gần vạn nhị cấp văn tự biến thành thế công cuồn cuộn.

    Đây gần như là nhị cấp văn tự của tất cả cao thủ hoang minh tại đây, toàn bộ tập trung vào một kích này.

    Một kích kia dù cho Lục Nguyên có mạnh cỡ nào cũng không thể nghịch thiên.

    Huống chi bây giờ Lục Nguyên đã bị thương nặng, không ngừng hộc máu.

    Nhưng bây giờ không ai thấy rõ trạng thái của Lục Nguyên, rất nhiều văn tự mỗi cái tỏa ra một màu ánh sáng, nhiều ánh sáng hợp cùng một chỗ thì ánh mắt ngươi có tốt mấy cũng vô dụng.

    Lục Nguyên rống một tiếng, bảy thôn phệ long cùng xuất hiện.

    Đây là bảy thôn phệ long hoàn mỹ.

    Chỉ thấy thôn kim long dài gầm gừ, một tiếng rồng ngâm đã đem những kim hệ văn tự toàn bộ đều cuốn vào trong đó.

    Những kim hệ văn tự này một cái cứng hơn một cái, nhưng thôn kim long vốn có bản lĩnh luyện kim dung thiết, luyện sạch hết kim hệ văn tự.

    Thôn kim long nung chảy kim hệ văn tự rồi đem khí thể văn tự cuốn vào trong đạo tự phân thân.

    Lập tức thôn mộc long màu xanh xuất hiện.

    Thôn phệ long màu xanh cuốn tất cả mộc hệ văn tự vào trong, vô số khí thể mộc hệ văn tự rót vào đạo tự phân thân.

    Thôn hỏa long màu đỏ xuất hiện, những hỏa hệ văn tự định trốn, thôn hỏa long không cho chúng có cơ hội đó.

    Phút chóc hỏa hệ văn tự đầy trời đều bị thôn hỏa long nuốt vào bụng, ở trong đó hóa thành biển lửa, khí thể văn tự, như là hỏa như là dung nham tuôn hướng đạo tự phân thân.

    Thôn thủy long màu trắng hiện ra.

    Dường như thôn thủy long hóa thành vô số lằn nước, những lằn nước bắn bốn phương, chỉ cần bị đánh trúng thì thủy hệ văn tự như trăm sông đổ về một biển bị thôn thủy long nuốt vào bụng.

    Vạn thủy vốn cùng một thể, không cần quá ngưng luyện liền biến thành khí thể văn tự rót vào đạo tự phân thân.

    Thôn thổ long màu đất xuất hiện.

    Thể hình của thôn thổ long là khổng lồ nhất, nó há mồm ra, những thổ hệ văn tự liền bị hút tới, luyện hóa xong các thổ hệ văn tự hóa thành khí thể văn tự ùa hướng đạo tự phân thân.

    Thôn phong long là nhỏ nhất trong bảy con rồng cũng là thôn phệ long cuối cùng Lục Nguyên ngưng luyện thành.

    Chỉ thấy thôn phong long chớp mắt xuất hiện, nhanh chóng dao động.

    Những phong hệ văn tự chưa kịp phản ứng lại liền bị thôn phong long bắt lấy, mau chóng hóa thành khí thể văn tự.

    Từng cơn gió mạnh thổi hướng đạo tự phân thân.

    Thôn lôi long chớp lóe bá đạo nhất, những lôi hệ văn tự còn muốn phản kháng cùng thôn lôi long va chạm.

    Nhưng thôn lôi long là con rồng rất bá đạo, chớp mắt đánh ra vô số tia chớp đánh trúng những lôi hệ văn tự rồi ngửa cổ, nuốt hết chúng nó vào, lát sau luyện thành khí thể lôi hệ văn tự đưa vào trong đạo tự phân thân.

    Bảy con thôn phệ long mỗi một con đều có uy thế.

    Chúng nó cũng không phải con rồng bình thường mà là thôn phệ long do tổ long sáng tạo ra.

    Vô tướng thôn phệ.

    Nhưng gần vạn văn tự không thể nào hấp hết được.

    Trên bầu trời còn chớp lóe ba cổ văn minh văn tự.

    Không sai, năm cổ văn minh văn tự không chỉ là đơn nhất thuộc tính bảy hệ mà là nhiều loại thuộc tính hợp nhất.

    Thôn phệ long nuốt đơn nhất thuộc tính không thể đối phó những nhị cấp văn tự này được.

    Lục Nguyên không thèm để ý, quát to:

    - Thôn phệ tổng biến, thất long liên hợp!

    Hay cho bảy con thôn phệ long.

    Chớp mắt bảy con rồng liên hợp một chỗ, thôn mộc long, thôn kim long, thôn lôi long, thôn thủy long, thôn thổ long, thôn hỏa long, thôn phong long liên kết thành một thể, dường như trên người chúng có một tầng sắc hỗn độn, thậm chí đằng trước bảy con rồng hiện ra một thôn phệ khẩu to lớn.

    Hay cho thôn phệ tổng biến, thất long liên hợp.

    Một thôn phệ khẩu há ra, chớp mắt phật cổ văn tự, những ma nhân đấu chí văn tự, tiên cổ văn minh những văn tự biểu hiện rất óc vị tiên kỳ thật là sát hoang lực lớn đến cực điểm, thái cổ văn minh những văn tự tràn ngập hồng hoang bá đạo, toàn bộ bị hấp thu vào thôn phệ khẩu.

    Cái gì cổ văn minh văn tự, so với văn tự bình thường lợi hại, vậy thì sao chứ?

    Đụng phải vô tướng thôn phệ thì chỉ có nước thua.

    Tám luồng khí nóng tiến vào đạo tự phân thân.

    Vốn là một phần đạo tự phân thân, khi Lục Nguyên rót vào tám luồng khí nóng phút chốc đạo tự phân thân không ngừng mở rộng.

    Mới đầu đạo tự phân thân chỉ đơn giản là đạo tự phân thân thôi, nhưng bây giờ Lục Nguyên phát hiện đạo tự phân thân như có vài phần tương đương thiên hạ khí tượng, vô tận huyền ảo bao trùm lên trên, lại không thể chi tiết nhìn.

    Hay cho đạo tự phân thân!

    Lục Nguyên có thể khẳng định là bây giờ đạo tự phân thân không còn là một phần mà là ba phần.

    đạo tự phân thân càng lên trên thì càng khó thăng cấp.

    Tạm thời thử lực công kích của đạo tự phân thân một lần xem sao.

    Lục Nguyên lấy ra đạo tự phân thân va chạm với ban đầu văn tự chính tự, hai văn tự va đụng một chỗ, phút chốc tiếng sấm vang lên không dứt.

    Tân kiếm thế giới của mình sắp bị sét đánh, Lục Nguyên nhìn kết quả va chạm mới phát hiện hai bên không chia cao thấp.

    Không sai, chính tự luôn không phải là văn tự có lực công kích mạnh lắm, chỉ là đối với yêu mà tà quái thì lực sát thương tăng gấp bội, và mặt thủ hộ rất cường mà lực công kích thì không tính quá mạnh.

    Nhưng dù sao nó cũng là ban đầu văn tự.

    Trong thiên địa mỗi một ban đầu văn tự đều không đơn giản.

    Đạo tự phân thân chỉ có ba phần thôi mà đã đánh ngang tay với đạo tự phân thân, nếu mà sau này lên năm, sáu phần hoặc là mười phần thì chẳng phải là có thể ngạo nghễ trên vô số văn tự rồi?

    Hèn chi đạo tự là chư thiên đệ nhất văn tự.

    Sau này có cơ hội mình phải góp sức tăng đạo tự, sau này còn muốn tìm thôn tự phân thân nữa, dù sao văn tự bình thường cung cấp văn tự có hạn, vẫn là ban đầu văn tự đại bổ hơn.

    Đúng rồi, còn phải cảm ơn Giản Vân Sầu, không phải gã ra tay thì mình làm sao một hơi kéo đạo tự phân thân lên tới ba phần chứ.

    Lục Nguyên hồi phục tinh thần, trong mắt tỏa ánh sáng rực rỡ.

    Lúc này nhiều người hoang minh ở Tim Sơn sắp tan vỡ.

    Bọn họ nhiều người liên hợp thành đại tuyệt, đại tuyệt này e rằng Hoa Pháp Thánh cũng khó thể đỡ được nhưng bây giờ bị Lục Nguyên chặn lại, hơn nữa lần này gần vạn văn tự có mặt khiến hắn không thể che đậy thêm, chuyện nuốt nhiều nhị cấp văn tự rốt cuộc bị người thấy rõ.

    Thật ra lúc trước còn có người nghi ngờ rồi nhưng bây giờ rốt cuộc chứng thật.

    - Trời ạ, Lục Nguyên có thể nuốt văn tự!

    - Nhiều nhị cấp văn tự thế mà bị nuốt hết!

    - Đúng là quái thai!

    - Yêu nghiệt, tuyệt đối là yêu nghiệt!

    Người hoang minh kinh hoàng cuống cuồng.

    Lục Nguyên không mấy để ý, việc hắn có thể nuốt văn tự sớm muộn gì sẽ lộ ra ngoài.

    Lần này việc nuốt gần vạn văn tự không đổ bể ra mới là quái lạ, lúc trước hắn không dám lộ nhưng bây giờ thực lực đã lên tới thế giới cảnh thập tầng rồi, thế ta đã thành, đại thế có rồi thì sợ cái gì nữa.

    Lục Nguyên nhìn phía xa Giản Vân Sầu và Tiên Chi Tử, phát hiện hai người kia chạy rất xa.

    Hai người biến sắc mặt, họ không ngờ Lục Nguyên còn giấu một tay.

    Giản Vân Sầu và Tiên Chi Tử đều là kẻ quân tử không dấn thân trong nguy hiểm, bây giờ thấy Lục Nguyên thần uy lẫm lẫm thì đâu có ngu ở lại tại chỗ nữa.

    Hai người đã cách tới mười vạn trượng lập tức không ngừng lại xoay người bay đi, bất chấp tất cả, giữ mạng mới là hàng đầu.

    Cách xa quá, khoảng cách này khó thể đuổi kịp, xem ra lần này không có cơ hội giết Giản Vân Sầu và Tiên Chi Tử rồi.

    Tới đây thì Lục Nguyên coi như hiểu rõ tính cách của Tiên Chi Tử, giống y hệt Giản Vân Sầu, trong Khí Vận Thất Tử có đủ loại người, tính tình như Tiên Chi Tử thì chỉ có một.

    Bây giờ nên làm gì nhỉ.

    Cuộc chiến hoang minh đấu với phản hoang minh còn đang tiếp tục, lần này tham gia chiến đấu đều là mấy người kia cả, một bên có hai, ba mươi nửa bước văn minh cảnh, thế giới cảnh thập tầng thì càng nhiều.

    Mỗi bên có hai, ba trăm người, thế giới cảnh cửu tầng rất là nhiều, cho nên bên hắn cuộc chiến đã xong mà tổng chiến tranh thì chưa chấm dứt.

    Đương nhiên thất tinh đại trận và Lục Nguyên phân chia mỗi bên mười người rồi, vì vậy chiến đấu khu khác mỗi bên chỉ có mười, hai mươi nửa bước văn minh cảnh.

    Lục Nguyên vung Dưỡng Ngô tiên kiếm, tham gia vào cuộc chiến.

    Đối mặt người hoang minh hắn không nương tay, tùy tiện vung kiếm đã giết chết một người thế giới cảnh thập tầng, đuổi theo nửa bước văn minh cảnh.

    Trải qua cuộc chiến một đấu sáu cao thủ, sức chiến đấu của Lục Nguyên tăng lên khá nhiều, kiếm thuật càng tinh tuyệt, đối phó nửa bước văn minh cảnh rất tự tin.

    Hắn bám lấy một nửa bước văn minh cảnh, cùng nửa bước văn minh cảnh bên phản hoang minh hợp tác, chỉ mười chiêu là giải quyết xong đối tượng.

    Xử lý!

    Lại một tên đi đời nhà ma!

    Trận chiến của Lục Nguyên thành tích là đã giết bốn nửa bước văn minh cảnh.

    Nửa bước văn minh cảnh thường thì giết một cái còn khó.

    Nhưng giờ lần lượt đi bán muối bốn tên.

    Điều này sao không khiến nửa bước văn minh cảnh bên hoang minh kinh sợ cho được?

    Mỗi người tu đến nửa bước văn minh cảnh đều là dùng không biết bao nhiêu năm tháng nặn ra, hơn nữa muốn tu thành nửa bước văn minh cảnh vô cùng khó khăn, càng đến nước này thì càng sợ chết.

    Thấy không ai có thể kiềm chế được Lục Nguyên, tiêu diệt cả nửa bước văn minh cảnh.

    Nửa bước văn minh cảnh bên hoang minh hoàn toàn sợ hãi, họ hét chói tai bắt đầu chạy trốn.

    Một đám đầu lĩnh nửa bước văn minh cảnh vèo một tiếng xoay người bỏ trốn, hững người khác không thể tưởng tượng mới đó mà hoang minh đã là tình huống tan vỡ bỏ trốn rầm rộ rồi.

    Thắng!

    Lục Nguyên thở ra một hơi.

    Tình huống hiện nay là phản hoang minh đã thắng, chiến thắng này thật không dễ dàng.

    Hắn trước tiên tăng thực lực rồi một chiến sáu mới lấy đến thắng lợi cuối cùng.

    Chờ đã!

    Còn có một việc mình suýt chút quên, bên phản hoang minh chưa chắc thắng thật sự.

    Lục Nguyên ngẩng đầu nhìn lên trời.

    Lục Nguyên ngửa đầu nhìn trời, còn đang tiến hành một trận kịch chiến.

    Bảy người thất tinh đại trận đấu với một mình Hoang Chi Tử chưa chia ra thắng bại.

    Cuộc chiến một chọi sáu của Lục Nguyên rất kịch liệt, hiển nhiên vẫn không bằng Hoang Chi Tử một đấu sáu.

    Sáu người khác như Pháp Chi Tử, Võ Chi Tử không là gì, nhưng Hoa Pháp Thánh quá mạnh mẽ, Hoang Chi Tử so với Hoa Pháp Thánh càng mạnh hơn.

    Lục Nguyên nhìn đại chiến trên đỉnh đầu còn đang ở trạng thái giằng co.

    Người phản hoang minh đang truy sát hoang minh, Lục Nguyên nuốt một linh dược thượng đẳng, tên gọi là chính khí vân tiêu tán, lấy từ nho chi văn minh.

    Lục Nguyên nuốt xong chính khí vân tiêu tán tuyệt phẩm đan dược rồi cảm thấy pháp lực hồi phục nhiều, đang không ngừng hồi phục.

    Hắn phóng lên lao vào trong cuộc chiến thất tinh đại trận.

    Lúc trước là bảy đấu một.

    Bảy người Hoa Pháp Thánh, Pháp Thánh Đế Tử, Pháp Chi Tử, Võ Chi Tử, Khổng Ni, Phong Tinh Tinh, Cự Phủ Đế Tử đối phó một mình Hoang Chi Tử.

    Bây giờ Lục Nguyên tham gia tức là tám đối phó một người.

    Đột nhiên tăng thêm Lục Nguyên, Hoang Chi Tử vẫn uy phong lẫm lẫm không hề sợ hãi.

    Gã hét to:

    - Người hoang minh bên dưới đừng hoảng hốt, đợi ta giết hết tám người bên trên này thì tất nhiên hoang minh đắc thắng!

    Bản thân Hoang Chi Tử giống như thần uy, nửa bước văn minh cảnh phe hoang minh bỏ trốn đa số quay đầu trở về, khiến chiến cuộc lại mở ra, hoang minh và phản hoang minh đấu cùng nhau, nhưng lần này hoang minh ở vào thế yếu.

    Hoang Chi Tử lấy một chọi sáu nhưng không hề sợ hãi, nói:

    - Lục Nguyên, ngươi giỏi lắm, lấy một đấu thắng sáu, ngay cả Ngọc Hoàng Đại Đế cũng chết trong tay ngươi.

    Ta đã xem thường ngươi, xem ra ngươi có tư cách làm đá lót chân cho ta.

    Hoang Chi Tử vẫn không xem Lục Nguyên là đối thủ, chỉ cho rằng hắn có tư cách làm đá kê chân mà thôi.

    Đối với Hoang Chi Tử, hắn chỉ là một con kiến mà thôi.

    Lục Nguyên cười lạnh nói:

    - Hoang Chi Tử, ngươi cũng lợi hại đã lâu rồi, năm đó ở Kiếm Môn muốn giết ta thì oai phong lắm, bây giờ là lúc ngươi tiêu đời.

    Lục Nguyên nghĩ rằng bây giờ hắn là thế giới cảnh thập tầng, Hoang Chi Tử là nửa bước văn minh cảnh, chiêu thức hai người xấp xỉ nhau, hắn lại có khắc tự phân thân, chắc là sẽ chiếm chút ưu thế.

    Hoang Chi Tử cười khẩy, nói:

    - Ngươi muốn ta tiêu đời?

    Ngươi xứng không?

    Hoang Chi Tử đâm ra hồng hoang thần kích, như thanh long giơ vuốt nhào hướng hắn.

    Khoảnh khắc Lục Nguyên như thấy một con minh chi long gầm rống hơn mình.

    Gần ba năm trước ở Kiếm Môn, Hoang Chi Tử tùy tiện một kích cũng chỉ là cấp thượng cổ thần long, bây giờ một kích đã có bóng dáng văn minh cấp rồi, khoa trương thật!

    Lục Nguyên không dám xem thường, bề mặt Dưỡng Ngô tiên kiếm rót vào kiếm khắc hoang.

    Hai kiếm hợp thành một kiếm, chém ra một kiếm mạnh nhất đối với thái cổ văn minh!

    Một kiếm này đem nỗi giận với thái cổ văn minh, nỗi hận với Hoang Chi Tử đều bao gồm trong đó.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên đưa chính khí thập tầng vào, lấy chính khí hộ kiếm.

    Dù sao của mình là kiếm cấp tiên, đối phương là binh khí cấp thần, đẳng cấp cao hơn của mình.

    Hồng hoang thần kích và Dưỡng Ngô tiên kiếm nặng nề va chạm.

    *Ầm!*

    Một lực lượng to lớn ập đến, chớp mắt Lục Nguyên lùi mấy trăm trượng.

    Hoang Chi Tử thì chỉ lùi trăm trượng mà thôi.

    Không xong!

    Lục Nguyên giật mình, mình có khắc tự phân thân, kiếm khắc hoang không làm gì được Hoang Chi Tử cả.

    Dựa vào một kích mới rồi thì mình chưa hải đối thủ của Hoang Chi Tử.

    Vậy là sao?

    Lục Nguyên giật mình, hắn đối phó với người Thái Cổ luôn chiếm ưu thế nhưng lần này đối mặt Hoang Chi Tử thì không lất lướt được nửa phần.

    Chương 1243-1244: Rời khỏi

    Trong đầu Lục Nguyên tái hiện lại một kích vừa rồi, phân tích nó, cuối cùng nghiên cứu ra.

    Thì ra mới rồi một khoảnh khắc kia những tưởng khắc tự phân thân khắc chế được Hoang Chi Tử nhưng thì ra là không đủ.

    Bản thân Hoang Chi Tử có lực lượng hùng mạnh vô biên, ngăn cản khắc tự phân thân phát huy.

    Đẳng cấp của khắc tự phân thân còn chưa đủ!

    Khắc tự phân thân mới được một phần, nếu có thể lên tới ba phần thì chắc khắc chế được Hoang Chi Tử bây giờ.

    Không ngờ rằng mình tu hành lâu như vậy, quyết chiến với nhiều cao thủ đến thế mà vẫn không bằng Hoang Chi Tử.

    Lần sau trước khi quyết chiến với Hoang Chi Tử nhất định phải luyện đẳng cấp khắc tự phân thân mới được, phải giết chết gã.

    Hoang Chi Tử cũng giật mình, thực lực của Lục Nguyên tiến bộ thật nhanh.

    Ba năm trước mình một chiêu diệt hắn, bây giờ xem ra có thể chống được mấy chục chiêu dưới tay mình, Hoang Chi Tử chính là kỷ nguyên chi tử, người cùng thế hệ có thể chống mấy chục chiêu của gã đã là khích lệ rất lớn rồi.

    Hoang Chi Tử nhìn chằm chằm Lục Nguyên, hiển nhiên thừa nhận địa vị của con kiến này, không còn xem Lục Nguyên là con kiến nữa.

    Hoa Pháp Thánh thấy vậy thì thầm nghĩ, không ngờ bây giờ Lục Nguyên mạnh như vậy, cường hơn cả Pháp Chi Tử, Võ Chi Tử.

    Vốn thất tinh đại trận không đối phó được Hoang Chi Tử bây giờ tám người liên hợp lại thì không khó diệt gã.

    Chớp mắt tám người hợp tác đánh hướng Hoang Chi Tử, bởi vì Lục Nguyên bày ra thực lực mạnh mẽ khiến tám người liên hợp chiếm ưu thế tương đương.

    Trong trận chiến này Lục Nguyên và Hoang Chi Tử mấy lần giao đấu, mỗi lần va chạm thì hắn đều cảm thấy kiếm của mình như bị chày sắt đập vào.

    Nhưng chỉ cần ngươi không thể đánh gãy kiếm của ta thì lần sau ta sẽ biến càng mạnh.

    Cùng lúc đó, hắn cảm nhận được Hoang Chi Tử mạnh mẽ không gì sánh bằng.

    *Ầm!*

    Trong chớp mắt, Tim Sơn mạnh nhảy lên một chút.

    Lúc trước Tim Sơn chỉ mở ra một phần nhưng bây giờ thì là hoàn toàn.

    Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Hoang Chi Tử nhoáng người lên, tới bên trên Tim Sơn.

    Tám người Hoa Pháp Thánh, Lục Nguyên lập tức đuổi theo, giờ đã nhìn ra Hoang Chi Tử đây là muốn cướp Tim Sơn hỗn độn văn minh mảnh vỡ, hay cho Hoang Chi Tử, vào lúc này mà dùng tấm lưng rộng như núi cắn răng đỡ một pháp một kiếm của Lục Nguyên và Hoa Pháp Thánh.

    Gã thì lấy một phần Tim Sơn hỗn độn văn minh mảnh vỡ rồi bay đi mất không còn bóng dáng.

    Hoang Chi Tử thể hiện ra thực lực tuyệt đối, lấy hỗn độn văn minh mảnh vỡ biến mất, muốn đuổi cũng không kịp.

    Hoa Pháp Thánh đáp xuống, nói:

    - Bị lấy đi hai phần.

    Không ngờ tới giờ phút này vẫn bị Hoang Chi Tử lấy đi hai phần hỗn độn văn minh mảnh vỡ, Lục Nguyên hơi bực mình.

    Hoa Pháp Thánh cười khẽ nói:

    - Hoang Chi Tử chính là kỷ nguyên chi tử, có khí vận vô cùng nhưng lần này bị chúng ta ép đến chỉ lấy được hai phần khí vận, đây đã là việc mất mặt nhất từ khi hắn ra đời tới nay, chúng ta nên vui vẻ mới đúng.

    Gã nói là lời thật lòng.

    Tiếp theo đương nhiên là chia hỗn độn văn minh mảnh vỡ.

    Trong đó Hoa Pháp Thánh ra sức lớn nhất.

    Không có Hoa Pháp Thánh bám chặt Hoang Chi Tử thì những người khác chỉ có nước bị gã nghiền nát, ngay cả Lục Nguyên sức chiến đấu tăng vọt không phải là đối thủ của Hoang Chi Tử.

    Thế nên lẽ tất nhiên Hoa Pháp Thánh lấy phần lớn nhất, nhưng gã chỉ lấy hai phần rồi thôi.

    Hoa Pháp Thánh mỉm cười nói:

    - Văn minh chi bàn của ta không cần càng nhiều.

    Nói xong gã ngồi xếp bằng ngưng luyện văn minh chi bàn, một lát sau trên người khí thế càng cường đại, ngày càng có vị văn minh, dường như sắp phổ thành một khúc pháp thuật văn minh tán ca.

    Thứ hai đương nhiên là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên lấy một chiến với sáu, thay đổi chiến cuộc sau đó tham gia chiến đấu, lấy tám địch sáu buộc đi Hoang Chi Tử, công lao to lớn.

    Lục Nguyên cũng chỉ lấy hai phần hỗn độn văn minh mảnh vỡ.

    Hai phần hỗn độn văn minh mảnh vỡ to lớn chậu rửa mặt, so với Đảm Sơn, vị chi hồ bạc thì nhiều hơn rất nhiều, không thể tính toán được.

    Nhiều hỗn độn văn minh mảnh vỡ như vậy Lục Nguyên không khách sáo, đem tất cả ngưng luyện bỏ vào trong văn minh chi bàn.

    Hắn cảm thấy ngưng luyện nhiều hỗn độn văn minh mảnh vỡ như vậy rồi thì thần hồn xảy ra biến đỏi một chút về chất lượng, pháp thuật cũng biến đổi càng mạnh hơn.

    Mình đúng là càng mạnh hơn rồi.

    Thêm nữa văn minh chi bàn của mình đã lấp đầy nhiều, cảm giác đầy khoảng bốn phần rồi.

    Văn minh chi bàn cần thiết không nhiều bằng Tim Sơn một lần sinh ra hỗn độn văn minh mảnh vỡ.

    Chia xong cho Hoa Pháp Thánh, Lục Nguyên có công lao lớn nhất thì chòn lại bốn phần hỗn độn văn minh mảnh vỡ.

    Cao thủ nửa bước văn minh cảnh khác có được ba phần trong đó.

    Thế giới cảnh cửu tầng, thập tầng thì được một phần cuối, những thứ này không nhiều nhưng đủ cho họ tăng thêm thực lực chút ít.

    Sau khi ngưng luyện hỗn độn văn minh mảnh vỡ rồi thì mỗi người thực lực tăng hơn chút.

    Lần này thật là đấu trí đấu mưu, tất cả hợp sức không ngờ chiến thắng kỷ nguyên chi tử Hoang Chi Tử, còn thắng cả hoang minh, được đến nhiều chỗ tốt.

    Tuy phút cuối bị Hoang Chi Tử cướp đi hai phần hỗn độn văn minh mảnh vỡ nhưng không có chuyện gì là hoàn mỹ cả, đây chỉ là một góc nhỏ mà thôi.

    .........

    Ích lợi trong người hỗn độn văn minh thú bắt đầu từ khoang miệng đến Tim Sơn kết thúc, cuộc chiến mới rồi là cao trào nhất trong văn minh thánh địa.

    Pháp Thánh Đế Tử đáp xuống cạnh Lục Nguyên, nói:

    - Sau khi Tim Sơn mở ra hai canh giờ thì tất cả chúng ta sẽ bị tự động bài xích ra khỏi người hỗn độn văn minh thú, xem thời gian thì còn một lúc nữa.

    Tiếp theo chúng ta sẽ tự hoạt động riêng, nhưng phải cẩn thận phòng ngừa hoang minh phản công.

    Chính vì lo lắng hoang minh phản công, nhất là sát lực vô biên của Hoang Chi Tử, một chọi một không ai là đối thủ của gã, bao gồm Hoa Pháp Thánh và Lục Nguyên, cho nên mọi người không đi xa, dù sao hai canh giờ còn lại không lâu lắm.

    Đến hai canh giờ thì có một lực lượng cường đại không gì sánh bằng ập đến.

    Lực lượng to lớn này chớp mắt mang đi tất cả người ở Tim Sơn và trong người hỗn độn văn minh thú đều quay trở về.

    Tất cả phát hiện không thể khống chế thân thể mình được, Lục Nguyên cũng nhận ra bị một đoàn lực lượng hùng mạnh không gì sánh bằng bao bọc lấy.

    Lực lượng này cường đại khó mà tưởng tượng.

    Với tác dụng của lực lượng này hắn bị cuốn đi, tiến vào thực quản, không ngừng bay lên, ngược hướng trở về, mắt thấy sắp ra khỏi văn minh thánh địa.

    Đây là lực lượng cường đại vô biên, mang mọi người ra khỏi văn minh thánh địa.

    Dù là ai cũng không thể chống lại lực lượng này.

    Đây chính là dư uy của chủ văn minh.

    Dư uy mà đã khủng bố như thế!

    Trong lòng Lục Nguyên thầm thán phục.

    Lại nói lực lượng này cuốn Lục Nguyên đi tới phần đầu thì thấy Hoang Chi Tử, gã cũng bị lực lượng này cuốn lấy không thể nhúc nhích.

    Ánh mắt Hoang Chi Tử quét qua Hoa Pháp Thánh rồi cuối cùng ngừng ở trên người Lục Nguyên.

    ánh mắt gã dừng ở Lục Nguyên lâu nhất, mặc dù Hoa Pháp Thánh lợi hại nhất trng cả đám, bây giờ cũng mạnh hơn Lục Nguyên nhưng tiềm lực lại không bằng hắn, sau này Lục Nguyên sẽ càng mạnh.

    Hoang Chi Tử nhìn hướng Lục Nguyên, cười nhạt bảo:

    - Lục Nguyên, lần tới gặp mặt ta sẽ chém ngươi dưới hồng hoang thần kích của ta.

    Lục Nguyên cười lạnh nói:

    - Vậy phải chờ ngươi có bản lĩnh đó không đã.

    Hắn không sợ Hoang Chi Tử, can đảm trào dâng, đấu với gã hai lần hắn đều hoàn toàn yếu thế nhưng có niềm tin rất lớn vào đợt đối đầu sau, nên không sợ chút nào.

    Lực lượng không gì sánh bằng này mang mọi người ra khỏi văn minh thánh địa, hàm răng to khủng bố giơ lên, tất cả đều rơi ra ngoài văn minh thánh địa.

    Trong văn minh thánh địa ở thời gian khá lâu, bây giờ thì rốt cuộc đi ra.

    Hiện tại Hoang Chi Tử ở phút cuối bị Hoa Pháp Thánh cho một kích, ăn Lục Nguyên một kiếm đã bị thương không nhẹ.

    Dù là Hoa Pháp Thánh hay Lục Nguyên đều là hạng khó xơi, cho nên Hoang Chi Tử chỉ đành đè nén sát khí đánh chết Lục Nguyên, rời đi.

    Lần này đối với Hoang Chi Tử mà nói là sỉ nhục to lớn, hoang minh gã lãnh đạo vậy mà bị thua, chỉ lấy được có hai phần hỗn độn văn minh mảnh vỡ thôi, có thể nói là thất bại hiếm có trong đời kỷ nguyên chi tử.

    Lục Nguyên đi theo đám Hoa Pháp Thánh, Pháp Thánh Đế Tử, Pháp Chi Tử về pháp cổ văn minh.

    Hết cách rồi, bây giờ hắn không có chỗ nào để đi cả, nguyên Kiếm Môn bị Chu Thanh Huyền lấy đi rồi.

    Trải qua kề vai chiến đấu, bây giờ Lục Nguyên và mấy người pháp cổ văn minh có quan hệ khá thân.

    Đương nhiên cũng kính nhờ Pháp Thánh Đế Tử, kêu gã đi tra tin tức hiện tại của Hoa Sơn, mặc dù hắn tin tưởng tuyệt đối vào Yến Thương Thiên nhưng cũng muốn biết bây giờ Hoa Sơn ra sao rồi, chắc Giản Vân Sầu chỉ là buông lời quấy rối tâm trí hắn mà thôi.

    Một đường đi pháp cổ văn minh, giữa đường có cùng đám người Hoa Pháp Thánh giao lưu nhiều.

    Bây giờ sức chiến đấu của Hoa Pháp Thánh đứng trên Lục Nguyên, kinh nghiệm rất dày dạn, có nói cho hắn biết không ít kinh nghiệm, Lục Nguyên được lợi rất nhiều.

    Lục Nguyên có không ít lối suy nghĩ mới lạ cũng giúp ích cho Hoa Pháp Thánh mở mang.

    Pháp cổ văn minh đã ngay trước mắt.

    Lục Nguyên nghĩ có thể gặp Kiếm Linh Đế Cơ thì có chút mong chờ, đúng vậy, đã lâu rồi không thấy nàng.

    Khi đánh chết Chu Nhân Dục dùng vài kiếm vấn tình, tương tư thì lòng hắn hiện ra bóng dáng của Kiếm Linh Đế Cơ.

    Đạo là vô tình lại có tình, tình của mình là lạnh nhạt như vậy đấy.

    Nhưng sau khi trở lại pháp cổ văn minh, người thứ nhất gặp không phải Kiếm Linh Đế Cơ mà là Mộng Hồ Đế Hậu.

    Mộng Hồ Đế Hậu khác với đế phi bình thường.

    Đế phi chỉ có thể xưng là đế cơ, mà đế hậu thì xưng đế hậu.

    Mỗi một đế hậu của cổ văn minh đều là nhân vật phó chủ văn minh.

    Mộng Hồ Đế Hậu cũng là như vậy.

    Toàn thân Mộng Hồ Đế Hậu bao phủ trong mây trong sương, thấy không rõ ràng, mặt che khăn mỏng, dáng người yểu điệu, mặc đồ xanh váy thướt tha, tóc cột cao, có sự cao quý ung dung trang nhã, một loại lạnh nhạt tuyệt hoa phong hoa, tất cả đều là vị nhàn nhạt khiến người không thể nhìn gần.

    Vị Mộng Hồ Đế Hậu này không bình thường, bà là người sống qua vài kỷ nguyên, cũng là đế hậu duy nhất của pháp cổ văn minh, nghe nói còn nắm giữ ban đầu văn tự mộng tự.

    Ban đầu văn tự mộng tự có được lực lượng thần kỳ, vô số người đấu cùng bà đều rơi vào mộng cảnh, không địch lại nổi.

    Mộng Hồ Đế Hậu thật ra là nhân vật cực kỳ mạnh của pháp cổ văn minh.

    - Di thất địa và trung ương thiên triều có một số thế lực rục rịch, cho nên sau này sẽ do bổn hậu quản lý đi.

    Giọng của Mộng Hồ Đế Hậu hư ảo mông lung không biết phát ra từ đâu, nghe giọng bà thanh nhã nhè nhẹ khiến người như rơi vào mộng.

    Đối với việc trao ra quyền lực, Pháp Thánh Đế Tử và Pháp Hoàng Đế Tử không ai bất mãn cả.

    Một là vì mhdc bản thân có uy vọng quá cao, họ không thể nảy ra bất cứ phản kháng gì.

    Hai là lúc thái bình Pháp Thánh Đế Tử, Pháp Hoàng Đế Tử có thể trấn trận được, tay nắm quyền thế, nhưng đó là hòa bình, bây giờ rõ ràng không phải là lúc.

    Cao thủ xuất hiện, Khí Vận Thất Tử đều có thành tựu cả, rồi còn thế lực khác rục rịch nữa.

    Hai vị này không thể trấn tình hình được cho nên giao Mộng Hồ Đế Hậu xử lý cũng là rất bình thường.

    Mộng Hồ Đế Hậu nhìn Lục Nguyên, hắn hoảng hốt cảm thấy như đang ở trong mơ.

    Trong mơ có một người đàn bà phong hoa tuyệt đại nhìn hắn.

    - Ngươi chính là người đàn ông mà Tụ Tuyết trúng ý phải không?

    Cả người kiếm khí, như là thượng cổ kiếm giả.

    Phải rồi, cũng đã lâu không thấy thượng cổ kiếm giả.

    Mộng Hồ Đế Hậu hỏi:

    - Việc văn minh thánh địa như thế nào?

    Việc này do Hoa Pháp Thánh bẩm báo, gã kể lại toàn bộ chuyện trong văn minh thánh địa, có mấy điểm đáng ngờ ở bên trong, đó là ai giết Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ, Hỗn Độn Não Phong Bạo Chủ, và sau đó là cuộc chiến đỉnh Tim Sơn, Hoa Pháp Thánh kể cụ thể hai điều này đặc biệt là phần sau.

    Nghe Hoa Pháp Thánh bẩm báo xong, nói Lục Nguyên lấy một địch sáu đối phó Ngọc Hoàng Đại Đế, Tiên Chi Tử, Giản Vân Sầu, Chu Nhân Dục, Hoang Thánh Đế Tử, Lực Hùng Đế Tử, rồi phút cuối thắng trận chiến, Mộng Hồ Đế Hậu nghe mà thầm giật mình, đôi mắt như mộng nhìn chăm chú Lục Nguyên một lúc.

    - Thú vị lắm.

    Mộng Hồ Đế Hậu nhìn hướng Lục Nguyên, khí vận đệ bát tử này tuy rằng không thể đối kháng với khí vận đệ nhất tử Hoang Chi Tử nhưng cũng tương đương hiếm có.

    Người như vậy khá xuất sắc, tiếc rằng hắn luyện kiếm chứ không phải pháp thuật, pháp cổ văn minh không thể dốc sức bồi dưỡng được.

    Thật ra lúc ở cấp thấp thì dù là kiếm hay pháp thuật đều có thể bòi dưỡng, nhưng đến đẳng cấp như Lục Nguyên rồi thì không dễ dàng.

    Mỗi người đều có phong cách riêng của mình.

    Nếu như dùng pháp thuật ảnh hưởng thì sẽ thay đổi phong cách của Lục Nguyên.

    ...........

    Phượng các long lâu liên trời cao, ngọc thụ quỳnh chi tác yên la.

    Giáng Tuyết Cung là cung điện của Kiếm Linh Đế Cơ.

    Tòa cung điện tạo hình không quá xa hoa, cung tường như tuyết, mặt đất đầy cỏ xanh, có vài chỗ núi giả hồ nước, cung viện thâm thâm, hành lang dài dặc, phác họa độc đáo đặc biệt.

    Tòa cung điện kém xa của ba vị tỷ tỷ Phi Phượng Cung, Phi Hồng Cung, Lạc Hà Cung nạm vàng khảm thúy,dùng lam điền bích, mã não trang sức tinh tế.

    Trong một góc Giáng Tuyết Cung có năm phụ nữ xinh đẹp.

    Người dẫn đầu diện mạo thiên hướng bình thường, hào phóng, bới tóc đàn bà đã có chồng, có cảm giác hào phóng khí chất rất tuyệt.

    Trong pháp cổ văn minh năm vị đế cơ thì đế cơ thứ nhất là Phong Nhiễm Đế Cơ.

    Phong Nhiễm Đế Cơ gả cho võ cổ văn minh Võ Thánh Đế Tử, lần này về nhà mẹ đẻ thăm.

    Người đàn bà thứ hai lướn lên yêu kiều có chút giống tiểu yêu tinh rồi lại cho cảm giác mị hoặc thiên hạ, chính là trong năm vị đế cơ xếp thứ hai, Nguyệt Mị Đế Cơ, gả cho phong chi văn minh Phong Tinh Tinh, lần này cũng về nhà mẹ đẻ.

    Người đàn bà lớn lên manhr mai, khí chất cũng yếu đuối, mắt cong cong mày cong cong, có vẻ rất là yểu điệu con gái, lại vấn tóc đàn bà.

    Loại cảm giác kết hợp giữa cô gái và đàn bà rồi thêm khí chất yếu đuối khiến người động lòng, chính là trong năm vị đế cơ xếp thứ ba, Nhu Phúc Đế Cơ, gả cho pháp cổ văn minh Hoa Pháp Hồi, là đệ đệ của Hoa Pháp Thánh, cũng là một cao thủ nửa bước văn minh cảnh.

    Chương 1245-1246: Gặp lại Kiếm Linh Đế Cơ

    Cô gái thứ tư là một thiếu nữ xinh đẹp đến không giống trần gian.

    Hoàng y thiếu nữ tạo ấn tượng sâu nhất là đôi mắt sáng nhìn thấu lòng người, có rèm mi dài như canh cửi vậy.

    Cần cổ trắng dài, cửu thiên vũ sa màu vàng nhạt, đai màu bạc, chính là trong năm đế cơ xếp thứ tư Kiếm Linh Đế Cơ.

    Ba người trước đều ăn mặc như đã có chồng, Kiếm Linh Đế Cơ thì vẫn là vân anh chưa gả, tóc không bới cao.

    Cô gái thứ năm là thiếu nữ mười mấy tuổi, diện mạo không tầm thường, đôi mày có tuyệt sắc phong tư, vấn tóc hai trái đào, sợi tóc rũ xuống hai vai, vị này là đế cơ xếp thứ năm, pldc, thiên phú với pháp thuật cao nhất trong năm đế cơ, sau này thành tựu có khả năng lớn nhất.

    Lúc Lục Nguyên còn chưa đến trung ương thiên triều có nghe nói danh tiếng của nàng, vì khi ấy trung ương thiên triều thử thách bị đẩy lùi ba năm bởi nàng sinh ra.

    Mặc dù Pháp Linh Đế Cơ cũng ăn mặc vân anh chưa gả nhưng sớm hứa hôn cho Pháp Chi Tử.

    Pháp cổ văn minh có tổng cộng năm đế cơ, quan hệ với nhau rất là tốt.

    Đế cơ thứ nhất Phong Nhiễm Đế Cơ gả cho trượng phu là Võ Thánh Đế Tử.

    Võ Thánh Đế Tử thực lực cực kỳ cứng rắn, có chủ võ cổ văn minh làm núi dựa vững chắc, vậy nên gã ở trong văn minh thánh địa cực kỳ an toàn, không có bất cứ nguy hiểm gì, Phong Nhiễm Đế Cơ không cần lo lắng.

    Đế cơ thứ hai Nguyệt Mị Đế Cơ gả cho Phong Tinh Tinh, nàng biết rất rõ trượng phu của mình, khuôn mặt búp bê trông rất thân thiện vậy chứ tâm độc tay lạt lắm, cộng thêm tốc độ như tia chớp, nàng không mấy lo lắng cho gã.

    Phong Tinh Tinh người này rất khó gặm, đây là lời nói thật, nguyên văn minh thánh địa có lẽ có một số người thắng được Phong Tinh Tinh, nhưng chân chính giết gã thì không có một ai, bao gòm cả Hoang Chi Tử.

    Phong Tinh Tinh mà trốn thì làm sao Hoang Chi Tử đuổi theo kịp.

    Vị thứ ba, Nhu Phúc Đế Cơ cũng không lo lắng trượng phu Hoa Pháp Hồi, có Hoa Pháp Thánh đứng nhất dưới Năm Mươi Thiên Bảng giúp đỡ, có ai giết được gã?

    Vị thứ năm Pháp Linh Đế Cơ cũng không lo lắng cho vị hôn phu, một là vì chưa kết hôn, hai là Pháp Chi Tử ở trong Khí Vận Thất Tử, vốn không cần quá mức lo lắng.

    Đếm tới đếm lui chỉ mình Kiếm Linh Đế Cơ là thấy lo cho Lục Nguyên.

    Trong Giáng Tuyết Cung.

    Đan đỉnh tiên hạc chấn vũ trường lệ, mây trắng lững lờ trôi.

    Trong năm đế cơ người lo lắng nhất tất nhiên là Kiếm Linh Đế Cơ.

    Lần cuối cùng Lục Nguyên lộ mặt thì chỉ vẻn vẹn là thực lực thế giới cảnh lục tầng, trong văn minh thánh địa thế giới cảnh cửu tầng nhiều như chó, thế giới cảnh thập tầng đầy đất, nửa bước văn minh cảnh mới có thể rung một cái.

    Ngay cả nhân vật đẳng cấp như Hoa Pháp Thánh, Hoang Chi Tử đều tồn tại, sao nàng có thể không lo lắng cho Lục Nguyên được?

    Thật ra Vân Tụ Tuyết không mấy để ý Lục Nguyên mạnh cỡ nào.

    Đối với Vân Tụ Tuyết thì chỉ cần Lục Nguyên và nàng có thể bình tĩnh sóng qua ngày, nàng làm món ăn mình thích, Lục Nguyên ăn vui vẻ là tốt rồi.

    Việc Vân Tụ Tuyết ước mơ nhất là một buổi chiều ấm áp, trong sân nho nhỏ nàng đun nóng rượu, Lục Nguyên nhàn nhã nhấp môi, còn có hai đứa con trai gái chạy trong sân.

    Đây, chính là hoàn mỹ.

    Tiếc rằng, Vân Tụ Tuyết biết Lục Nguyên không thể làm được điều này.

    Đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, tự có chí lớn.

    Vân Tụ Tuyết rất hiểu Lục Nguyên, thật ra Lục Nguyên không hải người có chí lớn gì nhưng hắn ở trong kiếm đạo, vì phục hưng kiếm đạo hắn không thể không liều mạng, không thể không gánh vác, không thể không xông phá.

    Vân Tụ Tuyết rất hiểu Lục Nguyên, mặc dù thời gian ở chung không dài nhưng tim hai người luôn bên nhau sớm chiều.

    Mình đã rất thỏa mãn rồi.

    Đúng vậy, lần ở Kiếm Vong Bia, Lục Nguyên sắp quên tất cả điều gì, lần đó mình thật sự khóc.

    Bây giờ chỉ cần Lục Nguyên còn sống, chỉ cần chàng còn nhớ mình, chỉ cần ngẫu nhiên có thể gặp gỡ là thỏa mãn lắm rồi.

    Hy vọng lần văn minh thánh địa này Lục Nguyên có thể bình yên trở về.

    Nguyệt Mị Đế Cơ xếp thứ hai thanh âm quyến rũ nói:

    - Không biết lần này mấy phu tế hoặc vị hôn phu ai thu hoạch lớn nhất.

    Nhu Phúc Đế Cơ xếp thứ ba mềm nhẹ nói:

    - Không chừng chính là nhị tỷ phu, hoặc là hôn phu Pháp Chi Tử của ngũ muội.

    Nàng nói cũng là lời thật.

    Nhị tỷ phu Phong Tinh Tinh có thẹc lực nửa bước văn minh cảnh, tốc độ như tia chớp, ra tay tàn nhẫn, người như vậy rất khó gặm.

    Cho dù là đại tỷ phu Võ Thánh Đế Tử gặp phải gã cũng khó chiếm ưu thế, hơi kém nửa bậc, Phong Tinh Tinh vốn chính là người khó đối phó.

    Còn vị hôn phu Pháp Chi Tử của Pháp Linh Đế Cơ thì là người trong Khí Vận Thất Tử, đến thế giới cảnh thập tầng.

    Nhân vật trong Khí Vận Thất Tử một khi lên tới thế giới cảnh thập tầng thì có thể thắng nhiều nửa bước văn minh cảnh, cộng thêm gã trời sinh có khí vận cực kỳ cường đại, vậy nên rất có thể thu hoạch nhiều nhất.

    Pháp Linh Đế Cơ gò má ửng hồng, nàng đã là thiếu nữ, tuy rằng cùng Pháp Chi Tử tình chàng ý thiếp hơn nữa hay nhớ đến gã, nhưng ở trước mặt cc tỷ tỷ nhắc tới Pháp Chi Tử vẫn làm nàng mặt đỏ hồng.

    Nàng chu môi nói:

    - Chưa chắc nha.

    Đại tỷ phu Võ Thánh Đế Tử có thập cường võ đạo cũng không đơn giản, chưa chắc Trung Thiên thắng được.

    Tam tỷ phu Hoa Pháp Hồi cũng là nửa bước văn minh cảnh, nói không chừng sẽ nhận được rất nhiều chiến quả.

    Pháp Chi Tử tên thật là Hoàng Phủ Trung Thiên, những người khác đều kêu Pháp Chi Tử thói quen, chỉ Pháp Linh Đế Cơ là kêu gã Trung Thiên.

    Phong Nhiễm Đế Cơ tự nhiên phóng khoáng nói:

    - Ngũ muội đừng khiêm nhường nữa, bây giờ Võ Thánh Đế Tử đánh không lại Pháp Chi Tử, tam tỷ phu Hoa Pháp Hồi mặc dù mạnh nhưng ở pháp cổ văn minh đã từng thua Pháp Chi Tử rồi.

    Năm vị đế cơ không phải so bì cái gì, bình thường quan hệ của họ rất tốt, bây giờ chẳng qua tùy tiện trò chuyện thôi.

    Đương nhiên cũng vì một chút lòng hư vinh của đàn bà nên âm thầm so sánh phu tế hoặc vị hôn phu của mình ở văn minh thánh địa sẽ có thành tựu gì, đây là bản tính của phụ nữ mà thôi.

    Đám người này đều cho rằng Pháp Chi Tử mạnh nhất, Phong Tinh Tinh cũng có xác suất chiến quả lớn nhất.

    Võ Thánh Đế Tử xếp sau, Hoa Pháp Hồi càng kém.

    Không ai nhắc tới Lục Nguyên, vì thực lực của hắn là yếu nhất trong năm người, trước đó xuất hiện mới có thực lực thế giới cảnh lục tầng mà thôi, lần này ở trong văn minh thánh địa có thể lấy được bao nhiêu chiến quả chứ.

    Bốn đế cơ nhìn Kiếm Linh Đế Cơ lo âu.

    Pháp Linh Đế Cơ giọng trong trẻo trẻ con nói:

    - Tứ tỷ, không cần lo lắng đâu, mặc dù thực lực Lục Nguyên hơi yếu nhưng hắn từ nước ngoài từng bước giếtd lên, cả đời trải qua mấy trăm trận chiến, về kinh nghiệm chiến đấu phong phú trên những người khác.

    Hơn nữa hắn cũng là khí vận đệ bát tử, khí vận khá lớn, hắn sẽ không dễ dàng chết.

    Phong Nhiễm Đế Cơ gật đầu hòa cùng:

    - Lại nói lần này nhóm Hoa Pháp Thánh sẽ chăm sóc Lục Nguyên một hai, có Hoa Pháp Thánh hỗ trợ thì chắc Lục Nguyên không sẽ ra chuyện gì đâu.

    Trước khi khai chiến thì Kiếm Linh Đế Cơ có nhờ Hoa Pháp Thánh chú ý giùm Lục Nguyên một chút, gã đã hứa rồi.n

    Lúc này thì Liên Tinh nhanh chóng bay vào trong Giáng Tuyết Cung, hành lễ nói:

    - Tham kiến năm vị đế cơ, vừa rồi truyền đến tin tức, nhóm người đi văn minh thánh địa đã trở lại.

    Phong Nhiễm Đế Cơ trước tiên là hỏi an toàn của mọi người:

    - Đã trở lại rồi sao?

    Bọn họ thế nào rồi?

    Có bị thương nghiêm trọng gì không?

    Liên Tinh đáp:

    - Bẩm năm vị đế cơ, đại phò mã Võ Thánh Đế Tử, nhị phò mã Tinh Tinh Đế Tử, tam phò mã Hoa Pháp Hồi đại nhân, Pháp Chi Tử và Lục Nguyên đều bình yên vô sự.

    Nghe nói vậy năm đế cơ biểu tình thả lòng, bình yên trở về là tốt rồi.

    Kiếm Linh Đế Cơ nhẹ vỗ bộ ngực, Lục Nguyên trở về là tốt lắm rồi, lúc trước nàng rất lo lắng, giờ thì yên lòng rồi.

    Phong Nhiễm Đế Cơ nói:

    - Liên Tinh, ngươi kể sơ chiến quả lần này cho chúng ta nghe đi.

    - Tuân lệnh.

    Liên Tinh nói:

    - Trận chiến này phát huy tác dụng lớn nhất là hpdt đại nhân.

    Hoa Pháp Thánh ở trước trung kỳ luôn lôi kéo Hoang Chi Tử, sau đó lấy thất tinh đại trận vây khốn Hoang Chi Tử, phút cuối Lục Nguyên đến lấy tám đấu một đạt được chiến thắng cuối cùng.

    Lời của Liên Tinh khiến năm đế cơ ngây ra.

    Chiến đấu đẳng cấp như Hoa Pháp Thánh, Hoang Chi Tử mà người như Lục Nguyên có thể chen vào sao?

    Còn nhớ hơn hai năm trước Lục Nguyên bị Hoang Chi Tử một chiêu đè bẹp.

    Kiếm Linh Đế Cơ cũng tràn đầy thắc mắc.

    - Chiến quả xếp thứ hai là Lục Nguyên.

    Liên Tinh nói xong thấy năm đế cơ đều giật mình, bản thân nàng cũng rất kinh ngạc.

    Nàng là hộ vệ của Kiếm Linh Đế Cơ, có thực lực kinh người, đến thế giới cảnh thập tầng, Yêu Nguyệt cũng như vậy.

    Nếu không phải hai người họ mạnh thì chủ pháp cổ văn minh sẽ không yên lòng cho họ bảo vệ tứ tiểu thư.

    Lúc ở Kiếm Môn thì Liên Tinh và Yêu Nguyệt có lộ ra một phần uy thế, Kiếm Diệt lão tổ cũng bị kém một bậc, đấy là chưa phải thực lực chân chính của họ.

    Lúc đó nàng cũng có biết Lục Nguyên, cảm thấy hắn rất yếu, kết quả bây giờ Lục Nguyên sáng lập ra chiến tích như vậy làm hai người rất là rung động.

    Hơi ngừng một chút, Liên Tinh nói:

    - Lục Nguyên ở trận văn minh thánh địa, Tim Sơn lấy một chọi sáu, một người quyết đấu với Ngọc Hoàng Đại Đế, Tiên Chi Tử, Giản Vân Sầu, Lực Hùng Đế Tử, Chu Nhân Dục, Hoang Thánh Đế Tử.

    - Ngươi nói cái gì!?

    Nguyệt Mị Đế Cơ xếp ở vị trí thứ hai ngây ra:

    - Ngọc Hoàng Đại Đế, đó là sức chiến đấu gần với Hoa Pháp Thánh, Tiên Chi Tử.

    Thực lực của người này tương đương với vị hôn phu Pháp Chi Tử của ngũ muội.

    Hoang Thánh Đế Tử thì thực lực tương đương với đại tỷ phu Võ Thánh Đế Tử.

    Giản Vân Sầu cũng không phải nhân vật dễ đối phó, sức chiến đấu nửa bước văn minh cảnh.

    Lực Hùng Đế Tử, sức mạnh lớn vô cùng, kẻ dũng mãnh trong nửa bước văn minh cảnh.

    Chu Nhân Dục, nửa bước văn minh cảnh Thiên Lý phó chủ văn minh, rất khó giải quyết.

    Sáu người này bất cứ ai đều là nhân vật chấn động một phương, đặc biệt là Ngọc Hoàng Đại Đế, Tiên Chi Tử.

    Không đúng, sáu người này không phải dễ đối phó.

    - Vậy mà Lục Nguyên một đánh sáu!?

    Nguyệt Mị Đế Cơ bị kinh ngạc.

    Phong Nhiễm Đế Cơ bình thường tự nhiên phóng khoáng, thản nhiên, có chút phong thái của Mộng Hồ Đế Hậu nhưng bây giờ mắt đầy chấn kinh.

    Nhu Phúc Đế Cơ hơi trợn to mắt.

    - Đúng vậy, Lục Nguyên một đánh sáu.

    Liên Tinh nói tiếp:

    - Trong trận chiến đó Lục Nguyên đánh chết Ngọc Hoàng Đại Đế, Lực Hùng Đế Tử, Chu Nhân Dục, hù chạy Hoang Thánh Đế Tử, Tiên Chi Tử và Giản Vân Sầu thấy chiến tranh không có hy vọng lập tức bỏ trốn.

    Liên Tinh một lời chấn bốn phương!

    Một đấu với sáu sức chiến đấu nửa bước văn minh cảnh trong đó bao gồm Ngọc Hoàng Đại Đế, giết ba người hù chạy một người, cuối cùng hai người bỏ trốn, đấy là uy thế cỡ nào chứ.

    Nếu sự thật đúnglà như vậy thì sức chiến đấu của Lục Nguyên đã đuổi sát Hoa Pháp Thánh rồi.

    Liên Tinh không cần thiết nói dối.

    Làm nửa ngày, phu tế hoặc vị hôn phu của năm đế cơ, phu quân tương lai của tứ muội Kiếm Linh Đế Cơ có chiến quả lớn nhất, điều này ra ngoài dự đoán của bốn vị đế cơ.

    Nhưng bốn đế cơ trừ giật mình ra không có ghen ghét, quan hệ giữa năm người rất tốt, chỉ cảm thấy mừng cho Kiếm Linh Đế Cơ.

    Vân Tụ Tuyết không rảnh giật mình, bởi vì nàng trông thấy Lục Nguyên.

    Dường như Lục Nguyên bây giờ không có phóng thái thiếu niên lần đầu gặp, hắn đã trưởng thành nhiều, thậm chí cằm mọc ít râu, tang thương chút.

    Vân Tụ Tuyết không chút do dự vọt tới bên Lục Nguyên, nhưng lúc này nàng khựng lại, rất muốn nhào vào ngực hắn rồi lại ngại ngùng.

    Nhưng rồi Lục Nguyên kéo Vân Tụ Tuyết vào ngực mình, nói:

    - Ta nói rồi, khi là thiên tôn thì ta đến lấy nàng.

    Lời hứa vốn nên sớm thực hiện nhưng vì rất nhiều nguyên nhân sai lầm, lý do lớn nhất là mới đến thế giới cảnh thất tầng thì gặp phải Hoang Chi Tử, tiếp theo hóa trang thành Lý Thái Sử du lịch bốn phương, đi Đổ Tiên Đảo, nho chi văn minh, rồi tới văn minh thánh địa, cứ kéo dài mãi cho đến bây giờ.

    Đây là cái ôm đầu tiên giữa Lục Nguyên và Vân Tụ Tuyết, yên lặng.

    Lục Nguyên ngửi mùi hương mái tóc Vân Tụ Tuyết, mùi hương dịu nhẹ, tựa như thiếu nữ trong ngực.

    Xung quanh dường như yên tĩnh lại.

    Trừ đi tất cả phồn hoa, hỗn độn, bè ngoài, trở về căn nguyên.

    Chỉ có hai thanh niên nam nữ, họ ôm nhau.

    Trải qua nhiều chuyện, rốt cuộc hai người ở cùng một chỗ.

    - Khi là thiên tôn thì ta đến lấy nàng.

    Một câu bình thản chất chứa bao nhiêu tình cảm bên trong.

    Vân Tụ Tuyết chìm đắm trong câu nói này.

    Nàng không để ý Lục Nguyên có bao nhiêu chiến tích động trời, không để ý hắn lấy một địch sáu, chiến thắng giết sáu cao thủ vang dội cổ kim, nàng không để ý mọi thứ, chỉ quan tâm có thể ở trong ngực Lục Nguyên, nghe câu hắn vừa nói là đủ rồi.

    Vân Tụ Tuyết không phải loại đàn bà mạnh mẽ gì, nàng chỉ muốn làm cô gái nép vào lòng người mình tương tư.

    Giây phút này trôi qua thật chậm thật chậm.

    Thời gian như đứ lại, xung quanh tĩnh lặng.

    Vân Tụ Tuyết bỗng giật mình, bốn phía còn có rất nhiều người.

    Vân Tụ Tuyết ló đầu ra, phát hiện ba tỷ tỷ và muội muội Pháp Linh Đế Cơ đứng một bên.

    Gò má Vân Tụ Tuyết hây hồng, trong suốt lóng lánh.Vân Tụ Tuyết da mặt vốn đã mỏng rồi, nhưng dù lòng xấu hổ lại luyến tiếc cảm giác ở trong vòng tay Lục Nguyên, đang băn khoăn đấu tranh.

    Phong Nhiễm Đế Cơ, Nguyệt Mị Đế Cơ, Nhu Phúc Đế Cơ, Pháp Linh Đế Cơ đều vỗ tay bôm bốp.

    Nguyệt Mị Đế Cơ còn trêu bảo:

    - Hôn đi hôn đi!

    Nhưng Lục Nguyên, Vân Tụ Tuyết không hải người dạn dĩ, có nhiều người đứng cạnh nên sao hôn được.

    Thấy Lục Nguyên và 1kkiếm đạo không hôn, Nguyệt Mị Đế Cơ ra vẻ tiếc nuối, nàng vốn muốn xem màn kịch nồng nhiệt nha.

    Tứ muọi da mặt mỏng nhất, nếu có thể thấy tứ muội cùn người ta hôn môi thì là chuyện rất hiếm thấy.

    Tiếc quá đi!

    Nguyệt Mị Đế Cơ thầm tặc lưỡi.

    Nguyệt Mị Đế Cơ không thấy được kịch vui thì không cam lòng, nói:

    - Này, tứ muội nhà chúng ta là đẹp nhất trong năm tỷ muội, ngươi muốn cưới thì phải trả chút gì chứ, có gì tặng cho bốn tỷ muội chúng ta không?

    Chương 1247-1248: Chủ Pháp Cổ văn minh

    Trong năm đế cơ quyến rũ nhất đương nhiên là Nguyệt Mị Đế Cơ, nói trời sinh tuyệt trần thì phải tính tới Kiếm Linh Đế Cơ và Pháp Linh Đế Cơ.

    Cái này không hải bắt chẹt gì Lục Nguyên, không cần thiết.

    Dân gian tỷ muội gả đi thì mấy tỷ muội sẽ đòi tân lang sính lễ, họ chỉ là đùa với Lục Nguyên chút thôi, chứ lấy thân phận của bốn đế cơ không thiếu thứ gì.

    Lục Nguyên cũng biết vậy, đám tỷ muọi này phu tế, vị hôn phu của ai rộng rãi nhất thì người đó có mặt mũi nhất.

    Nhìn Kiếm Linh Đế Cơ trong ngực mình, Lục Nguyên mỉm cười, ở trong không trung quơ một cái lấy ra một bản 'Đế hậu chân la tiên pháp'.

    Lục Nguyên cười nói:

    - Cái này là giết chết Ngọc Hoàng Đại Đế thì có được 'Đế hậu chân la tiên pháp', đại tỷ Phong Nhiễm Đế Cơ tu hành pháp thuật, có thể cùng tiên pháp này hỗ trợ nhau.

    Phong Nhiễm Đế Cơ rất vui vẻ, lấy thân phận và địa vị của nàng khó mà kiếm được 'Đế hậu chân la tiên pháp'.

    Có một số sách vở có thể giúp cho thực lực tăng vọt, nên nàng thật tự nhiên hào sảng nhận lấy.

    - Vậy thì đa tạ tứ muội phu.

    Lục Nguyên lại lấy ra một vật khác, nguyên căn phòng rạng rỡ lấp lánh ánh sáng.

    - Đây là thiên phi thiên thủy tinh, cất chứa của Ngọc Hoàng Đại Đế, tặng cho nhị tỷ.

    Thiên phi thiên thủy tinh được gọi là một trong những thủy tinh đẹp nhất trong thiên địa, do ngàn khối thủy tinh hợp lại hóa thành một, khó mà tưởng tượng nó lộng lẫy xinh đẹp cỡ nào.

    Thủy tinh này không có một chút giá trị thực dụng nhưng Nguyệt Mị Đế Cơ rất thích loại đó.

    - Nghe Vân Tụ Tuyết nói tam tỷ Nhu Phúc Đế Cơ không thích tranh đấu, vậy tặng hút phong vô ảnh trùng cho tam tỷ, có thể tăng tốc độ khiến kẻ địch không thể đuổi theo.

    Lục Nguyên ở trong hỗn độn văn minh thú được đến vô số hút phong vô ảnh trùng nên chịu bỏ ra tặng một con, dù gì hắn có rất nhiều.

    Hút phong vô ảnh trùng ở vài kỷ nguyên trước là thiên địa dị chủng, mặc dù không có hỗn độn văn minh thú để lại pháp môn cũng chỉ có một con nhưng tăng nhanh tốc độ thì không thành vấn đề.

    Nhu Phúc Đế Cơ nhận lấy hút phong vô ảnh trùng, ngẫm nghĩ một lúc, dù gì nàng là con gái củ chủ văn minh kiến thức không bình thường, chốc lát đã nhận ra chỗ bất phàm của con trùng.

    Nó giúp ích rất lớn cho nàng, chỉ tăng tốc độ bay chứ không dùng cho đánh nhau, khá hợp với ý nàng.

    Nhu Phúc Đế Cơ yêu kiều khom lưng, nói:

    - Đa tạ tứ muội phu.

    - Pháp Linh Đế Cơ,trời sinh khống chế pháp thuật.

    Lục Nguyên ngẫm nghĩ, lấy ra một cây pháp trượng.

    - Đây là tiên vương pháp trượng.

    Tiên vương pháp trượng không phải vật bình thường, chỉ có nửa bước văn minh cảnh lâu năm như Ngọc Hoàng Đại Đế mới có được.

    Hơi khác pháp vương pháp trượng của pháp cổ văn minh, nhưng có chung tác dụng, tiên vương pháp trượng có thể cùng pháp vương pháp trượng luyện thành một.

    Pháp Linh Đế Cơ nhận lấy, cảm ơn Lục Nguyên.

    Thật ra thì bốn đế cơ của chủ pháp cổ văn minh ít khi thiếu thứ gì, đồ vật Lục Nguyên đưa tặng rất thích hợp, lòng bốn người đều tự nhủ hắn không tệ, họ thấy hắn vừa mắt thì sau này sẽ nói tốt cho hắn trước mặt một số đế phi, đế hậu thậm chí là chủ pháp cổ văn minh.

    Nguyệt Mị Đế Cơ kéo mấy người Phong Nhiễm Đế Cơ.

    - Thôi, chúng ta không quấy rầy hai ngươi, miễn cho lại nói chúng ta cản mũi kỳ đà.

    - Nhị tỷ!

    Vân Tụ Tuyết giậm chân, nàng bất đắc dĩ giải thích với hắn:

    - Nhị tỷ chính là người như vậy đấy.

    Nàng chợt phát hiện Lục Nguyên không nghe mình nói gì, kinh ngạc nhìn sang, thấy hắn ngơ ngác nhìn mình.

    Tim Vân Tụ Tuyết đập nhanh, thoáng chốc không nói ra lời.

    ánh nắng ban mai chiếu trên thân hai người.

    Lục Nguyên phát hiện tay chân mình luống chuống, tim đập rộn rã.

    Biết làm sao, ai bảo mình là gà mờ trong gà mờ về mặt này.

    Coi như là đối diện sáu cao thủ Ngọc Hoàng Đại Đế liên hợp thì mình có chút tự tin, giờ mới phát hiện chân tay vụng về.

    Một Vân Tụ Tuyết so với sáu cao thủ Ngọc Hoàng Đại Đế liên hợp còn khó đối phó.

    Đây là bất đắc dĩ mối tình đầu nha, Lục Nguyên u buồn thở dài.

    Lúc này, tin tức cuộc chiến văn minh thánh địa lan truyền khắp nơi.

    Văn minh thánh địa ngôi sao sáng nhất không chút nghi ngờ chính là Hoang Chi Tử.

    Hoang Chi Tử thật sự tiến bộ nhanh như gió, lúc trước còn không bằng Hoa Pháp Thánh bây giờ thì thực lực đã vượt xa rồi, bước vào Năm Mươi Thiên Bảng, đúng là nhân vật không đơn giản.

    Thế lực các nơi giật mình nhất là người như Hoang Chi Tử mà thua.

    Hoang Chi Tử không chỉ riêng thiên phú cao đỉnh điểm, tài năng lãnh đạo, tính cách hấp dẫn đều được điểm cao cả, mưu kế sách lược cũng giỏi.

    Gã lãnh đạo hoang minh thế mà thua khiến thế lực khắp nơi sững sốt.

    Đi tìm Lục Nguyên thì lập tức kéo đến trận chiến lấy một đấu sáu chiến thắng của Lục Nguyên.

    Cũng hết cách, chính vì cuộc chiến một đấu sáu của Lục Nguyên thay đổi chiến cuộc.

    Lục Nguyên một đấu sáu, đối phó Ngọc Hoàng Đại Đế, Tiên Chi Tử, Giản Vân Sầu, Lực Hùng Đế Tử, Chu Nhân Dục, Hoang Thánh Đế Tử, ai không phải là uy danh lẫy lừng?

    Đặc biệt một mình Ngọc Hoàng Đại Đế càng là hùng bá vạn phương, vậy mà sáu ngươi liên hợp bị một mình Lục Nguyên đánh bại, chấn kinh đương thời.

    Sao Lục Nguyên đột nhiên hùng dũng quá vậy, khoa trương quá đi!

    Tại vì ký ức mọi người đối với Lục Nguyên còn giữ ở thế giới cảnh lục tầng, kết quả một hơi lên thế giới cảnh thập tầng lại còn đánh bại sáu có sức chiến đấu nửa bước văn minh cảnh liên hợp nữa chứ, sức mạnh cao không gióng bình thường.

    Lúc trước có người nói hắn đấu với Hoang Chi Tử thì bị một chiêu diệt, khí vận đệ bát tử phế rồi.

    Bây giờ còn ai dám nói khí vận đệ bát tử phế chứ?

    Hiện tại Lục Nguyên xếp hạng trong khí vận chư tử chỉ dưới một mình Hoang Chi Tử, trên những người khác.

    Phút chốc Lục Nguyên nổi tiếng vang dội.

    Ngũ đại cổ văn minh, ba mươi văn minh bình thường ai không bị Lục Nguyên rung động?

    Vô số Vô Thượng Đại Giáo chỉ có một cảm giác, đó là nở mày nở mặt!

    Quá hãnh diện rồi!

    Từ khi nào Vô Thượng Đại Giáo ra nhân vật đáng tự hào như vậy?

    Bây giờ thì Lục Nguyên cho tất cả Vô Thượng Đại Giáo hãnh diện nở mũi.

    Lục Nguyên phen này làm hành động có chỗ tốt, cũng có chỗ xấu.

    Không ít thế lực văn minh muốn lôi kéo Lục Nguyên, cũng có nghĩ muốn giết hắn.

    Lục Nguyên một bước lọt vào giữa thiên địa phong vân nộ triều.

    Bây giờ Lục Nguyên rất vui vẻ, hắn và Vân Tụ Tuyết vốn là yêu nhau thắm thiết, Kiếm Linh Đế Cơ là một thiếu nữ dịu dàng dễ ở chung, dưới tình huống đó sao hắn không sống thoải mái được?

    Ví dụ như trong tay hắn đang nắm rượu Vân Tụ Tuyết mới đun.

    Rượu còn nóng.

    Lục Nguyên phát hiện một điều, hóa ra Vân Tụ Tuyết đun rượu mùi vị ngon hơn hắn mua, đây là vì nguyên nhân gì?

    Đang lúc Lục Nguyên nhàn rỗi thì cảm giác có áp lực to lớn phát ra.

    áp lực đến từ trời, đây tuyệt đối là thiên uy, mà không đúng, nó khủng bố hơn cả thiên uy, đây là thoát khỏi ý chí thiên địa, thoát khỏi vô số uy lực kỷ nguyên đè ép hướng hắn.

    Đây là cái gì!

    Lục Nguyên thấy qua không ít phó chủ văn minh, ví dụ như Thiên Lý phó chủ văn minh, phó chủ pháp nhất văn minh, phó chủ nho chi văn minh, vân vân và vân vân, nhưng không có phó chủ văn minh nào đem đến cảm giác áp lực như thế cho hắn, dường như có thể cách vô số hư không nghiền nát hắn vậy.

    Nếu nói phó chủ văn minh vươn một cây ngón út liền dễ dàng hủy diệt mình.

    Bây giờ thiên uy đó không cần vươn ngón út, trực tiếp đánh ra thần niệm là tiêu diệt được mình ngay.

    Đây là cái gì!

    Trên phó chủ văn minh chỉ có một tồn tại, đó chính là chủ văn minh!

    Không lẽ lúc này tạo áp lực cho mình chính là chủ văn minh?

    Lúc này Lục Nguyên phát hiện trong tân kiếm thế giới kiếm khắc hoang bị đè sắp cong lại, khắc tự phân thân cũng bị áp đến cực hạn, dường như tùy thời nổ tung.

    Lục Nguyên rốt cuộc khẳng định một điều, đây là chủ thái cổ văn minh!

    Nơi này là pháp cổ thế giới, uy thế thiên uy của chủ thái cổ văn minh sao lại buông xuống nơi đây, rơi trên đầu hắn chứ?

    Thật ra thì nó có liên quan đến trận chiến Lục Nguyên một đối sáu trong văn minh thánh địa, quan hệ rất là lớn nữa.

    Đến bây giờ Lục Nguyên chưa từng đón lấy lực lượng cấp thiên địa!

    lực lượng cấp thiên địa thật ra là lực lượng cấp phó chủ văn minh.

    Trên thiên địa vài kỷ nguyên lực lượng bỗng ập xuống, tuy không biết ba xa nhưng Lục Nguyên có cảm giác nghẹt thở.

    Chủ thái cổ văn minh, gã đến rồi!

    Hơn nữa muốn cách không bóp chết mình!

    Lục Nguyên muốn né, nhưng Vân Tụ Tuyết ở bên cạnh, thực lực của nàng kém xa hắn.

    Vậy nên Lục Nguyên kiên cường xuất kiếm, cũng biết đấy là lực lượng thần hồn của đối phương, nên chính tự chớp mắt chuyển đến cực to.

    Chính tự thủ hộ thần hồn mạnh nhất, tuy nhiên giờ thì nó cũng chống không nổi.

    Thật ra không chỉ mình Lục Nguyên, toàn pháp cổ thế giới, một cổ thế igowis to lớn như thế, lực lượng vượt qua kỷ nguyên cũng phóng ra, đó là lực lượng hùng hồn cỡ nào chứ, đè ép tất cả dưới văn minh cảnh sắp tan vỡ.

    Chỉ có văn minh cảnh Pháp Nhất Đế Tử, Mộng Hồ Đế Hậu là không bị đè ép quá thảm thôi.

    Tất cả mọi người đều cảm giác được!

    Đây là!

    Trong chớp mắt, có một lực lượng càng tang thương, cổ kính, hùng hồn, không thể dùng ngôn ngữ miêu tả, siêu thoát lực lượng thiên địa, lực lượng càng tang thwng tồn tại qua nhiều kỷ nguyên cũng toát ra, quét đi lực siêu kỷ nguyên của thái cổ văn minh.

    - Chủ thái cổ văn minh, từ khi nào địa bàn của bổn văn minh đến lượt hậu bối như ngươi nhúng tay vào?

    Ngươi thật to gan!

    Một thanh âm đến từ chân trời ầm ầm vang lên.

    Mặc dù cùng là chủ văn minh nhưng tuổi của chủ pháp cổ văn minh hơn xa chủ thái cổ văn minh.

    Đương nhiên, chủ thái cổ văn minh không thể xem thường.

    Vì trong này có một bí mật.

    Bí mật chủ kỷ nguyên.

    Hai lực siêu kỷ nguyên hùng hồn không gì sánh bằng ở không trung va nhau.

    - Bổn văn minh còn đang nghĩ Thái Cổ ngươi rốt cuộc dựa vào cái gì dám tới trước cửa của ta, thì ra là tham ngộ một ít bí mật chủ kỷ nguyên, hèn chi.

    Giọng chủ pháp cổ văn minh hùng hồn vang trên không trung, như ngân hà vậy.

    Lời của chủ pháp cổ văn minh khiến Lục Nguyên ngây ra.

    Chủ kỷ nguyên!

    Bí mật của chủ kỷ nguyên!

    Lại nói đây chính là một điều mình thắc mắc từ đó tới giờ.

    Lúc trước có nghe nói mỗi một kỷ nguyên có một vị chủ kỷ nguyên, nhưng mình chưa từng thấy qua chủ kỷ nguyên gì cả, thế nên cứ luôn tò mò, không lẽ những chủ kỷ nguyên đều trốn đi rồi?

    Nhưng chắc không rảnh đến vậy đâu, một đám chủ kỷ nguyên trốn đi làm cái gì?

    Đây là điều mà Lục Nguyên luôn đánh dấu hỏi.

    Bây giờ thì trong lời nói của chủ pháp cổ văn minh nhắc tới bí mật của chủ kỷ nguyên, thật lạ lùng.

    Chủ pháp cổ văn minh ở không trung quát to:

    - Trừ phi ngươi hoàn toàn nắm giữ bí mật của chủ kỷ nguyên, mới có tư cách đấu ngang tay cùng bổn văn minh, chứ bây giờ ngươi còn non lắm, Thái Cổ!

    Nói năng thật hùng hồn, nguyên thiên địa người dám nói như vậy với chủ thái cổ văn minh không hơn mười.

    Chủ pháp cổ văn minh chính là một trong số đó.

    Lục Nguyên nghe thế thì không hiểu gì cả.

    Thấy Lục Nguyên thắc mắc, Vân Tụ Tuyết ở bên cạnh giải thích cho, nàng xuất thân không tầm thường, kiến thức bất phàm.

    - Trên thế giới cảnh chính là phó chủ văn minh, trên phó chủ văn minh thì là chủ văn minh, trên chủ văn minh là chủ vĩnh hằng.

    - Vậy chủ kỷ nguyên thì sao?

    Lục Nguyên ngây ra, nghe nói vậy thì chẳng phải là không có chủ kỷ nguyên ư?

    - Chủ kỷ nguyên tức là chủ nhân một kỷ nguyên.

    Một kỷ nguyên chỉ có thể sinh ra một vị thôi.

    Vân Tụ Tuyết giải thích nói:

    - Đến văn minh cảnh rồi bàn về pháp lực mạnh yếu tức là lấy kỷ nguyên đo.

    Một kỷ nguyên, hai kỷ nguyên, mba kỷ nguyên.

    Mỗi một kỷ nguyên tăng pháp lực càng nhiều, khi đã nắm giữ bí mật của chủ kỷ nguyên rồi thì có thể tăng lên pháp lực mười kỷ nguyên.

    - Đây chính là chủ kỷ nguyên, tăng vọt pháp lực mười kỷ nguyên.

    Tiếc rằng một kỷ nguyên chỉ có thể được một chủ kỷ nguyên.

    - Nói thẳng ra là chủ kỷ nguyên chính là chủ văn minh, bình thường một kỷ nguyên đến mười kỷ nguyên xưng là phó chủ văn minh.

    Mười kỷ nguyên đến hai mươi kỷ nguyên thì gọi là chủ văn minh.

    Chủ kỷ nguyên bởi vì có pháp lực mười kỷ nguyên hỗ trợ nên bình thường trực tiếp là chủ văn minh.

    Nhưng kỷ nguyên này dường như là ngoài ý muốn, chủ thái cổ văn minh chỉ được năm lực lượng kỷ nguyên, còn có năm lực lượng kỷ nguyên đánh rơi bên ngoài nên kỷ nguyên này vẫn không có chủ kỷ nguyên.

    Không ai biết năm kỷ nguyên đã đi đâu.

    Trong thiên địa nhiều người mạnh mẽ đều đang tìm lực lượng năm kỷ nguyên đó, một khi vào tay là pháp lực sẽ tăng vọt.

    - Nửa bước văn minh cảnh chỉ được lượng năm kỷ nguyên chi tử, bản thân có tu vi rất mạnh nhưng chưa phải là đối thủ của phụ thân.

    Vân Tụ Tuyết nhỏ giọng giải thích:

    - Hơn nữa dù là phó chủ văn minh hay chủ văn minh đều chỉ có thể sống thời gian có hạn.

    Ví dụ phó chủ văn minh là sống mười kỷ nguyên, chủ văn minh chỉ sống được hai mươi kỷ nguyên.

    Vậy nên mọi người đều hy vọng có thể trở thành Khổng Ni, thế mới là vạn kiếp bất bại, vạn kiếp không hủ.

    Nhưng mà từ xưa đến nay chưa từng tồn tại một vị chủ vĩnh hằng, chỉ thấy vĩnh hằng môn dựng ở đó.

    Thời gia trôi qua, mọi người dần nhạt đi hy vọng, cảm thấy chủ văn minh cũng không thể trở thành chủ vĩnh hằng được.

    Chủ vĩnh hằng chỉ là truyền thuyết hư ảo, có một vài tên điên hoặc nhân vật văn minh cấp sinh mệnh sắp tới cuối mới điên cuồng truy đuổi truyền thuyết chủ vĩnh hằng.

    Lục Nguyên nghe Vân Tụ Tuyết nói vậy xem như hoàn toàn hiểu ra, hóa ra bên trong có nhiều cong cong quấn quấn như thế.

    Trong đó có nhiều việc ở Vô Thượng Đại Giáo không nghe được, vì người Vô Thượng Đại Giáo không biết nhiều như vậy.

    Lục Nguyên nghe lòng sục sôi, bây giờ phải lấy mục tiêu văn minh cảnh trước đã, đến văn minh cảnh rồi mới trùng kích lực lượng nhiều kỷ nguyên.

    Lực lượng nhiều kỷ nguyên thật sự quá cường đại.

    Ở không trung giao đấu dường như chủ thái cổ văn minh rơi vào thế yếu.

    Chủ pháp cổ văn minh, làm chủ văn minh nổi danh nhiều năm đúng là không đơn giản.

    Lực lượng siêu kỷ nguyên lại ở không trung va chạm, Lục Nguyên bỗng phát hiện có luồng pháp lực bắn tới.

    Lục Nguyên chưa kịp phản ứng thì đã xuất hiện ngoài pháp cổ thế giới, nhưng hắn không ở địch doanh, cách không xa có Pháp Nhất Đế Tử, Mộng Hồ Đế Hậu, cùng với một người đàn ông trung niên siêu ca to.

    Chương 1249-1250: Chủ Thái Cổ Văn Minh muốn lấy mạng

    Người đàn ông trung niên siêu cao to đứng đó, vóc người trông thì chỉ cao hơn người bình thường một chút nhưng Lục Nguyên trực giác cảm thấy người này to lớn giống như ngân hà.

    Mỗi một tấc của gã đều có bí mật thiên địa, không đúng, là vượt qua bí mật thiên địa, một tihene địa không thể ghi lại sự vĩ đại của gã.

    Đôi mắt người đó như có hai tinh thần, có cửu u thế giới sâu thẳm khó dò.

    Vĩ đại, vĩ ngạn, vĩ bác, tất cả từ ngữ hình dung đều không thể tả về gã.

    Người đàn ông trung niên chắp tay sau lưng.

    Đầu ngón tay lộ ra, một lóng tay dường như là pháp thuật tối cao chân lý, những người khác như Hoa Pháp Thánh, Pháp Nhất Đế Tử, Mộng Hồ Đế Hậu thông minh và pháp thuật nhưng so với người đàn ông trung niên này thì kém quá xa.

    Hoa Pháp Thánh không bằng cả một ngón tay người đàn ông trung niên.

    Chủ pháp cổ văn minh!

    Lục Nguyên phát hiện cách không xa cũng đứng một người đàn ông trung niên.

    Người đàn ông trung niên để nửa thân trần, có loại cuồng dã khó hình dung, dường như gã đại biểu đại hoang chân lý.

    Người này nửa thân trần mỗi tấc da đều có cảm giác hoàn mỹ không bút mực nào tả xiết.

    Trên người gã không thấy có chỗ nào không hoàn mỹ, so với bản thân thiên địa hoàn mỹ hơn nhiều.

    Người đàn ông trung niên thân trần đôi mắt tựa đốm lửa, không đúng, là hai tinh cầu bốc cháy, dường như muốn đốt sạch thiên địa, khó mà hình dung, khó mà tưởng tượng.

    Đây là chủ thái cổ văn minh!

    Hai chủ văn minh kình nhau, là sức chiến đấu đỉnh cao nhất trung ương thiên triều giằng co.

    Mới rồi giao đấu rõ ràng chủ pháp cổ văn minh kỹ cao hơn một, hai bậc.

    - Thái Cổ, ngươi còn dám vênh váo, dám đến pháp cổ văn minh thế giới của bổn văn minh huênh hoang như vậy, muốn giết người trong lòng của con gái ta, to gan thật.

    Hiển nhiên dù chủ pháp cổ văn minh chưa từng lộ mặt nhưng rất hiểu chuyện của Lục Nguyên và Vân Tụ Tuyết, không chỉ hiểu thôi mà còn đồng ý cuộc hôn nhân, xem như ngay mặt thừa nhận.

    Chủ thái cổ văn minh nói:

    - Người trong lòng của con gái ngươi ở trong văn minh thánh địa giết Ngọc Hoàng Đại Đế, lực chi văn minh Lực Hùng Đế Tử, thiên lý văn minh Chu Nhân Dục, giản chi văn minh Giản Thánh Đế Tử, thụ chi văn minh Thụ Thánh Đế Tử, độc chi văn minh Độc Thánh Đế Tử các nhân vật khác.

    Lục Nguyên nghe ngây ngẩn, mấy người đầu hắn thừa nhận đúng là đã giết, còn mặt sau thụ chi văn minh, độc chi văn minh sao cũng tính là hắn làm?

    Hắn không biết sau khi lấy một chọi sáu, trước khi tham gia cuộc chiến thất tinh đại trận đấu với Hoang Chi Tử thì ra tay hai lần chém hai nửa bước văn minh cảnh, đó chính là Thụ Thánh Đế Tử và Độc Thánh Đế.

    Hơn nữa Lục Nguyên giết người không phải hạng tầm thường, văn minh cảnh đều là một văn minh bỏ công tốn sức bồi dưỡng ra, thế mà hắn giết nhiều như vậy.

    Dưới tình huống bình thường chuyện xảy ra trong văn minh thánh địa không được ra ngoài tìm thù, nhưng lần này Lục Nguyên giết quá nhiều, cộng thêm thái cổ văn minh vốn muốn hủy diệt hắn thế là bỏ mặc nội quy đó, kết bè với nhiều đại nhân vật trong cõi trời đất đi tính sổ với Lục Nguyên.

    Lục Nguyên còn có lực lượng có thể khắc chế hoang, Hoang Thánh Đế Tử đã cảm giác được hai lần, cho nên thái cổ văn minh càng không thể để hắn sống được.

    *Ầm!*

    Một đại nhân vật giáng xuống, đại nhân vật này sức mạnh lớn vô cùng, giống như Bàn Cổ trọng sinh, lưng cõng một cái búa to khổng lồ, có lực lượng một búa chặt thiên địa.

    Gã đúng là có sức mạnh như thế, vì phó chủ lực chi văn minh vốn là đệ tử đích truyền của Bàn Cổ.

    Phó chủ lực chi văn minh đã đến.

    Không biết khi nào thì lại xuất hiện một đại nhân vật, đó là phó chủ thiên lý văn minh, cũng là nhân vật rất khó gặm.

    Lập tức trong thiên địa lại xuất hiện một đại nhân vật to lớn.

    Nhân vật này thấy không rõ diện mạo vóc dáng, chỉ cảm thấy một màu xanh, dường như gã đại biểu là sắc xanh trong thiên địa, loại màu bản chất.

    Gã vừa đáp xuống thì có vô biên vô tận cây cối vương quốc mở ra trong thiên địa, đó là phó chủ thụ chi văn minh, cũng là một đại nhân vật trong thiên địa.

    - Lục Nguyên giết chết Thụ Thánh Đế Tử, là người bổn tọa bồi dưỡng nhiều năm, việc này không thể nào cứ thế cho qua được.

    Hiển nhiên gã muốn đòi lại công bằng chuyện lúc trước.

    Phó chủ thụ chi văn minh là đại nhân vật trong thiên địa, cuộc chiến thành danh lấy một chọi hai, đối phó hai văn minh cảnh, biến hai đối thủ thành cây rồi cuối cùng giết chết.

    Hơn nữa gã có một tuyệt kỹ gọi là lạc địa sinh căn, nó mặc kệ đối thủ có mạnh cỡ nào thì sẽ ở trong người ngươi nẩy mầm, tiếp theo tinh khí thần của ngươi sẽ thông qua những mầm cây rót vào thân thể.

    Nhân vật như vậy sao mà không đáng sợ cho được?

    Phó chủ thụ chi văn minh thật là một phó chủ thụ chi văn minh cực kỳ khó đối phó.

    Trong thiên địa khuynh khuynh thao thao, vô biên sóng độc ở không trung xuất hiện, đây là huynh tạn sóng độc vũ trụ, đó là sóng độc cả một thế giới.

    Một chút độc dịch rơi vào Kiếm Môn liền có thể giết hết Kiếm Môn, không chừa một ai.

    Lục Nguyên cảm thấy thanh thánh kiếm đạo của mình chớp mắt bị áp chế nhiều, trên vô tận sóng độc đứng một người đàn ông trung niên áo đen.

    Người đàn ông trung niên áo đen này dường như hút hết ngoan, độc, đáng sợ, tàn nhẫn, không thể tưởng tượng trong thiên địa, vô cùng khủng bố.

    Phó chủ độc chi văn minh cũng là một phó chủ văn minh trong thiên địa.

    Phó chủ độc chi văn minh đáp xuống, nói:

    - Lục Nguyên, nghe nói ngươi ở văn minh thánh địa phá độc của Độc Thánh Đế Tử, bổn tọa bình thường không hứng thú gì khác chỉ thích thử độc phá độc, không biết ngươi có hứng thú cùng bổn tọa chơi không?

    Nếu văn minh cảnh khiêu chiến một người không phải văn minh thì mất mặt, thường thì không ai làm, nhưng phó chủ độc chi văn minh không cần mặt mũi chỉ muốn giết chết Lục Nguyên thôi.

    Không đúng, nói chính xác hơn thì phó chủ độc chi văn minh từ trước đến nay không cần mặt mũi gì cả, người này từ khi ra đời đã nổi tiếng là lòng độc tay ngoan không cần mặt mũi.

    Năm đó mọi người đều nghĩ nhân vật như vậy trở thành văn minh cảnh chắc sẽ thu lại mũi nhọn, dù sao văn minh cảnh đã là tầng cao nhất trong thiên địa, lên cao nhất thì chắc cũng cần mặt mũi.

    Nhưng mà, họ sai rồi, vị này hoàn toàn không cần sĩ diện, cái gì cũng chẳng cần, tới văn minh cảnh gã tiếp tục làm những chuyện hố cha người ta.

    Dù là nhân vật gì chỉ cần không có chỗ dựa vững chắc thì gã dám trực tiếp độc giết, mặc kệ cảnh giới của ngươi thấp hơn gã nhiều ít.

    - Lục Nguyên, rốt cuộc chúng ta gặp mặt.

    Một thanh âm tràn đầy từ tính vang lên, Lục Nguyên nhìn hướng đối thủ, là một người vóc dáng cao gầy như là một thanh kiếm!

    Đây là kiếm khách mạnh nhất hắn từng thấy, lúc trước luôn cho rằng Tà Kiếm phó chủ văn minh mới là kiếm giả mạnh nhất, vượt xa Kiếm Chi Tử, bản thân hắn, Chu Thanh Huyền, Yến Thương Thiên.

    Nhưng giờ thì hắn biết mình đã sai.

    Vị này mới là mạnh nhất kiếm đạo.

    Người đó như là kiếm giả xông lên trời đâm phá một kỷ nguyên.

    Kiếm giả thời thượng cổ!

    Loại khí thế kiếm đạo mạnh mẽ tuyệt đối này hơn xa Lục Nguyên nhiều.

    Người này mặt mày như kiếm nhưng cho người khí thế rất quái dị, kiếm của gã hình như khác với bình thường.

    Lục Nguyên làm ra phán đoán:

    Phó chủ giản chi văn minh!

    - Không sai, chính là ta.

    Phó chủ giản chi văn minh lạnh nhạt nói:

    - Ta có nghe tiếng ngươi đã lâu, hơn nữa đứa mạnh nhất một trong các nhi tử đã bị ngươi giết chết.

    Giọng điệu của giản chi văn minh lạnh nhạt nhưng chất chứa thù hận sâu đậm.

    Gã không thể so với phó chủ văn minh khác, gã mới sống một kỷ nguyên thôi, nhưng Giản Thánh Đế Tử là nhi tử mạnh nhất của gã, bỏ công sức bồi dưỡng cho trùng kích văn minh cảnh, kết quả đã chết rồi.

    Trong giọng điệu lạnh nhạt có mối thù sâu tận xương tủy với Lục Nguyên, thù hận giữa gã và hắn đã không cần tính thêm gì nữa, tới điểm cao nhất không thể cao hơn.

    Chỉ cần có cơ hội là giản chi văn minh sẽ nghiền xương Lục Nguyên thành tro, giết sống.

    Chỉ cần có cơ hội là giản chi văn minh tất nhiên sẽ diệt cả nhà, tru mười tộc của Lục Nguyên.

    Còn có một nhân vật đột nhiên đáp xuống.

    Người này đại biểu chủ ngọc thanh, đại biểu vị nguyên thủy, người này chính là Ngọc Thanh Nguyên Thủy phó chủ văn minh, tự xơng là Nguyên Thủy phó chủ văn minh.

    Nguyên Thủy phó chủ văn minh tóc trắng phất phơ, diện mạo tiên phọng đạo đốt, uy nghiêm khiến người không dám xâm phạm, dường như ai làm ngược ý gã là sẽ bị thiên uy xử tử.

    Nguyên Thủy phó chủ văn minh đáp xuống, nói:

    - Vô Lượng Thiên Tôn, Ngọc Hoàng Đại Đế có thiện duyên nhiều năm với bổn đạo vậy mà đột nhiên chết tại đây, vô cùng đáng tiếc, về tình về lý ta phải cùng hắn chấm dứt chuyện này.

    Nguyên Thủy phó chủ văn minh không đơn giản, vị này là nhân vật thứ hai của tiên cổ văn minh, dưới chủ tiên cổ văn minh Hồng chính là gã.

    Bình thường gã đại biểu cho tiên cổ văn minh.

    Phó chủ thiên lý văn minh hét to:

    - Lục Nguyên, Chu Nhân Dục là đệ tử ta tốn bao công sức bồi dưỡng ra lại bị ngươi tàn nhẫn giết hại!

    Phó chủ thiên lý văn minh dùng từ ngữ rất hay, rõ ràng là Lục Nguyên một chọi sáu vậy mà gã bảo là hắn tàn nhẫn giết hại, giống như gã mới là ở thế yếu vậy.

    Phó chủ thiên lý văn minh giỏi nhất là lật ngược phải trái, gã không sợ đấu võ mồm với Lục Nguyên, càng cãi thì hắn càng thua thảm thôi.

    Phó chủ lực chi văn minh rống to nói:

    - Lục Nguyên, chỉ cần ngươi có thể đón một búa của ta thì sẽ tha cho ngươi, không ghi nhớ mối thù giết Lực Hùng Đế Tử!

    Gã nói giống như là sẽ tha cho Lục Nguyên một con đường, nhưng một búa của phó chủ lực chi văn minh đập xuống bảo đảm Lục Nguyên không có một con đường sống, chết chắc rồi, sao đón được một búa của phó chủ lực chi văn minh được chứ?

    Bây giờ Lục Nguyên một chỉ của phó chủ văn minh còn đỡ không được nữa là, đây chính là cách biệt một trời một vực giữa văn minh cảnh và thế giới cảnh.

    Hiện tại thế cục rất rõ ràng.

    Lấy thái cổ văn minh làm đại biểu, tiên cổ văn minh phái ra nhân vật đứng thứ hai, còn có giản chi văn minh, thụ chi văn minh, độc chi văn minh, lực chi văn minh, thiên lý văn minh.

    Tương đương với hai cổ văn minh, năm văn minh bình thường đều đòi Lục Nguyên món nợ máu.

    Lục Nguyên ở văn minh thánh địa giết người, bây giờ họ muốn hắn chết.

    Đúng vậy, quy tắc là chuyện trong văn minh thánh địa không thể lấy ra ngoài trả thù.

    Nhưng quy tắc do con người đặt ra, chủ yếu nhất là ngũ đại cổ văn minh đặt, bây giờ trong ngũ đại cổ văn minh có hai muốn trả thù thì quy củ vứt rác.

    Lực lượng cường đại mới là quy tắc.

    Giọng chủ pháp cổ văn minh nổ trên không trung"

    - Chủ thái cổ văn minh, đây là có ý gì?

    Chủ thái cổ văn minh cười khẽ nói:

    - Rất đơn giản, bây giờ hai cổ văn minh, năm văn minh bình thường chúng ta tại đây, muốn lấy mạng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên ở văn minh thánh địa tàn sát quá nhiều, phải tru.

    Đương nhiên chúng ta tìm tới pháp cổ văn minh là thất lễ rồi, bổn văn minh sẽ đem một ban đầu văn tự tĩnh tự thêm vào một loại pháp thuật văn minh cấp bồi thường ngươi, như thế nào?

    Chủ thái cổ văn minh rất rộng rãi, mỗi một ban đầu văn tự đều cực kỳ quý giá, gã phẩy tay đã tặng một ban đầu văn tự thì đúng là rộng rãi không thể tả.

    Vì giết chết Lục Nguyên, gã bỏ được.

    Tĩnh tự đối với hoang, võ không có bao nhiêu tác dụng, họ cần là động tự, mà đối với tiên, pháp, phật thì có tác dụng rất quan trọng.

    Vật văn minh tức là thần vật văn minh cấp có thể dùng, bình thường sẽ không xuất hiện, chỉ khi kỷ nguyên luân phiên mới hiện ra.

    Vật văn minh vô cùng thưa thớt, loại pháp thuật thì càng hiếm hoi, vật đó có tác dụng càng lớn hơn cả tĩnh tự.

    Chủ thái cổ văn minh chơi chiêu này một bên dùng hai cổ văn minh, năm văn minh bình thường uy hiếp chủ pháp cổ văn minh, bên kia thì lấy thứ khác dụ dỗ.

    Một ban đầu văn tự dụ dỗ không nhỏ rồi còn thêm một vật văn minh loại pháp thuật, chủ thái cổ văn minh đây là bỏ vốn gốc.

    Giọng chủ pháp cổ văn minh lần thứ hai vang lên:

    - A, muốn bổn văn minh giao ra người trong lòng của con gái, chuyện này sao có thể!

    Chủ thái cổ văn minh quát rằng:

    - Nếu đã vậy thì pháp cổ văn minh chuẩn bị đối địch với hai cổ văn minh, năm văn minh bình thường sao?

    Đây tuyệt đối là uy hiếp nặng ký.

    Hai cổ văn minh, cùng với năm văn minh bình thường, uy hiếp này không ai dám bỏ qua.

    Uy hiếp lớn như vậy chỉ vì đòi một mình Lục Nguyên.

    Chủ pháp cổ văn minh buồn cười nói:

    - Các ngươi đừng nằm mơ giữa ban ngày, có bao nhiêu thủ đoạn, văn minh cứ lấy ra hết đi, bổn văn minh chưa từng sợ kẻ nào.

    Pháp cổ xưa nay không phải loại hèn hạ sợ hãi người khác uy hiếp liền đem người của mình giao cho kẻ địch!

    Thật là một câu hào hùng!

    Có bao nhiêu thủ đoạn, văn minh thì cứ tới đây đi, bổn văn minh chưa từng sợ ai, bổn văn minh sẽ đón hết.

    Chủ thái cổ văn minh nhìn chủ pháp cổ văn minh, thầm cười nhạt.

    Gã có tính kế riêng mình, âm mưu rất là lớn.

    Lần này đàm phán với pháp cổ văn minh thất bại có lẽ là chuyện tốt.

    Liên minh liên kết vững chắc đối phó pháp cổ văn minh, đây là tính toán của gã.

    - Đều muốn đối phó Lục Nguyên ư?

    Bổn cung không đồng ý.

    Một giọng nói trong suốt như tiếng trời vang lên.

    Ai, là ai xuất hiện?

    Loại quyết đấu đẳng văn minh cấp này thậm chí khi chủ văn minh đối thoại lại có ai dám xen vào?

    Người này là ai?

    Thật to gan.

    Trong bóng tối chậm rãi đi ra một thiếu nữ tóc bạc.

    Thiếu nữ tóc bạc cầm cây dù nho nhỏ, ngực ôm một con ngọc thố trắng như tuyết.

    - Mặc kệ nói thế nào thì Lục Nguyên cũng là người mà ngọc thố trong lòng bổn cung thích, các ngươi đòi đánh đòi giết phải xem ta có đồng ý hay không đã.

    Thiếu nữ tóc bạc chỉ là một cô gái mà thôi, nhưng thấp thoáng tuyệt sắc thiên hạ, vẻ đẹp này dù là Mộng Hồ Đế Hậu của pháp cổ văn minh cũng kém hơn một bậc.

    Một cô gái bình thường mà thôi, nhiều nhân vật cấp thiên tôn không biết cô, trong lòng thầm nhủ, một người tay cầm dù trúc ôm ngọc thố trắng như tuyết sao có thể xen vào lúc chủ văn minh nói chuyện, đúng là không biết trời cao đất dày.

    Nhưng nhiều phó chủ văn minh thì biến sắc mặt, họ đúng là nhận ra lai lịch của thiếu nữ tóc bạc.

    Gió nhẹ thổi sợi tóc bạc, tăng thêm bí ẩn cho thiếu nữ.

    Chương 1251-1252: Phượng cổ văn minh

    Chủ thái cổ văn minh nhìn thiếu nữ tóc bạc, nói:

    - Thường Nga, không ngờ chủ tiên cổ văn minh đề phòng lâu như vậy vẫn không làm gì được ngươi, khiến ngươi tìm lại ký ức trăm thế trước, tu lại địa vị phó chủ văn minh.

    Chủ thái cổ văn minh không mấy để ý Thường Nga, bởi vì đó là vấn đề để chủ tiên cổ văn minh đau đầu.

    Nguyên Thủy phó chủ văn minh thì biến sắc mặt, gã là Khí Vận Thất Tử, năm đó có lĩnh giáo uy lực của Thường Nga.

    Năm đó vị chủ văn minh này thực lực không kém gì chủ tiên cổ văn minh Hồng.

    Thường Nga và Hồng từng đấu với nhau, hai người ở không trung đánh đến một thế giới như trung ương thiên triều tàn phá.

    Năm đó Khí Vận Thất Tử từng đấu với Thường Nga một lần, kết quả vài chiêu đã bị nàng đánh nằm rạp, bàn tay ngọc như có ma lực vô cùng.

    Đó là trong suốt cuộc đời Khí Vận Thất Tử một lần gần với tử vong nhất, nếu không phải ở phút cuối Hồng cứu gã thì bây giờ gã sớm chết trong trận đó rồi.

    Từ nay thực lực của gã không ngừng tăng lên, bây giờ đã gần với chủ văn minh rồi nhưng ngẫm lại, nếu đụng phải Thường Nga năm đó, đối mặt đôi tay ngọc kia thì e rằng trong mười chiêu gã sẽ bị đánh bại.

    Thường Nga năm ấy chính là có bản lĩnh cường đại như thế đó.

    Khí Vận Thất Tử trong lòng suy nghĩ xoay chuyển rất nhiều, gã đứng ra hét lên:

    - Thường Nga!

    Tiếng rống của gã truyền khắp bốn phương vang vọng vũ trụ.

    Gã hét có tên là chấn vũ rống, có thể chấn động vũ trụ, tiêu diệt đối thủ.

    - Tiểu Nguyên Thủy, la hét cái gì?

    Thiếu nữ tóc bạc bất mãn hừ một tiếng, nói:

    - Ồn ào quá đi.

    Đối mặt tiếng rống của Khí Vận Thất Tử, phản ứng của thiếu nữ tóc bạc là ồn quá.

    Hơn nữa giọng điệu quả nàng lớn lối thật, đối với nhân vật thứ hai trong tiên cổ văn minh bảo là tiểu Nguyên Thủy.

    Thiếu nữ tóc bạc nhẹ vuốt ngọc thố trong tay.

    Khí Vận Thất Tử tiến lên một bước, một bước phong vân sinh, càn khôn đọng:

    - Thường Nga, bây giờ thực lực của ngươi chưa hồi phục mà dám ra đây?

    Thường Nga cười lạnh nói:

    - Đương nhiên bổn cung dám ra.

    Tiểu Nguyên Thủy, không lẽ ngươi làm gì được bổn cung sao?

    Năm đó ngươi nhặt lại cái mạng dưới tay bổn cung, bây giờ mặc dù thực lực của bổn cung chưa hoàn toàn hồi phục, có lẽ không làm gì được ngươi nhưng nếu ngươi muốn chống lại bổn cung thì là nằm mơ.

    Hơn nữa những thực lực của ngươi lâu vậy còn chưa đột phá đến chủ văn minh, thật mất mặt.

    Thực lực như vậy, bổn cung qua một thời gian liền sẽ vượt trên ngươi.

    - Vậy sao?

    Nguyên Thủy phó chủ văn minh giơ tay lên, pháp lực đại chưởng to lớn như trời sụp đè hướng thiếu nữ tóc bạc.

    Pháp lực đại chưởng như sơn như hải, không đúng, như thiên địa, một chưởng này, như là bản thân thiên địa, đè xuống chính là cùng trời vỡ!

    Khí thế đó khủng bố hơn thế giới cảnh đánh nhau rất là nhiều.

    Thiếu nữ tóc bạc bàn tay vung trong không trung, hóa thành một bàn tay nhỏ thuôn dài chộp hướng bàn tay to như trời sụp.

    Hai bàn tay ở không trung đánh nhau.

    Nguyên Thủy phó chủ văn minh có chút đắc ý, gã phát hiện pháp lực hơn Thường Nga một bậc, nhưng lập tức thấy ra không thích hợp.

    Trong chưởng của gã có vô tận ánh sáng bạc tạc nổ, và một ban đầu văn tự nguyệt tự bay lên từ tay gã, đó chính là ban đầu văn tự nguyệt tự.

    Trong muôn kiếp trước Thường Nga đem ban đầu văn tự nguyệt tự tế luyện đến có thể so sánh với tiên tự, bây giờ bao nhiêu năm không tế luyện có lẽ đã không bằng tiên tự, nhưng nàng tìm về nguyệt tự, bây giờ muốn đói kháng với Nguyên Thủy phó chủ văn minh mà không yếu thế thì cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì.

    Nguyên Thủy phó chủ văn minh giật mình bật thốt:

    - Ngươi tìm trở lại nguyệt tự!?

    - Đương nhiên rồi, bổn cung không tìm lại nguyệt tự thì sao xuất hiện ở đây được.

    Thường Nga có chút ngoài ý muốn nói:

    - Tiểu Nguyên Thủy, bây giờ thực lực của ngươi có tiến bộ nhất định rồi nhỉ.

    Nguyên thủy đấu với Thường Nga, đánh ngang tay nhưng Thường Nga chắc chắn là mạnh hơn Nguyên Thủy.

    Dù gì năm ấy Thường Nga là nhân vật đứng ngang hàng với Hồng, trong chủ văn minh xếp vài hàng đầu.

    Thường Nga xoay ô dù trong tay, nói:

    - Thế nào?

    Bổn cung có thể làm một trong chỗ dựa cho Lục Nguyên không?

    Thường Nga tuyệt đối là chỗ dựa vững chắc, mặc dù bây giờ chưa đến cấp chủ văn minh, chỉ là phó chủ văn minh mà thôi nhưng tương lai sớm muộn gì sẽ tiến vào chủ văn minh.

    Nguyên Thủy phó chủ văn minh nhìn hướng Thường Nga, nói:

    - Tại sao ngươi phải giúp Lục Nguyên?

    Đây là một vấn đề, vấn đề khá là quan trọng với tiên cổ văn minh.

    - Tiểu Nguyên Thủy, lỗ tai của ngươi bị điếc sao?

    Bổn cung đã sớm nói rồi, ai kêu đây là người đàn ông mà ngọc thố thích.

    Ngọc thố, còn không đi ra gặp mặt?

    Ngọc thố biến thành luồng sáng trắng, sau đó xuất hiện một thiếu nữ áo trắng thuần khiết.

    Lục Nguyên giật mình, đây là Chung đại tiểu thư, Chung Linh.

    Ngọc thố chính là Chung đại tiểu thư, Chung Linh?

    Nguyên Thủy Thiên Tôn lòng trầm xuống:

    - Ngọc thố?

    Gã đương nhiên ghi nhớ năm đó ngọc thố là một trong thuộc hạ xuất sắc nhất của Thường Nga, cũng là tu vi phó chủ văn minh, bây giờ mặc dù bây giờ bề ngoài là sơ kỳ thế giới cảnh nhưng bản thân là nhân vật không tầm thường chuyển thế, sau này tu vi e rằng khá là đáng sợ.

    Đương nhiên Nguyên Thủy phó chủ văn minh cũng không sợ ngọc thố, lúc nó ở đỉnh cao vẫn thua dưới tay gã.

    Lúc này thì Lục Nguyên lại thêm một chỗ dựa.

    Thứ nhất là chủ pháp cổ văn minh, thứ hai là Thường Nga hiện nay là cấp phó chủ văn minh nhưng bản thân là cấp chủ văn minh chuyển thế, tiền đồ không thể đo lường.

    Đương nhiên bây giờ muốn so với hai cổ văn minh, năm văn minh bình thường thì vẫn kém nhiều.

    Chủ thái cổ văn minh rống to:

    - Thường Nga, nếu ngươi hồi phục tu vi chủ văn minh thì cũng đành thôi, nhưng bây giờ ngươi liên hợp với pháp cổ văn minh vẫn không đủ xem đâu!

    Câu này chọc giận Thường Nga:

    - Chủ thái cổ văn minh hậu bối, ngươi vênh váo quá đấy!

    - Vậy nếu thêm vào bổn cung nữa thì sao?

    Bây giờ là ai muốn nhúng tay vào?

    Chỉ thấy trên không trung tỏa ánh sáng lấp lánh, vô số tiên nhạc vang lên, tiên âm lọt tai, lại có hai hàng Kim Đồng Ngọc Nữ.

    Kim đồng bàn tay chấp tràng, ngọc nữ đôi tay cầm như ý.

    Trong đội ngũ trầm rộ có một trầm hương bảo tọa, trên bảo tọa ngồi một thiếu phụ diện mạo xinh đẹp phong hoa tuyệt đại khí chất trang nhã.

    Thiếu phụ cột tóc đuôi ngựa, tóc dài rũ xuống.

    Đây là!

    Lục Nguyên kinh ngạc, có mấy người hô lên:

    - Phó chủ thiên mẫu văn minh!

    Phó chủ thiên mẫu văn minh!

    Nữ Oa Nương Nương!

    Nhân vật này cũng siêu cứng rắn, được gọi là gần với chủ văn minh nhất, sức chiến đấu thậm chí đã bằng với chủ văn minh khác, vượt xa các phó chủ văn minh.

    Cho dù là Nguyên Thủy Thiên Tôn thì e rằng không phải đối thủ của bà.

    Chủ thái cổ văn minh rống lên:

    - Phó chủ thiên mẫu văn minh?

    Ngươi cũng muốn chen vào một chân bảo vệ Lục Nguyên sao?

    - Tại sao bổn cung không thể bảo vệ Lục Nguyên?

    Phó chủ thiên mẫu văn minh lạnh nhạt nói:

    - Kỷ nguyên này sinh ra hai nhân tuyển chủng mã tốt nhất, một là Hoang Chi Tử, hai là Lục Nguyên.

    Hoang Chi Tử tự cao tự đại, tự đại thành cuồng, bổn cung rất không thích đương niên muốn để Lục Nguyên làm chủng mã.

    Chủng mã?

    Thế này là sao trời?

    Lục Nguyên dở khóc dở cười.

    Không thể tưởng tượng được phó chủ thiên mẫu văn minh bảo vệ mình là bởi muốn mình làm chủng mã cho văn minh cảnh.

    Lúc đó có nghe thiên mẫu văn minh nói vài lần nhưng không để trong lòng, cho rằng nói đùa thôi, bây giờ phó chủ thiên mẫu văn minh lại đường hoàng nói ra.

    Lục Nguyên có chút lúng túng nhưng các nhân vật văn minh cấp thì không thấy ngại gì cả, vì họ đều biết việc chủng mã là bí mật của phó chủ thiên mẫu văn minh, thậm chí liên quan truyền thừa của họ.

    Phó chủ thiên mẫu văn minh có hai loại chủng mã, một là chủng mã bình thường, một là chủng mã kỷ nguyên.

    Chủng mã bình thường không cần phó chủ thiên mẫu văn minh đích thân xuất động, hơn nữa chỉ chọn hai người là Hoang Chi Tử, Lục Nguyên.

    Như vậy xem ra có khar năg là chủng mã kỷ nguyên.

    Đây là đại bí mật kinh thiên động địa, nhưng rất ít có người biết bí mật này, dù là văn minh cảnh cũng cực kỳ hiếm hoi.

    Phó chủ thiên mẫu văn minh đáp xuống, hành lễ với chủ pháp cổ văn minh.

    Chủ pháp cổ văn minh đáp lễ lại, hai bên đều là đại nhân vật trong thiên địa.

    Lần này bên Lục Nguyên có chỗ dựa là chủ pháp cổ văn minh, Thường Nga rất có khả năng trở thành chủ văn minh, phó chủ thiên mẫu văn minh rất có thể sẽ là chủ văn minh.

    Hiện tại thế lực chống lưng cho Lục Nguyên hoàn toàn không kém gì hai cổ văn minh tiên hoang, thêm vào năm văn minh bình thường là thụ, đồng, độc, lực, thiên lý liên hợp.

    Lục Nguyên thật là may mắn, có số đào hoa, đến bây giờ thì hai người phụ nữ gần cấp chủ văn minh đến cứu hắn, chậc chậc, thật khiến người vừa hâm mộ vừa khâm phục, không biết Lục Nguyên lấy đâu là số đào hoa tốt thế.

    Chủ thái cổ văn minh rống to:

    - Hai vị gần chủ văn minh xuất hiện thì cùng khá ghê gớm, nhưng đáng tiếc, phó chủ thiên mẫu văn minh, Thường Nga, hai ngươi bây giờ ở trong mắt bổn văn minh chẳng là gì.

    Gã tự tin một chọi một thì nhất định thắng ai người này, dù họ có line hợp lại cũng không đấu nổi với gã.

    Đương nhiên bây giờ đại thế rất khó đè đầu Lục Nguyên được, thế lực hai phe cơ bản ngang bằng, bên Thái Cổ, Tiên Cổ hưi thắng một chút, dù sao Tiên Cổ là Nguyên Thủy phó chủ văn minh chứ không phải đích thân Hồng.

    - Vậy cộng thêm bổn cung nữa thì sao?

    Lại một giọng nói vang lên.

    Lại là bổn cung!

    Đây là bổn cung thứ ba rồi.

    Lại đến một người nữa tự xưng là bổn cung.

    Vị này sẽ là ai đây?

    Màn kịch này náo nhiệt chưa từng có.

    Chủ thái cổ văn minh mặc dù là chủ văn minh nhưng lúc trước chưa từng nghĩ đến sẽ xảy ra điều này.

    Vô số ánh sáng chớp mắt hiện ra, vo số tiên nữ giáng xuống.

    Những tiên nữ mỗi người đều rất là u nhã, đứng chính giữa là một quý phụ khí chất ung dung cao sang.

    Phụ nhân cao quý mặc vân quang hương bào, mang kim quang thái huyền quan, xứng với bảy thước nhiễu chỉ ngọc kiếm.

    Hơn nữa Lục Nguyên cảm giác rõ ràng trên người mỹ phụ cao quý cường đại lạ lùng, lực lượng hơn cả kỷ nguyên, đấy là lực lượng chủ văn minh.

    Trong cõi trời đất thế mà có một nữ chủ văn minh, Lục Nguyên giật mình, phát hiện mỗi đại nhân vật đều chấn kinh.

    Người chưa tới văn minh cảnh hiển nhiên không biết mỹ phụ cao quý này.

    Chủ thái cổ văn minh giật mình nói:

    - Không ngờ là người!

    Thật ra thì đây là lần đầu tiên chủ thái cổ văn minh thấy mỹ phụ cao quý này nhưng trong cõi trời đất lấy thân phụ nữ vinh đăng chủ văn minh thì hiện nay chỉ có một người.

    Mỹ phụ cao quý lạnh nhạt nói:

    - A?

    Đã nhận ra bổn cung rồi?

    Ánh mắt không tệ.

    Chủ pháp cổ văn minh cũng chắp tay nói:

    - Không ngờ Phượng Hậu chủ văn minh đích thân tiến đến, hiếm có hiếm có.

    Phó chủ thiên mẫu văn minh được gọi là nhân vật gần với chủ văn minh và Thường Nga cực kỳ kiêu ngạo đều từng nghe đến kỳ nữ chủ văn minh, hành lễ nói.

    - Kính chào Phượng Hậu chủ văn minh!

    Phượng Hậu chủ văn minh!

    Không sai, vị mỹ phụ cao quý này là Phượng Hậu chủ văn minh, cũng là trong thiên địa một nữ chủ văn minh duy nhất.

    Phượng Hậu chủ văn minh là tây hoa chí diệu, động âm cực tôn.

    Từ trước đạo khí lắng đọng, không có chỗ đứng, đem khải địch huyền công khiến vạn vật nảy sinh.

    Nói trắng ra là Phượng Hậu chủ văn minh chính là nhân vật tôn quý nhất trong nữ tính, vượt qua phó chủ thiên mẫu văn minh và Thường Nga.

    Dưới tay Phượng Hậu chủ văn minh luôn có bảy đại sứ giả gọi là thất nữ.

    Trong thất nữ không có ai đơn giản cả.

    Ví dụ trong thất nữ xuất sắc nhất gồm ba người.

    Một là chúa tể căn nguyên dưỡng dục huyền ảo thần linh, trong mê mang chia ra đại đạo thuần tinh khí, khiến khí tụ kế thành hình Tây Vương Mẫu, Tây Vương Mẫu, lại xưng thái hư cửu quang quy đài Kim mẫu chi quân, đại biểu địa vị thân phận của Kim Mẫu.

    Còn một người tên gọi Dao Cơ thánh mẫu, Dao Cơ thánh mẫu chưởng quản dương hòa chi khí, nàng nắm giữ là hỏa.

    Một người có tên Cửu Thiên Huyền Nữ, Cửu Thiên Huyền Nữ nắm giữ gió trong thiên địa.

    Các cô gái gái khác cũng có chỗ lợi hại.

    Phượng Hậu chủ văn minh dưới tay có nhiều nhân vật lợi hại như thế, bản thân bà cũng không tầm thường.

    Tổ long, phượng hậu vốn là ngang nhau, đương nhiên thực lực thật sự thì yếu hơn tổ long chút nhưng có thể đứng chung đủ thấy chỗ đáng sợ của bà.

    Phượng Hậu chủ văn minh cai quản có một phượng cổ văn minh.

    Phượng cổ văn minh mạnh hơn thiên mẫu văn minh rất nhiều, tên có một chữ cổ đủ thấy thực lực tuyệt đối không kém gì thái cổ văn minh.

    Chẳng qua Phượng Hậu chủ văn minh đã nhiều năm không để ý trần thế, bao nhiêu kỷ nguyên không xuất hiện, bây giờ đi ra đúng là việc lạ.

    Chủ pháp cổ văn minh và chủ thái cổ văn minh đều khẳng định một loại khả năng nhưng cách nghĩ của hai người hoàn toàn khác nhau.

    Chủ thái cổ văn minh cao giọng nói:

    - Không biết Phượng Hậu chủ văn minh đến là vì sao?

    Không lẽ muốn giúp tiểu bối Lục Nguyên chăng?

    - Bổn hậu cũng không muốn giúp hắn, nhưng bất đắc dĩ bổn hậu mới thu thanh nữ đòi giúp hắn.

    Dưới tay Phượng Hậu chủ văn minh vốn có thất nữ, cai quản địa phương khác nhau nhưng địa vị ở trong phượng cổ văn minh là cao nhất trừ Phượng Hậu chủ văn minh ra.

    Đương nhiên nghe nói mấy kỷ nguyên thất nữ có bị hao tổn, muốn bổ sung không dễ dàng, bây giờ rốt cuộc đã đầy đủ rồi ư?

    Một cô gái áo xanh từ sau lưng Phượng Hậu chủ văn minh chậm rãi hiện ra.

    Thiếu nữ áo xanh thân cõng tiên kiếm, diện mạo thanh tú, khí chất ưu lệ.

    - Tiểu Thanh!

    Lục Nguyên ngây ra, không sai, đây là lúc trước hắn có quen biết, Việt Nữ Tiểu Thanh.

    Không sai, thanh nữ mà Phượng Hậu chủ văn minh mới thu chính là Việt Nữ Tiểu Thanh ở Việt quốc nước ngoài.

    Việt Nữ Tiểu Thanh không hải đại nhân vật chuyển thế gì, chỉ là Việt Nữ A Thanh đầu thai thôi.

    Đến bây giờ Việt Nữ A Thanh không phải đại nhân vật gì, chỉ là một thế giới cảnh mà thôi, chẳng là gì cả.

    Lúc trước Việt Nữ Tiểu Thanh và Phượng Hậu chủ văn minh không có một chút liên quan.

    Nhưng thất nữ phượng cổ văn minh mỗi một người yêu cầu đặc biệt, bình thường một kỷ nguyên cũng khó gặp được một người.

    Chương 1253-1254: Nhân duyên tốt vậy sao?

    Phượng Hậu chủ văn minh khó khăn lắm mới tìm ra Tiểu Thanh, đương nhiên sẽ không dễ dàng thả ra, thu nàng vào thất nữ làm thanh nữ.

    Phượng Hậu chủ văn minh phát hiện Tiểu Thanh có tơ tình thế là tìm đến pháp cổ văn minh, vừa lúc đụng phải chuyện trước mắt.

    Đối với người trong lòng của thuộc hạ thanh nữ của mình thì đương nhiên bà phải giúp đỡ một phen rồi.

    Phượng Hậu chủ văn minh hời hợt nói:

    - Lý do bổn hậu giúp đỡ Lục Nguyên cũng đơn giản, tơ tình thanh nữ đang quấn trên người Lục Nguyên.

    Chủ thái cổ văn minh bây giờ chỉ có một cảm nhận, là muốn ói máu.

    Hết cách, thế này tuyệt quá.

    Tuyệt đến không thể tuyệt hơn nữa.

    Chủ thái cổ văn minh đi khắp nơi kêu gọi nhiều phó chủ văn minh tới biến thành thế cục hai cổ văn minh, năm văn minh bình thường bức cung pháp cổ văn minh.

    Muốn bắt buộc pháp cổ văn minh giao ra Lục Nguyên, nếu pháp cổ văn minh đưa ra thì họ có thể giết Lục Nguyên, cũng làm chủ pháp cổ văn minh mất mặt chút.

    Nếu pháp cổ văn minh không giao ra Lục Nguyên thì càng dễ xử lý, hai cổ văn minh, năm văn minh bình thường liên hợp thành thế lực là lớn cỡ nào, nếu kahi chiến với pháp cổ văn minh có thể khiến pháp cổ văn minh tổn thất trầm trọng.

    Chủ thái cổ văn minh xem bề ngoài rất là hào sảng nhưng thật ra có tính toán thâm sâu.

    Lần này bức cung mặc kệ chủ pháp cổ văn minh lựa chọn cỡ nào đều chắc chắn sẽ chịu thiệt thồi.

    Chủ thái cổ văn minh cái gì cũng đã định trước hết kết quả là gì?

    Bây giờ có rồi đây.

    Đi ra ba nhân vật bảo vệ Lục Nguyên.

    Ba nhân vật cố tình không có ai đơn giản.

    Thường Nga là người thứ nhất xuất hiện, thế lực nhỏ nhất.

    Thường Nga chỉ là phó chủ văn minh, nhưng bản thân là chủ văn minh chuyển thế, ngọc thố trong ngực nàng là phó chủ văn minh chuyển kiếp, không thể xem thường.

    Lý do Thường Nga xuất hiện là vì ngọc thố thích Lục Nguyên, cái này còn có gì để nói?

    Người thứ hai xuất hiện là phó chủ thiên mẫu văn minh Nữ Oa Nương Nương.

    Nữ Oa Nương Nương cai quan một văn minh, thế lực không tầm thường, bản thân còn được gọi là phó chủ văn minh gần với chủ văn minh nhất, văn minh bình thường bình thường không thể so sánh với thiên mẫu văn minh được, thật là chỉ kém hơn ngũ đại cổ văn minh một chút.

    Lý do Nữ Oa Nương Nương nhúng tay vào là bởi vì muốn Lục Nguyên làm chủng mã kỷ nguyên.

    Chủng mã kỷ nguyên!

    Thật là giải thích khiến người câm nín.

    Người thứ nhất, thứ hai thì thôi đi, cố tinh người thứ ba là khủng khiếp nhất, so với hai người trước cộng lại còn khủng bố.

    Người thứ ba đi ra lại là Phượng Hậu chủ văn minh, nhân vật năm đó đứng chung với tổ long, ẩn cư vài kỷ nguyên chưa ra, cai quản cổ văn minh, nhân vật như thế mà cũng xuất hiện.

    Người thứ nhất, thứ hai nếu mà chiến đấu thì hiện tại tuyệt đối không phải đối thủ của chủ thái cổ văn minh, nhưng bây giờ là người thứ ba tuyệt đối không thua kém gã.

    Lý do Phượng Hậu chủ văn minh giúp Lục Nguyên rất là đơn giản, thanh nữ, một trong thất nữ bà mới thu có tơ tình quấn quanh với Lục Nguyên.

    Ba người xuất hiện đều tự xung bổn cung, phụ nữ mạnh nhất trong thiên địa đều tụ tập đủ hơn nữa vì có duyên với Lục Nguyên mới xuất hiện.

    Lục Nguyên ở đâu ra có số đào hoa tốt thế.

    Không phải tư liệu đã nói Lục Nguyên trừ kiếm ra thì không còn gì khác ư?

    Sao giờ xem ra Lục Nguyên còn có số đào hoa nữa?

    Chủ pháp cổ văn minh thầm thở dài, tư liệu trong tay gã cũng là Lục Nguyên si mê kiếm, không hứng thú với tình yêu, kết quả phát hiện gã sai rồi, sai mười phần mười, một lúc tụ tập nhiều đào hoa như vậy.

    Chủ pháp cổ văn minh muốn biết nguyên nhân nên lấy ra đại nhân quả thiết tắc, truy tra tiền duyên.

    Nhưng bản thân Thường Nga muôn kiếp trước là chủ văn minh, có thể che đậy thiên cơ.

    Phượng Hậu chủ văn minh sớm giúp Tiểu Thanh cũng tức là thanh nữ che đi thiên cơ, phó chủ thiên mẫu văn minh thì bản thân không đơn giản, càng đừng nói chủng mã kỷ nguyên là bí mật lớn của thiên mẫu văn minh, thiên cơ một mảnh mơ hồ không thăm dò được.

    Cho dù chủ pháp cổ văn minh đích thân tra xét cũng không tìm ra bất cứ nhân quả gì.

    Những nhân vật văn minh cảnh có mặt và cấp thiên tôn từ phía xa quan sát đều có xúc động muốn hộc máu.

    Chắc Lục Nguyên là có số đào hoa tốt nhất đi, thậm chí Tiên Chi Tử đi theo Nguyên Thủy phó chủ văn minh kiến thức tình hình lớn đứng bên cạnh từ lâu nhưng vì là cấp thiên tôn nên không bắt mắt, không ai chú ý tới.

    Khí Vận Thất Tử ở nơi khác thì rất ghê gớm nhưng tại khu vực này văn minh cảnh có hơn mười người, Khí Vận Thất Tử tính cái gì?

    Tiên Chi Tử luôn phong lưu, không biết nợ bao nhiêu món nợ phong lưu, gã luôn tự nhận là phong lưu nhất trong Khí Vận Thất Tử.

    Nhưng bây giờ Tiên Chi Tử giật mình phát hiện đã xem thường anh hùng trong thiên hạ rồi.

    Lục Nguyên bình thường không lên tiếng, luôn đồn rằng hắn trừ kiếm ra không có vật gì khác, ai dè một hơi dính nhiều đào hoa như thế, mà chất lượng cao đến khó thể tưởng tượng.

    Ngọc thố của Thường Nga, chủng mã kỷ nguyên của thiên mẫu văn minh, chết tiệt, chủng mã đều làm siêu như thế, có thể làm chủng mã kỷ nguyên. rồi còn thanh nữ trong thất nữ dưới tay Phượng Hậu chủ văn minh nữa.

    Tiên Chi Tử phát hiện điều mà gã kiêu ngạo nhất hoàn toàn bị đả kích.

    Lục Nguyên cũng rất là bực mình, từ khi nào hắn đào hoa như thế?

    Sao mà hắn không biết gì cả?

    Lục Nguyên giật nảy mình, chủng mã kỷ nguyên, Vân Tụ Tuyết, Chung đại tiểu thư Chung Linh, Việt Nữ Tiểu Thanh đều tụ tập lại.

    Chết tiệt!

    Lục Nguyên có số đào hoa thật đắt!

    Nhiều đến biết bao người không nói nên lời.

    Thật ra ba vị này trừ Thường Nga thứ nhất ra thì hai người kia chỉ là tình cờ thôi, tình cờ đến cùng nhau còn có nho chi văn minh, phong chi văn minh đều ủng hộ Lục Nguyên cả, chẳng qua lần này họ không tình cờ đến đây.

    Tình thế bây giờ là như vậy, ý định của chủ thái cổ văn minh bị đánh vỡ.

    Chủ thái cổ văn minh cũng hào sảng, nói:

    - Tốt lắm, xem ra lần này không làm gì được Lục Nguyên, chúng ta đi.

    Chủ pháp cổ văn minh, Phượng Hậu chủ văn minh, sau này có rảnh hãy đến thái cổ văn minh làm khách.

    Gã nói với bộ dạng thản nhiên, dường như việc bức cung vừa rồi hoàn toàn không xảy ra vậy.

    Chủ thái cổ văn minh lùi lại thì lập tức mấy phó chủ văn minh đi theo gã lùi càng nhanh.

    Đặc biệt là Nguyên Thủy phó chủ văn minh, gã phải nhanh chóng quay về tiên cổ văn minh nói việc Thường Nga trở và lên đến cấp phó chủ văn minh cho Hồng biết.

    Thật ra việc này không tính là ngoài ý muốn, dù gì đoạn thời gian trước Thường Nga biến mất hoàn toàn không nằm trong phạm vi tiên cổ văn minh giám thị, ai dè sẽ xảy ra chuyện như vậy.

    Tiên cổ văn minh đối với việc này không hoàn toàn không chuẩn bị sẵn sàng.

    Chủ thái cổ văn minh lùi lại thì trong lòng đã tính nhiều độc kế rồi.

    Độc kế của gã không chỉ hướng về Lục Nguyên thôi mà còn chủ vĩnh hằng nữa và nhiều văn minh khác.

    Tới đẳng cấp như gã nếu cứ đòi giết đòi đánh con kiến Lục Nguyên cỏn con thì mất khí độ.

    Lần này gã bức cung mặt ngoài nói là đến vì Lục Nguyên chứ sự thật thì không phải vậy.

    Mục tiêu lớn thật sự của chủ thái cổ văn minh chỉ có một, đó là lập lại trật tự trong thiên địa.

    Không sai, là lập lại trật tự trong thiên địa, cùng với trùng kích chủ vĩnh hằng.

    Người khác hoặc là không hề biết bí mật trùng kích chủ vĩnh hằng.

    Bao gồm những chủ văn minh sống còn lâu hơn cả gã, ví dụ như chủ pháp cổ văn minh, chủ tiên cổ văn minh.

    Nhưng gã thì biết.

    Tất cả là do lần trước đám chủ kiếm cổ văn minh đấu thiên bắt đầu, khiến thiên cơ xuất hiện một sơ hở nhỏ, nó không bị người kiếm đạo lợi dụng, những người khác không được đến, ngược lại là chủ thái cổ văn minh là chủ văn minh sin hra từ kỷ nguyên này được đến ích lợi lớn.

    Cũng chính vì đấu thiên cho nên chủ thái cổ văn minh có thể được đến năm pháp lực kỷ nguyên.

    Đương nhiên chủ thái cổ văn minh cũng không tổn thất gì, bởi gã có được một cách khả năng trùng kích chủ vĩnh hằng.

    Vì che giấu khả năng này mà gã phải làm mặt ngoài, phủ một tầng ngụy trang, tầng ngụy trang đó là lập lại trật tự trong thiên địa, hoặc nói thẳng ra là chiến tranh!

    Đại chiến tranh!

    Hiện nay trung ương thiên triều bình tĩnh quá lâu rồi.

    Tất nhiên gã sẽ không ngu tự mình ra tay, trước khiến cho đám di thất địa làm đi.

    Đây là một bàn cờ cực kỳ lớn.

    Lục Nguyên hiện nay thì sao?

    Hắn đang trong tình trạng khó xử.

    Chủ pháp cổ văn minh, Phượng Hậu chủ văn minh, Thường Nga và phó chủ thiên mẫu văn minh, bốn người thật ra là quen biết cũ, hiếm khi cả bốn tụ tập lại nên dắt nhau đi uống trà.

    Cùng đi còn có Mộng Hồ Đế Hậu và Pháp Nhất Đế Tử, nghe nói còn có vài vị cấp phó chủ văn minh.

    Một pháp cổ văn minh có số lượng phó chủ văn minh khoảng mười người.

    Lục Nguyên thì phát hiện mình đang ở tình trạng cực kỳ lúng túng.

    Bây giờ hắn đang ngồi trên bãi cỏ pháp cổ văn minh, cách không xa Vân Tụ Tuyết mặc áo vàng, khuôn mặt nở nụ cười ngọt ngào nhưng trong ngọt ngào có mấy phần sắc bén.

    Chung Linh thì mặc đồ trắng, mắt sáng răng trắng, dịu dàng cười như không biết gì cả, bộ dạng rất là đơn thuần.

    Nhưng mà, bản chất của Chung Linh là rất có tâm kế, lúc nàng ở Chung gia tuổi trẻ đã nắm quyền to, hơn nữa kiếp trước còn là cấp phó chủ văn minh, không trải qua vô số kiếp nạn thì sao làm tới cấp phó chủ văn minh được.

    Tiểu Thanh áo xanh thì lúng túng đứng đó, trong ba cô gái kiến thức ít nhất chính là Việt Nữ Tiểu Thanh.

    Vân Tụ Tuyết là con gái văn minh, Chung Linh tâm cơ sâu nhất, Tiểu Thanh chỉ là thiên phú mạnh thôi chứ không còn gì khác, cho nên nàng là lúng túng nhất.

    Vân Tụ Tuyết, Chung Linh, Tiểu Thanh thành hình tam giác đứng.

    Đụng tới loại tình huống này thì Lục Nguyên có thể thuyết cái gì đâu?

    Đương nhiên là là sang góc ngồi chơi đi.

    Lục Nguyên phát hiện là hắn thà đấu với Hoang Chi Tử chơi trò chín chết một sống chứ không muốn ở đây, khó chịu quá.

    Chung Linh cười thật đơn thuần nói:

    - Thì ra là Vân tỷ tỷ, trước kia đã nghe nói pháp cổ văn minh có một tỷ tỷ lan tâm tuệ chất, hôm nay gặp đúng là không bình thường.

    Chung Linh nói vậy hiển nhiên không định ngay mặt đánh, Vân Tụ Tuyết tâm kế kém xa Chung Linh nhiều, qua một lát khuôn mặt căng cứng dịu đi.

    Chung Linh tâm kế sâu nhất, bây giờ dưới tay Thường Nga cai quản thuộc hạ cũ năm đó, thủ đoạn cao siêu.

    Nàng thầm nghĩ, chắc Vân Tụ Tuyết là người Lục Nguyên thật sự thích, người này nhất định phải kết giao cho tốt.

    Tiểu Thanh là thanh nữ trong thất nữ phượng cổ văn minh, cần thiết lôi kéo.

    Vân Tụ Tuyết, Chung Linh, Tiểu Thanh không khí khá hòa hợp.

    Lục Nguyên đổ mồ hôi lạnh càng nhiều, hắn quyết định một việc, phải đi luyện kiếm thôi, kiếm đạo là cao nhất, hắn phải đi luyện kiếm, nhất định luyện đến tập trung tinh thần hoàn toàn.

    May là qua một lúc thì Thường Nga, phó chủ thiên mẫu văn minh và Phượng Hậu chủ văn minh đều phải rời đi.

    Thường Nga vốn là không thể ở lâu được, nếu chờ Hồng tìm tới cửa thì tiêu đời.

    Họ đi thì Chung Linh, Tiểu Thanh đương nhiên phải đi cùng.

    Lục Nguyên thở phào một hơi, giai đoạn khó khăn rốt cuộc qua rồi.

    Ngày tháng trở về bình thường, trừ ngẫu nhiên gặp ánh mắt nửa cười nửa không của Vân Tụ Tuyết.

    Tiếp tục tu hành thôi, mà khoan, Bách Bại Chân Kinh.

    Đột nhiên nhớ ra lúc trước mình được một quyển Bách Bại Chân Kinh, khi đó nghe nói là do sơ tổ Kiếm Môn sáng tạo ra.

    Sơ tổ Kiếm Môn là người trời sinh có đại khí vận, không hề tầm thường, cuối cùng chết dưới tay chủ thái cổ văn minh.

    Năm đó sơ tổ Kiếm Môn từng sáng lập vạn bại chân kinh, có nó trong tay bị một vạn phó chủ văn minh đánh bại là có thể trùng kích văn minh cảnh.

    Trước khi chết sơ tổ Kiếm Môn cảm thấy một vạn bại thì khoa trương quá, nên y dùng hết công sức đem một vạn bại đổi thành một trăm bại, vậy nên vạn bại chân kinh thật ra có thể đổi thành Bách Bại Chân Kinh.

    Theo sơ tổ Kiếm Môn nói thì chỉ cần bị văn minh cảnh khác nhau đánh bại một trăm lần không chết thì có thể tu hành thành công, trùng kích văn minh cảnh.

    Lúc trước bởi cách văn minh cảnh quá xa nên không nghĩ tới chuyện này, đem Bách Bại Chân Kinh gác sang bên.

    Còn bây giờ thì sao?

    Bây giờ mình đã đến thế giới cảnh thập tầng, có tư cách trùng kích văn minh cảnh, khó được ở trong pháp cổ văn minh.

    Pháp cổ văn minh bản thân có mười văn minh cảnh, cho nên Lục Nguyên định luyện tập một chút.

    Mục tiêu thứ nhất là Pháp Nhất Đế Tử, hết cách, ai bảo mình quen thân với Pháp Nhất Đế Tử làm chi.

    Pháp Nhất Đế Tử ở trong một gian nhà tranh.

    Gian nhà tranh không có tên, độc lập trên sườn núi.

    Lục Nguyên từng tu hành trong gian nhà tranh này, không quá xa lạ với nơi đây.

    Lục Nguyên tới dưới chân núi, nói:

    - Lục Nguyên cầu kiến Pháp Nhất Đế Tử!

    - Lên đây đi.

    Lục Nguyên leo lên núi, thấy một người đàn ông mặc áo trắng đơn giản, lôi thôi lếch thếch.

    Trong tay Pháp Nhất Đế Tử lắc lư một bình rượu.

    Gã tùy tiện hỏi:

    - Ngươi đến có gì không?

    Như là hỏi một bằng hữu, lần đầu tiên Lục Nguyên tới đây tu hành thì thái độ của Pháp Nhất Đế Tử cũng như vậy.

    Lục Nguyên nói:

    - Ta muốn khiêu chiến với ngươi.

    Pháp Nhất Đế Tử cười khẽ nói:

    - Này này, mặc dù thượng cổ kiếm giả rất kiêu ngạo tự đại, ta quen mấy người kia cũng tương tự nhưng không tới mức độ như ngươi.

    Bây giờ thực lực của ngươi tuy rằng dưới văn minh cảnh rất là cường, nhưng mà, ngươi khó thể đỡ được một chỉ của ta.

    Ta không có hứng thú một chỉ dễ dàng nghiền nát ngươi.

    Lục Nguyên biết không hải Pháp Nhất Đế Tử nói phóng đại, đây là sự thật, lập tức kể về Bách Bại Chân Kinh, mấy người pháp cổ văn minh đều là ủng hộ hắn cả, nếu không có bọn họ thì e rằng hắn sớm bị giết rồi nên có thể tin tưởng.

    Nghe hắn nói xong Pháp Nhất Đế Tử nổi lên hứng thú:

    - Có thể đưa Bách Bại Chân Kinh cho ta xem được không?

    Lục Nguyên không ngại, liền đưa Bách Bại Chân Kinh ra, dù sao hắn có sao chép một bản rồi.

    Pháp Nhất Đế Tử cầm lấy nghiêm túc nhìn bản 'Bách Bại Chân Kinh', nghiên cứu đã lâu mới nói:

    - Đây là sơ tổ Kiếm Môn các ngươi sáng lập ra?

    Năm đó trình độ của hắn chỉ là nửa bước văn minh cảnh, có thể sáng tạo ra chân kinh đẳn câp như vậy có lẽ cũng là kéo dài khí vận kỷ nguyên trước mới may mắn tạo ra bản 'Bách Bại Chân Kinh'.

    Chương 1255-1256: Một chỉ bại

    Gã càng nghiên cứu càng phát hiện chỗ không tầm tường của bản 'Bách Bại Chân Kinh', văn minh cảnh như gã còn thấy như vậy nên không tin một nửa bước văn minh cảnh có thể sáng tạo ra chân kinh đẳng cấp cỡ đó.

    Gã đoán trúng rồi, bản 'Bách Bại Chân Kinh' không phải do sơ tổ Kiếm Môn sáng tạo ra, là kỷ nguyên trước để lại, tiếp theo đến tay sơ tổ Kiếm Môn chỉ có tàn khuyết.

    Sơ tổ Kiếm Môn mới hoàn thiện một phần thôi, lại sợ tin tức truyền ra ngoài nên nói là mình tự sáng tạo, nếu nói là do kỷ nguyên trước để lại thì rất nhiều người sẽ muốn cướp lấy nó.

    Pháp Nhất Đế Tử nghiên cứu một lát, nói:

    - Bản 'Bách Bại Chân Kinh' này mỗi một bại được đến một loại khí vận quái lạ của kiếm cổ kỷ nguyên, ch onene người kiếm đạo có thể sự dụng, đáng tiếc là đối với ngươi rất có ích nhưng trong thiên địa cực kỳ hiếm ngươi sử dụng được nó.

    Gã nói đáng tiếc nhưng Lục Nguyên không cảm thấy gì cả, dù sao hắn có thể dùng là được.

    Pháp Nhất Đế Tử nói:

    - Bản 'Bách Bại Chân Kinh' này yêu cầu quá cao, một trăm bại, tiếc rằng ta không thể giảm bớt yêu cầu một trăm bại, đó là cực hạn rồi.

    Tuy nhiên, phụ thân chủ pháp cổ văn minh của ta có thể lại giảm bớt chút chút đấy.

    Pháp Nhất Đế Tử mang Lục Nguyên đi tới pháp giới ba mươi ba thiên ngoại.

    Người thế giới cảnh ngụ ở vẫn là cung điện, người văn minh cảnh thì không ở cung điện mà là thiên.

    Nơi chủ pháp cổ văn minh ngụ ở tên gọi pháp giới ba mươi ba tầng thiên.

    Tầng ca nhất của pháp giới ba mươi ba tầng thiên tức là pháp nguyên thiên.

    Pháp, pháp thuật, nguyên, nguyên thủy, nguyên điểm.

    Pháp nguyên thiên, tất cả pháp thuật nguyên thủy, nguyên điểm.

    Pháp Nhất Đế Tử dẫn Lục Nguyên đi qua pháp giới ba mươi hai tầng thiên, ở ngoài thứ ba mươi ba xin gặp.

    Lập tức một đồng tử mi thanh mục tú đi thông báo, sau đó đồng tử đi ra nói:

    - Chủ văn minh nói mời các ngươi vào.

    Đồng tử mi thanh mục tú này dẫn Pháp Nhất Đế Tử, Lục Nguyên tiến vào trong pháp nguyên thiên.

    Pháp nguyên thiên là một tầng tiểu thiên thế giới hơi nhỏ, trong tiểu thiên thế giới nhỏ này chủ pháp cổ văn minh khoanh chân ngồi.

    Chủ pháp cổ văn minh hỏi:

    - Tìm đến có chuyện gì?

    Pháp Nhất Đế Tử nói về 'Bách Bại Chân Kinh', chủ pháp cổ văn minh nghe xong cảm thấy khá thú vị.

    Gã là chủ văn minh nhưng cũng biết rõ trùng kích văn minh cảnh không dễ dàng.

    Trong tay Lục Nguyên có cách trùng kích văn minh cảnh được làm gã nổi hứng nghiên cứu.

    Chủ pháp cổ văn minh cầm lấy 'Bách Bại Chân Kinh', tập trung nghiên cứu.

    Gã nhìn lướt qua rồi nói:

    - Kinh này thú vị, bổn văn minh sẽ từ từ nghiên cứu, các ngươi ở pháp nguyên thiên tùy ý đi dạo đi.

    Nói xong gã ở không trung ngồi xếp bằng, nghiên cứu bản 'Bách Bại Chân Kinh'.

    Lục Nguyên là lần đầu tiên tới pháp nguyên thiên nên ở lại đây xem.

    Pháp nguyên thiên là tầng thiên có pháp thuật mạnh nhất.

    Trong tầng này có sông núi thành trì mặt cỏ, nhưng Lục Nguyên nghiêm túc nghiên cứu thì giật mình phát hiện một điều, trong đó dù là sông núi thành trì hay mặt cỏ đều là thực vật, không hải sự tồn tại bình thường, tất cả là thể pháp thuật.

    Tầng giới thiên này, toàn bộ do pháp thuật tổ thành.

    Trừ pháp thuật chi ra thì không còn vật khác.

    Lục Nguyên chợt nhớ tới thường hay có người hình dung hắn bằng một câu:

    - Trừ kiếm ra thì không còn vật khác.

    Bây giờ dùng để hình dung chủ pháp cổ văn minh chẳng phải ứng với câu: 'Trừ kiếm ra thì không còn vật khác'?

    Tại thế giới này người thành công mỗi một kẻ đều cần có khí vận khá lớn, trừ điều đó ra còn hải có tinh thần tập trung nghiên cứu.

    Một văn minh cấp không phải thiên phú tràn đầy là được, khí vận đầy đủ, cố gắng dày công, ba thứ đều đủ, muốn trở thành văn minh cảnh là vô cùng khó khăn.

    Trừ điều đó ra Lục Nguyên còn trong thấy pháp đạo môn.

    Giống như kiếm đạo môn của hắn nhưng kiếm đạo môn thì quá nhỏ, pháp đạo môn ở pháp nguyên thiên thì to lớn vô cùng, không thể hình dung tang thương và hùng vĩ trong đó.

    Là pháp cực hạn, pháp ngọn nguồn, pháp chí cao tồn tại, pháp vô thượng chi vô thượng.

    Nhưng không biết tại sao Lục Nguyên cứ cảm thấy pháp đạo môn này mặc dù khổng lồ hùng vĩ lại có chút sơ hở, dường như tàn khuyết.

    - Không sai, nó vốn chính là tàn khuyết.

    Không biết khi nào thì Pháp Nhất Đế Tử khoanh tay đi đến.

    - Trong trời đất vốn chỉ có một pháp đạo môn, là ở nơi sâu trong thời không.

    Nhiều kỷ nguyên trước có hai pháp đạo nhân tài siêu việt thời đại cùng xuất hiẹn.

    Hai pháp đạo nhân tài mới đầu không có đối thủ, nhưng sau khi đánh bại vô số đối thủ rồi thì họ quay sang đánh với nhau.

    Một thành tựu phó chủ tiên chi văn minh, một thành phó chủ pháp chi văn minh. rồi sau đó hai người lại thăng lên nhiều, một trở thành chủ tiên cổ văn minh.

    Một tành tựu chủ pháp cổ văn minh.

    Hai người đều khó chia cao thấp, cùng triệu hoán ra pháp đạo môn ở sâu trong thời không.

    Hai người ở không trung giao đấu, sau đó pháp đạo môn bùm một tiếng chia thành hai nửa.

    Chủ tiên cổ văn minh và chủ pháp cổ văn minh tự lấy một nửa.

    - Hai vị chủ văn minh đều tự hoàn thiện pháp đạo môn của mình, dần dần pháp đạo môn trong tay họ trải qua vài kỷ nguyên dường như trở thành hoàn chỉnh.

    Nhưng sự thật là nó vẫn chỉ một nửa, không hoàn chỉnh.

    Vậy nên ngươi cảm giác trong đó có tàn khuyết, đây cũng là một trong những nguyên nhân vì sao phụ thân ta với chủ tiên cổ văn minh luôn đối địch nhau.

    Thì ra là vậy!

    Lục Nguyên và Pháp Nhất Đế Tử ở pháp nguyên thiên bốn mươi chín ngày, hắn đi dạo khắp pháp nguyên thiên, đây là thiên đường pháp thuật, nếu kẻ luyện pháp thuật ở tại đây sẽ được lợi ích nhiều, tiếc rằng hắn là người kiếm đạo cho nên ở đâu không nhận được lợi ích gì cả.

    Bốn mươi chín ngày qua đi, chủ pháp cổ văn minh đã xuất quan.

    - 'Bách Bại Chân Kinh' này khá là thú vị, ta nghiên cứu bốn mươi chín ngày, thôi diễn nó đến cực sâu không nhân quả chỉ có thể đem Bách Bại Chân Kinh đổi thành bămowi ba bại mà thôi, vừa lúc đối ứng ba mươi ba tầng.

    Chỉ cần ngươi có ở dưới tay văn minh cảnh thua qua ba mươi ba lần là có thể tăng một phần cơ hội trùng kích văn minh cảnh.

    Một phần!

    Một phần!

    Đây chính là lớn đến khó tin.

    Trùng kích văn minh cảnh, bất cứ vật gì có thể tăng một phần trăm trùng kích văn minh cảnh đều bị mọi người tranh giành đến vỡ đầu.

    Văn minh chi thư chỉ có thể tăng năm phần mười cơ hội, cái gọi là hỗn độn văn minh mảnh vỡ coi như thu gom đủ đầy khắc tự phân thân thì chỉ tăng một phần khả năng mà thôi.

    Trùng kích văn minh cảnh chính là chuyện khó khăn như vậy đấy.

    Chủ pháp cổ văn minh nói tiếp:

    - Ba mươi ba bại này cần phải đem một phần kiếm cổ khí vận và vật bí ẩn hóa thành ba mươi ba tầng, đây là cực hấnu khi giảm bớt rồi.

    Dù là sinh linh mạnh nhất hiện nay thiên địa ra tay cũng e rằng không thể đem Bách Bại Chân Kinh giảm bớt hơn ba mươi.

    Chủ pháp cổ văn minh có tự tin như vậy đấy.

    Gã vốn là có thực lực xếp mười hàng đầu trong cõi trời đất, gã chỉ làm được điều này mà trong thiên địa người mạnh nhất, tối đa chỉ đem 'Bách Bại Chân Kinh' áp súc đến ba mươi bại mà thôi, không thể rút gọn hơn được nữa.

    Lục Nguyên vô cùng vui sướng, điều này đã vượt qua dự đoán rồi.

    Bản thân hắn vốn cần dưới văn minh cảnh bại một trăm lần.

    Mà hiện tại, chỉ cần dưới văn minh cảnh bại ba mươi ba lần mà thôi.

    Ba mươi ba lần khó khăn thấp hươn một trăm lần rất nhiều.

    Con người phải biết thỏa mãn, không biết đủ thì khó mà thật sự thỏa mãn, thỏa mãn mới an vui.

    Lục Nguyên nhận lấy 'Bách Bại Chân Kinh' sau khi được chủ pháp cổ văn minh sửa chữa, lật sơ xem phát hiện nó rất có đạo lý, so với nguyên bản tốt hơn rất nhiều.

    [Thiên địa có âm dương, hóa thái hư, đạo phân chân quả, sinh linh có chiến tranh, sau đó có thắng bại.]

    Đây là khúc dạo đầu của 'Bách Bại Chân Kinh', Lục Nguyên tiếp tục xem.

    [Người thắng trộm đến thiên địa huyền cơ, kẻ thua có được một tia thiên địa huyền cơ, nếu như có thể nắm giữ huyền cơ, bị thua lấy đi tinh hoa, hút kiếm cổ thái hư cũng có thể được tinh hoa trăm bại, xông văn minh đại đạo...]

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng tu hành, quyển đại cương và tình hình cụ thể bên trong xẹt qua đáy lòng.

    'Bách Bại Chân Kinh' này không toàn là dựng tốt trúc cơ, môn công pháp phải có trúc cơ rồi mới luyện tiếp.

    Trúc cơ hoàn thành xong Lục Nguyên rống một tiếng:

    - Lục Nguyên muốn khiêu chiến với chủ pháp cổ văn minh, xin chỉ giáo cho!

    chủ pháp cổ văn minh nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Rất tốt.

    Gã nhẹ búng ngón tay, cái búng thật sự là kinh thiên động địa.

    Lục Nguyên cảm giác trời sụp, không chỉ vấn đề trời sụp mà còn mấy kỷ nguyên trong chớp mắt sụp đổ.

    Lục Nguyên muốn trốn nhưng phát hiện xung quanh bất cứ không gian nào đều bị kẹt cứng.

    Lục Nguyên muốn chặn, nhưng phát hiện đối diện lực lượng vượt qua vài kỷ nguyên ngay cả sức mạnh rút kiếm của mình cũng đánh mất.

    Muốn suy nghĩ, nhưng phát hiện lực lượng suy nghĩ dường như hoàn toàn mất đi.

    Đối mặt lực lượng đẳng cấp chủ cổ văn minh, đối mặt chủ văn minh tùy tiện búng một cái mình không thể ngăn cản, xuất kiếm hay thậm chí là suy nghĩ.

    *Ầm!*

    Một ngón tay nặng nề đập vào người Lục Nguyên, hắn phát hiện đã bị thương rất nặng, tất nhiên đây là vì chủ pháp cổ văn minh trong phút cuối đã thu lại đa phần sức mạnh rồi.

    Trong đầu Lục Nguyên giờ mới trở lại trạng thái suy nghĩ.

    Quá mạnh, quá mạnh, đây chính là lực lượng của chủ văn minh.

    Lúc chủ pháp cổ văn minh chiến với chủ thái cổ văn minh ở bên cạnh xem đã thấy rất rung động rồi, nhưng đối mặt với chủ pháp cổ văn minh mới thấy sự thật càng khiến người chấn động, quá khoa trương!

    May là đây chỉ thử nghiệm thôi chứ không phải đánh thật, nếu không thì mình không thể đỡ một chỉ đã bị tiêu diệt rồi.

    Lục Nguyên vội vàng nuốt vào một đống lớn linh dược, ngồi xếp bằng bắt đầu trị thương, qua một lúc mới hơi hồi phục lại.hắn cảm thấy Bách Bại Chân Kinh đúng là thay đổi vài thứ, một thứ gì đó khó thể hình dung.

    Vết thương đỡ hơn thì hắn rời khỏi pháp giới ba mươi ba tầng thiên, sau đó tiếp tục trị thương.

    Bây giờ Lục Nguyên ở trong pháp cổ thế giới cũng có một cung điện khá lớn.

    Lục Nguyên giờ xem như một nửa người pháp cổ văn minh rồi, hắn đặt tên cung điện đó là Kiếm Đạo Cung.

    Kiếm Đạo Cung lạnh lùng vắng bóng người, trừ Lục Nguyên ra không có người thứ hai.

    Vốn cung điện phải điều vào một số người hầu hạ nhưng Lục Nguyên từ chối hết, không cần người ta hầu hạ làm gì.

    Vết thương lành xong Lục Nguyên bắt đều khiêu chiến trận thứ hai, Pháp Nhất Đế Tử.

    Pháp Nhất Đế Tử có biết việc Lục Nguyên luyện 'Bách Bại Chân Kinh' nên dứt khoát chấp nhận khiêu chiến của Lục Nguyên.

    Pháp Nhất Đế Tử cũng bắn ra một chỉ, đó là một chỉ trời sụp.

    Trong một chỉ trời như sụp xuống, công kích như vậy khiến tâm linh Lục Nguyên chấn động.

    Nhưng may là Lục Nguyên phát hiện ra cho dù có rung động hơn thì sao, bây giờ hắn có thể xuất kiếm, suy nghĩ.

    Phó chủ văn minh và chủ văn minh quả nhiên không cùng đẳng cấp, tạo thiên uy cũng hoàn toàn khác hẳn.

    Lục Nguyên búng kiếm khỏi vỏ, đối diện Pháp Nhất Đế Tử hắn lấy ra kiếm thuật lục đại thiết tắc kiếm nhất, một kiếm đâm thẳng đi.

    Trong một kiếm này xuất hiện luân hồi chi bàn, âm dương chi bàn, trật tự chi hà, thời gian trường hà, không gian trường hà, cùng với đại nhân quả chi bàn.

    Một kiếm cực kỳ tinh diệu đâm thẳng qua, chặn lại công kích của phó chủ văn minh.

    Chớp mắt Lục Nguyên phát huy kiếm thuật đến mức tận cùng.

    Kiếm thuật như thế dù là Pháp Nhất Đế Tử cũng phải khen một tiếng.

    Nhưng mà, vô dụng.

    Thật sự không có chút tác dụng gì cả.

    Chiêu thức của đối thủ rất đơn giản, chỉ là một chỉ, không có bất cứ biến hóa nào.

    Nhưng lực lượng quá to quá lớn, đây là lực lượng của văn minh cảnh.

    Một chỉ điểm xuống đã đập tan tất cả chiêu thức của Lục Nguyên.

    *Bùm!*

    Lục Nguyên lại bị thương không nhẹ.

    Pháp Nhất Đế Tử lạnh nhạt nói:

    - Một kiếm này không sai, nhưng đáng tiếc lực lượng chênh lệch quá lớn, vẫn không thể tiếp một chỉ của ta.

    Không có khoe khoang, cũng không cần khoe khoang, vốn thế giới cảnh và văn minh cảnh chênh lệch vô cùng lớn lao, kiếm thuật có mạnh hơn gặp phải khoảng cách to như vậy thì cũng vô dụng thôi.

    Lần bại thứ hai!

    Đây là lần bại thứ hai trong ba mươi ba bại.

    Trong lần bại thứ hai Lục Nguyên cảm giác đến một lực lượng huyền mà huyền chi, hư mà hư chi, xem ra Bách Bại Chân Kinh lại có ích lợi nhất định rồi.

    Tuy nhiên, một bại này kích thích sự cứng cỏi bên trong Lục Nguyên.

    Đúng vậy, Bách Bại Chân Kinh cần ba mươi ba bại đối với văn minh cảnh.

    Nhưng mình dựa vào cái gì mỗi một lần đều thất bại, không thể đỡ được một chỉ?

    Mình muốn khiêu chiến, muốn có thể tiếp được một chỉ của văn minh cấp.

    Nếu bị một chỉ của văn minh cảnh tiêu diệt thì hết nói nổi.

    Lục Nguyên hùng tâm tráng chí, bởi vì trong cõi trời đất người dưới văn minh cảnh có thể tiếp được một chỉ của văn minh cấp ít ỏi đến đáng thương.

    Mỗi người tiếp được một chỉ của văn minh cấp đều có thể lấy đó để khoe khoang khắp nơi, so với Lục Nguyên ở văn minh thánh địa một chọi sáu chiến thắng càng đáng giá khoe.

    Bây giờ Lục Nguyên có mục tiêu cực kỳ hùng hồn như vậy đấy.

    Thời gian tiếp theo Lục Nguyên một bên trị thương một bên chìm đắm trong một chỉ của Pháp Nhất Đế Tử.

    Chủ pháp cổ văn minh là nhân vật xếp mười hàng đầu còn sống hơn mười kỷ nguyên trong thiên địa, một chỉ của gã không thể tham khảo, hết sức cường đại rồi, không thể nào phá giải được.

    Vậy nên tập trung nghĩ về một chỉ của Pháp Nhất Đế Tử, trong lúc suy tư có nghĩ ra làm sao tăng cao thực lực mới tiếp được một chỉ kia.

    Cứ thế một tháng trôi qua.

    Lục Nguyên lần thứ hai khiêu chiến, một lần này đối tượng khiêu chiến chính là Mộng Hồ Đế Hậu.

    Mộng Hồ Đế Hậu là nhất đại đế hậu, có được ban đầu văn tự mộng tự trong thiên địa.

    Mộng Hồ Đế Hậu ngây ra:

    - A?

    Tìm bổn hậu làm đối thủ?

    Pháp Nhất Đế Tử nói:

    - Đây là ý của phụ thân.

    Chuyện 'Bách Bại Chân Kinh' chỉ có chủ pháp cổ văn minh và Pháp Nhất Đế Tử biết, không định nói cho người khác, bây giờ có kể cho Mộng Hồ Đế Hậu nghe.

    Dù sao Mộng Hồ Đế Hậu là đế hậu duy nhất của pháp cổ văn minh, thân phận cao quý, bàn về thân phận thì chỉ dưới chủ pháp cổ văn minh.

    - Thì ra là vậy.

    Chương 1257-1258: Vạn Kiếm quy tông

    Mộng Hồ Đế Hậu gật đầu, nói:

    - Thế thì bổn hậu sẽ ra tay.

    Tiểu Lục Nguyên, chuẩn bị xong chưa?

    Lục Nguyên tay ấn trên chuôi kiếm, mặc dù đối thủ văn minh cảnh không tạo ra áp lực nhưng văn minh cảnh chính là văn minh cảnh, Lục Nguyên cảm nhận được áp lực cực kỳ to lớn, tay ấn trên chuôi kiễm sẵn sàng tùy thời xuất kiếm.

    Mộng Hồ Đế Hậu nhẹ búng móng tay, ngón tay bà thuôn dài, móng tay rất là xinh đẹp.

    Lục Nguyên định xuất kiếm thì bỗng phát hiện đang ở trong mộng.

    Thoáng như mộng giác mộng, ở trong mộng Lục Nguyên phát hiện mình như mất đi khả năng suy nghĩ, cũng đánh mất năng lực hành động.

    Đây chính là mộng ư?

    Bùm!

    Mộng vỡ, Lục Nguyên cũng bị đánh bay.

    Mộng Hồ Đế Hậu đã thắng Lục Nguyên.

    Mộng Hồ Đế Hậu không giống như chủ pháp cổ văn minh, không thể làm ra chuyện khủng bố như vậy, bà chỉ được mộng tự, tu luyện cùng loại thần thông, người dưới văn minh cảnh đấu với bà thường rơi vào mộng mị rồi thì bị đánh trúng.

    Lục Nguyên không phải là văn minh cảnh nên tất nhiên chỉ có kết cuộc như thế.

    Lần bại thứ ba vào tay.

    Lục Nguyên cảm giác lại đến gần văn minh cảnh một bước, hắn giật mình phát hiện Bách Bại Chân Kinh này mỗi lần thua thì dường như sẽ tích luy đến một phần ba mươi phần ba.

    Tức là nói được mấy bại thì tính thành tích bao nhiêu bại, không cần thiết phải gom đủ ba mươi ba bại, đây là tin tốt, có giúp ích rất lớn cho trùng kích văn minh cảnh.

    Đối thủ cuộc chiến thứ bốn là một nhân vật viễn cổ trong pháp cổ văn minh, được gọi là Pháp Mông phó chủ văn minh.

    Vị Pháp Mông phó chủ văn minh này tất nhiên không hiểu tại sao phải ra tay với người chưa tới văn minh cảnh.

    Pháp Nhất Đế Tử không nói về chuyện 'Bách Bại Chân Kinh' nhưng có bảo rằng đó là ý chỉ của chủ pháp cổ văn minh, cho nên gã phải nghe theo.

    Pháp Mông phó chủ văn minh có uy thế kinh người, mặc dù Lục Nguyên dốc hết sức ngăn cản nhưng vẫn không chặn lại một chỉ được.

    Một chỉ của văn minh cảnh đúng là khủng bố, Lục Nguyên xem như hoàn toàn hiểu điều này rồi.

    - Ngươi không cần chán nản.

    Pháp Nhất Đế Tử nói:

    - Ngươi liên tục bại rất có lợi cho ngươi trùng kích văn minh cảnh, đây là điều thứ nhất.

    - Thứ hai, thực lực của Hoa Pháp Thánh chỉ là mới đến có thể đỡ một chỉ một kỷ nguyên văn minh cảnh mà thôi.

    Ta, Mộng Hồ Đế Hậu, Pháp Mông phó chủ văn minh đánh ra một chỉ này Hoa Pháp Thánh cũng không đỡ được, mà có thể đỡ một chỉ một kỷ nguyên văn minh cảnh thì có thể xưng là người mạnh nhất dưới Năm Mươi Thiên Bảng.

    Văn minh cảnh lấy kỷ nguyên phân chia thực lực, văn minh cảnh một kỷ nguyên tức là thực lực yếu nhất trong văn minh cảnh.

    - Nếu ngươi có thể đỡ lực lượng một chỉ một kỷ nguyên văn minh cảnh thì đã đuổi kịp thực lực của Hoa Pháp Thánh rồi.

    Thực lực Hoa Pháp Thánh dĩ nhiên Lục Nguyên có trông thấy, lúc ở văn minh thánh địa gã thể hiện thực lực gần như ngang bằng Hoang Chi Tử, mãi đến phút cuối Hoang Chi Tử đột phá mới khiến Hoa Pháp Thánh không đấu lại được.

    Cho dù sau chuyến hành trình văn minh thánh địa Lục Nguyên cũng cảm thấy thực lực mình kém Hoa Pháp Thánh rất là xa, không ngờ mục tiêu của mình chính là thực lực Hoa Pháp Thánh hiện tại, quyết định mục tiêu cũng cao thật.

    Nhưng mặc kệ nó định cao bao nhiêu, mình rất muốn thực hiện mục tiêu này.

    Nhất định phải tiếp được một chỉ một kỷ nguyên văn minh cảnh!

    Đối thủ cuộc chiến thứ năm, một đến từ viễn cổ Pháp không phó chủ văn minh.

    Pháp không phó chủ văn minh này pháp thuật là huyền hư khó đoán nhất, bình thường ngươi không thấy gì cả liền trúng chiêu, Lục Nguyên chính là bị như vậy.

    Hắn không trông thấy pháp thuật của gã thì đã trúng chiêu, thua hoàn toàn, chết tiệt, vẫn không đỡ được một chỉ.

    Không cam tâm!

    Nhất định phải đỡ được một chỉ một kỷ nguyên văn minh cảnh!

    Đối thủ trận thứ sáu, một người có tên gọi Pháp Diệu phó chủ văn minh.

    Phó chủ văn minh này không ngờ là phụ nữ, hơn nữa bộ dạng ni cô tuyệt sắc, cực kỳ hiếm thấy.

    Pháp Diệu phó chủ văn minh một cô gái còn trẻ nhìn Lục Nguyên, nói:

    - A di đà phật, muốn giao đấu với bần ni ư?

    Pháp Diệu phó chủ văn minh đánh ra một chỉ bên trong c pháp thuật hùng hòn như sóng cuộn biển gầm.

    Lục Nguyên lập tức thua.

    Lần bại thứ sáu vào tay.

    Đối thủ cuộc chiến thứ bảy vẫn là phó chủ văn minh, vẫn thất bại, đây là lần thua thứ bảy.

    Đối thủ cuộc chiến thứ tám vẫn là phó chủ văn minh, vẫn thất bại, đây là lần thua thứ tám.

    Đối thủ cuộc chiến thứ chín là một người tên gọi Lưu Ly phó chủ văn minh, thiếu nữ đẹp tuyệt trần.

    Thiếu nữ phó chủ văn minh xinh đẹp cười cười nhìn Lục Nguyên, nói:

    - A, ngươi chính là Lục Nguyên ư?

    Nghe phó chủ thiên mẫu văn minh nói định khiến ngươi làm chủng mã kỷ nguyên, nghe nói làm chủng mã kỷ nguyên rất là hưởng thụ nhé.

    Thiếu nữ xinh đẹp ngón tay chuyển, một luồng khí kình màu lưu ly ập đến, Lục Nguyên vẫn không đỡ được, thua, đây là lần thua thứ chín.

    Chín khí thể huyền diệu mà quái dị nhập vào người Lục Nguyên, có thêm chút nắm chắc trùng kích văn minh cảnh.

    Theo lý thì đây là việc rất vui nhưng sao mà Lục Nguyên thấy hơi khó chịu.

    Không sai, thế giới cảnh đối mặt văn minh cảnh không khả năng đánh thắng, từ xưa tới giờ, vô số kỷ nguyên đến nay thiên tài có mạnh hơn nữa cũng không làm được điều này, đây là vô số kỷ nguyên thừa nhận.

    Nhưng một chỉ cũng không đón được thì thật khiến người ta bực mình.

    Lục Nguyên mở mắt thở ra một hơi, ngụm khí bị đẩy ra đánh vào sơn mạch pháp cổ văn minh.

    Bùm một tiếng, ngọn núi sụp xuống.

    Pháp Nhất Đế Tử chắp tay sau lưng, nói:

    - Rất khó chấp nhận phải không?

    Nhưng là đây chính là sự thực, Hoa Pháp Thánh là người đứng đầu dưới Năm Mươi Thiên Bảng chỉ miễn cưỡng đỡ được một chỉ thôi, ngươi không đón được cũng là bình thường.

    Nhưng xem bộ dạng của ngươi rất là muốn biến đổi cái gì đúng không?

    Lục Nguyên không giả dối, trực tiếp thừa nhận:

    - Đúng vậy.

    - Xem ra là lúc giao cho ngươi vài thứ.

    Pháp Nhất Đế Tử nói:

    - Có lẽ được đến thứ này rồi ngươi có thể đến thực lực như Hoa Pháp Thánh, đỡ được một chỉ của kỷ nguyên phó chủ văn minh.

    - Cái gì?

    Lục Nguyên ngây ra.

    Pháp Nhất Đế Tử muốn đưa cho mình thứ gì?

    Mà cái đó có thể tăng thực lực của mình mảng lớn?

    Pháp Nhất Đế Tử nhàn nhạt nói:

    - Kỷ nguyên trước kiếm cổ văn minh đấu với trời, trong đó có mấy người quan hệ khá tốt với ta, cho nên để lại vài thứ bảo ta giúp đỡ lưu trữ, nếu phát hiện đối tượng thích hợp thì giao cho người ấy.

    Đây là lần đầu tiên Lục Nguyên nghe có chuyện như vậy, lập tức hỏi:

    - Cái gì gọi là đấu trời?

    - Đợi đến lúc cần biết thì ngươi chắc chắn sẽ biết.

    Pháp Nhất Đế Tử nói:

    - Thứ này ta luôn đi tìm truyền nhân, cần phải qua cửa phẩm đức.

    Cứ thế chọn tới chọn lui, qua đã lâu cũng rốt cuộc tuyển định truyền nhân, người đó chính là ngươi.

    Lục Nguyên nổi lên tò mò, rốt cuộc là thứ gì vậy.

    - Cái thứ đó là một công pháp.

    Pháp Nhất Đế Tử nói:

    - Một công pháp có thể cùng tồn tại với công pháp kiếm đạo chí cao.

    Công pháp kiếm đạo chí cao!

    Có thể so sánh với công pháp đó tức là nói ngang bằng với vô tướng thôn phệ quyết, lần này thì Lục Nguyên rất tò mò, rốt cuộc là thứ công pháp gì đây?

    - Công pháp đó chính là, Vạn Kiếm Quy Tông.

    Pháp Nhất znạo chí cao.

    Vạn Kiếm Quy Tông!

    Nghe quen quen.

    Sao Lục Nguyên có thể không quen tai được?

    Hắn có ở trong vạn kiếm luân hồi, sáng tạo một kiếm tên gọi khiếu vạn kiếm quy nhất nên mới thấy Vạn Kiếm Quy Tông rất là quen tai.

    Nhưng được gọi là công pháp kiếm đạo chí cao thì chắc chắn không tầm thường, tuyệt đối không phải vạn kiếm luân hồi và vạn kiếm quy nhất có thể sánh bằng được.

    Vạn Kiếm Quy Tông!

    Đây rốt cuộc là công pháp gì?

    Có thể xưng là công pháp kiếm đạo chí cao.

    Trong lòng Lục Nguyên tràn đầy thắc mắc.

    Tay Pháp Nhất Đế Tử hư không phẩy lấy ra một cuộn giấy, mặt trên có vị tang thương mà cổ kính, dường như qua vô số năm tháng.

    Lục Nguyên đón lấy, cuộn giấy vào tay rất nặng, từ từ mở ra.

    [Kiếm đạo vô chủ mà ta là chủ của nó.]

    Đây là câu nói đầu tiên trong bản 'Vạn Kiếm Quy Tông'.

    Thật là một câu hùng hồn, kiếm đạo vô chủ mà ta là chủ của nó.

    Lục Nguyên thuận miệng hỏi một câu:

    - Là ai đã sáng tạo ra bản 'Vạn Kiếm Quy Tông' vậy?

    - Kiếm Đỉnh chủ văn minh.

    Pháp Nhất Đế Tử đáp:

    - Năm đó kiếm cổ văn minh có tổng cộng hai vị chủ văn minh, một là có thể tiến vào ba hàng đầu hơn mười kỷ nguyên, chủ kiếm cổ văn minh, một vị có thể vào hai mươi hàng đầu hơn mười kỷ nguyên, Kiếm Đỉnh chủ văn minh.

    Vị Kiếm Đỉnh chủ văn minh này mặc dù không bằng chủ kiếm cổ văn minh nhưng cũng không đơn giản, đứng ở đỉnh kiếm đạo, bên trên y chỉ có một mình chủ kiếm cổ văn minh mà thôi.

    Pháp Nhất Đế Tử nói đến Kiếm Đỉnh chủ văn minh năm đó với giọng điệu vô cùng sùng kính.

    Đó thật sự là một nhân vật có một không hai, dù là Pháp Nhất Đế Tử cũng phải thán phục.

    Lục Nguyên nghe nói vậy thì tiếp tục xem quyển 'Vạn Kiếm Quy Tông' do Kiếm Đỉnh chủ văn minh sáng tạ ra, nhìn xuống dưới thì thấy Vạn Kiếm Quy Tông đúng là không uổng với cái tên công pháp kiếm đạo chí cao.

    Vạn kiếm luân hồi đại trận, là lấy kiếm khí kích thích các nơi mấu chốt trên thân thể để lấy đó tăng thực lực.

    Vạn kiếm quy nhất kiếm chiêu, là đem trong tiểu thiên thế giới nhiều người dùng tuyệt chiêu đều hòa hợp thành một phóng thích ra, một chiêu thức cực kỳ khó.

    Nhưng hai vạn kiếm này đều kém xa Vạn Kiếm Quy Tông.

    Vạn kiếm quy tông, là ở trong người chế tạo ra một hố đen kiếm đạo.

    Không sai.

    Hố đen kiếm đạo có thể nuốt pháp thuật trong kiếm của người khác để tăng pháp lực cho bản thân.

    Cái này thật là biến thái.

    Hấp thu pháp lực của kiếm giả khác cho bản thân dùng, đây là chiêu thức khá nghịch thiên.

    Hố đen kiếm đạo thì như là lò luyện vậy, mặc kệ bao nhiêu pháp lực rót vào trong đều bị nó hoàn toàn luyện hóa, không khiến xảy ra chân khí phản phệ.

    Như vậy là đương nhiên tăng mạnh pháp lực, cùng một cảnh giới, luyện Vạn Kiếm Quy Tông có thể tăng rất nhiều pháp lực.

    Vạn Kiếm Quy Tông này dù có tu trước hay tu sau đều đem đến tác dụng to lớn.

    Tu hành trước có thể hấp thu pháp lực trong kiếm kẻ địch tăng cường pháp lực bản thân khiến đột phá càng nhanh.

    Tu hành sau đột phá cảnh giới khó như lên trời, ví dụ bây giờ Lục Nguyên bị kẹt ở dưới văn minh cảnh không thể tăng cường sức chiến đấu.

    Nhưng mà, Vạn Kiếm Quy Tông có thể giúp pháp lực lần thứ hai đột phá, cái này rất mạnh.

    Môn công pháp này thật ra là mạnh nhất trong kiếm chi kỷ nguyên, tới kỷ nguyên thì uy lực bị giảm sút rất là nhiều.

    Dù sao trong kỷ nguyên này rất ít có người dùng kiếm, cố tình Vạn Kiếm Quy Tông chỉ hấp thu được pháp lực người dùng kiếm mà thôi.

    Tuy nhiên, Lục Nguyên nhớ tới Kiếm Chi Tử và giản chi văn minh, một người và một văn minh, bản chất của họ là người dùng kiếm, có thể lấy 'Vạn Kiếm Quy Tông' hấp thu pháp lực của họ.

    Tất nhiên Kiếm Chi Tử và pháp lực đều là nước xa, nước xa không cứu được lửa gần.

    Nhưng mà có nước gần ngay đây.

    Nước gần chính là Kiếm Giới.

    Kiếm Giới có các loại tiên kiếm thật ra đều có mang pháp lực kiếm đạo khác nhau.

    Lục Nguyên ngồi khoanh chân ngưng luyện hố đen kiếm đạo mà 'Vạn Kiếm Quy Tông' ghi chép bên trong.

    - Huyền diệu khó giải thích, chúng diệu chi môn, hóa chi lại hóa, hố đen kiếm đạo.

    Không biết khi nào thì Lục Nguyên phát hiện trong tân kiếm thế giới của mình xuất hiện một hố đen như mực, chính là hố đen kiếm đạo, rốt cuộc ngưng luyện thành.

    Hố đen ở trong tân kiếm thế giới như là một mặt trời đen thui, thành đối lập hẳn với mặt trời tỏa ánh sáng rực rỡ.

    Dường như trong tân kiếm thế giới xuất hiện hai mặt trời một tỏa ánh nắng một đen thui.

    Lục Nguyê đi tới Kiếm Giới.

    Cửa Kiếm Giới sớm bị mở ra.

    Trong Kiếm Giới có vạn thanh tiên kiếm năm đó nổi tiếng như cồn.

    Mỗi thanh tiên kiếm đều là phối kiếm của một vị kiếm tu, trên mỗi phối kiếm đều chất chứa nhiều pháp lực.

    Bản thân những tiên kiếm mang theo một ít pháp lực chủ nhân để lại, trong hư không trải qua năm tháng vô tận những tiên kiếm hấp thu nhiều linh khí, pháp lực ngày càng dày đặc.

    Lục Nguyên đang hấp thu pháp lực của thanh tiên kiếm thứ nhất.

    Lòng hắn máy động, thanh tiên kiếm này hắn chỉ có thể hấp thu năm phần pháp lực, còn năm phần phải giữ lại, nếu không thì chẳng phải là Kiếm Giới bị hắn phá hủy?

    Nếu chỉ hấp thu năm phần pháp lực, trải qua năm tháng thì những tiên kiếm không mất bao lâu sau sẽ hồi phục lại trạng thái cũ.

    Chính vì vậy nên Lục Nguyên chỉ hấp thu chừng năm phần pháp lực rồi thôi.

    Mỗi một thanh tiên kiếm mặt trên phu pháp lực kiếm đạo không nhiều, năm phần thì càng ít, nhưng vì hoàn chỉnh Kiếm Giới nên Lục Nguyên chỉ đành làm như vậy.

    Đây là nguyên tắc của Lục Nguyên, tuyệt đối không phá hỏng tiểu thiên thế giới cực kỳ vĩ đại của Kiếm Giới.

    Hấp thu năm phần pháp lực kiếm đạo của tiên kiếm này xong Lục Nguyên cảm thấy pháp lực hơi tăng lên một chút, không nhiều lắm, vậy thì tiếp tục hấp thu năm phần pháp lực kiếm đạo của tiên kiếm khác thôi.

    Bây giờ đa số khu vực Kiếm Giới đều mở ra cho hắn, đương nhiên cũng có số ít khu vực trung tâm là chưa mở ra.

    Lục Nguyên hấp thu những pháp lực, pháp lực kiếm đạo đúng là cực kỳ yếu.

    Nhưng bây giờ không phải một luồng mà là mấy ngàn.

    Hấp thu ba ngàn pháp lực kiếm đạo xong Lục Nguyên phát hiện pháp lực tăng tiến rất lớn.

    Hấp thu năm ngàn pháp lực kiếm đạo xong Lục Nguyên phát hiện pháp lực tăng mảng lớn.

    Hấp thu chín ngàn pháp lực kiếm đạo xong Lục Nguyên phát hiện pháp lực tiến bộ siêu tốc, so với trước khi luyện 'Vạn Kiếm Quy Tông' thì e rằng pháp lực tăng lên gấp hai rưỡi, đây là tăng phúc to lớn, dù sao mỗi thanh tiên kiếm phủ không nhiều pháp lực.

    Trừ những điều này ra còn có ích lợi khác, đó là tính chất pháp lực bản thân hơi biến đổi.

    Thứ nhất, từ xưa đến nay tính cách của Lục Nguyên khá bình hòa, cư xử an nhàn, pháp lực êm dịu chút.

    Thứ hai, cộng thêm Lục Nguyên tu hành công pháp là 'vô tướng thôn phệ quyết', nói thẳng ra vô tướng thôn phệ quyết không phải đơn thuần là tâm pháp pháp lực mà là vì nuốt văn minh văn tự, muốn hóa ra đạo tự trở thành chủ vĩnh hằng mới sáng tạo ra công pháp này.

    Nhưng tổ long đã thất bại nên vứt bỏ công pháp.

    'vô tướng thôn phệ quyết' đối diện văn minh văn tự thì hung tàn nhưng tính chất pháp lực thì không hung ác lắm.

    Thứ ba, pháp lực của Lục Nguyên là pháp lực vân hệ cũng nghiêng về loại mềm mại.

    Chương 1259-1260: Pháp Cương phó chủ văn minh

    Bây giờ thì hấp thu chín ngàn loại pháp lực kiếm đạo của những tiên kiếm vốn nghiêng về sắc bén, chín ngàn loại pháp lực kiếm đạo ở trong hố đen kiếm đạo dung hòa khiến pháp lực của Lục Nguyên dần nghiêng hướng sắc bén.

    Mặt ngoài thì vẫn cực kỳ mềm mại nhưng trong chăn giấu kim, trong nhu giấu phong.

    Tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng, pháp lực tăng mảng lớn, có thể đi khiêu chiến phó chủ văn minh tiếp theo rồi, nghênh đón cuộc chiến thứ mười.

    Pháp Nhất Đế Tử sớm đưa cho tư liệu, đối thủ thứ mười tên gọi Pháp Cương phó chủ văn minh.

    ..........

    Pháp Cương phó chủ văn minh là một phó chủ văn minh rất trẻ tuổi, cũng là có pháp lực khá yếu, vừa lúc là pháp lực một kỷ nguyên.

    Đương nhiên đây chỉ là yếu trong văn minh cảnh thôi.

    So sánh với tất cả người dưới văn minh cảnh thì gã vẫn rất mạnh, cực kỳ mạnh, không thể sánh bằng.

    Gã có thể dễ dàng một chỉ giết mười nửa bước văn minh cảnh liên hợp với nhau.

    Đây là sự cường đại của Pháp Cương phó chủ văn minh.

    Pháp Cương phó chủ văn minh luôn chủ trương cho rằng pháp thuật tại đi chí cương chi đạo, lấy chí cương vô cực pháp thuật đập bẹp đối thủ.

    Gã là nhân vật tiêu biểu cho pháp thuật cương hệ, nghe nói pháp thuật của gã cực kỳ chí cương, lấy cương đại biểu võ đạo.

    Người hoang đạo thường đụng phải người như gã dùng cương pháp thuật thì phải né tránh ngọn gió.

    Pháp Cương phó chủ văn minh cũng là một nhân vật quyền thế trong pháp cổ văn minh.

    Thật ra chỉ cần là nhân vật văn minh cảnh ở trong thiên địa bất cứ thế lực nào tuyệt đối là đại nhân vật, nếu ở văn minh bình thường thì càng là vài cao thủ đứng đầu.

    Ví dụ như nho chi văn minh Khí Tiết phó chủ văn minh cũng có pháp lực một kỷ nguyên phó chủ văn minh và là đầu lĩnh thứ ba của nho chi văn minh.

    Nơi Pháp Cương phó chủ văn minh cư ngụ được gọi là Pháp Cương Thiên.

    Phó chủ văn minh bình thường cư ngụ chỉ có thể là một tầng, chủ văn minh thì có thể nhiều tầng.

    Ví dụ như chỗ chủ pháp cổ văn minh cư ngụ được xưng là pháp giới ba mươi ba tầng thiên, tổng cộng có ba mươi ba tầng.

    Nghe nói chỗ chủ tiên cổ văn minh cư ngụ cũng là tiên giới ba mươi ba tầng.

    Ba mươi ba dường như là con số rất có ý nghĩa, có nhiều thứ tại ba mươi ba trùng hợp.

    Gần đây Pháp Cương Thiên khá là náo nhiệt, sao có thể không nhộn nhịp được khi mà Pháp Cương phó chủ văn minh lại nạp tiểu thiếp mới, nghe nói là một nhân vật cấp thế giới thuộc pháp bảo văn minh, tên gọi Lâm Diệu Ngọc.

    Pháp Cương phó chủ văn minh luôn thích nạp nhiều thiếp, lấy cực cương chi đạo ngự cực nhu chi đạo, đã có hơn mười tiểu thiếp bây giờ đang cới người thứ mười một.

    Tuyệt đối đừng tưởng văn minh cảnh thì không có niềm vui gì, người văn minh cảnh cũng là con người, là con người thì sẽ có cảm tình, có một số thích cướp thiếp cũng là việc bình thường.

    Hơn nữa lại nói pháp bảo văn minh, Mạnh Vim này không đầu vào thái cổ, tiên cổ và phật cổ, cũng không hoàn toàn nghiêng hướng võ cổ và pháp cổ, cơ bản đứng trung lập.

    Văn minh ở trạng thái trung lập như thế này có không ít, đây là vì sao pháp bảo văn minh Bảo Bối Đế Cơ kết giao tốt với Vân Tụ Tuyết, ở văn minh thánh địa người pháp bảo văn minh lại về bên hoang minh.

    Trong Pháp Cương Thiên rất là náo nhiệt.

    Pháp Cương phó chủ văn minh cưới một vị thế giới cảnh của pháp bảo văn minh làm tiểu thiếp, có việc vui.

    Lần này không ít người đến dự tiệc.

    Bên pháp cổ văn minh có khá nhiều người, ví dụ tuy chủ pháp cổ văn minh không ra mặt nhưng có phái nhi tử của mình là Pháp Tiêu Đế Tử, Pháp Hoàng Đế Tử đến chúc mừng việc vui này.

    Các phó chủ văn minh khác tư cách lớn tuổi hơn Pháp Cương phó chủ văn minh thì có tự mình đi, có phái thân tín đi, dù sao chỉ là Pháp Cương phó chủ văn minh cướp tiểu thiếp thôi, nếu là cưới vợ thật thì mọi người sẽ cho mặt mũi lớn hơn.

    Bên pháp bảo văn minh cũng phái ra một vị phó chủ văn minh, vị này có tên gọi là Bảo Thuyền phó chủ văn minh.

    Bảo Thuyền phó chủ văn minh mặc áo tím, đầy mặt thân thiện cười híp mắt, bộ dạng như thương nhân.

    Pháp bảo văn minh đều là tu một bổn mệnh pháp bảo, nghe nói bổn mệnh pháp bảo của Bảo Thuyền phó chủ văn minh là một chiếc bảo thuyền, trên bảo thuyền có thể phóng thích ra vô tận thủy hệ, lấy thủy hệ vô tận trấn áp chư thiên, càn quét vạn phần.

    Vốn một người thế giới cảnh không cần nhân vật như Pháp Cương phó chủ văn minh đích thân tới nhưng đối tượng gả cho khác biệt, lần này là gả cho Pháp Cương phó chủ văn minh pháp cổ văn minh.

    Chuyện này không là việc giữa hai người nữa.

    Đó là việc của hai văn minh.

    Pháp bảo văn minh ở trong hai đại thế lực ngẫu nhiên nghiêng bên này, rồi đột nhiên ngả bên kia, vậy nên không thể đắc tội hai thế lực, mới khiến Pháp Cương phó chủ văn minh đích thân tiến tới.

    Trừ người pháp cổ văn minh, pháp bảo văn minh ra còn có một số bằng hữu của Pháp Cương phó chủ văn minh.

    Pháp Cương phó chủ văn minh rất nhiên là có bằng hữu, mấy bằng hữu văn minh quan hệ khá tốt.

    Trọng Phủ phó chủ văn minh đến từ phủ chi văn minh.

    Phủ chi văn minh lấy lực lượng mà thắng, lấy cương mãnh nỏi danh.

    Pháp Cương phó chủ văn minh luôn thích pháp thuật cương mãnh, trước kia trước khi hai vị phó chủ văn minh chưa tu thành phó chủ văn minh thì có đánh một trận, thật là không đánh thì không quen nhau, sau này kết bạn ý hợp tâm đầu, vậy nên Trọng Phủ phó chủ văn minh cũng đến.

    Trọng Phủ phó chủ văn minh vóc người cao cỡ ba trượng, giống như người khổng lồ vậy, thật ra thì gã đã thu nhỏ lại rất nhiều rồi, toàn thân cơ bắp cục cục tràn ngập lực lượng bùng nổ, đường cong mạnh mẽ.

    Trừ điều đó ra còn có vài nhân vật trứ danh.

    Nghi lễ hôn sự đã hoàn thành, bây giờ đám người uống rượu tại đây.

    Pháp Cương phó chủ văn minh, Bảo Thuyền phó chủ văn minh, Trọng Phủ phó chủ văn minh và mấy người khác đang khoe khoang, thổi phồng chiến tích của mình, nổ xong có nhắc tới một số người khả năng đến văn minh cảnh.

    Dù sao trong đó Pháp Cương phó chủ văn minh, Trọng Phủ phó chủ văn minh mặc dù đã thoát khỏi thế giới cảnh đến văn minh cảnh thì ngẫu nhiên cũng nhớ lại sinh hoạt dưới văn minh cảnh.

    Cùng với họ ở thế giới cảnh cũng có một, hai đối thủ, chẳng qua họ may mắn vọt lên văn minh cảnh mà đối thủ thì chưa, còn kẹt lại.

    Xông lên văn minh cảnh và chưa lên là hoàn toàn khác nhau, chênh lệch quá lớn.

    Nhắc tới người thế giới cảnh thì bất giác đề cập Hoang Chi Tử và Lục Nguyên, hai người thật sự là đứng đầu sóng thế giới cảnh.

    - Hoang Chi Tử bây giờ càng cường, thực lực của hắn đã chen đến trong Năm Mươi Thiên Bảng rồi, hơn nữa hắn có thể xếp vào cấp bậc trung lưu.

    Hoang Chi Tử không đơn giản, cho hắn một chút thời gian thì chắc chắn là lên văn minh cảnh, so sánh với chúng ta xông văn minh cảnh chín chết một sống cộng thêm may mắn, Hoang Chi Tử xông văn minh cảnh quá đơn giản rồi.

    - Cũng hết cách thôi, ai kêu người ta là kỷ nguyên chi tử làm chi?

    Người có khí vận mạnh nhất kỷ nguyên, chúng ta không thể so sánh.

    Trọng Phủ phó chủ văn minh hỏi:

    - Vậy Lục Nguyên đó cũng không đơn giản, người xuất thân từ Vô Thượng Đại Giáo phấn đấu đến mức độ này.

    À mà tu vi hiện tại của Lục Nguyên là cỡ nào vậy?

    - Lục Nguyên đúng là thiên tài xuất sắc nhưng so với Hoang Chi Tử thì kém hơn chút, coi như thiên tài thứ hai đương thời đi.

    Gần đây hắn khiêu chiến các loại nhân vật văn minh cảnh nhưng đều bị một chỉ đánh gục, xem ra vẫn không bằng Hoa Pháp Thánh.

    Pháp Cương phó chủ văn minh nói, Hoa Pháp Thánh vừa mới đỡ được một chỉ của gã:

    - Không bằng Hoa Pháp Thánh, mà Hoa Pháp Thánh lại không bằng Hoang Chi Tử nên lẽ tất nhiên là hắn không bằng Hoang Chi Tử rồi.

    Đang lúc mọi người bản tán xôn xao, một người như là văn minh cảnh duy nhất trong thiên địa tiến vào.

    Pháp Nhất Đế Tử áo trắng tiến vào bữa tiệc, những người khác biết gã lợi hại nên đều chắp tay chào hỏi.

    Khi các vị văn minh cảnh chào hỏi thì không thèm để ý bên cạnh Pháp Nhất Đế Tử có thanh y thanh niên.

    Dưới văn minh cảnh thì đều là con kiến cả.

    Bọn họ đương nhiên sẽ không chào hỏi với con kiến, không cần thiết.

    Pháp Nhất Đế Tử nói:

    - Pháp Cương phó chủ văn minh, Lục Nguyên muốn khiêu chiến ngươi, chuẩn bị sẵn sàng chưa?

    Cái này không tính là khiêu khích, bởi vì Lục Nguyên không có khả năng là đối thủ của Pháp Cương phó chủ văn minh, có chút giống làm dáng thôi, hơn nữa gã biết gần đây Lục Nguyên hay khiêu chiến các phó chủ văn minh.

    Pháp Cương phó chủ văn minh gật đầu đồng ý:

    - Được, Lục Nguyên, ngươi sẵn sàng chưa?

    Pháp Cương phó chủ văn minh không đứng lên, bởi vì điều đó không cần thiết, đối phó một người thế giới cảnh tầm thường mà cần đứng lên thì buồn cười lắm.

    Gã không chuẩn bị gì nhiều, đối phó một thế giới cảnh không cần gã cố ý đứng lên, dù là người trong Năm Mươi Thiên Bảng cũng không thể khiến gã làm điều đó.

    Gã chỉ hỏi Lục Nguyên chuẩn bị xong chưa.

    Tay Lục Nguyên ấn trên chuôi kiếm, nói:

    - Chuẩn bị tốt rồi.

    Đúng vậy, sắp bắt đầu, lần này pháp lực của mình tăng mảng lớn và chất pháp lực cũng tăng nhất định, phải xem coi có thể đỡ một chỉ của Pháp Cương phó chủ văn minh không, mình không muốn cứ chẳng thể đỡ một chỉ của văn minh cảnh, chuẩn bị sẵn sàng rồi.

    Người pháp cổ văn minh đã thói quen, gần đây Lục Nguyên liên tục khiêu chiến văn minh cảnh, họ nhìn quen mắt rồi.

    Hơn nữa có người thông minh đoán ra có lẽ Lục Nguyên muốn đỡ một chỉ của văn minh cảnh.

    - Muốn đỡ một chỉ của văn minh cảnh đâu có dễ như vậy.

    - Hoa Pháp Thánh sư huynh được gọi là người đứng nhất dưới Năm Mươi Thiên Bảng, tu hành không biết mấy chục vạn năm mà chỉ đỡ được một chỉ mà thôi.

    - Hoang Chi Tử là kỷ nguyên chi tử đặc biệt, nếu nói bây giờ Lục Nguyên có thể đỡ một chỉ của văn minh cảnh thì ta không tin đâu.

    Đúng vậy, không có ai tin tưởng Lục Nguyên, Pháp Nhất Đế Tử cũng là nửa tin nửa ngờ, gã không rõ ràng lắm Lục Nguyên có thể đỡ được một chỉ không, lần này hắn luyện 'Vạn Kiếm Quy Tông' rốt cuộc thì tiến bộ bao nhiêu gã không biết.

    Chuẩn bị đã xong xuôi!

    Pháp Cương phó chủ văn minh bắn ra một chỉ!

    Gã bắn ra một chỉ thì như là một luồng văn minh thiết chí cương thiên hạ đánh tới!

    Văn minh thiết là thần vật khi kỷ nguyên sụp đổ và trùng sinh.

    Đó là có văn minh thi thiên thiết!

    Văn minh thiết cứng rắn hơn thiết bình thường vạn lần thậm chí là gấp trăm vạn lần, gần như được gọi là vật chất cứng rắn nhất trong thiên địa.

    Pháp thuật của Pháp Cương phó chủ văn minh luôn nổi tiếng là cương mãnh.

    Bây giờ pháp thuật của Pháp Cương phó chủ văn minh cương mãnh đến cực hạn, dường như văn minh chi thiết nặng nề đập tới vậy, đấy là một kích mạnh mẽ cỡ nào chứ.

    Một kích kia như là trời sụp, Lục Nguyên phát hiện mọi thứ xung quanh, nhiều khách khứa đều biến mất không còn bóng dáng.

    Trong trời đất chỉ có một chỉ của Pháp Cương phó chủ văn minh.

    Một chỉ này như là văn minh thiết cương cường nhất ập đến.

    Lục Nguyên hít sâu một hơi.

    Đây chính là thiên uy!

    Văn minh cảnh ra tay liền có thiên uy!

    Thiên uy khó dò!

    Thiên uy khủng bố!

    Thiên uy khiến người run rẩy, một chỉ có thể khiến chư thần diệt tuyệt, khiến chư phật đọa lạc, khiến vạn ma kinh khủng, khiến vạn yêu tử vong, đây chính là một chỉ của văn minh cảnh, một loại lực lượng cấp thiên uy đứng trên thần tiên yêu ma phật.

    Lục Nguyên hét to, Dưỡng Ngô tiên kiếm chớp mắt đánh ra!

    Dưỡng Ngô tiên kiếm, kiếm thức, vân thức!

    Vân thức!

    Thật ra là Lục Nguyên căn cứ vào kiếm pháp từ trước tới nay của mình sáng tạo ra kiếm thức!

    Cũng là kiếm thức gần nhất tạo ra, có thể xếp vào Cổ Quái kiếm đạo.

    Gần đây luôn đối mặt địch thủ văn minh cảnh thực lực vượt qua mình nhiều, đó là tuyệt đối pháp lực, tuyệt đối khủng bố.

    Đối mặt địch thủ như vậy, ngươi và hắn va chạm thì kết quả duy nhất là chết càng nhanh.

    Văn minh cảnh vượt qua thế giới cảnh quá nhiều mà lúc trước mình sáng tạo ra thượng cổ kiếm đạo toàn là chiêu thức đánh trực tiếp, không có chiêu nào phòng ngự, không có thủ chiêu.

    Vậy nên gần đây Lục Nguyên tốn chút công sức dựa vào đặc điểm của mình sáng tạo ra một kiếm vân thức.

    Khi thi triển ra vân thức thì triền triền miên miên, như là có vô số mây mù xuất hiện.

    Pháp lực của đối thủ chém vào một kiếm này sẽ tự động bị tách ra rất rất là nhiều, cuối cùng công kích biến yếu, đây chính là nguyên lý của vân lý.

    Cổ Quái kiếm đạo đệ nhất kiếm, là vạn toan chi kiếm.

    Cổ Quái kiếm đệ nhị kiếm, là ngũ vị chi kiếm.

    Cổ Quái kiếm đạo đệ tam kiếm, vấn tình chi kiếm!

    Hiện tại vân thức chính là thức thứ tư Cổ Quái kiếm đạo, vân thức!

    Và nó cũng là kiếm phòng ngự đầu tiên của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên chưa bao giờ cần phòng ngự, lần này đối mặt văn minh cảnh, phát hiện công kích của văn minh cảnh đúng là quá khủng khiếp nên chỉ có thể lấy ra vân thức phòng ngự.

    Vô số đám mây xuất hiện, trong phút chốc như biến thành thế giới mây trắng.

    Một chỉ thiên uy nặng nề đập vào thế giới mây trắng.

    Công kích của Pháp Cương phó chủ văn minh rốt cuộc rơi ngay trước mặt, Lục Nguyên có chắn được một chỉ của văn minh cảnh không?

    Dựa và điều đó uy chấn tám hướng, đến đẳng cấp như Hoa Pháp Thánh?

    Pháp Nhất Đế Tử, Bảo Thuyền phó chủ văn minh, Trọng Phủ phó chủ văn minh, mấy vị văn minh cảnh và Pháp Hoàng Đế Tử, Pháp Thánh Đế Tử những người thế giới cảnh đều đang quan sát.

    Pháp Thánh Đế Tử và Pháp Hoàng Đế Tử rất là khâm phục Lục Nguyên, đối mặt một chỉ thiên uy như vậy mà còn có thể thong dong xuất kiếm, chỉ điều này thôi đã quăng họ ra xa rồi.

    Lục Nguyên lấy ra Cổ Quái kiếm đạo đệ tứ kiếm, vân thức!

    Một kiếm này đánh ra dường như đi tới thế giới mây.

    Đối mặt thế giới mây này Hoa Pháp Thánh cũng có mặt, trong lòng đánh giá, phát hiện dùng hết sức gã đánh ra e rằng cũng khó mà phá đi vân thức này.

    Thật là một kiếm tuyệt vời!

    Pháp Cương phó chủ văn minh một chỉ điểm xuống.

    *Ầm!*

    Vân triền vụ nhiễu.

    Nhưng lập tức toát ra luồng gió.

    Một chỉ không chút ngừng lại điểm mở vô số tầng mây, phá hủy vân thức!

    Mình dùng pháp bảo vân thức cũng không có cách gì, dễ dầng bị điểm phá, không uổng là một chỉ của phó chủ văn minh.

    Lục Nguyên thầm giật mình, đánh ra kiếm thất, tiểu kiếm giới, lực lượng ahi tiểu thiên thế giới rót vào trong, lần trước dùng một kiếm này dễ dàng đánh bại Lực Hùng Đế Tử.

    Lục Nguyên lại sử dụng một kiếm đó mạnh đập vào một chỉ kia!

    *Ầm ầm ù ù!*

    Kiếm cùng chỉ va chạm vào nhau!

    Nhưng khoảnh khắc kiếm và chỉ va chạm vào nhau thì Lục Nguyên giật mình phát hiện một chỉ ẩn chứa lực lượng quá lớn lao, kiếm thất, tiểu kiếm giới mà hắn luôn thấy kiêu ngạo, lực lượng hai tiểu thiên thế giới đụng phải một chỉ này rồi trực tiếp tan vỡ, hoàn toàn tan tác.

    Chương 1261-1262 : Lực lượng văn minh cảnh

    Đây chính là lực lượng của văn minh cảnh!

    Không lẽ mình không chắn được một chỉ của văn minh cảnh hay sao?

    Chính lúc này, Lục Nguyên cảm thấy toàn thân Vạn Kiếm Quy Tông nhanh chóng vận chuyển, dường như kinh mạch hóa thành vạn cái mà lực lượng văn minh cảnh cũng thành vạn cái.

    Lực lượng văn minh cảnh to lớn không gì sánh bằng chia thành vạn cái cũng yếu đi rất là nhiều, vạn luồng pháp lực đánh vào người Lục Nguyên không ngừng bị pháp lực vân thức suy yếu, cuối cùng dung vào hố đen kiếm đạo.

    Lục Nguyên bỗng nhiên bị trọng thương!

    Nhưng lần trọng thương này giảm nhỏ uy lực nhiều.

    Pháp lực một chỉ của Pháp Cương phó chủ văn minh chưa dứt, vẫn tiếp tục tấn công.

    Vạn Kiếm Quy Tông tiếp tục đem pháp lực của đối thủ chia thành một vạn phần, thành một vạn dòng chảy giảm bớt rồi tụ tập trong hố đen kiếm đạo, rồi mới tổn hại nặng bản thân.

    Pháp lực một chỉ còn đang rót vào, Lục Nguyên phát hiện dù Vạn Kiếm Quy Tông san sẻ rất nhiều áp lực cho hắn nhưng chưa chắc chống được bao lâu.

    Pháp Cương phó chủ văn minh khẽ kêu lên, gã phát hiện đánh ra hơn phân lửa chỉ lực mà Lục Nguyên chưa bại.

    Pháp Cương phó chủ văn minh là người sĩ diện, gã đường đường là phó chủ văn minh, nếu bị một thế giới cảnh bình thường chặn một chỉ thì quá mất mặt rồi.

    Vì mặt mũi của văn minh cảnh, Pháp Cương phó chủ văn minh phóng thích ra toàn bộ dư lực của một chỉ, chỉ khí cuồn cuộn, pháp thuật vô biên cuối cùng tạc nổ.

    Lúc này Lục Nguyên dốc hết bản lĩnh ra dùng đến cực điểm.

    Kiếm thuật đã đánh ra kiếm bát, vạn kiếm quy nhất!

    Chớp mắt vô số tuyệt chiêu xuất hiện trong thân kiếm, đối mặt pháp lực của đối phương còn xâm nhập vào thân thể mình thì vạn hành Vạn Kiếm Quy Tông đại pháp đem pháp lực đối phương đánh vào người suy yếu nó đi.

    Pháp Cương phó chủ văn minh ra một chir này còn chưa hết mà Lục Nguyên đã dốc cạn sức rồi.

    Rốt cuộc thì một chỉ của Pháp Cương phó chủ văn minh cạn trước hay là Lục Nguyên trước tiên chống đỡ hết nổi?

    Giây phút này cực kỳ hấp dẫn.

    Lục Nguyên tựa như chiếc lá trên đầu sóng, theo sóng dập dềnh tùy thời sẽ bị lật úp.

    Sóng ngừng!

    Không sai sóng to đột nhiên dừng lại.

    Thiên địa đột nhiên hồi phục bình thường!

    Bởi vì một chỉ lực của Pháp Cương phó chủ văn minh đã dùng hết, nếu gã lại ra chỉ thứ hai thì Lục Nguyên chắc chắn sẽ thua, nhưng gã không cần lại ra chỉ thứ hai, một chỉ đã ra không cần tiếp tục nữa.

    Pháp Cương phó chủ văn minh nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Chúc mừng ngươi, không ngờ đỡ được một chỉ của ta, sau này ngươi có thể xưng là người mạnh nhất dưới Năm Mươi Thiên Bảng, đứng chung với Hoa Pháp Thánh rồi.

    Gã thật lòng khen Lục Nguyên, là tiền bối khen hậu bối, tán thán.

    Mặc dù nói là để Lục Nguyên đỡ được một chỉ thì gã mất mặt thật nhưng thấy hậu bối mạnh như vậy, có tiềm lực đến thế.

    Trong một chỉ Pháp Cương phó chủ văn minh cũng trông thấy không ít thứ đặc sắc, ví dụ kiếm thuật của Lục Nguyên đúng là quá tinh diệu, đến chỗ hấp dẫn thì dù là Pháp Cương phó chủ văn minh cũng cmar thấy bản thân không bằng.

    Vậy nên Pháp Cương phó chủ văn minh thật lòng khen.

    Lục Nguyên hít một hơi sâu, mới rồi sống qua được, lúc ấy hắn thật sự dùng hết sức rồi, rốt cuộc ngoi ngóp qua, qua được một chỉ của văn minh cảnh.

    Mình làm được rồi, đây chỉ là tiểu thành công trong đời, nhưng trải qua cố gắng cuối cùng thành công có loại vui sướng và sảng khoái khó tả, lần thành công cực kỳ sung sướng.

    Người đứng xem văn minh cấp như Bảo Thuyền phó chủ văn minh, Trọng Phủ phó chủ văn minh cũng thầm khen, Lục Nguyên vậy mà một chỉ bất bại, thật là khó được.

    Đám người thế giới cảnh như là Hoa Pháp Thánh, Pháp Thánh Đế Tử, Pháp Hoàng Đế Tử và nhiều người khác cũng thầm la phục.

    Có thể đỡ một chỉ của văn minh cảnh mà không thua, đây là việc danh chấn chư thiên.

    Lục Nguyên trầm giọng nói:

    - Xin Pháp Cương phó chủ văn minh lại chỉ giáo nữa!

    Trận chiến mới rồi mình đỡ được một chỉ chứ không thất bại cho nên cầu lại đến một chỉ.

    Pháp Cương phó chủ văn minh ngây ra, Pháp Nhất Đế Tử thì biết ngọn nguồn bên trong, giải thích một chút nhưng không nói lộ 'Bách Bại Chân Kinh'.

    Pháp Cương phó chủ văn minh nghe Pháp Nhất Đế Tử giải thích thì gật gù, trong đó có ẩn tình, dù sao đối vơi gã không phải chuyện gì phiênf phức lắm nên Pháp Cương phó chủ văn minh dứt khoát ra một chỉ nữa đánh bại Lục Nguyên.

    Đây là bại thứ mười của Lục Nguyên!

    Vài ngày tiếp theo Lục Nguyên mang thân thể bị thương khiêu chiến Bảo Thuyền phó chủ văn minh và Trọng Phủ phó chủ văn minh.

    Hai người này đều tới làm khách, nếu bây giờ bỏ qua thì sau này có lẽ khó mà gặp gỡ, thế thì chẳng phải là rất đáng tiếc sao?

    Những người này đều là tài nguyên quan trọng, bây giờ mình đang tích lũy ba mươi ba bại.

    Bảo Thuyền phó chủ văn minh, Trọng Phủ phó chủ văn minh có biết sở thích kỳ quái Lục Nguyên, khoái tìm văn minh cảnh khiêu chiến rồi bị đánh bại, cộng thêm nhiều ít họ phải cho Pháp Nhất Đế Tử mặt mũi, vậy nên hai vị văn minh cảnh đều ra tay lập tức đánh bại Lục Nguyên.

    Chiến tích thua trận của Lục Nguyên đã tích lũy đến mười hai bạn.

    Vốn pháp cổ văn minh còn có một vị phó chủ văn minh có thể tích lũy đến mười ba bại, nhưng tiếc ra phó chủ văn minh đó dường như ở thời không xa xăm có nhiệm vụ, có lẽ ngàn năm không trở về.

    Lục Nguyên không thể ở pháp cổ văn minh chờ ngàn năm nên việc này tới đây chấm dứt.

    Mười hai bại chính là chiến tích mà Lục Nguyên tích lũy ở pháp cổ văn minh.

    Ba mươi ba bại giờ đã tích lũy đến mười hai bạn thì không tệ lắm, xem ra gom góp cũng nhanh, cứ theo tốc độ này thì nói không chừng không lâu sau mình có thể hoàn thành Bách Bại Chân Kinh.

    Tiếp theo Lục Nguyên ở pháp cổ văn minh một đoạn thời gian, có một nửa là cùng Vân Tụ Tuyết, ngẫu nhiên cùng Hoa Pháp Thánh, Pháp Chi Tử đấu một trận.

    Bây giờ hắn với Hoa Pháp Thánh là ngang tay, Pháp Chi Tử thì thua xa, nhưng Lục Nguyên không thể không thừa nhận, Pháp Chi Tử tiến bộ rất nhanh, không uổng là người trong Khí Vận Thất Tử.

    Lại qua một thời gian, Lục Nguyên từ biệt với đám người Pháp Nhất Đế Tử, Pháp Thánh Đế Tử, Vân Tụ Tuyết, định đi nho chi văn minh.

    Đương nhiên hắn có xin Pháp Nhất Đế Tử làm tình báo giả xem như hắn cnf ở trong pháp cổ văn minh.

    Dù sao Lục Nguyên mới biến mất mà bên kia xuất hiện Lý Thái Sử thì khiến người nghi ngờ ngay, vậy nên Lục Nguyên phải tạm thời còn có mặt, làm tình báo Lục Nguyên còn ở trong pháp cổ văn minh để tránh cho người thông minh liên tưởng.

    Bây giờ mình cần đi tích lũy ba mươi ba bại, còn kém hai mươi mốt bại nữa.

    Chỗ nho chi văn minh thì có ba vị phó chủ văn minh có thể tích lũy chiến tích ba bại, đương nhiên ở nho chi văn minh phải đối mặt Lý Thái Sử, dùng thân phận Lý Thái Sử tới đó.

    Lục Nguyên nhanh chóng đi nho chi văn minh, mất mười ngày rốt cuộc chạy tới nho chi văn minh.

    Nho chi văn minh phòng ngự nghiêm ngặt, nhưng Lục Nguyên có thân phận Lý Thái Sử thì nhẹ nhàng tiến vào trong.

    Lục Nguyên vừa vào nho chi văn minh thì đụng phải đoàn người Khổng Minh Đức.

    Khổng Minh Đức là cao thủ nửa bước văn minh cảnh, trông thấy Lục Nguyên thì kinh ngạc kêu lên:

    - Lúc ở văn minh thánh địa đa tạ Lý sư đệ.

    Trong văn minh thánh địa gã và Khổng Ni bị vây khốn trong tay Ma Chi Tử, suýt chút bị giết chết rồi.

    May mắn Lục Nguyên biến thành Lý Thái Sử đánh bại Ma Chi Tử cứu họ một mạng nên tất nhiên họ phải cảm ơn Lý Thái Sử.

    Lục Nguyên mỉm cười nói:

    - Mọi người đều là nho chi văn minh đồng môn sư huynh đệ, không cần khách sáo làm gì.

    Đối với đám người Khổng Minh Đức thì Lý Thái Sử cực kỳ bí ẩn, thời gian vào nho chi văn minh rất ngắn và có thành tích đánh bại Ma Chi Tử, bình thường ít khi lộ mặt ở nho chi văn minh.

    Lục Nguyên khách sáo trò chuyện vài câu với đám Khổng Minh Đức rồi mới đi tìm Nho Chi phó chủ văn minh.

    Thấy Nho Chi phó chủ văn minh, hắn nói ra việc 'Bách Bại Chân Kinh', gã cũng là một trong những người có thể nói thật.

    Nếu không có Nho Chi phó chủ văn minh thì e rằng hắn đã sớm chết dưới kích của Hoang Chi Tử rồi.

    Nho Chi phó chủ văn minh nghe hắn nói vậy cũng không nương tay, giơ tay đánh ra một chỉ.

    Lục Nguyên cảm thấy uy lực của Nho Chi phó chủ văn minh không mạnh hưn Pháp Cương phó chủ văn minh bao nhiêu, xem ra bây giờ Nho Chi phó chủ văn minh đúng là rất yếu, nếu bàn về thực lực chân chính, lúc Nho Chi phó chủ văn minh ở đỉnh cao thì tuyệt đối có thể nghiền nát Pháp Cương phó chủ văn minh.

    Nhoáng lên một cái Lục Nguyên đã được mười ba bại, cách gom đủ ba mươi ba bại 'Bách Bại Chân Kinh' còn có hai mươi bại mà thôi.

    Nho Chi phó chủ văn minh đánh bại Lục Nguyên, tổng cộng dùng hai chỉ.

    Khi ra chỉ thứ hai thì Nho Chi phó chủ văn minh rất là kinh ngạc.

    Sau khi đánh bại Lục Nguyên rồi, Nho Chi phó chủ văn minh vẻ mặt lộ kinh ngạc nói:

    - Hiện giờ thực lực của ngươi đã có thể đỡ được một chỉ một kỷ nguyên phó chủ văn minh rồi?

    - Đúng vậy.

    Lục Nguyên gật đầu đáp:

    - Trước đó không lâu ở pháp cổ văn minh tu hành một đoạn thời gian, hiện tại đã có thể đỡ được một chỉ một kỷ nguyên phó chủ văn minh.

    Nho Chi phó chủ văn minh rất là vui mừng, gã thu vài đệ tử thì Lục Nguyên xem như xuất sắc nhất, bây giờ thực lực của hắn có thể tương đương với Hoa Pháp Thánh, xem ra tiềm lực đuổi theo sát Hoang Chi Tử, sau này chắc chắn là phó chủ văn minh.

    Thật ra Nho Chi phó chủ văn minh đi di thất địa quyết chiến cùng yêu chi phó chủ văn minh là có nguyên nhân riêng, cũng luôn không yên tâm về nho chi văn minh, sợ Thiên Lý phó chủ văn minh làm ra cái gì.

    Nhưng bây giờ có thêm Lục Nguyên thì gã đã yên lòng rồi, sau này hắn có thể bảo vệ nho chi văn minh được một chút, không khiến tâm huyết của gã uổng phí, nho đạo có thể trường tồn trong thiên địa, chính khí bất diệt.

    Nho Chi phó chủ văn minh cũng gọi lên hai phó chủ văn minh khác, tức là Tam Thư phó chủ văn minh, Khí Tiết phó chủ văn minh.

    Nho Chi phó chủ văn minh có nói chuyện Lục Nguyên khiêu chiến, dù không giải thích về 'Bách Bại Chân Kinh' nhưng hai phó chủ văn minh có nể mặt Nho Chi phó chủ văn minh, lại thêm bây giờ Lý Thái Sử tiềm lực vô cùng rất là nổi tiếng, còn đánh bại Hoang Chi Tử nữa, xem như là hậu bối có tiềm lực nhất hiện nay trong nho chi văn minh.

    Hai phó chủ văn minh có định bồi dưỡng tình cảm một chút.

    Khổng Ni, Mạnh Vi, Túc Nguyệt Miên, Khổng Minh Đức và một số sư huynh đệ khác nghe nói Lý Thái Sử đã trở lại thì có đến xem náo nhiệt.

    Tam Thư phó chủ văn minh bộ dạng như ông lão, vuốt râu dài nói:

    - Chuẩn bị sẵn sàng chưa?

    Lục Nguyên trầm giọng đáp:

    - Đã chuẩn bị rồi.

    Tam Thư phó chủ văn minh một chỉ điểm ra, vẫn là một chỉ hời hợt nhưng bên trong như có càn khôn, dường như trong thiên địa có một quyển sách rất dày nặng đè xuống.

    Trong thư ghi chép chân lý thiên địa, Lục Nguyên thì lật tay đánh ra Truyền Chính Tiên Thư, tiếc rằng vẫn là một chiêu thất bại.

    Tam Thư phó chủ văn minh là một phó chủ văn minh sống rất lâu đời, thực lực vượt xa một kỷ nguyên nên tất nhiên Lục Nguyên không dễ đỡ được công kích.

    Nhưng Lục Nguyên biểu hiện ra không tầm thường.

    Khổng Ni khen nói:

    - Lý Thái Sử sư đệ đối mặt công kích của Tam Thư sư thúc vậy mà còn thong dong phản kích được, dù rằng phút cuối không địch lại nhưng vẫn khá ghê gớm.

    - Đúng là vậy.

    Khổng Minh Đức là đệ tử của Tam Thư phó chủ văn minh, nói:

    - Đối mặt sư phụ, bình thường ta ra tay bị trúc trắc, không ngờ Lý sư đệ có thể đánh suôn sẻ như vậy.

    Khổng Ni và Khổng Minh Đức là người mạnh nhất trong đệ tử nho chi văn minh, đều là nửa bước văn minh cảnh.

    Hai người đều công nhận không bằng Lý Thái Sử thì những người khác càng không thể so sánh.

    Điều này rất bình thường, khi thế giới cảnh đối mặt văn minh cảnh thì hay bị khí thế đó hù sợ, ra tay khó tránh khỏi chần chờ không thể trôi chảy được.

    Dù Lục Nguyên là khí vận đệ bát tử, có tranh hùng cùng Hoang Chi Tử thì ban đầu mới ra tay cũng như thế.

    Chẳng qua lúc ở pháp cổ văn minh nhiều phen khiêu chiến, liên tục đấu với hơn mười văn minh cảnh, Lục Nguyên lại là người thích ứng rất nhanh, liên tục khiên chiến vài phó chủ văn minh hắn đã dần thích ứng uy áp của văn minh cảnh, thế mới đánh ra mây bay nước chảy như vậy, không quá để ý uy nhiếp từ Tam Thư phó chủ văn minh.

    Về mặt kinh nghiệm thế này những người khác không thể nào sánh bằng Lục Nguyên được.

    Tam Thư phó chủ văn minh nhẹ nhàng đánh bại Lục Nguyên, bây giờ hắn đã thua lần thứ mười bốn.

    Tam Thư phó chủ văn minh ra tay rất nhẹ nên dù Lục Nguyên có thất bại cũng không bị thương nhiều, có thể tiếp tục khiêu chiến đối thủ tiếp theo, Khí Tiết phó chủ văn minh.

    Khí Tiết phó chủ văn minh là người đàn ông trung niên khí thế kiêu ngạo trong thiên địa, gã mới thăng lên văn minh cảnh, vừa lúc có pháp lực một kỷ nguyên.

    Khí Tiết phó chủ văn minh nhìn hướng Lục Nguyên, hỏi:

    - Chuẩn bị xong chưa?

    - Đã xong rồi.

    Lục Nguyên cầm Truyền Chính Tiên Thư trong tay.

    Khí Tiết phó chủ văn minh cao giọng:

    - Tốt!

    Ngón tay bắn ra, hóa thành một luồng khí kình.

    Khí kình vừa đánh ra dường như hóa thành chính khí uy phong trong thiên địa, lại như ở sâu trong thời không xa xôi có một quyển sách chính khí đại biểu chính nghĩa trong thiên địa.

    Hay cho một chỉ!

    Lục Nguyên trong chớp mắt này cũng vạn sức mạnh đến cực hạn, Vạn Kiếm Quy Tông trong người và bên ngoài là Truyền Chính Tiên Thư vận chiêu thức cực kỳ tinh diệu.

    Ngón tay của Khí Tiết phó chủ văn minh và Truyền Chính Tiên Thư của Lục Nguyên đánh vào nhau.

    Chớp mắt dường như có vạn tầng trời cao nổ tung, vô số chính khí tạc nổ, ánh sáng trắng thần thánh mà mênh mông không ngừng tỏa ra trong bầu trời.

    Đỡ được!

    Không ngờ đỡ được!

    Không ngờ Lý Thái Sử đỡ được một chỉ của Khí Tiết phó chủ văn minh.

    Cái này quá khoa trương đi!

    Không sai, mặc dù lúc trước Lý Thái Sử có đánh bại Ma Chi Tử nhưng bây giờ hắn chặn một chỉ pháp lực một kỷ nguyên của phó chủ văn minh, đây là khoa trương hơn cả đánh bại Ma Chi Tử nhiều, đại biểu thực lực Lý Thái Sử đã leo lên đẳng cấp cỡ Hoa Pháp Thánh.

    Nho Chi phó chủ văn minh vuốt râu cười, gã biết sẽ có biến đổi như vậy.

    Chương 1263-1264: Ám chi tử là ai ?

    Đám người Khí Tiết phó chủ văn minh, Tam Thư phó chủ văn minh, Khổng Ni, Khổng Minh Đức, Mạnh Vi, Túc Nguyệt Miên bị rung động thật lâu sau mới kịp phản ứng lại, bắt đầu xì xầm lên.

    - Không ngờ Lý Thái Sử đỡ được một chỉ của Khí Tiết sư thúc.

    - Lý Thái Sử tiềm lực vô cùng, ta rốt cuộc hiểu cái gì gọi là tiềm lực vô cùng.

    - Lúc Lý thái sử sư đệ mới tới chỗ chúng ta dường như là thế giới cảnh thất tầng đi, không ngờ trong thời gian ngắn vậy đã đến mức đỡ một chỉ của Tiết sư thúc mà không thua.

    - Ta coi như hiểu Lý sư đệ rất có khả năng là Ám Chi Tử.

    - Ám Chi Tử?

    - Đúng vậy, Ám Chi Tử đối ứng với Hoang Chi Tử.

    - Có quang thì có ám, có Hoang Chi Tử cực kỳ cường đại thì đương nhiên có Ám Chi Tử đối ứng.

    Mặc dù thực lực của Ám Chi Tử không bằng Hoang Chi Tử thì e rằng chẳng kém hơn bao nhiêu.

    Cho đến nay chắc mọi người lấy làm lạ Ám Chi Tử rốt cuộc là ai?

    Nếu nói là Lục Nguyên thì không đúng, bình thường Ám Chi Tử sẽ không nổi tiếng như Lục Nguyên, rất nhiều người ngờ rằng là Ma Chi Tử nhưng Ma Chi Tử ở cuộc chiến văn minh thánh địa đã bị Lý sư đệ sở đánh bại.

    Xem ra Lý sư đệ rất có thể là Ám Chi Tử trong truyền thuyết.

    Đám người xì xầm, bởi vì Lục Nguyên có thể đỡ một chỉ của Khí Tiết phó chủ văn minh khiến mọi người rất rung động.

    Lục Nguyên xin Khí Tiết phó chủ văn minh xuất chiêu, cuối cùng dứt khóa thua, thắng được mười lăm bại, 'Bách Bại Chân Kinh' cho đến giờ đã gần một nửa.

    .........

    Lục Nguyên ở nho chi văn minh một đonạ thời gian định đi nơi kachs tiếp tục gom đủ 'Bách Bại Chân Kinh', nhưng đột nhiên lòng hắn run lên, cảm giác có khí thế cường đại tuyệt luân truyền khắp tiểu thiên thế giới nho chi văn minh.

    Có tiếng cười to vang lên:

    - Hôm nay bổn văn minh phải hủy diệt nho chi văn minh!

    Ai muốn hủy diệt nho chi văn minh?

    Lục Nguyên cảm thấy quá kích thích, hắn ở trung ương thiên triều lâu như vậy chưa nghe nói qua ai đòi hủy diệt văn minh cả.

    Nho Chi phó chủ văn minh vung tay áo dẫn đám Lục Nguyên, Khổng Ni đi ra ngoài nho chi văn minh, đứng ở không trung.

    Lập tức Tam Thư phó chủ văn minh, Khí Tiết phó chủ văn minh cũng bị kinh động cùng đi ra ngoài nho chi văn minh, xem coi ai dám cuồng ngôn như vậy, đòi hủy diệt nho chi văn minh.

    Lục Nguyên đưa mắt nhìn sang, thấy người đứng ngoài nho chi văn minh rậm rạp nhiều đến đếm không hết.

    Thủ lĩnh đứng ở trước nhất là trung niên thư sinh âm trầm mà tuấn tu, Lục Nguyên có thấy người này hai lần, chính là Thiên Lý phó chủ văn minh hơi thắng Tam Thư phó chủ văn minh.

    Bên cạnh Thiên Lý phó chủ văn minh có một người đàn ông trung niên đội mũ đeo đai chắp tay sau lưng đứng, trung niên nho sinh này cũng có vị âm trầm độc ác, trên trán có vết sẹo rõ rệt, từ người có khí chất khinh thường mọi thứ, không để mắt tất cả sinh mệnh.

    Khí Tiết phó chủ văn minh hừ nói:

    - Là ngươi ư, Diệt Luân Thiên Tôn, không đúng, là Diệt Luân phó chủ văn minh, không ngờ ngươi cũng thăng lên phó chủ văn minh rồi.

    Người đàn ông trung niên trán có vết sẹo đội mũ đeo đai gật đầu nói:

    - Khí Tiết phó chủ văn minh, năm đó chúng ta là đối thủ cũ, ngươi thăng lên phó chủ văn minh cảnh không lẽ không cho phép ta thăng sao?

    Thiên Lý phó chủ văn minh mỉm cười nói:

    - Chính vì Diệt Lâu tới cấp phó chủ văn minh nên ta mới đến hủy diệt nho chi văn minh.

    Văn minh bình thường không cho phép khai chiến, nhưng nho chi văn minh và thiên lý văn minh thì khác, họ có mối hận cũ đã lâu, dù là cổ văn minh cũng không tiện xen vào.

    Lần này thiên lý văn minh đến là gây chuyện, Thiên Lý phó chủ văn minh, Diệt Luân phó chủ văn minh cùng giáng xuống.

    Bên nho chi văn minh thì Nho Chi phó chủ văn minh không có nhiều sức chiến đấu có thể bỏ qua, Tam Thư phó chủ văn minh thực lực không bằng Thiên Lý phó chủ văn minh, còn Diệt Luân phó chủ văn minh và Khí Tiết phó chủ văn minh đều là phó chủ văn minh có pháp lực một kỷ nguyên, e rằng thực lực của hai người xấp xỉ nhau.

    Cho nên bên Thiên Lý phó chủ văn minh chiếm ưu thế nhất định.

    Cùng lúc đó, sau lưng Thiên Lý phó chủ văn minh có một ánh mắt âm u nhìn chằm chằm Lục Nguyên.

    Lục Nguyên bị ánh mắt âm u nhìn khó chịu, tựa như rắn độc quấn chân vậy.

    Lần này thiên lý văn minh đến là gây chuyện đây.

    Nhưng Lục Nguyên có chút hào hứng, đây là lần đầu tiên trong đời trải qua văn minh chiến tranh, xem ra quy mô lớn hơn bất cứ trận nào, hắn càng kích động không biết sẽ gặp loại đối thủ gì.

    Thiên Lý phó chủ văn minh, Diệt Luân phó chủ văn minh, hai vị phó chủ văn minh giáng xuống và sau lưng họ đại quân thiên lý văn minh rầm rộ bộ dạng như phải san bằng nho chi văn minh vậy.

    Bên nho chi văn minh, Nho Chi phó chủ văn minh không có bao nhiêu sức chiến đấu, Tam Thư phó chủ văn minh và Khí Tiết phó chủ văn minh thì sức chiến đấu tràn đầy.

    Hai văn minh giằng co.

    Nho Chi phó chủ văn minh chắp tay sau lưng, mặc dù gã gần mất hết sức chiến đấu nhưng khí độ vẫn còn đó.

    - Thiên Lý phó chủ văn minh, bổn văn minh rất tò mò một việc, sức chiến đấu của hai văn minh ngươi tuy hơi đứng trên ba văn minh nho chi văn minh chúng ta nhưng nho chi văn minh có văn minh phòng ngự đại trận thủ hộ, ngươi công kích như vậy lấy thực lực hiện nay của các ngươi không đủ dùng.

    - Văn minh phòng ngự đại trận hả?

    Cái thứ đó không có tác dụng gì.

    Thiên Lý phó chủ văn minh cười tủm tỉm nói:

    - Bổn văn minh cũng là xuất thân từ nho chi văn minh, rất hiểu về nho chi văn minh.

    Lại nói ta còn có nội gian, cho nên tan rã nho chi văn minh văn minh phòng ngự đại trận cũng là chuyện đơn giản thôi.

    Gã chủ động nói ra có nội gian và nhẹ vỗ tay, vè một tiếng một tầng văn minh phòng ngự đại trận bên ngoài nho chi văn minh phút chốc biến mất.

    Quả nhiên là có chuẩn bị mới đến!

    Lòng Nho Chi phó chủ văn minh trầm xuống! rốt cuộc ai là nội gian?

    Và Nho Chi phó chủ văn minh thầm la nguy rồi, Thiên Lý phó chủ văn minh cố ý vào lúc này nói ra trong nho chi văn minh có nội gian tan rã văn minh phòng ngự đại trận của nho chi văn minh, e rằng cấp bậc của nội gian này không thấp.

    Trước khi chiến đấu gã nói nhiều như vậy là muốn rói loạn lòng nho chi văn minh và Tam Thư phó chủ văn minh, Khí Tiết phó chủ văn minh.

    Trước khi chiến đấu tâm loạn là thủ đoạn thường dùng nhất trong chiến đấu.

    Đây không hải âm mưu mà là dương mau.

    Khiến ngươi không thể không suy nghĩ vấn đề này, khiến tâm ngươi không thể không loạn.

    Thiên Lý phó chủ văn minh cười dài, tiến tới một bước lấy ra Thiên Lý Chi Thư.

    Thiên Lý Chi Thư của gã so với Chu Nhân Dục càng hoàn mỹ hơn nhiều, đại biểu đại đạo diệt tuyệt tất cả, chế độ diệt tuyệt nhân tính.

    Trên đầu gã hiện ra một ban đầu văn tự, diệt!

    Hay cho diệt tự, đây là một ban đầu văn tự uy lực khá lớn.

    Chỉ đơn thuần bàn về sức sát thương thì mạnh hơn chính tự rất nhiều.

    Thiên Lý phó chủ văn minh lại tiến tới một bước, vô số đạo lý lớn bắn ra từ sách của gã, miệng liên tục lầm bầm, vô số thực ngôn thốt ra từ miệng gã.

    Gã phải sáng lập ra một thế giới của mình, trong thiên địa gã là vô biên vô hạn, vô thượng chân lý, không ai kháng cự được.

    Tam Thư phó chủ văn minh chẳng tỏ ra yếu thế, đỉnh đầu dấy lên ba quyển sách, chính là 'luận ngữ thánh kinh', 'trung dung thánh kinh', 'đại học thánh kinh', và cũng lấy ra ban đầu văn tự 'nho' tự.

    Dường như lão là trong thiên địa chính khí trường tồn, đấu với Thiên Lý phó chủ văn minh.

    Thiên Lý phó chủ văn minh chiến với Tam Thư phó chủ văn minh hiển nhiên chiếm ưu thế.

    Gã quát to:

    - Nho Chi phó chủ văn minh, chúng ta coi như là đối thủ cũ, không đến hơi một chút sao?

    Gã nâng tay đã cuốn nho chi văn minh vào trong, biểu hiện gã còn dư sức đối phó.

    Diệt Luân phó chủ văn minh cũng rống to rằng:

    - Khí Tiết phó chủ văn minh, hai chúng ta cũng thanh toán mối hạn cũ, hôm nay văn minh ngươi sẽ chết tại đây!

    Diệt Luân phó chủ văn minh vung bàn tay to như vung ngân hà, một ngân hà rót vào vô thượng trí tuệ đạo lý tri thức xông hướng Khí Tiết phó chủ văn minh.

    Khí Tiết phó chủ văn minh nổi giận mặt vặn vẹo, tỏa ra khí thế hình thành khí chi tinh hà.

    Hai ngân hà ở không trung va chạm vào nhau, vô số tinh quang xán lạn.

    Năm vị phó chủ văn minh đang kịch liệt đấu nhau.

    So sánh thì hai phó chủ văn minh bên thiên lý văn minh chiếm trên cơ một chút.

    Văn minh cảnh thì chiến đấu văn minh cảnh, thế giới cảnh thì chiến đấu thế giới cảnh.

    .............

    Đại quân thế giới cảnh thiên lý văn minh rầm rộ xông hướng bên nho chi văn minh.

    Nho chi văn minh văn minh phòng ngự đại trận đã mất đi hiệu quả, hai phe Mạnh Vi va chạm nhau.

    Trong đại quân thế giới cảnh mạnh nhất tất nhiên là người nửa bước văn minh cảnh.

    Nửa bước văn minh cảnh đúng là đỉnh cao chiến đấu ở thế giới cảnh.

    Giống như Khổng Ni, Khổng Minh Đức ra tay khó có đối thủ, chớp mắt tru sát mấy người thiên lý văn minh.

    Nho chi văn minh đúng là rất ít giết người nhưng bây giờ thiên lý văn minh muốn tiêu diệt nho chi văn minh, đến đây thì Khổng Ni, Khổng Minh Đức không có đọc thư đến đầu ngu ra, còn nhớ được phải mạnh tay.

    Nhưng người bên nho chi văn minh rất nhanh ngã gục.

    Trong phút chốc hóa ra một sông máu, sông máu đến đâu là nho chi văn minh chết hết, thậm chí nhiều người thiên lý văn minh đều bị lan đến.

    Khổng Ni thấy vậy chặn lại nhưng bị sóng máu đánh bay!

    Đây rốt cuộc là ai?

    Có thể một kích đánh bay Khổng Ni nửa bước văn minh cảnh?

    Sông máu ngừng lại hiện ra một thanh niên huyết sắc.

    Thanh niên huyết sách tay cầm một binh khí hình rắn, đầu chân mày có hơi thở lạnh nhạt, dường như vạn vật đều dễ dàng bị mạt sát, gã không thèm đặt tất cả sinh mệnh trong lòng, đấy là ai?

    - Thiên Nhân Diệt Tuyệt Chu Thiên Nhân!

    Khổng Ni hít ngụm khí lạnh.

    Khổng Ni là hạng nổi tiếng lâu đời, lập tức nhận ra đối thủ chính là ai.

    Sau khi nhận ra đối thủ thì gã rất kinh hoàng, không ngờ đối thủ sẽ là nhân vật như vậy.

    Thiên Nhân Diệt Tuyệt Chu Thiên Nhân?

    Lục Nguyên ở bên cạnh nghe cảm giác cái tên khá quen tai, hắn đã nghe từ đâu nhỉ?

    Khi Lục Nguyên chìm trong suy tư thì Túc Nguyệt Miên đứng bên cạnh nói:

    - Lý sư đệ, người này chính là trong Năm Mươi Thiên Bảng xếp hạng thứ bốn mươi sáu Thiên Nhân Diệt Tuyệt, lại xưng Thiên Nhân Diệt Tuyệt Chu Thiên Nhân.

    Năm Mươi Thiên Bảng, chính là nghe danh đã lâu, Hoa Pháp Thánh là người số một dưới Năm Mươi Thiên Bảng, thực lực hiện tại của Hoang Chi Tử đã xếp vào trong Năm Mươi Thiên Bảng.

    Không ngờ tại đây thấy nhân vật xếp hạng bốn mươi sáu Năm Mươi Thiên Bảng.

    Lục Nguyên không dám có chút sơ sẩy, bây giờ thực lực của hắn là ngang bằng với Hoa Pháp Thánh nhưng nghe nói nhân vật trong Năm Mươi Thiên Bảng có chênh lệch rất lớn với Hoa Pháp Thánh, xem Hoang Chi Tử liền thấy.

    Hoang Chi Tử đột phá vào Năm Mươi Thiên Bảng liền có thể lấy một chọi bảy, có thể cùng lúc đối phó bảy cao thủ, vượt xa Hoa Pháp Thánh.

    Cho nên bây giờ Chu Thiên Nhân này sức chiến đấu chân chính e rằng không thấp hơn Hoang Chi Tử trong văn minh thánh địa.

    Thiên Nhân Diệt Tuyệt Chu Thiên Nhân tay cầm binh khí hình rắn, nói:

    - A, ngươi đỡ được một kích của ta mà không chết, địa nho Khổng Ni quả nhiên danh bất hư truyền, đáng khâm phục.

    Chu Thiên Nhân định ra tay triệt để giết chết Khổng Ni nhưng chợt giật mình, ngược lại nhìn hướng Lục Nguyên.

    Gã nói:

    - A, ngươi chính là Lý Thái Sử tiềm lực vô cùng, nghe nói trong văn minh thánh địa ngươi đánh bại Ma Chi Tử?

    Tuy bản thân Ma Chi Tử không ghê gớm bao nhiêu nhưng tuổi như ngươi mà đánh bại được Ma Chi Tử thì cũng đáng khâm phục.

    Chu Thiên Nhân ở không trung khẽ kêu một tiếng, đến trước mặt Lục Nguyên, tặc lưỡi nói:

    - Vốn ta thích nhất là anh hùng thiếu niên, thanh niên tài tuấn.

    Đáng tiếc đường đệ của ta, ctd để lại một lá thư, trong thư nói người hắn muốn giết nhất chính là ngươi, Lý Thái Sử.

    Hắn kiêu ngạo nhất là sách vử và chính khí, đụng phải ngươi không ngờ chịu thiệt lớn, coi như là sỉ nhục lớn nhất trong đời hắn, cho nên rất muốn giết chết ngươi.

    Và văn minh chi thư cùng với ban đầu văn tự chính tự của ngươi là hắn suốt đời theo đuổi.

    - Ta và đường đệ có cảm tình rất tốt, không thể trơ mắt nhìn đường đệ chết mà nguyện vọng chưa hoàn thành, vậy nên đành giúp đường đệ thực hiện ước vọng, thật là bất đắc dĩ.

    Nhưng chỉ cần ngươi giao ra văn minh chi thư và chính tự, ta đốt văn minh chi thư trước mộ phần đường đệ, hủy chính tự ở trước mộ xem như tế linh hòn trên trời của đường đệ, vậy thì sẽ không giết ngươi.

    Dù sao nhìn thiên tài có tiềm lực như vậy chết đi thật sự không tốt.

    Chu Thiên Nhân làm bộ dạng rất là thương xót.

    Lục Nguyên nghe vậy thầm cười nhạt.

    Chu Thiên Nhân sao mà thích diễn kịch thế nhỉ, quá buồn cười đi. rõ ràng gã muốn văn minh chi thư và chính tự cười mình, muốn giết mình vậy mà cứ làm bộ làm tịch.

    Nếu mình thật sự tin tưởng, e rằng đưa ra văn minh chi thư, chính tự xong sẽ chết trong tay gã.

    - Chu Thiên Nhân, đừng có giả quá được không?

    Ngươi rõ ràng nhìn trúng văn minh chi thư, chính tự của tiểu tử Lý Thái Sử, muốn cướp thì cứ nói thẳng đi đừng đóng kịch, ta xem mà ghê tởm chết được.

    Một người đàn ông trung niên âm trầm xuất hiện, vóc dáng rất cao, bắt mắt nhất là cuỗi đầu người treo trên cổ.

    Đó là một chuỗi đầu người rất nhỏ, sông động như thật, trên mỗi cái đầu có khí thế cường địa, dường như như lúc còn sống là nhân vật bất phầm.

    Lục Nguyên lập tức nghĩ tới một người, chính là trong Năm Mươi Thiên Bảng xếp hạng thứ bốn mươi bảy Nhân Đầu Chuyên Gia Uông Huyết Trạch.

    Vị xếp thứ bốn mươi bảy Nhân Đầu Chuyên Gia Uông Huyết Trạch này là hạng tàn nhẫn khát máu, nhưng gã khác với Chu Thiên Nhân.

    Chu Thiên Nhân thích chơi âm độc mà gã thì là mạnh bạo.

    Gã thích giết người, hơn nữa thường giết nhân vật thế giới cảnh thập tầng rồi ngưng luyện đầu họ nhỏ lại treo trên cổ mình.

    Bây giờ cổ gã treo mấy trăm cái đầu là đầu từ thế giới cảnh thập tầng trở lên.

    Nhân Đầu Chuyên Gia Uông Huyết Trạch xếp hạng bốn mươi sáu trong Năm Mươi Thiên Bảng tặc lưỡi nhìn Lục Nguyên.

    Gã nói:

    - Ngươi chính là Lý tiểu tử tiềm lực vô cùng đúng không?

    Ngươi đừng tin cái tên Chu Thiên Nhân nhé, tên này là muốn giết ngươi rồi cướp văn minh chi thư, 46 thôi.

    Đương nhiên ta cũng muốn có hai cái đó và giết chết ngươi.

    - Diện mạo của ngươi không tệ.

    Chương 1265-1266 : Uông Huyết Trạch

    Uông Huyết Trạch dùng ánh mắt quái dị đánh giá đầu Lục Nguyên, hình như đang xem xét vật phẩm gì vậy.

    - Diện mạo như thế, tiềm lực như vậy, đã đánh bại Ma Chi Tử, ngươi có thể làm một trong các cái đầu to nhất cho vòng cổ đầu người của ta.

    Không sai, vật trang sức này không tệ.

    Gã đã xem Lục Nguyên là thứ đồ trang sức của gã.

    Hay cho thiên lý văn minh, lần này công kích văn minh cảnh có một Diệt Luân phó chủ văn minh sớm thăng lên văn minh cảnh mà ẩn giấu giờ mới lộ.

    Còn thế giới cảnh thì có trong Năm Mươi Thiên Bảng xếp thứ bốn mươi sáu Thiên Nhân Diệt Tuyệt Chu Thiên Nhân, còn mời hạng thứ bốn mươi bảy Nhân Đầu Chuyên Gia Uông Huyết Trạch.

    Lục Nguyên gặp hải nguy hiểm to lớn.

    Bây giờ Lục Nguyên đang rơi vào nguy hiểm.

    Đây đúng là gàn cân treo sợi tóc!

    Mỗi một người trong Năm Mươi Thiên Bảng đều là kinh thiên động địa.

    Xếp hạng bốn mươi sáu Chu Thiên Nhân, ngoại hiệu Thiên Nhân Diệt Tuyệt, gã giết người đã từng hủy diệt vài chục tinh cầu, tay nhuộm máu không chỉ là hàng ức vạn, cho nên có được cái tên là Thiên Nhân Diệt Tuyệt.

    Gã giết nhiều người như vậy nghe nói là vì luyện thành một công pháp tên gọi Hỗn Độn Thiên Xà Huyết, vì để luyện công mà giết ác như vậy.

    Nếu nói hạng bốn mươi sáu Chu Thiên Nhân là thích giết người, vậy xếp thứ bốn mươi bảy Uông Huyết Trạch về số lượng không nhiều nhưng Chu Thiên Nhân nhưng về chất lượng thì ca rất nhiều.

    Uông Huyết Trạch rất ít khi giết người dưới thế giới cảnh, gã cho rằng giết thấp hơn thế giới cảnh quá mất mặt, muốn giết là phải từ thế giới cảnh trở lên.

    Người thế giới cảnh thập tầng thậm chí là nửa bước văn minh cảnh cái đầu sẽ bị giữ lại treo trên cổ gã, đây là nghệ thuật, nghệ thuật của Uông Huyết Trạch.

    Bất cứ một người nào trong Năm Mươi Thiên Bảng đều là đại nhân vật kinh thiên động địa, lợi hại hơn Hoa Pháp Thánh rất là nhiều.

    Dù là Chu Thiên Nhân hay Uông Huyết Trạch thì sức chiến đấu không kém gì Hoang Chi Tử ở văn minh thánh địa.

    Bây giờ hai vị cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng đều nhắm vào Lục Nguyên, muốn giết chết hắn.

    Lục Nguyên hít sâu một hơi, hai đối thụ thật mạnh!

    Cường lạ lùng!

    Mình bây giờ không thể đánh lại một ai.

    - Thiên Nhân Diệt Tuyệt, huyết chi thế giới!

    Chu Thiên Nhân dãn đầu ra tay, gã đánh ra một quyển sách.

    Lục Nguyên lấy thân phận Lý Thái Sử ở lại nho chi văn minh rất lâu nên coi như hiểu về sách vở.

    Sách của những người khác ghi chép đủ kiểu đủ dạng đạo lý, dù là sách của người thiên lý văn minh cũng ghi đủ loại đạo lý.

    Nhưng sách nho chi văn minh ghi là chính đạo, sách của thiên lý văn minh ghi là tà đạo, trừ điều đó ra không quá khác nhau.

    Nhưng Chu Thiên Nhân, xếp hạng bốn mươi sáu trong Năm Mươi Thiên Bảng thì hoàn toàn khác, sách gã ghi chép rõ ràng là huyết quang.

    Vô biên vô hạn huyết quang chớp mắt xuất hiện xung quanh Lục Nguyên, bao bọc hắn trong huyết quang.

    Lục Nguyên lấy ra chính tự, bây giờ là thân phận Lý Thái Sử nên không cần che giấu.

    Chính tự hiện ra thủ hộ một phương nhưng không đem lại tác dụng khắc chế như đối với Ma Chi Tử, vậy là sao?

    - Ban đầu văn tự chính tự.

    Trong mắt Chu Thiên Nhân lóe lên vẻ tham lam:

    - Tuy nhiên ngươi dùng chính tự đói phó ta thì quá buồn cười.

    Ma, yêu, những thứ đó đương nhiên bị chính tự khắc nhưng của ta là huyết chi thế giới, không ba gồm bất cứ ma niệm nào, thuần túy là máu, mỗi người đều có máu, mỗi sinh linh đều có máu, huyết chi đao sao mà là tà đạo được?

    Vậy nên chính tự của ngươi không thể khắc được ta.

    Cuồn cuộn sóng huyết ập hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy thế giới biến mất, hắn chìm trong sóng huyết.

    Đối mặt công kích như vậy Lục Nguyên đành lấy ra văn minh chi thư, giờ đùa văn minh chi thư ngày càng tiện tay, dù sao vẫn còn năng lực chiêu thức mặc dù không cường đại bằng khi dùng kiếm.

    Tuy nhiên, Lục Nguyên cảm giác hắn rất nhanh lại rơi vào thế yếu.

    Uông Huyết Trạch cũng lấy ra nhiều thủ đoạn.

    Tay biến đổi, vô số đầu người đập vào Lục Nguyên, mỗi cái đầu trải qua kiểu tế luyện đặc biệt của gã cực kỳ cứng rắn, các đầu người vô cùng dữ tợn và mang một chút đặc tính nhiếp hồn, lỡ bất cẩn liền bị nó nhiếp hồn, bị thương.

    Uông Huyết Trạch rống to:

    - Nhân đầu trường tồn, ta chưởng quản đầu người!

    Lúc này gã như là nắm giữ đầu người, thật ra chiêu ta chưởng quản đầu người của Uông Huyết Trạch là một đại tuyệt sát chiêu, tương đương khủng bố, bình thường địch thủ đối đầu với gã chưa kịp phản ứng thì đầu đã rơi vào tay gã.

    Đầu đã vào tay đối phương thì tất nhiên không khả năng là đối thủ của Uông Huyết Trạch rồi.

    Đây là một đại bí thuật trong cõi trời đất, muốn đi tìm nguồn bí thuật này thì phải ngược dòng nhiều kỷ nguyên trước vu chi văn minh, đó là một loại vu thuật cực kỳ quái lạ, thần bí vu thuật truyền vài kỷ nguyên lâu dài, ở trong tay Uông Huyết Trạch tỏa ra ánh sáng khiến người run sợ.

    Nhưng bởi vì tay Lục Nguyên cầm chính tự nên có thể phòng tà thuật của gã.

    Vậy nên Chu Thiên Nhân tạo áp lực cho Lục Nguyên lớn hơn Uông Huyết Trạch nhiều.

    Nhưng mặc kệ là Chu Thiên Nhân hay Uông Huyết Trạch đều có thể thắng được mình, Lục Nguyên hiểu điều đó.

    Chu Thiên Nhân và Uông Huyết Trạch, hai người trong Năm Mươi Thiên Bảng ra tay đúng là không tầm thường.

    Tuy nhiên, hai vị cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng này trong òng thầm giật mình, họ không ngờ Lý Thái Sử bị hai người bao vây mà mấy chiêu chưa thua!

    Lý Thái Sử này tiềm lực vô cùng, bàn về sức chiến đấu e rằng không dưới Hoa Pháp Thánh.

    Nhân vật thật cường!

    Biết được Lục Nguyên thì Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch càng hưng phấn hơn.

    Giết người càng cường đối với họ càng kích thích, nhưng Uông Huyết Trạch, Chu Thiên Nhân vốn có chút mâu thuẫn, theo họ thấy Lục Nguyên ở trong tay họ không chống được bao nhiêu chiêu, căn bản không phải đối thủ nên đề phòng thật ra là người bên cạnh.

    Chu Thiên Nhân muốn được đến văn minh chi thư và chính tự nên muốn bài xích Uông Huyết Trạch.

    Uông Huyết Trạch muốn có văn minh chi thư và chính tự nên muốn bài xích Uông Huyết Trạch.

    Cố tình hai người trong Năm Mươi Thiên Bảng một là hạng bài bốn mươi sáu, một người xếp ở bốn mươi bảy.

    Thực lực của hai người có thể nói cực kỳ gần nhau, muốn bài xích đối phương cũng không được, cũng vì hai người thỉnh thoảng ngán chân nhau mới làm cho Lục Nguyên chống chọi được, nếu không thì hắn suýt chúng muốn dùng ra phù sinh nhược mộng rồi.

    Dùng phù sinh nhược mộng thì phân thận Lý Thái Sử của Lục Nguyên đương nhiên sẽ đổ bể, dưới tình huống bình thường hắn không muốn như vậy, cho nên từ đó thấy ra hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng đem lại áp lực lớn cỡ nào cho Lục Nguyên.

    Đối thủ quá mạnh.

    Lục Nguyên bây giờ đã hiểu người Năm Mươi Thiên Bảng rốt cuộc mạnh bao nhiêu.

    Nhân vật xếp hạng chót Năm Mươi Thiên Bảng mà thôi, nếu là mười hàng đầu e rằng càng mạnh hơn nữa.

    Lục Nguyên đã đoán trúng rồi, mười người xếp ở hàng đầu cường đại thẳng hướng văn minh cảnh.

    Mặc dù Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch kiềm chế nhau nhưng Lục Nguyên phát hiện phạm vi để hoạt động ngày càng hẹp, khả năng chết bởi hai người kia vây công ngày càng lớn hưn.

    - Lý Thái Sử sư đệ, nhân dịp này!

    Một tiếng rống to vang lên và luồng sáng trắng cực kỳ nóng cháy đánh tới.

    ánh sáng trắng nóng cháy đập vào hai người Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch.

    Hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng bị luồng sáng trắng đánh ra sơ hử, Lục Nguyên nhân cơ hội trốn ra khỏi vòng chiến.

    Trốn ra vòng chiến rồi Lục Nguyên phát hiện ở không xa đám Khổng Ni, Khổng Minh Đức vẫy tay ý bảo hắn đi qua.

    Lục Nguyên không kịp suy nghĩ, nhanh như tia chớp lách qua, tới bên cạnh Khổng Ni, Khổng Minh Đức, mới phát hiện chỗ họ ở là Ức Vạn Thư Ốc.

    Trên Ức Vạn Thư Ốc có một tầng phòng ngự, ngăn cách trong ngoài.

    Khổng Ni nói:

    - Mặc dù văn minh phòng ngự đại trận nho chi văn minh của chúng ta bị phá giải nhưng có để lại hậu chiêu, đủ các loại tiểu trận pháp tổng cộng là bốn mươi chín tọa.

    Bốn mươi chín tọa liên kết nhau có thể hình thành đủ các dạng chụp phòng ngự.

    Bây giờ chúng ta đang ở tòa cuối cùng trong bốn mươi chín tọa.

    Không công phá bốn mươi tám tọa trước thì không thể nào đánh tới tọa thứ bốn mươi chín này.

    Chụp phòng ngự này có thể phát ra chính khí nhất định để công kích, ví dụ mới rồi cứu ngươi khỏi Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch vây công chính là chính khí công kích này.

    Loại chính khí công kích này thật mãnh liệt, có thể khiến hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch trở tay không kịp lộ ra sơ hở.

    Lục Nguyên lập tức hỏi chính khí công kích có thể phát ra bao nhiêu đợt nữa.

    Khổng Minh Đức lắc đầu nói:

    - Không có khả năng liên tục phát, công kích như vừa rồi tối đa thêm mười lần nữa thôi.

    Khổng Minh Đức nói:

    - Nhưng cũng nhờ Lý sư đệ ngươi, nếu không có ngươi bám Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch thì chúng ta không thể khống chế khiến đc nói vậy thì đánh giá, phát hiện nó đúng là sự thật, mới rồi hắn bị Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng vây công không có thời gian trông giữ này.

    ..........

    Lại nói hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch lập tức phản ứng lại, tấn công thứ bốn mươi chín tọa phòng ngự tiểu trận.

    Họ rất muốn có được văn minh chi thư, chính tự, dùng công kích mãnh liệt nhất tấn công thứ bốn mươi chín tọa phòng ngự tiểu trận.

    Nhưng mà nơi này thiên cơ vận chuyển khiến thứ bốn mươi chín tọa phòng ngự tiểu trận căn bản không thể bị đánh phá được.

    Hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch làm sao cũng không đánh phá được nó, lúc này trong thiên lý văn minh đi ra một người thế giới cảnh thập tầng.

    Người đó nói rằng:

    - Đây là một trận pháp, cần trước tiên công phá bốn mươi tám tọa mới phá vỡ tọa thứ bốn mươi chín được, cũng cần phá trận theo trình tự.

    Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch nghe người thế giới cảnh thập tầng nói vậy chỉ đành gật đầu, bắt đầu công kích tọa trận pháp thứ nhất.

    Tọa trận pháp thứ nhất không có lực phòng ngự quá cao, may là Khổng Ni, Khổng Minh Đức mới đầu sắp xếp không bày người trong ba mươi tọa tiểu trận pháp đầu, vậy nên tọa trận pháp thứ nhất bị công phá không một người nho chi văn minh bị hao tổn, chỗ đó vốn là trống rỗng.

    Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch lửa giận càng hừng hực, chúng muốn giết người để trút ra lửa giận này, mạnh mẽ tấn công tọa trận pháp thứ hai.

    Lúc này Lục Nguyên khoanh chân ngồi xuống, dùng linh dược.

    Mới rồi hắn đánh với Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch một lát đã bị thương, pháp lực cũng tiêu hao nhiều, hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng thật sự quá mạnh mẽ.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên suy tư, mình nhất định phải biến mạnh.

    Nếu mình không biến mạnh thì e rằng Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch sẽ tàn sát sạch sẽ trên dưới nho chi văn minh.

    Một là vì hiệp, hai là cái tên Lý Thái Sử ở nho chi văn minh đã ra chút cảm tình.

    Nhưng muốn đột nhiên tăng thực lực không dễ dàng như vậy.

    Hoa Pháp Thánh được gọi là cao thủ đứng nhất dưới Năm Mươi Thiên Bảng nhiều năm như thế mà cũng không chen vào Năm Mươi Thiên Bảng được, đủ thấy nó khó khăn cỡ nào rồi.

    Hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng sát thần diệt ma, chém yêu đồ tiên, chuyện quá đơn giản.

    Mặc dù bản thân họ cũng thuộc vào phạm vi thần mayeue tiên nhưng là đứng trên đỉnh cao nhất, mười Ngọc Hoàng Đại Đế cũng không đấu lại hai người.

    Bây giờ Chu Thiên Nhân và Uông Huyết Trạch đang không ngừng công kích bốn mươi chín tọa phòng ngự tiểu trận.

    Hai người có thực lực cỡ nào chứ, cộng thêm những người thiên lý văn minh trợ giúp, không mất bao lâu đã đánh phá năm tọa phòng ngự tiểu trận, tốc độ không hề giảm.

    Họ nổi điên rồi, nhất định phải đồ sát sạch trên dưới nho chi văn minh.

    Lục Nguyên ở trong thứ bốn mươi chín tọa phòng ngự tiểu trận cũng chìm trong suy tư.

    Mình phải nhanh chóng tăng thực lực, không thì Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch điên cuồng giết người, một khi đến tiểu trận phòng ngự thứ ba mươi mốt thì rất có nhiều người sẽ chết vào tay chúng.

    Mình nhất định phải cứu những người đó

    Vì tiên vì hiệp, phải cứu ra.

    Nhưng phải làm sao tăng thực lực đây?

    Trong thoáng chốc Lục Nguyên không nghĩ ra cách, đẳng cấp như Lục Nguyên gần với Thiên Bảng muốn tăng thực lực đâu có dễ dàng.

    Lục Nguyên suy tư hỏi:

    - Ta muốn tăng thực lực, hiện tại ở đây có cách nào không?

    Khổng Ni và Khổng Minh Đức khá là bình tĩnh.

    Khổng Ni lắc đầu nói:

    - Đúng là không có cách nào, trừ phi ngươi có thể thăng lên nửa bước văn minh cảnh.

    Đúng rồi!

    Nếu lên tới nửa bước văn minh cảnh thì sức chiến đấu sẽ tăng lớn, dù sao bây giờ mình chỉ là thế giới cảnh thập tầng mà thôi.

    Lục Nguyên vỗ trán, rồi bình tĩnh úy nghĩ thì phát hiện không có cách lên nửa bước văn minh cảnh.

    - Vậy thì Khổng sư huynh, ngươi có đường tắt nào lên tới nửa bước văn minh cảnh không?

    Khổng Ni lắc đầu nói:

    - Ta đều là từng bước một đi lên đây, mỗi bước mất thời gian rất lâu, đâu có đường tắt gì.

    Thật ra vấn đề này không chỉ là của Khổng Ni, toàn nho chi văn minh đều có vấn đề đó.

    Văn minh khác còn có chút đường tắt nhưng nho chi văn minh luôn chú trọng đường đường đường chính chính, làm gì có kiểu rút gọn.

    Điều này cho Lục Nguyên một sợi ý.

    Một cá văn minh đường đường chính chính không có sai, nhưng nếu chỉ vẻn vẹn là đường đường chính chính mà không có thủ đoạn nào khác thì thành vấn đề, sau này mình mở lại kiếm chi văn minh phải chú ý điều này mới được.

    Một văn minh nên có nhiều thủ đoạn, kẻ địch dùng loại gì thì ngươi phải có chiêu tonwg ứng mới được.

    Lại nói Khổng Ni không có thủ đoạn, Khổng Minh Đức cũng không có đường tắt gì, phút chốc rơi vào tình hình bế tắc.

    Lục Nguyên lầm bầm tự nói với mình:

    - Nhất định phải nghĩ cách gì mới được.

    - Nếu ngươi muốn tăng thực lực nó liền tăng thì đúng là buồn cười.

    Một thanh âm châm chọc vang lên.

    Lục Nguyên ngẩng đầu, phát hiện người nói chuyện là một thư sinh hơi tuấn tú, hắn ngây ra.

    Thư sinh này hắn óc biết, tên gọi Mạnh Chiêu, là đệ tử của Khí Tiết phó chủ văn minh, nghe nói tuỏi khá trẻ, ngàn năm đã trở thành cảnh giới thế giới cảnh thập tầng.

    Đừng lấy Khí Vận Thất Tử làm tiêu biểu so sánh, có thể trong ngàn năm xông thế giới cảnh thập tầng đã là cấp yêu nghiệt rồi.

    Mạnh Chiêu này bình thường không để ý tới mình nên ít khi giao lưu.

    Bây giờ gã muốn cái gì?

    Lục Nguyên hơi khó hiểu.

    Tất cả phải nói từ Mạnh Chiêu, con người này vốn luôn là thiên tài, siêu cấp thiên tài, cũng là nhân vật bảng một trăm tiềm lực.

    Gã ở khu vực nho chi văn minh rất được chú ý, sư phụ Khí Tiết phó chủ văn minh xông thành văn minh cảnh, Mạnh Chiêu có khi được gọi là tiểu Khí Tiết.

    Chương 1267-1268 : Tuân Thông

    Nói đơn giản là Mạnh Chiêu luôn sống trong ánh sáng chói mắt.

    Tiếp theo Lục Nguyên lấy thân phận Lý Thái Sử xuất hiện.

    Lục Nguyên giả trang thân phận Lý Thái Sử so Mạnh Chiêu thì mạnh hơn rất là nhiều, đặc biệt là hai trận Lý Thái Sử thành danh.

    Trận thứ nhất thắng Chu Nhân Dục, trận sau thắng Ma Chi Tử, thắng Ma Chi Tử rồi thì Lý Thái Sử nổi tiếng thiên hạ đều biết, so với Mạnh Chiêu chỉ ở nho chi văn minh bị người biết thì cường gấp mấy lần.

    Trong lòng Mạnh Chiêu vừa ghen tỵ vừa hận, nhưng gã dù gì là người có ăn học, đèn né bất mãn trong lòng không bùng phát ra.

    Nhưng lần này đối mặt hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng, Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch là sự ồn tại khủng bố, đặc biệt mới rồi Chu Thiên Nhân có lướt qua bên cạnh Mạnh Chiêu.

    Một sư huynh thực lực ngang bằng Mạnh Chiêu bị Chu Thiên Nhân dễ dàng hóa thành huyết sóng gây áp lực rất lớn cho gã.

    Dưới thế công của Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch, ma niệm dưới đáy lòng gã bị mở rộng nhiều bây giờ bùng phát ra.

    Khổng Ni nghiêm mặt nói:

    - Mạnh sư đệ, Lý sư đệ cũng là vì chúng ta, ngươi nói vậy là không đúng.

    Khổng Minh Đức cũng trầm mặt nói:

    - Quân tử không khí, quân tử phải có đức độ dung người.

    Mạnh sư đệ, ngươi như vậy không tính là quân tử.

    Mạnh Chiêu cười lạnh, gã hiểu bây giờ có nói cái gì cũng sẽ bị người phê phán nhưng gã chờ xem kịch vui, không tin Lý Thái Sử muốn tăng thực lực thì sẽ tăng thật, trên đời không có chuyện tốt như vậy.

    Lục Nguyên không thèm để ý Mạnh Chiêu, nếu có rảnh so đo với gã thì không bằng tăng thực lực tự cứu và cứu người cho rồi.

    Chính lúc này, mLục Nguyên bất giác nhớ đến một chuyện, Vạn Kiếm Quy Tông đại pháp có thể hấp thu kiếm khí tăng thực lực cho bản thân.

    Trong Ức Vạn Thư Ốc nho chi văn minh có một Nho Chi Kiếm Ốc.

    Lúc đó nho chi văn minh mang mình đi Nho Chi Kiếm Ốc, ở bên trong có nhiều kiếm điển nho gia.

    Lúc trước nho gia ở kỷ nguyên trước kia có lấy kiếm làm binh khí, chia làm hai tông, một tông là nho gia kiếm tông, một tông là nho gia thư tông.

    Nhưng kỷ nguyên này áp chế kiếm quá ác, vậy nên nho gia kiếm tông bị vứt đi, nho gia thư tông trường tồn.

    Lúc đó mình lấy nho gia kiếm đạo luyện thành một kiếm hung ác tàn nhẫn nhất, tuyệt sát nhất kiếm.

    Tuyệt sát nhất kiếm này miêu tả là như vậy, chỉ cần ở khoảng cách gần, đối phương hơi lơ là liền tuyệt đối không thể tránh thoát tuyệt sát nhất kiếm được, một kiếm tuyệt đối không thể tránh né.

    Chính một kiếm này tru sát Ngọc Hoàng Đại Đế, nếu không thì bằng vào sức chiến đấu lúc đó của mình muốn giết chết Ngọc Hoàng Đại Đế là muôn vàn khó khăn.

    Trong Nho Chi Kiếm Ốc có vài thứ kiếm có kiếm khí khá đậm đặc, mình có thể lấy Vạn Kiếm Quy Tông đại pháp hấp thu những nho đạo kiếm khí này tăng thực lực bản thân.

    Lục Nguyên nói:

    - Ta đã nghĩ ra cách tăng thực lực, ta đi chút rồi về.

    Nói xong người đã biến mất.

    Bây giờ là lúc tranh thủ thời gian, Lục Nguyên dùng tốc độ cực nhanh bay đi.

    Hắn đến bên ngoài Nho Chi Kiếm Ốc, phòng này có chìa khóa nhưng Nho Chi phó chủ văn minh đã sớm yên lòng giao chìa khóa cho Lục Nguyên rồi.

    Lục Nguyên lấy ra chìa khóa, pháp lực rót vào trong đó, chỉ khoảng nửa khắc là mở ra Nho Chi Kiếm Ốc.

    Cảnh tượng trong Nho Chi Kiếm Ốc là có nhiều sách vở kinh điển nho chi kiếm đạo, bây giờ Lục Nguyên không cần sách mà nhìn sự vật có kiếm khí thôi.

    Sự vật có kiếm khí gồm hai thanh tiên kiếm, một thanh rõ ràng là bội kiếm năm đó của Nho Chi phó chủ văn minh, có tên gọi khiếu Nho Chi thần kiếm, binh khí văn minh cấp, so với tiên binh hiện tại của Lục Nguyên cao một cấp.

    Thanh khác là bội kiếm năm dó của Tam Thư phó chủ văn minh, thanh kiếm này gọi là Mạnh Tử thần kiếm.

    Vốn tên gọi chính xác của Tam Thư phó chủ văn minh là Tam Thư Nhất Kiếm phó chủ văn minh, nhưng vì đã lâu rồi lão không sử dụng kiếm, cái tên Tam Thư Nhất Kiếm phó chủ văn minh cũng quá dài dòng nên dần đổi thành Tam Thư phó chủ văn minh.

    Cái gọi là Tam Thư Nhất Kiếm tức là 'mạnh ngữ thánh kinh', 'đại học thánh kinh', 'trung dung thánh kinh', cùng với Mạnh Tử thần kiếm.

    Chỗ này không thể so với Kiếm Giới, hoàn cảnh của Kiếm Giới đặc biệt cho nên trên cấp tiên kiếm có kèm theo pháp lực đậm đặc.

    Chỗ khác thì pháp lực cấp tiên kiếm sẽ bị kỷ nguyên thay đổi thì tiêu hao sạch, chỉ có thần kiếm văn minh cấp mới giữ được pháp lực thôi.

    Lục Nguyên biết bây giờ phải giành giật từng giây nên lập tức ngồi bệch xuống, đôi tay cầm hai thanh thần kiếm.

    Cùng lúc đó, Vạn Kiếm Quy Tông đại pháp hiện ra, trng người hố đen kiếm đạo chớp mắt xuất hiện.

    Hoảng hốt như trông thấy năm đó chuyện cũ của nho chi văn minh, Tam Thư phó chủ văn minh.

    Năm ấy hai vị phó chủ văn minh cũng là lấy rượu làm ca, thư kiếm ân cừu tiêu sái, vì kỷ nguyên chính đạo mà cố gắng, tru diệt đủ các loại mãnh thú, đủ kiểu đủ dạng yêu tà.

    Mơ hồ Lục Nguyên như thấy có người đang hát chính khí chi ca.

    Thiên địa có chính khí, hỗn nhiên phú lưu hình, dưới tức là núi cao, trên tức là nhật tinh.

    ...........

    Thật ra trong nhiều nhân vật văn minh cảnh thì Lục Nguyên khâm phục nhất không phải chủ pháp cổ văn minh pháp lực vô biên ổn định tiến vào mười hàng đầu thậm chí là năm hàng đầu hơn mười kỷ nguyên, mà là nhân vật như Nho Chi phó chủ văn minh.

    Bồi đắp chính đạo mới là điều chúng ta nên làm, từ thần kiếm thấy cảnh tượng năm đó họ nghĩa dũng làm khí huyết Lục Nguyên sục sôi.

    Đến đây thì tín niệm của Lục Nguyên càng kiên quyết.

    Kiếm của ta là bồi đắp chính nghĩa chém chết yêu tà.

    Đây là đạo của ta!

    Mặc dù khó khăn, gian khổ nhưng nhất định phải hành đạo.

    Các bậc tiền bối từng nói, tuy là ngàn vạn người mà ta vẫn cứ đi.

    Kiếm khí cuồn cuộn từ hai thần kiếm đưa vào trong người Lục Nguyên, hai kiếm khí này cùng với lúc trước Lục Nguyên hấp thu kiếm khí thì hoàn toàn khác nhau, về chất rõ ràng cao hơn rất nhiều.

    Trong Kiếm Giới cũng có thần kiếm nhưng khu vực nhỏ đó bây giờ Lục Nguyên chưa thể vào được, không thể vào thì đương nhiên không cách nào mượn nó biến mạnh.

    Bây giờ hai thanh nho đạo kiếm khí, như thượng cổ thần long rót vào trong cơ thể, cuồn cuộn nóng bổng.

    Lục Nguyên cảm thây pháp lực không ngừng tăng lên, trong lúc tăng thì bỗng đụng phải một cửa.

    Cửa ải không tính quá khó, so với ngưỡng thứ nhất văn minh cảnh trong tưởng tượng thì dễ dàng rất nhiều, chắc là cửa nửa bước văn minh cảnh rồi.

    Hiện tại trùng kích nửa bước văn minh cảnh, tăng sức chiến đấu bản thân đi.

    Khi Lục Nguyên sắp đột phá đến nửa bước văn minh cảnh thì phát hiện có vô số khí kình sắc bén đánh hướng mình.

    Có tập kích!

    Trong Nho Chi Kiếm Ốc mà mình bị tập kích.

    Lục Nguyên tùy tay vung Truyền Chính Tiên Thư, chặn lại vài khí kình sắc bén, trầm giọng quát:

    - Ai đó!

    Một ông lão già khom tóc bạc áo xám hiện ra.

    Đó là!

    Lục Nguyên có nhớ thân phận của người này.

    Lão tên gọi Tuân Thông, nghe nói là cây đà cây đề trong nho chi văn minh, là ở kỷ nguyên đi theo nhóm Nho Chi phó chủ văn minh sớm nhất.

    Mỗi một kỷ nguyên thì mỗi văn minh đều phải mở lại một lần, dù sao những người khác đều không thể độ qua kiếp kỷ nguyên, chỉ văn minh cảnh là có thể.

    Tuân Thông là siêu lão tư cách trong nho chi văn minh, xem như một trong công thần ban đầu khai sáng ra nho chi văn minh, có được thực lực nửa bước văn minh cảnh.

    Lúc mình ở nho chi văn minh có thấy Tuân Thông vài lần, còn bị dặn là hải khách sáo lễ độ với công thần ban đầu của nho chi văn minh, không tưởng tượng được là Tuân Thông công kích mình.

    Lục Nguyên lấy làm lạ hỏi:

    - Vào lúc này tại sao ngươi tấn công ta?

    Tại sao vậy?

    Không lẽ ngươi là phản đồ?

    - Không, ta không phải phản đồ.

    Tuân Thông nở nụ cười nhạt, nói:

    - Làm sao ta là phản đồ được?

    Từ ban đầu ta đã là người của Thiên Lý phó chủ văn minh đại nhân, là được sắp xếp vào nho chi văn minh.

    Thiên Lý phó chủ văn minh mưu tính sâu xa, thủ đoạn tàn nhẫn, đâu phải nho chi văn minh ngu ngốc không biến co giãn có thể so sánh bằng.

    Thì ra là vậy, Lục Nguyên gật gù nói:

    - Thế nho chi văn minh văn minh phòng ngự đại trận là ngươi làm?

    - Đúng vậy, là ta dỡ bỏ.

    Tuân Thông gật đầu nói:

    - Ta là số ít người ở kỷ nguyên đi theo Nho Chi phó chủ văn minh, bình thường văn minh phòng ngự đại trận là do Nho Chi phó chủ văn minh tự thân quản lý nhưng nay hắn bị trọng thương, không còn nhiều sức lực nên luôn do mấy chúng ta quản lý, hình thành lỗ hổng.

    Ta đã giết mấy người kia nên tất nhiên là do ta nắm giữ rồi.

    Bây giờ Lục Nguyên rốt cuộc hiểu, thì ra Tuân Thông vốn là người của Thiên Lý phó chủ văn minh, và văn minh đại trận do Tuân Thông dỡ bỏ.

    Bây giờ nho chi văn minh như thế này, gặp phải tình huống nguy ngập như thế có hơn phân nửa bởi vì Tuân Thông này.

    Lục Nguyên thắc mắc hỏi:

    - Tại sao ngươi xuất hiện ở đây?

    - Mặc dù Nho Chi Kiếm Ốc niêm phong đã lâu nhưng nó là do Thiên Lý phó chủ văn minh, Nho Chi phó chủ văn minh cùng nhau sáng tạo, năm đó Thiên Lý phó chủ văn minh ở đây để lại một lỗ hổng, ta nghiên cứu một phen, có đi theo Nho Chi phó chủ văn minh tiến vào chỗ này một chuyến.

    Tuân Thông cười nói:

    - Vậy nên ta xuất hiện ở chỗ này cũng rất bình thường.

    Lục Nguyên chắp tay sau lưng, nói:

    - Ta chỉ thắc mắc một điều, ngươi lấy đâu ra tự tin đối phó được ta?

    Ta đã đánh bại Ma Chi Tử, theo lý thì ngươi tuyệt đối không phải là địch thủ của ta mới đúng.

    Tuân Thông đắc ý nói:

    - Bởi vì bản thân Nho Chi Kiếm Ốc có trận pháp, ngươi không biết trận pháp này nhưng nó thật sự tồn tại.

    Trận pháp có tên là diệt ma đại trận, là do vô số kiếm khí tổ thành đại trận, mà trận pháp này đầu mối then chốt nắm giữ c trong tay ta.

    - Lý Thái Sử, giết chết ngươi rồi là ta có văn minh chi thư, ban đầu văn tự chính tự, ha ha ha ha, xem ra là ông trời muốn giúp ta trùng kích trùng kích nửa bước văn minh cảnh!

    Tuân Thông vốn là kẻ tàn nhẫn, nếu không thì Thiên Lý phó chủ văn minh sẽ không chọn lão làm nội ứng trong nho chi văn minh.

    Lão ở nho chi văn minh lâu như vậy mà không lộ ra dấu vết gì, cẩn thận vô cùng, mặt ngoài làm bộ là người trung thành Nho Chi phó chủ văn minh, người này rất biết nhẫn nhịn.

    Dưới tình huống bình thường, lão nhìn nho chi văn minh bị hủy diệt cũng chưa chắc ra tay.

    Nhưng trên người Lý Thái Sử có văn minh chi thư, chính tự, vì hai thứ này lão không thể không ra tay.

    Nhưng dù có ra tay thì lão cực kỳ cẩn thận, khống chế đại trận Nho Chi Kiếm Ốc rồi mới nhàn nhã đi ra.

    Bản thân Nho Chi Kiếm Ốc có diệt ma đại trận, trên cơ bản nhân vật dưới văn minh cảnh đều bị diệt sạch.

    Bởi vì bản thân nó chính là trọng trận nho chi văn minh.

    Trọng trận đương nhiên dùng trọng trận.

    Tuân Thông chắp tay sau lưng nói:

    - Nói với ngươi lâu như vậy, trận pháp này đã hoàn toàn thúc đây, bây giờ ngươi có thể đi chết đi.

    Tuân Thông là kẻ giỏi về tâm kế, lão phát hiện Lục Nguyên đang đến lúc mấu chốt trùng kích tăng thực lực nên bước ra cản lại Lục Nguyên trùng kích cảnh giới, và biết đại trận chưa chuẩn bị xong hết nên lộ ra chút tình huống, nói chuyện với hắn kéo dài thời gian khiến đại trận hoàn thành xong.

    Bây giờ chuẩn bị xong hết rồi.

    Vô số kiếm khí cực kỳ sắc bén gần như là tính diệt tuyệt bắn hướng Lục Nguyên.

    Trong những kiếm khí tràn đầy tính hủy diệt, có ít đạo lý lớn, đại thiên chương, không cho người có con đường sống.

    Kiếm khí tính diệt tuyệt thế này Lục Nguyên phát hiện nó rất khủng bố, dù là người trong Năm Mươi Thiên Bảng cũng chưa chắc chịu được, dưới Năm Mươi Thiên Bảng cơ bản chịu chết thôi.

    Hoa Pháp Thánh mà ở đây thì chết chắc.

    Tiếc rằng nó là kiếm khí.

    Hoặc nên nói may mắn là kiếm khí.

    Lục Nguyên có kiếm đạo hồ lô và Vạn Kiếm Quy Tông đại pháp, nên không sợ kiếm khí.

    Lần này hắn không dùng kiếm đạo hồ lô mà sử dụng Vạn Kiếm Quy Tông đại pháp, chính kính kiếm khí đều bị hút sạch vào hố đen kiếm đạo, tăng cao thực lực cho Lục Nguyên.

    Kiếm khí thật là nhiều, hấp thu nhóm đầu tiên xong Lục Nguyên phát hiện bốn phương tám hướng vẫn còn kiếm khí.

    Đây thật là kiếm khí khiến người trên không có đường, dưới không có đất.

    Tuân Thông đem diệt ma đại trận phóng ra rồi thì yên lòng, loại kiếm khí tính diệt tuyệt này dù là Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch có tới đây cũng khó sống nổi.

    Tuân Thông chờ hiện ra văn minh chi thư và chính tự.

    Lý Thái Sử là đệ tử mà lão quỷ Nho Chi phó chủ văn minh quan tâm nhất, chắc chắn có không ít đồ tốt, lần này mình kiếm món hời rồi.

    Và mình còn lập công lớn diệt nho chi văn minh, chắc Thiên Lý phó chủ văn minh sẽ ban thưởng cho, nói không chừng dựa vào những ban thưởng đó có thể trùng kích nửa bước văn minh cảnh rồi, đem cái gì Năm Mươi Thiên Bảng cao cao tại thượng vứt qua xó góc.

    Đang lúc Tuân Thông mơ mộng thì phát hiện trong vô biên kiếm khí bước ra một bạch y mỹ nam tử, đó là dáng vẻ Lý Thái Sử.

    - Sao có thể?

    Sao ngươi có thể đi ra diệt ma đại trận được chứ!?

    Tuân Thông như trông thấy quỷ.

    Lục Nguyên lạnh lùng nói:

    - Bởi vì kiếm khí đã bị ta hấp thu hết.

    Truyền Chính Tiên Thư giơ lên, một chiêu đánh ra.

    Tuân Thông lòng hốt hoảng mặc dù kịp phản ứng định trốn nhưng thực lực gần bằng với Lực Hùng Đế Tử, chỉ mấy chiêu đã bị Lục Nguyên đánh chết.

    Lục Nguyên đánh chết Tuân Thông xong lục soát di vật của lão, phát hiện có không ít thứ liên lạc cùng Thiên Lý phó chủ văn minh, và còn phát hiện một thượng cổ kiếm giả lệnh.

    Thì ra khống chế đầu mối then chốt của Nho Chi Kiếm Ốc chính là thượng cổ kiếm giả lệnh này.

    Lục Nguyên đang góp nhặt thượng cổ kiếm giả lệnh khắp nơi, trong thiên địa có tổng cộng tám cái bây giờ cái này là thứ năm rồi, một khi gom đủ tám cái là có thể tiến vào trong thượng cổ kiếm giả mộ.

    Có lẽ đến lúc đó, câu đố đấu trời của kiếm cổ văn minh kỷ nguyên trước sẽ được giải đáp.

    Bởi vì Tuân Thông mà lãng phí chút thời gian, bây giờ tranh thủ nhanh đi cứu người.

    Lục Nguyên không chút do dự ngồi xếp bằng, tiếp tục trùng kích nửa bước văn minh cảnh.

    Mới rồi đã tới ngưỡng cửa nửa bước văn minh cảnh, hấp thu diệt ma đại trận vô tận kiếm khí, căn bản không cần hấp thu thêm pháp lực trong thân kiếm nữa.

    Pháp lực trong người cuồn cuộn càn quét, Lục Nguyên cảm thấy toàn thân pháp lực tuôn trào phá tan cảnh giới này.

    Chương 1269-1270: Nửa bước văn minh cảnh

    Rốt cuộc, chính mình đã tới nửa bước văn minh cảnh.

    Đến nửa bước văn minh cảnh rồi Lục Nguyên lờ mờ cảm thấy hình như hơi chạm vào văn minh cảnh, đó là lực lượng đứng trên chúng sinh, cảm giác bản thân dần có sức mạnh đó, như là một loại cảm giác siêu thoát.

    Loại cảm giác siêu thoát này, thần, tiên, yêu, ma, phật, nhân, trên tất cả.

    Loại cảm giác siêu thoát này, siêu thoát trên kỷ nguyên.

    Bất cứ sinh linh nào chỉ cần đụng phải loại cảm giác siêu thoát này thì chỉ có một ý niệm, nhất định phải siêu thoát, phải được đến lực lượng đứng trên tất cả này.

    Lục Nguyên coi như hiểu tại sao nhiều nhân tài xuất sắc đều muốn trùng kích nửa bước văn minh cảnh.

    Loại cảm giác siêu thoát đứng trên tất cả này quá tuyệt vời.

    Tuyệt vời đến mình mới bước vào nửa bước văn minh cảnh mà đã chìm đắm trong đó.

    Mất nửa ngày Lục Nguyên mới hồi phục tinh thần, giờ thì cách văn minh cảnh ngày càng gần rồi.

    Đến nửa bước văn minh cảnh thì phát hiện pháp lực, thân thể của mình so với lúc ở thế giới cảnh thập tầng cường địa hơn nhiều, văn minh chi ca cũng càng vang dội hơn lúc xông thế giới cảnh thập tầng.

    Nếu không phải Nho Chi Kiếấy là pháp lực hùng hồn cỡ nào!

    Lục Nguyên có thể khẳng định, lực lượng hiện tại của hắn bao trùm trên cả Hoang Chi Tử lúc ở văn minh thánh địa, cũng trên Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch là cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng.

    Pháp lực trên hai thanh thần kiếm còn chưa hấp thu xong, Lục Nguyên bắt đầu hấp thu pháp lực m Ốc phong ân nơi này thì e rằng văn minh chi ca sẽ vang vọng khắp chiến trường.

    Đđó.

    Phút chốc pháp lực tiếp tục tăng lên, cảm giác cách Mạnh Vi ngày càng gần, càng thấy rõ ngưỡng cửa văn minh cảnh.

    Ngưỡng cửa thứ nhất thì ra cao như vậy, núi cao không thể hình dung cái cao của nó, tinh thần không thể hình dung cái to của nó.

    Văn minh cảnh ngưỡng cửa thứ nhất rốt cuộc xuất hiện!

    Ngưỡng cửa này thật là khiến người tuyệt vọng.

    Bây giờ Lục Nguyên càng thêm khắc sâu hiểu rõ hóa ra trùng kích nửa bước văn minh cảnh khó khăn như thế, hèn chi hiện nay cao thủ văn minh cảnh thưa thớt như vậy.

    Văn minh bình thường chỉ lác đác mấy người mà thôi, cổ văn minh thì chừng mười mấy.

    Đếm vài thiên địa bao gồm di thất địa, văn minh cảnh e rằng chỉ khoảng mấy trăm.

    Ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức vạn sinh linh.

    So với máy trăm văn minh cảnh.

    So với số lượng sinh linh liền phát hiện ảo diệu bên trong.

    Trên chiến trường, chiến đấu đang rất kịch liệt, chiến hỏa đốt cháy hừng hực.

    Tiểu trận phòng ngự thứ ba mươi mốt rốt cuộc bị công phá.

    Chu Thiên Nhân tràn đầy sát khí, toàn thân huyết quang quấn quanh điên cuồng bắn ra.

    Uông Huyết Trạch ngòi trên một cái đầu người khổng lồ, có vô số đều nhỏ không ngừng đánh ra.

    Hai người tích súc đầy sát thế.

    Hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng ra tay, sát tính vốn đã lớn rồi, không thể giết được một ai trong ba mươi người đầu công phá phòng ngự tiểu trận hoàn toàn đốt lên sát khí của họ.

    Phòng ngự tiểu trận thứ ba mươi mốt đã phát.

    Trong ba mươi mốt phòng ngự tiểu trận đúng là cũng có một, hai cao thủ thế giới cảnh thập tầng nhưng người như thế đối với bọn họ, cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng thì tính cái thá gì.

    Chu Thiên Nhân và Uông Huyết Trạch cao cao tại thượng nhìn xuống chúng sinh bên dưới.

    Chu Thiên Nhân lạnh nhạt nói:

    - Uông Huyết Trạch, không bằng chúng ta so giết nguiwf đi, xem coi trong hai chúng ta ai giết nhiều hơn?

    Uông Huyết Trạch lắc đầu nói:

    - So giết người cũng được nhưng không thể chỉ so số lượng mà còn lại so chất lượng, chỉ về số lượng thì hơi chán à.

    Chu Thiên Nhân hời hợt nói:

    - Cũng tốt, chúng ta so về số lượng và chất lượng đi, xem coi nho chi văn minh sát tuyệt, trong chúng ta ai có chiến quả phong phú h.

    Bây giờ Chu Thiên Nhân và Uông Huyết Trạch sắp tiến hành rõ ràng là cuộc so tài giết người thảm thiết vô nhân đạo.

    Thân hình Chu Thiên Nhân như tia chớp, tới trên đầu Cát Nghĩa Thiên Tôn thế giới cảnh thập tầng.

    Cát Nghĩa Thiên Tôn, chính là một nhân tài của nho chi văn minh, gã không quá am hiểu tấn công nhưng giỏi về phòng ngự.

    Thấy Chu Thiên Nhân đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, gã như rơi vào hầm băng.

    Gã chỉ là một thế giới cảnh thập tầng bình thường, cách biệt với cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng lớn.

    Trong lòng gã cực kỳ kinh hoàng, lập tức lấy ra tam tự kinh.

    Gã là loại người chuyên tụ luyện tam tự kinh, tam tự kinh có tam giác ổn định nhất, là loại phòng ngự khá vững chắc.

    Tam tự kinh trong tay Cát Nghĩa Thiên Tôn so với trong tay Lăng Thanh Vân thì mạnh hơn rất là nhiều.

    À mà nhắc đến Lăng Thanh Vân thì gần đây gã luôn ở trong nho chi văn minh, nhưng Lục Nguyên ở nho chi văn minh quá ngắn nên không gặp được gã, nếu không thì lấy tính cách của hắn đã sớm xử lý gã rồi.

    Nhân tiện phải nói là Lăng Thanh Vân là đệ tử tuân thông, điều này cũng giải thích tại sao khí chất của gã khác hẳn người nho chi văn minh.

    Không sai, Lăng Thanh Vân cũng là quân cờ của Thiên Lý phó chủ văn minh.

    Lại nói Cát Nghĩa Thiên Tôn lấy ra tam tự kinh nhưng gã phát hiện không thể chặn được một kích huyết quang từ Chu Thiên Nhân.

    Trong chớp mắt một cái đầu người quái dị xuất hiện, một phen chặn lại huyết quang.

    Đầu óc Cát Nghĩa Thiên Tôn rối loạn, gã chỉ biết có người cứu mình.

    Gã liền chắp tay nói:

    - Đa tạ đạo hữu.

    Gã chưa nói dứt câu thì một cái đầu người rớt xuống, tam tự kinh chớp mắt bị đầu người phá.

    Khi đầu người rơi xuống thì đánh chết Cát Nghĩa Thiên Tôn ngay.

    Vèo một tiếng, hai cái đầu người rơi vào tay Uông Huyết Trạch, một là cái đầu vừa đánh ra, một là đầu của Cát Nghĩa Thiên Tôn.

    Uông Huyết Trạch nhìn hướng Chu Thiên Nhân, nói:

    - Đây là trong phòng ngự tiểu trận thứ ba mươi mốt chỉ có một thế giới cảnh thập tầng, ta giành trước vậy.

    Chu Thiên Nhân khẽ ồ lên, mới lơ là một chút so tài giết người đã bị Uông Huyết Trạch lấn lướt rồi.

    Nhưng Chu Thiên Nhân không quá để ý, so tài giết người chɠmới bắt đầu thôi, mặt sau còn có mười tám phòng ngự tiểu trận, vô số cao thủ nho chi văn minh cho gã thỏa thích giết.

    So tài giết người với Uông Huyết Trạch chỉ mới bắt đầu, gã sốt ruột làm gì?

    Hơn nữa Chu Thiên Nhân hiểu rõ, lần này là cơ hội hiếm có, bình thường không thể lấy được mạng, huyết phách của nhiều cao thủ như vậy thu vào tay, khiến xếp hạng của gã trong Thiên Bảng lên trên chút, có thể gần văn minh cảnh chút nữa.

    Uông Huyết Trạch ở bên kia điên cuồng gặt sinh mạng, đầu của gã vô tung, quỷ dị khó dò, hơn nữa bình thường tay vừa động thì có rất nhiều đầu người sẽ rơi ra khỏi thân thể, ngoan ngoãn rơi vào tay gã.

    Chu Thiên Nhân quát dài, huyết quang hiện hóa thành vô số máu bắn bốn phía.

    Chu Thiên Nhân và Uông Huyết Trạch so tài giết người vẫn đang tiếp tục.

    Số lượng của Chu Thiên Nhân là một trăm cái, không, chớp mắt đã đến một trăm lẻ bảy cái.

    Số lượng của Uông Huyết Trạch là một trăm lẻ sáu cái, không, hiện tại đã là một trăm mười lăm cái.

    Bởi vì Uông Huyết Trạch trước tiên giành ưu thế nên hơi chiếm trên cơ.

    Hưởng thụ nha!

    Cảm giác đồ sát thế này!

    Cảm giác so tài giết người thế này!

    Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch thật ra đều là tâm lý biến thái.

    Chu Thiên Nhân và Uông Huyết Trạch cùng nhắm ngay một cô gái, đó là một thế giới cảnh thập tầng Vân Vụ Thiên Tôn.

    Vân Vụ Thiên Tôn có loại xinh đẹp mờ ảo, là mỹ nhân khá nổi tiếng trong nho chi văn minh.

    Chu Thiên Nhân và Uông Huyết Trạch cùng nhắm ngay Vân Vụ Thiên Tôn có lý do rất đơn giản, đó là vì nàng đẹp, giết một mỹ nhân thì rất sung sướng.

    Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch cùng ra tay, lần này không ai nhường ai, đều ra tuyệt học, phút chốc khó chia cao thấp.

    Xem tình hình thì khả năng lớn nhất là Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch xé Vân Vụ Thiên Tôn thành hai nửa.

    Mắt thấy Vân Vụ Thiên Tôn sẽ bị hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng sẽ làm đôi thì chính lúc này, một luồng người đàn bà xuất hiện.

    ánh sáng chính khí này hóa thành hình quyển sach chặn lai gìcông kích của Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch.

    Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch cùng bị đánh lùi, hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng giật nảy mình.

    - Ai đó?

    Một thanh tuấn tú xuất hiện.

    - Thì ra là ngươi, Lý Thái Sử Lý tiểu tử, văn minh chi thư và chính tự.

    Ánh mắt Chu Thiên Nhân nóng cháy, nhưng phải cảnh giác nhất chính là Uông Huyết Trạch.

    Gã không cho rằng Lý Thái Sử là đối thủ của mình, nhưng vấn đề Uông Huyết Trạch thì khó giải quyết.

    Uông Huyết Trạch cười khùng khục nói:

    - Lý tiểu tử, không ngờ ngươi tự đưa lên cổ chịu chết, buồn cười quá.

    Uông Huyết Trạch phải đề phòng cũng là Chu Thiên Nhân thôi.

    Chu Thiên Nhân nói với Uông Huyết Trạch rằng:

    - Uông Huyết Trạch, chúng ta cứ kiềm chế lẫn nhau như vậy cũng không được, ngược lại để cho Lý tiểu tử được lợi.

    Lần trước cũng vì chúng ta kiềm chế nhau để hắn trốn thoát.

    Không bằng vầy đi, ta lấy văn minh chi thư, ngươi lấy chính tự, sao hả?

    Uông Huyết Trạch gật đầu.

    Thật ra cách phân như vậy chỉ làm bề ngoài, hợp tác này cùng lắm là đánh chết Lý Thái Sử xong sẽ kết thúc.

    Hai người này sẽ vẫn đánh nhau, Chu Thiên Nhân và Uông Huyết Trạch đều biết rõ điều đó.

    Lục Nguyên lạnh lùng nói:

    - Thật ra thì hai người không cần chia như vậy, bởi vì sẽ lập tức chết trong tay ta.

    Yên tĩnh!

    Lặng ngắt như tờ!

    Lục Nguyên nói cái gì vậy?

    Chu Thiên Nhân cho rằng đã nghe nhầm, gã xoa tai mình.

    Uông Huyết Trạch cũng nghĩ rằng gã nghe lầm, nhìn chằm chằm Lục Nguyên.

    Mấy người khác trong tiểu trận phòng ngự thứ ba mươi mốt đều nghe thấy câu nói của Lục Nguyên.

    Mới rồi họ bị Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch điên cuồng truy sát, họ vắt giò lên cổ chạy, Lục Nguyên đi ra rồi mới dần yên ổn lại nhưng họ không thể trốn được, bên cạnh có rất nhiều người Thiên Lý phó chủ văn minh giám sát.

    Họ muốn chạy trốn vào trong phòng ngự tiểu trận thứ ba mươi hai cũng đành bó tay, chỉ hy vọng Lý Thái Sử thắng được nhưng lòng biết rằng đó là điều không thể.

    Bởi vì đối thủ của hắn là người trong Năm Mươi Thiên Bảng.

    Năm Mươi Thiên Bảng ai nấy không phải là đại nhân vật vang dội cổ kim chứ?

    Dù có làm sao cũng đánh không lại đâu.

    Vậy nên khi họ nghe câu nói đó thì rất là giật mình.

    Bên Thiên Lý phó chủ văn minh cũng tĩnh lặng, tất cả bị một câu của Lục Nguyên chấn động.

    Họ không ngờ rằng Lý Thái Sử sẽ mặt dày đến như vậy, dốt nát cỡ nào, da mặt dày cỡ nào mới nói ra được câu khoác lác là giết hai Năm Mươi Thiên Bảng chứ?

    Tĩnh lặng nửa ngày sau biến thành tiếng cười giễu không dứt, cái này đúng là cười bể bụng.

    Chu Thiên Nhân chắp tay sau lưng, nói:

    - Lý Thái Sử, lúc trước ta nghe nói ngươi có thể tu luyện đến chính khí thập tầng, xem như ngươi có bản lĩnh giỏi nhất rồi, bây giờ ta phát hiện mình đã sai.

    Bản lĩnh lớn nhất của ngươi không phải chính khí thập tầng, mà là da mặt ngươi quá dày.

    Uông Huyết Trạch ngồi trên đầu cười hả họng cười to, gã cười sắp bể bụng rồi, gã như gặp hải chuyện buồn cười nhất trên đời.

    Gã chưa từng thấy hậu bối nào buồn cười như vậy, mơ tưởng viễn vông.

    Nếu cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng dễ dàng bị giết như vậy thì sẽ không qua vố số năm tháng dài dòng ngồi vững vàng trên Năm Mươi Thiên Bảng.

    Năm Mươi Thiên Bảng là vinh diệu lớn nhất dưới văn minh cảnh.

    Có bao nhiêu người muốn khiêu chiến Năm Mươi Thiên Bảng cuối cùng thành đống xương trắng.

    Lấy năm tháng hàng trăm vạn năm chắc chỉ có mình Hoang Chi Tử thành công mà thôi.

    Nhưng Hoang Chi Tử người ta bởi vì là kỷ nguyên chi tử, trời sinh có đại khí vận, Lý Thái Sử ngươi là cái thá gì mà dám so sánh cùng Hoang Chi Tử chứ?

    Lục Nguyên thở dài, thật ra sau khi hắn thành công trùng kích nửa bước văn minh cảnh rồi thì thực lực cao hơn Uông Huyết Trạch, Chu Thiên Nhân, sau đó còn hấp thu kiếm khí trên song thần kiếm, thực lực bản thân lần thứ hai tăng lên chút.

    Uông Huyết Trạch và Chu Thiên Nhân đúng là không biết sống chết mà, đặc biệt là Uông Huyết Trạch.

    Mình có tuyệt sát nhất kiếm, chỉ cần trong phạm vi rất gần rồi sơ sẩy là tuyệt đối không thể chạy khỏi một kiếm này, là triệt để tuyệt sát, không có khả năng chạy thoát.

    Bây giờ Uông Huyết Trạch đang điên cuồng cười to, rõ ràng là sơ sẩy.

    Đúng là muốn chết mà!

    Mặc dù bây giờ thân phận của mình là Lý Thái Sử, không thể sử dụng tuyệt sát nhất kiếm nhưng có thể dùng tuyệt sát nhất thư, đem kiếm đổi thành thư.

    Đương nhiên sách không khả năng có uy lực lớn bằng kiếm, sẽ kém hơn chút, cũng lộ chút ít sơ hở.

    Nhưng đây cũng là tuyệt đối tuyệt sát.

    Nhưng mình chưa từng thử đem kiếm đổi thành thư, trong đầu hơi mô phỏng làm sao đổi tuyệt sát nhất kiếm thành tuyệt sát nhất thư, thay đổi chút ít về binh khí, chiêu thức.

    Lục Nguyên là chuyên gia về mặt chiêu thức, cao thủ vô thượng đại tông sư, dưới đáy lòng ngẫm nghĩ một lát đã quyết định làm sao ra tay.

    Uông Huyết Trạch còn đang cười, gã cho rằng Lý Thái Sử nói muốn giết cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng là rất tức cười.

    Gã cười như điên, sơ hở khá lớn.

    Trong chớp mắt, Lục Nguyên ra tay.

    Lục Nguyên đúng là ra tay!

    Một chiêu này quá ngoan quá tuyệt quá độc quá quái quá cô quá tốc!

    Một chiêu này không!

    Thể!

    Hình!

    Dung!

    Không nói nên lời.

    Chiêu này vốn chính là không!

    Thể!

    Hình!

    Dung!

    Uông Huyết Trạch không hề đề phòng Lục Nguyên gì cả, cho rằng một Lý Thái Sử bình thường mà thôi, sao có thể là đối thủ của gã được.

    Kết quả chính lúc này, gã thấy một chiêu của Lục Nguyên.

    Khi gã thấy chiêu đó rồi, một chiêu không thể hình dung, gã chỉ có một phản ứng là, chết!

    Chiêu thức gì thế này!

    Uông Huyết Trạch muốn mau chóng lùi lại, gã bản năng cảm thấy không thể trốn thoát chiêu đó.

    Bản năng thì là vậy nhưng Uông Huyết Trạch là cg Thiên Bảng, không phải người bình thường.

    Trong khoảnh khắc Uông Huyết Trạch không thể dựng lênn hiều phòng ngự, gã chỉ có nước trốn.

    Gã vận Đầu Lô Phi Tiêu.

    Đầu Lô Phi Tiêu là một tuyệt học của Uông Huyết Trạch, tốc độ nhanh như tia chớp, và tại chỗ cũ còn để lại một cái đầu to ngăn thế đuổi theo của đối phương.

    Dựa vào Đầu Lô Phi Tiêu này không biết đã bao lần Uông Huyết Trạch tránh thoát sát chiêu của cường địch.

    Nhưng đây là lần đầu tiên Uông Huyết Trạch phát hiện Đầu Lô Phi Tiêu của mình hơi yếu, lần đầu tiên gã không tự tin vào chiêu bỏ trốn đỉnh cấp này.

    *Bùm!*

    Một chiêu này mạnh mẽ đâm vào ngực Uông Huyết Trạch, bảy mươi hai pháp lực khác nhau tạc nổ trong người gã.

    Uông Huyết Trạch lập tức bị thương không nhẹ.

    Tuyệt sát nhất kiếm bản thân do bảy mươi hai kiếm hóa thành một kiếm, chỉ cần đánh trúng người là sẽ có bảy mươi hai pháp lực khác nhau đánh ra.

    Chương 1271-1272: Chu Thiên Nhân

    Đau quá!

    Uông Huyết Trạch là cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng, mấy năm nay rất ít khi bị thương, vậy mà ngày hôm nay bị thương bởi chiêu này của Lục Nguyên, gã vừa kinh vừa nộ.

    Nhưng trước khi giận kinh cái gì gã phải chạy trốn trước đã, gã vận Đầu Lô Phi Tiêu tiếp, chớp mắt bay đến nơi rất xa, cách Lục Nguyên thật xa.

    Đáng tiếc!

    Lục Nguyên hơi tiếc, tiếc rằng hắn sử dụng là thư, chứ nếu chịu lộ thân phận giờ ra kiếm, dùng tuyệt sát nhất kiếm là có thể giết chết Uông Huyết Trạch rồi, chứ không phải như bây giờ chỉ làm gã bị thương thôi.

    Đây chính là uy lực của tuyệt sát nhất kiếm, cũng là một chiêu quái nhất đặc biệt nhất trong nhiều kiếm pháp của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đứng đây tiếc nuối không một chiêu giết chết Uông Huyết Trạch, tựa như lúc đó dùng kiếm này tru sát Ngọc Hoàng Đại Đế vậy.

    Người xung quanh thì sợ muốn rớt tim.

    Ví dụ như bên nho chi văn minh, họ cho rằng Lý Thái Sử có mạnh hơn thì cũng tới mức nào đó thôi, không khả năng là đối thủ của Năm Mươi Thiên Bảng.

    Năm Mươi Thiên Bảng đó!

    Là sự tòn tại trên cao xa!

    Mỗi một vị đều là đại nhân vật vang dội cổ kim!

    So với nửa bước văn minh cảnh thì cách biệt lớn đến khó thể tưởng tượng.

    Theo họ nghĩ thì Lý Thái Sử có thể chống đỡ nhiều chiêu của cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng mà không thua đã là chiến tích kinh khủng lắm rồi.

    Kết quả là Lý Thái Sử một chiêu đánh bị thương Uông Huyết Trạch.

    Cái này!

    Mới rồi đám Thiên Lý phó chủ văn minh còn cười nhạo Lý Thái Sử câm như hến, cười không nổi nữa.

    Họ có cùng phản ứng như nho chi văn minh, chuyện gì vậy trời!

    Cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng!

    Đấy là cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng!

    Lý Thái Sử có yêu nghiệt cỡ nào cũng không khả năng đánh bị thương cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng được chứ.

    Cái này!

    Uông Huyết Trạch thụt lùi không biết xa bao nhiêu, sắc mặt không dễ nhìn lắm, một là vì mới rồi bị Lục Nguyên làm bị thương, thương rất là nặng.

    Thứ hai là nghĩ lại một chiêu kinh hồn vừa rồi, gã ngẫm nghĩ thôi đã thấy ớn lạnh rồi, đó là một chiêu khủng bố biết bao.

    Thứ ba là gã đường đường là cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng, vậy mà bị một hậu bối làm bị thương, mất hết sĩ diện.

    Không giết chết Lý Thái Sử thì gã không thể lấy lại mặt mũi được.

    Chu Thiên Nhân là người ngoài cuộc sáng suốt, gã nhìn thấy Lục Nguyên đánh ra một chiêu kia, lập tức có phán đoán như vầy, một chiêu kia rất là tuyệt nhưng có một sơ hở nhỏ.

    Nếu không phải có một sơ hở nhỏ này thì Uông Huyết Trạch bây giờ chết rồi chứ không sống nổi.

    Thật là một chiêu khủng khiếp, Chu Thiên Nhân rất là rung động.

    Cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng luôn là nhìn xuống thế giới cảnh, cho dù Hoa Pháp Thánh được gọi là đứng nhất dưới Năm Mươi Thiên Bảng thì đối với Chu Thiên Nhân không đáng để vào mắt.

    Chu Thiên Nhân phân tích rằng:

    - Uông Huyết Trạch, mới rồi một chiêu này của hắn bị hạn chế khoảng cách, tốt nhất là chúng ta đừng cách hắn quá gần, khoảng cách xa thì sẽ mất tác dụng ngay.

    Cùng lúc đó dường như chiêu này không phải hắn tự sáng tạo rồi, chắc hắn họ từ thượng cổ, có sơ hở rất cứng nhắc, nếu là hắn tự sáng tạo thì sẽ không có sơ hở lớn như vậy.

    Chu Thiên Nhân không uổng là Chu Thiên Nhân, khoảnh khắc đã phân tích ra tất cả sơ hở, nhưng hiểu sai nguyên nhân rồi.

    Uông Huyết Trạch hít sâu một hơi, nói:

    - Hiểu rồi, Chu Thiên Nhân, chờ lát nữa chúng ta ra tay, nhưng đánh thì đánh cái tên này thuộc về ta giết, không giết tên này ta khó thể rửa mối nhục!

    Uông Huyết Trạch cảm thấy bị Lục Nguyên đánh thương rất là mất mặt.

    Chu Thiên Nhân nói:

    - Không thành vấn đề, nhưng đồ vậtnày nọ thì ta muốn bảy phần.

    Đây là yêu cầu hợp lý, Uông Huyết Trạch đang bị thương, cơ bản là do Chu Thiên Nhân giết thôi.

    - Và chiến tích giết người này cũng tính bảy phần cho ta, bỏ trong so tài giết người của chúng ta.

    Không sai, so tài giết người còn đang tiếp tục, hai vị cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng nhất quyết giết người nho chi văn minh, không thì không bỏ qua.

    Mặc dù Lý Thái Sử kinh diễm một phen nhưng chỉ là một phen mà thôi, ngẫu nhiên được đến một chiêu bí truyền thượng cổ mà thôi, vậy mà cũng mơ chặn được công kích của hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng hả, buồn cười quá đi.

    Hai vị cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng trong năm tháng vô tận không biết đã thấy bao nhiêu thiên tài tuyệt diễm rồi, nhưng những thiên tài xuất sắc này đã hóa thành đống xương trắng.

    Tuyệt thế thiên tài?

    Cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng chúng ta thấy nhiều rồi, giết nhiều thì cũng chẳng có gì ghê gớm lắm.

    Chớp mắt Uông Huyết Trạch đánh ra Chư Thiên Nhân Đầu, Chư Thiên Nhân Đầu tức là có vô số cái đầu vòng quanh bao vây đối phương bên trong, mỗi đầu người có một năng lực riêng, và những đầu người này tình cờ hợp với con số thiên địa, bên trong ẩn dấu đủ các loại sát trân, quái dị khó lường.

    Uông Huyết Trạch lợi hại nhất là Đại Nhân Đầu Thuật, đối với Lục Nguyên có được chính tự thì vô dụng, không bằng lấy Đại Nhân Đầu Thuật và Chư Thiên Nhân Đầu sẽ càng khủng bố, nhưng không có Đại Nhân Đầu Thuật phối hợp thì gã cũng sẽ phát động văn minh sát ca!

    Khi Lục Nguyên thăng lên thế giới cảnh thập tầng đã từng vang lên văn minh chi ca, khi hắn lên đến nửa bước văn minh cảnh thì cũng có vang văn minh chi ca.

    Mà văn minh sát ca tức là thay đổi một chút nội dung văn minh chi ca khiến nó tạo thành sát thế mạnh mẽ, nên mới gọi là văn minh sát ca.

    Cùng lúc đó, văn minh sát ca thật ra là thủ đoạn công kích văn minh cấp duy nhất mà dưới văn minh cảnh có thể nắm giữ.

    Thủ đoạn công kích văn minh cấp khác rõ ràng không đủ dùng.

    Văn minh sát ca chính là như vậy, ngươi càng tới gần văn minh cảnh thì văn minh sát ca có tác dụng càng lớn.

    Nếu văn minh sát ca đã là thủ đoạn văn minh cấp thì tất nhiên hơn xa thủ đoạn bình thường.

    Lúc này Uông Huyết Trạch lấy ra văn minh sát ca, sát khí đậm đặc phát ra từ trong văn minh sát ca như muốn đẩy người vào sống chết.

    Văn minh sát ca có chín phần chín là hướng về Lục Nguyên nhưng những người khác cũng bị lan đến, cực kỳ khó chịu.

    Nhiều người bị nổ tung, rõ ràng cái này là địch ta gì đều giết.

    Dù là người của nho chi văn minh hay Thiên Lý phó chủ văn minh, hai phe đều cuống cuồng chạy trốn, cách xa nơi này, xung quanh phút chốc trống trơn.

    Lục Nguyên chưa từng chịu công kích như vậy, phút chốc cảm thấy có vô số sát khí xâm nhập vào đầu óc, vô cùng khó chịu.

    Lục Nguyên lập tức lấy ra chính tự, phút chốc ánh sáng tỏa rực rỡ.

    Chính tự xuất hiện rồi cảm giác dễ chịu hơn chút, nhưng văn minh sát ca công kích vẫn liên miên không ngừng ập đến.

    Đây là loại ca khúc gì vậy, chẳng những giết thần hồn mà còn tổn thương thân thể, pháp lực, dường như có vô tận quái lạ ở trong tiếng ca muốn tiêu diệt mọi thứ vậy.

    Trong lòng Lục Nguyên nảy ra hoảng hốt, đây chính là một kích văn minh cấp, đương nhiên đặt ở cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng thì càng thêm yếu nhưng công kích cực kỳ yếu thì vẫn khiến mình rất khó chịu.

    Thấy tác dụng của văn minh sát ca to lớn, Chu Thiên Nhân hét to:

    - Ta chủ thiên địa, huyết chi thế giới!

    Xung quanh thành thế giới huyết hải, máu và đầu người bổ sung cho nhau.

    Chu Thiên Nhân cũng lấy ra văn minh sát ca, cái của gã càng âm trầm, đáng sợ, sát khí nặng hơn.

    Lục Nguyên như cảm giác mình đang bị văn minh hủy diệt vậy.

    Chu Thiên Nhân vừa ra tay cũng cho thấy gã có thực lực cao hơn Uông Huyết Trạch một chút.

    Văn minh sát ca của gã hơi mạnh hơn Uông Huyết Trạch, biểu hiện gã tới gần ngưỡng văn minh hơn Uông Huyết Trạch.

    Theo văn minh sát ca của Chu Thiên Nhân vang lên, huyết hải thế giới của gã không ngừng nhấp nháy bay múa.

    Văn minh sát ca của Uông Huyết Trạch khiến đầu người lắc lư điên cuồng.

    Lục Nguyên nâng chính tự lên không trung, Truyền Chính Tiên Thư mở rộng rất lớn, đây là một loại công kích chưa từng đụng tới.

    Đối mặt loại công kích này thì mình nên làm sao đây?

    Phải rồi, văn minh sát ca là do văn minh chi ca chuyển biến tới, mình từng nghe văn minh chi ca, có thấy ngưỡng văn minh rồi, có phải là mình cũng có thể sáng tạo ra văn minh sát ca không?

    Chế ngự ngược lại văn minh sát ca của Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch?

    Trong khi bị hai cao thủ văn minh công kích thì Lục Nguyên phân tích văn minh sát ca của đối phương, rồi so sánh với văn minh chi ca từng nghe, xem coi điểm khác nhau giữa văn minh sát ca và văn minh chi ca là cái gì, rốt cuộc là phần nào cần thay đổi.

    Lục Nguyên không ngừng phân tích hai loại văn minh sát ca khác nhau.

    Chỗ này phải cảm ơn Uông Huyết Trạch, Chu Thiên Nhân, văn minh sát ca của mỗi người có điều khác nhau, vừa lúc có hai thứ để tham khảo rồi đối chiếu văn minh chi ca nguyên bản mới tiện cho so sánh, thay đổi phần nào.

    Nếu chỉ có một thứ để tham khảo thì khó mà tìm hiểu gì nhiều được.

    Khi Lục Nguyên đón đỡ công kích thì đang không ngừng tham ngộ, dần dần văn minh sát ca của hắn sắp thành hình.

    Lúc này Lục Nguyên chợt nghĩ tới một việc, nếu giết Uông Huyết Trạch, Chu Thiên Nhân thì hỗn độn văn minh mảnh vỡ trong văn minh chi bàn của họ có phải chăng sẽ trở thành chiến lợi phẩm của mình?

    Uông Huyết Trạch và Chu Thiên Nhân,hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng trong lòng cực kỳ rung động.

    Lúc họ đấu với Lý Thái Sử thì phát hiện thực lực của hắn đã có thể xếp vào trong Năm Mươi Thiên Bảng.

    Một người tuổi còn trẻ như vậy tại sao có thực lực như thế?

    Chuyện này là sao?

    Trong lòng hai người đều dấy lên một thắc mắc như nhau.

    Nhưng trong lòng hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng Uông Huyết Trạch, Chu Thiên Nhân đều dâng lên cùng một ý niệm.

    Phải giết chết Lý Thái Sử này, không thể để hắn cứ tiếp tục phát triển được, nếu cứ mặc cho hắn trưởng thành thì nguy rồi, nói không chừng Lý Thái Sử có cơ hội trùng kích nửa bước văn minh cảnh.

    Khí vận trùng kích nửa bước văn minh cảnh chỉ nhiều như vậy, nếu thêm một người thì ít đi một người có thể thành công trùng kích, đây là việc đơn giản như vậy đấy.

    Văn minh sát ca của Uông Huyết Trạch và Chu Thiên Nhân hỗ trợ cho nhau biết thành sát thế rít gào.

    Trước sự vây công của hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng, Lục Nguyên không hề quen thuộc văn minh sát ca, oa một tiếng hộc ngụm máu, hiển nhiên bị thương khá nặng.

    Thật ra bị thương nặng, không quen thuộc thủ đoạn tác chiến của cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng thì xui như vậy đấy.

    Lục Nguyên hộc máu xong không vội vã, hắn đã nắm giữ được cách sửa đổi văn minh sát ca rồi.

    Uông Huyết Trạch quát to, đầu người biến đổi trên không trung:

    - Lý Thái Sử, đi chết đi!

    Huyết quang của Chu Thiên Nhân ở không trung biến thành huyết chi ngân đồng, huyết chi ngân hà xoay quanh.

    Gã không lên tiếng nhưng mục tiêu hiển nhiên chỉ có một, đó chính là quyết tâm giết Lục Nguyên.

    Lục Nguyên giơ lên Truyền Chính Tiên Thư, không ngừng thụt lùi, nói:

    - Này, Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch, các ngươi sẽ không cho rằng chỉ mình các ngươi biết văn minh sát ca đi?

    Ta cũng biết đấy nhé!

    Khi Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch chưa kịp phản ứng thì Lục Nguyên cũng lấy ra một bài văn minh sát ca.

    Đó là văn minh sát ca rộng lớn sát ý cỡ nào.

    Trong bài văn minh sát ca này có văn minh vĩ đại, hùng ngạn rộng lớn, trong ca khúc ghi chép ghi chép trứ văn minh vô thượng huyền diệu, đang ca ngợi văn minh, tán ca văn minh vĩ đại, hoàn mỹ, truyền bá vạn vật.

    Sinh linh đều sinh hoạt trong văn minh.

    Văn minh bao dung thiên địa vạn vật không chỗ nào mà không bao lấy.

    Trên bầu trời chớp lóe văn minh chương nhạc.

    Từng văn minh âm điệu không ngừng nhấp nháy.

    Nhưng mà, đây chỉ là mới bắt đầu.

    Lập tức văn minh nhạc nhấp nháy, âm phù phập phồng tất cả biến thành sát thế cực kỳ đáng sợ.

    Vốn văn minh chi ca càng là huyền diệu biến thành sát thế càng khủng bố, tựa như địa ngục một bên thâm mà bát ngát, như vô số ma thần, ma tổ sâu trong địa ngục nhảy ra muốn giết ngươi, không, không đúng, thật giống như là nguyên địa ngục ập hướng ngươi vậy.

    Cách ngưỡng cửa văn minh càng gần thì địa ngục càng khủng bố!

    Bây giờ Lục Nguyên lấy ra văn minh sát ca hóa thành âm nhạc địa ngục khoa trương như vậy đấy, gần như nguyên địa ngục rơi xuống.

    Địa ngục của Uông Huyết Trạch, Chu Thiên Nhân so với của Lục Nguyên thì nhỏ bé rất nhiều.

    Địa ngục to lớn đem địa ngục của Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch chen ra ngoài.

    Lục Nguyên thì như chúa tể địa ngục!

    Địa ngục này không như bình thường chỉ táng người bình thường, nó có thể táng tiên táng phật, táng ma táng yêu, táng thần, vạn vật đều táng, điều này đối với sinh mệnh văn minh cấp đều có thể táng hết.

    Trong địa ngục này Lục Nguyên chiếm ưu thế quá lớn.

    Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch cùng biến sắc.

    Hai người đều phát hiện Lục Nguyên lấy ra văn minh sát ca và địa ngục do văn minh sát ca biến thành khủng bố hơn của họ rất là nhiều, điều này biểu thị Lý Thái Sử so với họ càng tới gần ngưỡng cửa văn minh.

    Làm sao có thể?

    Lý Thái Sử làm sao mà càng gần ngưỡng cửa văn minh hơn họ được chứ?

    Đây chính là ngưỡng cửa văn minh!

    Không biết có bao nhiêu người tu hành nhiều năm rồi mà muốn tới gần một bước khó như lên trời.

    Uông Huyết Trạch và Chu Thiên Nhân lập tức không kích động nữa vì không rảnh.

    Bây giờ Lục Nguyên chiếm ưu thế tuyệt đối, Uông Huyết Trạch, Chu Thiên Nhân phát hiện cứ tiếp tục thế này thì họ sẽ thua trong tay Lý Thái Sử, đặc biệt là bản thân Uông Huyết Trạch từ đầu đã bị tuyệt sát nhất kiếm của Lục Nguyên làm bị thương.

    Đến đây thì Uông Huyết Trạch, Chu Thiên Nhân lấy ra thủ đoạn mạnh nhất.

    Uông Huyết Trạch sử dụng tiền cổ nhân đầu thuật, tiền cổ nhân đầu thuật là lấy cái đầu một vị cố hủy kỷ nguyên trước.

    Đầu người cố hủy này có một chút lực sinh diệt kỷ nguyên, bây giờ Uông Huyết Trạch liều mạng, không làm liều thì e rằng sẽ chẳng có cơ hội nữa.

    Trước khi gã ra tay thật sự không ngờ Lý Thái Sử sẽ mạnh như vậy.

    Lục Nguyên cũng sử dụng tuyệt kỹ trong đời, huyết sắc ngân hà!

    Chiêu huyết sắc ngân hà là khi gã đánh chết số người trên ngân hà tinh cầu đông đúc mới luyện thành chiêu đó, vô tận nguyên huyết tuôn ra từ tay gã đánh hướng Lục Nguyên.

    Bây giờ gã cũng muốn liều mạng với Lục Nguyên.

    Lục Nguyên tiến lên một bước, tay vung, nói:

    - Hai con sâu sắp hấp hối các ngươi cũng dám vùng vẫy?

    Thật nực cười.

    Truyền Chính Tiên Thư ở không trung hóa ra vô số đạo lý, đạo lý cho rằng dùng đầu người làm binh khí là sai, nên Uông Huyết Trạch hành động sai lầm, đạo lý cho rằng Chu Thiên Nhân cùng huyết làm vũ khí là sai, vậy nên ctm cũng sai lầm.

    Chương 1273-1274: Thiên bảng thay đổi

    Đây chính là trời đất bao la đạo lý lớn nhất!

    Trời đất bao la đạo lý lớn nhất, đây là siêu cấp sát chiêu của nho chi văn minh, vốn không tùy tiện truyền nhưng Lục Nguyên cơ bản học xong nho chi văn minh kiếm đạo từ đó ngộ ra chiêu trời đất bao la đạo lý lớn nhất.

    Chiêu trời đất bao la đạo lý lớn nhất này nếu như sử dụng lúc mình chiếm ưu thế thì là cấp tuyệt sát, Lục Nguyên lấy ra chiêu này thì Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch rơi vào thế yếu hoàn toàn.

    Mặc dù hai người có vung ra tuyệt kỹ vô tận nhưng đối mặt chiêu trời đất bao la đạo lý lớn nhất không thể nào chống đỡ được, chỉ có không ngừng bị công kích, không ngừng bị đánh trúng.

    Họ đúng là cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng nhưng không hơn được đạo lý.

    Khi Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch không ngừng giãy dụa thì thân hình Lục Nguyên ngày càng lớn, Truyền Chính Tiên Thư ngày càng to ra, hình qua trăm trượng, ngàn trượng, Truyền Chính Tiên Thư ngày càng to tới hơn ngàn trượng.

    Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch ở trong trang sách Truyền Chính Tiên Thư giãy dụa vùng vẫy, lây ra các loại sát chiêu đánh vào trang sách mà nó không chút sứt mẻ.

    Lục Nguyên nhìn Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch trong trang sách, nói:

    - Hai ngươi tạo sát nghiệt vô biên, ngay hôm nay ta thay trời hành đạo tiêu diệt hai ngươi!

    Truyền Chính Tiên Thư đột nhiên khép lại, bùm một tiếng đem hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch kẹp nát trong trang sách.

    Hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng cứ thế chết rồi!

    Thật là chuyện khó thể tưởng tượng.

    Cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng mõi người đều là hạng nổi tiếng vang dội cổ kiếm, cái tên Năm Mươi Thiên Bảng trong Thiên Lý phó chủ văn minh và di thất địa thaóng hiện, nghe đến cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng ai mà không ngưỡng mộ ba phần, mỗi một cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng muốn chết thì vô cùng khó khăn.

    Nhưng bây giờ, hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng đã chết trong tay Lý Thái Sử.

    Lý Thái Sử là ai?

    Nghe nói xuất thân từ khinh chi văn minh, bị Nho Chi phó chủ văn minh thu làm đệ tử, khá là trẻ tuổi, có chiến tích đánh bại Ma Chi Tử.

    Khi ấy hắn đánh bại Ma Chi Tử đã là kỹ kinh tứ đường, bây giờ lại đánh chết hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng càng khiến người vô cùng kinh sợ.

    Lý Thái Sử giết chết đại nhân vật Thiên Bảng!

    Lý Thái Sử giết chết cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng!

    Trong đầu mọi người, trong lòng, trong tâm đều vang vọng câu nói này!

    Tất cả không kịp phản ứng lại, phút chốc ngơ ngác, chủ yếu là vì cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng chết ngay trước mắt thật là quá kích thích.

    Hơn nữa không phải một cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng mà tới hai người cùng chết đi.

    Không ngơ ngác chỉ mình Lục Nguyên, giết chết cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng thì cứ giết, Uông Huyết Trạch và Chu Thiên Nhân đều là thứ tội ác ngập trời, xem như hắn vì trừ hại tai họa to lớn trong thiên địa.

    Cùng lúc đó lúc hắn ở Lý Thái Sử không có sát chiêu gì, bây giờ ngộ ra một trong tuyệt kỹ chung cực của nho chi văn minh 'trời đất bao la đạo lý lớn nhất', rốt cuộc thì Lý Thái Sử có sát chiêu rồi.

    Lục Nguyên và Truyền Chính Tiên Thư cùng thu nhỏ này, co rút kích cỡ bình thường.

    Sau đó hắn cảm giác trong Truyền Chính Tiên Thư có mảnh vỡ văn minh, lòng máy động.

    Văn minh mảnh vụn, đây là thứ mình cần nhất.

    Không sai, Uông Huyết Trạch, Chu Thiên Nhân cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng sau khi chết để lại văn minh mảnh vỡ.

    Lục Nguyên hơi kích động, trong văn minh thánh địa thì văn minh chi bàn của mình đã chứa đầy bốn phần văn minh mảnh vỡ rồi, hiện tại còn lại văn minh mảnh vỡ rốt cuộc đến.

    Lục Nguyên phát hiện trong tay có không ít văn minh mảnh vỡ, tuy hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng chết thì rớt lại hơi ít nhưng cũng nhiều hơn văn minh mảnh vỡ trong văn minh chi bàn của mình rồi.

    Lục Nguyên bỏ mặc tất cả, lập tức lấy văn minh mảnh vỡ từ chỗ Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch bỏ hết vào văn minh chi bàn của mình.

    Nhưng gắn vào mới phát hiện hàn toàn không thể gắn vào được.

    Không sai, không thể đem văn minh mảnh vỡ của hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng gắn vào trong văn minh chi bàn của mình, có lực bài xích, đây là sao?

    Không lẽ mình không thể lợi dụng những văn minh mảnh vỡ này được ư?

    Lục Nguyên trầm ngâm một lát đã nghĩ ra nguyên nhân.

    Văn minh mảnh vỡ trong văn minh thánh địa gọi là hỗn độn văn minh mảnh vỡ, cũng là nhiều chủ văn minh duy nhất văn minh mảnh vỡ hệ hỗn độn.

    Lúc đó đã nói rồi, hỗn độn văn minh mảnh vỡ là bao dung tất cả, ai cũng dung hòa được nên mọi người đều đi văn minh thánh địa.

    Khi đó mình có được hỗn độn văn minh mảnh vỡ bỏ vào văn minh chi bàn hoàn toàn không thành vấn đề.

    Những hỗn độn văn minh mảnh vỡ thành của mình rồi thì có thuộc tính của mình, đó là thuộc tính chính khí.

    Văn minh mảnh vỡ của hai người Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch một là huyết thuộc tính, một là tà ma thuộc tính chứ không phải hỗn độn thuộc tính, vậy nên mới bài xích với văn minh chi bàn của mình mà không dung hòa, giải thích như vậy khá là hợp lý.

    Trong trung ương thiên triều, ở khu vực trung tâm có một khói ngọc bia to lớn, ngọc bia đó đại biểu cho tang thương, cổ lão, kỷ nguyên vĩ ngạn.

    Khối ngọc bia đó đại biểu cho hỗn độn, hồng mông.

    Nó đến từ chân trời, lúc khia hoang thì có ngọc bia.

    Lúc không có trời đã có ngọc bia.

    Khối ngọc bia đó sớm hơn số trời, khi kỷ nguyên mới lập thì đã có bia này.

    Khối ngọc bia này đúng là có lực lượng không thể tưởng tượng.

    Trên ngọc bia to lớn có năm mươi cái tên.

    Năm mươi cái tên mỗi một cái đều đại biểu nhân vật kinh thiên động địa, cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng.

    Đây là năm mươi người gần Thiên Bảng nhất.

    Người đứng đầu Năm Mươi Thiên Bảng có tên Cổ Thủy, tự xưng sơ bộ văn minh.

    Cổ Thủy là trong truyền thuyết người thứ nhất sinh ra tại kỷ nguyên này, từng thất bại khi trùng kích nửa bước văn minh cảnh, nhưng trùng kích nửa bước văn minh cảnh mà không chết được gọi là người gần văn minh cảnh nhất.

    Dường như gã chỉ cần bước ra nửa bước cuối cùng là có thể trở thành văn minh, vậy nên mới được gọi là sơ bộ văn minh.

    Nhưng mặc dù chỉ kém nửa bước cuối cùng thì gã không trở thành văn minh thật sự.

    Cách nửa bước văn minh đều cực kỳ khó đi!

    Không biết Cổ Thủy đã bao nhiêu năm không thấy tung tích.

    Người xếp hạng bảy ngồi cạnh Năm Mươi Thiên Bảng có tên gọi văn minh chi bặc Phương Chu, có thể xếp hạng bảy trong Năm Mươi Thiên Bảng đã rất gần với văn minh cảnh.

    Văn minh chi bậc Phương Chu giỏi về đạo bói toán, gã ngồi bên cạnh Thiên Bảng ngọc bia, lấy ngọc bia thôi diễn vô thượng bói toán chi đạo lấy đó tăng tu vi cho mình.

    Gã ngồi đây không biết mấy vạn năm, mấy chục vạn rồi mà không nhúc nhích một bước.

    Vì trùng kích nửa bước văn minh cảnh gã có thể làm đến mức này.

    Phương Chu nhắm mắt thôi diễn thiên đạo trong lẽ tất nhiên, thiên đạo khó dò!

    Chính lúc này, mắt Phương Chu bỗng chớp lóe.

    Lát sau trên Năm Mươi Thiên Bảng, xếp hạng thứ bốn mươi sáu Thiên Nhân Diệt Tuyệt Chu Thiên Nhân, và hạng thứ bốn mươi bảy Nhân Đầu Chuyên Gia Uông Huyết Trạch bị xóa đi, khiến Phương Chu biến sắc mặt.

    Điều này rất hiếm thấy, từ khi Năm Mươi Thiên Bảng rất ít khi hoán đổi, muốn một người Thiên Bảng chết là cực kỳ khó khăn, trừ phi văn minh cảnh ra tay.

    Lập tức trên Thiên Bảng xuất hiện hai cái tên mới, tên hai người mới đầu ở chót Thiên Bảng.

    Một là Lý Thái Sử, một là Hoang Chi Tử.

    Hoang Chi Tử vốn không có tên, gã là con cưng của ông trời, mới ra tay liền có

    vô cùng đại khí vận, kết quả là được xưng Hoang Chi Tử, Hoang Chi Tử chính là tên của gã.

    Phương Chu nhìn hai cái tên mới xuất hiện, Hoang Chi Tử nổi tiếng như cồn, gã ngồi mấy chục năm tại đây có từng nghe nói.

    Còn Lý Thái Sử là ai?

    Lấy quy liệt dịch sổ của gã phỏng đoán, giật mình phát hiện kẻ giết hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng chính là Lý Thái Sử này.

    Phương Chu ngây ra.

    Cái này khoa trương quá đi!

    Người mới chui ra này lại có thực lực như vậy!

    Trước kia đã nói ngọc bia này có năng lực quy thần khó df, có thể thôi diễn thiên cơ.

    Hai người mới vào bảng xếp hạng không ngừng tiến bộ, cái tên Lý Thái Sử xác định ở vị trí bốn mươi sáu thì không tiến tới nữa.

    Hoang Chi Tử thì không ngừng tiến lên, rất nhanh vượt qua Lý Thái Sử vào trong hơn ba mươi người.

    Cái tên của gã không ngừng vượt qua hơn ba mươi người, cuối cùng dừng lại ở thứ hai mươi sáu.

    Đây thật ra cũng có nguyên nhân, Phương Chu lấy quy liệt thiên cơ dịch sổ đi thôi diễn, lập tức phát hiện chiến tích của Hoang Chi Tử.

    Trước đó không lâu Hoang Chi Tử đánh bại vị thứ hai mươi sáu Trường Đạo Thiên Vương La Sâm.

    Trường Đạo Thiên Vương La Sâm cũng là một nhân vậtiên kiếm há nổi tiếng, đao pháp tiến vào hsa cảnh, người như vậy thế mà bị Hoang Chi Tử đánh bại.

    Hèn chi, Lý Thái Sử đánh bại Chu Thiên Nhân cho nên xếp ở vị trí thứ bốn mươi sáu.

    Hoang Chi Tử đánh bại Trường Đạo Thiên Vương La Sâm vị trí thứ hai mươi sáu cho nên xếp ở hai mươi sáu.

    Trong cõi trời đất chiến tích liên quan đến năm mươi cao thủ thật ra đều tập trung tại đây.

    Lý do hiện ra cái tên Lý Thái Sử cũng rất đơn giản, Nho Chi phó chủ văn minh năm đó được một cơ duyne lấy được một dị vật, dùng dị vật này thay đổi tên thì ngay cả ngọc bia cũng bị che lấp.

    Thật ra điều này là để thân phận Lý Thái Sử của Lục Nguyên không bị nghi ngờ, ngay cả ngọc bia còn biểu hiện là Lý Thái Sử thì sao sai lệch được.

    - Lý Thái Sử, đó là ai?

    Từ đâu ra?

    Phương Chu chìm trong suy tư.

    Lúc này trong nho chi văn minh Lục Nguyên đang thu gom văn minh mảnh vỡ của Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch, tan biến không ít nhưng còn để lại cũng khá nhiều, coi như chia năm năm đi.

    Số lượng văn minh mảnh vỡ để lại so với tổng sản lượng của Lục Nguyên còn nhiều hơn, nhưng hắn phát hiện một vấn đề là không sử dụng được, không phải hỗn độn thuộc tính nên hết cách rồi.

    Xem ra mình phải nghĩ cách ngưng luyện văn minh mảnh vỡ mới được.

    Lục Nguyên một hơi bay vào trong thứ bốn mươi chín tọa phòng ngự tiểu trận, nói:

    - Khổng Ni sư huynh, Khổng Minh đức sư huynh, hiện tại thu được văn minh mảnh vỡ của Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch rồi, có cách nào khiến chúng để cho ta sử dụng không?

    Lục Nguyên hỏi xong phát hiện Khổng Ni và Khổng Minh Đức bộ dạng ngây ngốc thì ngẩn ra, không biết rằng hai Khổng Ni, Khổng Minh Đức sắp bị hắn làm cho ngu ra.

    Mấy người khác cũng đành thôi, Khổng Ni, Khổng Minh Đức là nửa bước văn minh cảnh cho nên càng hiểu sự cường đại của Năm Mươi Thiên Bảng.

    Nói thế này, nửa bước văn minh cảnh bình thường trình độ cỡ như Khổng Ni, Khổng Minh Đức, đẳng cấp cao thì cỡ như Ngọc Hoàng Đại Đế, cao hươn chút thì như lúc đó ở văn minh thánh địa, trình độ của Lục Nguyên, đẳng cấp cao nữa thì là cỡ Hoa Pháp Thánh.

    Bốn đẳng cấp đi lên mới tới Năm Mươi Thiên Bảng.

    Từ đo có thể thấy Năm Mươi Thiên Bảng cường đại!

    Thiên lý văn minh có một Uông Huyết Trạch Năm Mươi Thiên Bảng luon khiến người hâm mộ ghen tỵ, biết uy lực vô biên của gã thế mà bây giờ bị Lý Thái Sử hủy diệt.

    Đợi Lục Nguyên thúc giục vài tiếng, Khổng Ni và Khổng Minh Đức mới kịp phản ứng lại.

    Khổng Ni ho khan nói:

    - Cái này có một cách, ta còn nhớ một môn luyện hóa văn minh thuật!

    Để ta truyền tâm pháp cho ngươi đi.

    Gã giơ ngón tay lên điểm vào ngón tay Lục Nguyên, một luồng tâm pháp truyền vào trong thần thức của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên chớp mắt hiểu ra tâm pháp này, đó là một bộ luyện hóa văn minh mảnh vỡ nhưng hao tổn nghiêm trọng, tuy nhiên cũng hết cách dường như loại thuộc tính này nhất định hao tổn nghiêm trọng.

    Lục Nguyên lập tức khoanh chân ngồi, bắt đầu luyện hóa văn minh mảnh vỡ của Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch, chân hỏa hừng hực bốc lên từ đôi tay, loại chân hỏa này đã không phải là thần hỏa bình thường, một loại gần với văn minh chi hroa.

    Bên trong này có đại đạo văn minh, bản thân thuộc tính tà ma, thuộc tính huyết, thuộc tính hỗn độn đều không ngừng bị văn minh chi hỏa cấp thần hỏa này bốc hơi hết, cuối cùng còn lại văn minh mảnh vỡ khá tinh thuần nhưng số lượng đã ít rất là nhiều.

    Tuy nhiên hao tổn thế này cũng là bất đắc dĩ.

    Lục Nguyên không do dự gì nữa, đặt những văn minh mảnh vỡ vào trong văn minh chi bàn của mình, lần này không có phản ứng bài xích gì nữa, thuạn lợi bỏ chúng vào trong văn minh chi bàn.

    Lục Nguyên phát hiện văn minh chi bàn của mình có khoảng sáu phần rồi, lúc hắn bước ra khỏi văn minh thánh địa chỉ chừng bốn phần thôi, còn kém bốn tầng cuối, làm thịt vài tên Năm Mươi Thiên Bảng là cơ bản có thể tụ tập đủ văn minh chi bàn rồi.

    Lục Nguyên mới đứng lên thì phát hiện xung quanh người thiên lý văn minh lùi lại vài bước, thực lực của họ tương đương với nho chi văn minh, bây giờ đụng phải kẻ giết hai cao thủ Uông Huyết Trạch, Chu Thiên Nhân thì còn vênh váo gì được nữa.

    Bây giờ họ muốn trốn nhưng vấn đề là trốn không thoát.

    Thiên Lý phó chủ văn minh còn đang chiến đấu trên không trung, gã cai quản rất là nghiêm ngặt, nếu có kẻ gặp trận trốn thoát thì sẽ chém chết, nên chúng làm sao dám trốn.

    Tuy nhiên nếu không trốn cũng chẳng thể địch lại Lý Thái Sử được.

    Một đống người thế giới cảnh thập tầng và nửa bước văn minh cảnh của thiên lý văn minh đều hy vọng có thể vùi đầu xuống đất cho rồi, không bị ai chú ý thì tốt rồi.

    Nhưng đâu phải chúng muốn vùi đầu thì vùi được, bây giờ là cơ hội suy yếu thiên lý văn minh sao mà Lục Nguyên bỏ qua được, hắn đã nhắm trúng một nửa bước văn minh cảnh.

    Lục Nguyên thuấn di đi tới trước mặt nửa bước văn minh cảnh này.

    Nửa bước văn minh cảnh đó lớn lên anh vũ hiên ngang, tên gọi Vương Đạo Pháp!

    Bình thường rã rất huênh hoang rất vương đạo nhưng bây giờ không có chút gì là vương đạo cả.

    Gã mặt như đưa đám, biết chắc đánh không lại Lục Nguyên.

    - Chỗ này có nhiều thế giới cảnh thập tầng như vậy, trừ ta ra còn có hai nửa bước văn minh cảnh nữa, tại sao chuyên môn đi tìm ta?

    Lục Nguyên hời hợt nói:

    - Ngươi nói quá chính khí, thiên lý văn minh là một văn minh quái lạ, lại có người lớn lên chính khí như ngươi, nhìn gai mắt.

    Vương Đạo Pháp muốn khóc, lớn lên quá chính khí, cái này cũng là nguyên nhân sao?

    Thì ra thế này cũng là lý do, Vương Đạo Pháp không biết nên nói gì nữa, gã muốn khóc rồi.

    - Được rồi, nói nhảm kết thúc, nạp mạng đi.

    Lục Nguyên lấy ra Truyền Chính Tiên Thư muốn dùng chiêu trời đất bao la đạo lý lớn nhất, chiêu này hắn dùng một lần phát hiện nó rất tốt.

    Vương Đạo Pháp phát hiện Lục Nguyên muốn dùng chiêu này thì rất tuyệt vọng, gã có từng thấy trời đất bao la đạo lý lớn nhất, dù là Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch cũng gục ngã bởi chiêu này thì gã làm được cái gì?

    Trong chớp mắt một chỉ kình văn minh cấp từ trong hư không đánh tới.

    Chương 1275-1276 : Chủ chi lao

    Hay cho một chỉ kình văn minh cấp, Lục Nguyên có pháp lực đỡ được một kỷ nguyên, bây giờ liên tục tăng lên, ngay cả Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch còn phải gục, muốn đỡ chỉ kình của một phó chủ văn minh rất dễ dàng.

    Truyền Chính Tiên Thư giơ lên, trực tiếp đỡ pháp lực của kẻ đó.

    Nhưng dù là vậy thì Lục Nguyên phát hiện đỡ một chỉ này khá vất vả, pháp lực của đối thủ thật mạnh, so với Pháp Cương phó chủ văn minh một kỷ nguyên, Khí Tiết phó chủ văn minh thì cường đại rất nhiều.

    Cuộc chiến trên đỉnh đầu rốt cuộc như thế nào?

    Lục Nguyên ngẩng đầu nhìn trời.

    Trên bầu trời có năm văn minh cảnh đấu nhau.

    Tàn là phó chủ văn minh đánh, đánh đến kinh thiên động địa.

    Vô số ánh sáng tạc nổ, vô số năng lượng khuếch tán bốn phía.

    May là chỗ đánh nhau cách nơi này mười vạn dặm, nếu không thì e rằng đã bị lan đến rồi.

    Lục Nguyên vừa mới thắng hai người cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng nhưng lúc này cảm thấy cuộc chiến của mình so với chiến đấu văn minh cấp cách biệt quá xa.

    Mình chiến đấu ra một văn minh sát ca đã giỏi lắm rồi nhưng phó chủ văn minh chiến đấu tùy tiện một kích, độ mạnh so với văn minh sát ca mạnh hơn rất nhiều.

    Lúc Lục Nguyên nhìn trời thì lòng trầm xuống.

    Quả nhiên là vậy!

    Mới đầu mình giết Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch thì Thiên Lý phó chủ văn minh không nhúng tay vào biểu thị khi đó gã tạm thời không thể xen vào, chắc là trong giai đoạn giằng co.

    Bây giờ có thể ra tay đối phó mình thì chỉ đại biểu cho một việc, bây giờ e rằng Thiên Lý phó chủ văn minh đã chiếm ưu thế tuyệt đói.

    - Đột phá cho ta!

    Chỉ thấy Thiên Lý phó chủ văn minh ở trên không trung đấu với nhau bỗng quát to, vô số văn minh chi hoa ngưng tụ trên đỉnh đầu gã.

    Đây là giữa trận đột phá!

    Lục Nguyên làm vẻ mặt như thấy quỷ.

    Hố cha a, từ khi nào mà nhân vật như Thiên Lý phó chủ văn minh có thể giữa trận đột phá vậy trời!

    Chết tiệt, vào lúc này giữa trận đột phá thì bảo mọi người chơi cái gì nữa?

    Vốn Thiên Lý phó chủ văn minh một mình đấu với Nho Chi phó chủ văn minh, Tam Thư phó chủ văn minh đã hơi chiếm ưu thế rồi nay còn đột phá, thế thì đấu gì nữa?

    Vốn cho rằng mình đánh chết Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch có thể xoay chuyển đại cục bây giờ xem ra nó đi hướng tệ hại nhất rồi.

    Quả nhiên, mọi chuyện như Lục Nguyên đã đoán, thật ra không cần đoán mọi người có mắt đều thấy ra sự việc phát triển.

    - Ta là bát kỷ nguyên, lực kỷ nguyên cho ta sử dụng!

    Chỉ thấy Thiên Lý phó chủ văn minh ở trên không trung rống một tiếng, nghe giọng điệu thì gã đã đột phá đến pháp lực tám kỷ nguyên.

    Pháp lực tám kỷ nguyên không phải đỉnh cao nhất của phó chủ văn minh, thật ra Nho Chi phó chủ văn minh vốn có pháp lực tám kỷ nguyên nhưng bị trọng thương.

    Thiên Lý phó chủ văn minh pháp lực bảy kỷ nguyên, Tam Thư phó chủ văn minh pháp lực sáu kỷ nguyên.

    Thiên Lý phó chủ văn minh đấu với Tam Thư phó chủ văn minh cộng thêm Nho Chi phó chủ văn minh bị trọng thương liên hợp với nhau thì thế ngang bằng, hơi trên cơ xíu.

    Kết quả bây giờ Thiên Lý phó chủ văn minh trùng kích đến pháp lực tám kỷ nguyên.

    Gã đến pháp lực tám kỷ nguyên rồi thì thật là thần uy như hải, thần ân như nhạc.

    Gã chính là na vĩnh sợ mà tuyên cổ thần linh.

    Gã đã siêu thoát duy nhất trong cõi thiên địa.

    Trên người gã có vị nhàn nhạt, đó là vị chủ!

    Chủ kỷ nguyên!

    Chúa tể tất cả!

    Đến cấp chủ văn minh rồi thì lực lượng đó gọi là chủ.

    Lực lượng cấp phó chủ văn minh gọi là văn minh cấp, lực lượng cấp chủ văn minh gọi là lực lượng cấp chủ.

    Lực lượng chủ văn minh có thể chúa tể mọi thứ.

    Bây giờ Thiên Lý phó chủ văn minh hơi có vị lực lượng cấp chủ.

    Thiên Lý phó chủ văn minh năm ngón tay phải ở không trung giơ lên đè Nho Chi phó chủ văn minh, nói:

    - Ngũ đại cổ văn minh, mặc dù ngươi cũng là tám kỷ nguyên nhưng bị thương quá nặng, bây giờ không thể phát hu ỷa bao nhiêu lực lượng.

    Thiên Lý phó chủ văn minh năm ngón tay trái hướng tới Tam Thư phó chủ văn minh.

    Tam Thư phó chủ văn minh rất khó đón đỡ.

    Gã nói:

    - Tam Thư phó chủ văn minh, ngươi chỉ là pháp lực sáu kỷ nguyên bình thường cũng dám tranh hùng với ta?

    Bây giờ Thiên Lý phó chủ văn minh lấy một địch sáu, chiếm hết ưu thế.

    Cùng lúc đó, gã bắn ra ba chỉ hướng tới Lục Nguyên.

    Ba chỉ so với một chỉ văn minh từng cái mênh mông hơn cái đầu.

    Lục Nguyên biết bây giờ cực kỳ nguy hiểm rồi, vạn dụng Truyền Chính Tiên Thư đến cực điểm đánh ra tuyệt chiêu trời đất bao la đạo lý lớn nhất.

    Nhất chỉ bất bại, nhị chỉ bất bại, tam chỉ mới bị nặng nề đánh bại.

    Vậy là kỷ lục chiến bại đụng văn minh cảnh của Lục Nguyên đến đây là mười sáu bại.

    Thiên Lý phó chủ văn minh đứng trên không trung như là chúa tể duy nhất, nói:

    - Không sai nhỉ, có thể dưới ba chỉ của tám kỷ nguyên bổn văn minh mà không chết, Lý Thái Sử, ngươi đủ kiêu ngạo.

    Tiếc rằng ngươi phải chết ở đây, không chỉ là ngươi mà tất cả người nho chi văn minh đều sẽ chết.

    Ta phải tiêu diệt hết các ngươi, hoàn thành đạo lý cao nhất tồn thiên lý, diệt nhân dục của ta!

    Không phải Thiên Lý phó chủ văn minh nói mạnh miệng, lấy pháp lực tám kỷ nguyên của gã đúng là có tư cách nói câu đó.

    Lục Nguyên đỡ ba chiêu liền thua, người khác càng thảm, một chiêu cũng không thể đón được.

    Lục Nguyên cảm thấy như có một con vô thượng thái cổ thế thú đang nói chuyện với mình vậy.

    Thiên Lý phó chủ văn minh đã nắm chắc ưu thế tuyệt đối, áp chế chiến cuộc.

    Bên kia Diệt Luân phó chủ văn minh và Khí Tiết phó chủ văn minh chiến đấu tạm thời chưa ngừng, cũng không cần quan tâm, chiến cuộc bên Thiên Lý phó chủ văn minh mới là mấu chốt.

    Trên chiến trường vang lên giọng của Nho Chi phó chủ văn minh:

    - Thiên Lý phó chủ văn minh, không lẽ ngươi thật sự cho rằng ta không có cách chế tài ngược lại ngươi sao?

    Ngươi và ta cộng sự nhiều năm như vậy, ngươi hiểu ta, ta càng hiểu rõ ngươi hơn.

    Mặc dù giọng gã êm ả nhưng lại như dậy sóng vang trên bầu trời.

    Thiên Lý phó chủ văn minh lặng đi, nói:

    - Ngươi chế tài ta?

    Lấy thực lực hiện ta của ngươi mà muốn kiềm chế ta?

    Thật là buồn cười!

    Lúc gã nói lời này thì thần niệm chớp lóe trên bầu trời trinh sát bốn phía.

    Mặt ngoài gã ra vẻ chẳng sợ gì cả nhưng có chút e ngại Nho Chi phó chủ văn minh, hổ chết dư uy còn đó, gã mơ hồ phát hiện đúng là có gì là lạ.

    - Bây giờ ngươi mới phát hiện thì đã muộn rồi.

    Nho Chi phó chủ văn minh nhìn hướng Thiên Lý phó chủ văn minh nói:

    - Chủ chi lao, phong tỏa vạn vật.

    Chủ chi lao, thiên địa diệt tẫn.

    Chủ chi lao, ta chủ hết thảy.

    Chủ chi lao, phong tỏa văn minh.

    Chủ chi lao, văn minh đình trệ.

    Theo tiếng quát của Nho Chi phó chủ văn minh, từng luồng pháp lực đột nhiên vang trên không trung, đó là một loại nhà tù vô hình vô chất rồi lại có thể chúa tể tất cả.

    Thiên Lý phó chủ văn minh vừa kinh ngạc vừa giận dữ hét:

    - Chủ chi lao, không ngờ ngươi dùng ra chủ chi lao!

    Hiện tại thân thể của ngươi mà dùng chủ chi lao thì ngươi tiêu đời rồi!

    Nho Chi phó chủ văn minh mỉm cười nói:

    - Bây giờ thân thể của ta vốn là chết chắc, dùng chủ chi lao chẳng qua sớm chết vài năm mà thôi.

    Chết sớm vài năm hay chết sau thì đối với ta không chênh lệch bao nhiêu.

    Thiên Lý phó chủ văn minh, ngươi quá sơ sẩy, ngươi cho rằng rất hiểu ta, ch oằng ta sẽ không đùa thủ đoạn.

    Thật ra không phải ta không biết dùng thủ đoạn chẳng ra không muốn mà thôi.

    Ta cho rằng quân tử nên làm việc đường đường chính chính, nhưng lúc cần thiết thì cũng sẽ dùng thủ đoạn.

    Chủ chi lao này ta đã sớm chuẩn bị rồi, vốn là dùng để đối phó với cường địch, nhưng nếu ngươi đã đến thì dùng vào ngươi vậy.

    Chủ chi lao, nó rốt cuộc là cái gì?

    Lục Nguyên chìm trong suy tư.

    "Chủ chi lao là lồng giam người cấp chủ văn minh sử dụng, có thể triệt để bắt nhốt người cấp phó chủ văn minh.

    Nghe nói có một chủ văn minh dùng chủ chi lao nhốt một phó chủ văn minh trăm vạn năm mà không thể đột phá, mãi đến một trăm vạn năm mới thả ra cho.

    Lục Nguyên nghe vậy thầm líu lưỡi, đây là đại chiêu nha.

    Không ngờ Nho Chi phó chủ văn minh thầm chuẩn bị đại chiêu như vậy, nhưng Lục Nguyên rõ ràng phát hiện Nho Chi phó chủ văn minh và Thiên Lý phó chủ văn minh đều đứng trong khu vực chủ chi lao, gã không ra được.

    Lục Nguyên thấy rõ ràng Nho Chi phó chủ văn minh đang liều mạng, nếu không liều thì Thiên Lý phó chủ văn minh sẽ chạy thoát.

    Nho Chi phó chủ văn minh thà rằng chính gã cũng bị nhốt trong chủ chi lao quyết phải kéo Thiên Lý phó chủ văn minh nhốt chung.

    Thiên Lý phó chủ văn minh quát to:

    - Nho Chi phó chủ văn minh, ngươi thật sự không muốn sống nữa ư?

    - Ta vốn không có mạng, tối đa vài chục năm nữa thôi, đem vài chục năm còn lại dùng hết thì sao nào?

    Nho Chi phó chủ văn minh cũng rống ngược lại:

    - Bắt được ngươi, nhốt ngươi trong chủ chi lao thì ngươi sẽ không tai họa được nữa!

    Chủ chi lao dần hoàn thành, mđó là một văn minh thiên lao thật sự, dần không thấy bộ dạng của Nho Chi phó chủ văn minh và Thiên Lý phó chủ văn minh được nữa nhưng có thể nghe giọng họ.

    Đột nhiên vang lên tiếng rống:

    - Nho Chi phó chủ văn minh, chủ chi lao thật sự cần chủ văn minh thi triển, bây giờ ngươi không thể nào làm ra chủ chi lao thật sư.

    Chủ chi lao của ngươi có sơ hở, sơ hở to lớn, dựa vào chủ chi lao này ngươi tối đa chỉ có thể nhốt ta ba mươi năm!

    Nho Chi phó chủ văn minh bình tĩnh nói:

    - Có thể nhốt ngươi ba mươi năm cũng được rồi.

    - Hay cho Nho Chi phó chủ văn minh, ngươi nhốt ta ba mươi năm rồi sao?

    Sau ba mươi năm ta sẽ đi ra, đến lúc đó ta sẽ đem mỗi một khúc thân thể ngũ đại cổ văn minhm ngươi đưa đi, đem mắt ngươi, tay ngươi, đầu ngươi, đem tất cả của ngươi đưa đi chiêu đãi các cao thủ khắp nơi, khiến thiên lý văn minh của ta càng cường thịnh.

    Ba mươi năm sau lại hủy diệt nho chi văn minh!

    Đây là một loại nguyền rủa rất đọc, bình thường văn minh cảnh chết nếu cùng một môn phái thì sẽ đem thi thể toàn bộ lấy văn minh thần hỏa đốt cháy, đây là tôn trọng cái xác.

    Nhưng bây giờ Thiên Lý phó chủ văn minh mặc kệ mọi thứ, gã phải phân thây xác Nho Chi phó chủ văn minh ra, lấy mỗi phần chiêu đãi cao thủ khắp nơi khiến họ giúp đỡ gã, khiến thiên lý văn minh càng cường đại, ba mươi năm sau là lúc hủy diệt nho chi văn minh.

    Thanh âm vừa dứt thì chủ chi lao đã hoàn chỉnh.

    Trận chiến này lấy cách quái dị đi đến chấm dứt.

    Trên không trung chủ chi lao yên tĩnh bềnh bồng, bên trong chắc chắn còn đang kịch chiến nhưng trong vòng ba mươi năm sẽ không liên quan gì đến bên ngoài.

    Diệt Luân phó chủ văn minh lập tức bỏ trốn.

    Lúc gã trốn là khi chủ chi lao mới vừa hiện ra.

    Đối thủ của gã, Khí Tiết phó chủ văn minh có chú ý, nhưng một là lập tức bị chủ chi lao hấp dẫn tầm mắt, hai là thực lực của gã ngang ngửa với Diệt Luân phó chủ văn minh, Diệt Luân phó chủ văn minh muốn trốn thì gã cản cũng không được.

    Sức chú ý của Tam Thư phó chủ văn minh cũng bị chủ chi lao hấp dẫn, thoáng chốc không để ý thấy Diệt Luân phó chủ văn minh bổ trốn.

    Vậy nên Diệt Luân phó chủ văn minh an toàn trốn đi.

    Gã trốn rất nhanh nhưng những người khác thì không như vậy.

    Khi chủ chi lao hoàn thành thì Tam Thư phó chủ văn minh, Khí Tiết phó chủ văn minh nỗi bi phẫn trong lòng khó thể trút ra.

    Hai phó chủ văn minh bi phẫn vung tay áo, tru sát sạch cao thủ của thiên lý văn minh, thực lực yếu kém thì bị vô thượng pháp lực tuyến khóa lại.

    Dù có trong cơn cuồng giận thì hai phó chủ văn minh nho chi văn minh vẫn không hề tàn sát.

    Tiếp theo là công tác xử lý, gồm cứu họ người bị thương, chôn người chết.

    Những chuyện này giao cho người cấp thiên tôn làm, lần này nho chi văn minh thương vong không lớn lắm.

    Lục Nguyên bay lên trời, Khổng Ni, Khổng Minh Đức cũng bay lên theo.

    Hiện tại Tam Thư phó chủ văn minh xem như là chủ nhân nho chi văn minh, chỉ thiếu nghi thức phút cuối.

    Nhưng hiển nhiên Tam Thư phó chủ văn minh thăng chức mà không thấy vui chút nào.

    Lão nói:

    - Ba mươi năm, thời gian cho chúng ta chỉ có ba mươi năm.

    Khí Tiết phó chủ văn minh, trong ba mươi năm tiếp theo mọi chuyện nhờ ngươi, ta phải đi bế quan.

    Đám Khổng Ni, Khổng Minh Đức ngây ra.

    Tam Thư phó chủ văn minh nói:

    - Ta là Thiên Lý phó chủ văn minh có cộng sự một đoạn thời gian, đó là kẻ cực tàn nhẫn, sau khi hắn phản bội nho chi văn minh thì càng như vậy.

    Chủ chi lao có thể nhốt gã ba mươi năm mà thôi, sau ba mươi năm gã sẽ thoát lồng bay ra.

    Bây giờ gã có pháp lực tám kỷ nguyên, ta thì chỉ có pháp lực sáu kỷ nguyên, đến khi đó muốn bảo vệ nho chi văn minh thì ta có nước tăng cao sức mạnh.

    - Hơn nữa Thiên Lý phó chủ văn minh nói muốn phân thây Nho Chi phó chủ văn minh giao cho các cao thủ, việc như vậy hắn thật sự sẽ làm, vậy nên ta nhất định phải tăng cao thực lực.

    Tam Thư phó chủ văn minh hóa thành luồng sáng chớp mắt tan biến, hiển nhiên là đi bế quan, cho dù một giây lão cũng không thể lãng phí.

    Lục Nguyên nghe muốn điên lên!

    Chuyện này, không ngờ thật sự xảy ra.

    Vậy là thời gian cho mình cũng chỉ có ba mươi năm.

    Trong vòng ba mươi năm nhất định phải thắng Thiên Lý phó chủ văn minh.

    Nếu không thì Nho Chi phó chủ văn minh sẽ bị phân thây!

    Đó là đáng hận cỡ nào!

    Nho Chi phó chủ văn minh xem như là có chút ân tình với mình.

    Mình tuyệt đối không cho phép việc này!

    Nhất định phải tăng thực lực!

    Chính vì cảm thấy nhất định phải tăng sức mạnh nên Lục Nguyên không ở lại nho chi văn minh lâu, còn lại thời gian không nhiều, ba mươi năm, ít nhất có thể thắng được người pháp lực tám kỷ nguyên, đây thật là khó khăn cực kỳ biến thái nhưng mình không thể không làm, không thể không thực hiện!

    Bây giờ phải tăng thực lực đã, trước tiên cần tu hành Bách Bại Chân Kinh, hắn đã gom đủ mười sáu bại rồi vậy bước tiếp theo là tiếp ai?

    Chương 1277-1278 : Tới phong chi văn minh

    Trong ngũ đại cổ văn minh và ba mươi văn minh bình thường mình kết thúc với khá nhiều người, có quan hệ tốt thì không bao nhiêu.

    Thường Nga, vị này là phó chủ văn minh đáng tiếc khi đó bỏ lỡ cơ hội không tìm nàng so đấu, trong phút chốc không thể tìm ra Thường Nga.

    Hoặc là đi phong chi văn minh đi.

    Quan hệ của mình với phong chi văn minh chắc tạm được, cùng Phong Tinh Tinh, Phong Minh Ý, Phong Minh Nguyệt không tệ lắm, chắc Phong Tinh Tinh sẽ nói giúp mình.

    Lục Nguyên quyết định xong bay hướng phong chi văn minh.

    Khi Lục Nguyên đi phong chi văn minh thì trận chiến thiên lý văn minh đấu với nho chi văn minh lan truyền nhanh chóng.

    Thế đạo này đã rất lâu không xảy ra cuộc chiến văn minh rồi, bây giờ rốt cuộc nổi lên một lần cho nên lan truyền khắp nơi.

    Trận chiến này có tổng cộng ba điểm đáng chú ý.

    Một là đã lâu chưa xảy ra văn minh chiến đấu cùng văn minh, mọi người xem mới mẻ và náo nhiệt.

    Thứ hai là kết cuộc của nho chi văn minh và Thiên Lý phó chủ văn minh, cuối cùng không ngờ lại xuất hiện chủ chi lao.

    Nho Chi phó chủ văn minh muốn nhốt Thiên Lý phó chủ văn minh trong chủ chi lao ba mươi năm, có không ít người muốn xông văn minh cảnh nghe nói ba mươi năm sau có thể được chia một phần cấp văn minh.

    Không sai, có thể lấy một phần cấp văn minh đã là tăng lớn thực lực rồi, trong Năm Mươi Thiên Bảng có một số người được thân thể của cấp văn minh.

    Ví dụ như có được một cánh tay, một con mắt cấp văn minh, ba mươi năm sau sẽ được một ít khiến biến bao nhiêu người kích động, đều muốn chia một ly canh.

    Thứ ba tức là cuộc chiến của Lý Thái Sử với Uông Huyết Trạch, Chu Thiên Nhân.

    Chu Thiên Nhân và Uông Huyết Trạch mặc dù so với phó chủ văn minh thì không là gì nhưng ử thế giới cảnh tuyệt đói là cao thủ, cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng, tùy tiện báo tên ra có thể khiến người đánh rùng mình.

    Đừng nói đến hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng cùng ra tay, chỉ một người trong đó thôi có thể dễ dàng bóp chết người chưa xếp vào Năm Mươi Thiên Bảng.

    Đã vào và chưa vào Năm Mươi Thiên Bảng có khác biệt quá lớn.

    Muốn bóp chết một Lý Thái Sử đánh bại Ma Chi Tử thì là chuyện đương nhiên.

    Kết quả bây giờ là sao?

    Trận chiến này kết quả rõ ràng là Lý Thái Sử giết chết Chu Thiên Nhân, uh, hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng!

    Cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng chết, còn là một hơic chết hai người!

    Cái này bảo người làm sao tin tưởng đây?

    Nhưng sự thực chính là sự thực, chấp nhận sự thật rồi mọi người bắt đầu phân tích, Lý Thái Sử xuất thân từ khinh chi văn minh rốt cuộc có lai lịch gì, không lẽ hắn là Ám Chi Tử trong truyền thuyết?

    Có quang liền có ám, có Hoang Chi Tử kỷ nguyên chi tử thì có ám tương đối.

    Nhưng mọi người đều biết ám sẽ kém hơn quang một chút, danh tiếng nhỏ hơn rất nhiều.

    Lúc trước Lý Thái Sử không hề nổi danh, không lẽ hắn chính là Ám Chi Tử đấy ư?

    Mọi người trông chờ Ám Chi Tử đã lâu rốt cuộc xuất hiện.

    Các góc trung ương thiên triều đều gọi Lý Thái Sử là Ám Chi Tử, khắp nơi gieo rắc tin đồn truyền thuyết Lý Thái Sử Ám Chi Tử.

    Một góc di thất địa.

    Đây là một nơi khá yên tĩnh, tại đây mọc đầy cỏ xanh, dường như là chốn yên bình.

    Chốn yên bình mọc đầy cỏ xanh xinh đẹp thế này rất thường thấy tại trung ương thiên triều, nhưng ở di thất địa thì rất hiếm thấy.

    Tại đây đang tiến hành một trận đánh nhau.

    Một cô gái cực kỳ quyến rũ, nàng có tên là Hồ Vân Nghiên, xếp hạng năm mươi trong Năm Mươi Thiên Bảng.

    Đối thủ của nàng là một người đàn ông trung niên áo trắng như thuyết.

    Cuộc chiến vừa mới bắt đầu mà Hồ Vân Nghiên đã nhận ra nàng hoàn toàn không phải đối thủ của người đàn ông trung niên áo trắng như thuyết.

    Hồ Vân Nghiên cực kỳ kinh ngạc, tại sao bỗng lộ ra một nhân vật cường đại như vậy?

    Lại còn dùng kiếm, thiên kiếm Yến Thương Thiên!

    Người này lúc trước Hồ Vân Nghiên có nghe nói qua, nhưng không ngờ rằng Yến Thương Thiên sẽ mạnh như vậy.

    Mới đầu Hồ Vân Nghiên hoàn toàn yếu thế, nhưng nàng dù gì cũng là cao thủ trong Năm Mươi Thiên Bảng, thế là lập tức sử dụng hồ chi tâm kinh.

    Nàng luyện hồ chi tâm kinh đến cực đồ, mới vừa vận hồ chi tâm kinh thì trên bầu trời như bay đến mùi hương nhè nhẹ, thân hình Hồ Vân Nghiên biến mềm mại lạ lùng.

    - Cút!

    Người đàn ông trung niên áo trắng như tuyết, khuôn mặt điển trai hoàn mỹ hét chói tai:

    - Tâm pháp dụ dỗ như vậy mà ngươi cũng dám dùng trước mặt ta?

    Hồ Vân Nghiên mặt biến tái nhợt, hiển nhiên là bị phá công.

    Yến Thương Thiên lạnh nhạt nói:

    - Kiếm của ta không thích chém đàn bà, ta cho ngươi trong vòng ba giây cút đi.

    Hồ Vân Nghiên nghe nói vậy thì mừng rỡ, một giây liền cút, nàng còn chưa muốn chết tại đây.

    Nàng biết rõ nếu còn ở đây thì chắc chắn sẽ bị người đàn ông trung niên điển trai giết chết.

    Thực lực của người đàn ông trung niên điển trai này thật quá khủng bố, nàng xếp thứ năm mươi trong Năm Mươi Thiên Bảng vậy mà ở trước mặt người đàn ông trung niên điển trai không có chút sức phản kháng.

    Thực lực của người đàn ông trung niên điển trai e rằng có thể ở trong mười hàng đầu Năm Mươi Thiên Bảng, thậm chí càng cao hơn.

    Thiên Kiếm Yến Thương Thiên, thật là cái tên đáng sợ.

    Trận chiến này một là ở bên ngoài di thất địa, hai là Hồ Vân Nghiên không thật sự thua mà chỉ rơi vào thế yêu cộng thêm bị phá hỏng một môn công pháp, cho nên Thiên Bảng Ngọc Bia không có dò được cuộc chiến, vị trí thứ năm mươi vẫn là Hồ Vân Nghiên chứ không phải Yến Thương Thiên.

    Yến Thương Thiên ngồi bệch xuống, cầm bình rượu ực một ngụm.

    Y không ghiền rượu nhưng có khi sẽ uống một ngụm.

    Bỗng nhiên Yến Thương Thiên nghe có tiếng nhị hồ du dương.

    Yến Thương Thiên nói:

    - A, là Chu sư đệ hả?

    Ra mặt đi.

    Một người đàn ông trung niên thư sinh sầu khổ kéo nhị hồ xuất hiện ở không xa, chính là Chu Thanh Huyền.

    Yến Thương Thiên mỉm cười nói:

    - Nghe nói trước đó không lâu ngươi bị Hoang Chi Tử truy sát, đánh không lại hắn?

    Chu Thanh Huyền gật đầu nói:

    - Hoang Chi Tử đúng là kỷ nguyên chi tử, thực lực hiện nay của gã ở trong Thiên Bảng chắc có thể xếp ở hàng mười mấy và đang không ngừng tiến bộ.

    - Ồ, vậy sao, thế thì ta rất trông chờ.

    Mắt Yến Thương Thiên lóe tia sáng, hiển nhiên chờ mong có thể đấu cùng Hoang Chi Tử, tất nhiên y càng mong chờ là chặt cái đầu chó của Hoang Chi Tử xuống.

    Trong mắt Yến Thương Thiên thì y lập tức sẽ thăng lên văn minh cảnh, một Hoang Chi Tử bình thường nào đáng lo.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Ngoài ra gần đây dường như xuất hiện một Ám Chi Tử Lý Thái Sử.

    Ám Chi Tử Lý Thái Sử này đánh chết Uông Huyết Trạch và Chu Thiên Nhân, hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng.

    Yến Thương Thiên vẻ mặt biến rất quái lạ, nói:

    - Ám Chi Tử Lý Thái Sử?

    Môi Chu Thanh Huyền cong lên, dường như có chút thú vị.

    Yến Thương Thiên nghi hoặc nói:

    - Hình như Ám Chi Tử nên là...ta chứ?

    Yến Thương Thiên vẻ mặt quái dị nói:

    - Hình như Ám Chi Tử là ta mới đúng?

    Yến Thương Thiên, Ám Chi Tử!

    Không sai, Yến Thương Thiên chính là Ám Chi Tử.

    Trong truyền thuyết Ám Chi Tử mọi người tìm nửa ngày hóa ra là ở đây.

    Danh tiếng không lớn, tương đương phù hợp nguyên tắc của Ám Chi Tử.

    Nhưng vấn đề bây giờ là Yến Thương Thiên nếu đã là Ám Chi Tử, vậy phía trước gần ngàn năm không bùng phát, tốc độ tu hành mặc dù ở Tấn quốc coi như nhanh nhưng tại trung ương thiên triều thì xem như bình thường, không xứng với danh hiệu Ám Chi Tử.

    Chu Thanh Huyền có biết việc này.

    Nếu nói trên đời này ai hiểu rõ Yến Thương Thiên nhất thì đó chắc chắn là Chu Thanh Huyền.

    Yến Thương Thiên đúng là thật là Ám Chi Tử, thường thì Ám Chi Tử và Khí Vận Thất Tử khác sẽ cùng xuất thế.

    Nhưng lần này ra ngoài ý muốn, Ám Chi Tử xuất thế sớm hơn gần ngàn năm.

    Hơn nữa lúc trước Yến Thương Thiên ở trung ương thiên triều bị đè ép, khí vận không lộ mãi đến trăm năm sau, Khí Vận Thất Tử lần lượt xuất thế khí vận cộng hưởng mới hiện ra khí vận của Yến Thương Thiên.

    Tiếp theo Yến Thương Thiên một đường thẳng tiến, gom góp tích lũy khí vận ngàn năm ở trong trăm năm bùng phát, khoảng thời gian này tốc độ tu hành nhanh đến khó thể tưởng tượng, đã vượt qua Hoang Chi Tử rồi.

    Đây mới là sự thật của Yến Thương Thiên.

    Tất nhiên bản thân Yến Thương Thiên có thiên phú cực kỳ kinh người, thiên kiếm vô song!

    Bốn chữ này không phải giả dối.

    Bởi vì Ám Chi Tử Yến Thương Thiên sớ xuất thế nhất lại là dùng kiếm, kết quả tranh đoạt khí vận thì Kiếm Chi Tử không bằng Ám Chi Tử sinh sớm, vô hình trung bị Ám Chi Tử Yến Thương Thiên cướp mất không ít khí vận làm Kiếm Chi Tử khá yếu trong Khí Vận Thất Tử.

    Cùng lúc đó, đây là lý do tại sao Yến Thương Thiên và Kiếm Chi Tử về mặt khí chất hơi giống nhau.

    Tất cả bí ẩn đến đây giải quyết.

    Nhưng bây giờ Yến Thương Thiên và Chu Thanh Huyền có điều ngoài ý muốn.

    Ám Chi Tử Lý Thái Sử mới toát ra này là ai vậy?

    Có thể giết hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng thì đương nhiên không phải người bình thường rồi.

    Yến Thương Thiên biểu tình hơi đổi, nói:

    - Có lẽ là một người giống như Lục Nguyên.

    Chu Thanh Huyền do dự nói:

    - Ý ngươi là...

    Yến Thương Thiên nói:

    - Đúng vậy, cao thủ thế gian này không phải tất cả đều là văn minh chuyển thế hoặc loại khí vận chi tử mới lợi hại, ví dụ có thể ra chút ngoài ý muốn, ví dụ như Lục Nguyên, có lẽ Lý Thái Sử cũng là ngoài ý muốn như thế.

    Đúng vậy, trong cõi trời đất có rất nhiều ngoài ý muốn.

    Chính vì tràn ngập bất ngờ cho nên thiên địa mới thú vị như vậy.

    Thế giới đơn điệu thất chán, thế giới nhiều màu sắc mới là lẽ phải.

    - Cũng rất có thể.

    Chu Thanh Huyền gật gù nói:

    - Yến sư huynh, ngươi định khi nào thì đi thái cổ văn minh cướp hoang chi ấn vậy?

    Yến Thương Thiên hời hợt nói:

    - Chờ một thời gian đi.

    Lục Nguyên bay thẳng hướng phong chi văn minh để tiếp tục luyện 'Bách Bại Chân Kinh' của mình.

    Phong chi văn minh ở góc tây nam trung ương thiên triều.

    Chỗ này cách pháp cổ văn minh không tính quá xa, nói không xa ý là lấy tốc độ của Lục Nguyên tính toán chứ khoảng cách thật sự là hàng ức ức ức ức vạn dặm.

    Lấy tốc độ của Lục Nguyên chừng mấy chujc ngày là từ nho chi văn minh đến phong chi văn minh.

    Cửa lớn của phong chi văn minh không trang trọng bằng của nho chi văn minh.

    Đây là một cánh cửa khá tự do!

    Dường như có gió bất tận đang thổi.

    Lục Nguyên đứng ngoài phong chi tiểu thiên thế giới môn, nói:

    - Kiếm Môn Lục Nguyên tiến đến xin gặp!

    Vốn những thủ vệ chẳng thèm để ý nhưng nghe bón chữ Kiếm Môn Lục Nguyên lập tức ồn ào lên.

    Kiếm Môn Lục Nguyên chính là nhân vật khá nổi tiêngs hiện nay, qua chốc lát liền có người đi ra gặp hắn, dẫn đầu chính là Phong Tinh Tinh và thê tử của gã, Nguyệt Mị Đế Cơ.

    Nguyệt Mị Đế Cơ nói:

    - Muội phu, không ngờ ngươi đến phong chi văn minh nha, hiếm có hiếm có.

    Nguyệt Mị Đế Cơ có ấn tượng không tệ với Lục Nguyên.

    Phong Tinh Tinh thì ở văn minh thánh địa có cùng Lục Nguyên sánh vai kháng địch nên quan hệ cũng không tồi.

    Phong Tinh Tinh khuôn mặt trẻ măng thấy Lục Nguyên thì nở nụ cười, nói:

    - Hiếm thật đấy, khách quý khách quý.

    Cùng đi còn có Phong Minh Ý, Phong Minh Nguyệt.

    Phong Minh Ý mỉm cười nói:

    - Khách quý tới cửa, thật là vinh hạnh.

    Phong Minh Ý ở văn minh thánh địa cũng có cùng Lục Nguyên tác chiến, khi ấy đụng phải Hỗn Độn Ma Thiệt Chủ nếu không nhờ Lục Nguyên cứu giúp thì e rằng gã sớm chết rồi.

    Phong Minh Ý thì ở lần huấn luyện tại pháp cổ văn minh có chút gia tình với hắn.

    Phong Tinh Tinh, Phong Minh Ý ở phong chi văn minh có địa vị khá cao, họ nhiệt tình với Lục Nguyên như vậy, lần này đến phong chi văn minh cơ bản xem như thực hiện được mục tiêu.

    Lục Nguyên tiến vào phong chi văn minh, phát hiện phong cách kiến trúc khác biệt với nơi khác rất nhiều.

    Chỗ này rất nhiều phong ở cung điện là trôi nổi trên trời, không nhìn thấy mây, có từng luồng gió thổi nhà bềnh bồng, trông khá là quái dị.

    Lục Nguyên ngắm nghía trong chốc lát, trò chuyện với đám Phong Tinh Tinh, Phong Minh Ý rồi mới nói ý định lần này tới đây.

    Lúc thốt lời thì Lục Nguyên có chút lúng túng.

    Dù sao mỗi một văn minh cảnh đều là đại nhân vật kinh thiên động địa, người như vậy không tùy tiện ra tay, không phải muốn kêu người ta đánh là người ta sẽ nghe theo.

    Phong Tinh Tinh buồn cười nói:

    - Cái này thì không thành vấn đề, lúc trước chủ pháp cổ văn minh có gửi một phong thư cho sư phụ ta, phó chủ phong chi văn minh, khiến phó chủ phong chi văn minh đấu với ngươi.

    Mặc dù không hiểu lý do bên trong nhưng chủ pháp cổ văn minh đích thân viết thư thì chúng ta tất nhiên là vô điều kiện đồng ý rồi.

    Phong chi văn minh luôn đi theo pháp cổ văn minh, trong phân chia thế lực thuộc về pháp cổ văn minh.

    Chủ pháp cổ văn minh tự mình viết thư thì mọi chuyện không thành vấn đề.

    Tiếp theo là cùng ba vị phó chủ văn minh của phong chi văn minh ra tay.

    Người thứ nhất ra tay là Phong Ảnh phó chủ văn minh thuộc phong chi văn minh.

    Phong Ảnh phó chủ văn minh không hiện thân, gã như là cái bóng sẽ không lộ trước mặt người ta.

    Vị này là hai pháp lực kỷ nguyên, lúc công kích thì Lục Nguyên có thể nhẹ nhàng chóng mười chỉ mà không thua.

    Tuy nhiên, khi Phong Ảnh phó chủ văn minh ra chiêu thật sự thì Lục Nguyên vẫn là thất bại, đây là lần bại thứ mười bảy.

    Vị thứ hai là Phong Thương phó chủ văn minh, một người đàn ông trung niên râu ria xồm xoàm.

    Lục Nguyên phát hiện tính cách người này hơi giống với Chu Thanh Huyền nhưng không hoàn toàn.

    Hiển nhiên Phong Thương phó chủ văn minh cũng là người đàn ông có chuyện riêng, gã dùng là đa, một cây đao rất mỏng rất nhỏ, nhưng gã đối phó Lục Nguyên không dùng đao mà là hơn mười chỉ đánh bại hắn.

    Vị thứ ba ra tay là phó chủ phong chi văn minh, vị cao thủ có thể sánh vai cùng Nho Chi phó chủ văn minh lúc ở đỉnh cao, đã là tám pháp lực kỷ nguyên. phó chủ phong chi văn minh có chút kinh ngạc là Lục Nguyên đỡ đến chỉ thứ ba mới thua, đây là thực lực tuyệt đối xếp vào trong Năm Mươi Thiên Bảng.

    Lúc chủ pháp cổ văn minh viết thư chỉ nói qua loa một câu, có thể đỡ một chỉ một kỷ nguyên pháp lực không thua, khi ấy gã cảm thấy Lục Nguyên tiến bộ quá nhanh, đúng là biến thái, có thể đến mức sóng vai cùng người như Hoa pháp Thánh.

    Kết qua mới quay lại thì thực lực của Lục Nguyên lại tiến bộ, có thể đỡ ba chỉ của gã mà không thua, quá yêu nghiệt rồi.

    Chương 1279-1280: Gặp lại Sư Phi Tiên

    Lục Nguyên dám khiêu khích Hoang Chi Tử không phải không có lý.

    Phó chủ phong chi văn minh bất giác trông chờ vào Lục Nguyên, bây giờ cách cục thiên địa ngày càng kỳ diệu, nếu hắn có thể mau chóng trưởng thành thì có lẽ thế lực bên mình sẽ thêm một tướng mạnh, đây là việc rất đáng mừng.

    Lục Nguyên không ở lại phong chi văn minh bao lâu.

    Đám Phong Tinh Tinh, Phong Minh Ý có giữ lại nhưng nghĩ đến ba mươi năm sau thì Thiên Lý phó chủ văn minh sẽ xuất quan, đó là sát thần tám pháp lực kỷ nguyên, còn muốn phân thây Nho Chi phó chủ văn minh, nghĩ đến điều đó là Lục Nguyên nhận thấy hắn không thể nào dừng bước chân được.

    Đúng vậy, có lúc mình không thể ngừng lại.

    Tuy rằng ngừng lại ngủ một giấc, uống hớp rượu là chuyện rất thoải mái.

    Trong phong chi văn minh hắn phát hiện bàn tán nhiều nhất vẫn là Lý Thái Sử bí ẩn.

    Lý Thái Sử bí ẩn lộ mặt mỗi lần đều là lát sau biến mất, mỗi lần xuất hiện đều có chiến tích kinh người, đánh bại Ma Chi Tử, chém Uông Huyết Trạch, Chu Thiên Nhân, vân vân và vân vân, cực kỳ đáng sợ.

    Lục Nguyên mỉm cười rời khỏi phong chi văn minh.

    Sau khi đi khỏi phong chi văn minh, Lục Nguyên suy nghĩ nên đi đâu bây giờ?

    Đại khái thế lực bên pháp cổ văn minh và võ cổ văn minh còn có phủ chi văn minh, dược chi văn minh, thiên mẫu văn minh, thánh quang văn minh, tán chi văn minh, long chi văn minh, đồ chi văn minh, băng chi văn minh, hỏa chi văn minh, dạ chi văn minh, điểu chi văn minh, cầm chi văn minh, mình nên đi đâu đây?

    Đếm tới đếm lui trong đó hơi có giao tình với mình chính là thiên mẫu văn minh, không lẽ sẽ đi thiên mẫu văn minh ư?

    Thôi đừng, mới nghĩ đến bốn chữ chủng mã kỷ nguyên là Lục Nguyên tưởng tượng ra mấy chuyện không tốt, không kiềm được đánh rùng mình.

    Thôi đi, kiên quyết không nghĩ tới mấy chuyện này, nhất định sẽ không đi thiên mẫu văn minh, bốn chữ chủng mã kỷ nguyên có lực sát thương quá lớn.

    Lục Nguyên ở không trung trôi nổi, trong phút chốc không biết nên đi đâu đây nữa.

    Một ngày nào đó, Lục Nguyên đáp xuống một tinh cầu, trên tinh cầu này vốn có một phân đà Kiếm Môn nhưng đáng tiếc khi ấy Hoang Chi Tử muốn diệt Kiếm Môn, cuối cùng tổng bộ Kiếm Môn bị Chu Thanh Huyền mang đi nên phân đà cũng biến mất ngay sau đó.

    Lục Nguyên đứng trên phân đà, chỗ này sớm là một mảnh phế tích.

    Ủa!

    Có một tín hiệu cầu cứu.

    Kiếm Môn có tín hiệu riêng, là mới khắc không lâu, là ai ở đây cầu cứu?

    Lục Nguyên tản ra thần thức có nghe tiếng bàn tán.

    - Nghe nói gần đây có một thuộc hạ cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng bắt một cô gái.

    - Dưới tay cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng ra tay hả?

    Cô gái kia có thân phận gì vậy?

    - Không biết nữa, nhưng nghe nói nàng ta tên là Sư Phi Tiên.

    Lục Nguyên nghe vậy tim rớt cái bịch, dấu vết cầu cứu mới, Sư Phi Tiên!

    Chắc là sư muội của mình rồi.

    Sư Phi Tiên sau này cũng bái vào môn hạ Thái Sử không, là sư muội cùng một sư phụ với Lục Nguyên.

    Sư Phi Tiên!

    Trong đầu bất giác hiện ra thiếu nữ cầm kiếm thanh lệ như tiên.

    Người thiếu nữ này vĩnh viễn

    Yên tĩnh luyện kiếm, yên tĩnh tăng thực lực của mình.

    Đã thật lâu không có gặp thiếu nữ yên tĩnh mà thanh lệ như tiên này, không ngờ bây giờ gặp lại.

    Sư Phi Tiên đã phát ra tín hiệu cầu cứu thì tất nhiên mình phải đi cứu rồi.

    Đây là đạo nghĩa đồng môn, huống chi Sư Phi Tiên là một trong thiên tài kiếm đạo, kiếm đạo hiếm hoi thiên tài, mình muốn phục hưng kiếm đạo thì bất cứ thiên tài kiếm đạo nào có thể cứu liền cứu, giống Kiếm Chi Tử hết thuốc cứu chữa thì tất nhiên là ngoại lệ.

    Lại nói mình và Sư Phi Tiên trước kia có chút giao tình.

    Muốn cứu Sư Phi Tiên thì trước tiên phải xác định người đó ở đâu đã.

    Lục Nguyên nhoáng người đáp xuống trước mặt mấy người đang bàn tán.

    Lục Nguyên lạnh nhạt hỏi:

    - Ra tay là thuộc hai của vị cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng nào?

    Tuy nhiên phát ra khí thế gần với cấp văn minh, khiến mấy cao thủ thế giới cảnh đang bàn tán súy quỳ xuống.

    Cấp bậc của Lục Nguyên kém xa văn minh cảnh nhưng muốn đánh thế giới cảnh bình thường thì chỉ búng tay một cái là xong.

    Mấy thế giới cảnh đang bàn tán ó người lập tức nói:

    - Là thuộc hạ của Đồ Tể Cao Tiến xếp hạng bốn mươi tám trong cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng.

    - Đồ Tể Cao Tiến xếp hạng bốn mươi tám?

    Lục Nguyên kinh ngạc nói:

    - Một Đồ Tể Cao Tiến bình thường cũng dám vênh váo như vậy?

    Hắn nói lời này khiến mấy thế giới cảnh muốn khóc ròng.

    Cái gì mà Đồ Tể Cao Tiến bình thường?

    Đồ Tể Cao Tiến là đại nhân vật trong thiên địa, nói chính xác hơn thì cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng dù là ai đều là hạng nỏi danh cổ kim vang dội cả, ai mà chẳng là loại tiêu diệt vô số thế giới cảnh dễ như chơi?

    Thanh y thanh niên này rốt cuộc là đại thần nào vậy trời.

    Lý do Lục Nguyên nói vậy là vì Chu Thiên Nhân hạng thứ bốn mươi sáu, Uông Huyết Trạch hạng thứ bốn mươi bảy đều gục dưới tay Lục Nguyên, chỉ có thể mà thôi.

    Cuộc chiến cuối cùng ở nho chi văn minh Lục Nguyên nhẹ nhàng giải quyết Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch, rồi hấp thu hai phần văn minh mảnh vỡ của hai người, thực lực tăng lên cho nên mới không để mắt Đồ Tể Cao Tiến xếp hạng còn sau cả Uông Huyết Trạch, Chu Thiên Nhân.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Vậy các ngươi có biết chỗ Đồ Tể Cao Tiến và thuộc hạ ở đâu không?

    Trong mấy thế giới cảnh có một người nói:

    - Đồ Tể Cao Tiến thích nhất giết người, thuộc hạ của gã cũng học theo phong cách, chúng ta từ xa liếc một cái có khả năng bị móc mắt nên đâu dám lại gần, nên không thể nào biết chỗ hắn ở.

    Lục Nguyên nghe thấy có lý, sự thật đúng là vậy, xem ra chỉ có thể tự mình tìm kiếm.

    Chớp mắt Lục Nguyên động, tốc độ như điện, thần niệm phóng ra tìm tòi bốn phía.

    Lục Nguyên rời đi, mấy thế giới cảnh còn lại đều xì xầm, có thể xem thường Đồ Tể Cao Tiến thuộc cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng thì đó là đại thần nào?

    Nhưng trong thoáng chốc không thể đoán ra thân phận chính xác, không thể đánh giá được Lục Nguyên rốt cuộc là nhân vật nào.

    Lục Nguyên ở không trung quét thần niệm, tìm thuộc hạ Đồ Tể Cao Tiến.

    Lục Nguyên quét thần niệm khoảng cách là mấy vạn dặm, đây chính là thực lực gần với văn minh cảnh, nếu là văn minh cảnh thì thần niệm quét mấy chục vạn dặm cũng bình thường.

    Đến chủ văn minh thì càng khoa trương, thần niệm quét qua mấy trăm vạn thậm chí là mấy ngàn vạn dặm xảy ra chuyện gì đều nằm trong thần niệm của người đ, không thể lừa dối.

    Lục Nguyên vừa bay vừa lấy làm lạ, những người này tại sao muốn bắt Sư Phi Tiên đi?

    Sư Phi Tiên chắc là không có gì đáng giá khiến cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng ra tay mới đúng.

    Lục Nguyên vừa đi thừa thăm dò, rốt cuộc phát hiện một đám người đáng ngờ.

    Hắn thu lại thần niệm bay đi.

    Đó là một đám người mặc đồ màu máu, có hơn mười người, mỗi kẻ lưng giắt một lưỡi đao nhưng không phải trường đao, đơn đao bình thường mà là từng thanh đồ đao, đồ đao rất lớn và sắc bén.

    Đám người mặc đồ đỏ thực lực thấp nhất cỡ thế giới cảnh thất tầng, mạnh nhất là thế giới cảnh thập tầng.

    Xem diện mạo đám người hơi giống Huyết Đa Chúng thuộc hạ Đồ Tể Cao Tiến.

    Đồn rằng dưới tay Đồ Tể Cao Tiến có một đám Huyết Đa Chúng.

    Cái đám Huyết Đa Chúng này không có chuyện ác nào không làm, giết người tàn nhẫn, bởi vì có cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng chống lưng nên rất kiêu ngạo.

    Chúng không dám đối phó văn minh, dù sao văn minh so với cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng thì khoa trương rất nhiều, chúng chuyên môn gây chuyện với môn phái, mỗi cách một thời gian là đi các môn phái ăn hiếp giết người, dù là mười môn phái mạnh nhất cũng khó tránh khỏi độc thủ.

    Trong lịch sử Kiếm Môn có vài lần cũng bị đám Huyết Đa Chúng vươn ma trảo.

    Lục Nguyên không chút khách sáo, dùng pháp lực bắt lấy đám người này, đây chính là thực lực hiện tại của hắn, mười người cấp thiên tôn Lục Nguyên vừa ra tay liền bắt giữ được ngay.

    Trong lịch sử Kiếm Môn người cấp ma vương nổi tiếng xấu xa khủng bố bây giờ ở trước mặt Lục Nguyên chẳng là cái thá gì, thực lực hiện nay của hắn đã cường đại hơn tất cả người Kiếm Môn từ xưa đến nay.

    Bắt lấy mười người cấp thiên tôn thì Lục Nguyên mới thong thả bước ra.

    Đám Huyết Đa Chúng vẫn rất vênh váo nói:

    - Tên kia, sao dám trói chúng ta?

    Chúng ta chính là thuộc hạ của Đồ Tể Cao Tiến.

    Lục Nguyên chắp tay sau lưng, nói:

    - Ta tên là Lục Nguyên, Kiếm Môn Lục Nguyên.

    Hai chữ Lục Nguyên thốt ra, Huyết Đa Chúng yên tĩnh lại.

    Lục Nguyên là nhân vật nổi danh trong thiên địa.

    Nhưng vẫn có vài Huyết Đa Chúng vênh váo nói:

    - Còn không mau thả chúng ta?

    Chúng thuộc hạ của Đồ Tể Cao Tiến đại nhân, mặc dù Lục Nguyên nhà ngươi nổi tiếng nhưng còn không có tư cách khiêu chiến với cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng!

    Lục Nguyên cười khẽ, búng tay, thuện tiện giết mấy Huyết Đa Chúng mới rồi còn huênh hoang, số sống sót yên lặng đi nhiều.

    - Tốt lắm, bây giờ có thể giải thích tại sao các ngươi muốn truy bắt Sư Phi Tiên chứ?

    Huyết Đa Chúng mới đầu không chịu hé răng, Lục Nguyên nhẹ nhàng giết một tên nữa rồi mới hời hợt nói:

    - Lần này ta chỉ định thả một người, ai nói ra nguyên nhân truy bắt Sư Phi Tiên thì ta thả người đó.

    Lục Nguyên luôn không thích giết người, nhưng Huyết Đa Chúng ác danh nổi như cồn, Lục Nguyên giết chúng không có chút gánh nặng tâm lý.

    Huyết Đa Chúng còn lại bình thường vênh mặt nhưng trong xương sợ chết nhất, nên lập tức tranh nhau nói ra nguyên nhân bắt đi Sư Phi Tiên.

    Lục Nguyên nghe nửa ngày mới hiểu là chuyện gì.

    Thì ra Sư Phi Tiên không đơn giản, nàng là văn minh chi thể.

    Rốt cuộc thì cái gì là văn minh chi thể?

    Văn minh chi thể là con cưng của trời.

    Người khác dù là ai muốn trùng kích nửa bước văn minh cảnh là vô vàn khó khăn, dù là như Hoang Chi Tử, Lục Nguyên có đại khí vận lúc trùng kích nửa bước văn minh cảnh cũng bị kẹt nhiều, đối mặt đủ các loại khiêu chiến, chiến tranh, nói không chừng sẽ đi xuống suối vàng luôn, phút cuối mới có thể trùng kích nửa bước văn minh cảnh.

    Văn minh cảnh được gọi là ngưỡng cửa thứ nhất.

    Nhưng chuyện gì cũng có ngoài ý muốn.

    Ví dụ như văn minh chi thể hoàn toàn là ngoài ý muốn.

    Văn minh chi thể là thể chất trùng kích nửa bước văn minh cảnh không mấy khó khăn.

    Lục Nguyên chinh chiến khắp nơi, được đến văn minh chi bàn đều chứa đầy thì có một phần nắm chắc trùng kích nửa bước văn minh cảnh.

    Văn minh chi thư có năm một phần mười nắm chắc.

    Khoáng thế kỳ thư Bách Bại Chân Kinh trải qua hai chủ văn minh tu chỉnh biến thành ba mươi ba bại và chỉ có người trong kiếm đạo mới tu hành được thì chỉ khoảng một phần nắm chắc, đủ thấy trùng kích nửa bước văn minh cảnh khó khăn.

    Trong thế đạo này chỉ cần xuất hiện thứ gì có thể tăng nắm chắc trùng kích nửa bước văn minh cảnh, dù chỉ là một phần vạn cũng sẽ tranh đến đầu rơi máu chảy.

    Văn minh chi thể là trời sinh có bốn phần khả năng thành công trùng kích nửa bước văn minh cảnh!

    Bốn phần!

    Hố cha a, tới bốn phần!

    Điều này khiến bất cứ ai cũng phải chửi thề.

    Người có được văn minh chi thể chỉ cần cố gắng chút nữa thì khả năng trùng kích nửa bước văn minh cảnh cực kỳ lớn, đơn giản hơn bất cứ ai.

    Nhưng loại văn minh chi thể này cực kỳ hiếm thấy, bình thường một kỷ nguyên không thấy một người.

    Quái dị nữa là loại văn minh chi thể này vừa xuất hiện tuyệt đối không phải một người mà định trước là hai, luôn như vậy, không có ngoại lệ.

    Theo lý thì người cóa văn minh chi thể muốn xông ngưỡng cửa thứ nhất dễ dàng hơn rất nhiều, chắc là suôn sẻ tu thành văn minh cảnh mới đúng.

    Nhưng trong lịch sử vô số kỷ nguyên văn minh chi thể rất ít khi trùng kích nửa bước văn minh cảnh, lý do như thế không phải do bản thân văn minh chi thể mà là vì những người khác, tất nhiên nói chính xác hơn thì có thể trách văn minh chi thể.

    Văn minh chi thể là một thể chất khá là quái.

    Thế chất này như thế nào?

    Có thể lấy cách đặc biệt luyện hóa, rút đi văn minh thần hoa trong đó.

    Một khi bị rút ra văn minh thần hoa thì người văn minh chi thể sẽ chết, dùng văn minh thần hoa có thể tăng hai phầnguyên khí hả năng trùng kích nửa bước văn minh cảnh.

    Trwcó kia đã nói rồi, chỉ cần có một phần vạn khả năng trùng kích nửa bước văn minh cảnh liền tranh bể đầu, chứ đừng nói là hai phần xác suất.

    Vậy nên trong lịch sử xưa kia một khi xuất hiện văn minh chi thể thường là bị người rút văn minh thần hoa, cuối cùng chết.

    Chân chính đọt phá đến văn minh cảnh cực kỳ hiếm hoi.

    Mặc khác nghe nói văn minh chi thể nếu đồng ý thì có thể chủ động tặng một nửa văn minh thần hoa của mình cho người khác.

    Văn minh chi thể tặng một nửa thì có khả năng tổn hao một nửa, người khác được đến một phần khả năng trùng kích nửa bước văn minh cảnh.

    Nhưng mà cách khiến văn minh chi thể tự nặng cho không ai làm, một là vì văn minh chi thể sao có thể hai tay dâng tặng?

    Hai là so với hai phần xác suất thì nhỏ hơn rất nhiều, vậy nên chỉ cần bắt lấy người văn minh chi thể thì mặc kệ sinh mệnh của kẻ đó, rút đi văn minh thần hoa.

    Đúng là không tưởng tượng được Sư Phi Tiên chính là văn minh chi thể, quá ngoài ý muốn đi.

    Hèn chi cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng Đồ Tể Cao Tiến phải truy bắt Sư Phi Tiên.

    Không ngờ Sư Phi Tiên là văn minh chi thể, hơn nữa văn minh chi thể xuất hiện sẽ là hai người, không biết người kia sẽ là ai.

    Lục Nguyên có chút tò mò.

    Hắn tiện tài bắn ra vào luồng kiếm chỉ tru sát hết Huyết Đa Chúng còn lại, khiến chúng chết không nhắm mắt.

    Chẳng phải mới rồi Lục Nguyên nói là một khi nói ra nguyên nhân truy bắt Sư Phi Tiên thì sẽ không giết chúng sao?

    Tại sao đổi ý vậy?

    Không phải đồn rằng Lục Nguyên rất giữ lời hứa ư?

    Thật ra thì đám người này không rõ phong cách hành động của Lục Nguyên.

    Đối với quân tử thì dùng đạo lý quân tử.

    Đói với tiểu nhân thì tất nhiên là dùng đạo lý tiểu nhân.

    Giữ lời với tiểu nhân?

    Đừng buồn cười vậy chứ.

    Một thanh đồ đao ở không trung xẹt qua.

    Đem một nửa bước văn minh cảnh trên không trung chém thành hai khúc.

    Máu, từng mảng máu bắn ra rơi trên đất.

    Một vị âm trầm cô tịch giáng xuống.

    Một người đàn ông mặc đồ đỏ lưng cõng đồ đap đạp trên hư không nhìn đối thủ, nói:

    - Mười nửa bước văn minh cảnh các ngươi liên hợp muốn cướp văn minh chi thể của ta?

    Thật là buồn cười quá.

    Đồ Tể Cao Tiến hời hợt nói, dường như giết mười nửa bước văn minh cảnh liên hợp đối với gã là chuyện dễ như húp cháo vậy.

    Chuyện mới rồi rất đơn giản, Đồ Tể Cao Tiến ở đây tìm một tiểu tốt vô danh tên gọi Sư Phi Tiên, có một nửa bước văn minh cảnh tò mò vô ý tìm ra sự thật về văn minh chi thể.

    Đối với nửa bước văn minh cảnh thì văn minh chi thể có sức hấp dẫn to lớn, đương nhiên gã cũng biết một mình thì đấu không lại cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng Đồ Tể Cao Tiến.

    Thế là gã đi tìm chín nửa bước văn minh cảnh khác, muốn lấy mười nửa bước văn minh cảnh liên hợp đối phó Đồ Tể Cao Tiến.

    Chương 1281-1282: Đồ tể Cao Tiến

    Họ vốn cho rằng mười nửa bước văn minh cảnh bắt tay nhau chắc chắn thành công đấu cùng Đồ Tể Cao Tiến.

    Mười nửa bước văn minh cảnh này xem như có chút danh tiếng trong thiên địa, trong đó có một người là Lục Nguyên ở văn minh thánh địa thì gặp phải, Hồ Thánh Đế Cơ.

    Hồ Thánh Đế Cơ là nhân vật quan trọng của hồ chi văn minh, mấy người khác dù không có chỗ dựa cứng như thế nhưng thực lực không kém gì nàng ta.

    Mười nửa bước văn minh cảnh liên hợp chắc cũng có sức đối kháng chứ.

    Tuy nhiên, kết quả là họ đã sai rồi.

    Mười nửa bước văn minh cảnh liên hợp đối mặt cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng, xếp hạng bốn mươi tám Đồ Tể Cao Tiến là không thể tương đương được.

    Điều này thật sự là kinh khủng.

    Đồ Tể Cao Tiến cười khẽ, cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng và nửa bước văn minh cảnh bình thường chênh lệch vốn là rất lớn lao, mười nửa bước văn minh cảnh bình thường mà cũng dám đối đầu với mình sao?

    Buồn cười quá.

    Cao Tiến chỉ giết một trong mười người nửa bước văn minh cảnh, gã rất hiểu kẻ nào đáng giết người nào không nên giết.

    Mười nửa bước văn minh cảnh có một nửa là có chỗ dựa, không cần đắc tội, vậy nên sau khi Cao Tiến bày ra thực lực tuyệt đối xuất sắc, ra tay chém một người thành hai khúc, lấy thủ đoạn máu me chấn động cục diện.

    Chín người khác quả nhiên bị mình rung động.

    Cao Tiến chắp tay sau lưng đứng ở mặt đất nhuộm máu, đi hướng thiếu nữ thanh lệ như tiên.

    Thiếu nữ thanh lệ như tiên tay cầm tiên kiếm, phát hiện sắp không còn can đảm cầm kiếm rồi.

    Đối mặt cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng thế này nàng phát hiện mất hết sức lực, thật ra thì có còn can đảm hay không chẳng có tác dụng gì, bởi vì một đầu ngón tay nàng cũng không nhúc nhích được.

    Thực lực như nàng đối mặt Cao Tiến sao có thể động đậy được chứ?

    Tựa như Lục Nguyên đối mặt chủ văn minh thì cứng đơ vậy.

    Cao Tiến nhìn hướng thiếu nữ thanh lệ như tiên, nói:

    - Văn minh chi thể, ngươi không trốn thoát đâu!

    Không ai có thể từ trong tay ta cướp được ngươi, không ai cứu ngươi đâu.

    Ta sẽ dùng huyết thủ trừu long pháp rút đi văn minh thần hoa của ngươi!

    Lúc này Cao Tiến chính là thần, là ma, là chúa tể duy nhất trong thiên địa, gã có thể điều khiển mạng sống của mọi người có mặt.

    Huyết thủ trừu long pháp là một cách rất tàn nhẫn, pháp môn này nghe nói đến từ tiên cổ văn minh.

    Nghe nói tiên cổ văn minh từng có được một đứa trẻ mang theo ba năm, sau khi ra đời thì dùng huyết thủ trừu long pháp rút đi long gân của một con rồng nhỏ long chi văn minh.

    Cuối cùng vì tiên cổ văn minh thế lớn nên long chi văn minh đành nuốt hận.

    - Ai nói không ai cứu được nàng?

    Ta nói cứu nàng liền sẽ cứu được.

    Một thanh âm trong sáng vang lên.

    Ai dám vào lúc này phản bác cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng Đồ Tể Cao Tiến?

    Chín nửa bước văn minh cảnh còn lại mỗi người cực kỳ kinh hoàng, không biết là ai ra tiếng.

    Cao Tiến lấy làm lạ, ai dám vào lúc này phản bác lời gã đã nói chứ?

    Cao Tiến quay đầu lại, mặt mũi gã bình thường, môi rất dầy, chân mỳ rậm rạp, mặt mày như đồ tể vậy, sát khí xộc lên chín tầng trời.

    Cao Tiến đúng là xuất thân từ đồ tể, từng là một thiên đình trảm tiên binh chuyên nghiệp, gã ngẫu nhiên có được mônt môn tùy cơ thần công pháp, môn tùy cơ thần công pháp này có thể tùy cơ được một môn công pháp cho gã giết chết tiên nhân.

    Lục Nguyên dựa vào không biết có được bao nhiêu tiên nhân công pháp, thiên phú cũng khá ghê gớm rồi khí vận tốt nữa, cuối cùng không ngờ một đường giết lên trở thành cao thủ nửa bước văn minh cảnh, đến đây thì cuộc đời Cao Tiến tràn ngập khí vận.

    Cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng mỗi một người cơ bản là mô phạm nhân vật chính nhất thời, ai mà không liên tục gặp kỳ ngộ, giống như Hoang Chi Tử kỳ ngộ còn quá đáng khó thể tưởng tượng hơn cả Lục Nguyên.

    Khi Cao Tiến ngoái đầu lại thì rông thấy một thanh y thanh niên.

    Thanh y thanh niên diện mạo hơi điển trai, khóe môi nhếch lên, nói:

    - Ta nói ta muốn cứu nàng liền cứu được.

    Cao Tiến nghe thế thì ngây ra, hỏi:

    - Ngươi là ai?

    Thanh y thanh niên lạnh nhạt nói:

    - Kiếm Môn, Lục Nguyên.

    Cao Tiến hiểu ra, gật đầu.

    Chín nửa bước văn minh cảnh có mấy người rất sớm đã nhận ra Lục Nguyên rồi, ví dụ như Hồ Thánh Đế Cơ.

    Nàng ở văn minh thánh địa có gặp Lục Nguyên, nhưng mặc dù hắn nổi tiếng làm sao dám nói chuyện như thế với cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng?

    Cho dù là Hoa pháp Thánh thì cũng kém xa Cao Tiến.

    Đồ Tể Cao Tiến lạnh nhạt nói:

    - Thì ra ngươi chính là Kiếm Môn Lục Nguyên.

    - Đúng vậy, ta chính là Kiếm Môn Lục Nguyên.

    Lục Nguyên hời hợt nói:

    - Sư Phi Tiên, đó là môn nhân ta tìm, ngươi dám gây chuyện với người Kiếm Môn ta, đang đi tìm chết hả?

    Một Đồ Tể Cao Tiến bình thường mà thôi.

    Khi Lục Nguyên thốt ra câu này thì tất cả mọi người đều cho rằng hắn điên rồi!

    Đối mặt cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng nên là Lục Nguyên ở thế yếu mới đúng.

    Mà bây giờ giọng điệu của Lục Nguyên làm như hắn ở địa vị tuyệt đối mạnh mẽ vậy, dường như hắn có thể dễ dàng bóp nát cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng.

    Đây đúng là khùng mà.

    Chín nửa bước văn minh cảnh nhóm Hồ Thánh Đế Cơ mới đấu với Cao Tiến xong, cảm giác sát lực kinh khủng của cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng.

    Cho nên họ càng khẳng định Lục Nguyên điên rồi, có lẽ hắn hoàn toàn không biết cái gì là cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng, không lẽ cho rằng thực lực của cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng ngang bằng với Hoa pháp Thánh ư?

    Cao Tiến cũng bật cười, là giận quá bật cười.

    Sao gã có thể không giận cho được?

    Từ khi gã trở thành cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng đã bao nhiêu năm không ai dám khiêu khích gã như vậy gã, nhưng bây giờ có người xuất hiện.

    - Lục Nguyên, vốn ta nghe nói ngươi là nữ tế tương lai của chủ pháp cổ văn minh, nhiều ít nể mặt chút nhưng bây giờ xem ra không cần.

    Cao Tiếnd không sợ đắc tội chủ pháp cổ văn minh, gã giết Lục Nguyên rồi chui vào Thái Cổ, Tiên Cổ hay Phật Cỏ, trở thành người những cổ văn minh này là được.

    Người khác muốn vào ngũ đại cổ văn minh là khó khăn nhưng cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng tiến vào cổ văn minh rất dễ.

    Gã biết Thái Cổ giết Lục Nguyên, nghĩ đến gã giết hắn thì chắc chắn Thái Cổ sẽ bao che thôi.

    Chỉ cần có được văn minh chi thể, rút văn minh thần hoa thì sợ cái quái gì?

    Khi Cao Tiến tức giận thì Lục Nguyên đã đến bên cạnh Sư Phi Tiên, che nàng sau lưng mình.

    Hắn nói:

    - Ta sẽ cứu ngươi, kiếm đạo không phải dễ dàng bị người bắt chẹt như vậy.

    Lục Nguyên thuấn di không xinh đẹp lắm, Cao Tiến cảm thấy gã có thể dễ dàng phá hủy.

    Nơi này phải phổ cập một chút, đến đẳng cấp cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng rồi thì có thể thấy dấu vết không gian.

    Người biết thuấn di không ít, khi thuấn di thì sẽ có dáu vết không gian.

    Dấu vết không gian càng rõ ràng thì trong quá trình càng dễ bị phá hư, ví dụ như người ta cảm giác được vị trí ngươi thuấn di, hư không một đao chém chết ngươi, chuyện này từng xảy ra rồi.

    Ví dụ như võ cổ văn minh cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng xếp hạng năm Liễu Nhất Đao am hiểu giết chết người đang thuấn di, ch nên bình thường không mấy ai dám ở trước mặt Liễu Nhất Đao sử dụng thuấn di cả.

    Thuấn di đến một nửa ở thế giới khác bị giết chết thì cảm giác không tốt lắm.

    Bình thường tới đẳng cấp như cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng, xếp hạng càng cao thì dấu vết thuấn di càng ít.

    Cao Tiến nhìn dấu vết thuấn di của Lục Nguyên, dấu vết rất to, xem ra thực lực của Lục Nguyên không được tốt lắm, nhưng gần với trong truyền thuyết, chắc sức mạnh ngang bằng với Hoa pháp Thánh.

    Thực lực như vậy đối mặt những người khác dư dả nhưng đấu với gã, cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng thì không đủ.

    Cao Tiến đã sai lầm, Lục Nguyên như vậy là bởi không hoàn toàn quen thuộc cấp cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng, ví dụ như Uông Huyết Trạch, Chu Thiên Nhân mới bắt đầu dùng văn minh sát ca thì chiếm ưu thế vậy.

    Lục Nguyên không hiểu nhưng mặt sau liền học được dùng văn minh sát ca, lấy lại ưu thế, bây giờ tình huống chính là như vậy.

    Cao Tiến nhìn Lục Nguyên.

    - Lục Nguyên!

    Đây là tiếng quát thứ nhất.

    - Lục Nguyên!

    Đây là tiếng quát thứ hai.

    - Lục Nguyên!

    Đây là tiếng quát thứ ba.

    Ba tiếng quát có thể đoạn hồn, đây là Cao Tiến học từ một môn tuyệt học của tiên nhân bị gã giết, ba tiếng rống có thể đoạn hồn, chiêu này lưu truyền từ Đoạn Hồn Tiên Nhân.

    Đoạn Hồn Tiên Nhân còn có hai đệ tử được công pháp chưa hoàn chỉnh sáng tạ ra hanh cáp nhị khí pháp, nhưng mà hanh cáp nhị khí so với chính bản ba tiếng rống đoạn hồn thì yếu rất nhiều.

    Cao Tiến đã thi triển ra sát chiêu.

    Xuất thân của Đồ Tể Cao Tiến thì ra là trảm tiên tiên chi binh.

    Trong tay có nhiều tuyệt kỹ.

    Mới dùng xong ba tiếng rống đoạn hòn thì gã lấy ra đồ đao của mình.

    Đồ đao luôn là vô địch.

    Một đao chém ngang hướng Lục Nguyên.

    Nhưng lúc chém ngang gã có dùng tuyệt kỹ phụ trợ khác, ví dụ giơ tay đánh ra ba hồn phiên.

    Con người có ba hồn bảy vía, ba hồn phiên của gã chuyên môn tổn thương ba hồn con người, khiến trong lúc chiến đấu đối thủ chịu thiệt lớn.

    Đồ đao của gã uy lực đã lớn, cộng thêm ba hồn phiên thì càng mạnh hơn nữa.

    Nhưng Lục Nguyên không thèm để ý, chớp mắt Dưỡng Ngô tiên kiếm đánh ra thẳng hướng Đồ Tể Cao Tiến, tùy tiện một kiếm đánh ra phong lại hướng tấn công của đồ đao.

    Cao Tiến nhe răng cười, đồ đao và tiên kiếm va nhau.

    Nhưng cú va chạm này làm gã bắn lùi ra sau mười trượng xa, cú va chạm mà pháp lực Cao Tiến rơi vào thế yếu làm gã biến sắc mặt.

    - Không ngờ pháp lực của ngươi trên ta?

    - Trên ngươi thì khó hiểu lắm sao?

    Lục Nguyên lấy làm lạ hỏi ngược lại:

    - Ta đã sớm nói rồi, Cao Tiến bình thường cũng dám truy sát người Kiếm Môn ta, đi tìm chết.

    Lục Nguyên muốn giết Cao Tiến, một là vì gã quá nổi tiếng ác ôn, giết tên này là thay trời hành đạo, thế dân trừ hại.

    Hai là lập uy cho kiếm đạo, nếu không thì ai đều có thể giết người trong kiếm đạo vậy sao được, phục hưng kiếm đạo bắt đầu từ ta.

    Thật ra một câu cuồng vọng bá khí.

    Cao Tiến tức điên lên.

    Gã đường đường là cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng, trừ người văn minh cảnh ra mặt dưới có thể xưng hùng, kết quả bây giờ bị một tiểu bối huênh hoang chỉ vào mũi gã, điều này bảo sao Cao Tiến chịu được?

    Cao Tiến cười gằn nói:

    - Tiểu bối, là lúc để ngươi hiểu rằng tại sao ta được gọi là Thiên Thủ Nhân Đồ.

    Đồ Tể Cao Tiến còn có một cái tên rất dài, gọi là Thiên Thủ Nhân Đồ.

    Thân hình Cao Tiến biến to ra, lưng mọc ra ngàn cái tay.

    Thiên thủ!

    Thiên kỹ!

    Lúc trước đã nói rồi, Cao Tiến từng làm trảm tiên chi binh, chém qua vô số tiên nhân, có được vô số kỳ công bí kỹ, luôn có tên gọi là thiên kỹ.

    Ba tiếng rống đoạn hồn và ba hồn phiên chỉ là hai trong thiên kỹ của gã.

    Bây giờ ở trên không trung xuất hiện ngàn bàn tay to, mỗi bàn tay thi triển tuyệt chiêu, pháp thuật, pháp bảo.

    Tám bàn tay thi triển là thần hỏa chi trụ, thần hỏa chi trụ dựa theo vị trí bát quái sắp hàng, mỗi hướng có bốn mươi chín con thượng cổ hỏa thần long, uy lực không gì sánh được.

    Một cái dùng là cự thạch quyết, ở không trung hút lấy vô số tảng đá nặng nề đập hướng kẻ địch.

    Điều này trong thì đơn giản nhưng nếu trọng lượng đá cực kỳ nặng nề thì làm sao đây?

    Trọng lượng tảng đá nặng vô cùng tận, vô lượng cấp, khá nặng nề.

    Theo phật giáo tính táo thì một mao nhỏ bé đoan xử có bất khả nói chư phổ hiền, một mao đoan xử sở hữu sát là vài vô lượng bất khả nói, vô lượng to lớn khó mà thống kê.

    Cánh tay đó dùng là pháp bảo gọi hồng tác, hồng tác có thể hóa thành một cầu vồng khóa kẻ địch.

    Cánh tay kia dùng vô tận bạo phong pháp thuật, vô tận hư không gió bão, do nó mà ra.

    Cánh tay kia dùng là tà đạo pháp bảo toản tâm đinh, trực tiếp công kích trái tim con người.

    Tim là vị trí quan trọng của tu sĩ, thế giới cảnh cũng là thế, toản tâm đinh tấn công trái tim thì tiên thần khó phòng, tiên thần gục dưới toản tâm đinh nhiều đến đếm không hết.

    Cánh tay này thì là hỏa long tiêu, hỏa long tiêu có thể bốc ra một luồng hỏa khí tấn công kẻ địch, mà hỏa long tiêu có thể không ngừng chuyển hoán.

    Cánh tay khác vô hình châm, loại vô hình châm này có hình có sắc, nhưng vì quá nhỏ nên dù là tiên nhãn cũng khó tìm.

    Cánh tay đó dùng phong thần chỉ, loại phong thần chỉ này có thể phong sát thần linh!

    Cánh tay kia dùng đạn mục công, là công pháp chuyên môn công kích con mắt.

    Thiên thủ thiên kỹ!

    Thiên thủ thần đồ!

    Đây chính là bộ mặt thật của Đồ Tể Cao Tiến.

    Mới rồi đối phó mười nửa bước văn minh cảnh gã không hề dùng thiên thủ thiên kỹ, thiên thủ thần đồ con bài tẩy của mình, chẳng qua bây giờ Lục Nguyên kiêu ngạo không để vào mắt cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng kiêm đại tiền bối như gã, cho nên gã mới lấy ra chiêu thức tuyệt kỹ này.

    Thấy bộ mặt thật của Đồ Tể Cao Tiến rồi, chín nửa bước văn minh cảnh còn lại ai nấy đổ mồ hôi lạnh.

    Thì ra Cao Tiến lộ mặt thật khủng bố như thế.

    Thiên thủ thiên kỹ!

    Một người ứng phó một tuyệt kỹ, hoặc mười loại cũng được, nhưng nếu ứng phó một trăm loại, hai trăm, ba trăm thì quá khoa trương, muốn ứng phó một ngàn loại càng khó khăn không thể tưởng tượng.

    Khi cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng lộ ra thực lực chân chính thì khủng khiếp như vậy, bây giờ chín nửa bước văn minh cảnh mới hiểu được.

    Thiên thủ thần đồ Cao Tiến nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, tiểu bối bình thường như ngươi cũng dám huênh hoang với ta?

    Dám chắn đường ta cướp văn minh chi thể?

    Đi tìm chết đi, hôm nay sẽ để ngươi thấy cái gì là khủng bố thật sự.

    Ngàn cánh tay của Cao Tiến cùng tấn công hướng Lục Nguyên, một ngàn loại tuyệt kỹ cùng lúc phóng ra, chớp mắt toát ra uy thế tuyệt kỹ là vô số nguyên khí tạc nổ, thật là một tuyệt kỹ đại triển.

    Cùng lúc đó, tay Lục Nguyên nắm trên chuôi kiếm, rút kiếm khỏi vỏ, một luồng kiếm quang sáng ngời như hồ nước, tiếp theo, tiếp theo thì không thấy gì nữa.

    Cao Tiến công kích tới tấp, một ngàn tuyệt kỹ, nguyên khí tạc nổ, dưới tình huống như vậy thì một kiếm của Lục Nguyên làm sao hiện rõ được.

    Trong khoảnh khắc công kích như thủy triều như biển như sương như sơn như núi, tất cả đều là Cao Tiến công kích cả.

    Thiên thủ thần đồ, một người có thể đồ thiên thần, quả nhiên là danh bất hư truyền.

    Chín nửa bước văn minh cảnh nhóm Hồ Thánh Đế Cơ thầm nghĩ trong lòng, dưới đòn công kích thiên thủ thần đồ khoa trương như vậy, Lục Nguyên nổi tiếng khắp thiên hạ biết e rằng cũng sẽ thành tro bụi mất, từ nay tan biến.

    Chương 1283-1284: Lục Nguyên vào bảng

    Thiên thủ thần đồ Cao Tiến cùng Lục Nguyên tách ra, ánh sáng ngàn loại tuyệt kỹ tắt ngấm, thấy rõ hình người.

    A, Lục Nguyên thế mà không bị vết thương nào, không chết bởi chiêu thiên thủ thần đồ của Thiên Thủ Nhân Đồ.

    Chín nửa bước văn minh cảnh đều vô cùng kinh ngạc.

    *Xoẹt!*

    Một luồng máu bắn ra!

    Lục Nguyên vẫn là bị thương ư?

    Không đúng, vệt máu đó đến từ Cao Tiến, chỗ bả vai.

    Bị thương là thiên thủ thần đồ Cao Tiến?

    Mới rồi gã uy thế cường đại, ngàn loại tuyệt kỹ thế mà bị thương?

    Cái này, cái này, cái này sao có thể được?

    Thiên thủ thần đồ Cao Tiến rốt cuộc mở miệng nói:

    - Làm sao có thể?

    Ngàn loại tuyệt kỹ của ta không đichj nổi một kiếm của ngươi?

    Câu nói của Thiên thủ thần đồ Cao Tiến bỏ đi thắc mắc cuối cùng trong lòng chín nửa bước văn minh cảnh.

    Cao Tiến dùng ngàn loại tuyệt kỹ thật sự thua, kết quả khiến người không thể tin nổi.

    Không biết một khoảnh khắc xem không rõ đã xảy ra chuyện gì rồi, là một kiếm thế nào phá đi ngàn loại tuyệt kỹ của thiên thủ thần đồ Cao Tiến?

    Kiếm của Lục Nguyên đã quay về vỏ, nói:

    - Rất đơn giản, tuổi ngươi có lớn hơn, sống có lâu hơn cũng không khả năng luyện giỏi hết ngàn loại tuyệt kỹ.

    Công pháp của ngươi quá tạp, hỗn loạn không bằng tinh.

    Ta chỉ tu kiếm thuật, chỉ luyện một kiếm, một kiếm đã có thể phá muôn vàn tiên đạo pháp thuật, ma đạo công pháp, yêu đạo tuyệt kỷ của ngươi.

    Lục Nguyên nghiêng đầu nói:

    - Bác không bằng tinh, đạo lý đơn giản này chắc ngươi sẽ không ngu đến không hiểu chứ?

    Cao Tiến sắp ói máu rồi, gã luôn cho rằng điểm mạnh nhất làm nửa ngày hóa ra là yếu điểm.

    Gã coi như đã biết nhược điểm rồi, nhưng biết thì sao chứ?

    Gã không có khả năng trong thoáng chốc bỏ đi yếu điểm đó được, đối mặt mũi nhọn kinh người của Lục Nguyên gã chỉ có thể lại dùng ra thiên thủ thiên kỹ, nhưng mà nó nhiều lần bị một kiếm cực kỳ đơn giản của Lục Nguyên phá.

    Kiếm thuật của Lục Nguyên vốn cao hơn loại bác của Cao Tiến, lại thêm pháp lực của hắn cao hơn gã, cho nên tùy tiện vung tay là nhẹ nhàng tắng Cao Tiến rồi.

    Mới đầu Lục Nguyên nói Đồ Tể Cao Tiến bình thường, xếp hạng bốn mươi tám trong Thiên Bảng cũng dám huênh hoang trước mặt hắn, đây không phải mạnh miệng mà là lời nói thật.

    Kết quả là tựu hình thành cục diện như vậy, đường đường cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng bị tiểu bối người mới Lục Nguyên đè đầu đánh.

    Lại qua bảy chiêu, một luồng kiếm quang lạnh giá xuyên tim Cao Tiến, cũng cắt đứt sự sống của gã.

    Nói đến thì Cao Tiến chỉ đi tới mười chiêu dưới kiếm của Lục Nguyên mà thôi.

    Đường đường là cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng mà chỉ được mười kiếm của Lục Nguyên.

    Thật sự là vô lý.

    Điều này nếu nói ra thì không ai dám tin, cho dù chín nửa bước văn minh cảnh chính mắt thấy cũng không tin nỏi, nhưng sự thật xảy ra ngay trước mắt.

    Lục Nguyên nhìn Cao Tiến, bình tĩnh nói:

    - Ngươi làm bao nhiêu chuyện ác nay có quả báo.

    Cao Tiến nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, hay cho khí vận đệ bát tử, không ngờ có thực lực như vậy.

    Nhưng mà, ngươi cho rằng...ngươi có kết cuọc tốt sao...trước khi chết ta đã phát tin tức ra ngoài...sẽ có cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng càng mạnh hơn ta cướp đoạt văn minh chi thể.

    Nguiw muốn che chở cô gái kiếm đạo này không dễ dàng.

    - Cái đó không cần ngươi quan tâm, người Kiếm Môn ta thì đương nhiên ta sẽ che chở, nếu không thì đệ nhất cao thủ Kiếm Môn như ta uổng danh.

    Lục Nguyên nói:

    - Có khó khăn hơn nữa thì ta vẫn sẽ làm!

    Kiếm quang thu vào trong vỏ cũng lấy đi di sản của Cao Tiến, đặc biểt là văn minh mảnh vỡ.

    Lúc ở nho chi văn minh hắn học được tế luyện văn minh pháp nhất, luyện xong văn minh mảnh vỡ bỏ vào trong vậy là văn minh chi bàn có bảy phần rồi, thực lực so với lúc mới đấu cùng Cao Tiến lại tăng một bậc.

    Lục Nguyên đi hướng Sư Phi Tiên.

    Thiếu nữ thanh lệ như tiên thế mới kịp phản ứng, nói:

    - Đa tạ sư huynh.

    - Không cần tạ ơn, nếu ngay cả người Kiếm Môn cũng không bảo vệ được thì ta còn nói gì đến phục hưng kiếm đạo.

    Lục Nguyên không mấy để ý nói:

    - Nếu ngươi đã là văn minh chi thể thì ta sẽ bảo vệ ngươi, cho dù cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng có rầm rộ kéo đến thì ta chống mắt chờ xem có cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng nào ở dưới tay ta bị thương ngươi.

    Lục Nguyên không nói cứng miệng, giết chết một cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng là có thể tăng một phần văn minh mảnh vỡ.

    Lúc trước hắn còn đan nghĩ đi đâu tìm cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng, bây giờ có Sư Phi Tiên ở bên cạnh chắc sẽ có mấy cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng đưa lên cửa tìm chết, giúp cho hắn tăng cường thực lực.

    Phương Chu xếp thứ bảy ngồi bên cạnh Thiên Bảng Ngọc Bia.

    Trên Thiên Bảng Ngọc Bia có một cái tên bõng nhiên biến mất, một tên mới bổ sung.

    Lại đổi tên.

    Phương Chu bỗng giật mình!

    Năm Mươi Thiên Bảng, không biết đã bao nhiêu năm nó không biến động, trước đó không lâu liên tục biến hai lần.

    Một là Hoang Chi Tử xông đến hạng thứ hai mươi sáu, một là Lý Thái Sử người mới đánh chết Uông Huyết Trạch, Chu Thiên Nhân xếp ở hạng bốn mươi sáu.

    Khi ấy Phương Chu đã giật mình rồi bây giờ càng kinh ngạc hơn, xếp hạng lại thay đổi.

    Tên thứ bốn mươi tám tối đi rồi biến mất trên Thiên Bảng, thì ra xếp hạng thứ bốn mươi tám thiên thủ thần đồ Cao Tiến đã chết rồi.

    Người mới vào bảng là Lục Nguyên!

    Lục Nguyên!

    Chính là khí vận đệ bát tử đó sao?

    Thực lực của Lục Nguyên nhảy thật nhanh, bây giờ đã tiến vào trong Năm Mươi Thiên Bảng rồi.

    Năm Mươi Thiên Bảng một hơi xấut hiện ba máu mới, không biết sẽ đem đến sóng gió gì cho Năm Mươi Thiên Bảng đây.

    Hơn nữa Phương Chu lấy quy liệt dịch sổ đi suy tính thì phát hiện ra một chuyện.

    Đó là văn minh chi thể xuất hiện!

    Văn minh chi thể xuất hiện!

    Trong cuộc đời Phương Chu không có sự kiện văn minh chi thể xuất hiện thế này.

    Một kỷ nguyên tối đa chỉ có một lần văn minh chi thể xuất thế, vậy nên văn minh chi thể xuất hiện là việc Phương Chu chưa trải qua.

    Nhưng mà xem tư liệu kỷ nguyên trước thì có thể thấy rõ khi văn minh chi thể hiện ra là gió tanh mưa máu.

    Đúng vậy, chắc chắn là gió tanh mưa máu.

    Năm Mươi Thiên Bảng sẽ vì văn minh chi thể mà đại khai sát với.

    Phương Chu không biết nên làm sao, hoặc nên nói gã cũng tâm động.

    Văn minh chi thể đối với bất cứ cao thủ nào trong Năm Mươi Thiên Bảng, bao gồm cao thủ đứng đầu Cổ Thủy có sức hấp dẫn cực kỳ lớn.

    Phương Chu biết ngày tháng bình tĩnh của mình rất ngắn, là lúc nên ra tay rồi, nếu không thì văn minh chi thể sẽ bị những người khác cướp đi.

    Dương Kiền Tinh.

    Đó là một tinh cầu trung gian.

    Bởi vì bên cạnh có nhiều yêu thú cho nên Dương Kiền Tinh luôn rất náo nhiệt, có nhiều cao thủ thế giới cảnh đều là quanh Dương Kiền Tinh giết đủ các loại quái thú đào lấy tài nguyên.

    Chỗ Dương Kiền Tinh có trung tâm giao dịch thiên cấp linh thạch, có mua bán tài nguyên các loại yêu thú, sống chết đều được hết.

    Bây giờ người Dương Kiền Tinh đều mong chờ, chờ ai đó đi tới.

    - Hôm nay cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng xếp hạng ba mươi chín Huyết Liệp Nhân Phương Đồ sẽ tới.

    - Huyết Liệp Nhân Phương Đồ, chậc chậc, đây là người tay độc nha, thường có người chết trong tay hắn khi săn bắt yêu thú.

    - Mặc kệ ngươi có bao nhiêu ngươi khi săn bắt yêu thú thì chết trong tay hắn làm gì, dù sao hắn giết nhiều người, pháp bảo, công pháp miễn phí một đống, chúng ta có thể từ tay hắn mua những thứ đó.

    Chỉ cần có được nó thì chúng ta liền rời khỏi Dương Kiền Tinh ngay.

    - Dù sao chỉ cần chúng ta cách xa Dương Kiền Tinh, đấy là Huyết Liệp Nhân Phương Đồ xếp hạng ba mươi chín, giết người không nhân tính.

    Một tiếng gầm, cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng hạng ba mươi chín Huyết Liệp Nhân Phương Đồ rốt cuộc xuất hiện.

    Đây là Huyết Liệp Nhân Phương Đồ, người này lớn lên cao to mặt mày âm u, môi mỏng mắt sáng, lưng cõng một trường săn đao, khí thế bùng phát làm xung quanh đám người xì xầm im bặt.

    Bởi vì dưới khí thế của Huyết Liệp Nhân Phương Đồ họ muốn nói lời nào cực kỳ khó khăn.

    Huyết Liệp Nhân Phương Đồ lạnh nhạt quét đám người đó, thật ra thì Phương Đồ rất thích giết người nhưng chưa bao giờ giết ở trước mặt mọi người, bởi vì âm thầm giết thì người khác không biết gã giết tất nhiên không cách nào tìm gã báo thù rồi.

    Lần này Huyết Liệp Nhân Phương Đồ đúng là đã giết không ít người, mang đến nhiều thứ tốt, bắt đầu mua bán.

    Đám người cần mua đồ nhanh chóng đi mua.

    Chợt có người đáp xuống nói:

    - Ta nhận được tin dường như Thiên Bảng thứ bốn mươi tám thiên thủ thần đồ Cao Tiến chết trong tay khí vận đệ bát tử.

    Lục Nguyên đã chen vào Thiên Bảng thứ bốn mươi tám rồi.

    Có người khen rằng:

    - Chậc chậc, khí vận đệ bát tử Lục Nguyên đúng là không tầm thường nha, giống như pháp Chi Tử, Võ Chi Tử, Tiên Chi Tử đều cách Thiên Bảng có một khoảng, Lục Nguyên xông vào Thiên Bảng xếp hạng bốn mươi tám, lợi hại thật.

    - Tin tức này không phải là giả chứ?

    Có người nửa tin nửa ngờ, nói Lục Nguyên giết chết người Thiên Bảng thứ bốn mươi tám đúng là không ai tin tưởng.

    Đấy chính là Thiên Bảng thứ bốn mươi tám thiên thủ thần đồ Cao Tiến nha, uy danh Thiên Bảng đã thấm sâu vào lòng người cho nên mới không tin được.

    - Sao giả được, tin tức này là sự thật đấy.

    Huyết Liệp Nhân Phương Đồ nghe thì ngây ra, tiểu bối Lục Nguyên lợi hại như vậy rồi sao?

    Gã có biết Cao Tiến, lúc trước gã có đánh bại Cao Tiến nhưng tuyệt kỹ thiên thủ thiên kỹ rất là lợi hại, không ngờ vẫn chết tại đây.

    Đang lúc mọi người bàn tán, Phương Đồ lắng nghe thì bỗng một tin tức tạc nổ.

    Có một hàng chữ to nổ tung giữa không trung Dương Kiền Tinh.

    [Văn minh chi thể hiện thế, trong tay Lục Nguyên có văn minh chi thể.

    Cao Tiến là chết trong quá trình tranh đoạt văn minh chi thể với Lục Nguyên.]

    Tin tức này là hậu chiêu mà Cao Tiến để lại, gã sắp chết phải tung tin này khắp nơi, tuyệt đối không cho Lục Nguyên dễ chịu.

    Biết được tin này làm nguyên Dương Kiền Tinh sôi sục.

    Huyết Liệp Nhân Phương Đồ không bán đồ nữa, bây giờ còn bán cái gì, đi tranh văn minh chi thể thôi.

    Phương Đồ hóa thành một luồng huyết quang như tia chớp đuổi theo hướng Lục Nguyên.

    Quỷ bí tinh!

    Quỷ Bí Minh!

    Quỷ Bí Minh là một môn phái rất quái dị trong thiên địa, bao trùm trên tất cả Vô Thượng Đại Giáo nhưng không có đặt tên, bên vì minh chủ của nó không cam lòng là một môn phái.

    Minh chủ muốn khai sáng ra văn minh, minh chủ này chính là Tư Đồ Quỷ Bí cực kỳ quỷ bí.

    Tư Đồ Quỷ Bí là nhân vật rất quỷ bí, lai lịch của gã không ai biết, công pháp không ai biết được, người đấu với gã đều chết trong tay gã.

    Gã ở Năm Mươi Thiên Bảng xếp hạng ba mươi ba.

    Trên quỷ bí tinh sắp đặt tầng tầng, tổng cộng ba mươi ba điện, rất có khí phách, muốn học chủ văn minh làm ba mươi ba thiên.

    Bây giờ có một tin tức từ điện thứ nhất phát ra, lúc hiện tin tức này thì điện khác không dám chậm rã thẳng truyền đến điện thứ ba mươi ba.

    Trong điện thứ ba mươi ba ngồi một ông lão.

    Đó là ông lão tóc bạc phơ, khuôn mặt, mắt mũi miệng đều cực kỳ bình thường, nhưng không biết vì sao gom lại một chỗ thì thấy quái dị lạ lùng.

    Đôi chân mày bạc quái dị rũ xuống, đây là người uy chấn chư thiên, xếp thứ ba mươi ba, Tư Đồ Quỷ Bí.

    - Cái gì?

    Văn minh chi thể hiện thế!?

    Tư Đồ Quỷ Bí giật nảy mình, lão thật sự không ngờ văn minh chi thể sẽ xuất hiện.

    - Lục Nguyên làm thịt vị trí bốn mươi tám Cao Tiến đoạt được văn minh chi thể, xem ra Lục Nguyên này có bản lĩnh đi.

    Tuy nhiên, bổn Quỷ Bí ra tay thì hắn khó tránh khỏi pháp võng.

    - Văn minh chi thể, ta lấy chắc rồi.

    Thiên Hồn Tinh, đây là một tinh cầu không ai dám tới gần.

    Bởi vì tinh cầu này là chỗ Thiên Hồn Pháp Sư ở.

    Thiên Hồn Pháp Sư ở trong Năm Mươi Thiên Bảng xếp hạng thứ hai mươi bảy.

    Vốn vị trí thứ hai mươi sáu Trường Đao Thiên Vương La Sâm bị Hoang Chi Tử đánh bại, trước đó không lâu lại bị Thiên Hồn Pháp Sư đánh gục, cho nên bây giờ lão ở vị trí thứ hai mươi bảy.

    Thiên Hồn Pháp Sư lợi hại nhất chính là Hồn Phách pháp Thuật!

    Nói đơn giản là pháp thuật khống chế hồn người khách, lão dùng hòn người chết tạo thành cá loại pháp thuật quái dị, trong Năm Mươi Thiên Bảng có thể xưng là nhất tuyệt.

    Nguyên Thiên Hồn Tinh trừ Thiên Hồn Pháp Sư không có một người sống, đều là hồn người chết cả, đầy ắp khắp nơi.

    Người bình thường nếu đến Thiên Hồn Tinh thì e rằng thấy nhiều linh hồn như vậy sẽ bị hù chết, không bị hù chết cũng nhiều linh hồn làm sợ điếng người.

    Nhưng những hồn phách này đều ngoan ngoãn ở trong tay Thiên Hồn Pháp Sư.

    Bản thể của Thiên Hồn Pháp Sư bao phủ trong khói đen, lầm bầm:

    - A, văn minh chi thể xuất thế hơn nữa nằm trong tay Lục Nguyên ư? xem ra phải truy bắt Lục Nguyên rồi.

    Phi Vệ lưng cõng một cung tên to nói:

    - A, Lục Nguyên có được văn minh chi thể ư, ta phải lấy được nó.

    Phi Vệ là người mạnh nhất kim tiễn đạo, cao thủ dùng cung tên rất ít, Phi Vệ ở trong Năm Mươi Thiên Bảng xếp hạng mười chins, nửa bước văn minh cảnh chết trong tay gã rất là nhiều.

    Có thể xếp thứ mười chín, thực lực của gã đã đến mức kinh người rồi.

    - Xuất phát thôi!

    Phi Vệ siết chặt cung to, tên cung của gã là Thập Nhật Trần Ai Cung.

    Cây cung này bắn thứ to, có thể một mũi tên bắn rớt mười mặt trời.

    Cây cung này bắn thứ nhỏ, có thể bắn xuyên một hạt bụi mà không tổn thương đến hạt bụi khác.

    Đây chính là lai lịch của Thập Nhật Trần Ai Cung.

    Phi Vệ cao giọng nói:

    - Xuất phát, truy bắt Lục Nguyên!

    Lúc này tin tức Lục Nguyên có được văn minh chi thể truyền khắp nơi, trong khu vực này phạm vi hàng ức dặm đều nghe thấy tin đồn Lục Nguyên có được văn minh chi thể.

    Văn minh chi thể đối với người muốn trùng kích nửa bước văn minh cảnh thật là có sức hấp dẫn qua lớn lao.

    Tất cả cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng ở khu vực này đều hành động, có xa hơn cũng sẽ chạy về.

    Ví dụ như xếp thứ ba mươi chín Huyết Liệp Nhân Phương Đồ, xếp thứ ba mươi ba Tư Đồ Quỷ Bí, xếp thứ hai mươi bảy Thiên Hồn Pháp Sư, xếp thứ mười chín Phi Vệ.

    Trừ những người đó ra còn có các loại chủ thái cổ văn minh cũng xuất phát.

    Lục Nguyên có thể giết chết thiên thủ thần đồ Cao Tiến, những người này không cho rằng sẽ mạnh hơn Lục Nguyên.

    Nhưng mà đây là một bão tố sắp đi tới, trong vòng xoáy to lớn nói không chừng có thể hôi của, đợc đến văn minh chi thể thì sao?

    Mặc dù loại khả năng này cực kỳ thấp nhưng hấp dẫn quá lớn, tham dục che mờ lý trí.

    Chương 1285-1286: Cô Cô

    Lục Nguyên và Hoa pháp Thánh đội mũ đi trên một con đường tinh cầu.

    Trên tinh cầu khắp nơi bàn việc Lục Nguyên có được văn minh chi thể và mọi nơi truy lùng.

    Xem ra rất nhiều người muốn truy bắt mình, hy vọng có nhiều cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng chút, để mình hoàn thành văn minh chi bàn.

    Lục Nguyên sôi trào máu nóng, có lòng muốn khiêu chiến.

    Trên không trung một thanh y thanh niên nhanh chóng bay đi, sau lưng có một thiếu nữ thanh lên như tiên.

    Hiển nhiên dù là thanh y thanh niên hay thiếu nữ áo trắng thanh lệ như tiên đang làm chỉ có một việc đó là bỏ trốn, chạy trốn chết.

    Lục Nguyên phát hiện hắn sai rồi.

    Sai mười phần mười.

    Sai đến không thể sai hơn.

    Vốn cho rằng dù tin văn minh chi thể tản ra, dù đưa đến cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng thì sao chứ, thực lực hiện tại của mình không tệ lắm, có thể giết một vài cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng bổ sung văn minh chi bàn của mình.

    Sau khi giết chết Cao Tiến thì văn minh chi bàn đã tới bảy phần.

    Nhưng mình sai rồi.

    Sức hấp dẫn của văn minh chi thể thật sự quá lớn.

    Vậy nên hấp dẫn rất nhiều người đến, cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng so với mình tưởng tượng cũng nhiều vô cùng.

    Lục Nguyên đếm sơ phát hiện có ít nhất mười cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng truy sát, mạnh hơn ba người Uông Huyết Trạch, Chu Thiên Nhân, Cao Tiến nhiều lắm.

    Dù sao ba người đó xếp hạng hơn bốn mươi trong Thiên Bảng, người ở mấy hàng trước đương nhiên càng mạnh.

    Trong đó có nhân vật hạng mười mấy, Lục Nguyên liếc sơ liền phát hiện không là đối thủ của người đó.

    Mười cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng từ ỗi hướng đuổi theo.

    Hơn nữa số lượng nửa bước văn minh cảnh cũng nhiều quá đi.

    Mấy trăm cao thủ nửa bước văn minh cảnh truy bắt mình, cái này khiến người không biết nói gì hơn.

    Một nửa bước văn minh cảnh thì không thành vấn đề, nhưng mấy chục nửa bước văn minh cảnh hơi khoa trương chứ đừng nói là mấy trăm, một đống nhào ra vô cùng khao trương.

    Lục Nguyên có thể đối phó một kẻ địch nhưng bây giờ có nhiều người đem mình thành vật săn, đối phó một tên kéo dài chút thời gian lập tức bị đuổi theo ngay.

    Lục Nguyên đã đánh giá thấp sức hấp dẫn của văn minh chi thể.

    Cho nên bây giờ chỉ có thể chạy bỏ mạng.

    Lục Nguyên rống to:

    - Sư Phi Tiên, bây giờ ngươi hãy vào tiểu thiên thế giới của ta, tốc độ của ngươi quá chậm!

    Sư Phi Tiên gật đầu, nàng biết giờ không phải là lúc khách sáo.

    Pháp lực của Lục Nguyên xoay chuyển đã hút Sư Phi Tiên vào trong tiểu thiên thế giới của mình.

    Sau khi Sư Phi Tiên bị hút vào trong tiểu thiên thế giới mới nghĩ đến, lần này Lục Nguyên cứu mình nên làm sao đáp trả lại đây?

    Sư Phi Tiên là cô gái không bao giờ thích thiếu nhân tình, tích cách nàng khá là tự cường.

    Tiếp theo bắt đầu chạy trối chết, tốc độ nhanh hơn nhiều.

    Nhưng người đến dường như là cao thủ truy bắt, xếp thứ ba mươi chín Huyết Liệp Nhân Phương Đồ, xếp thứ mười chín Thần Tiễn Phi Vệ ai mà không là cao thủ truy tinh chứ?

    Cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng khác mặc dù thuật truy tung không bằng hai người này nhưng cao hơn Lục Nguyên, khiến bây giờ hắn muốn trốn cũng khó, bị mỗi hướng truy sát.

    Thật là chật vật a!

    Lục Nguyên nghĩ rằng.

    Cứ tiếp tục chơi như vậy thì không bao lâu sau sẽ bị mấy cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng và vài trăm nửa bước văn minh cảnh bao vây, một khi bị bao vây thì mình chết chắc rồi.

    Lục Nguyên có thể khẳng định điều đó.

    Mà khoan!

    Không sai, mình không là cao thủ truy tung cùng phản truy tung, điều này là chắc chắn.

    Nhưng lúc mình ở văn minh thánh địa Phong Minh Ý có tặng cho một phong chi tinh linh, mình gọi nó là Cô Cô, có thể bắt được tất cả dấu vết gió trong phạm vi.

    Bản thân Cô Cô là vô thượng cao thủ truy tung cùng phản truy tung.

    Lục Nguyên chuyển pháp lực lấy ra Cô Cô.

    Cô Cô lần thứ hai tới thế giới bên ngoài, đó là con chim nhỏ trắng mềm tròn xoe.

    Nó tò mò nhìn thế giới bên ngoài, rồi thân thiết dựa vào Lục Nguyên, dùng thân thể nhỏ xíu trắng bóc dụi vào người hắn.

    Nó rất là thân thiết với Lục Nguyên, dù sao hắn là người nó quen thuộc nhất.

    Con chim nhỏ kêu lên:

    - Cô cô, cô cô!

    Lục Nguyên nói:

    - Bây giờ giúp ta điều tra dấu vết gió khắp nơi, để cho ta chạy trốn.

    Cô Cô gật đầu, nó hiểu ý của Lục Nguyên, bất cứ ai trải qua đều sẽ có gió di chuyển dù có thuấn di thì cũng như vậy, vì sẽ có dấu vết gió chẳng qua rất khó nắm bắt mà thôi, dù là người phong chi văn minh cũng không ngoại lệ.

    Nhưng phong chi tinh linh Cô Cô sở trường về mặt này.

    Lập tức có từng tấm bản đồ về quân địch truyền vào óc Lục Nguyên, địa điểm nào hướng nào có kẻ địch cường đại, tất cả đều chiếu rõ trong não hắn.

    Đương nhiên vì muốn trinh sát các nơi cần có đủ các loại tình báo, Lục Nguyên phải không ngừng di chuyển thì Cô Cô mới biết càng rõ ràng.

    Qua một lát sau bản đồ địch quân phân bố ngày càng rõ ràng, Lục Nguyên mới phát hiện thì ra cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng truy đuổi hắn có đến mười ba tên, so với trong tưởng tượng càng nhiều, không ngờ tới mười ba kẻ, khủng khiếp quá.

    Lục Nguyên không biết là nếu không phải một văn minh chi thể khác cùng xuất thế thì bên này không chỉ là mười ba tên mà sẽ càng nhiều nữa.

    Chỗ văn minh chi thể khác xuất thế có một cao thủ đang tranh đoạt tên là Hoang Chi Tử.

    Lần này nếu như không có Cô Cô thì mình sẽ thê thảm lắm.

    Lục Nguyên có thể chắc chắn về điều này.

    - Cô Cô, không sai, làm tốt lắm.

    Lục Nguyên lấy ra thiên cấp linh thạch đút cho Cô Cô, lần này con phong chi tinh linh Cô Cô lập công lớn.

    Cô Cô ăn thiên cấp linh thạch Lục Nguyên mớm cho không ngừng đập đôi cánh trắng, thân thể mập mạp lăn trong tay hắn, rất là vui vẻ.

    Có Cô Cô giúp đỡ rồi thì mình sẽ không đến nỗi khốn khổ, phải giết ngược lại mới đowjc.

    Huyết Liệp Nhân Phương Đồ đang truy sát Lục Nguyên.

    Nếu gã đã bị gọi là liệp nhân thì tất nhiên là có bản lĩnh săn người rồi.

    Tục ngữ nói rất hay, tên có thể nhầm nhưng ngoại hiệu thì ít khi sai.

    Phương Đồ am hiểu truy sát người, kẻ chết trong tay gã đếm không hết.

    Hơn nữa Phương Đồ không phải một hơi giết ngay mà dùng các loại hù kẻ bị truy sát, mãi đến người bị truy sát bị gã buộc tinh thần thác loạn.

    Phương Đồ thong dong lên sân, đồ đao động, chặt rớt đầu người, đây là phong cách hành động của Phương Đồ, phong cách giết người, gã đặt tên nó là nghệ thuật giết người.

    Nhưng lần này truy sát Lục Nguyên có chuyện quái lạ.

    Mới bắt đầu là hoàn toàn bình thường, khi Phương Đồ tủy sát Lục Nguyên đã phát hiện ra hắn chỉ là người thường trong suy sát môn đạo thôi.

    Hắn không chỉ là tay mơ mà là siêu non, người như vậy có mấy phần sức chiến đấu sẽ bị mình đùa chết, Phương Đồ cười lạnh.

    Lần này gã không định dùng nghệ thuật truy sát, cái đó quá tốn thời gian, mặc dù có thể buộc đối phương tan vỡ tâm lý nhưng bây giờ không phải là lúc mất thời gian. e rằng mấy cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng sẽ cướp Lục Nguyên trước, chuyện này liên quan đến văn minh chi thể.

    Kết quả lúc truy đuổi Phương Đồ phát hiện có điều lạ, Lục Nguyên biến mất.

    Đại tông sư truy tung như gã mà phát hiện không ra, có rất nhiều tin tức sai lầm.

    Điều này biểu thị có một đại tông sư truy tung đang giúp đỡ Lục Nguyên, nếu không thì hắn làm sao mà thoát được chứ.

    Rót cuộc là kẻ nào giúp đỡ Lục Nguyên?

    Phương Đồ suy nghĩ thân phận người này nhưng trong thoáng chốc không nghĩ ra được.

    Nhưng Phương Đồ không sợ hãi, gã không tin thân phận đại tông sư truy tung như gã sẽ không truy kịp Lục Nguyên bình thường, dù là có người giúp đỡ cũng thế thôi.

    Đạo truy tung quan trọng là dấu vết.

    Dù là ai đi qua đâu liền có dấu vết, thuấn di cũng giống vậy.

    Muốn phát hiện dấu vết không phải chuyện dễ, dù sao cao thủ giỏi về che giấu.

    Ủa!

    Chỗ này có một số dấu vết không đúng!

    Khi Phương Đồ truy tìm thì phát hiện dấu vết hơi loạn, dường như, không lẽ là phía đông nam?

    Đúng rồi, chính là đông nam.

    Phương Đồ rất hưng phấn, gã rốt cuộc xác định Lục Nguyên ở đâu, tìm ra hắn là có được văn minh chi thể.

    Đang lúc Phương Đồ cực kỳ hưng phấn thì một luồng kiếm quang lóe lên.

    Luồng kiếm quang đó mới bắt đầu không có một chút dấu vết.

    Nhưng khi lóe lên thì là kiếm quang tuyệt đến cực điểm.

    Hơn nữa không cho Phương Đồ chỗ để chạy trốn.

    Phương Đồ cũng là người dũng mãnh, gã chớp mắt biết chiêu này không cách nào tránh thoát, không có cách nào cả.

    Nhưng Phương Đồ không phải loại người yếu ớt, gã không hề né tránh mà xoay người xuất đao, nghênh hướng người đó.

    Một kiếm này không tránh được thì liều mạng với đối phương, đây chính là cách nghĩ của Phương Đồ.

    Nếu như đối phương sợ liều mạng, một kiếm này đương nhiên không cần tránh rồi.

    Phương Đồ không tin đối phương không sợ liều mạng!

    Nhưng mà, Phương Đồ sai rồi, kiếm của đối phương chẳng có ý định lùi mà bộ dạng như muốn liều cùng gã.

    Hơn nữa Phương Đồ phát hiện kiếm của đối phương nhanh hơn đao của gã một chút.

    Lúc này Phương Đồ không thể tránh né, kiếm quang mạnh cắm phập vào người gã tạo thành vết thương rất nặng.

    Kiếm khí sắc bén điên cuồng đâm vào, đao của Phương Đồ cũng chém vào người đối phương nhưng chỉ là một vết thương nhỏ mà thôi.

    Trong khoảnh khắc hai người bị thương, chẳng qua đối phương bị nhẹ còn Phương Đồ thì nặng.

    Người đến không ngừng bước, vẫn là một kiếm giống y đúc vừa rồi, tuyệt tới cực điểm độc đáo cực điểm cô tới cực điểm cổ tới cực điểm quái tới cực điểm Phương Đồ bị trọng thương những có tuyệt kỹ vô tận giờ thì thi triển ra hết.

    Nhưng gã vốn là bị thương, đối mặt kiếm thủ đó không có bao nhiêu sức đánh lại, hoàn toàn rơi vào thế yếu.

    Chỉ thấy trên người gã vết thương ngày càng nhiều.

    Phương Đồ giật nảy mình!

    Kiếm pháp của kiếm giả này thật là thiên địa huyền diệu!

    - Ngươi là ai?

    Chẳng lẽ ngươi chính là Lục Nguyên?

    Cao thủ dùng kiếm quá ít, có thể tổn thương đến Phương Đồ căn bản không tồn tại nhưng bây giờ phải thừa nhận là có.

    Kiếm giả không để ý đến Phương Đồ la hét, tiếp tục dùng kiếm, liên tục đâm ra vài kiếm, cuối cùng cắt vỡ cổ họng gã, đâm thủng trái tim gã, kiếm khí điên cuồng bộc phát ra.

    - Người thứ nhất bị săn giết ngược lại, Huyết Liệp Nhân Phương Đồ, chết.

    Kiếm giả lạnh lùng nói.

    Sau khi giết chết Huyết Liệp Nhân Phương Đồ thì kiếm giả cũng lộ mặt ra.

    Đó là một khuôn mặt thanh niên hơi thanh tú, áo xanh theo gió tung bay.

    Trên thân kiếm truyền đến một hơi thở tên gọi là chính khí khiến Huyết Liệp Nhân Phương Đồ rất là chán ghét.

    Huyết Liệp Nhân Phương Đồ nặng nề thở dốc, muốn thốt ra hai chữ Lục Nguyên nhưng không còn sức lực.

    Gã chết trong tay Lục Nguyên, tầm mắt tối đen, Huyết Liệp Nhân Phương Đồ đã bị xóa tên trong Thiên Bảng.

    Giết cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng thứ nhất Huyết Liệp Nhân Phương Đồ, hoàn thành.

    Thật phải cảm ơn Cô Cô, nếu không có nó thì mình không thể biến rõ đối thủ ở đâu.

    Nhờ có Cô Cô giúp mà về mặt truy tung và phản truy tung mình như có thần giúp.

    Lục Nguyên giơ tay lên đã lấy văn minh chi bàn của Huyết Liệp Nhân Phương Đồ, vận tế luyện văn minh quyết, cuồn cuộn thần hỏa thiêu đốt trứ văn minh chi bàn, cuối cùng xuất hiện văn minh mảnh vỡ nhỏ hơn văn minh chi bàn nguyên bản của Lục Nguyên rất nhiều.

    Không có thời gian suy nghĩ, Lục Nguyên đã bỏ văn minh mảnh vỡ vào trong văn minh chi bàn của bản thân.

    Văn minh chi bàn của mình đã đầy tám phần chỉ còn thiếu hai phần nữa thôi.

    Phương Đồ là cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng, di vật tất nhiên là phong phú, thiên cấp linh thạch không tính theo khối mà theo con, một con thiên cấp linh thạch.

    Thật ra thì lúc trước Lục Nguyên giết chết Uông Huyết Trạch, Chu Thiên Nhân, và Cao Tiến đều có một con thiên cấp linh thạch, bây giờ hắn có tổng cộng bốn con thiên cấp linh thạch.

    Từ chỗ Phương Đồ còn lấy được một bản bí tịch, khá là có ích.

    Bí tịch này chính 'truy tung thuật'.

    Nghe thì không tính huyền ảo gì lắm, lật sơ thì Lục Nguyên được lợi khá nhiều, đây là có liên quan về truy tung thuật.

    Phương Đồ về mặt này có trình độ rất sâu, nếu không đã chẳng tự xưng là thợ săn.

    Cô Cô có thể truy tung và phản truy tung bất cứ dấu vết gió nhưng không hiểu làm sao tiêu trừ dấu vết bản thân.

    Cô Cô đã không hiểu thì Lục Nguyên càng mù tịt, lần này hắn có thể giết chết Phương Đồ là do làm rối loạn nguyên khí chốn này che giấu dấu vết bản thân.

    Bây giờ có bản 'truy tung thuật' là có thể học cách làm sao che giấu dấu vết bản thân vân vân.

    Truy tung chính là một môn học vấn thâm sâu.

    Trừ điều đó ra Lục Nguyên còn được một thanh tiên kiếm.

    Không ngờ trong tay Phương Đồ có một tiên kiếm.

    Thanh tiên kiếm này khá mỏng, hẹp và dài, dài khoảng bảy thước, mỏng như lá cây, đặt ở đó không chút bắt mắt.

    Thanh kiếm sẽ biến sắc, tùy theo hoàn cảnh xung quanh mà thay đổi màu sắc.

    Nhẹ búng tay, kiếm khẽ động phát ra tiếng ong ong rất êm tai.

    Kiếm tốt!

    Đây là một thanh kiếm rất tốt cho ám sát!

    Lục Nguyên nhìn chuôi kiếm, nó không thô bằng chuôi Dưỡng Ngô tiên kiếm nhưng nắm trong tay cảm giác rất tốt, ở ngực kiếm có hai chữ 'lưu tinh'.

    Là Lưu Tinh tiên kiếm ư?

    Sao thấy quen mắt quá, Lục Nguyên lục tìm tư liệu trong óc, qua thật lâu mới từ sâu trong trí nhớ mò ra tên thanh kiếm.

    Chẳng phải Kiếm Linh Đế Cơ có một thanh tên gọi Bạch Hồng tiên kiếm đó sao?

    Được xếp vào trong chín mươi chín tiên kiếm.

    Lúc ấy cho rằng chín mươi chín tiên kiếm rất ghê gớm nên tra xét chút tư liệu.

    Trong chín mươi chín tiên kiếm có cái tên Lưu Tinh, mình có được Lưu Tinh tiên kiếm, một trong chín mươi chín tiên kiếm tiên kiếm?

    Chín mươi chín tiên kiếm, nghe nói cái nào cũng rất mạnh!

    Tốt lắm!

    Lục Nguyên thầm khen, lúc trước dùng tuyệt sát nhất kiếm đối phó Ngọc Hoàng Đại Đế thì cảm thấy Dưỡng Ngô tiên kiếm không thuận tay, không phải nói nó không tốt nhưng tuyệt sát nhất kiếm hoàn toàn là kiếm pháp ám sát, Dưỡng Ngô tiên kiếm thì là tiên kiếm loại hình chính khí.

    Tức là nói hai bên có xung đột, vậy nên tuyệt sát nhất kiếm vẫn là có đường phá.

    Vậy nên có được Lưu Tinh tiên kiếm là chuyện tốt với mình.

    Lục Nguyên nhẹ vuốt Lưu Tinh tiên kiếm, kiếm rất dài, bảy thước hai phân mốt.

    Lục Nguyên nhẹ vuốt ve Lưu Tinh tiên kiếm, chợt xuất kiếm.

    Một kiếm này chỉ là một thức bình thường nhưng Lục Nguyên mượn một kiếm này múa để hàn toàn hiểu đặc tính của Lưu Tinh tiên kiếm, có thể bảo đảm rằng sơ hở cuối cùng của tuyệt sát nhất kiếm đã biến mất.

    Không ngờ sơ hở cuối cùng của tuyệt sát nhất kiếm đã biến mất, Lục Nguyên nhẹ nhõm, rất vui sướng.

    Chương 1287-1288: Thiên Hồn pháp sư

    Lục Nguyên tiện tay máu Lưu Tinh tiên kiếm ở trên mặt đất vạch mấy chư ngoáy to [Chém cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng như cắt cổ gà.]

    Làm xong những điều này Lục Nguyên lập tức biến mất.

    Lục Nguyên biến mất không lâu sau thì có vài người đáp xuống đây, kẻ yếu nhất trong nhóm cũng là nửa bước văn minh cảnh.

    Một nửa bước văn minh cảnh hoảng hốt nói:

    - Cái gì?

    Cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng Huyết Liệp Nhân Phương Đồ chết rồi sao?

    Một nửa bước văn minh cảnh cũng hoảng sợ nói:

    - Lục Nguyên giết chết một cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng ư?

    - Trời ạ, thực lực của Lục Nguyên quá mạnh.

    - Trên mặt đất có chữ kìa.

    - Chữ gì vậy?

    - Chém cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng như cắt cổ gà, Lục Nguyên này cuồng vọng quá, kiêu ngạo đến không có giới hạn!

    Lần này thì toàn bộ nửa bước văn minh cảnh sôi trào, đều cảm thấy Lục Nguyên vô cùng kiêu ngạo.

    ..........

    - Lục Nguyên giết chết Phương Đồ xếp hạng thứ ba mươi chín ư?

    Phương Đồ quá vô dụng.

    Khi tin tức truyền đến thì Tư Đồ Quỷ Bí lạnh nhạt nói, không thèm để ý.

    Phương Đồ chết là chuyện của gã, Tư Đồ Quỷ Bí cho rằng bản thân sẽ không chết.

    Nếu không có cả điểm tự tin này thì Tư Đồ Quỷ Bí không cần lăn lộn làm gì.

    Tư Đồ Quỷ Bí nếu đã có tên là Tư Đồ Quỷ Bí thì đương nhiên có rất là nhiều bản lĩnh quỷ bí.

    Trong tay Tư Đồ Quỷ Bí có một phần từ kính thuật, trong tiên kiếm này có trận chiến trong văn minh thánh địa, là cảnh Lục Nguyên lấy một chọi sáu.

    Tư Đồ Quỷ Bí nhìn từ kính thuật trong tay, lặp lại nhìn tuyệt sát nhất kiếm trận Lục Nguyên đối chiến với Ngọc Hoàng Đại Đế.

    Tư Đồ Quỷ Bí nói với thuộc hạ rằng:

    - Mặc dù một kiếm này rất lợi hại nhưng còn có sơ hở.

    Khi gã nói lời này thì một đôi mày bạc yêu dị nhướng, đám thuộc hạ thầm hoảng sợ.

    Tuyệt sát nhất kiếm như thế ở trong mắt Tư Đồ Quỷ Bí lại có sơ hở, không uổng là Tư Đồ Quỷ Bí đại nhân nha, cường giả xếp hạng ba mươi ba quả nhiên là danh bất hư truyền.

    Thật ra Tư Đồ Quỷ Bí có nghiên cứu vết thương của Phương Đồ, hiển nhiên gã trúng một kiếm gióng như Ngọc Hoàng Đại Đế, trước đó không lâu Tư Đồ Quỷ Bí quan sát vết kiếm, qua đó biết tuyệt sát nhất kiếm còn chưa tu sửa lại lỗ hổng, vậy là nó vẫn là một thức có sơ hở.

    Nói vậy là mình có thể lợi dụng một kiếm này.

    Nếu như Lục Nguyên sử dụng nhát kiếm này thì mình có thể nhờ đó bị thương ngược lại Lục Nguyên.

    Trong đầu Tư Đồ Quỷ Bí không ngừng lặp lại tình tiết, rốt cuộc ra một chiêu, chiêu này thi triển từ hai ống tay áo, tên gọi 'Phá kinh nhất tụ', chuyên môn chuẩn bị vì tuyệt sát nhất kiếm của Lục Nguyên.

    Tư Đồ Quỷ Bí lạnh lùng nói:

    - Chỉ cần Lục Nguyên dám ra tay thì hắn sẽ chết trong tay ta.

    Không phải gã khoe khoang mà là nói một chuyện rất bình thường, bởi vì gã đích thực có bản lĩnh này.

    Sáng tạo ra phá kinh nhất tụ càng tăng thêm tự tin cho gã.

    Tất cả thuộc hạ Quỷ Bí Minh đều hét to:

    - Minh chủ thiên thu vạn tái, thiên thần chi tổ!

    - Minh chủ trùng kích văn minh, trăm triệu thọ vô cương!

    Những thứ này đều là lời chúc trong Quỷ Bí Minh, nịnh nọt rất là buồn nôn nhưng Tư Đồ Quỷ Bí thích, thuộc hạ của gã đương nhiên làm như vậy.

    Chính này, một luồng kiếm quang lóe lên.

    Không thể hình dung một kiếm này nhanh, không thể hình dung một kiếm này ngoan, không thể hình dung một kiếm này tuyệt, không thể hình dung một kiếm này độc, không thể hình dung một kiếm này quái, không thể hình dung một kiếm này cô, không thể hình dung một kiếm này tốc.

    Một kiếm này quá ngoan quá tuyệt quá độc quá quái quá cô quá tốc!

    Một kiếm này quá ly quá kỳ quá thiên quá dị quá khủng quá sợ!

    Này là tuyệt sát nhất kiếm!

    Lục Nguyên đã đến!

    Tư Đồ Quỷ Bí chẳng những không kinh sợ còn lấy làm mừng.

    Những người khác đụng phải tuyệt sát nhất kiếm có lẽ tiêu đời nhưng gã thì không, gã đã có nghiên cứu chiêu này của Lục Nguyên, nghiên cứu rất lâu, vì nó mà sáng chế ra 'phá kinh nhất tụ' chuyên môn phá một chiêu đó.

    Chỉ cần phá chiêu đó rồi thì gã đường đường xếp thứ ba mươi ba Thiên Bảng đập đầu giết Lục Nguyên là chuyện dễ như trở bàn tay.

    Chớp mắt Tư Đồ Quỷ Bí sử dụng phá kinh nhất tụ, nhất tụ ảo diệu này chuyên môn đối phó tuyệt sát nhất kiếm, nhưng Tư Đồ Quỷ Bí lập tức phát hiện điều lạ.

    Một kiếm của Lục Nguyên đã bổ sung hết sơ hở.

    Sao có thể!

    Một kiếm của Lục Nguyên lúc giết Ngọc Hoàng Đại Đế còn có sơ hở, trước đó không lâu giết Phương Đồ thì sơ hở vẫn còn đó, tại sao giết mình thì không còn sơ hở chứ?

    Trong lòng Tư Đồ Quỷ Bí cực kỳ kinh sợ.

    Gã là thông minh bị thông minh lầm, và cũng vì quá xui.

    Ai kêu Phương Đồ chẳng biết từ đâu gom được Lưu Tinh tiên kiếm làm gì.

    Thật ra thì Phương Đồ lượm được Lưu Tinh tiên kiếm cũng là bình thường thôi, có cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng nào mà không thu gom vật phẩm hàng đống đâu?

    Lục Nguyên vừa lúc mượn Lưu Tinh tiên kiếm che lấp chỗ hở của tuyệt sát nhất kiếm, nếu hắn không được thanh Lưu Tinh tiên kiếm thì đúng là sử dụng tuyệt sát nhất kiếm sẽ bị Tư Đồ Quỷ Bí giết ngược lại.

    Lưu Tinh tiên kiếm đâm sâu vào trái tim Tư Đồ Quỷ Bí đây là gã để lộ ra sơ hở quá lớn!

    Lục Nguyên nhìn Tư Đồ Quỷ Bí nói:

    - Mới rồi ngươi nói chỉ cần ta dám ra đây liền chết trong tay ngươi?

    Nhưng bây giờ sự thật là ngươi chết trong tay ta.

    - Làm sao có thể chứ!

    Tư Đồ Quỷ Bí không thể tin tại sao gã xui xẻo như vậy, lần này xui quá là xui.

    Lục Nguyên cười khẽ, mặc kệ Tư Đồ Quỷ Bí, kiếm khí bùng phát khắp người gã, triệt để mạt sát gã trong cõi thiên địa.

    Cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng xếp hạng ba mươi ba Tư Đồ Quỷ Bí, chết!

    Cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng lại biến mất một người.

    Lục Nguyên đã góp được một phần văn minh mảnh vỡ, tăng lên thu gom được chín phần.

    Chín phần!

    Chỉ còn kém một phần cuối, giết chết một cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng nữa là văn minh chi bàn đại thành, mđến khi đó là có thể tiến hành bước tu hành tiếp theo rồi.

    Tay cuốn hút đi di vật của Tư Đồ Quỷ Bí vào tân kiếm thế giới của mình.

    Đám thuộc hạ của Tư Đồ Quỷ Bí mới rồi thấy minh chủ còn khoác lác sẽ nhẹ nhàng chém chết Lục Nguyên, kết quả là chớp mắt sau minh chủ bị Lục Nguyên giết, chúng trợn mắt há hốc mồm, chỉ cảm thấy tương phản quá lớn.

    Chiến đấu tiến hành rất kịch liệt.

    Đây là cuộc chiến giữa Lục Nguyên và cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng thứ hai mươi bảy Thiên Hồn Pháp Sư.

    Cuộc chiến này rất kịch liệt.

    Vốn dưới tình huống bình thường thì Lục Nguyên phải tập kích Thiên Hồn Pháp Sư, dùng tuyệt sát nhất kiếm chỉ cần khoảng cách gần, đối phương sơ sẩy là tuyệt sát tuyệt trung.

    Nhưng lần này ra ngoài ý muốn, làm như Thiên Hồn Pháp Sư sớm biết Lục Nguyên đến, ngược lại mượn cơ hội tổn thương hắn.

    Nếu không phải Lục Nguyên phản ứng nhanh thì đã bị trọng thương rồi.

    Thật ra đấy là do đặc tính của Thiên Hồn Pháp Sư.

    Không ai có thể tập kích Thiên Hồn Pháp Sư được cả!

    Thiên Hồn Pháp Sư!

    Lão có Thiên Hồn Lực Tràng, ở trong đó lão phóng ra mấy vạn linh hồn, trong ngàn dặm tất cả thuật ẩn núp đều không thể lừa gạt lão.

    Gần như không một ai tập kích được gã, trừ phi có ảm hiểu về linh hồn pháp thuật.

    Lục Nguyên rõ ràng không biết cái gì về Hồn Phách pháp Thuật cả, vậy nên mới sớm bị lộ ra.

    Tiếp thoe là trận đánh vất vả.

    Thiên Hồn Pháp Sư và Lục Nguyên mặt đối mặt chiến đấu.

    *Đinh!*

    Dưỡng Ngô tiên kiếm ở trên không trung chém, kiếm quang bức hướng Thiên Hồn Pháp Sư.

    Thiên Hồn Pháp Sư lòng thầm giật mình, kiếm thuật của Lục Nguyên thật là huyền bí, một kiếm này vài chục vạn linh hồn thủ vệ của lão cảm giác được khủng bố như tùy thời trong nguy hiểm vậy.

    Lục Nguyên cũng cảm giác được Thiên Hồn Pháp Sư không uổng là cường giả xếp thứ hai mươi bảy.

    Thật ra thì Thiên Bảng có vấn đề cấp bậc, mười hàng đầu là đẳng cấp cao nhất, từ mười một đrến hai mươi là một cấp, từ hai mươi mốt đến ba mươi là cấp khác, từ ba mươi mốt đến bốn mươi lại là cấp khác nữa.

    Vậy nên lúc trước Lục Nguyên giết chết Huyết Liệp Nhân Phương Đồ, Tư Đồ Quỷ Bí là thực lực kém một đẳng cấp.

    Lục Nguyên dưới tình huống bị thương nhẹ đánh với Thiên Hồn Pháp Sư kịch liệt ngoài ý muốn, là trận chiến kéo dài.

    Thiên Hồn Pháp Sư và Lục Nguyên không ngừng đối đầu, trên thân hai người đều bị thương.

    Hai người đánh đến mấy trăm chiêu, áo xanh của Lục Nguyên dính máu, ở trong khói đen không thấy được nhưng chắc chắn bị thương.

    Lục Nguyên không thèm để ý, tiếp tục xuất kiếm!

    Một kiếm theo sát một kiếm đánh ra!

    Đây là thời gian so về đấu chí.

    Đương nhiên Thiên Hồn Pháp Sư là cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng nổi danh đã lâu, bàn về ý chí chiến đấu thì không kém gì Lục Nguyên, hai người tiếp tục so đấu, đã gần ngàn chiêu rồi.

    Đánh thật kịch liệt!

    Đã lâu rồi Lục Nguyên không đánh trận chiến kịch liệt dữ vậy.

    Bây giờ Lục Nguyên dùng hết tuyệt chiêu ra ngoài, cái gì kiếm thất tiểu kiếm giới kiếm bát vạn kiếm quy nhất, toàn bộ dùng hết.

    Bởi vì đã lâu không có kịch chiến giống như vậy, lúc này nổi lên hứng thú đem tất cả kiếm chiêu học đwjc dùng hết ra.

    Vô số kiếm chiêu hiện ra trong kiếm quang của Lục Nguyên, từng chiêu từng chiêu thiên mã hành không, sử dụng xuất thần nhập hóa, rất nhiều chiêu so với người sáng tạo ra kiếm chiêu mạnh hơn rất nhiều lần, căn bản là không cùng cấp bậc.

    - Kiếm và ta cùng vong, ta với kiếm xưng hùng!

    Tiếp tục đụng độ!

    Sau mấy trăm chiêu, lại là một kiếm.

    Một kiếm qua đi, Lục Nguyên cất kiếm trở vào bao.

    Bây giờ còn trong trạng thái kịch chiến, Lục Nguyên cất kiếm vào bao làm cái gì?

    Bùm!

    Thiên Hồn Pháp Sư đột nhiên ngã trên trời.

    Lục Nguyên thở phào một hơi, áo xanh trên người đẫm máu.

    Thắng!

    Rốt cuộc thắng!

    Cuộc chiến với Thiên Hồn Pháp Sư cuối cùng kết thúc.

    Trận chiến này là từng chút một cắt đi ưu thế của Thiên Hồn Pháp Sư, khiến mình từng bước chiếm ưu thế, dùng hơn một ngàn chiêu mới buộc lão vào đường cùng.

    Thiên Hồn Pháp Sư không có gì phải buồn bực cả, lão hơn một ngàn chiêu từng chút một bị Lục Nguyên buộc đến vực sâu, không thấy cơ hội phản kích.

    Thật ra thì Thiên Hồn Pháp Sư và Lục Nguyên thực lực cách biệt rất nhỏ, chính vì cách biệt nhỏ nên mới mất hơn một ngàn chiêu.

    Đương nhiên kình đấu với Thiên Hồn Pháp Sư lâu vậy là do ban đầu có bị chút vết thương nhỏ, đây cũng là tại sao Lục Nguyên cho rằng thực lực cách biệt rất nhỏ với Thiên Hồn Pháp Sư.

    Bây giờ cực hạn của mình khoảng hơn hai mươi người Thiên Bảng, nếu là mười mấy thì chịu không nổi.

    Nhưng mình không cần lại săn giết cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng nữa, bởi vì đã gom đủ văn minh mảnh vỡ rồi.

    Lại nói mình giết ba người, Phương Đồ ngoại hiệu là Huyết Liệp Nhân, Tư Đồ Quỷ Bí giết người mất nhân tính, Thiên Hồn Pháp Sư lấy hồn phách luyện công, kẻ nào mà chẳng là thức cực kỳ ác độc, vậy nên có giết cũng không thấy gánh nặng tâm lý.

    Giơ lên văn minh mảnh vỡ trong tay, thông qua dung luyện hòa vào văn minh chi bàn của mình.

    Trong thần hồn của mình văn minh chi bàn đang hấp thu văn minh mảnh vỡ cuối cùng hiện ra trạng thái tràn đầy.

    Văn minh chi bàn hoàn thành ngưng luyện.

    Văn minh chi bàn ngưng luyện xong rồi thì Lục Nguyên cảm giác lực lượng xảy ra biến đỏi cực kỳ lớn khiến sức mạnh càng cường hơn nữa.

    Đúng rồi, suýt nữa quên một việc, Nho Chi phó chủ văn minh từng dặn mình rằng một khi ngưng luyện xong rồi văn minh chi bàn thì hãy mở trúc bạch gã để lại.

    Bây giờ mình ngưng luyện xong rồi văn minh chi bàn, cũng là là lúc mở ra trúc bạch Nho Chi phó chủ văn minh để lại.

    Tay vạch hư không, trong tay xuất hiện một quyển trúc bạch.

    Mở nó ra, thấy bên trong có nội dung như sau.

    [Lục Nguyên, khi ngươi mở phần trúc bạch này thì xem ra là đã thành công ngưng luyện văn minh chi bàn, có thể chính thức bước lên đoạn đường cuối cùng văn minh chi đạo.

    Thật ra thì đoạn đường này trước khi văn minh chi bàn tu luyện cũng được, nhưng không có hiệu quả tốt bằng văn minh chi bàn tràn đầy rồi luyện thôi.]

    [Bây giờ ngươi muốn xông văn minh cảnh, thành tựu phó chủ văn minh thì có ba cách.]

    [Cách thứ nhất là ngưng luyện văn minh chi đạo.

    Cái gì gọi là văn minh chi đạo?

    Văn minh chi đạo của chủ pháp cổ văn minh là pháp thuật vô nhai.

    Văn minh chi đạo của ta là nho chưởng chính khí.

    Văn minh chi đạo của Tam Thư phó chủ văn minh là lấy thư tịch truyền thiên hạ.

    Cái gọi là văn minh chi đạo tức là tín niệm của chính ngươi, đem tín niệm hóa thành văn minh là được.

    Một khi thật sự biến tín niệm thành văn minh liền có thể ngưng luyện ra văn minh chi đạo, thành tựu phó chủ văn minh.]

    [Cách thứ hai là tìm thi thể của chủ văn minh hoặc phó chủ văn minh, liền có thể thành tựu phó chủ văn minh.

    Nhưng mà thi thể phó chủ văn minh rất khó tìm, e rằng không thấy được đâu.]

    [Cách thứ ba tức là được đến văn minh chủng tử.

    Văn minh chủng tử là hy vọng của văn minh, mỗi một văn minh mặc kệ là bao nhiêu kỷ nguyên thì văn minh chủng tử chỉ có một cái mà thôi, không khả năng xuất hiện nhiều cái.

    Dù có nhiều kỷ nguyên hơn cũng sẽ không thay đổi được điều đó.

    Cùng lúc đó văn minh chủng tử từ khi sáng lập văn minh thì cần một kỷ nguyên mới thành công bồi dưỡng ra.

    Nếu có một văn minh chịu truyền văn minh chủng tử cho ngươi thì ngươi liền có thể trở thành phó chủ văn minh.

    Nhưng mà văn minh chủng tử rất hiếm có, cơ bản đã dùng hết rồi.]

    [Đây chính là ba cách hiện nay của ngươi.]

    Lòng Lục Nguyên rung động, cách thứ hai cần có thi thể cấp văn minh, cách thứ ba cần có văn minh chủng tử, xem ra mình tạm thời không thể thực hiện được.

    Dù sao mình không thể tìm được thi thể cấp văn minh, cũng không có văn minh chủng tử, vậy là chỉ có cách tu luyện văn minh chi đạo rồi.

    Văn minh chi đạo của chủ pháp cổ văn minh là pháp thuật vô nhai.

    Văn minh chi đạo của Nho Chi phó chủ văn minh là nho chưởng chính khí.

    Vậy thì văn minh chi đạo của mình là cái gì nhỉ?

    Lục Nguyên chìm trong suy tư.

    Văn minh chi đạo không phải tùy tiện chọn được, không thể tùy ý quyết định.

    Rượu, kiếm, lười, chính.

    Đây chắc là bốn chữ mà mình để ý nhất.

    Đời không có rượu, gia không chịu nổi.

    Kiếm đã khắc và trong xương.

    Lười thì mặc dù khoảng thời gian ở trung ương thiên triều vì đủ thứ chuyện, đủ loại áp lực mà gần nhất biểu hiện khá chăm chỉ nhưng trong xương cốt chỉ cần có rảnh liền muốn nghỉ ngơi, mình thật sự lười tận xương tủy.

    Chính, cũng rất đơn giản, chịu giáo dục từ Lý Nguyên Bạch, nhìn thấy Nho Chi phó chủ văn minh bi tráng chính khí lại có chính tự ở trong người, cho nên chữ chính không thể thoát khỏi, tiên hiệp tiên hiệp, vừa tiên vừa hiệp.

    Vậy nên bốn chữ này là mình không thể dứt bỏ nhất.

    Chương 1289-1290: Phương Chu

    Văn minh chi đạo của mình là rượu kiếm lười chính.

    Trong lòng mới nảy ra ngộ lập tức sâu trong đầu hiện ra bốn chữ to mông lung là rượu, kiếm, lười, chính.

    Lục Nguyên có loại hiểu ra, bốn chữ to mông lung nếu có thẻ tỏa ánh sáng trắng thì thực lực sẽ tiến mảng lớn, nếu bốn chữ tỏa ánh sáng hỗn độn liền tiến cảnh giới phó chủ văn minh, xem ra mình cách phó chủ văn minh đã rất gần rồi.

    Thực lực hiện nay của mình ở trong Năm Mươi Thiên Bảng xếp khoảng hai mươi nhưng thực lực còn đang liên tục tiến bộ.

    Mình không muốn xếp hạng trong Năm Mươi Thiên Bảng, mình phải tiến vào vô thượng văn minh cảnh, trở thành phó chủ văn minh.

    Sau khi Lục Nguyên đi không lâu thì có hơn mười người đáp xuống.

    - Lại chết rồi.

    - Cái gì?

    Lại chết một người?

    - Lần này là Thiên Hồn Pháp Sư chết.

    - Trời ạ, Thiên Hồn Pháp Sư!

    Thiên Hồn Pháp Sư xếp thứ hai mươi bảy trong Thiên Bảng, người như vậy mà cũng chết.

    - Chỗ này có máu, trừ máu của Thiên Hồn Pháp Sư còn có vị của người khác.

    Một kẻ am hiểu phân tích máu người nói:

    - Chắc là của Lục Nguyên.

    - Xem ra Lục Nguyên cũng bị thương, mthwjc lực của hắn chắc ngang bằng với Thiên Hồn Pháp Sư.

    Người am hiểu phân tích máu người quan sát chiến trường, rốt cuộc khẳng định suy đoán.

    - Xếp thứ ba mươi chín Huyết Liệp Nhân Phương Đồ, xếp thứ ba mươi ba Tư Đồ Quỷ Bí, xếp thứ hai mươi bảy Thiên Hồn Pháp Sư, tất cả đều chết trong tay Lục Nguyên, cộng thêm mới đầu thiên thủ thần đồ Cao Tiến.

    Cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng đã có bốn người chết trong tay Lục Nguyên.

    - Trời ạ, Lục Nguyên này đúng là kẻ tàn sát cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng mà.

    Đám người tán thán, thật ra họ không biết Uông Huyết Trạch, Chu Thiên Nhân cũng chết trong tay Lục Nguyên.

    Cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng có sáu người chết vào tay Lục Nguyên, nếu mà họ biết thì chắc sợ vỡ mật ra.

    Bây giờ họ xem như biết Lục Nguyên nói câu kia không phải là giả.

    Người đáp xuống có không ít rất bất phàm.

    Ví dụ như xếp hạng mười chín Thiên Bảng Phi Vệ, thần thông tiễn thuật, ở tiễn đạo có thể xưng là dệ nhất.

    Ví dụ hạng hai mươi ba Thiên Bảng Trương Hầu Trương không Trảm.

    Trương không Trảm là một đao kích, cực kỳ phóng khoáng, vác trường đao trên vai, hung ác tàn nhẫn, tu vi đao thuật cao thâm khó dò.

    Rồi ví dụ thứ mười bốn Thiên Bảng Dược Lão Cát Nhất Mệnh.

    Đó là một người vóc dáng tiên phong đạo cốt, tóc trắng bạch mi, mặt mũi hiền lành, sức chiến đấu chính diện của Cát Nhất Mệnh không mạnh lắm nhưng công phu độc dược có thể nói là tuyệt đỉnh.

    Thần thong dung hợp hai kỳ học của dược chi văn minh, độc chi văn minh, gã từng vì một số gặp gỡ đặc biệt là so với người dược chi văn minh học được nhiều hơn, vậy nên có thể ổn định xếp thứ mười bốn trong Thiên Bảng.

    Có người cho rằng bình thường hấp dẫn người ta nhất không phải mấy người kia mà là một người.

    Người đó vóc dáng cực cao to, thân hình như núi cao, đôi mắt mở thì tựa mặt trời mọc, mặt trăng dâng lên, đôi mắt như là trăng và trời cùng mọc lên.

    Người này thứ hạng ở trong Năm Mươi Thiên Bảng càng cao, xếp thứ chín, Hiên Viên Nhật Nguyệt.

    Đồn rằng Hiên Viên Nhật Nguyệt được một môn kỳ công xưng là thôn phệ tinh không, có thể không ngừng nuốt các loại tinh công để luyện công, xưng là nhất tuyệt.

    Lúc trước đã nói trong Năm Mươi Thiên Bảng mười hàng đầu xem như là một cấp bậc, mười một đến hai mươi là một cấp, hai mươi mốt đến ba mươi là một cấp.

    Hiên Viên Nhật Nguyệt cường đại so với Phi Vệ thứ mười chín, Cát Nhất Mệnh thứ mười bốn thì mạnh hơn rất nhiều, so với Trương không Trảm thứ hai mươi ba thì mạnh rất là nhiều.

    Gã vừa đáp xuống thì không khí biến khác hẳn.

    Hiên Viên Nhật Nguyệt trầm giọng nói.

    - Thiên Hồn Pháp Sư xếp thứ hai mươi bảy đã chết.

    Đám người cùng nhớ đến lời ban đầu Lục Nguyên đã nói.

    Chém cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng như cắt cổ gà.

    Bây giờ Lục Nguyên đã giết bốn cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng.

    Đúng là có chút gióng điều này.

    Thật ra nếu bàn về thực lực thì Phi Vệ, Cát Nhất Mệnh, Hiên Viên Nhật Nguyệt đều đứng trên Lục Nguyên.

    Nhưng vấn đề bây giờ là họ đuổi không kịp Lục Nguyên, vĩnh viễn không biết hắn đang ở đâu.

    Thuật truy tung và phản truy tung của Lục Nguyên bao trùm trên tất cả họ, gồm Phi Vệ am hiểu cách truy tung.

    Vậy nên bây giờ hình thành trình huống như vầy, Lục Nguyên có thể truy sát họ nhưng họ thì không thể làm gì được hắn, thật là tình hình quái lạ.

    Cứ tiếp tục như vậy thì sẽ là một bên không ngừng chết mà không túm được Lục Nguyên, hắn đứng ở thế bất bại.

    Bây giờ đâu phải họ truy sát Lục Nguyên, hắn mới là thợ săn, còn họ là con mồi bị đuổi giết.

    Liên minh truy sát giờ ở lằn ranh tan vỡ.

    Hiện tại Phi Vệ, Cát Nhất Mệnh, Hiên Viên Nhật Nguyệt, Trương không Trảm, bốn cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng dù là ai đều bó tay không làm gì được Lục Nguyên.

    Thiên Bảng Ngọc Bia đứng ở trung tâm của trung ương thiên triều.

    Chính giữa trung ương thiên triều là một cái hình trụ dựng thẳng không biết vô tận ức vạn dặm.

    Thế giới hỏa sơn cũng là ở trên hình trụ này, giống như Thiên Bảng Ngọc Bia.

    Nhưng thế giới hỏa sơn ở chỗ hơi thấp, Thiên Bảng Ngọc Bia thì cao cao.

    Cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng xếp hạng bảy Phương Chu ngồi trên Thiên Bảng Ngọc Bia.

    Văn minh chi thể cùng xuất thế, dưới tình huống bình thường Phương Chu sớm nên ra tay, gã cũng bị văn minh chi thể hấp dẫn.

    Nhưng mà gã bói một quẻ, cảm giác chỗ Thiên Bảng có việc chờ mình nên tạm thời chưa hành động.

    Lúc Phương Chu không nhúc nhích thì thấy từng cái tên liên tục chết đi, rất là kinh sợ.

    Bên Lục Nguyên, đã có bón cái tên hoàn toàn biến mất trên Thiên Bảng Thiên Hồn Pháp Sư xếp hạng hai mươi bảy, Tư Đồ Quỷ Bí hạng ba mươi ba, hạng ba mươi chín Phương Đồ, hạng bốn mươi tám Cao Tiến, tổng cộng bốn cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng đều chết trong tay Lục Nguyên, hậu bối này thật là hậu sinh khả uy.

    Bên kia Hoang Chi Tử có được văn minh chi thể khác, bên này chết nhân vật xếp hạng thứ mười tám, hai mươi hai, mười hai, tổng cộng ba người, mặc dù ít hơn bên Lục Nguyên nhưng Hoang Chi Tử giết cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng chất lượng càng cao, càng thêm đáng sợ.

    Một hơi Thiên Bảng thay đổi thiên địa.

    Có khi Phương Chu rất bất đắc dĩ, tuổi trẻ đợt này quá hung mãnh, bởi vì các thanh niên mà tổn hại chín cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng là xếp hạng thứ bốn mươi tám, bốn mươi bảy, bốn mươi sáu, ba mươi chín, ba mươi ba, hai mươi bảy, hai mươi hai, mười tám, mười hai, thật là long trời lở đất.

    Phương Chu đột nhiên nói:

    - Khách quý từ xa đến sao không xuất hiện?

    - Ngươi phản ứng rất nhanh, không uổng là Biết Thiên Cơ Thần Toán Phương Chu.

    Một giọng hàn đục vang lên, người đàn ông trung niên áo đen lưqng còng xuất hiện.

    Người đàn ông trung niên này đi tới bên cạnh Phương Chu, gã bất giác tránh ra một chút, gã không dám không rời xa.

    Bởi vì người đàn ông áo đen lưng còng khuon mặt cực kỳ xấu xí này là vu trớ tông sư Âu Dương Lạc, am hiểu thuật vu đạo nguyền rủa viễn cổ.

    Chỉ cần cho gã có được tóc của một người, một chút máu là sẽ làm ra chuyện kinh thiên động địa.

    Người này trong cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng xếp hạng bốn, đối với người như vậy dù là Phương Chu hạng bảy cũng rất cảnh giác.

    - Còn có ta!

    Một người đàn ông trung niên vóc dáng cực cao, khuôn mặt anh tuấn, khí thế bất phàm, uyên đình nhạc trì chắp tay sau lưng đi tới.

    Người đàn ông trung niên này long hành hổ bộ, như có uy phong.

    Thấy người này thì Phương Chu giật mình, bởi vì đó là trong cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng xếp hạng hai Côn Bằng Vương.

    Nghe nói gã là do một con thượng cổ côn bằng biến thành, côn bằng là yêu thú lớn nhất được gọi là vạn yêu chi tổ, mới sinh ra chiều dìa đã là mấy ngàn dặm, sau này thân thể càng to lớn hơn nữa.

    Côn Bằng Vương thực lực chỉ dưới Cổ Thủy mà thôi, đồn rằng bây giờ Cổ Thủy sắp thăng lên văn minh, Côn Bằng Vương ở trong Năm Mươi Thiên Bảng xếp hạng sắp lên hàng nhất.

    Phương Chu hỏi:

    - Xếp hạng hai Côn Bằng Vương và hạng nhất vu trớ tông sư Âu Dương Lạc, hai ngươi cùng xuất hiện là có ý đồ gì?

    Côn Bằng Vương nói:

    - Đương nhiên là đến vì văn minh chi thể rồi.

    Phương Chu cười cười nói:

    - Văn minh chi thể?

    Bây giờ chắc ở trong tay Hoang Chi Tử và Lục Nguyên, ta thì không có.

    - Bên truy đuổi Lục Nguyên truyền đến tin tức, thuật truy tung và phản truy tung của Lục Nguyên đã tới tông sư chi cảnh, bọn họ không thể tìm ra hắn.

    Bên Hoang Chi Tử thì truyền rằng hắn có một vô thượng pháp bảo, tên gọi hoang chi truyền tống, so với thuấn di càng khao trwng hơn.

    Thuấn di tối đa là một lần vài trăm dặm, chúng ta có thể đuổi kịp, nhưng hoang chi truyền tống một lần là mấy vạn dặm, đuổi không kịp.

    Cho nên hai văn minh chi thể không có một chút thành quả, ngược lại bị Hoang Chi Tử, Lục Nguyên liên tục giết vài cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng.

    Để hai tiểu bối trưởng thành, chắc văn minh chi bàn đã sắp tràn đầy rồi.

    - Thế thì sao?

    Trong tay ta không có văn minh chi thể.

    - Thế giới côn bằng của ta, cộng thêm thuật nguyền rủa của Âu Dương Lạc, rồi quy liệt chi thuật của ngươi, nhờ vào Thiên Bảng Ngọc Bia chắc có thể đem người trong Thiên Bảng kéo vào thế giới côn bằng của ta.

    Một khi bị kéo vào thế giới côn bằng của ta rồi thì mặc kệ Lục Nguyên, Hoang Chi Tử có bản lĩnh tới đâu cũng không chống nổi chúng ta liên kết.

    Đến lúc đó có thể cướp văn minh thần hoa của hai người, trợ giúp chúng ta trùng kích nửa bước văn minh cảnh.

    Phương Chu nói:

    - Cách kéo như ngươi không sợ kéo Cổ Thủy vào sao?

    Cổ Thủy xếp hạng nhất, thực lực thắng ngươi và Côn Bằng Vương.

    Côn Bằng Vương nói:

    - Cái đó không sợ, bây giờ cái tên Cổ Thủy trên Thiên Bảng ngày càng nhạt, hắn đã sắp tới văn minh, sẽ không bị kéo vào.

    Phương Chu nhìn qua, đúng là thấy tên Cổ Thủy rất nhạt, xem ra đang trùng kích văn minh đại đạo.

    - Vậy được, chúng ta chia thế nào?

    Phương Chu hỏi:

    - Ta muốn một phần.

    Hoang Chi Tử và Lục Nguyên trong tay có văn minh thần hoa tổng cộng tám phần, Phương Chu muốn một phần, cái này không nhiều, dù sao không có gã hỗ trợ thì không thể thành công được.

    Phương Chu hiểu không thể mồm to, nếu không thì Côn Bằng Vương không ngại giết chết gã.

    Côn Bằng Vương gật đầu.

    Âu Dương Lạc, Phương Chu và Côn Bằng Vương tự đánh ra tuyệt học của mình, chớp mắt trời đất biến đổi, trong Thiên Bảng bắn ra một luồng sáng trắng.

    ánh sáng Lục Nguyêna tới mỗi tên trong Thiên Bảng, tất nhiên bao gồm Lục Nguyên và Hoang Chi Tử, dù sao hai người được xếp trong Thiên Bảng.

    Lục Nguyên vốn cho rằng bây giờ là lúc rời đi, dù gì văn minh chi bàn đã gom đầy không đi thì ở lại làm gì?

    Sau khi đi rồi trùng kích văn minh chi đạo của mình, thành tựu văn minh cảnh.

    Kết quả trong thiên địa bỗng xuất hiện một luồng sáng trắng bắn vào, chưa kịp phản ứng thì trời đất quay cuồng, dường như tiến vào một không gian đặc biệt vậy.

    Chỗ này là?

    Lục Nguyên nhìn thế giới trước, nơi này mặt đất đầy lông chim, bầu trời bay vô số con chim, giữa sông cá lội rất có tinh thần.

    Thế giới cũng có cây, có núi nhưng nhìn kỹ thì núi do cá hoặc chim giả tổ thành cây.

    Núi to chính là cá to cỡ sơn mạch, nếu không thì là chim to cỡ núi.

    Đây là nơi nào?

    Không ngờ có thế giới kỳ diệu như vậy.

    Chắc là không gian của ai đó!

    Không phải cá thì là chim!

    Sinh vật là cá là chim thì có một loại, được gọi là vạn yêu chi tổ Côn Bằng Vương!

    Lại gọi là côn bằng tổ sư!

    Bắc minh có cá, tên gọi cổn, phường to lớn, không biết mấy ngàn dặm, hóa thành chim tên gọi là bằng, lưng bằng không biết to mấy ngàn dặm, nộ mà bay, nhảy lên tạn trời.

    Đúng rồi, cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng xếp hạng hai chính là Côn Bằng Vương.

    Một khi xuất hiện văn minh chi thể thì dù là hạng hai Côn Bằng Vương cũng nhất định nhúng tay tranh chấp, sức hấp dẫn của văn minh chi thể quá lớn.

    Vậy là nếu không tính sai thì bây giờ mình bị Côn Bằng Vương âm một trận, bị đưa vào thế giới côn bằng của gã rồi.

    Lục Nguyên rốt cuộc xác định, có lẽ hắn đang ở trong thế giới côn bằng.

    Trên thái hư không trung mấy trăm vạn dặm có hai luồng thần niệm đang đấu tranh.

    Đấy là thần niệm cấp chủ văn minh

    Hai thần niệm đấu tranh đúng là việc lớn.

    Cùng lúc đó, dưới tạc dụng tuyệt thế thuật gồm tại vu thuật, dịch sổ, và thế giới côn bằng, tất cả người Thiên Bảng đều rơi vào không gian côn bằng, trừ Cổ Thủy xếp hạng nhất ra.

    Phản ứng của những người này nhanh hơn Lục Nguyên nhiều, dù sao họ đều là hạng nổi tiếng không biết bao nhiêu năm rồi, hiểu Côn Bằng Vương xếp hạng hai Thiên Bảng.

    Lục Nguyên cơ bản xác định mình đang ở trong thế giới côn bằng.

    Lần này không giản đơn, trải qua cuộc chiến cùng Thiên Hồn Pháp Sư rồi đã hiểu sức chiến đấu của bản thân ở trong Thiên Bảng khoảng hai mươi, mà ngay cả Côn Bằng Vương xếp hạng hai cũng ra tay, chậc chậc, không được rồi, chắc chắn Côn Bằng Vương sẽ dễ dàng bóp chết mình thôi.

    Muốn trốn quá!

    Tay Lục Nguyên động, kiếm quang hiện ra, nặng nề đập hướng vách thế giới.

    Chỉ cần mình đụng thủng vách thế giới là có thể giải quyết xong chuyện này.

    Quang!

    Kiếm quang đánh vào cách thế giới nhưng không có phản ứng gì.

    Tổ cha nó, không thể đụng thủng vách thế giới được.

    Cảnh giới của Côn Bằng Vương cao hơn mình rất nhiều, thật ra thì thế giới côn bằng là trời sinh vững chắc, dù pháp lực của ngươi ngang bằng với gã cũng khó mà phá nó được, đây là một trong đặc điểm của Côn Bằng Vương.

    Lục Nguyên thử hơn mười kiếm sau phát hiện vách thế giới hoàn toàn không sứt mẻ thì đành bỏ cuộc.

    - Cô Cô, đi ra, cho ta xem bên cạnh có ba nhiêu người đuổi theo ta.

    Lục Nguyên từ bỏ đâm thủng vách thế giới, thả Cô Cô ra.

    Cô Cô trắng bóc hiện ra, gần đây nó xuất hiện là đại triển thần uy.

    Bình thường Cô Cô đi ra rất là kiêu ngạo.

    Nhưng lần này nó ra thì không ngừng nhảy nhảy cặp chân nhỏ xíu, dường như lo lắng điều gì đó.

    Lục Nguyên thắc mắc hỏi:

    - Có người ở bên cạnh ư?

    Không lẽ có cao thủ gì ở bên cạnh mà mình không phát hiện?

    Cô Cô lắc đầu, một luồng thần niệm rót vào óc Lục Nguyên.

    Sau khi giao lưu thần niệm với Cô Cô, Lục Nguyên mới hiểu rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

    Thì ra làm nửa ngày có chuyện như vậy.

    Đây là thế giới côn bằng, chẳng phải bên cạnh có rât nhiều cá, chim sao?

    Dù là cá hay chim thì đều sống cả.

    Ý của Cô Cô là những con chim cá này điều tra hắn, Lục Nguyên giật mình, ta thế giới ta làm chủ, tân kiếm thế giới của mình nên do mình làm chủ, nếu xuất hiện cái gì thì lập tức biết ngay.

    Thế giới côn bằng do Côn Bằng Vương làm chủ.

    Chương 1291-1292: Thế giới Côn Bằng

    Chim, cá chỗ này này e rằng đều là tay sai của Côn Bằng Vương.

    Tức là nói chỉ cần minh còn ở trong thế giới côn bằng thì thế giới côn bằng sẽ tùy thời tra xét được mình, hèn chi Cô Cô lo lắng như vậy.

    Thế thì ưu thế truy tung và phản truy tung lớn nhất của mình bị hủy bỏ, chỉ cần tốc độ của Côn Bằng Vương nhanh hơn mình là có thể bắt được mình ngay, dựa vào Cô Cô là không được.

    Thế này thì làm sao đây?

    Phải rồi, mình còn có một thân phận, tân cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng Lý Thái Sử!

    Mình có thể dùng thân phận này nha.

    Bây giờ đám Côn Bằng Vương muốn bắt mình nói thẳng ra là vì văn minh chi thể.

    Nếu mình hóa thành Lý Thái Sử thì chắc đám Côn Bằng Vương sẽ không rảnh kiếm chuyện với mình đâu.

    Nhưng mà xung quanh đều là cá, chim.

    Kiếm quang Lục Nguyên động tru sát sạch cá, chim xung quanh và bùng phát nhiều nguyên khí khiến chỗ này nguyên khí cực kỳ hỗn loạn, tầm mắt không thấy rõ.

    Cùng lúc đó Lục Nguyên biến thành bộ dạng Lý Thái Sử, cũng làm ra người giả khiến Lục Nguyên và Lý Thái Sử cùng tồn tại, như vậy mới không khiến kẻ khác nghi ngờ.

    Lục Nguyên làm xong những điều này rồi thì biến thành Lý Thái Sử thư sinh điển trai.

    Tất nhiên Lý Thái Sử xuất hiện ở nơi khác, là dùng thuấn di, khi thuấn di sử dụng tiêu tung pháp trừ đi dấu vết nhiều không gian, việc Lục Nguyên và Lý Thái Sử xuất hiện từ đầu tới đuôi xử lý sạch sẽ xinh đẹp.

    Lúc này thế giới côn bằng xuất hiện bốn mươi người Thiên Bảng.

    Thiên Bảng có tổng cộng năm mươi người, Lục Nguyên lấy hai thân phạn khác nhau xử lý sáu tên, Hoang Chi Tử xử hai, Cổ Thủy không vào thế giới côn bằng, cho nên Thiên Bảng có tổng cộng bốn mươi người mà thôi.

    Thực lực của Hoa pháp Thánh quá thấp, chưa thể vào bảng được.

    Côn Bằng Vương ngồi ở chính giữa thế giới côn bằng.

    Gã đã tìm ra Hoang Chi Tử, Lục Nguyên.

    Vu trớ tông sư Âu Dương Lạc và Phương Chu đứng một bên.

    Âu Dương Lạc và Phương Chu có am hiểu riêng nhưng một là hạng bốn, một hạng bảy, sức chiến đấu khá là cao.

    Côn Bằng Vương từ từ nói:

    - Đã tìm ra Hoang Chi Tử và Lục Nguyên rồi, vầy đi, ta tìm Hoang Chi Tử, hai ngươi thì đi tìm Lục Nguyên.

    Gã ra quyết định rất chính xác.

    Côn Bằng Vương ở trong thế giới côn bằng là vô địch, hơn nữa tốc độ nhanh, gã đi tìm Hoang Chi Tử thì Hoang Chi Tử chỉ có nước bó tay chịu trói thôi.

    Âu Dương Lạc, Phương Chu thì liên hợp đi bắt Lục Nguyên, cho dù hắn có giỏi ẩn núp tới đâu cũng chạy không thoát bàn tay hai người này, coi như đụng phải cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng khác thì hạng bốn, hạng bảy bắt tay nhau tuyệt đối có thực lực bảo vệ mình.

    Kinh nghiệm chiến đấu của Âu Dương Lạc, Phương Chu cũng khá phong phú, lập tức đồng ý quyết định này.

    - Khoan đã, Lục Nguyên biến mất.

    Côn Bằng Vương ngây ra, nói:

    - Không ngờ Lục Nguyên biến mất.

    Thế giới của ta thì ta làm chủ, nhưng Côn Bằng Vương tìm khắp thế giới không thấy bóng dáng Lục Nguyên đâu.

    Gã tra tất cả người vào thế giới, phát hiện đều là cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng cả, không có ai đáng ngờ.

    Chờ đã, thư sinh tuấn tú kia là ai?

    Môi hồng răng trắng trông thật lạ.

    Phải rồi, đây là nho chi văn minh Lý Thái Sử, hắn cũng xem như là tân cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng hèn chi xuất hiện tại đây.

    Côn Bằng Vương giờ không rảnh chú ý Lý Thái Sử, gã bận tìm kiếm Lục Nguyên.

    Kiếm nửa ngày, dùng thiên thị địa thính chi thuật tìm khắp thế giới côn bằng cũng vẫn không thấy Lục Nguyên đâu.

    Côn Bằng Vương nói:

    - Không thấy Lục Nguyên, thôi kệ nó, chúng ta trước đi bắt Hoang Chi Tử đã.

    Trước tiên lấy văn minh thần hoa của Hoang Chi Tử vào tay.

    Nghe Côn Bằng Vương nói vậy thì Âu Dương Lạc, Phương Chu rất kinh ngạc.

    Không ngờ Lục Nguyên bỗng biến mất, người này quả nhiên có chút môn đạo.

    Nhưng bây giờ nhiều người đi tìm Hoang Chi Tử họ cũng phải đi, để tránh cho Hoang Chi Tử rơi vào tay người khác.

    Dù sao trong cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng có một ôs nhân vật lợi hại ví dụ thứ ba, thứ năm, thứ sáu chẳng hạn.

    Những người này đều là đại cao thủ, vô cùng hùng hồn, chấn động tứ phương, không hề tầm thường.

    Vèo một tiếng, Côn Bằng Vương, Âu Dương Lạc, Phương Chu cùng bay lên trời hướng tới chỗ Hoang Chi Tử.

    Lúc này Hoang Chi Tử mặc ngọc kỳ lân chiến giáp, tay cầm hồng hoang thần kích, vẫn là bọ dạng ngạo nghễ.

    Mãi đến bây giờ gã vẫn rất bình tĩnh, dám ứng đối bất cứ khiêu chiêns nào, hiển nhiên gã cho rằng Lục Nguyên thảm hơn gã trước, vì có nghe nói người được văn minh chi thể khác chính là hắn.

    Trong thế giới côn bằng mở ra kịch chiến.

    Một thư sinh cực kỳ tuấn tú tiêu sái, áo trắng, chắp tay sau lưng bay trên trời, có tiêu sái và thong dong khó tả.

    Lục Nguyên bay thật là rất thoải mái.

    Vừa bay vừa ngắm cảnh đẹp bốn phía.

    Cảnh tượng thế giới côn bằng khác với bên ngoài.

    Mặt đất trùm đầy lông chim, bay lên các cọng lông màu khác nhau theo gió tung bay, bay tứ tán.

    Ngọn núi kia là con chim to, ngọn núi kia là cá lớn, sơn mạch trơn tuột, dưới sông đầy ắp cá, thật là thế giới xinh đẹp.

    Bây giờ Lục Nguyên rất nhàn nhã, không thoải mái sao được?

    Mới bắt đầu mình hóa thành Lý Thái Sử, vì tránh né Côn Bằng Vương giám thị mà ở trong thế giới côn bằng dù là trong nước sông cũng khó tránh khỏi bị giám sát.

    Lúc ấy làm như vậy có hai chỗ tốt.

    Một là cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng đều ở trong thế giới côn bằng, nếu Lý Thái Sử không xuất hiện thì sẽ khiến người nghi ngờ thân phận, bây giờ tân cao thủ Lý Thái Sử xuất hiện thì mọi người không cần nghi nữa.

    Điểm thứ hai là?

    Lục Nguyên gần đây đi dạo trong thế giới côn bằng có nghe đến chút tin tức, bởi vì vẫn không tìm được Lục Nguyên nên có rất nhiều cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng đi tìm Hoang Chi Tử gây chuyện, nếu mình không đổi thân phận thì e rằng có một nửa lực lượng dồn bên mình.

    Giờ đổi thân phận thì tập thể đi tìm Hoang Chi Tử, bên kia chịu đựng công kích chợt biến mạnh gấp hai, áp lực gấp mấy lần tương đương với mình vô tình ám hại Hoang Chi Tử một phen.

    Lục Nguyên có thể không vui sướng sao?

    Có thể ám hại Hoang Chi Tử thật là chuyện cực kỳ tốt đẹp.

    Nhìn Hoang Chi Tử chật vật là một trong những điều sung sướng nhất trong đời.

    Bị nhiều cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng thực lực siêu đẳng vây công, Hoang Chi Tử không khả năng uy phong như ở văn minh thánh địa, chắc chắn sẽ bị đánh rất thảm.

    - Ha ha ha ha!

    Nghĩ tới chỗ vui vẻ thì Lục Nguyên bỗng bật cười.

    Phải rồi, mình có cần giả bộ thân phận tân cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng Lý Thái Sử đi bao vây tiểu trừ Hoang Chi Tử một phen không?

    Nếu mà làm như vậy sẽ khá thú vị.

    Mình không mấy hứng thú đánh rắn giập đầu, nhưng ra sức đánh Hoang Chi Tử chó rơi xuống nước thì mình rất có hứng thú nha.

    Thôi đi, tăng thực lực của bản thân quan trọng hơn.

    Bây giờ ở trong thế giới côn bằng nói thật là chỉ có thể xếp hạng hai mươi mấy cảm giác rất không an toàn, thực lực mình cơ bản khoảng hai mươi.

    Cần phải tăng sức mạnh, tu hành văn minh chi đạo đi.

    Văn minh chi đạo của mình nói trắng ra là chỉ có bốn chữ.

    Rượu, kiếm, lười, chính.

    Mình nên tu hành chữ nào trước tiên nhỉ?

    Lục Nguyên ngẫm nghĩ một lúc, quyết định tu chữ kiếm trước.

    Muốn khiến chữ kiếm trong thần thức tỏa ra ánh sáng trắng thì phải trước tiên phẩm kiếm đã.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng trên lông chim, nó mềm mại xốp xốp.

    Rượu, kiếm, lười, chính, bốn chữ này muốn khiến một chữ tỏa ra ánh sáng trắng là thực lực tăng vọt.

    Nếu có thể khiến cả bốn chữ đều tỏa ánh sáng trắng thì đoán ra sức chiến đấu chắc là tới đẳng cấp mạnh nhất dưới văn minh cảnh rồi.

    Vậy nên sau khi khiến bốn chữ đều tỏa ánh sáng trắng thì đến lượt tỏa ánh sáng sắc hỗn độn, khi phóng ra ánh sáng sắc hỗn độn là mình lập tức đi vào cảnh giới phó chủ văn minh.

    Nhưng bốn chữ này đều xám xịt, sức chiến đấu hiện tại của mình chỉ xếp hai mươi mấy trong cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng mà thôi.

    Trước tiên luyện kiếm đã!

    Lục Nguyên nhẹ vuốt Dưỡng Ngô tiên kiếm.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm đặt ở đầu gối, mang theo ánh sáng dịu dàng.

    Lục Nguyên nhìn kiếm thì thần thức xẹt qua hoa quá thiên sơn vạn thủy, nhìn trong Kiếm Giới hư không có vô số kiếm, các loại tiên kiếm, những tiên kiếm này xuất hiện từng cây, mỗi thanh chiếm một khối địa bàn, đây là một thế giới kiếm.

    Lục Nguyên ở trong thế giới kiếm truy tìm, tiềm về kiếm.

    Kiếm, kiếm, kiếm, kiếm, kiếm, kiếm, kiếm.

    Tại sao kiếm trong thần thức của mình không có chút cảm giác nào tỏa ra ánh sáng trắng vậy chứ?

    Tại sao vậy?

    Lục Nguyên đang tìm kiếm đáp án.

    Qua thật lâu sau hắn mới hiểu rằng Kiếm Giới là kiếm của Kiếm Giới, là kiếm của những người khác.

    Kiếm của mình mới thuộc về mình.

    Lục Nguyên thu lại thần thức, nhìn chằm chằm Dưỡng Ngô tiên kiếm trong tay, rồi lại xem Lưu Tinh tiên kiếm.

    Thật ra những thứ này đều không phải bản chất kiếm của mình.

    Kiếm tức là kiếm, chân lý kiếm sâu nhất không phải chính khí, cũng không có nhanh.

    Kiếm chính là kiếm, kiếm chỉ là kiếm.

    Lục Nguyên đứng dậy, đi trong thế giới côn bằng, hắn đi nhẹ nhàng thản nhiên.

    Lục Nguyên đi rất bình tĩnh, khi đi thì Dưỡng Ngô tiên kiếm và Lưu Tinh tiên kiếm đều ở trong vỏ, tay giơ lên hiện ra một thanh tiên kiếm!

    Thanh tiên kiếm này không thể dùng bất cứ đặc chất nào để hình dung bởi vì bản thân nó không có bất cứ đặc chất, kiếm chính là kiếm, đây là kiếm căn nguyên nhất cho nên nó không có đặc chất, nhưng thanh kiếm hơi mờ ảo.

    Lục Nguyên đi tới một nơi có núi, có sông, có gió, có mây, là dưới một vách đá.

    Nước cuồn cuộn từ vách đá đổ xuống, đánh vào bờ ao hóa thành ngàn con ngân xà.

    Chính là chỗ này, kiếm bắn ra, đuổi hết chim cá bốn phía khiến nơi này tạm thời không bị Côn Bằng Vương giám thị.

    Lục Nguyên nhún chân nhảy lên một khối đá lớn.

    Tảng đá ở dưới thác nước.

    Lục Nguyên ngồi trên tảng đá lớn.

    Tẩy kiếm!

    Mặc kệ nước ở thác nước vọt vào thanh kiếm căn nguyên nhất không có bất cứ đặc chất gì trong tay mình.

    Lần này không phải lấy rượu tẩy kiếm, cũng không là dùng huyết tẩy kiếm, càng không có bất cứ cảm giác tại tẩy kiếm, mà là lấy thủy tẩy kiếm.

    Thanh khê có thể trạc túc!

    Thanh thủy có thể tẩy kiếm!

    Lục Nguyên yên lặng nhìn vô tận nước từ trên đổ xuống đánh vào kiếm của mình.

    Thật ra thì tẩy kiếm không phải là thanh thủy, mà là tâm của chính mình!

    Thanh âm mới thật sự tẩy kiếm được!

    Một thanh kiếm căn nguyên chân lý không có bất cứ đặc chất ngày càng rõ ràng sáng ngời.

    Trong quá trình tẩy kiếm Lục Nguyên phát hiện kiếm thuật của mình không ngừng tiến bộ.

    Vốn kiếm thuật của mình đã rất giỏi rồi, nhưng nhiều lúc có chút cảm giác mơ hồ, giờ qua lần tẩy kiếm này mơ hồ bị xua đi, kiếm thuật ngày càng mạnh.

    Kiếm tại, tâm tại, nhân tại.

    Kiếm quang hoàn toàn rõ ràng, chính lúc luồng kiếm quang này hoàn toàn rõ ràng thì Lục Nguyên phát hiện chữ kiếm trong thần thức tỏa ra ánh sáng trắng, hắn đã bước ra một bước vững chắc hướng tới văn minh chi đạo.

    Xem ra tu luyện xong chữ kiếm, tiếp theo chắc là rượu.

    Chữ rượu, Lục Nguyên nghĩ ra cách tu luyện đó là uống rượu.

    Mặc kệ ngươi là cái gì, trước tiên uống rượu rồi tính.

    Lục Nguyên có một đống rượu, hắn tồn mấy vạn cân, có đủ các loại rượu.

    Ví dụ như có một loại tam thần tửu, chính là một vị chế rượu khá nổi tiếng tạo ra, trí khúc thanh đàm, thế dĩ ngân, nê dĩ thạch phấn, trữ tam thần tửu.

    Lúc lấy được tam thần tửu Lục Nguyên phát hiện vị rất tuyệt, một lần mua nhiều đến ngàn cân, bây giờ lấy ra uống, uống đến đã ghiền.

    Đây là loại rượu có mùi hoa nhè nhẹ.

    Cộng ẩm lan sinh tửu, đối ảnh thiếu một người, đây là loại rượu thích hợp cho quân tử chi giao đạm như nước cùng uống, quân tử như lan.

    Khi Lục Nguyên uống lan sinh tửu thì có cảm giác nếm vị nhàn nhạt.

    Đương nhiên muốn khen còn có phiêu lao tửu, khi đó có bài thơ tán rằng: 'Bình thần châu chi trúc diệp, tuyệt phiêu lao hồ hoa đô'.

    'tửu lư' thơ rằng: 'Hồng lư cao kỷ xích, pha xưng u nhân ý.

    Hỏa tác phiêu lao hương, hôi vi đông khí.' Lục Nguyên uống loại phiêu lao tửu này cũng có cảm giác như si như say.

    Hồi sa lang tửu.

    Dùng ưu chất lang tuyền thủy ủ mà thành, vì vậy mà được tên như thế, uống một ngụm hương nồng đậm mềm mịn ưu nhã, rượu nồng nàn, hồi vị lâu dài, miệng còn vươn mùi thơm.

    Còn có Côn Luân thương, lấy nước rất chú ý chế ra rượu khá mới mẻ.

    Đương nhiên có một số không quá chú ý những điều đó, đại biểu xuất sắc nhất là thiêu đao tử, lão bạch kiền, mặc kệ ngươi có vị gì, loại rượu này chỉ có hai đặc tính một là cay, một là nồng, thế là được, đặc tính khác không cần.

    Đây vốn là loại rượu nồng, người hà sảng rất thích uống nó.

    Trừ điều đó ra Lục Nguyên còn có nhiều chủng loại như cái gì trúc diệp thanh, kiếm nam xuân, tây phượng tửu, mao thai thiêu, khúc tửu, thanh tửu, tam hoa tửu, vân vân và vân vân.

    Lục Nguyên uống cực kỳ sảng khoái.

    Một bình tiếp một bình bị ném vào trong nước suối, thật là sống tự tại an nhàn, rượu chính là rượu, mặc kệ nó là mỹ tửu hay liệt rượu, uống sảng khoái là được.

    Lục Nguyên phát hiện khi hắn không ngừng uống rượu thì chữ rượu bắt đầu tỏa ánh sáng nhạt, xem ra làm như vậy thật sự có công hiệu, không thể không khen một tiếng.

    Cách uống rượu tăng thực lực thế này mình chưa từng nghĩ tới, đây là lần đầu tiên trong đời, quả nhiên làm tửu quỷ có ích lợi rất lớn.

    Lục Nguyên uống rất là sảng khoái, mắt thấy rượu trong thần thức sắp tỏa ra ánh sáng trắng hoàn chỉnh rồi nhưng thấy rượu không còn.

    Không sai, mấy vạn cân rượu bị mình uống hết sạch, mình đúng là vô song tửu quỷ mà.

    Bây giờ phải nghĩ cách kiếm chút rượu, đúng rồi, trong cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng xếp hàng mười mấy có một người cũng là mê rượu.

    Trong cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng người xếp thứ mười bảy, danh hiệu Tửu Tiên Nhân.

    Danh hiệu Tửu Tiên Nhân là một nhân vật vừa chính vừa tà, xưng hô gã là danh hiệu Tửu Tiên Nhân chứ không ai biết tên thật sự, người này có thực lực cao sâu khó dò.

    Tửu Tiên Nhân thường ngày rất ít khi chịu thiệt, nhưng có một lần chịu thiệt lớn, khi ấy Tửu Tiên Nhân nổi chứng ghiền rượu vừa lúc không xa có một hộ gia đình bán rượu.

    Tửu Tiên Nhân tính cách vừa chính vừa tà, một hơi cướp sạch mấy trăm cân rượu của người ta, khiến gia đình đó bị tổn thất nặng nề, nhưng Tửu Tiên Nhân mặc kệ những điều đó, tính cách của gã là như vậy đấy.

    Kết quả là Nho Chi phó chủ văn minh ra tay trừng trị Tửu Tiên Nhân một trận, khiến gã trả lại tiền rượu cho nhà người ta.

    Chương 1293-1294: Tửu Tiên Nhân

    Tửu Tiên Nhân chưa từng chịu thiệt như vậy, tính cách vốn không rộng lượng nên ghi hận Nho Chi phó chủ văn minh.

    Đương nhiên gã vừa chính vừa ta nên sẽ không giết gia đình đó, chỉ là hận Nho Chi phó chủ văn minh mà thôi.

    Vậy nên nghe nói trong phù sinh nhược mộng xuất hiện tân cao thủ Lý Thái Sử thì Tửu Tiên Nhân đặc biệt biệt khó chịu.

    - Nếu có cơ hội ta chắc chắn sẽ dạy cho Lý Thái Sử một bài học.

    Tửu Tiên Nhân ở Hạc Dương Lâu đã nói như vậy.

    Hạc Dương Lâu là một danh lâu trên một tòa tiên hạc.

    Thế giới côn bằng nếu không phải chim chính là cá.

    Nhưng trong đó có khá nhiều cá, chim có chỉ số thông minh.

    Trên mặt đất có rất nhiều thành trì chim, trong nước có nhiều vương quốc cá, khá là kỳ diệu.

    Hạc Dương Lâu là một thành trì Thiên Hạc Thành trong thế giới côn bằng.

    Trong thành trì này sinh hoạt rất nhiều chim yêu, những yêu quái này sớm có chỉ số thông minh, đối với cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng tất nhiên là rất tôn trọng.

    Hạc Dương Lâu tạo hình nghiêng về cổ kính, là danh lâu trên tiên hạc.

    Danh lâu do lông chim tổ thành, vốn lông chim dễ ngã nhưng nó dùng pháp thuật gia cố làm danh lâu kết cấu giống bình thường nhưng lông chim có các màu sắc xây rất tốt, mạnh hơn danh lâu bên ngoài nhiều.

    Hai bên Hạc Dương Lâu còn có câu đối.

    [Hạc hành tự tại trong thiên địa, trời cao địa quảng nhâm ta du.]

    Chính giữa có tấm biển ghi 'Nhất phi xung thiên'.

    - Phong cảnh nơi này thật tốt.

    Tửu Tiên Nhân tóc trắng phiêu phiêu, tiên phong đạo cốt nhưng lan da hồng hào không có chútếp nhắc.

    Bên cạnh Tửu Tiên Nhân ngồi xếp hạng mười chín Phi Vệ.

    Phi Vệ và Tửu Tiên Nhân có chút giao tình, hai người tạm thời nghỉ ngơi tại đây.

    Bây giờ không thấy Lục Nguyên, bên Tửu Tiên Nhân là đại chiến mười cao thủ hàng đầu, Phi Vệ thứ mười chín và Tửu Tiên Nhân thứ mười bảy không thể nhúng tay vào cho nên dứt khoác ở Hạc Dương Lâu nghỉ ngơi, định qua một lát lại đi truy bắt Hoang Chi Tử, hoặc thử xem có may mắn đụng phải Lục Nguyên không.

    Lục Nguyên dễ đối phó hơn Hoang Chi Tử nhiều.

    Chính lúc này, Tửu Tiên Nhân nói câu sẽ dạy dõ Lý Thái Sử.

    - Năm đó Nho Chi phó chủ văn minh ba chiêu đánh bại ta, còn cho ta một bài học.

    Bây giờ Nho Chi phó chủ văn minh coi như xong đời rồi, ta không tiện ỷ lớn ăn hiếp nhỏ.

    Nếu ta đụng phải Lý Thái Sử nếu hắn có thể qua mười chiêu dưới tay ta thì coi như hắn bản lĩnh, ta sẽ không làm khó dễ gì hắn.

    Nếu mười chiêu cũng đỡ không nổi thì, hì hì, khi ấy ta sẽ khiến nho chi văn minh biết cái gì là mất mặt.

    Thật ra năm đó Nho Chi phó chủ văn minh không làm khó Tửu Tiên Nhân gì mấy, nhưng gã vốn hẹp hòi nên mới ghi hận như vậy, nhất định phải trả thù trở về, trả lại gấp mấy lần cho Nho Chi phó chủ văn minh.

    Thế giới côn bằng.

    Thiên Hạc Thành.

    Hạc Dương Lâu.

    Hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng, xếp hạng mười bảy Tửu Tiên Nhân, và xếp hạng mười chín Phi Vệ đều ở lầu này.

    Tửu Tiên Nhân và Phi Vệ có quen biết nhau cho nên gã không e dè nói ra chuyện thua năm đó và bảo nếu đụng phải Lý Thái Sử nhất định phải rửa mói thù xưa, không cần giết Lý Thái Sử mà chỉ khiến nho chi văn minh mất mặt thôi, dù sao năm đó nho chi văn minh không giết gã, chỉ dạy ch bài học.

    Phi Vệ nói:

    - Lý Thái Sử đs còn trẻ mà đã giết Chu Thiên Nhân, Uông Huyết Trạch liên hợp, ngươi đánh bại hắn tất nhiên là không khó nhưng muốn mười chiêu thì e rằng hơi khó.

    Tửu Tiên Nhân huênh hoang nói:

    - Hắn không có khả năng qua mười chiêu của ta, nếu mà ngay cả niềm tin đó cũng không có thì ta không xứng kêu là Tửu Tiên Nhân.

    Tiếc rằng bây giờ ở trong thế giới côn bằng muốn tìm Lý Thái Sử không dễ, nếu mà hắn thật sự xuất hiện trước mặt ta thì nhất định sẽ cho hắn biết mặt.

    - Vậy sao?

    Mٴ giọng trong trẻo vang lên.

    Phi Vệ, Tửu Tiên Nhân cùng nhìn sang, chỉ thấy một bạch y thư sinh chắp tay sau lưng đi đến.

    Bạch y thư sinh rất là tuấn tú, có loại phong độ phiên phiên khó tả.

    Tửu Tiên Nhân bật thốt:

    - Lý Thái Sử!

    Lý Thái Sử nổi danh rất ngắn nhưng Tửu Tiên Nhân cực kỳ quan tâm nho chi văn minh, trước kia có hỏi thăm về mặt mũi của Lý Thái Sử cho nên lập tức nhận ra ngay.

    Phi Vệ giật mình, thư sinh trẻ tuổi tuấn tú này là tân cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng Lý Thái Sử đấy ư?

    Gã kinh ngạc!

    Thật trẻ tuổi!

    Thật điển trai!

    Lục Nguyên lạnh lùng nói:

    - Ngươi nói ta không thể qua mười chiêu của ngươi, vậy ta cũng muốn nói, xem coi ngươi có thể qua mười chiêu trong tay ta không.

    Thật cuồng!

    Cái tên cuồng vọng!

    Hắn có biết hắn đang nói chuyện với ai không!

    Đối tượng hắn nói là trong Thiên Bảng xếp thứ mười bảy Tửu Tiên Nhân.

    Cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng mỗi người đều không nhỏ.

    Đến hạng mười mấy khá gần với văn minh cảnh.

    Dưới văn minh cảnh có thể đánh thắng Tửu Tiên Nhân khoảng mười người thôi, mà cuồng vọng như Lý Thái Sử thì có mấy người nhưng xếp hạng đều rất cao.

    Rõ ràng ở Thiên Bảng chỉ ở hạng bón mươi mấy thôi, tuổi lại trẻ như vậy mà đã rất cuồng, thật tình không thể tưởng tượng.

    Phi Vệ bị Lý Thái Sử cuồng vọng làm kinh ngạc, gã ở Thiên Bảng rất lâu, thấy rất nhiều kinh tài tuyệt diễm nhân vật nhưng chưa từng thấy ai cuồng như thế, không giống nho chi văn minh khiêm tốn lễ độ.

    Tửu Tiên Nhân cười nói:

    - Tốt, tốt, tốt, để ta xem sự lợi hại của truyền nhân nho chi văn minh.

    Tửu Tiên Nhân bị chọc giận, không thèm khách sáo, nén giận đánh ra chiêu thứ nhất hồng bạch trường thành.

    Hồng bạch trường thành là một loại rượu, bây giờ chất rượu biến thành trường thành tuôn hướng Lục Nguyên, đây là rượu trường thành, rượu vách thế giới.

    Rượu thiên đường ập hướng Lục Nguyên.

    Tửu Tiên Nhân được gọi là Tửu Tiên Nhân vốn là lấy rượu làm chiêu, chiêu thức thứ nhất đặt tên hồng bạch trường thành.

    Lục Nguyên thấy chiêu hồng bạch trường thành thì vui vẻ, liền lấy ra Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo.

    Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo tên là kiếm đạo chứ không cần phải dùng kiếm, có thể phục chế chiêu thức của đối phương.

    Nếu là kiếm chiêu thì một lần là phục chế xong, nếu là chiêu thức khác thì cần nhiều lần.

    Nhưng đó chỉ là tình huống bình thường, bản thân Lục Nguyên đối với tửu đạo có trình độ không gióng bình thường, dù gì hắn thường hay uống rượu, bây giờ dùng rượu trùng kích văn minh chi đạo cho nên đối với hiểu rượu không kém gì kiếm đạo cả, thiên phú tửu đạo cực cao.

    Chính vì thế nên Lục Nguyên chỉ mất một lần là phục chế ra chiêu hồng bạch trường thành, không chỉ như vậy, chờ vào phục chế chiêu hồng bạch trường thành mà hiểu sâu về rượu hơn chút.

    Tửu Tiên Nhân thấy một chiêu không trúng thì thì lập tức ra chiêu lan lăng túy hương.

    Lan lăng túy hương là căn cứ vào lan lăng tửu, lan lăng mỹ tửu uất kim hương, ngọc bát thịnh lai hổ phách quang, nhưng khiến chủ nhân có thể say khách, không biết nơi nào là tha hương, câu này là dùng để hình dung lan lăng mỹ tửu.

    Tửu Tiên Nhân ra chiêu lan lăng túy hương thì Lục Nguyên hoảng hốt trong phút chốc như quên hết nhiều thứ, đây là uy lực của lan lăng túy hương.

    Tuy nhiên, Lục Nguyên sớm lấy ra Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo, lập tức phục chế chiêu này và nhờ nó mà hiểu sâu hơn về tửu đạo.

    Tửu Tiên Nhân thầm giật mình, hai chiêu đều không làm gì được Lục Nguyên.

    Gã dùng thức lưu linh túy tửu.

    Lưu linh uống rượu đến một loại Lục Nguyên thấy không bằng, lưu linh từng tạo ra một cái lu ở bên trong chứa đầy rượu ngon rồi ngâm mình trong đó, không ngừng uống.

    Tửu Tiên Nhân đánh ra chiêu này ngâm Lục Nguyên trong biển rượu, biển rượu có vô cùng sát chiêu.

    Lục Nguyên lập tức dùng Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo phục chế chiêu này, lại hiểu tửu đạo một bậc.

    Tửu Tiên Nhân liên tục dùng ba chiêu mà không làm gì được Lục Nguyên thì nổi máu, lấy ra đại chiêu nhị oa lão thiêu, nhị oa lão thiêu này đi đường thiêu đao tử nhưng độ chấn động thì hơn thiêu đao tử một vạn lần.

    Người thường uống rượu đem nhị oa thiêu đao hóa thành rượu, càng là sát chiêu vô biên.

    Lục Nguyên bị nóng cháy nhưng do thường hay uống nhị oa lão thiêu, bản thân hắn có trình độ rượu không tầm thường, có hiểu trình độ rượu của Tửu Tiên Nhân chút chút, bỏ vào rượu đọa của mình, đây chính là tác dụng của Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo.

    Tửu Tiên Nhân liên tục đánh ra song câu túy viên, quế hoa túy nhân, nhất khẩu thôn thiên vân vân, liên tục vài chiêu.

    Nhưng gã dùng mấy chiêu mà vẫn không làm gì được Lục Nguyên, ngược lại bị hắn đánh cắp rất nhiều tâm đắc tửu đạo, chẳng qua Tửu Tiên Nhân không biết về điều đó.

    Chớp mắt Tửu Tiên Nhân đã dùng mấy chục chiêu mà không làm gì được Lục Nguyên.

    Bây giờ Tửu Tiên Nhân tấn công gấp rút, gã cảm thấy mất hết cả mặt mũi, mặc kệ có là mười chiêu hay không.

    Lục Nguyên phát hiện qua Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo thì rấ nhiều cảm nhận tửu đạo đều bị mình hút hết, đã tới mức tận cùng.

    Nền tảng của Tửu Tiên Nhân thì hắn không hấp thu được, nó vượt qua phạm vi Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo có thể làm.

    Lục Nguyên quát:

    - Tửu Tiên Nhân, khiến ngươi công kích mấy chục chiêu, xem ra mười cheiue của ngươi là vô dụng, bây giờ đến lượt ta tấn công, xem coi ngươi có qua nổi mười chiêu của ta không!

    Mặt Tửu Tiên Nhân xanh mét, cảm thấy rất mất mặt.

    Lục Nguyên lại nói tiếp:

    - Hơn nữa ta sẽ dùng tửu đạo công kích, xem ngươi làm sao?

    Tửu Tiên Nhân thấy vô cùng nhục nhã, Lý Thái Sử này muốn dùng tửu đạo công kích xem như lấy răng trả răng, sỉ nhục mình ư?

    Lục Nguyên không nghĩ nhiều như vậy, tay vung đã ra chiêu khúc tửu.

    Khúc tửu này là ở dưới Hoa Sơn thiếu phụ bán, trải qua nhiều năm thiếu phụ bán rượu chắc sớm thành đống xương rồi nhưng vị khúc tửu thì Lục Nguyên vẫn còn nhớ, đấy là loại rượu mà ở Hoa Sơn hắn thích nhất.

    Một vị hoài niệm chớp mắt đánh ra, chiêu khúc rượu thứ nhất đánh tới thì Tửu Tiên Nhân giật mình phát hiện gã đường đường là Tửu Tiên Nhân mà đối với tửu đạo sắp thua kém hậu bối Lý Thái Sử rồi.

    Một chiêu này chiếm ưu thế, Lục Nguyên tiếp tục ra tay, chiêu thứ hai hồ đồ tửu, có vị khó được hồ đồ.

    Chiêu thứ ba thiên tửu phiên đằng, chiêu thứ tư long trung đối tửu, chiêu thứ năm bạch vân thâm xử hữu tửu gia, chiêu thứ sáu phong lâm dạ tửu.

    Trở tay đã đến cheiue thứ tám, Lục Nguyên đsanh ra một quyển sách.

    Trong quyển sách ghi chép vô đố đạo lý rượu!

    Lục Nguyên quát to:

    - Trời đất bao la đạo lý lớn nhất!

    Thân hình hắn biến vô cùng khổng lồ, quyển sách cũng to vô hạn:

    - Tửu chi đạo lý, hiện!

    Tửu Tiên Nhân ở trong quyển sách giãy dụa, gã phát hiện trong sách ghi chép tửu chi đạo lý so với gã càng tinh thong nhiều, hoàn toàn bị chôn trong tửu đạo lý.

    Mới đầu Lục Nguyên luôn tránh né cuối cùng chỉ ra chín chiêu đã đánh bại xếp thứ mười bảy Tửu Tiên Nhân, điêu này làm cả thấy khủng bố.

    Phi Vệ đứng bên cạnh cũng líu lưỡi, gã chưa từng nghĩ Lý Thái Sử lợi hại đến thế.

    Thật ra thì sức chiến đấu hiện tại hạng Lục Nguyên là hạng mười mấy, hơn Tửu Tiên Nhân một chút nhưng vì trước đó dùng Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo học trộm chiêu thức của Tửu Tiên Nhân, tương đương thêm vào trình độ tửu đạo của mình và Tửu Tiên Nhân, vậy nên mới dễ dàng thắng gã, chỉ dùng chín chiêu mà thôi.

    Lục Nguyên không giết Tửu Tiên Nhân, gã vừa chính vừa tà, không muốn giết hắn nên không nằm trong phạm vi giết người.

    Hắn không phải loại khát máu, từ lúc bắt đầu tu tiên đến nay giết người chỉ chừng một trăm năm mươi, không biết có tới chưa nữa.

    Nguyên tắc của mình là không giết sai người.

    Mình luôn giết hạng gian ác và lộ sát khí với mình.

    Lục Nguyên lấy hết rượu chưa mở nắp của Tửu Tiên Nhân, đây mới là việc chính, mượn rượu đột phá.

    Rượu, Lục Nguyên không ngừng uống rượu, đem rượu của Tửu Tiên Nhân uống đến mười vạn cân thì rốt cuộc nghênh đón đột phá.

    Chữ tửu trong thần thức tỏa ánh sáng trắng chói lòa, lần này thực lực tăng tiến nhiều, bây giờ thực lực của mình muốn thắng Tửu Tiên Nhân thì càng dễ.

    Lục Nguyên ngẫm nghĩ, thực lực hiện tại chắc khoảng hạng mười Thiên Bảng, đây là từ cuộc chiến với Tửu Tiên Nhân định ra.

    Vốn thực lực của mình là hơn hai mươi, chữ kiếm tỏa sáng là mười mấy, chữ rượu tỏa sáng thì tiến vào hạng mười là rất bình thường.

    Vậy thì tiếp tục tu hành chính tự thôi.

    Chính tự lần này e rằng không dễ dàng.

    Kiếm và rượu thấm sâu vào trong, chính tự thì không như vậy, e rằng khó khăn càng cao, đây là tại sa mình để nó ở sau rượu và kiếm, nhưng dù có khó hơn cũng phải thành công.

    Lục Nguyên khoanh chân ngồi.

    Lý Nguyên Bạch, nho chi văn minh dạy nhiều việc chính nghĩa xẹt qua trong lòng, cùng lúc đó ban đầu văn tự chính tự cao cao dâng lên, dù là vậy thì trong thần thức, chính tự xám đó không có chút phản ứng, không có cảm giá tỏa ánh sáng trắng.

    Chính tự, cũng không phải là dễ luyện.

    Lục Nguyên phát hiện mình làm rất ít chuyện hành hiệp trwnjg nghĩa.

    Nếu mình cứ rảnh là đi hành hiệp trượng nghĩa thì e rằng bây giờ khiến chính tự tỏa ánh sáng không là chuyện khó.

    Nhưng nói đi phải nói lại.

    Mình lười chảy thây, thường thấy chuyện bất bình có đi xen vào, muốn cố ý làm chuyện hành hiệp trượng nghĩa thì làm khí mình quá.

    Bây giờ làm sao đây, hiện nay thực lực ở trong Năm Mươi Thiên Bảng khoảng hạng mười, Côn Bằng Vương thì xếp hạng hai chắc có thể dễ dàng thắng mình thôi.

    Hiện đang ở trong thế giới côn bằng, muốn tránh cũng không thoát, khiến người bực mình thật.

    Chính lúc, một ý thức cường đại vô cùng xộc vào đầu.

    Ý thức hùng hòn này có các loại chính nghĩa.

    Dường như có vô số chính khí phát ra từ cõi thiên địa.

    "Đúng như ta đã đoán, trong văn minh chi đạo của ngươi có một chính tự, có chữ này không uổng ta kỳ vọng."

    Trong thần trí xuất hiện cái bóng mờ ảo của Nho Chi phó chủ văn minh, Lục Nguyên hiểu ra đấy là một phần thần thức Nho Chi phó chủ văn minh.

    "Ngươi có hiệp ở trong lòng, có chính trong lòng, rất tốt."

    Nho Chi phó chủ văn minh nói.

    "Lấy chính nhập văn minh, trong thiên địa năm mươi kỷ nguyên ta là mạnh nhất, bây giờ lấy đạo của ta giúp ngươi thành tựu chính."

    Vô tận thần thức này một phần nhập vào thần thức của Lục Nguyên, một phần vòng quanh ban đầu văn tự chính tự khiến nó tỏa ra ánh sáng càng chói lòa.

    Lục Nguyên trong cảm giác hạo hạo trạch trạch, cực cương cực chính lấp đầy thiên địa phát hiện thần thức chữ chính đang tỏa ánh sáng trắng.

    Chính thành!

    Thực lực hiện tại của mình trong Thiên Bảng chắc khoảng hạng năm đi.

    Nhưng không thật sự giao đấu, nếu có cơ hội phải đích thân ra tay mới được.

    Bây giờ còn lại một chữ lười cuối.

    Chương 1295-1296: Ngư quốc

    Lục Nguyên không vội vã, chắp tay sau lưng đi dạo trên không trung, hắn có đi qua một số điểu thành nhưng không có tìm ra cách nào.

    Trong điểu thành đủ các loại điểu yêu, Lục Nguyên rảnh rỗi quá nên đi một chuyến ngư quốc.

    Dưới nước thế giới côn bằng có nhiều ngư quốc.

    Những ngư quốc do các loại ngư yêu tổ thành.

    Ngư quốc có nhiều thứ thú vị, ví dụ ngư quốc có rất nhiều đường nước, những đường nước lợi dụng dòng chảy, pháp thuật làm thành từng con đường có thể khiến ngư yêu pháp thuật bình thường ở trong đường nước chốc lát đi đến nơi rất xa.

    Rồi ví dụ phòng ốc ngư quốc thường dùng san hô thụ để xây dựng, khá là xinh đẹp.

    Lục Nguyên chắp tay sau lưng quan sát chốc lát.

    Lúc ở ngư quốc Lục Nguyên có nghe được tin tức dường như là cao tầng ngư quốc nhận được tin, người có văn minh chi thể bị bắt.

    Người có văn minh chi thể bị bắt?

    Người có văn minh chi thể tổng cộng hai người, một là hắn một là Hoang Chi Tử, bây giờ hắn hóa trang Lý Thái Sử lành lặn ở đây, vậy nghĩa là Hoang Chi Tử bị bắt rồi ư?

    Ha ha ha ha!

    Ha ha ha ha!

    Hoang Chi Tử, thật là chuyện mừng vui khắp chón nha.

    Nhưng tin tức này có chính xác hay không thì cần ra ngoài thăm dò, xem tình hình thực tế ra sao đã.

    Lục Nguyên ra ngoài bay lung tung, xem coi may mắn đụng phải cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng không, chỉ có ử trong tay cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng mới có tin tức chính xác được.

    Lục Nguyên một đường bay đi cảm ứng phái trước có nhiều khí thế mạnh mẽ, dường như có người tụ tập một chỗ.

    Nơi này có tên là Vạn Vũ Đài, do lông chim bện thành, ở trên không trung.

    Vốn trong thế giới côn bằng chỉ có điểu yêu mới tới đây được nhưng bây giờ có vài cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng đang đứng.

    Lục Nguyên bay qua, đáp xuống.

    Khi Lục Nguyên đáp uống thì thấy chỗ này có rất nhiều cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng, ví dụ hạng mười chín Phi Vệ lú trước từng gặp, hạng mười bảy Tửu Tiên Nhân cũng trong số đó.

    Có một cô gái lưng cõng đàn cầm, khuôn mặt thon nhỏ xinh đẹp ngây thơ, xem khí thế còn hơn cả Tửu Tiên Nhân và Phi Vệ, trừ điều đó ra còn có vài người nữa.

    Tại sao lần này năm, sáu cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng tụ tập cùng một chỗ?

    Họ rảnh lắm sao?

    Lục Nguyên lấy làm lạ, sau đó ngẫm nghĩ thì họ rảnh thật đấy chứ, nếu Hoang Chi Tử thật sự bị bắt, hắn không xuất hiện thì đương nhiên họ không thể tìm cái khác, vậy nên rảnh vô cùng.

    Vấn đề mấu chốt hiện nay là rốt cuộc Hoang Chi Tử có bị bắt hay chưa?

    Có bi gìđánh chết không?

    Lục Nguyên định đáp xuống thì thiếu nữ áo trắng như tuyết, lưng cõng đàn cầm, bới hai búi tóc trừng mắt.

    - Lý Thái Sử!

    Tiếng quát uy lực vô cùng.

    Khi thiếu nữ nói chuyện thì toát ra pháp thuật thật sâu, mạnh hơn Phi Vệ, Tửu Tiên Nhân.

    Lục Nguyên thắc mắc cô gái này là ai?

    Mình lấy thân phận Lý Thái Sử xuất thế rất ít, từ khi nào đắc tội nàng ta chứ?

    Chắc là không có đâu.

    Mà khoan, thiếu nữ cõng cầm thì là cầm chi văn minh ư?

    Lục Nguyên lục tìm ký ức, đó là lúc mới vào nho chi văn minh không lâu.

    Khi đó có đại sư huynh Khổng Ni, nhị sư huynh Mạnh Vi, tam sư tỷ Túc Nguyệt Miên và lục sư đệ, tức là chính mình.

    Nhị sư huynh Mạnh Vi bữa đó rảnh rỗi tán dóc:

    - Lục sư đệ, ngươi diện mạo tuấn tú ní không chừng hấp dẫn không ít nữ tu.

    Mới đầu hóa trang thành Lý Thái Sử dùng diện mạo mỹ nam tử phong độ, mặt trắng môi hồng, Lục Nguyên thấy chẳng sao cả, Mạnh Vi thì quá nhàm chán.

    Tam sư tỷ Túc Nguyệt Miên cười trêu Lục Nguyên rằng:

    - Nói không chừng là nữ tu cầm chi văn minh ấy, người ta đàn rất hay nhé, lấy thư ứng với cầm.

    Đại sư huynh Khổng Ni quát:

    - Quân tử không nói bậy, hơn nữa đó là chuyện cũ của sư tôn!

    Còn về chuyện năm đó của sư tôn là gì thì Khổng Ni người bảo thủ không chịu nói ra, nhưng Lục Nguyên tò mò thế là sau này hỏi thăm Túc Nguyệt Miên, cuối cùng cũng biết đầu đuôi.

    Thì ra Nho Chi phó chủ văn minh từng có quan hệ tình lữ với phó chủ cầm chi văn minh, đương nhiên thực lực của hai người khi ấy không giỏi lắm, chưa đến cảnh giới phó chủ văn minh.

    Phó chủ cầm chi văn minh có một thân đệ đệ quan hệ rất tốt, người này phạm pháp làm hại tu sĩ khác bị Nho Chi phó chủ văn minh bắt được.

    Nho Chi phó chủ văn minh thân là chính khí đương nhiên phải bắt tiểu cửu tử tra hỏi, đệ đệ của phó chủ cầm chi văn minh cho rằng mình là tiểu cửu tử nên xin tha, muốn nhờ quan hệ qua sông.

    Gã không tin tỷ phu sẽ giết mình, Nho Chi phó chủ văn minh hỏi ra tội ác của tiểu cửu tử xong dứt khoát chém chết luôn.

    Phó chủ cầm chi văn minh chỉ có một đệ đệ, lập tức kết thù với Nho Chi phó chủ văn minh, sau này vì một số tình huống mà hai người thù hận chồng chất.

    Vậy nên sau đó một người khai sáng ra nho chi văn minh, một sáng tạo cầm chi văn minh.

    Mặc dù hai văn minh đều ở trong phạm vi thế lực pháp Cổ, Võ cổ nhưng quan hệ rất kém.

    Cầm chi văn minh đụng phải nho chi văn minh thường có một thói quen là trước tấn công ba chiêu, không đỡ được liền sẽ bị thương.

    Tất nhiên cầm chi văn minh không giết người, chỉ tấn công ba chiêu mà thôi.

    Bên nho chi văn minh có biết chuyện năm đó với cầm chi văn minh nên thường có nhường nhịn người cầm chi văn minh.

    Lục Nguyên lục lại ký ức chuyện sư tỷ Túc Nguyệt Miên kể cho nghe, lại nhìn thiếu nữ áo trắng như tuyết, lưng cõng đàn cầm, bới hai búi tóc, bỗng nhớ ra chuyện này.

    Chắc là bạch y thiếu nữ cũng muốn thực hiện ước hẹn ba chiêu ước đi.

    Vì đối phương là người cầm chi văn minh nên Lục Nguyên dễ dàng đoán ra thân phận, người này chính là trong cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng xếp hạng tám, Cầm Tiên Tử Mộ Dung Hồng Lệ.

    Mộ Dung Hồng Lệ, thật là cái tên dễ nghe.

    Nhưng công kích không đơn giản, Mộ Dung Hồng Lệ tay quơ xoay lưng một luồng cầm huyền bắn ra.

    Lục Nguyên đánh ra Truyền Chính Tiên Thư.

    Cầm huyền và Truyền Chính Tiên Thư ở không trung va chạm, Mộ Dung Hồng Lệ lập tức pháp lực của mình không thắng được đối phương thế là ngẩn ngơ.

    Mộ Dung Hồng Lệ là con gái cầm chi văn minh, con gái cầm chi văn minh xưa nay hiếu thắng.

    Nàng thấy một chiêu không làm gì được Lục Nguyên thì đánh ra chiêu thứ hai.

    Chiêu thứ hai là toàn bộ cầm huyền đánh ra, ở trên không trung đàn ra tiếng.

    Chiêu thứ ba cũng hiện ra, vô số huyết lệ chảy từ khóe mắt nàng đánh hướng Lục Nguyên.

    Tên của nàng là hồng lệ, tuyệt chiêu cũng là hồng lệ, những hồng lệ như ẩn chứa vô tận ý thất tình, đúng là quỷ thần khó lường.

    Có thể đỡ thất sát diệt trụ cầm của Cầm Tiên Tử, nhưng không thể đỡ được hồng lệ.

    Đồn rằng trong cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng xếp hạng mười một Tiêu Quan Tài đấu với Cầm Tiên Tử Mộ Dung Hồng Lệ, mới đầu chỉ hơi yếu thế thôi nhưng khi hồng lệ ra thì Tiêu Quan Tài xếp hạng mười một cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng thua ngay lập tức và chạy trối chết, từ đó sợ Mộ Dung Hồng Lệ, không dám xuất hiện trước mặt nàng.

    Bây giờ trong thế giới côn bằng gã vẫn đang trốn tránh Mộ Dung Hồng Lệ.

    Không phải Mộ Dung Hồng Lệ muốn giết Lục Nguyên, chẳng qua đây là quy tắc giữa nho chi văn minh và cầm chi văn minh, trước đánh ba chiêu rồi nói, ai kêu năm đó Nho Chi phó chủ văn minh ân oán phụ phó chủ cầm chi văn minh làm gì?

    Cho nên là người Nho Chi phó chủ văn minh phải chịu thiệt chút.

    Khi Mộ Dung Hồng Lệ ra tay thì Phi Vệ và Tửu Tiên Nhân không lên tiếng, họ đều quan sát cuộc chiến.

    Mới rồi họ nói Lý Thái Sử đánh bại Tửu Tiên Nhân thì không ai tin, Tửu Tiên Nhân tự nhận mình thua nhưng người khác cho rằng đó là không thể, một tân cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng bình thường có thể so với Tửu Tiên Nhân xếp hạng mười mấy sao?

    Không tin nổi.

    Bây giờ Tửu Tiên Nhân, Phi Vệ thầm nghĩ Lý Thái Sử chắ chắn không phải đối thủ của Mộ Dung Hồng Lệ, nhưng khiến người khác thấy ra thực lực của hắn để tránh nghi ngờ hai người nói dối.

    Thế giới côn bằng.

    Thiên Bảng hạng tám Cầm Tiên Tử Mộ Dung Hồng Lệ vừa ra tay đã là tuyệt chiêu cực mạnh rồi.

    Chiêu thứ hai thất sát diệt trụ cầm mạnh mẽ, đến chiêu thứ ba hồng lệ càng siêu mạnh khó thể hình dung.

    Đối mặt chiêu thức như vậy thì Lục Nguyên cũng không khách sáo, giơ tay đánh ra một quyển sách, sách to vô cùng, chính là trời đất bao la đạo lý lớn nhất.

    Thất sát diệt trụ cầm đụng pahir trời đất bao la đạo lý lớn nhất thì dùng có mạnh hơn cũng không bằng đạo lý, chớp mắt công kích biến mất trong quyển sách, suýt chút ngay cả cầm cũng bị hút đi.

    Lục Nguyên xinh đẹp phá chiêu thứ hai làm Mộ Dung Hồng Lệ giật mình.

    Hậu bối nho chi văn minh này thật giỏi, lại tinh thông tuyệt học tói cao của nho chi văn minh là trời đất bao la đạo lý lớn nhất.Ս

    Nhưng đối với chiêu hồng lệ của mình thì nàng rất là tự tin.

    Cầm tay nhìn nhau mắt lệ, nức nở không nói nên lời.

    Mắt lệ hỏi hoa hoa không nói, loạn hồng bay qua trời thu đi.

    Nhìn nhau không nói chỉ có lệ rơi.

    Lại nhìn không phải dương hoa điểm điểm mà là lệ ly biệt.

    Xuân như trước người không gầy, lệ ngân hồng dật giao tiêu thấu.

    Không thấy người năm trước, lệ ướt vạt áo.

    Chớp mắt hơn mười giọt lệ đỏ cực kỳ xinh đẹp rầm rộ ập đến.

    Dù là Lục Nguyên thì đối mặt chiêu thức này cũng thấy khủng bố, bên trong như có vô tận tình cảm đau thương, dường như thiên địa tức thương.

    Chiêu hồng lệ gần như có một phần uy lực của chiêu thức cấp văn minh!

    Tuyệt đối đừng xem thường một phần uy lực, đó đã là uy lực kinh thiên động địa rồi.

    Lục Nguyên cảm thấy trời đất bao la đạo lý lớn nhất của mình như bị ăn mòn, thế này mới là bình thường.

    Truy tung và phản truy tung là chiêu thức của Nho Chi phó chủ văn minh, mà phó chủ cầm chi văn minh vì đối phó nho chi văn minh luyện thành một chiêu tuyệt kỹ, tên của nó gọi là lệ.

    Ý đưn giản chính là: ta cứ khóc đây, khóc vì ngươi cái đồ phụ lòng.

    Tuyệt chiêu của Nho Chi phó chủ văn minh có mạnh hơn đụng tới lệ thì mấy lần yếu thế.

    Lục Nguyên nắm giữ chiêu này kém xa Nho Chi phó chủ văn minh, gặp phải hồng lệ chuyên khắc chiêu này tất nhiên là bị xâm thực rồi.

    Nhưng Lục Nguyên phất tay đánh ra thức khác, một thức trong Truyền Chính Tiên Thư.

    Thức này vốn tên là kiếm.

    Kiếm cửu, thất tình chi kiếm!

    Lấy thư thay kiếm, trong một chiêu đem khí ai oán hồng lệ thu sạch.

    Ba chiêu đã qua.

    Lục Nguyên tiêu sái đứng trước mặt Mộ Dung Hồng Lệ, nói:

    - Mộ Dung sư tỷ, hữu lễ.

    Bởi vì năm đó Nho Chi phó chủ văn minh nợ phó chủ cầm chi văn minh cộng thêm đối phương chỉ đánh ra ba chiêu chứ không có sát ý gì, vậy nên Lục Nguyên vui vẻ giữ phong độ quân tử.

    - Mộ Dung sư tỷ ra ba chiêu, quả nhiên không phải là nhỏ.

    Mộ Dung Hồng Lệ thầm rung động, nàng ở trong cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng xếp hạng tám, luôn rất tự hào nho chi văn minh trừ Tam Thư phó chủ văn minh ra không ai có thể đỡ một chiêu của nàng.

    Bây giờ ra tân cao thủ Lý Thái Sử chẳng qua như thế thôi, không thể đỡ ba chiêu của mình, dù sao Lý Thái Sử xếp hạng bốn mươi sáu còn nàng là thứ tám.

    Sự thật thì sao?

    Thất sát diệt trụ cầm của nàng bị Lý Thái Sử nhẹ nhàngp há đi, không chỉ thế thôi, đại tuyệt chiêu cuối cùng hồng lệ cũng bị phá mất.

    Đó là hồng lệ cực kỳ xinh đẹp, mtorng chiêu thức ẩn chứa nhiều tương tư và thất vọng vậy mà bị phá.

    Xem Lý Thái Sử dáng vẻ nhẹ nhàng, xem ra còn chưa thấy đáy.

    Tuy nhiên, Mộ Dung Hồng Lệ xếp hạng tám cũng không lộ bản lĩnh thật sự ra.

    Nhưng Mộ Dung Hồng Lệ bản năng cảm thấy đối phương mạnh hơn mình, thấy thanh niên áo trăng điển trai nho nhã đứng trước mặt, lòng nàng hơi khó chịu.

    Mộ Dung Hồng Lệ khẽ hừ nói:

    - Ngươi mạnh hơn ta, điều này ta công nhận, không cần làm bộ làm tịch.

    Lần này xem như nho chi văn minh các ngươi hơi chiếm ưu thế.

    Nàng hừ một tiếng lùi ra xa, bộ dạng không muốn để Lục Nguyên Lục Nguyên.

    Lục Nguyên sờ mũi, thật ra lần này ra tay là muốn thử nghiệm thực lực, liên tiếp không ngừng tăng sức mạnh từ hạng hai mươi mấy thăng lên đến bây giờ.

    Bởi vì thực lực tăng quá nhanh nên không dám xác định rốt cuộc mình tăng cao bao nhiêu, qua cuộc chiến với Mộ Dung Hồng Lệ cơ bản đã xác định bây giờ mình cữ hạng năm Thiên Bảng.

    Luyện thành chữ lười cuối thì chắc chắn đủ đối đầu với Côn Bằng Vương hạng hai.

    Bên kia mấy cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng khác đều câm nín.

    Tửu Tiên Nhân và Phi Vệ trước đó không lâu đấu với Lý Thái Sử, Tửu Tiên Nhân cảm giác mặt dù gã thua nhưng kém Lý Thái Sử một đường thôi, nhưng bây giờ thì sao?

    Lý Thái Sử mạnh mẽ như vậy, đối mặt ba chiêu của Mộ Dung Hồng Lệ mà không hề yếu thế còn chiếm ưu thế nữa chứ, làm nàng phải thừa nhận kém cạnh.

    Tửu Tiên Nhân đụng phải Mộ Dung Hồng Lệ chỉ có nước thua, không lẽ trận chiến không lâu trước đó Lý Thái Sử chẳng hề dùng hết sức ư?

    Gã đã hiểu lầm Lục Nguyên, lúc ấy hắn thật tình chỉ cao hơn Tửu Tiên Nhân một đường thôi, nhưng chữ rượu tỏa sáng, chính tự tỏa sáng thế là thực lực liên tục bước nhanh nên mới có biểu hiện như thế.

    Mấy cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng khác con mắt trợn trừng, đây chính là tân cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng Lý Thái Sử đấy ư.

    Lúc trước còn xếp hạng bốn mươi sáu tại sao bây giờ thực lực đã trên Mộ Dung Hồng Lệ hạng tám rồi?

    Nên biết rằng Năm Mươi Thiên Bảng càng ở hàng đầu thì càng khó lên, khoảng cách một trời một vực.

    Lý Thái Sử quá khoa trương, giờ đã có thực lực mấy hàng đầu Thiên Bảng rồi, không uổng là Ám Chi Tử.

    Không chút nghi ngờ, đám người đều xem Lý Thái Sử là Ám Chi Tử.

    Thân phận của Yến Thương Thiên thành che giấu tốt nhất cho Lý Thái Sử, có thể hợp lý giải thích rất nhiều thứ, Yến Thương Thiên cũng sẽ không rảnh rỗi nhảy ra đính chính.

    Bây giờ đám cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng chỉ có suy nghĩ là mới đầu họ tuyệt đói không tin Lý Thái Sử đánh thắng Tửu Tiên Nhân được, nhưng bây giờ thì cảm thấy Tửu Tiên Nhân thổi phồng.

    Mới đầu Tửu Tiên Nhân nói là chỉ kém hơn Lý Thái Sử một chút, bây giờ xem ra không phải một chút mà là rất nhiều.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Phải rồi, ta đến hỏi Hoang Chi Tử sao rồi?

    Nghe nói là bị bắt?

    Thì ra là hỏi chuyện này, xem ra Lý Thái Sử cũng có dã tâm với văn minh chi thể của Hoang Chi Tử.

    Phi Vệ cười thầm trong bụng, tự nhủ phải kết giao với Lý Thái Sử tiềm lực vô hạn, hơn nữa có nho chi văn minh làm chỗ dựa.

    - Hoang Chi Tử bị bắt giữ, là Côn Bằng Vương ra tay nhưng Hoang Chi Tử không có giết văn minh chi thể Quán Quán.

    Lục Nguyên ngây ra, hỏi lại:

    - Văn minh chi thể tên là gì?

    Chương 1297-1298 : Loan Loan

    Phi Vệ lặp lại một lần:

    - Loan Loan.

    - Cái tên lạ thật.

    Lục Nguyên che giấu trong lòng dậy sóng, trong ký ức của hắn Loan Loan là một ma nữ.

    Không sai, chính là trong thử thách trung ương thiên triều thiếu nữ như không cốc u lan lại có vài phần khí chất quỷ mị, là tử địch với Sư Phi Tiên.

    Không ngừ rằng văn minh chi thể khác chính là Loan Loan.

    Chắc Sư Phi Tiên cũng biết tin tức này, Lục Nguyê dùng thần thức tản vào tân kiếm thế giới của mình phat ra thanh âm.

    - Một văn minh chi thể khác là Loan Loan.

    Nghe nói vậy Sư Phi Tiên vốn khoanh chân tĩnh tọa tu hành tăng thực lực ngây ra.

    Thiêu nữ thanh lệ như tiên qua một lúc mới thở hắt ra.

    - Ta sớm đoán được văn minh chi thể khác sẽ là Loan Loan.

    Đối với kẻ thù truyền kiếp Đại Dịch quốc này Sư Phi Tiên có cảm tình khó chia rõ, ân oán năm đó chuyển tới bối cảnh trung ương thiên triều cực kỳ khổng lồ dường như biến rất nhỏ hẹp.

    Sư Phi Tiên hỏi:

    - Nàng sống hay đã chết rồi?

    Lục Nguyên đáp:

    - Nghe nói dường như chưa chết.

    Sư Phi Tiên thở ra một hơi, không biết nghĩ cái gì.

    Lục Nguyên thu lại thần thức, hỏi:

    - Hoang Chi Tử không giết văn minh chi thể khác tên gọi Loan Loan?

    - Đúng vậy, không giết.

    Hắn là tên gian xảo, dùng đồng mệnh tỏa liên tiếp với Loan Loan.

    Chỉ cần hắn chết thì Loan Loan chết, hắn sống thì Loan Loan sống.

    Cho nên mặc dù bắt được hắn lại không thể giết, giết hắn rồi là không có văn minh chi thể, văn minh thần hoa cũng mất.

    Giết Hoang Chi Tử không có văn minh thần hoa lại đắc tội với văn minh cảnh, chuyện này không ai muốn làm, cho nên Côn Bằng Vương giam cầm hắn, giờ đang định buộc hắn dùng văn minh chi thể.

    Phi Vệ muốn kết giao với Lý Thái Sử, nho chi văn minh nên sảng khoái nói ra những điều này.

    Thì ra là vậy, Lục Nguyên coi như hiểu, trong lòng cũng tò mò về pháp thuật đồng mệnh tỏa.

    Mình đi đâu tìm pháp thuật đồng mệnh tỏa nhỉ?

    Lục Nguyên bắt đầu tìm kho tư liệu pháp thuật của mình nhưng không phát hiện ra pháp thuật đồng mệnh tỏa, tuy nhiên lúc sưu tầm di vật của Thiên Hồn Pháp Sư thì có thấy thứ này, cũng phát hiện cách khống chế pháp thuật đồng mệnh tỏa.

    Thiên Hồn Pháp Sư thích nhất chươi đủ loại sinh mệnh nên có pháp thuật này không lấy làm kỳ.

    Pháp thuật đồng mệnh tỏa khó khăn không quá lớn, sau khi học xong Lục Nguyên rất nhanh sử dụng với Sư Phi Tiên.

    - Sư Phi Tiên, ta lập tức cùng ngươi dùng pháp thuật đồng mệnh tỏa, trong thời gian nhất định sinh mệnh chúng ta sẽ liên kết để tránh cho lỡ mà ta không địch lại đối thủ thì có thể mượn ngươi giữ mạng sống.

    Hoang Chi Tử làm như vậy thì tất nhiên mình cũng bắt chước theo, con người cẩn thận chút không có sai.

    Sư Phi Tiên không phản đối, nàng vốn thiếu ân tình Lục Nguyên rất nhiều, nếu không có hắn giúp đỡ thì nàng sớm bị người tế luyện, rút đi văn minh thần hoa, chết lâu rồi.

    Nàng hỏi:

    - Có thể giải trừ pháp thuật đồng mệnh tỏa không?

    Lục Nguyên nói:

    - Tất nhiên là có thể nhưng quyền chủ động nằm ở ta.

    Hắn lập tức thi triẻn pháp thuật đồng mệnh tỏa, chớp mắt liên kết mạng của mình và Sư Phi Tiên.

    Khi sinh mệnh hai người liền nhau thì có cảm giác là lạ.

    Tửu Tiên Nhân chợt thắc mắc hỏi:

    - Không biết Lục Nguyên đi nơi nào nữa?

    Phi Vệ nói:

    - Đúng vậy, Lục Nguyên đó núp kỹ thật.

    - Nhưng tất cả chúng ta đều ở trong thế giới côn bằng tìm hắn, chắc là hắn sẽ không trốn bao lâu đâu.

    Hơn nữa vu trớ tông sư Âu Dương Lạc có được một ít máu của Lục Nguyên.

    Phi Vệ nói:

    - Âu Dương Lạc giỏi nhất là dùng máu nguyền rủa, Lục Nguyên không trốn thoát được bao lâu đâu.

    Lục Nguyên nghe bọn họ nói vậy không có bao nhiêu phản ứng.

    Là lúc đi luyện chữ lười rồi, hắn giơ tay lên nói:

    - Các vị, ta còn có một số việc, trước tiên cáo từ.

    Phi Vệ muốn kết giao với người nho chi văn minh sắp lên cao nên cười nói:

    - Lý huynh không cùng chúng ta đi bắt giữ Lục Nguyên sao?

    Mình đi bắt bản thân hả?

    Lục Nguyên toát mồ hôi, nói:

    - Không được, ta còn có chuyện khác.

    Chớp mắt Lục Nguyên đi mất, Mộ Dung Hồng Lệ thấy hắn đi mặt không biểu tình thật sự trong lòng rất giận.

    Tại sao nàng thua người nho chi văn minh này được chứ, dựa theo cổ huấn của cầm chi văn minh thì mình làm sao cũng không thể thua người nho chi văn minh được, Mộ Dung Hồng Lệ thầm siết chặt nắm tay, khớp xương trắng bệch.

    Lại nói Lục Nguyên từ biệt năm người cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng xong đi dạo khắp nơi.

    Thực lực của mình khoảng hạng năm Thiên Bảng.

    Tiếp theo là chữ lười.

    Chữ lười, nên luyện làm sao đây.

    Thôi kệ, trước tiên nhớ lại đoạn ngày đầu Hoa Sơn đi, khi đó là thời gian mình lười biếng nhất.

    Sư phụ Lý Nguyên Bạch yêu cầu nghiêm khắc với mình thì không tính vào trong, mình rảnh rỗi sẽ đi dạo khắp nơi, chơi đùa, sống an nhàn.

    Khi đó mình rảnh rỗi ngủ nướng, không thì cùng Diệp Phương, Diệp Viên đi khắp Hoa Sơn tìm các món dân dã.

    Đoạn thời gian kia thú rừng trong Hoa Sơn rất tội nghiệp.

    Giờ nhớ lại đột nhiên sâu trong lòng truyền đến rung động.

    Rung động không ngừng bùng nổ, máu trôi nhanh chóng.

    Có chuyện gì vậy?

    Lục Nguyên lập tức vận đại nhân quả thiết tắc, trước mặt xuất hiện một hư không nhân quả chi bàn.

    Lục Nguyên đối với nhân quả thiết tắc ngày càng sâu sắc, lấy ra nhân quả chi bàn cảm giác cái bóng vu thuật, dường như có ai đang nguyền rủa mình.

    Hắn chợt nhớ lúc trước Phi Vệ nói là Âu Dương Lạc có được máu của mình, sẽ dùng máu đó để nguyền rủa, xem ra là thật rồi.

    Đây là hạng bốn Thiên Bảng, vu trớ tông sư Âu Dương Lạc.

    Gã quả nhiên có được máu của mình, nếu gã đã được gọi là vu trớ tông sư thì chắc dùng máu của mình để truy tìm bản thân.

    Lục Nguyên giật mình, nếu là vậy thì ngụy trang Lý Thái Sử mất hết tác dụng rồi.

    Cái này nên làm sao đây?

    Tay Lục Nguyên đánh ra trong không trung, nói:

    - Nhân quả đảo ngược, điên đảo càn khôn.

    Nhân quả thiết tắc đánh ra muốn ngăn cản vu chú của vu trớ tông sư Âu Dương Lạc.

    Vu trớ tông sư nguyền rủa đang kích động máu của mình nhưng chắc chưa thấy giả trang hiện nay, tức là không phát hiện thân phận Lý Thái Sử.

    Nhưng gã xếp hạng bốn Thiên Bảng, nổi tiếng về vu thuật nguyền rủa, muốn dựa vào nhân quả thiết tắc ngăn cản một lúc thì được nhưng lâu dời là không thể.

    Tại sao máu của mình rơi vào tay Âu Dương Lạc?

    Phải rồi, ở đại chiến xếp hạng môn phái mình hộc ra nhiều máu, chắc là chuyện khi đó.

    Bây giờ phải trước tiên đổi lại thân phận Lý Thái Sử mới được, nếu không thì mọi chuyện sẽ lộ ra hết.

    Lục Nguyên lập tức bắn ra nhiều nguyên khí thiên địa rối loạn xung quanh, qua chốc lát làm Lý Thái Sử giả bay đi.

    Lục Nguyên thì thong dong xuất hiện, rốt cuộc đổi lại thân phận của mình.

    Hắn mởi đổi lại không bao lâu thì tấy một con chim xám to lớn che trời bay đến, tốc độ nhanh như tia chớp.

    Chim xám to đáp xuống liền biến thành một người, người đàn ông trung niên khuôn mặt anh tuấn, khí thế bất phàm, uyên đình nhạc trì.

    Ở bên cạnh người đàn ông trung niên chính là Âu Dương Lạc mới rồi thông qua nhân quả chi bàn trông thấy gã, còn có một người đàn ông trung niên ngồi trên mu rùa bói mệnh sư.

    - Ta là Côn Bằng Vương.

    Người đàn ông trung niên khí thế mạnh nhất nói, thanh âm hùng hồn mạnh mẽ.

    Âu Dương Lạc khùng khục cười nói:

    - Ta là Âu Dương Lạc.

    Người đàn ông trung niên ngồi trên mu rùa bói mệnh sư tự giới thiệu:

    - Ta là Phương Chu.

    Thiên Bảng xếp hạng hai Côn Bằng Vương, hạng bốn Âu Dương Lạc, hạng bảy Phương Chu.

    Trận thế này thật là hoa lệ.

    Đụng phải tình huống này Lục Nguyên phải kêu một tiếng xui xẻo, bây giờ thực lực của hắn hơi kém Côn Bằng Vương, Âu Dương Lạc, thắng Phương Chu.

    Âu Dương Lạc nhìn Lục Nguyên, cười khùng khục nói:

    - Ngươi núp rất giỏi, đáng tiếc có lọt ra máu, nó nằm trong tay ta cho nên ngươi không trốn thoát được quá lâu.

    Côn Bằng Vương nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, tiếp một chiêu của ta đi!

    Gã đánh ra một chưởng, chưởng như muốn che trời lấp đất, chính là trong côn bằng chưởng pháp tuyệt học của gã khởi thủ chi chưởng.

    Lục Nguyên lấy ra Dưỡng Ngô tiên kiếm địch lại.

    Một kiếm va nhau Lục Nguyên bỗng lùi lại chút.

    Côn Bằng Vương giật mình nói:

    - Ủa, ngươi ở trong Thiên Bảng chẳng phải xếp hạng hơn hai mươi à?

    Không ngờ có thực lực như vậy!

    Lúc trước thân phận Lục Nguyên giết đối thủ mạnh nhất là Thiên Hồn Pháp Sư, cho nên hắn ở hạng hai mươi mấy.

    Côn Bằng Vương vốn định một chiêu bắt lấy Lục Nguyên kết quả ra tay mới phát hiện thực lực của hắn khá cao minh.

    Âu Dương Lạc và Phương Chu cũng kinh ngạc, không thể ngờ được Lục Nguyên có lực lonwjg như vậy.

    Nhưng rồi Âu Dương Lạc cười âm hiểm, máu của Lục Nguyên ở trong tay gã nên có thể làm rất nhiều trò.

    Gã đọc một chuỗi dài:

    - Lấy vu chi lực, vu chi tổ thần, vạn vu sùng bái, lấy máu hiến tế!

    Theo Âu Dương Lạc đọc, Lục Nguyên phát hiện máu xảy ra biến đổi, một loại biến ododir không thể tự khống chế.

    Thực lực không cách nàophát huy hết ra, cố tình lúc này đang đấu với cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng xếp hạng hai Côn Bằng Vương.

    Vốn thực lực của hắn đã không bằng Côn Bằng Vương rồi bây giờ bị Âu Dương Lạc nguyền rủa thì sức mạnh càng giảm, không phải đối thủ của Côn Bằng Vương.

    Chưởng pháp của Côn Bằng Vương từng chưởng đánh ra, Phương Chu cũng tham gia cuộc chiến.

    Có Phương Chu tham gia khiến Lục Nguyên tăng lớn áp lực, chỉ chốc lát đã túng một chưởng của Côn Bằng Vương, không đợi Lục Nguyên kịp phản ứng thì vô số lông chim trói lấy hắn.

    Côn Bằng Vương giam cầm Lục Nguyên xong đôi tay chộp hướng hắn, giây sau buồn bực nói:

    - Ngươi cũng dùng pháp thuật đồng mệnh tỏa.

    Chết tiệt, lúc trước Côn Bằng Vương bắt Hoang Chi Tử kết quả gã dùng pháp thuật đồng mệnh tỏa, bây giờ Lục Nguyên cũng dùng thứ này.

    Phương Chu hỏi:

    - Làm sao đây?

    Côn Bằng Vương nói:

    - Còn làm gì được?

    Lục Nguyên là nữ tế của chủ pháp cổ văn minh, chúng ta không tiện đắc tội, dù sao chỉ muốn có được văn minh thần hoa thôi.

    Nếu như bây giờ giết chết Lục Nguyên thì có pháp thuật đồng mệnh tỏa, không lấy được văn minh thần hoa, vậy nên chỉ đành giam giữ trước đã.

    Lý do giống như Hoang Chi Tử, lần này tranh đấu bởi vì gom tài nguyên, có cơ hội được văn minh thần hoa nếu mà giết chết hắn thì sẽ tan thành mây khói.

    Một kỷ nguyên tối đa một lần xuất hiện hai văn minh chi thể, giết người không được ích lợi gì rồi còn đắc tội một đống chủ văn minh, chuyện này Côn Bằng Vương không là đồ ngu sao mà làm được?

    Âu Dương Lạc âm trầm cười tới gần nói:

    - Thật ra cũng không sao, ta biết thi triển vu tùng chi thuật.

    Vu tùng chi thuật mặc dù tón thời gian chút nhưng chỉ cần hoàn thành nó thì Hoang Chi Tử, Lục Nguyên sẽ ngoan ngoãn giao ra văn minh chi thể thôi.

    Đây là lý do đám Côn Bằng Vương không có giết người, bởi vì Âu Dương Lạc còn có chiêu thức đó.

    Âu Dương Lạc nói:

    - Chúng ta còn cần hai người hạng ba, năm, cho nên phải tìm một nơi yên lặng không ai biết để thi triển vu tùng chi thuật của ta.

    Côn Bằng Vương nói:

    - Chuyện này thì dễ.

    Đúng là đơn giản thật, vì nó là tiểu thiên thế giới của Côn Bằng Vương, địa bàn của ta thì ta làm chủ, thế giới của ta thì ta xưng vương, có chỗ hẻo lánh không ai biết, ví dụ như Cực Hải Chi Quốc.

    Cực Hải Chi Quốc là quốc gia tận cùng của thế giới côn bằng, phải qua rất nhiều ngư quốc mới đi vào được, còn có tầng tầng phòng vệ, nhiều tướng lĩnh thuộc hạ của Côn Bằng Vương, mê cung từng tầng.

    Dù là hạng ba, hạng sáu Thiên Bảng muốn vào Cực Hải Chi Quốc cũng không dễ dàng.

    Côn Bằng Vương, Âu Dương Lạc, Phương Chu bay xuống dưới, lúc lặn vào mặt sông thì Côn Bằng Vương đánh ra thủy chi kết giới, chỉ chốc lát sau ba người biến mất không còn bóng dáng.

    Lúc này trong thủy chi thế giới đi ra một người.

    Người đó rất là gầy tẻo tèo teo, đứng đó như gió thổi sẽ bay đi luôn, không có cảm giác tồn tại gì cả.

    Người này chính là xếp hạng năm trong Thiên Bảng, Vô Ảnh Nhân Phương Truy Thủ.

    Vô Ảnh Nhân Phương Truy Thủ nhíu mày nói:

    - Côn Bằng Vương ở trong thế giới ucar hắn đúng là vô địch, ngay cả ta cũng đuổi theo không kịp.

    Nếu không phải trong thế giới côn bằng thì Côn Bằng Vương không thể làm được điều này.

    Thật ra lúc đám Côn Bằng Vương đấu với Hoang Chi Tử thì Vô Ảnh Nhân Phương Truy Thủ đang tìm cơ hội, nhưng Hoang Chi Tử suy yếu bị bắt mà gã vẫn chưa tìm ra chỗ hở.

    Nhưng Vô Ảnh Nhân Phương Truy Thủ vẫn đuổi theo, muốn sau này tìm cơ hội khác, ai ngờ Âu Dương Lạc lấy ra máu của Lục Nguyên tìm kiếm hắn, hiển nhiên đã sớm chuẩn bị sẵn sàng rồi, chờ bắt được Hoang Chi Tử thì sẽ dùng.

    Lúc bắt giữ Lục Nguyên thì Phương Truy Thủ thì gã vẫn không tìm ra cơ hội.

    Phương Truy Thủ không cam lòng, không lẽ để hai văn minh chi thể đều rơi vào tay ba người Côn Bằng Vương ư?

    Nếu là vậy thì khó chịu lắm nha.

    Xem ra mình phải tìm một minh chủ, Mộ Dung Hồng Lệ không tệ, còn có một người xếp hạng ba.

    Lục Nguyên phát hiện gặp người quen, Hoang Chi Tử, mà trạng thái cũng rất kỳ diệu!

    Lục Nguyên có nghĩ tới ở trong tình huống nào gặp lại Hoang Chi Tử.

    Nhưng nói thật tình là Lục Nguyên chưa từng nghĩ hai người sẽ gặp mặt như thế này.

    Lúc ấy mình còn nghĩ sẽ ở tuyệt địa nào đó cùng Hoang Chi Tử cao thủ quyết đấu, có phong độ tuyệt thế cao thủ cái gì.

    Kết quả giờ thì hai người đều là đối tượng bị bắt giữ.

    Cho nên, lúc Hoang Chi Tử ra khỉo ống tay áo Côn Bằng Vương thì Lục Nguyên giật nảy mình.

    Tất nhiên hiện tại Hoang Chi Tử và Lục Nguyên đều là bị lông chim trói, chỗ bấu chốt bị lông chim quấn chặt, pháp lực không thể di chuyển.

    Khi Hoang Chi Tử trông thấy Lục Nguyên thì cũng bị rung động.

    Lục Nguyên cười cười nói:

    - Hoang Chi Tử, không ngờ chúng ta sẽ gặp nhau vào lúc này.

    Hoang Chi Tử lạnh lùng hừ một tiếng.

    Có Côn Bằng Vương dẫn dắt, trải qua rất nhiều ngư quốc, rốt cuộc tới Cực Hải Chi Quốc trong truyền thuyết.

    Cực Hải Chi Quốc ở dưới nước qua nhiều nơi, chính giữa cong cong quấn quấn.

    Âu Dương Lạc thầm nghĩ nơi này không uổng là cực kỳ bí ẩn, dù là hạng năm Vô Ảnh Nhân Phương Truy Thủ có đuổi theo e rằng không bám sát được.

    Họ vào trong Cực Hải Chi Quốc, đi tới một góc hẻo lánh, đó là thâm cốc không có tên.

    Côn Bằng Vương đáp xuống nói:

    - Chính là chỗ này, bây giờ nhờ vào ngươi, Âu Dương Lạc.

    Gã quăng Hoang Chi Tử, Lục Nguyên đập xuống đất.

    Âu Dương Lạc gật đầu, chỉ thấy gã lật tay ở không trung hiện ra một tòa tế đàn, tòa tế đàn vừa xuất hiện thì chỉ to cỡ bàn tay nhưng đón gió biến lớn, cỡ một gian phòng, cao một trượng.

    Gã giơ tay lên bỏ Hoang Chi Tử, Lục Nguyên vào tế đàn.

    Chương 1299-1300 : Âu Dương Lạc

    Tế đàn của gã tên gọi là vu tổ tế đàn, chính là một trong các pháp khí gã ngưng luyện năm tháng vô cùng, cũng là một trong ba pháp khí lợi hại nhất của gã.

    Âu Dương Lạc đứng trên tế đàn, cách Hoang Chi Tử và Lục Nguyên khá gần.

    Âu Dương Lạc sắp thi triển cái gọi là vu tùng chi thuật!

    Vu!

    Loại rất là nhiều kỷ nguyên trước.

    Tùng, cân tùng!

    Khiến người tạm thời đánh mất lý trí, thính tùng.

    vu tùng chi thuật chính là một loại vu thuật khiến người tạm thời mất đi lý trí!

    Chỉ cần vu tùng chi thuật thi triển thành công, Hoang Chi Tử, Lục Nguyên sẽ ngoan ngoãn giao ra văn minh chi thể, đây là nguyên nhân lớn nhất tại sao Côn Bằng Vương, Âu Dương Lạc lúc trước không giết chết hai người.

    Họ cùng sử dụng pháp thuật đồng mệnh tỏa, nếu không có nó thì dưới tình huống chịu bó tay chúng tuyệt đối sẽ giết người đoạt bảo, văn minh chi thể mới là quan trọng nhất.

    - Trong kỷ nguyên có vu giáng sinh, viễn cổ có linh, tên gọi là vu...Vu chi lực, lực có thể đoàn thể hóa cực...Vu chi trí, khả thi quỷ thần chi thuật...

    Âu Dương Lạc lầm bầm vu tùng chi thuật tinh chú, vu chú cần thời gian khá lâu, có thể tạm thời khống chế cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng hàng đầu vốn là không dễ, mất chút thời gian làm được cũng là chuyện rất kinh khủng.

    Hoang Chi Tử nhắm mắt lại.

    Lục Nguyên cũng nhắm mắt, hắn không muốn giao ra văn minh chi thể.

    Sư Phi Tiên là sư muội của hắn, là người trong kiếm đạo, cho nên phải cứu nàng.

    Vậy thì phải nghĩ cách thoát khốn.

    Nhưng bây giờ pháp lực toàn thân bị lông chim của Côn Bằng Vương giam cầm, không thể nhúc nhích cứng đời

    Làm sao đây?

    Mặc kệ nó, trước tiên tăng thực lực đã, nếu có sức mạnh thì chắc chắn sẽ phá được loại lông chim này.

    Muốn tăng thực lực chỉ có một chữ lười.

    Nếu mình có thểk hiến lười tỏa ánh sáng thì tăng mạnh thực lực, đến hạng nhất, hạng hai trong Thiên Bảng, tuyệt đối không kém hơn Côn Bằng Vương, rất có thể còn trên gã nữa.

    Vậy thì tiến hành đợt tu hành cuối cùng đi, nhưng làm sao tu chữ lười đây?

    Bất giác nhớ tới năm tháng ở Hoa Sơn, tiếp tục đoạn tu hành vừa rồi.

    Lục Nguyên nhớ lại chuyện năm đó, bỗng nhiên nghĩ rằng, có lẽ chữ lười không cần tu luyện rắc rối như vậy.

    Tu luyện chữ lười khác với những cái khác.

    Mình chỉ cần làm một chuyện thôi, đó là chẳng làm gì cả.

    Không sai.

    Tu luyện quá mệt mỏi, sao mà thoải mái bằng làm biếng chứ, mặc kệ nó, không tu hành nữa.

    Lục Nguyên mơ màng muốn ngủ, thấy hắn ngáp ngắn ngáp dài Âu Dương Lạc còn tưởng là vu tùng chi thuật có hiệu quả nên rất vui mừng, tiếp tục niệm vu chú.

    Lục Nguyên cảm thấy tu luyện mệt mỏi quá định làm biếng, thấy ngồi mệt nên nằm phịch ra đất ngủ.

    Âu Dương Lạc ở trên vu tổ tế đàn, nó hơi lạnh chút nhưng không thể nghĩ nhiều, trước tiên ngủ một giấc rồi tính tiếp.

    Suy nghĩ cũng quá mệt mỏi, lười suy nghĩ, ngủ.

    Bây giờ có thể nói là Lục Nguyên cực kỳ lười, lười tu luyện, lười ngồi muốn nằm, suy nghĩ cũng lười luôn.

    Vu chú của Âu Dương Lạc đã xâm nhập vào thân thể Lục Nguyên, tác động thần thức nhưng hắn phớt lờ nó, giống như có ruồi bọ vậy, lười để ý, tiếp tục ngủ.

    Lười!

    Cực kỳ lười!

    Bây giờ điều Lục Nguyên phải làm là vô cùng lười.

    Lúc này thân thể Lục Nguyên hàon toàn thả lỏng.

    Thấy Lục Nguyên triệt để thả lỏng thì khóe môi Hoang Chi Tử cong lên khinh thường.

    Lục Nguyên quả nhiên là phế vật, gặp nghịch cảnh liền bỏ cuộc, gã thì không đâu.

    Lục Nguyên đang lười hết thuốc cứu chữa, dường như tân kiếm thế giới sắp hoàn toàn ngủ, dù là Sư Phi Tiên ngồi xếp bằng trong đó cũng bị ảnh hưởng, mê man rồi thiếp ngủ.

    Cô Cô cũng ngủ, kiếm ý quái vật tiểu kiếm là sinh linh hoang dại dã tính nhất, nó muốn chống cự nhưng rồi liền ngoan ngoãn ngủ.

    Lục Nguyên mà ngủ thì nguyên tân kiếm thế giới đều ngủ.

    Đang lúc ngáy khò khò thì bỗng trong vô tận mê mang tân kiếm thế giới bùng phát chữ to bốn hàng

    Ta ngủ một giấc mộng say, ngàn năm vạn năm tỉnh dậy.

    Tỉnh lại biến đổi nghiêng trời lệch đất, liên quan gì ta ngủ tiếp thôi.

    Thơ hay, thơ hay!

    Ủa!

    Mình còn nói thơ hay, sao bỗng tỉnh rồi.

    Lục Nguyên phát hiện đã tỉnh lại, phát hiện chữ lười trong thần thức tỏa ra ánh sáng trắng.

    Thành công! xem ra thực lực của mình lại tiến xa, hơi vận chuyển pháp lực thì thấy no có thể chảy, tốt hơn mới rồi rất nhiều.

    Dù sao pháp lực hiện nay của mình tuyệt đói không dưới Côn Bằng Vương, đương nhiên muốn phá lông chim thì cần thời gian rất dài.

    Côn Bằng Vương dùng để giam cầm Hoang Chi Tử, Lục Nguyên không phải lông chim bình thường mà gọi là bắc minh chi vũ, rất khó đối phó.

    Mới rồi ngủ một giấc no mắt, vì từ khi vào trung ương thiên triều luôn có gánh nặng đè trên người nên cho tới nay Lục Nguyên chưa từng nghỉ ngơi tốt, cứ chạy ngowjc đi xuôi hoài.

    Bây giờ mới ngủ say một giấc, ngủ nướng đã luôn, sướng hơn cả ngủ ở Hoa Sơn.

    Mõi mệt tích lũy từ khi vào trung ương thiên triều tới nay lần này hoàn toàn phóng thích.

    Tinh thần sảng khoái!

    Bây giờ mình đặc biệt tinh thần sảng khoái!

    Trừ xông bắc minh chi vũ cần một canh giờ ra không còn vấn đề.

    Đúng rồi, Âu Dương Lạc còn đang niệm vu chú, thật rắc rối, mặc dù có chính tự triệt tiêu một phần thương tổn nhưng vẫn rắc phiền phức.

    May là thần hồn của mình cường đại, coi như chống một canh giờ không vấn đề, một canh giờ sau mình ó thể thoát khốn, đến lúc đó phải đập bẹp Âu Dương Lạc.

    thời gian còn lại khá dài nên làm gì nhỉ?

    A phải rồi, là kiếm thuật!

    Thtắc!

    Trong mười thiết tắc có một loại thiết tắc là tâm chi thiết tắc!

    Tâm chi thiết tắc cần hiểu tâm của vạn vật và của mình!

    Mình sớm đã lĩnh ngộ vạn vật chi tâm, nhưng mà vẫn không ngọ ra tâm của mình, vậy nên tâm chi thiết tắc vẫn không thành tựu được, có lẽ bây giờ là lúc lĩnh ngộ tâm của mình.

    Tâm của mình là cái nhỉ?

    Lần này gần như nước chảy thành sông hiểu rõ tâm của mình.

    Tâm của mình nói thẳng là bốn chữ: rượu, kiếm, lười, chính.

    Sâu trong tâm chi thiết tắc để lại bốn thứ này.

    Lần này vì chứng văn minh chi đạo mà đem bốn chữ trong thần hồn tỏa ra ánh sáng trắng, vậy nên cũng thuạn tiện lĩnh ngộ bốn chữ này, hiểu tâm của mình.

    Tâm chi thiết tắc, thành!

    Đây là thiết tắc mình thành tựu rồi, vì lâu quá không luyện thiết tắc nên mất chút thời gian đếm, mình đã biết thời gian thiết tắc, không gian thiết tắc, nhân quả thiết tắc, trật tự thiết tắc, âm dương thiết tắc, luân hồi thiết tắc này lục đại thiết tắc, hiện tại thành tựu thiết tắc thứ bảy.

    Còn có thích ứng thiết tắc, thiết tắc thứ tám này còn kém một chút là thành công nhưng tạm thời chưa xong.

    Rồi lực chi thiết tắc vẫn chưa khởi động.

    Vận mệnh thiết tắc, không cần nghĩ, từ xưa đến nay, vô số kỷ nguyên, không một người làm được, Lục Nguyên không cho rằng hắn đặc biệt đến mức đó.

    Thiết tắc càng tới gần mười thì càng khó, mỗi tăng lên một cái thì thực lực khá cao.

    Bây giờ Lục Nguyên từ sáu thiết tắc biến thành bảy, trong khoảnh khắc thực lực vọt lên một khúc, nếu nói mới rồi đem chữ lười tỏa ánh sáng trắng là tận cùng dưới văn minh cảnh, thực lực ngang ngửa với Côn Bằng Vương, vậy bây giờ sức mạnh đã vượt qua gã, đây là tự tin tuyệt đối.

    Nhưng tăng mặt kiếm thuật thôi, kiếm thuật có diệu hơn nữa cũng bó tay với bắc minh chi vũ.

    Còn nửa canh giờ mới chấn vỡ bắc minh chi vũ ra được.

    Âu Dương Lạc còn đang niệm vu tùng chi thuật, gã cho rằng sắp thành công rồi.

    Côn Bằng Vương đang chờ đợi.

    Hoang Chi Tử nhắm chặt mắt, bộ dạng giống như Lục Nguyên mê man bởi vu tùng chi thuật.

    Thiên bảng hạng năm Vô Ảnh Nhân Phương Truy Thủ, hạng ba Mặc Sĩ Tịch Mịch đang tìm kiếm tung tích của Côn Bằng Vương.

    Hai vị cao thủ này không dễ chọc, đặc biệt là hạng ba Mặc Sĩ Tịch Mịch!

    Đây là tình cảnh rất quái dị.

    Ở một nơi hoang vắng mà lạnh lẽo, phủ kín tuyết trắng.

    Côn Bằng Vương và Phương Chu chắp tay sau lưng đứng, canhr giác bốn phía.

    Trên vu tổ tế đàn vẽ đầy đồ án vu, Âu Dương Lạc không ngừng niệm vu chú cực kỳ quái dị, từng âm tiết thốt ra từ miệng gã tiến vào đầu Lục Nguyên, não Hoang Chi Tử.

    Hai người đều mơ màng ngủ say, Âu Dương Lạc vẫn đang không ngừng niệm.

    - Ta lấy máu của ta, vu tổ tiến hiến!

    Âu Dương Lạc đã đến lúc mốt chốt, ở trên không trung có một vu tổ khổng lồ xuất hiện, đó là hơi thở vu, hơi thử hùng bá vô số kỷ nguyên hoang dã, hoàn toàn khác với hơi thở ma thần.

    Ma thần là hơi thở tà ác, vu tổ là cổ phác, cổ phác mà đại khí, quỷ dị.

    Hiện tại vu tổ lộ ra dữ tợn.

    Đó là ảo ảnh hóa ra từ sâu trong thời không, trước tiên lộ ra một bàn tay vu tổ.

    Bàn tay vu tổ này bên trên đầy ắp đồ án vu, vu chi quỷ dị.

    Âu Dương Lạc biết đã đến lúc mấu chốt.

    Trong khoảnh khắc đó Hoang Chi Tử chợt mở mắt ra, rõ ràng hồng hoang thần kích của gã nằm trong tay Côn Bằng Vương, nhưng tay gã bỗng xuất hiện một binh khí cấp văn minh.

    Một thanh trường kích mnag theo hơi thở thiên mệnh, hóa thành hàng vạn nước lũ vọt qua đâm hướng Âu Dương Lạc.

    Đâm thẳng vô địch!

    Biến cổ xảy ra.

    Biến cố này làm Âu Dương Lạc không kịp phản ứng lại.

    Nếu là bình thường thì thôi đi, cố tình phút mấu chốt vu tùng chi thuật.

    Chớp mắt này gã không thể ngừng vu tùng chi thuật để phản kích, nếu không thì sẽ bị vu tổ phản phệ, gã trông thấy nỗi thống khổ vu tổ phản phệ, khi đó sư phụ của gã bị vu tổ từng chút một ăn mất, ký ức còn mới mẻ đây.

    Côn Bằng Vương không ngờ bắc minh chi vũ của gã giam cầm rồi mà Hoang Chi Tử còn phản kích được, nhanh chóng bay đi nhưng tốc độ chậm một kịp.

    Một kích của Hoang Chi Tử còn nhanh hơn lúc chưa bị bắt giữ, Côn Bằng Vương có chuẩn bị trước nhưng là hướng về tốc độ của đó của Hoang Chi Tử chứ không phải là tốc độ hiện giờ.

    Phương Chu ở trong Thiên Bảng xếp hạng byar, trong năm người có mặt thực lực của gã yếu nhất, ngay cả Côn Bằng Vương còn không phản ứng lại thì đương nhiên gã càng chậm một nhịp.

    Trường kích mang theo hơi thở đại biểu thiên mệnh nặng nề đâm vào người Âu Dương Lạc.

    Âu Dương Lạc có thể xếp hạng bốn trong Thiên Bảng mặc dù lần này chịu thiệt vào phút mấu chốt bị Hoang Chi Tử tập kích, nhưng không phải gã không có bùa giữ mạng.

    Chớp mắt ở phía xa xuất hiện Âu Dương Lạc khác, mà chỗ cũ Âu Dương Lạc biến thành áo choàng đen rớt xuống đất, nhưng Âu Dương Lạc phía xa chỗ ngực bị thương, hiển nhiên gã chiuj thương rất nặng.

    Hoang Chi Tử một kích đánh lén làm cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng xếp hạng bốn Âu Dương Lạc bị thương nặng nhưng không vội vã tấn công, trường kích giơ ngang, uy phong lẫm lẫm.

    Phương Chu nhìn Hoang Chi Tử, nói:

    - Làm sao có thể?

    Ngươi muốn phản kích tại sao ta không có phản ứng gì cả?

    Theo lý thì quy liệt thiên cơ dịch sổ của ta có thể suy tính ra mới đúng chứ!

    Phương Chu không thể tin nổi, mặc dù sức chiến đấu của gã chỉ là thứ bảy trong Thiên Bảng, tương đương với Mộ Dung Hồng Lệ nhưng biết trắc tính, tỵ hung gặp cát.

    Chính vì tin tưởng vào quy liệt thiên cơ dịch sổ quá nên gã mới không ngờ Hoang Chi Tử sẽ phản kích, điều này rõ ràng không có trong quy liệt thiên cơ dịch sổ.

    Hoang Chi Tử kiêu ngạo cười nói:

    - Kích trong tay ta gọi là thiên mệnh thần kích.

    - Ta là kỷ nguyên chi tử, ta tức là thiên mệnh.

    Ngươi chỉ là suy tính thiên mệnh, dưới tình huống như thế làm sao ngươi có thể suy tính ra ta được, thật nực cười.

    Giọng điệu thật cuồng vọng.

    Côn Bằng Vương nhìn hướng Hoang Chi Tử, nói:

    - Bắc minh chi vũ của ta không bình thường, là lấy Bắc Minh chi tinh, khống chế pháp lực người không thể nhúc nhích, tại sao ngươi phá được?

    Côn Bằng Vương không nóng nảy, là là hạng hai Thiên Bảng phải có khí độ của hạng hai.

    Hoang Chi Tử lạnh lùng cười, lật tay lại, không trung xuất hiện một văn tự.

    Khí thế văn tự khác với văn tự bình thường.

    Đây là!

    Ban đầu văn tự!

    Không ngờ trong tay Hoang Chi Tử không có ban đầu văn tự, Lục Nguyên ở bên cạnh rất kinh ngạc.

    Nhưng ngẫm lại thì khí vận của Hoang Chi Tử không kém gì mình, mình có một ban đầu văn tự thì Hoang Chi Tử cũng có là chuyện rất bình thường.

    Nhưng không biết Hoang Chi Tử có ban đầu văn tự là cái nào nhỉ?

    Lục Nguyên hơi tò mò.

    Bây giờ Lục Nguyên tạm thời bị bắc minh chi vũ giam cầm không thể nhúc nhích nên đành xem kịch vui.

    Ban đầu văn tự trong tay Hoang Chi Tử dường như khác với ban đầu văn tự bình thường.

    Liếc sơ dường như ánh mắt bị nó hút lấy, tầm mắt xung quanh cũng bị vặn vẹo cắn nuốt.

    Đây là văn tự gì vậy?

    Lục Nguyên lấy lại bình tĩnh mới thấy rõ, hóa ra là thôn tự.

    Ban đầu văn tự thôn tự, khoan đã!

    Bây giờ vô tướng thôn phệ quyết của mình đã tiểu thành, nghe nói đại thành cần có một thôn tự.

    Mà hiện nay Hoang Chi Tử nắm giữ thôn tự, không lẽ đây chính là vận mệnh sao?

    Tay phải Hoang Chi Tử cầm thiên mệnh thần kích, tay trái nắm thôn tự, nói:

    - Ban đầu văn tự thôn tự ở trong tay ta, lại lấy kỳ công thôn thiên phệ địa quyết nuốt sống bắc minh chi vũ của ngươi cũng là bình thường.

    Ngươi muốn lấy bắc minh chi vũ giam cầm ta, nằm mơ hả?

    Côn Bằng Vương gật gù nói:

    - Thì ra là vậy.

    Côn Bằng Vương không ngờ Hoang Chi Tử sẽ có một thôn tự, rồi còn có kỳ công thôn thiên phệ địa quyết nữa.

    Côn Bằng Vương cao giọng nói:

    - Nhưng cho dù bây giờ ngươi có thoát khốn cũng vô dụng, ngươi sẽ vẫn thất bại trong tay ta!

    Đây là tự tin của hạng hai Thiên Bảng.

    Nghe Côn Bằng Vương tự tin như vậy thì Hoang Chi Tử buồn cười nói:

    - Lần trước thua trong tay ngươi nhưng ta đã đột phá, lần này ngươi không thể thắng ta được nữa!

    Hoang Chi Tử quát to, khí thế phát ra, đây là khí thế tuyệt đối không dưới Côn Bằng Vương.

    Hay cho Hoang Chi Tử, không ngờ chơi cú giữa trận đột phá, Lục Nguyên nhìn rất là bực mình.

    Không sai, mình thường hay giữa trận đột phá, nhưng thấy người khác cũng thường giữa trận đột phá thì mất vui.

    Hoang Chi Tử lấy ra thiên mệnh thần kích đâm thẳng hướng Côn Bằng Vương, một kích có thể phá nhật nguyệt, Lục Nguyên thấy rõ uy lực kích đó so với lúc ở văn minh thánh địa thì mạnh hơn rất là nhiều.

    Bây giờ Hoa pháp Thánh đấu với Hoang Chi Tử thì đừng mơ ngang tài ngang sức nữa, có nước bị tiêu diệt.

    Tốc độ tiến bộ của Hoang Chi Tử thật là nhanh cực kỳ, không uổng là Hoang Chi Tử, không biết Ám Chi Tử thật sự trong truyền thuyết là ai?

    Hoang Chi Tử tăng thực lực nhanh như vậy thì chắc Ám Chi Tử cũng là khủng bố lắm.

    Thực lực cao như vậy mà chưa xuất hiện thì đúng là lạ, Lục Nguyên thầm tăng cảnh giác, không hay biết rằng Ám Chi Tử chính là Yến Thương Thiên.
     
    Hoa Sơn Tiên Môn Full
    Hoa Sơn Tiên Môn 14


    Hoa Sơn Tiên Môn

    Tác giả: Mạt Lăng Biệt Tuyết

    Nhóm dịch: Black - Vipvandan

    Làm ebook: tinhlinh2

    Nguồn: Bàn Long Hội.

    Chương 1301-1302: Đấu với Hoang Chi Tử

    Khi Lục Nguyên suy tư về Ám Chi Tử thì Hoang Chi Tử và Côn Bằng Vương đã đấu với nhau.

    Hai người đánh nhau cực kỳ đặc sắc.

    Một là hạng hai Thiên Bảng, một là kỷ nguyên chi tử thực lực tăng nhanh.

    Lần này giao đấu vô số chiêu thức cấp văn minh đánh ra, mặc dù chỉ có thể phát huy tối đa hai phần uy lực nhưng cũng là trận chiến đặc sắc.

    Lục Nguyên ở một bên xem thấy rất hấp dẫn, lúc đó hắn đấu cùng cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng hạng bảy Mộ Dung Hồng Lệ chỉ thấy tuyệt học hồng lệ của nàng rất hay, nhưng so với Hoang Chi Tử và Côn Bằng Vương đấu nhau thì không bằng.

    Hồn lệ của Mộ Dung Hồng Lệ như là múa búa trước cửa Lỗ Bang.

    Hơn nữa lúc đánh nhau Lục Nguyên phát hiện thực lực của Hoang Chi Tử trên cả Côn Bằng Vương, chắc cỡ bằng hắn luyện thành tâm chi thiết tắc, ngang ngửa nhau.

    Côn Bằng Vương là người có kinh nghiệm dày dạn không khả năng không phát hiện điều này, thực lực của Hoang Chi Tử đúng là trên gã, gã bắt đầu muốn dựa vào kinh nghiệm chiến đấu lấy lại cân bằng nhưng bất đặc dĩ kéo không được.

    Không chỉ không cân bằng được mà dần rơi vào kích vọng thiên mệnh thần kích của Hoang Chi Tử.

    Nhưng Côn Bằng Vương nổi tiếng lâu như vậy tất nhiên là có thủ đoạn, gã bỗng rống to, vô số lông chim tạc nổ, gã như mũi tên chạy thoát, đánh không lại bỏ trốn là cách hành động của gã.

    Mắt thấy Côn Bằng Vương định trốn, bỗng nhiên người gã cứng đờ khựng giữa không trung.

    Hoang Chi Tử nhàn nhã nói:

    - Vạn cổ hồng hoang nhất vũ mao có mùi vị như thế nào?

    Côn Bằng Vương hú dài:

    - Vạn cổ hồng hoang nhất vũ mao!?

    - Đúng vậy, là vạn cổ hồng hoang nhất vũ mao.

    Hoang Chi Tử cười khẽ nói:

    - Ngươi luôn lấy lông chim làm tuyệt chiêu, lại không ngờ ta sớm âm thầm ra tay, ẩn giấu vạn cổ hồng hoang nhất vũ mao chờ ngươi tốn liền dùng để giết ngươi.

    Cuối cùng Hoang Chi Tử vẫn là giết chết Côn Bằng Vương, đương nhiên gã dẫu sao cũng là hạng hai Thiên Bảng nên trước khi chết phản kích làm tổn thương Hoang Chi Tử.

    Vai phải của gã có lỗ hổng to lớn khiến Hoang Chi Tử giảm xuống tám phần sức chiến đấu, chẳng qua cho dù thực lực giảm tám phần thì gã dư sức đối phó Âu Dương Lạc và Phương Chu.

    Dù sao mới bắt đầu Âu Dương Lạc đã bị Hoang Chi Tử trọng thương, Phương Chu thì chỉ xếp hạng bảy thôi.

    Hoang Chi Tử động, thiên mệnh thần kích trùm hướng Âu Dương Lạc, hơn mười chiêu liền giết chết gã.

    Phương Chu chạy trốn, chạy vắt giò lên cổ.

    Hoang Chi Tử không đuổi theo, giết chết Côn Bằng Vương hạng hai, Âu Dương Lạc hạng bốn Thiên Bảng gã đã có được nhiều ích lợi, hơn nữa bây giờ gã không rảnh để ý Phương Chu, chỗ này còn có Lục Nguyên.

    Lục Nguyên là một trong đại địch của Hoang Chi Tử, sức nặng lớn hơn Phương Chu nhiều lắm.

    Hoang Chi Tử nhìn Lục Nguyên, mỉm cười, cực kỳ tự tin nói:

    - Lục Nguyên, trước đó không lâu hai chúng ta đều bị đám Côn Bằng Vương, Âu Dương Lạc bắt, ngươi đã nói không ngờ sẽ gặp nhau dưới tình huống như vậy.

    Bây giờ ta cũng muốn nói một tiếng, không ngờ sẽ gặp nhau dưới tình huống như vậy.

    Hoang Chi Tử có chút đắc ý.

    Khi Hoang Chi Tử cực kỳ đắc ý chém giết hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng thì Lục Nguyên đang nhanh chóng dung luyện bắc minh chi vũ, phải nhanh lên, nếu không thì bị bắc minh chi vũ giam cầm coi như thực lực có vượt qua Côn Bằng Vương cũng phát huy không được.

    Bắc minh chi vũ rất là lạ, Côn Bằng Vương chết rồi mà nó vẫn không giảm bớt tác dụng.

    Phải nhanh lên.

    Mây giờ còn một trăm giây, có kịp không?

    Năm mươi giây.

    Khi năm mươi giây thì Hoang Chi Tử đã đi hướng bên này.

    Hoang Chi Tử làm sao không đắc ý cho được?

    Gã mới giết chết không phải nhân vật bình thường mà là Côn Bằng Vương hạng hai, Âu Dương Lạc hạng bốn trong Thiên Bảng.

    Cường giả mạnh nhất trong cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng đều bị gã giết chết.

    Chỉ dựa vào trận này gã có thể danh chấn chư thiên vạn giới.

    Hơn nữa nổi tiếng lần này khác với trước.

    Lúc trước nổi tiếng là mọi người biết có người như vậy, biết thực lực kẻ đó lớn.

    Nhưng bây giờ nổi tiếng thật sự là uy lâm vạn giới, đăng đạt chí tôn.

    Hơn nữa đây là một đợt phản kích cực kỳ tuyệt vời, ban đầu bị bắt đầu sau lấy thiên mệnh thần kích bị thương Âu Dương Lạc, rồi lại đấu cùng Côn Bằng Vương chiếm ưu thế cuối cùng khi Côn Bằng Vương bỏ trốn, cùng vạn cổ hồng hoang nhất vũ mao khiến gã không thể trốn thoát, cuối cùng chém chết gã.

    Hoang Chi Tử có chút đắc ý, và lần này gã thu hoạch rất nhiều chỗ tốt.

    Hai cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng năm hàng đầu chết để lại biết bao ích lợi, tích lũy rất nhiều, nhưng gã phải trước tiên giết chết Lục Nguyên đã.

    Gã đắc ý cất bước hướng vu tổ tế đàn, từng bước từng bước tới gần Lục Nguyên:

    - Lục Nguyên, không cần giả bộ hôn mê, ngươi đã tình rồi, vu tùng chi thuật của Âu Dương Lạc sớm ngừng, sao ngươi bất tỉnh được chứ?

    Chắc bây giờ ngươi rất khổ sở nhỉ, tại sao ngươi vẫn còn bị bắc minh chi vũ giam cầm chứ gì?

    Lục Nguyên bất đắc dĩ mở mắt ra, hắn đúng là rất khổ sở.

    Hoang Chi Tử nhìn Lục Nguyên.

    Lục Nguyên bất đắc dĩ nhìn lại.

    Hoang Chi Tử nhìn lướt qua, ở phía xa Dưỡng Ngô tiên kiếm và hồng hoang thần kích đặt cùng một chỗ, đều là bị Côn Bằng Vương bắt để ở đó, hồng hoang thần kích binh khí thần cấp đè lên, Dưỡng Ngô tiên kiếm bị áp chế.

    Hoang Chi Tử nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Con người của ngươi giống như binh khí của ngươi vậy, chỉ có nước bị ta đè ép thôi.

    Lục Nguyên, ngươi là một kẻ có tiềm lực đủ làm đá lót chân ch ota, đúng quy cách hơn Kiếm Chi Tử.

    Lục Nguyên nhìn Hoang Chi Tử, nói:

    - Hoang Chi Tử, ta biết một bí mật liên quan hoang và kiếm, biết tại sao chủ thái cổ văn minh chỉ được đến năm pháp lực kỷ nguyên mà không được đến đáng lẽ ra là mười pháp lực kỷ nguyên.

    Năm mươi giây không tính quá lâu, nói đơn giản là bắc minh chi vũ tứi giờ phút mấu chốt mở ra nhưng Lục Nguyên không vội vã, làm bộ nhưng nó chưa mở ra.

    Hắn không hiểu tại sao chủ thái cổ văn minh không được mười pháp lực kỷ nguyên, nguyên nhân nói lời này là gì?

    Đơn giản thôi, kéo thời gian.

    Không đúng, nói chính xác hơn là khiến Hoang Chi Tử nghĩ rằng hắn kéo thời gian.

    Hoang Chi Tử nghĩ rằng hắn kéo thời gian thì sẽ cho rằng hắn không có thủ đoạn.

    Chỉ cần Hoang Chi Tử có chủ kiến là cơ hội của mình tới.

    Khóe môi Hoang Chi Tử nhếch lên, nói:

    - Lục Nguyên, bí mật của hoang và kiếm ta không cần biết, ngươi muốn kéo dài thời gian hả?

    Tiếc rằng muộn quá rồi, ta đại biểu thiên mệnh, đánh chết ngươi.

    Khí vận của ngươi rồi sẽ thuộc về ta, ta tuyên án ngươi, tử hình, chết đi cho ta đồ tạp chủng!

    Thiên mệnh thần kích của Hoang Chi Tử đâm thẳng tới, đâm vào người Lục Nguyên, pháp lực to lớn chớp mắt ùa vào thân thể hắn.

    Hoang Chi Tử cười lạnh nhìn Lục Nguyên, hắn đã hết đường xoay sở rồi, pháp lực trong người hắn là đông lại, Lục Nguyên xong đời rồi.

    Pháp lực đông lại đại biểu vẫn bị bắc minh chi vũ giam cầm, đại biểu cho hắn không thể phản kích.

    Trong chớp mắt một luồng kiếm quang kinh!

    Tuyệt!

    Cô!

    Độc!

    Hàn!

    Lãnh!

    Ngạo!

    Diệt!

    Không!

    Tịch!

    Tử!

    Bỗng nhiên hiện ra.

    Đó là kinh thiên nhất kiếm!

    Đó là tuyệt diệt nhất kiếm!

    Đó là cực cô nhất kiếm!

    Đó là độc lai độc vãng nhất kiếm!

    Đó là hàn chi cực nhất kiếm!

    Đó là lãnh đến đỉnh điểm nhất kiếm!

    Đây chính là siêu cấp sát chiêu của Lục Nguyên, tuyệt sát nhất kiếm!

    Trong chớp mắt Hoang Chi Tử chỉ có một cảm giác.

    Ngạo!

    Diệt!

    Không!

    Tịch!

    Tử!

    Hoang Chi Tử muốn trốn, nhưng hoàn mỹ tuyệt sát chiêu này làm gã phát hiện không có đường trốn ra.

    Hoang Chi Tử luôn là tung hoành vô địch, ít khi bị đánh bại vậy nên không có luyện công phu trốn né, bị một kiếm cô tịch đâm túng, máu bắn tung tóe.

    Vốn gã bị tuyệt mệnh phản kích của Côn Bằng Vương làm bị thương rồi, bây giờ Lục Nguyên đánh trúng một chiêu càng thương nặng thêm.

    Bị thương cực kỳ nặng.

    Lục Nguyên lần thứ hai vung kiếm, vẫn là tuyệt sát nhất kiếm.

    Lúc này Hoang Chi Tử rốt cuộc phản ứng lại, tuyệt sát nhất kiếm có một điều kiện là phải cách đối phương rất gần và có lơ là mới phát ra tuyệt sát nhất kiếm được bây giờ Hoang Chi Tử không thể nào sơ sẩy thêm nữa, nếu không thì mạng cũng bỏ lại đây.

    Gã giơ lên thiên mệnh thần kích chặn Lưu Tinh tiên kiếm của Lục Nguyên.

    *Đinh!*

    Lưu Tinh tiên kiếm và thiên mệnh thần kích giao nhau, Lục Nguyên liền phát hiện Lưu Tinh tiên kiếm chịu thiệt chút.

    Nếu là Dưỡng Ngô tiên kiếm thì sẽ không bị lấn lướt bởi có chính tự chống đỡ, chính khí liên miên đưa vào trong kiếm khiến Dưỡng Ngô tiên kiếm cứng rắn va chạm binh khí cao một cấp sẽ không thiệt thòi, nhưng mà Lưu Tinh tiên kiếm không hợp với chính tự lắm, không thể làm như vậy được.

    Thế nên lúc này Lục Nguyên đành tạm dừng thế công, giơ tay lên, Dưỡng Ngô tiên kiếm quay về trong tay.

    Mặc dù Hoang Chi Tử chảy nhiều máu, bị thương càng nặng nhưng nhân lúc này ổn định thân hình.

    Hai người giằng co.

    Lục Nguyên lạnh lùng nói:

    - Thật ra thì, Hoang Chi Tử, không phải chỉ mình ngươi mới biết tập kích ra tay, ta cũng biết.

    Ngươi tập kích tổn thương Âu Dương Lạc, giết chết hắn.

    Ta tập kích tổn thương ngươi, xem ra ở mặt này ta có thiên phú hơn.

    Lục Nguyên không phải vô duyên vô cớ nói những lời này, là muốn đả kích Hoang Chi Tử thôi.

    Hoang Chi Tử là kỷ nguyên chi tử, về bất cứ mặt nào cũng thắng ngườikhác, bây giờ bị mình thắng ở mặt nào đó thì tâm lý bị đả kích.

    Mình và Hoang Chi Tử đều đứng ở đỉnh cao nhất dưới văn minh cảnh, cuộc chiến hai người mạnh nhất dưới văn minh cảnh, trong chiến đấu bất cứ một chút không khí thay đổi đều có thể ảnh hưởng cuộc chiến.

    Lục Nguyên muốn từ các mặt đả kích đối thủ, khiến tâm linh của Hoang Chi Tử xuất hiện sơ hở.

    Hoang Chi Tử lạnh lùng cười nói:

    - Muốn công kích tâm lý ta hả?

    Vô dụng, ta là đại biểu cho vận mệnh, là con cưng của ông trời, là con của kỷ nguyên, bất cứ âm mưu nào ở trước mặt ta không có đất nương náu, bất cứ ai đối diện ta chỉ có nước thua.

    Ta là chiến thần trong chiến thần, vô địch trong vô địch, chắc chắn trở thành người chủ văn minh.

    Khoảnh khắc gã đẩy khí thế lên cực thịnh, đây là khí thế tột đỉnh của Thiên Bảng.

    - Ngươi đúng là thương tổn đến ta, vốn ta đã bị thương bởi tay Côn Bằng Vương rồi, ngươi cho một kiếm nên thương càng nặng.

    Nhưng thế thì sao?

    Bây giờ ta có thực lực số một Thiên Bảng mà ngươi chỉ là hạng hai mươi mấy thôi ngẫu nhiên đánh ra một kiếm kinh diễm thì làm sao?

    Hoang Chi Tử cười lạnh nói:

    - Thực lực của ngươi như vậy đụng phải ta bị trọng thương rồi cũng sẽ chịu thương thua thôi.

    Hoang Chi Tử tràn đầy tự tin nói:

    - Tựa như chiến tích thua trận lúc trước ngươi đụng độ ta, ngươi ở dưới tay ta không khả năng thắng được.

    Khí thế của gã lần thứ hai dâng cao.

    - Mới rồi một kiếm kia ngươi đánh rất đẹp.

    Hoang Chi Tử nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Người ta khen kiếm pháp của ngươi là đứng nhất dưới văn minh cảnh, đúng là sự thật, chắc kiếm pháp của ngươi so với Tà Kiếm phó chủ văn minh, phó chủ giản chi văn minh không kém cạnh gì, thật là kiếm pháp không tệ.

    - Nhưng có thể đánh bại kiếm pháp số một kỷ nguyên chẳng phải là chuyện rất vui ư?

    Đây chính là số mệnh của kỷ nguyên chi tử ta.

    Khí thế lần thứ ba tăng cao.

    Khí thế tăng lên đến cực điểm thì Hoang Chi Tử đột nhiên đâm ra thiên mệnh thần kích, một kích thoáng như văn minh chi long, phun ra nuốt vào thiên địa!

    Đấy là một kích uy mãnh cỡ nào!

    Lục Nguyên ứng đối là một kiếm rất bình thường thản nhiên.

    một kiếm rất bình thường thản nhiên này chặn lại thiên mệnh thần kích của Hoang Chi Tử, và còn một kiếm đâm vào toàn thân gã.

    Lục Nguyên cười lạnh nói:

    - Hoang Chi Tử, ngươi kêu gào lâu như vậy cũng vô dụng thôi, đụng tới ta chỉ có nước yếu thế.

    Tiếp đến không có ngôn ngữ, hiện tại cũng không cần dùng ngôn ngữ làm gì.

    Bởi vì Hoang Chi Tử và Lục Nguyên đều phát hiện tâm trí đối phương kiên định tới mức từ ngữ không thể dao động rồi.

    Thiên mệnh thần kích ở không trung vạch từng dấu vết văn minh.

    Dưỡng Ngô tiên kiếm cũng ở hư không vạch từng dấu vết văn minh.

    Vô số dấu vết văn minh xuất hiện ở không trung.

    Kích dấu vết văn minh cùng kiếm dấu vết văn minh giao nhau.

    Một thức một thức, một chiêu một chiêu!

    Trong phút chốc hai người đã va chạm hơn năm mươi chiêu.

    Trong đợt va chạm Hoang Chi Tử hoàn toàn yếu thế, gã bất đắc dĩ phát hiện trạng thái bị thương căn bản không phải đối thủ của Lục Nguyên, hắn chiếm ưu thế hoàn toàn.

    Chết tiệt, mới đầu mình bị thương trong tay Côn Bằng Vương rồi Lục Nguyên tập kích một kiếm làm thương nặng thêm, nếu không thì đã chẳng tới mức như vậy rồi.

    Nhưng mà Hoang Chi Tử không có lời nào để oán trách, Âu Dương Lạc đã chết dưới đòn tập kích của gã, nếu mới đầu Âu Dương Lạc không bị tập kích trọng thương thì liên hợp với Côn Bằng Vương chưa chắc Hoang Chi Tử thắng nổi.

    Kẻ tập kích người giờ bị người đánh lén là chuyện bình thường thôi.

    Lục Nguyên một kiếm tiếp một kiếm đánh ra, tay hắn cầm kiếm rất ổn, kiếm cũng ổn định, ở không trung vach gìra từng chiêu thức dấu vết văn minh.

    Đúng vậy, lần này đối mặt Hoang Chi Tử rốt cuộc chiếm ưu thế.

    Còn nhớ lần đầu đối phó với Hoang Chi Tử thì mình bị hắn một chiêu trọng thương, chiêu thứ hai suýt bị tiêu diệt.

    Khi đó Hoang Chi Tử trên mình rất xa.

    Lần thứ hai đối mặt Hoang Chi Tử là dựa vào chính tự thủ hộ, về mặt thần hồn không bị Hoang Chi Tử trọng thương.

    Phi Vệ và Tửu Tiên Nhân đều từ bỏ, mới đầu họ tủy giết Lục Nguyên vì muốn trước khi mười hàng đầu Thiên Bảng nhúng tay vào thì giết chết hắn.

    Họ tự biết chênh lệch rất xa với mười hàng đầu Thiên Bảng, kết quả Côn Bằng Vương chơi một chú kéo họ vào thế giới côn bằng, cho nên đành từ bỏ.

    Mộ Dung Hồng Lệ đang đánh đàn, nàng đánh đàn không phải vì đàn chơi mà là để tìm tung tích Lục Nguyên, Hoang Chi Tử.

    Mặc dù nói Hoang Chi Tử rơi vào tay Côn Bằng Vương nhưng nàng không muốn từ bỏ ý định, Thiên Bảng hạng tám tất nhiên là có thực lực hạng tám, cầm âm tản ra như bàn tay vô hình ở không trung truyền lực.

    Lúc này Mộ Dung Hồng Lệ bỗng dừng tay.

    Vì nàng phát hiện trời đang sụp, đất đang nứt, nguyên khí thế giới nhanh chóng giảm bớt.

    Lát sau Phi Vệ, Tửu Tiên Nhân cũng phát hiện thế giới này quái dị.

    Trời đang sụp từng mảng từng mảng, đất đang nứt từng khe hở to, nguyên khí thế giới ngày càng giảm với tốc độ nhanh, thậm chí trên bầu trời xuất hiện rất nhiều vòng xoáy nguyên khí.

    Chương 1303-1304 : Thế giới Côn Bằng sụp đổ

    Phi Vệ hoảng sợ bật thốt:

    - Có chuyện gì vậy?

    Tửu Tiên Nhân sắc mặt âm trầm.

    Mộ Dung Hồng Lệ nói ra suy đoán:

    - Thế giới côn bằng đang sụp đổ.

    - Sao có thể?

    Côn Bằng Vương không chết thì thế giới côn bằng sẽ không đổ.

    Phi Vệ hoảng sợ nói:

    - Hạng nhất Thiên Bảng Vô Thượng Cổ Thủy không đến đây, Côn Bằng Vương ở trong thế giới côn bằng là vô địch mới đúng, ai có thể giết được gã?

    Không lẽ là xếp hạng ba Mặc Sĩ Tịch Mịch ư?

    Nhưng Mặc Sĩ Tịch Mịch từng thua dưới tay Côn Bằng Vương ba lần, đều kém một chiêu, hắn muốn thắng Côn Bằng Vương thì rất khó, huống chi Côn Bằng Vương có tốc độ nhanh nhất Thiên Bảng, sao mà chết được?

    Tửu Tiên Nhân cũng hoảng sợ nói:

    - Sao xảy ra được chứ?

    Mộ Dung Hồng Lệ bình tĩnh nói:

    - Mọi chuyện đều có khả năng.

    Nàng nhẹ nhàng giơ tay lên, từng khối vách thế giới rơi vào lòng bàn tay nàng, nhẹ như lông chim lại rất chắc chắn.

    Mộ Dung Hồng Lệ khẽ thở dài, Côn Bằng Vương hạng hai Thiên Bảng, xóa tên.

    Trên bầu trời con chim, đủ các loại điểu chi thành, đủ các thứ điểu yêu đều như phát điên.

    Những điểu yêu không cảm giác nhanh bằng Mộ Dung Hồng Lệ, nhưng thế giới côn bằng là nơi chúng sinh trưởng từ đời này đến đời khác, thế giới sụp đổ đương nhiên chúng có cảm giác được.

    Chúng đời đời sống tại đây, các điểu yêu cực kỳ kinh hoàng, điểu yêu có yêu lực cường đại thế giới cảnh thì thúc đẩy pháp lực bảo vệ thành trì của mình, bao lại một khoảnh trời.

    Đây là do tiểu thiên thế giới mới sụp đổ không tính nghiêm trọng, nếu là kỷ nguyên đổ thì mới khủng bố.

    Lúc ấy đừng nói là thế giới cảnh, dù là văn minh cảnh cũng không thể nào bảo vệ người khác, đó là thiên địa đại kiếp nạn, chỉ mình văn minh cảnh mới thoát được, người khác đều chết hết không chừa một ai, không có ngoại lệ.

    Cùng lúc đó, trong cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng hạng ba Mặc Sĩ Tịch Mịch và hạng bốn Vô Ảnh Nhân Phương Truy Thủ không ngừng truy tìm tung tích của Côn Bằng Vương.

    Mặc Sĩ Tịch Mịch ho ra máu, trước khi văn minh chi thể xuất hiện thì gã có khiêu chiến một văn minh cảnh nên chịu chút vết thương, đến bây giờ còn chưa lành, kết quả lúc này văn minh chi thể xuất hiện.

    Chính vì gã bị thương nên mới luôn ngay mặt tranh hùng với Côn Bằng Vương, định cùng gã một người chia một văn minh chi thể.

    Lần này gã phát hiện Hoang Chi Tử, Lục Nguyên mỗi người giữ một văn minh chi thể đều bị Côn Bằng Vương cướp mất, thế nên mới sốt ruột, cho dù Côn Bằng Vương có mạnh hơn nữa cũng phải liều mạng.

    Gã và Phương Truy Thủ đang đi tìm Côn Bằng Vương, kết quả là thế giới côn bằng đang sụp đổ.

    Kẻ thù cũ Côn Bằng Vương của mình chết rồi!

    Mặc Sĩ Tịch Mịch vô cùng kinh ngạc, gã rất muốn xem đã xảy ra chuyện gì.

    Bởi vì thế giới côn bằng bắt đầu sụp đổ nên gã thiết lập nhiều trinh sát cũng biến mất, có Phương Truy Thủ ở rất nhanh chạy tới chỗ vu tổ tế đàn.

    - Côn Bằng Vương thật sự chết rồi, đó là Hoang Chi Tử và Lục Nguyên đấu nhau.

    Phương Truy Thủ quát to:

    - Ha ha, không ngờ Côn Bằng Vương đã chết, chúng ta hên rồi, hai văn minh chi thể đều sẽ rơi vào tay hai ta!

    Mặc Sĩ Tịch Mịch lắc đầu, nói:

    - Ngươi nhìn kỹ Hoang Chi Tử và Lục Nguyên đánh nhau đi.

    Phương Truy Thủ thắc mắc nhìn sang, qua một lúc mới sợ hãi nói:

    - Thực lực hiện nay của họ mạnh quá, không tính bị thương thì đã vượt qua Côn Bằng Vương rồi!

    - Đúng vậy, xem ra Côn Bằng Vương là chết trong tay Hoang Chi Tử hặc là Lục Nguyên.

    Mặc Sĩ Tịch Mịch nói:

    - Lấy thương thế hiện tại của ta đánh không lại người nào trong đó, dù sức chiến đấu của ngươi hoàn chỉnh cũng không đấu lại đâu, vậy nên chúng ta đành chờ đợi xem phút cuối có thể thừa dịp không.

    Lục Nguyên và Hoang Chi Tử vẫn còn đang đánh nhau.

    Lần thứ ba tức là ở trong văn minh thánh địa, mình và đám Hoa pháp Thánh lấy tám địch một, Hoa pháp Thánh làm trung tâm mới chiến thắng Hoang Chi Tử, nhưng dù là vậy thì gã cũng cướp đi hai phần hỗn độn văn minh mảnh vỡ, rồi mới thong dong rời đi, từ đó có thể thấy Hoang Chi Tử lợi hại.

    Tiếp theo mình luôn tu hành, tăng lên thực lực, từ có thể đỡ một chỉ cấp văn minh bắt đầu cho đến ở trong Thiên Bảng không ngừng tăng sức mạnh, ngày càng cường hơn nhưng vẫn luôn lắng nghe tin tức về Hoang Chi Tử.

    Biết Hoang Chi Tử luôn rất là mạnh, trong Thiên bảng luôn xếp hạng trên mình.

    Bây giờ là lần thứ tư đụng độ.

    Lần thứ tư đối diện Hoang Chi Tử bị mình vây khốn.

    Ha ha ha ha, cùng Hoang Chi Tử đánh nhiều phen như vậy xem như chiếm ưu thế một lần.

    Đương nhiên lần này thì thực lực của mình và Hoang Chi Tử sàn sàn như nhau, nhưng do gã bị thương trước lại bị mình đánh lén mới đưa đến cục diện này.

    Ha ha ha ha, sảng khoái.

    Lục Nguyên sảng kháoi trong lòng, cầm kiếm lại ổn định lạ thường, không có một chút sơ hở, tinh thần hoàn toàn cùng kiếm hợp làm một, mỗi nhát kiếm diệu lạ lùng, chuẩn lạ lùng, huyền ảo lạ lùng.

    Hoang Chi Tử không có chút cơ hội lật ngược, hoàn toàn bị kiếm chiêu ổn định của Lục Nguyên khắc chết.

    Kiếm quang chớp mắt đâm vào ngực Hoang Chi Tử, trước kiếm đâm xuyên.

    Hoang Chi Tử lần thứ hai bị thương, nhưng là vết thương phụ, gã ba lần bị thương mà chẳng tỏ ra kinh hoàng chút nào.

    Gã lạnh lùng nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, ngươi tiêu rồi.

    Trên đầu gã hiện ra một thôn tự, và thôn thiên phệ địa quyết vận chuyển.

    Chớp mắt pháp lực của Lục Nguyên liên miên bất tận thoát ra tiến vào người Hoang Chi Tử.

    - Thật là pháp lực chính khí, đây là pháp lực mà ta hấp thu sướng nhất, chính khí, trần ngập cảm giác sắc bén.

    Hoang Chi Tử nhìn Lục Nguyên, nở nụ cười đắc thắng nói:

    - Mặc dù ngươi đâm trúng ta nhưng ngươi đã thua, bởi vì ngươi không hiểu sự lợi hại thôn thiên phệ địa quyết của ta.

    Thôn thiên phệ địa quyết một khi đã vận chuyển thì có thể hấp thu pháp lực của đối phương.

    Lý do bắc minh chi vũ mất đi tác dụng là bởi vì pháp lực bên trên nó bị ta hút sạch, bây giờ ngươi dám đâm một kiếm vào người ta, nay pháp lực của ngươi đã bị ta hút đi rồi.

    Lục Nguyên phát hiện pháp lực của mình liên tục bị Hoang Chi Tử hút đi thì giật mình, muốn rút kiếm ra nhưng không được.

    Hoang Chi Tử nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Vô dụng thôi, khoảng cách gần như vậy, ngươi còn nắm kiếm bị ta rút đi, không kịp thời buông tay thả kiếm, nay ngươi không kịp lùi lại rồi.

    Ngươi chỉ có nước bị ta hút sạch pháp lực toàn thân, trở thành phế nhân.

    Ta sẽ không giết chết ngươi, ta sẽ nhốt ngươi để ngươi thấy ta leo lên cảnh giới chủ văn minh như thế nào, ha ha ha ha, ha ha ha ha!

    Bây giờ Hoang Chi Tử rất là sảng khoái, sao gã không sướng cho được?

    Vốn là yếu thế nhưng lần này lại hoàn toàn lật ngược, hút đi pháp lực của Lục Nguyên, đối thủ cũ này phế chắc rồi.

    Gã thì có thể vượt qua Cổ Thủy, có khả năng lệp tức leo lên văn minh cảnh.

    Lục Nguyên là vô tướng thôn phệ quyết, có thể hấp thu văn tự.

    Hoang Chi Tử là thôn thiên phệ địa quyết, có thể hút đi pháp lực.

    Tương đối thì công pháp của Hoang Chi Tử bá đạo hơn của Lục Nguyên.

    Công pháp hai người rất gần nhau, xem như trời sinh là kẻ thù không đội trời chung.

    Lục Nguyên nhìn Hoang Chi Tử ra vẻ cực kỳ đắc ý, nói:

    - Ngươi thật sự cho rằng sẽ thắng ư?

    Vô tướng thôn phệ quyết, lên!

    Lục Nguyên quát dài, vận vô tướng thôn phệ quyết.

    Khi đó tổ long truyền nửa bước cuối vô tướng thôn phệ quyết cho hắn có nói rằng nửa bộ sau có sức hấp dẫn rất lớn với thôn tự.

    Bây giờ hãy xem vô tướng thôn phệ quyết của mình có thể đạp trên thôn thiên phệ địa quyết được không.

    Vô tướng thôn phệ quyết vạn dụng, chớp mắt vô số ánh sáng chói lòa.

    Thôn tự của Hoang Chi Tử muốn di chuyển hướng Lục Nguyên.

    Đương nhiên Hoang Chi Tử không thể để thôn tự rơi vào tay Lục Nguyên, gã tràn đầy kinh sợ, Lục Nguyên lại có thể có thần dị như vậy.

    Gã tạm thời không lo hấp thu pháp lực của Lục Nguyên mà lo dùng thôn thiên phệ địa quyết lôi kéo thôn tự, Lục Nguyên cũng sử dụng vô tướng thôn phệ quyết lôi kéo thôn tự.

    Hai người ở trạng thái giằng co.

    Sau lưng Lục Nguyên dường như dần hiện ra bóng dáng một con rồng, kéo vô tướng thôn phệ quyết đến cực hạn.

    Bóng rồng này không phải văn minh chi long, chỉ xem hơi thở mặc dù hình dạng mờ ảo nhưng cảm giác như bao tùm trên văn minh.

    Sau lưng Hoang Chi Tử cũng dần hiện hóa ra bóng đạo cổ văn minh.

    Mônt thôn thiên phệ địa quyết này không phải từ chủ thái cổ văn minh mà là Hoang Chi Tử có cơ duyên khác đạt được kỳ công.

    Giằng co vẫn đang tiếp tục.

    *Bùm!*

    Một tiếng nổ vang, thôn tự hoàn toàn bị thu vào vô tướng thôn phệ quyết của Lục Nguyên.

    Vô tướng thôn phệ quyết hấp thu thôn tự tỏa ra ánh sáng càng chói lòa, đã đến cảnh giới có thể nuốt càng nhiều văn tự, bây giờ dù là sơ cấp văn tự cũng sẽ bị vô tướng thôn phệ quyết nuốt sạch.

    Hoang Chi Tử biến sắc mặt, gã không ngờ rằng chẳng thể cướp lại ban đầu văn tự với Lục Nguyên, hé miệng hộc ngụm má

    Bây giờ Hoang Chi Tử chịu hai kiếm của Lục Nguyên cộng thêm mới đầu bị đòn phản kích sắp chết của Côn Bằng Vương, gã bị ba vết thương cực kỳ nặng, khiến sức chiến đấu vốn không kém gì Lục Nguyên nhưng bây giờ tuyệt đối không là địch thủ của hắn.

    Ngay cả thôn tự cũng bị hấp thu, Hoang Chi Tử biến sắc mặt.

    Gã quát to:

    - Lục Nguyên, ta liều mạng với ngươi!

    Chỉ thấy gã rống lên, tay lấy ra một báu vật quý giá.

    Hiện tại pháp lực của gã không còn nhiều, chịu trọng thương thêm vào thiên mệnh thần kích không đánh lại Lục Nguyên, Hoang Chi Tử bình thường chiến đấu chưa bao giờ dùng pháp bảo nhưng điều đó không có nghĩa là gã không có.

    Ví dụ bây giờ gã lấy ra là một pháp bảo, còn không phải vật bình thường mà là tiên thiên linh bảo.

    Cái gọi là tiên thiên linh bảo!

    Không phải vật bình thường.

    Trong cõi trời đất pháp bảo nhất cấp mạnh nhất tức là tiên thiên linh bảo.

    Cái gọi là tiên thiên linh bảo chính là tự nhiên ín hra, mỗi kỷ nguyên mởi lập thì hóa ra một ít tiên thiên linh bảo.

    Trong tiên thiên linh bảo có chia ra mạnh yếu.

    Cường giả như kỷ nguyên tiên thiên linh bảo mỗi một cái đầu có uy lực vô cùng, bất giác trời long đất lở.

    Lấy tiên cổ văn minh làm đại biểu, trong tiên cổ văn minh kỷ nguyên tiên thiên linh bảo chỉ có một cái đó là tạo hóa ngọc điệp.

    Cấp giữa thì như Bàn Cổ Phiên, Thái Cực Đồ vân vân của tiên cổ văn minh, đây là cấp bậc tiên thiên linh bảo này.

    Còn có một số tiên thiên linh bảo hạ cấp, ví dụ như cái Hoang Chi Tử phóng ra là tiên thiên linh bảo hạ cấp, không bằng Bàn Cổ Phiên, Thái Cực Đồ nhưng uy lực cũng khá lớn.

    - Tiên thiên linh bảo!

    Từ xa cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng hạng ba Mặc Sĩ Tịch Mịch đứng xem miệng lưỡi khô khốc.

    Gã không ngờ Hoang Chi Tử có tiên thiên linh bảo, là tiên thiên linh bảo đấy nhé!

    Cấp bậc cao nhất trong tất cả pháp bảo.

    Mặc Sĩ Tịch Mịch làm hạng ba Thiên Bảng lâu như vậy coi như là cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng siêu cấp, nhưng không có một cái tiên thiên linh bảo nào, chỉ Cổ Thủy xếp hạng nhất mới có.

    Cổ Thủy và những người trong Thiên Bảng khác hoàn toàn không giống nhau, thế nên mới có một tiên thiên linh bảo.

    Không bao giờ ngờ nổi Hoang Chi Tử lại lấy ra một tiên thiên linh bảo.

    Rốt cuộc là tiên thiên linh bảo như thế nào?

    Xếp hạng năm Vô Ảnh Nhân Phương Truy Thủ cũng nuốt nước bọt khan, không ngờ Hoang Chi Tử có tiên thiên linh bảo!

    Cái này!

    Mới bắt đầu thì Mặc Sĩ Tịch Mịch, Phương Truy Thủ tới thấy thực lực của Lục Nguyên và Hoang Chi Tử đã bao trùm trên Côn Bằng Vương thì giật mình, rồi phát hiện Lục Nguyên đấu với Hoang Chi Tử thế mà Lục Nguyên chiếm ưu thế, Hoang Chi Tử yếu thế thì càng giật mình hơn.

    Theo chiến đấu tiếp tục, Lục Nguyên sắp lấy được chiến thắng nhưng bây giờ Hoang Chi Tử lấy ra tiên thiên linh bảo vậy thì chưa chắc.

    Bảo khí odds ngày càng thịnh.

    Cuối cùng mọi người cũng thấy đó là loại tiên thiên linh bảo gì.

    Đó là một chiến xa to cỡ trăm trượng do một trăm bánh xe thúc đẩy.

    Một trăm bánh xe, mỗi một cái bánh xe đều có ảo diệu vô cùng, dường như đại biểu con số thiên đạo.

    Một trăm bánh xe mỗi bên năm mươi cái ứng đối, sâu sắc thiên địa âm dương đạo.

    Trên chiến xa có một mũi thương cực kỳ sắc bén, mũi thương đó không có bất cứ huyền ảo gì, chỉ có hai chữ thôi, sắc bén!

    Mũi thương dường như có thể đâm phá vạn cổ rạch khung trời, chấn thước thiên thiên vạn vạn năm.

    Bên cạnh mũi thương còn có đao phong!

    Kích phong!

    Vân vân và vân, rồi còn cung tiễn chi phong.

    Mỗi một thanh đều vô cùng hung!

    Những thứ này có ít nhất mấy chục vạn thanh!

    Vô lượng chi hung!

    Vô lượng chi tàn!

    Vô lượng chi diệt!

    Đây là…

    Hồng hoang chiến xa!

    Hồng hoang chiến xa!

    Không ngờ là hồng hoang chiến xa!

    Cái này là hồng hoang chiến xa!

    Có rất nhiều thần thoại về nó, đồn rằng chủ tái cổ kỷ nguyên khi kỷ nguyên sinh diệt thì sinh ra, y sinh ra liền vâng chịu khí vận thiên địa, và có một chiếc hồng hoang chiến xa vào trong tay y, trong hồng hoang chiến xa có một chữ chiến.

    Ban đầu văn tự chiến tự.

    Ban đầu văn tự có chia mạnh yếu.

    Chiến tự ở trong ban đầu văn tự tuyệt đối có thể xếp vào năm hàng đầu.

    Mặc dù không bằng đạo tự nhưng cũng là văn tự khá là khủng bố uy chấn thái cổ kỷ nguyên.

    Hiển nhiên, chiến tự so với tiên thiên linh bảo hồng hoang chiến xa càng quý giá hơn rất nhiều, chủ thái cổ văn minh cưỡi hồng hoang chiến xa tay cầm chiến tự giết vào trong văn tự môn được đến càng nhiều ích lợi, khi đó nổi tiếng một thời, tung hoành kỷ nguyên này.

    Trừ có mấy chủ văn minh cổ lão ra thì cấp văn minh khác không khiến chủ thái cổ văn minh để vào mắt.

    Mọi người không ngờ rằng chủ thái cổ văn minh sẽ đem tiên thiên linh bảo hồng hoang chiến xa cho Hoang Chi Tử.

    Đương nhiên sự thật là lấy tu vi hiện nay của chủ thái cổ văn minh có giữ hồng hoang chiến xa cũng không ba nhiêu tác dụng nên có truyền đi thì cũng dễ hiểu.

    Nhưng dù là vậy thì khi Hoang Chi Tử lấy ra tiên thiên linh bảo hồng hoang chiến xa vẫn khiến mọi người giật mình.

    Hoang Chi Tử nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, vốn ta chưa bao giờ sử dụng tiên thiên linh bảo, ngươi thật may mắn là đối tượng đầu tiên sau nhiều năm hồng hoang chiến xa ra tay.

    Ngươi sẽ bị hồng hoang chiến xa đè bẹp, hồng hoang chiến xa là có thể đè ép vạn cổ.

    Tác dụng diệu kỳ của tiên thiên linh bảo đâu phải kẻ như ngươi có thể đối phó chứ, đi chết đi!

    Chương 1305-1306: Hấp thu văn tự

    Phút chốc hồng hoang chiến xa đụng hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên tinh thần rung động.

    Tiên thiên linh bảo?

    Đó là cái thứ gì?

    Chưa từng nghe nói qua.

    Tất nhiên cho dù không nghe nói thì Lục Nguyên cũng biết tiên thiên linh bảo này khá là nguy hiểm, đây là trực giác rất sâu.

    Lục Nguyên không biết rõ thật giả của đối thủ thì không dám làm bừa, lựa chọn đầu tiên là trốn trước rồi tính sau.

    Lục Nguyên chớp mắt động, tốc độ di chuyển của hắn khá nhanh nhưng hồng hoang chiến xa càng nhanh hơn.

    Tiên thiên linh bảo chuyên môn chiến đấu này tốc độ quá nhanh rồi, Lục Nguyên có thử thuấn di nhưng chớp mắt hồng hoang chiến xa đã đánh tới quỹ tích thuấn di, không cho ngươi có cơ hội thở dốc.

    Hết cách rồi, chỉ có thể đón đỡ.

    Lục Nguyên dùng Dưỡng Ngô tiên kiếm cứng rắn chắn, một kiếm này cực kỳ huyền diệu nhưng hồng hoang chiến xa có uy lực hết sức to lớn.

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy có lực lượng kinh người đánh thẳng tới, lực lượng này vì không có ai khống chế ồ ạt xông hướng cấp văn minh.

    Chết tiệt, khi Hoang Chi Tử đối phó Côn Bằng Vương sao không dùng nó đi?

    Thật ra thì thực lực hiện nay của Hoang Chi Tử không đủ để phát huy hồng hoang chiến xa, một lần này vì liều mạng với Lục Nguyên mới thiêu đốt mười vạn năm sinh mệnh lấy ra tiên thiên linh bảo.

    Mười vạn năm sinh mệnh đấy!

    Lúc đấu với Côn Bằng Vương có nghĩ tốt đường lui phản kích rồi nên mới không cần dùng.

    Phải rồi!

    Kiếm khắc hoang!

    Khắc tự phân thân!

    Lục Nguyên giờ không ranhr che giấu cái gì, cùng lấy ra kiếm khắc hoang, khắc tự phân thân!

    Không phải chứ, đẳng cấp của kiếm khắc hoang, khắc tự phân thân không đủ!

    Lúc ở văn minh thánh địa đã phát hiện đẳng cấp của hai cái không đủ, khi ấy mình có nói phải thăng chúng nhưng một là vì chưa đụng đến người thái cổ văn minh, hai là luôn không có rảnh vậy nên mới không đi, kết quả là giờ thì đụng phải hồng hoang chiến xa.

    Xui quá là xui!

    Lục Nguyên thầm kêu xui.

    Hoang Chi Tử phát hiện Lục Nguyên liên tục lùi trước hồng hoang chiến xa thì cất tiếng cười to.

    Gã giơ lên thiên mệnh thần kích, rung mặc ngọc kỳ lân chiến bào, hồi phục bộ dạng chiến thần vô địch.

    Gã nói:

    - Lục Nguyên, ngươi chỉ có thể chết dưới tay của ta.

    Ta là kỷ nguyên chi tử, ngươi chỉ là một con bò sát mà thôi, ta vĩnh viễn bất bại.

    Cuộc đời Hoang Chi Tử chưa từng thua, trừ người bí ẩn đã cứu Lục Nguyên, gã vẫn chưa tìm ra kẻ đó, người khác thì ở văn minh thánh địa một chọi sáu, Côn Bằng Vương chết trong tay gã, cho nên gã không bao giờ cho phép tua.

    Hoang Chi Tử hộc ngụm máu, gã bị thương không nhẹ nhưng chỉ cần thắng Lục Nguyên thì chịu chút vết thương có ngại gì.

    Gã liếc phía xa Mặc Sĩ Tịch Mịch, Phương Truy Thủ, có phần cảnh cáo rồi mới nhìn đại địch Lục Nguyên.

    - Lục Nguyên, đi chết đi!

    Một kích đâm tới thẳng hướng trái tim của Lục Nguyên.

    Làm sao đây?

    Chỉ còn một chút thời gian.

    Cố tình khắc tự phân thân chưa thăng cấp, nó chỉ là một phần khắc tự phân thân.

    Không kịp rồi, vào giây phút mấu chốt, chịu đựng áp lực to lớn từ hồng hoang chiến xa, Lục Nguyên cứng rắn dịch chuyển, một kích của Hoang Chi Tử đâm vào mật của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên bị một kích đâm xuyên, bị thương rất nặng, hơn nữa pháp lực của Hoang Chi Tử liên miên bất tận rót vào người hắn, thôn thiên phệ địa quyết nhất định phải có thôn hoặc phệ tự, thôn tự bị lấy đi rồi không dùng được nhưng pháp lực vô cùng cuồng bá rót vào người hắn, khắp nơi phá hư.

    Chết tiệt!

    Lục Nguyên đã bị thương, từ lúc bắt đầu khai chiến chỉ bị thương nhẹ giờ thì chịu thương nặng rồi.

    Khoan đã!

    Pháp lực của Hoang Chi Tử đánh vào trong người mình, kiếm khắc hoang là hấp thu được pháp lực hoang hệ vậy thì hút nó đi.

    Chớp mắt Lục Nguyên vận chuyển kiếm khắc hoang hấp thu pháp lực của Hoang Chi Tử, lúc ở văn minh thánh địa là không thể nào hấp thu, khi đó hoàn toàn bị Hoang Chi Tử áp chế, nhưng bây giờ thì không gắt gao như vậy.

    Lúc hấp thu Lục Nguyên còn ở trong di vật của đám cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng như Thiên Hồn Pháp Sư, Phương Đồ, Cao Tiến tìm được vài di vật có hơi thở hồng hoang, những pháp bảo có hồng hoang này rất bình thường, bởi vì pháp bảo kỷ nguyên chỉ cần nguyên thủy đều có chút cảm giác đó.

    Tất cả cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng đều sinh ra từ kỷ nguyên này, trong tay họ không có nó mới là lạ.

    Khi đó quá nhiều người truy sát nên không rảnh chú ý, giờ thì luyện hóa chúng.

    Chớp mắt đẳng cấp kiếm khắc hoang không ngừng tăng lên.

    Hơi thở hồng hoang cuồn cuộn ùa vào kiếm khắc hoang, kiếm khắc hoang không ngừng sinh trưởng.

    Khắc tự phân thân liên hệ với kiếm khắc hoang cũng không ngừng biến to biến sáng lên.

    Hai phần!

    Lật tay lại, kiếm khắc hoang trưởng thành nhiều, khắc tự phân thân cũng lên tới hai phần.

    Cùng lúc đó, pháp lực hồng hoang, di vật hồng hoang còn đang không ngừng rót vào trong.

    Ba phần!

    Lúc này kiếm khắc hoang càng hùng hòn, càng khí thế nhiếp người hơn.

    Khắc tự phân thân cũng ngày càng tỏa ánh sáng chói lòa.

    Ba phần!

    Bây giờ khắc tự phân thân là ba phần!

    Mới rồi Lục Nguyên không ngừng tránh né lại bị Hoang Chi Tử đánh trúng một nhát.

    Mặc dù bị Hoang Chi Tử đánh túng chịu chút thương nhưng đôi mắt Lục Nguyên sáng ngời.

    Hắn nói:

    - Hoang Chi Tử, thật ra thì phải đa tạ ngươi.

    Hoang Chi Tử không hiểu gì cả, vốn gã hùng hổ chiếm ưu thế tuyệt đối, muốn hoàn toàn tiêu diệt Lục Nguyên nhưng hắn đột nhiên thốt ra câu quái lạ nói là phải cảm ơn gã, làm khí thế của Hoang Chi Tử khựng lại.

    Hoang Chi Tử lập tức phản ứng lại, nói:

    - Lục Nguyên, không thể không bội phục ngươi, hiện tại rõ ràng đã là đường cùng rồi mà vẫn muốn kéo dài thời gian, cố ý dùng lời quái lạ câu giờ, tìm cách phản kích, đáng tiếc vô dụng thôi.

    Ngươi ở trước mặt ta chỉ có nước chết không có chỗ chôn.

    Hoang Chi Tử đang định lấy ra thiên mệnh thần kích, làm Lục Nguyên bị thương nặng hơn nữa.

    Mười chiêu, chỉ cần mười chiêu.

    Trong mười chiêu, Hoang Chi Tử có tự tin sẽ lấy mạng Lục Nguyên, khiến hắn trở thành khối đá lót chân cuối cùng để gã đạp hướng văn minh.

    - Ngươi nói ta kéo dài thời gian, thật đáng tiếc là ta không có hứng thú làm chuyện đó!

    Lục Nguyên quát to:

    - Nghe nói ngươi có thôn thiên phệ địa quyết luôn hút pháp lực của người ta, bây giờ ngươi hãy xem ta hút của ngươi đây!

    Lục Nguyên hét một tiếng, vung lên một chưởng, một chưởng ở không trung hóa thành cái mồm khỏng lồ, bên trong tối om như hố đen.

    Hồng hoang chiến xa đâm thẳng hướng Lục Nguyên, đằng trước nhất là một mũi thương sắc nhọn.

    Bên trên hồng hoang chiến xa cõng hồng hoang vạn binh!

    Vạn loại binh khí mỗi một cái đều là chí hung chí ngoan.

    Mỗi một loại đều có thể phá diệt vạn cổ.

    Bây giờ thanh hồng hoang chi thương đâm thẳng tới.

    Cái mồm to đen thui ở không trung há ra nuốt trọng cây thương này!

    Cái gì!

    Lần này phản ứng ra ngoài dự đoán của Hoang Chi Tử!

    Nhưng Hoang Chi Tử không thèm để ý, lấy thực lực của Lục Nguyên tan vỡ một thanh hồng hoang vạn binh cũng là bình thường thôi, nhưng trên hồng hoang chiến xa không chỉ có một cái thôi đâu, là vạn thanh.

    Cứ tiếp tục lên đi, Lục Nguyên, ta nhất định phải khiến ngươi chết không có chỗ chôn, đây chính là kết cuộc cho ngươi mạo phạm kỷ nguyên chi tử.

    Hồng hoang vạn binh có càng nhiều binh khí đâm hướng Lục Nguyên.

    Mồm đen to Lục Nguyên lấy ra vù vù vù vù két két két két răng rắc răng rắc nuốt hết sạch thật nhiều hồng hoang vạn binh.

    Hoang Chi Tử cười nhạt, ngươi dám nuốt hả?

    Để ta xem coi ngươi nuốt được bao nhiêu.

    Hoang Chi Tử đem hồng hoang vạn binh trên hồng hoang chiến xa phát huy đến mức tận cùng.

    Mười thanh chớp mắt bị mồm khổng lồ nuốt mất, Hoang Chi Tử vẫn cười lạnh.

    Một trăm thanh hồng hoang binh khí chớp mắt bị mồm khổng lồ nuốt mất, Hoang Chi Tử vẫn cứ cười lạnh.

    Một ngàn thanh hồng hoang binh khí chớp mắt bị nuốt mất, Hoang Chi Tử cũng phải biến sắc mặt.

    Không ngờ một ngàn hồng hoang binh khí bị nuốt đi, cái thứ này của Lục Nguyên đúng là kỳ lạ.

    Khi hai ngàn thanh hồng hoang binh khí bị mồm to khổng lồ của Lục Nguyên nuốt trọn thì Hoang Chi Tử thật sự biến sắc mặt, không giống như vừa rồi hơi biến sắc thôi.

    Nhưng Hoang Chi Tử là người khá độc, gã phát hiện thế cục xu hướng chiều khác thì làm ra quyết đoán, tiếp tục đưa hồng hoang binh khí.

    Để xem ngươi có thể nuốt được bao nhiêu, xem coi có làm ngươi no nứt bụng không.

    Đây cũng là vì Hoang Chi Tử luyện thôn thiên phệ địa quyết, hiểu nuốt pháp lực người khác không thể một hơi nuốt quá nhiều, nếu không thì sẽ quá tải.

    Bây giờ cùng dùng pháp môn giống nhau, gã thật không tin Lục Nguyên có thể cứ nuốt hoài.

    Khi ba ngàn thanh hồng hoang binh khí bị mồm to khổng lồ của Lục Nguyên nuốt trọn thì Hoang Chi Tử cố giữ bình tĩnh, bây giờ gã chỉ đành liều.

    Không liều không được!

    Bốn ngàn thanh hồng hoang binh khí tiếp tục bị nuốt.

    Năm ngàn thanh hồng hoang binh khí vẫn đang tiếp tục bị nuốt.

    Sáu ngàn thanh hồng hoang binh khí vẫn không ngừng bị nuốt.

    Hoang Chi Tử coi như hiểu gã cược sai rồi, hồng hoang binh khí không thể làm Lục Nguyên bọi thực, nhưng tới mức này rồi gã quyết định, bị nuốt thì cứ nuốt, hồng hoang binh khí trên hồng hoang chiến xa không quá quan trọng, quan trọng nhất là chiến xa thôi.

    Chiến xa cực kỳ vững chắc, dù là Hoang Chi Tử ra tay cũng không thể kích động chiến xa được, gã không tin Lục Nguyên có thể nuốt.

    Bảy ngàn thanh hồng hoang binh khí bị nuốt!

    Tám ngàn thanh hồng hoang binh khí bị nuốt!

    Chín ngàn thanh hồng hoang binh khí bị nuốt!

    Một vạn thanh hồng hoang binh khí bị nuốt sạch.

    Nuốt một vạn thanh hồng hoang binh khí này thì Lục Nguyên phát hiện khắc tự phân thân đã đến bốn phần rưỡi, thật là bổ dưỡng!

    Từ ba phần tăng lên bốn phần so với một phần lên ba phần khó khăn rất nhiều, mỗi một chữ đều giống thế, càng về sau càng khó khăn.

    Muốn bổ sung thành văn tự chân chính thì khó khăn nghịch thiên, không thể thực hiện được!

    Huống chi là bốn phần rưỡi.

    Tiếp theo là hồng hoang chiến xa.

    Hồng hoang chiến xa bản thân rất cứng rắn, Lục Nguyên tặc lưỡi, nếu như là khắc tự phân thân ba phần có lẽ không làm gì được hồng hoang chiến xa này, nhưng mà hiện tại mình có bốn phần khắc tự phân thân, so với vừa rồi mạnh hơn rất là nhiều.

    Lục Nguyên tiếp tục không khách sáo vạn bốn phần khắc tự phân thân, vù vù vù vù két két két két răng rắc răng rắc không ngừng cắn hồng hoang chiến xa, còn không thì nuốt luôn nó, nuốt rất là sung sướng.

    Sau này khắc tự phân thân rất là có ích.

    Không nói cái khác, hôm nay mình đúng là đánh bại Hoang Chi Tử, nhưng trước tiên gã bị thương rồi còn bị mình tập kích mới thành ra thế này, lần sau đối mặt với gã muốn chiến thắng không phải dễ.

    Huống chi hoang đạo còn có một chủ thái cổ văn minh, đó là chủ văn minh uy lực siêu thoát kỷ nguyên.

    Khắc tự phân thân càng mạnh thì càng có tin chắc đối phó chủ thái cổ văn minh.

    Lục Nguyên ăn sung sướng, bất giác đã nuốt hết hồng hoang chiến xa.

    Sau khi nuốt tiên thiên linh bảo hồng hoang chiến xa rồi thì Lục Nguyên phát hiện khắc tự phân thân của mình ngày càng mạnh, bây giờ nó không phải bốn phần rưỡi mà là sáu phần khắc tự phân thân!

    Sáu phần!

    Hiện tại khắc tự phân thân có chút vị chủ thân rồi chứ không là cảm giác phân thân nữa, dù sao nó là khắc tự phân thân sáu phần.

    Sung sướng!

    Lục Nguyên thấy cực kỳ sung sướng, khắc tự phân thân từ một phần trực tiếp tăng lên sáu phần, đó là đại tiến cảnh cỡ nào.

    Nếu không phải Hoang Chi Tử lấy ra tiên thiên linh bảo hồng hoang chiến xa, nuốt đi tiên thiên linh bảo này thì mình không có đại tiến cảnh như thế.

    Nhưng đối với những người khác thì rung động đến không nói nên lời.

    Dù là Hoang Chi Tử hay xếp hạng ba Thiên Bảng Mặc Sĩ Tịch Mịch, và hạng năm Phương Truy Thủ đều giống nhau.

    Tiên thiên linh bảo!

    Đây chính là tiên thiên linh bảo!

    Trong pháp bảo nó là đẳng cấp mạnh nhất, khi kỷ nguyên sinh diệt thì sản sinh, sinh trong hồng môn mới được gọi là tiên thiên linh bảo.

    Một kỷ nguyên tiên thiên linh bảo có số lượng cố định, không được hơn năm cái tiên thiên linh bảo.

    Bây giờ cái tiên thiên linh bảo này bị nuốt trọng.

    Hơn nữa mặc dù hồng hoang chiến xa là hạ cấp tiên thiên linh bảo, không sánh bằng Bàn Cổ Phiên, Thái Cực Đồ nhưng dù cũng là tiên thiên linh bảo.

    Mỗi một cái tiên thiên linh bảo đều cực kỳ nổi tiếng.

    Càng đừng nói tiên thiên linh bảo hồng hoang chiến xa là có chút sắc thái truyền kỳ, không giống bình thường.

    Năm đó chủ thái cổ văn minh điều khiển chiến xa này, tay cầm chiến tự, càn quét bốn phương, truyền lưu nhiều truyền kỳ.

    Nhưng bây giờ hồng hoang chiến xa này, tiên thiên linh bảo lưu truyền vạn cổ lại bị Lục Nguyên nuốt trọn!

    Cái này bảo người làm sao chấp nhận đây?

    Hoang Chi Tử ngơ ngác, không chỉ mình gã, Mặc Sĩ Tịch Mịch, Phương Truy Thủ cũng ngây ngốc.

    Mặc Sĩ Tịch Mịch thì thào:

    - Tiên thiên linh bảo, tiên thiên linh bảo thế là xong rồi?

    Gã không thể tin nhìn Phương Truy Thủ, muốn từ chỗ gã được đáp án khẳng định, nhưng Phương Truy Thủ cũng trong trạng thái tương tự.

    Lục Nguyên nuốt tiên thiên linh bảo hồng hoang chiến xa xong thật là tinh thần phấn chấn, tiến lên mấy bước nhìn hướng Hoang Chi Tử, nói:

    - Hoang Chi Tử, bây giờ ngươi còn có chiêu gì nữa đây?

    Ngươi đã thua trong tay ta.

    Đến lúc này thì Hoang Chi Tử hoàn toàn không là đối thủ của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên thần uy lẫm lẫm.

    Hoang Chi Tử thì thào:

    - Làm sao có thể, phải rồi, ta có pháp thuật đồng mệnh tỏa, ngươi muốn được văn minh chi thể khác thì không thể giết ta.

    Gã muốn giở lại trò cũ, nghĩ rằng chỉ cần tạm thời không chết thì giống như lúc bị Côn Bằng Vương bắt vậy, gã sẽ giết Lục Nguyên như khi giết ngược lại Côn Bằng Vương, đây chính là khí vận của kỷ nguyên chi tử.

    Lục Nguyên quát to:

    - Pháp thuật đồng mệnh tỏa hả?

    Tiếc rằng không làm khó được ta!

    Văn minh chi thể cảm ứng!

    Lần này Lục Nguyên dùng pháp lực rót vào người Sư Phi Tiên, chớp mắt bắt giữ cụ thể vị trí văn minh chi thể khác, rống lên trường kiếm xuất ra.

    Trường kiếm phá vô tận thời không, thứ chi kiếm ý hoàn toàn phát huy đến cực độ, dồn vào một kiếm này đâm xuyên tiểu thiên thế giới của Hoang Chi Tử.

    Lục Nguyên giơ tay lên, tỏa định vị trí Loan Loan văn minh chi thể khác nằm trong tiểu thiên thế giới, bắt lấy thiếu nữ áo trắng chân trần Loan Loan từ tiểu thiên thế giới của Hoang Chi Tử cuốn vào tân kiếm thế giới của mình.

    Chương 1307-1308: Đánh bại Hoang chi tử

    Những người khác đúng là không thể làm gì được pháp thuật đồng mệnh tỏa của Hoang Chi Tử, nhưng Lục Nguyên có Sư Phi Tiên văn minh chi thể, nhờ vào cảm ứng văn minh chi thể với nhau nên trong vô tận biển rộng mênh mông tìm ra một hòn đá, tìm thấy Loan Loan, dập tắt hy vọng cuối cùng của Hoang Chi Tử.

    Lục Nguyên nhìn Hoang Chi Tử, nói:

    - Bây giờ thì đã đến giờ chết của ngươi, Hoang Chi Tử, kỷ nguyên chi tử, từ đây xóa tên.

    Lục Nguyên rống to, kiếm quang như tia chớp đâm thẳng hướng Hoang Chi Tử.

    Tuyệt đối không cho Hoang Chi Tử có con đường sống.

    Bây giờ Hoang Chi Tử đã cùng đường mạt lộ.

    Không cam tâm, ta đường đường là Hoang Chi Tử, kỷ nguyên chi tử, sao có thể chết trong tay tiểu nhân vật ti tiện như Lục Nguyên chứ.

    Hoang Chi Tử quát một tiếng, mang theo vô tận không cam lòng.

    Nhưng kiếm không để ý gã có cam lòng hay là không.

    Kiếm đâm thẳng hướng trái tim của Hoang Chi Tử.

    Kiếm quang ngay chính giữa trái tim!

    Hoang Chi Tử sắp chết rồi ư?

    Chính trong chớp mắt này, có luồng sáng toát ra từ người Hoang Chi Tử, luồng sáng hoang nhàn nhạt trong suốt, ánh sáng hoang đạo bao bọc gã bên trong.

    Kiếm quang của Lục Nguyên bị bắn ngược trử lại, hắn giật mình chớp mắt rút kiếm đâm tiếp.

    Nhưng rút kiếm đâm tiếp mà ánh sáng không chút sứt mẻ.

    - Hồng hoang chiến giáp thuật!

    Mặc Sĩ Tịch Mịch khẽ kêu, đây không phải pháp thuật bình thường mà là hồng hoang chiến giáp thuật, năm đó thái cổ văn minh mạnh nhất là pháp thuật phòng ngự, chuyên môn tác dụng lên bản thân.

    Khi ấy nhiều phó chủ văn minh bao vây Thái Cổ lúc vẫn còn là phó chủ văn minh.

    Kết quả bị Thái Cổ dùng hồng hoang chiến giáp thuật phòng ngự, những phó chủ văn minh phá phòng ngự còn khó khăn, cho nên hồng hoang chiến giáp thuật danh chấn một kỷ nguyên.

    Nhưng mà hồng hoang chiến giáp thuật không có người thứ hai học được, luôn là pháp thuật của riêng chủ thái cổ văn minh.

    Không ngờ Hoang Chi Tử bây giờ lại dùng hồng hoang chiến giáp thuật!

    Không đúng, không phải Hoang Chi Tử dùng đến mà hiển nhiên có người ấn nó lên thân thể gã, lúc gã gặp nguy hiểm tính mạng thì mới phát ra, xem ra chủ thái cổ văn minh sớm chuẩn bị sẵn rồi.

    Hoang Chi Tử ngây ra rồi cất tiếng cười to:

    - Hồng hoang chiến giáp thuật, Lục Nguyên, ngươi không tổn thương được ta, không thể giết chết ta, ha ha ha ha, ta quả nhiên là kỷ nguyên chi tử.

    Lục Nguyên, lần này là trước tiên bị ngươi tập kích làm bị thương, ta chắc chắn sẽ trả thù lại, nhất định phải chém ngươi ngã ngựa để chứng minh văn minh chi đạo của ta!

    Lục Nguyên lại dùng kiếm khắc hoang nhưng khắc tự sáu phần không thể khắc được hồng hoang chiến giáp thuật.

    Chủ thái cổ văn minh không uổng là chủ thái cổ văn minh, thủ đoạn cực kỳ cao siêu.

    Lục Nguyên bất đắc dĩ, Hoang Chi Tử cười to vài tiếng rồi nhanh chóng rời đi, nhưng dù có đi thì vẫn ởng trong thế giới côn bằng.

    Lại nói thế giới côn bằng vẫn đang sụp đổ.

    Thế giới vách không ngừng rơi xuống, cái này đối với nguyên sinh vật thế giới côn bằng mà nói là tai nạn tiêu diệt, nhưng đối với cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng mà nói là vở kịch nhỏ tiểu thiên thế giới bị hủy diệt mà thôi.

    *Ầm!*

    Thế giới côn bằng rốt cuộc hoàn toàn hủy diệt.

    Lục Nguyên phát hiện đang đứng trong không trung, nơi này rất là trống trải, chỉ thấy phía xa có bia ngọc thanh to khổng lồ, dường như bên trên có hơn ba mươi cái tên.

    Đây là ngọc bia gì?

    Không lẽ là Thiên Bảng Ngọc Bia trong truyền thuyết đấy ư?

    Thật ra thì việc cũng bình thường, Côn Bằng Vương từ chỗ này dùng bí thuật chuyển mọi người tới, nên thế giới côn bằng tan vỡ thì tất cả quay về đây.

    Chính lúc này, từng người đáp xuống đất, có nhiều cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng, rồi có điểu chi thành, ngư chi thành.

    Tất cả cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng đều tại đây cộng thêm vô số điểu yêu ngư yêu, trong khoảnh khắc cực kỳ hỗn loạn.

    Hắn lập tức chế tạo ra một phân thân, có thực lực hạng sáu, bảy Thiên Bảng, chính là Lý Thái Sử.

    Bây giờ Lục Nguyên chính là hạng nhất Thiên Bảng nên chế tạo phân thân giả không có gì khó khăn.

    Cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng đều ở đây thì đương nhiên phải có mặt Lý Thái Sử, nhưng bây giờ hiện trường hỗn loạn chắc không có mấy ai chú ý đến Lý Thái Sử đâu.

    Cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng đều xuất hiện, tất cả cảm giác có hơi khí thế cwngf địa.

    Một là Lục Nguyên, một là Hoang Chi Tử.

    Mặc dù hai người đều bị thương nhưng khí thế rõ ràng bao trùm trên Côn Bằng Vương.

    Mấy người khác đều nhìn hướng Lục Nguyên, Hoang Chi Tử, hiển nhiên không chiểu chuyện gì đã xảy ra.

    Đa số người cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng không biết gì cả, nhưng Phương Truy Thủ phát ra tin tức thì lập tức mười truyền mười, mười truyền ba mươi, tất cả cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng cùng kinh sợ.

    Tin tức thứ nhất là bom nổ, cao thủ hạng hai Côn Bằng Vương bị Hoang Chi Tử giết.

    Tin thứ hai càng tạc chết người, Hoang Chi Tử bị Lục Nguyên đánh bại.

    Hai người này cũng quá đáng sợ đi!

    Cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng ở hai năm trước đều không quá xem trọng Hoang Chi Tử và Lục Nguyên, kết quả hai người trong thời gian ngắn đã đến chỗ mạnh nhất Thiên Bảng.

    Dù là hạng nhất Cổ Thủy đến thì e rằng chưa chắc thắng được Hoang Chi Tử, Lục Nguyên.

    Trong Thiên Bảng nếu nói bây giờ phải xếp hạng thì là Cổ Thủy, Lục Nguyên, Hoang Chi Tử ngang hàng.

    Hoang Chi Tử quát to:

    - Lục Nguyên, sau này gặp lại ta nhất định sẽ chém chết ngươi!

    Gã cầm thiên mệnh thần kích đi nhanh.

    Lục Nguyên cũng lấy thần thức tiến vào tân kiếm thế giới, bên trong có hai thiếu nữ.

    Một là thanh lệ như tiên nữ Sư Phi Tiên.

    Một là áo trắng chân trần ma nữ Loan Loan.

    Hai người đối mặt nhau, hiển nhiên trước khi Lục Nguyên tiến vào thì họ đã đấu một thời gian rồi.

    Hai người trời sinh chính là một mất một còn.

    Loan Loan cười vô cùng quyến rũ, liễu yếu đào tơ vái chào nói:

    - Loan Loan đa tạ Lục huynh ân cứu giúp.

    Nàng không dùng loại mị thuật, biết nó không có tác dụng gì với Lục Nguyên.

    Đây là khí chất của nàng, nhu nhược yếu ớt khiến người yêu thương.

    Loan Loan hiểu tình cảnh hiện tại của mình, thấy Sư Phi Tiên chưa chết, đương nhiên nàng không muốn bị Lục Nguyên rút ra văn minh thần hoa.

    Lục Nguyên nhún vai nói:

    - Được rồi, không cần giả bộ.

    Loan Loan, chúng ta không phải lần đầu tiên gặp mặt, năm đó từng thấy một lần, không cần lo ta sẽ giết ngươi.

    Ta giết người là có vài quy tắc, một kẻ làm ác giết, hai kẻ phạm ta giết, ba kẻ âm tà giết.

    Ngươi luôn tu luyện không phạm vài sát lệnh của ta, ta sẽ không vì lợi ích của mình mà tùy tiện giết ngươi.

    Nên giết đã giết, không nên giết thì cũng tuyệt đối không giết.

    Đời này mình giết người tuyệt đối không vượt qua một trăm năm mươi, có lẽ khoảng một trăm, chưa từng giết sai người nào, không thẹn với lòng.

    - Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Cho dù ta cứu ngươi thì không phải không trả giá.

    Ngươi có bốn phần văn minh thần hoa, hãy ngoan ngoãn giao ra một nửa, ta bảo đảm ngươi ở trong tân kiếm thế giới bình yên, chắc ngươi không dám đi ra ngoài, vừa ra liền có người muốn bắt ngươi, giết chết ngươi.

    Lấy văn minh thần hoa có hai cách.

    Bản thân văn minh chi thể có được văn minh thần hoa, nếu dùng cách đặc biệt rút ra thì văn minh chi thể sẽ chết, và người rút đi chỉ có hai phần khả năng trùng kích nửa bước văn minh cảnh.

    Nếu văn minh chi thể đồng ý thì không cần chết, có thể rút một nửa văn minh thần hoa, bản thân người đó cnf có hai phầnguyên khí hả năng.

    Người có được văn minh thần hoa thì được một phần khả năng trùng kích nửa bước văn minh cảnh.

    Lục Nguyên không khả năng làm miễn phí cho nên hắn mới nêu yêu cầu như thế.

    Nghe Lục Nguyên nói vậy Loan Loan ngẫm nghĩ một lúc, nói:

    - Vậy thì cũng được, ngươi đã cứu Loan Loan, vốn Loan Loan nên báo đại ân này nhưng vì Loan Loan là một cô gái cơ khổ không chỗ dựa, xin cho phép Loan Loan tham gia vào dưới tay ngươi.

    Trước kia nghe nói ngươi muốn khai sáng ra kiếm đạo văn minh, Loan Loan cũng muốn trở thành một phần của kiếm đạo văn minh sau này.

    Thấy Lục Nguyên ngây ngẩn, Loan Loan cười khẽ nói:

    - Bản thân Loan Loan cũng là cao thủ kiếm đạo, đối đầu với Phi Tiên sư tỷ nhiều năm cũng luyện thành bạch Lăng tiên kiếm, quỷ thần khó lường.

    Không phải Loan Loan bỗng nhiên nghĩ như vậy, bản thân nàng rất có khả năng trùng kích nửa bước văn minh cảnh nhưng tại trung ương thiên triều không có chỗ dựa, luôn không tìm thấy chỗ dựa vững chắc.

    Có không ít đàn ông ham muốn thân xác của nàng nhưng bọn họ không một ai đáng tin.

    Nàng đi trong đám đàn ông chiếm một ít lợi lộc nhưng ích lợi lớn thì không được mảy may.

    Nàng là người nhanh nhạy, sớm muốn tìm chỗ dựa.

    Lục Nguyên không háo sắc, ánh mắt nhìn nàng đường đường chính chính, hơn nữa nếu tương lai không có gì ngoài ý muốn thì chắc chắn là cao thủ văn minh cảnh, chỗ dựa như vậy tìm từ đâu ra?

    Thế nên Loan Loan muốn đầu vào Lục Nguyên.

    Nàng giỏi về tấn công tâm kế, lập tức nghĩ tới việc Lục Nguyên muốn phục hưng kiếm đạo, thế là cam lòng đầu vào tân kiếm đạo Lục Nguyên sắp khai sáng ra, triệt để từ bỏ công pháp cũ mà chuyển sang luyện kiếm.

    Một khi đầu vào dưới tay Lục Nguyên thì phải nịnh nọt Vân Tụ Tuyết, nghe nói còn có Thanh Nữ trong thất nữ của Phượng Hậu chủ văn minh, rồi ngọc thố dưới tay Thường Nga, tất cả đều phải nịnh cho tốt.

    Cô gái này rất có quyết đoán, trong khoảnh khắc đã suy nghĩ nhiều như vậy.

    Lục Nguyên nghe vậy ngẫm nghĩ, đồng ý cũng là có lý do.

    Loan Loan tự động dâng ra hai phần văn minh thần hoa rồi bản thân nàng còn lại hai phần, có kích lợi rất lớn.

    Hai phần cơ hội trùng kích nửa bước văn minh cảnh, sau này nói không chừng cũng là một cao thủ văn minh cảnh.

    Bất cứ cao thủ văn minh cảnh nào đối với muốn phục hưng kiếm đạo như mình là rất quan trọng.

    Vậy nên, Lục Nguyên đồng ý.

    Loan Loan đứng đó nói:

    - Vậy xin đại nhân đến bên cạnh Loan Loan, ấn vào thiên trụ của Loan Loan, Loan Loan sẽ để người rút đi văn minh thần hoa.

    Nàng vén tóc lộ ra một khúc cổ trắng ngần, dáng vẻ mặc cho người hái.

    Loan Loan rất có tâm kế, thường ngày thích giả bộ đơn thuẩn, nếu nàng đã đầu vào chỗ hắn thì không gọi là Lục huynh mà xưng hô đại nhân.

    Lục Nguyên không khách sáo, tay ấn vào thiên trụ trên cổ Loan Loan, cảm thấy làn da chạm vào mềm mại lòng run lên nhưng lập tức bình tĩnh lại, tập trung rút đi văn minh thần hoa.

    Lát sau một luồng sáng vô cùng rực rỡ sáng lạn xuất hiện từ thiên trụ.

    Lục Nguyên kéo ra sau, rút ra một tinh thể trong suốt sáng lóng lánh.

    Tinh thể hình sáu góc, rất là xinh đẹp, mỗi một luồng đều ẩn chứa vô tận thiên đạo.

    Đây chính là văn minh thần hoa sao?

    Hoang Chi Tử một được lẩn trốn, nhanh chóng tránh né.

    Gã không thể không mau bỏ trốn.

    Đây là lần chật vật nhất trong đời gã.

    Cuối cùng phải nhờ vào chủ thái cổ văn minh sớm chuẩn bị hậu chiêu mới sống sót được.

    Quá mất mặt đi!

    Chính lúc này, một bàn tay to bỗng bắt lấy Hoang Chi Tử, gã giật mình rồi thở phào.

    Bàn tay to đó kéo Hoang Chi Tử đi qua trăm vạn dặm không gian, cuối cùng rơi xuống một sơn mạch.

    Đó là ngọn núi cực kỳ hoang vắng, bên trong đó Hoang Chi Tử thấy một người đàn ông trung niên đầu trọc ở trần.

    Người đàn ông trung niên đầu trọc ở trần này có sự cuồng dã khó mà hình dung, dường gã đại biểu đại hoang chân lý.

    Gã để trần nửa người trên mỗi mộc tấc da đều hoàn mỹ khó thể diễn tả, ở trên người gã không thấy chỗ nào là không hoàn mỹ cả, so với bản thân thiên địa còn hoàn mỹ hơn nhiều.

    Người đàn ông trung niên đầu trọc ở trần đôi mắt như đốm lửa, không đúng, là hai tinh cầu đang bốc cháy, dường như muốn đốt sạch thiên địa vậy, khó mà hình dung, khó mà tưởng tượng.

    Đây là chủ thái cổ văn minh!

    Hoang Chi Tử lập tức chắp tay nói:

    - Sư phụ, lần này ta sai sót, không ngờ bị Lục Nguyên thắng!

    Hoang Chi Tử là đệ tử của chủ thái cổ văn minh, còn là đệ tử có tiềm lực thâm sâu nhất.

    Chủ thái cổ văn minh nhìn Hoang Chi Tử, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc nói:

    - Hoang Chi Tử, lần này ngươi khiến ta thất vọng.

    Hoang Chi Tử liền nói:

    - Khi ta giết chết Côn Bằng Vương thì bị gã làm bị thương, sau đó bị Lục Nguyên tập kích nên bị thương không nhẹ, mới khiến cho cuối cùng thất bại.

    Chủ thái cổ văn minh lắc đầu nói:

    - Thất bại chính là thất bại, mặc kệ ngươi là trước đó bị thương, hay bị Lục Nguyên tập kích, kết quả cuối cùng là ngươi thất bại.

    Đừng tìm cớ cho sự thất bại, bây giờ ngươi thua là biểu thị ngươi còn quá yếu, sau này ngươi phải biến mạnh mới được.

    Hoang Chi Tử trầm giọng vâng dạ.

    Chủ thái cổ văn minh nói:

    - Mệnh Lý phó chủ văn minh, bây giờ có thể bắt đầu.

    Hoang Chi Tử ngây ra, còn có người ở đây ư?

    Thật ra thì Hoang Chi Tử không cảm giác bên cạnh có người cũng là bình thường, một là bởi chủ thái cổ văn minh quá bắt mắt khiến người ta tập trung vào người gã, hai là vì người bên cạnh công lực ân núp quá mạnh khiến Hoang Chi Tử không thể phát hiện ra được.

    Hoang Chi Tử rốt cuộc trông thấy người đó.

    Một ông lão tóc trắng lưng còng từ từ bước ra, khuôn mặt có nhiều nếp nhăn, người này chính là Mệnh Lý phó chủ văn minh ư?

    Mặc dù đây là lần đầu tiên Hoang Chi Tử trông thấy Mệnh Lý phó chủ văn minh nhưng có biết đây là một vị phó chủ văn minh khá bí ẩn.

    Thâm ảo mệnh lý thiên cơ, chính là thiên cơ đệ nhất nhân, người hạng bảy Thiên Bảng Phương Chu chính là đệ tử của lão.

    Nhưng về mặt mệnh lý thì Phương Chu kém hơn Mệnh Lý phó chủ văn minh rất xa.

    Ông lão tóc trắng lưng còng mở mắt ra, nhìn Hoang Chi Tử, nói:

    - Không sai, không sai.

    - Chuyến này ta đến là vì tăng khí vận cho ngươi.

    Mệnh Lý phó chủ văn minh nói:

    - Để ngươi lập tức trùng kích nửa bước văn minh cảnh, áp đảo Ám Chi Tử và Lục Nguyên vì đại kế sau này.

    Thanh âm bỗng ngừng bặt.

    Hoang Chi Tử ngây ra, còn có thể tăng khí vận ư?

    Cái quỷ gì vậy?

    Mệnh Lý phó chủ văn minh đồn rằng là phó chủ văn minh bí ẩn nhất, giờ xem ra đúng là có chút tài.

    Mệnh Lý phó chủ văn minh giơ tay lên, trong tay áo hóa ra hai người.

    Một người mặt mày sáng sủa, anh tuấn.

    Người kia mặt như thoa phấn, tuấn tú yêu dị lạ lùng, trán có một chấm đỏ, chính là Ma Chi Tử.

    Kiếm Chi Tử và Ma Chi Tử cũng xuất hiện nhưng ở trạng thái pháp lực bị trói buộc.

    Ma Chi Tử quát:

    - Mệnh Lý phó chủ văn minh, ngươi dám giam giữ ta?

    Ngươi muốn đi tìm chết ư?

    Sư phụ của ta sẽ không tha cho ngươi!

    Chương 1309-1310: Hạng thứ hai

    Sư phụ của gã là chủ ma chi văn minh, cũng là hạng chủ văn minh, nhưng rồi Ma Chi Tử lập tức thấy chủ thái cổ văn minh đầu trọc vạm vỡ.

    Chủ thái cổ văn minh âm trầm cười, nói:

    - Tiếp tục mắng đi.

    Hoang Chi Tử không hiểu gì cả, hai phế vật Kiếm Chi Tử, Ma Chi Tử ở đây làm gì?

    Chủ thái cổ văn minh nói:

    - Bây giờ xin Mệnh Lý phó chủ văn minh hãy thi triển đoạt vận kỳ thuật.

    Mệnh Lý phó chủ văn minh gật đầu, chớp mắt lấy ra la bàn to lớn.

    La bàn rất là to, bỏ năm người vào trong, la bàn nhanh chóng vận chuyển.

    Mệnh Lý phó chủ văn minh tay động, Kiếm Chi Tử và Ma Chi Tử bị lão bắt chặt.

    Hai người chưa kịp phản ứng đã hét thảm, chết trong tay Mệnh Lý phó chủ văn minh.

    Hai người cứ thế chết rồi!

    Đây chính là hai Khí Vận Thất Tử!

    Hoang Chi Tử ngây ngốc, mặc dù gã khinh thường Kiếm Chi Tử, Ma Chi Tử nhưng không nghĩ tới hai Khí Vận Thất Tử chết đi.

    La bàn di chuyển.

    Mệnh Lý phó chủ văn minh hét to:

    - Hoang Chi Tử, bây giờ vận thần quy nhất, tâm trầm đan điền, chuẩn bị tiếp nhận khí vận của Kiếm Chi Tử, Ma Chi Tử!

    Thì ra đoạt vận kỳ thuật của lão là một loại thuật di chuyển khí vận kỳ diệu, đem khí vận của Kiếm Chi Tử và Ma Chi Tử chuyển lên người Hoang Chi Tử.

    Hoang Chi Tử biết được rồi thì lòng mừng vui, khí vận càng mạnh thì càng tốt mà.

    Khí vận liên miên nhập vào người Hoang Chi Tử.

    Chủ thái cổ văn minh hét to:

    - Bây giờ hoàn thành bước cuối trùng kích nửa bước văn minh cảnh đi!

    Hiển nhiên thái cổ văn minh muốn dùng hết lực lượng khiến Hoang Chi Tử trùng kích nửa bước văn minh cảnh.

    Hoang Chi Tử thầm cười như điên, mình không uổng là kỷ nguyên chi tử, mặc dù ngẫu nhiên ngoài ý muốn thua trong tay Lục Nguyên nhưng lập tức khí vận bùng phát, thực lực tăng nhiều, có một cổ văn minh dốc hết lực lượng giúp mình tăng lên tới văn minh chi cảnh.

    Lục Nguyên à, những điều này ngươi không thể so sánh, ta là siêu cấp văn minh nhị đại còn ngươi chỉ là đồ đê tiện.

    Hoang Chi Tử nhe răng cười.

    Lục Nguyên, lần sau gặp ta chắc chắn là văn minh cảnh, ngươi sẽ bị ta bóp nát.

    Chủ thái cổ văn minh và Mệnh Lý phó chủ văn minh xì xầm bàn chuyện.

    Trên Thiên Bảng Ngọc Bia.

    Thần thức của Lục Nguyên vẫn ở trong tân kiếm thế giới, đang định rời khỏi đây.

    Sư Phi Tiên kêu lên:

    - Chờ đã!

    Lục Nguyên khựng lại.

    - Ta luôn tự lập, Phi Tiên không thích thiếu ai, cho dù đối với Lục sư huynh ngươi cũng là như vậy, nhưng một lần này Phi Tiên thiếu ngươi rất nhiều.

    Sư Phi Tiên nhìn Lục Nguyên, lạnh nhạt nói:

    - Nhưng bây giờ ta chỉ là đại đạo cảnh, ngươi là đỉnh cao đại đạo cảnh lập tức xông văn minh cảnh.

    Phi Tiên không có gì đáp lại người, cho nên chỉ đành đưa ra hai phần văn minh thần hoa của mình.

    Lục Nguyên lắc đầu, nói:

    - Cái này không cần, ta cứu ngươi là vì ngươi là người trong kiếm đạo, là sư muội của ta.

    Sư Phi Tiên lạnh lùng đáp:

    - Phi Tiên không thói quen thiếu nhân tình.

    Nghe Sư Phi Tiên nói vậy thì Lục Nguyên ngẫm nghĩ một lúc, đồng ý:

    - Cũng được, hôm nay ngươi đưa hai phần văn minh thần hoa cho ta, đợi khi ta xông văn minh cảnh rồi sẽ cố gắng tìm ra các loại tài nguyên giúp ngươi tu thành văn minh cảnh để trả lại hỗ trợ ngày hom nay.

    Sư Phi Tiên vén tóc sang bên lộ ra gáy ngọc.

    Lục Nguyên ấn tay vào cổ nàng, cảm xúc mềm mại.

    Lục Nguyên không khách áo, rút ra văn minh thần hoa trong người nàng, nó giống hệt như của Loan Loan, đều là tinh thể tỏa ánh sáng rực rỡ.

    Tinh thể hình sáu góc khá là xinh đẹp, mỗi một luồng ẩn chứa vô tận thiên đạo.

    Lục Nguyên thầm nghĩ, bây giờ mình có nắm chắc trùng kích nửa bước văn minh cảnh rồi.

    Sư Phi Tiên là Loan Loan cống hiến cho văn minh thần hoa tổng cộng tăng hai phần hy vọng xông văn minh cảnh, cầm chi văn minh có thể tăng một phần hy vọng, văn minh chi thư tăng năm phần mười hy vọng.

    'Bách Bại Chân Kinh' bây giờ mình luyện được hơn một nửa, chắc có một hai phần mười xác suất.

    Vậy bây giờ giờ vào vật ngoài xác suất trùng kích nửa bước văn minh cảnh của mình tổng cộng hơn ba phần chưa tới bốn, tỷ lệ cũng khá cao rồi.

    Hoặc là mình có thể ngẫm nghĩ xem thử trùng kích nửa bước văn minh cảnh một lần.

    Lục Nguyên khoanh chân ngồi thầm vận thần thông, cảm ứng minh minh thiên cơ.

    Lần cảm ứng minh minh thiên cơ này hắn phát hiện nếu bây giờ trùng kích nửa bước văn minh cảnh thì cơ bản thất bại.

    Xem ra chưa phải là lúc trùng kích nửa bước văn minh cảnh, nên kéo dài lâu chút nữa.

    Lần này tranh chiến Thiên Bảng mình có được rất nhiều lợi ích, có thêm hai phần khả năng trùng kích nửa bước văn minh cảnh, hơn nữa thu hai văn minh chi thể vào tay.

    Hai người này rất có khả năng trùng kích nửa bước văn minh cảnh, sau này mình phục hưng kiếm đạo sẽ tăng lên hai cao thủ.

    Lục Nguyên phát hiện Sư Phi Tiên và Loan Loan kình nhau, hai người dường như đã thói quen đối địch rồi.

    Lục Nguyên lấy công pháp đám người hắn từng giết như Ngọc Hoàng Đại Đế, Phương Đồ ra chỉnh lý, giơ tay lên xuất hiện một tàng thư các.

    Lục Nguyên nói:

    - Hai ngươi bình thường có thể đi tàng thư các xem các loại công pháp.

    Lục Nguyên lại giơ tay xuất hiện mấy chỗ, bên trong có rất nhiều quái thú, đều là Lục Nguyên tùy tay tạo ra.

    Thực lực các quái thú không giống nhau, đủ cách chiến đấu cả.

    -

    Sau này các ngươi có thể đi tìm những quái thú này tu hành thực lực.

    Bây giờ thần thông của Lục Nguyên vô cùng lớn, rộng vô tận, không giống bình thường.

    Tạo núi lập biển không phải chuyện khó.

    Hắn sáng tạo ra những thứ này để khiến hai người có tư chất tiến bộ, dù sao một văn minh không khả năng chỉ có một văn minh cảnh, cần phải trước tiên bồi dưỡng.

    Giống như thế giới côn bằng của Côn Bằng Vương, bên trong có điều điểu yêu cấp thế giới, hiển nhiên Côn Bằng Vương có làm chuẩn bị rồi, giống Lục Nguyên giờ mới làm thì hơi muộn.

    Lục Nguyên làm xong những điều này mới thong dong lại đứng trên Thiên Bảng Ngọc Bia.

    Trên Thiên Bảng Ngọc Bia, cái tên Lục Nguyên đã xếp hạng hai Thiên Bảng, hạng nhất Cổ Thủy chớp lóe lúc sáng lúc tối, tùy thời biến thành văn minh cảnh rời đi.

    Hắn tùy thời có thể ngồi vào ngai vàng hạng nhất Thiên Bảng!

    Bây giờ gần Thiên Bảng Ngọc Bia có nhiều cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng.

    Ví dụ như hạng ba Thiên Bảng Mặc Sĩ Tịch Mịch, hạng năm Phương Truy Thủ, hạng sáu Tư Đồ không không, hạng bảy Mộ Dung Hồng Lệ, hạng chín Vương Sát Thiền.

    Hạng mười Vi Hồng Lâu, hạng mười một Tiêu Quan Tài.

    Tiếp theo không nổi danh như mấy người trức, ví dụ hạng mười ba, mười bốn, mười lăm, mười sáu và còn Tửu Tiên Nhân, Phi Vệ vân vân, và một ít xếp hạng hơn hai mươi, hơn ba mươi mươi thậm chí hơn bốn mươi, tổng cộng có hơn ba mươi người mà thôi.

    Bây giờ Thiên Bảng rất trống.

    Đợt Thiên Bảng này chết quá nhiều người nên giờ trống nhiều.

    Hiện tại cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng còn sống sót đều nhìn hướng Lục Nguyên.

    Hạng hai Thiên Bảng Lục Nguyên!

    Tuổi trẻ như vậy đã đứng ở đỉnh cao Thiên Bảng.

    Đương nhiên cũng có rất nhiều người nhìn Lý Thái Sử giả mà Lục Nguyên chế tạo ra.

    Lý Thái Sử hơi thắng Mộ Dung Hồng Lệ một bậc, muốn ở tân xếp hạng thì chắc Lý Thái Sử xếp vào hạng tám.

    Mộ Dung Hồng Lệ thì đương nhiên là tuột xuống hạng bảy.

    Thiên Bảng mới và cũ thay đổi thật là lớn!

    Đang lúc mọi người nhìn Thiên Bảng Ngọc Bia cảm thán thì có khí thế khổng lồ khiến người nghẹt thở sắp chết bỗng xuất hiện.

    Đấy là khí thế cường đại cỡ nào, những điểu yêu, ngư yêu thế giới xung quanh đều bị khí thế đè ép không ngừng rơi xuống dưới.

    Ngư chi thành và điểu chi thành bị đè nát, còn những điểu yêu, ngư yêu thế giới cảnh thì bị khí thế khổng lồ đè chết.

    Hỗn động cảnh thập tầng, nửa bước thế giới chỉ là trò hề, riêng khí thế thôi đã hoàn toàn đè chết.

    Những cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng còn có thể chịu đựng khí thế nhưng cũng biến sắc mặt.

    Cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng không phải người tầm thường, ai nấy có kinh nghiệm cực kỳ phong phú, họ cùng nhận ra khí thế đó thuộc về văn minh cảnh.

    Người cấp văn minh giáng lâm!

    Tất cả mọi người tràn đầy kinh hoảng!

    Người văn minh cảnh khác với kẻ khác.

    Lục Nguyên cũng ngẩng đầu lên, hắn phát hiện văn minh cảnh từ trên trời đáp xuống hướng về mình, khí thế cực kỳ cường đại sớm tỏa định mình, không thể tránh né, trốn không được.

    Mặc kệ nó, để xem người tới là ai rồi tính nước kế tiếp.

    Người trên bầu trời rốt cuộc đáp xuống.

    Đó là người đàn ông trung niên mũi ưng, hốc mắt rất sâu hưn nữa có chút màu đỏ, vóc dáng rất cao, sau lưng như có vô số chim ưng đang bay, trong tay gã như nắm giữ chân lý thế gian.

    Dưới chân gã đạp dấu vết đại đạo, văn minh liên miên phát ra từ tay gã, gã đại biểu là một văn minh.

    Văn minh thâm trầm!

    Văn minh vĩ đại!

    Văn minh vô tận!

    Văn minh sử thi!

    Toàn bộ tập trung vào người gã.

    Mặc Sĩ Tịch Mịch thì thào:

    - Phó chủ hoang ưng văn minh.

    Gã được gọi là hạng ba Thiên Bảng nhưng hiểu rằng khác xa văn minh cảnh.

    Cái gọi là Năm Mươi Thiên Bảng là người có thể đỡ một chỉ một kỷ nguyên văn minh cảnh, nhớ kỹ, chỉ là một chỉ mà thôi chứ không nhiều hơn, không phải là một chiêu.

    Nếu người một kỷ nguyên nghiêm túc muốn giết người Năm Mươi Thiên Bảng thì họ không thể đánh lại được, Mặc Sĩ Tịch Mịch rất rõ điểm này.

    Tư Đồ không không thì thào lặp lại:

    - Phó chủ hoang ưng văn minh.

    Trên mặt Tư Đồ không không có một vết đao, là do phó chủ hoang ưng văn minh làm cho.

    Đương nhiên Tư Đồ không không cũng biết rằng phó chủ hoang ưng văn minh không thật sự muốn giết gã, nếu không thì gã có ba nhiêu cái mạng cũng sớm đi đời nhà ma.

    Khi phó chủ hoang ưng văn minh đấu với người ta thì một cánh chim đánh qua, vô tình làm bị thương Tư Đồ không không thôi, tức là nói đứng ngoài bị lan đến, đánh Tư Đồ không không trọng thương.

    Tư Đồ không không biết hạng sáu Thiên Bảng của mình đối với những người khác có lẽ là uy diệu vạn cổ, nhưng đối mặt văn minh cảnh phó chủ hoang ưng văn minh thì chỉ là con kiến mà thôi.

    Mộ Dung Hồng Lệ cảm thấy từ người phó chủ hoang ưng văn minh lực lượng cực kỳ cường đại.

    Phó chủ hoang ưng văn minh giáng lâm!

    Tại sao phó chủ hoang ưng văn minh giáng xuống đây?

    Côn Bằng Vương, Âu Dương Lạc, Phương Chu liên kết nhau bỗng ra tay, những người khác chắc là không biết cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng toàn bộ tập trung ở Thiên Bảng Ngọc Bia mới đúng, dù sao thì chuyện xảy ra đột ngột, thời gian ở trong thế giới côn bằng cũng rất ngắn.

    Thế giới côn bằng loại sinh vật côn bằng có một đặc điểm, đó là tốc độ thời gian bên trong chảy chậm, cho nên thời gian bên ngoài chắc là rất ngắn ngủi mới đúng.

    Trong thời gian ngắn như vậy tại sao phó chủ hoang ưng văn minh ở đây?

    Kỳ thật thì bên trong có lý do Phương Chu nhúng tay vào.

    Gã là đệ tử của Mệnh Lý phó chủ văn minh, mà Mệnh Lý phó chủ văn minh tự gọi là không môn không phái không có thế lực, đã âm thầm chuẩn bị một kế hoạch lớn cấu kết với chủ thái cổ văn minh.

    Vậy nên Phương Chu thấy Côn Bằng Vương, Âu Dương Lạc tìm tới cửa thì có truyền tin ra ngoài, cũng vì vậy mà phó chủ hoang ưng văn minh cách gần nhất chạy tới.

    Vốn dựa theo kế hoạch của Phương Chu thì nếu Côn Bằng Vương thành công sẽ do phó chủ hoang ưng văn minh đánh chết gã, cướp lại văn minh thần hoa.

    Nếu Hoang Chi Tử thành công được hai văn minh thần hoa thì tất cả dựa theo ban đầu tính, đánh chết Lục Nguyên, đây chính là kế hoạch của Phương Chu.

    Cho nên Côn Bằng Vương có chết trong tay Hoang Chi Tử hay không thì số phận gã là chết chắc, không có thay đổi gì khác, gã sớm bị Phương Chu tính kế rồi.

    Nhưng bây giờ Lục Nguyên lấy được hai phần văn minh thần hoa, đây là việc ngoài dự đoán.

    Nhưng mặc dù phó chủ hoang ưng văn minh tới chậm chút thì rốt cuộc vẫn là giáng lâm!

    Tạm thời nơi này chỉ có một vị giáng xuống, văn minh cảnh khác đều ở quá xa hoặc là không thu được tin tức.

    Trung ương thiên triều rộng lớn, Lục Nguyên tùy tiện đi văn minh gần nhất cũng mất mấy chục ngày, người khác dù là cấp chủ văn minh không ở gần đó tối thiểu cần hơn mười ngày.

    Dù sao Lục Nguyên là gần văn minh, bản thân nổi tiếng về tốc độ.

    Chủ thái cổ văn minh và Mệnh Lý phó chủ văn minh thì cơ duyên xảo hợp cách gần, vốn định đánh chết Lục Nguyên.

    Chủ thái cổ văn minh là loại người chỉ cần thành công thắng lợi, đường đường là chủ văn minh mà đi tới ám sát thế giới cảnh không sợ mất mặt mũi.

    Nhưng mà bây giờ chủ thái cổ văn minh phải làm chuyện lớn khác, là một việc khá lớn.

    Trước kia đã có nói chủ thái cổ văn minh đang thực hiện một kế hoạch, chuyện đó quan trọng hơn giết Lục Nguyên nhiều, vậy nên trong phút chốc không khả năng đuổi theo kịp.

    Lại nói không kể tới đại thế bên ngoài, chỉ nói chỗ này.

    Phó chủ hoang ưng văn minh nhìn hướng Lục Nguyên, rống to:

    - Lục Nguyên!

    Trong thanh âm ẩn chứa vô cùng văn minh sát ca, những người khác bị lan tới thấy vô cùng khó chịu.

    Lục Nguyên ở bên trong cảm giác nghe tới văn minh sát ca khủng bố nhất, dường như rơi vào tầng địa ngục cực ác chót nhất.

    Nhưng Lục Nguyên giơ tay lên, nói:

    - Ta lấy tâm ta vấn kiếm, kiếm thẳng trảm trường không!

    Dưỡng Ngô tiên kiếm rút ra khỏi vỏ, kiếm tâm sáng tỏ, một mảnh trong sáng.

    Phó chủ hoang ưng văn minh nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Không tệ, có thể tránh đi một kích kia, đáng tiếc, ngày hôm nay ta nói rõ cho ngươi biết, ngươi nhất định sẽ chết trong tay của bổn văn minh.

    Gã hời hợt nói, một văn minh cảnh giết chết một thế giới cảnh không phải chuyện gì khó.

    Phó chủ hoang ưng văn minh muốn đích thân ra tay giết chết Lục Nguyên, xem ra hắn sẽ chết tại đây rồi!

    Đây là suy nghĩ của các cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng, bởi vì phó chủ hoang ưng văn minh quá cường đại, mạnh đến không lời nào có thể diễn tả được.

    Nhân vật như vậy thật muốn giết ai, trong Thiên Bảng không người chống lại được, bao gồm hạng nhất Cổ Thủy chưa vào văn minh, dưới văn minh thì có cách biệt lớn như vậy đấy.

    Khi mọi người cho rằng Lục Nguyên xong đời rồi thì hắn cực kỳ bình tĩnh nói:

    - Phó chủ hoang ưng văn minh đúng chứ?

    Ta phải nhìn xem ngươi có giết ta được không.

    Đừng có cuối cùng đường đường là văn minh cảnh ra tay mà không thể giết ta thì buồn cười lắm.

    Bây giờ Lục Nguyên ở trạng thái hoàn mỹ, tại thế giới côn bằng bị Hoang Chi Tử thương tổn hai nhát khá nhẹ, nuốt xong hồng hoang chiến xa thì tinh thần tràn trề, rất nhiều vết thương đã hồi phục lại.

    Hắn tiếp xúc với văn minh thần hoa thì vết thwng càng lành lặn không chừa lại chút gì, toàn thân ở trạng thái tốt nhất, nổi ý muốn đấu cùng phó chủ hoang ưng văn minh.

    Chương 1311-1312: Thất cực quy nhất thức

    Mấy người khác nghe xong cảm thấy Lục Nguyên điên rồi, hắn dám nói là phó chủ hoang ưng văn minh không giết được hắn, đây là trắng trợn khiêu chiến văn minh cảnh, điên quá đi thôi!

    Lục Nguyên quá điên cuồng!

    Trong cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng có nhiều người hơn, coi như là Ngô Phong Tử xếp hạng mười ba cũng không điên cỡ Lục Nguyên.

    Phó chủ hoang ưng văn minh nghe vậy cất tiếng cười to nói:

    - Thật là buồn cười, trước giờ chưa từng tưởng tượng tiểu bối bây giờ cuồng như vậy.

    Cũng được, ngày hôm nay sẽ để ngươi hiểu cái gì gọi là văn minh cảnh, cái gì là văn minh cảnh và thế giới cảnh cách biệt một trời một vực.

    Phó chủ hoang ưng văn minh đã nảy ra sát khí đậm đặc nhất, vốn lúc gã nhận nhiệm vụ đến đây giết Lục Nguyên thì sát khí không bao nhiêu.

    Nhưng bây giờ uy nghiêm văn minh của gã bị Lục Nguyên khiêu khích.

    Một uy nghiêm văn minh không thể tha thứ khiêu khích.

    Nên gã hoàn toàn nổi giận rồi!

    Sát khí đậm đặc đến cực điểm.

    Văn minh cảnh một khi sát khí cực kỳ đậm đặc, thế giới cảnh ở lại đây không chết cấp thấp sẽ tự bạo!

    Phó chủ hoang ưng văn minh đánh ra đại chưởng, không đơn giản là một chỉ mà thật sự ra tay.

    Gã vỗ ch ra!

    Đây là một chưởng cấp văn minh!

    Chưởng thế vừa đánh ra!

    Bầu trời tối sầm!

    Một phó chủ văn minh phát uy thì chính là thiên uy.

    Một phó chủ văn minh phát nộ thì chính là thiên nộ.

    Thiên uy khó dò!

    Thiên nộ khó chắn!

    Phó chủ hoang ưng văn minh một chưởng đánh ra là trời sụp!

    Đây thật sự là trời sụp, lúc trước thế giới cảnh dù là hạng hai Thiên bảng Côn Bằng Vương ra tay cũng chỉ là kinh thiên động địa!

    Đến phó chủ văn minh ra tay không là kinh thiên động địa mà chính là trời sụp!

    Một chưởng muốn đánh nát Lục Nguyên cùng với trời!

    Chính lúc này, Lục Nguyên đã tới giây phút mấu chốt.

    Mình chưa từng đụng phải đối thủ cường như vậy, lúc trước mình đấu với một số văn minh cảnh nhưng họ chỉ tùy ý ra chỉ thôi, không phải thật sự công kích.

    Bây giờ thì không chút nghi ngờ, là công kích thật sự, công kích cực kỳ mãnh liệt.

    Lục Nguyên thở ra một hơi, lấy hết bản lĩnh, Dưỡng Ngô tiên kiếm đâm ra một kiếm tinh diệu nhất.

    Bàn về pháp lực thì mình kém xa văn minh cảnh cho nên chỉ đành dùng kiếm thuật bổ sung.

    Một kiếm này tinh diệu có bảy thiết tắc nằm bên trong, còn thiếu ba thiết tắc là lực chi thiết tắc và thích ứng thiết tắc, vận mệnh thiết tắc!

    Kiếm chưởng giao kích!

    Lục Nguyên cảm giác lực lượng kinh thiên động địa chớp mắt đánh vào trong thân thể, đó là lực lượng bao trùm trên vạn vật, pháp lực của mình dễ dàng bị phá.

    Lực lượng này tạc nổ trong thân thể, cực kỳ khó chịu.

    Chớp mắt Lục Nguyên bị đánh lùi một khoảng dài, một chưởng trời sụp so với tùy ý một chỉ mạnh rất nhiều.

    Đỡ một chưởng này mà không lùi bao xa!

    Lục Nguyên thật mạnh!

    Hắn đỡ một chưởng của văn minh cảnh!

    - Tốt lắm, để xem ngươi có thể đỡ bao nhiêu chiêu của ta!

    Phó chủ hoang ưng văn minh ngưng tụ đầy sát khí, từ khi Lục Nguyên dám mạo phạm thiên uy của gã thì đã như vậy rồi.

    Trong lịch sử không phải văn minh cảnh đỡ được đòn của văn minh cảnh thì chắc là Cổ Thủy, năm đó gã đỡ văn minh cảnh một kỷ nguyên ba mươi chiêu từ Lực Thánh phó chủ văn minh mới hộc máu thua.

    Đây chính là cực hạn!

    Từ đó đến giờ không ai có thể vượt qua cực hạn này.

    Bây giờ phó chủ hoang ưng văn minh muốn xem cực hạn của Lục Nguyên là cỡ nào.

    Đôi bàn tay to đại biểu thiên đạo của phó chủ hoang ưng văn minh nặng nề đập hướng Lục Nguyên, không phải một chưởng tùy ý nữa mà là văn minh phi ưng chưởng của phó chủ hoang ưng văn minh.

    Bộ chưởng pháp này cực kỳ nhanh, có văn minh ưng phi, văn minh ưng dương vân vân các chiêu thức cường đại, mỗi chiêu tuyệt đối là cấp văn minh.

    Bây giờ một chưởng này gọi là văn minh ưng động!

    Ưng chi động!

    Nhanh như tia chớp!

    Khí thế hùng hồn!

    Lục Nguyên đã quên hết mọi thứ bên ngoài, nghiêm túc đối mặt chiêu này.

    Lần này không phải chiến đấu bình thường, khoa trương hơn bất cứ trận nào mình đã trải qua, đây là tôi luyện bản thân cực hạn.

    Nếu như lần này có thể sống sót dưới tay văn minh cảnh thì mình được đến ích lợi rất là nhiều.

    Đấu chí của Lục Nguyên đã lên tới đỉnh cao!

    Đối mặt một chiêu của phó chủ hoang ưng văn minh, Lục Nguyên thi triển ra kiếm bát, vạn kiếm quy nhất!

    Hiện tại kiếm thất, tiểu kiếm giới loại sức mạnh lưu này rõ ràng không thích hợp, dám so chiêu với văn minh cảnh là hoàn toàn đi tìm chết, cho nên Lục Nguyên dùng kiếm bát, vạn kiếm quy nhất!

    Một vạn tuyệt chiêu thi triển trong một chiêu.

    Một kiếm này rực rỡ đến phó chủ hoang ưng văn minh cũng phải giật mình.

    *Ầm!*

    Hai chiêu!

    Đấu hai chiêu mà Lục Nguyên chưa thua.

    Cực hạn là ba mươi ba chiêu, Lục Nguyên có thể chống chọi được bao nhiêu chiêu đâu?

    Lục Nguyên bây giờ không để ý gì khác, toàn bộ tinh thần tập trung vào trận chiến đấu này, các loại kiếm thuật rót vào, ngay cả kiếm cửu thất tình chi kiếm là chung cực sát chiêu cũng dùng luôn.

    Trừ chưa dùng kiếm nhất ra, một kiếm kia là tuyệt sát nhất kiếm, trừ nó ra thì tất cả kiếm thuật đều thi triển.

    Kiếm chiêu trong thượng cổ kiếm đạo như kiếm nhất phồn hoa quá nhãn khai nhất quý!

    Kiếm nhị, thủ hộ!

    Kiếm tam, Vong Trần!

    Kiếm tứ, không!

    Kiếm ngũ, duy kiếm!

    Kiếm lục, bá đạo nhiếp thiên!

    Kiếm thất, tiểu kiếm giới!

    Kiếm bát, vạn kiếm quy nhất!

    Kiếm cửu, thất tình chi kiếm!

    Kiếm linh, xuyên thấu nhất kích!

    Toàn bộ thi triển ra.

    Kiếm chiêu trong Cổ Quái kiếm đạo, cổ quái đệ nhất kiếm, ngũ vị chi kiếm, cổ quái đệ nhị kiếm, vạn toan chi kiếm, cổ quái kiếm thứ ba, vấn tình.

    Còn có một ít kiếm pháp học từ người khác như một vị nữ kiếm khách thiên tài của Kiếm Môn sáng chế ra chiêu thức, tương tư.

    Ví dụ chiêu thức của Yến Thương Thiên Yến Hồi Thiểm, Yến Phi Hoàn, Yến Phản.

    Ví dụ từ chỗ Chu Thanh Huyền học được chiêu thức đoạn trường, rồi một kiếm sai.

    Còn có thất cực quy nhất thức!

    Lục Nguyên không ngừng đánh ra kiếm chiêu, k ngừng tăng lên đỡ chiêu thức.

    Ba chiêu!

    Năm chiêu!

    Bảy chiêu!

    Mười chiêu!

    Mười ba chiêu!

    Mười lăm chiêu!

    Hai mươi mốt chiêu!

    Hai mươi chín chiêu!

    Trong chớp mắt Lục Nguyên đã sắp gần tới kỷ lục ba mươi ba chiêu tối cao năm đó Cổ Thủy sáng lập ra.

    Nhớ kỹ, đây không phải tùy ý một chỉ một kỷ nguyên mà là một kỷ nguyên văn minh cảnh thật sự dùng chiêu thức cấp văn minh.

    Ví dụ như phó chủ hoang ưng văn minh trước đó đã dùng hoang ưng văn minh chưởng pháp, mỗi một chiêu đều bao tùm khung trời, đổ thiên địa, nhưng dù là vậy thì hai mươi chín chiêu cũng không làm gì được Lục Nguyên, điều này khá kinh khủng.

    Phó chủ hoang ưng văn minh rất giận dữ, không ngờ bị Lục Nguyên đỡ nhiều chiêu như vậy, thật là tức mà.

    Để một kẻ không phải văn minh cảnh sống sót qua hai mươi chín chiêu dưới tay mình!

    Kẻ mất mặt là chính mình.

    May là Lục Nguyên đã tới cực hạn, dựa theo tình hình thì tối đa chừng hai, ba chiêu nữa là hắn sẽ chết dưới ta gã.

    Bây giờ Lục Nguyên đúng là rơi vào tuyệt cảnh, đối mặt phó chủ hoang ưng văn minh hắn cảm thấy như vô số diều hâu đang bay, mỗi một con đều là văn minh chi ưng thật sự, trên mỗi con văn minh chi ưng có vô thượng thiên đạo huyền diệu đến cực điểm, không phải hai phần văn minh chiêu thức như Côn Bằng Vương có thể sánh bằng được.

    Hai mươi chín chiêu!

    Hiện tại là hai mươi chín chiêu!

    Nhưng cảm giác chính mình tối đa chống đến ba mươi chiêu là tiêu tùng, tuyệt đối không thể tới thứ ba mươi bốn chiêu.

    Nên làm sao đây?

    Chính lúc này, Lục Nguyên phát hiện trong cơ thể có thiết tắc điên cuồng tăng lên, đây là thiết tắc gì?

    Lục Nguyên chợt phát hiện thích ứng thiết tắc của mình không ngừng tăng lên, thích ứng thiết tắc chia làm hai phần một là thích ứng thiên địa, hai tức là thích ứng chiến tranh.

    Hạng thích ứng thiên địa lúc ở tà kiếm văn minh đụng phải trái tim văn minh làm mặt trời, trái tim Kiếm Thánh văn minh và kiếm thuật của mình cộng hưởng khiến thích ứng thiên địa đầy đủ.

    Thích ứng chiến tranh thì còn đang tu hành, khoảng năm phần nhưng vẫn không tiến bộ.

    Tuy nhiên bây giờ thì!

    Hiện tại thích ứng chiến tranh đang không ngừng tăng lên.

    Đối mặt văn minh cảnh, cái loại này là thể tập hợp tất cả chiến tranh, là cực hạn tối cao sức chiến đấu.

    Lục Nguyên đối mặt văn minh cảnh thì liều mạng, dùng hết tất cả chiêu thức, dốc hết sức đấu tranh rốt cuộc kích thích ra thiết tắc thích ứng chiến tranh.

    Khi Lục Nguyên phản ứng lại thì đã là thích ứng chiến tranh mười phần rồi.

    Thích ứng chiến tranh mười phần, thích ứng chiến tranh mười phần!

    Tức là nói thích ứng thiết tắc, mười phần, thành công!

    Thích ứng thiết tắc là mình thành tựu thiết tắc thứ tám!

    Mười thiết tắc tổng cộng có mười cái.

    Càng về sau càng khó luyện thành, luyện thành một thiết tắc tăng kiếm thuật càng nhiều thì cấp bậc tăng càng lớn.

    Lục Nguyên vốn chỉ có bảy thiết tắc, kiếm thuật tuyệt đối không dưới văn minh cảnh bình thường.

    Bây giờ hắn tới tám thiết tắc, về mặt chiêu thức thực lực đã vượt qua văn minh cảnh bình thường, hơn phó chủ hoang ưng văn minh rồi.

    Kiếm thuật của Lục Nguyên tiến xa thì cảm thấy muốn ứng đối chiêu thứ ba mươi không khó khăn như đã tưởng.

    Ưngs đôi chiêu thứ ba mươi xong chiêu thứ ba mươi mốt trường kiếm xoay, cũng đỡ được.

    Bây giờ Lục Nguyên vận chuyển kiếm thuật đã tới mức thần kỳ.

    Cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng ở một bên cũng có cảm giác thần kỳ, phó chủ hoang ưng văn minh lòng rung động, không ngờ Lục Nguyên ở mặt chiêu thức đã vượt qua gã rồi.

    Kiếm thuật của Lục Nguyên tiến bộ ứng đối phó chủ hoang ưng văn minh tấn công hơi dư sức, chớp mắt đã qua ba mươi ba chiêu.

    Ba mươi ba chiêu bất bại!

    Vốn chiến tích cao nhất dưới văn minh cảnh là Cổ Thủy đối mặt lực chi văn minh Lực Thánh phó chủ văn minh thì đỡ ba mươi ba chiêu mới thua.

    Bây giờ Lục Nguyên là ba mươi ba chiêu không thua, tức là nói hắn đã sáng tạo kỷ lục mới.

    Bắt đầu thì có cao thủ Năm Mươi Thiên Bảng không phục Lục Nguyên xếp hạng hai, giờ có ai không phục chứ?

    Đáng tiếc là Lục Nguyên sáng tạo kỷ lục mới thì sao?

    Hắn vẫn sẽ chết trong tay phó chủ hoang ưng văn minh thôi.

    Thật khó mà tưởng tượng một người thế giới cảnh trốn thoát khỏi tay nhân vật văn minh cảnh.

    Lục Nguyên tập trung tinh thần hoàn tàn không để ý gì khác, chìm đắm trong thiên địa kiếm thuật chí cao vô thượng, tùy tay xuất kiếm, mỗi một kiếm đều cùng thiên địa hợp thành một thể, không còn chút sơ hở.

    Giao đấu thì chiêu thứ ba mươi bốn, ba mươi lăm, ba mươi sáu đã qua.

    Chớp mắt là ba mươi sáu chiêu không thua.

    Phó chủ hoang ưng văn minh lửa giận thiêu đốt, gã rất là tức giận, Lục Nguyên sáng tạo ra kỷ lục đương nhiên nỏi danh thiên hạ, cho dù hắn chết thì kỷ lục sẽ bị ghi nhớ kỹ trong kỷ nguyên này, trừ phi có ai phá vỡ kỷ lục của hắn.

    Lục Nguyên quang vinh thì phó chủ hoang ưng văn minh mất mặt, bị thế giới cảnh bình thường chống đến ba mươi sáu chiêu mà không bị đánh bại, gã đúng là không còn mặt mũi gì nữa.

    Chỉ cần Lục Nguyên tiếp tục chống chọi, càng qua nhiều chiêu số thì phó chủ hoang ưng văn minh càng mất hết mặt mũi.

    Phó chủ hoang ưng văn minh thật sự rất giận, gã quyết định dùng tuyệt học thật sự ' Ưng yến văn minh song sát.' phó chủ hoang ưng văn minh có một đối thủ cũ gọi là Võ Yến văn minh phó chủ.

    Vì giết chết Võ Yến văn minh phó chủ nên phó chủ hoang ưng văn minh mới sáng tạo ra một chiêu ưng yến văn minh song sát, vốn là tuyệt học đối phó địch thủ truyền kiếp nhưng nay sử dụng trên người Lục Nguyên.

    Đủ thấy Lục Nguyên chọc giận gã tới mức độ nào!

    Gã nhất định phải khiến Lục Nguyên chết!

    Chết không có chỗ chôn!

    Thiên bảng ngọc bi!

    Đại chiến kinh thiên!

    Lục Nguyên đối chiến với Hoang Ưng văn minh Phó chủ, cảnh giới Văn Minh.

    Mà nhìn một trận chiến này, tất cả Thiên bảng cự đầu khác chỉ có nước trợn mắt há mồm.

    Hiện giờ, bao gồm cả Mộ Dung Hồng Lệ bên trong, không có một ai có hứng thú, có thời gian mà để ý đến chuyện của Lý Thái Sử nữa.

    Mà Vạn Sĩ Tịch Mịch lại càng muốn mắng ra một tiếng: Móa nó!

    Hắn có thể không mắng sao?

    Hắn đã đứng thứ ba Thiên bảng lâu lắm rồi, mà đứng ở vị trí này, hắn phát hiện muốn tăng thêm một chút thực lực đều rất khó khăn.

    Nhưng sao đây, thực lực của Lục Nguyên lại không ngừng tăng lên, rõ ràng đã tới cuối Thiên bảng, mà lúc giao thủ với Văn Minh cảnh còn có thể tăng thêm thực lực, cái này để người khác đỡ thế nào đây.

    Vạn Sĩ Tịch Mịch bình thường cũng có vài phần kiêu ngạo, vì sao tên hắn lại gọi như vậy, là bởi vì hắn tự nhận mình là một cao thủ, mà cao thủ thì thường tịch mịch.

    Lúc đầu hắn muốn đặt là Vạn Thế Tịch Mịch, nhưng sau đó lại nghĩ phải khiêm tốn ẩn dấu một chút, cho nên liền đặt là Vạn Sĩ Tịch Mịch.

    Kết quả là hiện giờ hắn phát hiện cái gọi là cao thủ vạn thế tịch mịch lại nhàn đến đau cả hai quả trứng.

    Mà Lục Nguyên, Hoang chi tử đều không tịch mịch, chính mình không so được với họ thì còn tịch mịch cái rắm.

    Mà các cự đầu trên Thiên bảng khác cũng đều khiếp sợ vô cùng.

    Sự phấn khích của trận chiến này đã vượt xa nhận biết của họ.

    Hoang Ưng văn minh Phó chủ giận dữ, hắn định dùng đến chiêu “Ưng Yến Văn Minh Song Sát”, nhưng trong lòng lại nghĩ đây là tuyệt chiêu mạnh nhất của mình, dùng để giết chết Vũ Yến văn minh Phó chủ, nếu hiện giờ dùng thì trừ phi giết hết tất cả Thiên bảng cự đầu ở đây, bằng không một chiêu này sẽ rơi vào tay Vũ Yến văn minh Phó chủ, khi đó bí kỹ tuyệt học của mình sẽ lộ ra ngoài.

    Về phần giết sạch Thiên bảng cự đầu ở xung quanh thì cũng không khó, đối với Hoang Ưng văn minh Phó chủ thì tu vi của mấy người này cũng không tính là gì.

    Nhưng hắn lại không thể, mà cũng không dám làm như vậy.

    Sau lưng đại bộ phận Thiên bảng cự đầu này đều bó bóng dáng của các văn minh, hắn không dám một mình đắc tội nhiều văn minh như vậy, cho nên tạm thời vẫn không thể dùng một chiêu này.

    Tuy không định thi triển ra Ưng Yến Văn Minh Song Sát, nhưng trong lòng hắn vẫn tức giận, giờ khắc này sự tức giận đã tăng lên mức cao nhất rồi.

    Tốt lắm, đến lúc đó rồi.

    Lục Nguyên phát hiện Hoang Ưng văn minh Phó chủ vốn vẫn bình tĩnh rốt cuộc cũng lộ ra những sơ hở đầu tiên, cho nên liền không chút do dự dùng ra một kiếm tuyệt sát.

    Có sơ hở mà một kiếm đâm ra ở khoảng cách ngắn như vậy thì chắc chắn sẽ trúng, nhưng không biết điều này có tác dụng thực sự với Văn Minh cảnh hay không, lúc nàyLục Nguyên cũng đang đánh cược.

    Chương 1313-1315: Hoang Ưng phó chủ văn minh

    Đúng vậy, phòng thủ ba mươi sáu chiêu, làm sao hắn không muốn phản kích cơ chứ.

    Từ trước tới giờ tính cách của Lục Nguyên đều là to gan lớn mật, cho nên hắn ngang nhiên phản kích.

    Đây là một kiếm cực cô, cực độc, cực hàn, cực lãnh, cực tuyệt, cực diệt.

    Đây là một kiếm cực tốc, cực ám, cực khủng, cực trí, cực vô, cực tử.

    Dưới một kiếm này, không có đường tránh.

    Hoang Ưng văn minh Phó chủ cũng phát hiện một kiếm này không có đường tránh, đây là một kiếm thế nào!

    Hoang Ưng văn minh Phó chủ đột ngột trúng chiêu, một kiếm này trực tiếp chém lên bên trái khuôn mặt hắn.

    Thành công rồi!

    Lục Nguyên cũng biết giờ phút này hắn đã thành công.

    Lúc này hắn đem tất cả pháp lực quán chú vào một kiếm, mười thành pháp lực, không đúng, còn cao hơn vậy nữa, mười một thành pháp lực, mười hai thành pháp lực, tất cả đều bạo phát ra!

    Bạo cho ta!

    Lục Nguyên quát dài một tiếng, toàn bộ pháp lực bạo phát, chỉ trong nháy mắt đã đánh lên mặt Hoang Ưng văn minh Phó chủ.

    Tất cả pháp lực kích phá!

    Lục Nguyên cảm giác chỗ mình đánh trúng cứng rắn đến cực điểm, nhưng tất cả pháp lực mình bạo phát vẫn phá được một tầng da, chỉ có điều sau đó lại không đánh trúng huyết nhục bên trong.

    Đánh bị thương rồi!

    Đánh bị thương rồi!

    Lục Nguyên đánh thương Hoang Ưng văn minh Phó chủ!

    Cái này!

    Vốn thành tích cao nhất của việc giao thủ giữa cao thủ Văn Minh cảnh và dưới Văn Minh cảnh là Cổ Thủy thua sau ba mươi ba chiêu.

    Nhưng lần đó, Cổ Thủy là nhân vật đứng đầu Thiên bảng, bất kể hắn dùng thủ đoạn gì cũng không thương tổn được một sợi lông tơ của Lực Thánh văn minh Phó chủ.

    Mà hiện giờ, Lục Nguyên chẳng qua chỉ chống đỡ đến ba mươi sáu chiêu lại đã thương tổn được Hoang Ưng văn minh phó thủ, mà người này thì tuyệt đối không yếu hơn Lực Thánh văn minh Phó chủ, Lục Nguyên bây giờXXnhiên đã mạnh hơn Cổ Thủy – người hùng bá vị trí đệ nhất Thiên bảng đương thời.

    Nhưng rốt cuộc là bị thương đến mức nào?

    Đông đảo Thiên bảng cự đầu không khỏi nhìn qua, phát hiện Lục Nguyên đã sớm lui lại.

    Hắn nào dám không lùi, nếu không lùi thì kiếm trong tay đã sớm bị phá hủy, đây còn là do hắn đã gia trì thêm vào.

    Nếu không phải như vậy thì Dưỡng Ngô kiếm đã sớm bị phá hủy rồi.

    Mà Hoang Ưng văn minh Phó chủ cũng không khỏi ngẩn ra, hắn sờ sờ mặt trái của mình.

    Trên mặt trái có một vết thương bởi kiếm, thật ra cũng chẳng thể nói là vết thương, vẻn vẹn chỉ rách da một chút mà thôi, hơn nữa còn cực ngắn.

    Nhưng đối với Hoang Ưng văn minh Phó chủ mà nói thì đã vô cùng nhục nhã rồi.

    Hắn chưa từng chịu sự nhục nhã như vậy, hơn nữa nỗi nhục này đã không lau đi được nữa, về sau có nhiều Văn Minh cảnh tụ hội, chỉ cần nói một câu:

    - Ngươi xem, đó chính là Hoang Ưng văn minh Phó chủ, kẻ bị Thế Giới cảnh đánh thương.

    - Vậy cũng quá mất mặt a.

    Văn Minh cảnh và Thế Giới cảnh chênh lệch quá lớn, Hoang Ưng văn minh Phó chủ có thể tưởng tượng hắn sẽ bị chê cười vĩnh viễn.

    Hắn muốn Lục Nguyên chết, hơn nữa chết thật thảm.

    Lúc này đây hắn không dùng Ưng Yến Văn Minh Song Sát, loại tuyệt chiêu này cần phải lưu trữ, hắn tính dùng một tuyệt chiêu khác là “Vạn Ưng Văn Minh Sát Pháp”.

    Tuyệt chiêu này cũng cực kỳ hung mãnh, có thể đem người ta chia làm vạn phần, khuyết điểm duy nhất là đã bị kẻ địch cũ Vũ Yến văn minh Phó chủ nhìn thấy hai lần, mà cũng hơi yếu hơn Ưng Yến Văn Minh Song Sát, nhưng chỉ thế thôi là đủ rồi.

    Hiện giờ, Hoang Ưng văn minh Phó chủ liền định dùng ra một chiêu này.

    Hai tay hắn dường như muốn khuấy động thiên địa văn minh, văn minh khí tức sắc bén vô tận tụ tập trong tay hắn.

    Dấu vết văn minh xung quanh toàn bộ tụ tập lại, mà thiên quỹ văn minh cũng bắt đầu chớp lên dưới khí thế của tuyệt chiêu này.

    Cái gọi là văn minh thiên quy này là một chiêu thức của Văn Minh cảnh.

    Văn minh thiên quỹ cơ bản là được sử dụng với người có thực lực thua xa mình, phần lớn là dùng cho Thế Giới cảnh.

    Văn minh thiên quỹ này có tác dụng gì?

    Nói như vậy, trong thời gian một Văn Minh cảnh hàng lâm, tiêu tốn một ít thời gian là có thể bày ra văn minh thiên quỹ ở một chỗ.

    Mà trong văn minh thiên quỹ, người không đạt tới Văn Minh cảnh căn bản không thể lao ra ngoài, chỉ có đường chết mà thôi.

    Thế Giới cảnh căn bản là không thể chạy khỏi văn minh thiên quỹ.

    Trước khi hàng lâm thì Hoang Ưng văn minh Phó chủ đã tốn một ít thời gian bày ra văn minh thiên quỹ, Lục Nguyên không thể chạy thoát khỏi đây được.

    Bây giờ hắn bị Lục Nguyên chọc giận, muốn dùng ra tuyệt chiêu, văn minh thiên quỹ cũng bắt đầu chớp lên.

    Khi văn minh thiên quỹ bắt đầu chớp lên, Lục Nguyên cũng lập tức động.

    Trong nháy mắt kéo ra vài đạo tàn ảnh, đám người còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã chạy ra khỏi văn minh thiên quỹ.

    Biến hóa như vậy làm cho Thiên bảng cự đầu xung quanh không khỏi ngẩn ra, đây tính là cái gì?

    Đang đánh hay mà lại chạy.

    Hoang Ưng văn minh Phó chủ cũng không khỏi ngẩn ngơ, nhưng hắn là văn minh Phó chủ, lập tức liền suy nghĩ cẩn thận rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.

    Thật ra lần chiến đấu với Văn Minh cảnh này của Lục Nguyên, đánh cực kỳ đặc sắc!

    - Đặc sắc, thật đặc sắc!

    Hoang Ưng văn minh Phó chủ tán thưởng một tiếng:

    - Hay cho Lục Nguyên ngươi!

    Hắn thấy mấy Thiên bảng cự đầu khác đang chẳng hiểu gì, không khỏi mỉm cười:

    - Trong Thiên bảng xuất hiện một nhân vật, Vạn Sĩ Tịch Mịch, chắc ngươi cũng hiểu sơ sơ về biểu hiện trong trận chiến này của Lục Nguyên.

    Vạn Sĩ Tịch Mịch còn đang mê hoặc, nhưng được Hoang Ưng văn minh Phó chủ nhắc nhở như vậy thì cũng lập tức hiểu được.

    Hoang Ưng văn minh Phó chủ khoanh tay mà đứng, hắn vừa rồi còn cực hung cực ác, nhưng hiện giờ khí chất lại chuyển, sâu như biển khơi:

    - Ở lúc bắt đầu, Lục Nguyên đã biết hắn tuyệt đối không phải đối thủ của ta, đồng thời chắc cũng đã dùng thần niệm cảm ứng được văn minh thiên quỹ xung quanh.

    Hắn biết mình không thoát khỏi đó được, cho nên liền nảy ra một kế.

    - Bước đầu tiên, hắn giao thủ với ta, thi triển ra tất cả kiếm thuật của mình, trừ bỏ kiếm cuối cùng tổn thương được ta.

    Dưới tình huống như thế, hắn đã sắp chống đỡ không nổi, nhưng vẫn tuyệt đối không sử dụng một kiếm đó, thẳng cho đến lúc hắn đột phá trong lúc chiến đấu, cầm cự được ba mươi sáu chiêu không thua.

    Như vậy đã sớm vượt qua kỷ lục vốn có của Cổ Thủy, và cũng chọc giận được ta.

    - Mặc dù lúc đó lửa giận của ta đang thịnh, nhưng còn không định dùng ra tuyệt chiêu Văn Minh cấp.

    Cho nên, ở chiêu thứ ba sáu thì lửa giận của ta đã thịnh, lộ ra sơ hở, lúc đó mới dùng ra một kiếm tuyệt sát cuối cùng đó khiến ta bị thương.

    Thật ra ba mươi sáu chiêu đầu kia đều là vì làm đệm cho một kiếm đó, đều là vì chọc giận ta.

    - Mà hắn dùng ra một kiếm tuyệt sát, khiến ta bị thương, lại đem lửa giận của ta đẩy đến cực điểm.

    Mục đích của hắn là muốn ta sử dụng ra tuyệt chiêu văn minh cấp, mà nếu ta sử dụng thì tự nhiên sẽ tạo ra một lỗ hổng tại văn minh thiên quỹ xung quanh, hắn cũng liền thuận lợi đào tẩu.

    Hoang Ưng văn minh Phó chủ chậm rãi nói:

    - Từng bước, từng bước một, hay cho Lục Nguyên, thật sự là một chiến thuật thông minh.

    Hơn nữa vừa gặp ta mà đã nghĩ ra chiến thuật như vậy, rồi còn cho ta một vố để đào tẩu, hay cho Lục Nguyên!

    - Hơn nữa kiếm thuật của hắn thật không đơn giản.

    Với kiếm thuật như vậy, bỏ vào trong hàng ngũ văn minh Phó chủ cũng tuyệt đối là rất cao, chiêu thức năng lực của hắn còn trên ta.

    Hoang Ưng văn minh Phó chủ thản nhiên nói, hắn đã thừa nhận điểm này.

    - Hay cho Lục Nguyên, hay cho kiếm thuật.

    - Hay cho Lục Nguyên, hay cho chiến thuật.

    Hoang Ưng văn minh Phó chủ khen ngợi Lục Nguyên từ tận đáy lòng:

    - Giết chết người như vậy thật là việc sảng khoái trong cuộc đời, bây giờ ta cảm thấy rất có động lực.

    Lục Nguyên, ta sẽ không buông tha ngươi dễ dàng vậy đâu.

    Nghe Hoang Ưng văn minh Phó chủ phân tích như vậy, mọi người mới biết Lục Nguyên cư nhiên nghĩ ra một chiến thuật như vậy khi chiến đấu, sau đó lại thêm cả kiếm thuật của hắn.

    Đông đảo Thiên bảng cự đầu rót cuộc hiểu được, tên Lục Nguyên này quá mạnh mẽ, Hoang chi tử thua tuyệt đối không oan, đổi làm Hoang chi tử vào vị trí đó thì chắc chắn không thể có chiến tích như vậy được.

    Mà chiến tích này cũng khá làm cho người ta sợ hãi!

    Hoang Ưng văn minh Phó chủ giải thích một loạt chiến thuật mà Lục Nguyên dùng vừa rồi, không nhanh không chậm.

    Hiển nhiên là cũng tương đối chắc chắn, Hoang Ưng văn minh Phó chủ chắp tay sau người, thản nhiên nói:

    - Nhưng muốn chạy trốn từ tay ta thì như vậy còn chưa đủ, ta là Hoang Ưng văn minh Phó chủ, đại biển cho ý nghĩa của Ưng, mà một trong những ý nghĩa đó là tốc độ.

    Đúng vậy, tốc độ!

    Tốc độ cực không tầm thường!

    Cho nên, đụng phải Hoang Ưng văn minh Phó chủ thì Lục Nguyên chỉ có nước chết, tuy rằng biểu hiện vừa rồi của Lục Thiên tương đối đặc sắc.

    Hoang Ưng văn minh Phó chủ phóng người ra, đuổi theo hướng Lục Thiên chạy trốn.

    Tuy Lục Nguyên trốn được khỏi Văn Minh Thiên Quỹ, nhưng hiện giờ còn chưa chạy thoát.

    Hoang Ưng văn minh Phó chủ cũng chẳng tin tốc độ của Lục Nguyên sẽ nhanh hơn hắn.

    Hắn quét mắt nhìn xung quanh một vòng nhưng không phát hiện ra Lục Nguyên, đợi đã, thẩy rồi!

    Hoang Ưng văn minh Phó chủ phóng nhanh tới, cuối cùng dừng trên một truyền tống trận đang sáng lấp lóe.

    Tòa Truyền tống trận pháp này hơi khác với những truyền tống trận bình thường.

    Trên truyền tống trận này tràn ngập chữ “Đổ”.

    Đây là Đổ chi truyền tống trận.

    Đổ chi truyền tống trận còn được gọi là truyền tống trận ngẫu nhiên, là một loại truyền tống trận khá quái dị.

    Chỉ cần là khoảng cách trong vòng ngàn vạn dặm thì nó có thể tùy thời truyền tống, hơn nữa hoàn toàn ngẫu nhiên, không thể tra tìm được ra phương hướng.

    Ở gần thiên bảng ngọc bi tổng cộng có ba cái Đổ chi truyền tống trận như vậy, Lục Nguyên rõ ràng đã sử dụng cái này.

    Lần này thì khó rồi!

    Không ngờ được rằng Lục Nguyên cư nhiên lại dùng Đổ chi truyền tống trận để chạy trốn.

    Bây giờ rốt cuộc không biết hắn đã đi nơi nào, nó không dễ tìm ra được như truyền tống trận bình thường.

    Hoang Ưng văn minh Phó chủ cười lạnh lùng, đúng vậy, Đổ chi truyền tống trận tuy khá phiền phức nhưng nó nhiều nhất chỉ giúp Lục Nguyên sống lâu thêm một khoảng thời gian ngắn mà thôi.

    Muốn ngăn cản sự đuổi giết của mình, điều này là hoàn toàn không có khả năng, nằm mơ giữa ban ngày mà thôi.

    Lần này Hoang Ưng văn minh Phó chủ cũng lấy ra bản lĩnh thật sự, cũng chính là văn minh thân pháp Ưng Phi Cửu Thiên.

    Văn minh thân pháp Ưng Phi Cửu Thiên!

    Đây là một bộ công pháp lấy nhanh mà nổi tiếng trong năm kỷ nguyên của Văn Minh cảnh, thật đúng là không có bao nhiêu người nhanh hơn.

    Trong chớp mắt, Hoang Ưng văn minh Phó chủ đã di động, biết mất trong không khí.

    Mà những Thiên bảng cự đầu trên Thiên bảng cũng đều phản ứng lại, hiện giờ hai cái Văn Minh chi thể đều rơi vào trong tay Lục Nguyên, nếu Lục Nguyên bị Hoang Ưng văn minh Phó chủ giết chết thì cũng là rơi vào tay Thái Cổ Văn Minh, rồi cuối cùng sẽ đến tay Hoang chi tử, công sức của mấy Thiên bảng cự đầu này sẽ biến thành uổng phí.

    Một lần hi vọng, một lần hi vọng.

    Nhưng những Thiên bảng cự đầu này đã sớm trải qua rất nhiều hi vọng và thất vọng rồi.

    Nhưng lại không có một ai bỏ cuộc cả.

    Trở thành Văn Minh thì sẽ hoàn toàn khác trước, cho nên Văn Minh có khó nữa thì mấy người này vẫn sẽ cố gắng.

    Đương nhiên, tin tức về một trận chiến này cũng nhanh chóng phát tán.

    - Cái gì?

    Thiên bảng chi chiến, người thắng cuối cùng cư nhiên là Lục Nguyên?

    - Nhân vật như Cổn Bằng vương mà cũng chết trong tay Hoang chi tử?

    - Hoang chi tử cuối cùng lại thua trong tay Lục Nguyên?

    - Tên Lục Nguyên kia cư nhiên lại phá vỡ kỷ lục, chống đỡ được ba mươi sáu chiêu dưới tay Văn Minh cảnh.

    - Nghe nói, Lục Nguyên không những phá vỡ kỷ lục mà còn đánh thương Hoang Ưng văn minh Phó chủ, chém ra một đạo vết thương nhỏ.

    - Không thể nào!

    - Đâu thể giả được, nhiều Thiên bảng cự đầu chứng kiến như vậy cơ mà.

    - Điều này, ta nghe từ Tiêu QuanTài đứng thứ mười một Thiên bảng nói, quả thật là như vậy.

    Một người thân hình cao gầy nói.

    - Thì ra huynh đài còn quen biết với Tiêu Quan Tài đứng thứ mười một trên Thiên bảng, thất kính, thất kính…

    Người bên cạnh lập tức liên tục nói thất kính.

    Ở Trung ương thiên triều, cự đầu thứ mười một trên Thiên bảng cũng là nhân vật khá có địa vị.

    Mà người có thể quen biết và được Tiêu Quan Tài đúng thật là rất có mặt mũi.

    - Ngay cả êu cự đầu cũng xác nhận như vậy, xem ra việc này là sự thật.

    - Không ngờ rằng Lục Nguyên hung mãnh như vậy, lấy Thế Giới cảnh đả thương Văn Minh cảnh, có lẽ hắn đã là đệ nhất nhân ở kỷ nguyên này rồi.

    - Đúng vậy, nhưng cái Văn Minh Thiên Quỹ kia đột phá thế nòa vậy?

    Một cái Văn Minh Thiên Quỹ do Văn Minh cảnh mang theo.

    - Điều này thì rất dài dòng.

    Người quen biết Tiêu Quan Tài kia có thể chính là bạn tốt của hắn, cư nhiên kể lại mọi việc diễn ra ở Thiên bảng một lần.

    Những người ở đây không thể không nói một tiếng phục.

    Đối mặt với Văn Minh cảnh, chỉ trong nháy mắt đã nghĩ ra được chiến thuật như vậy, có thể không phục sao?

    - Nhưng Lục Nguyên muốn trốn thì không đơn giản như vậy.

    Người cao gầy quen biết Tiêu Quan Tài kia nói tiếp:

    - Đối thủ là Hoang Ưng văn minh Phó chủ, tốc độ của người này xếp hàng đầu trong các văn minh phó chủ, cũng chỉ có Vũ Yến văn minh phó chủ mới có thể phân cao thấp với hắn trong mảng tốc độ.

    - Giống như Lục Nguyên có quan hệ với Kiếm Linh đế cơ – con gái thứ tư của Pháp Cổ văn minh, Hoang Ưng văn minh phó chủ đuổi giết Lục Nguyên, chẳng lẽ Pháp Cổ văn minh sẽ không ra tay giúp đỡ sao?

    - Hoang Cổ văn minh, Tiên Cổ văn minh, hai cái văn minh này sớm đã đem quân đến trước cửa Pháp Cổ văn minh rồi.

    Bây giờ đến thân còn lo chưa xong thì làm sao có thời gian rảnh rỗi mà cứu Lục Nguyên.

    - Trời ạ, Hoang cổ văn minh và Tiên cổ văn minh cư nhiên lại đưa quân đến, xem ra muôn đời thái bình của Trung ương Thiên triều đã sắp kết thúc rồi.

    Người ở đây đều ý thức được, hai đại văn minh đưa quân đến bên cạnh Pháp Cổ văn minh tuyệt đối sẽ không vẻn vẹn chỉ vì Lục nguyên.

    Ngũ đại cổ văn minh chia làm hai phe, Tiên Cổ, Hoang Cổ và Phật Cổ đối phó với Pháp Cổ và Vũ Cổ, đây là điều mà ai cũng biết.

    Hiện giờ xem ra thái bình thịnh thế đã đến hồi kết thúc, hai phe cạnh tranh với nhau cư nhiên đã đến mức này.

    - Nếu là Hoang Cổ và Tiên Cổ làm như vậy, Pháp Cổ có lẽ sẽ không ra tay, như vậy Lục Nguyên chỉ có thể dựa vào chính mình.

    - Đúng vậy, nhưng Lục Nguyên muốn dựa vào chính mình chạy trốn khỏi tay Hoang Ưng văn minh phó chủ thì nói dễ hơn làm.

    Một cái Thế Giới cảnh chạy thoát khỏi tay Văn Minh cảnh, chỉ có một khả năng là người kia dở hơi mà thôi.

    - Đúng vậy, Lục Nguyên chết chắc rồi.

    - Đúng rồi, ta cũng nghe nói, Hoang chi tử chính đang được sự bồi dưỡng mạnh mẽ của Hoang Cổ văn minh, đang đột phá vào Văn Minh cảnh.

    - Hoang chi tử thật tốt số, vừa thua Lục Nguyên trong trận chiến ở Thiên bảng thì lập tức đã được một cổ văn minh toàn lực bồi dưỡng, trùng kích vào Văn Minh cảnh.

    Mà Lục Nguyên thì trái lại, là người thắng mà lại bị Hoang Ưng văn minh phó chủ đuổi giết, đây quả đúng là tư chất như nhau nhưng số mệnh thì khác nhau mà.

    - Đâu phải, ai nói Lục Nguyên xuất thân từ một Kiếm môn, mà Hoang chi tử lại xuất thân từ cổ văn minh cơ chứ.

    Đệ tử của văn minh chi chủ.

    - Lục Nguyên quả là thần tượng của bình dân chúng ta, xuất thân từ một nơi thấp kém như vậy mà có thể đi tới mức này.

    - Cũng chưa chắc a, tên Lục Nguyên kia có giao hảo với Kiếm Linh đế cơ của Pháp Cổ văn minh, chỉ sợ Pháp Cổ văn minh cũng dụng tâm bồi dưỡng hắn, không coi là tự mình phấn đấu.

    Một người khác đưa ra quan điểm phản đối, nhưng lập tức bị rất nhiều người cười nhạo, bởi vì như vậy thật quá buồn cười.

    Pháp Cổ văn minh đúng là có giúp Lục Nguyên, nhưng đại bộ phận thực lực của Lục Nguyên đều do chính hắn phấn đấu ra, dù sao Pháp Cổ văn minh dùng Pháp, còn Lục Nguyên lại dùng Kiếm, đây là khái niệm hoàn toàn khác nhau.

    Một đạo Văn Minh Chi Kích xẹt qua không trung, cắt ngang bầu trời, càn nát mặt đất, phá diệt tinh cầu.

    Đại biểu cho Vạn cổ, biểu thị văn minh.

    So sánh với Văn Minh, tinh cầu, trời đất lại có vẻ nhỏ bé như vậy.

    Lục Nguyên thật ra cũng muốn tránh đạo công kích này, nhưng hiện giờ đã không thể tránh.

    Cho nên cũng chỉ có thể vận dụng hết lực lượng toàn thân, dùng ra một kiếm mạnh nhất của mình, vung lên ngăn cản.

    Rắc!

    Trên Dưỡng Ngô kiếm tiên chớp mắt đã xuất hiện dấu hiện nứt gãy, mà đồng thời Lục Nguyên cũng văng mạnh ra cả vạn trượng, không khỏi phun một ngụm máu.

    Lục Nguyên thúc dục pháp lực vận chuyển toàn thân cho dễ chịu hơn, nhưng vẫn cực kỳ đau đớn.

    Sau đó lại chuyển một đạo chính khí vào trên thân Dưỡng Ngô kiếm tiên, khiến cho nó khôi phục lần nữa.

    Nếu không phải hắn và Dưỡng Ngô kiếm tiên thực sự quá xứng đôi thì một thanh kiếm tiên như vậy s có thể kháng cự công kích của Văn Minh cảnh.

    Thanh kiếm tiên này đã nát gãy mấy chục lần, nhưng cũng được làm lại mấy chục lần.

    Chạy trốn lâu như vậy, Lục Nguyên đã cảm giác không thể trốn thoát.

    Dọc theo đường đi này, hắn đã dùng tất cả các loại thủ đoạn, trong đó có vài lần chơi khăm được Hoang Ưng văn minh phó chủ một chút, nhưng bất kể có dùng thủ đoạn gì thì tên kia vẫn rất nhanh là có thể tìm được hắn.

    Đây là uy lực của Văn Minh cảnh, trước thực lực tuyệt đối, tất cả mưu mô đều là trò cười.

    Hoang Ưng văn minh phó chủ đứng giữa hư không vạn trượng phía ngoài:

    - Chậc, rốt cuộc hết cách rồi à?

    Dọc đường đi này ta cũng cảm thấy ngươi thực sự rất khá, đáng tiếc, đụng phải Văn Minh cảnh như ta đuổi giết, ngươi có giỏi hơn nữa cũng vô dụng, cuối cùng vẫn phải chết dưới tay ta thôi.

    - Bây giờ thì đi chết đi!

    Hoang Ưng văn minh phó chủ giơ tay lên, mấy đạo vũ mao màu trắng bay ra.

    Lục Nguyên không cam lòng cứ chết như vậy, tuy toàn thân hắn đã sớm bị trong thương, nhưng hiện giờ thì bắt buộc phải liều mạng thôi.

    Dưỡng Ngô kiếm tiên trôi nổi giữa không trung, nhưng vào lúc này, vài chiếc vũ mao đại biểu cho Văn Minh bay đến, lướt thẳng về phía vũ mao của Hoang Ưng văn minh phó chủ.

    So sánh hai loại vũ mao với nhau thì cái của Hoang Ưng văn minh phó chủ dày hơn, nặng hơn, thô hơn khá nhiều.

    Còn loại vũ mao xuất hiện sau kia thì nhẹ hơn, tinh xảo hơn, sáng hơn.

    Mỗi phương hai chiếc văn minh chi vũ, tổng cộng bốn chiếc nổ tung giữa hư không, cư nhiên ngang ngửa với nhau.

    Hoặc là nói, người đến còn hơi chiếm thượng phong.

    - Ai nói Lục Nguyên phải chết.

    Ta đến đây, Lục Nguyên đương nhiên sẽ sống.

    Một giọng nói vang lên, đây rõ ràng là giọng nữ, điều này làm Lục Nguyên không khỏi ngẩn ra.

    Tại thời điểm như thế này cư nhiên là một nữ tử tới cứu mình.

    Trong ấn tượng của hắn, dường như không có nữ tử như vậy, rốt cuộc đây là ai?

    Hằng Nga?

    Không giống, nghe nói Tiên Cổ đang đuổi theo Hằng Nga, chính nàng ta cũng khó lo cho chính mình.

    Vậy thì là ai?

    Nhưng bất kể đó là ai thì đây cũng là lần đầu tiên trong đời hắn được một nữ nhân cứu!

    Hoang Ưng văn minh phó chủ nhìn về phía hư không:

    - Là ngươi, xuất hiện đi.

    - Chà, xem ra làm đối thủ lâu năm có khác, ta chỉ vẻn vẹn ra tay một lần là đoán ra liền.

    Trên hư không hắc ám truyền đến một tiếng cười nhè nhẹ giòn tan.

    Lập tức, trên hư không liền xuất hiện một trận gió, đây là một cỗ gió to, khi cơn gió dừng lại thì nơi đó đã xuất hiện một nữ tử rất tinh xảo.

    Đây đúng là một nữ tử cực kỳ tinh xảo, có dung nhan tinh xảo, lông mi tinh xảo, đôi môi tinh xảo, ánh mắt thì tràn ngập linh tính.

    Vóc người nữ tử không cao, là loại hình nhỏ nhắn đáng yêu.

    Cô ta ăn mặc khá thoáng mát, trên người mặc một chiếc áo ngắn tũn, phía dưới là váy ngắn màu đen để lộ ra cặp đùi trắng như tuyết, thật sự là thanh xuân bức người.

    Hơn nữa, đây cũng là nữ tử ăn mặc “thoáng” nhất từ trước đến giờ mà Lục Nguyên nhìn thấy, cặp đùi và cả phần bụng trắng nõn đều lộ ra.

    Lục Nguyên không khỏi ngẩn ra.

    Nữ tử này là ai?

    Hoang Ưng văn minh phó chủ chắp tay sau lung, nói:

    - Vũ Yến văn minh phó chủ, cư nhiên lại là ngươi.

    - Đúng vậy, là ta.

    Nữ tử tinh xảo như búp bê ăn mặc thoáng mát kia gật gật đầu.

    Vị nữ tử này là Vũ Yến văn minh phó chủ, như vậy là thuộc về Vũ Cổ văn minh.

    Nhưng mình và Vũ Cổ văn minh giống như không hề có giao tình gì a, Lục Nguyên cũng không khỏi ngẩn ra.

    Hoang Ưng văn minh phó chủ nhìn về phía Vũ Yến văn minh phó chủ, thật ra hai người là tử đối đầu, lúc ấy hắn sáng chế ra Ưng Yến Văn Minh Song Sát là vì để đối phó với Ưng Yến văn minh phó chủ.

    Nhưng hiện giờ, Vũ Yến văn minh phó chủ rõ rang đã hiện thân, Hoang Ưng văn minh phó chủ nhìn về phía Vũ Yến văn minh phó chủ, hắn rất có xúc động muốn quyết đấu với nàng, nhưng vẫn cố gắng đè nén xuống:

    - Ngươi muốn cản ta?

    Hôm nay ta đến vì Lục Nguyên, hắn và Vũ Cổ văn minh của ngươi không hề có quan hệ gì, nếu ngươi chịu tránh ra thì ta sẽ hai tay đưa lên hai mươi Thiên cấp linh mạch.

    Ở Thế Giới cảnh, cơ bản một Thiên bảng cự đầu chỉ có một cái Thiên cấp linh mạch.

    Mà hiện tại, ở Văn Minh cảnh như Hoang Ưng văn minh thánh chủ, tiện tay là có thể đưa ra hai mươi Thiên cấp linh mạch.

    Chênh lệch tài nguyên giữa Thế Giới cảnh và Văn Minh cảnh rốt cuộc lớn đến thế nào, nhìn vào đây là có thể thấy được.

    Chương 1316-1318: Vũ Yến Phó chủ văn minh

    Vũ Yến văn minh phó chủ lắc đầu cười:

    - Thật không may, người ta muốn cứu là Lục Nguyên.

    - Nói như vậy cũng chỉ có giao thủ mà thôi.

    Hoang Ưng văn minh phó cũng không nhiều lời nữa, chỉ trong nháy mắt đã tế ra vũ mao, hắn cũng không có ý định vừa lên đã dùng tuyệt chiêu Ưng Yến Văn Minh Song Sát, tuyệt chiêu như vậy phải đợi đến thời cơ tốt mới nên dùng, mà hiện tại rõ rang không phải thời điểm.

    Mà Vũ Yến văn minh phó chủ cũng tế ra vô số vũ mao văn minh, hai người giao thủ trên giữa hư không.

    Hai đại Văn Minh cảnh giao thủ, vô số Văn Minh Thiên Quỹ, Văn Minh ngân tích vỡ tan giữa hư không.

    Đây là cuộc giao thủ kinh thiên động địa.

    Lục Nguyên nhìn cuộc giao thủ này, chỉ cảm thấy kinh tâm động phách.

    Vô số Văn Minh ngân tích bạo tạc giữa hư không, vô số Văn Minh chiêu số va chạm.

    Tuy hai đại Văn Minh cảnh cũng khống chế một chút, nhưng tinh cầu ở hai bên lại đang không ngừng bị vỡ nát.

    Bên cạnh tổng cộng có mười chin cái tinh cầu, còn có một tinh cầu có người sống.

    Nhưng hai đại văn minh cảnh cũng chẳng quan tâm trên đó có người hay không, trực tiếp đánh nát là xong.

    Có thể nói, tới Thế Giới cảnh đỉnh phong, đại bộ phận bọn họ đã không coi tính mạng của người bình thường ra gì nữa.

    Cũng chỉ có trường hợp cực kỳ đặc biệt như Lục Nguyên mới có thể vẫn coi trọng sinh mạng con người.

    Trên cơ bản, Lục Nguyên là người giết người ít nhất trong khoảng thực lực này, không có một trong.

    Số người Lục Nguyên giết ngay cả một trăm năm mươi cũng chẳng đến.

    Cả hành trình tu luyện dài như vậy mà mới chỉ giết chút người đó, Lục Nguyên quả thực chính là nhân vật điển hình về việc không giết người.

    Lại nói, khi Lục Nguyên xem cuộc chiến thì chỉ cảm thấy cực kỳ xúc động, cảm giác rất nhiều thủ đoạn đều mới nghe lần đầu, mới thấy lần đầu.

    Nếu hắn đạt tới Văn Minh cảnh thì cũng có thể dùng ra rất nhiều thủ đoạn, nhưng hiện nhiên bây giờ hắn còn không thể.

    Nhưng vào lúc này, chỉ thấy Vũ Yến văn minh phó chủ đang đứng giữa hư không bỗng lật tay, mà trên vai phải Hoang Ưng văn minh thánh chủ đã cắm một chiếc vũ mao.

    Một chút máu tươi chảy ra, một kích kia tạo nên vết thương lớn hơn một kiếm tuyệt sát của Lục Nguyên rất nhiều.

    Mà Hoang Ưng văn minh thánh chủ cũng xanh cả mặt, hắn đã thất bại dưới tay Vũ Yến văn minh phó chủ ba lần, hiện giờ lại thêm một lần nữa.

    Tuy rằng cùng một kỷ nguyên, nhưng thực lực cũng có cao có thấp.

    Vũ Yến văn minh phó chủ liền tính là chiến lực cực cao, còn Hoang Ưng văn minh phó chủ thì lại hơi thấp.

    Hoang Ưng văn minh phó chủ thét dài một tiếng:

    - Vũ Yến văn minh phó chủ, giang sơn không đổi, nước biếc chảy dài, sớm muộn gì cũng có ngày ta đánh bại ngươi!

    Lại thét dài thêm một tiếng, Hoang Ưng văn minh thánh chủ biến mất giữa hư không.

    Vũ Yến văn minh phó chủ cũng hạ xuống trước người Lục Nguyên, đôi mắt sáng quắc đánh giá hắn.

    Mà bộ trang phục của thoáng của nàng cũng gây cho Lục Nguyên áp lực khá lớn, hắn chưa từng thấy cô gái nào ăn mặc to gan lớn mật như vậy.

    Vũ Yến văn minh phó chủ nở một nụ cười tinh khiết:

    - Cũng là một cậu nhóc tuấn tú, không tồi.

    Ta quyết định cho ngươi tư cách theo đuổi ta, nói không chừng ta sẽ chọn ngươi làm bạn lữ song tu đấy nha.

    Lời của nàng làm cho áp lực của Lục Nguyên càng lớn thêm.

    Thật ra Vũ Yên văn minh phó chủ nói đều là thật lòng.

    Song tu là một việc rất bình thường, không thấy thể tử của Pháp Cô văn minh chi chủ là Mộng Hồ đế hậu cũng là một văn minh phó chủ cấp sao.

    Nam nhân muốn tìm bạn lữ song tu còn dễ, có thể chọn người thực lực yếu hơn.

    Văn Minh cảnh chọn Thế Giới cảnh là được rồi.

    Mà nữ nhân muốn tìm bạn lữ thì lại không dễ.

    Nữ nhân như vậy không thể tìm người tu vi yếu hơn mình làm bạn lữ.

    Mà ở vùng đất Trung ương Thiên Triều này, Văn Minh cảnh tổng cộng chỉ có mấy trăm người mà thôi, hơn nữa trong đó nam chiếm phần lớn.

    Nhưng loại đi thế lực đối địch thì cũng coi như ít mất một nửa, lại thêm tính cách không hợp, không đủ thẩm mỹ, hay đã có bạn lữ song tu thì nữ nhân Văn Minh cảnh muốn tìm bạn lữ cũng khá là khó.

    Ngay từ đầu Vũ Yến văn minh phó chủ đã thấy Lục Nguyên rất thuận mắt, cũng biết chỉ cần hắn không chết thì trùng kích vào Văn Minh cảnh cũng không quá khó khăn, về sau trở thành Văn Minh chi chủ cũng không phải không có khả năng.

    Nàng càng nhìn Lục Nguyên lại càng thuận mắt, cho nên mới nói ra một câu như vậy.

    Lục Nguyên trước giờ không tiếp xúc với nữ nhân có tác phong lớn mật như vậy, cho nên nhất thời cũng không biết đáp thế nào.

    Thật đúng là quá non mà!

    Vũ Yến văn minh phó chủ cảm khái một tiếng, nàng đạt đến Văn Minh cảnh đã khá lâu rồi, sao có cơ hội tiếp xúc với nam tử trẻ tuổi mà lại “non” như vậy, trong lòng nổi lên hứng thú chọc ghẹo Lục Nguyên.

    Lục Thiên chắp tay cúi người:

    - Ơn cứu mạng, ngày sau có cơ hội chắc chắn sẽ báo đáp.

    Ơn cứu mạng đương nhiên nhất định phải báo, Lục Nguyên thi lễ bày tỏ sự trang trọng.

    Vũ Yến văn minh phó chủ vốn tính trêu Lục Nguyên một chút, nhưng hiện giờ lại bị Lục Nguyên thi lễ cắt đứt.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Không biết vì sao Vũ Yến tiền bối lại đến cứu tôi?

    Vũ Yến văn minh phó chủ nở một nụ cười hồn nhiên, nụ cười của nàng tựa như vĩnh viễn đều hồn nhiên như vậy:

    - Ta nghe nói Lục Nguyên ngươi rất tuấn tú, cho nên mới đến, được không.

    Thấy bộ dạng nghiêm trang của Lục Nguyên, lúc này mới cười nói:

    - Sao ta cảm giác ngươi có chút cổ hủ giống như Nho chi văn minh phó chủ thế nhỉ.

    Quên đi, nói thật với ngươi vậy, hiện giờ Hoang Cổ văn minh và Tiên Cổ văn minh kéo quân đến bên cạnh Pháp Cổ văn minh, cho nên Pháp Cổ văn minh muốn cứu ngươi cũng không kịp, tất cả Văn Minh cảnh ở bên ngoài của họ đều đã trở về Pháp Cổ văn minh.

    Mà Vũ Cổ văn minh thì đấu với Phật Cổ văn minh, một chọi một thì chẳng ai sợ ai cả, cho nên không triệu hồi Văn Minh cảnh ở bên ngoài.

    Đồng thời bên Pháp Cổ văn minh nghe nói ngươi bị Hoang Ưng văn minh phó chủ đuổi giết nên thông qua Vũ Cổ văn minh nhờ ta tới giúp ngươi.

    Ta cũng vừa lúc ở không xa đây nên liền tới, nhưng phần nhiều vẫn là dựa vào chính ngươi, dưới tay Hoang Ưng văn minh phó chủ mà có thể chống đỡ được lâu như vậy.

    Đối với việc này, Vũ Yến văn minh phó chủ xác thật là có chút bội phục.

    Một cái Thế Giới cảnh có thể trốn lâu như vậy dưới tay của Hoang Ưng văn minh phó chủ thì đúng thật là tương đối có bảnh lĩnh.

    Thì ra là vậy!

    Trung ương Thiên Triều hiện giờ, xem ra đã là phong vân muốn khởi rồi.

    Đương nhiên, Lục Nguyên cũng không tự sướng đến mức nghĩ mình gây ra điều này.

    Ngũ đại cổ văn minh của Trung ương Thiên Triều đã sớm có ám đấu, hiện giờ bất quá chỉ công khai ra mà thôi.

    Mà xem bộ dạng này, tựa hồ là bên hai đại văn minh Pháp Cổ và Vũ Cổ rơi xuống hạ phong.

    Dù sao đối thủ cũng là ba cái cổ văn minh, hai đấu ba tự nhiên là thiệt hơn.

    - Chậc, tên Hoang Ưng kia xem ra là còn chưa muốn đi, đang theo dõi ngươi từ rất xa.

    Vũ Yến văn minh phó chủ nói.

    - Hoang Ưng văn minh phó chủ còn chưa đi?

    Lục Nguyên hỏi.

    - Đúng, loại sinh vật như Ưng, một khi thấy được thức ăn thì muốn nó bỏ cuộc là rất khó.

    Hoang Ưng văn minh phó chủ cũng là như vậy.

    Hắn không giết ngươi thì sẽ không bỏ qua đâu, xem ra ta chỉ có thể tiếp tục bảo hộ ngươi, cho đến khi ngươi trùng kích Văn Minh cảnh thành công.

    Vũ Yến văn minh phó chủ chắp hai tay phía sau, bộ ngực nhô rất cao, cực kỳ đẹp mắt.

    Vũ Yến văn minh phó chủ cũng không sao cả, nàng cũng không gấp, hơn nữa nàng cũng thật sự xem trọng Lục Nguyên, ở chung lâu hơi một thời gian nàng cũng không phản đối.

    Lục Nguyên cũng thở dài một tiếng.

    Xem ra không đột phá vào Văn Minh cảnh thì sẽ rất khó thoát thân, hiện giờ chỉ có duy nhất cách đó mà thôi.

    Nhưng phải trùng kích thế nào để đạt đến Văn Minh cảnh đây?

    Nếu có thể để cho bốn chữ phóng ra hỗn độn quang thì tự nhiên sẽ đạt tới Văn Minh cảnh, nhưng muốn làm cho bốn chữ phát ra hỗn độn quang cũng không đơn giản chút nào.

    - Đúng rồi, suýt chút nữa đã quên chính sự.

    Vũ Yến văn minh phó chủ vỗ vỗ chiếc trán trắng muốt của mình:

    - Pháp Nhất đế tử còn để ta chuyển cái này cho ngươi, nói nó có thể giúp ngươi trùng kích vào Văn Minh cảnh.

    Thứ đến từ Pháp Nhất đế tử sao?

    Lục Nguyên cũng có vài phần tò mò.

    Vũ Yến văn minh phó chủ lấy ra một cái hòm.

    Cái hòm này dùng kim loại quái dị mà chế tạo nên, ở trên có khắc hình một thanh kiếm.

    Thời điểm mà Lục Nguyên đón lấy chiếc hòm thì phát hiện nó nặng mấy vạn cân, cũng không biết là do kim loại gì tạo thành.

    Vũ Yến văn minh phó chủ cũng rất hiếu kỳ, tuy nàng đưa nó tới nhưng cũng không biết bên trong rốt cuộc là gì.

    Nàng tuân thủ ước định nên cũng không có mở ra.

    Chiếc hòm được mở, bên trong lẳng lặng nằm ba chiếc…

    Đặt ở đó là ba thanh kiếm, mỗi thanh lại phát ra quang mang nhàn nhạt.

    Mỗi thanh đều là lệnh bài một diện.

    Mặt trước có khắc thượng cổ, mặt sau có khắc kiếm giả!

    Rõ ràng là thượng cổ kiếm giả lệnh.

    Lúc trước, Lục Nguyên chiếm được ngũ diện thượng cổ kiếm giả lệnh.

    Thượng cổ kiếm giả lệnh tổng cộng có tám chiếc, hiện tại ba cái cuối cùng này cũng đã có được rồi.

    Bát diện thượng cổ kiếm giả lệnh, đã thu thập đủ.

    Lục Nguyên lập tức đem thượng cổ kiếm giả lệnh hấp thu vào Tân Kiếm thế giới của mình.

    Thật ra Bát Diện thượng cổ kiếm giả lệnh này mỗi thanh đều có phần khác nhau nhất định.

    Mà lúc này, mỗi thanh lại phóng thích ra quang mang khác nhau, cuối cùng tám thanh hợp nhất, dường như hóa thành một chiếc chìa khóa thật lớn vậy.

    Mà Lục Nguyên dùng ý thức thâm nhập vào trong đó, lúc này trong đầu hắn, thượng cổ kiếm giả mộ ầm ầm mở ra.

    Thượng cổ kiếm giả mộ rốt cuộc là cái gì?

    Lục Nguyên còn đang suy nghĩ rốt cuộc thượng cổ kiếm giả mộ là cái gì, nhưng lập tức liền phát hiện, thứ mà ý thức của mình liên kết trong đầu căn bản không phải thượng cổ kiếm giả mộ, mà là một phần địa chỉ, một phần địa chỉ để đến thượng cổ kiếm giả mộ.

    Đồng thời, Lục Nguyên cũng hiểu được không ít chuyện.

    Cái gọi là thượng cổ kiếm giả mộ này rốt cuộc là gì?

    Thượng cổ kiếm giả mộ, là chỉ mộ huyệt cuối cùng của kiếm đạo đại năng.

    Nhưng có một điều là phần địa chỉ trong đầu mình cũng không phải thượng cổ kiếm giả mộ chân chính, mà chỉ là một phân mộ.

    Phần địa chỉ này dường như là mộ huyệt của một Kiếm Viên văn minh phó chủ.

    Từ trước đến nay, người trong kiếm đạo đều vô cùng sắc bén.

    Thật ra tính cách như vậy cũng không quá thích hợp cầm quyền.

    Nhưng việc gì cũng có ngoại lệ, ví dụ như nhóm người đứng ở đỉnh cao của kiếm đạo kia chính là ngoại lệ.

    Đó là Kiếm Viên văn minh phó chủ, Kiếm Viên văn minh phó chủ tay cầm chữ “Viên” đầu tiên trong trời đất, làm người rất viên dung(hiền hòa), giỏi về xử lý các loại chính sự.

    Năm đó, các công việc của Kiếm Cổ văn minh cơ bản đều do người này xử lý, Kiếm Cổ văn minh chi chủ và Kiếm Đỉnh văn minh chi chủ đâu sẽ làm những việc này.

    Nguyên nhân chính vì vậy, cái gọi là Bát Diện thượng cổ kiếm giả lệnh thật ra là Kiếm Viên văn minh phó chủ lệnh bài, đại biểu cho uy nghiêm của hắn.

    Mà bởi vì sau lưng Kiếm Viên văn minh phó chủ là hai vị văn minh chi chủ, cho nên Bát Diện lệnh bài này ở Kiếm kỷ nguyên có uy nghiêm thật lớn, chấn động một cái kỷ nguyên.

    Mà hiện giờ, nơi Bát Diện lệnh bài chỉ đến chính là mộ huyệt của Kiếm Viên văn minh phó chủ.

    Đồng thời, Lục Nguyên cũng đã biết được một chút.

    Điểm này chính là, nếu chữ “Viên” của Kiếm Viên văn minh phó chủ còn ở trong mộ huyệt của hắn, như vậy chỉ cần mình có được nó thì bốn chữ “Tửu”, “Kiếm”, “Lại”, “Chính” của mình sẽ có thể liên tiếp lại, phóng ra Hỗn Độn chi quang.

    Đến lúc đó trùng kích vào Văn Minh cảnh chính là điều đương nhiên, đây đúng là một cơ hội cho hắn trùng kích vào Văn Minh cảnh.

    Lục Nguyên nghĩ thông điều này, tâm tình rất tốt.

    - Bây giờ ta muốn đi một chỗ, thượng cổ kiếm giả mộ.

    Lục Nguyên nói.

    Vũ Yến văn minh phó chủ “à” một tiếng:

    - Thượng cổ kiếm giả mộ trong truyền thuyết sao.

    - Thật ra đó chỉ là một mộ huyệt của văn minh phó chủ mà thôi.

    Xem như là phân mộ, không phải chủ mộ.

    Lục Nguyên nói:

    - Đó là Kiếm Viên văn minh phó chủ.

    - iếm Viên tiền bối a, đây chính là một người tốt…

    Hiển nhiên Vũ Yến văn minh phó chủ cũng biết Kiếm Viên tiền bối.

    Nàng tu thành Văn Minh cảnh ở cuối kỷ nguyên trước, đừng tưởng rằng một kỷ nguyên kết thúc thì kỷ nguyên khác sẽ sinh ra, sẽ không có chuyện tốt như tự động gia tăng pháp lực một kỷ nguyên phát sinh.

    Mọi người vẫn phải thành thành thật thật tu hành thì mới có thể tăng một kỷ nguyên pháp lực, mà điều này cũng khá là khó khăn.

    Lục Nguyên đã nghĩ thông suốt cách trùng kích vào Văn Minh cảnh, cho nên mới muốn đến thượng cổ kiếm giả mộ.

    Mà Vũ Yến văn minh phó chủ cũng sẽ ở cạnh bảo hộ, cho nên hắn không cần che dấu với nàng.

    Tiếp theo tự nhiên là đi đến thượng cổ kiếm giả mộ.

    Thượng cổ kiếm giả mộ cũng không ở Trung ương Thiên Triều, mà là ở Di Thất chi địa.

    Hai người Lục Nguyên và Vũ Yến văn minh phó chủ bay thẳng một đường, Vũ Yến văn minh phó chủ cau mày:

    - Tên Hoang Ưng kia thật khó chịu, vĩnh viễn không chịu lui lại.

    Thực lực của Vũ Yến văn minh phó chủ mạnh hơn Hoang Ưng văn minh phó chủ, nhưng lại không giết được, cũng chỉ có thể để cho Hoang Ưng văn minh phó chủ bám theo.

    Lục Nguyên cũng không sao cả, chỉ cần hắn tới thượng cổ kiếm giả mộ, trùng kích vào Văn Minh cảnh là xong.

    Chỉ là một cái kỷ nguyên như Hoang Ưng văn minh phó chủ thì chắc chắn sẽ làm cho hắn có đến mà không có đi, vẫn lạc trong tay mình.

    Cho nên hiện giờ hắn cũng chỉ có thể để tên kia bám theo.

    Từ Trung ương Thiên Triều mà muốn đi Di Thất chi địa, cũng cần qua một hành trình khá xa.

    Trên hành trình này, có mấy lần Vũ Yến văn minh phó chủ muốn đi giải quyết Hoang Ưng văn minh phó chủ, nhưng đều bị hắn thoát được.

    Một chọi một, nàng có thể thắng, nhưng tuyệt đối không giết được hắn.

    Vũ Yến văn minh phó chủ mấy lần tức giận đến dậm chân:

    - Tên Hoang Ưng này đúng là một kẻ vô lại.

    Lục Nguyên cũng không nóng nảy, hắn biết đây là thời khắc mấu chốt nhất để mình trùng kích vào Văn Minh cảnh.

    Đương nhiên, trên đường đi Lục Nguyên cũng giao thủ với Vũ Yến văn minh phó chủ.

    Bị nàng đánh bại một cách dễ dàng, đây là muốn luyện “Bách Bại Chân Kinh”.

    Hiện giờ hắn vẫn còn đang luyện thứ đó, mà Bách Bại Chân Kinh cũng đã tích lũy được chừng mười tám bại rồi.

    Thì ra từ lúc giao thủ với Thiên Lý văn minh phó chủ, hắn cũng đã tích lũy đến mười sáu bại.

    - Ta cũng có một việc muốn lĩnh giáo, làm sao để tăng lên kỷ nguyên pháp lực?

    Ví như làm thế nào để thúc đẩy pháp lực của một kỷ nguyên?

    Lục Nguyên hỏi, hiện tại hắn mơ hồ cảm thấy không lâu sau mình sẽ có thể đột phá đến Văn Minh cảnh rồi, cho nên muốn hiểu rõ hơn một chút về Văn Minh cảnh, không thể chẳng biết gì được.

    - Muốn gia tăng kỷ nguyên pháp lực là một chuyện khá khó, cơ bản có ba cách.

    Đầu tiên là dựa vào vô tận khổ tu, mà cái cách này lại rất tốn thời gian.

    - Thứ hai là đạt được thần vật nào đó, lúc kỷ nguyên sinh ra và biến mất sẽ sản sinh ra một số thần vật như vậy.

    Những thần vật này có thể gia tăng kỷ nguyên pháp lực cho người có được chúng.

    Chỉ có điều chúng đều bị những văn minh cực mạnh cướp đoạt, những văn minh phó chủ thực lực yếu thì sẽ chẳng có được gì.

    Đây là lý do vì sao mà người mạnh thì ngày càng mạnh, kẻ yếu thì mãi vẫn yếu.

    Mà ở Văn Minh cảnh, điều này lại càng rõ ràng, sẽ chẳng ai để cho nhiều kẻ yếu cơ hội mạnh lên, một đám cường giả kia độc chiếm nhiều kỷ nguyên, nhưng may mắn còn có hai mươi kỷ nguyên kiếp, bọn họ mạnh đến mấy cũng chỉ có thể sống hai mươi kỷ nguyên mà thôi.

    Vượt qua kỷ nguyên này tính ra cũng muốn xong đời, ví như Phật Cổ văn minh chi chủ cách hai mươi kỷ nguyên cũng không xa nữa.

    Nghe Vũ Yến văn minh phó chủ nói như vậy, Lục Nguyên mới biết được thì ra Phật Cổ văn minh chi chủ đã không còn bao nhiêu kỷ nguyên có thể sống.

    Đây là một tin tức trọng đại, mà Hoang Cổ văn minh chi chủ thì vẫn như mặt trời ban trưa, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì mười kỷ nguyên sau, Hoang Cổ văn minh xác định sẽ hùng bá thiên địa, không ai có thể kháng lại.

    Dù sau Hoang Cổ trẻ tuổi nhất, và Tứ Cổ khác đều già rồi, trách không được mà hiện tại rất nhiều Văn Minh cảnh đều không dám trêu trọc Hoang Cổ văn minh chi chủ.

    - Cách thứ ba là được một số tiền bối già tuổi quán công, hiện tại tuy nói là chỉ có một số văn minh chi chủ như vậy, nhưng thật ra vẫn có một số văn minh chi chủ tiềm tàng trong bóng tối không xuất hiện.

    Những người này, trước khi họ hao hết thọ nguyên thì sẽ tìm một người đạt đến Văn Minh cảnh để quán công.

    Quán công như vậy có thể làm cho Văn Minh cảnh cấp thấp nhanh chóng tiến bộ, thực lực tăng vọt.

    - Đây là biện pháp để tăng kỷ nguyên pháp lực, nhưng bất kể là cách nào thì cũng sẽ không dễ dàng đâu.

    Vừa đi vừa nói chuyện với Vũ Yến văn minh phó chủ, rốt cuộc cũng đã tới Di Thất chi địa.

    Đây cũng không phải lần đầu Lục Nguyên tới Di Thất chi địa, mà lúc này đây là vì trùng kích Văn Minh cảnh nên mới đến, cho nên đặc biệt cảm khái.

    Lục Nguyên đánh ra một cái tín hiệu, là tín hiệu liên lạc giữa ba thần thoại của Hoa Sơn, nhưng lại không thu được tín hiệu đáp lại.

    Xem ra hai người Yến Thương Thiên và Chu Thanh Huyền tạm thời không thể đến đây, không biết hai người họ trùng kích Văn Minh cảnh thế nào rồi.

    Lục Nguyên tất nhiên không biết, hiện giờ Yến Thương Thiên đang chạy trối chết.

    Yến Thương Thiên đánh với Tà Kiếm văn minh phó chủ, nhưng thực lực hiện giờ của hắn rõ ràng không bằng tên kia, cho nên hiện giờ đang không ngừng chạy trốn.



    Lục Nguyên phi hành trên hư không, đây là một vùng đất chết chóc không có sinh linh của Di Thất chi địa, mà Lục Nguyên một đường bay thẳng, rốt cuộc tìm được một khối nham thạch ở đây.

    Chính là khối nham thạch này, Lục Nguyên lấy ra Bát Diện kiếm giả lệnh hợp thành chìa khóa, mở ra khối nham thạch này.

    Thật ra Lục Nguyên cũng biết mình bị Hoang Ưng văn minh phó chủ truy tung, nhưng lại không có biện pháp, hắn căn bản không cắt đuôi được đối phương, cho nên chỉ có thể không để ý tới.

    Dù sao, chỉ cần thực lực của hắn tăng lên Văn Minh cảnh thì liền có thể đại sát tứ phương.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Vũ Yến tiền bối, ngươi biết sử dụng kiếm không?

    Vũ Yến văn minh phó chủ mất hứng nhíu mày lại:

    - Phải gọi ta là Vũ Yến tỷ.

    - Được rồi, Vũ Yến tỷ.

    Lục Nguyên cũng bất đắc dĩ, dù sao đối phương cũng là ân nhân cứu mạng của mình, một đường lại giúp mình nữa, cho nên cũng chỉ có thể gọi như vậy.

    Đương nhiên ta biết sử dụng kiếm, Thập Cường Võ Đạo cũng có một môn là kiếm đạo.

    Lục Nguyên cũng biết Thập Cường Võ Đạo mà Vũ Yến văn minh phó chủ nói đến, Vũ Cổ văn minh chi chủ tinh thông mười loại binh khí, sáng chế ra Thập Cường Võ Đạo, đao thương kiếm kích đều có đủ, Vũ Yến văn minh phó chủ luyện chính là Thập Cường Võ Đạo, cho nên biết dùng kiếm cũng rất bình thường.

    Lục Nguyên nói:

    - Đây là cửa vào của thượng cổ kiếm giả mộ, nơi này có một Viên chi thượng cổ kiếm trận.

    Nếu Hoang Ưng văn minh phó chủ tới đây, ngươi có thể dùng Viên chi thượng cổ kiếm trận đối định, sẽ tiết kiệm rất nhiều khí lực.

    Lục Nguyên lập tức đem Viên chi thượng cổ kiếm giả truyền thụ cho Vũ Yến văn minh phó chủ.

    Vũ Yến văn minh phó chủ cũng có chút hứng thú với một kỷ nguyên kiếm trận, cho nên cũng vui vẻ nghiên cứu Viên chi thượng cổ kiếm trận này.

    Đương nhiên, Vũ Yến văn minh phó chủ cũng không nghĩ mình sẽ sử dụng Viên chi thượng cổ kiếm trận này để đối phó với Hoang Ưng, nàng đâu có yếu hơn hắn.

    Sau khi Lục Nguyên nhắn nhủ xong, cũng tiến nhập vào trong thượng cổ kiếm giả mộ.

    Đúng vậy, bây giờ hắn sẽ trùng kích Văn Minh cảnh!

    Trong hư không, Tiên chi tử nơi mi tâm có một điểm hồng chí, làn da trắng nõn như nữ tử, vô cùng tuấn mỹ chính đang không ngừng ngưng luyện.

    Từng đạo khí trắng xuất hiện trong hư không, bị hút vào trong cơ thể Tiên chi tử, rồi sau đó lại thoát ra.

    Trong những đạo khí trắng này mơ hồ thấy được rồng màu trắng, tiên nhân màu trắng, kiến trúc màu trắng…

    Mỗi một lần hít thở liền có dị tượng như vậy, đủ thấy chỗ bất phàm.

    Khi thực lực của Lục Nguyên và Hoang chi tử không ngừng tiến bộ, Tiên chi tử cũng đang không ngừng tiến bộ.

    Dù sao, Tiên chi tử cũng là một trong bảy đứa con của số mệnh, hơn nữa còn không kém Phật chi tử và Kiếm chi tử.

    Tiên chi tử là cao thủ chân chính.

    Tiên chi tử dừng thổ nạp lại.

    Hiện giờ thực lực của hắn hẳn đã vượt qua Hoa Pháp Thánh, cũng có tư cách tiến vào năm mươi trong Thiên bảng.

    Nhưng lúc này đây, tu hành cũng không vì vậy mà chấm dứt.

    Bàn tay Tiên chi tử chuyển động, một viên cầu xuất hiện trong tay hắn.

    Viên cầu này vô cùng nặng, là một pháp bảo mà không lâu trước đó Tiên Cổ văn minh chi chủ ban cho hắn.

    Pháp bảo này tên là Tiên chi Phong Thần Đài, nó cứng rắn một cách thần kỳ, cho dù là đặt di thể của Văn Minh cảnh trong đó thì nó cũng sẽ không sụp đổ

    Chương 1319-1320: Văn minh chi thể

    Chỗ này phải giải thích một chút về văn minh di thể.

    Khi người đạt Văn Minh cảnh chết đi, có một số sẽ để lại văn minh di thể.

    Mà thứ văn minh di thể này, tuy rằng Văn Minh cảnh đã chết nhưng di thể vẫn có uy thế bất phàm.

    Nếu bình thường, Tiểu Thiên thế giới muốn chứa đựng di thể này thì không chừng sẽ bị nó ép sụp.

    Dù sao, đây chính là văn minh di thể, mật độ cao hơn sức chịu đựng của Tiểu Thiên thế giới rất nhiều.

    Mà hiện tại, Tiên chi Phong Thần Đài trong tay Tiên chi tử cũng không phải vật phàm, có thể thu nạp được văn minh di thể.

    Tay của Tiên chi tử đặt trên Tiên chi Phong Thần Đài, tiểu viên cầu bắt đầu chậm rãi lớn lên, trở nên vô cùng to lớn, hóa thành một bộ tế đàn.

    Hình thức của bộ tế đàn này giống với Vu Tổ tế đàn mà Âu Dương Đà sử dụng.

    Nhưng uy lực của nó thì lại hơn Vu Tổ tế đàn không biết bao nhiêu lần, đây rõ ràng là một Tiên Thiên linh bảo.

    Tiên Thiên linh bảo Phong Thần Đài, có thể phong thần, phạt thiên chi bảo!

    Mà Phong Thần Đài này đang ở trong tay Tiên chi tử.

    Thật ra còn có cả Phong Thần Bảng nữa, trong Tiên Thiên linh bảo, thứ này còn có uy lực lớn hơn nữa, nhưng cũng không ở trong tay Tiên chi tử.

    Tiên chi tử ngồi trên Phong Thần Đài, tay hướng về phía tế đàn tìm kiếm:

    - Đi ra cho ta!

    Chỉ trong nháy mắt, một cái di thể rất lớn hiện ra.

    Di thể này lớn chừng vạn trượng, hiên ngang giữa thiên địa.

    Mà cho dù to lớn như thế, mật độ của di thể vẫn tương đối kinh người.

    Trên di thể, mỗi một tấc đều là hoàn mỹ, tràn ngập sự ảo diệu của trời đất, ẩn ẩn tương hòa cùng với thiên, địa, nhật, nguyệt, tinh, thần, sơn, xuyên, hà, lưu.

    Đây là văn minh di thể!

    Đúng vậy, chính là di thể của Văn Minh cảnh.

    Nhìn dung nhan di thể của Văn Minh cảnh này, mũi cao mà môi dày, già nua mà cổ xưa, có khí tức của đại địa.

    Nếu là mấy kỷ nguyên trước, mời một số người Văn Minh cảnh sống lâu một chút đến phân biệt thì sẽ phát hiện người này là Trấn Nguyên tử-một trong những nhân vật lừng lẫy Văn Minh cảnh vài kỷ nguyên trước, xưng hào Địa Tiên chi tổ.

    Nhưng về sau Trấn Nguyên tử mất tích một cách cực kỳ thần bí, không ai biết tung tích của hắn.

    Rất nhiều người đều hoài nghi Trấn Nguyên tử đi trùng kích đại đạo tiến vào Văn Minh chi chủ.

    Kết quả cư nhiên lại xuất hiện ở nơi này, cũng không biết lý do vì sao.

    Thi thể của Trấn Nguyên tử, kỳ thật là do Tiên chi tử tự mình phát hiện.

    Tiên chỉ tử cũng là người có đại khí vận, cho nên ngẫu nhiên phát hiện Địa Tiên chi tổ Trấn Nguyên tử cũng là việc bình thường.

    Mà hiện giờ, Tiên chi tử ngồi xếp bằng chỗ kia, mà văn minh di thể của Trấn Nguyên tử thì ở một bên.

    - Văn minh đại đạo, thân thể dung hợp, Trấn Nguyên chi thể, cho ta sử dụng.

    Tiên chi tử quát dài một tiếng, thân thể bắt đầu dung hợp với di thể của Trấn Nguyên tử.

    Một đạo khí trắng phun ra từ mũi hắn, tiến vào trong người Trấn Nguyên tử, bắt đầu dung hợp hai thân thể lại với nhau.

    Dung hợp Văn Minh cảnh thân thể, vốn chính là một trong những phương pháp trùng kích vào Văn Minh cảnh.

    Muốn dung hợp như vậy cũng không hề dễ dàng, Tiên chi tử chuyển tay đánh ra một bức tranh vẽ.

    Bức tranh này là Tiên Cổ văn minh chi chủ ban tặng cho hắn, vừa lấy nó ra, một đạo vô thượng tiên khí rót vào trong cơ thể Tiên chi tử, khiến cho quá trình dung hợp trở nên thuận lợi hơn.

    Thật lâu, thật lâu sau, cơ thể vốn có của Tiên chi tử đã biến mất, nhưng bộ văn minh di thể kia lại bắt đầu động đậy.

    Dung hợp thành công!

    Tiên chi tử không khỏi vừa mừng vừa sợ, hắn tự nhiên có thể cảm giác được pháp lực bảy kỷ nguyên của thân thể này đã tiêu tán, nhưng sau khi hắn dung hợp thành công thì lại còn một kỷ nguyên pháp lực.

    Hiện tại, cảm giác nắm trong tay lực lượng thật đúng là khác trước hoàn toàn, Tiên chi tử biết, hiện giờ cho dù là Côn Bằng vương đứng thứ hai Thiên bảng cũng tuyệt đối không phải đối thủ của hắn, sẽ bị hắn dễ dàng đánh bại.

    Tiên chi tử dù có tự tin, nhưng vẫn không nói rằng mình có thể đánh bại người đứng đầu Thiên bảng – Cổ Thủy.

    Bởi vì trước đó không lâu Cổ Thủy cũng đã tiến vào Văn Minh cảnh, trở thành một kỷ nguyên văn minh phó chủ.

    Đương nhiên, Tiên chi tử hiểu được, chính còn chưa trở thành văn minh phó chủ, cho dù là mình dung hợp thân thể của Trấn Nguyên tử thì vẫn như vậy.

    Nhưng hiện tại hắn đã nắm giữ một kỷ nguyên pháp lực của văn minh phó chủ, chỉ có điều là vận dụng không dễ dàng mà thôi.

    Cho hắn thêm mười năm, hắn sẽ có thể dễ dàng trở thành Văn Minh cảnh.

    Mười năm, chỉ cần mười năm.

    - Ha ha ha ha!

    Tiên chi tử nghĩ đến đây liền sảng khoái, Hoang chi tử thì sao, Lục Nguyên thì sao, cho dù hiện giờ danh tiếng lớn hơn hắn, nhưng cho chúng thêm mười năm nữa thì cũng khó mà tiến vào Văn Minh cảnh.

    Tiên chi tử hiểu, muốn tiến vào Văn Minh cảnh là một chuyện cực kỳ khó khăn.

    Hoang chi tử và Lục Nguyên cũng không thể hoàn thành trong mười năm được, xem ra trong một nhóm người này, mình là người tiến vào Văn Minh cảnh đầu tiên, chỉ cần mười năm mà thôi, Tiên chi tử có phần đắc ý.

    Thân thể của Trấn Nguyên tử nhanh chóng thu nhỏ lại, cuối cùng trở thành kích thước của một người bình thường.

    Tiên chi tử vừa vận chuyển pháp lực, dung mạo lập tức trở lại như trước kia, không còn dung mạo của Trấn Nguyên tử.

    Tiên chi tử đem Phong Thần đài thu lại, ra khỏi nơi mà hắn tu hành.

    Hiện giờ thực lực của Tiên chi tử tăng mạnh, gần như sắp đạt tới Văn Minh cảnh.

    Bây giờ đã chắc chắn là đệ nhất Thiên bảng, đang lúc hắn đắc ý thì nghe được không ít người đang nghị luận, thứ họ nói đều liên quan đến Lục Nguyên mà Hoang chi tử, sau đó là chuyện Lục Nguyên bị Hoang Ưng văn minh phó chủ đuổi giết.

    Tiên chi tử không khỏi cười lạnh một tiếng, thực lực của Lục Nguyên tiến bộ quả là rất nhanh, hiện tại ở Thiên bảng gần như đã là đứng đầu, nhưng so với hắn thì vẫn còn kém xa.

    Hắn đã có được văn minh chi thể hoàn chỉnh, tuy rằng cảnh giới còn chưa đủ, nhưng chiến lực đã khá là khoa trương.

    Nếu cho hắn cơ hội gặp phải Lục Nguyên, nhất định hắn phải giết chết tên kia.

    Lục Nguyên cũng chỉ có vậy mà thôi.

    Vốn Tiên chi tử rất thích tránh đằng sau hại người khác, nhưng hiện giờ thực lực tăng mạnh, gần như muốn đạt tới Văn Minh cảnh, tự nhiên phong cách hành sự sẽ thay đổi không ít.

    Hử, tên Lục Nguyên kia hiện giờ cách mình cũng không xa, Tiên chi tử lập tức nảy ra ý định đuổi giết Lục Nguyên.

    Bàn chân dùng ra bộ pháp Súc Địa Thành Trần, đúng là bộ pháp của Trấn nguyên tử.

    Hiện tại Tiên chi tử đã nắm giữ không ít tuyệt kỹ của Trấn Nguyên tử.



    Sau khi tiến vào nham thạch, không gian nơi đây là một hoang mạc rất lớn.

    Mà ở chính giữa hoang mạc này, rõ ràng là một tòa mộ phần màu xám.

    Thượng cổ kiếm giả mộ!

    Năm chữ đỏ tươi như kiếm được khắc rõ ràng bên trên, có khí thế rất không bình thường.

    Ngôi mộ thành tự thân đã giống như một thanh kiếm, cổ xưa mà đơn giản, năm chữ to kia được viết theo hàng thẳng, từ trên xuống dưới.

    Mà phía dưới mộ có một cánh cửa lớn, đây là một cánh cửa màu thanh đồng, nắm tháng dường như không để lại bao nhiêu dấu vết lên nó.

    Lục Nguyên đi tới đánh giá cánh cửa này, thấy được bên trên có viết: Yếu nhập thử môn, huy sái tiên huyết, lâm vu môn thượng.

    Thượng cổ kiếm giả chi huyết, tiện khả thông qua. (Muốn vào cửa này, phải nhỏ máu lên trên cửa.

    Nếu là máu của thượng cổ kiếm giả thì có thể thông qua).

    Những chữ này sắc bén như lưỡi kiếm, mỗi chữ đều có sự cuồng ngạo như dẵm đạp lên hết thảy.

    Máu của thượng cổ kiếm giả?

    Mình làm gì có thứ đó?

    Lúc này Lục Nguyên chẳng hiểu ra sao, trước đó dùng tám thanh kiếm giả lệnh hợp thành một chiếc chìa khóa, nhưng chiếc chìa khóa này đặt lên trên cánh cửa thì lại không có chút tác dụng này.

    Xem ra tám thanh thượng cổ kiếm giả lệnh này chỉ dẫn đường đến đây, chứ không có tác dụng gì trong việc mở cửa.

    Không phải chứ, hắn đã tính toán trùng kích vào Văn Minh cảnh, đừng nói là bây giờ lại không mở được thượng cổ kiếm giả mộ a.

    Cái này quá bi kịch, hơn nữa bây giờ tìm đâu ra máu của thượng cổ kiếm giả.

    Đợi đã, dường như có người nào đó từng nói hắn rất giống với thượng cổ kiếm giả, lúc ấy Pháp Nhất đế tử nói thì phải.

    Khi đó Lục Nguyên còn hỏi thêm cái gì là thượng cổ kiếm giả, nhưng Pháp Nhất đế tử cũng không nói rõ.

    Có lẽ, căn bản không cần máu của người khác, máu của mình là được rồi.

    Tới tình trạng bây giờ, Lục Nguyên đã không còn lựa chọn nào khác, lập tức cầm Dưỡng Ngô tiên kiếm dùng năm thành pháp lực cắt đứt da của mình.

    Nhất thời, máu hồng bắn lên trên cánh cửa kia.

    Sau khi cắt xong, Lục Nguyên nhìn về phía cánh cửa, đây là điểm mấu chốt quyết định xem hắn có thể tiến vào thượng cổ kiếm giả mộ hay không, quyết định hắn có thể trùng kích Văn Minh cảnh hay không.

    Lúc này Lục Nguyên cũng có chút khẩn trương.

    Mà trên cánh cửa, máu tươi nhanh chóng biến hóa, một lúc lâu sau mới biến hóa thành hình một thanh huyết kiếm.

    Mà sau khi hóa thành huyết kiếm, cánh cửa cũng ầm ầm mở rộng.

    Thượng cổ kiếm giả mộ, rốt cuộc cũng mở ra.

    Rốt cuộc cũng thành công!

    Mà bên trong thượng cổ kiếm giả mộ sẽ có gì đây?

    Về điều này, Lục Nguyên không biết.

    Hắn bước từng bước tiến vào trong thượng cổ kiếm giả mộ, bất kể thế này, đây là cơ hội cho hắn trùng kích vào Văn Minh cảnh…

    Lục Nguyên cất bước tiến vào bên trong, vừa tiến vào trong mộ, hai con đường liền hiện ra trước mắt mình.

    Lục Nguyên nhìn sang.

    Một con đường có viết bốn chữ Kiếm Giả Chi Lộ.

    Con đường còn lại có viết năm chữ Phi Kiếm Giả Chi Lộ.

    Lục Nguyên cẩn thận quan sát, chỉ thấy phía dưới Kiếm Giả Chi Lộ có chú giải: “Đường này khó khăn, yêu cầu bền lòng.”

    Mà ở bên phía Phi Kiếm Giả Chi Lộ lại có chú thích như sau: “Phi Kiếm Giả Chi Lộ, khó khăn ít hơn nhiều, lợi ích chỉ còn chín phần.”

    Lục Nguyên vừa nhìn thoáng qua, không chút do dự liền lựa chọn Kiếm Giả Chi Lộ.

    Đây là bản tính của mình a.

    Lục Nguyên bước chân vào bên trong Kiếm Giả Chi Lộ.

    Vừa tiến vào bên trong Kiếm Giả Chi Lộ, liền phát hiện một mảnh không gian tối đen yên tĩnh, đó là một loại đen tuyệt đối, tương tự như nhắm hai mắt bên trong Đả Kiếm Đường, bên trong không gian tối đen đó, căn bản không thấy rõ bất luận cái gì trong đó, hơn nữa Lục Nguyên phát hiện thần trí của mình hoàn toàn bị quấy nhiễu, ở trong không gian đen nhánh tuyệt đối này, cái gì cũng không phát hiện được, không cảm giác được.

    Bất quá, nếu đã chọn đi vào Kiếm Giả Chi Lộ, thì chỉ cần tiến về phía trước là đủ.

    Phanh!

    Đi được một đoạn, đột nhiên thân thể đụng thật mạnh vào thạch bích phía trước.

    Phía trước có thạch bích, Lục Nguyên biết mình khi tiến vào Kiếm Giả Chi Lộ tất nhiên sẽ có khó khăn, cho nên cũng không quá kinh ngạc, vừa rồi mạnh mẽ đụng vào tầng thạch bích kia, thân thể mình hiện tại cũng không thể bị thương, thật sự là cứng rắn bình thường, dù sao thân thể mình sớm đã đạt tới trạng thái đỉnh cao nhất.

    Lục Nguyên thoáng lui lại, lấy Dưỡng Ngô Tiên Kiếm ra.

    Nếu con đường phía trước lại có thạch bích gây trở ngại, chính mình sẽ lấy Dưỡng Ngô Tiên Kiếm của mình ra, vận lực vào trong kiếm, mạnh mẽ chém về phía trước, ầm ĩ chém vào thạch bích trước mặt một vết chém sâu.

    Nhưng thạch bích này vẫn không bị phá, Lục Nguyên tiếp túc xuất kiếm liên tục chém, chém liên tục mười phát, rốt cuộc loạt soạt một tiếng, thạch bích này đã bị phá.

    Mười kiếm mới có thể phá vỡ thạch bích, thật sự rất cứng a.

    Sau khi phá vỡ thạch bích, Lục Nguyên tiếp tục đi về phía trước, vẫn là trong hoàn cảnh một mảnh hắc ám cùng với việc thần thức không cách nào cảm nhận được.

    Đi được không bao lâu, lại “Phanh” một tiếng đụng phải một khối thạch bích.

    Lại là một khối thạch bích sao?

    Lục Nguyên không còn cách nào, chỉ có thể tiếp tục xuất kiếm, lại chém ra mười kiếm.

    Một tiếng huyên náo đem khối thạch bích này biến thành hai nửa, lúc này mới có thể tiếp tục đi về phía trước.

    Hắc ám, vẫn là hắc ám, thần thức lại không có cách nào dò xét phía trước, đi được vài bước liền đụng phải thạch bích, thạch bích đều có độ cứng giống nhau, Lục Nguyên đều phải chém ra mười kiếm để phá vỡ.

    Kiếm trong tay Lục Nguyên không ngừng vung lên.

    Lần xuất kiếm thứ một trăm.

    Lần xuất kiếm thứ một ngàn.

    Lần xuất kiếm thứ một vạn.

    Lần xuất kiếm thứ mười vạn, lần thứ mười vạn, vốn cho rằng chỉ có một vạn khối thạch bích, nhưng phía sau vẫn còn có thạch bích.

    Lần xuất kiếm thứ một trăm vạn.

    Khi đạt tới một trăm vạn lần xuất kiếm, đã phá vỡ mười vạn khối thạch bích, nhưng vẫn còn có thạch bích ở phía trước, tựa hồ những thạch bích này không hề có điểm cuối.

    Phía trước còn có thạch bích, rốt cuộc còn bao nhiêu thạch bích nữa?

    Con đường Kiếm Giả Chi Lộ này có thể đi thông được sao?

    Rốt cuộc có bao nhiêu khó khăn?

    Lục Nguyên ở trong bóng tối tự hỏi, có phải hay không nên lui về chọn Phi Kiếm Giả Chi Lộ để đi, Phi Kiếm Giả Chi Lộ kia khó khăn ít hơn nhiều, lợi ích chỉ còn chín phần, chẳng qua là mất đi một phần lợi ích mà thôi.

    Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, mình là một Kiếm Giả, ở bên trong Thượng Cổ Kiếm Giả Mộ há có thể lựa chọn Phi Kiếm Giả Chi Lộ.

    Con đường Kiếm Giả Chi Lộ này, dù phía trước có khó khăn hiểm trở hơn nữa, mình cũng phải đi tới cùng.

    Đây chính là Kiếm Giả.

    Trong lòng kiên định, kiếm trong tay càng phát ra kiên định.

    Dưỡng Ngô Tiên Kiếm trong tay giơ cao, lần nữa xuất ra.

    Lần vung kiếm thứ hai trăm vạn, Lục Nguyên nghỉ ngơi một chút, rồi lại tiếp tục bắt đầu xuất kiếm.

    Lần vung kiếm thứ ba trăm vạn, sau khi phá vỡ ba mươi vạn khối thạch bích, Lục Nguyên cũng không hề mừng rỡ chút nào, bởi vì còn không biết phía trước rốt cuộc còn bao nhiêu thạch bích.

    Để tiết kiệm thời gian, Lục Nguyên cơ hồ lấy tốc độ nhanh nhất để xuất kiếm, mười kiếm xuất ra chỉ trong khoảnh khắc, thậm chí một khắc cũng không tới.

    Từng khối từng khối thạch bích bị phá vớ trước mặt Lục Nguyên, Lục Nguyên lấy thần thức của mình lập thành một bản ghi chép nhỏ về số lần xuất kiếm của mình ở trong đầu.

    Lần vung kiếm thứ bốn trăm vạn, con đường phía trước, có còn xa lắm không?

    Một đường Kiếm Giả Chi Lộ này, rốt cuộc còn có bao nhiêu khó khăn?

    Lần vung kiếm thứ năm trăm vạn.

    Rốt cuộc, “Phanh” một tiếng, sau khi thạch bích trước mặt bị phá vỡ, không còn là một màu đen cùng hắc ám nữa, mà có ánh sáng, giờ khắc này trong lòng Lục Nguyên không biết là có cảm giác gì, cảm giác không giống với từ trong bóng tối ra ngoài ánh sáng.

    Chương 1321-1322: Văn Minh cảnh vây công

    Một lát sau, Lục Nguyên mới quan sát chỗ này, nơi tràn ngập ánh sáng này là một đại sảnh lớn, mà toàn bộ sự chú ý của Lục Nguyên đều bị một khối Ngọc Thạch trong đó hấp dẫn, một vài khối Ngọc Thạch thoạt nhìn chỉ là Ngọc Thạch bình thường, nhưng bên trong Ngọc Thạch tựa hồ còn có một bóng người lờ mờ.

    Kia là một trung niên nam tử có khuôn mặt tròn với đôi tai to, hơi mập mạp, trung niên nam tử này trên mặt luôn mang theo nụ cười ôn hòa, thân thiện.

    Lục Nguyên phát hiện khí chất của người này có mấy phần giống với vị sư bá Diệp Dương Dung ở Hoa Sơn của mình, dĩ nhiên, chẳng qua chỉ là giống nhau mà thôi.

    Hơn nữa, Lục Nguyên rõ ràng cảm giác được, trung niên nam tử có khuôn mặt tròn với đôi tai to này tựa hồ mang theo nụ cười thản nhiên, nhưng tận sâu bên trong lại là một vị Kiếm Giả cực kỳ sắc bén, điều này có thể người khác không cảm nhận được, nhưng vì cùng là Kiếm Giả nên mình có thể cảm nhận được.

    Trung niên nam tử có khuôn mặt tròn với đôi tai to ở trong Ngọc Thạch trên mặt hiện ra một nụ cười ôn hòa, nói:

    -Chúc mừng ngươi đã thông qua cửa ải khảo nghiệm thứ hai trong ba cửa ải khảo nghiệm.

    Đây là cửa thứ hai, như vậy xem ra Thượng Cổ Kiếm Giả Chi Huyết là cửa thứ nhất sao, Lục Nguyên trong lòng âm thầm nghĩ.

    Trung niên nam tử có mặt tròn với đôi tai to kia lại nói:

    -Cửa thứ hai bắt đầu khi cho ngươi hai lựa chọn, Phi Kiếm Giả Chi Lộ, khó khăn giảm đi, lợi ích chỉ còn lại chín phần, thật ra căn bản không tồn tại con đường này, nếu như ngươi lựa chọn con đường này, thì sau khi tiến vào bên trong huyệt mộ, sẽ không nhận được bảo tàng trong đó.

    Mà Kiếm Giả Chi Lộ, hoàn toàn tối đen, thần thức không thể cảm ứng, bố trí năm mươi vạn bức tường, nếu như khi vừa bắt đầu nói với ngươi có năm mươi vạn bức tường ngăn chặn, đoán chừng không phải là việc khó, nhưng nếu khi bắt đầu mà không nói tới, hơn nữa cho ngươi vào hoàn cảnh tối đen thêm vào đó là thần thức không cách nào cảm ứng, hoàn cảnh này sẽ khiến ngươi càng thêm lo lắng, cứ thế cuối cùng có thể sẽ chọn lựa Phi Kiếm Chi Lộ, bất quá ngươi coi như là thông qua cửa ải khảo nghiệm thứ hai, hiện tại chính là cửa thứ ba, cũng chính là cửa ải khảo nghiệm cuối cùng.

    Rốt cuộc cũng tới cửa ải khảo nghiệm cuối cùng sao?

    Lục Nguyên trong lòng căng thẳng, vốn dĩ chính mình sẽ không dễ dàng khẩn trương như vậy, nhưng bây giờ quan hệ tới việc mình có thể tiến vào Văn Minh Cảnh hay không, cả người không khỏi khẩn trương hơn nhiều.

    Cửa ải cuối cùng là khảo nghiệm về cái gì a?

    Khi Lục Nguyên đang nghênh đón cửa ải khảo nghiệm cuối cùng, thì Văn Minh Phó Chủ-Vũ Yến đang ngồi trên một nhánh cây, trong tay cầm đồ ăn vặt, đôi chân nhỏ trắng như tuyết đung đưa trong không trung, vô cùng quyến rũ.

    Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến cất giọng:

    -Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng, đã tới rồi sao còn không hiện thân.

    Ở trên bầu trời, lập tức xuất hiện một nam tử giống như chim ưng, mà nam tử này chính là Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng.

    Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến nhìn về phía Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng, mặt lộ châm biếm:

    -Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng, thực lực của ngươi kém ta một bậc, bị ta đánh bại mấy lần, lần này đánh cũng ích gì.

    Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng nhìn về phía Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến nói:

    -Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến, ngươi thật sự cho rằng thắng được ta mấy lần thì lần này có thể thắng được ta sao, đáng tiếc, thế đạo không chỉ dựa vào lực thực cá nhân, Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến, ta nhất định sẽ bắt ngươi lại làm nô lệ cho ta.

    -Nga, thật là lớn mật nha, dám nói như vậy, nếu vậy ngươi hãy tìm thêm mấy trợ thủ, cùng tới đi.

    Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến sắc mặt trở nên lạnh lùng, hiển nhiên đã bị Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng chọc giận, dĩ nhiên, Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến cũng đã cảm thấy mấy cỗ khí thế cường đại ẩn hiện bên cạnh, bất quá cho dù thế nào, khí thế của mình không thể mất.

    -Tiên Chi Tử ra mắt Vũ Yến tiền bối.

    Một nam tử trẻ tuổi tuấn mỹ, dung mạo như Phan An, da trắng hơn tuyết, giữa mi tâm có một nốt ruồi đỏ xuất hiện ở phía đông bầu trời, trên người của nam tử trẻ tuổi này tản mát ra lực lượng của Văn Minh Cảnh, đó là loại lực lượng cuồn cuộn, cực kỳ nặng nề, giống như cả vùng đất này tràn đầy lực lượng.

    Tiên Chi Tử!

    Sau khi nhìn thấy Tiên Chi Tử, Văn Minh Phó Chủ Vũ Yên không khỏi kinh hãi, danh tiếng của Khí Vận Thất Tử cũng khá lớn, người của Văn Minh Cảnh đều biết, bất quá trong ấn tượng của mọi người thì Tiên Chi Tử mới chỉ là Bán Bộ Văn Minh Cảnh, từ Bán Bộ muốn tiến vào Văn Minh Cảnh cần thời gian rất lâu, mà hiện tại Tiên Chi Tử lại hoàn toàn có được lực lượng của Văn Minh Cảnh, Tiên Chi Tử làm sao có thể làm được?

    Cho dù là Khí Vận Đệ Nhất Tử của Hoang Chi Tử chỉ sợ cũng chưa tiến vào Văn Minh Cảnh a.

    Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến nhìn lướt qua, mới phát hiện Tiên Chi Tử cũng chưa phải chân chính đạt tới Văn Minh Cảnh, hắn chẳng qua là có lực lượng của Văn Minh Cảnh, nhưng không có được cảnh giới tương ứng, qua mười năm, Tiên Chi Tử hẳn là có thể đạt tới Văn Minh Cảnh, nhãn lực của Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến kinh người tới mức nào chứ, thoáng cái liền nhìn ra nguyên nhân thực lực của Tiên Chi Tử đột nhiên tăng mạnh:

    -Nguyên lai là Tiên Chi Tử ngươi, nhìn ngươi bây giờ có được một kỷ nguyên lực lượng pháp lực, xem ra ngươi đã chiếm được Văn Minh Di Thể, hoàn toàn dung hợp rồi.

    Bất quá, cho dù là Tiên Chi Tử ngươi cộng thêm cả Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng, muốn vượt qua nơi này của ta, cũng không phải chuyện dễ.

    Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến thản nhiên nói, Tiên Chi Tử liên thủ với Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng, Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến nắm chắc tới sáu bảy phần có thể ngăn cản hai người này.

    -Nếu như có thêm ta nữa thì sao, Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến, ngươi có thể ứng phó được sao?

    Một thanh âm đứt quãng, khiến cho người ta cực kỳ khó chịu vang lên trong hư không, chỉ riêng nghe tới thanh âm này đã khiến người ta cực kỳ khó chịu, một trung niên nam tử đi ra từ phía Tây Nam của bầu trời.

    Nhìn thấy trung niên nam tử này, Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến trong lòng không khỏi căng thẳng, lại thêm một đại cao thủ, khó đối phó a.

    Không đúng, không phải là không dễ ứng phó, mà là không có cách nào đối phó.

    Trung niên nam tử vừa đi ra này, sắc mặt vàng vọt, vóc người cao gầy, trên lưng đeo tám chuôi giản, mang theo một cỗ khí tức xơ xác tiêu điều, cỗ khí tức này tương đối nồng đậm, hơn nữa còn là từng đợt từng đợt cảm giác, hoàn toàn không phải là khí tức xơ xác tiêu điều thực sự, giờ khắc này có thêm chút sát khí, còn chưa thấy người tới, sau một khắc sát khí đã ập tới, sát khí như bão táp cuồn cuộn không ngừng, khiến cho người ta rất khó có thể thích ứng, nếu như có một người Bán Bộ Văn Minh Cảnh ở đây, chỉ sợ sẽ bị sát khí từng đợt từng đợt dâng lên khiến cho tương đối khó chịu.

    Đây là Văn Minh Phó Chủ Bát Lăng, đồng thời cũng là Giản Chi Văn Minh một trong Tam đại Văn Minh Phó Chủ, có tu vi pháp lực là một kỷ nguyên.

    Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến trầm giọng nói:

    -Không nghĩ tới người tới lại là ngươi?

    Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến thật sự rất kinh ngạc, lại thêm một người Văn Minh Cảnh nữa tới đây, mặc dù nếu chỉ tính tới tu vi pháp lực, nếu như một chọi một, Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến tự nhận sẽ không thua Văn Minh Phó Chủ Bát Lăng, nhưng hiện tại không phải một chọi một mà là ba chọi một, đối thủ lại có hai người có được kỷ nguyên pháp lưc, hơn nữa còn có Tiên Chi Cảnh cũng có kỳ nguyên pháp lực nhưng không có cảnh giới tương ứng.

    Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến lập tức đem xác suất thành công ngăn trở đối phương của mình giảm xuống.

    Bất quá Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến phát hiện, ở bốn phía dường như vẫn còn khí tức như ẩn như hiện.

    -Còn ai khác nữa, ra đi.

    Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến quát to một tiếng.

    -Còn có thể cảm thấy ta, không tệ, Tiểu Yến Tử.

    Một kẻ cơ bắp có dáng vóc lực lưỡng, tay vác một chiếc rìu khổng lồ đi ra, kẻ cơ bắp có vóc dáng to này trên từng tấc da thịt đều có vết sẹo, những vết sẹo này tựa hồ đã khắc sâu vào dạ thịt hắn, mà kẻ cơ bắp có vóc dáng to này ở mắt phải có một vết sẹo dài, vết sẹo này kéo dài từ lông mày cho tới tận cằm, trông vô cùng dữ tợn.

    Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh.

    Không sai, vị này chính là Văn Minh Phó Chủ năm đó giao thủ với Cổ Thủy, khiến cho Cổ Thủy bại dưới tay hắn sau ba mươi chiêu.

    Ngày đó Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh chỉ có một kỷ nguyên pháp lực, nhưng hiện tại rõ ràng đạt tới hai kỷ nguyên pháp lực.

    Hai kỷ nguyên pháp lực cuồn cuộn như nước thủy triều, riêng chỉ một người này, cũng có thể đánh thắng Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến.

    Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến lập tức hiểu được, chính mình đang ở trong trận chiến này tỷ lệ đánh thắng là không có, ngay cả tỷ lệ chạy trốn căn bản cũng gần như bằng không.

    Cục diện bây giờ là một chọi bốn.

    Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng ha ha quát lên:

    -Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến, ngươi cũng có hôm nay, thật là buồn cười, hôm nay nhất định phải bắt ngươi về hàng ngày hành hạ ngươi, cho ngươi biết sự hối hận khi là địch nhân với ta.

    Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng lần này tính toán trong khi giao chiến sẽ sử dụng Ưng Yến Văn Minh Song Sát, trước kia luôn luôn không có cơ hội, nhưng hiện tại là một đối bốn, có thể sử dụng chiêu Ưng Yến Văn Minh Song Sát này để mạnh mẽ lăng nhục đối thủ Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến.

    Tiên Chi Tử nở nụ cười khiêm tốn, khuôn mặt vừa có chút non nớt, lại thêm vẻ tuấn mỹ, nói:

    -Vãn bối đã sớm nghe nói về đại danh của Vũ Yến tiền bối, ngưỡng mộ trong lòng đã lâu, hôm nay có thể gặp tiền bối, cũng là chuyện may mắn của đời người, xin tiền bối chỉ giáo, hy vọng tiền bối khi cùng ta so chiêu, có thể không khiến cho ta bại quá thảm a.

    Hắn khiêm tốn, hữu lễ, cho dù thực lực đại tiến thì phương diện phong phạm này của hắn vẫn không thay đổi, nhưng mà nếu như thất bại trước hắn thì chính là bi kịch của nhân gian, Tiên Chi Tử chính là một loại người trong ngoài bất nhất, ai tin hắn thì chính là kẻ ngốc.

    Văn Minh Phó Chủ Bát Lăng xuất thân từ Giản Chi Văn Minh nhìn về phía Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến, nói:

    -Ta, muốn, giết, chính là, Lục Nguyên, Văn Minh Phó Chủ, Vũ Yến, ngươi, dám cản ta, ta liền giết, ngươi.

    Hắn nói nhát ngừng tương đối kỳ quái, ở chỗ không nên dừng lại thì lại dừng lại, cảm giác nhát ngừng này khiến cho người ta vô cùng khó chịu.

    Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh, toàn thân đều là sẹo, ngay cả một bên mắt cũng có sẹo, vác chiếc rìu, nói:

    -Tiểu Yến Tử, nghe nói ngươi là một trong hai người có thân pháp linh hoạt nhất trong năm kỷ nguyên, mà thủ pháp của ta chỉ là xuất ra lực lượng mạnh mẽ, ta muốn nhìn xem thân pháp của ngươi có thể thoát khỏi cây rìu này của ta hay không, chớ nên không cẩn thận bị ta băm thành thịt nát nha.

    Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh ha ha cười lớn, tiếng cười của hắn vừa hùng hồn vừa có lực.

    Bốn đối một, chính mình sẽ dễ dàng bị đánh bại.

    Cũng không thể sử dụng Khinh Linh Thân Pháp, thân pháp của Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng không thua kém mình, hơn nữa, còn có một Văn Minh Phó Chủ Bát Lăng chuyên về tiết tấu của thân pháp, rất giỏi trong việc phá vỡ bất kỳ tiết tấu nào, cho nên nếu như dùng Khinh Linh Thân Pháp thì chính là tử lộ, căn bản không cách nào chống đỡ.

    Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến đang phân tích những chiêu thức để đối phó với đối thủ mạnh như vậy, nhưng thế nào cũng không nghĩ ra được biện pháp gì.

    Chờ một chút!

    Vẫn còn biện pháp!

    Lúc ấy Lục Nguyên có để lại một cái Viên Chi Thượng Cổ Kiếm Trận, là do Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên chế tạo ra, Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên thực lực bất phàm, hắn chế tạo ra Viên Chi Thượng Cổ Kiếm Trận nhất định sẽ có tác dụng lớn, có lẽ mình có thể dựa vào đó để ngăn cản bốn người này một thời gian, chỉ cần có thể kéo dài tới khi Lục Nguyên xuất quan, tiến vào Văn Minh Cảnh là được.

    Lục Nguyên một khi trùng kích vào Văn Minh Cảnh thì với chiến lực của Lục Nguyên, muốn đánh muốn lui đều có tỷ lệ lớn hơn nhiều.



    Lục Nguyên đã tiến vào cửa ải khảo nghiệm cuối cùng.

    Đi tới cửa ải cuối cùng, bất quá cửa ải cuối cùng là cái gì a?

    Bên trong Ngọc thạch, hư ảnh của Văn Minh Kiếm Chủ Kiếm Viên với khuôn mặt tròn và đôi tai to thoáng hiện, nói:

    -Cửa ải khảo nghiệm thứ ba rất đơn giản, xem xem kiếm pháp của ngươi rốt cuộc thế nào, muốn trở thành kẻ kế thừa của ta, tự nhiên phải có kiếm pháp tương ứng, kiếm pháp không được thì không thể làm được.

    Lục Nguyên hỏi:

    -Vậy làm sao để khảo nghiệm kiếm pháp?

    Lục Nguyên lúc ấy có để lại một cơ quan bên trong Viên Chi Thượng Cổ Kiếm Trận, nếu như Viên Chi Thượng Cổ Kiếm Trận bị kích động, chính mình sẽ biết.

    Mà hiện tại rõ ràng cảm thấy Viên Chi Thượng Cổ Kiếm Trận bị kích động, nếu như chỉ có một mình Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng thì với tính tình của Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến căn bản sẽ không sử dụng Viên Chi Thượng Cổ Kiếm Trận, vậy tức là, người tới có thực lực mà Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến không ngăn cản được, cho nên chỉ có thể sử dụng Viên Chi Thượng Cổ Kiếm Trận.

    Phỏng chừng Viên Chi Thượng Cổ Kiếm Trận cũng không chống đỡ được bao lâu, cho nên mình phải nắm bắt thời gian, nhanh chóng trùng kích vào Văn Minh Cảnh.

    Hư ảnh với khuôn mặt tròn và đôi tai to bên trong Ngọc Thạch khẽ mỉm cười nói:

    -Ngươi nhìn bốn phía đi.

    Lục Nguyên không khỏi nhìn xung quanh.

    Chỉ thấy trên vách tường ở bốn phía, có vô số kiếm chiêu.

    Những kiếm chiêu này thật ra cũng không phải là kiếm chiêu tinh xảo, cũng chỉ là một số kiếm chiêu đơn giản với phong cách cổ xưa, Lục Nguyên có thể dễ dàng nhìn ra ưu điểm cùng khuyết điểm của những kiếm chiêu này.

    Hư ảnh với khuôn mặt tròn và đôi tai to bên trong Ngọc Thạch nói:

    -Những kiếm chiêu này là kiếm pháp căn bản nhất của Kiếm Cổ Văn Minh chúng ta, tổng cộng có 256 thức, được gọi là 256 thức kiếm chiêu căn bản, ngươi diễn luyện 256 thức này một lần cho ta xem, tự nhiên ta có thể nhìn ra được ngươi có thể thông qua khảo nghiệm kiếm pháp lần này hay không.

    Chương 1323-1324: Kiếm Viên phó chủ văn minh

    Tâm tình của Lục Nguyên bình tĩnh trở lại, không sai, 256 thức trên thạch bích tương đối đơn giản, đừng nói là Lục Nguyên, e rằng một vài sư huynh đệ ở Hoa Sơn cũng có thể diễn luyện 256 thức này, cũng không tính là chuyện gì khó khăn.

    Nhưng ngàn vạn lần đừng nghĩ rằng khảo nghiệm này đơn giản, ngược lại, đây là khảo nghiệm khó khăn nhất.

    Càng là những thứ căn bản, muốn vận dụng tốt càng khó.

    Cũng giống như làm cơm chiên vậy, cơm chiên trứng ai không biết, nhưng đơn giản nhất cũng là khó làm nhất chính là cơm chiên trứng.

    Tựa như những món ăn đơn giản trong gia đình, ai mà không biết?

    Nhưng những món ăn gia đình đơn giản đó mới chính là thứ dùng để khảo nghiệm tay nghề của đầu bếp.

    Càng đơn giản, càng có thể khảo nghiệm kiếm pháp chân chính.

    Thỉnh thoảng sử dụng được một chiêu cấp văn mình, một kích cấp diệt thế, thật sự không thể khảo nghiệm kiếm pháp của một người.

    Lục Nguyên chính vì biết được điều này, nên mới biết được khảo nghiệm này rất khó.

    Tâm tình Lục Nguyên dần bình tĩnh lại, càng ngày càng tĩnh lặng.

    Hô hấp, càng ngày càng chậm.

    Lục Nguyên lấy cước bộ tương đối vững vàng đi tới thạch thất gần nhất, đây là thức thứ nhất trong 256 thức kiếm chiêu căn bản, thức thứ nhất này tên là Nhất Kiếm Xuất Thế, một chiêu Nhất Kiếm Xuất Thế này kiếm từ trong vỏ xuất ra, một kiếm thẳng tắp đâm ra, bình thường không có gì lạ, tuyệt đối là bình thường nhất trong những cái bình thường.

    Lục Nguyên tiếp tục nhìn thức thứ hai trong 256 thức kiếm chiêu căn bản, thức thứ hai là Kiếm Xuất Bình Bình, nguyên lai một kiếm là đâm, mà hiện tại một kiếm này là quét, cũng là một kiếm biến hóa tương đối đơn giản, ngay cả biến hóa thứ hai cũng không có.

    Lục Nguyên tiếp tục nhìn thức thứ ba trong kiếm chiêu căn bản, thức thứ ba là Kiếm Xuất Đạm Đam, cùng với thức thứ hai có phần tương tự.

    Thức thứ tư, Thập Chuy Chi Kiếm!

    Thức thứ năm, Bách Luyện Chi Kiếm!

    Thức thứ sáu, Ngẫu Khởi Ba Lan!

    Thức thứ bảy, Kiếm Tùy Ba Động!

    Thứctám. . .

    Thức thứ chín. . .

    . . .

    Thức thứ một trăm, Kiếm Ngộ Phong Vân!

    Thức thứ một trăm lẻ bảy, Kiếm Giảo Phong Vân!

    Thức thứ một trăm năm mươi, Kiếm Động Phong Vân!

    Thức thứ một trăm bảy mươi, Kiếm Trấn Phong Vân!

    Thức thứ một trăm chín mươi ba, Phong Vân Tái Khởi!

    . . .

    Thức thứ hai trăm ba mươi ba, Nhất Kiếm Vô Địch!

    Thức thứ hai trăm bốn mươi hai, Nhất Kiếm Tịch Mịch!

    Thức thứ hai trăm năm mươi sáu, Phong Kiếm Quy Ẩn!

    Lục Nguyên nhìn một kiếm rồi lại một kiếm, tương đối nghiêm túc, trong lòng vô cùng bình tĩnh nhìn xem, khi nhìn từng kiếm từng kiếm này, Lục Nguyên đã hiểu được chân ý của bộ kiếm pháp này.

    Bộ kiếm pháp này khi bắt đầu rất đơn giản, càng về sau càng biến hóa nhiều hơn, cuối cùng lại trở về đơn giản.

    Xác thực chính là kiếm pháp dành cho người mới, đồng dạng, cao thủ kiếm đạo chân chính cũng có thể luyện bộ kiếm pháp này, thật ra đây là ghi lại hơn phân nửa những yêu cầu về kiếm, câu hỏi về kiếm của cao thủ kiếm đạo chân chính, cuối cùng có được kinh nghiệm vô địch về kiếm đạo, một bộ kiếm pháp này có hàm ý sâu sắc, cũng có hàm ý đơn giản, cấp bậc khác nhau sẽ luyện ra những kiếm pháp khác nhau, không có cùng cảm ngộ.

    Bộ kiếm pháp này thật có ý tứ a, Lục Nguyên tinh tế thưởng thức 256 chiêu thức này, sau khi nhìn xong liền nhắm mắt lại cảm ngộ 256 chiêu thức này.

    Khi mở mắt ra, tay của Lục Nguyên đã đặt trên chuôi kiếm của mình, kiếm và người dần hợp lại làm một, tựa hồ kiếm đã trở thành một phần thân thể, tựa hồ chính mình đã hóa thành kiếm.

    Dưỡng Ngô Tiên Kiếm tuốt ra khỏi vỏ, chính là đệ nhất kiếm trong 256 thức kiếm căn bản, Nhất Kiếm Xuất Thế.

    Thẳng tắp một kiếm, đâm về phía trước.

    Kiếm thứ nhất Nhất Kiếm Xuất Thế vừa đánh ra, tiếp đó là kiếm thứ hai Kiếm Xuất Bình Bình, chuyển tiếp là thức thứ ba Kiếm Xuất Đạm Đạm, trong lúc luyện kiếm, Lục Nguyên loáng thoáng tựa hồ cảm thấy quá trình luyện kiếm của một người, kiếm của kiếm khách kia cũng không kinh diễm, vừa bắt đầu cũng rất bình thường, năng lực bình bình đạm đạm, nhân sinh cũng bình bình đạm đạm.

    Lục Nguyên thông qua kiếm thuật, cảm thụ được một người khác, một linh hồn vĩ đại đã sớm biến mất rất lâu trong quá trình lịch sử.

    Thức thứ tư, Thập Chuy Chi Kiếm.

    Thức thứ năm, Bách Luyện Chi Kiếm.

    Kiếm quang trong tay Lục Nguyên giống như nước chảy mây trôi, không hề tìm được một chút sơ hở nào, hoàn toàn hoàn mỹ.

    Kiếm quang của từng chiêu từng chiêu hiện ra trong tay hắn.

    Rốt cuộc, cũng tới thức thứ hai trăm năm mươi sáu, kiếm quang của một thức này đơn giản mà ý vị thâm trường xẹt qua trong không trung, tới thức thứ hai trăm năm mươi sáu Phong Kiếm Quy Ẩn kiếm thu về vỏ, tử chiêu thứ nhất tới chiêu thứ hai trăm năm mươi sáu, mỗi một kiếm đều xuất ra ngoài, một bộ kiếm pháp này được diễn luyện hoàn chỉnh.

    Mà hư ảnh bên trong Ngọc Thạch chỉ lẳng lặng nhìn Lục Nguyên luyện kiếm.

    -Không nghĩ tới người bên trong hai kỷ nguyên cũng có hạt giống tốt như vậy, không đơn giản, kiếm đạo bất diệt, kiếm đạo bất diệt a, chúc mừng ngươi, ngươi đã thông qua cửa ải khảo nghiệm thứ bao.

    Hư ảnh kia tương đối cảm khái, thật ra thì Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên đã sớm chết rồi, ở đây chỉ là một chương trình, dựa vào kiếm thuật của những người tiến vào nơi này để phân thành những cấp bậc phản ứng khác nhau.

    Đơn giản mà nói, chương trình phân chia cấp độ kiếm thuật này phân thành năm cấp bậc.

    Cấp thứ nhất, Kiếm Đạo Thiên Tài.

    Cấp thứ hai, Kiếm Đạo Vạn Nhân Chi Địch.

    Cấp thứ ba, Kiếm Đạo Nan Song.

    Cấp thứ tư, Hoàn Mỹ.

    Cấp thứ năm, Thời Không Giao Thác.

    Nếu như có người có thể đạt tới cấp thứ ba, Kiếm Đạo Nam Song thì cũng có thể tính là qua được cửa ải thứ ba của Thượng Cổ Kiếm Giả Mộ.

    Dù sao, đối với Văn Minh Phi Kiếm, tại nơi kiếm đạo bị áp chế, e rằng muốn đạt tới cấp thứ ba Kiếm Đạo Nan Song cũng tương đối khó khăn.

    Cho nên ở đây mới ghi lại năm cấp bậc, năm loại phản ứng, tuyệt đối không nghĩ tới sẽ có người đạt tới bậc thứ năm, Thời Không Giao Thác.

    Cái gọi là Thời Không Giao Thác, là do hai Kiếm Giả vĩ đại cách đây vô số thời không tiến hành cộng hưởng.

    Mà hiện tại, Lục Nguyên chính là cùng với vị Kiếm Giả vĩ đại kia, ở trong Trường Hà thời không tiến hành cộng hưởng.

    Năm đó người sáng chế ra bộ kiếm pháp này có danh hiệu là Kiếm Cổ Văn Minh Chi Chủ, tên là Độc Cô Kiếm.

    Độc Cô một đời, chỉ vì một kiếm.

    Chính là Độc Cô Kiếm.

    Lục Nguyên sau khi ngộ ra hai trăm năm mươi sáu thức kiếm căn bản này, có chút hiểu được.

    Mà lúc này, ở trung tâm của căn phòng, phía sau một vài Ngọc Thạch hiện ra một lỗ thủng to, thanh âm cót két vang ên, một cỗ quan tài ở nơi nảo đó di chuyển lên, một cỗ quan tài trong suốt, bên trong có một pho tượng di thể, di thể kia có khuôn mặt tròn cùng đôi tai to, vậy đó chính là thân thể của Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên.

    Rốt cuộc đã xuất hiện, truyền thừa cuối cùng.

    Lục Nguyên thu liễm tâm trạng, bây giờ là thời khắc quan trọng nhất để trùng kích vào Văn Minh Cảnh, nhìn về phía chiếc quan tài trong suốt kia, bên trong quan tài, ở phía trên có những văn tự cổ quái, mà lúc này, Lục Nguyên đột nhiên phát hiện ở không trung trước mắt xuất hiện một loạt văn tự hư không:

    -Đồ của ta, để lại cho người thừa kế, di thể của ta, vĩnh viễn chôn cất ở nơi này, không được di chuyển.

    Rất nhiều người muốn dùng Văn Minh Di Thể để luyện công, dù sao một khi có được một Văn Minh Di Thể của Văn Minh Cảnh, dung hợp với thân thể, có thể đem pháp lực của bản thân miễn cưỡng thúc đẩy thêm một kỷ nguyên pháp lực, nếu có thể luyện được cảnh giới tương ứng để phối hội, thì có thể tăng thêm khả năng trùng kích vào Văn Minh Cảnh, như Tiên Chi Tử chính là sử dụng biện pháp này.

    Lục Nguyên chưa từng nghĩ tới biện pháp đó, hơn nữa, với tính tình của Lục Nguyên, cho dù có nghĩ tới biện pháp đó, nhưng Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên đã nói di thể của người vĩnh viễn phải chôn cất ở đây, không thể di chuyển, Lục Nguyên sau khi nghe những lời này, nhất định sẽ không đụng tới, đây là sự tôn trọng cơ bản nhất đối với tiền bối kiếm đạo.

    Cho nên sau khi Lục Nguyên hoàn tất lễ bái, mới bắt đầu làm những chuyện khác.

    -Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên tiền bối, hôm nay được người ban tặng, giúp ta trùng kích vào Văn Minh Cảnh, ngày sau ta nhất định sẽ khôi phục kiếm đạo.

    Lục Nguyên nói ra những lời này rất quả quyết.

    Lục Nguyên không di chuyển di thể của Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên là một việc cực kỳ may mắn.

    Cái gọi là di thể của Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên thật sự là di thể nhưng cũng chính là cửa ải thứ tư của Thượng Cổ Kiếm Giả Mộ.

    Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên năm xưa chủ trì tất cả mọi chuyện lớn nhỏ của Kiếm Cổ Văn Minh, có thể nói là tâm cơ thâm trầm, nhân vật như vậy dĩ nhiên bản tính có phần đa nghi, cho nên suy nghĩ đối với Kiếm Giả tương đối phức tạp, ba cửa ải phía trước, cửa ải thứ nhất Thượng Cổ Kiếm Giả Huyết thì không có gì để nói, của thứ hai chính là khảo nghiệm sự bền lòng của Kiếm Giả, Thượng Cổ Kiếm Giả sao có thể không bền lòng, cửa thứ ba là khảo nghiệm kiếm thuật, Thượng Cổ Kiếm Giả thì kiếm thuật cũng không thể kém.

    Ba cửa ải phía trước vừa vặn hợp thành điều kiện của Thượng Cổ Kiếm Giả.

    Mà sau khi hoàn thành ba cửa ải này, hư ảnh của Văn Minh Phó Chủ cố ý nói rằng tổng cộng chỉ có ba cửa ải, khiến cho người ta nơi lỏng, nhưng thực tế còn có cửa ải thứ tư.

    Cửa ải thứ tư chính là di thể này.

    Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên không phải không bỏ được di thể của mình, hắn có thể cống hiến di thể của mình vì kiếm đạo, chuyện như vậy Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên thật sự làm được.

    Nhưng năm xưa Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên từng tham dự Đấu Thiên Chi Sự, trên di thể của hắn có nhiễm một loại Thiên Chi Trớ Chú, vì vậy di thể của hắn căn bản không thể sử dụng.

    Vì vậy lúc trước Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên mới nhắc nhở một câu:

    -Di thể của ta vĩnh viên chôn cất ở nơi này, không thể di chuyển.

    Nếu như người thừa kế không để ý tới lời nhắc của hắn, cố ý sử dụng di thể này, cho thấy phẩm chất của người thừa kế có vấn đề, căn bản không hiểu cái gì là tôn trọng tiền bối, người như thế, muốn dung hợp thì để cho hắn dung hợp a, một khi trúng phải Thiên Chi Trớ Chú, liền xong đời.

    Đây chính là cửa ải thứ tư.

    Một cửa ải khảo nghiệm phẩm chất a.

    Mà Lục Nguyên thì căn bản không biết có cửa ải thứ tư này, vậy với phẩm chất của mình căn bản không bị Thiên Chi Trớ Chú của cửa ải thứ tư ám toán, cho nên hoàn toàn an toàn qua ải thứ tư, Lục Nguyên tìm kiếm bên trong di thể, di vật của Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên không ít, tỷ như nơi này còn có một trăm nhánh thiên giai linh mạch.

    Một trăm nhánh!

    Cực kỳ giàu có nha, người đứng đầu Thiên Bảng cũng chỉ là một thiên giai linh mạch, mà Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên chỉ lục lọi một hồi cũng đã có được một trăm nhánh thiên giai linh mạch, Lục Nguyên coi như là phục dụng chân thực, thiên giai linh mạch như vậy đương nhiên là phải thu vào Tân Kiếm Thế Giới của mình, bên trong Tân Kiếm Thế Giới của mình có một vòng thiên giai linh mạch, tăng thêm độ nồng đậm cho linh khí, tiến vào tu hành bên trong Tân Kiếm Thế Giới của mình thật sự rất dễ dàng.

    Lục Nguyên lại tìm được một quyển kiếm phổ, cuốn kiếm phổ này không phải là hai trăm năm mươi sáu thức kiếm căn bản, Lục Nguyên nhìn phía trên, chỉ thấy trên đó viết: “Kiếm Viên Chi Đạo”, xem ra đây là những gì tâm đắc nhất của Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên, Lục Nguyên thu lấy, kiếm thuật của Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên chỉ sợ không thua kém mình, hơn nữa nhất định tương đương với tâm đắc của mình, chính mình phải luyện tập tốt một chút, ở kỷ nguyên này, khó có thể có được kiếm chiêu tốt, hiện tại vừa vặn thấy được kiếm chiêu của một kỷ nguyên kiếm đạo Văn Minh Phó Chủ, không biết sẽ thế nào a.

    Lục Nguyên tìm được một vài vật hữu dụng, như Cực Thần Kiếm mà năm xưa Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên đã sử dụng, đây là thần kiếm sử dụng để phối hợp với Kiếm Viên Chi Đạo, là binh khí cấp Văn Minh, luận về phẩn chất thì cao hơn nhiều so với Dưỡng Ngô Tiên Kiếm của Lục Nguyên, thật ra thì hiện tại Dưỡng Ngô Tiên Kiếm của Lục Nguyên căn bản là tương đối yếu, nếu như không phải chính mình ra sức chống đỡ, thì đã sớm gãy vài chục lần, nếu có cơ hội nhất định sẽ đem tiên kiếm thăng lên thần kiếm.

    Tìm kiếm trong chốc lát, rốt cuộc tìm được thứ tốt mà mình cần, đó chính là Viên Tự.

    Viên Tự trong văn tự nguyên thủy.

    Chính là Viên Tự này, có thể giúp mình trùng kích vào Văn Minh Cảnh.

    Rốt cuộc cũng lấy được.

    Lục Nguyên lúc này khó có thể đè nén sự kích động trong lòng, cũng biết thời gian mình lưu lại không còn nhiều, dù sao đối thủ Văn Minh Cảnh đã đánh tới, cho nên lập tức hít sâu một hơi, bình tĩnh lại, đồng thời sử dụng Viên Tự này, dùng pháp lực tế luyện Viên Tự, quang mang của Viên Tự chiếu rọi lên người mình, đồng thời chiếu rọi lên thần hồn của mình

    Phía trên thần hồn của mình có tổng cộng bốn chữ: Tửu, Kiếm, Lại, Chính.

    Bốn chữ này vốn dĩ phân chia rõ ràng, nhưng hiện tại dưới sự chiếu rọi của Viên Tự, bắt đầu hóa thành hình tròn, bốn chữ này tựa hồ bắt đầu bổ trợ lẫn nhau, trong khi bổ trợ lẫn nhau dường như có quang mang hỗn độn nhàn nhạt phóng ra ngoài, quả nhiên được.

    Viên Tự này quả nhiên là mấu chốt để mình trùng kích vào Văn Minh Cảnh.

    Một khi bốn chữ này chân chính bổ trợ lẫn nhau, là có thể hoàn toàn phóng ra quang mang hỗn độn.

    Nhưng bây giờ còn không đủ.

    Trong nháy mắt khi tế luyện, Lục Nguyên đã sớm chuẩn bị những vật dụng cần thiết, tỷ như Văn Minh Thần Hoa rút ra từ bên trong Loan Loan cùng Sư Phi tiên thể, Văn Minh Thần Hoa khi tế luyện liền bắt đầu thiêu đốt, quang mang vô cùng chói mắt được thiêu đốt, trong quang mang đó, có thể tìm được vô số vết tích của văn minh, Lục Nguyên tế luyện Văn Minh Chi Thư, mặc dù chỉ có tỷ lệ năm mươi phần, thật ra đó cũng là tỷ lệ tương đối lớn, đồng thời hắn cũng tế luyện từng đạo khí lưu lấy ra từ Bách Bại Chân Kinh, một khi tổng hợp ba mươi ba bại trong Bất Bại Chân Kinh thì có thể tăng thêm một phần tỷ lệ thành công khi trùng kích vào Văn Minh Cảnh, bất quá đó chỉ là tính cho một phần, vậy tức là nói hiện tại có tổng cộng mười tám bại, như vậy sẽ có hiệu quả của mười tám bại.

    Văn Minh Chi Mang ngay lập tức bốc cháy, Văn Minh Chi Mang bốc cháy ở phía trên thần hồn của mình, tựa hồ có vô số Tửu cùng Kiếm bay ra, đại biểu cho Văn Minh về Tửu và Kiếm.

    Chương 1325-1326: Kiếm Khổ ra tay

    Ở nơi này, Tửu, Kiếm, Lại, Chính dưới sự trợ giúp của nhiều thứ đang nhanh chóng bổ trợ cho nhau, mà quang mang hỗn độn càng ngày càng nồng đậm, xem ra lần này trùng kích vào Văn Minh Cảnh hoàn toàn có khả năng thành công.

    Viên Chi Thượng Cổ Kiếm Trận.

    Hiện tại đã bị tấn công vô số lần.

    Mà Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến cũng chỉ biết cố gắng nỗ lực chống đỡ mà thôi.

    Không có cách nào, Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến hiện tại là một đấu bốn.

    Một Tiên Chi Tử gần tới Văn Minh Cảnh, hai người một kỷ nguyên là Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng cùng Văn Minh Phó Chủ Bát Lăng, còn thm cả một Văn Minh Thánh Chủ Lực Thánh hai kỷ nguyên.

    Như vậy bốn người cùng đánh, Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến căn bản không có một chút cơ hội.

    Nếu như không phải có Viên Chi Thượng Cổ Kiếm Trận, e rằng Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến sớm đã bị đánh chết, nhưng cho dù có Viên Chi Thượng Cổ Kiếm Trận, Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến cũng chỉ có thể chống cự trong chốc lát, hiện tại đã sắp chống cự không nổi.

    Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến chỉ cảm thấy áp lực bao phủ lên người mình, bốn cỗ khí thế cường đại đè ép về phía mình.

    Đáng chết.

    Chính mình rất có thể sẽ phải chết ở chỗ này?

    Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến tức giận nghĩ.

    Lục Nguyên còn chưa trùng kích vào Văn Minh Cảnh sao?

    Văn Minh Phó Chủ Hoàng Ưng cười lớn, nói:

    -Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến, ngươi đi chết đi.

    Hắn rốt cuộc đánh ra đại chiêu của mình, Ưng Yến Văn Minh Song Sát, chỉ thấy trong nháy mắt trên bầu trời xuất hiện sát thế vô cùng vô tận, hóa thành hai hình thái của chim ưng và chim yến, Văn Minh Chi Ưng thôn thiên phệ địa, Văn Minh Chi Yến nhanh như chớp giật.

    Một ưng một yến, hai đại văn minh giao hòa trong hư không.

    Hóa thành các đại văn minh, hóa thành sát thế mạnh hơn.

    Ưng Yến Văn Minh Song Sát.

    Một chiêu này chính là dùng để đánh chết Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến.

    Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng có ý định dùng một kích này đánh chết Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến.

    Tiên Chi Tử đánh ra tiên pháp Bách Trọng Đại Địa.

    Tiên pháp Bách Trọng Đại Địa này là Bách Trọng Đại Địa huyễn hóa từ trong hư không dồn nén về phía đối phương, Bách Trọng Đại Địa không phải pháp thuật bình thường.

    Nói ví dụ như, Nhất Trọng Đại Địa bao gồm vô tận núi cao, còn có vô số bình nguyên, ao đầm …

    Nhất Trọng Đại Địa chính là trọng lượng của vô tận.

    Mà tiên pháp Bách Trọng Đại Địa lại càng khuếch trương tới cực điểm.

    Pháp thuật như vậy vừa ra tay thì những người bên cạnh đều dùng ánh mắt khen ngợi nhìn Tiên Chi Tử, không nghĩ tới Tiên Chi Tử lại sử dụng pháp thuật Bách Trọng Đại Địa này, pháp thuật Bách Trọng Đại Địa này người một kỷ nguyên chưa chắc đã sử dụng được, không nghĩ tới Tiên Chi Tử chưa bước vào Văn Minh Cảnh lại sử dụng được.

    Thật ra thì việc Tiên Chi Tử có thể sử dụng pháp thuật này cũng rất đơn giản, thân thể hắn bây giờ là thân thể của địa tiên chi tổ, mà địa tiên chi tổ có tác dụng gia tăng thêm khả năng sử dụng bất kỳ hệ pháp thuật nào, cho nên hắn mới có thể sử dụng pháp thuật Bách Trọng Đại Địa có uy lực lớn như vậy.

    Mà mặc khác Văn Minh Phó Chủ Bát Lăng cùng Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh không xuất thủ, Văn Minh Phó Chủ Bát Lăng vốn dĩ không hề xuất thủ, hắn chỉ một mực đứng bên cạnh quan sát tình hình bốn phía, đề ngừa Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến chạy trốn, hắn luôn dễ dàng ngăn chặn những người chạy trốn.

    Mà Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh chẳng qua là cảm thấy bốn chọi một rất khó chịu, cho nên tạm thời không xuất thủ, bất quá đầu của Lục Nguyên khẳng định là của hắn rồi, ai kêu Lục Nguyên từng xuất thủ giết chết đồ đệ Lực Hùng Đế Tử của hắn.

    Lực Hùng Đế Tử mà Lục Nguyên từng giết ở Văn Minh Thánh Địa thật ra chính là đệ tử thân truyền của Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh, hơn nữa còn là người có tư chất cao nhất, người như vậy chết trong tay Lục Nguyên dĩ nhiên Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh muốn tới báo thù.

    Dĩ nhiên, một chiêu Ưng Yến Văn Minh Song Sát cùng với tiên pháp Bách Trọng Đại Địa đã có thể giết chết Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến hiện đang bị trọng thương rồi.

    Mặc dù Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến nỗ lực chống cự, nhưng trên thực tế nàng đã không còn bao nhiêu sức lực để hoàn thủ.

    Chính mình thật sự phải chết ở đây sao?

    Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến trong lòng thầm nghĩ.

    Ngay lúc này, ở trong hư không hiện lên một thanh kiếm.

    Đây là một chuôi kiếm mà vừa đánh ra liền khiến kiếm của người khác gãy.

    Kiếm quang chớp động trong hư không, mang theo một loại mênh mông trống trải cực kỳ tịch mịch, khiến cho người khác phải xúc động cảm khái, đâm về phía Ưng Yến Văn Minh Song Sát cùng tiên pháp Bách Trọng Đại Địa, đây là một chuôi kiếm quang u buồn tới mức nào, kiếm quang chớp động phát ra khí thế kinh thiên đâm thủng Ưng Yến Văn Minh Song Sát còn chưa kích phát hết lực lượng đồng thời cũng phá tan Bách Trọng Đại Địa.

    Một kiếm phá tan hai đại tuyệt học.

    Người nào?

    Người nào ra tay?

    Mấy người trong lòng đều dâng lên nghi vấn như vậy.

    -Người nào?

    Văn Minh Phó Chủ Bát Lăng chỉ cảm thấy ở trong bóng tối trên hư không hiện lên một kẻ đại địch mà mình khắc cốt minh tâm, tựa hồ là kẻ địch trời sinh.

    -Ta.

    Ở trong bóng tối trên hư không, xuất hiện một trung niên nam tử mang theo một cái Nhị Hồ, trung niên nam tử lớn lên cực kỳ anh tuấn, khuôn mặt anh tuấn lại lộ ra một tia khí tức u buồn.

    - Văn Minh Phó Chủ Kiếm Khổ.

    Văn Minh Phó Chủ Bát Lăng lập tức nói ra tên của người này.

    Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh cùng Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng tất cả đều nhận ra lai lịch của vị này, người này chính là Văn Minh Phó Chủ Kiếm Khổ, là một vị Văn Minh Phó Chủ của Kiếm Cổ Văn Minh năm xưa, kiếm thế vô cùng khổ, vô cùng cô độc, giao thủ cùng với người này chính là một cơn ác mộng, dĩ nhiên, năm đó Văn Minh Phó Chủ Kiếm Khổ đã là một đại tiền bối với tám kỷ nguyên pháp lực, vượt xa Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh cùng Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng hai người lúc đó còn non nớt.

    Bất quá, Văn Minh Phó Chủ Kiếm Khổ không phải đã chết rồi sao?

    Tiên Chi Tử, Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh cùng với Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng, Văn Minh Phó Chủ Bát Lăng đồng loạt đánh giá người tới, rốt cuộc khẳng định một việc, Văn Minh Phó Chủ Kiếm Khổ pháp lực hiện tại cũng không coi là ca, hiện tại cũng chỉ là một kỷ nguyên pháp lực mà thôi.

    Vậy tức là, Văn Minh Phó Chủ Kiếm Khổ sau khi chết đã trọng tu, bình thường một người muốn chuyển thế trọng tu là tương đối khó khăn, Văn Minh Phó Chủ Kiếm Khổ có thể làm được việc này, chỉ sợ là đã tìm được văn minh di thể của hắn năm xưa.

    Bất quá dù thế nào, hiện tại cũng chỉ là một kỷ nguyên pháp lực.

    Một kỷ nguyên pháp lực, người nào còn sợ hắn tới.

    VĂN MINH PHÓ CHỦ Lực Thánh nhìn về phía Văn Minh Phó Chủ Kiếm Khổ, nói:

    - Văn Minh Phó Chủ Kiếm Khổ, ngươi kiếp trước là đại tiền bối của ta, đáng tiếc kiếp này ngươi trọng tu, chỉ có một kỷ nguyên pháp lực, nếu ngươi muốn ra mặt, hôm nay sẽ chết ở đây, để cho ta giết một vị đại tiền bối, thật sự là kích thích a.

    Rìu của hắn vừa rồi không có cảm giác gì, nhưng hiện tại rìu của hắn đã rung động kịch liệt, hắn muốn giết chết Văn Minh Phó Chủ Kiếm Khổ, máu của hắn đang thiêu đốt, đang sôi trào.

    Văn Minh Phó Chủ Bát Lăng nhìn về phía Văn Minh Phó Chủ Kiếm Khổ, nói:

    -Ta, muốn, giết, ngươi.

    Văn Minh Phó Chủ Bát Lăng nhìn về phía Văn Minh Phó Chủ Kiếm Khổ, nói:

    -Ta, muốn, giết, ngươi.

    Hắn tổng cộng nói bốn chữ, từng chữ từng chữ một, không phải là để gia tăng ngữ điệu mà hắn nói chuyện chính là gằn từng chữ như vậy, hắn cũng không cần thiết phải gia tăng ngữ điệu, bởi vì không cần thiết, bởi vì Giản cùng Kiếm vốn dĩ là cừu nhân.

    Chu Thanh Huyền nhún vai, Văn Minh Phó Chủ Kiếm Khổ vừa vặn chính là kiếp trước của Chu Thanh Huyền , Chu Thanh Huyền thật ra không muốn đối mặt với bốn đại cao thủ, lấy một đối bốn thì chính mình hiện tại chỉ là một kỷ nguyên pháp lực, nhất định phải thua, nhưng mình nhất định phải xuất thủ, vì hy vọng phục hưng kiếm đạo đang ở trên người Lục Nguyên.



    Lục Nguyên đang trùng kích vào Văn Minh Cảnh, những đồ vật đã chuẩn bị trước đó đều được tế luyện xong.

    Mà sâu trong thần hồn của mình, bốn chữ Tửu, Kiếm, Chính, Lại đều phóng thích ra quang mang hỗn độn.

    Thành công.

    Lần này rốt cuộc cũng thành công.

    Nhưng Lục Nguyên không dám khinh thường chút nào, vì Lục Nguyên đã cảm nhận được một cỗ Thiên Kiếp trên đỉnh đầu mình đang tích lũy ở nơi sâu hàng tỷ trượng trong hư không, đây là Văn Minh Thiên Kiếp của mình.

    Văn Minh Thiên Kiếp được xưng là kiếp số đứng thứ hai trong thiên hạ, kiếp số đứng đầu dĩ nhiên là Thiên Kiếp Văn Minh Chi Chủ, mà kiếp số đứng thứ hai cũng không đơn giản.

    Tích lũy sự thâm hậu của mình, bình thường tích lũy càng thâm hậu, Thiên Kiếp càng đáng sợ, đồng thời mình lại là Kiếm giả, Kiếm Giả vi thiên địa bất dung, cho nên Thiên Kiếp của Kiếm Giả cũng tương đối kinh khủng, đã biết một lần Thiên Kiếp, cũng không biết rốt cuộc sẽ kinh khủng tới mức nào.

    Thiên Kiếp, rốt cuộc cũng hiển hiện.

    Sâu hàng tỉ trượng bên trong hư không, vừa hiện hiện, liền thấy một đoàn mây đen ô uế tới cực điểm từ trong thiên địa hạ xuống, loại mây đen dơ bẩn này chỉ cần để cho Bán Bộ Văn Minh Cảnh dính vào một chút thì hoàn toàn xong đời, rơi vào bên trong Ác Chi Cực.

    Đây chính là Vạn Ác Chi Nguyên, năm đó Lục Nguyên luyện Ác Chi Kiếm Ý, chính là thần niệm ở trong Vạn Ác Chi Nguyên đi qua sát bên người, nếu bị Vạn Ác Chi Nguyên căn nuốt thì kiếm tốt của mình có thể bị khắc chế, mà Vạn Ác Chi Nguyên hiện tại lại là chủ thể của Vạn Ác Chi Nguyên, do thiên không đánh xuống.

    Vạn Ác Chi Nguyên như vậy cơ hồ không hề thua kém lực lượng Văn Minh Cảnh.

    Vạn Ác Chi Nguyên bao vây lấy Lục Nguyên.

    Lập tức, một dám mây trắng do thiên không giáng xuống, mà trong đám mây trắng này có vô số thiện niệm, đây là Vạn Thiện Chi Nguyên, Vạn Thiện Chi Nguyên hạ xuống từ không trung, đem Lục Nguyên bao vây lại, loại Vạn Thiện Chi Nguyên này sẽ không hủy diệt Bán Bộ Văn Minh Cảnh nhưng hiện tại Lục Nguyên chỉ cần dính phải phía trên một chút liền sẽ bị lạc vào trong Vạn Thiện Chi Nguyên, không cách nào trùng kích vào Văn Minh Đại Đạo, hết lần này tới lần khác Lục Nguyên luôn luôn đi vào bên thiện lương, dễ dàng bị Vạn Thiện Chi Nguyên dẫn dắt vào trong, bản thân Vạn Thiện Chi Nguyên có lực công kích không cao nhưng sự ô nhiễm đối với Lục Nguyên cũng không phải là Vạn Ác Chi Nguyên ở trên.

    Vạn Thiện Chi Nguyên cùng Vạn Ác Chi Nguyên ở trong hư không hóa thành hình con cá âm dương, bao vây Lục Nguyên bên trong, chính vì có Vạn Thiện Chi Nguyên giáng xuống nên Lục Nguyên ngay cả Chính Tự cũng không dám sử dụng, một khi sử dụng Chính Tự sẽ cộng minh với Vạn Thiện Chi Nguyên, như vậy lần này sẽ không thể trùng kích vào Văn Minh Đại Đạo được.

    Bên trong bầu trời, có vô số Mệnh Lý Chi Tuyến hạ xuống người Lục Nguyên, những Mệnh Lý Chi Tuyến kia có Vô Tẫn Chi Thô, Vô Tẫn Chi Trường, đại biểu cho sinh mệnh của con người, vô số đạo lý ở phía trên Mệnh Lý Chi Tuyến, quấn lấy Lục Nguyên, muốn lôi Lục Nguyên vào một trong những Mệnh Lý Chi Tuyến kia.

    Đây là Mệnh Lý Chi Kiếp, do Mệnh Lý Chi Nguyên giáng xuống, theo truyền thuyết, trong thiên địa hư không có vô tận Mệnh Lý Chi Nguyên, tất cả số mệnh của con người cũng đều xuất phát từ nơi này.

    Mà trong Văn Minh Thiên Kiếp, còn có một nhánh Phong Thủy Chi Hà xuất hiện từ nơi nào đó trong bầu trời, gió và nước là một phần tương đối trọng yếu của thiên địa, rất nhiều chuyện đều liên quan tới gió êm nước dịu, mà hiện tại Phong Thủy Đại Kiếp lại xuất hiện trên bầu trời.

    Phong Thủy Đại Kiếp, Phong đại biểu cho gió cực hạn, Thủy đại biểu cho nước cực hạn, mà phong thủy dung hợp, thiên địa vạn vật ai cũng ở bên trong.

    Phong Thủy Đại Kiếp, hạ xuống rồi.

    Trường Thán Kiếm!

    Kiếm âm réo rắt thanh âm bi thương.

    Kiếm dài bảy thước sáu!

    Thân kiếm ngăm đen!

    Đây chính là Trường Thán Thần Kiếm!

    Chính là phối kiếm mà năm xưa Kiếm Khổ Văn Minh Phó Chủ sử dụng.

    Chuôi phối kiếm này sau khi Văn Minh Phó Chủ Kiếm Khổ chết, đã từng biến mất nhiều năm, mà hiện tại thanh kiếm này, lại lần nữa phát ra tiếng ngâm dài, Chu Thanh Huyền sử dụng Trường Thán Thần Kiếm hóa ra từng chiêu từng thức, công kích về phía bốn người, chiêu thức của Chu Thanh Huyền có một loại mị lực rung động lòng người.

    Lúc ấy, đối thủ mạnh hơn!

    Một người đến gần Văn Minh Cảnh, hai người pháp lực một kỷ nguyên, một người pháp lực hai kỷ nguyên, loại tổ hợp này, quả thực là vô địch!

    Thân thể Chu Thanh Huyền xê dịch, lui vào bên trong Viên Chi Thượng Cổ Kiếm Trận, hắn cùng với Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên năm đó là bạn tốt, tự nhiên là hiểu được sự ảo diệu của Viên Chi Thượng Cổ Đại Trận do Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên lập ra, hắn lui vào trong đó, vũ động Trường Thán Thần Kiếm, sử dụng vòng tròn phòng ngự, ngăn cản bốn đại cao thủ tiến công.

    Lúc ấy Chu Thanh Huyền hiểu được, mình cũng không ngăn cản được quá lâu, chính mình sau khi trọng tu thực lực quá kém, hiện tại mới chỉ là một kỷ nguyên.

    Mà Tiên Chi Tử, Văn Minh Phó Chủ Bát Lăng, Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh, cùng với Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng bốn người này không ngừng tiến công.

    Một tiếng nổ ầm ầm, vô số thiên địa kiếp số xuất hiện bên trong bầu trời bao la ở phía xa kia, đây là Văn Minh Đại Kiếp, mà người bây giờ đang vượt qua Văn Minh Đại Kiếp tự nhiên chỉ có một, đó chính là Lục Nguyên.

    Chỉ cần Lục Nguyên vượt qua Văn Minh Đại Kiếp, hắn là có thể tiến vào Văn Minh Cảnh.

    Mà bốn người Tiên Chi Tử đương nhiên không cho phép tình huống như thế phát sinh.

    Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh sử dụng rìu của hắn, rìu của hắn tên là Bàn Thiên Thần Phủ, hắn vỗ nhẹ lên Bàn Thiên Thần Phủ, nói:

    - Văn Minh Phó Chủ Kiếm Khổ, ta sẽ sử dụng tuyệt chiêu nha.

    Vị Văn Minh Phó Chủ hai kỷ nguyên này là nhân vật manh nhất trong số những người ở đây, rốt cục cũng sử dụng tuyệt chiêu mạnh nhất.

    Sắc mặt Chu Thanh Huyền trầm xuống, khó đối phó a!

    Hiện tại quả thực là thời điểm mấu chốt.

    . . .

    Lục Nguyên đang độ Văn Minh Thiên Kiếp!

    Trong bầu trời, vô số đại kiếp giáng xuống, vừa rồi hạ xuống chính là Phong Thủy Đại Kiếp, Phong Thủy Đại Kiếp này chỉ cần dính phải một chút, sẽ hoàn toàn rơi vào trong Phong Thủy Đại Kiếp, khó có thể thoát thân.

    Hơn nữa lúc này ở trong lỗ hồng của bầu trời, lại giáng xuống vô số kiếp số, kiếp số hạ xuống tiếp theo rõ ràng chính là kinh khủng hơn, kiếp số này, chính là nhân vật thủ hạ chết dưới tay Lục Nguyên, tất cả những nhân vật có quan hệ với Lục Nguyên toàn bộ xuất hiện, hóa thành từng đạo từng đạo hình ảnh vừa hư vừa thực hiện ra bên cạnh Lục Nguyên, kiếp số này cũng không phải là trực tiếp đối phó Lục Nguyên, mà là hóa thành một sợi tơ, những sợi tơ này vô cùng mảnh, quấn chặt lấy Lục Nguyên.

    Lục Nguyên lấy pháp lực muốn phá vỡ những thứ đó nhưng lại phát hiện không thể chặt đứt.

    Chương 1327-1328: Nhân Quả đại kiếp

    Đây là Nhân Quả Đại Kiếp!

    Có Nhân, tất có Quả, trên con đường tu hành chứa rất nhiều Nhân, lúc này Nhân Quả Đại Kiếp đạ hạ Quả, những sợi tơ vô cùng mảnh kia chính là Nhân Quả Chi Tuyến, nếu như bị Nhân Quả Chi Tuyến dính vào bản tâm liền vạn kiếp bất phục, hơn nữa lần này còn phải dựa vào chính mình để giữ vững, bởi vì có Vạn Thiện Chi Nguyên, nên ngay cả Thủ Hộ Thần Hồn cũng không dám sử dụng.

    Bầu trời, lại giáng xuống một đạo Nghiệp Lực Chi Hỏa, Nghiệp Lực Chi Hỏa này không hề kém Văn Minh Chi Hỏa, có thể đốt cháy hết thảy, siêu thoát vạn vật, Văn Minh Chi Hỏa bao vây thiêu đốt Lục Nguyên.

    Lúc này Lục Nguyên đang tiếp nhận vô số Văn Minh Đại Kiếp.

    Thiện Ác, Mệnh Lý, Phong Thủy, Nhân Quả, Nghiệp Lực, … những thứ này đều ở trong vũ trụ, mỗi người từ khi mới ra đời liền mang theo, luôn luôn sống trong đó, vô luận là ai cũng không chạy được, mà một khi muốn trùng kích vào Văn Minh Cảnh, thì phải siêu thoát tất cả những thức mang theo bên người từ khi mới chào đời.

    Mà muốn siêu thoát những đại kiếp này, vô cùng khó khăn, đây là khảo nghiệm tất cả các phương diện, giống như tâm, trong lịch sử không biết bao nhiêu người đều thất bại khi muốn trùng kích, đó là vô số thiên tài, lúc ấy thiên tài coi là gì, Văn Minh Đại Kiếp đãhủy diệt đi không biết bao nhiêu thiên tài, giống như Cổ Thủy sớm đã đạt tới một bước này, lúc ấy cứng rắn không dám cất bước về phía trước, sợ Văn Minh Thiên Kiếp này, cho nên gần đây mới thành công trùng kích vào Văn Minh Cảnh.

    -Thiện Ác, không vây được ta.

    Lục Nguyên tiến lên trước một bước, Vạn Thiện Chi Nguyên cùng Vạn Ác Chi Nguyên dưới một bước này hoàn toàn tách ra, mà Lục Nguyên ở trong đó, Thiện Ác bất nhiễm, thiên tâm là lòng ta.

    -Mệnh Lý, không bó buộc được ta.

    Lục Nguyên quát lớn một tiếng, Mệnh Lý Đại Kiếp triệt để bị đánh văng ra.

    -Phong thủy, không làm khó được ta.

    Phong Thủy Đại Kiếp trong tiếng hú dài của Lục Nguyên, bay ngược trở về, bên trong bầu trời tạo thành Phong Thủy Chi Hà.

    -Nhân quả, không trói buộc được ta.

    Nhân Quả ở trong hư không rất nhanh bị đánh bay ra ngoài, rời khỏi thân thể Lục Nguyên.

    -Nghiệp Lực, đổ cho ta.

    Nghiệp Lực Chi Hỏa trong tiếng hú dài của Lục Nguyên, bị ép thẳng xuống mặt đất, căn bản là lạc không tới được người Lục Nguyên, nhiều tiếng hú dài xuất hiện trong miệng Lục Nguyên, mỗi một âm thanh đại biểu một loại tự do, tinh thần, khí phách, vạn vật tự do, không bó buộc, thiên tâm không bị ràng buộc.

    Lục Nguyên quát một tiếng:

    -Ta là văn minh, vạn kiếp bất phôi.

    Trong vô số kiếp số, thân thể Lục Nguyên hiện ra một màu trắng, đó là màu trắng của mây trắng, lúc này Lục Nguyên tựa hồ hóa thành một đám mây trắng trong thiên địa, mà vô luận là Thiện Ác, Mệnh Lý, Phong Thủy, Nhân Quả, Nghiệp Lực, … thật sự không có quan hệ gì tới Lục Nguyên, trong thân thể Lục Nguyên, một đạo gông xiềng trói buộc từ khi mới chào đời bắt đầu gãy.

    Đây chính là chân chính thoát khỏi Ngũ Hành, không ở trong tam giới.

    Cũng chỉ có Văn Minh, mới có thể thoát khỏi Ngũ Hành, không còn ở trong tam giới.

    Con Thạch Hầu có được nhiều kỷ nguyên lúc trước, bằng vào thực lực đó cũng dám nói không ở trong ngũ hành, thoát khỏi tam giới, bất quá chỉ là lời nói của người ngu ngốc.

    Hình dạng sinh mệnh của Lục Nguyên bắt đầu trở nên càng ngày càng thuần túy, tản mát ra một loại khí tức áp đảo vạn vật.

    Lúc ấy, Văn Minh Thiên Kiếp không phải vì vậy mà trôi qua vẫn đang ở bên trong.

    Trên bầu trời lộ ra một cây xiềng xích trói Lục Nguyên lại, một cây xiềng xích này, không phải là Thiện Ác, không phải là Mệnh Lý, không phải là Phong Thủy, không phải là Nhân Quả, không phải là Nghiệp Lực, chỉ là khí tức làm chủ thuần túy.

    Cái gọi là chủ, là chỉ Văn Minh Chi Chủ.

    Năm đó Văn Minh Phó Chủ Nho Chi sử dụng Chủ Chi Lao để vây khốn Văn Minh Phó Chủ Thiên Lý.

    Mà hiện tại Văn Minh Thiên Kiếp lại xuất hiện Chủ Chi Tỏa Liên.

    Bình thường Văn Minh Thiên Kiếp căn bản sẽ không xuất hiện loại Chủ Chi Tỏa Liên này, chỉ bởi vì Lục Nguyên là Kiếm Giả, mà Kiếm Giả thiên địa không tha, cộng thêm tích lũy quá mức thâm hậu, cho nên Văn Minh Thiên Kiếp mới xuất hiện Chủ Chi Tỏa Liên.

    Mà Chủ Chi Tỏa Liên sau khi xuất hiện trong hư không liền trói Lục Nguyên lại

    .

    -Chủ Chi Tỏa Liên, phong tỏa vạn vật!

    -Chủ Chi Tỏa Liên, thiên địa diệt tẫn.

    -Chủ Chi Tỏa Liên, ta làm chủ tất cả.

    -Chủ Chi Tỏa Liên, phong tỏa văn minh.

    - Chủ Chi Tỏa Liên, văn minh dừng lại.

    Trong bầu trời tựa hồ vang lên thi thiên chủ, tán ca chủ.

    Từng cái từng cái Chủ Chi Tỏa Liên từ nơi nào đó trong hư không xuất hiện, đem Lục Nguyên gắt gao khóa lại, Lục Nguyên căn bản là vô lực hoàn thủ, mà loại Chủ Chi Tỏa Liên không chỉ khóa thân thể của Lục Nguyên, mà còn khóa cả pháp lực, thần hồn của Lục Nguyên, vô số lôi đình Thiên kiếp sau khi Lục Nguyên bị khóa điên cuồng đánh xuống, không ngừng phá hủy thân thể của Lục Nguyên.

    Đáng chết!

    Cư nhiên lại dẫn tới Chủ Chi Tỏa Liên, Chủ Chi Tỏa Liên bình thường dùng để đối phó Văn Minh Phó Chủ, hiện tại chính mình căn bản chưa tới Văn Minh Cảnh, căn bản không đối phó được Chủ Chi Tỏa Liên, không nghĩ tới Văn Minh Thiên Kiếp lại xuất hiện vật này, trời cao căn bản chưa từng cho mình một cơ hội để trùng kích vào Văn Minh Cảnh..

    Lúc ấy, trời cao không cho mình cơ hội, chính mình sẽ sáng tạo cơ hội.

    Chủ Chi Tỏa Liên, là cửa ải khó khăn nhất trong Văn Minh Thiên Kiếp lần này, chỉ cần qua cửa ải này, chính mình là có thể thoát khỏi Văn Minh Thiên Kiếp, nhưng làm thế nào mới có thể giải khai Chủ Chi Tỏa Liên?

    Lục Nguyên lâm vào trầm tư, trong nhất thời không tìm được được bất kỳ phương pháp nào để phá vỡ Chủ Chi Tỏa Liên.

    Cảm giác bị một cái một cái xiềng xích trói chặt thật sự không tốt!

    Lúc ấy mình có thể sử dụng tất cả thủ pháp, vô luận là Kiếm Đạo Chi Môn hay là kiếm thuật của mình, hay là Khắc Hoang Chi Kiếm, bất kỳ thủ pháp nào cũng không thể phá vỡ Chủ Chi Tỏa Liên, trong đạo tự có rất nhiều hàm nghĩa sâu xa, chẳng qua là phân thân ở chỗ này nên không khắc chế được Chủ Chi Tỏa Liên.

    Chủ Chi Tỏa Liên càng lui càng chặt, nếu để cho Chủ Chi Tỏa Liên cứ như vậy, rõ ràng có thể khóa kín Lục Nguyên ở bên trong.

    Không thể!

    Mình không thể chết như vậy!

    Nhất định không thể!

    Lúc ấy có biện pháp gì có thể thoát khỏi Chủ Chi Tỏa Liên đây?

    Cái này bình thường căn bản sẽ không xuất hiện ở Văn Minh Thiên Kiếp, mà là dùng để đối phó Văn Minh Phó Chủ …, dường như có một biện pháp.

    Ở trên thế giới này thứ khó trói buộc nhất là hình gì?

    Tròn!

    Không sai, bất luận là hình dáng gì, cũng có thể tốt trói được, mà hình tròn khó trói buộc nhất, cho dù là Chủ Chi Tỏa Liên cũng vậy, tròn, nhất định là đồ vật trơn tuột không nắm được, mà trong tay mình vừa vặn có Viên Tự, hơn nữa còn có Kiếm Viên Chi Đạo của Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên, đồng thời còn có Viên Cực Thần Kiếm của Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên.

    Trong sâu xa, tự có chân ý, năm đó Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên không nghĩ tới kẻ trùng kích vào Văn Minh Cảnh, sẽ bị Chủ Chi Tỏa Liên vây khốn, hắn để lại Viên Tự, cùng với Kiếm Viên Chi Đạo, còn có Viên Cực Thần Kiếm, thật ra thì cũng chỉ là để lưu lại truyền thừa của mình thôi, vừa vặn có thể trợ giúp Lục Nguyên.

    Lục Nguyên trong lòng bình tĩnh lại, bất kể từng cái từng cái Chủ Chi Tỏa Liên khóa mình lại, bắt đầu tu luyện Kiếm Viên Chi Đạo của mình.

    Biện pháp như thế này có trên bảy phần là thành công!

    Lục Nguyên lấy thần thức mở Kiếm Viên Chi Đạo bên trong Tân Kiếm Thế Giới của mình.

    - Thiên Viên Địa Phương, Thiên Chi Đạo, Viên Dã.

    Đây là câu nói đầu tiên trong phần mở đầu.

    -Nhân tình luyện đạt tức văn chương, nhân tình luyện giả giả, viên vu sự cố, nhi nhân chi đạo, viên dã.

    Đây là câu nói thứ hai trong phần mở đầu.

    -Cố nhi thiên chi đạo, viên.

    -Nhân chi đạo, viên.

    -Thiên nhân chi đạo, câu thị vi viên.

    -Còn đây là, Kiếm Viên Chi Đạo.

    Đây là tất cả những gì kể ra ở phần mở đầu, ghi lại tất cả Thiên Nhân Chi Viên, Thiên Nhân Chi Viên này tựa hồ đều ở trong lòng mình.

    Lục Nguyên rất chăm chú xem Kiếm Viên chi đạo mà Kiếm Viên văn minh phó chủ để lại.

    Kiếm Viên chi đạo này âm thầm dung hợp Thiên chi đạo, Nhân chi đạo.

    Thiên chi đạo, tổn có thừa mà bổ không đủ.

    Nhân chi đạo, tổn không đủ mà bổ có thừa.

    Thiên Nhân chi đạo, vừa lúc lặp lại.

    Nhưng bất kể thế nào, đều liên quan đến “Viên”.

    Thiên Kiếm Viên chi đạo kia phân tích đến cuối cùng, hóa thành một bộ kiếm pháp.

    Bộ kiếm pháp này tổng cộng có ba mươi mốt vạn bốn ngàn một trăm năm mươi mốt chiêu, âm thầm hòa hợp với Viên chi đạo.

    Muốn nắm giữ thứ này, trước đó phải hiểu một số điều đã.

    Mà muốn hiểu một điều, thì phải hoàn toàn phân tích tường tận nó ra.

    Mà một bộ Kiếm Viên chi đạo này, kỳ thật nói thẳng ra đó là trước đó đem “Viên” cắt thành ba mươi mốt vạn bốn ngàn một trăm năm mốt phần, mà sau đó, đem mỗi phần này hóa thành một kiếm chiêu, cuối cùng luyện thành ba mươi mốt vạn bốn ngàn một trăm năm mốt kiếm chiêu.

    Mà luyện thành như vậy còn xa xa không đủ, còn phải đem số lượng kiếm chiêu lớn như vậy gộp thành một chiêu.

    Nếu có thể đem ba mốt vạn bốn ngàn một trăm năm mốt kiếm chiêu hóa thành một chiêu, vậy sẽ chân chính nắm giữ Viên chi đạo.

    Hiện tại Lục Nguyên muốn học tập ba mốt vạn bốn ngàn một trăm năm mốt kiếm này, nhưng vấn đề cũng tới rồi.

    Chính hắn đang trùng kích vào Văn Minh cảnh, làm sao có nhiều thời gian mà chậm rãi nắm giữ số lượng kiếm chiêu khổng lồ như vậy chứ, thời gian hoàn toàn không kịp a.

    Bằng trí nhớ bình thường là tuyệt đối không được.

    Như vậy thì không cần dùng cách nhớ bình thường nữa, dùng bản năng của thân thể đi.

    Lục Nguyên tạm thời không suy nghĩ nữa, mà là nhân kiếm hợp nhất, tiến nhập vào trạng thái kiếm nhân!

    Lục Nguyên vẫn có một trạng thái kiếm nhân, ở trạng thái này, khả năng suy nghĩ của hắn cơ bản sẽ đình trệ, mà chỉ còn lại bản năng của kiếm.

    Xưa nay Lục Nguyên rất ít dùng trạng thái kiếm nhân, chỉ dùng qua một lần mà thôi, mà hiện giờ lại phải bất đắc dĩ dùng một lần nữa.

    Đồng thời đem tốc độ tăng lên tới cực hạn, dùng cực hạn luyện chiêu.

    Hai người Sư Phi Huyên và Loan Loan vốn đều tu luyện trong Tân Kiếm thế giới, thực lực tăng lên cực nhanh.

    Có Thiên Giai linh mạch ở đây, lại còn nhiều bộ sách nói về kiếm đạo, hai người Sư Phi Huyên và Loan Loan cảm giác mình tiến bộ cực nhanh.

    Xem bộ dáng hiện tại, hai người đều nhanh đạt tới Thế Giới cảnh, gần như muốn nghênh đón Thế Giới Thiên Kiếp.

    Xưa nay hai người Sư Phi Huyên và Loan Loan tu luyện ở Tân Kiếm thế giới, vốn địch thị lẫn nhau.

    Mà Lục Nguyên lại rất ít tiến vào, các nàng cũng quen rồi.

    Mà hiện giờ Lục Nguyên lại tiến vào trong đó, hơn nữa bắt đầu luyện kiếm.

    Vừa lúc đầu, Sư Phi Huyên và Loan Loan đều rất có hứng thú, các nàng chưa từng thấy Lục Nguyên luyện kiếm, đối với một kiếm đạo tuyệt đại vô thượng tông sư như Lục Nguyên luyện kiếm, các nàng đều cảm thấy hứng thú.

    Khi Lục Nguyên ra kiếm đầu tiên, Sư Phi Huyên và Loan Loan đều nhìn ra một ít môn đạo, có cảm giác về Viên.

    Rồi sau đó, là càng ngày càng nhiều Viên chi kiếm chiêu, mỗi một chiêu lại vẽ ra một vòng tròn giữa hư không, chiêu chiêu nối tiếp nhau, nhưng những vòng tròn này lại không trọn vẹn, không đầy đủ.

    Nhưng lập tức, hai người Sư Phi Huyên và Loan Loan chỉ thấy tốc độ luyện kiếm của Lục Nguyên càng lúc càng nhanh.

    Giống như người ta sử dụng khoái kiếm vậy.

    Nhưng lúc luyện kiếm mà nhanh như vậy liền không bình thường.

    Bởi vì với những kiếm chiêu chưa từng luyện tập, không chân chính nắm giữ thì càng nhanh sẽ càng dễ bị loạn.

    Kết quả Lục Nguyên bây giờ đang loạn như vậy, cư nhiên dùng tốc độ cực nhanh để luyện kiếm.

    Hơn nữa, tốc độ vẫn càng lúc càng nhanh, hai người Sư Phi Huyên và Loan Loan đều rõ ràng phát hiện, bọn họ đã hoàn toàn không nhìn thấy Lục Nguyên, tốc độ luyện kiếm quá nhanh vượt qua cực hạn của ánh mắt, cho nên ngay cả nhìn cũng không nhìn được.

    Trời ạ!

    Nhanh như vậy!

    Luyện kiếm nhanh như vậy, thật sự có thể luyện thành sao?

    Lục Nguyên lấy tốc độ nhanh nhất luyện kiếm, ba mươi mốt vạn bốn ngàn một trăm năm mốt chiêu đã xong hết, đương nhiên trong đó cũng không thiếu sai sót.

    Mà Lục Nguyên vẫn tiếp tục luyện kiếm, lần này vẫn lấy tốc độ nhanh nhất và bản năng của thân thể để luyện, nhưng số lượng thì đã giảm bớt.

    Đầu tiên thu lại thành ba vạn một ngàn bốn trăm mười lăm chiêu, giảm bớt lần đầu cũng không tính là quá khó.

    Nhưng sau đó giảm thành ba ngàn một trăm bốn mốt chiêu thì đã khá là khó.

    Rồi sau đó nữa, giảm thành ba trăm mười bốn chiêu lại càng khó.

    Lục Nguyên gần như là luyện kiếm theo bản năng của mình.

    Vô kiếm vô ngã!

    Nhân kiếm lưỡng vong.

    Ba mươi mốt chiêu!

    Ba chiêu!

    Tới ba chiêu thì đã không thể tiếp tục tiến bộ nữa.

    Lúc này Lục Nguyên vẫn vô thức, trong lòng không có tạp niệm, lặp lại luyện tập ba chiêu đó.

    Mà lúc này, một đạo tinh quang từ Kiếm Đạo Hồ Lô bắn vào trên người Lục Nguyên, trên Kiếm Đạo chi môn cũng có một đạo minh quang bắn vào người hắn.

    Rất nhiều kiếm quang đều bắn trên người Lục Nguyên, lúc này hắn hoàn toàn thông suốt, ngộ ra một kiếm.

    Một kiếm này cực kỳ quái dị, nếu muốn dùng một chữ để hình dung nó, thì chính là: Viên!

    Rõ ràng kiếm cón lưỡi kiếm, nhưng dưới một chiêu này, lại giống như không có lưỡi vậy.

    Lục Nguyên đột nhiên bừng tỉnh, rốt cuộc hắn đã luyện thành, đem ba mốt vạn bốn ngàn một trăm năm mốt chiêu hợp lại thành một, đây mới là ý nghĩa của Viên, tinh hoa của Viên.

    Lục Nguyên thở một hơi dài, vừa rồi làm như vậy khiến cho tinh lực của hắn tiêu hao rất nhiều.



    - Tiêu tương dạ vũ sầu đoạn trường, hàn thiền bi minh nhân lưu lệ.

    Tên của chiêu này là một câu thơ, đây là một đại tuyệt chiêu danh chấn nhiều địa vực ở kỷ nguyên trước, một trong những tuyệt học mạnh nhất của Kiếm Khổ văn minh.

    Mà một kiếm này thình lình đâm ra, mang theo vô tận đoạn trường đau thương, nhị hồ* vào giờ khắc này cũng kéo đến cực hạn.

    (*Nhị hồ: Một loại đàn)

    Kiếm động, nhị hồ đánh.

    Kiếm thương tâm, nhị hồ đoạn trường.

    - Phá cho ta!

    Bàn Thiên thần phủ của Lực Thánh văn minh phó chủ, Ưng Sát thần vũ của Hoang Ưng văn minh phó chủ, Bát Binh thần giản của Bát Lăng văn minh phó chủ, cùng với Tiên chi Phong Thần Đài của Tiên chi tử đánh mạnh lên thân kiếm, Trường Thán thần kiếm bị đánh bay ra, mà dây nhị hồ cũng đứt.

    Kiếm Khổ văn minh phó chủ Chu Thanh Huyền cũng phun ra một ngụm máu bay ra ngoài, mà như vậy, lối đi vào thượng cổ kiếm giả mộ cũng đã hoàn toàn mở ra.

    Chương 1329-1330: Đạt tới văn minh cảnh

    Hoang Ưng văn minh phó chủ đang định kết thúc tính mạng Chu Thanh Huyền, Lực Thánh văn minh phó chủ nói:

    - Muốn giết Kiếm Khổ văn minh phó chủ còn cần một ít thời gian, chúng ta giải quyết Lục Nguyên trước đã.

    Hắn cảm giác khí tức của Lục Nguyên ngày càng tiếp cận Văn Minh cảnh, hiện tại không thể để tên kia đạt tới được.

    Bọn họ đều biết tiềm lực đáng sợ của Lục Nguyên, Tiên chi tử lại là tử địch của Lục Nguyên, lập tức đồng ý:

    - Giải quyết Lục Nguyên trước đã.

    Bốn cự đầu nhất tề xông vào trong thượng cổ kiếm giả mộ.

    Sau khi vọt vào thượng cổ kiếm giả mộ, bốn người Hoang Ưng văn minh phó chủ, Tiên chi tử, Bát Lăng văn minh phó chủ và Lực Thánh văn minh phó chủ đều kinh ngạc nhìn Văn Minh Thiên Kiếp của Lục Nguyên, đều không khỏi lắp bắp kinh hãi.

    Chỉ thấy một chiếc tỏa liên** thò ra từ hư không, đem Lục Nguyên trói chặt lấy.

    (**tỏa liên: sợi xích)

    Tiên chi tử cả kinh:

    - Đây là tỏa liên gì vậy?

    Hắn là người kinh ngạc nhất, chiếc tỏa liên này làm cho hắn cảm thấy thật đáng sợ, hẳn là Trấn Nguyên tử từng tiếp xúc qua, nhưng hắn lại không biết.

    Hoang Ưng văn minh phó chủ không lên tiếng, hắn cũng cảm giác được sự đáng sợ của tỏa liên này.

    Mà lúc này Lực Thánh văn minh phó chủ nhổ ra vài lời:

    - Đây là Chủ chi tỏa liên, chuyên môn dùng để đối phó với văn minh phó chủ, không ngờ được cư nhiên lại dùng để đối phó Lục Nguyên.

    Văn Minh Thiên Kiếp cư nhiên lại xuất hiện thứ này, thật sự quá đáng sợ.

    Hắn cũng thất kinh không thôi, Văn Minh Thiên Kiếp của Lục Nguyên cũng quá kinh người, ngay cả thứ này cũng xuất hiện.

    - Tốt lắm, có thứ này thì tin rằng Lục Nguyên sẽ không đến được Văn Minh cảnh.

    Bát Lăng văn minh phó chủ nói, giọng vẫn kỳ quái như vậy.

    Hoang Ưng văn minh phó chủ quát dài:

    - Đâu chỉ không thành công, có thứ này ở đây, Lục Nguyên ngay cả hoàn thủ lực cũng không có, sẽ bị Văn Minh Thiên Kiếp vây chết.

    Đúng rồi, Lực Thánh văn minh phó chủ, ngươi hiểu biết về thứ này, chúng ta có thể tấn công Lục Nguyên chứ?

    Có dẫn đến Chủ chi tỏa liên phản phệ chúng ta không?

    Ngay cả Hoang Ưng văn minh phó chủ cũng rất kiêng kị Chủ chi tỏa liên, sâu sắc cảm thấy được trên đó có một khí tức kinh khủng.

    - Cái này thì không cần lo lắng, Chỉ chi lao, Chủ chi tỏa liên đều là dùng một lần, đối phó Lục Nguyên thì không thể đối phó chúng ta nữa.

    Chỉ cần Chủ chi tỏa liên hoàn toàn hạ xuống, chúng ta sẽ có thể thoải mái giết chết Lục Nguyên, mà sẽ không bị Chủ chi tỏa liên công kích.

    Lực Thánh văn minh phó chủ giải thích.

    Thì ra là vậy!

    Tiên chi tử vẫn rất cảnh giác Lục Nguyên, vốn đang muốn hỏi gì đó, nhưng trí nhớ của Trấn Nguyên tử lại trào đến, làm cho hắn nhớ ra.

    Sự bá đạo và đáng sợ của Chủ chi tỏa liên, dựa vào kinh nghiệm kiếp trước của Trấn Nguyên tử mà phán đoán thì Lục Nguyên tuyệt đống không có đường sống.

    Cái này không phải hỏi lại nữa, Trấn Nguyên tử vốn là bảy kỷ nguyên pháp lực, nhân vật như vậy nói không thể cứu, vậy đương nhiên là chỉ còn đường chết.

    Chín trăm chín mươi chín chiếc tỏa liên toàn bộ đánh xuống, đem Lục Nguyên trói chặt lại.

    Mà Hoang Ưng văn minh phó chủ đã tế ra sát chiêu, đang chuẩn bị phóng về phía Lục Nguyên.

    Nhưng tại giây phút đó, Lục Nguyên mở mắt ra, trong đôi mắt hắn, thần quang phóng ra ngoài.

    Đồng thời, Lục Nguyên phóng xuất ra kiếm của mình, không phải Dưỡng Ngô tiên kiếm, mà là kiếm của Kiếm Viên văn minh phó chủ.

    Viên Cực Thần Kiếm!

    Lấy mình làm trung tâm, thi triển ra một chiêu cực mạnh: Viên!

    Trong nháy mắt này, ba mốt vạn bốn ngàn một trăm năm mốt kiếm chiêu hợp lại thành một chiêu!

    Đồng thời, Lục Nguyên cũng đem chữ Viên mình mới lấy được trước đó không lâu phóng ra, chữ Viên kia phóng ra hào quang chói mắt giữa hư không.

    Kiếm là Viên Cực, kiếm pháp là Viên!

    Lấy chính mình là trung tâm vòng tròn, cùng với chính bản thân chữ Viên.

    Toàn bộ đều là Viên!

    Đây chính là một kiếm cuối cùng trước khi hắn đạt tới Văn Minh cảnh!

    - Ta sẽ trở thành Văn Minh!

    Lục Nguyên dùng một khẩu khí vô cùng trang nghiêm, tuyên bố việc này.

    Lục Nguyên nói ra một câu kia, như để tuyên bố với chư thiện vạn giới, vô hạn thời không.

    Một câu nói rất nghiêm túc mà trang trọng, mang theo vô tận uy nghiêm.

    Nhưng…

    Những lời này sao có thể thực hiện!

    Hoang Ưng văn minh phó chủ cười ha ha:

    - Chín trăm chín mươi chín cái Chủ chi tỏa liên, cho dù là một cái quấn lấy thôi đã là cực kỳ phiền toàn rồi, mà đây lại là chín trăm chín chín cái.

    Cho dù là ta đây cũng tuyệt đối không thoát nổi, ngươi bây giờ còn chưa trở thành Văn Minh, chỉ có nước chết mà thôi.

    Hắn dùng hai chữ tuyệt đối, bởi vì đây đúng thực là tuyệt đối.

    Hoang Ưng văn minh phó chủ tế ra Ưng Sát Thần Vũ của hắn.

    Ưng Sát Thần Vũ hóa thành bốn chín cái, đâm về phía Lục Nguyên.

    Ưng Sát Thần Vũ của hắn có thể tổ hợp, có thể phân tán, khiến cho kẻ địch rất khó tránh né.

    - Lục Nguyên, chết đi cho ta, cho ngươi hiểu kết cục đối đầu với ta chỉ có đường chết.

    Kiếm đạo đời đời kiếp kiếp đều phải thần phục dưới Hoang đạo.

    Hoang Ưng văn minh phó chủ đuổi giết Lục Nguyên lâu như vậy vẫn không thành công, nhưng hiện giờ rốt cuộc cũng được rồi.

    Bát Lăng văn minh phó chủ đâm ra hai trong tám chiếc trường giản của hắn trong chớp mắt, hắn gọi là Bát Lăng văn minh phó chủ, dùng cũng là tám chiếc trường giản.

    - Lục Nguyên, chết đi, khiến cho Kiếm đạo mất đi hi vọng cuối cùng, thế giới này không cần kiếm, chỉ cần giản.

    Hắn mang theo sát khí vô cùng sắc bén, đem sự phẫn nộ của giản đối với kiếm toàn bộ đâm ra.

    Mà Chu Thanh Huyền cũng lập tức ra tay, Trường Thán thần kiếm đánh ra, nhưng lại bị Lực Thánh văn minh phó chủ ngăn cản một cách dễ dàng.

    Lực Thánh văn minh phó chủ giơ Bàn Thiên thần phủ lên, một phủ chém xuống đã đem Chu Thanh Huyền đánh lui.

    - Kiếm Khổ văn minh phó chủ, thực lực hiện giờ của ngươi quá yếu, lên cũng vô dụng thôi.

    Thời gian dường như dừng lại trong sát na này.

    Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Lục Nguyên lập tức sẽ bị Bát Lăng văn minh phó chủ đánh chết, sau đó bốn người này sẽ có thể quay lại tiếp tục giết Chu Thanh Huyền, rồi cuối cùng là Vũ Yến văn minh phó chủ.

    Mà bốn người Lực Thánh văn minh phó chủ lấy được thắng lợi cuối cùng, có thể đem tài nguyên, bí pháp của Lục Nguyên, Chu Thanh Huyền, Vũ Yến văn minh phó chủ toàn bộ cướp đi, không để lại chút gì.

    Đây dường như trở thành một bức hình ảnh vĩnh hằng.

    Oanh!

    Lục Nguyên không phải vừa đánh ra một kiếm sao?

    Mọi người không có ai nghĩ một kiếm này của hắn sẽ thành công.

    Mà trong giây phút đó, một kiếm này cùng chữ Viên hỗ trợ lẫn nhau, cộng hưởng với vô số tinh thần.

    Không chỉ có Viên cùng cộng hưởng.

    Mọi người dường như thấy được vô số Viên xuất hiện giữa bầu trời, chúng như đang dần dần giải vây cho chủ nhân khỏi những tỏa lên.

    Buồn cười, cư nhiên mưu toan trốn thoát khỏi Chủ chi tỏa liên, thật sự là quá buồn cười.

    Mà khi mọi người cảm thấy cực kỳ buồn cười thì vô số Viên dường như đang tập hợp thành một Viên lớn hơn nữa.

    Đây là vô bỉ chi Viên.

    Đây là hoàn mỹ chi Viên.

    Viên này, bao dung vạn vật.

    Viên này, vô hạn vô thúc.

    Viên này, chính là thiên địa!

    Khi nó hiện ra, mọi người chỉ cảm thấy Lục Nguyên đã không còn ở trong Chủ chi tỏa liên, mà đã xuất hiện ở một chỗ khác trong hư không.

    Mà ở cùng lúc đó, chín trăm chín mươi chín cái Chủ chi tỏa liên va mạnh vào một chỗ.

    Chủ chi tỏa liên đại biểu cho ý chí của Văn Minh chi chủ, nhưng giống với Chủ chi lao, Chủ chi tỏa liên chỉ dùng một lần là xong, không thể dùng thêm lần nữa mà sẽ hóa thành tro bụi.

    Chín trăm chín mươi chín cái Chủ chi tỏa liên đã bắt đầu đứt vỡ ra sau khi Lục Nguyên thoát khỏi trói buộc.

    Vô số tỏa liên, rơi xuống từ trên thân người trẻ tuổi áo xanh.

    Mà khí thế toàn thân của Lục Nguyên cũng xuất hiện biến hóa nghiêng trời lệch đất.

    Bởi vì Lục Nguyên vượt qua Thiên Kiếp khó khăn nhất – Chủ chi tỏa liên, mà vượt qua Văn Minh Thiên Kiếp có ý nghĩa là gì thì chẳng cần nói cũng biết.

    Dường như trên thân thể Lục Nguyên đang nhanh chóng biến hóa, không gian quanh người bị bài xích, mà thời gian cũng bị bài xinh.

    Lấy Lục Nguyên làm trung tâm, hình thành một cái hố đen thời gian, hố đen không gian.

    Một khi trở thành Văn Minh, sẽ không bị lệ thuộc vào không gian của thiên địa.

    Thiên địa hủy mà Văn Minh không hủy, thời gian trôi qua mà Văn Minh không biến mất.

    Trước giờ thời gian trôi qua đã sớm không làm gì được nhân vật đạt đến Văn Minh cảnh, chỉ có đại thời gian tồn tại, tính theo đơn vị kỷ nguyên mới có thể ảnh hưởng đến họ.

    Đồng thời, ở phía sau Lục Nguyên xuất hiện một Tân Kiếm thế giới.

    Tân Kiếm thế giới đang nhanh chóng mở rộng, hơn nữa không chỉ là mở rộng, thiên tài địa bảo bên trong đang được kích phát ra.

    Trong Tân Kiếm thế giới vang lên những bài thơ về Kiếm, sử thi về Kiếm, đạo lý của Kiếm.

    Tất cả những thứ này, đều là Kiếm văn minh.

    Mỗi khi Văn Minh cảnh xuất hiện, sẽ có văn minh tương ứng xuất hiện theo.

    Kiếm đạo văn minh, xuất hiện!

    Lục Nguyên tiến lên một bước.

    - Ta đại biểu chư thiên!

    - Ta nắm giữ Kiếm đạo!

    - Ta sáng tạo Văn Minh!

    - Ta hủy diệt vạn giới!

    - Sinh sinh diệt diệt, đều do ta quyết định…

    - Ta chính là Kiếm chi văn minh phó chủ trong vô số các kỷ nguyên.

    Toàn thân Lục Nguyên phóng thích ra một cỗ khí tức ngạo thị vạn vật, đây là khí tức của Văn Minh cảnh.

    Ánh mắt của hắn như mở như đóng, như ngủ như tỉnh, phóng thích ra vô hạn thần quang.

    Trong vô hạn thần quang, vô số kiếm quang đều nổi trồi lên hạ xuống.

    Liếc mắt một cái, vô số kiếm quang sinh ra, một cước động mà vô số kiếm khí động, đây là Kiếm Đạo văn minh phó chủ, Kiếm chi văn minh phó chủ.

    Mà lúc này, trong lòng Lục Nguyên sinh ra vô số cảm khái.

    Đúng vậy, bắt đầu từ một thiếu niên bình thường, rồi bái vào Hoa Sơn, ở Hoa Sơn lười nhác luyện kiếm, sau đó làm vô số sự tích ở Hoa Sơn, đấu với lũ Ma Đầu, cuối cùng tiến vào Trung ương Thiên Triều, tu hành ở Kiếm Môn, rồi những cuộc tranh đấu của các cự đầu Tông sư.

    Rốt cuộc, sau khi trải qua rất nhiều chuyện đã khiến cho chính mình đạt đến Văn Minh cảnh, trở thành một văn minh phó chủ trong thiên địa.

    Mà trên bầu trời, vô số bông thiên hoa rơi xuống, mỗi bông đều vô cùng huyễn lệ, thơm ngát.

    Đồng thời, giống như có người đang thổi lên từng đợt tù và.

    Đây là thiên địa vũ trụ đang chúc mừng, lại có một người đạt tới Văn Minh cảnh.

    Kiếm Khổ văn minh phó chủ, Vũ Yến văn minh phó chủ, Hoang Ưng văn minh phó chủ, Tiên chi tử, Bát Lăng văn minh phó chủ và Lực Thánh văn minh khó chủ, tất cả đều kinh hãi không thôi.

    Kinh hãi tự nhiên là Lục Nguyên cư nhiên lại phá tan chín trăm chín mươi chín cái Chủ chi tỏa liên, đây là loại thần thông nào, ngay cả bọn họ cũng khống dám chắc chắn mình sẽ làm được.

    Chủ chi tỏa liên vốn là thứ dùng để đối phó với văn minh phó chủ, tuy rằng hiện tại Lực Thánh văn minh phó chủ đã cảm giác được uy lực của Chủ chi tỏa liên đã giảm đi một chút, nhưng vẫn là tương đối đáng sợ.

    Nhưng điều khiếp sợ đầu tiên không bằng điều khiếp sợ thứ hai.

    Điều khiếp sợ thứ hai là Lục Nguyên đạt tới Văn Minh cảnh.

    Cuối cùng, hai điều đầu tiên cộng vào còn xa xa không bằng điều thứ ba.

    Lần này chính là tên văn minh của Lục Nguyên, mỗi người đều có tên văn minh của mình, ví như của Chu Thanh Huyền là Kiếm Khổ văn minh, hay là Vũ Yến văn minh phó chủ chẳng hạn.

    Mà tên văn minh của Lục Nguyên là gì, Kiếm chi văn minh phó chủ!

    Mỗi tên văn minh đều có một từ đệm đằng sau, như Kiếm Khổ, như Vũ Yến, như Hoang Ưng, nhưng Lục Nguyên lại không có.

    Loại tên văn minh như Lục Nguyên chỉ có người sở hữu đại trí tuệ, đại thần thông thì mới có thể sở hữu.

    Một khi lấy tên văn minh như vậy thì một đạo này sẽ hoàn toàn nắm trong tay người đó, hơn nữa là được thiên địa thừa nhận.

    Ví như Nho chi văn minh phó chủ nắm trong tay Nho đạo, ví dụ như Pháp Cổ văn minh chi chủ nắm giữ Pháp đạo, Tiên Cổ văn minh chi chủ nắm giữ Tiên đạo.

    Lục Nguyên được thiên địa thừa nhận, không phải văn minh phó chủ bình thường, mà là văn minh phó chủ sở hữu đại năng lực, có thể nắm giữ cả một đạo.

    Người chân chính kế thừa Kiếm đạo, phục hưng Kiếm đạo rốt cuộc đã xuất hiện!

    Kiếm Khổ văn minh phó chủ thở phào một hơi, nhân vật như vậy xuất hiện là tốt rồi.

    Về sau xem ra Kiếm đạo sẽ hoàn toàn nắm trong tay Lục Nguyên, hắn cũng có thể yên tâm.

    Trong lòng Bát Lăng văn minh phó chủ thì lại vô cùng thống hận, Giản đạo và Kiếm đạo là kẻ thù, vốn trước đó Giản có chủ nhưng Kiếm vô chủ.

    Nhưng hiện giờ Kiếm cư nhiên lại có chủ, nhất định phải bóp chết Lục Nguyên ngay bây giờ.



    Lục Nguyên đứng trên thượng cổ kiếm giả mộ, ánh mắt vô cùng thâm thúy.

    - Kiếm đạo chi môn, đi ra cho ta!

    Lúc Nguyên quát dài một tiếng, trong tay hắn xuất hiện một cánh cửa, đúng là cánh cửa nắm đó đánh bại Kiếm chi tử.

    - Lớn lên cho ta!

    Tới bây giờ Lục Nguyên mới biết lúc ấy mình nắm giữ Kiếm đạo chi môn quả nhiên là buồn cười.

    Thì ra Kiếm đạo chi môn này căn bản không phải Kiếm đạo chi môn thật, mà chỉ là một bản thu nhỏ mà thôi.

    Mà lúc này Lục Nguyên lấy Văn Minh pháp lực tế ra Kiếm đạo chi môn.

    CHỉ thấy Kiếm đạo chi môn càng lúc càng mạnh, càng lúc càng thịnh, cuối cùng cao đến vạn trượng, rộng ngàn trượng, giống như muốn che lấp cả đại địa.

    - Quy vị cho ta!

    Lục Nguyên quát dài một tiếng nữa, Kiếm đạo chi môn chớp mắt đã bay thẳng lên trời, đi về phía thời không xa xôi.

    Lục Nguyên biết, đây là đi về hướng Môn chi thai*.

    Cái gọi là Môn chi thai này là nơi đặt những cánh cửa, bình thường mỗi cánh đều được đặt trên đó.

    Môn chi thai rộng lớn vô hạn, ngay cả Vĩnh Hằng chi môn đều nằm trong đó.

    (*Môn chi thai: Cái đài đặt những cánh cửa)

    Mà những cánh cửa đặt trên Môn chi thai vẫn có thể để cho nguyên chủ nhân sử dụng, hơn nữa còn hấp thu tín ngưỡng vô biên về đạo của mình, như vậy sẽ càng lúc càng lớn mạnh.

    Ví như Kiếm đạo chi môn đặt lên đó, có thể hấp thu tín ngưỡng về kiếm đạo, nhưng vẫn có thể sử dụng nó một cách bình thường, so với trước kia còn tốt hơn rất nhiều.

    Hơn nữa, chỉ cần cánh cửa đủ mạnh thì có thể tiến đến gần Vĩnh Hằng chi môn, có cơ duyên đạt được Vĩnh Hằng chi đạo trong truyền thuyết.

    Chương 1331-1332: Lực lượng mạnh mẽ

    Cánh cửa nào càng mạnh thì cách Vĩnh Hằng chi môn lại càng gần.

    Vĩnh Hằng chi môn có thể phát ra đại đạo, khiến người khác lĩnh ngộ đại đạo.

    Mà Thiên Địa tam cực, cực thứ nhất là Vĩnh Hằng chi môn.

    Cực thứ hai là Đạo tự.

    Cực thứ ba là quy tắc vận mệnh.

    Cực thứ nhất là mạnh nhất, cực thứ hai và thứ ba lần lượt xếp sau.

    - Mắt của ta, chính là Thiên nhãn!

    - Tay của ta, chính là Thiên thủ!

    - Chân của ta, chính là Thiên túc!

    - Ta chính là thiên!

    Lục Nguyên cảm thụ được một cỗ pháp lực mênh mông lưu chuyển trong cơ thể mình.

    Thật ra hiện giờ thân thể hắn cũng đã bắt đầu chuyển hóa cực nhanh, trở nên vô cùng ngưng thực.

    Sinh mệnh của hắn cũng đã có những chuyển biến cực lớn, hình thức của sinh mệnh đã hoàn toàn khác trước.

    Hiện giờ Lục Nguyên chỉ có một cảm giác, hắn chính là thiên.

    Thiên của một kỷ nguyên này.

    Thiên có hai loại, một loại là tiểu thiên của một kỷ nguyên này.

    Còn một là đại thiên áp đảo vô số kỷ nguyên.

    Hắn cảm thấy hiện giờ mình giống như thiên của một kỷ nguyên này.

    Thì ra, cảm thụ của Văn Minh cảnh sảng khoái đến như vậy, thống khoái đến như vậy.

    Lục Nguyên quét mắt nhìn bốn đối thủ của mình.

    Oanh!

    Lực Thánh văn minh phó chủ đánh bay Kiếm Khổ văn minh phó chủ đi.

    Lúc bị đánh bay, Chu Thanh Huyền phun mạnh ra một ngụm máu.

    Nếu ở tình huống bình thường, hắn đánh với Lực Thánh văn minh phó chủ thì sẽ không thua dễ như vậy, nhưng vấn đề là hắn đã sớm bị thương lúc bốn người vây công, hiện tại đã hoàn toàn dẫn phát thương thế trong người, mất đi sức chiến đấu.

    Mà Chu Thanh Huyền vừa bị thương mất sức chiến đấu thì cục diện đã rất rõ ràng, 4 vs 1.

    Hoang Ưng văn minh phó chủ quát lạnh một tiếng:

    - Lục Nguyên, tuy ngươi đạt đến Văn Minh cảnh, nhưng cũng chỉ là người mới của một kỷ nguyên mà thôi, hiện giờ đụng tới bốn người chúng ta liên thủ, coi như là bất hạnh của ngươi.

    Thật đáng tiếc, hôm nay ngươi phải vẫn lạc tại đây, chết không có chỗ chôn.

    Trong lúc nói, Hoang Ưng văn minh phó chủ đánh ra Ưng Yến Văn Minh Song Sát, hắn không hề cố kỵ, không hề lưu thủ, đánh ra tuyệt chiêu mạnh nhất.

    Phải hoàn toàn giết chết Lục Nguyên khi tên này còn chưa quen thuộc với lực lượng của Văn Minh cảnh.

    Loại tuyệt chiêu như Ưng Yến Văn Minh Song Sát của hắn một khi được phóng ra, trên bầu trời lập tức xuất hiện một con văn minh chi ưng, một con văn minh chi yến.

    Văn minh chi ưng đại biểu cho lực lượng, lấy một khí thế khôn cùng xà xuống.

    Mà văn minh chi yến thì linh xảo vô cùng, tấn công bằng tốc độ cực kỳ nhanh.

    Ưng Yến Văn Minh Song Sát, một mạnh mẽ, một nhanh nhẹn.

    Hai loại văn minh giao hội giữa hư không, tạo thành một chiêu văn minh song sát này.

    Bát Lăng văn minh phó chủ nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Lục Nguyên, ngươi phải chết, ta không thể để cho kẻ như ngươi tồn tại!

    Vẫn là lời nói với tiết tấu quái dị, nhưng sát khí thì đã ngập trời, tám chiếc Giản của hắn đều xuất vỏ.

    Ngay từ đầu, bất kể là đấu với Vũ Yến văn minh phó chủ hay Kiếm Khổ văn minh phó chủ thì hắn vẫn chưa hề dùng ra tất cả tám thanh.

    Nhưng lúc này, vì đối phó Lục Nguyên, cả tám chiếc Giản của hắn đều xuất vỏ, không thiếu một thanh.

    Vũ khí của hắn có tên phân biệt là: Yểm Nhật, Đoạn Thủy, Chuyển Phách, Huyền Tiễn, Kinh Uyển, Diệt Hồn, Khước Tà, Chân Cương.

    Tám thanh hợp lại một chỗ thì chính là Bát Lăng chi giản, mà hiện giờ cả tám thanh đều đã xuất hiện, đó là muốn dùng ra tuyệt chiêu của bản thân, Bát Giản Văn Minh Lưu!

    Bát Giản Văn Minh Lưu của hắn thật ra là đến từ tám thanh Giản khác nhau này.

    Bát Giản Văn Minh Lưu là một chiêu trấn áp tám phương, địch lại vạn hướng.

    Tám thanh đều xuất hiện, long trời lở đất.

    Tiên chi tử bây giờ vừa hâm mộ vừa đố kỵ, số mệnh của hắn vô cùng tốt, tìm được di thể của Trấn Nguyên tử, đem nó dung hợp lại với thân thể mình, cuối cùng có được pháp lực của một kỷ nguyên, nhưng còn chưa tới được cảnh giới đó.

    Biện pháp này của hắn thật ra là đi đường tắt, tuy rất nhanh nhưng không phải không có tác hại, đó là bởi vì không phải là chính hắn trùng kích vào Văn Minh cảnh, cho nên khi trùng kích vào mười kỷ nguyên để trở thành Văn Minh chi chủ sẽ thiếu những cảm ngộ trước đó, vô cùng khó khăn.

    Nhưng cảnh giới Văn Minh chi chủ này quá khó đạt đến, Tiên chi tử không nghĩ nhiều như vậy, cứ trùng kích vào văn minh phó chủ rồi nói.

    Mà hiện tại, đứa con thứ tám của số mệnh là Lục Nguyên lại căn bản không đi đường tắt nào, dùng cách thành thành thật thật trùng kích vào Văn Minh cảnh, đi trước Tiên chi tử một bước.

    Điều này đối với Tiên chi tử mà nói là một sỉ nhục cực lớn.

    Chính hắn đi đường tắt mà còn bị Lục Nguyên ỏ lại phía sau, cái này làm sao chịu nổi đây.

    Tiên chi tử vừa hâm mộ vừa đố kỵ, mà nguyên nhân cũng chính vì điều này nên hắn muốn hủy diệt Lục Nguyên.

    Tiên pháp trong tay hắn đánh ra càng hung tàn, không hề là một trăm trọng đại địa nữa, mà là một trăm năm mươi trọng.

    Sử dụng một trăm năm mươi trọng khó khăn hơn một trăm trọng rất nhiều, hiện giờ Tiên chi tử đã thúc dục pháp lực trong người lên đến cực hạn, nhất định phải đánh nát Lục Nguyên.

    Sau khi dùng ra Tiên pháp một trăm năm mươi trọng đại địa, Tiên chi tử vẫn không cam lòng, còn tế ra cả Tiên chi Phong Thần Đài, thứ này chính là một trong những Tiên Thiên linh bảo Phong Thần, có được uy năng rất lớn, ép thẳng về phía Lục Nguyên.

    Tiên chi tử đem tất cả át chủ bài của mình đánh ra, thậm chí không hề thua kém so với Hoang Ưng văn minh phó chủ toàn lực ra tay.

    Công kích của ba người này làm cho người ta tương đối sợ hãi.

    Mà so sánh với họ, Lực Thánh văn minh phó chủ lại càng làm cho người ta sợ hãi hơn.

    Thật ra công kích hắn phát ra cũng không nhiều như ba người kia, chỉ bổ ra một búa rất đơn giản, nhưng một búa này lại gần như đạt đến mức Bàn Cổ chính tông, tràn ngập ảo diệu của khai thiên tích địa.

    Hai kỷ nguyên pháp lực vô cùng mênh mông đánh ra, khủng bố hơn nhiều so với một kỷ nguyên pháp lực.

    Tứ đại cự đầu hợp lực công kích, lấy một kích này của Lực Thánh văn minh phó chủ là hung tàn nhất.

    Giây phút Lục Nguyên vừa đột phá đến Văn Minh cảnh, cả bốn cự đầu đều đánh về phía hắn.

    Hiển nhiên là muốn tranh thủ lúc Lục Nguyên còn chưa chân chính nắm giữ lực lượng của Văn Minh cảnh mà hủy diệt hắn.

    Trong lịch sử của vô số kỷ nguyên, cũng xác thực có phát sinh chuyện vừa mới đột phá Văn Minh cảnh thì bị người khác đánh lén, rồi bị giết chết vì chưa quen thuộc lực lượng của Văn Minh cảnh.

    Mà người đánh lén trong vụ việc kia là hai Văn Minh cảnh một kỷ nguyên, nhưng đối thủ của Lục Nguyên lại là bốn, trong đó còn có một người đạt tới hai kỷ nguyên pháp lực.

    Cho nên, cảnh ngộ của hắn còn khó khăn hơn rất nhiều so với người Văn Minh cảnh bị giết chết kia.

    Giờ phút này, Lục Nguyên quả thực đã gặp phải một tình huống kinh khủng đến mức tuyệt vọng.

    Trong thiên địa, mỗi một chỗ đều che kín sát khí.

    Mỗi một Văn Minh phó chủ đều giống như thiên của một kỷ nguyên.

    Mà hiện giờ, công kích của bốn cự đầu, đó chính là muốn diệt thiên!

    Những lực lượng này dù chỉ tiết ra ngoài một chút thì cũng đủ để xét nát một Thiên bảng cự đầu, càng không phải nói đến Thế giới cảnh thập trọng thiên, nửa bước Văn Minh cảnh.

    Bọn họ nhìn thấy cao thủ cấp bậc này phỏng chừng sẽ trực tiếp hít thở không thông, bởi vì một cuộc giao thủ như vậy chấn động vượt quá sự tưởng tượng của họ.

    Đây là cuộc chiến của Văn Minh cảnh!

    Ưng Yến Văn Minh Song Sát của Hoang Ưng văn minh phó chủ đánh mạnh lên người Lục Nguyên, tám thanh thần Giản của Bát Lăng văn minh phó chủ toàn bộ trúng đích, một trăm năm mươi trọng đại địa của Tiên chi tử cũng giã mạnh lên trên người Lục Nguyên, Bàn Thiên thần phủ của Lực Thánh văn minh phó chủ thậm chí còn bổ Lục Nguyên thành hai nửa.

    Lục Nguyên đã chết!

    Lục Nguyên cứ như vậy mà chết!

    Vừa đạt đến Văn Minh cảnh, còn chưa kịp phản ứng, chưa kịp thích ứng với lực lượng của Văn Minh cảnh thì đã chết.

    Vũ Yến văn minh phó chủ không khỏi ngẩn ra, nàng là người tận mắt nhìn thấy kỳ tích sinh ra, nhưng lúc này lại tận mắt nhìn thấy kỳ tích bị hủy diệt, nhất thời trong lòng chỉ cảm thấy trống rỗng.

    Nhưng Chu Thanh Huyền thì lại ngồi xuống vận khí như không có việc gì, Chu Thanh Huyền khá rõ về bản sự của Lục Nguyên, cho nên rất trấn định.

    Hoang Ưng văn minh phó chủ cười ha ha, đuổi giết Lục Nguyên lâu như vậy rốt cuộc cũng thành công, sao hắn có thể không vui được.

    Lực Thánh văn minh phó chủ lại hơi nhíu mày lại, hắn cảm giác có chút không đúng lắm.

    Mà Tiên chi tử lại là người quen thuộc Lục Nguyên nhất, dù sao hắn và Lục Nguyên cũng là đối thủ, sao hắn có thể không nắm rõ tư liệu về Lục Nguyên cơ chứ.

    - Cẩn thận, đây là Phù Sinh Nhược Mộng, chúng ta căn bản chưa đánh chết Lục Nguyên.

    - Đúng, Phù Sinh Nhược Mộng!

    Một giọng nói vang lên ở gần Bát Lăng văn minh phó chủ, Lục Nguyên tay đặt trên chuôi kiếm, lúc này đã đứng bên cạnh Bát Lăng văn minh phó chủ.

    - Bát Lăng văn minh phó chủ, ngươi là văn minh phó chủ đầu tiên chết trong tay ta.

    Sát khí của Lục Nguyên bao phủ trời đất, hiển nhiên là hắn muốn giết chết Bát Lăng văn minh phó chủ.

    Bát Lăng văn minh phó chủ không khỏi giận dữ:

    - Ta tiến vào Văn Minh cảnh không biết đã bao nhiêu năm tháng, ngươi vừa tiến vào Văn Minh cảnh đã muốn giao thủ với ta, thật sự là quá buồn cười.

    Tay trái của Lục Nguyên giơ lên giữa hư không:

    - Năm!

    - Năm cái gì?

    Bát Lăng văn minh phó chủ không khỏi quát hỏi.

    - Trong vòng năm chiêu, đánh chết ngươi.

    Lục Nguyên thản nhiên nói.

    - Cái gì?

    Quá cuồng vọng!

    Bát Lăng văn minh phó chủ không khỏi cười nhạo Lục Nguyên điên rồi, trong vòng năm chiêu giết hắn, đây quả thực là nằm mơ giữa ban ngày.

    - Không tin à, vậy cứ thử xem.

    Lục Nguyên nhún vai, lơ đễnh nói.

    Lúc nãy, công kích của bốn cự đầu cũng không đánh trúng vào Lục Nguyên, chết chỉ là hư ảnh của hắn mà thôi, đánh trúng mà cũng như không.

    Vũ Yến văn minh phó chủ không khỏi kinh ngạc nhìn thân ảnh Lục Nguyên, còn có chiêu thức như vậy?

    Đây là Phù Sinh Nhược Mộng, Chu Thanh Huyền như hiểu ra điều gì, hắn đã sớm nghe nói về Phù Sinh Nhược Mộng, nhưng đây là lần đầu nhìn thấy, quả nhiên là một chiêu thức rất mạnh.

    Hoang Ưng văn minh phó chủ, Lực Thánh văn minh phó chủ đều phát hiện Lục Nguyên có được Phù Sinh Nhược Mộng thì gần như không thể giết chết, Tiên chi tử lập tức truyền âm cho Lực Thánh văn minh phó chủ:

    - Lực Thánh văn minh phó chủ, Tiên Cổ văn minh chúng ta có một chiêu khắc chế được Phù Sinh Nhược Mộng của Lục nguyên, đó là Văn Minh Thiên Tỏa, nhưng bây giờ ta còn chưa thể hoàn toàn vận dụng nó, do ngươi đến vận dụng đi.

    Lực Thánh văn minh phó chủ gật đầu.

    Một chiêu Văn Minh Thiên Tỏa này chính là tuyệt chiêu mà Ngọc Hoàng đại đế dùng để đối phó với Phù Sinh Nhược Mộng của Lục Nguyên ở Văn Minh thánh địa, là do Tiên Cổ văn minh chi chủ sáng tạo.

    Văn Minh Thiên Tỏa!

    Đây là một chiêu thức, có thể khóa lại bất cứ chiêu thức nào chưa đạt đến Văn Minh cấp.

    Hơn nữa, uy lực của Văn Minh Thiên Tỏa còn không chỉ như vậy.

    Năm đó, Tiên Cổ văn minh chi chủ sáng chế ra một chiêu Văn Minh TTỏa này, thiết lập cho nó có một đặc tính, đó là có thể khóa một tuyệt chiêu của đối phương, khiến cho tuyệt chiêu này không thể vận dụng dễ dàng được nữa.

    Nhưng cũng có một hạn chế, đó là pháp lực phải cao hơn đối phương thì mới sử dụng được.

    Nguyên nhân vì vậy nên Tiên chi tử mới đem Văn Minh Thiên Tỏa truyền cho Lực Thánh văn minh phó chủ.

    Nếu không, lấy thực lực của Tiên chi tử mà muốn khắc chế Lục Nguyên bây giờ thì sẽ rất khó.

    Tốc độ hắn truyền khá nhanh.

    Mà tốc độ học của Lực Thánh văn minh phó chủ cũng rất nhanh.

    Ba phút, nhiều nhất là ba phút thì Lực Thánh văn minh phó chủ sẽ có thể thi triển ra chiêu này.

    Mà ba phút thì quá ngắn, quá ngắn.

    Lúc này Lục Nguyên đi đến chỗ Bát Lăng văn minh phó chủ, phát ra tuyên ngôn năm chiêu của mình.

    Bát Lăng văn minh phó chủ hừ lạnh một tiếng:

    - Ngươi muốn thắng ta dễ dàng như vậy, thật đúng là nằm mơ.

    Hôm nay sẽ cho ngươi thấy sự lợi hại của Văn Minh cảnh lão làng.

    Tám chiếc thần Giản của hắn đánh ra “Yểm Nhật”, “Đoạn Thủy”, “Chuyển Phách”, “Huyền Tiễn”, “Kinh Nghê”, “Khước Tà”, “Chân Cương” đều xuất hiện, đâm ra chiêu thước vô cùng huyễn lệ trên hư không.

    Mà Lục Nguyên bước lên một bước:

    - Kiếm Đạo chi môn, xuất hiện cho ta!

    Kiếm Đạo chi môn cao vạn trượng xuất hiện dưới sự triệu hoán của Lục Nguyên, ép về phía Bát Lăng văn minh phó chủ, chỉ trong nháy mắt đã cắn nuốt tất cả Giản chiêu của Bát Lăng văn minh phó chủ.

    Tên kia không khỏi ngẩn ra, đây là có chuyện gì?

    Rõ ràng là Giản chiêu, vậy mà lại bị Kiếm Đạo chi môn khắc chế.

    Lục Nguyên nhìn về phía Bát Lăng văn minh phó chủ:

    - Nhất định ngươi sẽ rất kinh ngạc vì sao Giản chiêu của mình lại bị ta khắc chế, cái này thật ra rất đơn giản, Giản chi đạo chỉ là phản đồ của Kiếm đạo, là một loại biến chủng thấp kém mà thôi.

    Gặp phải Kiếm Đạo chi môn chân chính, đương nhiên ngươi chỉ có nước bị khắc chế.

    Lục Nguyên nói toạc ra sự thực, chọc tức Bát Lăng văn minh phó chủ.

    Một khi tên kia sinh ra phẫn nộ, cảm giác nhục nhã, như vậy sẽ có sơ hở.

    Mà sơ hở một khi đã sinh ra thì sẽ bị Lục Nguyên lợi dụng.

    Lục Nguyên giẫm chân đi về phía trước, đâm ra kiếm đầu tiên.

    Một kiếm này đánh ra bởi Dưỡng Ngô tiên kiếm, đường đường chính chính, một kiếm đâm tới, khí thế vô song.

    Bát Lăng văn minh phó chủ muốn dùng ra chiêu thức đối phó, hắn ít nhất có tám trăm tám mươi tám cách có thể phá một chiêu này, nhưng tất cả chieu thức đều bị Kiếm Đạo chi môn khắc chế.

    Kiếm đầu tiên, Bát Lăng văn minh phó chủ đã bị ép xuống hạ phong.

    Lục Nguyên cười thản nhiên:

    - Ngươi thuộc Giản đạo, biến chủng của Kiếm đạo, hôm nay sẽ cho ngươi thấy thế nào mới là kiếm thuật chân chính, cho ngươi hiểu kiếm thuật vĩ đại đến mức nào.

    Lục Nguyên không ngừng dùng lời nói khiêu khích Bát Lăng văn minh phó chủ, hi vọng cho tâm linh hắn có thể xuất hiện một chút sơ hở.

    Đương nhiên, Lục Nguyên biết muốn đả kích tâm linh một Văn Minh cảnh không hề dễ dàng, đâu có ai đạt đến cảnh giới này mà tâm linh yếu ớt chứ, sẽ không dễ dàng xuất hiện sơ hở.

    Cho nên Lục Nguyên phải phối hợp kiếm trong tay.

    Trong nháy mắt liền đánh ra Kiếm Bát, Vạn Kiếm Quy Nhất!

    Một kiếm này xuyên qua hạn chế về không gian và thời gian, lập tức đem tuyệt chêu bạo phát ra.

    Chiêu này thuộc về một cấp văn minh đại chiêu, lúc trước chưa đạt tới Văn Minh cảnh nên không thể vận dụng hoàn toàn, nhưng hiện giờ đã khác rồi.

    Một chiêu Kiếm Bát, Vạn Kiếm Quy Nhất này vừa dùng ra thì đã có khí tượng hoàn toàn khác trước.

    Trong một kiếm, chứa vạn loại tuyệt chiêu, văn minh khí tượng dày đặc.

    Chương 1333-1334: Uy lực Văn Minh cảnh

    Đối mặt với một kiếm trước đó, Bát Lăng văn minh phó chủ còn có thể chịu được, nhưng đối mặt với kiếm chiêu hiện tại của Lục Nguyên, vốn dĩ cũng có thể ngăn cản được, nhưng tuyệt chiêu mới lại tuôn ra không dứt, đánh cho Bát Lăng văn minh phó chủ liên tục lui về phía sau, hoàn toàn rơi xuống hạ phong.

    Chuẩn xác mà nói, hiện giờ Bát Lăng văn minh phó chủ cực kỳ chật vật, ngay cả chiêu thức mang tính phòng ngự cũng bị Kiếm Đạo chi môn phá hủy.

    Trong nháy mắt Lục Nguyên đã đánh tiếp ra Kiếm Cửu, Thất Tình Chi Kiếm!

    Lúc ở dưới Văn Minh cảnh, Kiếm Cửu cũng không phát huy ra được bao nhiêu uy lực, chỉ có thể hấp thu cảm tình trong chiêu thức của đối phương, khiến đối phương sinh ra sơ hở mà thôi.

    Mà Kiếm C� Thất Tình Chi Kiếm bây giờ lại trở nên cực kỳ đáng sợ.

    Một kiếm này của Lục Nguyên đánh ra, Bát Lăng văn minh phó chủ phát hiện dường như mình rơi vào trong một không gian tối đen.

    Một kiếm đâm thẳng mà đến như tia chớp.

    Bát Lăng văn minh phó chủ lập tức muốn né, nhưng sau đó lại nghĩ vì sao mình phải né cơ chứ?

    Đúng vậy, tại sao mình phải né?

    Không tránh thì sẽ bị đâm trúng, nhưng đâm trúng thì đã làm sao?

    Đau?

    Đau là cái gì?

    Sẽ chết à?

    Nhưng chết là cái gì mới được?

    Bát Lăng văn minh phó chủ lâm vào mê mang,

    Đúng vậy, đây là Kiếm Cửu chân chính!

    Dưới Văn Minh cảnh, là cướp đoạt cảm tình của kiếm chiêu.

    Mà trên Văn Minh cảnh, là cướp đoạt cảm tình của đối phương.

    Muốn làm đối thủ thất tình, đem toàn bộ tất cả cảm xúc hoàn toàn cướp đủ.

    Bát Lăng văn minh phó chủ đã bị tước đoạt hết thảy cảm xúc, hiện giờ ngay cả né tránh cũng quên đi, bởi vì không có bất cứ cảm xúc gì, không sợ đau không sợ chết, tự nhiên cũng chẳng cần né tránh làm gì cho mệt.

    Nhưng Bát Lăng văn minh phó chủ cuối cùng vẫn là Bát Lăng văn minh phó chủ, lúc này bỗng cắn chặt răng lại, cố gắng thoát khỏi kiếm chiêu của Thất Tình Chi Kiếm.

    Nhưng hắn làm vẫn hơi chậm một chút, khi kịp phản ứng thì kiếm đã giáp mặt mà đến.

    Bát Lăng văn minh phó chủ muốn ngăn cản, nhưng lại nhớ đến mình đang bị Kiếm Đạo chi môn khắc chế.

    Ở thời điểm cuối cùng hắn hơi né ra một chút, nhưng kiếm quang đã xuyên qua bả vai hắn.

    Một loại máu màu hỗn độn phun ra, đến Văn Minh cảnh thì máu đã không hề là màu hồng nữa, mà là màu của hỗn độn.

    Loại máu này nếu rơi xuống Địa vị diện, ví như Kiếm Môn trước kia thì sẽ được coi là hi thế trân bảo, đủ cho Kiếm Môn nghiên cứu mấy chục vạn năm.

    Đây là Văn Minh chi huyết.

    Hiện giờ Lục Nguyên đã ra ba chiêu, thương tổn được Bát Lăng văn minh phó chủ.

    Lục Nguyên chuyển tay lần nữa, tế ra Kiếm Thập mà gần nhất mình vừa nghiên cứu.

    Đúng vậy, đây là Kiếm Thập.

    Kiếm Thập, Thiên Viên Địa Phương!

    Chiêu Kiếm Thập này thật ra là mới sáng tạo cách đây không lâu.

    Một chiêu này, có hai nơi phát ra.

    Đầu tiên là đến từ chính hắn, cùng với Nho gia kiếm thuật.

    Nho gia kiếm thuật thiên hướng đường đường chính chính, mà chính vì chữ chính này, cho nên kiếm thuật của Nho chi văn minh phó chủ mới có thể dung nạp chữ chính vào đấy.

    Lục Nguyên chữ chính thật lâu, học tập Nho Đạo kiếm thuật cũng thật lâu, sớm đã hiểu được tinh túy của Chính, tinh hoa của Phương*.

    (*Đường đường chính chính phiên âm hán việt là phương phương chính chính, cho nên mới có chữ Phương ở đây)

    Mà nơi phát ra thứ hai là Kiếm Viên văn minh phó chủ.

    Hắn để lại Kiếm Viên chi đạo, đồng thời còn để lại Viên Cực thần kiếm, cùng với chữ Viên.

    Ở trước đó không lâu trùng kích vào Văn Minh cảnh, Lục Nguyên đã lợi dụng chữ Viên này, cùng với hơn ba mốt vạn kiếm của Kiếm Viên chi đạo hóa thành một kiếm.

    Một chiêu kia đã đạt được tinh túy của chữ Viên.

    Có tinh túy của Phương, lại có tinh túy của Viên.

    Ở thời điểm xuất kiếm vừa rồi, hắn có chút cảm ngộ, không bằng đem tinh túy của Phương và Viên dung hợp lại, cuối cùng biến thành một chiêu Thiên Viên Địa Phương này.

    Một chiêu này, là sự dung hợp tất cả tinh túy trong kiếm thuật của hai vị văn minh phó chủ tám kỷ nguyên, một chiêu này bao dung vạn vật, một chiêu này dường như rất lăng lệ, lại như rất linh hoạt.

    Trong một chiêu này, bao dung lấy chính bản thân thiên địa.

    Kiếm Thập, Thiên Viên Địa Phương!

    Có thể đem một chiêu này xếp vào Kiếm Thập, tự nhiên có chỗ đáng sợ của nó.

    Đây chính là những điểm tinh túy nhất trong kiếm thuật của hai vị văn minh phó chủ tám kỷ nguyên a.

    Một chiêu Kiếm Thập này của Lục Nguyên, Thiên Viên Địa Phương.

    Thời điểm nó đánh ra, Bát Lăng văn minh phó chủ nhất thời liền biến sắc.

    Hắn chưa từng thấy chiêu thức đáng sợ như vậy, cho dù là tuyệt học mạnh nhất của Giản chi văn minh phó chủ cũng không đến mức này.

    Đây là nói thật, bởi vì kỳ thực Giản chi văn minh phó chủ cũng chỉ là chín kỷ nguyên mà thôi, tuyệt học của hắn không thể vượt qua Lục Nguyên dung hợp hai tuyệt học cực mạnh của hai vị tám kỷ nguyên được.

    Chiêu Kiếm Thập này, diệt sạch vạn vật!

    Bát Lăng văn minh phó chủ vốn đã bị thương, hiện giờ lại càng cảm thấy không thể chống đỡ.

    Hắn tế ra tám thanh thần giản, không ngừng chống đỡ trường kiếm trùng kích vào mình, nhưng lại phát hiện trên người đang không ngừng xuất hiện đủ loại vét thương, cắt qua mỗi chỗ trên thân thể.

    Chiêu Kiếm Thập, Thiên Viên Địa Phương này ý nghĩa vốn là công kích không bỏ qua chỗ nào, trên trời dưới đất, không chỗ tránh né.

    Bát Lăng văn minh phó chủ bị thương ngày càng nghiêm trọng.

    Đến bây giờ, Lục Nguyên và Bát Lăng văn minh phó chủ đã giao thủ được bốn chiêu, mà Bát Lăng văn minh phó chủ đã cả người là thương, thương thế vô cùng trầm trọng.

    Nhưng muốn lấy mạng hắn thì vẫn không dễ dàng, mỗi Văn Minh cảnh đều là cường giả vượt qua phạm vi thiên địa, có thể trải qua kỷ nguyên mà vẫn bất tử, nhân vật như vậy rất khó giết.

    Bát Lăng văn minh phó chủ vẫn còn có thể khổ sở chống đỡ được.

    Sao mình có thể chết ở đây được?

    Chính mình là Văn Minh cảnh cơ mà!

    Mình sao có thể chết dưới tay một tên vãn bối của Kiếm đạo được!

    - Văn Minh Thiên Tỏa, đi ra cho ta.

    Lúc này, Lực Thánh văn minh phó chủ quát dài một tiếng, nhất thời trên hư không xuất hiện một cái Văn Minh Thiên Tỏa.

    Đây là một cái khóa lớn có màu của hỗn độn, khóa lại Văn Minh, khóa lại Thiên Đạo, khóa lại các loại tuyệt học.

    Văn Minh Thiên Tỏa này mang theo khí tức Văn Minh cực kỳ dày đặc, vừa rồi thời gian ra bốn chiêu của Lục Nguyên quá ngắn, mà thời gian Lực Thánh văn minh phó chủ dùng ra Văn Minh Thiên Tỏa cũng rất ngắn.

    Dù sao hắn cũng là cường giả hai kỷ nguyên chân chính, không phải nửa bước Văn Minh cảnh như Ngọc Hoàng đại đế, hắn vừa học là có thể lập tức thi triển.

    Lực Thánh văn minh phó chủ quát dài một tiếng:

    - Văn Minh Thiên Tỏa, phá Phù Sinh Nhược Mộng cho ta!

    Văn Minh Thiên Tỏa đột nhiên lớn thêm gấp đôi, mà ở trên khóa hiện lên thân ảnh hư ảo của Lục Nguyên.

    Thân ảnh kia cực kỳ linh động, nhưng thân khóa đột nhiên chuyển động, chiếc khóa hợp lại, đạo thân ảnh kia nhất thời biến mất.

    Hai người Vũ Yến văn minh phó chủ và Chu Thanh Huyền đều bị thương nặng, tinh lực hao hết, chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn Lục Nguyên lấy một địch bốn.

    Đây là một kỷ nguyên văn minh phó chủ, đối mặt với bốn văn minh phó chủ khác khiêu chiến.

    Từ lúc kỷ nguyên này có lịch sử đến giờ, chỉ sợ vẫn chưa từng có trận chiến nào không công bằng đến vậy.

    Một đấu bốn, bốn người kia chiếm ưu thế quá lớn.

    Nhưng có đôi khi, thế giới này lại không có công bằng.

    Kiếm thuật của Chu Thanh Huyền rất cao minh, sẽ không dưới Kiếm Viên văn minh phó chủ.

    Nhưng khi thấy Kiếm Thập, Thiên Viên Địa Phương của Lục Nguyên thì vẫn không khỏi lắp bắp kinh hãi.

    Một kiếm này thật sự quá tuyệt vời, nó có thể so sánh với kiếm thuật của Kiếm Đỉnh văn minh chi chủ rồi.

    Nhưng bây giờ Văn Minh Thiên Tỏa đã được tế ra, mà thân ảnh vốn cực kỳ linh động của Lục Nguyên chớp mắt đã khựng lại.

    Phù Sinh Nhược Mộng bị phá rồi!

    Bát Lăng văn minh phó chủ thở phào một hơi, một chọi một với Lục Nguyên quả thật đáng sợ.

    Trước đó có Phù Sinh Nhược Mộng, Lục Nguyên căn bản mặc kệ sự công kích của những người khác, không ngừng tiến công hắn.

    Mà hiện giờ loại công kích này rốt cuộc đã kết thúc rồi.

    Ngay khi Bát Lăng văn minh phó chủ thờ phào, một đạo kiếm quang còn đáng sợ hơn độc xà gấp triệu lần chợt xuất hiện.

    Trong sát na đó, Lục Nguyên dùng một phần vạn thời gian đổi sang Lưu Tinh tiên kiếm, dùng ra Tuyệt Sát Nhất Kiếm.

    Cô!

    Hàn!

    Tịch!

    Tử!

    Diệt!

    Tốc!

    Tuyệt!

    Khoái!

    Độc!

    Bát Lăng văn minh phó chủ vừa thở phào một hơi, trong lòng cũng hơi thả lỏng nên chẳng kịp phản ứng.

    Hắn muốn ngăn cản, nhưng lại bị Kiếm Đạo chi môn áp chế, trong một phần vạn giây, bị một kiếm này trực tiếp xuyên qua tim.

    Đồng thời, kiếm khí vô cùng sắc bén đã hoàn toàn hủy diệt Bát Lăng văn minh phó chủ.

    Mà lúc này, trong thiên địa xuất hiện một dị cảnh khó gặp, vô số nguyên khí điên cuồng tản ra từ trên người Bát Lăng văn minh phó chủ.

    Hơn nữa, trong thiên địa vang lên tấu nhạc, đây là một giai điệu cực kỳ bi thương, làm cho người ta không kìm lòng được mà muốn chảy nước mắt.

    Vào lúc giai điệu này vang lên, thiên như đang rơi lệ, địa như đang đau lòng, thiên địa đồng bi*.

    (*thiên địa đồng bi: trời đất cùng bi thương)

    Đây là Văn Minh bi ca!

    Văn Minh cảnh và dưới Văn Minh cảnh là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

    Nhân vật dưới Văn Minh cảnh, nếu chết thì coi như xong, thật ra cũng không phải điều gì quá to tát.

    Nhưng nhân vật đạt đến Văn Minh cảnh thì lại khác.

    Một khi chết, đó chính là việc lớn trong thiên địa, sẽ có Văn Minh bi ca được tấu lên, dường như cả thiên địa đều đang vì thế mà bi ai, thương tiếc cho một Văn Minh cảnh mất đi.

    Trong thiên địa, bất kể là một Văn Minh cảnh xuất hiện, hay là một Văn Minh cảnh vẫn lạc, thật ra đều là việc lớn.

    Văn Minh bi ca đều xuất hiện, đại biểu cho Văn Minh cảnh này thực sự đã chết!

    Hơn nữa, một khi nó đã được tấu lên, bất kể sinh linh nào cũng khó cứu.

    Bát Lăng văn minh phó chủ nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Ta…

    Ta vậy mà lại chết trong tay ngươi…

    Ta không cam lòng!

    Hắn sao có thể cam tâm được, muốn trở thành Văn Minh cảnh khó khăn đến cỡ nào, trong triệu triệu triệu triệu triệu triệu triệu triệu triệu triệu triệu triệu triệu triệu sinh linh mới có một người trở thành Văn Minh cảnh.

    Cần thiên phú cực lớn, kỳ ngộ cực lớn, cơ duyên cực lớn, cố gắng cực lớn mới có thể thành công.

    Có vô vàn những thiên tài, nhưng vẫn không đạt tới Văn Minh cảnh.

    Văn Minh cảnh, cảnh giới cao nhất.

    Những người đã đột phá cảnh giới này, đều có thể tồn tại qua nhiều kỷ nguyên.

    Làm sao cam tâm chết ở đây được.

    - Đương nhiên ngươi phải chết trong tay ta, ngay từ đầu, ngươi đã không ngừng bị ta tính toán.

    Ngươi không biết sao, vừa bắt đầu ta đã cho ngươi áp lực vô cùng lớn, cho ngươi thương tích đầy mình, nhưng dù như vậy cũng khó giết ngươi, chỉ có khi Văn Minh Thiên Tỏa xuất hiện, ngươi thả lỏng cảnh giác thì mới có cơ hội, ta đã chuẩn bị tốt sát chiêu cho thời điểm đó.

    Quả nhiên ngươi sẽ chết dưới sát chiêu này, tốt lắm, ngươi có thể chết được rồi.

    Lục Nguyên giơ tay lên, đem di thể của Bát Lăng văn minh phó chủ thu vào Tân Kiếm thế giới của mình.

    Về phần di vật của tên kia, tự nhiên là sẽ do hắn trông coi hộ.

    Đây là chiến lợi phẩm đầu tiên khi mình đạt đến Văn Minh cảnh, đồng thời cũng thay Kiếm Đạo trừ bỏ một tên phản đồ.

    Đối với Kiếm Đạo mà nói, Giản chi Văn Minh chỉ là phản đồ không hơn không kém.

    Chỉ là tại kỷ nguyên này thì tên phản đồ đó thế mạnh mà thôi, cho nên mới có tình cảnh phản đồ đè ép chính tông, hiện tại rốt cuộc cũng giải quyết một tên.

    Văn Minh bi ca chấm dứt.

    Mà hết thủy mọi thứ xung quanh dường như đều dừng lại tại giây phút nay.

    Văn Minh cảnh, Bát Lăng văn minh phó chủ, vẫn lạc!

    Một Văn Minh cảnh vẫn lạc, cũng là một việc khá kinh người.

    Hoang Ưng văn minh phó chủ, Tiên chi tử và Lực Thánh văn minh phó chủ đều không kịp phản ứng.

    Đúng thật là chẳng có ai ngờ rằng một Văn Minh cảnh lại vẫn lạc bất ngờ như vậy, cho dù là Vũ Yến văn minh phó chủ và Chu Thanh Huyền đứng về phía Lục Nguyên cũng đều khiếp sợ nhìn Bát Lăng văn minh phó chủ vẫn lạc.

    Trong đầu mọi người chỉ có một ý niệm: Văn Minh chi băng!

    Trong lịch sử của kỷ nguyên này, thật ra tổng cộng cũng không vẫn lạc bao nhiêu Văn Minh cảnh, mà hiện tại đã vẫn lạc một người.

    Thật lâu, thật lâu sau, sự trầm mặc kéo dài một hồi lâu.

    Hoang Ưng văn minh phó chủ quát:

    - Lục Nguyên, vừa rồi là ngươi ỷ vào cái Phù Sinh Nhược Mộng chết tiệt đó mới kiêu ngạo được một chút, hiện giờ thì không dễ thế đâu.

    Phù Sinh nhược Mộng của ngươi đã bị khắc chế, mà ngươi cũng sẽ chết ở đây, bây giờ sẽ thực sự là ba đấu một.

    Lúc này thế cục đã thay đổi, Phù Sinh Nhược Mộng không thể dùng, cho nên là ba đấu một.

    Cho nên tuy Lục Nguyên có giết Bát Lăng văn minh phó chủ, nhưng thế cục lại càng trở nên ác liệt hơn.

    - Ta muốn giết ngươi, Lục Nguyên, ta muốn ngươi hóa thành thịt vụn dưới Bàn Thiên thần phủ của ta!

    Tính cách của Lực Thánh văn minh phó chủ vốn đã nóng nảy, hiện giờ Lục Nguyên lại giết Bát Lăng văn minh phó chủ trước mặt hắn, lại càng làm cho hắn giận dữ hơn.

    Hắn muốn đem Lục Nguyên băm thành thịt vụn.

    Hoang Ưng văn minh phó chủ lại đánh ra Ưng Yến Văn Minh Song Sát một lần nữa.

    Hắn muốn đem Lục Nguyên hoàn toàn hủy diệt, Văn Minh chi ưng, Văn Minh chi yến đồng thời xuất hiện.

    Tiên chi tử không nói điều gì, cũng không tỏ thái độ.

    Hắn thích ám hại người khác, nên tuy không nói gì nhưng Tiên pháp một trăm năm mươi trọng đại địa đã được đánh ra.

    Mà Bàn Thiên thần phủ của Lực Thánh văn minh phó chủ cũng hóa thành một đường cong cực kỳ ngắn gọn, mang theo cảm giác muốn khai thiên tích địa bổ xuống.

    Vì chém giết Lục Nguyên, tam đại văn minh tuyệt sát đều đánh về phía hắn.

    Hiện giờ đã không có Phù Sinh Nhược Mộng, Lục Nguyên làm sao để ngăn những công kích này đây.

    Tam đại tuyệt sát chi chiêu đồng loạt đánh đến, Lục Nguyên thuận tay nâng lên Viên Cực thần kiếm, đồng thời trong tay còn dùng ra chiêu thức vô cùng tinh xảo.

    Một thức phòng ngự này lấy Viên chi kiếm đạo làm chủ, đồng thời cũng phối hợp hơn ba ngàn một trăm chiêu thức trong đó, quả thực là vô cùng tinh diệu.

    Đương!

    Tất cả chiêu thức của ba Văn Minh cảnh đều bị một kiếm này của Lục Nguyên ngăn cản.

    Chương 1335-1338: Giết Văn Minh cảnh

    Lục Nguyên cực kỳ thong dong cầm Viên Cực thần kiếm trong tay, thản nhiên nói:

    - Ai nói ta chỉ dựa vào Phù Sinh Nhược Mộng, bằng bản lĩnh thực sự ta cũng có thể ngăn cản ba người các ngươi.

    Một câu nghe như nhẹ nhàng, nhưng lại cực kỳ uy phong.

    Ta không dựa vào Phù Sinh Nhược Mộng cũng có thể ngăn cản ba người các ngươi.

    Một kiếm ngăn cản công kích của tam đại Văn Minh cảnh, Lục Nguyên nhìn về phía Hoang Ưng văn minh phó chủ:

    - Tiếp theo là ngươi.

    Viên Cực thần kiếm trong tay Lục Nguyên không ngừng biến động, lấy Viên làm chủ đạo, Viên Kiếm đạo thực ra là chiêu thủ mạnh nhất.

    Mà chiêu thức mà Lục Nguyên vốn có lại căn bản không có chiêu thủ.

    Sau khi luyện thành Viên Kiếm đạo, phương diện phòng thủ của Lục Nguyên đã cường đại hơn rất nhiều.

    Trong lúc giao thủ, Lục Nguyên phát hiện thiên địa nơi này phát tán ra kiếm khí, mỗi một cỗ kiếm khí này đều tương đối cường đại, giống như nguyên chủ nhân của nó cũng cường đại vậy.

    Thật ra cũng là có đạo lý, nơi này là thượng cổ kiếm giả mộ, năm đó vốn được dùng làm mộ thật.

    Trước khi đấu thiên, các thượng cổ kiếm giả đã nghĩ tới việc thất bại, sớm đã sắp xếp nơi này từ lâu.

    Chỉ là về sau vì đủ loại nguyên nhân, chỗ này lại biến thành mộ giả, chỉ mai táng một mình Kiếm Viên văn minh phó chủ, mộ thật ở tại một chỗ khác.

    Những kiếm giả đỉnh cao thời đó, cơ bản đều để lại kiếm khí tại đây.

    Những kiếm khí này phát tán ra như bão táp.

    Mà trước đó hắn từng sáng tạo ra một chiêu Kiếm Lục, Bá Đạo Nhiếp Thiên.

    Một chiêu này có thể hút toàn bộ năng lượng xung quanh đến kiếm của mình rồi phóng xuất ra.

    Lục Nguyên quát dài một tiếng:

    - Kiếm Lục, Bá Đạo Nhiếp Thiên!

    Nhất thời vô số kiếm khí sôi trào, có của Lục Nguyên, có của những kiếm giả đỉnh cao của những kỷ nguyên trước, còn có một phần là Giản khí của Bát Lăng văn minh phó chủ còn sót lại, tất cả đều bị hấp thu rồi phóng thích ra bởi một kiếm này.

    Mà thời điểm kiếm khí điên cuồng phóng thích, cục diện nơi này đương nhiên là thay đổi.

    Đồng thời, trong nháy mắt Lục Nguyên đã xuất ra Kiếm Bát, Vạn Kiếm Quy Nhất và Kiếm Thập, Thiên Viên Địa Phương.

    Bầu trời, mặt đất, mỗi một tấc đầu phủ kín kiếm khí đáng sợ, nhất thời Lục Nguyên chiếm hết thượng phong.

    Đương nhiên, loại thượng phong này không thể kéo dài lâu, Lục Nguyên thuấn di đến bên cạnh Hoang Ưng văn minh phó chủ, một kiếm đâm thẳng tới.

    Hoang Ưng văn minh phó chủ thấy vậy nhưng không hề có chút sợ hãi, tế ra Ưng Yến Văn Minh Song Sát cứng đối cứng với Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cười lạnh một tiếng:

    - Chết đi!

    Đùa cái gì vậy, cùng một chiêu mà dùng ba bốn lần trước mặt mình, bây giờ lại còn dám dùng tiếp, chẳng lẽ coi Vạn Tượng Sâm La Kiếm đạo của hắn là ăn không sao.

    Đương nhiên, chiêu thức cấp văn minh không dễ phục chế như vậy, nhưng sơ hở trong đó Lục Nguyên đã nhìn ra hết.

    Hơn nữa, hiện giờ Lục Nguyên cũng đã tế ra một con át chủ bài khác của mình, Khắc Tự Phân Thân, hiện tại đã ước chừng sáu thành.

    Sát thế phô thiên cái địa trào về phía Hoang Ưng văn minh phó chủ.

    Đương nhiên, một kiếm này của Lục Nguyên dùng là Khắc Hoang chi kiếm.

    Hơn nữa, vì giết Hoang Ưng văn minh phó chủ, hắn còn chuẩn bị những tuyệt học khác.

    Tuyệt chiêu này là vừa rồi Chu Thanh Huyền truyền âm cho hắn.

    Đương nhiên, đây không phải là do Chu Thanh Huyền sáng tạo, mà là một người khác.

    Chuyện này, liền phải kể từ một việc khác.

    Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng là một người tương đối phách lối, hắn nhờ vào cái gì để phách lối đây?

    Hắn sáng tạo ra một chiêu tuyệt sát Ưng Yến Văn Minh Song Sát, người biết đến không ít, bất quá người ta lại không thật sự biết rõ một chiêu Ưng Yến Văn Minh Song Sát này, không ít người đã đánh giá một chiêu này mạnh như thế nào.

    Mà tin tức đó lại để Yến Thương Thiên biết được.

    Yến Thương Thiên rất khó chịu a.

    Ưng Yến Văn Minh Song Sát, người mà Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng muốn giết là Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến.

    Nhưng mà, Yến Thương Thiên là một người rất kiêu ngạo, điểm này đã sớm thấy được, trong Hoa Sơn Tam Kiếm, Yến Thương Thiên là bá đạo nhất, Chu Thanh Huyền là người chăm chỉ nhất, Lục Nguyên thì hiền hòa lười nhác nhất, ba người tính tình hoàn toàn bất đồng, Yến Thương Thiên bá đạo như vậy, sau khi nghe được danh hiệu của Ưng Yến Văn Minh Song Sát dĩ nhiên sẽ khó chịu.

    Mặc dù không phải nhằm vào ta, nhưng ta thấy khó chịu, đây chính là Yến Thương Thiên.

    Cho nên, Yến Thương Thiên sau khi đạt tới Văn Minh Cảnh, quan sát một chiến tích của Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng, liền tỉ mỉ chuẩn bị một chiêu tuyệt học, một chiêu tuyệt học này gọi là Yến Kích Ưng Trầm Văn Minh Song Sát.

    Tuyệt chiêu này chuyên dùng để đối phó Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng.

    Trên phương diện thiên phú, không thể nghi ngờ, mặc dù đều là Văn Minh Cảnh, nhưng thiên phú của Yến Thương Thiên vượt qua Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến không ít, thiên phú chân chính của Yến Thương Thiên có thể còn trên cả Lục Nguyên.

    Một chiêu Yến Kích Ưng Trầm Văn Minh Song Sát này của hắn, tương đối đáng sợ.

    Bất quá Yến Thương Thiên gần đây bị Văn Minh Phó Chủ Tà Kiếm đuổi giết, với khả năng của Yến Thương Thiên muốn thoát được cũng tương đối chật vật, căn bản không có thời gian tới cứu Lục Nguyên, bất quá hắn nghe nói Lục Nguyên bị Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng đuổi giết, kết quả là đem chiêu thức Yến Kích Ưng Trầm Văn Minh Song Sát truyền cho Chu Thanh Huyền, mà Chu Thanh Huyền trong lúc chiến đấu vừa rồi đã đem chiêu này truyền cho Lục Nguyên.

    Lục Nguyên bản thân chính là Kiếm Đạo Thiên Tài, luyện kiếm chiêu tương đối nhanh, hơn nữa đã từng luyện kiếm cùng Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền hai người cho nên đối với kiếm pháp của hai người tương đối quen thuộc.

    Một chiêu này quả nhiên là tuyệt chiêu cường đại, nhưng Lục Nguyên vẫn không vận dụng.

    Mà vừa rồi sau khi sử dụng Kiếm Lục, Phách Đạo Nhiếp Thiên!

    Sau khi sử dụng Kiếm Bát, Kiếm Thập, chiếm được ưu thế, chuyển thủ thành công sau đó mới sử dụng tuyệt chiêu kia.

    Hiện tại Lục Nguyên chuẩn bị sử dụng toàn bộ sát chiêu đánh tới Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng, hiện tại Lục Nguyên có ưu thế hơn, một là đã quen thuộc với tuyệt chiêu Ưng Yến Văn Minh Song Sát kia, có thể phá được chiêu này, hai là Triển Sí Mão Thủy Ấn, ba là Khắc Hoang Chi Kiếm, thứ tư là tuyệt chiêu Yến Kích Ưng Trầm Văn Minh Song Sát, một chiêu này đặc biệt chuẩn bị cho Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng phóng xuất ra uy lực khổng lồ.

    Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng rõ ràng phát hiện chính mình bị vây hãm bên trong địa cảnh kinh khủng nhất.

    Hắn phát hiện tuyệt chiêu của mình đã bị Lục Nguyên phá vỡ.

    Mà pháp lực của mình thì bị đối phương khắc chữ "Triển Sí Mão Thủy Ấn" lên để khắc chế, muốn chuyển động linh hoạt cũng khó khăn, mơ hồ có cảm giác bị đối phương thôn phệ sạch.

    Đồng thời, đối thủ đánh ra một chiêu kia, có thân ảnh của Văn Minh Chi Yến, cũng có thân ảnh của Văn Minh Chi Ưng, dường như có chỗ tương đồng với Ưng Yến Văn Minh Song Sát của mình, nhưng lại tựa hồ là trời sinh khắc chế chính mình, là tử địch của mình, đây là chiêu thức gì, Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng hiện tại chỉ cảm thấy vô cùng hoảng sợ.

    Hắn phát hiện mình sẽ gặp sinh tử đại nạn, dường như chỉ cần không chú ý một chút sẽ mất mạng trong tay những người mới này.

    Không thể nào!

    Mình sao có thể chết được!

    Mình là nhân vật siêu thoát vào kỷ nguyên, thiên địa hủy mà tự thân không hủy, có được thân thể của vô thượng văn minh vô địch.

    Nhưng nhớ lại lúc nãy Văn Minh Phó Chủ Bát Lăng đã bị giết, trong lòng hắn không khỏi trầm xuống.

    Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng tập trung toàn bộ tinh thần để ứng phó, toàn bộ tuyệt chiêu trong nháy mắt đánh ra, hơn nữa lại đánh vào những vị trí thích hợp, ngăn cản đợt tấn công cuồn cuộn ngập trời của Lục Nguyên.

    Hắn biểu hiện sự cường đại của một Văn Minh Cảnh, một Văn Minh Cảnh không dễ dàng giết được, Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng cũng không dễ dàng chết như vậy, Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng mơ hồ cảm giác đối thủ của mình mặc dù mạnh, nhưng vẫn trong phạm vi mình có thể ngăn cản được, nếu như vượt qua một chút nữa chỉ sợ chính mình sẽ không thể chống cự.

    Nhưng muốn vượt qua cường độ công kích hiện tại, làm sao có thể.

    Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng chưa bao giờ tin điểm này.

    Hiện tại Lục Nguyên cùng Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng đều lấy ra trạng thái cao nhất của mình, lấy đỉnh phong đối đầu đỉnh phong, trong sát na hai người e rằng đã giao chiến cả vạn lần, Lục Nguyên mặc dù chiếm thượng phong, có được bốn ưu thế lớn nhưng muốn giải quyết Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng cũng không dễ dàng, trạng thái đỉnh phong của hai người cũng rất nhanh trôi qua.

    Chặn lại công kích của Lục Nguyên, nguy hiểm thật, nguy hiểm thật, thiếu chút nữa đã chết ở chỗ này, Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng cũng không dám buông lỏng, sợ Lục Nguyê một kiếm tuyệt sát, làm sao dám buông lỏng.

    Ngay lúc này, Lục Nguyên đánh ra một kiếm.

    -Tiêu tương dạ vũ sầu đoạn tràng, hàn thiền bi minh nhân lưu lệ.

    Rõ ràng là tuyệt chiêu của Chu Thanh Huyền, một chiêu này thật ra là Sơ Thủy Bản Đoạn Tràng lúc trước, Lục Nguyên vốn đã học qua về kiếm pháp của Chu Thanh Huyền, lại đang trùng kích vào Văn Minh Cảnh vừa vặn thấy được một kiếm này của Chu Thanh Huyền, vừa học qua Sơ Thủy Bản Đoạn Tràng, cho nên một kiếm này cũng tương đối bình thường.

    Kiếm pháp chiêu thức của những người khác đều là đỉnh phong mạnh mẽ nhất.

    Nhưng là Chu Thanh Huyền thì khác, kiếm pháp của Chu Thanh Huyền ngược lại là thấp kém nhất, có thể coi là một trong ít người Văn Minh Cảnh của Thiên Triều.

    Chiêu thức của mỗi người không thể lúc nào cũng giữ được trạng thái mạnh mẽ nhất, có khi đỉnh cao có khi thấp kém, giống như trong một tháng có lúc trăng tròn có khi trăng khuyết, càng ở trạng thái đỉnh cao thì về sau sẽ càng dễ rơi vào trạng thái thấp kém.

    Hiện tại trạng thái đỉnh cao của Lục Nguyên đã qua đi, rơi xuống thời điểm kém nhất, mà Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng cũng như vậy.

    Hết lần này tới lần khác trong thời điểm thấp kém, kiếm pháp của Lục Nguyên được Chu Thanh Huyền diệu dụng, tỏ ra ưu việt vô cùng, mà Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng vốn đã bị bốn ưu thế lớn của Lục Nguyên chèn ép đến cực hạn, hiện tại Lục Nguyên ở thời điểm thấp kém lại sử dụng “Tiêu tương dạ vũ sầu đoạn tràng, hàn thiền bi minh nhân lưu lệ” một kiếm này, thành công áp đảo đối thủ.

    Kiếm quang hàm chứa vô hạn bi ai đánh vào trái tim của Hoang Ưng, trong thiên địa, lần nữa vang lên ca khúc đau thương, thiên địa cùng khóc, gió mây cùng bi ai.

    Đây là, Văn Minh Ai Ca!

    Một Văn Minh Cảnh chết đi!

    Đây là người Văn Minh Cảnh thứ hai bị Lục Nguyên giết!

    Bản thân Văn Minh Cảnh chính là không tồn tại trong tam giới, thoát khỏi Ngũ Hành, cực kỳ khó chết, mười vạn năm cũng khó có được một người chết đi, nhưng bây giờ lại có liên tiếp hai người Văn Minh Cảnh chết đi, quả thực chính là chấn động thiên địa, hoàn toàn khó có thể tin, vốn dĩ là bốn đại cao thủ vây công một mình Lục Nguyên, mà trong nháy mắt chỉ còn lại hai đại cao thủ vây công Lục Nguyên.

    Lục Nguyên nặng nề thở dốc một cái, đánh chết hai trong số bốn đại cao thủ Văn Minh Cảnh vây công mình, thật ra thì tương đối khó khăn, đừng tưởng rằng những chiêu thức mà vô luận là ai cũng không dùng được mà xem thường những chiêu thức này.

    Bất kể là chiêu thức mạnh mẽ nhất, cũng phải xem thời cơ, điểm rơi, tâm lý của đối phương, … , phải tìm thời cơ thích hợp nhất, có thể nói, mới vừa rồi đánh chết hai đại Văn Minh Cảnh, tiêu hao khá nhiều pháp lực của mình, cùng với khá nhiều tinh thần.

    Nhưng là, chiến đấu vẫn chưa xong.

    Sauk hi đem di thể của Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng đưa vào trong Tân Kiếm Thế Giới.

    Lục Nguyên nhàn nhạt nhìn Tiên Chi Tử liếc mắt một cái, nói:

    -Tiên Chi Tử, ngươi nếu không muốn chết, liền lập tức cút ra xa một chút cho ta.

    Tiên Chi Tử hơi do dự, hai Văn Minh Cảnh chết trong tay Lục Nguyên, khiến Tiên Chi Tử chấn động tương đối to lớn, dù sao hiện tại bản thân Tiên Chi Tử còn chưa tới Văn Minh Cảnh, hơn nữa tính tình của Tiên Chi Tử loại người thích núp trong bóng tối, bản thân lại không ra mặt, lần này tới giết Lục Nguyên, vì hắn cho rằng thực lực mình tiến nhanh, đến gần Văn Minh Cảnh, giết Lục Nguyên giống như giết một con gà vậy, kết quả hiện tại phát hiện thực lực của Lục Nguyên quá mạnh mẻ, hắn liền có ý rút lui.

    Lục Nguyên nói vậy có phải muốn dọa mình rút lui hay không, hắn không có bao nhiêu thực lực, nhưng là nếu như Lục Nguyên không phải muốn dọa mình rút lui, chính mình đã chết đâu?

    Nên làm như thế nào?

    Tiên Chi Tử ở trong lòng do dự một hồi, lập tức quyết định chú ý, đi, hắn không chút do dự lập tức đi, hiện tại không đối phó được Lục Nguyên, chính mình còn có vô số truyền thừa của Tiên Cổ Văn Minh, còn có Trấn Nguyên Tử Địa Thư, … , hơn nữa mình cũng không muốn vứt mạng ở nơi này.

    Về phần vứt bỏ đồng bạn rời đi, Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh mặc dù là hai kỷ nguyên, nhưng lại không làm gì được Tiên Cổ Văn Minh, hắn có thể làm gì được mình.

    Tiên Chi Tử chính là tiểu nhân âm hiểm như vậy.

    Tiên Chi Tử vừa rút lui vừa lưu lại truyền âm:

    -Lục Nguyên huynh quả nhiên là bản lãnh, ta quả nhiên không thể đuổi kịp.

    Sau này tuyệt đối sẽ không cùng Lục Nguyên huynh là địch.

    Đây cũng là lời nói dối, hắn chỉ muốn loại bỏ một chút địch ý của Lục Nguyên, chỉ cần Lục Nguyên lộ ra sơ hở, Tiên Chi Tử tất nhiên giống như con chó đói nhào đầu về phía trước, Tiên Chi Tử nhất định sẽ làm được chuyện đó.

    Tiên Chi Tử mặt ngoài anh tuấn, tuấn mỹ, kì thực âm hiểm, sắc bén, thích nữ nhân, miệng nam mô, bụng bồ dao găm, lòng dạ nhỏ hẹp.

    Tiên Chi Tử vừa đi, Lục Nguyên nhìn về phía Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh, nói:

    -Hiện tại chỉ còn lại mình ngươi, Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh.

    Rốt cục, trận chiến này cũng sắp kết thúc, Lục Nguyên thật ra rất muốn mau chóng kết thúc trận chiến này.

    Hiện tại chính mình Tân Kiếm Thế Giới có di thể của hai tôn văn minh cấp, có di thể trong tay, mình có thể nhận được khá nhiều chỗ tốt, mình cũng muốn sau khi trận chiến này kết thúc đi tăng cường thực lực, đối thủ mặc dù là một người pháp lực hai kỷ nguyên, nhưng vừa rồi khi giao thủ, Lục Nguyên phát hiện mình có thể vững vàng thủ thắng, người cuối cùng này có lẽ sẽ không hao phí quá nhiều thời gian.

    -Không tệ, không tệ, hiện tại có hai văn minh di sản một kỷ nguyên, có thể giúp ta tăng thực lực lên, bất quá nghĩ tới thì Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh với hai kỷ nguyên càng tốt hơn một chút, Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh, trên người của ngươi có vật gì tốt không?

    Mau giao ra đây đi.

    Lục Nguyên tùy ý hỏi, hiển nhiên coi Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh trở thành một con heo sắp bị làm thịt.

    Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh lửa giận bốc cao tới ba vạn trượng!

    Hắn là đường đường là Văn Minh Phó Chủ hai kỷ nguyên, là nhân vật dù tới đâu cũng được người tôn quý, uy chấn muôn đời, danh chấn chư thiên vạn giới, tới nơi nào cũng là một tiếng bội phục, mà hiện tại, Lục Nguyên lại nhìn hắn với ánh mắt giống như đang nhìn một con heo đợi làm thịt, hơn nữa còn làm bộ dạng nhất định sẽ lấy được thứ tốt trên người mình.

    Thật ra nếu có thể giết Tiên Chi Tử thì Lục Nguyên tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

    Đối với Tiên Chi Tử, Lục Nguyên thật sự vô cùng chán ghét.

    Tiên Chi Tử người này quả thật là tiểu nhân vô sỉ.

    Nhưng mà, Lục Nguyên phát hiện Tiên Chi Tử đã sớm thoát khỏi vòng chiến đấu, hiển nhiên sớm đã có ý định nếu có chuyện không đúng sẽ lập tức bỏ đi, Tiên Chi Tử hiện tại có được pháp thuật Đạp Bộ Vi Trần, trong nháy mắt có thể đi được rất xa xa, ít nhất là xa vạn dặm, người như thế trừ phi tử chiến khó có thể thoát thân không khó có thể vây khốn được hắn.

    Tiên Chi Tử cũng không phải có tính cách ham chiến đấu, cho nên Lục Nguyên dứt khoát để người này cút đi, chẳng muốn lãng phí tinh lực của mình.

    Trừ phi mình tìm được phương pháp xử lí chống lại pháp thuật kia của hắn, nếu không lúc trước ngoại trừ đem Tiên Chi Tử kéo vào trạng thái tử chiến, nếu không quả thật rất khó có thể giết được Tiên Chi Tử.

    Mà hiện tại, chỉ còn một đối thủ cuối cùng, Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh.

    Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh bây giờ đã nổi trận lôi đình, những Văn Minh Cảnh bình thường phải duy trì tĩnh táo, mới có thể phát huy ra toàn bộ thực lực, nhưng Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh không cần.

    Lực Chi Văn Minh, Phủ Chi Văn Minh hai thứ văn minh này, kế thừa Bàn Cổ Chính Tông, tâm pháp của bọn hắn cùng với các văn minh khác hoàn toàn bất đồng, văn minh của hai người này thì khi lửa giận càng tăng thì càng có thể phát huy thực lực mạnh hơn.

    Hiện tại, Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh lửa giận tăng vọt, trong cơn giận, toàn thân của hắn mau chóng trở lên to lớn, bản thân vóc người của hắn đã khá cao, mà hiện tại toàn thân trở nên to lớn, cao thêm chừng mười trượng, đừng thấy mười trượng cũng không lớn, nhưng là mười trượng cũng không đơn giản, mỗi một tấc da thịt đều như được tạo từ hoàng kim, đây là Bàn Cổ Pháp Thân!

    Bàn Cổ Pháp Thân, không phải là kỹ năng bình thường.

    Đây là một loại pháp môn do Bàn Cổ chính tông lưu truyền xuống.

    Loại pháp môn này của Bàn Cổ chính tông, có thể làm cho toàn thân mỗi một tấc da thịt đều trở nên cứng cáp có thể chọi lại vô số công kích, được xưng là pháp môn phòng ngự mạnh nhất.

    Sau khi một loại kỷ nguyên bị hủy diệt, những Văn Minh Chi Chủ này, cùng với Văn Minh Phó Chủ sẽ chọn ra chỗ chốn tránh khi kỷ nguyên sụp đổ, năm đó Bàn Cổ luyện Bàn Cổ Pháp Thân, cố gắng đi tới địa phương kỷ nguyên sụp đổ mạnh nhất, hơn nữa toàn thân không tổn hao gì, sau khi tới đây, Bàn Cổ Pháp Thân danh chấn thiên địa.

    Bàn Cổ Pháp Thân chính tông, luyện đến Hỗn Độn Sắc mới coi là đại thành.

    Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh chẳng qua là hai kỷ nguyên, chưa luyện tới Hỗn Độn sắc đại thành, nhưng đã luyện thành Kim Thân trong Bàn Cổ Pháp Thân, Kim thân của Bàn Cổ Pháp Thân tất nhiên không thể bằng pháp thân khi Hỗn Độn sắc đại thành, nhưng cũng đáng sợ.

    Lực lớn vô cùng, phòng ngự khó phá.

    Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh nhìn về phía Lục Nguyên, nói:

    -Ngươi luôn luôn dùng các chiêu thức hoa mỹ, một chút tuyệt kỹ để giết Hoang Ưng cùng Bát Lăng, nhưng đối với ta cũng vô dụng, ta đây là Bàn Cổ Kim Thân, lực lớn vô cùng, phòng ngự chắc chắn, ta cũng có hai kỷ nguyên pháp lực, Lục Nguyên, lần này sẽ là tuyệt lộ của ngươi.

    Bàn Thiên Thần Phủ của hắn mang theo một tia sắc bén khó có thể ngăn cản đột nhiên chém xuống.

    Lục Nguyên kiếm quang chớp động, kiếm quang hóa thành chiêu thức liên mien, cản lại một kích kia của Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh, thật ra thì sau khi chém giết hai đại Văn Minh Cảnh cũng tiêu hao ba thành pháp lực, hiện tại chỉ có bảy thành pháp lực, hơn nữa pháp lực của mình vốn không bằng Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh, cho nên tuyệt đối không thể cứng rắn ngăn chặn, cho nên sử dụng một vài chiêu thức dây dưa, lấy nhu phá cương.

    Đương!

    Khi Bàn Thiên Thần Phủ cùng Dưỡng Ngô Tiên Kiếm giao kích.

    Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh hơi lui lại, mà Lục Nguyên thoáng cái đã lui ra xa, đồng thời Lục Nguyên phát hiện Dưỡng Ngô Tiên Kiếm của mình đã vỡ tan, tiên kiếm muốn ngăn cản một kích của văn minh quả nhiên không được a, vẫn là nhanh chóng tạo ra thần kiếm thì hơn, Chính Tự được sử dụng, Dưỡng Ngô Tiên Kiếm đang bay nhanh phục hồi như cũ, quên đi, đổi kiếm a, dù sao lần này cũng lấy phòng ngự làm chủ, tay vừa động liền đổi thành Viên Cực Thần Kiếm.

    Hiện tại đổi qua đổi lại thật khó chịu a!

    Nhưng không còn cách nào, sau khi đánh xong trận này nhất định phải đi chuẩn bị một thanh thần kiếm thích hợp.

    Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh nhìn về phía Lục Nguyên, nói:

    - Quả nhiên, ngươi hiện tại không có bao nhiêu thực lực, xem ra ngươi phải chết dưới rìu của ta rồi.

    Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh đã phát hiện Lục Nguyên đang hư nhược,

    -Hơn nữa, tuyệt chiêu vừa rồi của ngươi, ta đã luôn luôn quan sát, đã ghi nhớ toàn bộ tuyệt chiêu của ngươi.

    Tuyệt chiêu của ngươi có thể vượt qua không ít những người Văn Minh Cảnh một kỷ nguyên, ta không tin ngươi lại có nhiều tuyệt chiêu hơn nữa, cho nên tuyệt chiêu của ngươi đối với ta đã không có tác dụng gì.

    Đây đều là lời nói thật, tuyệt chiêu môt khi bị Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh nhìn một lần, hắn dựa vào Bàn Cổ Kim Thân dồn sức bảo vệ địa phương mạnh nhất, có thể bị công kích mà không nguy hiểm đến tánh mạng.

    Lục Nguyên tùy ý đếm một chút, phát hiện khi giết chết Văn Minh Phó Chủ Bát Lăng cùng Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng hai người đã đem tất cả tuyệt chiêu của mình sử dụng toàn bộ, bao gồm cả Kiếm Thập gần đây mới luyện thành, Thiên Viên Địa Phương!

    Một kiếm này, cùng với một chiêu nhất hiểm tuyệt sát, hoặc là tuyệt chiêu học từ Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền, hoặc là những tuyệt chiêu từ người khác, chiêu thức văn minh cấp mạnh nhất, toàn bộ đều sử dụng, một cái cũng không để lại.

    Lục Nguyên nhún vai, nói:

    - Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh, tuyệt chiêu của ta quả thật đã sử dụng hết, một chiêu cũng không để lại, bất quá hôm nay, ta liền muốn sử dụng kiếm thuật cơ bản nhất với những chiêu thức căn bản bổ, chém, vẩy, đảo, đoạn, đâm, quấy, áp, móc, quét để thắng được ngươi, đánh chết ngươi."

    Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh không khỏi cười lạnh:

    -Huyên hoang khoác lác.

    Các chiêu thức căn bản bổ, chém, vẩy, đảo, đoạn, đâm, quấy, áp, móc, quét, là những gì cơ bản nhất, muốn dùng những thứ căn bản nhất để thắng được địch nhân, chỉ có một yêu cầu, chính là ở phương diện chiêu thức thật sự thắng được địch nhân.

    Có lẽ sẽ thắng được, dù sao địch nhân cũng sẽ sử dụng chiêu thức căn bản, đồng thời Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh còn có tuyệt chiêu mà Lục Nguyên chưa từng thấy qua, huống chi, pháp lực của Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh so với Lục Nguyên cao hơn nhiều, Lục Nguyên cần sử dụng những chiêu thức cao hơn Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh.

    Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh quát một tiếng, Bàn Thiên Thần Phủ xuất thủ, đây là Bàn Cổ Trảm Thiên!

    Một tuyệt chiêu, kiếm của Lục Nguyên ở trong hư không hóa thành những biến hóa đơn giản nhất, hóa thành từng thức từng thức.

    Chiến đấu vẫn còn tiếp tục, Lục Nguyên quả nhiên là dùng kiếm thuật căn bản nhất để đối địch với Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh.

    Mà ở thời điểm chiến đấu, Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh rõ ràng phát hiện, Lục Nguyên lại sử dụng kiếm thuật đơn giản nhất để đối phó chính mình, vô luận là chính mình dùng tuyệt chiêu gì, tỷ như Bàn Cổ Kích Địa Trảm Thiên Tam Thập Lục Thức, hoặc là mình cũng dùng phủ pháp căn bản, nhưng là cũng công không phá được phòng ngự của Lục Nguyên do Viên Cực Thần Kiếm hóa thành.

    Mộ lưới phòng ngự bằng trọng kiếm, rõ ràng chỉ là kiếm thuật đơn giản nhất, rõ ràng thoạt nhìn có thể dễ dàng công phá, nhưng lại không phá được.

    Lục Nguyên một kiếm rồi một kiếm đánh ra, trong quá trình đấu kiếm, Lục Nguyên phát hiện kiếm thuật của mình có chút thăng hoa, vốn dĩ kiếm thuật có chút táo bạo, tuyệt kỹ quá nhiều, mà hiện tại lại vứt bỏ hoa mỹ, trở về với những gì vốn có, kiếm thuật càng ngày càng đơn giản, càng ngày càng lưu loát.

    Lực Thánh Văn Minh Phó Chủ càng đánh càng phát hiện không được bình thường, hắn phát hiện mình dần dần chìm trong võng kiếm của Lục Nguyên, rõ ràng chỉ là kiếm chiêu đơn giản, lại hóa thành một màn võng kiếm, ngẫu nhiên ban đầu còn có thể dùng lực mạnh để phá vỡ võng kiếm này nhưng về sau ngay cả phá vỡ cũng không thể.

    Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh hiện tại đã phát hiện, năng lực chiêu thức của Lục Nguyên hoàn toàn trên mình.

    Một hậu bối mới vào Văn Minh Cảnh, năng lực chiêu thức lại trên mình, thật là khó có thể tin.

    Giao thủ vẫn tiếp tục.

    Đây đã là chiêu thứ sáu trăm tám mươi bảy.

    Chiêu thứ sáu trăm tám mươi tám, khi giao thủ, kiếm quang của Lục Nguyên xuyên thủng cổ họng Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh, một kích kia không đánh chết Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh, nhưng lại phá vỡ Bàn Cổ Kim Thân của Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh, sau khi thu được kết quả như vậy, Lục Nguyên không vội, từng chút từng chút làm tiêu hao lực lượng của Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh.

    Khi chiêu thứ tám trăm chín mươi mốt được đánh ra, Lục Nguyên một kiếm xuyên thủng trái tim Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh, trong nháy mắt giết chết Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh, Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh bại cũng không oan, chính hắn cũng hiểu được điểm này, hắn bị kiếm thuật căn bản của Lục Nguyên đánh bại, Lục Nguyên thắng một cách đường đường chính chính, hắn thua rất rõ ràng.

    Không bằng là không bằng.

    Văn Minh Ai Ca lần thứ ba vang lên, lại là thiên địa cùng bi thương, gió mây cùng khóc, lần đầu tiên nghe rất rung động, nhưng trong khoảng thời gian ngắn lại nghe được ba lần, cũng không còn rung động nữa.

    Lục Nguyên giơ một tay đem di thể của Văn Minh Phó Chủ Lực Thánh cho vào trong Tân Kiếm Thế Giới, đây là ba người a, ta thật không tin di sản của ba người Văn Minh Cảnh lại không có thứ tốt, vậy thì thật tà môn, đây là lần đầu tiên nhận được nhiều di sản như vậy từ khi mình tiến vào Văn Minh Cảnh, muốn hảo h㯠phát một phát, nói không chừng lần này có thể làm cho mình thăng lên hai kỷ nguyên pháp lực, bây giờ đang ở Văn Minh Cảnh muốn thăng cấp cũng không bị hạn chế nhiều như trước, dĩ nhiên, đừng tưởng rằng không có hạn chế thì sẽ dễ dàng, không có hạn chế cũng có tương đối khó khăn.

    Mà bên trong Tân Kiếm Thế Giới, Loan Loan cùng Sư Phi Tiên hai người, hiện tại đều trợn mắt há mồm, các nàng đang tu hành rất tốt bỗng ầm ầm một tiếng, một di thể lớn rơi vào bên trong Tân Kiếm Thế Giới, di thể này vô cùng hoàn mỹ, Loan Loan cùng Sư Phi Tiên hiện tại căn bản đều có tu vi đến gần Thế Giới Cảnh.

    Cho nên nhãn lực của hai người này cũng không kém, đừng nói chi là hai người này đều bị người đứng đầu Thiên bảng đuổi giết, đã từng thấy người đứng đầu Thiên bảng chết đi, người đứng đầu Thiên bảng chết đi cũng không khoa trương như vậy, di thể cũng không đáng sợ như vậy, Loan Loan cùng Sư Phi Tiên là người vô cùng thông minh, lập tức liền đoán được, đây là di thể Văn Minh Cảnh.

    Lục Nguyên giết chết Văn Minh Cảnh!

    Các nàng lúc ấy không khỏi khiếp sợ.

    Mà lập tức, lại thêm một Văn Minh Di Thể tới, các nàng không khỏi chấn động, trong thời gian ngắn như vậy, Lục Nguyên lại giết được một người Văn Minh Cảnh, tốc độ này cũng quá nhanh đi.

    Sau đó chút ít thời gian, lại thêm một Văn Minh Di Thể tới, văn minh di thể lần này hiển nhiên mạnh hơn, thân thể mềm mại của Loan Loan cùng Sư Phi Tiên rung động, lại thêm một người Văn Minh Cảnh chết trong tay Lục Nguyên sao?

    Lục Nguyên hiện tại mới trùng kích vào Văn Minh Cảnh, đã giết chết liên tục ba người Văn Minh Cảnh, quá hung mãnh, thật sự không phải là người.

    Thật ra thì đâu chỉ là các nàng, ở bên ngoài Tân Kiếm Thế Giới, Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến cũng nhìn Lục Nguyên với ánh mắt không phải nhìn con người, vừa tiến vào Văn Minh Cảnh liền mạnh như vậy, đây rốt cuộc là sinh vật gì a?

    Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến cho dù là người đã trải qua vô số năm tháng, nhưng chưa từng gặp được một người dũng mãnh như Lục Nguyên.

    Vừa vào Văn Minh Cảnh liền giết chết ba người Văn Minh Cảnh!

    Tiên Chi Tử ở nơi xa để lại một tiên pháp theo dõi, hắn thấy được Lục Nguyên hung mãnh như vậy, không nói hai lời liền quay đầu đi, sử dụng Đạp Bộ Vi Trần bước một bước liền đi xa mười vạn dặm, hắn sao còn dám ở lại.

    Mà Chu Thanh Huyền nhìn về phía Lục Nguyên, nói:

    -Chúc mừng, kiếm pháp của ngươi chính thức xuất sư.

    Rốt cục, rốt cuộc đã nghe được lời này.

    Lục Nguyên hiện tại trăm mối cảm xúc ngổn ngang, nhiều năm trước chính mình từng theo Chu Thanh Huyền học kiếm, mà khi đó kiếm thuật của Chu Thanh Huyền so với mình cao hơn rất nhiều, mà sau này khi nhìn thấy Chu Thanh Huyền lần nữa, mỗi một lần kiếm thuật của mình đều tiến bộ rất nhanh, nhưng mỗi một lần kiếm thuật của Chu Thanh Huyền tựa hồ đều cao hơn mình một chút.

    Kiếm thuật của mình tiến bộ, nhưng vĩnh viễn yếu hơn Chu Thanh Huyền.

    Chu Thanh Huyền, giống như hồ sâu không đáy, thoạt nhìn sẽ cảm thấy nước hồ không sâu nhưng kì thực sâu không lường được.

    Mà hiện tại, kiếm thuật của mình được Chu Thanh Huyền thừa nhận, nói kiếm pháp của mình chính thức xuất sư.

    Không dễ dàng a!

    Thật sự, thật sự không dễ dàng.

    Chu Thanh Huyền khẽ mỉm cười, đứng chắp tay.

    Lục Nguyên cũng khẽ mỉm cười.

    Thật ra thì hai người đều có trăm mối cảm xúc ngổn ngang, Chu Thanh Huyền nói:

    -

    Sau này, cùng nhau phục hưng kiếm đạo.

    -Tốt.

    Chu Thanh Huyền đơn giản nói, Lục Nguyên đơn giản đáp lại.

    Đúng vậy, chỉ có một mục tiêu, đó chính là phục hưng kiếm đạo.

    Chu Thanh Huyền nhìn về phía Lục Nguyên, nói:

    -Kiếm của ngươi hiện tại không được tốt lắm, là lúc thăng cấp hạ kiếm sao.

    Chu Thanh Huyền tiện tay mang theo kiếm hoa bi thương, đem Trường Thán Thần Kiếm thu lại trong vỏ, thật ra thì Chu Thanh Huyền đã chú ý tới kiếm của Lục Nguyên, vẫn là chuôi Dưỡng Ngô này, Chu Thanh Huyền tự nhiên biết lai lịch của thanh kiếm này, chính vì biết, cho nên càng tán thưởng Lục Nguyên.

    Chu Thanh Huyền nói:

    -Ngươi mau đề thăng thực lực, ta đi một chút.

    Chu Thanh Huyền ở bên trong Thượng Cổ Kiếm Giả Mộ, cảm khái hàng vạn hàng nghìn lần, hắn cùng với Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên năm đó vốn quen biết, chẳng qua là hắn nguyên nhân vì cảm ứng ra Kiếm Cổ Văn Minh Chi Chủ, nên không đi Đấu Thiên, mà hiện tại, Kiếm Viên đã qua đời, Chu Thanh Huyền trở lại chốn cũ, cảm thán vô hạn.

    Chương 1339-1340: Lực chi thiết tắc

    Mà Lục Nguyên liền ngồi xếp bằng xuống đất, ba người Văn Minh Cảnh bị chính mình giết chết, chỗ tốt trong đó tất nhiên không ít.

    Lục Nguyên đầu tiên nhìn Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng, Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng toàn thân có chứa nhiều vật Hồng Hoang, Lục Nguyên khắc lên đó chữ Triển Sí Thủy Ấn, thu nạp toàn bộ, chỉ thấy vô số vật hồng hoang không ngừng bay vào trong Triển Sí Thủy Ấn mình đã khắc, từng cái văn tự Triển Sí Thủy Ấn phát triển, càng về sau khó khăn càng tăng, đặc biệt là từ chín thành tới mười thành, từ Triển Sí Thủy Ấn biến thành người thật khó khăn lại càng lớn đến khoa trương.

    Bất quá, từ sáu thành tới bảy thành khó khăn cũng tương đối lớn.

    Đem toàn bộ vật hồng hoang xung quanh thân thể Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng thu nạp hết, sau khi thu nạp xong, Lục Nguyên phát hiện chữ Triển Sí Thủy Ấn mình đã khắc đột nhiên trở nên to lớn hơn, trở nên mạnh mẻ hơn, rốt cục đạt tới bảy thành Triển Sí Thủy Ấn.

    Tay mình khắc chữ ngày càng mạnh a.

    Thật ra thì Lục Nguyên còn muốn thử một lần xem bản thân Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng có thể hay không tiếp nạp thêm việc bị khắc chữ Triển Sí Thủy Ẩn không nhưng về sau phát hiện như vậy hoàn toàn không được.

    Đồng thời, từ trên người Văn Minh Phó Chủ Hoang Ưng, còn chiếm được năm mươi nhánh thiên giai linh mạch, loại thiên giai linh mạch này tương đối hữu dụng.

    Lục Nguyên tìm tới di thể của Văn Minh Phó Chủ Bát Lăng, trên người Bát Lăng Văn Minh Phó Chủ lại có nhiều giản khí, Lục Nguyên trong lòng vừa động, liền sử dụng phương pháp Vạn Kiếm Quy Tông, cố gắng đem toàn bộ giản khí cũng hấp thu, muốn thử xem Vạn Kiếm Quy Tông có thể hấp thu giản khí hay không, kết quả là lần này thật sự là đã đoán đúng, Vạn Kiếm Quy Tông thật sự có thể hấp thu giản khí, hóa thành kiếm khí.

    Đây là cỗ kiếm khí mạnh nhất mà mình từng hấp thụ, trong nháy mắt pháp lực của mình tăng lên vô số.

    Đồng thời, ở Bát Lăng Văn Minh Phó Chủ nơi này, lại tìm được thêm năm mươi nhánh thiên giai linh mạch, cùng với một ít công pháp Giản Đạo Bí Cập.

    Lục Nguyên lại bắt đầu tìm kiếm Lực Thánh Văn Minh Phó Chủ, hắn tìm được thêm một số thứ, không nói cái khác, chỉ nói thiên giai linh mạch thì có bảy mươi nhánh, so với hai người Bát Lăng Văn Minh Phó Chủ cùng Hoang Ưng Văn Minh Phó Chủ nhiều hơn rất nhiều, Lục Nguyên còn phát hiện một vật khác.

    Cái này, là một kết tinh!

    Một kết tinh màu hổ phách!

    Cũng không biết rốt cuộc là cái gì, nhưng thoạt nhìn có chút cổ quái, Lục Nguyên mơ hồ cảm nhận được có khí tức lưu động bên trong.

    Còn có một loại, còn lại là một thanh rìu, nhưng rõ ràng không phải là vũ khí, đây là một chuôi rìu màu bạc to cỡ bàn tay, Lục Nguyên mơ hồ cảm giác được một cỗ khí tức áp đảo vạn vật bên trong, những gì chính mình đã thấy lúc trước, bất luận cái gì, cũng so ra kém ba thứ này.

    -Kết tinh màu hổ phách, là mầm mống của Lực Chi Thiết Tắc.

    Vũ Yến Văn Minh Phó Chủ ở bên cạnh giới thiệu:

    - Nếu như nói bên trong Chư Thiên Văn Minh, đối với Lực Chi Thiết Tắc này một trong Thập Đại Thiết Tắc có hai người nắm giữ tốt nhất, một người là Phủ Chi Văn Minh, một người là Lực Chi Văn Minh.

    Ở hai đại văn minh nơi này cũng có một loại đồ vật cực kỳ trân quý, chính là mầm mống của Lực Chi Thiết Tắc, một khi hấp thu mầm mống của Lực Chi Thiết Tắc, là có thể bắt đầu học Lực Chi Thiết Tắc, bất quá mầm mống của Lực Chi Thiết Tắc cực ít.

    Không sai, mầm mống của Lực Chi Thiết Tắc quả thật rất ít, nhưng Lực Thánh Văn Minh Phó Chủ là ai, người đứng đầu Văn Minh Cảnh, nhân vật như thế có được mầm mống của Lực Chi Thiết Tắc, cũng là chuyện thường.

    Lục Nguyên xem xét thư tịch của Lực Thánh Văn Minh Phó Chủ, tìm được một bộ sách giới thiệu về Lực Chi Thiết Tắc.

    Vũ Yến Văn Minh Phó Chủ vừa chỉ vào cây rìu màu bạc vừa nói:

    -Nếu như ta không nhìn lầm thì đây chính là Chư Thiên Thần Vật

    -Thần vật?

    Lục Nguyên không khỏi ngẩn người.

    -Đúng, thần vật.

    Vũ Yến Văn Minh Phó Chủ gật đầu.

    -Lúc trước ta đã nói với ngươi tại Văn Minh Cảnh muốn gia tăng kỷ nguyên pháp lực có ba biện pháp, một là vô tận khổ tu, hai là Kỷ Nguyên Vong Hủy cùng Tân Sinh Chi Tế tạo ra thần vật, ba là thực hiện nghi thức tưới nước lên đầu cao thủ Văn Minh Cảnh mạnh hơn, mà trong tay ngươi chính là thần vật, bất quá cho dù là thần vật có cấp bậc thấp nhất thì cũng không có hiệu quả đối với hai kỷ nguyên, nhưng đối với một kỷ nguyên vẫn hữu dụng, cho nên Lực Thánh Văn Minh Phó Chủ vẫn giữ lại."

    Lục Nguyên nghe vậy gật đầu, thì ra là như vậy.

    Như vậy lần này chém giết ba người Văn Minh Cảnh, chính mình thu hoạch rất lớn, thứ nhất là tổng cộng có được một trăm bảy mươi nhánh thiên giai linh mạch, thứ hai là khắc được Triển Sí Thủy Ấn lên tới bảy thành, ba là Vạn Kiếm Quy Tông hút được kiếm khí, bốn là mầm mống của Lực Chi Thiết Tắc, năm là thanh thần vật này.

    Thu hoạch thật sự không nhỏ, đúng rồi, còn có, tám chuôi giản của Bát Lăng Văn Minh Phó Chủ cũng rơi vào trong tay của mình, dễ dàng chuyển hóa thành tám chuôi thần kiếm Yểm Nhật Thần Kiếm, Đoạn Thủy Thần Kiếm, Chuyển Phách Thần Kiếm, Huyền Tiễn Thần Kiếm, Kinh Nghê Thần Kiếm, Diệt Hồn Thần Kiếm, Khước Tà Thần Kiếm, Chân Cương Thần Kiếm.

    Bất quá tám chuôi thần kiếm này lại không phù hợp với tính tình của mình, cho nên mặc dù có tám chuôi cũng sẽ không sử dụng.

    ...

    Lục Nguyên bắt đầu hấp thụ mầm mống của Lực Chi Thiết Tắc, mầm mống của Lực Chi Thiết Tắc trong nháy mắt sát nhập vào thần hồn của hắn, Lục Nguyên có cảm giác mình thấy được một thân thể hoàn mỹ mà vĩ đại, cầm lấy một thanh rìu khổng lồ, mạnh mẽ chém xuống hỗn độn kê đản, đó là, Bàn Cổ khai thiên.

    Một kích xuất hiện lặp đi lặp lại, mang theo vẻ đẹp không gì sánh nổi, vô cùng mãnh liệt.

    Lục Nguyên nhìn một kích kia lặp đi lặp lại, phát hiện mình đã bước đầu nắm giữ được Lực Chi Thiết Tắc.

    Lúc ấy đã nói qua, Lực Chi Thiết Tắc tổng cộng chia làm tứ đại lực, tức là Cường Tương Hỗ Tác Dụng Lực, Nhược Tương Hỗ Tác Dụng Lực, Điện Từ Lực, cùng với Lực Vạn Vật Hấp Dẫn, Lục Nguyên hiện tại bước đầu nắm giữ được Lực Chi Thiết Tắc, vừa vặn nắm giữ được Nhược Tương Hỗ Tác Dụng Lực một trong tứ đại lực của Lực Chi Thiết Tắc, coi như là hoàn thành một phần tư Thiết Tắc.

    Vậy tức là nói, chính mình hiện tại có tám nửa Thiết Tắc!

    Mười Thiết Tăc cách mình càng ngày càng gần.

    Lục Nguyên không khỏi thoải mái hơn, thoải mái dễ chịu hát lên một bài hát của thiếu nhi không biết tên, đây là một ca khúc rất nhẹ nhàng, dường như có cảm giác đang tồn tại trên vùng thảo nguyên gió thổi.

    Nghỉ ngơi một chút, Lục Nguyên bắt đầu thiêu đốt linh mạch!

    Hiện tại chính mình cộng thêm thiên giai linh mạch lấy được ở chỗ Kiếm Viên Văn Minh Phó Chủ, tổng cộng là 270 nhánh thiên giai linh mạch, Lục Nguyên bắt đầu thiêu đốt thiên giai linh mạch, mỗi lần thiêu đốt mười nhánh, loại cảm giác thiêu đốt thiên giai linh mạch này thật sự không tồi a, khi thiêu đốt được bảy mươi nhánh thiên giai linh mạch, phát hiện pháp lực của mình đã được duy trì, ở một kỷ nguyên pháp lực đỉnh phong.

    Kế tiếp là sử dụng thần vật là chuôi rìu màu bạc lớn cỡ bàn tay kia để thăng cấp, Lục Nguyên thiêu đốt chuôi rìu màu bạc lớn cỡ bàn tay kia, nhưng sử dụng Thần Hỏa vẫn không thể lay động được chuôi rìu kia, cuối cùng nghĩ lại, không dùng Thần Hỏa nữa, mà dùng Văn Minh Chi Hỏa, Văn Minh Chi Hỏa sau khi thiêu đốt, chuôi rìu màu bạc này bắt đầu nóng chảy, dần dần dần dần, một loại cảm giác khó nói lên lời xuất hiện.

    Đây là một loại cảm giác tương xứng với Văn Minh Cảnh, mà những chuyện khác sẽ không có cảm giác tương xứng như vậy.

    Bên trong chuôi rìu màu bạc đó có một loại lực lượng thần kỳ vô cùng, sau khi Lục Nguyên đem cỗ lực lượng này thu nạp vào thân thể của mình, phát hiện thân thể của mình bắt đầu không ngừng biến hóa, oanh!

    Tựa hồ một cánh cửa cực đại bị phá vỡ, trong thiên địa vang lên một khúc ca bên tai mình, tựa hồ thiên địa vì mình nên đã thổi tù và lên.

    Trong một sát na, tự thân phòng ngự toàn thân càng thêm hoàn mỹ, mỗi một tấc thịt trên khuôn mặt đều tỏa ra khí tức văn minh hơn, có loại khí tức văn minh này ở trong mỗi một tấc thân thể, Thiên bảng cao thủ chính mình luôn luôn không có cảm giác.

    Đồng thời, pháp lực đã gia tăng lớn, so với lúc là một kỷ nguyên cường đại hơn một chút.

    Hai kỷ nguyên!

    Chính mình hiện tại đã đạt tới hai kỷ nguyên pháp lực.

    Trong lúc giơ tay nhấc chân, liền có một loại uy lực vô cùng lớn, tựa hồ có thể hủy hoại nhiều hơn, sáng tạo nhiều hơn, trong lúc giơ tay, liền có thể dễ dàng tiêu diệt hàng ngàn tiểu thế giới.

    Đây chính là hai kỷ nguyên Văn Minh Cảnh.

    Đây là một con đường lấy mười kỷ nguyên làm điểm trung tâm, lấy hai mươi kỷ nguyên làm điểm cuối cùng để thăng cấp lên.

    Mà chính mình hiện tại mới vừa vặn bắt đầu bước đi.

    Có được Hai kỷ nguyên pháp lực, pháp lực lần này tăng rất nhanh.

    Thật ra từ Một kỷ nguyên muốn tăng lên Hai kỷ nguyên rất không dễ.

    Đạt tới Văn Minh cảnh rồi, mỗi một tầng tăng lên đều tương đối khó khăn.

    Nếu không những người trong Vũ Yến Hoang Ưng này cũng sẽ không dậm chân tại Một kỷ nguyên, mãi không tăng lên.

    Lục Nguyên là do liên tiếp chém giết ba vị Văn Minh cảnh, lập nên công lao muôn đời hiếm có , đồng thời lại may mắn khi Thánh Văn Minh phó chủ lúc đó lại vừa vặn có một kiện thần vật nên mới có thể tăng lên đến Hai kỷ nguyên.

    Sau khi lên đến Hai kỷ nguyên, Lục Nguyên cũng không hề dừng lại mà tiếp tục không ngừng thiên đốt Thiên giai linh mạch.

    Từng cái từng cái linh mạch không ngừng thiêu đốt.

    Cuối cùng sau khi thiêu đốt mất một trăm hai mươi cái Thiên giai thì cũng đem pháp lực bản thân tăng lên đến Hai kỷ nguyên đỉnh phong.

    Hiện giờ chỉ vì thiếu thần vật mà không tăng lên được nữa.

    Cũng bời vì thế, bản thân hắn liền sử dụng khoảng một trăm chín mươi cái Thiên giai linh mạch, chỉ còn thừa lại tám mươi cái mà thôi.

    Lục Nguyên hiện giờ cơ bản đã hiểu rõ, tại Văn Minh cảnh, mỗi một khi thăng cấp cần phải có hai thứ.

    Một là Thiên giai linh mạch.

    Hai là thần vật.

    Trong đó, Thần vật tương đối quan trọng hơn một chút, khó đạt được hơn, Thiên giai linh mạch thì còn dễ kiếm hơn.

    Cũng chẳng có cách nào khác.

    Thần vật mấy thứ này bình thường căn bản không thể xuất hiện, chỉ có vào Kỷ nguyên sinh diệt chi tế thì mới xuất hiện.

    Sau đó, phần lớn trong số chúng sẽ hủy diệt luôn khi đó, chỉ có một số rất ít được lưu lại.

    Tu hành xong xuôi, Lục Nguyên đứng dậy.

    Cảm giác của Hai kỷ nguyên đúng là rất tuyệt!

    Cũng chẳng biết từ lúc nào, Chu Thanh Huyền trông coi phần mộ của bạn cũ cũng đã đi ra.

    Chu Thanh Huyền đi tới liền nhìn Lục Huyên bảo:

    - Trước khi đến đây ta nghe được một tin tức, lúc ta chưa tới đây thì Hoang Chi Tử đã tăng lên tới Văn Minh cảnh.

    Cũng tức là nói, hắn tiến vào Văn Minh cảnh sớm hơn ngươi.

    Hơn nữa sau lưng hắn còn có Hoang Cổ Văn Minh.

    Hoang Cổ Văn Minh đang toàn lực chống đỡ giúp hắn tăng lên.

    Đồng thời, ở Hoang Cổ Văn Minh cũng có khá nhiều thần vật.

    Đây cũn là chỗ tốt của Kỷ Nguyên sinh diệt chi tế.

    Bởi vì cơ duyên xảo hợp mà rất nhiều thần vật, có hơn một nửa là bị Hoang Cổ Văn Minh chi chủ chiếm đoạt được.

    Một mình hắn cũng không thể dùng hết nhiều thần vật như thế.

    Thần vật cũng có chia làm mấy cấp bậc.

    Cấp thấp, trung cấp, cao cấp và Thiên cấp.

    Thần vật cấp thấp có thể giúp từ một đến năm kỷ nguyên tăng lên.

    Thần vật trung cấp có thể giúp từ sáu đến chín kỷ nguyên tăng lên.

    Thần vật cao cấp thể có cung cấp cho mười kỷ nguyên đến mười lăm kỷ nguyên tăng lên.

    Thần vật thiên cấp có thể giúp mười lăm kỷ nguyên trở lên tăng lên.

    Tiên thiên Linh Bảo không được tính là thần vật.

    Tuy rằng tiên thiên linh bảo có thể giúp tăng lên sức chiến đấu rất lớn nhưng linh bảo khác với thần vật.

    Nếu như phải cứng rắn sử dụng Linh bảo như thần vật cũng được, nhưng mà như thế sẽ làm hao tổn rất lớn tinh hoa trong đó, còn không bằng sử dụng nó theo đúng mục đích.

    Chỉ sợ Hoang Cổ Văn Minh có không ít thần vật cấp thấp, trung cấp.

    Chu Thanh Huyền chắp tay nói tiếp:

    - Đương nhiên, thế cũng không phải Hoang Chi Tử lập tức có thể tăng mạnh luôn thực lực của mình.

    Tuy rằng Thiên giai linh mạch và thần vật có thể tăng lên thực lực là không giả, nhưng bình thường cũng không thể tăng nhanh như vậy, rất dễ làm cho cảnh giới không ổn định.

    Nhưng đoán chừng, hiện giờ có lẽ Hoang Chi Tử đã đi trước ngươi, đây là điều chắc chắn.

    Đối thủ lớn nhất của ngươi vẫn là Hoang Chi Tử.

    Ngươi phải cẩn thận.

    Ấn tượng của Chu Thanh Huyền với Hoang Chỉ Tử là rất khắc sâu.

    Dựa vào kinh nghiệm chịu khổ năm xưa, hắn biết rõ người như Hoang Chi Tử là rất khó dây vào.

    Hắn là kẻ có khả năng rất lớn có thể trùng kích cảnh giới Văn Minh chi chủ.

    Lục Nguyên im lặng lắng nghe.

    Hắn đương nhiên biết đối thủ của mình không đơn giản.

    Lần trước ở trong Côn Bằng thế giới, hắn có thể đánh bại Hoang Chi Tử cũng là do trước đó Hoang Chi Tử bị thương, sau đó bị bản thân dùng tuyệt sát nhất kiếm mới có thể đánh bại Hoang Chi Tử.

    Nhưng mà hiện giờ Hoang Chi Tử lại trở nên mạnh hơn.

    Hoang Chi Tử cũng không phải loại chỉ biết hại người sau lưng, không dám đánh trực diện như Tiên Chi Tử.

    Hoang Chi Tử điên cuồng bá đạo, hung hăng càn quấy, vô địch.

    Nhưng vậy thì sao!

    Chính hắn cũng muốn đạp Hoang Chi Tử xuống.

    Chu Thanh Huyền thì hạ xuống mặt đất, từ chỗ mặt đất vỡ nát kia nhặt lên một đoạn chủ chi xiềng xích đứt gãy.

    - Ta cần sử dụng một cái pháp thuật truy hồn.

    Chu Thanh Huyền nói ra.

    Thấy Lục Nguyên ngạc nhiên vì một kiếm giả như hẳn lại biết dùng pháp thuật thì không khỏi cười lên, giải thích:

    - Không phải một người đều giống như ngươi, cơ bản không cần bất kỳ pháp thuật gì.

    Ta còn biết một chút pháp thuật.

    Pháp thuật truy hồn này cũng có tính chất giống như pháp thuật kiếm tìm hồn vậy.

    -Ví dụ như Chủ chi xiềng xích này, thật ra bên trong đó chứa đựng ý chí chủ trong thiên địa.

    Chính xác mà nói, hoàn toàn khác với các vật chết.

    Bản thân nó đã có chút ý chí, cho nên có thể dùng truy hồn pháp thuật, cũng có thể truy được hồn có tính chất giống thế.

    - Hồn có cùng tính chất với chủ chi xiềng xích?

    Lục Nguyên không khỏi giật mình hỏi:

    - Là bắt chủ chi xiềng xích ở những nơi khác hay sao?

    Lục Nguyên nhìn về phía Chu Thanh Huyền, vội nói tiếp:

    - Khoan, từ từ đã…

    Chủ chi lao?

    Chu Thanh Huyền gật đầu đáp :

    - Đúng vậy!

    Là chủ chi lao.

    - Năm đó ta và Nho chi Văn Minh Phó chủ là người quen cũ, vốn muốn tìm hiểu tình hình của hắn, nhưng trước sau không có chủ chi xiềng xích.

    Vừa vặn lúc ngươi độ Văn Minh đại kiếp có xuất hiện loại chủ chi xiềng xích này.

    Tuy giờ mấy thứ này đều bị cắt đứt, không thể dùng làm gì được, nhưng vẫn có thể dùng một lần pháp thuật truy hồn.

    Chu Thanh Huyền và Nho chi Văn Minh Phó chủ năm đó còn có chút giao tình.

    Chương 1341-1342: Gặp lại Kiếm môn

    Lục Nguyên nghe thế không khỏi có chút động tâm.

    Năm đó Nho chi Văn Minh Phó chủ sử dụng chủ chi lao, vây khốn Thiên Lý Văn Minh phó chủ, tạm thời giúp Nho chi Văn Minh thoát khỏi cảnh bị diệt.

    Nhưng chủ chi lao của hắn cũng không hoàn chỉnh, không thể khống chế được quá lâu.

    Lúc ấy hắn có nói, ba mươi năm sau Thiên lý Văn Minh phó chủ nhất định sẽ thoát khốn.

    Lục Nguyên cũng muốn biết bây giờ nho chi ra sao rồi.

    Chu Thanh Huyền khoanh chân ngồi xuống, lặng yên vận khởi pháp lực.

    Một ngọn hỏa diễm u ám xuất hiện trên ngón tay của hắn.

    Đây là một đoàn hỏa diễm màu đen trông rất thần bí.

    Khi đoàn hỏa diễm thiêu đốt này bay tới chủ chi xiềng xích thì trên mặt của chủ chi xiềng xích cũng bốc lên một đoàn khói đen.

    Đám khói đen này bay lên hư không, hóa thành từng cái vòng tròn.

    Chu Thanh Huyền nhắm nghiền hai mắt, vẻ mặt khẩn trương.

    - Không phải cái này!

    - Cũng không phải cái này!

    Chu Thanh Huyền mượn truy hồn pháp thuật loại bỏ, dùng chủ chi xiềng xích để truy hồn, tìm kiếm vật cùng loại.

    Ở giữa thiên địa, chỉ cần là vật cùng loại sẽ bị tìm được.

    Chu Thanh Huyền còn cần tra tìm, loiaj bỏ từng loại.

    Cũng may ở giữa thiên địa thì chủ chi xiềng xích hay chủ chi lao thật ra cũng không có nhiều, cho nên lượng công việc của Chu Thanh Huyền cũng không quá lớn.

    Một đoạn lại một đoạn chủ chi xiềng xích đang dần nhạt nhòa biến mất, cho đến khi tới một đoạn chủ chi xiềng xích, Chu Thanh Huyền đột nhiên mở mắt, nói ra:

    - Tìm được rồi!

    Lục Nguyên không khỏi vội hỏi:

    - Tình huống thế nào rồi?

    - Nho chi Văn Minh Phó chủ đã chết

    Chu Thanh Huyền trả lời:

    - Thiên Lý Văn Minh Phó chủ đang đột phá chủ chi lao, nhưng mà còn phải mất chút thời gian nữa.

    Nhưng phiền toái nhất chính là Thiên Lý Văn Minh Phó chủ sau khi đánh chết Nho chi Văn Minh Phó chủ đã đạt được Nho chi chính đạo.

    Hiện giờ đãng đem hai Nho hợp nhất, lực lực có thể tiến bộ.

    Quả nhiên….

    Tuy rằng đã sớm nghĩ tới việc Nho chi Văn Minh Phó chủ đã chết, nhưng lúc chính thức nhận được tin tức cũng không khỏi khẽ giật mình.

    Thật lâu sau, Lục Nguyên mới thở ra một hơi.

    Chính mình phải cố gắng rồi.

    Bởi vì Thiên Lý Văn Minh Phó chủ năm đó có nói rằng, muốn chia thân thể của Nho chi Văn Minh Phó chủ ra, đưa mắt mũi tay chân… cho các thế lực lớn, để cho những kẻ nửa bước Văn Minh cảnh kia thực lực tăng lên.

    Hắn nhất định phải ngăn cản điều này.

    Hiện giờ Thiên Lý Văn Minh Phó chủ đang là Tám kỷ nguyên, nếu như thực lực lại tăng lên nữa thì hắn càng khó làm được.

    Nhưng dù thế nào đi nữa, hắn nhất định phải tăng thực lực lên.

    Hiện giờ hắn chỉ có thời gian khoảng hai mươi năm, phải đem thực lực tăng đến Bảy kỷ nguyên, Tám kỷ nguyên.

    Giai đoạn hiện giờ bản thân hắn có hai kẻ địch lớn, một là Hoang Chi Tử, hai là Thiên Lý Văn Minh Phó chủ.

    Hai kẻ đó, kẻ nào cũng vô cùng đáng giận.

    Chu Thanh Huyền cũng im lặng nửa ngày, sau đó đột nhiên nói ra:

    - Còn có một việc nữa thiếu chút nữa quên mất.

    Lúc ấy Hoang Chi Tử muốn hủy diệt Kiếm môn.

    Kiếm môn hiện giờ đang ở trong Bi kiếm thế giới của ta.

    Thế giới này của ta không quá hợp cho người khác sinh tồn, vì nó quá bi thương.

    Hiện giờ ngươi đến rồi, đem Kiếm môn di chuyển vào Tiểu Thiên thế giới của ngươi đi.

    Chu Thanh Huyền cũng không thuộc Kiếm môn.

    Năm đó hắn gia nhập là Ẩn Kiếm tông, mà bản thân hắn lại là Kiếm khổ Văn Minh Phó chủ chuyển thế.

    Lục Nguyên khẽ động tay, trên hư không liền xuất hiện một khối đại lục.

    Khối đại lục này cũng không tính là quá lớn, chỉ có diện tích ngang với Tấn quốc.

    Mà bây giờ, Kiếm môn đang ở trên khối đại lục này.

    Thật ra, lúc ở trong Bi kiếm thế giới, Chu Thanh Huyền còn đặc biệt dùng một loại pháp lực bao bọc lấy Kiếm môn.

    Nếu không những người này bị bầu không khí trong Bi kiếm thế giới tập trung chỉ e là càng thêm khổ sở, sẽ cực kỳ bi thương, tự tử cũng không có gì lạ.

    - Hoa Sơn đâu?

    Lục Nguyên hỏi.

    Hiện giờ hắn mới biết, Hoa Sơn cũng đã không thấy rồi.

    Chu Thanh Huyền đáp:

    - Đang ở trong Thiên Kiếm thế giới của Yến sư huynh.

    Chu Thanh Huyền lại nói tiếp:

    - Đúng rồi.

    Hiện giờ ngươi gọi là Kiếm chi Văn Minh phó chủ thật ra đã phạm vào kiêng kỵ của rất nhiều người.

    Kiếm chi Văn Minh phó chủ không phải xưng hô thông thường.

    Thậm chí còn cao hơn một ít so Thiên Kiếm Văn Minh Phó Chủ Yến sư huynh.

    Kể từ đó, từ Giản chi Văn Minh cho đến Tà Kiếm Văn Minh ở Mất đi chi địa, mấy người kia sợ rằng đều tìm đến ngươi.

    Ngươi cứ chuẩn bị tốt nghênh đón khiêu chiến đi.

    Lục Nguyên đương nhiên gật đầu hiểu rõ.

    Sau đó, Lục Nguyên lập tức đi qua chào hỏi, gặp lại người của Kiếm môn, đương nhiên là chào hỏi từng người.

    Trong này có không ít trưởng bối của mình, cùng với người sư phụ thứ hai Thái Sử Không.

    Không sai!

    Lục Nguyên hiện giờ đúng là rất mạnh, đạt tới Văn Minh cảnh, vượt qua tất cả các nhân vật từ trước tới giờ của Kiếm môn.

    Nhưng không phải ngươi trở nên mạnh mẽ thì có thể bỏ lễ thầy trò.

    Tôn trọng trưởng bối, đây chính là cấp bậc lễ nghĩa của một người tu hành trong chính đạo.

    Lễ không thể bỏ.

    Mấy người Kiếm diệt lão tổ, Thái Sử Không bây giờ đương nhiên biết rõ, Chu Thanh Huyền chính là Kiếm Khổ Văn Minh phó chủ chuyển thế.

    Đây chính là một trong những nhân vật truyền thuyết của kiếm đạo, bọn hắn thấy Kiếm Khổ Văn Minh Phó chủ chuyển thế đương nhiên là càng thêm cung kính.

    Đầu tiên là bái tạ ơn cứu mạng của Chu Thanh Huyền, sau đó thấy được Lục Nguyên, trong lòng đều âm thầm đánh giá, đoán trước.

    Thực lực bây giờ của Lục Nguyên đã sớm vượt qua phạm vi suy đoán của bọn họ, nhưng đứng chung với Kiếm Khổ Văn Minh phó chủ mà khí thế cũng không yếu hơn quá nhiều.

    Thực lực hẳn là đạt tới trình độ tương đương mạnh.

    Đối với điều này, mấy người Kiếm diệt lão tổ và Thái Sử Không tương đương mừng rỡ.

    Bởi vì người của Kiếm môn quá nhiêu, hơn nữa đã phần đều là Hỗn Động cảnh trở xuống, cho nên Lục Nguyên chỉ cần chuyển tay là có thể đem gần như toàn bộ người trong Kiếm môn sắp xếp vào thế giới của mình, chỉ để lại mấy người quen như Kiếm Diệt lão tổ, Thái Sử Không.

    Nói đến người của Kiếm môn khi tiến vào Tân kiếm thế giới.

    “Oanh” một tiếng, xuất hiện trên một khối đại địa giữa bầu trời trong Tân Kiếm thế giới.

    - Đây là thế giới của Lục Nguyên?

    - Lục Nguyên đã có Tiểu thiên thế giới riêng rồi sao?

    - Thực lực của Lục Nguyên kia bây giờ sợ rằng đã đạt tới Bát trọng thiên của Thế Giới cảnh rồi!.

    Trong Kiếm môn, có người nói.

    Người mở miệng chính là Kiếm Hùng.

    Thực lực của Kiếm Hùng bây giờ cũng đã gần đạt tới Thế Giới cảnh rồi, đang chuẩn bị trùng kích Thế Giới cảnh, bởi vậy có chút hiểu rõ về phân chia thập trọng thiên của Thế giới cảnh.

    Kiếm Hùng nghĩ thế cũng là có nguyên nhân.

    Năm đó, lúc Kiếm môn bị tập kích, Lục Nguyên biến mất chỉ ở Lục trọng thiên của Thế giới cảnh.

    Mấy năm qua đi, Kiếm Hùng cho rằng Lục Nguyên đạt tới Bát trọng thiên Thế Giới cảnh.

    - Kiếm Diệt lão tổ cũng chỉ là Ngũ trọng thiên Thế giới cảnh.

    Lục Nguyên hiện giờ ngày càng mạnh, vượt qua Kiếm Diệt lão tổ không biết bao nhiêu.

    Có một vị Thái thượng trưởng lão cảm khái nói.

    Trong Kiếm môn có thể xưng là Thái Thượng trưởng lão đều có tu vi Thế giới cảnh.

    Hắn cũng vì Kiếm môn có được một cao thủ như vậy mà kích động.

    Kiếm môn năm đó có thể nằm trong Mười đại môn phái, còn hiện giờ nhìn cảnh này, chỉ sợ là chắc chắn trở thành Trung Ương Thiên triều đệ nhất vô thượng Đại giáo…

    Cuộc đời biến hóa a!

    - Không!

    Công Dương Chí Tôn lắc đầu, giọng nói có chút khàn khàn bảo:

    - Các ngươi nhìn thế giới này xem.

    Vách tường của thế giới này tràn đầy cảm giác hoàn mỹ, có một loại khí tức khó có thể nói rõ nhưng áp đảo vạn vật…

    Trong thế giới này, mặt trời, mặt trăng… các thứ đều cực kỳ hoàn mỹ.

    Trong cái thế giới này không có tai họa… không có hỏa hoạn, lũ lụt, không có đói khát.

    Cây ăn quả, lương thực đều không ngừng thu hoạch, không có côn trùng có hạu, không có hung thú…

    Tất cả… tất cả đều không có…

    Đây là một cái thế giới hoàn mỹ…

    Cái này…

    Sợ là phải đạt tới Thập trọng thiên Đại viên mãn của Thế giới cảnh…

    Chỉ có đạt tới Đại viên mãn mới có thể như thế.

    Công Dương Chí Tôn kiến thức nhiều hơn một chút nên nhận ra những thứ này, nhận ra đây là trạng thái của Thập trọng thiên Thế giới cảnh.

    Trong Kiếm môn, Công Dương Chí Tôn vốn là người hiểu biết nhiều nhất.

    - Thập trọng thiên Thế giới cảnh!

    - Sư tổ của Kiếm môn năm đó sợ rằng cũng chỉ đạt tới cảnh giới này mà thôi.

    - Tu vi của Lục Nguyên đã đạt tới mức sư tổ Kiếm Môn…

    Thời đại hưng thịnh của Kiếm môn ta đang ở ngay trước mắt rồi.

    - Kiếm môn chúng ta tuy không bằng Văn minh, nhưng chắc chắn sẽ là Đệ nhất đại giáo phía dưới Văn minh.

    - Thật không thể tưởng tượng được!

    Vô số người đang bàn bạc.

    Đối với bọn hắn mà nói, có thể đạt tới Thập trọng thiên Thế giới cảnh đã là cực kỳ khó tin rồi.

    Đây chính là ngang hàng với sư tổ của Kiếm môn.

    Từ trên xuống dưới Kiếm môn đều nói đến tên của Lục Nguyên.

    Tuy rằng Lục Nguyên đã mang đến vô số kinh hỉ cho Kiếm môn, nhưng hiện giờ kinh hỉ này càng thêm sâu hơn.

    Đúng lúc này, Sư Phi Tiên bước lên khối đại lục này của Kiếm môn.

    Lục Nguyên cũng không mở ra toàn bộ Tân Kiếm thế giới.

    Toàn bộ Tân kiếm thế giới quá mức rộng lớn.

    So với ba ngôi sao của Kiếm môn còn lớn hơn không biết bao nhiêu nghìn lần.

    Tìm một khu vực lớn gấp 10 lần để cho người của Kiếm môn hoạt động là đủ.

    Lục Nguyên muốn phục hưng kiếm đạo, Kiếm chỉ là một bộ phận trong đó.

    Sư Phi Tiên cùng Loan Loan tiến vào lúc cực thiếu người, hơn nữa hai nàng cũng là người mà Lục Nguyên trọng điểm bồi dưỡng. cho nên hai người các nàng mới có thể đi nhiều nơi hơn trong Tân Kiếm thế giới.

    Sư Phi Tiên xuất thân từ Kiếm môn, đương nhiên là đến đây.

    Nàng nghe được người ở bên cạnh bàn tán, không khỏi cười nói:

    - Lục Nguyên sư huynh đâu phải chỉ có Thập Trọng thiên Thế giới cảnh.

    Kiếm Hùng nghe xong không khỏi khẽ giật mình:

    - Vậy thì thực lực là gì?

    Nửa bước Văn Minh cảnh?

    Hắn nghe được trong khẩu khí của Sư Phi Tiên có ý Lục Nguyên không chỉ có thực lực như thế.

    Nửa bước Văn Minh cảnh, đây là cảnh giới trong truyền thuyết rồi.

    Công Dương Chí Tôn cũng thật sâu thở dài một hơi:

    - Nửa bước Văn Minh cảnh…

    Không có khả năng a!

    Sư Phi Tiên lắc đầu:

    - Không phải Nửa bước Văn Minh cảnh.

    Bỏ đi hai chữ đầu mới đúng!

    - Xóa hai chữ đầu?

    Xóa nửa bước…

    Vậy là Văn Minh cảnh.

    Kiếm Hùng trợn tròn mắt :

    - Cái gì?

    Văn Minh cảnh?

    Văn Minh cảnh…

    Đấy là cảnh giới nghĩ cũng không dám nghĩ.

    Đó là độc quyền của Văn minh thế lực.

    Vô thượng đại giáo, cho đến bây giờ cũng chưa từng có Văn minh cảnh.

    Nhưng hiện giờ, lại xuất hiện Văn Minh cảnh.

    Văn Minh cảnh, Lục Nguyên.

    Những người của Kiếm môn nghe thấy lời này, không khỏi ngây ngẩn cả người rồi.

    Cái gì gọi là Văn Minh cảnh?

    Đó chính là chiến lực chân chính của Văn minh thế lực.

    Người của Kiếm môn đều là người sống ở Thiên triều, đương nhiên biết rõ vô số truyền thuyết của Văn Minh cảnh.

    Văn Minh cảnh, đó là lực lượng vượt ra khỏi cực hạn của thế giới.

    Trong truyền thuyết, Kỷ nguyên đổ mà Văn minh không hủy.

    Kỷ nguyên băng diệt mà Văn minh bất diệt.

    Văn minh áp đảo vượt lên tất cả, siêu thoát cao hơn tất cả.

    Văn Minh cảnh vừa ra, đó chính là vạn thần triều bái, vạn phật hướng về, vạn ma cúi đầu, vạn yêu xưng thần, vạn tiên quỵ gối.

    Có rất nhiều truyền thuyết về Văn Minh cảnh.

    Một cái Văn Minh cảnh, đừng nói là tiêu diệt một cái Vô thượng đại giáo, cho dù nhấc tay muốn tiêu diệt mười cái Vô thượng đại gióa cũng là chuyện cực kỳ đơn giản.

    Kiếm môn chưa từng xuất hiện Văn Minh cảnh, cũng chưa từng, có hy vọng xa vời là xuất hiện nhân vật đạt tới Văn Minh cảnh.

    Vậy mà bây giờ nghe nói Kiếm môn xuất hiện người đạt tới Văn Minh cảnh là Lục Nguyên, những người kia không khỏi té xỉu…

    Là hạnh phúc muốn té xỉu…

    Đây là Văn Minh cảnh a!

    Đây chính là Văn Minh cảnh a!

    Đã có một cái Văn Minh cảnh tọa trấn, về sau ai dám nói Kiếm môn không mạnh?

    Về sau chỉ cần Kiếm môn không ngừng tiếp tục trở nên mạnh mẽ, có lẽ…

    Có lẽ Kiếm môn cũng có thể trở thành một Kiếm chi văn minh.

    Kiếm Hùng đoán Lục Nguyên đạt tới Bát trọng thiên Thế giới cảnh.

    Công Dương Chí Tôn đoán Lục Nguyên là Thập trọng thiên Thế giới cảnh.

    Mà hiện tại bọn hắn mới biết được, bọn họ còn hoàn toàn đánh giá thấp Lục Nguyên.

    Lục Nguyên rõ ràng là uy chấn vạn giới, bao trùm chư thiên Văn Minh cảnh.

    Trong lúc nhất thời, bọn họ gần như không thể nào thở nổi.

    Khi bọn hắn gần như không hô hấp nổi nữa, một giọng nói vang lên:

    - Đấy là…

    Đấy là Văn Minh phó chủ Bát Lăng!

    Tiếng kêu sợ hãi kia không khỏi kinh động tới toàn bộ mọi người.

    Đối với Kiếm môn mà nói, Giản chi Văn Minh đúng là một cơn ác mộng.

    Từ trên xuống dưới của Kiếm môn, hầu hết ai cũng biết điều ấy.

    Mà Kiếm môn có thể sống sót dưới độc thủ của Giản chi Văn minh là vì có Pháp cổ Văn minh bảo vệ.

    Nhưng dù có Pháp cổ văn minh bảo vệ thì người của Kiếm môn đối với Giản chi Văn minh cũng không khỏi sợ hãi không thôi.

    Giản chi Văn minh, thật sự là một tồn tại trong truyền thuyết.

    Chỉ nghĩ lại thôi cũng đáng sợ cực kỳ.

    Mà ba đại cự đầu của Giản chi Văn Minh, không kẻ nào không làm cho người khác có cảm giác khủng bố.

    Là kẻ thường xuyên xuất hiện nhất trong số ba đại cự đầu, Văn Minh phó chủ Bát Lăng mấy lần làm khó kiếm môn.

    Chỉ cần nhìn thấy Bát Lăng Văn minh là Kiếm môn từ trên xuống dưới đều biến sắc.

    Có thể nói rằng trong ba cái Văn minh phó chủ mà Kiếm môn sợ nhất thì nhất định có Văn Minh phó chủ Bát Lăng.

    Mà hiện giờ, nghe đến tên Văn Minh phó chủ Bát Lăng, người của Kiếm môn từ trên xuống dưới không khỏi biến sắc.

    - Văn Minh phó chủ Bát Lăng ở chỗ nào?

    Toàn bộ Kiếm môn bị kinh động.

    - Đây là Tân kiếm thế giới của Lục Nguyên, Văn Minh phó chủ Bát Lăng ở chỗ này, Lục Nguyên bị thương sao?

    - Văn Minh cảnh lâu năm rất hung tàn.

    Người của Kiếm môn biết là tai họa lâm đầu, một đám kinh động không ngừng.

    Người đầu tiên la hét kia lại nói:

    - Không đúng!

    Văn Minh phó chủ Bát Lăng chết rồi…

    Nằm ở kia chính là di thể.

    - Cái gì?

    Văn Minh phó chủ Bát Lăng đã chết?

    Chương 1343-1344: Tiểu Mệnh vận thuật

    Là một trong ba cái Văn minh phó chủ Kiếm môn sợ nhất… hắn không ngờ đã chết rồi?

    Toàn bộ Kiếm môn tụ tập lại đi tới quan sát.

    Sau một hồi nhìn lại nhìn, phát hiện Văn Minh phó chủ Bát Lăng quả thật là chết rồi, một chút khả năng sống lại cũng không có.

    Nhưng mà khí thế cực kỳ cường đại tản ra sau khi chết kia cũng khiến cho người khác phải sợ hãi.

    Loại khí tức sau khi chết này có thể làm cho ngay cả người ở Ngũ trọng thiên Thế giới cảnh cũng phải không ngừng lùi về sau.

    Chính xác mà nói, không đạt đến Ngũ trọng thiên Thế giới cảnh, cho dù chém liên tục cũng không làm tổn thương được di thể của Văn Minh cảnh…

    Đúng là kém xa như vậy!

    - Đợi một chút!

    Đó là cái gì?

    - Còn có một Văn minh di thể…

    Kia là ai?

    Khí tức trên thân hắn rất cổ quái, giống như có thể khắc chế được Hoang khí tức của chúng ta?

    Là Hoang Cổ Văn Minh phó chủ sao?

    - Hoang Cổ Văn Minh phó chủ cũng đã chết?

    - Đợi một chút…

    Còn có một cái, tràn đầy khí tức lực lượng cũng cương mãnh…

    Đó là ai?

    Người mạnh nhất của Kiếm môn là Kiếm Diệt lão tổ cũng chỉ là Ngũ trọng thiên Thế giới cảnh..

    Bởi vậy cho nên, kiến thức cũng không có khả năng rất rộng rãi.

    Nhận ra Văn Minh phó chủ Bát Lăng bởi vì hắn là phó chủ Kiếm môn khắc sâu nhất mấy lần hắn khó cử, mấy lần muốn diệt Kiếm môn.

    Còn Hoang Cổ văn minh phó chủ cũng vốnbiết, chỉ do pháp lực bị khắc chế nên đoán ra là Hoang Cổ Văn Minh phó chủ, còn cụ thể là ai thì không đoán ra được.

    Còn một Văn Minh Phó Chủ nằm ở đó, căn bản là không đoán ra được.

    Nếu có thể đoán được thì đã không phải là Vô thượng đại giáo rồi.

    Khởi nguồn của Vô thượng đại giáo cũng không kém, nhưng cũng chẳng quá cao được.

    - Tại sao ở đây lại có thể có ba bộ Văn minh di thể?

    Đây chính là ba di thể của Văn minh phó chủ.

    - Lục Nguyên có kỳ ngộ gì, nhận được ba tôn Văn minh phó chủ hay sao?

    - Chẳng lẽ Lục Nguyên có được nhiều Văn minh phó chủ, cuối cùng dùng phương pháp dung hợp Văn minh di thể để tăng lên tới Văn Minh cảnh hay sao?

    Công Dương Chí Tôn nói ra.

    Hắn cũng là ngẫu nhiên nghe người khác nhắc qua.

    Ở Văn Minh cảnh có người dùng phương pháp dung hợp Văn minh di thể để tăng lên tới Văn Minh cảnh đấy.

    Tiên Chi Tử chính là sử dụng biện pháp này.

    Công Dương Chí Tôn có thể ngẫu nhiên nghe người ta nhắc qua cũng có thể coi là biết nhiều hiểu rộng rồi.

    Công Dương Chí Tôn, Kiếm Hùng, Kiếm Tiềm đám người nhìn về phía Sư Phi Tiên.

    Bọn họ phát hiện ra Sư Phi Tiên có thể biết được đáp án.

    Sư Phi Tiên khẽ cười nói:

    - Ba người kia theo thứ tự là Văn Minh phó chủ Bát Lăng, Hoang Cổ Văn Minh phó chủ Hoang Ưng, cùng với Lực chi Văn Minh Văn Minh phó chủ Lực Thánh.

    Mỗi một cái tên Sư Phi Tiên báo ra, đám người Công Dương Chí Tôn lại giật giật mắt…

    Ba cái tên này, cái nào cũng khí thế ngập trời.

    Sư Phi Tiên nói rất nhẹ nhàng:

    - Mà Lục Nguyên sư huynh cũng không phải đạt được kỳ ngộ gì.

    Không kể là Văn Minh phó chủ Bát Lăng hay là Văn Minh phó chủ Hoang Ưng, hay là Văn Minh phó chủ Lực Thánh kia đều là trước đây không lâu, Lục Nguyên sư huynh chém giết đấy.

    Bên trong thế giới tân kiếm, là một thanh âm lạnh lẽo.

    Người của kiếm môn rất lâu không có tin tức gì về Lục Nguyên.

    Mà lúc vừa nhận được tin tức của Lục Nguyên, lại là một điều khiến lòng người chấn động.

    Lần thứ nhất, cho rằng Lục Nguyên đạt được thế giới cảnh bát trọng.

    Điều này được coi là tuyệt giỏi trong kiếm môn, vượt xa Kiếm diệt lão tổ.

    Lần thứ hai, cho rằng Lục Nguyên đạt được thế giới cảnh thập trọng thiên, đây căn bản là đã đuổi kịp thực lực của kiếm môn sơ tổ.

    Lần thứ ba, cho rằng Lục Nguyên đã đạt được bán bộ văn minh cảnh, lúc ấy thực sự cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

    Nhưng sau đó mới phát hiện, đây chỉ là làn sóng nhỏ mà thôi.

    Sau đó mới là sóng càng lớn.

    Lục Nguyên rõ ràng đã đạt tới văn minh cảnh, là văn minh cảnh áp đảo vạn vật.

    Còn không đợi mọi người chuẩn bị tư tưởng, sao đó càng khoa trương, Lục Nguyên rõ ràng chém chết ba nhân vật của văn minh cảnh, Bát Lăng văn minh phó chủ, Hoang Ưng văn minh phó chủ, và Lực Thánh văn minh phó chủ.

    Một lần giết chết ba vị văn minh phó chủ rơi từ trời xuống cực khó, Lục Nguyên đây đúng là nghịch thiên bất bại.

    Trong tân kiếm thế giới, tâm tình mọi người đều rất khó diễn tả.

    Còn bên ngoài tân kiếm thế giới, Thái Sử Không cũng hỏi:

    - Lục Nguyện, thực lực hiện nay của con thế nào?

    Thế giới cảnh bát trọng? thập trọng?

    Bán bộ văn minh?

    - Văn minh cảnh.

    Lục Nguyên hời hợt trả lời.

    Còn hai người Kiếm Diệt lão tổ và Thái Sử Không suýt chút nữa ngã trên mặt đất.

    Bọn họ là nhân vật thế giới cảnh, về phương diện phi hành, đương nhiên không thể kém tới mức dễ ngã như vậy.

    Nhưng lần này bọn họ quá kích động, rất lâu sau Kiếm Diệt lão tổ và Thái Sử Không mới quay về hiện thực.

    Lục Nguyên đạt tới văn minh cảnh, chẳng trách lúc hắn đứng với kiếm khổ văn minh phó chủ, về mặt khí thế không yếu đuối chút nào.

    Hung tàn.

    Còn tới lúc này, việc này cuối cùng cũng chính thức kết thúc rồi.

    Đám người Thái Sử Không cũng tới ở trong tân kiếm thế giới rồi.

    Vì là sư phó, cho nên quyền hạn cực cao của Thái Sử Không cũng tương đương với Sư Phi Tiên.

    Vũ Yến văn minh phó chủ mỉm cười, nhẹ nhàng khoát tay chặn lại:

    - Lục Nguyên, xem ra ta phải cáo từ rồi, đúng rồi, đã hạ quyết tâm chưa?

    Nếu cần ta làm bạn song tu với ngươi thì thông báo với ta một tiếng, ta rất vui lòng.

    Vũ Yến văn minh phó chủ mỉm cười, ve vãn:

    - Ngươi muốn khai mở hậu cung, nói không chừng người ta cũng tình nguyện đó.

    Vũ Yến văn minh phó chú có dung nhan mĩ miều, hàng lông mày lá liễu, đôi môi mọng đỏ, đôi mắt trong veo tràn đầy sức sống, làn cổ trắng nõn, mặc áo ngắn hở rốn, phía dưới cũng mặc váy ngắn lộ chân.

    Nói về việc tình nguyện làm hậu cung cũng rất mê hồn.

    Kỳ thật Võ Yến văn minh phó chủ đúng là có chút ý muốn.

    Tiềm lực mà Lục Nguyên thể hiện thật là đáng sợ, mới nhập văn minh cảnh mà có thể chém liền ba nhân vật văn minh cảnh.

    Sự tích hung tàn như vậy, quả thực kinh thiên động địa.

    Hơn nữa hiện tại Lục Nguyên trẻ như vậy, tiềm lực lớn như vậy, chỉ cần bất tử, cơ bản có thể lên làm văn minh chi chủ.

    Cho nên Lục nguyên muốn khai mở hậu cụng, Vũ Yến văn minh phó chủ cũng tình nguyện giúp đỡ.

    Không có cách nào, đẹp trai, trẻ tuổi, có tiềm lực, tính cách lại tốt, văn minh cảnh như vậy tìm đâu ra.

    Trung ương thiên triều tổng cộng cũng chỉ mấy trăm văn minh cảnh mà thôi.

    Muốn tìm một người vừa ý, các mặt đều thích hợp, điều đó dễ lắm sao?

    Lục Nguyên lau mồ hôi, khai mở hậu cung, nói đùa gì vậy, chính mình còn chưa từng nghĩ tới chuyện này:

    - Ân tình Vũ Yến tiền bối cứu giúp, sẽ khắc cốt ghi tâm, sau này nếu có việc cần tương trợ, chỉ cần không trái với chính nghĩa đạo nghĩa, Lực Nguyên tuyệt đối sẽ hết mình giúp đỡ.

    Còn Vũ Yến văn minh phó chủ nhẹ nhàng chà chân, mắt nhìn Lục Nguyên, hất làn tóc xanh, đi mất.

    Chu Thanh Huyền đứng chắp tay, khẽ mỉm cười.

    Lục Nguyên và Chu Thanh Huyền lại không lập tức ai đi đường nấy ngay, tạm thời vẫn ở cùng nhau.

    Kiếm thuật của kiếm khổ văn minh phó chủ khi đó còn khá nhiều chỗ độc đáo.

    Mà hôm nay Chu Thanh Huyền tuy khen ngợi kiếm thuật của Lục Nguyên thành sư rồi, nhưng vẫn truyền từng chút từng chút kiếm thuật của mình cho Lục Nguyên.

    Kiếm thuật của Chu Thanh Huyền tên là Kiếm Khổ chi đạo.

    Chu Thanh Huyền sẵn sàng dạy, đương nhiên Lục Nguyên cũng học.

    Con đường mà hiện nay Lục Nguyên đi là hấp thu ưu điểm của đủ các loại kiếm thuật.

    Kiếm Khổ chi đạo này, cũng có khá nhiều chỗ huyền bí.

    Trong Kiếm Khổ chi đạo có vài phần vị đắng.

    Mà nếu nhập vị đắng này với tuyệt sát nhất kiếm, tuyệt sát nhất kiếm của mình cũng có thể có tăng cường sâu sắc, đây xem như là lợi ích lớn nhất.

    Thứ hai là thêm được vài tuyệt chiêu, cùng loại với các tuyệt chiêu như ‘tiêu tương dạ vũ sầu đoạn tràng, hàn thiền bi minh nhân hữu lệ.

    Về phần tuyệt chiêu, đương nhiên sẽ không ngại nhiều quá.

    Thứ ba quan trọng nhất.

    - Tiểu mệnh vận thuật.

    Lục Nguyên khẽ giật mình.

    - Đúng, tiểu mệnh vận thuật.

    Chu Thanh Huyền gật đầu.

    Lúc ở Đổ Tiên đảo, mình cũng từng tiếp xúc với cái gọi là tiểu mệnh vận thuật.

    Lúc ấy mình dựa vào đổ tự phân thân nghênh chiến với rất nhiều cái gọi là biến chủng của tiểu mệnh vận thuật.

    Ví dụ như đổ quỷ tâm kinh gì đó của Giản Vân Sầu, khi đó cho cho rằng là biến chủng của cái gọi là tiểu mệnh vận thuật, thật sự không có gì đặc biệt hơn người, chẳng qua chỉ là như vậy.

    Đoán chừng những người này nghiên cứu tiểu mệnh vận thuật, cũng là muốn thật sự ngộ được đại mệnh vận thiết tắc.

    Nhưng căn bản không thể ngộ được đại mệnh vận thiết tắc.

    Đối với tiểu mệnh vận thuật, Lục Nguyên cũng cảm thấy không mạnh lắm, cho nên Lục Nguyên liền nói rõ nghi vấn của mình ra.

    - Bởi vì bọn chúng nắm giữ, căn bản không phải là tiểu mệnh vận thuật chân chính, chỉ là biến chủng mà thôi.

    Tiểu mệnh vận thuật chân chính mạnh hơn tiểu mệnh vận thuật mà chúng nắm giữ.

    Ta năm đó nắm giữ chính là tiểu mệnh vận thuật.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Ta cả đời tế ngộ chi kì, mệnh vận chi kỳ, khó có người sánh với.

    Cho nên cũng tạo thành mệnh vận bi khổ bách thế, mới nắm giữ được tiểu mệnh vận thuật như một cơ duyên.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Tiểu mệnh vận thuật chân chính, có thể chống đỡ được nửa cái thiết tắc hoàn chỉnh khác.

    Nửa cái, đừng coi thường nửa cái.

    Thời điểm đạt được chín thiết tắc, đều đứng trên đỉnh cao nhất của thế giới này.

    Con lại nhiều hơn nửa cái, như vậy còn giỏi tới mức nào.

    Lục Nguyên hiện tại đã đạt tới tám cái rưỡi thiết tắc, đương nhiên hiểu được sự khác biệt rất lớn trong đó.

    Nếu thật là như vậy, bản thân mình trước kia đúng là đã xem thường tiểu mệnh vận thuật.

    Chu Thanh Huyền lại nói:

    - Đương nhiên, ta hiện nay cũng không luyện lại tiểu mệnh vận thuật, chỉ có thể cho con hạt giống của tiểu mệnh vận thuật.

    Đợi đến khi có cơ duyên nhất định, liền nắm giữ tiểu mệnh vận thuật chân chính.

    Lục Nguyên cũng được Chu Thanh Huyền khắc sâu hạt giống của tiểu mệnh vận thuật vào giữa lòng bàn tay.

    Khi Chu Thanh Huyền dạy xong những điều nên dạy, Lục Nguyên đang chuẩn bị quay về trung ương thiên triều, Chu Thanh Huyền nhận được một tin tức.

    Sau khi nhận được tin, sắc mặt nghiêm trọng nói:

    - Lục Nguyên, có một việc phải thông báo cho con, bây giờ tình thế của Tiểu thanh ở Phong cổ văn minh đang có chút không ổn.

    Lục Nguyên không khỏi khẽ giật mình, Tiểu Thanh, thiếu nữ thanh y thanh lệ được đồn là có cơ duyên với mình.

    Không khỏi nhớ tới thân phụ tiên kiếm, thiếu nữ thanh y dung mạo thanh tú, khí chất sang trọng.

    Nàng chẳng phải đi làm thất nữ của Phượng Cổ văn minh sao?

    Nghe nói Phượng Cổ văn minh, phía dưới Phượng Cổ văn minh chi chủ, địa vị của thất nữ là tối cao.

    Tình thế của nàng còn có thể không ổn sao?

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Ta có chút quan hệ ở Phượng Cổ văn minh.

    Đây cũng là một sự tích của Chu Thanh Huyền năm đó.

    Trong số thất nữ có một người thích Chu Thanh Huyền, nhưng Chu Thanh Huyền, lại thích một người đã chết rồi, một lòng một dạ.

    Cho nên cô gái trong số thất nữ kia vẫn luôn không thành công, nhưng lại một mực chờ đợi Chu Thanh Huyền, đến nay vẫn không từ bỏ.

    - Thời đại này, xảy ra những chuyện kì lạ, tư cách một thanh nữ bình thường, một kỳ nguyên cũng khó có một người.

    Kỉ nguyên này xuất hiện một Tiểu Thanh đã là được rồi, kết quả lại còn xuất hiện thêm một người nữa.

    Là nữ tử Thanh Liên của Miêu chi văn minh.

    Nếu cùng lúc có hai Thanh Nữ, dựa vào quy định hiện nay của Phượng cổ văn minh, liền có sự cạnh tranh giữ hai người.

    Chỉ là, người tên là nữ tử Thanh Liên này xuất thân từ Miêu Chi văn minh, có bối cảnh và chỗ dựa rất vững.

    Còn tiểu Thanh không có bất kì chỗ dựa nào, cho nên đương nhiên tiểu Thanh bị rơi vào thế yếu.

    Tình hình của tiểu Thanh bây giờ rất đáng lo, tình cảnh nguy hiểm.

    Lục Nguyên nghe xong, trong lòng đã hạ quyết tâm, tự mình phải đi cứu tiểu Thanh.

    Bởi vì nàngcoi như đã từng cứu mình nửa lần.

    Lần đó Hoang Cổ văn minh tới định giết mình, nhưng vì quan hệ của Tiểu Thanh, Phượng Cổ văn minh mới xuất hiện giúp mình.

    Mà lần đó sự giúp đỡ đối với mình rất lớn.

    Cho nên đích thân mình phải đi cứu.

    Huống chi mình và tiểu Thanh cũng xem như bằng hữu, đương nhiên còn có một nguyên nhân sâu xa, Lục Nguyên hiện tại đã là cấp văn minh phó chủ rồi, văn minh phó chủ đã không còn là nhân vật tầm thường, đã có thể được coi là chỗ dựa của người khác rồi.

    Lục Nguyên hiện nay quả thực cũng có tư cách này.

    Trong bất tri bất giác, bản thân Lục Nguyên đã lớn thành một cây đại thụ, đứng thẳng giữa đất trời.

    - Hơn nữa lúc này, con không đi không được.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Về mặt đại cục việc này rất quan trọng.

    Nghe thấy Chu Thanh Huyền nói những điều này với giọng điệu rất nghiêm túc, Lục Nguyên hỏi:

    - Vì sao?

    - Bởi vì vấn đề lập trường của Phượng hậu văn minh chi chủ.

    Lập trường của Phượng Hậu vân minh chi chủ luôn trung lập.

    Lần đó đi giúp con, cũng không thể đưa cô ấy đến chỗ Pháp cổ và Vũ cổ được.

    Chỉ là hơi thiên về Pháp cổ và Vũ cổ thôi, căn bản coi như trung lập.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Hiện tại hình thức của Vũ cổ Pháp cổ đối với Phật Hoang Tiên tam cổ, con cũng biết đấy.

    Lục Nguyên đương nhiên hiểu thế cục ở đây.

    - Vị trí Thanh Nữ tương đối quan trọng, là một trong thất nữ, đương nhiên sẽ ảnh hưởng tới lập trường cuối cùng của Phượng Hậu văn minh.

    Còn Thanh Nữ có khả năng được chọn thì có hai người, một là tiểu Thanh.

    Tiểu Thanh là hướng về con, nếu như Thanh nữ cuối cùng là tiểu Thanh, như vậy Phượng Hậu văn minh chi chủ cuối cùng sẽ đứng về phía Vũ cổ, tính khả năng của Pháp cổ rất lớn.

    Còn người kia là Thanh Liên của Miêu Chi văn minh.

    Miêu Chi văn minh kiên định đứng về phía Hoang Cổ, Phật Cổ, Tiên Cổ.

    Nếu cuối cùng vị trí Thanh Nữ thuộc về Thanh Liên, như vậy Phượng Cổ văn minh chi chủ cuối cùng sẽ hướng về phía Hoang cổ, Phật cổ, Tiên cổ, khả năng rất lớn.

    Phượng Hậu văn minh chi chủ, là một trong các văn minh chi chủ cấp cao nhất trong thiên địa.

    Bà ấy cuối cùng hướng về bên nào, đây cũng là chuyện khá quan trọng.

    Cho nên, con phải đi giúp tiểu Thanh, giúp nó đạt được vị trí Thanh nﬠtuyệt đối không thể để cho Thanh Liên của Miêu chi văn minh thắng.

    Chu Thanh Huyền nói lại từ đầu tới cuối sự việc, phân tích sự việc rõ ràng.

    Lục Nguyên liền càng vững tâm, bất luận là vì cá nhân hay vì đại cục, mình cũng phải giúp tiểu Thanh thắng.

    Chương 1345-1346: Hoa chi văn minh

    Tại một ngoại tuyệt địa của trung ương thiên triều, Tiên Chi Tử đang ngồi xếp bằng.

    Lần này anh ta bị thua trong tay Lục Nguyên một trận, đối với Tiên Chi Tử mà nói, đây là chuyện vô cùng nhục nhã và đáng xấu hổ.

    Hiện nay anh ta bắt đầu bế quan, định dùng tốc độ nhanh nhất đạt tới văn minh cảnh.

    Một khi đạt tới văn minh cảnh, liền có thể đi lấy địa thư và cây nhân sâm.

    Địa thư kia, chính là tiên thiên linh bảo, hơn nữa là cấp bậc khá cao trong số tiên thiên linh bảo.

    Cũng không thấp hơn so với mấy loại như Bàn Cổ Phiên.

    Còn cây nhân sâm ăn quả, thực tế là một thiên địa thần vật, có thể gia tăng pháp lực.

    Tiên Chi Tử tin tưởng mình nhất định lấy được hai thứ này, có thể mạnh mẽ tiến tới.

    Đương nhiên, sau khi thực lực mạnh mẽ cũng không giao đấu trực diện với Lục Nguyên.

    Lục Nguyên quá hung hãn, hung tàn, đến lúc đó mình có thể đâm sau lưng Lục Nguyên, không giết được Lục Nguyên thì không dừng tay.

    Phượng Cổ văn minh chính là mọt trong các cổ văn minh.

    Cổ văn minh này không nổi tiếng lắm đối với người thường, nhưng ở trong thế lực cấp văn minh, chính là rất nổi tiếng.

    Dù sao, nơi này là cổ văn minh.

    Hơn nữa có Phượng Hậu văn minh chi chủ.

    Phượng Hậu văn minh chi chủ vốn là nhân vật nổi tiếng sánh ngang với tổ long năm đó.

    Cho dù thực lực không bằng tổ long, nhưng cũng là một trong những người mạnh nhất trong thiên địa.

    Con đường đi tới Phượng Cổ văn minh phía trước, tên là Đạp Thiên đồ.

    Đạp trời dưới chân, đủ thấy khí khái của Phượng Cổ văn minh.

    Đương nhiên, ‘đạp’ này chính là ‘thiên’ của kỉ nguyên, chứ không phải ‘thiên’ vĩnh hằng.

    Kỷ nguyên chi thiên là tiểu thiên của kỉ nguyên, chỉ có thể tồn tại trong một kỷ nguyên.

    Còn vĩnh hằng chi thiên thì là vô cùng vô tận, vô số kỷ nguyên.

    Cả con đường Đạp Thiên đồ tổng cộng có 999999 bậc cầu thang tạo thành.

    Số này vừa đúng là con số cực lẻ, mà kỳ âm ngẫu dương, số bậc thang của cả con đường Đạp Thiên đồ đều có cái huyền diệu riêng.

    Mà 999999 bậc cầu thang này, mỗi bậc đều là tuyết trắng mà không có màu gì khác.

    Bất luận màu gì đặt lên trên cũng không thể làm vẩn đục cái màu này chút nào.

    Một bậc cầu thang của Đạp Thiên Đồ rộng chừng 30 trượng, hai đầu có cột bảo vệ.

    Phía trên cột bảo vệ đặt rất nhiều loại hoa, cả con đường Đạp Thiên Đồ, trông rất tuyệt vời.

    Xưa nay Đạp Thiên Đồ đều đóng cửa, rất ít người tới lui.

    Nhưng hiện nay, người đi qua Đạp Thiên Đồ không ít, rất nhiều người đều tới buổi lễ, bởi vì thanh nữ của Phượng Cổ văn minh chính thức xuất hiện.

    Phượng Cổ văn minh, thất nữ chưởng thiên, đây là một câu mà phần lớn mọi người đều biết.

    Thanh nữ, một trong thất nữ, vị trí cực cao.

    Mà hiện nay rất nhiều người đều biết, lần này xuất hiện hai thanh nữ, hai người này sẽ đấu, ai thắng thì sẽ có được vị trí thanh nữ.

    Hơn nữa rất nhiều nhân vật có thế lực cấp văn minh, cũng biết lần này không chỉ là tranh chấp vị trí thanh nữ, mà là tranh chấp về xu thế khả năng hiện nay của nhân vật lớn Phượng Hậu văn minh chi chủ.

    Mọi người đều biết, Phượng Cổ văn minh chi chủ vẫn luôn trung lập.

    Đồng thời, hình thức của trung ương thiên triều hiện nay, cũng ngày càng nghiêm túc.

    Pháp Cổ và Vũ cổ đối với bên Hoang cổ, Phật cổ, Tiên cổ, hình thức đối lập.

    Chỉ cần không phải là kẻ mù thì sẽ nhìn ra.

    Tương lai của trung ương thiên triều có thể sẽ có một trận đại chiến của cổ văn minh.

    Chỉ cần nghĩ một chút liền sởn gai ốc.

    Đương nhiên, cùng lúc đó cũng có rất nhiều người vui vẻ.

    Dù sao trên đời này, những người có dã tâm không ít.

    Thịnh thế thì khó có cơ hội xuất hiện, cần thực lực, cần quan hệ, các mặt, còn trong thời loạn thì xuất hiện dễ hơn nhiều.

    Thời loạn dù có rất nhiều đại họa sát thân, nhưng cũng lại có rất nhiều cơ duyên.

    Ví dụ như, nếu trong thời loạn một người văn minh cảnh chết, vậy sẽ có di thể văn minh cảnh có thể những người phía dưới văn minh cảnh được thăng cấp.

    Còn trong thời thịnh muốn ngẫu nhiên được lên văn minh cảnh thì quá khó.

    Đương nhiên, thời loạn còn xa, việc gần hơn chính là cuộc chiến giành ngôi thanh nữ trong thất nữ.

    Bởi vì vấn đề tranh thanh nữ, tất cả đại văn minh đều phái người đi xem lễ.

    Ví như Ngũ đại văn minh, ví như tam thập văn minh bình thường, cơ bản đều phái người tới trước.

    - Mọi người nói xem, việc tranh thanh nữ lần này, cuối cùng bên nào thắng?

    Một thiếu nữ mặc y phục màu trắng thanh thuần như một đóa hoa của Hoa chi văn minh, một trong số tam thập văn minh nói.

    Trên chiếc áo màu trắng của nàng thêu mấy đóa hoa nhàn nhạt, cả người thanh trần thoát tục.

    - Phí lời, đương nhiên là Thanh Liên của Miêu chi văn minh.

    Một thiếu phụ của Hoa chi văn minh nói:

    - Cuộc chiến thanh nữ, so về đầy đủ các mặt.

    Hai người tiểu Thanh và Thanh Liên thiên phú đều tương đương nhau.

    Tuy nhiên tiểu Thanh kia xuất thân từ chốn thâm sơn cùng cốc ngoại vực, còn Thanh Liên xuất thân là Miêu chi văn minh.

    Bản thân tu thành thế giới cảnh, đồng thời còn so chỗ dựa.

    Tiểu Thanh làm gì có chỗ dựa nào, môn phái của nàng còn chẳng bằng vô thượng đại giáo.

    Kém cả nghìn lần trăm lần so với vô thượng đại giáo.

    Sao có thể so với Miêu chi văn minh.

    Thiếu nữ mặc áo trắng trông như đóa hoa kia không khỏi khẽ giật mình:

    - Còn nhỏ hơn vô thượng đại giáo?

    Nhỏ hơn nghìn lần, trăm lần?

    Vậy chẳng phải nhỏ quá sao?

    Đây không phải là giả vờ, mà là thật sự không biết.

    Trong mắt những người xuất thân là Hoa chi văn minh này, xem ra, vô thượng đại giáo được xếp vào hạng khá thấp.

    Sao còn có thể có thứ hạng thấp hơn nhiều cái thứ hạng thấp như vậy.

    - So về thực lực cá nhân, so về chỗ dựa hậu trường, tiểu Thanh đến của ngoại vực kia đều quá kém.

    Nghe nói tiểu Thanh và Lục Nguyên gần đây rất nổi tiếng, có chút dính líu.

    Một thiếu phụ của Hoa chi văn minh nói.

    Nghe nhắc tới Lục Nguyên, thiếu nữ áo trắng kia mắt sáng ngời:

    - Lục Nguyên?

    Sự liên quan này nàng cũng từng nghe nói.

    Khi đó Hoang cổ văn minh chi chủ ra tay muốn giết Lục Nguyên, hơn nữa còn tập hợp người của rất nhiều văn minh lại, chuyện này nổi tiếng trong trung ương thiên triều.

    Mà khi đó cũng thể hiện người phụ nữ nhân duyên của Lục Nguyên dấu diếm khá tốt.

    Còn Lục Nguyên là nhân vật nhanh chóng thành danh nhất, cơ bản là trong số những người trẻ tuổi của trung ương thiên triều, nhiều người sùng bái nhất chính là hai nhân vật, Hoang chi tử và Lục Nguyên.

    Tiếp đến là Tiên chi tử, Vũ chi tử.

    - Hoa chi văn minh của chúng ta và thế lực mà Lục Nguyên thuộc vào là đối địch.

    Ngươi coi chừng một chút.

    Thiếu phụ giọng điệu nghiêm trọng.

    Thiếu nữ lè lưỡi, nói:

    - Lục Nguyên chẳng qua có vài phần thực lực, tuy nhiên không thành văn minh.

    Rốt cục cũng chỉ là con sâu cái kiến.

    Hắn tuy là Thiên bảng tối cường, nhưng cuối cùng cũng chỉ là thiên bảng tối cường.

    Gần đây hắn lại bị Hoang ưng văn minh phó chủ đuổi giết.

    Bản thân còn khó giữ.

    Dù hắn có thể giữ được mạng thì sao nào.

    Hắn có thể địch được với Miêu chi văn minh sao.

    Miêu chi văn minh mặc dù là xếp từ dưới lên trong số ba mươi văn minh, nhưng tốt xấu gì cũng là một văn minh.

    Vốn không phải một Lục Nguyên cỏn con có thể địch lại được.

    - Đáng tiếc Thiên bảng gần đây hỗn loạn.

    Nói cách khác, hiện tại đám người Tiên chi tử, Vũ chi tử, Pháp chi tử, chỉ e cũng gia nhập trong Thiên bảng.

    Thiếu nữ cắn môi nói.

    Đây là một việc phát sinh gần đây.

    Thiên bảng hỗn loạn bất kham, vô số tin tức truyền vào.

    Thiên bảng bài danh tạm thời biến mất, cũng không biết do nguyên nhân gì.

    Trên con đường Đạp Thiên Đồ, cũng chỉ có người của Hoa chi văn minh, còn có người của rất nhiều văn minh khác.

    Đồng thời còn có một người thanh niên mặc áo xanh.

    Người thanh niên áo xanh này đi tới đó, một thân pháp lực như thể khá nhẹ, người thanh niên áo xanh cầm một hồ lô rượu trên tay.

    Túc một tiếng lại uống một ngụm, lúc này Lục Nguyên đã đạt tới văn minh cảnh, hơn nữa là nhị kỷ nguyên, đã là một trong số ít cường giả trong thiên địa.

    Một thân thực lực khá kinh thế hãi tục, tuy nhiên càng đến văn minh cảnh, Lục Nguyên càng phản phác quy chân.

    Thoáng vừa thu lại khí thế toàn bộ tiêu tán, hoàn toàn không có khí thế làm cho người ta sợ hãi của Hoang Ưng văn minh phó chủ khi đó, giống như một người thế giới cảnh bình thường.

    Lục Nguyên nghe người bên cạnh nghị luận, xem ra thế cục của Tiểu Thanh lúc này thật đúng là không ổn.

    Tuy nhiên mình đã đến, thế cục tự nhiên sẽ không thể không ổn.

    Thiên Bảng hỗn loạn sao?

    Rút cục phát sinh sự việc gì, Thiên bảng hỗn loạn.

    Lục Nguyên đi theo cầu thang, cuối cùng đi tới bậc cao nhất của 990000 bậc cầu thang.

    Lúc này một cái cửa vô cùng lớn hiện ra, thế giới chi môn cao đến ngàn trượng, rộng mấy trăm trượng, rộng lớn vô cùng.

    Mà phía trên thế giới chi môn treo cả ánh trăng và phượng hoàng.

    Điêu khắc trên cửa rất tỉ mỉ và rườm rà, một pháp lực rất lớn từ phía trên truyền tới.

    Lúc Lục Nguyên đi tới cửa lớn, phát hiện cửa lớn này còn phải kiểm tra, từng người vào Phượng Cổ văn minh đều phải kiểm tra.

    Cơ bản phải báo cáo tên, đến từ đâu, mới có thể tiến vào trong.

    Cũng không phải chó mèo nào cũng có thể tiến vào Phượng Cổ văn minh.

    Ít nhất phải thuộc thế lực văn minh mới có thể tiến vào Phượng Cổ văn minh, vô thượng đại giáo căn bản không đủ tư cách.

    Rốt cục tới phiên Lục Nguyên.

    Lục Nguyên lấy ra ngọc bài thân phận, người bảo vệ ở đây là nam.

    Tại Phượng Cổ văn minh, địa vị của nam thấp hơn một chút, làm những công việc bảo vệ.

    Bảo vệ nam kia nhận lấy ngọc bài thân phận.

    Bài, vừa nhìn liền nói kiểu:

    - Vô thượng đại giáo, Phượng Cổ Văn Minh không chào đón vô thượng đại giáo, vân vân…đợi đã, ngươi là kiếm môn Lục Nguyên.

    Những người khác của vô thượng đại giáo không có tư cách vào Phượng Cổ văn minh, nhưng Lục Nguyên thì khác.

    Lục Nguyên hiện nay là Thiên bảng đệ nhất trước khi Thiên bảng hỗn loạn.

    Có thể đứng ở vị trí thứ nhất của Thiên bảng, đây đâu phải nhân vật đơn giản, đều rất oai.

    Đương nhiên không bằng văn minh cảnh, nhưng là dưới văn minh cảnh, cũng có thể nói là rất hoành tráng rồi.

    Mà những người bên cạnh cũng đều tập trung ánh mắt tới, toàn bộ quan sát Lục Nguyên.

    Danh khí của Lục Nguyên quá lớn, thiếu nữ áo trắng kia của Hoa chi văn minh ánh mắt càng sáng lên.

    Nàng phát hiện thần tượng của nàng rồi.

    Mặc dù Hoa chi văn minh và thế lực của Lục Nguyên là hai thế lực đối địch, nhưng thiếu nữ áo trắng kia vẫn rất sùng bái Lục Nguyên.

    - ồ, đây là Lục Nguyên?

    - xem ra khí thế toàn thân cũng không mạnh lắm.

    - Đúng vậy, kém rất nhiều so với Tiêu quan tài vị trí thứ mười một trong Thiên bảng cự đầu.

    - Tuy nhiên Thiên bảng đệ nhất, chỉ sợ không phải chuyện đùa.

    - Không phải nghe nói Hoang Ưng văn minh phó chủ đang đuổi giết hắn sao?

    - Lục Nguyên này lại trốn được, rõ ràng có thể trốn khỏi Hoang Ưng văn minh phó chủ, thế là giỏi rồi.

    - Nghe nói là Vũ Yến văn minh phó chủ giúp đỡ, bằng không dựa vào thực lực của Lục Nguyên, làm sao có thể chạy trốn khỏi Hoang Ưng văn minh phó chủ.

    Sát nhân văn minh cảnh, ngoại trừ văn minh cảnh, làm gì có ai chống đỡ được.

    - Lục nguyên lần này tới là muốn giúp tiểu Thanh đoạt ngôi vị.

    Nhưng hắn có thể giúp được gì, chỗ dựa của Thanh Liên đó quá lớn quá lớn.

    Qua thế giới đại môn của Phượng Cổ văn minh, Lục Nguyên bước chân vào bên trong Phượng Cổ văn minh.

    Mà hắn vừa bước vào Phượng Cổ văn minh, chỉ nhìn kết cấu của Phượng Cổ văn minh, chỉ thấy chính giữa Phượng Cổ văn minh có một đại lục cực lớn có thể dung nạp rất nhiều tinh thần.

    Còn trên đỉnh đầu hàng ngàn tinh thần đang trôi bồng bềnh.

    Hàng ngàn tinh thần này giống như hàng ngàn bậc cầu thang chỉ hướng về điểm cao nhất.

    Ở điểm cao nhất còn có một khối đại lục nhỏ hơn một chút.

    - Đại lục lớn phía dưới này gọi là Phượng chi đại lục.

    Còn đại lục nhỏ hơn phía trên gọi là Phượng thủ đại lục.

    Phượng chi đại lục ở phía dưới là nơi ở của phần lớn người của Phượng cổ văn minh.

    Còn Phượng thủ đại lục phía trên, là nơi ở chỉ dành cho Phượng cổ văn minh chi chủ của Phượng cổ văn minh, và thất nữ.

    Chẳng biết lúc nào, Pháp Chi Tử, toàn thân đầy pháp thuật khí tức, tựa như mềm yếu mà lại tuấn tú, có chút giống với Tiên Chi Tử, đã tới bên người Lục Nguyên, giới thiệu.

    Tuy nhiên Lục Nguyên cũng quen với Pháp Chi Tử, biết rõ Pháp chi tử và Tiên chi tử chỉ là giống nhau về diện mạo, nhưng trên thực tế thì hoàn toàn khác nhau.

    Tiên Chi Tử người này là một tiểu nhân âm độc, bên ngoài tỏ ra là một người tốt, nhưng thích nhất là âm thầm hại người.

    Còn Pháp Chi Tử, lại không phải là người như vậy.

    Anh ta là một người thích nghiên cứu Pháp thuật, thường xuyên tự giam mình bên trong tù, tập trung nghiên cứu nhiều năm pháp thuật căn bản không gặp ai.

    Đương nhiên, anh ta cũng không thể tự bế, giao tiếp với mọi người hoàn toàn bình thường.

    Pháp Cổ văn minh cũng không muốn người mà mình vất vả bồi dưỡng lại thành một người tự giam mình.

    Quan hệ của Pháp chi tử và Lục Nguyên cũng khá tốt.

    Thứ nhất, hai người từng liên thủ đối địch ở văn minh thánh địa. hứ hai, Lục Nguyên ở Pháp Cổ văn minh khá lâu, Lục Nguyên và Pháp Chi Tử cũng từng nghiên cứu vài thứ cùng nhau, cùng giao đấu vài lần.

    Pháp chi tử nói:

    - Thiên Bảng ấy, làm được thì thật không phải chuyện tầm thường.

    Đánh bại Hoang chi tử rất đau.

    Từ lâu tôi đã không vừa mắt với Hoang Chi tử rồi.

    Nói một cách đơn giản, vốn là áp lực của Hoang Chi tử với Pháp chi tử là rất lớn.

    Khí vận thất tử, từ lâu đã có cách nói, lục tử khác của Khí vận chi tử toàn bộ chỉ là những ngôi sao làm nền cho Hoang chi tử mà thôi.

    Hoang Chi tử mới là ánh trăng sáng.

    Nếu chỉ là cách nói thì cũng thôi đi.

    Tuy nhiên, Hoang chi tử lại thực sự cường đại như vậy.

    Cho nên, cho tới nay, áp lực của Hoang chi tử đối với mấy người đám Pháp chi tử tương đối lớn.

    Tất cả mọi người hy vọng Hoang chi tử có thể bại một lần, nhưng đáng tiếc, Hoang chi tử chưa bao giờ bại, là chiến thần hoàn mỹ vĩnh viễn.

    Pháp chi tử, Vũ chi tử, Ma chi tử, và Tiên chi tử, có ai là không sống dưới bóng của Hoang chi tử.

    Ví như Tiên chi tử đầu phục Hoang chi tử.

    Còn Hoang chi tử luôn tung hoành bất bại.

    Áp lực luôn tồn tại.

    Đến tận trước đây không lâu, Lục Nguyên đánh bại Hoang chi tử, phá vỡ hình tượng chiến thần bất bại của Hoang chi tử.

    Áp lực trong lòng bọn Pháp chi tử mới giảm nhẹ.

    Tận sâu trong lòng Pháp Chi tử rất cảm kích Lục Nguyên đã phá vỡ kim thân bất bại của Hoang chi tử.

    - Thiên Bảng đệ nhất, có cậu đấy.

    Pháp chi tử lại khen một tiếng.

    Hiện tại tin tức Lục Nguyên thành văn minh cảnh còn chưa đồn ra.

    Lại đang vào thời kì Thiên Bảng hỗn loạn, cho nên mọi người đều cho rằng Lục Nguyên là Thiên Bảng đệ nhất.

    Không có nhiều người biết Lục Nguyên đạt được văn minh cảnh mà vẫn sống.

    Có vài người trong tân kiếm thế giới, Chu Thanh Huyền ở Di thất chi địa, Tiên chi tử đang bế quan tấn công văn minh cảnh, còn Vũ Yến văn minh phó chủ đang dưỡng thương.

    Chương 1347-1348: Thanh nữ chi tranh

    - Chỉ dựa vào Thiên Bảng đệ nhất này, cũng phải uống một chầu rồi.

    Chẳng biết lúc nào, Vũ Chi tử để râu, diện mạo phóng khoáng bê một cái rương tới.

    Trong rương là vũ khí của anh ta, Vũ Chi tử cũng là tới với tư cách khách mời, là một trong những nhân vật đại biểu của Vũ cổ văn minh.

    Pháp chi tử và Vũ chi tử nghe nói Lục Nguyên đã đến, lập tức chạy tới.

    Hơn nữa lập tức chạy tới còn có một thiếu nữ mặc đồ xanh, tiểu Thanh.

    Tiểu Thanh dung nhan vẫn như xưa, trong vẻ thanh thuần mang theo mộ tia khí khái hào hùng, xinh đẹp tuyệt trần, vóc người thon dài, trên eo cực nhỏ còn buộc một chiếc đai lưng màu xanh.

    Một nơi vắng vẻ tên là túy tửu điếm bên ngoài Phượng cổ văn minh,

    Miêu nữ Thanh Liên đứng chắp tay trước cửa lớn.

    Miêu nữ Thanh Liên xưa nay tự ngạo, sau khi phát hiện mình có tư cách Thanh Nữ, càng ngạo mạn hơn.

    Đối với Miêu nữ Thanh Liên mà nói, chỉ một Việt nữ Tiểu Thanh tới từ ngoại vực, cũng dám so với mình.

    Thanh Liên đương nhiên cũng đã nghe qua thanh danh của Lục Nguyên, đệ nhất Thiên Bảng, đây là thanh danh bực nào.

    Còn Thanh Liên cũng biết đây là sự trợ giúp duy nhất của Tiểu Thanh, vì thế càng phải tìm hiểu về Lục Nguyên.

    Thanh Liên cũng đã sớm thông qua pháp thuật Từ kính thuật biết được tướng mạo của Lục Nguyên.

    Cho nên vừa tiến vào tiểu điếm này, liền nhận ra Lục Nguyên.

    Đương nhiên, nếu nói Miêu nữ Thanh Liên quá coi trọng Lục Nguyên thì cũng không phải.

    Thanh Liên đương nhiên biết rõ, với thực lực hiện nay của mình, 100 mình cũng không sánh được với tên Lục Nguyên này

    Nhưng, thời buổi này, làm gì có ai chỉ dựa vào thực lực của bản thân.

    Lục Nguyên có lợi hại tới đâu, một mình hắn cũng chẳng có ích gì.

    Còn phía sau mình, có Miêu chi văn minh khổng lồ.

    Đúng vậy, Miêu chi văn minh là một trong ba mươi văn minh bình thường, xếp hạng cuối.

    Nhưng, Lục Nguyên so với Miêu chi văn minh, Miêu chi văn minh tuyệt đối là con quái vật khổng lồ.

    Cho nên, Miêu nữ Thanh Liên cho rằng, trong cuộc Thanh Nữ chi tranh, Lục Nguyên căn bản không thể tạo sóng gì được.

    Điều này Miêu nữ Thanh Liên vẫn rất tự tin.

    Miêu nữ Thanh Liên nhìn thoáng qua:

    - A, còn có hai đại ca Pháp chi tử và Vũ chi tử.

    Hai vị đại ca lẽ nào muốn giúp Tiểu Thanh.

    Đáng tiếc, hai vị đại ca là người thuộc Pháp cổ văn minh và Vũ cổ văn minh, không có quan hệ gì với Tiểu Thanh.

    Theo quy định của Phượng cổ văn minh, thì không có cách gì giúp Tiểu Thanh.

    Miêu nữ Thanh Liên coi trọng Pháp chi tử và Vũ chi tử hơn.

    Hiện tại thực lực của Lục Nguyên mạnh hơn, nhưng Miêu nữ Thanh Liên cho rằng, Pháp chi tử và Vũ chi tử có chỗ dựa vững chắc sau này sẽ mạnh hơn.

    Miêu nữ Thanh Liên là một nhân vật có chỗ dựa.

    Lục Nguyên đặt chén rượu trong tay xuống, chẳng còn cảm hứng uống.

    Vũ chi tử cũng rất bực bội, nếu không phải nể mặt Phượng cổ văn minh, anh ta thật sự rất muốn đá cho Miêu nữ Thanh Liên một trận.

    Vũ chi tử cũng giống Lục Nguyên, có kẻ đáng ghét đứng đó mất hết cả cảm hứng uống rượu.

    Thanh nữ chi tranh, đã rất được chú ý trong Phượng cổ văn minh từ lâu.

    Vốn là túy tửu điếm này không có quan hệ gì với việc này.

    Kết quả Miêu nữ Thanh Liên gây chuyện như vậy, những người khác trong tửu điếm mới biết, hóa ra hai nhân vật chính trong cuộc Thanh Nữ chi tranh đều ở đây.

    Miêu nữ Thanh Liên, Việt nữ tiểu Thanh, còn cả ba nhân vật lớn, Lục Nguyên, Pháp chi tử, Vũ chi tử, đúng là đại bát quái, vô số ánh mắt nhìn tới.

    - A, Thiên Bảng đệ nhất Lục Nguyên đấy ư, ta tới đây muốn gặp người được gọi là Thiên Bảng đệ nhất, xem Thiên Bảng đệ nhất hơn ta như nào.

    Sau lưng Miêu nữ Thanh Liên, đột nhiên xuất hiện một nhân vật khí thế vô song cực lớn.

    Những người ở đó đều cho rằng khí thế của người này cao nhất, khiến người ta không thể không ngưỡng mộ.

    Đây là một tên đầu trọc mặc quần áo tộc Miêu, trong tay cầm một thanh Miêu đao cực lớn, xem ra khí thế cực độ đáng kinh ngạc.

    Vũ chi tử quát một tiếng:

    - Miêu Trường Sinh.

    Gã đầu trọc kia không khỏi khẽ giật mình:

    - A, lâu như vậy không xuất thế, lại có người nhận ra ta.

    Gã quan sát Vũ chi tử:

    - Ngươi chính là Vũ chi tử?

    Vũ chi tử nói:

    - Ta họ thiết, xuất thân Thiết tự thế gia.

    Gã đầu trọc nói:

    - A, đã hiểu, hóa ra là người của Thiết tự thế gia năm đó bị ta tàn sát gần hết.

    Không ngờ Thiết tự thế gia còn có người sống, còn là đại nhân vật Vũ cổ văn minh.

    Gã đầu trọc Miêu trường sinh không khỏi cảm thấy tức giận.

    Năm đó mình ra tay vẫn chưa đủ hung ác, rõ ràng chưa giệt được toàn bộ Thiết tự thế gia.

    Lục Nguyên không khỏi khẽ giật mình, xem ra Vũ chi tử này có đại thù với tên đầu trọc Miêu trường sinh mới xuất hiện.

    Vũ chi tử trầm giọng quát:

    - Miêu trường sinh này, vốn là nhân vật tồn tại không bao lâu sau khi kỷ nguyên này sinh ra, cơ bản là nhân vật sắp thành Cổ thủy đồng thì đại.

    Tư cách của Cổ thủy ai cũng biết, Vũ chi tử tiếp tục nói:

    - Miêu trường sinh này, mấy chục ngàn năm trước, là nhân vật Thiên Bảng bài danh đệ nhị, cũng trong thời đại đó, Thiết tự thế gia mà ta xuất thân bị Miêu trường sinh diệt.

    Đại bộ phận người của gia tộc đã chết.

    Tổ tông của ta cũng may ngẫu nhiên trốn thoát.

    Di huấn của tổ tông, một khi gặp Miêu trường sinh, có khả năng báo thù nhất định phải báo thù.

    Ngữ điệu của Vũ chi tử rất nặng.

    - Mà mấy chục ngàn năm trươc, Miêu trường sinh đã có được di thể của một văn minh phó chủ, lúc ấy liền nghiên cứu văn minh chi đạo.

    Sau đó biến mất.

    Rất nhiều người đều nói Miêu trường sinh gặp vấn đề khi chọn lựa dung hợp thân thể của văn minh phó chủ, liền chết như vậy.

    Kết quả không ngờ, Miêu trường sinh rõ ràng còn sống, lúc này gã xuất hiện rõ ràng.

    Miêu trường sinh chắp tay sau lưng:

    - Vũ chi tử kia, ngươi khá tinh tường về tài liệu của ta.

    Tuy nhiên, lần này ta xuất quan, tuy còn chưa đạt tới văn minh cảnh, nhưng để đối phó với Lục Nguyên, Thiên bảng đệ nhất hiện nay, thì không thành vấn đề.

    Miêu trường sinh tự tin như vậy, Côn Bằng Vương năm đó quá yếu so với Miêu trường sinh.

    Lục Nguyên đoán chừng, cơ bản dung hợp, Tiên chi tử của di thể Trấn Nguyên tử khá mạnh, thảo nào Miêu trường sinh lại tự tin vậy.

    Miêu trường sinh hiện tại, khí diễm ngập trời.

    Miêu trường sinh nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Ngươi chính là tiểu tử Lục Nguyên, đến ủng hộ Việt nữ Tiểu Thanh.

    Nghe nói chiến tích trước kia của ngươi rất giỏi, còn ngồi vào vị trí Thiên bảng đệ nhất.

    Đáng tiếc lão phu phải xuất quan lần nữa, cái gọi là Thiên bảng đệ nhất của ngươi, đối với ta chỉ là một trò cười.

    Việt nữ Tiểu Thanh, trước mặt ngươi, ta sẽ đánh bại tên tiểu tử Lục Nguyên này, cho ngươi hiểu cái gì là tuyệt vọng.

    - Đúng rồi, Vũ chi tử của Thiết tự thế gia, hôm nay ta cũng phải đánh bại ngươi.

    Năm đó hủy diệt Thiết tự thế gia, hôm nay sẽ có thể lại đánh bại ngươi.

    Miêu trường sinh đối với Lục Nguyên và Vũ chi tử đều có ý định giết hại.

    Lục Nguyên thì có thể đánh chết, Lục Nguyên không có chỗ dựa gì.

    Lục Nguyên còn chưa chính thức là người của Pháp cổ văn minh.

    Còn Vũ chi tử lại đích thực là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm của Vũ cổ văn minh.

    Chỉ có thể đánh bại, để lại một bóng ma trong lòng Vũ chi tử, khiến anh ta vừa nhìn thấy mình liền sợ hãi.

    Miêu trường sinh khí diễm hung hăng càn quấy:

    - Lục Nguyên, Vũ chi tử, hai người ai đi chết trước.

    Miêu nữ Thanh Liên cũng đứng chắp tay, hơi đắc ý.

    Việt nữ Tiểu Thanh, ngươi nhìn chỗ dựa của ngươi không thể so với chỗ dựa của ta.

    Miêu chi văn minh tùy ý vừa ra tay đã là đại nhân vật như Miêu trường sinh.

    Phía sau còn có nhân vật càng lớn hơn, mình Lục Nguyên kia có thể so cùng sao?

    Lục Nguyên không khỏi mỉm cười một cái.

    Miêu trường sinh này đích thị rất mạnh.

    Nhưng có mạnh tới đâu cũng chỉ là mức Tiên chi tử.

    Nhân vật như vậy cũng dám ra oai, định kết liễu người khác.

    Lúc này Vũ chi tử đứng lên:

    - Trận chiến này, ta lên.

    Vốn Lục Nguyên còn định nói tự mình ra, nhưng nhìn thấy vẻ kiên quyết trên mặt Vũ chi tử, cũng im lặng, nhường cho Vũ chi tử ra tay.

    Đúng vậy, thực lực hiện nay của Vũ chi tử, quả thật không phải đối thủ của Miêu trường sính.

    Vũ chi tử hiện tại căn bản là mới bước vào thực lực của Thiên bảng.

    Còn Miêu trường sinh là Thiên bảng đệ nhất, mạnh hơn nhiều thực lực của Lý Bằng Vương.

    Nhưng, đây là cừu địch của gia tộc Vũ chi tử.

    Vũ chi tử muốn khiêu chiến, Lục Nguyên đương nhiên không thể ngăn cản.

    Điều mình có thể làm, là nếu một khi Vũ chi tử nguy hiểm tính mạng, mình sẽ ra tay.

    Vũ chi tử ấn tay vào hòm.

    Miêu trường sinh chắp tay sau lưng.

    Gã khinh thường, cũng không vội ra tay, gã muốn công kích vào lòng tin của Vũ chi tử:

    - Ngươi ra tay trước.

    Còn những người bên cạnh cũng đều tới góp vui.

    Một người là Vũ chi tử Khí vận thất tử.

    Một người là lão quái Miêu trường sinh.

    Cuộc chiến giữa hai người này chỉ e sẽ khá li kì.

    Miêu trường sinh đã bảo Vũ chi tử xuất thủ trước, Vũ chi tử đương nhiên cũng không khách khí.

    Vũ chi tử hiểu khá rõ thực lực của đối thủ cao hơn mình.

    Vũ chi tử quát lớn một tiếng, tiếp cận Miêu trường sinh cực nhanh.

    Sau khi lại gần Miêu trường sinh, trong nháy mặt trong hòm xuất ra rất nhiều loại binh khí.

    Đầu tiên là một thanh đao, độc nhất đao pháp.

    Loại độc nhất đao pháp này, có một loại khí phách độc bá thiên địa.

    Lại loáng một cái, tay tế ra Vấn thiên thương quyết.

    Ta tự hỏi trời Vấn Thiên thương quyết vô địch của ta, trước nay chưa từng có.

    Nhất thương tế ra, nhất vãng vô tiền, huyết chiến khí thế, ngưng lại bên trong nhất thương này.

    Lại vừa chuyển tay, tế ra một thanh kiếm.

    Thiên mệnh kiếm đạo, thiên mệnh tại ngã, ta là thiên mệnh, đây chính là thiên mệnh kiếm đạo.

    Trong lúc lật tay, lại là đả sát côn pháp.

    Bộ đả sát côn pháp này có một loại lệ khí không giống bình thường.

    Lệ khí nặng tới cực điểm, dường như muốn đả sát cả trời đất vậy.

    Mà lập tức, lại là một bộ sơn hải quyền kinh.

    Bộ sơn hải quyền kinh này của anh ta, kết thúc sự biến hóa của thiên địa.

    Giữa sơn hải, tự có phong vân.

    Đây chính là sơn hải quyền kinh.

    Nhất quyền tụ sơn, nhất quyền hóa hải, có một loại phách đạo khó giải thích.

    Tay trái của anh ta vừa chuyển trên hư không, lại là một bộ Phương thiên kích pháp, binh khí khó điều khiển nhất trong cả trăm binh khí.

    Nếu kích tốt, là binh khí có thể đâm, có thể chém, có thể khóa địch thủ.

    Còn Phương thiên kích hiện nay Vũ chi tử dùng, là tinh túy của Kích pháp.

    Lục Nguyên nhìn, chỉ e không yếu hơn kích pháp của Hoang chi tử là bao.

    Còn có cực tốc điện thoái nữa, một thoái đánh ra, căn bản tốc độ cực nhanh như tia điện.

    Điện chuyển lôi tế, nhanh tới mức đáng sợ.

    Sau khi xuất cực tốc điện thoái, Vũ chi tử lật tay tế ra Kinh lôi thần chỉ.

    Kinh lôi thần chỉ này của anh ta, có cảm giác rồng hóa rắn lúc sấm sét.

    Kinh lôi thần chỉ và Cực tốc điện thoái, nhất lôi nhất điện, nhất thoái nhất chỉ, kết hợp ảo diệu, lôi điện hợp kích, nghiêng trời lệch đất, nhân điện cuồng lôi, không ai có thể đụng tới.

    Đồng thời còn có một bộ trảm thiên chưởng pháp, bộ trảm thiên chưởng pháp này, có khí phách chém giết hết thảy, cắt đứt tất cả.

    Đến lúc này, Vũ chi tử đã tế ra cửu cường trong thập cường vũ đạo.

    Độc nhất đao pháp, vấn thiên thương quyết, sơn hải quyền kinh, đả sát côn pháp, phương thiên kíchs pháp, cực tốc điện thoái, kinh lôi thần chỉ, và trảm thiên chưởng pháp.

    Tổng cộng chín cái, dùng cùng lúc.

    Người bình thường không thể làm vậy.

    Nhưng thập cường vũ đạo của Vũ cổ văn minh lại kỳ lạ như vậy, đồng thời công ra cửu dạng, uy lực không nhỏ chút nào, cũng không thể phân tán, ngược lại chín loại Vũ học hình thành sự phối hợp đặc biệt.

    Thập cường vũ đạo của Vũ chi tử vừa xuất, lập tức các loại chiêu thức, khó phân thiểm điện, hơn nữa phối hợp lẫn nhau, có thể nói rất hoàn mỹ.

    Công kích như vậy, Pháp chi tử cũng không khỏi khen ngợi một tiếng.

    Tiểu Thanh lúc này cũng miễn cưỡng xem hiểu vài đường cơ bản, cũng không khỏi khen một tiếng.

    Lục Nguyên cầm chén rượu trong tay miễn bình luận.

    Loại rượu này uống từng chén có thể uống cả nửa cân rượu, ngàn độ trong chén rượu đốt rất mãnh liệt.

    Cửu cường vũ đạo bên trong thập cường vũ đạo của Vũ chi tử tổng hợp thành một đòn tấn công.

    Đòn này tập trung ưu điểm của chín loại vũ học lại.

    Lúc Vũ chi tử tấn công, ngón tay Miêu trường sinh liên tục động, ngăn cản sự công kích của Vũ chi tử.

    Ngón tay gã cực kỳ cứng rắn, chặn đứng tiên cấp binh khí trong tay Vũ chi tử.

    Một chiêu

    Hai chiêu

    Ba chiêu

    Trong nháy mắt đỡ được ba chiêu.

    Vũ chi tử cũng không khỏi cuống lên.

    Đối thủ này cực kỳ cường đại, mình tấn công liên tiếp ba chiêu, Miêu trường sinh rõ ràng có thể dùng ngón tay đỡ được ba chiêu của mình.

    Đấu pháp như vậy không được.

    Vũ chi tử cũng là nhân vật gặp áp chế thì càng mạnh.

    Trong lúc tấn công đã nghĩ đến chuyện làm thế nào công phá phòng tuyến của Miêu trường sinh.

    Bốn chiêu

    Năm chiêu rồi.

    Còn chưa công phá được phòng tuyến của Miêu trường sinh.

    Lúc này Vũ chi tử đột nhiên phát hiện chiêu thức của Miêu trường sính có một sơ hở, liền muốn biến chiêu tấn công.

    Thân hình Miêu trường sinh đột nhiên dừng lại:

    - A, Vũ chi tử trong khí vận thất tử chỉ có thực lực như vậy thôi sao, vậy thì thật quá yếu, chỉ cần một chiêu của ta có thể phá được.

    Miêu đao trong tay Miêu trường sinh đột nhiên tế lên, chém thẳng vào điểm sơ hở trong chiêu thức của Vũ chi tử.

    Lúc bắt đầu Miêu trường sinh đã tránh năm chiêu, nhường Vũ chi tử tấn công năm chiêu.

    Còn gã chỉ hời hợt đỡ.

    Mà năm chiêu của Vũ chi tử không đắc thủ, tất nhiên sẽ nghĩ làm thế nào để đánh bại Miêu trường sinh.

    Vũ chi tử nghĩ vậy, liền muốn tìm sơ hở của Miêu trường sinh.

    Còn Miêu trường sinh cố ý để lộ một sơ hở cho Vũ chi tử tấn công, trên thực tế là dụ cho Vũ chi tử xuất hiện sơ hở.

    Mà sơ hở của Vũ chi tử quả nhiên xuất hiện.

    Đồng thời, Miêu trường sinh đã sớm ngăn chặn chiêu thức của Vũ chi tử, dựa vào lực phản chấn làm Vũ chi tử bị nội thương.

    Miêu đao vừa bổ ra, đao này biến hóa thiên địa vô cùng, lại tựa hồ như một đao đơn giản nhất trong thiên địa.

    Dùng đại lực vô cùng trong nháy mắt đánh bay Vũ chi tử.

    Cửu cường vũ đạo trước mặt đại lực tuyệt đối như vậy bị nghiền nát vô tung.

    Gã đã dùng chút tâm sức cho trận chiến này.

    Khiến lúc này một đao đánh bại Vũ chi tử, gã muốn tạo nên một bóng ma trong tâm hồn Vũ chi tử.

    Còn tất cả mọi người bên cạnh không khỏi ngạc nhiên.

    Miêu trường sinh lại chỉ dùng một đao đánh bại Vũ chi tử, cực kỳ cường đạo.

    Ngay Pháp chi tử cũng không ngờ cơ sự lại như vậy.

    Ngay cả Côn Bằng Vương năm đó cũng tuyệt đối không làm được việc này.

    Còn Thiên bảng đệ nhất hiện nay là Lục Nguyên chỉ sợ cũng không làm được.

    Chương 1349-1350: Miêu Trường Sinh

    Sau khi Miêu trường sinh dùng một đao đánh bại Vũ chi tử, nện bước tràn ngập ma lực, nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Lục Nguyên, đến phiên ngươi.

    Gã nảy sinh sát tâm đối với Lục Nguyên.

    Giết Lục Nguyên, Việt nữ Tiểu Thanh này còn tư cách gì để tranh giành với Miêu nữ Thanh Liên.

    Vũ chi tử không xen vào chuyện này được, nhưng Lục Nguyên thì có thế.

    Cho nên Miêu trường sinh càng muốn giết Lục Nguyên.

    Gã đánh bại Vũ chi tử trước mặt, cũng chỉ là gây áp lực đối với Lục Nguyên.

    Miêu trường sinh là người tư cách khá lâu đời.

    Người như vậy mà đấu, có rất nhiều thủ đoạn bịp bợm.

    Vũ chi tử nôn một bãi máu.

    Mà chẳng biết lúc nào, bên ngoài túy tửu điếm, xuất hiện một nữ nhân.

    Nữ nhân này tựa hồ vô cùng sầu bi, u oán.

    Cả người đều bị bao vây bởi sự sầu bi u ám này.

    Người như đang trong may, trong mưa, trong sương, chỉ có thể nhìn thấy bóng người mơ hồ.

    Tiểu Thanh và Thanh Liên đều bị người này thu hút.

    Không chú ý tới bên kia, bằng không có thể lập tức nhận ra vị nữ trử trong mây, trong mưa, trong sương này, gọi là Vụ vũ công chúa, là người nắm giữ thủy trong số thất nữ.

    Vụ vũ công chúa không biết từ lúc nào hạ xuống, tuy nhiên nàng cũng không định quản chuyện này, nàng chỉ xem náo nhiệt thôi.

    Thanh nữ.

    Lục Nguyên khí phách vô song, nhưng hắn là văn minh cảnh, cũng quả thực có tư cách để khí phách như vậy.

    Miêu trường sinh vung lên miêu đao của anh ta.

    Miêu chi văn minh, có ba thứ nổi danh.

    Miêu nữ, miêu đao, và miêu cổ.

    Trong số miêu đao, thì nổi tiếng nhất là miêu đao tẩu điền đao pháp.

    Bộ miêu đao tẩu điền đao pháp này, bắt đầu từ đao pháp trên không tạo ra hình chữ điền, ở giữa diễn sinh ra biến hóa vô cùng.

    Nhưng môt khi luyện đến đại thành, vẫn là chém ra một hình chữ điền trên không.

    Còn Miêu trường sinh không còn nghi ngờ gì nữa đã luyện tới cực hạn bộ miêu đao tẩu điền đao pháp này.

    Một bộ đao pháp biến hóa trên không, hóa thành hình chữ điền.

    Một chiêu miêu tẩu điền đao pháp rất hay.

    Chữ điền tổng cộng có thể chia thành sáu nét ngang.

    Mà sáu nét ngang giao nhau trên không, tạo thành từng đạo sát nhân chi pháp ảo diệu cực kỳ.

    Nếu như nói lúc đối phó với Vũ chi tử, Miêu trường sinh chỉ là tùy ý xuất đao, vậy thì lúc này Miêu trường sinh lại thể hiện ra toàn bộ bản lĩnh thực sự, để đối phó với Lục Nguyên.

    Trước kia gã còn xem thường Lục Nguyên.

    Nhưng hiện tại Lục Nguyên đã đạt tới văn minh cảnh, gã sao dám xem thường Lục Nguyên, vừa ra tay đã là tuyệt học mạnh nhất.

    Vũ chi tử nhìn một chiêu Miêu tẩu điền đao pháp này, nhìn hình đao trên chính giữa hư không, cũng biết mình thua không oan.

    Là Miêu trường sinh không để mình lộ ra sơ hở, thực sự cứng gặp cứng, bản thân cũng sẽ thua ngay, bản thân đúng là cách Miêu trường sinh một khoảng cách rất dài.

    Miêu trường sinh cũng tự hứa, gã tự tin bộ Miêu đao tẩu điền đao pháp này của mình dùng tới cực hạn, chém ra chữ điền oai hùng trên không, cũng là tương đối mạnh rồi, sẽ không kém cạnh gì một kỷ nguyên văn minh cảnh.

    Nhìn bộ dạng của Lục Nguyên, nhiều nhất chỉ là tân binh của văn minh cảnh, có lẽ căn bản không đáng sợ như một văn minh cảnh bình th.

    Đối diện với một đao chữ điền của Miêu trường sinh.

    Lục Nguyên căn bản không rút kiếm, cũng không cần thiết phải rút kiếm.

    Mà chỉ khẽ vươn tay, thò một ngón tay cái ra.

    Đây là một ngón tay trong suốt như ngọc, trên ngón tay, tựa hồ tản ra ánh sáng của văn minh vô tận.

    Một ngón tay thò ra, tấn công mặt trên của Điền hình đao.

    Ầm

    Mầm trường sinh cả người như bị điện giật không ngừng lùi về sau, sắc mặt đại biến.

    Đây chính là sự cường đại của văn minh cảnh sao?

    Lục Nguyên chỉ dùng một ngón tay, tấn công mặt trên Miêu đao của Miêu trường sinh.

    Lại còn khiến Miêu trường sinh lùi về phía sau như chạm phải điện.

    Một trưởng mạnh nhất của Miêu trường sinh rõ ràng không bằng lực một ngón tay của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên nhìn về phía Miêu trường sinh, lắc đầu.

    Dùng giọng điệu kiểu có thể dễ dàng bóp chết Miêu trường sinh, đứng ở nơi cao ở phía xa nói:

    - Không cần vùng vẫy, ngươi có giãy dụa như nào cũng chỉ có một chữ chết, chính là con sâu cái kiến.

    Miêu trường sinh nói;

    - Đây là ngươi bức ta.

    Miêu trường sinh không chịu được nhất cái giọng điệu kiểu này của Lục Nguyên.

    Ông ta sống khá lâu rồi, nhưng lại luôn không tấn công lên văn minh cảnh.

    Có những hậu bối của ông ta ngược lại tấn công được văn minh cảnh.

    Ông ta chỉ cho rằng, đây là nỗi nhục cả đời mình, ánh mắt của Lục Nguyên lúc này đang tấn công ông ta.

    - Thần bí chi nhãn.

    Xuất hiện đi.

    Miêu trường sinh quát một tiếng, trên đỉnh đầu gã lại xuất hiện một nhãn cầu thần bí vô cùng.

    Lúc nhãn cầu thần bí kia xuất hiện, tất cả mọi người ở đó trừ Lục Nguyên, đều có cảm giác bị gã xuyên thủng đến cùng.

    Còn Lục Nguyên cũng cảm nhận được rất nhiều sự tích của mình bị nhãn cầu này nhìn thấu cả.

    Đây là một cảm giác khá khó chịu.

    Đây rút cục là nhãn cầu gì?

    Lục Nguyên cảm giác có vài phần cổ quái.

    Miêu trường sinh cười quái dị từng hồi.

    Còn Vũ chi tử quát một tiếng:

    - Đó là thần bí chi nhãn của Nhãn chi văn minh, Miêu trường sinh thành công rồi.

    Nhãn chi văn minh?

    Đây là cái gì?

    Lục Nguyên không khỏi khẽ giật mình, bản thân chưa từng nghe nói có văn minh như vậy.

    Còn Vũ chi tử hét lên:

    - Nhãn chi văn minh, là một văn minh đặc thù của rất nhiều kỉ nguyên trước.

    Văn minh này khá cổ quái, hoàn toàn không giống các văn minh khác.

    Nhãn chi văn minh này dùng mắt để công kích.

    Có đủ loại thủ đoạn quỷ dị khó lường, có thể hình thành nhãn chi công kích.

    Nghe nói mấy trăm năm trước Miêu trường sinh đã có được di thể nhãn chi văn minh đã bị phá vỡ, không ngờ luyện thành thần bí chi nhãn.

    Thần bí chi nhãn này của gã chỉ e có lực công kích gần bằng nhất kỷ nguyên văn minh cảnh rồi.

    Hơn nữa do sự quỷ dị của thần bí chi nhãn, cho nên cũng không biết thủ đoạn công kích như nào.

    Vũ chi tử tìm hiểu khá rõ tài liệu về đối phương lớn Miêu trường sinh này.

    Lục Nguyên nghe xong mới hiểu đã có chuyện gì xảy ra.

    Còn Miêu trường sinh đang cười quái dị, thần bí chi nhãn kia đã bắt đầu chuyển động, vô số đạo hồng quang xuất hiện.

    Lập tức những người ở đó đều cảm thấy mắt mình khá đau nhức.

    Bất luận mở hay nhắm mắt đều vô dụng.

    Mắt căn bản không thể nhìn được, đồng thời xung quanh hết thảy đều hỗn loạn, thần niệm cũng không thể nhận thức được.

    Hơn nữa không chỉ như vậy, thậm chí hết thảy không gian xung quanh đều ngưng đọng lại.

    Thần bí chi nhãn cấm pháp: thương nhãn, đoạn thần.

    Đây là một loại bí pháp có thể tránh cái chết nhưng cũng có thể giết người.

    Thần bí chi nhãn cấm pháp: không gian tĩnh mịch.

    Điều này không giống với việc không gian ngưng kết lại.

    Mà là một kiểu không gian tĩnh mịch, là cấm pháp đặc biệt của nhãn chi văn minh.

    Miêu trường sinh dùng thần bí chi nhãn này chỉ là để vây lấy Lục Nguyên.

    Còn gã dựa vào văn minh thiên quỹ tàn phá để tấn công văn minh thiên quỹ của Lục Nguyên.

    Sau khi văn minh thiên quỹ của Lục Nguyên bị va chạm, gã lập tức bắt đầu chạy trốn.

    Thần bí chi nhãn này gã bỏ ra bao nhiêu tâm sức mới luyện thành, đã từng tìm một văn minh phó chủ kỷ nguyên thử rồi.

    Qủa thật có thể vây hãm văn minh cảnh một khoảng thời gian khá dài.

    Miêu trường sinh cũng không thể không biết tự lượng sức mình mà đi đấu với Lục Nguyên.

    Văn minh cảnh đệ nhất thiên hạm chi thuyết dù sao cũng không phải nói suông, từ trước tới nay chưa từng có phi văn minh cảnh mà thắng được văn minh cảnh, từ trước tới nay chưa từng có.

    Tuy nhiên Miêu trường sinh cảm thấy mình lúc này đành phải chạy trốn thôi.

    Sau này tu thành văn minh cảnh rồi lại tìm Lục Nguyên báo thù.

    Dù sao có chút cơ duyên với nhãn chi văn minh, nên cũng có chút tin tưởng sẽ đánh bại Lục Nguyên.

    Ngay lúc Miêu trường sinh cho rằng mình lập tức phải tháo chạy, một cánh tay thò ra từ trên không.

    Đây là một đại chưởng như núi, đánh về phía Miêu trường sinh.

    Trong lòng Miêu trường sinh cực kỳ kinh hoàng.

    Gã thi triển thân pháp thần hình cửu biến, nhưng đại chưởng như núi kia biến thành to như trời.

    Dù thần hình cửu biến có nhanh thế nào, cũng không thoát khỏi bàn tay này.

    Miêu trường sinh lập tức thay đổi thân pháp khác.

    Đây là tâm pháp gọn nhẹ mà quỷ dị.

    Thân thể trên không tựa hồ biến ra vô số chữ ‘điền’.

    Tâm pháp này là một trong những bộ tâm pháp nổi tiếng nhất của Miêu chi văn minh.

    Nhưng bàn tay to như trời xanh kia vẫn đột nhiên bắt lấy.

    Cho dù Miêu trường sinh dùng bao nhiêu thủ đoạn, đổi bao nhiêu tâm pháp, căn bản trốn không thoát khỏi bàn tay đó.

    Đợi đến lúc thị giác của Vũ chi tử, Pháp chi tử hồi phục, chỉ thấy Lục Nguyên ngưng tụ thành một cánh tay lớn trên không.

    Mà bàn tay pháp lực này cầm lấy Miêu trường sinh như chó chết.

    Điều này vượt xa nhân vật Côn Bằng Vương.

    Bị Lục Nguyên nắm lấy như chó chết như vậy, Miêu trường sinh không ngớt kêu lên:

    - Không thể nào, không thể nào, thần bí chi nhãn của ta, sao có thể thoáng cái không vây nổi ngươi.

    Anh ta thật sự không thể tin sự thật này.

    Lục Nguyên cười nhạt:

    - Ngươi nói không thể thì không thể sao?

    Thần bí chi nhãn của ngươi, sớm đã vào tay ta rồi.

    Lục Nguyên khẽ lật tay, đánh ra quả nhiên là thần bí chi nhãn.

    Miêu trường sinh nhìn thấy pháp bảo thần bí chi nhãn mình tu luyện không biết bao nhiêu lâu, uy lực vô cùng đã bị Lục Nguyên đoạt được, sắp tức đến hộc máu.

    Kỳ thật ngay từ đầu, thần bí chi nhãn kia thật sự có tác dụng khá lớn.

    Lúc vừa bắt đầu, Lục Nguyên đúng là bị tam đại cấm pháp: thương nhãn, đoạn thần, và không gian tử tịch của thần bí chi nhãn gây thương tích, bao vây lấy.

    Tuy chỉ là vết thương nhẹ, nhưng trong lúc nhất thời cũng bị Miêu trừng sinh vây hãm, để cho gã thong dong bỏ trốn, nếu phát triển bình thường thì chắc chắn sẽ là như vậy.

    Nhưng, lúc thần bí chi nhãn bao vây, văn tự trong tân kiếm thế giới của Lục Nguyên, văn tự viên tự sơ thủy kia đột nhiên phát uy.

    Thần bí chi nhãn, ngươi có thần bí đến đâu, cũng chỉ là con mắt.

    Mà con mắt thì hình tròn.

    Con mắt đã là hình tròn, thì sẽ có liên hệ tương đối với viên tự.

    Bởi vì Miêu trường sinh là thế giới cảnh, Lục Nguyên là văn minh cảnh, đây là sự khác nhau một trời một vực.

    Sơ thủy văn tự viên tự vốn có địa vị cao.

    Thêm vào địa vị của người sử dụng hoàn toàn không giống, cho nên viên tự vừa rồi có thể khiến thần bí chi nhãn xuất hiện một sơ hở.

    Còn Lục Nguyên thì lập tức nắm lấy sơ hở này, dùng pháp lực vô hạn cứ thế giam giữ thần bí chi nhãn, ném vào trong tân kiếm thế giới của mình, Lục Nguyên trong lúc nắm lấy thần bí chi nhãn này, phát hiện thần bí chi nhãn, thực sự có khá nhiều huyền cơ.

    Nếu có cơ hội muốn đích thân nghiên cứu kĩ một chút, nhãn chi văn minh, một thần bí văn minh.

    Lục Nguyên nhìn về phía Miêu trường sinh:

    - Ngươi có thể đi chết rồi.

    Tay ấn một cái, đánh chết thực lực của Miêu trường sinh vẫn còn trên Côn Bằng Vương.

    Từ đó về sau, Miêu trường sinh chính thức biến mất.

    Lục Nguyên thật giỏi.

    Nhân vật như Miêu trường sinh, thiên bảng đệ nhị mấy trăm năm trước, sau đó lại có được di thể đã thất lạc cả triệu năm của nhãn chi văn minh, vừa mới xuất núi đã dễ dàng tấn công Vũ chi tử, thể hiện thực lực đáng sợ vô cùng vượt xa so với Côn Bằng Vương.

    Kết quả nhân vật như vậy, sau khi dùng chiêu thần bí chi nhãn, lại bị hai chiêu của Lục Nguyên đánh bại, hai chiêu giết chết.

    Lục Nguyên thật mạnh.

    Văn minh cảnh quả nhiên thật mạnh.

    Mạnh đến nỗi khác thường, mạnh đến nỗi quá sức thể hiện.

    Quả nhiên một đạo đã xuất, mạnh tới văn minh thiên hạm vô địch.

    Lục Nguyên nhìn về phía Miêu nữ Thanh liên:

    - Lúc đầu nàng nói ta vô dụng, bây giờ ta hữu dụng hay vô dụng?

    Lục Nguyên nhìn về phía Miêu nữ Thanh Liên thản nhiên nói.

    Lúc nói tuy ngữ khí khá nhạt, nhưng lại bao phủ toàn thân hMiêu nữ Thanh Liên một cách đáng sợ.

    Miêu nữ Thanh Liên lúc đầu căn bản xem thường Lục Nguyên.

    Tuyệt đối không ngờ Lục Nguyên lại đạt tới văn minh cảnh.

    Dưới khí thế cực kỳ cường đại của Lục Nguyên, nàng cơ hồ không thể thở được.

    Kỳ thật nếu Lục Nguyên muốn dùng khí thế sát hại nàng, thật sự sẽ làm được.

    Đây là uy lực của khí thế văn minh cảnh, có thể sát hại những thế giới cảnh khá yếu đuối

    Dưới uy thế của Lục Nguyên, Miêu nữ Thanh Liên cơ hồ toàn thân đều mềm nhũn.

    Lục Nguyên cười một hồi, không dự định giết Miêu nữ Thanh Liên.

    Dù sao Miêu nữ Thanh Liên là một trong hai người được chọn làm Thanh nữ của Phượng cổ văn minh.

    Giống như trước đây Miêu chi văn minh có bắt ép Việt nữ Tiểu Thanh như nào, cũng tuyệt đối không dám giết Việt nữ tiểu Thanh.

    Lục Nguyên cũng vậy, đương nhiên không thể giết Miêu nữ Thanh Liên, cái này là quy tắc.

    Thứ hai?

    Hiện nay mình có muốn giết cũng khó.

    Ngay cạnh mình có một khí tức ẩn nhược vân vụ.

    Đây chắc chắn là văn minh cấp.

    Lục Nguyên nhìn về góc đông nam, cô gái như vân như sương như vũ ở góc đông nam đang nở một nụ cười như sương.

    Một đạo thần niệm truyền tới, từ đạo thần niệm này, Lục Nguyên biết được thân phân của cô gái như sương này.

    Vân vụ chi chủ, một trong những thất nữ, chủ chưởng thủy.

    Lục Nguyên không nhịn được, cười phá lên.

    Vũ chi tử lại thở dài một hơi.

    Miêu trường sinh rút cục chết rồi.

    Tuy không phải mình giết, nhưng cũng có thể báo cáo với tổ tiên khi cúng ở nhà.

    Pháp chi tử cũng chấn động vô cùng.

    Sau khi anh ta nhìn thấy Lục Nguyên đạt tới văn minh cảnh, hai chiêu đánh chết Miêu trường sinh.

    Động lực muốn đạt tới văn minh cảnh của Pháp chi tử ngày càng lớn.

    Lục Nguyên có thể trở thành văn minh cảnh, mình nhất định cũng có thể.

    Lục Nguyên cầm chén rượu lên.

    Lúc Lục Nguyên cầm chén rượu, Miêu nữ Thanh Liên phát hiện sau lưng mình đổ mồ hôi.

    Nàng thở phào nhẹ nhõm, thực sự nàng sợ Lục Nguyên sẽ giở trò giết nàng thật, tuy biết rõ khả năng này rất thấp.

    Còn Lục Nguyên uống rượu, tuy nhiên Lục Nguyên lập tức phát hiện hoàn toàn không tìm thấy cảm giác khi uống rượu.

    Không phải rượu có vấn đề gì, cũng không phải người uống rượu có vấn đề, uống rượu cùng Vũ chi tử dĩ nhiên rất vui.

    Nhưng, những người bên cạnh vây xem quá nhiều, quá nhiều.

    Tất cả đều ngạc nhiên nhìn mình.

    Thật ra người xem có thể không nhiều sao?

    Lục Nguyên vốn luôn là nhân vật nổi tiếng như cồn, một khi xuất hiện, sẽ thu hút ánh mắt của nhiều người.

    Hiện tại còn đạt tới văn minh cảnh rồi, trở thành văn minh phó chủ, đương nhiên là càng có nhiều người tới xem.

    Xem ra tạm thời không uống trôi rượu ở đây rồi, Lục Nguyên u buồn thở dài một hơi:

    - Xem ra không uống rượu được.

    - Lúc này đúng là không uống nổi rượu.

    Vũ chi tử nói:

    - Đệ muốn viết thư về cho Thiết tự thế gia, bẩm báo lại chuyện Miêu trường sinh chết dưới tay Lục huynh cho Thiết tự thế gia.

    Sau này nếu Lục huynh có gì sai bảo, nếu là việc đệ có thể làm, chắc chắn sẽ toàn lực tương trợ.

    Đệ cũng muốn uống một bữa với huynh.

    Vũ chi tử muốn uống rượu đại cừu đắc báo, chỉ thích hợp cho anh ta uống một mình.

    Lục Nguyên gật đầu.

    Pháp chi tử nói:

    - Trong trận chiến của Lục huynh và Miêu trường sinh, đệ cũng ngộ ra vài điều, bây giờ sẽ bế quan.

    Pháp chi tử vốn luôn là thiên tài trong số những thiên tài.

    Từ trận chiến của Lục Nguyên và Miêu trường sinh, anh ta có thể ngộ ra điều gì đó là chuyện rất bình thường.

    Chương 1351-1352: Cổ thuật

    Pháp chi tử và Vũ chi tử vừa đi, Lục Nguyên nhún vai, nói với Việt nữ tiểu Thanh:

    - Xem ra ta phải đi dạo thăm nơi nàng hiện nay đang ở một chút.

    Tiểu Thanh gật đầu.

    Tiểu Thanh đi trước, Lục Nguyên đi sau, hai người đều mặc một thân thanh y.

    Tiểu Thanh thanh lệ thoát tục, Lục Nguyên siêu trần như tiên, hai người trước sau cùng bước, khiến người ta có cảm giác thần tiên quyến chúc.

    Hai người đi tới giữa vân khí của Phượng cổ văn minh, Lục Nguyên cũng đang quan sát Phượng cổ văn minh.

    Khung cảnh của phượng cổ văn minh từng được nhắc đến trước kia, phía dưới là một khối Phượng chi đại lục, tiếp đến có hàng ngàn Tinh thần như những bậc cầu thang đi lên.

    Trên cùng có một khối Phượng thủ lục đại lục.

    Chỉ là Phượng thủ đại lục kia là nơi Phượng cổ văn minh chi chủ và thất nữ ở.

    Tiểu Thanh hiện tại còn chưa xác định có phải là một trong thất nữ hay không, cho nên vẫn chưa thể được ở tại Phượng thủ đại lục, chỉ là ở trên một khối tinh cầu gần Phượng thủ đại lục.

    Lúc Lục Nguyên đang bay cũng quan sát, Phượng chi đại lục rộng lớn vô biên, phía trên có rất nhiều quốc gia thanh trì.

    Lục Nguyên quan sát, phát hiện ở giữa những quốc gia thanh trì này ít có đàn ông, căn bản lần lượt là từng nữ tử chi quốc, tiểu Thanh nói:

    - Trên Phượng chi đại lục căn bản đều là nữ nhi quốc, Phượng cổ văn minh, dùng âm thắng dương, dùng nhu khắc cương, nữ tử cầm đầu.

    Còn lúc Lục Nguyên đang bay, phát hiện bốn phía có rát nhiều thụy thú, với ba loại Phượng Hoàng, loan điểu, Thanh điểu là chủ yếu.

    Ba loại chim này là những loài khá xinh đẹp.

    Màu lông của Phượng hoàng tươi đẹp, đứng đầu trăm loài chim.

    Hai cánh vừa mở ra uy thế vô cùng, như mẫu nghi thiên hạ.

    Thanh điểu toàn thân toát lên một sắc xanh nhạt khá dễ chịu, có cảm giác siêu thoát phàm tục.

    Loan điểu lại là một loài chim rất xinh đẹp, đẹp hơn cả Phượng hoàng.

    Loan điểu khá tươi, màu lông có năm màu, lần lượt là xanh, vàng, đỏ, đen, trắng.

    Năm màu này ẩn ẩn lưu chuyển, hóa thành một loại cảm giác rất kinh diễm.

    Còn phía trên Phượng hoàng, thanh điểu, loan điểu này, có đủ các loại thiếu nữ mỹ mỹ phu, tiên tử khí độ ngồi.

    Lục Nguyên đứng chắp tay, lặng không hư độ, cảnh sắc ở đây, đúng là tươi đẹp chưa từng có.

    Cho dù là Pháp cổ văn minh, hay là Nho chi văn minh, đều không đẹp như vậy.

    - Tiểu Thanh, nàng có Phượng hoàng, Thanh điểu hay Loan điều không?

    Lục Nguyên hỏi.

    - Ta có một con.

    Việt nữ Tiểu Thanh giơ mọt ngón tay tìm kiếm trên không, một con Thanh điểu to đột nhiên xuất hiện.

    Con Thanh điểu này dài hai mươi trượng, hai cánh giương lên phải rộng tới ba mươi trượng.

    Tiểu Thanh nhảy lên Thanh điểu.

    Thanh điểu kia thân thiết dựa vào tiểu Thanh.

    Thanh điểu và Tiểu Thanh, một chim một người, đều là sắc xanh, ở cạnh nhau, khiến người ta có cảm giác bầu trời xanh mượt, cảnh sắc xanh mượt, xuất trần thoát tục cực độ.

    Lục Nguyên cũng cảm thấy thú vị, đứng phía trên Thanh điểu.

    Những Thanh điểu này rất phản cảm với những người có sát khí nặng.

    Nếu là Miêu trường trách, Vũ chi tử, Pháp chi tử, Hoang chi tử, Kiếm chi tử đứng trên nó, nó sẽ chán ghét một cách rất bản năng.

    Còn khí tức trên người Lục Nguyên thì khiến Thanh điểu thấy rất thoải mái.

    Lục Nguyên và Tiểu Thanh đứng trên Thanh điểu.

    Thanh điểu bay thẳng lên trời, gió thổi thanh y của Lục Nguyên bay phất phới, cũng thổi bay những lọn tóc xanh của Tiểu Thanh.

    Tiểu Thanh phát hiện trái tim của minh đập nhanh hơn bình thường, mặt hơi ửng hồng.

    Lục Nguyên tiện hỏi:

    - Cuộc thi chọn Thanh nữ, rút cục như nào, dùng nghi thức gì để cử hành?

    Câu này đã hỏi vào mấu chốt vấn đề.

    Nghe thấy Lục Nguyên hỏi điểm quan trọng nhất, Tiểu Thanh cũng nghiêm túc trả lời:

    - Ba tháng sau, thiếp và Miêu nữ Thanh Liên tranh tài công bằng trên Phượng thủ đại lục.

    Một trận chiến định thắng bại, còn trước đó phải ở lại Phượng cổ văn minh, thế lực khác không thể trợ giúp.

    Miêu chi văn minh mà Miêu nữ Thanh Liên xuất thân có thể giúp Miêu nữ Thanh Liên, còn ngoại vực mà thiếp xuất thân có thể giúp thiếp, chính là như vậy.

    - Thì ra là thế.

    Lục Nguyên liếc nhìn tu vi hiện nay của Tiểu Thanh từ nãy.

    Tiểu Thanh hiện nay cũng chỉ là thế giới cảnh nhất trọng thiên mà thôi.

    Cơ bản đạt thiên tôn cấp.

    Tu thốt pháp bình thường, ba tháng sau nhất định Miêu nữ Thanh Liên sẽ thắng, càng không cần nói phía sau Miêu nữ Thanh Liên còn có Miêu chi văn minh tương trợ.

    Xem ra mình muốn huấn luyện Việt nữ Tiểu Thanh cũng không dễ.

    Tuy nhiên, mình vẫn có niềm tin tương đối.

    Lúc này, thật đúng là mình không ra tay thì không xong.

    Dù sao, lúc này không chỉ là chuyện cá nhân, mà còn liên quan đến vấn đề chỗ đứng về sau của cả Phượng cổ văn minh.

    Cục diện hiện nay của trung ương thiên triều càng ngày càng khẩn trương.

    Lục Nguyên cũng có thể cảm thấy được thứ cảm giác mưa gió bão bùng này.

    Để phía mình chiến thắng trong cuộc đại quyết chiến sau này của trung ương thiên triều, mình sẽ phải huấn luyện Việt nữ Tiểu Thanh thật tốt, khiến nàng chiến thắng ngay lần đầu.

    Lục Nguyên quyết định, cũng không nghĩ ngợi nhiều nữa.

    Nhìn cảnh sắc hai bên, cảnh trí của Phượng cổ văn minh được xưng là đệ nhất trong trung ương thiên triều.

    Đương nhiên, như Hoa chi văn minh, cảnh sắc mỹ miều đẹp lung linh.

    Nhưng lại chỉ có hoa là chủ yếu, có chút đơn điệu.

    Trung ương thiên triều, năm cổ văn minh, và ba mươi văn minh thường, chỗ nào cũng có nét đặc sắc riêng.

    Chỉ nói riêng về phương diện phái nữ, ví như phái nữ của Hồ chi văn minh xinh đẹp nhất, phái nữ của Thiên Mẫu văn minh ôn nhu nhất, phái nữ của Phượng cổ văn minh cao không thể với tới, phái nữ của Độc chi văn minh không thể có được, phái nữ của Miêu chi văn minh cực kỳ phong tình, phái nữ của Băng chi văn minh rất lạnh lùng, phái nữ của Hỏa chi văn minh nóng bỏng như lửa, mặc cũng thiếu vải nhất, thường xuyên mặc quần áo lộ chân lộ eo, thật sự phong tình.

    Phái nữ của Phủ chi văn minh và Lực chi văn minh ít nhất, cũng đáng sợ nhất.

    Phái nữ của Tiên cổ văn minh trang khang nhất, phái nữ của Hoang cổ văn minh cuồng dã nhất, phái nữ của Vũ cổ văn minh có tính nghiên cứu nhất, phái nữ của Phật chi văn minh…Phật chi văn minh có con gái sao?

    Nếu có cảm hứng với ni cô thực sự có thể nghiên cứu xem sao, nhưng cũng không nhiều người trong trung ương thiên triều có hứng thú với ni cô.

    Phái nữ của Thiên lý văn minh và Nho chi văn minh là phiền toái nhất.

    Thường xuyên giảng đạo lý với người khác.

    Phái nữ của Dạ chi văn minh thu hút người khác vào buổi tối nhất.

    Phái nữ của Thánh quang văn minh thánh thần nhất, phái nữ của Tán chi văn minh thích hợp để ngắm trong trời mưa.

    Phái nữ của Cầm chi văn minh rất dễ nghe, không có việc gì thường đánh đàn cho người ta nghe.

    Nói đến điều này, trung ương thiên triều có những người đàn ông nhàn hạ đều thấy đáng tiếc, có Cầm chi văn minh sao lại không có Tiêu chi văn minh, nếu có Tiêu chi văn minh thì tốt biết bao.

    Phái nữ của Trận chi văn minh thì phải cẩn thận, rất dễ bị những người phụ nữ này lừa giam vào trận.

    Phái nữ của Thâu chi văn minh khó lừa nhất, thường lừa gạt đàn ông.

    Y phục của phái nữ của Phù chú văn minh khó cởi nhất.

    Như vậy bởi vì Phù chú văn minh thường xuyên làm đủ loại phù chú trên quần áo, vừa cởi quần áo ra đã phát hiện toàn thân người phụ nữ đều là phù chú sát nhân, mất đi vài phần dục tính.

    Đương nhiên phải cẩn thận nhất vẫn là phái nữ của Dược chi văn minh, Độc chi văn minh là minh độc, hễ đắc tội với phái nữ của Dược chi văn minh, họ dùng chút thủ đoạn, liền có thể khiến người khác đau đớn khôn tưởng.

    Đây chính là muội tử bảng của năm đại cổ văn minh, ba mươi văn minh thường

    Cho nên nói, nhân sĩ buồn chán của trung ương thiên triều kỳ thật rất nhiều.

    Tuy nhiên, trong cuộc sống nếu như tất cả ai cũng chém chém giết giết, chẳng phải là rất nhàm chán sao.

    Lục Nguyên và Tiểu Thanh cuối cùng cũng đến nơi, cũng chính là thanh sắc chiếu văn cung mà Tiểu Thanh ở hiện nay.

    Mà lúc này, ở trung ương thiên triều, cũng thông báo, lúc này, tin Lục Nguyên trở thành văn minh cảnh hoàn toàn được truyền ra.

    Sự ra đời của một văn minh cảnh, bất luận ở đâu đều sẽ được thông báo.

    Trong Phượng cổ văn minh chính vì muốn tranh giành vị trí Thanh Nữ, năm đại cổ văn minh, và ba mươi văn mình thường cơ bản đều đến.

    Ví như Pháp cổ văn minh, lần này đại diện Pháp cổ văn minh tới trước vẫn là Pháp không văn minh phó chủ.

    Pháp không văn minh phó chủ là một tăng nhân, cách ăn mặc có cảm giác đại không đại hư.

    Lúc Lục Nguyên luyện bách bại chân kinh, Pháp cổ văn minh phó chủ từng giao đấu với Lục Nguyên.

    Đánh bại Lục Nguyên một lần, nghe thấy tin Lục Nguyên trở thành văn cảnh, không khỏi mỉm cười:

    - Đại thiện, đại thiện.

    - Cũng không biết Lục Nguyên thành văn văn minh phó chủ, danh xưng là gì?

    Pháp không văn minh phó chủ nói.

    Mỗi văn minh phó chủ đều có danh xưng của mình.

    Mỗi danh xưng khác nhau, có ý nghĩa khác nhau.

    Danh xưng nay cũng không thể lấy lung tung.

    Pháp không văn minh phó chủ lúc này tò mò danh xưng văn minh phó chủ của Lục Nguyên là gì.

    Không thể là Kiếm túy văn minh phó chủ đấy chứ.

    Còn trong số người của Hoang cổ văn minh đến lần này, có một Hoang ôn văn minh phó chủ.

    Biểu hiện của Hoang ôn văn minh phó chủ này tao nhã, chính là một thư sinh cực kỳ ôn hòa.

    Người trông cũng khá nhã nhặn.

    Điểm đặc biệt duy nhất của người này là chiếc nhẫn bảo thạch rất lớn trên ngón tay giữa.

    Hoang ôn văn minh phó chủ sờ sờ chiếc nhân trên tay.

    Lúc anh ta sờ chiếc nhẫn, lẩm bẩm nói:

    - Lục Nguyên này, đã thành văn minh cảnh rồi cơ, thật đúng là một tai họa.

    Cũng may thực lực của Hoang chi tử hiện nay mạnh hơn, đã là tam kỷ nguyên rồi, muốn khắc chế Lục Nguyên cũng không khó khăn lắm.

    Về cơ bản, Hoang cổ văn minh hiện nay dựa vào Hoang chi tử để chấn áp sự tồn tại của Lục Nguyên.

    Đúng vậy, lần trước Hoang chi tử bại trong tay Lục Nguyên, nhưng đó là vì Hoang chi tử bị thương trước, lại bị Lục Nguyên đánh lén.

    Trận chiến đó không công bằng.

    Huống chi về sau Hoang chi tử giết Kiếm chi tử và Ma chỉ tử, hấp thụ khí vận của hai người họ, đương nhiên càng vô địch

    Hoang ôn văn minh phó chủ mài lên chiếc nhẫn:

    - Hoang ưng văn minh phó chủ lại để Lục Nguyên chạy thoát rồi, còn để Lục Nguyên lên tới văn minh cảnh.

    Lục Nguyên đã đạt tới văn minh cảnh, vậy Hoang ưng chắc là vẫn lạc, nghe nói lâu lắm rồi không có tin tức gì.

    Hoang ôn văn minh phó chủ cũng không phải quan tâm gì tới Hoang ưng văn minh phó chủ.

    Trong tên của anh ta có một chữ ‘ôn’, nhưng thực ra là một nhân vật máu lạnh vô tình.

    Thích nhất là giết người lúc đang cười.

    Một kẻ mạnh cùng thực lực với mình chết thì liên qua gì tới anh ta.

    Chỉ là chuyện này cần phải báo cáo với Hoang cổ văn minh.

    Để Hoang cổ văn minh xác định lại.

    Hoang ôn văn minh là một trong những cấp cao của Hoang cổ văn minh, đương nhiên biết Hoang cổ văn minh đã bắt đầu hoạch định một kế hoạch lớn.

    Mà hoạch định kế hoạch lớn này, một khi thành công, Hoang cổ văn minh se chư thiên văn minh chi thủ.

    Đồng thời hai cổ văn minh Pháp cổ và Vũ cổ sẽ biến mất.

    Đây là một cục điện động trời.

    Hoang ôn phó chủ không hy vọng bất cứ điều gì ảnh hưởng đến đạ cục này.

    Người dám làm ảnh hưởng đến đại cục, toàn bộ sẽ bị trấn áp, Lục Nguyên cũng vậy.

    Đại biểu của Phong chi văn minh lần này, là Phong thương văn minh phó chủ, anh ta đứng chắp tay:

    - Giỏi, Lục Nguyên giỏi.

    Phong chi văn minh xem như một trong những văn minh kết giao sớm nhất với Lục Nguyên.

    Cởn bên cạnh Phong thương văn minh phó chủ, có một người mặt như búp bê chính là Phong tinh tinh.

    Quan hệ giữa Phong tinh tinh và Lục Nguyên cũng khá tốt.

    Sau khi Phong tinh tinh nghe tin Lục Nguyên thành văn minh cảnh, không kìm được líu lưỡi:

    - Cái này không thể so sánh với nhau được.

    Phong thương văn minh phó chủ không nhịn được cười:

    - Con xưa nay không cố gắng, hiện tại bị kích thích rồi cũng phải cố gắng hơn đi.

    Thực ra Phong tinh tinh vẫn là thiên tài hiếm gặp của Phong chi văn minh.

    Nhưng, không chịu cố gắng lắm, xem chừng lần này bị tin tức Lục Nguyên đạt tới văn minh cảnh đâm một nhát, chắc hẳn sẽ bắt đầu cố gắng.

    Đại biểu lần này của Giản chi văn minh, vẫn là nhân vật thứ hai của Giản chi văn minh, Đoạn thần văn minh phó chủ.

    Lông mày của Đoạn chi văn minh phó chủ có vết cắt, mũi có vết cắt, tai có vết cắt, miệng có vết cắt, cổ cổ quái quái, thật sự vừa nhìn đã khiến người ta có cảm giác không thoải mái.

    Vị văn minh phó chủ này trầm ngâm:

    - Lục Nguyên đạt tới văn minh cảnh, còn Bát lăng văn minh phó chủ đi lâu như vậy cũng chưa thấy quay về, chắc đã bị diệt trong tay Lục Nguyên.

    Thật sự là một chiêu sai lầm, lúc đó ta nên đuổi theo giết Lục Nguyên.

    Đáng tiếc khi đó cơ thể ta có vấn đề nghiêm trọng, lại không ra được, Lục Nguyên càng ngày càng mạnh, không dễ xử lý.

    Đoạn thần văn minh phó chủ lông mày nhíu lại.

    Lúc này, bên Miêu chi văn minh.

    Miêu nữ Thanh Liên cơ hồ đông cứng với nỗi sợ hãi.

    Vốn nàng không đụng phải Lục Nguyên, chỉ là nghe qua thanh danh.

    Cho rằng Lục Nguyên chẳng ra sao, kết quả hiện nay vừa nhìn, mới phát hiện Lục Nguyên lợi hại như vậy.

    Văn minh cảnh cường giả, đó là cường giả tận cao trên trời, hơn nữa chỉ hai chiêu đã đánh chết người hỗ trợ giỏi giang Miêu trường sinh của mình.

    Miêu nữ Thanh Liên chỉ cảm thấy một trận khủng bố.

    Lúc Miêu nữ Thanh Liên đang cảm thấy khủng bố, chỉ thấy trên không truyền đến hai cỗ khí thế cực kỳ cường đại, một cỗ khí thế trong đó vô cùng cổ quái.

    Cỗ khí thế kia cường đại vô biên.

    Khí thế vô cùng cổ quái kia rơi xuống trước, đây là một ông lão lưng còng, mặt đầy nếp nhăn, sắc mặt như vỏ cây già.

    Đôi mắt của ông ta vừa nhìn người khác, liền khiến người ta có cảm giác rất khủng bố.

    Toàn thân người này ăn mặc quần áo cổ quái.

    Trên trang phục cổ quái này có rất nhiều mô hình rất khó hình dung.

    Trên người ông ta tản ra một thứ thuật pháp cực kỳ tà ác.

    Đây cũng không phải Vu thuật, hơi giống với Âu dương đà khí chất trong Thiên bảng, nhưng lại hoàn toàn khác.

    Đây là cổ thuật.

    Miêu chi văn minh có tam tuyệt, Miêu nữ, Miêu đạo và Miêu cổ.

    Cổ thuật, đây là một thuật thần bí mà tà ác, không giống với Vu thuật, cũng chỉ Miêu chi văn minh mới có thuật này.

    Còn lão già này, chính là Miêu cổ văn minh phó chủ, nhân vật đứng đầu Miêu chi văn minh cổ thuật.

    Đây cũng là một đại nhân vật trong thiên địa, có pháp lực lớn hơn nhị kỉ nguyên.

    Pháp lực mênh mông của nhị kỷ nguyên, hơn nữa, chiến lực của Miêu cổ văn minh này không chỉ là nhị kỷ nguyên, có rất nhiều nhân vật tam kỷ nguyên đều bại trong tay ông ta.

    Miêu chi cổ thuật của ông ta, khá cường hãn quỷ dị.

    Pháp lực mạnh hơn nhưng vẫn bại trong tay lão, điều này cũng rất bình thường.

    Còn lão già kia, đầy mặt hồng quang, nộ phát sôi sục.

    Trên vai đặt một thanh Miêu đao cong cong, chuôi của Miêu đao có một đường cong thần kỳ, tựa hồ có thể xuyên thủng thiên cơ.

    Chuôi Miêu đao này cũng không có vỏ đao, có thể nhìn ra phía trên viết hai chữ ‘khúc u’, là Khúc u miêu đao.

    Khúc u miêu đao, đây là xứng đao của một nhân vật trong lịch sử.

    Miêu đao văn minh phó chủ, đây là nhân vật tam kỷ nguyên.

    Vị Miêu đao văn minh phó chủ này, trận nổi tiếng nhất là trận giao đấu với hai văn minh phó chủ nhị kỷ nguyên khác.

    Kết quả lấy một chọi hai mà thắng, giết chết hai văn minh phó chủ khác.

    Tuy nhiên chính ông ta cũng bị thương rất nặng, từ đó về sau, Miêu chi văn minh phó chủ, uy chấn chư thiên.

    Chương 1353-1354: Huấn luyện tiểu Thanh

    Miêu chi kỷ nguyên, tổng cộng có ba đại văn minh phó chủ.

    Thực lực của Miêu chi văn minh phó chủ đứng đầu cao thâm khó dò.

    Theo sau là Miêu đao văn minh phó chủ và Miêu cổ văn minh phó chủ.

    Miêu đao văn minh phó chủ, Miêu cổ văn minh phó chủ, đều là văn minh phó chủ từng lập nên vô vàn uy danh, có thanh danh rất lớn trong chư thiên vạn giới.

    Mà lúc này hai văn minh phó chủ hạ lạc, Miêu cổ văn minh phó chủ cười quái dị:

    - Thanh Liên, không cần nhiều lời, chúng ta đã biết sự việc Lục Nguyên đạt tới văn minh cảnh.

    Lục Nguyên này, quả nhiên không đơn giản.

    - Nhưng, hắn có cường thịnh tới đâu, cũng không qua được Miêu chi văn minh.

    Dưới tay của ta, Lục Nguyên không giở trò gì được đâu.

    Chỉ là một văn minh phó chủ nhất kỷ nguyên mà thôi.

    Miêu cổ văn minh phó chủ quả thật có tư cách để coi thường Lục Nguyên.

    Đến tam kỷ nguyên ông ta cũng đã từng giết, một người mới vừa vào văn minh cảnh, cũng dám sĩ diện trước mặt ông ta, quả nhiên rất buồn cười.

    - Hơn nữa, lần này chúng ta cũng mang đến vài thứ đồ tốt.

    Tay Miêu cổ văn minh phó chủ trên không khẽ động, lấy ra một cánh tay và một cái chân lớn, phía trên cánh tay và cái chân lớn này đều có văn minh khí tức.

    Pháp lực hùng hồn không ngừng phóng ra, Miêu cổ văn minh phó chủ nói:

    - Chúng ta sẽ làm tăng thực lực của con tới bán bộ văn minh cảnh, rồi cánh tay và cái chân văn minh cảnh dung hợp với con.

    Đến lúc đó con sẽ có thực lực thiên bảng cấp.

    Đến lúc đó con muốn thắng Việt nữ tiểu Thanh, quá đơn giản.

    Chỉ là một Lục Nguyên, lẽ nào lại có thể so sánh với đế vận thâm hậu của Miêu chi văn minh sao.

    Cả cánh tay và chân văn minh cảnh chúng ta cũng tìm được, còn cả Thiên dung chi châu.

    Miêu nữ Thanh Liên lập tức vô cùng vui mừng.

    Nàng đã có thực lực như vậy, sao còn phải đắn đo về Việt nữ Tiểu Thanh, cũng không phải đắn đo gì, cuộc tranh Thanh Nữ lần này mình chắc thắng rồi.

    Lục Nguyên và Việt nữ Tiểu Thanh dừng chân ở trong Thanh sắc chiếu văn cung, nơi ở hiện nay của Tiểu Thanh.

    Lục Nguyên nói:

    - Ba tháng tiếp theo, ta phải huấn luyện cho nàng, bây giờ bắt đầu huấn luyện.

    Không có nhiều thời gian, cho nên Lục Nguyên dứt khoát bắt đầu trực tiếp huấn luyện.

    Nhất định phải khiến Tiểu Thanh nâng cao thực lực trong thời gian ngắn nhất.

    Tuy Lục Nguyên vốn từng được Yến Thương Thiên và Chu Thanh Huyền huấn luyện đặc biệt, nhưng từ trước tới nay chưa từng huấn luyện đặc biệt cho người khác, đúng là lần đầu tiên trong đời chơi trò như vậy.

    Nhất thời còn chưa biết huấn luyện đặc biệt như nào, nhưng trong lòng có chút trầm ngâm, trong đầu linh quang vừa vọt sáng nghĩ tới thứ đồ bản thân vẫn luôn không phát hiện tác dụng.

    Trong lòng không khỏi thầm nghĩ, đồ vật như vậy xem ra có thể sử dụng.

    - Bây giờ, nàng theo ta đi luyện kiếm

    Lục Nguyên nói.

    Việt nữ Tiểu Thanh vừa nghe đi theo Lục Nguyên luyện kiếm, liền mất hồn.

    Kiếm thuật của nàng kỳ thật cũng không tệ lắm.

    Dù sao kiếp trước nàng cũng là Việt nữ A Thanh vô địch thủ khắp nam cảnh.

    Còn kiếp này cũng khôi phục trí nhớ.

    Hiện tại nàng là Kiếm thánh cấp, Lục Nguyên muốn dạy Việt nữ Tiểu Thanh luyện kiếm, cũng vì huấn luyện đặc biệt như vậy có thể hợp phách với phía sau, cho nên mới như vậy.

    Lục Nguyên nghĩ tới điểm này, Việt nữ Tiểu Thanh nâng cao thực lực, lúc ở thế giới cảnh nhị trọng có thể sẽ gặp Kiếm chi thiên kiếp.

    Kiếp này không làm sao đánh tan, chỉ có đạt được Hoang chi ấn tích, thì mới có thể chặn được bản thân.

    Mình năm đó quá kiếm vong bi, Tiểu Thanh không thể quá coi trọng kiếm mà quên bia, kiếm vong bi là thập tử vô sinh, đúng rồi, có thể tìm Phượng cổ văn minh.

    Đúng vậy, Phượng cổ văn minh hiện nay không giúp ai trong trận tranh Thanh Nữ này.

    Nhưng Phượng cổ văn minh vốn có tiền lệ, hai người chờ chọn Thanh Nữ đều phải sống.

    Mà Tiểu Thanh một khi nghênh đón thiên kiếp, nếu không có Hoang chi thiên ấn, sẽ bị chết trong tay Thiên kiếp.

    Còn Phượng cổ văn minh chỉ cần ra tay giúp một kiếp một đường, nói cách khác, người chờ chọn Thanh Nữ đã chết thì cũng không cần phải tranh nữa.

    Còn Phượng cổ văn minh hễ ra tay, Hoang cổ văn minh vì tranh giành vị trí sau này của Phượng cổ văn minh, đành phải đưa ra Hoang chi đại ấn.

    Hoang ôn văn minh phó chủ gần đây buồn bực.

    Hoang ôn văn minh phó chủ, vốn không phải văn minh phó chủ bình thường.

    Anh ta là văn minh phó chủ pháp lực lục kỷ nguyên.

    Pháp lực hùng hồn như vậy, thật tình không phải chuyện đùa.

    Mà theo quy định của Hoang cổ văn minh, một khi đạt tới pháp lực lục kỷ nguyên, là có thể nắm giữ Hoang chi đại ấn.

    Điều này chẳng có gì.

    Gần đây Dao cơ thánh mẫu, một trong thất nữ thủ hạ của Phượng cổ văn minh chi chủ, nắm giữ Dương hòa hỏa chi khí, tới tìm nàng.

    Dao cơ thánh mẫu là nhân vật xếp thứ hai trong thất nữ, chỉ xếp dưới Tây vương mẫu nắm giữ Thiên địa kim khí.

    Ngang hàng với Cửu thiên huyền nữ của Phong trung chi diệu.

    Nhân vật lớn như Dao cơ thánh mẫu tới tìm, Hoang ôn văn minh phó chủ cũng phải nể mặt chút.

    Dao cơ thánh mẫu đến chỉ với một mục đích, đòi Hoang chi ấn ký.

    Hoang chi ấn ký, đương nhiên dùng để đối phó với Đạo nhân thiên kiếp.

    Hoang ôn văn minh đương nhiên không thể dễ dàng đưa cho.

    Kết quả Dao cơ thánh mẫu vừa nói là cấp cho Việt nữ Tiểu Thanh, lúc này Hoang ôn văn minh phó chủ không đưa cũng không được.

    Hoang ôn văn minh phó chủ đương nhiên cũng phải hỏi cho rõ, chẳng phải nói trước trận tranh Thanh Nữ sẽ không giúp các ứng viên bất cứ điều gì sao, chẳng phải là tuyệt đối trung lập à.

    Còn đối với những cái này, Dao cơ thánh mẫu cũng chỉ thể trả lời, không có cách nào.

    Nguyên tắc của Phượng cổ văn minh là không giúp, nhưng cũng không thể thấy Việt nữ Tiểu Thanh bị Thiên kiếp đánh chết.

    Không lấy Hoang chi ấn tích cũng không được.

    Dù sao nguyên tắc của Phượng cổ văn minh là hai ứng viên không thể chết.

    Cho nên, Hoang ôn văn minh phó chủ cũng đành buồn rầu thành thật giao Hoang chi ấn tích ra.

    Như vậy, Việt nữ Tiểu Thanh qua được Thiên Kiếp, đâu giống như Yến Thương Thiên, hiện nay vẫn chưa có được Hoang chi ấn tích.

    Còn Lục Nguyên thì dựa vào Kiếm vong bi thập tử vô sinh mới qua được thiên kiếp này.

    Còn Việt nữ Tiểu Thanh thì dễ dàng qua được Kiếm đạo thiên kiếp của Thế giới cảnh nhị trọng.

    Tuy nhiên như vậy, cũng bộc lộ thực lực của Tiểu Thanh qua một thời gian huấn luyện, thế giới cảnh nhị trọng thiên.

    Đồng thời, thực lực của Miêu nữ Thanh Liên, với sự trợ giúp toàn lực của Miêu chi văn minh, đã đạt tới thế giới cảnh bát trọng thiên.

    Hơn nửa tháng trước, thực lực của Việt nữ Tiểu Thanh là thế giới cảnh nhất trọng thiên, nửa tháng trước là thế giới cảnh nhị trọng thiên, tiến độ này rất nhanh, rất nhanh.

    Cũng hơn nửa tháng trước, thực lực của Miêu nữ Thanh Liên là thế giới cảnh thất trọng thiên, hiện nay là thế giới cảnh bát trọng thiên, tiến độ này cũng khá nhanh.

    Đều tăng lên nhất trọng thiên, nhưng rõ ràng là nếu tiến độ của Miêu nữ Thanh Liên cứ phát triển như vậy, Miêu nữ Thanh Liên rõ ràng có ưu thế chiến thắng hơn.

    Lục Nguyên tuy đã đạt tới văn minh cảnh, nhưng không thể so sánh với Miêu chi văn minh.

    Trong Thanh sắc chiếu văn cung,

    Lục Nguyên đứng chắp tay, còn Việt nữ Tiểu Thanh cũng đứng nghiêm phía sau.

    Tiểu Thanh hiện nay đã là thế giới cảnh nhị trọng thiên.

    Tu vi này nếu là kiếp trước thì đã đủ để toại nguyện rồi.

    Nhưng đây không phải kiếp trước, đối thủ Miêu nữ Thanh Liên lần này rõ ràng mạnh hơn rất nhiều.

    Tiểu Thanh cũng muốn trở nên mạnh hơn, nàng rất muốn có được danh hiệu Thanh Nữ.

    Bởi vì nàng hiểu, nếu nàng chỉ là một thiếu nữ ngoại vực bình thường, thì không thể giúp được Lục Nguyên, nàng muốn giúp Lục Nguyên.

    Vân tụ tuyết là tứ vị đế cơ của Pháp cổ văn minh, trời sinh cao quý.

    Chung Linh là thỏ ngọc của Hằng Nga, bản thân cũng là chuyển thế của cấp văn minh phó chủ.

    Sau này chắc chắn tu thành văn minh phó chủ, còn có chỗ dựa vững chắc trong tương lai là Hằng Nga.

    Cũng chỉ có nàng, chẳng có cái gì, cho nên muốn nắm chắc lấy vị trí Thanh Nữ, không muốn buông tay.

    Nhưng, với tốc độ như vậy, nàng chắc chắn sẽ đánh mất vị trí Thanh Nữ.

    Tiểu Thanh có chút trầm mặc, hào khí lạnh lùng.

    Đúng lúc này, một đạo bạch quang lướt thẳng vào.

    Tiểu Thanh còn chưa kịp phản ứng, đợi đến lúc đạo bạch quang đó dừng lại mới nhìn rõ là cái gì, đó là một con chim.

    Nói chính xác, đây là một con chim yến tinh xảo trắng như tuyết.

    Chim yến rất bình thường, nhưng chim yến trắng như tuyết thì lại hiếm thấy, hơn nữa tốc độ rất nhanh, như một luồng ánh sáng.

    Ô, chim yến này là của vị sư tỷ nào đây?

    Sao lại tới Thanh sắc chiếu văn cung của mình.

    Động vật ở Phượng cổ văn minh đều khá nhanh nhạy, không thể xảy ra việc chạy nhầm đến đâu đó.

    Con chim yến trắng như tuyết kia rơi xuống lòng bàn tay của Lục Nguyên, Lục Nguyên khẽ cười:

    - Rút cục đợi được rồi.

    Tiểu Thanh nghe thấy Lục Nguyên nói như vậy, không khỏi khẽ giật mình.

    Lục Nguyên đang đợi con chim yến trắng như tuyết này.

    Lục Nguyên vừa bắt vừa túm, cuối cùng lấy ra được một quyển sách, nói:

    - Cái này cho nàng luyện.

    Tiểu Thanh nhận lấy, chỉ thấy đây là một quyển sách trắng tinh, trên bìa vẽ một con chim yến trắng như tuyết, còn phía trên viết bằng một kiểu chữ thanh tú : ‘linh yến tâm kinh’.

    Tiểu Thanh không khỏi khẽ giật mình, Lục Nguyên nói:

    - Ta có chút giao tình với Vũ yến văn minh, đây là tâm pháp mà nàng ấy luyện thể.

    Kỳ thật tâm pháp luyện thể, Lục Nguyên cũng có mấy cuốn, ví như một cuốn Pháp chi văn minh tâm kinh ở chỗ Lực thánh văn minh phó chủ.

    Bộ tâm pháp này tuyệt đối cao cấp, nhưng vấn đề là, tâm pháp của Lực chi văn minh, căn bản không thích hợp cho phụ nữ luyện.

    Khiến Tiểu Thanh luyện thành cơ bắp như vậy thì thật buồn cười.

    Trong tay Lục Nguyên không có, tuy nhiên nghĩ ra Vũ yến văn minh phó chủ có.

    Nàng là người của Vũ cổ văn minh, mà Vũ cổ văn minh đứng đầu trung ương thiên triều về phương diện luyện thể.

    Vừa may Vũ yến văn minh để lại cho mình cách liên lạc, cho nên Lục Nguyên bèn đợi tâm pháp của Vũ yến văn minh phó chủ tới, vừa đợi đã đợi cả nửa tháng.

    Nửa tháng ở trung ương thiên triều qua thật nhanh, cũng may Vũ yến văn minh phó chủ bế quan ở nơi cách Phượng cổ văn minh không xa lắm.

    Vũ yến văn minh phó chủ phải tuân thủ môn quy của Vũ cổ văn minh, không thể đưa tuyệt học chân chính của Vũ cổ văn minh cho Lục Nguyên.

    Cho nên nàng tự sáng tạo ra luyện thể tâm pháp Linh yến tâm kinh.

    Bộ Linh yến tâm kinh này, cũng thực sự là một tâm pháp hay.

    Có thể hỗ trợ Tiểu Thanh luyện thể, giúp thân thể không dễ bị phá hư.

    Lục Nguyên lại nhìn về phía Tiểu Thanh:

    - Bây giờ bắt đầu, ta nói nghiêm túc, ta có cách giúp nàng tăng thực lực lên mức bán bộ văn minh cảnh trong vòng nửa tháng.

    Nhưng làm như vậy, căn cơ của nàng bất ổn.

    Có lẽ trong khoảng thời gian rất dài, rất dài, không cách gì đột phá lên văn minh cảnh, thậm chí có thể kỷ nguyên này kết thúc, cũng không có cách gì đột phá được văn minh cảnh.

    Bán bộ văn minh cảnh của nàng, yếu hơn so với tu vi luyện bằng con đường vững chắc.

    Đương nhiên Miêu nữ Thanh Liên cũng tăng sức mạnh nhanh chóng, cho nên căn cơ của nàng ấy cũng sẽ không ổn định, chiến lực cũng yếu hơn tu vì cùng bậc, nàng có chắc chắn chọn cách này không?

    Tiểu Thanh trầm tư, gật đầu:

    - Chắc.

    - Chắc chắn là được rồi, từ bây giờ, huấn luyện đặc biệt chính thức bắt đầu.

    - Việc huấn luyện đặc biệt của nàng tổng cộng phải làm hai việc.

    Thứ nhất, luyện Linh yến tâm kinh này, khiến thân thể của nàng cường đại hơn, không dễ bị phá hủy.

    Thứ hai, rảnh thì đấu kiếm với ta, nâng cao thực lực đấu kiếm của nàng.

    Lục Nguyên nói, trong trận đấu thực sự, đấu kiếm là khá quan trọng.

    Tiểu Thanh cũng không rõ lắm, nhưng hiện nay Lục Nguyên là văn minh cảnh duy nhất giúp nàng.

    Hơn nữa nàng vốn rất tin tưởng Lục Nguyên, huấn luyện đặc biệt cuối cùng bắt đầu.

    Mà lúc Tiểu Thanh bắt đầu việc huấn luyện đặc biệt, Lục Nguyên dở khóc dở cười.

    Bởi vì phía sau cuốn sách này lại có một bức thư, là thư của Vũ yến văn minh phó chủ gửi tới.

    Trong bức thư này, Vũ yến văn minh phó chủ viết những lời trêu đùa mình.

    Bỏ đi, vị tiền bối Vũ yến văn minh này cũng đúng thật là khiến người ta buồn khổ, bỏ đi, mặc kệ.

    Lục Nguyên thuận tay lấy ra một sợi địa gia linh mạch.

    Đối với Tiểu Thanh mà nói, địa giai linh mạch cũng đủ dùng rồi.

    Địa giai linh mạch trong tay Lục Nguyên nhiều vô cùng, căn bản không đáng nửa phân.

    Thiên giai linh mạch trong tay hiện nay đã hơn một trăm.

    Mà một sợi thiên giai linh mạch bằng mười nghìn sợi địa giai linh mạch.

    Địa giai linh mạch, đang không ngừng xoay quanh hai chân của Tiểu Thanh, lặng lẽ vận chuyển Linh yến tâm kinh.

    Cuốn Linh yến tâm kinh này là do Vũ yến văn minh phó chủ dùng cả tâm huyết để làm ra.

    Quả thật có sự ảo diệu đoạt thiên chi kỳ công.

    Tiểu Thanh vừa bắt đầu vận chuyển, liền chỉ cảm thấy nguyên khí không ngừng hội tụ trong cơ thể mình.

    Những linh khí này chẳng những tăng cường pháp lực của Tiểu Thanh, hơn nữa Tiểu Thanh còn cảm nhận được rõ ràng, nó còn đang không ngừng cải tạo thể chất của mình.

    Làn da, huyết nhục, xương cốt, ngũ tạng của mình, lúc hô hấp đều ngày càng cứng rắn.

    Vũ cổ văn minh rất ít chiến đấu giáp lá cà, thân thể không cứng rắn dễ bị người ta phá hủy là đúng rồi.

    Tuy nhiên Tiểu Thanh cảm giác được, chính là sự kỳ diệu của Linh yến tâm kinh.

    Còn thời gian hơn hai tháng, mình muốn tăng lên thế giới cảnh tam trọng thiên cũng khó, chứ đừng nói tới là bán bộ văn minh cảnh.

    Tuy nhiên Lục Nguyên bảo nàng làm vậy, nàng cũng chỉ có thể cứ tu hành như vậy.

    Hai tay Lục Nguyên đặt trên người nàng cách một khoảng không.

    Tiểu Thanh không khỏi cảm thấy sau lưng hơi nóng lên, phát nhiệt, đồng thời cũng cảm giác được, pháp lực của song chưởng của Lục Nguyên đang cuồn cuộn tiến vào người mình.

    Nhưng lại không phải tăng pháp lực của nàng, mà là còn đang tiếp tục cải tiến cơ thể nàng, khiến thân thể nàng ngày càng cứng cỏi, không dễ bị phá.

    Lục Nguyên cứ tăng lên độ cứng cỏi của cơ thể mình như vậy để làm gì?

    Tiểu Thanh trong lòng có chút nghi hoặc.

    Luyện Linh yến tâm kinh một hồi, lại đấu kiếm một hồi.

    Lục Nguyên cũng không cần dùng kiếm, tiện tay thành kiếm, dùng ngón tay hóa kiếm.

    Tiểu Thanh cầm trong tay một thanh Thanh loan tiên kiếm, toàn thân màu xanh bích.

    Kiếm tới kiếm lui, kiếm đi kiếm lại.

    Chỉ kiếm của Lục Nguyên và Thanh loan tiên kiếm của Tiểu Thanh giao kích, biến hóa không ngừng trên không.

    Chương 1355-1356: Nửa bước văn minh

    - Kiếm này, nàng dùng hơi cao, đúng, có thể thấp một chút.

    - Sự tinh hoa của kiếm này là ở một chữ ‘cô’, hàm ý ‘cô’( cô đơn)

    - Kiếm này, phải nhanh, phải biến hóa nhanh nhất, không nhanh không được.

    Lục Nguyên không ngừng chỉ điểm vào Tiểu Thanh, cũng may Tiểu Thanh vốn là kiếm thánh, kiếm thuật tu vi cũng khá.

    Cho nên dễ dạy.

    Nếu dạy người hoàn toàn không có kiếm pháp căn bản, Lục Nguyên hoài nghi trình độ dạy của mình còn không bằng sư phụ Lý Nguyên Bạch của mình.

    Tiểu Thanh luyện Linh yến tâm kinh, rồi cùng Lục Nguyên đấu kiếm, thời gian dần dần qua đi.

    Chỉ chớp mắt, hai tháng lại qua.

    Cuối cùng trận tranh Thanh Nữ chỉ còn nửa tháng.

    Thời gian hai tháng trôi qua, chỉ còn nửa tháng nữa là đến cuộc tranh Thánh Nữ.

    Nói chính xác, gần nửa tháng.

    Còn thực lực hiện nay của Tiểu Thanh, vẫn là thế giới cảnh nhị trọng thiên, chưa đạt tới thế giới cảnh tam trọng thiên.

    Thế giới cảnh tam trọng thiên, tên là Thì gian cảnh.

    Trong cảnh giới này, cần nắm giữ thời gian, khiến trong không gian của bản thân xuất hiện dòng chảy thời gian, đây là một điểm khó.

    Hơn nữa cứ cho là Tiểu Thanh đạt tới thế giới cảnh tam trọng thiên, thì sao?

    Hiện tại Miêu nữ Thanh Liên đã đạt tới thế giới cảnh bát trọng thiên, xem ra trận này Miêu nữ Thanh Liên tuyệt đối chiếm thế thượng phong rồi.

    Đang trong thời gián Tiểu Thanh hoài nghi, Lục Nguyên trầm giọng nói:

    - Linh yến tâm kinh của nàng đã có chút thành tựu, bây giờ cuối cùng cũng bắt đầu tu hành.

    Lục Nguyên giơ một tay lên, chỉ thấy trong tay xuất hiện vô số phong cấm chi thuật đánh xung quanh bốn phía của Thanh sắc chiếu văn cung, đóng kín nơi này lại.

    Sau khi làm xong những việc này, Lục Nguyên lại khẽ lật tay, chỉ thấy trong hư không, một thi thể cực lớn rơi xuống giữa thiên địa.

    Cỗ thi thể này, tràn đầy sự huyền diệu của văn minh, sự tang thương của văn minh, mỗi thân thể đều rất hoàn mỹ.

    Cái này, chính là di thể của Bát lăng văn minh phó chủ.

    Lục Nguyên đương nhiên không phải dùng di thể của Bát lăng văn minh phó chủ dung hợp với Tiểu Thanh.

    Một nam, một nữ, sao dung hợp được.

    Lúc Bát lăng văn minh phó chủ chết, một thân tu vi của ông thực ra vẫn là văn minh cảnh.

    Lục Nguyên muốn rút ra tu vi của Bát lăng văn minh phó chủ.

    Tay của Lục Nguyên lật lại trên không, hóa ra biến hóa rất phức tạp.

    Kỳ thật cứ rút ra một thân tu vi như vậy, người khác chưa từng làm được.

    Nhưng Lục Nguyên có kiếm đạo chi môn, chủ chưởng tất thảy kiếm đạo, thế nên mới có thể làm được.

    Chỉ thấy trên hư không, giữa vô lượng tinh quang, xuất hiện một đạo môn hộ, kiếm đạo chi môn.

    Kiếm đạo chi môn, t muôn đời.

    Bên trong kiếm đạo, giai vi kỳ hào.

    Từng đạo kiếm khí tu vi vô cùng thanh thuần được rút ra.

    Kỳ thật loại kiếm khí tu vi này có thể gây tổn thương sâu sắc, có thể hao tổn khá nhiều tu vi.

    Tuy nhiên cả đời Bát lăng văn minh phó chủ tích lũy bao nhiêu kiếm khí tu vi, chỉ thấy kiếm khí tu vi vô tận càng ngày càng khổng lổ.

    Cả thanh sắc chiếu văn cung cũng hoàn toàn không thịnh hơn kiếm khí tu vi khổng lồ này được.

    Lục Nguyên đập mạnh chân:

    - Thiên địa càn khôn, không gian biến hóa, hóa tiểu vi đại.

    Lập tức Thanh sắc chiếu văn cung biến thành lớn vô cùng.

    Đây là sự vận dụng của không gian thiết tắc.

    Tu vi vận chuyển không gian thiết tắc hiện nay của Lục Nguyên, có thể hóa hạt bụi nhỏ thành cả sa mạc mênh mông.

    Còn kiếm khí tu vi cực kỳ khổng lồ kia, cũng bắt đầu ngưng tụ ở giữa không gian.

    Lục Nguyên hét dài một tiếng:

    - Tiểu Thanh, ta lập tức truyền kiếm khí tu vi văn minh cảnh này vào thân thể nàng.

    Nàng không thể ngưng luyện ngay lập tức, nhưng có thể mượn tu vi này, đạt được cảnh giới khá cao, bán bộ văn minh cảnh là thường, kiếm đạo tu vi nhất nhật thiên lý.

    Cứ như vậy, tương đương với việc Tiểu Thanh trực tiếp tiếp nhận kiếm khí tu vi của văn minh cảnh nhất kỷ nguyên.

    Tuy hao tổn nghiêm trọng, nhưng cũng là khổng lồ như vậy, quả thực là tu vi khổng lồ kinh thiên động địa.

    Lục Nguyên muốn dùng cỗ kiếm khí tu vi này đạt tới kỷ nguyên cảnh cũng không có chút tác dụng nào.

    Hoàn toàn dựa vào thần vật thăng cấp.

    Hiện nay mình ở mức đỉnh phong của nhị kỷ nguyên.

    Kiếm khi tu vi như vậy của Bát lăng văn minh phó chủ, căn bản không có tác dụng gì với mình, nhất định phải là thần vật mới được.

    Kiếm khí tu vi cực lớn bay thẳng về phía cơ thể của Tiểu Thanh.

    Kiếm khí tu vi này tiến nhập vào trong cơ thể của Tiểu Thanh, bắt đầu mạnh mẽ đâm tới.

    Tiểu Thanh lúc này mới phát hiện, mục đích Lục Nguyên muốn mình tu luyện Linh yến tâm kinh, tác dụng lớn nhất của Linh yến tâm kinh là làm cơ thể yếu đuối của mình cứng cỏi lên.

    Mà Linh yến tâm kinh đã có chút tác dụng đối với cơ thể mình, có thể chịu đựng một bộ phận công kích của kiêm khí tu vi.

    Nhưng, Tiểu Thanh phát hiện, Linh yến tâm kinh này cũng chỉ là lúc đầu miễn cưởng ổn, sau đó cơ hồ lập tức bắt đầu sụp đổ.

    Một khi bắt đầu sụp đổ, thân thể nàng cũng sẽ hoàn toàn sụp đổ.

    Còn Lục Nguyên hét lớn:

    - Viên tự xuất hiện, vạn vật viên dung.

    Lúc sơ thủy viên tự gắn vào thân thể Tiểu Thanh, từng đạo hào quang chiếu vào trong thân thể Tiểu Thanh.

    Viên, là sự vật ma sát nhỏ nhất.

    Viên, có thể hóa sắc nhọn thành không sắc nhọn.

    Viên, cũng là lực phòng ngự mạnh nhất.

    Từng đạo hào quang của sơ thủy viên tự tiến nhập vào cơ thể Tiểu Thanh, còn Tiểu Thanh chỉ cảm thấy kiếm khí tu vi vừa tấn công vào không còn lợi hại như vậy nữa, ma sát liền nhỏ đi rất nhiều.

    Còn nội tạng trong cơ thể mình đều trở nên rất hoàn mỹ, lực phòng ngự mạnh hơn nhiều, lúc này cuối cùng cũng có thể chịu đựng được sự tấn công của kiếm khí tu vi khổng lồ kia.

    Kỳ thật nói trắng ra, Lục Nguyên chỉ coi Linh yến tâm kinh làm vật dẫn, không đặt nhiều kỳ vọng vào Linh yến tâm kinh.

    Linh yến tâm kinh là tiểu đầu, còn đại đầu là Sở thủy văn tự viên.

    Nếu không phải là có được viên tự này, có thể nói, Lục Nguyên không có cách nào làm được điều này, viên tự thật sự có đại sát khí như vậy.

    Từng cổ kiếm khí tu vi, vọt vào trong cơ thể Tiểu Thanh.

    Lục Nguyên cũng không dám đem kiếm khí tu vi khổng lồ như vậy, một chốc xông vào trong cơ thể Tiểu Thanh.

    Mà từng bước phân thành mười lăm ngày, rót cổ kiếm khí tu vi này vào trong cơ thể Tiểu Thanh.

    Lợi dụng văn minh di thể, có hai cách.

    Một là dung hợp trực tiếp như tiên chi tử.

    Còn loại kia là rút dần lợi ích của tu vi như Lục Nguyên.

    Đương nhiên, dung hợp bình thường là khoảng thế giới cảnh thập trọng thiên thì mới dám dung hợp.

    Như Tiểu Thanh, thế giới cảnh nhất trọng thiên đã bắt đầu dung hợp, đương nhiên rất hiếm có.

    Cũng là trong tay Lục Nguyên có viên tự nên mới dám làm vậy.

    Lục Nguyên thở một hơi, lúc này tất cả đi vào quỹ đạo.

    Chỉ cần khoảng ba mươi ngày, là có thể rót hoàn toàn kiếm khí tu vi khổng lồ này vào trong cơ thể Tiểu Thanh.

    Mượn kiếm khí tu vi khổng lồ này, thực lực của Tiểu Thanh đã tăng có thể càng tăng thêm.

    Tổng cộng là ba mươi ngày, ngày hôm sau, Tiểu Thanh đạt tới thế giới cảnh tam trọng thiên.

    Ngày thứ ba, Tiểu Thanh đạt thế giới cảnh tứ trọng thiên.

    Ngày thứ tư, đạt ngũ trọng thiên.

    Kỳ thật mỗi trọng thiên cần nắm vững rất nhiều thứ.

    Còn Tiểu Thanh thì trực tiếp kế thừa từ bát lăng văn minh phó chủ.

    Bát lăng văn minh phó chủ nắm giữ bao nhiêu, nàng nắm giữa ngần đó.

    Việc tăng lên của nàng hiện nay, đã rất gần với Tiên chi tử.

    Thời gian chạm chạp trôi qua, rốt cục tới ngày thứ ba mươi.

    Tiểu Thanh hai mắt nhắm nghiền, thật lâu, khí tức toàn thân Tiểu Thanh biến đổi.

    Biến đổi tới khí tức văn minh cực độ đạm.

    Đây là bán bộ văn minh cảnh.

    Trải qua sự tăng lên lâu như vậy, rốt cục Tiểu Thanh đạt tới bán bộ văn minh cảnh.

    Kỳ thật Tiểu Thanh có thể nâng cấp như vậy, có hai nhân tốt rất quan trọng, thiếu một thứ cũng không được.

    Một là, Lục Nguyên có bát lăng văn minh phó chủ.

    Kiếm khí của người này tương hợp với Tiểu Thanh.

    Hơn nữa đây còn là di thể văn minh cảnh.

    Đừng tưởng di thể văn minh cảnh là rau bắp cải, rất khó có được di thể của một văn minh cảnh.

    Ví như Tiên chi tử có được di thể của Trấn Nguyên Tử. quả thực mừng rõ như điên.

    Có thể thấy di thể của văn minh cảnh quý hiếm như nào.

    Bất luận là ai, chỉ cần là thế giới cảnh thập trọng thiên, có được cái này, có thể nâng cấp hơn Tiểu Thanh nhiều lần.

    Như Tiên chi tử đã có được một di thể như vậy, trực tiếp nâng cấp lên tình trạng cận văn minh cảnh.

    Hơn nữa là tất yếu thăng văn minh cảnh, Tiểu Thanh lại không thể đủ.

    Hai là, Lục Nguyên có viên tự.

    Bình thường Tiểu Thanh căn bản không thể tiếp thụ được sự nâng cấp như vậy.

    Nhưng có viên tự làm bước đệm, cho nên mới có thể tiếp nhận sự thăng cấp nhiều như vậy.

    Đồng thời, sự nâng cấp nhiều như vậy cũng có mặt hại.

    Nhất thời sung sướng thì nhất thời sung sướng.

    Nhưng đồng thời cũng rất hại.

    Mặt hại cũng có vài điểm:

    Một là, sức chiến đấu của Tiểu Thanh, yếu hơn rất nhiều so với người đồng cấp khác, căn bản không phải cùng đẳng cấp.

    Hai là, Tiểu Thanh lần này thăng cấp rất đáng mừng, nhưng do căn cơ bất ổn, trong tương lai ngàn năm, thậm chí chục ngàn năm, Tiểu Thanh đều phải cố gắng bình ổn căn cơ, căn bản không thể tiến thêm một bước.

    Đây là tác dụng phụ, trong mấy ngàn năm, Tiểu Thanh cũng không có cách nào tăng lên bán bộ nữ, chỉ có thể không ngừng bình ổn căn cơ.

    Ba là, sau này Tiểu Thanh tấn công lên văn minh cảnh, và cảnh giới tiếp sau của văn minh cảnh, muốn công kích thật quá khó, căn cơ của nàng quá kém.

    Cho nên, nâng cấp như vậy, có có hại.

    Lợi nhiều hại cũng lắm.

    Bình thường nhân vật có tiềm lực, căn bản không thể nâng cấp như vậy.

    Tiểu Thanh cũng không có cách nào, nàng không nâng cấp như vậy cũng không được, nàng nhất định phải giành được ngôi vị Thanh Nữ.

    - Được rồi, nàng cảm nhận lực lượng hiện nay của mình chút đi.

    Lục Nguyên thản nhiên nói.

    Tiểu Thanh cảm thụ được một lực lượng cực kỳ bành trướng, vọt lên trong toàn cơ thể.

    Đây là lực lượng cường đại hơn rất nhiều so với thế giới cảnh nhị trọng thiên.

    Nhưng nàng phát hiện nàng không nắm giữ lực lượng này thành thục lắm.

    Lục Nguyên nhìn Tiểu Thanh, phát hiện mình hiện nay mình có thể lại sản sinh ra hai cao thủ bán bộ văn minh cảnh, nhưng không cần thiết.

    Hai người Sư phi tiên và Loan Loan đều dựa vào thực lực của mình công kích hạt giống của văn minh cảnh.

    Như vậy lại bất lợi, khiến hai người bọn họ từ từ nâng cấp, có lợi về lâu dài.

    Tốc thành không bằng khổ tu.

    - Đấu kiếm lần cuối, trong lần đấu kiếm này, ta sẽ phối hợp với nàng, để nàng nắm vững được kiếm khí tu vi khổng lồ toàn thân.

    Lục Nguyên trong lúc nói đã thu lại di thể của Bát lăng văn minh phó chủ vào trong tân kiếm thế giới.

    Kỳ thật thu về cũng không có nhiều tác dụng, cơ bản là chất béo đã ép khô.

    Tiểu Thanh vũ động Thanh loan tiên kiếm, công kích hướng về phía Lục Nguyên.

    Lục Nguyên tùy tay khẽ động, lộ ra Dưỡng ngô tiên kiếm, đấu kiếm với Tiểu Thanh.

    Kiếm quang liên tục chớp, Tiểu Thanh cũng đang dần dần nắm giữ kiếm khí cực kỳ khổng lồ này trong cơ thể.

    Mà thời gian cũng không ngừng trôi qua.

    Chỉ còn hai canh giờ nữa là tới Thanh Nữ chi tranh.

    - Tiểu Thanh, bây giờ phải đi rồi, hãy để những người kia nhìn thấy thực lực của nàng.

    Lục nguyên thản nhiên nói.

    Thanh Nữ chi tranh lần này, mình chắc thắng rồi.

    Miêu chi văn minh, bại dưới tay ta thôi, còn trong toàn bộ văn minh thiên triều, mình cũng thắng được trong một vòng nhỏ.

    Dù chưa khai chiến, nhưng đã rất tin tưởng.

    Đang.

    Lục Nguyên nghe thấy một tiếng chuông cực kỳ du dương, tiếng chuông này đến từ một chỗ rất cao, Phượng thủ đại lục.

    Phượng thủ đại lục đây là khối đại lục cao nhất của Phượng cổ văn minh.

    Khối đại lục này cũng không phải là địa hình bằng phẳng.

    Ở trên bề mặt của phượng thủ đại lục liên tiếp là tám đạo thiên.

    trên bề mặt cao nhất có phượng thủ đài, mà trên phượng thủ đài là phượng cổ thập tam thiên liên tiếp chính là nơi Phượng Cổ văn minh chi chủ ở.

    Ngoài ra còn có bảy vị trí, bảy vị trí này phân biệt là thập trùng bát thiên, chính là nơi ở của thất nữ.

    Hiện tại thất nữ đã có sáu người tại nhiệm.

    Sáu ngượi này theo thứ tự là Kim Mẫu Tây vương mẫu, Thủy Mẫu Vân V ụ công chúa, Thổ mẫu Huyền Minh nương nương, Phong Mẫu cửu huyền thiên nữ, cùng với Lôi Mẫu Lôi Ngạo công chúa, chỉ có Thanh nữ là chưa trở về vị trí cũ.

    Lần này thanh nữ chi tranh cử hành ở Thanh đàn đài.

    Thanh đàn đài là một tòa đài tương đối lớn, tính chất cũng khá kỳ quái, đây là một loại thạch bích cứng rắn vô cùng, Thanh đàn đài giống như Thanh Loan xinh đẹp thậm chí còn phát ra mùi thơm nhàn nhạt.

    Lúc này ở trên Thanh đàn đài.

    Ngồi ở vị trí thủ tọa mặc xuyên vân quang hương bào, chính là phượng cổ văn minh chi chủ cao quý.

    Mà xếp phía dưới chính là thất nữ.

    Ở bên kia còn có những hạ khách, có tới bốn năm mươi văn minh cảnh.

    Hiện tại văn minh cảnh ở trung ương thiên triều kỳ thật đã có lập trường.

    Pháp Cổ Võ cổ tạo thành một phái mà Hoang cổ Phật cổ tiên cổ tạo thành một phái, những người này bình thường là đối lập tuy nhiên hiện tại bọn họ là khách ở đây cũng cho Phượng cổ văn minh chi chủ một chút mặt mũi nên bầu không khí trở nên khá hòa hoãn.

    Mà chính giữa những người này làm cho người ta chú ý nhất chính là Miêu chi văn minh.

    Miêu chi văn minh là một trong những nhân vật chính hôm nay, bên Miêu chi văn minh, Miêu đao văn minh phó chủ có thực lực ba kỷ nguyên cùng miêu cổ văn minh phó chủ thực lực hai kỷ nguyên đã vào vị trí của mình, mà Miêu Nữ Thanh Liên cũng ngồi xuống, pháp lực của nàng hòa hợp hiển nhiên đã đạt tới mức không hề thấp.

    Lục Nguyên cùng với việt nữ Tiểu Thanh tại sao còn chưa tới?

    Lục Nguyên gần đây thanh danh đại chấn, rất nhiều người vô cùng hiếu kỳ muốn nhìn xem rốt cuộc Lục Nguyên ba đầu sáu tay thế nào, có thể nhanh như vậy đạt tới văn minh cảnh.

    Một tiếng chuông vang lên.

    Tiếng chuông này báo hiệu thời khắc thanh nữ chi tranh chính thức bắt đầu.

    Mà Thanh Âm chuông vừa vang lên, Lục Nguyên cùng với việt nữ Tiểu Thanh vẫn chưa ra khiến cho nhiều người giật mình.

    Phượng cổ văn minh chi chủ nhìn về phía Vân vụ công chúa:

    - Vân Vu Tiểu Thanh tại sao vẫn chưa tới?

    Thanh âm của Phượng Cổ văn minh chi chủ rất ưu nhã và réo rắt.

    Vân Vụ công chúa trầm giọng nói:

    - Lục Nguyên phong bế Chiếu Văn cung một mực không thấy hắn và Tiểu Thanh đi ra, tuy nhiên hiện tại đáng lý phải tới mới phải.

    Trong lúc nói chuyện Cửu Thiên Huyền nữ thầm lo lắng, Cửu Thiên Huyền Nữ bởi vì quan hệ với Chu Thanh Huyền nên đặc biệt chiếu cố cho Lục Nguyên.

    Chương 1357-1358: Miêu Đao phó chủ văn minh

    Mà ở trên Thanh đàn đài của Phượng Thủ đại lục, ngoại trừ bốn mươi năm mươi vi Văn Minh cảnh kỳ thực tới không ít người, tỷ như Pháp Chi Tử và Võ Chi Tử cũng tới đây, Thanh Âm chuông vừa vang lên, mọi người liền không khỏi nghị luân.

    - Lục Nguyên và Việt Nữ Tiểu Thanh tại sao còn chưa xuất hiện?

    - Chắc không đánh lại miêu nữ Thanh Liên nên chạy trốn rồi.

    - Không thể có khả năng này.

    - Tuy nhiên Lục Nguyên và Việt Nữ Tiểu Thanh đúng là không có cơ hội, Miêu Nữ Thanh Liên vốn có thực lực hơn Tiểu Thanh nhiều, hơn nữa đằng sau là Miêu chi văn minh, mà đằng sau của Tiểu thanh chỉ là Lục Nguyên, Lục Nguyên hiện tại tuy đạt tới Văn Minh cảnh nhưng không thể so với Miêu Chi văn minh được.

    - Đúng thế, kỳ thật không kể Lục Nguyên có tới hay không, Lục Nguyên và Tiểu Thanh cũng không có cơ hội.

    - Cho nên bọn họ có rất nhiều khả năng là không tới.

    - Đương.

    Lại một thanh âm du dương vang lên là thanh âm thứ ba.

    Sau một lúc lại một thanh âm du dương vang lên nữa, tiếng chuông lần thứ tư, Miêu Nữ thanh liên lộ ra thần sắc tự đắc, Lục Nguyên cũng không đáng sợ như trong tưởng tượng, cuộc Thanh Nữ chi tranh này xem ra mình chắc chắn đã ngồi lên địa vị Thanh Nữ, đúng lúc này Thanh Liên cảm thấy từ phía đông nam truyền ra một luồng khí thế cường đại, làm cho nàng phải toát mồ hôi, hắn đến rồi sao?

    Hắn quả nhiên là hắn.

    Hắn.

    Đúng thế là hắn đến.

    Khi tiếng chuông thứ năm vang lên, một nam tử áo xanh cầm thanh trường kiếm đặt bên vai trái, tay phải cầm một hồ lô rượu màu vàng nhạt bước tới, mà ở sau lưng hắn thì là một thiếu nữ áo xanh, thanh lệ mang theo một luồng anh khí, vóc người thon dài, eo lưng nhỏ nhắn, bên hông mang theo một đai lưng thanh sắc, vang lộ ra vẻ phong tư.

    Lục Nguyên đến rồi, việt nữ Tiểu Thanh đến rồi!

    Lục Nguyên mỉm cười hắn cũng không biết rằng hắn đã làm cảm phục tấm lòng của rất nhiều thiếu nữ, ví dụ như Hoa chi văn minh lúc này đang bắt đầu nghị luận về hắn, thấy Lục Nguyên cười sắc mặt của bọn họ cũng ửng hồng, Lục Nguyên là một trong những thần tượng ở trong Trung Ương thiên triều, cùng với Hoang chi tử nổi danh như nhau, hơn nữa hắn còn đi tới từ môn phái bình dân kiếm môn nên thật sự người hâm mộ hắn còn nhiều hơn hâm mộ Hoang Chi Tử, cho nên nhìn thấy Lục Nguyên, rất nhiều thiếu nữ đỏ bừng cả khuôn mặt.

    Lục Nguyên đi vào trong trường, thi lễ với Phượng Cổ văn minh chi chủ:

    - Lần trước ở Pháp Cổ văn minh, Hoang Cổ văn minh chi chủ bức áp, đa tạ Phượng Cổ văn minh chi chủ tương trợ.

    Phượng Cổ văn minh chi chủ nhìn về phía Lục Nguyên, đúng là một hậu bối tiềm lực cường đại, hơn nữa còn biết lễ tiết, không giống như Hoang Chi Tử cuồng ngạo, rất tốt, trong mắt của bà Lục Nguyên trở nên thuân mắt hơn rất nhiều.

    - Không cần đa lễ, ngồi ở vị trí của ngươi đi.

    Nàng chỉ một ngón tay về phía xa xa, Lục Nguyên thản nhiên tới đó ngồi.

    Mà Tiểu Thanh cũng thi lễ:

    - Bái kiến Phượng cổ văn minh chi chủ.

    Phượng cổ văn minh chi chủ gật đầu:

    - Hôm nay thanh nữ chi tranh, bản văn minh cũng không thiên vị ngươi, ngươi trước tạm ngồi xuống.

    Tiểu Thanh thi lễ xong cũng ngồi xuống bên cạnh Lục Nguyên.

    Đương.

    Thanh âm chuông lần thứ sáu vang lên.

    Sau ba lần vang lên nữa Thanh Nữ chi tranh mới bắt đầu.

    Lúc này mọi người đều nóng lòng chờ đợi, một đạo thanh âm hùng hồn từ Miêu Chi Văn minh bỗng nhiên truyền tới:

    - Phượng Cổ văn minh chi chủ, ta nhớ ở trong truyền thuyết, Cửu Thiên Huyền nữ năm đó thân nhân bị giết, nên phẫn hân mà báo thù, cái thù thân nhân này có nên báo không?

    - Tự nhiên là báo.

    Ở phía trên Phượng Cổ văn minh chi chủ nói.

    - Vậy thì tốt.

    Miêu Đao văn minh phó chủ nhẹ nhàng gật đầu :

    - Ta hiện tại cũng có người thân bị giết ta cũng muốn báo thù, vừa vặn hiện tại Thanh Âm chuông vẫn chưa vang đủ chín lần, ta muốn tiến hành ngay.

    Miêu Đao văn minh phó chủ nói:

    - Miêu Trường sinh chính là chất nhi chuyển thế của ta, kiếp trước là chất nhi của ta, kiếp này cũng thế, mà Miêu Trường Sinh chết trong tay của Lục Nguyên, cho nên ta muốn khiêu chiến với Lục Nguyên.

    Yêu cầu này của hắn hợp lý dù sao thân nhân của hắn cũng bị giết, loại thù này tự nhiên phải báo, hơn nữa hắn cũng không ngăn cản Phượng cổ văn minh Thanh nữ chi tranh hoàn toàn là ân oán cá nhân, về tình về lý Phượng cổ văn minh chi chủ vô pháp cự tuyệt.

    Thế đạo hiện nay có đôi khi là dùng lực phục người có đôi khi là dùng lý phục người.

    Phượng cổ văn minh chi chủ hiện tại ở trạng thái trung lập không thiên vị bên nào cũng đành phải theo lý mà làm.

    Mà theo lý mà làm thì miêu đao văn minh phó chủ hoàn toàn có thể báo thù.

    Tuy nhiên Miêu Đao văn minh phó chủ đối chiến với Lục Nguyên, tuyệt đối là không công bằng, bởi vì hắn có tu vi ba kỷ nguyên văn minh mà Lục Nguyên cũng là văn minh cảnh nhưng mới tiến vào không thể nào là đối thủ của hắn được.

    Hiện tại phải xem Lục Nguyên ứng đối thế nào.

    - Chờ một chút.

    Miêu cổ văn minh phó chủ đột nhiên nói:

    - Miêu Trường Sinh là nghĩa tử của ta, mọi người có nhớ rõ không?

    Điều này là sự thật mọi người không nói gì.

    - Lục Nguyên giết nghĩa tử của ta, thù này dĩ nhiên ta cũng muốn báo.

    Miêu Cổ văn minh phó chủ buồn bã đi tới trước mặt Phượng Cổ văn minh chi chủ:

    - Phượng cổ văn minh chi chủ trung lập loạn ân oán cá nhân này không can thiệp chứ?

    Miêu Cổ văn minh phó chủ muốn khiêu chiến với Lục Nguyên, hắn có pháp lực hai kỷ nguyên, tuy nhiên bình thường hắn không chỉ như vậy, hắn đã từng giết qua nhân vật có pháp lực ba kỷ nguyên văn minh cảnh.

    Hiện tại cả hai người Miêu Đao văn minh phó chủ và Miêu cổ văn minh phó chủ đều đồng thời khiêu chiến Lục Nguyên.

    Đây không phải là khiêu chiến bình thường.

    Mà là khiêu chiến tuyệt đối không công bằng.

    Hoàn toàn khi dễ Lục Nguyên mới tiến vào Văn Minh cảnh.

    Miêu Đao và Miêu Cổ hai đại văn minh cảnh liên thủ, chắc chắn dễ dàng diệt sát Lục Nguyên.

    Hơn nữa bọn họ không chỉ riêng đối phó với Lục Nguyên mà thôi mà còn muốn trước hết đánh chết chỗ dựa của Việt Nữ tiểu Thanh, ảnh hưởng tới niềm tin của nàng, khiến cho Việt Nữ Tiểu Thanh phát ra sai lầm, từ đó có thể đối phó dễ dàng với nàng.

    Đây là kế hoạch của Miêu Chi văn minh.

    Miêu Trường Sinh bị chết, Miêu Chi Văn minh cũng không tìm Lục Nguyên gây phiền toái mà bây giờ mới gây chuyện.

    Một khi gây chuyện thì dùng thế bão táp.

    Lục Nguyên rơi vào hoàn cảnh vô cùng khó khăn.

    Một chiêu này của Miêu Chi Văn minh đã đem Lục Nguyên và Việt Nữ tiểu Thanh dồn tới tuyệt địa.

    Phượng Cổ văn minh chi chủ bởi vì bảo trì trạng thái trung lập nên không dễ nói chuyện, Pháp Không văn minh phó chủ quát dài:

    - Miêu Đao và Miêu Cổ hai người các ngươi thành danh đã lâu, còn đi vây công một mình Lục Nguyên, không ngại mất mặt sao?

    Mà bên kia Hoang Ôn phó chủ văn minh cũng ôn hòa cười cười:

    - Nếu như Pháp Không văn minh phó chủ không thuận mắt thì hai người chúng ta có thể qua lại và ichiw, ta đã sớm muốn lĩnh hội tuyệt học của Pháp Không văn minh phó chủ.

    Lúc này Hoang Cổ Văn Minh phái ra Hoang Ôn phó chủ văn minh, y có thực lực sáu kỷ nguyên, mà Pháp Không văn minh phó chủ chỉ có thực lực năm kỷ nguyên, điều này cho thấy rõ ràng Hoang Ôn văn minh phó chủ chiếm ưu thế.

    Bọn họ đột nhiên gây ra khó dễ, ứng phó vô cùng khó khăn.

    Miêu đao văn minh phó chủ cầm miêu đao trong tay, miêu Cổ văn minh phó chủ cũng phất tay nhất tề đánh về phía Lục Nguyên.

    Mọi ánh mắt nhìn về phía Lục Nguyên, Miêu Chi Văn Minh phát chiêu, xem Lục Nguyên ứng đối thế nào, tuy nhiên nghĩ tới nghĩ lui, Lục Nguyên cũng không có cách ứng đối, đúng vậy không có cách ứng đối, Miêu Chi Văn Minh hai đại văn minh cảnh đồng thời ra chiêu không thể dễ đối phó được, mọi người nhìn về phía Lục Nguyên chỉ thấy Lục Nguyên vẫn lộ ra vẻ lười nhác uống một ngụm rượu rồi nói:

    - Hai vi đã muốn chỉ giáo, ta đành phải bồi tiếp.

    Tuy nhiên tiếp theo ta nghĩ Miêu Chi Văn minh phó chủ phải báo thù cho hai vị.

    Rất có đảm lược.

    Dưới tình hình đó còn dám trêu chọc Miêu đao văn minh phó chủ và Miêu Cổ văn minh phó chủ.

    Quả nhiên là tìm cái chết.

    Miêu đao văn minh phó chủ cười hắc hắc nói:

    - Đã nghe qua Lục Nguyên gan lớn vô cùng, xem ra danh bất hư truyền, ngươi trước kia có lẽ chiến đấu cũng nhiều nhưng chưa chạm phải cuộc chiến đấu vấp văn minh cảnh, hôm nay ta cho ngươi biết bây giờ và trước đây khác biệt thế nào, hôm nay ngươi phải chết ở đây, ta phải ay cháu ta mà báo thù.

    Miêu đao văn minh phó chủ cũng không quá để ý đến cháu mình chẳng qua chỉ mượn cớ mà thôi.

    Miêu Cổ văn minh phó chủ lặng lẽ cười lạnh, đúng thế đây là chiến đấu cấp văn minh, so với chiến đấu dưới cấp văn minh hoàn toàn bất đồng.

    Trận chiến này sắp bắt đầu, miêu nữ Thanh Liên vẫn chắp tay tự đắc Việt Nữ tiểu Thanh loại người như ngươi cũng dám so với ta, thật là buồn cười, Miêu chi văn minh sẽ nghiền nát các ngươi, mà lúc này suy nghĩ của Hoang Ôn văn minh phó chủ cũng biến chuyển kế hoạch lớn của Hoang Cổ văn minh đã sắp bắt đầu.

    Ví dụ như Thiên Lý văn minh tiến công Nho Chi văn minh, thật ra có Hoang Cổ văn minh ở phía sau.

    Lại ví dụ như Miêu Chi văn minh giúp đỡ Miêu Nữ Thanh Liên kỳ thật cũng có bóng dáng của Hoang cổ văn minh ở phía sau.

    Trước hết cần phải đem đám ủng hộ Pháp Cổ và Võ cổ hai văn minh diệt hết, còn những phái trung lập bọn họ phải triệt để kéo về phía mình, từng bước suy yếu thực lực của Pháp Cổ văn minh và võ Cổ văn minh.

    Kế hoạch thứ nhất là hủy diệt nho chi văn minh đã tạm hoãn, bây giờ cần phải thi hành kế hoạch thứ hai là Thanh Nữ, nhất định sẽ thành công, Hoang ôn phó chủ văn minh thầm nghĩ, Lục Nguyên kế hoạch này ngươi chỉ là một con tiểu trùng bị nghèn áp mà thôi.

    Trong lúc Hoang ôn phó chủ trầm tư thì Miêu đao văn minh phó chủ đã rút ra miêu đao của hắn, Miêu Đao của hắn có tên là Phá Diệt Miêu Đao, đây là một thanh Tiên Thiên linh bảo, ở lúc kỷ nguyên sinh diệt mà hóa thành Miêu đao, chỉ là một Tiên Thiên Linh bảo thuộc hàng hạ phẩm tuy nhiên cho dù hạ phẩm cũng là Tiên Thiên linh bảo.

    Mà phó chủ Miêu đao văn minh lúc rút ra miêu đao lập tức nhanh chóng chém ra một đao, một đao này xẹt qua hư không, hủy diệt thiên địa như muốn bị băng diệt, hơn nữa không chỉ thiên địa băng diệt mà tất cả vạn vật ở trong thiên địa cũng muốn bị băng diệt.

    Đây là khí tức tử vong tuyệt đối, không phải là tử vong bình thường mà là khí tức tử vong kỷ nguyên.

    Rất nhiều văn minh cảnh nhìn thấy một chiêu này của miêu đao văn minh phó chủ đều sợ hãi thầm than, ví dụ như Pháp Không văn minh phó chủ cũng phải thừa nhận một đao kia đã đạt tới mức uy lực to lớn khó có thể tưởng tượng.

    Võ cổ văn minh Võ diệu Văn Minh phó chủ khen một tiếng:

    - Không tin được rằng Miêu đao văn minh phó chủ còn ẩn dấu một bộ đao pháp tốt như vậy từ xưa tới nay chưa từng dùng ra.

    Võ Diệu văn minh phó chủ tinh thông đao pháp cũng phải tán thưởng một tiếng.

    Phong Thương văn minh phó chủ đột nhiên quát:

    - Toàn bộ chưa tới văn minh cảnh nhắm mắt lại không thể nhìn một đao kia.l

    Phong thương văn minh phó chủ là người cẩn thận, đột nhiên phát hiện sau lưng có người mặt không đổi sắc cho nên lập tức nghĩ tới một đao hủy diệt kỷ nguyên, cẳn bản không thể để cho người chưa tới văn minh cảnh xem, một đao này tràn ngập hương vị hủy diệt kỷ nguyên những người chưa đạt tới văn minh cảnh không thể quan sát.

    Phong thương văn minh phó chủ kêu lên một tiếng mới thở dài một hơi, tuy nhiên cũng thay Lục Nguyên mà lo lắng cho hắn, một đao kia ngay cả y muốn tiếp cũng khó, Lục Nguyên mới bước vào Văn Minh cảnh làm sao tiếp thụ được, chắc phải chết ở nơi này

    Một đao kia của Miêu đao văn minh phó chủ thẳng chém xuống dưới, một đao này phát ra lực tương đối tiêu chuẩn, nhân vật như Lục Nguyên hẳn phải bị thương dưới đao này, thậm chí là bị thương nặng, Miêu đao văn minh phó chủ nhìn thấy Lục Nguyên xuất kiếm, tuy nhiên y cũng không để vào trong mắt.

    Lúc Miêu đao phó chủ văn minh đánh ra một đao tràn ngập khí tức hủy diệt kỷ nguyên này Lục Nguyên cũng rút kiếm ra khỏi vỏ.

    Thanh kiếm mà hắn rút ra đúng là Viên Cực thần kiếm, Dưỡng Ngô tiên kiếm của hắn càng lúc càng không thể dùng được, hiện tại Dưỡng Ngô tiên kiếm không thăng cấp được đành phải dùng thanh Viên cực thần kiếm này, chỉ thấy thần kiếm kéo một vòng tròn, chỉ là một kiếm đơn giản không có gì đặc biệt.

    Một kiếm này của Lục Nguyên quá mức đơn giản.

    Một kiếm như vậy cũng không ngăn cản được một đao hủy diệt thiên địa của Miêu đao phó chủ văn minh.

    Trong lúc mọi người đang cảm thấy buồn cười thì Miêu đao phó chủ văn minh đã nghiêng một đao chém lên trên kiếm của Lục Nguyên.

    Kiếm hủy người thương đây là kết cục bình thường nhất.

    Miêu đao phó chủ văn minh cũng cho rằng như thế.

    Một đao kia của hắn chém xuống lại phát hiện ra rằng thần kiếm của Lục Nguyên đã tạo thành một võng kiếm, đao của hắn bị võng kiếm đó trói lại, lực lượng hắn đánh ra cũng từ từ bị tiêu tan, một lúc sau thì hoàn toàn không thấy gì nữa, cuối cùng một đao kia đã hoàn toàn bị phá bỏ.

    Lục Nguyên chặn một đao của hắn mà toàn thân không hề bị thương.

    Miêu đao phó chủ văn minh cả kinh:

    - Lục Nguyên giỏi lắm ngươi có thể ngăn cản được một đao của ta, nhưng ta có Hủy diệt bách trảm, ngươi có ngăn được không?

    Miêu đao phó chủ văn minh cho rằng Lục Nguyên dùng kỹ xảo mới phá được một đao của mình, như vậy hắn sẽ bài trừ kỹ xảo này.

    Miêu đao phó chủ văn minh lại phát ra đạo đao thứ hai.

    Chiêu này là do miêu đao phó chủ văn minh quan sát kỷ nguyên hủy diệt mà sáng tạo ra, một đao này lúc đầu cũng không có nhiều thứ đáng sợ nhưng đằng sau lại vô cùng dữ tợn, ẩn hiện có vạn lôi muốn phát, vạn vật muốn diệt, hắn cũng muốn nhìn xem Lục Nguyên làm sao ngăn cản được.

    Kết quả Lục Nguyên đơn giản một kiếm.

    Miêu đao phó chủ văn minh cười lạnh trong lòng, vẫn giống như trước đơn giản một kiếm mà cũng muốn ngăn cản mình, thật là quá mức buồn cười, Miêu đao phó chủ văn minh lại phát ra một đao điên cuồng mà chém, trúng vào Thanh Đàn đài, Thanh Đàn đài liền bị nứt ra một mảng.

    Lại bị chặn công kích.

    Miêu đao phó chủ văn minh thầm nghĩ trong lòng hay cho một Lục Nguyên, thật là lợi hại, nhưng mà muốn vượt qua kiểm tra cũng không dễ dàng, Miêu đao phó chủ văn minh lập tức đem Hủy diệt bách trả đao phóng ra, vô luận là bao nhiêu lợi hại đều bị Lục Nguyên dễ dàng phá giải.

    Chương 1359-1360: Phản kích

    Một kiếm này hiện lên mọt vòng tròn.

    Lục Nguyên không ngừng khoanh tròn lại.

    Không sai hiện tại ai cũng nhìn ra là Lục Nguyên khoanh tròn.

    Một số văn minh phó chủ nhìn thấy kiếm khoanh tròn này liền có điều suy nghĩ.

    Miêu đao phó chủ văn minh thủy chung không ngăn cản được bất kể là cuồng bá trảm kích đều bị Lục Nguyên dùng kiếm khoanh tròn mà ngăn cản,, miêu đao phó chủ văn minh cũng biết rốt cuộc Lục Nguyên dùng kiếm pháp gì, bởi vì bộ kiếm pháp này ở kỷ nguyên trước rất nổi danh, hắn lại chém một đao về phía trước.

    Hủy diệt tri đao, vòng tròn chi kiếm, giao thủ rồi lại giao thủ.

    Miêu Cổ văn minh phó chủ vốn cũng chỉ là áp trận nhưng hiện tại thấy Miêu đao phó chủ văn minh không thu thập được đối thủ thì cũng nhúng tay vào, công bằng thì có ý nghĩa gì hủy diệt mới quan trọng, năm đó Kiếm Cổ văn minh uy danh bao nhiêu, hiện tại đã bị diệt đã bị diệt thì không còn ý nghĩa gì nữa.

    Hai tay của Miêu Cổ văn minh phó chủ còn đang ở trong ống tay áo của mình, hắn cũng chưa tính lấy ra thì tay áo của hắn đã khẽ run lên, xuất hiện cổ trùng vô tận, những cổ trùng này tràn ngập khắp thiên địa, vô tận cổ trùng trong nháy mắt xuất hiện số lượng cực nhiều, hơn nữa chất lượng cũng không thấp, tất cả đều có sức chiến đấu của Thế Giới cảnh.

    Những cổ văn minh dĩ nhiên có tiền lực của văn minh cảnh.

    Trong đó có một thứ goi là ức độc chi cổ, ức độc chi cổ này là một đoàn vạn độc chi cổ, mỗi một loai vạn độc đều là ăn hàng vạn chủng độc dược mà trưởng thành, đem hàng vạn độc chi cổ này tập trung vào một chỗ thì có thể giúp nhau công kích, cuối cùng chỉ còn một thứ là ức độc chi cổ, loại ức độc chi cổ này khá đáng sợ, ngay cả độc chi văn minh cũng biết miêu chi văn minh có ức độc chi cổ, không hề đơn giản, đã có một vị độc chi văn minh độc diễm văn minh phó chủ nếm qua một ít dịch của nó, sau đó ức độc đã thành danh thiên hạ.

    Loại ức độc chi cổ này vô cùng nhỏ bé, xen lẫn vào chính giữa vô tận trùng làm người ta không phát hiện ra được.

    Chúng có một thân hình cự đại vô cùng lớn, toàn thân thanh sắc quang mang lóe lên, có sáu mươi bốn con, to hàng trăm trượng, gọi là thiết giáp văn minh cổ loại thiết giáp văn minh cổ này khá cứng rắn, lực công kích kỷ nguyên cao thì lực phòng ngự lại càng cao hơn, không ngừng hướng về phía Lục Nguyên mà đánh tới, dùng đại lực phá khai kiếm quang của hắn.

    Còn có một loại rất nhỏ tên gọi là Thao Huyết Thập phượng cổ, loại thao huyết thập phượng cổ này có thể khống chế huyết dịch của đối thủ, chỉ cần để cho Thao Huyết Thập Phượng cổ nhập vào người thì tuyệt đối không phải chuyện đơn giản, từng có một người pháp lực văn minh cảnh bị Miêu Cổ văn minh phó chủ dùng Thao Huyết Thập phượng cổ này đánh vào khiến cho vô cùng khó chịu, nhức nhối.

    Ngoài ra còn có rất nhiều loại trùng cổ quái giấu trong hải đại quân, nhưng chỉ cần Lục Nguyên bị một con chui vào võng kiếm thì có thể lập tức bị khống chế đông cứng lại.

    Hiện tại Lục Nguyên thừa nhận Miêu đao phó chủ văn minh và Miêu cổ phó chủ văn minh hiệp lực công kích tạo ra thực lực thật là khủng bố, một người thực lực ba kỷ nguyên một người thực lứchai kỷ nguyên liên tiếp công kích hắn sức mạnh không thua gì hai người ba kỷ nguyên hợp lực tấn công, chỉ sợ bốn kỷ nguyên gặp phải cũng phải đổi sắc.

    Mà trước sự vây công như vậy kiếm của Lục Nguyênvẫn không ngừng khoanh tròn.

    Một kiếm vòng tròn vẽ ra đầu óc Lục Nguyêndần hiện ra Kiếm Viên chi đạo.

    Cái goi là Kiếm Viên chi đạo ngăn cản đủ dạng vật lý công kích, đủ loại cổ trùng công kích, lúc đầu Lục Nguyênkhông hiểu nổi nhưng sau khi phát ra Kiếm viên chi đạo thì phát hiện các công kích của cổ trùng lập tức bị ngăn lại không gì không thể ngăn cản được.

    Ngay từ đầu khi giao thủ, Lục Nguyên liền phát hiện ra Miêu đao phó chủ văn minh cùng Miêu cổ phó chủ văn minh hai người này rất mạnh, Lục Nguyêncũng không vội, dứt khoát phòng thủ chắc rồi mới tính chuyện phản kích, kỳ thật ở trong thiên địa thành tựu văn minh cảnh cũng chỉ có mấy trăm người không ai dễ đối phó.

    Lục Nguyêndần dần thăm dò phát hiện ra công kích của hai người cũng có ưu điểm và nhược điểm, chỉ cần một lúc nữa mình phản kích lôi đình thì họ nhất định sẽ bị giết chết.

    - A thật là đẹp.

    Võ Diệu văn Minh phó chủ cất tiếng nói.

    0

    - Đây không phải là kiếm pháp của kiếm viên văn minh phó chủ năm đó sao?

    Hắn đã từng nghe qua đại danh của Kiếm Viên văn minh phó chủ nhưng chưa từng nhìn thấy Kiếm Viên văn minh phó chủ ra tay.

    - Không.

    Võ diệu văn minh phó chủ nói:

    - Ta cùng với Kiếm Viên văn minh phó chủ năm đó giao thủ nhưng cũng chỉ là giao thủ bình thường, đại khái biết Kiếm viên văn minh phó chủ sâu cạn thế nào, thực lực của Kiếm viên chi đạo đúng là rất cao nhưng kiếm viên văn minh phó chủ cũng chỉ có thể ngăn cản được người cùng thực lực mà Lục Nguyên lấy một chọi hai đối phó với hai đối thủ mạnh mẽ mà vẫn không bị sao, thực lực phải trên cả Kiếm viên văn minh phó chủ.

    - Lục Nguyên đúng là trò giỏi hơn thầy nhân vật khó có.

    Võ Diệu văn minh phó chủ khen một tiếng, đúng thế Lục Nguyên đạt tới tình trạng này hắn cũng phải khen ngợi.

    Mà lúc này không chỉ một mình Võ Diệu văn minh phó chủ phải biến đổi sắc mặt

    Những người vốn khinh thị Lục Nguyên không còn dám khinh thị hắn nữa, cho dù phương diện khác không tốt lắm nhưng phương diện kiếm viên chi đạo này Lục Nguyên rất xuất sắc.

    Một trận chiến này có thể nói Lục Nguyên danh chấn văn minh cảnh.

    Vốn Lục Nguyên cái gọi là danh chấn thiên hạ đối với văn minh cảnh chỉ là trò cười không có mấy người thực sự để ý.

    Mà trận chiến này thì khác hiện tại Lục Nguyên đã đạt tới văn minh cảnh hơn nữa chiến đấu tới mức sinh động.

    Lục Nguyên một trận chiến này thành danh, Miêu đao văn minh phó chủ và Miêu Cổ văn minh phó chủ này cảm thấy rất mất thể diện hai đại văn minh cảnh liên thủ đối phó với một người mới lọt vào văn minh cảnh mà không làm được gì thật là mất mặt, đồng thời pháp lực của bọn họ cũng tiêu hao đi một chút, văn minh cảnh dĩ nhiên là có pháp lực khổng lồ nếu như dùng pháp lực đấu với người dưới văn minh cảnh thì mười vạn năm cũng không tiêu hao hết, nhưng giữa các văn minh cảnh đối chiến với nhau, pháp lực của bọn họ tiêu hao rất nhiều.

    Lục Nguyên con đang phòng thủy tuy nhiên bây giờ cơ bản cũng phải phản kích, thăm dò rõ ràng ưu khuyết điểm của Miêu đao vào Miêu cổ.

    Lục Nguyên đang định phản kích.

    Đột nhiên hắn phát hinệ, có lẽ mình nên mượn cơ hội thăng cấ Hạ Thanh Thánh kiêm đạo, độc vật này rất phiền toái, hơn nữa còn có độc chi văn minh tồn tại, Lục Nguyên chỉ cảm thấy loài vật này càng thêm phiền toái, Độc chi văn minh đã xưng danh là độc chi văn minh, thủ đoạn dùng độc của bọn chúng nhất định không phải là trò đùa, hơn nữa mục đích của độc chi văn minh là hoang cổ văn minh, độc chi văn minh này một khi phát ra lực sát thương ngẫm lại nếu như hai phe trung ương thiên triều quyết chiến, kết quả nhất định là độc chi văn minh sẽ dùng độc dược hạ độc một mảng lớn.

    Hoang cổ văn minh chuẩn bị quyết chiến Lục Nguyên cũng chuẩn bị, hắn muốn tìm cách làm thế nào để phá độc chi văn minh, muốn phá độc thì chỉ có thể phát triển thanh thành kiếm đạo, mà hiện tại chính là cơ hội tốt để thăng cấp thanh thành kiếm đạo.

    Thanh thành kiếm đạo muốn tăng lên chỉ có hai biện pháp một cách đó là hấp thu văn minh chi tự, tuy nhiên hiện tại tạm thời không tìm được dược chi văn minh tự, biện pháp thứ hai là dùng độc ma thanh thành kiếm đạo, không ngừng dùng các loại độc quang tôi tới thanh thành kiếm đạo.

    Mà hiện tại ở giữa cổ trùng có một loại ức độc chi cổ, ức độc chi cổ này rất lợi hại mỗi khi nó công kích Lục Nguyêncũng phải đem kiếm viên chi đạo tăng tới cực hạn, đồng thời tế lên thanh thành kiếm đạo.

    Lục Nguyêntrong lòng thầm nghĩ.

    Tuy nhiên muốn bắt lấy ức độc chi cổ cũng không dễ dàng, bản thân ức độc chi cổ cũng không lớn, giấu ở trong trung hải, đồng thời còn phải di động cấp tốc, bí mật, không hề dễ dàng.

    Tuy nhiên Lục Nguyên còn có phong chi tinh linh, Lục Nguyên vừa tế ra phong chi tinh linh cô cô thì phát hiện ra cô cô xuất hiện ở đẳng cấp chiến đấu này khá nguy hiểm tùy tiện có thể bị đánh chết, tuy nhiên Lục Nguyên kiếm thuật thông huyền, kiếm viên chi đạo tuyệt đỉnh, hoàn toàn một chút dư ba cũng không xuất hiện trên người của cô cô.

    Lại thêm một chút độc, tuy nhiên trải qua sự giảm bớt của kiếm viên chi đạo Lục Nguyênnhìn về phía cô cô cô cô gật nhẹ đầu, hiểu ý Lục Nguyên muốn truy tìm khí tức của độc, nó bắt đầu truy tung, mà Lục Nguyêncũng tế lên thanh thành kiếm đạo đem mấy tầng độc kia gọt sạch.

    Coo cô bắt đầu truy tung cô cô truy tung thiên hạ vô song.

    Lục Nguyên phát hiện ra Ức độc chi cổ ở đâu rồi pháp lực của hắn chuyển sang bên đó, có rất nhiều cổ trùng chết dưới tay của Lục Nguyên.

    Hắn lập tức bao phủ viên cực thần kiếm hóa thành một vòng tròn đem ức độc chi cổ bao phủ vào trong đó, sau đó ném vào trong tân kiếm thế giới.

    Ức độc chi cổ này sau khi được ném vào trong tân kiếm thế giới thì lập tức giãy dụa, tuy nhiên lực lượng phòng ngự của vòng tròn rất mạnh, ức độc chi cổ hoàn toàn không trụ được, trong nháy mắt phóng xuất ra đủ loại độc thích, nhưng đại bộ phận đều bị ngăn cản, một số còn bị thanh thành kiếm đạo phá, thanh thành kiếm đạo hiện tại bắt đầu nhận lấy kiếm viên tôi luyện không ngừng tăng lên.

    Rất tốt.

    Ức độc chi cổ tới đây có thể làm tăng lên thanh thành kiếm đạo thanh thành kiếm đạo không biết bao giờ mới đạt tới thanh chi văn minh kiếm đạo.

    Cổ độc trọng yếu của ức độc chi cổ biến mất, miêu cổ văn minh phó chủ dĩ nhiên là cảm ứng được, hắn mất cổ độc như vậy thì tức giận liên tục mà Lục Nguyên cũng nhịn không được mà cười lên.

    Lục Nguyên đang định động thủ phản kích, đột nhiên hắn phát hiện raquang của mình dừng lại, chuyện gì xảy ra?

    Trong lúc kiếm quang dừng lại Lục Nguyên phát hiện toàn thân của mình như rơi vào trong băng hàn, đây là có chuyện gì?

    Mà miêu đao văn minh phó chủ và miêu cổ văn inh phó chủ hai người trong nháy mắt cũng phát ra công kích, hia người bọn họ nắm lấy sơ hở của Lục Nguyênmà tiến công, Lục Nguyên tuy hết sức ra tay nhưng vẫn bị bọn họ đánh trúng, mốtluồng đao khí như bài sơn đảo hải xâm nhập vào trong người Lục Nguyên, trong nháy mắt Lục Nguyên cảm thấy tân kiếm thế giới của mình bị phá hủy non nửa, thật đáng chết, kỳ thật đây cũng là đặc điểm chiến đấu của văn minh cảnh, đạt tới văn minh cảnh thân thể cùng với thế giới hoàn toàn ở cùng một chỗ, mà công kích cũng nhắm ngay tân kiếm thế giới mà tiến công, đây cũng là lần đầu tiên Lục Nguyênbị trọng thương, Lục Nguyên trong nháy mắt lại vẽ ra một cái vòng tròn.

    Chuyện gì đây thân thể của mình sao lại lạnh như vậy?

    Miêu đao văn minh phó chủ và miêu cổ văn minh phó chủ hai người không cho Lục Nguyên cơ hội trầm tư, công kích của bọn họ một lần nữa lại tới, mà công kích của bọn họ càng ngày càng hung hiểm, thân thể của Lục Nguyên trở nên chamaj hơn nửa nhịp, Lục Nguyên cảm thấy ở giữa kinh mạch của mình như có băng tuyết bao phủ, đây cũng là nguyên nhân khiến cơ thể của hắn cứng ngắc.

    Nếu là cổ trùng như vậy thì miêu cổ văn minh phó chủ giở trò quỷ.

    Lục Nguyên chống đỡ lại công kích của hai đại văn minh cảnh rồi nhìn về phía miêu cổ văn minh phó chủ :

    - Băng cổ ?

    - Xem ra ngươi cũng chú ý tới, đây chính là Vô Hình Băng Tuyết thuấn Di Cổ.

    Miêu Cổ văn minh phó chủ lại cười quái dị :

    - Loại vật này có thể thuấn di đến trong cơ thể của ngươi, chúng ta lúc ra tay đã bí mật phát huy tác dụng của vô hình băng tuyết thiên tàm thuấn di.

    Khó trách thì ra là thế Lục Nguyên coi như đã hiểu tai sao Kiếm viên chi đạo của mình ngăn trở bất kỳ công kích gì kết quả đều bị trúng chiêu hóa ra loại vô hình vô cảnh này còn có thể thuấn di.

    Loại băng tuyết thiên tàm thuấn di cổ là một thứ rất tà môn.

    Thứ nhất vô ảnh vô hình, lúc tiến vào thân thể làm cho người ta cảm thấy không có cảm giác, đây là một nơi quái dị.

    Thứ hai nó có thể thuấn di, bình thường thứ có thể thuấn di không ít, đạt tới hỗn động cảnh là người ta có thể thuấn di, tuy nhiên thứ này thuấn di không hề hạn chế.

    Thứ ba là băng bình thường nó lạnh như băng.

    Ba thứ này vô luận thứ nào cũng rất lợi hại.

    Miêu cổ văn minh phó chủ có thể dùng pháp lực hai kỷ nguyên nhưng có sức chiến đấu ba kỷ nguyên, chính là nhờ có cổ trùng cổ quái này.

    Miêu cổ văn minh phó chủ cười quái dị:

    - Lục Nguyên đúng là kiếm thuật của ngươi không tệ nhưng vẫn phải chết ở nơi này.

    Miêu cổ văn minh phó chủ phát ra vẻ âm hiểm lệ khí.

    Lục Nguyên lúc này đã bị thương mấy chỗ, mắt thấy trong vòng mười chiêu hắn phải bị chết dưới tay của hai vị văn minh phó chủ.

    Kiếm quang của Lục Nguyên hơi dừng lại, lại bị Miêu đao văn minh phó chủ chém tới đao khí cuồn cuộn đã xâm nhập vào giữa tân kiếm thế giới, tân kiếm thế giới đã bị đao khí chiếm lấy một nửa, kỳ thật đằng sau nó còn tiểu thiên thế giới, chỉ cần tiếp tục đánh tiểu thiên thế giới cũng xong, mà tiểu thiên thế giới đã cùng với bản thân hòa thành một thể, tiểu thiên thế giới không còn thì bản thân cũng bị tổn thương vô cùng ghê gớm.

    Miêu đao văn minh phó chủ sảng khoái cười ra tiếng.

    Miêu cổ văn minh phó chủ cũng âm u cười.

    Lục Nguyên trước mắt sắp tử vong, mà Lục Nguyên hiện tại cũng biết đã đến lúc cực độ nguy hiểm, phải làm sao bây giờ?

    Ức độc chi cổ liệu có thể giết loại độc cổ này không?

    Lục Nguyên nghĩ nghĩ sau đó lập tức chỉ huy một kiếm quang vòng tròn những kiếm quang này xâm nhập vào trong vô ảnh vô hình băng tuyết thiên tàm thuấn di cổ, hiện tại mấu chốt chính là ức độc chi cổ liêu có thể đối phó với loại thuấn di cổ này không, Lục Nguyên rất lo lắng nhìn.

    Thành công.

    Lục Nguyên trong nháy mắt phát hiện băng tuyết thuấn di cổ không còn, trong lòng vui vẻ, lập tức thúc dục đạo viên sắc kiếm quang này xuyên qua, cứ như vậy toàn bộ băng tuyết thuấn di cổ đã phải tử vong, lần này vô cùng mạo hiểm, cũng may rốt cuộc đã dựa vào ức độc chi cổ mà vượt qua.

    Chương 1361-1362: Thời điểm phản kích

    Thanh Thánh kiếm đạo của Lục Nguyên quang mang càng ngày càng sâu.

    Lục Nguyên sau khi giải quyết họa lớn cũng không tỏ ra gấp gáp, vẫn làm ra bộ dạng bị băng tuyết cổ làm khó khăn, miêu đao phó chủ văn minh có thể lấy tính mạng của Lục Nguyên bất kỳ khi nào, công kích ngày càng mãnh liệt, trong lòng y tràn ngập sảng khoái, lúc này một đạo cực độc cực hàn thình lình đánh tới, miêu đao phó chủ văn minh không ứng phó kịp lập tức bị thương tích, thế giới miêu đao của hắn bị sụp đổ một chút, khi thế giới của hắn hoàn toàn sụp đổ chính là lúc hắn phải tử vong.

    Lục Nguyên rõ ràng đã phản kích hơn nữa vừa ra tay đã làm bị thương miêu đao phó chủ văn minh.

    Mà một kiếm kia cũng khiến cho các phó chủ văn minh xung quanh phải sáng mắt lên, vnố rất nhiều người cho rằng cuộc chiến đã xong, nhưng xem ra hiện tại còn chưa kết thúc thậm chí còn có phần đặc sắc.

    Lục Nguyên nhếch miệng cười:

    - Chà thật không phải đã tới thời điểm phản kích.

    Cánh tay của Lục Nguyên di chuyển, ngân hà kiếm quang cuồn cuộn đánh thẳng về phía miêu đao phó chủ văn minh, hiện tại chính là phản kích cuối cùng

    Miêu đao phó chủ văn minh có ưu thế là đao pháp, đao pháp của hắn khí phách vô song, tuy nhiên hiện tại đã yếu đi rất nhiều.

    Miêu đao phó chủ văn minh kỳ thật cũng là bị tuyệt sát nhất kiếm vừa rồi của Lục Nguyênlàm cho chấn kinh, Lục Nguyên ra tay thật là quá tàn độc, nhưng miêu đao phó chủ văn minh dù sao cũng là nhân vật cấp văn minh cảnh, y lập tức làm ra phản ứng, đối mặt với kiếm quang cuồn cuộn mà Lục Nguyên đánh tới, miêu đao phó chủ văn minh thi triển một tuyet học, miêu đao nhất vạn biến.

    Miêu đao nhất vạn biến, đây là một bộ đao pháp phức tạp cực điểm.

    Bộ đao pháp này tổng cộng chia làm một vạn chiêu.

    Mà mỗi một chiêu có hàng vạn biến hóa.

    Miêu đao phó chủ văn minh quát dài một tiếng:

    - Lục Nguyên ngươi đừng tưởng vừa rồi đánh lén trúng ta một kiếm mà đắc ý, ngẫu nhiên mà may mắn mà thôi, đúng là ngươi rất mạnh, nhưng trước mặt ta chỉ là một con rùa đen, đi chết đi.

    Miêu đao phó chủ văn minh đối với kiếm viên của Lục Nguyên chỉ cho rằng là một con rùa đen mà thôi, mà hiện tại Lục Nguyên triệt bỏ viên chi kiếm pháp không phải muốn chết là đi.

    Miêu đao phó chủ văn minh trong nháy mắt tế lên biến thứ chín mươi chín, miêu đao thiên cổ luận xuân thu, một đao này của hắn đánh ra có vô số hình ảnh thiên cổ hiện ra.

    Miêu đao phó chủ văn minh dùng một chiêu này biến hóa nhiều tới cực hạn, những biến hóa này cũng có thể đả thương người, hơn nữa có vô tận biến hóa hắn không tin không bắt được Lục Nguyên rùa đen, Lục Nguyên ngươi đi chết đi, trong lòng y thầm nghĩa.

    Lục Nguyên bình tĩnh nhìn một đao chém ra của miêu đao phó chủ văn minh kia, hắn đã sớm thăm dò quy luật đao pháp của miêu đao phó chủ văn minh, cho nên tương đối nắm chắc, Lục Nguyên nghĩ ra một biện pháp khá thú vị.

    Nhất định phải đánh bại cho Miêu đao phó chủ văn minh buồn bực mà chết.

    Viên cực thần kiếm một lần nữa ra khỏi vỏ.

    Viên cực thần kiếm dẫn ra một đạo thanh ảnh.

    Lục Nguyên xuất kiếm, giai đoạn trước phòng thủ là để chuẩn bị cho lúc này, hiện tại dùng thế sét đánh lôi đình đánh bại đối phương.

    Lúc Miêu đao phó chủ chém ra một chiêu miêu đao thiên cổ luận xuân thu này thì Lục Nguyên cũng ngang nhiên xuất kiếm.

    Một đao kia của miêu đao phó chủ văn minh biến hóa cực hạn, vô luận thế nào cũng có thể giết người.

    Mà kiếm của Lục Nguyên cũng bắt đầu biến hóa.

    Không gian xuất hiện cả trăm cái biến hóa, kiếm quang của Lục Nguyên bao phủ khắp nơi, miêu đao văn minh phó chủ liền mỉm cười, dám biến hóa so với mình, thật là quá buồn cười.

    Một chiêu này của hắn là kìm đao thiên cổ luận xuân thu, có một vạn cái biến hóa, toàn bộ bày ra, mà kiếm quang của Lục Nguyênở trên không trung cũng xuất đụng hóa thành mấy nghìn biến hóa, một kiếm này thế không tuyệt biến hóa ngày càng trở nên nhiều hơn.

    Không sai việc Lục Nguyên cần phải làm bây giờ chính là dùng biến hóa chống biến hóa.

    Miêu đao phó chủ văn minh vì đao chiêu của bản thân mà đắc ý, Lục Nguyên làm sao có thể xuất ra biến hóa nhiều hơn hắn được.

    Đao pháp của Miêu đao phó chủ văn minh ở trên hư không thi triển một vạn cái biến hóa.

    Mà kiếm của Lục Nguyên ở trên hư không cũng thi triển mấy nghìn biến hóa không ngừng nâng cao lên, cơ hồ đã đạt tới một vạn cái biến hóa.

    Miêu đao phó chủ văn minh không khỏi hoảng sợ, đao pháp của hắn ở trên hư không lại biến đổi hóa ra thành một vạn hai nghìn cái biến hóa, cơ hồ đã tới cực hạn của hắn.

    Mà kiếm pháp của Lục Nguyên ở trên hư không vẫn chưa tuyệt cũng biến hóa đủ một vạn hai nghìn cái.

    Hiện tại Miêu đao phó chủ văn minh biến hóa bao nhiêu hắn biến hóa bấy nhiêu.

    Miêu đao phó chủ văn minh cũng phát ra nhẫn tâm, hắn không tin biến hóa của Lục Nguyên so với hắn nhiều hơn:

    - Cực hạn thiêu đốt.

    Đao pháp của hắn đạt tới cực hạn phát huy nhiều biến hóa hơn nữa, ở trên hư không chém ra biến hóa thứ một vạn ba trăm nghìn, mà kiếm quang của Lục Nguyênở trên hư không cũng biến hóa tới một vạn ba trăm nghìn.

    Bản thân của Miêu đao phó chủ văn minh cực hạn là một vạn hai nghìn biến hóa mà bây giờ tăng lên một vạn ba nghìn vẫn chưa vượt qua được Lục Nguyên đao của hắn ở trên hư không lại tăng lên một vạn bốn nghìn biến hóa, không có cách nào tăng lên thêm nữa.

    Mà kiếm quang của Lục Nguyên cũng tăng tới một vạn bốn nghìn biến hóa tuyệt không thua miêu đao văn minh phó chủ.

    - Ha ha biến hóa của ngươi đạt tới đây không thể tăng lên nữa sao?

    - Xem ta tăng nữa lên.

    Kiếm quang của Lục Nguyênbày ra ở trên không trung xuất hiện biến hóa một vạn năm nghìn, một kiếm này hoàn mỹ đánh bại Miêu đao văn minh phó chủ, kiếm khsi điên cuồng làm cho gã bị thương nặng.

    Mình bại!

    Giờ khắc này trong lòng miêu đao văn minh phó chủ hiện lên bóng tối to lớn.

    Nếu là thất bại bình thường thì không là gì.

    Nhưng mà hết lần này tới lần khác, ở phương diện biến hóa của Lục Nguyên còn mạnh hơn cả hắn.

    Từng Văn minh cảnh đều có tuyệt đối tự tin về mình.

    Ví dụ như Chu Thanh Huyền ở phương diện khổ nghệ, Kiếm viên ở phương diện viên nghệ, rất tự tin về tạo nghệ của mình, mà bây giờ cực hạn của Miêu đao văn minh phó chủ đã bị Lục Nguyênđả bại, tự tin của hắn cũng bị Lục Nguyên đả bại khiến cho hắn cảm thấy tổn thất vô cùng lớn, rơi vào trong bóng tối sâu thảm.

    Bóng tối này đối với Lục Nguyên là sơ hở.

    Lục Nguyên không chút khách khí, hắn xuất ra Kiếm cửu, thất tình chi kiếm, bóng tối sợ, thất bại, là một trong thất tình.

    Miêu đao phó chủ văn minh cảm thấy mình đang bị phong bế ở rong thée giới mà thế giới này chỉ toàn là bóng tối, thất tình chi kiếm, là kiếm nhằm vào tình cảm.

    Giờ phút này miêu đao phó chủ văn minh cảm thấy mình như bị phong bế, sợ hãi thất bại, tuy nhiên miêu đao phó chủ văn minh vẫn là một người vô cùng kiên nghị, trong nháy mắt y một lần nữa lao ra khỏi thế giới của thất tình chi kiếm, nhưng Lục Nguyên vẫn nhanh hơn hắn, lại bị Lục Nguyên đâm trúng một yếm, Miêu đao của hắn lại bị kiếm khí của Lục Nguyên bức áp.

    Lục Nguyên lại dùng kiếm thập, phương viên, một kiếm này dung nạp vạn vật không có chỗ nào không bao hàm, chỗ nào cũng có, phương viên thế giới, vô tận kiếm khí sắc bén kiếm khí tạo thành thương tổn thật lớn với miêu đao phó chủ văn minh, kỳ thật lúc này miêu cổ phó chủ văn minh muốn giúp đỡ nhưng hắn xuất ra cổ trùng loại cổ trùng này am hiểu thời gian tiêu hao chiến, chứ không thể trong chốc lát kịch chiến như Lục Nguyên và Miêu đao văn minh phó chủ, vốn Miêu Cổ văn minh phó chủ còn có thể dùng cổ trùng khác đối phó với Lục Nguyên, nhưng không hiểu tại sao Lục Nguyên lại không hề để ý chỉ cần có cổ trùng xuất hiện là bị hắn giết chết, công kích của miêu cổ văn minh phó chủ hiện tại cũng trở nên vô dụng.

    Mà Lục Nguyên cũng nhân cơ hội này mà thẳng thế đuổi giết Miêu đao văn minh phó chủ chỉ cần đánh giết miêu đao văn minh phó chủ thì một trận này đại cục đã định.

    Lục Nguyên trong lòng thầm nghĩ.

    Đồng thời kiếm quang của Lục Nguyên thẳng truy một kiếm thẳng về phía miêu đao văn minh phó chủ.

    Hoang Ôn văn minh phó chủ nhìn thấy thế cục này cũng kinh hãi không ngờ rằng chiến cuộc lại biến hóa như thế, Lục Nguyên một người mới gia nhập văn minh cảnh lấy một địch hai lại có thể đánh cho miêu đao và miêu cổ hai người trở nên như vậy, Hoang Ôn phó chủ văn minh thản nhiên nói:

    - Ta thấy lúc này chiến cuộc đã phân, xem như xong rồi.

    Văn Minh cảnh rất khó có được thiên địa cũng chỉ có mấy trăm người Miêu đao và Miêu cổ tuy chỉ là hai kỷ nguyên và ba kỷ nguyên tuy không so với Hoang Ôn thực lực sáu kỷ nguyên nhưng Hoang Ôn vẫn muốn bảo vệ hai người bọn họ.

    Hắn thật là vô sỉ lúc Miêu đao và Miêu cổ chiếm ưu thế thì để bọn họ tùy tiện đánh, mà bây giờ khi bọn họ rơi vào hoàn cảnh xấu thì muốn cuộc chiến dừng lại.

    Pháp Không văn minh phó chủ giận dữ:

    - Ngươi.

    Y biết mình không phải đối thủ của Hoang Ôn văn minh phó chủ nên không thể làm gì.

    Mà lúc này ở trong phục vân quang, Cửu Thiên Huyền Nữ mỉm cười:

    - Ta thấy bây giờ vẫn chưa phân thắng bại.

    Nàng ngôn ngữ ôn hòa nhưng thực lực của nàng không ôn hòa nàng là khống chế phong sứ giả, một thân thực lực không dưới phong chi văn minh phó chủ, chắc chắn là trên hoang ôn văn minh phó chủ, cửu thiên huyền nữ vốn biết Lục Nguyên có quan hệ với Kiếm Khổ văn minh phó chủ dĩ nhiên không thể không giúp Lục Nguyên.

    Cửu Thiên Huyền nữ mỉm cười:

    - Nếu như Hoang Ôn văn minh phó chủ muốn đi vào, không bằng chúng ta so vài chiêu thức thế nào?

    Mà lúc này ở trên Thanh đàn đài cuộc chiến vẫn vô cùng kịch liệt, kiêm quang của Lục Nguyên một mực thẳng truy phát ra thanh sắc nhàn nhạt.

    Một kiếm này tên là thanh.

    Thanh là một loại cảnh giới.

    Lục Nguyên vốn tính tình nhàn nhạt, người mặc áo xanh, từ xưa tới nay hòa với thiên nhiee, lúc này ở trên thanh đàn đài giao thủ bỗng nhiên đại triệt đại ngộ lĩnh ngộ một chiêu thanh này, Lục Nguyên đã hiểu cái gì gọi là thanh cũng hiểu tại sao mình bình thường lại thích màu xanh.

    Một chiêu này của hắn kỳ thật còn dựa vào cả tuyệt học của thanh nữ.

    Một kiếm này rất mạnh rất sắc bén.

    Lục Nguyên đánh ra một chiêu thanh này, Dao cơ thánh mẫu cũng khẽ giật mình, đây là tuyệt học của thanh nữ cả đời, Lục Nguyên sao có thể dùng được, Cửu Thiên Huyền nữ thì mỉm cười, Lục Nguyên lấy trộm chiêu thức vậy cũng đúng, quả không hổ danh là người mà Kiếm Khổ văn minh phó chủ bồi dưỡng, có thiên phú không giống bình thường.

    Vân Vụ công chúa cũng khẽ giật mình, thật sự không nhìn thấu nam tử này.

    Phượng Cổ văn minh chi chủ cũng kinh ngạc.

    Một chiêu thanh này của Lục Nguyên, thật là cổ quái.

    Thanh sắc chi kiếm đã đâm vào tim của Miêu đao phó chủ văn minh.

    Đây là một kiếm cuối cùng.

    Kiếm khí khổng lồ chớp mắt ùa vào người Miêu Đao phó chủ văn minh, cũng vọt vào miêu đao thế giới, một kích triệt để hủy diệt nguyên miêu đao thế giới.

    Miêu Đao phó chủ văn minh đã chết, con mắt gã tối đi, xung quanh cũng vang lên văn minh ai ca.

    Văn minh ai ca vang lên, lại một văn minh cảnh trong thiên địa chết.

    Tất cả người văn minh cảnh có mặt đều đã rất lâu rồi không có nghe đến văn minh ai ca, họ không ngờ sẽ tại đây nghe thấy văn minh ai ca.

    Trong mắt của Miêu Đao phó chủ văn minh có ẩn ý gì khó miêu tả.

    Đúng vậy, sắp chết rồi.

    Văn minh!

    Văn minh mà cũng chết!

    Đây chính là văn minh!

    Vốn tưởng rằng mình độ qua ngưỡng cửa văn minh thiên kiếp thứ nhất thì sẽ không bao giờ diệt vong, mười kỷ nguyên mới chết, không ngờ mới qua hai kỷ nguyên rưỡi đã sắp chết rồi, quá đáng tiếc.

    Từ trong ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức mới có được một văn minh cảnh, khó khăn lắm mới độ qua vậy mà bây giờ sắp chết.

    -Lục Nguyên.

    Miêu Đao phó chủ văn minh hỏi câu cuối trong đời:

    -Tại sao kiếm của ngươi còn cực đồ tròn, lại có cực độ biến, thậm chí là sau đó càng có cực độ thanh, cực độ của ngươi rốt cuộc là cái gì?

    Bình thường thì mỗi một phó chủ văn minh truy cầu một cực độ, đây chính là cái gọi là không không điên dại bất thành phật.

    Lục Nguyên thì hoàn toàn khác, dường như hắn ở rất nhiều mặt đến mức tận cùng.

    Tròn thì mạnh hơn Kiếm Viên, biến nhiều hưn Miêu Đao, thanh thì thắng Thanh Nữ đời trước.

    Đây là vì sao?

    Miêu Đao phó chủ văn minh hỏi ra thắc mắc cuối cùng trong đời mình.

    Lục Nguyên chìm trong suy tư, hắn cũng tự hỏi mình, rốt cuộc cái gì mới là kiếm thuật của hắn?

    Bắt đầu từ Hoa Sơn, cứ luôn cho rằng kiếm thuật của mình có phong cách quá mãnh liệt.

    Ví dụ như kiếm thuật của Yến Thương Thiên là cuồng ngạo đến không giới hạn, tựa trời giáng xuống.

    Kiếm thuật của Chu Thanh Huyền là bi.

    Đến trung ương thiên triều rồi tiếp xúc nhiều cao nhân, đa số đều truy cầu cực hạn, truy cầu đặc điểm, mình luôn không có đặc điểm gì, dường như học gì cũng được.

    Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo của mình có thể phục chế mọi kiếm chiêu.

    Chính mình đi lầm đường rồi sao?

    Không đúng, mình không có đi sai đường.

    Mắt Lục Nguyên đột nhiên sáng ngời, hắn nhìn hướng Miêu Đao phó chủ văn minh, nói:

    -Bây giờ chắc nên nói cho ngươi biết tên phó chủ văn minh của ta.

    Tên phó chủ văn minh của ta tức là Kiếm Chi phó chủ văn minh.

    Kiếm thuật của ta không chỗ nào mà không bao lấy, bất cứ tuyệt kỷ, bất cứ cực độ, toàn bộ bao dung.

    Lục Nguyên tiến lên trước một bước, một tay giơ lên trời, một chĩa xuống đất, một bộ càn khôn:

    -Ta tức là Kiếm Chi phó chủ văn minh.

    -Kiếm đạo bao dung, đều là ta ở.

    -Kiếm đạo cai quản đều là lĩnh vực của ta.

    -Kiếm đạo khống chế đều là thổ địa của ta.

    -Kiếm đạo đều dưới ta.

    Lục Nguyên nói lời này thần uy lẫm lẫm, có loại cảm giác đạp phá vạn giới hư không, kiếm giới đều hư không, thiên hạ về ta hết.

    Bàn tay to cuốn, pháp lực biến thành một con thượng cổ thương long, thương long gầm rống, đánh chết Miêu Đao phó chủ văn minh.

    Một đại thủ pháp lực nuốt sống Miêu Đao phó chủ văn minh, cái xác bỏ vào trong tân kiếm thế giới của mình.

    Bây giờ tân kiếm thế giới có bón xác phó chủ văn minh.

    Tay Lục Nguyêna lật, ở trong tân kiếm thế giới xây một ngôi mộ, bỏ bốn xác phó chủ văn minh vào trong mộ, đánh vòng xung quanh không để những người khác tới gần, trong tân kiếm thế giới của hắn có khá nhiều người.

    Chương 1363-1364: Một kiếm tiêu diệt

    Lại giết chết một phó chủ văn minh, Lục Nguyên vô cùng cảm thán.

    Lúc này xung quanh tất cả phó chủ văn minh đều chấn động.

    Hoang Ôn phó chủ văn minh nheo mắt, nguy hiểm nói:

    -Kiếm Chi phó chủ văn minh.

    Giản chi văn minh Đoạn Thần phó chủ văn minh đôi mắt đoạn đến làm người cực kỳ khó chịu:

    -Kiếm Chi phó chủ văn minh, dám gọi tên như vậy.

    Gã không chịu nổi nhất là Lục Nguyên đặt tên phó chủ văn minh của hắn, vì quan hệ giữa giản và kiếm, danh hiệu này quá hênh hoang!

    Tiên cổ văn minh Hạo Thiên Thượng Đế, người này có phong độ hoàng giả, là đại biểu lần này cho tiên cổ văn minh.

    Hạo Thiên Thượng Đế quát lạnh một tiếng, khí thế hoàng giả tản ra:

    -Danh hiệu thật là cuồng!

    Pháp Không phó chủ văn minh nhướng mày nói:

    -Kiếm Chi phó chủ văn minh, thật có chí khí.

    Phó chủ kiếm khí Võ Diệu phó chủ văn minh nhẹ gật đầu đồng ý:

    -Kiếm đạo như vậy, kiếm thuật như vậy đúng là có chút tư cách gọi là Kiếm Chi phó chủ văn minh.

    Phong Thương phó chủ văn minh cũng khen một tiếng.

    Lôi Ngạo công chúa liên tục suýt xoa, trong mắt thoáng hiện vô cùng sùng bái.

    Nàng quyết định là người hâm mộ Lục Nguyên suốt đời, hôm nay hắn cho nàng bất ngờ vui sướng quá nhiều, vốn nàng đã rất ngưỡng mộ hắn ròi.

    Cửu Thiên Huyền Nữ hơi đổi sắc mặt nói:

    -So với Kiếm Khổ càng bá khí, nhưng vậy cũng tốt.

    Ra một Kiếm Chi phó chủ văn minh thì áp lực kiếm đạo sau này do Kiếm Chi phó chủ văn minh gánh vác chứ không cần Kiếm Khổ làm.

    Nàng luôn rất yêu thích Chu Thanh Huyền, nên dĩ nhiên hy vọng gánh nặng trên vai gã nhẹ chút.

    Chủ phượng cổ văn minh không nói lời nào.

    Kiếm Chi phó chủ văn minh không phải tầm thường.

    Lúc trước đã có giới thiệu, bình thường cái thứ hai dùng chữ chi, chữ cổ thì đều là rất bá khí, tên này không dễ dàng dùng, đa số văn minh cảnh không có tư cách đó, người có tư cách này cực kỳ ít ỏi.

    Mỗi một người có tư cách đó đều là hạng tung hoành thiên địa, cho dù là miêu chi phó chủ văn minh yếu nhất trong ba mươi văn minh bình thường thật ra không phải hạng dễ chọc.

    Kiếm Chi phó chủ văn minh khác với miêu chi phó chủ văn minh, ở kỷ nguyên trước kiếm đạo xưng là cổ văn minh, có thể gọi là cổ văn minh thì khá là vĩ đại.

    Lục Nguyên kế tục kiếm đạo, gọi là Kiếm Chi phó chủ văn minh, nói chính xác ra cái tên Kiếm Chi phó chủ văn minh cuồng ngạo hơn miêu chi phó chủ văn minh vài phần.

    Cho nên Lục Nguyên dám đặt tên như vậy là cuồng ngạo không biên giới.

    Nhưng nghĩ tới nghĩ lui thì Lục Nguyên là người duy nhất có khả năng được đến danh hiệu này, giản là phản đồ rồi, Tà Kiếm phó chủ văn minh quá tà quá thiên, kiếm đạo khác thì cũng có mạnh hơn hắn nhưng không ai có tiềm lực lớn như hắn.

    Cho nên danh hiệu của Lục Nguyên là rất cuồng ngạo nhưng đích thực chỉ có hắn là có chút tư cách sử dụng.

    Lục Nguyên nhìn hướng Miêu Cổ phó chủ văn minh, nói:

    -Miêu Cổ phó chủ văn minh, bây giờ Miêu Đao phó chủ văn minh đã chết rồi, kẻ tiếp theo chính là ngươi.

    Mới rồi ngươi nói lên trời xuống đất không ai cứu được ta, ngươi và Miêu Đao nhất định phải giết chết ta.

    Bây giờ ta nói, lên trời xuống đất không ai cứu được ngươi, ta nhất định phải giết chết ngươi.

    Lục Nguyên sát khí ngùn ngụt, đối với ngươi như Miêu Cổ phó chủ văn minh không giết thì để lại làm gì?

    Miêu Cổ phó chủ văn minh run sợ, gã vốn tràn đầy tự tin đối phó Lục Nguyên, nhưng bây giờ hắn uy phong hùng hồn giết chết Miêu Đao phó chủ văn minh, nhiều cổ trùng của gã đối mặt với hắn thì không có một chút tác dụng, bị tiêu diệt quái lạ, sao gã không kinh sợ cho được?

    Chiến thuật biển cổ trùng của gã đến nay thì không có bao nhiêu tác dụng nữa, đấu ngay mặt không dựa vào cổ trùng mà đối diện người như Lục Nguyên thì là chuyện rất khủng khiếp, gã thật tình không muốn chết.

    -Ta muốn...

    Miêu Cổ phó chủ văn minh định nói nhận thua, giờ gã teo tim rồi, không cho rằng có thể chiến thắng Lục Nguyên.

    Nhưng sao Lục Nguyên có thể để cho gã nhận thua được.

    Miêu Cổ phó chủ văn minh sớm muốn đối phó mình, bày ra cạm bẫy muốn giết mình, mình dễ dàng tha cho gã mới là ngu.

    Viên Cực thần kiếm chớp mắt đâm ra, trong không trung biến ảo đánh hướng Miêu Cổ phó chủ văn minh, tốc độ kiếm cực nhanh, làm chữ thua của gã bị đè ép trong vô biên cơn sóng.

    Muốn nhận thua hả, làm gì có chuyện dễ như thế.

    Lục Nguyên thi triển một kiếm, vẫn là thanh vừa rồi!

    Một kiếm này khách sắc thanh thanh liễu sắc tân, hay cho một chiêu thanh, thiên địa đồng thanh.

    Tất cả người văn minh cảnh cảm thấy trời đất biến thành màu xanh, giây sau vô tận cổ trùng đều chết bởi chiêu thanh này, còn lại số ít cường đại cổ trùng chưa chết mà thôi, nhưng những cường đại cổ trùng chưa chết cực kỳ ít ỏi, sớm không thể tọa thành biển cổ trùng, không thể che chắn thân hình Miêu Cổ phó chủ văn minh.

    Lục Nguyên chuyển kiếm quang, lần này lại là một chiêu kiếm ngũ, duy kiếm!

    Thiên địa chi gian, duy có nhất kiếm.

    Trong một kiếm núi sụp biển lật!

    Trong một kiếm trời lặn trăng rơi!

    Trong một kiếm thiên tiêu địa diệt!

    Miêu Cổ phó chủ văn minh dù gì là phó chủ văn minh hai kỷ nguyên, mặc dù bây giờ biết đấu không lại Lục Nguyên, nhưng không dễ dàng chịu thua.

    Chỉ thấy đôi tay Miêu Cổ phó chủ văn minh nhoáng lên một cái, sau lưng gã xuất hiện một vòng đen, đây là cổ trùng phòng ngự của gã, lấy vô tận cứng rắn cổ trùng hóa đi ra vô tận phòng ngự chi giáp.

    Kiếm ngũ, duy kiếm của Lục Nguyên đánh vào cổ trùng phòng ngự chi giáp.

    -Ha ha ha ha, Lục Nguyên, ngươi giết không được ta, cổ trùng phòng ngự chi giáp của ta được gọi là phòng ngự giáp mạnh nhất trong năm kỷ nguyên, toàn bộ dùng kim cương văn minh cổ cứng rắn nhất tổ thành.

    Những kim cương văn minh cổ này là hút người luyện vô thượng kim thân quyết, cửu chuyển kim thân quyết hoặc là kim cương vô lượng quyết luyện thành cổ trùng, đã từng có người ba kỷ nguyên cứng rắn tấn công cổ trùng phòng ngự chi giáp mà ta không chết.

    Ngươi cũng giết không được ta!

    Mới rồi Lục Nguyên bị hù sợ nhưng bây giờ chợt nghĩ ra còn có tuyệt chiêu bả mệnh, gã cần gì phải sợ.

    Chỉ thấy trên không trung những cổ trùng đen như mực, cổ trùng đang không ngừng biến đổi, hóa thành hình áo giáp có lăng có giác.

    -Cổ trùng phòng ngự chi giáp.

    Lôi chi văn minh Lôi Bạo phó chủ văn minh giật nảy mình, gã từng chịu thiệt bởi cổ trùng phòng ngự chi giáp này.

    Gã là pháp lực ba kỷ nguyên, từng cứng rắn đánh cổ trùng phòng ngự chi giáp của Miêu Cổ phó chủ văn minh, kết quả là Miêu Cổ phó chủ văn minh không bị thương một chút nào, người ba kỷ nguyên không thể phá vỡ được cổ trùng phòng ngự chi giáp.

    Cổ trùng phòng ngự chi giáp!

    Khôi giáp này cứng rắn khó mà tưởng tượng.

    Miêu Cổ phó chủ văn minh lấy ra cổ trùng phòng ngự chi giáp, giáp lấy trăm vạn cổ trùng đan vào mà thành, vô này vô vãng, vô huyền vô hư, vô trống không cảnh, vô sinh vô diệt.

    Miêu Cổ phó chủ văn minh nhìn Lục Nguyên, nói:

    -Ngươi giết không chết ta , ha ha ha ha.

    Lục Nguyên, ngày hôm nay ta chịu thiệt lớn dưới tay ngươi, mai này ta phải báo lại mối thù.

    Cho dù ngươi chết thì thù hận giữa ngươi và ta không đội trời chung.

    Trời đất có thể sụp, kỷ nguyên có thể diệt nhưng thù nay không sửa!

    Đây là lời thề văn minh, không chết không ngừng, kỷ nguyên hủy cũng không thay đổi lời thề.

    Chính lúc này, một luồng thần lực xộc vào, đó là một tinh thần lực mnahj mẽ đến cực điểm, bên trong có vị miêu, thanh thanh nhi miêu, miêu nhi tài chi, miêu sinh thiên địa, miêu trường ô nê.

    Lục Nguyên đột nhiên bị tinh thần lực khổng lồ tùng kích, cái này là!

    Tinh thần lực thật là cường đại!

    đó là ai?

    Lục Nguyên ở trước tinh thần lực cường đại như vậy cảm thấy tinh thần bị rung động mạnh mẽ, dường như hắn là chiếc thuyền con trong biển rộng vô tân.

    Lục Nguyên hét to:

    -Ta giữ lòng ta, thiên địa bất diệt.

    Lục Nguyên giữ bản tâm chóng đỡ thần hồn này công kích, mặc dù đối thủ cường đại nhưng bản thân hắn có thần hồn tức là tinh thần lực không yếu.

    Chính tự vốn là một trong văn tự mạnh nhất thủ hộ thần hồn.

    Lúc hắn đấu với Hoang Chi Tử thì có sử dụng nó một lần rồi.

    Miêu Cổ phó chủ văn minh cười khùng khục nói:

    -Là phó chủ miêu chi văn minh của chúng ta sắp đến, đây là tinh thần lực của ngài trùng kích.

    Hai mươi giây nữa là phó chủ miêu chi văn minh sẽ giáng xuống, đến lúc đó sẽ giết chết ngươi.

    Vốn ta cho rằng muốn giết ngươi sẽ phải chờ rất lâu, nhưng bây giờ xem ra không mất bao lâu nữa.

    Miêu Cổ phó chủ văn minh cực kỳ đắc ý, gã không tưởng tượng ra phó chủ miêu chi văn minh cai quản miêu chi văn minh sắp giáng xuống.

    Khi phó chủ miêu chi văn minh đuổi đến thì sẽ đánh chết Lục Nguyên, khi ấy đại cục miêu chi văn minh đã định, khi đại cục định rồi thì vị trí Thanh Nữ vào tay, thế là kế hoạch của thái cổ văn minh thành công, iêu chi văn minh cũng vì lý do phượng cổ văn minh mà ngày càng mạnh hơn, mạnh hơn bây giờ rất nhiều.

    Hai mươi giây ư?

    Không đúng, hiện giờ chỉ có mười tám giây.

    Tất cả phó chủ văn minh chỉ có nước im lặng.

    Phó chủ miêu chi văn minh không phải nhân vật đơn giản, người sáng lập ra một văn minh đâu đơn giản được.

    Nhiều năm trước phó chủ miêu chi văn minh là bảy kỷ nguyên hiện tại không biết tới đâu rồi, có tăng cấp không, cho dù không có tăng lên thì dựa vào pháp lực bảy kỷ nguyên có thể trấn áp vạn cổ, đánh chết Lục Nguyên.

    Thực lực của phó chủ miêu chi văn minh không nhỏ.

    Mười sáu giây.

    Lục Nguyên nhìn hướng Miêu Cổ phó chủ văn minh, nói:

    -Ngươi đắc ý lắm sao?

    Cổ trùng phòng ngự chi giáp, rất tốt.

    Để ta thử phá cho ngươi xem, kiếm linh, xuyên tâm nhất kích, tứ liên kích!

    Tay run đánh ra kiếm linh, xuyên tâm nhất kích!

    Tứ liên kích!

    Một kiếm này khi ra tay thì Miêu Cổ phó chủ văn minh phải cẩn thận đón đỡ, phát hiện kiếm quang của Lục Nguyên đánh trúng cổ trùng phòng ngự chi giáp mà nó không bị tổn hại chút gì, gã thầm nhủ không biết tự lượng sức mình.

    Một kiếm này của Lục Nguyên đúng là không biết tự lượng sức mình, một kiếm kết thúc mà Miêu Cổ phó chủ văn minh không bị tổn thương chút gì.

    Vậy là sao?

    Kiếm linh của mình không có tác dụng?

    Lục Nguyên ngây ra.

    Kiếm linh từ khi mới sáng tạo đến nay luôn hữu dụng, tại sao bây giờ không có tác dụng gì?

    E rằng lần này mình thật sự không thể giết chết đối thủ, kiếm linh không làm gì được đối thủ văn minh cảnh ư?

    Mười lăm giây.

    Miêu Cổ phó chủ văn minh cười lạnh nói:

    -Công kích xuyên thấu ư?

    Tất nhiên là ta có đề phòng chiêu này, cổ trùng phòng ngự chi giáp của ta chính là cổ trùng có thể hấp thu công kích xuyên thấu.

    Chỉ cần ngowi đánh trúng chỗ này liền bị cổ trùng hấp thu công kích xuyên thấu.

    Mười bốn giây.

    Là như vậy sao.

    Lục Nguyên tùy tay công kích, làm sao đối phó đối thủ này đây?

    Mười ba giây.

    Mười hai giây

    Mười một giây.

    Mười giây.

    Phó chủ miêu chi văn minh ngày càng đến gần, có thể cảm giác khí thế của gã ngoài mấy chục vạn dặm.

    Lòng Lục Nguyên bỗng máy động, dùng trăm triệu độc chi cổ độc gia cố vào công kích xuyên thấu thì sao?

    Chớp mắt lại là kiếm linh, xuyên tâm nhất kích.

    Tứ liên kích!

    Chiêu này tăng thêm trăm triệu độc chi cổ độc lực, chớp mắt đánh ra.

    Miêu Cổ phó chủ văn minh vẫn không thèm để ý, gã chặn kiếm chiêu của Lục Nguyên thế này rất nhiều lần rồi, không quan tâm kiếm này.

    Quả nhiên, một kiếm của Lục Nguyên đánh tới cổ trùng phòng ngự chi giáp không sứt mẻ gì, khi gã cho rằng hắn thất bại thì chợt cảm thấy đau đớn, miêu cổ thế giới bị kiếm khí của Lục Nguyên tập kích vào, kiếm khí sâm sâm hàn hàn.

    Chuyện gì vậy?

    Không phải mình có vài cổ trùng có thể chắn tính công kích xuyên thấu ư?

    Tại sao như vậy đã chết rồi?

    Chín giây!

    Lục Nguyên đánh ra một kiếm, thật tình thì kiếm linh không có tính tổn thương lớn, không thể sánh bằng vài kiếm trước, cho nên dù đánh trúng Miêu Cổ phó chủ văn minh lại không thể nhất kiếm định thắng bại.

    Lục Nguyên không sốt ruột, lần thứ hai kiếm linh, lần thứ ba kiếm linh, lần thứ tư kiếm linh, lần thứ năm kiếm linh.

    Một lần kiếm linh, ước chừng có thể cắt nửa phần miêu cổ thế giới của Miêu Cổ phó chủ văn minh, chớp mắt đã là mười tám lần kiếm linh.

    Bảy giây.

    Miêu Cổ phó chủ văn minh phát hiện nguy cấp, vội hét:

    -Dừng tay, dừng tay!

    Nhưng làm sao Lục Nguyên dừng tay được.

    Lần thứ mười chín kiếm linh, thứ hai mươi thứ kiếm linh, lúc tới thứ hai mươi thứ kiếm linh đánh ra thì trong tời đất lần thứ hai vang lên văn minh ai ca, đó là thánh hiền ai ca, là thiên địa cùng bi, phong vân cùng khóc.

    Lục Nguyên giơ tay, đã giết chết Miêu Cổ phó chủ văn minh.

    Lúc này cách phó chủ miêu chi văn minh đi tới còn có sáu giây, Lục Nguyên cuốn Miêu Cổ phó chủ văn minh vào trong tân kiếm thế giới của mình.

    Bốn giây sau phó chủ miêu chi văn minh đáp xuống, nhanh hơn thời gian dự tính hai giây, hiển nhiên phút cuối gã rất giận dữ.

    Phó chủ miêu chi văn minh là người đàn ông trung niên tóc xa tung, đôi mày rậm, mày đỏ rực, đôi mắt như có ma lực kỳ diệu, đôi tay rất to.

    Bên cạnh gã bay một con cổ tùng kêu *ong ong*, dù chỉ có một con nhưng khiến tân kiếm thế giới của Lục Nguyên con chích trăm triệu độc chi cổ sợ hãi.

    Một con cổ trùng tạo thành áp lực cao hơn cả hàng ức vạn cổ trùng.

    Vai phải gã vác miêu đao, thanh miêu đao của khá trong khá bình thường, không giống phó chủ miêu chi văn minh có loại ma lực.

    Phó chủ miêu chi văn minh nhìn sơ thì như cao thủ cực kỳ khủng bố, lại nhìn thì thấy rất bình thường, như miêu gia nông dân, lại xem thì tựa cao thủ đồng hợp thiên địa, vô số loại khí chất không ngừng hoán đổi trên người gã.

    Phó chủ miêu chi văn minh nhìn Lục Nguyên như nhìn một con sâu nhỏ sắp bị gã bóp chết, nói:

    -Là ngươi giết Miêu Đao phó chủ văn minh, Miêu Cổ phó chủ văn minh?

    Vậy thì ngươi có thể đi chết đi.

    Phó chủ miêu chi văn minh rất giận dữ, cực kỳ giận, vốn đẳng cấp như gã rất ít khi tức giận, nhưng nói thật là tổn thất hai văn minh cảnh đối với gã cực kỳ lớn lao.

    Gã xây dựng miêu chi văn minh không dễ dàng, gã là người trấn giữ thế lực, không thể nào ôm đồm hết mọi chuyện, vậy nên rất nhiều chuyện cần có cánh tay giúp đỡ.

    Chương 1365-1366: Nông chi miêu đao

    Cố tình nếu không đến văn minh cảnh thì không có tư cách làm trợ thủ của gã, vậy là Miêu Đao phó chủ văn minh, Miêu Cổ phó chủ văn minh thực lực kém xa phó chủ miêu chi văn minh có vị trí rất quan trọng.

    Hai người là một trong số giúp miêu chi văn minh phát triển, nếu không có họ thì miêu chi văn minh sẽ suy sụp rất nhiều vạn năm, trăm vạn năm, ngàn vạn năm thậm chí là kỷ nguyên.

    Cả đời phó chủ miêu chi văn minh ước nguyện lớn nhất có hai điều, một là trùng kích cảnh giới chủ văn minh, hai là phát triển miêu chi văn minh, kết quả bây giờ Lục Nguyên dập nát một nửa chí nguyện của gã, cho nên phó chủ miêu chi văn minh không động sát khí với Lục Nguyên mới là lạ.

    Phó chủ miêu chi văn minh không khách sáo, giư lên miêu đao ra khỏi vỏ, miêu đao có tên gọi là nông!

    Nông chi miêu đao!

    Một đao chém xuống mang the ánh sáng xanh ẩn giấu chém ra, Lục Nguyên phát hiện chiêu kia dường như thanh của hắn bị khắc chế.

    Không đúng, không chỉ là thanh, rất nhiều tuyệt chiêu đều bị khắc chế, ví dụ phương viên, phương viên thế giới, hắn có thể ở trong phương thế giới trồng đầy trái cây nhà vườn.

    Nông trồng ở thanh!

    Nông trồng ở đại địa!

    Nông trồng ở thiên địa !

    Nông trồng ở kỷ nguyên!

    Dù là nơi nào, dù là khu vực nào, chỉ cần có nhiều người là có nông nghiệp, không có nông nghiệp, con người ăn không đủ no.

    Mặc kệ ngươi là cái gì tiên, thánh, thần, phật, yêu, ma, cho dù là văn minh thì làm sao?

    Nông là căn bản nhất.

    Con người lấy nông làm gốc!

    Đây chính là nông chi nhất đao!

    Lục Nguyên cảm thấy nhiều chiêu thức của mình bị nông khắc chế, thật sự không thể khinh thường người văn minh cảnh.

    Một, hai, ba kỷ nguyên thì đành thôi, không biết phó chủ miêu chi văn minh là bảy hay bao nhiêu kỷ nguyên nữa.

    Một đao kia vung ra thật là đại khủng bố đại khí tượng đại sâm nhiên.

    Lục Nguyên biết bây giờ là lúc liều mạng, không dám sơ sẩy, Viên Cực thần kiếm ở không trung vạch ra một hình tòn hoàn mỹ, đây là cực hạn hiện nay hắn có thể lmaf được.

    Nông chi nhất đao đột nhiên chém xuống, chém phá tròn, Lục Nguyên té ra xa, hộc bãi máu.

    Mới chỉ một đao thôi mà mình bị thương nặng như vậy, tân kiếm thế giới bị hủy diệt hơn một nửa, lần này chịu thuonwg nặng.

    May là lúc đấu với phó chủ miêu chi văn minh thì tân kiếm thế giới đã tu sửa khá nhiều.

    Hiện tại nên làm gì đây?

    Lục Nguyên nhìn hướng phó chủ miêu chi văn minh mày đỏ mắt sâu nông dân, tâm cùng ý hoàn toàn hợp nhất, nếu đối thủ đã muốn chiến thì chiến.

    Phó chủ miêu chi văn minh giật mình, không ngờ có thể đỡ được một đa của mình, tốt lắm!

    Gã càng muốn Lục Nguyên chết hơn,

    Lúc này ngồi trên đài cao chủ phượng cổ văn minh bỗng lên tiếng:

    -Được rồi, đủ rồi.

    Lực lượng cực kỳ dịu dàng nhưng khiến người không thể phản kháng vắt ngang giữa phó chủ miêu chi văn minh và Lục Nguyên.

    Lục Nguyên bị lực lượng nhu hòa này chặn lấy, chợt nghĩ tới một câu nói.

    Thiên hạ chí nhu không quá thủy, mà công kiên cường giả mạc chi năng thắng, dĩ kỳ vô dĩ dịch chi.

    Nhược chi thắng cường, nhu chi thắng cương, thiên hạ không biết, mạc có thể hành.

    Chủ phượng cổ văn minh vốn chính là một trong nhân vật cao cấp nhất cõi trời đất, tối thiểu có pháp lực hơn mười kỷ nguyên.

    Pháp lực như vậy đừng nói là ngăn lại Lục Nguyên, cho dù công kích của phó chủ miêu chi văn minh cũng bị cản dễ như trở bàn tay.

    Phó chủ miêu chi văn minh nhìn hướng chủ phượng cổ văn minh, nói:

    -Chủ phượng cổ văn minh, trừ phi ngươi cố tình muốn giúp hậu bối này?

    Chủ phượng cổ văn minh lạnh lùng cười nói:

    -Đầu tiên là nói Miêu Trường Sinh của miêu chi văn minh các ngươi bị giết, tiếp theo Miêu Đao phó chủ văn minh, Miêu Cổ phó chủ văn minh đi ra khiêu chiến một hậu bối, bây giờ hai người kia chết ngươi muốn báo thù.

    Có phải là nếu ngươi bị giết thì thái cổ văn minh có giao tình tốt với ngươi cũng đến báo thù, cứ tiếp tục như vậy?

    Chủ phượng cổ văn minh lạnh lùng nói:

    -Việc này, dừng ở đây, ngươi muốn gây chuyện với Lục Nguyên chứ gì, được thôi, đợi Lục Nguyên rời khỏi phượng cổ văn minh rồi. nếu không thì phượng cổ văn minh của ta thành nơi cho ngươi báo thù.

    Chủ phượng cổ văn minh nói câu này rất có lý.

    Không sai, báo thù cho người thân là đúng.

    Nhưng ngươi giết tiểu đến trung, giết trung đến đại, giết đại đến lão, một đường tiếp tục ngươi không thấy phiền cũng mệt chết.

    Muốn giải quyết ân oán thì được thôi, nhưng ngươi ở phượng cổ văn minh giải quyết một lần coi như nể mặt, muốn giải quyết lần thứ hai, thứ ba thì thật sự đem phượng cổ văn minh thành nhà của ngươi chắc?

    Ví dụ như ngươi đánh nhau trong một quán rượu, đánh một lần còn đánh lần thứ hai, lần thứ hai rồi thứ ba, nếu ngươi là ông chủ tiệm thì không thành vấn đề, muốn đánh bao nhiêu lần tùy thích, nhưng nếu ngươi không phải thì đương nhiên ông chủ tiệm không vui rồi.

    Chủ phượng cổ văn minh nói lời này không tính là nghiêng hướng Lục Nguyên, cơ bản bà còn đứng ở trung lập.

    Thực lực của chủ phượng cổ văn minh mạnh mẽ cỡ nào, bà nói chỗ này không thể đánh tiếp thì dù phó chủ miêu chi văn minh có bất đắc dĩ cỡ nào cũng phải ngoan ngoãn nghe theo.

    Phó chủ miêu chi văn minh nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    -Nếu chủ phượng cổ văn minh đã nói như thế thì ở trong phượng cổ văn minh ta sẽ không khó xử ngươi.

    Gã không nói câu nào uy hiếp bởi vì căn bảncần, thù hận giữa gã và Lục Nguyên còn cần buông lời đe dọa sao?

    Nếu có chút cơ hội này phó chủ miêu chi văn minh sẽ dứt khoát giết chết Lục Nguyên, gã tuyệt đối không cho phép hắn sống bao lâu.

    Phó chủ miêu chi văn minh giơ tay thu lại nông chi miêu đao vào trong vỏ, nói:

    -Chủ phượng cổ văn minh, ở trong phượng cổ văn minh chỉ cần Lục Nguyên không chủ động chọc ta thì ta sẽ không tìm hắn tính sổ.

    Nhưng di thể của Miêu Đao và Miêu Cổ phải giao ra đây, tuyệt đối không thể để Lục Nguyên có được.

    Văn minh di thể vốn là tài nguyên rất quan trọng.

    Chủ phượng cổ văn minh gật đầu nhìn hướng Lục Nguyên.

    -Lục Nguyên, yêu cầu này hợp lý, ngươi hãy giao ra văn minh di thể của Miêu Đao và Miêu Cổ đi.

    Lục Nguyên chỉ còn nước đưa ra văn minh di thể, chủ phượng cổ văn minh đứng ở lập trường trung lập giúp ích hắn rất lớn rồi.

    Nhưng trước khi giao hai văn minh di thể thì đại chưởng pháp lực của Lục Nguyên giơ lên trong tân kiếm thế giới, cướp sạch tài sản trên người hai vị phó chủ văn minh.

    Miêu Cổ phó chủ văn minh có tám mươi cái thiên cấp linh mạch, Miêu Đao phó chủ văn minh có một trăm cái thiên cấp linh mạch.

    Bản thân Lục Nguyên có tám mươi linh mạch bây giờ thêm vào một trăm tám mươi thì đã có hai trăm sáu mươi linh mạch.

    Cùng lúc đó hắn ở chỗ Miêu Cổ phó chủ văn minh được đến một thần vật, thần vật này là trang sức hoa văn con sâu nhỏ, nhưng thần vật đẳng câp không đủ, tối đa khiến người từ một kỷ nguyên tùng kích đến hai kỷ nguyên.

    Chỗ Miêu Đao phó chủ văn minh thì được một hòn đá, nó cũng tỏa ra hơi thở thần vật, đẳng cấp cũng rất thấp.

    Toàn bộ đều là thần vật đẳng cấp cực thấp! hai thứ thần vật này đối với Miêu Đao phó chủ văn minh, Miêu Cổ phó chủ văn minh đều không đủ thăng cấp nhưng tổ hợp lại thì chắc đủ cho Lục Nguyên tăng lên, thần vật hòn đá của Miêu Đao phó chủ văn minh xem như không tệ.

    Lục Nguyên được đến thiên cấp linh mạch và thần vật rồi đối với đao pháp, cổ trùng của miêu chi văn minh không mấy hứng thú vậy nên không lục tìm thêm.

    Hắn chuyển hai người ra khỏi tân kiếm thế giới, phó chủ miêu chi văn minh sao không phát hiện Lục Nguyên cướp sạch trơn Miêu Đao, Miêu Cổ, đây xem như là chiến lợi phẩm của hắn, có thể lấy về văn minh di thể là đạo lý, nếu còn muốn cướp lại thiên cấp linh mạch thì không là đạo lý nữa.

    Lúc nắm đấm giải quyết không được vấn đề thì liền có quy tắc, đạo lý.

    Bây giờ rõ ràng Lục Nguyên, phó chủ miêu chi văn minh tạm thời không thể dùng nắm đấm giải quyết vấn đề, tuy rằng nắm đấm của gã lớn hơn rất nhiều nhưng ở phượng cổ văn minh tạm thời không thể dùng bạo lực, vậy nên chỉ đành đi theo đạo lý.

    Phó chủ miêu chi văn minh chuyển tay thu văn minh di thể Miêu Đao, Miêu Cổ vào trong tay áo.

    Nếu bây giờ không thể đánh được thì gã đành ngồi xuống vị trí miêu chi văn minh.

    Gã nói với Miêu Nữ Thanh Liên bên cạnh:

    -Tiếp đến là cuộc tranh giành Thanh Nữ, hãy tỷ thí cho tốt.

    Gã nói lời này rất bình thản nhưng bất giác ủng hộ Miêu Nữ Thanh Liên.

    Miêu Nữ Thanh Liên mới đầu khá là đắc ý, cho rằng Lục Nguyên bình thường dù có đánh chết Miêu Trường Sinh, xem như đến văn minh cảnh nhưng dù gì là người mới vào văn minh cảnh.

    Vậy nên ban đầu Miêu Nữ Thanh Liên tràn đầy tự tin, cho rằng hai văn minh cảnh Miêu Đao, Miêu Cổ liên hợp liền có thể giải quyết được Lục Nguyên.

    Nàng vô cùng tự tin, kết quả có ai ngờ Lục Nguyên cứng rắn đánh chết Miêu Đao, Miêu Cổ, hiện ra tư thế vô địch.

    Lúc này Miêu Nữ Thanh Liên mất hết can đảm, hoàn tàn bị rung động, nàng không bao giờ ngờ Lục Nguyên sẽ mạnh mẽ như vậy, người đã không còn tự tin.

    May là lúc này phó chủ miêu chi văn minh đến, có thể nói thực lực mạnh mẽ như gã dễ dàng thắng Lục Nguyên, hơn nữa phó chủ miêu chi văn minh là nhân vật vĩ đại nhất trong lòng Miêu Nữ Thanh Liên.

    Phó chủ miêu chi văn minh giáng xuống cho Miêu Nữ Thanh Liên bình tĩnh tinh thần.

    Phó chủ miêu chi văn minh đánh một luồng pháp lực vào người Miêu Nữ Thanh Liên, khiến nàng càng tự tin hơn.

    Xung quanh văn minh cảnh thở phào, Lục Nguyên đâu với Miêu Đao, Miêu Cổ, cả quá trình chiến đấu gã là hấp dẫn, cậu thêm phút cuối phó chủ miêu chi văn minh lao đến, thật sự là cực kỳ hấp dẫn.

    Bây giờ bụi trần đã định, Lục Nguyên lấy chiến thắng cuối cùng nhưng hắn kết mói thù không chết không ngừng, kỷ nguyên có hủy cũng tuyệt đối không dừng tay với phó chủ miêu chi văn minh.

    Những người thế giới cảnh đứng sau văn minh cảnh thì trợn to mắt, bọn họ có một số ít trước kia quen biết Lục Nguyên, ví dụ như đám Võ Chi Tử, Pháp Chi Tử vân vân.

    Còn có đám Phong Tinh Tinh, bọn họ lúc trước nghe Lục Nguyên dễ dàng giết chết Miêu Trường Sinh, trùng kích vào văn minh cảnh thì cảm thấy hắn tiến bộ rất nhanh, không giống bình thường, mà hiện tại trông thấy hắn giết luôn Miêu Đao phó chủ văn minh, Miêu Cổ phó chủ văn minh, Võ Chi Tử, Pháp Chi Tử, Phong Tinh Tinh, những thiên tài đều líu lưỡi.

    Võ Chi Tử lắc đầu thán:

    -Lục Nguyên quá yêu nghiệt, thực lực vượt qua mấy Khí Vận Thất Tử chúng ta rồi.

    Chỉ Hoang Chi Tử mới có thể ngang bằng với hắn thôi.

    -Nghe nói Lý Thái Sử là Ám Chi Tử, không biết thực lực hiện tại của hắn ra sao.

    Bây giờ trong trung ương thiên triều có một sai lầm đó là nhận định Lý Thái Sử là Ám Chi Tử.

    Hiện tại Hoang Chi Tử, Lục Nguyên tuyệt vời như vậy thì cũng muốn xem thực lực Lý Thái Sử ra sao.

    Pháp Chi Tử nói:

    -Lục Nguyên gọi là Kiếm Chi phó chủ văn minh, không biếtdanh hiệu của Lý Thái Sử là gì.

    Pháp Không phó chủ văn minh tiếp lời:

    -Danh hiệu của Hoang Chi Tử là Hoang Kỷ phó chủ văn minh, cũng là không giống bình thường, có thể so sánh với Kiếm Chi phó chủ văn minh không chút yếu kém.

    Hoang Chi Tử không phải nhân vật đơn giản, sau này hắn đụng độ với Lục Nguyên, không biết ai thắng ai thua đây.

    Pháp Chi Tử thì thào đọc:

    -Hoang Kỷ phó chủ văn minh.

    Một là Hoang Kỷ phó chủ văn minh, một là Kiếm Chi phó chủ văn minh, một là kỷ nguyên kỷ, một bao dung vạn vật.

    Hai người thật là nghịch thiên duy ta, Pháp Chi Tử thầm đặt quyết tâm, nhất định phải xông lên văn minh cảnh, không thể bị hai người này bỏ ra xa.

    Việt Nữ Tiểu Thanh khẽ thở phào, nhẹ vỗ bộ ngực sữa.

    Từ lúc Miêu Đao, Miêu Cổ làm khó dễ thì người lo lắng nhất chính là Việt Nữ Tiểu Thanh.

    Nàng đương nhiên là sợ Lục Nguyên sẽ chết trong tay Miêu Đao, Miêu Cổ văn minh cảnh, không phải vì vị trí Thanh Nữ, nàng vốn là rất lo cho Lục Nguyên, may mắn cuối cùng hắn thắng.

    Lục Nguyên ngồi xuống cạnh Việt Nữ Tiểu Thanh, nói:

    -Không cần lo lắng, nàng hãy nghĩ cách làm sao ứng đối cuộc tranh giành Thanh Nữ đi.

    Lục Nguyên thản nhiên ngồi xuống, Việt Nữ Tiểu Thanh càng yên tâm hơn.

    *Đinh!*

    Tiếng chuông du dương vang lên, là tiếng chuông ngân thứ bảy, khi ngân chín lần là sẽ bắt đầu cuộc tranh Thanh Nữ.

    Lúc Lục Nguyên đấu với hai người Miêu Đao, Miêu Cổ thì là tiếng thứ sáu, ba người đấu nhanh như tia chớp nên bây giờ mới là tiếng thứ bảy, còn có hai tiếng ngân cuối cùng.

    Lục Nguyên không lãng phí thời gian, ngồi ngya tại đây, đem thiên địa thần vật Miêu Đao, Miêu Cổ để lại tiêu hao hết.

    Điêu khắc miêu cổ trùng tử, một khối đá miêu đao tỏa ra hơi thở thần vật cùng tỏa ra lực lượng kỳ diệu.

    Lục Nguyên cảm nhận lực lượng trong người đang không ngừng tăng lên.

    Ở đỉnh cao hai kỷ nguyên lâu rồi, bây giờ bắt đầu trùng kích ba kỷ nguyên.

    Lục Nguyên vận chuyển pháp lực, toàn thân pháp lực như ngân hà cuồn cuộn chảy, vòng quanh tân kiếm thế giới điên cuồng chuyển đnjg, hư là một con rồng tiểu thiên thế giới vô hạn trưởng thành.

    Lúc này Lục Nguyên đã đứng ở đỉnh cao hai kỷ nguyên, chờ trùng kích ba kỷ nguyên.

    Hai thần vật cùng toát ra thần lực.

    Bên cạnh Lục Nguyên toát ra ánh sáng cực kỳ chói lòa, một tầng ánh sáng như đồng thần vựng, phật vựng vân vân, rồi lại cao cấp hơn thần vựng phật vựng rất là nhiều.

    Đây là văn minh quang hoàn, văn minh quang quyển, văn minh hào quang chiếu rọi chạm Lục Nguyên.

    Biểu tình của Lục Nguyên tựa như vô địch thần linh, tang thương phật đà, vạn cổ tiên nhân.

    Một luồng sáng như vượt qua tất cả từ không gian xa xưa bắn ra đánh và người Lục Nguyên.

    Này là kỷ nguyên chi quang!

    Tới văn minh cảnh, tăng một pháp lực kỷ nguyên có khi sẽ xen lẫn kỷ nguyên chi quang.

    Kỷ nguyên chi quang được gọi là ánh sáng xinh đẹp nhất.

    Nhưng muốn thấy kỷ nguyên chi quang một lần không dễ dàng, tổng cộng chỉ mấy trăm văn minh cảnh, họ rất ít khi tăng thực lực, lại thêm ở xa chút sẽ không trông thấy kỷ nguyên chi quang được.

    Hơn nữa loại kỷ nguyên chi quang này không phải mỗi lần tăng cường sẽ có, cho nên đa số thế giới cảnh chưa từng thấy qua kỷ nguyên chi quang, bây giờ rốt cuộc chứng kiến ánh sáng xinh đẹp nhất.

    Không có bất cứ ngôn ngữ nào có thể hình dung sự mỹ lệ của kỷ nguyên chi quang.

    Không có bất cứ ngôn ngữ nào có thể hình dung sự ưu nhã của kỷ nguyên chi quang.

    Pháp lực của Lục Nguyê trong chiếu rọi của kỷ nguyên chi quang liên tục tăng lên, càng lúc càng mạnh, càng lúc càng mạnh.

    *Ầm!*

    Dường như có rồng ngâm hổ gầm.

    Kỷ nguyên chi quang từ từ nhạt nhòa, biến mất khỏi người Lục Nguyên.

    Cùng lúc đó, pháp lực của Lục Nguyên dần ổn định lại, là sơ kỳ ba kỷ nguyên.

    Chương 1367-1368: Tiểu Thanh ra tay

    Trong thiên địa lại thêm một phó chủ văn minh.

    Lục Nguyên quát dài, đốt cháy thiên cấp linh mạch.

    Trong tay hắn có tổng cộng hai trăm sáu mươi thiên cấp linh mạch, cuồn cuộn đốt cháy, mười cái cháy rực, lần này dùng một trăm tám mươi thiên cấp linh mạch mới đẩy pháp lực lên đến đỉnh cao ba kỷ nguyên.

    Giờ khắc này chỉ cảm thấy thiên địa đều nằm trong tay ta, đỉnh cao ba kỷ nguyên, đúng là sảng khoái!

    Như vậy là trong tay mình còn có tám mươi thiên cấp linh mạch, tiêu hao nhanh thật.

    Xung quanh một số phó chủ văn minh đều cảm thán, bọn họ đa số trải qua tăng lên từ một đến ba kỷ nguyên nhưng bình thường người thành công trong thành công văn minh cảnh như vậy muốn từ một kỷ nguyên lên tới ba kỷ nguyên cũng cần tiêu hao thời gian khá dài, cộng thêm nhiều cơ duyên.

    Lục Nguyên nhanh như vậy đã trở thành phó chủ văn minh ba kỷ nguyên thật khiến người kinh ngạc.

    Khi nào thì Lục Nguyên mới dừng lại tăng nhanh chóng như vậy.

    Phó chủ miêu chi văn minh thầm giận dữ, sao gã không biết thần vật, thiên cấp linh mạch mà Lục Nguyên tăng lên e rằng đều đến từ Miêu Đao, Miêu Cổ.

    Lục Nguyên giết chết Miêu Đao, Miêu Cổ, còn lợi dụng thần vật, thiên cấp linh mạch của hai người tăng thực lực chính mình, thật là đáng giận cực kỳ.

    Miêu chi văn minh và Lục Nguyên đã định kết cuộc không chết không ngừng.

    *Đinh!*

    Tiếng chuông ngân thứ tám.

    Cuộc tranh Thanh Nữ lập tức sẽ bắt đầu.

    Không khí bỗng biến cực kỳ căng thẳng.

    Không sai, lúc trước chiến đấu giữ Lục Nguyên và Miêu Đao, Miêu Cổ đúng là đặc sắc, là chiến đấu văn minh cảnh, nhưng trận chiến đó đối với một số người thế giới cảnh là quá cao cấp, xem không hiểu, không đúng, không thể nhìn.

    Cuộc chiến với Miêu Đao phó chủ văn minh bắt đầu kỷ nguyên đổ nhất đao, tất cả thế giới cảnh đều nhắm mắt lại, không thể xem.

    Cho nên cuộc chiến Tiểu Thanh đấu với Thanh Liên mới là đặc sắc và hấp dẫn.

    Lại nói, đối với đại cục nguyên trung ương thiên triều thì cuộc chiến Lục Nguyên đấu với Miêu Đao, Miêu Cổ chưa chắc quan trọng bằng Tiểu Thanh đấu với Thanh Liên.

    Dù gì điều này liên quan đến tương lai chỗ đứng và hướng đi của phượng cổ văn minh, cho nên trận chiến này rất đáng xem, thậm chí là giá trí hơn cả trận chiến trước.

    Còn ảnh hưởng Lục Nguyên đấu với Miêu Đao, Miêu Cổ thì sau khi phó chủ miêu chi văn minh giáng xuống đã hoàn toàn tan biến.

    Hiện tại Việt Nữ Tiểu Thanh và Miêu Nữ Thanh Liên đều giữ tâm tình bình tĩnh đấu với nhau.

    Bây giờ phải xem cuộc chiến này.

    Tiếng ngân thứ chín sắp vàng, Lục Nguyên trùng kích xong ba kỷ nguyên, truyền âm cho Việt Nữ Tiểu Thanh, dạy kiếm chiêu thanh cho nàng.

    Không biết tại sao hắn cảm thấy kiếm chiêu này rất có ích cho nàng.

    Dưới tình huống bình thường Việt Nữ Tiểu Thanh muốn quen tay nắm giữ chiêu thức đẳng cấp này cần thời gian cực kỳ dài, nhưng không hiểu sao lần này dường như Việt Nữ Tiểu Thanh chỉ chớp mắt đã nắm giữ xong thanh.

    Lục Nguyên nhẹ gật đầu, có lẽ đây là cái gọi là tư chất Thanh Nữ.

    *Đinh!*

    Tiếng chuông du dương lại vang lên.

    Rốt cuộc, chính thức bắt đầu.

    Vân Vụ công chúa đứng dậy hét lớn:

    -Cuộc tranh Thanh Nữ bây giờ bắt đầu.

    Hai vị nhân tuyển Thanh Nữ, một là đến từ ngoại vực Việt Nữ Tiểu Thanh, một là đến từ miêu chi văn minh Miêu Nữ Thanh Liên, hiện tại bắt đầu công bình cuộc chiến, ai thắng thì được vị trí Thanh Nữ!

    Xung quanh yên tĩnh lại.

    Việt Nữ Tiểu Thanh yêu kiều nhẹ bước lên chính giữa Thanh Đàn đài.

    Nàng mặc áo xanh, cực kỳ thanh tú, trong thanh tú có vài phần tuấn tú, bới hai vọng tiên kế, cổ trắng thon dài, eo nhỏ nhắn, lưng cõng một Thanh Việt tiên kiếm.

    Nàng dường như kết hợp thành một với Thanh Đàn đài, khiến đám người xung quanh nhủ thầm, không uổng là tư chất Thanh Nữ, có thể hoàn mỹ kết hợp với Thanh Đàn đài như vậy.

    Lập tức Miêu Nữ Thanh Liên cũng bước lên đàiMiêu Nữ Thanh Liên hơi đen, mặc phục sức màu xanh da trời, đầu có phượng tước trâm liên, ngân tước phượng quan, ngân giác ngân sơ, triền phát ngân liên, chân hoa ngân tước.

    Trên trán có ngân mã la hán, bồ tát tôn thần, quan âm quý tử cùng ngân trâm mạt ngạch, đầu duyên hưởng linh.

    Nàng có vẻ đẹp dã tính, hàn mỹ kết hợp cùng Thanh Đàn đài làm người xung quanh thầm nhủ, không uổng là tư chất Thanh Nữ, có thể hoàn mỹ kết hợp với Thanh Đàn đài như vậy.

    Thật ra thì dù là Việt Nữ Tiểu Thanh hay Miêu Nữ Thanh Liên đều có tư chất Thanh Nữ.

    Khí chất của Việt Nữ Tiểu Thanh tựa như màu xanh bên núi yên lặng mờ ảo.

    Khí chất của Miêu Nữ Thanh Liên thì tựa cỏ dại cứng cỏi dưới tảng đá.

    Khí chất khác nhau nhưng đều có thể làm Thanh Nữ.

    Bây giờ cuộc chiến giữa họ sắp bắt đầu.

    Tay Miêu Nữ Thanh Liên vung trên không trung, lấy ra một thanh loan đao, đó là Cát Thảo Miêu Đao.

    Thanh Cát Thảo Miêu Đao uy lực khá lớn, năm đó trước khi phó chủ miêu chi văn minh thăng lên văn minh cảnh thì phối đao này được gọi là chém người như cắt cỏ, chưa từng thua.

    Miêu Nữ Thanh Liên cười nói:

    -Việt Nữ muội muội, bây giờ đến lượt chúng ta giao đấu rồi. ta nhất định phải có vị trí Thanh Nữ.

    Việt Nữ Tiểu Thanh cười khẽ, tay ấn trên chuôi Thanh Việt tiên kiếm, nói:

    -Cuối cùng là ai có được vị trí Thanh Nữ phải đấu mới biết.

    Miêu Nữ Thanh Liên hét lên:

    -Phải không, rất tốt, ngày hôm nay phải để ngươi xem thực lực của tỷ tỷ ta và nội tình thâm sâu của miêu chi văn minh!

    Nàng quát dài, toàn thân pháp lực điên cuồng trào dâng.

    Vốn nghe nói nàng là thế giới cảnh thất tầng, có được Miêu Đao, Miêu Cổ giúp đữ tăng lên đến bát tầng, hưng bây giờ thực lực của nàng đâu chỉ là thế giới cảnh bát tầng.

    Thế giới cảnh cửu tầng!

    Thế giới cảnh thập tầng!

    Nửa bước văn minh cảnh!

    Hay cho Miêu Nữ Thanh Liên, hay cho miêu chi văn minh, lại đem Miêu Nữ Thanh Liên tăng lên tới nửa bước văn minh cảnh được, dù rằng căn cơ không vững vàng nhưng dù gì cũng là nửa bước văn minh cảnh, cảnh giới này khủng khiếp hù chết người.

    Miêu Nữ Thanh Liên bùng phát pháp lực xong Cát Thảo Miêu Đao ở không trung xẹt qua một đường cực kỳ huyền diệu chém hướng Việt Nữ Tiểu Thanh.

    Một đao kia gần như là loan tinh túy và áo nghĩa, trong thế giới cảnh xem như là chiêu thức mạnh mẽ.

    Miêu Nữ Thanh Liên có nửa bước văn minh cảnh không phải dễ xơi.

    Nghe nói trước đó Việt Nữ Tiểu Thanh chỉ là thế giới cảnh nhất tầng, nhị tầng, muốn chống đỡ đòn tấn công của Miêu Nữ Thanh Liên không dễ dàng.

    Chính lúc mọi người nghĩ vậy thì chỉ thấy Việt Nữ Tiểu Thanh một kiếm chém xéo.

    Một kiếm này thật là kỳ diệu, gần như là đoạt thế giới kỳ diệu, trong thế giới cảnh đây cũng là một kiếm đoạt thế giới kỳ diệu.

    Một kiếm này nếu chỉ đơn thuần bằng chiêu thức thì chắc đỡ nổi công kích từ Miêu Nữ Thanh Liên, nhưng pháp lực kém quá xa, bây giờ Miêu Nữ Thanh Liên có pháp lực nửa bước văn minh cảnh, Việt Nữ Tiểu Thanh có pháp lực gì đây?

    Chính lúc tất cả nghĩ vậy, tiên kiếm cùng miêu đao ở không trung đột nhiên va chạm, Việt Nữ Tiểu Thanh không ngừng rút lui, Miêu Nữ Thanh Liên cũng liên tục thụt lùi.

    Cái gì chứ!

    Khi mọi người không thể tin nổi thì vòng ẩn giấu pháp lực trên người Việt Nữ Tiểu Thanh nổ tung.

    Vòng ẩn giấu pháp lực là Lục Nguyên làm, không có pháp lực năm, sáu kỷ nguyên thì không thể thấy ra thực lực chân chính của Việt Nữ Tiểu Thanh.

    Toàn thân Việt Nữ Tiểu Thanh không ngừng dâng lên pháp lực.

    Thế giới cảnh tam tầng!

    Thế giới cảnh tứ tầng!

    Thế giới cảnh ngũ tầng!

    Thế giới cảnh lục tầng!

    Thế giới cảnh thất tầng!

    Thế giới cảnh bát tầng!

    Thế giới cảnh cửu tầng!

    Thế giới cảnh thập tầng!

    Nửa bước văn minh cảnh!

    Việt Nữ Tiểu Thanh, không ngờ nàng cũng là nửa bước văn minh cảnh! pháp lực cực kỳ hùng hồn di chuyển trên người Việt Nữ Tiểu Thanh.

    Điều này sao mà làm được vậy!

    Làm sao có thể!

    Việt Nữ Tiểu Thanh vốn chỉ có pháp lực thế giới cảnh nhị tầng, bây giờ nàng có pháp lực nửa bước văn minh cảnh chỉ có một nguyên nhân, đó chính là, Lục Nguyên.

    Mọi chuyện đều chỉ hướng Lục Nguyên.

    Nhưng không đúng lắm.

    Giống như miêu chi văn minh là thế lực văn minh có nội tình thâm sâu muốn đem một người pháp lực thế giới cảnh nhị tầng trong ba tháng tăng lên đến nửa bước văn minh cảnh cũng là không khả năng.

    Đừng nói là miêu chi văn minh, dù là một số văn minh mạnh hơn như phong chi văn minh, pháp bảo văn minh e rằng cũng không thể thực hiện được.

    Lục Nguyên chỉ là một người bình thường mà thôi, tại sao ở mặt này thắng được một văn minh chứ!

    Một nền văn minh, một thế lực vẫn tồn tại tới này có nền tảng thâm hậu vô cùng.

    Loại thâm hậu này không thể là thứ một người có thể so sánh được.

    Mà bây giờ Lục Nguyên chỉ là một mình, tuyệt đối không thể làm được việc này.

    Hắn hiểu rõ là một nhân vật tiến vào cảnh giới Văn Minh chưa lâu thì làm sao có thể khiến tiểu Thanh tăng thực lực lên tới mức độ này?

    Vô số người đều không thể tưởng tượng nổi Lục Nguyên này lại có thể làm được một chuyện không thể tưởng tượng như thế này.

    Cũng chỉ có hạng người đạt tới cảnh giới Văn Minh mới có thể lần ra chút đầu mối.

    Thứ nhất là chỉ sợ Lục Nguyên đã sử dụng một chút thủ đoạn rất hiếm gặp.

    Thứ hai, Lục Nguyên có chữ Viên kia, dù là dùng thủ đoạn gì thì chữ Viên sơ thủy này vẫn là văn tự tương đối mấu chốt.

    Nếu không có chữ Viên này chống lưng thì chỉ sợ Việt Nữ Tiểu Thanh đã bạo thể mà chết rồi.

    Nhưng bất kể là thế nào thì Lục Nguyên quả thật đã làm được một chuyện nghịch thiên.

    Miêu nữ Thanh Liên lui lại phía sau, cũng không khỏi vô cùng chấn động.

    - Nửa bước Văn Minh cảnh?

    Sao ngươi có thể tăng nhanh như vậy.

    Việt Nữ Tiểu Thanh mỉm cười:

    - Kính xin Miêu nữ tỷ tỷ chỉ giáo.

    Miêu nữ Thanh Liên cũng khôi phục lại, mỉm cười:

    - Như vậy thì xin Việt nữ muội chỉ giáo cho.

    Cát Thảo Miêu Đao trong tay nàng lại vung lên, xẹt nhẹ qua một đường, vung về phía Việt Nữ Tiểu Thanh.

    Tiểu Thanh cũng giơ kiếm ra chặn lại.

    Chiêu thức của hai người trên cơ bản đều ngang tay.

    Việt Nữ Tiểu Thanh kiếp trước quá thần kỳ, là đệ nhất tại ngoại vực chứ không phải chuyện đùa.

    Kiếp trước bản thân nàng là truyền kỳ của ngoại vực, được xưng là một kiếm đánh bại ba nghìn người dưới Hỗn Động cảnh trở xuống tại Trung Ương Thiên Triều.

    Lúc ấy nàng cũng là Hỗn Động cảnh, đủ thấy kiếm thuật của nàng tinh kỳ tới mức nào.

    Nhưng dần dần Miêu nữ Thanh Liên chiếm được thế thượng phong.

    Nguyên nhân đó là do nàng có ưu thế pháp lực.

    Cát Thảo Miêu Đao của nàng đánh ra, Thanh Loan Tiên Kiếm của Việt Nữ Tiểu Thanh liền bị đánh bật ra dễ dàng.

    Kỳ thật nguyên nhân cũng rất đơn giản.

    Không sai, Miêu nữ Thanh Liên xác định là bởi tăng cảnh giới quá nhanh nên pháp lực không ổn.

    Nhưng Việt Nữ Tiểu Thanh cũng thoáng một cái tăng cảnh giới lên nên pháp lực cũng không ổn.

    Nếu so sánh thì Việt Nữ Tiểu Thanh tăng cảnh giới lên còn nhiều hơn, pháp lực và cảnh giới lại càng không ổn định hơn.

    Miêu nữ Thanh Liên mỉm cười.

    Chỉ cần còn tiếp tục tiến công như vậy thì nàng sẽ có thể thủ thắng.

    Vào lúc này, sắc mặt của Việt Nữ Tiểu Thanh cũng nghiêm túc lại.

    Trong tích tắc này, nàng phóng ra kiếm quang.

    Đây là một luồng kiếm quang màu xanh.

    Màu xanh mướt tầm mắt.

    Cây xanh rủ bên hồ.

    Cỏ xanh, hồ nước khắp nơi.

    Một kiếm đầy màu xanh!

    Không sai.

    Đây chính là một kiếm nàng học từ Lục Nguyên.

    Mặc dù nói không được như Lục Nguyên là dùng một kiếm này thì thiên địa đều xanh nhưng đây cũng là sát chiêu rất lớn của Thế Giới cảnh.

    Hơn nữa chiêu này có thể điều động lực lượng thiên địa.

    Lực lượng ngập trời đánh nặng nề về phía Miêu nữ Thanh Liên.

    Miêu nữ Thanh Liên bị luồng sắc xanh này đánh bại.

    Trong nháy mắt Việt Nữ Tiểu Thanh đã chiếm ưu thế rồi.

    Miêu nữ Thanh Liên còn muốn dùng Cát Thảo Miêu Đao đánh ra một chiêu nhưng Việt Nữ Tiểu Thanh cũng không quan tâm, chỉ dùng một chiêu kiếm này, mấy lần đánh thương Miêu nữ Thanh Liên.

    Miêu nữ Thanh Liên nhìn về phía Việt Nữ Tiểu Thanh:

    - Đây là ngươi bức ta, cũng đừng có trách ta.

    Chỉ thấy Miêu nữ Thanh Liên vung tay trái lên, bắt đầu tản ra ánh sáng văn minh, đại đạo văn minh, kinh điển văn minh, văn minh chìm nổi.

    Hơn nữa không chỉ có tay trái mà còn cả chân trái cũng thoáng hiện lên ánh sáng văn minh, đại đạo văn minh, dấu vết văn minh, mị lực văn minh.

    - Tay trái của nàng và chân trái của nàng đều dần hiện cảm giác văn minh.

    Đây là một bộ phận của văn minh di thể.

    - Trời ơi, bình thường có thể có một bộ phận văn minh di thể đã có thể trở nên rất mạnh rồi.

    Chỉ một thời gian nữa thì Miêu nữ Thanh Liên này có thể sẽ đạt tới Thiên Bảng thôi.

    Tuy nhiên Lục Nguyên tại thời điểm ở Thế Giới cảnh cũng khó khăn mới tiến vào được Thiên Bảng.

    Nhưng thật ra như thế đã là rất giỏi rồi.

    Ngay cả Hoa Pháp Thành cũng không leo lên nổi vị trí này, điều này cũng đủ thấy sự mạnh mẽ của hắn.

    Miêu nữ Thanh Liên nhìn về phía Việt Nữ Tiểu Thanh:

    - Việt nữ muội muội, xem ra ngươi phải thua trận chiến này thôi.

    Văn Minh Chi Thủ, nắm giữ trời xanh.

    Văn Minh Chi Cước, đạp tan đại địa.

    Thiên địa đều trong tay ta, ngươi dựa vào đâu mà đấu với ta chứ?

    Trong chớp mắt, trời long đất lở, thiên địa đều nằm trong tay nàng.

    Miêu nữ Thanh Liên giơ một tay lên.

    Trời xanh nằm trong tay nàng.

    Chân nàng đạp mạnh xuống, đại địa ở dưới chân nàng.

    Thiên địa cùng đánh tới!

    Thiên địa này không ngờ chậm rãi bị thu lại.

    Việt Nữ Tiểu Thanh lại dùng một chiêu kiếm kia.

    Nhưng một chiêu Thanh Chi nhất kiếm của nàng khi đụng tới thiên địa thì cũng không có chút tác dụng nào.

    Tiểu Thanh lại dùng thêm mấy chiêu nhưng cũng không có nửa điểm tác dung.

    Khi thấy thiên địa sắp sửa nghiền nát Việt Nữ Tiểu Thanh thành bột phấn, Miêu nữ Thanh Liên lộ nụ cười đắc ý.

    Văn Minh di thể, lực lượng mạnh mẽ, thiên địa đều đánh tới.

    Đây chính là lá bài lớn nhất của Miêu nữ Thanh Liên.

    Khi Việt Nữ Tiểu Thanh sắp bị đánh thành bánh thịt thì một đạo kiếm khí kinh người từ trên người Việt Nữ Tiểu Thanh phóng ra.

    Một tia kiếm khí này đã ăn thua gì.

    Miêu nữ Thanh Liên thầm cười lạnh.

    Chỉ thấy toàn thần Việt Nữ Tiểu Thanh tràn ra kiếm khí khôn cùng vô tận.

    Đúng là buồn cười, buồn cười thật!

    Kiếm khí của ngươi đã là gì chứ, chết đi.

    Miêu nữ Thanh Liên sinh ra sát tâm cực kỳ mãnh liệt với Việt Nữ Tiểu Thanh.

    Thiên địa cùng đánh tới đã tiến tới bước cuối cùng rồi.

    Đi chết đi.

    Thiên địa đồng thời giáng xuống, đến tới sát người Việt Nữ Tiểu Thanh.

    Nhưng vào lúc này, kiếm khí khôn cùng phóng ra như bão táp.

    Kiếm khí điên cuồng này đâm rách thiên, cũng chém rách đại địa.

    Thiên địa cũng bị phá tan!

    Không chỉ có thế, trong nháy mắt này, kiếm khí còn đâm tới Miêu nữ Thanh Liên.

    Miêu nữ Thanh Liên vội vàng vung Văn Minh Chi thủ lên điều khiển bầu trời, Văn Minh Chi cước khống chế đại địa, thiên địa cùng đánh.

    Nhưng nàng dù có điều khiển trời đất thì kiếm khí điên cuồng kia cũng đâm rách cả.

    Kiếm khí này thật sự quá ngông cuồng, là huyền ảo của văn minh, hùng tráng lớn lao, không ai bì nổi.

    Chương 1369-1370: Thanh nữ chi tranh kết thúc

    Đây là tu vi kiếm khí của Văn Minh cảnh!

    Hơn nữa Miêu nữ Thanh Liên cũng phát hiện ra rất nhanh là lực lượng Văn Minh Cảnh của mình rất mỏng manh yếu ớt.

    Mà kiếm khí trên người Việt Nữ Tiểu Thanh lại là một kiếm khí tu vi Văn Minh Cảnh đầy đủ, không hề thiếu sót, còn cao hơn nàng rất nhiều.

    Hơn nữa Miêu nữ Thanh Liên cũng phát hiện ra luồng kiếm khí này tương đối điên cuồng, đâm về phía mình.

    Miêu nữ Thanh Liên còn định xin tha thì đã không kịp nữa rồi.

    Khi nàng sắp chết dưới tay của Việt Nữ Tiểu Thanh, không còn chút sức phản kháng thì Miêu Chi Văn Minh Phó Chủ đã vung tay đánh tan lực lượng của Việt Nữ Tiểu Thanh, kéo Miêu nữ Thanh Liên lại:

    - Lần tranh đoạt Thanh Nữ này, Miêu Chi Văn Minh chúng ta thua rồi.

    Vốn Miêu Chi Văn Minh Phó Chủ là người tương đối lạnh lùng, chết một Miêu nữ Thanh Liên cũng không đáng coi vào đâu nhưng vừa rồi chỉ sau khi Miêu Đao và Miêu Cổ chết đi rồi, hắn mới phát hiện ra Miêu Chi Văn Minh cũng không nhiều nhân tài.

    Miêu nữ Thanh Liên này cũng có thể coi là một nhân tài, không bằng kéo về bồi dưỡng cho tốt thì hơn.

    Miêu Chi Văn Minh Phó Chủ vừa nói vậy thì trận chiến tranh Thanh Nữ cuối cùng cũng kết thúc.

    Sắc mặt Miêu nữ Thanh Liên trắng bệch.

    Nàng tự tin mười phần tranh đấu Thanh Nữ, tạm giữ lại lực lượng mỏng manh Văn Minh di Thể làm sát chiêu lớn như vậy mà cuối cùng không ngờ vẫn thảm bại.

    Kỳ thật đâu chỉ Miêu nữ Thanh Liên, những người khác, cho dù không phải là Văn Minh Cảnh thì ngay từ đâu đã không ngờ cuộc chiến Thanh Nữ này lại khốc liệt tới vậy.

    Ngay từ đầu, Miêu nữ Thanh Liên đã lộ ra pháp lực nửa bước Văn Minh Cảnh, khiến người ta khiếp sợ.

    Lập tức Việt Nữ Tiểu Thanh cũng lộ ra pháp lực nửa bước Văn Minh Cảnh.

    Chuyện này càng gây chấn động lớn hơn.

    Bởi vì Lục Nguyên lập tức làm được một chuyện mà cường giả Văn Minh Cảnh bình thường không thể làm nổi.

    Tất nhiên cũng bởi hắn có chữ Viên sơ thủy, nếu không thì cũng không thể làm được chuyện này.

    Kết quả là lập tức Việt Nữ Tiểu Thanh lộ ra tư chất không tầm thường, rất nhanh học xong một chiêu Thanh Chi nhất kiếm Lục Nguyên mới sáng tạo không lâu.

    Không ngờ là Miêu nữ Thanh Liên lại có Văn Minh di Thể, lực lượng cường đại, thiên địa cùng đánh tới.

    Đang lúc mọi người cho rằng Việt Nữ Tiểu Thanh thất bại thì Việt Nữ Tiểu Thanh lại thể hiện ra tu vi kiếm khí cấp Văn Minh Cảnh, còn hơn cả Miêu nữ Thanh Liên.

    Cả quá trình này cực kỳ khó phân thắng bại.

    Hơn nữa dù là Văn Minh Cảnh hay chưa phải Văn Minh Cảnh trên Thanh Đàn Đài, dù là thế lực Hoang Cổ hay Vũ Cổ đều hiểu rõ trận chiến đấu tranh Thanh Nữ này thật ra lại là Miêu Chi Văn Minh và Lục Nguyên đấu pháp.

    Vốn bọn họ đều cho rằng Lục Nguyên là một người mới, dù thế nào cũng không so lại được với Miêu Chi Văn Minh, nhưng hiện tại kết quả lại ngược lại.

    Lục Nguyên thắng.

    Trong trận chiến này, Lục Nguyên đã ngang nhiên giành thắng lợi.

    Chuyện này thật sự là quá thần kỳ rồi!

    Hắn quả thực giỏi bất thường!

    Miêu Chi Văn Minh mất hết mặt mũi, còn Lục Nguyên lại nổi danh vang dội.

    Tại Văn Minh Cảnh, không ai có thể coi thường Lục Nguyên nữa.

    Khuôn mặt Miêu nữ Thanh Liên và Miêu Chi Văn Minh Phó Chủ trắng bệch.

    Việt Nữ Tiểu Thanh lỗi lạc đứng đó, Thanh Loan Tiên Kiếm đã sớm thu vào vỏ.

    Phượng Cổ Văn Minh Chi Chủ rốt cục nói:

    - Lần tranh đấu Thanh Nữ này, Việt Nữ Tiểu Thanh chiến thắng.

    Sau này Thanh Nữ là do Việt Nữ Tiểu Thanh đảm nhiệm, gọi là Thanh Cảnh công chúa, giữ vị trí Mộc Sứ Giả trong thất nữ.

    Giọng nói của nàng giống như truyền từ chín tầng trời xuống, tuy giọng điệu rất nhạt nhưng lại lộ quyền uy không thể phản kháng.

    Rốt cục, rốt cục cũng thành công rồi.

    Vị trí Thanh Nữ trong thất nữ do Việt Nữ Tiểu Thanh đảm nhiệm.

    Người chung quanh nghe tin này liền có phản ứng bất đồng.

    Việt Nữ Tiểu Thanh không biết ý nghĩ của những người bên cạnh.

    Nàng chỉ đang nhìn về hướng Lục Nguyên.

    Mình thành công giành được vị trí Thanh Nữ rồi.

    Có vị trí này, sau đây mình có thể trợ giúp được Lục Nguyên, gần được hắn thêm chút nữa rồi.

    Tranh đấu giành Thanh Nữ đã kết thúc.

    Mà Việt Nữ Tiểu Thanh chiến thắng cũng thể hiện ra tu vi của Tiểu Thanh và Lục Nguyên sau lưng nàng, không ngờ còn mạnh hơn Miêu Chi Văn Minh mấy phân, khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.

    Trong Thanh Đàn Đài này, không người nào là không biết tới tên của Lục Nguyên, hơn nữa tin tức còn đang không ngừng khuếch tán ra cả Phượng Cổ Văn Minh.

    Phượng Cổ Văn Minh Chi Chủ cũng nói với Việt Nữ Tiểu Thanh:

    - Từ nay về sau ngươi là Thanh Nữ.

    Hiện tại ngươi đi vào Mộc Mẫu Thập Bát Thiên đi.

    Ở đó ngươi có thể tìm hiểu thanh đại đạo, còn có truyền thừa của rất nhiều Thanh Nữ trước đây nữa.

    Việt Nữ Tiểu Thanh gật đầu, mà trong tay Phượng Cổ Văn Minh Chi Chủ có một luồng sáng bắn thẳng về phía điểm kết nối với Mộc Mẫu Thập Bát Thiên và thế giới này.

    Trong nháy mắt nơi đó liên tiếp phóng ra những luồng sáng, hút Việt Nữ Tiểu Thanh vào trong thanh quang, biến mất khỏi Thanh Đàn Đài.

    Phượng Cổ Văn Minh Chi Chủ nhìn về bốn phía nói:

    - Các vị, tranh đấu giành Thanh Nữ hôm nay kết thúc, mấy ngày kế tiếp Phượng Cổ Văn Minh chúng ta bắt đầu tổ chức Lưu Thủy Chi Tịch, cho phép các vị tới thăm.

    Phượng Cổ Văn Minh Chi Chủ mỉm cười với một số vị Văn Minh Phó Chủ lâu năm, sau đó phất tay rời đi.

    Mà mọi người cũng đều tản đi.

    Cho tới bây giờ chẳng có bữa tiệc nào là không tàn cả.

    Sau khi tan cuộc, Lục Nguyên cũng định đi tới Thanh Sắc Chiếu Văn cung nghỉ ngơi.

    Tạm thời hắn không cách nào rời khỏi Phượng Cổ Văn Minh, vì nếu rời khỏi đây thì Miêu Chi Văn Minh Phó Chủ là người đầu tiên muốn giết mình.

    Lục Nguyên định ở lại Phượng Cổ Văn Minh một thời gian.

    Nơi này cũng hơi thú vị.

    Đang lúc Lục Nguyên âm thầm suy nghĩ thì một luồng gió thơm thổi tới.

    Hắn không khỏi quay đầu lại, phát hiện ra đúng là Cửu Thiên Huyền Nữ mặc trang phục thêu mây trắng thần kỳ xinh đẹp.

    - Không biết Cơ Tử Nguyệt tiền bối tới có việc gì?

    Lục Nguyên hỏi.

    - Kiếm Khổ có khỏe không?

    Cửu Thiên Huyền Nữ hỏi.

    Kiếm Khổ chính là Chu Thanh Huyền sao?

    Đúng rồi, lúc đó Chu Thanh Huyền từng nói là có chút quan hệ với Phượng Cổ Văn Minh, xem ra chính là vị Cửu Thiên Huyền Nữ này rồi.

    Lục Nguyên cũng không dám gọi sư tẩu loạn lên.

    Chẳng có cách nào, ở phương diện này thì đầu óc của Chu Thanh Huyền vĩnh viễn không thay đổi được, cho nên hắn chỉ còn cách thành thật trả lời.

    - Cũng không tệ lắm.

    Chỉ là vẫn lưu lạc như cũ.

    - Ngươi đã học được một chiêu Tiêu tương dạ vũ sầu đoạn trường, đông thiền bi minh nhân rơi lệ kia chưa?

    Cửu Thiên Huyền Nữ hỏi.

    - Đã học rồi.

    Lục Nguyên gật đầu.

    - Vậy thì đánh thử cho ta xem.

    Cửu Thiên Huyền Nữ nói.

    Ôi, xem ra là một người si tình rồi.

    Lục Nguyên chỉ có thể để tay lên chuôi kiếm.

    Trong nháy mắt, một tiếng kêu tha thiết vang lên, kiếm quang lạnh lùng truyển khai.

    Cửu Thiên Huyền Nữ đúng nhìn, tựa hồ thấy một trung niên nam tử u buồn kéo đàn, trong đàn giấu kiếm.

    Trong nhất thời, Cửu Thiên Huyền Nữ ngây dại.

    Mà kiếm quang một lát sau liền biến mất.

    Cửu Thiên Huyền Nữ không nói gì nữa, chỉ đứng ngây ra đó.

    Mà Lục Nguyên cũng đi tới Thanh sắc Chiếu Văn Cung.

    Nhưng hắn vừa tới ngoài Thanh sắc Chiếu Văn Cung thì đã có người tới xin gặp.

    Đây là nam tử trung niên thoạt nhìn có khí chất của thợ rèn, tựa hồ chỉ là một người thợ rèn bình thường trong thế gian, nhưng lại tựa như là một người đọc đủ loại thi thử học sử, có khí tức nghiên cứu rất sâu.

    Nhưng chỉ trong chớp mắt, người này lại giống như nhân vật Văn Minh Cảnh trong thiên địa, có thể hủy diệt thần tiên vậy.

    Người này hình như Lục Nguyên có từng gặp ở Thanh Đàn Đài, nhưng lại không nhớ rõ lắm, không dám khẳng định.

    - Ngươi là?

    Lục Nguyên hỏi.

    - Ta là Pháp Bảo Văn Minh Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ.

    Nam tử trung niên này nói.

    Pháp Bảo Văn Minh Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ là một văn minh trung lập.

    Lúc Lục Nguyên tới Pháp Cổ Văn Minh cùng Vân Tụ Tuyết bắt chín con Thiên Tinh Ngư thì có Pháp Bảo Văn Minh Bảo Bối Đế Cơ tiến vào tham gia náo nhiệt.

    Nghe nói Bảo Bối Đế Cơ có quan hệ cực tốt với Vân Tụ Tuyết, mà tại thời điểm ở Văn Minh Thánh Địa, Pháp Bảo Văn Minh Bối Song Đế Tử lại giúp đỡ Hoang Chi Tử.

    Bởi vì hắn trung lập cho nên đôi khi có thể cùng chí hướng với bên này, đôi khi lại lui tới với bên kia.

    Đương nhiên Pháp Bảo Văn Minh trung lập cũng không có vẻ trung lập cao như Phượng Cổ Văn Minh.

    Phượng Cổ Văn Minh là trung lập cao cao tại thượng chứ không phải bình thường.

    Mà Pháp Bảo Văn Minh không tiêu dao được như vậy, thường xuyên phải xem tranh đấu giữa hoang phái và không phải hoang phái.

    Sở dĩ như thế cũng đơn giản là bởi thực lực.

    Thực lực của Phượng Cổ Văn Minh chính là một trong những Cổ Văn Minh của thiên địa.

    Phượng Cổ Văn Minh Chi Chủ là cao thủ có một không hai trong một kỷ nguyên.

    Mà Pháp Bảo Văn Minh Phó Chủ thì lại không cao như vậy, chỉ ở trong ba mươi văn minh bình thường, tất nhiên phải nhìn sắc mặt người khác, không nhìn cũng không được.

    Lục Nguyên nhìn về phía Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ.

    - Không biết Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ đến đây là có dụng ý gì?

    Lục Nguyên thật sự rất hiếu kỳ.

    Mình và Pháp Bảo Văn Minh chưa từng có gút mắc gì cả, tại sao hiện giờ người của Pháp Bảo Văn Minh lại tới tận cửa chứ?

    - Ta là Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ, am hiểu nhất là chế tạo Pháp bảo có tính phòng ngự.

    Tại thời điểm ngươi đối phó với Miêu Chi Văn Minh Phó Chủ thì hắn đã dùng giáp phòng ngự của cổ trùng.

    Mà ngươi lại dùng một kiếm đa trọng kia đánh xuyên thấu được nó.

    Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ nói:

    - Ta là một người nghiên cứu Pháp bảo có tính phòng ngự, đương nhiên muốn đối phó với công kích như vậy nhưng muốn tìm hiểu công kích này lại không dễ dàng.

    May mà gặp ngươi có kiếm thuật tinh kỳ.

    Ta có một quyển công pháp công kích xuyên thấuđây, muốn xem ngươi có thể luyện tới mức nào.

    - Công pháp có tính xuyên thấu này là từ trên người của một Văn Minh Phó Chủ của Khiếu Thiên Kích Văn Minh.

    - Ồ, vậy thì chắc ta phải trả một giá lớn mới có được nó rồi?

    Lục Nguyên hỏi.

    - Ngươi không cần trả giá lớn gì, chỉ cần luyện thành vài vạn chiêu kiếm, để cho ta nghiên cứu công kích xuyên thấu là được.

    Ta muốn thay đổi cách thức chế tạo phòng giáp.

    Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ hơi cuồng nhiệt nói.

    Đây rõ là một nhà nghiên cứu pháp bảo phòng ngự cuồng nhiệt rồi, hoàn toàn bất đồng với người có tu vi Văn Minh Cảnh khác.

    Tranh đấu chiến đấu gì hắn cũng không cần biết, chỉ cần có thể nghiên cứu Pháp bảo phòng ngự là được.

    Đó là thiên phú, cũng là hứng thú của hắn, giống như thiên phú và hứng thú của Lục Nguyên với kiếm vậy.

    Lục Nguyên coi như đã hiểu rốt cục là có chuyện gì rồi.

    Nói đơn giản thì đây rõ là có một vị cho mình một quyển bí kíp, giúp mình tăng cường kiếm linh.

    Một khi kiếm linh được tăng cường rồi thì để hắn thí nghiệm Pháp bảo phòng ngự cho tốt.

    Rõ là chuyện tốt giúp tăng cường kiếm linh, cớ sao lại không làm chứ?

    Tất nhiên Lục Nguyên đồng ý cả hai tay rồi.

    ...

    Đây là một cuốn sách, phía trên có tám chữ.

    Đây là tâm huyết của một vị Văn Minh Phó Chủ ở rất nhiều kỷ nguyên trước.

    Lục Nguyên lật xem cuốn sách này, hiểu công kích xuyên thấu của mình vốn căn bản là căn cứ vào nguyên tố có tính xuyên thấu mà sáng tạo ra, tạo thành tứ liên kích xuyên thấu.

    Mà vị Văn Minh Phó chủ kia lại có hai loại.

    Một loại là căn cứ vào nguyên tố có tính xuyên thấu, điểm này Lục Nguyên đã hiểu từ trước.

    Loại thứ hai là một loại có tính xuyên thấu không gian đặc biệt, lợi dụng không gian dị độ bất đồng, trước tiên công kích vào không gian dị độ, sau đó từ không gian dị độ chuyển sang không gian bình thường, tránh được sự ngăn cản của giáp phòng ngự bình thường.

    Thật ra hai loại này đều tương đối khó dùng, dù có luyện thành một loại nào cũng là rất khó.

    Nhưng Lục Nguyên có một tính cách đặc biệt đó là chỉ cần có liên quan tới kiếm là có thể luyện thành đơn giản.

    Hắn bắt đầu không ngừng cải biến kiếm linh của mình.

    Kiếm linh của hắn lúc đó nếu không phải giống như Ức Độc Chi Cổ thì chỉ sợ khó có thể giết nổi Miêu Chi Văn Minh Phó Chủ.

    Kiếm linh xuyên tâm nhất kích, ngũ liên kích!

    Rất nhanh Lục Nguyên đã luyện thành ngũ liên kích.

    Văn Minh Phó chủ không khỏi thầm cả kinh.

    Tốc độ luyện thành này thật là quá nhanh rồi.

    Kiếm linh, xuyên tâm nhất kích, lục liên kích!

    Luyện thành lục liên kích nhanh như vậy sao?

    Kiếm linh xuyên tâm nhất kích, thất liên kích!

    Văn Minh Phó chủ giật mình.

    Quá nhanh rồi.

    Nhưng kế tiếp không dễ dàng như vậy rồi.

    Loại công kích xuyên thấu này mỗi lần gia tăng một kích đều khó hơn nhiều.

    Nhưng chân chính tới đệ bát kích thì mới thực sự là khó khăn chính thức.

    Kiếm linh, xuyên tâm nhất kích, bát liên kích!

    Thành công!

    Bát liên kích cũng luyện thành nhanh như vậy.

    Kiếm linh, xuyên tâm nhất kích, thập nhị liên kích!

    Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ hít sâu một hơi.

    Từ đệ bát liên kích bắt đầu khó khăn, tới thập tam liên kích thì cơ bản không ai luyện thành.

    Ít nhất hắn đi tìm không ít người Văn Minh Cảnh luyện tới thập nhị liên kích đành dừng lại.

    Hắn cũng hơi chờ mong vào biểu hiện của Lục Nguyên.

    Kiếm linh xuyên tâm nhất kích, thập tam liên kích!

    Đánh vỡ kỷ lục cũ rồi!

    Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ giật mình.

    Phá vỡ kỷ lục nhanh như vậy sao?

    Kiếm linh xuyên tâm nhất kích, thập tứ liên kích!

    Thập ngũ liên kích!

    Theo lý thì càng về sau càng khó, nhưng dường như Lục Nguyên lại hoàn toàn không thấy gì.

    Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ không khỏi ngạc nhiên há hốc mồm.

    Kiếm linh xuyên tâm nhất kích, thập lục liên kích!

    Thập thất liên kích!

    Hiện tại hắn đã đạt tới mức gần cao nhất rồi.

    Năm xưa Thiên Kích Văn Minh Phó Chủ cũng chỉ luyện thành thập bát liên kích mà thôi.

    Lục Nguyên có thể đạt trình độ của Thiên Kích Văn Minh Phó chủ năm xưa không?

    Khi Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ há miệng trợn mắt nhìn lại thì Lục Nguyên dừng tay.

    - Thập bát liên kích hơi khó nhưng thật ra cũng không phải là quá khó khăn.

    Kiếm quang của Lục Nguyên liên tục thi triển ra, một kiếm này không ngờ là thập bát liên kích!

    Người bình thường mới đạt tới thập nhị liên kích là cao, Thiên Kích Văn Minh Phó chủ là người duy nhất đạt tới thập bát liên kích.

    Hiện tại Lục Nguyên thoáng cái đã luyện tới cảnh giới của Thiên Kích Văn Minh Phó chủ năm xưa.

    Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ quả thực là trợn tròn mắt.

    Chuyện này, chuyện này, chuyện này...

    Tất cả mọi người đều là Văn Minh Phó chủ mà sao so với nhau lại kém nhiều tới vậy?

    Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ thầm nghĩ.

    Chương 1371-1372: Yến Thương Thiên bị truy đuổi

    Lục Nguyên sau khi luyện thành thập bát liên kích thì thật ra còn có cảm giác luyện được thập cửu liên kích.

    Mười tám chiêu đầu đều là lợi dụng tính xuyên thấu và không gian dị độ phản hồi.

    Như vậy hắn cũng có thể sử dụng thêm một biện pháp khác, tức là biện pháp thứ ba.

    Loại biện pháp này chính là lợi dụng tính xuyên thấu thời gian, lợi dụng thời gian sau trước, phản hồi từ quá khứ tới thời gian bình thường.

    Việc này phải tính toán thời gian tới cùng cực mới có thể làm được.

    Lục Nguyên chậm rãi trầm tư.

    Chẳng qua chiêu liên kích thứ mười chín có liên quan tới thời gian cực kỳ phức tạp, hiện tại hắn còn chưa làm được.

    Kế tiếp tất nhiên là thí nghiệm lực phòng ngự của Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ.

    Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ hoàn toàn vùi đầu vào kiểm tra.

    Giáp phòng ngự của hắn cũng có đột phá tương đối lớn, chẳng qua vẫn không chống lại nổi thập bát liên kích của Lục Nguyên!

    Sau chuyện này Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ và Lục Nguyên có quan hệ tốt hẳn.

    Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ cảm nhận thấy đại thế thiên hạ sắp có gió mưa ập tới.

    Dưới tình huống như vậy, hắn lựa chọn kết giao với người có tiềm lực cực lớn như Lục Nguyên.

    Mà những ngày này, không chỉ có Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ mới tới tìm Ly Hận Thiên Cung.

    Các văn minh khác như Pháp Cổ, Vũ Cổ đều tới gặp mặt hắn.

    Trong đó có một đám Văn Minh Phó chủ như Phủ Chi Văn Minh, Phong Chi Văn Minh, Nho Chi Văn Minh, dược chi văn minh, Thiên Mẫu Văn Minh, Thánh Quang Văn Minh, Tán Chi Văn Minh, Long Chi Văn Minh, Đồ Chi Văn Minh, Băng Chi Văn Minh, Hỏa Chi Văn Minh, Dạ Chi Văn Minh, Điểu Chi Văn Minh, Cầm Chi Văn Minh đều tới cả.

    Một trận chiến của Lục Nguyên với Miêu Chi Văn Minh Phó Chủ thể hiện ra thực lực quá kinh hồn, khiến người ta không khỏi sợ hãi, cũng khiến phần đông Văn Minh Cảnh biết rõ sự lợi hại của hắn.

    Do đó những người này thậm chí còn muốn kết giao với Lục Nguyên.

    Lục Nguyên coi như đã chính thức bị đưa vào vòng luẩn quẩn của Văn Minh Cảnh rồi.

    Trong những người đạt Văn Minh Cảnh tới gặp mặt, Lục Nguyên cũng có được không ít lợi ích.

    Bí pháp trân quá như Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ đưa cho hắn thì không có nhưng cũng có những thứ khác tốt.

    Đương nhiên quả quyết là không có thần vật.

    Mọi người đều dùng thần vật cho mình còn không đủ, làm gì có chuyện tặng không cho Lục Nguyên.

    Hơn nữa không chỉ những người này, tất cả văn minh đều tụ tập tạo Phượng Cổ Văn Minh.

    Cho nên cuộc chiến giữa Lục Nguyên và Miêu Chi Văn Minh cũng bay khắp tới, tới cả Trung Ương Thiên Triều và Di Thất Chi Địa.

    Một trận chiến này đánh quá kinh khủng, lấy một chọi hai.

    Lục Nguyên dùng lực lượng chém hai cường giả Văn Minh Cảnh một kỷ nguyên và hai kỷ nguyên liên thủ.

    Sau trận chiến này, tên tuổi của Lục Nguyên đã uy chấn vạn giới.

    Danh chấn Văn Minh Quyển!

    Thậm chí ngoại hiệu của Lục Nguyên lại trở thành Sát hoang cao thủ!

    Hoang chính là Hoang Cổ!

    Hoang Cổ Văn Minh vốn trấn áp thập phương, vũ nội vũ ngoại.

    Mà hiện tại Lục Nguyên lại có ngoại hiệu Sát hoang cao thủ, thế thì cũng không phải điều tốt lắm.

    Kỳ thật Lục Nguyên cũng giết không ít cao thủ Thế Giới cảnh của Hoang hệ nhưng cao thủ Văn Minh Cảnh của Hoang hệ chỉ có Hoang Ưng Văn Minh Phó Chủ.

    Điểm ấy tuy còn chưa được chứng thực nhưng mọi người đều đã xác định cả.

    Nhưng Văn Minh Cảnh bên Hoang Cổ tổng cộng tới giờ đã chết năm người rồi, gồm Hoang Ưng, Lực Thánh, Bát Lăng, Miêu Đao, Miêu Cổ ngũ đại Văn Minh cảnh chết trong tay Lục Nguyên.

    Hắn vừa mới vào Văn Minh Cảnh đã chém giết liền năm cao thủ Văn Minh Cảnh của Hoang phái, cho nên được xưng là Sát hoang cao thủ cũng là thỏa đáng.

    Đương nhiên danh hiệu này cũng không được lưu hành lắm, chỉ lưu truyền trong phạm vi nhỏ mà thôi.

    Bởi vì danh hiệu này đã phạm vào điều tối kỵ rồi.

    Kiêng kị cực lớn.

    Một ngày nọ, Lục Nguyên đứng giữa Phượng Cổ Văn Minh, mà Cửu Thiên Huyền Nữ đã hạ xuống.

    Nữ tử này nhẹ nhàng tới nơi.

    - Miêu Chi Văn Minh Phó Chủ còn đang ở bên ngoài Phượng Cổ Văn Minh.

    Thần niệm của hắn bao phủ, chỉ cần ngươi rời khỏi Phượng Cổ Văn Minh thì lập tức hắn sẽ đánh chết ngươi.

    Kỳ thật Cửu Thiên Huyền Nữ thật sự muốn đánh chết Miêu Chi Văn Minh Phó Chủ.

    Với thực lực của hắn hiện giờ không bằng Cửu Thiên Huyền Nữ, nhưng ý nghĩ này của nàng lại bị Tây Vương Mẫu ngăn cản.

    Phượng Cổ Văn Minh Chi Chủ xưa nay cơ bản rất ít quản lý, mọi chuyện đều do người đứng đầu Thất Nữ là Tây Vương Mẫu sắp đặt, cho nên Cửu Thiên Huyền Nữ cũng không thể tự quyết.

    Cửu Thiên Huyền Nữ nói:

    - Ta muốn dạy cho ngươi một bộ Cửu Thiên Phong Ẩn Thuật.

    Bộ Cửu Thiên Phong Ẩn Thuật này là bí kíp độc môn của ta, ẩn nấp vô hình.

    Học môn Cửu Thiên Phong Ẩn Thuật này xong thì cảnh giới Văn Minh Phó Chủ rất ít người phát hiện ra được ngươi.

    Ngươi có thể dựa vào môn này mà đi ra khỏi Phượng Cổ Văn Minh Chi Chủ, không bị nhốt ở nơi này nữa.

    Cửu Thiên Huyền Nữ lập tức dạy Lục Nguyên bộ Cửu Thiên Phong Ẩn Thuật này.

    Đây cũng là một loại huyễn thuật huyễn hoặc khó hiểu nhưng được chính Cửu Thiên Huyền Nữ truyền cho, không có quan hệ với Kiếm Khổ Văn Minh Phó Chủ.

    Cửu Thiên Huyền Nữ đúng là truyền tuyệt kỹ ẩn thân của mình cho hắn.

    Lục Nguyên cũng học bộ Cửu Thiên Phong Ẩn Thuật này rất nhanh

    Nhưng Hoang Chi Đại Ấn có thể không kiếm dễ dàng được.

    Đừng thấy Tiểu Thanh kiếm dễ như vậy, đó là nhờ vào mặt mũi của Phượng Cổ Văn Minh Chi Chủ, hơn nữa là do tính đặc thù của Thanh Nữ.

    Hoang Chi Đại Ấn xưa nay rất hiếm khi ban phát đi.

    Mà Tiểu Thanh cũng cho hắn biết rõ là Hoang Chi Đại Ấn phải là người Hoang Cổ Văn Minh cảnh sáu kỷ nguyên mới có.

    Vừa lúc này ở Phượng Cổ Văn Minh có một Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ đạt tới sáu kỷ nguyên, trong tay hắn cũng có Hoang Chi Đại Ấn, có thể đối phó với hắn.

    Nhưng vị này đạt tới sáu kỷ nguyên, thực lực Lục Nguyên mà đối phó với hắn còn kém mchust.

    Chẳng qua không cần biết thực lực hơn kém thế nào, đầu tiên cứ theo dõi Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ thật chặt rồi hãy tính.

    Lục Nguyên lập tức đi về địa phương Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ ở.

    Khi tới chỗ ở tạm thời của đối phương, hắn phát hiện ra Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ vừa mới rời khỏi Phượng Cổ Văn Minh Chi Chủ.

    Lục Nguyên lập tức cũng không khách khí, thi triển Cửu Thiên Phong Ẩn Thuật đuổi theo.

    Cửu Thiên Phong Ẩn Thuật này đúng là rất tốt, Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ cũng không phát hiện ra hắn.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ nhanh chóng ra khỏi Phượng Cổ Văn Minh Chi Chủ.

    Lục Nguyên cũng đi theo.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ sau khi đi ra liền bay thẳng về hướng đông nam.

    Lục Nguyên dùng Cửu Thiên Phong Ẩn Thuật theo sát phía sau.

    Hắn vẫn luôn quan sát xem có cơ hội đánh chết Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ không nhưng chuyện này cũng không dễ gặp.

    Lục Nguyên tìm cơ hội rất lâu mà không thấy.

    Đúng vào lúc này, Lục Nguyên thấy phía trước xuất hiện một người.

    Người này thanh niên tuấn mỹ, ở mi tâm có một nốt ruồi đỏ, không phải là Tiên Chi Tử thì là ai?

    Tiên Chi Tử mặc áo bào trắng bồng bềnh, giống như tiên nhân vậy.

    Hơn nữa Lục Nguyên thấy thực lực Tiên Chi Tử giờ đã đạt tới Văn Minh Cảnh, đúng là pháp lực một kỷ nguyên, xem ra cảnh giới cũng ổn rồi.

    Lục Nguyên dùng Cửu Thiên Phong Ẩn Thuật cũng không thể tới gần người quá, cho nên chỉ nghe thấy Tiên Chi Tử và Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ thì thầm gì đó.

    Loại thảo luận bí mật này dường như nói tới " Ma Chi Văn Minh Phó Chủ...

    Pháp bảo Văn Minh...", cũng không biết rốt cục bàn chuyện gì.

    Mà sau đó một lúc lâu, Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ liền xoay người rời đi.

    Vốn Lục Nguyên còn muốn theo sau nhưng lại nghĩ mình đã theo hắn lâu như vậy rồi mà cũng không tìm ra cơ hội này, dứt khoát là đi theo Tiên Chi Tử đã.

    Tiên Chi Tử lần trước lấy được di sản của Trấn Nguyên Tử, khả năng sẽ đi kế thừa Tiên Thiên Linh bảo địa thư và Thần vật Nhân Tham Quả Thụ.

    Nếu như mình giết Tiên Chi Tử này thì không phải là có một đám thần vật rồi sao.

    Nói không chừng còn có thể khiến thực lực mình tăng lên tới bốn kỷ nguyên, có thể dùng Khắc Hoang Kiếm của mình đối phó với Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ cũng nắm chắc hơn một chút.

    Đến lúc đó lấy được Hoang Chi Đại Ấn, trợ giúp được cho Yến Thương Thiên.

    Đã thầm quyết định, hắn bỏ qua Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ, đầu tiên đối phó với Tiên Chi Tử.

    Tiên Chi Tử, là ngươi tự tìm đường chết.

    Buồn cười thật.

    Lục Nguyên vận chuyển Cửu Thiên Phong Ẩn Thuật, đi theo sau lưng Tiên Chi Tử.

    Sau khi Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ biến mất chỉ còn lại mình Tiên Chi Tử ở đó.

    Chỉ thấy Tiên Chi Tử chắp tay sau lưng, tay áo bồng bềnh, lẩm bẩm một mình nói:

    - Ma Chi Văn Minh Chi Chủ, Pháp Bảo Văn Minh, hắc hắc.

    Hoang Cổ Văn Minh thật giỏi tính toán.

    Nói như vậy thì kế hoạch lớn này của Hoang Cổ Văn Minh chỉ sợ sẽ thành công rồi.

    Nhưng thành công cũng tốt.

    Địa vị của Tiên Cổ Văn Minh chúng ta cũng sẽ tăng lên.

    Lục Nguyên nghe Tiên Chi Tử thì thào.

    Đây là lần thứ hai xuất hiện Ma Chi Văn Minh Chi Chủ.

    Hai chữ Pháp Bảo Văn Minh và Hoang Cổ Văn Minh có vẻ như không bình thường.

    Rốt cục là có âm mưu gì thì Lục Nguyên cũng đang rất tò mò.

    Đại quyết chiến tại Trung Ương Thiên Triều đã được chuẩn bị.

    Mà Trung Ương Thiên Triều là trung tâm của chư thiên vạn giới.

    Lục Nguyên cũng không nhận ra một khi đại quyết chiến tại Trung Ương Thiên Triều bắt đầu thì văn minh cường đại tại Di Thất Chi Địa còn có thể ở bên ngoài nhưng Ma Chi Văn Minh nếu âm thầm nhúng tay vào thì cũng là bình thường, chỉ là không biết rốt cục có âm mưu gì.

    Tiên Chi Tử chắp tay sau người, tiếp tục trầm ngâm.

    - Không quản đại quyết chiến của Trung Ương Thiên Triều thế nào, lúc này hai vai chính của đại quyết chiến là Hoang Cổ Văn Minh Chi Chủ và Hoang Chi Tử, không phải là Tiên Chi Tử ta.

    Ta cũng muốn có nhiều lợi ích hơn.

    Hiện tại ta còn cần tăng cường thực lực.

    - Mà hiện giờ ta đã đạt tới pháp lực một kỷ nguyên, có thể dò xét Địa Tổ Bảo Khố.

    Nghe thấy Tiên Chi Tử nói vậy, Lục Nguyên vốn định lập tức ra tay liền ngừng lại.

    Năm đó Trấn Nguyên Tổ được gọi là Địa Tiên Chi Tổ.

    Địa Tổ Bảo Khố này chỉ sợ là bảo tàng của hắn.

    Bản thân mình cũng biết một chút về Địa Tổ Bảo Khố, còn phải đợi Tiên Chi Tử tìm được bảo tàng rồi mình ra tay mới tốt.

    Trong lòng Lục Nguyên đã thầm quyết định.

    Sau đó hắn tất nhiên dùng Cửu Thiên Phong Ẩn Thuật đi theo sau Tiên Chi Tử.

    Tiên Chi Tử cũng không biết sau lưng có người đi theo, tìm kiếm Địa Tổ Bảo Khố.

    Lục Nguyên đi theo như vậy hồi lâu, đột nhiên phát hiện ra phía trước là một yêu thú Thế Giới cảnh tầng mười tập kích Tiên Chi Tử.

    Trước kia cũng đã từng nói là thế giới tại Trung Ương Thiên Triều cũng tương đối nguy hiểm, ở đường quan là an toàn hơn một chút nhưng khắp nơi cũng đều là yêu thú đáng sợ.

    Mà Tiên Chi Tử muốn tìm Địa Tổ Bảo Khố tất nhiên là không có khả năng ở ngay đường quan.

    Con yêu thú Thế Giới cảnh tầng mười này giống như một con sư tử chín đầu.

    Đây là một loại dị thú trong thiên địa, có thể nuốt thần diệt phật, mà con sư tử chín đầu này không nghi ngờ gì nữa, có uy năng này rồi.

    Nó lao thẳng tới Tiên Chi Tử, thời điểm đánh tới, chín cái đầu há to miệng

    Tốt lắm.

    Mình đã nghiên cứu ra phương pháp phá Địa Tổ phân thân, hiện tại chỉ cần đuổi theo Tiên Chi Tử là xong.

    Phong Chi Tinh linh của hắn có thể truy đuổi bất cứ dấu vết gì nhưng cực hạn là ở trong phạm vi nhỏ.

    Nhưng Tiên Chi Tử cũng sẽ cách nơi này không xa.

    Lục Nguyên đoán được vị trí của Địa tổ bảo tàng rồi.

    Lúc này hắn tìm kiếm khí tức của Tiên Chi Tử ở bốn phía, một khi tìm được thì Địa Tổ bảo tàng phải thuộc về hắn rồi.

    Thân thể Lục Nguyên nhanh chóng xẹt qua trên hư không, đồng thời Phong chi tinh linh cô cô cũng phát huy khả năng truy tung mới cao nhất.

    Chuyện này gây áp lực rất lớn với cô cô, Lục Nguyên dứt khoát đưa nhiều linh thạch vào một chút, để cô cô có linh thạch thiên giai phục hồi nguyên khí, bắt đầu tìm kiếm.

    Lúc Lục Nguyên đang phi hành, đột nhiên tiếng kêu dồn dập vang lên.

    Hắn a một tiếng, nhìn về phía cô cô, thấy cô cô gật đầu khẽ.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Phát hiện khí tức của Tiên Chi Tử rồi sao?

    Cô cô lập tức gật đầu.

    - Rất tốt, lập đại công rồi.

    Lục Nguyên thân mật vuốt ve cô cô, lại đưa thêm ít linh thạch thiên giai để cô cô ăn thỏa thích.

    Chương 1373-1374: Gặp lại Tiên Chi Tử

    Tiên Chi Tử mặc một thân áo bào trắng cực kỳ tuấn mỹ đứng chắp tay.

    Hắn hiện giờ đang đứng ở một thâm cốc trên tinh cầu này, lẩm bẩm nói:

    - Không thể ngờ được bảo tàng Trấn Nguyên Tử năm đó lưu lại, bên ngoài lại tạo thành một tinh cầu, trải qua Kỷ Nguyên Chi Kiếp mà không bị diệt vong.

    - Mở!

    Hắn quát lớn một tiếng.

    Trên mặt đất lập tức xuất hiện một cửa động Tiên Chi Tử cười ha ha:

    - Giờ ta đã là một kỷ nguyên nhưng chiếm được bảo tàng của Trấn Nguyên Tử thì có thể đánh sâu vào hai, ba kỷ nguyên rồi, lại có thể được Tiên Cổ Văn Minh bồi dưỡng.

    Lúc đó ta sẽ xung kích lên tới kỷ nguyên rất cao, ha ha ha ha.

    - Lục Nguyên, ta nhất định phải giết ngươi.

    Dám ba phen mấy bận hơn ta à?

    Tiên Chi Tử liếm mép cười lạnh:

    - Còn có Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến, con nhỏ chết tiệt.

    Nếu không phải ngươi thì Lục Nguyên sao có cơ hội đánh sâu vào Văn Minh Cảnh, đã sớm chết trong tay ta rồi.

    Vũ Yến Văn Minh Phó Chủ này cũng xinh đẹp mỹ ệ.

    Ta đã có không ít nữ nhân nhưng thực không ai đạt tới Văn Minh Cảnh cả.

    Hiện tại ta mượn bảo tàng tăng lên tới ba bốn kỷ nguyên, lúc đó đi bắt Vũ Yến Văn Minh Phó Chủ này, âm nhục nàng ngàn lần, sau đó giá họa cho người khác.

    Dám đắc tội với ta thì phải chịu kết cục này.

    Bề ngoài Tiên Chi Tử tuấn mỹ nhưng lại là loại người ối trá, thô bạo cực kỳ!

    Trong lòng hắn cũng tự hỏi có nên giá họa cho Lục Nguyên hay không nhưng nghĩ lại phong cách này không giống đối phương, không thể giá họa được, cũng chỉ có thể để cho người khác.

    Tốt nhất là khiến Pháp Cổ, Vũ Cổ bất hòa là tốt.

    Tiên Chi Tử thầm tính toán chọn người thích hợp, âm độc vô cùng, tâm tư ác độc hơn rắn rết.

    Tiên Chi Tử ngẫm nghĩ, cũng thoáng bước chân vào giữa Địa Tổ Bảo Khố.

    Hắn bước đi mà hoàn toàn không chú ý, cũng hoàn toàn không có khả năng chú ý tới là ở một điểm thời không cách đó không xa có một người cũng tiến vào Địa Tổ Bảo Khố.

    Người này ẩn dấu quá thần bí, thủ đoạn quá cao nên Tiên Chi Tử không thể phát hiện được.

    Tiên Chi Tử sau khi tiến vào Địa Tổ Bảo Khố, chỉ thấy trước mặt có một sơn trang lớn vô cùng.

    Sơn trang này có vẻ thanh đạm, diện tích rất lớn, ở cổng viết ba chữ to Ngũ Trang Quan.

    Ba chữ này tương đối thuần chính, có loại khí tức mạnh mẽ.

    Mà tiến vào chính giữa sơn trang, cái đầu tiên đập vào mắt là bốn chữ to Cùng thế cùng quân.

    Cùng thế cùng quân, đúng là khí phách thật.

    Tiên Chi Tử vận chuyển pháp lực trong tay.

    Ầm một tiếng, mặt đất Ngũ Trang Quan bị nghiền nát, hiện ra đại địa nhợt nhạt.

    Cả mặt đất này dường như chở đầy văn minh, có loại tự nhiên tiên thiên, hương vị linh động.

    Tiên Thiên linh bảo, Địa Thư ở nơi này.

    Địa Thư cũng không phải là một Pháp bảo đơn giản.

    Lực phòng ngự của Địa Thư quả là cấp bậc tuyệt phẩm, còn có thể điều khiển đại địa phát ra tiên pháp.

    Nếu có Địa Tư thì có thể thi triển trọng lực gấp hai, ba, thậm chí ngàn lần.

    Tiên Chi Tử hiện tại cũng chỉ có thể dùng được trọng lực gấp một trăm năm mươi lần mà thôi.

    Ngoài ra thì Địa Thư có thể mượn đại địa để thuấn di, chỉ cần có đất là thuấn di được.

    Người bình thường thuấn di có cực hạn, mà Địa Thư thuấn di xa hơn thuấn di bình thường rất nhiều.

    Địa Thư là Tiên Thiên Lĩnh bảo có bốn tác dụng, công, phòng, trốn, truy, mạnh hơn nhiều so với Hồng Hoang Chiến Xa mà Lục Nguyên từng gặp.

    Tiên Chi Tử cũng không vội vã đi lấy Địa Thu bởi muốn dung luyện Địa Thư thì cần phải có thời gian dài.

    Dù sao thì Địa Thư cũng là của mình rồi, không ai đoạt đi được.

    Tiên Chi Tử đi tới đằng sau Ngũ Trang Quan, ai tay bắt quyết.

    - Nhân Tham Quả Thụ, hiện ra đi!

    Chỉ thấy chính giữa hư không, lập tức có một quả thụ xuất hiện.

    Quả thụ này cao chừng ngàn trượng, này xanh tươi, lá dày đặc, to như quả chuối tay, cao tới ngàn thước.

    Mà trên mỗi nhánh cây đều có một trái cây trong giống như đứa trẻ con, không biết là cả cây này có bao nhiêu quả, chỉ sợ có mấy vạn qủa, nhiều tới cực điểm, chỉ sợ có hơn mấy vạn quả chứ chẳng chơi.

    Thần vật như Nhân Tham Quả Thụ cũng bất đồng với những thần vật bình thường.

    Nhân Tham Quả Thụ kỳ thật cũng là thần vật cấp thấp.

    Mà thần vật cấp thấp cũng có thể tăng số kỷ nguyên lên.

    Nhân Tham Quả Thụ chẳng những có thể cung cấp số năm kỷ nguyên mà còn có thể tự động sinh ra Nhân Tham Quả Thực.

    Loại quả này có thể tăng pháp lực, tác dụng còn hơn cả linh mạch thiên giai.

    Trấn Nguyên Tử lúc đó có pháp lực bảy kỷ nguyên, muốn dùng Nhân Tham Quả Thụ cũng không thể tăng kỷ nguyên lên được nữa nên dứt khoát không ăn Nhân Tham Quả Thụ mà để nó sinh ra đủ loại quả nhân sâm, khiến pháp lực tăng trường.

    Trong tay Trấn Nguyên Tử có Nhân Tham Quả Thụ là chuyện nhiều người biết rõ.

    Nhưng may mắn là nhân duyên của Trấn Nguyên Tử tương đối tốt, có quan hệ không tệ với rất nhiều người Văn Minh cảnh, đại đa số người đều không làm khó dễ hắn.

    Thứ hai là hắn mượn Địa Thư thi triển ra Địa Độn Thuật, so với Địa Độn thuật bình thường mạnh hơn rất nhiều, muốn làm khó hắn cũng không dễ.

    Ba là Trấn Nguyên Tử có thực lực tới bảy kỷ nguyên, muốn có ý đồ với hắn cũng phải nghĩ kỹ xem có phải là đối thủ của hắn không đã.

    Cho nên Nhân Tham Quả Thụ này vẫn luôn ở trong tay Trấn Nguyên Tử.

    Mà Trấn Nguyên Tử cũng tiên liệu tử kiếp của mình sắp tới, cho nên mới lưu lại cả Nhân Tham Quả Thụ và Địa Thư của mình ở lại nơi này.

    Nhân Tham Quả Thụ ở đây sinh sôi nảy nở đã lâu, kết quả là trên Nhân Tham Quả Thụ xuất hiện cả mấy vạn quả nhân sâm.

    Mấy vạn quả nhân sâm này cũng là thứ quý giá, Tiên Chi Tử âm thầm tính ra là chỉ sợ đám nhân sâm này phải tương đương với chừng ba trăm linh mạch thiên giai.

    Tiên Chi Tử cười ha hả:

    - Có Địa Thư, có nhiều Nhân Tham Quả Thụ như vậy, thực lực của ta muốn không tăng lên cũng khó.

    Tiên Chi Tử đắc ý vô cùng, thoải mái vô cùng hiểu rõ tư chất của mình không bằng Hoang Chi Tử hay Lục Nguyên nhưng hắn sẽ là người cười cuối cùng.

    Bởi bản thân hắn thông minh nhất, Hoang Chi Tử hay Lục Nguyên đều không bằng được.

    Tiên Chi Tử đang định thu Nhân Tham Quả Thụ này.

    Nhân Tham Quả Thụ dễ thu hơn Địa Thư rất nhiều nhưng tự dưng giữa hư không lại hiện ra một bàn tay như vuốt rồng, thu luôn cả Nhân Tham Quả Thụ này.

    Tiên Chi Tử không kịp phản ứng, thét dài một tiếng:

    - Kẻ nào?

    Kẻ nào dám đoạt Nhân Tham Quả Thụ của ta?

    Quả thật là hắn chấn động vô cùng.

    Địa Tổ Bảo Khố này đúng ra chỉ có một mình hắn mới đúng, thế mà đột nhiên lại có người hóa ra một cự trảo ngàn trượng lấy Nhân Tham Quả Thụ.

    Chẳng lẽ đây là khảo nghiệm do Địa Tiên Chi Tổ năm đó để lại sao?

    Chẳng qua một giọng nói vang lên, dập tắt ý nghĩ này của hắn.

    - Là ta!

    Giọng nói này trong trẻo, sau đó một thanh niên áo xanh chắp tay đi ra.

    Trên mặt thanh niên áo xanh này lộ nụ cười nhạt, có vẻ hơi bại hoại, có vẻ hơi thư thái, cũng có vẻ hơi tự tai.

    Lúc này khí chất của Lục Nguyên giống hệt như khi mới ở Hoa Sơn, khi chưa đạt tới Văn Minh Cảnh như ở Trung Ương Thiên Triều.

    Hoặc có thể đây là phản phác quy chân chăng?

    - Là ngươi.

    Đồng tử hai mắt Tiên Chi Tử mở lớn ra.

    Hắn vạn lần không thể ngờ là Lục Nguyên lại có thể xuất hiện ở đây.

    - Ngươi, không phải ngươi đang ở Phượng Cổ Văn Minh sao?

    Thế giới này thật sự rất rất lớn, một người và người khác rất khó gặp nhau nếu không hẹn trước nên Tiên Chi Tử cũng tuyệt đối không ngờ Lục Nguyên lại có thể tới đây.

    Mà không ngờ hắn lại không hề phát hiện ra có người theo sau mình, hơn nữa dùng Địa Tổ phân thân rồi mà sao còn bị đuổi tới được?

    - Thật không may là giờ ta lại đang ở đây.

    Lục Nguyên thản nhiên nói.

    - Địa Thư và Nhân Tham Quả Thụ này đều là thứ ta muốn.

    Tính mệnh của ngươi cũng sẽ bị ta thu.

    Lục Nguyên quả thật có đủ mười lý do để giết Tiên Chi Tử.

    Tiên Chi Tử này thật âm hiểm xảo trá.

    Thời điểm mới bắt đầu, trong trận chiến xếp thứ hạng trong môn phái, hắn đã cố ý dùng lời nói khích mình, muốn mình đi tới chỗ Hoang Chi Tử chị chết.

    Đây là lần đầu tiên hắn làm hại mình.

    Sau đó tại thời điểm ở Văn Minh Thánh Địa, hắn và đám người Ngọc Hoàng Đại Đế liên thủ giết mình, đó là lần thứ hai hắn dồn mình vào chỗ hiểm.

    Mà sau đó thực lực mình đạt tới thứ nhất Thiên Bảng, Tiên Chi Tử dung hợp thân thể của Trấn Nguyên Tử, thực lực cũng cao hơn mình, chặn đánh mình.

    Đây chính là lần thứ ba.

    Mà vừa rồi tại thời điểm đuổi theo Tiên Chi Tử, nghe thấy Tiên Chi Tử muốn đánh chết Vũ Yến Văn Minh Phó Chủ, Vũ Yến Văn Minh Phó Chủ là người có ân với mình, đây chính là điểm đáng hận thứ tư.

    Ngoài ra thì tính cách Tiên Chi Tử này giả dối, thô bạo đều khiến mình muốn giết hắn.

    Đối với Kiếm Chi Tử, mình cũng có hận ý ngập trời như vậy.

    Không giết người này thì lòng hắn khó yên.

    Lục Nguyên đánh một chưởng về phía Tiên Chi Tử.

    Một chưởng này mang theo chưởng phong long trời lở đất.

    Tiên Chi Tử dùng một tư thế quỷ dị vô cùng tránh được chưởng phong, nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Lục Nguyên, ngươi thực sự nghĩ là ngươi có thể giết ta sao?

    Không sai, thực lực của ngươi đúng là mạnh hơn ta nhưng Tiên Chi Tử ta am hiểu nhất chính là chạy trốn.

    Ngươi không thể giết ta được đâu.

    Tiên Chi Tử tràn ngập tự tin.

    Lý niệm của người này bất đồng với người khác.

    Hắn luôn cho tính mạng của mình là trân quý nhất, cho nên vẫn luôn học bản lĩnh chạy trốn, cho dù đối mặt với Lục Nguyên thì hắn cũng có tin tưởng mười phần là có thể chạy thoát.

    Tiên Chi Tử cười lạnh nhìn Lục Nguyên.

    - Lục Nguyên, ta có Tiên Độn Ngũ Pháp, gì là một môn nào trong đó cũng là bí kỹ chạy trốn, cũng có thể tránh khỏi sự truy tung của người đạt tới hai ba kỷ nguyên.

    Ngũ pháp đều sử dụng thì dù là người đạt tới bốn kỷ nguyên cũng không làm gì được ta.

    Tiên Chi Tử rất lớn lối, nhưng cũng bởi Tiên Độn Ngũ Pháp của hắn quả thật rất lợi hại, thật sự là vô cùng lợi hại.

    Ngũ pháp này không phải là tinh hoa của Tiên Cổ Văn Minh mà còn là tuyệt học và kỳ ngộ của Tiên Chi Tử tổng hợp vào mới thành ngũ pháp này.

    Tiên Độn Ngũ Pháp, Bất Tử Chi Thân!

    Đây là đánh giá của Tiên Chi Tử đối với Tiên Độn Ngũ Pháp của mình.

    Lục Nguyên muốn giết hắn quả thật là không biết tự lượng sức, đúng là quá buồn cười.

    Tiên Chi Tử là người đầu tiến dùng được Pháp thuật Súc địa thành trần.

    Môn này cũng là phương pháp Tiên Chi Tử đào thoát sau khi Lục Nguyên thành tựu Văn Minh Cảnh.

    Môn pháp thuật này của hắn nhanh tới tuyệt luân, súc địa thành trần, một bước có thể vọt ra ngoài mười vạn dặm, so với người tu vi Lục Nguyên cảnh sơ kỳ còn nhanh hơn rất nhiều. lúc ấy Lục Nguyên thấy Tiên Chi Tử dùng súc địa thành trần cũng chỉ bất đắc dĩ bỏ qua không đuổi nữa.

    Năm đó tứ đại Văn Minh Cảnh vây công Lục Nguyên, cũng chỉ có Tiên Chi Tử trốn thoát.

    Hắn là người quyết đoán, biết rõ là bảo vệ tính mạng quan trọng hơn.

    Địa Tổ Bảo Khố cũng chỉ có ở nơi này, dù sao Tiên Chi Tử nghĩ mình là con của khí vận, kỳ ngộ về sau còn nhiều cho nên quyết đoán bỏ qua, sử dụng súc địa thành trần, thoáng cái đã chạy đi rất xa.

    Lục Nguyên thấy Tiên Chi Tử dùng súc địa thành trần thì không khỏi cười lạnh một tiếng.

    Mình chịu nhiều thiệt thòi bởi chiêu này rồi, lúc ấy cứ đành nhìn Tiên Chi Tử chạy trốn, không khỏi cảm thấy cực kỳ buồn bực, cho nên tại Phượng Cổ Văn Minh, mình đã chăm chú nghiêm cứu xem nên phá giải chiêu này thế nào.

    Vẫn còn nhớ thời điểm mình ở Phượng Cổ Văn minh.

    Đó là sau khi Cửu Thiên Huyền Nữ dạy mình Cửu Thiên Phong Ẩn Thuật.

    Nàng sợ hắn ra khỏi Phượng Cổ Văn Minh được nên mới truyền tuyệt kỹ này cho mình.

    Mà Lục Nguyên đã nghĩ tới phải làm sao để đối phó với Tiên Chi Tử, không thể để kẻ cặn bã như người này chạy thoát được.

    Cửu Thiên Huyền Nữ đang định rời đi thì Lục Nguyên nói:

    - Ta có một bộ thuật pháp truy tung của phong hệ cấp Văn Minh Chi Chủ và một chiêu kiếm thuật tuyệt đỉnh, muốn đổi với ngươi một phương pháp tăng tốc độ lên.

    Lục Nguyên tế ra kiếm thuật tuyệt đỉnh của mình.

    Một chiêu này chinh là Thất Tình Kiếm của Kiếm Cửu!

    Thất Tình Chi Kiếm của Kiếm Cửu bản thân là một chiêu kiếm thuật biến thái tới cực độ, có thể tìm ra sơ hở giữa tâm tình, hơn nữa từ đó mở rộng ta.

    Lục Nguyên sau khi tới Văn Minh Cảnh nếm thiệt thòi dưới chiêu này.

    Sau khi hắn tế ra một kiếm này, Cửu Thiên Huyền Nữ lập tức phát hiện ra một chiêu này rất lợi hại.

    Mà pháp thuật truy tung phong hệ thật ra là một bộ phận tâm đắc của Phong Chi Tinh Linh cô cô.

    Nàng vốn là vô địch về phương diện truy tung trong phạm vi nhỏ, tâm đắc đối với phương diện này khiến Cửu Thiên Huyền Nữ cũng không khỏi biến sắc.

    Một chiêu kiếm thuật trước đó rất cao diệu, mà bộ pháp thuật truy tung phong hệ sau đó lại có tác dụng tương đối lớn với Cửu Thiên Huyền Nữ.

    Cửu Thiên Huyền Nữ lập tức không suy tính nhiều nữa, truyền ngay Cửu Thiên Cấp Phong Thuật của mình truyền cho Lục Nguyên.

    Mà nàng cũng nhận được kiếm pháp và phương pháp truy tung từ Lục Nguyên.

    Kỳ thật sau khi đạt tới Văn Minh Cảnh, cao thủ trao đổi với nhau đều là tuyệt học cũng là chuyện bình thường.

    Mà đã có quan hệ là không cần so đo chuyện thiệt thòi nhỏ.

    Dù sao thì trên cơ bản hai bên đều không lỗ vốn được.

    Một chiêu Thất Tình Chi Kiếm của Lục Nguyên chính là một kiếm chiêu kinh thiên, mà pháp thuật truy tung cũng là thuật học vô thượng của phong hệ, đối với Cửu Thiên Huyền Nữ cũng rất hữu dụng.

    Mà Cửu Thiên Huyền Nữ dạy Cửu Thiên Phong Ẩn Thuật và Cửu Thiên Phong Cấp Phong Thuật tuy không bằng Cửu Thiên Huyền Nữ nhưng cũng có bảy tám phần thực lực, cả hai bên đều không chịu thiệt thòi.

    Thật ra Lục Nguyên khẳng định mình tuyệt đối sẽ không đứng ở hai phía bất đồng với Cửu Thiên Huyền Nữ, cho nên mới dám yên tâm dạy lại như vậy.

    Đương nhiên hắn cũng có rất nhiều lợi ích, hai bên đều được lợi lớn.

    Tiên Chi Tử bị Lục Nguyên bức tới tuyệt lộ, vạn lần không thể ngờ được Tiên Độn Ngũ Pháp của mình tại thời điểm đối mặt với Lục Nguyên lại bị phá mất tứ pháp như vậy.

    Đây là việc tuyệt đối không tưởng tượng nổi.

    Tiên Chi Tử thở sâu mấy hơi.

    Hắn biết hiện tại là thời khắc quan trọng nhất để giữ tính mệnh mình.

    Cho nên hắn liền dùng bản lĩnh giữ mạng cuối cùng của mình.

    Tiên vô tung!

    Chương 1375-1376: Giết Tiên Chi Tử

    Cái gọi là Tiên vô tung lại là kỳ công xếp thứ năm trong thập đại kỳ công của Tiên Cổ Văn Minh.

    Thật ra kỳ công Vân Vô Tướng xếp thứ mười một đã là rất lợi hại rồi, chẳng quả bị bổn mạng của Lục Nguyên khắc chế mà thôi.

    Mà Tiên vô tung xếp thứ năm lại càng lợi hại.

    Trong thập đại kỳ công của Tiên Cổ Văn Minh, đứng trước Tiên vô tung đều là những công pháp mang tính công kích.

    Mà Tiên vô tung lại là một công pháp bảo vệ tính mạng, được xếp thứ năm chứng tỏ Tiên vô tung có thể được coi là công pháp bảo vệ tính mạng mạnh nhất của Tiên Cổ Văn Minh.

    Công pháp này cũng vô cùng nổi danh tại Di Thất Chi Địa.

    Lập tức Tiên Chi Tử biến mất trong không trung.

    Không có mây, cũng không có sương mù, không có di động không gian, không có biến hóa thời gian.

    Tất cả đều không có nhưng lại cũng chẳng còn bóng dáng của Tiên Chi Tử.

    Đây là công pháp gì?

    Lục Nguyên không khỏi giật mình.

    Chẳng qua bản năng hắn cảm giác được Tiên Chi Tử cũng không rời đi mà vẫn ở bên cạnh mình.

    Loại công pháp này của hắn tuy có thể khiến người khác không phát hiện ra nhưng cũng không được di chuyển quá nhanh.

    Chẳng qua cứ như vậy thì một lúc nữa Tiên Chi Tử sẽ chạy mất, mà mình tuyệt đối không thể để đối phương trốn thoát.

    Nhưng hắn hoàn toàn không thể phát hiện ra Tiên Chi Tử thì cũng không thể nào bắt được đối phương.

    Lục Nguyên tuy cũng rất nhiều giết Tiên Chi Tử, liền vung kiếm lên khắp hư không, hầu như đâm vào từng điểm trên không trung trung.

    Tuy vậy hắn vẫn không đánh trúng Tiên Chi Tử.

    Tất cả các địa phương hắn đều đâm trong nháy mắt.

    Thứ này rõ ràng không phải là chướng nhãn pháp.

    Đúng rồi.

    Linh quang lóe lên trong óc Lục Nguyên.

    Hắn đã hiểu rõ một chuyện.

    Năm đó Yến Thương Thiên luyện tâm kiếm là muốn đối phó với người của Tiên Cổ Văn Minh.

    Yến Thương Thiên và Tiên Cổ Văn Minh có thù lớn, lúc đó không rõ phải luyện tâm kiếm thế nào nhưng bây giờ Lục Nguyên lại hiểu rõ rồi.

    Tâm kiếm chính là để đối phó với tuyệt học bỏ chạy đệ nhất này của Tiên Cổ Văn Minh.

    Tâm kiếm, chỗ nào có tâm thì chỗ đó có kiếm tồn tại.

    Tâm muốn giết thì kiếm sẽ giết.

    Lục Nguyên lúc đó đã từng học tâm kiếm, chẳng qua mới chỉ ở trạng thái tiểu thành mà thôi.

    Hắn cũng chỉ có thể thử một lần.

    Nghĩ tới Tiên vô tung năm đó xếp hàng thứ năm trong thập đại kỳ công của Tiên Cổ Văn Minh thì Tiên Chi Tử cũng chưa chắc đã có thể luyện tới đại thành.

    Kỳ thật nếu có thời gian thì Tiên Chi Tử thật sự có thể luyện Tiên vô tung tới đại thành được.

    Nhưng bản thân Tiên vô tung là công pháp Văn Minh Cảnh, chỉ có tới Văn Minh Cảnh thì mới tập luyện được cho nên Tiên Chi Tử cũng chỉ luyện đạt tiểu thành một thôi.

    Nhân tĩnh, kiếm tĩnh, tâm tĩnh!

    Tâm kiếm!

    Tâm vô cùng bình tĩnh, tựa như một mặt hồ phẳng lặng.

    Đột nhiên mặt hồ động, tựa như vang lên tiếng gió thổi.

    Rốt cục đây là gió động, hồ động hay tâm động?

    Kỳ thực là gió động mà cũng là hồ động, cũng là tâm động.

    Thật ra nó cũng không phải là phong động, cũng không phải là hồ động, cũng không phải tâm động.

    Tâm động mà bất động, phong động mà cũng là bất động, có gì khác nhau không?

    Trong nháy mắt Lục Nguyên chém tới một kiếm.

    Một kiếm này là một kiếm trong tâm, hoàn toàn phát huy ra uy lực của Tâm Chi Thiết Tắc.

    Một kiếm này di chuyển rất nhanh!

    Mà một kiếm này sau khi đánh ra, trong nháy mắt đã đâm trúng trái tim Tiên Chi Tử.

    Kiếm khí bao trùm thiên địa đâm thẳng vào trái tím Tiên Chi Tử, trong nháy mắt đã đánh nát triệt để trái tim Tiên Chi Tử, đồng thời cũng hủy đi tiên giới của hắn.

    Tiên Chi Tử mở mắt trống rỗng, thoáng hiện vẻ tuyệt vọng và không cam lòng:

    - Vì sao?

    Vì sao ngươi lại có thể phá giải Tiên vô tung?

    Tiên Chi Tử quát dài một tiếng, thét lớn với bầu trời:

    - Ta là Tiên Chi Tử, ta là Khí Vận Thất Tử, sao ta có thể chết ở chỗ này chứ?

    Ta không cam lòng.

    Ta có thể thành Văn Minh Chi Chủ, muốn trở thành nhân vật cường đại nhất trong thiên địa.

    Ta không thể chết ở chỗ này được.

    Tiên Chi Tử mặc dù gào thét điên cuồng nhưng cũng phát hiện ra bản thân càng ngày càng vô lực.

    Lục Nguyên nhìn về phía Tiên Chi Tử.

    Ta nghe được lúc đó Hoàng Ôn Văn Minh Phó chú nói với ngươi về Ma Chi Văn Minh Chi Chủ và Pháp bảo văn minh.

    Chuyện này rốt cục là sao?

    Lục Nguyên hỏi.

    Hắn đã nghe được đề tài này hai lần cho nên giờ mới hỏi.

    Tiên Chi Tử nhìn Lục Nguyên:

    - Hóa ra ngươi đã ở đó và đi theo ta từ sớm rồi.

    Ha ha ha, ngươi muốn biết chuyện này thì ta sẽ mạn phép không tiết lộ chuyện này cho ngươi.

    Tiên Chi Tử nấc dài ba tiếng.

    Sinh mạng hắn đã tuyệt, lập tức chết ở nơi này.

    Đây là người đầu tiên trong Khí Vận Thất Tử chết trong tay Lục Nguyên.

    Hiện tại đã rất lâu không nghe nói tới tin tức của Kiếm Chi Tử, cũng không biết Kiếm Chi Tử thế nào rồi.

    Lục Nguyên tất nhiên không biết tin Kiếm Chi Tử đã chết.

    Hắn cũng lần đầu chém giết được tồn tại cấp bậc Khí Vận Thất Tử, mặc dù đã giết cả Văn Minh Cảnh nhưng giết Khí Vận Thất Tử lại là lần đầu tiên.

    Hắn vung tay một cái, phát hiện ra linh thạch thiên giai trên đỉnh đẩu Tiên Chi Tử cũng không ít, có năm mươi tia.

    Một người vừa mới tiến vào Văn Minh Cảnh đã có năm mươi tia linh thạch thiên giai, Tiên Chi Tử đúng là rất giàu có.

    Lục Nguyên cũng lập tức tìm thấy một số tài nguyên khác.

    Hắn tìm thấy phân thân chữ Đổ.

    Đây là phân thân chữ Đổ thứ hai của Lục Nguyên.

    Hắn đã lâu lắm rồi chưa thăng cấp phân thân chữ Đổ, lập tức không khách khí mà dung hợp phân thân chữ Đổ này với cái của mình.

    Trong nháy mắt Lục Nguyên đã dung hợp thành công.

    Lúc này phân thân chữ Đổ bốn phần tỏa sáng lấp lánh.

    Có phân thân chữ Đổ bốn phần, hiện tại chỉ tiếc là không thể nào đi tới Đổ Tiên Đảo, nếu không thì Đổ Tiên Đảo chắc cũng còn ai là đối thủ của mình.

    Trong nháy mắt Lục Nguyên đã nghĩ tới một việc.

    Đổ Tiên Đảo không cho người đạt Văn Minh Cảnh tiến vào đánh bạc, chỉ đồng ý cho người dưới Văn Minh Cảnh tiến vào.

    Trong chuyện này tất nhiên có điều cổ quái.

    Thế đạo hay quy tắc thiên địa gì lại không cho người đạt Văn Minh Cảnh đi làm chuyện vô nghĩa.

    Quy tắc của thiên địa là thứ gì chứ?

    Đạt tới Văn Minh Cảnh, quy tắc thiên địa lại tổ hợp một lần nữa, không có bất kỳ địa vực nào có thể ngăn cản. nói như vậy thì nghĩ tới nghĩ lui chỉ có một khả năng, đó là chủ nhân của Đổ Tiên Đảo chỉ sợ là một nhân vật Văn Minh Cảnh, hơn nữa cũng là một nhân vật tương đối có thực lực, tuyệt đối không thấp hơn một thủ lĩnh văn minh cấp Văn Minh Phó chủ bình thường.

    Đồng thời Lục Nguyên còn đang tìm kiếm các sự vật khác.

    Tiên Chi Tử cũng có không ít thứ tốt, ví dụ như bí kíp Vân Vô Tướng.

    Vân Vô Tướng này tương đối hợp với bổn mạng của hắn.

    Lục Nguyên lập tức tế luyện Vân Vô Tướng, giấu mình trong mây mờ.

    Ở nơi đó bản thân hắn có thể di chuyển khắp nơi, mây bất diệt thì hắn bất diệt.

    Đây là một công pháp lẩn trốn nhưng cũng là một công pháp tấn công, cũng không phải chỉ có dùng để giữ mạng, đến lúc hắn có thể dùng.

    Đáng tiếc làcó Tiên vô tung.

    Tiên vô tung là kỳ công thứ năm của Tiên Cổ Văn Minh, hầu như chỉ truyền miệng, không có bất cứ văn bản gì.

    Lục Nguyên cảm thấy Tiên Chi Tử chỉ chưa luyện Tiên vô tung tới đại thành thôi.

    Từ nay về sau mình muốn đối phó với người của Tiên Cổ Văn Minh thì phải luyện tâm kiếm mạnh hơn nữa mới được.

    Còn cả Địa tổ phân thân, súc địa thành trần cũng không có văn tự ghi lại.

    Thật ra là có nhưng Tiên Chi Tử là kẻ tự tư, sau khi luyện thành liền hủy đi, hoàn toàn không có lưu lại.

    Lục Nguyên giải quyết Tiên Chi Tử xong liền đưa Văn Minh di Thể của hắn vào trong Tân Kiếm Thế Giới của mình.

    Đây là di thể Văn Minh Cảnh thứ tư trong văn minh chi mộ của mình.

    Sai đó hắn trở về trong Địa Tổ Bảo Khố.

    Địa Tổ Bảo Khố giờ chỉ còn có Địa thư là chưa thu phục được.

    Lục Nguyên lập tức bắt đầu thu phục Địa thư trước.

    Địa thư là một Tiên thiên linh bảo công, phòng, tẩu, truy nhất thể.

    Lục Nguyên gần đầy không dùng Pháp bảo nhưng Tiên Thiên linh bảo tới tay thì đầu tiên phải giữ lại đã, nói không chừng từ nay về sau sẽ có tác dụng.

    Về phần chuyện kế tiếp chính là lợi dụng Nhân Tham Quả Thụ để đánh sâu vào bốn kỷ nguyên.

    Lục Nguyên phất tay đánh tới Nhân Tham Quả Thụ, đầu tiên thu Nhân Tham Quả Thụ rồi cất kín đi đã.

    Lục Nguyên đã sớm nghe nói tới đại danh của Nhân Sâm Quả rồi.

    Nghe nói Nhân Sâm Quả không thể dùng mâm gỗ đựng.

    Nghe nói nếu đụng vào gỗ là sẽ bị hủy diệt.

    Ngoài ra thì nó gặp vàng sẽ rơi, gặp nước sẽ tan biến, gặp lửa là tiêu tán, gặp đất là chui vào.

    Dù sao thì Lục Nguyên cũng không để ý tới, dùng đại chưởng pháp lực trực tiếp đánh dạ xuống, bảo tồn trong chân không, khiến mấy vạn Nhân Sâm Quả đều không giữa chân khí, không đụng vào kim mộc hủy hỏa thổ.

    Bởi vậy tất nhiên nó sẽ không động vào ngũ hành được.

    ...

    Mà lúc này ở bên ngoài ngàn ngàn vạn dặm, trên một tế đàn.

    Đây là một tế đàn được tạo hình cổ quái.

    Mà trên tế đàn có khắc vô số ngôi sao.

    Những vì sao này không ngừng chuyển động, thật ứng với bốn chữ đấu chuyển tinh di.

    Trên tế đàn có một người xếp bằng mắc chiến giáp mặc lục, uy phong lẫm liệt, một chiến thần trẻ tuổi vô thượng, ở bên cạnh có một thanh trường kích.

    Không ngờ đây chính là Hoang Chi Tử.

    Lúc này pháp lực của Hoang Chi Tử không ngờ đã đạt tới bốn kỷ nguyên đỉnh phong, còn mạnh hơn pháp lực của Lục Nguyên không ít.

    Hoang Chi Tử nhướng mày.

    - Tiên Chi Tử chết rồi.

    - Đáng tiếc.

    Không ngờ Tiên Chi Tử chết rồi.

    Thật là đáng chết.

    Kẻ nào giết Tiên Chi Tử chứ?

    Hoang Chi Tử gào thét:

    - Tiên Chi Tử chết đi mà không biết là chết trong tay người nào.

    Ta nhất định phải điều tra rõ ràng.

    Thất khí quy nhất chính là chuyện liên quan tới một đại bí mật trong thiên địa, nếu thiếu Tiên Chi Tử thì không được rồi.

    Thất khí quy nhất trong miệng hắn cũng không biết là thứ gì.

    Chẳng qua nếu cứ lý giải về câu từ thì thất khí quy nhất này rất có thể liên quan tới Khí Vận Thất Tử.

    Chẳng qua Khí Vận Thất Tử không phải là bảy nhân vật có đại khí vận sao?

    Thất khí có thể quy nhất sao?

    Trong lời nói của Hoang Chi Tử tựa hồ biết những bí mật mà người khác không biết.

    Thất khí quy nhất!

    Lục Nguyên ngồi giữa Địa Tổ Bảo Khố.

    Nhân Tham Quả Thụ này là thần vật trong thiên địa, hơn nữa có thể sinh thêm không ngừng.

    Thần vật Nhân Tham Quả Thụ này năm đó Trấn Nguyên Tử lại không nuốt hết.

    Nhưng Lục Nguyên cũng không khách khí.

    Trấn Nguyên Tử có thời gian còn bản thân mình thì không.

    Chính mình phải nhanh chóng tăng cường thực lực.

    Cho nên Lục Nguyên há to mồm, nuốt Nhân Tham Quả Thụ vào trong bụng.

    Lập tức một luồng lực lượng thần kỳ từ trong Nhân Tham Quả Thụ phóng ra.

    Luồng lực lượng này liên tiếp đẩy pháp lực của Lục Nguyên lên cao.

    Hắn chỉ cảm thấy pháp lực bản thân mình, từ những hạt siêu nhỏ trong cơ thể đều có lực lượng như thần long.

    Lúc này toàn thân cao thấp chỉ sợ đã có lực lượng của mấy trăm vạn con thần long, tập hợp lại thành một chỉnh thể.

    Pháp lực tăng lên cuồn cuộn.

    Ầm!

    Lục Nguyên thậm chí ẩn hiện cảm thấy một cánh cửa vô cùng khổng lồ.

    Cánh cửa khổng lồ này chính là cánh cửa Văn Minh Chi chủ.

    Mà mình hiện giờ còn chưa đạt tới cánh cửa này, chỉ có thể nhìn về phía đó thôi.

    Đây là một cửa ải vô cùng khó khăn, so với Văn Minh Phó chủ còn đáng sợ hơn nhiều.

    Văn Minh Chi chủ là bá chủ của kỷ nguyên.

    Không nói tới cảnh giới còn xa xa kia nữa.

    Hiện giờ Lục Nguyên mới chỉ bước qua một bước rất nhỏ, chính thức đạt tới pháp lực bốn kỷ nguyên.

    Bốn kỷ nguyên mạnh hơn ba kỷ nguyên không ít.

    Mỗi một kỷ nguyên của Văn Minh Cảnh tăng lên đều tăng lên rất nhiều.

    Rốt cục đã đạt pháp lực bốn kỷ nguyên rồi.

    Lục Nguyên lướt qua, muốn xem trong Địa Tổ Bảo Khố có còn bảo tàng gì nữa không, nói không chừng Địa Tiên Chi Tổ năm xưa còn để lại bảo tàng khác ở nơi này.

    Chẳng qua hắn tìm tới tìm lui mà cũng không có gì, đành tạm thời bỏ qua.

    Địa Tiên Chi Tổ có khả năng chỉ để lại hai thứ này thôi.

    Hiện tại đi lấy Hoang Chi Đại Ấn, thực hiện lần trợ giúp Yến Thương Thiên sư huynh khó có được kia đi.

    Muốn lấy Hoang Chi Đại Ấn thì tất nhiên là phải đi tìm Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ.

    Chỉ là hiện tại không biết Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ đã đi tới đâu rồi?

    Cô cô chắc là có thể truy tìm được dấu vết nhưng cũng chỉ trong phạm vi nhỏ thôi, tại phạm vi lớn thì khó có khả năng.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ đã đi đâu?

    Lục Nguyên trầm tư, đột nhiên nghĩ lại.

    Lúc đó Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ nhắc tới Ma Chi Văn Minh Chi Chủ và Pháp Bảo Văn Minh, nếu không thì mình đi tới Pháp Bảo Văn Minh thử xem.

    Hắn lập tức khởi hành, đầu tiên phải đi xem ngọc bài thân phận đã.

    Địa phương mà ngọc bài thân phận có thể thể hiện ra cũng không nhiều nhưng sau khi tới Văn Minh Cảnh thì ngọc bài đặt tại Trung Ương Thiên Triều hoàn toàn tỏa sáng, thế lực nào ở chỗ nào thể hiện đều rõ ràng hết.

    Lục Nguyên giậm chân một cái, dùng Cửu Thiên Cấp Phong Thuật, toàn thân bay vọt đi.

    Một lát sau hắn đã vượt qua cự ly vài trăm vạn dặm.

    Hắn bay thẳng về hướng Pháp Bảo Văn Minh.

    Đi tới Pháp Bảo Văn Minh phải qua cự ly cực xa, đôi khi hắn cũng phải dừng chân trên một ngôi sao.

    Một ngày nọ hắn đặt chân xuống một ngôi sao, định lôi rượu ra uống, kết quả lại nghe tiếng bàn tán.

    - Ngươi có nghe nói chuyện Ma Chi Văn Minh Chi Chủ ra tay chưa?

    - Ma Chi Văn Minh Chi Chủ ra tay sao?

    - Đúng vậy?

    Đúng là Ma Chi Văn Minh Chi Chủ ra tay.

    Hắn đánh chết Pháp Bảo Văn Minh Văn Minh Phó chủ rồi.

    - Ẩn nấp nhiều năm như vậy, Ma Chi Văn Minh Chi Chủ không ngờ lại đột nhiên ra tay, còn giết nhân vật quan trọng là Pháp Bảo Văn Minh Phó Chủ, thật sự là đáng sợ.

    Những người trên ngôi sao này đều đang bàn luận chuyện này.

    Pháp Bảo Văn Minh Phó Chủ là một cảnh giới pháp lực chín kỷ nguyên.

    Một Văn Minh Phó chủ đỉnh cao như vậy đột nhiên mất mạng khiến người ta cảm thấy rất bất ngờ, nhất thời không kịp phản ứng.

    Lục Nguyên cũng cảm thấy chấn động.

    Hắn cũng là Văn Minh Cảnh, biết rõ một Văn Minh Cảnh bình thường bị đánh chết đã là chuyện lớn, đừng nói tới nhân vật Pháp Bảo Văn Minh Phó Chủ chín kỷ nguyên như vậy, thật sự là quá khủng bố mà.

    Chương 1377-1378: Pháp cổ văn minh gặp nạn

    Chờ một chút!

    Bản thân trí nhớ của mình hình như có chuyện gì đó liên quan thì phải.

    Lúc đó Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ và Tiên Chi Tử đối thoại cũng nói tới Ma Chi Văn Minh Chi Chủ, Pháp Bảo Văn Minh mà.

    Chẳng lẽ lại là thế!

    Lục Nguyên bỗng nhiên nghĩ tới một loại khả năng, cái gọi là Ma Chi Văn Minh Chi Chủ đánh chết Pháp Bảo Văn Minh kia thật ra là do người Hoang Cổ, Tiên Cổ đứng sau lưng gây ra.

    Cũng tức là nói Hoang Cổ, Tiên Cổ Văn Minh đã tạo liên minh, càng nghĩ càng thấy chuyện này có khả năng.

    Pháp Bảo Văn Minh vẫn là văn minh trung lập, mà đại quyết chiến của Trung Ương Thiên Triều đã sắp tới rồi.

    Văn minh cường đại như Phượng Cổ Văn Minh còn có thể bảo trì trung lập.

    Chẳng qua những thế lực khác cũng muốn nhúng tay vào, ví dụ như tranh vị trí Thanh nữ kia kia.

    Nếu như là lúc khác thì nhúng tay vào việc tranh giành vị trị Thanh nữ chẳng khác gì tát vào mặt Phượng Cổ Văn Minh.

    Phượng Cổ Văn Minh cũng hiểu rõ đây là đại thế, cho nên cũng chấp nhận để văn minh khác nhúng tay vào.

    Mà Pháp Bảo Văn Minh có thực lực không cường đại như Phượng Cổ Văn Minh, rất không có khả năng tiếp tục giữ trung lập.

    Đại quyết chiến tại Trung Ương Thiên Triều là một đại thế.

    Trong đại thế này, tất nhiên sẽ phải chia thành hai phái.

    Muốn trung lập rõ là đi ngược dòng chảy rồi.

    Cho nên Ma Chi Văn Minh Chi Chủ đánh chết Pháp Bảo Văn Minh Phó Chủ chỉ sợ là do Hoang Cổ Văn Minh ra tay muốn chiếm đoạt Pháp Bảo Văn Minh thôi.

    Ngẫm lại một chút, Pháp Bảo Văn Minh Phó Chủ mạnh nhất của Pháp Bảo Văn Minh chết rồi, Hoang Cổ Văn Minh hiện giờ phái ra một nhân vật cường đại đi chiêu an, dùng chút ít thủ đoạn mềm lẫn cứng thì rất có khả năng thu được Pháp Bảo Văn Minh.

    Lục Nguyên càng nghĩ càng cảm thấy có đạo lý.

    Chẳng qua Hoang Cổ Văn Minh sẽ phái ai đi đây?

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ là người có khả năng nhất.

    Lục Nguyên sau khi nghe thấy tin tức này liền bay thẳng về hướng Pháp Bảo Văn Minh.

    Rốt cục đã bay tới Pháp Bảo Văn Minh.

    Trên cửa Pháp Bảo Văn Minh có khắc hình vô số Pháp bảo.

    Lục Nguyên cũng không khỏi giật mình.

    Mình và Pháp Bảo Văn Minh xưa này không có giao tình gì, hiện tại tiến vào đó thế nào cũng là một vấn đề.

    Vào lúc hắn đang do dự thì lại thấy một thiếu nữ mặc bạch y bay tới.

    Thiếu nữ này bay từ xa xa tới, khuôn mặt vốn đáng yêu như trẻ con hiện giờ lại khóc tới sưng cả mắt, hiển nhiên là đã khóc rất nhiều.

    Lục Nguyên biết người này, chẳng phải là Bảo Bối Đế Cơ, bạn tốt của Vân Tụ Tuyết thì còn ai vào đây nữa?

    Trong nháy mắt hắn liền rơi xuống cạnh Bảo Bối Đế Cơ.

    Bảo Bối Đế Cơ lúc đầu giật mình, nhưng sau khi thấy Lục Nguyên liền yên lòng hẳn:

    - Là ngươi à?

    - Đúng, là ta đây.

    Ta có chuyện muốn vào Pháp Bảo Văn Minh một lần, đi cùng ngươi có được không?

    Lục Nguyên nói.

    - Tốt lắm.

    Bảo Bối Đế Cơ nói chuyện rất vui vẻ, nhưng tới chữ cuối thì giọng điệu lại ỉu xìu lại.

    Bảo Bối Đế Cơ vốn du đảng bên ngoài, đột nhiên nghe tin dữ kinh thiên là phụ thân bị Ma Chi Văn Minh Chi Chủ giết chết, cho nên mới không quan tâm tất cả, trở về Pháp Bảo Văn Minh.

    Bảo Bối Đế Cơ nói:

    - Lục Nguyên, ta biết rất rõ thực lực của ngươi, hiện tại cũng biết ngươi nếu không mất mạng thì sẽ là thiên tài tuyệt thế đạt tới Văn Minh Cảnh.

    Cho nên ta xin ngươi một chuyện.

    Nàng lại thút thít khóc.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Chuyện gì vậy?

    Bảo Bối Đế Cơ nói:

    - Ma Chi Văn Minh Chi Chủ giết cha ta.

    Với bản lĩnh của ta thì b lâu sau cũng không thể báo thù được.

    Pháp Bảo Văn Minh tuy còn ba vị thúc thúc là Thiên Kích Văn Minh Phó Chủ năm kỷ nguyên và Thiên Phòng Văn Minh Phó chủ hai kỷ nguyên, Thiên Quỷ Văn Minh Phó Chủ ba kỷ nguyên, cũng rất lợi hại nhưng có chênh lệch cực lớn với Ma Chi Văn Minh Chi Chủ.

    Trong những người ta quen biết thì chỉ có ngươi là tương lai có khả năng đánh chết Ma Chi Văn Minh Chi Chủ.

    Cho nên ta muốn xin ngươi một việc, nếu thực lực ngươi về sau mạnh rồi thì xin ngươi thay ta đánh chết Ma Chi Văn Minh Chi Chủ, thay ta báo thù có được không?

    Bảo Bối Đế Cơ nói.

    Lục Nguyên không khỏi giật mình.

    Bản thân hắn cũng không dám chắc là tương lai có thể nhất định chém giết Ma Chi Văn Minh Chi Chủ, đang định mở miệng nói thì Bảo Bối Đế Cơ lại nói.

    - Nếu như có thể như vậy thì ta nguyện làm tiểu thiếp của ngươi.

    Ta nghe nói nam nhân đều rất háo sắc mà.

    Chẳng qua như vậy cũng tốt, sau khi Tụ Tuyết tỷ tỷ lập gia đình với ngươi thì ta cũng có thể ở chung với tỷ ấy cả ngày.

    Lục Nguyên lập tức hết nói nổi, không khỏi bất đắc dĩ nói.

    - Ngươi nghe ở đâu ra vậy?

    Ma Chi Văn Minh Chi Chủ, nếu như ta đủ khả năng thì sẽ chém giết hắn giúp ngươi.

    Đương nhiên bản thân hắn cũng đáng chết.

    Ma Chi Văn Minh Chi Chủ tu hành chữ ma của hắn mà giết không ít người.

    Lục Nguyên cũng không phải vì Bảo Bối Đế Cơ nhờ vả mới làm chuyện này mà bởi chính khí trong lòng hắn.

    - Hiện tại ngươi dẫn ta tiến vào Pháp Bảo Văn Minh đi, tạm thời đừng bộc lộ thân phận của ta.

    Lục Nguyên nói xong liền đội nón cỏ lên đầu.

    Bảo Bối Đế Cơ rốt cục tìm thấy một tia cơ hội báo thù cho cha, không khỏi cảm thấy thoải mái hơn một chút.

    Vốn nàng không hề có chút hy vọng nào bởi đối thủ này quá cường đại.

    Thời điểm tiến vào Pháp Bảo Văn Minh, hỏi tham một tiếng mới biết Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ giờ còn chưa tới.

    Lúc đó Lục Nguyên liền truyền âm bảo Bảo Bối Đế Cơ.

    Bảo Bối Đế Cơ cũng gật đầu khẽ, dặn dò môn vệ ở đại môn Pháp Bảo Văn Minh.

    - Nếu như người của Hoang Cổ Văn Minh tới, đặc biệt là Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ thì các ngươi phải báo với ta một tiếng.

    - Vâng, Đế Cơ.

    Đám môn vệ kia tất nhiên là đồng ý.

    Bảo Bối Đế Cơ và Lục Nguyên tiến vào giữa Pháp Bảo Văn Minh.

    Pháp Bảo Văn Minh chỉ là một khối đại lục Pháp bảo, phía trên không có trăng sao, ngược lại có đủ loại Pháp bảo nhiều kiểu dáng lơ lửng trên không trung.

    Những Pháp bảo này có lớn có nhỏ, có hình tháp, cầu, có hình đao, thẳng, hình vòng cung, có cái tỏa ánh sáng tím, có cái lại tỏa ánh sáng hồng.

    Bảy loại hào quang không ngừng đan xen nhau.

    Lục Nguyên chắp tay nhìn phong cảnh đặc biệt của Pháp Bảo Văn Minh.

    Pháp Bảo Văn Minh và Phượng Cổ Văn Minh có sự bất đồng thật lớn.

    Lúc này một người nhanh chóng bay tới gần.

    - Đế Cơ, Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ vừa mới tới Pháp Bảo Văn Minh.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ đến đây sau mình một chút.

    Trong nội tâm Lục Nguyên thầm nghĩ.

    Mà Bảo Bối Đế Cơ lập tức nhìn về phía Lục Nguyên.

    Nàng không rõ Lục Nguyên sao lại biết người tới là Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ.

    Pháp Bảo Văn Minh có một đại lục Pháp bảo cự đại, mà trung tâm của đại lục này là Pháp Bảo Thành.

    Chính giữa Pháp Bảo Thành này cơ bản thứ gì cũng là Pháp bảo.

    Nếu như Lục Nguyên tới đây chỉ sợ sẽ càng hoảng sợ.

    Ở đây ngươi thoạt nhìn một thanh đao là binh khí nhưng sai rồi.

    Đây cũng không phải binh khí bình thường mà phía trên sẽ tự động phóng ra ánh sáng hàn băng làm đông cứng người khác.

    Đây hoàn toàn là Pháp bảo.

    Thế cũng chưa có gì.

    Ở giữa ngã tư đường có một quả cầu cự đại, cũng là một Pháp bảo cự đại.

    Vân vân.

    Ngay cả một gian phòng ốc cũng có thể bay lên trời, còn có tay có chân, cũng là Pháp bảo, lúc nào cũng có thể sắp xếp, lúc nào cũng có thể dừng lại.

    Ngươi ngàn vạn lần đừng tưởng rằng người mua bán ở đây là chân thân mà có thể là một loại người Pháp bảo.

    Người Pháp bảo chỉ có vài loại tư duy cố định mà thôi.

    Ngươi vừa mua một thanh kẹo hồ lô được, cho rằng ăn được.

    Thực xin lỗi, phải xem thử nó có phải là Pháp bảo không đã.

    Giầy dưới chân người đi đường bỗng nhiên phóng lửa rồi bay lên trời.

    Thứ đó cũng là Pháp bảo.

    Trong lão Bằng Vương, hết thảy đều có thể là Pháp bảo.

    Bởi nơi này chính là Pháp Bảo Văn Minh, là thế giới của Pháp bảo, vạn vật đều có thể là Pháp bảo.

    Xưa nay Pháp Bảo Thành là chỗ tương đối vui, có một đám Pháp bảo giao đấu.

    Pháp bảo giao đấu không chỉ ở uy lực mà còn xem có đẹp không, có tinh xảo không, còn so cái nào nặng hơn, cái nào nhanh hơn, vân vân.

    Xưa này Pháp Bảo Thành đều tràn ngập tiếng cười nói như vậy.

    Nhưng lúc này Pháp Bảo Thành lại hoàn toàn bất đồng.

    Lúc này chính giữa Pháp Bảo Thành toàn là đồ trắng.

    Đúng vậy.

    Chủ nhân của Pháp Bảo Thành, chủ nhân của Pháp bảo đại lục, Pháp Bảo Văn Minh Phó Chủ đã mất!

    Đây tuyệt đối là một tin tức nặng nề!

    Mọi người đương nhiên biết rõ Pháp Bảo Văn Minh Phó Chủ, người vẫn luôn bảo vệ, che gió che mưa cho bọn họ giờ đã mất mạng rồi.

    Pháp Bảo Thành lúc này đã mất đi vẻ hăng hái bình thường.

    Mà Pháp bảo cung ở trung ương Pháp Bảo Thành có mười tám tầng.

    Lúc này Pháp bảo cung đang trầm mặc cực độ.

    Chính giữa nơi này có một quan tài thủy tinh.

    Ở trong đó chỉ có một đoạn cánh tay.

    Đây chính là cánh tay của Pháp Bảo Văn Minh Phó Chủ.

    Toàn bộ những vật khác của Pháp Bảo Văn Minh Phó Chủ đã bị đoạt đi rồi.

    Tam đại Văn Minh Phó Chủ của Pháp Bảo Văn Minh, Thiên Kích Văn Minh Phó Chủ, Thiên Quỷ Văn Minh Phó Chủ, Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ cũng đã vào vị trí của mình.

    Tướng mạo Thiên Kích Văn Minh Phó Chủ rất có tính xâm lược, mũi ưng mắt sâu.

    Người này là một kẻ cực có tài năng, hiện tại cũng đã là nhân vật năm kỷ nguyên rồi.

    Mà Thiên Quỷ Văn Minh Phó Chủ toàn thân bị bao phủ bởi một tầng bảo khí khó lường.

    Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ đã từng gặp Lục Nguyên tại Phượng Cổ Văn Minh một lần thì không cần phải nói tới nữa.

    Ngoại trừ ba vị Văn Minh Phó Chủ ra thì còn có rất nhiều nhân vật.

    Tỷ như Băng Hàn Đế Hậu, tỷ như Băng Tâm Đế Phi, Bảo Nhất Đế Tử, Bảo Cường Đế Tử, Bảo Vương Đế Tử, Bảo Hoàng Đế Tử, hậu đại của các Pháp Bảo Văn Minh Phó chủ.

    Ngoài ra còn có một số đệ tử của ba vị Văn Minh Phó Chủ nữa.

    Dù sao thì hiện tại các nhân vật trọng yếu nhất của Pháp Bảo Văn Minh cơ bản đều ở đây cả.

    Pháp bảo Văn Minh Phó Chủ mất mạng là một tin tức cực trọng đại với Pháp Bảo Văn Minh, làm sao có thể không trở về gấp được?

    Ai cũng đều mặc đồ trắng, cảm khái và đau thương vô hạn.

    Bảo Hoàng Đế Tử nhìn quanh, thấp giọng nói:

    - Tại sao Bảo Bối Đế Cơ chưa về?

    Bảo Linh Đế Cơ thấp giọng đáp:

    - Lần này Bảo Bối Đế Cơ đi hơi xa, thực lực lại thấp, phi hành chậm, cho nên về muộn một chút là bình thường.

    Chẳng qua nếu tính thời gian thì cũng sắp về rồi đó.

    Bảo Linh Đế Cơ có khuôn mặt trái xoan, đưa tay vuốt mấy lọn tóc trước mặt.

    Nàng trời sinh người có dị hương, đứng cạnh nàng mà hít một hơi sẽ thấy mùi hương rất dễ chịu.

    Băng Hàn Đế Hậu nói:

    - Chuyện tiếp đón khách đến giao cho ngươi đó Bảo Nhất Đế Tử.

    Tâm lực nàng lúc này đã cạn kiệt, một chút khí lực cũng không có, cho nên giao việc này cho Bảo Nhất Đế Tử thành thục ổn trọng.

    Bảo Nhất Đế Tử lên tiếng:

    - Vâng.

    Ngay vào lúc này, một giọng nói truyền đến:

    - Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ đến.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ có vẻ ôn nhã văn minh chắp tay đi vào nơi này.

    Trên người hắn cũng mặc đồ trắng, hiển nhiên đã chuẩn bị từ trước.

    - Pháp bảo Văn Minh Phó Chủ chết đi thật là cực kỳ bất hạnh.

    Ta khi nghe thấy tin tức này liền lập tức tới đây ngay.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ đi tới trước quan tài thủy tinh, vái lạy ba cái rất long trọng.

    - Pháp bảo Văn Minh Phó Chủ cả đời cống hiện rất lớn cho sự phát triển của Pháp bảo, cũng có công lớn cho việc xây dựng hòa bình.

    Những lời tiếp theo chỉ là khách sáo mà thôi.

    Sau khi nói nhiều lời khách sáo như vậy, Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ mới lên tiếng:

    - Pháp bảo Văn Minh Phó Chủ mất đi như vậy, chắc hẳn cũng muốn báo thù.

    Nhưng thực lực của Pháp Bảo Văn Minh các ngươi chỉ sợ không cách nào báo thù được, không bằng đi theo Hoang Cổ Văn Minh chúng ta.

    Hoang Cổ Văn Minh chúng ta sẽ báo thù cho các ngươi.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ nói:

    - Hơn nữa một khi Pháp bảo Văn Minh Phó Chủ mất mạng như vậy thì chỉ sợ một số đối thủ từ xưa của các ngươi sẽ tìm tới tận cửa.

    Các ngươi cũng không đối phó được với những đối thủ này.

    Pháp Bảo Văn Minh vốn là có mấy đối thủ, vốn có Pháp bảo Văn Minh Phó Chủ chống đỡ cho nhưng giờ thì không ngăn nổi rồi.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ nói:

    - Gia nhập Hoang Cổ Văn Minh chúng ta, tất nhiên Hoang Cổ Văn Minh chúng ta sẽ ra tay cho các ngươi.

    - Mặt khác hiện giờ các ngươi cũng có thể ấy được đại thế cục của Trung Ương Thiên Triều.

    Đại quyết chiến của Trung Ương Thiên Triều sắp bắt đầu.

    Dưới tình huống này mà muốn giữ trung lập là chuyện vô cùng khó khăn, không bằng theo Hoang Cổ Văn Minh chúng ta.

    Hoang Cổ Văn Minh chúng ta đang rất cần hiền tài, đã sớm chuẩn bị điều kiện hậu đãi các ngươi rồi.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ hiện giờ muốn lôi kéo Pháp Bảo Văn Minh.

    Về phần về sau Pháp Bảo Văn Minh có thể hòa thuận với Ma Chi Văn Minh hay không thì lại càng đơn giản.

    Chỉ cần Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ khống chế một thời gian thì có thể thay đổi suy nghĩ, dù có để cho Pháp Bảo Văn Minh biết Hoang Cổ Văn Minh và Ma Chi Văn Minh là một nhóm thì Pháp Bảo Văn Minh cũng không làm nên sóng gió gì nữa.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ cũng hơi vội vã.

    Làm gì có chuyện Pháp Bảo Văn Minh Phó Chủ vừa mất thì đã tới nói chuyện gia nhập rồi.

    Những tam đại Văn Minh Phó Chủ của Pháp Bảo Văn Minh đều hiểu rõ những lý do Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ nói là có lý, trong lòng cũng thầm cho là vậy.

    Lập tức người của Pháp Bảo Văn Minh bắt đầu thương lượng, cơ bản đều nghe theo Thiên Kích, Thiên Quỷ, Thiên Phòng, tam đại Văn Minh Phó Chủ.

    Đương nhiên ý kiến của đám người Băng Hàn Đế Hậu, Bảo Nhất Đế Tử cũng có tính tham khảo.

    Bọn họ bắt đầu thảo luận kịch liệt.

    Vốn trong Pháp Bảo Văn Minh cũng có nhiều người muốn trung lập nhưng giờ xảy ra biến cổ, Pháp bảo Văn Minh Phó Chủ mất mạng như vậy, những người tán thành đi theo một phương cũng đã chiếm hơn một nửa.

    Mọi người đều biết sự thật là thế.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ cũng âm thầm gật đầu.

    Xem ra lần này chắc thành công rồi, có thể tranh thủ được Pháp Bảo Văn Minh.

    Hiện tại mỗi một phần thực lực có thể tranh thủ được đều có thể làm tăng thực lực trong đại chiến tại Trung Ương Thiên Triều của mình lên.

    Đến lúc đó có thể đè sập Pháp Cổ Văn Minh và Võ Cổ Văn Minh.

    Chương 1379-1380: Lục Nguyên vs Hoang Ôn phó chủ văn minh

    Rốt cục thảo luận đã có kết quả.

    Thiên Kích Văn Minh Phó Chủ nói:

    - Sau khi chúng ta thương lượng xong cũng đã đưa ra quyết định.

    Hắn đang định nói tiếp, trong lòng Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ đang vui vẻ thì một giọng nói vang lên:

    - Chờ một chút.

    Một tiếng nói này có âm thanh văn minh, hiển nhiên là nhân vật Văn Minh Cảnh đã tới.

    Có người lại ngáng đường sao?

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ không khỏi quay lại nhìn.

    Thiên Kích, Thiên Quỷ, Thiên Phòng, tam đại Văn Minh Phó Chủ cũng nhìn qua.

    Băng Hàn Đế Hậu, Bảo Nhất Đế Tử cũng nhìn lại.

    Chỉ thấy ở nơi đó có hai người, một người trông đáng yêu nhưng hai mắt sưng đỏ là Bảo Bối Đế Cơ.

    Một người áo xanh đội nón cỏ.

    Bảo Bối Đế Cơ rốt cục xuất hiện.

    Bảo Hoàng Đế Tử và Bảo Linh Đế Cơ không khỏi cảm thấy nội tâm như bị bóp nghẹt.

    Tại sao nàng lại ở một chỗ với một người xa lạ.

    Mà người kia lại mặc áo xanh, đội nón cỏ che kín mặt.

    Không biết rốt cục người kia là ai.

    Dù sao thì Văn Minh Cảnh cũng không nhiều lắm.

    Người mặc áo xanh kia bỏ nón cỏ ra, để lộ một khuôn mặt trẻ tuổi.

    Lục Nguyên!

    Đúng là Lục Nguyên, người đã tỏa sáng tại Phượng Cổ Văn Minh, lấy một địch hai, giết chết Miêu Cổ và Miêu Đao Văn Minh Phó Chủ mà thành danh.

    Lục Nguyên hiện này có thể coi là người nổi danh trong thiên địa, ở đâu mọi người cũng phải khách khí một chút.

    Thiên Kích Văn Minh Phó Chủ nói:

    - Không biết là Lục huynh tới đây có gì chỉ giáo.

    Tuy hắn nhiều tuổi hơi Lục Nguyên nhiều như thực lực của Lục Nguyên quá mạnh cho nên hắn cũng xưng hô tương đối khách khí là Lục huynh.

    Lục Nguyên cười nhạt:

    - Ta tới đây cũng không có gì chỉ giáo, chỉ là muốn góp một tay cho hướng đi tương lai của Pháp Bảo Văn Minh thôi.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ cười cười:

    - Ồ, Lục Nguyên ngươi cũng tới đây góp phần sao?

    Chuyện của Pháp Bảo Văn Minh tới phiên ngươi góp phần từ bao giờ vậy?

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ vốn có âm mưu nên nói chuyện tất nhiên chứa vẻ trào phúng.

    Lục Nguyên cũng cười nhạt nói:

    - Ta muốn cho các ngươi vị xem một loạt hình ảnh.

    Lục Nguyên giơ tay đánh ra một Từ kính thuật.

    Mọi người nhìn lại, chỉ thấy trên Từ kính thuật có hai người, một là Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ, một là Tiên Chi Tử.

    Hai người này tựa như đang mật nghị gì đó.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ thấp giọng nói:

    - Văn Minh Chi Chủ...

    Pháp Bảo Văn Minh...

    Lục Nguyên cũng không nói gì thêm, chỉ đánh ra một Từ kính thuật.

    Mà thời gian Từ kính thuật này cũng xác định là trước khi Ma Chi Văn Minh Chi Chủ đánh chết Pháp bảo Văn Minh Phó Chủ một thời gian.

    Vì sao Ma Chi Văn Minh Chi Chủ đánh chết Pháp bảo Văn Minh Phó Chủ mà Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ lại biết rõ như vậy?

    Nghĩ tới nghĩ lui chỉ có một cách giải thích.

    Cách giải thích này chính là Hoang Cổ Văn Minh âm thầm thao túng chuyện này sau lưng.

    Ngoài ra thì cũng không còn cách giải thích nào khác nữa.

    Mà nguyên nhân Hoang Cổ Văn Minh âm thầm thao túng thì có thể giải thích rất dễ dàng.

    (Tam đại Pháp bảo Văn Minh Phó Chủ trước kia tác giả viết sai, chuyển Thiên Kích Văn Minh Phó Chủ thành Thiên Công Văn Minh Phó Chủ)

    Hiện tại Lục Nguyên lấy ra Từ kính thuật, dựa vào Từ kính thuật mà chỉ rõ sự thật này.

    Thì ra Hoang Cổ Văn Minh thao túng việc này.

    Hoang Cổ Văn Minh và Ma Chi Văn Minh Chi Chủ đã cấu kết từ sớm rồi.

    Bọn chúng làm như vậy, mục tiêu đơn giản là vì giết Pháp bảo Văn Minh Phó Chủ sẽ khiến Pháp Bảo Văn Minh muốn dựa vào bọn họ.

    Nhất thời mọi người kinh sợ, toàn bộ đều nhìn về phía Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ.

    Thiên Công Văn Minh Phó Chủ năm kỷ nguyên quát dài:

    - Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ, Hoang Cổ Văn Minh các ngươi không ngờ dám cấu kết Ma Chi Văn Minh Chi Chủ, giết hại Pháp bảo Văn Minh Phó Chủ của chúng ta, đừng hòng chúng ta đi theo Hoang Cổ Văn Minh các ngươi.

    - Đâu chỉ không theo Hoang Cổ Văn Minh, chúng ta với Hoang Cổ Văn Minh có thù không đội trời chung.

    Thiên Quỷ Văn Minh Phó Chủ cũng quát lớn.

    Giọng nói của hắn chứa hận ý ngập trời.

    Thiên Quy Văn Minh Phó Chủ có tình nghĩa rất sâu với Pháp bảo Văn Minh Phó Chủ.

    Hiện giờ Pháp bảo Văn Minh Phó Chủ bị Hoang Cổ Văn Minh hại chết, Thiên Quỷ Văn Minh Phó Chủ tức giận ngập trời, không đội trời chung với Hoang Cổ Văn Minh.

    Thiên Phòng Văn Minh Phó Chủ nói:

    - Chúng ta nên gia nhập Pháp Cổ Văn Minh và Võ Cổ Văn Minh thôi.

    Ba vị Văn Minh Phó Chủ đã dẫn đầu như vậy, những người khác như Băng Hàn Đế Hậu, Bảo Nhất Đế Tử tất nhiên là tán thành.

    Bọn họ hiện giờ cũng hận Hoang Cổ Văn Minh thấu xương, xác định rõ là sẽ đi theo Pháp Cổ và Vũ Cổ.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ nhìn tình thế trước mắt, không thể tưởng tượng nổi Lục Nguyên lại âm thầm thu lại cảnh mình nói chuyện với Tiên Chi Tử kia.

    Việc này coi như hỏng bét cả rồi.

    Ngược lại lúc này còn khiến Pháp Bảo Văn Minh muốn gia nhập bên liên minh Pháp Vũ.

    Nhưng Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ cười lạnh lùng:

    - Các ngươi đã không đi theo thì ta sẽ cho các ngươi diệt vong triệt để thôi.

    Lớn lối thật!

    Một mình hắn mà muốn diệt vong triệt để cả Pháp Bảo Văn Minh.

    Lục Nguyên cười lạnh một tiếng:

    - Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ, hai người chúng ta cũng phải tính hết nợ nần thôi.

    Lục Nguyên và Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ có thâm cừu đại hận, hơn nữa hiện giờ muốn chém giết Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ để lấy Hoang Chi Đại Ấn, tất nhiên cũng không khách khí nữa.

    Viên Cực Kiếm Thần trong tay hắn liền chém thẳng về hướng Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ.

    Hiện tại Viên Cực Kiếm Thần hắn dùng không thoải mái lắm, thực kỳ vọng sớm có thể tìm được thần kiếm tâm ý phù hợp với mình.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ búng tay vào hư không, xuất hiện một binh khí giống cây sáo.

    Binh khí này lúc hóa thành đao, lúc hóa thành kiếm, va chạm với vũ khí của Lục Nguyên trên không trung.

    Lục Nguyên lui lại phía sau, lập tức sử dụng phân thân chữ Khắc.

    Bản thân hắn không sử dụng phân thân chữ Khắc thì không thể đánh lại Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ đã đạt tới sáu kỷ nguyên.

    Chẳng qua khi dùng phân thân chữ Khắc rồi thì mình có thể so đấu với Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ rồi.

    Lục Nguyên đang định dùng phân thân chữ Khắc thì Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ đã cười lạnh một tiếng.

    - Lục Nguyên, ta không chơi đùa với người nữa.

    Đầu tiên thu ngươi lại rồi sẽ đối phó với ngươi sau.

    Tay áo hắn vung lên đánh ra một luồng nước.

    Luồng nước này tiến lên rất chậm rãi, đánh về phía Lục Nguyên.

    Lục Nguyên tất nhiên sẽ không để bị đánh trúng dễ dàng, Viên Cực Kiếm Thần trong tay bắn ra Văn Minh Chi Hỏa này đánh thẳng tới, trong nháy mắt đã khiến dòng nàng bị bốc hơi.

    Lục Nguyên nhìn về phía Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ.

    - Hoang Ôn, chúng ta bắt đầu chiến đấu thôi.

    - Thu cho ta.

    Trên mặt Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ lộ nụ cười lạnh.

    Trong nháy mắt Lục Nguyên phát hiện mình đã bị dòng nước vây quanh.

    Lúc này Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ mới thản nhiên chắp tay sau lưng nói:

    - Nước này của ta không phải là phàm thủy mà là Viễn Cổ Ôn Ôn Ức Độc Hồng Thủy.

    Cái gọi là Văn Minh Chi Hỏa của ngươi hoàn toàn không đốt nổi nước của ta.

    Ngươi dùng Văn Minh Chi Hỏa thiêu khô chỉ là giả tướng của ta một thôi.

    Hiện tại bị ta vây khốn lại đi.

    Chờ ta thu thập những người khác xong sẽ từ từ tế luyện ngươi, luyện hóa số mệnh của ngươi, mượn nó đánh sâu vào kỷ nguyên cao hơn.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ tạm thời vây khốn được Lục Nguyên xong liền quay ra đối phó với những Văn Minh Phó Chủ khác.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ nghe nói Lục Nguyên có biến hóa nhiều nhất, vô cùng khó chơi nên mới sử dụng Viễn Cổ Ôn Ôn Ức Độc Hồng Thủy mà mình ngưng luyện rất lâu này đối phó với Lục Nguyên, sau đó quay ra đối phó với ba người còn lại.

    Hắn thật sự sợ nhất là phải đồng thời đối phó với bốn đại Văn Minh Phó Chủ liên thủ, lật thuyền trong khe.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ nhìn về phía những người khác.

    - Hiện tại tới phiên các ngươi.

    Hắn cực kỳ tự tin nói.

    ...

    Lại nói tới Lục Nguyên giờ đang bị nhốt giữa dòng nước.

    Lúc này hắn chỉ thấy dòng nước này tương đối cổ quái.

    Tất nhiên hắn cũng không biết tên của luồng nước này là Viễn Cổ Ôn Ôn Ức Độc Hồng Thủy nhưng cũng hiểu được nó là khôn cùng vô tận.

    Mà đã tiến vào trong đó thì liền có ba loại lực lượng hoàn toàn bất đồng áp bức, muốn hủy diệt mình.

    Cùng là một loại lực lượng của độc, Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ tu hành một thời gian thật dài, bản lĩnh sử dụng độc tất nhiên sẽ không giống Độc Chi Văn Minh Phó Chủ bình thường được.

    Đương nhiên so ra hắn còn kém bản thân Độc Chi Văn Minh Phó Chủ.

    Mà cách dùng độc của hắn là tập hợc cả triệu loại độc, cổ quái dị thường.

    Một loại nữa là lực lượng của hồng.

    Hoang Cổ Văn Minh có hai loại lực lượng có thể áp chế kiếm, một loại là lực lượng của hoang.

    Hoang là hoang mạc, hoang vụ.

    Hoang Ưng Văn Minh Phó Chủ và Hoang Chi Tử đều đi theo lộ tuyến này.

    Hoang là đại địa thời xa xưa, tập hợp của núi non còn hồng là nước chảy thời xa xưa, là tập hợp của hải dương.

    Mà Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ lại tu luyện lực lượng hệ hồng, dùng lực lượng này áp chế Lục Nguyên, có chỗ bất đồng với lực lượng hoang hệ.

    Còn một loại thứ ba là một loại lực lượng còn cổ quái hơn.

    Đây là một loại lực lượng tương đối tà quái nhưng lại không giống bình thường.

    Loại lực lượng này khá cổ quái.

    Lục Nguyên nghĩ tới nghĩ lui, đột nhiên nghĩ tới một thứ.

    Ôn!

    Không sai, chính là ôn!

    Loại lực lượng ôn hệ này không ngừng xâm nhập thân thể mình, khiến mình cực kỳ khó chịu!

    Trong Lục Nguyên Lục Nguyên liền tế ra phân thân chữ Khắc.

    Phân thân chữ Khắc của hắn vốn có thể đạt tới bảy phần, trong nháy mắt liền hấp thu lực lượng hồng kia.

    Còn về phần triệu loại độc tính thì đơn giản.

    Bản thân hắn cũng đã có chút kinh nghiệm đối phó với độc dược, Thanh Thánh Kiếm Đạo cơ bản đã tăng lên tới Thanh Chi Văn Minh, hơn nữa vận dụng trọn vẹn, cũng có thể miễn cưỡng đối phó được với triệu loại độc, không đến mức bị ép quá thảm.

    Mà triệu loại độc này lại bất đồng với triệu loại độc của Miêu Cổ Văn Minh Phó Chủ.

    Tất cả đều là triệu loại nhưng tổ hợp lại từ các loại bất đồng, cho nên hiệu quả tất nhiên cũng có chỗ khác nhau tương đối lớn.

    Phân thân chữ Khắc có phát triển nhất định, chẳng qua cũng vẫn là bảy phần thôi.

    Thanh Thánh Chi Đạo của hắn cách Thanh Chi Văn Minh Kiếm Đạo càng ngày càng gần.

    Giải quyết hai luồng lực lượng kia rồi, khó chịu nhất chính là ôn lực lượng.

    Loại lực lượng này rất cổ quái, dù dùng chữ Chính đối phó hay dùng Thanh Thánh Kiếm Đạo đối phó cũng không có chút tác dụng.

    Lục Nguyên hiện giờ cũng là Văn Minh Cảnh, cho nên biết rõ rất nhiều chuyện đại sự của thiên địa.

    Trong thiên địa này có cái gọi là lục đại tà đạo!

    Đệ nhất tà đạo là Thị Ma Tà Đạo, xếp đầu tiên trong lục đại tà đạo.

    Thứ hai là Yêu Tà Đạo.

    Năm tà đạo đằng sau không hơn kém nhau nhưng đồng thời dù là yêu hay ma thì cũng đều bị chữ Chính khắc chế.

    Tà đạo thứ ba là Độc Tà Đạo, cơ bản do Độc Chi Văn Minh đại biểu.

    Tà đạo thứ tư tên là Cổ Tà Đạo, do Miêu Chi Văn Minh đại biểu.

    Tà đạo này rất khác thường.

    Tà đạo thứ năm là Ôn Tà Đạo.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ kỳ thật cũng là nhân vật đại biểu trong đó.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ vốn được gọi là Hoang Ôn Tà Đạo Phó Chủ, về sau khó nghe quá mới đổi lại thành Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ.

    Tà đạo thứ sáu là Vu Tà Đạo.

    Đây là tà đạo thần bí và quỷ dị nhất, nghe nói không dưới các loại khác nhưng đã lâu không xuất thế rồi.

    Lục Nguyên hiện giờ đụng phải tà đạo thứ năm là Ôn Tà Đạo xâm nhập, bệnh dịch văn minh không ngừng tấn công cơ thể.

    Văn Minh Chi thể của Lục Nguyên dưới sự xâm nhập của bệnh dịch này cũng cảm thấy cực kỳ khó chịu, toàn thân đại thương.

    Làm sao bây giờ?

    Lục Nguyên sau khi thử cả chữ Chính và Thanh Thánh Kiếm Đạo cũng không có tác dụng, nhất thời không biết phải ngăn cản nó thế nào.

    Hai thứ có thể khắc chế Độc Tà Đạo và Yêu ma giờ lại không có tác dụng với Ôn Tà Đạo.

    Vậy thì đầu tiên phải quan sát Ôn Tà Đạo này trong chốc lát rồi tính sau.

    Lục Nguyên liền vận chuyển pháp lực cấp văn mình, dùng đôi mắt văn minh quét qua, phát hiện ra mắt văn mình chỉ nhìn thấy những sinh vật cực nhỏ, nhỏ không khác gì nguyên tố bình thường đang di động.

    Đây là chân tướng của Ôn Tà Đạo sao?

    Trong nháy mắt Lục Nguyên ngồi xuống, yên lặng vận Nhân Quả Thiết Tắc, xem xét nhân quả, đột nhiên phát hiện ra ánh mắt Miêu Trường Sinh có lẽ có chút tác dụng.

    Cho nên Lục Nguyên liền vung tay lấy con mắt thu được từ Miêu Trường Sinh ra, truyền pháp lực vào trong.

    Lập tức chỉ thấy con mắt này phát ra thần quang chói lòa.

    Thần quang vô cùng này sau khi phóng ra không ngờ liên tiếp phá giải Ôn Tà Đạo, lập tức bệnh dịch toàn thân biến mất.

    Hắn liền tế ra con mắt này, phát hiện bệnh dịch trong dòng nước đã biến mất sạch.

    Con mắt này lại có thể khắc chế bệnh dịch sao?

    Lục Nguyên tất nhiên không biết năm đó Nhãn Chi Văn Minh và Ôn Chi Văn Minh là hai địch thủ, chỉ là Ôn Chi Văn Minh và Nhãn Chi Văn Minh đã biến mất trong dòng sông dài lịch sử, cho nên dần dần ít người biết chuyện này đi.

    Hoang Ôn Văn Minh Phó Chủ ngẫu nhiên chiếm được truyền thừa của Ôn Chi Văn Minh, cũng biết lịch sử năm xưa nhưng hắn tuyệt đối không thể ngờ nổi trong tay Lục Nguyên lại có vật của Nhãn Chi Văn Minh.

    Chuyện này có thể nói là vô cùng trùng hợp.

    Lục Nguyên cũng chưa từng gặp chuyện gì trùng hợp hơn nữa.

    Hắn không khỏi thầm hô may mắn.

    Nếu không phải lúc đó đối phó với Miêu Trường Sinh mà thu được con mắt này thì chỉ sợ lần này mình đúng là có khả năng bị giam ở nơi này.

    Cho nên nói không thể coi thường Văn Minh Cảnh được, đặc biệt là không thể coi thường những người chỉ hơn mình một vài kỷ nguyên.

    Hiện tại nên phá nước đối phó với tên khốn Hoang Ôn kia rồi.

    Hoang Ôn phó chủ văn minh đứng chắp tay.

    Mà ba vị phó chủ văn minh của Pháp Bảo văn minh thì âm thầm nhìn liếc tựa như là muốn nói điều gì đó, Thiên Công phó chủ văn minh giơ tay lên, Thiên Quỷ phó chủ văn minh cũng giơ tay, , Thiên Phong phó chủ Văn Minh cũng tiến về phía đông nam cũng giơ tay, ba vị phó chủ văn minh tuy giơ tay lên hư không nhưng vẫn chưa phản ứng.

    Hoang Ôn phó chủ văn minh cười cười:

    - Các ngươi muốn vận khởi Pháp Bảo đại trận của Pháp Bảo văn minh?

    Nghe nói đại trận này do mười vạn tám nghìn pháp bảo tạo thành chính là bảo vật trấn sơn của Pháp Bảo Chi Sơn, ba người văn minh phó chủ các ngươi liên thủ là có thể khởi động.

    - Đáng tiếc, hiện tại đại trận pháp bảo này xem ra không có cơ hội xuất hiện rồi.

    Hoang Ôn phó chủ văn minh giơ tay lên, chỉ thấy ở trong tay áo của hắn xuất hiện một huyễn hào quang như ý, trên đó có viết hai chữ cát tường, y cười cười:

    - Đáng tiếc pháp bảo đại trận cuối cùng cũng được khống chế như ý trong tay ta.

    Chương 1381-1382: Ma chi văn minh tham gia

    Đây chính là như ý cát tường là vật tế luyện của pháp bảo văn minh phó chủ, có thể khống chế pháp bảo văn minh đại trận.

    Như ý này nằm trong tay của phó chủ văn minh Hoang Ôn cho thấy một chuyện.

    Đó chính là Ma Chi Văn Minh chi chủ quả nhiên có cấu kết với Thái Cổ Văn Minh bằng không thanh như ý này tuyệt đối không rơi vào tay Thái Cổ Văn Minh phó chủ.

    Ba vị phó chủ của Pháp Bảo văn minh trong nháy mắt nhìn về phái Hoang Ôn phó chủ văn minh.

    Bọn họ đều đỏ mắt.

    Thiên Công văn minh phó chủ tế lên pháp bảo mạnh nhất của hắn là bảo thuyền, nó do vô số tài liệu trân quý chế thành, bảo thuyền này có công kích vô hạn, khó có thể tưởng tượng được, ghê gớm tới kinh thiên động địa, chính vì bảo thuyền này quá mạnh cho nên đôi khi Thiên Công Văn Minh phó chủ cũng được xưng là Bảo Thuyền Văn Minh phó chủ.

    Hắn trùm bảo thuyền này tới Hoang Ôn Văn Minh phó chủ, trong nháy mắt Hoang Ôn Văn Minh phó chủ thấy bên ngươi có hàng vạn năng lực mà chiến thuyền trong nháy mắt áp chế về phía y.

    Thiên Quỷ Văn Minh phó chủ thì tế ra nghìn vạn đạo quỷ dị pháp bảo, có rất nhiều pháp bảo khác nhau, có pháp bảo thì dung độc có pháp bảo thì phóng hỏa, còn có rất nhiều băng nhân huyết nhân, phát ra ánh sang rực khiến cho người ta bị lóa mắt, còn có tản ra rất nhiều lôi điện phóng ra vô số ảo thuật.

    Thiên Phòng Văn Minh phó chủ am hiểu phòng ngự chứ không am hiểu tiến công, nhưng cũng có thủ đoạn, y phát ra một pháp bảo danh thiếp, pháp bảo này chuyên môn phá trận phòng ngự, trước kia y còn tham khảo kiếm linh của Lục Nguyên một chiêu này công kích về phía Hoang Ôn Văn Minh phó chủ.

    Thanh đao của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ là do Thái Dịch Thần đao biến thành, biến đủ ra mọi loại đao hình, ngăn cản bước tiến công của ba người thế đao của hắn tương đối cổ quái, thủy vô thường thế thiên hạ chí nhu.

    Về phần băng hàn đế hậu bảo nhất đế tử bảo hoàng đế tử bon họ đều không thể nhúng tay vào trận chiến này, cuộc chiến đấu văn minh cảnh bọn họ không thể nhúng tay vào thậm chí ba người bọn họ còn không ngừng lui về sau, đồng thời xua những người của pháp bảo thành ra ngoài trăm nghìn dặm.

    Ầm.

    Trường đao của Hoang Ôn văn minh phó chủ hoành trảm, chém bay Thiên Phòng văn minh phó chủ, Thiên Phòng văn minh phó chủ tuy có lực phòng ngự rất cao nhưng bị lực lượng sáu kỷ nguyên công kích hắn vẫn khó chịu vô cùng, đây đã là rất nhiều lần hắn bị Hoang Ôn phó chủ đánh trúng trong miệng liền thổ ra một búng máu,.

    Mà ở bên cạnh, Thiên Quỷ văn minh phó chủ mặc dù có thực lực ba kỷ nguyên nhưng không có thực lực phòng ngự như Thiên Phòng văn minh phó chủ nên bị thương còn nặng hơn, trên người bị chém vài đao, trên cơ bản không còn sức chiến đấu.

    Hai người ba kỷ nguyên vẫn chênh lệch quá xa với một người sáu kỷ nguyên.

    Hiện tại chỉ còn một mình Thiên Công Văn Minh phó chủ tiếp một đao của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ đao có khí phách của hải dương, tựa hồ như chỗ nào cũng có mưa, đao pháp của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ thật là đáng sợ.

    Ầm.

    Thiên Công văn minh phó chủ bị chém mạnh một cái, hắn còn chưa kịp phản ứng Hoang Ôn Văn Minh phó chủ lại xuất đao, làm cho hắn bị trọng thương, hủy diệt tới tám phần thế giới của Thiên Công Văn Minh phó chủ, cho tới đây Hoang Ôn Văn Minh phó chủ đã đại hoạch toàn thắng.

    - Toàn bộ các ngươi đều phải chết.s

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ nhìn đám ba văn minh phó chủ trên mặt đất mà cười.

    Thiên Công Văn Minh phó chủ cất tiếng:

    - Ngươi chém chúng ta, Thái Cổ Văn Minh cũng không ra gì từ nay về sau các ngươi sẽ bị chửi rủa.

    Vô duyên vô cớ hủy diệt một văn minh đây không phải là chuyện bình thường, Thái Cổ Văn Minh tuy bá đạo cũng không thể làm như vậy, Hoang Ôn Văn Minh phó chủ cười ha hả:

    - Ta sẽ lập tức mời Ma Chi Văn Minh chi chủ tới đây, rõ ràng là chủ của Ma Chi Văn Minh giết các ngươi Ma Chi Văn minh là văn minh bị khu trục giết người cũng là điều bình thường.

    Thiên Công văn minh phó chủ thở gấp ra một hơi”

    - Pháp bảo văn minh chúng ta có một pháp bảo dụng cụ tương la các ngươi nên biết.

    - Pháp bảo văn minh các ngươi có thể tiên đoán tương lai sao?

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ cũng nghe qua chuyện này.

    - Đúng chính là tiên đoán.

    Thiên Công văn minh phó chủ lại thở gấp

    - Thiên Quỷ Thiên Phòng kỳ thật pháp bảo tương lai tiên đoán gần đây nhất, pháp bảo văn minh phó chủ chỉ có ta là biết rõ, các ngươi biết tiên đoán là gì không?

    Vốn Thiên Quỷ Thiên Phòng đang chờ chết cũng giật mình, bọn họ đều hiếu kỳ, Thiên Công liền nói:

    - Trong tương lai, dụng cụ pháp bảo đó chỉ viết bốn chữ, Hoang Tiệm vu lục.

    Hoang Tiệm vu lục.

    Hoang là viễn cổ đại địa.

    Lục cũng là lục địa.

    Mà hoang tiệm vu lục cũng giải thích hồng hoang đại lục dần dần biến thành đại lục hiện tại, đây cũng là giải thích bình thường.

    Nhưng mà thời khắc này cũng có giải thích của nó.

    Hoang Cổ Văn minh dần dần bị hủy diệt trong tay của Lục Nguyên, đây là giải thích khác của Hoang Tiệm vu lục.

    Thiên Công văn minh phó chủ nói tiếp :

    - Lục Nguyên hắn nằm trong lời tiên đoán Hoang Cổ Văn Minh các ngươi nhất định sẽ bị hủy diệt, các ngươi hôm nay có thể hủy diệt pháp bảo văn minh chúng ta nhưng tương lai các ngươi cũng bị Lục Nguyên hỷ diệt, hoang cổ các ngươi hung hăng cực ác không còn dài nữa đâu.

    Hắn không còn sức hoàn thủ gì nữa, mắt phải thấy chết trong tay của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ nhưng vẫn cười lớn.

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ cũng thình lình biến đổi, hoang tiệm vu lục, hắn đã sớm nghe nói đại danh dụng cụ pháp bảo của pháp bảo văn minh, hình như thứ này tiên đoán rất chuẩn xác mà hiện tại lại tiên đoán như vậy chẳng lẽ Hoang Cổ văn minh thật sự sẽ bị hủy trong tay của Lục Nguyên ?

    Cho dù Lục Nguyên hiện tại tiềm lực có khả năng, Hoang Ôn Văn Minh phó chủ thầm hạ quyết tâm một khi giải quyết xong đám người này thì lập tức giải quyết Lục Nguyên, không để hắn tế luyện khí vận của hắn, người này thật sự là quá đáng sợ.

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ nhìn về phía tất cả mọi người :

    - Bất kể hôm nay các ngươi nói gì các ngươi cũng phải chết, Lục Nguyên cũng lập tức chết, hoang tiệm vu lục ta tuyệt đối không tin.

    - Không tin, ha ha.

    Thiên Công văn minh phó chủ hổn hển cười.

    Đúng vậy pháp bảo văn minh sắp bị hủy diệt.

    Hiện tại bọn họ đều rõ điểm .

    Tất cả mọi người đều tuyệt vọng nhưng trong tuyệt vọng lại hi vọng.

    Cao thủ giết hoang Lục Nguyên, hoang tiệm vu lục Lục Nguyên.

    - Lục Nguyên xuất hiện đi, giết Hoang Ôn Văn Minh phó chủ.

    Người đầu tiên gọi chính là Bảo bối đế cơ.

    - Lục Nguyên, cao thủ giết hoang xuất hiện đi.

    Bảo Nguyệt đế cơ lại cất tiếng, nàng tuy lần đầu tiên gặp Lục Nguyên nhưng kỳ thật đã sùng bái Lục Nguyên rất nhiều.

    - Lục Nguyên xuất hiện đi.

    Đây là bảo thụ vương đệ tử đắc ý của Thiên Phòng văn minh phó chủ.

    - Lục Nguyên xuất hiện đi.

    Đây là người thứ năm mươi, người này là Bảo Hoàng đế tử tuy trước kia cũng có chút ghen ghét Lục Nguyên nhưng hiện tại cũng biết Lục Nguyên là cứu tinh duy nhất.

    - Lục Nguyên xuất hiện đi.

    Đây là Bảo Nhất đế tử.

    - Lục Nguyên xuất hiện đi.

    Đây là Băng Tâm đế phi nàng là người không thích cầu xin người khác nhưng bây giờ cũng kêu to, vì Lục Nguyên là hi vọng cuối cùng.

    - Lục Nguyên xuất hiện đi.

    Đây là Băng Hàn đế hậu, nàng là nữ nhân cường thế, nhưng đối mặt với Hoang Ôn Văn Minh phó chủ cường thế cũng chỉ có thể gọi Lục Nguyên.

    - Lục Nguyên xuất hiện đi.

    - Lục Nguyên xuất hiện đi.

    Bảo vương đế tử gào thét.

    - Lục Nguyên xuất hiện đi.

    Bảo Thân vương cũng cất tiếng, y là đệ tử của Thiên Công văn minh phó chủ.

    Những người này có khoảng cách gần cuộc chiến nhất bọn họ vốn cũng không kêu danh tự của Lục Nguyên, nhưng sau khi biết Lục Nguyên là cao thủ giết hoang bọn họ lại có tin tưởng tuyệt đối, lại nghe nói bốn chữ hoang tiệm vu lục, thì càng tin tưởng tuyệt đối hơn, hơn nữa đây là hi vọng cuối cùng trong tuyệt vọng.

    Mà nghe thấy tiếng hô hoán, những người khác của pháp bảo văn minh hỏi thăm cũng biết là chuyện gì xảy ra, bọn họ giờ mới biết hóa ra Hoang Cổ văn minh cùng Ma Chi Văn minh đã liên thủ sát hại phó chủ pháp bảo văn minh, mà còn muốn đem pháp bảo văn minh sát nhập vào Hoang Cổ văn minh, hiện tại âm mưu thất bại muốn hủy diệt Pháp Bảo văn minh.

    Ngay lập tức có người muốn rời đi Pháp Bảo văn minh chỉ cần chuyện này truyền đi thanh danh của Hoang Cổ văn minh sẽ lập tức bị hạ thấp.

    Nhưng không ngờ Pháp bảo văn minh đã bị phong bế triệt để.

    Phong Bảo lệnh!

    Phong Bảo lệnh chính là lệnh bài của Pháp Bảo văn minh phó chủ, có thể triệt để phong bế Pháp Bảo văn minh, đây cũng là lệnh bài của Pháp Bảo văn minh phó chủ, có quyền hạn cao nhất, một khi phát động, bất kể ai cũng không cách nào rời đi Pháp Bảo văn minh.

    Nguyện vọng này của Pháp bảo văn minh hoàn toàn thất bại, mà chưa tới văn minh cảnh căn bản không thể nhúng vào cuộc chiến của văn minh cảnh chứ đừng nói là Hoang Ôn Văn Minh phó chủ có thực lực sáu kỷ nguyên.

    Pháp bảo văn minh sắp bị diệt.

    Bị diệt bởi Hoang Ôn Văn Minh phó chủ.

    Tuyệt vọng.

    Tuyệt đối tuyệt vọng.

    Bọn họ giống như núi lửa sắp tắt tuy tuyệt vọng nhưng không cam lòng.

    Pháp bảo văn minh chúng ta chỉ muốn làm trung lập không muốn đắc tội ai vậy mà bị diệt.

    Không cam lòng.

    Không thể.

    Không thể!

    Chúng ta còn muốn chế ra pháp bảo thiên kỳ bách quái chúng ta còn muốn ở cùng với phụ mẫu thê nhi.

    Cứ như vậy bị hủy sao?

    Nhưng mặc kệ bọn họ nghĩ biện pháp gì cũng không có tác dụng, cuối cùng mọi người nhớ tới lời tiên đoán hoang tiệm vu lục.

    Đúng vậy hoang tiệm vu lục

    Pháp bảo văn minh bị hủy diệt, hồng hoang cũng bị hủy diệt trong tay của Lục Nguyên kỳ thật trong bọn họ có một số lớn người tin tưởng Lục Nguyên có thể tiêu diệt Hoang Cổ, tin tưởng lời tiên đoán.

    - Hoang tiệm vu lục, Lục Nguyên xuất hiện đi.

    Có một số bộ phận người trẻ tuổi sùng bái Lục Nguyên hét to:

    - Hoang tiệm vu lục Lục Nguyên xuất hiện đi.

    Có phân nửa người cho rằng Lục Nguyên không thể nào tiêu diệt Hoang cổ dù sao thực lực của y cùng với Hoang Cổ Văn minh cũng quá xa nhưng vì chán ghét Hoang Ôn Văn Minh phó chủ họ cũng gào thét lên.

    - Hoang tiệm vu lục Lục Nguyên xuất hiện đi.

    Bọn họ rống to danh tự của Lục Nguyên, rống to bốn chữ hoang tiệm vu lục, hóa thành tiếng gầm lớn vang lên trên bầu trời pháp bảo văn minh.

    - Hoang tiệm vu lục Lục Nguyên xuất hiện đi.

    - Lục Nguyên Lục Nguyên Lục Nguyên.

    - Xuất hiện đi Lục Nguyên.

    Một tiếng một tiếng gầm kinh thiên động địa, tuy chỉ là những nhân vật bình thường hô lên nhưng nghìn người hợp chung một chỗ, so với thanh âm của văn minh cảnh còn kinh người hơn.

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ nổi giận, nhiều người phát ra thanh âm như vậy, hắn cười lạnh nhìn về phía đám người thế giới cảnh kia, dung pháp lực sáu kỷ nguyên của mình rống lên thanh âm:

    - Các ngươi ai cũng chờ hoang tiệm vu lục đáng tiếc các ngươi ai cũng không chờ được, ta đem toàn bộ Pháp Bảo văn minh giết hết, một người cũng không để lại toàn bộ tử vong.

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ vung trường đao, hướng về phía Thiên Quỷ phó chủ văn minh chém, trong nháy mắt tưởng rằng Thiên Quỷ phó chủ văn minh phải chết thì hai pháp bảo bỗng nhiên đồng thời xuất hiện.

    Thiên Công cùng với Thiên Phòng bị thương không nhẹ nhưng thấy Thiên Quỷ cũng bị giết cũng ngạnh sanh tiếp một đòn này, tuy nhiên làm vậy khiến thương thế của bọn họ tăng lên nhiều.

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ cười dài một tiếng:

    - Hiện tại là một đao cuối cùng.

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ đánh ra một đao đây là một đao hồng thủy muốn đemã toàn bộ viễn cổ hồng thủy thể hiện ra, giết chết toàn bộ.

    Trong giờ phút tử vong, đám người pháp bảo văn minh vẫn không ngừng hô to hoang tiệm vu lúc cùng Lục Nguyên.

    Bảo bối đế cơ nhìn một số ánh đao hủy diệt văn tự hàng lâm thì yên lặng nhớ kỹ:

    - Lục Nguyên xuất hiện đi.

    - Đương.

    Một đạo kiếm quang mãnh liệt bỗng nhiên xuất hiện, đạo kiếm quang mãnh liệt này bao hàm tín nhiệm tuyệt đối trước kia, bao hàm tín niệm không giống bình thường, bao hàm vô tận sinh cơ, một đạo kiếm quang mang theo quang mang hủy diệt vạn vật xuất hiện, ngạnh sanh với ánh đao.

    - Ai?

    Ai chống đỡ được một đạo đao pháp của sáu kỷ nguyên, hơn nữa không hề rơi ở thế hạ phong, Phong Bảo lệnh ra tay ai có thể đi vào Pháp Bảo văn minh, Hoang Ôn Văn Minh phó chủ nhìn về phía đối thủ chỉ thấy đối thủ trong tà aoas xanh, mái tóc dài bị gió thổi bay phất phơ.

    Lục Nguyên, hắn đã rời khỏi Viễn Cổ Ôn Ôn Độc Hồng Thủy rồi sao, thật không đơn giản, Hoang Ôn Văn Minh phó chủ nhìn về phía Viễn Cổ Ôn Ôn Độc Hồng Thủy của mình đúng là đã bị phá

    Bảo Bối đế cơ bọn họ vốn phải trải qua cái chết nhìn thấy Lục Nguyên thì vô cùng mừng rỡ.

    Mà đám người pháp bảo văn minh ở bên cạnh cũng nhìn trận chiến này vốn bọn họ cho rằng bọn họ nhất định phải tử vong không ngờ rằng thân ảnh áo xanh đã xuất hiện cứu nguy cho họ.

    Một kiếm này, một người này thanh âm này.

    - Người kia là ai, ai có thể ngăn cản một đòn của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ.

    Một hán tử thô lỗ hỏi.

    - Cách ăn mặc cách sử dụng kiếm kia đương nhiên là Lục Nguyên, ngoại trừ Lục Nguyên còn ai vào đây?

    Một tiểu tức phụ trắng trẻo liếc nhìn hán tử thô lỗ mà nói, tiểu tức phụ này cũng là người sùng bái Lục Nguyên, Lục Nguyên tuy dung mạo bình thường nhưng vô cùng tiêu sái, khiến cho hấp dẫn không ít tiểu cô nương.

    - Thì ra là Lục Nguyên, quả nhiên rất mạnh, không đúng nghe nói Lục Nguyên mạnh nhất chỉ là đánh bại Miêu Đao văn minh phó chủ thực lực ba kỷ nguyên cùng Miêu Cổ Văn minh phó chủ hai kỷ nguyên liên thủ, nhiều nhất hắn cũng chỉ có pháp lực ba kỷ nguyên làm sao chắn được một đòn của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ pháp lực sáu kỷ nguyên?

    Một số tiên sinh bên cạnh tính toán tỷ mỉ rồi nói.

    - Lục Nguyên tiềm lực vô cùng, hơn nữa hắn vốn được xưng là cao thủ giết hoang.

    Một người ăn mặc thư sinh nói.

    - Đúng thế, để ý nhiều như vậy làm gì, Lục Nguyên xuất hiện là đủ rồi.

    Một cô nương nói.

    - Đúng thế Lục Nguyên đã xuất hiện.

    - Hoang tiệm vu lục Lục Nguyên đã xuất hiện.

    - Hoang tiệm vu lục Lục Nguyên đã xuất hiện.

    Chương 1383-1384: Đối chiến

    Lại một tiếng gầm, ở trong Pháp Bảo văn minh mọi người đón nhận tin vui Lục Nguyên xuất hiện, không sai tuy đại bộ phận bọn họ đều biết rõ Lục Nguyên khó có khả năng là đối thủ của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ nhưng Lục Nguyên cho bọn họ hi vọng cuối cùng ai cũng vô cùng vui mừng, khắp nơi đều vang lên thanh âm của Lục Nguyên.

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Không tin được ngươi lại có thể thoát được Viễn Cổ Ôn ôn ức Độc Hồng thủy, đáng tiếc ngươi không nên xuất hiện trước mặt ta bình thường ngươi nên trốn trước thì còn có thể sống lâu thêm ba khắc, nhưng bây giờ ta phải hủy diệt ngươi, Lục Nguyên nhìn ngươi tử vong, trừ bỏ hi vọng cuối cùng của bọn họ.

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ nở ra một nụ cười, hắn muốn hủy diệt hi vọng cuối cùng của đám người kia.

    Trường đao của hắn trực chỉ về phía Lục Nguyên.

    Từng tiếng từng tiếng gọi ầm ĩ, kỳ thực biểu thị cho một việc, thế giới này đang nổi lên phong ba.

    Lục Nguyên theo làn phong ba này, nghịch lại Hoang Ôn Văn Minh phó chủ.

    Một người thuận gió một người ngược gió.

    Loại gió này không phải là gió phàm mà là gió nhân tâm.

    Lục Nguyên theo làn gió cảm thấy nhân tâm phong của mình thổi giương, vô cùng sảng khoái, Lục Nguyên mơ hồ hiểu ra một đạo lý về vĩnh hằng, cho tới nay đều nói văn minh là cao nhất, mà ở trên văn minh chỉ có một đó là vĩnh hằng.

    Mà bây giờ Lục Nguyên phát hiện thanh âm văn minh cũng không phải là cao nhất, ít nhất nhiều người đồng tâm hiệp lực thanh âm còn trên cả thanh âm văn minh.

    Như vậy cái gì gọi là vĩnh hằng, liệu có phải là nhân tâm?

    Bí mật của vĩnh hằng phải chăng ở đây?

    Lục Nguyên nghi hoặc đương nhiên nghi hoặc này cũng chỉ là tạm thời.

    Lục Nguyên mang kiếm trên vai:

    - Hoang Ôn Văn Minh phó chủ nhiều người như vậy gọi tên của ta, lần này ta phải thắng hơn nữa phải thắng thật đẹp cho bọn họ xem.

    Lục Nguyên tuy nói năng nhẹ nhàng nhưng trong lòng hắn rất tức giận.

    Căn bản Lục Nguyên cũng là một người trung lập.

    Mà Hoang Cổ văn minh hết lần này tới lần khác phát ra thủ đoạn, trước hết giết chết phó chủ Pháp Bảo văn minh sau đó lại bức ép Pháp Bảo văn minh đầu nhập vào hoang cổ văn minh, thủ đoạn quá mức ác độc Lục Nguyên cơ bản tuân theo nguyên tắc nhân sinh, cũng muốn chém giết Hoang Ôn Văn Minh phó chủ.

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ không nhịn được mà cười lớn:

    - Lục Nguyên ngươi muốn thắng ta thật đẹp sao, trước hết đỡ một đao của ta rồi nói tiếp.

    Trường đao của hắn gào thét mà lao tới, Lục Nguyên cầm Huyền Tiễn thần kiếm trong tay, ngăn cản một đòn này.

    Bát Thần Giản là một trong Bát Thần Kiếm.

    Năm đó Bát Lăng văn minh phó chủ cầm trong tay Bát Thần Giản đối chọi với Lục Nguyên kết quả bị chết thua, để lại Bát Thần Giản, Lục Nguyên đem nó luyện thành Bát Thần Kiếm, sau đó lại luyện Bát Thần Kiếm trở thành Huyễn Tiên Thần Kiếm.

    Hiện tại ở cấp độ này dùng kiếm tiên nhất định không được Dưỡng ngô Kiếm Tiên mà cầm ra giao thủ nhất định phải gãy, trong lòng Lục Nguyên rất muốn Dưỡng Ngô trở thành thần kiếm nhưng vẫn không có cơ hội, bận rộn đủ thứ, nên chỉ có thể dùng thanh kiếm khác.

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ vung đao lên thanh đao này là Đại Hồng Thần Đao.

    Đại Hồng Đao và Huyễn Tiên Thần Kiếm ở trên hư không giao kích một phen, Lục Nguyên lần này dùng chữ Khắc, bảy thành chữ khắc phân thân đã hình thành thực lực khá lớn, đương một tiếng hai người lui về phía sau, Lục Nguyên lui hơn một nghìn bước mà Hoang Ôn Văn Minh phó chủ thì lui hơn một trăm bước, Hoang Ôn Văn Minh phó chủ khẽ giật mình pháp lực của Lục Nguyên không ngờ đã đạt tới tình trạng này, không đúng không phải là pháp lực mà là một loại khắc hoang.

    Bất tri bất giác hắn phát hiện ra Lục Nguyên có một sức mạnh ẩn chứa khá lớn, tuy nhiên hắn là sáu kỷ nguyên văn minh phó chủ bản thân vô cùng tự tin với thực lực của mình, hắn nhìn về phía Lục Nguyên rồi nói:

    - Không tệ, có thể có chiến lực đấu với ta một phen, hôm nay ta muốn nhìn xem ngươi chịu được mấy chiêu của ta.

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ thét dài một tiếng, đao pháp của hắn thi triển ở trên hư không, đao pháp khá bất phàm, nhất thời như thôn thiên mà xuất hiện, ào ào dậy sóng.

    Lục Nguyên lúc này cũng phát ra vài phần kiếm quang nhưng kiếm quang này trong nháy mắt đã bị Hoang Ôn Văn Minh phó chủ tiêu diệt.

    Lục Nguyên cũng không khỏi a lên một tiếng hiển nhiên hắn cảm thấy được một chiêu này của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ khá cổ quái, hắn cảm giác được trong nháy mắt lại đánh ra mấy vạn đạo kiếm quang, một chiêu này chính là Yến Hồi Thiểm trong nháy mắt mấy vạn đạo kiếm quang cũng chỉ qua tích tắc mà thôi, bị Hoang Ôn Văn Minh phó chủ dùng ánh đao nuốt đi.

    Đao quang của hắn tựa hồ có thể tiêu diệt tất cả.

    Tựa hồ giống như là viễn cổ hồng thủy vậy, viễn cổ hồng thủy so với hồng thủy hiện tại thì mạnh hơn rất nhiều, viễn cổ hồng thủy xuất hiện có thể khiến cho một đại lục bị tiêu tán, thiên địa toàn biến.

    Lúc trước khi chiến đấu với Miêu Đao và Miêu Cổ đã nói qua, mỗi chiêu thức của nhân vật Văn Minh cảnh đều đã luyện đến cực hạn, ví dụ như Kiếm Khổ khổ luyện chiêu thức tới cực hạn, Kiếm Viên viên luyện tới cực hạn, Hoang Ôn Văn Minh phó chủ cũng Hồng luyện tới cực hạn.

    Văn Minh cảnh tất cả đều đi tới cực hạn.

    Mà hiện tại chiêu thức cực hạn kia xuất hiện cho thấy nó khó đối phó thế nào, Thiên Công văn minh phó chủ, Thiên Quỷ Văn Minh phó chủ ba người không khỏi nhớ tới tình hình lúc bọn họ đối chiến với Hoang Ôn Văn Minh phó chủ, vô luận là chiêu thức gì đều bị ánh đao của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ tiêu diệt.

    Loại hồng luyện này thật quá kinh khủng.

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ không ngừng tiến công, đao pháp ở giữa thiên địa công kích về phía Lục Nguyên, Lục Nguyên trong nhất thời rơi vào tình cảnh nguy hiểm, Hoang Ôn Văn Minh phó chủ cười dài nói:

    - Ngươi không phải muốn thắng thật đẹp sao, hiện tại không những không thắng đẹp nổi mà còn phải chết ở dưới đao của ta.

    - Ta nói thắng ngươi thật đẹp thì sẽ thắng thật đẹp.

    Lục Nguyên quát dài một tiếng.

    - Con vịt chết rồi còn mạnh miệng.

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ quát dài một tiếng sau đó hắn tiếp tục tiến công về phía Lục Nguyên, trong nhất thời chiếm hết thượng phong, mấy lần đánh trúng Lục Nguyên nhưng đều là do Lục Nguyên dùng phù sinh nhược mộng rời đi, Hoang Ôn Văn Minh phó chủ đang nghĩ ngợi biện pháp phá phù sinh nhược mộng hắn không tin mình không phá được.

    Trong lúc hắn đang trầm tư làm sao để phá phù sinh nhược mộng thì Lục Nguyên đã phát ra một đạo kiếm quang tràn ngập thiên địa.

    Đạo kiếm quang này giống như ánh đao quang của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ vậy, Hoang Ôn Văn Minh phó chủ phát hiện ra có chuyện không bình thường, y phát hiện ra Lục Nguyên đã mô phỏng chiêu thức của mình, tuy nhiên y cũng không để trong lòng mông phỏng thì sao có thể hơn bản gốc à?

    Viễn cổ hồng thủy va chạm vào viễn cổ kiếm quang.

    Trong tích tắc trải qua hơn trăm vạn lần đối kích, ánh đao của viễn cổ hồng thủy bị kiếm quang viễn cổ hồng thủy thôn tính tiêu diệt.

    Mô phỏng còn mạnh hơn cả bản gốc?

    Đây là có chuyện gì ?

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ không khỏi cả kinh, mà Lục Nguyên thừa cơ tiến công, chiêu thức mạnh nhất của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ đã bị Lục Nguyên đánh bại, mà Lục Nguyên không ngừng tiến công khiến hắn bị thương nhẹ.

    Thiên Công Thiên Phòng Thiên Quỷ ba vị phó chủ ở bên cạnh cũng ngây ngốc không hiểu chuyện gì, Lục Nguyên làm sao học được tuyệt chiêu của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ mà còn thi triển thắng cả gã, lúc này Thiên Phòng văn minh phó chủ không khỏi nhớ tới lúc ở Phượng Cổ văn inh, Lục Nguyên đối chiến với Miêu Đao văn minh phó chủ cũng làm như vậy, Lục Nguyên có thể phục chế tuyệt học văn minh cảnh, hơn nữa ra tay còn mạnh hơn bản gốc, thật là đáng sợ.

    Đây dĩ nhiên là công lao của Vạn Tướng Sâm La, Lục Nguyên sớm phát hiện tác dụng của Vạn Tướng Sâm La kiếm đạo.

    Mà hiện tại Lục Nguyên cũng phát hiện, sử dụng nó ở Văn Minh cảnh hoàn toàn khác dưới văn minh cảnh.

    Lúc ở Văn Minh cảnh sử dụng sẽ mơ hồ xuất hiện một đường khẩu, đường khẩu này ở chính giữa Tân Kiếm thế giới của hắn, tuy nhiên bây giờ sau khi học được tuyệt học của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ đường khẩu trở nên rõ ràng hơn.

    Vĩnh Hằng chi thiên đạo đường.

    Hay cho vĩnh hằng chi thiên đạo đường, khẩu khí to lớn.

    Lên tới văn minh cảnh là thoát khỏi sự trói buộc của kỷ nguyên tiểu thiên, mà đạt tới vĩnh hằng chi cảnh là thoát khỏi sự trói buộc của vĩnh hằng đại thiên.

    Lục Nguyên chỉ thấy ở chính giữa thiên đạo có ghi rõ một văn tự.

    Tỷ như trong đó mơ hồ có chữ khổ, xem ra là học tự của sư huynh Chu Thanh Huyền, bởi vì mình học kiếm thuật của Chu Thanh Huyền sư huynh cho nên nó cũng xuất hiện ở đây tuy nhiên văn tự vẫn khá mơ hồ xem ra về phương diện chữ khổ mình không bằng Chu Thanh Huyền sư huynh.

    Còn có một văn tự đó là chữ biến, vô cùng rõ ràng là học tự của Miêu Đao văn minh phó chủ.

    Còn có một chữ Viên là học tự của Kiếm Viên Văn Minh phó chủ.

    Kỳ thật từng chiêu của Văn Minh cảnh đều có cực hạn nhưng lúc đi lên Văn Minh cảnh, Hoang Ưng Bát Lăng vẫn chưa đẩy chiêu thức tới cực hạn cho nên không xuất hiện đặc điểm của bọn họ, bọn họ dù sao cũng chỉ có thực lực hai kỷ nguyên mà thôi, Tiên Chi Tử cũng vậy, Miêu cổ Văn Minh phó chủ cũng không có gì cực hạn.

    Mà lúc này xuất hiện một chữ Hồng, chính là cực hạn của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ.

    Chữ Hồng này vô cùng rõ ràng.

    Cũng chính là nói, ở Thiên Đạo Đường của mình đã có bốn cực hạn.

    Thiên Đạo đường của mình có thể học tập cực hạn của từng Văn Minh cảnh nếu như có được cực hạn Văn của tất cả những Văn Minh cảnh khác, thiên đạo đường sẽ phát sinh biến hóa gì?

    Tuy nhiên về phương diện thực lực thì càng mạnh càng tốt, bởi vì mình muốn đối phó với Hoang Cổ Văn Minh chi chủ, là một trong ngũ đại cổ văn minh chi chủ, trong thiên địa tuyệt đối nằm trong mười nhân vật mạnh nhất.

    Vĩnh hằng chi thiên đạo đường.

    Lục Nguyên khôi phục lại tinh thần, Huyền Tiễn thần kiếm ở trên hư không đánh ra một đạo kiếm pháp hồng thủy, một kiếm đâm trúng Hoang Ôn Văn Minh phó chủ.

    - Một kiếm này vì thù của ta với Hoang cổ văn minh mà đâm.

    Một kiếm này quả nhiên đâm trúng Hoang Ôn Văn Minh phó chủ, Hoang Ôn Văn Minh phó chủ mất đại bộ phận thân thể bị thương tới trầm trọng.

    Lục Nguyên tiếp tục xuất kiếm, một kiếm này xuất hiện giữa hồng thủy, Lục Nguyên hiện tại đã biết được chân lý của chữ hồng cho nên vô cùng vui sướng, đương nhiên loại chiêu thức này cùng với pháp lực hồng thùy hoàn toàn khác nhau, chiêu thức hồng thủy ai cũng có thể học nhưng pháp lực viễn cổ hồng thủy thì chỉ có người của Hoang Cổ văn minh mới có.

    Hồng thủy!

    - Một kiếm này là vì pháp bảo văn minh phó chủ mà đâm, người ta vô tội vì dã tâm của các ngươi mà phải chết.

    Một kiếm này như hồng phong giữa hồng thủy.

    - Một kiếm này ta vì nhân tình với Thiên Phòng văn minh phó chủ mà đâm.

    Một kiếm này như hồng cốc giữa hồng thủy.

    - Một kiếm này ta vì Bảo Bối đế cơ mà đâm.

    Một kiếm như sóng lớn cuồn cuộn.

    - Một kiếm này ta vì chính nghĩa trong thiên địa mà đâm.

    Một kiếm này hồng thủy càng trở nên mênh mông sóng nước.

    Lục Nguyên liên tiếp đâm ra từng kiếm, Hoang Ôn Văn Minh phó chủ bị đâm trúng liên tục tuy hắn rất mạnh pháp lực cao hơn Lục Nguyên không ít nhưng hiện tại hắn đã bị tổn thương rất nặng, Hoang Ôn Văn Minh phó chủ vô cùng không cam lòng một nhân vật sáu kỷ nguyên làm sao có thể cam lòng chết ở đây.

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ cũng quát dài một tiếng:

    - Lục Nguyên ngươi kiêu ngạo cũng lâu rồi, cho ngươi xem thực lực chân chính của ta.

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ phất tay áo ở trên không trung, lúc này một đoàn nước chảy ngưng tụ ra đen tựa như mực, lại là Viễn Cổ Ôn Ôn Ức Độc Hồng Thủy sao?

    Nếu như dùng cái này đối phó với mình thì sai rồi, không đúng cái này không phải là Viễn Cổ Ôn Ôn Ức Độc Hồng Thủy.

    Đạo nước chảy đen nhánh này có một loại tà khí chí hung.

    Đạo nước chảy này càng lúc càng trương lớn hơn, cuối cùng phác thiên cả đại địa hóa thành một đạo vắt ngang qua thế giới nước của pháp bảo văn minh, quỷ dị vô cùng.

    Chính giữa đạo nước chảy này nhìn thấy được vô số vi trùng gây bệnh.

    Đây chính là bệnh dịch chi trùng văn m inh, một khi nó lan tràn ra khắp nơi đều là ôn dịch hủy diệt thiên địa.

    Giữa cột nước thông thiên kia là đạo bệnh dịch thứ hai đậu mùa.

    Kỳ thực loại ôn dịch này với thủ đoạn của dược chi văn minh cũng có phần tương tự nhau.

    Ôn dịch nằm trong ngũ đại tà đạo.

    Cột nước đen kịt thông thiên này xuất hiện bên cạnh Hoang Ôn Văn Minh phó chủ mà Hoang Ôn Văn Minh phó chủ lúc này cười ha hả, hắn hiện tại đúng là có cảm giác hủy diệt thiên địa.

    Pháp Bảo văn minh bỗng nhiên nổi lên sóng to gió lớn.

    Loại gió như muốn hủy diệt thiên địa này tiếp tục thổi, thổi bay tóc của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ lộ ra vài phần điên cuồng của hắn, Hoang Ôn Văn Minh phó chủ cười lớn ha hả:

    - Lục Nguyên chúc mừng ngươi ngươi đã bức ta phải xuất ra tuyệt chiêu cuối cùng, Ôn Dịch tà đạo.

    - Lục Nguyên trước ta chém giết ngươi sau đó toàn bộ đem những nhân vật la hét hoang tiệm vu lục kia giết chết, dùng cột nước thông thiên của ta Ôn Dịch Tà Đạo giết tất cả.

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ điên cuồng gào thét, đã đem một số ôn dịch tà đạo nặng nề oanh kích về phía Lục Nguyên.

    Cột nước cự đại mấy trăm vạn trượng đánh về phía Lục Nguyên, vô cùng đáng sợ, cột nước ôn dịch này so với cổ trùng của Miêu Cổ Văn Minh phó chủ còn đáng sợ hơn nhiều, lúc ấy Miêu Cổ Văn Minh Phó chủ dùng cổ trùng đã khiến Lục Nguyên gặp thương tổn khá lớn, bây giờ cột nước do sáu kỷ nguyên Văn Minh cấp phát ra còn đáng sợ hơn gấp trăm lần.

    Trong nháy mắt Lục Nguyên bị cột nước đen cự đại kia đánh trúng, hắn nhất thời thấy thân thể bốn kỷ nguyên của mình biến hóa, thậm chí mơ hồ ở trên đầu có phủ một lớp màu xanh, đây là đặc thù của Thiên Nhân ngũ suy, Lục Nguyên cũng không dám lưu thủ nữa, trong nháy mắt phát ra con mắt của Nhãn Chi Văn minh, tròng mắt đen kịt vận khởi, toàn thân Thiên Nhân Ngũ Suy lập tức biến mất vô ảnh vô tung.

    Chương 1385-1386: Đối phó sơ thủy văn tự

    Chỉ thấy Lục Nguyên cầm tròng mắt lên, ngăn cản dòng nước đen kịt này, dòng nước đen kịt không ngừng đụng vào trong tròng mắt, tròng mắt này chỉ bảo vệ quanh ba trượng của Lục Nguyên, những địa phương khác không bảo hộ được, dòng nước này bắt đầu hủy diệt xung quanh, uy lực thật đáng sợ.

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ không khỏi kinh dị:

    - Chà hóa ra ngươi gặp vận may, được tròng mắt của Nhãn Chi Văn Minh phó chủ, tuy nhiên hôm nay vẫn phải chết ở đây.

    Hắn được truyền thừa của Ôn Chi Văn Minh, cũng biết rằng ôn Chi Văn Minh có một tử địch là Nhãn Chi Văn Minh, nghe nói Nhãn Chi Văn Minh có thể bắn ra thần quang, giải trừ ôn dịch không ngờ Lục Nguyên trong tay cũng có mộ con mắt của Nhãn Chi Văn Minh, nhưng muốn ngăn cản tiến công của hắn thì thật là buồn cười, công kích của hắn phát ra ngày càng trở nên mãnh liệt, phạm vi bảo vệ ba trượng của Lục Nguyên cũng ngày càng thu hẹp lại, ngày càng nhỏ bé.

    Hiện tại Hoang Ôn Văn Minh phó chủ đã chiếm thượng phong.

    Lục Nguyên thầm thở ra một hơi, văn minh cảnh đúng là không dễ trêu chọc, hiện tại mình ở thế hạ phong phải nghĩ ra một biện pháp thay đổi chiến cuộc.

    Mà ở xung quanh những người xem cuộc chiến thấy Lục Nguyên ở thế hạ phong thì chỉ có thể hô to.

    Không sai chính là hô.

    Tiếng hò hét phát ra từ nội tâm.

    - Hoang tiệm vu lục Lục Nguyên phải thắng.

    - Hoang tiệm vu lục Lục Nguyên phải thắng.

    Đây là tiếng hò thét trong tuyệt vọng tuy nhiên bọn họ không muốn bị hủy diệt bị tử vong, không chỉ là hò hét thậm chí còn mấy người xông ra ngoài, đối thủ là cường giả Văn Minh ảnh, không sai, nhưng bọn họ bảo vệ gia viên của mình nên cũng phải xông ra, Pháp Bảo văn minh không ít người xông tới cuối cùng cũng chỉ có chung một kết cục là trong nháy mắt bị giết.

    Mặc dù là vậy vẫn có không ít người không hề do dự lao lên.

    Lục Nguyên đang liều mạng mà mọi người cũng liều mạng.

    Vì pháp bảo văn minh không bị hủy diệt mà liều mạng.

    Tử vong tuy đáng sợ nhưng vì bảo vệ gia viên của mình nó cũng không phải là đại sự.

    Trong ba người phó chủ văn minh của Pháp Bảo văn minh, Thên Phòng Văn Minh phó chủ bị thương nhẹ nhất.

    Thứ nhất pháp lực của hắn thấp nhất căn bản không phải mục tiêu công kích của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ thứ hai hắn tự ý thủ không tự ý công, phòng thủ vẫn còn chút lực đạo cho nên bị thư nhẹ nhất, đương nhiên cái nhẹ này cũng chỉ là tương đối mà thôi, so với hai người Thiên Công và Thiên Quỷ hắn vẫn còn chút sức chiến đấu.

    Gia quốc của mình mình nhất định phải bảo vệ.

    Cho dù chết cũng phải bảo vệ.

    Thiên Phòng văn minh phó chủ tế lên Chư Tà Thối Tị Giáp của mình, đây là một pháp bảo phòng ngự, y xông vào trong làn nước đen kịt, nhưng lập tức y bị đẩy ngã xuống, Chư Tà Thối Thị Giáp tuy là pháp bảo mạnh mẽ nhưng cũng bị xuyên thủng.

    Hơn nữa không chỉ như vậy, toàn thân Thiên Phòng phó chủ văn minh cũng bị ôn dịch xâm lấn, hắn là phó chủ văn minh cũng không đến mức tử vong lập tức nhưng cũng không chống đỡ được bao lâu, trong nháy mắt hắn nút vào đại lượng đan dược, đều là dùng pháp bảo đổi lấy với dược chi văn minh, nhưng đan dược này chỉ kéo dài được chút thời gian mà thôi.

    Thiên Phòng văn minh phó chủ cũng phải thở ra một hơi thật sâu, mình còn như vậy Lục Nguyên phải chịu bao nhiêu áp lực đây?

    Khó có thể tưởng tượng.

    Lục Nguyên hiện tại quả thật đã rơi vào thế hạ phong, trong nhất thời hắn không nghĩ ra biện pháp đối phó, đây không biết là lần thứ mấy Lục Nguyên tự nói với mình, không được xem nhẹ từng văn minh cảnh, từng văn minh cảnh đều không đơn giản, tuy nhiên cho dù rơi vào thế hạ phong Lục Nguyên vẫn tự tin rằng mình có thể chạy trốn, nhưng nếu hắn chạy trốn Pháp Bảo văn minh sẽ lập tức bị hủy diệt.

    Đúng lúc Lục Nguyên đang trầm tư thì công kích của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ càng thêm sắc bắn, y phát hiện ra mình đang chiếm thượng phong, giết không được Lục Nguyên, y càng kiêng kỵ bốn chữ hoang tiệm vu lục hơn.

    Bốn chữ này đai biểu cho điều xấu, chỉ cần tính mạng của hắn chấm dứt, điều xấu cũng mất.

    Một thủy tự ôn chữ vừa xuất hiện, cột nước đen kịt ở trên không trung sắc bén hơn ba phần.

    Trời!

    Lại có một sơ thủy văn tự ôn tự xuất hiện.

    Vốn Hoang Ôn Văn Minh phó chủ chiếm hết thượng phong mà bây giờ lại tế ra ôn tự, như vậy Lục Nguyên càng không hề có một chút cơ hội thắng, chắc chắn phải chết ở trong Hoang Ôn Văn Minh phó chủ, pháp bảo văn minh cũng bị hủy diệt ở trong tay Hoang Ôn Văn Minh phó chủ, tất cả đều xong rồi.

    Ôn tự!

    Đây là một từ rất khó định hình.

    Lục Nguyên trước hết xem thủy long có thể hấp thu sơ thủy văn tự này hay không chỉ thấy thủy long hướng về phía ôn tự cắn lấy nhưng không làm gì được.

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ cũng nói:

    - Ngươi muốn đối phó với sơ thủy văn tự của ta?

    Thật là buofn cười.

    Lục Nguyên giận giữ hắn lại tế lên vô tướng thôn phệ quyết đem chữ thôn vận dụng tới cực hạn, bảy thôn phệ chi long tề động, trong nháy mắt nuốt chữ ôn vào trong long khẩu đồng thời tiêu hóa thành một luồng ôn hệ nguyên khí, ôn hệ nguyên khí dựa vào đạo tự phân thân càng tăng lên đẳng cấp của chữ đạo.

    Lúc này con mắt của Nhãn Chi Văn Minh chuyển động Lục Nguyên lập tức vận chuyển Nhân Quả Thiết tắc trong nháy mắt đem tinh hoa của chữ ôn này đưa vào chính giữa con mắt.

    Hóa ra con mắt của Nhãn chi văn minh có thể dùng chữ ôn làm dinh dưỡng phát triển.

    Nhãn Chi Văn Minh, vốn có thể khắc chế Ôn tự văn minh.

    Đương nhiên Nhãn Chi Văn Minh cũng chỉ hơn một chút mà thôi, vừa rồi nếu như không có kỳ công vô tướng thôn phệ quyết thì nó không có khả năng hấp thu ôn tự, kết quả sau rất nhiều kỷ nguyên ôn tự trong tay của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ đã bị Lục Nguyên dùng vô tướng thôn phệ quyết lấy đi.

    Con mắt này có được ôn tự trong nháy mắt liền tăng lên, biến thành lớn gấp hai.

    Lục Nguyên tế lên con mắt hiện taij trong nháy mắt một đạo hắc sắc hào quang bắn ảa, một đạo hắc sắc hào quang này xuất hiện hắc sắc thông thiên ôn dịch cột nước lập tức biến mất sạch sẽ, Lục Nguyên phát hiện sau khi thăng cấp con mắt này thật là thần kỳ lợi hại, trong nháy mắt phát ra hắc quang hàng trăm trượng, đem cột nước thông thiên ôn dịch phá sạch sẽ.

    Làm xong những chuyện này Lục Nguyên vác kiếm trên vai lười biếng nở ra nụ cười:

    - Hoang Ôn Văn Minh phó chủ tuyệt chiêu cuối cùng của ngươi đã bị phá, hiện tại ngươi còn có gì nữa không?

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ trừng mắt nhìn Lục Nguyên:

    - Không thể không thể.

    Hắn vừa rồi đã bị Lục Nguyên làm cho chấn kinh triệt để sơ thủy văn tự chữ ôn của hắn đã bị phá, chữ ôn này có lực sát thương vô cùng lớn nhưng cứ như vậy bị Lục Nguyên phá đi, hắn như muốn lập tức gửi thư cho hoang cổ văn minh nói là Lục Nguyên có thể phá hủy sơ thủy văn tự, nhưng lúc này pháp bảo văn minh bị phong bế triệt để hắn cũng không thể truyền tin tức cần thiết ra ngoài.

    Mà hắn càng thêm khiếp sợ, Lục Nguyên hấp thu chữ ôn xong tròng mắt đã tăng lên gấp đôi, lực sát thương bạo tăng, rõ ràng trong thời gian ngắn đã phá hủy hắc sắc cột nước.

    - Làm sao làm sao có thể?

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ không tin nhìn về phía Lục Nguyên.

    - Hoang tiệm vu lục có gì không có thể?

    Lục Nguyên khẽ cười nói.

    Bốn chữ này triệt để phá vỡ phòng tuyên tâm linh, trong nháy mắt xuất hiện sơ hở lớn, Lục Nguyên là nhân vật bậc cao, trong nháy mắt đã ra tay, nhất kiếm đâm thẳng vào trai tim của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ.

    Một kiếm này lực sát thương cực lớn trong nháy mắt đem thế giới của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ cũng phá hủy tới tám phần, Hoang Ôn văn minh phó chủ cũng lập tức nghĩ cách phản kích, chỉ là hắn bị thương vốn rất nặng hơn nữa thực lực kém Lục Nguyên một ít tuyệt chiêu lớn nhất bị bại, hoang tiệm vu lục vây áp, trong ba chiêu sau, đã bị kiếm khí của Lục Nguyên hủy diệt toàn bộ thế giới.

    Mà người của Hoang Ôn phó chủ văn minh đã ở dưới thân kiếm của Lục Nguyên, từ từ ngã xuống.

    Hoang tiệm vu lục thật sự là hoang tiệm vu lục sao?

    Không có khả năng, không có khả năng thật sự là hoang tiệm vu lục, Hoang Ôn Văn Minh phó chủ cuối cùng trầm tư trong hắc ám, sáu kỷ nguyên Hoang Ôn Văn Minh phó chủ vẫn lạc, kỳ thật đây là văn minh phó chủ thứ bảy bị Lục Nguyên giết, trong thiên địa văn minh cảnh kỳ thật rất ít chỉ có mấy trăm mà hiện tại bảy người đã vẫn lạc ở trong tay Lục Nguyên.

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ tự nhiên trong người có chỗ tốt lớn, tỷ như đỉnh đầu thiên giai linh mạch của hắn có hơn hai trăm, so với bất luận ai cũng nhiều hơn, hiện tại nhờ vào đó Lục Nguyên đã có hơn ba trăm thiên giai linh mạch.

    Còn có một thần vật đê dai trúc hình thiên địa thần vật, tuy nhiên Lục Nguyên nhìn vào nó thì biết nó chưa giúp mình đánh sâu vào pháp lực năm kỷ nguyên.

    Pháp bảo và di vật khác của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ đều bị Lục Nguyên dùng để thăng cấp chữ khắc, văn minh phó chủ sáu kỷ nguyên quả nhiên không đơn giản, hắn đem di vật của bản thân mình thăng cấp chữ hắc tới tám phần, mà đạt tới tám phần Lục Nguyên mơ hồ cảm thấy phân thân chữ khắc đã có thể cùng với chữ khắc chân thân hô ứng giúp nhau trao đổi.

    Đúng rồi hoang chi đại ấn, đây mới là điều trọng yếu, Lục Nguyên cũng không phải là lần đầu tiên gặp hoang chi đại ấn ở Phượng Cổ Văn Minh hắn đã nhìn thấy một lần, hoang chi đại ấn lớn nhỏ nằm trong lòng bàn tay, ở trên đó có khí tức hồng hoang mà ở trên tựa hồ có một con rồng đang bay, trên đó có bốn chữ hoang chi đại ấn.

    Lục Nguyên dùng thần thức thăm dò vào trong đó, hóa ra hoang chi đại ấn chỉ có thể sử dụng năm lần, vượt qua năm lần là phải quay về hoang cổ thế giới tìm vĩnh hằng hoang chi đại ấn tu sửa, mới có thể dùng tốt, mà ở trên đỉnh đầu của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ chỉ còn bốn lần, tiểu thanh dùng một lần, Yến Thương Thiên dùng một lần là đủ rồi, Lục Nguyên thở phào ra một hơi muốn đoạt hoang chi đại ấn cũng không dễ dàng, cuối cùng cũng thành công.

    Mà trong lúc Lục Nguyên hồi phục lại tinh thần, phát hiện ở bên tai của hắn truyền tới tiếng sấm, vượt qua thanh âm văn minh.

    - Thành công.

    - Lục Nguyên vạn tuế.

    - Hoang tiệm vu lục vạn tuế.

    - Lục Nguyên chúng ta sùng bái ngươi.

    - Gia viên, chúng ta phải bảo vệ gia viên.

    - Pháp bảo văn minh chúng ta không bị tiêu diệt.

    Vô số người lệ rơi đầy mặt đúng thế rốt cuộc đã bảo vệ được gia viên rồi gia viên không bị hủy làm sao bọn họ không xúc động, bọn họ vô cùng cao hứng, hô to danh tự của Lục Nguyên, hô to bốn chữ hoang tiệm vu lục.

    - Chúng ta thắng.

    - Chúng ta thành công rồi.

    - Pháp bảo văn minh không bị hủy diệt.

    Một đạo thanh âm rống dài vang lên giữa pháp bảo văn m inh, lúc này pháp bảo văn minh tràn đầy tâm tình hưng phấn đó là hưng phấn khi chạy trốn kiếp nạn, hưng phấn vang vọng trên không trung.

    Lục Nguyên lẳng lặng nhìn hưng phấn, hắn cũng có vài phần cảm khái, những người này hưng phấn giống như những người của Hoa Sơn ủng hộ mình.

    Chính vì sự hưng phấn của bọn họ Lục Nguyên càng muốn thủ hộ.

    Không thể vì dã tâm của người khác khiến cho thiên địa diệt vong, làm cho vô số người đổ máu.

    Đây chính là chính đạo của ta !

    Dưỡng Ngô!

    Lục Nguyên đồng thời phát hiện ra trên đỉnh đầu của mình hiện tại có gì đó, hiện tại trên đỉnh đầu chữ Chính khắc chế tà đạo cùng Dưỡng Ngô khí, có chữ Chính khắc chế Yêu Đạo và Dưỡng Ngô khí, cũng tức là nói có thể khắc chế Độc Chi Tà Đạo Thanh Thánh Kiếm.

    Cũng tức là nói, hiện tại Lục Nguyên đối phó với tà đạo lục đại ngoại trừ Vu Chi Tà Đạo không có cách nào thì ngũ đại tà đạo khác đều có biện pháp.

    Thậm chí Lục Nguyên mơ hồ có thể cảm nhận được một khi mình đối phó được với Vu Chi Tà Đạo, sáu loại biện pháp này sẽ hội họp lại trở thành một loai công pháp chí cương to lớn, đương nhiên sáu loại tà đạo này tập trung cùng một chỗ cũng chỉ có thể tụ tập thành mốt loại ma pháp tà khí chí ác, Lục Nguyên nghiêm trọng hoài nghi phương pháp này đã rơi vào trong tay của Ma Chi Văn Minh chi chủ, Lục Nguyên hiện tại cũng biết khá nhiều tình báo trong thiên địa, tỷ như thủ lĩnh của chí tà là Ma Chi Văn Minh chi chủ, những người khác như Yên Chi Văn Minh phó chủ đều đã trở thành thủ hạ của gã.

    Ma Chi Văn Minh chi chủ dựa vào tình báo hiện tại đã liên thủ với Hoang Cổ Văn Minh chi chủ trở thành đại địch lớn của Lục Nguyên.

    Thiếu chút nữa quên một chuyện, Lục Nguyên lấy ra Phong Bảo lệnh đây chính là của pháp bảo văn minh, Hoang Ôn Văn Minh phó chủ sau khi chết liền rơi vào trong tay Lục Nguyên cầm phong bảo lệnh đưa cho ba vị văn minhh phó chủ:

    - Phong Bảo lệnh này giao cho vị nào:

    - Thiên Phòng và Thiên Quỷ đều nhìn về phía Thiên Công, Thiên Công cũng không do dự mà tiếp nhận lấy.

    Bình thường làm thủ lĩnh pháp bảo văn minh đúng là rất thoải mái

    Tuy nhiên đây không phải bình thường, về sau thiên địa đại loạn đại cục biến đổi.

    Dưới tình huống này văn minh thủ lĩnh không nằm ở vị trí thoải mái nữa, trọng trách của bọn họ vô cùng trầm trọng vô luận là nho chi văn minh hay tam thư văn minh phó chủ hay là pháp bảo văn minh thiên công phó chủ bọn họ đều có trọng trách rất nặng.

    Thiên Công Văn minh phó chủ lúc này mới mở miệng:

    - Ta quyết định đầu nhập vào Pháp Võ liên minh.

    Đã có thù sâu như biển với Hoang Cổ văn minh như vậy muốn báo thù chỉ có một lựa chọn là dấn thân vào Pháp Võ liên minh, hơn nữa trải qua chuyện này mọi người cũng hiểu rõ, muốn làm trung lập ở Trung Ương Thiên Triều là chuyện cực khó, đương nhiên một khi dựa vào Pháp võ liên minh, Pháp Bảo văn minh phải đổi chỗ ở không thể tiếp tục ở nơi này địa vực quá là nguy hiểm, cũng may là văn minh vốn là một tiểu thiên thế giới, muốn dời đi cũng là chuyện không quá khó khăn.

    Thiên Công phó chủ văn minh nói:

    - Lục Nguyên ngươi có thiên đại chi ân đối với Pháp Bảo văn minh chúng ta, kể từ nay Lục Nguyên ngươi chỉ cần muốn pháp bảo văn minh chúng ta làm gì chỉ cần không đến mức thái quá người của Pháp Bảo văn minh đều tuân mệnh.

    Người của Pháp Bảo văn minh ân oán rõ ràng, có ân có cừu đều phải báo.

    Chương 1387-1388: Dưỡng Ngô thần kiếm

    Thiên Quỷ phó chủ văn minh cười nói:

    - Nghe nios Lục huynh gần đây quen dùng Dưỡng Ngô Tiên Kiếm nhưng vì đủ loiaj nguyên nhân nên không đạt tới thần kiếm, pháp bảo văn minh chúng ta am hiểu chế tác pháp bảo không bằng Lục huynh để chúng ta thăng cấp cho nó thành Dưỡng Ngô Thần Kiếm, được không?

    Lục Nguyên nghe nói thì động tâm, muốn bay lên thần kiếm cần phải có tài liệu tương đối quý hiếm, hắn cũng không dễ làm, mà hiện tại cơ duyên tới dĩ nhiên không thể từ chối.

    Đương nhiên, Hoang Chi Đại Ấn vẫn chưa đưa tới tay của Yến Thương Thiên tuy nhiên ngẫm lại Yến Thương Thiên có thực lực bậc nào, cho dù gặp Tà Kiếm Văn Minh phó chủ cũng không đơn giản mà vẫn lạc, Lục Nguyên lặng yên vận Nhân Quả thiết tắc đúng như hắn đoán, trạng thái của Yến Thương Thiên vẫn tốt vô cùng, không hề gặp nguy hiểm, thậm chí mơ hồ còn gặp cơ duyên.

    Đã như vậy mình có thể ở lại đây để chờ Dưỡng Ngô Thần Kiếm dù sao cũng không tốn quá nhiều thời gian.

    Thiên Phòng phó chủ văn minh dẫn Lục Nguyên tới một trọng địa, ở đây kỳ thực cũng đơn giản, chính giữa là một luồng hỏa một luồng nước.

    Luồng hỏa này là văn minh chân hỏa, văn minh chân hỏa cùng với văn minh chi hỏa bình thường thì không giống nhau, văn minh chân hỏa là tinh túy của văn minh chi hỏa thích hợp cho việc rèn luyện.

    Mà nước này chính là hàn băng chi thủy, vô cùng tinh khiết.

    Đồng thời ở bên cạnh còn có một gò núi gióng như sắt, những khối sắt này tản ra khí tức văn minh.

    Thiên Phòng văn minh phó chủ nói:

    - Hỏa này chính là Văn Minh chân hỏa nướcchính là Hàn Băng chi thủy, khối sắt này chính là Văn Minh thần thiết, đúng là thích hợp cho rèn luyện kiếm vật, đương nhiên trướcđó ta cũng muốn đơn giản nói về chuyện rèn luyện thần kiếm một lần.

    Pháp Bảo văn minh am hiểu chuyện rèn luyện pháp bảo cũng tương đương am hiểu chuyện tạo binh khí.

    Thoáng dừng một chút, Thiên Phòng phó chủ văn minh nói:

    - Thần binh chính là văn minh chi binh, siêu thoát kỷ nguyên chi binh, tụ tập tín ngưỡng của kỷ nguyên, đồng thời mỗi thanh thần binh đều quán chú yếu điểm đặc biệt của mỗi người, đơn cử mà nói, ngươi đói phó với phó chủa Miêu Đao văn minh, hắn am hiểu chính là biến hóa, tỷ như vừa rồi đối phó với Hoang Ôn Văn Minh phó chủ, thần đao của hắn am hiểu về hồng thủy cho nên goi là Đại Hồng Thàn Đao, binh khí của ngươi có đặc điểm của ngươi, Dưỡng Ngô Tiên Kiếm, Dưỡng Ngô chính là binh khí chính nghĩa cho nên ngươi dùng binh cũng là chính khí, ngươi muốn ở giữa thần binh quán chú chính nghĩa còn phải hấp thu chính khí trong thiên địa.

    - Đương nhiên cần nói rõ một chút, loại hình binh khí chính khí là loại hình binh khí có lực công kích thấp nhất, ngoại trừ có tác dụng khắc chế với tà ma chi đạo thì với những người khác rất yếu, cho nên ngươi có quyết định thăng cấp thanh Dưỡng Ngô Tiên Kiếm này không?

    Nếu như đổi thành thanh kiếm khác thì có thể tăng cao sức chiến đấu.

    Thiên Phòng văn minh phó chủ từ từ giải thíchcho Lục Nguyên.

    Lục Nguyên nghe vậy cũng không do dự mà đáp:

    - Ta muốn thăng cấp Dưỡng Ngô Tiên Kiếm.

    Mình làm sao có thể đổi kiếm, thanh kiếm này là do sư phụ Lý Nguyên Bạch lưu lại, hơn nữa thanh kiếm này biết bao nhiêu năm ở chung cùng mình, đã sớm như nhân kiếm hợp nhất nếu như hiện tại đổi kiếm, thật là điều đáng chê cười.

    Nghe thấy Lục Nguyên kiên quyết như thế, Thiên Phòng Văn Minh phó chủ cũng không khuyên nữa, nhân vật đạt tới Văn Minh cảnh, không ai là không có ý chí kiên định, làm sao mà khuyên được.

    - Vậy thì có thể bắt đầu rồi.

    Thiên Phòng văn minh phó chủ đe chuyện rèn luyện thần kiếm nói rõ một lần, kỳ thật cả quá trình cũng không khó, khó nhất chính là Văn Minh Thần Thiết, thứ này thực sự là quá hiếm, mà pháp bảo văn minh chính là nơi có văn minh thần thiết nhất thiên địa.

    Lục Nguyên bắt đầu tế luyện Dưỡng Ngô Thần Kiếm của mình.

    Dưỡng Ngô Tiên Kiếm vừa xuất hiện, trên mặt Dưỡng Ngô Tiên Kiếm có một chút vân mảnh, đạt tới văn minh cảnh xong, Dưỡng Ngô Tiên Kiếm phóng ra không biết trải qua bao nhiêu lần, cuối cùng Lục Nguyên thật sự không có cách nào, mới đình chỉ Dưỡng Ngô Tiên Kiếm công kích đối thủ.

    - Dưỡng Ngô à Dưỡng Ngô hiện tại ta nâng cấp cho ngươi đểu không bị người khác đánh gãy nữa.

    Lục Nguyên đối với Dưỡng Ngô Tiên Kiếm như đối với lão bằng hữu.

    Ngay lập tức Lục Nguyên tiến hành tế luyện, dựa vào lời nói của Thiên Phòng văn minh phó chủ, hắn đem Dưỡng Ngô Tiên Kiếm vào Văn Minh chân hỏa mà thiêu đốt, đem Văn Minh thần thiết nhập vào trong đó, dung hợp không sai biệt lắm mới đem Hàn Băng chi thủy vào, tiếp tục phóng ra Văn Minh Chân Hỏa tôi luyện.

    Trong lúc phản phục rèn luyện này Dưỡng Ngô Tiên Kiếm dần thay đổi hình thái, thân kiếm đã sát nhập vào trong Văn Minh thần thiết, ngày càng trở nên cứng rắn, đồng thời không chỉ cứng rắn mà còn có lực đàn hồi.

    Oanh!

    Một đạo thanh âm sét đánh từ trên tầng trời giáng xuống nặng nề oanh kích Dưỡng Ngô Kiếm.

    Trong lúc nhất thời Dưỡng Ngô kiếm tiên nhanh chóng thay đổi, không ngừng chuyển động hình thái, bắt đầu trở thành thần kiếm.

    Đồng thời trong thiên địa bắt đầu xuất hiện hào quang, những hào quang đến từ khắp nơi, hướng về phía Dưỡng Ngô Kiếm tiên mà tụ tập.

    Đây chính là ánh sáng của văn minh thần binh.

    Thiên Phòng văn minh phó chủ tự nhiên biết ánh sáng thần binh này, loại thần binh ánh sáng này càng nhiều thì thần kiếm càng mạnh.

    Thông thường mà nói văn minh thần binh ánh sáng sẽ có mười đạo tuy nhiên chính khí văn minh ánh sáng chỉ có bảy đạo mà thôi, không biết văn minh thần binh ánh sáng của Lục Nguyên có bao nhiêu đạo, Thiên Phòng văn minh phó chủ cũng nổi lên tâm tư đánh giá.

    Dưỡng Ngô kiếm tiên đang cải tạo.

    Một đạo văn minh thần binh ánh sáng từ trên hư không đánh tới, rót vào trong kiếm của Lục Nguyên, đây là đạo ánh sáng chính khí, khiến cho phẩm chất của Dưỡng Ngô Kiếm tiên trở nên tốt lên.

    Mà ngay lập tức văn minh thần binh ánh sáng thứ hai cũng rót vào Dưỡng Ngô Kiếm tiên đây cũng là ánh sáng chính khí.

    Tinh khiết tinh túy chính khí trong thiên địa thuộc tính ánh sáng chỉ có bảy đạo.

    Dùng cường thế của Lục Nguyên đem bảy đạo này hấp thu toàn bộ cũng là bình thường.

    Tuy nhiên bảy đạo văn minh thần binh ánh sáng này thì hơi yếu nhược.

    Yếu như vậy sẽ ảnh hưởng tới chiến lực của Lục Nguyên.

    Nhân kiếm hợp nhất, kiếm yếu thì người cũng yếu giảm sức chiến đấu.

    Thiên Phòng văn minh phó chủ lo lắng.

    Đạo thứ ba rót vào, lập tức là đạo thứ tư thứ năm thứ sáu thứ bảy.

    Đạo thứ tám!

    Không đúng, trong thiên địa thần binh ánh sáng chính khí không phải chỉ có bảy đạo sao tại sao lại xuất hiện đạo thứ tám?

    Thiên Phòng văn minh phó chủ nhìn lại thì chỉ thấy đạo ánh sáng thứ tám này có lực lượng kim hệ nhảy nhót, y không khỏi khẽ giật mình, mà chẳng biết từ lúc nào Thiên Công Văn Minh phó chủ đã đứng ở bên cạnh.

    Thiên Công Văn Minh phó chủ nói:

    - Đạo ánh sáng thứ tám chính là chính khí kim hệd văn minh thần binh ánh sáng?

    Thiên Phòng Văn Minh phó chủ giật mình:

    - Không đúng kim hệ là một trong bảy đại hệ trong thiên địa bản thân vô chính vô tà làm sao lại toát ra một đạo kim hệ văn minh ánh sáng?

    - Kiêm hệ vốn vô chính vô tà nhưng kỳ thật là chính tà hợp nhất, hiện tại Lục Nguyên thăng cấ Dưỡng Ngô Thần Kiếm, kim hệ phân ra chính tà, khiến cho Dưỡng Ngô hấp thu chính khí kim hệ văn minh ánh sáng.

    Thiên Công phó chủ văn minh nói:

    - Lên tới thần binh uy lực của nó có thể khai mở kim hệ chính tà, đây là khó khăn rất lớn, cơ hồ không tưởng tượng được, Lục Nguyên thật là giỏi.

    Thiên Công Văn Minh phó chủ cũng cảm khái, Thiên Công Văn Minh phó chủ am hiểu pháp bảo công kích cũng đã làm không ít thần binh, nghiên cứu rất nhiều, nhưng Lục Nguyên lần đầu tế luyện thần binh có thể khiến cho thần binh tự động phân cắt chính tà âm dương, hấp thu chính khí kim hệ văn minh ánh sáng thì thật la rất giỏi, mà Thiên Công Văn Minh phó chủ thầm nghĩ với thực lực của mình cũng không thể nào làm được.

    - Muốn phân cắt chính tà chỉ có một khả năng đó là thanh thần binh này quán chú tín niệm cực mạnh, Lục Nguyên hiện tại quán chú chính nghĩa trên Dưỡng Ngô Kiếm Tiên rất mạnh lớn đến tột đỉnh đây chính là nguyên nhân chính.

    Thiên Công Văn Minh phó chủ cảm khái mà nói.

    Chỉ thấy ở trên hư không lại một đạo văn minh thần binh ánh sáng hạ xuống đạo ánh sáng này có mộc khí vô cùng mãnh liệt, thiên công văn minh phó chủ nói:

    - Không ngờ rằng Kỷ Nguyên mộc khí cũng bị Dưỡng Ngô Kiếm Tiên ngạnh sanh hấp dẫn, phân cắt chính tà âm dương.

    Lập tức lại có một đạo văn minh thần binh ánh sáng hàng lâm đạo văn minh thần binh ánh sáng này mơ hồ có ẩn chứa hơi nước mãnh liệt trong đó hiển nhiên là chính khí thủy hệ văn minh ánh sáng, lúc này văn minh thần binh ánh sáng của Dưỡng Ngô Kiếm đã đạt trọn vẹn mười hệ uy lực có thể sánh ngang với các thần binh khác.

    Các thần binh hệ khác cũng khó có thể hơn.

    Thiên Công phó chủ văn minh lúc này giải thích:

    - Kế tiếp là một đạo rất khó, hỏa hệ vốn là đốt cháy vạn vật thiên hướng về tà đạo, muốn đem kỷ nguyên hỏa khí phân cắt chính tà âm dương hấp thu chính khí hỏa hệ là chuyện rất khó.

    Y còn chưa nói xong thì một đạo chính khí hỏa hệ đã hàng lâm rót vào chính giữa Dưỡng Ngô Kiếm Tiên khiến cho Dưỡng Ngô Kiếm tiên tăng lên tính công kích, tính công kích của Dưỡng Ngô Kiếm Tiên vốn không đủ

    Lập tức một đạo chính khí thổ hệ văn minh ánh sáng hàng lâm rót vào chính giữa Dưỡng Ngô Tiên kiếm.

    Một đạo chính khí phong hệ rót vào chính giữa Dưỡng Ngô tiên kiếm, đạo chính kính phong hệ này rất khó có được, có thể gia tăng tốc độ dùng kiếm của Lục Nguyên.

    Ở hư không lại đánh xuống một đạo chính khí lôi hệ văn minh thần binh ánh sáng, rót vào xuống chính giữa Dưỡng Ngô tiên kiếm, đạo lôi hệ văn minh thần binh ánh sáng này có lực công kích khá sâu.

    Mười bốn đạo quang mang toàn bộ rót xuống giữa Dưỡng Ngô tiên kiếm.

    Mười bốn đạo, cường đại không như bình thường.

    Thanh Dưỡng Ngô tiên kiếm của Lục Nguyên một khi trở thành thần kiếm nhất định rất mạnh.

    Thiên Công văn minh phó chủ Thiên Phòng văn minh phóng chủ hai người đều tán thán.

    Chờ một chút đó là gì.

    Ở trên hư không tựa hồ lại bay tới một đạo ánh sáng, đây là văn minh thần binh ánh sáng gì?

    Thiên Công và Thiên Phòng hai người đều nghĩ tới một khả năng trong trí nhớ của bọn họ tựa hồ cũng có một loại thần binh ánh sáng truyền thuyết tuy nhiên bọn họ chỉ nghe nói mà thôi, xác suất xuất hiện của nó cực nhỏ hoặc là hoàn toàn không hiện ra chỉ có ở trong truyền thuyết.

    Mà hiện tại đã xuất hiện một truyền thuyết.

    Thiên chi văn minh thần binh ánh sáng.

    Thiên cao cao vô thượng thiên.

    Đạo văn minh thần binh ánh sáng này tuyệt đối là ở trong truyền thuyết.

    Mà hiện tại đã bất ngờ xuất hiện.

    Hơn nữa không chỉ xuất hiện mà còn thuận lợi rót xuống Dưỡng Ngô kiếm của Lục Nguyên.

    Mười lăm đạo văn minh thần binh ánh sáng, mười lăm đạo đã đạt tới mười lăm đạo trong truyền thuyết thiên chi văn minh thần binh ánh sáng.

    Mười lăm đạo văn minh thần binh ánh sáng nhập thể, Dưỡng Ngô thần kiếm đã mạnh tới mức kinh người.

    Ở trên hư không oanh oanh truyền xuống đủ loại Cuồng Lôi loan điện lôi điện công kích thần kiếm Dưỡng Ngô, siêu cấp thần kiếm xuất hiện, thiên địa hoảng sợ, thiên địa không thể dung cho kiếm giả càng không thể dung cho siêu cấp thần kiếm cho nên giáng xuống chín vạn chín nghìn chín trăm chín mươi chín đạo lôi kiếp, tiên lôi kiếm hư lôi kiếp không lôi kiếm, ác lôi kiếp những lôi kiếp này đều không làm Dưỡng Ngô thần kiếm tổn thương mảy may.

    Hiện tại Dưỡng ngô thần kiếm đã là siêu cấp cường lực thần kiếm.

    Lục Nguyên cảm thấy mình có thanh kiếm này thì không ai địch nổi, trước kia bất luận thần binh nào so với thanh kiếm này đều sắc bén hơn, Hoang Chi Tử cầm Thiên Mệnh thần kích còn dũng mãnh hơn Dưỡng Ngô Kiếm, hiện tại Dưỡng Ngô Thần Kiếm đã trở nên vô địch.

    Lục Nguyên nhìn Dưỡng Ngô Thần Kiếm ở trong tay, nó vẫn y nguyên dài ba thước ba, thân kiếm sáng ngời như thu thủy giống như là quân tử nhưng ở trong nó đã có sự biến đổi rất lớn.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng cầm kiếm kiếm phát ra thanh âm réo rắt, thật lâu Lục Nguyên mới cười dài:

    - Dưỡng Ngô à Dưỡng Ngô ngươi hiện tại là thần kiếm, cũng rất mạnh mẽ, tiếp theo cùng ta tiếp tục chiến đấu trong thiên địa chém giết những đầu yêu ma.

    - Tà ma chém hết cho ta.

    Lục Nguyên áo xanh sáng ngời như quân tử trường kiếm, thề phải giúp đỡ chính nghĩa.

    Lục Nguyên lúc này bỗng nhiên cảm nhận được gì đó hắn nhảy ra khỏi đại môn của thế giới pháp bảo văn minh, ở phía xa xa là một đoàn hắc ám, Lục Nguyên mỉm cười :

    - Người của Ma chi văn minh tới rồi sao, rốt cuộc cũng đã tới để cho ta thử kiếm.

    Trước đã nói qua kế hoạch của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ là trước hết giết hết người của pháp bảo văn minh sau đó để người của ma chi văn minh tới tiếp nhận nói là họ giết, dù sao ma chi văn minh là tà ma ngoại vực làm chuyện như vậy cũng là điều bình thường.

    Lục Nguyên mỉm cười nhìn về phía hắc ám rồi chém ra một kiếm.

    Một kiếm này Ma Tốc văn minh phó chủ mới gặp lần đầu, thật là đáng sợ, đường đường là Ma Tốc văn minh phó chủ thực lực sáu kỷ nguyên cũng bị người áo xanh này làm cho sợ hãi, ngay cả dũng khí phản kháng cũng không có, Ma Tốc căn bản không dám tiếp nhận chiêu thức, trong nháy mắt hắn trở nên ngây ngốc, đây là sỉ nhục rất lớn đối với hắn, cả đời này nhân vật chính khí gặp hắn đều phải trốn, ngay cả Nho chi phó chủ văn minh cũng vậy nhưng hiện tại hắn đã bị một tiểu bối bức bách, một kiếm kia chính khí đến chói mắt.

    Ma Tốc văn minh phó chủ cứ như vậy mà trốn chạy.

    Mà Thiên Phòng văn minh phó chủ, Thiên Công văn minh phó chủ, Thiên Quỷ văn minh phó chủ bọn họ cũng kinh ngạc, đường đường là phó chủa Ma chi văn minh mà bị một kiếm của Lục Nguyên dọa cho chạy mất, uy phong chính khí của Lục Nguyên thật là vô song.

    Mà vì kế hoạch của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ thất bại cho nên chuyện Hoang cổ văn minh gây nên nhanh chóng truyền hết trưng ương thiên triều thậm chí tới cả di thất chi địa.

    - Ngươi nghe nói chưa Hoang Cổ văn minh cùng với Ma chi văn minh liên thủ, Hoang Cổ Văn minh nhờ Ma chi văn minh đi giết Pháp Bảo văn minh phó chủ, Pháp bảo văn minh phó chủ chết là do Hoang cổ văn minh và Ma Chi văn minh liên thủ làm.

    - Trời ạ, Hoang Cổ văn minh cùng Ma chi văn minh liên thủ còn sát hại Pháp Bảo văn minh phó chủ làm như vậy hắn được chỗ tốt gì ?

    - Đây là ngươi không hiểu, Pháp Bảo văn minh phó chủ chết đi, Hoang Ôn Văn Minh phó chủ lập tức chạy tới đó muốn thu phục Pháp Bảo văn minh.

    - Pháp bảo văn minh gần đây bảo trì sự trung lập, mà hiện tại phó chủ của bọn họ bị chết Hoang Cổ văn minh bày ra một số điều kiện tốt hi vọng thu nhận Pháp Bảo văn minh vào trong tay.

    Chương 1389-1390: Tiểu đội ám sát mạnh nhất

    Người kia rốt cuộc bừng tỉnh:

    - Thủ đoạn này thật là độc ác, Hoang Cổ văn minh làm vậy cũng thật là quá vô sỉ, giết ngươi còn thu phục thế lực của người ta.

    Hoang cổ văn minh thật là ác tâm.

    - Chuyện này cuối cùng thế nào?

    Hoang Ôn Văn Minh phó chủ người này một khi bị bóc trần âm mưu chỉ sợ sẽ giết sạch tất cả, pháp bảo văn minh làm sao vẫn còn tồn tại?

    - Chuyện này nghe nói là do Lục Nguyên nhúng tay vào.

    - Chiến tích mạnh nhất của Lục Nguyên cũng chỉ là đối phó với Miêu Đao thực lực ba kỷ nguyên và Miêu cổ hai kỷ nguyên hai người liên thủ đố phó làm sao hắn lại giết được Hoang Ôn Văn Minh phó chủ?

    Có người nghi hoặc hỏi.

    - Nói tiếp các ngươi sợ không tin, ta thật sự bị hoảng sợ nghe nói là Thiên Công Thiên Quỷ Thiên Phòng ba vị phó chủ văn minh bị Hoang Ôn Văn Minh phó chủ đánh cho trọng thương trước, tưởng chừng pháp bảo văn minh phải bị diệt thì Lục Nguyên xuất hiện, đánh nhau với Hoang Ôn Văn Minh phó chủ vô cùng sinh động.

    Người kia kể vô cùng đặc sắc:

    - Cuối cùng Hoang Ôn Văn Minh phó chủ đã dùng ra tuyệt sát nhất của hắn Ôn Chi Tà đạo lại bị Lục Nguyên dùng tròng mắt Nhãn chi văn minh đại phá, giết Hoang Ôn Văn Minh phó chủ thực lực sáu kỷ nguyên.

    - Cái gì?

    - Lục Nguyên ngày càng cường hãn ngay cả sáu kỷ nguyên cũng thắng được.

    Trong đám người có một thiếu nữ im lặng, người này cầm một đàn cổ thanh sắc chính là Cầm Chi Văn Minh Mộ dung Hồng Lệ, nàng năm đó cũng cùng thiên bảng với Lục Nguyên, kết quả hiện tại nàng chưa tới văn minh cảnh mà Lục Nguyên đã vượt qua sáu kỷ nguyên Hoang Ôn văn minh phó chủ thực lực ngày càng chênh lệch lớn.

    - Lục Nguyên hiện tại đã phá hủy âm mưu của Hoang cổ văn minh, Pháp Bảo văn minh đã chuyển sang liên minh Pháp Võ.

    - Lại nói tiếp Lục Nguyên lần này giết không ít nhân vật cấp phó chủ văn minh, có tới bảy người rồi.

    - Bảy người văn minh phó chủ tổng cộng cũng chỉ có mấy trăm mà thôi mà chết trong tay của Lục Nguyên tới bảy người thật quá khoa trương.

    Tất cả đều bị chiến tích của Lục Nguyên làm cho rung động.

    - Kỳ thực chiến tích của Hoang chi tử cũ không kém, y cũng đã giết năm người cảnh giới phó chủ văn minh của liên minh pháp võ, nghe nói thực lực của Hoang chi tử hiện tại tuyệt đối không thấp hơn Lục Nguyên.

    - Lục Nguyên và Hoang Chi tử hai người đối địch với nhau không biết cuối cùng ai thắng.

    - Đúng rồi gần đây pháp bảo văn minh truyền ra một lời tiên đoán trên mặt của Pháp Bảo Nghi.

    - Lời tiên đoán gì?

    Trên mặt của pháp bảo nghi hiện ra bốn chư hoang tiệm vu lục?

    Tin tức của người này đúng là linh thông.

    - Hoang tiệm vu lục?

    - Hoang sẽ bị hủy trong ta Lục Nguyên?

    Vô số người kinh hãi nói:

    - Lời tiên đoán của Pháp Bảo nghi không phải nói rằng Hoang cổ văn minh cũng bị Lục Nguyên hủy diệt sao?

    - Ý của văn tự là thế, nhưng mà Hoang cổ văn minh đường đường là một trong ngũ đại cổ văn minh theo lý là không thể bị hủy trong tay của Lục Nguyên.

    - Nhưng mà Lục Nguyên đúng là có chút khả năng.

    - Có lẽ đây là Kiếm đạo phục hưng.

    - Ha ha loại sự tình này ai cũng không hợp ý nhau, dù sao hoang tiệm vu lục bốn lời này vừa phát ra trong thiên địa sẽ xoáy lên lốc bão, Hoang Chi văn minh chỉ sợ càng muốn diệt trừ Lục Nguyên cho thống khoái.

    - Hừ nghe nói liên minh Hoang Tiên Phật bọn họ đang phái rất nhiều người đuổi giết Lục Nguyên.

    Mà lúc này ở trong Pháp bảo văn minh Lục Nguyên đã ngưng luyện xong Dưỡng Ngô thần kiếm, quang tâm của Dưỡng Ngô thần kiếm khiến hắn tăng không ít tin tưởng, Lục Nguyên thuận tay chế luyện lưu tinh thần kiếm thích ứng với tuyệt sát nhất kiếm của mình, lúc chế tạo lưu tinh thần kiếm cũng không có gì khác chỉ có mười đạo văn minh thần binh ánh sáng bình thường tiến vào trong lưu tinh thần kiếm.

    Làm xong hai thứ này Lục Nguyên liền nghĩ tới Yến Thương Thiên.

    Không biết Yến Thương Thiên hiện tại thế nào.

    Lục Nguyên bái biệt đám người ở Pháp Bảo văn minh xong liền quyết ý xuất phát.

    Thiên Công Văn Minh phó chủ nói:

    - Nghe nói liên minh Hoang Tiên Phật phái rất nhiều người tới giết Lục Nguyên ngươi, Lục Nguyên ngươi phải cẩn thận.

    - Ta biết.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng gật đầu, có người đuổi giết sao?

    Mình việc gì phải sợ.

    Lục Nguyên đi ra khỏi Pháp bảo văn minh, thẳng hướng hư không mà đi, hiện tại cần phải đem Hoang Chi đại ấn cho Yến Thương Thiên.

    .....

    Lúc này ở trên hư không có một tinh thần.

    Trên tinh thần này có một tấm bia đá dài, ở trên bia đá chớp động quang mang quỷ dị, trên đó là mấy chữ huyết hồng to lớn:

    - Ám sát tiểu đội mạnh nhất.

    Ám sát tiểu đội mạnh nhất đây là cái gì?

    Trong thiên địa ám sát tiểu đội không ít nhưng tự xưng mạnh nhất thì chỉ có hai cái.

    Một là ám sát tiểu đội của liên minh Hoang Tiên Phật.

    Hai là của liên minh Pháp Võ.

    Ám sát thực ra cũng không phải là một chuyện quang minh chính đại tình huống bình thường tất cả mọi người sẽ không giúp nhau ám sát.

    Tuy nhiên cũng có ngoại lệ.

    Lúc chiến tranh sẽ có đại quy mô ám sát.

    vì chiến tranh có thể dùng bất kỳ thủ đoạn tồi tệ nào, đại quy mô ám sát dĩ nhiên không phải là chuyện tốt nhưng so với chiến tranh thì tính là cái gì chứ.

    Chiến tranh lúc này thật ra là kỷ nguyên đại chiến.

    Vì kỷ nguyên đại chiến, cũng không phải là một chuyện đơn giản, là một kỷ nguyên quy mô đại chiến.

    Hoang Tiên Phật liên minh, Pháp Võ liên minh, trung ương thiên triều liền phân làm hai mảnh, đồng thời di thất chi địa cũng gia nhập, trận chiến này là một hồi đại chiến kỷ nguyên hủy diệt lớn nhất từ trước tới nay, kết quả của đại chiến này, hiển nhiên cũng ảnh hưởng tới tương lai của kỷ nguyên.

    Đương nhiên trận chiến này vẫn chưa chính thức nổ ra mới chỉ âm ỉ mà thôi.

    Tuy nhiên gần đây thế cục ngày càng trở nên kịch liệt, Phượng cổ văn minh chi tranh, pháp bảo văn minh cuộc chiến, đủ loại tình thế mọi người đều hiểu rõ.

    Mà hiện tại tấm bia đá này chớp động, là một ám sát tiểu đội mạnh nhất cũng xuất hiện, tiểu đội ám sát này xuất hiện cho thấy đại chiến kỷ nguyên trong thiên địa đã chính thức bắt đầu rồi.

    Tiểu đội ám sát mạnh nhất lần này bọn họ muốn ám sát ai?

    Ở trên hư không vang lên một luồng gió mạnh, một người trẻ tuổi tiên phong đạo cốt xuất hiện, về khí chất y có phần tương tự với Tiên Chi tử, nhưng rõ ràng so với Tiên Chi Tử thì mạnh hơn không ít, người trẻ tuổi này mỉm cười nói:

    - Chà ta tới sớm nhất sao.

    Người trẻ tuổi này kỳ thật không hề trẻ, danh hào của hắn là Tiên Phong văn minh phó chủ, bản thân của hắn đã đạt tới pháp lực bảy kỷ nguyên, là một phó chủ văn minh cường hãn, hắn xếp thứ sáu trong tiểu đội ám sát.

    vô luận là ám sát tiểu đội của liên minh Hoang Tiên Phật hay liên minh Pháp Võ đội nào cũng có mười người.

    Mỗi một người đều là nhân vật ám sát khủng bố.

    Tiên Phong văn minh phó chủ là một trong những nhân vật mạnh nhất của tiểu đội ám sát.

    Tiên Phong Văn Minh phó chủ nhìn về phía tấm bia đá liền hiểu ra rất nhiều chuyện.

    - A, lần này mục tiêu là Lục Nguyên sao, thật là khó có, kỷ nguyên đại chiến, nhiệm vụ đầu tiên của tiểu đội ám sát liên minh Hoang Tiên Phật lại là Lục Nguyên, Lục Nguyên ngươi nên cảm thấy vinh hạnh.

    - Trận này kỷ nguyên đại chiến phải cho Lục Nguyên chết.

    Tiên Phong văn minh phó chủ nghiền ngẫm nói kỳ thật hắn không coi Lục Nguyên ra gì, cho rằng chỉ mình mình cũng đủ giải quyết Lục Nguyên.

    Tiên Phong văn minh phó chủ thản nhiên hắn biết tại sao phải giết Lục Nguyên, bởi vì hoang tiệm vu lục lời tiên đoán chết tiệt khiến cho người ta phải kinh hãi.

    Sau khi Tiên Phong phó chủ văn minh đáp xuống, một cơn gió giáng xuống dưới.

    Cơn gió này là đột nhiên tới.

    Nhưng cơn gió này và gió mờ ảo trong tiên hoàn toàn khác nhau.

    Một luồng gió tựa trong hoang dã thổi đến mang theo hơi thở hoang dã, ở trong gió có mùi cỏ, có mùi cây cối, có mùi hạt mầm, có đủ các loại mùi.

    Tiên Phong phó chủ văn minh bất giác nhíu mày, gã biết người đến là ai.

    Hoang Phong phó chủ văn minh! phó chủ văn minh bảy kỷ nguyên của thái cổ văn minh.

    Lý do Tiên Phong phó chủ văn minh nhíu mày là bởi vì Hoang Phong phó chủ văn minh thường cùng gã tranh giành ai mới là dùng gió mạnh nhất liên minh Hoang Tiên Phật.

    Hoang Phong phó chủ văn minh đột nhiên giáng xuống, đây cũng là một người trẻ tuổi, nửa thân trần mang theo mấy phần cuồng dã, từng cục cơ bắp lộ ra, sau lưng Đạp Phong Thần Đa đường cong như là có gió vậy.

    Hoang Phong phó chủ văn minh nhìn hướng Tiên Phong phó chủ văn minh, nói:

    - Ngươi là Số Sáu?

    Gã thấy con số trên người Tiên Phong phó chủ văn minh.

    Hoang Phong phó chủ văn minh biết gã xếp ở số bảy.

    Tiểu đội ám sát mạnh nhất trước đến giờ là mười người.

    Số một mạnh nhất, số bảy yếu nhất, đây đều là quy tắc!

    Hiện tại Tiên Phong phó chủ văn minh là xếp số sáu, mà Hoang Phong phó chủ văn minh mới là số bảy, tức là nói cao tầng liên minh Hoang Tiên Phật thấy Hoang Phong phó chủ văn minh vẫn là không sánh bằng Tiên Phong phó chủ văn minh, điều này khiến gã thấy khó chịu.

    Gã nói:

    - Tiên Phong phó chủ văn minh, lần này ta sẽ thắng ngươi.

    Hai vị phong hệ đến nhanh nhất, bởi vì phong vốn là tăng tốc nhanh nhất.

    Qua chốc lát, tám người khác trong tiểu đội ám sát mạnh nhất cùng lần lượt xuất hiện.

    Tiểu đội ám sát mạnh nhất dù là xếp hạng bảy cũng có pháp lực sáu kỷ nguyên, xếp hạng nhất thì pháp lực càng kinh người, chính là pháp lực chín kỷ nguyên, chỉ kém một bước là có thể đi vào cảnh giới chủ văn minh.

    Không chút nghi ngờ, số một chính là đội trưởng của tiểu đội ám sát mạnh nhất.

    Từ số một đến mười tập hợp xong.

    Mười nhân vật này dù là ai đều là đại nhân vật trong thiên địa, cái gị là tiểu đội ám sát mạnh nhất là lực lượng khá đáng sợ trong kỷ nguyên đại chiến.

    Mỗi người đều ảm hiêur đạo ám sát, một người liền kinh khủng, mười người tập hợp lại càng thêm đáng sợ.

    Tất cả mọi người đều nhìn hướng mục tiêu, lần này cấp trên phát mệnh lệnh chỉ có một: Lục Nguyên.

    Số Một lạnh lùng nói:

    - Mục tiêu lần này là Lục Nguyên, mọi người có ý kiến gì không?

    Số Ba hời hợt nói:

    - Mười người chúng ta liên hợp, tất cả người dưới chủ văn minh đều bị quét ngang.

    Nếu lần này đã hành động thì Lục Nguyên chỉ có một con đường chết, không có ý kiến gì.

    Không phải họ phóng đại, đây chỉ là miêu tả một sự thật, vì bản thân họ được gọi là tiểu đội ám sát mạnh nhất, đội mạnh nhất dưới tay liên minh Hoang Tiên Phật.

    Từ Số Một đến Số Mười hiểu lý do mục tiêu lần này là Lục Nguyên, vì hắn có thể chém giết bảy văn minh cảnh, điều này đã phạm vào đại kỵ của liên minh Hoang Tiên Phật.

    Rồi còn dự ngôn hoang yếu hơn lục càng biểu thị Lục Nguyên chỉ có con đường chết.

    Hoang yếu hơn lục, dự ngôn buồn cười thật, ngày hôm nay phải xóa đi lời tiên tri đó.

    Số Bảy Hoang Phong phó chủ văn minh nói thẳng:

    - Công đầu này của ta.

    Tốc độ của gã nhanh nhất, những người khác không thể tranh công lại gã.

    Số Sáu Tiên Phong phó chủ văn minh lạnh nhạt nói:

    - Công đầu này ta muốn cướp đi.

    Liên minh Hoang Tiên Phật nội bộ có chút tranh đấu, ví dụ như thế lực nào đứng ở vị trí chủ đạo, ai mới là mạnh nhất.

    Số Một lạnh lùng nói:

    - Ta có một số chuyện cần giải quyết, chuyện ám sát lần này do Số Hai phụ trách.

    Hiện tại Số Một đang trong phút mấu chốt trùng kích chủ văn minh, cũng có chuyện quan trọng cần hoàn thành, cho nên lười xử lý việc này, giao vào tay Số Hai.

    Số Hai tùy tiện nhận trách nhiệm, đối với gã thì chuyện quá đơn giản, một Lục Nguyên bình thường mà thôi, gã đã giết rất nhiều người đẳng cấp như hắn.

    Lục Nguyên ở không trung tiến lên, một bước là cách mấy vạn dặm, bây giờ phải giao hoang chi đại ấn cho Yến Thương Thiên.

    Lúc Lục Nguyên chạy đi đột nhiên dừng bước, nói:

    - Nếu đã đi ra thì hiện thân đi.

    - A, trực giác rất nhạy, không tồi, tiếc rằng người như vậy sẽ chết trong tay ta.

    Một gã đàn ông như là cơn gió hang dã lỏa nửa người bỗng xuất hiện, tay vác trường đao có lát cắt đường cong.

    - Ta là Hoang Phong phó chủ văn minh, ngoài ra cũng là người số bảy trong tiểu đội ám sát mạnh nhất, ngươi có thể chết dưới tay ta chắc nên cảm thấy vinh hạnh.

    Lục Nguyên ngẩn ra, tiểu đội ám sát mạnh nhất, cái thứ gì vậy?

    Khoan đã, cảm giác nguy hiểm dâng lên trong lòng, đó là sau khi hắn trùng kích văn minh cảnh, đụng phải Pháp Không phó chủ văn minh của pháp cổ văn minh.

    Khi ấy Pháp Không phó chủ văn minh pháp cổ văn minh truyền đến một câu nói của Pháp Nhất Đế Tử.

    Pháp Nhất Đế Tử nói thế này:

    - Nếu đụng phải tiểu đội ám sát mạnh nhất thì hãy dùng tốc độ nhanh nhất trốn tới pháp cổ văn minh, tuyệt đối không thể giao đấu, nhớ kỹ, nhớ kỹ.

    Lúc đó hắn rất tò mò tiểu đội ám sát mạnh nhất là cái gì.

    Pháp Không phó chủ văn minh biểu tình cực kỳ nghiêm trọng nói:

    - Cái gọi là tiểu đội ám sát mạnh nhất tức do mười phó chủ văn minh lợi hại am hiểu về ám sát tổ thành.

    Liên minh Hoang Tiên Phật có một tiểu đội như vậy, liên minh Pháp Võ cũng có.

    Tiểu đội đó cực kỳ đáng sợ, trong đại chiến kỷ nguyên khá quan trọng.

    Pháp Không phó chủ văn minh nói như vậy:

    - Nếu như ta đụng phải tiểu đội ám sát mạnh nhất thì chỉ có một con đường chết, không có chút đường sống.

    Pháp Không phó chủ văn minh dù gì cũng là pháp lực năm kỷ nguyên nhưng gã lại chắc chắn rằng không có một chút đường sống, hơn nữa tiểu đội ám sát mạnh nhất là đội mạnh nhất trong đại chiến kỷ nguyên, vậy nên Lục Nguyên ghi nhớ rất kỹ.

    Tiếp theo Lục Nguyên ở phượng cổ văn minh có tra duyệt một ít tư liệu liên quan tiểu đội ám sát mạnh nhất, càng tra càng run.

    Điều tra mới phát hiện tiểu đội ám sát mạnh nhất từng giết chết rất nhiều cường giả văn minh cảnh, bao gồm người chín kỷ nguyên, lúc ấy hắn giật cả mình.

    Không ngờ bây giờ mình đụng phải người tiểu đội ám sát mạnh nhất, người này là số bảy ư?

    Xem pháp lực hùng hồn thì trên cả Hoang Ôn phó chủ văn minh, e rằng có ít nhất pháp lực bảy kỷ nguyên, người như thế mà xếp Số Bảy, vậy thì sáu người trước chắc càng mạnh hơn.

    Lục Nguyên lập tức phát hiện đang ở trong một tình trạng cực kỳ khó khăn, không ngờ tiểu đội ám sát mạnh nhất sẽ xuất động vì mình.

    Nhưng ngẫm lại chắc do cái gì hoang yếu hơn lục ở chiêu thức gây vạ, dự ngôn đó hù thái cổ văn minh giật mình mới ra trận thế mạnh mẽ như vậy đến giết.

    - Hắn sẽ không chết trong tay ngươi mà là ta.

    Thanh âm như tiên âm vang lên, ở trong gió tiên phong lượn lờ, một thanh niên điển trai tóc bạc xuất hiện trong tiên phong.

    Người này khí chất có sáu phần giống với Tiên Chi Tử.

    Người đó mỉm cười nói:

    - Ta là Tiên Phong phó chủ văn minh, ở trong tiểu đội ám sát mạnh nhất xếp số sáu.

    Sớm nhất đánh tới là Số Sáu, Số Bảy, bởi vì tốc độ của hai người càng nhanh.

    Bản lĩnh của Số Sáu, Số Bảy cũng đơn giản, là nhanh!

    Chương 1391-1392: Kỷ nguyên đại chiến bắt đầu

    Di động nhanh, ra tay nhanh!

    Đây vốn là thủ đoạn ám sát cực kỳ tốt.

    Bên Hoang Tiên Phật, dưới cấp bậc chủ văn minh có hai người nhanh nhất, tức là Tiên Phong phó chủ văn minh, Hoang Phong phó chủ văn minh, cho nên họ ở tiểu đội ám sát mạnh nhất xếp hạng sáu, bảy.

    Bây giờ hai người muốn lấy nhanh đánh chết Lục Nguyên.

    Tiên Phong phó chủ văn minh chợt động:

    - Cái đầu của Lục Nguyên là ta!

    Hoang Phong phó chủ văn minh cũng động.

    Hai người ra tay nhanh như tia chớp, nhanh hơn Lục Nguyên rất nhiều.

    Lục Nguyên phát hiện so tốc độ ra tay với hai người thì tuyệt đối không thắng nổi, cho nên hắn không so, một bước động, dùng cửu thiên cuồng phong thuật chớp mắt rời đi.

    Lục Nguyên làm một bước này thật ra cực hay!

    Tiên Phong phó chủ văn minh cười lạnh nói:

    - Dám ở trước mặt ta so tốc độ?

    Thật buồn cười.

    Hoang Phong phó chủ văn minh cũng lạnh lùng cười nói:

    - Người xưng hùng tốc độ ở đây, Lục Nguyên, lần này ngươi hãy ngoan ngoãn giao đầu ra đi.

    Tiên Phong phó chủ văn minh lấy ra tiên phong cửu biến, nó xưng hùng về tốc độ, lý do lấy chữ chín là vì chín là con số cực hạn.

    Gã cảm thấy tiên phong cửu biến đã đến cực hạn tốc độ, không có khả năng lại tăng thêm nữa.

    Tiên phong cửu biến của gã đúng là tốc độ cực kỳ đáng sợ, con người khó sánh bằng.

    Hoang Phong phó chủ văn minh cũng lấy ra thân pháp gọi là thắng tiên bách bộ.

    Cái gọi là thắng tiên bách bộ tức là trong trăm bước thắng Tiên Phong phó chủ văn minh, gã cảm thấy thắng tiên bách bộ mạnh hơn tiên phong cửu biến, tốc độ càng nhanh.

    Hai người lấy tốc độ nổi danh, một người vận tiên phong cửu biến, một dùng thắng tiên bách bộ đuổi theo Lục Nguyên, vốn rất dễ dàng đuổi kịp hắn.

    Nhưng hai người liền phát hiện họ đã sai, tốc độ như họ mà không đuổi kịp Lục Nguyên, vậy là sao?

    Quái lạ!

    Họ luôn cho rằng dưới chủ văn minh chỉ có hai người họ đuổi không kịp, một là Cửu Thiên Huyền Nữ, người khác là phó chủ phong chi văn minh, còn lại dù là ai đều sẽ bị đuổi kịp.

    Nhưng bây giờ bóng dáng Lục Nguyên cách họ ngày càng xa, vậy là tốc độ của hắn trên cả họ, thế là sao?

    Chuyện như vậy làm sao xảy ra được!

    Sự thật rất đơn giản, bản thân Lục Nguyên học cửu thiên cuồng phong thuật của Cửu Thiên Huyền Nữ, tốc độ nhanh cực kỳ, một bước có thể xa mười vạn dặm, rồi ở Trấn Nguyên Tử tìm được súc địa thành trần tiên pháp.

    Dù là cửu thiên cuồng phong thuật, hay là súc địa thành trần tiên pháp đều nổi tiếng về tóc đọ trên cả thân pháp Hoang Phong, Tiên Phong.

    Kết hợp hai cái lại, tốc độ càng nhanh đến đáng sợ, nhanh hơn Hoang Phong, Tiên Phong một chút.

    Vậy nên Số Sáu, Số Bảy của tiểu đội ám sát mạnh nhất cùng thất bại cũng là chuyện đương nhiên.

    Hiện tại trung ương thiên triều, đại chiến kỷ nguyên sắp bắt đầu, nhưng không thì thì sớm âm trầm rồi.

    Dưới hoàn cảnh như vậy, các loại cỗ máy chiến tranh bắt đầu vận chuyển.

    Dù là bên liên minh Hoang Tiên Phật, hay là bên liên minh Pháp Võ.

    Hai bên đều như thế.

    Lúc này, trong hệ thống tình báo bên liên minh Pháp Võ.

    - Đối diện Tiên Phong phó chủ văn minh di chuyển đi.

    - Đối diện Hoang Phong phó chủ văn minh di chuyển đi.

    - Đối phương...di chuyển đi.

    - Đối phương...di chuyển đi.

    - Những nhân vật này tập thể di chuyển tới khu vực thiên mã tam giác.

    - Tập trung giám sát bọn họ, có tổng cộng tám người hướng di chuyển hướng một địa phương.

    - Những người này là có khả năng nhất trong tiểu đội ám sát mạnh nhất.

    - Họ xuất động tức là nói tiểu đội ám sát mạnh nhất của liên minh Hoang Tiên Phật tập kết.

    Từng tình báo đưa về hệ thống tình báo bên liên minh Pháp Võ.

    Người hệ thống tình báo bắt đầu phân tích ra kết quả như vậy.

    Cái gọi là chiến tranh không chỉ có cao thủ cùng cao thủ đụng độ, cuộc chiến rõ ràng cực hạn cao thủ.

    Cái gọi là chiến tranh tức là tất cả người hai bên dốc sức đánh, tất cả đều ra sức.

    Ví dụ như hệ thống tình báo không có cao thủ văn minh cảnh nhưng bọn họ không ngừng phân tích ra hướng đi tình báo, cung cấp đối thủ ở chỗ nào, có ảnh hướng cực lớn với chiến tranh.

    Ví dụ lúc này thông qua từng tình báo kết luận ra tiểu đội ám sát mạnh nhất tập kết.

    - Tiểu đội ám sát mạnh nhất của đói phương tập kết, kỷ nguyên đại chiến, bắt đầu.

    Người phụ trách hít sâu một hơi, lúc gã ra kết luận này bất giác cảm thấy trời đất quay cuồng.

    Rốt cuộc thì đại chiến kỷ nguyên khủng bó nhất sắp bắt đầu, chung cực đại chiến kỷ nguyên bắt đầu sẽ có vô số hy sinh.

    Đội trưởng tình báo nói:

    - Lập tức truyền kết quả đi.

    Liền có người bận rộn.

    Đội trưởng tình báo nói tiếp:

    - Ngoài ra xem coi khu vực thiên mã tam giác có văn minh cảnh bên chúng ta không, tiểu đội ám sát mạnh nhất ra tay thường chỉ giết văn minh cảnh, xem ai có khả năng là mục tiêu của họ.

    - Tuân lệnh, bắt đầu phân tích!

    Một số người hệ thống tình báo lập tức phân tích.

    Khu vực thiên mã tam giác là một tinh công cực kỳ lớn, có vài chục vạn tinh thần ở bên trong.

    Dựa theo tình báo các nơi phân tích thì khu vực này phó chủ văn minh của liên minh Pháp Võ có tổng cộng hai người.

    Nhưng mà Thánh Tuyết phó chủ văn minh không có khả năng đáng giá đến tiểu đội ám sát mạnh nhất xuất động, vậy thì chỉ có một khả năng, Lục Nguyên.

    Đại chiến kỷ nguyên vừa bắt đầu, mục tiêu thứ nhất tiểu đội ám sát mạnh nhất tập kết chính là Lục Nguyên.

    Có thể đơn giản giải thích được tại sao là Lục Nguyên, bởi vì tiềm lực trưởng thành của hắn quá đáng sợ, rồi còn có dự ngôn hoang yếu hơn lục.

    Đội trưởng tình báo liền nói:

    - Lập tức truyền tin tức này đi lên, Lục Nguyên là nhân vật quan trọng bên chúng ta, không thể để hắn chết trong tay đối phương.

    Nói là vậy nhưng đội trưởng tình báo biết Lục Nguyên có trăm phần trăm khả năng chết, tuyệt đối không một chút cơ hội sống sót.

    Bây giờ là tiểu đội ám sát mạnh nhất đối phó Lục Nguyên, hắn làm sao có con đường sống được?

    Loại tiểu đội ám sát mạnh nhất này dù đói phó nhân vật chín kỷ nguyên thì người đó cũng sẽ chín chết mười sống, thực lực hiện nay của Lục Nguyên tuyệt đối là thập tử vô sinh.

    Cùng lúc đó, có hai tình bá nhanh chóng báo lên.

    Tình báo thứ nhất đưa lên khiến người chấn động, kỷ nguyên đại chiến chính thức bắt đầu, mà bị tiểu đội ám sát mạnh nhất của đối phương công kích, nghĩ sao thì hắn cũng không có khả năng sống sót.

    Lục Nguyên xong rồi!

    Không sai, bên liên minh Pháp Võ liền phái ra cao thủ cứu viện, nhưng trong phút chốc làm sao viện binh tới kịp?

    Lục Nguyên đối mặt tiểu đội ám sát mạnh nhất thời gian rất dài, cho nên hắn chỉ có một khả năng, hắn tiêu đời rồi!

    Dù là hệ thống tình báo cấp nào, dù là đại nhân vật trong thiên địa nào nhận được tình báo đồi ra kết luận Lục Nguyên tiêu đời.

    Trong mười người tiểu đội ám sát mạnh nhất có một số là cao thủ Thái Cổ sinh ra ở kỷ nguyên này, đa số thì là nhân vật khủng bố nổi danh vài kỷ nguyên.

    Lúc này, khu vực thiên mã tam giác, trên không trung phát ra tiếng cười khùng khục:

    - Ha ha ha ha, Số Sáu, Số Bảy, hai ngươi nổi danh tốc độ, thường hay giành đệ nhất tốc độ liên minh Hoang Tiên Phật, kết quả bị một tiểu bối thắng về tốc độ, ha ha ha ha, rất mất mặt, các ngươi không ám sát được Lục Nguyên thì để Số Năm ta ra tay đi.

    ..........

    Tiểu đội ám sát mạnh nhất ra tay với mình, trong lòng Lục Nguyên hơi căng thẳng, dù sao đó là tiểu đội ám sát mạnh nhất nổi danh đã lâu.

    Nhưng dù hơi căng thẳng thì Lục Nguyên vẫn hướng tới mục đốich cũ, điểm trung gian giữa di thất địa và trung ương thiên triều, phải giao hoang chi đại ấn ra ngoài.

    Khi Lục Nguyên không ngừng bay đi mơ hồ phát hiện không thích hợp.

    Đúng vậy, đúng là rất không thích hợp.

    Bởi vì ở trong gió có vị độc.

    Không chỉ là trong gió, hư không tinh thần xung quanh và mặt ngoài đều đầy độc tố.

    Đáng sợ nhất là không chỉ có như thế, trong tia sáng cũng có độc tố, phải rồi, bóng tối cũng có luôn.

    Độc trong tia sáng và bóng tối hoàn toàn hợp thành một với tia sáng, bóng tối.

    Lục Nguyên bị hù tim nhảy ra ngoài, có thể hạ độc trong tia sáng, bóng tối, thực lực này quá khủng bố đi.

    Nhân vật như vậy chỉ có người của độc chi văn minh.

    Lục Nguyên không ngừng chạy đi, nhưng dù có chạy tới đâu thì chỉ cần chỗ hắn ở liền có những độc tố.

    Lục Nguyên phát hiện nó giống với một loại độc trong truyền thuyết, độc này gọi là tùy thân độc.

    Chỗ lợi hại nhất của tùy thân độc là kẻ hạ độc không cần xuất hiện lại khiến độc di chuyển theo kẻ bị hạ độc.

    Loại tùy thân độc này là tuyệt học của độc chi văn minh, dưới tình huống không đuổi kịp Lục Nguyên chắc đối thủ dùng tùy thân độc.

    Lục Nguyên mỉm cười, quát hỏi:

    - Hiện tại là vị nào trong tiểu đội ám sát mạnh nhất?

    Trong không trung xuất hiện một hàng chữ to do vô tận độc tố tổ thành, hàng chữ độc tố đen thui viết: 'Tiểu đội ám sát mạnh nhất, Số Năm, Độc Tuyệt phó chủ văn minh.'

    A, là vị này sao?

    Lục Nguyên đến văn minh cảnh rồi mới biết văn minh cảnh có tổng cộng mấy trăm người thôi, cho nên đưa tất cả tư liệu của mấy trăm văn minh cảnh vào đầu, thần thức ký ức đối với văn minh cảnh là chuyện quá đơn giản.

    Vậy nên hắn có nghe nói qua Độc Tuyệt phó chủ văn minh, trong ký ức thì vị này là phó chủ văn minh độc chi văn minh, còn có pháp lực bảy kỷ nguyên.

    Pháp lực của gã và hai phó chủ văn minh Hoang Phong, Tiên Phong ngang nhau, nhưng gã dùng độc giết người càng khủng bố hơn Hoang Phong, Tiên Phong dùng tốc độ giết người, cho nên xếp ở số năm.

    Độc tố lăn lộn cuồn cuộn lấy Lục Nguyên làm trung tâm bao vây xung quanh hắn trong độc tố.

    Bốn phía dù Lục Nguyên tới đâu thì nơi đó là thế giới độc tố, đây chính là độc chi thế giới.

    Lục Nguyên ở trung tâm độc vực, vô số độc tố muốn hủy diệt hắn.

    Lục Nguyên lập tức lấy ra thanh thánh kiếm đạo.

    Khi thanh thánh kiếm đạo xuất hiện thì liền giảm nhiều độc tố, nhưng dù là vậy thì vẫn có tầng tầng độc xông vào.

    Độc thật mạnh!

    Lúc trước hắn nghe Miêu Cổ phó chủ văn minh thổi phồng rằng miêu cổ chi độc của gã không dưới độc chi văn minh, bây giờ mới phát hiện kiểu nói đó chỉ là tự biên tự diễn mà thôi.

    Nếu thật sự so về độc thì Miêu Cổ phó chủ văn minh có chênh lệch nhất định với độc chi văn minh.

    Nhưng thanh thánh kiếm đạo của Lục Nguyên tẩm trong trăm triệu độc chi cổ của Miêu Cổ phó chủ văn minh, mấy ngày nay tôi luyện có tiến bộ, mạnh hơn trước rất nhiều, nếu là thanh thánh kiếm đạo trước kia thì tuyệt đối không ngăn cản được.

    Lục Nguyên không sốt ruột, tiếp tục tôi luyện thanh thánh kiếm đạo, không ngừng di chuyển.

    Không dùng tốc độ nhanh nhất di chuyển cũng không được, nếu không thì bị người tiểu đội ám sát mạnh nhất đuổi theo mất.

    Tiểu đội ám sát mạnh nhất yếu nhất đã là sáu kỷ nguyên, bị đuổi kịp thì hắn sẽ chết không có chỗ chôn.

    Hắn luôn dùng tốc độ vô song né tránh tiểu đội ám sát mạnh nhất.

    Tùy thân độc bám theo Lục Nguyên mà không ngừng phát tán, thanh thánh kiếm đạo cũng tôi luyện trong tùy thân độc, không ngừng tiến bộ.

    Trên không trung tùy thân độc cuồn cuộn, cũng hiện ra hàng chữ vặn vẹo quái dị: 'Lục Nguyên, dưới một trong sát chiêu khủng bố nhất của độc chi văn minh, tùy thân độc, ngươi chỉ có một con đường chết'.

    Lục Nguyên không thèm quan tâm, thanh thánh kiếm đạo dưới các loại độc tố bức ép đang tăng lên.

    Trong tùy thân độc phóng ra các loại độc tố đáng sợ, hư không độc, ác ma độc, giảo quyệt độc, thiên không độc, hàn băng độc, thiên thần độc, địa ngục độc, vạn biến độc, cực hung độc vân vân, độc tố cực kỳ ác độc hỗn hợp cùng nhau, mỗi loại độc tố đều là do trăm triệu thứ độc hợp lại thành, cực kỳ đáng sợ.

    Thanh thánh kiếm đạo của Lục Nguyên không dễ chọc, không ngừng lóe ra ánh sáng xanh biếc ở không trung vạch vòng tròn, ngăn cản các loại độc xâm nhập.

    Nhưng dù là vậy thì không ngăn được một ít độc đẳng cấp tiến và.

    Phút chốc tình thế của Lục Nguyên khá là nguy hiểm.

    Đây là thủ đoạn của Số Năm tiểu đội ám sát mạnh nhất, cho dù Lục Nguyên có thanh thánh kiếm đạo ngăn cản cũng sẽ chật vật như vậy.

    Nếu là người khác không có điều kiện ngăn cản nó thì e rằng càng chật vật hơn, hèn gì người này có thể xếp ở vị trí thứ năm, quả nhiên không đnư giản.

    Lúc này, từ tiểu kiếm đạo thụ bắn ra một luồng sáng xanh biếc rót vào trong thanh thánh kiếm đạo của Lục Nguyên, khiến ánh sáng xanh trên thanh thánh kiếm đạo dâng lên như là thanh long sắp bay ra vậy.

    Trong tân kiếm thế giới của Lục Nguyên vốn có một gốc tiểu kiếm đạo thụ.

    Cây này theo Lục Nguyên trưởng thành, tiểu kiếm đạo thụ đã trưởng thành lớn hơn cả gốc kiếm đạo thụ trên kiếm tu tinh thần.

    Kiếm đạo thụ, thụ thuộc mộc, kiếm là thuộc kiếm.

    Thanh thánh kiếm đạo, thanh giả, mộc, kiếm đạo, thuộc kiếm.

    Cho nên thanh thánh kiếm đạo và tiểu kiếm đạo thụ có chút khá là hợp.

    Bây giờ thanh thánh kiếm đạo cực kỳ cần tăng cao, tiểu kiếm đạo thụ ứng hòa với nó, rót tinh hoa vào trong đó.

    Chớp mắt thanh thánh kiếm đạo bắt đầu tăng cấp, từng luồng ánh sáng văn minh quay quanh kiếm quang xanh của thanh thánh kiếm đạo.

    Dần dần kiếm quang xanh biếc tỏa ra hơi thở văn minh.

    Thanh chi văn minh kiếm đạo, rốt cuộc thành!

    Mình cùng nhiều người đấu pháp phát hiện thanh thánh kiếm đạo ở trong đấu pháp văn minh cảnh hơi yếu chút, dù là lúc trước đối mặt Miêu Cổ phó chủ văn minh, hay là hiện tại Độc Tuyệt phó chủ văn minh, giờ thì thanh thánh kiếm đạo rốt cuộc tăng lên tới thanh chi văn minh kiếm đạo.

    Ánh sáng văn minh tỏa ra.

    Lục Nguyên động kiếm quang, các loại độc tố tùy thân độc đều bị bốc hơi hết, không chừa một chút gì.

    Lục Nguyên cười sang sảng nói:

    - Độc Tuyệt phó chủ văn minh, ngươi đuổi không kịp ta, duy nhất có thể dụng siêu cấp chi độc e rằng chính là tùy thân độc.

    Bây giờ tùy thân độc của ngươi không làm gì được ta cả, thật tội nghiệp, nhân vật số năm trong tiểu đội ám sát mạnh nhất không thể làm gì được ta.

    Lục Nguyên lạnh lùng cười, biến mất trong không trung.

    Bây giờ hắn đi đưa hoang chi đại ấn cho Yến Thương Thiên.

    Lục Nguyên tiếp tục bay trên không trung, thật lâu sau chợt phát hiện dường như hắn bị cuốn vào một vòng tròn, tinh vực hắn ở, phạm vi hơn một vạn cái tinh cầu đều bị từng lằn chỉ liên kết, đây là cái gì?

    Lục Nguyên thử đi tới trước, bây giờ hắn ra một bước không biết vọt đến bao xa, nhưng chẳng biết tại sao mà đi thật lâu vẫn không thể ra vòng tròn, dường như vòng đi vòng lại muốn chóng mặt vẫn lặp lại con đường.

    Trận pháp!

    Chắc đây là trận pháp, Lục Nguyên khẳng định, chỉ có trận pháp mới có hiệu quả như vậy.

    Chương 1393-1394: Phá trận

    Lục Nguyên cao giọng hỏi:

    - Lần này lại là ai bày sẵn trận chờ ta đấy?

    - Là ta.

    Trong không trung bước ra một ảo ảnh, cái bóng hư ảo mờ nhạt, thấy không rõ mặt mày.

    - Đây là phân thân của ta.

    Ta là phó chủ trận chi văn minh của trận chi văn minh, trong tiểu đội ám sát mạnh nhất xếp hạng ba.

    Không sai, đúng là chúng ta không đuổi kịp tốc độ của ngươi, cũng không xác định hướng ngươi đi, nhưng ta bày đại trận một vạn tinh cầu, cho dù ngươi ở đâu thì đều sẽ bước vào trận thế một vạn cái tinh cầu.

    Chỉ cần có thể kiềm giữ ngươi một nén nhang là chúng ta sẽ đuổi kịp ngươi, đánh chết ngươi, tiểu đội ám sát mạnh nhất sẽ không để ngươi tiếp tục chạy trốn.

    Lần trước đến là Số Năm, bây giờ là Số Ba ra mặt?

    Lục Nguyên có nghe danh tiếng phó chủ trận chi văn minh, nghe nói là cường giả pháp lực tám kn, am hiểu đủ các loại bố trận, cũng là thủ lĩnh trận chi văn minh.

    Đường đường thủ lĩnh một văn minh mà truy sát hắn, thật đáng sợ.

    Nhân vật tập hợp thành tiểu đội ám sát mạnh nhất khá là khủng khiếp.

    Thời gian một nén nhang, thật sự chỉ là một nén nhang sao?

    Hiện tại mình bị vây trong một vạn cái tinh cầu tinh cầu đại sát trận, nếu không thể lập tức chạy đi thì sẽ bị tiểu đội ám sát mạnh nhất giết chết.

    Tiểu đội ám sát mạnh nhất không uổng là tiểu đội ám sát mạnh nhất, ai nấy đều có bản lĩnh ám sát quái dị.

    Cố tình mình không hiểu trận pháp gì cả, mình chỉ biết phá mỗi kiếm trận, còn là nhờ vào hồ lô, trận khác không biết chút gì.

    Sớm biết bên liên minh Hoang Tiên Phật có trận chi văn minh, lúc đó thầm nghĩ rằng nếu đụng phải chắc chắn sẽ chịu thiệt, kết quả bây giờ đụng độ thật.

    Khoan đã!

    Có tia sáng lóe lên, nghĩ ra cách rồi!

    Lục Nguyên bất giác nghĩ đến một chuyện, lúc đó khi hắn đánh chết Tiên Chi Tử ở trong đại tổ bảo khố được đến một tiên thiên linh bảo có tên là địa thư, địa thư là pháp bảo khá tuyệt vời về mặt công, kính, truy, trốn.

    Trong đó mặt trón có một tuyệt kỹ tức là địa tổ địa độn thuật, loại này địa tổ địa độn thuật có thể từ một tinh thần trực tiếp nhảy qua tinh thần khác.

    Đây là bản lĩnh đặc biệt của địa tiên chi tỏ, trừ địa tiên chi tổ Trấn Nguyên Tử ra người khác không ai có bản lĩnh như thế, và cần có địa thư phối hợp mới phát động được.

    Một vạn tinh cầu đại sát trận giam cầm mình ở trong một vạn tinh cầu, nhưng mình dùng địa thư, dùng địa tổ địa tiêu thuật thì có thể chạy thoát được, đương nhiên, trước tiên cần dùng địa tổ phân thân phân thân mê hoặc đối thủ thì càng an toàn chút.

    Chớp mắt Lục Nguyên lấy ra địa tổ phân thân, lập tức có một phân thân xuất hiện tại đây, chui đến chui đi giữa tinh thần.

    Một tinh thần rồi lại một cái!

    Khoảnh khắc bay qua rất nhiều tinh thần.

    Không mất thời gian bao lâu sau đã thát khỏi một vạn tinh thần đại sát trận, chạy trốn khỏi tay tiểu đội ám sát mạnh nhất Số Ba.

    Địa tiên chi tổ Trấn Nguyên Tử để lại đồ vật có một số khá là tốt, dù là địa tổ phân thân hay là địa tổ địa tiêu thuật, Lục Nguyên thầm nghĩ, chui đi nhanh như chớp.

    Lục Nguyên nghĩ rằng địa tiên chi tổ địa tổ địa tiêu thuật thật là cực kỳ hữu ích, chỉ cần chỗ nào có tinh thần sẽ không bị trận chi văn minh khắc chế, mình rốt cuộc có chút thủ đoạn khắc chế trận chi văn minh rồi.

    Bây giờ Lục Nguyên không ngừng thu gom thủ đoạn đối phó các loại văn minh, ví dụ như trận chi văn minh, trận chi văn minh, thái cổ văn minh, giản chi văn minh, sau này nói không chừng ở phút mấu chốt sẽ rất có ích.

    - Lục Nguyên, trình độ đúng là có nhưng ta là Số Ba trong tiểu đội ám sát mạnh nhất, đường đường thủ lĩnh trận chi văn minh hắn chỉ có nước chết.

    Ở không trung đáp xuống một người đàn ông trung niên thanh tuyệt trần chắp tay sau lưng.

    Người đàn ông trung niên thanh tuyệt trần nói ngữ điệu cực kỳ tự tin, gã có tư cách đó, bởi vì gã là thủ lĩnh trận chi văn minh, là người tám kỷ nguyên.

    Lúc này Số Năm Độc Tuyệt phó chủ văn minh, Số Sáu Tiên Phong phó chủ văn minh, Số Bảy Hoang Phong phó chủ văn minh từng bị Lục Nguyên đánh bại và Số Bốn, Số Tám, Số Chín, Số Mười, thậm chí là Số Hai mạnh nhất hiện nay trong tiểu đội cùng đáp xuống đất vây khốn Lục Nguyên.

    Người đàn ông trung niên thanh tuyệt trần phó chủ trận chi văn minh ra tay đánh hướng Lục Nguyên.

    Bùm một tiếng đánh bẹp Lục Nguyên, ủa, vậy là giải quyết xong rồi?

    Phó chủ trận chi văn minh cảm thấy dễ dàng hơn tưởng tượng rất nhiều, bất giác nhìn kỹ, liếc vài lần thì ngây ra.

    ở đó đâu phải Lục Nguyên gì, rõ ràng là một khúc gỗ bị đánh nát.

    Trúng kế!

    Phó chủ trận chi văn minh lập tức phản ứng lại, chính mình trúng kế.

    Thấy phó chủ trận chi văn minh cũng không bắt giữ được Lục Nguyên, Số Năm, Số Sáu, Số Bảy đều châm biếm.

    Ba người họ không đánh chết Lục Nguyên đã mất mặt rồi, luôn bị mấy người kia cười nhạo, trong đó bao gồm Số Ba phó chủ trận chi văn minh, bây giờ gã cũng thất bại nên đương nhiên họ phải cười nhạo trở về.

    Số Sáu Tiên Phong phó chủ văn minh cười nói:

    - Số Ba, thì ra ngươi cũng chỉ có như thế thôi.

    Số Bảy Hoang Phong phó chủ văn minh cũng cười lạnh nói:

    - Ha ha, đường đường là Số Ba, là phó chủ trận chi văn minh mà giết không chết một Lục Nguyên!

    Hoang Phong, Tiên Phong phó chủ văn minh thường nhìn đối phương rất là gai mắt nhưng giờ đầu tiên cảm thấy người kia cũng vừa mắt đấy chứ.

    Số Năm Độc Tuyệt phó chủ văn minh mặc dù không ra tiếng chế giễu nhưng mặt hiện nụ cười, muốn mất mặt thì mọi người cùng nhau, kéo thêm một tên mất mặt là chuyện tốt.

    Đối với nhân vật cường đại như họ thì không giết được Lục Nguyên là rất mất mặt.

    Số Tám nói:

    - Bây giờ không phải lúc nói những chuyện này.

    Số Ba, Số Năm, Số Sáu, Số Bảy, cả bốn người các ngươi đều thất bại.

    Số Tám ta đây và Số Chín, Số Mười khả năng thành công càng nhỏ.

    Trong tiểu đội ám sát mạnh nhất càng xếp phía trước thì thực lực càng mạnh, Số Ba, Số Năm, Số Sáu, Số Bảy mà thua thì Số Tám, Số Chín, Số Mười không có khả năng thành công.

    Số Tám lại nói:

    - Số Bốn Tinh Sát phó chủ văn minh am hiểu là ẩn nấp ám sát, ám sát, dưới tình huống không đuổi kịp Lục Nguyên thì Số Bốn không thể phát huy thực lực được.

    Số Bốn Tinh Sát phó chủ văn minh ẩn núp trong bóng đêm lạnh lùng hừ, gã hơi bất mãn câu này nhưng không thể không thừa nhận, kiểu ám sát của gã nhất định phải đuổi kịp đối phương, nếu không thì chẳng thể thi triển ra thủ đạn gì được.

    Cách ám sát của tinh chi văn minh vốn là ám sát gần.

    - Đội trưởng Số Một hiện đang trùng kích văn minh chi đạo, trong thoáng chốc sẽ không xuất quan, giết Lục Nguyên dù có quan trọng hơn thì đối với hắn vẫn không bằng trùng kích chủ văn minh.

    Số Tám nói:

    - Cho nên bây giờ chỉ có Số Hai chưa ra tay.

    Nếu Số Hai mà thất thủ nữa thì tiểu đội ám sát mạnh nhất hoàn toàn thất bại.

    Tiểu đội ám sát mạnh nhất thất bại!

    Điều này là không thể!

    Tiểu đội ám sát mạnh nhất dù là ám sát nhân vật chín kỷ nguyên cũng rất khó thất bại, bây giờ đụng phải Lục Nguyên thế mà liên tiếp thua, xem tình hình hiện nay nếu cứ để nó tiếp tục phát triển, nếu như Số Hai không thành công, tiểu đội ám sát mạnh nhất của đồng minh Hoang Tiên Phật sẽ thua hoàn toàn.

    Khi đó sẽ là trò cười lớn nhất từ bản kỷ nguyên khai thiên tích địa tới nay.

    Mọi người không muốn làm trò cười lớn nhất từ bản kỷ nguyên khai thiên tích địa tới nay.

    Số Hai bình tĩnh nói:

    - Yên tâm đi, ta sẽ đich thân ra tay.

    Lời của Số Hai như là liều thuốc an thần, mọi người đều bình tĩnh lại.

    Bởi vì gã là Số Hai.

    Số Hai ra tay, tuyệt sát vô địch.

    Mình có thể thoát khỏi tay Số Ba là bởi vì được đến Trấn Nguyên Tử địa thư, địa thư là đại khắc tinh của trận pháp.

    Nhưng Lục Nguyên rõ ràng phát hiện tiểu đội ám sát mạnh nhất càng tới mặt trước thì càng lợi hại.

    Mặt trước còn có Số Một, Số Hai.

    Đối thủ cường đại như vậy mình có đối phó được không đây?

    Trong lòng Lục Nguyên căng thẳng nhưng lập tức dâng lên tự tin vô cùng.

    Cho dù đối thủ có cường hơn thì làm sao, mình không hãi không sợ, không sầu không lo, giữ bản tâm của ta, cố gắng hết sức mình.

    Cho dù phút cuối người chết kiếm gãy đạo tiêu cũng không hối hận.

    Lục Nguyên bước nhanh đạp trên không trung.

    Chính lúc này, Lục Nguyên phát hiện trái tim không ngừng đập nhanh.

    Trái tim càng nhảy càng nhanh, càng lúc càng nhanh, gần như trong một giây tim đập đến ngàn lần.

    Tại sao vậy?

    Tuyệt đối không phải mình căng thẳng hay cái gì, nói thật tình trong thiên địa hiện nay chưa có thứ gì khiến mình hồi hộp như vậy.

    Bây giờ trái tim mình đột nhiên nhảy thế này là không bình thường.

    Lục Nguyên rót pháp lực vào trong trái tim muốn khiến độ nảy chậm lại, đừng đập nhanh như thế.

    Nhưng trái tim hoàn toàn không chịu khống chế nhảy cực nhanh, cái này là có kẻ ám toán mình đây.

    Lục Nguyên phát hiện trái tim càng nhảy càng nhanh, trong khoảnh khắc nhảy cỡ vạn lần, mà không chỉ tim đập nhanh còn có máu không ngừng đảo ngược khiến toàn thân cực kỳ khó chịu

    Đây rốt cuộc là vị đại năng sĩ nào ra tay vậy?

    Trong lòng Lục Nguyên hơi hoảng, đối thủ quá mạnh, không biết là số mấy trong tiểu đội ám sát mạnh nhất, Số Hai hay là Số Một.

    Đến lúc này thì Lục Nguyên không dám lơ là, chính tự và viên tàn bộ đánh ra.

    Hai chữ chính viên cùng hiện, đem thân thể biến kín kẽ không để lực lượng quái dị này khiến phình to muốn nổ.

    Chính tự chóng cự bên ngoài xâm nhập vào, nhưng cảm giác nó không ảnh hưởng đối phương bao nhiêu, thật là kỳ lạ.

    Lục Nguyên quát to:

    - Rốt cuộc là bằng hữu chốn nào, đi ra gặp mặt!

    - A di đà phật.

    Một tiếng phật hiệu vang trên không trung, đằng trước xuất hiện một lão hòa thượng ảo ảnh.

    Lão hòa thượng mặt mày vàng vọt, ủ rũ sầu khổ, có loại đại từ đại bi, hòa thượng!

    Lục Nguyên ngây ngẩn:

    - Phật cổ văn minh?

    Lão hòa thượng gật đầu đáp:

    - Lão tăng là Phật Vu phó chủ văn minh của phật cổ văn minh, cùng lúc đó là Số Hai trong tiểu đội ám sát mạnh nhất.

    Quả nhiên là người số hai.

    Trong đầu Lục Nguyên hiện ra tư liệu liên quan phật cổ văn minh và lão hòa thượng này.

    Phật cổ văn minh chính là một trong ngũ đại cổ văn minh, cũng là không bắt mắt nhất.

    Chủ phật cổ văn minh xưng là Vô Thượng Phật, trong phật cổ văn minh có nhiều văn minh cảnh, ví dụ như tiếp dẫn phật tổ, chuẩn đề phật tổ, bồ đề phật tổ, thích già phật tổ vân vân, đương nhiên tuyệt đói không thể quên tử địch của Lục Nguyên, túc vương phật tổ.

    Liên quan chủ Phật Vu phó chủ văn minh cũng có nguyên do, nghe nói y đến từ nhiều kỷ nguyên vu chi văn minh đã xóa sổ, giỏi về vu chi tà đạo trong lục đại tà đạo.

    Việc liên quan đến vu chi tà đạo thì Lục Nguyên có ấn tượng khá sâu, nghe nói vu chi văn minh cũng là một văn minh bí ẩn mà cường đại, nhưng sớm biến mất trong lịch sử, giống như kiếm cổ văn minh.

    Về pháp lực của Phật Vu phó chủ văn minh này, nghe nói khá là giỏi, đến pháp lực chín kỷ nguyên, thắng không ít thủ lĩnh văn minh bình thường.

    Nghĩ tới tại sao mình không đề phòng được loại tà thuật này rồi, tại vì nó chính là vu chi tà thuật.

    Trong lục đại tà đạo thứ duy nhất mình không thể chặn lại chính là vu chi tà đạo.

    Lục Nguyên sải bước đi trên không trung nhưng vu thuật luôn phát tán trên người, ở không trung ảo ảnh Phật Vu phó chủ văn minh vẫn cứ đi theo.

    Phật Vu phó chủ văn minh mỉm cười nói:

    - A di đà phật, thật ra thì lần này lão tăng tăng đến không vì đánh chết Lục Nguyên thí chủ mà muốn giao dịch với thí chủ.

    Phật Vu phó chủ văn minh tay vừa động, vu thuật trên người Lục Nguyên lập tức không còn.

    Lục Nguyên nhìn hướng Phật Vu phó chủ văn minh, hỏi:

    - A, ngươi và ta có cái gì giao dịch?

    Lục Nguyên vẫn tăng tốc một bước bay hơn mười vạn dặm, không dám ngừng, nếu không thì không chừng bị đối thủ đuổi kịp.

    Phật Vu phó chủ văn minh đoi tay chắp vào nhau, nói:

    - Mặc dù bây giờ bần tăng ở trong phật cổ văn minh nhưng rất muốn hồi phục vu ci văn minh của bần tăng.

    Năm đó hai ma khí tranh chấp, một bên là lục đại tà đạo chi thủ, kết quả vu chi văn minh bị ma chi văn minh đánh bại, thua trong tay chủ ma chi văn minh.

    Lúc này phật môn văn minh cảnh xuất hiện, lấy vô thượng phật pháp độ ta thành phật.

    Ta bị phật pháp độ thì ngơ ngác luôn cho rằng vì phật, đối với vu chi văn minh mặc dù ký ức hoàn toàn rõ ràng nhưng như cách một tầng giấy, mãi đến kỷ nguyên trước lão tăng vô tình có được phá phật chướng, phá đi phật pháp, ký ức vốn có rốt cuộc hoàn toàn rõ ràng.

    Phật Vu phó chủ văn minh hai tay chắp vào nhau nói:

    - Đến đây, mục đốich của lão tăng chỉ có một, là hồi phục lại vu chi văn minh.

    Muốn hồi phục vu chi văn minh có một vấn đề khó nhất là chủ ma chi văn minh, nhân vật này đã đến cấp chủ văn minh, thực lực thông thiên triệt địa, quán triệt kỷ nguyên, ít có người nào chống lại được, có ít người giết được gã.

    Cố tình ngươi là nhân vật tu hành thuộc tính chính khí, đương nhiên lão tăng sẽ không giết ngươi mà còn cùng ngươi gia dịch.

    Ngày hôm nay lão tăng sẽ không tay với thí chủ, còn tặng cho thí chủ một chư thiên thần vật, vậy thì sau này thí chủ giúp đữ ta đánh chết chủ ma chi văn minh, cũng giúp lão tăng thoát khỏi phật cổ văn minh, như thế nào?

    Chuyện này có hai điều khó, một là đánh chết chủ ma chi văn minh.

    Hai là thoát khỏi phật cổ văn minh.

    Là Phật Vu phó chủ văn minh mà muốn rời khỏi phật cổ văn minh không phải chuyện dễ, nhưng Phật Vu phó chủ văn minh nhìn thấy Lục Nguyên sẽ trưởng thành đến mức độ kinh người nên mới nêu lên điều kiện như vậy.

    Tất nhiên Phật Vu phó chủ văn minh cũng là cược một trận, lão không dám bảo đảm sẽ thắng chắc nhưng phải đánh cuộc một phen, nếu cược thua Lục Nguyên không đến mức độ đó đã chết thì chỉ mất đi một cái chư thiên thần vật mà thôi.

    Lục Nguyên nghe vậy đơ ra, có chuyện tốt như vậy?

    Số Hai trong tiểu đội ám sát mạnh nhất không chỉ không ra tay với hắn, còn tặng cho chư thiên thần vật.

    Nhưng nếu có chư thiên thần vật đưa lên cửa thì sao mình từ chối được.

    Lại nói hiện tại đại quyết chiến trung ương thiên triều sắp tới gần, mọi người đều lôi kéo minh hữu, có hteer ké một người thì tốt.

    Chẳng thấy là phượng cổ văn minh cũng bị lôi kéo sao, pháp bảo văn minh muốn trung lập suýt bị diệt môn, đủ thấy rối ren.

    Phật Vu phó chủ văn minh muốn Lục Nguyên trợ giúp nguyên nhân rất đơn giản, phật cổ văn minh khiến lão thất vọng rồi, vạn quyển phật pháp đều ở trong lòng lão, lã không tin phật nữa.

    Lúc trước chủ phật cổ văn minh là cứng rắn độ lão, mà thái cổ cùng ma kết minh, thái cổ và phật cổ liên minh, tức là nói hiện tại ma cũng ở trạng thái kết minh với phật cổ, điều này đói với Phật Vu phó chủ văn minh là sỉ nhục to lớn.

    Chương 1395-1396: Chư thiên thần vật

    Lục Nguyên liền mỉm cười nói:

    - Ta đồng ý điều kiện này.

    - Vậy thì tốt.

    Phật Vu phó chủ văn minh gật đầu, nói:

    - Ta đưa chư thiên thần vật cho ngươi.

    Phật tượng nửa ảo nửa trong suốt của lão tỏa ra ánh sáng chói lòa, một mảnh kim quang phật vựng qua đi, trong tay lão xuất hiện một chuỗi phật châu.

    Phật châu sắc lưu ly tỏa ra ánh sáng kinh người, có hơi thở thần vật, là thần vật cấp thấp.

    Lục Nguyên không khách sáo nhận lấy thần vật cấp thấp, có được nó là chuyện rất tốt đấy chứ.

    Lục Nguyên liền hấp thu phật châu này, lần trước nhân tham quả thụ hắn chưa hấp thu xong bây giờ cùng làm luôn, hai chư thiên thần vật đều bị hút vào người.

    Hấp thu xong hai chư thiên thần vật, Lục Nguyên chỉ cảm thấy pháp lực cuồn cuộn tăng lên.

    Hoảng hốt, Lục Nguyên như thấy một ngưỡng cửa to lớn khổng lò, đó là ngưỡng cửa chủ văn minh.

    Nó cao lớn lạ lùng, hùng tráng lạ lùng, quả thực chính là đoạt tuyệt thiên địa.

    Lục Nguyên càng tới cần ngưỡng cửa này thì càng hiện ra sự khó khăn của nó.

    *Ầm!*

    Lục Nguyên cảm thấy pháp lực của mình bị tẩy rửa, mênh mông như ngân hà, ngân hà như ngân long bay múa.

    Trong lúc ngân hà mấp máy, Lục Nguyên cảm giác pháp lực không ngừng thúc đẩy, bùm, dường như thiên địa quanh người rung lên, như sắp tan tành.

    Đây là, pháp lực năm kỷ nguyên!

    Lục Nguyên có loại lĩnh ngộ, hắn nhờ vào lực lượng chư thiên thần vật đã tới pháp lực năm kỷ nguyên.

    Khi đến pháp lực năm kỷ nguyên Lục Nguyên lờ mờ cảm giác đến vĩnh hằng chi thiên địa!

    Đó là loại thiên địa siêu thoát kỷ nguyên!

    Mặc dù hắn chỉ thấy được một góc vĩnh hằng chi thiên địa nhưng cũng được lợi ích rất nhiều, cảm giác cực kỳ vui sướng, Lục Nguyên hưởng thụ cảm giác pháp lực năm kỷ nguyên này.

    Qua nửa ngày Lục Nguyên mới nuốt thiên cấp linh mạch, từng cái từng cái nuốt xuống.

    Lúc trước hắn có ba trăm ba mươi thiên cấp linh mạch, lần này thiêu đốt hết hai trăm năm mươi cái thiên cấp linh mạch mới đẩy pháp lực lên đến đỉnh cao pháp lực năm kỷ nguyên.

    Đỉnh cao pháp lực năm kỷ nguyên là hoàn toàn khác với trước.

    Phật Vu phó chủ văn minh nhìn thấy Lục Nguyên lên đến pháp lực năm kỷ nguyên, hai tay chắp vào nhau nói:

    - Chúc mừng thí chủ, chúc mừng thí chủ, đã đến pháp lực năm kỷ nguyên, xem ra ngày trùng kích chủ văn minh không xa.

    Đây chỉ là lời nịnh mà thôi, pháp lực năm kỷ nguyên dĩ nhiên là ghê gớm nhưng muốn tới chủ văn minh cực kỳ khó khăn, khó đến có nhiều người kẹt ở pháp lực chín kỷ nguyên, ví dụ như bản thân Phật Vu, như Số Một, như phó chủ thiên mẫu văn minh, vân vân và vân vân.

    Hai tay Lục Nguyên cũng chắp lại, nói:

    - Còn phải cảm ơn ân giúp đỡ của đại sư.

    Phật Vu phó chủ văn minh nhìn hướng Lục Nguyên, biểu tình cực kỳ nghiêm túc nói:

    - Lão tăng không khách sáo với thí chủ, ngày hôm nay có một chuyện quan trọng cần nói cho Lục thí chủ.

    Phật Vu phó chủ văn minh nghiêm túc nói:

    - Ta sắp nói với ngươi là chuyện về tiểu đội ám sát mạnh nhất.

    - Tiểu đội ám sát mạnh nhất không có ai đơn giản cả.

    - Người xếp thứ mười, Số Mười gọi là Lôi Vương phó chủ văn minh, am hiểu lấy tốc độ, lực phá loại khủng bố công kích đối thủ, pháp lực sáu kỷ nguyên.

    - Xếp thứ chín, Số Chín hò chi văn minh Hồ Vĩ phó chủ văn minh am hiểu mị thuật, ảo thuật, pháp lực sáu kỷ nguyên, sơ sẩy một chút là sẽ rơi vào ôn nhu hương ngay.

    Nhưng ngươi một lòng hướng kiếm, lại có chính tự bảo vệ, đối với nàng ta chắc có đủ phòng bị, nhưng cẩn thận là hơn.

    - Xếp hạng tám, Số Tám là Phù Bạo phó chủ văn minh của phù chú văn minh.

    Phù Bạo văn minh là một phó chủ văn minh rất rắc rối, hắn ma hiểu bạo tạc, lợi dụng đủ các loại phù chú bạo tạc, uy lực nổ rất cao, thậm chí có người bảy kỷ nguyên đều gục trong tay hắn, pháp lực sáu kỷ nguyên.

    - Xếp hạng bảy Hoang Phong phó chủ văn minh, hạng sáu Tiên Phong phó chủ văn minh, hạng năm Độc Tuyệt phó chủ văn minh thì ngươi đều đã tiếp xúc rồi, không ai đơn giản cả.

    - Hạng bốn là Tinh Sát phó chủ văn minh, vị này am hiểu ẩn trong bóng tối ám sát.

    Một khi hắn bắt đầu ám sát thì không có bao nhiêu người ứng đối được.

    Nhưng lần này bởi vì hắn không đuổi kịp tốc độ của ngươi nên không xuất động.

    Khi hắn ra tay thì cực kỳ tinh ranh, có phó chủ văn minh tám kỷ nguyên từng bị hắn ám sát chết.

    - Xếp thứ ba phó chủ trận chi văn minh là dựa vào trận giết người.

    Trận pháp phức tạp, lão tăng không biết ngươi làm sao phá ải phó chủ trận chi văn minh nhưng ngày sau phải cẩn thận với người này.

    - Xếp hạng hai chính là lão tăng.

    - Tiểu đội ám sát mạnh nhất không có ai là đơn giản, pháp lực của mỗi một người đều trên người, hưn nữa có tuyệt chiêu quái dị, tuy nhiên bởi vì tốc độ của ngươi quá nhanh, bọn họ không có cơ hội ngay mặt đấu với ngươi.

    Nếu để cho họ có cơ hội chính diện đấu thì khả năng thắng của ngươi không lớn.

    Nghe Phật Vu phó chủ văn minh nói đến chín trong mười người tiểu đội ám sát mạnh nhất liên minh Hoang Tiên Phật, Lục Nguyên thầm giật mình, thật là một tiểu đội mạnh mẽ, không uổng là tiểu đội ám sát mạnh nhất.

    Nhưng vấn đề mấu chốt bây giờ cũng trồi lên.

    Chín số trước khủng bố như vậy thì Số Một sẽ thế nào?

    Số Một là dạng nhân vật gì?

    Phật Vu phó chủ văn minh biểu tình trầm trọng nói:

    - Thân p

    Phật Vu phó chủ văn minh từ bỏ đối phó Lục Nguyên nhưng lão sẽ không cho hắn biết bí mật vu thuật, không ai dễ dàng lộ ra tuyệt học của mình cả.

    Vu chi văn minh chia làm hai đại hệ, một hệ là vu thuật hệ, một là chiến vu hệ.

    Vu thuật hệ lấy vu thuật quỷ dị mà trứ danh.

    Chiến vu hệ tức lấy thân thể mạnh mẽ, sức chiến đấu cao mà nổi tiếng.

    Phật Vu phó chủ văn minh hơi khựng lại rồi biến mất.

    Sau khi Phật Vu phó chủ văn minh biến mất, Lục Nguyên tiếp tục đi đến biên giới trung ương thiên triều và di thất địa.

    Lần này trong quá trình không xảy ra chuyện gì nguy hiểm, chỉ ngẫu nhiên cùng Phật Vu phó chủ văn minh trình diễn tiết mục tràng truy sát cùng phản truy sát mà thôi.

    Hắn thuận lợi đi tới biên cảnh trung ương thiên triều và di thất địa.

    Đến chỗ này Lục Nguyên cảm giác có kiếm khí đậm đặc, kiếm khí này cao cao tại thượng, nhìn xuống chúng sinh, chính là hơi thở thiên kiếm.

    Lục Nguyên liền toát ra kiếm khí của mình, kiếm khí không có chỗ nào là không bao dung, như biển rộng nạp trăm sông.

    Hai kiếm khí ở không trung nhoáng lên.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên cảm giác được một luồng kiếm khí cực kỳ tà ác.

    Kiếm khí đó tà tới cực điểm, quỷ tới cực điểm, trá tới cực điểm, cũng là một kiếm khí cường đại khổng lồ không thể tưởng tượng, vượt rất xa hắn.

    Lục Nguyên lập tức phân tích ra, hơi thở thiên kiếm là Yến Thương Thiên, hưi thở cực kỳ tà ác là Tà Kiếm phó chủ văn minh.

    Trừ Tà Kiếm phó chủ văn minh còn có ai như vậy nữa, khí thế của gã thật là mạnh mẽ.

    Lục Nguyên hiện nay cũng là gặp nhiều cao thủ, thấy qua không ít nhân vật tám, chín kỷ nguyên nhưng vẫn cảm thấy được Tà Kiếm phó chủ văn minh mạnh mẽ, lợi hại!

    Thiên kiếm khí cảm ứng được kiếm khí của Lục Nguyên, y ở không trung vọt lên, nhảy ra di thất địa, đạp phá vô số vị diện, đáp xuống trung ương thiên triều.

    Y mới đáp xuống trung ương thiên triều thì không trung lập tức ngưng tụ thiên kiếp vô cùng cường đại.

    Đấy là thiên kiếp mạnh mẽ cỡ nào chứ, thật là có thể ngay mặt chống lại tám, chín kỷ nguyên thậm chí là vượt lên trên nữa, đây là khí thế hủy diệt tất cả, rất giống với khi Lục Nguyên ở thế giới cảnh nhị tầng đối mặt thiên kiếp, nhưng mạnh mẽ hơn gấp vạn lần.

    Không đúng, không chỉ là vạn lần, gấp mười vạn lần, đáng sợ gấp trăm vạn lần.

    Khi Lục Nguyên ở thế giới cảnh nhị tầng, thiên kiếp ở trên không trung đỉnh đầu tích lũy rất lâu, bây giờ lại cảm giác thiên kiếp khủng bố chớp mắt giáng xuống.

    Loại kiếm đạo thiên kiếp này ngươi càng kéo dào thì cuối cùng bắn ngược càng lớn.

    Đây cũng là lý do tại sao Yến Thương Thiên luôn không dám tới trung ương thiên triều.

    Mắt thấy kiếm đạo thiên kiếp sẽ lấy thế sấm sét giáng xuống, càn quét tất cả, tay Lục Nguyên lật quăng hoang chi đại ấn cho người toát ra hơi thở thiên kiếm.

    Người toát ra hơi thở thiên kiếm cảm nhận được, bàn tay to giơ lên bắt lấy hoang chi đại ấn.

    - Hoang chi đại ấn, thiên địa thừa nhận.

    Hoang chi đại ấn tỏa ra từng luồng ánh sáng va chạm với kiếm đạo thiên kiếp.

    Bản thân hoang chi đại ấn không có gì mạnh mẽ nhưng có thuộc tính tương khắc huyền diệu với kiếm đạo thiên kiếp.

    Bùm, trên không trung tạc nổ tiếng sấm, thiên kiếp vô biên tan thành mây khói.

    Kiếm đạo thiên kiếp cứ thế tán đi, người tỏa ra hơi thở thiên kiếm thở hỏn hển.

    Nhưng trên không trung ló ra một ma trảo tà khí âm trầm, chỉ thấy giữa ma trảo tà khí âm trầm dường như có một tiểu thiên thế giới quái dị khủng bố cuồn cuộn, rạch phá vô số vị diện giáng xuống.

    - Đi!

    Người tỏa ra hơi thở thiên kiếm và kiếm giả có hơi thở trăm sông đổ về một biển cùng trốn, hiện tại hai người hợp tác cũng không đối phó được mặt sau ma trảo tà khí âm trầm, vậy nên chỉ đành tạm thời trốn đi, không đi không được.

    Lục Nguyên cảm ứng ra được Tà Kiếm phó chủ văn minh chắc là có pháp lực tám kỷ nguyên, hiện tại hắn đấu không lại.

    Lục Nguyên và người tỏa ra hơi thở thiên kiếm cứ thế bỏ đi, trên không trung xuất hiện một người, người ấy quanh thân tà khó cuồn cuộn nhìn không rõ mặt mày.

    - Chết tiệt, đây là khu vực của liên minh Pháp Võ.

    Gã rất muốn đuổi theo hai người kia nhưng khu vực liên minh Pháp Võ không phải dễ dàng xâm nhập, gã sợ bị vây bên trong.

    Người quanh thân tà khó cuồn cuộn nhìn không rõ mặt thì thào:

    - Hiện tại chiến cuộc mới lên, thiên hạ chưa loạn, ta chưa thể làm càn nhưng qua mấy tháng nữa, chiến cuộc loạn rồi là ta có thể xông vào trung ương thiên triều đại sát một trận.

    Lần này gã không nhúc nhích còn có một nguyên nhân, nơi này có một kiếm khí chín kỷ nguyên Cường Kích Võ Hoàng Tôn cai quản.

    Người tỏa ra hơi thở thiên kiếm thở phào một hơi:

    - Phù!

    Lục Nguyên có chút ngoài ý muốn nhìn người đàn ông trung niên tỏa ra hơi thở thiên kiếm.

    Lục Nguyên trông thấy áo trắng xốc xếch, mặt y còn dính chút vết máu, tóc rối xù, môi dưới có mọc râu, thật là chật vật.

    Lần trước hắn gặp Yến Thương Thiên thì y luôn là hình tượng hoàn mỹ vô khuyết, cao cao tại thượng, nhìn xuống chúng sinh.

    Bây giờ là lần đầu tiên trong đời hắn thấy thiên kiếm Yến Thương Thiên chật vật như thế, cuộc đời khó được kỳ ngộ!

    Ha ha!

    Lục Nguyên cười thầm trong bụng, chủ yếu là vì lần đầu tiên thấy thiên kiếm Yến Thương Thiên chật vật như thế.

    Yến Thương Thiên bộ dạng luôn là vô địch, lần đầu tiên trong thấy y thảm hại, Lục Nguyên chỉ cảm thấy rất là buồn cười, cất tiếng cười to.

    Lục Nguyên thấy ra được hiện tại Yến Thương Thiên có pháp lực năm kỷ nguyên, tương đương với hắn.

    Yến Thương Thiên buồn bực thở hắt ra:

    - Tà Kiếm phó chủ văn minh.

    Y nhớ kỹ tên này.

    - Lần này đa tạ.

    Yến Thương Thiên tùy ý cảm ơn, y và Lục Nguyên sớm không cần cảm ơn tới lui.

    Y tùy ý nói:

    - Lần này ta thua dưới tay Tà Kiếm phó chủ văn minh nhưng lần sau sẽ không, mối thù này ta phải tự báo, ta cần ẩn cư bế quan một đoạn thời gian, lần sau xuất hiện ta chắc chắn chém chết Tà Kiếm phó chủ văn minh.

    - Tốt, lần tới ngươi chém Tà Kiếm phó chủ văn minh thì ta sẽ chém phó chủ giản chi văn minh, hai chúng ta còn có Chu Thanh Huyền sư huynh cùng nhau, cộng đồng phục hưng vô thượng kiếm đạo, sáng tạo kiếm chi văn minh!

    - Tốt!

    Yến Thương Thiên gật đầu đồng ý.

    Một thanh niên tuấn tú mà lười biếng, một người người đàn ông trung niên điển trai tuy hơi chật vật nhưng cực kỳ sắc bén.

    Một thanh hạo nhiên chính khí Dưỡng Ngô thần kiếm, một thanh nhẹ nhàng như bay Phi Yến thần kiếm.

    Hai thanh kiếm cắm trên mặt đất, hai người đối diện nhau cười.

    Đúng vậy, gặp lại, hơn nữa được thấy Yến Thương Thiên chật vật chưa từng có, Lục Nguyên thầm cười trong bụng.

    Yến Thương Thiên chắp tay sau lưng nói:

    - Nghe nói ngươi gọi là Kiếm Chi phó chủ văn minh, ta không đồng ý danh hiệu này.

    Ta tên là Thiên Kiếm phó chủ văn minh, đợi ngươi và ta giết chết phó chủ giản chi văn minh, Tà Kiếm phó chủ văn minh rồi hai chúng ta phải quyết đấu xem ai là người mạnh nhất trong kiếm đạo.

    Thiên kiếm!

    Kiếm chi!

    Yến Thương Thiên luôn kiêu ngạo tự phụ, lạnh lùng như núi.

    Lục Nguyên cười to nói:

    - Tốt, đợi đến khi chúng ta giết chết phó chủ giản chi văn minh, Tà Kiếm phó chủ văn minh rồi tính tiếp.

    Yến Thương Thiên điều chỉnh hơi thở một lát, nói:

    - Ta đi trước.

    Y một bước đạp không trung, biến mất.

    Chương 1397-1398: Kế hoạch thất bại

    Nhìn bóng dáng Yến Thương Thiên biến mất, Lục Nguyên tìm một khảnh cỏ sạch nằm trên đó, môi ngậm cọng cỏ xanh.

    Bây giờ thời gian không gấp lắm, hắn cần thả lỏng đã.

    Hắn lấy một bình rượu ra khỏi tân kiếm thế giới, nhìn mây trắng lững lời trôi, tự do uống rượu.

    Trong khi Lục Nguyên nhàn nhã thong dong thì tại trung ương thiên triều đang nổi lên bão tố.

    Bên liên minh Hoang Tiên Phật, tiểu đội ám sát mạnh nhất.

    Số Ba, Số Bốn, Số Năm, Số Sáu, Số Bảy, Số Tám, Số Chín, Số Mười, tám người đang đứng trên một tinh thần, họ chờ đợi tin tức, chờ một chuyện liên quan đến danh tiếng của tiểu đội ám sát mạnh nhất.

    Lục Nguyên luôn di chuỷen nhanh chóng khiến nhiều người bọn họ không cách nào ra tay.

    Trong số người ra tay Số Ba, Số Năm, Số Sáu, Số Bảy đều đã thất bại.

    Điều này đối với tiểu đội ám sát mạnh nhất danh chấn kỷ nguyên đúng là vô cùng sỉ nhục.

    Bình thường thì người tiểu đội ám sát mạnh nhất muốn đối phó hậu bối như Lục Nguyên, coi như là Số Mười ra tay cũng dễ dàng giải quyết hắn.

    Nhưng sự thật là có bốn trong tám người ra tay, kết quả vẫn bị Lục Nguyên chạy thoát được.

    Cái này quá sỉ nhục rồi!

    Nhưng nếu như Số Hai không thành công thì không phải một người sỉ nhục, là toàn đội cùng nhục.

    Số Hai, bây giờ chỉ có trông vào Số Hai.

    Nhưng nếu Số Hai ra tay thì chắc không thành vấn đề.

    Bởi vì đó là Số Hai.

    Số Hai đáp xuống, tám người khác đều nhìn qua, chờ tuyên bố kết quả.

    Số Hai đọc phật hiệu:

    - Lão tăng xuất thủ thất bại, Lục Nguyên này trên người có nhiều bí môn xảo quyệt, cho dù là lão tăng cũng chịu thua.

    Số Hai không lộ ra chút sư hở, lão vón không cần che giấu gì cả bởi vì Lục Nguyên đúng là người rất tinh ranh.

    Nghe nói Số Hai thất bại, tám người khác liền cảm giác trên mặt như bị tát mạnh.

    Bọn họ, bọn họ, bọn họ, bọn họ chính là tiểu đội ám sát mạnh nhất, hiện tại đối mặt một tiểu tử hậu bối gần đây vùng lên, vậy mà thua!

    Điều này đối với họ là nhục nhã đến cỡ nào, giống như tát tai đến họ đầu óc ù vang.

    Đau quá!

    Mặt bị tát đau kinh khủng.

    Số Mười nói:

    - Lần này chúng ta thất bại là bởi vì Lục Nguyên có tốc độ quá nhanh, nếu như là một đối một chính diện quyết chiến, mười người chúng ta dù là ai cũng giết được hắn.

    Số Ba cực kỳ bình tĩnh nói:

    - Thất bại chính là thất bại, không có gì nguyên nhân gì để lấy cớ.

    Số Ba am hiểu bố trận, người hiểu bày trận pháp đương nhiên phải bình tĩnh, vì nếu không bình tĩnh thì không bày được trận pháp cực kỳ phức tạp.

    Số Ba nhìn hướng Số Hai, nói:

    - Bây giờ Số Hai nhà ngươi cũng thua rồi, có đi tìm Số Một không?

    Cấp trên sẽ không tha thứ việc chúng ta thất bại.

    - Cấp trên không tha thì cũng hết cách rồi, tuyệt kỹ ngàn vạn lý một mũi tên xuyên vân của Số Một đúng là có thể đánh chết Lục Nguyên.

    Đặc biệt là nhất tiễn xuyên vân, bản thân nó là khắc chế Lục Nguyên.

    Số Hai nói:

    - Bây giờ đi tìm Số Một cũng tốt, nhưng bên liên minh Pháp Võ tiểu đội ám sát mạnh nhất đã tập kết xong rồi.

    Họ hoàn tất tập kết, cũng sớm phân tích ra mục tiêu của chúng ta, muốn lại đánh chết Lục Nguyên không phải chuyện dễ.

    Số Một tiểu đội ám sát mạnh nhất liên minh Pháp Võ rất có thể là vị kia, Võ Sát phó chủ văn minh, đó là kẻ điên, sát nhân cuồng.

    Nghe Số Hai phân tích như vậy, tiểu đội ám sát mạnh nhất im lặng.

    Số Bốn giọng cực kỳ lạnh lùng nói:

    - Vậy là chúng ta chỉ đành thừa nhận lần thất bại đầu tiên trong đại chiến kỷ nguyên mới khởi đầu.

    Trên một tinh thần khác, chỗ này có mười nhân vật cực kỳ khủng bố, mười người này cũng có tên là tiểu đội ám sát mạnh nhất, xếp hạng từ Số Một đến Số Mười.

    Khác biệt là họ là tiểu đội ám sát mạnh nhất liên minh Pháp Võ, chứ không phải tiểu đội ám sát mạnh nhất liên minh Hoang Tiên Phật.

    Số Mười nói:

    - Theo tin truyền đến thì Lục Nguyên còn sống sót, Số Hai tiểu đội ám sát mạnh nhất liên minh Hoang Tiên Phật cũng thất bại rồi.

    - Cái gì!?

    Số Hai giật mình, cùng là Số Hai, Số Hai đương nhiên rất hiểu về Số Hai.

    Số Hai liên minh Pháp Võ biết rõ Số Hai Phật Vu phó chủ văn minh bên liên minh Hoang Tiên Phật lợi hại, hai người nhiều lần đấu nhau, kết quả Phật Vu phó chủ văn minh cũng thất bại luôn, Lục Nguyên có chừa lá bài gì sao?

    Nhân vật khác cũng đều giật mình.

    Lần này trước khi bắt đầu, mỗi một người đều cho rằng Lục Nguyên chết chắc rồi, kết quả hắn còn sống sót tốt đẹp, tát mặt tiểu đội ám sát mạnh nhất liên minh Hoang Tiên Phật.

    Họ biết rõ bên nhóm Phật Vu không yếu, đó là tại vì trên người Lục Nguyên có chút quái dị.

    Số Hai hỏi:

    - Lục Nguyên không chết, kế hạch ám sát của họ thất bại, vậy chúng ta làm cái gì?

    - Đối phương đã ra tay, chúng ta không đáp lại đàng hoàng coi sao được.

    Số Một cuồng cười nói:

    - Như vậy đi, mục tiêu của chúng ta xác định là Hoang Chi Tử.

    Số Một của đối phương không xuất động thì ta cũng không ra tay.

    Số Hai đến Số Mười, các ngươi đi giải quyết Hoang Chi Tử, có tới có lui chứ.

    Hệ thống tình báo hai liên minh đem thất bại của tiểu đội ám sát mạnh nhất tầng tầng truyền lên, đưa đến mỗi một nhân vật quan trọng, đại nhân vật nhận được tình bào này ai cũng mắt đầy kinh ngạc.

    Sao có thể?

    Tiểu đội ám sát mạnh nhất mà lại thất bại!

    Mặc dù tại vì Lục Nguyên có tốc độ quá nhanh, tiểu đội ám sát mạnh nhất đuổi theo không kịp, không tiện thi triển thủ đoạn ám sát.

    Lại còn tại vì Số Một phó chủ tiễn chi văn minh tập trung vào tu đạo chủ văn minh.

    Nhưng là thất bại chính là thất bại, sự thất bại này đem đến kinh ngạc cực kỳ cho tất cả người nhận được tình báo.

    Tiểu đội ám sát mạnh nhất bên liên minh Hoang Tiên Phật thất thủ!

    Tình báo lần này không công khai, đại chúng không biết gì cả, bình thường không có tư cách biết.

    Nhưng cao tầng trung ương thiên triều, tất cả đều biết về trận chiến này, mỗi người bị rung động không nói nên lời.

    Lục Nguyên nằm trên mặt cỏ, nhìn bầu trời trong xanh.

    Hiện tại mình nên làm cái gì?

    Dường như gần đây không có việc gì để làm cả.

    Đại chiến kỷ nguyên đúng là đã bắt đầu, nhưng bây giờ mình có thể làm cái gì chứ?

    Trùng kiến kiếm chi văn minh ư?

    Thực lực của mình còn kém chút.

    Tiện tay chỉ điểm người trong tân kiếm thế giới tu hành, đặc biệt là Sư Phi Tiên, Quán Quán có tiềm lực trùng kích văn minh cảnh.

    Hai người bây giờ đều có thực lực thế giới cảnh nhị tầng.

    Lục Nguyên dựa vào hoang chi đại ấn còn lại ba lần khiến hai người độ qua thiên kiếp này, thế là hoang chi đại ấn chỉ có thể dùng một lần nữa.

    Lúc trước hắn cướp từ Hoang Ôn phó chủ văn minh, hoang chi đại ấn vốn chỉ có thể dụng bốn lần mà thôi.

    Tùy tay uống rượu, hắn chượt nhận được phong thư.

    Phong thư lấy quỹ tích đặc beiejt, pháp lực vô lực đáp xuống.

    Lục Nguyên mở thử ra, bên trong có vài chục chữ nhưng chủ đè chỉ có một.

    Lá thư do chủ pháp cổ văn minh viết, như sau: 'Tiểu tử Lục Nguyên, chuẩn bị xong chưa?

    Có thể đến cưới nữ nhi của ta.'

    Lục Nguyên trông thấy nọi dung lập tức bật dậy, nhìn lại lần nữa, thật tình, bây giờ phải đi cưới con gái của chủ pháp cổ văn minh rồi sao?

    Lục Nguyên có chút kích động nhưng cũng hơi mờ mịt.

    Không sai, hắn thích Vân Tụ Tuyết, cái loại tình yêu nhàn nhạt êm đềm.

    ở bên Vân Tụ Tuyết ngày rất thoải mái, vô số thời gian ấm áp, chín con thủy tinh ngư thiên trường địa cửu, lời hứa một đời một kiếp.

    Lúc hắn sắp quên mọi thứ, thiếu nữ dựa vào mép thuyền khóc.

    Thiếu nữ áo trắng lúc hắn đi văn minh thánh địa không cầu bất cứ điều gì chỉ xin hắn bình yên trở về.

    Tất cả phút chốc sống động.

    Ký ức ùa về, đó là dịu dàng dưới đáy lòng.

    Lục Nguyên ngẫm nghĩ một lúc, đại khái hiểu ý vì sao bây giờ chủ pháp cổ văn minh kêu hắn về cưới Vân Tụ Tuyết.

    Hiện tại đại chiến kỷ nguyên chính thức bắt đầu, hắn là nhân vật năm kỷ nguyên, nhưng có quan hệ gì với liên minh Pháp Võ đâu?

    Không sai, rất nhiều người biết quan hệ giữa hắn và Vân Tụ Tuyết, nhưng mối quan hệ vẫn không xác định, hiện tại đại chiến kỷ nguyên sắp bắt đầu, chủ pháp cổ văn minh định xác nhận quan hệ này, để tránh ra sai lầm gì.

    Cùng lúc đó, thiên tài kiếm khách Lục Nguyên chính thức tham gia và liên minh liên minh Pháp Võ, tăng lên niềm tin cho người bên này.

    Vậy nên chủ pháp cổ văn minh ở lúc đại chiến kỷ nguyên sắp bắt đầu thì gửi lá thư đi.

    Ngồi ở vị trí chủ pháp cổ văn minh cần suy nghĩ rất nhiều chuyện.

    Lục Nguyên quyết định đi cưới Vân Tụ Tuyết, mặc dù cùng ngọc thố Chung Linh, Việt Nữ Tiểu Thanh có chút quan hệ ái muội nhưng chân chính vương vấn trong lòng vẫn là Vân Tụ Tuyết.

    Tuy nhiên, hắn ngẫm nghĩ nhớ ra có một vấn đề suýt nữa quên.

    Vấn đề này chính là, lễ hỏi!

    Lễ hỏi chính là một vấn đề, hơn nữa không phải vấn đề nho nhỏ.

    Đừng nói gì khác, thế gian bình thường nhà người ta muốn cưới vợ cũng phải chuẩn bị dạm hỏi chứ.

    Theo thông tục thì nam nữ phối hợp, làm việc không mệt.

    Nói văn nhã chút là đơn dương không sinh, đơn âm không dài.

    Nói tóm lại là trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng.

    Đàn ông muốn thành thân cần sính lễ, con gái muốn gả đi thì cần đò cưới.

    Người thường cần, tu sĩ đương nhiên càng phải.

    Cái loại chuyện này chỉ có nước hỏi Công Dương chí tôn.

    Mặc dù Công Dương chí tôn không thành thân nhưng bác tài học rộng, nhớ hết mọi thứ.

    Công Dương chí tôn vuốt râu nói:

    - Vô Thượng Đại Giáo bình thường sính lễ có mười sáu thứ, nếu là văn minh thì là chín mươi chín loại sính lễ.

    Chết cha, nhiều như vậy?

    Lục Nguyên giật nảy mình.

    Chín mươi chín loại sính lễ, cái này kêu mình làm sao chuẩn bị đây?

    Công Dương chí tôn nói tiếp:

    - Hơn nữa những sính lễ có rất nhiều yêu cầu này nọ, Kiếm Môn chúng ta không có gì hợp với quy định sính lễ.

    Lục Nguyên lau mồ hôi trán, đúng vậy, Vân Tụ Tuyết là đế cơ của cổ văn minh nên tất nhiên phải theo kiểu cổ văn minh rồi, cần chín mươi chín loại sính lễ.

    Trong thoáng chốc mình đi đâu tìm ra nhiều lễ vật như vậy?

    Nhưng quy tắc của trung ương thiên triều là như thế, mình chỉ đành làm theo yêu cầu thôi.

    Lục Nguyên về trường hợp chính thức thì là một người làm theo quy tắc.

    Không có cách nào, xem ra phải tìm cơ hội kiếm chút sính lễ.

    Nhưng muốn kiếm sính lễ không phải chuyện dễ dàng.

    Đúng rồi, có thể đi pháp bảo văn minh xem.

    Được rồi, làm ơn đòi báo đáp không phải chuyện tốt, nhưng mình bánh ít đi bánh quy đưa lại, hoặc kiếm thứ gì đáng giá đổi pháp bảo thích hợp làm sính lễ.

    Lục Nguyên không muốn ăn bớt gì pháp bảo văn minh, hắn nghĩ vậy lập tức bay đi pháp bảo văn minh.

    Pháp bảo văn minh gần đây đang di chuyển.

    Không chuyển đi không được.

    Bây giờ pháp bảo văn minh phải đầu vào liên minh Pháp Võ nên đương nhiên cần đóng ở địa bàn liên minh Pháp Võ rồi.

    Loại di chuyển tiểu thiên thế giới thế này không nhanh lắm, Lục Nguyên hơi xác định phương hướng liền đi nhanh như bay.

    Bay thật lâu sau, mắt thấy trên không trung pháp bảo văn minh từ từ di chuyển.

    Trong tay Lục Nguyên có một pháp bảo thông hành lệnh bài, có lệnh bài này có thể tự do thông hành trong pháp bảo văn minh.

    Lục Nguyên nhấc chân tiến vào trong pháp bảo văn minh, những gác cỏng trông thấy Lục Nguyên rất là vui mừng.

    Bây giờ trên dươis pháp bảo văn minh đều cảm kích Lục Nguyên rất nhiều, hắn là đại ân nhân cứu cả pháp bảo văn minh.

    Lục Nguyên tiến vào pháp bảo văn minh liến có mấy người nghênh đón, chính là Bảo Nhất Đế Tử, Bảo Nguyệt Đế Cơ, Bảo Bối Đế Cơ, đều là các thanh niên trẻ tuổi, có nhiều giao lưu với Lục Nguyên.

    Họ trông thấy Lục Nguyên đầu tiên là tay bắt mặt mừng, rồi mới tán gẫu tin tức gần đây ở trung ương thiên triều.

    Gần đây trung ương thiên triều, đại chiến kỷ nguyên đã bắt đầu, chính là lúc chiến hỏa tận trời.

    Đương nhiên còn chưa chính thức giao phong, chỉ có tiểu đội ám sát mạnh nhất âm thầm hành động mà thôi.

    Tiểu đội ám sát mạnh nhất xuất động thì người bình thường chưa nhận được tin tức nên cũng không nóng bỏng lắm.

    Chuyện Lục Nguyên thoát khỏi tiểu đội ám sát mạnh nhất truy sát trừ một số cao tầng ra không có ai biết.

    Gần đây che giấu mũi nhọn của Lục Nguyên ở trung ương thiên triều là do hoa gian tổ.

    Hoa gian tổ là cái gì?

    Một đám người rảnh rỗi mọc nấm, đám người rảnh này có đủ các kiểu người, có văn minh nhị đại, có tán tu, có người rảnh bình thường, có rảnh ở di thất địa, dù sao loại người gì cũng có.

    Gần đây họ làm một chuyện khá là oanh động, chính là bình chọn hoa gian một trăm lẻ tám mỹ.

    Hoa gian một trăm lẻ tám mỹ tức là đem một trăm lẻ tám loại xinh đẹp tập hợp cùng nhau, muốn vào bảng hoa gian một trăm lẻ tám mỹ rất khó khăn.

    Bảo Nguyệt Đế Cơ nói:

    - Bảng hoa gian một trăm lẻ tám mỹ điều kiện là chưa gả chưa thành thân, đã kết hôn thì không được xếp vào bảng.

    Lục Nguyên, bạn nữ Vân Tụ Tuyết của ngươi có vào bảng, là người duy nhất thuộc pháp cổ văn minh có mặt trong bảng, bị người gọi là đại tiểu thư hạnh phúc nhất.

    Vân Tụ Tuyết ở trung ương thiên triều danh tiếng không quá lớn nhưng vì Lục Nguyên nên nổi hơn nhiều, có vào bảng.

    Bảo Nguyệt Đế Cơ nói:

    - Người phượng cổ văn minh vào bảng có vài người, nhưng Việt Nữ Tiểu Thanh thì không, nàng muốn vào bảng thì còn kém chút.

    Tài sắc của Tiểu Thanh ở giữa hạng nhất và đỉnh cao.

    Bảo Nguyệt Đế Cơ giải thích nói:

    - Thường Nga vào bảng, được gọi là mỹ nữ bí ẩn nhất mạnh mẽ nhất, xếp đầu bảng hoa gian một trăm lẻ tám mỹ lần này.

    Thường Nga được đưa và và xếp hạng nhất trong bảng cũng là bình thường.

    Thường Nga vốn xinh đẹp mà bí ẩn, thực lực mạnh đến không tưởng tượng nổi, vậy nên hạng nhất cũng là danh xứng với thật.

    - Ngọc thố thì kém chút, không vào bảng được.

    Cái này Lục Nguyên hiểu, Chung Linh đúng là mỹ nữ, nhưng chỉ là giữa hạng nhất và đỉnh cao thôi, không xem như mỹ nữ đỉnh cao nhất.

    Bảo Nguyệt Đế Cơ đếm con gái Lục Nguyên quen biết, hơi đáng tiếc nói:

    - Tiếc rằng lần này pháp bảo văn minh chúng ta không có ai vào bảng.

    Vào bảng này vón là rất khó khăn, pháp bảo văn minh không có ai vào bảng cũng là bình thường.

    Nàng đếm bảng hoa gian một trăm lẻ tám mỹ, bỗng nhiên Lục Nguyên cảm thấy nguyên khí dao động mãnh liệt, đây là có cao thủ văn minh cảnh đang giao đấu.

    Những người khác cũng cảm nhận được nhưng không xác định phương hướng.

    Lục Nguyên chớp mắt bay như sao băng đi, đến nơi thấy thủ lĩnh hiện tại của pháp bảo văn minh là Thiên Công phó chủ văn minh, nhưng trên người gã cắm một thanh đao cực kỳ mỏng nhỏ, đao vừa mỏng vừa lạnh lẽo.

    Phía sau đao mỏng đứng một người mặc đồ đen.

    Chương 1399-1400: Ngân Hà phó chủ văn minh

    Người áo đen lạnh lùng nói:

    - Thiên Công phó chủ văn minh, không ngờ ngươi toàn thân mặc bảo giáp, nhưng một kích kia đủ khiến ngươi bị trọng thương, dù không bị thương nặng thì cũng không nhẹ, không có khả năng đi bao nhiêu chiêu dưới tay của ta.

    Lúc này Thiên Quỷ phó chủ văn minh, Thiên Phòng phó chủ văn minh nhanh như chớp lao đến.

    Thiên Quỷ phó chủ văn minh nhìn hướng người áo đen, hỏi:

    - Là Ngân Hà phó chủ văn minh?

    - Đúng vậy, chính là ta.

    Người áo đen lạnh lùng nói:

    - Pháp bảo văn minh các ngươi có rất nhiều pháp bảo, trước kia phó chủ pháp bảo văn minh ở dựa vào pháp lực chín kỷ nguyên của hắn không ai dám nhúng tay vào.

    Bây giờ pháp bảo văn minh mạnh nhất chỉ có Thiên Công phó chủ văn minh, dù là ai cũng muốn chia chác cả.

    Đương nhiên phải trước khi các ngươi triệt để đầu và liên minh Pháp Võ, tới gần liên minh Pháp Võ thì ra tay trước.

    Người áo đen Ngân Hà phó chủ văn minh thật ra là vì sai lệch thời gian, muốn cướp nhiều pháp bảo của pháp bảo văn minh chỉ có thể ra tay vào lúc này, bỏ qua thời gian là không còn cơ hội nào khác.

    Bình thường pháp bảo văn minh cũng có chút thủ đoạn phòng ngự, ví dụ dùng pháp bảo lệnh có thể hoàn toàn đóng kín thế giới pháp bảo văn minh.

    Nhưng mà, trong thiên địa hai ám sát văn minh, tinh chi văn minh và dạ chi văn minh có đủ các thủ đoạn lẻn vào trong nên mới tạo thành kết quả như vậy.

    Bây giờ Lục Nguyên coi như đã xem hiểu nhân quả bên trong, thì ra là thế.

    Lần này mình trở về tìm pháp bảo văn minh cũng thật tình cờ, vừa lúc đụng phải tinh chi văn minh Ngân Hà phó chủ văn minh tiến đến, thế là tiện cho hành động rồi.

    Lúc đầu còn ngại làm ưn mà đòi báo đáp, lấy ít pháp bảo làm sính lễ, hiện tại liên tục cứu pháp bảo văn minh hai lần, không cần ngại miệng nói ra đòi chút ít rồi.

    Ngân Hà phó chủ văn minh đúng là người tốt.

    Bên kia Ngân Hà phó chủ văn minh âm trầm nói:

    - Bây giờ thì các ngươi đi chết đi!

    Bạc đao trong tay Ngân Hà phó chủ văn minh biến thành một con kỷ nguyên độc xà đâm thẳng tới, tấn công Thiên Công phó chủ văn minh.

    Ngân Hà phó chủ văn minh vốn là nhân vật sáu kỷ nguyên, thực lực đứng trên Thiên Công phó chủ văn minh, bây giờ còn đánh lén Thiên Công phó chủ văn minh một đòn dĩ nhiên là chiếm hết ưu thế.

    Bạc đao của gã như quỷ như trá, vặn vẹo không gian, thời gian, dường như trong trừi đất tràn đầy sát khí quái dị.

    Bất cứ ai đói địch với người này đều cảm thấy cực kỳ khó chịu, ngươi vĩnh viễn không biết kiếm tiếp theo của gã ở đâu.

    Thiên Công phó chủ văn minh ứng đối không kịp lại bị đâm cho một nhát.

    Thiên Quỷ phó chủ văn minh và Thiên Phòng phó chủ văn minh mặc dù cũng là văn minh cảnh nhưng pháp lực thấp, không thể thay đổi được chiến cuộc.

    Chết tiệt!

    Lần này tiêu đời trong tay Ngân Hà phó chủ văn minh rồi.

    Hiện tại pháp bảo văn minh thật là quá yếu ớt!

    Nhưng sự thật không cho gã cơ hội đó.

    Mắt thấy kỷ nguyên độc xà sắp nuốt trái tim gã thì lúc này, một thần kiếm hạo hạo nhiên nhiên có đại chính khí đại chính nghĩa xuất hiện.

    Một thanh kiếm này vừa xuất hiện thì mênh mông như trời đất, tụ tập thiên địa hạo nhiên vào một kiếm.

    Nhát kiếm chém xuống như là tất cả chính khí cõi trời đất bao gồm trong một kiếm đó.

    Cái gọi là tà, là quái đều rút lui dưới kiếm này!

    *Đinh!*

    Ngân Hà phó chủ văn minh lùi ra ngàn mét, cũng nhìn hướng đối thủ:

    - Là ai?

    Gã nhìn đối thủ, chỉ thấy đó là một thanh y thanh niên.

    Thanh y thanh niên mặt treo nụ cười lười biếng, vác thanh kiếm tỏa chính khí trên vai.

    - Lục Nguyên.

    Không sai, chính là Lục Nguyên bị tiểu đội ám sát mạnh nhất ám sát mà không chết.

    Lục Nguyên mới vung ra một kiếm kia có sự gọn gàng khó tả, đây là trận chiến mở màn từ khi rèn Dưỡng Ngô thần kiếm tới nay.

    Lúc trước hắn bị tiểu đội ám sát mạnh nhất truy sát chỉ trốn thôi chứ không đánh trả, lần này một kiếm chém ra thật sảng khoái!

    Lục Nguyên vác kiếm trên vai, nói:

    - Không sai, chính là ta, bởi vì một vài nguyên nhân nên về pháp bảo văn minh một chuyến, không ngờ đụng phải chuyện này.

    Ngân Hà phó chủ văn minh, ngươi đúng là xui xẻo.

    Lục Nguyên nhìn hướng Thiên Công phó chủ văn minh, nói:

    - Thiên Công phó chủ văn minh, ta nói trước, ta không phải người cao thượng, vừa lúc cần chuẩn bị sính lễ cưới Vân Tụ Tuyết, lần này ta lại giúp các ngươi một lần, muốn từ chỗ các ngươi lấy chút sính lễ chắc không có vấn đề chứ?

    Lục Nguyên cực kỳ thẳng thắn nói, không cong cong quấn quấn là tính cách của hắn.

    Thiên Công phó chủ văn minh nghe Lục Nguyên nói vậy thì bật cười.

    Thiên Quỷ phó chủ văn minh, Thiên Phòng phó chủ văn minh nghe hắn nói thế cũng cất tiếng cười.

    Họ đương nhiên hiểu tại sao Lục Nguyên nói câu đó.

    Pháp bảo văn minh vốn thiếu ân tình Lục Nguyên, hiện tại hắn lại cứu họ một lần, pháp bảo văn minh thiếu tình của hắn càng lớn hơn.

    Lục Nguyên cố ý nói chút lời đùa cợt, cố ý kéo đến sính lễ muốn ít pháp bảo, vậy thì không khí nhẹ nhàng hơn.

    Đối với những sính lễ thì tất nhiên pháp bảo văn minh sẵn sàng giúp Lục Nguyên rồi.

    Hơn nữa Lục Nguyên và Vân Tụ Tuyết thành thân thật sự mới có lợi cho pháp bảo văn minh.

    Hiện tại pháp bảo văn minh là đứng chung thuyền với Lục Nguyên, họ từ trung lập đầu vào liên minh Pháp Võ, ở trong liên minh Pháp Võ không có chỗ dựa.

    Đầu năm nay không có núi dựa không dễ lăn lộn, Lục Nguyên và Vân Tụ Tuyết thành thân thì tương lai hắn có tiềm lực rất đáng sợ, khi hắn thành chồng của Vân Tụ Tuyết rồi thì tất nhiên nhẹ nhàng đéng ở vòng siêu cấp cao tầng liên minh Pháp Võ, như vậy là pháp bảo văn minh sẽ có chỗ dựa mới.

    Đầu năm nay thế cục giao nhau, nhân tình phức tạp, một thế lực muốn đứng vững không dễ dàng.

    Lục Nguyên dễ dàng nói chuyện với ba phó chủ văn minh pháp bảo văn minh, bộ dạng không đem Ngân Hà phó chủ văn minh đặt vào mắt khiến gã nổi giận.

    Gã nói:

    - A, ngươi chính là Lục Nguyên?

    Lần này ngươi trốn khỏi truy sát của tiểu đội ám sát mạnh nhất đúng là rất giỏi, nhưng theo Tinh Sát phó chủ văn minh nói thì lý do ngươi trốn thoát bởi vì tốc độ quá nhanh, đuổi theo không kịp.

    Tinh Sát phó chủ văn minh bảo đảm rằng chỉ cần ngươi dám ngay mặt đấu với hắn thì ngươi chết chắc.

    Thôi, ngày hôm nay để Ngân Hà phó chủ văn minh ta tiện tay giết chết ngươi tại đây, trên bảng truy nã của Hoang Tiên Phật ngươi xếp mười hàng đầu.

    Hai bên liên minh Hoang Tiên Phật, liên minh Pháp Võ đã xé rách da mặt, mọi người thiết lập bảng truy nã.

    Hạng nhất trên bảng truy nã liên minh Pháp Võ là chủ tiên cổ văn minh, vị thứ hai là chủ phật cổ văn minh, thứ ba là chủ thái cổ văn minh.

    Xếp hạng như vậy là bởi vì mặc dù hoang luôn xếp đằng trước nhưng thực lực cá nhân thật sự vẫn là tiên cỏ và phật cổ mạnh hơn thái cổ một bậc, dù gì thái cổ tuổi hơi trẻ chút.

    Bảng truy nã bên liên minh Hoang Tiên Phật, Lục Nguyên có thể xếp ở vị trí thứ mười đây là việc rất hiếm có.

    Chín người trước ai nấy không phải kinh thiên động địa đại nhân vật, sức chiến đấu gần với chủ văn minh.

    Lục Nguyên có thể xếp hàng thứ mười là công lao trốn thoát truy sát của tiểu đội ám sát mạnh nhất, nếu không thì không khả năng đứng ở vị trí đó.

    Đương nhiên, cho dù Lục Nguyên xếp vào mười hàng đầu nhưng không thể nghi ngờ, là yếu nhất trong mười hàng đầu bảng truy nã.

    Hiện tại Ngân Hà phó chủ văn minh tâm động, nếu có thể đánh chết Lục Nguyên thì sẽ được thưởng rất là phong phú, mười người đầu bảng truy nã dù đánh chết ai đều được thưởng thần vật, ít nhất cũng là trung đẳng thần vật chứ không phải cấp thấp bình thường, xem tình huống rất có thể được thưởng cao đẳng thần vật.

    Ngân Hà phó chủ văn minh thầm ngẫm nghĩ, thực lực của Lục Nguyên chắc là không mạnh lắm, chỉ dựa vào tốc độ nhanh mà thôi, gã đã quyết định rồi.

    - Lục Nguyên, nếu ngươi đã đến thì hãy chết đi ra ngoài.

    Gã không nói nhiều cuồng ngôn, chó cắn người sẽ không kêu, phó chủ văn minh giết người không thích huênh hoang, huống chi tinh chi văn minh đặc điểm luôn là ám sát, càng không thích kêu gào, vậy nên gã chỉ thản nhiên nói một câu mà thôi.

    Lạnh nhạt qua đi, Ngân Hà phó chủ văn minh cũng thản nhiên đánh ra một đao.

    Một đao kia trừ nhanh ra không có đặc biệt gì cả.

    Lục Nguyên không dám khinh thường, căn bản không có một cấp chủ văn minh nào đơn giản cả.

    Dưỡng Ngô thần kiếm đánh ra, va chạm với một đao của Ngân Hà phó chủ văn minh.

    Khoảnh khắc đao kiếm đánh nhau, vô số ánh sáng lóe lên.

    Loại ánh sáng này không quá chói mắt, tựa như ánh sao.

    Trong khoảnh khắc lóe lên vô số ánh sao.

    Đúng vậy, Lục Nguyên phát hiện hắn đang bềnh bồng trong hoàn cảnh vô số tinh không, vô số tinh thần ở bên cạnh hắn hóa ra vô số ánh sao.

    Đây là một thế giới đan xen giữa ánh sáng và bóng tối.

    Chỗ tinh thần tỏa sáng thì có ánh sáng, chỗ tinh thần chiếu không tới thì có bóng tối.

    Lục Nguyên bản năng cảm giác sỠnguy hiểm.

    Đúng vậy, trong ánh sáng có sát ý.

    Trong hắc ám có sát ý.

    Công kích của Ngân Hà phó chủ văn minh đem ánh sáng và bóng tối đều ẩn chứa sát ý.

    Lục Nguyên bản năng đón đỡ, Dưỡng Ngô thần kiếm ngăn chặn vô biên sát ý nhưng đỡ không nổi.

    Sát ý đến từ không trung và hắc ám hóa thành hàng ức vạn đao quang ập hướng hắn, dù là ánh sáng hay bóng tói đều biến thành từng thanh trường đao đâm hướng hắn.

    Đây chính là tuyệt chiêu của Ngân Hà phó chủ văn minh, được gọi là ngân hà văn minh sát pháp!

    Ngân Hà phó chủ văn minh có tiên thiên linh bảo trung đẳng tên gọi ngân hà đồ.

    Không sai, ngân hà đồ.

    Nghe nói trong ngân hà này có vô số tinh thần, nghe nói ngân hà đồ là một trong tiên thiên linh bảo xinh đẹp nhất.

    Thiên hà dạ chuyển phiêu hồi tinh, ngân phổ lưu động học thủy thanh.

    Ngọc yên thanh thấp bạch như tràng, ngân loan hiểu chuyển lưu thiên đông.

    Bạch lộ hàm minh nguyệt, thanh lộ đoạn giáng hà.

    Ngân hán điều điều ám độ.

    Có thể nói ngân hà đồ là tiên thiên linh bảo lãng mạn nhất, từng có một đại nhàn nhân đại danh gia được mọi người công nhận đã nói rằng, nếu có thể cùng cô gái ước hẹn trên bãi cỏ cùng ngắm trời sao ngân hà đồ là một trong những chuyện lãng mạn nhất thiên địa.

    Nhưng ngân hà đồ lãng mạn nhất này ở trong tay Ngân Hà phó chủ văn minh sẽ phát huy ra lực sát thương đáng sợ cực độ.

    Ngân Hà phó chủ văn minh khống chế ngân hà đồ càng hóa thành kiểu giết vô cùng khủng bố.

    Bây giờ trong một gần hà gần nhất, toàn bộ đều là ý niệm của Ngân Hà phó chủ văn minh.

    Dù là ánh sáng hay bóng tối, tất cả đều trở thành cách giết người trong tay Ngân Hà phó chủ văn minh, đây chính là sự lợi hại của Ngân Hà phó chủ văn minh sáu kỷ nguyên.

    Áo xanh của Lục Nguyên bị đao khí cắt vỡ mấy mảnh, hắn vừa lấy Dưỡng Ngô thần kiếm cản công kích từ bốn phương tám hướng mỗi cái góc độ.

    Đối thủ thật lợi hại, Lục Nguyên chớp mắt muốn thoát khỏi chiến trường, bay thật nhanh, nhưng dù có bay làm sao vẫn nằm trong tấm ngân hà đồ, không thấy Ngân Hà phó chủ văn minh đâu.

    Đây chính là sự lợi hại của Ngân Hà phó chủ văn minh, gã công kích mà đối thủ không thấy gã đâu, không ngừng bị gã tấn công, hơn nữa ngân hà đồ quá to lớn, không cách nào thoát khỏi chiến trường.

    Quả nhiên phó chủ văn minh không có ai đơn giản cả.

    Hoang Ôn phó chủ văn minh có sát chiêu của gã, hiện tại Ngân Hà phó chủ văn minh cũng có, thực lực cực kỳ mạnh, rất khó gặm đây.

    Lục Nguyên thỉnh thoảng chịu một vết thương nhẹ, ngẫm nghĩ cách phá tuyệt chiêu loại này của đối phương.

    Có ánh sáng là có sát ý!

    Có bóng tối cũng có sát ý!

    Toàn bộ đều là đao khí, hơn nữa nguyên ngân hà đều như vậy, không chỗ trốn, không nơi chạy, làm sao đây? quan trọng hơn là đối phương luôn giấu trong trời sao, mình tìm không thấy gã đâu, tương đwng với cuộc chiến chỉ có thủ chứ không công, vậy thì làm sao đánh?

    Đánh cái quái gì!

    Lục Nguyên đã phát hiện cái gọi là ngân hà đồ không lớn bằng ngân hà thật sự nhưng cũng rất to, di chuyển theo hắn, khiến hắn không thể thoát khỏi ngân hà đồ.

    Khi Lục Nguyên phòng thủ nghĩ cách đối phó nó thì óc chợt xẹt qua tia sáng, nếu đã thế thì cứ làm như vậy đi.

    Lục Nguyên cầm Dưỡng Ngô thần kiếm, chém ra kiếm thứ nhất:

    - Quang, là chính khí chi quang.

    - Ám, là chính khí chi ám.

    Chém ra kiếm thứ hai.

    - Quang cùng ám, chính nghĩa tước đoạt, chính khí thiên địa.

    Chém ra kiếm thứ ba.

    Lục Nguyên quát dài, đây là tế luyện Dưỡng Ngô thần kiếm thì lóe lên sáng ý, khi hắn không tế luyện Dưỡng Ngô thần kiếm bình thường là ánh sáng thần binh bảy luồng văn minh, kết quả mặt sau không là bảy luồng còn có thất hệ kim mộc thủy hỏa thổ phong lôi vân vân, cứng rắn bị phân ly âm dương, hóa sinh ra chính nghĩa văn minh thần binh chi quang, bị Dưỡng Ngô thần binh hấp thu.

    Hiện tại Lục Nguyên đụng phải ngân hà đồ thầm nghĩ, đối phương đem ánh sáng và bóng tối ẩn chứa sát khí, vậy mình cũng đem chính khí ẩn chứa trong ánh sáng và bóng tối.

    Một khi chính khí của mình có thể khống chế ánh sáng và bóng tối liền không có chỗ cho đối phương phát huy, thế công ngân hà đồ do đó sẽ phế.

    Từng luồng chính khí khổng lồ từ trong Dưỡng Ngô thần kiếm toát ra, bắt đầu tranh giành quyền khống chế ngân hà đồ.

    Ngân Hà phó chủ văn minh ẩn giấu trong ngân hà đồ thấy vậy rất buồn cười.

    Lục Nguyên đang mơ mộng viễn vông.

    Cách nghĩ của Lục Nguyên sớm có người nghĩ ra, nhưng những người muốn làm điều đó đều thất bại.

    Trong cuộc chiến tranh đoạt bởi vì Ngân Hà phó chủ văn minh nắm giữ ngân hà đồ, là chu nhân của ngân hà đồ nên chiếm ưu thế khá lớn.

    Ví dụ như tranh giành sát khí đối sát khí, trừ phi sát khí của đối thủ hưn gã gấp ba mới thành công được.

    Lục Nguyên là chính khí, loại này bản thân lực công kích không đủ, vậy nên trừ phi chính khí của hắn hơn sát khí của gã gấp bốn lần trở lên mới có khả năng thành công đoạt được ngân hà đồ.

    Chính khí của Lục Nguyên sẽ hơn gã gấp bốn lần soa?

    Không thể nào, gã là Ngân Hà phó chủ văn minh, xuất thân từ ám sát văn minh tinh chi văn minh, bản thân lấy tu luyện sát khí làm chính.

    Nếu Lục Nguyên có chính khí hơn gã gấp bốn lần thì không cần lăn lộn nữa, là chuyện cực kỳ buồn cười.

    Ngân Hà phó chủ văn minh cười giễu Lục Nguyên, bây giờ hắn đúng là rất buồn người.

    Lục Nguyên, hôm nay ngươi sẽ chết trong ngân hà đồ, chết dưới ngân hà văn minh sát pháp, cái đầu thứ mười bảng truy nã liên minh Hoang Tiên Phật gã lấy chắc rồi.

    Lục Nguyên tỏa ra nhiều chính khí tán trong không khí bốn phía.

    Ngân Hà phó chủ văn minh cũng phóng ra nhiều sát khí khống chế tia sáng và bóng tối không trung xung quanh.

    Cuộc chiến chính khí đối với sát khí từ đó bắt đầu.
     
    Hoa Sơn Tiên Môn Full
    Hoa Sơn Tiên Môn 15


    Hoa Sơn Tiên Môn

    Tác giả: Mạt Lăng Biệt Tuyết

    Nhóm dịch: Black - Vipvandan

    Làm ebook: tinhlinh2

    Nguồn: Bàn Long Hội.

    Chương 1401-1402: Bốn mươi tầng chính khí

    Trận tranh đoạt mới bắt đầu mà Ngân Hà phó chủ văn minh đã lộ ra sát khí đáng sợ tích góp đến cực điểm.

    Tinh chi văn minh là ám sát văn minh, Ngân Hà phó chủ văn minh là một trong văn minh cảnh của tinh chi văn minh, tu luyện chính là sát khí.

    Năm đó Lục Nguyên ở pháp cổ văn minh học tập cái gọi là chính khí cửu tầng, chính khí thập tầng, thật ra chỉ là một cơ sở mà thôi.

    Không sai, thập tầng chỉ là cơ sở.

    Sát khí của Ngân Hà phó chủ văn minh đương nhiên vượt xa thập tầng.

    Nếu như muốn tính toán chính xác vậy bây giờ Ngân Hà phó chủ văn minh là sát khí ba mươi tầng!

    Không sai, chính là ba mươi tầng.

    Lúc ở hỗn động cảnh bình thường có bốn, năm tầng sát khí đã là không tệ.

    Lúc ở đỉnh cao thế giới cảnh có cửu tầng sát khí đã khá giỏi rồi, ít khi có thập tầng sát khí.

    Sát khí giống như là chính khí, càng ra sau thì càng khó tăng lên, một tầng khó hơn một tầng.

    Thập ngũ tầng sát khí có thể dùng sát khí tươi sống đánh chết thế giới cảnh bình thường.

    Tầng hai mươi sát khí đã đủ đánh chết một đỉnh cao thế giới cảnh.

    Sát khí của Ngân Hà phó chủ văn minh rõ ràng là ba mươi tầng.

    Hiện tại ba mươi tầng sát khí tỏa ra, lấy Lục Nguyên làm trung tâm không gian vô cùng t lớn tràn đầy sát khí đáng sự đến cực điểm.

    Khu vực những sát khí này tất cả sinh linh đều chết hết, không chừa một ai.

    Thời không gần như ngừng lại bởi sát khí này, đây chính là sát khí đỉnh cao.

    Ngân Hà phó chủ văn minh thầm cười nhạt, Công Dương chí tôn, xem ngươi làm sao phá đây.

    Sát khí to lớn không gì sánh được khống chế cả ngân hà đồ.

    Lục Nguyên phóng ra chính khí, nhưng mới đầu Ngân Hà phó chủ văn minh không quá chú ý hắn.

    Mọi người đều biết tài nguyên Lục Nguyên tu luyện rất dài, dù là chính khí hay sát khí cần thời gian dài chậm rãi tiêu hao, tích lũy từng chút một.

    Ví dụ như sát khí của Ngân Hà phó chủ văn minh là tích lũy từ rất lâu rồi.

    Hơn nữa Lục Nguyên không có chính thức pháp môn tu hành chính khí, đây cũng là điều mọi người đều biết.

    Lục Nguyên xuất thân từ Kiếm Môn, tiểu môn tiểu phái Vô Thượng Đại Giáo làm gì có pháp môn tu hành chính khí.

    Pháp cổ văn minh cũng không đi đường chính khí, chân chính tu luyện chính khí là nho chi văn minh.

    Lục Nguyên căn bản không có chính khí tu hành pháp môn, vậy nên mặc dù hắn cũng là văn minh cảnh nhưng chắc chính khí không mạnh mấy.

    Chính vì thế nên Ngân Hà phó chủ văn minh cho rằng chính khí của Lục Nguyên có hơn mười tầng liền không sai, căn bản không có khả năng là đối thủ của gã.

    Chính khí của Lục Nguyên không ngừng hiện ra.

    Mười tầng, không tệ thôi, Ngân Hà phó chủ văn minh thầm nhủ.

    Mười lăm tầng, cũng dược, có thể tới mười lăm tầng, Ngân Hà phó chủ văn minh chẳng thèm để ý nghĩ, nhưng chắc đã đến cực hạn rồi.

    Tầng mười sáu...

    Tầng mười bảy...

    Tầng hai mươi, Ngân Hà phó chủ văn minh chấn động, rõ ràng không có bất cứ chính khí truyền thừa, tại sao Lục Nguyên có thể làm được điều này?

    Khiến Ngân Hà phó chủ văn minh giật nảy mình, nhưng tầng hai mươi bình thường đã muốn trở bàn sao, thật là buồn cười.

    Hai mươi lăm tầng, Ngân Hà phó chủ văn minh ngây ra, không phải chứ.

    Ba mươi tầng, cái gì, ba mươi tầng ư?

    Chính khí của hắn lại đến ba mươi tầng.

    Lục Nguyên rõ ràng tuổi rất trẻ, không có chính khí truyền thừa, làm sao có thể thúc đẩy chính khí lên đến ba mươi tầng được?

    Ngân Hà phó chủ văn minh thầm giật mình nhưng không cần quá lo, bởi vì lực công kích của chính khí không đủ, ba mươi tầng chính khí địch không lại ba mươi tầng sát khí.

    Ba mươi lăm tầng, Ngân Hà phó chủ văn minh giật nảy mình.

    Có chuyện gì vậy?

    Người mới như Lục Nguyên dựa vào cái gì có chính khí như vậy?

    Bốn mươi tầng, Ngân Hà phó chủ văn minh ngây như phỗng.

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Bốn mươi tầng chính khí, làm sao luyện ra được vậy?

    Một khi luyện đến bốn mươi tầng chính khí, có thể nói hiện tại trong cõi trời đất người thắng Lục Nguyên về chính khí chỉ có một người, đó chính là Tam Thư phó chủ văn minh, những người khác không thể làm được.

    Chắc sẽ không tiếp tục xong lên đi?

    Ngân Hà phó chủ văn minh thầm nghĩ, gã không dám xem thường Lục Nguyên nữa.

    May mắn Lục Nguyên trùng kích chính khí đến bốn mươi tầng rồi không xông lên nữa, điều này khiến Ngân Hà phó chủ văn minh thử phào một hơi.

    Nếu chính khí của Lục Nguyên không trùng kích nữa thì cực hạn của hắn chỉ như thế thôi, vậy hãy đi chết đi.

    Sau khi Ngân Hà phó chủ văn minh đấu với Lục Nguyên tăng lớn e ngịa người mới này, lập tức thúc đẩy đao sát ánh sáng và hắc áp đổ ập hướng Lục Nguyên, uy thế ngân hà đồ bị gã phát tán đến lớn nhất.

    Chính khí của Lục Nguyên luôn tiến bộ, đỉnh cao thế giới cảnh là thập tầng, đến văn minh cảnh hai mươi lăm tầng, một khoảnh khắc kia thăng lên văn minh cảnh thật là trời sụp đất nứt.

    Tiếp theo sau cái lần Dưỡng Ngô tiên kiếm đứt gãy, Lục Nguyên ngược lại đem chính khí đẩy đến hơn ba mươi tầng, cuối cùng lại tế luyện đem Dưỡng Ngô tiên kiếm thăng cấp thành Dưỡng Ngô thần kiếm, chính khí đã cao tới bốn mươi tầng.

    Hiện tại bốn mươi tầng chính khí chưa đoạt được ngân hà đồ!

    Dường như mình đã không còn đường!

    Nhưng Lục Nguyên không chút để ý, hít sâu một hơi.

    Thập ra thì khi chính khí đến ba mươi tầng Lục Nguyên cảm giác được trong cõi trời đất có một luồng chính khí nấn ná, chính khí ngưng tụ không tán, cường đại không gì sánh được, vượt xa chính hắn.

    Đương nhiên Lục Nguyên biết lai lịch của chính khí này, nó không có lai lịch gì khác hơn là chính khí của Nho Chi phó chủ văn minh.

    Nho Chi phó chủ văn minh một thân chính khí có một không hai trong thiên địa.

    Thuộc tính chính khí khá là đặc biệt, mặc dù sức sát thương không mạnh nhưng sẽ không dễ dàng tan biến trong trời đất.

    Huống chi chính khí của Nho Chi phó chủ văn minh bởi vì chí lớn chưa xong, lòng không buông xuống được càng sẽ không tùy tiện tan biến.

    Lục Nguyên sớm cảm giác được chính khí khổng lồ vô biên này, hắn luôn không thu lấy nó bởi vì không muốn chấp nhận sự thật Nho Chi phó chủ văn minh đã chết.

    Về mặt chiến đâu Lục Nguyên chưa từng sợ gì ai.

    Nhưng mặt cảm tình thì Lục Nguyên không phải người kiên cường.

    Lý Nguyên Bạch chết hắn khóc rống, mấy lần vì Hoa Sơn tác đọng, nhiều người Kiếm Môn không thể buông bỏ, cùng Vân Tụ Tuyết ở chung từ nhiên mà vậy.

    Mặt cảm tình Lục Nguyên không phải người mạnh mẽ.

    Nhưng bây giờ Lục Nguyên biết đã tới lúc hắn hấp thu chính khí này rồi.

    Lục Nguyên thầm mặc niệm: "Nho Chi phó chủ văn minh, mặc dù ta không chân chính bái người làm sư phụ nhưng ta sẽ kế thừa tinh thần của người, càng kế thừa di chí của người.

    Bây giờ cảm ơn chính khí của người, ta sẽ khiến chính nghĩa tản ra mỗi một góc trong thiên địa."

    Lục Nguyên rống to, hút chính khí liên miên bất tạn vào trong cơ thể.

    Bây giờ mình đã chấp nhận sự thật Nho Chi phó chủ văn minh chết đi.

    Di chí của Nho Chi phó chủ văn minh mình sẽ chấp nhận nó.

    Chính khí của Lục Nguyên không ngừng tăng lên, rất nhanh đã trèo lênđến bốn mươi lăm tầng chính khí.

    Vốn Ngân Hà phó chủ văn minh phát hiện chính khí của Lục Nguyên ngừng ở bốn mươi tầng không lên tiếp thì thầm cười nhạt, hắn sẽ chết trong tay gã.

    Kết quả phát hiện chính khí của Lục Nguyên còn đang dâng lên, đây là đợt xông cuối cùng, khi chính khí của Lục Nguyên lên đến bốn mươi lăm tầng thì Ngân Hà phó chủ văn minh mất đi sự khinh thường.

    Có chuyện gì vậy?

    Mới rồi rõ ràng là cực hạn chính khí của Lục Nguyên, tại sao bây giờ chính khí đã tới bốn mươi lăm tầng, hơn nữa tăng lên suôn sẻ như vậy, thế là sao?

    Năm mươi tầng, trời ạ, con số tầng chính khí quá cao rồi đi, vượt qua Tam Thư phó chủ văn minh rất nhiều, gần đến Nho Chi phó chủ văn minh.

    Năm mươi lăm tầng, cái này, thế này đã ngang ngửa với số tầng chính khí của Nho Chi phó chủ văn minh.

    Không phải chứ, Nho Chi phó chủ văn minh lấy chinh làm trung tâm, tập trung nghiên cứu vô số chính khí, gã tu hành lâu như vậy mới đẩy chính khí năm mươi lăm tầng, mà hiện tại Lục Nguyên tu hành không bao lâu, hắn làm sao đẩy chính khí lên năm mươi lăm tầng?

    Hơn nữa rõ ràng Lục Nguyên không có bất cứ chính khí truyền thừa, thế này là sao?

    Sau khi Lục Nguyên chính khí tới năm mươi lăm tầng vẫn không dừng bước, tiếp tục xông lên.

    Năm mươi tám tầng...

    Năm mươi chín tầng...

    Sáu mươi tầng, tới sáu mươi tầng rồi Ngân Hà phó chủ văn minh bị hù ngu ra.sáu mươi tầng chính khí bàn về chất lượng là gấp bốn lần ba mươi tầng, cái này cần giải thích chút, sáu mươi tầng và ba mươi tầng xem thì là sáu mươi so ba mươi, nhưng càng về sau khó khăn càng tăng lớn, lượng chính khí và sát khí càng nhiều.

    Vậy nên sáu mươi tầng cơ bản là gấp bốn lần ba mươi tầng.

    Đến sáu mươi tầng rồi Ngân Hà phó chủ văn minh rất muốn Lục Nguyên ngừng tăng chính khí đi, nhưng vô dụng, chính khí vẫn không ngừng tăng lên.

    Sáu mươi mốt tầng...

    Sáu mươi hai tầng...

    Sáu mươi ba tầng...

    Sáu mươi bốn tầng...

    Sáu mươi lăm tầng...

    Tăng lên tới sáu mươi lăm tầng rồi thì chính khí rốt cuộc ngừng tăng, Lục Nguyên thở ra một hơi.

    Chính khí không giống bình thường của Lục Nguyên là do liên hợp với Nho Chi phó chủ văn minh hóa thành.

    Khi Nho Chi phó chủ văn minh còn sống đã chỉ định đem chính khí của mình cho Lục Nguyên, vậy nên hắn thu nạp nó giảm bớt cực kỳ ít.

    Sáu mươi lăm tầng chính khí ở trong tay, Lục Nguyên cảm thây chính khí này đã tới mức tế nhật và nguyệt rì.

    Lục Nguyên tiến tới trước một bước, chỉ hwngs không trung.

    - Ta muốn ánh sáng này không bị sát khí xâm nhập nữa, chính khí quang tuyến, quy vị.

    Lục Nguyên quát dài một tiếng.

    Luồng sáng mới rồi còn tràn ngập sát khí hóa thành đao chớp mắt biến thành từng luồng ánh sáng uy nghiêm mà nhu hòa, tản ra uy hơi thở sự sống.

    Có ánh sáng như vậy chiếu rọi, tinh thần xung quanh bị chiếu vào liền mọc ra cỏ sự sống, hoa sự sống, màu xanh màu đỏ xâm nhập vào chỗ ánh sáng, tràn ngập sự sống dịu dàng.

    - Ta muốn ám này không bị sát khí xâm nhập nữa, chính khí hắc ám, quy vị.

    Lục Nguyên lại quát to, xung quanh vốn tràn ngập bóng tối đáng sợ nhưng bây giờ hắc ám ẩn chứa chút chính khí.

    Tà ác trong hắc ám đã biến mất, còn lại là bóng đêm ổn trọng, chính khí hắc ám như vậy mang đến bình tĩnh và sự sống vô cùng cho mặt đất.

    Lục Nguyên lần thứ hai quát to:

    - Ta muốn thiên địa này không bị sát khí xâm nhập nữa, chính khí thiên địa, quy vị.

    Lục Nguyên phát ra tiếng hét mấu chốt cuối cùng:

    - Ta muốn ngân hà này không bị sát khí xâm nhập nữa, chính khí ngân hà, quy vị.

    Ba tiếng rống, sáu mươi lăm tầng chính khí kích dương mà phát, chớp mắt phá tan tất cả chướng ngại, tựa như một bàn tay to chính khí vô hình bắt lấy quyền sở hữu ngân hà đồ.

    Mặc dù Ngân Hà phó chủ văn minh dốc sức ngăn cản, nhưng nay ba mươi tầng sát khí của gã làm sao chắn được sáu mươi lăm tầng chính khí của Lục Nguyên.

    Bùm một tiếng, ngân hà đồ đã rơi vào tay Lục Nguyên.

    Trung đẳng tiên thiên linh bảo ngân hà đồ a.

    Lục Nguyên cầm ngân hà đồ trong tay, chỉ cảm thấy tấm đồ cực kỳ xinh đẹp, tiện tay cất và tân kiếm thế giới.

    Hắn cảm thấy tân kiếm thế giới biến xinh đẹp rạng rỡ hơn nhiều.

    Ngân Hà phó chủ văn minh phát điên lên, sáu mươi lăm tầng chính khí, loại chính khí này đã vượt qua Nho Chi phó chủ văn minh.

    Không ngờ chính khí của Lục Nguyên tu hành đến mức này, thật là cực kỳ kinh khủng.

    Lúc trước gã làm sao cũng không nghĩ tới Lục Nguyên sẽ có chính khí cao như vậy.

    Ngân Hà phó chủ văn minh oa một tiếng hộc búng máu, trong cuộc chiến tranh giành ngân hà đồ hai bên đều lấy ra hết thực lực va chạm, một khi bên ngoài thua thì thần thức sẽ bị tổn hại nặng.

    Vốn Ngân Hà phó chủ văn minh tính rằng Lục Nguyên chắc chắn thất bại, lúc hắn tranh giành ngân hà đồ thất bại bị trọng thương thì gã sẽ tấn công lấy đầu của hắn.

    Ai mà ngờ kết của cuối cùng là Lục Nguyên lấy ngân hà đồ, Ngân Hà phó chủ văn minh thì thần thức chịu tổn thương nặng.

    Lục Nguyên có kinh nghiệm chiến đấu cực kỳ phong phú, phát hiện Ngân Hà phó chủ văn minh bị tổn thương nặng thì sao mà không nhân dịp ra tay được, vừa ra tay chính là tuyệt sát nhất kiếm.

    Lúc tuyệt sát nhất kiếm mới ra tay thì Ngân Hà phó chủ văn minh lập tức nhận ra, nhưng gã không để tâm lắm.

    Tinh chi văn minh là văn minh gì?

    Đây là một văn minh nổi tiếng về ám sát, sở trường nhất là đột nhiên là một chiêu ám sát.

    Tuyệt sát nhất kiếm của Lục Nguyên hiển nhiên thuộc về chiêu thức hệ ám sát, dám ở trước mặt tinh chi văn minh dùng chiêu thức ám sát hệ, thật là múa búa trước cửa Lỗ Ban, múa đại đao trước mặt Quan Công mà.

    Ngân Hà phó chủ văn minh là am hiểu chiêu thức hệ ám sát, cũng biết cách đối phó nó.

    Gã lập tức bện ra một tấm đao võng, đao võng này là chuyên môn đối phó chiêu thức hệ ám sát.

    Nhưng gã lập tức biến sắc mặt, giật mình phát hiện tuyệt sát nhất kiếm tuyệt như vậy, cô như vậy, độc như vậy, ngoan như vậy, lạt như vậy, quỷ như vậy, dị như vậy, hàn như vậy, tịch như vậy, diệt như vậy.

    Ngân Hà phó chủ văn minh có thấy rất nhiều chiêu thức tính ám sát, phát hiện trong chiêu của Lục Nguyên có thể so với chiêu thức tính ám sát mạnh nhất của tinh chi văn minh.

    Mặc dù Ngân Hà phó chủ văn minh ở phút cuối dóc hết sức phòng ngự, nhưng mà vẫn bị một kiếm này không chút lưu tình xuyên qua vai phải.

    Lúc này thì Ngân Hà phó chủ văn minh đã thương càng thêm thương.

    Thấy Ngân Hà phó chủ văn minh đã thương càng thêm thương, Lục Nguyên không cần dùng chiêu thức tính ngụy biến nữa, bắt đầu thi triển đường đường chính chính kiếm pháp, đổi thành Dưỡng Ngô thần kiếm, thi triển trứ đường đường chính chính kiếm pháp.

    Nhất chiêu nhất chiêu, nhất thức nhất thức, bàng bạc đại khí, chính khí vô song.

    Đây chính là thuần dùng chiêu thức, thuần dùng khí thế, đè đầu Ngân Hà phó chủ văn minh ra đánh.

    Bây giờ thì Lục Nguyên đúng là không cần dùng cách đánh ngụy biến nữa, pháp bảo trung đẳng tiên thiên linh bảo ngân hà đồ mà Ngân Hà phó chủ văn minh đắc ý bị thu đi, đối phương chịu thương hai nơi, giờ chỉ cần dùng đường đường chính chính kiếm pháp mài mòn đối thủ là được.

    Kiếm pháp càng đường đường chính chính thì càng khiến đối phương không có sức phản kích.

    Ngân Hà phó chủ văn minh vốn luôn thích chiêu thức nguy biến bách trá, thích âm thầm ẩn nấp cho người một kích tất sát, cho rằng dùng chiêu thức đường đường chính chính đấu với người là vô cùng ngu ngốc.

    Ngân Hà phó chủ văn minh từng cười nhạo Tam Thư phó chủ văn minh rằng:

    - Tam Thư phó chủ văn minh, ngươi đường chính đại khí như vậy thật ra là chiêu thức rất cứng nhắc, có tác dụng gì chứ?

    Chương 1403-1404: Phó chủ Dược chi văn minh

    Bây giờ Ngân Hà phó chủ văn minh mới biết đường chính đại khí kiếm pháp thì ra đáng sợ như vậy.

    Ngân Hà phó chủ văn minh đánh ra bách trá đao, kết quả bị Lục Nguyên mặc kệ ngươi dùng bách trá thiên trá, một kiếm trung chính đánh trúng.

    Ngân Hà phó chủ văn minh dùng vạn quỷ đao, kết quả bị Lục Nguyên mặc kệ ngươi dùng bao nhiêu quỷ dị, một kiếm đơn giản chém thẳng vào, khí thế bất phàm.

    Ngân Hà phó chủ văn minh sử dụng ra...

    *Ầm!*

    Lục Nguyên một kiếm đâm trúng trái tim của Ngân Hà phó chủ văn minh, kiếm khí sắc bén xong vào trong ngân hà thế giới, chớp mắt triệt để đánh sụp ngân hà tiểu thiên thế giới, cũng chặt đứt mạng của Ngân Hà phó chủ văn minh.

    Đây là vị phó chủ văn minh thứ tám bị hắn giết chết, từ chỗ Ngân Hà phó chủ văn minh Lục Nguyên có được chút ích lợi.

    Cái thứ nhất tất nhiên là ngân hà đồ, ngân hà đồ được gọi là một trong tiên thiên linh bảo lãng mạn nhất.

    Còn có một món là tú cầu trong tay phó chủ thiên mẫu văn minh, được báu vật này có thể làm sính lễ.

    Cái thứ hai tức là cách ám sát của Ngân Hà phó chủ văn minh.

    Tinh chi văn minh là một trong hai văn minh sở trường ám sát nhất, trong đó một ít công pháp đáng giá cho Lục Nguyên tham khảo chút ít.

    Lục Nguyên nhìn những cách ám sát này, vốn luôn cho rằng tuyệt sát nhất kiếm của mình khá hoàn mỹ bây giờ phát hiện đã sai rồi.

    Tuyệt sát nhất kiếm cũng không tính là hoàn mỹ, hiện nay dung hợp với vài cách ám sát của tinh chi văn minh, hấp thu nó, tuyệt sát nhất kiếm chắc chắn sẽ càng cường đại hơn.

    Cái thứ ba tất nhiên là vấn đề linh mạch.

    Lần này được hai trăm cái thiên cấp linh mạch, cộng thêm vốn có tám mươi thiên cấp linh mạch, vậy là có được hai trăm tám mươi cái thiên cấp linh mạch rồi.

    Đáng tiếc là chỉ có được thiên cấp linh mạch, chỗ Ngân Hà phó chủ văn minh không có trung đẳng thần vật gì cả, hơi tiếc nuối.

    Cơ bản là ba thứ này, mấy thứ khác không nhắc tới.

    Lục Nguyên cất di thể Ngân Hà phó chủ văn minh vào văn minh mộ trong tân kiếm thế giới.

    Trong văn minh mộ tân kiếm thế giới đã có sáu di thể văn minh.

    Làm xong những điều này Lục Nguyên mới mỉm cười nhìn hướng Thiên Công phó chủ văn minh, Thiên Quỷ phó chủ văn minh, Thiên Phòng phó chủ văn minh.

    Hắn nói:

    - Đã giải quyết Ngân Hà phó chủ văn minh, xem ra lần này ta có thể quang minh chính đại đòi một ít pháp bảo làm sính lễ rồi.

    Ba vị phó chủ văn minh của pháp bảo văn minh đều chấn kinh, Lục Nguyên có sáu mươi lăm tầng chính khí đem đến chấn động quá lớn cho người.

    Mọi người đều sẽ luyện khí, tinh chi văn minh luyện sát khí dễ giết người, nho chi văn minh luyện chính khí để tăng lên, pháp bảo văn minh cũng luyện khí, pháp bảo văn minh luyện là bảo khí.

    Tác dụng của bảo khí có hai: một là khiến người pháp bảo văn minh càng dễ dàng luyện chế pháp bảo, hai là tăng lớn uy lực pháp bảo.

    Dù là chính khí, bảo khí, sát khí, bá khí hay là cái gì khác, mức độ khó khăn rèn luyện gần như nhau.

    Thiên Công phó chủ văn minh là hai mươi tám tầng bảo khí, Thiên Quỷ phó chủ văn minh là tầng hai mươi bảo khí, Thiên Phòng phó chủ văn minh là tầng mười tám bảo khí.

    Ai mà ngờ Lục Nguyên trực tiếp bùng phát sáu mươi lăm tầng chính khí, chính khí tầng cao như vậy khiến ba vị phó chủ văn minh như họ muốn rớt con mắt.

    Lục Nguyên làm sao luyện được vậy, luyện thành chính khí như thế.

    Sáu mươi lăm tầng chính khí, cái này gần như là ở mặt này vô địch tất cả dưới chủ văn minh.

    Họ đang vô cùng rung động, nghe Lục Nguyên nói câu như vậy thì bật cười.

    Thiên Công phó chủ văn minh cười nói:

    - Lục huynh muốn ít pháp bảo thì vừa lúc pháp bảo văn minh chúng ta có vài thứ đặc biệt thích hợp làm sính lễ, nhất định sẽ khiến pháp cổ văn minh vừa lòng.

    Lục Nguyên hơi xấu hổ nói:

    - Không cần quá tiêu pha, ta dùng thiên cấp linh mạch đổi vậy.

    Thiên Công phó chủ văn minh cười nói:

    - Lục Nguyên cần gì nói khách sáo như vậy, thế là không đêm pháp bảo văn minh chúng ta làm bằng hữu rồi.

    Thiên Quỷ phó chủ văn minh, Thiên Phòng phó chủ văn minh lập tức gật mạnh đầu.

    Lục Nguyên có ân tình quá lớn với pháp bảo văn minh bọn họ, sao có thể lấy thiên cấp linh mạch của hắn được.

    Lại nói họ định đều tư vào Lục Nguyên, hiện tại pháp bảo văn minh không có núi dựa không dễ lăn lộn, có Lục Nguyên để dựa dẫm thì dễ sống rất nhiều.

    Lập tức ba vị phó chủ văn minh của pháp bảo văn minh tốn công chuẩn bị chút pháp bảo làm lễ vật, mỗi món đều khiến Lục Nguyên khâm phục.

    Phải khâm phục thôi, pháp bảo văn minh không uổng là pháp bảo văn minh, về mặt pháp bảo có thể nói là đọc bộ trung ương thiên triều vô địch thủ, khâm phục khâm phục.

    Bảo Bối Đế Cơ cười nói:

    - Lục Nguyên, lần này ta được Tụ Tuyết tỷ tỷ mời làm phù dâu nhé, ngươi phải biểu hiện cho tốt đấy.

    .........

    Lục Nguyên từ trong pháp bảo văn minh có được vài món pháp bảo thích hợp làm sính lễ, lại có pháp bảo ngân hà đồ cực kỳ thích hợp, cảm giác chuẩn bị như vậy là đủ rồi, cộng thêm hắn tốt xấu có chút gia sản, gom góp lại cũng tạm được, đủ đẳng cấp.

    Lục Nguyên ở lại pháp bảo văn minh một lát, đến khi pháp bảo văn minh chính thức vào trong liên minh Pháp Võ có người tiếp ứng mới rời đi, hướng tới trung ương thiên triều.

    Vậy tiếp theo chắc nên là kết hôn rồi.

    Lục Nguyên chưa từng tham gia hôn lễ của ai, hoàn toàn không biết gì cả, trong lòng có chút thấp thỏm lo âu.

    Nhưng Lục Nguyên tính tình cực kỳ tiêu sái, cầm rượu uống một hơi, men say ngà ngà thì lòng cũng vững vàng, nhìn mây mù bềnh bồng.

    Lúc này trong tân kiếm thế giới có một Lục gia trang, trong Lục gia trang có mấy người cũng rất hồi hộp.

    Cái gọi là Lục gia trang nói trắng ra là lấy hai ông bà họ Lục làm chủ, tức là phụ mẫu của Lục Nguyên.

    Phụ mẫu và đệ muội của Lục Nguyên luôn ở tại Hoa Sơn, lần trước gặp mặt Yến Thương Thiên thì tiến vào trong tân kiếm thế giới của hắn, xây dựng một Lục gia trang để cho gia đình họ Lục ở.

    Hai ông bà họ Lục và huynh đệ tỷ muội khác bị Lục Nguyên tăng lên tứi đại đạo cảnh, tuổi thọ kéo khá dài.

    ông bà họ Lục đang chuẩn bị, con trai mình sắp thành thân, cái này đợi bao nhiêu năm rồi.

    Mặc dù con trai rất giỏi nhưng không thành thân thì vẫn không yên lòng được, hiện giờ rốt cuộc sắp thành thân, hai ông bà họ Lục kích động, chuẩn bị những thứ con trai cần khi kết hôn.

    Lục Nguyên bước trên không trung, mỗi đạp một bước là vô cùng địa vực.

    Cứ thế cho tới khi đến pháp cổ văn minh hắn bỗng thấy phía trước xuất hiện một bóng người.

    Đó là một ông lão râu tóc bạc trắng lưng hơi còng, ông lão mặc áo trắng, mặt hiền lành, toàn thân tản ra mùi dược.

    Đó là mùi dược khiến người cực kỳ thoải mái, thật như là người đại đạo cảnh đứng cạnh lã một lát đều sẽ hấp thu dược lực không ngừng tăng cao thực lực vậy.

    Dược!

    ong thiên địa chỉ có dược!

    Ông lão đơn giản đứng đó thôi, cho người cảm giác như ở trong dược quốc gia, dược thế giới, dường như bên cạnh lão có vô số dược liệu đang nở rộ, đều là vạn năm khó gặp.

    Lục Nguyên đối chiếu ký ức trong đầu, lập tức xác định thân phận của ông lão, bật thốt:

    - Phó chủ dược chi văn minh?

    Ông lão râu tóc bạc, áo trắng mặt hiền từ gật đầu đáp:

    - Chính là lão phu.

    Lục Nguyên chắp tay nói:

    - Tham kiến phó chủ dược chi văn minh tiền bối.

    Giờ thì Lục Nguyên đã yên bụng, dược chi văn minh ở trong liên minh Pháp Võ, đứng chung hàng với hắn.

    - Không cần đa lễ.

    Phó chủ dược chi văn minh lạnh nhạt nói:

    - Vài ngày trước lã phu tu hành dược chi đại đạo, ngẫu cảm thiên cơ, biết được thì ra trong dược chi đại đạo có ra một nhân vật xuất sắc, mấy ngày trước nghe nói tiểu đội ám sát mạnh nhất truy sát ngươi, Số Năm là Độc Tuyệt phó chủ văn minh.

    Tùy thân độc của hắn đã bị ngươi phá, thế là ta nổi lòng tò mò đặc biệt đến gặp ngươi.

    Phó chủ dược chi văn minh không nói lòng vòng, trực tiếp thổ lộ thẳng ra ý định đi tới đây:

    - Nói đơn giản là lão phu đến vì muốn giao lưu với ngươi một phen về đạo phá độc.

    Phó chủ dược chi văn minh luôn nghiên cứu dược chi đại đạo, nhân vật chỉ tập trung nghiên cứu.

    Tất cả cách giải độc trong trung ương thiên triều có sáu, bảy phần lão giải được, lần này nghe nói Lục Nguyên không liên quan gì đến dược chi văn minh giải được độc của Độc Tuyệt phó chủ văn minh, cộng thêm lờ mờ biết thiên cơ có một loại văn minh chi đạo xuất hiện, thế là lão tò mò tìm tới Lục Nguyên để giao lưu.

    Cái gọi là gia lưu tức là lão lấy ra tâm đắc phá độc, Lục Nguyên cũng lấy ra tâm đắc giải độc, hai người trao đổi bàn luận.

    Tựa như lúc trước Lục Nguyên và Cửu Thiên Huyền Nữ giao lưu, Cửu Thiên Huyền Nữ dạy cho Lục Nguyên cửu thiên cuồng phong thuật, cửu thiên phong ẩn thuật.

    Lục Nguyên thì dạy cho Cửu Thiên Huyền Nữ kiếm cửu, thất tình chi kiếm, cùng với một số đạo phong của Cô Cô.

    Loại giao lưu học thuật này có lợi cho cả hai bên.

    Tất nhiên cũng có khó khăn, khó ở chỗ đối phương có đánh phá được môn hộ chi kiến không.

    Môn hộ chi kiến, bốn chữ này nghe rất dễ phá, sự thật thì đa số người bị trói buộc trong môn hộ chi kiến, rất khó đánh vỡ nó.

    Lục Nguyên thì sao?

    Thanh chi văn minh kiếm đạo của hắn là do Yến Thương Thiên dạy, khi ấy dạy là thanh đế kiếm đạo, rồi tiếp sau tăng thành thanh thánh kiếm đạo, cúi cùng khó khăn lắm mới lên thanh chi văn minh kiếm đạo.

    Vậy nên thanh chi văn minh kiếm đạo là do Lục Nguyên sáng tạo ra, liên quan đến điều này thì Lục Nguyên có giao lưu với Yến Thương Thiên, y cũng tăng lên thanh thánh kiếm đạo, có theo Lục Nguyên nhắ nhở đến chỗ mấu chốt mới tăng lên thanh chi văn minh kiếm đạo.

    Vậy nên quyền sở hữu thanh chi văn minh kiếm đạo tất nhiên thuộc về Lục Nguyên.

    Phó chủ dược chi văn minh thì sao?

    Lão tự sáng tạo ra dược chi văn minh, dược chi đại đạo cơ bản là lão sáng chế, đương nhiên lão có quyền sở hữu dược chi đại đạo.

    Thế là hai người giao lưu dễ dàng đánh vỡ môn hộ chi kiến, tự đưa giao lưu khiến hai bên giúp ích rất nhiều.

    Phó chủ dược chi văn minh lấy ra một quyển ‘Dược đạo chân kinh’, Lục Nguyên lật sơ, phát hiện mặt trên trải rộng vô số đạo lý lớn.

    Quyển ‘Dược đạo chân kinh’ này giúp ích rất lớn cho hắn, Lục Nguyên lập tức tìm đắm trong thiên địa ‘Dược đạo chân kinh’, cảm thấy được ích lợi vô cùng.

    Bản ‘Dược đạo chân kinh’ đúng là ghi chép rất nhiều đạo lý hữu dụng, Lục Nguyên có thể nhờ vào nó tăng lớn thanh chi văn minh kiếm đạo của mình.

    Vốn thanh chi văn minh kiếm đạo dù phá được tùy thân độc của Độc Tuyệt phó chủ văn minh, lúc đó là do Độc Tuyệt phó chủ văn minh cách không thi độc không tiện, gã có rất nhiều thủ đoạn không thi triển ra, nếu thật sự dùng hết toàn bộ thủ đoạn thì e rằng Lục Nguyên không thể đỡ được.

    Bây giờ được đến nhiều thủ đoạn trong ‘Dược đạo chân kinh’, Lục Nguyên có thể chắc chắn rằng dù là Độc Tuyệt phó chủ văn minh mặt đối mặt dùng hết bản lĩnh ra thì hắn cũng không sợ, có thể phá sạch hết.

    Lục Nguyên dần phân chia thanh chi văn minh kiếm đạo của mình.

    Thì ra lúc đối giạn tùy thân độc là tiểu thành, bây giờ được đến ‘Dược đạo chân kinh’, chỉ cần nghiên cứu một đoạn thời gian thì có thể trung thành, mặt sau còn có đại thành và đỉnh cao.

    Một khi tới đỉnh cao, trên trời dưới đất, vô số kỷ nguyên, không còn ai có thể độc được hắn.

    Đương nhiên, hiện tại thanh chi văn minh kiếm đạo vẫn chỉ là tiểu thành.

    Cùng lúc đó, ‘Dược đạo chân kinh’ đối với Lục Nguyên không chỉ là tác dụng như vậy thôi, giúp ích rất lớn cho Lục Nguyên khai sáng ra kiếm chi văn minh.

    Một văn minh không khả năng không có pháp bảo, không có dược liệu, đây là điều văn minh cần có.

    Pháp bảo thì có thể tra đổi chút ít với pháp bảo văn minh, bây giờ hắn đã xây dựng quan hệ rất tốt với bên ấy rồi.

    Dược liệu thì có bản ‘Dược đạo chân kinh’ có thể trồng ra rất nhiều dược liệu.

    Phó chủ dược chi văn minh nhàn nhã nói:

    - ’Dược đạo chân kinh’ này thật ra chỉ ghi chép năm phần nội dung chứ không là mười phần mười, có chút bí mật không truyền, lão phu không thể giao lưu nó ra ngoài được.

    Cách của ngươi cũng chỉ cần giao lưu ra năm phần là được.

    Lục Nguyên gật đầu đồng ý:

    - Cũng tốt.

    Lục Nguyên rộng rãi lây ra năm phần thanh chi văn minh kiếm đạo.

    Mọi người không phải kẻ ngốc, giao lưu là giao lưu, phải giữ lại ngón nghề cũng là bình thường.

    Phó chủ dược chi văn minh nghiên cứu thanh chi văn minh kiếm đạo của Lục Nguyên, cảm thấy thứ này hoàn toàn khác với suy nghĩ bình thường của mình, chìm đắm trong đó thật lâu không nói chuyện.

    Lão biết lần này cũng có được rất nhiều ích lợi, loại giao lưu này vốn là hai bên cùng có lợi.

    Qua thật lâu sau phó chủ dược chi văn minh mới nói rằng:

    - Thanh chi văn minh kiếm đạo của ngươi mặc dù chỉ là năm phần nhưng khiến lão phu được lợi nhiều.

    Như vậy đi, lão phu đưa cho ngươi thêm một viên thiên đàn thiên hương dược vương châu.

    Thiên đàn thiên hương dược vương châu, thứ này không phải tầm thường.

    Thứ này có cái gì dụng đâu?

    Thứ này tùy thời tùy lúc sinh ra nhiều linh khí cho người tu hành, hơn nữa không có thuộc tính, ai có thuộc tính gì cũng được cả.

    Nếu chỉ là như vậy thì thôi, người bình thường ăn đan dược nhiều thì căn cơ không ổn định, dùng thiên đàn thiên hương dược vương châu sinh ra đan dược ăn vào tuyệt đối không có vụ căn cơ không ổn định.

    Có thể khiến người ăn đan dược căn cơ ổn định, một thuộc tính này đã nghịch thiên rồi.

    ở trung ương thiên triều thứ cùng loại chưa tới ba cái, không đúng, chỉ có hai.

    Chính vì vậy nên thiên đàn thiên hương dược vương châu mới rất quý giá.

    Đương nhiên đối với văn minh cảnh không có tác dụng lắm, chỉ có thể dùng làm bồi dưỡng hậu bối thôi.

    Phó chủ dược chi văn minh cảm thấy thanh chi văn minh kiếm đạo của Lục Nguyên có tác dụng quá lớn lao cho lã, vậy nên mới tặng hạt châu này.

    Lục Nguyên nhận lấy, bây giờ khách sáo làm gì.

    Thiên đàn thiên hương dược vương châu cỡ bằng long nhãn, thỉnh thoảng chớp lóe ánh sáng trắng và mùi dược, cầm trong tay cảm giác rất thoải mái, thỉnh thoảng có linh khí nhập vào người.

    Linh khí này đối với văn minh cảnh không đáng là gì nhưng với thế giới cảnh thì không tệ lắm.

    A, một sính lễ nữa lại về tay.

    Chương 1405-1406: Thành thân

    Lục Nguyên thầm nghĩ như vậy, về sính lễ Lục Nguyên không tiếc gì, là đưa cho pháp bảo văn minh nhưng người nhận cũng là Vân Tụ Tuyết.

    Mà Vân Tụ Tuyết sắp gả vào nhà của gia thôi, cho nên nói sính lễ thật ra là tya trái tặng tay phải, chẳng qua là dựa theo lễ tiết đưa tặng.

    Lục Nguyên và phó chủ dược chi văn minh chắp tay từ giã, hai người giao lưu học thuật tới đây là ngừng.

    Lục Nguyên từ biệt phó chủ dược chi văn minh rồi đi thẳng tới pháp cổ thế giới, vốn cho rằng sẽ bình an đến đó.

    Kết quả là Lục Nguyên phát hiện hắn sai rồi.

    Giữa đường xảy ra hai chuyện, hai có được hai ích lợi, nhưng cũng không ảnh hưởng đến Lục Nguyên mấy.

    Nhanh chóng kết thúc hai chuyện, Lục Nguyên nhanh chóng lao tới pháp cổ thế giới.

    .........

    Không ngừng bay trên không trung, rốt cuộc đến pháp cổ thế giới.

    Lục Nguyên mới bước vào pháp cổ thế giới thì người gác cổng ai mà không quen biết hắn, cười trêu bảo:

    - Tứ phụ mã, đưa kẹo mừng cho ăn đi.

    Lục Nguyên ngây ra, hắn chuẩn bị đủ thứ nhưng lại quên đi kẹo mừng.

    Nhưng mà hắn phản ứng rất nhanh, liền nói:

    - Hôm nay đến quá nhanh quên chuẩn bị, đưa vài thiên cấp linh thạch cho các vị vậy.

    Lục Nguyên đưa trăm thiên cấp linh thạch cho gác cổng.

    Thiên cấp linh thạch Lục Nguyên có hai trăm cái, một cái có mấy chục vạn khối, đối với hắn là rất ít ỏi, trăm khối tính cái gì.

    Còn đối với gác cổng thì trăm khối thiên cấp linh thạch rất là nhiều

    Các gác cỏng vốn chỉ muốn hỏi kẹo đường ai dè một người được một trăm khối thiên cấp linh thạch, mừng như điên nói:

    - Đa tạ tứ phụ mã, đa tạ tứ phụ mã!

    Mõi người đều rất vui vẻ sung sướng, đây vốn là ngày đại hỉ của pháp cổ thế giới.

    Lục Nguyên mới vào pháp cổ thế giới thì nghênh đón Pháp Nhất Đế Tử tiến tới.

    Pháp Nhất Đế Tử cười ha hả vỗ ngực Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, có nghe nói chiến tích gần đây của ngươi, làm không tệ.

    Đặc biệt là đối mặt sự truy sát của tiểu đội ám sát mạnh nhất vậy mà không chết, điều này ngay cả ta cũng không làm được, không tệ thôi.

    - Tứ muội của ta gả cho ngươi, ngươi không thể đối xử lơ là với nàng.

    Lục Nguyên cười cười đáp:

    - Làm sao có thể phụ nàng, cảm tình của ta trời đất chứng giám.

    Pháp Nhất Đế Tử cũng hiểu điều đó, có tình cảm dây dựa với Lục Nguyên hiện tại chỉ mới ba người, điều này ở văn minh cảnh coi như rất ít rồi.

    Sau khi Lục Nguyên tiến vào pháp cổ văn minh, trước tiên bị Pháp Nhất Đế Tử loi sang một bên.

    Đây là một gian mật thết.

    Bên trong mật thất trừ Pháp Nhất Đế Tử còn có mấy vị phó chủ văn minh khác, ví dụ như đám Pháp Không phó chủ văn minh, Lưu Ly phó chủ văn minh.

    Lưu Ly phó chủ văn minh là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, nàng thấy Lục Nguyên tiến vào thì mắt sáng lên, chớp mắt bắn ra hàng vạn pháp thuật tạc nổ trên không trung.

    Những pháp thuật này cái nào cũng cực kỳ xinh đẹp và vô cùng nguy hiểm.

    Đây là đặc điểm pháp thuật của Lưu Ly phó chủ văn minh, mỹ lệ ưu nhã mà nguy hiểm độc ác.

    Lục Nguyên không rút kiếm ra, mắt bắn kiếm khí, hai ánh mắt kiếm khí chớp mắt tiêu trừ hàng vạn luồng pháp thuật.

    Vạn luồng pháp thuật phút chốc khởi, trong phút chốc diệt.

    Giữa sinh diệt có vạn lý vân đào.

    - Hay!

    Lưu Ly phó chủ văn minh khẽ cười, có ngàn loại phong hoa.

    Lưu Ly phó chủ văn minh nói:

    - Lần trước gặp ngươi, ngươi chỉ có thể đi vài chiêu dưới tay ta, gần nhất không ngừng nghe nói ngươi biến cường nhưng không có thấy qua, hiện giờ cũng rốt cuộc gặp rồi, có thể nhẹ nhàng đỡ vạn đạo pháp thuật kích của ta.

    Đúng vậy, biến đổi thật lớn!

    Lần trước Lục Nguyên ở pháp cổ văn minh không tính quá lâu lại đã biến mạnh nhiều như vậy.

    Lưu Ly phó chủ văn minh tới gần Lục Nguyên đến mức ngửi được mùi thơm trên người nàng:

    - Lục Nguyên, lần này ngươi sẽ cưới tứ đế cơ, nghe nói chủ pháp cổ văn minh chịu bỏ máu nhiều, định tặng đồ cưới rất phong phú cho người.

    Đàn trai cần đưa sính lễ, đàn gái phải tặng đồ cưới, đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

    Chủ pháp cổ văn minh lúc gả ba cô con gái thì đưa đồ cưới khá dày, lần này cả tứ đế cơ, thật đáng giá mong chờ đồ cưới.

    Pháp Nhất Đế Tử cười khẽ nói:

    - Được rồi, bàn việc chính đi.

    Hiện tại kỷ nguyên đại chiến đã chính thức bắt đầu, Lục Nguyên nhà ngươi là người duy nhất tiếp xúc tiểu đội ám sát mạnh nhất của đối phương, hãy nói tình báo biết được về tiểu đội ám sát mạnh nhất đi.

    Tiểu đội ám sát mạnh nhất không có nhiều nhân tuyển, chỉ vị trí thứ hai là cư bản xác định, mặt sau rất khó biết.

    Trong tay Lục Nguyên có tình báo vài người nên phải tìm hắn.

    Lục Nguyên nói:

    - Ta từng tiếp xúc Số Hai, Số Ba, Số Năm, Số Sáu, Số Bảy.

    - Số Hai thì chúng ta sớm xác định nhân tuyển rồi, hãy nói về Số Ba, Số Năm, Số Sáu, Số Bảy đi.

    - Số Bảy là Hoang Phong phó chủ văn minh.

    - Số Sáu là Tiên Phong phó chủ văn minh.

    - Số Năm là Độc Tuyệt phó chủ văn minh.

    - Số Ba là phó chủ trận chi văn minh.

    Lục Nguyên nói ra tình báo hắn biết, không lộ ra phần chưa từng tiếp xúc, bởi vì lộ ra thì sẽ khiến đối thủ dễ dàng đán ra có nội gian, lộ ra Phật Vu phó chủ văn minh.

    Nhưng Lục Nguyên ngẫu nhiên sẽ nhắc một câu như là:

    - Dường như Số Bốn là người tinh chi văn minh.

    Nghe Lục Nguyên nói mấy người khác lập tức ghi chép lại, đây chính tình báo hiếm có.

    Tri dĩ tri bỉ bách chiến bách thắng, hiểu tình báo về đối phương là rất quan trọng.

    Lần này có thể nói là Lục Nguyên giúp đỡ khá nhiều.

    Khi đám người bàn tán về chiến cuộc thì Lục Nguyên cũng đánh giá nơi này, phát hiện chỗ này có mười tấm tinh không đồ to khổng lồ, rõ ràng là tinh không đồ trung ương thiên triều.

    Trên mười tấm tinh không đồ có đủ loại đường nét, giao thác nhấp nhô, hiển nhiên trong kỷ nguyên đại chiến đã là binh hung chiến nguy, phong vũ sắp đến, không chừng đã có giao chiến quy mô nhỏ.

    Đương nhiên dù có binh hung chiến nguy như thế nào thì nên kết hôn vẫn là phải kết hôn.

    Lần này thành thân vốn có rất nhiều ý nghĩa bên trong, ví dụ như liên minh Pháp Võ và Lục Nguyên ràng buộc, ví dụ như cao tầng liên minh Pháp Võ có thể tụ họp đủ các hội nghị tác chiến.

    ...........

    Trung ương thiên triều, lịch trung ương bảy ức chín ngàn vạn năm trăm bón mươi ba vạn năm, ngày bảy tháng bảy, thánh đường.

    Nhâm thần niên sinh tiếu chúc long đinh vị nguyệt kỷ mão nhật.

    Ngày hôm nay là tiết tình nhân, ở trung ương thiên triều chỉ có một lễ tình nhất, chính là ngày bảy tháng bảy.

    ở trung ương thiên triều có không ít chuyện tình yêu xinh đẹp, ví dụ như chuyện tình Ngưu Lang Chức Nữ là một trong số đó.

    Ngưu Lang Chức Nữ cách ngân hà gặp nhau, mà chuyện này không sinh ra ở kỷ nguyên này, dường như là từ mấy kỷ nguyên trước nhưng vẫn lưu truyền đến nay, vẫn đem bảy tháng bảy làm lễ tình nhân.

    Ngày bảy tháng bảy theo phép tính hoàng đạo ngày cát hợp cho cưới gả.

    Ngày hôm nay thật ra là ngày pháp cổ văn minh gả tứ đế cơ cho Lục Nguyên.

    Bình thường cưới hỏi cử hành ở hai nơi đàn trai và đàn gái.

    Bên trai tất nhiên là Kiếm Môn, bên nữ thì là pháp cổ văn minh.

    Trình tự là Lục Nguyên ở pháp cổ văn minh đón tân nương rồi đi Kiếm Môn.

    Hiện tại Kiếm Môn sớm không còn địa bàn cho nên tạm thời ở bên trong pháp cổ văn minh mượn một tinh cầu không có người làm điểm dừng chân tạm thời.

    Nguyên pháp cổ văn minh rộn ràng náo nhiệt, giăng đèn kết hoa.

    Chỗ quan trọng trong pháp cổ văn minh đều trải thảm thượng đẳng, khắp nơi treo thất thải trần, những thất thải trần này qua một lát sẽ toát ra ánh sáng bảy sắc, tăng thêm phần không khí hôn lễ, khiến hôn lễ trông rất náo nhiệt.

    Lúc này Vân Tụ Tuyết đang ở trong Giáng Tuyết Cung của mình.

    Giáng Tuyết Cung là cung điện của Kiếm Linh Đế Cơ.

    Tòa cung điện tạo hình không quá xa hoa, cung tường như tuyết, mặt đất cỏ xanh, có mấy núi giả ao hồ, cung viện thâm thâm, hành lang dài dài, phác họa đặc biệt đọc đáo.

    Vân Tụ Tuyết đội mũ phượng trùm khăn, toàn thân đỏ rực.

    Bình thường Vân Tụ Tuyết quen thanh lãnh, thí quen mặc đồ nhạt, thanh thanh lãnh lãnh, mà lúc này nàng mặc áo tân nương đỏ rực có loại xinh đẹp khiến mắt người sáng ngời.

    Gò má Vân Tụ Tuyết hây hồng, môi cũng ửng đr.

    Vân Tụ Tuyết ngồi trước giản kính, nhìn mình trong gương.

    Đối với đa số cô gái thì gả cho người là việc quan trọng nhất cuộc đời.

    Lúc trước Vân Tụ Tuyết luôn cho rằng mình là con gái tự cường tự lập, sẽ không gả cho ai, phải làm bạn bên cha mẹ, nhưng sau này gặp Lục Nguyên mới phát hiện rất muốn xuất giá.

    Trong tay kim anh vũ.

    Trước ngực tú phượng hoàng.

    Nhìn trộm ám diện mạo bên ngoài.

    Bất như tòng gả cho, tác uyên ương.

    Mấy ngày nay Vân Tụ Tuyết không biết mong chờ hôm nay bao lâu rồi, giờ rốt cuộc đến giây phút này, cảm giác tim đập thật nhanh.

    Cuối cùng sắp gả cho Lục Nguyên, từ nay trở thành Lục phu nhân sao? xấu hổ, xấu hổ, ngại qua đi thôi, mình nghĩ gì vậy nè?

    Bên cạnh Vân Tụ Tuyết ngòi rất nhiều cô gái, những cô nàng này có ba tỷ muội của Vân Tụ Tuyết, tức là Phong Nhiễm Đế Cơ, Nguyệt Mị Đế Cơ, Nhu Phúc Đế Cơ, Pháp Linh Đế Cơ.

    Cũng có mấy đế cơ văn minh khác như võ cổ văn minh đến Võ Tâm Đế Cơ, Võ Tuyết Đế Cơ.

    Khí chất của Võ Tuyết Đế Cơ khá giống Vân Tụ Tuyết, Võ Tâm Đế Cơ thì mặt mày ngoan hiền.

    Còn có Minh Nguyệt Đế Cơ của phong chi văn minh, Túc Nguyệt Miên của nho chi văn minh.

    Phó chủ dược chi văn minh Dược Đạm Đế Cơ là cô gái phong thanh vân đạm như là tùy thời dung hợp cùng thiên địa vậy.

    Thiên mẫu văn minh Tô Trúc là thiếu nữ vóc dáng rất cao đùi thon dài, khí chất tuyệt đối không kém gì Vân Tụ Tuyết.

    Thánh quang văn minh Thánh Ngọc Đế Cơ thì là cô gái mặt như con nít, ngực rất to, người thấp bé.

    Tán chi văn minh Mạnh Thanh Thanh đang cầm một cây dù trúc có loại mê ly.

    Long chi văn minh Ngao Phi Đế Cơ lộ tay lộ ngực.

    Người long chi văn minh quần áo vốn là hở hang chút, có vẻ phng tình nước ngoài so với văn minh khác.

    Đồ chi văn minh đến Triệu Anh Không diện mạo bình thường, túi mắt đen thui hiển nhiên bình thường hay thức đêm.

    Triệu Anh Không này là người như thế nào?

    Là tài nữ loại hình nghiên cứu.

    Băng chi văn minh Mộ Dung Băng Xuyên là loại hình ngự tỷ xinh đẹp mà lạnh giá.

    Hỏa chi văn minh Nam Cung Diễm Diễm thì là cô gái nhiệt tình như lửa, hở chân hở ngực còn quá đà hơn cả long chi văn minh.

    Bộ ngực lộ hơn phân nửa, đùi sắp xẻ tới phần gốc, không uổng là đế cơ của hỏa chi văn minh, thật là nhiệt tình như hỏa.

    Dạ chi văn minh Dạ Miêu công chúa thì là cô bé như con mèo, người tỏa ra vị mê người, dạ ưu nhã, trong nhiều cô gái xem như dễ thấy.

    Công Tôn Hồng thân đại hồng y bào, như là cánh chim đỏ sắp bay.

    Cầm chi văn minh tiến đến Mộ Dung Bào Mục.

    Bên pháp bảo văn minh đương nhiên là hai người Bảo Bối Đế Cơ.

    Những thiếu nữ hoặc là mỹ phụ trong đó có phần là bạn thân với Vân Tụ Tuyết, có một số quan hệ bình thường.

    Thân phận các cô gái đều gióng nhau, trừ Phong Nhiễm Đế Cơ ngoại công ra thì đều là phù dâu, tổng cộng hai mươi phù dâu.

    Người bình thường thành thân chỉ có một phù dâu, nhưng Vân Tụ Tuyết là con gái của chủ pháp cổ văn minh nên tất nhiên là có hai mươi phù dâu, đây vẫn là giảm bớt rồi, nếu không thì đừng nói là hai mươi phù dâu, hai trăm, hai ngàn, hai vạn phù dâu cũng là bình thường.

    Phong Nhiễm Đế Cơ là đế cư của pháp cổ văn minh nên còn có chuyện khác phải làm, không làm phù dâu được.

    Hai mươi người này thân phận khác nhau, có ba là pháp cổ văn minh, hai là võ cổ văn minh, còn có mười lăm văn minh bình thường.

    Văn minh phái ra ai thì trong đó ẩn ý đương nhiên không bình thường, xem như là liên minh Pháp Võ đoàn kết, nếu không thì sẽ chẳng phái ra những phù dâu này.

    Các phù dâu đang bàn tán xôn xao.

    - Xuất giá rồi, thật hâm mộ.

    Hiện tại trong lớp trẻ tuổi đàn ông độc thân có giá trị là Hoang Chi Tử, Lục Nguyên, tiếp theo đến lượt Lý Thái Sử, Pháp Chi Tử, Võ Chi Tử vân vân.

    Tán chi văn minh Mạnh Thanh Thanh có một chút tiếc nuối nói nói:

    - Vốn người ta muốn gả cho Lục Nguyên, bây giờ th không có cơ hội nữa rồi.

    Long chi văn minh Ngao Phi Đế Cơ nói:

    - Ta, nói không chừng ta có thể làm tiểu thiếp.

    Dạ chi văn minh Dạ Miêu công chúa mắt mơ màng nói:

    - Thật mong chờ Lục Nguyên xuất hiện.

    Bảo Bối Đế Cơ ở bên cạnh Vân Tụ Tuyết nói:

    - Tỷ tỷ, chúc phúc cho tỷ.

    Minh Nguyệt Đế Cơ đáy lòng đau đớn, nàng hơi có chút thích Lục Nguyên.

    Mộ Dung Hồng Lệ nghe đám người xì xầm, nàng không hề thích Lục Nguyên, nhưng không biết tại sao bỗng dưng nghĩ tới Lý Thái Sử.

    Bình tĩnh đi, bình tĩnh lại, mình suy nghĩ lung tung cái gì vậy chứ.

    ………..

    Pháp cổ văn minh, Pháp Thuật Chi Cung.

    Pháp Thuật Chi Cung, đạo phá pháp thuật huyền, khán phá pháp thuật diệu.

    Bây giờ trong Pháp Thuật Chi Cung giăng đèn kết hoa, các nơi đốt lên thất sắc trần, nơi nơi đều là thị nữ xinh đẹp như xuyên hoa lưu thủy lả lướt, đưa lên các loại hoa quả, đồ uống quý hiếm cho khách ở các bàn.

    Hoa quả có huyền minh diệu quả, có đại đạo pháp quả, có thất sắc thải hồng quả, còn có tử sắc đông lai quả vân vân và vân vân.

    Những trái cây này có hiệu quả riêng, mỹ vị khác nhau.

    Ví dụ như ăn đại đạo quả cho người cảm giác rất gần với đại đạo.

    Thất sắc thải hồng quả thì có mỹ vị khác biệt, cắn miếng đầu là lạnh, miếng thứ hai là ngọt, bảy vị lần lượt ập đến, thật là ngon khác với bình thường.

    Còn có đông lai quả là trái cây ôn hòa mà thuần chính, thuần đến cực điểm, ăn vào mùi vị rất ngon.

    Quý giá nhất tất nhiên là một loại quả, trái cây này chỉ xuất hiện trên vài bàn hàng đầu, nó trông giống như con nít, ăn vào tưởng đâu là ăn thịt con nít nhưng người có kiến thức sẽ giật mình.

    - Đây là, nhân tham quả!

    Người khác có kiến thức cũng phản ứng lại:

    - Là nhân tham quả chỉ chín ngàn năm mới kết trái!

    Còn đồ uống cũng đủ kiểu đủ dạng, ví dụ thủy tinh nước chanh, loại này dùng một loại chanh đặc biệt chế thành nước chanh, khá đặc biệt, chanh xinh đẹp như là thủy tinh, uống vào cũng có vị khác hẳn.

    Rồi còn nước táo bạch kim, dùng một loại táo màu trắng như vàng ép thành nước, loại nước táo bạch kim ch người cảm giác băng và lửa đánh nhau, như là băng lửa cùng vào miệng.

    Tửu gia quả, một loại tửu thiên nhiên, trời sinh có thể nhưỡng rượu, hơn nữa trong rượu rất có linh khí, giúp ích cho tu hành.

    Trừ những thứ này ra có rất nhiều đồ uống, cái gì cần có đều có.

    Chương 1407-1409: Chín cái sính lễ

    Trong Pháp Thuật Chi Cung, trên mỗi bàn tiệc ngồi không ít nhân vật kinh thiên động địa.

    Ví dụ Nhiều văn minh cảnh trong pháp cổ văn minh xuất hiện, hấp dẫn ánh mắt nhất tất nhiên là chủ pháp cổ văn minh và Thương Vân Đế Phi.

    Tình huống bình thường là Mộng Hồ Đế Hậu ra sân, dù sao bà là nữ chủ nhân của pháp cổ văn minh, còn Thương Vân Đế Phi chỉ là tiểu thiếp mà thôi.

    Nhưng lần này Thương Vân Đế Phi gả con gái tất nhiên phải do bà làm chủ, lại thêm lần này bà gả con gái cho mối rất tốt.

    Vân Tụ Tuyết gả cho Lục Nguyên có tiềm lực to lớn, sau này địa vị của Thương Vân Đế Phi e rằng tăng vọt rất nhiều.

    Còn võ cổ văn minh thì đại diện đến là ba phó chủ văn minh gồm Võ Thánh phó chủ văn minh, Võ Bác phó chủ văn minh, Võ Yến phó chủ văn minh, rất là cho pháp cổ văn minh mặt mũi.

    Võ Thánh phó chủ văn minh là người đàn ông bị gọi là còn nửa bước đạp vào cảnh giới chủ văn minh.

    Phong chi văn minh, nho chi văn minh, dược chi văn minh, thiên mẫu văn minh, thánh quang văn hảo, tán chi văn minh long chi văn minh, đồ chi văn minh, băng chi văn minh hỏa chi văn minh, dạ chi văn minh, điểu chi văn minh, cầm chi văn minh, phủ chi văn minh, pháp bảo văn minh vân vân, mười lăm văn minh đều phái ra phó chủ văn minh của mình tiến đến, mà đều là có địa vị cao cả chứ không phải phó chủ văn minh cấp thấp, cho pháp cổ văn minh và Lục Nguyên đủ mặt mũi.

    Ví dụ long chi văn minh đến một vị phó chủ văn minh thoạt trông tuổi tác rất lớn, mà vì đây là tiệc cưới nên khá nhiều người văn minh cảnh mang gia đình tới đây.

    Ví dụ như bàn thứ năm là bàn tịch khá lớn, ghế thứ năm ngồi các phụ nhân văn minh.

    Những phụ nhân này đều là gia quyến do mười lăm văn minh mang đến, tất nhiên còn có gia quyến của võ cổ văn minh.

    Làm chủ nhân là Lam Lệ Đế Phi, cũng là một tiểu thiếp của chủ pháp cổ văn minh, ở bàn thứ năm làm chủ nhân đãi khách vừa đúng.

    Đàn bà có chia làm hai loại.

    Một loại là cô gái trẻ.

    Loại thứ hai phụ nữ trung niên.

    Con gái còn trẻ tựa như hai mươi phù dâu của Vân Tụ Tuyết.

    Hai mươi phù dâu chú ý đều là thanh niên trẻ tuổi nào càng đẹp trai, ví dụ như Lục Nguyên, Hoang Chi Tử, Lý Thái Sử, Võ Chi Tử, Pháp Chi Tử vân vân đều là anh tài kiệt suất.

    Thậm có chút khẩu vị đặc biệt nhìn trúng đầu trọc của Phật Chi Tử, nói chung thì các nàng đều bàn tán loại đề tài này.

    Nói đến đẹp trai thì là Hoang Chi Tử, u buồn thì có Lục Nguyên thường uống rượu, to lớn thô kệch thì có Võ Chi Tử để râu ria, đẹp trai sáng sủa thì có Pháp Chi Tử, đủ các loại đều có cả, cô gái trẻ là lãng mạn.

    Phụ nữ thì không như vậy, ở bàn thứ năm ngồi đàn bà trung niên thảo luận đề tài đều là con trai chưa cưới vợ, đến đỉnh cao thế giới cảnh, lại ví dụ như có được loại pháp bảo uy lực vô cùng, khá là hiện thực, đa số phụ nữ đều là hiện thực.

    Chính vì vậy nên phụ nữ ở bàn thứ năm bàn luận một lúc thì hướng về lễ hỏi.

    - Lục Nguyên xuất thân từ tiểu môn tiểu phái như Kiếm Môn, e rằng sẽ không lấy được bao nhiêu lễ hỏi đâu.

    - Đúng thế đó, tuy bây giờ Lục Nguyên là văn minh cảnh nhưng mà chỉ là nhanh chóng nổi lên thôi, bàn về gia sản giàu có thì chắc không cao, hắn không đưa ra được nhiều sính lễ đâu.

    - Sính lễ bình thường hả?

    Cấp văn minh chúng ta cần chín mươi chín cái, Vô Thượng Đại Giáo thì cần mười sáu cái, chắc Lục Nguyên không có nhiều tài sản sẽ theo chiều hướng Vô Thượng Đại Giáo.

    - Rất có thể là vậy.

    Phụ nữ đến từ hỏa chi văn minh nói:

    - Con gái của ta, Hỏa Vân Đế Cơ lúc mới xuất giá được đến rất nhiều lễ hỏi nhé.

    Cái này hơi khoe khoang, phụ nữ ở đây bắt đầu thi nhau khoe, không khoe không được.

    Lam Lệ Đế Phi ở bên cạnh nghe chỉ đành bất đắc dĩ, khách bàn này thật khó phục vụ, nhưng cũng hết cách, gả con gái so sánh là nhà ra đưa sính lễ, chuyện này rất quan trọng, chuyện này không thể không so.

    Nếu mà pháp cổ văn minh trước đưa cho Lục Nguyên chín mươi chín loại rồi khiến hắn làm như sính lễ, pháp cổ văn minh gia sản kếch sù đương nhiên bỏ của được nhưng chuyện này không thể làm, nếu không thì mất mặt.

    Thế đạo hiện nay có quy tắc của nó, hy vọng Lục Nguyên có thể đưa nhiều sính lễ chút, nếu không thì ở trong vòng quý phụ sẽ hơi mất mặt.

    Vòng quý phụ chính là như vậy, các quý phụ trừ số ít có tâm tình tu luyện ra đa số thường hay gặp nhau là so cái này cái kia.

    Vòng quý phụ rất nhàm chán, kêu đế phi này kia chứ đều là quý phụ buồn chán mà thôi.

    Nhưng đó chỉ là đa số, ngẫu nhiên có một ít ngoại lệ.

    Chỉ có bàn thứ năm là chú ý cái đó chứ bàn khác thì không hề, bàn thứ hai ngồi toàn đại năng nhân sĩ trong thiên địa đang bàn về đại triênr nhật thủy ấn.

    Mỗi bàn có vòng riêng, kiểu chơi riêng.

    Chỗ này vì là bên nhà gái nên hai ông bà Lục gia không xuất hiện.

    Nữ qua bên nam thì hai ông bà mới ra mặt.

    Kết hôn là đàn trai, đàn gái bày các thứ riêng.

    Bên nữ thì đàn trai phải đưa lên sính lễ, rồi còn bị các phù dâu chọc một trận.

    Bên trai thì nhà gái đưa đồ cưới, còn phải chuẩn bị mấy loại như phá động phòng.

    Bên nữ Vân Tụ Tuyết rốt cuộc xuất hiện, mũ phượng khăn quàng nhìn không rõ mặt mày, còn có hai mươi phù dâu phong thái riêng ở đằng sau.

    Bên trai Lục Nguyên cũng lên sân, hắn thay một bộ đồ màu xanh thẫm mới tinh, tóc thường ngày để tùy ý giờ bị chải cẩn thận buộc lên.

    Dưỡng Ngô thần kiếm thường không rời vai cũng tạm thời cất trong tân kiếm thế giới.

    Lục Nguyên mời một số phù rể, có đủ kiểu người.

    Như là ở Hoa Sơn bạn cũ Diệp Phương, Diệp Viên.

    Có vào thử thách trung ương thiên triều kết bạn với đám Tiêu Phong Hùng.

    Sau kết bạn với đám Võ Chi Tử, Pháp Chi Tử.

    Nguyên tác của Lục Nguyên là chỉ cần là bằng hữu thì chính là bằng hữu.

    Trong đó thân nhất dĩ nhiên là Diệp Phương, Diệp Viên.

    Hai người này lần đầu tiên đi tới trung ương thiên triều, rốt cuộc biết việc lớn ở đây, hai người này đã tu hành đến hỗn động cảnh rồi.

    Lần này có hai người chưa đến, lúc Lục Nguyên đưa thiệp mời Chu Thanh Huyền có hồi âm thế này: người cô đơn không thích quấy rầy tiệc vui.

    Hiển nhiên Chu Thanh Huyền không muốn đến chỗ có không khí như vậy, nhưng vì chúc mừng Lục Nguyên thành thân, lão kéo nhị hồ khúc nhạc 'phượng cầu hoàng' ghi âm trong nam châm.

    Nhưng mà 'phượng cầu hoàng' là nhạc vui trong đó lại chất chứ ý thê lương lạnh lẽo như cũ.

    Yến Thương Thiên hồi âm thế này: chờ ta chém cái thứ Tà Kiếm phó chủ văn minh đã rồi tính tiếp.

    Yến Thương Thiên cả đời ít khi thua, lần đó thua dưới tay Tà Kiếm phó chủ văn minh đối với y là sỉ nhục to lớn, lúc nào cũng muốn chém ngược trở về.

    Lục Nguyên xuất hiện đứng chung với Vân Tụ Tuyết nhưng giờ không thấy rõ mặt của nàng.

    Tiếp theo là đoạn đọc lên sính lễ, đây là quy tắc xưa nay của trung ương thiên triều.

    Người chủ trì xlễ hỏi tằng hắng đọc:

    - Lục Nguyên đưa tới sính lễ tổng cộng chín cái.

    Chữ chín vừa thốt thì không khí lặng ngắt.

    Chín cái?

    Vẻn vẹn chỉ có chín!

    Cái này cũng quá không hiểu quy tắc đi!

    Vô Thượng Đại Giáo bình thường cần mười sáu cái, văn minh bình thường là chín mươi chín cái, một số đặc biệt chú ý mặt mũi sẽ thêm đến hai trăm sính lễ, thế mà giờ Lục Nguyên đưa ra chỉ có chín cái.

    Chín so với chín mươi chín.

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này cũng quá ít đi!

    Lục Nguyên làm sao vậy?

    Lấy lễ hỏi ít như vậy.

    Theo lý thì dù Lục Nguyên có nghèo rớt mồng tơi thì đỉnh thế giới cảnh nên đưa ra mấy chục cỗ sính lễ mới đúng, không thể nào chỉ chín cái mà thôi.

    Chuyện này là sao?

    Lục nguyên đưa tới lễ hỏi chỉ có chín cái, hơi ít quá đi?

    Lần này chủ pháp cổ văn minh gả con gái, khắp nơi đến dự, tổng cộng ngòi ba ngàn sáu mươi lăm bàn.

    Nhiều bàn như vậy nghe số lượng của Lục Nguyên liền dấy lên xôn xao, đặc biệt là vòng quý phụ nói sôi nổi nhất.

    - Lục Nguyên quả nhiên không là người có căn cơ, đưa đến sính lễ quá ít đi.

    - A, số lượng lễ hỏi như vậy còn ít hơn cả năm đó ta gả con gái.

    - Đúng vậy, ít quá rồi.

    - Tốt xấu nên lấy ra mười sáu cái, dựa theo quy tắc Vô Thượng Đại Giáo chứ.

    - Theo lý là vậy nhưng Kiếm Môn gặp nạn gần như bị Hoang Chi Tử diệt môn, vậy nên không làm theo quy tắc cũng có thể.

    Từng tiếng xì xầm vang lên, tay Vân Tụ Tuyết nhẹ nắm tay Lục Nguyên.

    Dưới mũ phượng khăn quàng truyền ra giọng của nàng:

    - Lục Nguyên, chỉ cần chàng ở là tốt lắm rồi, sính lễ nhiều ít không sao cả.

    Vân Tụ Tuyết thật sự vui mừng, chỉ cần nàng có thể gả cho Lục Nguyên đã đủ rồi, chuyện khác không cần quan tâm.

    Lục Nguyên mỉm cười nói:

    - Ta nói rồi, khi là thiên tôn sẽ đến lấy nàng, bây giờ tới văn minh cảnh mới thực hiện lời hứa, hơi chậm, nên đương nhiên sính lễ không thể làm nàng chịu thiệt.

    Lễ hỏi là cần mặt mũi, muốn sống trong thế đạo này thì phải chăm chút mặt mũi, Lục Nguyên tính cách không phải phá hỏng quy tắc mà là ngụp lặn trong đó xoay sở thật tốt, tự do.

    Người xướng lễ cao giọng:

    - Sính lễ thứ nhất, vạn kiếm linh thạch, trong vạn kiếm linh thạch do kiếm pháp cấp thế giới bắt đầu các loại ghi chép kiếm pháp, một ngàn bộ kiếm pháp cấp thế giới, một trăm bộ kiếm pháp cấp diệt thế, mười bộ kiếm pháp văn minh cảnh.

    Nghe người xướng lễ đọc lên, xung quanh yên tĩnh lại.

    Vạn kiếm linh thạch đã rất khó có, rồi còn kiếm pháp cấp thế giới, diệt thể không nói tới, lại có mười bộ kiếm pháp văn minh cảnh.

    Kiếm pháp văn minh cảnh không phải rau cải trắng.

    Văn minh bình thường nhiều năm tích góp chỉ khoảng một trăm bộ võ kỹ mà thôi.

    Một bộ võ kỹ cấp văn minh đã không đơn giản, nếu không phải ở văn minh mà đặt chỗ khác thì đổ máu người ta cũng tranh giành.

    Bây giờ Lục Nguyên đưa ra bên trong vạn kiếm linh thạch có mười bộ kiếm pháp võ kỹ cấp văn minh đủ thấy không tầm thường.

    Vạn kiếm linh thạch này giá trị không bình thường.

    Không biết Lục Nguyên đi đâu tìm ra mười bộ kiếm pháp võ kỹ cấp văn minh nữa!

    Mới rồi đám người còn xì xầm giờ đều hít ngụm khí.

    Mười bộ kiếm pháp võ kỹ cấp văn minh!

    Cái gọi là chín mươi chín cái sính lễ là chỉ lễ hỏi thế giới cảnh, nếu là đế tử, đế cơ bình thường là chín mươi chín loại lể hỏi thế giới cảnh, thích hợp dùng cho sơ kỳ trung kỳ thế giới cảnh.

    Nếu là đế tử, đế cơ chịu xem trọng thì là chín mươi chín loại lễ hỏi đỉnh cao thế giới cảnh, thích hợp cho người ở đỉnh thế giới cảnh dùng.

    Đâu có giống như Lục Nguyên, mới đưa ra một ci đã là sính lễ văn minh cảnh.

    Lễ hỏi đỉnh thế giới cảnh và văn minh cảnh rất dễ phân biệt.

    Thế giới cảnh và văn minh cảnh khác biệt cũng chính là sính lễ khác.

    Có thể nói tuyệt đối là cách biệt một trời một vực, lớn đến không thể tính toán.

    Một văn minh cảnh có thể hơn chín mươi chín đỉnh cao thế giới cảnh liên hợp rất là nhiều.

    Một lễ hỏi văn minh cảnh có thể so với chín mươi chín sính lễ đỉnh thế giới cảnh, độ trân quý ngang nhau.

    Đây chính là mười bộ kiếm pháp võ kỹ cấp văn minh nha.

    Nếu là một văn minh có được thì là hưởng thụ rất lớn rồi.

    Mười bộ!

    Mười bộ!

    Khiến người vô cùng kinh ngạc.

    Qua một lúc đám người mới náo nhiệt xì xào, Lục Nguyên vừa đưa ra một trong chín lễ hỏi đã không tầm thường rồi, nhưng ai cũng biết hắn là thiên tài kiếm đạo cho nên có thể lấy ra lễ vật kiếm đạo quý giá như vậy thì cũng khá bình thường, dù sao lễ thứ nhất dễ cho qua, cái thứ hai thì không nhẹ nhàng như vậy, lễ vật mặt sau càng khó khăn.

    Mặt sau Lục Nguyên có thể lấy ra loại lễ hỏi gì đây?

    Người xướng lễ khựng lại thật lâu khiến xung quanh xì xầm, bàn tán lễ vật thứ hai này chẳng lẽ không thể đưa ra trước mặt người, không đáng lọt vào mắt chăng?

    Qua chốc lát người xướng lễ nói:

    - Lễ vật thứ hai, ngân hà đồ.

    Ngân hà đồ!

    Cái gì, ngân hà đồ!

    Có nghe lầm hay không?

    Ngân hà đồ?

    Vô số người ngoáy tai, phát hiện đối phương làm động tác giống y mình thì giật mình nhận ra không phải đã nghe lầm, người xướng lễ đúng là báo lên ngân hà đồ.

    Ngân hà đồ không phải pháp bảo bình thường mà là tiên thiên linh bảo, có đẳng cấp trong tiên thiên linh bảo, ngang bằng với Thái Cực Đồ, Bàn Cổ Phiên, quý giá hơn đẳng cấp tiên thiên linh bảo hồng hoang chiến xa.

    Bình thường thì trong người văn minh cảnh chưa chắc có được tiên thiên linh bảo, chỉ có người từ năm kỷ nguyên trở lên mới có được một tiên thiên linh bảo.

    Bây giờ Lục Nguyên lấy ra lễ vật thứ hai chính là tiên thiên linh bảo ngân hà đồ.

    Chẳng phải nghe nói thứ này ở trong tay Ngân Hà phó chủ văn minh đấy ư?

    Ngân Hà phó chủ văn minh là phó chủ sáu kỷ nguyên của tinh chi văn minh, am hiểu ám sát, ẩn núp, bản thân có pháp lực cực kỳ cao, không dễ dàng đối phó.

    Muốn từ tay gã lấy ngân hà đồ rất khó khăn, Lục Nguyên làm cách nào có được nó chứ?

    Mọi người hỏi thăm thế mới biết thì ra trước đó không lâu trong pháp bảo văn minh bị Ngân Hà phó chủ văn minh xâm nhập định cướp sạch pháp bảo đi, ai dè đụng phải Lục Nguyên, thế là Ngân Hà phó chủ văn minh sáu kỷ nguyên chết trong tay hắn.

    Ghê gớm thật, phó chủ văn minh sáu kỷ nguyên là tùy tiện giậm chân thì trung ương thiên triều rung rinh.

    Bình thường phó chủ văn minh một kỷ nguyên đã là cấp thiên địa bá chủ rồi.

    Phó chủ văn minh sáu kỷ nguyên bàn về thanh thế thì mạnh hơn một kỷ nguyên rất nhiều, thế mà Lục Nguyên có thể giết chết phó chủ văn minh sáu kỷ nguyên, kinh khủng thật.

    Lúc trước có nghe tin Lục Nguyên giết chết Hoang Ôn phó chủ văn minh nhưng hắn nổi tiếng là ca thủ giết hoang, nghe nói còn có khắc tự phân thân, thế nên mặc dù hắn giết chết được Hoang Ôn phó chủ văn minh rất bất ngờ nhưng không tính ra ngoài ý muốn.

    Đến hôm nay việc Lục Nguyên có khắc tự phân thân đã không còn là bí mật, rất nhiều người đều biết.

    Một thứ dùng lâu mà còn mơ tưởng không bị ai biết là không thể nào.

    Trận chiến đấu với Hoang Ôn phó chủ văn minh dẫn đến chấn động nhưng không lớn bằng Lục Nguyên giết chết Ngân Hà phó chủ văn minh.

    Lục Nguyên ngày càng lớn mạnh hơn, không biết đối thủ truyền kiếp Hoang Chi Tử của hắn sao rồi.

    Bây giờ nhắc tới Lục Nguyên là nhớ đến Hoang Chi Tử, nhắc đến Hoang Chi Tử là kéo theo Lục Nguyên.

    Ngân hà đồ!

    Rất nhiều người tính toán giá trị của ngân hà đồ nhưng không phải mỗi người đều tính ra được.

    Ví dụ như một số thiếu nữ, thiếu nữ nào không mơ mộng?

    Có bao nhiêu thiếu nữ chưa từng nghe qua ngân hà đồ?

    Được gọi là một trong hai tiên thiên linh bảo lãng mạn nhất, cái khác là tú cầu của thiên mẫu văn minh.

    Không rất nhiều thơ từ truyền thuyết về ngân hà đồ, ví dụ như:

    Doanh doanh nhất thủy gian, mạch mạch bất đắc ngữ.

    Vân mẫu bình phong ánh nến thâm, trường hà tiệm lạc hiểu tinh trầm.

    Hiện giờ trực bay lên ngân hà đi, cùng đến dắt ngưu chức nữ gia.

    Thiên hà dạ chuyển phiêu hồi tinh, ngân phổ lưu động học thủy thanh.

    Ngọc yên thanh thấp bạch như tràng, ngân loan hiểu chuyển lưu thiên đông.

    Vĩnh kết vô tình du, tương kỳ mạc vân hán.

    Bạch lộ hàm minh nguyệt, thanh lộ đoạn giáng hà.

    Quế thụ tam xuân yên mạc mạc, ngân hà nhất thủy dạ du du.

    Dục tương tâm hướng tiên lang nói, mượn hỏi du hoa sớm muộn thu.

    Kim bảng trọng lâu khai dạ phi, quỳnh diên ái khách vị ngôn quy.

    Hàm hoan bất giác ngân hà thự, men say ai biết ngọc lậu hi.

    Từng câu thơ về về ngân hà đồ tuôn trào trong lòng thiếu nữ, ta nghĩ đến chuyện lãng mạn nhất chính là cùng ngươi xem ngân hà đồ.

    Những thiếu nữ mơ mộng nghĩ đến ngân hà đồ, có một cô gái kêu rằng:

    - Lấy ra đi, lấy ra đi, lấy ra đi!

    - Lấy ra đi ngân hà đồ, để chúng ta nhìn tiên thiên linh bảo lãng mạn nhất!

    - Đúng vậy đó, lấy ra đi!

    Một đám thiếu nữ mộng mơ kêu la, hai mươi phù dầu đứng cạnh Vân Tụ Tuyết thấy vậy có mấy người quen thân với nàng cũng năn nỉ.

    - Vân tỷ tỷ, cho chúng ta nhìn tiên thiên linh bảo được gọi là lãng mạn nhất đi.

    Ở hôn lễ mà mở sinh lễ ra thì không có gì là trái với quy tắc, lúc trước từng có người làm vậy.

    Vân Tụ Tuyết nghe nhiều thiếu nữ kêu la lại bị mấy tỷ muội bên cạnh nài nỉ, cuối cùng nhẹ gật đầu.

    Nàng là chủ mà gật đầu thì chuyện dễ giải quyết rồi.

    Lập tức Pháp Nhất Đế Tử đứng cạnh người xướng lễ giúp đưa một một luồng pháp lực, loại tiên thiên linh bảo không phải người như người xướng lễ có thể vận dụng được.

    Chớp mắt một ngân hà rực rỡ xuất hiện trong toàn đại điện.

    Đó là một tinh thần rực rỡ!

    Tinh thần tỏa ánh sáng êm dịu!

    Dùng hình dạng xinh đẹp nhất lộ ra.

    Đó là tinh thần rực rỡ cỡ nào, từng ngôi sao lấp lánh cách nhau không quá xa tỏa ra từng ánh sáng hoặc chói lòa hoặc yếu ớt.

    Những ánh sáng liên kết nhau, những ngôi sao liền nhau, không có đầu không có cuối, không có lên không có xuống, từ vô tận phía xa kéo dài đến sâu vô cùng tận.

    Những ngôi sao rực rỡ có chút hợp thành hình dạng như bò cạp, có chút như là con gấu, có chút thành hình tiên nữ, có chút là song sinh như cùng chung vận mệnh.

    Vô số ngôi sao hợp thành vô số hình dạng, nhiều hình khác nhau hợp thành toàn bộ trời sao.

    Đây chính là trời sao ngân hà!

    Một mảnh trời sao ngân hà đang bày ra sự hùng vĩ!

    Đại khí!

    Bàng bạc!

    Vĩ ngạn!

    Kinh thán!

    Xán lạn!

    Không gì sánh được!

    Mỹ lệ!

    Vô song!

    Túc mục!

    Vô tận!

    Vô biên!

    Di viễn!

    Thâm ảo!

    Uẩn vị!

    Không linh!

    Phồn hoa!

    Dùng bất cứ từ ngữ gì tân trang đều cảm thấy không đủ, bởi vì nó đã vượt qua ngôn từ miêu tả.

    - Xem, đó là Bắc Đẩu Thất Tinh.

    Có thiếu nữ chỉ vào trong ngân hà đồ, ở đó có Thiên Xu, Thiên Tuyền, Thiên Ki, Thiên Quyền, Ngọc Hoành, Khai Dương, Diêu Quang thất tinh cùng tụ tập, luôn có lời như thế này: Đấu bính chỉ đông, thiên hạ đều xuân; đấu bính chỉ nam, thiên hạ đều hạ; đấu bính chỉ tây, thiên hạ đều thu; đấu bính chỉ bắc, thiên hạ đều đông.

    - Ủa, đó là Nam Đẩu Lục Tinh kìa.

    Có thiếu nữ chỉ vào ngôi sao trong truyền thuyết, sáu cái đó là thiên phủ tinh, thiên lương tinh, thiên cơ tinh, thiên đồng tinh, thiên tương tinh, thất sát tinh, nam đấu lục tinh, chủ thiên tử thọ mệnh, cũng chúa tể tương tước lộc chi vị.

    - A, đó là sao Ngưu Lang, sao Ngưu Lang nha!

    - Còn có Chức Nữ, Chức Nữ kìa!

    Bắc Đẩu thất Tinh và Nam Đẩu Lục Tinh, mười ba ngôi sao đều rất nỏi tiếng, nhưng chúng nó không nổi bằng hai sao Ngưu Lang Chức Nữ.

    Trong ngân hà đồ nổi tiếng nhất chính là hai ngôi sao này, chuyện tình yêu của Ngưu Lang Chức Nữ đã lưu truyền từ mấy kỷ nguyên, vô số thiếu nữ kích động vì phát hiện ra hai ngôi sao này.

    Mặc dù trong trung ương thiên triều có rất nhiều tinh thần nhưng ngôi sao kỷ nguyên này không nỏi tiếng, ngược lại là mấy tinh thần kỷ nguyên trước rất nổi, thậm chí ở trung ương thiên triều còn có chương trình học gọi là tinh học, chuyên môn học tập những tinh thần này.

    - A, đó là bắc lạc sư môn tinh.

    - Đó là tất túc tinh.

    - Đó là Hiên Viên thập tứ tinh và cả tâm túc tinh.

    - Tứ đại thiên vương tinh, bắc lạc sư môn tinh, tất túc tinh, tâm túc tinh, cùng với hiên viên thập tứ tinh.

    Ta nhìn thấy toàn bộ tứ đại thiên vương tinh.

    - Đó là thập tự giá tinh.

    - Đó là vĩ túc tinh.

    - Trời ạ, kia là hạc nhất tinh.

    - Đẹp quá đi, không ngờ ở đây được thấy thất thải tinh.

    Thất thải tinh là một tinh thần đặc biệt, tỏa ra ánh sáng bảy màu.

    Thất thải tinh sa mà so được với khổng tước tinh?

    Khổng tước tinh mới đẹp, tỏa ra ánh sáng đó, phát sáng.

    Các thiếu nữ khen ngân hà đồ xinh đẹp, trong mắt Ngân Hà phó chủ văn minh thì nó chỉ là vũ khí giết người thoi, nhưng vứi thiếu nữ mộng mơ thì đây là điều lãng mạn nhất.

    - Lục Nguyên thật là lãng mạn nha.

    - Lúc trước có tin đồn Lục Nguyên trẻ tuổi tiềm lực mạnh nhất là tên nát rượu, không hiểu lãng mạn, hiện tại thấy mới biết là sai rồi.

    Hắn rất biến lãng mạn nha.

    Trong đám thiếu nữ líu ríu bàn luân, bởi vì đúng là quá lãng mạn.

    Vòng quý phụ mới rồi còn khoe khang mình gả con gái nhà trai tặng bao nhiêu lễ hỏi đều câm miệng hết.

    Lục Nguyên tặng chín sính lễ, cái thứ nhất rất ghê gớm, cái thứ hai ngân hà đồ đã đủ lấn át chín mươi chín lễ hỏi thế giới cảnh, chỉ bằng một cái đủ rồi, tiên thiên linh bảo lãng mạn nhất không phải nói chơi.

    Có thể nói bây giờ Lục Nguyên tặng sính lễ đã đạt đến tiêu chuẩn, bảy cái sau phải xem hắn làm sao vượt qua.

    Bây giừ mọi người đều rất mong chờ, hai sính lễ trước đã đặc sắc như vậy, cái sau sẽ như thế nào nữa?

    Người xướng lễ ngừng lại một lúc mới xướng lên lễ hỏi thứ ba:

    - Một bộ văn minh miêu ngân.

    Một bộ văn minh miêu ngân!

    Cái này!

    Thứ này cũng không đơn giản!

    Miêu ngân, trang sức của cô gái miêu chi văn minh, khác rất nhiều với văn minh khác.

    Lúc trước gặp Miêu Nữ Thanh Liên chính là mặc bộ miêu ngân.

    Bao gồm phượng tước trâm liên, ngân tước phượng quan, ngân giác ngân sơ, ngân liên quấn tóc, sáp hoa ngân tước.

    Trên trán có ngân mã la hán, bồ tát tôn thần, quan âm quý tử hòa ngân trâm mạt ngạch, đầu duyên hưởng linh vân vân.

    Mà văn minh miêu ngân được gọi là bộ miêu ngân cao quý đặc biệt nhấtmiêu chi văn minh, tràn ngập sự xinh đẹp nước ngoài.

    Nghe nói miêu ngân này có thể miễn vạn độc, trừ độc của văn minh cảnh độc chi văn minh trở lên, có thể tránh tất cả độc khác.

    Đây là một bộ trang sức tuyệt vời nhất, quý giá nhất.

    Lục Nguyên giết chết hai phó chủ văn minh Miêu Đao, Miêu Cổ mới có được, giờ thì tặng ra.

    Chương 1410-1412: Chín cái sính lễ (2)

    Cái thứ ba một bọ văn minh miêu ngân dẫn đến tiếng kinh kêu.

    Bộ văn minh miêu ngân đã có thể đứng ngang với chín mươi chín lễ hỏi cấp thế giới cảnh, không dẫn đến oanh động như ngân hà đồ được vì ngân hà đồ quá kích thích.

    Đương nhiên bộ văn minh miêu ngân cũng là đối tượng vô số thiếu nữ, quý phụ khát khao, dù sao đó là xinh đẹp nhất phong tình nước ngoài.

    Ngân hà đồ là vẻ đẹp ngân hà, bộ miêu ngân là xinh đẹp phong tình nước ngoài.

    Đương nhiên muốn nói trong trời đất công nhận vật đẹp nhất, vượt qua tất cả cực hạn phải nói đến hoa chi văn minh, là một vật hoa chi văn minh.

    Cho nên bộ văn minh miêu ngân dẫn đến nho nhỏ xôn xao thôi.

    Lập tức người xướng lễ tăng hắng, lại đọc ra sính lễ thứ bốn.

    Hiển nhiên người xướng lễ này thường hay vào vai xướng lễ vật, nêu lên một lễ vật có lên có xuống phập phồng, nói thật là bây giờ gã đọc riết cũng nổi máu rồi.

    Gã xướng ba nhiêu hôn lễ nhưng chưa thấy lễ hỏi nào phô trương lớn đến thế.

    Thú vị, thật là thú vị, bất giác khóe môi người xướng lễ nhếch lên, trong lòng nói một câu thật thú vị.

    - Cái thứ tư, Vạn Bảo Lưu Ly Lạc!

    Vạn bảo lưu ly lạc!

    Thứ này cũng không phải pháp bảo bình thường mà là thể tập hợp vạn loại pháp bảo, nghe nói là một bộ pháp bảo tỏa bốn màu ánh sáng, ở trong nó có một vạn tiểu pháp bảo, có đủ các loại hình dáng hợp thành một chỗ xưng là Vạn Bảo Lưu Ly Lạc.

    Vạn bảo lưu ly lạc, một vạn loại pháp bảo phối hợp mà thành, rực rỡ mà tuyệt mỹ.

    Vạn Bảo Lưu Ly Lạc này, một vạn loại pháp bảo dù là thứ nào đều có thể xem như pháp bảo thế giới cảnh, giá trị một vạn cái tụ tập với nhau thật rất khủng bố.

    Bất cứ chín mươi chín sính lễ của hon lễ bình thường nào đụng phải Vạn Bảo Lưu Ly Lạc chỉ có nước bị lất lướt, kém quá xa xôi.

    Nghe nói Vạn Bảo Lưu Ly Lạc một vạn loại pháp bảo có thể phói hợp tổ thành một bộ tiên thiên linh bảo!

    Có được lực công kích của tiên thiên linh bảo rồi còn có thể chuyển hóa lực phòng ngự cấp tiên thiên linh bảo, mặc dù là tiên thiên linh bảo loại kém nhưng chuyển biến công phòng có thể nói là rất tuyệt vời.

    Nghe nói Vạn Bảo Lưu Ly Lạc này chính là một trong báu vật quan trọng của pháp bảo văn minh.

    Tại sao pháp bảo này giờ nằm trong tay Lục Nguyên?

    Còn trở thành lễ hỏi!

    Một đám người tò mò nhưng lập tức nghĩ ra được, đầu tiên là Hoang Ôn phó chủ văn minh định hủy diệt pháp bảo văn minh, rồi thì Ngân Hà phó chủ văn minh muốn cướp tất cả báu vật của pháp bảo văn minh, hai lần đều dựa vào Lục Nguyên, tức là nói hắn giúp đỡ pháp bảo văn minh hai lần, hèn chi pháp bảo văn minh sẽ đem Vạn Bảo Lưu Ly Lạc tặng cho hắn làm sính lễ.

    Lễ hỏi thứ tư dẫn đến chấn động không so sánh bằng ngân hà đồ, nhưng dù là vậy cũng rất ghê gớm.

    Bây giờ Lục Nguyên đưa ra bốn sính lễ dũ là cái nào đều là cấp văn minh!

    Cái này toàn là sính lễ cấp văn minh!

    Không phải lễ hỉ bình thường có thể so sánh.

    Có tiếng xì xầm trầm thấp:

    - Bây giờ bốn sính lễ đều là lễ hỏi cấp văn minh, chắc không phải chín cái đều là cấp văn minh chứ?

    - Chắc không thể nào đâu, chín sính lễ cấp văn minh, e rằng văn minh bình thường cũng không bỏ vốn được như thế.

    - Hắn bỏ vốn lớn quá đi.

    - Đúng rồi, chuyện này không thể nào đâu.

    - Cái thứ năm, tự do chi dực.

    Tự do chi dực!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Đây cũng là một báu vật quan trọng của pháp bảo văn minh, nghe nói còn quý hơn cả Vạn Bảo Lưu Ly Lạc.

    Nó không phải tiên thiên linh bảo nhưng mà tự do chi dực mém chút trở thành tiên thiên linh bảo có một tác dụng to lớn, đó là có được tự do chi dực thì một bước liền ra ba vạn dặm.

    Lúc trước đã nói không dùng các thuật đặc biệt như cửu thiên cuồng phong thuật thì sơ kỳ văn minh cảnh bình thường tốc độ cũng không nhanh lắm.

    Tự do chi dực thì rất khoa trương, khiến một người chưa đến văn minh cảnh trực tiếp có tốc độ của văn minh cảnh.

    Người có tự do chi dực chỉ cần không bị sơ kỳ văn minh cảnh vây khốn thì không ngừng bỏ trốn sẽ không sợ bị đuổi kịp.

    Nếu người thế giới cảnh muốn truy sát kẻ có được tự do chi dực, cho xin đi, đừng không biết tự lượng sức được chứ?

    Đó là chuyệnl không thể nào thành công, nó là tự do chi dực đấy.

    Xem ra pháp bảo văn minh thật sự lấy ra hết đồ áp đáy hòm, ngay cả tự do chi dực cũng tặng cho Lục Nguyên.

    Có người thầm nghĩ, chiêu thức chịu bỏ vốn đầu tư ác thật, giờ tặng pháp bảo tốt cho Lục Nguyên lôi kéo tình cảm, sau này hắn thành chủ văn minh thì có thêm một chỗ dựa rất vững vàng rồi.

    Hiện tại đã là sính lễ thứ năm cấp văn minh!

    Hiện trường một mảnh yên tĩnh rồi lại dấy lên xôn xao.

    Thương Vân Đế Phi ngồi ở bàn thế ba, bàn thứ nhất và thứ hai là đàn ông ngồi.

    Bây giờ Thương Vân Đế Phi thấy nở mày nở mặt ra, con gái mình gả cho nhà trai đưa ra sính lễ lấn át bất cứ ai.

    Thương Vân Đế Phi nhớ tới lúc đó con gái Vân Tụ Tuyết chọn một người Kiếm Môn, khi ấy Lục Nguyên mới là hỗn động cảnh, chuyện này đã truyền ra ngoài có rất nhiều người trong vòng đế phi cười sau lưng mình.

    Dù sao con gái mình tìm một người xuất thân từ môn phái không có chỗ dựa, có thể nói là mất mặt nhất trong vòng đế phi.

    Thương Vân Đế Phi nhớ rõ cười bà nhiều nhất là hỏa chi văn minh Hỏa Viêm Đế Hậu.

    Hỏa Viêm Đế Hậu xuất thân từ văn minh bình thường nhưng là đế hậu, còn Thương Vân Đế Phi xuất thân từ cổ văn minh nhưng chỉ là đế phi thôi nên thân phận hai người xem như ngang nhau.

    Còn nhớ lúc đó Hỏa Viêm Đế Hậu cười giễu Thương Vân Đế Phi, bà cũng không chú trọng Lục Nguyên lắm nhưng tôn trọng con gái lựa chọn, không ngờ con gái bà chọn người không bắt mắt nhất lại là giỏi giang nhất.

    Thương Vân Đế Phi mỉm cười cầm ly rượu, liếc Hỏa Viêm Đế Hậu, có chút thị uy.

    Còn nhớ năm đó Hỏa Viêm Đế Hậu gả con gái đwjc hai trăm sính lễ đỉnh cao cấp thế giới đã là ghê gớm, bây giờ xem ra nhiêu đó tính cái gì, kém xa Lục Nguyên bỏ vốn lớn.

    Lục Nguyên vung tay khoát xước thế này chỉ có hai từ để hình dung đó là: mộng huyễn!

    Bàn thứ nhất là chủ pháp cổ văn minh ngồi, bên cạnh gã ngồi Võ Thánh phó chủ văn minh.

    Võ Thánh phó chủ văn minh có thực lực không bình thường, gần như nửa bước đạp cảnh giới chủ văn minh, đừng nói tới gã còn đại biểu võ cổ văn minh, thân phận bất phàm.

    Võ Thánh phó chủ văn minh tay cầm ly rượu bên trong chứa rượu, là vạn niên túy tửu còn được gọi là uống một ngụm say vạn năm.

    - Năm sính lễ đều có thể tính là sính lễ cấp văn minh, không đơn giản.

    - Sính lễ của Lục Nguyên thật là mộng huyễn.

    Bình thường nhà trai đưa lễ hỏi càng quý trọng thì tương đối nhà gái ra đồ cưới càng phải quý giá.

    Chủ pháp cổ văn minh đã sớm nghĩ ra rồi, vốn gã chuẩn bị sẵn đồ cưới đưa Lục Nguyên nhưng nay xem ra sức nặng không đủ, càng phải tăng thêm.

    Lúc trước gã đã gả đi bốn cô con gái, đây là người thứ tư.

    Vốn người thứ tư đồ cưới xem như dạy nhất nhưng giờ thì cần phải tăng thêm, phải nhỏ máu một lần rồi.

    Chủ pháp cổ văn minh có chút bất đắc dĩ nghĩ nhưng không mấy luyến tiếc, dù sao gã ở trong thiên địa xếp vào mười thậm chí là năm hàng đầu, tài sản hùng hậu.

    Tất nhiên cuối cùng đưa ra đồ cưới gì phải xem cuối cùng Lục Nguyên đưa sính lễ thế nào.

    Sính lễ càng nặng thì đồ cưới cũng nặng theo.

    .......

    Lúc này đã nêu lên sính lễ thứ năm, người xướng lễ quát dài một tiếng, gã xướng lễ du dương có vần điệu:

    - Cái thứ sáu, một bản bí tịch công pháp.

    - Năm cái trước là pháp bảo, không ngờ loại thứ sáu là công pháp, khiến người ngây ra.

    Nhưng rốt cuộc là công pháp gì?

    Chắc không là công pháp bình thường rục như chuối đi?

    Người xướng lễ khựng lại rồi lập tức nói:

    - Cái thứ sáu, Vân Vô Tướng.

    Vân vô tướng!

    Cái gì!

    Vân vô tướng, đây là cái gì!

    Có nghe lầm hay không vậy trời.

    Nhất định là đã nghe lầm.

    Mới rồi sau sính lễ thứ hai ngân hà đồ liên tục ra ba lễ hỏi là văn minh miêu ngân, Vạn Bảo Lưu Ly Lạc, tự do chi dực, ba thứ này tuy giật mình nhưng không dẫn đến chấn động lớn như ngân hà đồ, bây giờ Lục Nguyên lấy ra là cái gì?

    Vân Vô Tướng!?

    Mọi người đều biết, công pháp Vân Vô Tướng là kỳ công thứ mười một của tiên cổ văn minh.

    Có thể ở khu như tiên cổ văn minh xếp hạng mười một tất nhiên là kỳ công rất tuyệt vời.

    Có thể nói giá trị của kỳ công Vân Vô Tướng tuyệt đối không kém gì tiên thiên linh bảo, thậm chí có khả năng vượt trên nữa.

    Giá trị của kỳ công Vân Vô Tướng là giấu mình vào trong mây mù, tất cả công kích đều không thể đánh trúng người thi triển kỳ công này.

    Người dùng Vân Vô Tướng còn có thể mượn cơ hội công kích, cho nên Vân Vô Tướng mới nổi danh như vậy, kỳ công thứ mười một của một cổ văn minh đâu có đơn giản.

    Ở khu vực trung ương thiên triều không biết bao nhiêu người muốn đối phó tiên cổ văn minh nhưng ngại Vân Vô Tướng, rất khó đánh chết người của tiên cổ văn minh.

    Bây giờ Lục Nguyên lấy ra chính là Vân Vô Tướng?

    Cái này, cái này là trò đùa phải không?

    Chuyện cũng đơn giản, lúc ấy Lục Nguyên đánh chết Tiên Chi Tử xong có được tàn thiên của Vân Vô Tướng, bản thân hắn có thuộc tính bổn mệnh là mây, thế nên nương tàn thiên Vân Vô Tướng sửa thành bản toàn thiên, gần bằng với Vân Vô Tướng vốn có nên hắn mới lấy nó ra.

    Người khác cho dù có giết văn minh cảnh tiên cổ văn minh nhưng không ai giống Lục Nguyên có bổn mệnh thuộc mây, có được tàn thiên Vân Vô Tướng cũng không tác dụng gì cả.

    Được đến Vân Vô Tướng cũng không phải chuyện đơn giản, lập tức có mấy văn minh cảnh pháp cổ văn minh nghiệm chứng bản 'Vân Vô Tướng', có thể lấy được một số huyền bí bên trong sau này đối mặt người tiên cổ văn minh dùng Vân Vô Tướng không đến nỗi bó tay chịu trói.

    Nghiệm chứng được ra kết quả là rõ ràng thật sự chính là Vân Vô Tướng.

    Là sự thật!

    Các thiếu nữ lãng mạn đều xuýt xoa về Lục Nguyên, Vân Vô Tướng, kỳ công thứ mười một của tiên cổ văn minh, hơn nữa chú ý đến Vân Tụ Tuyết họ vân, Vân Vô Tướng phối với Vân Tụ Tuyết có chút như lấy hồng phấn tặng giai nhân, Lục Nguyên quá lãng mạn rồi.

    Nếu nói ba sính lễ trước khiến khí thế hơi giảm thì bây giờ không khí lại nâng cao.

    Sính lễ thứ sáu là Vân Vô Tướng, trước khi người xướng lễ đọc ra thì không một ai tưởng tượng được.

    Phút chốc nhiều người xôn xao về hai chuyện, một việc là Lục Nguyên từ đâu lấy ra kỳ công xếp thứ mười một của Tiên Cổ?

    Hai là bàn tán có được Vân Vô Tướng sẽ đem đến bao nhiêu ích lợi cho liên minh Pháp Võ, đây chính là ích lợi cực kỳ to lớn.

    Chỉ có chủ pháp cổ văn minh cười khổ, Lục Nguyên đưa lễ hỏi càng dày thì gã đưa lại đồ cưới không thể kém.

    Người xướng lễ khựng lại rồi nói:

    - Cái thứ bảy, Bạch Cừu Hồ Y.

    Bạch cừu hồ y!

    Đây không phải là thứ đồ bình thường, Bạch Cừu Hồ Y ở trong trung ương thiên triều rất nổi tiếng, nghe nói là là thánh vật của hồ chi văn minh.

    Năm đó một vị phó chủ văn minh hồ chi văn minh bị kẻ địch bắt đi, địch quân luyện chế thành Bạch Cừu Hồ Y này rồi thì hồ chi văn minh giết chết kẻ đó, giành lại Bạch Cừu Hồ Y.

    Bình thường thì Bạch Cừu Hồ Y lấy da lông của phó chủ văn minh hồ chi văn minh luyện chế thành nên hủy đi mới đúng, nhưng mà thấy Bạch Cừu Hồ Y rồi thì hồ chi văn minh lại tiếc không muốn hủy, bởi vì Bạch Cừu Hồ Y có mấy công dụng.

    Trong đó công dụng một là không sợ gần như tất cả ảo thuật, hồ chi văn minh nổi danh về ảo thuật vậy mà Bạch Cừu Hồ Y có thể chống lại gần như tất cả ảo thuật, quá ghê gớm rồi.

    Hai là có thể tránh đi tâm ma, ở trung ương thiên triều tâm ma rất khủng bố, chẳng qua Lục Nguyên luôn luyện hệ chính khí nên mới không sợ tâm ma còn những người khác thì phải đối mặt nó.

    Hai công dụng vô cùng lớn lao kết hợp một chỗ khiến Bạch Cừu Hồ Y có giá trị đặc biệt, hơn nữa Bạch Cừu Hồ Y rất là xinh đẹp, bị gọi là một trong hai bộ đồ đẹp nhất trên cõi đời.

    Nghe nói Bạch Cừu Hồ Y có thể làm con gái mặc vào càng xinh đẹp thêm, cho nên thiếu nữ hoặc quý phụ đều rất mơ ước có được Bạch Cừu Hồ Y.

    Nhưng ước mơ chỉ là mơ ước, tiếc rằng không thể chiếm được.

    Mọi người đều biết Bạch Cừu Hồ Y ở trong tay Bạch Hồ phó chủ văn minh.

    Bạch Hồ phó chủ văn minh là pháp lực sáu kỷ nguyên, một trong đại năng nhân sĩ thiên địa, có ai dám chọc vào chứ?

    Bạch Cừu Hồ Y này tại sao ở trong tay Lục Nguyên?

    Còn bị tặng làm sính lễ?

    Chuyện cũng đơn giản, khi Lục Nguyên trên đường tới pháp cổ văn minh thì gặp phải Bạch Hồ phó chủ văn minh.

    Bạch Hồ phó chủ văn minh thấy mặt Lục Nguyên liền muốn giết hắn lập công, ai dè thực lực của hắn còn trên cả nàng, phút cuối Bạch Hồ phó chủ văn minh rơi vào đường cùng dùng chiêu bạch cừu hồ y hóa thân chi pháp, định từ Bạch Cừu Hồ Y làm thành thủ thuật che mắt giúp nàng bỏ trốn.

    Lục Nguyên không đuổi kịp Bạch Hồ phó chủ văn minh chỉ đành nhặt lấy Bạch Cừu Hồ Y làm sính lễ.

    Thuận tiện nói một câu, lúc đó bởi vì hắn truy sát Bạch Hồ phó chủ văn minh một đoạn đường khá dài tới bên cạnh địa bàn hoa chi văn minh.

    Lục Nguyên nghe nói phó chủ hoa chi văn minh mạnh nhất trong này có việc đã đi vắng, hoa chi văn minh lại là một văn minh có liên quang đến liên minh Hoang Tiên Phật.

    Lục Nguyên nghe nói hoa chi văn minh có một số đóa hoa rất quý hiếm nên tiến vào trong, cứng rắn cướp một đóa đại đạo triêu tịch hoa rồi mới đi.

    Đại đạo triêu tịch hoa cũng là một trong những đóa kỳ hoa thiên địa, tên vốn có là triêu tịch đại đạo hoa.

    Loại hoa này nghe nói rất là xinh đẹp, sáng nở tối tàn, nghe ní hôm sau lại sáng nở tối tàn.

    Khi sáng nở hoặc tối tàn thì giữa sinh sinh diệt diệt có đạo lý vô tận, có thể mượn hoa sáng nở tối tàn này ngộ ra khá nhiều đạo lý, cho nên mới có tên là triêu tịch đại đạo hoa.

    Đóa hoa mạnh nhất của hoa chi văn minh chính là kỷ nguyên chi hoa, đồn rằng là ha số một nhiều kỷ nguyên, là cấp bậc đỉnh cao nhất.

    Tiếp theo có ba đóa hoa, triêu tịch đại đạo hoa chính là nằm trong số ba đóa hoa đó.

    Trong lúc Lục Nguyên xông hoa chi văn minh có kinh nhưng không hiểm, dù sao thực lực của hắn bày ra đó, không có phó chủ hoa chi văn minh ở, mấy người khác không làm gì hắn được.

    Tất nhiên đấy là bởi vì hoa chi đại trận của hoa chi văn minh chưa khởi động thôi, Lục Nguyên đến đi quá nhanh làm người hoa chi văn minh không kịp phản ứng, thế nên hắn mới đầu xuôi đuôi lọt trở ra.

    Nếu để hoa chi văn minh phản ứng lại, bày ra hoa chi đại trận thì Lục Nguyên muốn ra vào không phải chuyện dễ.

    Thật ra còn có một nguyên nhân nữa là hoa chi văn minh cũng là một văn minh am hiểu ảo thuật, cố tình Lục Nguyên không sợ nhất là cái này, cho nên mới ra vào hoa chi văn minh dễ như chơi.

    Tóm lại là Lục Nguyên biểu thị một lần truyền thuyết đạp nguyệt dạ lưu hương, hoa chi văn minh vạn hoa tùng trung tài thủ triêu tịch đại đạo hoa.

    Vậy nên sính lễ thứ tám đương nhiên là đại đạo triêu tịch hoa.

    Lễ hỏi thứ tám đại đạo triêu tịch hoa dấy lên giật mình, đây chính là báu vật của hoa chi văn minh không ngờ cũng lọt và tay Lục Nguyên.

    Người có mặt nghe nói việc Lục Nguyên một mình đạp nguyện trong vạn hao tùng xông hoa chi văn minh, cứ thế lan truyền Lục Nguyên càng lúc càng nổi tiếng.

    Bây giờ đã đọc xong hết tám sính lễ rồi, hãy xem sính lễ thứ chín!

    Tám cái đầu đã như vậy, không biết sính lễ thứ chín là cái gì.

    Người xướng lễ rống lên:

    - Sính lễ thứ chín là...!

    Trái tim mọi người nhảy cao theo, bình thường thì cái thứ chín là áp trục, sính lễ trước đó Lục Nguyên đưa ra kinh người như là Vân Vô Tướng, ngân hà đồ.

    Mấy cái khác như Bạch Cừu Hồ Y, đại đạo triêu tịch hoa, Vạn Bảo Lưu Ly Lạc, tự do chi dực cái gì không thứ nào là đơn giản cả.

    Vậy cái cuối cùng áp trục sẽ là thứ gì?

    Có tuyệt hơn cả Vân Vô Tướng, ngân hà đồ hay không?

    Chuyện này rất là khó.

    Trong sân lặng ngắt như tờ.

    - Thiên đàn thiên hương dược vương châu.

    Khi người xướng lễ báo ra sính lễ thì toàn trường giật nảy mình.

    Thiên đàn thiên hương dược vương châu, cái này chẳng phải là báu vật của dược chi văn minh ư?

    Nghe nói nằm trong tay phó chủ dược chi văn minh.

    Thiên đàn thiên hương dược vương châu nghe nói có thể không ngừng sảng sinh ra các loại đan dược, hơn nữa quan trọng nhất là thường thì ăn đan dược xong tăng cảnh giới sẽ không ổn định, căn cơ không vững, nhưng thiên đàn thiên hương dược vương châu sinh ra đan dược thì không có chuyện đó.

    Nghe đến thiên đàn thiên hương dược vương châu, rất nhiều người có mặt bị hù giật nảy mình, đặc biệt là đại biểu dược chi văn minh đến dự lễ, Dược Hoa phó chủ văn minh chân mày co giật.

    Lý do có phản ứng như vậy là vì rất nhiều người đều biết tám sính lễ của Lục Nguyên cái thứ hai ngân hà đồ là diệt Ngân Hà phó chủ văn minh mà có.

    Cái thứ ba văn minh miêu ngân là do diệt Miêu Đao, Miêu Cỏ phó chủ văn minh.

    Cái thứ tư Vạn Bảo Lưu Ly Lạc, tự do chi dực là do diệt Hoang Ôn phó chủ văn minh giúp đỡ pháp bảo văn minh mà có.

    Cái thứ sáu Vân Vô Tướng là do giết Tiên Chi Tử mà có.

    Cái thứ bảy Bạch Cừu Hồ Y là vì truy sát Bạch Hồ phó chủ văn minh có được, cái thứ tám đại đạo triêu tịch hoa là xông vô hoa chi văn minh cướp bóc mà ra.

    Vậy thì cái thứ chín không lẽ là giết phó chủ dược chi văn minh hoặc là cướp từ trong tay lão sao?

    Phó chủ dược chi văn minh chính là phó chủ văn minh chín kỷ nguyên.

    Lục Nguyên đã...?

    Không thể nào.

    Đúng vậy, chắc chắn không thể.

    Mới rồi chắc bị là tư duy theo lối mòn làm lầm lẫn thôi.

    Dược Hoa phó chủ văn minh lật tức rống to:

    - Lúc này là ngày vui mừng tân hôn của Lục Nguyên ngươi và Kiếm Linh Đế Cơ, vốn không nên hỏi thẳng nhưng vẫn muốn hỏi, Lục Nguyên ngươi từ đâu lấy được thiên đàn thiên hương dược vương châu?

    Lục Nguyên mỉm cười nói:

    - Lúc trước đi pháp cổ ngẫu nhiên gặp tiền bối phó chủ dược chi văn minh, có tham khảo chút ít về dược đạo với phó chủ dược chi văn minh, cuối cùng phó chủ dược chi văn minh tặng thiên đàn thiên hương dược vương châu cho ta.

    Lục Nguyên giải thích như vậy Dược Hoa phó chủ văn minh mới từ từ ngồi xuống, chắc hắn không nói dối đâu, vì chuyện này không thể lừa được ai, hơn nữa phong cách hành động như vậy đúng là rất giống phó chủ dược chi văn minh.

    Thì ra chuyện là như vậy.

    Mặc dù sớm cảm thấy khả năng Lục Nguyên cướp thiên đàn thiên hương dược vương châu từ tay phó chủ dược chi văn minh không lớn nhưng nghe giải thích rồi mới yên lòng.

    Nhưng mà tâm tình phập phồng rồi thì phải tán thán một tiếng, Lục Nguyên rất lợi hại, không ngờ hắn có thể cùng đệ nhất dùng dược đại tông sư trong thiên địa như phó chủ dược chi văn minh tham khảo về dược đạo, cuối cùng phó chủ dược chi văn minh có chút thích hắn tặng cho thiên đàn thiên hương dược vương châu, đây cũng là một loại bản lĩnh.

    Đợi mọi người phản ứng lại thì rốt cuộc hiểu ra, sính lễ thứ bảy đẳng cấp ngang với mấy cái trước, nhưng vì bị ý nghĩ Lục Nguyên diệt dược chi văn minh làm đám người giật nảy mình, tâm tình phập phồng.

    Chín sính lễ tới đây bày ra hết.

    Chín sính lễ không có cái nào là đơn giản.

    Thứ nhất vạn kiếm linh thạch có mười bộ kiếm pháp cấp văn minh là dạo đầu, cái thứ hai ngân hà đồ là trung đẳng tiên thiên linh bảo còn là vật lãng mạn nhất khiến người cực kỳ rung động.

    Cái thứ ba một bộ văn minh miêu ngân cho người hơi thở ra chút, cái thứ tư Vạn Bảo Lưu Ly Lạc có thể tổ hợp thành tiên thiên linh bảo, cái thứ năm tự do chi dực bị gọi là có được pháp lực văn minh cảnh, ba thứ này cho người cơ hội thở ra.

    Cái thứ sáu Vân Vô Tướng thì cho người cảm giác giật mình, cái thứ bảy Bạch Cừu Hồ Y có thể trừ tâm ma, phá ảo thuật, cái thứ tám đại đạo triêu tịch hoa có thể ngộ được đại đạo.

    Hai thứ này vừa để người thở ra cũng tạo không ít truyền thuyết lãng mạn cho Lục Nguyên thì cái thứ chín thiên đàn thiên hương dược vương châu khiến người tâm tình phập phồng làm dấu chấm hết.

    Chín loại sính lễ này thật là một cái tiếp một cái, đợt sóng này xô đợt sóng trước hình thành liên hoàn.

    Người trải qua chín loại sính lễ đều thầm kêu một tiếng hấp dẫn, bởi vì nó thật sự là đặc sắc không giống bình thường.

    Liên hoàn chín loại sính lễ có thể nói ở kỷ nguyên này không có mấy ai làm được như vậy, trừ cái lần chủ hoang cổ văn minh cướp đế hậu ra.

    Nhưng chủ hoang cổ văn minh là người mạnh nhất sinh ra trong kỷ nguyên này, không có một trong, chịu thiên mệnh mà sinh, trời sinh liền mạnh mẽ không gì sánh bằng, là sinh linh mạnh nhất sinh ra ở bản kỷ nguyên.

    Lần này Lục Nguyên đưa sính lễ như vậy sắp đuổi kịp chủ hoang cổ văn minh rồi, thật là quang vinh.

    Vô số thiếu nữ mơ mộng kêu to lãng mạn, đúng vậy, quá lãng mạn.

    Đối với các thiếu nữ thì Lục Nguyên chính là người lãng mạn nhất, từ nay trong trung ương thiên triều truyền lưu một câu nói là: gả cho người thì phải giống như Lục Nguyên.

    Những quý phụ đế phi cũng rất rung động.

    Thương Vân Đế Phi cảm giác nở mày nở mặt, bà gả con gái phong cảnh tràn đầy.

    Diệp Phương và Diệp Viên cũng là lần đầu tiên thấy tình hình như vậy, thầm nghĩ sư huynh đệ chúng mình quen biết Lục sư huynh lâu như vậy, lần đầu tiên thấy hắn ra tay tán gái, đúng là không tầm thường, khâm phục khâm phục.

    Diệp Phương, Diệp Viên cảm thấy ở mặt này phải chăm chỉ học theo Lục sư huynh mới được.

    Chương 1413-1414: Động phòng hoa chúc

    Dưới mũ phượng khăn quàng đôi mắt Vân Tụ Tuyết lướt qua si mê.

    Không sai, Vân Tụ Tuyết đương nhiên không phải người thích hư vinh, nhưng con gái cả đời chỉ gả một lần, muốn lúc gả đi phong cảnh một chút làm ký ức cả đời là chuyện rất bình thường.

    Lần này Lục Nguyên cho nàng hôn lễ như mộng huyễn, Vân Tụ Tuyết thầm nghĩ rằng, đúng vậy, hôn lễ này nàng sẽ nhớ thật lâu thật lâu, vĩnh viễn nhớ kỹ.

    Có thể gả cho Lục Nguyên, Vân Tụ Tuyết rất thỏa mãn.

    Có hôn lễ phong cảnh, như mộng như huyễn thế này thì Vân Tụ Tuyết càng thỏa mãn hơn nữa.

    ..........

    Chuyện lễ hỏi cứ như thế thuân lời hoàn thành, sau đó mọi người bắt đầu uống rượu, một đám người gào hét đòi xem Lục Nguyên và Vân Tụ Tuyết uống rượu.

    Kiểu ép rượu này tất nhiên Vân Tụ Tuyết thay bằng nước lã, Lục Nguyên thì ai đến cũng không từ chối.

    Nói đùa, muốn chuốc say mình?

    Rất buồn cười, bắt đầu từ mười tuổi mình đã uống rượu cho đến này là rượu không rời thân, người không rời rượu, tạo nghệ rượu đạo của mình không kém gì với kiếm đạo, những người này muốn đánh đổ mình thật quá buồn cười.

    Muốn chuốc rượu, uống tất nhiên không phải bình thường có thể dùng tửu lực buộc ra được, cái loại rượu đó mọi người uống không thấy đáy, uống là vạn niên túy tửu, loại này màu rượu xanh biếc, không thể dùng pháp lực buộc ra, độ nặng cũng cao khủng khiếp.

    Bình thường các trưởng bối phó chủ văn minh thích dùng rượu này để chuốc say, người đã thành thân ví dụ như Phong Tinh Tinh vừa thấy loại rượu đó liền sợ hãi.

    Năm ấy Phong Tinh Tinh muốn dùng mặt búp bê giả đáng yêu nhưng cũng bị chuốc rượu thảm không đành lòng nhìn, vô nhân đạo.

    Ha Pháp Thánh thấy cũng muốn khóc, năm ấy gã cũng bị rót rượu thảm thiết.

    Lần này mỗi trưởng bối văn minh như là cái gì Pháp không phó chủ văn minh, Pháp Diệu phó chủ văn minh, Võ Thánh phó chủ văn minh, Vũ Vác phó chủ văn minh, Phong Thương phó chủ văn minh vân vân đều hăng hái muốn chuốc say Lục Nguyên.

    Đặc biệt là long chi văn minh có người gọi là Niên Đại phó chủ văn minh đi đầu nhóm chuốc rượu, phải dìm chết hắn.

    Ngay cả Tam Thư phó chủ văn minh thường ngày dáng vẻ cứng nhắc giờ cũng chộp cơ hội chuốc rượu Lục Nguyên.

    Mấy vị pháp bảo văn minh Thiên Công phó chủ văn minh cũng không phải loại dễ chọc, giờ đều muốn dìm Lục Nguyên trong hũ rượu, thật là kẻ địch tám hướng đều có.

    Nhưng mà gió xuân thổi, trống trận vỗ, thật sự chiến đấu ai sợ ai?

    Lục Nguyên không hề sợ hãi, vạch cổ áo khai chiến.

    Hậu quả cuối cùng trận khai chiến đó là các tiền bói phó chủ văn minh tập thể bị Lục Nguyên và đám phù rể của hắn liên hợp gạt ngã.

    Các tiền bối phó chủ văn minh chỉ đành cảm thán, bây giờ sóng sau đè sóng trước, thật là một sóng cao hơn một sóng, các hậu bối rượu đạo không tầm thương.

    Dĩ nhiên khủng bố nhất là Lục Nguyên, hắn có sức chiến đấu chủ chốt gạt gã nhiều người phe tiền bối thế mà lành lặn đứng.

    Trước khi các tiền bối gục ngã rốt cuộc hiểu ra, tửu lượng của Lục Nguyên tuyệt đối không kém gì kiếm thuật, đều là sâu không lường được, nếu phải hình dung chỉ có thể dùng tửu lượng cấp văn minh.

    Đối phó xong các tiền bối phó chủ văn minh nhưng còn sót lại một số, ví dụ như đoàn các chị các em.

    Nhóm các nàng giờ muốn khó xử Lục Nguyên, muốn thơ từ, cái gì mà làm thơ, kêu tân lang hiện trường viết câu thơ, làm hay mới được mang tân nương đi.

    Lục Nguyên lần này nuốt lệ khóc rống, văn hóa của mình chỉ có có một chút, năm đó ở Hoa Sơn có xem ít sách nhưng giới hạn mức đọc trung bình thôi, viết thơ từ cái gì, đùa sao?

    Mình không có trình độ đó đâu.

    Lục Nguyên nhìn hướng đám rể phụ, Diệp Phương và Diệp Viên lập tức lắc đầu nguầy nguậy.

    Đám Tiêu Phong Hùng cũng lắc đầu.

    Võ Chi Tử lắc đầu hồi nhìn hướng Pháp Chi Tử nói:

    - Pháp Chi Tử, ta biết ngươi rất có văn hóa.

    Pháp Chi Tử lắc đầu nói ngay:

    - Nghiên cứu pháp thuật thì ta biết nhưng thơ từ, ngay nói trong Khí Vận Thất Tử chỉ có mình Tiên Chi Tử là biết, nghe nói Tiên Chi Tử làm thơ không tệ.

    Chết tiệt, làm nửa ngày Pháp Chi Tử cái gọi là nghiên cứu chỉ là đồ dỏm, đụng phải thơ từ một đám người cứng đơ.

    Kết quả là lấy Lục Nguyên dẫn đầu, đám đàn ông bị các thiếu nữ cười chê đã đời.

    May là phút cuối Lục Nguyên làm mấy bài vè miễn cưỡng coi như qua ải, nhưng bài vè này lan truyền thì Lục Nguyên cũng mất hết danh tiếng.

    Bài vè của Lục Nguyên trình độ cỡ này: 'Mặc kệ ngươi đông nam tây bắc phong, một kiếm ra tay chém phong lưu.'

    Khiến mọi người hiểu được thì ra Lục Nguyên cũng không phải toàn năng, về mặt thơ từ quá yếu, yếu đến không thể vớt vát.

    Khó khăn lắm mới rước Vân Tụ Tuyết ra khỏi Pháp Thuật Chi Cung đi hướng nam, tương tự là nhóm người quậy một trận, trong đó thêm một hạng mục là Vân Tụ Tuyết bái lạy hai ông bà họ Lục, cái khác giống y đúc bên nhà gái.

    Lục Nguyên phát hiện thành thân thật là mệt muốn chết.

    Thanh âm du dương vang lên:

    - Đưa vào động phòng.

    Lục Nguyên rơi lệ đầy mặt, rốt cuộc chờ tới bốn chữ này rồi.

    - Đưa vào động phòng.

    Bốn chữ này biểu thị hôn lễ đã xong xuôi một nửa.

    Không đúng, còn có phá động phòng nữa.

    Nếu lúc trước chắn rượu, làm thơ đám phù rể còn giúp đỡ giùm, bây giờ phá động phòng thì không giúp gì được.

    Những phù rể và một số phù dâu, những người khác gào to phải đi phá động phòng, tất cả tụ tập ngoài phòng tân hôn.

    Nhưng đám người phát hiện một điều là không thể vào phòng được, bên ngoài phòng sớm ẩn giấu không biết bao nhiêu kiếm khí.

    Những kiếm khí cực kỳ dịu dàng không tổn hại người nhưng ai vọt vào trong đều bị loại kiếm khí này chặn ở ngoài hết, không vào được.

    Lần này thì mọi người mới nhận ra rằng Lục Nguyên là văn minh cảnh.

    Văn minh cảnh bày ra kiếm trận, không dễ xông vào.

    Người phá được kiếm trận của Lục Nguyên không nằm trong số muốn phá động phòng.

    Có mấy người như Võ Thánh phó chủ văn minh, Võ Bác phó chủ văn minh mới phá được kiếm trận này, tu vi của họ càng đáng sợ hơn.

    Nhưng họ đều là lão tiền bối cả, những tiền bối này chuốc rượu tân lang thì được chứ phá động phòng thì chẳng ra gì.

    Kết quả chuyện này trở thành phá động phòng khó khăn nhất từ xưa tới nay ở bản kỷ nguyên.

    Trong phòng tân hôn diện tích cỡ một trăm mét vuông, chính giữa có một giường lớn phủ màu đỏ, trên bàn có đôi nến đỏ.

    Từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài căn phòng đều treo vật vui mừng, cả căn phòng tràn đầy không khí kết hôn.

    Trù mâu thúc lương, tam tinh tại thiên.

    Kim tịch hà tịch, thấy này lương nhân.

    Tử hề tử hề, như vậy lương nhân hà!

    Trù mâu thúc sô, tam tinh tại ngung.

    Này là khi nào, kiến này tình cờ gặp gỡ.

    Tử hề tử hề, như vậy tình cờ gặp gỡ hà!

    Trù mâu thúc sở, tam tinh tại hộ.

    Kim tịch hà tịch, kiến này xán giả.

    Tử hề tử hề, như vậy xán giả hà!

    Ngân hà song tinh, thạch lạn hải khô đồng tâm kết,

    Nhân gian bạn lữ, trời cao đất rộng nhâm chim bay.

    Đây chính là thành thân!

    Trong căn phòng tân hồn rất yên tĩnh.

    Trong phòng trên giường lớn màu đỏ Vân Tụ Tuyết yên tĩnh ngồi, nàng rất là hạnh phúc nhưng cũng rất căng thẳng.

    Vân Tụ Tuyết phát hiện trái tim như sắp nhảy khỏi lồng ngực, quá hồi hộp!

    Lục Nguyên phát hiện hắn cũng hồi hộp, đây là lần đầu tiên trong đời của mình.

    Lục Nguyên nhớ các bước đi, bây giờ chắc là lúc uống rượu hợp hoan.

    Cái gọi là rượu hợp hoàn tức là tay ngươi vòng tay ta, ta cũng vòng tay ngươi uống rượu.

    Đây là lần đầu tiên Lục Nguyên uống rượu mà không nếm ra vị, lúc trước dù uống rượu gì cũng có mùi vị, xem ra hôm nay đúng là ngày không giống bình thường, cứ hay đụng tới lần đầu tiên.

    Lục Nguyên vén khăn trùm mũ phượng, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần.

    Vân Tụ Tuyết gò má hây hồng, không dám ngẩng đầu lên.

    Lục Nguyên phát hiện thì ra Vân Tụ Tuyết căng thẳng như thế, ngược lại hắn không còn hồi hộp.

    Hắn mỉm cười nói:

    - Nương tử, bây giờ là lúc động phòng.

    Vân Tụ Tuyết càng xấu hổ hơn, không dám ngẩng đầu lên.

    Lục Nguyên buồn cười ôm eo Vân Tụ Tuyết, hông nàng mềm mại nhỏ xíu, xúc cảm rất tốt.

    Thì ra xúc cảm eo con gái là tuyệt vời như vậy, không kém gì xúc cảm của kiếm.

    Hoa xán ngân đăng loan đối vũ, xuân quy họa đống yến song tê.

    Phương tá hoa dung thêm nguyệt sè, hân phùng thu dạ tác xuân tiêu.

    Mặt nước uyên ương đồng hí thủy, tâm đầu phu thê hỗ giao tâm.

    Tước bình xạ mục kỳ nam hạnh, tú mạc khiên ti thục nữ duyên.

    Bóng đêm càng sâu!

    .......

    Lục Nguyên mở mắt ra.

    Đây là một cái giường lớn mềm mại màu đỏ, có mùi hương nhè nhẹ, Lục Nguyên trông thấy trước bàn trang điểm cách giường không xa có một mỹ nhân đang trang điểm, trong gương lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp thanh diễm.

    Hôm qua Vân Tụ Tuyết mặc đồ tân nương màu đỏ lộ ra vẻ hồng diễm không giống bình thường, hôm nay Vân Tụ Tuyết mặc màu vàng trang nhã, có loại nhã nhặn xinh đẹp như tuyết.

    Vân Tụ Tuyết chải tóc thề, nói:

    - Chàng hãy ngủ thêm một lát đi.

    - Không được, dù gì đã thức dậy rồi.

    Lục Nguyên nói, ngồi xuống cạnh Vân Tụ Tuyết:

    - Đã sớm nghe nói vẽ mày cho mỹ nhân, trước giờ chưa từng làm, hôm nay phải thử một phen mới được.

    Lục Nguyên cầm bút kẽ lông mày để vẽ chân mày.

    Vân Tụ Tuyết mặc kệ cho Lục Nguyên loay hoay, hai người vốn rất hợp nhau, đã trải qua rất nhiều chuyện cuối cùng ở bên nhau, có rất nhiều cảm thán, bây giờ hiếm khi chung một chỗ nên tình chàng ý thiếp.

    Cuối cùng Vân Tụ Tuyết đứng dậy nói:

    - Hôm nay phải đi lạy cha mẹ chồng, không thể ở lâu được.

    Sáng sớm ngày tân hồn thứ hai cô dâu mới lạy cha mẹ chồng là quy tắc của trung ương thiên triều, nếu Vân Tụ Tuyết đã gả vào Lục gia thì đương nhiên phải bái ông bà Lục.

    Ngày thứ nhất cô dâu mới lạy cha mẹ chồng, ngày thứ hai là chú rể mới về nhà, làm theo thứ tự, Vân Tụ Tuyết thay đổi danh hiệu, xưng là Kiếm Linh Đế Hậu.

    Mỗi một chính thê của văn minh cảnh xưng là đế hậu, nếu là thiếp thì gọi là đế phi.

    Nếu Vân Tụ Tuyết đã là chính thế thì đương nhiên gọi là Kiếm Linh Đế Hậu, lúc này nàng bới tóc thành thiếu phụ.

    Lục Nguyên cùng Vân Tụ Tuyết thành thân, liên minh Pháp Võ xem như chính thức lôi kéo minh quân nặng ký vào, hắn tiến vào trung tâm liên minh tiếp xúc được nhiều điều trước kia không hiểu rõ.

    Ví dụ trước kia thấy một cổ văn minh ở mặt ngoài chỉ có một chủ văn minh, tiếp xúc thật sự mới biết thì ra bình thường cổ văn minh có đến ba chủ văn minh, nhiều hơn trong tưởng tượng, di thất địa cũng có một chút.

    Tối ngày thứ hai sau khi Lục Nguyên và Vân Tụ Tuyết thành thân.

    Vân Tụ Tuyết nói:

    - Hai ngày nay có nhiều chuyện thành thân suýt quên đem vài thứ giao cho chàng.

    Lục Nguyên tùy tiện hỏi:

    - Là cái gì?

    Mới đầu quan hệ của Lục Nguyên và Vân Tụ Tuyết hơi bị căng thẳng, nhưng giờ họ ở chung khá là tự nhiên.

    - Đồ cưới.

    Vân Tụ Tuyết mỉm cười, có phong tính thanh lãnh, nói:

    - Chàng lấy ra chín loại sính lễ, đương nhiên phụ thân không thể quá hẹp heo nên cũng đưa vài loại đồ cưới tặng chúng ta.

    - Có ba đồ cưới, thứ nhất là năm trăm cái thiên cấp linh mạch.

    Vân Tụ Tuyết vừa thốt lời hù Lục Nguyên nhảy dựng.

    Năm trăm cái thiên cấp linh mạch, bình thường tài sản người sáu kỷ nguyên chỉ có chừng hai trăm cái thiên cấp linh mạch mà thôi, chủ pháp cổ văn minh đưa đồ cưới lớn hết sức, vung tay đã là năm trăm cái thiên cấp linh mạch.

    Lúc trước hắn chỉ có khoảng hai trăm tám mươi cái thiên cấp linh mạch, bây giờ có thêm năm trăm cái thiên cấp linh mạch, một hơi tăng lên bảy trăm tám mươi cái thiên cấp linh mạch xem như thu được món tài sản lớn, nhạc phụ thật rộng rãi.

    Món thứ nhất đã là năm trăm cái thiên cấp linh mạch, Lục Nguyên càng mong chờ hai cái sau.

    - Đồ cưới thứ hai là tàn đồ mộ thượng cổ kiếm giả.

    Vân Tụ Tuyết đưa hết năm trăm cái thiên cấp linh mạch cho Lục Nguyên xong lại lấy ra một tấm tàn đồ, Lục Nguyên nhận lấy.

    Vân Tụ Tuyết nói tiếp:

    - Phụ thân nói năm ấy mộ thượng cổ kiếm giả thật sự chia làm tám phần, trong tay pháp cổ văn minh có một phần, nghe nói tìm đủ tám cái thì có thể tìm ra mộ thượng cổ kiếm giả.

    Thứ này chắc có tác dụng cho chàng.

    A, còn có kiểu nói này nữa, đâu chỉ giúp ích, là rất có ích đấy chứ.

    Lục Nguyên nhìn một phần tàn đồ thấy không ra đầu đuôi gì.

    Vân Tụ Tuyết nói:

    - Ở trong tay giản chi văn minh chắc có một phần tàn đồ mộ thượng cổ kiếm giả, tà kiếm văn minh chắc cũng có.

    Tàn đồ mộ thượng cổ kiếm giả, hoang cổ văn minh có một phần, còn mấy chỗ khác thì phụ thân không rõ ràng lắm.

    Lục Nguyên nhìn tàn đồ mộ thượng cổ kiếm giả trong tay, lờ mờ cảm giác có chút giống với lúc trước ở trong giả thượng cổ kiếm giả có được một phần, nhưng khi ấy không biết nó là cái gì, giờ lấy ra nhìn, chậc, lại là một phần tàn đồ mộ thượng cổ kiếm giả nữa.

    Tức là nói tám phần tàn đồ, vậy là mình có hai phần trong tay rồi.

    Vân Tụ Tuyết lại nói:

    - Còn món thứ ba là một trung đẳng thần vật.

    - Thần vật!

    Lục Nguyên giật nảy mình, chủ pháp cổ văn minh núi cao này xộp quá đấy chứ, đưa ra thần vật, còn không phải thần vật loại kém lúc trước hắn nuốt mà là trung đẳng thần vật.

    Vân Tụ Tuyết từ trong tay áo lấy ra trung đẳng thần vật đó, đấy là một nghiên mực to cỡ bàn tay, từ trong đó phát ra hơi thở thần vật, đặc biệt bất phàm.

    Lục Nguyên không khách sáo cầm lấy nghiên mực to cỡ bàn tay, há mồm nuốt nó, không ngừng vận chuyển vô tướng thôn phệ quyết và vạn kiếm quy tông, pháp lực văn minh cảnh vân vân, hấp thu hơi thở thần vật.

    Thần vật thúc đẩy, Lục Nguyên cảm thấy tân kiếm thế giới lại thoát một trói buộc băng nhiên.

    Hắn như nghe tiếng nổ, toàn thân tựa bị vạn lôi đánh, đợi vạn lôi đánh ra xong mỗi một tấc da thịt, xương cốt của hắn thay đổi cực kỳ lớn, pháp lực tăng hai phần.

    Đây là sáu kỷ nguyên!

    Không sai, bây giờ mình đã là sáu kỷ nguyên rồi.

    Thiên địa cực hạn tổng cộng là hai mươi kỷ nguyên, mà hiện tại chính mình đã là sáu kỷ nguyên.

    Thật ra ở trung ương thiên triều, di thất địa có rất ít người có thể được mười kỷ nguyên trở lên, nhìn xem một đống văn minh thủ lĩnh chỉ tám, chín kỷ nguyên mà thôi.

    Mình lại tiến tới một bước rồi, Lục Nguyên thầm nhủ, nhưng cách còn đường càng mạnh còn rất xa xôi, mình phải luôn biến mạnh, mạnh, mạnh hơn nữa!

    Chương 1415-1416: Rời khỏi pháp cổ văn minh

    Tiếp theo là chuỗi ngày nhẹ nhàng của Lục Nguyên, mỗi ngày cùng Vân Tụ Tuyết nồng tình mật ý, thân thiết nồng nàn, ngày ngọt như mật.

    Không chỉ ở trong pháp cổ văn minh, họ đi nơi khác du sơn ngoạn thủy, xem các phong cảnh đẹp, ngẫu nhiên ở dưới ngân hà đồ nhìn trời sao rực gỡ, hai sao Ngưu Lang Chức Nữ.

    Tại trung ương thiên triều gọi kiểu này là qua tuần trăng mật.

    Chủ pháp cổ văn minh mấy ngày nay có sai người đem đến hai câu.

    Câu thứ nhất là:

    - Vượt cấp khiêu chiến tất nhiên là rất giỏi, nhưng thực lực càng cao thì càng khó vượt cấp khiêu chiến.

    Lục Nguyên, ngươi phải cẩn thận, nếu đụng phải pháp lực kỷ nguyên cao hơn ngươi thì đừng khinh thường, người đến sáu kỷ nguyên trở lên ai nấy đều có tuyệt chiêu riêng, không dễ đói phó đâu.

    Điều này thì Lục Nguyên có cảm giác được chút, khi đó đấu với Hoang Ôn phó chủ văn minh, Ngân Hà phó chủ văn minh đều có tuyệt học, không thể xem thường.

    Câu thứ hai là:

    - Bây giờ tuyệt đối đừng chọc chủ hoang cổ văn minh, chọc và hắn là đi tìm chết.

    Chủ hoang cổ văn minh có thực lực mạnh mẽ, hơn nữa tâm kế sâu trầm.

    Bây giờ đương nhiên Lục Nguyên sẽ không đi tìm chủ hoang cổ văn minh, gã là nhân vật khủng bố trong thiên địa, thủ lĩnh của liên minh Hoang Tiên Phật, hắn đi tìm gã là đâm đầu muốn chết.

    Vậy nên, khoảng thời gian này Lục Nguyên trải qua rất nhẹ nhàng tự do, việc duy nhất cần làm là dùng ba trăm hai mươi cái thiên cấp linh mạch đẩy pháp lực lên đến đỉnh cao sáu kỷ nguyên.

    Như vậy là trong tay hắn chỉ có bốn trăm sáu mươi thiên cấp linh mạch thôi, đến pháp lực sáu kỷ nguyên khá là thoải mái.

    Tuy nhiên, khiến Lục Nguyên thấy rầu nhất là vừa mới thành thân ông bà họ Lục đã bàn tính khi nào thì hắn sẽ cho họ ôm cháu trai gái, hù chết người. cLục Nguyên bản tính là lãng tử yêu rượu, nói thật ra trong phút chốc không định có con nít, cảm giác có con áp lực quá lớn.

    Có con rồi đối mặt hàng loạt vấn đề ví dụ dạy dỗ cái gì, sợ con mình không cẩn thận thành kiếm nhị đại chẳng hạn.

    Mặt khác bây giờ trung ương thiên triều đang là chiến loạn, không phải thời điểm tốt để sinh con, trước tiên ôm Vân Tụ Tuyết hưởng thụ một thời gian đã rồi tính.

    Lục Nguyên ngậm một cọng cỏ nằm trên bãi cỏ.

    Vân Tụ Tuyết từ xa đi đến, tay cầm một bình rượu.

    Lục Nguyên nhận lấy rượu nói:

    - Cảm ơn.

    Đây chính là hình thức ở chung giữa Lục Nguyên và Vân Tụ Tuyết, hai nguiwf yêu nhau không nồng cháy mà bình thản tự nhiên, nhàn nhạt như nước mới là chân thật.

    - Ta tiến vào không sao chứ?

    Trên không trung vang giọng nói.

    Lục Nguyên nói:

    - Cứ vào đi, không cần khách sáo.

    Hắn nghe giọng liền biết người đến là Pháp Nhất Đế Tử.

    Pháp Nhất Đế Tử đi tới nói:

    - Báo cho ngươi biết một tiếng, liên minh Hoang Tiên Phật và liên minh Pháp Võ chính thức khai chiến quy mô lớn.

    Trận chiến đầu tiên là ở thế giới hỏa sơn, lấy liên minh Pháp Võ làm trung tâm bắt đầu chiến đấu.

    Tất nhiên là Lục Nguyên biết thế giới hỏa sơn nằm ở đâu, hắn từng ở lại chỗ đó khá lâu, không ngờ khai chiến quy mô lớn, trận chiến đầu tiên tại đó.

    Rốt cuộc chính thức khai chiến, thời đại bình tĩnh rốt cuộc chính thức qua đi.

    Pháp Nhất Đế Tử tiện tay quăng một phong thư, Lục Nguyên nhận lấy, phát hiện không chỉ là chỗ thế giới hỏa sơn, mấy nơi khác cũng đốt chiến hỏa, dĩ nhiên đánh dữ nhất là ở thế giới hỏa sơn.

    Nhìn toàn chiến cuốc thì liên minh Pháp Võ yếu thế chút, liên minh Hoang Tiên Phật trên cơ chút, thật ra thì thế cục luôn là như vậy.

    Lục Nguyên nhìn thư tình báo, phát hiện trong đó có một nơi là nho chi văn minh và thiên lý văn minh.

    Tại sao hai chỗ này đánh nhau?

    Chắc chủ chi lao còn chưa bị phá vỡ chứ.

    Tức là nói thủ lĩnh của thiên lý văn minh, Thiên Lý phó chủ văn minh còn chưa trở về, tại sao hai bên đánh nhau vậy?

    Lục Nguyê ngây ra, thuận miệng hỏi:

    Pháp Nhất Đế Tử đáp:

    - Hình như có nghe nói Thiên Lý phó chủ văn minh trở về, chủ chi lao trước tiên bị phá vỡ, nhưng tin tức này còn chờ hệ thống tình báo xác nhận đã, hơn nữa bên chúng ta đang ở thế yếu nên trong phút chốc không điều động được ai đi.

    Sức chú ý chủ yếu của gã là ở chiến trường chính, nơi này có trên hai mươi văn minh cảnh sống mái với nhau, tương đối thì nho chi văn minh, thiên lý văn minh chỉ là một ván nhỏ.

    Lục Nguyên nghe vậy máu chạy lên não.

    Lục Nguyên còn nhớ rõ tình hình lúc đó.

    Khi ấy Thiên Lý phó chủ văn minh đã rống to rằng:

    - Hay cho Nho Chi phó chủ văn minh, ngươi nhốt ta ba mươi năm rồi sao?

    Sau ba mươi năm ta sẽ đi ra, đến lúc đó ta sẽ đem mỗi một khúc thân thể phó chủ văn minh của ngươi đưa đi, đem mắt ngươi, tay ngươi, đầu ngươi, đem tất cả của ngươi đưa đi chiêu đãi các cao thủ khắp nơi, khiến thiên lý văn minh của ta càng cường thịnh.

    Ba mươi năm sau lại hủy diệt nho chi văn minh!

    Nhớ đến đâu nói năm xưa làm sao Lục Nguyên không máu dồn lên não được.

    Lục Nguyên lập tức quyết định đi nho chi văn minh giải quyét vụ này, đây là trách nhiệm của hắn.

    Lục Nguyên nói:

    - Để ta đi nho chi văn minh xem đi.

    Pháp Nhất Đế Tử gật đầu đồng ý:

    - Ngươi đi cũng tốt, dù gì bây giờ bên chúng ta không điều động được ai.

    Vốn gã còn đang lo sai ai đi, Lục Nguyên xung phong nhận việc thì càng tốt.

    Pháp Nhất Đế Tử biết nếu mà Thiên Lý phó chủ văn minh thật sự trở lại thì chắc chắn rất khó đối phó, nhưng mà Lục Nguyên sớm bị đánh giá là càng đấu càng mạnh, gặp khó thì càng cường hơn nên gã cũng yên lòng.

    Pháp Nhất Đế Tử nói chuyện vài câu với Lục Nguyên, Vân Tụ Tuyết rồi rời đi.

    Sau khi Pháp Nhất Đế Tử đi, Lục Nguyên uống hớp rượu rồi nói:

    - Ta sẽ đi một thời gian.

    Vân Tụ Tuyết mỉm cười nói:

    - Nam nhi là phải chí ở bốn phương, huống chi thiếp cũng hiểu hiện tại thế cục của trung ương thiên triều.

    Chàng phải giữ gìn sức khỏe.

    - Được rồi, ta ghi nhớ.

    Lục Nguyên phất tay, tiêu sái rời đi.

    Thành thân lại như thế nào, sau khi thành thân Lục Nguyên vẫn là rất tiêu sái.

    ..........

    Rời khỏi vĩnh hằng chi môn rồi Lục Nguyên bay nhanh như gió đi, ngự cửu thiên cuồng phong súc địa thành trần thuật lao hướng nho chi văn minh.

    Bay thật lâu sau rốt cuộc thì nho chi văn minh ngay trước mắt, Lục Nguyên còn nhớ thân phận của mình, phất tay hóa thân thành Lý Thái Sử mới tới gần nho chi văn minh.

    Lục Nguyên chưa đến nho chi văn minh đã thấy bên trong rất là náo nhiệt.

    Hiện giờ nho chi văn minh đúng là nhộn nhiệp, vốn nhiều năm trước Nho Chi phó chủ văn minh thi triển ra chủ chi lao rồi thì nho chi văn minh lắng đọng lại, dù gì có hai phó chủ văn minh.

    Một người là Tam Thư phó chủ văn minh sáu kỷ nguyên, một là Khí Tiết phó chủ văn minh một kỷ nguyên.

    Có thể nói thực lực hiện tại của nho chi văn minh yếu hơn pháp bảo văn minh.

    Pháp bảo văn minh còn bị người tới cửa khi dễ thì nói gì đến nho chi văn minh, cho nên nho chi văn minh cố gắng ẩn giấu.

    Nho chi văn minh từ trên xuống dưới đều tu luyện, tu luyện, không ngừng tu luyện.

    Bởi vì người nho chi văn minh hiểu rằng năm đó Thiên Lý phó chủ văn minh nói câu kia tuyểt đói không chỉ nói suông mà thôi.

    Chỉ có không ngừng tu luyện mới có tương lai, dù là Tam Thư hay Khí Tiết, hoặc là Khổng Minh Đức, Khổng Ni, Mạnh Vi, Túc Nguyệt Miên, đám người đều đang cố gắng.

    Thực lực của đám Khổng Minh Đức, Khổng Ni, Mạnh Vi, Túc Nguyệt Miên có tăng cao, trong đó Khổng Ni tăng nhiều nhất.

    Hiện giờ thực lực của Khổng Ni ngang bằng với Hoa Pháp Thánh, nhóm họ thì dễ rồi nhưng hai phó chủ văn minh Tam Thư và Khí Tiết thì rất khó tăng lên.

    Tam Thư phó chủ văn minh vẫn là sáu kỷ nguyên, Khí Tiết phó chủ văn minh vẫn là một kỷ nguyên, không nhích lên chút nào.

    Chuyện cũng bình thường, tới văn minh cảnh rồi trăm vạn năm ngươi không thể tăng một kỷ nguyên không có gì lạ.

    Mấy ngày trước khi Tam Thư phó chủ văn minh đi ra ngoài phát hiện Thiên Lý phó chủ văn minh xuất hiện, gã trước tiên lao ra khỏi chủ chi lao.

    Tam Thư phó chủ văn minh lập tức đấu với Thiên Lý phó chủ văn minh, tiếc rằng sáu kỷ nguyên của lão đâu phải địch thủ của Thiên Lý phó chủ văn minh tám kỷ nguyên?

    Lão bị đánh trọng thương, và bị Thiên Lý phó chủ văn minh bắt giữ.

    Điều này đối với Nho Chi phó chủ văn minh tuyệt đối là tin tức tạc nổ kinh người.

    Lúc này người duy nhất nắm quyền nho chi văn minh là Khí Tiết phó chủ văn minh không có cách nào chỉ đành cầu cứu liên minh Pháp Võ, nhưng cứu viện sẽ không đến nhanh như vậy.

    Trung ương thiên triều quá lớn, tình báo truyền đi cần thời gian rất dài, chờ đám liên minh Pháp Võ phái người tới cứu viện cần chút thời gian, không thể nào quá ngắn được.

    Đang lúc nho chi văn minh chịu trận chờ cứu viện thì toàn nho chi văn minh thế giới bị oanh kích nặng nề.

    Diệt Luân phó chủ văn minh mặt mày âm trầm xuất hiện, gã mặc áo dài màu xám, chính khí biến chủng cực kỳ tà ác toát ra từ người gã.

    Gã cười khẽ nói:

    - Xem ra nho chi văn minh sẽ hủy trong tay ta rồi.

    Thấy Diệt Luân phó chủ văn minh đến thì Khí Tiết phó chủ văn minh quát dài bảo:

    - Diệt Luân phó chủ văn minh, ngươi đừng vội huênh hoang, đợi ta chiến với ngươi!

    Năm đó Khí Tiết phó chủ văn minh đấu với Diệt Luân phó chủ văn minh, hai người tám lạng nửa cân nhưng cuối cùng Nho Chi phó chủ văn minh thi triển chủ chi lao giam cầm Thiên Lý phó chủ văn minh khiến Diệt Luân phó chủ văn minh bỏ trốn.

    Bây giờ Diệt Luân phó chủ văn minh lại chiếm ưu thế vậy là huênh hoang lên.

    Diệt Luân phó chủ văn minh đánh ra một ngân hà, đó là ngân hà tràn ngập trí tuệ xông hướng Khí Tiết phó chủ văn minh.

    Khí Tiết phó chủ văn minh cũng đánh ra một đạo khí chi tinh hà.

    Diệt Luân phó chủ văn minh và Khí Tiết phó chủ văn minh đều quá quen thuộc nhau, chiêu thức hiểu quá sâu.

    Trí tuệ chi tinh hà cùng khí tiết chi tinh hà mạnh va chạm vào nhau.

    Hai ngân hà va đụng dấy lên ngàn tầng vạn tầng sóng sao, phút chốc sóng sao như mưa, tầng tầng lớp lớp.

    Trước kia hai ngân hà của hai người va nhau nhiều lần đều là ngang ngửa, Khí Tiết phó chủ văn minh cho rằng lần này cũng ngang tay.

    Khí Tiết phó chủ văn minh chuẩn bị sẵn chiêu sau rồi, kết quả lúc này trí tuệ ngân hà lại dâng lên một đợt sóng sau, chớp mắt đánh tới, đụng bay Khí Tiết phó chủ văn minh.

    Khí Tiết phó chủ văn minh ngây ra hỏi:

    - Pháp lực hai kỷ nguyên?

    Diệt Luân phó chủ văn minh gật đầu đáp:

    - Đúng vậy, là pháp lực hai kỷ nguyên.

    Ha a ha ha, trước đó không lâu ta ngẫu nhiên có đương một thần vật cấp thấp, tới pháp lực hai kỷ nguyên.

    Khí Tiết, ngươi không phải đối thủ của ta.

    Diệt Luân phó chủ văn minh pháp lực hai kỷ nguyên đấu với Khí Tiết phó chủ văn minh pháp lực một kỷ nguyên, ưu thế tuyệt đối nghiêng hướng Diệt Luân phó chủ văn minh.

    Diệt Luân phó chủ văn minh không chút dừng lại, trí tuệ ngân hà lần thứ hai nặng nề va chạm hướng khí tiết chi tinh hà, gã phải giết chết Khí Tiết phó chủ văn minh, cục diện chiếm trên cơ hoàn toàn, thế công như tia chớp.

    Diệt Luân phó chủ văn minh lấy ra trí tuệ chi tinh hà, ẩn chứa hữu vô tận đại huyền bí, pháp lực hai kỷ nguyên đánh vào khí chi tinh hà của Khí Tiết phó chủ văn minh.

    Một kích kia như là điện đánh bay gã đi, Khí Tiết phó chủ văn minh nặng nề va vào vách thế giới của nho chi văn minh tiểu thiên thế giới.

    Nho chi văn minh tiểu thiên thế giới không được Nho Chi phó chủ văn minh gia cố vốn đã rất yếu nhiều, bị va đập vách thế giới chấn động, kéo theo nguyên tân kiếm thế giới.

    Nho chi văn minh tiểu thiên thế giới chấn động tựa như là động đất vậy, có nhiều phòng ở không vững chắc sụp đổ.

    Diệt Luân phó chủ văn minh âm trầm cười lạnh:

    - Khí Tiết phó chủ văn minh, ta phải hoàn toàn hủy đi nho chi văn minh của các ngươi!

    Khí Tiết phó chủ văn minh hộc máu, gã muốn vạn chuyển pháp lực toàn thân lần nữa tấn công nhưng phát hiện trong phút chốc không có sức mạnh đó, gã đã bị thương quá nặng.

    Đám Khổng Minh Đức, Khổng Ni, Mạnh Vi, Túc Nguyệt Miên, mười mấy người muốn công kích nhưng Diệt Luân phó chủ văn minh chỉ tùy tiện đứng thì uy nhiếp đáng sợ khiến bọn họ không thể nhúc nhích.

    Đây chính là khí thế của hai kỷ nguyên, đáng sợ nha vậy đấy!

    Khủng bố như thế đó!

    Tùy ý đứng đã là trời sụp đất nứt, thật ra thì là ám ảnh tâm lý thôi, chịu áp lực, dù sao đối phương là người hai kỷ nguyên, có áp lực rất lớn với họ.

    Diệt Luân phó chủ văn minh giơ tay lên, pháp lực lật trời tạc nổ, ầm ầm ù ù.

    Gã tùy ý phất tay, chớp mắt đám Khổng Minh Đức bị đánh lùi ra sau, không ngừng ói máu.

    Đỉnh cao thế giới cảnh so sánh với Diệt Luân phó chủ văn minh thì là cái thá gì chứ, chỉ là trò hề thôi.

    Diệt Luân phó chủ văn minh khẽ kêu lên, vì gã phát hiện có một người không bị cú phẩy nhẹ của gã đánh bại, vẫn kiên cường đứng đó.

    Diệt Luân phó chủ văn minh nhìn sang, chính là Khổng Ni.

    Mấy ngày nay Khổng Ni tu hành thực lực tăng tiến xa, có thể ngang bằng với Hoa Pháp Thánh.

    Tới cảnh giới cỡ Hoa Pháp Thánh là có thể đỡ một kỷ nguyên của phó chủ văn minh mà không thua, đây là vinh diệu rất lớn đối với thế giới cảnh.

    Diệt Luân phó chủ văn minh nhẹ thổi một hơi, hơi thử đi ra như thương long to khổng lồ vọt lên.

    Bạch khí thuương long nặng nề đánh vào Khổng Ni, gã chống đỡ không nổi hộc máu trọng thương.

    Đến đây thì tất cả người có sức chiến đấu của nho chi văn minh cơ bản đều gục ngã.

    Diệt Luân phó chủ văn minh quát to rằng:

    - Tiêu đời hết rồi chứ, nho chi văn minh!

    Diệt Luân phó chủ văn minh vốn định tiêu diệt sạch nho chi văn minh, gã rất hận nho chi văn minh, văn minh này luôn đè ép thiên lý văn minh.

    - Người nho chi văn minh, các ngươi sẽ bị ta tế luyện thành hạo nhiên chính khí phiên, đến lúc đó bản thân ta là tà ác chính khí, một loại tà ác chính khí đối lập với hạo nhiên.

    Hai loại một chính một phản, một âm một dương có thể làm thực lực của ta tăng tiến nhiều.

    - Ai nói nho chi văn minh đều tiêu đời?

    Một thanh âm trong trẻo dễ nghe bỗng vang lên.

    Ủa, đấy là giọng của ai?

    Diệt Luân phó chủ văn minh ngây ra, cái gọi là văn minh cảnh tức là toàn trí toàn năng, hoàn cảnh xung quanh đều nằm trong thần niệm Diệt Luân phó chủ văn minh quét cả, tại sao bỗng xuất hiện một người?

    Tiếng nói đến từ sau lưng nữa, chuyện này vốn không thể xảy ra được, trừ phi người đến là cao thủ.

    Chương 1417-1418: Lý Thái Sử xuất hiện

    Diệt Luân phó chủ văn minh nghiêng đầu nhìn người đến, kẻ lên tiếng là một người mặc đồ trắng như tuyết, vô cùng tuấn tú, ôn nhuận như ngọc, đầu đội anh mạo, hay cho phiên phiên mỹ nam tử.

    Diệt Luân phó chủ văn minh có ấn tượng với người này, trong trận chiến năm đó hắn đã giết chết Uông Huyết Trạch, Chu Thiên Nhân hạng bốn mươi mấy Thiên Bảng, đó là Lý Thái Sử.

    Đối với Lý Thái Sử thì Diệt Luân phó chủ văn minh có ấn tượng khá sâu, chiến tích cuối cùng của hắn chắc là thắng Thiên Bảng hạng tám ma đạohl đi, thực lực hiện tại thì sao?

    Chắc hắn cỡ hạng nhất Thiên Bảng, nhưng mà muốn đến văn minh cảnh là không thể nào, dù sao văn minh cảnh quá khó khăn leo lên, ngưỡng cửa thứ nhất trong thiên địa không phải nói chơi.

    Trong thiên địa có biết bao kinh tài tuyệt diễm tuyệt thế thiên tài đều bị chặn ngoài cánh cửa này không cách nào lần thứ hai đi tới.

    Khả năng Lý Thái Sử đột phá ải này gần như là số không.

    Diệt Luân phó chủ văn minh đã nghĩ thông, mới rồi không chú ý Lý Thái Sử tới đây chắc tại vì gã quá hưng phấn.

    Không sai, sắp hoàn thành đại kế hủy diệt nho chi văn minh đã nung nấu nhiều năm là chuyện khiến người hưng phấn biết bao, cho nên lúc phấn khích quá ra chút sai sót.

    Lý Thái Sử xuất hiện!

    Đám Khí Tiết phó chủ văn minh, Khổng Ni, Khổng Minh Đức, Túc Nguyệt Miên, Mạnh Vi bị trọng thương đều thấy mỹ nam tử bạch y Lý Thái Sử.

    Lý Thái Sử đến rồi!

    Chiến tích mạnh nhất của Lý Thái Sử là thắng ma đạo, bây giờ chắc thực lực gần với đệ nhất Thiên Bảng.

    Nhưng dù có là đệ nhất Thiên Bảng cũng tuyệt đối không phải là địch thủ của Diệt Luân phó chủ văn minh, bởi vì cách biệt nhau quá xa xôi.

    Chênh lệch lớn đến không thể tưởng tượng.

    Khí Tiết phó chủ văn minh lại hộc búng máu, chết tiệt, Lý Thái Sử xuất hiện làm gì?

    Trước đó Khí Tiết phó chủ văn minh có thể thong dong chịu chết là vì biết Lý Thái Sử còn sống, tiền đồ của hắn không thể đo lường.

    Coi như bây giờ nho chi văn minh bị hủy diệt nhưng chỉ cần Lý Thái Sử là còn có thể dựng lại nho chi văn minh, đây là tại sao gã có cách liên lạc với Lý Thái Sử nhưng chưa từng nghĩ muốn hành động.

    Ai mà ngờ Lý Thái Sử nhận được tin tức mà còn xuất hiện vào lúc này nữa.

    Lý Thái Sử và đám người gã cùng chết, vậy thì nho chi văn minh không có khả năng xây dựng lại.

    Khí Tiết phó chủ văn minh là người đầu tiên phản ứng lại, đám Khổng Ni, Khổng Minh Đức, Túc Nguyệt Miên, Mạnh Vi cũng kịp phản ứng, trong đầu họ cùng hiện ra Lý Thái Sử xuất hiện, hắn không nên có mặt.

    Diệt Luân phó chủ văn minh cũng phản ứng lại, nói:

    - Tốt lắm, Lý Thái Sử, hạt mầm cuối cùng của nho chi văn minh sẽ bị hủy diệt trong tay ta!

    Lục Nguyên lạnh lùng cười hỏi:

    - Ngươi thắng được ta không?

    Câu hỏi này thật buồn cười, rất buòn cười.

    ít nhất tất cả người có mặt bao gồm Diệt Luân phó chủ văn minh, Khí Tiết phó chủ văn minh, và đám Khổng Ni đều thấy tức người, vì khoảng cách chênh lệch quá xa, lớn đến không thể đo lường.

    Diệt Luân phó chủ văn minh đường đường là văn minh cảnh pháp lực hai kỷ nguyên.

    Lý Thái Sử, thắng hạng tám Thiên Bảng bây giờ chắc gần với đệ nhất Thiên Bảng.

    Hơn so sánh liền biết chính giữa cách biệt lớn.

    Diệt Luân phó chủ văn minh nghe giọng Lục Nguyên nói vậy thì buồn cười bảo:

    - Lý Thái Sử à Lý Thái Sử, xem ra ngươi còn không biết cái gì gọi là ngưỡng cửa trời thứ nhất, cho dù thực lực bây giờ của ngươi là đệ nhất Thiên Bảng thì đối mặt ta chỉ là con kiến thôi.

    Diệt Luân phó chủ văn minh thường không phải hạng múa mép khua môi, gã hoàn toàn là phái hành động.

    Tay gã chuyển, một trí tuệ chi tinh hà đánh hướng Lý Thái Sử.

    Sư tử vồ thỏ dốc hết sức mạnh.

    Diệt Luân phó chủ văn minh chính là sư tử, gã giết chết Lý Thái Sử còn yếu ớt hơn cả con thỏ mà vẫn dốc hết sức, vừa ra tay chính là tuyệt học trí tuệ chi tinh hà của gã, tuyệt đối không cho hắn có một chút cơ họi.

    Mới rồi chính là trí tuệ chi tinh hà này đánh bại Khí Tiết phó chủ văn minh, bây giờ gã khí thế hùng dũng dồn ép, Lý Thái Sử có thể chắn được mây chiêu?

    Một chiêu không thành vấn đề, năm chiêu chắc cũng được, khoảng hai, ba mươi chiêu cơ bản là cực hạn.

    Sau hai, ba chục chiêu thì chờ đợi Lý Thái Sử là chết dưới tay Diệt Luân phó chủ văn minh, khi đó hy vọng phục hưng cuối cùng của nho chi văn minh cứ thế hoàn toàn vỡ tan.

    Khoan đã, còn có thể trốn!

    Diệt Luân phó chủ văn minh chưa bày ra văn minh thiên quỹ, một khi gã bày ra văn minh thiên quỹ thì triệt để không có đường trốn.

    Khí Tiết phó chủ văn minh định truyền âm nhắc nhở Lý Thái Sử thì lúc này Diệt Luân phó chủ văn minh giơ tay đánh ra văn minh thiên quỹ.

    - Lý Thái Sử, ngươi hoàn toàn chết cho ta!

    Trí tuệ chi tinh hà trùng kích hướng Lý Thái Sử, mọi người chỉ thấy hắn lấy ra một quyển sách, sách đó chính là Truyền Chính Tiên Thư.

    Truyền Chính Tiên Thư đánh ra, chớp mắt ngăn chặn trí tuệ chi tinh hà.

    Trí tuệ chi tinh hà và Truyền Chính Tiên Thư nặng nề va nhau.

    Bóc một tiếng, Truyền Chính Tiên Thư xuất hiện vết nứt nhưng Lục Nguyên không lùi bước, một kích kia là pháp lực giữa Lý Thái Sử và Diệt Luân phó chủ văn minh giao nhau, đối đầu, thế mà hắn không hề yếu thế.

    Trong khoảnh khắc đầu óc đám Khí Tiết phó chủ văn minh, Khổng Ni, Khổng Minh Đức, Mạnh Vi, Túc Nguyệt Miên chết đứng, ai nấy há to mồm, trong não lặp lại một ý nghĩ là Lý Thái Sử có thể ngay mặt chặn một kích của Diệt Luân phó chủ văn minh, như vậy chứng minh Lý Thái Sử không còn là cấp Thiên Bảng mà là cấp văn minh.

    Lý Thái Sử, hắn...

    Hắn thật sự đã phá tan ngưỡng cửa trời thứ nhất thiên địa văn minh cảnh rồi ư?

    Nếu đây là sự thật thì rất đáng vui mừng, nho chi văn minh lại xuất hiện một văn minh cảnh.

    Ở địa bàn trung ương thiên triều nếu như có thể xuất hiện một văn minh cảnh thì chắc chắn đó là việc cực kỳ vui mừng, phải chúc mừng rình rang thậm chí là bày tiệc mời tất cả người văn minh quen thân đến chú mừng một phen, đủ thấy chuyện này long trọng.

    Bây giờ Lý Thái Sử thế mà đến văn minh cảnh, chuyện này kích thích mọi người hơi lớn.

    Lý Thái Sử nên gọi là phó chủ văn minh gì nhỉ?

    Đám Khổng Ni bỗng chuyển chiều hướng suy nghĩ, dường như Lý Thái Sử không có tạo nghệ gì đặc biệt ở sách vử cả, nhưng chính khí không tệ, lại được nho chi văn minh truyền thừa chính tự, vậy thì gọi là Chính Tự phó chủ văn minh đi, Khổng Ni thầm nghĩ.

    Túc Nguyệt Miên nghĩ rằng Lý Thái Sử sư đệ vừa đẹp trai vừa có khí chất, ôn nhuận như ngọc, nên gọi là Ôn Ngọc phó chủ văn minh, mỹ nam tử phiên phiên như vậy sau này ở thiên lý văn minh không biết làm bao thiếu nữ, thiếu phụ si mê.

    Mạnh Vi thì hoàn toàn phục Lý sư đệ này rồi, thực lực tăng nhanh đến khó thể tưởng tượng, quá nhanh.

    Lục Nguyên nhìn Truyền Chính Tiên Thư, bề mặt có vết nứt, quả nhiên Truyền Chính Tiên Thư có vấn đề, vũ khí tiên cấp không thích hợp dùng trong chiến đấu cấp văn minh.

    Vũ khí tiếp cấp không thể chịu nổi pháp lực cấp văn minh, rất dễ dàng bị phá hủy, lúc trước Dưỡng Ngô tiên kiếm của mình phẩm chất cao hơn Truyền Chính Tiên Thư nhiều, lại còn nhân kiếm hợp nhất, kết quả ở trong chiến đấu cấp văn minh không ngừng vỡ vụng, mặc dù có chính khí nhiều lần hồi phục nhưng phút cuối chịu không nổi vẫn là dụng Viên Cực thần kiếm, không đụng tới Dưỡng Ngô nữa, mãi đến ở pháp bảo văn minh thăng nó lên thành thần kiếm mới lại dùng.

    Truyền Chính Tiên Thư vừa đấu với cấp văn minh đã xuất hiện vết nước, đây còn là bởi mình dùng pháp lực rất ít, lúc đó dùng pháp lực một kỷ nguyên phát hiện Truyền Chính Tiên Thư không chóng nổi nên rót vào pháp lực khác giữ lại Truyền Chính Tiên Thư, cho nên mới rồi Lục Nguyên ra một kích thật tình chỉ là sử dụng một chút pháp lực mà thôi.

    Toàn trường tĩnh lặng!

    Lý Thái Sử phá tan ngưỡng cửa thứ nhất đến văn minh cảnh.

    Diệt Luân phó chủ văn minh ngây ngẩn rồi cười nanh tranh nói:

    - Lý Thái Sử, không thể không thừa nhận thiên phú của ngươi không tệ, thật sự không ngờ ngươi tới được văn minh cảnh, không uổng là Ám Chi Tử.

    Tuy rằng không bằng Hoang Chi Tử, Lục Nguyên nhưng cũng khá giỏi.

    - Nếu cho ngươi thời gian lâu để trưởng thành thì chắc chắn ngươi sẽ mang đến trở ngại cho thiên lý văn minh ta, nói không chừng lại có một tiểu nho chi văn minh đi ra.

    Đáng tiếc, ngươi cố tình đưa đầu vào đây, cái gọi là trung ương thiên triều ngươi không đi, di thất địa thiên địa sụp đổ cứ tiến vào.

    Trung ương thiên triều ngươi không đi, di thất địa thiên địa sụp đổ cứ tiến vào, câu nỳ rất thông dụng trong trung ương thiên triều.

    Diệt Luân phó chủ văn minh nhe răng cười âm hiểm nói:

    - Đáng tiếc ngươi chỉ có pháp lực một kỷ nguyên, bây giờ se chết trong tay ta.

    Diệt Luân phó chủ văn minh tràn đầy lòng tự tin, cộng thêm gã tin rằng có cách đả kích Lý Thái Sử.

    Gã nói:

    - Huống chi binh khí Truyền Chính Tiên Thư của ngươi bị hủy, hiện tại ngươi không có binh khí tiện tay, càng không có binh khí cấp thần.

    Binh khí cấp thần không phải dễ dàng có, mới vừa tới văn minh cảnh không có binh khí cấp thần cũng là chuyện bình thường.

    Bây giờ Diệt Luân phó chủ văn minh tràn đầy tự tin, gã là pháp lực hai kỷ nguyên, kinh nghiệm già dặn, có binh khí cấp thần tiện tay là Diệt Tuyệt Thần Thư.

    Còn Lý Thái Sử thì sao?

    Pháp lực một kỷ nguyên, mới đến một kỷ nguyên đối với văn minh cảnh tác dụng e rằng hoàn toàn không có kinh nghiệm, càng không có binh khí bình thường.

    So sánh hai nơi liền biết bên Diệt Luân phó chủ văn minh chiếm ưu thế tuyệt đối.

    Mới rồi vui mừng Lý Thái Sử đột phá đến văn minh cảnh, mừng như điện giừ so sánh mới giật mình phát hiện thì ra hắn yếu thế như vậy, ưu thế lớn nằm trong tay Diệt Luân phó chủ văn minh.

    Cục diện khá là bất lợi cho Lý Thái Sử.

    Nếu như mới rồi Khí Tiết phó chủ văn minh hoàn toàn không bị thương, gã cùng Lý Thái Sử hai chọi một đói phó một mình Diệt Luân phó chủ văn minh thì còn có chút cơ hội, nhưng nay tiếc rằng Khí Tiết phó chủ văn minh bị thương nặng không thể ra tay.

    Diệt Luân phó chủ văn minh cảm giác rõ hơi thở Lý Thái Sử ngừng lại, là thời cơ tốt để ra tay.

    Diệt Luân phó chủ văn minh lấy ra Diệt Tuyệt Thần Thư của mình, thi triển tấn công tính diệt tuyệt cực độ.

    Chiến đấu cấp văn minh chú trọng là cực độc cực độ, tất nhiên gã luyện là diệt cực độ nhưng trên thực tế gã còn kém rất xa chưa đến diệt cực độ.

    Nhưng mà dùng để đối phó một người bình thường mới vào văn minh cảnh thì cũng đủ dùng rồi.

    Diệt Luân phó chủ văn minh thế công như trời sụp dồn dập tấn công, bầu tời kỷ nguyên sớm đã sụp đổ bởi đòn tấn công của gã!

    Trong bầu trời một kỷ nguyên thời gian không gian toàn bộ sụp đổ.

    Đây chính là thực lực của hai kỷ nguyên.

    Khí Tiết phó chủ văn minh trông thấy Diệt Luân phó chủ văn minh tấn công thì thở dài thườn thượt, gã thua không oan.

    Hai kỷ nguyên quả nhiên hoàn toàn khác với một kỷ nguyên, tiếc quá, chẳng lẽ Lý Thái Sử thật sự phải chết ở đây sao?

    Ông trời thật sự định vong nho chi văn minh ư!

    Thiên!

    Muốn!

    Vong!

    Nho!

    Đối mặt đòn tấn công trời sụp của Diệt Luân phó chủ văn minh.

    Chỉ thấy Lý Thái Sử vươn tay ra.

    Lý Thái Sử lớn lên tuấn mỹ, hai tay thuôn dài trắng trẻo.

    Tay phải thuôn dài trắng trẻo chạm vào Diệt Tuyệt Thần Thư.

    Lý Thái Sử điên rồi!

    Hắn định dùng tay phải trực tiếp đón đỡ Diệt Tuyệt Thần Thư binh khí cấp thần!

    Một bên là bàn tay một bên là binh khí cấp thần, binh khí cấp thần có nhiều tác dụng tăng thêm thành phần, hắn làm như vậy là đi tìm chết.

    Xem ra Lý Thái Sử không còn binh khí gì, rồi lại hoàn toàn không hiểu chiến đấu cấp văn minh cho nên mới làm chuyện điên rồi như vậy.

    Lý Thái Sử xong đời!

    Một kích kia chắc chắn hắn sẽ trọng thương!

    Diệt Tuyệt Thần Thư của Diệt Luân phó chủ văn minh và bàn tay phải thuôn dài trắng trẻo của Lý Thái Sử cuối cùng va nhau.

    Một luồng sáng rực rỡ lóe lên.

    Diệt Luân phó chủ văn minh hiện nụ cười âm trầm, không biết tự lượng sức mình, mà những người khác cũng cho rằng Lý Thái Sử sắp tiêu đời.

    Kết quả lúc này, nụ cười âm hiểm trên mặt Diệt Luân phó chủ văn minh biến thành cực kỳ kinh ngạc.

    Gã cảm giác có lực lượng to lớn vô biên từ bàn tay thuôn dài trong suốt kia truyền đến.

    Lực lượng đó không gì sánh bằng, vượt xa lực lượng trời sụp bình thường.

    Diệt Luân phó chủ văn minh cố gắng chặn lại công kích này, gã dốc hết lực lượng lớn nhất ra, cũng lấy luân thường tâm kinh phòng ngự.

    Luân thường tâm kinh ẩn chứa đạo lý tam cương ngũ thường, tổng cộng có tám phòng tuyến.

    Tám phòng tuyến này cực kỳ khó phá, tam cương tức là quân vi thần cương, phụ vi tử cương, phu vi thê cương.

    Ngũ thường ý chỉ nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, tam cương ngũ thường là thiên lý văn minh đem nho đạo phát triển đến mức độ biến thái, thành đạo lý biến thái, phòng ngự vững chắc khó mà tưởng tượng.

    Tám phòng tuyến có thể giam cầm tư tưởng người, diệt tuyệt luân thường con người.

    Chương 1419-1420: Thực lực của Lý Thái Sử

    Diệt tình thân pháp, diệt tình đoạn tính, vô tình vô nghĩa, không có ràng buộc mới chạy nhanh nhất.

    Diệt Luân phó chủ văn minh cho rằng bộ diệt tình thân pháp của gã khá hay, có thể trốn nhanh hơn.

    Thân hình gã chớp mắt biến mất ngoài năm vạn dặm.

    Gã liên tục chạy vài bước đã hơn mười vạn dặm.

    Nghĩ rằng Lý Thái Sử chắc không đuổi theo kịp, gã thở phào một hơi.

    - A, đây là tốc độ của ngươi sao?

    Chậm chạp quá.

    Gã mới thở ra thì bên tai vang giọng của Lý Thái Sử.

    Lòng gã thít chặt, một đại thủ pháp lực to lớn không gì sánh bằng đè hướng gã, ẩn chứa pháp lực càng cao hơn cả trời, sâu hơn cả vực sâu vô tận, một chưởng ập đến có thể dễ dàng bóp nát vô số tinh thần.

    *Ầm!*

    Diệt Luân phó chủ văn minh bất lực không thể phản kháng đại thủ pháp lực nặng nề đánh trúng.

    Chớp mắt Diệt Luân phó chủ văn minh bị một chưởng này đánh chết, diệt luân tiểu thiên thế giới của gã hoàn toàn hủy diệt.

    Trong tay Diệt Luân phó chủ văn minh không có vật gì tốt, dù gì chỉ là một phó chủ văn minh pháp lực hai kỷ nguyên mà thôi.

    Một phó chủ văn minh chết đi, Lục Nguyên không có gì rung động, di chuyển trở lại bên ngoài nho chi văn minh tiểu thiên thế giới.

    Bên ngoài nho chi văn minh tiểu thiên thế giới tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn Lục Nguyên.

    Khí Tiết phó chủ văn minh hỏi:

    - Diệt Luân phó chủ văn minh đâu?

    Lục Nguyên hời hợt đáp:

    - Chết rồi, tốc độ của gã quá chậm.

    Lý Thái Sử lần này trở về khiến người quá kinh ngạc, ban đầu mọi người cho rằng hắn không có khả năng là đối thủ của Diệt Luân phó chủ văn minh nhưng hắn lập tức bày ra thực lực văn minh cảnh.

    Mọi người cho rằng hắn đã đột phá đến văn minh cảnh thì chắc là pháp lực một kỷ nguyên, ai dè hắn bày ra pháp lực ít nhất là năm kỷ nguyên, thậm chí là sáu kỷ nguyên.

    Một chiêu đánh bại Diệt Luân phó chủ văn minh, chiêu thứ hai đánh chết gã.

    Thực lực này quá cường quá bá đạo rồi!

    Văn minh thiên hạm là ngưỡng cửa thiên địa đệ nhất, Lý Thái Sử đột phá đơn giản dễ dàng quá.

    Tới văn minh cảnh rồi không dễ tăng lên, nhìn Tam Thư phó chủ văn minh, Khí Tiết phó chủ văn minh đi, tăng lên khó khăn như vậy.

    Diệt Luân phó chủ văn minh tăng từ một kỷ nguyên lên hai kỷ nguyên đã rất đắc ý.

    Lý Thái Sử đơn giản, dễ dàng liền đến năm, sáu kỷ nguyên, hắn luyện làm sao vậy?

    Ám Chi Tử Lý Thái Sử này quá yêu nghiệt rồi.

    Thật lâu sau mọi người đều không kịp phản ứng.

    Khí Tiết phó chủ văn minh hỏi:

    - Lý Thái Sử, không biết danh hiệu phó chủ văn minh của ngươi là gì?

    Đúng vậy, danh hiệu phó chủ văn minh của Lý Thái Sử là cái gì, đây là một vấn đề rất đáng quan tâm.

    Lục Nguyên ngây ra, lúc trước hắn không nghĩ đến vấn đề này, giờ chỉ có nước tìm cớ lừa người.

    Lục Nguyên thuận miệng nói:

    - Chính Chi phó chủ văn minh.

    Lục Nguyên chỉ là thuận miệng nghĩ đến xưng hô này.

    Nghe Lý Thái Sử nói ra xưng hô Chính Chi phó chủ văn minh thì đám Khí Tiết phó chủ văn minh ngây ngẩn rồi lộ vẻ mừng như điên.

    Chính chi!

    Trong cõi trời đất có hai loại phó chủ văn minh lợi hại.

    Một loại là mang chữ cổ, ví dụ như pháp cổ, hoang cổ.

    Loại thứ hai là mang chữ chi.

    Dù là mang chữ cỏ hay chi thì đều đặc biệt giỏi, văn minh nào mà xuất hiện một người như vậy là việc quá quan trọng, so với văn minh bình thường bình thường thì đẳng cấp hơn nhiều.

    Giống như nho chi văn minh có một Nho Chi phó chủ văn minh, người khác Tam Thư, Khí Tiết cái gì đều không có chữ cổ hay chi.

    Bây giờ Lý Thái Sử gọi là Chính Chi phó chủ văn minh, lợi hại thật.

    Tất nhiên Lý Thái Sử rất xứng với chữ này, thực lực của hắn tăng quá nhanh.

    Xem ra nho chi văn minh ra có hy vọng phục hưng rồi.

    Khi đám người kích động thì Túc Nguyệt Miên hơi thất vọng, nàng muốn nghe nhất là Ôn Ngọc phó chủ văn minh, kết quả gọi là Chính Chi phó chủ văn minh, nhưng rồi lại vui vẻ lên, nho chi văn minh được cứu rồi.

    Chính lúc này, có một người nhanh chóng chạy và kêu lên:

    - Nguy rồi, nguy rồi!

    Khí Tiết phó chủ văn minh trầm ổn nói:

    - Có chuyện gì liền nói, không cần hoảng hốt.

    Người đến truyền tin bảo:

    - Vừa rồi truyền đến tình báo, bên thiên lý văn minh đã mời người vài phương tới chuẩn bị hai ngày sau phân thây di thể Nho Chi phó chủ văn minh tặng cho các nơi, để thiên lý văn minh lôi kéo người.

    Cái gì!

    Việc này rốt cuộc sắp xảy ra, hơn nữa là hai ngày sau.

    Người đến truyền tin nói tiếp:

    - Hợn nữa thiên lý văn minh còn nói rằng hai ngày sau cũng đánh chết Tam Thư phó chủ văn minh luôn, đem di thể của Tam Thư phó chủ văn minh phân thây lôi kéo người các nơi.

    *Ầm!*

    Lại là một kích!

    Thiên lý văn minh đó đúng là diệt tuyệt nhân tính, phân thây di thể Nho Chi phó chủ văn minh đã là quá đáng, bây giờ còn muốn đánh chết Tam Thư phó chủ văn minh rồi xẻ thịt.

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này! quá độc.

    Phút chốc không khí thoải mái không còn, mỗi người lửa giận hừng hực.

    Nhưng giận dữ thì có ích gì?

    Bây giờ nho chi văn minh gần như không thành văn minh, cực kỳ yếu, yếu đến không thành hình dạng, không thể đối kháng với thiên lý văn minh được.

    Lý Thái Sử bây giờ đúng là rất mạnh, nhưng Thiên Lý phó chủ văn minh càng cường hơn, gã có pháp lực tám kỷ nguyên.

    Nếu chờ cứu viện bên liên minh Pháp Võ tới, đến thì nhất định đến rồi nhưng thời gian hai ngày quá ngắn, trung ương thiên triều lại quá rộng lớn, căn bản không kịp lúc.

    Cho nên đây là một vấn đề khó giải quyết.

    Làm sao đây?

    Khí Tiết phó chủ văn minh chợt hỏi:

    - Lý Thái Sử, hiện tại pháp lực của ngươi là bao nhiêu?

    Lục Nguyên nói thật:

    - Sáu kỷ nguyên.

    Pháp lực thật cường đại, bây giờ đã là pháp lực sáu kỷ nguyên, thăng thật nhanh.

    Khí Tiết phó chủ văn minh lập tức có quyết định, nói:

    - Về thiên lý văn minh để ta đi, xem coi có cơ hội cứu ra di thể của Nho Chi phó chủ văn minh, và Tam Thư phó chủ văn minh hay không.

    Lý Thái Sử, ngươi dẫn đám Khổng Minh Đức, Khổng Ni, Mạnh Vi đi, đừng xen vào trận chiến này.

    Lý Thái Sử sáu kỷ nguyên không khả năng thắng được Thiên Lý phó chủ văn minh tám kỷ nguyên, cho nên Tam Thư phó chủ văn minh có quyết định như vậy.

    Gã đi thiên lý văn minh là chịu chết, khiến Lý Thái Sử rời đi, chỉ cần hắn không chết là nho chi văn minh có hy vọng xây dựng lại.

    Chỉ cần hy vọng bất diệt thì dù mình đã chết lại có sao?

    Khí Tiết phó chủ văn minh không muốn chết đâu, sống tới văn minh cảnh đồ ngu mới muốn chết.

    Nhưng mà, gã không thể trơ mắt nhìn di thể Nho Chi phó chủ văn minh bị phân thây, nhìn Tam Thư phó chủ văn minh bị đánh chết rồi xẻ thịt, gã không cách nào làm được, cho nên thà chịu chết cũng phải đi chung đường.

    - Lý Thái Sử, bây giờ đi thôi.

    - Ai nói ta phải đi?

    Lục Nguyên cười khẽ nói:

    - Ta cũng đi thiên lý văn minh.

    - Nhưng đi là chịu chết.

    Khí Tiết phó chủ văn minh nói:

    - Ta biết ngươi không sợ chết, nhưng hy vọng, mồi lửa của nho chi văn minh cần ngươi kéo dài, nếu ngươi chết rồi thì nho chi văn minh hoàn toàn xong đời.

    - Ta hiểu chứ.

    Lục Nguyên trịnh trọng gật đầu, nói:

    - Nhưng nếu ta đã gọi là Chính Chi phó chủ văn minh, chính đạo của ta làm sa có thể nhìn di thể sư phụ bị phân thây, nhìn Tam Thư sư thúc bị đánh chết rồi lại xẻ thịt?

    Thân phận của Lý Thái Sử là đệ tử của Nho Chi phó chủ văn minh.

    Lục Nguyên nghiêm nghị nói:

    - Như vậy làm trái với bản tâm của ta, chính đạo của ta.

    - Ta nhất định đi.

    Bốn chữ Lục Nguyên nói không nặng nề nhưng chém đinh chặt sắt.

    - Có một số chuyện nhất định phải làm, cho dù khó đến mấy cũng phải làm.

    Lục Nguyên nhìn Khí Tiết phó chủ văn minh, đúng vậy, sao hắn không hiểu bây giờ đối mặt Thiên Lý phó chủ văn minh tám kỷ nguyên là không có nhiều hy vọng thắng.

    Nhưng mà hắn không thể không tới, bởi vì đây chính là tính cách của hắn.

    Thiên địa chính đạo, chính nghĩa của ta, tám chữ này đối với nhiều người là rất buồn cười nhưng với mình thì không.

    Khí Tiết phó chủ văn minh liếc Lý Thái Sử, cuối cùng thở dài.

    Gã biết không thể thuyết phục được Lý Thái Sử, vì ánh mắt của hắn quá nghiêm túc.

    - Nếu ngươi đã muốn đi chịu chết thì chúng ta cùng đi đi.

    - Ta cũng phải đi!

    Khổng Ni quát to:

    - Nếu chịu chết thì tính ta luôn!

    Khổng Minh Đức mỉm cười nói:

    - Thêm ta chắc không tính nhiều đi?

    - Này này, chịu chết mà cũng tích cực như vậy hả?

    Mạnh Vi nhún vai:

    - Nhưng tính cả ta luôn.

    Túc Nguyệt Miên mỉm cười vuốt tóc, nói:

    - Toàn bộ là đàn ông, vậy tính con gái như ta vào luôn.

    Một người nói:

    - Thêm ta nữa.

    Lại một người nói:

    - Tính cả ta luôn.

    Mỗi người đều thản nhiên chịu chết, đây chính là lý niệm của nho chi văn minh, thật hiếm thấy tập thể đòi chết, đây là sức hấp dẫn đặc biểt của nho chi văn minh nhỉ, Lục Nguyên thầm nhủ, văn minh ngốc như vậy mới không thấy hối hận.

    Cuối cùng Khí Tiết phó chủ văn minh đành bó tay, gã nói ít nhất phải là cấp thiên tôn mới đi chịu chết được, những người khác không có bất cứ sức chiến đấu gì, thế mới bình ổn cao trào đi chịu chết.

    Khí Tiết phó chủ văn minh nhìn nhiều người muốn chịu chết thì mỉm cười, có chút kiêu ngạo.

    Không sai, nho chi văn minh không mạnh, bây giờ ở trong ba mươi văn minh coi như yếu nhất, nhưng chỉ cần có khí thế này thì có thể chính khí trường tồn, đứng trong thiên địa.

    - Thiên lý văn minh ở trong ba mươi văn minh cách chúng ta gần nhất, cần hơn một ngày.

    Bây giờ chúng ta có thời gian hai ngày, không vội xuất phát.

    Lý Thái Sử, hiện tại ngươi hãy thăng cấp Truyền Chính Tiên Thư của mình đi.

    Ánh mắt gã sâu sắc, tất nhiên nhìn ra Truyền Chính Tiên Thư của Lục Nguyên chỉ là binh khí tiên cấp, không đối phó được binh khí cấp thần.

    Lý Thái Sử có sức chiến đấu mạnh nhất trong nhóm họ, hy vọng cuối cùng, cho nên hắn phải tăng thực lực.

    Khí Tiết phó chủ văn minh lấy ra báu vật nho chi văn minh cất giữ, văn minh thần thiết, giảng dạy một lần cách rèn tạo thăng cấp thần binh.

    Lục Nguyên sớm rèn tạo hai thanh thần kiếm nên có kinh nghiệm, lập tức bắt tay làm.

    Trước tiên lấy nhiệt đọ cao thiêu hủy văn minh thần thiết và Truyền Chính Tiên Thư, rồi đem hai thứ này bỏ vào cực hàn thủy, lặp lại tôi luyện.

    Lục Nguyên lúc luyện chính hệ có thể thu gom được mười lăm luồng văn minh thần binh chi quang, cái này hắn đã sớm xác nhận.

    Lần này rèn ra Truyền Chính Tiên Thư cũng không ngoài ý muốn, khi Truyền Chính Tiên Thư thăng cấp thì dẫn đến mười lăm luồng văn minh thần binh chi quang, khiến Truyền Chính Tiên Thư so với sách bình thường thì mạnh rất nhiều.

    Lục Nguyên không mấy để ý, sớm biết sẽ có kết quả như vậy.

    Tuy nhiên, Lục Nguyên không để trong lòng nhưng đám Khí Tiết phó chủ văn minh nhìn ngu ra.

    Khí Tiết phó chủ văn minh đã sớm biết, bình thwngf thì thuộc tính chính tự chịu thiệt chút, lực công kích không đủ, hấp dẫn văn minh thần binh chi quang thường chỉ có bảy luồng, bình thường thì mười luồng.

    Năm đó Khí Tiết phó chủ văn minh khá là xuất sắc, dẫn tám luồng văn minh thần binh chi quang.

    Tam Thư phó chủ văn minh dẫn chín luồng văn minh thần binh chi quang đã khiến người khen nức nử.

    Xuất sắc nhất là Nho Chi phó chủ văn minh, nghe nói lúc đó gã dẫn đến mười một luồng văn minh thần binh chi quang, là nhân tài một thời kỷ nguyên thiên địa.

    Hiện tại Lý Thái Sử dẫn đến văn minh thần binh chi quang rõ ràng là mười lăm luồng, vượt xa Nho Chi phó chủ văn minh, cái này khoa trương quá đi.

    Ám Chi Tử Lý Thái Sử quả nhiên không tầm thường, một người có thể tranh hùng cùng Hoang Chi Tử, Lục Nguyên.

    Nhưng cho dù Lý Thái Sử dẫn đến mười lăm luồng văn minh thần binh chi quang, sức chiến đấu tăng lên chút ít thì đi thiên lý văn minh cũng không có bao nhiêu hy vọng, vẫn chỉ là chịu chết mà thôi.

    Chỉ có con đường chết, không còn đường nào khác.

    Khí Tiết phó chủ văn minh nói:

    - Vậy xuất phát thôi.

    Lục Nguyên nói:

    - Đúng vậy, xuất phát.

    Nho chi văn minh người từ thế giới cảnh trử lên dưới văn minh cảnh có tổng cộng ba mươi ba người, cộng thêm Khí Tiết phó chủ văn minh và Lý Thái Sử là ba mươi lăm người.

    Ba mươi lăm người cùng lên đường.

    Ba mươi lăm người đều cưỡi trên ngự phong khoái hạm xuất phát, xung quanh vô số tinh thần xẹt qua.

    Ba mươi lăm người đều im lặng, mỗi người trên đầu cột một mảnh lụa trắng, có loại không khí hiên ngang khẳng khái bi tráng mà oanh liệt tản ra.

    Từ xưa ít có kẻ thản nhiên chịu chết, hôm nay ba mươi lăm người nho chi văn minh chính là loại người đó.

    Có người lấy rượu ra, Lục Nguyên không khách sáo cầm uống.

    Bình thường thân phận Lý Thái Sử không thể uống rượu, hình tượng quân tử ôn nhuận như ngọc mà, nhưng vào lúc đại bi đại tráng thế này nhất định phải uống rượu.

    Thuyền tĩnh lặng, máu đang thiêu đốt.

    ....................

    Thế giới thiên lý, đây là một thế giới cách không xa nho chi văn minh thế giới.

    Thiên lý thế giới, đây là một thế giới chế độ cực kỳ nghiêm túc.

    Trong thế giới này, phải nghiêm khắc tuân thủ tam cương ngũ thường.

    Phong kiến đạo lý với tam cương ngũ thường nghiêm khắc trói buộc cái thể giới nhỏ bé này.

    Người ở trong thế giới này phải tuân thủ đạo lý của nó.

    Nam tử phải vĩnh viễn tuân thủ đạo quân thần, thần phụ, phụ tử, tất cả mọi người đều vô điều kiện sung bái thiên lý chi cung.

    Mà con gái thì càng phức tạp, nào là bó chân nhỏ, nào là không thể ra ngoài gặp đàn ông, nếu bị con trai chạm đến, dù chỉ là một chút da thịt, thì chạm vào đâu là chặt bỏ chỗ đó đi.

    Đây là một thế giới nghiêm túc hoàn toàn không thú vị.

    Thiên lý chi cũng là trung tâm của thế giới này.

    Thiên lý chi cung tiếp giáp với mười tám tầng trời.

    Thiên lý chi cung đã yên lặng rất nhiều năm, bởi vì chủ nhân của thiên lý chi cung bị kẹt ở chủ chi tù.

    Mà bây giờ thiên lý chi cung lại trở nên náo nhiệt, trong thiên lý chi cung có hai người đang bị pháp lực vô thượng pháp trói buộc, một sống, một chết. người chết mặc dù đã chết, nhưng một thân chính khí, chính là di thể củaNho Chi Văn Minh Phó chủ, mà người còn sống chính là Tam Thư Văn Minh phó chủ trọng thương đang bị giam lại.

    Hai đại cự đầu của Nho chi văn minh lại bị rơi tới thảm cảnh này, một người chết một người bị thương, hai người đều bị vô thượng pháp lực trói buộc.

    Chương 1421-1422: Tấn công Thiên Lý văn minh

    Tam thư văn minh phó chủ có chút buồn bực thở dài.

    Băn thân hắn chết không sao, nhưng Nho chi văn minh thì sao đây?

    Khí tiết văn minh phó chủ nhất định khó có thể bảo vệ được Nho chi văn minh, Nho chi văn minh liền cứ như vậy bị hủy diệt sao?

    Đúng rồi, cò có Lý Thải Sử, sau này Lý Thái Sử nhất định sẽ phục hưng Nho chi văn minh, nhưng trước hết hắn phải trốn thoát khỏi sự truy sát của Thiên lý văn minh Phó chủ.

    Tam thư văn minh phó chủ miễn cưỡng thở dài!

    Mà trong thiên lý chi cung truyền đến hàng loạt tiếng cười, đó là một loại cười có vẻ chật vật.

    Trên Thiến lý chi cung, một trung niên nam tử đang ngồi trên vị trí thủ lĩnh, đó chính là Thiên lý văn minh Phó chủ, từ sau khi trốn thoát ra ngoài khỏi chủ chi tù, nếu nói Thiên lý văn minh Phó chủ có gì khác trước, thì chính là khí chất càng trở nên âm ngoan hơn.

    Mà bên cạnh Thiên lý văn minh Phó chủ còn có mấy vị khách.

    Một người trong số đó, toàn thân lôi trước trứ, vô biên lôi điện xà, toàn thân vô cùng lực lưỡng, giống như một vị thần linh viễn cổ, người này chính là Lôi Bạo văn minh phó chủ của Lôi chi văn minh, có ba ký nguyên pháp lực, lực công kích là tối cao một thời. di theo sau Lôi bạo văn minh phó chủ là một người thế giới cảnh thập trọng thiên, gọi là Lôi Tư Văn.

    Tất cả con traic của Lôi Bạo văn minh phó chủ đều được gọi là Lôiư Văn.

    Tên Lôi Tư Văn này dáng dấp cũng thư sinh nho nhã, nói chuyện từ tốn. lôi Bạo văn minh phó chủ cũng không phải là tự nhiên tới nơi nfy làm khách, hắn tới là vì Nho chi văn minh di thể, chỉ cần lấy được một bộ phận di thể của Nho chi văn minh Phó chủ, hắn liền có thể bồi dưỡng thực lực của con hắn nhanh chóng tăng lên, cũng có thể nhanh chóng tiến vào Thiên bảng, nhanh chóng tiến vào văn minh cảnh.

    Lấy được di thể của Nho chi văn minh Phó chủ chính là phương pháp bồi dưỡng cao thủ vào được Thiên bảng nhanh chóng nhất.

    Mà cách Lôi Bạo văn minh phó chủ không xa, một nhân vật có lực lượng vô cùng lớn đang ngồi, vóc người vô cùng cao, đích thực là Lực Bạo văn minh phó chủ của Lực chi văn minh.

    Con người Lực Bạo văn minh phó chủ này cũng là một người có pháp lực ba ký nguyên, đi theo sau hắn ta cũng là một người thế giới cảnh trọng thập thiên, tên là Lực Du Đế Tử.

    Lực Bạo văn minh phó chủ cũng là muốn tới lấy di thể của Nho chi văn minh, mong đạt được thực lực Thiên bảng.

    Còn có một lão giả âm trầm mặc áo choàng đen, mũi khoằm như mũi chim ưng, người này là Độc Ngã văn minh phó chủ của Độc chi văn minh.

    Lão ta toàn thân độc tố quấn quanh, cũng là chừng bốn kỷ nguyên pháp lực. lão ta ngồi đó, Lôi Bạo văn minh phó chủ cùng Lực bạo văn minh phó chủ tự giác tránh xa một chút, mà sau lưng hắn lại chỉ có một tên gù lưng.

    Tên này vè mặt thì hòa nhã, nhưng toàn thân cũng là độc tố chuyển động, tên Lâm Mộc, là đệ tử tâm đắc của Độc Ngã văn minh phó chủ.

    Độc ngã văn minh phó chủ cũng muốn lấy di thể của Nho chi văn minh để giúp hắn tăng lên cấp Thiên bảng.

    Mà ở vị trí cuối cùng chính là một lão già râu tóc bạc trảng, lão già này ngồi cuối cùng, thực lực cũng phải hơn hai ký nguyên.

    Trên người lão già này có một loại mùi mới mẻ, lão ta có vẻ như đã có tuổi thọ khá cao, tên Cổ Thủy.

    Hắn ta chính là Cổ Thủy Thiên bảng đệ nhất năm xưa, con của Lục Nguyên cùng Hoang.

    Lúc đám ba người cồn bằng vương còn đánh nhau, Cổ Thủy đã đánh vào văn minh cảnh, một mình đối mặt cùng đám người Lục Nguyên, rồi sau đó Cổ Thủy đạt mức văn minh cảnh thực lực.

    Sau khi đạt tới văn minh cảnh, hắn một lần may mắn lấy được thần vật cấp thấp, đạt tới pháp lực hai ký nguyên.

    Sau lưng hắn, cũng có một ai, hắn cũng không có đệ tử nào.

    Chính giữa Thiên lý chi cung đặt các loại đồ ăn ngon, nhưng những người ở đây đều chẳng có hứng thủ muốn ăn, chỉ là ăn qua loa mấy miếng.

    Thiên lý văn minh phó chủ đang đợi Diệt Luân văn minh phó chủ mang theo tin tức diệt Nho chi văn minh, hắn ta vốn muốn tự tay diệt người của Nho chi văn minh, nhưng là phát hiện Nho chi văn minh Phó chủ chết, Tam Thư văn minh phó chủ bị thương nặng, nói Nho chi văn minh đã quá yêu liền tiện tay giao cho Diệt luân văn minh phó chủ thi hành.

    Cảm giác của hắn bây giờ chính là cảm giác theo đuổi một mục tiêu bao lâu đã hoàn thành, giờ lại phải tìm mục tiêu mới. thiên lý văn minh phó chủ đã tính kỹ rồi, mục tiêu tiếp theo chính là nhân dịp ương thiên triều ký nguyên đại chiến bản thân trở nên mạnh mẽ, tăng cường thiên lý văn minh.

    Lôi Bạo văn minh phó chủ nói:

    - Ta cần hai tai của Nho chi văn minh Phó chủ.

    Có đôi tay này có thể khiến cho hai tay con trai Lôi Tư văn của mình mạnh hơn lên rất nhiều, tay cầm ức vạn lôi xà cũng không phải là việc khó.

    Lực Bạo văn minh phó chủ nói:

    - Nếu Lôi Bạo văn minh phó chủ muốn hai tay thì ta có hai chân là được.

    Bình thường Lực Bạo với lôi Bạo quan hệ cũng không tồi, thậm chí còn có danh xưng là Lôi Lực song bạo cơ.

    Độc Ngã văn minh phó chủ cười mấy tiếng rồi nói:

    - Thân thể của Nho chi văn minh Phó chủ, trừ hai tay hai chân, những chỗ khác đều là của ta.

    Độc Ngã văn minh phó chủ nói.

    Thiên lý văn minh phó chủ gật đầu một cái:

    - Chia ra như vậy cũng được, như vậy thi thể sau khi bị giết của tam Thư văn minh phó chủ sẽ giao cho Cổ Thủy là được rồi.

    Chia xong thi thể, trong đó người được lợi nhiều nhất chính là Cổ Thủy. cổ Thủy tán tu, lại có thực lực lại yếu nhất, sao lại vậy? thật ra mà nói thì cũng đơn giản, thiên lý văn minh phó chủ cùng với ba người kia là có quan hệ thân thuộc, còn Cổ Thủy, là muốn lôi kéo Cổ Thủy về với với thiên lý văn minh, Cổ Thủy cũng đồng ý điều này, như vậy về làm thủ hạ của Thiên lý văn minh phó chủ, hẳn ta đương nhiên muốn bồi dưỡng Cổ Thủy.

    Mà Cổ Thủy lấy được di thể của Tam Thư văn minh phó chủ, cũng có thể mượn cơ hội này tăng cường, nói không chừng có thể tới ba kỷ nguyên đích pháp lực.

    Đám người này đang nghị luận xôm tụ, cũng sắp chuẩn bị chia xác.

    Ngay vào lúc này, một đám người thật nhanh bước vào:

    - Không xong, không xong, có người đánh tới cửa rồi.

    - Cái gì?

    Có người đnáh tới cửa rồi?

    Thiên lý văn minh phó chủ không khỏi ngẩn ra:

    - Ai?

    - Người của Nho chi văn minh.

    Tên báo tin nói.

    - Đi xem sao.

    Thiên lý văn minh phó chủ quát to một tiếng, mà đám người Lôi Bạo văn minh phó chủ, Lực bạo văn minh phó chủ, cùng Cổ Thủy văn minh phó chủ lập tức đứng dậy, Độc Ngã văn minh phó chủ cũng hi hi cười quái dị:

    - Chúng ta cũng đi xem một chút, xem xem tên nào dám tiến công vào thiên lý văn minh.

    Thời điểm năm đại văn minh cảnh đi ra, trông thấy đám người đánh vào thiên lý văn minh không khỏi thấy buồn cười. tổng cộng là ba mươi lăm người, mà trong đó người đứng trước nhất chính là Khỉ tiết văn minh phó chủ một ký nguyên pháp lực, sau đó chính là một đám tạp ngư cánh thiên tôn cấp. không sai, chính là tạp ngư, một tên lọt vào mắt cũng không có, những người có thực lực như vậy tấn công vòa thiên lý văn minh, thật là buồn cười.

    - Ha ha ha, một bầy tạp ngư, cũng dám tới tấn công thiên lý văn minh, thật là không biết sống chết.

    Thiên lý văn minh phó chủ lớn tiếng quát một câu.

    Không sai, một đám tpaj ngư này, ba mươi bốn tên tiểu tạp ngư trên đầu đều đeo khăn trắng, trên người tỏ ra khí thể khẳng khái, bi tráng bi ca. nhưng mà, vậy thì sao chứ, tpaj ngư cuối cùng cũng chỉ là tpaj ngư, không phải cái gì khác.

    Tạp ngư cũng chỉ nháy mắt là bị giết chết rồi, toàn bộ lại tự động tới cửa xin chết, thật là buồn cười.

    Gương mặt âm trầm của Thiên lý văn minh phó chủ mang theo chút vui vẻ. hắn ta là một người luôn nghiêm túc trầm tĩnh, bây giờ thật sự là thấy buồn cười:

    - ồ, biết trước là Nho chi văn minh Phó chủ cùng tam Thư văn minh phó chủ sắp bị chúng ta phanh thây, cho nên tới trước, là tới liều chết, ta cũng không thể quá mức tuyệt tình, cho các ngươi gặp hắn lần cuối vậy.

    tay hắn ở trên trời chuyển một cái, di thể của Nho chi văn minh Phó chủ, cùng Tam Thư văn minh phó chủ đang bị trói đã bị dời tới đây.

    Tam Thư văn minh phó chủ lập tức thấy được tình hình trong sân, hắn cũng sớm đoán chừng tình hình sẽ trở nên như vậy nên cũng không lấy làm ngạc nhiên.

    Chẳng qua là Lý Thải Sử cũng ở bên trong, ngọn lửa phục hưng Nho chi văn minh cũng cứ như vậy mà bị hủy diệt sao, Tam Thư văn minh phó chủ không khỏi đau lòng mắng:

    - khí tiết, người thật là hồ đồ.

    Hắn ta không nói rõ Lý Thái Sử, vì còn hy vọng Lý Thái Sử còn có cơ hội sống, tuy là hy vọng này mong manh.

    Mà Khí Tiết văn minh phó chủ củi đầu, ba mươi bốn người khác cũng cúi đầu.

    Ba mươi lăm người, đồng thời cúi đầu.

    Sau đó, đồng thời ngẩng đầu.

    - Nho chi văn minh, ba mươi lắm quân tử, ung dung không sợ chết, xông lên!

    Đây không phải là tiếng hét của một người, mà là ba mươi lăm người đồng thời hét lên.

    Đúng vậy, lần này là tới ung dung liều chết, ba mươi lăm quân tử, ba mươi lăm cỗ Hạo Nhiên Chính Khí tập hợp lại trên không trung.

    Người của Nho chi văn minh có chết trận, có bị thương nặng.

    Nhưng là, không có đầu hàng, không thấy chiến hữu bị phân thây mà trốn chạy.

    Thà bị đứng chết, không thể quỳ sinh.

    Đây chính là nho chi văn minh.

    Hạo nhiên khí, trường tồn!

    Người có thể chết, máu có thể chảy, nhưng hạo nhiên khí, sẽ không vì vậy đoạn tuyệt.

    Đó là từng khuôn mặt bi tráng!

    Đó là từng bước từng bước lòng quyết tâm!

    Đó là những người từng bước từng bước biết rõ hẳn phải chết cũng phải xông lên!

    Sinh, làm sao vui mừng!

    Chết, làm sao khổ!

    Chúng ta, không sợ!

    Ba mươi lăm quân tử, tham kiến!

    Đây là Hạo Nhiên Chính Khí trường tồn!

    Thiên lý văn minh phó chủ không khoit giận dữ mà cười:

    - Khí Tiết văn minh phó chủ, ngươi đây là đang muốn chết.

    Khí tiết văn minh Phó chủ gật đầu:

    - Ba mươi lăm người chúng ta, mỗi người đề biết minh đang tự tìm chêt, nhưng thấy chết thì sợ sao?

    Sinh tử không sợ.

    - Được!

    được!

    được!

    Thiên lý văn minh phó chủ giận cười.

    đúng, chính là cảm giác này, năm đó Nho chi văn minh phó chủ cho mình cảm giác chính là loại cảm giác chán ghét này.

    Chính là loại hạo khsi trường tồn cảm giác, lúc đấy cho là đánh chết Nho chi văn minh phó chủ, bắt được Tam Thư văn minh phó chủ, cảm giác này sẽ biến mất, cho nên cũng không có bao nhiêu hứng thú, cho nên mới cho Diệt Luân văn minh phó chủ đi diệt Nho chi văn minh, nếu Nho chi văn minh làm cho cảm giác này lần nữa quay lại, thì để chính hắn đi diệt Nho chi văn minh!

    - Ha ha ha, ha ha ha ha, ta có động lực tự tay hủy diệt Nho chi văn minh rồi!

    Thiên lý văn minh phó chủ vừa cười dài vừa động thủ, hắn muốn đánh chết toàn bộ những người phản kháng, mà lúc này Cổ Thủy nói:

    - Thiên lý văn minh phó chủ, không bằng để tar a tay, thấy sao?

    Cổ Thủy cũng là tới mong lập công, hắn mới làm thủ hạ của Thiên lý văn minh phó chủ, không có một chút công lao thì sao được. mà bây giờ đánh chết Khí Tiết văn minh phó chủ, đánh chết hơn ba mươi người còn lại, con như là lập được công rồi.

    Thiên lý văn minh Phó chủ vốn là tính tự mình ra tay, nhưng cũng đang là lúc lôi kéo Cổ Thủy, muốn lôi kéo một người văn minh cảnh vào thiên lý văn minh không dễ dàng.

    Hắn dĩ nhiên hiểu Cổ Thuy là đang đòi lập công, trong lòng cũng hơi trầm ngâm, dù sao chỉ cần Nho chi văn minh hủy diệt, dập tắt cỗ Hạo Nhiên Chính Khí này là được, vì vậy cũng gật đầu một cái:

    - Cũng tốt, tùy ngươi ra tay, chỉ cần diệt hết cái gọi là ba mươi lắm quân tử này đi cho ta.

    Cái gì mà quân tử, chỉ có người thiên lý văn minh mới có thể xưng là quân tử.

    đám người Nho chi văn minh này mà cũng xứng gọi là quân tử, danh xưng quân tử này là do ta đặt ra, không người nào có thể tùy tiện thay đổi.

    - Được.

    Cố thủy gật đầu một cái.

    Lão già này nhìn về phía đám ba mươi lăm người Khí Tiết văn minh phó chủ, nét mặt lãnh đạm mà lạnh lung:

    - Thật không may, nếu gọi các người ba mươi lăm quân tử, toàn bộ đều phải chết trong tay ta.

    Khí Tiết văn minh phó chủ, ngươi vào văn minh cảnh còn sớm hơn ta, nhưng bây giờ xem ra ngươi không phải là đối thủ của ta!

    Cổ Thủy oanh một chưởng đánh ra, một chưởng này bao hàm thủy chi tinh hà.

    Chưởng thủy chi tinh hà, từ vạn sông như vậy phát.

    Oanh một cái tinh hà đánh trúng vòa Khí Tiết văn minh phó chủ.

    Lục Nguyên đang định rat ay, Khí Tiết văn minh phó chủ đã ra tay trước. không sai, kaafn này chủ lực thật sự chính là Lý Thái Sử, nhưng Khí Tiết văn minh phó chủ cũng muốn cống hiến lực lượng của mình, lượng tuy nhỏ nhưng lòng không thay đổi, khí chi tinh hà đánh vào với Thủy chi tinh hà, Khí tiết văn minh phó chủ biết mình bị thương không nhẹ, nhất thời bị đánh bật ra, thổ ra một miệng máu.

    Cổ Thủy đắc ý gio giơ quả đám, hắn vốn cũng không phải là người dễ dàng đắc ý, chẳng qua là bị đè ở thế giới cảnh quá lâu, mà trước đây mới vào được văn minh cảnh, sau khi tới văn minh cảnh lấy được cấp thần vật mới tiến vào hai ký nguyên pháp lực, vượt qua hẳn Khí tiết văn minh phó chủ vào văn minh cảnh trước hắn rất lất, nên vô cùng đắc ý.

    Cổ Thủy một lần nữa đánh ra một quyền:

    - Chết đi, Khí Tiết tiền bối, cùng với ba mươi bốn con tạp ngư.

    Khí tiết văn minh phó chủ còn chuẩn bị xuất thủ, Lý Thái Sử cũng đã đề xuống vai trái của hắn:

    - Khí tiết sư thúc, ngươi đã tận lực, bây giờ giao cho ta đi.

    Một con tạp ngư nhỏ bé nhảy ra ngoài sao?

    Cổ Thủy nhận ra con tiếu tạp ngư này, đây không phải là Lý Thái Sử được ca tụng lúc mình mới tiến vào văn minh cảnh sao, nghe nói còn thắng được nguyên Thiên bảng thứ tám Mộ Dung hồng lệ.

    - ồ, người đã thắng nguyên thiên bảng thứ tám, để cho ngươi xem sự lợi hại từ nửa ký nguyên trước đây đã đứng Thiên bảng đầu tiên!

    Cổ Thủy cười dài một tiếng, hắn đã là thiên bảng đệ nhất từ hơn nửa ký nguyên trước, có lòng tin tuyệt đối với các thiên bảng cao thủ khác.

    Hắn quyết định sẽ dạy dổ tên hậu bối Lý Thái Sử này, tạp ngư cũng phải có hiểu biết nhất định của tạp ngư.

    Cổ thủy phất tay đánh ra chiêu một tay che trời!

    Chiêu một tay che trời là tuyệt học của hắn!

    Một tay cư bình thường như trời vung xuống!

    Chương 1423-1424: Bàn Cổ Kim Thân

    Cổ Thủy năm xưa đã từng dựa vào ngón này, đánh bại từ thiên bảng thứ hai tới thiên bảng thứ năm mươi, cả bốn mươi chin người liên thủ lại cũng không đáh thắng được hắn, sau đó lúc con của Hậu Diện, Lục Nguyên sử dụng Đạo Đích, Cổ Thủy đã tiến vào văn minh, không rảnh chơi mấy cái này, bây giờ thấy Lý Thái Sử không khỏi muốn đánh bẹp.

    Vốn dĩ một tay che trời cính là một môn học tương đối cường hãn,mà sau khi thăng cấp lên văn minh cảnh, nhãn giới mở rộng hơn, sửa đổi chiêu này đi rất nhiều, làm cho chiêu này trở thành một chiêu thức cấp văn minh, chiêu một tay che trời bây giờ mạnh hơn nhiều.vậy mà bây giờ Cổ Thủy lại dùng chiêu một tay che trời này.

    Chiêu thức như thiên!

    Thiên hàng lâm!

    Lý Thái Sử huơ bàn tay trắng mịn của hắn, xông vào chiêu mọt tay che trời của Cổ Thủy.

    Năm xưa đã từng có hai người cấp thiên bảng đánh thử rồi!

    Muốn chết! trong lòng Cổ Thủy thầm nói, nhưng hắn vừa nói như thế liền bị mọt cỗ lực lượng vô cùng lớn lao vào, đánh cho bay ra xa, Cổ Thủy cũng cố gắng để không bị bay ra ngoài, nhưng cỗ lực lượng này quá lớn hắn bị hung hăng đánh tới thiên lý văn minh Phó chủ đích thế giới chi trên vách mặt, cả thế giới bàng hoàng!

    Cổ Thủy vẻ mặt không chấp nhận được nói:

    - văn minh cảnh!

    Hơn nữa không phải là hai ký nguyên, hay thậm chí không phải là ba ký nguyên!

    Lục nguyên chắp tay ở phía sau:

    - không sai, bây giờ ta chính là văn minh cảnh.

    Năm xưa lúc nguwoi còn đứng tại thiên bảng. không thể cùng người chiếm giữ thiên bảng lâu nhất, nửa ký nguyên, Cổ Thủy ngươi giao chiến vẫn thấy vô cùng là đáng tiếc. bây giờ cuối cùng cũng giao thủ với người đứng đầu thiên bảng lâu nhất. nhưng mà đáng tiếc quá, thiên bảng đệ nhất Cổ Thủy, không ngờ là thực lực lại không hề mạnh.

    Lục Nguyên thở dài một cái, lại làm cho Cổ Thủy chút nữa muốn phun ra một ngụm máu.

    Cổ Thủy bại bới ai khác cấp văn minh cnahr cũng không có gì là mất mặt. thắng người còn vào văn minh cảnh sớm hơn hắn lâu thế còn thấy nở mặt nở mày, nhưng tuyệt đối không thể bị thua nguyên thiên bảng nhân vật. hắn dù sao cũng đã làm đệ nhất thiên bảng cũng quá lâu, không chịu nổi cảnh uy áp của nhân ật thiên bảng. giống như ngươi đã có thành tích vượt qua nhiều người khác, nhưng ljai bị một người đi sau vượt qua, cảm giấc này đúng là làm cho người ta tức muốn hộc máu.

    Cổ thủy bị lục nguyên một chưởng đánh bay, bị chút thương, từ đó không dám lơ là hơn, cũng không dám sơ ý tấn công.

    Lục nguyên lại là hời hợt chắp tay đứng thẳng.

    Mà sắc mặt thiên lý văn minh phó chủ ngưng lại, mặc dù không nhìn qua thực lực của Lý Thái Sử, nhưng thấy Lý Thái Sử có thể một chưởng đánh bay Cổ Thủy, cũng phải là tương đối có thực lực. không ngờ Nho chi văn minh còn có nhân vật như vậy, đay cũng là đồ đệ cuối cùng mà Nho chi văn minh chọn . vì sao?

    Nho chi văn minh Phó chủ, vì sao về chọn đồ đệ ta lại không bằng ngươi?

    Người mà thiên lý văn minh phó chủ không thêt thua chỉ có một, chính là Nho chi văn minh Phó chủ.

    Nhưng xem ra về việc chọn đồ đệ thì hắn đã bại bởi Nho chi văn minh Phó chủ rồi.

    đáng chết! rõ ràng đã chết trong tay mình, vậy là trước khi chết còn thắng minh một ván, đáng chết!

    Nho chi văn minh phó chủ, ngươi có được một đồ đệ tốt, là sẽ hủy diệt tên đó đi, thế thì ngươi cũng chẳng có đồ đệ tốt nào rồi!!

    Thiên lý văn minh Phó chủ nhìn về phía Lý Thái Sử:

    - Lý Thái Sử, thực lực của ngươi bây giờ không tồi, nhưng vậy ngươi cố găng tu hành, còn có hy vọng thắng được ta, nhưng như ngươi bây giờ thì không có hy vọng thắng ta.

    Hắn muốn làm dao động lòng Lý Thái Sử, trước tiên nói cho hắn bây giờ là đường cùng, làm cho hắn dao động, lộ ra sơ hở, sau đó một kích giết chết ngay.

    Lục nguyên thở dài:

    - Không sai, ta thừa nhận điều này, tới đây không thể nào thắng được nguwoi, nhưng có việc mà chính là bỏ qua sinnh mệnh cũng phải hoàn thành, Hạo Nhiên Chính Khí trường tồn.

    Lục nguyên đích cầm trong tay truyện chánh thần sách, súc thế mà phát.

    Lôi bạo văn minh phó chủ quát to một tiếng:

    - Trận chiến này do chúng ta giúp Thiên Lý văn minh phó chủ tiếp nhận.

    Lôi bạo văn minh phó chủ quát to, hắn thấy Cổ Thủy bị đánh bay cũng không thấy sợ, Cổ Thủy bất quá cũng chỉ là người mới vào văn minh cảnh, căn bản cũnghiểu chiến pháp cấp văn minh, chỉ là đánh bừa đánh bãi mà thôi.

    Có thể thắng được Khí tiết văn minh phó chủ, cũng chỉ bởi vì Khí tiết văn minh phó chủ yếu, lại bị thương sẵn.

    Cổ Thủy căn bản không mạnh gì, Lý Thái Sử này cũng không quá mạnh.

    Mà lần này Lôi Bạo văn minh phó chủ đã được Thiên chi văn minh phó chủ chia di thể của Nho chi văn minh Phó chủ, thiếu hắn ta một món nợ tình.

    Nên phải trải, phải có qua có lại mới tốt.

    Lực bạo văn minh phó chủ cười dài:

    - Vậy ta cũng tham gia.

    Lực bạo văn minh phó chủ cũng ngứa tay muốn tham gia, hắn với Lôi Bạo văn minh phó chủ cũng không phải là lần đâu tiên liên thủ.

    Lực bạo văn minh phó chủ nhìn Lý Thái Sử:

    - Lão tử cả đời này ghét nhất là những tên mặt trắng, nhưng tên mặt trắng như ngươi dáng dấp lại rắn rỏi, tuấn mỹ, thực lực mạnh, có tiềm lực, có dnahs tiếng, lại là con của Sở Vị.

    đơn giản mà nói, tất cả mọi điều của ngươi, ta đều ghét, không giết ngươi không được!

    Vết sẹo trên toàn thân Lực bạo văn minh phó chủ nổi hết lên, những tên mặt trắng thật đáng ghê tởm, nam tử hán cũng phải có một thân bắp thịt cứng cỏi, phải có sẹo, đấy chính là mỹ học của Lực Bạo văn minh phó chủ.

    Độc Ngã văn minh phó chủ cười hi hi quái dị một tiếng:

    - Ta cũng muốn ra tay,gần đây ta đang nghiên cứu một loại độc mới, vừa hay thí nghiệm ở trận chiến này.

    Độc Ngã văn minh phó chủ âm trầm nói.

    Thế cũng có thể làm gần thêm quan hệ với người của Thiên lý văn minh.

    Mọi người đều là liên minh vì lợi ích, quan hệ tốt chút mới được.

    Cổ Thủy cũng một lần nữa đứng thẳng người:

    - Cũng tính cả ta vào nữa đi.

    Bốn đối với một!

    Lôi Bạo văn minh phó chủ, Lực Bạo văn minh phó chủ, Độc Ngã văn minh phó chủ, cùng Cổ Thủy bốn người đối phó một mình Lý Thái Sử.

    Này là trận đấu tuyệt đối không công bằng, ba tên đầy kinh nghiệm với một lão tiền bối đối phó một người mới vào văn minh cảnh giới.

    Nhưng là, không công bằng thì sao, trên đời này những chỗ có công bằng rất ít, Nho chi văn minh không thể coi là chỉ còn người cuối cùng, nhưng Nho chi văn minh cũng đã gần bị hủy diệt

    Bốn tên đều vì những lý do khác nhau mà muốn đánh với Lý Thái Sử.

    Lực bạo văn minh phó chủ quát to một tiếng, tay hắn quơ lên không trung lấy bàn bạo thần phủ.

    Bàn bạo thần phủ này vừa mới xuất hiện, không gian thiên địa cơ hồ có vết nứt, bản thân bàn bạo thần phủ này chính là đại bạo đại phát năng lực, mà Lực bạo văn minh phó chủ dùng đến bàn bạo thần phủ của hắn, sử dụng chiêu có kỷ nguyên huyền bí đích Khai Thiên Phu pháp.

    Mà đồng thời, hắn cũng vận hắn luyện pháp lực tâm pháp.

    Bàn Cổ kim thân!

    Không sai, pháp lực của hắn tâm pháp gọi Bàn Cổ kim thân.

    Vốn dĩ Lực bạo văn minh phó chủ đã có ngoại hình cực kỳ cao lớn, hắn cái này Bàn Cổ kim thân ngưng luyện đến hơn hai mươi trượng, mạnh hơn nhiều so với Lực Thánh văn minh phó chủ năm xưa, toàn thân hắn lấp lánh ánh sáng vàng, ánh sáng chói mắt, bức người. hơn nữa không chỉ có thế, đằng sau lưng hắn mơ hồ có một hư ánh Bào Cổ vạn trượng.

    Bàn Cổ kim thân, luyện đến trung thành, liền bắt đầu ngưng luyện ra Bàn Cổ hư ảnh.

    Không sai, Lực Bạo văn minh phó chủ xác thật là mạnh hơn so với lực Thánh văn minh phó chủ mà năm đó Lục Nguyên thi đấu. nhưng khi chiến đấu hai người có sự tương đối lớn, nguyên nhân cũng thật rất đơn giản. lực chi văn minh cùng phủ chi văn minh lợi hại nhất chính là môn Bàn Cổ kim thân pháp này, pháp môn này có thể cung cấp sức chiến đấu cực cao.

    Bàn cổ kim thân có chút thành tựu, trung thành, đại thành chi phân.

    Chút thành tựu như lực thánh văn minh Phó chủ như vậy, mười trượng kim thân, toàn thân vô cùng cứng rắn.

    Mà trung thành thì giống như Lực bạo văn minh phó chủ vậy, không nói tới thân mình hai mươi trượng kim, hơn nữa sau lưng còn xuất hiện Bàn Cổ hư ảnh, một khi Bà Cổ hư ảnh mạnh thêm, như thế sức mạnh trong đó mới chân chính bạo phát!

    Về phần đại thành, càng kinh khủng hơn, nghư nói Lực chi văn minh phó chủ cùng với Phủ chi văn minh phó chủ đều là hai người luyện tới đại thành, kết quả là hai người so tài với nhau cũng sẽ làm cho những người thuộc văn minh cảnh cũng cảm nhận được lực tàn phá kinh khủng của nó.

    Chính la bỏi vì kim thân tu luyện tới tầng khác nhau, cho nên Lực bạo văn minh phó chủ mới bỏ xa lực thánh văn minh phó chủ rất nhiều rất nhiều.

    Mà bây giờ Lực bạo văn minh phó chủ xuất chiêu Bàn Cổ Kim thân tâm pháp, ở sau lưng hắn dường như xuất hiện một cái Bàn Cổ hư ảnh, ở bàn cổ hư ảnh đó là lực cực hạn, lực cường đại, lực vô địch.

    Bàn cổ chính là đi tới lực cực hạn người, ở những tầng thứ văn minh đứng đầu không có lực lượng của ai có thể địch nổi Bàn Cổ, ngay cả Tổ Long cũng không được.

    Lực bạo văn minh phó chủ giơ tay lên bàn bạo thần phủ trên không trung, lực đạo cường đại đến cực hạn, nhưng mơ hồ ngày băng.

    Mà Bàn CỔ chi hư ảnh phía sau lưng hắn, cũng mơ hồ giơ lên hư ảnh chính giữa trên đầu, chuôi che đầu này chính là năm xưa bàn cổ đã từng dùng để che đầu, được đặt tên là Khai Thiên Phu.

    Lực bạo văn minh Phó chủ cùng Bàn Cổ chi hư ảnh đồng thời động tác.

    Bàn đạo thần phủ chính giữa bầu trời, giữa hư ảnh khai thiên chi phủ đồng thời một búa chém xuống.

    Đây chính là lực chi văn minh cùng phủ chi văn minh siêu cường uy lực.

    Chính là dù là người bốn kỷ nguyên ở chỗ này, lực bạo văn minh Phó chủ cũng dám đánh một trận.

    Lục nguyên thấy như vậy căn bản không hoảng không sợ, được, mạnh hơn nhiều so với khi xưa đối phó với Lực thánh văn minh, nhưng là, thế thì sao?

    Lục nguyên giương tay một cái đánh ra truyện chánh thần sách, đồng thời lấy ra một cây bút lông, ở trong sách vở mặt đại viết đặc viết, viết đi viết lại đều là tái diễn bốn chữ:

    - Chí đại chí cương.

    Không sai, lục nguyên chính là muốn cùng lực bạo văn minh Phó chủ liều mạng!

    Đại thư đặc thư, chí đại chí cương.

    Nam tử ôn nhuận như ngọc giống Lý Thái Sử, có làm gì cũng tinh xảo, muốn liều mạng với Lực Bạo văn minh phó chủ, thật đúng là muốn chết! lúc này một số nhân vật trọng yếu của thiên lsy văn minh cũng đã xông ra.

    Thiên lý văn minh là một thế giới rất nghiêm túc, những người kém tầng là không được phép đánh.

    Nhưng với người ở cấp thiên tôn cũng có ít trói buộc hơn rất nhiều, những ngày qua tôn cấp cũng rất nhanh hiểu được chuyện đã xảy ra.

    Lại vừa thấy Lý Thái Sử liều mạng với Lực Bạo văn minh phó chủ, không khỏi cười thầm trong lòng.

    Oanh!

    Thư đối phủ.

    Phủ đột nhiên bị đánh bay đi, lực bạo văn minh phó chủ không ngừng ngã lui về phía sau, lấy cương đối cương thì người bị thua sẽ bị thương tương đối nặng. hư ảnh bàn cổ sau lưng hắn cũng không khỏi có một trận rối loạn. lực bạo văn minh phó chủ không khỏi hoàn toàn kinh hãi, hắn cư nhiên bị một tên mặt trắng như Lý Thái Sử đánh bay.

    Lực bạo văn minh phó chủ bình sinh giết không biết baoa nhiêu tên mặt trắng, nhưng lại bị tên mặt trắng như Lý Thái Sử một chiêu đã đánh thương.

    Mà hơn nữa hắn phát hiện ra lực bạo trên người hắn cũng đã bị hủy mất chừng một thành.

    - Chẳng qua là như thế.

    Lực nguyên lạnh lùng cười một tiếng.

    Lôi bạo văn minh phó chủ mặc dù trong lòng hốt hoảng, nhưng đại tuyệt chiêu Lôi bạo thiên hạ của hẳn cũng đã chuẩn bị xong.

    Lực chi văn minh cùng Lôi chi văn minh cũng có điểm giống nhau, hai người đều alf lấy lực lượng công kích mạnh mẽ của cấp văn minh.

    Nhưng mà, lực chi văn minh là vật mang tính công kích, mà Lôi chi văn minh là công kích theo loại hình pháp thuật.

    Một chiêu Lôi Bạo thiên hạ này của Lôi Bạo văn minh phó chủ, là đem toàn bộ thiên hạ xung quanh cuốn vào chính giữa Lôi điện, trong lúc nhất thời Lục Nguyên chỉ cảm thấy mình đang ở trong một thế giới sấm sét,mà ngàn vạn con rồng như thiểm điện đang mạnh mẽ lao tới đánh về phía Lục Nguyên.

    Đây chính là chiêu Lôi Bạo thiên hạ, Lục Nguyên cười lạnh một tiếng:

    - Không biết sống chết, phá cho ta.

    Cúng là truyện chính thần thư tại hư không đương trung kích xuất liễu nhất chiêu độc thư phá vạn quyển, đánh vào nhau oanh oanh long long ở trên không tiểu thiên thế giới bỗng nhiên mà phá, một chiêu này, kết quả là Lục Nguyên đứng lạnh lung, mà Lôi bạo văn minh phó chủ bị đánh bay đi thật xa, hiển nhiên cũng không phải là đối thủ của Lý Thái Sử, đồng thời cũng bị thương không nhẹ, bản thân hắn, lôi bạo tiểu thiên thế giới đã bị phá hủy một thành, nếu bị phá hủy mười thành tiểu thiên thế giới thì cũng sẽ tử vong.mà bình thường chiến đấu nếu bị hủy một thành cũng khó, nào ngờ tiểu thiên thế giới của Lôi bạo văn minh phó chủ lại bị hủy một phần dưới tay Lý Thái Sử, chính hắn cũng giật mình.

    - Còn tên nào dám lên nữa?

    Lục Nguyên quát to một tiếng.

    - Quả nhiên lợi hại, thể để cho ta lãnh giáo một chút.

    Tên Độc ngã văn minh phó chủ bốn kỷ nguyên pháp lực kia thấy được sự lợi hại của Lý Thái Sử, nhưng không có chút nào sợ hãi, pháp lực của bản thân hắn rõ ràng là cao hơn hẳn hai tên Lôi Lực song bạo này, hơn nữa hắn là dùng độc, độc chi văn minh hoàn toàn không giống với những văn minh khác, độc rất cổ quái, rất nhiều nhân vật văn minh cảnh đều ghét chiến đấu với người độc chi văn minh, có thể cũng có lý.

    Độc ngã văn minh phó chủ nháy mắt đã thi triển độc của hắn, thư trùng chi độc!

    độc ngã văn minh phó chủ là một người rất ham học hỏi nghiên cứu, độc ngã văn minh phó chủ cùng Dược chi văn minh phó chủ đều là những người ham học hỏi nghiên cứu. những người như vậy tự nhiên sẽ không chỉ chăm chăm dùng những loại độc của tổ tiên mà thôi.

    Nếu chỉ hoàn toàn dùng dộc của đời trước thì đã bị những người khác phá giải từ lâu.

    Độc ngã văn minh phó chủ cũng đã tự nghiên cứu ra rất nhiều loại độc, mà gần đây nghiên cứu ra một muội thư trùng chi độc, cái này một muội độc là theo thư trùng ăn sách đặc điểm nghiên cứu ra được. hắn phát hiện đây là thuốc độc đối phó với binh khí là sách, cho nen bây giờ có thể dùng được. thật ra thì độc gnax văn minh phó chủ tới đây cũng là vì muốn dùng loại dược độc này trao đổi một số lợi ích với thiên lý văn minh phó chủ, dù sao loại độc này cũng có thể khắc chế thiên lý văn minh, muốn trao đổi một tí lợi ích là hoàn toàn có thể được. người đã vào tới văn minh cảnh, có ai là không thâm sâu như biển, không ai là người dễ dàng bị đối phó cả.

    Chương 1425-1426: Định lý và chân lý

    Thư trùng chi độc kia nhanh chóng chui vào truyện chính thần thư của Lý Thái Sử, nhanh chóng gặm phá.

    Thật đúng là bị loại độc này xâm nhập vào rồi, hơn nữa độc tố này còn xâm nhập toàn thân Lý Thái Sử. chỉ thấy toàn thân vốn là áo bào trắng như tuyết, nay Lý Thái Sử bị nhuộn thành đen, loại độc tố này khắc chế mạnh mẽ những người Nho chi văn minh.

    Lực bạo cùng lôi bạo song bạo vô dụng, như vậy liền do ta độc ta văn minh Phó chủ tới!

    Lúc này Lý Thái Sử đã trúng độc, Độc ngã văn minh phó chủ trong lòng thầm nói, chuẩn bị dùng loại độc tố này đánh chết tên Lý Thái Sử rồi.

    đúng lúc đo lại có sự thay đổi, Lý Thái Sử vốn đáng nhẽ đang bị trúng độc hất một cái toàn bộ thư trùng chi độc đã hoàn toàn biến mất, đồng thời nhanh chóng đến gần Độc ngã văn minh phó chủ.

    Độc ngã văn minh phó chủ vốn có một tầng độc giáp bảo hộ, độc này khá mạnh, nhưng cũng không biết Lý Thái Sử dùng thủ đoạn gì, dễ dàng phá hủy tầng độc giáp này, tới gần giao thủ với Độc ngã văn minh phó chủ.

    Kỹ thuật cận chiến của Độc ngã văn minh phó chủ thật chẳng ra sao, đối mặt với người như Lý Thái Sử căn bản là không đánh lại được, chẳng qua là trong mấy chiêu, Lý Thái Sử đã tay trái đánh vào vai trái của Độc ngã văn minh phó chủ, tay phải đánh vào ngực, nhất thời Độc ngã tiểu thiên thế giới của Độc ngã văn minh phó chủ đã bị hủy hoàn toàn hai thành.

    Lục Nguyên chuyển tay, đánh hướng vòa Cổ Thủy, Cổ Thủy kinh hoảng muốn trốn, nhưng Lục Nguyên đánh ra nhanh như chớp, chính nghĩa chi tinh hà nặng nề đánh trúng vòa Cổ Thủy, thủy chi tiểu thiên thế giới của Cổ Thủy, cộng thêm thương tích lúc nãy, bây giờ đã bị pháu hủy tới tám thành, hoàn toàn trọng thương tới mức căn bản mất đi năng lực chiến đấu.

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Quá!

    Quá!

    Quá!

    Quá!

    Quá!

    Quá!

    Quá!

    Kinh khủng đi!

    Cái này ni mã quá kinh khủng đi!

    Lý quá sử mới ra tay mấy chiêu!

    Hắn trước tiên xuất ra một chiêu, liền đánh bại cổ mới.

    Ra lại chiêu thứ hai, dĩ ngạnh đối ngạnh dĩ cương phá cương, đánh bại lực chi văn minh đích lực bạo văn minh Phó chủ, Bàn Cổ chi hư ảnh cũng bị lý quá sử trực tiếp đánh tan rơi.

    Ra chiêu thứ ba, đối mặt với lôi bạo văn minh Phó chủ chiêu lôi bạo thiên hạ, trực tiếp một chiêu oanh bại, đánh lôi bạo văn minh Phó chủ bay xai.

    Đối mặt với Độc ngã văn minh Phó chủ rốt cuộc phiền toái một ít, nhưng là cũng liền tổng cộng dùng hai chiêu liền đánh bại Độc ngã văn minh Phó chủ.

    Cũng tức là nói, Lý Thái Sử tổng cộng dùng năm chiêu, đánh bại bốn cái văn minh cảnh.

    Bốn người văn minh cảnh này, bao gồm nguyên thiên bảng đệ nhất Cổ Thủy, lực bạo văn minh phó chủ,Lôi bạo văn minh phó chủ, Độc ngã văn minh phó chủ, kết quả đều bị Lý Thái Sử dễ dàng đánh bại. lực lượng này thật sự là nghịch thiên!

    Lý Thái Sử bây giờ sao lại mạnh như vậy, hắn rõ ràng là một nhân vật mới vào văn minh cảnh.

    Trong thiên lý văn minh, tất cả những người cấp thiên tôn,còn có cả đám người Lôi Tư Văn mà mấy văn minh phó chủ mang tới đều đnag trợn mắt há hốc mồm. bất luận là ai cũng không ngờ tới Lý Thái Sử lại tàn độc dữ dội như vậy. bắt đầu đều cho rằng Lý Thái Sử chỉ qua mấy giây cũng sẽ dễ dàng bị đánh hàng, kết quả lại là tỏng nháy mắt Lý Thái Sử dễ dàng giết chết bốn người văn minh cảnh.

    Đây đích thực chính là nháy mắt giết chết người, hơn nữa còn là nháy mắt giết người văn minh cảnh!

    Nếu chỉ là nháy mắt giết người bình thường thì cũng không có gì, nhưng đây là giết người văn minh cảnh trong nháy mắt, thật kinh khủng!

    Người của văn minh cảnh, ai cũng đều là người uy chấn tám phương!

    Ai cũng đều là người kinh thiên động địa!

    Nhưng bây giờ tứ đại của văn minh cảnh lại chỉ kiên trì được đúng năm chiêu!

    Thật là mạnh!

    Lý Thái Sử thật là mạnh!

    - Ha ha ha ha, ha ha ha ha, ha ha ha ha, Lý Thái Sử, thực lực thật là không tệ, thật là không ngờ là thực lực của ngươi lại đạt tới mức này.

    Thiên lý văn minh phó chủ cười dài một tiếng:

    - Chẳng qua, thực lực của ngươi đã bị ta dùng thiên lý chi nhãn nhì thấu. pháp lực này quả thật là khó đỡ, nhưng mà, cũng chỉ tới thế mà thôi, ngươi nhất định phải chết!

    Lúc hắn nói chuyện, tự nhiên như đang nói chân lý giữa đất trời vậy.

    Đây chính là tuyệt học mà thiên lý văn minh phó chủ cùng Nho chi văn minh phó chủ cùng biết.

    Thư tả kiền khôn!

    Thư tả kiền khôn, hắn cho là Lý Thái Sử sắp chết, nên Lý Thái Sử liền phải chết!

    Lý Thái Sử mới mang tới cảm giác cường đại, nhưng bì Thiên lý văn minh phó chủ đã dùng tuyệt kỹ thư tả kiền khôn, hắn cho là đạo lý lớn nhất trong thiên địa, trong nháy mắt đã giảm đi loại khí thế này.

    Trong lúc nhất thời tất cả mọi người cũng không thấy được khí thế cường bạo nữa, cũng không coi là đáng sợ cho lắm.

    Toàn thân Thiên lý văn minh phó chủ cong lên, một cỗ phong kiến khí thế tán phát ra!

    Phong kiến!

    Phong, phân phong chi bang.

    Kiến, kiến thiết quốc gia.

    Đây chính là phong kiến.

    Nhưng phong kiến của Thiên lý văn minh phó chủ, là khiến lòng người trở nên bảo thủ, cố chấp, không buông tay.

    Đây chính là khí thế bảo thủ hết sức, cố chấp hết sức, hoàn toàn không buông tay.

    Trong cố khí thế này, tất cả mọi người đều cảm giác được áp lực cường đại như núi, tâm hồn con người bất giác tr bảo thủ, cố chấp, không buông.

    Mà đồng thời, tất cả mọi người cảm giác được mình chỉ là một tên dân đen, là Thiên lý văn minh phó chủ mới là thiên tử cao cao tại thượng, quân muốn thần chết, thần không thể không chết, quân muốn dân chết, dân không thể không chết.

    Đây chính là phong kiến!

    Mà lúc khí thể phong kiến phát tán ra,

    Định lý chi thư của Thiên lý văn minh phó chủ thình lình hiện ra những chữ: “ Lý Thái Sử phải chết!” năm chữ này tản ra ánh sáng vàng kim, mà Thiên lý văn minh phó chủ nhanh chóng dùng chân lý chi bút viết lên đó : “Lý Thái Sử tương tả”.

    đây là một đạo ánh sáng màu trắng, hai màu trắng, vang trộn lẫn nhau thành màu sắc hỗn độn.

    - Ngươi sẽ chết.

    Thiên lý văn minh phó chủ thản nhiên nói:

    - Đây chính là định lý chi thư, chân lý chi bút của ta.

    Thiên lý văn minh phó chủ có tự tin như vậy, bới vì định lý chi thư, chân lý chi bút có đặc tính đặc biệt.

    đương nhiên hắn ta không thể tùy ý ghi thế nào cũng được, nếu như là những người cùng kỷ nguyên, thậm chí là người có bảy kỷ nguyên pháp lực thì hắn cũng không thể ghi như vậy. chỉ là hắn với Lý Thái Sử có chênh lệch quá lớn mới ghi được.

    Sau khi ghi xong, Thiên lý văn minh phó chủ lập tức phát động công kích, nhanh như Thiểm điện.

    Định lý chi thư mạnh mẽ nện xuống, chân lý chi bút xuất thần quỷ mạc, một sách một bút đánh tới, lao về phía Lục Nguyên.

    Sách, tràn ngập dạo lý, bút, xuyên thùng muôn đời.

    Lục Nguyên lập tức đưa truyện chính thần sách nghênh đón, đối thủ thật mạnh, đạo lý trong sách, đạo lý trong bút đương nhiên phiền toái, chiêu thức quỷ dị lại khủng bố, Lục Nguyên không ngừng tiếp chiêu.

    Đón chiêu, đón chiêu…

    Ngươi có định lý chi thư, chân lý chi bút.

    Ta có thiên đại địa đại chân lý tối đại.

    Về phương diện chiêu thức thì Lục Nguyên tuyệt đối không hề thiệt thòi, thậm chí còn chiếm một chút lợi thế.

    Nhưng về pháp lực thì sự chênh lệch là quá lớn, sự chênh lệch giữa tám kỷ nguyên với sáu kỷ nguyên pháp lực tương đối lớn. chính là vì như thế, cho nên mới rơi vào hạ phong.

    Lục Nguyên hiện tại cũng không dám trực tiếp liều mạng, nhưng nếu không liều mạng cũng không dễ dàng, dù bản thân không muốn liều mạng thì Thiên lý văn minh phó chủ cũng bắt ngươi liều mạng, càng liều mạng càng chịu thiệt thòi.

    Đ-A-N-G...G!

    Lại là liều mạng đánh tới, định lý chu thư trùng trùng điệp điệp đánh vào truyện chính thần sách, đồng thời chân lý chi bút cũng đánh ngược vào.

    Trong tình thế bị công khai vây hãm từ hai phía, Lục Nguyên có cảm giác toàn thân như bị điện giật, toàn thân lui về phía sau hộc ra một búng máu.

    Đây là lần đầu tiên thổ huyết sau khi khai chiến.

    Xem tình hình này nếu tiếp tục, đoán chừng không quá trăm chiêu, Lý Thái Sử cũng bị Thiên lý văn minh phó chủ đánh chết.

    - Giết chết Lý Thái Sử, ta muốn thủ cấp của hắn, ta phải giẫm nát khuôn mặt trắng của nó ra.

    Nhìn mà sắp không chịu nổi nữa rồi.

    Lôi bạo văn minh phó chủ cười nham hiểm nói:

    - Thật đúng là thiên đường có đường không đi, lại cứ muốn xông vào địa ngục. thật sự là buồn cười, Lý Thái Sử, sau kỷ nguyên văn minh phó chủ, di thể của ngươi sẽ bị chúng ta phân ra, mỗi người một bộ phận, xem ra chúng ta lại có thêm nguyên liệu bồi dưỡng cho cao thủ Thiên bảng rồi, đa tạ ngươi!

    Độc ngã văn minh phó chủ âm hiểm nói:

    - Ngươi có thể phá giải thư trùng chi độc của ta, còn có thể phá được độc thuẫn, ta cũng muốn nghiên cứu thật kỹ, xem tên mặt trắng nhà ngươi có bịp bợm gì, có thể giúp cho Độc công của ta càng tiến xa hơn.

    Cổ Thủy càng hận Lý Thái Sử, hắn vẫn luôn cho mình là mạnh nhất Thiên bảng, bây giờ rõ ràng bị kẻ đến sau qua mặt, còn bị hắn hai lần đánh bại, hận hắn tới mực nhất định phải đánh chết hắn.

    Thiên lý văn minh phó chủ cười một tiếng dài:

    - Các vị yên tâm, ta sẽ hấp thu khí vận của người này, còn di thể với những thứ khác giao cho các người xử lý.

    Đám người Thiên lý văn minh phó chủ đã nghĩ làm sao để xử lý di thể của Lý Thái Sử, đương nhiên cũng là chung kết cục với Nho chi văn minh phó chủ, Tam thư văn minh phó chủ.

    Toàn bộ đều là phân thây!

    Đây là thủ đoạn tàn khốc của Thiên lý văn minh phó chủ.

    Trong lòng Lục Nguyên vô cùng giận dữ, thủ đoạn của Thiên lý văn minh phó chủ đúng là quá tàn khốc, quá tà ác.

    Văn minh của mình cũng muốn hủy diệt, đây là lần đầu tiên Lục Nguyên muốn hủy luôn một cái văn minh.

    Bởi vì văn minh như vậy, quả thật quá mức buồn nôn rồi.

    Buồn nôn tột đỉnh!

    Nhưng mà, tuy trong lòng giận tới mức muốn hủy diệt Thiên lý văn minh, nhưng thực tế lại không làm được, giờ ngay cản Thiên lý văn minh phó chủ cũng đánh không lại!

    Oanh!

    Lại bị Thiên lý văn minh phó chủ đánh cho một kích, lúc này Tân Kiếm thế giới của Lục Nguyên đã bị hủy mất chừng hai thành.

    Đáng chết! trong lúc nhất thời Lục Nguyên cũng không có biện pháp nào, nếu cứ tiếp tục như vậy, mình có khi phải dùng kiếm rồi, sức chiến đấu khi dùng kiếm có khi còn cao hơn một chút so với khi dùng sách.

    Nhưng Lục Nguyên cũng sợ ngay cả dùng kiếm cũng không phải là đối thủ của Thiên lý văn minh phó chủ.

    Làm sao bây giờ?

    Đông!

    Đông!

    Đông!

    Đây là tiếng tim đập sao?

    Không đúng, đây không phải là tiếng tim đập.

    Đây là tiếng đàn, tiếng đàn cực kỳ thanh oán, đây là bực nào chi

    - Đông…

    đông…đông…đông…

    Một tiếng đàn khác đột nhiên xuất hiện, lúc tiếng đàn này mới xuất hiện, tất cả mọi người đều không thoải mái, nhưng áp lực với những người Nho chi văn minh rõ ràng là nhẹ hơn một chút, mà áp lực với đám người Thiên lý văn minh lại càng nặng hơn nhiều. một sô Thiên tôn có cảm giác tim mình cũng sắp theo tiếng đàn này mà nhảy ra ngoài.

    Âm thanh này sắp bức chết bọn họ luôn rồi.

    Cổ Thủy vốn chính hắn cũng là người biết âm luật, hắn cư nhiên nghe được ra đây là một khúc “Hán cung thu nguyệt”.

    “Hán cung thu nguyệt” miêu tả sự cô tịch của chốn hậu cung, càng lộ ra thanh âm u oán hậm hực. bản thân Cổ Thủy cũng tri âm, nghe qua không biết bao nhiêu lần “Hán cung thu nguyệt”, nhưng cũng chưa từng nghe thấy khúc nào có lực lượng khủng bố như vậy, thậm chí còn có chút cảm thấy khó chịu.

    - Tiếng đàn, là đồ chơi của đám đàn bà con gái, sợ cái gì mà sợ, tán tu cũng chỉ là tán tu, không có kiến thức.

    Lực Bạo văn minh phó chủ cười ha ha.

    Hắn cũng vừa cười nhạo Cổ Thủy chỉ có hai kỷ nguyên xong, kết quả là chính hắn cũng cảm thấy khó chịu giống như thế:

    - Đây là tiếng đàn của con mẹ dạ xoa nào, sao mà lại khó he như vậy!

    Lôi Bạo văn minh phó chủ có vẻ trầm tư suy nghĩ, hắn cũng đã mơ hồ đoán ra là ai đến rồi.

    Độc ngã văn minh phó chủ chưa từng gặp phải chuyện gì quỷ dị tới như vậy, hắn có hàng tỷ trùng độc che chở cho hắn một phần, mà nghe được loại tiếng đàn này, độc của hắn có chút không khống chế được nhảy lên.

    Có thể đàn được đến mức làm cho hắn dùng sai độc, người này cũng thật quá là bưu hãn.

    Chẳng lẽ người tới lại là nàng ta sao?

    Thiên lý văn minh phó chủ cũng bị tiếng đàn ảnh hưởng, động tác của hắn liên tiếp sai lầm, công kích cũng có chỗ sơ hở.

    Tam Thư văn minh phó chủ, Khí tiết văn minh phó chủ nhướng mày, nàng ta đã tới rồi sao?

    Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng, đây là thần thành phương nào, sao lại có thực lực lớn mạnh như vậy. bỗng nhiên nhớ tới Mộ Dung Hồng Lệ hắn đã gặp ở Côn Bằng thế giới, lại bỗng nhiên nghĩ tới chuyện năm đó, nhất thời cũng đã hiểu được là ai đang đến đây.

    Người tới, nhất định là nàng!

    Chương 1427-1428: Cầm chi phó chủ văn minh

    Nàng cũng tới!

    Không phải nàng thì còn có tiếng đàn của ai tương tự với kiếm pháp của Chu Thanh Huyền như vậy.

    Nàng thanh oán, chu Thanh Huyền đau khổ.

    Đương nhiên, nàng cũng chưa hẳn quen biết Chu Thanh Huyền, chỉ là kinh nghiệm tương tự thôi.

    Thủ khúc đàn này, thanh oán uất ức, trong âm thanh triền miên có oán hận.

    Xe bóp tàn hoa, dục người dưới ánh trăng thổi tiêu thôi.

    Không gặp cung oa, là vài lần thêm tóc trắng.

    Ta xem ngươi lông mày quét đại, tóc mai đống nha, thắt lưng chút liễu, mặt thư hà, kia Chiêu Dương nơi khó an chā, ai hỏi ngươi khẽ bóc hai bá làm kiếp sống.

    Cũng là ngươi Vua dạ lưu gối điệm, Thiên dạy mưa lộ nhuận tang tê dại.

    Cũng không cát, ta đây giang sơn nghìn vạn dặm, thẳng tìm được nhà tranh hai ba nhà.

    Ý của nàng không giống với người con gái trong Hán Cung Thu Nguyệt.

    Bất quá trong đó u oán, từ cũng có chỗ tương đồng.

    Sâu kín oán oán, oán oán hận hận, ức uất uất ức.

    Cuối cùng hóa thành khúc đàn vô miên.

    - Không chịu nổi nữa rồi.

    Rốt cuộc có một tên thế giới cảnh bát trọng thiên hô lên một tiếng, oanh kích baọ liệt.

    Tiếng đàn từ mây mù truyền tới, mây tan đi, lộ ra một mảnh khăn che mặt trẳng. không thấy dung nhan người che mặt, nhưng làn da phía trên có chút tinh dồn, mà long mày lại hơi tà nhọn, tương đối ngạo khí. lông mày con gái thường mềm mại, ít thấy có long mày ngạo khí như vậy.

    Mặc dù không thể nhận ra dáng vẻ của người này.

    Nhưng những người hiểu biết đều nhận ra đây chính là Cầm chi văn minh phó chủ.

    Thiên lý văn minh phó chủ không khỏi ngạc nhiên, hắn dĩ nhiên biết Cần chi văn minh phó chủ là người pháp lực tám kỷ nguyên:

    - ồ, là chị dâu à.

    Chị dẫn chẳng lẽ tới cứu tên phụ tình này sao?

    Thiên lý văn minh phó chủ năm đó cùng Nho chi văn minh phó chủ qua hệ rất tốt, mà Nho chi văn minh phó chủ là người yêu Cầm chi văn minh phó chủ, cho nên dĩ nhiên gọi là chị dâu.

    Cầm chi văn minh phó chủ nhàn nhạn lấy giọng diệu vô cùng lạnh lung nói:

    - sai rồi, ta là tới lấy tim của Nho chi văn minh Phó chủ, ta muốn tim của hắn.

    cầm chi văn minh phó chủ vừa nói thế, không khỏi khiến cho tất cả mọi người ngạc nhiên, chuyện gì đang xảy ra?

    Sao nàng ta lại dùng giọng điệu như thế?

    Thiên lý văn minh phó chủ thấy buồn cười:

    Thì ra là muốn tim, vậy thì đơn giản, ta đến lấy cho chị.

    - không cần ngươi moi, ta tự mình moi.

    Cầm chi văn minh phó chủ cười lạnh một tiếng:

    - hơn nữa, tên phụ tình Nho chi văn minh Phó chủ này xác thực là đáng chết, nhưng là lúc nào thì tới phiên mấy tên phế vật này tới phân thây?

    Cầm chi văn minh phó chủ chỉ vào đám người Lực bạo văn minh phó chủ, Lôi bạo văn minh phó chủ, Độc ngã văn minh phó chủ, Cổ Thủy…

    Trong lòng tứ đại văn minh phó chủ này dĩ nhiên là không phục, bất quá la fboj họ đã từng bị thương dưới tay của Lý Thái Sử, mà Cầm chi văn minh phó chủ lại là nhân vật tám ký nguyên, bọn họ đương nhiên không dám phản biện, nếu không cẩn thận chết ở dưới tay người này thì thật không đáng.

    Cầm chi văn minh phó chủ, cũng là một nữ tử đứng đầu trong thiên địa.

    Cầm chi văn minh phó chủ cười lạnh một tiếng:

    - di thể của tên Nho chi văn minh Phó chủ phụ tình này, ta muốn mang đi.

    Nàng đưa tay ra, một làn tuyết trắng pháp lực bàn tay hướng về phía di thể của Nho chi văn minh phó chủ, muốn mang đi, Thiên lý văn minh phó chủ cười ha ha một tiếng:

    - chị dâu, nếu chị muốn tim ta có thể moi cho chị, nhưng muốn lấy nhiều hơn thì không được.

    Cầm chi văn minh phó chủ mở trừng hai mắt, tỏa ra một cỗ sát khí:

    - Ngươi muốn ngăn ta?

    Thiên lý văn minh Phó chủ cười ha ha một tiếng:

    - Chị dâu cứng rắn cướp nhiều hơn, ta cũng chỉ có cản.

    - Cũng được, chúng ta liền đánh một trận, xem xem định lý chi thư, chân lý chi bút, hóa định lý vi chân lý của ngươi có lợi hại tới mức nào.

    Cầm chi văn minh phó chủ cười lạnh một tiếng, tay nàng chuyển một cái, một chiếc thất huyền dao cầm xuất hiện trước mặt ả.

    Chiếc thấy huyền giao cầm kia có tên là Lục Khỉ cầm.

    Chiếc cầm nay toàn thân màu đen, mơ hồ hiện lên vẻ xanh lục, cũng như lục đằng mạn quấn quanh thân cổ mộc, cho nên được gọi là “Lục Khỉ “.

    Nghe nói ở Cầm chi văn minh có vạn cầm đường, mà ở vạn cầm đường có mười cây cầm nổi tiếng nhất, theo thứ tự là Lục khỉ, Tiêu vĩ, Xuân lôi, Băng thanh, đại thánh di âm, cửu tiêu hoàn bội đẳng…mười cây cầm này khó phân cao thấp, mà cây Lục khỉ này thì hợp với Cầm chi văn minh phó chủ.

    - Được, vậy để cho ta lĩnh hội thập khúc của Lục Khỉ cầm.

    Cầm chi văn minh phó chủ am hiểu thập khúc, theo thứ tự là nghiễm lăng tán, cao sơn lưu thủy, tịch dương tiêu cổ, mai huā tam nòng, nghiễm lăng tán, nguyệt nhi cao, tiêu song dạ vũ, ngư chu xướng vãn, dương quan tam điệp, dĩ cập hán cung thu.

    Tương truyền mười khúc này có thể biến hóa thành thành kinh khủng nhất đại bi tiểu hận phú.

    Cầm chi văn minh phó chủ bắt đầu đánh đàn, đây là bài sơn cao lưu thủy, nhất thời mọi người cảm giác được âm thanh nước cháy trên núi cao.

    Không đúng, không phải là cảm giác, mà là chân thực xuất hiện.

    Mà đồng thời Thiên lý văn minh phó chủ cũng viết trong sách: “Núi cao đoạn, nước chảy khô."

    Đồng thời lại bắt đầu cầm chân lý chi bút của hắn, muốn viết sáu chữ này.

    Nhưng tiếng đàn của Cầm chi văn minh phó chủ cũng không ngừng gây động, ảnh hướng tới việc hắn viết ra sáu chữ đó, một khi hoàn thành đã là chân lý, mà chân lý là không thể phá giải.

    Định lý chuyển hóa thành chân lý, đây chính là cực độ cường đại năng lực.

    Sớm đã có người nói rồi, nếu như thiên lý văn minh Phó chủ mạnh hơn nữa, sẽ trở nên tương đối đáng sợ, bởi vì hắn cái năng lực này quá đáng sợ.

    Mà lúc này, ở một bên, Lục Nguyên cuối cùng cũng có thể đứng yên, mới vừa rồi hoàn toàn không đánh lại được Thiên lý văn minh phó chủ, mà bây giờ cũng có cơ hội thở dốc. nhưng mà,Lục nguyên cũng không rời đi, bởi vì Lục Nguyên phát hiện ra năng lực của chiêu Định lý chuyển chân lý này của Thiên Lý văn minh phó chủ.

    Chính là bởi vì năng lực kinh khủng này, cho nên, lục nguyên cũng chưa chắc là Cầm chi văn minh phó chủ có thể đánh thắng nổi Thiên lsy văn minh phó chủ.

    Mình phải nghĩ cách trở nên mạnh mẽ hơn, nhất định phải mạnh hơn thật nhiều, mới cứu được di thể của Nho chi văn minh Phó chủ, mới cứu được tam Thư văn minh phó chủ.

    Mà thời gian cũng không coi là quá nhiều!

    Nhưng là, làm thế nào để trở nên mạnh mẻ đây?

    Từ khi tiến vào văn minh cảnh giới tới nay, biện pháp mạnh lên chỉ có một, chính là nhờ vào Thần vật mà tăng lên năng lực.

    Mà nhớ theo như lời của Vũ Yến văn minh phó chủ năm đó, ở văn minh cảnh muốn mạnh lên tổng cộng có ba cái biện pháp, một là vô tận khổ tu, hai là dựa vào thiên địa thần vật, ba là nhờ một lão tiền bối truyền công lực cho.

    Bây giờ cách thứ hai không được, cản bản là không có trung đương thiên địa thần vật.

    Cách thứ ba cũng không làm thế nào được, không có ai truyền công cho mình, như vậy chỉ còn lại biện pháp đầu tiên, cũng chính là vô tận khổ tu!

    Nhưng vô tận khổ tu cũng phải cần vô tận thời gian đi khổ tu, mình căn bản không có thời gian như vậy, làm sao bây giờ?

    Trong lúc nhất thời Lục Nguyên cũng trở nên trầm tư, nhưng bây giờ cũng không phải có trầm tư suy nghĩ là có thể nghĩ ra cách.

    Đúng rồi, Lục Nguyên không khỏi nhớ lại một chuyện.

    Đó chính là thời điểm ở Pháp bảo văn minh, tất cả mọi người đều tung hô mình, vô số người tín nhiệm, vô số người mong đợi ở bản thân mình, khiến cho tâm trạng của mình càng thêm thần dũng hơn.

    Sau đó Lục Nguyên mơ hồ nghĩ, nếu nói vĩnh hằng chi đạo, chẳng lẽ nói căn bản là không có vĩnh hằng chi môn, mà là ở lòng người, một cái tiểu thiên thế giới lòng người cũng có thể khiến cho người ta trở nên mạnh mẽ.

    Dĩ nhiên, đây chỉ là suy nghĩ của Lục Nguyên.

    Mà bây giờ, trong tình trạng đang không có đủ thời gian vô tận khổ tu, không có thiên địa thần vật, không có trưởng lão truyền công lực, mình cũng chỉ có thể tìm cách của mình, mình tin là điều này quả thật có chút tài năng, nếu vậy thì cứ thể mà làm thôi.

    Nhưng việc mà trước tiên Lục Nguyên phải làm chính là liên thông với Nho chi văn minh.

    Lúc ấy Lục Nguyên có cấu tư nhe vậy, cho nên đến đây, Lục Nguyên cũng để lại một chỗ địa tổ phân thân, có địa tổ phân thân liền có thể chế tạo Thủy kính thuật, thủy kính thuật khoảng cách cực kỳ xa đã có thể chế làm, chỉ là vấn đề về không gian định vị thuật. không có không gian định vị thì cũng chỉ là không công, nhưng bây giờ địa tổ phân thân của Lục Nguyên lại ở Nho chi văn minh, chân thân là ở thiên lý văn minh đây, không gian định vị là có vấn đề.

    Mà Lục Nguyên bây giờ cũng bắt đầu hành động, ở nho chi văn minh đích làm thành lý quá sử bộ dáng địa tổ phân thân đột nhiên càng đến không trung đi, đồng thời thanh âm oanh truyền ra tới:

    - Các vị, ta là phân thân của Lý Thái Sử.

    Người ở Nho chi văn minh thiên tôn cấp đa số đều đi, nhưng những người khác đều còn nguyên vị trí.

    Không sai, không người nào ở Nho chi văn minh không biết, Khí tiết văn minh phó chủ với Lý Thái Sử, ba mươi lăm người này đã đi, căn bản cũng là kết cục cái chết. mà ba mươi lăm người này đều như một, như vậy, Nho chi văn minh cũng căn bản đã bị hủy ở trong tay thiên lý văn minh.

    Người bình thường đều biết điểm này, nhưng phần lớn những người Nho chi văn minh đều không trốn.

    Không sai, cũng có người chạy trốn, nhưng số người trốn rất ít, phần lớn người đều kiên trì ở đây, bọn họ mặc dù thực lực không mạnh bằng ba mươi lăm quân tử đã liều chết ra đi, nhưng bọn họ cũng có tấm lòng, cũng có ý chí bất khuất, bọn họ cũng giống thế.

    Thực lực yếu hơn thì sao.

    Ta luôn có chính khí bất khuất.

    Vậy muốn hạo nhiên ường tồn!

    Những người này thấy phân thân của Lý Thái Sử đột nhiên xuất hiện, không khỏi ngẩn ra, nghe thấy Lý Thái Sử phân thân mới hiểu ra,thì ra là Lý Thái Sử phân thân ở chỗ này.

    Lý Thái Sử phân thân quát to một tiếng trên không:

    - Các người ở Nho chi văn minh, đoán rằng cũng rất quan tâm chiến cuộc thiên lý văn minh trên này, ta đã ghi lại thiên lý văn minh chiến cuộc cho các người nhìn.

    Lục nguyên đã sớm đem mới vừa lấy từ kính thuật ghi lại, nữa lấy cách không truyền tống, không gian định vị vân vân truyện đưa đến nơi này.

    Nếu truyền tống có thần vật thì sẽ dễ dàng hơn một chút, mà vật thật truyền tống thì tương đối khó khăn.

    Từ kính thuật quả nhiên là nơi tập họp tin tức không có vật thật.

    Mà lập tức người ở Nho chi văn minh cũng nhìn thấy chiến cuộc ở thiên lý văn minh, lúc thấy được di thể của Nho chi văn minh phó chủ bị trói vào, trong lòng không khỏi buồn bực, thấy tam Thư văn minh phó chủ cũng bị trói chuẩn bị bị phân thây, đã tức giận tới cực điểm, kế tiếp là Khí tiết văn minh phó chủ bị Cổ Thủy đánh bại, Lý Thái Sử lấy một địch nhiều, thắng liên tiếp bốn người, nhưng cuối cùng Lý Thái Sử vẫn bại ở trong tay thiên lý văn minh phó chủ.

    Đến cuối cùng, tiếng đàn “ Hán cung thu nguyệt” của Cầm chi văn minh phó chủ cũng xuất hiện, nghênh chiến với thiên lý văn minh phó chủ.

    Tử kính thuật vừa xong chính là viễn cự ly thủy kính thuật đã chiếu lại hoàn toàn hiện trường trực tiếp.

    Lục Nguyên lấy địa tổ phân thân của Lý Thái Sử quát to lên:

    - Bây giờ chiến cuộc ở thiên lý văn minh trên này các ngươi cũng đã nhìn thấy rồi. không sai, tình hình bây giờ quả thật là như thế, các người có muốn cứu Nho chi văn minh hay không, đánh đổ thiên lý văn minh hay không!

    - Muốn!

    Thanh âm đáp lại giống như sấm sét.

    - Muốn!

    Người của Nho chi văn minh hét lên, bình thường mọi người đều rất nho nhã, nhưng tới khi Nho chi văn minh bị phá hủy, gia tướng tương vong, còn để cái gì mà nho nhã hay không nho nhã cơ chứ, từng người từng người hét lên, hét vô cùng tráng liệt.

    Ban đầu. chẳng qua là những người đứng gần đo hét lên.

    Nhưng về sau ngay cả những người đứng ở xa cũng vang lên tiếng hô

    Thanh âm này bắt đầu lan tràn, liên miên như biển, vang vọng cả một khu vực, từ xa tới gần đều đang hét lên những thanh âm tráng liệt.

    Đúng vậy, nho chi văn minh, đây là dường nào tốt văn minh, Nho chi văn minh phó chủ mà một Phó chủ cỡ nào bình dị, gần gũi người khác.

    Bất luận là có chuyện gì, cứ tới tìm Nho chi văn minh Phó chủ, chỉ cần có thể giúp một tay thì sẽ giúp đỡ.

    Mà Tam Thư văn minh phó chủ mặc dù

    Chương 1429-1430: Pháp lực bảy kỷ nguyên

    Bọn họ đương nhiên tin tưởng Lý Thái Sử rồi, chính vào lúc Uông huyết trạch cùng Chu Thiên tấn công, chính là Lý Thái Sử đã cứu bọn họ.

    Lúc Diệt Luân văn minh phó chủ ra oai tiêu diệt, chính Lý Thái Sử đã cứu họ.

    Mà bây giờ, Lý Thái Sử lại đi thiên lý văn minh cứu người nữa.

    Quan trọng hơn chính là, mọi người dều là một huynh đệ tỷ muội của văn minh, chính là vì điều dó, nên bọn họ tin tưởng.

    Vô số năng lượng tín nhiệm dồn vào chính phân thân của Lý Thái Sử, từ đó thông qua địa tổ phân thân này mà truyền đến thân thể của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên nhận được vô số lực lượng tín nhiệm này, cảm thấy pháp lực toàn thân đang lưu chuyển, không sai, chính là loại cảm giác này.

    Lần trước khi ở Pháp bảo văn minh đã từng cảm nhận được một lần, nhưng lần này còn thuần túy hơn lần trước rất nhiều.

    Bản thân Lục Nguyên bây giờ đã là đỉnh điểm của sáu kỷ nguyên, mà sau khi trải qua vô số tín nhiệm gia tăng, cảm thấy pháp lực phun trào, không ngừng tăng lên, xông thẳng tới bảy ký nguyên.

    Quả thật, biện pháp này đúng là có tác dụng, thật ra là những biện pháp tăng cấp ký nguyên cũng không phải là chỉ có ba biện pháp mà Vũ yến văn minh phó chủ đã nói, còn có biện pháp thứ tư, chính là biện pháp này.

    Vô số tín nhiệm rốt cuộc cũng đã truyền tới. nhưng Lục Nguyên cảm thấy lực lượng hiện tại của mình còn chưa đạt tới bảy ký nguyên, vẫn còn kém một chút.

    Làm sao bây giờ nguyên tới một cái tiểu thiên thế giới tín nhiệm muốn tăng lên thực lực vẫn là tương đối khó khăn, còn thiếu một chút như vậy.

    đành chỉ có thẻ đi chỗ khác tìm lòng tin.

    Rốt cuộc là phải di đâu tìm lòng tin đây?

    Thời điểm Lục Nguyên đang trầm tư cũng liếc nhìn vào cuộc chiến, phát hiện Cầm chi văn minh phó chủ, mặc dù đã dùng tới Lục Khỉ cầm, đàn lên Lục Khỉ cầm thập khúc, nào là cao sơn lưu thủy, là ngư gia xướng vãn, nghiễm lăng tán đẳng cầm khúc đô đều đã đàn hết rồi, nhưng định lý chi thư, chân lý chi bút của thiên lý văn minh phó chủ liên thr lại sức mạnh quả thật alf rát kinh người, cái năng lực biến định lý thành chân lý nào thật quá kinh khủng, nếu như Thiên lý văn minh phó chủ tăng thực lực lên thành chin kỷ nguyên, như vậy hắn chính là một trong những nhân vật mạnh nhất văn minh cảnh rồi.

    Quả nhiên, mình phải nhanh hơn nữa tăng lên thực lực, Cầm chi văn minh phó chủ chỉ sợ là cũng sẽ bị đánh bại. trong lòng Lục Nguyên trầm tư, nhưng ở đâu mới có lòng tin đây?

    Đi đâu tìm được đây?

    Đây chính là muốn vô số người tuyệt đối tìn nhiệm.

    đúng rồi, có một địa phương tốt có thể tìm được sức mạnh của lòng tin, Lục Nguyên thật nhanh lẻn vào bên trong Thiên lý văn minh.

    Những cao thủ ở trong Thiê lý văn minh bây giờ đã ra ngoài xem cuộc chiến từ lâu, trong thiên lý văn minh chính là một đám người gắt gao bị tam cương ngũ thường trói buộn.

    Lục Nguyên lấy dáng vẻ của Lý Thái Sử tung trứ thần niệm, đem một đạo một đạo thần niệm len lỏi vào trong suy nghĩ của từng người, ở trong thần niệm này có nêu ra những chính đạo của Nho chi văn minh, phá giải những điểm khúc mắc tà đạo của Thiên lý văn minh.

    - Tin tưởng ta đi, có thẻ phá giải tam cương ngũ thường, phá bỏ loại trói buộc này, hủy luôn phong kiến đi!

    Lục Nguyên lấy thần niệm mạnh nhất thâm nhập vòa trong suy nghĩ của họ, những người bị tam cương ngũ thường trói buộc này, cũng có rất nhiều người đang mềm lòng, đúng vậy, tam cương ngũ thường như vậy, đã bị phong kiến giam giữ tới ngây ngô.

    Bình thường đã gần như chết lặng, mà bây giờ Nho chi văn minh chính đạo xuất hiện đã làm cho lòng của họ dao động. bọn họ cũng muốn hô hấp bầu không khí tự do, đặc biệt là những người phụ nữ. những nữ tử là những người phản ứng kịch liệt nhất, các nàng đã không muốn ở chỗ này nghe theo cái đạo lý tại gia tòng phụ, xuất giá tong phu, phu tử tong tử, rồi lại còn bị một nam nhân chạm vào, chạm vào đâu lại phải chặt bỏ đi chỗ đấy. ai cũng đều là người, đều có linh hồn, có trí khôn, không phải là món đồ chơi, cũng không phải là tượng gỗ, cũng có những tình cảm của riêng mình.

    Tự do!

    Tự do!

    Tự do!

    Cho ta tự do!

    Trong lòng vô số người đang gào thét như vậy.

    Mà vô số người ở đây trong lòng kêu gào, cũng truyền cho Lục Nguyên quá nhiều tín nhiệm, đây là một loại tín nhiệm hô hào sau khi vô cùng tuyệt.

    Lục Nguyên cũng nhận được sự duy trì từ vô số sự tín nhiệm như vậy. thực ra lúc này Lục Nguyên dùng đại nhân quả mơ hồ cảm nhận được, nếu như lấy được loại tín nhiệm này cuối cùng không thành công, hậu quả cũng rất nghiêm trọng, sẽ bị thiên địa cắn trả, cuối cùng rơi xuống cảnh giới bị trọng thương.

    Loại tín nhiệm này cũng không phải là dễ dàng dùng, chẳng qua là cũng không còn biện pháp nào khác, không còn đường lui, đây vốn là một cuộc chiến đấu liều chết.

    Bây giờ, cho ta thành tựu đi!

    Lục Nguyên hét lớn lên một tiếng, vô số người tín nhiệm truyền sức mạnh trên người của Lục Nguyên, làm cho pháp lực toàn thân của Lục Nguyên ầm ầm tăng lên, không ngừng tăng lên, như ngân hà rơi xuống từ trời cao, như tiếng nổ của sấm sét, toàn thân Lục Nguyên biến hóa long trời lở đất, bảy ký nguyên pháp lực rồi!

    Rốt cuộc cũng làm cho mình đạt tới bảy kỷ nguyên pháp lực rồi.

    Không hề dễ dàng!

    Phương pháp tăng lên bảy ký nguyên pháp lực này cũng hoàn toàn khác biệt với phương pháp khác.

    Nhưng Lục Nguyên cũng biết loại pháp tăng này cũng tương đối khó khăn, chỉ có vô số người bị buộc tới cảnh đặc biệt bất đắc dĩ, phải tuyệt đối tin tưởng một người mới có thể dẫn tới cỗ tín nhiệm này, mới có thể mượn sức mạnh cỗ tin tưởng này mà tăng lên thực lực.

    Nho chi văn minh sắp bị hủy diệt, Thiên lý văn minh bị trói buộc phải lâu thật là lâu, phong kiến ép người ta tới mức chết lặng tuyệt vọng, đều là tình huống như vậy, bình thường căn bản là muốn lợi dụng cũng không thể lợi dụng được.

    Sau khi đạt tới bảy ký nguyên pháp lực, Lục Nguyên tự dùng ba trăm sáu mươi thiên cấp linh mạch đưa pháp lực của bản thân lên tới đỉnh điểm của ký nguyên thứ bảy. như thế thứ nhất mình còn có một trăm thiên cấp linh mạch, mà đạt tới đỉnh cao nhất của bảy kỷ nguyên, cảm giác thấy pháp lực cũng khác xa so với pháp lực lúc trước, mặc dù không có cảm giác về chất, nhưng về lượng thì cũng có sự thay đổi khá lớn.

    Thực lực bây giờ ó với mới vừa rồi đã tăng lên rất nhiều, phải làm sao có thể đánh thắng được Thiên lý văn minh phó chủ đây?

    Không đúng, vẫn còn kém hơn một chút.

    Lục Nguyên nhớ lại năng lực siêu cấp cổ quái của Thiên lý văn minh phó chủ, biến định lý thành chân lý, không khỏi trong lòng cũng chấn động, năng lực này quả thật quá nghịch thiên, đem định lý biến thành chân lý.

    Mình lúc trước cũng chính là chịu thiệt quá nhiều bởi chiêu này.

    Mà Cầm chi văn minh phó chủ cho tới bây giờ cũng chưa thể đánh thắng được, bị là bị thua thiệt bởi năng lực siêu nhiên cổ quái này.

    Thả ra thần niệm đã phát hiện Cầm chi văn minh phó chủ đã rơi vào hạ phong, nhưng tới bây giờ vẫn còn có thể cầm cự được, cho nên mình vẫn còn có một chút thời gian nghĩ như thế nào có thể phá giải năng lực cổ quái này, định lý thay đổi thành chân lý!



    Lục Nguyên ngồi xếp bằng xuống trầm tư, định lý biến thành chân lý!

    Nếu nói định lý, là đạo lý do một người định xuống, là dùng phương pháp phán đoán suy luận, lấy vì chính xác cũng làm trinh thám đích căn cứ đích thật mệnh đề, tin tưởng là thật nhưng không chứng thật đích vật, đơn giản mà nói chính là định lý giống như một thêm một là hai vậy.

    Mà chân lý là từ cổ tới kim những đạo lý chân thật. chúng là những quy luật hiện tượng tự nhiên tối cao mà chúng ta có thể nhận biết, có thể dự đoán được, là sự tồn tại khách quan, hình thức hệ thống lý luận tự thân suy luận không cách nào chứng minh.

    Điều này vận dụng rõ ràng hệ nhân quả trong thiên địa, đơn giản là dùng thuật nhân quả đem chuyện tới cực hạn mới có thể hoàn thành.

    Lục nguyên có thể cảm nhận chính là thuật đại nhân quả của Thiên lý văn minh phó chủ hơn xa mình, chính là trong tay hắn ta có định lý chi sách, chân lý chi bút đầy cổ quái, nếu không tuyệt đối không thể làm được những điều như vậy.

    Nhưng thế nào để phá giải đây?

    Lúc này Lục Nguyên đột nhiên nghĩ tới một từ.

    Sách sử khó sửa đổi!

    điều này nếu nói khó khăn thôi vẫn không thể lột tả hết được, không phải chỉ là khó khăn hai từ đơn giản như thế.

    Không sai, sách sử ghi lại, hàng nghìn, hàng vạn năm, sách sử không thể sửa đổi được.

    Sách sử, bằng chứng ghi lại những chuyện đã xảy ra giữa đất trời.

    Bất kể định lý như thế nào, chân lý như thế nào, đều có sách sử như thế ấy.

    Bất kể gió như thế nào, mưa như thế nào, đều được lưu trong sách sử.

    Bất kể thần như thế nào, ma như thế nào, đều lưu trong sách sử.

    Bất kể ngươi hoàng đế như thế nào, thần tử như thế nào, trong sách đều là như thế ấy.

    Sách sử khó sửa đổi!

    Vạn cổ dĩ hàng, không cần biết là đã bao nhiêu thần, ma, hoàng đế thần tử muốn thay đổi sách sử, nhưng mà bọn họ không làm được, sách sử không phải họ muốn sửa là có thế sửa được mà.

    Định lý thay đổi, chân lý cũng là một loại có thể thay đổi, mà đặc điểm lớn nhất của sách sử chính là rất khó sửa đổi.

    Nếu như mình sửa thành sử sách, nhất định có thể phá vỡ cái năng lực biến định lý thành chân lý này.

    Sách sử phải viết như thế nào?

    Sách sử cũng không phải là dễ viết, Lục Nguyên trước tự tại kiếm mới thế giới chính giữa tìm tới bút cùng sách, đang chậm rãi suy nghĩ phải viết sách sử thế nào.

    Đúng rồi, Lục Nguyên nghĩ tới viết sách sử như thế nào.

    Bởi vì đang nhậm được sự tín nhiệm tuyệt đối của Nho chi văn minh, cuối cùng đang hô hào, thời điểm truyền thâu, Lục Nguyên thật ra cũng cảm nhận được lịch sử của Nho chi văn minh, cũng cảm nhận được lịch sử của thiên lý văn minh, mà bây giờ chỉ cần mình mang những thứ này viết vào trong sách liền được.

    Lục Nguyên lấy bút ra, viết vào sách.

    Viết lên mỗi điều mà mình cảm nhận được viết xuống, tốc độ viết chữ của Lục Nguyên thật nhanh, mỗi giây đều viết ra hơn vạn chữ, không ngừng viết vào sách.

    Không đúng, không đúng.

    Viết xong một lần, Lục Nguyên liền phát hiện không bình thường.

    Mặc dù đã viết những thứ này rồi, nhưng cảm giác được cái mình đang viết vẫn không phải sách sử, căn bản là không thể khắc chế được tác dụng của định lý chi sách, chân lý chi bút.

    Cứ như vậy viết, Lục Nguyên lại viết lại lần thứ hai, nhưng lần thứ hai viết vẫn thấy chưa đúng, lại tiếp tục sai rồi.

    Không có cách nào, lại tiếp tục viết lần thứ ba, viết bằng tốc độ một giây hơn một vạn chứ, thậm chí là mấy vạn chứ để viết. nhưng bất luận là viết thế nào, đều cảm giác có một cái gì đó vẫn không đúng, một lần lại thêm lần nữa thất bại, mỗi lần lại không ngừng viết lại, rốt cuộc là sai ở đâu đây?

    Lục nguyên đang trầm tư suy nghĩ.

    Đúng rồi, Lục Nguyên vỗ đùi!

    Nếu nói sách sử, phải viết đúng sự kiện thật sự, không được ngụy tạo, ngụy sử đương nhiên là không có tác dung rồi. cho nên khi viết sử không thể thêm quá nhiều tình cảm cá nhân, phải dứt khoát dùng thái độ khách quan viết sử, mới là trì sử chi đạo. có tình cảm, có thiên ý thì không phải là chân chinh trì sử chi đạo.

    Mà những lần trước mình viết sử lại rót vòa đó quá nhiều tình cảm của bản thân, mình tức giận, như vậy thử viết ra tất nhiên không phải là sách sử, chẳng qua chỉ là ngụy sử mà thôi.

    Không sai, vô luận là có thích Nho chi văn minh tới chừng nào, bất luận là có hận thiên lý văn minh phó chủ tới chừng nào, nhưng viết sách sử là đều phải viết thật công bằng.

    Tinh thần Lục Nguyên run lên, lập tức bắt đầu viết sử.

    Lần này dùng tốc độ chậm hơn viết sách sử, một giây chỉ viết chừng năm ngàn chữ, bắt đầu thật nghiêm túc viết sử, viết nên Nho chi văn minh lịch sử, đem tất cả những sự việc phát sinh ở Nho chi văn minh viết lại. tất cả sự việc xảy ra ở Nho chi văn minh hoàn toàn là khách quan, dù là những chuyện hữu ái, tình sư môn, tình huynh đệ, tình yêu nam nữ. tất cả trong đó hoàn toàn không có chữ nào là giả.

    Rồi sau đó khi viết toàn bộ những sự việc của thiên lý văn minh, cũng là hoàn toàn khách quan mà viết. viết ra vô số sự tích trên giấy, tổng kết lại tam cương ngũ thường, cùng phong kiến, trói buộc.

    Lục Nguyên dfng bút viết tám chữ to, rồi cũng dừng bút.

    Mà khi dùng bút, quyển sách trên tay bỗng nhiên otar ra vô số ánh hào quang.

    Đây là ánh sáng của sự thật, là ánh sáng của việc minh chứng lịch sử.

    Sách sử, thành!

    Lục Nguyên rốt cuộc cũng viết ra quyến sách sứ đầu tiên, cũng không phải là quyển sách sử bình thường, mà là cuốn sách sử ghi lại vô số tinh thần, là cuốn sách sử tuyệt đối trung lập khách quan.

    Đây chính là vật khắc chế định lý chi sách, chân lý chi bút.

    Bây giờ cuối cùng có thể lên đường rồi.

    Mang theo vô số kỳ vọng của Nho chi văn minh, thiên lý văn minh, Lục Nguyên bắt đầu lên đường.



    Mà bên ngoài Thiên lý văn minh đang diễn ra một cuộc kịch chiến, đây chính là Cầm chi văn minh phó chủ đang đánh về phía Thiên lý văn minh phó chủ.

    Cầm chi văn minh phó chủ không ngdi chuyển trên không, đồng thời không ngừng gảy đàn.

    Bây giờ nàng đã đàn tới khúc thứ mười “mai hoa tam lộng”, , mai hoa nhất lộng đoạn nhân tràng, mai hoa nhị lộng phí tư lượng, mai hoa tam lộng phong ba khởi, vân ba sâu nước mịt mờ, một khúc mai hoa tam lộng này, thanh oán u úc, mà Cầm chi văn minh phó chủ rất thích hợp gảy khúc nhạc như vậy.

    Thiên lý văn minh phó chủ đang cầm định lý chi sách, chân lý chi bút trên tay, không ngừng tấn công hướng về phía Cầm chi văn minh phó chủ, bây giờ đang giữ thượng phong.

    Vai phải Cầm chi văn minh phó chủ đã bị đâm một nhát, máu tươi chảy ra.

    Tình thế đang bất lợi cho Cầm chi văn minh phó chủ.

    Ngay vào lúc này, Cầm chi văn minh phó chủ ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lung trong trẻo nhìn về phía Thiên lý văn minh phó chủ:

    - Thiên lý văn minh Phó chủ, ngươi thua, ta mười khúc hợp nhất, đại bi tiểu hận phú thành.

    Mười khúc hợp nhất, đại bi tiểu hận, có đại bi thương tiểu oán hận, chính là khúc đàn mạnh nhất của Cầm chi văn minh Phó chủ.

    Đại bi thuấn phát, tiểu hận trọng kích.

    Đại bi tiểu hận, bi che thiên địa, bi che kỷ nguyên.

    Đây chính là đại bi tiểu hận.

    Chương 1431-1432: Phá định lý chi sách

    Vừa thấy tình hình dịch chuyển, Thiên lý văn minh phó chủ sắp toi đời, kết quả lúc này Thiên lý văn minh phó chủ chợt cười, hắn đưa tay lật một cái, chỉ thấy trong sách của hắn đã hoàn thành sáu chữ.

    Mà Thiên lý văn minh phó chủ viết nét cuối cùng, trong nháy mắt chữ biến hóa, hóa thành chữ khác: "Đại bi tiêu, tiểu hận mất."

    đây chính là tự thể hỗn độn sắc màu, cũng chính là đã chuyển thành chân lý.

    Chân lý vừa xuất hiện, đã làm tiêu tan uy lực của Đại bi tiểu hận, mà Cầm chi văn minh phó chủ khí huyết sôi trào, đại bi tiểu hận của nàng cư nhiên bị người khác phá sạch.

    Oanh một tiếng, Thiên lý văn minh phó chủ một lần nữa lại đánh mạnh vào trên vai trái Cầm chi văn minh phó chủ, một chường này đã đánh tam ba thành Cầm thế giới của Cầm chi văn minh phó chủ.

    Thiên lý văn minh phó chủ cười ha ha:

    - Đại bi tiểu hận phú, ta sớm liền chuẩn bị dễ đối phó chiêu này của ngươi, bây giờ ngươi có tư cách gì đấu với ta, những người các người đều phải chết!

    Vốn cả Cầm chi văn minh phó chủ cũng không phải là đối thủ, mà bây giờ đã bị đánh bại thì càng thảm hơ, Thiên lý văn minh phó chủ cười dài một tiếng:

    - Chi dâu, ngươi muốn cứu di thể của đại ca, không ngờ là mình cũng bị chôn ở chỗ này.

    Hôm nay gió táp thật là to mà, chiến thắng trận này, còn thu được trung cấp thần vật, tăng lên chin kỷ nguyên cũng là chuyện dễ dàng rồi đây.

    Đây quả thật là một chiến tích đáng nể, hai người Nho chi văn minh phó chủ cùng với Cầm chi văn minh phó chủ đều là hai người quan trọng trong pháp vũ liên minh.

    Lý Thái Sử lại là nhân vật có tiềm lực, ba người này nhất định được trọng đại thưởng.

    Hai người Tam Thư cùng Khí tiết cũng là hai chiến tích đi cùng, tuy cũng không đáng tiền cho lắm, nhưng cũng không quá tồi.

    - Ha ha ha ha, trời cũng giúp ta.

    Trong khi đang cười dài, Thiên lý văn minh phó chủ phát hiện một chuyện, không thấy Lý Thái Sử nữa:

    - Lý Thái Sử ở đâu?

    Đáng chết!

    Lý Thái Sử cư nhiên lại chạy mất.

    Trong lòng hắn trào lên lửa giận, năm công lao đang ngon lanh trước mắt, tự nhiên lại chỉ còn bốn, một tên lại chạy mất, hắn đương nhiên là tức giận. nếu chỉ là một nhân vật như Khí Tiểu thì hắn đã không để ý rồi.

    Nhưng Thiên lý văn minh phó chủ lại là người thế nào, hắn như vậy đâu dễ dàng bị chơi đùa, có thể đàng hoàng hóa bất lợi thành có lợi. rõ ràng là đang tức giận việc Lý Thái Sử biến mất, nhưng lại đổi giọng nói:

    - Ồ, Lý Thái Sử đương nhiên lại trốn, thật là đáng cười, xem ra ba mươi lắm quân tử các người chẳng qua là làm trò cười, bây giờ lại có người bỏ trốn!

    Hắn lập tức nhân chuyện Lý Thái Sử bỏ trốn để đả kích sĩ khí của những đối thủ khác.

    Mà nghe thấy Lý Thái Sử trốn mất, động tác của Cầm chi văn minh phó chủ không khỏi chậm lại. cầm chi văn minh phó chủ tuy hận Nho chi văn minh phó chủ, nhưng đối với đồ đề xuất sắc nhất của hắn Lý Thái Sử cũng không hề hận, không ngờ hắn cư nhiên lại trốn, cũng quá làm cho Nho chi văn minh Phó chủ thất vọng.

    Rất tốt!

    Cầm chi văn minh phó chủ có phản ứng, Thiên lý văn minh phó chủ cần chính là họ tuyệt vọng, sẽ giết họ ngay trong lúc họ tuyệt vọng. nhưng lúc hắn nhìn sang ba mươi tư quân tử của Nho chi văn minh thì liền bị thất vọng, bởi vì ba mươi tu người này không hề có một chút buồn hận nào.

    - Ồ!

    Lý Thái Sử trốn mà các người còn không có phản ứng!

    Thiên lý văn minh phó chủ lơ đễnh nói, hắn đã giống như Ma thần vậy, tống nhiếp toàn trưởng khí thế từ lâu.

    Tất cả mọi người đều như run rẩy dưới ma trảo của hắn.

    Khí tiết văn minh Phó chủ khẽ mỉm cười:

    - Lý Thái Sử sẽ không trốn.

    - Đúng, Lý sư đệ không phải là kẻ chạy trốn.

    Khổng Ni gật đầu.

    - Lý sư đệ sao lại trốn được.

    Túc Nguyện Miên gật đầu.

    - Nếu như hắn trốn, thì hắn đã không phải là Lý Thái Sử rồi, hắn thà chết, cũng nhất định không trốn.

    Khổng Minh Đức hét to.

    - Đúng thế, hắn tuyệt đối sẽ không trốn.

    Ba mươi quân tử khác đều mạnh mẽ nói, ánh mắt tràn đầy tin tưởng.

    Đáng chết!

    đáng chết!

    Chính là loại cảm giác nay, cái cảm giác này ở Nho chi văn minh làm sao mà sau khi Nho chi văn minh Phó chủ đã chết rồi mà càng thêm mạnh mẽ hơn.

    Loại cảm giác này đúng thật là khiến lòng người khó chịu, nhất định phải hủy bỏ cảm giác này, trong lòng Thiên lý văn minh phó chủ thầm quát một tiếng, hắn sắp phát điên lên rồi.

    - Hắn chính là chạy trốn, nhưng mà, bất kể là hắn có trốn hay không, ta giết hết các ngươi trước đã rồi lại nói.

    Bản thân Lực bạo văn minh phó chủ là một kẻ nóng tính, bản thân lại ghét những tên mặt trắng nho nhã, lại bị thua ở trong tay Lý Thái Sử. cho nên ghi lòng hận thù Lý Thái Sử tới tận đáy lòng.

    Hắn giơ cao Bàn bạo thần phủ, chém xuống ba mươi tư quan tử, hẳn muốn hủy diệt những người này.

    Hắn cũng phát hiện hắn tương đối ghét những người Nho chi văn minh, hắn cuối cùng cũng hiểu cảm giác của Thiên lý văn minh phó chủ.

    Chí khí bất khuất của Nho chi văn minh thật là làm cho người ta có cảm giác khó chịu, Bàn bạo thần phù của hắn mang theo khí thế hủy diệt thiên địa chém xuống, không thể diệt được tinh thần chí khí của các người thì sẽ giết các người.

    Thấy ba mươi tư quân tử sắp chết dưới tay Bàn bạo thần phủ, Khí tiết văn minh phó chủ mặc dù muốn vận khởi Khí chi tình hà phản kích.

    Nhưng thực lực của hắn thua xa Lực bạo văn minh phó chủ, hai là hắn bị thương quá nặng, trong lúc nhất thời không thể phản kích.

    Thấy ba mươi tư quân tử sắp chết ở dưới tay của Lực bạo văn minh phó chủ, thì đúng vòa lúc này, quyển sách thần đột nhiên chuyển chiêu Thiên địa rộng lớn đạo lý.

    Còn chưa chờ Lực bạo văn minh phó chủ phản ứng kịp, quyển sách đã khép lại, Lực bạo văn minh phó chủ liền chết dưới chiêu này.

    Đông thời, một nam tử thân áo trắng như tuyết, tuấn mỹ hết sức phiêu phiêu nhẹ nhàng xuất hiện.

    - Mọi người nói đúng, ta dĩ nhiên sẽ không chạy trốn, nếu như ta trốn, ta cũng không phải là Lý Thái Sử rồi.

    Thanh âm nhàn nhạt, giọng điệu cũng nhàn nhạt.

    Bề ngoài ôn nhuận như ngọc, bên trong kiên cường như sắt thép, không đúng, còn kiên cường hơn sắt thép rất nhiều.

    Lý Thái Sử xuất hiện, vừa ra tay liền giết chết Lực bạo văn minh phó chủ!

    Thiên lý văn minh phó chủ nhìn về phía Lý Thái Sử:

    - Xem ra định lý chi sách, chân lý chi bút đúng quả thật là vương đạo trung vương đạo. ngươi nếu trốn thì may ra có thể trốn khỏi bản mệnh, nhưng vì bổn tọa đã sớm viết rằng ngươi sẽ chết, cho nên ngươi sẽ không chủ động chạy mất, chết trên tay bổn tọa.

    Lục Nguyên lạnh lung cười một tiếng:

    - Ta phát hiện ngươi thường mơ mộng nhỉ, cũng phải xem ngươi có làm được không rồi nói chứ.

    Cái gì mà định lý chi sách, chân lý chi bút đã chơi đùa lâu như vậy, cũng tới lúc phá rồi.

    - Quá buồn cười, quá buồn cười, ngươi lại muốn phá định lý chi sách, chân lý chi bút của ta, ngươi mới đúng là nằm mơ.

    Thiên lý văn minh phó chủ cười nhạo Lý Thái Sử, cái này quả thật đúng là làm trò cười.

    Hai thứ định lý chi sách, chân lý chi bút này rơi vào trong tay Thiên lý văn minh phó chủ cũng đã một thời gian rất dài rồi.

    Mà loại vật này mà rơi vào trong tay Thiên lsy văn minh phó chủ, chiến lực của Thiên lý văn minh phó chủ tăng nhanh.

    Đã từng có người đánh giá Thiên lý văn minh phó chủ là một trong những người có năng lực trọng thiên chính là định lsy chi bút, chân lý chi sách của Thiên lý văn minh phó chủ.

    Trong thiên địa tổng cộng có mấy trăm tôn đích văn minh phó chủ, mà mấy trăm văn minh phó chủ không có một ai là đơn giản, ai mà không có tuyệt kỹ trong tay.

    Có thể trong mấy trăm người đứng hàng thử mười, cũng đủ thấy năng lực này đúng là biến thái.

    Chính xác mà nói, thứ hạng của định lý chi sách, chân lý chi bút không phải chỉ là đứng thứ mười, thậm chí là đứng trước thứ năm.

    Cầm chi văn minh phó chủ mười khúc kết hợp, đại bi tiểu hận đã quá mạnh, nhưng so với định lý chi sách, chân lý chi bút vẫn yếu hơn một chút, vì vậy mới bị thương không nhẹ.

    Mà bây giờ Lý Thái Sử lại còn nói có thể phá Định lý chi sách, chân lý chi bút, thật quá là làm trò cười mà.

    Đây không phải chỉ là pha trò bình thường, mà là thật sự hài hước. rất nhiều người cũng muốn phá định lý chi bút, chân lý chi sách, nhưng kết quả đều là thất bại.

    Lôi bạo văn minh phó chủ cười lạnh, Tam Thư văn minh phó chủ than thở, Khí tiết vo lắc đầu, mà mới vừa lãnh giáo qua sự lợi hại của định lý chi sách, chân lý chi bút Cầm chi văn minh phó chủ cũng không khỏi yên lặng, càng biết định lý chi sách, chân lý chi bút này là không dễ dây vào, càng khó phá.

    Nhưng, cũng có người tin tưởng Lý Thái Sử.

    Đám người Túc Nguyệt Miên tin tưởng Lý Thái Sử, bọn họ tin chắc rằng Lý Thái Sử sẽ có thể tạo ra kỳ tích.

    Bởi vì, hắn là Lý Thái Sử!

    Thiên lý văn minh phó chủ lấy ra định lý chi sách, chân lý chi bút, trong sách định lý hiện ra kim quang:

    - Tay phải của Lý Thái Sử bị gãy.

    Mà tay trái hắn cầm bút, thật nhanh viết xuống tám chữ tay phải của Lý Thái Sử bị gãy.

    Trong nháy mắt sáu chữ này biến thành đủ màu sắc, mà khi sáu chữ này biến thành đủ màu sắc cũng có nghĩa là tay phải của Lý Thái Sử cũng sắp bị gãy rời rồi.

    Đây chính là một loại nhân quả rõ ràng!

    Lý Thái Sử đã bỏ lỡ cơ hội rồi, hắn không thể để cho sáu chữ này của Thiên lý văn minh phó chủ viết xong được.

    Đáng chết!

    Liền phải thua sao?

    Trong nháy mắt Thiên lý văn minh phó chủ đã triển khai công kích, toàn bộ đều đánh hướng tới tay phải của Lục Nguyên, hán tin rằng đã có định lý chi sách, chân lý chi bút thì việc chém đứt tay phải của Lý Thái Sử sẽ không khó khăn là bao.

    Mà Lục Nguyên cũng lập tức phản công, truyện chính thần thư xuất thủ, lấy sách đánh lại sách của Thiên lý văn minh phó chủ, hai người đã giao chiến chừng trên dưới mười chiêu.

    A!

    Thiên lý văn minh phó chủ cũng không khỏi chững lại, hắn cả kinh, theo lý mà nói giao thủ đến bây giờ, theo như định lý chi sách với chân lý chi bút, tay phải của Lý Thái Sử phải bị gãy rồi mới đúng, làm sao mà tay của Lý Thái Sử vẫn còn nguyên, hắn không khỏi nhìn về phía định lý chi sách, phát hiện ra chữ trên định lý chi sách đã trở lại hoàn toàn thành mà vàng kim.

    Cái này!

    Cái này?

    Toàn thân Thiên lý văn minh phó chủ không khỏi run lên, mà đứng ở ngay bên cạnh người Thiên lý văn minh phó chủ vừa hay lại là Độc ngã văn minh phó chủ, hắn cũng là thấy rõ ràng hỗn độn màu sắc của tám chữ kia lần nữa lại bị đổi trở về màu vàng kim.

    Đây là chuyện gì xảy ra?

    Trong lòng Thiên lý văn minh phó chủ cũng không khỏi cả kinh, hai mắt trầm xuống nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Ngươi làm sao có thể phá được định lý chi sách, chân lý chi bút của ta?

    Làm sao mà có thể để cho tám chữ đã được chân lý chi bút viết hoàn thành màu sấc hỗn độn, lại lần nữa trở về màu vàng kim, từ chân lý lần nữa bị thay đổi về thành định lý?

    Cái gì?

    Câu này vừa nói ra, toàn trường ngạc nhiên!

    Định lý chi sách, chân lý chi bút, tuyệt kỹ kinh khủng này cư nhiên thật sự bị Lý Thái Sử phá giải hay sao!

    Mới vừa rồi lúc Lý Thái Sử nói, đều cho rằng Lý Thái Sử là đang khoác lác, mà bây giờ nhìn tình hình như vậy, chẳng lẽ Lý Thái Sử không phải là đang khoác lác, hắn sao mà lại làm được?

    đặc biệt là Cầm chi văn minh phó chủ, mắt nhìn sang đánh giá Lục Nguyên, nàng càng ngày càng thấy có hứng thú với tên đệ tử của Nho chi văn minh phó chủ này, chuyện mà ngay cả mình cũng không làm được thì hắn lại làm xong rồi!

    Lục Nguyên khẽ mỉm cười, ung dung từ tốn nói:

    - Nếu nói định lý chi sách, chân lý chi bút của ngươi, định lý có thể thay đổi thành chân lý.

    Nhưng là có một vật khác mà ngươi không thể sửa đổi được, chính là sách sử. sách sử khó sửa đổi, là vật đời trước dùng để truyền lại cho hậu nhân, ngươi là người hiện đại, không cách nào thay đổi được hiện đại sách sử, sau này còn phải chịu sự bàn luận của đời sau.

    Ngươi căn bản là không thể sửa được sách sử, nó chính là vật khắc tinh của định lý chi bút, chân lý chi sách!

    Mặc cho ngươi có định lý chi bút, chân lý chi sách mạnh hơn nữa, cũng không sửa đổi được sách sử.

    Lục Nguyên đưa ra quyển sách sử, trong cuốn sách sử ghi lại tất cả lịch sử của Nho chi văn minh cùng Thiên lý văn minh, mà tất cả mọi người đều cảm giác được, sách sử này đúng là khắc tinh của định lý chi sách, chân lý chi bút.

    Thì ra vật khắc tinh của hai thứ kia chính là sách sử này!

    Lý Thái Sử thật sự làm được rồi, thật sự thành công phá giải được định lý chi sách, chân lý chi bút.



    Sắc mặt Thiên lý văn minh phó chủ thay đổi, hắn vạn vạn không ngờ tới định lý chi sách, chân lý chi bút của mình lại bị khắc chế như vậy.

    đáng chết!

    Lý Thái Sử làm sao có thể nghĩ tới biện pháp như thế, trong lòng hắn kịch liệt chấn động. nhưng sắc mặt Thiên lý văn minh phó chủ rất nhanh bất động, chỉ cười lạnh một tiếng:

    - Lý Thái Sử, rất rất giỏi, lại nghĩ tới được rằng sách sử có thể phá được định lý chi sách, chân lý chi bút.

    Đằng đẵng lịch sử, bút nào có thể sửa được. quả thật như vậy, đúng là hảo chiêu.

    Nhưng đáng tiếc biện pháp của ngươi nghĩ ra chậm mất, bây giờ Cầm chi văn minh phó chủ đã bị ta đả thương nặng, thực lực của ngươi cũng không phải đối thủ của ta, Tam thư bị bắt, Khí tiết thì càng vô dụng. toàn bộ đám người các ngươi vẫn phải toàn quân chết hết.

    để lại cho người chỉ duy nhất một con đường! chết!

    Thiên lý văn minh phó chủ cũng không nhiều lời nữa, lập tức bắt đầu cướp công, trước chính là một chiêu khánh trúc nan thư.

    Trong chiêu này có vô số tội ác, là những tội ác đã được lưu lại. sau đó chuyển tới chiêu khí thư học kiếm, sau đó liền đánh ra một chiêu ánh tuyết độc thư, rồi sau đó lập tức đánh ra chiêu trứ thư lập thuyết.

    Vô xảo bất thành thư, thư sinh chi kiến, thắng độc thập niên thư, bộc thư kiến trúc, ngưu giác quải thư, phiêu linh thư kiếm, ký nhạn truyện thư. . . . . .

    Vô số chiêu thức đều bị đánh bại, nhưng chiêu này đều là những chiêu thức tuyệt học “thư giá” của Thiên lý văn minh phó chủ.

    Vô số chiêu bị đánh ra, trong đó có sách tự có nhan như ngọc, có hoàng kim ốc, độc bách biến, kỳ nghĩa tự hiện, hữu lâm trì học mục bất thức thư, nhất chiêu nhất thức, toàn bộ đều được tung ra.

    Chương 1433-1434: Phần thư khanh nho

    Đối phương nếu như đối phó được công kích như vậy, thì Thiên lý văn minh phó chủ sẽ đem toàn bộ những chiêu thức hợp lại toàn bộ nhiên thiêu khởi hóa, hóa thành sát chiêu mạnh nhất, một chiêu này chính là phần thư khanh nho!

    Phần thư khanh nho là chiêu thức có tuyệt đại uy lực, là chiêu thức Thiên lý văn minh phó chủ dùng để đối phó với Nho hci văn minh phó chủ.

    Nhưng thấy Lý Thái Sử ứng phó chiêu thức trước mặt, Thiên lý văn minh phó chủ quát to một tiếng:

    - Phần thư khanh nho.

    Chỉ thấy trong nháy mắt, vô số quyển sách chuyển động bên người Lục Nguyên, vô số ngọn lửa đang đốt sách, thiêu đốt vô số chiêu thức. vào lúc này có vô số khắc chế thư đạo khí tức đích xuất hiện.

    Ngàn vạn quyển sách, nhay mắt đã bị thiêu đốt.

    Đây chính là, phần thư khanh nho.

    Ngay tại phần thư khanh nho mởi bắt đầu, vô số sách cư nhiên đã bị lửa đốt cháy, trong đó đương nhiên cũng có vô số sách quý.

    Đó chính là kết tinh của vô số tiền nhân, vô số ánh sáng tản ra, mới một chiêu phần thư khanh nho thôi ma những người chung quang cũng sắp bị chói tới mù cả mắt.

    đặc biệt là hai người Tam thư văn minh phó chủ cùng với Khí tiết văn minh phó chủ đều có cảm giác tương đối khó chịu. chẳng qua bọn họ mới bị chịu ảnh hưởng của dư âm tán ra mà đã khó chịu như vậy, vậy Lý Thái Sử bị chiêu thức này trực tiếp đánh vào, càng là vô cùng khó chịu.

    Lý Thái Sử có thể tiếp được chiêu thức như vậy sao?

    - Phần ức vạn chi thư, đốt hết sách của Lý Thái Sử ngươi.

    Thiên lý văn minh phó chủ quát lớn một tiếng, chiến lực khắp nới tỏa ra, bắn về mọi phía.

    Thiên lý văn minh phó chủ lúc này cuối cùng cũng đã tới lúc nổi điên, hắn biết đây là một trận đánh mấu chốt, cho nên chẳng những đánh ra chiêu Phần thư khanh nho mạnh nhất, còn kèm theo hai văn tự sơ thủy, thiên với lý cũng mang ra đánh, bắt đầu viết hai chữ này, chữ thiên chính là một trong những chữ viết sơ thủy cường đại, có thể áp phục hết tháy, ông trời trên cao, mà chữ lý có vô cùng đạo lý, bất luận người nào gặp phải chữ lý đều phải chịu thua.

    Ngay cả Nho chi văn minh Phó chủ gặp phải chữ lý cũng chẳng dám cùng chữ lý luận đạo.

    - Ta chính là thiên lý, thiên lý chính là ta, ta nói ngươi chết, ngươi liền phải chết.

    Thiên lý văn minh phó chủ hét to, hai chữ viết ứng vào với nhau, tản ra những màu sắc vô cùng ảo diệu.

    Đồng thời, Thiên lý văn minh phó chủ còn mang tự thân phong kiến khí thế của mình đẩy lên chỗ cao nhất, trói vòa cho ta, xây lên cho ta, phong kiến khí có vô cùng lực trói buộc, đây mới là thiên lý văn minh Phó chủ cùng chánh khí đối kháng vật, phong kiến sẽ không so với chánh khí kém.

    Cuối cùng, Thiên lý văn minh phó chủ còn đánh ra tam cương ngũ thường, dùng tấn công vào chính giữa, muốn hoàn toàn trói buộc Lý Thái Sử.

    Tam cương ngũ thường, phong kiến, thiên lý, phần thư khanh nho, toàn bộ năng lực có thể dùng được đều mang ra dùng.

    Lý Thái Sử, chết đi!

    Mà lúc này,Lục Nguyên cũng hít một hơi, đây là lần đầu tiên mình chân chính đối mặt với một thủ lĩnh văn minh cảnh, thì ra là nếu không có trận chiến như vậy, cũng như là lần đầu tiên trong đời, đánh thật thoải mái đi!

    Phần thư khanh nho, tam cương ngũ thường, phong kiến, thiên lý!

    Tứ phía vây công!

    Lục Nguyên đột nhiên đánh ra một đoàn bạch quang, mà đằng sau những ánh sáng trắng này, đột nhiên hình thành một con rồng đang không ngừng cắn nuốt. trước tiên là hai chữ Thiên cùng chữ Lý bắt đầu bị cắn nuốt. hai chữ sơ thủy này thật là khủng bố mà, vốn dĩ chỉ chữ đạo cũng đã phân thân thành chừng ba thành, nuốt hai chữ sơ thủy này xong cảm thấy một trận khủng bổ, nhưng cho dù cso tăng lên cũng không tăng lên được thành bốn thành, đó không phải là chyện quá dễ dàng.

    Mà vô số sách đang bị đốt xung quanh đang không ngừng gào thét, cái chiêu thức phần thư khanh nho này không dễ dàng bị lợi dụng.

    Lục Nguyên đã nghe thấy được tiếng khóc tỉ tê của những cuốn sách bị đốt do chiêu Phần thư khanh nho.

    Sách, trở về đi, Lục Nguyên vận dụng sáu mươi năm phần chính khí hấp thu số sách đang khóc này.

    《 thượng thư 》, 《 đại học 》, 《 trung dong 》, 《 dịch kinh 》, 《 hàn phi tử 》 các loại sách, toàn bộ đều đang kêu khóc.

    - Trở về đi.

    Chính khí đang hấp thu vô số nội dung sách bị đốt xong, cũng bắt đầu tăng lên.

    Chính khí sáu mươi sáu tầng.

    Chánh khí sáu mươi bảy tầng.

    Chánh khí sáu mươi tám tầng.

    Chánh khí sáu mươi chín tầng.

    Kiểu chuẩn bị vô số sách cho chiêu này, kết quả trở thành vật tu bổ cho lực lượng của Lục Nguyên, khiến cho chính khí của Lục Nguyên nhanh chóng tăng lên tới hơn sáu mươi chin tầng.

    Bây giờ Phân thư khanh nho chỉ còn là bề ngoài, hai chữ thiên lý đã bị hút mất, phong kiến cũng không còn bao nhiêu lực lượng, tam cương ngũ thường thì mình đã từng phá của Diệt Luân văn minh phó chủ một lần, bây giờ phá lại một lần thì càng trở nên đơn giản. công kích như vậy đối với mình bây giờ đã hoàn toàn không còn khó khăn, bây giờ thì thời điểm phán kích đã đến rồi.

    Phần thư khanh nho, tam cương ngũ thường, phong kiến, thiên lý của Thiên lý văn minh phó chủ, bây giờ Lục Nguyên mang toàn bộ pháp lực công kích ra ngoài.

    Chính lúc này, không phải Lý Thái Sử là người phải chờ chết nữa.

    đúng lúc Thieen lý văn minh phó chủ cho rằng mình đã thành công, Lý Thái Sử lại bước ra từ trong ngọn lửa.

    Oanh!

    Phong kiến bị phá!

    Oanh!

    Tam cương ngũ thường bị tê liệt!

    Oanh!

    Lần này thì ngọn lửa còn Phần thư khanh nho đã hoàn toàn lụi tắt!

    Còn có thiên lý!

    Ơ, hai chữ thiên, lý thì sao?

    Thiên lý văn minh phó chủ hoàn toàn ngạc nhiên, toàn bộ bốn đại tuyệt ký của mình bị phá giải hết rồi, Lục Nguyên khẽ mỉm cười, ung dung mà nói:

    - Bây giờ thì tới phiên ta, thiên đại địa đại đạo lý tối đại.

    Lục Nguyên quát to một tiếng,cũng khiến cho quyến sách một trận thay đổi, nhất thời Thiên lý văn minh phó chủ bị vây giữa quyển sách.

    Thiên lý văn minh phó chủ trường hát nhất thanh:

    - Thiên đại địa đại đạo lý tối đại, phá cho ta.

    Lục Nguyên quát lớn một tiếng:

    - Thiên đại địa đại đạo lý tối đại, hợp lại cho ta.

    Quyển sách nặng nề khép lại. lần đầu tiên hợp phách chung với nhau, Thiên lý văn minh phó chủ còn cố lấy vô thượng pháp lực cố mở quyển sách ra, nhưng mà khóe miệng hắn đã tràn ra một bùng máu, thiên lý thế giới của hắn đã bị hủy một thành.

    Lục Nguyên mìm cười, cũng không để ý tới sự phản kháng của hắn, tiếp tục lấy thiên đại địa đại đạo lý tối đại, đóng lại quyển sách lần thứ hai.

    Thiên lý văn minh phó chủ một lần nữa đầy mở quyển sách ra, nhưng lần này hắn lại càng mạnh hơn nữa.

    - Giãy giụa à, vậy thì cứ tiếp tục giay giụa đi!

    Lục Nguyên thản nhiên nói, thiên đại địa đại đạo lý tối đại, lần thứ ba đóng lại quyển sách, lần thứ tư, rồi làn thứ năm, tiếp tục đóng quyển sách lại, làm cho Thiên pý văn minh phó chủ càng ngày càng bị thương nặng, rồi gần như gục ngã.

    Lần thứ sáu hợp kích!

    Thiên lý văn minh phó chủ rõ ràng là đã không còn pháp lực, không, không cam lòng, sao ta lại có thể chết như vậy, ta là Thiên lý văn minh phó chủ cơ mà!

    Lần thứ bảy hợp kích!

    Thiên lý văn minh phó chủ thiên lý thế giới đã bị hủy tới bảy thành, hắn cố gắng chống cự, hắn sao có thể cam tâm chết đi, cố gắng tiến hành lần phản kích cuối cùng, hắn cố gắng vận hết pháp lực còn lại đánh vào trong sách.

    Nhưng, trong quyển sách thì đạo lý là lớn nhất.

    Lần thứ tám hợp kích!

    Thiên lý thế giới của Thiên lý văn minh phó chủ đã bị hủy diệt tới tám thành, hắn ta hiểu mình sắp chết, thật là châm chọc, mình mới giết bại kẻ địch của mình là Nho chi văn minh Phó chủ không lâu, cũng đánh bại Cầm chi văn minh phó chủ, sắp sửa thành công tới nơi, cư nhiên lại bị bại trong tay Lý Thái Sử. thật là châm chọ, Lý Thái Sử là đệ tử của Nho chi văn minh Phó chủ, điều này có được coi là luân hồi hay không!

    Lần thứ chin hợp kích!

    Thiên lý văn minh Phó chủ đã biết mình hẳn phải chết rồi, không cam lòng.

    Lần thứ mười hợp kích!

    Hết thảy chung kết.

    Cuộc đời của Thiên lý văn minh phó chủ cuối cùng cũng chấm dứt tại đây.

    Lục Nguyên thở phào một hơi, mười lần dùng thiên đại địa đại đạo lý tối đại kỳ thực cũng thật mệt, dù sao mỗi một lần Thiên lý văn minh phó chủ cũng phản kháng tương đối mạnh mẽ, cũng may là cuối cùng cũng giải quyết xong rồi. những người bên cạnh đều là vô cùng kinh ngạc nhìn Lục Nguyên, hắn cư nhiên đánh chết Thiên lý văn minh phó chủ.

    Mới vừa rồi Thiên lý văn minh phó chủ còn đang đứng đó, dáng vẻ vô thượng thần ma, khí khái quét ngang đất trời. kết quả bị Lý Thái Sử ra tay, chuyện quá bất ngờ tới mức làm cho người ta gần như không thể tiếp nhận. nhưng mà, cuối cùng cũng thành công, Cầm chi văn minh phó chủ thở phào nhẹ nhõm, thật may là không có ai chết.

    Tam Thư văn minh phó chủ cùng với Khí tiết nhìn Lý Thái Sử với ánh mắt hài lòng, đây chính là hy vọng mới của Nho chi văn minh, chuyện mà năm đó Nho chi văn minh Phó chủ không làm được, nay hắn đã hoàn thành rồi.

    Đám người Khổng Ni, Mạnh Vi, Túc Nguyệt Miên đều là cảm khái, đương nhiên là Lý Thái Sử nhập Nho chi văn minh đã song sau xô song trước rồi. trong thời gian ngắn như vậy mà có thể đánh gục tên đại ma đầu như Thiên lý văn minh phó chủ, tốc độ tăng tiến này thật là yêu dị, hơn ba mươi người khác cũng chỉ biết cảm khái, không phải chết nữa rồi, mình còn sống, thật sự là còn sống.

    Lục Nguyên đột nhiên khẽ mỉm cười:

    - ồ!

    Còn muốn trốn.

    Lục Nguyên bước một bước, tới bên người Lôi bạo văn minh phó chủ, hắn cũng thấy tình hình không ổn là muốn trốn.

    Lục Nguyên đánh ra một đòn, Lôi Bạo văn minh phó chủ cũng xuất ra tuyệt chiêu Vô cùng cửu thiên để phán kháng, nhưng Lục Nguyên đã không chút lưu tình mà đánh chết hắn. bây giờ một tên ba kỷ nguyên văn minh phó chủ, lại bị trọng thương thì làm sao có thể đỡ được một đòn của Lục Nguyên.

    Độc Ngã văn minh phó chủ phát hiện không ổn cũng lập tức muốn chạy trốn, Lục Nguyên nhàn nhạt cười một tiếng cũng bước theo, đưa cuốn sách truyện chính thần sách lên cao, vừa rat ay đã dùng tuyệt chiêu thiên đại địa đại đại lý tối đại, tỏng nháy mắt quyển sách biến thành khổng lồ, bao lấy Độc ngã văn minh phó chủ, hợp sách lại, liền kết liễu Độc ngã văn minh phó chủ bốn kỷ nguyên.

    Lục Nguyên chậm rãi di chuyển đi tới bên người Cổ Thủy, hắn lập tức cầu khẩn xin tha thứ:

    - đừng giết ta, Nho chi văn minh các người bây giờ đang thiếu người, ta có thể gia nhập Nho chi văn minh của các người.

    thân phận của hắn bây giờ đã không giống trước nữa, phải dựa vào cầu xin để đổi lấy chính mạng của mình:

    - Nho chi văn minh chúng ta chỉ cần người có tâm, vạn chúng một lòng, mà ngươi thì không phải, chứ đừng nói là ngươi đã từng muốn đánh chết chúng ta.

    Đi chết đi!

    Lục Nguyên đánh ra một chương, liền đánh chết Cổ Thủy, tên đã hơn nửa kỷ nguyên giữ chức thiên bảng để nhất.

    Lục Nguyên cũng có chút cảm khái, Cổ Thủy năm xưa nhưng lại là một nhân vật cao cao tại thượng.

    Một hơi, Lục Nguyên đã đánh chết năm người thuộc văn minh cảnh.

    Sau đó tịch thu tài sản của bọn họphát hiện tương đối nhiều. năm người này hợp lại ước chừng thu được hơn tám trăm linh mạch thiên cấp, cũng có nghĩa là có tất cả hơn chin trăm linh mạch thiên cấp.

    Thần vật cũng có một chút, thần vật cấp thấp có hai món, đáng tiếc là mình chưa dùng tới, nên chỉ có thể tạm thời thu.

    Thần vật cấp trung chỉ có một chính là của Thiên lý văn minh phó chủ, chính là cây bút tản mác ra hơi thở của thần vật cấp trung.

    Đáng tiếc là Lục Nguyên cũng cảm nhận được, cây bút này cũng không đủ để hắn tiến vào tám kỷ nguyên, nên cũng chỉ có thể cất đi.

    Trừ cái đó ra, còn có tất cả vật, tỷ như từ lực bạo văn minh Phó chủ trong tay lấy được một ít rèn luyện thân thể đích biện pháp, ở độc ta văn minh Phó chủ trong tay lấy được một ít tăng lên thanh chi văn minh kiếm đạo đích vật,, chỗ Cổ Thủy thì không có gì đáng giá.

    Đáng tiếc, đáng tiếc, trên đỉnh đầu Cổ Thủy có một cái chìa khóa.

    Cái chìa khóa này có một hơi thở khác với hơi thở của thần vật, cũng không biết là vật gì, thôi đành cất đi trước đã, Cổ Thủy dù gì cũng là người ra đời sớm nhất ở đây.

    Chỗ của Thiên lý văn minh phó chủ còn chiếm được một số sách liên quan tới chính khí…. cũng có thể dùng được.

    Nhưng, vật quan trọng nhất chính là định lý chi sách, thiên lý chi bút của Thiên lý văn minh phó chủ, vật này tương đối cổ quái, cũng không biết rốt cuộc là vật gì.

    Lục Nguyên cảm thấy năng lực của vật này cũng quá mạnh mẽ, bắt dầu nghiên cứu định lý chi sách, chân lý chi bút.

    Chúng đều là những vật tập luyện một chút là có thể dùng được.

    Lục Nguyên đánh giá cuốn định lý chi sách bằng trúc này, nhìn cây chân lý chi bút giống như cây bút lông sói trong tay, bắt đầu tìm tòi .

    Vật này cũng nhân quả thiết có liên hệ sao?

    Có thể luyện nhân quả thiết luyện tới mức trảm sát tiền trần. nếu nói trảm sát tiền trần, cũng tức là nói một người sau khi trưởng thành liền chém giết những người còn bé, đã không còn những người bé hơn thì người trưởng thành sẽ vô cùng mạnh mẽ.

    đây chính là điểm lợi hại của nhân quả tiết, nhưng cho tới nay cũng chưa có ai luyện thành công cả.

    Lục Nguyên đánh giá những vật này, thì đột nhiên tân kiếm thế giới đột nhiên động đậy, dường như muốn lại gần định lý chi sách và chân lý chi bút.

    Trong lòng Lục Nguyên không khỏi vỡ lẽ ra, tân kiếm thế giới đó là do năm xưa lúc mình còn bé, được Chu Thanh Huyền tặng cho, nghe nói những người mệnh tiểu có duyên thì có thể luyện thành, nhưng mình vẫn chưa hề luyện được, nhưng không ngờ bây giờ nó lại chuyển động.

    Chẳng lẽ loại hạt này văn bản cũng không có quan hệ gì với nhân quả thiết, mà là có quan hệ với vận mệnh thiets.

    Từ định lý thay đổi thành chân lý, cái này giống như số mạng muốn ngươi phải như vậy thì phải vậy, nếu thể thì có thể có quan hệ với số mạng cũng là bình thường, có lẽ đây chính là cơ hội tốt để mình luyện thành tiểu mệnh vận thuật.

    Lục Nguyên thả hạt giống tiểu mệnh vân thuật này ra, trong nháy mắt nó liền đứng ở phía trên định lý chi sách, chân lý chi bút, xảy ra biến hóa khó lường.

    Chương 1435-1436: Kết thúc ân oán

    Định lý chuyển chân lý, là mệnh đã định sẵn.

    Số mệnh không thể nào kháng cự.

    Định lý chi thư, Chân lý chi bút, đây là hai kiện pháp bảo ở sâu trong tối tăm.

    Lục Nguyên ngồi ngay ngắn một chỗ, mặc cho mầm móng Tiểu mệnh vận thuật dây dưa với Định lý chi thư, Chân lý chi bút, biến hóa liên tục nảy sinh, Lúc này, Lục Nguyên thấy được Đại mệnh vận thiết tắc xuất hiện từ vô số kỷ nguyên trước, mà Đại mệnh vận thiết tắc vận chuyển ở hư không, cuối cùng chia thành mười phần.

    Mà một phần trong mười phần này hóa thành mười thứ.

    Cái đầu tiên trong mười phần tạo thành sách.

    Cái thứ hai hóa thành bút.

    Sách là định lý chi thư.

    Bút là Chân lý chi bút.

    Chẳng qua bất kể là thứ gì đều bị thiên địa tự nhiên khiến long đong, bởi vì bất kể thứ gì đều quá mức sắc bén, phong duệ, cho nên thiên địa đương nhiên bao bọc, muốn lột tầng vỏ ngoài này cũng không dễ dàng.

    Trong tay Thiên Lý văn minh phó chủ, Thiên Lý văn minh phó chủ không cách nào lột ra lớp vỏ ngoài này, cho nên dù khi sử dụng nhìn có vẻ vô cùng lợi hại, nhưng tác dụng chân chính của hai loại pháp bảo này vẫn chưa được dùng tới.

    Mà Lục Nguyên có mầm móng của Tiểu mệnh vận thiết tắc, tiểu mệnh vận thiết tắc lại có liên quan tới Đại mệnh vận thiết tắc.

    Cho nên mới có kết quả thế này.

    Mầm móng Tiểu mệnh vận thiết tắc dễ dàng vén lên lớp vỏ ngoài, khiến Định lý chi thư cùng Chân lý chi bút quy vị.

    Mà một khi quy vị thì rất nghiêm trọng.

    Khi quy vị, diễn hóa một loại thiết tắc kinh thiên động địa!

    Đại mệnh vận thiết tắc!

    Lúc này Lục Nguyên sang tỏ rất nhiểu chuyện mơ hồ trong số mệnh, mệnh đã chủ định, đương nhiên là thế.

    Mà ta là mệnh vận chi thần!

    Mệnh vận chi thần, siêu thoát văn minh chi vật!

    Đương nhiên Lục Nguyên cũng hiểu nếu nói minh là Văn minh chi thần cùng với Đại vận mệnh thiết tắc kỳ thực đều không trọn vẹn, căn bản đều chỉ đạt tới hai thành, cho nên bản thân mình vẫn không thể siêu thoát văn minh, đạt tới Vĩnh hằng chi đạo.

    Chỉ có điều không thể coi thường hai thành Mệnh vận thiết tắc!

    Lục Nguyên mơ hồ cảm giác được hai thành Mệnh vận thiết tắc không kém so với Không gian thiết tắc, Luân hồi thiết tắc.

    Cũng có thể nói một Đại mệnh vận thiết tắc có thể tương đương với năm thiết tắc!

    Một thiết tắc tương đương với năm loại thiết tắc, có thể thấy sự khoa trương trong đó.

    Sau khi đạt tới văn minh cảnh, càng tới gần văn minh chi chủ, chênh lệch thiết tắc giữa mọi người ngày càng nhỏ, trước kia Lục Nguyên đã mơ hồ cảm giác được.

    Cho nên hiện giờ Lục Nguyên đối chiến mới mấy nhân vật chiến lực mười kỷ nguyên vẫn phải cố hết sức, tỷ như khi đánh với Thiên lý văn minh phó chủ, nếu như không phải sử thư khắc chết, bản thân mình không thể đánh lại, trận chiến với Hoang Ôn văn minh phó chủ cũng rất tổn công phu.

    Lục Nguyên hoài nghi một khi mình chân chính đạt tới chin kỷ nguyên, thiết tắc của bản thân hoàn toàn không có ưu thế gì, như vậy không cách nào chiếm được ưu thế về mặt chiêu thức, không thể vượt cấp chiến đấu.

    Mà hiện giờ đột nhiên có hai thành mệnh vận thiết tắc, mặc dù chỉ hai thành nhưng cũng đã có thể tương đương với một thiết tắc, tương đương có thêm một thứ rất hữu dụng.

    Có thể nói lần này quá may mắn, trước khi giao thủ với Thiên Lý văn minh phó chủ, chính mình cũng không ngờ tới thu hoạch sẽ lớn tới mức này.

    Cũng tức là hiện giờ thập đại thiết tắc mình chỉ thiếu một cái Lực chi thiết tắc, còn Đại mệnh vận thiết tắc kém tám thành là đã có thể hoàn thành thập đại thiết tắc.

    Lực chi thiết tắc mình không thành công, có lẽ là khi nào phải tìm một cơ hội hoàn toàn luyện thành.

    Lục Nguyên nhớ tới thứ gì đó của Lực Bạo văn minh phó chủ, pháp hiện chính giữa thứ đó cũng có một mầm móng màu hổ phách, đó chính là mầm móng Lực chi thiết tắc.

    Lục Nguyên mượn lực lượng mầm móng đã tu thành cường và nhược tương hỗ tác dụng lực, chỉ còn hai loại là điện từ lực và vạn hữu dẫn lực.

    Lục Nguyên mở mắt, hiện giờ toàn trường đều đang cuồng hoan.

    Lục Nguyên giết chết nhóm người Thiên Lý, mọi người lập tức thả Tam Thư văn minh phó chủ ra, đồng thời Nho chi văn minh thông qua Thủy kính thuật thấy tình hình chiến sự bên này cũng vui mừng như điên.

    Nho chi văn minh thắng lợi, không bị hủy diệt trong tay Thiên Lý văn minh phó chủ.

    Mà Thiên Lý văn minh lưỡng cực phân hóa, chia ra làm hai cấp bậc to lớn, một là giai cấp thống trị, chính là nhân vật cấp Thiên Tôn trở nên cũng với thân nhân và gia đình của họ.

    Những người này đều cao cao tại thượng, là lực lượng thống trị trọng yếu ở Thiên Lý văn minh, bề ngoài quân tử, trong tối xa hoa dâm dật, vốn núi dựa của chúng chính là Thiên Lý văn minh phó chủ, nhưng hiện giờ Thiên Lý văn minh phó chủ chết, núi dựa của họ biến mất, lập tức liền bị Nho chi văn minh trấn áp.

    Mà một phần giai cấp thống trị khác bình thường đều bị trói buộc trong cuộc sống phong kiến, tam cương ngũ thường hiện giờ đương nhiên vui mừng, họ không cần sống cuộc sống ám ảnh như trước nữa.

    Đương nhiên, bất kể là bộ phận nào thì cũng đều do hai vị Khổng Ni và Khổng Minh Đức cầm đầu.

    Hai vị này là nhân vật quan trọng ở Nho chi văn minh, thực lực đối với Lục Nguyên thì có thể coi cực thấp, nhưng ở Trung ương thiên triều thì đã là rất cao, hơn nữa kinh nghiệm lâu năm, xử lí chính sự đơn giản.

    Nếu bắt Lục Nguyên xử lý những chuyện này tuyệt đối hắn không làm được, mỗi người am hiểu một phương diện riêng, Lục Nguyên am hiểu đánh nhau, chiến đấu.

    Đương nhiên Lục Nguyên còn am hiểu hai chuyện, một là uống rượu, hai là lười biếng, chỉ có điều hai việc này không được coi là chính nghiệp.

    Ân oán giữa Nho chi văn minh và Thiên Lý văn minh cuối cùng đã đến lúc kết thúc.

    - Di thể Nho chi văn minh phó chủ ta phải đưa đi, trái tim kẻ phụ tình này ta muốn moi nó ra.

    Cầm chi văn minh phó chủ quát một tiếng, Khí Tiết văn minh phó chủ lập tức muốn ngăn cản, Tam Thư văn minh phó chủ lại mỉm cười ngăn Khí tiết văn minh phó chủ lại:

    - Di thể của đại ca cứ để tẩu tử xử lý, tẩu tử muốn xử lý thế nào thì làm vậy.

    Lục Nguyên cũng không khỏi ngẩn người, tại sao Tam Thư văn minh phó chủ lại nói những lời này.

    Cầm chi văn minh phó chủ hừ lạnh một tiếng, hỏi ngược lại:

    - Sao, ngươi cho rằng nhất định ta sẽ không mang di thể hắn đi sao?

    Ta sẽ moi tim hắn cho ngươi xem!

    Tam Thư văn minh phó chủ chắp tay:

    - Không dám!

    Hắn nói vậy càng khiến Cầm chi văn minh phó chủ tức giận, mà Lục Nguyên cũng đã nhìn ra Cầm chi văn minh phó chủ căn bản không thể làm ra những việc như vậy. nàng yêu Nho chi văn minh phó chủ tới tận xương tủy, yêu càng sâu, hận càng sâu, cho nên mới xuất hiện những việc này.

    Vì vậy nàng ta căn bản không thể nào moi tim Nho chi văn minh phó chủ, Tam Thư văn minh phó chủ biết chuyện này cho nên mới không nói gì.

    Cầm chi văn minh phó chủ tức giận một hồi rồi nói:

    - Lý Thái Sử.

    - Có đệ tử.

    Lục Nguyên chắp tay lên tiếng.

    - Ngươi khá lắm.

    Cầm chi văn minh phó chủ gật đầu:

    - Người trẻ tuổi cần phải không được kiêu ngạo tự mãn, nên nhớ ngoài trời còn có trời, ngoài người còn có người!

    - Vãn bối hiểu.

    Lục Nguyên lại gật đầu.

    Thấy thái độ của Lý Thái Sử, Cầm chi văn minh phó chủ hài long gật đầu:

    - Còn một chuyện nữa cần giao cho ngươi, kỷ nguyên đại chiến đã sắp bắt đầu bùng phát trên quy mô lớn, với thực lực của ngươi hiện giờ ở giữa kỷ nguyên đại chiến vẫn còn quá yếu, nếu như khi quyết chiến bùng phát, ngươi nhất định phải chú ý giữ mạng.

    Đại quy mô giao chiến kỷ nguyên đại chiến đã sắp bắt đầu rồi sao.

    Ở Trung ương thiên triều, kỷ nguyên đại chiến mơ hồ đã sớm bắt đầu.

    Khi Lục Nguyên đánh sâu vào văn minh cảnh, khi đó hai phe bày binh đối trận, đại chiến sắp nổ ra, cuối cùng nhờ Phượng cổ văn minh chi tranh, Pháp bảo văn minh chi đấu cũng chính là dấu vết.

    Từ khi Lục Nguyên bị tiểu đội ám sát mạnh nhất của đối phương đuổi giết thì trên ý nghĩa kỷ nguyên đại chiến đã bắt đầu, Nho chi văn minh và Thiên Lý văn minh đối kháng cũng chỉ là giao chiến trên quy mô nhỏ, nhưng hiện giờ nghe khẩu khí của Cầm chi văn minh phó chủ thì quyết chiến trên quy mô lớn đã sắp diễn ra.

    Đây chính là đại quy mô chiến đấu, có thể xưng là đại quy mô chính là trên năm mươi Văn Minh cảnh, không, thậm chí là một trăm Văn Minh cảnh giao phong, chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến máu nóng sôi trào.

    Đại chiến nổ ra!

    - Đa tạ nhắc nhở.

    Lục Nguyên chắp tay.

    - Chớ học bộ dạng của tên Nho chi văn minh phó chủ kia, rất khó coi.

    Cầm chi văn minh phó chủ hừ lạnh một tiếng, biến mất trong mây mù.

    Lục Nguyên cười khổ một tiếng, bản thân mình có biện pháp gì, đối với tiền bối nếu không làm vậy sẽ bị coi là thất lễ, càn rỡ, nhưng nếu làm theo thì bị mắng chửi, quả thực là đã làm khó nhau.



    - Cái gì, Lý Thái Sử xuất hiện, đánh chết Thiên Lý văn minh phó chủ?

    Khi tin tức truyền tới Hoang cổ văn minh thì mấy vị văn minh phó chủ đẳng cấp cao đang thảo luận kế hoạch hành quân, họ đang suy tính khi đại quyết chiến tốt nhất là cho đối phương một đòn thật đau.

    Trong phòng hành quân tác chiến còn có mấy người của Tiên cổ văn minh, Phật cổ văn minh.

    Không ngờ Nguyên Thủy Thiên Tôn của Tiên cổ văn minh cúng có mặt.

    Mà Chuẩn Đề của Phật Cổ văn minh cũng ở trong đó.

    - Lý Thái Sử đánh chết Thiên Lý văn minh phó chủ.

    Nguyên Thủy Thiên Tôn ngạc nhiên.

    - Lý Thái Sử đánh chết Thiên Lý văn minh phó chủ!

    Chuẩn Đề sắc mặt màu vàng cũng hiện lên vẻ ngạc nhiên.

    Bọn họ quả nhiên vô cùng kinh ngạc, Thiên Lý văn minh phó chủ có thực lực tám kỷ nguyên, hơn nữa còn có Chân lý chi bút, Định lý chi thư cho nên thực lực trong hang tám kỷ nguyên cũng rất kinh khủng, nói thật lòng thì cho dù Nho chi văn minh phó chủ ở trạng thái toàn thịnh cũng khó mà thắng nổi Thiên Lý văn minh phó chủ, không ngờ hiện giờ lại bị Lý Thái Sử giết chết.

    Lý Thái Sử là ai?

    Lần trước hắn xuất hiện mới chỉ đứng thứ tám Thiên bảng, căn bản chưa hề đạt tới Văn minh cảnh, cách Văn minh cảnh rất xa.

    Mà hiện giờ Lý Thái Sử có thể chém giết Thiên lý văn minh phó chủ, tiến bộ không khỏi quá lớn đi.

    Lý Thái Sử từ khi nào trở nên mạnh mẽ như vậy?

    Điều này quá khó tin rồi.

    Cho dù sớm biết Lý Thái Sử là Ám chi tử, nhưng những Văn minh phó chủ này vẫn bị dọa sợ!

    Vẫn là ở trong thái cổ văn minh, tác chiến thất.

    Trong tác chiến thất có mấy người vốn thảo luận về đại quyết chiến, ở bên trong kiếm ích lợi.

    Kỷ nguyên đại chiến quy mô lớn nhất chính là đại quyết chiến, một khi từ bên trong chiếm được lợi ích vậy thì tương lai bá quyền có thể định ra năm, sáu phần, đủ thấy sự quan trọng của đại quyết chiến.

    Nhưng mặc dù đại quyết chiến quan trọng, mấy người có mặt lại bị kinh động.

    Tin tức Lý Thái Sử đánh chết Thiên Lý phó chủ văn minh thật sự quá rung đọng.

    Nguyên Thủy Thiên Tôn hét lên rằng:

    - Lập tức phái tiểu đội ám sát mạnh nhất đi ám sát Lý Thái Sử, không thể để hắn trưởng thành nữa!

    Nguyên Thủy Thiên Tôn từng là nhân vật chủ trì phong thần, sát phạt quyết đoán, tuyên bố sát lệnh.

    Người phụ trách bên cổ văn minh gật đầu.

    Chuẩn Đề Phật Tổ nói:

    - Nhớ phải kêu số một ra tay, lần trước để Lục Nguyên tránh thoát là bởi vì số một không ra tay.

    Số một và tiểu đội ám sát mạnh nhất không có hắn thì thực lực kém quá xa.

    Vị Phật Tổ này tàn nhẫn xuống tay đủ độc.

    Trong tác chiến thất lập tức truyền lệnh tiểu đội ám sát mạnh nhất ra tay, lần này còn có số một ra mặt.

    Số một là một mũi tên dòng xuyên ngàn vạn dặm, phó chủ tiễn chi văn minh.

    Lý Thái Sử, tuyệt đối không có đường sống!

    Cùng lúc đó, trong pháp cổ văn minh cũng có một gian tác chiến thất.

    Trong gian phòng tác chiến thất đang ngồi ba phe, một là nhân vật đỉnh cao pháp cổ văn minh, một là pháp bảo văn minh, còn có một là văn minh khác.

    Trước mặt họ có một tấm bản đồ cực kỳ to lớn, trên bản đồ có các loại đường hành quân.

    - Nếu mà hành quân như vậy thì...

    Lên tiếng là Pháp Nhất Đế Tử mặt âm trầm, đương nhiên cũng có thể gọi là Pháp Nhất phó chủ văn minh, dù sao đều giống nhau.

    Võ Thánh phó chủ văn minh lắc đầu phản bác:

    - Như vậy không được, nên đi chỗ này.

    - Báo!

    Có tin truyền đến, bên nho chi văn minh và thiên lý văn minh, Lý Thái Sử ra tay giết chết Thiên Lý phó chủ văn minh!

    Pháp Nhất Đế Tử nhảy cẫng lên:

    - Cái gì!?

    Võ Thánh phó chủ văn minh cũng giật nảy mình:

    - Cái gì!?

    Hai vị đều là nhân vật trải qua sóng gió lâu đời nhưng lần này thật sự bị rung động.

    Lý Thái Sử biến mất đã lâu không xuất hiện thì thôi, vừa ra mặt đã gây tác phẩm lớn như vậy, Lý Thái Sử lại chém chết Thiên Lý phó chủ văn minh.

    Thiên Lý phó chủ văn minh là phó chủ văn minh tám kỷ nguyên.

    Còn có định lý chi thư, chân lý chi bút, cho dù Pháp Nhất Đế Tử và Võ Thánh phó chủ văn minh cũng thấy nhức đầu.

    Lý Thái Sử làm sao làm đwjc vậy?

    Nhưng hiển nhiên đối với bên liên minh Pháp Võ thì đây là tin tức tốt.

    Vốn cho rằng sức chiến đấu của nho chi văn minh tuột dốc, kết quả nho chi văn minh kỳ tích có được Lý Thái Sử, có sức chiến đấu cực mạnh.

    Bên kia thiên lý văn minh tiêu đời, một văn minh hủy diệt.

    Pháp Nhất Đế Tử nói:

    - Lý Thái Sử đánh chết Thiên Lý phó chủ văn minh, đối với nhân vật có tiềm lực mạnh nhất vậy chắc đối phương sẽ dùng tiểu đội ám sát mạnh nhất, thậm chí số một sẽ ra tay giết Lý Thái Sử.

    Lý Thái Sử đang gặp nguy chỉ mành treo chuông.

    Võ Thánh phó chủ văn minh suy tư.

    Võ Bác phó chủ văn minh ở bên cạnh nói rằng:

    - Thật ra thì có cách giải quyết, chiêu Lý Thái Sử vào tác chiến thất của chúng ta là được.

    Chúng ta đang nghiên cứu kế hoạch tác chiến, Lý Thái Sử có thể giết Thiên Lý phó chủ văn minh thì cũng có tư cách tiến vào tác chiến thất.

    Quan trọng hơn, kế hoạch cuối cùng tác chiến thất, tầng kế hoạch thứ mười tám sắp bắt đầu thực hiện, có thể mời hắn tham gia.

    Pháp Nhất Đế Tử gật đầu nói:

    - Đúng rồi, tầng kế hoạch thứ mười tám, vậy thì có thể bảo vệ hắn tránh cho bị tiểu đội ám sát mạnh nhất đánh chết.

    Tuy nhiên, thiên lý văn minh đã tiêu đời, giờ nên gọi nó là tầng kế hoạch thứ mười bảy, dù sao ít đi tầng thiên lý văn minh.

    .......

    Lúc này trung ương thiên triều đang điên cuồng truyền tin về trận chiến nho chi văn minh đấu với thiên lý văn minh.

    Phát điên!

    Phát điên!

    Đây hoàn toàn là điên cuồng!

    Nguyên tân hạng tám Thiên Bảng Lý Thái Sử lần thứ hai xuất hiện lại giết chết Thiên Lý phó chủ văn minh.

    Hai bên chênh lệch có thể dễ dàng nhìn ra, thế mà Lý Thái Sử thật sự thành công.

    Ám Chi Tử, thật sự không đơn gian, là ngựa ô đen từ đầu tới đuôi.

    Chương 1437-1438: Kế hoạch mười bảy tầng

    Cùng lúc đó, có rất nhiều người cảm thán, một văn minh bình thường hủy diệt.

    Ở trung ương thiên triều có tổng cộng ba mươi văn minh bình thường mà thôi, mọi người cho rằng sớm bị hủy diệt sẽ là miêu chi văn minh, bởi vì miêu chi văn minh yếu nhất, Miêu Đao và Miêu Cổ còn chết trong tay Lục Nguyên.

    Kết quả bị hủy diệt sớm nhất lại là thiên lý văn minh trình độ trung bình.

    Kỷ nguyên này tồn tại một văn minh không biết đã bao lâu cứ thế hủy diệt, trong đại chiến kỷ nguyên tiếp theo sẽ có ba nhiêu văn minh bị hủy diệt đây?

    Làn gió hủy diệt càng thổi càng gần.

    ...........

    Bây giờ Lục Nguyên ngồi trong nho chi văn minh, không khí đang rất hưng phấn.

    Lục Nguyên nhận được một phong thư, đến từ tầng cao nhất liên minh Pháp Võ.

    Lục Nguyên mở thư ra, nhìn nội dung bên trong.

    Trong thư nhắc nhở Lục Nguyên, không đúng, nên là Lý Thái Sử, bên Pháp Võ không hề biết Lục Nguyên chính là Lý Thái Sử.

    Trong thư nói như thế này, hiện tại Lý Thái Sử ngươi lập công lớn nhưng tiểu đội ám sát mạnh nhất của đối phương rất có lẽ nhắm và ngươi.

    Tiếp theo mời ngươi đi tác chiến thất, gần đây tác chiến thất đang nghiên cứu một kế hoạch mười bảy tầng.

    Kế hoạch mười bảy tầng, Lục Nguyên ngây ra, may là phần sau thư có gì lại cái gì là kế hoạch mười bảy tầng.

    Kế hoạch mười bảy tầng thật ra nói là âm mưu không bằng bảo là dương mưu.

    Dù sao bên liên minh Hoang Tiên Phật tổng cộng có mười bảy văn minh, trong đó có ba cổ văn minh gồm thái cổ, tiên cổ, phật cổ.

    Mười bốn văn minh bình thường tức là tinh chi văn minh, lôi chi văn minh, giản chi văn minh, thụ chi văn minh, hồ chi văn minh, độc chi văn minh, miêu chi văn minh, lực chi văn minh, hoa chi văn minh, tiễn chi văn minh, phù chú văn minh, trận chi văn minh, thâu chi văn minh.

    Cái gọi là kế hoạch mười bảy tầng là tập hợp nhân tài đỉnh cao nhất của liên minh Pháp Võ nghĩ cách đối phó mười bảy văn minh này, một khi nghĩ ra cách đối phó rồi thì áp dụng trong đại quyét chiến, đó là mấu chốt quá quan trọng, gần với chung cực đại chiến.

    Hiện tại Lý Thái Sử có chiến tích lại có tiềm lực, vậy nên mới được mời tham gia kế hoạch mười bảy tầng.

    Lục Nguyên nhìn nhìn, không định dùng thân phận Lý Thái Sử tham gia kế hoạch mười bảy tầng này, cứ bỏ nó sang bên đi, gần đây vừa đánh xong Thiên Lý phó chủ văn minh thấy hơi mệt, thôi, trước nghỉ ngơi một phen đã.

    Hiện tại Lục Nguyên là đỉnh cao bảy kỷ nguyên đúng là có tư cách nghỉ ngơi, có thể nói dưới văn minh cảnh e rằng không bao nhiêu người có thể đánh chết được mình.

    Không sai, người thắng mình còn có rất nhiều nhưng người có thể đánh chết mình thì rất ít.

    Lục Nguyên nghỉ ngơi hưởng thụ chút món ngon, thực vật của thiên lý văn minh không tệ, hỏi nguyên nhân mới hiểu, thì ra đàn bà thiên lý văn minh bị gò bó, nhiều người rảnh quá không có gì làm nên nghiên cứu bếp núc, tài nấu ăn của mỗi người rất giỏi.

    Cho nên ở nho chi văn minh Lục Nguyên hưởng thụ được chút món ngon.

    Thấy bên nho chi văn minh đã ổn định Lục Nguyên mới rời đi, lại biến trở về bộ dạng Lục Nguyên.

    Hắn mới biến về Lục Nguyên không lâu thì nhận được một phong thư, cũng là đến từ tác chiến thất liên minh Pháp Võ, kêu hắn đi qua đó, mời tham gia kế hoạch mười bảy tầng.

    Lại là kế hoạch mười bảy tầng nữa.

    Nếu đã hai lần kêu gọi thì Lục Nguyên quyết định ra sức cho đại quyết chiến nên định đi một chuyến, muốn xem thử kế hoạch mười bảy tầng rốt cuộc là loại kế hoạch gì.

    Đương nhiên dù là lá thư nào thì mặt sau đều kèm theo một khi tham gia kế hoạch mười bảy tầng bỏ sức nhiều sẽ được thưởng cho thần vật, mà không phải thần vật cấp thấp nữa, là trung đẳng thần vật.

    Ngay cả trung đẳng thần vật cũng ban thưởng đủ thấy kế hoạch mười bảy tầng kỳ diệu đến mức nào, cường đại tới đâu, nếu không thì sẽ không thưởng cho trung đẳng thần vật.

    Nghĩ đến trung đẳng thần vật, nghĩ về kế hoạch mười bảy tầng, Lục Nguyên ngày càng nổi hứng.

    Lục Nguyên liền chạy thẳng tới pháp cổ văn minh, vì trong thư nói kế hoạch mười bảy tầng bắt đầu ở pháp cổ văn minh.

    Lục Nguyên một đường đi nhanh, bỗng phát hiện đằng trước có hai luồng gió không ngừng chuyển động.

    Lục Nguyên hơi tò mò, hai luồng gió cảm nhận pháp lực mạnh mẽ của Lục Nguyên thì cũng ngừng lại.

    Lục Nguyên nhìn hai người, dẫn đầu là phó chủ phong chi văn minh, tóc dài tung bay, mặt mày điển trai, hay cho một người đàn ông trung niên thành thục trầm ổn tiêu sái.

    Vị phó chủ phong chi văn minh có pháp lực tám kỷ nguyên, ở trong cảnh giới phó chủ văn minh có tốc độ nhanh nhất.

    Người khác là người đàn ông trung niên râu ria xồm xoàm, chính là Phong Thương phó chủ văn minh.

    Lưng Phong Thương phó chủ văn minh cõng một thanh trường đao, đao vừa mỏng vừa hẹp, người này vốn là pháp lực sáu kỷ nguyên nhưng dường như gần đây có đột phá, bây giờ đã là pháp lực bảy kỷ nguyên.

    Lục Nguyên sớm quen biết hai vị phó chủ văn minh này, chắp tay nói:

    - Xin chào hai tiền bối phó chủ phong chi văn minh, Phong Thương phó chủ văn minh.

    Phó chủ phong chi văn minh và Phong Thương phó chủ văn minh thấy Lục Nguyên thì cũng cười đáp.

    - Thì ra là Lục tiểu hữu.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Hai vị tiền bối đang đi tham gia kế hoạch mười bảy tầng?

    Phó chủ phong chi văn minh ngẩn ra, hỏi ngược lại:

    - Ngươi cũng đi tham gia kế hoạch mười bảy tầng?

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Đúng vậy.

    - Lạ thật.

    Phó chủ phong chi văn minh nói:

    - Tham gia kế hoạch đẳng cấp như là kế hoạch mười bảy tầng bình thường cần pháp lực tám kỷ nguyên, không ngờ ngươi cũng bị gọi đi tham gia.

    Phong Thương phó chủ văn minh gật đầu nói:

    - Ta là bảy kỷ nguyên cũng không có tư cách tham gia kế hoạch thế này.

    Lục Nguyên giật nảy mình, bảy kỷ nguyên như Phong Thương phó chủ văn minh mà không có tư cách tham gia kế hoạch mười bảy tầng, vậy nó rốt cuộc cao cấp tới cỡ nào?

    Lục Nguyên hoàn toàn bị chấn kinh, kế hoạch mười bảy tầng cuối cùng có bao nhiêu cao thủ?

    Làm sao tiến hành?

    Phong Thương phó chủ văn minh đến không phải tham gia kế hoạch mười bảy tầng bởi vì gã không có tư cách, pháp lực bảy kỷ nguyên kém một chút.

    Phong Thương phó chủ văn minh đến là có chuyện khác, nói đơn giản là gã phụ trách hệ thống tình báo.

    Trong nguyên hệ thống thì tác chiến thất là đẳng cấp cao nhất, hệ thống tình báo thuộc về tác chiến thất cai quản.

    Lục Nguyên thầm nghĩ, kế hoạch mười bảy tầng thật là cao cấp.

    Vừa lúc hai vị tiền bối cũng đi pháp cổ văn minh, Lục Nguyên cùng hai người đi chung đường.

    Lúc đi chung Lục Nguyên đưa ra một số vấn đề xin hai tiền bối chỉ dạy, học hỏi được nhiều điều có ích.

    Bây giờ Lục Nguyên cứ tăng tốc trưởng thành, không dừng lại.

    Rốt cuộc đến pháp cổ thế giới, tới đây rồi Lục Nguyên không vọi vàng đi tác chiến thất báo danh mà đầu tiên là gặp mặt Vân Tụ Tuyết rồi mới chạy đi tác chiến thất.

    Tác chiến thất xây dựng ở khu vực trung tâm pháp cổ thế giới.

    Muốn vào tác chiến thất không dễ dàng, Lục Nguyên chưa tới gần đã bị tra xét một lưa, đưa ra phân thận Lục Nguyên chưa được, còn cần kiểm tra pháp lực và chỉ số, đề phồng có người giả mạo, rồi kiểm tra máu mới thông qua cửa thứ nhất.

    Lục Nguyên vốn cho rằng vậy là xong.

    Ai dè Lục Nguyên liền biết mình đã sai, bởi vì có kiểm tra cửa thứ hai.

    Kiểm tra cửa thứ ba.

    Kiểm tra cửa thứ tư.

    Kiểm tra cửa thứ mười.

    Kiểm tra cửa thứ hai mươi.

    Không sai, tổng cộng có hai mươi cửa kiểm tra, có thể thấy tác chiến thất cực kỳ nghiêm ngặt, nhưng nghĩ lại đây là tác chiến thất đẳng cấp cao nhất liên minh Pháp Võ làm thế cũng bình thường.

    Qua phòng tuyến thứ hai mươi rồi Lục Nguyên trông thấy một kiến trúc đen ngòm, nó không có gì xa hoa, rất đơn giản nhưng cho người cảm giác cực kỳ vững chắc, bên trên như có các loại pháp trận sắp phát động vậy.

    Lục Nguyên vào trong tác chiến thất, hắn trông thấy rất rất là nhiều cao nhân!

    Đúng là có cực kỳ nhiều cao nhân, Lục Nguyên khó được sử dụng từ hình dung nhiều nhiều, bởi vì thật sự là chỗ này có quá nhiều cao nhân.

    Ví dụ vị kia có biết, là phó chủ cầm chi văn minh, pháp lực tám kỷ nguyên.

    Ví dụ như người này toàn thân pháp lực hùng hồn khí thế như phá thiên, cơ bắp nho từng khối, toàn thân e rằng có mấy vạn cơ bắp.

    Vị này chắc là có pháp lực chín kỷ nguyên đi, là phó chủ phu chi văn minh, trên người gã có vị phá diệt không tầm thường.

    Còn có một người tóc trắng bạch hạc, tiên phong đạo cốt, toàn thân có vị dược, chính là phó chủ dược chi văn minh mà Lục Nguyên từng thấy mặt.

    Ở chỗ kia đứng một mỹ phụ nhân phong tư tha thướt, dáng vẻ yêu kiều, chính là phó chủ thiên mẫu văn minh.

    Vị này không đơn giản, có pháp lực chín kỷ nguyên.

    Nói chính xác hơn thì tà kiếm văn minh có pháp lực chín kỷ nguyên rưỡi, so với pháp lực chín kỷ nguyên bình thường mạnh hơn chút, kém chủ văn minh chỉ một bước mà thôi.

    Đây cũng là tại sao phó chủ thiên mẫu văn minh là một phó chủ văn minh đặc biệt.

    Còn có một người đàn ông trung niên mặc đồ trắng, biểu tình nghiêm túc thánh khiết, chính là thánh quang văn minh Thánh Quang phó chủ văn minh.

    Toàn thân gã như bao bọc trong ánh sáng trăng, người này có pháp lực mạnh mẽ, e rằng tới pháp lực chín kỷ nguyên.

    Thánh Quang phó chủ văn minh không phải nhân vật tầm thường, danh xưng là thượng đế, dưới tay có nhiều thiên sứ.

    Những thiên sứ đa số sức chiến đấu không được tốt lắm, nhưng gã có thể chế tạo vô hạn.

    Bên trên hướng đông đứng một cô gái che dù như sương như mưa, chỗ cô gái đứng dường như có vô số mưa bụi lắc rắc.

    Đây là nhân vật không bình thường, là Tán Chi phó chủ văn minh, lấy dù làm vũ khí, thấy không rõ mặt mày, xem không thấu thực lực nhưng chắc khoảng tám hoặc chín kỷ nguyên.

    Lục Nguyên giật mình phát hiện thuộc tính của nàng là mưa, mỗi người có thuộc tính riêng, hắn là mây mà cô gái là mưa.

    Bên cạnh cô gái cầm dù trúc như sương như mưa đứng một người đàn ông trung niên mặc áo tím.

    Người đàn ông trung niên mặt mày cao quý như có rồng ngâm du dương, người này chính là phó chủ long chi văn minh, cũng là một vị chín kỷ nguyên.

    Toàn thân gã có long hệ công pháp long hiện thiên địa, Lục Nguyên lờ mờ cảm giác tâm pháp của người này dường như liên kết với vô tướng thôn phệ quyết của mình.

    Long chi văn minh là một văn minh khá lâu đời, nghe nói do tổ long sáng tạo ra văn minh.

    Tổ long mất tích đã lâu, long chi văn minh không còn uy vọng năm đó nhưng dù là vậy thì phó chủ long chi văn minh cảm giác gã cao quý hơn chút.

    Phía tây đứng một ông lão, người này mặc đồ vẽ đầy đồ án, những đồ án không thấy rõ nội dung, có như trăng sáng, có như mặt trời, có chút đồ án phức tạp khó thấy rõ.

    Những đồ án này như là kết hợp cùng một chỗ biến thành đồ án lớn, dường như đồ án lớn không có chút y nghĩa gì nhưng tràn đầy thiên địa.

    Đây là thủ lĩnh đồ chi văn minh, phó chủ đồ chi văn minh.

    Khi đồ chi văn minh đối địch thì dùng đủ các loại thần đồ, các kiểu tác dụng, quái dị khó đoán.

    Vị phó chủ đồ chi văn minh này thâm sâu khó dò, xem pháp lực e rằng cỡ tám hoặc chín kỷ nguyên.

    Đứng xa chút là một mỹ nam tử lạnh như băng.

    Người này cực kỳ lạnh lùng, mái tóc bạc, eo treo thành trường đao, chính là Băng Chi phó chủ văn minh.

    Băng Chi phó chủ văn minh là một nhân vật truyền kỳ, là siêu cấp đại thiên tài sinh ra ở kỷ nguyên trước, hiện tại đã là chín kỷ nguyên, cũng là trong số nhiều phó chủ văn minh có khả năng trùng kích cảnh giới chủ văn minh nhất.

    Phương nam trong bóng đêm như ngồi một vị ám dạ đế vương, ám dạ đế vương đầu đội cao quan, vô cùng tôn quý, đây chính là Dạ Đế, thủ lĩnh của dạ chi văn minh.

    Gã có pháp lực chín kỷ nguyên, am hiểu đạo ám sát.

    Gã thuộc về bóng đêm, gã xuất hiện ở đâu là chỗ đó rơi vào mnaf đêm, chỉ thấy thân hình cao quý của gã trong đêm đen.

    Còn có một cô bé tóc vàng, mặc tuyết trắng cung thường, lộ đùi, mặc vớ trắng như tuyết, đầu cột hai đuôi ngựa, bộ dạng kiêu ngạo, từ trên xuống dưới như có đủ các loài chim bay vì cô.

    Xem bộ dáng dường như cố rất buồn bực.

    Lục Nguyên thấp giọng hỏi bên cạnh phó chủ phong chi văn minh:

    - Đó là ai vậy?

    Phó chủ phong chi văn minh nói:

    - Là Thiên Vũ Cơ phó chủ điểu chi văn minh, vị này cũng là chín kỷ nguyên.

    A, đầu năm nay Thường Nga là chủ văn minh chuyển thế là cô bé tóc bạc, bây giờ có một Thiên Vũ Cơ phó chủ điểu chi văn minh chín kỷ nguyên là cô gái tóc vàng cột hai đuôi ngựa.

    Đầu năm nay con gái mạnh mẽ thích bộ dạng cô bé ư?

    Lục Nguyên thầm nghĩ.

    Lục Nguyên hoàn toàn rung động, kế hoạch mười bảy tầng thật là quá cao cấp, cao đến không giống bình thường.

    Hãy xem đến là ai?

    Phủ chi phó chủ văn minh, cầm chi phó chủ văn minh, dược chi phó chủ văn minh, phong chi phó chủ văn minh, thiên mẫu phó chủ văn minh, thánh quang phó chủ văn minh, tán chi phó chủ văn minh, long chi phó chủ văn minh, đồ chi phó chủ văn minh, băng chi phó chủ văn minh, Dạ Đế, Thiên Vũ Cơ, tất cả đều là tám, chín kỷ nguyên cả, đều là thủ lĩnh một văn minh.

    Hèn chi bảy kỷ nguyên như Phong Thương phó chủ văn minh mà không có tư cách tiến vào, gã đúng là không có tư cách.

    Người như mình chắc là đặc biệt được cho vào, vốn Lý Thái Sử tiềm lực lớn mới được đặc cách chứ nếu không thì chẳng thể vào được.

    Khi Lục Nguyên đánh giá mười người thì họ cũng đánh giá hắn.

    Băng Chi phó chủ văn minh hừ lạnh nói:

    - Đây chính là Lục Nguyên ư?

    Đặc cách tiến vào?

    Thực lực hắn quá kém đi.

    Hy vọng đặc cách cho ngươi vào đừng làm mất mặt.

    Tính tình của Băng Chi phó chủ văn minh chính là như vậy, bản thân gã là anh đẹp trai cực kỳ lạnh băng, mái tóc bạc rất lạnh.

    Phủ Chi phó chủ văn minh nhìn Lục Nguyên:

    - Gầy yếu quá đi?

    Đàn ông còn trai không có cơ bắp sao được, cơ bắp mới là sự lãng mạn của đàn ông, sau này phải luyện tập đi!

    Phó chủ đồ chi văn minh nói:

    - Quá trẻ tuổi, trẻ vậy đã vào tác chiến thất cao nhất.

    Gã hừ lạnh, hiển nhiên hơi bất mãn với điều này.

    Phó chủ cầm chi văn minh lạnh lùng đứng.

    Phó chủ dược chi văn minh, phó chủ phong chi văn minh, phó chủ thiên mẫu văn minh thì biểu hiện thiện ý.

    Phó chủ thiên mẫu văn minh nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Vốn muốn để ngươi làm chủng mã kỷ nguyên, thực lực của ngươi tăng quá nhanh, xem ra không có cơ hội đó rồi.

    Đáng tiếc, thật tiếc.

    Lục Nguyên lau mồ hôi, lại là chủng mã kỷ nguyên.

    Thiên Vũ Cơ thì không thèm để ý Lục Nguyên, thiếu nữ hai đuôi ngựa vàng kiêu ngọa đang dạy dỗ con chim, không thèm liếc hắn cái nào.

    Pháp Nhất Đế Tử mỉm cười nói:

    - Lục Nguyên đã đến, xem ra lại một người đến báo danh.

    Chương 1439-1440: Kỷ nguyên chi tử chết

    Tiếp theo chờ một ngày, có truyền đến hai tin tức, một là Lý Thái SỠtừ chối đến.

    Lý Thái Sử từ chối đến tác chiến thất tối cao, đương nhiên đó là do Lục Nguyên viết nhưng giờ mới đưa đến, Pháp Nhất Đế Tử nghe thấy Lý Thái Sử viết thư từ chối thì khá kinh ngạc.

    Tin khác là đến từ hệ thống tình báo hỏa chi văn minh làm phản!

    Hỏa chi văn minh thật ra là văn minh trung lập giống như pháp bảo văn minh, khoảng thời gian này càng nghiêng hướng pháp võ liên minh một chút, kết quả hiện tại hỏa chi văn minh làm phản, trốn chạy hướng hoang tiên phật văn minh.

    Điều này đối với liên minh Pháp Võ không phải là tin tốt đẹp, nhưng chuyện đã xảy ra thì đành chấp nhận.

    Đến đây thì người tham gia kế hoạch mười bảy tầng đã đông đủ.

    Thật ra trừ mười hai người lúc trước nhắc tới ra còn có bốn người tham gia.

    Bốn người đó là Võ Thánh phó chủ văn minh chín kỷ nguyên rưỡi, Võ Bác phó chủ văn minh tám kỷ nguyên, pháp ẩn văn minh hoa chủ chín kỷ nguyên, và Pháp Nhất Đế Tử chín kỷ nguyên.

    Không sai, Pháp Nhất Đế Tử là pháp lực chín kỷ nguyên, pháp lực của ga cao không ai sánh bằng.

    Khắp nơi là cao thủ, cao thủ như mây.

    Tổng cộng có mười sáu người.

    Không đúng, nên là mười bảy nhân vật bởi vì còn có Lục Nguyên.

    Trong mười bảy người này trừ Lục Nguyên kinh nghiệm thiếu chút, nhân vật khác ai không phải là kinh thiên động địa?

    Tùy tiện giậm chân là sẽ khiến trung ương thiên triều run ba lần.

    Võ Thánh phó chủ văn minh lười biếng nói:

    - Ta đơn giản giới thiệu về kế hoạch mười bảy tầng đi.

    Bây giờ kỷ nguyên đại chiến đại quyết chiến sắp bắt đầu.

    Cái gọi là đại quyết chiến ý chỉ hai bên đối đầu nhau, đến lúc đó sẽ có vô số các phe va đụng, ngũ đại cổ văn minh, ba mươi, à không, là hai mươi chín văn minh bình thường va chạm.

    Lục Nguyên hơi khó hiểu, cái gọi là đại chiến không phải chỉ có cấp văn minh va chạm sao?

    Lực lượng dưới cấp văn minh cách biệt quá xa với cấp văn minh, không có tác dụng gì cả, cần những người khác đụng độ làm gì?

    Dường như nhìn thấu thắc mắc của Lục Nguyên, Võ Thánh phó chủ văn minh giải thích thêm rằng:

    - Chiến đấu người dưới văn minh cảnh cũng rất quan trọng, có một văn minh chi binh, cái gọi là văn minh chi binh là tất cả người ột văn minh liên hợp thành binh khí.

    Văn minh chi binh có thể chế tạo ra sức sát thương cấp văn minh, rất có ích, cho nên người dưới văn minh cảnh cũng rất quan trọng.

    - Chính vì đều rất quan trọng ch nên chúng ta phải nghiên cứu cách phá văn minh đối phương, chuẩn bị lực lượng cho đại quyết chiến.

    - Cái gọi là kế hoạch mười bảy tầng tức là mục tiêu với ba cổ văn minh, mười bốn văn minh bình thường liên minh Hoang Tiên Phật, mà chuẩn bị.

    Nghiên cứu đặc điểm văn minh của họ, nghĩ cách phá giải những văn minh này.

    Võ Thánh phó chủ văn minh nói:

    - Nghiên cứu ra càng nhiều cách ốói phó thì lúc ở đại quyết chiến chúng ta càng đạt được chiến tích tốt hơn.

    - Đương nhiên nói chính xác thì không phải gọi kế hoạch mười bảy tầng mà là kế hoạch hai mươi mốt tầng mới đúng.

    Võ Thánh phó chủ văn minh nói:

    - Trừ ban đầu mười một văn minh ra còn tăng hỏa chi văn minh, ma chi văn minh, yêu chi văn minh, tà kiếm văn minh ở di thất địa, ba văn minh này đều đứng bên phe đối thủ.

    Cho nên là kế hoạch hai mươi mốt tầng mục tiêu là hai mươi mốt văn minh.

    Lúc này gã giải thích cặn kẽ kế hoạch hai mươi mốt tầng.

    Lục Nguyên nghe đã hiểu ra, nói đưn giản là nghiên cứu để ứng đối khi đại quyết chiến.

    Đây chính là kế hoạch hai mươi mốt tầng!

    Một kế hoạch liên quan rất quan trọng.

    Võ Thánh phó chủ văn minh vỗ tay, chỉ thấy trong bóng đêm phía trước xuất hiện hai mươi mốt cánh cửa, mỗi mặt cánh cửa viết một cái tên.

    Ví dụ trên cánh cửa này viết là thái cổ văn minh, cánh cửa kia viết hồ chi văn minh, cửa nọ viết lôi chi văn minh, vân vân và vân vân.

    Võ Thánh phó chủ văn minh nói:

    - Đằng sau hai mươi mốt cánh cửa cất giấu đặc điểm của hai mươi mốt văn minh.

    Mỗi cánh cửa có độ hoàn thành, tùy thời lựa chọn ra khỏi.

    Võ Thánh phó chủ văn minh nói:

    - Nếu có tính cống hiến đột phá, tìm ra càng nhiều cách khắc chế đối phương thì sẽ được thưởng thần vật và thứ khác, có thưởng cả trung đẳng thần vật.

    Lần này người tham gia kế hoạch hai mươi mốt tầng có tổng cộng mười bảy người, nhìn thì ít người nhưng ái nấy đều uy vũ cả, so với mười bảy trăm triệu người mạnh mẽ hơn rất nhiều.

    Hơn nữa đây là khâu quan trọng chuẩn bị đại quyết chiến.

    Trong mười bảy nhóm người mạnh nhất chính là Võ Thánh phó chủ văn minh và phó chủ thiên mẫu văn minh, đều là pháp lực chín kỷ nguyên rưỡi.

    Những người khác đa số là tám hoặc chín kỷ nguyên.

    Tương đối thì pháp lực của Lục Nguyên là yếu nhất, hiện tại mới chỉ là pháp lực bảy kỷ nguyên.

    Kế hoạch hai mươi mốt tầng sắp bắt đầu.

    Nhưng lúc này chợt tạm dừng vì bên hệ thống tình báo đưa đến một tin tức nói là gần đây tình huống liên quân bên liên minh Hoang Tiên Phật có biến động, cần tác chiến thất tối cao phân tích.

    Đây là tình báo quyền hạncao nhất cho nên ưu tiên phân tích, việc phân tích này tất nhiên không đến phiên Lục Nguyên, hắn cũng không am hiểu, thế là tạm thời ra góc ngồi chơi.

    Lục Nguyên phát hiện chiến đấu ở trung ương thiên triều rất chính quỷ, cực kỳ chính quy, hơn cả lúc ở Hoa Sơn nhiều.

    Ngươi xem cái này đi, cái gì mà tác chiến thất cuối cùng, phụ trách phân tích tác chiến, tất cả mệnh lệnh đều phát ra từ đây.

    Rồi còn hệ thống tình báo, khóng chế tất cả tình báo, cũng là một hệ thống khổng lồ.

    Còn có hệ thống ám sát, đó là hệ thống độc lập mà cường đại, nghe nói có các loại hệ thống khác nữa.

    Loại chiến đấu này khá là chuyên nghiệp, chiến đấu ở Tấn quốc không có một nửa tính chuyên nghiệp.

    Khi Lục Nguyên lấy lại tinh thần thì hắn đã cầm bình rượu uống ừng ực rồi.

    Rượu là khinh phong tửu, lấy từ Phong Thương phó chủ văn minh.

    Phong chi văn minh có hai loại rượu đặc sắc, một loại là khinh phong tửu, uống nó vào như là gió nhẹ phất và mặt, từ từ mà đến, vị dịu nhẹ mà thoải mái.

    Loại rượu khác là bạo phong tửu, cái đó thật sự nhiệt liệt tựa như cuồng phong ập đến, không phải tửu quỷ thì không dám uống loại rượu này.

    Lục Nguyên uống khinh phong tửu, đi tới đi lui đánh giá tác chiến thất tói cao.

    Tác chiến thất trừ hai mươi mốt cánh cửa ra thì cũng khá lớn.

    Khi Lục Nguyên đi dạo đụng độ mỹ nam tử tóc bạc.

    Mỹ nam tử tóc bạc tay nhẹ nhàng vén mái tóc bạc, nói:

    - Lục Nguyên, chào.

    Lục Nguyên nhận ra đấy là Băng Chi phó chủ văn minh quen biết không lâu.

    Hắn mỉm cười đáp:

    - Băng Chi phó chủ văn minh, xin chào.

    Băng Chi phó chủ văn minh lạnh lùng nói:

    - Ta là khí vận đệ nhị tử của kỷ nguyên trước.

    A, Lục Nguyên nghe ngây ra.

    Khí vận đệ nhị tử của kỷ nguyên trước, hèn chi hùng hỏ như vậy.

    Nghe nói gã sinh ra cuối cùng trong kỷ nguyên trước, bây giờ đã được chín kỷ nguyên, quả nhiên danh tiếng không phải thổi phồng.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Ngươi là khí vận đệ nhị tử của kỷ nguyên trước, vậy đệ nhất tử cũng tức là kỷ nguyên chi tử thì sao?

    Lục Nguyên có chút tò mò.

    Băng Chi phó chủ văn minh lạnh nhạt nói:

    - Kỷ nguyên chi tử chết rồi.

    - Chết rồi?

    Lục Nguyên giật mình.

    Chết rồi à?

    Được rồi, Lục Nguyên không kịp phản ứng.

    - Đúng vậy, đã chết.

    Băng Chi phó chủ văn minh gật đầu, nói:

    - Kỷ nguyên chi tử cũng có thể chết.

    Thế giới này rất lớn, cao thủ ẩn giấu rất nhiều, kỷ nguyên chi tử quá đắc ý, quá vênh váo nên chết là chuyện bình thường.

    Hòi đáp thật đơn giản.

    Tốt lắm, Lục Nguyên có thể chấp nhận câu trả lời này.

    Đúng vậy, dù là ai đều sẽ chết, có khả năng ra ngoài ý muốn, nếu không thì nhân vật đỉnh cao sẽ không có nhiều người ước vọng vĩnh hằng chi môn.

    Băng Chi phó chủ văn minh lạnh nhạt nói:

    - Ta là khí vận đệ nhị tử của kỷ nguyên trước, ngươi được gọi là khí vận đệ bát tử của kỷ nguyên này, nhưng sự thật chắc ngươi nên là khí vận đệ nhị tử của kỷ nguyên này, cho nên thân phận của hai chúng ta ngang nhau.

    Ta rất muốn biết khí vận đệ nhị tử của kỷ nguyên này của ngươi so sánh với ta thì thế nào.

    Chúng ta hãy nhìn kế hoạch hai mươi mốt tầng lần này, rốt cuộc là ai biểu hiện mạnh hơn, để trong tương lai đại quyết chiến chúng ta rốt cuộc là ai mạnh hơn. một

    Lục Nguyên bị Băng Chi phó chủ văn minh khiêu chiến dấy lên chiến ý, nói:

    - Tốt, hãy so thử xem.

    Đầu năm này gió xuân thổi, trống trận vang, thật sự đấu thì ai sợ ai.

    Băng Chi phó chủ văn minh nhẹ gật đầu, không nói gì thêm, chắp tay mà đi.

    Lục Nguyên chưa đi vài bước thì đụng phải một người khác, là người đàn ông trung niên áo tím cao quý, chính là phó chủ long chi văn minh.

    Trước đó giọng Băng Chi phó chủ văn minh lạnh lùng trong trẻo, thanh âm của phó chủ long chi văn minh thì hùng bá hùng hồn.

    Phó chủ long chi văn minh khoanh tay sau lưng nói:

    - Lục Nguyên, ta phụng mệnh tổ long truyền tin cho ngươi.

    Lục Nguyên nghe thế đơ ra.

    Tổ long!

    Tổ long, không phải nghe nói tổ long mất tích lâu rồi sao?

    Thế mà bây giờ có tin tức của tổ long.

    Tổ long, một trong những người đỉnh cao nhất gần hai mươi kỷ nguyên.

    Nhưng ngẫm lại phó chủ long chi văn minh là thủ lĩnh của long chi văn minh, mà long chi văn minh là do tổ long một tay sáng tạo ra, vậy nên tổ long ra lệnh gã đưa tin cho Lục Nguyên cũng là chuyện rất bình thường.

    Lục Nguyên chắp tay nói:

    - Không biết có chuyện gì?

    Xin chỉ giáo cho.

    Phó chủ long chi văn minh nói:

    - Tổ long muốn tìm một truyền nhân thật sự, ở giữa ta và ngươi tìm ra một truyền nhân chân chính.

    Theo tổ long nói thì ngươi luyện tập công pháp do tổ long tạo ra.

    Vô tướng thôn phệ quyết, điều này đương nhiên Lục Nguyên hiểu.

    Trong mắt phó chủ long chi văn minh dâng lên chiến ý mãnh liệt, nói:

    - Điều kiện của tổ long là bắt đầu từ kế hoạch hai mươi mốt tầng đến đại quyết chiến, xem hai chúng ta ai biểu hiện càng tốt chút, để quyết định truyền nhân chân chính của tổ long.

    Ta nhất định phải có được truyền nhân chân chính của tổ long.

    Thì ra là vậy!

    Lục Nguyên coi như đã hiểu, thì ra tổ long vẫn luôn chú ý đến hắn, muốn bồi dưỡng thành truyền nhân chân chính, cũng khá thú vị.

    Rất tốt!

    Lục Nguyên lập tức quát:

    - Phó chủ long chi văn minh, vậy thì chúng ta hãy đâu một trận đi.

    Đến đây thì Lục Nguyên bị Băng Chi phó chủ văn minh, phó chủ long chi văn minh kích thích nhiệt huyết chiến đấu.

    Thật là đầu năm này gió xuân thổi, trống trận vang, thật sự đấu thì ai sợ ai.

    Lúc này đám Pháp Nhất Đế Tử đã nghiên cứu rõ ràng lần này liên minh Hoang Tiên Phật điều quân, chắc là cố ý bày trận đánh lừa.

    Giải quyết xong chuyện này thì kế hoạch hai mươi mốt tầng chính thức bắt đầu, vốn loại kế hoạch hai mươi mốt tầng này có thể tùy tiện bắt đầu nhưng mười bảy người cùng hành động mới càng kích thích đấu chí con người, mới hoàn thành tốt hơn cách phá giải hai mươi mốt văn minh của đối phương.

    Trên hai mươi mốt cánh cửa viết chữ là thái cổ văn minh, tiên cổ văn minh, phật cổ văn minh, ma chi văn minh, yêu chi văn minh, tà kiếm văn minh, hỏa chi văn minh, tinh chi văn minh, lôi chi văn minh, giản chi văn minh, thụ chi văn minh, hồ chi văn minh, độc chi văn minh, miêu chi văn minh, lực chi văn minh, hoa chi văn minh, tiễn chi văn minh, phù chú văn minh, trận chi văn minh, thâu chi văn minh vân vân, hai mươi mốt văn minh.

    Ngoài hai mươi mốt cánh cửa có danh sách do pháp lực ngưng tụ thành, chiến tích của mười bảy người đều viết trên đó.

    Lục Nguyên chắp tay sau lưng nhìn hai mươi mốt cánh cửa.

    Thái cổ văn minh chơi nhiều lần rồi không hứng thú, tiên cổ văn minh có đấu nhiều trận cũng chán, phật cổ văn minh, ghét nhất giao thiệp với hòa thượng, chán chết.

    Ma chi văn minh và yêu chi văn minh nếu mà giết người hai văn minh này thì hắn rất vui lòng, nhưng bây giờ thì không mấy hứng thú.

    Đối với tà kiếm văn minh, giản chi văn minh cũng không hứng thú.

    Đi hồ chi văn minh nhìn một cái vậy, nghe nói hồ chi văn minh am hiểu ảo thuật, Lục Nguyên ít khi tiếp xúc đối thủ loại này.

    Lục Nguyên đẩy ra cửa hồ chi văn minh, bước vào trong.

    Tiến vào cánh cửa này hắn phát hiện bên trong có hai người ngồi, một là phó chủ thiên mẫu văn minh, một là điểu chi văn minh Thiên Vũ Cơ.

    Căn phòng chấty tư liệu, tùy tay lật đều là tư liệu ảo thuật của hồ chi văn minh, trên không trung thỉnh thảng xuất hiện ảo thuật uy lực vô cùng.

    Lục Nguyên thoáng chóc như tiến vào thiên đường ảo thuật, xung quanh có tài phú, rượu ngon, mỹ nhân, thứ gì cũng có.

    Khủng bố nhất không phải những thứ đó.

    Ảo thuật bản thân nó là huyễn.

    Thứ gì càng huyễn thì càng muốn ngươi cảm giác là thật, càng phải thật.

    Huyễn như thật, thật như huyễn.

    Cảnh giới cao nhất của huyễn chính alf thật!

    Bây giừ Lục Nguyên cảm nhận được sự khủng bố của ảo thuật, bên cạnh xảy ra rất nhiều chuyện xưa.

    Trong các câu chuyện có anh hùng hữu mỹ nhân, cái gì đều có, đây quả thực chính là một thế giới cực kỳ khổng lồ.

    Thế giới không ngừng vận chuyển nhựng không vây quanh Lục Nguyên, càng như vậy càng tỏ ra nó chân thật.

    Loại ảo thuật này thật sự khủng bố.

    Trong phút chốc Lục Nguyên bị loại ảo thuật này mê hoặc.

    Quên sạch phó chủ thiên mẫu văn minh phong nghi vạn thiên, Thiên Vũ Cơ hai đuôi ngựa vàng ngồi cách không xa, hắn không nhớ gì đến họ.

    Loại ảo thuật này thật là lợi hại nha!

    Qua thật lâu sau Lục Nguyên mới phát hiện đây là ảo thuật.

    Lục Nguyên bắt đầu suy tư.

    Công pháp phù sinh nhược mộng của mình cũng là một loại dựa vào ảo thuật, tại sao không biến ảo thuật này mạnh hơn nhỉ?

    Những người khác không học được loại ảo thuật này nhưng Lục Nguyên thì có thể.

    Bản thân Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo của Lục Nguyên có thể bắt chước chiêu thức của người khác, ảo thuật nói thẳng ra cũng là một loại chiêu thức, mặc dù rất khó bắt chước nhưng dùng chút thời gian thì vẫn thực hiện được.

    Ảo thuật tổng cộng chia làm nhiều cảnh giới, theo cách chia ảo thuật của hồ chi văn minh thì gồm mấy tầng như sau.

    Tầng thứ nhất hoặc nhãn, lừa gạt mắt người.

    Tầng thứ hai hoặc ngũ giác, gạt ngũ giác của người.

    Tầng thứ ba hoặc tâm, lừa gạt lòng người.

    Tầng thứ tư thứ chân nhãn, đến đây thì không còn là lừa gạt mà là chân thực.

    Ở trong hệ thống ảo thuật của hồ chi văn minhâ thì ảo thuật chuyển hóa hướng chân thật, tầng ảo thuật cao nhất chính là chân thật.

    Tầng thứ năm thứ chân ngũ giác, này là chân thật ngũ giác.

    Tầng thứ sáu thứ chân tâm, này là chân thật khiến ngươi cảm nhận tất cả mọi thứ.

    Còn có tầng thứ ba thứ chân chi thế giới.

    Nhưng loại năng lực ảo thuật chân chi thế giới chưa có ai đạt được, dù là phó chủ hồ chi văn minh cũng không thực hiện được điều này.

    Chương 1441-1442: Pháp Biến chủ văn minh

    Vốn trong phù sinh nhược mộng của Lục Nguyên xen lẫn ảo thuật là tầng thứ hai hoặc ngũ giác, tầng này không tệ.

    Nhưng bây giờ Lục Nguyên lấy ra thì phát hiện ảo thuật cũng có chiêu thức riêng, có một ít tư liệu ảo thuật của hồ chi văn minh, thế là bắt đầu điên cuồng học tập.

    Nhanh chóng học tập, Lục Nguyên đem ảo thuật của mình tăng lên đến tầng thứ ba hoặc lòng người.

    Khi đến tầng thứ ba rồi phó chủ thiên mẫu văn minh bỗng đứng dậy bước ra khỏi cửa.

    Lục Nguyên tiếp tục học tập bên trong cánh cửa.

    Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo không ngừng phục chế lại tư liệu xung quanh liên quan đến ảo thuật, rồi tốn thời gian kha khá để đến tầng thứ tư chân nhãn.

    Đến tầng này Lục Nguyên phát hiện ảo thuật bản thân chuyển biến hướng càng cao cấp hơn, có chút thoát khỏi vị ảo thuật đi hướng chân thực.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên phát hiện không ngừng tu hành thì phù sinh nhược mộng kiếm đạo không ngừng biến cường.

    Vốn phù sinh nhược mộng chỉ có thể dùng ở thế giới cảnh, bởi vì cái này không phải chiêu thức cấp văn minh, bây giờ rốt cuộc lột xác hướng chiêu thức văn minh cảnh.

    Một khi nó lột xác thành công thì mình sẽ có thêm chiêu thức hữu dụng, trong lòng Lục Nguyên mừng như điên, tác dụng tốt của phù sinh nhược mộng người dùng mới biết.

    Nhưng muốn đem phù sinh nhược mộng đổi thành chiêu thức cấp văn minh không phải dễ dàng, sau khi luyện thành tầng thứ tư chân nhãn thì cảm giác còn kém chút cái gì, tiếp tục tu luyện.

    Lục Nguyên tu luyện thế này tốn khá nhiều thời gian.

    Thời gian như nước chảy trôi qua.

    Cô bé Thiên Vũ Cơ tóc hai đuôi ngựa vàng lạnh lùng đánh giá Lục Nguyên, cái tên này luôn ngồi ở đây cái gì?

    Thiên Vũ Cơ khẽ huyết sáo, bên cạnh nàng những con chim chìm đắm trong ảo thuật đều bị mang ra khỏi cửa, nàng cũng đi ra ngoài.

    Lục Nguyên còn đang tu hành, khi hắn tu hành thì một số người đi vào, một số đi ra.

    Những người này đi ra đi vào thì Lục Nguyên đã đẩy ảo thuật bản thân lên đến tầng thứ năm chân ngũ giác.

    Một khi thăng lên tới tầng thứ năm chân ngũ giác, Lục Nguyên liền phát hiện chiêu thức phù sinh nhược mộng của mình xảy ra biến đổi nghiêng trời lệch đất., ha ha ha ha, rốt cuộc thành, phù sinh nhược mộng luyện đến văn minh cảnh rồi, sau này Lục Nguyên không còn sợ bị nhiều văn minh cảnh bao vây nữa.

    Bao vây thì làm sao?

    Hừ, chỉ cần pháp lực không cao hơn mình quá nhiều, có nhiều văn minh cảnh hơn bao vây cũng không làm gì được mình. phù sinh nhược mộng chính là chiêu thức nghịch thiên như vậy đấy, vốn chiêu này ở thế giới cảnh đã khiến người sợ hãi, bây giờ thời đại khiến người kinh khủng của chiêu này lại tới rồi, ha ha ha ha, sảng khoái!

    Nhưng lúc luyện thành tầng thứ năm chân ngũ giác xong Lục Nguyên muốn luyện tầng thứ sáu, cảm thấy có thể luyện được, muốn luyện tầng thứ sau thì tốn thời gian càng lâu.

    Lục Nguyên không ngừng dùng Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo thôi diễn đủ các loại ảo thuật.

    Thật lâu sau...

    Thật lâu sau...

    Thật lâu sau...

    Rốt cuộc thật lâu về sau hắn đem ảo thuật thôi tiến đến tầng thứ sáu chân tâm, bây giờ đẳng cấp ảo thuật của Lục Nguyên cực kỳ cao cường, có thể cùng hàng với phó chủ hồ chi văn minh.

    Đương nhiên hắn không lên tới tầng thứ bảy chân chi thế giới, Lục Nguyên cảm giác tầng thứ sáu và thứ bảy có ngưỡng cửa to lớn rất khó vượt qua, hoặc nên nói là không khả năng qua được.

    Lục Nguyên đến tầng thứ sáu chân tâm rồi đánh giá xung quanh, phát hiện đằng trước có hai nút đỏ để ấn, một là viết tự động lùi ra, hai là kiểm tra năng lực phá giải ảo thuật.

    Lục Nguyên ấn vào cái thứ hai, phút chốc biến ả vô số thành đủ các loại thiên hoa rơi xuống, thế giới thiên hoa, bên trong nó có một thế giới ảo thuật, vô số ảo thuật bao bọc Lục Nguyên.

    Lục Nguyên tập trung tinh thần xoèn xoẹt xoàn xoạt phá những ảo thuật.

    Bản thân Lục Nguyên giờ đã là đại sư ảo thuật, không kém gì phó chủ hồ chi văn minh, không ngừng phá đi ảo thuật chỗ này, mất chút thời gian đã phá sạch chỗ này.

    Lập tức trên không trung xuất hiện một số liệu, độ hoàn thành là chín phần!

    Chín phần cũng rất là cao, cao nhất là chín phần năm!

    Bởi vì mỗi một văn minh đều có lá bài tẩy chưa lật, dù thế nào cũng không dám nói là mười phần mười.

    Cho nên Lục Nguyên ở cửa hồ chi văn minh thông qua điểm cực kỳ cao.

    Cao thì đúng là cao nhưng chậm quá.

    ........

    Phó chủ long chi văn minh long chi văn minh, người đàn ông trung niên áo tím bước ra khỏi một cánh cửa.

    Trên bảng pháp lực có mười bảy cái tên tương đương cho mười bảy người, sau cái tên là chiến tích của họ.

    Bây giờ có chiến tích nhiều nhất là Võ Thánh phó chủ văn minh, theo sau là phó chủ thiên mẫu văn minh và Băng Chi phó chủ văn minh.

    Phó chủ long chi văn minh nhìn chiến tích đằng sau tên mình, có lực chi văn minh bảy phần, miêu chi văn minh bảy phần, phù chú văn minh bảy phần ba, cái này cũng bình thường, trung bình đều là năm phần, sáu, bảy phần đã khá cao.

    Muốn càng cao thì càng khó, tới tám phần là cực kỳ khó khăn, cao tới chín phần là chiến tích gần như không có khả năng.

    Phó chủ long chi văn minh xem xong chiến tích của mình rồi lướt qua của Lục Nguyên, phát hiện đằng sau cái tên Lục Nguyên trống rỗng, không có gì cả.

    A, Lục Nguyên còn chưa có được bất cứ chiến tích nào?

    Tốt lắm!

    Phó chủ long chi văn minh nhất định phải làm truyền nhân chân chính của tổ long, bởi vì trong đó được ích lợi cực kỳ lớn, lớn lao đến khó mà tưởng tượng.

    Có thể nói rằng một khi trở thành truyền nhân chân chính của tổ long thì xác suất tùng kích chủ văn minh sẽ lớn hơn rất nhiều.

    Tổ long dù sao chính là tổ long!

    Phó chủ long chi văn minh và Lục Nguyên giờ là quan hệ cạnh tranh, đương nhiên hắn càng kém thì càng tốt.

    Gã nhìn chênh lệch giữa hai người, gật gù.

    Mình đã qua ba cánh cửa mà Lục Nguyên chưa được cái nào, xem ra lần này mình thắng chắc rồi, dù gì Lục Nguyên còn quá trẻ, hơi non chút.

    Phó chủ long chi văn minh nghỉ ngơi một lát rồi bước vào cánh cửa thứ tư, đó là trận chi văn minh.

    Cửa tác chiến thất tối cao mở ra.

    Rốt cuộc là ai?

    Phải biết rằng tác chiến thất tối cao không phải con chó hay mèo là có thể đi vào, ít nhất thì nhân vật bảy kỷ nguyên như Phong Thương phó chủ văn minh muốn mà không được ở đây.

    Người đi vào tác chiến thất tối cao có đôi mắt hẹp dài, chân mày trắng rất dài, toàn thân toát ra hơi thở gian xảo tinh ranh.

    Hơn nữa người này khác với người khác ở chỗ phó chủ văn minh là tỏa ra hơi thở vượt qua kỷ nguyên.

    Trên thân người này tản ra hơi thở vượt qua mười kỷ nguyên trở lên.

    Người có thể tỏa ra hơi thở như vậy thường là chủ văn minh.

    Không sai, người đàn ông trung niên có đôi mày trắng cực dài trông rất quá dị, mắt hẹp dài này là một trong ba chủ văn minh của pháp cổ văn minh, Pháp Biến chủ văn minh.

    Pháp Biến chủ văn minh là một nhân vật biến đổi rất nhiều, đấu với gã, pháp thuật của gã vạn kỳ ức biến, quái dị khó dò.

    Cùng lúc đó, gã có một năng lực khác đó là năng lực chỉ huy tác chiến đại quy mô.

    Năng lực chỉ huy tác chiến đại quy mô của gã xứng danh là số một trung ương thiên triều, không sai, không phải đệ nhất liên minh Pháp Võ, cũng không là đệ nhất liên minh Hoang Tiên Phật mà là đệ nhất trung ương thiên triều.

    Năng lực chỉ huy tác chiến đại quy mô của gã quái dị mà khó lường, khó thể tưởng tượng.

    Đây là lý do một trong những nguyên nhân quan trọng tại sao liên minh Pháp Võ rõ ràng thực lực kém hơn liên minh Hoang Tiên Phật nhưng thế lực vẫn chia đều.

    Pháp Biến chủ văn minh đứng hàng thứ ba bảng truy nã của liên minh Hoang Tiên Phật, Lục Nguyên có bị chú ý cỡ nào thì chỉ là hạng mười mà thôi.

    Bảng truy nã vị trí thứ ba và mười nhận được chú trọng hoàn toàn khác nhau.

    Cùng lúc đó, Pháp Biến chủ văn minh còn có một thân phận là thủ lĩnh tác chiến thất tối cao.

    Dù là Pháp Nhất Đế Tử hay Võ Thánh phó chủ văn minh đều là thuộc hạ của gã, chỉ huy điều động tác chiến quân đội đại quyết chiến, tất cả đều do gã ra lệnh thực hành cả.

    Pháp Biến chủ văn minh tay cầm một bình rượu đi vào tác chiến thất tối cao, nói:

    - A, kế hoạch hai mươi mốt tầng bắt đầu rồi ư?

    Gã ợ một hơi rượu, nhìn bảng pháp lực.

    Trong mười bảy người tham gia kế hoạch hai mươi mốt tầng thì gã chú ý nhất ba người.

    Người thứ nhất dĩ nhiên là Băng Chi phó chủ văn minh, khí vận đệ nhỉ tử sinh ra ở kỷ nguyên trước, hiện tại đã có pháp lực chín kỷ nguyên, hơn nữa tiềm lực chưa cạn.

    Nhân vật này cuối cùng có thể đạt tới mức độ nào, đáng giá mong chừ.

    Gã đánh giá, phát hiện chiến tích của Băng Chi phó chủ văn minh không tệ, xếp ở trước gã chỉ có Võ Thánh phó chủ văn minh, phó chủ thiên mẫu văn minh mà thi, hai người này chưa chắc có thể xếp trước Băng Chi phó chủ văn minh ba lâu, bởi vì dù là Võ Thánh phó chủ văn minh, phó chủ thiên mẫu văn minh thì tiềm lực đều không lớn bằng Băng Chi phó chủ văn minh.

    Người thứ hai tất nhiên là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên là khí vận chi tử kỷ nguyên này, hơn nữa dựa theo khí vận thì nên là khí vận đệ nhị tử của bản kỷ nguyên, chiến tích mạnh nhất là từng đánh chết người sáu kỷ nguyên.

    Thực lực này so với những người có mặt tại đây thì coi như yếu nhưng tiềm lực vô cùng, có lẽ tiềm lực còn hơn cả Băng Chi phó chủ văn minh một chút.

    Người thứ ba thì sao?

    Đương nhiên là Lý Thái Sử được gọi là Ám Chi Tử.

    Lúc trước Lý Thái Sử hoàn toàn không lọt vào mắt gã nhưng gần đây hắn một trận chiến quá bắt mắt, giết chết Thiên Lý phó chủ văn minh, đại phá định lý chi thư, chân lý chi bút, đây cũng là một nhân vật có tiềm lực vô cùng.

    Pháp Biến chủ văn minh thích nhất là nhân vật có tiềm lực vô cùng, tiềm lực mới đại biểu cho khả năng vô hạn, người khác thì gã cơ bản tính xong tiềm lực rồi, không có gì đáng giá kinh ngạc cả.

    Pháp Biến chủ văn minh ồ lên, chiến tích của Lục Nguyên chưa ra, vẫn là số không.

    Không có tên của Lý Thái Sử, à, tính cách như hắn không đến tác chiến thất tối cao ư, rất có cá tính.

    Lúc này Lục Nguyên bước ra khỏi cửa hồ chi văn minh, trên danh sách chiến tích do pháp lực ngưng tụ thành đằng sau cái tên Lục Nguyên chính là hồ chi văn minh, phá hồ, chín phần!

    Ủa, chín phần!

    Pháp Biến chủ văn minh kinh ngạc, trước kia đã nói năm phần, sáu phần là trạng thái bình thường, bảy phần là không tệ, tám phần là nghịch thiên, chín phần là không thể tưởng tượng.

    Lúc trước đối với ảo thuật hồ chi văn minh người phá nhiều nhất là phó chủ thiên mẫu văn minh với tám phần năm, vậy mà Lục Nguyên đến chín phần, ghê gớm quá!

    Không uổng là nhân vật có tiềm lực vô cùng.

    Tính cách của Pháp Biến chủ văn minh nên nói sao đây, là một nhân vật thích biến đổi, thích tương lai không đoán trước, bây giờ những người này mới làm ra chút chiến tích thể hiện ra không mấy hứng thú.

    Pháp Biến chủ văn minh trong tay biến đổi, lập tức trên bảng chiến tích sau mười bảy cái tên đều có hai mươi mốt vòng tròn.

    Chỉ cần phá hơn bốn phần là hình tròn biến đỏ, hơn bốn phần là màu đen.

    Lúc này đằng sau tên phó chủ thiên mẫu văn minh là ba điểm đỏ, mười tám cái trắng.

    Sau tên Võ Thánh phó chủ văn minh là ba điểm đỏ, mười tám cái trắng.

    Sau tên Băng Chi phó chủ văn minh là ba điểm đỏ, mười tám cái trắng.

    Sau tên phó chủ long chi văn minh là ba điểm đỏ, mười tám cái trắng.

    Sau tên Phủ Chi phó chủ văn minh là một điểm đỏ, hai mươi cái trắng.

    Sau tên Lục Nguyên là một điểm đỏ, hai mươi cái trắng.

    Cứ thế biến đổi, mỗi cái độ hoàn thành tạm thời không lộ ra.

    Lục Nguyên cũng thấy bảng danh sách, sau mười bảy cái tên hắn và Phủ Chi phó chủ văn minh xếp hạng chót nhất.

    Nhưng mà Lục Nguyên không sót ruột, dù gì chẳng phải vội vã, từ từ sẽ đến.

    Lúc này Lục Nguyên đã xác định ý nghĩ, nơi này có đối thủ chiêu thức độc môn hai mươi mốt văn minh, thật là bảo tàng với Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo của hắn, hắn định tăng thực lực của mình tại đây.

    Bây giờ đã thông qua hồ chi văn minh rồi còn lại hai mươi cái, mình nên chọn cái nào trong số đó đây?

    Lục Nguyên đang trầm ngâm thì thấy một người đàn ông trung niên lông mày trắng nhìn mình.

    Người đàn ông có lông mày trắng dài quái dị cười tủm tỉm hỏi:

    - Ngươi là Lục Nguyên?

    Lục Nguyên chắp tay hỏi lại:

    - Vãn bối chính là Lục Nguyên, không biết tiền bối là?

    - Pháp Biến chủ văn minh, cũng là chủ nhân tác chiến thất tối cao.

    Người đàn ông lông mày trắng dài mỉm cười nói:

    - Ta rất mong chờ ngươi, lần này đừng thua Băng Chi phó chủ văn minh, khí vận đệ nhị tử hai kỷ nguyên.

    Lục Nguyên nghe người này giới thiệu mới hiểu, hóa ra là người phụ trách tác chiến thất tối cao, hèn chí khí thế cường đại vô cùng, mạnh hơn cả nhân vật như phó chủ thiên mẫu văn minh.

    Lục Nguyên liền nghĩ ra chọn tinh chi văn minh.

    Tinh chi văn minh, am hiểu ám sát, ẩn nấp, tốc độ.

    Lục Nguyên tiến vào cánh cửa tinh chi văn minh.

    Đằng sau cánh cửa có không ít tư liệu tinh chi văn minh, những tài liệu này đều là liên minh Pháp Võ thu thập từ nhiều năm qua.

    Lục Nguyên xem các tài liệu, mấy thứ này đều có tàn khuyết, chỉ có chiêu thức chứ bên trong không cách vận hành, những người khác chịu không nổi nhưng Lục Nguyên có Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo, không cần chiêu thức bên trong.

    Trước học ám sát vậy.

    Lục Nguyên nhìn trong không trung chiêu thức ám sát, không ngừng học tập ám sát.

    Vốn kiếm pháp ám sát của Lục Nguyên rất giỏi, tuyệt sát nhất kiếm liên tục sáng lập ra chiến tích không thể tưởng tượng.

    Bây giờ hắn dùng một số chiêu thức của tinh chi văn minh không ngừng sửa chữa, khiến tuyệt sát nhất kiếm càng mạnh hơn.

    Lục Nguyên không ngừng học tập nhiều chiêu thức của tinh chi văn minh, bây giờ Lục Nguyên có thể khẳng định rằng năng lực ám sát của mình tuyệt đối không dưới phó chủ tinh chi văn minh.

    Đương nhiên trước khi học tập chiêu thức tinh chi văn minh thì năng lực của hắn kém hơn phó chủ tinh chi văn minh, bây giờ thì chắc là trên gã.

    Lại học ẩn nấp, về mặt ẩn núp thì Lục Nguyên hiểu biết không nhiều, chỉ ở chỗ Cửu Thiên Huyền Nữ học cửu thiên phong ẩn thuật, mà hiện tại trong chiêu thức tinh chi văn minh hắn học như kẻ khát nước.

    ẩn nấp cũng có chia cao thấp, Lục Nguyên dựa vào học tập trong khoảng thời gian này, thuật ẩn nấp ổn định tiến vào mười hàng đầu trung ương thiên triều.

    Tiếp theo là học tốc độ, tinh chi văn minh am hiểu là tốc độ ra tay.

    Chương 1443-1444: Thiên Hạ Vô Địch

    Thật ra thì tốc độ ra tay chia làm nhiều đẳng cấp, có môn đạo riêng.

    Nói thế này đi, nguyên 2pháp cổ văn minh có văn minh ra tay nhanh nhất là tinh chi văn minh, dạ chi văn minh, phong chi văn minh, tiễn chi văn minh.

    Bây giờ Lục Nguyên học tinh chi tóc độ, ba tốc độ khác còn chưa học được.

    Lục Nguyên không ngừng học tập tốc độ của tinh chi văn minh, tốc độ ra tay cũng càng lúc càng nhanh.

    Thời gian qua thật lâu sau Lục Nguyên đã học khá nhiều tốc độ tinh chi văn minh.

    Bây giờ Lục Nguyên học ám sát, ẩn nấp, tốc độ ra tay của tinh chi văn minh gần xong, liền tới chỗ sâu trong căn phòng, nơi ấy có hai cái nút, một là lập tức rời đi, hai là kiểm tra năng lực phá chiêu thức tinh chi văn minh.

    Lục Nguyên lập tức chọn cái thứ hai, chớp mắt đủ các loại kiếm pháp ám sát ập đến, còn có ẩn nấp hơi thở.

    Bây giờ kiếm pháp ám sát của Lục Nguyên gần như đệ nhất, không biết so sánh với Dạ Đế thì sao, giờ không rảnh để ý những chuyện này.

    Hắn ra tay như tia chớp phản kích, cuối cùng kết thúc kiểm tra, năng lực phá chiêu thức tinh chi văn minh là chín phần một.

    Chín phần một!

    Số liệu này Lục Nguyên không thấy ra sao cả bởi vì hắn không biết mức độ trung bình là gì, không để ý.

    Thật ra thì chín phần một cao kinh khủng.

    Cao nhất là chín phần năm, đến chín phần một thế này đã khủng khiếp rồi.

    Lục Nguyên nghĩ đến một chuyện, hắn cứ học từng chiêu phá từng chiêu của mỗi văn minh sẽ có kết quả gì đây?

    Chiêu thức thiên hạ vô địch?

    Thiên!

    Hạ!

    Vô!

    Địch!

    Không ngờ có ngày gia thiên hạ vô địch, mặc dù là vô địch về chiêu thức mà thôi!

    Lục Nguyên nghĩ tới chỗ phấn chấn thì máu nóng sôi sục.

    Tu hành lâu như vậy, rốt cuộc cũng có ngày thiên hạ vô địch!

    Mặc dù chỉ vô địch một mặt nhưng tuyệt đối bá khí.

    Bây giờ tiến lên hướng thiên hạ vô địch đi!

    Khi Lục Nguyên bước ra khỏi cửa tinh chi văn minh, nhìn thấy đằng sau cái tên mình có hai điểm đỏ, mười chín điểm trắng.

    Tương đương với mình chỉ có Phủ Chi phó chủ văn minh đằng sau cũng là hai điểm đỏ, mười chín điểm trắng.

    Những người khác đều là bốn, năm hoặc sáu điểm đỏ.

    Hiển nhiên bây giờ mình lạc hậu nhất.

    Nhưng Lục Nguyên không quan tâm, bây giờ hắn sục sôi hùng tâm tráng chí, giờ là lúc trùng kích thiên hạ vô địch chiêu thức, những chuyện khác là việc nhỏ không cần để ý.

    Hiện tại hắn đã học được ám sát, tốc độ và ẩn nấp của tinh chi văn minh, ảo thuật của hồ chi văn minh, tiếp theo học cái gì?

    Điều này đối với Lục Nguyên là một kho tàng to lớn.

    Mũi tên!

    Lục Nguyên liền đưa mắt hướng về nó.

    Lúc trước đã nói, trong thiên địa ra tay nhanh nhất có bốn là dạ chi văn minh, tinh chi văn minh, phong chi văn minh, và tiễn chi văn minh.

    Thật ra còn thiếu một, phải cộng thêm lôi chi văn minh.

    Nội bộ lôi chi văn minh chia hai phái, một là phái tốc độ, một là phái công kích.

    Trước đó đã học tinh chi khoái của tinh chi văn minh, chia làm bảy cấp, chỉ có phó chủ tinh chi văn minh mới luyện tinh chi khoái đến cấp bảy, những người khác không thể được.

    Khi Lục Nguyên luyện tinh chi khoái thì đẩy nó lên đến cấp sáu, cấp bảy thì chịu bó tay, dù sao tinh chi văn minh phải có chút ít bí mật rất khó thể hiện bề mặt chiêu thức, không thể học được.

    Trong truyền thuyết có cấp thứ tám nhưng không ai tới đó.

    Cấp thứ tám là tốc thần cảnh trong truyền thuyết.

    Bây giờ Lục Nguyên phải học là tiễn chi khoái!

    Không sai, hiện tại mục tiêu hàng đầu của Lục Nguyên là khiến mình ra tay nhanh nhất thiên địa.

    Lục Nguyên nhanh chóng học tiễn chi khoái.

    Tiễn chi khoái cũng có chia bảy cấp, tiễn chi khoái và tinh chi khoái phân cấp đồng đều nhau, nghe nói phó chủ tiễn chi văn minh tới cực hạn cấp bảy, nhanh hơn phó chủ tinh chi văn minh nửa phần.

    Hiện tại Lục Nguyên nhanh chóng luyện tiễn chi khoái.

    Tiễn chi khoái nhất cấp!

    Tiễn chi khoái nhị cấp!

    Tiễn chi khoái tam cấp!

    Tiễn chi khoái tứ cấp!

    Tiễn chi khoái ngũ cấp!

    Tiễn chi khoái lục cấp!

    Rốt cuộc đến tiễn chi khoái cấp sáu, nó có chút khác với tinh chi khoái.

    Đơn giản là tinh chi khoái nhanh hơi khách quan, cho người cảm giác bản thân nó nhanh, trời sinh nhanh.

    Tiễn chi khoái thì ra chủ động nhanh, cho người cảm giác không ngừng tăng tốc nhanh hơn.

    Lục Nguyên dùng Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo bắt chước chỉ có thể luyện tiễn chi khoái đến cấp sáu, không lên cấp bảy được.

    Đương nhiên khi Lục Nguyên luyện tiễn chi khoái đến cấp sau thì tốn thời gian khá dài.

    Luyện xong xuôi Lục Nguyên có học một chút đánh viễn trình của tiễn chi văn minh, giúp đỡ chút ít cho kiếm thuật.

    Những chuyện này chỉ là chuyện nhỏ, không phải việc Lục Nguyên cần làm bây giờ.

    Làm xong những điều đó, Lục Nguyên trước tiên suy nghĩ phá chiêu thức tiễn chi văn minh.

    Cách phá tiễn chi văn minh tốt nhất là phân thân, không để đối phương tỏa định thần hồn khí huyết, không ngừng phân thân thì đương nhiên là tấn công không trúng.

    Tiếp theo hắn tới góc phòng nhận thử thách cuối cùng.

    Ấn nút, phút chốc vô số mũi tên dài bắn ra, có đủ các loại khác nhau, có chấn thiên chi tiễn, có xạ nhật chi tiễn, có nhất cung vạn mũi tên, đủ các mũi tên bắn ra.

    Lục Nguyên trường kiếm vung lên phá những tiễn pháp, dùng tất cả phá chiêu mới suy nghĩ để phá.

    Thông qua cửa, tám phần chín!

    A, chỉ gần tám phần chín thôi sao?

    Lục Nguyên có chút bất mãn và hời hợt nghĩ.

    Thật ra thì thành tích này rất kinh khủng, trên tám phần đã khá là nghịch thiên.

    Sau khi Lục Nguyên đi ra phát hiện hắn không phải là người cuối cùng, đằng sau tên Phủ Chi phó chủ văn minh là hai điểm đó, còn sau tên hắn đã là ba điểm đỏ.

    Bây giờ mình học xong tiễn chi khoái và tinh chi khoái, bước tiếp theo vào lôi chi văn minh đi.

    Lục Nguyên vừa mắt là lôi điện chi khoái của lôi chi văn minh.

    Lôi điện chi khoái cũng chia làm bảy cấp, bảy cấp là đỉnh cao, trong truyền thuyết có tám cấp nhưng không ai tới.

    Phó chủ lôi chi văn minh có thực lực là sáu cấp rưỡi, chưa đến bảy cấp.

    Lục Nguyên học tập lôi điện chi khoái.

    Lôi điện chi khoái nhất cấp!

    Lôi điện chi khoái nhị cấp!

    Lôi điện chi khoái tam cấp!

    Lôi điện chi khoái tứ cấp!

    Lôi điện chi khoái cấp năm!

    Lôi điện chi khoái lục cấp!

    Đến lôi điện chi khoái cấp sáu rồi chuyện Lục Nguyên cần làm không còn là việc này, hiện tại hắn phải làm là việc khá nghịch thiên, chính là đem tinh chi khoái lục cấp, tiễn chi khoái lục cấp, cùng với lôi điện chi khoái kết hợp lại.

    Lục Nguyên lờ mờ cảm thấy tốc thần cảnh chân chính cần thêm vào phong chi khoái và dạ chi khoái, nhưng hắn không có tư liệu của hai văn minh này.

    Lục Nguyên gọi ra Lưu Tinh thần kiếm, không ngừng đâm kiếm ra, điều chỉnh mỗi một động tác cực kỳ nhỏ bé.

    Tinh, tiễn, lôi điện, ba cái không ngừng xẹt qua trọng lòng hiện ra trong tay.

    Đây là tinh chi nhất kiếm!

    Đây là tiễn chi nhất kiếm!

    Đây là lôi điện chi nhất kiếm!

    Đã bắt đầu dung hợp, mới đầu tinh và lôi điện hòa lại thì đơn giản chút, dung hợp tiễn thì ᩠khó khăn.

    Tinh và lôi điện nói thẳng đều là tự nhiên, tiễn là người.

    Một bên là thiên, một bên là nhân, phải rồi, thiên nhân hợp nhất.

    Trong đầu Lục Nguyên xẹt qua linh cảm, hoảng hốt thiên nhân hợp nhất.

    Tiếp theo Lục Nguyên đâm ra một kiếm Lưu Tinh thần kiếm.

    Một kiếm thật nhanh!

    Một kiếm này là tinh tiễn lôi điện chi nhất kiếm!

    Lục Nguyên có thể khẳng định một kiếm này đã vượt qua tốc độ cấp súa, tối thiểu là tốc độ cấp bảy.

    Phó chủ lôi chi văn minh là tốc độ súa cấp rưỡi, phó chủ tinh chi văn minh là tốc độ bảy cấp rưỡi, tốc độ của phó chủ tiễn chi văn minh là đỉnh cao tốc độ bảy cấp.

    Một kiếm của Lục Nguyên hơi đánh giá thì phát hiện đã đến bảy cấp rưỡi, mặc dù chưa đạt tới tốc độ tám cấp nhưng cũng đã là nửa bước tốc thần cảnh.

    Nửa bước tốc thần, độc bộ vũ nội.

    Lục Nguyên chắc chắn rằng trừ những chủ văn minh trong trung ương thiên triều, hiện tại không có ai tốc độ ra tay là địch thủ của hắn.

    Vậy thì tuyệt sát nhất kiếm của hắn càng khủng bố khó đỡ hơn, kiếm chiêu khác vì tốc độ kiếm tăng lên mà nhanh đến khủng bố, đáng sợ khủng khiếp.

    Tốc độ kiếm đã gần với thiên hạ vô địch!

    Cái này chủ yếu là chưa thấy chủ văn minh ra tay, nếu không thì mình có thể hét ra tốc độ ra tay thiên hạ vô địch.

    Lần này thì thực lực của mình tăng tiến xa.

    Làm xong những điều đó, Lục Nguyên bắt đầu nghiên cứu pháp thuật lôi chi văn minh và công kích khác, rồi nghĩ cách đối ứng phá giải chiêu thức, đây là phần biến thái quái dị nhất của Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo, không lâu sau đã phân tích ra hết cách phá giải chiêu thức cực kỳ hay.

    Lục Nguyên đi tới cuối phòng bắt đầu trắc nghiệm, đây là phá các loại pháp thuật của lôi chi văn minh.

    Lục Nguyên dùng kỹ xảo bài trừ hết, khuyết điểm trong pháp thuật đều bị hắn tìm ra.

    Thông qua cửa, chín phần!

    Dường như mỗi lần đều khoảng chín phần, tại sao không thể cao hơn chút chứ?

    Lục Nguyên buòn chán nghĩ.

    Lần này hắn bước ra cửa vừa lúc đụng phải phó chủ long chi văn minh.

    Đằng sau tên phó chủ long chi văn minh là mười điểm đỏ, Lục Nguyên là điểm đỏ thứ tư.

    Có thể nói hiện tại phó chủ long chi văn minh bỏ xa Lục Nguyên sau lưng, thứ hạng của hắn là đếm ngược thứ hai trong mười bảy người, chỉ ở trên Phủ Chi phó chủ văn minh.

    Dĩ nhiên chiến tích của Phủ Chi phó chủ văn minh thấp có thể hiểu, Phủ Chi phó chủ văn minh đâu biết phá chiêu cái gì, toàn dựa vào sức mạnh cứng rắn phá, cho nên miễn cưỡng thông qua hai cửa đến bốn phần, Lục Nguyên vì vậy mà đếm ngược thứ hai.

    Đương nhiên chiến tích của Lục Nguyên kém có thể thông cảm, dù gì hắn còn non.

    Phó chủ long chi văn minh nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Ta sẽ đánh bại ngươi.

    Lúc này gã tràn ngập tự tin, truyền nhân truyền thừa của tổ long chắc chắn là gã.

    Lục Nguyên tùy tiện đáp:

    - Hy vọng ngươi có thể.

    Bây giờ tâm tình Lục Nguyên rất tốt, đang đi hướng con đường chiêu thức thiên hạ vô địch đường.

    Chân chính truyền thừa của tổ long thì sau này về mặt chiêu thức cũng đấu không lại hắn.

    Hắn là chiêu thức thần, rõ ràng, bây giờ Lục Nguyên rất là vui vẻ, thiên hạ vô địch, không đúng, kỷ nguyên vô địch, bốn chữ này không phải nói chơi mà thôi, thật sự có thể làm được là quá lợi hại.

    Chuyện là như vầy, lúc trước Lục Nguyên đụng tới nhân vật tám kỷ nguyên sẽ không thắng nhẹ nhàng, nếu bây giờ gặp phải thì dựa vào nửa bước tốc thần cảnh có thể nhẹ nhàng thắng.

    Nếu học xong hết chiêu thức của hai mươi mốt văn minh, học tinh hoa bên trong thì nhân vật tám kỷ nguyên có thể ra ba chiêu của hắn xem như họ lợi hại.

    Phó chủ long chi văn minh chiến ý cao vút, nghĩ có thể được đến chân chính truyền thừa của tổ long là gã kích động rồi.

    Cùng là long tộc gã mới hiểu tổ long mạnh cỡ nào, sức mạnh đó khiến gã là chín kỷ nguyên mà cảm giác như vực sâu biển rộng.

    Người có khả năng đạp nửa bước vào vĩnh hằng cảnh nhất trong đó có tổ long.

    Lúc này Băng Chi phó chủ văn minh mái tóc bạc cực kỳ lạnh băng bước ra, đằng sau gã có mười ba điểm đỏ.

    Gã nhìn sau tên Lục Nguyên chỉ có bốn điểm đỏ thì nhíu chân mày trắng dài.

    - Lục Nguyên, ta muốn đánh bại ngươi trong khí thế mạnh nhất chứ không phải khí thế thấp như vậy.

    Hãy lấy trạng thái mạnh nhất để ta đánh bại ngươi!

    Dù là kỷ nguyên trước hay kỷ nguyên này thì Băng Chi phó chủ văn minh đều là loại thích cường địch, cuộc sống không có cường địch khiêu chiến thì chẳng phải cô đơn lắm sao?

    Làm khí vận đệ nhị tử kỷ nguyên trước, gã muốn đánh bại nhất là khí vận đệ nhị tử kỷ nguyên này biểu hiện tốt nhất.

    Lúc này Pháp Biến chủ văn minh đang uống rượu, người cùng một người chơi cờ.

    Gã chơi alf bách phương chiến kỳ, cho trăm người đùa chiến cuộc cực kỳ phức tạp.

    Pháp Biến chủ văn minh một người thôi diễn một trăm phương biến đổi, chiến cuộc giết cực kỳ kịch liệt, còn có rảnh rỗi nhìn hai bên Băng Chi phó chủ văn minh, Lục Nguyên.

    Tốt lắm, hình thành cục diện cạnh tranh, hai người này đều sẽ không khiến mình thất vọng.

    Lục Nguyên đi ra một chuyến, mặt trên biểu hiện bón điểm đỏ.

    Lục Nguyên nhìn chiến tích của những người khác, không mấy để ý, bắt đầu con đường chiêu thức vô địch của mình.

    Tiếp theo chọn cánh cửa nào đây?

    Lục Nguyên nhìn chữ to thâu chi văn minh, nổi lên hứng thú, tiến vào đó.

    Trong ba mươi văn minh thì Lục Nguyên không biết chút gì về thâu chi văn minh cả, vào trong cánh cửa này nhìn thấy tư liệu của nó, hắn ngây người.

    Thâu chi văn minh, không ngờ rất giống với Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo của mình.

    Không sai, đều là đạo chiêu cả.

    Nhưng thâu chi văn minh đạo chiêu chỉ có thể đạo chừng năm, sáu phần.

    Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo đạo chiêu thì có thể hoàn mỹ đạo mười phần mười, thậm chí cải tiến lên tới mười một, hai, ba phần.

    Chính vì vậy nên Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo càng mạnh, vượt xa tuyệt kỹ đạo chiêu của thâu chi văn minh.

    Ủa, cái này quái lạ nhỉ?

    Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo là do mình sáng tạo ra, sao mà mạnh hơn cả tuyệt kỹ văn minh của thâu chi văn minh chứ?

    Đây là tại sao?

    Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

    Lục Nguyên cảm thấy có vài phần quái lạ, bởi vì bình thường một người thế giới cảnh không thể nào sáng tạo ra chiêu thức mạnh hơn một văn minh rất nhiều.

    Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo của mình e rằng lai lịch hơi lạ đây.

    Còn nhớ lúc mình ở thế giới hỏa sơn khiêu chiến người khắp nơi mới sáng tạo ra Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo, nhưng mặt sau nhièu lần hoàn thiện nó.

    Lục Nguyên lặng lẽ vận chuyển đại nhân quả thiết tắc, muốn xem xét nhân quả trong đó, kết quả là không tra được gì cả.

    Không có nhân quả sao?

    Hoặc là nhân quả này quá thâm quá xa, mình không thể điều tra được.

    Có lẽ sự thật ẩn sâu đám mây, nhưng mặc kệ nó đi, nên đến thì sẽ đến thôi.

    Lục Nguyên làm người sống tùy tính, không nghĩ nhiều.

    Lục Nguyên ở trong Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo học chút đạo chiêu của thâu chi văn minh, tham khảo và hấp thu chút ưu điểm bên trong khiến năng lực đạo chiêu của bản thân càng mạnh.

    Làm xong những điều này, Lục Nguyên tới cuối phòng ấn nút, bắt đầu trắc nghiệm.

    Ban đầu trắc nghiệm hiện ra đủ các loại ảo ảnh tấn công hắn, Lục Nguyên phản kích những đạo chiêu ảo ảnh.

    Thật đáng tiếc là đạo chiêu yếu hơn Lục Nguyên rất nhiều, hắn hơn xa chúng nó nên đã nghĩ ra cách tốt nhất phòng đạo chiêu.

    Phá, phá, phá, phá, phá.

    Thông qua ải, chín phần bốn.

    A, thông qua ải mới chín phần bốn thôi sao?

    Vốn cho rằng thành tựu đạo chiêu của mình có thể gần tới mười phần, vậy mà chỉ chín phần bốn thôi.

    Lục Nguyên nhún vai huýt sáo, không hay biết rằng xác suất thông qua cao nhất là chín phần năm, không khả năng cao hơn được nữa.

    Lục Nguyên được chín phần bốn thấp hơn chín phần năm một chút, rất khủng bố.

    Chương 1445-1446: Băng chi phó chủ văn minh

    Vòng đỏ thứ năm.

    Khi Lục Nguyên tiến vào cửa thứ sáu thì trải qua một lần hoàn toàn thất bại.

    Đây là phù chú văn minh, người phù chú văn minh không cần dùng chiêu thức, họ đã sớm chuẩn bị phù chú, không thuộc phạm vi chiêu thức.

    Lục Nguyên lần đầu tiên tiếp xúc với phù chú văn minh, kết quả là học sao cũng không được.

    Bất đắc dĩ a.

    Tới cuối phòng trắc nghiệm, vô số phù chú xuất hiện.

    Bề mặt phù chú có đủ các loại lực lượng, có lôi chi phù chú, có vũ chi phù chú, có không gian bạo tạc chi phù chú, có thời gian bạo tạc chi phù chú.

    Lục Nguyên vung kiếm đối phó, mặc dù chặn được nhưng tuyệt đối không phải đạo phá chiêu.

    Thông qua ải là không điểm một phần.

    A, xác suất thông qua không điểm một phần, là lần bét nhất đi.

    Lục Nguyên nhún vai, nhưng phù chú văn minh không dùng chiêu thức, mà Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo thì lấy đạo chiêu làm chủ.

    Lần này đi ra là năm vòng đỏ một nốt đen.

    Nốt đen đại biểu không thông qua, lần này thất bại, chỉ có xác suất thông qua hơn bốn phần mới để điểm đỏ.

    Lục Nguyên nhìn, quyết định kế tiếp đi cánh cửa trận chi văn minh.

    Và trong trận chi văn minh, Lục Nguyên bị mù mắt vì trong ấy hiện ra đủ loại trận pháp.

    Trong đó có trận pháp tăng cường lực công kích một người, có trận pháp một đấu một, có trận phép làm mệt mỏi, có trận pháp vài người liên hợp, có trận pháp đại hình vài ngàn, vài vạn người liên hợp, đủ các loại trận pháp, đủ kiểu tư liệu.

    Tiếp theo Lục Nguyên phát hiện Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo của mình ở trong này luống cuống không thể làm được gì, vì nó vốn không thuộc về chiêu thức.

    Lục Nguyên học một lát không được thì thấy cũng chẳng sao, dù gì hắn chỉ cần vô địch kỷ nguyên chiêu thức.

    Không phải chiêu thức thì hắn cũng không làm gì được cả.

    Lục Nguyên lập tức đi tới cuối phòng, bắt đầu trắc nghiệm, vô số trận pháp ập đến.

    Lục Nguyên hoảng hốt không thể cứng rắn chém chúng được, hoặc có một số không vượt qua bị trận pháp vây khón.

    Bất đắc dĩ thật, cũng hết cách, đây chính là nhwjc điểm của Lục Nguyên.

    Thông qua ải là không điểm một phần.

    Ha, lại là không điểm một phần.

    Lục Nguyên lấy ra hồ lô rượu hớp một ngụm, bình thản ra khỏi phòng.

    Không điểm một phần thì mặc kệ nó, không có gì ghê gớm.

    Lần này trên bảng danh sách sau tên Lục Nguyên có năm vòng đỏ, hai đốm đen.

    Khi Lục Nguyên đi ra thì không biết tại sa có mười mấy người cùng ra, đều nhìn chiến tích của mình, cũng đánh giá chiến tích người khác.

    Hiện tại trong chiến tích thì kém nhất là Phủ Chi phó chủ văn minh, người này là vũ phu, khinh thường kỹ xảo phá chiêu.

    Bây giờ gã có hai đỏ mười chín đen, đã kết thúc lịch trình của mình, gã có thể phá duy nhất là chiêu thức lực chi văn minh, cái đó quá thô, còn có cái khác lôi chi văn minh là ngẫu nhiên gã may mắn học được chút cách phá mới miễn cưỡng qua bốn phần.

    Lục Nguyên là năm điểm đỏ hai đen, thành tích thứ hai đếm ngược.

    Bởi vì bây giờ trung bình đã có mười điểm đỏ, thậm chí là càng nhiều hơn.

    Phó chủ long chi văn minh có mười hai điểm đỏ và hai điểm đen.

    Gã có thấy chiến tích của Lục Nguyên, năm điểm đỏ hai đen.

    Chiến tích của gã tốt hơn Lục Nguyên rất nhiều, xem ra chuyến này chiến thắng hắn không thành vấn đề.

    Lúc này xếp đầu bảng là phó chủ thiên mẫu văn minh, Võ Thánh phó chủ văn minh, và Băng Chi phó chủ văn minh.

    Ba người này đều là mười lăm điểm đỏ hai đen, chiến tích mạnh hơn người khác nhiều.

    Lại có một cánh cửa mở, Băng Chi phó chủ văn minh tóc bạc phiêu dật bước ra.

    Sau tên của gã tự đọng nhảy lên mười sáu vòng đỏ!

    Mười sáu, hai mươi mốt văn minh, gã đã phá chiêu thức của mười sáu văn minh rồi sao?

    Quá ghê gớm.

    Chiến tích của Băng Chi phó chủ văn minh đã xếp hạng nhất, đối lập rõ ràng với Lục Nguyên đếm ngược thứ hai.

    - Chậc, xem khí thế toàn thân của Băng Chi phó chủ văn minh kìa.

    - Không ngờ hắn thành công trùng kích vào lúc này, tới chín kỷ nguyên rưỡi.

    - Băng Chi phó chủ văn minh thật lợi hại, giữa trận đột phá đến chín kỷ nguyên rưỡi.

    - Chín kỷ nguyên rưỡi, cách chủ văn minh chỉ một bước.

    Băng Chi phó chủ văn minh nhìn chiến tích của mình lại liếc của Lục Nguyên, tay ấn chuôi đao, đao khí cực kỳ lạnh lẽo cường đại ập hướng hắn.

    - Lục Nguyên, đàng hoàng nghiêm chỉnh xem, ta muốn thắng ngươi ở trạng thái mạnh nhất mà không phải như vậy.

    Chúng ta phải nghiêm túc so tài xem lần này ai càng mạnh hơn.

    Lúc trước chỉ âm thầm nói, bây giờ Băng Chi phó chủ văn minh nghiêm túc lớn tiếng nói, mọi người đều nghe thấy.

    khí vận đệ nhị tử kỷ nguyên trước khiêu chiến với khí vận đệ nhị tử kỷ nguyên này.

    Lục Nguyên nghiêm sắc mặt, nói:

    - Tốt lắm, ta sẽ nghiêm túc chiến.

    Đúng vậy, hai lần đụng phải phù chú văn minh và trận chi văn minh là mình chịu bó tay, may là văn minh còn lại lấy kiếm khí làm chính, có chiêu thức thì mình có thể phá nó.

    Mình đã tới đáy rồi, giờ là lúc bắn ngược lại, bắt đầu con đường vô địch chiêu thức kỷ nguyên.

    Băng Chi phó chủ văn minh lạnh lùng kiêu ngạo nói:

    - Tốt lắm, hãy lấy bản lĩnh mạnh nhất của ngươi ra để ta đánh bại đi.

    Pháp Biến chủ văn minh ở một bên chơi bách phương chiến kỳ, vừa nhìn trò hay.

    Gã đem tinh thần của mình chia thành một trăm phần.

    A, thú vị thật, hai khí vận đệ nhị tử kích đấu, chắc

    Tổng cộng có hai mươi mốt cánh cửa, đại biểu chiêu thức hai mươi mốt văn minh.

    Bình thường lựa chọn cái mình sử trường nhất bắt đầu phá chiêu.

    Cho nên càng tới mặt sau thì điểm đỏ càng ít, điểm đen càng nhiều.

    Băng Chi phó chủ văn minh lại vào ra cửa vài lần.

    Chiến tích của gã vẫn cố định ở đó, mười sáu điểm đỏ, năm điểm đen, không có tăng lên.

    Tất nhiên dù chiến tích của gã k otawng lên cũng giữ chặt hạng nhất bảng chiến tích, hai mươi mốt văn minh phá pháp gã đã tinh thông mười sáu văn minh phá pháp, chiến tích rất kinh người rồi.

    Còn lại gã vào ra hai mươi mốt cánh cửa, được đến chiến tích cuối cùng.

    Phó chủ thiên mẫu văn minh, Võ Thánh phó chủ văn minh thì được mười lăm điểm đỏ, sáu điểm đen, hiện tại khó chia cao thấp.

    Dĩ nhiên còn có độ hoàn thành mỗi điểm đỏ để so sánh, chẳng qua bây giờ chưa lật ra xem thôi.

    Phó chủ thiên mẫu văn minh mỉm cười nói:

    - Băng Chi phó chủ văn minh thật là hậu sinh khả uý.

    Võ Thánh phó chủ văn minh gật đầu đồng ý:

    - Đúng vậy, thật là hậu sinh khả uý.

    Tiếp theo xếp phái sau là Thiên Vũ Cơ hai đuôi ngựa vàng, nàng có mười bốn điểm đỏ, bảy điểm đen, Dạ Đế đứng ngang hàng với nàng.

    Chiến tích của phó chủ long chi văn minh là mười ba điểm đỏ, tám điểm đen.

    Nhân vật chín kỷ nguyên cơ bản đều là mười ba, bốn điểm đỏ cả.

    Nhân vật tám kỷ nguyên như là phó chủ cầm chi văn minh, phó chủ phong chi văn minh thì đều là mười hai điểm đỏ, chín điểm đen.

    Cơ bản xếp hạng thực lực của mọi người.

    Bình thường thực lực càng cao thì điểm đó càng nhiều, tương đói điểm đen càng ít.

    Tất nhiên hai người xếp chót là Phủ Chi phó chủ văn minh, Lục Nguyên.

    Phủ Chi phó chủ văn minh có hai điểm đó, ngồi vững vị trí số một đếm ngược.

    Gã đại biểu phái sức mạnh nên thành tích như vậy cũng bình thường.

    Lục Nguyên xếp thứ hai điểm ngược bây giờ có bảy điểm đỏ, hai điểm đen.

    Hắn luôn là phái kỹ xả, vẫn là hơi non ư?

    Lục Nguyên mới thông qua độc chi văn minh và tà kiếm văn minh.

    Độc chi văn minh quá đơn giản, thanh chi văn minh kiếm đạo của hắn chuyên khắc độc chi văn minh, vậy nên chín phần hai thông qua.

    Còn tà kiếm văn minh?

    Lục Nguyên c kiếm đạo môn trong tay, huống gì quá rành về kiếm đạo, cho nên hắn nhẹ nhàng phá đi.

    Tiếp theo đi cửa nào đại biểu văn minh xem coi, mới rồi độc và tà kiếm văn minh một chút cũng không thú vị.

    Sau khi có được bảy điểm đỏ hai đen, Lục Nguyên đánh giá.

    Lục Nguyên nhìn nhìn, rốt cuộc quyết định chọn lực chi văn minh.

    Hắn có đụng độ với người lực chi văn minh rồi, không biết văn minh này chiêu thức có đặc điểm gì.

    Lục Nguyên tiến vào trong lực chi văn minh phát hiện chiêu thức thật là đơn giản, có thể dễ dàng phá vỡ, cái này là tặng chiến tích cho đại gia rồi.

    Nhưng Lục Nguyên phát hiện trong chiêu thức ẩn chứa nhiều hiểu ra của bản thân lực chi văn minh.

    Bản thân lực chi văn minh chuyên về cực hạn bản thân, luyện Bàn Cổ Kim Thân.

    Sự lợi hại của Bàn Cổ Kim Thân thì lúc trước đã giới thiệu rồi.

    Lúc trước dù là Lực Thánh phó chủ văn minh hay Lực Bạo phó chủ văn minh mặc dù chết trong tay Lục Nguyên nhưng Bàn Cổ Kim Thân làm hắn cảnh giác, bây giờ hắn cũng muốn học Bàn Cổ Kim Thân.

    Nhưng mà trong chiêu thức muốn học Bàn Cổ Kim Thân không phải chuyện dễ, hắn học từng chút một.

    - Bàn Cổ Kim Thân, ngưng luyện cho ta!

    Lục Nguyên hét lên, nhưng không có gì ngoài ý muốn, thất bại.

    Tiếp tục sưu tầm tư liệu, từ trong chiêu thức có tìm ra sự thật Bàn Cổ Kim Thân.

    - Bàn Cổ Kim Thân, ngưng luyện cho ta!

    Lục Nguyên hét lên, nhưng lại thất bại lần thứ hai.

    Muốn từ trong những tài liệu này sưu tập đến Bàn Cổ Kim Thân không dễ dàng, không ngừng thất bại và tìm kiếm, thật lâu sau Lục Nguyên hét to:

    - Bàn Cổ Kim Thân, ngưng luyện cho ta!

    Lần này ngưng luyện ra một ít cái bóng, chính là Bàn Cổ Kim Thân, là hai phần Bàn Cổ Kim Thân, chỉ vẻn vẹn hai phần mà thôi.

    Bàn Cổ Kim Thân, Lục Nguyên cảm giác thân thể tăng lên một chút ít.

    Bàn Cổ Kim Thân, cơ thể mạnh nhất đúng là không giả.

    Hơn nữa học được Bàn Cổ Kim Thân rồi Lục Nguyên cảm thây rõ ràng sức mạnh tăng lên chút.

    Kiểu tăng sức mạnh này có thể rót vào công kích, khiến sức công kích mạnh hơn chút.

    Công kích của lực chi văn minh là kết hợp Bàn Cổ Kim Thân, chiêu thức không có gì sở trường, vậy nên Lục Nguyên dễ dàng thông qua thử thách lực chi văn minh, được tỷ lệ chín phần.

    Bàn Cổ Kim Thân rất hữu ích!

    Đi ra khỏi cánh cửa lực chi văn minh, Lục Nguyên nhìn danh sách, mặt sau tên mình điểm đỏ đã là tám cái, hai điểm đen.

    Phó chủ long chi văn minh quát lên:

    - Quá chậm!

    - Gấp cái gì?

    Tốn thời gian chút có gì sốt ruột.

    Lục Nguyên không thèm để ý vạn kiếm linh thạch, đây là con đường vô địch kỷ nguyên của hắn, mất chút thời gian thì có sao.

    Lục Nguyên chọn cửa tiếp theo đó là tiên cổ văn minh.

    Lục Nguyên vào trong cánh cửa tiên cổ văn minh, hắn phát hiện bước vào đây rồi liền xuất hiện đủ các loại tiên pháp công kích.

    Lục Nguyên ngăn chặn những công kích này, vừa tra xét tư liệu về tiên cổ văn minh.

    Lục Nguyên không có chút hứng thú với tiên pháp của tiên cổ văn minh, hắn mà có hứng thú với pháp thuật mới là chuyện lạ.

    Nhưng Lục Nguyên phát hiện một điều, người tiên cổ văn minh trông thì tiên phong đạo cốt, yếu không ra gió nhưng thật ra phòng ngự thân thể của họ mạnh kinh khủng, không kém gì lực chi văn minh.

    Vậy là sao?

    Hơn nữa Lục Nguyên lờ mờ cảm thấy thân thể phòng ngự của tiên cổ văn minh và Bàn Cổ Kim Thân có liên quan.

    Đây phải nhắc tới Chủ Hồng tiên cổ văn minh và Bàn Cổ.

    Hồng sinh ra sớm hơn Bàn Cổ, lúc trước khi Bàn Cổ chưa mạnh thì từng bái vào môn hạ của Hồng, sau tiên cổ văn minh cũng được một chút về Bàn Cổ Kim Thân.

    Tiên cổ văn minh lợi dụng tàn thiên Bàn Cổ Kim Thân khiến lực phòng ngự thân thể của tiên cổ văn minh mạnh nhiều.

    Lục Nguyên lập tức dùng cách đối phó với lực chi văn minh, từ trong chiêu thức học Bàn Cổ Kim Thân.

    Bàn Cổ Kim Thân không đơn thuần là tâm pháp mà ở giữa tâm pháp và chiêu thức.

    Lục Nguyên học tập Bàn Cổ Kim Thân liên tục thất bại, cuối cùng rốt cuộc thành công đem Bàn Cổ Kim Thân từ hai phần đẩy lên bốn phần.

    Đến bốn phần rồi Lục Nguyên cảm giác sức mạnh, lực phòng ngự của mình tăng nhiều, lực công kích cũng tăng kha khá, Bàn Cổ Kim Thân thật là tuyệt vời.

    Khi Lục Nguyên đi ra thì chín điểm đỏ, hai điểm đen.

    Lục Nguyên lựa chọn một lúc cuối cùngu trúng cánh cửa phật cổ văn minh.

    Thủ đoạn công kích của phật cổ văn minh như là sa trung phật quốc khiến Lục Nguyên hơi có hứng thú.

    Cơ bản đem sa trung phật quốc, một sa một thế giới, những tuyệt học đó học hết, khá là có ích.

    Phật cổ văn minh xuất sắc nhất là đoàn thể công pháp lưu ly kim thân, cũng là một luyện thể công pháp sắp sánh bằng Bàn Cổ Kim Thân.

    Lục Nguyên cũng học lưu ly kim thân, mất rất nhiều lưu ly kim thân mới học được bs phần.

    Loại công pháp luyện thể ở giữa tâm pháp và chiêu thức, cho nên hắn chỉ có thể học vài phần mà thôi.

    Lục Nguyên luyện lưu ly kim thân đến ba phần xong thì toàn thân không ngưng luyện, lực lượng tăng trưởng.

    Chương 1447-1448: Long chi phó chủ văn minh

    Lưu ly kim thân ba phần, Bàn Cổ Kim Thân bốn phần, đây là công pháp luyện thể hiện tại của Lục Nguyên.

    Tuyệt đối đừng tưởng rằng luyện thể kim thân không hữu dụng, Lục Nguyên rất ít khi bị ai đánh túng nhưng có khi trốn không thoát vẫn là bị trúng đòn.

    Ví dụ năm đó lần đầu gặp đã bị Hoang Chi Tử đánh trúng, có thêm một phòng ngự là chuyện tốt.

    Khi Lục Nguyên đi ra thì là mười điểm đỏ, hai điểm đen.

    Mới đầu ai cũng cảm thấy chiến tích của Lục Nguyên quá kém cỏi, bây giờ phát hiện hắn đã có mười điểm đỏ, hai điểm đen, thầm gật đầu.

    Phó chủ phong chi văn minh, phó chủ cầm chi văn minh tám kỷ nguyên, điểm đỏ đằng sau tên hai người chỉ chừng mười hai cái mà thôi.

    Bây giờ Lục Nguyên tới mười điểm đỏ xứng với pháp lực của hắn, không tệ lắm.

    Phó chủ dược chi văn minh vuốt râu trắng, nói:

    - Bây giờ chỉ còn lại Lục Nguyên ra vào, có chín cánh cửa hắn chưa mở ra, không biết cuối cùng hắn sẽ thông qua được bao nhiêu.

    Pháp Nhất Đế Tử mỉm cười nói:

    - Lục Nguyên luôn sáng tạo nhiều kỳ tích, không chừng hắn lại sẽ sáng tạo kỳ tích nữa, thậm chí là vượt qua cả Băng Chi phó chủ văn minh.

    Đây là mong chờ lớn nhất của Pháp Nhất Đế Tử, có thể vượt qua Băng Chi phó chủ văn minh.

    Phó chủ đồ chi văn minh lắc đầu phản đối rằng:

    - Không thể nào.

    Lục Nguyên và Băng Chi phó chủ văn minh đều là khí vận đệ nhị tử, đều là thiên tài kinh thế nhưng Băng Chi phó chủ văn minh sống càng lâu hơn, vì vậy mạnh hơn Lục Nguyên là chuyện đương nhiên.

    Không phải mỗi một kỷ nguyên đều sinh ra nhân vật như vậy, nhưng kỷ nguyên trước và kỷ nguyên này khác với kỷ nguyên bình thường, cho nên mới hai lần sinh ra kỷ nguyên chi tử như vậy, kỷ nguyên bình thường chưa chắc sánh bằng.

    Dường như Dạ Đế rồi trong phòng lại như ngồi ở trời sao tối tăm, nói:

    - Chúng ta mỏi mắt mong chờ đi, ta thấy chiến tích của Lục Nguyên chắc là mười hai, mười ba điểm đỏ.

    Phó chủ long chi văn minh cảm thấy bị uy hiếp, chiến tích cuối của gã là mười bả điểm đó mà bây giờ Lục Nguyên đã có mười cái, chỉ kém ba điểm đỏ.

    Mới bắt đầu chiến tích của Lục Nguyên cực kỳ tệ hại, kết quả bây giờ ngày càng mạnh, đã là mười điểm đó rồi.

    Nhưng mặt sau không dễ dàng, càng tới sau thì tăng một điểm đỏ cực kỳ khó khăn, truyền thừa chân chí của tổ long là chính mình.

    Phủ Chi phó chủ văn minh muốn khóc ròng, gã giơ tay quăng một bình rượu cho Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên ngươi kiềm chế chút đi, đừng đùa quá đáng.

    Vốn ta là hạng chót nhưng có ngươi xếp thứ hai đếm ngược, giờ một mình ngươi nhảy lên.

    Băng Chi phó chủ văn minh vẻ mặt lạnh băng, gã không chút lo lắng.

    Gã hy vọng Lục Nguyên càng mạnh, có mạnh hơn thì gã mới đánh bại mát tay được.

    Gặp cường tỏa cường!

    Băng đạo của ta!

    Lục Nguyên được mười điểm đỏ, hai điểm đen, tiếp tục với cánh cửa tiếp theo.

    Lần này học cái gì?

    Lục Nguyên quyết định chọn giản.

    Nên nói sao về giản đây, mình luôn đấu với nó nhưng chưa từng học đặc điểm của giản.

    Bây giờ Lục Nguyên nổi hứng muốn học ưu điểm của giản.

    Lục Nguyên tiến vào cánh cửa này, bắt đầu học tập ưu điểm của giản.

    Ưu điểm của giản chỉ có một, gian!

    Hoặc nên nói là, tiết!

    Đánh vỡ tiết tấu của đối thủ khiến người ta theo tiết tấu của mình.

    Nói thật ra phó chủ giản chi văn minh cũng là thiên tài, sáng tạo ra cách khống chế tiết tấu chiến đấu như vậy.

    Riêng lẻ chiêu thức của họ không mới mẻ, riêng lẻ tâm pháp của họ không mạnh bao nhiêu, nhưng cách đánh khống chế tiết tấu rất ghê gớmLục Nguyên học khống chế tiết tấu của giản chi văn minh, bởi vì có nhiều lần giao tiếp với giản chi văn minh, cộng thêm kiếm vốn thuộc giản cho nên nhẹ nhàng học xong.

    Loại cảm giác tiết tấu này không tệ.

    Thông quả ải, chín phần năm!

    Đây là số liệu thông qua cao nhất của Lục Nguyên, thành tích cao đến không tưởng.

    Thành tích cao nhất là chín phần năm thế mà Lục Nguyên cũng đạt được, cái này cao đến không nói nên lời, chỉ có thể nói Lục Nguyên trời sinh là khắc tinh của giản chi văn minh.

    Lúc Lục Nguyên đi ra thì người khác ngây ngẩn.

    Bây giờ hắn có thành tích là mười một điểm đỏ, hai điểm đen.

    Lục Nguyên lại vào thái cổ văn minh.

    Chiêu thức của thái cổ văn minh thức thô ráp, đại khí, mang theo phong tình nguyên thủy, nhưng không phải thô ráp thì vô dụng.

    Loại thô ráp này mang theo đại khí không giống bình thường ập vào mặt, thô ráp như rượu nồng chín mươi độ, thô ráp như gió sa mạc.

    Chiêu thức thật thú vị, Lục Nguyên đang phá chiêu thức của thái cổ văn minh, từng chiêu từng chiêu.

    Xác suất thông qua, tám phần tám, thấp nhất ngoài ý muốn, chiêu thức của thái cổ văn minh không đơn giản.

    Lúc Lục Nguyên đi ra thì đám người lần thứ hai ngây ngẩn.

    Bây giờ Lục Nguyên có thành tích là mười hai điểm đỏ, hai đen.

    Phó chủ long chi văn minh biến sắc mặt, gã là mười ba điểm đỏ, hiện tại Lục Nguyên chỉ thua gã một điểm, không lẽ thành tích của hắn sẽ vượt qua gã ư?

    Phó chủ long chi văn minh bất giác nhớ tới không lâu tổ long xuất hiện, chỉ là một phân thân thôi nhưng chỉ có thế mà khí thế đã vượt xa phó chủ long chi văn minh chín kỷ nguyên.

    Giọng của tổ long đạp phá vô tận hư không, đâm phá vô số đất đai.

    - Phó chủ long chi văn minh, lần này cần thử thách là Lục Nguyên, mà ngươi thì ...

    Lục Nguyên tiến vào cánh cửa tiếp theo, lần này là miêu chi văn minh, công kích tương đối không đáng sợ lắm.

    Bình thường người ta sợ nhất là miêu cổ công kích và miêu đao công kích, nhưng Lục Nguyên sớm có đạo khắc cổ vậy nên ải này dễ dàng tiêu trừ, xác suất thông qua chín phần một.

    Lúc này chiến tích của Lục Nguyên là mười bốn điểm đỏ, hai điểm đen.

    Chiến tích mười bốn điểm đỏ đã rất không tệ, rất nhiều người chín kỷ nguyên chỉ có trình độ như thế thôi.

    Rốt cuộc thua, phó chủ long chi văn minh thở dài một hơi, thôi thôi, cuối cùng mình không bằng Lục Nguyên được, tổ long không nói sai.

    Thiên Vũ Cơ đôi đuôi ngựa vàng cực kỳ kiêu ngạo cũng giật mình.

    Bây giờ điều tất cả mọi người chú ý nhất chính là chiến tích của Lục Nguyên rốt cuộc bùng nổ đến bao nhiêu?

    Lục Nguyên tiến vào cánh cửa tiếp theo, lần này là hoa chi văn minh.

    Công kích của hoa chi văn minh khá giống với thụ chi văn minh, nhưng trong đóa hao có thêm vào nhân tố ảo thuật, cùng lúc đó còn cọng nhân tố tạc nổ khiến.

    Mức độ khó đề phòng của nó vượt qua thụ chi văn minh.

    Lục Nguyên nhanh chóng học chiêu thức của hoa chi văn minh, thật ra thì học chiêu thức hoa chi văn minh không khiến thực lực bản thân Lục Nguyên biến cường, nhưng lại khiến con đường vô địch kỷ nguyên của hắn đi suôn sẻ hơn.

    Trong số địch thủ rồi sẽ có người hoa chi văn minh.

    Nghiên cứ một đoạn thời gian dài sau Lục Nguyên thông qua trắc nghiệm.

    Xác suất thông qua, chín phần.

    Sau khi Lục Nguyên đi ra, chiến tích rõ ràng là mười lăm điểm đỏ, hai điểm đen.

    Lần này thì khiến cả đám kinh ngạc rớt tròng mắt, thành tích quá biến thái rồi.

    Mười lăm điểm đỏ là thành tích của phó chủ thiên mẫu văn minh, Võ Thánh phó chủ văn minh, bây giờ nó bày ngay trước mắt.

    Pháp lực hiện giờ của Lục Nguyên chắc nên là bảy kỷ nguyên, cộng thêm kỹ xảo chiến đấu nhiều lúc dựa vào năm tháng chồng chất, theo lý thì hắn yếu nhất mới đúng.

    Nhưng Lục Nguyên tại sao có thể từ khâu yếu nhất đổi thành mạnh nhất vậy?

    Bên trong Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo có tác dụng lớn nhất, thiết tắc cũng giúp ích rất nhiều.

    Thiết tắc càng nhiều thì kỹ xảo càng cao, Lục Nguyên so với người khác có hai phần thiên mệnh vận thiết tắc, số lượng thiết tắc có thể nói là sắp đứng đầu trung ương thiên triều.

    Băng Chi phó chủ văn minh mắt thấy Lục Nguyên sắp đuổi kịp mình thì không chút kinh sợ, gã muốn cùng hắn có kịch chiến như vậy, dù thắng hay thua đều cam lòng, đây chính là băng chi cường đạo của Băng Chi phó chủ văn minh.

    Giờ thì Lục Nguyên càng mạnh mới càng thú vị.

    Lục Nguyên tiến vào cánh cửa tiếp theo, lần này là hỏa chi văn minh.

    Chiêu thức của hỏa chi văn minh biến ỏ vô chừng, quái dị khó dò giống như là lửa vậy.

    Lục Nguyên mất chút thời gian nghiên cứu ra đạo phá hỏa, giờ nghiên cứu cũng quen tay rồi, một đường nghiên cứu cực kỳ nhanh.

    Qua chốc lát sau Lục Nguyên thuận lợi đi ra.

    Cùng lúc đó, Lục Nguyên càng ghi nhớ kỹ hắn từng ở lúc luyện thôn hỏa long thì hứa rằng phải chém chết phó chủ hỏa chi văn minh, là ân oán năm đó hiện giừ không nhắc tới nhưng hắn luôn nhớ trong lòng.

    Xác suất thông qua, chín phần một.

    Lục Nguyên đi ra, chiến tích đã là mười sáu điểm đỏ, hai điểm đen.

    Ngang bằng với Băng Chi phó chủ văn minh.

    Băng Chi phó chủ văn minh trên khuôn mặt lạnh băng có nụ cười, nói:

    - Hay lắm, Lục Nguyên, ngươi quả nhiên không tệ, nhưng ước định chiến đấu của chúng ta không kết thúc.

    Gã không vì bị Lục Nguyên đuổi kịp mà cho rằng mình thua, một là vì hắn chưa vượt qua, hai là còn có xác suất thông qua, thứ này rất quan trọng.

    Mười sáu điểm đỏ, hai điểm đen.

    Cực hạn của Lục Nguyên rốt cuộc ở đâu?

    Nhiều tiền bối nổi danh lâu năm không làm được thì hắn đã hoàn thành rồi, khí vận đệ nhị tử bình thường sẽ không mạnh như vậy.

    Không lẽ là, đấu thiên?

    Các lão tiền bói có mặt đều là người đỉnh cao nhất trong trời đất, đương nhiên hiểu một đấu thiên kỷ nguyên là có chuyện gì.

    Đấu thiên, đấu thiên, đấu thiên, không phải một kỷ nguyên thiên mà là vĩnh hằng thiên.

    Cái gọi là vĩnh hằng thiên nói thẳng ra là vĩnh hằng chi môn.

    Thế giới tài nguyên, năng lượng, khí vận, bảo vật, công pháp những thứ này đều có lúc cạn, ta dùng điểm này ngươi liền không có, rất là bình thường.

    Nhưng vĩnh hằng chi môn thì khác, rất lâu thật lâu về trước có người nghiên cứuv về vĩnh hằng chi môn bên trong có tài nguyên năng lượng, khí vận, bảo vật, công pháp những cái này là vô cùng vô tận, không sai, vô cùng vô tận.

    Những phát hiện này thậm chí hấp dẫn khá nhiều chủ văn minh không đi đâu hết chỉ ở bên cạnh vĩnh hằng chi môn, muốn tìm cách lấy được bên trong vĩnh hằng chi môn vô chừng mực năng nguyên, khí vận, bảo vật.

    Có người được đến chút thành quả, nhưng thành quả cực kỳ hiếm hoi.

    Người thật sự có được vô chừng mực năng nguyên, khí vận, bảo vật là không tồn tại.

    Một kỷ nguyên chủ kiếm cổ văn minh là người có chí hướng lớn, gã muốn người người như long, thế giới hìa bình.

    Nhưng muốn người người như long cần hao tài nguyên rất khủng bố, cùng lúc đó chủ kiếm cổ văn minh có một ước vọng đó là kiếm đạo trường tồn.

    Dưới tình huống như thế, chủ kiếm cổ văn minh và cổ kiếm giả khác ngang

    Chương 1449-1450: Vua chiêu thức

    Trước đó đã nói người trẻ tuổi thì khí vận không ổn định, có thể tranh đoạt nhau.

    Lục Nguyên thắng nhiều, thua ít, cho nên khí vận càng lúc càng cường.

    Đến bây giờ, mặc dù không trông thấy khí vận của Lục Nguyên nhưng khí vận Lục Nguyêng về biênr rộng rất khó người chắn được, ít nhất hiện tại Băng Chi phó chủ văn minh rất khó đỡ.

    Chỉ có Hoang Chi Tử, cuộc chiến tiếp theo giữa Hoang Chi Tử và Lục Nguyên rất quan trọng, ai thắng ai là có thể đoạt được khí vận càng mạnh, đi hướng chủ văn minh, ai thua thì khí vận tuột xuống ngàn trượng, sau này khó mà lần thứ hai uy hiếp đến đối phương.

    Cho nên nói Lục Nguyên là ngoài ý muốn, không phải chuyển thế gì, chỉ là khí vận hơi nhiều rồi thì một đường chiến thắng cướp khí vận đi tới một bước này.

    Đương nhiên những khí vận này sẽ hơi nghiêng về kiếm đạo, vì năm đó đánh ra những khí vận đó là người trong kiếm đạo.

    Ngoài ra dựa theo đạo lý bình thường thì kỷ nguyên là kiếm, kỷ nguyên này không khả năng là kiếm nữa, đây mới là lẽ thường.

    Kỷ nguyên này kiếm đạo có thể phục hưng, có thể xuất hiện Lục Nguyên, xuất hiện Yến Thương Thiên, Kiếm Chi Tử chỉ có một nguyên nhân, năm đó nhóm Kiếm Cổ, Kiếm Đỉnh đánh ra khí vận hơi nghiêng hướng kiếm, cho nên kỷ nguyên này kiếm đạo có hy vọng phục hưng.

    Pháp Nhất Đế Tử truyền âm cho Lục Nguyên sự thật về đấu thiên, Lục Nguyên nghe xong hơi giật mình, thì ra đấu thiên là chuyện như vậy.

    Bây giừ Lục Nguyên đã là mười sáu điểm đỏ, hai điểm đen.

    Lục Nguyên nhìn cánh cửa định đi ma chi văn minh.

    Hắn vào trong ma chi văn minh, chiêu thức của nó mang theo ma khí rất sâu, quỷ dị khó dò, bá khí vô cùng, hơn nữa có ma khí quấn quanh, người bình thường ngay cả ra chiêu thế nào cũng không thấy được.

    Lục Nguyên dùng vô song chính khí dồn ở đôi mắt, phút chốc trăm triệu ma đạo không thể che giấu.

    Lục Nguyên nhanh chóng phá chiêu thức của ma chi văn minh, không cần học hỏi chiêu thức của văn minh này.

    Xác suất thông qua, chín phần ba.

    Không chút nghi ngờ, Lục Nguyên có tính khắc chế văn minh này khá lớn, cộng thêm chút kỹ xảo đè ép, lấy thành tích chín phần ba qua cửa.

    Bây giờ chiến tích của Lục Nguyên là mười bảy điểm đỏ, hai điểm đen.

    Hiện tại chiến tích về mặt số lượng đã hoàn toàn vượt qua Băng Chi phó chủ văn minh.

    Biểu tình của Băng Chi phó chủ văn minh cực kỳ lạnh cùng, gã đối mặt kỷ nguyên chi băng sẽ không biến sắc.

    Lục Nguyên lại đi tới cửa tiếp theo, lần này là yêu chi văn minh.

    Yêu chi văn minh có chiêu thức khá giống với ma chi văn minh, nhưng hơi khác biệt, ví dụ yêu chi văn minh có nhiều kiểu cách quái dị, chiêu thức lấy quái dị làm chính, khiến ngươi không thể đoán ra chiêu tiếp theo hắn đánh như thế nào.

    Chính tự cũng có thể khắc!

    Lấy vô song chính khí pháp nhãn nhìn lại, cộng thêm Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo, không có thể che giấu đwjc.

    Lục Nguyên nhanh chóng nghĩ cách phá chiêu thức của yêu chi văn minh.

    Xác suất thông qua, chín phần ba.

    Xác suất giống hệt cửa ma chi văn minh.

    Chiến tích hiện nay của Lục Nguyên là mười tám điểm đỏ, hai điểm đen.

    Chiến tích chỉ tính về số lượng đã vượt qua Băng Chi phó chủ văn minh nhiều, hơn nữa khá là nghịch thiên.

    Tổng cộng hai mươi mốt văn minh, Lục Nguyên chỉ có hai chiêu thức văn minh là phá không được, bây giừ đã phá mười tám chiêu thức.

    Cánh cửa tiếp theo không cần chọn vì chỉ có cái cuối cùng, là một văn minh bình thường trong ba mươi văn minh, cầu chi văn minh.

    Cách công kích của cầu chi văn minh khá lạ, họ công kích hóa thành hình cầu đuổi theo ngươi, vùn vụt tấn công ngay cả phá chiêu cũng khó mà đỡ.

    Dù sao thì lực phòng ngự của một quả cầu siêu cao, không có chỗ phá được.

    Khi Lục Nguyên tiến vào trong phòng, phát hiện chiêu số của cầu chi văn minh rất rắc rối, cực kỳ khó đối phó.

    Lúc trước mình học tuyệt chiêu của Kiếm Viên phó chủ văn minh cũng rất khó phá.

    Lục Nguyên trầm ngâm nên làm sao phá chiêu thức của Kiếm Viên phó chủ văn minh.

    Ngẫm nghĩ mới nhận ra, đối phó tròn là phải dùng mũi tên, không sai, trước đó không lâu vừa học tuyệt chiêu mũi tên, một mũi tên xuyên quá tâm, một mũi tên bắn thẳng vào chính giữa quả cầu, lấy tuyệt đối sắc bén phá tròn trơn tuột, trong đó thêm chút đặc điểm của kiếm thì càng tốt.

    Lục Nguyên không ngừng thử, cầu chi văn minh làm tốn chút thời gian cuối cùng cũng phá một cầu chi đạo.

    Xác suất thong qua, chín phần.

    Khi Lục Nguyên đi ra cửa thì người bên ngoài một mảnh yên tĩnh.

    Tất cả phó chủ văn minh hoàn toàn bị rung động, dù là phó chủ long chi văn minh hay phó chủ đồ chi văn minh hơi cậy già lên mặt, hoặc là phó chủ dược chi văn minh tiên phong đạo cốt, Thiên Vũ Cơ kiêu ngạo lạnh nhạt đều rung động.

    Băng Chi phó chủ văn minh mặc dù vẫn là dáng vẻ lạnh lùng nhưng trong mắt xẹt qua kinh ngạc.

    Phó chủ phong chi văn minh nói:

    - Hai mươi mốt văn minh mà phá chiêu thức của mười chín văn minh vượt qua bốn phần, chỉ có hai cóais không phá được, Lục Nguyên thật là giỏi, đám xương già chúng ta kém xa quá.

    Võ Bác phó chủ văn minh ngẫm nghĩ, nói:

    - Nghiêm túc nhìn thì Lục Nguyên không thông qua hai văn minh một là phù chú văn minh, hai là trận chi văn minh.

    Hai văn minh này không phải dùng chiêu thức, một cái là dùng phù chú, một cái sử dụng trận pháp, không thuộc phạm vi chiêu thức cho nên Lục Nguyên

    Tiếp theo là phó chủ phong chi văn minh.

    Phó chủ phong chi văn minh có mười hai điểm đỏ, xác suất thông qua năm phần, sáu phần.

    Con số này không có tác dụng gì lớn, vì trong đó một số phá chiêu sớm bị nghiên cứu ra rồi, không có tác dụng gì, không tính cống hiến.

    Chỉ có phá chiêu chưa nghiên cứu ra mới giúp ích trong chiến tranh đại quyết chiến.

    Tất nhiên đối với bên tinh chi văn minh thì phó chủ phong chi văn minh vẫn làm ra chút cống hiến nhưng rất nhỏ bé, không khả năng đổi được trung đẳng thần vật.

    Nói chính xác hơn là ngay cả cấp thấp thần vật cũng đổi không được, chiêu thức không dễ dàng để đổi.

    Tiếp theo là chiến tích của phó chủ cầm chi văn minh.

    Phó chủ cầm chi văn minh cũng là mười hai điểm đó, xác suất thông qua cơ bản năm, sáu phần hoặc bảy phần.

    Nàng đối với phá hoa chi văn minh có chút cống hiến kiệt xuất, tất nhiên không tính lớn mấy, chắc đổi được vài thiên cấp linh thạch mà thôi.

    Nói thêm, phó chủ cầm chi văn minh và hoa chi văn minh là tử địch, cho nên phó chủ cầm chi văn minh đặc biệt nghiên cứu cách phá chiêu hoa chi văn minh.

    Tiếp theo chính là phó chủ long chi văn minh.

    Phó chủ long chi văn minh là mười ba điểm đó, nhưng xác suất thông qua của gã không tệ, lực chi văn minh bảy phần, miêu chi văn minh bảy phần, phù chú văn minh bảy phần ba, còn có không ít năm phần, sáu phần.

    Long chi văn minh và thụ chi văn minh cũng là tử địch nhiều năm, có cống hiến rất lớn cách phá chiêu thức thụ chi văn minh, cộng thêm cống hiến khác, cơ bản có thể đổi được một thần vật cấp thấp.

    Tiếp theo đến lượt phó chủ dược chi văn minh, cống hiến về độc của lão khá lớn, xác suất thông qua đến chín phần.

    Pháp Nhất đế tử thực lực bất phàm, hiện giờ hắn mưới bốn chấm đỏ, bảy chấm đen, mà cấu thành điểm đỏ là bảy thành, thỉnh thoảng cũng có tám thành, tương đối khá, chín thành căn bản là không có.

    Khi trước, Dược chi văn minh phó chủ cũng đạt được chín thành, nhưng đó là do Dược chi văn minh khắc chế tiên yêu cho nên mới có kết quả như vậy, những người khác muốn đạt được chín thành căn bản là không thể nào, tám thành coi như là đã rất may mắn.

    Tiếp theo là Dạ Đế, Dạ Đế thân ở hắc ám, vì vậy chiếm được đại thế, kết quả đương nhiên không tầm thường.

    Tỷ số hắn thông qua từ sáu thành tới bảy thành, thỉnh thoảng có tám thành, đối phó với Tinh chi văn minh đạt tới tám thành một.

    Dạ Đế và Tinh chi văn minh đều theo nghề ám sát, đương nhiên là phải tìm hiểu kỹ thuật của đối phương.

    Thánh Quang văn minh phó chủ mười bốn chấm đỏ, Thánh Quang văn minh phó chủ có thể tạo thành thương tổn đặc thù với ma và yêu, vì vậy đối tỷ số thông qua khá cao, đạt tới tám thành một, tám thành hai, đối với độc đạt bảy thành chín, những thứ khác căn bản đều là năm thành, sáu thành.

    Chiến tích của mấy người Tán chi văn minh phó chủ và Đồ chi văn minh phó chủ, Yêu Vũ Cơ không hơn kém nhau nhiều, trong đó thành tích của Yêu Vũ Cơ là khá hơn cả.

    Hai vị cuối cùng là Yêu Mẫu văn minh phó chủ, Vũ thánh văn minh phó chủ đều đạt chiến tích mười lăm chấm đỏ, sáu chấm đen.

    Yêu Mẫu văn minh phó chủ chiến tích là bảy thành, chiến tích đối phó với Hồ chi văn minh, Hoa chi văn minh, Trận chi văn minh lần lượt là tám thành hai, tám thành ba, tám thành một.

    Yêu Mẫu văn minh phó chủ tương đối mạnh mẽ, sau khi có thành tích, Yêu Mẫu văn minh phó chủ liền nhìn Vũ thánh văn minh phó chủ.

    Với chiến tích như vậy hắn có thể nhận được một khối thần vật đê giai bình thường, so với Long chi văn minh phó chủ nhận được thần vật đê giai thấp nhất tốt hơn không ít.

    Đồng dạng là thần vật hạ vị cũng có phân chia cao thấp, ví dụ như có thần vật hạ vị không đủ tăng cấp từ một kỷ nguyên lên hai kỷ nguyên, nhưng có thần vật hạ vị có thể khiến bốn kỷ nguyên tăng lên

    Vũ thánh văn minh phó chủ mỉm cười:

    - Yêu Mẫu đạo, hi vọng sẽ không thua kém ngươi quá nhiều.

    Chiến tích của Vũ thánh văn minh phó chủ xuất hiện, vừa xuất hiện, hắn không khỏi sợ hết hồn.

    Thật ra thì chiến tích của hắn không phải rất kinh người, chiến tích của hắn cũng chỉ tương tự như Yêu Mẫu văn minh phó chủ, chẳng qua tỷ số thông qua khi đối chiến Hoang Cổ văn minh đạt tới tám thành năm.

    Điều này nói lên Vũ thánh văn minh phó chủ nghiên cứu rất kỹ vị Hoang Cổ văn minh mới xuất hiện trong kỷ nguyên này.

    Không đúng, phải nói Vũ cổ đang nghiên cứu, hơn nữa đã có thành quả, nếu không cũng sẽ không xuất hiện tỷ số tám thánh năm.

    Cứ tiếp tục như vậy, đến khi đại quyết chiến, hi vọng đối phó với Hoang Cổ văn minh cũng lớn hơn một chút.

    Vũ cổ văn minh quả nhiên không phải tầm thường, sớm đã chuẩn bị cho đại quyết chiến, hơn nữa thành quả không tệ.

    Chiến tích của Vũ thánh văn minh phó chủ căn bản đã sắp đủ để đổi được một thần vật bình thường, đương nhiên vẫn còn kém một chút.

    Kế tiếp chính là Băng chi văn minh phó chủ.

    Chiến tích của Băng chi văn minh phó chủ là một chấm đỏ, hai chấm đen.

    Chiến tích thông qua của hắn sẽ là gì?

    Trong lúc nhất thời, tất cả đều yên tĩnh, mà Pháp biến văn minh chi chủ nhẹ nhàng nghịch con cờ trong tay, mặt tươi cười thú vị. mặc dù Pháp biến văn minh chi chủ chịu trách nhiệm tác chiến cao nhất, tất cả đều do hắn chủ trì, nhưng hắn cũng thản nhiên như không có chuyện gì cả.

    Khi lật bài mới rõ mọi chuyển, đây chẳng phải một việc rất thú vị hay sao?

    - Chiến tích của Băng chi văn minh phó chủ, Hoang Cổ văn minh, tám thành.

    Băng Chi văn minh chiến tích đệ nhất quả nhiên rất giỏi, Hoang Cổ văn minh tám phần, quả nhiên là khai sơn bất phàm!

    - Tiên Cổ văn minh, bảy thành chính.

    Phật cổ văn minh, bảy thành tám.

    Ma chi văn minh, tám thành, Yêu chi văn minh, tám thành một, Tà Kiếm văn minh, tám thành, Tinh chi văn minh, tám thành ba, Lôi chi văn minh tám thành một, Giản chi văn minh bảy thành bảy, Thụ chi văn minh tám thành bốn, Hồ chi văn minh tám thành hai, Độc chi văn minh tám thành một, Miêu chi văn minh tán thành hai, Lực chi văn minh tám thành ba, Hoa chi văn minh ba thành, Tiến chi văn minh tám thành một, Trận chi văn minh hai thành, Thâu chi văn minh sáu thành bảy, Cầu chi văn minh bảy thành bảy, Hỏa chi văn minh chín thành.

    Chiến tích liên tiếp báo ra, tất cả đều lâm vào hoảng sợ!

    Điều này…

    Điều này…

    Điều này…

    Quá lợi hại!

    Những văn minh khác bình thường đều là năm sáu thành, bảy thành đã coi như không tệ, tám thành quá hung tàn, chín thành cực hiếm thấy.

    Kết quả là vị khí vận đệ nhị tử kỷ nguyên này ngoại trừ hai chấm đen Hoa chi văn minh, Trận chinh văn minh thì số còn lại căn bản đều sấp sỉ tám thành.

    Dĩ nhiên Thâu chi văn minh chỉ đạt tới sáu thành bảy, hơi thấp một chút, nhưng như vậy cũng là khá giỏi rồi.

    Huống chi Hỏa chi văn minh lại gần chín thành!

    Khí vận đệ nhị tử quả nhiên bất phàm!

    Chiến tích như vậy mặc dù Lục Nguyên nhiều hơn một chút nhưng chất lượng rõ ràng không thể sánh bằng Băng chi văn minh phó chủ.

    Xem ra lần cạnh tranh này Băng chi văn minh phó chủ sẽ chiến thắng!

    Vẻ mặt Băng chi văn minh phó chủ cũng không hề có chút vui mừng, cũng không buồn bã, ngược lại chiến ý dâng trào.

    Lục Nguyên, chiến tích của ngươi ra sao?

    Chớ khiến ta thất vọng.

    Chương 1451-1452: Chín thành

    Đúng vậy, sau khi chiến tích của Băng chi văn minh phó chủ xuất hiện thì sẽ đến lượt Lục Nguyên.

    Mà chiến tích của Băng chi văn minh phó chủ đúng thực là quát tốt, Lục Nguyên muốn chiến thắng vô cùng khó khăn.

    Hơn nữa Long chi văn minh phó chủ đã ở ảo tưởng, Lục Nguyên toàn bộ đều là bốn năm thành coi như rất tốt, nói không chừng hắn có thể sẽ quyết định tới việc có thể lật bàn hay không.

    Đương nhiên, bởi vì rất nhiều người lần đầu tiếp xúc với Lục Nguyên, cho nên đều không rõ chiến tích của hắn.

    Pháp Biến văn minh chi chủ chơi đùa con cờ trong tay:

    - Trận chi văn minh, tỷ số thông qua 0.1, Phù chú văn minh, tỷ số thông qua 0.1.

    Hai tỷ số này không phải thấp bình thường, nói lại cảm thấy buồn cười, Lục Nguyên mang vẻ bất cần, ngồi một bên cầm hồ lô uống rượu.

    - Hồ chi văn minh tỷ số thông qua chín thành!

    Khi thành tích này báo ra tất cả đều giật nảy mình!

    Chín thành!

    Có phải có sai lầm gì?!!

    Đây là thủ bút lớn cỡ nào?

    Tỷ số này cao hơn Băng chi văn minh phó chủ không ít, đừng xem thường sự khác nhau giữa chín thành với tám thành hai.

    Nói rõ ra thì mọi người bình thường đều đạt bảy thành, phá chiêu không chút ly kỳ, mà sự chênh lệch giữa tám thành hai với chín thành gấp đôi so với tám thành hai so với bảy thành.

    Hơn nữa chín thành đạt được cống hiến cao hơn tám thành hai rất nhiều, nếu tỷ số thông qua đạt chín thành, khi đại quyết chiến xảy ra sẽ có nhiều biện pháp ngăn cản Hồ chi văn minh hơn, khi đó chiếm được ưu thế rất lớn.

    Chỉ có điều chín thành này hẳn là ngẫu nhiên, nhiều nhất là một hai hạng, giống như Dược chi văn minh phó chủ và Băng chi văn minh phó chủ vậy!

    - Tinh chi văn minh, tỷ số thông qua chín thành một.

    Hả, Tinh chi văn minh thông qua tỷ số chín thành một?

    Đây đúng là một niềm vui bất ngờ, có tỷ số này khi đại quyết chiến đối phó với Tinh chi văn minh ám sát mọi người cũng có chút phòng bị, ứng phó dễ hơn nhiều lắm.

    Lục Nguyên quả thật rất giỏi, nhưng hẳn là cũng chỉ hai ba tỷ số đạt chín thành, không thể nào nhiều hơn, tỷ số thông qua chín thành độ khó khăn quá nghịch thiên.

    - Tiến chi văn minh, tỷ số thông qua tám thành chín!

    Giỏi lắm, Tiến chi văn minh rất khó ngăn chặn, Băng chi văn minh tám thành một cũng đã rất giỏi, không ngờ Lục Nguyên có thể đạt tới tám thành chín, Lục Nguyên bằng cách nào mà làm được vậy?

    Tám thành chín mặc dù chưa đạt tới chín thành, nhưng kỳ thực cũng chỉ cách nhau một chút.

    - Lôi chi văn minh, chín thành!

    Quá mạnh, lại là chín thành, rốt cục Lục Nguyên được mấy cái chín thành.

    Đến hiện giờ đã 4 cái đạt tới khoảng chín thành, Lục Nguyên quá thần kỳ, riêng những điều này đã khiến khi đại quyết chiến mọi người chiếm được tiện nghi rất lớn, ưu thế rất lớn!

    Lợi hại!

    Hiện giờ mọi người nhìn kết quả của Lục Nguyên, mười chín đỏ, hai đen, vốn mọi người còn tưởng Lục Nguyên chẳng qua chỉ là số lượng cao, chất lượng không ra gì, nhưng hiện giờ nhìn lại xem ra chất lượng cũng rất cao.

    Kiếm Cổ văn minh đứng đầu đấu yêu quả là yêu nghiệt, mọi người không khỏi nghĩ năm xưa Kiếm Cổ văn minh đứng đầu đấu yêu nhất định sẽ dấu diếm một vài thứ, một vài bí mật, bằng không thì sao có Lục Nguyên nghịch thiên như hiện giờ.

    Chân tướng đấu yêu như vừa bị vạch trần lại có thêm tính thần bí xuất hiện.

    - Đạo chi văn minh, tỷ số thông qua chín thành bốn.

    Chiến tích vừa công bố, mọi người lại bị chấn động.

    Chín thành bốn!

    Mọi người đều biết tỷ số thông qua cao nhất là chín thành năm, sở dĩ như vậy vì mỗi văn minh đều có cất dấu những bí mật không cho ai biết, không thể thăm dò.

    Chỉ có điều bí kỹ nắm giữ tới cuối cùng quá ít, cho nên khi đại chiến không cần lo lắng một chút chênh lệch nhỏ bé như vậy.

    Chín thành năm cao nhất, có thể nói chín thành bốn là vô địch!

    Huống chi đây là đối với Đạo chi văn minh.

    Đạo chi văn minh như thế nào?

    Lục Nguyên không quan tâm tới, nhưng những văn minh khác vô cùng khó chịu.

    Bọn hắn sử dụng chiêu thức trộm cắp, đối chiến với họ vô cùng buồn bực, quả thực giống chẳng khác nào một viên kẹo cao su thối. mà hiện giờ Lục Nguyên lại có thể thông qua với tỷ số chín thành bốn, vậy…

    Vũ thánh văn minh vỗ tay mạnh một cái.

    - Thời điểm đại quyết chiến không cần quá lo lắng Thâu chi văn minh.

    Hắn có phần không kìm lòng nổi, hắn bị Thâu chi văn minh phó chủ dây dưa không thôi, giờ hắn chỉ muốn biết rốt cục Lục Nguyên dùng biện pháp gì để đối phó với chúng, hắn muốn biết đạo phá pháp trong đó.

    Hiện giờ rất cả đều chấn động, tỷ số thông qua của Lục Nguyên càng cao, thời điểm đại quyết chiến diễn ra càng có lợi.

    Cho dù Long chi văn minh phó chủ và Băng chi văn minh phó chủ cũng tạm thời mất đi sự cạnh tranh, cạnh tranh là thứ gì, càng có lợi khi đại quyết chiến mới càng tốt, đây là thời điểm cực kỳ quan trọng đối với đại quyết chiến.

    Lục Nguyên, sáng tạo kỳ tích!

    Lục Nguyên, hãy sáng tạo ra càng nhiều kỳ tích!

    Lục Nguyên, hãy sáng tạo kỳ tích đi!

    Lục Nguyên, hãy sáng tạo thêm càng nhiều kỳ tích!

    Hơn mười người la lên trong lòng.

    - Độc chi văn minh, tỷ số thông qua chín thành hai!

    Thấy vậy tất cả mọi người đều kinh hãi, độc của Độc chi văn minh tương đối khó đối phó, mà Lục Nguyên có thể đạt được tỷ sỠthông qua chín thành hai thì quả thực là quá thần kỳ.

    Dược chi văn minh phó chủ vuốt râu cười, hắn đương nhiên hiểu chuyện gì đã xảy ra.

    - Tà kiếm văn minh, tỷ số thông qua chín thành ba.

    Những người khác thỉnh thoảng có thể bộc phát một tỷ số thông qua đạt tới chín thành đã coi như vô cùng tốt, nhưng Lục Nguyên thì tùy tiện mỗi cái đều đạt tới chín thành, chín thành hai, chín thành ba vô cùng tùy ý.

    Tất cả mọi người đều là người, tại sao chênh lệch lớn như vậy?!!

    Trong nhất thời không ít người u buồn, đặc biệt là Dạ Đế.

    Dạ Đế danh hiệu là mỹ nam tử vô song, thành thục, anh tuấn của bóng đêm, luôn tự nhận mình có mị lực cao nhất, không ai có thể cản nổi, nhưng hiện giờ lại phát hiện thành tích của Lục Nguyên cao tới vậy, vượt qua cả bản thân hắn, chính vì vậy có phần buồn bực trong lòng.

    Thiên Vũ Cơ nhẹ nhàng vuốt tóc vàng:

    - Hắn có phải là người trong lời tiên đoán kia hay không.

    Lời nàng nói tới chính là một lời tiên đoán của Điểu chi văn minh.

    - Lực chi văn minh, chín thành.

    Chín thành không tạo thành ngạc nhiên quá lớn cho mọi người, Lực chi văn minh luôn dễ dàng tuôn ra chiến tích cao, bọn họ đương nhiên không biết Lục Nguyên đấu với hai thành Bàn Cổ kim thân, nếu không khẳng định sẽ ngạc nhiên không ngủ nổi.

    Bàn Cổ kim thân dược xưng là thân thể phòng ngự đệ nhất trong nhiều kỷ nguyên, hấp dẫn không biết bao nhiêu người.

    Có Bàn Cổ kim thân, khi chiến đấu với người khác sẽ có lực tự vệ cao hơn gấp nhiều lần, đây cũng chính là tiền vốn tung hoanh của Lực chi văn minh văn minh và Phủ chi văn minh.

    Nếu không bằng những chiêu thức tầm thường kia, sao họ có thể chiếm một vị trí văn minh.

    - Tiên cổ văn minh, tám thành chính.

    Chiến tích vừa ra, tất cả đều hít vào một ngụm khí lạnh, lúc trước những văn minh khác đạt chín thành mặc dù đã là rất giỏi, nhưng vẫn có thể tiếp nhận.

    Nhưng Tiên Cổ văn minh không phải văn minh bình thường, đó là cổ văn minh, Lục Nguyên ngay cả cổ văn minh cũng có thể đạt được tỷ số thông qua sấp sỉ chín thành sao?

    Muốn phá chiêu đạt tới chín thành đối với cổ văn minh khó khăn hơn những văn minh bình thường không ít, khó khăn tăng lên rất nhiều, chớ nói chi là Tiên cổ văn minh thuộc hạng cực khó dây dưa trong những văn minh cổ.

    Tiên cổ văn minh tiên pháp thiên biến vạn hóa, quỷ dị khó lường, rất khó phòng ngự, là văn minh khiến người ta vô cùng đau đầu, cho dù là những đối thủ cũ đối chiến với Tiên cổ văn minh đã lâu năm muốn phá chiêut cũng không dễ dàng, nhưng Lục Nguyên lại có thể đạt được tỷ số thông qua tám thành chín.

    Đương nhiên cùng với khiếp sợ còn có cả vui mừng, hiện giờ Pháp Nhất đế tử rất muốn biết Lục Nguyên rốt cục dùng cách nào để phá chiêu thức.

    Hắc hắc, Tiên cổ văn minh, các ngươi nhất định sẽ ăn thiệt thòi lớn.

    Mà vị Pháp Ẩn văn minh phó chủ

    - Phật cổ văn minh, tỷ số thông qua tám thành năm.

    Thoạt nhìn thì có vẻ thấp, nhưng kết quả đó đã là rất cao rồi, phương pháp thông qua khảo hạch Phật cổ văn minh là phá vỡ phòng ngự, nhưng Phật cổ văn minh am hiểu nhất chính là phòng ngự, Lục Nguyên đạt được tỷ số tám thành năm đã cực kỳ lợi hại.

    - Giản chi văn minh, tỷ số thông qua chín thành năm.

    Chín thành năm không thể đả kích mọi người nữa, khi trước Đạo chi văn minh chín thành bốn đã rất kinh người, huống chi Lục Nguyên luôn khắc chế giản.

    Vừa thấy thành tích này, tất cả mọi người không khỏi thầm nghĩ quả nhiên Lục Nguyên không hổ là khắc tinh của Giản chi văn minh, mặc niệm cho Giản chi văn minh một chút, chiêu thức bị phá giải tới mức độ này, Giản chi văn minh coi như đã gặp đại nạn.

    - Thái cổ văn minh, tỷ số thông qua tám thành tám.

    Vừa rồi chín thành năm không đủ để khiến mọi người chấn động, mọi người đều đã chết lặng đi, cho nên thành tích lần này mặc dù rất giỏi, rất hiếm thấy nhưng tất cả giờ đã chết lặng, nên không ai bị chấn động.

    - Thụ chi văn minh, tỷ số thông qua tám thành chín.

    Mọi người vẫn đang chết lặng, không chút cảm giác gì, trừ phi là hiện giờ Lục Nguyên chỉ đạt bảy thành, sáu thành, năm thành hay bốn thành mới khiến mọi người chấn động!

    Bình thường mà nói chiến tích càng cao thì càng gây chấn động nhưng chiến tích của Lục Nguyên liên tiếp cao phi thường khiến mọi người chấn động hóa chết lặng, trừ phi bây giờ Lục Nguyên có một thành tích quá thấp, điều này quả thực là quá ngược đời!

    Nhưng chuyện ngược đời như vậy không phải vô nghĩa…

    Là quá vô nghĩa!

    - Miêu chi văn minh, tỷ số thông qua chín thành một.

    Quả nhiên thành tích của Lục Nguyên làm sao có thể xuất hiện chiến tích bốn thành, năm thành, vẫn là một chiến tích cực cao, mọi người vẫn tiếp tục chết lặng.

    Lúc này, những người ở đây cảm thấy hỗn loạn và thác loạn!

    - Hoa chi văn minh, chín thành.

    Tiếp tục chết lặng!

    - Hỏa chi văn minh, chín thành một!

    Tiếp tục chết lặng, chỉ có Băng chi văn minh phó chủ nhìn sang một chút, Băng chi văn minh phó chủ tỷ số thông qua Hỏa chi văn minh là chín thành, băng hỏa tương khắc.

    Không ngờ Lục Nguyên có thể làm được điều này, Băng chi văn minh phó chủ hiểu được mình đã thua hoàn toàn.

    Đương nhiên, thua thì thua, số mệnh giảm bớt thì giảm bớt, tiếp theo hắn thắng vài tràng là được, Băng chi văn minh phó chủ là một chiến sĩ thuẩn túy!

    - Ma chi văn minh, chín thành ba!

    - Yêu chi văn minh, chín thành ba.

    Vẫn là chết lặng, đương nhiên không thể không nói tất cả đều như vậy.

    Tương đối mà nói, Pháp Vũ liêm minh không có mấy ai khắc chế Ma chi văn minh và Yêu chi văn minh, nhưng hiện tại Lục Nguyên thông qua với tỷ số chín thành ba, xem ra hiện giờ đã có biện pháp đối phó với hai văn minh này.

    - Cầu chi văn minh, chín thành.

    Vẫn là chết lặng, không có bất kỳ điều gì ngoài ý muốn.

    Mọi người tiếp tục chờ chiến tích, đoán chứng tiếp tục là chín thành, mọi người tiếp tục chết lặng đi!

    A, làm sao vẫn không thấy chiến tích xuất hiện.

    Đợi chút, có điều không đúng!

    Cầu chi văn minh hình như đã là văn minh thứ hai mươi mốt.

    Nói như vậy là đã kết thúc!

    Đúng là đã kết thúc, bởi vì tất cả đều chết lặng cho nên nhất thời đại não có phần xơ cứng, không kịp phản ứng, cho nên giờ tất cả mới nhận ra là đã kết thúc.

    Lúc này mọi người đồng loạt thở một hơi, liên tiếp chiến tích chín thành chèn ép mọi người không thở nổi.

    Bình thường chín thành rất hiếm thấy còn chưa tính, điều nghịch thiên hơn chính là chín thành ba, chín thành bốn, chín thành năm cũng liên tiếp xuất hiện, rốt cục là Lục Nguyên xảy ra chuyện gì.

    - Chiêu thức của Lục Nguyên e là ngoại trừ những văn minh đứng đầu thì căn bản là vô địch kỷ nguyên.

    Pháp Nhất đế tử nói.

    - Đúng vậy, vô địch kỷ nguyên.

    Vũ Thánh văn minh phó chủ đồng dạng nói.

    Vô địch kỷ nguyên!

    Bốn chữ này tuyệt đại vinh quang, nhưng muốn đạt được vinh quang này tuyệt đối không dễ dàng, người ở đây không ai chiếm được cả.

    Nhưng hiện giờ, Lục Nguyên về mặt chiêu thức lại có thể đạt được vinh quang này, chiến tích của hắn quá chói mắt.

    Chói mắt khiến trong lúc nhất thời không ai mở mắt được, đây chính là hào quang của kỷ nguyên số mệnh đệ nhị tử.

    Hiện giờ rất nhiều người tin Lục Nguyên có thể giết Bại Hoang chi tử, cướp đoạt vị trí số mệnh đệ nhất tử.

    Tuổi trẻ số mệnh chưa ổn định, đương nhiên có thể cướp đoạt vị trí của nhau, Hoang chi tử a Hoang chi tử, coi như số ngươi xui xẻo.

    Trải qua sự kiện lần này, mọi người cho dù không muốn tin Lục Nguyên cũng không được.

    Long chi văn minh phó chủ thở dài một hơi, gặp phải Lục Nguyên hắn không nhận thua thì còn cách nào, ánh mắt Tổ Long luôn không sai!

    Băng chi văn minh phó chủ không còn lời nào để nói, nhưng trong lòng hắn càng kiên định hơn ý nghĩ đánh sâu vào các văn minh đứng đầu.

    Pháp biến văn minh chi chủ bàn tay khẽ động, một con cờ rơi xuống.

    Hiện giờ Bách Phương chiến kỳ của hắn đang ở một thế cục phức tạp, hắn cũng không muốn kết thúc ván cờ này, Pháp Biến văn minh chi chủ nhẹ nhàng nói:

    - Chiến tích của ngươi khá lớn, tương đương với năm thần vật trung vị!

    Lúc trước chiến tích của Băng chi văn minh phó chủ chỉ có một.

    Mà chiến tích của Lục Nguyên về căn bản thì gấp năm lần Băng chi văn minh phó chủ.

    Đương nhiên lần này Lục Nguyên quả thực đã lập công lao lớn hơn Băng chi văn minh phó chủ năm lần!

    Kỳ thực hai người đều rất xuất sắc, nhưng tương đối mà nói thì Lục Nguyên vẫn xuất sắc hơn.

    Năm!

    Lục Nguyên nghe thấy số năm cũng không còn gì để nói, căn bản là đã thỏa mãn.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Năm thần vật trung vị có tác dụng gì?

    - Phỏng chừng khiến ngươi tăng tới chín kỷ nguyên cũng không khó!

    Pháp Biến văn minh chi chủ gật đầu nói.

    Tốt lắm, có thể đạt tới chín kỷ nguyên, Lục Nguyên lại có phần lo lắng.

    Sau khi đạt tới chín kỷ nguyên, mười kỷ nguyên chính là một cửa khẩu, thần vật trung vị không có tác dụng, cho dù nhiều hơn cũng vô ích.

    Muốn đột phá mười kỷ nguyên cần rất nhiều thứ huyền diệu khó lý giải, khó khăn trong đó có thể sánh ngang với cửa khẩu Văn Minh thiên, nghĩ tới kinh nghiệm khi trước, Lục Thiên không rét mà run, quá khó!

    Chương 1453-1454: Phủ chi văn minh

    Pháp Biến văn minh chi chủ nói:

    - Chỉ có điều hiện giờ năm thần vật trung vị không thể nào đưa cho ngươi.

    Thần vật là do hai bên Pháp Vũ mỗi người nắm giữ một chiếc chìa khóa, mà đâu ai ngờ ngươi có thể thu được nhiều thần vật như vậy cho nên từ đầu đã không chuẩn bị.

    Một chiếc khóa nằm trong tay ta, một cái còn lại nằm trong tay Vũ cổ văn minh, Vũ Thần văn minh chi chủ.

    Chỉ có điều vào thời điểm đại quyết chiến hắn mới tới, khi đó mới có thể giao thần vật cho ngươi.

    Pháp Biến văn minh chi chủ nói vậy, Lục Nguyên đương nhiên cũng chỉ có thể đồng ý, chậm chút cũng không sao, dù sao thì đại quyết chiến không bao lâu nữa cũng sẽ bắt đầu.

    Chỉ cần đại quyết chiến bắt đầu, chính mình sẽ có thể từ bảy kỷ nguyên tăng tới chín kỷ nguyên, chậc chậc, không được, đại quyết chiến mau tới đi!



    Mà Pháp Biến chi chủ giương tay lên:

    - Hiện giờ bắt đầu nghiên cứu phương pháp phá giải của Lục Nguyên, trong đại quyết chiến, chúng ta phải dạy cho Hoang Tiên Phật liên minh một bài học lớn, dùng điều đó để thắng trận.

    Pháp Biến văn minh chi chủ lấy ra tư liệu của Lục Nguyên để nghiên cứu, những người khác cũng rối rít làm theo, không khỏi bội phục thủ đoạn của Lục Nguyên, quả nhiên là lợi hại, của nhiên là vô cùng sáng tạo.

    Tất cả đều hứng thú tìm hiểu thủ đoạn của Lục Nguyên, chăm chú nhìn chiêu thức của người vô địch kỷ nguyên!

    Quả nhiên không hổ là vô địch kỷ nguyên!

    Phương diện phá chiêu của Lục Nguyên rất giỏi, nhưng những người khác cũng rất thông minh.

    Đặc biệt là một vài con cáo già như Vũ thánh văn minh phó chủ, Dạ Đế…

    Bọn họ hiện giờ đang nghị luận trong đại quyết chiến làm sao lợi dụng những chiến tích này của Lục Nguyên đối phó với các thủ đoạn của Hoang Tiên Phật liên minh.

    Có thể áp dụng những thủ đoạn này, sẽ chiếm được tiện nghi cực lơn, tất cả đều nghĩ ra những chủ ý cực kỳ âm độc.

    Đương nhiên, tuyệt đối không thể coi thường Dược chi văn minh phó chủ, người này thoạt nhìn từ mi thiện mục, tiên phong đạo cốt, nhưng kế hoạch bày ra cũng rất tàn nhẫn.

    Những người khác như Tán chi văn minh phó chủ, Đồ chi văn minh phó chủ…

    đều là hạng cáo già, âm mưu thủ đoạn, hành quân chiến trận cũng cực kỳ thâm độc.

    Đương nhiên lợi hại nhất vẫn là Pháp Biến văn minh chi chủ, chủ ý của người này quả thực không ai tưởng nổi.

    Pháp Biến văn minh chi chủ được xưng là vua chiến thuật quả nhiên không phải là giả.

    Nếu không hắn cũng sẽ không phải người chịu trách nhiệm cao nhất ở nơi này, những văn minh chi chủ khác đều không sánh được với hắn.

    Lục Nguyên nghe những chủ ý thâm độc này, cái sau âm hiểm hơn cái trước, cũng không khỏi giật mình, đây là chuyện gì vậy?!!

    Chỉ có điều tàn nhẫn với địch nhân cũng là việc rất bình thường, đối địch nương tay thì đó là kẻ ngu.

    Lục Nguyên hoàn toàn không am hiểm gì về âm mưu quỷ kế, chiến thuật chiến lược, chỉ có ngồi một chỗ nghe an bài ở chỗ này phục kích đối thủ, ở bên kia ngăn cản…

    Quả nhiên là thuật nghiệp có chuyên tấn công, chính mình chỉ là chiêu thức vô địch kỷ nguyên mà thôi, những phương diện khác cũng không có gì đặc biệt.

    Lục Nguyên phát hiện còn có hai người ngẩn ngơ, một là Băng chi văn minh phó chủ, một là Phủ chi văn minh phó chủ.

    Phủ chi văn minh phó chủ là một man nhân, trong đầu chỉ có chiến ý rừng rực, chém chém giết giết, âm mưu quỷ kế hay chiến thuật hắn đều không hiểu.

    Băng chi văn minh phó chủ cũng vậy, hắn hoàn toàn không hiểu những thứ này.

    Cho nên hiện giờ có ba người Lục Nguyên, Băng chi văn minh phó chủ cùng Phủ chi văn minh phó chủ ngẩn người nghe mười bốn con cáo già khác nghị luận mưu kế khi đại quyết chiến, kế hoạch không ngừng định ra.

    Lần hội nghị này cũng không phải chính thức, nhưng thật ra cũng là hội nghị tác chiến cấp cao nhất, mỗi quyết định đều ảnh hưởng tới tỷ tỷ tính mạng sinh linh.

    Ở trung ương được bày một bản đồ, trên đó vẽ những đường chằng chịt mà Lục Nguyên hoàn toàn không hiểu, đó chính là cách bố quân cùng lộ tuyến.

    Điều Lục Nguyên nghe hiểu duy nhất chính là người chịu trách nhiệm cao nhất của Tác chiến thất bên kia không phải văn minh chi chủ mà là một văn minh phó chủ.

    Mệnh lý văn minh phó chủ, nghe nói vị nói có thể suy tính nhân quả mệnh lý ở trong tối tam, sau đó quyết định hành động của đại quân, là đối thủ lâu năm của Pháp Biến văn minh chi chủ.

    Lục Nguyên ngồi nghe cảm thấy không thú vị, lấy ra một bình rượu.

    Đây chính là Dạ chi tửu mới lấy được từ chỗ Dạ Đế.

    Lục Nguyên vừa rồi thấy Dạ Đế uống rượu, lập tức xảo trá lấy mấy bình.

    Tính tình Lục Nguyên chỉ cần có rượu là quen, Dạ Đế là Dạ chi đế vương thấy vậy cũng không câu nệ, lập tức đưa cho Lục Nguyên mười bình lớn.

    Trong mùi vị của Dạ chi tửu có ưu nhã, thần bí, tang thương, quả nhiên là một loại rượu kỳ lạ.

    Lục Nguyên uống vài ngụm vô cùng sảng khoái, thấy Băng chi văn minh phó chủ ngồi ngẩn người một bên, hắn cũng không hiểu được những mưu kế sâu xa này, Lục Nguyên không khỏi buồn cười, ném một bình rượu tới:

    - Băng huynh, tới uống rượu!

    Băng chi văn minh phó chủ bị tập kích trở tay không kịp, lại nhìn bình rượu trong tay, lại nghe Lục Nguyên gọi hắn là Băng huynh, không khỏi dở khóc dở cười.

    Nhưng hiện giờ đang nhàm chán, hắn cầm rượu nhẹ nhàng uống một hớp, nhìn bộ dạng là biết hắn cực hiếm khi uống rượu.

    Lục Nguyên cười ha hả:

    - Mùi vị không tệ chứ?

    Băng chi văn minh phó chủ không lên tiếng, bộ dạng vẫn lãnh khốc như trước.

    Lục Nguyên lại vứt một bình rượu cho Phủ chi văn minh phó chủ, Phủ chi văn minh phó chủ uống một hớp cảm thấy không thoải mái, liền lấy ra Bàn Cổ tửu, quăng cho Lục Nguyên.

    Lục Nguyên uống vào liền sợ ngây người, đây là loại rượu mạnh nhất mà hắn từng uống, quá sảng khoái!

    - Tốt, uống Bàn Cổ tửu, đều là hán tử!

    Phủ chi văn minh phó chủ khen một tiếng.

    Lục Nguyên uống rượu trong chốc lát, không khỏi nhớ tới một việc:

    - Phủ tiền bối, đại quyết chiến phe chúng ta nếu nói về thực lực chân chính thì kém Hoang Tiên Phật văn minh một bậc, mà Hoang Tiên Phật văn minh còn có ngoại viên, ma chi văn minh, Yêu chi văn minh, Tà Kiếm văn minh.

    Yêu và Tà Kiếm thì thôi, nhưng lại còn có cả Ma chi văn minh, Ma chi văn minh chi chủ thực lực rất mạnh, như vậy chẳng phải là chúng ta sẽ càng kém hơn sao?

    Phủ chi văn minh phó chủ nói:

    - Bọn họ nhờ người ngoài, chúng ta đương nhiên cũng mời, nghe nói đã có ngoại viện.

    - Ngoại viện? là ai?

    Lục Nguyên tò mò hỏi một câu.

    - Đấu cổ văn minh.

    Phủ chi văn minh chậm rãi nói ra một cái tên.

    - Đấu cổ văn minh?

    Lục Nguyên không khỏi hiếu kỳ:

    - Chưa từng nghe tới.

    - Ngươi chưa từng nghe là chuyện bình thường, đây là một văn minh ra đời rất sớm, hơn nữa bế quan rất lâu ở Di thất chi địa.

    Đấu cổ văn minh không phải dùng vũ kỹ hay pháp thuật mà dùng một loại gọi là đấu khí, bọn họ sử dụng đấu kỹ, cũng là một cổ văn minh.

    Nếu có bọn họ tham chiến cơ bản đã có thể sánh ngang với Ma chi văn minh, Yêu chi văn minh.

    Như vậy thực lực hai bên đã căn bản ngang nhau.

    Phủ chi văn minh phó chủ nói.

    Thì ra là vậy, Lục Nguyên có phần hiểu ra, nhưng cũng không khỏi cảm khái, Yêu địa quả nhiên rất lớn, bản thân mình thực lực đạt tới bảy kỷ nguyên, rất nhanh sẽ đạt tới đứng đầu nhưng vẫn còn nhiều chuyện mình không biết.

    Từ Tác chiến thất cao nhất đi ra phát hiện Pháp cổ văn minh không khí cũng cực kỳ khẩn trương, biết đại quyết chiến đã sắp tới gần, đang toàn lực chuẩn bị.

    Pháp cổ văn minh đang luyện tập các loại pháp thuật, chuẩn bị nhiều loại ký ức pháp thuật phù thạch.

    Loại ký ức pháp thuật phù thạch này có thể phong ấn pháp thuật vào trong, khi muốn sử dụng chỉ cần một chút pháp lực là có thể vận dụng.

    Thiếu nữ đeo bùa phù hộ cho thiếu niên, thê tử đeo bùa hộ mệnh cho trượng phu, ngựa đã chuẩn bị rời chuồng, nam nhân chuẩn bị quyết chiến lập công!

    Khi Pháp cổ văn minh đang chuẩn bị thì cũng đồng thời liên lạc với những văn minh khác, trận đại quyết chiến này quá mức quan trọng, tất cả các thế lực khác của Pháp Vũ liên minh đều giữ liên lạc với nhau, một khi có chuyện phát sinh có thể ngay lập tức biết được, hành động cứu trợ, không khí khẩn trương rối tung rối mù cả lên.

    Lục Nguyên trở lại nhà mình, hiện giờ hắn đang ở tại Pháp cổ văn minh.

    Vân Tụ Tuyết đang ở nhà, Lục Nguyên nhìn thấy trên mặt nàng có chút lo lắng, trận chiến lần này không thể sánh với khi trước, đây là một trận đại quyết chiến chưa từng có!

    Lục Nguyên vỗ đầu Vân Tụ Tuyết:

    - Chớ lo lắng, pháp lực của ta đạt tới bảy kỷ nguyên, một khi Vũ Thần văn minh chi chủ mang thần vật trung vị cho ta, lập tức ta sẽ tăng tới chín kỷ nguyên, lại cộng thêm bản lãnh của ta, trong yêu địa người muốn tổn thương ta đã ít, người có thể giết ta càng ít hơn, nàng không cần lo lắng.

    Vân Tụ Tuyết không khỏi thắc mắc:

    - Tại sao Vũ thần văn minh chi chủ lại đưa cho chàng nhiều thần vật trung vị như vậy?

    Nàng đương nhiên biết muốn tăng từ bảy kỷ nguyên lên chín kỷ nguyên cần không ít thần vật trung vị.

    Lục Nguyên lập tức kể đơn giản chuyện xảy ra trong phòng tác chiến ra, Vân Tụ Tuyết nghe vậy lập tức an tâm hơn nhiều.

    Quả thực, bảy kỷ nguyên đã rất khó giết, một khi Lục Nguyên đạt tới chín kỷ nguyên, nếu không phải văn minh chi chủ ra tay thì không thể giết nổi.

    Hoang Tiên Phật liên minh đương nhiên có văn minh chi chủ, nhưng Pháp Vũ liên minh cũng có, dưới tình huống này sao ai có thể để văn minh chi chủ phe Hoang Tiên Phật liên minh ra tay đánh chết văn minh phó chủ của Pháp Vũ liên minh.

    Lục Nguyên khi đang tán gẫu với Vân Tụ Tuyết thì ngoài cửa có tiếng gõ, Lục Nguyên tới mở thì thấy Hoa Pháp Thánh xông vào:

    - Lục Nguyên, ngươi mau đi.

    Lục Nguyên lập tức hỏi:

    - Chuyện gì?

    - Đấu cổ văn minh đã tới.

    Hoa Pháp Thánh sợ Lục Nguyên không biết cái gì gọi là Đấu cổ văn minh, lại giải thích:

    - Đấu cổ văn minh là ngoại viện chúng ta mời tới, hiện tại đã tới Pháp cổ văn minh.

    - Hóa ra là vậy.

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Như vậy thì sao?

    Hoa Pháp Thánh nói:

    - Đấu cổ văn minh có một người gọi là Đấu chi tử, sau khi tiến vào đây hắn nói muốn khiêu chiến tất cả những người dưới một ngàn tuổi, ai cũng có thể tới.

    Vừa rồi ta bị hắn một chiêu đánh bại, hắn tuyệt đối có thực lực văn minh phó chủ.

    Hoa Pháp Thánh nói:

    - Đấu chi tử còn nói hắn muốn chiếm một chỗ trong số vận thất tử.

    Lục Nguyên trong nháy mắt hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

    Cùng một liên minh không phải là không có mâu thuẫn nội bộ, một liên minh lớn như vậy sao không có mâu thuẫn được, nhưng mâu thuẫn này lớn hay nhỏ có thể dung hòa hay không.

    Hiện giờ Đấu cổ văn minh mới tới, họ lại tương đối cường thế, cho nên bọn họ dung hòa cũng rất cường thế, chính vì vậy mới để Đấu chi tử xuất thủ khiêu chiến.

    Mà về phía Pháp Vũ liên minh thấy Đấu cổ văn minh cường thế đương nhiên muốn trấn áp, nếu ngay cả một tên Đấu chi tử cũng không giải quyết nổi thì quá mất mặt, sau này muốn trấn áp Đấu cổ văn minh không dễ dàng.

    Cho nên sau khi Hoa Pháp Thánh một chiêu đánh bại lập tức tới tìm mình.

    Hi vọng mình ra tay trấn áp Đấu chi tử!

    Lục Nguyên có vài phần tò mò, tên Đấu chi tử này cũng quá cuồng đi!

    Pháp cổ văn minh, Pháp chi uyển, một nơi người trẻ tuổi thích tới nhất.

    Thật ra Pháp chi uyển trang trí đơn giản, nhưng ông chủ nơi này biết kinh doanh.

    Pháp chi uyển là nơi bán rượu, phía trước bán miễn phí, phía sau đặt vài bàn trà, hấp thu được rất nhiều người trẻ tuổi, dần dần nơi này trở thành một nơi tụ tập quen thuộc.

    Thậm chí Pháp chi uyển còn có một bảng chiến tích.

    Có thể bài danh trên bảng chiến tích ở Pháp chi uyển cũng không có bất kỳ phần thưởng vật chất nào, nhưng đó là một loại vinh quang, tất cả những người trẻ tuổi đều coi đó là một việc vinh dự.

    Được bài danh trên đó có thể bao thiếu nữ chú ý, đệ tử vinh quang sư phụ cũng cảm thấy tự hào.

    Danh tiếng của Pháp chi uyển khá to lớn, thậm chí là rất nhiều người trẻ tuổi từ các văn minh khác cũng tới đây tham gia.

    Mà người đứng đầu bảng chiến tích hiện giờ ở Pháp chi uyển là Pháp chi tử.

    Pháp chi tử, chiến tích vô địch!

    Còn người xếp hạng thứ hai là Hoa Pháp Thánh.

    Phía sau còn nhiều thanh niên kiệt xuất khác.

    Mà hiện giờ không khí ở Pháp chi uyển tương đối vi diệu.

    Một thanh niên tóc đỏ, thân thể cơ bắp, hung mãnh cực kỳ đang khiêng một tấm biển đứng ở trước cửa Pháp chi uyển, kiêu ngạo nói:

    - Trên đường nghe nói cao thủ trẻ tuổi của Pháp cổ văn minh đều tụ tập ở Pháp chi uyển, nhưng hiện giờ xem ra cũng không có điểm gì đặc biệt cả, Hoa Pháp Thánh xếp thứ hai cũng chỉ tiếp được ta một chiêu mà thôi, thật đáng tiếc!

    Đúng vậy, đó chính là Đấu chi văn minh, Đấu chi tử.

    Mà trên tấm bàng Đấu chi tử đang khiêng viết: Ai vào là địch!

    Đây quả thực lớn lối tới cực điểm.

    Đương nhiên, hắn viết bốn chứ này những ai lớn tuổi không thể xuất thủ, nếu không thì sẽ bị mang tiếng xấu ỷ lớn hiếp nhỏ, cho nên cũng chỉ có những người trẻ tuổi ra tay.

    Chỉ có điều Hoa Pháp Thánh cũng một chiêu bị đánh bại thì mấy ai có thể tiến vào.

    Thật ra thì Hoa Pháp Thánh muốn đón một chiêu của văn minh phó chủ một kỷ nguyên cũng không khó ngăn, nhưng Đấu chi tử sử dụng đấu khí, Hoa Pháp Thánh chưa từng tiếp xúc thứ này cho nên không kịp phản ứng, dẫn tới một chiêu đại bại.

    Đấu chi tử lạnh lùng cười một tiếng:

    - Còn ai?

    - Để ta tới.

    Pháp chi tử bay thẳng lên không trung, nói:

    - Ta tới lãnh giáo Đấu chi tử.

    Pháp chi tử đứng đầu Pháp chi uyển, cho nên hắn nhất định phải ra tay.

    Hơn nữa, hắn cũng muốn lĩnh giáo Đấu chi tử đến từ gần nơi sâu nhất của di thất chi địa rốt cục có bản lãnh gì.

    Pháp chi tử sau khi nói xong liền khu động mấy vạn pháp thuật, cuồng oanh loạn tạc về phía Đấu chi tử.

    Mấy vạn pháp thuật của Pháp chi tử thoạt nhìn có vẻ như không có mục tiêu, nhưng thực ra lại có, trong mấy vạn pháp thuật này có rất nhiều loại pháp thuật có thể khiến Pháp chi tử biết được phòng ngự của đối thủ như thế nào, có phương thức công kích gì, có nhược điểm hay không…

    Pháp chi tử luôn luôn tinh thông tính toán!

    Trước đó không lâu pháp lực của Pháp chi tử đạt tới một kỷ nguyên, lực khống chế các loại pháp thuật cao hơn một tầng.

    Mà lúc này toàn thân Đấu chi tử tỏa ra ánh sang bảy màu, lần lượt tỏng đó là đỏ, da cam, vàng, lục, lam, chàm, tím.

    Ẩn chưa trong đ rất khác công kích pháp thuật và vật lý bình thường, đồng thời bảy loại ánh sang này dường như cũng có tác dụng, thực ra thì đây là tuyệt học chí cao của Đấu cổ văn minh, Thất thải đấu khí!

    Chương 1455-1456: Đấu khí

    Đấu chi văn minh có tổng cộng bảy loại đấu khí.

    Bảy loại đấu khí này có năng lực không giống nhau, màu đỏ là pháp thuật, màu da cam là biến hóa, đấu khí màu vàng cực bá đạo, màu lục liên mien bất tận, tiêu hao không hết, đấu khí màu lam có thể bỏ qua phòng ngự, màu chàm có thể tiêu trừ, giảm bớt trạng thái xấu, đấu khí màu tím có thể công kích tâm linh.

    Bảy loại đấu khí này bình thường chỉ có thể luyện một loại, hiếm ai luyện được vài loại.

    Mà Đấu chi tử có thể đồng thời luyện thành bảy loại, hóa thành thất thải đấu khí.

    Thất thải đấu khí có thể dung hợp đặc tính của bảy loại đấu khí vào một, tương đối khó đối phó, môn tuyệt học này ở Đấu cổ văn minh rất hiếm người có thể luyện thành.

    Đấu chi tử và Pháp chi tử pháp lực đều là một kỷ nguyên, nhưng nếu nói tương đối thì Đấu chi tử đã nghiên cứu pháp thuật rất lâu, Pháp chi tử lần đầu tiên đối chiên với đấu khí cổ quái, đương nhiên thua thiệt vài phần.

    Vừa chiến đấu Pháp chi tử đã ăn thiệt thòi, còn Đấu chi tử vận dụng thất thải đấu khí tự nhiên, không ngừng công kích về phía Pháp chi tử.

    Ầm!

    Rốt cục Đấu chi tử cũng đánh ngã Pháp chi tử xuống mặt đất:

    - Ha ha, Pháp chi tử trong truyền thuyết cũng không có gì đặc biệt!

    Đấu chi tử lơ đễnh nói.

    Đấu cổ văn minh bế quan rất lâu, ba mươi năm trước khi hắn ra ngoài du lịch từng nghe tới thanh danh khí vận thất tử, kết quả hiện giờ đánh bại Pháp chi tử trong khí vận thất tử, xem ra Khí vận thất tử cũng không có gì đặc biệt.

    Mà việc Đấu chi tử đánh bại Pháp chi tử đưa tới tiếng nghị luận râm ran.

    - Hả, Pháp chi tử thua!

    - Đúng vậy, Pháp chi tử là môt trong khí vận thất tử, rốt cuộc tên Đấu chi tử này có lai lịch gì?

    - Hắn không phải là Khí vận thất tử sao có thể chiến thắng Khí vận thất tử?

    - Trong thiên địa luôn có một số điều ngoài ý muốn.

    Chờ quên Lục Nguyên, hắn cũng không phải là Khí vận thất tử nhưng hiện giờ lợi hại tới vậy.

    Quả thực, thiên địa có thể xuất hiện nhân vật ngoài ý muốnnhư Lục Nguyên đương nhiên cũng có thể xuất hiện Đấu chi tử, thế giới này rất lớn, tuyệt không thiếu thiên tài.

    - Pháp chi tử thua, vậy còn Vũ chi tử?

    Có người nói chen.

    - Nghe nói Vũ chi tử trước đó không lâu gặp phải Hoang chi tử, bị mấy chiêu đánh cho trọng thương, vất vả lắm mới chạy thoát tính mạng, hiện giờ đang dưỡng thương.

    - Chẳng lẽ không ai áp chế được tên Đấu chi tử này sao?

    - Lục Nguyên, chỉ cần Lục Nguyên tới là được.

    Trong Pháp chi uyển còn có một số người thuộc Đấu cổ văn minh.

    Đấu cổ văn minh tới đây ra oai phủ đầu, biểu hiện sự cường đại, Đấu cổ văn minh cường đại mới có thể gia tăng vị trí trong Pháp Vũ lien minh.

    Chớ nên xem thường vị trí này, nếu tương lai thế cục có biến đổi lớn, nếu Hoang Tiên Phật văn minh thắng, Ma chi văn minh thu lợi, nếu Pháp Vũ liên minh thắng cũng thu lợi, hiện giờ Đấu cổ văn minh thể hiện sức mạnh khiến mình nhận được vị trí cao hơn chính là để nếu sau này thắng lợi sẽ nhận được càng nhiều chiến lợi phẩm.

    Mà hiện giờ xem ra quả nhiên Đấu chi tử bất phàm, có thể thằng được Pháp chi tử.

    Xem ra sau khi Đấu cổ văn minh bế quan, thực lực của tất cả mọi người đều tăng tiến lớn, lần này đi ra, danh tiếng của Đấu cổ văn minh oai chấn tứ phương.

    Mà sau khi đánh bại Pháp chi tử, Đấu chi tử cười lớn, hắn nghe tiếng nghị luận bên cạnh, thản nhiên nói:

    - Lục Nguyên là ai?

    Lục Nguyên tới có thể thắng được ta, đúng là buồn cười!

    Ta là Đấu chi tử!

    Đấu chi tử chưa từng nghe thấy thanh danh của Lục Nguyên, ba mươi năm trước hắn nghe qua thanh danh Khí vận thất tử thì luôn bế quan, sau khi xuất quan lập tức theo mọi người tới Pháp cổ văn minh, trên đường hoàn toàn không nghỉ ngơi cho nên chưa từng nghe thấy cái tên Lục Nguyên.

    Chỉ có điều Đấu chi tử nghĩ ba mươi năm trước Lục Nguyên chưa nổi danh, có thể lợi hại tới mức nào?!!

    Tuyệt không thể là đối thủ của mình!

    - Ta không thắng được ngươi, ngươi khẳng định?

    Một giọng nói vang vọng trong thiên địa hư không.

    Một người trẻ tuổi mặc quần áo xanh xuất hiện trước mặt Đấu chi tử.

    Đấu chi tử nhíu mày nhìn đối phương:

    - Ngươi là ai?

    Thanh niên áo xanh khẽ mỉm cười:

    - Vừa rồi ngươi còn bảo ta cũng không thắng được ngươi, ta chính là Lục Nguyên.

    Sao, có muốn thử một chút hay không, xem ngươi có thể chống đỡ được mấy chiêu với ta?

    Lục Nguyên tùacute; nói, mà lúc này có ít nhất năm tiếng truyền âm vào tai Lục Nguyên, có Pháp biến văn minh chi chủ, có Pháp Nhất đế tử, Nguyệt Mị đế cơ, Băng chi văn minh phó chủ, Dược chi văn minh phó chủ.

    Pháp Biến văn minh chi chủ cùng Pháp Nhất đế tử là vì đại cục lên tiếng, muốn trấn áp Đấu cổ văn minh.

    Nếu như tùacute; để Đấu chi tử lớn lối ở đây vậy mặt mũi Pháp Vũ liên minh ở đâu, sau này Pháp Vũ liên minh không dễ làm việc.

    Trong khi hai bên dung hợp nhất định phải biểu hiện cường thế, muốn sau này mới có địa vị cao, vậy giờ nhất định phải trấn áp Đấu cổ văn minh.

    Về phần Nguyệt Mị đế cơ?

    Nàng là tỷ tỷ của Vân Tụ Tuyết, Đấu chi tử tới đắc tội trượng phu của nàng, đó chính là đắc đội Nhu Phúc đế cơ- tam tỷ của Vân Tụ Tuyết.

    Đấu chi tử đùa giỡn Nhu Phúc đế cơ, Nhu Phúc đế cơ yếu đuối, nhưng Nguyệt Mị đế cơ cay cú không thôi, chỉ có điều không có biện pháp nào đối phó Đấu chi tử, nào ngờ lúc này muội phu Lục Nguyên lên đài.

    Băng chi văn minh phó chủ lớn lối lãnh khốc, hắn nhìn Đấu chi tử vô cùng ngứa mắt.

    Về phần Dược chi văn minh phó chủ là do năm đó Dược và Đấu cổ có chút mâu thuẫn, cho nên khó chịu với Đấu chi tử.

    Lục Nguyên nhún vai, nhiều người khó chịu với Đấu chi tử như vậy, lại có quá nhiều lý do, chính mình không áp đảo Đấu chi tử thì không được.

    Áp đảo Đấu chi tử, dung hợp hai quân tốt, khi đó mới có thể đi tới đại quyết chiến.

    - Lục Nguyên tới!

    - Ha ha, rốt cục Lục Nguyên đã tới.

    - Lục Nguyên đã tới, xem tên Đấu chi tử này sẽ thảm bại thế nào.

    - Đúng vậy, sao hắn có thể đánh lại Lục Nguyên.

    Nhất thời, mọi người nghị luận rối rít.

    - Lục Nguyên đã lâu không xuất thủ, không rõ chiến tích như thế nào?

    - Chúng ta vô cùng chờ mong.

    Đây cũng là sự thực, sau khi sự việc ở Pháp bảo văn minh, đã từ lâu Lục Nguyên không ra tay trước mặt mọi người, cũng không ai có tin tức gì của hắn, hiện tại Lục Nguyên ra tay đương nhiên tất cả mọi người đều chờ mong.

    Nhân khí!

    Đây là nhân khí tới mức điên cuồng!

    Những điều này là do Lục Nguyên ở Trung ương thiên triều chiến tích kinh người, thậm chí còn một lần đả thương Hoang chi tử.

    Thấy không biết một tên thanh niên áo xanh trẻ tuổi tên Lục Nguyên từ đâu nhảy ra có nhân khí cao như vậy, Đấu chi tử không khỏi khó chịu.

    Bản thân hắn là người lớn lối, ưa thích náo động, đương nhiên không vừa mắt với Lục Nguyên được mọi người được mọi người ủng hộ.

    Đấu chi tử quát lớn một tiếng:

    - Lục Nguyên, đón ta một chiêu.

    Công kích như sấm sét từ tay Đấu chi tử đánh ra, đây là Viêm đấu bạo, tụ tập vô số hỏa diễm ở thất thải đấu khí sau đố đột nhiên bộc phát ra, là một chiêu thức cực kỳ cuồng mãnh.

    Vừa rồi Đấu chi tử và Pháp chi tử chiến đấu, chiêu Viêm đấu bạo này cũng lập đại công, đánh trọng thương Pháp chi tử.

    Đấu chi tử khó chịu với Lục Nguyên, cho nên vừa ra tay đã sử dụng Viêm đấu bạo.

    Hắn vẫn ghi nhớ lời mấy lão già ở Đấu cổ văn minh, bảo mình thể hiện càng cường thế càng tốt, càng cường thế địa vị ở Pháp Vũ lm càng cao, một chiêu Viêm đấu bạo này muốn đả thương người trước mặt không khó.

    Đấu chi tử thét dài một tiếng, Viêm đấu bạo tăng tới cực điểm, nhất thời thiên địa băng liệt, lưu quang như lửa, nấu trời nấu đất, đấu khí điên cuồng bộc phát, loại năng lượng cổ quái này khiến Hoa Pháp Thánh, Pháp chi tử đều ăn thiệt thòi.

    Uy thế hiện giờ của Đấu chi tử quá hùng tráng.

    Quả thực một quyền này có khí thế đánh bại ba ngàn giới.

    Mắt thấy Viêm đấu bạo sắp đánh trúng Lục Nguyên, Lục Nguyên đưa tay ra chỉ, xuất thủ cực kỳ bình tĩnh, nhìn chẳng khác nào một người bình thường cả.

    Một bên dùng siêu cấp tuyệt chiêu, đấu khí toàn thân bộc pháp, khí thế, âm thanh, hình ảnh hết sức kinh người.

    Một bên bình bình đạm đạm, không chút thanh thế, tùy tiên vung tay chỉ ra một ngón!

    Ầm!

    Đấu chi tử bay ngược ra ngoài, đồng thời không ngừng hộc máu, đụng ngã vô số núi non, phá nát mấy tinh cầu không người ở.

    Cái gì!

    Sao có thể vậy?!!

    Mấy người thuộc Đấu cổ văn minh đang xem cuộc chiến đồng loại ngạc nhiên.

    Đây là… miễu sát!

    Đấu chi tử bị đánh bay rất xa, hồi lâu sau mới trở lại, khóe miệng hộc máu, ánh mắt nhìn Lục Nguyên đã khác xa trước.

    Vừa rồi hắn còn cho rằng mình nhất định sẽ thằng, nhưng hiện giờ hắn phát hiện pháp lực của Lục Nguyên cao tới cực điểm, quả thực là không cách nào tưởng tượng.

    Đấu chi tử lấy ra một pháp bảo có tên là Đấu kỹ ma nhãn, có thể nhìn thấu pháp lực của đối phương, nhưng sử dụng có hạn chế, chỉ có thể dùng mười lần.

    Chính là bởi vì hạn chế này cho nên từ trước tới nay Đấu chi tử rất ít khi dùng.

    Nhưng hiện giờ bị Lục Nguyên một kích đánh bay, cho nên hắn mới dùng Đấu kỹ ma nhãn.

    Hắn dùng Đấu kỹ ma nhãn quan sát pháp lực của Lục Nguyên.

    Hai kỷ nguyên, không đúng, là ba kỷ nguyên.

    Không đúng, pháp lực của Lục Nguyên vô cùng thâm sâu, nhưng dùng Đấu kỹ ma nhãn vẫn có thể quan sát ra.

    Bốn kỷ nguyên, không, năm kỷ nguyên.

    Không đúng, cao hơn năm kỷ nguyên.

    Trời ơi!

    Sáu kỷ nguyên!

    Cái gì, sáu kỷ nguyên vẫn chưa dừng lại, bảy kỷ nguyên!

    Trời ơi, đạt tới bảy kỷ nguyên, pháp lực này quá cao rồi.

    Làm sao có thể?!!

    Đấu chi tử không khỏi ngẩn người, trẻ tuổi đã có thực lực lợi hại như vậy hắn khó mà tin nổi.

    Hắn trải qua thiên tân vạn khổ, vô số tiền bối trợ giúp, cộng thêm vô cùng may mắn mới có thể đạt tới một kỷ nguyên.

    Nhưng trên thực tế, một kỷ nguyên so với bảy kỷ nguyên quả thực chênh lệch trong đó to lớn đến mức Đấu chi tử khó mà chịu đựng nổi.

    Đấu chi tử không khỏi hỏi:

    - Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?

    Một ngàn?

    Chín trăm?

    Hay tám trăm?

    Thế hệ trẻ tuổi bình thường được coi là dưới một ngàn tuổi, cho nên hắn hỏi Lục Nguyên đều sấp xỉ một ngàn.

    Lục Nguyên khẽ mỉm cười:

    - Thật xin lỗi, hình như ta còn chưa tới hai trăm tuổi!

    Đấu chi tử quỵ xuống, hắn đã quỳ!

    Lục Nguyên có pháp lực bảy kỷ nguyên nhưng lại trẻ tuổi tới vậy!

    Điều này khiến hắn khó mà chấp nhận!

    Đấu chi tử chưa từ bỏ ý định:

    - Pháp lực của ngươi cao hơn ta, nhưng kỹ xảo chiến đấu chưa chắc bằng ta!

    Đấu chi tử rất tự tin với kỹ xảo chiến đấu của mình:

    - Có dám thứ hay không?

    Lục Nguyên nghe thấy không khỏi buồn cười, pháp lực mới là mặt yếu của hắn, chiêu thức mới là mặt mạnh, hiện giờ tại Pháp Vũ liên minh tất cả đều gọi mình là chiêu thức vô địch kỷ nguyên, chỉ riêng bốn chữ vô địch kỷ nguyên là có thể hiểu được sự lợi hại của Lục Nguyên rồi.

    Quả thực hiện giờ Đấu chi tử là thiên đường có lối chẳng đi, Địa ngục không cửa lại xông tới.

    Lục Nguyên tùy tiện vung tay, hái một lá cây trong hư không, tùy tiện ấn một cái:

    - Nếu trong ba ngày ngươi có thể phá được một chiêu tùacute; này của ta thì hãy tới tìm ta so chiêu!

    Lục Nguyên đưa lá cây cho Đấu chi tử.

    Đấu chi tử thấy Lục Nguyên cho mình ba ngày để phá giải một chiêu, không khỏi cười lạnh, tên Lục Nguyên này quá mức tự đại, mình nhất định phải phá giải trong chớp mắt.

    Đấu chi tử tính dùng tốc độ nhanh nhất để khiến Lục Nguyên mất mặc, vì vậy khi nhận lá cây hắn lập tức nhìn vào.

    Quá… quá… quá… quá… phức tạp!

    Đấu chi tử vừa nhìn thì không chút để ý, nhưng hắn lập tức phát hiện chiêu thức bên trong phức tạp vượt xa tưởng tượng của bản thân.

    Mà khi hắn bắt đầu nghiên cứu, thời gian trôi qua rất nhanh.

    Một ngày, Đấu chi tử không tìm ra phương pháp phá giải.

    Hai ngày, vẫn không ra!

    Ba ngày, Đấu chi tử vẫn không có cách nào phá được!

    Quả thực, Lục Nguyên nói ba ngày đúng là bay ngày, Đấu chi tử nghiên cứu không ra biện pháp phá giải.

    Sắc mặt Đấu chi tử tái nhợt như chết, hắn đã hiểu được sự chênh lệch khổng lồ giữa mình và Lục Nguyên giống như trời và đất, không cách nào tưởng tượng được.

    Tuổi nhỏ hơn Đấu chi tử mấy trăm tuổi, pháp lực lẫn kỹ xảo đều vượt xa hắn cả trăm lần!

    Hiện giờ Đấu chi tử hiểu được Lục Nguyên có thể dễ dàng miễu sát hắn!

    Đấu chi tử là người khiến người khác cảm thấy chênh lệch cực xa, nhưng hiện giờ hắn mới phát hiện khoảng cách của hắn là Lục Nguyên vô cùng xa, chênh lệch này khiến hắn muốn tuyệt vọng.

    Đấu chi tử hiểu mình đã thất bại, hắn nhìn lại tấm bảng ghi bốn chữ ai vào là địch cảm thấy cực kỳ mất thể diện, lần này quả thực là đã mất hết thể diện.

    Mà Đấu chi tử tỉnh lại, thấy mười mấy người thuộc Đấu cổ văn minh đang đứng cạnh, những người xem náo nhiệt đứng ở rất xa.

    Nhìn những người xem nào nhiệt, lúc này Đấu chi tử chỉ muốn đào một cái lỗ mà chui xuống.

    Một tên thuộc Đấu cổ văn minh nói:

    - Đã thu thập được tài liệu của Lục Nguyên.

    Đấu chi tử bị Lục Nguyên miễu soát, lúc này rất có hứng thú với tình báo về Lục Nguyên:

    - Mau nói.

    Tên kia liền nói:

    - Lục Nguyên xuất thân kiến môn, Kiếm môn là một Vô thượng đại giáo rất bình thường.

    Sau đó Lục Nguyên một đường càng chiến càng mạnh, đánh bại cường địch.

    Trong mấy năm gần đây hắn đạt tới văn minh phó chủ, khi vừa tấn cấp đã chém chết bốn tên Văn minh cảnh, ở Phượng cổ văn minh chém giết một tên hai kỷ nguyên cùng ba kỷ nguyên liên thủ với nhau, sau đó giết Hoang Ôn văn minh phó chủ, diệt sát rất nhiều vị văn minh phó chủ khác.

    Hiện tại văn minh phó chủ chết dưới tay Lục Nguyên e là đã tiếp cận con số mười!

    Đấu chi tử nghe vậy không khỏi hít một hơi, Văn minh cảnh, Lục Nguyên chém giết văn minh phó chủ đạt tới con số mười!

    Người kia ngưng thần nói tiếp:

    - Thật ra thứ kinh khủng nhất chính là mơ hồ nghe được một vị văn minh phó chủ của Pháp Vũ liên minh tiết lộ hiện giờ Lục Nguyên được tán xưng là chiêu thức vô địch kỷ nguyên!

    - Cái gì, chiêu thức vô địch kỷ nguyên!

    - Không thể nào.

    Đấu chi tử có phần không tin, nhưng cẩn thận nhớ lại một chiêu tùacute; của Lục Nguyên khiến hắn nghiên cứu ba ngày ba đêm cũng không ra chút kết quả thì cảm thấy việc đó rất có khả năng.

    Đấu chi tử không khỏi than thở:

    - Tại sao lại có nhân vật biến thái tới vậy.

    Chương 1457-1458: Vũ Thần văn minh chi chủ

    Người kia nói tiếp:

    - Trong tin tình báo thu thập được, ở Trung ương thiên triều không chỉ có một người như Lục Nguyên mà là ba.

    Còn có một tên Lý Thái Sử vô cùng thần bí, không đơn giản chút nào, có thể đánh chết Thiên Lý văn minh phó chủ, hủy diệt Thiên Lý văn minh.

    Quá biến thái, quá biến thái rồi, Đấu chi tử tự cho mình mạnh nhưng muốn hủy diệt một văn minh thì là chuyện nằm mơ, tên Lý Thái Sử này quá trâu bò!

    Người kia tiếp tục nói:

    - Còn có một người chiến tích cũng không kém Lục Nguyên bao nhiêu, đó chính là Hoang cổ văn minh Hoang chi tử, được mọi người công nhận là xếp trước Lục Nguyên và Lý Thái Sử.

    Hắn được xưng là Khí vận đệ nhất tử, là tử địch với Lục Nguyên, đoán chừng trong đại quyết chiến hai người họ tất quyết chiến sinh tử một trận.

    Đấu chi tử nghe vậy không khỏi choáng váng, hóa ra không chỉ có một tên biến thái mà có tận ba tên.

    Lục Nguyên, Lý Thái Sử, Hoang chi tử, mỗi tên lại biến thái hơn một tên, cỗ ngạo khí mới tới của hắn bị đánh tan, không còn chút kiêu ngạo.



    Ngạo khí của Đấu chi tử bị đánh tan, ngạo khí của Đấu cổ văn minh cùng vậy, lần này Lục Nguyên đã lập được công lớn.

    Việc tiếp theo rất đơn giản, chuẩn bị cho đại quyết chiến.

    Đội ngũ chia làm mười tám đội, mỗi văn minh là một đội ngũ, cuối cùng vẫn giữ nguyên theo văn minh, nếu không thì phối hợp khó mà ăn ý.

    Sắp xếp tất cả xong xuôi cuối cùng chính là cáo biệt, thiếu niên tạm biệt thiếu nữ, trượng phu tạm biệt thê tử, phụ thân cáo biệt con cái.

    Đi, tới chiến trường!

    Đi đánh trận đại quyết chiến cuối cùng!

    Tất cả đã chuẩn bị xong xuôi.

    Sinh tử, tương lai, vận mệnh, cách cục, đại thế, tất cả đều phụ thuộc vào trận đại quyết này, đây là trận chiến quyết định tới tương lai một trăm triệu năm của Trung ương thiên triều.

    Đây là đội quân khổng lồ khó mà tưởng tượng nổi.

    Đội quân này chia làm ba đại đội, mười bốn tiểu đội.

    Ba đại đội chính là Pháp cổ văn minh đại đội, Vũ cổ văn minh đại đội, Đấu cổ văn minh đại đội.

    Mười bốn tiểu đội là Phủ chi văn minh tiểu đội, Phong chi văn minh tiểu đội, Nho chi văn minh tiểu đội, Dược chi văn minh tiểu đội, Thiên Mẫu văn minh tiểu đội, Thánh Quang vn tiểu đội, Tán chi văn minh tiểu đội, Long chi văn minh tiểu đội, Đồ chi văn minh tiểu đội, Băng chi văn minh tiểu đội, Pháp bảo văn minh tiểu đội, Dạ chi văn minh tiểu đội, Điểu chi văn minh tiểu đội, Cầm chi văn minh tiểu đội.

    Mười bảy đội ngũ, đứng đầu mỗi đội ngũ đều là nhân vật văn minh cảnh, lực lượng trung kiên đều là nhân vật Thế giới cảnh, căn bản không có Hỗn Động cảnh tham chiến.

    Hỗn Động cảnh vào thời điểm này quá yếu ớt, căn bản chỉ có thể ở lại bảo vệ bổn văn minh, chỉ có những Hỗn Động cảnh thuộc lớp bồi dưỡng đặc biệt mới được tới xem tăng thêm kiến thức.

    Đây quả là một tràng cảnh hùng tráng.

    Chiến kỳ như mây, chiến tướng như mưa.

    Văn minh liên tiếp, thế giới vô số.

    Những văn minh cảnh cất vang thơ ca của văn minh, nâng cao tinh thần cho đội ngũ.

    Thế giới cảnh đề luyện Tiểu thiên thế giới của bản thân, khiến không gian nơi này giống như có hang nghìn vạn tiểu Thiên thế giới chồng chất.

    Tràng cảnh to lớn khó mà tin nổi, Đấu chi tử lẩm bẩm nói:

    - Tràng cảnh này quá đặc sắc, hóa ra Đấu cổ văn minh chúng ta chỉ rất nhỏ bé!

    Pháp chi tử cũng lẩm bẩm:

    - Tràng diện thật lớn.

    Dù Pháp chi tử sinh trưởng ở Trung ương thiên triều nhưng cũng chưa từng chứng kiến tràng cảnh lớn đến vậy.

    Mà Lục Nguyên cũng bị chấn động, bản thân hắn coi như cũng từng chứng kiến nhiều tràng cảnh lớn, tham dự qua cuộc chiến hủy diệt văn minh, tỷ như trận chiến Pháp bảo văn minh, trận chiến Nho chi văn minh và Thiên Lý văn minh.

    Nhưng nếu so với tràng cảnh trước mặt, những cuộc chiến kia coi là thứ gì, chênh lệch quá xa.

    Thật ra thì đây cũng là chuyện bình thường, đây là kỷ nguyên đại chiến, một kỷ nguyên nhiết nhất phát sinh một hai lần thôi, quy mô của kỷ nguyên đại chiến quả thực là to lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi.

    Chỉ có mấy lão tiền bối sống rất lâu mới từng chứng kiến qua tràng cảnh này, nhưng dù vậy họ cũng không dám coi thường.

    Dưới trận đại quyết chiến này, chỉ cần có chút sơ suất thì chỉ có chết, trước kia đã có rất nhiều Văn minh cảnh chết trong quyết chiến.

    Mà trong đại quyết chiến đương nhiên không thiếu người tham chiến.

    Tỷ như Cố Thu Thủy, Quách Khản, Mộ Dung Hoàng Phục, Vương Thạch Đầu, Ân Vô Kỵ, Kinh Vô Cầu…

    Tất cả những người này đều thuộc khảo hạch bách quốc, đều thuộc hạng thiên tài khó gặp, hiện giờ tất cả đều cơ bản là Thế giới cảnh tầng năm, tầng sáu, thậm chí là Thiên tôn cảnh.

    Mộ Dung Hoàng Phục nhận được chút kỳ ngộ, hiện giờ đã đạt tới Thế giới cảnh thất trọng thiên, Thiên tôn cảnh!

    Mộ Dung Hoàng Phục đã là Thiên tôn, toàn thân tỏa ra khí tức hoàng giả.

    Chỉ có điều Mộ Dung Hoàng Phục nhìn về sâu trong đại đội, thật ra thì cũng không thấy gì nhưng bản thân hắn biết mục tiêu của mình ở nơi đó.

    Lục Nguyên năm xưa là đối thủ cảu mình, hiện giờ trở nên quá mạnh mẽ, mạnh mẽ vượt xa tưởng tượng của mình, Mộ Dung Hoàng Phục khẽ than thở, nhưng hắn lập tức phấn chấn trở lại.

    Nhiệm vụ của hắn ở đây là đánh tốt trận đại chiến sắp tới, tính hung hiểm trong đó hắn đã được nghe vô số lần, đương nhiên là hiểu rõ.

    Mà trong đội ngũ có Phó Ưng tay cầm trường đao, hắn đã đạt tới Thiên tôn cảnh, đang cười ha hả chuẩn bị thống khoái đánh một trận.

    Phó Ưng cũng nhìn về phía xa, năm đó bách quốc khảo hạch, ai cũng muốn trở thành người mạnh nhất.

    Mà trải qua thời gian nhiều năm, Lục Nguyên đã trở thành người mạnh nhất trong số những người năm xưa, khi đó hắn chỉ xếp thứ hai mươi, nhưng giờ đã là nhân vật phong vân một cõi.

    Vương Thạch Đầu chơi đùa tảng đá trong tay, miệng thầm lẩm bẩm hai chữ “Lục Nguyên”.

    Cố nhân năm xưa nhìn về phía Lục Nguyên, cũng muốn đuổi theo, dù khoảng cách rất xa nhưng ý chí chiến đấu vẫn không chết.

    Đương nhiên, trong đội ngũ này cũng có chứa các loại ân oán thù hận, nhưng vấn đề quan trọng nhất chỉ có một.

    Đại quyết chiến!

    Đại quyết chiến lập tức sẽ bắt đầu.

    Mà lúc này nhìn tin tức truyền tới, Lục Nguyên xem, hóa ra là Vũ thần văn minh chi chủ gọi mình tới đại đội Vũ cổ văn minh một chút.

    Lục Nguyên lập tức bay thẳng tới đó, rất nhanh liền tới.

    Ở đó có một pho tượng thần linh.

    Đó là võ đạo thần linh!

    Đại biểu cho phương hướng võ đạo, tôn tinh võ đạo vô thượng!

    So với hắn, Vũ thánh văn minh phó chủ, Vũ Bác văn minh phó chủ kém quá xa.

    Một vị này chính là Vũ Thần văn minh chi chủ.

    Đây là tiền bối, Lục Nguyên giương tay lên:

    - Bái kiến tiền bối.

    Vũ Thần văn minh chi chủ nhìn Lục Nguyên:

    - Ta đã nghe nói chiến tích của ngươi trong phòng tác chiến, ngươi được lão cáo già Pháp Biến văn minh chi chủ gọi là chiêu thức vô địch kỷ nguyên, được lão ta khen ngợi tuyệt không phải người bình thường.

    Chiêu thức ngươi rất giỏi, đáng tiếc bây giờ không phải dịp nếu không ta nhất định sẽ quyết đấu với ngươi một trận, đấu chiêu thức!

    Vũ Thần văn minh chi chủ năm xưa được xưng vũ si, hắn thấy đối thủ là lập tức muốn so tài, chẳng qua hiện giờ không phải là cơ hội tốt, bây giờ cần chuẩn bị cho đại quyết chiến.

    Lục Nguyên có thể nói gì, chỉ đành trầm mặc.

    Vũ Thần văn minh chi chủ nói tiếp:

    - Ta giao năm thần vật trung vị cho ngươi.

    Hắn từ hư không hóa ra năm thần vật trung vị, mỗi thứ tỏa ra hơi thở cực kỳ mãnh liệt, phần thưởng của Lục Nguyên rốt cục cũng tới tay.

    Lục Nguyên không khách khí, một bàn tay pháp lực nhận lấy, kiểm tra một chút, quả nhiên là thần vật trung vị, ngay cả hình dáng thế nào cũng không để ý, lập tức sử dụng.

    A, có chuyện gì?

    Sau khi sử dụng năm thần vật trung vị tại sao không có chút phản ứng?

    Lục Nguyên cảm thấy quái lạ, nghi hoặc trong lòng.

    Mà Vũ Thần văn minh chi chủ vỗ trán một cái:

    - Ai, trong năm thần vật trung vị có một thần vật gọi là Duyên Trì thần thạch, sau khi sử dụng một hài ngày mới phát huy ra hiệu quả của thần vật.

    Vừa rồi ta định nhắc nhở ngươi nhưng không ngờ ngươi dùng nhanh tới vậy.

    Vũ Thần văn minh chi chủ giải thích.

    Lục Nguyên thầm vận chuyển nhân quả, hiện giờ nhân quả thiết tắc của hắn cực sâu, ít người có thể lừa gạt được.

    Nếu như đúng như lời Vũ thần văn minh chi chủ thì thật bi ai, trong năm thần vật lại có Duyên Trì thần thạch, lúc ấy quả thực là hắn không chú ý tới.

    Chỉ có điều cũng không ảnh hưởng lớn gì, Duyên Trì thần thạch chỉ kéo dài một hai ngày, sau đó pháp lực của mình sẽ đạt tới chin kỷ nguyên, lúc đó thần cản sát thần, phật cản sát phật!

    Sau khi cáo biệt Vũ Thần văn minh chi chủ, Lục Nguyên trở lại đại đội Pháp cổ văn minh, ngồi xuống bên cạnh.

    Pháp Biến văn minh chi chủ nói:

    - A, sao pháp lực của ngươi vẫn chưa đạt tới chin kỷ nguyên?

    Lục Nguyên lập tức kể mọi chuyện ra, Pháp Biến văn minh chi chủ khó chịu nói:

    - Lão hồ đồ Vũ thần, chuyện này cũng không nhắc nhở ngươi.

    Chỉ có điều cũng không quá trở ngại, nhiều nhất một hai ngày là sẽ đạt tới chin kỷ nguyên, hơn nữa với thực lực của ngươi e là dưới văn minh chi chủ không ai giết được ngươi.

    Pháp Biến văn minh chi chủ thản nhiên nói:

    - Lý Thái Sử còn chưa trở về đội.

    Pháp Biến văn minh chi chủ buồn bực không thôi, hắn chiêu mộ Lý Thái Sử về đội nhưng hiện giờ Lý Thái Sử vẫn chưa tới.

    Lý Thái Sử có thể đánh chết Thiên Lý văn minh phó chủ, cường giả như vậy trong đại quyết chiến có chút tác dụng.

    Chỉ có điều nếu Lý Thái Sử không tới thì thôi, Pháp Biến văn minh chi chủ cần tính toán nhiều việc, hiện giờ đối thủ ở đâu, bày trận như thế nào để đối phó với trận, ứng phó ra sao…

    Nhân vật cao nhất điều khiển tác chiến cũng không phải dễ làm.

    Pháp Cổ văn minh chi chủ có thể ẩn trong đại đội, nhưng hiện giờ là đại quyết chiến, sao hắn có thể không ra.

    Lục Nguyên không để ý việc phải chờ một hai ngày, nhìn về phía tiểu đội Nho chi văn minh.

    Hiện giờ trong các tiểu đội Nho chi văn minh yếu nhất đi, không, còn có Pháp bảo văn minh, người mạnh nhất Pháp bảo văn minh mới đạt tới năm kỷ nguyên pháp lực.

    Hai chi tiểu đội này quá yếu, e sẽ là đối thủ tấn công trọng điểm của đối thủ, nếu quả thực khai chiến, mình cần trợ giúp hai văn minh này một chút.

    Lục Nguyên thầm nghĩ trong lòng.

    Lục Nguyên nghĩ xong, ngồi lên một đám mây điều chỉnh tinh thần, đạt tới trạng thái tốt nhất.

    Chỉ có điều khi điều tức trong chốc lát hắn cảm thấy có gì không thích hợp, không đạt tới trạng thái tốt nhất, quả nhiên mình đã sai lầm ròi.

    Lục Nguyên từ hư không lấy ra một vò rượu, uống ừng ực.

    Không sai, khi uống rượu mình mới đạt tới trạng thái tốt nhất.

    Không có rượu thì chỉ là trạng thái bình thường.

    Lục Nguyên uống thật thoải mái, nẳm ngửa trên mây tiêu diêu tự tại.

    Trong mười bảy đội ngũ, đoán chừng Lục Nguyên là người tiêu sái nhất.



    Mà lúc này, một nơi không xa có một đội đại quân đang chuẩn bị, đây đương nhiên chính là quân đội của Hoang Tiên Phật văn minh, cũng là quân kỳ như mưa, văn minh như mây.

    Khoảng cách hai đội quân không còn xa.

    Mà trận đại chiến lớn nhất kỷ nguyên không lâu sau sẽ bắt đầu.

    Ngưng cố tinh vực.

    Một mảnh tinh vực cực lớn!

    Tinh vực này không có sự sống, sinh linh không còn, chỉ còn duy nhất hơn ngàn tinh cầu mà thôi.

    Đặc điểm lớn nhất của tinh vực này là tinh không vô cùng vững chắc, bền bỉ hơn nơi khác rất nhiều, cho dù cấp Văn Minh giao thủ cũng không dễ dàng khiến không gian bể tan tành.

    Đương nhiên nếu như giao thủ nhiều lần thì không gian vẫn bị vỡ nát trong diện tích nhỏ, nhưng việc văn minh chi chủ ra tay mới có thể khiến không gian vỡ nát trong diện tích nhỏ đã rất giỏi rồi.

    Đương nhiên bởi vì tinh không vững chắc cho nên trọng lực nơi này cũng rất lớn, đây chính là nguyên do tại sao nơi này không có sinh linh, sinh linh bình thường không chịu nổi trọng lực lớn như vậy.

    Bất luận là Pháp Vũ liên minh hay Hoang Tiên Phật liên minh đều lựa chọn một tinh vực như này làm nơi giao chiến.

    Kỷ nguyên đại chiến, toàn bộ lực lượng của Trung ương thiên triều đều được xuất động, cộng thêm một số văn minh của Di thất chi địa, lực lượng bộc phát vô cùng kinh khủng, nếu không khống chế tốt thậm chí sẽ khiến Trung ương thiên triều bị hủy diệt một nửa, một nửa còn lại sẽ biến thành hoàn cảnh giống như Di thất chi địa.

    Mọi người chỉ muốn tranh đoạt Trung ương thiên triều chứ không muốn hủy diệt nó.

    Cho nên mới giao chiến ở Ngưng Cố tinh vực.

    Mười bảy chi đại quân của Pháp Vũ liên minh xuất pháp tới Cố Nguyên tinh vực, Lục Nguyên ngồi trên mây trắng uống rượu, nhìn mọi người hành quân.

    Nhân sinh nha!

    U buồn nha!

    Đây là một trận đánh lớn nhất trong cuộc đời!

    Lúc này Lục Nguyên thấy phía trước đại quân có hai thiếu nữ đang đứng.

    Ai mà dám to gan như vậy?

    Dám cản trở đường hành quân, đây là một nửa lực lượng của Trung ương thiên triều, bất luận thứ gì cũng có thể nghiền ép.

    Lục Nguyên dõi mắt nhìn tới, phát hiện một thiếu nữ tóc bạc xinh đẹp ngồi trên mặt trăng, bộ dạng chỉ mười hai mười ba tuổi, mà bên cạnh nàng là một thiếu nữ xinh đẹp chừng mười bảy mười tám.

    Thường Nga cùng Ngọc thỏ Chung Linh.

    Hai người xuất hiện!

    Các nàng xuất hiện ở đây cũng có thể lý giải được, Thường Nga là đối thủ cảu Tiên cổ văn minh chi chủ, hôm nay là ngày quyết chiến, Thường Nga ra tay cũng là chuyện bình thường.

    Thường Nga hiện thân, Pháp cổ văn minh chi chủ bước ra cười nói:

    - Hóa ra là Thường Nga cô nương, rốt cục cô đã tới!

    - Đúng, ta tới chém chết lão già kia.

    Thường Nga thản nhiên nói, sau đó gia nhập đội ngũ.

    Hiện giờ Thường Nga đã đạt tới văn minh chi chủ, nàng bị Hồng chém giết trăm thế, tu luyện trăm thế trọng tu kỳ công, hiện giờ thu hoạch không nhỏ, trong thời gian ngắn trọng tu đã đạt tới cấp bậc văn minh chi chủ.

    Mà có Thường Nga gia nhập, thực lực Pháp Vũ liên minh tăng lên không ít, Ngọc thỏ Chung Linh hiển nhiên đã trọng tu tới cảnh giới văn minh phó chủ, nhìn bộ dạng thì đã đạt tới một kỷ nguyên.

    Thường Nga vẫn bộ dạng là thiếu nữ tóc bạc ngây thơ xinh đẹp, còn Chung Linh đã có bộ dạng chúa tể quyền thế.

    Thật ra thì Thường Nga xưa nay ít quản chính sự, thực lực âm thầm tích trữ của Nguyệt chi văn minh đều do Chung Linh quản lý.

    Chung Linh lâu ngày ở địa vị cao, đương nhiên sản sinh khí thế này.

    Phía sau Chung Linh còn có một ít thiếu nữ, cũng là lực lượng mới súc tích của Nguyệt chi văn minh, không có ai đạt tới Văn minh cảnh, dù sao Văn minh cảnh không phải rau cải trắng, dễ dàng có được, Nguyệt chi văn minh mới trở lại không lâu, chỉ có điều cấp Thiên tôn tới cũng không ít.

    Chương 1459-1460: Gặp lại Chung Linh

    Bộ dạng cường nhân của Chung Linh khi thấy Lục Nguyên liền không còn, bộ dạng vô cùng luống cuống.

    Thấy bộ dạng này, những thiếu nữ kia đều mở rộng tầm mắt, từ trước tới nay họ chỉ thấy bộ dạng lạnh lùng của Chung Linh, hiện giờ hoàn toàn trái ngược khiến họ khó mà chấp nhận được.

    Chung Linh đứng bên người Lục Nguyên:

    - Ngươi… ngươi… gần đây ngươi có khỏe không?

    - Ách, vẫn khỏe…

    Lục Nguyên trả lời.

    - Cuộc sống với Tụ Tuyết tỷ ra sao?

    Chung Linh lại hỏi.

    - Vẫn tốt nha.

    Lục Nguyên có chút khẩn trương, hắn tình nguyện đối đầu với mười văn minh cảnh cũng không muốn đối mặt trong hoàn cảnh này.

    Hắn không phải là người trăng hoa, nghe nói trong Khí vận thất tử có Tiên chi tử là hảo thủ trong nghề, được xưng phong lưu đệ nhất, đáng tiếc đã bị Lục Nguyên chém giết.

    Nghe nói Hoang chi tử gặp phải nữ nhân liền nói một câu:

    - Nữ nhân, có gia nhập hậu cung của ta không?

    Điều buồn bực nhất sau đó chính là hắn trực tiếp hỏi, nhưng không ít nữ nhân nguyện ý tiến vào hậu cu.

    Vũ chi tử còn kinh hơn, khi yêu thích ai liền nói:

    - Có muốn theo ta uống trăm vò rượu không.

    Hắn còn tìm được một thê tử xinh đẹp làm bạn rượu, quả thực khiến người ta mở rộng tầm mắt.

    Phong cách cá nhân hoàn toàn khác, Lục Nguyên hoàn toàn không có kinh nghiệm ứng đối trong trường hợp này.

    Chung Linh hỏi:

    - Ngươi và Tụ Tuyết tỷ định khi nào sinh con?

    Nàng vừa nói liền lấy tay che miệng, ý thức mình sao vậy?

    Sao lại hỏi vấn đề này?!!

    Lục Nguyên hiện giờ chỉ có thể lặng im hỏi ông trời.

    Mà lúc này, Thường Nga đang trao đổi với Pháp Biến văn minh chi chủ, nàng đang mổ xẻ tin tức về Hồng.

    Đại quân tiếp tục tiến tới, thời gian chừng một ngày sau thì tới Ngưng Cố tinh vực.

    Vừa tiến vào, rất nhiều người cảm thấy trọng lực, áp lực tăng mạnh.

    Đồng thời cũng thấy đại quân đối phương tiến vào Ngưng Cố tinh vực!

    Hai đội quân siêu cấp giằng co từ xa, Pháp Vũ liên minh có ba cổ văn minh, mười bốn văn minh bình thường, cộng thêm Thường Nga.

    Còn đối phương thì có tam cổ văn minh, Hoang cổ, Tiên cổ, Phật cổ, ngoài ra còn có thể Ma chi văn minh cũng có thể coi là một cổ văn minh, cộng thêm với mười bảy văn minh ra trận.

    Mười bảy văn minh này là Tinh chi văn minh, Lôi chi văn minh, Giản chi văn minh, Thụ chi văn minh, Hồ chi văn minh, Độc chi văn minh, Miêu chi văn minh, Lực chi văn minh, Hoa chi văn minh, Tiến chi văn minh, Phù chú văn minh, Trận chi văn minh, Thâu chi văn minh, Tà Kiếm văn minh, Yêu chi văn minh, Hỏa chi văn minh.

    Hai đội quân nhìn nhau từ xa!

    Trận chiến đã sắp bắt đầu.

    Đúng lúc này, Dạ Đế quát lớn một tiếng:

    - Trò mèo như thế mà cũng dám tới, đi ra.

    Dạ Đế quát một tiếng, nhất thời trong hư không có mấy người bắn ra ngoài, một ngọn lửa màu đen bao lấy họ.

    Dạ Đế cười lạnh một tiếng:

    - Dám ẩn thân trước mặt ta, làm vậy có quá buồn cười không hả đối thủ Tinh chi văn minh.

    Hóa ra buổi sáng Tinh chi văn minh đã sớm an bài vài người ở đây để trinh sát, Dạ Đế lại là cao thủ trong nghề, trong nháy mắt bắt thám tử của đối phương ra ngoài.

    Chỉ có điều dù bắt được nhưng tình báo bên này vẫn để đối phương biết được.



    Ở một phía có vài người, những văn minh này đến từ Di thất chi địa, có vài người tới từ Vĩnh Hằng tinh vực.

    Vĩnh Hằng tinh vực là mảnh tinh vực lớn nhất, cũng là nơi nhiều cao thủ nhất, nơi đó tập trung các cao thủ truy tìm Vĩnh hằng chi môn.

    Vĩnh Hằng tinh vực cực kỳ khó tiến vào, nếu bàn về cao thủ thì còn nhiều hơn Trung ương thiên triều.

    Trong số những người đó có người tới từ U Minh văn minh, U Minh chi chủ chiếm được bốn chữ U, Minh, Địa, Phủ, cũng là một nhân vật tung hoành khắp thiên địa.

    Đương nhiên U Minh văn minh không tính tham chiến, Trung ương thiên triều đánh nhau lớn, U Minh văn minh cao hứng nhất.

    Hắn có thể nhân cơ hội này thu thập vong hồn, U Minh chi chủ có thể lợi dụng những thứ đó tăng tiến pháp lực, đây cũng là người duy nhất có thể ngồi ngoài kiếm lợi, những văn minh khác không ai làm được vậy.

    ở một nơi khác có một nhóm cơ giới, nhóm cơ giới này đều có kim chúc tuyến điều hình giọt nước hoàn mỹ.

    Sự cường đại của chúng khác xa so với Quang Nô mà Lục Nguyên chạm phải, Quang Nô Lục Nguyên gặp chỉ xếp hạng khoảng ba ngàn, mà những Quang Nô kia đều xếp hạng trước mười.

    Ba ngàn so với mười, chênh lệch to lớn đến mức nào khó mà tưởng tượng được.

    Mà đứng ở giữa có một quang thể.

    Vô h́nh chi thể, chỉ có quang!

    Hắn chính là Quang thần.

    Cơ giới giới chi chủ, văn minh cảnh, ra đời tại Khoa học giới, Khoa học giới sớm bị diệt sạch, chỉ có Quang thần tường tồn.

    Mỗi tấc da tấc thịt của hắn đều được những nhà khoa học đứng đầu tính toán vô số lần, dù lực lượng khoa học mạnh mẽ nhất nổ tung mà không bị phá hủy.

    Đại quyết chiến đưa tới rất nhiều người tới xem, Quang thần cũng không ngoại lệ.

    Quang thần cũng không có tình cảm, chẳng qua ảnh hưởng của trận đại quyết chiến này quá lớn cho nên Quang thần mới tới đây.

    Quang thần từ mắt bắn ra hao đạo quang mang, lúc mới đi ra thì là ánh sáng trắng, dần dần lại hóa thành bảy màu, cuối cùng hóa vô hình.

    Thần quang quét qua nhân mã hai bên, đồng thời đại não lợi hại nhất kỷ nguyên bắt đầu tính toán, giải quyết lượng tính toán cực kỳ khổng lồ!

    - Pháp Vũ liên minh, ba cổ văn minh, bốn văn minh bình thường, cộng thêm một văn minh chi chủ.

    Đại não của Quang thần không ngừng phân tích chiến lực của Pháp Vũ liên minh.

    Căn bản thì chiến lực của thế giới cảnh hắn đều tính toán ra chi tiết, cường giả trong thiên địa dù nhiều nhưng người có năng lực xử lý khổng lồ như vậy chỉ có mình Quang thần hắn, những người khác không thể làm nổi.

    Hơn nữa chẳng những hắn có thể tính toán chiến lực, coi như chúc tính của bản thân cũng được.

    Tỷ như chính(chính khí) của Nho chi văn minh, Băng của Băng chi văn minh, thuốc của Dược chi văn minh đều nằm trong suy tính của hắn, thậm chí là cả tuyệt chiêu của nhiều người nổi danh.

    Hiện giờ Quang thần muốn tính toán tỷ lệ thắng thua của hai bên.

    Đây là một phép tính khổng lồ, chỉ có mình Quang thần làm nổi.

    Quang thần tính toán tương đối chuẩn xác.

    Tính toán đệ nhất trong lịch sử.

    Tỷ số hắn tính toán ra vô cùng chính xác, căn bản không có sai lầm.

    Ở một nơi hẻo lánh trong Ngưng Cố tinh vực, Quang thần đnag tính toán chiến lực của Pháp Vũ liên minh, hắn xét tới mọi phương diện sau đó quyết định:

    - Pháp Vũ liên minh, tổng lực chiến đấu 4535635261!

    Sau khi tính xong chiến lực của Pháp Vũ liên minh, hắn lại bắn ra quang mang về phía Hoang Tiên Phật liên minh.

    Những phép tính vô cùng phức tạp hiện lên trong óc, cuối cùng xác định kết quả:

    - Hoang Tiên Phật liên minh, tổng lực chiến đấu: 61571354333.

    - Thu nhập tư liệu của các đại văn minh.

    - Thu nhập tư liệu hành quân của Pháp Biến văn minh chi chủ.

    - Thu nhập tư liệu hành quân Mệnh Lý văn minh phó chủ.

    - Tính toán sai lầm, đưa vào tư liệu.

    - Cho ra kết luận.

    Đến lúc này, một đám Quang nô bên cạnh Quang Thần cũng chờ đợi.

    Quang nô không kích động, mà chính xác thì Quang nô cũng giống quang thần, không có tâm tình kích động, bọn chúng chỉ là muốn biết xác xuất chiến thắng của bên nào lớn hơn!

    Bởi vì đây chính là kỷ nguyên đại chiến!

    Quang thần tỉnh táo phát ra giọng nói máy móc:

    - Theo số liệu đưa vào rút ra kết luận, tỷ lệ thắng của Pháp Vũ liên minh: 28,3257936%.

    Tỷ lệ thắng của Hoang Tiên Phật liên minh: 71,6782117%.

    Quang thần tính toán tới bảy chữ số sau dấu phẩy!

    Hơn nữa kết quả này căn bản sẽ không xuất hiện sai lầm, bởi hắn đã tính toán tất cả sai lầm vào trong, ví dụ như Lục Nguyên trưởng thành trong chiến đấu, ngày càng mạnh hơn…

    Theo tính toán của Quang thần thì tỷ lệ thắng của Pháp Vũ liên minh chưa đầy ba thành.

    Đúng vậy!

    Nhưng có thể hiểu được.

    Cứ thử suy nghĩ một chút xem.

    Bàn về cổ văn minh, Pháp Vũ liên minh có ba, cộng thêm Thường Nga, Hoang Tiên Phật liên minh có Hoang cổ, Thái, cổ, Tiên côt, Phật cổ cùng Ma chi văn minh.

    Mặc dù Ma chi văn minh chỉ được gọi là văn minh nhưng bàn về thực lực cũng không kém gì cổ văn minh cả.

    Bàn về văn minh bình thường, Pháp Vũ lm có mưởi bốn, Hoang Tiên Phật liên minh có mười bảy, nhìn bề ngoài không kém nhau xa nhưng Pháp Bảo văn minh và Nho chi văn minh tương đối yếu, hai văn minh liên thủ chưa chắc đã đấu lại văn minh yếu nhất của đối phương là Miêu chi văn minh.

    Từ đó có thể thấy chênh lệch ở trong đó to lớn tới mức nào, căn bản là mười ba chiến mười bảy.

    Thực lực vốn đã chênh lệch khá lớn, kết quả là baảy cũng không phải là chuyện quá bất ngờ.



    Mà lúc này, tại Ngưng Cố tinh vực, trận chiến đã sắp bắt đầu.

    Pháp Biến văn minh chi chủ cùng Mệnh Lý văn minh phó chủ điều binh khiển tướng từ các hướng khác nhau tấn công về phía đối phương.

    Thực ra thì việc Pháp Biến văn minh chi chủ muốn nhất chính là từ từ đánh, một đội đấu một đội.

    Sao Pháp Biến văn minh chi chủ lại không biết mình ở hoàn cảnh xấu, nhưng đối thủ là Mệnh Lý văn minh phó chủ cũng sẽ không bỏ qua một cơ hội như vậy, hắn vỗ tay một cái.

    - Toán quân xông lên!

    Đúng vậy, toàn quân xông lên.

    Bốn đại đội, mười bảy tiểu đội cùng lúc xông tới.

    Hoang Tiên Phật lm chiếm ưu thế về binh lực, dưới tình hình này Hoang Tiên Phật liên minh chỉ cần để toàn bộ đại quân xông lên, đường đường chính chính tiêu diệt đối thủ.

    Gặp phải tình huống này Pháp Biến văn minh chi chủ chỉ đánh bất đắc dĩ, dưới tính huống hỗn loạn như vậy chỉ huy căn bản cũng vô dụng, chỉ có thể để toàn quân xông lên.

    Trong lúc nhất thời, chiến trường vô cùng hỗn loạn, tất cả cao thủ của các thế lực ở Trung ương thiên triều bắt đầu giao thủ, chỉ trong chớp mắt khi bắ đầu đã có hơn ngàn Thế giới cảnh ngã xuống.

    Máu tươi phun ra!

    - Chết cho ta!

    Bách Nhật bạo!

    Lập tức một trăm mặt trời xuất hiện, nổ tung, phe Pháp Vũ liên minh có ít nhất mấy trăm Thế giới cảnh của Phủ chi văn minh ngã xuống.

    Người của Hoang Tiên Phật văn minh đã xông tới, một kích của cao thủ có thể đánh chết mấy trăm Thế giới cảnh.

    Uy lực của một chiêu này lớn hơn Đấu Viêm bạo rất nhiều.

    Đấu chi tử từ xa thấy vậy không khỏi thất kinh, là ai mà có một kích kinh hồn như thế, lại thấy nơi đó một thanh niên mặc Kỳ lân giáp, cầm Thiên Mệnh thần kích.

    Nam tử trẻ tuổi này có hương vị nắm giữ mệnh trời, hủy diệt tất cả!

    Hoang chi tử!

    Đúng vậy, chính là đối thủ của Lục Nguyên, Hoang chi tử!

    Khi Đấu chi tử thấy Hoang chi tử, phát hiện khí thế của đối phương lớn tới mức khó mà tưởng tượng, thậm chí khiến hắn không có ý nghĩ phản kháng trong đầu.

    Đấu chi tử phát hiện ra bản thân mình kém Hoang chi tử quá xa, đối phương cầm Thiên Mệnh thần kích trong tay, liên tục thu lấy tính mạng Thế giới cảnh của Phủ chi văn minh, không ai có thể ngăn cản một chiêu của Hoang chi tử.

    Trong trận chiến, người giết nhiều nhất không nghi ngờ gì nữa, đó chính là Hoang chi tử.

    - Hoang chi tử, chớ lớn lối, để ta đấu với ngươi.

    Phủ chi văn minh phó chủ biểu hiện cực kỳ dũng mãnh, dù gì thì hắn cũng là văn minh phó chủ chín kỷ nguyên, lúc này phía sau ngưng kết Bàn Cổ kim thân.

    Bàn Cổ kim thân của hắn lợi hại hơn Lục Nguyên rất nhiều, đã tạo thành bóng dáng tương đối chân thật.á

    Phủ chi văn minh phó chủ vung rìu.

    Mà bóng dáng Bàn Cổ cũng vung rìu.

    Hai phủ hợp nhất, tạo thành lực trùng kích vô cùng khổng lồ chém về phía Hoang chi tử.

    Một chiêu này có thể xé trời!

    Nhưng trong Ngưng Cố tinh vực thì một kích này không làm được vậy, nếu là nơi khác không gian sớm đã đổ nát.

    Hoang chi tử thấy vậy cười lạnh, không né tránh, dùng Thiên Mệnh thần kích ngăn cản.

    Phủ chi văn minh phó chủ luôn lấy lực lượng trứ danh, Hoang chi tử dám cứng rắn chống đỡ nhất định phải chịu thiệt, nhưng đúng lúc này, Phủ chi văn minh phó chủ bị đánh lui lại, Hoang chi tử cũng lui lại, khoảng cách lui đều như nhau, dù vậy nhưng ai cũng biết là Hoang chi tử chiếm thượng phong, Phủ chi văn minh phó chủ rơi vào hạ phong.

    Dù sao Phủ chi văn minh phó chủ chỉ có lực lượng không có kỹ xảo, mà Hoang chi tử được công nhận là kỹ xảo kinh hồn!

    Hoang chi tử cười lạnh một tiếng:

    - Ngày hôm nay tới tới đại khai sát giới, Phủ chi văn minh phó chủ, ngươi chính là người đầu tiên.

    Hắn hào khí vô song, muốn chém chết Phủ chi văn minh phó chủ.

    Thiên Mệnh thần kích hóa thành kích ảnh, những kích ảnh này vừa bá đạo vừa quỷ dị, đánh cho Phủ chi văn minh phó chủ liên tục bại lui, ầm một tiếng, Phủ chi văn minh phó chủ bị Hoang chi tử đánh trúng, vai phải nhuốm máu.

    Hoang chi tử liên tục tấn công, hiển nhiên là muốn tiêu diệt đối phương.

    Phủ chi văn minh phó chủ thét dài một tiếng, vận chuyển Bàn Cổ kim thân tới mức cao nhất, nhưng vẫn bị Hoang chi tử ép xuống thế hạ phong.

    - Đương đương đương đương…

    Tiếng đàn liên tiếp vang lên, đây là khúc Dương quan tam điệp, Cầm chi văn minh phó chủ cách đó không xa đã ra tay.

    Ở trong bóng tối ám sát, Dạ chi văn minh, Dạ Ám văn minh phó chủ trong nháy mắt thi triển ám sát kinh khủng nhất với Hoang chi tử.

    Hoang chi tử bị Cầm chi văn minh phó chủ cùng Dạ chi văn minh phó chủ liên thủ đối phó cũng không e ngại, quát lớn:

    - Bại cho ta!

    Thiên mệnh thần kích trong tay huyễn hóa vài vạn đạo kích ảnh, tấn công về phía Cầm chi văn minh phó chủ cùng Dạ chi văn minh phó chủ.

    Kích pháp của hắn vô cùng lợi hại, chỉ dùng mười mấy chiêu đã trảm sát Dạ chi văn minh phó chủ.

    Cầm chi văn minh phó chủ thấy tình hình không ổn, lập tức kéo Phủ chi văn minh phó chủ chạy trốn.

    Hoang chi tử cười lớn:

    - Trốn, trốn đâu cho thoát, hôm nay ta sẽ chém chết từng tên từng tên văn minh phó chủ của Pháp Vũ liên minh!

    Giọng nói này xuyên qua nhật nguyệt, tinh vực, thực lực của Hoang chi tử rõ rang đã đạt tới chín kỷ nguyên.

    Vừa rồi hắn đánh trọng thương Phủ chi văn minh phó chủ, đả thương Cầm chi văn minh phó chủ, giết Dạ chi văn minh phó chủ, thể hiện ra bản lĩnh kinh người.

    Văn minh chi chủ đều đang giao đấu với nhau, mà trong cảnh giới văn minh phó chủ không ai là đối thủ của Hoang chi tử.

    Có ba người đạt tới chín kỷ nguyên rưỡi là Thiên mẫu, Băng chi cùng Vũ thánh nhưng đều đã có đối thủ riêng, hơn nữa cho dù họ tới của chưa chắc là đối thủ của Hoang chi tử.

    Hiện giờ Hoang chi tử khí vận đang thịnh, chiêu thức năng lực huyền diệu, không ai địch nổi.

    Chương 1461-1462: Kháng cự Hoang chi tử

    Ai có thể kháng cự Hoang chi tử?

    Suy nghĩ cẩn thận một chút thì không phát hiện ra ai.

    Chẳng lẽ lại cứ để Hoang chi tử đại sát tứ phương?

    Lúc này đột nhiên Hoang chi tử dừng bước, bởi hắn thấy một người áo xanh cách đó không xa.

    Lục Nguyên!

    Đối thủ của Hoang chi tử, hắn không coi ai ra gì, kể cả Thiên Mẫu, Vũ Thánh, Băng chi văn minh phó chủ, nhưng Lục Nguyên thì khác, Lục Nguyên là đối thủ cả đời của Hoang chi tử, thậm chí có một lần bị Lục Nguyên đánh lén, Hoang chi tử đã bại, đây là sỉ nhục lớn nhất đời này của hắn!

    Hoang chi tử giằng co với Lục Nguyên.

    Lần đầu tiên Lục Nguyên nghe được Hoang chi tử hung tàn là từ miệng Tiên chi tử, bảo hắn không nên đi Văn minh thánh địa, miễn cho bị Hoang chi tử chém chết.

    Hai người lần đầu gặp nhau là Hoang chi tử giết tới kiếm môn, một chiêu đánh Lục Nguyên thương nặng, ba chiêu thiếu chút nữa lấy mạng Lục Nguyên.

    Lần hai là tại Văn minh thánh địa, Hoang chi tử dùng thần hồn áp chế Lục Nguyên.

    Lần thứ ba là bên trong quyết chiến ở Văn minh thánh địa, Lục Nguyên giải quyết Vũ Hoàng đại đế, mấy người Tiên chi tử, cuối cùng liên thủ với Hoa pháp thánh, dọa chạy Hoang chi tử.

    Lần thứ tư là thế giới Côn Bằng, Lục Nguyên đánh lén, đánh bại Hoang chi tử.

    Đây là lần thứ năm!

    Vận mệnh quyết chiến sắp bắt đầu.

    Khí vận đệ nhất tử và Khí vận đệ nhị tử, trận chiến giữa Hoang chi tử và Lục Nguyên đã sắp bắt đầu.

    Ai thắng sẽ nhận được càng nhiều khí vận, người nào thua sẽ bị tổn thất, bất luận ai cũng không thể thua.

    Lục Nguyên thua liền mất đi cơ hội đuổi theo Hoang chi tử, Hoang chi tử thua sẽ mất đi danh hiệu Khí vận đệ nhất tử.

    Không thể thua!

    Đây là trận đại quyết chiến lớn nhất kỷ nguyên!

    Ở kỷ nguyên này chưa từng xảy ra.

    Tất cả thế lực mạnh nhất Trung ương thiên triều đều liều mạng đối chiến, Pháp Nhất đế tử đang kịch liệt giao thủ, đối thủ của hắn là một trong Tam Thanh của Tiên Cổ văn minh, Linh bảo thiên tôn.

    Linh bảo thiên tôn cũng là chín kỷ nguyên, am hiểu pháp thuật quỷ dị, hắn được xưng là người nắm giữ nhiều pháp thuật nhất, trong đó bao gồm cả văn minh chi chủ.

    Hơn nữa không chỉ nắm giữ, hắn còn có thể phối hợp những pháp thuật này với pháp bảo, tạo thành hiệu quả cường đại, là mọt nhân vật rất khó đối phó.

    Mà Pháp Nhất đế tử pháp thuật đơn điệu, nhưng trong đó lại ẩn chứa một hương vị.

    Nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn.

    Ngươi nhiều pháp thuật như vậy cũng đều từ đơn giản diễn sinh.

    Pháp Nhất đế tử và Linh bảo thiên tôn chiến đấu kịch liệt, không phân cao thấp.

    Đương nhiên không chỉ là nơi này, những nơi khác cũng đã ra tay.

    Tỷ như Dược chi văn minh phó chủ đang đấu với Độc chi văn minh phó chủ.

    Một dược một độc, Độc chi văn minh phó chủ thi triển ngàn vạn loại độc, mà Dược chi văn minh phó chủ thi triển muôn vàn loại dược, độc tố và dược liệu bạo tạc giữa hư không, nơi bọn họ giao thủ không ai dám tới gần.

    Cao đoan chiến đấu, thấp đoan cũng vậy.

    Tỷ như Tiêu Phong Hùng đang đối chiến với một người thực lực tương đương hắn, đều là Thế giới cảnh Thất trọng thiên.

    Đối phương không đánh lại Tiêu Phong Hùng, chỉ thấy Tiêu Phong Hùng chưởng ảnh như núi, lập tức mấy tên Thế giới cảnh Thất trọng thiên khác lao tới vây công.

    Chỉ có điều Tiêu Phong Hùng càng chiến càng hăng, những người này tới, chiến ý nổi lên, vừa uống vừa đánh.

    Lúc này trong hư không có một thiếu nữ thanh lệ như tiên đang thi triển Sắc không tiên kiếm tấn công.

    Thiếu nữ này kiếm pháp trác tuyệt, pháp lực khoảng Thế giới cảnh Ngũ trong thiên.

    Mà bên cạnh thiếu nữ này là một thiếu nữ áo trắng quỷ dị, thân hình như hư ảo, không ngừng dùng kiếm do bạch lăng hóa thành tấn công:

    - Phi tiên sư tỷ, xem ra tốc độ giết địch của sư tỷ không nhanh bằng ta.

    Sư Phi Tiên không nói câu gì, lười cãi nhau với sư muội.

    Ầm!

    Tay phải Nghiêm Thiên Pháp bị đứt tận gốc.

    Năm xưa Nghiêm Thiên Pháp tranh giành Vân Tụ Tuyết với Lục Nguyên mới chỉ đạt tới Quá Thiên cảnh, nhưn hiện giờ cũng đã chiến đấu vì thắng lợi của Pháp Vũ liên minh.

    Cấp cao chiến đấu, cấp thấp chiến đấu.

    Chỉ có điều trong hư không có một nơi yên tĩnh.

    Hoang chi tử và Lục Nguyên đang giằng co.

    Đây là cuộc chiến tranh đoạt Khí vận đệ nhất tử.

    Chiến đấu chưa bắt đầu nhưng không khí đã khẩn trương cực độ.

    Tất cả mọi thứ chung quanh như dừng lại, chỉ có áo Hoang chi tử và Lục Nguyên bay phần phật trong gió.

    Hoang chi tử cười dài một tiếng, rung Thiên Mệnh thần kích trong tay:

    - Lục Nguyên, lần trước ta bị thương, lại bị ngươi đánh lén nên mới bị bại.

    Nhưng hiện giờ không giống khi đó, lần này pháp lực của ta đã đạt tới chín kỷ nguyên, đồng thời uy lực vô biên, ta nhất định sẽ chém chết ngươi.

    Đúng vậy, Lần này quả thực Hoang chi tử rất bất phàm!

    Hiện tại pháp lực đạt tới chín kỷ nguyên, Phủ chi văn minh phó chủ đạt tới chín kỷ nguyên nhưng vẫn thảm bại trong tay hắn.

    Dạ Ám văn minh phó chủ cũng nuốt hận, bộ dạng cường thế không ai áp chế nổi.

    Lục Nguyên hiện giờ yếu thế hơn nhiều, Lục Nguyên chỉ mới đạt tới bảy kỷ nguyên, chiến tích mạnh nhất trước kia cũng chỉ là giết Hoang Ôn văn minh phó chủ đạt tới sáu kỷ nguyên mà thôi, cho nên trong mắt mọi người thì Lục Nguyên tất bại.

    Kỷ nguyên Khí vận đệ nhất tử xem ra nhất định là của Hoang chi tử.

    Hoang chi tử cầm Thiên Mệnh thần kích:

    - Thiên Mệnh trong tay, Lục Nguyên, chịu chết.

    Thiên Mệnh thần kích mang theo hơi thở Tổ Long đánh tới, Lục Nguyên chỉ cảm thấy dường như Thiên Mệnh muốn tuyệt đường mình.

    Hoang chi tử hiện tại dùng Thiên Mệnh thần kích lại mơ hồ có cảm giác chưởng khống thiên mênh, đây là năng lực gì.

    Thiên mệnh!

    Cũng là một loại vận mệnh!

    Lục Nguyên mơ hồ cảm giác được khí tức của Đại mệnh vận thiết tắc.

    Năm đó Đại mệnh vận thiết tắc phân liệt làm mười khối, e là Hoang chi tử đạt được một khối.

    Lục Nguyên tâm cảnh thảnh thơi, tâm linh tĩnh lặng tế ra Dưỡng Ngô thần kiếm.

    Ầm!

    Đây là Thiên Mệnh và Dưỡng ngô tranh phong, Thế giới cảnh tranh phong, giờ lại tranh phong một lần nữa.

    Trong lần tranh phong này, Lục Nguyên bị đánh lui ngàn trượng, pháp lực của Hoang chi tử quả nhiên rất mạnh.

    Hoang chi tử trải qua lần dò xét này đã biết rõ pháp lực của Lục Nguyên, không nói nhảm nhiều, Thiên Mệnh thần kích đánh thẳng tới.

    Thiên Mệnh thần kích đại biểu Thiên mệnh, nắm trong tay thiên địa, ngăn được nhất phương, thống ngự vạn giới.

    Dưỡng Ngô thần kiếm trong tay Lục Nguyên không ngừng phun ra nuốt vào, muốn ngăn cản Hoang chi tử tiến công, nhưng một điều hiển nhiên là với pháp lực của Lục Nguyên hiện giờ căn bản không thể địch nổi Hoang chi tử, Hoang chi tử hoàn toàn chiếm thế thượng phong.

    - Thiên nhập địa, ta vô địch!

    Hoang chi tử là hạng càng chiến càng cuồng, hiện tại nổi điên, chiến lực càng cao hơn.

    Lục Nguyên cản trở thế tiến công của Hoang chi tử, phát hiện mỗi lần mình cản, pháp lực trong cơ thể không bị khống chế, quả thực muốn hộc máu.

    Hắn thầm nghĩ trong ḷng, hiện giờ ḿnh tuyệt đối không đánh lại Hoang chi tử, chờ năm thần vật trung vị phát huy tác dụng mới được.

    Duyên trì thần thạch có thể kéo dài hai ngày, bình thường chỉ cần một ngày hay nửa ngày nữa là xong, thần vật có thể phát huy tác dụng.

    Mà thời gian đã qua một ngày, theo lý mà nói thì chỉ nhiều nhất một ngày nữa là thần vật sẽ phát huy tác dụng, mình lập tức đạt tới chín kỷ nguyên.

    Đương nhiên khi đó cũng cần nuốt linh mạch Thiên cấp, may mà trong tay mình cũng còn chín trăm đầu linh mạch Thiên cấp, dưới tình hình này thì mình chỉ cần trì hoãn thời gian quyết đấu một chút nữa.

    Hoang chi tử đuổi theo Lục Nguyên, mà Lục Nguyên thi triển pháp thuật Súc địa thành trần, trong lúc nhất thời bão tố xuất hiện, đây chính là một trong những biện pháp chạy trốn của Lục Nguyên.

    Hoang chi tử cười lạnh một tiếng:

    - Muốn chạy, sao dễ tới vậy!

    Hắn quát dài một tiếng, chỉ thấy dưới chân có một chiến luân mang khí tức giống Thiên mệnh, nhất thời tốc độ của hắn bạo tăng, đuổi theo Lục Nguyên.

    Tốc độ của Lục Nguyên vốn đã cực nhanh nhưng khi sử dụng Thiên mệnh chiến luân, tốc độ của Hoang chi tử nhanh hơn Lục Nguyên một đường.

    Chẳng phải nơi này có rất nhiều thứ sao?

    Nơi Lục Nguyên đi qua những thứ xung quanh không hề ảnh hưởng, nhưng khi Thiên Mệnh chiến luân của Hoang chi tử đi qua liền vô cùng kinh khủng, trên đường của hắn bất luận là Pháp vũ liên minh hay Hoang Tiên Phật liên minh đều bị nghiền thành bụi phấn.

    Rầm!

    Đấu chi tử xui xẻo gặp phải Hoang chi tử, kết quả là bị đánh bay về phía xa.

    Đấu chi tử cảm thấy nguy hiểm tột độ, khi đụng phải Hoang chi tử, khí tức kinh khủng của Hoang chi tử khiến hắn tuyệt vọng, lần này sống sót coi như là đã may mắn.

    Lục Nguyên và Hoang chi tử một đuổi một chạy, Hoang chi tử đã sắp đuổi kịp.

    Thiên Mệnh thần kích của Hoang chi tử mạnh mẽ đánh trúng Lục Nguyên, Lục Nguyên đã chết sao?

    Không, Lục Nguyên vẫn chưa chết.

    Hoang chi tử phát hiện Lục Nguyên mình đánh trúng hóa thành một đống bùn, đây chính là Địa Tổ phân thân, hắn bèn quát lạnh một tiếng:

    - Địa Tổ phân thân của Trấn Nguyên tử sao?

    Chỉ có điều dù Trấn Nguyên tử ở trước mặt ta cũng không dám lớn lối, bằng không trong vòng mười chiêu ta sẽ giết hắn, Lục Nguyên ngươi dùng chiêu thức của Trấn Nguyên tử thì có ích lợi gì.

    Hoang chi tử cũng chưa từng tiếp xúc với Trấn Nguyên tử, nhưng trong mắt hắn thì Trấn Nguyên tử là cái thá gì, ngay cả Linh Bảo thiên tôn và Nguyên thủy thiên tôn trong tam thanh hắn cũng không coi vào đầu, hắn chỉ có chút cố kỵ với Lão Quân thần bí mà thôi.

    Hoang chi tử tìm được chân thân của Lục Nguyên, lập tức đâm Thiên Mệnh thần kích tới.

    Hai tay Lục Nguyên giờ mơ hồ đã tê dại, cổ tay vỡ nát.

    Hoang chi tử chín kỷ nguyên quá hung mãnh, hắn cảm giác được pháp lực chín kỷ nguyên chất lượng cao hơn hắn một mảng, Hoang kính vô cùng tinh thuần.

    Sau khi đón một kích của Hoang chi tử, cảm thấy khí huyết toàn thân sôi trào, không thể đón đỡ công kích được nữa, trong nháy mắt Lục Nguyên sử dụng Vân vô tướng, Vân vô tướng là kỳ công xếp hạng mười một của Tiên vổ văn minh.

    Hoang chi tử cười lạnh:

    - Vân vô tướng sao?

    Rất tiếc ta sớm đã nghiên cứu phương pháp phá.

    Hoang chi tử cười lạnh, trong nháy mắt đánh ra mười mấy kích, phá vỡ Vân vô tướng của Tiên cổ văn minh.

    Hay cho một tên Hoang chi tử, ngay cả Vân vô tướng cũng dễ dàng phá được, Lục Nguyên mơ hồ cảm giác được Duyên Trì thần thạch trong cơ thể mình đã có chút dung hợp, chỉ cần không bao lâu là pháp lực sẽ đạt tới chín kỷ nguyên, có lẽ là một canh giờ.

    Nhưng hiện tại tuyệt học của mình đều bị Hoang chi tử phá giải, cho nên sử dụng Phù sinh nhược mộng!

    Trận này dù mình ở hạ phong, nhưng mình nhất định phải thắng!

    Không thắng không được!

    Lục Nguyên vội vàng nâng Dưỡng Ngô thần kiếm lên.

    Yêu mệnh thần kích cùng Dưỡng Ngô thần kiếm, giao kích trên không, mang theo ngàn tầng sóng, ngàn tầng tuyết, băng đống hư không, ngưng cố tinh vực.

    Oanh!

    Yêu Mệnh thần kích xuyên một nhát thủng vai phải của Lục Nguyên, tỏng nháy mắt máu tươi trào ra.

    Lần này không phải là địa tổ phân thân, khóe môi Hoang Chi Tử nở nụ cười lạnh.

    Nhưng sau đó hắn ngẩn ra, bởi vì hắn cảm nhận được chỗ mới đâm trúng kia hoàn toàn trống rỗng, lần này rõ ràng không phải là Địa tổ phân thân mà.

    Mà cách đó không xa Lục Nguyên lại xuất hiện, không hề có vết thương nào.

    Hoang Chi Tử nhìn về phía Lục Nguyên, trầm giọng quát hỏi:

    - Đây hẳn là chiêu Phù sinh nhược mộng của ngươi, chiêu này mạnh hơn trong tài liệu rất nhiều, đã thành tuyệt chiêu cấp văn minh rồi sao?

    Lục Nguyên thở dài một hơi, có chút chật vật, Hoang Chi Tử quá hung tàn, làm mình cũng có chút chật vật.

    Hoang Chi Tử gật đầu:

    - Khen thay cho cái chiêu Phù sinh nhược mộng này của ngươi, nhưng liền coi như ta là yêu, ta sẽ phá nó cho ngươi xem, địa, ta cũng phá cho ngươi xem.

    Chỉ là một chiêu Phù sinh nhược mộng này, có thể ngăn ta được bao lâu.

    Hoang Chi Tử lần nữa dùngThiên mệnh thần kích tới công kích, mỗi lần càng đánh mạnh hơn.

    Sau khi hắn công kích một lúc đã cảm nhận được chiêu Phù sinh nhược mộng anfy.

    Lại là liên tiếp tấn công, Lục Nguyên đang không ngừng chống đỡ, nhưng do pháp lực của hắn chiếm ưu thế áp đảo, cho nên tỏng tình trạng tấn công liên tiếp này, Hoang Chi Tử đã đánh trúng Lục Nguyên ba lần, tuy ba lần cũng đều lấy Phù sinh nhược mộng chống đỡ.

    Sau khi tấn công ba lần, Hoang Chi Tử cười lạnh một tiếng:

    - Phù sinh nhược mộng, nguyên lý chiêu này của ngươi ta cũng biết khái quát, mặc dù ta không cách nào học được chiêu đso, nhưng nếu cho ta thời gian là một nén hương, ta liền phá giải chiêu Phù sinh nhược mộng này của ngươi cho mà xem.

    -

    Chiêu Phù sinh nhược mộng này tương đối cao, nhưng khen thay cho Hoang Chi Tử, lại còn nói thời gian một nén hương lại có thể phá giải được.

    Dĩ nhiên, Lục Nguyên biết Hoang Chi Tử không phải là đang khoác lác, hắn quả thật có bản lãnh này.

    Ít nhất cho tới hiện nay, kỷ nguyên số mệnh đệ nhất tử vẫn là hắn.

    Đấu yêu tiết lộ ra ngoài, rất nhiều đều là mang trên người hắn.

    Mà Lục Nguyên cũng biết năm vật trung vị than vật còn chưa có tác dụng, còn cần một thời gian nhất định.

    Đáng chết, tình hình bây giờ cực kỳ bất lợi cho Lục Nguyên.

    Oanh!

    Thời gian một nén hương đã trôi qua.

    Mà Lục Nguyên như vậy lập tức phản ứng kịp, Phù sinh nhược mộng của mình đã bị phá giải.

    Đáng chết, đã bị phá.

    Lục Nguyên cũng đã quên đây là lần thứ mấy mình phải nói đáng chết, Hoang Chi Tử đã tạo cho hắn áp lực qúa lớn, người này không hổ là địch thủ của mình.

    Đây chính là địch thủ ngang tầm với mình từ khi bắt đầu ở Hoa Sơn.ln có cảm giác được duyên trì thần thạch trong cơ thể mình càng lúc càng buông lỏng nhanh hơn, chỉ cần cho mình thêm thời gian một nén hương nữa. không đúng!

    Chỉ cần nửa nén hương thời gian là có thể đột phá rồi.

    Kiếm quang triền miên của chiêu “Tiêu sái dạ vũ” bỗng nhiên xuất hiện, trong đạo kiếm quang này có vô số mùi vị thê tuyệt. tỏng nháy mắt, Lục Nguyên nhận ra đấy là Chu Thanh Huyền. trận đại chiến này quá quan trọng, thế lực các phương cũng chạy tới xem, Chu Thanh Huyền cũng đã tìm tới từ lâu, thấy Lục Nguyên gặp nguy hiểm liền dột nhiên ra tay.

    Thực lực của Chu Thanh Huyền hiện tại đã bất phàm, nhưng thực lực của Hoang Chi Tử càng mạnh hơn, hắn ta cười lạnh một tiếng:

    - Kiếm khổ mạ? bại tướng dưới tay ta.

    Chu Thanh Huyền đúng là đã thua Hoang Chi Tử một lần, là lúc ở thế giới cảnh.

    Một mình Chu Thanh Huyền thì không có cách nào ngăn cản nổi Hoang Chi Tử.

    Chương 1463-1464: Hoang Chi Tử vs Chu Thanh Huyền

    Liền vào lúc này, gió lạnh xuất hiện.

    Chu Thanh Huyền là dạ vũ.

    Làn gió này chính là gió Lãnh Dạ.

    Trong Lãnh Dạ, phong nguyệt thê mê, Dạ vũ xuất hiện.

    Cửu Thiên huyền nữ!

    Theo lý mà nói Phượng cổ văn minh vốn là không nên lấy nơi này làm chiến trường, Phượng Cổ văn minh bây giờ vẫn còn là lập trường trung lập, làm sao mà Cửu Thiên huyền nữ ại xuất hiện ở đây.

    Hoang Chi Tử quát to một tiếng:

    - Cửu Thiên huyền nữ à?

    Ngươi dám xuất hiện ở đây, chính là gây họa cho Phượng cổ văn minh, sau này chính tay ta hủy đi Phượng Cổ văn minh chính là do sự xuất hiện của ngươi ngày hôm nay.

    Khen thay cho tên Hoang Chi Tử cuồng vọng.

    Đôi Chu Thanh Huyền cùng Cửu Thiên huyền nữ này liên thủ ra tay giống như một cặp tình nhân, hiệu quả hơn hai người bình thương, nhưng vẫn bị rơi vào hạ phong so với Hoang Chi Tử.

    Hung uy hiện này của Hoang Chi Tử quả thật là phát ra tới cực điểm.

    Giết Ám dạ văn minh phó chủ, đánh Phù chi văn minh phó chủ bị thương nặng, đánh thương Cầm chi văn minh phó chủ, cũng chỉ tỏng thời gian nháy mắt đã phá đươc nhiều tuyệt chiêu của Lục Nguyên, hủy được chiêu đông đào tây thoan, hoàn toàn không có đổi thủ.

    Hiện tại lại lấy một địch lại hai người Chu Thanh Huyền cùng Cửu Thiên huyền nữ, quả thật giống như chiến thần vô địch!

    Lục Nguyên đứng một bên cũng nhận ra, trong lòng vô cùng lo lắng, năm vật trung vị thần vật nhanh phát huy tác dụng cho ta.

    Oanh!

    Cuối cùng thì ngũ vật trung vị thần vật cũng bắt đầu phát huy tác dụng. trong cơ thể Lục Nguyên mạnh mẽ thay đổi, pháp lực của Lục Nguyên cuồn cuộn hướng tới qua tám kỷ nguyên.

    Mà hiện tại Lục Nguyên đã là nhân vật hơn bảy ký nguyên, pháp lực bắt đầu tăng lên hung dũng như tinh thần chi hải. người bên cạnh đương nhiên cũng cảm nhận được, ngay cả Hoang Chi Tử cũng nhận thấy. hắn bị chịu sự công kích của hai người Chu Thanh Huyền cùng Cửu Thiên huyền nữ, tạm thời không thể đánh vào Lục Nguyên, không thể đả thương hắn được. nhưng khóe môi hắn chợt cười lạnh.

    Hai tên này sớm muộn cũng bại trong tay mình, Lục Nguyên lâm trận đột phá cũng không tồi, nhưng thế thì sao, Lục Nguyên bây giờ mới là bảy kỷ nguyên, cho dù là lâm trận đột pahs cũng chỉ là lên tới tám lỷ nguyên thôi, còn lâu mới là đối thủ của Hoang Chi Tử. huống chi hắn còn có một đòn sát thủ, trong pháp lực của hắn có nửa phần sức mạnh vĩnh hằng.

    Bình thường sức mạnh kỷ nguyên pháp lực vượt xa so với sức mạnh pháp lực của thế giới cảnh, đây chính là nguyên nhân mà văn minh cảnh hơn xa thế giới cảnh.

    Mà còn có một loại pháp lực vĩnh hằng, những vật này ở văn minh chủ tương đối phổ biến, nếu tỏng pháp lực thêm vòa vĩnh hằng sức mạnh, làm đúng phương pháp thì lực lượng có đột phá lớn. lúc Hoang Chi Tử tăng lên chín kỷ nguyên, bởi vì căn cơ thâm hậu, số mệnh thâm hậu. làm cho pháp lực tăng thêm nửa phần sức mạnh vĩnh hằng.

    Hoang Chi Tử có thể đại sát mà không ai có thể chống cự, cũng là vì nửa phần sức mạnh vĩnh hằng này.

    Là vì có nửa phần sức mạnh vĩnh hằng, cho nên Hoang Chi Tử cho là ở văn minh cảnh không còn có ai là đổi thủ của mình, Lục Nguyên cho dù có tăng thêm một cấp thì sao chứ.

    Rầm rầm oanh, giống như yêu khuynh, giống như cả vùng đất băng lệt, như có hảng tỉ tiếng sấm nổ vang.

    Lục nguyên tăng lên một cấp pháp lực!

    ở thời khắc mấu chốt tăng lên một cấp pháp lực! không tệ, nhưng cho dù là vậy thì sao?

    Ngay khi Hoang Chi Tử cười lạnh cho rằng cũng là tới lúc giết Lục Nguyên rồi, lại thất pháp lực của Lục Nguyên tiếp tục biến hóa.

    Trên mặt xuất hiện một tia sáng hỗn độn sắc, đó là màu hỗn hợp của đủ tám màu từ đỏ, cam, lục, lam… hợp thành một màu sắc khó diễn tả, màu sắc này, tựa hồ lịch kiếp cũng không phai, vĩnh hằng cũng không đổi, muôn đời không hao mòn.

    Nhưng người ở thế giới cảnh, cùng với một số người văn minh cảnh kém hiểu biết, thấy trên mặt Lục Nguyên hiện ra ánh sáng tập hợp của tám màu sắc này, chỉ thấy sâu trong nội tâm là sợ hãi.

    Không đúng, không chỉ sợ hãi mà còn có tôn kính, đó là một loại màu sắc tôn quý, vĩnh hằng. mà những người thuộc văn minh cảnh có hiểu biết nhìn thấy xong thì đồng loạt biến sắc, lại là, lại là cái này.

    Hoang Chi Tử đang đánh với Chu Thanh Huyền và Cửu Thiên huyền nữ cũng không khỏi hít vào một hơi, lại là cái này!

    Hoang Chi Tử làm sao mà không biết cái này được.

    Đây chính là sức mạnh của vĩnh hằng.

    Hoang Chi Tử khi thăng lên chín kỷ nguyên pháp lực cũng có nửa thành sức mạnh vĩnh hằng, di chân chủ kiêu ngạo thế giới. lý do mà Hoang Chi Tử tụ tin rằng mình vô địch khắp văn minh cảnh chính là nhờ thứ này.

    Mà hiện tại, hắn phát hiện Lục Nguyên đã là toàn thân đều có màu sắc này, đây cũng là sức mạnh vĩnh hằng, nửa thành sức mạnh vĩnh hằng.

    Đáng chết! lúc tăng lên tới chín lỷ nguyên pháp lực mới có nửa thành sức mạnh vĩnh hằng, Lục Nguyên lại chỉ mới thăng tới tám kỷ nguyên đã có nửa thành sức mạnh vĩnh hằng.

    đáng chết!

    Lúc này đến lượt Hoang Chi Tử lại rủa đáng chết, mà Hoang Chi Tử tàn nhẫn hạ quyết tâm, nhất định là phải đánhc hết Lục Nguyên ở ngay tại đây.

    May là Lục Nguyên mới chỉ là tám kỷ nguyên, coi như là dù cũng có nửa thành sức mạnh vĩnh hằng cũng phải chết trong tay mình.

    Hoang Chi Tử có cảm giác mơ hồ, trong cuộc đại quyết chiến này, mình với Lục Nguyên chỉ có thể một người còn sống. hắn không khỏi có cảm giác ký diệu. hắn dùng Nhân quả vàThiên mệnh tính toán, hắn yêu mạng hư vô phiêu miểu, nhưng thực tế thuộc về vận mệnh.

    Hắn biết vận mệnh như thế, cho nên, Lục Nguyên, đi chết đi!

    Thật ra thì lúc này, Lục Nguyên tăng lên tám kỷ nguyên cũng mơ hồ cảm nhận được, đây là cuộc chiến cuối cùng của mình với Hoang Chi Tử.

    Nếu thế thì tiếp tục tăng lên đi.

    Lục Nguyên nuốt đúng ba trăm tám mươi viênThiên cấp linh mạch, dưới sự trợ lực của ba trăm tám mươi viênThiên cấp linh mạch, pháp lực của Lục Nguyên dần dần tăng lên, rốt cuộc cũng tới đỉnh cao nhất của tám kỷ nguyên.

    Nhưng tới đó thì lại dừng lại, khi mà tất cả mọi người đều cho rằng pháp lực của Lục Nguyên cũng dừng lại rồi, thì nó lại tiếp tục tăng lên.

    Không sai, Lục Nguyên còn chưa kịp cảm nhận được cảm giác tăng lên tám kỷ nguyên, thì pháp lực trong cơ thể đột nhiên tăng vọt. trung vị thần vật trong người đang phát huy tác dụng cực lớn

    Đó là!

    Văn minh đứng đầuThiên hạm! từ chín kỷ nguyên muốn tăng tới thành mười kỷ nguyên vô cùng khó khăn, ngay cả dược chi văn minh phó chủ, băng chi văn minh phó chủ,Thiên mẫu văn minh phó chủ, còn có Tiến chi văn minh phó chủ trong truyền thuyết cũng chỉ dừng lại ở cửa ải này, không thể tiến xa hơn nữa.

    Nhưng hiện tại Lục Nguyên không mất thời gian quan tâm cáiThiên hạm này, vì Lục Nguyên vừa mới cảm giác được pháp lực của mình vừa đột phá một cực hạn, thăng lên thành chín kỷ nguyên.

    Chín kỷ nguyên, đỉnh cao nhất của văn minh phó chủ!

    Bất tri bất giác, mình đã lên tới hơn chín kỷ nguyên, vượt qua cả nửa thành sức mạnh vĩnh hằng.

    Pháp lực toàn thân của Lục Nguyên đang biến hóa, hạo hạo đãng đãng như tinh hà.

    Mà lúc này, pháp lực toàn thân của Lục Nguyên tựa hồ lại có sự thay đổi, sự thay đổi này làm cho Hoang Chi Tử không khỏi kinh ngạc.

    Hiện tại mình và Hoang chi tử là cuộc chiến dũng giả!

    Không còn đường lui!

    Lục Nguyên dâng lên ý chí chiến đấu mãnh liệt!

    Làm sao Hoang Chi Tử không kinh ngạc cho được!

    Lúc đó gã cảm thấy Lục Nguyên giữa trận đột phá, từ bảy kỷ nguyên đột phá đến tám kỷ nguyên đã đủ vớ vẩn rồi, nhưng cũng không sao, Hoang Chi Tử là kỷ nguyên đệ nhất tử, làm rất nhiều chuyện giữa trận đột phá.

    Nhưng mà, Hoang Chi Tử rất ít khi liên tục đột phá hai tầng.

    Thế mà bây giờ Lục Nguyên liên tục đột phá hai tầng, tới pháp lực chín kỷ nguyên.

    Tuy nhiên, Hoang Chi Tử vẫn không sợ, gã là Hoang Chi Tử, đâu có sợ ai.

    Nhưng mà lúc này pháp lực của Lục Nguyên lại xảy ra thay đổi, toàn thân hắn có một loại màu sắc vĩnh hằng dường như càng đậm đặc hơn, không lẽ khi hắn tăng lên pháp lực chín kỷ nguyên thì vĩnh hằng sắc cũng tăng sao?

    Lục Nguyên nhìn vĩnh hằng chi kình của Lục Nguyên thật sự tăng lên.

    Nửa phần!

    Không phẩy sáu phần!

    Không phẩy bảy phần!

    Không phẩy tám phần!

    Rốt cuộc kẹt lại không phẩy tám phần.

    Không phẩy tám phần nhìn thì không nhiều hơn nửa thành ba nhiêu nhưng Hoang Chi Tử sâu sắc biết loại vĩnh hằng chi kình mỗi lần nhiều một chút thì sẽ mạnh một chút.

    Không ngờ Lục Nguyên tăng pháp lực chín kỷ nguyên rồi cũng tăng vĩnh hằng chi kình đến không phẩy tám phần.

    Muốn tăng không phẩy tám phần cần có căn cơ sâu đậm, khí vận cường đại, cơ duyên sâu xa.

    Lục Nguyên không uổng là kẻ thù truyền kiếp của mình.

    Lợi hại!

    Hoang Chi Tử cũng là loại gặp chiến càng cuồng, trong tay thiên mệnh thần kích đột nhiên rung lên, đánh văng Chu Thanh Huyền và Cửu Thiên Huyền Nữ.

    - Hai ngươi tránh sang bên cho ta!

    Ta không hứng thú đối phó tôm tép!

    Chu Thanh Huyền năm đó là Kiếm Khổ phó chủ văn minh, chuyến này tu trở lại thực lực cũng khá giỏi, cư bản hồi phục thực lực đỉnh cao.

    Cửu Thiên Huyền Nữ là nhân vật chín kỷ nguyên, vậy mà ở trong mắt Hoang Chi Tử thành tôm tép, giọng điệu quá huênh hoang.

    Nhưng đó là lời nói thật, công kích mới rồi của Hoang Chi Tử đúng là khiến Hoang Chi Tử, Cửu Thiên Huyền Nữ cực kỳ khó chịu, hai người bị thương không nhẹ.

    Không phải Chu Thanh Huyền quá yếu mà tại Hoang Chi Tử cực mạnh.

    Những nghĩ lại thì ngay cả phó chủ phủ chi văn minh chín kỷ nguyên dùng lực lượng xông lên phó chủ văn minh ở trước mặt Hoang Chi Tử đều bị kiềm chế, hiện tại thực lực của gã thật là kinh thiên động địa.

    Hoang Chi Tử cầm thiên mệnh thần kích trong tay, mặc kỳ lân hắc chiến bào thâm trầm sâu thẳm đáng sợ.

    Lục Nguyên cầm Dưỡng Ngô thần kiếm, áo xanh theo gió động, có sự tiêu sái tự do khó tả.

    Hoang Chi Tử nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Bây giờ thực lực của ngươi cũng không tệ, tới chín kỷ nguyên, ân oán giữa chúng ta cần giải quyết một lần.

    Lục Nguyên gật đầu đồng ý:

    - Tốt, chúng ta hãy giải quyết ân oán một lần.

    Đúng vậy, ân oán nhiều năm bây giờ phải xử lý.

    Hoang Chi Tử hét to:

    - Chiến đấu lần trước với ngươi là ta đã bị Côn Bằng Vương bị thương trước, lại ị ngươi tập kích, không phát huy chiêu thức ra được.

    Bây giờ để cho ngươi thấy chiêu thức của ta!

    Hoang Chi Tử quát một tiếng, gã như chiến thần đâm ra một kích thứ nhất, kích này như hoàng giả.

    Không sai, đường đường chính chính đích hoàng giả.

    Cái gì gọi là hoàng?

    Thiên hạ quân chính là hoàng.

    Hoàng ân mênh mông, hoàng thiên hậu thổ.

    Bạch hạ vương, trước kia không có vương giả.

    Hoàng ở trên, vạn vật ở dưới.

    Một kích của Hoang Chi Tử kèm theo cực hạn tức là hoàng cực hạn.

    Trước kia đã nói, đến văn minh cảnh rồi thì chiêu thức chơi cực hạn, ví dụ như Kiếm Viên là viên, Kiếm Khổ là khổ, như Hoang Ôn là cực hạn ôn.

    Mỗi người đều có cực hạn của mình, không ngờ của Hoang Chi Tử là hoàng cực hạn.

    Hoàng là cực hạn rất khó khăn, Hoang Chi Tử làm được điều này thật là lợi hại.

    Dưỡng Ngô thần kiếm phát động không kém cỏi gì, đối địch hoàng cực hạn.

    Hoàng cực hạn đúng là rấ lợi hại, có uy thế hoàng giả bất giác hiện sự trói buộc.

    Hoang Chi Tử thấy Lục Nguyên có thể chắn được hoàng cực hạn thì quát dài, thiên mệnh thần kích lần thứ hai đâm ra, lần này đánh đế cực hạn.

    Đế và hoàng cùng loại, nhưng không hoàn toàn giống nhau.

    Đế giả trước kia chuyên chỉ có thiên đế, hoàng có thể nói là vua thiên hạ, đế là thiên hoàng.

    Đế giả trên hết các sinh linh.

    Hay cho Hoang Chi Tử, không ngờ trở tay ra chiêu đế cực hạn.

    Tu luyện đế cực hạn khó khăn không kém gì hoàng cực hạn.

    Đế cực hạn của gã vừa ra tay liền khiến người tuyệt vọng, thiên đế, địa hoàng.

    Chu Thanh Huyền, Cửu Thiên Huyền Nữ đều thầm khâm phục Hoang Chi Tử một phen, văn minh cảnh bình thường chỉ tu luyện ra một chiêu thức cực hạn, vậy mà Hoang Chi Tử đánh ra hai cái.

    Thật là lợi hại!

    Lục Nguyên cũng thầm nhủ lợi hại.

    Vốn Lục Nguyên định phản kích nhưng bây giờ lại không vội vàng nữa, chẳng phải hắn có một vĩnh hằng chi thiên đạo sao.

    Trong vĩnh hằng chi thiên đạo giờ có một khổ tự, một biến tự, một viên tự, hồng tự, bốn cực hạn, vân vân.

    Lục Nguyên dùng thần thức quét vào trong vĩnh hằng chi thiên đạo của mình, phát hiện đã có năm cực hạn.

    Cực hạn thứ năm là một học tự thanh tích.

    Học cực hạn, cái này ở đâu ra vậy?

    Lục Nguyên ngãm nghĩ một chút đã biết học cực hạn đến ừ đâu, học cực hạn chính là bản thân hắn.

    Lục Nguyên rốt cuộc hiểu một trong nguồn gốc Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo.

    Mỗi một văn minh cảnh có một cực hạn, cực hạn của hắn là chính diện không có một chút kiếm thuật, nhưng có thể học tập cực hạn của ngươi khác, chiêu thức học cực hạn, đây xem như bùng nổ may mắn.

    Loại học cực hạn này từ xưa đến nay trong lịch sử chưa từng xuất hiện, đây là lần đầu tiên hiện ra ở chỗ Lục Nguyên.

    Trong vĩnh hằng chi thiên đạo của Lục Nguyên bây giờ có năm cực hạn, Hoang Chi Tử thi triển ra hai cực hạn, Lục Nguyên không vội vã định chờ chút, xem coi gã có bao nhiêu cực hạn.

    Gã dùng bao nhiêu cực hạn là hắn có thể học bấy nhiêu, học rồi giải quyết Hoang Chi Tử sau.

    Lục Nguyên lờ mờ cảm thấy đằng sau vĩnh hằng chi thiên đạo sẽ có tác dụng rất quan trọng.

    Hoang Chi Tử liên tục ra tay, đánh đế cực hạn không giải quyét được Lục Nguyên thì quát to:

    - Vương cực hạn!

    Thiên quân gọi là đế.

    Địa quân gọi là hoàng.

    Dưới thiên địa, tung hoành là đế hoàng.

    Nhưng mặc kệ là đế hay hoàng đều có sức lực hữu hạn, không khả năng khống chế đất nước hàng ức ức ức vạn dặm, vậy nên lúc này cần sự tồn tại của vương.

    Vương giả thấp hơn đế hoàng lại có thể thay đế giả, hàng giả cai quản một phuonwg đất nước, cũng là một cực hạn rất khó đối phó.

    Lại một cực hạn nữa, cuối cùn thì Hoang Chi Tử có bao nhiêu cực hạn?

    Người khác nhìn mà phập phồng lo sợ, Hoang Chi Tử hoàn toàn vượt qua phó chủ văn minh khác rất nhiều.

    Lục Nguyên thì thầm mừng.

    Hoang Chi Tử đánh ra đế cực hạn, hoàng cực hạn, vương cực hạn rồi lại ra một kích, lần này vô cùng bá khí, thật sự đến bá cực hạn.

    Đó là vô biên bá đạo, bá giả khiến tứ phương xưng thần mà không dám vượt rào, kẻ vượt qua sẽ giết, đây chính là vô chi bá giả.

    Hoang Chi Tử hét dài:

    - Lục Nguyên, lại đỡ một cực hạn của ta!

    Đây vô biên cuồng cực hạn, một kích đánh ra cuồng vô biên.

    Hoang Chi Tử là loại càng chiến càng cuồng, một kích cuồng vô biên chớp mắt thả ra sức sát thương đáng sợ.

    Thiên địa cuồng nhân, ức cổ du du, chỉ có mình ta.

    Hoang Chi Tử lại hét lên:

    - Lục Nguyên, ta còn có cực hạn!

    Lại một kích đánh ra vô biên đích ngạo khí, đây là kiêu ngạo kỷ nguyên đệ nhất tử của Hoang Chi Tử, kiêu ngạ cả đời tung hoành bất bại, là kiêu ngạo khiến Tiên Chi Tử, Ma Chi Tử, Pháp Chi Tử, Võ Chi Tử đều tuyệt vọng.

    Không sai, đây chính là cực hạn thứ sáu của Hoang Chi Tử.

    Chương 1465-1466: Cực hạn

    Lúc này Hoang Chi Tử đã đánh ra sáu cực hạn là: hoàng cực hạn, đế cực hạn, vương cực hạn, cuồng cực hạn, ngạo cực hạn, bá cực hạn.

    Phó chủ văn minh bình thường chỉ có một cực hạn, Hoang Chi Tử thì liên tục đánh ra sáu cực hạn khiến người liên tục khen tuyệt.

    Quá khủng bố!

    Hoang Chi Tử không uổng là Hoang Chi Tử.

    Hoang Chi Tử quát to:

    - Ngươi, ngươi đúng là rất xuất sắc, có thể liên tục đỡ sáu cực hạn của ta, bình thường ta dùng một cực hạn là thắng được người chín kỷ nguyên, ngươi có thể kiêu ngạo đi.

    Nhưng tất cả dừng ở đây, sáu cực hạn hợp nhất, vô địch.

    Mới rồi Hoang Chi Tử đâm ra vài kích cực hạn chưa tán đi giờ gã lại đánh ra một kích, một kích có khí thế vạn nguyên quy tông, vạn nguyên triêu tông.

    Chớp mắt sáu cực hạn ban đầu hợp thành một, vô địch đánh ra một kích.

    Một kích này có thể đặt tên là hoàng đế vương cuồng ngạo bá!

    Đương nhiên, cũng khả có thể xưng là vô địch!

    Nhìn thấy Hoang Chi Tử đánh ra một kích vô địch như vậy, Chu Thanh Huyền, Cửu Thiên Huyền Nữ cùng biến sắc mặt.

    Hai người họ liên hợp có uy lực không giống bình thường, như cô vũ hàn phong, nhưng bây giờ trông thấy Hoang Chi Tử liên hợp một kích thầm nghĩ rằng quá đáng sợ.

    Nếu một kích của Hoang Chi Tử đánh tới, Chu Thanh Huyền, Cửu Thiên Huyền Nữ cảm giác họ tuyệt đối không chắn nổi.

    Khi Hoang Chi Tử lấy một đấu hai thì ra chưa sử dụng bản lĩnh thật sự, giờ đối mặt Lục Nguyên mới lấy ra.

    Phía xa Băng Chi phó chủ văn minh đang chiến đấu với Nguyên Thủy Thiên Tôn của liên minh Hoang Tiên Phật.

    Nguyên Thủy Thiên Tôn thực lực mạnh mẽ có chín kỷ nguyên rưỡi, lão ngự Bàn Cổ Phiên khá là xuất sắc, nhưng đối mặt Băng Chi phó chủ văn minh thì lại yếu thế.

    Băng Chi phó chủ văn minh kỷ nguyên khí vận đệ nhị tử không phải giả.

    Băng Chi phó chủ văn minh ở trên cơ quan tâm nhất là cuộc chiến giữa Hoang Chi Tử và Lục Nguyên, gã rất chú ý cuộc chiến tranh đoạt kỷ nguyên khí vận đệ nhất.

    Gã thấy Hoang Chi Tử đánh ra một kích kia thì ngây ngẩn, Băng Chi phó chủ văn minh cũng luyện cực hạn nhưng dùng thời gian rất dài mới đến ba cực hạn mà thôi.

    Hoang Chi Tử tuổi thọ ngắn như vậy lại có thể luyện đến sáu cực hạn, hơn nữa hợp sáu cực hạn thành một chiêu, cái này mạnh hơn đơn độc sáu cực hạn rất nhiều.

    Băng Chi phó chủ văn minh thầm nghĩ rằng pháp lực tám kỷ nguyên của gã e rằng cũng khó đỡ một kích kia, Hoang Chi Tử thật sự cường đại đến không thể tưởng tượng!

    Lục Nguyên có thể không chết dưới một kích kia sao?

    Lục hợp hoàng đế vương cuồng ngạo bá, đại chiêu đánh ra.

    Một kích kia mạnh đến tột đỉnh.

    Chớp mắt công kích nóng rực tỏa định không gian, bạo tạc.Thời gian cùng không gian tỏ định và bạo tạc khiến người không chỗ trốn tránh.

    Lần này bạo tạc mạnh mẽ khó thể tưởng tượng, như ngàn mặt trời cùng khoảnh khắc hủy diệt vậy.

    Trước công kích bạo tạc như vậy, Lục Nguyên chết rồi sao?

    Vì bạo tạc quá mạnh mẽ, không thể tháy hình dạng của Lục Nguyên.

    Nhưng chắc Lục Nguyên sẽ không chết đâu, bị thương thì không thể tránh khỏi.

    Bụi cát tán đi, khóe môi Lục Nguyên vương giọt máu, bị thương nhẹ.

    Có thể dưới công kích như vậy chỉ bị thương nhẹ, thật là ghê gứm.

    Hoang Chi Tử cười nhạt nói:

    - Chỉ bị thương nhẹ thôi sao?

    Nhưng mới rồi chắc là cực hạn của ngươi, ta lại tấn công.

    Mới rồi Hoang Chi Tử công kích phát hiện Lục Nguyên đến cực hạn, chắc hắn sẽ không cản được ba lâu, một lần lại một lần lục hợp vô địch, bạo tạc cực kỳ mãnh liệt.

    Lần thứ hai.

    *Ầm!*

    Lần này bụi trần tán đi, khóe môi Lục Nguyên vẫn còn vương vệt máu, nói:

    - Xem ra ngươi không công phá được phòng ngự của ta?

    Hoang Chi Tử cười khẩy nói:

    - Ta đã thăm dò cực hạn chiêu thức ngươi ngăn cản được.

    Mới rồi tuyệt đối là cực hạn của ngươi, bây giờ thì tan vỡ cho ta!

    Hoang Chi Tử hú lên, lần thứ hai phát động đại chiêu lục hợp vô địch.

    Ầm ầm, ù ù đnhá hướng Lục Nguyên, lại là bụi đất bay loạn, không gian thời gian tỏa định đại bạo tạc.

    Lần này cát bụi bạo tạc toàn bộ tán đi, vết thương trên người Lục Nguyên không tăng lên một chút.

    Vậy là sao?

    Đại chiêu lục hợp vô địch liên tục dùng ba lần, lần đầu tiên bị thương nhẹ, lần thứ hai tiếp túc bị thương nhẹ, lần thứ ba không bị thương.

    Đây chính là đại chiêu cấp vô địch, Băng Chi phó chủ văn minh là khí vận đệ nhị tử kỷ nguyên trước có chín kỷ nguyên rưỡi còn khó mà chống đỡ chiêu thức như vậy, kết quả bị Lục Nguyên nhẹ nhàng đỡ được.

    Lợi hại!

    Hoang Chi Tử siết thiên mệnh thần kích, đây là từ khi gã chiến đấu tới nay lần đầu tiên lọ ra khuôn mặt không thể tin.

    - Coi như có chút bản lĩnh.

    Lục Nguyên hét to:

    - Mới rồi ngươi một đường tấn công, tiếp theo đến lượt ta.

    Ngươi dùng sau cực hạn, bây giờ hãy xem ta có thể dùng mấy cực hạn tấn công!

    Lục Nguyên hú dài, chớp mắt đánh ra hoàng cực hạn.

    Ủa, Hoang Chi Tử dùng hoàng cực hạn mà Lục Nguyên cũngc biết?

    Hoang Chi Tử giật mình, không ngờ hắn biết hoàng cực hạn.

    Chuyện cũng đơn giản, lý d mới nãy Lục Nguyên liên tục đữ ba lần một chiêu mà không phản kích là vì học sáu cực hạn này.

    Bây giờ trong vĩnh hằng chi thiên đạo của hắn đã có thêm sáu cực hạn, hiện tại là lúc đánh trả.

    Lục Nguyên thấy vẻ mặt kinh ngạc của Hoang Chi Tử, buồn cười nói?

    - Ngươi biết hoàng cực hạn thì tại sao ta không biết? phải rồi, ta còn biết đế cực hạn.

    Đế chi nhất kiếm đột nhiên xẹt qua, không ngờ giống như đế cực hạn của Hoang Chi Tử.

    Đế cực hạn đại biểu cho uy nghiêm vương trên trời, uy nghi của vương đột nhiên ập đến.

    Trong chớp mắt Lục Nguyên đánh ra hai cực hạn.

    Điều này có ý nghĩa gì?

    Phó chủ văn minh bình thường luyện một chiêu thức cực hạn, Hoang Chi Tử đánh ra sáu chiêu thức cực hạn, Lục Nguyên hiện tại đã tung ra hai chiêu thức cực hạn hơn nữa xem bộ dáng không giống như kết thúc, chỉ mới bắt đầu thôi.

    Ngày nay là chiêu thức cực hạn đại phái tống sao?

    Đây là hai người nghịch thiên cỡ nào vậy trời.

    Hơn nữa tại sao chiêu thức cực hạn của Lục Nguyên và Hoang Chi Tử giống nhau?

    Đã giống hai cái rồi, giống một cái có thể nói là trùng hợp, giống hai cái thì trùng hợp không giống bình thường.

    Lục Nguyên nhìn hướng Hoang Chi Tử, nói:

    - Cái thứ ba, vương cực hạn.

    Cực hạn thứ ba xuất hiện, hôm nay quả nhiên là cực hạn đại phái tống, quan trọng nhất là hắn lại giống hệt như Hoang Chi Tử, đây là việc quái lạ, không lẽ mới rồi Lục Nguyên học cực hạn của Hoang Chi Tử ư?

    Nhưng không bình thường, đâu có ai thấy người ta dùng vài lần chiêu thức cực hạn liền học được đâu?

    Loại chuyện này chưa từng nghe nói.

    Dưỡng Ngô thần kiếm ở không trung hiện ra một quỹ tích kiếm cực kỳ bá đạo, đây là bá cực hạn, đã là cực hạn thứ tư Lục Nguyên sử dụng, cố tình lại là cực hạn Hoang Chi Tử từng dùng.

    Mặc dù không thể tin nhưng hiện tại xung quanh đám người người ngày càng tin tươngr, Lục Nguyên đúng là có thể học chiêu thức cực hạn của Hoang Chi Tử, loại chuyện tuyệt đối không thể thật sự xảy ra.

    Dưỡng Ngô thần kiếm ở không trung chém ra chiêu thức cuồng đến cực hạn, đây là cuồng cực hạn, quả nhiên như thế.

    Lục Nguyên học cuồng cực hạn của Hoang Chi Tử, không biết hắn là vô hạn học hay có hạn chế, chắc là học có hạn chế nhưng cũng quá nghịch thiên.

    Đáng tiếc là Lục Nguyên học vô hạn chế, chỉ cần về chiêu thức liền học được, thứ khác không thể học, dù là bản thân chiêu thức vẫn là chiêu thức cực hạn.

    Ngạo!

    Thật là một kiếm ngạo!

    Ngạo cực hạn, đây là chiêu thức cực hạn thứ sáu Lục Nguyên sử dụng.

    Bên cạnh không biết có bao nhiêu người hít ngụm khí lạnh.

    Hoang Chi Tử quát to nói:

    - Lục Nguyên, ngươi đúng là có bản lĩnh, không ngờ học sáu chiêu thức cực hạn của ta, nhưng vậy thì sao?

    Tưởng dựa vào sáu chiêu thức cực hạn đánh bại ta?

    Đúng là nằm mư.

    Lục Nguyên nở nụ cười, nói:

    - Ai bảo ta chỉ biết sáu chiêu thức cực hạn?

    Lục Nguyên nói câu này là có ý gì?

    Hắn còn biết chiêu thức cực hạn khác?

    Rốt cuộc thì hắn biết bao nhiêu?

    Vô số người trợn mắt há hốc mồm, Lục Nguyên đột nhiên xuất kiếm, một kiếm này như có hồng thủy rồng đến, là viễn cổ đại hồng thủy ồ ạt đến, tiêu diệt tất cả, khí thế mãnh liệt, vô biên vô cảnh.

    Hồng cực hạn!

    Chiêu thức thứ bảy.

    Lục Nguyên lần thứ hai ra tay, đánh ra một kiếm cực khổ.

    Một kiếm này bi ai đau thương thảm thảm hưu hưu, như là cô đăng dạ vũ khiến người lòng Lục Nguyêạnh lẽo.

    Kiếm quang sinh ra, người như rơi và thế giới đắng cay, thức này là khổ cực hạn.

    Khi thấy Chu Thanh Huyền, Cửu Thiên Huyền Nữ liên hợp đối phó Hoang Chi Tử thì khỏ chiêu thức cực hạn của Lục Nguyên biến mạnh hơn rất nhiều, đây là chiêu thức cực hạn thứ tám.

    Không ngờ hắn một hơi đánh ra nhiều chiêu thức cực hạn như vậy, thật là khủng bố.

    Kiếm quang của Lục Nguyên ở không trung thành vòng tròn, vạch ra từng quỹ tích tròn, đây là viên cực hạn, học từ mộ Kiếm Viên phó chủ văn minh, trải qua nhiều thời gian rèn luyện, hắn đã luyện viên chiêu thức cực hạn quen tay, đây là chiêu thức cực hạn thứ chín.

    Vạch xong viên cực hạn, Lục Nguyên lại dùng kiếm chiêu biến ảo khó đoán, những kiếm chiêu cực kỳ biến ảo, quái dị khó đán, chính là cực hạn thứ mười của Lục Nguyên, biến cực hạn!

    Lúc đó hắn từ chỗ Miêu Đao phó chủ văn minh học biến cực hạ, bản thân gã không thôi diễn biến cực hạn mạnh bao nhiêu, nhưng sau đó Lục Nguyên không ngừng học tập sửa đổi những chiêu thức này.

    Lấy sức mạnh về mặt chiêu thức của Lục Nguyên đem biến cực hạn thôi diễn đến cực hạn.

    Bây giờ Lục Nguyên sử dụng biến cực hạn ít nhất trên Miêu Đao phó chủ văn minh gấp ba lần.

    Mười chiêu thức cực hạn!

    Hiện tại Lục Nguyên dùng rõ ràng là mười chiêu thức cực hạn, còn nhiều hơn sáu chiêu thức cực hạn của Hoang Chi Tử.

    May là cuối cùng không có mười một chiêu thức cực hạn.

    Lục Nguyên đùa cực hạn cũng có con số hạn chế, không quá kinh người, có nhiều người thở phào một hơi, nhưng thở xong rồi nhủ thầm rằng mình thở cái quái gì, mười chiêu thức cực hạn ít lắm sao?

    Đây là việc cực kỳ nghịch thiên.

    Cuộc chiến giữa hai khí vận chi tử đừng nói là phó chủ văn minh bình thường, coi như là Băng Chi phó chủ văn minh khí vận đệ nhị tử kỷ nguyên trước cũng bị chấn động.

    Lục Nguyên hét to:

    - Hoang Chi Tử, ngươi có lục hợp vô địch, ta có thập phương câu diệt!

    Không sai, đem mười cực hạn hợp cùng một chỗ, Lục Nguyên gọi chiêu này kêu là thập phương câu diệt, hoàng, đế, vương, cuồng, ngạo, bá, hồng, khổ, viên, biến mười phương tấn công.

    Mười chiêu thức cực hạn cùng tấn công, tỏa định thời gian, không gian, thậm chí càng nhiều vị diện cùng bị tỏa định.

    Cùng lúc đó từ cao nhất đến thấp nhất, từ lớn nhất đếnn hỏ nhất, ầm ầm ù ù sinh ra bạo tạc lớn vô cùng.

    Đối mặt tình huống này, Hoang Chi Tử biến sắc mặt nhưng gã không có lựa chọn nào khác, lấy ra lục hợp vô địch, sau chiêu thức cực hạn vạn chuyển nặng nề đánh hướng Lục Nguyên.

    Mười chiêu thức cực hạn đụng độ sáu chiêu thức cực hạn.

    Hai đoàn bạo tạc nổ vang, đây là văn minh bạo liệt.

    Nhưng hai đoàn bạo tạc liền biến thành một đoàn, lớn hơn cả hai cái trước.

    *Ầm!*

    Bởi vì văn minh bạo liệt khí thế quá lớn, tia chớp xanh hiệu quả kinh người, dưới tình huống đó không thể thấy rõ tình hình chiến đấu giữa Lục Nguyên và Hoang Chi Tử.

    Theo lý thì Lục Nguyên nên chiếm ưu thế, nhưng nói đi phải nói lại, chuyện như vậy ai biết được?

    Hoang Chi Tử và Lục Nguyên đều là khí vận chi tử có bài tẩy vô cùng tận, dù là ai đều có khả năng chiến thắng, ai cũng có khả năng thua.

    Cát bụi rốt cuộc tán đi, tay Lục Nguyên đọng, Dưỡng Ngô thần kiếm quay về vỏ.

    ở không xa Hoang Chi Tử mặt tái nhợt, oa một tiếng hộc bãi máu.

    Xem ra không có gì ngoài ý muốn, chiêu thức va đụng thì Lục Nguyên chiếm ưu thế, Hoang Chi Tử yếu thế hơn.

    Lục Nguyên nhìn Hoang Chi Tử, nói:

    - Hoang Chi Tử, lần này ta phải giết chết ngươi.

    Nói xong Lục Nguyên không tạm dừng, Dưỡng Ngô thần kiếm lần thứ hai xuất chiêu, cũng không khách sáo, vẫn là mười chiêu thức cực hạn một chiêu thập phương câu diệt.

    Lần này không thể để Hoang Chi Tử sống sót được.

    Hoang Chi Tử cười lạnh, ánh mắt sắc bén như đao, nói:

    - Lục Nguyên, về chiêu thức đúng là ngươi ép ta một bậc, ngươi có thể kiêu ngạo nhưng cho rằng như thế liền thắng thì quá ngây thơ rồi.

    Hoang Chi Tử ta là khí vận đệ nhất tứ không phải làm không.

    Hoang Chi Tử nhẹ xoay chuyển thiên mệnh thần kích trong tay, cười lạnh nói:

    - Ngươi có biết tại sao trường kích của ta gọi là thiên mệnh thần kích?

    Thiên mệnh có nghãi là gì không?

    Ngày hôm nay ngươi sẽ diệt dưới thiên mệnh của ta.

    Kích dài ba trượng ba thước ba phân ba!

    Kích thô bốn phân chín!

    Trên thân kính có rồng quấn quanh, thân rồng dữ tợn, vuốt rồng sắc bén, mắt rồng trợn trừng.

    Chỗ chuôi có hai chữ thiên mệnh, thương luân cố kính.

    Mũi kích thẳng tắp như kiếm, có nhất can hướng thiên đâm.

    Chỗ gấp khúc tràn ngập đường cong mượt mà ẩn chứa ảo diệu thiên địa.

    Đây chính là thiên mệnh thần kích!

    Ánh mắt mọi người tập trung vào Hoang Chi Tử.

    Hoang Chi Tử vuốt ve thiên mệnh thần kích, nói:

    - Đây là thiên mệnh thần kích, cũng tới lúc khiến ngowi thấy sự ảo diệu của thiên mệnh thần kích.

    Lục Nguyên, ngươi có thể thua chết dưới thiên mệnh thần kích là may mắn của ngươi.

    Trên thanh thiên mệnh thần kích đột nhiên toát ra ánh sáng bảy sắc, đoàn sáng bắn tới giữa hai chân mày Hoang Chi Tử hóa sinh ra một con mắt.

    Con mắt thứ ba.

    Hoang Chi Tử nhìn hướng Lục Nguyên, con mắt thứ ba cũng bắn ra ánh sáng bảy sắc, nói:

    - Thiên mệnh thần kích, con mắt thiên mệnh, thiên mệnh về ta.

    Lục Nguyên, thiên mệnh mệnh ngươi vong, thì ngươi liền vong.

    Ngày hôm nay ngươi sẽ vong trong tay ta.

    Khi Hoang Chi Tử nói những lời đó thì Lục Nguyên giật mình phát hiện toàn thân khó chịu, lại nhìn hướng gã, cảm thấy gã như thần linh cao cao tại thượng, hắn thì chỉ là một phàm nhân thấp hèn bên dưới.

    - Ta mệnh do ta không do thiên!

    Lục Nguyên quát to, kiếm quang dâng lên, nhưng loại cảm giác này không biến mất mà còn đè nặng người hơn, đây là sa?

    Hoang Chi Tử cười to, thiên mệnh thần kích đâm tới, lần này dùng là đế cực hạn.

    Lục Nguyên không thèm để ý, hắn đã phá đế cực hạn rồi, sợ cái gì.

    Lục Nguyên dùng đế cực hạn va đụng với đế cực hạn.

    Đầu năm nay Lục Nguyên và Hoang Chi Tử cùng là pháp lực chín kỷ nguyên, ai sợ ai?

    Một chiêu anh kích, bùm một tiếng, Lục Nguyên phát hiện đã rơi vào thế yếu, thâm chí bả vai bị đâm một của.

    Pháp lực hoang phệ ồ ạt xâm nhập vào người khiến rất khó chịu, bị chút vết thương.

    Thế này là sao?

    Vây giờ về chiêu thức mình không dưới Hoang Chi Tử, tại sao mình yếu thế còn bị đâm thương?

    Hoang Chi Tử có năng lực đến thế sao?

    Chương 1467-1468: Hồng hoang linh bảo

    Hoang Chi Tử cười dài, lần này một kích đâm ra là hoàng cực hạn, đường đường chính chính thẳng hướng Lục Nguyên.

    Lục Nguyên dùng hoàng cực hạn đón đỡ, chắc lần này sẽ không rơi vào thế yếu đi.

    Lục Nguyên nhìn thấu tất cả tinh diệu của Hoang Chi Tử, vốn tươngr sẽ chiếm ưu thế nhưng phát hiện lại bị Hoang Chi Tử đánh túng một nhát, vai phải bị thiên mệnh thần kích đâm thương.

    Có quái dị!

    Nhất định có điều gì quái lạ đây!

    Bên cạnh một số người cũng thầm kêu lạ, đóam người mặc dù đang chiến đấu nhưng dù là phe nào đều không tập trung, toàn chú ý cuộc chiến bên này.

    Dù sao là cuộc chiến tranh đoạt khí vận chi tử mạnh nhất bản kỷ nguyên, hơn nữa lúc trước liên tục xuất hiện nhiều chiêu thức cực hạn khiến mọi người no mắt.

    Vốn tưởng là Lục Nguyên chiếm ưu thế, kết quả Hoang Chi Tử dùng cách mọi người xem không hiểu lấy lại chủ động.

    Hoang Chi Tử cười nhạt quát to:

    - Lục Nguyên, trong năm mươi chiêu ta sẽ giết ngươi!

    Hoang Chi Tử không giải thích cái gì, thi triển đòn tấn công liên tiếp.

    Trong thoáng chốc Lục Nguyên cực kỳ nguy hiểm, rõ ràng nên chặn được công kích không biết tại sao đều bị phá hết, loại cảm giác này cực kỳ quái lạ và khó chịu.

    Chắc chắn có điều gì đó lạ lùng, hơn nữa là do con mắt tức ba cũng có nghĩa là con mắt thiên mệnh.

    Con mắt thiên mệnh bắn ra ánh mắt nhìn chăm chú cho hắn cảm giác rất khó chịu, Hoang Chi Tử luôn nói đây là thiên mệnh, buồn cười, ở đâu ra thiên mệnh chứ, không đúng chờ đã.

    Lục Nguyên chợt nhớ một chuyện.

    Trong truyền thuyết xếp hạng nhất mười thiết tắc, vận mệnh thiết tắt.

    Hoang Chi Tử luôn mồm nói là thiên mệnh, mình biết vận mệnh thiết tắt là trong hàng mười.

    Không lẽ thiên mệnh thần kích trong tay Lục Nguyên là vận mệnh thiết tắt một phần mười, thiên mệnh đại biểu vận mệnh?

    Giải thích như vậy thì chuyện khá hợp lý.

    Cũng nói lên tại sai Hoang Chi Tử nhiều lần đánh túng được mình.

    Đây là lực lượng kỳ diệu huyền ảo của vận mệnh thiết tắt, lực lượng quái dị nhất.

    Nhưng nếu đã vậy thì mình có cách đối phó rồi.

    Lục Nguyên nhìn hướng Hoang Chi Tử, nói:

    - A, ta đã hiểu cách chơi của ngươi rồi.

    Vận mệnh thiết tắt năm đó chia làm mười phần, ngươi được đến một phần đó là thiên mệnh, ngươi có một phần mười.

    Câu này thốt ra khiến một đám kinh ngạc, thiên mệnh!

    Đứng đầu mười thiết tắc, vận mệnh thiết tắt luôn mờ ảo không nắm bắt được, không ngờ Hoang Chi Tử lại có một phần mười trong đó, không uổng là kỷ nguyên đệ nhất tử.

    Hoang Chi Tử nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Không uổng là Lục Nguyên, nhận ra được một phần mười trong vận mệnh thiết tắt, nhưng vậy thì sao?

    Thiên mệnh trong tay ta, thiên mệnh muốn ngươi chết, đây là mệnh của trời, là vận mệnh, ngày hôm nay ngươi sẽ chết trong tay ta.

    Lục Nguyên mỉm cười nói:

    - Thiên mệnh làm gì được ta?

    Ngươi thua ở trong tay ta, chết trong tay ta, tiếp đó, đây là chân lý.

    Hoang Chi Tử cười to nói:

    - Ngươi nói chân lý thì chính là chân lý sao?

    Thật là buồn cười.

    Lục Nguyên đột nhiên đáp lại:

    - Ta nói chân lý, nó chính là chân lý, chắc chắn sẽ biến thành chân lý.

    Dưỡng Ngô thần kiếm đột nhiên xẹt qua không trung, lần này là dùng hồng cực hạn.

    Kiếm chiêu như hồng thủy từng lớp ồ ạt đến ập đến, mạn tinh mạn hải, vô cùng vô nhai.

    Hoang Chi Tử cực kỳ tự tin dùng cuồng cực hạn.

    Hai cực hạn ở không trung va chạm.

    Hoang Chi Tử có tự tin tuyệt đối tổn thương Lục Nguyên, bởi vì gã có thiên mệnh.

    Kích của gã lần thứ hai đâm tới Lục Nguyên, lần này đâm trúng tay trái, rạch ra một vết máu đỏ thắm.

    Gã đắc ý Lục Nguyên không biết tự lượng sức mạnh, coi như nhận ra thiên mệnh thuộc về vận mệnh thì sao?

    Vẫn là thua trong tay mình, bỗng dưng nụ cười đông trên môi, khi gã không thể tin thì tay trái cũng bị kiếm của Lục Nguyên cắt đứt.

    Mặc dù gã lập tức dùng pháp lực sinh ra tay trái mới, nhưng văn minh cảnh thân hình cực kỳ hoàn mỹ, mỗi một tế bào đều ẩn chứa năng lượng hủy thiên diệt địa.

    Gã sinh ra tay trái mới tiêu hao pháp lực rất là nhiều.

    Có chuyện gì vậy?

    Ngoài ý muốn ư?

    Hoang Chi Tử lại lấy ra thiên mệnh thần kích nặng nề đâm hươngs Lục Nguyên.

    Lục Nguyên dùng Dưỡng Ngô thần kiếm phản kích lại.

    Kiếm và kích ở không trung bắn ra vô số ánh sáng kinh người, không biết hai bên va nhau bao nhiêu lần.

    Hoang Chi Tử lại lần nữa đánh trúng Lục Nguyên, đánh gãy tay trái của hắn, nhưng tay trái gã lần thứ hai bị hắn cắt đứt.

    Lục Nguyên dùng pháp lực nhanh chóng sinh ra tay trái, Hoang Chi Tử cũng làm điều tương tự.

    Tương đối thì Lục Nguyên bị thương nhẹ hơn nhiều, lại sinh thành tay trái hoàn mỹ không mất nhiều pháp lực.

    Hoang Chi Tử hai lần tiêu ha nhiều pháp lực sinh thành tay trái hoàn mỹ tiêu hao pháp lực quá lớn.

    Hoang Chi Tử biến sắc mặt, nếu nói một lần là ngoài ý muốn thì lần thứ hai sẽ không.

    Tức là nói Hoang Chi Tử dùng thiên mệnh kết quả vẫn không địch lại Lục Nguyên, chuyện này làm sao xảy ra được?

    Hoang Chi Tử nhìn hướng Lục Nguyên, hỏi:

    - Ngươi đã dùng cái gì vậy?

    - Thiên mệnh là một phần mười mảnh vụn của vận mệnh thiết tắt, cái này không có giả.

    Lục Nguyên lạnh nhạt nói:

    - Nhưng đừng quên vận mệnh thiết tắt tổng cộng có mười mảnh vụn, ngươi là thiên mệnh, ta có một định lý, một chân lý, cũng là trong mười mảnh vụn vận mệnh thiết tắt.

    Ngươi chỉ có một manhr mà ta thì có hai cái.

    - Ngươi là thiên mệnh do ngươi, ta là định ra đạo lý, xác định chân lý, trên trời dưới đất, chân lý chính là chân lý, sẽ không vì trên trời dưới đất thay đổi, sẽ không vì không gian sửa đổi, sẽ không theo thời gian biến đổi, đây là lý do tại sao ta thắng.

    Hoang Chi Tử biến sắc mặt nói:

    - Cái gì!?

    Sao gã không giật mình cho được.

    Một mảnh thiên mệnh thần kích trong vận mệnh thiết tắt vốn là lá bài tẩy lớn nhất của gã, gã che giấu nó luôn cho rằng thần chắn sát thần, phật chắn sát phật, nói chính xác hơn là người chín kỷ nguyên, chín kỷ nguyên rưỡi khác không ai đỡ được sáu chiêu thức cực hạn của Hoang Chi Tử, càng đứng nói tới vận mệnh thiết tắt.

    Kết quả liên tục đụng tường Lục Nguyên.

    Gã có sáu chiêu thức cực hạn thì Lục Nguyên có mười.

    Có một mảnh thiết tắc thì Lục Nguyên có đến hai mảnh, dường như chỗ nào hắn cũng thắng gã cả.

    Đến bây giờ, lần đầu tiên Hoang Chi Tử cho rằng gã có khả năng thất bại, vô địch chiến thần cũng hơi dao động.

    Thật ra thì Hoang Chi Tử còn có một số bài tẩy như là tiên thiên linh bảo hệ hồng hoang, giống lần trước hồng hoang chiến xa bị Lục Nguyên dùng kiếm khắc hoang nuốt sống tới nay gã còn nhớ rõ, vậy nên lá bài này có giở ra hay không chẳng có nhiều tác dụng.

    Hoang Chi Tử ở trong chiến đấu phản ứng rất nhanh, chớp mắt nghĩ tới một việc, trốn.

    Hoang Chi Tử rất ít khi trốn, điều này đối với gã là nhục nhã vô cùng, đặc biệt là ở trước mặt nhiều người như vậy.

    Gã chính là khí vận đệ nhất tử, nhưng bây giờ dùng hết vũ khí rồi, gã không muốn chết thì chỉ có nước trốn thôi.

    Nhưng muốn trốn không phải chuyện dễ, thoát khỏi tay Lục Nguyên đâu phải chuyện dễ.

    Hoang Chi Tử đầu óc xoay chuyển nhanh, đã nghĩ ra ý hay.

    Bùm một tiếng, Hoang Chi Tử lấy ra một hồng hoang linh bảo.

    Hồng hoang linh bảo này không bình thường, chỉnh là đỉnh trung ương!

    Đỉnh trung ương của gã là một pháp bảo trước khi bản kỷ nguyên khai thiên tích địa.

    Đóng đô ở hòng mông thì kỷ nguyên trung ương nhất, định các phương trấn áp thế giới hồng mông.

    Đỉnh trung ương của gã có vô biên thần thông, vô biên lực trấn áp ầm ầm đè hướng Lục Nguyên.

    Trọng lực ở khu vực này chớp mắt gấp trăm vạn lần.

    Mà không đơn giản như thế thôi, vô biên vô tận khí hồng đè hướng Lục Nguyên.

    Đây là mười ức tám ngàn vạn phần hồng khí, mỗi một phần đều là bẩm sinh thu gom đến.

    Có thể nói nếu đỉnh trung ương áp hướng Chu Thanh Huyền thì gã sẽ từng giây từng phút bị hoang khắc, sẽ bị hồng mông khí trấn áp. cho dù là Yến Thương Thiên cũng rất khả năng bị trấn áp hoàn toàn, đây chính là uy lực của đỉnh trung ương.

    Đừng nói là người dùng kiếm, đổi làm Băng Chi phó chủ văn minh dù không bị khắc cũng sẽ cảm giác đỉnh trung ương uy lực to lớn, bị áp chế.

    Tiên thiên linh bảo đỉnh trung ương ập hướng Lục Nguyên.

    Mười ức tám ngàn vạn phần tiên thiên hồng mông đánh hướng Lục Nguyên, có thể đè bạo tất cả, trấn áp vạn cổ, khống chế thiên địa.

    Đỉnh trung ương như vậy ở trong chia cấp tiên thiên linh bảo ở giữa trung đẳng và cao cấp, so với trung đẳng bình thường lợi hại hơn rất nhiều.

    Hoang Chi Tử thật sự có rất nhiều sát chiêu, bây giờ lấy ra đỉnh trung ương, Lục Nguyên muốn phá nó rất khó khăn, nói không chừng sơ sẩy là gã sẽ nhờ vào thứ này lật ngược thế cờ, nhiều người thầm nghĩ.

    Mắt thấy đỉnh trung ương ập đến, mười ức tám ngàn vạn phần tiên thiên hồng mông trấn áp, Lục Nguyên hét to, khắc tự phân thân lấy ra gia cố trên kiếm khắc hoang.

    Nuốt nó cho ta.

    Vốn khi kiếm khắc hoang nuốt hồng hoang chiến xa thì tới sáu phần, sau đó đấu với người khác một trận lên bảy phần, sau nữa nuốt một só vật của Hoang Ôn, nhưng vẫn không tăng lên chỉ ở bảy phần.

    Bây giờ đỉnh trung ương cao cấp hơn hồng hoang chiến xa nhiều.

    Mười ức tám ngàn vạn phần tiên thiên hồng mông khí, thất nhiều, thật mạnh.

    Nhưng càng nhiều càng tốt, càng mạnh càng tuyệt.

    Nuốt nó cho ta.

    Lục Nguyên vận hành khắc tự phân thân đến cực hạn, mười ức tám ngàn vạn phần tiên thiên hồng mông khí vốn ập hướng hắn nhưng bị hắn không ngừng lấy khắc tự phân thân cắn nuốt.

    Khắc tự phân thân tỏa ánh sáng chớp lóe, một ngàn vạn phần một ngàn vạn phần nuốt tiên thiên hồng mông khí.

    Lúc nuốt đến ba ức một ngàn vạn phần tiên thiên hồng mông khí thì khắc tự phân thân của Lục Nguyên đã tăng lên tới tám phần, phân thân một chữ càng về sau càng khó tăng lên.

    Lúc hắn nuốt đến tám ức một ngàn vạn phần tiên thiên hồng mông khí thì khắc tự phân thân đã lên tới chín phần.

    Khắc tự phân thân chín phần như là cái thật vậy.

    Lục Nguyên quát dài, tiếp tục cắn nuốt, bây giờ xông hươngs mười phần chân thân.

    Khi đã tới mười phần thì nó không phải phân thân nữa mà là chân thân, nhưng từ chín phần sang mười phần là khó khăn nhất.

    Đem mười ức tám ngàn vạn phần tiên thiên hồng mông khí nuốt sạch mà khắc tự phân thân vẫn chỉ có chín phần.

    Đỉnh trung ương quan trọng nhất là mười ức tám ngàn vạn phần tiên thiên hồng mông khí, bản thân nó chỉ là trấn áp thu gom lưu trữ mười ức tám ngàn vạn phần tiên thiên hồng mông khí thôi, tài liệu chỉ đặc biệt chứ không ẩn chứa nhiều hòng mông khí, nuốt đến cuối khắc tự phân thân chỉ có chín phần.

    Nói lâu như vậy thật ra là vì hấp thu đến khá nhanh.

    Nhưng mấy chục cái búng tay đã hấp thu sạch đỉnh trung ương.

    Nhanh quá vậy!

    Vốn mới đầu mọi người đều cho rằng Hoang Chi Tử có thể dùng đỉnh trung ương đối phó Lục Nguyên thì chắc sẽ lật ngược nước cờ, xem như không thể thì cũng trấn áp được hắn một thời gian dài.

    Ai dè mới mấy giây mà Lục Nguyên đã hoàn toàn phá đỉnh trung ương, đây chính là tiên thiên linh bảo giữa trung đẳng và cao cấp, nó rát khó bị phá, dù là chủ văn minh muốn phá loại tiên thiên linh bảo có đẳng cấp này cũng sẽ mất thừi gian khá dài, có ai ngờ Lục Nguyên nhanh chóng hoàn toàn phá đi đỉnh trung ương, thật là ngoài ý muốn.

    Lục Nguyên quá mạnh!

    Vốn rất nhiều người đều nghe nói Lục Nguyên mạnh nhưng ít có người chính mắt chứng kiến thấy.

    Bây giờ Lục Nguyên ở trước mặt nhiều người ra tay, bày ra sự cường đại, mạnh đến kinh tâm động phách, cực kỳ khủng bố.

    Những người này xem như hoàn toàn hiểu rõ sự cường đại của Lục Nguyên rồi.

    Loại cường đại này trên chín kỷ nguyên rất nhiều.

    Không biết Hoang Chi Tử làm sao đối phó?

    Gã còn có lá bài nào không?

    Mọi người đang chờ mong vũ khí của Hoang Chi Tử.

    ủa, Hoang Chi Tử đi đâu rồi?

    Không thấy Hoang Chi Tử đâu?

    Đám người đứng xem nhìn trái ngó phải không thấy Hoang Chi Tử, không lẽ gã ẩn giấu sát chiêu ám sát gì?

    Thế này cũng rất có thể, lá bài của Hoang Chi Tử vô số người đoán không ra.

    Đang khi mọi người mong chờ Hoang Chi Tử ra tuyệt chiêu gì thì bỗng phát hiện gã ở nơi rất xa xa xôi.

    Tại sao Hoang Chi Tử ở xa như vậy?

    Không lẽ là sát chiêu cực ly xa?

    Như là phó chủ tiễn chi văn minh ngàn vạn dặm xuyên vân một mũi tên.

    Nhưng mà tại sao cách xa rồi vẫn không ngừng kéo khoảng cách?

    Hoang Chi Tử ở xa như thế làm gì?

    Rốt cuộc có một người đoán rằng:

    - Hoang Chi Tử đang chạy trốn.

    - Không thể nào, Hoang Chi Tử chính là khí vận đệ nhất tử, làm sao trốn được chứ.

    - Đúng rồi đó.

    - Nhưng vấn đề là, xem bộ dạng của Hoang Chi Tử đúng là đang bỏ trốn.

    Mọi người xôn xao, thấy Hoang Chi Tử không ngừng đi xa đúng là trón thật, thế là đành chấp nhận sự thật này.

    Thì ra đỉnh trung ương là để Hoang Chi Tử dùng kéo dài thời gian, đường đường Hoang Chi Tử lại bị đánh đến bỏ trốn, cái này gọi người nói sao đây?

    Trước khi chiến đấu nếu có ai nóio Hoang Chi Tử bỏ trốn chắc sẽ bị cười thúi đầu, cho rằng nói bậy bạ, chuyện tuyệt đối sẽ không xảy ra không thể tin được.

    Vô số người há to miệng, trợn to mắt.

    Rất nhiều người kinh ngạc đến quên quăng đi pháp thuật trong tay, kết quả bị đối thủ kịp phản ứng lại đánh trnjg thương.

    Lục Nguyên thì không mấy kinh ngạc, không khách sáo vận dụng pháp thuật súc địa thành trần đuổi theo, nhưng trước đó đã nói, Hoang Chi Tử ngự pháp bả thiên mệnh chiến luân thì tốc độ còn trên cả pháp thuật súc địa thành trần.

    Dưới tình huống như vậy, khoảng cách sẽ càng kéo càng xa.

    Lần trước Lục Nguyên trọng thương Hoang Chi Tử kết quả gã trốn thoát, làm sao để gã lại chạy thoát nữa.

    Lần này nhất định phải nghĩ cách giết chết Hoang Chi Tử.

    Nhưng muốn giết Hoang Chi Tử thì phải trước tiên đuổi kịp gã đã.

    Về mặt tốc độ kém hơn Hoang Chi Tử thì làm sao đuổi theo đây?

    Lúc này bên cạnh Lục Nguyên xuất hiện một người, chính là Phong Thương phó chủ văn minh, dùng một thanh trường đao rất là dài.

    Phong Thương phó chủ văn minh nhìn hướng Cửu Thiên Huyền Nữ, nói:

    - Cửu Thiên Huyền Nữ, lấy cửu thiên cuồng phong thuật của ngươi kết hợp cùng phong tốc tuyệt luân của ta, hai gió kết hợp có thể sáng tạo ra tốc độ càng cao đuổi kịp Hoang Chi Tử.

    Bây giờ ta rất muốn giết chết Hoang Chi Tử.

    Trước khi chiến đấu ai cũng không cho rằng Hoang Chi Tử sẽ chết, gã quá hung tàn.

    Nhưng bây giờ Hoang Chi Tử bị Lục Nguyên đè đầu đánh khiến người không thể tin tưởng.

    Lúc này bất giác người ta nghĩ đến một loại khả năng, khả năng Lục Nguyên giết chết Hoang Chi Tử.

    Lúc mới nghĩ tới khả năng này thì Phong Thương phó chủ văn minh cho rằng mình đánh hồ đồ rồi, Hoang Chi Tử làm sao chết được?

    Nhưng ngẫm lại tại sao Hoang Chi Tử không chết chứ?

    Tại sao không có khả năng này?

    Mới đầu tưởng rằng gã không bị thua nữa là, thế là Phong Thương phó chủ văn minh bỏ mặc đối thủ định tăng cho Lục Nguyên phong tốc tuyệt luân.

    Chương 1469-1470: Liều mạng

    Cửu Thiên Huyền Nữ cười khẽ nói:

    - Bản thân Lục Nguyên có biết cửu thiên cuồng phong thuật.

    - Vậy là có thể đuổi kịp Hoang Chi Tử ư?

    Thế thì tốt.

    Lục Nguyên lập tức vận cửu thiên cuồng phong thuật, Phong Thương phó chủ văn minh ở cửu thiên cuồng phong thuật thêm vào phong tốc tuyệt luân.

    Chớp mắt Lục Nguyên cảm nhận được gió, dường như hắn là gió không nơi nào không thổi.

    Không gian vốn do khoảng cách cấu thành, nhưng hiện tại cảm giác dường như không gian đã đánh mất khoảng cách vậy.

    Chớp mắt Lục Nguyên động, đuổi theo Hoang Chi Tử.

    Lần này tốc độ rất nhanh, gió dấy lên khiến vô số người hai bên bị gió cuốn văng sang bên.

    Phong!

    Song phong hợp nhất!

    Phong Thương phó chủ văn minh chắp tay sau lưng nói:

    - Thật mong chờ.

    Cửu Thiên Huyền Nữ gật gù nói:

    - Lục Nguyên đúng là nhân vật có tiềm lực vô cùng, có lẽ Hoang Chi Tử sẽ chết thật.

    Chu Thanh Huyền nhìn bóng dáng bão tố đằng trước, gã là người nhìn Lục Nguyên từng chút một trưởng thành, giờ tràn đầy cảm xúc.

    Lục Nguyên đuổi theo sát Hoang Chi Tử, tốc độ còn nhanh hơn cả thiên mệnh chiến luân của gã.

    Càng ngày càng tới gần, Lục Nguyên cười dài nói:

    - Hoang Chi Tử, ngươi muốn trốn đi đâu?

    Thiên mệnh thần kích của ngươi ta sẽ lấy, sao có thể để ngươi nhẹ nhàng chạy thoát, nạp mạng đi!

    Cảm giác truy sát Hoang Chi Tử thật là sảng khoái. c

    Hoang Chi Tử vốn là dùng đỉnh trung ương kéo dài thời gian lại sử dụng thiên mệnh chiến luân chạy trốn, cho rằng bằng vào tốc đọ của thiên mệnh chiến luân chắc chắn thoát được.

    Kết quả không ngờ tốc độ của Lục Nguyên tăng vọt như vậy.

    Chết tiệt, đây là lần đầu tiên Hoang Chi Tử có cảm giác trên tời không lối dưới đất không cửa, nếu đánh thì gã cảm thấy không khả năng thắng được Lục Nguyên, mới rồi đã thất bại một lần.

    Không lẽ ta đường đường là Hoang Chi Tử sẽ chết tại đây sao?

    Đây là lần đầu tiên Hoang Chi Tử cách cái chết gần như vậy.

    Chiến cuộc của Lục Nguyên và Hoang Chi Tử hấp dẫn càng nhiều sự chú ý, không bao giờ ngờ được người như Hoang Chi Tử sẽ bị Lục Nguyên giết đến đông chạy tây trốn, ha ha ha!

    Trước chiến đấu thì Hoang Chi Tử ở liên minh Hoang Tiên Phật bay ra vũ lực cao đến tột đỉnh, lúc đó liên minh Hoang Tiên Phật đều cho rằng có gã ở sẽ giết chết nhiều người, kết quả bây giờ thì...

    Đương nhiên người liên minh Pháp Võ cũng không ngờ tới kết quả như vậy, giờ thấy rất vui, quá sung sướng.

    Giết Hoang Chi Tử thành như vậy, trước giờ không sướng đến thế.

    Lục Nguyên một đường truy sát, liên minh Hoang Tiên Phật không có ai muốn viện trự.

    Hoang Chi Tử luôn độc đoán bá đạo, mặt trong mặt ngoài đặc tội người không đếm hết, bình thường không ai dám cãi lại gã, bây giờ có ai ngu lắm mới đi cứu Hoang Chi Tử, tất cả đều nghĩ như vậy.

    Liên minh Hoang Tiên Phật có mười mấy chủ văn minh muốn cưới Hoang Chi Tử, nhưng lúc này chủ văn minh liên minh Pháp Võ cũng nổi điên lên, nếu để chủ văn minh liên minh Hoang Tiên Phật ra tay thì còn lăn lộn làm gì.

    Phút chốc những chủ văn minh đều bị vây khốn không thể tiến lên cứu viện.

    Lúc này thì Hoang Chi Tử thật sự rơi và tình trạng không ai cứu được.

    Lục Nguyên một kiếm như trời, Dưỡng Ngô thần kiếm kèm pháp lực khắc hang chém xuống.

    - Hoang Chi Tử, ta lấy mạng ngươi!

    Một kiếm cực kỳ sảng khoái.

    - Lục Nguyên, hãy để ta đấu với ngươi!

    Đột nhiên vang lên tiếng hét, một người hình tượng rừng rú xuất hiện.

    Người rừng này toàn thân đen thui, thân trên vạm vỡ, thân dưới bọc vải thô, trong tay cầm một trường côn đen nhánh.

    Trường côn đen chớp lóe ánh sáng đen nhiếp hồn người.

    Người này chính là Hoang Dã phó chủ văn minh, chín kỷ nguyên.

    Người này không sinh ra theo kiểu bình thường, gã là sau khi khai thiên tích địa thì kỷ nguyên này sinh ra nhân loại thứ nhất, tất nhiên cũng là người rừng.

    Vì xuất thân như vậy nên trời sinh gã có khí vận cực lớn, cộng thêm chủ thái cổ văn minh bồi dưỡng, bây giờ có thành tựu phi thường.

    Người này có chỗ đặc biệt là gã có công pháp luyện thể cực kỳ quái lạ, lực lượng vô địch!

    Lực lượng của tuyệt đối không thua gì lực chi văn minh, phủ chi văn minh, thậm chí còn hơn nữa.

    Côn của gã xưng là nhất khí phong hỏa tịch địa côn.

    Người văn minh khác có thể không nhìn Hoang Chi Tử, mặc kệ gã chết hoặc không nhưng người thái cổ văn minh thì không được.

    Hoang Dã phó chủ văn minh giết ra chắn ngay trước mặt Hoang Chi Tử.

    Lục Nguyên mặc kệ, một kiếm chém thẳng xuống, toàn bộ pháp lực rót vào.

    *Ầm!*

    Một tiếng vang, Hoang Dã phó chủ văn minh bị chấn văng ra ngoài.

    Tại sao có thể?

    Rõ ràng gã cảm giác sức mạnh của Lục Nguyên không lớn bằng gã, tại sao bị văng ra chứ?

    Nhưng ngẫm nghĩ lại, chắc vì trong pháp lực của Lục Nguyên có vĩnh hằng pháp lực, đó là vĩnh hằng chi kình, Hoang Chi Tử cũng có nhưng không đáng sợ bằng của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên một kích đánh bay Hoang Dã phó chủ văn minh xong lập tức xông lên, không giải quyết Hoang Dã phó chủ văn minh thì không tiện giết chết Hoang Chi Tử được.

    Giờ đây Lục Nguyên không dừng lại thêm, chớp mắt thúc đẩy mười chiêu thức cực hạn thuận tiện lấy ra khắc tự phân thân, kiếm khắc hoang.

    Chín phần khắc tự phân thân có uy lực to lớn.

    Pháp lực của Hoang Dã phó chủ văn minh vốn ngang bằng với Lục Nguyên nhưng bởi vì hắn có không phẩy tmas phần vĩnh hằng chi kình, chất lượng pháp lực thắng gã.

    Lúc này mười chiêu thức cực hạn đều xuất hiện, Hoang Dã phó chủ văn minh đâu có năng lực ứng biến chiêu thức hay như vậy, liền bị đánh lộ rõ sơ hở.

    Hoang Dã phó chủ văn minh muốn dùng lực phòng ngự mình sở trường nhất, gã là người rừng thứ nhất từ thuở hoang sơ, lực phòng ngự cực kỳ mạnh mẽ, liền dựng lên phòng ngự cứng rắn chắn.

    Nhưng mà kiếm khắc hoang nhẹ nhàng cắt vỡ phòng ngự của gã, Hoang Dã phó chủ văn minh bị hù giật nảy mình, trong một chiêu đã bị Lục Nguyên đánh trọng thương.

    Hoang Dã phó chủ văn minh đến bây giờ thì không còn dám cản Lục Nguyên nữa, gã mà còn bả vệ Hoang Chi Tử là chết chung luôn.

    Hoang Dã phó chủ văn minh bị trọng thương nặng chớp mắt thi triển dã hành chi pháp bỏ chạy.

    Nếu bây giờ Lục Nguyên muốn đủi theo Hoang Dã phó chủ văn minh thì tin tưởng chỉ hai mươi chiêu là lấy mạng gã ngay.

    Đừng tưởng rằng hai mươi chiêu thì nhiều lắm, nó rất ít.

    Hai mươi chiêu có thể giết một người chín kỷ nguyên đã là khó được.

    Đến chín kỷ nguyên rồi thì chính là đỉnh cao thiên địa, muốn giết người đó đâu có dễ như vậy.

    Cho nên Lục Nguyên rất là ghê gứm.

    Hoang Dã phó chủ văn minh mớ đỡ hai, ba chiêu đã trọng thương bỏ chạy khiến phó chủ văn minh thái cổ văn minh khác định cứu giúp Hoang Chi Tử dừng bước.

    Hiện tại Lục Nguyên quá hung mãnh, họ chưa muốn đi chết.

    Lục Nguyên nhìn Hoang Chi Tử, nói:

    - Hiện tại không ai cứu được ngươi, đi chết cho ta!

    Bây giờ Hoang Chi Tử đánh không lại, trốn không thoát, cũng đã tuyệt vọng.

    Gã gầm lên:

    - Lục Nguyên, ta liều mạng với ngươi!

    Chớp mắt Hoang Chi Tử biến mất, loại cảm giác này rất quen thuộc, tiên vô tung!

    Kỳ công xếp thứ năm của tiên cổ văn minh.

    Vì là lần thứ hai Lục Nguyên gặp lại kỳ công này nên có chuẩn bị.

    Tâm ở đâu thì kiếm ở đó.

    Tâm kiếm, trảm!

    Lục Nguyên cầm kiếm không chút do dự chém xuống.

    Xẹt một tiếng Hoang Chi Tử bị kiếm đâm trúng, trường kiếm xuyên qua vai.

    Mặt Hoang Chi Tử trắng bệch, nói:

    - Làm sao có thể, ngươi làm sao có thể nhanh chóng phá tiên vô tung của ta như vậy?

    Lục Nguyên lạnh lùng cười nói:

    - Bởi vì tiên vô tung của ngươi có sơ hở, không phải hoàn toàn là tiên vô tung.

    Cái này thật ra là nói xạo.

    Không sai, tiên vô tung của Hoang Chi Tử đúng là không hoàn toàn, nhưng nếu không phải Lục Nguyên học tâm kiếm của Yến Thương Thiên thì sẽ không phá được nó.

    Người xung đều ngạc nhiên, không nghĩ tới tiên vô tung kỳ công xếp thứ năm dễ dàng bị phá như vậy.

    Lục Nguyên lại vung Dưỡng Ngô thần kiếm, tuyệt đối không thể cho Hoang Chi Tử một chút cơ hội thở dốc.

    Lục Nguyên sử dụng mười chiêu thức cực hạn không ngừng luuw lưu tấn công Hoang Chi Tử.

    Hoang Chi Tử không có cách nào, chỉ đành ngự sáu chiêu thức cực hạn đánh trả.

    Thập phương câu diệt hỏa đụng độ lục hợp vô địch!

    Nhưng chiêu thức cực hạn vốn là loại càng nhiều càng chiếm ưu thế.

    *Ầm!*

    Kiếm của Lục Nguyên xuyên qua ngực Hoang Chi Tử, cộng thêm vết thương cũ, hoang kỷ thế giới của Hoang Chi Tử bị hủy bốn phần.

    kiếm quang của Lục Nguyên lần thứ hai xuyên qua ngực trái Hoang Chi Tử, hoang kỷ thế giới hủy diệt năm phần.

    Nhưng lúc này Hoang Chi Tử chưa mất hết hy vọng, gã là khí vận đệ nhất tử, khí vận vô địch, vô số lần đụng tới cường địch đều nhờ vào khí vận trở ngược thế cờ.

    Gã sẽ có cơ hội lật ngược tình thế, chắc chắn có người cứu gã.

    Tia chớp xẹt nhanh, kiếm quang của Lục Nguyên lại đánh trúng Hoang Chi Tử, hoang kỷ thế giới bị hủy bảy phần.

    Hoang Chi Tử vẫn đang chờ người đến cứu, chắc chắn sẽ có người đến.

    Bởi vì gã là khí vận đệ nhất tử, có khí vận mạnh nhất sau khi kiếm cổ đấu thiên, được đến vô số khí vận của vĩnh hằng môn.

    Kiếm quang của Lục Nguyên lại đánh trúng Hoang Chi Tử, hoang kỷ thế giới bị hủy chín phần.

    Vì cái gì còn chưa có người đến cứu mình chứ?

    Chết tiệt, mau tới đi!

    Một kiếm cuối cùng!

    Kiếm quang cuối cùng lạnh lẽo đánh trúng Hoang Chi Tử, đôi mắt gã tràn đầy ngạc nhiên.

    Lúc này thì hoang kỷ thế giới hoàn toàn hủy diệt, tiểu thiên thế giới bị hủy người cũng sẽ diệt.

    Hoang Chi Tử hét to:

    - Tại sao?

    Tại sao không có ai đến cứu ta?

    Ta là đại biểu thiên mệnh, ta nhất định sẽ trở thành chủ văn minh, xông lên chủ vĩnh hằng, tại sao?

    Tại sao?

    Gã không cam lòng, gã còn có vận mệnh cực tốt đẹp chờ đợi mình.

    Đã từng cho rằng mình nhất định sẽ trở thành người đứng nhất trên đời.

    Đã từng đạp trên vô số thiên tài.

    Đã từng khiến cái gọi là tuyệt thế đại thiên tài Pháp Chi Tử, Tiên Chi Tử không là địch thủ mấy chiêu của mình.

    Đã từng khiến vô số lão tiền bối bỗng biến sắc mặt.

    Đã từng, đã từng, đã từng, rất nhiều chớp lóe trên đỉnh đầu Hoang Chi Tử.

    Bây giờ thì sắp chết sao?

    Chết trong tay người áo xanh mặt mày bình thường này sao?

    Trong mắt Hoang Chi Tử dần tắt mất tia sáng.

    - Ta không phục!

    Hét to ta không phục xong sinh mệnh Hoang Chi Tử nhanh chóng trôi qua, rốt cuộc chết hẳn.

    Cuối cùng đã giết chết Hoang Chi Tử, Lục Nguyên thở phào một hơi.

    Lúc ở Tấn quốc nghe danh tiếng Khí Vận Thất Tử, sau đó đến trung ương thiên triều thì càng hiểu Khí Vận Thất Tử cao cao tại thượng.

    Sau khi đánh bại Kiếm Chi Tử nghe nói Kiếm Chi Tử là xếp chót trong Khí Vận Thất Tử, Hoang Chi Tử mới là đỉnh cao.

    Thì thì Tiên Chi Tử cảnh cáo, Hoang Chi Tử đến giết mình, nếu như không có Nho Chi phó chủ văn minh ra tay thì khi đó mình đã chết.

    Sau này vài phen tranh phong với Hoang Chi Tử, khó khăn giành ưu thế, lần trước cũng vì gã bị thương lại bị mình tập kích mới lấn lướt được, nếu thật sự đấu chưa chắc thắng gã.

    Bây giờ thì rốt cuộc thắng, giết Hoang Chi Tử.

    Sáng khoái!

    Sướng!

    Một loại áp lực nặng nề trong lòng bị buông xuống.

    Xung quanh yên tĩnh, lặng ngắt như tờ.

    Hoang Chi Tử, khí vận đệ nhất tử, trung ương thiên triều hàng ức vạn năm mới ra một, không đúng, chưa chắc ức vạn năm đã có nhân vật xuất sắc như vậy thế mà, chết rồi!

    Mặc dù lúc trước Lục Nguyên truy sát Hoang Chi Tử rất là kinh khủng nhưng không ai nghĩ rằng gã chết thật, dù Hoang Chi Tử không có gì vũ khí để phản kích nhưng chắc sẽ có ai cứu viện Hoang Chi Tử mới đúng.

    Nhưng bây giờ, không có ai!

    Thật sự không một ai cả!

    Vô số người đều trợn tròn mắt!

    Đây là tình huống gì vậy?

    Việc vui lớn rồi đây!

    Khí vận đệ nhất tử chết trong tay Lục Nguyên, tức là nói sau này chắc hắn chính là khí vận đệ nhất tử.

    Kỷ nguyên trước là kiếm kỷ nguyên, kỷ nguyên này Lục Nguyên dùng kiếm là khí vận đệ nhất tử, nói sao cũng thấy kỳ lạ.

    Thế giới cảnh cảm thấy lạ lùng, văn minh cảnh thì cảm giác trận này quái dị, không lẽ...

    - Ha ha ha ha, Hoang Chi Tử chết rồi!

    Chủ pháp cổ văn minh cười dài, hiện tại gã đang đối phó chủ tiên cổ văn minh, cất tiếng cười vô cùng sung sướng.

    - Lục Nguyên, thật thú vị.

    Thường Nga đang đối phó chủ thái cổ văn minh.

    Chủ thái cổ văn minh thực lực thấp hơn pháp cổ, tiên cổ một chút.

    Thực lực của Thường Nga chưa hồi phục trạng thái đỉnh cao cho nên nàng đối phó chủ thái cổ văn minh chứ không phải Chủ Hồng tiên cổ văn minh.

    Pháp Biến chủ văn minh một bên đấu cùng đối thù vừa đặt bách phương chiến kỳ, trầm ngâm một lát bỗng cười dài nói:

    - Không sai, Mệnh Lý phó chủ văn minh, mệnh lý của ngươi sai mười phần mười.

    Mệnh Lý phó chủ văn minh biến sắc mặt, mệnh của lão nên là Hoang Chi Tử xông lên chủ văn minh chứ!

    Điều này đả kích lão lão tự gọi là vô mệnh không tính vô lý không cứu.

    Pháp Nhất Đế Tử trợn tròn mắt, muội phu này hùng hổ quá chứ.

    Chu Thanh Huyền mỉm cười nói:

    - Làm không sai, Lục Nguyên.

    Phong Thương phó chủ văn minh sờ cằm nói:

    - Hắn thật sự làm được?

    Thiên Công phó chủ văn minh của pháp bảo văn minh thầm nghĩ, tìm Lục Nguyên làm núi dựa là đúng rồi, tiềm lực hắn tăng vọt, khí vận đệ nhất tử.

    Sư Phi Tiên ngẩn ngơ, Lục Sư huynh thật giỏi quá.

    Quán Quán nghĩ rằng, mình dựa vào Lục Nguyên là đúng.

    Kiếm Hùng cảm thán, năm đó Lục Nguyên còn đứng ngang hàng với mình.

    Tiêu Phong Hùng cười to đánh gục kẻ địch, giờ gã càng bị thương càng đấu mạnh mẽ, Lục Nguyê biểu hiện quá xuất sắc.

    Mộ Dung Hoàng Phục cảm thấy chênh lệch không thể kéo gần.

    Đám người hàng đầu dưới tay chủ thái cổ văn minh cảm thấy trời sụp!

    Đầu tư hoàn toàn thất bại!

    Bởi vì Hoang Chi Tử chết, vô số người, vô số suy nghĩ, hai phe chính phái đều có suy tính riêng, không ai giống nhau.

    Hoang Chi Tử chết rồi!

    Đây tuyệt đói là tin tức bạ tạc trong lòng vô số người.

    Cho dù hiện tại Hoang Chi Tử đã chết nhưng có vô số người không thể tin được.

    Không khí dường như ngưng cố.

    Những người chiến đấu xung quanh cũng khựng lại.

    Lục Nguyên vung tay, bắt đầu cướp đi di vật của Hoang Chi Tử.

    Hoang Chi Tử là khí vận đệ nhất tử, di vật của gã kếch sù.

    Trước tiên Lục Nguyên cầm thiên mệnh thần kích, cảm giác có vẻ quen thuộc, đó là hơi thở vận mệnh.

    Lúc trước hắn đã có hai hơi thở vận mệnh định lý cùng chân lý, bây giờ dung luyện một phen, đem thiên mệnh thần kích hòa thành một phần vận mệnh.

    Ba phần vận mệnh thiết tắt.

    Hiện tại về mặt vận mệnh thiết tắt Lục Nguyên rất mạnh.

    Chương 1471-1472: Phó chủ hỏa chi văn minh

    Lục Nguyên lại giơ tay cướp lấy thiên cấp linh mạch.

    Lục Nguyên phát hiện thiên cấp linh mạch trong tay Hoang Chi Tử cực kỳ nhiều, nhiều đến một ngàn năm trăm, so với lúc hắn có được thiên cấp linh mạch càng nhiều, Hoang Chi Tử thật là người giàu có.

    Thu gom thiên cấp linh mạch của Hoang Chi Tử, số lượng thiên cấp linh mạch của Lục Nguyên nhảy đến một ngàn bảy trăm cái.

    Hoang Chi Tử tất nhiên không khả năng chỉ đơn giản có thiên cấp linh mạch, một phần vận mệnh thiết tắt mà thôi.

    Lục Nguyên còn trông thấy thần vật.

    Trung đẳng thần vật, cao cấp thần vật đều có.

    Ba cái trung đẳng thần vật là quả cầu cỡ cái đầu, một cái đỉnh, một cây cầm.

    Cao cấp thần vật là một cây quạt xanh thẫm, loại cao cấp thần vật này so với trung đẳng thần vật thì mạnh hơn rất là nhiều, không phải mạnh về mặt lượng mà là chất, cực kỳ mạnh.

    Tổ cha nó!

    Hiện tại Lục Nguyên chỉ muốn chửi thề.

    Cái này thật không khoa học.

    Mình dù gì cũng là khí vận đệ nhị tử, muốn có trung đẳng thần vật là muôn vàn khó khăn, mỗi lần có được rất là gian nan.

    Trong hai mươi mốt tầng kế hoạch Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo tỏa sáng tài năng, dưới tình huống như thế mới có được năm cái trung đẳng thần vật, phút cuối cùng tăng lên chín kỷ nguyên.

    Kết quả Hoang Chi Tử thật giỏi, gã chẳng những sớm thăng lên chín kỷ nguyên mà còn có ba trung đẳng thần vật, khiến Lục Nguyên ghen tỵ chết được.

    Khoa trương nhất chính là cao cấp thần vật phải cỡ cảnh giới chủ văn minh mới dùng được, Lục Nguyên chưa từng thấy qua.

    Hoang Chi Tử hiện tại là cảnh giới phó chủ văn minh mà thôi, kết quả gã đã có cao cấp thần vật, thật là người so với người tức chết được.

    Tuy nhiên, may là tất cả đều rơi vào tay hắn rồi.

    Hoang Chi Tử chết rất hay, rất tuyệt.

    Nếu không thì dựa theo khí vận của gã, Lục Nguyên cảm giác lần sau gặp mặt hắn chưa chắc kiềm được đối phương.

    Lục Nguyên tiếp tục xem xét thứ khác.

    Hoang Chi Tử có rất nhiều pháp bảo, thiên mệnh chiến luân tốc độ còn nhanh hơn súc địa thành trần tất nhiên hắn hớn hở lấy.

    Lục Nguyên phát hiện trong tay Hoang Chi Tử trừ thứ bị hắn phá hỏng ra còn có ba cái tiên thiên linh bảo.

    Mặc dù chỉ là hạ cấp nhưng tiên thiên linh bảo có đến vài cái thật khiến người câm nóin.

    Tất nhiên thiên mệnh chiến luân cũng là tiên thiên linh bảo cấp thấp, có thể cho tốc độ siêu cấp.

    Công pháp bí tịch càng là một đống, bí tịch đẳng cấp cỡ bằng vân vô tượng thì nhiều đến mấy chục bản, bí tịch thứ cấp có mấy trăm bản.

    Những này bí tịch có đến từ thái cổ tiên cổ phật cổ, còn có một chút đến từ văn minh khác, thậm chí một số là di tích của nhiều kỷ nguyên trước.

    Hoang Chi Tử khí vận quá tốt, gặp được cả núi.

    Cái này, cái này, cái này, phục rồi!

    Lục Nguyên thật sự khâm phục, hắn không có bí tịch gì, đa số là thông qua Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo phục chế mà ra, kết quả trong tay Hoang Chi Tử có một mớ.

    Tuyệt thật, Hoang Chi Tử đáng chết, chết hay chết diệu.

    Ủa, cái này là...

    Đây là một phần bản đồ, rõ ràng bị khuyết thiếu.

    Trong đầu Lục Nguyên lục tìm và đã nhận ra bản đồ này từ đâu ra, chính là bản đồ thượng cổ kiếm giả mộ.

    Hắn có hai phần, không ngờ Hoang Chi Tử có một phần, được lắm, coi như mình trám đầy một phần bản đồ.

    Hiện tại tám phần tàn đồ mình góp được ba phần, chỉ cần tìm đủ tám phần là có thể đi tìm thượng cổ kiếm giả mộ.

    Lục Nguyên rõ ràng cảm giác được, khi đến thượng cổ kiếm giả mộ thì thực lực sẽ tiến xa.

    Đồ đạc của Hoang Chi Tử xem như dừng tại đây, nhưng dù có nhiêu đây thôi thì tài sản đủ đè bẹp Lục Nguyên rồi.

    Gia sản của Lục Nguyên có thể lấn lướt chín kỷ nguyên bình thường, do đó có thể tưởng tượng Hoang Chi Tử giàu cỡ nào.

    Đương nhiên quan trọng nhất không phải di sản của Hoang Chi Tử mà là khí vận của gã.

    Năm đó hắn giết chết Tiên Chi Tử rồi cảm giác khí vận chỉ tăng một chút, giết chết khí vận chi tử có thể cảm giác rõ ràng khí vận tăng cao.

    Lần này hắn giết Hoang Chi Tử cũng cảm giác được khí vận tăng một bậc, nhưng lại thấy không thích hợp, lờ mờ cảm thấy giết Hoang Chi Tử tăng khí vận không nhiều bằng khi giết Tiên Chi Tử, vậy là sao?

    Theo lý thì chuyện này không thể nào, khí vận của Hoang Chi Tử chắc chắn trên Tiên Chi Tử nhiều.

    Vậy phần khí vận này đi đâu rồi?

    Tới đẳng cấp này khí vận một khi cướp đoạt chuyển dời thì văn minh cảnh khác có thể quan sát, nhưng phát hiện nó rất ít hướng tới chỗ Lục Nguyên, đa phần hóa thành hình dạng như rồng, tựa một cổ long viễn cổ bay tới một hướng.

    Mọi người nổi lên tò mò, Lục Nguyên ngây ra.

    Lục Nguyên nhảy ra định chộp khí vận như cổ long viễn cổ.

    Nhưng khí vận này nhìn không thấy, sờ thì chỉ cảm giác được chứ sao có thể chặn.

    Khí vận như rồng một đường đi có không ít người ngăn chặn nhưng đều thất bại, không có ai thành công cả.

    Phút cuối khí vận rơi vào một gã đàn ông đầu trọc.

    Gã đàn ông đầu trọc há miện hút, khí vận khổng lồ như cổ long viễn cổ rơi vào miệng gã.

    Chỉ thấy gã đàn ông đầu trọc khí vận liên tục tăng vọt, không ngừng tăng lên, đã vượt qua đối thủ muôn đời tu luyện lại, Thường Nga, cũng vượt qua chủ pháp cổ văn minh.

    Gã đàn ông đầu trọc đó chính là chủ thái cổ văn minh.

    Khí vận của Hoang Chi Tử tại sao lại giáng xuống người chủ thái cổ văn minh chứ?

    Có rất nhiều người giật mình, chỉ có Mệnh Lý phó chủ văn minh là không biến sắc mặt, lão sớm đoán biết.

    Qua nửa ngày, người khác đều phân tích ra tại sao khí vận của Hoang Chi Tử giáng xuống người chủ thái cổ văn minh, giải thích hợp lý nhất chỉ có một, chủ thái cổ văn minh sớm làm gì đó trên người Hoang Chi Tử rồi, vậy nên lúc gã chết thì khí vận chuyển hướng chủ thái cổ văn minh.

    Chủ thái cổ văn minh rất độc ác, không ngờ, không ngờ làm chuyện như vậy.

    Hoang Chi Tử là đồ đệ của gã, nghe nói rất được xem trọng, đã sớm mưu đồ khí vận đồ đệ, thật khiến người khinh thường.

    Phó chủ hỏa chi văn minh cảm giác tìm ra đồng đạo, gã cũng làm chuyện giết đồ cầu đạo.

    Việc này nhiều người nói gã trơ trẽn, giờ có chủ thái cổ văn minh đứng đầu tàu thì không có ai sỉ vả gã nữa.

    Giết đồ cầu đạo có người làm bạn thật là tốt.

    Chủ thái cổ văn minh cảm thấy hơi giận, không sai, gã đúng là có ở trên người Hoang Chi Tử bày ra thiên địa phiên phúc long xà khởi lục chân quyết.

    Bản thiên địa phiên phúc long xà khởi lục chân quyết này thái cổ là trời, Hoang Chi Tử là đất, tời đất lật đổ.

    Nếu Hoang Chi Tử chết thì khí vận sẽ tự động rơi vào tay chủ thái cổ văn minh, bản bí quyết này khá bí ẩn, trừ chủ thái cổ văn minh ra không có người thứ hai biết.

    Chủ thái cổ văn minh vốn muốn chờ Hoang Chi Tử tăng lên chủ văn minh cảnh mới giết đồ cầu đạo, tăng thực lực.

    Nếu mọi chuyện theo kế hạch, Hoang Chi Tử ở cảnh giới chủ văn minh chết thì chủ thái cổ văn minh sẽ hoàn toàn hấp thu gã, thực lực biến mạnh sánh vai bằng chủ pháp cổ văn minh còn có thể được vô cùng khí vận, cộng thêm gã là người duy nhất nắm giữ bí mật vĩnh hằng chủ, đến khi ấy có cơ hội rất lớn tăng lên cảnh giới vĩnh hằng chủ.

    Đừng nói là trung ương thiên triều, cho dù là đám văn minh cảnh trong vĩnh hằng tinh vực đẳng cấp cao hơn trung ương thiên triều cũng phải bái phục gã.

    Hiện tại Hoang Chi Tử ở chín kỷ nguyên thì chết hoàn toàn ngoài dự đoán của gã, làm kế hoạch không thể thực hành được, sao không khiến chủ thái cổ văn minh giận dữ cho được.

    May là kế hoạch đã tiến hành đến một nửa, ít nhất khí vận của Hoang Chi Tử cơ bản chuyển dời đến trên người chủ thái cổ văn minh.

    Gã thậm chí còn biết một chút có được khí vận của Hoang Chi Tử mới biết.

    "A, bảy khí hợp nhất, không ngờ Hoang Chi Tử tiểu tử này ẩn giấu đồ tốt bảy khí hợp nhất như vậy, thật là ngoài ý muốn.

    Có bí mật này thì ta sẽ tăng càng nhiều thực lực." chủ thái cổ văn minh thầm nghĩ nhiều điều.

    Thực lực của chủ thái cổ văn minh kém hơn mấy người pháp cổ, phật cổ.

    Nhưng tương lai gã chắc chắn sẽ bao trùm trên tất cả.

    Điều này đừng nói là gã tin tươngr, chủ văn minh cũng tin.

    Khí vận giữa Hoang Chi Tử và thái cổ kết hợp lại hết sức kinh khủng, rất rõ ràng khí vận trên người Lục Nguyên không bằng.

    Thường Nga lạnh lùng cười nói:

    - Thái cổ, không ngờ ngươi vô sỉ như vậy.

    Thường Nga xem như được mở rộng tầm mắt, lúc trước chưa từng thấy ai vô sỉ như vậy, giờ coi như đã hiểu, khiến người không khâm phục không được.

    Chủ thái cổ văn minh nở nụ cười nói:

    - Sao vậy?

    Thường Nga tiên tử, khâm phục ta vô sỉ ư?

    Kẻ vô sỉ mới là kiêu hùng, làm thành việc lớn.

    Không bằng ngươi đến phụ tá ta, làm đế hậu của ta, ta sẽ mang ngươi kiến thức cảnh giới càng cao.

    Thường Nga cười lạnh, tấn công càng sắc bén, bây giờ nàng nhắc tới chủ thái cổ văn minh là thấy buồn nôn rồi.

    Trận đại quyết chiến ngưng cố tinh vực này vẫn đang tiếp tục.

    Lục Nguyên và Hoang Chi Tử chỉ là một góc trong trận đại quyết chiến mà thôi.

    Lục Nguyên giết chết Hoang Chi Tử xong cũng đang suy tư, bây giờ mình làm cái gì đây.

    Trong kế hoạch hai mươi mốt tầng thật ra chỉ có chiêu thức chứ không có cực hạn.

    Cái gọi là cực hạn chỉ văn minh cảnh mới đánh ra được.

    Vậy nên trong kế hoạch hai mươi mốt tầng mặc dù Lục Nguyên học rất nhiều chiêu thức lại không học bao nhiêu cực hạn.

    Chiêu thức cực hạn rất hữu dụng, khá là có ích.

    Khi văn minh cảnh đấu nhau, so kè chiêu thức chính là so bì về chiêu thức cực hạn.

    Hiện tại Lục Nguyên có tổng cộng mười chiêu thức cực hạn, có thể nói là vượt trên phó chủ văn minh khác.

    Nhưng Lục Nguyên muốn học càng nhiều chiêu thức cực hạn hơn nữa.

    Lục Nguyên trông thấy có hai người đang đấu nhau, một là cầm chi phó chủ văn minh, một người là hồ chi phó chủ văn minh, thực lực ngang nhau.

    Hồ chi phó chủ văn minh có ảo thuật rất giỏi, cầm chi phó chủ văn minh có cầm âm lợi hại, đều có ưu khuyết điểm riêng.

    Nhưng mới bắt đầu cầm chi phó chủ văn minh bị Hoang Chi Tử làm bị thương, vết thương không nhẹ, bây giờ đối mặt hồ chi phó chủ văn minh thì đương nhiên rơi vào thế yếu.

    Mặc dù cầm chi phó chủ văn minh miễn cưỡng khiến vết thương không nặng, cố khiến tinh thần không bị ảo thuật mê hoặc nhưng vẫn bị hồ chi phó chủ văn minh làm bị thương.

    Xem tình hình thì không bao nhiêu chiêu nàng sẽ chết dưới tay hồ chi phó chủ văn minh.

    Hồ chi phó chủ văn minh cười khanh khách nói:

    - Cầm Chi muội muội, hôm nay ngươi sẽ chết trong tay ta.

    Lúc trước ngươi có Nho Chi phó chủ văn minh tình lang cứu giúp, hiện tại thì không ai giúp ngươi nữa chứ gì?

    Hồ chi phó chủ văn minh có chút đắc ý, có thể giết địch thủ truyền kiếp tại đây là một chuyện rất sảng khoái.

    Hồ chi phó chủ văn minh chợt khựng lại, nàng bỗng cảm thấy có cg đang nhìn chằm chằm mình.

    Nàng quay đầu lại xem, ngây ngẩn, đây chẳng phải là Lục Nguyên đấy sao?

    Lục Nguyên và Hoang Chi Tử chiến đấu cách không xa, hồ chi phó chủ văn minh thấy rõ ràng, nàng biết hiện tại sát lực của hắn không gì sánh bằng, thấy hắn nhìn mình thì sợ đến hòn vía lên mây.

    Lục Nguyên mỉm cười nói:

    - Chiêu thức cực hạn của ngươi chắc là huyễn cực hạn, không tệ, ta đã học xong.

    Đây là cực hạn thứ mười một Lục Nguyên học được.

    Quá nghịch thiên rồi!

    Mới đây đã học xong một cái.

    Nhưng hồ chi phó chủ văn minh không rảnh để ý chuyện đó, nàng chỉ có ý nghĩ duy nhất là chạy trốn thôi.

    Đương nhiên vì chạy trốn nàng phóng thích ra cửu linh hồ hỏa, chớp mắt chín hỏa hồ xung thiên hóa thành chín cái tạm thời có sức chiến đấu văn minh cảnh chắn trước mặt, đây chính là cửu linh hồ hỏa của nàng, có thể tạm thời hóa sinh ra con rối có sức chiến đấu văn minh cảnh.

    Làm xong những điều này, hồ chi phó chủ văn minh lập tức bỏ chạy ra xa.

    Trốn!

    Đây chính là uy phong hiện nay của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên mỉm cười nói:

    - Muốn thoát khỏi tay ta, nếu đổi thành người chín kỷ nguyên rưỡi thì ta không nghiêm túc đuổi theo có khả năng thoát được, hưng ngươi vĩnh viễn không đủ tư cách đó.

    Tám kỷ nguyên tầm thường làm sao là đối thủ của Lục Nguyên được.

    Lục Nguyên hư không đánh ra một chưởng, chớp mắt chín con rối hồ hỏa bị tiêu diệt.

    Lục Nguyên lại ngự thiên mệnh chiến luân pháp bảo mới vào tay này, rót pháp lực vào trong đó, chớp mắt bay nhanh như chớp.

    Tốc độ của thiên mệnh chiến luân là súc địa thành trần cũng phải công nhận kém một bậc, tốc độ của hồ chi phó chủ văn minh làm sao nhanh đến thế được, chớp mắt bị đuổi kịp.

    Lục Nguyên dùng chỉ làm kiếm, vài kiếm đánh ra, đâm xuyên hồ chi phó chủ văn minh.

    Lại giết chết một thủ lĩnh văn minh, người trước là Thiên Lý.

    Lần trước giết chết Thiên Lý có chút kích động, cảm giác này nhạt dần, giết một thủ lĩnh văn minh bình thường thật ra không có gì ghê gớm lắm.

    Cái này là bởi vì đã giết chết Hoang Chi Tử.

    Ngay cả Hoang Chi Tử còn giết được thì những người khác đúng là chẳng có gì đáng ngại cả.

    Cầm chi phó chủ văn minh nhìn mà mắt trợn to há hốc mồm, nàng biết rõ sự lợi hại của hồ chi phó chủ văn minh, kết quả không chống được mười chiêu dưới tay Lục Nguyên đã chết rồi.

    Thật là!

    Thật là khiến người nói không nên lời.

    Lục Nguyên đánh chết hồ chi phó chủ văn minh xong bỗng nhận ra một điều rằng.

    Bây giờ trên chiến trường ngưng cố tinh vực này trừ những chủ văn minh, muốn tìm đối thủ địch lại hắn là cực kỳ khó khăn, dù là chín kỷ nguyên rưỡi cũng không phải đối thủ của hắn.

    Bởi vì chủ văn minh đã kiềm chế nhau, cho nên tại ngưng cố tinh vực hắn tung hoành vô địch.

    Chính mình có thể đại sát tứ phương.

    Hắc!

    Hay!

    Lục Nguyên ngẫm nghĩ một lúc, quyết định đi tìm phó chủ giản chi văn minh.

    Phó chủ giản chi văn minh là kẻ luôn muốn giết hắn, Lục Nguyên bay nhanh hướng giản chiến trường, vẫn dùng súc địa thành trần.

    Thiên mệnh chiến luân quá bá khí sẽ nghiền nát tất cả người cản đường, Lục Nguyên luôn không đi con đường bá khí.

    Rất nhanh đã tới chỗ có giản chi văn minh.

    Bây giờ giản chi văn minh đang tranh đấu với đồ chi văn minh.

    Đồ chi văn minh thực lực yếu hơn chút, nhưng vì có Lục Nguyên, nắm giữ cách chiêu thức giản chi văn minh, hai bên giao đấu tương đương, dù là phe nào cũng không rơi vào thế yếu.

    Lục Nguyên đang định đi tìm phó chủ giản chi văn minh, vừa vặn thấy cái tên Giản Vân Sầu, liền không khách sáo một bước rơi xuống cạnh gã.

    Mấy đệ tử của Giản Vân Sầu còn huênh hoang nói:

    - Ai đó, dám tới đây hả?

    Giản Vân Sầu mặt trắng như tờ giấy, gã nhận ra Lục Nguyên.

    Giản Vân Sầu mấy lần âm thầm hại Lục Nguyên, khi đó hắn rất yếu nhưng giờ thì đã trưởng thành vô cùng.

    Lục Nguyên vung tay một cái liền giết chết Giản Vân Sầu.

    Chương 1473-1474: Giản chi phó chủ văn minh chết

    Cảm giác giết kẻ thù thật là sung sướng.

    Lục Nguyên một bước tới bên cạnh chiến trường của phó chủ giản chi văn minh và phó chủ đồ chi văn minh.

    Phó chủ giản chi văn minh trời sinh bá khí, thi triển giản kiếm đánh phó chủ đồ chi văn minh liên tục bại lui, rất là chật vật.

    Lục Nguyên ở một bên quan sát chốc lát liền học xong tiết cực hạn, đây là cực hạn thứ mười hai của hắn.

    phó chủ giản chi văn minh có thấy Lục Nguyên nhưng không quá để mắt vào hắn.

    Chiến trường ngưng cố tinh vực cực kỳ lớn, cộng thêm địa hình đặc biệt, vô số người chiến đấu, dù là thần niệm phó chủ văn minh có thể lan đến nơi rất nhỏ, cho nên gã không biết cuộc chiến tuyệt thế giữa Lục Nguyên và Hoang Chi Tử.

    Phó chủ giản chi văn minh bùm một tiếng đánh bay phó chủ đồ chi văn minh, nhìn sang Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, ngươi thật sự là thiên đường có đường ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi cứ muốn xông vào.

    Ta chờ giết ngươi rất lâu rồi, hôm nay ngươi đưa lên cửa cho ta giết thật là việc rất sung sướng.

    Phó chủ giản chi văn minh hét chói tai, xuất chiêu với Lục Nguyên.

    Phó chủ giản chi văn minh chín kỷ nguyên phối hợp tiết cực hạn đúng là cũng có sức sát thương.

    Lúc này không gian quanh thân Lục Nguyên kẹt từng khúc một, thời gian cũng bị kẹt, thậm chí chiêu thức hắn định đánh ra cũng ngắt ngứ, càng muốn chết kiểu dừng dừng này không có tiết tấu, lúc chậm khi nhanh khiến người khó chịu muốn hộc máu.

    Không đúng, bây giờ ngay cả máu cũng bị tiết cực hạn hạn chế, nhanh rồi chậm, kẹt rồi chạy.

    Đây chính là tiết cực hạn, pháp môn vô thượng khống chế tiết tấu.

    Không thể không nói, phó chủ giản chi văn minh đúng là một thiên tài, sáng tạo ra pháp môn như vậy.

    Phó chủ giản chi văn minh nhất định muốn giết Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, ngươi là thiên tài kiếm đạo lớn nhất ở kỷ nguyên này, ta giết ngươi thu hết khí vận kiếm đạo của ngươi về cho ta, sau này ta có thể đi cổ kiếm giả mộ lấy báu vật thiên địa, trùng kích chủ văn minh thậm chí là cảnh giới càng cao hơn.

    Phó chủ giản chi văn minh là hạng người tràn ngập dã tâm, gã tin tưởng có thể giết chết Lục Nguyên.

    Lục Nguyên cũng hét lên:

    - Xuất kích đi!

    Đối mặt phó chủ giản chi văn minh Lục Nguyên không khách sáo, mười hai chiêu thức cực hạn đế, hoàng, vương, cuồng, bá, ngạo, hồng, khổ, viên, biến, tiết, huyễn toàn bộ đều thi triển ra, pháp lực chín kỷ nguyên cũng đánh ra ngoài, cứng đối cứng va chạm cùng phó chủ giản chi văn minh.

    Cái gọi là chuyên nghiệp vừa ra tay liền biết ngay.

    Phó chủ giản chi văn minh mới rồi còn tưởng Lục Nguyên dễ khi dễ, kết quả không ngờ là hắn phản kích mãnh liệt như vậy, trên cả phó chủ giản chi văn minh.

    Gã còn muốn khống chế tiết tấu chút, nhưng tiết tấu có tuyệt đến đâu đụng phải công kích cuồng bá như vậy thì cũng chơi xong.

    *Ầm!*

    Chỉ là một kích phó chủ giản chi văn minh liền bị Lục Nguyên đánh trọng thương, bùm một tiếng văng ra mấy ngàn trượng.

    Lục Nguyên thật mạnh, tại sao hắn mạnh như vậy chứ?

    Phó chủ giản chi văn minh đang nghi ngờ thì Lục Nguyên đã như bóng với hình đuổi theo, căn bản không cho gã chút cơ hội nào, vừa ra tay lại là mười hai chiêu thức cực hạn, lần thứ hai đánh vào phó chủ giản chi văn minh.

    Phó chủ giản chi văn minh lại ra tay, vận vạn giản tương gian thuật phòng ngự mạnh nhất của gã.

    Vạn giản tương gian thuật là thuật phòng ngự khá lạ lùng, dường như đem vạn cây giản tổ hợp vòng quanh bên người.

    Giản và kiếm khác nhau, giản có vô số mắt, cho nên có thể không ngừng gấp khúc, kiếm thì không làm được như vậy.

    Bùm, gã mới ngự vạn giản tương gian thuật đã bị Lục Nguyên nặng nề đập vào.

    Lục Nguyên không cho phó chủ giản chi văn minh có cơ hội thở dốc, lại xông lên, Dưỡng Ngô thần kiếm đâm thẳng xuyên qua vạn giới.

    - Phó chủ giản chi văn minh, đây là một kiếm đâm thay cho các tiền bối kiếm cổ văn minh năm đó.

    Ngươi phản bội kiếm cổ văn minh, ngày hôm nay nên chết đi.

    Phó chủ giản chi văn minh cố chóng lại nhưng đối mặt Lục Nguyên thì sao kháng cực được chứ.

    Gã lần thứ hai bị chiêu thức cực hạn nặng nề đánh bay, giản chi tiểu thiên thế giới đã tổn hại sáu phần.

    Lục Nguyên lại xuất kích, lại là nhất kiếm, lần này dùng lưu tinh thần kiếm, nhất kiếm tốc tuyệt, đuổi theo phó chủ giản chi văn minh.

    Kiếm đâm xuyên qua thân hình phó chủ giản chi văn minh, tổn hại giản chi tiểu thiên thế giới tám phần.

    - Phó chủ giản chi văn minh, một kiếm này là báo lại Kiếm Môn nhiều năm luôn bị giản hại.

    Có thù báo thù, có oán báo oán.

    Chính là lúc trượng kiếm trừ ân cừu.

    Kiếm, thanh u, khẽ ngâm.

    Kiếm càng thấy sảng khoái.

    Kiếm thanh u, kiếm khẽ ngâm.

    Lục Nguyên búng kiếm.

    Phó chủ giản chi văn minh là một nhân vật kiêu hùng, lúc này bị trọng thương rồi mà vẫn muốn sống, định dùng tốc độ nhanh nhất chạy thoát.

    Nhưng đáng tiếc là trường kiếm của Lục Nguyên không chút lưu tình đâm xuyên qua thân mình phó chủ giản chi văn minh, đâm thủng trái tim gã.

    Lục Nguyên nhìn phó chủ giản chi văn minh, nói:

    - Năm đó ngươi phản kiếm, hôm nay chết dưới kiếm.

    Phó chủ giản chi văn minh hét to:

    - Vậy thì sao chứ?

    Cho dù có chết dưới kiếm thì ta cũng không hối hận.

    Phó chủ giản chi văn minh lớn tiếng rống:

    - Năm đó cái đám điên đi đấu thiên, nghĩ mọi người đều giống nhau sao?

    Làm sao có thể, một đám điên không biết thời thế.

    Ta là người bình thường, ta không phải kẻ điên, kiếm đạo vạn cổ trường tồn, không cần nghĩ cùng biết sao có thể được.

    Lục Nguyên quát hỏi:

    - Ngươi không đi đấu thiên cũng không có ai trách ngươi, ngươi không đi thì thôi, giống như Tà Kiếm phó chủ văn minh vậy, có sao đâu?

    Ngươi giết nhiều người thượng kiếm cổ, khi kiếm cổ chủ lực đấu thiên chết rồi hại kiếm đạo, kỷ nguyên này lại trấn áp kiếm đạo.

    Phó chủ giản chi văn minh cười lạnh nói:

    - Nói nhảm, thực lực của ta không tệ nhưng cần có chỗ dựa mới được!

    Lục Nguyên, nếu như ngươi không có chủ pháp cổ văn minh làm chỗ dựa thì đã sớm chết rồi.

    Hưn nữa ngươi có khí vận lớn lao, các loại nhân tố mới không chết.

    Kiếm cổ bị diệt thì kiếm đạo không còn, kỷ nguyên mới thế lực mới muốn đả kích kiếm đạo, nếu ta không tìm chỗ dựa thì làm sao được?

    Chỉ có giết đồng môn cũ mới khiến chỗ dựa đó yên tâm.

    Nếu không phải năm đó ta phản văn minh thì làm sao phát triển thế lực giản chi văn minh lớn như hiện nay?

    Vì dã tâm của ta, đồng bạn cũ bình thường hy sinh có là gì?

    Hy sinh vì ta họ nên cảm thấy vinh hạnh.

    Gã đến chết cũng không có chút y hối cải, đối với gã cái gì là hối cải?

    Quá buồn cười rồi.

    Phó chủ giản chi văn minh cười dài nói:

    - Nếu không phải ngươi xuất hiện, nếu như không có ngươi nhúng tay vào thì ta đã thăng lên cảnh giới chủ văn minh, thành tựu tương lai to lớn, đến lúc ấy giản đạo trường tồn.

    - Đáng tiếc, đáng tiếc, mọi chuyện đã muộn rồi, chí lớn chưa thành, chí lớn chưa thành.

    Phó chủ giản chi văn minh hét to vài tiếng, nhân vật có dã tâm kiêu hùng rốt cuộc hoàn toàn chết đi.

    Ân cừu đã thanh toán xong, Lục Nguyên có chút cảm thán.

    Đói kháng với giản chi văn minh đã rất lâu rồi, giờ thì rốt cuộc đánh chết phó chủ giản chi văn minh.

    Lục Nguyên tùy tay phất, phó chủ giản chi văn minh dù gì cũng là chín kỷ nguyên có không ít đồ tốt.

    Ví dụ như thiên cấp linh mạch, phó chủ giản chi văn minh tất nhiên không khả năng giàu bằng Hoang Chi Tử nhưng mấy năm nay tích góp có năm trăm thiên cấp linh mạch, cộng thêm lần trước đánh chết hồ chi phó chủ văn minh được thiên cấp linh mạch, bây giờ Lục Nguyên có tổng cộng hai ngàn sáu trăm thiên cấp linh mạch, số lượng khá là khổng lồ.

    Phó chủ giản chi văn minh trong tay có tới hai phần tàn đồ thượng cổ kiếm giả mộ, nhiều hơn cả trong tưởng tượng, vốn tưởng gã chỉ có một phần chứ.

    Vậy là Lục Nguyên đã tích lũy đến năm phần tàn đồ thượng cổ kiếm giả mộ, cách gom đủ chỉ kém ba phần.

    Trừ hai cái này ra không có vật gì tốt cả.

    Lục Nguyên lại nhìn, phát hiện bên giản chi văn minh không có ai xuất sắc cả, vốn giản chi văn minh còn có một Đoạn Thần phó chủ văn minh thực lực không tệ nhưng thấy phó chủ giản chi văn minh nhanh chóng chết trong tay Lục Nguyên thì sợ teo tim, nhân lúc hỗn loạn bỏ trốn rồi.

    Bây giờ trong ngưng cố tinh vực rất hỗn loạn, gã trốn đi có muốn tìm ra được cũng rất khó khăn.

    Mình còn có một người phải giết, đó chính là hỏa chi phó chủ văn minh.

    Hỏa chi phó chủ văn minh năm ấy giết đồ cầu đạo, khi mình luyện thôn hỏa long được đệ tử của gã là hỏa kỳ lân giúp đỡ, đã hứa sẽ thay nó báo thù.

    Chuyện đã hứa nhất định phải làm được là phẩm đức tốt của Lục Nguyên.

    Giữa đường hắn đụng phải miêu chi phó chủ văn minh.

    Năm đó miêu chi phó chủ văn minh ở phượng cổ văn minh từng ra tay với Lục Nguyên, khi ấy may là có chủ phượng cổ văn minh nhúng tay vào, nếu không thì Lục Nguyên đã tiêu đời rồi.

    Hiện tại gặp phải miêu chi phó chủ văn minh, tất nhiên Lục Nguyên sẽ tiện tay lấy mạng gã.

    Miêu chi phó chủ văn minh muốn dùng xuất nông chi nhất đao nhưng chuyện đời biến đổi, lúc trước Lục Nguyên chống đỡ không được nông chi nhất đao của gã chứ bây giờ miêu chi phó chủ văn minh bảy kỷ nguyên đâu đáng lọt và mắt hắn.

    Nông chi nhất đao xem như có chút uy lực thôi, Lục Nguyên không thèm để ý, nhẹ nhàng đánh chết miêu chi phó chủ văn minh.

    Lại thanh toán một ân oán.

    Lục Nguyên nhanh chóng tới chỗ hỏa chi văn minh.

    Hỏa chi văn minh đang cùng địch thủ cũ băng chi văn minh đụng độ.

    Băng Chi phó chủ văn minh lại bị tiên cổ văn minh của Nguyên Thủy Thiên Tôn kiềm chế, cho nên bên hỏa chi văn minh hoàn toàn chiếm ưu thế.

    Chiến cuộc chỗ này là hỏa diễm thiêu huỷ tinh vực, băng khối đông kết tinh vực.

    Hỏa chi phó chủ văn minh dùng pháp thuật, Lục Nguyên không có hứng thú học chiêu thức cực hạn của gã.

    Lục Nguyên đứng đó hét to:

    - Hỏa chi phó chủ văn minh!

    Hỏa chi phó chủ văn minh đang đấu với người bất giác ngẩng đầu lên, hơi nghi hoặc hỏi:

    - Lục Nguyên?

    Đây là lần đầu tiên gã gặp mặt Lục Nguyên.

    Lục Nguyên mặt không biểu tình nói:

    - Hỏa chi phó chủ văn minh, ta lấy mạng ngươi đây, xem như bá thù cho cửu đầu hỏa kỳ lân.

    Hỏa chi phó chủ văn minh lập tức nghe hiểu có chuyện gì, nói:

    - Thì ra là vậy, ngươi có quan hệ với đồ đệ vô dụng của ta.

    Muốn chịu chết thì tới nhanh đi, ta giết ngươi để lập công lớn.

    Gã cũng không nghe thấy tin Lục Nguyên chém chết Hoang Chi Tử, ngưng cố tinh vực thật sự quá to lớn.

    - Tốt!

    Lục Nguyên liền ra chiêu ngay, đối mặt hỏa chi phó chủ văn minh đúng là không cần làm kỹ xảo gì nhiều, hiện tại thực lực của hắn đói phó người pháp lực chín kỷ nguyên đều có thể cứng răn nghiền nát.

    - Kiếm nhất, phồn hoa quá nhãn khai nhất quý.

    - Kiếm nhị, thủ hộ.

    - Kiếm tam, Vong Trần.

    - Kiếm tứ, không.

    - Kiếm ngũ, duy kiếm.

    - Kiếm lục, bá đạo nhiếp thiên.

    - Kiếm thất, tiểu kiếm giới.

    - Kiếm bát, vạn kiếm quy nhất.

    - Kiếm cửu, thất tình chi kiếm.

    - Kiếm thập, phương viên.

    Lần này đối phó hỏa chi phó chủ văn minh không cần dùng màu mè gì cả, chỉ trực tiếp từng chiêu từng thức thi triển ra thôi, dùng thượng kiếm thế, đường đường chính chính nghiền đối thủ.

    Dưỡng Ngô thần kiếm dùng đường đường chính chính kiếm thế, một manhr mênh mông.

    Mặc dù hỏa chi phó chủ văn minh đán hra hàng loạt ngọn lửa lợi hại, kết hợp đặc tính thần hỏa và hra văn minh lại, ví dụ như hằng tinh hỏa, đó là do lấy vĩnh hằng tinh vực luyện chế lửa, ví dụ như cứu cực cửu đầu hỏa, đây là lấy đặc tính của hỏa kỳ lân sáng tạo ra ngọn lửa.

    Ba ngọn lửa mỗi thứ đều có thể uy chấn vạn cổ, nhưng đối mặt đường đường chính chính kiếm thế của Lục Nguyên thì khó tránh khỏi giảm khí thế.

    Hỏa chi phó chủ văn minh là lần đầu tiên đấu với Lục Nguyên nhưng cảm giác được kiếm pháp của hắn, thực lực cao cường đến mức khủng bố.

    Gã muốn vùng vẫy chóng cự, nhưng phát hiện có giãy dụa như thế nào cũng khó thể chống đỡ.

    Lục Nguyên không đánh kiểu gì màu mè, ổn định vững chắc, pháp lực ở trên ngươi, chiêu thức trên ngươi vậy thì ngươi có cách gì nào?

    *Ầm!* *Ầm!* *Ầm!* *Ầm!*

    Lửa cháy hừng hực, hỏa chi phó chủ văn minh bị thương lại bị thương.

    Rốt cuộc, một kiếm đâm vào trái tim gã, hủy diệt mười phần hỏa chi tiểu thiên thế giới của gã.

    Lục Nguyên nhìn hỏa chi phó chủ văn minh, nghiêm túc nói:

    - Đồ đệ không phải dùng để giết.

    Hỏa chi phó chủ văn minh cười lạnh nói:

    - Tại sao đồ đệ không phải dùng để giết?

    Chỉ cần có thể khiến ta tới chủ văn minh, đừng nói là đồ đệ, thứ gì cũng giết được.

    Ngươi chỉ là trời sinh có khí vận lớn, thực lực tăng nhanh, không biết quanh năm kẹt ở một cảnh giới thống khổ thế nào, vì thực lực và dã tâm, đồ đệ tính cái gì?

    Lục Nguyên cực kỳ nghiêm túc nói:

    - Không, dù có thế nào chỉ cần đồ đệ chưa phản sư thì ta sẽ không giết đồ đệ của mình, đây là nguyên tắc của ta.

    Người với người là khác nhau.

    Lục Nguyên khác với hỏa chi phó chủ văn minh.

    Hỏa chi phó chủ văn minh học vài ngụm máu, cuối cùng chết.

    Bây giờ Lục Nguyên giết Hoang Chi Tử, hồ chi phó chủ văn minh, hỏa chi phó chủ văn minh, phó chủ giản chi văn minh, miêu chi phó chủ văn minh, có thể nói là chiến quả kinh người.

    Lúc này bên liên minh Hoang Tiên Phật Mệnh Lý phó chủ văn minh vẫn đang chủ trì đại cục.

    Mệnh Lý phó chủ văn minh lúc này đang tính mệnh, lão đã tính mệnh đến mức độ cực kỳ sâu sắc, rất khó ra sai sót.

    Trong tính toán của gã rõ ràng mệnh cách của Hoang Chi Tử mạnh mẽ, mệnh lý cường đại, sẽ không chết bởi trận này.

    Nhưng gã đã chết, rõ ràng mệnh cách của Lục Nguyên không cường như vậy, theo lý thì cuộc chiến này theo mệnh lý Lục Nguyên là chết Hoang Chi Tử sống chứ, tại sao vậy?

    Chỉ dựa vào đấu thiên giải thích thì hoàn toàn không thông được.

    - Báo, hồ chi phó chủ văn minh chết trong tay Lục Nguyên.

    - Báo, phó chủ giản chi văn minh chết trong tay Lục Nguyên.

    - Báo, miêu chi phó chủ văn minh chết trong tay Lục Nguyên.

    - Báo, hỏa chi phó chủ văn minh chết trong tay Lục Nguyên.

    Không ngừng truyền đến báo tang, mà không phải báo tang bình thường, là thủ lĩnh văn minh chết.

    Bình thường một thủ lĩnh văn minh rất khó chết nhưng bây giờ thì sao?

    Đụng phải Lục Nguyên từng tên người chết hồn diệt.

    Báo tang liên tiếp truyền đến.

    Chương 1475-1476: Yến Thương Thiên ra tay

    Không biết tại sao Mệnh Lý phó chủ văn minh chợt nghĩ tới câu nói: Lục Nguyên đã tàn sát, giết người như ngóe, là chúa tể chiến trường.

    Bây giờ xem tình hình rất có thể bị Lục Nguyên chúa tể chiến trường, sức của một người, nghịch chuyển chiến trường.

    Mệnh Lý phó chủ văn minh hỏi:

    - Tiểu đội ám sát mạnh nhất đâu?

    - Tiểu đội ám sát mạnh nhất đang cùng tiểu đội ám sát mạnh nhất của đối phương giằng co.

    Thuộc hạ lập tức nói:

    - Hơn nữa e rằng mười người tiểu đội ám sát mạnh nhất liên hợp cũng rất khó giết Lục Nguyên.

    Không sai, tiểu đội ám sát mạnh nhất đúng là rất có thủ đoạn, cực khó đề phòng nhưng lúc trước họ truy sát Lục Nguyên thực lực còn yếu mà còn thất bại, giờ gặp hắn mạnh như vậy thì e rằng tiểu đội ám sát mạnh nhất từ nay sẽ bị xóa sổ.

    Thuộc hạ lau mồ hôi, hiện tại Lục Nguyên điên cuồng vô địch, đại sát tứ phương, đích thực là khiến những kẻ lập kế hoạch như họ chịu bó tay.

    Ngưng cố tinh vực, chiến cuộc đang diễn ra.

    Mặc dù Lục Nguyên đánh rất lâu nhưng sự thật là chiến cuộc chưa bắt đầu lâu lắm.

    Tà kiếm văn minh đối mặt địch thủ là phong chi văn minh.

    Phong chi văn minh hàn toàn bị tà kiếm văn minh đè đầu đánh.

    Phó chủ phong chi văn minh giờ chỉ dựa vào tốc độ bay lượn, thầm kêu khổ thấu trời.

    Mới bắt đầu quyết định do phong chi văn minh đối trận với tà kiếm văn minh cũng không có gì phản đối cả.

    Phó chủ phong chi văn minh bản thân là tám kỷ nguyên, nghe nói Tà Kiếm phó chủ văn minh cũng là tám kỷ nguyên.

    Tám kỷ nguyên đấu với tám kỷ nguyên, ai sợ ai chứ.

    Kết quả không ngờ là Tà Kiếm phó chủ văn minh lại đột phá tới chín kỷ nguyên.

    Lấy tám kỷ nguyên đối phó với chín kỷ nguyên là chuyện cực kỳ khó khăn, phó chủ phong chi văn minh không có bản lĩnh như vậy.

    Đụng tới loại tình huống này, phó chủ phong chi văn minh chỉ đành thầm kêu xui.

    Mới đầu phó chủ phong chi văn minh phát hiện nguy hiểm nên cũng không ngay mặt cứng đối cứng mà lựa chọn du đấu.

    May là bản thân phó chủ phong chi văn minh xưng hùng về tốc độ, có thể du dấu, nhưng cứ lượn lờ tới lui không được, liên tiếp bị Tà Kiếm phó chủ văn minh đánh trúng rồi.

    Làm thế nào đây?

    Phó chủ phong chi văn minh nghĩ rất lâu mà không có cách nà, biết rằng cầu chi viện là không hiện thực, hiện tại nguyên ngưng cố tinh vực đều đang chiến đấu, trong phút chốc không ai rảnh lo đến bên này.

    Chớp mắt một thanh âm lạnh lùng từ xa vọng đến.

    - Tà Kiếm phó chủ văn minh, đối thủ của ngươi là ta, ngươi nhìn đi đâu vậy?

    Thanh âm kia tràn ngập khiêu khích, người này là ai vậy?

    Không ngờ dám khiêu chiến với Tà Kiếm phó chủ văn minh là chín kỷ nguyên.

    Phó chủ phong chi văn minh bất giác nhìn qua, chỉ thấy một người đàn ông trung niên áo trắng đứng đó, cực kỳ điển trai, mi như kiếm, phát như kiếm, mắt như kiếm, mũi như kiếm, môi như kiếm, y như kiếm, giày như kiếm.

    Người đàn ông trung niên trong người đeo kiếm.

    Kiếm Chi Tử?

    Không đúng, khí chất của người đàn ông trung niên áo trắng và Kiếm Chi Tử giống nhau nhưng tuyệt đối không phải là Kiếm Chi Tử.

    Tà Kiếm phó chủ văn minh phát ra tiếng cười khùng khục, nói:

    - Yến Thương Thiên, không ngờ ngươi đã lộ mặt.

    Lần trước ngươi trốn thoát là may mắn, vậy mà còn dám ra mặt ư?

    Nếu vậy thì ngươi tiêu rồi.

    Người đàn ông trung niên áo trắng tuấn tú toàn thân toát ra kiếm khí lạnh lùng cười nói:

    - Tà Tà, lần trước ta đã nói rồi, lần tới xuất hiện sẽ giết chết ngươi, bây giờ ta giết ngươi ngay.

    Tà Kiếm phó chủ văn minh phát ra tiếng cười khùng kh壬 gần đây thực lực gã tăng lên đến chín kỷ nguyên đâu để Yến Thương Thiên vào trong mắt.

    Gã cười khằng khặc, một thanh tà cực thần kiếm chém tới.

    Một kiếm này tà tới cực điểm, quái tới cực điểm, tà khí cuồn cuộn như ngân hà bao trùm một kiếm này, nhát kiếm như thế ngay cả phó chủ phong chi văn minh cũng không dám đón đỡ.

    Yến Thương Thiên mặt lạnh như tiền, yến kinh thần kiếm ra tay.

    Kiếm của y vẫn là thanh phi yến năm đó nhưng nay đã thăng cấp thành yến kinh!

    Yến kinh thần kiếm ra tay mang theo khí thế thương thiên giáng xuống.

    Tà cực thần kiếm đánh tới yến kinh thần kiếm!

    Tìm cái chết!

    Tà Kiếm phó chủ văn minh thầm nghĩ trong lòng!

    *Ầm!*

    Một tiếng nổ, Tà Kiếm phó chủ văn minh lùi ngàn trượng, Yến Thương Thiên cũng lùi ngàn trượng.

    Tà Kiếm phó chủ văn minh kinh ngạc kêu lên:

    - Bây giờ pháp lực của ta là chín kỷ nguyên vậy mà pháp lực của ngươi có thể ngang bằng với ta, làm sao ngươi có pháp lực mạnh như vậy?

    Gã đúng là cực kỳ kinh ngạc, cảnh giới phó chủ văn minh muốn tăng cường pháp lực là chuyện cực kỳ khó khăn, thế mà pháp lực của Yến Thương Thiên tăng nhanh như vậy.

    Yến Thương Thiên cười khẩy nói:

    - Ta muốn chém ngươi có cần phải giải thích tại sao có thể giết ngươi không?

    Yến Thương Thiên lần thứ hai thi triển kiếm kỹ.

    Tà Kiếm phó chủ văn minh vội vàng phản kích.

    Hai người ở trên không trung không ngừng tranh đấu, hai thanh kiếm một đại biểu cho thiên chi cực, một đại biểu cho tà chi cực, thiên chi cực hạn cứng rắn oanh kích tà chi cực hạn.

    Lúc đang đấu khs phân trên dưới thì Yến Thương Thiên lại sử dụng một cực hạn nữa, yến cực hạn, rồi dùng cực hạn thứ ba, không cực hạn.

    Ba cực hạn cứng rắn đè ép Tà Kiếm phó chủ văn minh, chớp mắt đánh đến gã chỉ có nước chống đỡ chứ không phản công được.

    Yến Thương Thiên một kiếm nhanh hơn một kiếm, thiên kiếm khí độ, thiên kiếm tiêu sái, thiên kiếm cao ngạo, toàn bộ ở trong trạna chiến này đánh ra.

    Mới nãy Tà Kiếm phó chủ văn minh đè ép phó chủ phong chi văn minh giờ thì bị Yến Thương Thiên đè đầu lại.

    - Kiếm ở, thiên ở, không phải tà ma có thểô nhục, chết đi!

    Yến Thương Thiên vung kiếm chém ra nhát cuối cùng.

    *Ầm!*

    Tà Kiếm phó chủ văn minh toàn thân bùng phát ra đoàn máu cuối cùng chết dưới kiếm của Yến Thương Thiên.

    Mưa máu tà ác ở phút cuối cùng bùng nổ, nhưng không có một chút dính vào áo trắng của Yến Thương Thiên, vẫn là áo trắng như tuyết không dính bụi trần.

    Yến Thương Thiên thu kiếm nhìn hướng bầu trời, nói:

    - Trời thật là xanh.

    Phó chủ phong chi văn minh giờ ngây ngẩn, trên đời nhân vật văn minh cảnh nổi tiếng,có ai không biết là ai, dù sao tổng cộng chỉ có mấy trăm người mà thôi, nhân vật chín kỷ nguyên càng đếm trên đầu ngón tay.

    Nhưng bây giờ kiếm khách Yến Thương Thiên ở đâu toát ra vậy?

    Cực kỳ bí ẩn, hơn nữa chém gục Tà Kiếm phó chủ văn minh khúc xương khó gặm này, khi nào thì trong trời đất toát ra một vị cao thủ như thế?

    Hiện tại kiếm đạo thật là hưng thịnh nhỉ, có Lục Nguyên, có Yến Thương Thiên, còn có Chu Thanh Huyền kiếm khổ chuyển thế.

    Ở bên cạnh một người nhìn muốn rớt tròng mắt.

    Người này gọi là Mông Thoát Thoát Thượng Sư, đến từ đại nguyên quốc, là tam đại thánh địa mật giáo đích vô thượng thượng sư của đại nguyên quốc.

    Năm đó gã là nhóm người chịu Yến Thương Thiên đè ép, biết thần thoại Hoa Sơn Yến Thương Thiên có bản lĩnh, nhưng sau đó gã vào trung ương thiên triều rồi cảm thấy Yến Thương Thiên chẳng qua là phàm kỹ thôi.

    Bây giờ gã là thế giới cảnh tam tầng, cảm giác rất ghê gớm, nhưng ở trong đại quyết chiến trung ương thiên triều chỉ là con tốt, lúc này gã gặp lại Yến Thương Thiên.

    Pháp lực chín kỷ nguyên!

    Hơn nữa giết chết Tà Kiếm phó chủ văn minh chín kỷ nguyên.

    Mông Thoát Thoát Thượng Sư thì thào:

    - Thần thoại, chính là thần thoại.

    Lúc này trên không trung giáng xuống một người, áo xanh, khuôn mặt trẻ tuổi lạnh nhạt có chút xấu xa, chính là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên vốn tưởng tới đây cứu viện kết quả là trông thấy Yến Thương Thiên ra tay.

    - Yến sư huynh quả nhiên bất phàm, giết chết Tà Kiếm phó chủ văn minh.

    Trên mặt Yến Thương Thiên iếm khi nở chút nụ cười, bản thân y không phải loại người hay cười.

    - Ngươi giết chết Hoang Chi Tử thì càng không tệ.

    Cs tiếng nhị hồ vang lên, một người đàn ông trung niên u buồn mặc áo xám xuất hiện, chính là Chu Thanh Huyền.

    Hoa Sơn ba thần thoại, thiên kiếm, địa kiếm, và nhân kiếm lại tụ họp.

    Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền, Lục Nguyên nhìn nhau cười.

    Lục Nguyên nói:

    - Hôm nay ba chúng ta gặp nhau, ta kiếm trùng phùng trong đại quyết chiến trung ương thiên triều, hãy đại sát một trận đi.

    Yến Thương Thiên kiêu ngạo nói:

    - Cũng lĩnh giáo các phó chủ văn minh trung ương thiên triều.

    Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền, Lục Nguyên ở trên không trung vỗ tay nhau.

    Phó chủ phong chi văn minh có loại cảm giác, ba người này liên hợp thì trung ương thiên triều không còn phó chủ văn minh nào có thể đối phó được.

    Bên liên minh Hoang Tiên Phật, đài tổng khống, Mệnh Lý phó chủ văn minh vừa thu được báo tang của hỏa chi phó chủ văn minh.

    Lập tức có người lại nói:

    - Nguy rồi, Tà Kiếm phó chủ văn minh chín kỷ nguyên đã chết!

    Mệnh Lý phó chủ văn minh trải qua nhiều sóng gió không biến sắc nay cũng hơi đổi sắc, nói:

    - Sẽ không lại là Lục Nguyên ra tay đi?

    Người báo cáo nói:

    - Không phải Lục Nguyên ra tay, dường như là bạch y kiếm khách tên gọi Yến Thương Thiên, chém chết Tà Kiếm phó chủ văn minh.

    - Không phải Lục Nguyên là tốt rồi.

    Mệnh Lý phó chủ văn minh ngạc nhiên hỏi:

    - Chờ đã, Yến Thương Thiên là ai?

    Người báo cáo nói:

    - Nghe Lục Nguyên kêu Yến Thương Thiên là sư huynh.

    Mệnh Lý phó chủ văn minh có chút buồn bực nghĩ, đang đánh tốt đẹp đối phương đột nhiên đi ra một kiếm khách chín kỷ nguyên, đây không phải tin tức tốt.

    Vốn Lục Nguyên đã đại tàn sát giờ càng khó kiềm chế hắn.

    - Phải rồi, chiến cuộc chỗ khác ra sao?

    Thực lực bên ta chiếm ưu thế chắc là không tệ?

    - Không tốt, bên tinh chi văn minh rơi vào thế yếu, rõ ràng là thua chắc rồi.

    Mệnh Lý phó chủ văn minh bất giác hỏi:

    - Rốt cuộc là có chuyện gì?

    Tinh chi văn minh đối phó dạ chi văn minh, bàn về thực lực thì tinh chi văn minh không kém gì dạ chi văn minh, tại sao mau thua như vậy?

    Người báo cáo nói:

    - Người dạ chi văn minh biết cách phá chiêu thức tinh chi văn minh, tinh chi văn minh không kịp ứng đối cho nên thua.

    - Làm sao có thể!?

    Mệnh Lý phó chủ văn minh ngạc nhiên hỏi:

    - Phá chiêu thức của tinh chi văn minh, sao dạ chi văn minh làm được?

    Người báo cáo nói:

    - Nghe họ nói chuyện thì dường như lúc trước Lục Nguyên nghĩ ra những phá chiêu này.

    - Chết tiệt, lại là Lục Nguyên.

    - Nguy rồi, nguy rồi!

    Lôi chi văn minh đấu với thiên mẫu văn minh, lôi chi văn minh sắp thua.

    - Sao có thể?

    Mệnh Lý phó chủ văn minh thắc mắc hỏi:

    - Tuy rằng thiên mẫu văn minh khó xử lý nhưng lôi chi văn minh cũng không dễ đối phó.

    Phó chủ lôi chi văn minh thực lực không kém gì thiên mẫu văn minh, về mặt khác cũng giống nhau.

    - Nghe nói trước khi bắt đầu chiến tranh thì Lục Nguyên đã sớm phá chiêu thức của lôi chi văn minh rồi.

    - Nguy to, nguy to, yêu chi văn minh đấu với đồ chi văn minh, bên yêu chi văn minh sắp thua.

    - Tại sao có thể?

    Thực lực của yêu chi văn minh không dưới đồ chi văn minh, tại sao thua được?

    - Nghe nói trước khi bắt đầu chiến tranh thì Lục Nguyên đã sớm phá gần hết chiêu thức của yêu chi văn minh, vậy nên yêu chi văn minh mới thua.

    - Nguy nguy!

    Hoa chi văn minh đấu với tán chi văn minh, hoa chi văn minh sắp thua!

    Lại có người báo cáo.

    Mệnh Lý phó chủ văn minh bất giác hỏi:

    - Chắc không là chiêu thức của hoa chi văn minh bị Lục Nguyên sớm phá từ trước khi chiến tranh đi?

    Người báo tin gật đầu đáp:

    - Đúng vậy.

    Mệnh Lý phó chủ văn minh bây giờ chỉ có một loại cảm giác, vịn trán ngửa đầu thở dài:

    - Nếu đã sinh Lục Nguyên thì sinh Mệnh Lý ta làm gì?

    Đôi mắt tính hết thiên mệnh của Mệnh Lý phó chủ văn minh giờ tràn đầy bất đắc dĩ.

    - Nguy to nguy to, tiễn chi văn minh đấu với bên thâu chi văn minh, chiêu thức của tiễn chi văn minh đã bị thâu chi văn minh phá.

    Hiện tại Mệnh Lý phó chủ văn minh đã chết lặng, nói:

    - Có phải là là chiêu thức của tiễn chi văn minh bị Lục Nguyên sớm phá?

    Người đưa tin tình báo kinh ngạc nói:

    - Mệnh Lý phó chủ văn minh đại nhân, ngươi đã suy tính tới rồi?

    Mệnh Lý phó chủ văn minh bất đắc dĩ, đó đâu phải suy tính mà là bất đắc dĩ.

    Vốn Mệnh Lý phó chủ văn minh có hai ưu thế.

    Một là ưu thế Hoang Chi Tử.

    Trước chiến tranh Hoang Chi Tử biểu hiện ra ngoài sức sát thương quá mức kinh người, kết quả không ngờ gã chết trong tay Lục Nguyên.

    Ưu thế thứ hai là bên liên minh Hoang Tiên Phật thực lực càng mạnh, văn minh bình thường nhiều hơn.

    Kết quả không nói tới Lục Nguyên giết nhiều thủ lĩnh văn minh, trước khi chiến đấu hắn chuẩn bị nhiều chiêu thức phá giải như vậy, khiến hai văn minh quyết đấu thực lực vốn ngang nhau đều khiến bên liên minh Pháp Võ chiếm ưu thế, điều này khiến người rất bực mình.

    Lục Nguyên, lại là Lục Nguyên!

    Tại sao khắp nơi đều là Lục Nguyên?

    Chỉ cần nghe tới cái tên Lục Nguyên là kèm theo báo tang.

    Lục Nguyên đã không người ngăn cản!

    Lục Nguyên đã biến thái giết chóc!

    Lục Nguyên đã giết như yêu quái!

    Lục Nguyên giết như là thần!

    Lục nguyên đã siêu thần!

    Cùng lúc đó, chiến báo khắp nơi không ngừng truyền đến, đều là tin xấu cả, không thấy một chút ánh sáng.

    Cảm giác hiện nay của Mệnh Lý phó chủ văn minh là có một cơn gió, đúng vậy, gió đang nhanh chóng thổi.

    Mệnh Lý phó chủ văn minh hiểu rõ đại thế đã mất, trận đại quyết chiến cuối cùng này liên minh Hoang Tiên Phật đã thua.

    Cổ văn minh cũng đành thôi, dưới tay mười bảy văn minh bình thường cơ bản gục hết, làm sao không thua đại quyết chiến cho được?

    Bởi vì một mình Lục Nguyên kết quả dẫn đến đại quyết chiến liên minh Hoang Tiên Phật liên tục chiến bại.

    Sức của một người mà tới mức này.

    Nói ra làm sao khiến người tin đây?

    Nhưng đây cũng là sự thật.

    Mệnh Lý phó chủ văn minh thầm gọi tên Lục Nguyên, lão nhớ kỹ tên này, kẻ khiến lão sắp thắng mà thành thua, khiến liên minh Hoang Tiên Phật thất bại trong gang tấc.

    Đáng!

    Chết!

    Một trận chiến này là thất bại!

    Nhưng nhất định phải đánh chết Lục Nguyên.

    Cuộc chiến này thua đúng là hưởng rất lớn, nhưng bốn cổ văn minh chưa diệt vong mà Lục Nguyên thì quá sức nguy hiểm.

    Chỉ có đánh chết Lục Nguyên mới khiêns bốn cổ văn minh an toàn sinh tồn, để sau này phản kích lại.

    Mệnh Lý phó chủ văn minh đã nhận thua hơn một nửa rồi, bây giờ điều cần làm là dùng đòn sát thủ đánh chết Lục Nguyên.

    Cũng là đòn sát thủ cuối cùng chuẩn bị trước trận chiến tranh này.

    - Pháp lực hoàn trận!

    Mệnh Lý phó chủ văn minh hét to:

    - Chuẩn bị pháp lực hoàn trận!!!

    Chương 1477-1478: Hoàn trận

    Thuộc hạ từng tên phát động, bắt đầu chuẩn bị pháp lực hoàn trận, vô số tình báo dùng cách liên lạc đặc biệt hướng tới các phó chủ văn minh.

    Dùng thần niệm liên lạc với các phó chủ văn minh rất dễ nhưng khiến đối phương không dò được mới khó.

    Mệnh Lý phó chủ văn minh sớm chuẩn bị rồi mới dễ dàng không bị đối phương trinh sát, liên lạc cùng vô số phó chủ văn minh.

    Sau khi thành công liên lạc, giải thích đơn giản về thế cục hiện tại cho các phó chủ văn minh bên liên minh Hoang Tiên Phật.

    Ở trên chiến trường ngưng cố tinh vực, các phó chủ văn minh bên liên minh Hoang Tiên Phật cùng nhận được tin tức, cảm giác được chiến cuộc có chút không tốt nhưng bị giới hạn một khu vực, không thể nắm giữ toàn cục nên chẳng biết tình hình đã ác hóa đến tình trạng này, đã thất bại rồi.

    Nghe giải thích là do một mình Lục Nguyên làm được điều này thì cực kỳ giật mình, hiện tại khí thế của hắn ngày càng mạnh mẽ.

    Nghe nói pháp lực hoàn trận muốn đối phó Lục Nguyên, gần như tất cả mọi người đều đồng ý.

    Hiện tại Lục Nguyên yêu nghiệt như vậy, lúc trước có Hoang Chi Tử đè đầu hắn, hiện giờ gã đã chết rồi, hắn thì không, sau này sẽ mang đến biến đổi đáng sợ.

    Vậy nên đem hai phần pháp lực của họ đưa và chiếc nhẫn mang trên tay, mỗi một phó chủ văn minh trước khi chiến đấu có được một chiến nhẫn là dùng cho phút này.

    Vô số pháp lực thông qua nhẫn tụ tập vào thủy tinh châu trong tay Mệnh Lý phó chủ văn minh.

    Mệnh Lý phó chủ văn minh nhìn thủy tinh châu màu sắc liên tục thay đổi, đỏ, cam, vàng, xanh, lam, chàm, tím và hỗn độn, màu sắc không ngừng biến đổi.

    Mệnh Lý phó chủ văn minh cảm giác thủy tinh cầu ẩn chứa pháp lực lớn đến không thể tưởng tượng thì cười gian.

    Lã nhoáng người tới vị trí hỏa chi văn minh, đó là chỗ Lục Nguyên ở.

    Thiên kiếm Yến Thương Thiên đi gây chuyện với tiên cổ văn minh, y và tiên cổ văn minh có mâu thuẫn.

    Địa kiếm Chu Thanh Huyền thì biến mất, gã luôn như vậy, thường lơ là một chút là không thấy đâu.

    Lục Nguyên đang nghĩ kế tiếp nên làm cái gì.

    Kết quả bỗng thấy một ông lão áo xám lưng còng xuất hiện.

    ông lão áo xám lưng còng trên người có hơi thở cực kỳ bí ẩn, rõ ràng là pháp lực chín kỷ nguyên nhưng lại bí ẩn hơn người bình thường có pháp lực chín kỷ nguyên rất nhiều, bộ dạng khó đối phó.

    Nhưng bây giờ Lục Nguyên đại tàn sát, giết đến siêu thần, đâu thèm để ý trên người của ngươi có bí ẩn hay không.

    Kẻ dưới cảnh giới chủ văn minh đều gục cho ta!

    Lục Nguyên cười dài nói:

    - Liên minh Hoang Tiên Phật đến chịu chết hả?

    Ông lão bí ẩn nói:

    - Ta là Mệnh Lý phó chủ văn minh, lần này tới muốn lấy mạng của ngươi.

    Lục Nguyên ngây ra, hỏi lại:

    - Ngươi muốn lấy mạng của ta?

    Ông lão bí ẩn gật đầu, một điểm bạo thủy tinh châu trong tay.

    Chớp mắt vô biên vô tận pháp lực phóng thích ra, Lục Nguyên bị bao vây trong vô biên vô tận pháp lực.

    Đó là pháp lực mênh mông biển rộng, Lục Nguyên cảm giác mỗi một pháp lực không tính quá mạnh nhưng có hơn một trăm pháp lực văn minh cảnh ập hướng hắn, trong pháp lực đó có huyễn thuật hình pháp lực, hỏa bạo pháp lực, như lôi như điện pháp lực, hoang pháp lực, tiên chi phiêu miểu pháp lực, phật chi ổn cố pháp lực, ma chi tà ác pháp lực, giản chi nhất tiết nhất thiết pháp lực, có tiễn chi đột kích tính sắc bén đến cực điểm pháp lực, có cây liên miên sinh trưởng pháp lực, có như hoa rực rỡ xán lạn pháp lực, có độc quái dị chuyên mon đối phó người pháp lực, có thâu chi chuyên hướng nhược điểm pháp lực, vân vân và vân vân.

    Một pháp lực không có gì, nhưng hơn một trăm pháp lực thì sao?

    Một pháp lực kém hơn pháp lực hiện tại của Lục Nguyên rất nhiều, nhưng nhiều phần kết hợp lại thì mạnh hơn hắn nhiều lắm.

    Pháp lực này về con số e rằng không kém gì chủ văn minh, chỉ là chất lượng thì không mạnh bằng mà thôi.

    Hiện tại Lục Nguyên tương đương với bị một ngụy chủ văn minh công kích, hơn nữa còn đáng sợ hưn ngụy chủ văn minh.

    Vô số pháp lực vô số đặc tính, người bình thường còn không chịu đựng được, công kích như vậy dù là lực công kích đều so sánh được với chủ văn minh.

    Đây chính là mặt thật của pháp lực hoàn trận, dùng cách đặc biệt tập hợp lực công kích hơn một trăm phó chủ văn minh, sinh ra công kích cực kỳ cường đại này, sẽ không thua kém gì chủ văn minh.

    Đây là một trong sát chiêu của Mệnh Lý phó chủ văn minh, nhưng bởi vì lấy hơn một trăm phó chủ văn minh hai phần pháp lực, lấy xong rồi sẽ giảm thấp nhiều sức chiến đấu cho nên không dễ dàng dùng, lần này vì Lục Nguyên cực kỳ bạo, nhìn hắn một đường tàn sát, hết cách rồi Mệnh Lý phó chủ văn minh mới dùng chiêu này, định giết chết hắn xong toàn quân bắt đầu rút lui.

    Mà hơn một trăm phó chủ văn minh, mỗi người hai phần thì pháp lực mạnh bao nhiêu chứ?

    Loại pháp lực này khổng lồ đến nghịch thiên.

    Nếu không phải chất lượng pháp lực không bằng chủ văn minh thì e rằng chủ văn minh cũng địch không lại.

    Lục Nguyên bị pháp lực hoàn trận đánh trúng, bị đánh trúng ngay chính giữa.

    Giờ phút này Lục Nguyên chỉ cảm giác làn da đau đớn, đó là thống khổ pháp lực hoàn trận.

    May là pháp lực hoàn trận còn ở tính phân tán chứ không phải sắc bén, không thì Lục Nguyên đã bị đập bẹp rồi.

    Đương nhiên đây cũng là vì pháp lực hoàn trận quá nhiều pháp lực nên không sắc bén được.

    Lục Nguyên cảm thấy ở trong pháp lực hoàn trận không chống đỡ được bao lâu.

    Công kích thật mạnh!

    Nhất định phải trong thời gian ngắn nhất nghĩ cách phá nó, nếu không thì thật sự bị Mệnh Lý phó chủ văn minh đùa chết, không ngờ liên minh Hoang Tiên Phật còn giữ lại hậu chiêu như vậy.

    Thấy Lục Nguyên rơi vào khổ chiến tùy thời gục ngã, Mệnh Lý phó chủ văn minh đánh ra vô số phù chú, những phù chú này đủ kiểu đủ dạng, cơ bản đều là phù chú uy lực lớn dùng để bạo tạc.

    Ví dụ như bạo tạc chi phù chú, thiên long bạo chi phù chú, vạn hạch phù chú vân vân.

    Trong đó vài phù chú khủng bố nhất chính là diệt thiên phù chú, vĩnh hằng phù chú, cùng với ngũ duy phù chú.

    Diệt thiên phù chú có thể hủy diệt kỷ nguyên chi thiên, vĩnh hằng phù chú có một chút hơi thở vĩnh hằng, ngũ duy phù chú tức là không gian ba chiều thêm vào thời gian một chiều thêm vào một chiều bí ẩn khó lường tổ thành ngũ duy phù chú.

    Trước đó đã nói rồi, Mệnh Lý phó chủ văn minh là một người khá thông minh, nếu không thì bên liên minh Hoang Tiên Phật đã không để cho lão làm chủ tướng, chỉ huy đại cục.

    Lão thu thập tình báo phát hiện các nơi đều truyền tin tức chiêu thức bị Lục Nguyên phá nhưng chỉ có hai nơi không cùng loại tin tức, một là trận chi văn minh, cái khác là phù chú văn minh.

    Mệnh Lý phó chủ văn minh ngẫm nghĩ một lúc liền phân tích ra, nghĩ đến Lục Nguyên có thành tựu ở chiêu thức nhưng không phải chiêu thức thì chắc đành bó tay.

    Thế là lão đi một chuyến tìm phó chủ phù chú văn minh lấy nhiều phù chú, bây giờ pháp lực hoàn trận thi triển rồi ném nhiều phù chú tới chặn đánh giết chết Lục Nguyên.

    Không thể không nói, Mệnh Lý phó chủ văn minh rất lợi hại, liếc mắt liền thấy ra nhược điểm của Lục Nguyên.

    Một là pháp lực, hai là không phải loại chiêu thức.

    Vô số phù chú lập tức mạnh mẽ nổ tung trên người Lục Nguyên.

    Phù chú văn minh phó chủ là nhân vật lợi hại, đòn công kích bằng phù chú của hắn có một phong cách riêng.

    Nếu Lục Nguyên đang ở trạng thái thật tốt thì cũng chẳng nói làm gì, hết lần này tới lần khác bị công kích đã trởchật vật không chịu nổi, toàn thân sắp rơi vào trạng thái suy sụp.

    Gặp phải sự công kích của những bùa chú này tuy nỗ lực cầm kiếm đi chống đỡ, nhưng phù chú lại công kích nhiều mặt, nào có chống đỡ được bao nhiêu, ứng phó không kịp nên cũng bị rất nhiều phù chú đánh trúng.

    Oanh!

    Độ hủy diệt của Kiếm chi thế giới của Lục Nguyên đã đạt tới ba thành.

    Đây cũng là bị thương khá nặng rồi.

    Hết lần này tới lần khác, nhiều phù chú nổ như vậy còn chưa đủ, Lục Nguyên còn cảm giác được pháp lực toàn thân đang không ngừng công kích chính mình, trong chốc lát Kiếm chi tiểu thiên thế giới đã bị hủy diệt tới hơn bốn thành.

    Không dễ làm rồi!

    Đã lâu lắm rồi Lục Nguyên chưa bị thương nặng như vậy, chỉ cần Kiếm chi tiểu thiên thế giới bị hủy diệt tới mười thành thì chính mình cũng bị tử vong.

    Tốc độ suy sụp của Tiểu thiên thế giới này cũng cực nhanh, không qua bao lâu thời gian, phù chú của Mệnh lý văn minh phó chủ vẫn không ngừng công kích, mà pháp lực hoàn trận vẫn bất thình lình đánh tới.

    Pháp lực? làm sao để đối phó pháp lực?

    Chờ một chút.

    Lục Nguyên đột nhiên nhớ lại một chuyện, bản thân mình có bí quyết Thôn phệ Vô Tướng, mà Hoang Chi Tử có Thôn phệ Địa công, hai công pháp này tên gọi tương tự, nhưng tác dụng lại hoàn toàn khác nhau.

    Thôn phệ Vô Tường bí quyết của mình có thể thôn phệ văn tự, mà Thôn phệ đia công của Hoang Chi Tử có thể thôn phệ pháp lực. lúc ấy Côn Bằng dùng Bắc Minh chi vũ để khống chế Hoang Chi Tử, nào ngờ đâu Hoang Chi Tử dùng Thôn Phệ địa công háp thu hết pháp lực của Bắc Minh chi vũ.

    Lúc ấy Thôn phệ địa công còn sắp hấp thu hết pháp lực của mình, kết quả là tới khi chữ nuốt bị mình hấp thu thu mới mất đi uy lực đó.

    Công pháp Thôn thiên phệ địa kia có thể hấp thu được pháp lực, đúng rồi, mình có thể học Thôn thiên phệ điạ công, xem có thể phá giải cục diện này hay không.

    Oanh!

    Tiểu thiên thế giới đã bị phá hủy hơn bốn thành rưỡi.

    Lục Nguyên đã bị thương rất nặng rồi.

    Nhanh chóng tìm kiếm trong nhưng bí tịch mà Hoang Chi Tử lưu lại, mau mau ra đây đi, Thôn thiên phệ địa công.

    Đã lật hơn cả mười bản bí tịch cũng không thấy thôn thiên phệ địa công pháp, cái tên Hoang Chi Tử này cuối cùng thì đã giấu Thôn thiên Phệ địa công pháp ở đâu cơ chứ?

    Lục Nguyên tìm hết trong số bí tịch không thấy, trong lòng vô cùng lo lắng.

    Mà lúc này Tiểu thiên thế giới đã bị phá hủy tới gần năm thành rồi.

    Cuối cùng thì Lục Nguyên cũng đã tìm thấy được Thôn thiên phệ địa công pháp, cuốn sách này rõ ràng không được đặt ở trong những số bí tịch, mà là một trong những đang pháp bảo. tên Hoang Chi Tử này đúng thật là chịu khó thu nhặt, Lục Nguyên dùng thần niệm, nhanh chóng quét qua quyển bí tịch, thình lình phát hiện tác giả của quyển bí tịch này lại làm Tổ Long.

    Lại là của Tổ Long viết.

    Làm sao mình với Hoang Chi Tử đều có dính dáng tới Tổ Long nhỉ.

    Cái này nhất định trên người những nam tử top 5, thậm chí top 3 đều có dính dáng.

    Nhưng tình thế hiện tại đã vô cùng nguy cấp, cũng không cần biết nhiều như thế, dùng tốc độ nhanh nhất bắt đầu tu hành bí quyết Thôn thiên phệ địa. bí quyết này cũng không có yêu cầu đặc biệt về thuộc tính, không giống với Vô Tướng thôn phệ bí quyết chỉ có thể là vân thuộc tính.

    Trong lúc luyện tập Lục Nguyên phát hiện, tuy cùng xuất phát từ Tổ Long, nhưng hai môn công pháp này thật sự khác nhau quá nhiều, lúc luyện có cảm giác hoàn toàn khác biệt.

    Một người sáng chế được hai môn công pháp hoàn toàn khác biệt, Tổ Long thật sự là kinh kỷ nguyên chi tài.

    Đương nhiên vừa tập luyện, Lục Nguyên cũng phải dùng kiếm pháp chống cự hết những công kích quanh mình, nhưng mà kỳ thật cũng chẳng có tác dụng là bao, kiếm chi tiểu thiên thế giới còn đang không ngừng bị phá bỏ, hiện tại đã bị phá hủy tới sáu thành, thương thế hiện tại của Lục Nguyên cũng thật là thảm khốc.

    Mệnh lý văn minh phó chủ đứng xa xa nhìn lại, đồng thời không ngừng sử dụng phù chú, hắn nhìn thấy thương thế của Lục Nguyên càng ngày càng nặng, cũng biết rõ rằng kiếm chi tiểu thiên thế giới đã bị hủy tới bảy thành rồi! tốt! chỉ còn khoảng ba thành nữa là có thể đánh chết Lục Nguyên, một khi đã đánh chết được Lục Nguyên, tuy rằng bây giờ đại quyết chiến đã thất bại, nhưng Tứ đại cổ văn minh vẫn còn có cơ hội khôi phục lại được.

    Cũng vừa vào lúc kiếm chi tiểu thiên thế giới của Lục Nguyên bị hủy tới bảy thành, hắn chợt mở mắt ra.

    Lúc này đã luyện thành công công pháp Thôn thiên phệ địa.

    Cuối cùng cũng luyện thành công công pháp này!

    Lục Nguyên cũng biết đây là cơ hội cuối cùng rồi, tuyệt đối thật không ngờ là con người Mệnh lý văn minh phó chủ lại dồn mình tới hoàn cảnh này, nhân vật này không thể coi thường được.

    Lục Nguyên quát to một tiếng, vận Thôn thiên phệ địa công pháp, bắt đầu hấp thu pháp lực Phác thiên cái địa khổng lồ này.

    Lục Nguyên vận chuyển Thôn thiên công địa mới phát hiện, môn công pháp này lấy đi rất nhiều pháp lực của đối phương, nhưng bản thân lại hấp thụ được vô cùng ít.

    Nhưng mà tuy là hấp thu được ít, lại là những chỗ tinh hoa nhất, là tinh hoa của tinh hoa.

    Mà hiện tại Lục Nguyên đã hấp thu pháp lực của Lôi chi văn minh pháp lực tinh hoa, Thái cổ văn minh pháp lực tinh hoa, Tiên cổ văn minh pháp lực tinh hoa, Ma chi văn minh pháp lực tinh hoa, Yêu chi văn minh pháp lực tinh hoa.

    Hồ chi văn minh pháp lực tinh hoa, Thụ chi văn minh pháp lực tinh hoa, Thâu chi văn minh pháp lực tinh hoa, Hoa chi văn minh pháp lực tinh hoa…

    Hai mươi mốt loại, tinh hoa của hơn một trăm cỗ pháp lực, toàn bộ tụ tập lại một chỗ.

    Vô số pháp lực biến mất giữa hư không, mà những tinh hoa pháp lực chắt lọc được tu lại một chỗ, làm cho pháp lực trong cơ thể Lục Nguyên cũng không ngừng tăng lên.

    Đúng vậy, thật sự là hơn một trăm cỗ tinh hoa pháp lực hập thụ trong người. nhưng mà hơn một trăm cỗ tập hợp lại thì cũng rất nhiều, hấp thu được nhiều pháp lực như vậy làm cho pháp lực của bản thân hắn cũng liên tiếp tăng lê, càng ngày càng mạnh, cuối cùng lại phá tạn một cánh cửa, đạt tới cấp độ rất cao.

    Cấp độ này không sinh ra thay đổi về chất, chỉ là thay đổi về lượng, đây chính là chín thành rưỡi kỷ nguyên pháp lực.

    Chính mình đã trải qua như vậy, rõ ràng bản thân trong lúc vô tình bước chân vào cánh cửa chínchín lý nguyên pháp lực, tiến gần hơn tới văn minh chi chủ.

    Đồng thời, Lục Nguyên còn phát hiện hơn hai mươi loại pháp lực trong cơ thể mình, hơn một trăm cỗ tinh hoa pháp lực đang phát sinh thay đổi mạnh mẽ. trên người Lục Nguyên đã xảy ra những chuyện chưa từng có.

    Đầu tiên, từ xưa tới nay lại có ai có thể đấu lại hơn một trăm cỗ tinh hoa pháp lực khác nhau, chỉ sợ là chưa từng có ai thôi.

    Thứ hai, trong cơ thể Lục Nguyên pháp lực vốn có 0,8 thành sức mạnh vĩnh hằng. mà sức mạnh vĩnh hằng này đã vô cùng khó xuất hiện, là một thứ vô cùng tốt, một người khi đã có mười thành sức mạnh vĩnh hằng, nghe đồn có thể trở thành Vĩnh hằng chi chủ, siêu thoát khỏi sinh tử Kỷ nguyên, siêu thoát tại trên cõi văn minh.

    Chương 1479-1480: Không phải chủ quan

    Mà bây giờ sức mạnh vĩnh hằng này đang dẫn dắt hơn một trăm cỗ pháp lực, hai mươi mốt loại pháp lực hoàn toàn khác nhau như đang có sự thay đổi, những loại pháp lực tinh hoa đó cùng tụ lại một chỗ biến thành sức mạnh vĩnh hằng.

    đúng vậy, xuất hiện sức mạnh vĩnh hằng.

    Lục Nguyên phát hiện sức mạnh vĩnh hằng trong cơ thể mình đang tăng lên.

    Trong nháy mắt đã lên tới 0,9 thành!

    Một thành!

    Hơn một thành, Lục Nguyên rõ ràng cảm nhận được chất lượng của pháp lực tăng lên không ít, một thành sức mạnh vĩnh hằng thì pháp lực cũng mạnh lên.

    Một điểm một thành!

    Một điểm hai thành!

    Một điểm ba thành!

    Một điểm bốn thành!

    Đã tiếp cận 1.5 thành, chẳng lẽ lại có thể tới gần 1.5 thành.

    Một điểm năm thành!

    Hoàn toàn đạt tới một điểm năm thành!

    Một điểm sáu thành!

    Sau khi đạt tới một điểm sáu thành mới dứt khoát dừng lại.

    Lúc này hơn một trăm cỗ tinh hoa giao tụ lại với nhau, rõ ràng đã làm cho sức mạnh vĩnh hằng đã đạt tới độ cao một điểm sáu thành.

    Đây quả thực là chuyện khó có thể tưởng tượng. nhớ năm đó nhân vật như Hoang Chi Tử cũng chỉ đạt được 0, 5 thành mà thôi, Lục Nguyên bây giờ do cơ duyên xảo hợp, cứ thế lại có thể tăng được sức mạnh vĩnh hằng trong pháp lực của bản thân lên thành 1,6 thành, chỉ sợ là Hoang Chi Tử chết cũng tuyệt đối không nhắm mắt mà.

    Lục Nguyên cũng biết đây là chuyện khá hiếm, sau khi pháp lực mà đạt được một điểm sáu thành sức mạnh vĩnh hằng, có cảm giác mình có sức mạnh vĩnh hằng cũng không phải là xấu.

    Oanh!

    Kiếm chi tiểu thiên thế giới bị phá hủy tới bảy thành rưỡi.

    Nhưng tất cả đều đã xong, Lục Nguyên mở mắt ra.

    Mà lúc này Mệnh lý văn minh phó chủ còn khiếp sợ không hiểu. cái này, cái này, cái này, không thể nào được!

    đây chính là Pháp lực hoàn trận, hai thành pháp lực của hơn một trăm văn minh phó chủ hợp lại để công kích.

    Số lượng công kích như vậy cũng không hề kém gì so với văn minh chi chủ.

    Tuy nói là về chất lượng thì không thể mang ra so sánh, nhưng cũng đủ làm cho người khác khiếp sợ. nhưng mà, pháp lực trận hoàn này cư nhiên rõ ràng cũng bị Lục Nguyên phá?

    Mệnh lý văn minh phó chủ phát hiện mình hoàn toàn không hiểu Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đã thành giết không thể giết, phá không thể phá.

    Hắn bây giờ đang ở cảnh giới gần văn minh chi chủ, cũng là hiện tại vô địch.

    Lục Nguyên mỉm cười:

    - Mệnh lý, thủ đoạn của ngươi, pháp lực hoàn trận đã bị ta phá, còn có chiêu gì nữa ngươi dùng hết ra đi.

    Trong lúc nói chuyện, Lục Nguyên đã dùng kiếm, oanh một tiếng phá hủy hết toàn bộ những phù chú bên cạnh rồi.

    Bây giờ Lục Nguyên, không ai có thể giết được, cũng không thể ngăn cản, vô song vô đối.

    Đương nhiên, hiện tại Lục Nguyên có một cái nhược điểm lớn nhất, đó là bị thương.

    Kiếm chi tiểu thiên thế giới đã bị hủy tới bảy thành rưỡi rồi, Lục Nguyên cũng bị thương thảm lắm rồi.

    đây có lẽ là một cơ hội, nhưng Mệnh lý văn minh phó chủ cũng không dám lợi dụng cơ hội này, hắn đang do dự, thương thế của Lục Nguyên đạt tới bảy thành rưỡi, chính mình có thể đối phó được hay không?

    Đúng lúc này, một ánh đao ác liệt, lăng lệ lóe sáng, nhanh vô cùng, sắc vô cùng, khủng bố vô cùng, đáng sợ vô cùng, căn bản là không hề báo trước mà xuất hiện, thẳng đâm tới tim của Lục Nguyên.

    Đao này vô cùng giống với chiêu Tuyệt sát kiếm của Lục Nguyên.

    Cô, độc, tuyệt, khoái, tịch, diệt, sát, đó là đặc điểm của đao kia.

    Hơn nữa, chọn thời gian cực kỳ tốt.

    Một đao kia lao tới đúng vào lúc Lục Nguyên bị thương tới bảy thành rưỡi, sau đó còn vừa dùng kiếm phá vỡ phù chú còn chưa kịp thu hồi mà ra tay.

    Đây là một đao ám sát tuyệt hảo.

    Đao pháp ám sát như vậy. trong thiên địa tổng cộ chỉ có hai người là có thể làm được.

    Mệnh lý văn minh phó chủ đương nhiên biết đây là do ai ra tay.

    Tinh chi văn minh phó chủ, một trong hai ám sát cao thủ mạnh nhất thiên địa.

    Hán rốt cục xuất thủ đúng vào thời điểm quan trọng nhất, chỉ còn chờ xem một kích này của hắn có thể giết được Lục Nguyên hay không thôi.

    Cô độc tuyết sát một đao lao thẳng tới.

    Một đao thật là mạnh mẽ.

    Lục Nguyên đúng là vẫn còn quá chủ quan!

    Mà một kích sát nảy của Tinh chi văn minh phó chủ xác suất thành công tới gấn áu thành, cái này chủ yếu là nắm bắt thời cơ quá tốt, nhát chém này cũng quá là lợi hại.

    - Ngươi chủ quan, cho nên, ngươi chết!

    Thanh âm này được nói với tần suất cực cao, tai người bình thường căn bản là không nghe được những thanh âm như vậy.

    Đúng vào lúc lưỡi dao cực kỳ sắc bén sắp đâm vào tim Lục Nguyên, thì Lục Nguyên chợt đưa tay ra.

    Hai ngón tay đánh về phía lưỡi đao, trong lòng Tinh chi văn minh phó chủ thầm nghĩ, hai ngón tay cũng muốn làm vũ khí đánh mình, thật sự là buồn cười.

    Đ-A-N-G...G!

    Lưỡi đao bị ngón tay cứ vậy kẹp lấy.

    Tinh tinh đồ pháp lực của Tinh chi văn minh phó chủ trong đúng tích tắc đó cứ bị chặn như vậy. tinh tinh đồ pháp lực cũng là một loại pháp lực tương đối quỷ dị, pháp lực này có thể tấn công ở mọi góc độ, vô cùng khó phòng bị, là pháp lực lợi hại mà lại quỷ dị. nhưng pháp lực đó cư nhiên cứ thể bị hai ngón tay chặn lấy, trong ngón tay này có mang sức mạnh của vĩnh hằng.

    Tinh chi văn minh phó chủ cố dùng sức thêm lần nữa, thì triển thêm pháp lực càng thâm thúy, chỉ là pháp lực thâm thúy như vậy cũng cứ bị Lục Nguyên chặn lại như cũ.

    Đùa hay sao, Lục Nguyên hây giờ đã bị thương tới bảy thành rưỡi, hơn nữa còn là trong tình hình trở tay không kịp, vậy mà còn có thể tiếp được một chiêu ám sát của Tinh chi văn minh phó chủ, người được tôn là tuyệt đỉnh tông sư của công phu ám sát.

    Như vậy, Tinh chi văn minh phó chủ đã làm ám sát bao nhiêu năm như vậy, đúng là lần đầu tiên gặp phải tình hình như vậy, hắn hốt hoảng không biết làm sao.

    Lục Nguyên nhàn nhạt cười:

    - Ngươi có thể nghĩ sai rồi,, đây không phải là chủ quan, mà gọi là thong dong.

    Điều này đúng thật không phải là chủ quan mà là thong dong.

    Bới vì trước khi Tinh chi văn minh phó chủ ám sát, Lục Nguyên đã ước lượng làm thử quá nhiều lần, cho nên khi Tinh chi văn minh phó chủ đánh xuống đao kia, cũng có thể hiểu được tình hình sáu phần thành công kia, hơn nữa hiện tại Lục Nguyên có chínchín thành rưỡi kỷ nguyên pháp lực, công thêm một thành sáu sức mạnh vĩnh hằng, mới có thể thong dong như vậy.

    Oanh, pháp lực bị phá hủy.

    đánh cho Tinh chi văn minh phó chủ bay ra xa, sự mạnh mẽ này đã làm cho toàn thân Tinh chi văn minh phó chủ sững sờ. nhất thời Tinh chi văn minh phó chủ bị thương nhẹ, nhưng đúng lúc này hắn thầm kêu không tốt, nhân cơ hội bị đánh đi xa liền rời đi.

    Bây giờ hắn đã biết Lục Nguyên đáng sợ, trong tình hình như vậy còn có thể thong dong đỡ đòn ám sát của mình.

    Hiện tại Tinh chi văn minh phó chủ chỉ muốn trốn. mà Thân không tinh pháp của Tinh chi văn minh phó chủ có thể khiến bản thân dung nhập vào tinh không.

    Chỉ cần cho mình một khoảng thời gian ngắn nữa là có thể hoành thành Thân không tinh pháp, dung nhập tinh không.

    Đến lúc đó Lục Nguyên cũng không thể thấy được hắn, đây cũng là điểu mà Tinh chi văn minh phó chủ tự tin.

    Mà lúc này Lục Nguyên hét to một tiếng, chính là Lưu tinh thần kiếm lập tức ra tay, ra tay chính là một chiêu Tuyệt sát kiếm, Tinh chi văn minh phó chủ thầm nghĩ nhanh thoát đi dùng Tinh không thân pháp, đã lộ ra sơ hở. hơn nữa nếu bàn về ám sát thực sự, một chiêu Tuyệt sát kiếm kia của Lục Nguyên chỉ sợ là còn hơn xa Tinh chi văn minh phó chủ.

    Một kiếm xuyên tim!

    Tinh chi văn minh phó chủ bị một kiếm này đâm trọng thương, lại bị pháp lực của Lục Nguyên đánh sâu vào trong thân thể, ngây lập tức liền rơi vào cảnh cận kể cõi chết.

    - Ngươi một kiếm này?

    Tinh chi văn minh phó chủ hốt hoảng nói.

    - Đúng, ta một kiếm này cũng không tệ lắm phải không.

    Lục Nguyên tùy ý nói.

    Tinh chi văn minh phó chủ bất đắc dĩ thở dài:

    - Không thể tưởng tượng được cả đời đi ám sát người khác, cuối cùng lại chết trong một nhát kiếm cũng có tính ám sát.

    Đây cuối cùng coi như là báo ứng, coi như chơi dao có ngày bị đứt tay.

    Một kiếm này của ngươi thật sự là giỏi, luận về ám sát cũng đã vượt qua đao pháp ám sát của ta.

    Chiêu này gọi là gì?

    Lục Nguyên nói:

    - Tuyệt sát nhất kiếm.

    Tinh chi văn minh phó chủ ha ha cười cười:

    - Thật sự là một cái tên khó nghe, đúng là không hợp với chiêu thức kinh diễm như vậy.

    Nói xong Tinh chi văn minh phó chủ rốt cục cũng thổ ra một ngụm máu mà chết.

    Lục Nguyên cũng lơ đễnh, lại giết một nhân vật chín kỷ nguyên.

    Lục Nguyên nhìn về phía Mệnh lý văn minh phó chủ:

    - Ngươi là quân sư của liên minh hoang tiên phật, được, ngày hôm nay liền giết đại quân sư ngươi, cho liên minh hoang tiên phật thành rắn mất đầu.

    Uy thế hiện này của Lục Nguyên đã vô cùng khủng bố, vốn đang có mấy người muốn ám sát Lục Nguyên, muốn giúp Mệnh lý văn minh phó chủ, nhưng chứng kiến Tinh chi văn minh phó chủ là nhân vật chín lỷ nguyên cũng còn bị Lục Nguyên giết chết. hơn nữa còn là đang bị thương nặng, mà có thể dùng hai ngón tay căn cản công kích của Tinh chi văn minh phó chủ, nghĩ tới thôi mà không biết bao nhiêu người đã sợ hóa đá, làm sao còn dám hành động nữa.

    Kỳ thật Lục Nguyên bây giờ đúng là đã đạt tới một tình trạng thật là khủng bố.

    Hoang Chi Tử ngay lúc đó còn là nhân vật chín kỷ nguyên, hơn hẳn Băng chi văn minh phó chủ.

    Mà Lục Nguyên thì sao, đã hơn xa chiến lực của Hoang Chi Tử lúc đó, sau đấy còn tăng lên tới chínchín thành rưỡi kỷ nguyên, sức mạnh vĩnh hằng còn lên tới một điểm sáu thành.

    Pháp lực hiện tại của Lục Nguyên muốn giết một người chínchín kỷ nguyên quả thật rất đơn giản.

    Tiện tay mà chém, tùy ý diệt sát.

    Lục Nguyên tiện tay đổi một thanh đoạn thủy thần kiếm, đó chính là tám chuôi thần kiếm năm đó giết được Giản chi văn minh phó chủ thu lại được.

    Lục Nguyên cũng có đôi lúc thay một thanh kiếm chơi, đổi khẩu vị. sau khi thay đổi chuôi kiếm này, Lục Nguyên đâm thẳng về phía Mệnh lý văn minh phó chủ, nhưng thân kiếm lại chỉ đâm vào khoảng không mà thôi.

    Tạp!

    Mện lý văn minh phó chủ bị đâm trúng rồi.

    Không đúng, đây là thân giả.

    Lục Nguyên lập tức phát hiện đây chỉ là một loại phân thân chi thuật, chân thân xem ra đã không còn trên chiến trường. kỳ thật cũng đơn giản, Mệnh lý văn minh phó chủ sau khi dùng phù chú đánh Lục Nguyên cũng đã tráo đổi phân thân ở đây.

    Dù sao cũng chỉ là phù chú oanh tạc mà thôi, cái này gọi là quân tử không đứng ở dưới bờ vực nguy hiểm. mệnh chi văn minh phó chủ cũng làm người giởi tính toán, nên làm sao có thể để bản thân rơi vào tình trạng nguy hiểm được. nhưng lúc này ở phương xa, Mệnh lý văn minh phó chủ cũng là âm thầm kinh hãi.

    Hiện nay chiến lực của Lục Nguyên đã đạt tới tình trạng khủng bố, tiếp cận văn minh chi chủ rồi. mệnh lý văn minh phó chủ liền hạ lệnh truyền tin này lập tức vào chính giữa tinh vực.

    - Cái gì, Lục Nguyên hung tàn như thế sao?

    - Lục Nguyên hiện tại đã giết Hoang Chi Tử, Hồ chi văn minh phó chủ, Giản chi văn minh phó chủ, Miêu chi văn minh phó chủ, Hỏa chi văn minh phó chủ, Tinh chi văn minh phó chủ… giết bao nhiêu người như thế.

    - Hắn ta xác thực là đại sát đặc sát.

    - Lục Nguyên bây giờ đã có thực lực khủng bố vô biên rồi.

    - Theo như kế hoạch cuối cùng, trận pháp văn tự lan tiệt kế hoa, trốn!

    Được!

    - Bắt đầu áp dụng kế hoạch cuối cùng.

    Lúc này mọi người mới cảm thấy may mắn, cũng may Trận chi văn minh phó chủ không chết nên mới có kế hoạch chạy trốn cuối cùng.

    Hai bên giao chiến mà đã bị thảm bại, làm sao dễ dàng bình yên an toàn mà rời khỏi nơi đây.

    Mệnh lý văn minh phó chủ cũng đã chuẩn bị trước, kế hoạch trận pháp lan tự chặn đường.

    Lập tức hơn một trăm văn minh phó chủ của liên minh Hoang tiên Phật đều lấy văn tự đã nắm giữ trong tay đưa vào bên trong một chiếc nhẫn. mà đứng chính giữa ngưng cổ tinh vực có một nam tử trung niên sắc mặt tái nhợt nhẹ gật đầu. trong tay hắn cũng có một quả cầu thủy tinh, chất liệu tuy cũng rất giống với quả cầu của Mệnh lý văn minh phó chủ, nhưng cũng có chút không giống nhau.

    Người này đúng là Trận chi văn minh phó chủ, hắn cũng không giao thủ cùng đối phương, người đã giao thủ cùng hắn ta, Thánh Quang văn minh phó chủ đang bị vây bên trong một trận pháp kỳ quái.

    Trận chi văn minh phó chủ nói:

    - Muốn rút lui sao, vậy được, kế hoạch trận pháp lan tự , khởi động.

    Đây là một trận pháp vô cùng phiền phức, hai bên đều chuẩn bị đại quyết chiến thật lâu, khắp nơi đều dùng hết tâm huyết, cân nhắc tới đủ loại tình huống. hiện tại phải chạy trốn thì ngay cả phương pháp chạy trốn cũng đã chuẩn bị sẵn, thật là vô cùng chu đáo chặt chẽ.

    Trung niên nam tử sắc mặt tái nhợt quát:

    - Trận pháp chuẩn bị.

    Đằng sau hắn đột nhiên có vô số người chạy ra ngoài, những người này thật ra đã có chỗ chuẩn bị từ trước, bây giờ chỉ mang những chỗ chuẩn bị này ra thôi, cơ hồ là ở trong một khoảng khắc chớp nhoáng, hơn một ngàn tòa trận pháp đang phát sáng ở ngưng cổ tinh vực. hơn một ngàn toàn trận pháp này, mỗi tòa đều tỏa ra hào quang mãnh liệt, hiển nhiên trận pháp này tương đương bất phàm.

    Mà hơn một ngàn tòa trận pháp này kỳ thật đều vô cùng phiền phức, đáng sợ nhất là mỗi tòa đều hoàn toàn khác biệt, lập tức hơn một ngàn tòa trận pháp này kết nối với nhau dùng những màu sắc hỗn độn, hóa thành trận pháp vô cùng lớn.

    Đại trận pháp này, tên là Đan bị cấm tuyệt tinh vực vị diện trận.

    Trận pháp thì có tác dụng gì? kỳ thật cũng đơn giản, lại để cho người trong liên minh hoang tiên phật thông qua trận pháp này, trong đó chưa đựng đạo lý cực kỳ phức tạp hơn.

    Đương nhiên, trận pháp này còn cần rất nhiều văn tự chống đỡ, hơn một trăm người văn minh phó chủ mối người cống hiến một cái sơ thủy văn tự, hơn một trăm sơ thủy văn tự này kết hợp thành vận chuyển đan vị cấm tuyệt tinh vực vị diện đại trận này.

    Lúc đó, ánh sáng trận pháp vô cùng chói lọi, là hào quang của văn tự. mà người trong liên minh hoang tiên phật đã được thông báo từ trước, đúng vào lúc vận chuyển đại trận này, người trong liên minh hoang tiên phật đều bỏ lại những địch nhân sau lưng, chạy trốn về phía trận pháp.

    Người trong liên minh pháp võ chiếm được thượng phong liền đuổi theo, nhưng bị chặn lại mạnh mẽ ở đan vị cấm tuyệt tinh vực trận, không thể thông lên trước.

    Chương 1481-1482: Hấp thu sơ thủy văn tự

    Thế cục bây giờ đã vô cùng rõ ràng, liên minh hoang tiên phật chỉ vì một mình Lục Nguyên mà đã thất bại, bây giờ đang cố chạy chối chết. nhưng cũng may trong thời điểm này còn có cấm tuyệt tinh vực vị diện đại trận, làm cho pháp võ liên minh không truy kích được, để bọn hắn có thể thong dong mà trốn mất, không bị hao tổn quá nhiều.

    Đấy chính là thủ đoạn cuối cùng của liên minh hoang tiên phật.

    Nhưng lại nói cũng thật là buồn cười, liên minh hoang tiên phật sở dĩ bị đánh bại chạy toán loạn cũng là vì một người, vì một mình Lục Nguyên.

    Lực lượng một người mà làm tới mức này, thật sự là vô cùng yêu nghiệt.

    Hơn mười vị hoang tiên phật liên minh văn minh chi chủ đúng là hận Lục Nguyên tới nghiến răng nghiến lợi, nhưng trong lúc nhất thời không có cách nào đối phó với Lục Nguyên.

    Bên trong ngưng cổ tinh vực, Quang thần đang xử lý một loạt tin tức.

    - Vì cái gì? nguyên nhân do đâu?

    Liên minh hoang tiên phật tỷ số thắng rõ ràng đã lên tới bảy mốt điểm sáy bảy tám hai trên bảy mươi hai điểm sáu bảy tám hai.

    Quang thần vô cùng do dự tự hỏi, suy nghĩ của bản thân hắn hoàn toàn khác biệt, hắn muốn tìm ra nguyên nhân.

    - Trước khi bỏ đi cũng đã tính tới khả năng bạo phát của Lục Nguyên, trong tỷ số thắng, tại sao Lục Nguyên có thể lại có tính đột phá khả năng nữa?

    - Thu thập số liệu cả đời của Lục Nguyên.

    - Tất cả những tư liệu, chiến tích, kể cả tất cả những bạn bè thân thiết, toàn bộ tất cả, thậm chỉ cả toàn bộ thời tiết cũng đều đưa vào.

    Trong số hàng loạt tư liệu, Quang thần nhanh chóng tính toán.

    - Sai rồi! sai!

    Sai rồi!

    - Không thể nào tính toán được, không thể nào lại có thể mạnh mẽ tới mức đấy chứ!

    Quang thần đưa toàn bộ tư liệu vào trong, lúc này đây những tư liệu thu thập được siêu tường tế, nhưng là cho dù có tường tận không cũng thể nào có được kết quả chính xác.

    Quang thần hoàn toàn đứng ngây người, đi vào một vòng tròn hoàn toàn không có lối thoát.

    Hắn một lần nữa tính toán đơn nguyên, lại lần nữa đưa càng thêm nhiều tư liệu vào, lại bắt đầu tính tóan nữa.

    Con số tính toán khổng lồ làm cho bất kỳ kẻ nào cũng lác mắt, nhưng Quang thần vẫn còn đang tiếp tục tính toán.



    Lúc này chiến cuộc tại Ngưng cổ tinh vực, liên minh hoang tiên phật đã thua mà đang cố chạy trối chết, trên chiến trường muốn thoát ky khỏi đó nào có thể là chuyện dễ dàng, cần thời gian khá dài, mà liên minh hoang tiên phật đã đang bày trận đan vị cấm tuyệt đại trận, làm cho những người của liên minh pháp võ không thể nào thông qua được.

    Người trong liên minh pháp võ đương nhiên là biết được trận chiến này đã thắng rồi.

    Kỳ thật trước khi trận chiến này bắt đầu, mọi người đều biết thực lực của mình càng yếu, không giống như hai cuộc chiến quy mô nhỏ lần trước, liên minh pháp võ đã chịu thiệt thòi, liên minh hoang tiên phân được tiện lợi. sở dĩ đám người liên minh hoang tiên phật mấy lần tới tìm Lục Nguyên gây chuyện, còn không phải vì thế lực của liên minh hoang tiên phật mạnh hơn, Lục Nguyên chỉ là một phần trong năm đại thế cục.

    Cho nên, trước khi bắt đầu, mọi người đều đã vô cùng biết rõ rằng lỉ lệ thắng của mình là cực thấp, tỉ lệ thua cực kỳ cao, nhưng cũng lại không có cách nào không ứng chiến. cho nên trước khi khai chiến, tất cả mọi người đều đã đi chào từ biệt, trượng phu chào thê tử, người yêu từ biệt nhau, những người già cần phải chăm sóc cũng đã để lại tài sản dặn dò, những người thích uống rượu thì đi uống cho thỏa thích, người thích bão tố thì đi dầm bão tố. vũ trụ cuồng lưu là một loại khí lưu vô cùng mạnh mẽ, dòng khí lưu này không ngừng chảy xiết, đắm mình trong bão tố cuồng lưu là một trong những chuyện mà người trẻ tuổi thích làm nhất.

    Trước khi đến, đã hưởng thụ hết mọi chuyện, nên cũng đã chuẩn bị tốt tâm lý hy sinh.

    Nhưng thật ra thì đúng là không có gì là không làm được cả.

    Hiện tại, rõ ràng nhận ra bên mình đã thắng.

    Trong lúc nhất thời, liên minh pháp võ vui mừng khôn xiết.

    Đúng thế, thắng lợi!

    Thắng lợi lúc này mang đến rất nhiều điều. không cần phải chết mà có thể quay về gặp vợ của mình, gặp người yêu của mình, có thể hưởng thụ cuộc sống của bản thân hóa ra là một trong những niềm vui lớn lao của cuộc sống. hơn nữa thắng lợi lúc này có ảnh hưởng sâu xa, liên minh hoang tiên phật đã xong đời, như vậy đại bộ phận ranh giới địa vực mà liên minh hoang tiên phật cũng phải được đòi lại. những người đầu tiên có lợi chính là những người tham gia cuộc chiến này, tất cả mọi người không còn phải sống trong tình trạng bất ổn vô định.

    Vì bảo hộ gia đình có thể đi chết trận, nhưng những lúc có lợi ích cũng sẽ không khách khí, dù sao cũng đều là những người tham mê tài nguyên thu hành.

    Trong lúc nhất thời, liên minh pháp võ vô cùng cuồng hỉ.

    Đấu chi tử đã đứng xa xa nhì Lục Nguyên, xem ra trong số bọn yêu nghiệt thiên triều, Lục Nguyên vẫn là tên yêu nghiệt nhất. một kỷ nguyên thực lực của Đấu chi tử trong trận chiến này cũng chỉ dùng được bảo vệ bản thân, nếu quả thật gặp phải kẻ mạnh thì ngay cả bảo vệ bản thân cũng không làm được. nhưng Lục Nguyên rõ ràng là một người có thể thay đổi chiến cục, Đấu chi tử bây giờ là hoàn toàn triệt để phục Lục Nguyên.

    Nhưng lúc này đám người cấp cao của Liên minh pháp võ đã cùng tụ họp lại một chỗ, rất nhiều văn minh cảnh cũng tụ họp lại.

    Muốn thừa thắng xông lên, tránh để lại hậu họa.

    Những lời nói này thật là hay, thời điểm này đúng là lúc nên mở rộng thành quả, giờ có thể chiến đấu lập công lớn, giết chết một nửa số người của đối phương cũng không khó khăn gì. nhưng nếu hiện tại không đuổi theo, về sau còn muốn có kết quả như vậy, đúng là khó hơn lên trời.

    Pháp biên văn minh chi chủ ngồi đó, cùng với rất nhiều văn minh phó chủ.

    Pháp biến văn minh chi chủ trầm tư nói:

    - Hiện tại thứ ngăn cản trước mặt chúng ta chính là đan vị cấm tuyệt tinh vực vị diện đại trận, chỉ có phá vỡ đại trận này, chúng ta mới có thể truy kích địch nhân.

    Mà đại trận này có hai chỗ khó, một chính là trận pháp, một chính là văn tự.

    Trận pháp này, Đồ chi văn minh phó chủ, chung cực chi đồ của ngươi đã luyện chế thành chưa?

    Chung cực chi đồ là một truyền thuyết của Đồ chi văn minh, nghe đồn là Đồ chi văn minh còn chưa có ai luyện thành công.

    Nhưng Pháp biến văn minh chi chủ đã hỏi như thế, Đồ chi văn minh phó chủ lại gật đầu:

    - Ta luyện chế thành công rồi.

    - Vậy được, pháp chuyển thiên biến thần thông của ta phối hợp với Chung cực chi đồ, phá được trận pháp hiện tại này.

    Cái khó chính là số sơ thủy văn tự kia.

    Tác dụng của hơn một trăm sơ thủy văn tự kia tương đối khủng bố, cái này rất khó phá, ai có thể nghĩ cách tạm thởi để phá giải hay không!

    Pháp biến văn minh chi chủ hỏi, lấy con mắt đảo qua từng người từng người đang đứng đó.

    Nhưng hắn quét tới chỗ nào cũng chỉ thấy người đó bất đắc dĩ nhún vai.

    Dược chi văn minh phó chủ lớn tuổi cũng không có cách nào, Khí thịnh Băng chi văn minh phó chủ trẻ tuổi cũng không có cách nào, Thiên Vũ không, Thiên mẫu văn minh phó chủ được xưng là gần cảnh giới văn minh chi chủ nhất cũng đành bó tay, ngay cả Nguyệt chi văn minh Nguyệt thỏ chuyển thế Chung Linh cũng đành chịu.

    - Nếu không, hỏi Lục Nguyên một chút xem sao đi.

    Người con gái này nhắc đến Lục Nguyên còn ửng hồng hai má, chỉ số thông minh cũng đã bị hạ thấp đi, coi như chỉ là một nữ tử bình thường.

    - Kế hoạch Tầng hai mươi mốt, Lục Nguyên biểu hiện kinh người, lúc đó đánh chết Hoang Chi Tử, lập nhiều đại công, nhưng nếu nói hắn có thể đối phó với những văn tự sơ thủy này, ta là người đầu tiên không tin, điều này cần phải có quá nhiều kinh nghiệm nghiên cứu phức tạp.

    Đồ chi văn minh phó chủ phản bác nói.

    - Điều này nói cũng không chừng.

    Phong chi văn minh phó chủ nói.

    - Đáng để thử một lần.

    Cầm chi văn minh phó chủ nói.

    Trong lúc đang bàn luận, Lục Nguyên cũng đã bước tới, lập tức Pháp biến văn minh chi chủ nói lại chuyện ban nãy.

    Lục Nguyên vốn cũng đang suy nghĩ về sơ thủy văn tự ròi, nhưng có trận pháp chặn đường, một mình Lục Nguyên không có cách nào đắc thủ, nên mới chạy tới, cũng vừa hay những người ở đây đang cần mình làm những việc này.

    Vừa hay, Lục Nguyên gật đầu:

    - Nếu các người phá được trận pháp, ta có thể đối phó với cổ thủy văn tự.

    - Thật sự có thể?

    Đồ chi văn minh phó chủ không khỏi ngạc nhiên hỏi.

    - Đương nhiên có thể.

    Lục Nguyên gật đầu.

    - Được, việc này không nên chậm trễ, bây giờ làm luôn.

    Pháp biến văn minh chi chủ nhẹ gật đầu, càng truy kích sớm thì càng giết được nhiều địch nhân, lấy được càng nhiều chiến quả.

    Nghe thấy Pháp biến văn minh chi chủ vừa nói vậy, Đồ chi văn minh phó chủ cũng nhẹ gật đầu, hắn đột nhiên đưa lên một tấm tranh vẽ.

    Tấm tranh này ở giữa có một cái cửa, nhìn giống như một cái cửa, nhưng cái cửa này lại có chút mơ hồ, rồi lại có phần dáng dấp của sức mạnh vĩnh hằng.

    Cái này chính là vĩnh hằng chi môn!

    Đúng vậy, cái này gọi là chung cực chi đồ, cũng tức là dùng Đồ chi văn minh đặc thù vẽ ra hình ảnh vĩnh hằng chi môn.

    Đây là chung cực chi đồ, muốn vẽ vĩnh hằng chi môn thành bản vẽ cũng không dễ dàng gì, Đồ chi văn minh phó chủ đã vì nó mà bỏ ra biết bao nhiêu năm tâm lực, dùng không biết bao nhiêu pháp bảo,lãng phí hết bao nhiêu tài nguyên, tốn vô số tính toán tuế nguyệt, rốt cục cũng luyện ra được Chung cực chi đồ này.

    Hắn vừa đưa Chung cực chi đồ này lên, hình ảnh vĩnh hằng chi môn nhất thời tan rã, sau khi tan rã thì hiện thành vô số tận đủ loại đồ hình.

    Những đồ hình này hướng tới những đan đơn vị cấm tiệt tinh vực vị diện đại trận mà đánh tới. những đạn đơn vị cấm tiệt tinh vực vị diện đại trận cũng không phải là đồ chơi.

    Pháp biến văn minh chi chủ quát to một tiếng:

    - Pháp chuyển thiên biến thần thông.

    Hắn đồng thời bắn ra mấy vạn mũi tên pháp thuật, những mũi tên pháp thuật này đều có những chức năng của nó, đụng vào đồ chỉ , vô số bản vẽ vọt vào đại trận.

    Oanh!

    Va chạm xong, đan vị cấm tuyệt tinh vực vị xuất hiện một lỗ hổng.

    - Lục Nguyên, nắm lấy cơ hội này, phá sơ thủy văn tự đi, làm cho chúng nó tạm thời mất đi tác dụng là được rồi.

    Pháp biến văn minh chi chủ nói lớn, mà Lục Nguyên cũng là nhân vật xuất thân bách chiến, thấy có xuất hiện lỗ hổng bé lắm, mà chỗ đó chính là một sơ thủy văn tự chữ diệp. hắn không chút do dự nào, nhất thời xuất ra Vô Tướng thôn phệ chi Long, nhào tới văn tự sơ thủy chữ Diệp kia.

    Cái chữ Diệp kia dù gì cũng là sơ thủy văn tự, là của một vị văn minh phó chủ của Thụ chi văn minh, bản thân có vô cùng uy lực, bắt đầu muốn phản kháng.

    Nhưng bản thân bí quyết Thôn phệ Vô Tướng là có thể khắc chê snos, mới mất một chút thời gian đã bắt đầu cắn nuốt hết sơ thủy văn tự chữ Diệp này.

    Thoải mái, thật sự là thoải mái!

    Lục Nguyên còn đang thầm nghĩ trong lòng, vốn hắn mới hấp thu qua văn tự cấp hai, sơ thủy văn tự thật đúng không giống với văn tự cấp hai.

    Mà bây giờ hấp thụ được sơ thủy văn tự cảm giác thống khoái hơn bình thường. hút sơ thủy văn tự kia hút vào trong Vô Tường thôn phệ Long,lại chuyển tới thân chữ đạo, rõ ràng có thể cảm nhận được bản thân chữ đạo mạnh hơn lên, sơ thủy văn tự quả thật là khác biệt.

    Bổ! quả thực là đại bổ!

    Lục Nguyên vô cùng sảng khoải, càng hơn nữa đây cũng không phải là chỉ có một cái sơ thủy văn tự, mà là hơn một trăm cái sơ thủy văn tự. chữ đạo phân thân của mình cũng đã cảm thấy vô cùng thoải mái, ăn thật nhiều thật nhiều. vốn dĩ chữ đạo phân thân của mình là ba thành, cũng không biết sau khi hấp thụ được nhiều như vậy sẽ tăng lên được bao nhiêu thành.

    Lục Nguyên lúc này gặp được cơ hội chưa từng có từ cổ chí kim.

    Đúng là hội ngộ kỳ lạ, làm người ta khó có thể tưởng tượng.

    Lúc này, tất cả mọi người đều chăm chú nhìn xem.

    Mọi người đang nhìn ba người Pháp biến văn minh chi chủ, Đồ chi văn minh phó chủ cùng Lục Nguyên.

    Mà lúc này tới phiên Lục Nguyên ra tay, mọi người đều muốn nhìn xem Lục Nguyên đối phó với số sơ thủy văn tự này thế nào.

    Nhưng!

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Đây không phải là thật đúng không.

    Lục Nguyên trực tiếp cắn nuốt sơ thủy văn tự.

    Bao nhiêu kỷ nguyên cũng chưa từng gặp người trực tiếp cắn nuốt sơ thủy văn tự, không thể ngờ rằng Lục Nguyên rõ ràng có thể trực tiếp cắn nuốt luôn sơ thủy văn tự. uy lực của sơ thủy văn tự ai ai cũng hiểu rõ, một sơ thủy văn tự có thể tiến công như một văn tự bình thường, mà sơ thủy văn tự lại có uy lực mạnh hơn văn tự cấp hai rất nhiều lần, cho nên, khi Lục Nguyên trực tiếp hấp thu sơ thủy văn tự đã làm không ít người giật mình.

    Nhưng thì sao, rất nhiều người văn minh cảnh có kiến thức không tự chủ nghĩ tới danh tiếng của Tổ Long, cái này rõ ràng là công pháp của Tổ long, năm đó Vô Tướng thôn phệ bí quyết công pháp của Tổ Long không ngờ Lục Nguyên cũng luyện thành được. tổ long, đây là một nhân vật thần bí, nghĩ tới công pháp Thôn thiên phệ địa của Hoang Chi Tử, Tổ Long là nhân vật như thế nào đây?

    Pháp biến văn minh chi chủ trầm tư suy nghĩ.

    Mà Lục Nguyên sau khi cắn nuốt một sơ thủy văn tự, Pháp biến văn minh chi chủ lại khống chế làm ra một khe hở thứ hai.

    Văn tự thứ hai là chữ Mộc, là một sơ thủy văn tự thuộc mộc hệ, chỉ là văn tự mạnh nhất của Mộc hệ văn minh phó chủ.

    Văn tự này phóng xuất ra hàng vạn chi mạn, bình thường thì Mộc hi văn minh phó chủ nào dễ dàng mang ra, nhưng cũng chẳng có cách nào, bây giờ có mất thì cũng chỉ mất đi một cái sơ thủy văn tự. mà nếu không chịu mang ra, có thể còn có tổn thất lớn hơn nhiều, thậm chí là Mộc chi văn minh bị hủy.

    Lục Nguyên cũng không chút khách khí, cơ hội hiếm thấy từ cổ chí kim, sao lại không nắm bắt lấy thì đợi tới khi nào!

    Lập tức oanh một tiếng, lại đem cái này văn tự hấp thu.

    Từng cái sơ thủy văn tự đều là đại bổ ah.

    Lục Nguyên tiếp tục hấp thu lấy văn tự, kế tiếp còn có một loạt sơ thủy văn tự àm, ví dụ như chữ cuồng, đây là Lực chi văn minh Cổ Thủy, có thể gia tăng ngông cuồng. như Đình chữ, là văn tự của Lôi chi văn minh, có lực uy hiếp vô cùng lớn.

    Lục Nguyên không ngừng hấp thu những sơ thủy văn tự này, chữ đạo phân thân cũng không ngừng đang phát ra những ánh sáng kỳ lạ.

    Chương 1483-1484: Chiến cuộc khắp nơi

    Đạo tự, chính là Chư Thiên đệ nhất văn tự.

    Vĩnh hằng chi môn, vận mệnh thiết tắc, cùng với chữ Đạo, là ba vật có giá trị nhất trong thiên địa.

    Vĩnh hằng chi môn thâm bất khả trắc, vận mệnh thiết tắc thì hư vô mờ ảo, đạo chữ chân thân bao trùm vạn chữ phía trên, quản lý chung vạn chữ.

    Mà sau khi hấp thu trọn vẹn mười cái sơ thủy văn tự, Lục Nguyên đã tăng đạo chữ phân thân tăng lên tới hơn bốn thành.

    Lục Nguyên bây giờ mới là vô cùng thoải mái, tiếp tục hấp thu những sơ thủy văn tự khác.

    Hấp thu từng cái từng cái sơ thủy văn tự:, đợi chút, văn tự này không thể hấp thu, Lục Nguyên hấp thu quá nhanh, đột nhiên phát hiện sơ thủy văn tự phía dưới là chữ Điện. chữ Điện này là một văn tự vô cùng quan trọng của Lôi chi văn minh, có uy lực nhanh như sấm chớp.

    Lục Nguyên nhớ ra rồi, chữ Điện này không thể hấp thu, mình phải giữ lại dùng, có chữ điện thì có thể tăng tốc độ ra tay.

    Lục Nguyên dùng Thôn phệ chi long muốn hấp thu chữ điện này, nhưng văn tự kia tựa hồ như biết rõ là có nguy hiểm, nhanh chóng chạy trốn, đúng là một cái văn tự giảo hoạt, Lục Nguyên cười to một tiếng:

    - Đại đạo như thiên, ta tức đại đạo, ngươi còn muốn chạy trốn, thật sự là buồn cười, bắt lại cho ta.

    Cuối cùng là quát chói tai một tiếng, thôn phệ chi Long tự động phóng ra nuốt phong chi Long cùng nuốt lôi chi Long, cả hai hợp lại thành một, sinh ra một đầu Long thật nhanh nhẹn, cái chữ Điện này còn muốn trốn thoát, nhưng Lục Nguyên bây giờ đã là thực lực như thế nào, thân hình ngay lập tức sáng ngời, đoán chắc đoạn điểm, oanh một cái điện chữ đã đâm vào ngón tay của Lục Nguyên, thôn phệ chi Long nhanh chóng lao tới bắt lấy chữ Điện này.

    Tới đó cái chữ này mới chịu ngoan dịu hơn một chút, nằm đó không động đậy nữa.

    Lại là một cái, sau khi đã nhận được chứ Điện này, Lục Nguyên lấy nó phối hợp ra tay, phát hiện tốc độ ra tay của bản thân mình nhanh hơn một thành.

    Không tệ, cái này quả thật là chiến tích khá tốt, tốc độ chính là càng lên cao càng khó tăng lên, mà tốc độ hiện giờ của Lục Nguyên đã sớm nhanh hơn gió, đủ thấy uy lực của chứ Điện lớn tới đâu.

    Sau khi hấp thu chữ điện, tiếp tục hấp thu những văn tự khác.

    Sau khi hấp thu hơn bao mươi sơ thủy văn tự, phân thân chữ đạo tăng lên tới năm thành, chữ đạo năm thành đã bất phàm uy nghi, có thể hóa giải toàn bô văn tự khác.

    Lục Nguyên tiếp tục hấp thu văn tự khác, cũng có một số văn tự giá trị đáng chú ý, ví dụ như chữ Huyễn của Hồ chi văn minh, Lục Nguyên giữ lại để bổ sung cho Phù sinh nhược mộng kiếm đạo, còn có chữ Phòng của sơ thủy văn tự, có thể gia tăng phòng ngự.

    đương nhiên, đa số đều là những văn tự mà Lục Nguyên không dùng đến, thì làm sao quan tâm những thứ đó, đem hấp thu toàn bộ, không lưu lại chút nào.

    Kỳ thật văn tự mà Lục Nguyên muốn lấy được nhất chính là chữ Phệ.

    Vô Tướng thôn phệ bí quyết còn có Thôn thiên phệ địa công cũng có thể dùng chữ Phệ tới hỗ trợ. nếu như có chữ Phệ, uy lực của hai môn công pháp này sẽ có thể gia tăng, đáng tiếc không tìm được chữ Phệ.

    Tiếp tục hấp thu hơn bốn mươi văn tự xong, phân thân chữ đạo tăng lên tới sáu thành, thời điểm đó, vô hạn đại đạo chi ca vang lên giữa khoảng không.

    Sau khi hấp thu hết số sơ thủy văn tự, Lục Nguyên phát hiện phân thân chữ đạo của mình đã lên tới bảy thành, Lục Nguyên lúc này cảm thấy đằng sau chữ Đạo này chứa vô số đại đạo văn tự, cũng không biết chữ đạo này có tác dụng gì.

    Lục Nguyên vận chuyển phân thân chữ đạo này, tạm thời phát hiện mấy tác dụng của nó.

    Thứ nhất, trấn áp văn tự, về sau bất kể là văn tự gì đều có thể dùng để trấn áp phần nào, đáng tiếc điều này không có nhiều tác dụng với mình cho lắm, mình đã có Vô Tướng thôn phệ bí quyết rồi.

    Thứ hai, sau khi chữ đạo phân thân này đạt tới bảy thành, rõ ràng làm cho sức mạnh vĩnh hằng của mình tăng lên.

    Vốn dĩ sức mạnh vĩnh hằng của mình có một điểm sáu thành, mà sau khi chữ Đạo thành bảy thành thì sức mạnh vĩnh hằng cũng tăng lên 0,3 thành.

    0.3 thành quả thật không phải là nhiều lắm, nhưng trên thực tế sức mạnh vĩnh hằng là thứ hữu dụng, tăng lên 0.3 thành cũng vô cùng lợi hại.

    Thứ ba, vạn pháp giai nguyên đã nói, bất luận là Độc hay trận pháp cũng thế, mà bây giờ Lục Nguyên cảm nhận được trận pháp trước mắt cũng không khó như thế, sau khi phá được phù chú phá độc phá trận pháp thì đối với mảng ày cũng có thêm một ít kinh nghiệm.

    Thứ tư, có thể trực tiếp thêm sức chiến đấu. trước kia chính mình vượt cấp khiêu chiến chỉ là dựa vào chiêu thức, bây giờ còn có chữ Đạo, song trọng đương nhiên phải mạnh hơn đơn trọng rất nhiều.

    Tạm thời cơ bản liền phát hiện cái này bốn điểm tác dụng.

    Lục Nguyên hấp thu hết toàn bộ hơn một trăm văn tự, những người bên cạnh đã sợ hãi tới ngây người hết cả. vẫn còn rất ít người có thể hiểu rõ được bí quyết Vô Tướng thôn phệ, những người biết rõ năm đó Tổ Long sáng tạo ra môn công pháp này chỉ có mười hai người mà thôi, những người khác đều là không biết được. nên cũng biết uy lực của sơ thủy văn tự, Lục Nguyên như vậy thì càng là đáng sợ rồi, hấp thu hết hơn một trăm cái sơ thủy văn tự, mọi người có phần hâm mộ, sau khi Lục Nguyên hấp thụ được hơn một trăn sơ thủy văn tự này thì thực lực cũng không ngừng tăng lên theo, không có chỗ nào là không tốt.

    Oanh!

    Đến tận lúc đó, đan vị cấm tuyệt tinh vực vị diện đại trận ầm ầm sụp đổ, , vô số quang điểm vỡ tán.

    Pháp biến văn minh chi chủ quát to lên một tiếng:

    - Phòng ngự của đối phương đã bị nghiền nát, mọi người hãy đuổi theo giết cho đã, bây giờ chiến công càng cao, càng lấy được càng nhiều đất phong chiến hậu.

    Từng văn minh đều có được đất phong nhất định, các loại tài nguyên trong đất phong, mà bây giờ nghe thấy có đất phong, tất cả mọi người đều liều mạng.

    đấu cổ văn minh càng liều mạng, bây giờ nếu không phải là lúc liều thì đợi đến khi nào liều, thời điểm kiến công lập nghiệp đã đến, thời điểm một lần truy kích định càn khôn đã đến.

    Lục Nguyên cũng không có nhiều động tác, một trận chiến này mình cũng đã chiếm được nhiều lợi ích, chỉ ngẫm lại cũng có thể nhận ra được, sức mạnh vĩnh hằng hiện tại cũng đã ở mức một điểm chín thành, chữ đạo phân thân cũng đã thành bảy thành rồi, pháp lực của bản thân cũng là chínchín kỷ nguyên rưỡi. giết một loạt những cao thủ như Hoang Chi Tử, công lao lớn như vậy cũng có thể nói là đã hơn hẳn những người ở đây, bây giờ mình cũng không cần đi tranh công thêm nữa. công lao, nếu như nói về ân oán, những ân oán của mình coi như cũng đã thanh toán hết rồi, những người cần phải giết cũng đã giết được rồi.

    được rồi, xem như là một cuộc vui đi, Lục Nguyên cầm chén rượu lên thảnh thơi uống.

    Mà trận đuổi giết này cũng diến ra rồi, những người ở liên minh hoang tiên phật tuyệt đối thật không ngờ trận pháp mạnh như đan vị cấm tuyệt tinh vực vị diện đại trận lại bị công phá dễ dàng như thế, cả một đám mặt xám như tro tàn.

    Đám người không khỏi thốt lên:

    - Đáng chết, lại là do tên Lục Nguyên kia.

    Xác thực, cuộc đuổi giết bây giờ cũng chính là vì Lục Nguyên có thể phá giải được sơ thủy văn tự, nếu không thì căn bản là không thể làm gì được. mệnh lý văn minh phó chủ phát hiện toàn bộ đều là thua trong tay của Lục Nguyên, mà một trận chiến có tính quyết định như vậy, chỉ cần thua một ván là thua triệt để, thua thật sự luôn.

    Cuộc chiến đuối giết đã bắt đầu, cố danh tư nghị, không phải là hai bên đánh nhau, chính xác chỉ là một bên đánh giết thôi.

    Đã đến lúc này những người trong liên minh pháp võ đương nhiên sẽ không nương tay, hiện tại phải giải quyết mới có thể duy trì được tương lai.

    Lục Nguyên là giải quyết ân oán, những người khác cũng không có ân oán để giải quyết.

    Ví dụ như Băng chi văn minh dưới sự dẫn dắt của băng chi văn minh phó chủ, đuổi theo hỏa chi văn minh vốn như rắn mất đầu, dưới chiêu đống sát tinh cùng với sự công kích của những người khác, hỏa chi văn minh sụp đổ, bị hoàn toàn hủy diệt, văn minh thứ hai trong ba mươi văn minh bị đánh tan, mà cái đầu tiên chính là Thiên lý văn minh.

    Ví dụ như Dạ đế suất lĩnh Dạ chi văn minh đuổi giết Tinh chi văn minh, người của tinh chi văn minh còn dùng các pháp tàng hình, nhưng bọn họ lại gặp phải đám người am hiểu ám đạo này, hiện tại dạ chi văn minh cũng sẽ không buông tay, đủ loại đuổi giết chi pháp không ngừng được thi triển. truy sát một hồi, Dạ đế cảm thấy tịch mịch, bởi vì đối thủ cũ là Tinh chi văn minh đã bị hủy diệt, trong só ba mươi chi văn minh đã bị mất đi Tinh chi văn minh.

    Cầm chi văn minh phó chủ đuổi theo Hồ chi văn minh, Hồ chi văn minh cũng đã bị hủy diệt.

    Lục Nguyên uống rượu, phát hiện thấy thật là nhạt nhẽo.

    Loại rượu này, muốn uống thì phải có không khí, có cảnh sắc đủ loại.

    Mà bây giờ ư, Lục Nguyên phát hiện tự uống rượu không hề thù vị.

    Không bằng, vừa xem cuộc vui vừa uống rượu.

    Lục Nguyên thả người một cái, đi thẳng, bắt đầu nhìn trận đại chiến trước mặt.

    Lục Nguyên thấy người của Phủ chi văn minh đang đuổi theo người của Lực chi văn minh, những tiếng đánh nhau vang dội, vô số lực lượng đang đối kháng lại nhau.

    Lực chi văn minh bị Phủ chi văn minh hủy diệt, lại thêm một văn minh nữa bị phá hủy. cho tới sau này, Bàn cổ chính tong chỉ còn một văn minh chính là Phủ chi văn minh.

    Văn minh, bình thường tỏ rõ nghiêm uy, vó vô biên quyền thế, hiệu lệnh ngàn giáo, chấp chưởng tám phương.

    Nhưng trong cuộc đại quyết chiến cuối cùng này, cũng là khá yếu ớt.

    Dược chi văn minh đuổi theo Độc chi văn minh.

    Độc chi văn minh còn muốn phản kháng, dùng đủ loại độc tố, nhưng đám người Dược chi văn minh cũng dùng đủ loại dược vật. dược chi văn minh phó chủ nói lớn:

    - Độc chi văn minh phó chủ, lần này còn muốn thoát thân sao?

    Thật sự làó vọng tưởng, đi chết đi!

    Dược chi văn minh phó chủ xưa nay thực lực vẫn là nhỉnh hơn Độc chi văn minh phó chủ, nhưng lần này cơ lợi thế, mà Độc chi văn minh phó chủ cũng không dám dừng lại quá lâu.

    Kết quả là hơn mười chiêu, Dược chi văn minh phó chủ đã chém chết Độc chi văn minh phó chủ, hủy diệt Độc chi văn minh.

    Đồ chi văn minh phó chủ đuổi theo Phù chú văn minh, một bên dùng đồ, một biên dùng phù chú.

    Bình thường cũng là bên tám lạng bên nửa cân.

    Đồ chi văn minh đang khồng ngừng đuổi giết Phù chú văn minh, phù chú văn minh cố gắng chống chọi, cuối cùng cũng thất bại, thêm một văn minh nữa bị diệt.

    Yêu chi văn minh bị Thánh Quang văn minh không ngừng đuổi giết. yêu chi văn minh cũng không cầm cự được bao lâu, cuối cùng cũng bị hủy diệt bởi Thánh Quang văn minh.

    Yêu chi văn minh này tin tưởng rằng tham gia cuộc đại quyết chiến lần này là có thể chiếm được nhiều lợi ích, cuối cùng lại bị phá hủy tới thảm hại như thế.

    Lôi chi văn minh bị Long chi văn minh đuổi theo giết.

    Lôi Quang cùng Long Ảnh giao chiến ác liệt trên không trung, cuối cùng người của Lôi chi văn minh bị người của Long chi văn minh giết gần hết, còn một số chạy thoát.

    Lôi chi văn minh xem như là một trong số ít văn minh không bị hủy diệt.

    Giản chi văn minh sau lưng không có lực lượng lớn lao nào đuổi giết, chỉ có một mình Chu Thanh Huyền. khuôn mặt Chu Thanh Huyền đau khổ, ngữ khí nhạt:

    - Ngày xưa gieo nhân, tất nhận hôm nay quả, hôm nay ta muốn đại khai sát giới!

    Nói thế, thật ra Chu Thanh Huyền cũng chỉ chém chết mấy nhân vật đứng đầu, cũng không giết quá nhiều người, nhưng Giản chi văn minh vẫn theo đó mà bị hủy diệt.

    Thụ chi văn minh, Hoa chi văn minh thì bị Tán chi văn minh cùng Điểu chi văn minh đuổi diệt. cuối cùng Thụ chi văn minh với Hoa chi văn minh cùng nhau sụp đổ.

    Miên chi văn minh khinh địch, tuy không bị ai đặc biệt truy sát cũng bị hủy diệt.

    Tiễn chi văn minh thì bị toàn bộ người của Yến Thương Thiên đuổi giết.

    Yến Thương Thiên chính là ghét kiếm cùng âm của Tiễn chi văn minh.

    Đúng vậy, hắn là người cuồng ngạo mà phách đạo như vậy, chỉ là một cái âm cũng phải một đường đuổi giết. chẳng qua những chuyện như vậy năm đó Yến Thương Thiên cũng đã từng làm ở Hoa Sơn, Đại Nguyên Quốc đã chịu khổ trong tay hắn.

    Tiễn chi văn minh phó chủ giận dữ, hắn chính là nhân vật chín kỷ nguyên rưỡi, tiếp cận cảnh giới văn minh chi chủ.

    Nếu người như Lục Nguyên đuổi theo, hắn còn đôi chút sợ hãi, nhưng Yến Thương Thiên thì tính là cái gì. hắn cũng không quan tâm nam nhân áo trắng anh tuấn này, sau khi Tiến chi văn minh phó chủ trở tay đánh mấy chiêu liền cực lỳ khiếp sợ, thực lực của Yến Thương Thiên không hề thua kém hắn. nếu là trong tình huống bình thường, Tiến chi văn minh phó chủ có khi còn có cảm hứng giao chiến cùng Yến Thương Thiên ba trăm hiệp, nhưng bây giờ thì không có cơ hội như thế, lợi thế nằm ở phía Yến Thương Thiên, cho nên hắn cũng chỉ đành liều mạng bị thương cùng hao tổn nghiêm trọng pháp lực mới trốn thoát ra ngoài.

    - Đổi tên đi, đừng có gọi là Tiễn nữa, cùng kiếm với âm, lần sau còn dùng tên đó ta còn đuổi giết ngươi.

    Yến Thương Thiên lạnh lùng nói.

    Tiễn chi văn minh phó chủ tức muốn ói máu, hắn cuối cùng cũng hiểu nguyên nhân Yến Thương Thiên một mực đuổi giết, không ngờ là vì Tiễn với Kiếm cùng âm, người này quá bá đạo. thù này không báo, thề không làm người!

    Phong chi văn minh đuổi theo Thâu chi văn minh, cứ thế đánh tới mức Thâu chi văn minh bị hoàn toàn hủy diệt, thêm một văn minh nữa hóa tro tàn.

    Kế tiếp, chỉ còn đúng một văn minh chính là Trận chi văn minh.

    Trận chi văn minh bị Pháp bảo văn minh cùng Nho chi văn minh truy sát.

    Chỉ là Pháp bảo văn minh cùng Nho chi văn minh cũng không có những nhân vật quá quan trọng, cho nên mới để cho đa số người Trận chi văn minh chạy thoát, trận chi văn minh có thể nói là văn minh may mắn nhất.

    Hoang tiên phật ma Tứ đại cổ văn minh cũng là tổn thất vô cùng nặng nề.

    Pháp cổ văn minh đuổi theo Hoang cổ văn minh, trong lúc bị đuổi giết, Hoang cổ văn minh bị giết mấy văn minh phó chủ.

    Võ cổ văn minh đuổi theo Phật cổ văn minh cùng Ma Chi Văn Minh, cũng đánh chết khá nhiều người.

    Hằng Nga cùng Chung Linh đuổi theo tiên cổ văn minh, tuy số người so ra kém Tiên cổ văn minh, nhưng là do ở vào đại thế , cũng lấy được không ít thành quả chiến đấu.

    Chương 1485-1486: Thành lập Kiếm Chi Văn Minh

    Lục Nguyên uống rượu, xem từng cái, từng cái văn minh bị diệt, đột nhiên lại thấy cảm khái.

    Từng văn minh bị diệt từng bước từng bước khói lửa, pháo hoa cực lớn sáng lạn trong bầu trời đêm, đoán chừng có rất nhiều người cả đời cũng không được xem pháo hoa như vậy.

    Văn minh, cũng là dễ dàng bị hủy diệt như thế.kh

    Văn minh chi cảnh, cũng từng bước, từng bước mất đi.

    Vĩnh hằng, làm sao mà dễ vậy được.

    Một trận chiến này, sau khi không ngừng đuổi giết, đánh chém nhau, cuối cùng cũng kết thúc.

    Kết quả cuối cùng, trung ương thiên triều kết cục đại biến.

    Nguyên hoang tiên phật Tam đại cổ văn minh trốn vào Di Thất Chi Địa.

    Trốn vào Di Thất Chi Địa cũng không hề đơn giản như trong tưởng tượng.

    Di Thất Chi Địa trừ phi có thiên đại vận khí nếu không cơ bản cũng không có cái gì là tài nguyên hay bảo vật, hoàn cảnh lại là cực đô ác liệt. một khi vào trong Di Thất Chi Địa, cả đám liên minh hoang tiên phật chỉ có không ngừng suy yếu, sau đó có muốn trở lại phản kích trung ương thiên triều cũng không phải là còn dễ dàng gì nữa. không thấy Ma chi văn minh với Đấu cổ văn minh muốn trở lại trung ương thiên triều đều phải vật lộn trong này, thắng lợi mới có thể lại quay về trung ương thiên triều sao?

    Hoang tiên phật sau khi trải qua chuyện này nếu muốn hồi phục nguyên khí, không có mấy kỷ nguyên thì cũng đừng mong chờ gì.

    Ma chi văn minh cũng không bị tổn thất quá nhiều, bọn hắn cũng vốn là hai bàn tay trắng thì cũng không có gì có thể mất đi, cuối cùng thì cũng chỉ là mất đi mấy văn minh phó chủ àm thôi, Ma chi văn minh cũng chỉ đành cắn răng mà chịu đựng,

    Văn minh khác bị hủy diệt hết rồi, những văn minh tham gia vào liên minh hoang tiên phật chỉ có Phù chú văn minh cùng Tiễn chi văn minh là có cơ may trốn thoát, mười lăm văn minh khác hoàn toàn bị hủy diệt, sụp đổ, mà Phù chú văn minh cùng với Tiễn chi văn minh cũng phải trốn vào trong Di Thất Chi Địa.

    Lúc này đây việc cuộc đại quyết chiến thay đổi kết cục có ý nghĩa to lớn với trung ương thiên triều. khó có thể tưởng tượng, về sau trung ương thiên triều chỉ còn tam đại cổ văn minh, chính là Pháp cổ văn minh, Võ cổ văn minh, Đầu cổ văn minh, trong đó Đầu cổ văn minh là yếu nhất. trừ trong số mười lăm văn minh bình thường có một văn minh dùng số người thành lập ít nhất, dù sao cũng có Thường Nga văn minh chi chủ đứng sau chống đỡ, nên xưng là Nguyệt chi văn minh.

    Văn minh này còn được thật nhiều đất phong, có càng nhiều tài nguyên.

    Đương nhiên, nghe nói bây giờ còn một văn minh mới sắp thành lập.

    Đồng thời, đánh xong trận này, khắp nơi đều đang lan truyền truyền thuyết về một người.

    - Có nghe chưa?

    Công lao đại quyết chiến cuối cùng lại có đến hai thành hay ba thành quy sang cho một người.

    - Người đó là ai?

    - Người đó chính là Lục Nguyên.

    - Lục Nguyên à, nghe nói hắn gần đây khám phá ra rất nhiều chiêu thức, hóa giải được đại đa số những chiêu thức của những người ở liên minh hoang tiên phật đấy!

    - Nghe nói Lục Nguyên còn giết Hoang Chi Tử.

    - Đâu chỉ thế thôi, không chỉ giết Hoang Chi Tử, còn giết Hồ chi văn minh phó chủ, Tinh chi văn minh phó chủ, Giàn chi văn minh phó chủ, Hỏa chi văn minh phó chủ, nhiều nhiều nữa cơ…

    - Nhưng còn phá được đại trận phòng ngự của đối phương lưu lại nữa cơ, nên mới có thể truy sát như vậy.

    - Lục Nguyên đúng thật là thần thoai của trung ương thiên triều.

    Lục Nguyên hiện nay đã từ Hoa sơn thần thoại trở thành Trung ương thiên triều thần thoại. nghĩ mà xem, hắn lập đại công lao trong cuộc quyết chiến của trung ương thiên triều, quả hật xứng đáng với bảy chứ “thần thoại của trung ương thiên triều” này.

    - Đúng rồi, nghe nói Lục Nguyên bây giờ muốn lập lại Kiếm chi văn minh.

    - Cái gì, Lục Nguyên muốn lập lại Kiếm chi văn minh, ta cũng muốn đi xem lễ.

    - Ta cũng đi, đi xem thần thoại của trung ương thiên triều.

    - Cùng đi, cùng nhau đi



    Kiếm chi thế giới trước đó không lâu đã một lần được thành lập, là lấy chất liệu khác, Hủy diệt tiểu thiên thế giới làm chất liệu tế luyện một phen mà ra Kiếm chi thế giới. mà Tân kiếm thế giới của Lục Nguyên còn mang theo cả tiểu thiên thế giới.

    Lục Nguyên đã xem kiếm chi thế giới, diện tích của nó ước tính cũng ngang bằng Nam vực, có thể trải dài hơn một trăm quốc gia.

    Mà ở trong khối đại lục thì thanh Trùng thiên Bách vạn trượng cực lớn thần kiếm đang đứng đó, nguy nga vô cùng, hai mươi chín vạn trượng cực lớn thần kiếm lập ở một bên.

    Trừ thanh kiếm đó, bốn phía đại lục còn có tám thanh kiếm hơi nhỏ, mười vạn trượng thần kiếm.

    Trong đó thanh kiếm lớn nhất có một tòa kiếm chi cung, mà kiếm chi cung tương liến lấy kiếm chi mười tám thiên, đúng là chỗ ở của Lục Nguyên.

    Lục Nguyên chính là Kiếm chi văn minh phó chủ.

    Hai thanh kiếm cực lớn cao chínmươi vạn trượng cao nhất một phương, một bên từng ngồi một người, một người áo trắng như tuyết, ngạo khí phi phàm, một người còn lại là áo xám, khuôn mặt đau khổ.

    Mà tám chuôi mười vạn trượng thần kiếm thì giữ lại để cho văn minh phó chủ tương lai của Kiếm chi văn minh dùng.

    Mà trên đại lục có thiên sơn vạn thủy, trong đó có một người là một tinh anh đặc biệt

    Trên đại lục mới có mấy cái Tinh thần, mà trên tinh thần môn phái là kiếm môn phái.

    Trong đại lục còn có một chi Kiếm Tông đang được cất giấu, cũng chính là người Kiếm Tông.

    Hoa Sơn, kiếm môn, ẩn Kiếm Tông, tất cả đâu vào đấy.

    Trừ lần đó ra, Sư Phi Tiên sáng chế ra một loại Tiên Kiếm Tông, Loan Loan sáng chế ra một Ma kiếm tông, cả hai người hiện nay đều có trên dưới thế giới cảnh thất trọng tiêu chuẩn, có tiêu chuẩn này xác thực cũng có thể khai tông lập phái ở trung ương thiên triều.

    Lục Nguyên ngồi trên Thần kiếm cực lớn, nhìn xuống vạn vật bên dưới:

    - Đến tận đây, kiếm chi văn minh thành, có ba vị văn minh phó chủ, có kiếm môn, ẩn kiếm tông, Tiên kiếm tông, Ma kiếm tông, cùng năm đại phái của Hoa Sơn, đây chính là năm đại phái khai mở văn minh.

    Phải sau khi đến tận đây thì Kiếm chi văn minh của sẽ càng ngày càng hưng thịnh.

    Kiếm chi văn minh đã bắt đầu thành lập.

    Đây là văn minh thứ mười sáu của trung ương thiên triều.

    Một văn minh muốn thành lập cũng không dễ dàng, vì đất phong khó kiếm, nhưng Lục Nguyên lập được công lao lớn như vậy, một mình mà làm nên nhất đại chiến cuộc. cho tự nhiên sẽ có đất phong cho Kiếm chi văn minh, hơn nữa, khối đất phong này cũng không nhỏ, cùng không bình thường như những khối đất phong khác.

    Một văn minh mới thành lập đương nhiên phải mở tiệc chiêu đãi tám phương.

    Kiếm chi văn minh đặc biệt có danh tiếng, cho nên người người các nơi đều đến dự.

    Các nhân vật đầu não của Pháp cổ văn minh, Vũ cổ văn minh, Đấu cổ văn minh, Phượng cổ văn minh, Nguyệt chi văn minh, Nho chi văn minh, Phong chi văn minh, Tán chi văn minh, Phủ chi văn minh, Dược chi văn minh, Thiên mẫu văn minh, Thánh quang văn minh, Tông chi văn minh, Đồ chi văn minh, Băng chi văn minh, Dạ chi văn minh, Điểu chi văn minh, Cầm chi văn minh đều đến dự.

    Ngoài những người này, còn có Chu tiên vạn giáo thế lực khác, cùng với thế lực trong Di Thất Chi Địa, với một số nhân vậy ẩn cư thiên hạ đều tới.

    Lục Nguyên cũng không có quan hệ với Di Thất Chi Địa, nhưng Yến Thương Thiên cũng đã lăn lộn trong giới Di Thất Chi Địa cũng đã lâu, mà Chu Thanh Huyền năm đó lại là Kiếm kiếm khổ văn minh phó chủ, đương nhiên là quên biết rất nhiều nhân vật ẩn cư.

    Vô số người tụ tập tại Kiếm chi thế giới mới thành lập, chỉ cảm thấy thế giới này hoàn toàn khác biệt với thế giới khác.

    Thế giới khác, dù thế nào cũng sẽ không quá lợi hại, nhưng cái thế giới này chính là vô cùng thần kỳ, tựa hồ khắp nới đều tản ra kiếm khí làm người khác động dung.

    Kiếm khí bão táp giữa đất trời. có một số người văn minh am hiểu kiếm cổ âm thầm nói, đây mới là kiếm đạo, kiếm chi văn minh.

    - Trong thiên địa lại thêm một cái văn minh.

    - Ngươi nói kiếm đạo hóa ra chỉ có một nhân vật Lục Nguyên là lợi hại, một mình hắn có thể điều khiển một văn minh, ta cũng thừa nhận hắn khá là gay gắt.

    Yến Thương Thiên cùng Chu Thanh Huyền quả thật là vô danh, trước kia căn bản là không làm được chuyện lớn gì.

    - Đây là do ngươi không hiểu mà, kiếm đạo đột nhiên xuất hiện một nhân vật lợi hại. hai người một tên là Yên Thương Thiên, một tên là Chu Thanh Huyền thì sao.

    Há há, thật đúng là không phải lợi hại tầm thường.

    Yến Thương Thiên trong trận đại quyết chiến, một người chém chết nhân vật như Tà Kiếm văn minh phó chủ chín kỷ nguyên, còn đuổi theo Tiến chi văn minh phó chủ vốn là một nhân vật chín kỷ nguyên rưỡi để đuổi giết.

    - Trời, không thể nào, lợi hại vậy sao!

    Người kia nghe thấy líu lưỡi, tuyệt đối không ngờ là đột nhiên xuất hiện một nhân vật lợi hại như vậy.

    - Còn Chu Thanh Huyền kia, cũng không phải là nhân vật đơn giản, nghe nói cũng có tám kỷ nguyên pháp lực, một mình người này chém giết Đoạn thần văn minh phó chủ của Giản chi văn minh.

    - Kiếm đạo đột nhiên xuất hiện người này, tột cùng là có lai lịch gì?

    Có người khó hiểu nói.

    - Chu Thanh Huyền nghe nói là Kiếm khổ văn minh phó chủ năm đó chuyển thế, còn người tên Yến Thiên Thương này lai lịch còn không rõ ràng, dù sao Chu Thanh Huyền cùng Lục Nguyên đều gọi hắn là sư huynh.

    - Vậy thì thật lợi hại.

    - Theo ta thấy, hiện tại trong mười lăm văn minh của trung ương thiên triều, kiếm chi văn minh tuyệt đối có thể xếp vị trí thứ hai, chỉ đứng sau Nguyệt chi văn minh, còn mạnh hơn những văn minh lâu năm nhiều.

    Kiếm chi văn minh được thành lập là một chuyện vui lớn, Lục Nguyên giao hết những chuyện tiếp đãi cho kiếm môn kiếm diệt lão tổ. trong những mặt này, thì kiếm môn là những người cực kỳ có kinh nghiệm, Hoa Sơn căn bản là không hiểu lễ tiết của trung ương thiên triều, nên kiếm diệt lão tổ đương nhiên cũng phải tiếp nhận nhiệm vụ này.

    Hắn chưa từng nghĩ rằng có một ngày như vậy, nguyện vọng của cả đời hắn chính là mang danh tiếng của kiếm môn bay xa.

    Đương nhiên, trong tay hắn, kiếm môn không hề có danh tiếng, mà bị Thái Cổ văn minh, Giản chi văn minh bị ép muốn thở cũng không được.

    Lúc ấy Kiếm diệt lão tố cũng lo lắng, cho đến lúc hắn chết đi, kiếm môn có khi nào cũng biến mất không.

    Nếu thật sự như vậy thì quả thật không còn mặt mũi nào đi gặp tổ tông.

    Mà cái gọi là phát dương quang đại, nếu như có thể đứng cùng một trăm tên Vô Thượng Đại Giáo cũng là chuyện quá tốt rồi.

    Hắn quả thật không ngờ kiếm môn sẽ phát triển thành kiếm chi văn minh khổng lồ như vậy, chỉ là nghĩ cũng không dám nghĩ, mơ cũng không thấy.

    Mà bây giờ, hắn tận mắt trông thấy sự thay đổi này.

    Hắn thậm chí nghe nói, cái tên Giản chi văn minh phó chủ chỉ mới nghĩ thôi cũng đã thấy khủng bố rồi kia, lại bị Lục Nguyên hạ thủ đơn giản đánh bại. cái tên này đã làm cho kiếm diệt lão tổ gặp bao nhiêu ác mộng, hắn cho rằng việc đánh lại Giản chi văn minh là chuyện quá khó khăn.

    Nhưng bây giờ Giản chi văn minh lại cứ như vậy mà mất đi, dung là không cách nào tưởng tượng được mà.

    Hiện tại người thấy không thể hình dung nổi đâu chỉ có kiếm diệt lão tổ, từ trên xuống dưới kiếm môn có ai là có thể ngờ được đâu.

    Cảm giác giống như điên rồi, kiếm Hùng cùng Kiếm Tiềm thì yên lặng, mình thật sự nổi danh ngang hàng cùng với Lục Nguyên sao?

    Lục Nguyên hiện tại đã sớm Nhất Phi Trùng Thiên, quân lâm thiên hạ, bao quát vạn vật.

    Thái Sử Không say rồi, hắn vốn uống rượu vạn chén không say, nhưng hiện tại không tự chủ được mình mà say.

    Hai đệ tử của mình, một người là chín kỷ nguyên pháp lực, một người là chín thành rưỡi kỷ nguyên pháp lực. , Thái Sử Không đại mã kim đao ngồi, lẩm bẩm nói:

    - Lão tử cả đời này là trời sinh giáo văn minh phó chủ mệnh, hai cái văn minh phó chủ.

    Mấy nhóm chí tôn Bạch lý Băng, hiện tại đã là Thái thương nguyên lão của thế giới cảnh rồi, bọn họ cũng đang thì thảo tán thưởng.

    Đây là một hồi kiếm đạo cuồng hỉ!

    Kiếm giả, từ trên xuống dưới, đều đang cuồng hỉ.

    Rất nhiều ẩn cư kiếm giả đều xuất cư.

    Tại nơi này Kỷ Nguyên lần thứ nhất xuất hiện Kiếm chi văn minh.

    Lục Nguyên trên thân thầm kiếm, quát to một tiếng:

    - Chư vị, ngày hôm nay ta muốn nói một việc. trong cuộc đại quyết chiến cuối cùng đó, có một cái ấn hoang chi thực rơi vào tay ta.

    Hoang chi thực ấn tổng cộng có hai cái, một cái đại diện Hồng, một cái đại diện Hoang.

    Mà Hoang chi thực ấn sau một thời gian có thể sinh ra được Hoang đại ấn, mà một cái Hoang đại ấn có thể cho năm kiếm giả thông qua thế giới cảnh nhị trọng kiếm giả thiên kiếp. kiếm giả thiên kiếp đối với kiếm giả mà nói là có tính hủy diệt. năm đó những người như Lục Nguyên cùng Yến Thương Thiên, hai người đều bị Kiếm giả thiên kiếp khiến cho ăn đủ, Lục Nguyên thiếu chút nữa mất hết võ công, Yến Thương Thiên thì suýt chết. mà bây giờ Lục Nguyên rõ ràng đạt đươc Hoang chi thực ấn, có thể giải quyết kiếm giả thiên kiếp, đây đúng là công đức vô lượng với kiếm đạo. vô số kiếm giả ở đó thở dài nhẹ nhõm một hơi, kiếm giả, từ nay về sau chính thức có thể ngẩng cao đầu rồi, không cần phải dựa hơi bất kể tên nào nữa rồi.

    Việc này xảy ra sau cuộc đại quyết chiến, sau đó có một hồi đại truy kích, Lục Nguyên lúc ấy buông tha cho tất cả mục tiêu, chỉ nhìn đúng một mục tiêu là Thái cổ văn minh, hơn nữa lúc ấy Yến Thương Thiên cùng Chu Thanh Huyền cũng đi, còn có Pháp biến văn minh chi chủ tương trợ, cuối cùng thật vất vả mới có thể cướp được Hông chữ hoang chi thực ấn này đây.

    Lục Nguyên ngồi ở trên thân Bách Vạn trượng cực lớn thần kiếm:

    - Chư vị kiếm giả, đây chỉ là bước đầu tiên, cuối cùng có một ngày, ta muốn trời phải thừa nhận kiếm giả, không cần phải dùng tới Hoang chi ấn này nữa.

    Đây là tâm nguyện chính thức của Lục Nguyên, bất luận là kiếm giả nào cũng không muốn dựa vào Hoang chi thực ấn, thật sự là làm trò cười, cuối cùng rồi sẽ có một ngày, nhất định là có.



    Thời gian nhanh chóng trôi đi, đã qua hai mươi năm.

    Mọi người bây giờ đã quen trung ương thiên địa đại cục phân chia, liên minh hoang tiên phật tam đại cổ văn minh biến mất, ba mươi văn minh vốn dĩ bị hủy mất một nửa, thế giới một lần nữa trở lại yên bình.

    Dấu vết của cuộc đại quyết chiến cuối cùng cũng đa biến mất, trung ương thiên triều một ngàn Vô Thượng Đại giao cũng khôi phục sinh hoạt bình thường. kỳ thật cuộc đại quyết chiến cuối cùng là có ảnh hưởng lớn nhất đối với đám người Vô Thượng Đạo Giáo.

    Bọn họ là những thế lực yếu kém cuối cùng, nên cũng không dễ sống. sau khi đại quyết chiến, bọn họ cuối cùng cũng có thể khôi phục cuộc sống bình thường.

    Chương 1487-1488: Thái bình

    Có một số giáo phái là được phân đát trong đất phong của kiếm chi văn minh, ban đầu cũng sợ người của kiếm chi văn minh khó chung sống, nhưng sau đó phát hiện Kiếm chi văn minh cũng không coi trọng việc đó.

    Trong số những Đại giáo phân trong đất phong của kiếm chi văn minh có một đại giao là Nam hoa môn, đúng là một trong thập đại Vô Thượng Đại Giáo, năm đó kiếm môn còn tranh chấp với Nam Hoa môn, thực lực của Kiếm môn khi đó còn kém xa Nam Hoa môn.

    Dựa vào một mình Lục Nguyên mà có thể thành một trong số thập đại Vô Thượng Đại Giáo, kết quả bây giờ thấy Lục Nguyên một mình có thể tạo dựng nên Kiếm chi văn minh, Nam Hoa môn từ trên xuống dưới cũng chỉ có thể cảm khái.

    Đúng vậy a, hết thảy đều thái bình rồi.

    Loạn thế đã đi qua.

    Lục Nguyên hiện tại đang tu hành ở chính thất, hắn không dám có chút chủ quan, mặc dù Trung ương thiên triều khôi phục thái bình như cũ, bên mình tuy đã thắng, nhưng những đối thủ như liên minh hoang tiên phật ma, cổ văn minh vẫn còn tồn tại. mà bọn họ những văn minh này có hơn mười người là văn minh chi chủ, có thể mạnh hơn mình rất nhiều. mình còn phải thủ hộ kiếm đạo, cho nên càng phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa.

    Mà trải qua hai mươi năm tu hành, chuyện mà Lục Nguyên muốn làm chỉ có một, chính là đột phá cảnh giới văn minh chi chủ kia.

    Lục Nguyên bây giờ là hoàn toàn vô địch cảnh giới văn minh phó chủ, nhưng so với văn minh chi chủ thì vẫn là kém không ít.

    Nhưng, đã hai mươi năm cũng không có tiến triển gì.

    Làm sao để đạt thành văn minh chi chủ?

    Lục Nguyên cũng lâm vào trầm tư.

    Được rồi, không nghĩ nữa, Lục Nguyên cầm lấy hồ lô rượu đi ra ngoài.

    Đúng vậy, trước đó là bế quan, sau đó là xuất quan.

    Mà lần này xuất quan không chỉ có Lục Nguyên, mà còn có Yến Thương Thiên, chỉ thấy một đạo kiếm khí kinh thiên phóng lên trời, nhưng cảm giác vẫn là chín kỷ nguyên pháp lực. yên Thiên Thương đang sầu não vì không đạt được cảnh giới văn minh chi chủ.

    Đúng lúc đó, hai người cùng nghe được âm thanh đàn nhị hồ du dương.

    Âm thanh du dương, Chu Thanh Huyền hiện ra, hiện tại Chu Thanh huyền cũng là chín kỷ nguyên pháp lực rồi, trung giai thần vật mà Lục Nguyên nhặt được ở chỗ Hoang Chi Tử đương nhiên là cho Chu Thanh Huyền dùng, dù sao năm đó cũng nhận được không biết bao nhiêu sự giúp đỡ của Ch Thanh Huyền, đừng nói là tình cảm của ba người với nhau.

    Nhưng xem dáng vẻ của Chu Thanh Huyền, có khi là bị kẹt ở chị kỷ nguyên pháp lực, không có cách nào tiến thêm.

    Sau khi bước ra Chu Thanh Huyền thản nhiên nói:

    - Kỳ thật trong tay ta có một phương pháp để đạt đích văn minh chi chủ.

    - Vậy nhanh nói ra.

    Lục Nguyên đã bị cửa ải này làm khó muốn phát điên.

    Kiến thức của Lục Nguyên đương nhiên không bằng Chu Thanh Huyền, hắn với Yến Thương Thiên chỉ mới có một đời, mà Chu Thanh Huyền là chuyển thế.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Kỳ thật biện pháp này rất nhiều người văn minh cảnh cũng biết.

    Hắn thoáng ngừng lại một chút:

    - Thực lực chân chính mạnh nhất, không phải là Trung ương thiên triều, cũng thực sự không phải Di Thất Chi Địa, mà là nhóm người Vĩnh!

    Hằng!

    Tinh!

    Vực!

    - Vĩnh hằng tinh vực, đây là cái gì?

    Lục Nguyên đưa hồ lô rượu lên tới miệng rồi cũng chưa uống tiếp.

    Đôi lông mày như kiêm của Yến Thương Thiên nhíu lại.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Vĩnh hằng là một chỗ trong thiên địa, mà vĩnh hằng chi môn từ cổ chí kim cũng không hề sụp đổ, vô số kỷ nguyên cũng không hè sụp đổ, là vật đầu tiên vượt qua vận mệnh thiết tắc thì cùng đạo tự thiên.

    Nghe nói chỉ có đạt được chân lý đích thực của vĩnh hằng chi mô mới có thể muôn đời bất hoại, vạn nguyên bất diệt, cùng kỷ nguyên vĩnh tồn, đó chính là vĩnh hằng.

    - Mà vĩnh hằng chi môn có uy lực vô biên cường đại. vô tận hư không đều bị ảnh hưởng bởi vĩnh hằng chi môn, hóa thành một cái vĩnh hằng tinh vực. muốn sống tại vĩnh hằng tinh vực, nhưng văn minh phó chủ bình thường đều không làm được.

    - Vĩnh hằng tinh vực này, thật sự là trong thiên địa đệ nhất cao thủ.

    - Nghe nói trong vĩnh hằng tinh vực đều là cấp bậc văn minh chi chủ.

    Chu Thanh Huyền sắc mặt nghiêm túc nói.

    Lục Nguyên vốn đang uống rượu, kết quả là sau khi nghe được lời này, lập tức phun ngay miệng rượu này ra.

    Cái này, cái này, cái này, mẹ nó, không thể nào!

    Yến Thương Thiên nhất đinh duy trì hình tượng gương mặt đẹp trai lạnh lùng, giờ cũng nhướn máy:

    - Không thể nào!

    Chu Thanh Huyền gật đầu:

    - Thật đúng là như thế.

    Lục Nguyên cùng Yến Thương Thiên cũng bị dọa rồi, chưa từng nghĩ thử như vậy.

    Lục Nguyên nói:

    - Không phải là trong vĩnh hằng tinh vực ẩn giấu một ngàn văn minh chi chủ chứ.

    Vậy thật sự là văn minh chi chủ không bằng chó.

    Chu Thanh Huyền không nhịn được cười phá lên:

    - Sao lại thế được, một kỷ nguyên có thể sinh ra mấy văn minh chi chủ, mà một người chỉ có thể sống được hai mươi kỷ nguyên, cho nên trong vĩnh hằng tinh vực, cũng chỉ có tầm một trăn văn minh chi chủ thôi.

    Trung ương thiên triều vốn la có khoảng ba mươi người, Di Thất Chi Đia cũng có khoảng mười người, tổng cộng cũng chỉ là khoảng hơn một trăm văn minh chi chủ mà thôi.

    Lục Nguyên cùng Yến Thương Thiên sau khi nghe xong, đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

    Cũng vẫn còn may, chỉ là một trăm người, còn không có nhiều lắm.

    Nếu như nhiều văn minh chi chủ hơn thì mọi người cũng không cần lo lắng rồi.

    Lục Nguyên hỏi:

    - Vậy chừng một trăm văn minh chi chủ này trốn trong vĩnh hằng tinh vực làm gì?

    - Làm gì

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Bọn hắn à, trốn trong đó muốn tăng thực lực lên.

    Vĩnh hằng chi môn có vô cùng uy lực, có vô cùng ảo diệu, càng tới gần vĩnh hằng chi môn thì càng được nhiều cái tốt. cho nên một trăm vĩnh hằng chi chủ này ở đó tu luyện tăng pháp lực. chính xác mà nói, những người như Pháp Cổ Văn Minh Chi Chủ, thái cổ văn minh Chi Chủ nếu không có đại sự thì cũng chính là tu hành ở vĩnh hằng tinh vực, chỉ có gặp phải đại sự mới trở về.

    đây chính là nguyên nhân bình thường không thể gặp được văn minh chi chủ.

    Bọn họ thu hành ở vĩnh hằng tinh vực, cho dù là không có cách nào đạt được vĩnh hằng sinh mệnh cũng có thể tăng lên chiến lực, tăng lên thần thông.

    Nghe nói trong vĩnh hằng tinh vực, vĩnh hằng chi môn tuy xưa nay bao nhiêu kỷ nguyên vẫn không có sụp đổ, bình thường còn bộc phát ra đại lượng thần vật, nhưng là bình thường cũng là những thần vật mạnh mẽ một chút, cò có bí mật vĩnh hằng.

    - Thì ra là thế.

    Lục Nguyên xem như đã hiểu, cao cấp chiến lực của thế giới chính là ở đây, một trăm văn minh chi chủ.

    Vượt qua được hơn một trăm người này, chính mình liền có thể trở thành đứng đầu trong thiên địa, đệ nhất kỷ nguyên.

    ồ, sao bây giờ mình lại có suy nghĩ như vậy, bình thường đều luôn luôn là nhân vật tiêu dao nhàn nhã mà.

    Nghĩ lại, hình như là sau khi tiến vào Trung ương thiên triều, cuộc sống không ngừng tranh đấu cũng làm bản thân thay đổi đi một chút.

    Đó thật sự là tính cách đã thay đổi.

    Sau khi diệt đi những nhân vật như Thái cổ văn minh chi chủ, về sau mình có thể lười biếng hơn.

    - Đúng rồi, điều này thì có liên quan gì tới việc chúng ta đột kích văn minh chi chủ đâu?

    Lục Nguyên nói.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Đương nhiên là có liên quan.

    Trong vĩnh hằng tinh vực có một loại quả vĩnh hằng, loại quả này có thể làm cho người chín kỷ nguyên pháp lực hoặc chín thành rưỡi kỷ nguyên pháp lực sau khi ăn xong liền có thể lập tức trở thành văn minh chi chủ.

    Yến Thương Thiên không khỏi nhướn mày:

    - Đơn giản thế thôi sao?

    - Đúng, siêu đơn giản.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Nhưng có một vấn đề, vĩnh hằng quả này chi sinh trưởng trong vĩnh hằng tinh vực, hơn nữa vừa ra khỏi vĩnh hằng tinh vực liền lập tức chết đi, chưa từng có ngoại lệ, cho nên không có cách nào mang ra.

    Chỉ có thể là bản thân chúng ta tiến vào vĩnh hằng tinh vực. nhưng vấn đề lại ở chỗ lỗi vào vĩnh hằng tinh vực có một cái vĩnh hằng chi môn, ngăn cách vĩnh hằng tinh vực cùng ngoại giới. vĩnh hằng chi môn này, văn minh chi chủ là có thể đi qua, nhưng những người từ văn minh phó chủ trở xuống thì bị ngăn lại. gần đây nhất chính là mười bảy kỷ nguyên trước Tổ Long có thể thông qua, hai người khác thì cũng lâu lắm rồi.

    - Cho nên nó mới taọ thành một mâu thuẫn, chín kỷ nguyên pháp lực hoặc chính thành rưỡi kỷ nguyên pháp lực sau khi vaò vĩnh hằng tinh vực là có thể trở thành văn minh chi chủ, nhưng hết lần này tới lần khác lại bị vĩnh hằng chi môn kia ngăn trở, không phải văn minh chi chủ lại không cách nào đi vào trong được.

    Chu Thanh Huyền nói:

    - Thật ra mà nói, một kỷ nguyên trước ta đã từng tới vĩnh hằng chi môn kia thử qua, quả thật là không cách nào đi qua được.

    - Nhưng mà, Lục Nguyên ngươi có thể thử xem, dù sao không thành công cũng không mất cái gì, một khi thành công lại có thể lập tức tăng thành văn minh chi chủ.

    Còn nếu muốn ở bên ngoài vĩnh hằng tinh vực mà muốn đứng đầu văn minh thì vô cùng khó.

    Chu Thanh Huyền nói.

    - Được, vậy ta đi.

    Lục Nguyên nói, dù sao cũng chỉ là thử một lần.

    - Ta cũng đi thử xem sao.

    Yến Thương Thiên giương mày.

    Chu Thanh Huyền cũng mỉm cười:

    - Ta cũng có ý định đi thử, một kỷ nguyên trước không thành công, kỷ nguyên này vẫn muốn đi thử xem sao.

    Ba người cứ thế mà cười, vừa vặn Hoa Sơn tam kiếm, ngày hôm nay văn minh tam kiếm vừa vặn xuất động, lao tới tinh vực chi môn kia.

    Ngoại trừ trường hợp hỗn loạn Trung ương thiên triều đại quyết chiến, ba người này đều rất rảnh rỗi, lần này khảo nghiệm với tinh vực chi môn cũng là lần đầu tiên ba người đồng loạt ra tay.

    Tiếp tục nói chuyện mới biết vốn dĩ vĩnh hằng tinh vực, văn minh chi chủ là lúc nào cũng có thể tùy ý ra vòa, nhưng cấp văn minh phó chủ muốn xông vào cũng không phải là lúc nào cũng được. nghe nói một trăm năm mới có thể xông và một lần, lần tiếp theo muốn xông nữa thì phải đợi một trăm năm.

    Một trăm năm, đối với sinh mạng của văn minh phó chủ mà nói quả thật cũng không dài.

    Lập tức Lục Nguyên mọi chuyện dặn dò lại, sau đó liền rời khỏi kiếm chi văn minh.

    Mà bây giờ hai người mạnh nhất kiếm chi văn minh chính là Sư Phi Tiên cùng Loan Loan.

    Hai người đều là thế giới cảnh cửu trọng thiên, chỉ hai người họ phòng vệ thì đương nhiên là không đủ, nhưng hiện tại trung ương thiên triều hoàn toàn thái bình, hơn nữa Lục Nguyên, Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền cũng lưu lại phòng hộ chi pháp nên cũng không có việc gì.

    Lần này sau khi rời khỏi kiếm chi văn minh, rời đi không lâu liền nhận được thư truyền đền của Pháp Cổ văn minh, là thông báo cho mình đi tinh vực chi môn.

    Trong thư cũng lặp lại như Chu Thanh Huyền đã nói, còn có thế vĩnh hằng tinh vực địa đồ.

    Sau khi đọc xong Lục Nguyên gật đầu, đi theo Chu Thanh Huyền tiến đến tinh vực chi môn.

    Trên đường, Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền, Lục Nguyên cũng nói chuyện phiếm bình thường, rất nhẹ nhàng thoải mái, giống như quãng thời gian ở Hoa Sơn.

    Không bao lâu thì gặp được Dược chi văn minh phó chủ cùng Long chi văn minh phó chủ cũng bay tới đây.

    Dược chi văn minh phó chủ vuốt tu hồ:

    - Các người cũng di tinh vực chi môn đúng không.

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Các người cũng là vậy hay sao?

    Long chi văn minh phó chủ nói:

    - Muốn đi thử một lần, bất quá lần này đến đây mong đợi nhất chính là biểu hiện của Lục Nguyên ngươi.

    Long chi văn minh phó chủ ở tầng hai mốt kế hoạch còn có ý cạnh tranh với Lục Nguyên, nhưng sau đó bị Lục Nguyên áp chế đã thay đổi suy nghĩ.

    Nhất là thời điểm cuộc đại quyết chiến cuối cùng, Long chi văn minh phó chủ là vô cùng bội phục Lục Nguyên ở việc không tranh công.

    Lục Nguyên mỉm cười:

    - Ta cũng chỉ đi thử cái xem sao, cũng không nắm chắc được gì.

    Cũng nên khiêm tốn khách sáo một phen.

    Mà sau khi Lục Nguyên khiêm tốn như vậy, năm người cùng bay tới tinh vực chi môn.

    Rốt cục cũng tới được tinh vực chi môn, bất quá cũng không quá nhiều, đề sát vào cũng chỉ có thể chứng kiến vô số tinh không đại môn.

    Tinh không đại môn kia tựa hồ cấm hết mọi thứ, có tác bình chướng vạn vật. tự nhiên cũng có thể cảm thấy, tinh vực chi môn này còn cứng rắn hơn những vách tường khác hàng nghìn lần. tinh vực chi môn bên ngoài nhìn vào, ước chừng cao ngàn trượng, rộng ba trăm trượng, nhưng bên trong ra sao thì ai cũng không biết, trên cửa chỉ có hình ảnh của tinh không, cũng không có cái gì khác.

    Mấy người Lục Nguyên tới sớm, sau một lúc lâu cũng thấy có một đám người đến, cũng có người đến một mình.

    Những người này lần lượt là phủ chi văn minh phó chủ, thiên mẫu văn minh phó chủ, thánh quang văn minh phó chủ, tán chi văn minh phó chủ, đồ chi văn minh phó chủ, băng chi văn minh phó chủ, dạ đế, thiên vũ cơ, hoàn hữu pháp nhất đế tử, pháp ẩn văn minh phó chủ, vũ thánh văn minh phó chủ, vũ bác văn minh phó chủ.

    Còn có một kẻ điên cuồng, kẻ này chính là một đại hán, toàn thân tản ra sát khi trùng thiên.

    Người này rõ ràng là người có sát khi dày đặc nhất từng thấy, hắn nói:

    - Này, Lục Nguyên, ta là Vũ sát văn minh phó chủ, hoặc chính là đệ nhất ám sát.

    Đệ nhất!

    Hóa ra là hắn!

    Khá khen cho nhân vật sát khí trùng thiên này.

    Những người này đều đã đến đây, đều là vì tinh vực chi môn đến đây, đều là vì trùng kích văn minh chi chủ mà đến. lúc này những người văn minh khác mới thấy được thực lực đáng sợ của kiếm chi văn minh, những văn minh khác, chỉ có văn minh phó chủ mới tới được, hoặc là không ai có thể tới được, mà kiếm chi văn minh lại có hẳn ba người tới. ba người này không ai là có thể coi thường.

    Những người chín kỷ nguyên tại trung ương thiên triều, toàn bộ đều đến đây, không hề sót một ai.

    Đều muốn thử tinh vực chi môn này một lần, tuy hy vọng thông qua được rất mong manh, nhưng một khi thông qua là có thể đạt được tới văn minh chi chủ cảnh giới. cho nên vì hy vọng mong manh của mình, cho nên đều đến đây.

    Lục Nguyên thuận miêng hỏi tình hình của tinh vực chi môn, Chu Thanh Huyền nói:

    - Tinh vực chi môn, tổng cộng chia làm bốn thành, lần lượt là di thất chi tầng, trung ương chi tần, vĩnh hằng chi tầng, dĩ cập hằng chi tầng. bốn tầng này mỗi tầng sau đều khó đột phá hơn những tầng trước. nếu có thể đột phá tới tầng thứ tư thì có thể vào được trong vĩnh hằng chi môn.

    - Nhưng mà, đừng nói là đột phá được tầng thứ tư, chỉ là muốn tới tầng thứ tư thôi cũng đã khó khăn vô cùng.

    Hầu hết mọi người là bị thất bại ở tầng giữa.

    - Mỗi khi đột phá một tầng đều có cảm ngộ.

    - Cho nên những người bình thường tới đây đều có ít hoặc nhiều thế ngộ, thu hoạch, đây cũng là nguyên nhân mà cho dù khả năng đột phá được nó rất ít nhưng những người chín kỷ nguyên pháp lực với chín thành rưỡi kỷ nguyên pháp lực vẫn đến đây thử.

    Sau khi Chu Thanh Huyền nói xong, Lục Nguyên coi như là đã hiểu. thì ra là thế.

    Nhưng mà mục tiêu của mình là đột phá tinh vực chi môn, đạt tới cảnh giới văn minh chi chủ.

    Chương 1489-1490:Tinh vực chi môn

    Trong lúc nói chuyện lại có thêm một văn minh phó chủ nữa tới, đó chính là Phong chi văn minh phó chủ, hắn mỉm cười nói:

    - Ta tuy là chỉ tám kỷ nguyên nhưng cũng muốn đến thử một lần.

    Hán hiện tại cũng đứng ở mức cao nhất của tám kỷ nguyên, cho nên có dã tâm như vậy cũng là cực kỳ bình thường.

    Mà trong lúc nói chuyện, lại có thêm hai người nữa xuất hiện, rõ ràng là Trận chi văn minh phó chủ cùng Tiến chi văn minh phó chủ.

    Lục Nguyên lập tức liền muốn rút kiếm, bỗng nhiên Pháp nhất Đế tử mạch đột nhiên ra tay:

    - Chờ một chút, tinh vực chi môn cơ hội là trăm năm một lần, không thể giúp nhau ra tay được.

    Lục Nguyên nghe xong không khỏi giật mình, nhưng tinh vực chi môn cho hơn một trăm văn minh chi chủ.

    Đó là quy củ do hơn một trăm văn minh chi chủ đặt ra, đành chỉ có thể tuân theo.

    - Vậy cũng được, ta giúp hai người các ngươi cùng chung số mạng

    Lục Nguyên tùy ý đưa tay lên.

    Trận chi văn minh phó chủ cùng Tiễn chi văn minh phó chủ hai người cũng là dở khóc dở cười. cả hai đều là hung dũng một phương, đặc biêt là Tiễn chi văn minh phó chủ, là đại nhân vật của trung ương thiên triều, chínc kỷ nguyên rưỡi. hắn là nhân vật mạnh nhất về ám sát, trước kia hắn mà nhằm vào văn minh phó chủ nào thì đảm bảo người đó ngủ cũng không yên.

    Trung ương thiên triều lưu truyền một câu:

    - Tiễn chi văn minh phó chủ muốn ngươi chết, ngươi nhất định không sống nổi tới canh năm.

    Tiễn chi văn minh phó chủ bình thường là uy phong đến mực nào, nhưng bây giờ lại bị Lục Nguyên khinh bỉ như vậy, chỉ có thể im lặng.

    điều này với hắn là vô cùng nhục nhã.

    Nhưng mà, hắn cũng không có cách nào, Lục Nguyên bây giờ đang là vô địch sát thể ở trung ương thiên triều, ai dám gây sự với hắn.

    Tiễn chi văn minh phó chủ là người mạnh như vậy, cũng muốn tranh thủ một phen.

    Một lát sau, lại có một số nhân vật đi tới, đều là những nhân vật của Di Thất Chi Địa. những người của Di Thất Chi Địa này cũng là những nhân vật có thực lực cao tuyệt, khá giỏi thậm chí còn có người có vẻ còn muốn khiêu chiến Lục Nguyên.

    Giống như tên Minh Thư Sinh, đây là một nhân vật chín kỷ nguyên rưỡi, có vẻ tương đối là kiêu ngạo.

    Ngươi tới cũng khá đông.

    Những người này xếp hàng lần lượt, trung ương thiên triều khá đoàn kết, toàn bộ tập hợp lại ngồi cùng một chỗ.

    Lục Nguyên uống rượu nghe những người này bàn luận, mà họ bàn bạc xong mới biết đột phá tinh vực chi môn thật là rất khó.

    Những người như Thiên mẫu văn minh phó chủ, một trăm năm trước cũng chỉ đột phá được tới tầng thứ hai cũng không còn cách nào tiến thêm được nửa bước.

    Một lát sau, trên tinh vực chi môn tản ra một đạo ánh sáng bảy màu rực rõ, huyền ảo vô định, thật lâu sau mới không phục lam sắc của tinh không.

    Pháp nhất đế tử nói:

    - Đã bắt đầu, tinh vực chi môn mỗi người thử một lần.

    Câu nói này vừa dứt, Phong chi văn minh phó chủ liền tiến tới thử một lần.

    Phong chi văn minh phó chủ quát to một tiếng, hắn vận chuyển pháp lực toàn thân.

    Pháp lực phong hệ của hắn vận đến cực hạn tạo ra một lốc gió xoáy vô cùng lớn. vòng xoáy đó bất động, tựa hồ như bất động, nhưng Lục Nguyên rõ ràng có thể cảm giác được lực lượng khổng lồ trong đó.

    Cỗ lực lượng này một khi phóng xuất ra tuyệt đối là gió bão cực điểm. bình thường ở Hoa Sơn chỉ có thể cảm nhận được gió cấp bốn năm, bở biển của Tấn quốc là có thể cảm nhận được gió lớn đến cấp mười hai.

    Như vậy hiện tại một khi phóng xuất ra gió này chỉ sợ sẽ mạnh tới vài chục vạn cấp.

    Chênh lệch lại to lớn dến thế.

    Oanh!

    Cỗ gió này đột nhiên đánh tới trên tinh vực chi môn.

    Trên mặt tinh vực chi môn không có một chút biến hóa nào.

    Tám kỷ nguyên như Phong chi văn minh phó chủ, ngay cả tư cách phả mở tinh vực chi môn cũng không có.

    Pháp nhất đế tử cười nói:

    - Ta tới thử xem.

    Hắn đứng thẳng thân thể, đứng trước tinh vực chi môn, cũng không có ai đi tranh giành với hắn, dù sao chuyện này đi sớm hay muộn cũng là giống nhau.

    Pháp nhất đế tử quát to một tiếng, vô cùng pháp thuật tụ tập bên người hắn. chúng đang thay đổi, vô cùng pháp thuật của hắn tụ tập lại giống như là tinh thần rồi lại là giới tử, hai loại cảm giác hoàn toàn khác nhau giao hợp lại thành cùng một chỗ.

    Sau đó Pháp nhất đế tử quát to một tiếng, oanh một tiếng đánh vào tinh vực chi môn, nhưng pháp thuật kia đánh vào lỗ hổng của tinh vực chi môn, sau đó oanh một tiếng giống như đã phá vỡ cái gì đó.

    Mà tinh không chi môn dường như đột nhiên bị rách nát một phần, người có kinh nghiệm đương nhiên biết được là đã thông qua được di thất chi tầng. mà bởi bì Pháp nhất đế tử thông qua được di thất chi tầng, có đủ loại Di Thất Chi Địa pháp thuật tự nhiên tiên nhập vào trong thần niệm của Đế tử.

    đó chính là món quà mà Pháp nhất Đế tử nhận được.

    Pháp nhất đế tử lại lần nữa đánh vào tầng thứ hai.

    Tầng thứ hai là trung ương chi tầng, nhưng sau khi hắn đánh một chiêu vào tầng thứ hai giống như muối bỏ biển, không có một chút phản ứng nào.

    Xem ra hắn cũng chỉ có thể đánh bại tầng thứ nhất, đến tầng thứ hai đã bị dừng lại.

    Hắn có chút tiếc nuôi, nhưng cũng đã nhận được khá nhiều thứ tốt.

    - Biểu hiện của Pháp Nhát đế tử này tiến bộ hơn so với tên trước đó.

    - Đúng thế, cũng có thể đánh bại tầng đầu tiên rồi.

    Hắn lúc này mới đánh bại tầng đầu tiên mà đã được xưng tán rồi.

    Sau khi Pháp nhất Đế tử thu chiêu lui về sau, tòa tinh vực chi môn này đột nhiên khôi phục như cũ.

    Lập tức có mấy nhân vật chín kỷ nguyên pháp lực rat ay.

    Những nhân vật này, có người có thể đánh bại được tầng thứ nhất, nhận được thứ tốt trong tầng thứ nhất, tiến tới tầng thứ hai, mà cũng có người ngay cả tầng thứ nhất cũng không đánh bại được.

    Lục Nguyên ở một bên quan sát thấy, phát hiện những người đánh bại tầng thứ nhất hoặc không đều là những người trong khoảng chín kỷ nguyên pháp lực. nhưng nhân vật đến từ Di Thất Chi Địa cũng cơ bản giống như những người ở trung ương thiên triều.

    Rốt cục cũng tới Tiễn chi văn minh phó chủ rồi, Tiễn chi văn minh phó chủ là nhân sĩ đạt tới trình độ cao nhất. thiên vạn lý xuyên vân nhất tiến của hắn luôn luôn là một trong những chiêu thức có lực sát thương cực kỳ lớn. mà lúc này Tiễn chi văn minh phó chủ đứng trước tinh vực chi môn, hắn đột nhiên giương lên cung.

    Cây cung của hăn rất to, phải to tới ba trượng, khom lưng theo kiểu phong cách cổ xưa, vô hoa vô văn, cũng không cần tới hoa với văn.

    Chuôi cung này của hắn có tên là Sát chi cung.

    Tiễn chi văn minh phó chủ tay xiết lất Sát chi cung, đồng thời giương cung.

    Dây cung tới mức cực căng.

    Dây cung trần đầy lực mỹ cảm, đó là một loại cảm giác khẩn trương.

    Tiễn chi văn minh phó chủ hít sâu ba hơi, chậm rãi vận Tiến bình thiên hạ tâm pháp.

    Tám mươi mốt cỗ khí lưu hóa thành một cỗ. hắn trước giờ luyện tám mươi mốt cỗ pháp lực, khác hoàn tòa với những người khác.

    Mà lúc cần có thể đem tám mươi mốt cỗ này hợp thành một cỗ, sinh ra uy lực to lớn.

    Thiên vạn lý xuyên vân nhất tiến, bắn!

    Tiễn chi văn minh phó chủ buông tay ra, pháp lực toàn bộ đem rót vào.

    Đúng vào lúc hắn bắn ra mũi tên này, thời không cơ hồ là tạm dừng trong chốc lát, không gian bị xuyên phá.

    Mũi tên này mạnh mẽ đam phá vào tinh vực chi môn.

    Tinh vực chi môn vừa rồi còn vô cùng kiên cố mạnh mẽ trước những nhân vật chín kỷ nguyên pháp lực khác lại đột nhiên bị mũi tên xuyên thủng. mà Tiễn chi văn minh phó chủ cũng cùng lúc đó nhận được cỗ pháp lực thứ tám mươi hai.

    Tám mươi mốt cỗ pháp lực tập hợp lại tạo thành cỗ thứ tám mươi hai.

    Đừng thấy chỉ tăng một cỗ pháp lực, nhưng chỉ gia tăng chút xíu cũng có tác dụng cực lớn.

    đó là thiên vạn lý xuyên vân nhất tiến,, tựa hồ cứ như vậy xuyên thủng qua tầng tinh vực chi môn thứ hai, cuối cùng tới tận tầng tinh vực chi môn thứ ba mới bị chặn lại. nhưng như vậy cũng giỏi lắm rồi.

    Thiên mẫu văn minh phó chủ là nhân vật chín ký nguyên rưỡi cũng chỉ có thể chạm tới phần đầu của cánh cửa thứ hai.

    Mà thiên vạn lý xuyên vân tiến của Tiễn chi văn minh phó chủ lại đâm tới tận cùng của cánh cửa thứ hai, chiến tích này còn tốt hơn so với Thiên mẫu văn minh phó chủ.

    Mà sau đó là Thiên mấu văn minh phó chủ ra tay.

    Nàng lần này cũng chỉ có thể đánh tới phần đầu của cánh cửa thứ hai.

    Rõ ràng là Tiễn chi văn minh phó chủ đã hơn xa Thiên mẫu văn minh phó chủ.

    Rốt cục cũng tới phiên Băng chi văn minh phó chủ, là một nhân vật kỷ nguyên đệ nhi tử, Băng chi văn minh phó chủ cũng là một nhân vật gây tiêu điểm.

    Băng chi văn minh phó chủ là một người cực kỳ lãnh khốc, hắn đứng trước đó, tóc trắng, khuôn mặt tuấn dật, khí tức lạnh như băng, làm cho hắn đi tới đâu cũng là tiêu điểu trong tiêu điểm. hắn rút ra băng phách thần đao, vô số khí lạnh vận chuyển trên thanh đao.

    Hắn quát to một tiếng, chém xuống.

    Tầng thứ nhất di thất chi tầng, nghiền nát.

    Tầng thứ hai, trung ương chi tầng, gần nghiền nát rồi. không đúng, đã rách nát rồi.

    Tầng thứ ba Vĩnh chi tầng.

    Bốn tầng tinh vực chi môn, mỗi tầng đều khó hơn mỗi tầng rất nhiều. chín kỷ nguyên bình thường ngay cả đột phá tầng thứ nhất cũng không làm được. bình thường chín kỷ nguyên rưỡi cũng chỉ tới tầng thứ hai, mà Băng chi văn minh phó chủ rõ ràng pháp nát tần thư hai, đạt tới tầng thứ ba Vinh chi tầng.

    Những thứ tốt lấy được ở tầng thứ hai rất nhiều. tầng thứ nhất là công pháp, tầng thứ hai là thiết tắc, Băng chi văn minh phó chủ cũng phát hiện trong thiết tắc của mình đã tăng thêm một bộ phận. rõ ràng cảm thấy có thể xuyên tới tầng thứ ba, nhưng lại không thể nào xuyên qua được thêm nữa.

    Băng chi văn minh phó chủ phát hiện pháp lực không còn hiệu quả cũng chưa chịu bỏ cuộc. nhưng cho dù là như thế, chiến tích của hắn lần này là tốt nhất, đạt tới tầng đầu tiên của cảnh cửa thứ ba của tinh vực chi môn.

    Lần lượt các Văn Minh phó chủ ra tay, những Văn Minh phó chủ này đều là chín thành hoặc chín thành rưỡi kỷ nguyên pháp lực, ai nấy đều mạnh không tưởng nổi, đều là bá chủ thiên địa.

    Nhưng đối diện với cửa Tinh Vực, lại từng người từng người cực khổ, số người có thể đột phá cửa thứ nhất cực nhỏ, có thể đột phá cửa thứ hai chỉ có một người, đó chính là Băng Chi Văn Minh phó chủ kia, Băng Chi Văn Minh phó chủ đó cuối cùng cũng đã đạt tới điểm bắt đầu của tầng thứ ba Vĩnh hắng Chi môn.

    Mà người phía sau từng bước từng bước lên, nhưng vô luận là ai cũng chỉ có tình trạng như thế, cơ bản đều trụ lại ở tầng thứ nhất, có thể ên đến tầng thứ hai là cực nhỏ.

    Mà chết, là khi đối diện với kiếm thứ ba của Kiếm Chi Văn Minh.

    Chu Thanh Huyền đứng dậy, cầm đàn nhị hồ bước lên trước:

    - Để ta xuất thủ trước.

    Chẳng biết tại sao, từ khi y xuất hiện, tất cả mọi người đều cảm thấy một cảm giác như đau khổ, tựa hồ như có một hồi Dạ Vũ bi thương bay bay.

    Chu Thanh Huyền đứng thẳng, lấy ra kiếm của mình từ trong đàn nhị hồ.

    Tay y rất đẹp, ngón tay thon dài trắng nõn, y cầm kiếm cũng không chắc, thái độ có vẻ rất ưu thương, trên thân kiếm cũng mang một hương vị não nề.

    Từng đoạn kiếm được rút ra khỏi đàn nhị hồ.

    Vừa rút kiếm, Chu Thanh Huyền cũng không ngừng súc thế.

    Đột nhiên, y rút mạnh kiếm.

    Đúng là một chiêu Dạ Vũ Nhân Đoạn Tràng tiêu sái, kiếm quang như mưa, đánh thẳng vào cửa Tinh Vực, một kiếm này lao thẳng vào cửa Tinh Vực, cuối cùng kẹt lại ở tầng thứ nhất, nhưng “Bang” một cái, y đã phá vỡ cực hạn của tầng thứ nhất, đạt được tầng thứ hai, đây là chiến tích tương đối tốt trong số các nhân vật Cửu Kỷ Nguyên.

    Bất quá, khi lên được đến tầng thứ hai liền không còn cách nào tiến thêm nữa.

    Bỗng nhiên Chu Thanh Huyền thu kiếm, tiêu tiêu sái sái rời đi, y tìm hiểu một chút kiếm chiêu mà mình không hiểu, còn bàn bạc một chút, hiển nhiên kinh ngạc nhân vật đứng thứ ba tại Kiếm Chi Văn Minh mạnh như vậy, xếp thứ ba tại Kiếm Chi Văn Minh còn mạnh hơn các nhân vật xếp hạng nhất của các Văn Minh khác, Kiếm Chi Văn Minh mới xuất hiện này mạnh biết bao nhiêu.

    - Kế tiếp là ta rồi.

    Yến Thương Thiên đứng thẳng dậy, y vừa đứng thẳng người liền tản ra một cố khí phách nuốt non sông.

    Y đứng trước Tinh Vực môn, cũng bắt đầu rút kiếm.

    Kiếm của y là Yến Kinh kiếm.

    Y rút kiếm.

    Kiếm của y rõ ràng khác với kiếm của Chu Thanh Huyền.

    Kiếm của y rất ngạo.

    Ngạo tới cực điểm, ngạo hơn tất cả.

    Đây là khí phách quân lâm thiên hạ!

    Yến Thương Thiên đột nhiên xuất kiếm!

    Một kiếm này của y mang theo cả khí phách đoạt thiên diệt địa, một kiếm này có thể quân lâm thiên hạ, có thể bao phủ đại địa, có thể bao trùm cả Di Thất Chi Địa, có thể uy chấn thiên triều, có được uy lực từ thượng cổ, có cả hương vị thời gian thăm thẳm, có cả cảm khái Thiên Địa Nhân và luân hồi, thương sinh lục đạo, tất cả chỉ trong một kiếm.

    Kiếm pháp này của Yến Thương Thiên, cho dù là một đám chín thành và chín thành rưỡi Kỷ nguyên pháp lực cũng kinh hãi khi thấy kiếm này.

    Một kiếm này của Yến Thương Thiên đánh vào Tinh Vực môn.

    Đánh rơi tầng thứ nhất, hóa làm vô số Tinh quang!

    Tầng thứ hai, tầng này, muốn chống đỡ một kiếm của Yến Thương Thiên, có vô số đại lực xuất hiện giữa vô tận hư không, nhưng một kiếm này của Yến Thương Thiên chém nát hư không, oanh nát cả tầng thứ hai, lúc này một đạo tinh thần cũng thoáng bổ sung cho Yến Thương Thiên, một kiếm chém vào tầng thứ ba Vĩnh Đích.

    Cuối cùng, ở tầng thứ ba kiếm đã bắt đầu bị chặn.

    Yến Thương Thiên hừ khẽ một tiếng, hơi không vừa ý với hiệu quả của một kiếm này.

    Bất quá, một kiếm này của Yến Thương Thiên cũng đã dọa sợ không biết bao nhiêu người, hiện giờ chiến tích của y đã được đặt ngang hàng Tiễn chi văn minh phó chủ, tức là đã vượt qua Thiên Mẫu Văn Minh phó chủ, Võ Thánh Văn Minh phó chủ, thật sự là chiến tích đảm đương không nổi.

    Yến Thương Thiên rõ ràng chỉ có chín thành pháp lực Kỷ Nguyên, rõ ràng để làm được điểm ấy thật sự không đơn giản.

    Đứng thứ hai của Kiếm Chi Văn Minh này – Thiên Kiếm Văn Minh phó chủ-thật khó lường.

    Sau này chỉ sợ cũng sẽ là đối tượng có thể trở thành Văn Minh chi chủ, sau này, Kiếm Chi Văn Minh có thể sẽ có hai vị Văn Minh chi chủ, đến lúc đó đều phải có thực lực khiêu chiến cổ Văn Minh.

    Thực ra những người này đoán chừng cũng hợp lý, Ám Chi Tử vốn cũng có thể đặt ngang hàng với Hoang Chi Tử, khí vận của Yến Thương Thiên vốn không phải ở dưới Hoang Chi Tử, có thể có tư cách tiến vào Văn Minh chi chủ.

    Chương 1491-1492: Súc thế

    Băng Chi Văn Minh phó chủ cũng nhìn Yến Thương Thiên với một ánh mắt sắc bén, thật y cũng không phát hiện ra có nhân vật giỏi như thế, Băng Chi Văn Minh phó chủ hiện giờ đã hừng hực khí thế muốn khiêu chiến, mà y vốn cũng là một người thẳng thắn, bèn đi tới trước mắt Yến Thương Thiên, nói:

    - Chúng ta tới tranh tài một trận!

    Y cầm chuôi đao, ánh mắt cũng như đao.

    Hai mắt Thương Thiên cũng như kiếm

    Một đao tối hàn, một kiếm tối duệ (tối hàn: lạnh nhất, tối duệ: lợi hại nhất)

    Băng Chi Văn Minh phó chủ bỗng nhiên rút đao, một đao đó sắc bén vô cùng, Yến Thương Thiên cũng bất ngờ xuất kiếm, chính là chiêu Yến Hồi Thiểm, trời thật cao, yến bay lên!

    Hai người này ra tay cũng không giống với người thường, bất kể vị nào cũng đều không đơn giản, người bên cạnh không khỏi xôn xao…, Chỉ là hai người này đánh thật lâu cũng vẫn cứ ngang cơ, chưa thể phân ra cao thấp, mà sau mấy trăm chiêu của bọn họ, mọi người cũng nhạt dần hứng thú, quay về tiếp tục xem chính sự bên này thế nào.

    Kiếm Chi Văn Minh bài danh đệ tam Chu Thanh Huyền trùng kích Tinh Vực môn, cuối cùng đứng lại ở điểm bắt đầu của tầng thứ hai.

    Kiếm Chi Văn Minh bài danh thứ hai Yến THương Thiên trùng kích Tinh Vực môn, cuối cùng dừng lại ở điểm bắt đầu của tầng thứ ba Vĩnh Chi.

    Như vậy, Kiếm Chi Văn Minh bài danh thứ sáu Lục Nguyên ra tay, cuối cùng sẽ dừng lại ở đâu đây?

    Mọi người không khỏi nhìn về phía Lục Nguyên, thấy y còn đang uống rượu, bên người đã có tới bảy bình, mà y vẫn không ngừng uống, thực sự chỉ mong say dài không tỉnh, trong Di Thất Chi Địa không khỏi có người khẽ nói:

    - Sớm nghe nói Lục Nguyên là một tửu quỷ, hiện giờ xem ra quả là thế, vào lúc xung kích Tinh Vực quan trọng cũng uống rượu, thật sự là một tên điên rượu.

    Trong mắt mọi người, một tên điên rượu khó mà thành đại sự.

    Một đệ tử Pháp Nhất nói:

    - Lục Nguyên thực sự là đang uống rượu, nhưng kỳ thật đã súc thế, súc lấy thế đặc biệt chỉ có mình y có, một khi thế thành sẽ xuất kiếm.

    Súc thế xuất kiếm cũng là bình thường, nhưng uống rượu súc thể chỉ sợ cả thiên triều thêm Di Thất Chi Địa cũng chỉ có một mình Lục Nguyên mà thôi.

    - Xem ra quả thật là như thế!

    Pháp Ẩn Văn Minh phó chủ gật đầu.

    - Cũng không biết Lục Nguyên lúc này sẽ biểu hiện thế nào?

    Tuyệt đối sẽ siêu việt hơn những lão già chúng ta, bất quá, cụ thể thế nào thật đúng là đáng mong chờ.

    Võ Bác Văn Minh phó chủ nói.

    - Ta đoán chừng sẽ ở tầng thứ ba Vĩnh Chi.

    Yều Chi Văn Minh phó chủ nói.

    - Nên là ở điểm tới hạn của tầng thứ ba Vĩnh Chi.

    Võ Thánh Văn Minh phó chủ cũng nói:

    - Nhưng không có khả năng lên đến tầng thứ tư Hằng Chi.

    Nghe nói tầng Hằng Chi còn khó hơn tầng thứ ba Vĩnh Chi rất nhiều.

    - Nói không chừng còn có cơ hội lên đến tầng thứ tư Hằng Chi đó.

    Long Chi Văn Minh phó chủ nói:

    - Bất quá, tuyệt đối không thể nào sánh được với Tổ Long.

    Tổ Long là Văn Minh phó chủ thứ ba đột phá tầng thứ ba mươi tư suốt bao Kỷ Nguyên.

    Long Chi Văn Minh phó chủ cực kỳ hâm mộ Tổ Long, y cũng không tin Lục Nguyên có thể vượt qua được Tổ Long.

    - Lục Nguyên vẫn luyện bí quyết Vô Tướng Phôn Thệ mà Tổ Long sáng tạo ra, mà Hoang Chi Tử luyện cũng là Thôn Thiên Phệ Địa bí kíp mà Tổ Long sáng tạo ra.

    Muốn nói Lục Nguyên có thể vượt qua được Tổ Long, ta cũng không tin.

    Phong Chi Văn Minh phó chủ nói.

    - Hiện giờ khắp thiên địa Tổ Long vẫn là nhân vật bài danh đứng đầu, Lục Nguyên vẫn non lắm.

    - A, đoán chừng Lục Nguyên sẽ dừng lại ở điểm tới hạn của tầng thứ ba Vĩnh Chi, tối đa cũng chỉ lên được điểm bắt đầu của tầng thứ tư Hằng Chi.

    Trên cơ bản đã đạt thành nhận thức chung, đương nhiên, cái này chỉ gần như là nhận thức chung của thiên triều, Di Thất Chi Địa chư từng nhìn thấy thực lực của Lục Nguyên, chỉ thấy bộ dạng như thư sinh kia mà coi thường.

    Lục Nguyên vẫn đang uống, y uống Vạn Cân Thiêu cực mạnh, rượu nào y cũng uống, hơn nữa còn uống đến thống khoái.

    Rượu ngon!

    Cái khoái cảm khi sức nóng mãnh liệt xông vào xương cốt quả thực cực kỳ thoải mái.

    Đúng vậy, Lục Nguyên đang súc thế.

    Đối với Tinh Vực môn này, y cũng không dám coi thường, bởi vì y muốn nhập vào Tinh Vực môn, thành Văn Minh chi chủ, nên mới súc thế.

    Lục nghị tân phôi tửu,

    Hồng nê tiểu hỏa lô.

    Vãn lai thiên dục tuyết,

    Năng ẩm nhất bôi vô.

    (Vãn lưu thập cửu – Bạch Cư Dị

    Rượu nguyên tăm lục sủi,

    Lò nhỏ đất hồng pha.

    Chiều xuống trời rơi tuyết,

    Nên chăng một chén khà ?

    Chung cổ soạn ngọc bất túc quí

    Đãn nguyện trường túy bất nguyện tinh

    Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch

    Duy hữu ẩm giả lưu kỳ danh

    Trần Vương tích thời yến Bình Lạc

    Đẩu tửu thập thiên tứ hoan hước

    Chủ nhân hà vi ngôn thiểu tiền

    Kính tu cô thủ đối quân chước

    Ngũ hoa mã

    Thiên kim cừu

    Hô nhi tương xuất hoán mỹ tửu

    Dữ nhĩ đồng tiêu vạn cổ sầu.

    (Tương tiến tửu – Lý Bạch

    Dẫu soạn ngọc chẳng gì đáng quý,

    Chỉ cầu cho túy lý mà thôi.

    Thánh hiền chết cũng lấp vùi,

    Còn tên để lại họa người say sưa.

    Yến Bình Lạc ngày xưa vui thú,

    Trần Vương mời rượu hũ thập niên.

    Chủ nhân hãy uống chớ phiền,

    Cớ sao than nỗi không tiền với ta.

    Này đây ngựa năm hoa một cỗ,

    Này ngàn vàng cả bộ áo lông.

    Trẻ đâu: Đổi lấy rượu nồng,

    Cùng người cùng giải sầu đong vạn đời.)

    - Đề hồ quải hàn kha, viễn vọng thì phục vi.

    Vô thanh mộng huyễn gian, hà sự tiết trần ky

    (80% là thơ Đỗ Khang)

    - Quá môn canh tương hô

    Hữu tửu châm chước chi

    (Thơ Đào Tiềm

    qua cửa ới tiếng gọi ra, rượu ngon cứ rót xoà cho nhau,...

    Huống thị thanh xuân nhật tương mộ

    Đào hoa loạn lạc như hồng vũ

    Khuyến quân chung nhật mính đính túy

    Tửu bất đáo lưu linh phần thượng thổ

    (Tương tiến tửu – Lý Hạ

    Tuổi xuân tàn với ngày qua

    Hoa đào tan tác như mưa trong chiều

    Vui say túy lúy hết ngày

    Kẻo không rượu uống nay mai dưới mồ

    - Thường tửu lưu nhàn khách

    Hành trà sử tiểu oa

    Tàn bôi khuyết bất ẩm

    Lưu túy hướng thùy gia?

    (Nếm rượu để mời khách

    Pha trà để trẻ con

    Tàn chén vẫn chưa say

    Hơi say hướng nhà ai?)

    Lúc này, vô số tửu thần, tửu tiên, tửu thánh, tửu phật, tửu quỷ, tửu quái, tửu yêu, tửu ma, tửu tiếu cùng phục sinh, Lục Nguyên biết mình đã súc thế xong xuôi, chỉ còn một bước cuối cùng là có thể xuất ra chiêu thức mạnh nhất của mình, y lảo đảo chân nam đá chân xiêu bước tới trước Tinh Vực môn.

    Lúc này, y đã say, hai mắt lờ đờ, ríu lưỡi nói không nên câu:

    - Ha ha ha, rượu ngon rượu ngon.

    Lục Nguyên uống đã nửa say, rượu tràn xuống theo cằm, rơi ướt cả áo.

    Lục Nguyên rút kiếm, sau đó đổ rượu dọc từ chuôi kiếm đến mũi kiếm, thân kiếm trong trẻo được rửa qua rượu lại càng sáng ngời.

    Lục Nguyên quăng bình rượu, cười ha ha vài tiếng, đâm ra một kiếm.

    Một kiếm này đâm ra, không kỳ, không chính, không thiên, không ỷ, tựa như một kiếm bình thường, không có uy thế lớn, khí phách quân lâm thiên hạ như khi Yến Thương Thiên xuất kiếm.

    Đây là giống như một kiếm tiêu dao!

    Giống như một kiếm nhàn vân, một kiếm dã hạc!

    Kiếm quang bay bay, đã đâm đến lối vào Tinh Vực môn.

    Một kiếm này ra!

    Ý vị như nhàn vân dã hạc, như tiêu dao vô tận.

    Tựa như đám mây trắng

    Cho đến tận giờ, tất cả mọi người ra chiêu, trong đó, chiêu ít khói lửa nhất chính là chiêu này.

    Tầng thứ nhất của Tinh Vực môn đã qua, ầm ầm phá nát, căn bản một kiếm này cũng không phải cố gắng chút nào, cứ nhanh như thế đã vượt qua được tầng thứ nhất tương đối khó khăn, đã làm khó không ít nhân vật Cửu Kỷ Nguyên, cửa đầu tiên của Tinh Vực môn đã bị phá, kèm theo chút tinh quang nhàn nhạt phiêu dật bay ra.

    Lúc này Lục Nguyên cũng có một ít lĩnh ngộ, chỉ trong tích tắc đã học được một ít kiếm pháp từ sâu trong Di Thất Chi Địa.

    Những kiếm pháp này đến từ Di Thất Chi Địa, Lục Nguyên hơi cảm giác được sau khi học xinh, coi như cũng có thêm chút vốn.

    Một kiếm tiêu sái này của Lục Nguyên vẫn còn tiếp tục tiến lên, ngăn cản đằng trước chính là tầng thứ hai, khó khăn giữa các tầng không nhỏ, số người có thể đột phá được tầng Trung Ương cực nhỏ, mà kiếm quang của Lục Nguyên đến, oanh một tiếng, vô số tinh quang bắn ra, tầng Trung Ương khó phá như vậy đã dễ dàng thông qua, Di Thất Chi Địa chưa thấy Lục Nguyên xuất thủ bao giờ cũng đã kiến thức được sự lợi hại của y, đều hít một hơi khí lạnh, mà người thiên triều coi như cũng đã sớm biết sự lợi hại của y, nhưng cũng không ngờ y lại đến mức đó.

    Đến giờ mới có hai người qua được tầng thứ hai, một là Băng Chi Văn Minh phó chủ, một là Yến Thương Thiên, những người khác đều bại, người không qua được tầng thứ nhất, người dừng ở tầng thứ hai.

    Mà Yến Thương Thiên cùng với Băng Chi Văn Minh phó chủ, hai nhân vật kinh tài tuyệt diễm này khi phá tầng thứ hai cũng không dễ dàng, thật vất vả mới thành công, đâu có nhẹ bẫng như Lục Nguyên.

    Hơn nữa, hai người này đều dừng lại ở điểm xuất phát của tầng thứ ba Vĩnh Chi, Lục Nguyên sẽ thế nào đây?

    Lúc này Lục Nguyên đã cảm nhận được mình gia tăng được Thiết Tắc, vốn lực Thiết Tắc có bốn lực cơ bản, cường lực, nhược lực, điện từ lực, lực hấp dẫn, mình luyện hai đại lực trong đó, còn hai đại lực không luyện thành, mà hôm nay thông qua được tầng thứ hai lực Thiết Tắc đã được bổ sung, toàn bộ luyện thành.

    Cũng tức là nói, hiện nay, Thập đại Thiết Tắc thì mình đã luyện thành cửu đại Thiết Tắc còn một Thiết Tắc là Vận mệnh Tiết Tắc cũng đã luyện thành hình dáng rồi.

    Mà phía trước chính là tầng thứ ba Vĩnh Chi.

    Sự cường đại của tầng thứ ba Vĩnh Chi đã được chứng minh với tất cả mọi người.

    Kinh thế như Băng Chi Văn Minh phó chủ và Yến Thương Thiên đều không cách nào đột tiến được điểm bắt đầu của tầng Vĩnh Chi, mà hiện giờ Lục Nguyên đang đứng vững trước tầng Vĩnh Chi, lúc này Băng Chi Văn Minh phó chủ và Yến Thương Thiên đã giao thủ gần ngàn chiêu vẫn chưa phân được thắng bại, kết quả đi tới trước Tinh Vực môn, ở Tinh Vực môn không thể đánh nhau, nên hai người bọn họ vừa rồi đánh rất xa, lúc này lại quay lại, ánh mắt của Băng Chi Văn Minh phó chủ vô cùng lợi hại, hỏi:

    - Lục Nguyên, tầng Vĩnh Chi, ngươi phá thế nào?

    Mà Yến Thương Thiên cũng giấu sự hứng thú nhìn Lục Nguyên, y muốn nhìn một chút có phải Lục Nguyên đã vượt qua mình không, năm đó phó thác Hoa Sơn cho Lục Nguyên thật sự là đã chọn đúng người rồi, đây chính là một người mà mình đã mong chờ.

    Lục Nguyên đứng thẳng người, đâm kiếm về hướng tầng Vĩnh Chi.

    Trong tầng Vĩnh Chi, có Minh Minh chi thuật vô tận.

    Những Minh Minh chi thuật này, phần lớn đều xuất phát từ thiên triều, hoặc có nhiều phòng ngự thuật đến từ nhiều Văn Minh Di Thất Chi Địa đều có, hơn nữa đều là phòng ngự thuật tuyệt đỉnh, hơn nữa, các phòng ngự thuật này kết hợp lại, thành một phòng ngự thuật cực lớn, trách không được Yến Thương Thiên cùng Băng Chi Văn Minh phó chủ lại không thể đột phá qua tầng này.

    Lục Nguyên đã tham gia Nhị thập nhất Tằng Kế Hoa, hiểu rất rõ tất cả các đại Văn Minh phòng ngự thuật, tuy những phòng ngự thuật này kết hợp với nhau tạo nên uy lực phòng ngự cực lớn, nhưng cũng không cách nào giấu được Vạn Tượng Sâm la.

    Kiếm của Lục Nguyên tạm thời trụ lại, vào lúc đó cũng có vô số lực xuất hiện giữa hư không muốn tấn công đẩy kiếm của Lục Nguyên đi, nhưng Lục Nguyên vẫn giữ kiếm ở đó, Vạn Vật Sâm La nhanh chóng vận chuyển, đồng thời nhanh chóng học tập phòng ngự thuật trong đó, học tập rồi phá giải, đều chỉ trong một khoảng thời gian ngắn.

    Đại não của Lục Nguyên vận chuyển cực nhanh, một lát sau thở ra một hơi, học được chính xác, Đạo Chi Văn Minh không bị hủy trong trận quyết chiến chung cực đại, sau khi Đạo Chi Văn minh của Lục Nguyên bị hủy, y bèn đi tìm một bản “Đạo chi chân kinh”, học xong bản “Đạo chi chân kinh” này, Vạn Vật Sâm La cũng được tăng cường tương đối.

    Kiếm của Lục Nguyên dừng lại ở điểm bắt đầu của tầng thứ ba Vĩnh Chi, đã đứng một thời gian ngắn.

    - Có thể giữ kiếm ở điểm bắt đầu của tầng thứ ba Vĩnh Chi, pháp lực của Lục Nguyên thật cường đại.

    - Đúng vậy, muốn trụ lại được ở tầng thứ ba thật không đơn giản, tầng thứ ba Vĩnh Chi có phản lực cực lớn.

    - Bất quá chỉ trụ lại được cũng không phải chuyện tốt, phản lực này sẽ càng lúc càng lớn, xem ra Lục Nguyên chỉ có thể đi vào điểm khởi đầu của tầng thứ ba Vĩnh Chi.

    - Nên sẽ có cùng chiến tích với Yến Thương Thiên và Băng Chi Văn Minh phó chủ.

    - Đương nhiên, có chiến tích như vậy cũng rất tốt rồi.

    Có vài người đang nghị luận, mà mấy người Pháp Nhất Đế Tử, Yến Thương Thiên, Chu Thanh Huyền, Băng Chi Văn Minh phó chủ, Long Chi Văn Minh phó chủ đều đang chăm chú theo dõi, bọn họ hoặc là người đã từng giao thủ với Lục Nguyên, hoặc là người có quan hệ gần với y, đều không nghĩ rằng y sẽ dừng lại như thế.

    Kiếm động!

    Chuôi kiếm bỗng nhiên rung động, chém thẳng tới.

    Một kiếm phát.

    Xôn xao.

    Vô số tinh quang bắn ra!

    Trong nháy mắt, chỉ trong nháy mắt, thật sự chỉ trong nháy mắt, đã nghiền nát tầng thứ ba Vĩnh Chi, biến tầng thứ ba Vĩnh Chi thành vô số mảnh vỡ.

    Thật lợi hại!

    Biểu hiện lúc này của Lục Nguyên làm cho các nhân vật chín thành hoặc chín thành rưỡi Kỷ Nguyên pháp lực đều phải hô to “Lợi hại”, ai mà nghĩ được tầng thứ ba Vĩnh Chi chắc chắn như thế lại có thể bị nhẹ nhàng phá vỡ triệt để như thế, hiện tại Tinh Vực môn đã lộ ra mờ mờ, cũng chỉ còn lại một tầng cuối cùng Hằng Chi.

    Nhưng cho dù chỉ còn lại một tầng Hằng Chi cuối cùng, cũng khiến cho người ta cực kỳ kinh hãi, bởi vì tầng Hằng Chi là tầng khó khăn nhất, vô số Kỷ Nguyên trong lịch sử chỉ có ba người có thể đột phá.

    Lục Nguyên hiện tại chỉ là một thiên tài Kỷ Nguyên.

    Còn nếu như có thể đột phá được, sẽ là thiên tài Vĩnh Hằng.

    Thiên tài Kỷ Nguyên cùng với thiên tài Vĩnh Hằng là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

    Bất quá, muốn làm thiên tài Vĩnh Hằng, sánh vai cùng Long Tổ, đâu phải chuyện đơn giản.

    Tầng Hằng Chi chắn trước mặt Lục Nguyên.

    Lục Nguyêt một người một kiếm đứng đối diện với tầng Hằng Chi.

    Đi tới tầng Hằng Chi mới cảm thấy được sự khủng bố của nó, đó là một cảm giác áp bách thật sâu vây lấy Lục Nguyên, tựa như muốn y tập tức bỏ mình.

    Y nhìn tầng Hằng Chi này, đột nhiên nhớ tới một bức tranh, trên đó vẽ Đồ Chi Văn Minh phó chủ chung cực chi đồ, chân diện mục của tầng Hằng Chi đang hiện ra trước mặt y.

    Đúng vậy, đây là một hư ảnh của Vĩnh Hằng môn, bàn về uy lực so với Đồ Chi Văn Minh phó chủ chung cực chi đồ còn mạnh hơn nhiều.

    Đối mặt với cửa vĩnh hằng nhất chư thiên, Lục Nguyên dâng lên cảm giác vô lực.

    Cái này chỉ là hư ảnh của Vĩnh Hằng môn, nhưng lại có uy lực lớn thế, Lục Nguyên chỉ cảm giác được tay mình bị hư ảnh của Vĩnh Hằng môn đông lại, mắt của mình cũng cứng lại, chiêu thức hiện giờ giống như không có nổi chút tác dụng nào, chính mình cũng muốn dừng lại, chính bản thân mình, hết thảy hết thảy đều muốn dừng lại.

    Khiến cho người ta bất động, là vĩnh hằng.

    Vĩnh hằng, vốn có thể đông cứng tất cả.

    Lục Nguyên cũng bị đống kết rồi, thậm chí ngay cả đại não cũng không muốn nghĩ nữa.

    Mà lúc này, một cỗ sức mạnh lớn từ chính giữa tầng Vĩnh Hằng bổ mạnh về phía Lục Nguyên, muốn đẩy y ra khỏi tầng Vĩnh Hằng.

    Tầng thứ tư cũng không phải dễ xông vào như thế, nếu như nói Vĩnh Chi là Hậu thiên ngăn trở, là vô số phòng ngự thuật của Hậu Thiên, thì tầng Vĩnh Hằng chính là phòng ngự của Tiên Thiên, cái này là Tiên Thiên trước Vĩnh Hằng thiên.

    Bởi vì cho đến nay cũng không có ai lên được tầng thứ tư, cho nên, đối với tình huống ở tầng thứ tư Vĩnh Hằng rất nhiều người chỉ nghe danh chứ không thấy.

    Hiện giờ đang ở đây mới bất ngờ phát hiện, thì ra đây là tầng Vĩnh Hằng đây.

    Tầng Vĩnh Hằng thì ra có tình trạng thế này, Vĩnh Hằng môn chỉ là hư ảnh.

    Tất cả mọi người đều hít một hơi khí lạnh, Vĩnh Hằng môn là hư ảnh, làm sao phá?

    Đông lại tất cả, ngay cả suy nghĩ trong đầu cũng đông lại, năm đó Tổ Long có thể phá được cánh cửa thần kỳ này sao?

    Chương 1493-1494: Mười hai đại chiêu thức

    Thiên tài Vĩnh Hằng cùng thiên tài Kỷ Nguyên quả thực cấp bậc khác hẳn nhau, hiện tại ngay cả Băng Chi Văn Minh phó chủ gần đây luôn kiêu ngạo cũng bị đả kích mất hết tự tin, chưa bao giờ y tin tưởng có ai hay cái gì có thể áp đảo mình, vô luận là Hoang Chi Tử hay Lục Nguyên vẫn có cảm giác có thể đuổi theo, nhưng hiện tại cảm nhận được thiên tài Vĩnh Hằng và thiên tài Kỷ Nguyên chênh lệch thật lớn đương nhiên, tay của y cũng gắt gao nắm chặt chuôi đao.

    Tay của Yến Thượng Thiên cũng không tự chủ được đặt lên chuôi kiếm!

    Mà lúc này, trước tầng thứ tư, đầu óc của Lục Nguyên bỗng nhúc nhích.

    Đây là cử động của kiếm đạo chi thụ.

    Kiếm đạo chi thụ tại tân kiếm thé giới đã sớm là cây che trời, còn lớn hơn nguyên bản nhiều lắm, mà kiếm đạo chi cây lại tràn ngập sinh cơ, gốc cây đã được khắc rất nhiều văn tự thậm chí đạo tự.

    Mà khi tất cả đều bị đong lại, cây sinh cơ lại nhú lộc, chút sinh cơ trong tích tắc này đã mang lại cho đầu óc Lục Nguyên sự thanh tỉnh.

    Nắm chặt lấy tích tắc thanh tỉnh đó, Lục Nguyên đột nhiên dồn tất cả sức mạnh vào một kiếm.

    Cửu đại Thiết Tắc, xuất hiện đi.

    Ba phần Vận Mệnh Thiết Tắc, Định Lý, Chân Lý, cùng với Thiên Mệnh, xuất hiện đi.

    Mười hai đại chiêu thức cực hạ, xuất hiện đi.

    Bảy thành đạo tự phân thân, xuất hiện đi.

    Vô số men say, xuất hiện đi.

    Chính khí, xuất hiện đi

    Một chiêu, một sát na, Lục Nguyên đánh tất cả ra ngoài!

    Y đã dồn tất cả vốn vào một ván bạc này rồi.

    Cửu đại Thiết Tắc cùng với mười hai đại chiêu thức cực hạn, chính khí, men say đụng phải hư ảnh Vĩnh Hằng môn lập tức như muốn bị dập tắt, Vĩnh Hằng môn quá cường đại, đông tất cả sinh linh thập phương vạn vật chư thiên.

    Cái hư ảnh của Vĩnh Hằng Chi Môn ấy thống trị vạn vật.

    Nhìn thấy những thứ này là muốn dập tắt ngay lập tức.

    Nhưng chiêu thức Cửu Đại Thiết Tắc và Thập Nhị Đại đó cực hạn, trong nháy mắt đã bám lên trên Vận Mệnh Thiết Tắc, mặc dù là Vận Mệnh Thiết Tắc ba phần đạt nhưng cũng có uy lực bất phàm, được xếp vào tam chi vật trong thiên hạ, đệ nhất Vĩnh Hằng Chi Môn, đệ nhị Vận Mệnh Thiết Tắc, đệ tam Đạo Tử, uy lực của hai vật trước tuy không so được với đệ nhất nhưng cũng là vật bất phàm.

    Mà vô số túy khí, chính khí đều gia trì trên phân thân của Đạo Tử bảy phần kia.

    Phân thân Đạo Tử bảy phần và Vận Mệnh Thiết Tắc ba phần gặp được chân thân Vĩnh Hằng Chi Môn liền lập tức bị dập tắt như ngọn đèn trước gió, nhưng đụng phải hư ảnh của Vĩnh Hằng Chi Môn lại bộc phát ra lực lượng cường đại vô địch, hóa thành một kích cực kỳ mãnh liệt, hướng về phía hư ảnh Vĩnh Hằng Chi Môn trùng trùng điệp điệp mà đi.

    Kiếm quả là sắc bén !

    Thanh kiếm này đã khai phá tầng thứ tư Hằng Chi Tầng, thẳng đường mà đi.

    Thanh kiếm bắt đầu từ Hằng Chi Tầng tầng thứ tư.

    Thanh kiếm đang ở một phần ba Hằng Chi Tầng.

    Thanh kiếm đang ở hai phần ba Hằng Chi Tầng.

    Áp lực càng lúc càng lớn nhưng hiện Phân Thân Đạo Tự và Vận Mệnh Thiết Tắc đều bộc phát những lực lượng cực kỳ cường đại.

    Oanh!

    Thanh kiếm đã dừng lại ở điểm cuối cùng tại tầng thứ tư Hằng Chi Tầng.

    Đã đến được đây rồi!

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy khi đến được điểm cuối cùng của tầng thứ tư Hằng Chi Tầng, hư ảnh của Vĩnh Hằng Chi Môn bộc phát ra một lực lượng vô cùng mạnh, đinh cuối cùng này là khó phá nhất, lực lượng trên kiếm của ta đã bị tiêu hao hết rồi, có lẽ không vượt qua được rồi, chỉ còn một điểm cuối cùng nữa thôi, không lẽ ta lại bị kẹt ở đây.

    Đợi chút đã, ta còn một vật chưa dùng đến.

    Vĩnh Hằng Chi Kính, ta còn một Vĩnh Hằng Chi Kính chín phần.

    Vĩnh Hằng Chi Kính gia tăng trên thân kiếm, gia tăng cùng với Đạo Tử Phân Thân và Vận Mệnh Thiết Tắc.

    Đây là lực lượng ngăn hợp trước nay chưa từng thấy, trên người Lục Nguyên bộc phát một loại màu sắc trước nay chưa từng thấy, đây không phải là màu trong thất sắc, cũng không phải là màu sắc hỗn độn của bát sắc mà là một màu sắc trước nay chưa từng thấy, như thiên địa bao dung vạn vật, lại tựa hồ như không có cảm giác gì.

    -“Cái này không thuộc bát sắc Hỗn Độn sắc rồi.”

    Pháp Nhất Đế Tử nói.

    “Không lẽ là thuộc loại thứ chín trong Vĩnh Hằng Chi Sắc.”

    Trong thiên hạ vẫn đồn rằng thiên địa có loại màu sắc thứ chín, chính là Vĩnh Hằng Chi Sắc.

    Mà nghe đồn rằng Vĩnh Hằng Chi Sắc là màu sắc cuối cùng.

    Võ Thánh Văn Minh Phó Chủ gật đầu nói:

    - Đúng vậy, cái mà Lục Nguyên phát ra kia chính là loại thứ chín trong Vĩnh Hằng Chi Sắc, là màu sắc của Vĩnh Hằng Chi Môn, nhưng Vĩnh Hằng Chi Sắc của hắn có chút tạp loạn.

    Còn lúc này, người cũng có tư cách tiền bối kiến thức rộng là Thiên Mẫu Văn Minh Phó Chủ vẻ mặt có chút giật mình:

    - Chỉ sợ đó không phải là Vĩnh Hằng Chi Sắc, hơn nữa những tạp sắc kia không phải là hỗn độn, những tạp sắc đó tựa hồ như có một sức mạnh chí cao lẫn vào trong đó, hơn nữa nó không thấp hơn so với Vĩnh Hằng Chi, thậm chí…

    Trong lòng Thiên Mẫu Văn Minh Phó Chủ đã đoán được, nhưng những điều này sẽ làm thiên hạ kinh hãi nên không nói ra, mà có nói ra e rằng cũng không có ai tin, ngay cả Thiên Mẫu Văn Minh Phó Chủ cũng không thể tin được, vì bà đang thầm đoán sẽ xuất hiện màu sắc thứ mười.

    Thôi vậy, nếu đúng là màu sắc đó thì sau này Lục Nguyên sẽ có được thành tựu to lớn, khó mà tưởng tượng được, cực kỳ khủng bố.

    Sau khi toàn thân Lục Nguyên phát ra lực lượng không thể tượng tượng được thì “Oanh” một tiếng, tầng thứ tư Hằng Chi Tầng liền hóa thành từng mảnh tinh quang.

    Đúng vậy, tầng thứ tư Hằng Chi Tầng đã bị phá tan!

    Một kiếm này của Lục Nguyên, rõ ràng chỉ có một kiếm thôi nhưng đã xuyên thủng được bốn tầng Vĩnh Hằng Chi Môn.

    Thành công rồi!

    Lần này, Lục Nguyên chính thức từ Kỷ Nguyên Chi Thiên Tài lên cấp bậc Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài rồi.

    Trong vô số Kỷ Nguyên có tổng cộng ba người thành công trong việc từ cấp bậc Văn Minh Phó Chủ phá vỡ Tinh Vực Chi Môn để gia nhập Vĩnh Hằng Tinh Vực, còn bây giờ người thứ tư đã xuất hiện rồi.

    Mọi người đều đang nhìn Lục Nguyên, Yến Thương Thiên trầm tư suy nghĩ, Băng Chi Văn Minh Phó Chủ lần đầu tiên bái phục Lục Nguyên, Chu Thanh Huyền đang kéo Nhị Hồ, Pháp Nhất Đế Tử sợ run, Dược Chi Văn Minh Phó Chủ vuốt râu cười, Trận Chi Văn Minh Phó Chủ sắc mặt vô cùng thảm thương, Tiễn Chi Văn Minh Phó Chủ trước vốn có ý định sau này tìm cơ hội ám sát Lục Nguyên, giờ coi như ám sát Lục Nguyên không thành.

    Nhưng hắn vẫn muốn ám sát một số Kiếm Chi Văn Minh.

    Hắn là kẻ giết nhát nào chuẩn nhát đấy, nhưng sau khi Yến Thương Thiên ra tay thì hắn cũng chỉ cho rằng Kiếm Chi Văn Minh có Yến Thương Thiên và Lục Nguyên là hai kẻ không đấu lại được, còn bây giờ Tiễn Chi Văn Minh Phó Chủ chỉ có một suy nghĩ rằng Lục Nguyên không thể động vào được, Lục Nguyên quá kinh khủng rồi, hơn nữa mọi người đều hiểu một điều rằng Văn Minh Chi Chủ lừng danh thiên hạ không lâu nữa sẽ là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên đã xuyên phá được bốn tầng Tinh Vực Chi Môn, như vậy tất nhiên sẽ vào được Vĩnh Hằng Tinh Vực, tất nhiên sẽ trở thành Văn Minh Chi Chủ.

    Tinh Vực Chi Môn hóa thành vô số tinh quang như một con trường xà xoáy vào ngón tay Lục Nguyên, nội tâm Lục Nguyên mặc chuyển, biết rằng sau lần này là có thể được tự do tiến vào VĨnh Hằng Tinh Vực rồi, Lục Nguyên nhìn về phía trước, thực ra lúc này không chỉ có mình Lục Nguyên mà mọi người đều nhìn về phía trước, phía trước chính là địa bàn của Vĩnh Hằng Tinh Vực, tất cả mọi người đều muốn nhìn rõ xem rốt cuộc Vĩnh Hằng Tinh Vực trông như thế nào, không biết tại sao tất cả những ảnh hưởng của Vĩnh Hằng Tinh Vực không thể truyền ra thế giới bên ngoài, vừa tới thế giới bên ngoài là liền bị hủy diệt, vậy nên tất cả những Cửu Kỷ Nguyên, Cửu Bán Kỷ Nguyên cũng chưa từng được nhìn thấy hình dáng của Vĩnh Hằng Tinh Vực, chỉ nhìn thấy một thế giới huyền bí ở phía trước, nơi đó dường như đâu đâu cũng phát ra một loại khí tức bất hủ, loại khí tức bất hủ này có đẳng cấp cao hơn khí tức của Kỷ Nguyên, chỉ nhìn thôi sẽ có người ngộ ra không ít điều, nhưng trong giây lát Tinh Vực Chi Môn mới xuất hiện, mọi người không thể nhìn thấy Tinh Vực Chi Môn nữa.

    Thật lâu sau đó mọi người mới bình tâm suy nghĩ lại, có cảm giác như vừa mất đi thứ gì đó.

    Thực ra Lục Nguyên lúc này cũng muốn ngay lập tức xông vào Vĩnh Hằng Tinh Vực, đem thực lực của bản thân nâng cao lên Văn Minh Chi Chủ, nhưng trước đó vẫn còn một việc phải làm.

    Lục Nguyên hướng về phía Chu Thanh Huyền:

    - Chu sư huynh, Diện Hoang Chi Chân Ấn này của ta giao cho huynh quản lý.

    Lần này đến Vĩnh Hằng Tinh Vực là phải tấn công vị trí mạnh nhất, mặc dù nói là Nhàn Vân Dã Hạc nhưng nếu nói là không có chút dã tâm nào thì không đúng, trong Vĩnh Hằng Tinh Vực không biết phải ngốc nghếch bao nhiêu năm tháng, nếu người của Kiếm Chi Văn Minh muốn vượt qua Kiếm Chi Thiên Kiếp thì có lẽ không thể trở về được, vậy nên giao cho Chu Thanh Huyền dò xét, còn muốn Yến Thương Thiên sư huynh đi dò xét cẩn thận thì chẳng khác nào nằm mơ.

    Bỗng Yến Thương Thiên nói:

    -Phải rồi, lúc ta giết Tà Kiếm Văn Minh Phó Chủ có đoạt được một thứ đồ chơi, nhưng trong lúc tu hành quên không đưa cho ngươi.

    Rồi đưa tay tìm một thứ đồ ném qua chỗ Lục Nguyên bay qua, Lục Nguyên nhận được lập tức phát hiện ra là một tấm bản đồ, nhìn kỹ hơn thì chính là bản đồ của Thuợng Cổ Kiếm Giả Mộ, hắn đã sưu tầm được năm bản đồ Thượng Cổ Kiếm Giả Mộ, thêm tấm này là sáu.

    -Vậy tạm biệt huynh.

    Những gì cần dặn dò đã dặn dò xong Lục Nguyên mới đưa tay vẫy chào mọi người rồi tiến vào Vĩnh Hằng Tinh Vực, ở đó có cơ hội tuyệt đối tiến vào Văn Minh Chi Chủ đang chờ hắn.

    Còn trong tiếng hô vang ở phía bên này bỗng xuất hiện thêm một số người, những người này chính là Linh Bảo Thiên Tôn, Nguyên Thủy Thiên Tôn của Tiên Cổ Văn Minh, Bồ Đề Đạo Nhân, Chuẩn Đề Đạo Nhân…Họ cùng nhau tụ họp lại đến đây.

    Những người này vì có vài việc xảy ra mà tới chậm một chút, nhưng bây giờ Lục Nguyên đã tiến vào Vĩnh Hằng Tinh Vực rồi.

    Hiện nay, những Tiên Cổ Phật Cổ này và những Văn Minh còn ở Trung Ương Thiên Triều đang căm thù nhau, vậy nên khách sáo cũng không phải là khách sáo, chỉ là có chút kháh sáo với hai vị Tiễn Chi Văn Minh Phó Chủ và Trận Chi Văn Minh Phó Chủ.

    Chuẩn Đề Đạo Nhân nói:

    - Vậy để ta tới trước.

    Chuẩn Đề Đạo Nhân thực lực cao minh, toàn thân biến đổi liền nổi lên sắc vàng, đây chính là Lưu Ly Kim Thân của Chuẩn Đề Đạo Nhân, Lưu Ly Kim Thân của Phật Môn không sánh được với Bàn Cổ Kim Thân nhưng cũng không phải là kém quá xa, Chuẩn Đề Đạo Nhân phẩy tay là có một cây gậy trúc màu bích thanh xuất hiện, chính là Lục Căn Thanh Tịnh Trúc của Phật Môn Tiên Thiên Linh Bảo.

    Lục Căn Thanh Tịnh Trúc này vừa xuất hiện Chuẩn Đề Đạo Nhân đã dùng toàn lực đẩy qua, trong nháy mắt Lục Căn Thanh Tịnh Trúc đã tiến vào Tinh Vực Chi Môn, dưới sự công kích của Chuẩn Đề Đạo Nhân, “Phịch” một tiếng đã phá vỡ tầng thứ nhất, nhưng mới chỉ là tầng thứ nhất, ngay lập tức bị kẹt ở tầng thứ hai Trung Ương Chi Tầng, không thể lọt tiếp vào bên trong được nữa.

    Chuẩn Đề Đạo Nhân cười sầu:

    -Xem ra thực lực của ta cũng chỉ có vậy.

    Thực sự đây cũng là một chiến tích tốt rồi, dù sao thì Phật Môn cũng không giỏi về tiến công.

    Kế đến là Bồ Đề Đạo Nhân, sức tiến công của Bồ Đề Đạo Nhân vẫn còn kém Chuẩn Đề Đạo Nhân một bậc, chỉ đạt tới phần sót lại của nửa tầng thứ nhất là bị kẹt lại, không thể tiến được vào tầng thứ hai.

    Sau đó là Linh Bảo Thiên Tôn, Linh Bảo Thiên Tôn vận chuyển Vô Tẫn Pháp Bảo, chỉ thấy trong nháy mắt trên không trung xuất hiện hàng vạn loại pháp bảo, hàng vạn loại pháp bảo này hóa thành một luồng vận chuyển bảo khí, nếu nói tới năng lực chơi pháp bảo đơn thuần thì Linh Bảo Thiên Tôn có lẽ là Pháp Bảo Văn Minh Chi Thượng rồi, chỉ có điều trong Pháp Bảo Văn Minh có những mật chiêu mà Linh Bảo Thiên Tôn không biết.

    Bảo khí của hàng vạn loại pháp bảo hóa thành một luồng khí trùng trùng điệp điệp, hướng về phía Tinh Vực Chi Môn, “Oanh” một tiếng, tầng thứ nhất còn sót lại bị phá tan, hóa thành tinh quang, nhưng khi đến tầng thứ hai Trung Ương Chi Tầng của Tinh Vực Chi Môn thì sức tấn công của Linh Bảo Thiên Tôn bị chặn lại, sau khi Linh Bảo Thiên Tôn thu chiêu về thì chiến tích này với Linh Bảo Thiên Tôn mà nói thì cũng ở dạng bình thường, không tốt mà cũng không dở.

    Cuối cùng là tới lượt Nguyên Thủy Thiên Tôn ra tay, y phục trên người Nguyên Thủy Thiên Tôn không gió mà bay, đồng thời trên đỉnh đầu xuất hiện một phiên, đây là một cây phiên cực đại, bên trên in một hư ảnh, hư ảnh đó khi có khi không, không màu không sắc, nhưng dường như lại đại diện cho một lực lượng cực mạnh, nhìn thấy hư ảnh này trong mắt Phủ Chi Văn Minh Phó Chủ lóe lên một ánh mắt vô cùng sắc bén, đó là Bàn Cổ Chi Phiên, năm đó Bàn Cổ đã từng dùng vật này, đáng tiếc là nó đã bị rơi vào tay Nguyên Thủy Thiên Tôn.

    Nguyên Thủy Thiên Tôn hô lớn:

    -Phá!

    Sau tiếng hô dài đó, “Oanh” một tiếng, tầng thứ nhất bị phá, hóa thành tinh quang.

    Lại thêm một tiếng hô dài đó Bàn Cổ Phiên tiến vào tầng thứ hai Trung Ương Chi Tầng, đến điểm cuối cùng mới bị kẹt lại.

    Chiến tích này cũng khá tốt!

    Nguyên Thủy Thiên Tôn cảm nhận được thực lực của mình tăng lên, lần này cảm giác được chỉ còn thiếu một chút nữa thôi là có thể tiến vào tầng thứ ba Vĩnh Hằng Chi Tầng, Nguyên Thủy Thiên Tôn liền hỏi Trận Chi Văn Minh Phó Chủ:

    -Lần này ai đạt chiến tích cao nhất?

    Là điểm cuối tầng thứ hai à?

    Nguyên Thủy Thiên Tôn tràn đầy tự tin, Bàn Cổ Phiên quả thực là Tiên Thiên Linh Bảo uy lực vô cùng mạnh, Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng rất hài lòng với sự tấn công vừa rồi của mình, bởi vậy nên chiến tích của mình là cao nhất trong số chiến tích của tất cả mọi người cũng là chuyện thường tình.

    Nguyên Thủy Thiên Tôn là một kẻ rất sĩ diện, còn nhớ năm đó cũng vì sĩ diện mà đấu với lão Tam Linh Bảo Thiên Tôn một trận, vẫn là vì cái Phong Thần Chi Kiếp nào đó, tất nhiên, đó chỉ là một kiếp số nhỏ, một sóng gió nhỏ của một Kỷ Nguyên mà thôi, ngay đến Văn Minh Phó Chủ Cảnh, tức được gọi là Thánh Nhân Cảnh, đều không bị tổn hao một ai.

    Còn đại quyết chiến của Trung Ương Thiên Triều xét về quy mô hiện nay là lớn nhất, có ảnh hưởng sâu rộng.

    Trong trận đấu đó Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng bị áp chế, về đại cục là đã bị thua, vậy nên hắn mới muốn lấy lại thể diện, lấy lại danh dự.

    Nguyên Thủy Thiên Tôn hỏi vô cùng tự tin.

    Chương 1495-1496: Vượt qua tinh vực chi môn

    Trận Chi Văn Minh Phó Chủ nói:

    - Chiến tích của Tiễn Chi Văn Minh cũng ngang với ngươi, chỉ có điều Băng Phách Thần Đạo của Băng Chi Văn Minh Phó Chủ đã tiến đến điểm đầu tiên của tầng thứ ba Vĩnh Hằng Chi Tầng rồi.

    - Ồ.

    Nguyên Thủy Thiên Tôn ngây người, không khỏi giật mình, không ngờ sức chiến đấu của Băng Chi Văn Minh Phó Chủ còn cao hơn ta, hai mươi năm trước, trong trận đại quyết chiến cuối cùng Băng Chi Văn Minh Phó Chủ và Nguyên Thủ Thiên Tôn giao đấu bất phân thắng bại.

    - Sau đó, Kiếm Chi Văn Minh Yến Thương Thiên dùng kiếm tấn công qua được điểm đầu tiên tầng thứ ba Vĩnh Hằng Chi Tầng.

    Nếu như vừa rồi chỉ là có chút kinh hãi thì giờ là rất kinh hãi.

    Yến Thương Thiên, cái tên này lần đầu tiên Nguyên Thủy Thiên Tôn nghe được là vào hai mươi năm trước.

    Đúng vậy, lúc đó Yến Thương Thiên rõ ràng là bại dưới tay Tiên Cổ Văn Minh, nhưng với thực lực của Yến Thương Thiên khi đó, căn bản không thể đắc tội với nhân vật cường đại như vậy được, chỉ là một vị Thế Giới Cảnh của Tiên Cổ Văn Minh áp chế Yến Thương Thiên mà thôi, hai mươi năm trước Nguyên Thủy Thiên Tôn nghe đến cái tên này còn không thèm để ý đến, không ngờ nay chiến lực của Yến Thương Thiên đã vượt qua hắn.

    Cái thời này sao thế nhỉ ?

    Chuyện gì đang xảy ra vậy ?

    Trận Chi Văn Minh Phó Chủ thở dài:

    - Sau đó Lục Nguyên ra tay.

    Hàng lông mày rậm của Nguyên Thủy Thiên Tôn chau lại, xét về tướng mạo thì những người lông mày rậm thường rất tự tin:

    - Hắn ra tay thế nào?

    Có đến được điểm cuối cùng của tầng thứ ba không?

    Nếu nói như vậy thì sức chiến đấu của Lục Nguyên càng ngày càng đáng sợ rồi, có thể vượt qua được tất cả các Văn Minh Phó Chủ.

    Trận Chi Văn Minh Phó Chủ lắc đầu:

    - Không phải.

    Không phải?

    Không lẽ còn đạt đến điểm đầu tiên tầng thứ tư Hằng Chi Tầng, nếu vậy thì quá thần kỳ rồi, Nguyên Thủy Thiên Tôn trong lòng thầm nghĩ vậy.

    Trận Chi Văn Minh Phó Chủ nói: được

    - Lục Nguyên chém hết bốn tầng Tinh Vực Chi Môn thành tinh quang.

    Nguyên Thủy Thiên Tôn nghe xong đờ dẫn cả người:

    - Thế há chẳng phải Lục Nguyên đã qua được Tinh Vực Chi Môn sao?

    - Đúng vậy.

    Tiễn Chi Văn Minh Phó Chủ không khỏi thở dài:

    - Ngươi bây giờ đã biết ta tuyệt vọng đến thế nào rồi chứ?

    Nguyên Thủy Thiên Tôn hoàn toàn không tin nổi, Lục Nguyên đã qua được Tinh Vực Chi Môn, đã trở thành Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài.

    Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài ah!

    Hơn nữa sau này Lục Nguyên chính là Văn Minh Chi Chủ rồi.

    Pháp Vũ Liên Minh lại có thêm một Văn Minh Chi Chủ rồi, điều này đối với Hoang Tiên Phật Liên Minh trong Di Thất Chi Địa không phải là một tin tức tốt, sau này sẽ càng khó phản kích.

    Mọi người đến đây cũng gần như đã thử xong rồi, đa phần đều là ai rời đi rồi lại quay về chỗ người nấy.

    Nhưng tin Lục Nguyên vượt qua được Tinh Vực Chi Môn đã nhanh chóng truyền ra ngoài.

    Tinh Vực Chi Môn, hoàn toàn không ngờ được rằng Lục Nguyên qua được, lần này Lục Nguyên quá xuất sắc, mọi nơi đều nghe thấy nhắc đến tên của Lục Nguyên.

    Hơn nữa những người này còn xôn xao bàn tán một chuyện nữa, đó là Kiếm Chi Văn Minh còn bao lâu nữa sẽ thăng lên Kiếm Cổ Văn Minh, nếu là ba mươi năm trước nhắc đến Kiếm Cổ Văn Minh trong thiên địa thì có đánh chết cũng chẳng có ai tin, nhưng nay lại có rất nhiều người tin vào điều này.

    Lúc này, Lục Nguyên đã tiến vào trong Vĩnh Hằng Tinh Vực.

    Đây là tầng cấp có chiến lực mạnh nhất!

    Lục Nguyên quan sát Tinh Vực này, phát hiện ở không gian sâu xa xôi kia có một mặt trời, thái dương đó tựa hồ như phát ra uy nghiêm vô tận, ngoài thái dương đó ra còn có những địa hình khác, những địa hình cổ quái các muôn hình vạn trạng, còn có đủ loại kiểu dáng hư không loạn lưu.

    Lục Nguyên cũng phát hiện ra mọi vật trong Tinh Vực này đều chuyển động quanh thái dương ở trong không gian xa xôi kia, thái dương đó rõ ràng là nằm ở đó nhưng tựa hồ như không thể đến gần được.

    Lục Nguyên lập tức phát ra thần niệm đi thử nghiệm nhưng chưa được nửa ường đã bị cắt đứt.

    Đó là cái gì?

    Lục Nguyên thầm thấy rằng thái dương đó và Vĩnh Hằng Chi Môn có chút quan hệ với nhau, vận chuyển Đạo Tử Phân Thân và Vận Mệnh Thiết Tắc mới lĩnh ngộ ra được thái dương đó, chính là Vĩnh Hằng Chi Môn.

    Chỉ có điều Vĩnh Hằng Chi Môn ở nơi sâu thẳm trong không gian, có muốn chạm tay cũng không thể chạm tới, chỉ thấy một ánh hào quang chói mắt nên cho rằng đó là thái dương.

    Lục Nguyên xem xét lại lần nữa, xung quanh dường như không có ai khác.

    Toàn bộ Vĩnh Hằng Tinh Vực rộng lớn nhưng không ngưng tụ lại dưới tinh vực mà ngưng tụ ở trên tinh vực, mà nghe nói nơi này chỉ có hơn một trăm người, bởi vậy nên ít người cũng là chuyện thường tình, so với Ngưng Tụ Tinh Vực thì không gian còn rộng hơn rất nhiều.

    Sau khi nhìn và quan sát cảnh sắc xung quanh một lần nữa, Lục Nguyên cũng phát hiện ra một loại quả, loại quả này sinh trưởng trong hư không lưu loạn, đâu đâu cũng có, vừa nhìn là đã thấy có vài gốc, cũng không hiếm thấy.

    Lục Nguyên đưa tay ra cảm nhận đã cảm nhận được khí tức bất hủ của văn minh thực sự trong đó.

    Chu Thanh Huyền đã nói với mình về hình dáng của Vĩnh Hằng Chi Quả, đều là quả có hình dáng như hồ lô, từng quả to nhỏ nối tiếp nhau, ở đây cũng hiện lên những hình dáng hồ lô, có lẽ là Vĩnh Hằng Chi Quả rồi.

    Vĩnh Hằng Chi Quả ở bên trong quả là rất nhiều.

    Lục Nguyên lập tức đưa một quả vào miệng, vừa nuốt vào trong đã cảm nhận được pháp lực trong cơ thể mình đang biến hóa một cách kinh thiên động địa, quả là không có sự biến hóa nào mạnh hơn được nữa.

    Lục Nguyên cảm nhận được sự biến hóa này.

    Từ Nhất Kỷ Nguyên lên đến Cửu Kỷ Nguyên thực chất chỉ là sự biến đổi về lượng mà thôi.

    Còn bây giờ mới thực sự là biến đổi về chất.

    Thì ra pháp lực là một loại Văn Minh Khí Tức giả, còn pháp lực bây giờ mới chính là loại Văn Minh Khí Tức thực sự, đây chính là pháp lực của Văn Minh Chi Chủ.

    Lục Nguyên cũng biết rằng đây là thời khắc quan trọng nên không thể có bất cứ sự ngừng trệ nào, lúc mới đầu từng bước từng bước nâng cao thực lực , ma luyện lấy pháp lực, hướng đến sự tấn công cao hơn.

    Lúc này, trong Vĩnh Hằng Chi Tinh Vực có rất nhiều người đang bế quan bị đánh thức, toàn bộ hướng về phía Vĩnh Hằng Tinh Vực, tốc độ của những người này rõ ràng là nhanh hơn rất nhiều so với những người thuộc Văn Minh Phó Chủ, họ tùy ý bước một bước là đi được hàng trăm vạn dặm, khi bước một bước là một chân trời xa xăm.

    Những người này rõ ràng là bị kinh động, họ đều cảm thấy Tinh Vực Chi Môn vừa bị phá nát!

    Nếu đúng như dự đoán, pháp nhãn không nhầm lẫn thì đó chính là người vừa phá Tinh Vực Chi Môn, ai mà có thực lực như vậy, trong cảnh giới Văn Minh Phó Chủ mà lại có người phá được Tinh Vực Chi Môn, bởi vậy những người ở đây mới đến xem Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài là người như thế nào.

    Tại Vĩnh Hằng Tinh Vực, nơi mà cả trăm người đều là bậc cảnh giới Văn Minh Chi Chủ như này, Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài cũng được coi là king diễm rồi, dù sao trong vô số Kỷ Nguyên mới chỉ xuất hiện có ba người như vậy mà thôi, sau ba người đó, bây giờ là người thứ tư.

    Mọi người từ khắp nơi đi đến, nhưng không hẹn mà lại chia thành hai đường.

    Trong đó có một đường là có một người quen của Lục Nguyên, chính là Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ, à không, còn một người nữa, là Pháp Cổ Văn Minh Chi Chủ, lúc trước ta đã biết rằng khi Trung Ương Thiên Triều không xảy ra chuyện gì lớn thì những Văn Minh Chi Chủ đều ở tại đây tu hành, truy tìm Vĩnh Hằng Chi Đạo hư vô phiêu miễu, đừng nghĩ rằng họ sống thị mà không sợ chết, sống càng lâu lại càng sợ chết, khó khăn lắm mới tu hành được Văn Minh Chi Chủ, là hơn một trăm vị đứng đầu trong tất cả những sinh linh, không thể nói chết một cách dễ dàng được, mà Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ và những người khác cũng chỉ tùy lúc tự do ra vào nơi này.

    Thực chất toàn bộ Vĩnh Hằng Tinh Vực phân thành hai phái.

    Hai phái này, một phái do Sát Na Văn Minh Chi Chủ đứng đầu, Sát Na Văn Minh Chi Chủ là một Văn Minh Chi Chủ sống đã khá lâu, thực lực cao tới mức đáng sợ, công pháp là Sát Na Vĩnh Hằng, Sát Na tức là Vĩnh Hằng, Vĩnh Hằng tức là Sát Na, đây chính là những cảm ngộ của Sát Na Văn Minh Chi Chủ đối với Vĩnh Hằng Chi Môn, Sát Na Vĩnh Hằng này một khi thi triển ra thì ngay cả người có thực lực cao như Pháp Cổ Văn Minh Chi Chủ cũng phải lui bước mấy trăm ngàn dặm.

    Đối quyết với hắn là một điều vô cùng đáng sợ, ngươi không biết được Sát Na và Vĩnh Hằng, không gian thời gian hoàn toàn bị đảo lộn, Thời Gian Thiết Tắc có rất nhiều người khống chế được, nhưng khống chế Sát Na Văn Minh Chi Chủ-người đã luyện đến được bước này, thì tuyệt đối không có người thứ hai, chỉ trong tích tắc (sát na) là có thể đưa ta về cõi vĩnh hẵng.

    Còn một phái nữa, là Bất Tử Văn Minh Chi Chủ đứng đầu, Bất Tử Văn Minh Chi Chủ này hiệu xung Bất Tử Truyền Kỳ, đối địch với hắn cũng là một cơn ác mộng, ngươi có thể đả thương hắn, nhưng cũng không có tác dụng gì cả, hắn vốn không thể chết được, bất luận có đánh đến mức nào thì hắn cũng vẫn không chết, hắn có một môn Bất Tử Kỳ Công, chỉ nghe tên thôi cũng đã khiến người ta phải đau đầu.

    Năm đó, khi thực lực của Bất TỠVăn Minh Chi Chủ chưa quá cao minh đã từng giao đấu với năm người có thực lực không kém hơn hắn, năm người đó đã chiếm thế thượng phong nhưng không thể nào giết chết được Bất Tử Văn Minh Chi Chủ, sau cùng đổi lại là bị Bất Tử Vă Minh Chi Chủ giết chết.

    Đây chính là đặc điểm của Bất Tử Văn Minh Chi Chủ, hắn có thể gần chết hàng ngàn hàng vạn lần, đến nay, thực lực của Bất Tử Văn Minh Chi Chủ càng ngày càng cao, thống lạc một phương.

    Đây chính là hai phái của Vĩnh Hằng Chi Tinh Vực, hai phái này tranh giành chiếm đoạt trong Vĩnh Hằng Chi Tinh Vực.

    Đừng tưởng rằng Văn Minh Chi Chủ không tranh đoạt, chẳng hạn như cần dựa vào vị trí trong Vĩnh Hằng Chi Môn, có cần tranh đoạt hay không thì câu trả lời tất nhiên là cần phải tranh đoạt rồi.

    Đương nhiên hai phái này hiện đang bị kinh động, muốn xem xem rốt cuộc là ai đã xuất hiện.

    Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài.

    Sau đó họ lập tức đến đó, nhìn thấy người đang ngưng luyện trong không trung, chính là người thanh niên mặc thanh y đang tấn công Văn Minh Chi Chủ.

    Hai phái này của Vĩnh Hằng Chi Tinh Vực, một phái là Sát Na Văn Minh Chi Chủ, một phái là Bất Tử Văn Minh Chi Chủ.

    Phái Bất Tử Văn Minh Chi Chủ có một gã đầu trọc, gã đầu trọc này lúc nào vẻ mặt cũng tươi cười, đó chính là Hoang Cổ Văn Minh Chi Chủ.

    Hoang Cổ Văn Minh Chi Chủ thường ở trong Vĩnh Hằng Tinh Vực tu hành, hơn nữa, cũng có vị trí tốt trong Vĩnh Hằng Tinh Vực, bạn bè rất nhiều, cũng được coi như là giao du rộng.

    Người của hai phái này cùng nhìn nam nhân trẻ tuổ mặc thanh y đó.

    Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài ah!

    Không chỉ người của phái Sát Na mà những người khác cũng đều kinh ngạc không biết Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài là ai?

    Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ khẽ cười:

    -Thì ra là hắn.

    Bên cạnh là một vị Văn Minh Chi Chủ, người này đã đạt được Văn Minh Chi Chủ Nhất Tự Đại Đạo, và cũng là sư phụ của Pháp Nhất Đế Tử, do đã lĩnh hội được Linh Chi Đại Đạo nên ông đã đem Nhất Tự truyền cho Pháp Nhất Đế Tử từ sớm, Linh Chi Đại Đạo là một đại đạo có trước và mạnh hơn Nhất Tự Đại Đạo.

    Tất nhiên mặc dù Nhất Tự Văn Minh Chi Chủ là sư phụ của Pháp Nhất Đế Tử nhưng không phải là người trong Pháp Cổ Văn Minh, chỉ là có duyên kỳ ngộ mà gặp Pháp Nhất Đế Tử và thu nhận Pháp Nhất Đế Tử làm đệ tử.

    Vị Nhất Tự Văn Minh này nói:

    -Ồ, Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ biết hắn à?

    Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ cười:

    - Cái này phải hỏi Pháp Cổ Văn Minh Chi Chủ, đây có lẽ là con rể của Pháp Cổ Văn Minh Chi Chủ.

    Người của phái Sát Na đều nhìn về phía Pháp Cổ Văn Minh Chi Chủ, Pháp Cổ Văn Minh Chi Chủ vuốt râu tự đắc:

    -Đúng vậy, chính là vị hôn phu của cô con gái thứ tư Tụ Tuyết của ta, họ Lục tên Nguyên.

    -Thì ra là Lục Nguyên, ta cũng từng nghe nói đến.

    Nay danh tiếng của Lục Nguyên đến cả người của Vĩnh Hằng Tinh Vực cũng biết đến.

    - Nghe nói người này xuất thân từ một nơi nhỏ ở bên ngoài, sau đó vào Kiếm Môn.

    - Dùng kiếm ở Kỷ Nguyên này không có tiền đồ đâu.

    Một vị trưởng lão khác nói.

    - Dùng kiếm thoạt nhìn thì không có tiền đồ, nhưng Lục Nguyên này lại nghịch thiên, sau trận đại quyết chiến ở Trung Ương Thiên Triều hai mươi năm trước, Lục Nguyên đã tự tạo được Kiếm Chi Văn Minh.

    Văn Minh Chi Chủ đó là Thần Long Văn Minh Chi Chủ, ông luôn hướng Thần Long thấy đầu mà không thấy đuôi, thường đi dạo các nơi, ngao du nhân gian nhưng không để lại tên thật.

    - Chỉ có điều ta hoàn toàn không ngờ rằng Lục Nguyên lại có thể phá đưuọc Tinh Vực Chi Môn, là Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài.

    - Xem ra Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài này ra nhập phái Sát Na của chúng ta rồi.

    Đây rõ ràng là một điều hiển nhiên.

    Nhưng lúc này, phái Bất Tử:

    -Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài này là vị nào vậy?

    Có thể gọi vào phái Bất Tử của chúng ta được không?

    Một vị Văn Minh Chi Chủ nói.

    Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài không phải là giả, chính là một điều vô cùng khó ở Vĩnh Hằng Chi Tinh Vực.

    - Điều này là không thể.

    Hoang Cổ Văn Minh Chi Chủ xoa xoa cái đầu trọc, cười lớn:

    - Người này là Lục Nguyên, đồng thời là con rể Pháp Cổ Văn Minh Chi Chủ, làm sao có thể gia nhập phái của chúng ta được.

    Nghe Hoang Cổ Văn Minh Chi Chủ nói xong, những Văn Minh Chi Chủ của phái Bất Tử đều đã rõ, đã có mối quan hệ như vậy thì Lục Nguyên chắc chắn sẽ gia nhập phái Sát Na, quả là đáng tiếc, đáng tiếc thật.

    Người này là Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài, tài năng của hắn đến những người trong Vĩnh Hằng Chi Tinh Vực cũng thấy kinh ngạc.

    Người của hai phái đều ngừng lại, vì lúc này là thời khắc quan trọng Lục Nguyên trùng kích Văn Minh Chi Chủ.

    Thiên kiếp.

    Mỗi của ải đều có thiên kiếp.

    Mà cảnh giới từ Cửu Kỷ Nguyên trùng kích Thập Kỷ Nguyên cũng là một sự đột phá cảnh giới lớn, tất nhiên cũng tồn tại thiên kiếp, thiên kiếp thông thường là lôi, hỏa, băng, thủy, thổ, chẳng hạn như các kiếp số: Vạn Chúng Chi Lôi Vương Kiếp, Thiên Không Vạn Hỏa Kiếp, Siêu Thủy Ức Nhược Thiên Thủy Kiếp…

    Chỉ có điều đây được coi như thiên kiếp cuối cùng, thiên kiếp cuối cùng không thể vượt qua dễ dàng như vậy được.

    Chương 1497-1498: Thiên kiếp khủng bố

    Trong không trung xuất hiện vô vàn Mê Chi Ô Vân, trong Mê Chi Ô Vân này có thể tìm ra bất cứ thiên động nào, và không bao giờ biết được thiên động tiếp theo là gì, đây là thiên kiếp khó đoán nhất.

    Chỉ thấy trong không trung xuất hiện từng sợi từng sợi dây xích (tỏa liên), những sợi đó từng sợi đều có hương vị chính, có cái vinh quang, có cái tôn vinh, trong khi Lục Nguyên trùng kích cảnh giới Văn Minh Chi Chủ xuất hiện số kiếp Chủ Chi Tỏa Liên, nhưng nay không phải là Chủ Chi Tỏa Liên mà là Chủ Chi Chung Cực Tỏa Liên, kinh khủng hơn rất nhiều so với Chủ Chi Tỏa Liên , những dây xích này Văn Minh Chi Chủ Thập Kỷ Nguyên cũng khó rất ứng phó, kết quả là lại xuất hiện vào lúc này.

    Một Văn Minh Chi Chủ thở dài:

    - Chủ Chi Chung Cực Tỏa Liên, năm đó số kiếp của ta là cái này, ta phải mời rất nhiều người đến giúp đỡ, mượn rất nhiều bảo bối mới có thể phá được nó.

    Lục Nguyên dù là Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài, muốn phá cái này e rằng cũng không phải là dễ, để ta xem Lục Nguyên Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài này phá Chủ Chi Chung Cực Tỏa Liên như thế nào.

    Chủ Chi Chung Cực Tỏa Liên vô cùng uy nghiêm hướng về phía Lục Nguyên mà khóa lại

    Thiên kiếp này rõ ràng vẫn chưa kết thúc, trong không trung xuất hiện một cây đại thụ, cây đại thụ này che rợp bầu trời, những Văn Minh Chi Chủ ở đó liền lùi ra xa, bởi lẽ cây đại thụ này vừa xuất hiện là xuất hiện những uy thế khủng bố.

    Một Văn Minh Chi Chủ nói:

    - Đây là Chung Cực Sinh Tử Chi Thụ Thiên Kiếp.

    Chung Cực Sinh Tử Chi Thụ Thiên Kiếp là chung cực thiên kiếp của cây.

    - Năm đó ta phải đối diện với Chung Cực Sinh Tử Chi Thụ Thiên Kiếp, ở giữa không gian sinh sinh tử, dễ bị cuốn vào sinh chi cực, cũng dễ bị cuốn vào tử chi cực, khi đó ta đã rất khó khăn mới ứng phó được thiên kiếp này, không ngờ nay nó lại xuất hiện.

    Đây là Thần Long Văn Minh Chi Chủ, là một vị Văn Minh Chi Chủ thường du hí phong trần, trên khuôn mặt có thần sắc siêu vị chi cực:

    - Ta xem xem Lục Nguyên Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài này phá thiên kiếp này như thế nào.

    Trong mê chi ô vân đó lại xuất hiện một thiên kiếp.

    Thiên kiếp này lại là một tấm bản đồ, là Chung Cực Kiếp Nan Thiên Kiếp Đồ, nghe nói trong vô số Kỷ Nguyên trước đây, có một vị Thập Cửu Kỷ Nguyên tập hợp những yêu ma trong thiên địa, tạo ra Chung Cực Kiếp Nan Thiên Kiếp Đồ, muốn dùng nó để Vĩnh Hằng Chi Chủ Vạn Kiếp Bất Diệt nhưng đã bị thất bại, sau đó tấm bản đồ này biến mất, nhưng khi Cửu Kỷ Nguyên trùng kích Thập Kỷ Nguyên sẽ xuất hiện Chung Cực Kiếp Nan Thiên Kiếp Đồ, trấn áp Cửu Kỷ Nguyên, không để Cửu Kỷ Nguyên trùng kích được.

    Mà năm đó Long Thần Văn Minh Chi Chủ bị Chung Cực Kiếp Nan Thiên Kiếp Đồ làm cho rất thảm, sau cùng thập tử nhất sinh, cùng với rất nhiều cơ duyên khác mới qua được thiên kiếp đó, bởi vậy nay Chung Cực Kiếp Nan Thiên Kiếp Đồ xuất hiện khiến Long Thần Văn Minh Chi Chủ có vài phần mong đợi.

    Trong hư không xuất hiện hư ảnh của Vĩnh Hằng Chi Môn, lần này hư ảnh của Vĩnh Hằng Chi Môn đáng sợ hơn nhiều so với hư ảnh của Vĩnh Hằng Chi Môn của Hằng Chi Tầng, người khi nãy đang kỳ vọng cũng không khỏi giật mình, rõ ràng là thiên kiếp hư ảnh của VĨnh Hằng Chi Môn, thiên kiếp này nhân vật có vị trí cao nhất trong Vĩnh Hằng Tinh Vực là Sát Na Văn Minh Chi Chủ và Bất Tử Văn Minh Chi Chủ đều gặp phải, không ngờ giờ lại xuất hiện, thiên kiếp này của Vĩnh Hằng Chi Môn quả là vô cùng khủng bố.

    Không chỉ có vây, trong hư không còn có dấu vết của Đạo Tự, đây là Đạo Tự Thiên Kiếp, Đạo Tự Thiên Kiếp thống trị vô số chiêu thức, mang theo đại đạo vô cùng, Đạo Tự Thiên Kiếp tất nhiên không khủng bố như Vĩnh Hằng Chi Môn Thiên Kiếp nhưng cũng không kém thiên kiếp Chủ Chi Chung Cực Chi Tỏa.

    Thoáng chốc các loại thiên kiếp khủng bố đã tập hợp lại một chỗ.

    Vị Nhất Chi Văn Minh Chi chủ-người đã lĩnh ngộ được Nhất Dữ Linh Chi Đại Đạo, cũng không khỏi biến sắc:

    - Chủ Chi Chung Cực Tỏa Liên Thiên Kiếp, Chung Cực Sinh Tử Thiên Kiếp, Chung Cực Kiếp Nan Thiên Kiếp Đồ, Đạo Tư Thiên Kiếp, còn có Vĩnh Hằng Chi Môn Kiếp đáng sợ hơn thảy, bất kể là gặp phải loại nào thì cũng đủ để ta khi là Cửu Kỷ Nguyên ứng phó rồi, thiên kiếp sau cùng có thể trực tiếp trấn áp chúng ta rồi, một mình Lục Nguyên mà đưa tới nhiều thiên kiếp như vậy có vẻ khoa trương quá rồi.

    Sắc mặt của Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ cũng biến đổi, Pháp Cổ Văn Minh Chi Chủ cũng là một trong những người có vị trí cao nhất trong Vĩnh Hằng Tinh Vực, thành phủ cực thâm, bình thường trời có sụp ngay trước mặt cũng không biến đổi sắc mặt, nhưng lúc này mặt không thể không biến sắc, Pháp Cổ Văn Minh Chi Chủ đang tự nghĩ đổi lại mình là Lục Nguyên, khi là Cửu Bán Kỷ Nguyên mà gặp phải thiên kiếp như thế này cơ bản là không thể chống cự được.

    Hoang Cổ Văn Minh Chi Chủ xoa cái đầu trọc của mình, trong lòng ông lúc này rất muốn nói ra ba từ: tốt, tốt, tốt, Lục Nguyên chết ở đây mới tốt, đỡ được bao nhiêu công sức.

    Phái Sát Na thầm nghĩ không tốt, thiên kiếp này quá mãnh liệt, không biết Lục Nguyên sẽ đối phó như thế nào.

    Còn người của phái Bát Tử lại mừng thầm, Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài này mà không vào phái Bất Tử thì hắn chết càng tốt, chết rồi thì người tài ít đi, một Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài nay mới chỉ là Cửu Bán Kỷ Nguyên, thực lực không quá mạnh nhưng tiềm lực sau này không ai dám xem thường, sau này nhất định sẽ là nhân vật kinh thiên động địa.

    Lục Nguyên sẽ ứng phó như thế nào?

    Hắn có ứng phó được không?

    Lục Nguyên nhìn lên không trung, năm thiên kiếp khủng bố cùng tiến đến.

    Năm đại thiên kiếp này quả là khủng bố, nhưng Lục Nguyên lại vô cùng tỉnh táo, thực ra thì cũng không có gì, cái này mặc dù có độ khó cao hơn Tinh Vực Chi Môn nhưng khi Lục Nguyên phá được tầng thứ tư Tinh Vực Chi Môn đã thầm lĩnh ngộ ra được một thứ, lúc đó không thể nói rõ ra được, nhưng giờ đây dưới sự ảnh hưởng của khí tức Vĩnh Hằng Tinh Vực bất hủ, dưới sự liên thủ tấn công của ngũ đại thiên kiếp Lục Nguyên đã lĩnh ngộ được tất cả.

    Cuối cùng Lục Nguyên đã cảm giác được mình cần một thanh kiếm mới rồi.

    Thanh kiếm mới này phải mạnh hơn so với Kiếp Thập, hơn nữa là phải mạnh hơn rất, rất nhiều.

    Bởi thanh kiếm này là trong lúc Lục Nguyên tấn công Tinh Vực Chi Môn đã ngầm cảm ngộ được đem ba phần Vận Mệnh Thiết Tắc và bảy phần Đạo Tự Phân Thân cùng với Vĩnh Hằng Chi Kính kết hợp lại, còn trong lúc tấn công Tinh Vực Môn cũng ngầm đưa một phần hư ảnh của Vĩnh Hằng Chi Môn vào đó.

    Thanh kiếm này được tạo ra sẽ là Chung Cực Chi Kiếm, một thanh kiếm chí cao.

    Vậy nên thanh kiếm này không gọi là Thập Nhị Kiếm.

    Mà là Thập Ngũ Kiếm.

    Trong không gian lưu lại tứ kiếm để sau đó tạo chiêu.

    Bởi hiện tại một thanh kiếm này là Chung Cực Nhất Kiếm.

    Trong lòng Lục Nguyên đã lĩnh ngộ được.

    Vâ vàn suy tư trong lòng tập trung lại, vô vàn pháp lực cũng tập trung lại trong đó.

    Thập Ngũ Kiếm, trảm xuất!

    Thanh kiếm này bỗng xuất ra, là đại diện cho sự hòa nhập của những tuyệt học mà Lục Nguyên đã học được.

    Thanh kiếm này xuất hiện.

    Ngũ Thập Kiếm.

    Chung Cực Nhất Kiếm một khi xuất hiện sẽ có thanh thế khủng bố.

    Chủ Chi Chung Cực Tỏa Liên bay xuống đầu tiên, trong nháy mắt vô số sợi xích quấn chặt lấy trường kiếm của Lục Nguyên, nhưng ngay lập tức Chủ Chi Chung Cực Tỏa Liên Thiên Kiếp hóa thành từng mảnh từng mảnh, nó đã bị phá bỏ hoàn toàn, dưới mũi kiếm nhọn này Chủ Chi Chung Cực Tỏa Liên Thiên Kiếp không thể chống đỡ nổi, vỡ thành từng mảnh, Chủ Chi Chung Cực Tỏa Liên được gọi là Tỏa Liên mạnh nhất, có thể xiềng xích vạn vật nhưng lại không thể khóa được thanh kiếm này trong ba giây mà chỉ có thể trụ được trong hai giây.

    Một thanh kiếm quá mạnh!

    Hơn nữa uy thế của thanh kiếm không dừng lại ở đó.

    Thiên kiếp thứ hai là Chung Cực Sinh Tử Chi Thụ Thiên Kiếp, trong thiên kiếp này có Sinh Chi Cực và Tử Chi Cực, Sinh Chi Cực khiến cho cây này rất khó bị chém đứt, năm đó Thần Long Văn Minh Chi CHủ trùng kích thiên kiếp này đã phải dùng rất nhiều cách mới có thể phá được Sinh Chi Cực và Tử Chi Cực.

    Nhưng, Sinh Chi Cực đã bị nghiền nát, sinh cơ của Sinh Chi Cực đứng trước thanh kiếm đáng sợ với sức hủy diệt mạnh thế này cũng phải qua kiếp khác để đầu thai.

    Tử Chi Cực cũng khó đối phó không kém, Tử Chi Cực rộng lớn vô hạn, không thể nào tưởng tượng, dùng chiêu thức nào để phá được, nhưng vì chính là tính công phá của nó mà đối đầu với Tử Chi Cực lại càng khó hơn.

    Thần Long Văn Minh Chi Chủ đang thầm nghĩ như vậy, nhưng không ngờ rằng “Oanh” một tiếng, Tử Chi Cực đã hoàn toàn bị phá hỏng, tử mà thanh kiếm này đại diện còn rộng lớn hơn cả Tử Chi Cực, Tử Chi Cực không thể hút nó vào được.

    Chung Cực Sinh TỬ Chi Thụ Thiên Kiếp đã bị phá tan dưới thanh kiếm này.

    Thần Long Văn Minh Chi Chủ líu lưỡi:

    - Thật là lợi hại!

    Năm đó ông phải chật vật lắm mới đối phó được, không ngờ Lục Nguyên có thể phá được nhanh như vậy, sự chênh lệch quả là quá xa.

    Chung Cực Kiếp Nạn Thiên Kiếp Đồ cũng bay xuống, trong bản đồ này có vô số kiếp nạn.

    Một trăm triệu kiếp nạn, con số này khiến người khác thấy sợ.

    Nhưng một kiếm này tựa hồ như bổ đôi một trăm triệu kiếp nạn ấy trong chớp mắt.

    Không cần biết đó là loại kiếp nạn gì, có bao nhiêu kiếp nạn, có những thuộc tính gì thì đều không chút do dự mà hạ kiếm giáng xuống, một kiếm phá tan.

    Đây là Chung Cực Kiếp Nạn Thiên Kiếp Đồ chứ không phải là hàng bày bán bên đường nhưng cũng bị một kiếm đánh tan.

    Cái này!

    Những Văn Minh Chi Chủ, ai nấy đều kiến thức uyên thâm nhưng nay thấy Lục Nguyên dễ dàng dùng kiếm đánh tan những thiên kiếp đó không khỏi khen ngợi, quả là quá khoa trương rồi.

    Chưa đợi những Văn Minh Chi Chủ này có phản ứng, Đạo Tự Thiên Kiếp lại dễ dàng bị phá tan, Đạo Tự Thiên Kiếp này thực ra là dễ phá nhất, nói thẳng ra là đơn giản, bảy phần Đạo Tự Phân Thân là có thể khắc chế được nó, vậy nên trong nháy mắt đã phá tan nó, cuối cùng là thiên kiếp mạnh nhất, ,đáng sợ nhất- Vĩnh Hằng Chi Môn Thiên Kiếp.

    Sự khủng bố của thiên kiếp này khó mà tưởng tượng ra được.

    Lục Nguyên không thể dễ dàng đối phó được nó.

    Hư ảnh của Vĩnh Hằng Chi Môn cũng đè nặng lên kiếm của Lục Nguyên, truyền ra một loại uy lực cực lớn.

    Lúc này thân kiếm của Lục Nguyên đã bị loại uy lực này chặn đứng lại.

    “Nhưng thế này mà muốn làm khó ta thì không được đâu”, Lục Nguyên cười thầm, từ từ tập trung lực đạo trong tay.

    - Một, hai, ba, bốn, năm, …năm mươi lăm, năm mươi sáu, năm mươi bảy,…chín mươi chín, một trăm!

    Đếm đến một trăm, tập trung xong thế cuối cùng, Lục Nguyên hét một tiếng dài:

    - Phá cho ta!

    Tinh hoa nhất và cũng là trùng kích cuối cùng của Ngũ Thập Kiếm đột nhiên tán phát ra, “Oanh” một tiếng, thanh kiếm phá tan hư ảnh của Vĩnh Hằng Chi Môn, lúc này Lục Nguyên chỉ cảm thấy vô cùng sảng khoái, đúng vậy, ta đã phá rồi, hoàn toàn phá tan được hư ảnh của Vĩnh Hằng Chi Môn rồi.

    - Hô hô hô hô!

    Lục Nguyên thở hồn hển.

    Sảng khoái!

    Chỉ một kiếm đã chém đứt hư ảnh Vĩnh Hằng Chi Môn, quả là sảng khoái không nói lên lời.

    Mà sau khi phá được hư ảnh Vĩnh Hằng Chi Môn, Lục Nguyên phát hiện ra pháp lực toàn thân mình đang có sự biến đổi vô cùng lớn, trên pháp lực phát ra khí tức của văn minh đích thực, một loại khí tức bất hủ.

    Đồng thời pháp lực như thiên đang không ngừng chuyển động mạnh dần lên, đạt đến trình độ không thể tưởng tượng nổi.

    Lục Nguyên biết được rằng đây là Thập Kỷ Nguyên và cũng là cảnh giới Văn Minh Chi Chủ.

    Lục Nguyên cảm giác được bản thân hiện nay có thể dễ dàng đánh bại được mình khi là Cửu Bán Kỷ Nguyên như trước kia, sự đọt phá đại cảnh giới này chính là như vậy, một khi đột phá thì sẽ tiến bộ rất nhiều.

    Cuối cùng ta đã trùng kích được cảnh giới Văn Minh Chi Chủ, Lục Nguyên thét một tiếng dài, một tay chỉ lên trời, một tay chỉ xuống đất:

    - Thiên thượng địa hạ, bát phương thập diên, duy ngã độc tôn, ta đã là Văn Minh Chi Chủ, chấp chưởng Kiếm Chi Văn Minh, Kiếm Chi Thao Thao, Kiếm Chi Nhân Quả đều dưới sự thống trị của ta.

    Cảm giác đạt đến Văn Minh Chi Chủ chính là hoàn toàn khác biệt so với trước đây.

    Còn rất nhiều những Văn Minh Chi Chủ phái Sát Na bên cạnh Lục Nguyên và phái Bất Tử đều cảm thấy khiếp sợ.

    HỌ sao có thể không nhìn thấy thanh kiếm khi nãy của Lục Nguyên, thanh kiếm đó lúc đầu xuất hiện không ai coi ra gì, nhưng dần dần mới phát hiện ra sự đáng sợ của nó, những thiên kiếp đáng sợ như Chủ Chi Chung Cực Tỏa Liên Thiên Kiếp, Chung Cực Sinh Tử Chi Thụ Thiên Kiếp, Chung Cực Thiên Nan Thiên Kiếp Đồ, Đạo Tự Thiên Kiếp đều bị phá trong chớp mắt, quả là vô cùng đáng sợ.

    Ngay cả thiên kiếp có uy nghiêm vô cùng vô tận như hư ảnh của Vĩnh Hằng Chi Môn cũng chỉ một kiếm đó là có thể phá tan.

    Thậm chí có những người còn thấy được hương vị chung cực trong thanh kiếm này.

    Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ lẩm bẩm nói:

    - Nghe đồn trên chiêu thức có Chung Cực NHất Thức, còn một thức này của Lục Nguyên mặc dù không đạt được đến Chung Cực Nhất Thức nhưng cũng đi trên con đường của Chung Cực Nhất Thức.

    Thần Long Văn Minh Chi Chủ gật đầu:

    - Đúng đấy, kiếm này của Lục Nguyên đúng là có hình ảnh của Chung Cực Nhất Thức, nghe nói Sát Na Văn Minh Chi Chủ và Bất Tử Văn Minh Chi Chủ đều đang theo đuổi Chung Cực NHất Thức, không ngờ Lục Nguyên cũng đang luyện Chung Cực Nhất Thức, nếu nói về độ uyên thâm của Chung Cực Nhất Thức thì mặc dù Lục Nguyên không bằng Sát Na Văn Minh Chi Chủ và Bất Tử Văn Minh Chi Chủ nhưng nghĩ cho cùng thì hắn mới có pháp lực Thập Kỷ Nguyên, hơn nữa tuổi của hắn vẫn còn trẻ, quả thực là đáng sợ.

    - Hơn nữa, trong nhát kiếm đó của hắn ta cảm nhận được một loại hương vị, nhát kiếm đó còn có thể mạnh hơn nữa.

    Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ nói:

    -Nhát kiếm này mà còn mạnh nữa thì không thể tưởng tượng nổi sẽ thế nào, Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài Lục Nguyên này của là không như người ta nghĩ.

    -Thành công của Lục Nguyên e rằng còn vượt qua được Kiếm Đỉnh Văn Minh Chi Chủ trước kia, sau này có lẽ sẽ không xếp dưới Kiếm Cổ Văn Minh Chi Chủ đâu.

    Một vị Cửu Cấp Văn Minh Chi Chủ nói.

    Vị Cửu Cấp Văn Minh Chi Chủ này mắt sâu như biển, thân hình to lớn, nghe nói ông có Cửu Đại Tuyệt Chiêu.

    Chương 1499-1500: Giao thủ với Hằng Nga

    Người của phái Sát Na đều thấy vui mừng khi đột nhiên xuất hiện Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài Lục Nguyên.

    Còn phái Bất Tử thì tức tím mặt.

    Hoang Cổ Văn Minh Chi Chủ thầm nghĩ trong lòng, “ tên Lục Nguyên này quả là không lường trước được.

    Khí vận của ta cao hơn hắn nhưng cũng không thể xem thường hắn được.”

    Hoang Cổ Văn Minh Chi Chủ hấp dẫn khí vận Hoang Chi Tử, khí vận thao thiên, dĩ nhiên hơn Lục Nguyên.

    Khi những người ở đây đang theo đuổi suy nghĩ của riêng mình thì Lục Nguyên đã điều tra được thần vật đảng cấp cao kia, phát hiện ra thần vật cao cấp do Hoang Chi Tử lưu lại, nhưng không thể khiến bản thân đạt đến Thập Nhất Kỷ Nguyên, vẫn còn thiếu một chút nữa, xem ra bây giờ không thể ngay lập tức trùng kích Thập Nhất Kỷ Nguyên được rồi.

    Lục Nguyên đứng thẳng người lên, lúc này trong thân hình Lục Nguyên cũng ẩn chứa cơ bí vô tận của kiếm đạo, thần thông vô biên của thiên địa.

    Lục Nguyên nói với phái Sát Na:

    - Chào nhạc phụ, Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ.

    Lục Nguyên cũng chỉ quen biết hai người này, Pháp Cổ Văn Minh Chi Chủ vuốt râu cười, rất hài lòng với con rể của mình, ông cười lớn:

    - Nào, để ta giới thiệu cho con các vị Văn Minh Chi Chủ ở đây.

    Vị này là Cửu Cấp Văn Minh Chi Chủ, vị này là Thần Long Văn Minh Chi Chủ, vị này là Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ…

    Ông giới thiệu từng người từng người một cho Lục Nguyên, Lục Nguyên cũng biết những vị tiền bối này, sau đó Lục Nguyên lần lượt hành lễ từng người một.

    Thấy Lục Nguyên không có chút ngạo khí nào, những vị tiền bối này cũng rất lịch sự chào hỏi Lục Nguyên.

    Pháp Cổ Văn Minh Chi Chủ nói:

    - Được rồi, giờ chúng ta đến Sát Na Chi Thành.

    - Sát Na Chi Thành?

    Lục Nguyên bỗng giật mình, hiện giờ hắn còn chưa biết thế cục cơ bản của Vĩnh Hằng Tinh Vực.

    Pháp Cổ Văn Minh cũng kể sơ lược thế cục của Vĩnh Hằng Tinh Vực cho Lục Nguyên nghe, Lục Nguyên hiểu rất nhanh, trong lúc nói chuyện đã đi qua vô số không gian, và cuối cùng cũng tới Sát Na Chi Thành.

    Đây là một thành trig vô cùng khổng lồ.

    Đây thực sự là một thành trì sao?

    Lục Nguyên nhìn thành trì này xem có thể so với tiểu thiên thế giới, thực sự không nói lên lời, đây cũng được coi là thành trì sao, nó quá là lớn.

    Pháp Cổ Văn Minh nói:

    - Ở đây có thể bình yên mà tu hành, nó tuyệt đối an toàn đấy.

    Con ở đây tu hành cũng phải cẩn thân, cảnh giới của Văn Minh Chi Chủ có những thứ khác hoàn toàn so với cảnh giới trước của con, con có cần ai đó tạm thời chỉ bảo cho con không?

    Pháp Cổ Văn Minh Chi Chủ hỏi.

    Pháp Cổ Văn Minh Chi Chủ vừa mới hỏi thì Thần Long Văn Minh Chi Chủ đã nói:

    - Để ta chỉ bảo cho.

    - Hay là để ta chỉ đao.

    Năm đó ta cũng có cơ duyên với Kiếm Cổ Văn Minh.

    Cửu Cấp Văn Minh Chi Chủ nói.

    - Nên để ta đến chỉ bảo cho.

    Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ cũng không chịu thua kém.

    Ta có kinh nghiệm trong việc chỉ bảo người khác, trong chuyện này mấy ông không bằng ta đâu nhé.

    Những người này thấy Lục Nguyên dùng Thập ngũ Kiếm như vậy nên rất muốn tạm thời chỉ bảo Lục Nguyên.

    Có thể làm người tạm thời chỉ bảo cho Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài, dù chỉ là tạm thời, thì cũng rất quý báu rồi, sau này có nói rằng đã từng chỉ bảo cho Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài thì sẽ rất hãnh diện, hơn nữa họ cũng muốn biết tiềm lực của Lục Nguyên đến đâu.

    Trong lúc những người này đang tranh giành nhau thì có một giọng nói thanh mà lạnh lùng từ trong bóng tối truyền đến:

    - Để ta làm cho.

    Trong bóng tối, một cô gái tóc bạch kim chậm rãi bước đến, cô gái này dung mạo tuyệt đẹp, chỉ cần nhìn thôi là cảm nhận được những yêu mị không nói lên lời được, nhưng lại vô cùng cao quý, thanh lãnh, là sự hợp nhất của những sắc thái hoàn mỹ khác nhau, nàng vừa xuất hiện là đem tới mỹ thái thiên địa linh tú, như ánh thiên địa trong tiên giới.

    Gió nhè nhẹ thổi qua mái tóc của nàng, lướt qua đôi môi đỏ và đôi mắt sáng trong.

    Nguyệt Chi Văn Minh Chi Chủ

    Hằng Nga!

    Đây là một mặt trăng vô cùng lớn.

    Mặt trăng này treo cao trên bầu trời.

    Mặt trăng này rõ ràng chỉ có màu bạc, rõ ràng là không có bất kỳ thứ trang sức nào, nhưng lại khiến người ta cảm nhận được vẻ đẹp diệu kỳ.

    Quầng trăng cũng màu bạc, nhưng lại tán phát ra những sắc màu mê hồn.

    Hằng Nga chắp tay trước người, ngón tay của nàng khẽ vẩy ra, lập tức xuất hiện một bậc thang được tạo thành từ những ánh trăng, từng bậc từng bậc kéo dài đến mặt trăng cực lớn đó.

    Từng bước chân của Hằng Nga như ẩn chứa một ý nghĩa thú vị, khiến người ta không khỏi đưa ánh nhìn về phía đường eo cong đó, nàng rõ ràng chỉ là một cô gái nhỏ nhắn nhưng đường cong lại mê hoặc lòng người.

    Cuối cùng Hằng Nga đã đứng ở trên mặt trăng, Lục Nguyên cũng ngay lập tức đứng trên đó.

    Mỹ nữ sắc bạc đó đối diện với thanh niên mặc thanh y Lục Nguyên.

    Hằng Nga nhìn Lục Nguyên:

    - Ngươi là thiên tài, hơn nữa còn là Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài, nói về thân phận thì ta cũng không bằng ngươi, nhưng thiên tài thì cũng chỉ là thiên tài, nếu không phát huy được tài năng này thì cũng vẫn chỉ là một kẻ yếu.

    Đúng vậy, hiện nay trong Trung Ương Thiên Triều ngươi rất giỏi, nhưng đây là Vĩnh Hằng Tinh Vực, trong Vĩnh Hằng Tinh Vực Thập Kỷ Nguyên ngươi thuộc số những gười yếu nhất, lướt qua một lượt cũng có một lượng lớn người thắng được ngươi, vậy nên ngươi không được tự cao tự đại.

    Lục Nguyên nhún vai cười, nếu bảo Lục Nguyên không được có một chút kiêu ngạo thì không thể, dù sao từ trước tới nay đã thắng được rất nhiều người, không khỏi tránh được ngạo khí.

    Hằng Nga nói:

    - Ta cũng không quan tâm ngạo khí của ngươi đến đâu, giờ ta sẽ nói qua cho ngươi một lượt để ngươi nắm rõ những kiến thức cơ bản khi là một Văn Minh Chi Chủ.

    Pháp lực của Văn Minh Chi Chủ hoàn toàn khác với của Văn Minh Phó Chủ, uy lực khác nhau.

    Điều này ngươi cũng đã biết từ lâu rồi.

    Nhưng về chiêu thức cũng có sự khác nhau.

    - Thế này nhé, về mặt chiêu thức ta sẽ dạy ngươi một lượt.

    Ta cũng sẽ khống chế ở pháp lực của Cửu kỷ Nguyên, không dùng pháp lực mạnh hơn.

    Hằng Nga lật tay biến, trong nháy mắt ngón tay thon dài của nàng ấn về phía Lục Nguyên.

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy trong tay Lục Nguyên có rất nhiều chiêu thức cực hạn.

    Lập tức Lục Nguyên cũng dùng Thập Nhị Chiêu Thức Cực Hạn của mình để ngăn cản.

    Oanh!.

    Lúc này Lục Nguyên mới phát hiên chiêu thức cực hạn của mình không nhiều như của đối phương, chiêu thức cực hạn của đối phương ít nhất cũng có hai mươi, không đúng, thậm chí là ba mươi.

    Lục Nguyên đã giao đấu với nhiều Văn Minh Phó Chủ nhưng thực sự trước nay chưa từng gặp phải nhiều chiêu thức cực hạn như vậy, vậy nên không khỏi hoảng sợ.

    Khi gần giao đấu với đối phương, Lục Nguyên phát hiện ra chiêu thức cực hạn của mình không bằng đối phương, lúc đó không biết làm thế nào bèn dùng thêm Vận Mệnh Thiết Tắc và toàn bộ Cửu Đại Thiết Tắc.

    Oanh!

    Tay của Lục Nguyên và Hằng Nga cùng chạm vào nhau.

    Nhưng lúc này Lục Nguyên không cảm thấy ngón tay của đối phương trơn mềm mà bị chưởng đó đẩy xa ngàn dặm, còn Hằng Nga cũng bị đẩy ra xa ngàn dặm.

    Lần này hai người giao đấu ngang sức nhau.

    Hằng Nga mỉm cười, trong trẻo nhưng lạnh lùng như nhành mai:

    - Lại lần nữa nào.

    Hằng Nga nói xong lại tấn công thêm lần nữa, cả những ngón tay và mái tóc màu bạc của nàng cùng tấn công tới.

    Đây thực ra không phải lần đầu tiên Lục Nguyên giao đấu với Hằng Nga, lần đầu tiên là ở Thế Giới Hỏa Sơn, lần này là lần thứ hai.

    Lần đó cả hai đều là cao thủ của Hồn Động Cảnh, còn bây giờ đều đã là Văn Minh Chi Chủ.

    Lần đó Lục Nguyên bị bại trận một cách dễ dàng.

    Còn lần này Lục Nguyên cũng không dám đắc ý, thấy Hằng Nga tấn công, ngay lập tức Dưỡng Ngô Kiếm được rút ra, liên tiếp triển thi mấy chiêu.

    Tóc màu bạc cùng kiếm ảnh giao nhau tại một chỗ.

    Sợi tóc nhỏ li ti mềm mại, còn kiếm ảnh không ngừng biến đổi.

    Bất luận là chiêu thức nào cũng vô cùng hoa lệ, vô cùng kỳ diệu.

    Pang!

    Dưỡng Ngô Kiếm và tóc cùng tấn công vào nhau, thần kiếm không thể nào phá được những sợi tóc đó, còn những sợi tóc đó muốn quấn lấy thần kiếm nhưng lại bị thần kiếm đẩy ra, hai người đều bị đẩy ra xa ngàn dặm, đứng cách xa nhau đến hai ngàn trượng. nếu nói lúc mới bắt đầu hai người giao đấu còn nhẹ tay thì lần này hoàn toàn không chút nào gọi là lưu tay, kết quả vẫn là ngang tài ngang sức.

    Lục Nguyên lúc này vô cùng hoảng sợ, từ trước đến nay bất luận là gặp phải đối thủ có pháp lực mạnh đến đâu chàng cũng đều giành được ưu thế về mặt chiêu thức.

    Nhưng lúc này, đối diện với Hằng Nga rõ ràng là không chiếm được chút ưu thế nào.

    Đây đúng là lần đầu tiên trong đời.

    Hằng Nga chắp tay sau lưng, giọng nói thanh thoát:

    - Ngươi đã chú ý quan sát chưa, đây là cực hạn, Chiêu Thức Cực Hạn.

    Văn Minh Chi Chủ Thập Kỷ Nguyên bình thường sẽ có hai mươi chiêu thức cực hạn.

    Nhưng chiêu thức cực hạn của ngươi không đủ.

    Bây giờ rất nhiều Văn Minh Chi Chủ có ba mươi chiêu thức cực hạn.

    Nếu giờ ngươi không nâng cao chiêu thức cực hạn của mình lên thì không thể nào thắng được người của cảnh giới cao hơn khác, trong toàn bộ Vĩnh Hằng Tinh Vực này không có ai thắng được người có cảnh giới cao hơn mình.

    Ta biết trước nay ngươi đều thắng được người ở cảnh giới cao hơn nhưng nay thì không thể được, nguwoi bắt buộc phải chấp nhận sự thực này, sau này gặp những người ở cảnh giới cao hơn mình ngươi phải cẩn thận.

    Hằng Nga thực ra cũng thấy kinh ngạc trong lòng, hoàn toàn không ngờ rằng Lục Nguyên lại có mười hai chiêu thức cực hạn, quả là nhiều hơn bình thường.

    Trong trận đại quyết chiến ở Trung Ương Thiên Triều, Lục Nguyên rõ ràng đã thi triển mười hai chiêu thức cực hạn, điều này là sự thật.

    Nhưng lúc đó Hằng Nga giao đấu với Thái Cổ Văn Minh Chi Chủ, lão đầu trọc Thái Cổ Văn Minh Chi Chủ này mặc dù bề ngoài không ưa nhìn nhưng thực lực cũng không phải là yếu, bởi vậy trong trận chiến đó Hằng Nga gần như đã dùng toàn lực để đối phó với lão, nhiều lần còn suýt chút nữa là thất thủ nên cũng không rảnh để quan tâm chiến cục ở nơi khác nên không biết lúc đó Lục Nguyên đấu như thế nào.

    Bởi vậy nên đến hôm nay nàng mới biết Lục Nguyên có mười hai chiêu thức cực hạn.

    Một người vừa đạt đến Văn Minh Chi Chủ đã có mười hai chiêu thức cực hạn thì quả là giỏi.

    - Chiêu thức cực hạn sao?- Lục Nguyên hỏi .Vậy làm thế nào để học được nhiều chiêu thức cực hạn hơn nữa?

    - Làm thế nào để học được nhiều chiêu thức cực hạn hơn nữa?

    Hằng Nga di chuyển tay, ánh trăng hóa thành một lối đi:

    -Ở đây có một lối đi, là lối đi đến Chiêu Thức Các, nơi đây do một vị Vĩnh Hằng Văn Minh Chi Chủ trong Vĩnh Hằng Tinh Vực dựng lên từ rất lâu.

    Vị này năm đó xưng là Tối Tiếp Cận Văn Minh Chi Chủ, nhưng đáng tiếc là ông ta cũng chưa đạt được Vĩnh Hằng Chi Chủ, ông ấy chết do tuổi tuổi, năm tháng qua đi là nguyên nhân khiến người ta nhận lấy cái chết, nhưng Chiêu Thức Các mà ông tạo ra vẫn lưu lại đến nay.

    Chiêu Thức Các là Vĩnh Hằng Văn Minh Chi Chủ do năm đó đem một số chiêu thức cực hạn có thể công bố lưu lại ở đó, trong vô số những kỷ nguyên gần đây có rất nhiều những Văn Minh Chi Chủ lưu lại các chiêu thức cực hạn tại đây, bởi vậy có lẽ trong Chiêu Thức Các có tới hàng trăm các chiêu thức cực hạn, những chiêu thức này đều có thể học được.

    Nhưng học được một loại chiêu thức cực hạn cũng rất khó.

    Những chiêu thức cực hạn này có người có thể học được mấy chục loại, có người lại chỉ học được một chút, dù sao thì ít nhất cũng học được hai mươi loại, còn nhiều hơn nữa còn phụ thuộc vào vận may, năm đó Tổ Long học được tất cả một trăm mười một loại chiêu thức cực hạn, phá vỡ kỷ lục.

    - Để ta xem xem ngươi học được bao nhiêu loại nhé!

    Hằng Nga vui vẻ nói.

    Lục Nguyên nghe xong cũng vỗ tay một cái, đây quả là một chuyện tốt, ở đây đã có Chiêu Thức Các như này ta có thể ở trong Chiêu Thức Các để học chiêu thức cực hạn, ta sẽ học chiêu thức cực hạn, để xem ai sợ ai.

    Tổ Long học được một trăm mười một chiêu thức cực hạn sao?

    Ta sẽ học điều nhiều hơn thế cho xem.

    Lục Nguyên rất tự tin, không phải vì chàng tự nhận mình có thể vượt qua Tổ Long, hai người đều là Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài nhưng tài hoa của hai người không giống nhau, tài năng của Lục Nguyên là học chiêu thức, vạn tượng sâm la, tất cả các chiêu thức, chiêu thức cực hạn cũng đều có thể trực tiếp học, trình độ này có thể làm người khác thấy tuyệt vọng rồi.

    Còn Tổ Long lại là Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài trong sáng tạo công pháp, ông đã sáng tạo ra rất nhiều công pháp cực mạnh khiến người khác không thể tưởng tượng nổi, chẳng hạn như hai đại công pháp Thôn Thiên Phệ Địa và Vô Tương Thôn Phệ.

    - Đợi chút đã, lệnh bài thân phận của ngươi đến rồi đó, dự bài của Trung Ương Thiên Triều ở đây không còn tác dụng nữa.

    Hằng Nga vẩy ngón tay, bắt lấy một lệnh bài trong không trung đưa cho Lục Nguyên, Lục Nguyên nhận lấy tấm lệnh bài, tấm lệnh bài này to bằng bàn tay, có hai màu đen trắng, là một loại điêu khắc mà trước nay Lục Nguyên chưa từng thấy, mặt chính có khắc hai chữ “Sát Na”, hai chữ đó thoạt nhìn như muốn lập tức đăng cơ, bởi hai chữ Sát Na đó tựa hồ như sát na, lại tựa hồ như vĩnh hằng, hai cảm giác sát na và vĩnh hằng giao nhau, vô cùng kỳ diệu, nhưng cũng khiến người ta khó mà tiệp nhận được, một lúc sau chàng mới bình tĩnh lại được, xem tiếp mặt đằng sau, mặt này khắc một góc Vĩnh Hằng Chi Môn, hư ản của Vĩnh Hằng Chi Môn không dễ xuất hiện như vậy, muốn vẽ lên cũng không dễ dàng, bởi vậy chỉ xuất hiện một góc mà thôi.

    - Có tấm lệnh bài này rồi thì ngươi có thể đến Chiêu Thức Các được rồi.

    Đồng thời cũng được tự do hoạt động trong Sát Na Chi Thành.

    Lục Nguyên bước lên con đường ánh trăng đến Chiêu Thức Các, một bước có thể đi được rất xa.

    Chiêu Thức Các cũng không rộng, chỉ khoảng tầm mười dặm.

    Ở đó có một cảnh cửa lớn cao mười trượng, cánh của khép chặt, bên trên có một cửa động nhỏ, hình dạng của cửa động đó to bằng Dự Bài Thận Phận.

    Lục Nguyên đưa Lệnh Bài Thân Phận vào cửa động đó, “Oanh” một tiếng, cửa động liền mở ra.

    Lục Nguyên liền tiến vào tỏng Chiêu Thức Các.

    Vừa mới vào trong, Lục Nguyên đã bị chấn động.

    Bởi mới vào Chiêu Thức Các có một tấm bia đá, trên đó viết: “ Chiêu Thức Các, có tất cả bốn trăm tám mươi loại chiêu thức cực hạn, phân thành mười sáu tầng, mỗi tầng có ba mươi chiêu thức cực hạn, các chiêu thức cực hạn không phân cao thấp, chỉ xếp theo thứ tự trước sau khi vào Chiêu Thức Các.”

    Quả là nhiều chiêu thức cực hạn, đúng là thiên đường, không biết ta học được bao nhiêu chiêu thức cực hạn.

    Chương 1501-1502: Chiêu thức cực hạn

    Lục Nguyên tiến vào trong tầng thứ nhất, đến đó không vội vàng học từng tầng từng tầng một, xem mình học được bao nhiêu chiêu thức cực hạn mà Lục Nguyên phát hiện ra một người trong tầng thứ nhất mà mình quen, đó chính là Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ, vị này đang học chiêu thức cực hạn.

    Trong Chiêu Thức Các, Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ thấy Lục Nguyên bước vào liền nhắc nhở:

    - Trong bốn trăm ba mươi loại chiêu thức cực hạn này, ngươi phải chọn lấy những chiêu thức tương cận với ngươi để học, nếu là những chiêu thức không hợp với ngươi thì có học thế nào cũng không thể phát huy được nhiều uy lực.

    Hơn nữa cũng phải chú ý, nhất định phải tìm được chiêu thức phù hợp nhất với uy lực của chiêu thức của ngươi, có thể để nó phát huy được uy lực lớn nhất, thường thì Văn Minh Chi Chủ đều học được hai mươi, ba mươi loại chiêu thức cực hạn, hoặc ba mươi, bốn mươi loại chiêu thức cực hạn, muốn vượt qua được loại chiêu thức cực hạn này là cực kỳ khó khăn.

    Khi ngươi học được kha khá số chiêu thức cực hạn, ngươi sẽ thấy chiến lực của mình nâng cao lên rất nhiều, nếu không học được thì quả là bi kịch.

    Lục Nguyên nghe Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ giới thiệu xong cũng không để ý nhiều.

    Nhất Chi Văn Minh cũng là có ý tốt, nhưng ta có tài năng thiên bẩm là khoản này, nên cũng không cần chọn lực kỹ càng làm gì.

    Ở tầng thứ nhất, Lục Nguyên tìm được chiêu thức cực hạn thứ nhất.

    Trong tầng thứ nhất có ba mươi cánh cửa, trên mỗi cánh cửa có một chữ ký hiệu, Lục Nguyên nhìn thấy chữ thứ nhất là chữ “Chính”, liền bước vào trong cánh cửa đó, đây là một căn phòng kín bưng, tối om, không có bất cứ một tia sáng hay tiếng động nào., đồng thời các loại ý thức khổng lồ trong suốt kết tinh lại.

    Loại chiêu thức cực hạn này chính là Chính Chi Cực Hạn.

    Đây chính là dùng thế đường đường chính chính để càn quét kẻ địch, đem thế đường đường chính chính phát huy đến cực hạn.

    Khi nhìn thấy chiêu thức này, Lục Nguyên bỗng thấy kinh ngạc, chuyện này không phải đùa đấy chứ?

    Ta luôn có chữ “Chính” trong tay, kiếm pháp đường đường chính chính nhưng lại không có chút nào lĩnh hội được Chính Chi Cực Hạn, uổng công ta tới đây rồi.

    Lục Nguyên không khỏi rơi lệ, bắt đầu học vào học Chính Chi Cực HẠn, Vạn Tượng Sâm La kiếm đạo được vận chuyển, trong một lát đã học được Chính Chi Cực Hạn rồi, sua khi học xong dùng kiếm thử, cảm thấy kiếm thế đường đường chính chính, có cảm giác bàng bạc của chính khí, có thể tiêu diệt hết mọi loại tôm tép nhãi nhép.

    Loại chiêu thức cực hạn thứ nhất đã học xong rồi.

    Lục Nguyên rất nhanh đã học xong loại chiêu thức cực hạn thứ nhất, bước ra khỏi cánh cửa đầu tiên của căn phòng thứ nhất.

    Thấy Lục Nguyên bước ra nhanh như vậy, Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ không khỏi thắc mắc trong lòng, hẳn là Lục Nguyên không hợp với loại chiêu thức cực hạn thứ nhất, chứ đánh chết một người có kinh nghiệm với vô số năm sống trên đời như Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ cũng chưa từng thấy ai học được một loại chiêu thức cực hạn trong một thời gian nhanh như vậy, điều này trước kia Tổ Long cũng không làm được, bởi vậy nên ông hoàn toàn không nghĩ đến.

    Sau khi Lục Nguyên bước ra khỏi cánh cửa thứ nhất lại nhìn sang cánh cửa thứ hai, cánh cửa thứ hai là Kỳ.

    Chính Kỳ tương sinh, cánh cửa thứ nhất là Chính Chi Chiêu Thức Cực Hạn, cánh cửa thứ hai là Kỳ Chi Chiêu Thức Cực Hạn, điều này hoàn toàn có thể nói được.

    Trong lòng Lục Nguyên vô cùng hiếu kỳ, hắn bước tiếp vào trong cánh cửa thứ hai, đẩy cánh cửa ra và bước vào trong đó, lập tức những ý thức kỳ quỷ kỳ biến chi cực tập hợp lại, Lục Nguyên nhìn chiêu thức Quỷ Dị Chi Cực này rồi lập tức theo đó mà chuyển kiếm trong tay, kiếm pháp của Lục Nguyên rất ít khi có Kỳ, mà dùng cách thức đường đường chính chính để quét về phía đối thủ, bởi vậy nên học Kỳ Chi Chiêu Thức Cực Hạn này có chút khó khăn.

    Nhưng trước Vạn Tượng Sâm La Kiếm Đạo thì chút trở ngại đó có là gì.

    Một lúc sau Lục Nguyên đã học được chiêu thức cực hạn thứ hai- Kỳ Chi Chiêu Thức Cực Hạn.

    Sau khi học xong Lục Nguyên lại thi triển thanh kiếm trong tay và phát hiện ra trường kiếm trong tay mình có chút ý vị linh động.

    Trong chiêu thức quỷ dị có một chút hương vị phong lưu.

    Sau khi Lục Nguyên bước ra khỏi cánh cửa thứ hai, Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ không khỏi thấy kỳ lạ, Lục Nguyên không phù hợp với loại chiêu thức cực hạn thứ hai sao?

    Lục Nguyên lại tiếp tục tiến vào cánh cửa thứ ba, trên cánh cửa này viết chữ “Hùng”.

    Hùng sao?

    Sau khi đẩy cửa ra, bước vào trong căn phòng tối đen, trong đó từng chiêu từng chiêu vô cùng hùng hồn, thế lực đại trầm, Lục Nguyên tiếp tục học chiêu thức cực hạn thứ ba và ngay lập tức đã học được chiêu thức cực hạn thứ ba này.

    Chiêu thức cực hạn Hùng Chi Chiêu Thức Cực Hạn này đối với Lục Nguyên mà nói thì không tăng thêm được bao nhiêu nhưng học được càng nhiều thì càng tốt.

    Lục Nguyên lại đi ra khỏi căn phòng thứ ba, Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ lại càng thấy kỳ lạ, Lục Nguyên lại không thích hợp với chiêu thức thứ ba nữa sao?

    Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ lúc này mới bắt đầu quan sát Lục Nguyên, quên cả việc luyện chiêu thức cực hạn của mình, đối với Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ mà nói thì Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài đáng để ông chú ý.

    Trên cánh cửa thứ tư viết chữ “Hiểm”, sau khi bước vào căn phòng tối đen này, từng loại chiêu thức kỳ hiểm cực hiểm trong nháy mắt được vận dụng, Lục Nguyên vận Vạn Tượng Sâm La Kiếm Đạo lên, học những tinh hoa ở trong đó, một lát sau đã học được Hiểm Chi Chiêu Thức Cực Hạn, sau khi học xong Lục Nguyên cảm thấy Tuyệt Sát Nhất Kiếm của mình mạnh lên vài phần.

    Lục Nguyên lại tiếp tục tiến vào cánh cửa thứ năm, cánh cửa này là Quyệt Chi Chiêu Thức Cực Hạn.

    Sau đó đến cánh cửa thứ sáu, cánh cửa này là Quỷ Chi Chiêu Thức Cực Hạn.

    Cánh cửa thứ bảy là Bạo Chi Chiêu Thức Cực Hạn.

    Cánh cửa thứ tám…

    Cánh cửa thứ chín…

    Cánh cửa thứ mười lăm…

    Cánh cửa thứ hai mươi ba…

    Đến cánh cửa thứ hai mươi chín, Lục Nguyên lại học thêm được một chiêu thức cực hạn nữa.

    Cánh cửa thứ ba mươi, trên cánh cửa này viết Điềm Chi Chiêu Thức Cực Hạn, ồ, lại có loại chi thức cực hạn này ư, Lục Nguyên trong lòng thầm thấy nó thật vô nghĩa bởi thực sự hắn không nghĩ rằng lại có loại chiêu thức cực hạn này, nhưng nếu nghĩ lại thì trước đó ta đã học Khổ Chi Chiêu Thức Cực Hạn, nếu đã có loại Khổ Chi Chiêu Thức Cực Hạn thì cùng sẽ Điềm Chi Chiêu Thức Cực Hạn, điều này cũng là hợp lý mà thôi.

    Lục Nguyên đẩy cánh cửa đó và bước vào, vừa đặt chân vào đã cảm thấy một loại khí tức ngọt ngào, đồng thời có những chiêu thức mềm mượt, nhưng lúc này trong lòng Lục Nguyên cũng tỉnh táo, kiếm quang bốn bề chuyển động, “Đang!Đang!

    Đang!

    Đang!”, một vài âm thanh đánh lén chĩa xuống, Lục Nguyên lúc này biết được rằng thế nào là Điềm Chi Chiêu Thức Cực Hạn, chiêu thức này cố tình dùng vị ngọt để mê hoặc thần kinh của ta, khiến ta chủ quan, sau đó lại đột ngột tập kích.

    Cách đánh này Lục Nguyên chưa dùng bao giờ, liền ngay lập tức vận Vạn Tượng Sâm La lên để học chiêu thức cực hạn này, một lát sau đã học được Điềm Chi Chiêu Thức Cực Hạn.

    Sau khi học xong Lục Nguyên cũng đã hiểu được cái gì gọi là “miệng nam mô bụng một bồ dao găm”.

    Sau này có cơ hội ta cũng sẽ thử loại kiếm pháp “tiếu lý tàng đao” này.

    Sau khi ra khỏi ba mươi cánh cửa, Lục Nguyên chạy lên tầng thứ hai, lúc này học được ba mươi chiêu thức cực hạn cũng đã là tốt rồi, nhưng giờ hắn còn muốn học thêm nhiều hơn nữa.

    CÒn lúc này, Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ không khỏi chau mày, ông phát hiện ra Lục Nguyên học ba mươi chiêu thức cực hạn này lần nào cũng bước vào một lát là liền bước ra.

    Nếu chỉ là không thích hợp với một chiêu thức thì không nói làm gì, có thể coi như là ngẫu nhiên, nhưng ngẫu nhiên ba mươi lần thì không gọi là ngẫu nhiên nữa rồi, Lục Nguyên thực sự là Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài, nhưng xem ra tài năng không nằm ở việc học chiêu thức rồi, nếu như vậy thì sẽ khiến cho sức chiến đấu của Lục Nguyên bị hạn chế rất nhiều, đối với Văn Minh Chi Chủ thì có càng nhiều chiêu thức cực hạn sức chiến đấu càng mạnh, Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ không khỏi cảm thấy vô cùng lo lắng.

    Lục Nguyên tất nhiên không biết nỗi lo lắng của Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ, hắn đã lên đến tầng thứ hai, tầng này cũng có ba mươi chiêu thức cực hạn.

    Chiêu thức cực hạn thứ ba mươi mốt là Trá Chi Chiêu Thức Cực Hạn, trá là như thế nào, nói một cách đơn giản là lừa gạt, Lục Nguyên trước nay rất ít khi dùng những chiêu thức lừa gạt, nhưng chiêu thức cực hạn Trá Chi Chiêu Thức Cực Hạn này chính là lừa dối đùa giỡn người khác như vậy.

    Lục Nguyên vận Vạn Tượng Sâm La Kiếm Đạo lên và học chiêu thức này.

    Chiêu thức cực hạn thứ ba mươi hai…

    Chiêu thức cực hạn thứ ba mươi lăm, Lục Nguyên cứ thế học không biết mệt mỏi, Vạn Tượng Sâm La cũng không ngừng được vận lên.

    Chiêu thức cực hạn thứ bốn mươi, lúc này đã vượt qua những Văn Minh Chi Chủ bình thường không ít rồi, những Văn Minh Chi Chủ bình thường học được hai mươi, ba mươi chiêu thức, bốn mươi chiêu thức cũng được gọi là nhiều rồi, Lục Nguyên cũng vốn có mười hai chiêu thức cực hạn từ trước, bây giờ học thêm bốn mươi chiêu thức nữa, tổng cộng là có năm mươi hai chiêu thức cực hạn.

    Chiêu thức cực hạn thứ bốn mươi lăm…

    Chiêu thức cực hạn thứ sáu mươi…

    Chiêu thức cực hạn thứ tám mươi…

    Chiêu thức cực hạn thứ chín mươi…

    Chiêu thức cực hạn thứ một trăm, đã đạt đến chiêu thức cực hạn thứ một trăm rồi, cộng với mười hai chiêu thức cực hạn ban đầu của Lục Nguyên là đạt một trăm mười hai chiêu thức, vượt qua được Tổ Long trước kia.

    Chiêu thức cực hạn thức một trăm mười…

    Chiêu thức cực hạn thứ một trăm ba mươi…

    Chiêu thức cực hạn thứ một trăm năm mươi…

    Chiêu thức cực hạn thứ một trăm bảy mươi…

    Chiêu thức cực hạn thứ một trăm chín mươi…

    Chiêu thức cực hạn thứ hai trăm mười, sau khi đạt đến con số này, Lục Nguyên đã đứng ở lầu thứ bảy, toàn bộ chiêu thức cực hạn trong lầu thứ bảy đã học được rồi, Lục Nguyên bước lên lầu thứ tám, bắt đầu học chiêu thức cực hạn thứ hai trăm mười một, vận chuyển Vạn Tượng Sâm La Kiếm Đạo, ồ, chuyện gì thế này, lần này vận chuyển Vạn Tượng Sâm La Kiếm Đạo nhưng không thể nào học được chiêu thức cực hạn thứ hai trăm hai mươi mốt- Tàng Chi Cực Hạn, Tàng Chi Chiêu Thức Cực Hạn là cách đánh dùng ẩn chiêu, Lục Nguyên lại vận chuyển Vạn Tượng Sâm La KIếm Đạo một lần nữa, vẫn không học được, đây thực sự là lần đầu tiên Vạn Tượng Sâm LA Kiếm Đạo mất linh, trong lòng Lục Nguyên cảm thấy có rất cổ quái.

    Nhưng không học được thì cũng có thể bỏ qua, Lục Nguyên tiếp tục học chiêu thức cực hạn thứ hai trăm mười hai- Đào Chi Chiêu Thức Cực Hạn, Đào Chi Chiêu Thức Cực Hạn và Hồng Chi Chiêu Thức Cực Hạn có chút giống nhau, nhưng khi Lục Nguyên vận chuyển Vạn Tượng Sâm La Kiếm Đạo lên để học thì phát hiện ra mình không thể nào học được, có lẽ nào, Lục Nguyên nhớ lại lời của Hằng Nga từng nói rằng mỗi người đều có một cực hạn để học, cõ lẽ nào ta đã học đến cực hạn của mình rồi.

    Lục Nguyên lại thử chiêu thức cực hạn thứ hai trăm mười ba, nhưng kết quả vẫn như vậy.

    Quả nhiên đây là cực hạn của mình.

    Cũng tức là nói mình học được hai trăm mười chiêu thức ở đây, cùng với mười hai chiêu thức ban đầu nữa là hiện ta có hai trăm hai mươi hai chiêu thức cực hạn, con số hai trăm hai mươi hai này nghe có chút kỳ dị.

    Lục Nguyên nhún vai một cách bất đắc dĩ.

    Số lượng chiêu thức cực hạn này có mình có thể phá tan được tám trăm con phố Hoang Chi Tử năm xưa rồi.

    Năm đó cực hạn hoang chi tử lục đại chiêu thức, trên chiến trường của trận đại quyết chiến ở trung ương thiên triều, uy phong lẫm liệt mà đánh, không có địch thủ, khiến cho người ta phải kinh diễm!

    Nhưng mà bây giờ Lục Nguyên đã đạt đến cực hạn hai trăm hai hai chiêu thức, không biết đã vượt qua bao xa rồi.

    Kỳ thật hiện tại Lục Nguyên đâu chỉ vượt qua một cái này, mà còn vượt qua bất kì cái nào, càng vượt xa một trăm mười một cái của tổ long, những văn minh chi chủ khác đều bị vượt quá xa không biết bao nhiêu con phố.

    Kì thực hai trăm hai hai chiêu thức cực hạn này, cũng có nguồn gốc nhất định.

    Một, bút trực vô tiền, kiếm giả dã.

    Một trăm mười một, chính là kiếm trong kiếm, quân trong kiếm.

    Trong tình huống bình thường mà nói, cực hạn thực sự của quân trong kiếm là một trăm mười một.

    Mà Lục Nguyên mãi mãi là thiên tài, thiên tài vĩnh hằng am hiểu tất cả, tổ long am hiểu chế, mà Lục Nguyên lại am hiểu học, vì vậy một trăm mười một gấp đôi lên là thành hai trăm hai hai, cái này chính là nguyên nhân cho hai trăm hai mươi hai chiêu thức cực hạn của Lục Nguyên, Lục Nguyên cũng thấy đủ rồi, con người cần phải biết thế nào là đủ mới vui, hai trăm hai mươi hai chiêu thức cực hạn cũng thỏa mãn lắm rồi.

    Bởi vì vừa nãy một mực học tập chiêu thức cực hạn, mà một mực vận dụng vạn tượng sâm la kiếm đạo, kì thực cũng tương đối mệt mỏi, tinh thần cực kì mệt mỏi, Lục Nguyên từ chỗ nào đó lấy ra một hồ lô rượu, rất có phong thái uống một ngụm, vị rượu ôn hòa, là dùng để làm thư giãn thần kinh.

    Lục Nguyên sau khi học xong, đi từ tầng tám xuống.

    Lúc vừa xuống tầng một lại gặp được nhất chi văn minh chi chủ, nhất chi văn minh chi chủ thấy Lục Nguyên đi ra bất giác liền hỏi:

    - Sao vậy, học xong rồi sao, không học nữa à?

    Lục Nguyên giơ tay lên:

    - Đúng vậy, học xong rồi, không học nữa, có hơi mệt một chút.

    Nói xong liền tiêu sái dời đi, ra khỏi chiêu thức các.

    Mà nhất chi văn minh chi chủ thấy vậy không khỏi cau mày, thời gian Lục Nguyên vào chiêu thức các tương đối ngắn, lúc hắn ở tầng thứ nhất cánh cửa thứ nhất cũng chỉ đi vào một lát liền ra, mà xem ra, Lục Nguyên cũng đều là đi vào một lát liền ra luôn, lại tính tổng thời gian, một chiêu thức cực hạn Lục Nguyên cũng không học được.

    Lục Nguyên thiên tài vĩnh hằng, nhưng mà cái danh thiên tài vĩnh hằng cũng quá là nghiêm trọng rồi,thiên tài lại không hoàn toàn nằm trong chiêu thức ư?

    Một chiêu thức cực hạn lại học không nổi.

    Sức chiến đấu của thiên tài vĩnh hằng Lục Nguyên cũng không quá mạnh a.

    Mà lúc này Lục Nguyên đang hướng về phía ánh trăng mà đi, đã rơi vào trên mặt trăng.

    Chương 1503-1504: Hai trăm hai mươi hai chiêu

    Trên mặt trăng, Hằng Nga đang đứng chắp tay.

    Ánh sáng màu bạc hóa thành bức tranh phong cảnh Hằng Nga, cao quý mà mạnh mẽ.

    Tóc bạc tung bay theo gió, trong bóng lưng cô đơn mà suy yếu có cảm giác vài phần trong trẻo nhưng lạnh lùng.

    Hằng Nga bỗng nhiên duỗi tay ra:

    - Nhanh vậy?

    Lục Nguyên gật đầu:

    - Đúng, nhanh như vậy.

    Hằng Nga nhìn về phái Lục Nguyên:

    - Vậy ngươi đã học được bao nhiêu chiêu thức cực hạn rồi? trong thời gian ngắn như vậylại chỉ học được ba năm chiêu thức cực hạn, sẽ khiến cho người ta cười mất.

    Lục Nguyên vác thanh kiếm trên vai:

    - Ngươi tới thử một chút là biết liền, mặc dù không học được nhiểu chiêu thức cực hạn lắm, sẽ khiến cho người ta cười chê mất.

    - Rất tốt, ta sẽ pháp lực khống chế tại thập kỉ nguyên cùng đấu với ngươi một trận, xem ngươi đi trong khoảng thời gian ngắn như vậy đã học được bao nhiêu chiêu thức cực hạn, chỉ bi vọng không làm ta thất vọng là tốt rồi.

    Tóc bạc của nàng khẽ múa, đầu ngón tay nhằm hướng Lục Nguyên, nàng một chưởng chứa hơn ba mươi chiêu thức cực hạn ẩn chứa vô số ảo diệu, đồng thời nàng cũng biết Lục Nguyên không phải là người hiếu chiến, cũng không có lòng thương xót,hàng trăm sợi tóc bạc thành hàng trăm mũi tến phóng đến chỗ Lục Nguyên.

    Lục Nguyên ha ha cười, vỏ kiếm của dưỡng ngô thiên kiếm thuấn gian lập tức được rút ra, đánh lại Hằng Nga, vừa ra tay đã ba mươi ba chiêu thức cực hạn.

    Hằng Nga không khỏi giật mình:

    - Ah, ngươi hóa ra là hai mươi chiêu thức cực hạn, bây giờ đã học được hai mươi mốt chiêu thức cực hạn chưa?

    Trong thời gian ngắn như vậy mà học xong hai mươi mốt chiêu thức cực hạn, xem ra đạt tiêu chuẩn rồi

    Một đòn kiếm quang của Lục Nguyên:

    - Chỉ là đạt tiêu chuẩn thôi sao?

    Lại đánh ra một kiếm, một kiếm này mang theo bốn mươi lăm chiêu thức cực hạn.

    Hằng Nga bỗng nhiên giật mình:

    - Bốn mươi lăm chiêu thức cực hạn, ngươi chỉ trong một thời gian ngắn như vậy đã học xong rồi, không thể nào chứ.

    Môi anh đào của nàng hơi chu ra, có chút khiếp sợ.

    - Không phải.

    - Không phải sao, ngươi từ sớm đã không ngừng xuất ra mười hai chiêu thức cực hạn?

    Hằng Nga thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực sữa.

    - Sai, trước kia tôi chỉ biết mười hai chiêu thức cực hạn, chỉ là ta trong khi ở chiêu thức các, cái học được không chỉ là ba mươi ba chiêu thức cực hạn.

    Lục Nguyên nhàn nhạt cười:

    - Xem ra một kiếm này, , ngươi xem có được bao nhiêu chiêu thức cực hạn.

    Lục Nguyên đột nhiên đâm ra một kiếm.

    Một kiếm này là kiếm khủng bố nhất mà Lục Nguyên dùng từ trước tới nay, Lục Nguyên lúc này mới phát hiện, đem toàn bộ những chiêu thức cực hạn tập trung lại một chỗ công kích, mạnh hơn nhiều so với mười hai loại chiêu thức cực hạn, loại này tràn đầy cảm giác mạnh mẽ, làm cho người ta sợ hãi, trong âm thanh đùng đoàng mang theo bạo liệt tuyệt đối, không cách nào dùng bất kì hình dung từ nào để hình dung một kiếm này, , bất luận là vương, là đế, là hoàng, là thánh, là thần, là tiên, là trời, là đất, đều không có cách nào hình dung ra một kiếm này, đây là một kiếm vô cùng lớn.

    Hằng Nga cũng tập trung chăm chú nhìn.

    Năm mươi năm cái!

    Không đúng, bảy mươi lăm cái!

    Một trăm cái!

    Không đúng, một trăm ba mươi cái, mình nhất định là hoa mắt, thiên tài vĩnh hằng tổ long như vậy cũng chỉ là một trăm mười một cái chiêu thức cực hạn, nhưng nghĩ lại, tổ long là thiên tài vĩnh hằng, Lục Nguyên cũng là thiên tài vĩnh hằng, hai người đều là thiên tài vĩnh hằng, cho nên không có cái gì là nhất định không thể phá vỡ được.

    Hăng Nga đã có chút tiếp thu, nhưng mà lập tức lại phát hiện mình lại không tiếp thu được, trong một kiếm này của Lục Nguyên, , chiêu thức cực hạn kia vẫn không ngừng tăng lên, một trăm năm mươi chiêu thức cực hạn, một trăm bảy mươi chiêu thức cực hạn, một trăm bảy mươi chiêu thức cực hạn, hai trăm mười chiêu thức cực hạn, hai trăm hai mươi chiêu thức cực hạn.

    Cuối cùng cũng dừng!

    Mà lúc này, Hằng Nga như vậy trải qua thời kinh hãi tương đương với văn minh chi chủ trình độ cao nhất, môi anh đào không biết sưng lên không biết bao nhiêu,đôi môi đỏ tươi lộ vẻ kinh ngạc, đôi mắt vốn cực kì xinh đẹp tràn ngập sự ngạc nhiên, nàng đúng là bị dọa sợ, tổ long một trăm mười chiêu thức cực hạn đã đủ khiếp sợ rồi, mà Lục Nguyên còn khoa trương hơn với hai trăm hai mươi hai chiêu thức cực hạn, chẳng lẽ Lục Nguyên lại có cơ hội nằm trong top 5 tổ long, tổ long ở đây có thể sánh với văn minh chi chủ, cùng tồn tại với bất tử văn minh chi chủ, Hằng Nga thật lâu mới khép kín đôi môi anh đào, vừa rồi rất mất hình tượng đó, Hằng Nga bình thường rất chú ý đến hình tượng, nhẹ nhàng lắc lắc tay cũng có phong thái vô hạn, Hằng Nga hiện tại vẫn là hình tượng của một cô bé, nhưng là bất kì một hành động nào cũng khiến cho người ta động lòng.

    Hằng Nga dùng ánh mắt tương đối tò mò đánh giá Lục Nguyên:

    - Ngươi làm thế nào lại làm được?

    - Ta chính là làm được, ta có thể dễ dàng học được chiêu thức của người khác

    Lục Nguyên nhún vai nói.

    - Hằng Nga, chúng ta đấu lại một lần nữa nhé, hay vẫn là mười kỉ nguyên đấu với mười kỉ nguyên.

    Lục Nguyên quát một tiếng dài, cũng đã bắt đầu triển khai tiến công, mà Hằng Nga cũng không ngừng phòng ngự những đòn tấn công của Lục Nguyên, lập tức lại là bóng kiếm đan xen với tóc bạc, đây là lần thứ ba Lục Nguyên giao đấu với Hằng Nga, lần giao đấu thứ ba này kiếm thế Lục Nguyên tương đối khủng bố.

    Hai mươi hai chủng chiêu thức cực hạn nổ oành trong một chiêu kiếm, đối mặt với chiêu thức cực hạn như vậy, Hằng Nga cũng phải bật hết hỏa lực, mấy ngàn sợi tóc bạc đụng phải kiếm của Lục Nguyên, cũng lần lượt bị bay đi, Hằng Nga sử dụng pháp lực mạnh nhất đi ngăn cản, nhưng khi đối mặt với hai trăm hai mươi hai loại chiêu thức cực hạn hoàn toàn không có tác dụng.

    Không còn cách nào khác, mắt thấy mình sắp thua, Hằng Nga vận dụng pháp lực của mười một kỉ nguyên, những sợi tơ bạc trở lên kinh khủng, nhiều khi còn có thể chiếm thế thượng phong trước kiếm của Lục Nguyên, lần này lại là đối kháng giữa kiếm pháp bả sợi bạc, nhưng mà đánh qua đánh qua đánh lại, Hằng Nga phát hiện mình ngày càng ở thế hạ phong, mà Hằng Nga lại dùng một số thủ đoạn, nhưng không thể điều hòa cuộc chiến, lại từng bước từng bước bị thua.

    Không có cách nào, Hằng Nga lần nữa lại đánh ra pháp lực của mười hai kỷ nguyên, sau khi pháp lực của nàng tăng lên đến mười hai kỷ nguyên, lại có thế nhẹ nhàng áp chế Lục Nguyên.

    Phanh!

    Tơ bạc lần nữa va chạm với kiếm, Lục Nguyên lùi lại ngàn trượng mà Hằng Nga chỉ lùi có một trăm trượng.

    Hằng Nga tuy chiếm thế thượng phong, nhưng mà sắc mặt khó có thể tin được, nàng phải dùng đến pháp lực của mưởi hai kỷ nguyên mới thắng được Lục Nguyên.

    Lục Nguyên :

    - Trước kia ngươi đã từng nói, sau cấp độ văn minh chi chủ, liền không có cách nào để tiểu cảnh giới thắng được, nhưng ngày hôm nay, ta lại thắng cho ngươi xem, truyền thuyết, cái cực hạn này giữ lại là để dành cho người nào đánh vỡ nó đấy.

    Lục Nguyên nhạt nhẽo nói.

    Lục Nguyên thật sự đã liên tiếp phá kỷ lục.

    Vốn dĩ cái vật chiêu thức cực hạn này, kỉ lục cao nhất là một trăm mười một chiêu thức cực hạn của tổ long, hai thiên tài vĩnh hằng trước kia do trải qua quá nhiều kỉ nguyên, ngay cả tên cũng không để lại, chứ đừng nói đến kỉ lục.

    Mà bây giờ, Lục Nguyên lại phá vỡ kỉ lục, dựa vào hai trăm hai mươi hai chiêu thức cực hạn, Lục Nguyên cứ thế ở cấp độ này của văn minh chi chủ để tiểu cảnh giới thắng người, lúc trước cái này không cách nào tưởng tượng nổi.

    Hằng Nga bất đắc dĩ che che cái trán, động tác này có phong thái yểu điệu:

    - Được rồi, đối với thiên tài vĩnh hằng ngươi, tất cả đều có thể.

    Nàng cảm giác được nàng đã bị sợ đến chết lặng.

    - ở văn minh chi chủ, tình trạng muốn dạy này giống nhau, cũng chính là chiêu thức cực hạn này, hiện nay ta cũng đã dạy xong, ngươi hoàn thành tốt hơn nhiều so với ta tưởng tượng, vượt qua kiểm tra rồi.

    Hằng Nga nói:

    - sức chiến đấu của ngươi bây giờ, thắng mười một kỉ nguyên cũng không vấn đề gì, nhưng mà không được quên, trong vĩnh hằng tinh vực, nhưng người đến mười chín kỷ nguyên cũng có, cho nên, ngươi đã cẩn thận lại càng phải cẩn thận, nhất định không được chủ quan.

    Lục Nguyên gật đầu:

    - ta rõ rồi.

    hiện tại như là chạy bộ đã tới đích, càng không thể ngã tại đây được

    - Về sau đừng phụ thỏ ngọc Chung Linh.

    Hằng Nga đột nhiên nói những lời này, lại làm cho Lục Nguyên có cảm giác bị đè nặng, Lục Nguyên trời sinh không am hiểu đối phó với việc này.

    Cứ như vậy, Lục Nguyên đứng ngây người ra trong Vĩnh Hằng Tinh Vực.

    Thực ra muốn đi từ trong Vĩnh Hằng Tinh Vực ra bên ngoài cũng đơn giản nhưng Lục Nguyên không có ý muốn đi ra ngoài.

    Không có việc gì đi ra ngoài làm gì?

    Bây giờ trong Vĩnh Hằng Tinh Vực có khí tức bất hủ, loại khí tức này có tác dụng tốt đối với tu hành.

    Lục Nguyên giờ cũng là người có Thập Kỷ Nguyên, dựa theo quy tắc thì trong Sát Na Chi Thành rộng lớn này cũng có một phần địa bàn của mình.

    Lục Nguyên dùng sức lực vô hạn của mình dựng lên một tòa Vạn Kiếm Chi Sơn, bên trên Vạn Kiếm Chi Sơn có Vạn Kiếm HÌnh Thái, muôn hình vạn trạng, còn trong Kiếm Sơn Chi Điện thì Lục Nguyên có thể khoanh chân mà ngồi trong đó.

    Khí tức bất hủ quấn quanh lấy không gian xung quanh, tựa hồ như lúc hóa rồng, khi hóa hổ, lúc lại hóa kiếm.

    Khi Lục Nguyên tu hành ở đây, một đạo khí tức truyền thẳng đến.

    Lục Nguyên đột nhiên mở mắt ra, nhìn về phía trước.

    Trong không gian mênh mông hư vô đó có một vị râu tóc dài bạc phơ nhìn rất kỳ dị, là một nam tử trung niên với hai mắt dài, nhỏ, rơi xuống chính giữa Vạn Kiếm Sơn.

    Lục Nguyên lập tức đứng dậy:

    -Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ tiền bối.

    Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ mỉm cười:

    - Con có rảnh không, có muốn đi đoạt Nhất Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa không.

    - Nhất Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa?

    Đó là cái gì ạ?

    Lục Nguyên kinh ngạc.

    -Nhất Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa à.- Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ nhẹ nhàng lấy tay vuốt bộ lông mày trắng dài của mình.- Chúng ta đều là Văn Minh Chi Chủ, đều nắm rất rõ về đạo, đạo có hàng ngàn hàng vạn loại, người có Sát Na Chi Đạo, ta có Vạn Biến Chi Đạo, con có Kiếm Chính Chi Đạo, Pháp Cổ Văn Minh Chi Chủ có Vạn Pháp Văn Minh Chi Đạo, đạo của mỗi người là không giống nhau.

    - Những đạo này, bất luận là loại nào, đưa tới Trung Ương Thiên Triều đều có thể khai phá thành một phương văn minh, thậm chí là cổ văn minh, gọi là nhất phương đại đạo.

    - Đại đạo vô biên, vực sâu khó đoán.

    -Nhưng những đạo này lại không phải là chung cực đại đạo thực sự.

    Lục Nguyên thấy có chút bất ngờ.

    Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ gật đầu:

    - Xem ra con đã hiểu cái gì là chung cực đại đạo thực sự, chung cực đại đạo thực sự thực chất chỉ có một, đó chính là Vĩnh Hằng Chi Đạo, tức là đạo lý do Vĩnh Hằng Chi Môn lưu truyền lại, chỉ khi lĩnh ngộ được Vĩnh Hằng Chi Đạo mới có thể vạn kiếp bất diệt, vô số Kỷ Nguyên Bất Tử.

    - Chỉ có điều, muốn học được chung cực đại đạo Vĩnh Hằng Chi Đạo này không phải là chuyện dễ dàng.

    Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ hướng đến mặt trời ở sâu thẳm xa xôi:

    - Con xem, đó chính là Vĩnh Hằng Chi Môn, càng đến gần Vĩnh Hằng Chi Môn thì càng lĩnh ngộ được nhiều Vĩnh Hằng Đại Đạo, nhưng muốn đến gần nhất với Vĩnh Hằng Chi Môn thì vô cùng khó khăn, tức là nếu không phải là ngoại lệ thì về cơ bản là không làm được điều đó, Vĩnh Hằng Chi Môn bài trừ tất cả ra, có sức bài trừ cực lớn, cực vĩ đại, Văn Minh Chi Chủ chúng ta cũng không thể ở đó lâu, không thể ở trong đó để lĩnh ngộ.

    - Nhưng cái gì cũng có ngoại lệ, trong hư không gần Vĩnh Hằng Chi Môn thi thoảng sẽ xuất hiện một số không gian ngoại lệ, trong không gian này, sức bài trừ không phải là quá quá mạnh, không gian như thế này cực kỳ ít, trong không gian này, Văn Minh Chi Chủ chúng ta có thể hoàn toàn tĩnh tâm ngồi xuống, từ từ ngộ đạo.

    - Loại không gian này được gọi là NGộ Đạo Chi Địa.

    - Mà Ngộ Đạo Chi Địa này cũng dựa vào khoảng cách với Vĩnh Hằng Chi Môn mà phân thành ba cấp bậc.

    - Cấp bậc cao nhất là Tam Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa, loại Tam Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa này cơ bản là thuộc về những người từ Thập Thất Kỷ Nguyên đến Thập Cửu Kỷ Nguyên trở lên, họ có thể lĩnh ngộ ở đây rất nhiều chung cực đại đạo, nghe nói người đạt Thập Lục Kỷ Nguyên muốn phá cũng không phá được áp lực thiên địa ở Tam PHẩm NGộ Đạo Chi Địa.

    - Loại kế đến là Nhị Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa, loại Nhị Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa này cơ bản là cho Thập Tứ Kỷ Nguyên đến Thập Lục Kỷ Nguyên tiến đến, những lợi thế họ đạt được tất nhiên không bằng Tam Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa nhưng cũng khá là tốt rồi.

    - Còn kém nhất là Nhất Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa, loại Nhất PHẩm Ngộ Đạo Chi Địa này dánh cho Thập Kỷ Nguyên đến Thập Tam Kỷ Nguyên tiến đến, tất nhiên nó không bằng được Tam Phẩm, Nhị Phẩm Ngộ Đạo Thiên Địa nhưng những thứ tốt đẹp trong đó cũng không ít.

    - Bất luận là Nhất Phẩm Ngộ Đạo Thiên Địa hay Nhị Phẩm, Tam Phẩm NGộ Đạo Thiên Địa thực ra đều là do hai phái Sát Na và Bất Tử tranh giành nhau.

    -Thực lực bên nào mạnh hơn thì đạt được càng nhiều Ngộ Đạo Chi Địa.

    Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ giải thích rõ ràng một lượt lai lịch của những Ngộ Đạo Chi Địa này Lục Nguyên mới hiểu ra, thì ra trong Vĩnh Hằng Tinh Vực có những nơi như thế này, thảo nào một lượng lớn Văn Minh Chi Chủ ở đây tu hành.

    - Từ trước tới nay, ba loại Ngộ Đạo Chi Địa này đều rất hiếm thấy, bởi vậy nên ai đạt được thì thuộc về người đó.

    Nhưng có một nguyên tắc là phái Sát Na không được tranh đoạt với phái Sát Na, phái Bất Tử không được tranh đoạt với phái Bất Tử, không được tranh giành nội bộ.- Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ nói.-Bởi vậy nên thực tế là trong Vĩnh Hằng Tinh Vực cũng có người không có Ngộ Đạo Chi Địa.

    - Còn lần này, không lâu trước đây có một lần chấn động Vĩnh Hằng Chi Môn, loại chấn động này cũng thường gặp.-Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ nói.- Nhưng lần chấn động này mang đến hậu quả trực tiếp là xuất hiện một khối Nhất Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa mới, khối này ước chừng có được tất cả bốn người tu hành.

    - Đúng lúc phái Sát Na chúng ta có bốn người thiếu Nhất Phẩm Ngộ Đạo Thiên Địa, ta, con, còn có Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ và một vị là Võng Chi Văn Minh Chi Chủ, bởi vậy ta đến mời con cùng đi đoạt Nhất Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa.

    -Như vậy ạ.

    Nghe Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ giới thiệu xong, Lục Nguyên đột nhiên đứng thẳng dậy:

    -Vậy thì mời tiền bối dẫn đường.

    Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ gật đầu, đưa Lục Nguyên đến cổng thành của Sát Na Chi Thành, cổng này cao đến vạn trượng, vô cùng lớn, bên trên có vô số đồ án điều văn, cổng thành của thành trì này khí phái hơn, huyền ảo hơn rất nhiều so với Thế Giới Chi Môn của Văn Minh, thậm chí là Tiểu Thiên Thế Giới của Cổ Văn Minh mà Lục Nguyên nhìn thấy ở Trung Ương Thiên Triều.

    Chương 1505-1506: Võng chi văn minh chi chủ

    Một lát sau, Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ xuất hiện, Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ là một người khá kỳ quái, dáng người tựa hồ như càng lúc càng gầy, tựa hồ như mập mạp, không ngừng biến hóatrong chớp mắt, hư hư thực thực..

    Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ và Lục Nguyên cùng thi lễ, đều là thi bình bối chi lễ, mặc dù tuổi của ông lớn hơn rất rất nhiều so với Lục Nguyên nhưng thực lực của Lục Nguyên đạt tới bước này đều là Văn Minh Chi Chủ, bởi vậy nên xưng hô ngang hàng nhau.

    Đây không phải là đối xử đặc biệt với Lục Nguyên, trong Vĩnh Hằng Tinh Vực, những người trên Thập Kỷ Nguyên đều có, nếu nói đến cách xếp bậc thì đêì là bình bối luận giáo.

    Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ mỉm cười:

    -Thì ra là Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ tìm vị đạo hữu thứ tư là Lục Nguyên, quả là vinh hạnh.

    Vậy lần này chúng ta đợi sự thể hiện của vị đạo hữu Lục Nguyên thôi.

    Ông ta nói những lời hay ho như vậy với Lục Nguyên nhưng thực chất trong lòng không ưa gì Lục Nguyên, chính là vì khi ở trong Chiêu Thức Các thấy Lục Nguyên không học được chiêu thức cực hạn nào nên mới có cảm giác như vậy đối với Lục Nguyên.

    Nhưng ông ta là kẻ đã sống không biết bao nhiêu năm rồi, làm sao có thể ngu ngốc đến mức thể hiện chuyện đó ra mặt.

    Lục Nguyên cũng không biết trong lòng Nhất Chi VĂn Minh Chi Chủ nghĩ những gì, nhưng thấy ông ta nói chuyện khách khí thì mình cũng trả lời một cách khách khí:

    -Thực lực của vãn bối còn kém cỏi, đến lúc đó mong được tiền bối chiếu cố hơn.

    Tất nhiên đây chỉ là những lời khách sáo mà thôi.

    Trong lúc ba người đang hàn huyên thì trên không trung xuất hiện một khí thế cực kỳ cường đại, khí thế cường đại này vừa đáp xuống thì lập tức trên mặt đất bắt đầu rạn nứt từng tấc, từng tấc một, thực lực quả là mạnh, trước đó Lục Nguyên cũng từng thử rồi, phát hiện thấy Chi Thành rất kiên cố, không biết do loại chất liệu gì tạo nên, Lục Nguyên tuyệt đối không thể dễ dàng khiến cho mặt đất rạn nứt như thế này, vậy mà người vừa từ trong không trung đáp xuống kia lại dễ dàng làm được.

    Người này dáng người gầy gò, đầu tóc bạc phơ, hai hàng lông mày trắng bạc, lông mày của Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ bạc có chút kì dị mà phong lưu, còn của người này lại có chút sát khí.

    Đây là Võng Chi Văn Minh Chi Chủ sao?

    Xem ra không phải là nhân vật đơn giản.

    Người này vừa đáp xuống, Lục Nguyên chỉ cảm thấy mình tựa như một con côn trùng đang bị rơi vào lưới của một con nhện đang nhìn mình chằm chằm, cảm giác đó vô cùng khó chịu, Lục Nguyên liền liên tiếp chuyển biến thân hình, thậm chí dùng kiếm chém mà vẫn không thoát được khỏi cảm giác đó.

    Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ gọi lớn:

    -Võng Chi Văn Minh Chi Chủ, thu lưới vô hình vô tuyến của ông lại đi, quấn trên người thật khó chịu.

    Người đó lặng lẽ cười, đột nhiên thu lại, lúc này Lục Nguyên mới cảm thấy cảm giác dị dạng trên thân mình đã biến mất.

    Võng Chi Văn Minh Chi Chủ nhìn ba người đang đứng đó, ánh mắt dừng lại nơi Lục Nguyên:

    -Người thứ tư là Lục Nguyên sao?

    Lục Nguyên, ngươi công phá được Tinh Vực Chi Môn, là Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài, ta sớm đã nghe nói đến, nhưng ngươi cũng chỉ là Vĩnh Hằng Chi Thiên Tài mà thôi, khi tài năng còn chưa được phát huy thì trong Vĩnh Hằng Tinh Vực ngươi cũng vẫn chỉ là một con chim mới ra ràng thôi.

    Ông ta quay snag nói với Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ:

    -Pháp Biến, tìm người thứ tư là Lục Nguyên không có vấn đề gì chứ?

    Hắn chỉ là loại Thập Kỷ Nguyên non nớt, trong Vĩnh Hằng Tinh Vực hắn còn chưa đánh lại được ai thì gọi hắn đến làm gì?

    Võng Chi Văn Minh Chi Chủ nói rất thẳng thắn, ông ta đang xem thường thực lực của Lục Nguyên.

    Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ cũng hiểu ý của ông ta, ông ta cũng ngại giải thích, bởi cũng chẳng giải thích được, người yếu nhất trong Vĩnh Hằng Tinh Vực chắc chắn là Lục Nguyên, những người khác ít nhất cũng có Thập Nhất Kỷ Nguyên, pháp lực Thập Kỷ Nguyên cũng chỉ có mình Lục Nguyên mà thôi.

    Pháp Biến Văn Minh nói:

    -Nhưng hiện giờ ông có tìm được ai thích hợp không?

    Võng Chi Văn Minh Chi Chủ im lặng một lúc, thấy rằng không có người nào thích hợp nữa, đành bất đắc dĩ gật đầu:

    -Vậy cứ thế này đi.

    Vô cùng nhục nhã!

    Vô cùng nhục nhã!

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy mặt đỏ bừng lên!

    Bao nhiêu năm nay ta chưa từng bị coi là kẻ bám đuôi, vậy mà giờ đây bị Võng Chi Văn Minh Chi Chủ gọi là kẻ bám đuôi, hôm nay bất kể thế nào ta cũng phải oai hùng một lần, không hùng khởi một lần là có lỗi với chính bản thân mình, người cần có mặt mũi, giống như cái cây càn phải có vỏ.

    Hiện tại, trong số Văn Minh Chi Chủ của phái này quả thực là chỉ có pháp lực Thập Kỷ Nguyên của Lục Nguyên là yếu nhất.

    Ba người còn lại theo thứ tự thực lực như sau.

    Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ pháp lực Thập Tam Kỷ Nguyên.

    Võng Chi Văn Minh Chi Chủ pháp lực Thập Tam Kỷ Nguyên.

    Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ pháp lực Thập Nhị Kỷ Nguyên.

    -Chúng ta đi thôi.

    Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ nói to, ông bay lên dẫn đầu, một bước như vậy mà nhanh đến cực hạn, Võng Chi Văn Minh Chi Chủ và Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ cũng đi liền theo sau, Lục Nguyên cũng bay theo họ, nhưng ngay lập tức chàng phát hiện không theo được họ, liền dùng pháp lực Súc Địa Thành Trần, tốc độ của chàng vẫn không đuổi kịp được ba người đó.

    Ôi?

    Có chuyện gì thế này?

    Văn Minh Chi Chủ khẽ hừ một tiếng thật thấp.

    Pháp biến Văn Minh Chi Chủ không dừng bước, quay đầu lại hỏi:

    - Ngươi học bộ pháp của Văn Minh Chi Chủ ư?

    - Oái , đó là cái gì ?

    Lục Nguyên kinh ngạc hỏi.

    Pháp biến Văn Minh Chi Chủ bực mình nói:

    - Theo lí đây do người chỉ đạo cho ngươi dạy bảo, Hằng Nga không dạy ngươi sao?

    - Hình như không.

    Lục Nguyên nhún vai.

    Thực ra chuyện này cũng có nguyên nhân của nó, bình thường Hằng Nga muốn dạy cho tôi nhưng lúc ấy Hằng Nga bị Lục Nguyên tam liên chấn, trận đầu tiên Lục Nguyên đã học xong trọn vẹn chiêu thức 222 loại, Văn Minh Chi Chủ khác bình thường cũng là hai, chỉ có ba mươi hoặc bốn mươi chiêu thức cực hạn mà thôi.

    Lục Nguyên đã học xong 222 loại, làm thế nào để cho cơ thể nàng có thể mềm mại.

    Sau này Lục Nguyên chỉ dùng một khoảng thời gian ngắn nhất để cho thân thể mềm mại của Hằng Nga lại chấn động, cuối cùng, Lục Nguyên đã phá vỡ được tiểu cảnh giới của Văn Minh Chi Chủ, khiến cho thân thể mềm mại của Hằng Nga tam chấn.

    Thân thể mềm mại của Hằng Nga liên tiếp tam chấn, tam chấn đương nhiên không được thoải mái như vậy.

    Kết quả khiến cho nàng kinh hãi một trận, trong lúc nhất thời đã quên đi bộ pháp của Văn Minh Chi Chủ, thực sự không phải là cố ý.

    Pháp biến Văn Minh Chi Chủ nói:

    - Ta có một bộ bộ pháp Văn Minh Chi Chủ, ngươi có thể lấy mà học.

    Ông ta cầm ra một bộ pháp Văn Minh Chi Chủ, bộ pháp này thân pháp thần hành vạn biến, bộ pháp thân pháp thần hành vạn biến này thực ra không phải là quá nhanh, hơn nữa biến hóa nhiều, chỉ là để thăm dò vị trí của đối phương.

    Đương nhiên, tuy không nhanh nhưng nó thực sự là một thân pháp Văn Minh Chi Chủ hữu dụng.

    Pháp biến Văn Minh Chi Chủ sở dĩ hào phóng như thế vì, thứ nhất Pháp Cổ Văn Minh và Kiếm Chi Văn Minh hiện tại là quan hệ rất tốt, hai là Lục Nguyên cuối cùng cũng đã có tác dụng trong trận quyết chiến, ba là ông ta nhìn thấy tiền đồ tốt đẹp phía trước của Lục Nguyên, bởi vậy mới đầu tư sớm và hào phóng như thế, Lục Nguyên lập tức bắt đầu học bộ thần pháp thân hành vạn thân này.

    Bộ pháp thực ra chỉ là một chiêu thức, nhưng là chiêu thức trên đùi, Lục Nguyên học được rất nhanh.

    Nhanh như thế đã học được biến pháp Văn Minh Chi Chủ, một trong những loại Văn Minh Chi Chủ, kinh ngạc hệt như võng chi văn minh, học được rất nhanh.

    Nhưng võng chi Văn Minh Chi Chủ trong lòng thầm nghĩ: học công pháp nhanh hơn một chút thì có tác dụng rắm gì, mười kỷ nguyên là mười kỷ nguyên, trận chiến này cơ bản là không cần sử dụng đến, chỉ là ngáng chân mà thôi.

    Bốn vị Văn Minh Chi Chủ bước nhanh như điện, ngay từ đầu bay nhanh đã không có gì bất đồng, chỉ là bay càng ngày càng gần mặt trời, thời gian dần trôi có thể thấy một vật thể không phải hình tròn mà là hình dáng như một cánh cửa, cảm giác áp lực gia tăng, ở cùng một chỗ thực lực của Lục Nguyên không thể giữ được trong nháy mắt, cho nên chỉ có thể không ngừng sải bước phi thẳng tới.

    Lúc này vẫn là pháp biến Văn Minh Chi Chủ dẫn đầu, rất nhanh đã tìm được đường.

    Giữa một màn hư không này chẳng có một cái gì cả.

    Nhưng bỗng nhiên phát hiện ở phía trước có một mảnh đất hoang bằng phẳng, cái sân đó không được đỡ, cứ lơ lửng lơ lửng trên hư không, mặt đất có những vết tích màu đen.

    Pháp biến Văn Minh Chi Chủ là người đầu tiên đáp xuống mảnh đất đó, dừng ngay trên mặt mảnh đất này, Lục Nguyên cũng nhanh chóng đáp xuống bề mặt vùng đất hoang vu này:

    - Đây là nhất phẩm ngộ đạo chi địa?

    - Đúng, chính là ở đây.

    Pháp biến Văn Minh Chi Chủ gật đầu.

    Lục Nguyên đánh giá mảnh đất này, phát hiện mảnh đất này không có gì đặc biệt, nhưng có thể thấy một vài cánh cửa vĩnh hằng, xuất hiện mờ ảo ở đây.

    Lục Nguyên đang định hỏi sự ảo diệu của mảnh đất nhất phẩm ngộ đạo, nhưng lúc này bốn khối khí mạnh mẽ lập tức rơi xuống.

    Trong lúc này cũng có bốn cái Văn Minh Chi Chủ rơi xuống, bốn Văn Minh Chi Chủ này mỗi cái có hình dáng khác nhau, điều duy nhất Lục Nguyên không nhận ra được là một vị trong đó có tiên phong đạo cốt, cực gầy, tóc trắng bồng bềnh, sắc bạc bay trong gió, vị này gọi là Hồng Quân Văn Minh Chi Chủ, còn gọi là Hồng Quân đạo tôn.

    Tiên cổ Văn Minh Chi Chủ họ Hồng, có người gọi ông ta là Hồng Mông.

    Mà Hồng Mông Văn Minh Chi Chủ này nghe nói là sư đệ của Hồng Quân, cũng là một Văn Minh Chi Chủ có thực lực.

    Lúc này cuộc quyết chiến cuối cùng, theo lý mà nói Hoang Tiên Phật liên minh chắc thắng, không thể ngờ rằng Lục Nguyên, cuối cùng lại có thể giành được thế pháp võ liên minh cuối cùng.

    Lúc rời đi, Hồng Mông Văn Minh Chi Chủ lợi dụng sát chiêu tâm linh mạnh mẽ để đối phó Lục Nguyên, khi đó Lục Nguyên tung hoành vô địch, đối diện với sát chiêu tâm linh mạnh mẽ rất khó khăn, cũng manh một Võ thần Văn Minh Chi Chủ giúp đỡ một tay, mới có thể khiến cho sát chiêu của Hồng Mông Văn Minh Chi Chủ không có kết quả.

    Cho nên Lục Nguyên có ấn tượng sâu sắc với Hồng Mông Văn Minh Chi Chủ, chỉ là không thể ngờ lại gặp ở đây.

    Hồng Mông Văn Minh Chi Chủ liếc nhìn Lục Nguyên, ánh mắt mang theo một tia sát khí lạnh lùng.

    Lục Nguyên cười lạnh lùng một tiếng, căn bản không để ý gì đến Hồng Mông Văn Minh Chi Chủ này.

    Ba vị Văn Minh Chi Chủ của môn phái bất tử khác Lục Nguyên đều không quen, nhưng trong đó có một vị rõ ràng là Phật cổ Văn Minh Chi Chủ, sắc mặt khô héo, khí xuất tăng cao, dường như có cảm giác phật pháp độ thiên hạ.

    Ông ta vừa xuất hiện thì bên cạnh có những cuồn cuộn sáng bóng có xu thế phật hóa, có thể nói, ông ta chỉ cần niệm kinh thì bảo đảo cấp Thiên Tôn đều bị ông ta đòi cho nhập phật môn, là văn minh phó chủ đau đầu vô cùng, độ hóa của phật môn vốn dĩ là chuyện khiến người ta đau đầu, nhưng đến cả Văn Minh Chi Chủ còn có thể độ hóa thì thật nực cười, Phật cổ Văn Minh Chi Chủ đích thân ra tay thì cũng không có được sự uy năng như vậy.

    Ở đây mới xuất hiện mảnh đất nhất phẩm ngộ đạo, bốn vị Văn Minh Chi Chủ bất tử trong nháy mắt đều phái bốn Văn Minh Chi Chủ.

    Hồng Mông Văn Minh Chi Chủ cười ha hả, phất trần ông ta khẽ động:

    - Không thể tưởng tượng được các ngươi lại buồn cười như vậy, rõ ràng là còn dẫn theo Lục Nguyên một người mười kỉ nguyên đến để tranh đoạt vùng đất văn minh, người như thế thì có tác dụng gì, đến đây để cản trở sao?

    Ông ta vốn rất hận Lục Nguyên, bây giờ còn cái giọng điệu trào phúng.

    Lục Nguyên cười nhạt:

    - Hồng Mông Văn Minh Chi Chủ, ông cũng ở trung ương thiên triều lâu như thế, tôi nói cho ông nghe Lục Nguyên tôi từ khi xuất đạo tới giờ bước chân sau, Tôi cản trở ư?

    Thật là quá nực cười.

    Tiên cổ văn minh đương nhiên nghiên cứu qua về tính cách của Lục Nguyên, hết lần này tới lần khác nghiên cứu về tài liệu của Lục Nguyên đều phát hiện một chuyện, những trận xuất chiến từ trước tới giờ của Lục Nguyên có thắng có hòa có bại, nhưng tính kỹ lại thì không hề có cản trở, Hồng Minh chi chủ văn minh nghẹn lời, lập tức vừa vùng mạnh vừa quát:

    - Vậy sao, hôm nay ta phải cho ngươi gãy cánh ở đây, cho ngươi nếm thử mùi vị của việc đi chân sau, để cho ngươi biết, những trận chiến trước đây của ngươi chẳng qua chỉ là của một đứa trả, nhưng những trận đấu như bây giờ mới thực sự là trận đấu của Văn Minh Chi Chủ.

    Tuy thực lực của Lục Nguyên bây giờ đã yếu đi nhưng khí thế thì không hề yếu đi:

    - Đợi ngươi làm được rồi hãy nói, chứ đừng có nói miệng như thế.

    Câu nói này khiến cho Hồng Mông Văn Minh Chi Chủ tức giận.

    Pháp biến Văn Minh Chi Chủ cười ha hả:

    - Bây giờ bắt đầu nói tới chuyện chính rồi, lần này phẩm nhất phẩm ngộ đạo chi đạo tranh đoạt như thế nào.

    Vị cao tăng tăng y đối diện nói:

    - Cứ theo quy luật cũ, một đấu một, người thắng nhiều thì thắng, thế nào?

    Vị hòa thượng này mặc dù là bộ dạng cao tăng nhưng rất cẩn thận, thoáng một cái đã phát hiện Lục Nguyên có khả năng đột phá, một một quyết đấu thì Lục Nguyên có thể dễ dàng mà giành được.

    Võng chi Văn Minh Chi Chủ lập tức phản bác:

    - Như thế sao được.

    Ông ta cũng chú ý tới sơ hở của Lục Nguyên, cho nên lập tức phản bác.

    Vị cao tăng nói:

    - Theo Võng chi Văn Minh Chi Chủ thì nên làm thế nào?

    Nếu không chúng ta bốn đấu bốn hỗn chiến, cuối cùng người thắng thì sẽ giành được nhất phẩm ngộ đạo chi đạo, thế này có được không?

    Ý kiến này Võng chi Văn Minh Chi Chủ càng không cân ngắc, bởi vì sơ hở của Lục Nguyên ở đây càng được khuếch đại lên, cho nên Võng chi Văn Minh Chi Chủ suy nghĩ và quyết định:

    - Thì một đấu một, người thắng nhiều lần sẽ là người thắng cuộc.

    Dùng cách này thì sự cản trở của Lục Nguyên sẽ không quá nghiêm trọng, còn ông ta thua ở trận này thì có thể thắng ở trận khác để kéo lại.

    Pháp biến Văn Minh Chi Chủ nói:

    - Đây là bốn đấu bốn, đánh bốn trận, trận nào người thắng nhiều thì sẽ là người chiến thắng.

    Vị cao tăng nói:

    - Vậy thì theo ý kiến của Pháp biến Văn Minh Chi Chủ.

    Pháp biến Văn Minh Chi Chủ nói:

    - Theo ý ta, bắt đầu một đấu một đánh bốn trận, sau đó người mạnh nhất sẽ đánh một đấu một, cuối cùng trận của ai có đánh nhiều nhất ba trận thì người đó thắng, ý kiến thế nào?

    Chủ ý của ông ta nói ra xong, bốn vị Văn Minh Chi Chủ bất tử nghe xong lập tức đồng ý, bởi vì cách này khá công bằng.

    Chương 1507-1508: Võng chi văn minh chi chủ

    Cuối cùng đôi bên liền thống nhất ý kiến, đương nhiên theo sự sắp xếp của hai bên, không để cho đối phương biết được để tránh đối phương đưa ra phương pháp khắc chế, nháy mắt một cái đã đưa ra người đầu tiên là Pháp biến Văn Minh Chi Chủ, Pháp biến Văn Minh Chi Chủ mỉm cười, tự tin bước ra phía trước.

    Trận chiến đầu tiên đã bắt đầu.

    Lúc này Lục Nguyên cũng đang vô cùng khó chịu!

    Chơi trò gì thế!

    Bây giờ cảm giác bốn người đều đang muốn mình đột phá, gạt đi cản trở, cảm giác này khó chịu vô cùng.

    Hổ già không phát huy khả năng thì xem ta là con mèo bệnh à.

    Nháy mắt một cái Pháp biến Văn Minh Chi Chủ đi ra.

    Mà một trong tứ bất tử là vị cao tăng, vị cao tăng này hai tay chập lại:

    - A di đà phật, chúng ta bên này xếp thứ nhất có lão tăng đối diện với Pháp biến Văn Minh Chi Chủ với sát chiêu thiên kì vạn biến.

    Pháp biến Văn Minh Chi Chủ sắc mặt vô cùng nghiêm trọng, đối thủ này khá là khó đối phó.

    Hài người đã vào trận chiến.

    Pháp biến Văn Minh Chi Chủ lập tức xuất ra pháp thuật, vạn pháp toàn sinh, mà vạn pháp toàn sinh này pháp thuật của nó bao gồm tập hợp vô số loại pháp thuật, hợp thành một con rồng dài hướng tấn công về phía đối thử.

    Cái này là một trong những pháp thuật khá là mạnh tay của Pháp Cổ Văn Minh, nhưng nếu như Pháp biến Văn Minh Chi Chủ dùng phương pháp thuật đối phó với vạn pháp toàn sinh hưu bình thường thì sẽ là sai lầm, pháp thuật của ông ta thường xuyên có sự sai sót, Pháp biến Văn Minh Chi Chủ thích sửa pháp thuật, hơn nữa sửa lại những chỗ không thể tưởng được, khiến cho người ta không kịp trở tay.

    Hơn nữa Pháp biến Văn Minh Chi Chủ biến hóa thực sự không phải là biến hóa bình thường.

    Hắn có thể xuất ra hàng vạn người, đồng thời phát động tiến công, pháp thuật này phải đánh như thế nào.

    Hơn nữa Pháp biến Văn Minh Chi Chủ có công pháp hạng nhất, tâm hữu trần ai.

    Công pháp này của ông ta là tìm nhược điểm tâm hồn của con người, cho pháp thuật biến hóa, tấn công nhân tâm.

    Đối thủ của ông ta là Nguyên phật Văn Minh Chi Chủ, hai tay ông ta chắp hình chữ thập, công pháp của ông ta không nhiều lắm, chuẩn xác mà nói thì hiện tại ông ta chỉ luyện hai loại công pháp, một loại công pháp là Tâm như gương sáng, một loại công pháp nữa là Biển khổ vô biên, Biển khổ vô biên bao trùm toàn thân, đồng thời Tâm như gương sáng là để đối phó với những bụi trần trong lòng Pháp biến Văn Minh Chi Chủ.

    Thật ra Nguyên phật Văn Minh Chi Chủ năm đó cũng luyện qua rất nhiều công pháp, chỉ là sau khi lên thành Văn Minh Chi Chủ, ông ta đều quên hết những công pháp kia.

    Muốn quên một công pháp mới học còn khó hơn so với luyện ba môn công pháp.

    Mà Nguyên phật Văn Minh Chi Chủ chỉ còn hai công pháp thật ra cũng không có thể nghĩ ra được.

    Ông ta đợi cơ hội phản lại, phòng ngự rất cao minh, chỉ cần Pháp biến Văn Minh Chi Chủ bị ông ta bắt được một sơ hở thì ông ta sẽ dùng Biển khổ vô biên để tấn công lại khiến cho Pháp biến Văn Minh Chi Chủ dễ chịu

    Hai người giao đấu, vô cùng nhanh.

    Tâm hữu trần ai và tâm vô trần ai, hai loại công pháp này giao thủ bất định, hai vị kỷ nguyên thứ mười ba giao chiến!

    Giao đấu đến bây giờ thì phát hiện Pháp biến Văn Minh Chi Chủ gặp nguy hiểm.

    Đúng thế, quả thật là gặp nạn rồi.

    Công pháp tấn công của ông ta xuất hiện lỗ thửng, bên trong tâm hồn xuất hiện lỗ thủng, Nguyên phật Văn Minh Chi Chủ lập tức tấn công, ông ta xác nhận đây không phỉa là chiêu lừa dói, mà là lỗ thủng thực sự, Biển khổ vô biên tấn công Pháp biến Văn Minh Chi Chủ, Pháp biến Văn Minh Chi Chủ chỉ cảm thấy toàn thân bị Biển khổ thấm vào, Nguyên phật Văn Minh Chi Chủ chứng kiến Pháp biến Văn Minh Chi Chủ trên mặt lộ ra thần sắc bối rối, trong lòng không khỏi thầm nghĩ xem ra mình thắng rồi, nhưng ông ta cho rằng đại cục đã đến lúc thì phát hiện ra chân của mình bị nổ tung, lập tức ông ta bị tang thương.

    Pháp biến Văn Minh Chi Chủ nắm lấy cơ hội, vừa tấn công vừa thản nhiên nói:

    - Nguyên Phật chi Văn Minh Chi Chủ, ngươi rốt cuộc cũng trúng kế, bắt đầu giống như một con rùa đen, nhưng cũng thoát ra khỏi sự tấn công.

    Vốn dĩ ban đầu ông ta bị thương là nằm trong kế hoạch của ông ta, thần sắc bối rối cũng nằm trong kế hoạch, thật ra đánh như thế rất nguy hiểm, chỉ cần hơi vô ý là ông ta có thể chịu sự tấn công nặng nề, nhưng Pháp biến Văn Minh Chi Chủ là người dám đánh cược, ông ta chuyện gì cũng dám làm.

    Trận chiến đầu tiên kết thúc.

    Hai vị Văn Minh Chi Chủ thực lực tương đương nhau, một là Tâm hữu trần ai, một cái là tâm sáng như gương, cuối cùng Tâm hữu trần ai của Pháp biến Văn Minh Chi Chủ chiến thắng.

    - Trận thứ hai, Võng chi Văn Minh Chi Chủ và Châm chi Văn Minh Chi Chủ.

    Võng chi Văn Minh Chi Chủ sớm đã vào trận đấu, ông ta còn chưa vào sân đấu đã thả những cái mạng lưới vô hình, nhìn về đối thủ giống như một con mồi.

    Đối thủ của ông ta chính là một nữ nhân, một nữ nhân xinh đẹp, nữ nhân này có thể là đóa hoa xinh đẹp nhất thiên hạ, có khả năng đánh bại khó nhất thiên hạ, nàng có thân phận là phó chủ Tiễn chi Văn Minh Chi Chủ.

    Đây là Chân chi Văn Minh Phó Chủ.

    Tiễn chi Văn Minh Phó chủ có một chiêu thức rất giỏi đó là tiễn xuyên ngàn dặm.

    Còn cô ta thì có một chiếc trâm Mỹ nhân nhất tiếu.

    Mỹ nhân nhất tiếu của cô ta so với tiễn xuyên ngàn dặm mạnh mẽ hơn nhiều, căn bản là ở cấp độ cao hơn.

    Một người dùng lưới, một người dùng trâm, đúng là đối thủ.

    Nhưng Võng chi Văn Minh Chi Chủ khí diễm hung hăng, ông ta cho rằng mình nhất định sẽ thắng.

    Lúc hai vị này bắt đầu giao chiến, Lục Nguyên có chút lo lắng.

    Trước đó đã nói qua, hai bên khai chiến trước đó phải sắp xếp đúng trình tự để tránh đối phương khắc chế, như thế đều tốt cho cả hai bên.

    Cho nên Lục Nguyên xếp vị trí thư tư, rõ ràng là đối thủ với Hồng Mông Văn Minh Chi Chủ, Hồng Mông Văn Minh Chi Chủ là một người ở mức Kỷ nguyên tầng mười ba.

    Sao, pháp lực kỷ nguyên tầng mười ba.

    Mình bây giờ mới là Kỷ nguyên tầng mười.

    Coi như dùng chiêu thức 222 cực hạn của mình mình cũng có thể thắng được người Kỷ nguyên tầng mười một, người có Kỷ nguyên tầng mười ba cách nhau quá xa, thực sự là không có cơ hội chiến thắng.

    Cho nên hiện tại trước mắt là sự bại trận.

    Bình thường Kỷ nguyên tầng mười không đánh lại được Kỷ nguyên tầng mười ba cũng không có gì là mất mặt cả, đánh không lại thì nhận thua hoặc bỏ chạy, chuyện này không phải là Lục Nguyên chưa từng làm.

    Chỉ là Hồng Mông Văn Minh Chi Chủ nhìn mình như bộ dạng chỉ đợi để làm thịt con mồi, thật sự khiến cho Lục Nguyên rất không thoải mái.

    Hơn nữa nếu như bây giờ nhận thua hay là bỏ chạy thì bản thân mình thực sự là muốn cản trở, từ sau khi xuất đạo Hoa Sơn, cả đời trận chiến lớn nhỏ.

    Mấy trăm trận chiến nhỏ, Lục Nguyên trước giờ chưa từng kéo đồng đội hỗ trợ phía sau, hơn nữa lôi chân sau thì rất là khó chịu.

    Chính vì như thế, cho nên Lục Nguyên muốn thắng!

    Rất lâu rồi không nhớ tới chiến thắng sảng khoái như thế.

    Sau khi đại quyết chiến, khoảng hai mươi năm trôi qua, khoảng thời gian hai mươi năm căn bản không hề ngắn này, mà bây giờ nhiệt huyết tăng lên như thế, từ trong thâm tâm nghĩ ra cách để giành chiến thắng.

    Chỉ là dùng biện pháp nào?

    Lục Nguyên trầm tư suy nghĩ, cũng đã nghĩ ra cách.

    Đầu tiên, dựa vào chiêu thức cực hạn là không thể được, hai trăm hai mươi hai chiêu thức cực hạn cũng chỉ ở tiểu cảnh giới mà thôi, ở trong đó còn gia tăng vận mệnh thiết tắc, đạo tự phân thân và các nhân tốt khác bên trong đều được.

    Dùng Kỷ nguyên thứ mười thắng Kỷ nguyên thứ mười ba, cho dù là ai cũng không thể làm được, kể cả Lục Nguyên.

    Cho nên thực tế mà nói vấn phải tăng pháp lực lên, muốn tăng từ Kỷ nguyên thứ mười lên Kỷ nguyên thứ mười hai đâu phải chuyện dễ, cần một thần vật đẳng cấp thì mới có khả năng đó.

    Lục Nguyên bất động, bèn nhắm mắt lại suy nghĩ.

    Thời gian trôi qua từng khắc, ở giữa sân Võng chi Văn Minh Chi Chủ và Châm chi Văn Minh Chi Chủ giao đấu tương đối kịch liệt.

    Võng chi Văn Minh Chi Chủ không có gì là không gói được, lưới trời tuy thưa nhưng Châm chi Văn Minh Chi Chủ thì chuyên tìm lỗ thủng, không có lỗ thủng thì ta sẽ đâm cho ngươi thủng, con đường của hai người hoàn toàn ngược nhau.

    Lục Nguyên vẫn còn đang suy nghĩ, thời gian không ngừng trôi đi.

    Lục Nguyên vẫn không nghĩ ra được đáp án, trong lúc vô thức thần niệm ở trên hư không khuất động , là cái gì vậy!

    Tháp!

    Một tòa tháp cao!

    Một tòa tháp cao hình kiếm!

    Lục Nguyên không khỏi giật mình.

    Tòa tháp này không phải lúc đầu là ở Trung ương thiên triều sao, nhập Kiếm môn Xung Tiêu Kiếm Lâu sao?

    Lúc này mình còn tấn công Xung Tiêu Kiếm Lâu.

    Vẫn còn nhớ rõ lúc ấy mình vào Kiếm môn Hiên Viên Thập Nhị từng nói qua, Xung Tiêu Kiếm Lâu chia làm một trăm linh tám tầng, lúc ấy mình mới đến được tầng thứ mười, càng lên trên càng khó khăn, mà nghe nói một khi lên tới tầng thứ một trăm linh tám thì sẽ đạt tới cảnh giới của Văn Minh, trước đó vẫn không để ý tới Xung Tiêu Kiếm Lâu, hoặc là đã quên mất nó.

    Bây giờ bất thình lình lại phát hiện ra ở đây còn có một tòa Xung Tiêu Kiếm Lâu.

    Cũng không biết Xung Tiêu Kiếm Lâu theo như những lời của Văn minh cảnh, rốt cuộc là nhằm vào Phó chủ văn minh hay là Văn Minh Chi Chủ, nếu như nhằm vào Văn Minh Chi Chủ thì nói không chừng sẽ có tác dụng trong cuộc chiến.

    Nếu như nhằm vào Phó chủ văn minh, mình đang lãng phí thời gian, bây giờ là thời khắc kém cỏi nhất, nếu như giao đấu với Hồng Mông Văn Minh Chi Chủ mà thắng thì mình cũng sẽ bị Hồng Mông Văn Minh Chi Chủ hành hạ, không chỉ mất mặt mà còn là vấn đề sinh tử.

    Nhưng suy nghĩ lại thì quả thật không có cách nào khác.

    Cho nên càng nghĩ thì chỉ có con đường ấy.

    Lục Nguyên bình thường rất lười biếng nhưng thật sự là một người có khả năng quyết đoán.

    Lập tức ngưng tụ phân thân, phân thân bên ngoài mình thành các phần nhỏ.

    Trong thiên thế giới, bắt đầu đi vào Xung Tiêu Kiếm Lâu, bắt đầu mở cửa.

    Xung Tiêu Kiếm Lâu ngay từ đầu đã có mấy cửa, đương nhiên có thể phá cửa một cách nhẹ nhàng lần lượt, dù sao những cánh xửa đầu cũng chỉ là cho những người đại đạo cảnh tầng thứ sáu, tầng thứ tám.

    Năm đó Lục Nguyên ở cửa bị vùi dập chết đi sống lại, nhưng nói thật bây giờ những cánh cửa này không là gì đối với Lục Nguyên.

    Vừa nhẹ nhàng phá được mười cánh cửa, vừa nghĩ lại chuyện năm đó.

    Phá cửa, phá cửa, lại phá cửa, Lục Nguyên đã xông vào cửa thứ năm mươi hai, trên đường đi có một vài Hoàng Cân lực sĩ, rất đơn giản, Lục Nguyên bèn tiện tay phá, nhẹ nhõm vô cùng.

    Chớp mắt đã tới cửa thứ bảy mươi.

    Đến lúc này, sớm đã là Kiếm môn không có người có thể chịu được độ cao này.

    Lập tức tới cửa thứ chín mươi, lúc đến cửa thứ chín mươi, Lục Nguyên phát hiện độ khó của thế giới cảnh tầng thứ mười, thậm chí nửa bước văn minh, đã đến cửa thứ chín mươi tám và cửa thứ chín mươi chín, về cơ bản đối ứng với thực lực của Thiên bảng, Lục Nguyên rất nhẹ nhàng phá vỡ được như chơi, trên đường cũng thu hoạch được không ít, nhưng hiện tại những thứ này không có tác dụng với Lục Nguyên.

    Mới xuất hiện một phần ngộ đạo chi địa, một cuộc chiến kịch liệt đang diễn ra.

    Vô hình vô tuyến võng của Thiên Võng-Võng chi văn minh chi chủ, pháp võng dày đặc, thiên la địa võng, vô ngã vô song trong thiên địa.

    Vô võng, võng không ngừng mở ra, không ngừng oanh kích đi ra ngoài.

    Những thứ này là tuyệt đỉnh, không có chỗ nào mà không phải là lợi hại tới cực điểm.

    Những thứ là đại tuyệt đều vô cùng khó dây, mà thân hình Châm chi văn minh chi chủ không ngừng chớp động, châm của nàng cũng không ngừng bay ra.

    Động.

    Châm của nàng thật đẹp, trắng như tuyết, trong suốt.

    Châm của nàng bay ra cũng thật đẹp, giống như những bông hoa xinh đẹp nhất.

    Võng chi văn minh chi chủ không ngừng bủa quanh:

    - Châm chi văn minh chi chủ, ngươi không thể thoát được đâu.

    - Thế sao?

    Châm chi văn minh phó chủ không khỏi ngẩng đầu lên, môi đỏ sậm, da mặt trắng như tuyết.

    Khuôn mặt ngẩng lên kinh diễm vô song, đồng thời nàng cũng phi châm, phóng ra dường như nhanh tới cực hạn.

    Võng chi văn minh chu chỉ cười lạnh:

    - Châm này của ngươi mặc dù nhanh, nhưng lưới của ta cũng có thể ngăn trở.

    Lưới lại một lần nữa chặn lại châm, đúng lúc Võng chi văn minh chi chủ đang chuẩn bị phản kích, võng chi văn minh chi chủ mới phát hiện mình vô tình đã bị rơi vào trong một chiếc lưới càng lớn hơn nữa.

    Châm chi văn minh chi chủ lúc này vẫn điềm tĩnh tiêu sái bước tới:

    - Ngươi sở hữu lưới, bao gồm cả lưới vô hình vô tuyến. thật ra thì cũng đều có hình dạng.

    Mà châm lưới ta dùng mới là thật sự vô hình vô tuyến. châm chức ta dùng thật ra chính là lưới, nhưng lưới này ngươi lại không hiểu được, cho nên ngươi mới thua.

    Châm chi văn minh chi chủ phi một chiêu trực diện, Võng chi văn minh chi chủ bị thương nặng.

    - Ta nhận thua.

    Võng chi văn minh chi chủ thấy đại thế đã mất, lập tức dứt khoát gọn gàng nhận thua.

    Nếu còn tiếp tục không nhận thua, xem chừng là sẽ chết trong tay Châm chi văn minh chi chủ mất.

    Châm chi văn minh chi chủ mặc dù là chiến thắng, nhưng cũng đều là mười ba kỷ nguyên, nên cũng không dám làm gì quá mức. do sợ đại tuyệt của Võng chi văn minh chi chủ trước khi chết.

    Ở địa phương toàn văn minh chi chủ này, mỗi người đều có một đại tuyệt trước khi chết. loại đại tuyệt trước khi chết này khá là kinh khủng.

    Võng chi văn minh chi chủ nhận thua, đó cũng chính là coi như dám làm dám nhận, ngang tay.

    Kế tiếp chính là trận chiến thứ ba.

    Phái Sát Na bước ra một văn minh chi chủ, mà đối thủ chính là Vô cực văn minh chi chủ, hai người lại cùng là mười hai kỷ nguyên pháp lực. mỗi văn minh chi chủ đều hiểu rõ, bản thân nhất định phải thắng, nếu như thua thì toàn bộ coi như xong.

    Dù sao trận chiến thử tư chính là do Lục Nguyên đối chiến với Hồng Mông văn mình chi chủ.

    Đây là cuộc chiến tất bại. nếu như đã thua liên tục ba trận thì trận cuối cùng cũng không cần phải đánh nữa. mà nếu như thua trận, cũng có nghĩa là phẩm ngộ đạo liền phải cho đối phương.

    Đây cũng chính là lãnh thổ tương đối trân quý.

    Chương 1509: Xông các tầng tháp

    ở Vĩnh hằng tinh vực, muốn có một khối ngộ đạo lãnh thổ cũng không phải là dễ dàng.



    Tầng thứ một trăm, thật ra là một trạm kiểm soát.

    Bởi vì cửa thứ nhất chính là đối mặt chiến đấu với một văn minh phó chủ một có lực chiến đấu là một kỷ nguyên.

    Nhưng mà một văn minh phó chủ một kỷ nguyên đối với Lục Nguyên hiện tại mà nói thì đâu dáng là gì, dễ dàng liền có thể qua cửa rồi.

    Lục Nguyên hiện tại trong lòng đã quyết định, xem ra Trùng Tiêu kiếm lâu đúng là nhằm vào văn minh chi chủ mà không phải là văn minh phó chủ.

    Hóa ra ở kiếm chi môn, người mạnh nhất chẳng qua lại là kiếm diệt lão tổ thế giới cảnh ngũ trọng thiên.

    Kết quả, trong kiếm môn còn giấu mấy nhân vật đang nhằm vào văn mình chi chủ, nói ra thật làm cho người ta kinh ngạc. chẳng qua đây là di trạch của năm xưa Kiếm cổ, cho nên nghĩ lại cũng thấy bình thường.

    Tầng một trăm lẻ tám.

    Tầng này kiếm pháp là tinh khiết Mộc Hệ kiếm pháp.

    Từng đạo Thanh Mộc kiếm ý làm cho Lục Nguyên cũng có mấy phần kinh ngạc.

    Lục Nguyên hiện tại tự nhận là kiếm đạo đại sư, hiện nay trên thế giới nói về kiếm thì cũng không còn người nào có thể cùng Lục Nguyên tranh đấu.

    Mà hiện tại chiêu Thanh Mộc kiếm này cũng khiến cho Lục Nguyên phải kinh hãi.

    Cũng không phải là chiêu Thanh Mộc kiếm này lợi hại hơn Lục Nguyên, chẳng qua là nếu ở đơn thuần Mộc hệ kiếm chiêu, thì Thanh Mộc Kiếm chiêu rất giỏi.

    Thật ra thì tầng này là chiêu thức của năm xưa Kiếm cổ văn minh kiếm thanh văn minh phó chủ.

    Trong chiêu thức của hắn, trong nhu hòa lại tản ra sinh cơ.

    Lục Nguyên vận chuyển lên vạn đạo tu la học tập cái này, đồng thời tăng thêm Thanh chi văn minh trong kiếm đạo của mình.

    Mà tầng thứ một trăm lẻ hai, kiếm pháp tầng này là kiếm tinh hiệp Kim hệ kiếm pháp.

    Bộ kiếm pháp này đại khai đại hợp, rất có uy thế, cũng rất có lực uy hiếp.

    Bộ kiếm pháp này là Tích niên kiếm cổ văn minh kiếm hiệp văn minh phó chủ chiêu thức. tích niên văn minh phó chủ là một nhân vật có thực lực cực cao, đồng thời người này luôn hành hiệp trượng nghĩa, lấy đại nghĩa thiên hạ làm trọng, hiệp nghĩa bi ca.

    Đó là một nhân vật đáng giá bội phục.

    Lục Nguyên lấy vạn trượng Sâm La kiếm đạo, học tập ưu điểm trong đó.

    Tầng thứ một trăm lẻ ba, kiếm pháp tầng này là kiếm pháp như nước vậy, cũng tương đối đặc biệt. tập một hồi, sau khi học xong liền có thể đễ dàng qua cửa.

    đó là chiêu thức của một vị là Tích cổ văn minh Kiếm vũ văn minh phó chủ.

    Tầng thứ một trăm lẻ bốn, kiếm pháp tầng này là kiếm pháp như lửa.

    đây là chiêu thức của, kiếm liệt văn minh phó chủ, năm xưa Kiếm cổ văn minh, tính tình người này như lửa, hiếu chiến vô cùng.

    Tầng một trăm linh năm, kiếm pháp tầng này cực độ hoà hợp, giống như chiêu thức đồng đại thiên y vô phùng.

    Đó rõ ràng là chiêu thức của Kiếm viên văn minh phó chủ.

    Lục Nguyên đã học xong chiêu thức của Kiếm viên văn minh phó chủ, cho nên cũng không cần học lại nữa, dễ dàng liền qua cửa.

    Tầng thử một trăm lẻ sáu, kiếm pháp tầng này giống như tiếng rít trong gió, đây chính là của Kiếm khổ văn minh phó chủ, cũng tức là chiêu thức của Chu Thanh Huyền, Lục Nguyên tất nhiên đã sớm lĩnh hội được toàn bộ trong đó, không cần thiết lại học thêm nữa.

    Tầng thứ một trăm lẻ bảy. tầng này ánh chớp như điện, sấm bình thường cũng đánh tới, nên cũng là chỗ khá độc đáo.

    Đây là tuyệt học của Kiếm cổ văn minh, Kiếm điện văn minh phó chủ, Lục Nguyên đã ở trong đó học tập tam vị, rồi phá vỡ tầng thứ một trăm lẻ bảy.

    Cuối cùng cũng đạt tới tầng thứ một trăm lẻ tám.

    Tầng này chính là tầng cuối cùng của Trùng Tiêu Kiếm lâu.

    Tầng thứ một trăm lẻ tám sẽ gặp đối thủ như thế nào đây?

    Lục Nguyên mang theo nghi vấn bước lên bậc thang, tiến vào bên trong tầng một trăm lẻ tám này.

    Tầng này có một nhân vật hư ảnh.

    Nhân vật này, tựa hộ như đứng ở trên tất cả sinh linh.

    Hắn cuồng, hắn phách, hắn rầm rĩ, hắn trương, hắn cười, hắn hoảng.

    Hắn chính là đỉnh, đỉnh chính là hắn.

    Người này mặc dù chỉ là hư ảnh, nhưng cũng có thể nhận ra được sự cường đại của hắn năm đó

    - A, hậu bối, không tồi nha.

    Người này quát lên.

    - Ngươi là, Kiếm đỉnh văn minh chi chủ.

    Lục Nguyên hét to.

    - Sao ngươi lại không cho rằng ta là Kiếm cổ văn mình chi chủ chứ?Thật ra thì ta chính là Kiếm cổ văn mình chi chủ.

    Hư ảnh kia nói.

    - Bởi vì ngươi không giống.

    Lục Nguyên nói:

    - Kiếm cổ văn mình chi chủ, mặc dù ta chưa từng gặp qua, nhưng chắc chắn không phải là một người khí ngông phách cuồng, phải là một người bề ngoài bình thản, nhưng tận trong xương cốt kiếm khí Trùng Tiêu.

    Còn người chính là Kiếm đỉnh văn mình chi chủ.

    - Ha ha, không tồi, có thể nhận ra ta chính là Kiếm đỉnh văn mình chi chủ, đúng là không tệ.

    Hư ảnh kia nói:

    - Đó chính là tầng thứ một trăm lẻ tám tầng, ở đây có thể nhìn thấy người đến, ta thật là vui.

    Bởi vì đấu thiên của chúng ta chưa hoàn toàn thành công thì cũng không tính là thất bại.

    - Một khi hoàn toàn thành công, vậy kiếm đạo vĩnh tồn, người người như long.

    Nếu như thành công, kỷ nguyên này sớm không phải là kỷ nguyên kiếm đạo. kiếm đạo chịu áp chế nhiều nhất chính là người ở thế giới cảnh.

    - Mà hiện tại ngươi đứng ở đây, cho thấy đấu thiên của chúng ta còn chưa toàn bộ thành công, cũng không tính là hoàn toàn thất bại, không biết nên coi như là tin tức tốt hay tin tức xấu đây.

    Kiếm đỉnh văn mình chi chủ có chút cảm khái, có chút thổn thức.

    - Thôi đi, không có gì để mà hoài niệm, nếu đã làm thì cũng không cần cảm khái, không cần thổn thức, càng không cần hối hận. ta là kiếm giả, bất luận đã làm chuyện gì cũng đều sẽ không hối hận.

    Kiếm đỉnh văn mình chi chủ hét dài nói:

    - Trùng Tiêu Kiếm lâu này chính là do năm đó ta vô cùng nhàm chán sáng chế ra.

    Nếu ngươi đã tới đây, liền xông vào thử một lần. nếu như có thể qua cửa, liền có thể nhận được phần thưởng cuối cùng của Trùng Tiêu Kiếm lâu.

    Kiếm đỉnh văn mình chi chủ nói:

    - Ta sẽ đối ứng pháp lực của ngươi làm ra pháp lực ngang hàng.

    Nếu như ngươi có thể thắng được ta, ta cho ngươi tám phấn phần thưởng.

    - Nếu như ngươi có thể chống đỡ được một trăm chiêu của ta, cho ngươi năm phần phần thưởng. còn nếu như ngươi ngay cả một trăm chiêu của ta cũng không đỡ được, thì đừng mơ phần thưởng.

    Lục Nguyên cười nhàn nhạt:

    - Nếu như ta trong vòng một trăm chiêu đánh bại được ngươi thì sao?

    Kiếm đỉnh văn mình chi chủ bật cười lớn:

    - Đây mặc dù là hư ảnh của ta, nhưng cũng có tương đương tài nghệ của ta, ngươi muốn trong vòng một trăm chiêu đánh bại ta, làm sao có thể!

    - Thật không thể nào?

    Lục Nguyên nhẹ nhàng rút kiếm:

    - Mặc dù nói vậy là bất kính với tiền bối, nhưng mà, ta có lòng tin với kiếm của mình, hơn nữa ta cũng không muốn làm kiếm của ta thất vọng.

    - Ha ha ha ha, thú vị, ngươi thật là một tiểu bối thú vị.

    Kiếm đỉnh văn mình chi chủ hét dài một tiếng.

    - Ngươi hiện tại là mười kỷ nguyên, như vậy ta dùng mười kỷ nguyên pháp lực của ngươi đối ứng lại ngươi, xem tên hậu bối như ngươi có thật là mạnh như vậy hay không.

    Hơn nữa “ không để cho kiếm của mình phải thất vọng” những lời này ta vô cùng tán thành.

    Chương 1510: Một chủ văn minh tan biến

    Hư ảnh của Kiếm đỉnh văn mình chi chủ ngang nhiên xuất kiếm.

    Một kiếm này của hắn, tương đối kinh khủng.

    mỗi người đều có chiêu thức cực hạn.

    Nói như vậy, chiêu thức cực hạn của văn mình chi chủ càng nhiều, về mặt thực lực thì lại càng mạnh.

    Mà chiêu thức cực hạn của Kiếm đỉnh văn mình chi chủ cũng chỉ là con số bình thường, ba mươi mốt chiêu.

    Nhưng mỗi chiêu thức cực hạn của hắn đều mang cảm giác đứng trên đỉnh.

    Hơn nữa, ba mươi mốt chiêu thức cực hạn này lại là dùng một loại phương thức vô cùng đặc biệt chia ra.

    Mười, tám, sáu, bốn, hai, một.

    Thế cuối cùng, thành đỉnh núi cao nhất.

    đây chính là chiêu thức của Kiếm đỉnh văn mình chi chủ.

    Ba mươi mốt chiêu thức cực hạn của hắn, dưới tác dụng của đỉnh hắn, lại có uy lực cực lớn. chiêu này nhưng mà còn lợi hại hơn những chiêu thức bình thường văn mình chi chủ rất nhiều. không trách được Kiếm đỉnh văn mình chi chủ có tự tin như vậy.

    Hắn cũng cho rằng Lục Nguyên không thể chống lại được bao nhiêu chiêu trong tay hắn.

    Kiếm đỉnh văn mình chi chủ dùng vô thượng thức đánh thẳng tới Lục Nguyên:

    - Hậu bối, đây chính là Đỉnh chi tuyệt kỹ của ta.

    Pháp lực của ta bảy mươi lăm ba một lái đến đỉnh, chiêu thức có thể mười tám tư hai một lái đến đỉnh.

    Kiếm đỉnh văn mình chi chủ lấy vô thượng chi thượng, tuyệt đỉnh chi thế oanh oanh ùng ùng đánh tới.

    Đỉnh!

    Kiếm chi đỉnh!

    Đồng thời cũng là thế giới chi đỉnh!

    Đính xử bất thắng hàn!

    Tịch mịch!

    Lục Nguyên mãnh nhiên vung tay, xuất kiếm. không sai, nếu nói về phương diện khác phải tôn xưng bị Kiếm đỉnh văn mình chi chủ một câu tiền bối, nhưng về mặt kiếm đạo thì cũng không nhất thiết phải như vậy.

    Kiếm đạo không khách khí, nếu trong kiếm đạo mà khách khí, thì đối với Kiếm đỉnh văn mình chi chủ liền thành kiếm giả mang ô nhục lớn nhất đời.

    - Tiền bối, đón kiếm.

    Lục Nguyên oanh ùng đánh ra chiêu thức cực hạn, đột nhiên đánh ra ngoài.

    Kiếm đỉnh văn mình chi chủ đầu tiên là ngạc nhiê, sau đó mang một nửa vui mừng:

    - Tốt, chưa từng thấy qua chiêu thức cực hạn như vậy, chính là kiếm cổ năm đó cũng không làm được. không thể ngờ được lại thấy được một chiêu thức cực hạn như vậy của một hậu bối.

    đánh đi!

    Kiếm đỉnh văn mình chi chủ đột nhiên mạnh mẽ đánh lại một chiêu.

    Kiếm đỉnh văn mình chi chủ cùng kiếm của Lục Nguyên, một lần liên tiếp một lần đánh vào nhau.

    Kiếm của hai người, đều ở tư thế mạnh mẽ nhất sống mái với nhau, không hề có ai nương tay.

    Kiếm đạo đối kiếm đạo.

    Kiếm cường đối kiếm cường.

    Nhất thức nhất thức đối bính.

    Ba chiêu, năm chiêu, mười chiêu.

    Mười lăm chiêu, hai mươi chiêu.

    Rất sảng khoái.

    Lục Nguyên chưa từng gặp phải đối thủ kiếm đạo cường đại như vậy. kiếm đỉnh văn mình chi chủ xác thật đạt đến một trình độ nhất định, trong đó có rất nhiều ưu điểm đáng để Lục Nguyên học tập.

    Hơn nữa hư ảnh của Kiếm đỉnh văn mình chi chủ mặc dù về chiêu thức cực hạn không bằng Lục Nguyên , nhưng cũng có một cường đại sát chiêu với một chút uy lực kỳ qúai, làm cho Lục Nguyên mấy lần gặp nạn.

    Đã nghiền!

    Thật là đã nghiền a!

    - Ha ha ha ha, thật là sảng khoái.

    Ta muốn bây giờ có thể rảnh rổi uống rượu, vừa uống vừa chiến đấu, thế thì đúng là càng thoải mái mà.

    Lục Nguyên đánh thấy vô cùng thoải mái, vô cùng thú vị, đột nhiên lúc này đột nhiên cảm nhận được mình đúng thật là vô cùng hứng thú về kiếm pháp.

    Thật ra thì cùng pháp thuật gì tranh đấu, nào là đao kiếm tranh hung, Lục Nguyên đều là cảm thấy vô vị.

    Chỉ có kiếm đạo, mới là cái chân chính mạnh mẽ hấp dẫn Lục Nguyên.

    Cho nên bây giờ Lục Nguyên mới là chính mình, cảm thấy vô cùng thoải mái.

    - Thương!

    Một kiếm này của Lục Nguyên, xuyên qua những chiêu chống đỡ của Kiếm đỉnh văn mình chi chủ, đâm thẳng vào tim của Kiếm đỉnh văn mình chi chủ.

    - Không tồi.

    Kiếm đỉnh văn mình chi chủ cười dài:

    - Không ngờ là hậu bối lại xuất hiện một nhân vật như thế, thật đáng giá được phù tam đại bạch.

    Lục Nguyên ném một lọ rượu còn chưa mở sang, kiếm đỉnh văn mình chi chủ đón lấy, mở nút, uống ừng ừng đầy thống khoái.

    - Rượu thật đúng là đồ tốt mà, nhớ năm đó ta còn là một người mê rượu.

    Kiếm đỉnh văn mình chi chủ cười ha ha:

    - Xem ra năm đó đấu thiên cũng không tính là thất bại, giao lại kiếm đạo cho ngươi, ta cũng yên tâm.

    Hư ảnh của hắn ta dần dần hóa thành một màn ánh sáng, tan dần trong không khí.

    Nhân vật này chính là người năm xưa đứng đầu kiếm đạo, rốt cục cũng hoàn toàn tiêu tán, nhưng, hắn cũng đã không còn bất cứ điều gì tiếc nuối.

    Đối với hắn mà nói, đời người chỉ cần trải qua vui vẻ, thoải mái, tự tại, thì cần gì đi quan tâm vĩnh hằng hay không vĩnh hằng.

    Mà đối với Lục Nguyên mà nói, thật ra thì cũng là như thế, trong Vĩnh hằng tinh vực cũng có rất nhiều người đang theo đuổi vĩnh hằng, nhưng Lục Nguyên cũng không hề theo đuổi vĩnh hằng. bản thân hắn chỉ muốn cuộc sống tiêu dao, tự tại. hơn nữa cũng chỉ cần bảo vệ được người mà bản thân muốn bảo về.

    Chỉ cần như vậy thôi cũng đủ.

    Hết lần này tới lần khác, còn tên Hoang Cổ này tồn tại, bản thân mình không trở nên mạnh hơn thì không có cách nào bảo vệ người mình muốn bảo vệ.

    Người mà ngay cả đệ tử của mình cũng có thể hại được, nhân vật lòng dạ ác độc sắc bén như thế, không có cách nào hình dung nổi.

    Quang ảnh biến mất, trên hư không hiện ra một đồ vật đang bồng bềnh trôi nổi.

    Một đồ vật tản ra hơi thở mãnh liệt của thần vật cao đẳng. so với hơi thở của thần vật lấy được trong tay của Hoang Chi Tử còn mạnh hơn nhiều lần.

    Nếu có được thần vật cao cấp này, hơn nữa cùng với thần vật cấp cao của Hoang Chi Tử, về mặt cơ bản là có thể làm cho pháp lực của bản thân mình có thể tăng lên tới mười hai kỷ nguyên.

    Hiện tại tăng lên mười hai kỷ nguyên rất quan trọng, cho nên Lục Nguyên trong lúc nhất thời cũng không quá quan tâm tới những phẩn thường khác.

    Trước hết đạt được tới mười hai kỷ nguyên rồi tính tiếp.

    Lục Nguyên trong nháy mắt lấy ra thần vật của Hoang Chi Tử kia, cùng với thần vật cấp cao lấy được từ Kiếm đỉnh văn mình chi chủ, hai món thật vật cấp cao hội hợp lại cùng một chỗ, toàn bộ đưa vào trong miệng.

    Thật ra mà nói, đúng là thần vật cao cấp, cùng với thần vật cấp trung, thần vật cấp sơ, mặc dù tác dụng rất khổng lồ, có thể làm cho thực lực của mình tăng lên, dùng rất tốt.

    Nhưng nếu nói về vị của chúng thì đúng là ngay cả sợi củ cải cũng không bằng, chứ đừng nói là so sánh với những thức ăn ngon như canh cá thịt hầm.

    Ông trời lúc sáng tạo ra những thử trân quý như Chư tiên thần vật này sao không để ý thêm vào cho chúng một chút mỹ vị. thật đúng là quá lãng phí mà.

    Dĩ nhiên, có thể nói, toàn bộ trung ương thiên triều, không đúng, là vô số kỷ nguyên cho tới nay, cũng chỉ có người như Lục Nguyên mới thấy chán mà nghĩ tới chuyện như vậy.

    Nếu là những người bình thường khác, tuyệt đối sẽ không bao giờ nghĩ tới những chuyện như thế.

    Lục Nguyên thu hồi lại suy nghĩ, lúc này cho dù có muốn không tập trung tư tưởng cũng không được. bởi vì sau khi nuốt hai thần vật cấp cao vào trong bụng, vô số khí lưu cực kỳ cuồng loạn nổ ra trong người.

    Chương 1511: Pháp lực mười một kỷ nguyên

    Những thứ đó là chân chính văn minh hơi thở pháp lực.

    Lục Nguyên phun ra nuốt vào những pháp lực này.

    Từ mười kỷ nguyên tới mười chin Lục Nguyên được xưng là văn mình chi chủ.

    ở nơi này, tổng cộng có mười chín quan tạp, theo thứ tự dần dần từ dễ tới khó, cũng không phải là quá dễ dàng, độ khó càng lúc càng cao.

    Chín cấp độ này phân thành vĩnh chi nhất trọng, vĩnh chi nhị trọng, vĩnh chi tam trọng, vĩnh chi tứ trọng, hằng chi ngũ trọng, hằng chi lục trọng, hằng chi thất trọng , hằng chi bát trọng, cùng với ngụy vĩnh hằng chi cửu trọng.

    Đây chính là phân pháp từ mười một kỷ nguyên tới mười chin kỷ nguyên.

    Mỗi tầng lại sô với một tầng càng lợi hại.

    đặc biệt là mười chin kỷ nguyên Ngụy vĩnh hằng chi cửu trọng. tầng này chính là đã có chút mùi vị của ngụy vĩnh hằng, chính là mạnh nhất.

    Cái gọi là thăng cấp lên văn mình chi chủ, thật ra chính là nắm giữ vĩnh hằng. nắm giữ vĩnh hằng càng sâu, thực lực của bản thân lại càng cao.

    Mà trong số Chư tiên thần vật đã bắt đầu tản ra hơi thở vĩnh hằng. giống như Lục Nguyên bây giờ, ăn Chư Tiên thần vật vào, lập tức đánh thẳng vào một tầng vĩnh hằng. ngay lập tức liền thấy pháp lực trong cơ thể dào dạt tăng lên, tựa hồ trong lúc tối tăm lại có thể nắm được một sợi dây nối với cánh cửa vĩnh hằng.

    Mười một kỷ nguyên, lúc này, bản thân Lục Nguyên đã là mười một kỷ nguyên pháp lực.

    Sảng khoái!

    Hơn nữa lúc này Chư Thiên thần vật còn chưa hề bị hấp thu hết, còn đang đại lượng phát tán.

    Lục Nguyên lập tức nuốt vaò bốn trăm thiên giai linh mạch.

    Loại cấp linh mạch như vậy, ăn vào thấy lạnh như băng.

    Lục Nguyên bây giờ ăn bốn trăm Thiên giai linh mạch coi như ăn bánh đúc đậu.

    đáng tiếc là thiên cấp linh mạch này tuy rằng là có lạnh, nhưng lại không có vị như bánh đúc đậu kia.

    Loại bánh này nếu không ăn cùng với ớt thì đúng là ngay lập tức cảm thấy vô duyên, vô vị, chỉ có thêm ớt vào mới là vô thượng đại đạo.

    Lục Nguyên vừa ăn bốn trăm Thiên giai linh mạch, không ngừng hấp thu linh khí trong đó, đồng thời cũng đang thầm nghĩ, trong nháy mắt đã đạt tới đỉnh cao nhất của mười một Lục Nguyên, mà hơi thở của cao vị thần vật đột nhiên tản ra.

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy trong lúc tối tăm, bản thân đã thành lập sợi chỉ liên lạc thử hai với vĩnh hằng chi môn, sợi liên lạc này so với cái trước đó thì càng mạnh hơn một chút.

    Thông qua sợi dây liên lạc này, Lục Nguyên cũng có thể cảm giác được càng nhiều bí mật vĩnh hằng.

    đó chính là đạo lý vĩnh hằng, bản thân cũng đã đạt tới mười hai kỷ nguyên vĩnh chi nhị trọng.

    Nhanh như vậy liền đạt tới mười hai kỷ nguyên, tăng lên đúng là thật nhanh.

    Lúc này trên mái nhà của Trùng Tiêu Kiếm lâu vẫn còn có phần thưởng, nhưng Lục Nguyên sợ tính sai thời gian, cho nên đi ra xem một cái, phát hiện hóa ra giữa sân còn đang đánh nhau kịch liệt.

    Vô cực văn mình chi chủ đánh hướng về Nhất chi văn mình chi chủ.

    Nhất chi văn mình chi chủ bàn tay biến hóa, một chiêu vô cùng kỳ diệu, không thành một, một thành hai, hai thành vạn vật.

    Mà vô cực văn minh chi cực chính là vô cực sinh thái cực. công pháp cua rhai người thật ra thì tương đối giống nhau, luyện được cũng tương đương.

    Nhưng một người thuộc về Sát na phái, một người lại thuộc về Bất tử phái.

    Hai người nay thật ra cho dù không thuộc về hai phái khác nhau cũng muốn tranh đấu.

    đ đây là đạo thống chi tranh giành, đạo thống chi tranh giành rất quan trọng.

    Hai người kịch liệt oanh hung giao thủ.

    Thiên không không ngừng thay đổi giữa hư vô và thái cực. từ thái cực biến thành hư vô, từ hư vô biến thành thái cực. bóng dáng họ đều ẩn hiện trong hư không.

    Đây thực ra là tuyệt kỹ của hai người Nhất chi cùng Vô cực . những người giao thủ cùng họ thường đánh không trúng, toàn bộ đều đánh vào hư không.

    Nhưng hiện tại thủ đoạn của hai người giống nhau, đánh nhau thật là hoành tráng!

    Trong lòng Lục Nguyên thầm than.

    Thật ra mà nói, Lục Nguyên cũng là lần đầu tiên nhìn thấy văn mình chi chủ giao thủ.

    Lúc trước chưa từng thấy.

    Đúng, ở Trung ương thiên triều quyết chiến quả thật có sự ra tay của văn mình chi chủ.

    Nhưng bình thường văn mình chi chủ bao giờ cũng dễ dàng giành được chiến thắng., để tránh hai bên chết quá nhiều. cho tới bây giờ, Lục Nguyên cũng chỉ nhìn thấy hai người văn mình chi chủ Pháp biên cùng Phật Nguyên giao thủ, cùng với đây là trận thứ hai.

    Không tệ!

    Lục Nguyên sau khi nhìn trong chốc lát, cũng đã quen dần với tình trạng lúc đánh lúc thủ của văn mình chi chủ.

    Bây giờ còn chưa tới lượt mình giao thủ.

    Sau khi nhìn lại chốc lát, Lục Nguyên dùng địa tổ phân thân thay thế cho người thật. người thật một lần nữa tiến vào Trùng Tiêu Kiếm lâu.

    Trùng Tiêu kiếm lâu còn một chút chiến lợi phẩm, giổng như Lục Nguyên còn phát hiện một mảnh tàn đồi.

    đây rõ ràng chính là bức tàn đồ mộ của Thượng cổ kiếm giả, như vậy cũng chính là Lục Nguyên vừa mới tìm được một một mảnh tàn đồ mộ của thượng cổ kiếm giả.

    Tàn đồ này tổng cộng chia thành tám phần, hắn vốn dĩ là có năm phần, trước khi tiến vào vĩnh hằng tinh vực do Yến Thương Thiên tìm được một phần, hiện tại lại có thể một phần. mình đã có được bảy phần tàn đồ mộ của kiếm giả thương cổ, chỉ thiếu một mảnh nữa là có thể vào được thượng cổ kiếm giả mộ.

    Trừ thứ đó thì cũng còn một chút phần thưởng.

    Thiên giai linh mạch cũng tìm được phải đến chừng hơn một ngàn viên, chia thành mười phần, mỗi phần một trăm viên.

    Năm đó Kiếm đỉnh văn mình chi chủ đúng là hào phóng, có thể vừa vung tay đã là một ngàn viên thiên giai linh mạch.

    Sau này càng tiến sau vào kỷ nguyên càng cần nhiều thiên giai linh mạch, Lục Nguyên liền thu vào trong tân kiếm thế giới.

    ồ, này lại có một bộ sách bìa tản ra ánh sáng vàng.

    Đó nhất định không phải là bộ sách bình thường, dù sao cũng đặt ở đỉnh cao nhất của Trùng Tiêu kiếm lâu.

    Lục Nguyên cầm lấy cuốn sách, liền lật mở ra xem.

    “phá”

    Bốn phía cuốn hoàng thư này đều bị phong kín, chỉ có một chữ: “phá”

    “phá”?

    đây là cái gì?

    Lục nguyên không khỏi nghi hoặc.

    chưa từng thấy cuốn bí tịch nào như vậy, chỉ có một chữ.

    Lục Nguyên lật cuốn bí cập ra, hai mắt quét qua, cuối cùng cũng biết cuốn bí tịch này là cuốn sách như thế nào.

    Kiếm giả, lấy phong duệ trứ danh (phong cách để đặt tên) .

    Mà cuốn sách “ Phá” này chính là lấy phá làm tên đặt.

    Trong “phá” ghi lại ghi lại một loại năm xưa kiếm cổ văn minh danh chấn thiên hạ phá vỡ ngự phương pháp.

    Uy lực của “phá” ngay cả đám người phòng ngự cao đắc ly phổ cũng không chống dỡ được. ngay cả Tiên cổ văn minh tiên pháp phòng ngự cũng không chống đỡ được. thiên thiên địa thứ dùng để ngăn cản, chống cự lại “ phá” là không hề tồn tại.

    Bộ công pháp này làm cho người khác vô cùng đau đầu. mà hiện tại bộ công pháp này lại nằm ở đây, Lục Nguyên lập tức học lấy nó.

    Phá tất cả những thứ có thể phá!

    Cửa “phá” này rất đơn giản, đơn giản tới mức làm cho người khác cũng thấy khiếp sợ, một chút cũng không hề phức tạp.

    Nhưng không phức tạp không có nghĩa là có thể dễ dàng luyện thành công.

    Thật ra thì muốn luyện thành “phá” tương đối khó khăn, cũng chính là vì nó quá đơn thuần.

    Chương 1512 : Phá tàn khuyết

    Lục Nguyên rút kiếm ra, “phá” chỉ yêu cầu có một thứ, đó chính là lòng tin tuyệt đối trước tới nay chưa từng có.

    Tiến lên phía trước, tiến lên, tiến thêm nữa lên phía trước, bất luận đằng trước gặp phải cái gì cũng phải không ngừng tiến lên phía trước.

    Không có thứ này trong lòng, liền không thể luyện thành công “phá” được.

    Lục Nguyên lấy thanh kiếm đánh về phiá trước. muốn luyện thành công “phá” khá là khó khăn.

    Một là trong suốt cuộc đời, chưa từng quỵ lụy trước cường quyền, chỉ cần đã từng chịu thua cường quyền, chính là điều không có cách nào có được từ trước tới nay.

    đây cơ hồ là điều mà tất cả mọi người đều không làm được.

    Hai, chính là phải không bị bất kỳ danh lợi nào hấp dẫn, có thể luôn luôn đứng vững bản tâm.

    Nếu như không thể cám dỗ danh lợi, tiếp theo liền có trở ngại.

    Thứ ba, người kiếm hợp nhất, thật sự ngoài kiếm ra không có vật nào khác.

    Thành!

    Vô cùng thành!

    Tuyệt đối thành!

    Khi Lục Nguyên đang luyện “phá”, lại phát hiện mình không đủ thuần túy.

    Điều thứ nhất khó như vậy thì thôi, chưa từng quỵ lụy trước cường quyền, điểm này bản thân mình có thể làm được.

    Điều thứ hai không bị dụ hoặc bởi bất kỳ danh lợi, xem phồn hoan như mây phù du cũng có thể làm được. nhưng là điều thứ ba, trừ kiếm ra không tiếp tục thứ khác, bản thân mình lại làm không được. bản thân mình là người có hữu tình, có thân tình, có ái tình, thật đúng là không thể làm được điều trừ kiếm ra không tiếp tục được vật khác.

    “phá” này chính là kiếm pháp đoạn tifnnh tuyết tính, hết thảy đều không.

    Lục Nguyên lật tới trang cuối cùng, lại phát hiện trang cuồi này cón có viết chữ: “ phá ” này khà công pháp uy chấn tám phương của kiếm cổ văn minh, chỉ tiếc là chỉ có một mình kiếm cổ văn mình chi chủ có thể làm được, những người khác đều không làm được, chỉ luyện thành “phá” của “tàn phá” mà thôi.

    Thì ra là như vậy, không chỉ có một mình mình làm không được. nhưng cho dù “phá” không trọn vẹn thì cũng là “phá”.

    Lục Nguyên liền tập bí tịch này, dần dần luyện thành công.

    Mặc dù “phá” này không trọn vẹn, nhưng cũng còn tốt hơn là không luyện thành.

    Mà sau khi luyện thành công pháp này, Lục Nguyên cảm thấy lực chiến đấu của bản thân mình tăng lên một chút.

    Trong thời điểm này, chỉ e là tăng lên một điểm chiến lực thôi cũng tương đối khá rồi.

    Trên Trùng Tiêu kiếm lâu còn có một bộ “ đỉnh cấp bộ pháp”.

    Không sai, tên đúng là “đỉnh cấp bộ pháp”.

    Đây chính là kiếm đinh văn mình chi chủ năm đó bộ pháp.

    Kiếm đỉnh văn mình chi chủ năm đó lấy tốc độ xưng danh, mà Lục Nguyên lúc trước chính là học pháp biến văn mình chi chủ vạn biến bộ pháp.

    Mà vạn bước biến pháp am hiểu biến hóa, về phương diện tốc độ cũng rất bình thường. có “đỉnh cấp bộ pháp” này rồi, sau này tốc độ của mình sẽ được tăng lên.

    Hiện taị căn bản đã lấy được hết chỗ tốt của Trùng Tiêu kiếm lâu, Lục Nguyên thả một chút kiếm đạo thể ngộ ở tầng trên cùng của Trùng tiêu kiếm lâu.

    Tầng thứ một trăm lẻ tám cũng không theo đuổi vật phẩm gì. bởi vì hcisnh mình hiện tại không thể tiếp tục tăng cấp nữa. sau này còn nhiều kiếm chi văn minh người cũng xông lên Trùng Tiêu kiếm lâu, để cho người của kiếm chi văn minh cũng có thể được rèn luyện ở đây, tăng lên pháp lực, giống như bản thân mình bây giờ.

    Xong xuôi, Lục Nguyên mới thản nhiên lại thay thế người thật cùng phân thân, trở lại nhất phẩm ngộ đạo chi địa. nhất phẩm ngộ đạo chi địa trận thứ ba, Vô cực văn mình chi chủ cùng Nhất chi văn mình chi chủ , hai người này vẫn còn đang đánh, đánh còn vô cùng kịch liệt. vô cực sinh thái cực, nhất linh hô hoán, bán hư bán thực, hư vô loạn thực. hư tức là thực, thực tức là hư.

    Oanh!

    Nhất chi văn mình chi chủ đánh trúng vào Vô cực văn mình chi chủ.

    Vô cực văn mình chi chủ lập tức bị thương, nhưng hăn cũng lập tức phản kích, nặng nề đánh trúng Nhất chi văn mình chi chủ.

    Hai người bọn họ đồng thời hộc máu, giao thủ thật lá khó phân cao thấp, không ngừng đánh trúng đối thủ.

    Oanh!

    Rốt cục, Vô cực văn minh chi chủ đánh trúng Nhất chi văn mình chi chủ, thoáng cái Nhất chi văn mình chi chủ xuất hiện sơ hở, đã trở thành sai một ly, đi ngàn dặm. vô cực văn mình chi chủ đã chiếm thế thượng phong.

    Thực lực của hai người cũng không hơn kém nhau quá nhiều, mà Vô cực văn mình chi chủ không cho Nhất chi văn mình chi chủ bất kỳ cơ hội nào để xoay chuyển tình hình.

    Từng chút, từng chút mở rộng ưu thế.

    A! nhất chi văn mình chi chủ đã bị đánh bay ra ngoài, thiếu chút nữa đã bay tới trong Vĩnh Hằng chi loạn lưu, ở gần tinh không vĩnh hằng chi môn.

    Trừ nhất phẩm, nhị phẩm, tam phẩm chi địa, những chỗ khác đều được gọi là vĩnh hằng chi loạn lưu.

    Cuộc chiến thứ ba cuối cùng cũng có kết quả, Vô cực văn mình chi chủ thắng. ba trận chiến, trận đầu tiên Sát na nhất phái này thắng, hai trận sau lại là phe Bất tử thắng. năm trận chiến, nếu trận chiến tiếp theo mà phe Bất tử thắng thì đã là năm thắng ba, không cần phải đánh trận cuối cùng nữa.

    Trận chiến thứ tư, phe Sát na là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên chỉ là nhân vật có mười kỷ nguyên mà thôi, như vậy trận chiến này Lục Nguyên nhất định phải thua, cũng có nghĩa là phái Sát na này thua.

    Pháp biến văn mình chi chủ nắm chặt lòng bàn tay, trong lòng thầm thở dài một tiếng, nhưng đã tới nước này thì cũng không còn gì để nói.

    Võng chi văn mình chi chủ cũng không thể trách cứ sau lưng Lục Nguyên.

    Bởi vì chính bản thân hắn cũng thua, làm sao có tư cách đi trách người khác.

    Nhất chi văn mình chi chủ thở dài một tiếng:

    - Như vậy đi thôi, trận chiến này chúng ta thua.

    Rõ ràng là không cần tiếp tục đánh trận cuối cùng nữa, thôi bỏ đi.

    Mà phe Bất tử biết đối thủ của mình đã chịu thua, lần này tranh đoạt ngộ đạo chi địa đã thắng.

    Nhưng mà, đối phương không chịu thua cũng không được, trận thứ tư nếu là Lục Nguyên thì nhất định sẽ thua, hắn chỉ có thể chấp nhận mất mạng.

    Hồng Mông văn mình chi chủ lên tiếng:

    - ồ?

    Không chơi đùa một chút sao, Lục Nguyên, ngươi không đấu với ta?

    Hắn đương nhiên không tin rằng Lục Nguyên sẽ đáp ứng, mười ba kỷ nguyên đánh với mười kỷ nguyên.

    Đây không phải là trận chiến nghiêng về một phía hành hạ cho đến chết hay sao?

    Căn bản cũng không trông mong bất cứ phép màu nào, chẳng qua là không thể đánh cho Lục Nguyên đến chết cũng thật là đáng tiếc.

    Hồng Mông văn mình chi chủ nghĩ đến Lục Nguyên khiến cho cuộc đại quyết chiến của trung ương thiên triều thảm bại, trong lòng sinh ra sát ý sâu đậm.

    đúng là vô cùng đáng tiếc mà, đây là cơ hội thoải mái chém giết Lục Nguyên, mình không phải là có thể trở mặt, chém chết Lục Nguyên ngay tại đây sao?

    Hiện tại một số người có thực lực của đối phương, ba người Pháp biến văn mình chi chủ, Võng chi văn mình chi chủ cùng với Nhất chi văn mình chi chủ đã bắt đầu muốn rời đi.

    Lúc này Pháp biến văn mình chi chủ dừng lại một chút, hắn nhìn về phía Lục Nguyên:-sao ngươi còn vẫn chưa đi?

    Pháp biến văn mình chi chủ vừa nói như thế, hai người Võng chi văn mình chi chủ cùng với Nhất chi văn mình chi chủ mới phát hiện Lục Nguyên đang đứng bất động tại chỗ.

    Lục Nguyên nhướng mày, có chút ngạc nhiên nói:

    - năm trận chiến cần ba trận thắng, bây giờ mới chỉ đánh ba trận, một thắng hai thua thôi, sao lại rời đi chứ?

    Chương 1513 : Đã lên mười hai kỷ nguyên

    Võng chi văn mình chi chủ không khỏi nói:

    - lẽ nào ngươi muốn lên đánh?

    --đúng vậy, Hồng Mông văn mình chi chủ cũng đã mời ta đánh cùng hắn, lời mời chân tình như vậy, ta cũng không tiện từ chối mà.

    Lục Nguyên vươn thẳng vai, dáng vẻ ngại ngùng nói.

    Yên lặng!

    Vô cùng yên lặng!

    Lục nguyên hắn thật sự không biết trời cao đất rộng sao?

    Hắn chẳng qua chỉ là nhân vật mười kỷ nguyên, hắn muốn làm điều ấy sao?

    Giao thủ cùng với nhân vật mười ba kỷ nguyên?

    Trong vĩnh hằng lãnh thổ, các cấp bậc văn mình chi chủ chỉ cần nhỏ hơn một bậc cảnh giới thì cũng không thể thắng được, đừng bảo là chênh lệch ba cảnh giới, đây là điều từ trước tới nay chưa bao giờ xảy ra.

    Võng chi văn mình chi chủ quát lên:

    - Ngươi điên rồi sao?

    Ngươi là đang đâm đầu vòa chỗ chết, đây không phải là chỗ êm dịu gì, ngươi có muốn chết cũng không phải nhanh như thế chứ?

    Lục Nguyên nhún vai, một vẻ bất đắc dĩ nói:

    - Thật ra thì cũng chẳng sao mà.

    Dáng vẻ này của hắn làm cho Võng chi văn mình chi chủ cảm thấy bất lực. pháp biến văn mình chi chủ nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Trước tiên ta nói rõ cho ngươi biết, đối phương mà mười ba kỷ nguyên, ngươi là mười kỷ nguyên.

    Trong chiến đấu hắn cũng sẽ không nương tay cho ngươi, ngươi ngay cả bảo tồn sinh mạng của mình cũng khó, nếu ngươi không đánh thương được đối phương, hắn sẽ không ngần ngại mà đánh chết ngươi.

    Ngươi còn có quyết định xuất chiến hay không?

    - Quyết định, xuất chiến.

    Lục Nguyên nói rất dứt khoát:

    - Cả đời ta chưa từng bao giờ lâm trận bỏ chạy, ngày hôm nay ta cũng không muốn phải phá lệ.

    Pháp biến văn mình chi chủ nhìn Lục Nguyên thật sau một cái, lập tức cũng không nói thêm gì nữa, chỉ cần để ý vạn nhất Lục Nguyên gặp phải bất cứ nguy hiểm gì thì lập tức lấy tốc độ nhanh nhất cứu Lục Nguyên.

    Ngay cả dùng tới đón sát thủ lớn nhất, vũ khí bí mật cũng không tiếc mang ra dùng.

    Đối với Phật nguyên văn mình chi chủ, Pháp biến văn mình chi chủ còn giấu một chút thủ đoạn, cho tới bây giờ cũng chưa từng ai hiểu rõ Pháp biến văn mình chi chủ có nhiều thủ đoạn.

    Nói như vậy cũng không sai chút nào.

    Phật nguyên văn mình chi chủ, Vô cực văn mình chi chủ đồng thời truyền âm cho Hồng Mông văn mình chi chủ, nội dung truyền âm cũng chỉ có một, chính là đánh chết Lục Nguyên.

    Một thiên tài vĩnh hằng ở Sát na phái là quá nguy hiểm, nếu cứ để hắn tiếp tục phát triển, không biết là sẽ phát triển thành như thế nào.

    Không bằng hiện tại nhân dịp này liền hoàn toàn đánh chết Lục Nguyên.

    Châm chi văn mình chi chủ cũng không truyền âm, nàng ta còn đang bận thêu hoa.

    Hồng Mông văn mình chi chủ cười ha ha một tiếng, thật ra thì không cần hai người Phật nguyên văn mình chi chủ cùng với Vô cực văn mình chi chủ truyền âm thì hắn cũng đánh chết Lục Nguyên.

    Bởi vì đại cừu hận cuộc quyết chiến tại Trung ương thiên triều năm đó, hắn luôn luôn ghi tạc trong lòng.

    Hơn nữa một thiên tài vĩnh hằng ở trong phái Sát na đúng là mối nguy hiểm quá lớn. hồng Mông văn mình chi chủ nhìn về phiá Lục Nguyên, một ngón tay chỉ xuống đất, có một cỗ vô địch khí thế.

    - Ta muốn ai sống, người đó sẽ sống, ta muốn ai chết, người đó nhất định sẽ chết.

    - Lục Nguyên, ngày hôm nay, ngươi nhất định phải chết ở đây, hôm ay ngươi nhất định sẽ nghiêng về thế bị một mình ta đánh chết.

    Hồng Mông văn mình chi chủ là sư đệ của Hồng Quân văn mình chi chủ, tự nhiên có khí độ, khí chất cũng bản thân hắn.

    Hắn một tay chỉ thiên, một tay chỉ địa, trên trời hay dưới đất nhất định không có một ai có thể đánh trả.

    Hắn tùy ý đứng lên, giống như vĩnh hằng cùng thiên địa thời không, mãi mãi bất diệt vậy.

    Mà Lục Nguyên, đối thủ của hắn thì lại quá non trẻ, trên người hắn cũng không có chút hơi thở bất diệt nào, cũng không có khí thế một tay chống trời kia.

    Hắn chỉ có một cỗ kiếm khí ngất trời, nhưng cố kiếm khí đó lại quá non nớt, có thể đánh lại được nhân vật như Hồng Mông văn mình chi chủ hay sao?

    Hồng Mông văn mình chi chủ cùng Lục Nguyên, đánh một chọi một.

    Sáu vị văn mình chi chủ khác đều đang theo dõi cuộc chiến.

    Hồng Mông văn mình chi chủ cũng không vội vàng, hắn nhẹ nhàng chuyển động binh khí, là một chuôi phất trần có từng dải Thiên căn bạch tơ.

    Phất trần này có muôn vàn đường, vạn đạo thuật, có tên là Đại đạo phất trần.

    đại đạo trong tay ta, phất trần trong lòng ta, tức là đại đạo phất trần. cây phất trần này, nắm giữ thiên cơ đại đạo.

    Hồng Mông văn mình chi chủ đột nhiên đánh về phía Lục Nguyên.

    Cây phất trần này của hắn vừa động, giống như đại đạo vừa động. công kích như vậy làm cho ngươi ta tuyệt vọng.

    Đặc biệt là trong đó ẩn chưa có mười ba kỷ nguyên pháp lực, nhưng cũng lại không phải pháp lực bình thường, vĩnh chi tam trọng pháp lực hàm chứa quá nhiều vĩnh hằng chi môn hơi thở, pháp lực số lượng cùng chất lượng cũng cao hơn rất nhiều. căn bản là Lục Nguyên không thể sánh kịp được. hắn là nhân vật mười ba kỷ nguyên, một khi đã xuất thủ thì là hoàn toàn triệt để đánh giết Lục Nguyên.

    Hồng Mông văn mình chi chủ không phải là một cái thùng rỗng, có thể đường đường chính chính đánh chết đối thủ thì hắn cũng đường đường chính chính đánh chết. hoa chiêu cũng ít, đối thủ có thể chống lại hoa chiêu như vậy cũng càng ít.

    Hắn vừa ra tay, không khí dường như cũng ngưng đọng, không gian cũng như đọng lại.

    Hồng Mông văn mình chi chủ xuất thủ, phong kín hết thảy. ngay cả thiên không trong đại đạo pháp ấn cũng bị phong kín toàn bộ.

    Vào lúc này, lục nguyên ngang nhiên xuất kiếm.

    Một kiếm ra khỏi vỏ, mang theo ánh sáng trong trẻo.

    Hồng Mông văn mình chi chủ trên mặt lộ ra nụ cười châm biến. không tồi sao.

    Lục Nguyên quả thật cũng là không tệ, trong khi đối mặt với trọng đại áp lực của mình còn có thể rút kiếm. nhưng cho dù có rút kiếm ra thì cũng thế nào, cũng đều sẽ bại trong tay của mình!

    Hồng Mông văn mình chi chủ hét to một tiếng, thế công càng mạnh mẽ bén nhọn hơn nữa. lúc này, thiên địa dường như biến thành hư không.

    Chỉ có chuôi phất trần này cũng kiếm đang không ngừng tiến lại gần nhau.

    Trên Phất trần có vô số bí pháp, còn có đại đạo hơi thở.

    Trên thân kiếm có một cổ bất khuất chống lại hết thảy nhuệ khí.

    Hai người đều có được vô cùng huyền bí, cùng thật sự ảo diệu đung vào nhau.

    Nhất thời, giống như vô số phồn hoa đã nở rộ cả ngàn năm, thật đúng với câu” hoa nở hoa rụng, hoa rụng hoa nở, dằng dặc vô tận”.

    “Phanh” một tiếng, phất trần bị đánh lùi một chút, kiếm bị đánh lùi cũng xa hơn, nhưng kiếm lui mà kiếm thế không hề tán, kiếm hồn bất diệt, dấu kiếm không hề thay đổi.

    Kiếm Thần trường tồn.

    ảo ảnh biến mất, Hồng Mông văn mình chi chủ nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Pháp lực của ngươi!

    Không phải là mười kỷ nguyên, mà lại là mười hai kỷ nguyên!

    Hai mắt hắn tràn đầy kinh ngạc, rõ ràng Lục Nguyên vừa mới tới lãnh thổ vĩnh hằng tinh vực. trong tay hắn cũng không có bất cứ thần vật nào có thể làm cho hắn tăng lên pháp lực. sao bây giờ lại là mười hai kỷ nguyên!

    Lục Nguyên nhún vai một cái:

    - Thật xin lỗi, đúng là đã thành mười hai kỷ nguyên.

    Thật đúng là quỷ dị mà, làm sao thoáng một cái đã thành mười hai kỷ nguyên rồi?

    Chương 1514 : Sức mạnh vĩnh hằng

    Kết cục này đúng là đã làm cho không ít người đột nhiên ngẩn ra, không rõ tại sao lại thành như vậy.

    đặc biệt là Võng chi văn mình chi chủ, trong lòng chính là buồn bực. rõ ràng là lúc vừa mới tới, Lục Nguyên cái gì cũng không hiểu, cái gì cũng không biết, ngay cả văn minh chi cấp thân pháp cũng không biết. lúc ấy lấy tốc độ của hắn tính ra pháp lực của hắn đúng là mười kỷ nguyên.

    Làm sao một thoáng đã lên thành mười hai kỷ nguyên.

    Hai cấp bậc này chênh nhau rất nhiều. phải biết rằng mười cấp bậc này chính là mười cấp bậc tu hành cuối cùng, đột nhiên tăng lên hai cấp, tốc độ này đúng thậ là vô cùng nghịch thiên vô địch.

    Mà ở phe Bất tử, Hồng Mông văn mình chi chủ đang suy nghĩ, Phật nguyên văn mình chi chủ, cả Vô cực văn mình chi chủ cũng đang suy nghĩ.

    Lục Nguyên rõ ràng là mới tiến vòa lãnh thổ vĩnh hằng tinh vực, tại sao đã trở thành mười hai kỷ nguyên.

    Muốn thành mười hai kỷ nguyên thì phải có thần vật cực kỳ cao quý trân vị, cùng với tương đối số lượng.

    Lục Nguyên mới tới đây, dùng chân nghĩ cũng biết rằng đây là việc do Phái Sát na làm.

    Nghĩa là phái sát na này thấy được tài năng của Lục Nguyên nên bỏ vốn đầu tư, muốn biến Lục Nguyên thành đại nhân vật trong vĩnh hằng linh vực.

    Hiển nhiên là do đám người Hồng Mông văn mình chi chủ nghĩ sai.

    Trong lúc đó, Châm chi văn mình chi chủ vấn còn đang thêu hoa, không lúc nào nàng ngừng thêu hoa.

    Trong đầu Hồng Mông văn mình chi chủ sinh ra sát ý, Sát na phái càng là muốn bồi dưỡng thiên tài vĩnh hằng tinh vực Lục Nguyên này, thì bản thân mình càng phải hủy diệt hắn ta., nếu Lục Nguyên không chết, đó nhất định là mối nguy hại lớn đối với Bất tử phái.

    Mà lúc này Hồng Mông văn mình chi chủ cũng nhận được truyền âm của hai người Phật nguyên cùng Vô cực, hắn ta gật đầu:

    - Ta hiểu.

    Hồng Mông văn mình chi chủ nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Mười hai kỷ nguyên, đáng tiếc, mười hai kỷ nguyên cũng thất bại. ngươi có thể là không hiểu được cnía gì gọi là sức mạnh vĩnh hằng sao.

    Nhưng mà, đối với người mới từ bên ngoài vào được như ngươi, cũng chính là nhân tài là Phái Sát na muốn bồi dưỡng mà nói, nhân tài mới đạt được mười hai kỷ nguyên, ngươi vốn dĩ cũng không biết cái gì gọi sức mạnh vĩnh hằng. ta sẽ dùng sức mạnh vĩnh hằng đánh bại ngươi hoàn toàn.

    Hồng Mông văn mình chi chủ lần nữa lại ra tay, chuôi phất trần lần nữa đánh tới. nhưng lần ày trên phất trần xuất hiện một ánh sáng.

    Loại ánh sáng này dường như vô cùng khó hiểu, muốn nói cũng khó nói, mặc dù đột nhiên là vô cùng nhạt, nhưng lại mang tới cảm giác tràn ngập.

    - Sức mạnh vĩnh hằng!

    Pháp biến văn mình chi chủ hét to một tiếng.

    - Không sai!

    Chính là sức mạnh vĩnh hằng.

    Hồng Mông văn mình chi chủ gật đầu, có chút tự đắc, nói:

    - Lục Nguyên, chỉ sợ ngươi không hiểu cái gì gọi là sức mạnh vĩnh hằng, ta đây liều dạy dỗ ngươi một chút.

    Ánh sáng vĩnh hằng sức mạnh kia càng lúc càng trở nên nhiều hơn.

    0.1 thành sức mạnh vĩnh hằng!

    0.2 thành sức mạnh vĩnh hằng!

    0.4 thành sức mạnh vĩnh hằng!

    0.7 thành sức mạnh vĩnh hằng!

    0.9 thành sức mạnh vĩnh hằng!

    1.1 thành sức mạnh vĩnh hằng!

    1.3 thành sức mạnh vĩnh hằng!

    1.5 thành sức mạnh vĩnh hằng!

    Này!

    Hồng Mông văn mình chi chủ đột nhiên lộ ra một chấm năm thành sức mạnh vĩnh hằng, làm cho toàn bộ mọi người một phen kinh hoàng.

    Một chấm năm thành sức mạnh vĩnh hằng thật đúng là đáng nể, mà hiện tại hắn lại dùng được một chấm năm thành sức mạnh vĩnh hằng!

    Pháp biến văn mình chi chủ không khỏi hốt hoảng, một chấm năm thành sức mạnh vĩnh hằng đúng là hiếm có!

    Võng chi văn mình chi chủ khóe miệng giật giật, không ngờ Hồng Mông văn mình chi chủ lại luyện được một chấm năm thành thành sức mạnh vĩnh hằng. như vậy, Võng chi văn mình chi chủ cũng không cònL niềm tin có thể đánh thắng được Hồng Mông văn mình chi chủ, ngay cả bản thân hắn Võng chi văn mình chi chủ cũng không thể chiến thắng, chứ đừng nói là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên càng coi như xong đời.

    Mà Phật nguyên văn mình chi chủ, Vô cực văn mình chi chủ cũng đang thầm nghĩ trong lòng, hóa ra Hồng Mông văn mình chi chủ cnf cất giấu sát chiêu như vậy, đúng thật là không thể coi thường hắn. con người Hồng Mông văn mình chi chủ này đúng là giấu diễm thật thâm sâu, đúng là khó đối phó.

    Hồng Mông văn mình chi chủ bắt đầu vẫn một chấm năm thành sức mạnh vĩnh hằng, đánh về phía Lục Nguyên.

    Hắn có loại sức mạnh vĩnh hằng chất lượng cao này cho nên trong lòng cũng vô cùng tự tin.

    Lục Nguyên nhìn về phía Hồng Mông văn mình chi chủ:

    - Sức mạnh vĩnh hằng sao?

    Thật ra thì ta cũng có như vậy.

    Trên thân kiếm của Lục Nguyên bắt đầu cũng tản ra ánh sáng khỏ hiểu, không thể nói thành lời, có nhàn nhạt khí tức của vĩnh hằng mùi vị.

    Này!

    Đây chính là sức mạnh vĩnh hằng. những người đang đứng một bên xem chiến đấu cũng đều là vô cùng giật mình.

    Ngàn vạn lần cũng không ngờ tới Lục Nguyên cũng sẽ có được sức mạnh vĩnh hằng!

    Hồng Mông văn mình chi chủ cũng ngẩn ra, không ngờ Lục Nguyên cũng biết loại bí truyền này, hắn làm sao lại biết được chứ?

    Nhưng mà, trong lòng Hồng Mông văn mình chi chủ cũng thật là không quá để ý, Lục Nguyên dù có sức mạnh vĩnh hằng thì sao chứ?

    Sức mạnh vĩnh hằng của hắn nhất định là không tinh khiết như của mình, nhất định là bị chính mình oanh liệt đánh bại.

    Hắn nhìn về phía ánh sáng sức mạnh vĩnh hằng trên thân kiếm của Lục Nguyên.

    Sức mạnh, đang dần dần chuyển từ nhạt thành đậm.

    0.1 thành sức mạnh vĩnh hằng!

    0.2 thành sức mạnh vĩnh hằng!

    0.5 thành sức mạnh vĩnh hằng! nhưng muốn tiếp tục vượt qua 0.5 thành thì đúng là thật khó được. nhưng mà, như thế thì cũng thế nào, tối đa cũng chỉ có thể như vậy mà thôi, không thể hơn được nữa.

    Không đúng, vẫn còn tiếp tục tăng lên.

    0.7 thành sức mạnh vĩnh hằng!

    0.9 thành sức mạnh vĩnh hằng!

    1.1 thành sức mạnh vĩnh hằng!

    1.3 thành sức mạnh vĩnh hằng! vẫn còn chưa hề dừng lại, vẫn đang tăng lên nữa, theo tình hình hiện tại, có khả năng còn đuổi được Hồng Mông văn mình chi chủ.

    Một chấm năm thành sức mạnh vĩnh hằng!

    đã bằng với Hồng Mông văn mình chi chủ.

    Một chấm bảy thành sức mạnh vĩnh hằng!

    độ tinh khiết của sức mạnh vĩnh hằng này dã vượt qua của Hồng Mông văn mình chi chủ, đáng sợ hơn nữa chính là còn không ngừng tăng lên.

    Một điểm chín thành sức mạnh vĩnh hằng!

    Đã đạt tới một điểm chin thành sức mạnh vĩnh hằng!

    Này!

    Những người mười ba kỷ nguyên như Hồng Mông văn mình chi chủ có được một chút sức mạnh vĩnh hằng đã coi như khá lắm, những người mới tiến vào vĩnh hằng linh vực cho dù là có 0.1 thành, hay 0,2 thành sức mạnh vĩnh hằng cũng hiếm thấy.

    đương nhiên, còn có rất nhiều người cho dù là đã tiến vào vĩnh hằng tinh vực cũng không có được sức mạnh vĩnh hằng. sau đó ở vĩnh hằng lãnh thổ, học tập một chút vĩnh hằng tinh lãnh thổ công pháp, càng tiền gần hơn vĩnh hằng chi môn, lợi dụng ngộ đạo chi địa, cùng với vô số nhân tố, cùng thêm trải qua vô số năm tháng dùi mài, thì cũng có thể luyện được một chút sức mạnh vĩnh hằng.

    Nhưng mà, bình thường muốn đột phá một thành cũng không hề dễ dàng, muốn đột phá được một điểm năm thành thì lại càng không dễ. sức mạnh vĩnh hằng mỗi lần tăng lên một chút cũng đều là tương đối khó khăn.

    Chương 1515 : Một phần chín sức mạnh vĩnh hằng

    Nhưng là, hiện tại Lục Nguyên lại thể hiện ra rõ ràng là hơn hẳn tưởng tượng của mọi người, một điểm chin thành sức mạnh vĩnh hằng! từ mọi góc độ cũng không thể làm sao hiểu được một người như Lục Nguyên lại có thể có sức manh vĩnh hằng độ tinh khiết cao như vậy. thế đạo này đã loạn hết rồi, tất cả vô cùng quỷ dị!

    Lục Nguyên đã biểu lộ ra một điểm chín thành sức mạnh vĩnh hằng!

    Một điểm chin thành sức mạnh vĩnh hằng, năm vị văn mình chi chủ đứng ngoài cũng chưa từng ngờ tới Lục Nguyên lại có thủ đoạn này!

    Phái Sát na, Pháp biến văn mình chi chủ chắp tay cười, đúng thật là thú vị mà, thật là không ngờ tới Lục Nguyên còn có thủ đoạn này.

    Từ khi ở trung ương thiên triều, Lục Nguyên đã liên tục làm cho người khác bất ngờ, hiện tại cũng là như thế.

    Nhiều người không chết đứng cũng là ngẩn ra.

    Nếu như nói Lục Nguyên tăng từ mười kỷ nguyên lên thành mười hai kỷ nguyên, phái Sát na có thể bỏ ra thần vật để đầu tư, thì đúng là có thể bổi dưỡng thành như vậy.

    Nhưng là thứ như sức mạnh vĩnh hằng làm sao có thể làm giả được đây, Lục Nguyên làm sao lại có được một điểm chín thành sức mạnh vĩnh hằng!

    Trong khi những nguời này đang suy nghĩ, thì hai người Hồng Mông văn mình chi chủ với Lục Nguyên đã lại lần nữa giao thủ.

    Phất trần đánh vào kiếm.

    Lần này Lục Nguyên cũng chịu thiệt một chút, dù sao pháp lực cũng là không đánh lại đổi phương.

    Đối phương đã là mười ba kỷ nguyên, nhưng chịu thiệt cũng không quá lớn, tổn hại rất nhỏ.

    Hồng mông văn mình chi chủ nhìn về phía Lục Nguyên:

    - Lục Nguyên, ngươi lại có một điểm chín thành thành sức mạnh vĩnh hằng, không tệ!

    Hắn thật sự bị kinh sợ, Lục Nguyên đúng là mang đến cho hắn nhiều điều khiếp sợ, làm cho hắn không cách nào nói thành lời, cho nên, cũng chính là vì như thế, hắn lại càng muốn diệt trừ Lục Nguyên hơn.

    Hồng Mông văn mình chi chủ thay đổi phất trần, nếu về lực lượng không cách nào hoàn toàn áp đảo Lục Nguyên, chỉ có thể hơn nhỉnh một chút, vậy thì sẽ dùng kỹ xảo để đánh.

    Đối với kỹ xảo của bản thân, hắn là tương đối có tự tin, bình thường văn mình chi chủ hiểu được hai mươi, ba mươi chiêu thức cực hạn, mà hắn lại có thể hiểu được bốn mươi bảy lại, như vậy cũng coi như là tương đối cao.

    Đặc biệt là đối với người chỉ mới vào vĩnh hằng chi lãnh thổ như Lục Nguyên, ở trung ương thiên triều thì cũng chỉ cùng lằm là hiểu được một hai chiêu thức mà thôi.

    Hiện tại, liền cho hắn biết cái gì gọi là đắng!

    Phất trần của Hồng Mông văn mình chi chủ vung lên, lúc này hắn đã thi triển thiên đạo phất trần ảo diệu, bốn mươi bảy loại chiêu thức cực hạn kỹ xảo, cùng với vô số ảo diệu, bát chủng thiết tắc, toàn bộ đều dùng lên cây phất trần này.

    Đây là cây phất trần ảo diệu, không có cách nào nói rõ, quả thật là thiên địa chi kỳ.

    Một chiêu tràn đầy hoa lệ xinh đẹp đánh tới.

    Nhất chi văn mình chi chủ khẩn trương:

    - Không tốt.

    Pháp biến văn mình chi chủ không khỏi ngẩn ra, hắn biết người như Nhất chi văn mình chi chủ cũng không phải là người dễ dàng thốt câu “ không tốt”, không phải là nhân vật thấy mạnh là loạn, nghiêng đầu hỏi lại:

    - Chuyện gì?

    Nhất chi văn mình chi chủ nói:

    - Trước đó không lâu ta đã nghiên cứu các chiêu thức cực hạn ở Chiêu thức các, thì Lục Nguyên tiến vào.

    Võng chi văn minh chi chủ nói:

    - Thì cũng rất bình thường, hắn đang lãnh thụ chỉ đạo của Thường Nga, Thường Nga sai hắn đi chiêu thức các học các chiêu thức cực hạn, thì cũng bình thường mà, có gì là kỳ lạ đâu?

    Nhất chi văn mình chi chủ nói:

    - Lục Nguyên bắt đầu tiến vào chính là tầng thứ nhất, hắn vào trong một phòng, kết quả là còn chưa tới thời gian nửa nén hương đã đi ra.

    - Thời gian nửa nén hương cũng không có, vậy thì làm sao có thể học được các chiêu thức cực hạn, hắn không thích ứng với chiêu thức cực hạn hay sao?

    Pháp biến văn mình chi chủ nói.

    Nhất chi văn mình chi chủ nói:

    - Không thích ứng loại chiêu thức cực hạn thứ nhất cũng không có gì đáng nói, nhưng tầng thứ nhất có tổng cộng ba mươi loại chiêu thức cực hạn, hắn mỗi một cánh cửa cũng đều là thoáng cái đi vaò, sau đó lại lập tức đi ra ngoài.

    Sau đó từ tầng thứ hai đến tầng thứ bảy cũng là như thế.

    Cuối cùng ở tầng thứ tám vẫn vậy, cho nên đã rời đi.

    Võng chi văn mình chi chủ không khỏi nói:

    - Ý ngươi là nói, Lục Nguyên ngay cả một chiêu thức cực hạn cũng không học được, ngay từ đầu tới cuối cùng không hề am hiểu chút nào về chiêu thức cực hạn?

    Nhất chi văn mình chi chủ gật đầu:

    - Chỉ sợ thật sự đúng là như thế, Lục Nguyên mặc dù là thiên tài của vĩnh hằng, nhưng thiên tài của vĩnh hằng cũng có các sở trường.

    Lục Nguyên chỉ sợ là thiên tài nhưng lại không am hiểu chiêu thức cực hạn.mà hiện tại Hồng Mông văn mình chi chủ lại muốn dùng chiêu thức cực hạn lấy kỹ xảo đánh Lục Nguyên, cũng là đánh trúng vào chỗ mà Lục Nguyên yếu nhất. ván này chỉ sợ là Lục Nguyên gặp khó khăn.

    Nghe hai người bên cạnh bàn tán, Pháp biến văn mình chi chủ không khỏi thầm nghĩ, thế thì không giống với tình báo mình nắm được ở trung ương thiên triều.

    Lục Nguyên làm sao lại có thể không am hiểu chiêu thức cực hạn. nhưng mà Lục Nguyên cũng là người ngoài ý muốn, cho nên cũng đành thôi, chờ đã, xem xem Lục Nguyên có thể làm nên trò chống gì.

    Trong sân, long tranh hổ đấu, đang đang tiếp tục .

    Lục nguyên nhìn về phía Hồng Mông văn minh đứng đầu, lấy ra dưỡng ngô tiên kiếm đánh lại Hồng mông văn mình chi chủ, nhàn nhạt nói:

    - Hồng Mông văn mình chi chủ, ngươi chẳng phải là đã ở trung ương thiên triều thật lâu sao, tài liệu của tiên cổ văn minh về ta không phải là ngươi đã xem qua sao.

    Ta am hiểu nhất chính là kỹ xảo, ngươi lại dùng chính cái này đấu vơi ta, đây không phải là tự tìm lấy cái chết hay sao?

    HỒng Mông văn mình chi chủ tiên phong đạo phong cười, vô cùng khí khái:

    - Ngươi không phải đang ở trung ương thiên triều, nguơi am hiểu kỹ xảo.

    ở tiên cổ văn minh tài liệu cũng có ghi, nhưng mà kỹ xảo lại không giống nhau.

    Thời đại trung ương thiên triều cùng với vĩnh hằng tinh vực lãnh thổ có khoảng cách rất lớn. chênh lệch giống như một cái trên trời, một cái dưới vực vậy,

    Hắn nói tiếp:

    - Mà Lục Nguyên ngươi, trong tư liệu tiên cổ cũng có, không phải là một kẻ đùa bỡn ngoài miệng liền nghi.

    Ngươi bây giờ nói như vậy, là vì ngươi đang chột dạ. kỹ xảo của ngươi căn bản là không cùng một cấp bậc với ta, ngươi đang trì hoãn thời gian.

    Hồng Mông văn mình chi chủ nắm chặt tay chất vấn Lục Nguyên, khí thế của hắn cũng không ngừng tăng cao.

    Lục Nguyên tùy ý nắm lấy chuôi kiếm, nhẹ nhàng ngăn cản từng đợt, từng đợt công kích của Hồng Mông văn mình chi chủ:

    - Cho nên mới nói tư liệu của Tiên cổ văn minh các ngươi thường xuyên sai sót.

    Vân vô hình tướng, tính cách của ta cùng với cách hành sự của ta có nhiều điểm tương tự. các ngươi đã điều tra đầy đủ về ta sao?

    Trong lúc ở Trung ương thiên triều, Lục Nguyên đúng là rất ít khoe mẽ ngoài miệng, nhưng mà lúc hắn ở Hoa Sơn thì hắn đúng là độc địa mắng rất nhiều người.

    Hồng Mông văn mình chi chủ hiện tại là tràn đầy tự tin vào bản thân, hơn nữa hắn đã dâng trào khí thế lên tới đỉnh điểm.

    Chương 1516 : Chiến đấu giữa kiếm và phất trần

    Không đúng, so với núi còn hùng vĩ hơn, rộng rãi hơn cả biển, rồi lại giống như vĩnh hằng, dùng công kích mạnh nhất đánh về phía Lục Nguyên.

    Pháp lực của hắn, kỹ xảo của hắn, toàn bộ đều được thể hiện qua chiêu đánh kia.

    Mà Lục Nguyên cũng đột nhiên đánh lại công kích này, nhưng Lục Nguyên cũng không phải là một lần đánh ra một loại chiêu thức cực hạn, mà là đánh ra một trăm mười loại chiêu thức cực hạn. hai lần qua Thường Nga cùng Kiếm cổ văn mình chi chủ, Lục Nguyên phát hiện hai trăm hai mươi hai loại chiêu thức cực hạn đúng thật là tương đói dọa người.

    Hơn nữa thật ra mà nói, một trăm mười chiêu thức cực hạn của bản thân hắn cũng là quá đủ, đủ đánh chết bất kỳ người nào.

    Cho nên, Lục Nguyên oanh oanh đùng đùng đánh ra một nửa số chiêu thức cực hạn của bản thân, lấy kỹ xảo hoa lệ nhất, hung mãnh nhất, huyễn lệ tư thế tấn công.

    Trong lúc nhất thời hư không hoàn toàn bùng nổ, vô số tinh thần đối phát, đánh vào một mảnh trong hư không.

    Nếu như đây chính là trung ương thiên triều vào lúc cuộc đại quyết chiến cũng làm cho tinh vực xuất hiện một vết rách cực lớn. nhưng vùng đất ngộ đạo này ngay cả chấn động một chút cũng không hề có.

    Thế cũng đủ thấy nhất phẩm ngộ đạo chi địa này quái dị.

    Mà Lục Nguyên vừa đánh ra chiêu thức như vậy, tất cả mọi người đều là sợ ngây người!

    Hiện tại, lại có ai không nhìn thấy, Lục Nguyên vừa ra tay bên trong chứa đựng bao nhiêu chiêu thức cực hạn.

    điều này đã vượt rất xa những văn mình chi chủ bình thường. hai mươi, ba mươi, bốn mươi loại. không, chỉ e là lên tới sáu mươi loại.

    Hơn bảy mươi loại, không đúng, năm vị văn mình chi chủ đứng ngoài không khỏi sáng mắt, đây hoàn toàn không phải là chỉ có sáu bảy mươi loại.

    Hơn tám mươi loại, không đúng, hơn chín mươi loại.

    Hơn một trăm loại.

    Không, một trăm mười một loại!

    Một trăm mười một loại chiêu thức cực hạn?

    Có phải tính sai lầm rồi hay không, đây là năm xưa chỉ có Tổ Long mới có chiêu thức cực hạn, người khác không thể nào có được nhiều chiêu thức cực hạn như vậy. mà bây giờ Lục Nguyên lại dùng nó, chỉ thấy từ trong kiếm của Lục Nguyên bay ra vô só chiêu thức cực hạn.

    Vương, hoàng, phách, đang, tà, đắng quỷ, quỷ, vân vân, rất nhiều

    Lục nguyên làm sao lại biết nhiều như vậy chiêu thức cực hạn!

    Đây chính là vĩnh hằng chi thiên tài sao?

    Quả nhiên là thật lợi hại. một số người phe Bất tử đã biết lần này là không thể khống chế được Lục Nguyên.

    Lục Nguyên bây giờ chính là Tiềm Long trung thiên, trừ phi có văn mình chi chủ nào mạnh hơn tới đánh, bằng không chỉ bằng mấy người bọn hắn là không có cách nào khống chế.

    Mà một số người phái Sát na, trong lòng càng thêm khiếp sợ, bởi vì vừa rồi Nhất chi văn mình chi chủ đã nói, mỗi một chiêu thức cực hạn, Lục Nguyên đều chỉ học trong vòng chưa tới thời gian một nén hương đã đi ra ngoài.

    Cho nên Nhất chi văn mình chi chủ mới hiểu lầm là Lục Nguyên không học xong một chiêu thức cực hạn nào.

    Nhưng xem tình hình bây giờ, đâu phải là không học xong chiêu nào, mà là đã học liền một lần hơn một trăm chiêu thức cực hạn.

    Nói cách khác, Lục Nguyên chính là chỉ dùng thời gian chưa đầy nửa nén hương để học được một chiêu thức cực hạn.

    Đủ rồi.

    Nếu là như vậy thì cũng là khác thường quá đi.

    Một trăm mười một loại chiêu thức cực hạn, có thể ngang hàng cùng thiên tài Tổ Long năm xưa.

    Nhưng là trong nửa nén hương thời gian đã học xong một loại chiêu thức cực hạn, đây cũng là bỏ xa Tổ Long năm xưa rồi.

    Dĩ nhiên, đó là bọn họ còn chưa biết khả năng chân chính của Lục Nguyên, chẳng qua là dùng một nửa số chiêu thức cực hạn thôi, nhưng một nửa thực lực này cũng làm chấn động toàn bộ mọi người.

    Lục Nguyên nhìn về phía Hồng Mông văn mình chi chủ sắc mặt đang trắng bạch, cười một tiếng nói:

    - Hồng Mông văn mình chi chủ, ta không lừa ngươi chứ, ta nói kỹ xảo là sở trường của ta, ngươi tuyệt đối không nên cùng đọ chiêu kỹ xảo với ta, nhưng ngươi lại không nghe, làm sao phải như thế chứ!

    - Trước đó ngươi nói muốn hoàn toàn một mình đánh bại ta, bây giờ ta liền một mình đánh bại ngươi!

    Một trăm mười một loại chiêu thức cực hạn sinh ra kỹ xảo kinh khủng, hơn nữa mười hai kỷ nguyên pháp lực, một điểm chín thành sức mạnh vĩnh hằng, đánh thẳng tới Hồng Mông văn mình chi chủ.

    Đây là một loại kỹ xảo cùng lực lượng vô thường kết hợp.

    đối mặt với lực lượng kết hợp vô thường như vậy, Hồng Mông văn mình chi chủ lại không chút khủng hoảng.

    Hắn đương nhiên không cần khủng hoảng:

    - Lục Nguyên, một trăm mười một chiêu thức cực hạn, năm xưa Tổ Long cũng là như vậy. nhưng mà thế thì sao, ở nơi như vĩnh hằng lãnh thổ, dù một trăm mười một chiêu thức cực hạn cũng không cách nào làm cho người có pháp lực thấp hơn chiến thắng. ta là mười ba kỷ nguyên, mà ngươi là mười hai kỷ nguyên, về điều này nên ngươi nhất định là không thắng được ta.

    Thiên đạo phất trần của hắn hoặc nhu hoặc cương, đại diện cho thiên địa cực hạn, đánh về phía Lục Nguyên.

    Lục Nguyên như vậy mới phát hiện. thật đúng là như vậy, chính mình hiện tại cho dù là dùng một trăm mười chiêu thức cực hạn cũng không cách này thắng được người có pháp lực cao hơn.

    Vốn dĩ là muốn dùng một trăm mười chiêu thức cực hạn này để chiến đấu, nhưng bây giờ lại không thể, chỉ có thể lộ ra càng nhiều chiêu thức cực hạn.

    Lục Nguyên cũng không ngại ngần đánh ra một trăm hai mươi một chiêu thức cực hạn, trong nháy mắt đánh tới.

    Một trăm hai mươi chiêu thức cực hạn là có thể đánh ngang tay với đối thủ rồi sao?- tron lòng Lục Nguyên thầm nghĩ.

    Trong lòng Hồng Mông văn mình chi chủ đúng là đã nghĩ rằng thủ đoạn của Lục Nguyên đã được mang ra dùng hết rồi, kết quả nào ngờ Lục Nguyên lại có thể tăng thêm chiêu thức cực hạn, hơn nữa vừa ra tay chính là mười loại, đã thành ngang tay.

    Mới vừa rồi trong lòng Hồng Mông văn mình chi chủ còn đang tràn đầy tự tin, không khỏi giật mình.

    Nhưng hắn lại là dạng người như thế nào, cho dù là gặp phải tình huống như vậy cũng không hề hoảng hốt.

    Lục nguyên cười lạnh một tiếng, kiếm chiêu một lần nữa đánh ra.

    Lần này, một một trăm ba mươi một loại chiêu thức cực hạn, còn chưa đủ, một trăm bốn mươi một loại chiêu thức cực hạn.

    Oanh!

    Khi đạt tới một trăm bốn mươi mốt loại chiêu thức cực hạn, Hồng Mông văn mình chi chủ cuối cùng cũng biến sắc. hắn phát hiện hắn hoàn toàn không thể đối kháng lại với Lục Nguyên.

    Hắn bất luận dùng chiêu gì cách gì, bất luận thâu xuất cường thịnh pháp lực mà đối với Lục Nguyên cũng đều là thua kém.

    Từ trạng thái hạ phong, mặc dù chỉ có chút yếu thế, Lục Nguyên lại từ từ tích lũy ưu thế.

    Càng lâu ưu thế lại càng lớn hơn.

    Kiếm quang chớp động, phất trần cũng động.

    Nhưng hiện tại kiếm quang đã chiếm được chủ thế, mà Thiên đạo phất trần cũng chỉ có thể bảo vệ được Hồng Mông văn mình chi chủ mà thôi.

    Không đúng, không bảo vệ được.

    Đối mặt với kiếm pháp xuất quỷ nhập thần, xuất thần nhập hóa, lô hỏa thuần thanh, mơ hồ vượt xa hết thảy, chưa từng ai thấy qua kia, thiên đạo phất trần cùng là vô cùng chật vật. thỉnh thoảng kiếm quang cũng đã đánh trúng vào Hồng Mông văn mình chi chủ.

    Trên người hắn đã bị vài vết thương.

    Vai trái, sau lưng, chân phải, cùng với vết thương nghiêm trọng nhất chính là chỗ ngay gần tim.

    Chương 1517 : Hồng Mông chi thư hiện thế

    Đâm trúng vào tim đương nhiên sẽ không chết, nhưng nếu chỗ đó bị đâm trúng, hàng ngàn tiểu thế giới sẽ bị hao tổn, một khi tỷ lệ hao tổn đạt tới mười thành thì chính là hoàn toàn chết đi, cho dù là ai cũng không ngoại lệ.

    Hiện tại cho dù là hai người Lục Nguyên cùng Hồng Mông văn mình chi chủ đang chiến đấu, hay những người đang đứng ngoài cuộc, ai cũng đều có thể nhận ra, Hồng Mông văn mình chi chủ đã thua, hơn nữa là hoàn toàn, chân chính thua cuộc!

    Này!

    ở vĩnh hằng lãnh thổ từ trước tới giờ chưa từng có chuyện một người có pháp lực nhỏ hơn lại có thể thắng được người mạnh hơn.

    Nhưng hiện tại, điều này rõ ràng đã xuất hiện.

    Lục Nguyên rõ ràng là đã làm được chuyện mà năm xưa ngay cả Tổ Long cũng không thể làm được, thật đúng là thiên tài vĩnh hằng như hắn đã vượt xa thiên tài Tổ Long kia.

    Thật ra thì những người này đã nghĩ sai rồi, chẳng qua là Lục Nguyên là thiên tài về học tập chiêu thức, mà Tổ Long thì lại là thiên tài về sáng tạo chiêu thức, nói về khả năng thiên phú thì hai người đúng là khó phân cao thấp.

    Lục Nguyên kiếm quang không ngừng chớp động, kiếm quang đánh thẳng, muốn đoạt lấy tính mạng của Hồng Mông văn mình chi chủ:

    - ồ!

    Hồng Mông văn mình chi chủ, xem ra tính mạng của ngươi ta phải nhận rồi.

    Hồng Mông văn mình chi chủ đã nổi sát tâm với mình, mình cũng không còn cách nào ngoài lấy đi tính mạng của hắn.

    Hồng Mông văn mình chi chủ rõ ràng là đã rơi vào hạ phong, lại không có bất kỳ tính toán nào, dường như hắn hoàn toàn đang không phải rơi vào hiểm cảnh, vô cùng tiên thái cười:

    - Ngươi thật sự nghĩ rằng ngươi giết được ta.

    Xem ra ngươi đúng là không biết chút gì về vĩnh hằng tinh vực lãnh thổ cả. trong vĩnh hằng lãnh thổ, mỗi một văn mình chi chủ cũng đều sẽ luyện một đại chiêu cuối cùng bảo vệ tính mạng. những đại chiêu này căn bản chia làm ba loại: một là tốc độ cuối cùng, không kẻ nào có thể địch được tốc độ đó.

    Cuối cùng tốc độ này chỉ có thể dùng một lần ở thời điểm mấu chốt, bình thường cũng không thể dùng được. một khi đã dùng loại tốc độ cuối cùng này thì không kẻ nào có thể sánh được về tốc độ.

    Hắn lại nói tiếp:

    - Loại thứ hai chính là tự bạo, tự bạo này có uy lực cực lớn, làm cho người công kích cũng sợ bị thiệt hại.

    Võng chi văn mình chi chủ đúng là có loại tự bạo này, cho nên châm chi văn mình chi chủ cũng không đuổi cùng giết tận hắn, bởi vì bản thân châm chi văn mình chi chủ cũng không dám chắc sẽ đánh lại được loại đại chiêu tự bạo bảo vệ tính mạng này.

    - Còn loại thứ ba, chính là phòng ngự cuối cùng đại chiêu.

    Dĩ nhiên, bất luận là cuối cùng tốc độ, hay là cuối cùng tự bạo hay là cuối cùng phòng ngự cùng không thể dùng được quá nhiều lần. một người khi còn sống chỉ có thể dùng được nhiều nhất là năm lần. dĩ nhiên năm lần ta mới dùng một lần, hiện tại sẽ dùng tới lần thứ hai.

    Hồng Mông văn mình chi chủ giương lên một quyển sách, đây chính là cuốn khai bản thương hoàng chi cực đích thư.

    Trên sách đó có phiếm Hồng Mông hơi thở, tựa hồ như cuốn sách từ hồi khai thiên tích địa cho tới nay.

    Thật ra thì cuốn Hồng Mông chi thư này, thật đúng là cuốn sách đệ nhất từ sáu kỷ nguyên trước khi thiên lập địa, rơi vào tay Hồng Mông văn mình chi chủ . cuốn này chính là tiên thiên linh bảo. sau đó Hồng Mông văn mình chi chủ phản phục tế luyện, lại được Hồng Quân trợ giúp tế luyện, cuối cùng mượn lực lượng của vĩnh hằng chi môn thành công tuyệt chiêu cuối cùng phòng vệ tính mạng này của hắn. chỉ tiếc là lại bị hạn chế, chỉ có thể dùng năm lần.

    Chính là bởi vì có Hồng Mông chi thư này, hắn mới tràn đầy tự tin giết chết Lục Nguyên như vật. hơi thở của sáu kỷ nguyên Hồng Mông trước kia, bao phủ toàn bộ thân thể hắn.

    Tây cùng yểu minh chi đảng, đông khai hồng mông chi tiên.

    Hồng Mông văn mình chi chủ ngồi trong quyển Hồng Mông chi thư:

    - Lục Nguyên, ngươi hiện tại có thể gây khó dễ cho ta?

    Hắn hiện tại đang khiêu khích Lục Nguyên.

    Thật ra hắn còn có một sát chiêu.

    Sát chiêu này phải dùng ở lúc đối thủ khinh thường, cho nên hắn muốn làm cho Lục Nguyên sơ suất, sau dó sẽ hoàn toàn chém giết Lục Nguyên.

    Hắn đương nhiên là không cam lòng bị thất bại.

    Lục Nguyên không hề vội vàng, kiếm quang trong tay không ngừng đánh về phía Hồng Mông chi thư, kết quả lại phát hiện tầng khí lưu bên ngoài của Hồng Mông chi thư lại hoàn toàn không hề nhúc nhích dù là một chút.

    Lục Nguyên lại chuyển tay dùng kiếm linh, xuyên tâm!

    Kiếm linh, xuyên tâm nhất kiếm của Lục Nguyên đánh vào tuyến phòng ngự hình mai rùa này lại cũng không hề có bất kỳ phản ứng nào.

    Không hề có tác dụng

    Ồ !

    Chuyện gì xảy ra!

    Vô dụng!

    Hồng Mông chi thư này đúng là vô cùng cổ quái mà.

    Trong lòng Lục Nguyên thầm nghĩ cũng đánh ra chiêu “ phá”, tấn công về phía Hồng Mông chi thư.

    Chiêu “phá” này là chiêu thức có lực sát thương cao nhất của Kiếm cổ văn minh , “phá” vừa xuất hiện, nhất thời Hồng Mông chi thư có chút xao động.

    - "Phá!

    "

    Võng chi văn minh chi chủ mặt sắc cổ quái.

    - Lại là “phá”!

    Nhất chi văn mình chi chủ cũng không khỏi hô lê

    n.

    - Cư nhiên là “ phá” kiếm cổ văn minh đương đông uy chấn thiên địa!

    Vô cực văn mình chi chủ hộ. năm đó chiêu này của kiếm cổ văn minh thật đúng là uy chấn thiên địa, đặc biệt là trong tay Kiếm cổ văn mình chi chủ, không có gì không phá.

    Trong tay những người khác mặc dù kém hơn một chút, nhưng cũng là tương đối kinh khủng.

    Lại là phá!

    Lục Nguyên cư nhiên lại biết “phá”!

    Nhưng mà nghĩ lại, Lục Nguyên biết “phá” cũng là bình thường.

    Lục nguyên tại sao lại không biết phá!

    Phá là kiếm cổ văn minh năm đó tuyệt học, kiếm cổ văn minh mặc dù đã biến mất, nhưng là lại để lại không ít di tích.

    Mà Lục Nguyên hiện tại là người mạnh nhất kiếm, hắn biết “Phá” cũng là bình thường, hắn học được “phá” là vô cùng bình thường.

    Hồng Mông văn mình chi chủ không khỏi biến sắc, hắn ở trong Hồng Mông chi thư rách nát này có cảm giác bị lung lay, nhưng là nhìn đến Lục Nguyên không ngừng đánh ra chiêu “phá” mà Hồng Mông chi thư cũng không hề bị hủy, hắn lập tức yên lòng.

    Bỏi vi mặc dù là có lung lay, nhưng cuối cùng chính là không bị hỏng

    Xem ra “phá” chưa hòa chỉnh là không thể đánh thắng được Hồng Mông chi thư.

    Thứ đã tốn biết bao nhiêu tâm huyết làm sao lại có thể chỉ là một đồ chơi đơn giản thế.

    - Lục Nguyên, vô dụng, ngươi không thể giết được ta, ngươi cũng chỉ là bản lãnh tới đây thôi.

    Hồng Mông văn mình chi chủ tuy ngoài miệng đang ra oai, nhưng hẳn lại muốn Lục Nguyên tiếp tục đâm tới, như vậy Lục Nguyên mới có thể lộ ra sơ hở, hắn mới có thể dùng ra sát chiêu đó.

    Lúc này đây Lục Nguyên đã thấy bực bội. bản thân mình rõ ràng là đã đang chiếm được thế thượng phong, lại luôn không giết được hắn. cảm giác này thật sự là vô cùng khó chịu. thật ra là cảm giác như vậy thì với người ở vĩnh hằng tinh vực lãnh thổ cũng đã quen rồi, muốn giết được một văn mình chi chủ vốn là không dễ dàng.

    Nhưng người khác quen cũng chỉ là người khác quen, Lục Nguyên vốn cũng là người rất có cá tính, không quen chính là không quen.

    Chương 1518 : Hồng Mông Văn Minh chi chủ đến chết

    Muốn giết Hồng Mông văn mình chi chủ chính là muốn giết hắn, không lấy cơ quá nhiều, chính là muốn giết.

    Nhưng là kiếm pháp “phá” được xưng là phá tấn hết thảy trong thiên địa cũng không phá được phòng bị của đổi phương?

    Phải làm sao đây?

    Đương nhiên, kiếm pháp “phá” này Lục Nguyên chưa luyện thành.

    Hắn đột nhiên nghĩ lại, kiếm pháp kiếm linh, xuyên tâm nhất kiếm này của mình là kiếm pháp thích hợp dùng trong trường hợp này.

    Mà “phá” cũng là kiếm pháp thích hợp dùng trong tình huống này.

    Như vậy, nếu như đem hai thứ kết hợp lại thì sao?

    Năng lực sáng tạo công pháp của Lục Nguyên đương nhiên là không bằng Tổ Long, nhưng như vậy cũng coi hư là tạm được rồi, đặc biệt là về những mặt có liên quan tới kiếm pháp.

    Trong lòng thầm nhẩm, trong chốc lát liền có cấu thức đại khái, tiện tay vũ động mấy cái liền tìm được cảm giác.

    Dĩ nhiên, mấy cái khua tay tùy ý này trong mắt Hồng Mông văn mình chi chủ cũng thật là tức cười, căn bản là cũng không có cách nào phá được Hồng mông chi thư của hắn.

    Hồng Mông văn mình chi chủ tiếp tục khiêu khích Lục Nguyên:

    - Ngươi lại công kích theo kiểu như vậy ư?

    Thật là buồn cười!

    - Buồn cười không?

    Như vậy ngươi chết đi !

    Lục Nguyên chuẩn bị xong hết thảy, sau đó tổ hợp “phá” cùng với kiếm linh xuyên tâm nhất kiếm hợp ở chung một chỗ.

    Một kiếm đâm ra!

    Người kiếm hợp nhất, tinh, khí , thần hoàn toàn tụ hợp lại cùng một chỗ.

    Một kiếm này, phong mang tất lộ!

    Một kiếm này, hủy diệt hết thảy!

    Một kiếm này, đâm rách vạn vật!

    Một kiếm này, không thể ngăn trở!

    Một kiếm này, xuyên thủng thiên địa!

    Một kiếm này, tên là linh chi phá!

    Kiến thức của mỗi Văn Minh chi chủ đều rất rộng rãi, dù sao cũng đã sống rất lâu.

    Tu đến được tu vi cao thâm như thế, kiến thức không cao thâm cũng không được, nhưng chưa từng thấy sự lợi hại như thế.

    Một kiếm.

    Không đúng, có người đã từng nhìn thấy một kiếm sắc bén như thế, thậm chí còn sắc hơn hiếm này, Phật Nguyên Văn Minh Chi Chủ Nam.

    Nam nói:

    - Phá.

    Đây mới thực là phá!

    - Không đúng, so với phá của Kiếm Cổ Văn Minh đứng đầu cũng còn hơi chênh lệch, nhưng cũng rất gần rồi, ít nhất cũng tới mức chạm đến Kiếm Cổ Văn Minh.

    Năm phần công lực Chủ phá.

    Không tệ, có thể có năm phần công lực chủ phá của Kiếm Cổ Văn Minh chi chủ cũng là rất giỏi rồi.

    Chuyện như thế này, bốn vị Văn Minh chi chủ đều chưa từng thấy qua, Hồng Mông Văn Minh chi chủ chưa từng thấy được kiếm này.

    Sắc mặt Hồng Mông Văn Minh chi chủ đầy sợ hãi.

    Phá!

    Kiếm quang sắc bén lấy thế không gì ngăn cản nổi đánh thẳng vào Hồng Mông Chi Thư, đâm vào Hồng Mông Văn.

    Thể nội của Minh Chủ.

    Hồng Mông Văn Minh chi chủ không thể tin nổi nhìn xuống kiếm:

    - Sao… làm sao hắn có thể!

    Làm sao y có thể tin được Lục Nguyên có thể đâm ra nổi một kiếm sắc bén như thế, thậm chí ngay cả phòng ngự bảo vệ tính mạng cuối cùng của y cũng bị đâm xuyên qua!

    Hồng Mông Văn Minh chi chủ lập tức kịp phản ứng, y cuống lên, y trốn, y nhảy.

    Nhưng, bất luận y nhanh đến thế nào, bất luận y trốn đến thế nào, bất luận y nhảy như thế nào, kiếm quang của Lục Nguyên cũng vẫn chăm chăm đuổi theo, một đường đuổi theo.

    Hiện tại Lục Nguyên chính là Như Lai Phật Tổ, mà Hồng Mông Văn Minh Chi Chủ lại đang chắp cánh sáp bay lên.

    Trốn!

    Kiếm quang lại lần nữa đâm trúng thân thể của Hồng Mông Văn Minh chi chủ, một kích đó đâm trúng tim.

    Hồng Mông Văn Minh chi chủ phụt ra một ngụm máu, y cảm nhận được sinh mệnh lực đã rất nhanh chảy ra khỏi thân thể mình.

    Làm sao đây?

    Mình phải chết như vậy sao?

    Hồng Mông Văn Minh chi chủ sao có thể cam tâm tử vong, y đã tu hành bao nhiêu năm tháng.

    Lại cần biết bao nhiêu cơ duyên, được biết bao nhiêu chiếu cố mới tu được đến Văn Minh chi chủ hiện tại, y là Tiên Cổ Văn Minh, nhân vạt thứ ba, chấp chưởng chư thiên đại quyền, nhưng bây giờ lại phải chết như vậy, làm sao cam tâm.

    Chẳng qua là, tính mạng vẫn đang rời đi rời đi từng chút như khói.

    Hồng Mông Văn Minh chi chủ lúc này lại càng nhận ra được ý nghĩa của Vĩnh Hằng.

    Chỉ có vĩnh hằng, mới có thể trường tồn.

    Chỉ là, rốt cuộc, vĩnh hằng ở đâu.

    - Ta không cam lòng!

    Dồn sinh lực còn lại rống lên một tiếng, Hồng Mông Văn Minh chi chủ ầm ầm ngã xuống đất chết.

    Mạng vong.

    Cuối cùng cũng chết!

    Lục Nguyên thở gấp một hơi, đây là Văn Minh chi chủ đầu tiên mà mình đánh chết, hơn nữa còn là Văn Minh chi chủ tầng kỷ nguyên pháp lực thứ mười ba đó, trong trận chiến này, mình phải dùng hết thủ đoạn, pháp lực của tầng kỷ nguyên thứ mười hai vừa tu thành, Vĩnh Hằng chi lực, chiêu thức cực hạn, vân vân, mới có thể giải quyết được nhân vận như thế.

    Không dễ dàng!

    Dĩ nhiên, đánh chết nhân vật như thế cũng không thiếu chỗ tốt, dù sao mỗi Văn Minh chi chủ cũng đều là thân thể bất phàm, một chưởng pháp lực của Lục Nguyên vung lên đã thu lại hết chỗ tốt của Hồng Mông Văn Minh chi chủ.

    Thiên Giai linh mạch của Hồng Mông Văn Minh chi chủ chính là một một thiên điều cự, quả nhiên, đạt tới tầng thứ nhất của Văn Minh chi chủ, cũng là nhờ thiên giai linh thiên điều cự.

    Đây là thần vật cấp cao đó, đối với Lục Nguyên đương nhiên đây là một thần vật cấp cao, đáng tiếc là một thứ thần vật cấp cao này không thể giúp cho Lục Nguyên tăng pháp lực lên đến tầng kỷ nguyên thứ mười ba, vẫn là thiếu một chút.

    Ngoài ra, còn có thập đại kỳ công Tiên Cổ Văn Minh.

    Không phải đã nói sao, Tiên Cổ Văn Minh tổng cộng có thập đại kỳ công, mà Vân Vô Tung chỉ có thể xếp thứ mười một.

    Thập đại kỳ công này mỗi cái đều có chức năng đặc biệt, tương đối hữu dụng.

    Văn Minh phó chủ bình thường không có, nhưng Hồng Mông Văn Minh chi chủ là nhân vật thứ ba của Tiên Cổ, thập đại kỳ công trong tay, Lục Nguyên tiện tay lật ra một cái, thật ra cũng không có bao nhiêu hữu dụng đối với mình, Tiên Cổ Văn Minh.

    Đối ứng với Thập đại kỳ công chính là cấp bậc Văn Minh phó chủ.

    Hết !

    Lục Nguyên vốn cho là còn có nhiều chiến lợi phẩm tốt hơn, kết quả chỉ phát hiện có vật, thật nhanh quá!

    Lục Nguyên nhìn ba vị Văn Minh chi chủ còn lại chưa chết:

    - Năm người thắng ba, đoạt được nhất phẩm ngộ đạo, mà hiện nay đã thắng Hồng Mông Văn Minh chi chủ đứng đầu, vậy tức là bốn trận đầu phe ta thắng hai.

    Đồng ý, có thể đánh trận thứ năm.

    Trần thứ năm ai tới làm đối thủ của ta?

    Ai tới làm đối thủ của Lục Nguyên!

    Đây chính là một vấn đề.

    Nếu như pháp lực của Lục Nguyên không đủ, chỉ có tầng kỷ nguyên mười, Vô Cực Văn Minh chi chủ cũng rất muốn ra ngoài.

    Nếu như Lục Nguyên không dùng được một chiêu phá chi kiếm đó, Phật Nguyên Văn Minh chi chủ cũng rất vui lòng đứng ra.

    Phật Nguyên Văn Minh chi chủ nổi danh về phòng ngự, kể cả Lục Nguyên có thể thắng được Hồng Mông Văn Minh chi chủ, Phật Nguyên Văn Minh chi chủ cũng vẫn dám đứng ra, nhưng một chiêu phá kia của hắn, Phật Nguyên Văn Minh chi chủ không có cái gan đó.

    Huống chi, Lục Nguyên còn có một trăm bốn mươi mốt loại chiêu thức cực hạn, chỉ nghĩ vậy thôi cũng thấy khủng bố.

    Cho nên hai vị Vô Cực cùng Phật Nguyên Văn Minh chi chủ cũng trầm mặc

    Lục Nguyên đeo kiếm lên vai:

    - Vị nào muốn tới đấu?

    Chương 1519: Thiên tài vĩnh hằng

    Phật Nguyên Văn Minh chi chủ đứng đầu, hai tay bắt thành hình chữ thập:

    - A di đà Phật, lão tăng vốn không muốn tranh đấu cùng ngươi, ảnh hưởng đến cái danh Văn Minh chi chủ.

    Ngươi xem thế nào?

    Những lời này của Phật Nguyên Văn Minh chi chủ thật khiến cho người ta buồn cười, y không tranh đấu với người, thật khôi hài.

    Nhưng y đã muốn nói như thế, cũng không biết nói sao nữa.

    Châm Chi Văn Minh chi chủ đang thêu hoa ngẩng đầu lên:

    - Ta còn chưa muốn chết!

    Nói một câu khá thẳng thắn, sau đó tiếp tục thêu hoa.

    Lục Nguyên nhún vai:

    - Xem ra trận chiến thứ năm này bên ta thắng, năm trận thắng ba, đồng nhất phẩm ngộ đạo là bốn người chúng ta!

    Phật Nguyên Văn Minh chi chủ cùng Vô Cực Văn Minh chi chủ liếc nhau một cái rồi rời khỏi nhất phẩm ngộ đạo chi địa, Châm Chi Văn Minh chi chủ đang thêu hoa cũng rời bước, nháy mắt, trên nhất phẩm ngộ đạo chỉ còn bốn người Pháp Biến Văn Minh chi chủ, Nhất Chi Văn Minh chi chủ, Võng Du Văn Minh chi chủ cùng với Lục Nguyên.

    Võng Chi Văn Minh chi chủ hiện tại đang rất lúng túng, y bắt đầu mở miệng là coi thường Lục Nguyên vô dụng, kết quả, nào ngờ năm trận này, một trận thua là chính y thua, mà Lục Nguyên thắng liền hai trận.

    Vậy là ngược lại rồi, Võng Chi Văn Minh chi chủ là kẻ vô dụng rồi.

    Hiện tại y lúng túng khó tưởng nổi, ho khan một tiếng muốn mở miệng giải thích, nhưng cũng không biết nói gì, dứt khoát rời đi.

    Thoáng cái, ngộ đạo này chỉ còn ba người, Pháp Biến Văn Minh chi chủ muốn ngăn cản, nhưng thử nghĩ xem, tính tình Võng Chi Văn Minh chi chủ cũng nóng như lửa, chỉ đành bất đắc dĩ nhún vai:

    - Quên đi, y là như vậy đấy.

    Hiện giờ cần bắt đầu tu hành!

    Pháp Biến Văn Minh chi chủ cũng biết đây là lần đầu tiên Lục Nguyên đến đây, nói:

    - Nhất phẩm ngộ đạo ở đây, nhưng là Vĩnh Hằng môn nên nơi này có thể luyện tăng sức mạnh Vĩnh Hằng, bình thường cũng vẫn là phải ở ngộ đạo để tăng sức mạnh Vĩnh Hằng, những biện pháp khác cũng có, nhưng quá khó khăn.

    Cho nên chúng ta mới có thể cảm thấy kinh ngạc với ngươi, một kẻ lần đầu tiên đến lãnh thổ Vĩnh Hằng đã có được chín phần sức mạnh Vĩnh Hằng.

    Ngộ đạo chi địa cũng chia làm ba phần, giới thiệu qua với ngươi, vùng ngộ đạo chi địa bình thường cũng không thể đề tăng quá nhiều sức mạnh Vĩnh Hằng, bất quá cho dù khó tăng, nhưng tăng một chút cũng là thêm chút thực lực.

    Phương pháp là chăm chú nhin vào Vĩnh Hằng môn, hiểu được đại đạo cuối cùng.

    Lục Nguyên nghe vậy, bắt đầu ngồi xuống, chăm chú nhìn Vĩnh Hằng môn.

    Vĩnh Hằng môn tán trong mọi hơi thở của thời không xa xôi, Lục Nguyên ngưng mắt nhìn, bắt đầu tập trung.

    Luyện thân thể trong Vĩnh Hằng chi kính, đến lúc này Lục Nguyên càng cảm giác được sức mạnh của Vĩnh Hằng.

    Có mười thành Vĩnh Hằng chi kính có thể thành tựu Vĩnh Hằng, hiện tại mình đã có chín.

    Lục Nguyên ngưng mắt nhìn Vĩnh Hằng chi môn trước mắt, cảm nhận hình dáng Vĩnh Hằng, hiện tại lại rất mơ hồ, chỉ có thể nhìn thấy một cái cửa khổng lồ mờ mờ, hình dáng cửa lớn ra sao nhìn không rõ lắm, chỉ thấy có hai cánh cửa rất lớn, trên đó tựa như có rất nhiều đồ án, nhưng nhìn kỹ lại tựa như không có đồ án gì.

    Tâm thần của Lục Nguyên đắm chìm trong đó.

    Thể nội bênVĩnh Hằng tựa hồ như đã bắt đầu cử động.

    Mà Pháp Biến Văn Minh chi chủ cùng với Nhất Chi Văn Minh chi chủ cùng cảm nhận được sự thay đổi của Lục Nguyên.

    Nhanh vậy sao!

    Mới bắt đầu không bao lâu, đã có biến hóa như vậy, đây là nhất phẩm ngộ đạo chi địa mà, nhanh thay đổi như vậy, Lục Nguyên ngươi phải yêu nghiệt không?

    Bản thân bọn họ cũng là thiên tài kỷ nguyên, mới có thể tu đến Văn Minh chi chủ, nhưng thấy phát hiện lúc này, Vĩnh Hằng thiên tài này đang sống cũng phải tức chết.

    Vĩnh Hằng tinh vực, lúc này đã triệt triệt để để oanh động.

    Bởi vì vừa rồi tin tức Võng Chi Văn Minh chi chủ cùng với Phật Nguyên Văn Minh chi chủ truyền đến quá rung động.

    Lục Nguyên đã chém giết được Hồng Mông Văn Minh chi chủ tầng kỷ nguyên thứ mười ba, giống như y khi sơ chiến ở Vĩnh Hằng tinh vực.

    Lúc trước, Lục Nguyên là thiên tài Vĩnh Hằng, điều này mọi người đêu chết.

    Nhưng một tay mơ như Lục Nguyên, một tay mơ Vĩnh Hằng tinh vực, hơn một trăm nhân vật ở Vĩnh Hằng tinh vực, bất kể là ai cũng cho rằng mình có thể đánh bại Lục Nguyên, dù sao tay mơ cũng chỉ là tay mơ, tay mơ thiên tài Vĩnh Hằng cũng vẫn chỉ là tay mơ, kết quả hiện tại Lục Nguyên lại tặng cho bọn họ một kích sáng như tuyết.

    Không sai, Lục Nguyên đúng là một tay mơ.

    Nhưng tay mơ này, Vĩnh Hằng chi kính đã đạt được chín thành.

    Nhưng tay mơ này, chiêu thức cực hạn đã có tới một trăm bốn mươi mốt.

    Nhưng chính tay mơ này, với tốc độc nhanh nhất, pháp lực đã đạt được đến tầng kỷ nguyên thứ mười hai.

    Nhưng tay mơ này, dùng được phá chi kiếm chiêu, giết cả Hồng Mông Văn Minh chi chủ.

    Tay mơ này, còn có người nào dám đối xử với y như một tay mơ?

    Chiến tích sơ chiến này, thật đúng là khiến cho người ta cảm thấy khủng bố.

    Vĩnh Hằng tinh vực lớn như thế, có bao nhiêu người có thể không nhìn thấy Lục Nguyên hiện tại.

    Mà tại một tòa Bất Tử thành trong Vĩnh Hằng tinh vực vang lên tiếng hô dài dằng dặc:

    - Thiên tài Vĩnh Hằng Lục Nguyên sao?

    Thanh danh đã truyền đến tai ta nhanh như vậy, không tệ!

    Tiếng nói vang lên giữa điện phủ trống trơn.

    Người nói chuyện có mái tóc dài màu đỏ, lông mày đỏ như máu, khuôn mặt tuấn mỹ đễn tà dị, trường bào đỏ, da toàn thân tái nhợt cực kỳ.

    Một vị này, chính là một trong hai đại bá chủ đứng đầu Vĩnh Hằng tinh vực Bất Tử Văn Minh chi chủ, Lục Nguyên nhanh như vậy đã lọt vào mắt y!

    Việt

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng trên mặt đất ở nhất phẩm ngộ đạo, quan sát Vĩnh Hằng môn, chỉ thấy hư ảnh của Vĩnh Hằng môn tựa hồ như càng lúc càng chân thật.

    Mà Vĩnh Hằng chi kính trong cơ thể Lục Nguyên cũng nhận được ảnh hưởng của Vĩnh Hằng môn, bắt đầu tăng lên, không bao lâu sau từ một một điểm chín thành tăng thẳng lên tới hai thành.

    Thật nhanh!

    Biến Pháp Văn Minh chi chủ đứng một bên, cùng với Nhất Chi Văn Minh chi chủ, hiện tại cũng không khỏi cùng thầm kêu một tiếng.

    - Phục!

    Bọn họ coi như hoàn toàn phục rồi!

    Hiểu được cái gì gọi là thiên tài Vĩnh Hằng, chỉ riêng so sánh với tốc độ tăng của Vĩnh Hằng chi kính của hắn, bọn họ còn xa mới so sánh nổi.

    Không hơn!

    Lục Nguyên luyện đến hai thành Vĩnh Hằng chi kính, cảm thấy không cách nào tăng lên được nữa, Vĩnh Hằng chi kính muốn tăng lên, nhưng không phải chuyện dễ dàng, chưa kể Lục Nguyên tới cũng không phải tới để khổ luyện, lập tức mở một bình rượu uống một ngụm, hỏi Pháp Biến Văn Minh chi chủ và Nhất Chi Văn Minh chi chủ:

    - Các ngươi có muốn không?

    Nhất Chi Văn Minh chi chủ không muốn, từ trước tới giờ y không uống rượu.

    Bản thân Pháp Biến Văn Minh chi chủ cũng là một tửu quỷ, nhận lấy một vò rượu chưa mở của Lục Nguyên, mấy ngời ngồi trên nhất phẩm ngộ đạo nói chuyện phiếm.

    Lục Nguyên nói:

    - Những thứ thần vật tiêu hao này phải biết dùng, tại sao bình thường mọi người thi thoảng cũng có thần vật?

    Bởi vì, Vĩnh Hằng môn cách một chút thời gian lại bộc phát một lần, dĩ nhiên, cái một út thời gian này, có lẽ cũng phải nhiều năm, có lẽ là trăm tỷ năm, ngàn vạn năm, vạn vạn năm, hết thảy cũng không nói trước được.

    Chương 1520 : Thấy mặt chủ sát na văn minh

    Vĩnh Hằng môn, mỗi một lần bộc phát nhỏ chỉ biết sẽ sinh hạ một thần vật cấp thấp, một thần vật cấp trung, một thần vật cấp cao, tổng cộng chỉ có ba vật, nhiều hơn cũng chưa từng có.

    - Đây chính là quy tắc của kỷ nguyên, cho nên mỗi lần kỷ nguyên sinh diệt thật ra lại là một kỳ ngộ thật lớn.

    Pháp Biến Văn Minh chi chủ uống một ngụm rượu lớn thông họng, nói tiếp:

    - Dĩ nhiên, còn một có một cách nói không mấy ai tin tưởng, mỗi lần kỷ

    nguyên sinh diệt, vô số sinh linh chết đi đông không gì sánh nổi, trong tình cảnh Văn Minh bị diệt toàn bộ, vốn đạo lý có sống có chết, có nhiều sinh linh bị diệt, cũng có nhiều thần vật ra đời.

    - Lý luận này thật ra là một lời vô nghĩa, không ai tìm ra được nguyên nhân, Vĩnh Hằng môn không phải thứ chúng ta có thể nghiên cứu..

    Pháp Biến Văn Minh chi chủ tùy ý kể:

    - Đạo lý này chẳng phải nói đến đấu thiên sao?

    Bởi vì đấu thiên, trong kỷ nguyên này cũng có nhiều kỷ nguyên khác nhau, trong kỷ nguyên nhỏ có bộc phát nhỏ, cũng là một lần ba thần vật hạ-trung – thượng đẳng xuất hiện, nhưng kỷ nguyên này đã sớm có mấy vị Văn Minh chi chủ có thực lực dò xét, biết được sẽ có một lần bộc phát ra trung đẳng, người muốn tranh nhiều hơn bộc phát loại nhỏ rất nhiều, cũng ít hơn đại bộc phát khởi kỷ nguyên rất nhiều, rất nhiều người cũng đang xắn tay áo, chờ bộc phát trung đẳng lần này vét lấy một mẻ thần vật chư thiên lớn, chuẩn bị tăng thực lực!

    - Còn có chuyện này.

    Lục Nguyên cũng thấy hứng thú nghe Pháp Biến Văn Minh chi chủ kể chuyện Vĩnh Hằng Tinh vực.

    Đối với Lục Nguyên, Vĩnh Hằng tinh vực tất cả đều là xa lạ.

    Mà hiện tại, Lục Nguyên dần phát hiện, tất cả mọi người trong Vĩnh Hằng tinh vực đều là từ các Vĩnh Hằng môn xung quanh mà vào được.

    Vô luận là ngộ đạo chi địa, hay Vĩnh Hằng môn bộc phát, cũng là như thế.

    Pháp Biến Văn Minh chi chủ, Nhất Chi Văn Minh chi chủ cùng với Lục Nguyên, cùng ngồi trên nhất phẩm ngộ đạo chi địa, lúc này Lục Nguyên đột nhiên phát hiện ra

    Lục Nguyên đột nhiên phát hiện đằng trước có ánh sáng, hắn không khỏi thấy quái lạ, ánh sáng đó đến từ Vĩnh Hằng môn, bởi vì cách nhất phẩm đạo ngộ chi địa tương đối xa, cho nên, Lục Nguyên chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy từ Vĩnh Hằng môn mơ hồ tản ra tia sáng, quang mang phát ra tựa như từ một nơi xung yếu trong Vĩnh Hằng môn.

    Pháp Biến Văn Minh chi chủ không khỏi ngẩn ra:

    - Đó là gì?

    Nhât Chi Văn Minh chi chủ cũng nặng nề gật đầu:

    - Xem ra là trung đẳng bộc phát theo như lời tiên đoán đã bắt đầu, nhưng, không phải lời tiên đoán là nói ở một vạn ba ngàn năm sau sao?

    Sao bây giờ đã xuất hiện rồi?

    Nhất Chi Văn minh chi chủ không ngẩn ra.

    Pháp Biến Văn Minh chi chủ gật đầu:

    - Xem ra trước tiên chúng ta quay về Sát Na thành, xem ý Sát Na Văn Minh chi chủ thế nào.

    Lục Nguyên nghe vậy cũng thấy hứng thú, vốn bộc phát trung đẳng là một vạn ba ngàn năm sau mới xuất hiện sao?

    Bất kể là vì nguyên nhân gì mà lần này lại bộc phát trung đẳng sớm hơn, nhưng có thể bộc phát ra chư thiên thần vật, mà mình đang thiếu nhất chính là chư thiên thần vật, đã như vậy, đương nhiên mình cũng không cần khách khí, phải tham gia lần bộc phát Vĩnh Hằng môn trung đẳng này rồi.

    Lập tức ba vị Văn Minh chi chủ bao gồm cả Lục Nguyên đồng loạt bay về Sát Na thành.

    Mà trong Sát Na thành, cũng có rất nhiều khí thế cường đại.

    Hiển nhiên, hiện tại, vô luận là ai cũng bị chuyện bộc phát sớm một vạn ba ngàn năm kinh động.

    Hiện tại ai cũng muốn xem chủ ý của Sát Na Văn Minh chi chủ thế nào, dù sao, Sát Na Văn Minh chi chủ này cũng là người mạnh nhất, đã sớm đạt tới kỷ nguyên thứ mười chín, cách Vĩnh Hằng hai mươi kỷ nguyên chân chính cũng chỉ một bước ngắn nữa thôi.

    Lục Nguyên phát hiện, Sát Na chi thành này bình thường có nhiều người, mà hiện tại xuất đầu ra chỉ chừng sáu, bảy mươi Văn Minh chi chủ.

    Trong đó, người mình quen có mấy người Võ Thần Văn Minh chi chủ, Võ Cổ Văn Minh chi chủ, Pháp Cổ Văn Minh chi chủ, Thường Nga, những người khác cũng không nhận ra.

    Đương nhiên, hắn không biết người khác, nhưng phần lớn người khác lại biết hắn.

    Thứ nhất, Lục Nguyên là thiên tài Vĩnh Hằng.

    Thứ hai, trước đó không lâu, hắn vừa đánh bại Hồng Mông Văn Minh chi chủ.

    Thứ ba, Lục Nguyên đã triển lộ ra một trăm bốn mươi mốt loại chiêu thức cực hạn.

    Vân vân nhân tố, khiến cho Lục Nguyên vừa mới tiến vào Vĩnh Hằng tinh vực đã nổi danh khắp Vĩnh Hằng tinh vực.

    Lục Nguyên lại thấy Võng Chi Văn Minh chi chủ, hiện giờ Võng Chi Văn Minh chi chủ cũng không còn lúng túng nữa, trong lòng y thầm nghĩ, dù sao, trận chiến ở nhất phẩm ngộ đạo địa đó, mình là kẻ kéo chân không sai, nhưng sau khi thắng lợi, mình cũng không ở lại nhất phẩm ngộ đạo chi địa, cũng không thiếu Lục Nguyên cái gì.

    Pháp Cổ Văn Minh chi chủ bỗng nhiên đến bên cạnh Lục Nguyên:

    Ngươi phải cẩn thận một chút, ngươi vừa mới tiến vào Vĩnh Hằng tinh vực đã nổi danh, cẩn thận nếu không một vài phái sẽ đến động thủ với ngươi.

    Pháp Cổ Văn Minh chi chủ cũng chỉ nhắc nhở một tiếng.

    Thật ra cũng không có mấy người động được vào Lục Nguyên, nếu đối thủ như Bất Tử Văn minh chi chủ thì sẽ có Sát Na Văn Minh chi chủ ra tay, còn nếu như đối thủ không phải là Bất Tử Văn Minh chi chủ, thì cũng có Pháp Cổ Văn Minh chi chủ bên cạnh che chở, ai động nổi đến Lục Nguyên?

    Pháp cổ Văn Minh chi chủ là cường giả mười tám kỷ nguyên đó, nếu không năm đó đã không dọa sợ Hoang Cổ Văn Minh chi chủ mười sáu kỷ nguyên.

    Pháp Cổ, Vũ Cổ, Tiên Cổ, Phật Cổ bốn đại Văm Minh chi chủ, thực lực của bốn người cùng là mười tám kỷ nguyên, thực lực của bọn họ, trong Vĩnh Hằng chi chủ cũng là mạnh nhất, mà thực lực của Thường Nga yếu hơn một chút cũng là mười sáu kỷ nguyên.

    Lúc này, Lục Nguyên không tự chủ được, ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời.

    Trên trời, có mọt khí tức cường đại đang phủ xuống.

    Thời khắc này, nhanh như một sát na, lại tựa như vạn năm.

    Đây tuyệt đối không phải là cảm giác của Lục Nguyên, mà thời gian thực sự trôi qua như thế, có thể lừa gạt Văn Minh chi chủ, khiến cho người ta cảm thấy bất an.

    Trên trời, một bóng người hạ xuống.

    Đây là một bóng người tóc trắng bay bay, mặc dù tóc trắng bay bay nhưng cũng không phải một lão giả, mà là một thiếu niên thoạt nhìn chỉ mười lăm, mười sáu tuổi, khuôn mặt ngây thơ, nhìn không ra chút nét tang thương, bàn tay nõn nà, toàn thân bạch y.

    Một thiếu niên tuấn mỹ.

    Lục Nguyên vốn cũng tương đối trẻ, nhưng so với thiếu niên tuấn mỹ này lại phát hiện mình già rồi, cằm của Lục Nguyên cũng đã lún phún râu mép.

    Có điều, thật ra thì thiếu niên này là cố ý giữ cho hình dáng của mình thế này thôi, chứ tuổi thật của y cũng nhiều hơn mười mấy kỷ nguyên.

    Y, chính là Sát Na Văn Minh chi chủ, một trong những người mạnh nhất Vĩnh Hằng tinh vực, là nhân vật xếp hàng thứ năm của Thiên triều, ngoài Bất Tử cùng với đám người Tổ Long ẩn cư, không còn ai có thể chống đỡ với y.

    Sát Na Văn Minh chi chủ với khuôn mặt ngây thơ vừa hạ xuống vừa nói:

    - Vĩnh Hằng môn bộc phát sớm một trăm ba mươi ngàn năm, bất luận có gì cổ quái, chuyện bộc phát đã là sự thật, mà là bộc phát ở cấp trung đẳng.

    Chương 1521 : Tranh đoạt thần vật

    -Cho nên lần này chúng ta nhất định phải ra tay đoạt lấy, không thể để cho phái Bất Tử chiếm thượng phong.

    - Lập tức xuất phát!

    Ánh mắt Sát Na Văn Minh chi chủ quét qua rất nhiều người, cố ý dừng lại nhìn Lục Nguyên, hỏi thêm:

    - Ngươi là Lục Nguyên?

    Là truyền nhân hiện tại của kiếm đạo?

    Lục Nguyên gật đầu.

    Sát Na Văn Minh chi chủ cũng không nói thêm gì nữa, xoay người lên đường.

    Tất cả sáu, bảy mươi Văn Minh chi chủ cũng đuổi theo.

    Lục Nguyên cũng vội bay theo, mới ban đầu, rất nhiều Văn Minh chi chủ nghĩ hắn chỉ mới vừa đạt đến cảnh giới Văn Minh chi chủ, tốc độ phi hành hẳn không nhanh, kết quả, nào ai ngờ được hắn đã học xong “Đỉnh cấp bộ pháp” nhanh hơn không biết bao nhiêu lần, tốc độ như điện xẹt, vào hàng giữa của cả nhóm Văn Minh chi chủ.

    Thủy bình trong thiên hạ, so với rất nhiều Văn Minh chi chủ lâu năm cũng nhanh hơn rất nhiều, nhóm Văn Minh chi chủ bị Lục Nguyên vượt qua cũng cảm thấy mất mặt.

    Ai, lão tiền bối hoàn toàn kém hậu bối.

    Đây cũng là mất hết thể diện rồi.

    Sáu, bảy mươi người trong Vĩnh Hoằng chi loạn hành động thật nhanh, cuối cùng dừng lại ở một ngộ đạo chi đia tam phẩm khổng lồ.

    Ngộ đạo chi địa tam phẩm này nếu muốn ngộ đạo cũng chỉ có thể được mấy người, nhưng hiện tại cũng không phải là ngộ đạo, chỉ là vì nó gần Vĩnh Hằng môn, tiện dừng chân nên chọn nơi này.

    Ở ngộ đạo chi địa tam phẩm, cách Vĩnh Hằng môn rất gần, chỗ này có thể nhìn thấy rõ ràng hình dáng của Vĩnh Hằng môn.

    Lục Nguyên cũng đã nghe đại danh Vĩnh Hằng môn đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy nó rõ ràng.

    Đây chính là Vĩnh Hằng môn!

    Đó là một cái cửa vĩ đại!

    Một cánh cửa lớn tới mức khó hình dung nổi!

    Một cánh cửa tang thương tới mức khó hình dung nổi!

    Một cánh cửa cổ xưa tới mức khó hình dung nổi!

    Đây chính là đại môn từ xưa tới nay, từ cổ tới kim, vĩnh viễn tồn tại, vĩnh viễn không bị ma diệt.

    Trên cánh cửa to lớn này không có chút dấu vết năm tháng.

    Nếu như năm tháng có thể để lại dấu vết lên đây, thời gian lâu như thế, đã sớm tiêu vong trong thiên địa rồi.

    Vĩnh Hằng môn lại không lưu chút dấu vết.

    Cánh cửa này vẫn vậy, không cách nào hình dung được đồ án bên trên, bởi vì chưa từng có ai thấy được đồ án nào, nhưng bất kể đồ án nào cũng đều rất vĩ đại.

    Thậm chí, Lục Nguyên còn mơ hồ phát hiện, Vĩnh Hằng môn này có ba ý nghĩa căn bản.

    Một là sự ra đời của vạn vật kỷ nguyên.

    Hai là sự tồn tại của vạn vật kỷ nguyên.

    Ba là sự diệt vong của vạn vật kỷ nguyên.

    Sinh, tồn, diệt – tất cả đều ở trong cánh cửa này.

    Mà ba trạng thái này, đã bao hàm tất cả tất cả, vạn vật đều không thể tránh ba trạng thái này.

    Cánh cửa này là nơi hủy diệt vạn vật, cũng là mẹ của vạn vật, cũng là cha của vạn vật.

    Lục Nguyên đứng trước cánh cửa này, cảm giác mình thật nhỏ bé, trước đó cho dù có đối mặt với Sát Na Văn Minh chi chủ cũng không cảm thấy mình nhỏ bé đến thế, chênh lệch thì vẫn có, nhưng cảm giác chênh lệch đó so với khi đứng trước Vĩnh Hằng môn này, cảm thấy mình chỉ là một con kiến, còn Vĩnh Hằng môn là ông trời, chênh lệch này lớn tới mức không thể hình dung.

    Sáu, bảy mươi Văn Minh chi chủ đứng đây hoặc gần đó, bọn họ cũng không phải lần đầu tiên nhìn thấy Vĩnh Hằng môn, cảm nhận lúc này cũng không sâu sắc như hắn.

    Sát Na Văn Minh chi chủ nhìn về phía trước nói:

    - Phái Bất Tử cũng có vài người đến rồi.

    Bên cạnh Vĩnh Hằng môn có Vĩnh Hằng loạn lưu mãnh liệt vô tận, loạn lưu này, bất luận là ai cũng chỉ có thể đứng xa.

    Sát Na muốn đổi vị trí, mà tam phẩm ngộ đạo chi địa mà Sát Na đang đứng giống như một hòn đảo giữa đại dương bao la, mà một chỗ khác cũng không cách Vĩnh Hằng môn bao xa cũng có một hòn đảo khác, cũng là một tam phẩm ngộ đạo chi địa khác, chỉ khác trên đó là người phái Bất Tử thôi.

    Bên đó cũng có sáu, bảy Văn Minh chi chủ, người cầm đầu là Bất Tử Văn Minh chi chủ, tà dị tuấn mỹ, tóc đỏ, áo choàng đỏ, khí thế tuyệt không thua Sát Na Văn Minh chi chủ-là nhân vật mà giết bao nhiêu người cũng không chết trong truyền thuyết.

    Cao thủ!

    Cao thủ!

    Vẫn là cao thủ!

    Tràng diện lúc này, hơn một trăm vị Văn Minh chi chủ cùng tập trung.

    So với đại quyết chiến Thiên triều, mặc dù số người nhiều hơn gấp ngàn lần vạn lần, thậm chí gấp mười vạn lần, nhưng bàn về số lượng và chất lượng cao thủ thì Thiên triều không thể so sánh với lúc này.

    Lúc này hai phe cũng dừng lại, mặc kệ bên kia, cũng không gấp gáp, bởi bọn họ cùng đang chờ tới khi Vĩnh Hằng môn bộc phát, xem xem sẽ xuất hiện bao nhiêu thần vật có chất lượng.

    Mà Vĩnh Hằng môn lại tựa hồ như đang muốn bộc phát, khiến cho các Văn Minh chi chủ đứng đợi không khỏi hơi nóng lòng.

    Nêu chỉ đơn thuần là chờ đợi thì cũng không tính làm gì, nhưng hết lần này đến lần khác, đây cũng không phải là đợi chờ thuần khiết.

    Nếu sớm phát hiện ra thần vật hơn một chút, thì sẽ sớm ra tay hơn một chút, như vậy, sẽ có thêm một chút cơ hội cướp được thần vật.

    Cao thủ đánh nhau, chỉ hơn kém một đường, cướp đoạt thần vật cũng là như thế.

    Pháp Biến Văn Minh chi chủ ngồi bên cạnh Lục Nguyên nói:

    - Lục Nguyên, đoán chừng, không bao lâu sau sẽ có trận chiến cướp đoạt thần vật.

    Thật ra, sau nhiều lần bộc phát cũng hình thành nên một quy tắc, kỷ nguyên sinh diệt đại bộc phát thực ra có thể chia làm ba phần.

    Phần thứ nhất là bộc phát thần vật cấp trung, cấp này, bất kể Văn Minh chi chủ nào cũng có thể ra tay , ai cướp được thì là của người đó.

    Thật ra thì thần vật cấp trung, hơn một trăm Văn Minh chi chủ chúng ta ở đây cũng không cần dùng tới.

    Nhưng mặc dù mình không cần dùng tới, nhưng cũng có mấy vị có phu nhân, có vị có con gái, có vị có đồ đệ, có vị có cả đồ tử đồ tôn vân vân và vân vân, những người này cũng cần có thần vật cấp trung, cho nên, những thần vật cấp trung đó ai ai cũng muốn cướp, không sót cái nào.

    Loại thứ hai, là thần vật cấp cao cao Địa giai.

    Thần vật cấp cao, thực ra thần vật cấp cao chia làm cao Địa giai và cao Thiên cấp.

    Thần vật cao Địa giai thích hợp tăng từ kỷ nguyên thứ mười đến kỷ nguyên thứ mười lăm, mà thần vật cao Thiên cấp thì thích hợp tăng từ kỷ nguyên thứ mười lăm trở lên, bao gồm tầng thứ mười sáu, mười bảy, đều đề tăng.

    Đạt tới giai đoạn thứ hai thì lại có một quy tắc, chỉ cho phép Văn Minh chi chủ tầng kỷ nguyên thứ mười bốn trở xuống xuất thủ, các Văn Minh chi chủ khác đều không cho phép xuất thủ.

    Đây là cơ hội cho những người có thực lực hơi kém hơn.

    Nếu không, người đoạt được những thần vật kia tuyệt đối là có kỷ nguyên thứ mười lăm, mười sáu, mười bảy chúng ta.

    Giai đoạn thứ ba, Vĩnh Hằng môn sẽ bộc phát ra thần vật cấp cao thiên, giai đoạn này chính là địa bàn của nhân vật có tầng kỷ nguyên từ tầng thứ mười lăm đến tầng thứ mười chín tranh đoạt.

    Những người khác căn bản không cách nào xuất thủ, bởi vì thực lực của chúng ta so với nhân vật tầng kỷ nguyên thứ mười lăm cáh nhau quá xa, căn bản không phải đối thủ.

    Những thứ này, may mà có Pháp Biến Văn Minh chi chủ chỉ cho, nếu không Lục Nguyên thật không biết.

    Chương 1522 : Thần vật bắn ra

    Xem ra, giai đoạn thứ hai mới là lúc mình ra tay cướp đoạt thần vật thích hợp với kỷ nguyên thứ mười hai của mình.

    Lục Nguyên nghe y giảng giải xong, cũng học tập những người bên cạnh, bắt đầu khoanh chân ngồi, tĩnh dưỡng tinh thần, chuẩn bị cho trận chiến kịch liệt sau này.

    Bất quá, khoanh chân một lúc lại cảm thấy không được tự nhiên, dứt khoát lấy rượu ra uống.

    Lục Nguyên thuận tiện đánh giá, phát hiện ra lúc này, trên mảnh tam phẩm ngộ đạo kia mình cũng có không ít người quen, tỷ như Thái Cổ Văn Minh chi chủ đầu trọc cầm dao kia, , tỷ như Hồng Quân Văn Minh chi chủ tay cầm phất trần tiên phong đạo cốt, Hồng Quân mỉm cười nhìn hắn, tựa hồ như sư đệ Hồng Mông Văn Minh chi chủ của y chết đi cũng không mấy ảnh hưởng.

    Có điều Hồng Quân vốn là người âm trầm, y luôn luôn giấu đao trong nụ cười, vừa cười vừa giết người lúc nào không biết.

    Còn có Hoang Đạo Văn Minh chi chủ của Thái Cổ Văn Minh, Hoang Chân Văn Minh chi chủ, Hồng Nhất Văn Minh chi chủ của Tiên Cổ Văn Minh, cùng với Phật Tông Văn Minh chi chủ của Phật Cổ Văn Minh.

    Những người này, Lục Nguyên đều xem qua tư liệu của bọn họ, hôm nay được nhìn thấy người thực, đối xứng với tư liệu trong đầu, cũng nhận ra rất nhanh

    Thực ra tới được cảnh giới Văn Minh chi chủ cũng không có một ai, không một người này không biết.

    Lúc này an tĩnh đến cực độ, chỉ có tiếng Vĩnh Hằng loạn lưu ào ào lưu động, Vĩnh Hằng loạn lưu như biển.

    Bùm!

    Một tiếng nổ vang, Vĩnh Hằng môn bị đánh mở ra một chút.

    Khi Vĩnh Hằng môn hơi mở ra đó, có hai thần vật cấp thấp từ trong đó vọt ra, hai thần vật cấp thấp này, một giống như hình mặt trang, một nhìn như hình ngọn núi.

    Mà lúc này cũng có nhiều Văn Minh chi chủ lao ra, tranh giành hai thần vật này.

    Mặc dù thần vật cấp thấp không có tác dụng với mọi người, nhưng bằng hữu thân thích đồ đệ thì có tác dụng, huống chi thịt muỗi dù nhỏ cũng là thịt.

    Bất quá lâp tức đã phân ra cao thấp, tiểu nữ hài tóc bạc Thường Nga liên hoàn xuất thủ đã thu được thần vật hình mặt trăng kia vào ngực, tất cả những thứ liên quan đến mặt trăng nàng đều muốn có.

    Mà thần vật hình dáng như một ngọn núi được một Văn Minh hệ thổ bên phái Bất Tử lấy được.

    Vị Thổ Văn Minh kia thực lực cũng không tệ lắm, cũng có thực lực kỷ nguyên tầng thứ mười lăm.

    Lại có thêm hai thần vật cấp trung xuất hiện, hai thần vật cấp trung này xuất hiện, lập tức các Văn Minh chi chủ xông ra càng nhiều.

    Lần tranh đoạt này, nhận được thần vật cấp trung vẫn là một Văn Minh chi chủ bên phía Bất Tử, một bên phe Sát Na.

    Lập tức lại có thêm hai thần vật cấp trung xuất hiện, lại gây n một phen tranh đoạt.

    "truyện được share bởi tung hoanh.com"

    Mỗi lần Vĩnh Hằng môn chấn động cũng đều vô cùng nhỏ, chứ chưa hề chân chính mở rộng.

    Lục Nguyên căn bản đã phát hiện ra, giai đoạn thứ nhất này, đắc thủ là nhân vật cấp kỷ nguyên thứ mười lăm, số nhân vật cấp dưới mười lăm rất ít người đắc thủ, dù sao thực lực cũng không bằng.

    Cũng được, vậy tiếp tục đợi giai đoạn thứ hai thôi.

    Vĩnh Hằng môn liên tiếp bộc phát ra hơi hai mươi thần vật cấp thấp và cấp trung nữa, cuối cùng dừng lại không bộc phát thêm thần vật nữa, Vĩnh Hằng môn chậm chậm khép lại.

    Võ Thần Văn Minh chi chủ chẳng biết đã ngồi xuống bên cạnh từ lúc nào, Võ Thần Văn Minh chi chủ nói:

    - Vậy là hết hai mươi thần vật cấp trung và thấp rồi sao?

    Xem ra lần này cũng có chút thu hoạch.

    Thấy Lục Nguyên không hiểu gì, Võ Thần Văn Minh chi chủ giải thích:

    - Là thế này, số lượng thần vật Vĩnh Hằng môn bộc phát ra là cố định, giai đoạn thứ nhất bộc phát lên bao nhiêu thần vật, số lượng thần vật bộc phát ở giai đoan thứ hai thứ ba căn bản là cũng tương tự.

    - Mà hiện tại, giai đoạn thứ nhất bộc phát ra hơn hai mươi thần vật chư thiên, giai đoạn thứ hai chắc cũng bộc phát ra hơn hai mươi thần vật chư thiên.

    Mà nhân vật tầng kỷ nguyên thứ mười đến mười ba của cả hai phái chúng ta cộng dồn lại cũng chỉ có sáu bảy mươi người thôi, chia đều ra cũng khoảng hai ba người sẽ có một thần vật chư thiên, mà thực lực của ta là tầng kỷ nguyên thứ mười bốn.

    Ha ha, coi bộ lần này ta đoạt được một chư thiên thần vật cao Địa giai rồi.

    Thì ra là như vậy!

    Lại có nhiều đạo lý như vậy!

    Mà hiện tại, nếu như giai đoạn thứ nhất đã qua đi, thì sẽ đến giai đoạn thứ hai.

    Giai đoạn thứ hai mới là lúc những nhân vật như Võ Thần Văn Minh chi chủ, Lục Nguyên, Pháp Biến Văn Minh chi chủ phát huy thực lực.

    Thời gian lẳng lặng trôi qua.

    Oành!

    Vĩnh Hằng môn lại một lần nữa bộc phát, lần này biên độ mở của cửa lớn hơn lần đầu tiên một chút, thần vật cấp cao đương nhiên khác xa cấp trung và cấp thấp.

    Cuối cùng cũng bắt đầu!

    Đâu chỉ là mấy người Lục Nguyên đang chờ, những Võng Chi Văn Minh chi chủ, Nhất Chi Văn Minh chi chủ, cùng với đối thủ đám người Châm Chi Văn Minh chi chủ, Vô Cực Văn Minh chi chủ, Phật Nguyên Văn Minh chi chủ, không người nào không mong đợi.

    Thần vật cao Địa giai rốt cuộc cũng được thả ra.

    Mở đầu là hai thần vật cao Địa giai, một cái có hình tròn, một là là hình lập phương.

    Lục Nguyên lập tức muốn động thủ.

    Nhưng Lục Nguyên nhanh, những người khác còn nhanh hơn, hắn vừaa động, phát hiện ra một đống người bên cạnh đã bay nhanh hơn, hắn chỉ chậm hơn nửa nhịp.

    Lúc này Lục Nguyên mới phát hiện, biết mình ra tay đã chậm, những người này đã lập tức bay lên ngay từ khi Vĩnh Hằng môn vừa động, còn mình đợi tới khi thấy hai thứ kia bay ra mới bay, do đó, Tiên Thiên bay chậm lại nửa nhịp, Lục Nguyên mới tới.

    Đã có mấy Văn Minh chi chủ đã đứng chờ giữa hư không, trong đầu những Văn Minh chi chủ này, mình biết có Pháp Biến Văn Minh chi chủ, Võ Thần Văn Minh chi chủ, cũng có Phật Nguyên Văn Minh chi chủ, còn có vài Văn Minh chi chủ mình không biết, mấy người bay trên hư không đánh nhau tương đối kịch liệt.

    Oanh!

    Oanh!

    Vô số tiếng nổ sôi trào trong không gian.

    Chỉ trong chốc lát, chư thiên thần vật, một rơi vào tay Võ Thần Văn Minh chi chủ, còn một vật rơi vào tay một Văn Minh chi chủ bên phe Bất Tử.

    Còn mình, lần đầu ra tay đã bị chậm, hai chư thiên thần vật không cướp được cái nào.

    Không còn cách nào khác, xem ra chỉ có thể tranh đoạt chư thiên thần vật phía sau.

    Lục Nguyên cũng không buồn, lần đầu không cướp được thì không cướp được chứ sao.

    Trước giờ tính tình hắn cũng rất rộng rãi.

    Lần thứ hai.

    Lục Nguyên lại một lần nữa ngồi xuống tam phẩm ngộ đạo chi địa mà đợi, những người khác cũng quay lại chờ đợi.

    Lập tức, Vĩnh Hằng môn lại một lần nữa mở ra, lần này, Lục Nguyên có kinh nghiệm từ lần trước, sẽ không ngây ngốc đợi mọi người đoạt xong mới đi, hắn thật nhanh vọt lên, bay tới nửa đường mới thấy hai thần vật cấp trung này, một cái giống như hình ống mực, một cái nhìn giống như một thanh tiểu kiếm.

    Với con người Lục Nguyên, đương nhiên là bay thẳng đến phía thanh tiểu kiếm.

    Lục Nguyên bay cực nhanh, đã tới bên cạnh tiểu kiếm kia.

    Còn có một nhân vật tầng kỷ nguyên thứ mười ba cũng bay đến cùng với Lục Nguyên, Thiên Chi Văn Minh chi chủ.

    Năm đó Thiên Chi Văn Minh chi chủ cũng xuất thân từ tuyệt thế thiên tài, là khí vận đệ nhất chi tử của hai kỷ nguyên trước, được xưng là Thiên Chi Tử (con của trời).

    Chỉ nói riêng năm đó, Thiên Chi Tử còn uy phong hơn rất nhiều.

    Chương 1523 : Tranh đoạt thần vật cao địa giai

    Mà y, khí vận đệ nhất chi tử của hai kỷ nguyên trước đương nhiên không chịu thua kém Lục Nguyên.

    Cho nên, khi Lục Nguyên bay tới, Thiên Chi Văn Minh chi chủ cũng quát lên một tiếng, ở đây thì làm gì có ai sợ ai, Thiên Chi Văn Minh chi chủ cũng xoay người hú dài:

    - Lục Nguyên ư?

    Ta đã nghe qua thanh danh của ngươi.

    Nhưng thần vật này phải thuộc về ta

    Y vung tay, đánh ra bốn mươi lăm chiêu thức cực hạn, đồng thời, lại viết lên chữ Thiên trong tên mình, chữ Thiên này có uy lực lớn lạ thường, một khi y viết lên chữ Thiên này, bất luận thế nào cũng khiến cho đối phương cảm thấy mình rơi vào thế hạ phong, chiêu thức ở hạ phong, pháp lực ở hạ phong.

    Cảm giác đó không phải hư ảo, mà là tồn tại thực sự, chữ Thiên này có thể tước bớt pháp lực của đối phương, phá hư chiêu thức của đối phương, vân vân.

    Thiên Chi Văn Minh chi chủ dựa vào chữ Thiên này, không biết đã giết được bao nhiêu đối thủ.

    Hơn nữa, Thiên Chi Văn Minh chi chủ khi viết còn dồn vào thêm hai thành sức mạnh Vĩnh Hằng, tấn công Lục Nguyên.

    Đồng thời, y lại đánh ra cửu đại thiết tắc, ngoài Hư Vô Phiêu Miểu vận mệnh thiết còn chưa luyện thành, chín đại thiết tắc đã sớm lô hỏa thần thanh, chỉ thấy trong khoảng thời gian ngắn, trên bầu trời, luân hồi, nhân quả, dòng thời gian, sức mạnh, vân vân tất cả các thiết thì đều xuất hiện với hình thưc đại thành.

    Đây chính là bản lĩnh của Thiên Chi Văn Minh chi chủ.

    Y không tin Lục Nguyên có thể thắng được mình.

    Dĩ nhiênvì phòng ngừa những Văn Minh chi chủ khác nhân cơ hội cướp đoạt thần vật, Thiên Chi Văn Minh chi chủ này cũng không dễ trêu, y thả ra Thiên Chi hoãn tích, chiêu thức Thiên Chi hoãn tích này của y có thể làm cho tốc độ xung quanh chậm lại một chút.

    Dĩ nhiên, chỉ một chút chậm lại đó thôi cũng đủ để y và Lục Nguyên phân cao thấp.

    Thiên Chi Văn Minh chi chủ thế công như điện Truyện được chia sẻ bỡi website " tung hoanh.com"

    Mà lục Nguyên cũng biết hiện không có quá nhiều thời gian, phải dùng tốc độ nhanh nhất để phân thắng thua với hắn.

    Đương nhiên Lục Nguyên không biết danh xưng của Thiên Chi Văn Minh chi chủ, bất quá, không biết thì sao?

    Không biết cũng không ảnh hưởng đến việc mình phân chia cao thấp với y.

    Trong nháy mắt, Lục Nguyên đánh ra một trăm bốn mươi mốt chiêu thức cực hạn, trấn áp hoàn toàn bốn mươi lăm chiêu thức cực hạn của Thiên Chi Văn Minh chi chủ.

    Đồng thời còn tế lên Vô tương phôn thệ chi long, nháy mắt đã hấp sạch chữ Thiên của y.

    Chữ Thiên thật bổ đó, ít nhất nó cũng chống đỡ được mười chữ khác, khí tức nồng hậu trong đó khó có thể hình dung.

    Đồng thời, Lục Nguyên lại tế lên hai phần lực Vĩnh Hằng, đối oanh với Thiên Chi Vĩnh Hằng chi chủ.

    Cứ như thế Chín thiết thì rưỡi của Lục Nguyên trong nháy mắt được tế lên, thì chín thiết thì của Thiên Chi Văn Minh chi chủ cũng trong nháy mắt bị oanh mất.

    Chiếm được ưu thế về mọi mặt, Lục Nguyên đưa tay chụp tới, đã bắt được thần vật cao Địa giai, không tệ, không tê, chiến tích không tệ.

    Thật ra, hai thần vật cao Địa giai này, nói một cách tương đối thì, cái có hình ống mực kia, khí tức thần vật nồng đậm hơn một chút, cho nên bên đó có nhiều người tranh đoạt hơn, tỷ như mấy vị mười bốn kỷ nguyên cũng tập trung cả ở đó, cho nên mới để cho Lục Nguyên chiếm tiện nghi, đoạt được tiểu kiếm có khí tức thần vật yếu hơn một chút kia.

    Mà sau khi Lục Nguyên đoạt được thần vật, ống mực bên kia cũng rơi vào tay một vị Văn Minh chi chủ tầng kỷ nguyên thứ mười bốn nào đó bên phía Bất Tử.

    Các vị Văn Minh chi chủ cũng quay về tam phẩm ngộ đạo của mình.

    Mà lúc này, nhiều nhân vật cũng lộ vẻ kinh sợ.

    Đúng vậy, một sát na vừa rồi kia, Lục Nguyên cùng Thiên Chi Văn Minh chi chủ giao thủ, thực sự chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng người có tâm vẫn có thể nhìn ra, Biểu hiện lúc này của Lục Nguyên quả thật rất mạnh, dùng chiêu thức cực hạn để đánh thắng Thiên Chi Văn Minh chi chủ, một trăm bốn mươi mốt loại, truyền thuyết quả không sai.

    Mặc dù đã sớm có truyền thuyết như thế, nhưng nhìn thấy tận mắt vẫn sợ hãi vô cùng.

    Đây cũng là người đầu tiên của Vĩnh Hằng tinh vực nắm giữ nhiều chiêu thức cực hạn như vậy, nhiều hơn cả Tổ Long.

    Thứ hai, là chữ Thiên cứ như vậy bị cắn nuốt!

    Những ai biết chi tiết trận quyết triến của triều đại thì không tính, còn ai không biết chỉ cảm thấy cổ quái vô cùng.

    Thứ ba, rõ ràng trước đó Lục Nguyên mới chỉ có chín phần sức mạnh Vĩnh Hằng, chỉ mới mấy ngày, đã thấy hắn có thêm hai phần.Truyện được chia sẻ bỡi website " tung hoanh.com"

    Thứ tư, Thiết tắc của Lục Nguyên có thể thắng Thiên Chi Văn Minh chi chủ, Thiên Chi Văn Minh chi chủ đã luyện đại thành chín loại, như vậy Lục Nguyên đã luyện được loại thứ mười – Đại mệnh vận thiết tắc!

    Mặc dù còn chưa hoàn chỉnh, nhưng dù sao cũng là đại mệnh vạn thiết tắc.

    Không ngờ đại mệnh vận thiết tắc phiêu miểu hư vô Lục Nguyên lại luyện được, quả nhiên không hổ là thiên tài của Vĩnh Hằng.

    Thứ năm, vừa rồi, Lục Nguyên mới tùy ý ra tay đã có thể dễ dàng đánh bại thực lực của Thiên Chi Văn Minh chi chủ-là người có được mười ba kỷ nguyên.

    Nhưng rõ ràng hắn chỉ có mười hai kỷ nguyên, mà lại dễ dàng đánh bại mười hai kỷ nguyên..

    Mặc dù đây cũng không phải lần đầu tiên hắn làm chuyện như thế, nhưng cũng khiến cho người ta kinh ngạc.

    Chính năm điểm này, thoáng cái đã dọa sợ không ít người, vô số người cũng lạnh lòng lại, thầm nghĩ thiên tài Vĩnh Hằng quả nhiên là thiên tài Vĩnh Hằng, không đơn giản!

    Mà sắc mặt Thiên Chi Văn Minh chi chủ tương đối khó coi, xanh mét.

    Trước kia y đã là khí vận đệ nhất tử của hai kỷ nguyên trước.

    Khí vận đệ nhât tử của hai kỷ nguyên trước lại bị loại bởi khí vận đệ nhất tử của kỳ nguyên này – Lục Nguyên – một cách dứt khoát gọn gàng, y làm sao chịu nổi.

    Bởi vì Lục Nguyên đã giết được con của liễu hoang, cho nên hiện tại Lục Nguyên chính là khí vận đệ nhất tử của kỷ nguyên này, nhận được vô số khí vận.

    Lại nói tới Lục Nguyên sau khi quay lại tam phẩm ngộ đạo chi địa, nhẹ nhàng đung đưa thần vật cao Địa giai trong tay, muốn thử một chút hiệu quả trước, kết quả một chút thay đổi cũng không có, Lục Nguyên không khỏi lấy thần vật hình tiểu kiếm này ra, sắc mặt hi ngờ.

    Võ Thần Văn Minh chi chủ cười ha hả:

    - Ngươi đó, thật đúng là không hiểu.

    Thần vật mới bộc phát ra từ Vĩnh Hằng môn cũng không thể lập tức phục dục, ít nhất cũng phải chờ thêm nửa tháng, cho khí tức bất hủ tản bớt đi mới có thể phục dụng.

    Còn nguyên nhân ư?

    Thật ra thì rất đơn giản, Vĩnh Hằng môn ngàn kiếp bất diệt, bản thân bất kỳ vận gì trong đó cũng là không thể dụng.

    Thần vật kia là từ trong đó mà ra thì cũng giống như thế.

    Chỉ có chờ nửa tháng, thần vật hoàn toàn câu lưu được với thế giới này, bị ảnh hưởng bởi hơi thở của thế giới này, mới có thể phục dụng.

    Lục Nguyên nghe được giải thích như thế mới hiểu, không trách được lúc nãy bất kể ai đoạt được thần vật cũng không ăn, thì ra là đạo lý này.

    Mình thật đúng là thiếu kiến thức.

    Lục Nguyên thu thần vật cao Địa giai này vào trong tân kiếm thế giới của mình, chờ hai thần vật sau.

    Thần vật của giai đoạn thứ hai cũng có hơn hai mươi hình dáng, nói cách khác, còn có gần hai mươi thần vật nữa, đây cũng là một cơ hội tốt bình thường làm sao tìm được.

    Chương 1524 : Chủ tốc chi văn minh lộng hành

    Nếu bỏ lỡ cơ hội này, là phải đợi thêm trăm tỷ năm nữa đó.

    Nhiều năm thế đợi không nổi.

    Lục Nguyên lẳng lặng ngồi chờ cơ hội.

    Chỉ chốc lát sau, vèo một tiếng, trong giai đoạn thứ hai, Vĩnh Hằng môn mở ra lần thứ ba, biên độ cũng không phải quá rộng.

    Lần này, bay ra ngoài cũng là hai thần vật cao Địa giai, một có hình cái quạt, tản ra khí tức thần vật, còn một có hình viên ngọc, so sánh lại, khí tức thần vật bên này yếu hơn một chút.

    Chút ít, cũng không tính là quá mạnh mẽ.

    Ngay khi cửa mở Lục Nguyên đã bay lên, các Văn Minh chi chủ khác cũng bay lên từ lâu, đang đứng trong loạn lưu Vĩnh Hằng mà đợi, toàn bộ xông về phía hai thần vật cao Địa giai kia.

    Từng Văn Minh chi chủ hiện tại cũng đã vượt qua được kíc dộng, hiện tại không hợp lại không được, bao nhiêu năm mới có một lần cơ hội như vậy.

    Đây là vĩnh hằng chi môn lần thứ hai, thứ ba phóng ra thần vật cao địa giai.

    Lục Nguyên lập tức động, chủ văn minh khác cũng hành động.

    Nhưng người động nhanh nhất lại là một người tựa cái bóng của phái bất tử.

    Quá nhanh!

    Thật nhanh, nhanh đến tột đỉnh.

    Lục Nguyên chưa kịp phản ứng lại, cảm thấy trong mắt như có hai tàn ảnh rồi phát hiện hai thần vật cao địa giai đều rơi vào tay người này.

    Nhanh quá!

    Những người khác cũng không kịp phản ứng.

    Mất nửa ngày đám người trở về tam phẩm ngộ đạo chi địa mới phản ứng lại.

    Lục Nguyên nhìn người lấy đi hai thần vật cao địa giai, phát hiện người đó cực kỳ gầy gò, vô cùng ốm yếu, dáng người mỏng manh như tờ giấy, hình như gió có thể thổi đi gã.

    Người đó mặc đồ trắng, sắc mặt, làn da cũng trắng bệch như bộ đồ, gã tùy ý đứng đó.

    Người kia là ai?

    Lục Nguyên hỏi chủ nhất chi văn minh.

    Chủ nhất chi văn minh đáp:

    - Người ấy là chủ tốc chi văn minh, chủ văn minh xưng hùng về tốc độ, pháp lực mười bốn kỷ nguyên.

    Nhưng mà trước kia hắn không nhanh như vậy, sao bây giờ tốc độ mau chóng đến thế?

    Chủ võ thần văn minh thì thào nói:

    - Cái tên này chắc là đã tới tốc chi cảnh rồi, thật tình càng lúc càng nhanh.

    Tốc chi cảnh!

    Đây là cái gì?

    Chủ võ thần văn minh nhướng mày, nói:

    - Đến chủ văn minh rồi thì tiêu chuẩn đánh giá tốc độ chính là như vậy.

    - Giai đoạn thứ nhất là thập phương bát diện lục hợp tứ vũ vô địch chi tốc độ, bình thường mười kỷ nguyên và mười một kỷ nguyên cảnh có tốc độ đó.

    - Giai đoạn thứ hai là bát diện lục hợp tứ vũ vô địch chi tốc, tốc độ là loại càng ít hạn chế thì càng nhanh, kỷ nguyên mười hai, mười ba đa số có tốc độ này.

    Theo ta thấy thì tốc độ của ngươi cỡ nhiêu đó.

    - Giai đoạn thứ ba là lục hợp tứ vũ vô địch chi tốc, bình thường mười bốn, mười lăm kỷ nguyên có tốc độ này, đó là tốc độ hiện tại của ngươi, hơi nhanh hơn ngươi một chút, tốc độ này đã khá là ghê gớm.

    - Giai đoạn thứ năm là tứ vũ vô địch chi tốc, lần này thiếu lục hợp hạn chế nên tốc độ càng nhanh.

    Bình thường người mười sáu, mười bảy kỷ nguyên là tới tốc độ này.

    Ngươi có biết chủ thái cổ văn minh chứ, chính là tốc độ đó.

    - Giai đoạn thứ năm gọi là vô địch chi tốc độ.

    Vô địch chi tốc độ bình thường là người mười tám kỷ nguyên có tốc độ đó, ví dụ như chủ pháp cổ văn minh, chủ võ cổ văn minh, chủ tiên cổ văn minh, và chủ phật cổ văn minh có tốc độ như vậy.

    - Giai đoạn thứ sáu gọi là tốc, tốc độ đến giai đoạn này thì không có cả hạn chế vô địch, bình thường chỉ mười chín kỷ nguyên tức là chủ sát na văn minh, Tổ Long, chủ bất tử văn minh, những người đó mới có.

    - Nghe đồn còn có một cảnh giới gọi là vô.

    - Cảnh giới vô càng khủng bố, nhưng bây giờ không một ai tới được.

    - Đây chính là bảy giai đoạn tốc độ ở tầng chủ văn minh.

    - Bình thường chủ văn minh đều dựa theo như vậy nhưng chủ tốc chi văn minh thì không giống.

    Chủ võ thần văn minh nói:

    - Trước bảy kỷ nguyên xuất hiện một chút ngoài ý muốn, thường thì luồng gió thứ nhất thiên địa không hình thành linh trí gì, nhưng có ngoài ý muốn, vô số khí vận, cùng với linh tính rót vào trong gió khiến cơn gió thứ nhất thiên địa có linh trí, hơn nữa tu hành rất nhanh.

    Hắn xưng là Tốc Nhất, Tốc Nhất càng lúc càng mạnh, có đặc điểm lớn nhất là nhanh hơn người cùng đẳng cấp rất nhiều.

    Hơn nữa người thực lực cao hơn hắn cũng không mạnh bằng, lại thêm Tốc Nhất không hay đánh bừa với người, lấy xong ích lợi thì đi.

    Thường là người khác lấy ra báu vật kết quả bị hắn dựa vào tốc độ cướp đi mất.

    Mặc dù hắn có rất nhiều kẻ thù nhưng cực kỳ cẩn thận, đến nay chưa chết còn tu thành phó chủ văn minh, thậm chí là chủ văn minh, cũng chính chủ tốc chi văn minh bây giờ.

    - Tốc độ vốn có của hắn là giai đoạn vô địch chi tốc độ, tốc độ đã vượt xa chúng ta, nhưng trời sinh sức chiến đấu yếu hơn chút, vậy nên chúng ta không hề sợ hắn.

    Lần này hắn muốn cướp nhiều thần vật cũng không chiếm lợi được bao nhiêu.

    Nhưng không ngờ hắn đem tốc độ do từ địch chi tốc độ tăng lên tới giai đoạn thứ sáu tốc chi cảnh, khiến lần này hắn chiếm hết lợi ích.

    - Cũng hết cách rồi.

    Chủ võ thần văn minh nói:

    - Tiếp theo bên chúng ta liên hợp chặn lại chủ tốc chi văn minh thôi, không ai ngăn hắn thì rắc rối.

    Truyện được chia sẻ bỡi website " tung hoanh.com"

    Chủ võ thần văn minh nói xong liền cùng mấy người mười ba, mười bốn kỷ nguyên bàn bạc làm sao ngăn chặn chủ tốc chi văn minh.

    Không còn cách nào khác, chẳng lẽ để mặc cho chủ tốc chi văn minh tung hoành sao?

    Lục Nguyên nghe nói như thế thì tâm động.

    Đúng vậy, sức chiến đấu của chủ tốc chi văn minh không mạnh bao nhiêu nhưng có thể cướp nhiều văn minh thần vật như vậy, gã dựa vào chỉ có một, đó là tốc độ.

    Chân chính đánh nhau thì còn cần thứ khác, hưng bây giờ là cướp đồ, dưới tình huống thực lực không kém quá xa thì chỉ bằng tốc độ có thể giải quyết mọi chuyện.

    Mà mình muốn cướp càng nhiều chư thiên thần vật thì chẳng phải nói là mình cũng cần tăng tốc độ sao?

    Như vậy thì mình cũng có thể cướp đoạt càng nhiều chư thiên thần vật.

    Muốn tăng cao tốc độ thật ra thì cũng có cách.

    Xem bộ pháp người khác.

    Bộ pháp nói trắng ra thì Lục Nguyên sớm phát hiện nó cũng thuộc loại chiêu thức, lợi dụng động tác bước chân cộng thêm pháp lực lưu động tổ thành.

    Hiện tại Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo của Lục Nguyên đã phát triển đến mức chỉ cần là chiêu thức thì có thể học, hơn nữa có thể thay đổi một điểm.

    Vậy nên Lục Nguyên muốn thử xem, Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo có thể học tập đủ loại bộ pháp để tăng tốc độ bản thân lên không.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng tại chỗ, bây giờ không phải là lúc tính toán giành giật gì nữa, trước tiên học tập bộ pháp đi.Truyện được chia sẻ bỡi website " tung hoanh.com"

    Mài dao không mất thời gian đốn củi thôi.

    *Bùm!*

    Vĩnh hằng chi môn lần thứ hai khởi động, lần này sắp phun ra thần vật cao địa giai thứ bảy, thứ tám.

    Lục Nguyên không gia nhập vào vĩnh hằng loạn lưu giành giật vĩnh hằng.

    Chủ văn minh khác đều hành động, Lục Nguyên thì yên lặng tại chỗ nên tiện quan sát động tác của chủ tốc chi văn minh.

    Bộ pháp của gã thật huyền diệu, có loại ý vị khó tả, không thể nói ra nó như thế nào, hắn bắt đầu phục chế nó.

    Chương 1525: Sự thật về Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo

    Nhưng mà tốc thần bộ pháp của chủ tốc chi văn minh vốn là bộ pháp đỉnh thiên địa, Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo muốn phục chế ngay một lần là không thể nào.

    Mặc dù Lục Nguyên xem một lần nhưng không thể học đwojc, Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo có phục chế bộ pháp được hay không?

    Lục Nguyên nhìn hướng chủ võ thần văn minh, bộ võ thần bộ của gã cũng khá nhanh.

    Hắn xem một lần lập tức phát hiện có thể học bảy, tám phần võ thần bộ.

    Quả nhiên là có thể, vậy thì tiếp tục học tốc thần bộ pháp của chủ tốc chi văn minh thôi.

    Lần này vĩnh hằng chi môn khởi động phun ra thần vật cao địa giai thứ bảy, tám.

    Bởi vì phe sát na dốc sức ngăn cản nên chủ tốc chi văn minh chỉ lấy được một cái, nhưng cái kia cũng thuộc về phe bất tử.

    Dù sao phe sát na toàn dốc sức chặn chủ tốc chi văn minh, những người khác liền rảnh rỗi hôi của.

    Lập tức ai về vị trí nấy, đáp xuống tam phẩm ngộ đạo chi địa của mình.

    Chủ võ thần văn minh nói:

    - Khó đánh.

    Chủ nhất chi văn minh gật đầu đồng ý:

    - Đúng vậy, đối phương có chủ tốc chi văn minh, thật là khó đánh.

    Chúng ta không chặn chủ tốc chi văn minh thì hai thần vật sẽ vào tay hắn hết, nếu chúng ta chặn chủ tốc chi văn minh thì chỗ khác sẽ yếu đi, rơi vào tay phe bất tử, chúng ta đánh sao cũng không được.

    Có người hỏi:

    - Pháp Biến, có cách gì hay không?

    Chủ pháp biến văn minh xưa nay nổi tiếng là vạn trí.

    Chủ pháp biến văn minh chìm trong suy tư, thật lâu sau lắc đầu nói:

    - Không có cách, không bột đố gột nên hồ.

    Nếu là ở đại hoàn cảnh thì còn có đất dùng võ, ta nghĩ ra vài cách, nhưng chỗ này quá nhỏ, mặt đối mặt, mục tiêu đơn thuần trực tiếp, thứ càng đơn giản ta càng khó động tay chân.

    ChỠpháp biến văn minh cũng hết cách, những người khác chịu bó tay.

    Lập tức thần vật cao địa giai thứ chín, mười bắn ra.

    Lục Nguyên chưa động, những người khác cho rằng hắn đã bỏ cuộc.

    Nhưng sao Lục Nguyên từ bỏ được, hắn chưa từng từ bỏ thứ gì đáng giá liều mạng cả.

    Lục Nguyên vẫn đang học tốc thần bộ pháp của chủ tốc chi văn minh.

    Khi thần vật cao địa giai thứ chín, mười bắn ra thì Lục Nguyên yên lặng vận chuyển Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo, tiếp tục học.

    Khi thần vật cao địa giai thứ mười một, mười hai bắn ra, Lục Nguyên còn đang vận chuyển Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo, tiếp tục học.

    Hiện tại tu hành, học tập, là vì ngày sau bùng nổ.

    Khổ tu lâu như vậy, mai này rồi sẽ có lúc bùng phát!

    Rốt cuộc thì khi thần vật cao địa giai thứ mười hai rơi vào tay chủ tốc chi văn minh, Lục Nguyên đã học xong tốc thần bộ pháp của gã, học hết tinh diệu áo nghĩa.

    Học xong rồi Lục Nguyên tiến và trong tân kiếm thế giới của mình để luyện tập, không thể cho người ngoài biết, phải đánh họ không kịp trở tay.

    Tốc độ ban đầu của Lục Nguyên là giai đoạn thứ hai bát diện lục hợp tứ vũ vô địch chi tốc độ.

    Lặng lẽ vận tốc thần bộ pháp, mới luyện nó tiểu thành mà Lục Nguyên phát hiện đã từ bỏ hai hạn chế bát diện, đi tới lục hợp tứ vũ vô địch chi tốc độ.

    Tiếp tục luyện tập, tiếp tục tăng cao tốc độ của mình, phải dùng thời gian nhanh nhất tăng cao tốc độ để cướp càng nhiều cao đẳng thần vật.

    Lục Nguyên rất nhanh luyện tốc độ đến tứ vũ vô địch chi tốc độ, lần này trừ đi lục hợp.

    Hiện tại tốc độ của Lục Nguyên tiến bộ khá lớn, đã đuổi kịp chủ tốc chi văn minh rồi.

    Nhanh!

    Càng nhanh!

    Nhanh vô địch!

    Lục Nguyên hưởng thụ cảm giác nhanh như tia chớp này.

    Bây giờ thật sự rất nhanh.

    Lục Nguyên đã đến tứ vũ vô địch chi tốc độ.

    Lục Nguyên vẫn còn đang luyện tập tiếp, tốc thần bộ pháp đúng là uy lực vô cùng, nhanh đến đáng sợ.

    Lục Nguyên tiếp tục luyện tập, ha phí vô số thiên cấp linh mạch, dùng năng lực giảm bớt tốc độ chảy của thời gian, luyện tập rất lâu sau rốt cuộc tới vô địch chi tốc độ.

    Cách luyện này hao phí nhiều thiên cấp linh mạch, không ngừng đốt cháy thiên cấp linh mạch khiến Lục Nguyên tài sản kếch xù cũng thấy đau lòng.

    Tới vô địch chi tốc độ rồi Lục Nguyên phát hiện dựa vào tốc thần bộ pháp đã không thể tăng cao tốc độ nữa.

    Vậy cũng đúng, chủ pháp biến văn minh thích hợp nhất với chủ tốc chi văn minh, đây là tính thích ứng giữa công pháp với người.

    Cộng thêm chủ tốc chi văn minh bản thân thiên phú nữa, Lục Nguyên không thể học được điều đó.

    Tất nhiên tốc độ bây giờ của Lục Nguyên mặc dù không bằng chủ tốc chi văn minh nhưng cũng rất khá rồi.

    Nhưng mà Lục Nguyên không thỏa mãn, phải tiếp tục luyện tốc độ.

    Lúc này, cao đẳng thần vật thứ mười ba, mười bốn bắn ra, nhiều chủ văn minh từ mười đến mười bốn kỷ nguyên tiếp tục hành, bắt đầu cướp đoạt nhiều văn minh thần vật.

    Lục Nguyên không sốt ruột, vẫn ngồi đó tìm kiếm chủ văn minh tốc độ hơi nhanh chút, học bộ pháp của họ.

    Từng bộ từng bộ pháp kinh thế tuyệt tục rơi vào tay Lục Nguyên.

    Lần này thì Lục Nguyên học được ba bộ pháp cực kỳ nhanh, cộng thêm tốc thần bộ pháp ban đầu, võ thần bộ, tổng cộng có năm bộ pháp khá nhanh.

    Cao đẳng thần vật thứ mười ba, mười bốn đều thuộc quyèn sở hữu của phái bất tử.

    Bởi vì có chủ tốc chi văn minh ở, dựa vào tốc độ kinh thế tuyệt luân của gã, phe sát na không cướp được chư thiên thần vật.

    Cố tình phe sát na không có cách gì cả, mặc kệ phe bất tử vênh váo.

    Loại cảm giác này đúng là khó chịu.

    Bây giờ phe bất tử tuyệt đối chiếm ưu thế, phe sát na thì hoàn toàn yếu thế.

    Khi cuộc tranh đoạt cao đẳng thần vật thứ mười ba, mười bốn đã chấm dứt, Lục Nguyên yên lặng ngồi trên đất vĩnh hằng, dung hợp năm bộ pháp đã học được.

    Không đúng, còn thêm vào 'đỉnh cấp bộ pháp' nữa, tổng cộng sáu bộ pháp bắt đầu dung hợp, học tập ưu điểm trong đó.

    Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo điên cuồng vận chuyển.

    Học là phải xong một lần.

    Bây giờ Lục Nguyên dần hiểu tại sao Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo có thể phục chế được mọi chiêu thức, chuyện cũng rất đơn giản.

    Mới bắt đầu ở hỗn động cảnh thì Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo bị hạn chế rất lớn, chỉ có thể học tập kiếm chiêu, nhưng sau này được đạo tự thì ngày càng học được nhiều thứ hơn.

    Đạo tự, chính là căn nguyên thiên hạ vạn pháp, tất cả chiêu thức.

    Lục Nguyên không ngừng tăng cao đẳng cấp của đạo tự, vậy nên dần dần hắn mạnh hơn về mặt chiêu thức, Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo có được càng nhiều chiêu thức.

    Khi đạo tự chân thân tới bảy phần thì trên đời chỉ cần là chiêu thức sẽ không làm khó được Lục Nguyên.

    Dù sao đây là đạo tự chân thân bảy phần.

    Nói đơn giản tựa như tự học cái của mình.

    Tất cả pháp thuật, chiêu thức căn nguyên về đạo tự.

    Lục Nguyên có đạo tự chân thân bảy phần đương nhiên có thể học bất cứ chiêu thức gì, thậm chí là thay đổi.

    Đây chính là sự thật về Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo ngày càng lớn mạnh, chỉ Lục Nguyên có được đạo tự như vậy, những người khác không ai có đạo tự chân thân bảy phần.

    Có lẽ Tổ Long có, đương nhiên khả năng đó không quá lớn, đạo tự chân thân bảy phần của Lục Nguyên có công lao thôn thiên phệ địa công pháp, sự thật là có công của lần trung ương thiên triều đại quyết chiến, một lần thôn phệ hơn một trăm ban đầu văn tự.

    Chương 1526: Nghĩ cách đối phó tốc độ

    Mặc dù Tổ Long rất mạnh nhưng muốn thôn phệ nhiều ban đầu văn tự như thế e rằng chưa đủ trình đọ, dù sao trên đời này chỉ có mấy trăm ban đầu văn tự, muốn nuốt hơn một trăm ban đầu văn tự là điều cực kỳ khó khăn.

    Không có bỗng dưng cường đại, trong sự mạnh mẽ có sự thật, sự thật đó đôi khi rất đơn giản.

    Lục Nguyên lợi dụng Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo vì có đạo tự chân thân bảy phần mà biến ngày càng lớn mạnh dung hợp sáu loại bộ pháp đỉnh cấp, đặc biệt là tốc thần bộ pháp.

    Đạo tự chân thân cũng rót vào một luồng tinh hoa giúp cho Vạn Vật Sâm La Kiếm Đạo thúc đẩy, cuối cùng tốn thời gian khá dài rốt cuộc thôi diễn ra bộ pháp thích hợp cho Lục Nguyên.

    Bộ pháp này có tên là kiếm bộ.

    Hình dạng kiếm rất thích hợp cho bay.

    Loại kiếm bộ thoát khuôn sáu loại đỉnh cấp bộ pháp cộng đạo tự chân thân bảy phần dốc hết tác dụng.

    Lục Nguyên thậm chí cảm giác dường như nếu trong đạo tự chân thân bảy phần ẩn chứa ảo diệu không đủ thì chưa thể hoàn thành điều này.

    Sáu loại đỉnh cấp bộ pháp, đặc biểt là tốc thần bộ pháp sáng tạo ra kiếm bộ đương nhiên không giống bình thường.

    Lục Nguyên ngự kiếm bộ.

    Thật nhanh!

    Lục Nguyên cảm giác vèo một tiếng đã bay thật xa.

    Quá nhanh!

    Tốc độ này e rằng đã vượt qua vô địch chi tốc độ, đến tầng tộc độ thứ sáu của chủ tốc chi văn minh, tốc chi cảnh!

    Tốc chi cảnh nhanh nhất!

    Hay quá, đúng là làm được rồi.

    Lục Nguyên lập tức phát hiện một vấn đề, mới đầu tốc độ của hắn là bát diện lục hợp tứ vũ vô địch chi tốc độ, bây giờ tăng lên đến giai đoạn thứ sáu tốc chi cảnh, thoát khỏi bốn hạn chế là bát diện, lục hợp, tứ vũ, vô địch, tăng cao rất nhiều cho nên động tác theo không kịp, chỉ có thể từ từ thói quen phản ứng với tốc độ nhanh như vậy.

    Hắn không chút do dự thiêu đốt linh thạch, dẫn chậm tốc độ chảy của thời gian, tiếp tục làm.

    Giảm thấp tốc độ chảy của thời gian rồi Lục Nguyên tiếp tục thích ứng tốc độ cao hiện tại của mình.

    Mới đầu không ngừng đụng vào vách thế giới của mình, thật muốn khóc.

    May là trong tân kiếm thế giới ít có đồ vật, đặc biệt là chuyển dời Kiếm Môn ra ngoài rồi thì thoáng đãng hơn.

    Thế giới bởi vì hắn bay quá nhanh dấy lên bão tố siêu cấp lớn, hoặc đánh vào vách thế giới dẫn đến động đất, núi lở, mấy thứ này sẽ không ảnh hưởng đến người khác.

    Lục Nguyên dần thói quen tốc độ của tốc chi cảnh, thật là sảng khoái.

    Phải rồi, Lục Nguyên chợt nhớ tới hắn còn có hai thần vật, một là đánh chết chủ hồng mông văn minh có được, một là mới cướp được chư thiên thần vật. hai chư thiên thần vật này hoàn toàn đủ cho Lục Nguyên tăng đẳng cấp lên đến mười ba kỷ nguyên.

    Nhưng mà!

    Hãy chú ý chữ nhưng này!

    Cái thứ hai chư thiên thần vật hình tiểu kiếm không thể dùng, nghe nói nó toát ra cái gì hơi thở vĩnh hằng, tỏa ra không ngừng, vậy nên không thể ăn.

    Nếu dùng thời gian giảm chậm nửa tháng thì có được không?

    Lục Nguyên chợt lóe linh cảm, liền bạn rộn ngay.

    Thời gian thiết tắc, thiên giai linh mạch, thời gian siêu cấp giảm tốc độ.

    Bây giờ Lục Nguyên càng lúc càng phát hiện thời gian trói buộc, rõ ràng ở thế giới cảnh dùng thời gian giảm tốc độ và thời gian siêu cấp giảm tốc độ không tốn bao nhiêu linh thạch, hiện tai mất hàng đống thiên cấp linh thạch.

    Lý luận rất đơn giản, thời gian trừ đối với vĩnh hằng chi môn ra, với tất cả sinh linh đều có trói buộc, thời gian sức mạnh to lớn trường hà, ngươi là nhân vật thực lực càng cường thì trói buộc càng lớn, cần linh thạch cũng càng nhiều.

    Lục Nguyên bận rộn hết nửa ngày, kết quả phát hiện tuy rằng thời gian giảm tốc độ nhưng bên cạnh thần vật thì thời gian không biến mà không động.

    Đúng vậy, thời gian không ảnh hưởng gì được vĩnh hằng chi môn, cho nên thần vật đi ra từ vĩnh hằng chi môn nó cũng không ảnh hưởng được.

    Xem ra chỉ đành ngoan ngoãn chờ nửa tháng rồi ăn vào.

    Không đúng, có cách!

    Thời gian thiết tắc quá yếu, không đối phó vĩnh hằng chi môn được, nhưng còn có vận mệnh thiết tắt mà.

    Mặc dù vận mệnh thiết tắt không thể đối phó bản thân vĩnh hằng chi môn, xếp hạng kém một cấp nhưng đối phó thần vật của nó không thành vấn đề.

    Lục Nguyên nghĩ như vậy.

    Lục Nguyên giờ tay lên, định lý, chân lý và thiên mệnh đều dung nhập trong người hắn nhưng muốn tùy lúc huyễn hóa ra cũng không thành vấn đề.

    Một tay cầm bút, một tay cầm sách.

    Định lý chi thư, chân lý chi bút.

    Lục Nguyên quát to:

    - Thư của ta là định lý, bút của ta là chân lý!

    - Định lý chuyển chân lý!

    Lục Nguyên hét:

    - Chư thiên thần vật, nửa tháng, đã qua!

    Rồi hắn cầm bút nhanh chóng viết: 'Chư thiên thần vật, nửa tháng, đã qua'.

    Phút chốc hai chữ hợp nhất hóa thành một luồng sáng vàng chyển thành hỗn đỗn sắc, định lý thành công biến chân lý.

    Lục Nguyên cảm thấy trong khoảnh khắc vận mệnh thiết tắt của mình bắn ra hai sức mạnh to lớn khác nhau, chớp mắt hơi thở bất hủ bất diệt trên khối kiếm nhỏ đó biến mất, dường như qua nửa tháng thật vậy.

    Tốt lắm, cuối cùng thì có thể ăn rồi.

    Lục Nguyên không chút khách sáo, bắt đầu ăn chư thiên thần vật, và ăn luôn cái lấy từ chủ hồng mông văn minh.

    Hai hơi thở thần vật biến đổi trong người Lục Nguyên dần biến thành một luồng sức mạnh.

    Trong sức mạnh to lớn ẩn chứa rất nhiều vĩnh hằng ảo diệu giúp đỡ Lục Nguyên không ngừng tham ngộ, hắn cảm thấy mình cách vĩnh hằng chi môn không xa lại xây dựng mối liên kết thứ ba.

    Mỗi khi nhiều một liên kết thì tham ngộ với vĩnh hằng chi môn lại tăng một tầng, thực lực bản thân cũng tăng cấp.

    Mười ba kỷ nguyên, bây giờ mình đã tới mười ba kỷ nguyên!

    Sung sướng!

    Lục Nguyên cảm thấy mười ba kỷ nguyên chạy chồm trong cơ thể, tăng chất và lượng hơn chút so với mười hai kỷ nguyên.

    Hiện tại tốc độ thì mình khoái tuyệt thiên địa kiếm bộ, pháp lực có mười ba kỷ nguyên, dưới mười lăm kỷ nguyên không ai là đối thủ của mình nữa.

    Tiếp theo là lúc mình cướp đoạt chư thiên thần vật, trổ tài rồi đây.

    Lục Nguyên ở trong tân kiếm thế giới hú dài rất là sảng khoái.

    Đúng là ở dưới khí thế một đám chủ văn minh Lục Nguyên có chút áp lực, bây giờ vứt bỏ những áp lực này sảng khoái một lần.

    Trong chớp mắt thần vật cao địa giai thứ mười lăm, mười sáu đã thuộc về chủ nhân.

    Mọi người tự quay về chỗ cũ.

    Cho tới bây giờ, phái sát na bởi vì chủ tốc chi văn minh mà ở vào thế yếu tuyệt đối, phe bất tử thì hoàn tàn chiếm ưu thế.

    Phe sát na đã tan tác không còn manh giáp, cố tình chủ pháp biến văn minh tự xưng là vạn trí bây giờ cũng chịu bó tay.

    Chỗ này quá ít, nhân tố quá ít ảnh hưởng chủ pháp biến văn minh phát huy.

    Chủ pháp biến văn minh có lòng mà sức không đủ, rất là buồn bực.

    Có người rầu lo nói:

    - Chủ pháp biến văn minh được gọi là vạn biến trí châu mà chịu bó tay, nếu lấy vũ lực đấu nhau thì bên chúng ta chủ võ thần văn minh không đánh gục nổi đối phương, vậy thì chẳng phải là chúng ta không được một cái nào cao đẳng thần vật sao?

    - Nếu lần tranh đoạt chư thiên thần vật này chịu thiệt thì về sau chưa nói tới bên mình không tăng thực lực được, đối thủ sẽ không ngừng tiến bộ, so sánh sẽ hình thành cục diện gì có thể tưởng tượng ra.

    Chương 1527: Mọi người cùng rớt tròng mắt

    Có một chủ văn minh nói:

    - Có lẽ nhờ và vĩnh hằng thiên tài Lục Nguyên, dù gì hắn là vĩnh hằng thiên tài, có lẽ sẽ mang đến cơ hội gì thì sao.

    - Hắn hả?

    Hắn thì từ nãy đã ngồi đó, xem ra cùng đám người mười một, mười hai kỷ nguyên từ bỏ, có hắn hay không chẳng có gì khác nhau.

    Một chủ văn minh thấy Lục Nguyên sớm ngồi yên một chỗ thì cười khẩy, hiển nhiên khinh thường hắn.

    - Vậy chúng ta cũng hết cách.

    Ta không tin Lục Nguyên có thể giải quyết được vấn đề

    - Đúng rồi, ta đồng ý cách nói này.

    Trong phe sát na có một đống người không phục Lục Nguyên.

    Có mặt đều là chủ văn minh, tuổi trẻ có chủ văn minh nào không là tuyệt thế thiên tài?

    Dựa vào cái gì chúng ta phải phục ngươi?

    Mặc dù Lục Nguyên thể hiện ra tư chấn trên họ, nhưng muốn để họ phục thì còn chưa đủ.

    Lúc Lục Nguyên mở mắt ra thì nghe thấy đám người xì xầm như vậy.

    Lục Nguyên không thèm để ý.

    Hừ, gia mới không rảnh để ý các ngươi.

    Bây giờ việc gia phải làm là nhanh chóng dùng tốc độ nhanh nhất lao lên cướp về càng nhiều chư thiên thần vật.

    Không nhanh không được, cơ hội tốt thế này hàng ức vạn năm khó đụng một lần.

    Thời gian lặng lẽ trôi qua, hai phe đều chờ đợi ở hai tam phẩm ngộ đạo chi địa.

    Vĩnh hằng chi môn lần nữa khẽ động, sẽ là thần vật cao địa giai thứ mười bảy, mười tám.

    Cùng một lúc hai phe vọt ra ngoài, nhưng phe sát na bởi vì liên tục yếu thế mà sĩ khí giảm sút, thế tranh cướp hơi rối loạn nhưng cơ bản thì theo chủ võ thần văn minh chỉ huy ngăn cản chủ tốc chi văn minh.

    Người phe bất tử cười to nói:

    - Các ngươi cứ đi chắn chủ tốc chi văn minh, hai cao đẳng thần vật này ta lấy!

    Mấy vị chủ văn minh phe bất tử tràn đầy tự tin đi cướp giật hai cao đẳng thần vật.

    Bây giờ đã thành thói quen, lần này phe bất tử đúng là hoàn toàn trên cơ.

    Hai chủ văn minh mười bốn kỷ nguyên của phe bất tử đang định cất hai cao đẳng thần vật vào ngực thì lúc này, chỉ thấy một cái bóng xẹt qua, hai chủ văn minh chưa kịp phản ứng, nhận ra hai cao đẳng thần vật chẳng thấy đâu nữa.

    Hai cao đẳng thần vật một cái hình bát giác, một cái hình vòng tròn, trong đó hình bát giác có hơi thở thần vật đậm đặc chút, thậm chí hình bát giác khắc họa chút ánh sáng.

    ủa, rõ ràng mới nãy còn đây sao giờ không thấy đâu nữa?

    Tốc độ mới rồi đã không là giai đoạn thứ năm vô địch chi tốc độ nữa, chắc là tốc độ giai đoạn thứ sáu.

    Không sai, chính là tốc độ!

    Trong đó một chủ văn minh mười bốn kỷ nguyên bỗng ngoái đầu lại nói:

    - Chủ tốc chi văn minh, ngươi cướp thần vật của chúng ta làm gì?

    Gã mới hét ra câu này thì phát hiện chủ tốc chi văn minh đang bị đám chủ võ thần văn minh vây công, như vậy là kẻ vừa rồi tuyệt đối không phải là gã.

    Nhưng đó rõ ràng đã tới giai đoạn thứ sáu tốc chi cảnh, trừ gã ra còn có ai đâu?

    Chủ văn minh mười bốn kỷ nguyên này quét mắt một vòng muốn tìm ra ai cướp những chư thiên thần vật, nhưng gã liếc mấy người đều không cảm thấy thích hợp gì cả.

    Lúc này đám chủ võ thần văn minh đều dừng lại động tác trong tay, mười bảy, mười tám cao đẳng thần vật đều bị người cướp thì còn đánh cái gì?

    Tất nhiên họ không dám ngừng lại, còn không ngừng di động trong vĩnh hằng loạn lưu, vừa di chuyển vừa đánh giá rốt cuộc là ai cướp đi chư thiên thần vật?

    Đánh giá lẫn nhau mà vẫn không phát hiện ra ai.

    Rốt cuộc là ai?

    - Ủa, ở đây!

    Dường như có ai phát hiện điều gì.

    - Chư thiên thần vật bị người này cướp nè!

    Nghe nói thế nhiều chủ văn minh tinh thần căng thẳng cao độ lập tức nhìn hướng kẻ đó, người ấy chỉ một hướng, chủ văn minh lần thứ hai ngoái đầu, phát hiện hai chư thiên thần vật ở đâu. hai chư thiên thần vật một hình bát giác, một hình tròn, bị một đôi tay trắng thuôn dài kẹp lấy.

    Nhìn lên bàn tay, người đó mặc áo xanh, khuôn mặt trẻ tuổi, có vẻ lười biếng.

    Đó là!

    Lục Nguyên!

    Hai chư thiên thần vật đều bị Lục Nguyên cướp đi hết.

    Lục Nguyên làm sao cướp được hai cái chư thiên thần vật?

    Lúc này không rảnh để nghĩ nhiều, dù sao càng tới gần vĩnh hằng chi môn thì vĩnh hằng loạn lưu càng đáng sợ, bây giờ nó cũng đã rất đáng sợ rồi, cho nên mọi người đều đáp xuống tam phẩm ngộ đạo chi địa.

    Trở lại tam phẩm ngộ đạo chi địa, nhiều chủ văn minh tiếp tục ngẫm nghĩ vấn đề vừa rồi.

    Mới rồi tốc độ của hắn rất nhanh, đã tới giai đoạn tốc độ thứ sáu, tốc chi cảnh.

    Nhưng Lục Nguyên có khả năng tới giai đoạn tốc độ thứ sáu, tốc chi cảnh sao?

    Nhiều người chìm trong suy tư, tin tức này quá khó tin, đặc biệt là hai chủ văn minh mười bốn kỷ nguyên bị Lục Nguyên giành độ càng nghĩ rằng, chuyện này là sao?

    Lục Nguyên thật sự đến tốc độ này rồi ư?

    Phe bất tử chủ tiên cổ văn minh có chút cảm thán gật đầu, nói:

    - Không sai, chính là tốc độ.

    Tốc độ của Lục Nguyên đúng là đã tới giai đoạn tốc độ thứ sáu, tốc chi cảnh.

    Chủ tiên cổ văn minh đã công nhận, lại nhìn mấy chủ văn minh khác đều khẳng định, mọi người rốt cuộc tin tưởng tốc độ của Lục Nguyên cuối cùng đã tới giai đoạn tốc độ thứ sáu, tốc chi cảnh.

    Cái này!

    Cái này!

    Cái này!

    Hù chết người đi.

    Tốc độ của Lục Nguyên mà nhanh như vậy!

    Rõ ràng lúc bắt đầu tranh đoạt chư thiên thần vật thì tốc độ của Lục Nguyên chỉ mới là bát diện lục hợp tứ vũ vô địch chi tốc độ thôi, sao bỗng dưng tăng lên đến tốc chi cảnh!

    Kiểu đột phá này đúng là chưa từng nghe, chưa từng biết, chỉ tưởng tượng cũng không nghĩ ra được.

    Không lẽ Lục Nguyên sớm ẩn giấu tốc độ như vậy chờ tới bây giờ mới lấy ra?

    Đúng vậy, rất có thể.

    Nhiều chủ văn minh đều nghĩ đến khả năng này, mọi người thường chấp nhận điều mình nhận được chứ không muốn đánh vỡ thường thức của bản thân.

    Nhưng vấn đề là chuyện xảy ra trên người Lục Nguyên chứng minh rằng thường thức là để đánh vỡ.

    Đám người đó cho rằng Lục Nguyên che giâu tốc độ bây giờ mới lấy ra, nhưng nghĩ kỹ thì cho dù hắn thật sự giấu tốc độ nay lấy ra thì cũng đủ khủng bố rồi.

    Có thể luyện tốc độ đến đẳng cấp này, bao gồm nhân vật mười chín kỷ nguyên tổng cộng chưa đến mười người, thậm chí khoảng năm người mà thôi.

    Lục Nguyên có thể làm được điều này đã là lợi hại.

    Chủ tốc chi văn minh mặt âm trầm nhìn Lục Nguyên, trước giờ dưới mười chín kỷ nguyên gã có tốc độ nhanh nhất, đây là sự kiêu ngạo lớn nhất của hắn.

    Nhưng bây giờ xuất hiện một Lục Nguyên, gã không thể tha thứ có một kẻ ngang ngửa mình.

    Lúc này chủ võng chi văn minh, chủ nhất chi văn minh, chủ pháp biến văn minh, ba người bất giác giật nảy mình.

    Cái này thật sự không phải đùa ư?

    Trước đó không lâu Lục Nguyên hoàn toàn không hiểu bộ pháp chủ văn minh, cho nên khi đó tốc độ của Lục Nguyên chưa đến cả thập phương bát diện lục hợp tứ vũ vô địch chi tốc độ.

    Chính chủ pháp biến văn minh dạy hắn vạn biến bộ pháp thế mới có thập phương bát diện lục hợp tứ vũ vô địch chi tốc độ.

    Sau này hắn nhanh chóng thăng cấp thành bát diện lục hợp tứ vũ vô địch chi tốc độ.

    Ba người chủ võng chi văn minh vốn cho rằng trận đánh chết chủ hồng mông văn minh Lục Nguyên lộ ra tiềm lực là đầy đủ rồi.

    Chương 1528: So bì tốc độ tuyệt đỉnh

    Ai mà ngờ chưa bao nhiêu ngày khi Lục Nguyên lại xuất hiện, hắn lộ ra tốc độ giai đoạn thứ sáu, tốc chi cảnh.

    Một hơi tăng tốc độ rất là nhiều.

    Cái này thật khủng khiếp.

    Lần này Lục Nguyên tăng tốc độ không biết khiến ba nhiêu người chấn kinh.

    Đám người dưới mười lăm kỷ nguyên là như vậy, ví dụ như Thường Nga, Thái Cổ, tiên cổ, phật cổ, pháp cổ, võ cổ đều có biểu tình khác nhau.

    Chủ sát na văn minh cũng đánh giá cẩn thận Lục Nguyên, chủ bất tử văn minh nhìn hướng hắn, khẽ cười.

    Lục Nguyên lộ ra tốc độ giai đoạn thứ sáu tốc chi cảnh đoạt được chư thiên thần vật thứ mười bảy, mười tám dẫn đến nhiều kinh ngạc.

    Thật là Lục Nguyên ra tay thiên hạ chấn kinh!

    Vốn đa số chủ văn minh trong vĩnh hằng tinh vực tuy có nghe nói chuyện về Lục Nguyên nhưng tai nghe là giả, mắt thấy mới là thật, rốt để cho họ biết được.

    Lúc này trên tam phẩm ngộ đạo chi địa của phe bất tử, một chủ văn minh mười bốn kỷ nguyên đứng ở bên cạnh chủ tốc chi văn minh, nói:

    - Tốc Thần, Lục Nguyên này giao cho ngươi không thành vấn đề chứ?

    Chủ tốc chi văn minh lạnh lùng quát rằng:

    - Tốc độ của hắn và ta đều là tốc chi cảnh nhưng kém hơn ta một chút.

    Nghe nói hắn là mười hai kỷ nguyên còn ta là mười bốn, nếu ta không ngăn được hắn, không thắng, không giết chết hắn được thì ta làm sao lăn lộn?

    Gã ghét một người có tốc độ nhanh như vậy.

    Lục Nguyên ngồi trở lại trên tam phẩm ngộ đạo chi địa, không thèm để ý những người khác nói gì, ăn vào cao đẳng thần vật phải chờ nửa tháng mới ăn được nhưng với Lục Nguyên thì không thành vấn đề.

    Một tay cầm bút, một tay câm sách.

    Định lý chi thư, chân lý chi bút.

    Lục Nguyên quát to:

    - Thư của ta là định lý, bút của ta là chân lý!

    - Định lý chuyển chân lý!

    Lục Nguyên hét:

    - Chư thiên thần vật, nửa tháng, đã qua!

    Giấy bút song tự hợp nhất, hóa thành sắc vàng, thành hỗn độn sắc, lại có hai cao đẳng thần vật có thể ăn ngay lập tức.

    Nhưng Lục Nguyên cũng cảm giác được bây giờ hắn là mười ba kỷ nguyên, cho dù có ăn hai cao đẳng thần vật này cũng không thể tới mười bốn kỷ nguyên, còn thiếu cao đẳng thần vật.

    Vậy thì đợi một chốc nữa tiếp tục cướp đoạt cao đẳng thần vật đi.

    Lục Nguyên không sốt ruột, ngồi xếp bằng trên tam phẩm ngộ đạo chi địa, bình tĩnh chờ đợi.

    Vĩnh hằng chi môn lại khởi động.

    Cao đẳng thần vật thứ mười chín và hai mươi sắp xuất hiện.

    Nhiều chủ văn minh dưới mười lăm kỷ nguyên có mặt cũng hành động.

    Tất cả mọi người bay tới giữa không trung, lúc này hai cánh cửa vĩnh hằng chi môn c rốt cuộc mở lớn, có hai cao đẳng thần vật vèo một tiếng bắn ra.

    Hai cao đẳng thần vật một cái hình màu xanh không có hình dạng cố định mà chuyển động, màu xanh đan vào nhau rất là xinh đẹp.

    Cái gọi lại là hình thập tự giá giao nhau. hai cao đẳng thần vật này có hơi thở không quá đậm đặc nhưng cao đẳng thần vật đúng là cao đẳng thần vật, dù hơi thở không đậm cũng phải cướp, đây chính là kỳ ngộ hàng ức vạn năm khó gặp gỡ.

    Lần này phe sát na và phe bất tử dường như hình thành ăn ý, đều không cản người nhanh nhất bên đối phương, tự đấu với nhau.

    Lục Nguyên và chủ tốc chi văn minh cùng tới đằng trước nhất.

    Chủ tốc chi văn minh hét to:

    - Chúng ta hãy so tài một lần xem tốc độ của ai nhanh hơn!

    Gã thốt lời ở một phần vạn giây chỉ có tần suất tai nghe sóng âm tần suất cực cao mới nghe thấy lời gã nói.

    Chân gã lướt nhanh khó mà tưởng tượng.

    Lục Nguyên cũng lạnh lùng quát:

    - Vậy thì thử xem!

    Hắn di chuyển càng khó thể tưởng tượng.

    Hai người cùng một giây đi tới bên cạnh hai cao đẳng thần vật, tốc độ không chia thắng bại ư?

    Chủ tốc chi văn minh hư không chưởng một cái, đánh hai cao đẳng thần vật ra ngàn vạn dặm, đây là một tuyệt kỹ của gã, gọi là ức vạn dặm một chưởng.

    Một chưởng đánh lùi kẻ địch rồi thì bình yên giữ mạng, đây chính là tuyệt chiêu của chủ tốc chi văn minh.

    Nhưng một chưởng của gã chỉ có thể đánh lùi phó chủ văn minh chứ không làm gì được chủ văn minh, vậy nên chiêu này dần vô dụng.

    Tuy nhiên, vẫn có thể đánh lùi hai cao đẳng thần vật ra hàng ức vạn dặm.

    Chớp mắt chủ tốc chi văn minh biến thành một luồng sáng đuổi theo hàng ức vạn dặm.

    Lục Nguyên cũng biến thành một luồng sáng.

    Ức vạn dặm nhìn thì rất dài.

    Nhưng đối với chủ văn minh đã không tính quá lâu.

    Đối với Lục Nguyên và chủ tốc chi văn minh thì ức vạn dặm càng không xa.

    Nhanh quá!

    Thật sự rất nhanh!

    Bây giờ Lục Nguyên cũng nổi máu liều, muốn ganh đua cao thấp với chủ tốc chi văn minh.

    Không sai, ngươi đúng là được gọi là người nhanh nhất một đẳng cấp vĩnh hằng tinh vực, nhưng ta cũng vậy, dựa vào cái gì chậm hơn ngươi chứ?

    Lục Nguyên vừa bay nhanh vừa hưởng thụ cảm giác thoải mái.

    Lúc bay thật nhanh có cảm giác rất thoải mái, cực kỳ sung sướng.

    Dường như toàn thân đều biến thành gió, dường như mình sắp vượt qua không gian, thời gian của kỷ nguyên này.

    Đương nhiên mọi chuyện chỉ là ảo giác mà thôi.

    Lục Nguyên phát hiện rất thích gió.

    Thích gió cực nhanh, thích mây nhàn nhã, dường như mình đã hóa thân thành phong vân.

    Thật nhanh!

    Ngang tay!

    Lục Nguyên sáng tạo ra kiếm bộ thật ra tốc độ hơi mạnh hơn tốc thần bộ pháp của chủ tốc chi văn minh một chút, nhưng về mặt bay thì tư chất của hắn kém chút ít.

    Vậy nên cuối cùng tốc độ hai người ngang nhau, luôn song song tiến lên, rốt cuộc đến ngoài ức vạn dặm.

    Ngoài ức vạn dặm hai cao đẳng thần vật đang lẳng lặng bềnh bồng tại đó.

    Lục Nguyên đáp xuống, chủ tốc chi văn minh cũng đáp xuống, thông qua bay ức vạn dặm hiển nhiên đã chứng thật một việc, đó là tốc độ của hai người đúng là ngang nhau.

    Lục Nguyên không có vẻ gì ủ rũ, ngang tay thì ngang tay.

    Lục Nguyên nhún vai nói:

    - Xem ra tốc độ của hai chúng ta ngang nhau, vậy thì hai chúng ta một người một cái đi.

    Thật ra thì nếu thật sự đánh nhau, Lục Nguyên có tin tưởng tiêu diệt đối phwong.

    Nhưng hắn sáng tạo ra kiếm bộ đa số là vượt qua tốc thần bộ pháp của đối thủ, cho nên hắn không phản đối, định nhường đối phương một cái, hai người mỗi người một cao đẳng thần vật xem như trả lại nhân tình.

    Chủ tốc chi văn minh lạnh lùng quát:

    - Hai chúng ta tốc độ ngang nhau, sau đó mỗi người một cái chia đều cao đẳng thần vật, ha ha ha ha, ha ha ha ha.

    Trên khuôn mặt tái nhợt của gã toát ra nụ cười lạnh như băng:

    - Thật đáng tiếc là ta không muốn chơi trò chia đôi gì với ngươi.

    Ta sẽ đánh chết ngươi rồi chiếm hết hai cao đẳng thần vật, bình thường mười hai kỷ nguyên mà thôi, cũng dám cướp cao đẳng thần vật với ta?

    Thật là quá buồn cười, hơn nữa ngươi có tư cách không?

    Chủ tốc chi văn minh chớp mắt ra tay, chỉ thấy hai thanh thần binh rất mỏng và dài đâm thẳng hướng Lục Nguyên.

    Vuốt của gã gọi là Tê Phong Thần Trảo, đấy là binh khí của gã.

    Tê Phong Thần Trảo có thể tăng tốc độ ra tay, thường đều là đại biểu cho tốc độ lưu, dù là tốc độ ra tay hoặc là di chuyển.

    Đương nhiên tốc độ ra tay của gã không kiệt xuất bằng tốc độ di chuyển nhưng cũng đủ nhanh rồi.

    Thật ra cho đến nay chủ tốc chi văn minh đều được cho rằng lực công kích không đủ.

    Chương 1529: Nhường ngươi ba chiêu

    Đúng là so với người mười bốn kỷ nguyên khác thì lực công kích của gã hơi yếu, đó là yếu điểm lớn nhất.

    Đáng tiếc đối mặt người mười hai kỷ nguyên bình thường như Lục Nguyên thì yếu điểm không còn là yếu nữa, nếu ngay cả người mười hai kỷ nguyên cũng không trấn áp được thì chủ tốc chi văn minh gã còn lăn lộn làm gì?

    Lục Nguyên không ngờ chủ tốc chi văn minh đột nhiên ra tay, dốc sức tránh né.

    Hắn nhìn chủ tốc chi văn minh, nói:

    - Chủ tốc chi văn minh, nếu ngươi thật sự ra tay thì ta nhường ngươi ba chiêu.

    Nếu trong vòng ba chiêu ngươi còn chưa làm gì được thì ta sẽ phản kích.

    Đây là lời thật lòng của Lục Nguyên, thiếu nhân tình luôn phải trả xong, kiếm bộ thoát khuôn từ tốc thần bộ pháp của đối thủ rất nhiều, cho nên nhường ba chiêu là đủ trả tình người.

    Chủ tốc chi văn minh khuôn mặt tái nhợt vặn vẹ, nói:

    - Ngươi nhường ta ba chiêu hả?

    Người mười hai kỷ nguyên như ngươi dựa vào cái gì nhường tay?

    Hiển nhiên chủ tốc chi văn minh xem ý tốt của Lục Nguyên thành trào phúng, chớp mắt tấn công hắn.

    Tê Phong Thần Trảo của gã dùng chiêu toái lưu tinh.

    Toái lưu tinh cực kỳ nhanh, gần như là chiêu thức nhanh nhất của gã.

    Đối mặt chiêu thức như vậy, Lục Nguyên vận kiếm bộ nhẹ nhàng né qua.

    Chủ tốc chi văn minh nhìn thấy Lục Nguyên vận kiếm bộ né tránh thì càng tức giận, gã ghét nhất bất cứ ai có tốc độ như vậy, bây giờ hắn sử dụng tốc độ siêu nhanh thoát khỏi toái lưu tinh của gã, trong lòng gã sắp phát hiện.

    - Lục Nguyên tiểu bối, có bản lĩnh thì đừng dùng tốc độ trốn tránh!

    Đúng vậy, tốc độ hiện tại của Lục Nguyên nếu sử dụng thì gã không cách nào đánh trúng.

    Thường thì chủ tốc chi văn minh toàn làm như vậy tránh kẻ địch tấn công, bây giờ đến lượt Lục Nguyên sử dụng chiêu này tránh công kích của gã, cho nên gã mới càng giận dữ.

    Lục Nguyên cười cười, nói:

    - Không dùng tốc độ tránh hả?

    Được thôi.

    Còn có hai chiêu, ta đỡ vậy.

    Xem thường, đây hoàn tàn là xem thường.

    Giờ phút này chủ tốc chi văn minh thật sự giận dữ rồi, gã chưa từng nghĩ tới có một ngày sẽ bị xem thường như vậy.

    Một hậu bối nhường gã một chiêu xong đòi nhường thêm hai chiêu nữa.

    - Tiểu bối, tiếp chiêu đi!

    Lần này chủ tốc chi văn minh không dùng toái lưu tinh nữa mà dùng cực hạn chiêu thức của gã.

    Gã tổng cộng biết ba mươi ba loại chiêu thức cực hạn, hiện tại đem ba mươi ba loại ẩn chứa lại một điểm kích phát ra.

    Đối mặt chiêu thức cực hạn của gã thì Lục Nguyên cũng ngự vỏ kiếm Dưỡng Ngô thần kiếm, không rút ra khỏi vỏ, tùy tiện cản lại chiêu thức của gã.

    Chỉ là ba mươi ba loại chiêu thức cực hạn mà thôi, đối với Lục Nguyên rất dễ dàng phá, khi chắn thì còn dùng chút xảo kịch trừ đi nhiều pháp lực của đối phương.

    - Chiêu thứ hai, ta còn nhường người một chiêu.

    Lại lần nữa nhắc một tiếng, nếu ngươi lại ra chiêu nữa thì ta nhường xong chiêu này sẽ phản kích đấy.

    Lục Nguyên nghiêm túc nhắc lại, ba chiêu đã là cực hạn trả nhân tình.

    Bị nhẹ nhàng cản lại!

    Chủ tốc chi văn minh càng điên tiết, gã là một người cực đoạn, thật ra thì người cực đoan càng dễ thành công tu hành.

    Bây giờ gã bị một tiểu bối nhường cho hai chiêu, còn nói sẽ nhường tiếp một chiêu nữa, điều này đối với gã là cực kỳ sỉ nhục.

    Chủ tốc chi văn minh hét to:

    - Lục Nguyên, ngươi đi chết đi!

    Chủ tốc chi văn minh giơ tay đánh ra, không còn là thủ đoạn bình thường mà là toái lưu tinh thủ đonạ nhanh nhất.

    Vẫn là chiêu toái lưu tinh nhưng lúc trước Lục Nguyên đồng ý sẽ không dùng tốc độ tránh né, hơn nữa bây giờ gã dùng thí thần thương.

    Mũi thương mang theo hơi thở tử vng tuyệt đối, được gọi là trừ vĩnh hằng chi môn không có gì không bị thương được.

    Tiên thiên linh bảo này một khi đánh trúng sẽ hao tổn nguyên thần của người, vân vân và vân vân, một tiên thiên linh bảo khá là rắc rối, cho dù là chủ văn minh cũng không muốn chống lại tiên thiên linh bảo này.

    Thí thần thương bởi vì một vụ án mạng nên chủ tốc chi văn minh thường không dùng nó, bây giờ ngoài ức vạn dặm là gã có thể sử dụng, phối hợp toái lưu tinh, có uy lực kinh người, một khi bị đâm trúng thì rắc rối.

    Chiêu thứ ba của chủ tốc chi văn minh đánh thẳng hướng Lục Nguyên, muốn đánh chết hắn tại chỗ, hắn mà cũng xứng có tốc độ ngang với mình?

    Đi chết đi!

    Lục nguyên chắn!

    Chắn!

    Lại chắn!

    Tiếp tục chắn!

    Liên tục ngăn chặn bảy trăm tám mươi chín lần!

    Hoàn toàn ngăn chặn hết tinh diệu của toái lưu tinh.

    Sát thần thương không thể chạm được cả vạt áo Lục Nguyên.

    Chủ tốc chi văn minh giật nảy mình nói:

    - Không ngờ ngươi cản được toái lưu tinh của ta!

    Chiêu toái lưu tinh là nhanh như sao băng rồi lại phát tán như trời sao, trong phút chốc mấy ngàn lưu tinh tấn công bất ngờ ngươi không thể chia rõ nên chắn cái nào.

    Thật ra thì chắn một cái là sai, mà chắn hết cũng sai luôn, chiêu toái lưu tinh chính là nhanh chóng quái dị như vậy đấy.

    Chủ tốc chi văn minh ra thức này không phải gã tự mình sáng tạo ra mà trả cái giá rất lớn mời người, chủ thác bất tử văn minh sáng tạo ra.

    Chủ bất tử văn minh chính là một trong mấy ca thủ lớn nhất trong trời đất, so với chủ tiên cổ văn minh, chủ phật cổ văn minh còn mạnh hơn, gã sáng tạo ra chiêu thức đương nhiên là không tầm thường rồi.

    Chủ tốc chi văn minh dựa vào một chiêu toái lưu tinh chiến thắng rất nhiều người.

    Nhưng bây giờ quái dị là một thức cực nhanh lại bị Lục Nguyên nhẹ nhàng đón đỡ.

    Lục Nguyên nhướng mày nói:

    - Cùng một chiêu thức đừng dùng lần thứ hai ở trước mặt ta.

    Thật tình thì chiêu toái lưu tinh đúng là rất mạnh, nhưng tiếc rằng nó xuất hiện lần thứ hai trước mặt Lục Nguyên.

    Ở trước mặt Lục Nguyên mà dùng chiêu thức là đang xem thường hắn sao?

    Lục Nguyên đỡ xong chiêu toái lưu tinh của chủ tốc chi văn minh rồi mà kiếm vẫn nằm trong vỏ, nói:

    - Lúc trước ta đã nói rồi, nhường ngươi ba chiêu, nếu ngươi còn không biết điều thì sẽ không chút do dự đánh chết ngươi.

    Ta nói được thì làm được.

    Trả xong nhân tình chủ tốc chi văn minh rồi giờ là lúc mạnh đánh trả, nếu không thì không giống phong cách của hắn.

    Lục Nguyên hú dài, kiếm rốt cuộc ra khỏi vỏ.

    Vừa ra khỏi vỏ liền là một trăm bốn mươi mốt loại chiêu thức cực hạn.

    Kiếm động sơn hà!

    Kiếm động tinh thần!

    Kiếm động vũ trụ!

    Kiếm pháp của Lục Nguyên cho chủ tốc chi văn minh cảm giác như vậy đấy.

    Chủ tốc chi văn minh thầm kinh hoảng, không ngờ Lục Nguyên có kiếm pháp mạnh như vậy.

    Nhưng chủ tốc chi văn minh lập tức vững bụng vì đã nhớ ra Lục Nguyên yếu nhất là pháp lực, pháp lực mười hai kỷ nguyên bình thường của hắn dù cho sử dụng kiếm pháp tuyệt diệu thì sao chứ?

    Chỉ cần gã dùng pháp lực đánh tan là được.

    Chủ tốc chi văn minh giơ lên thí thần thương cứng đối cứng với Lục Nguyên.

    *Bùm!*

    Thương và kiếm đan vào cùng một chỗ, hóa thành vô số mưa năng lượng tinh thần.

    Trên thí thần thương có ý vị thí sát vạn vật, nhưng trên Dưỡng Ngô thần kiếm lại có cảm giác dưỡng thiên địa chính khí vào thân.

    *Bùm!*

    Trên thí thần thương rót và pháp lực rõ ràng hơi chiếm ưu thế, nhưng chỉ là hơi mà thôi, không thật sự trên cơ gì nhiều.

    Chương 1530: Làm thịt chủ tốc chi văn minh

    Về mặt chiêu thức thì gã hoàn toàn yếu thế, vậy nên trong hợp lại thì lần va chạm này Lục Nguyên trên cơ, chủ tốc chi văn minh yếu thế.

    Chủ tốc chi văn minh rút lui nói:

    - Ngươi là mười ba kỷ nguyên?

    Không phải là mười hai kỷ nguyên?

    - Thật đáng tiếc ta chính là mười ba kỷ nguyên.

    Lục Nguyên vuốt thân kiếm, lạnh nhạt nói:

    - Còn ngươi là mười bốn kỷ nguyên mà pháp lực yếu hơn tưởng tượng.

    Đây là tử huyệt của chủ tốc chi văn minh, pháp lực vốn là yếu hơn mười bốn kỷ nguyên bình thường.

    Lục Nguyên nhìn hướng chủ tốc chi văn minh, nói:

    - Tiếc rằng ngươi nhiều lần vung thương chĩa vào ta, cho nên ngươi phải chết.

    Ba chiêu đã qua, kẻ giết ta liền chết.

    Lục Nguyên lần thứ hai rút kiếm khỏi vỏ, lần này lại là một trăm bốn mươi mốt loại chiêu thức cực hạn, hiện tại còn đang dùng một trăm bốn mươi mốt loại chiêu thức cực hạn, để lại hơn tám mươi loại tạm thời không chơi.

    Hắn chỉ dựa vào một trăm bốn mươi mốt loại chiêu thức cực hạn đủ đùa chết đối phương rồi.

    Tất nhiên một mình Lục Nguyên mới dám dùng chữ 'chỉ' một trăm bốn mươi mốt loại chiêu thức cực hạn chứ người khác thì không, quá khoa trương khí phách rồi, một trăm bốn mươi loại vốn là phá kỷ lục mà.

    Kiếm pháp của Lục Nguyên cuồn cuộn như biển sao cuốn hướng chủ tốc chi văn minh.

    Mặc dù chủ tốc chi văn minh có được tiên thiên linh bảo thí thần thương khá xuất sắc nhưng bản thân thì không giỏi gì mấy, gã chỉ có thể dùng toái lưu tinh mà thôi.

    Nhưng toái lưu tinh đã bị Lục Nguyên chặn một lần, vậy thì lại phá lần nữa.

    Lục Nguyên thở dài nói:

    - Cùng một chiêu thức liên tục dùng ba lần với ta, thật là cực kỳ ngu xuẩn.

    Hắn tiện tay phá vỡ toái lưu tinh của chủ tốc chi văn minh, cũng đâm trường kiếm xuyên vai gã.

    Một kích kia bắn máu tung tóe.

    Chủ tốc chi văn minh không dám đánh tiếp, lập tức vận tốc thần bộ pháp bỏ đi, bình thường gã dùng chiêu này rất có ích, pháp lực ngang bằng hoặc cao hơn gã không một ai đuổi kịp được gã cả.

    Chủ tốc chi văn minh một bước đã ra xa không biết bao nhiêu lần, lúc này bên tai vang giọng nói của Lục Nguyên:

    - Ngươi thật chậm chạp đó.

    Không biết từ khi nà Lục Nguyên đã nhàn nhã đứng bên cạnh chủ tốc chi văn minh, vào tay hắn đang loay hoay hai cái cao đẳng thần vật.

    Một là hình dạng thập tự giá, một là như nước màu xanh di chuyển, đan xen không ổn định.

    Bây giờ hai cao đẳng thần vật đều rơi vào tay Lục Nguyên cả.

    Chủ tốc chi văn minh thế mới nhớ đến lần này khác với trước, bình thường đụng phải đối thủ có lợi hại hơn thì tốc độ cũng không bằng mình, nhưng Lục Nguyên khác hẳn, tốc độ của hắn vượt qua gã.

    Chủ tốc chi văn minh chưa từng gặp phải kinh nghiệm như vậy, tăng tốc thần bộ pháp đến nhanh nhất, nhưng có nhanh hơn cũng vô dụng thôi, kiếm của Lục Nguyên đã vô tình đâm xuyên trái tim gã, chớp mắt tốc chi tiểu thiên thế giới sụp đổ.

    Lục Nguyên đứng sau lưng chủ tốc chi văn minh, nói:

    - Cần gì khổ như vậy?

    Đúng thế, cần gì khổ như vậy?

    Đây là câu cuối cùng chủ tốc chi văn minh nghe thấy.

    Cuộc sống trường sinh vĩnh viễn của ta!

    Chủ tốc chi văn minh thở dài, cuối cùng tắt thử.

    Trong cõi trời đất lại có một chủ văn minh chết đi.

    Lần thứ hai vang lên tiếng ai ca thiên địa, đấy là văn minh ai ca, trời đất đang bi thương một chủ văn minh chết.

    Lục Nguyên nhún vai, trong di vật của chủ tốc chi văn minh không thấy có thần vật nào cả, nhưng có không ít thiên cấp linh mạch.

    Có một ngàn cái thiên cấp linh mạch, điều này đối với Lục Nguyên xem như có ích, ngoài ra thì không còn gì nữa.

    Tốc thần bộ pháp không bằng kiếm bộ hắn sáng tạo nhưng thôi cứ nhận lấy, có lẽ sau này còn có chỗ dùng.

    Lục Nguyên lại lấy ra định lý chi thư, chân lý chi bút, luyện hóa hai cao đẳng thần vật, biến thành có thể dùng ngay.

    Vậy là trong tay hắn có bốn cái cao đẳng thần vật, Lục Nguyên phỏng đoán lấy ra ba cao đẳng thần vật, để lại cái thập tự giá không ăn, ba cái kia thì ăn ngay.

    Nuốt vào xong pháp lực cuồn cuộn bắt đầu trôi chảy.

    Lục Nguyên chỉ cảm thấy pháp lực của mình đang liên tục tăng lên, thậm chí mơ hồ ngộ ra một chút vĩnh hằng bí ẩn, đấy là vĩnh hằng chung cực ảo diệu.

    Bây giờ Lục Nguyên coi như hiểu cái gì là vĩnh hằng bí ẩn, vĩnh vĩnh viễn viễn, trường trường tồn tồn, đây tức là vĩnh, là áo nghãi của vĩnh hằng chi môn.

    Hắn cảm thấy lại thêm liên kết với vĩnh hằng chi môn, mjt phần liên hệ này khá chặt chẽ, so với ba liên kết trước càng gắt gaoơn.

    Mười bốn kỷ nguyên, mình rốt cuộc đến mười bốn kỷ nguyên.

    Đây là một pháp lực có thể kiêu ngạo.

    Đơng nhiên đây cũng là đặc biệt cơ duyên của Lục Nguyên, thực lực mạnh mẽ, khí vận không sai mới nhanh chóng đến mười bốn kỷ nguyên.

    Nếu không phải đụng tới cơ duyên thần vật bùng phát hàng ức vạn năm đều khó đụng tới thì e rằng hiện tại Lục Nguyên vẫn ngoan ngoãn ngừng ở mười hai kỷ nguyên.

    Lần này từ mười hai lên mười bốn kỷ nguyên thật là sảng khoái vô cùng.

    Sung sướng!

    Lục Nguyên cực kỳ sung sướng.

    Đến mười bốn kỷ nguyên rồi Lục Nguyên nghĩ đến sau đó còn cần thu thêm cao đẳng thần vật, lập tức vận kiếm bộ, tốc độ như bay hướng tới cao đẳng thần vật.

    Hiện tại tốc độ của Lục Nguyên là có một không hai trong thiên địa, không mất bao lâu đã đến bên cạnh vĩnh hằng chi môn.

    Hắn giảm tốc độ cuối cùng đáp xuống tam phẩm ngộ đạo chi địa.

    Lục Nguyên trở về dẫn đến tiếng xôn xao.

    Hai người đi, người quay về là Lục Nguyên, điều này đại biểu kết quả gì?

    Chủ võ thần văn minh hỏi:

    - Ngươi và chủ tốc chi văn minh tranh đoạt cao đẳng thần vật, cuối cùng sao rồi?

    Bởi vì thật tình đoán không ra nên chủ võ thần văn minh mới hỏi như vậy, lập tức tất cả chủ văn minh đều chú ý.

    Lục Nguyên nhún vai, nói:

    - Kết quả gì?

    Còn có kết quả gì nữa?

    Ta và hắn tốc độ ngang nhau, cùng đến ngoài ức vạn dặm.

    Nghe Lục Nguyên nói vậy thì đám chủ văn minh xung quanh cùng giật mình, biết tốc độ của hắn nhanh rồi nhưng không ngờ chẳng kém gì chủ tốc chi văn minh.

    Chủ pháp biến văn minh hỏi:

    - Vậy tiếp theo thì sao?

    Chủ tốc chi văn minh cực kỳ cực đoan, hắn sẽ không vì tốc độ ngang nhau với ngươi mà chia đều hai cao đẳng thần vật.

    Lục Nguyên nói:

    - Ngươi đã nói đúng.

    Chủ pháp biến văn minh hiểu về lòng người không phải hắn có thể so sánh.

    - Ta vốn đề nghị cùng hắn chia đều hai cao đẳng thần vật, hắn không chịu, lại còn muốn giết chết ta, cũng hết cách.

    Lục Nguyên tạm dừng khúc này, mọi người chờ câu dưới.

    Lục Nguyên nhún vai nói:

    - Vậy nên ta chỉ đành giết lại hắn.

    Cái gì!

    Lục nguyên nói cái gì!

    Hắn giết ngược lại chủ tốc chi văn minh!?

    Không sai, thực lực của chủ tốc chi văn minh đúng là hơi yếu, không thể so với mười bốn kỷ nguyên bình thường nhưng dù gì gã cũng là mười bốn kỷ nguyên, hình như Lục Nguyên mới mười hai kỷ nguyên đi?

    Hắn làm sao thực hiện được?

    Chuyện như vậy là không thể nào đi?

    Nhưng cố tình lúc này Lục Nguyên trở lại mà chủ tốc chi văn minh chậm chạp chưa lộ mặt, chứng minh hắn nói có thể là thật sự.

    Chủ pháp biến văn minh biết lấy tính cách của Lục Nguyên thì nói ra chắc chắn là lời thật.

    Lục Nguyên làm thịt chủ tốc chi văn minh mười bốn kỷ nguyên yếu ớt, ghê gớm thật.

    Chương 1531: Phong thần hồn

    Qua chốc lát sau chủ tốc chi văn minh vẫn chưa trở về.

    Giờ thì mọi người dần tin Lục Nguyên đã nói thật.

    Sự thật chưa từng có.

    Lục Nguyên thật sự làm được giết chết chủ tốc chi văn minh mười bốn kỷ nguyên, đúng là không thể tưởng tượng nổi.

    Thời gian đang chậm rãi trôi qua.

    Vĩnh hằng chi môn bùm một tiếng mở ra, chư thiên thần vật thứ hai mươi mốt, hai mươi hai bắn ra.

    Nhiều người có mặt đã sớm bay lên vọt hướng chư thiên thần vật thứ hai mươi mốt, hai mươi hai rồi.

    Lục Nguyên cũng bay đi, nhưng khi hắn tới thì có khoảng mười chủ văn minh bao vây hắn.

    Không sai, họ tập trung đối phó Lục Nguyên.

    Lúc trước phe sát na không làm gì được với tốc độ của chủ tốc chi văn minh, cho nên bất đắc dĩ phái nhiều chủ văn minh ngăn chặn gã, cuối cùng thành công.

    Tiếc rằng để lại chút nguy hiểm là khiến phe bên họ không ai đi chặn người phe bất tử, kết quả là để phe bất tử lấy được chư thiên thần vật.

    Khi ấy đám chủ võ thần văn minh bày ra trận thế đi đối phó chủ tốc chi văn minh.

    Hiện giờ người phe bất tử cũng bày ra trận thế tương tự để đối phó Lục Nguyên.

    Trong đó có mấy người dẫn đầu.

    Ví dụ vị mười bốn kỷ nguyên này không phải ai khác, chính là mười ba kỷ nguyên, đại biểu cho đại đạo chân thực, không giống bình thường.

    Gã nói:

    - Lục Nguyên, ta sớm có nghe danh tiếng của ngươi, hãy để ta đụng độ ngươi một phen.

    Chủ hoang chân văn minh lấy ra chân thực chi kích của mình, nó là lấy ban đầu văn tự chân tự tế luyện mà thành, chân thực trong tay, ta là chân, ngươi là ngụy.

    Chân thực chi kích của gã không phải do một phần mười vận mệnh thiết tắt tế luyện mà thành, chẳng qua cơ duyên xảo hợp gã gặp được chân thực chi nhãn, chân thực chi nhãn chính là một phần vận mệnh.

    Mặc dù gã vẫn không được chân thực chi nhãn nhưng cảm giác gặp gỡ đó giữ trong lòng, ngưng luyện thành thanh chân thực chi kích, lấy chân thực chi kích phối hợp nhiều kích pháp của thái cổ văn minh, hóa thành kích pháp mạnh nhất trong đời gã.

    Phút chốc kích ảnh như sơn, kích ảnh như huyễn, không ngừng biến ảo giữa chân thực cùng hư ảo, không thể mò ra đâu là thật, đâu là giả.

    Chân thực hư ảo, tiện là như vậy.

    Rồi ví dụ như người này cũng là mười bốn kỷ nguyên, chủ phật tông văn minh.

    Vạn phật chi tông, vạn phật triêu tông, hướng về bái lạy chính là gã, cũng là người mười bốn kỷ nguyên.

    Chủ phật tông văn minh đứng đó khiến có xúc động ngàn vạn người quỳ lạy.

    Chủ phật tông văn minh đọc phật hiệu:

    - A di đà phật, Lục thí chủ, ngươi đã nhập ma, hiện tại hồi đầu còn chưa muộn.

    Gã sử dụng vạn phật hoán tâm tâm pháp, như có vạn phật đang kêu gọi người.

    Chỉ cần người nghe cho rằng mình nhập ma thì tinh thần sẽ bị khống chế, tâm linh có sơ hở sẽ bị gã đánh thương.

    Chủ phật tông văn minh đôi phật thủ biến thành hai phật chi tiểu thiên thế giới đè hướng Lục Nguyên.

    Còn có một vị chủ hồng nhất văn minh, đấy là đại đạo phiêu phiêu trong tay, tiên phong nhược nhược, người này mặt mày tươi cười.

    Chủ hồng nhất văn minh xuất thân từ tiên cổ văn minh, ở trong tiên cổ văn minh đứng sau chủ hồng quân văn minh, thực lực, thủ đoạn tất nhiên là không tầm thường.

    Ngón tay gã ở không trung biến đổi ngày càng nhẹ nhàng, cái này gọi là chư thiên phong thần chỉ, có thể phong lại thần hồn, công kích thần hồn.

    Loại Phong thần đài, Phong Thần bảng đều bị gã cai quản, một khi rơi vào Phong Thần bảng thì vạn vạn năm không thể thoát thân, đây là thiên ý.

    Chư thiên phong thần chỉ của gã càng lợi hại hơn Phong Thần bảng nhiều.

    Ba nhân vật có tính tiêu biểu này đều là mười bốn kỷ nguyên.

    Đương nhiên, cũng không thể coi thường người khác.

    Ví dụ như chủ thiên chi văn minh là người mười ba kỷ nguyên, gã đấu với Lục Nguyên một chiêu rơi vào thế yếu nhưng khi đó là khi đó, bây giờ chủ thiên chi văn minh không cam lòng tỏ ra yếu thế, gã phải đấu với hắn một trận.

    Đương nhiên gã không đơn độc khiêu chiến mà là cùng mười mấy người tấn công.

    Còn có nhiều nhân vật kinh tài tuyệt diễm.

    Trận thế này ngang với hồi chủ võ thần văn minh vây công ngăn chủ tốc chi văn minh.

    Lúc đó chủ tốc chi văn minh chỉ có nước ngự tốc thần bộ pháp đi đông trốn tây, không thể đứng ngay tại chỗ.

    Bây giờ trận thế cùng đẳng cấp đối mặt Lục Nguyên thì hắn có thể làm được gì?

    Hắn ứng đối nó được không?

    Chắc an toàn không thành vấn đề, chỉ cần Lục Nguyên ngự kiếm bộ trốn đi thì chắc không khó.

    Nhưng muốn cướp chư thiên thần vật thứ hai mươi mốt, hai mươi hai thì chắc nằm mơ thôi, hoàn toàn không thể được.

    Lục Nguyên hành động.

    Quả nhiên là kiếm bộ!

    Đúng là định dùng tốc độ di chuyển nhưng như vậy thì Lục Nguyên sẽ không có được hai cao đẳng thần vật.

    Chính lúc người ta nghĩ vậy thì chỉ thấy Lục Nguyên tới bên cạnh chủ hoang chân văn minh, một kiếm chém ra, đánh ra là bá khí.

    Một trăm bốn mươi mốt loại chiêu thức cực hạn hoàn toàn thi triển ra.

    Lúc này vòng vây vẫn không có hoàn thành, Lục Nguyên tìm đến chủ hoang chân văn minh.

    Chủ hoang chân văn minh không hề kinh sợ, gã sớm nghĩ muốn gặp gỡ Lục Nguyên rồi, chân thực chi kích đâm hướng Lục Nguyên.

    Kiếm kích giao phong!

    *Keng!*

    Chân thực chi kích dù là chân thật vẫn là hư ảo , toàn bộ chớp mắt bị phá.

    Trường kiếm của Lục Nguyên đã đâm nhanh tới chủ hoang chân văn minh.

    Dưới một chiêu này chủ hoang chân văn minh đã bị thương.

    Chủ hoang chân văn minh giật nảy mình, sao có thể!

    Gã vội vàng ra tay phòng ngự nhưng Lục Nguyên luôn có thể dễ dàng phá đi nó.

    Năm chiêu!

    Đường đường là chủ hoang chân văn minh mười bốn kỷ nguyên mà ở dưới tay Lục Nguyên chỉ đi năm chiêu đã chết dưới tay hắn, chiến tích khiến xung quanh nhiều chủ văn minh muốn đè ép chư thiên thần ngây ra.

    Mười bốn kỷ nguyên!

    Năm chiêu liền chết!

    Cái này nghĩ sao cũng không được, Lục Nguyên có mạnh như thế sao?

    Thật ra thì đây cũng là chiến tích Lục Nguyên có thể làm được khi đối mặt chủ hoang chân văn minh, bản thân hắn đã là mười bốn kỷ nguyên, mặc dù gã cũng là mười bốn kỷ nguyên nhưng bản thân hoang hệ bị hắn khắc, vậy nên mười bốn kỷ nguyên ở dưới tay Lục Nguyên đi năm chiêu liền chết.

    Đương nhiên đây là tác dụng của kiếm bộ.

    Tốc độ của kiếm bộ quá nhanh khiến chủ hoang chân văn minh không kịp phản ứng, vậy nên gã mới trong vòng năm chiêu tiêu đời.

    Gã chết quá nhanh, thậm chí không kịp thúc đẩy chủ văn minh tự bạo trước khi chết.

    Vốn gã tự bạo cực kỳ có uy lực có thể tổn thương đến chủ văn minh mười lăm kỷ nguyên, nhưng có ai ngờ nổi, không ai tưởng tượng được.

    Lục Nguyên di chuyển kiếm bộ, tốc độ như tia chớp, Dưỡng Ngô thần kiếm lại đánh ra, kiếm quang như điện như lôi như vũ như vụ, chỉ trong khảnh khắc thẳng hướng đối thủ, lần này hướng về phía chủ hồng nhất văn minh.

    Chủ hồng nhất văn minh có chư thiên thần phong chỉ rất lợi hại, Lục Nguyên cảm thấy hơi bị nguy hiểm, vậy nên hắn mới tìm chủ hồng nhất văn minh làm đối thủ.

    Chủ hồng nhất văn minh lập thi triển ra chư thiên phong thần chỉ, nếu bị gã đánh túng thì sẽ tiêu ngay.

    Hơn nữa chư thiên thần phong chỉ phong lại tất cả xung quanh, Lục Nguyên cảm giác dường như thần hồn bị phong ấn, tốc độ vận chuyển ngày càng chậm.

    Chương 1532: Phá tái xuất giang hồ

    Hay cho chư thiên thần phong chỉ rắc rối, phong thần hồn con người, chưa đánh trúng thì phong chậm chút, nếu bị đánh trúng liền phong ngay.

    Lục Nguyên xuất kiếm.

    Chủ hồng nhất văn minh lạnh lùng cười nói:

    - Một trăm bốn mươi mốt loại chiêu thức cực hạn sao?

    Rất lợi hại, nhưng không làm gì được ta.

    Gã có chút tự tin, bởi vì chư thiên thần phong chỉ của gã suy yếu chiêu thức cực hạn của đối thủ, một trăm bốn mươi mốt loại bị gã suy yếu thì tương đương khoảng một trăm loại, cho dù gã không địch lại Lục Nguyên nhưng đỡ một thời gian thì không thành vấn đề.

    Chỉ cần chặn một thời gian thì mấy người khác của phe bất tử cùng lên, Lục Nguyên sẽ tiêu đời.

    Gã tràn đầy tự tin.

    Nhưng gã lập tức phát hiện không thích hợp.

    Chư thiên thần phong chỉ của gã không thể phong chiêu thức cực hạn của Lục Nguyên.

    Có chuyện gì?

    Chư thiên thần phong chỉ của mình sau khi suy yếu thần hòn Lục Nguyên chắc là có thể phong lại chiêu thức cực hạn.

    Một trăm bốn mươi mốt loại, có thể phong nó một chốc chứ.

    Không đúng, đó không phải một trăm bốn mươi mốt loại chiêu thức cực hạn.

    Mà là một trăm sáu mươi mốt loại!

    Vậy là sao?

    Lục Nguyên rõ ràng là một trăm bốn mươi mốt loại chiêu thức cực hạn, tại sao bỗng nhiên thành một trăm sáu mươi mốt loại chiêu thức cực hạn?

    Bởi vì sơ sẩy này mà chư thiên thần phong chỉ của gã bỗng bị phá và vai trúng kiếm quang Lục Nguyên đánh ra.

    Chớp mắt Lục Nguyên liên tục tấn công gã, nếu nói mới rồi cái chết của chủ hoang chân văn minh mấy người kia chưa kịp phản ứng, thì bây giờ hắn giết chủ hồng nhất văn minh là mọi người đều thấy hết.

    Hồng Quân định động.

    Chủ pháp cổ văn minh mỉm cười nói:

    - Chỗ này có công lý riêng, ở giai đoạn thứ hai này chúng ta không thể ra tay, ngươi đã quên công lý này sao?

    Hơn nữa Hồng Quân à, nếu ngươi ra tay thì ta thật sự không ngại hai chúng ta cùng luyện tập một chút.

    Chủ pháp cổ văn minh không kém cỏi hơn Hồng Quân.

    Hồng Quân nhìn hướng chủ bất tử văn minh, phát hiện gã đang vuốt sợi tóc đỏ như máu của mình.

    Đối với gã thì chết một chủ hồng nhất văn minh mười bốn kỷ nguyên tính cái gì, có thể quan sát tiềm lực trưởng thành của Lục Nguyên mới là việc càng có ý nghĩa.

    Chủ hồng nhất văn minh bị Lục Nguyên tấn công liên tiếp, đám chủ thiên chi văn minh, chủ phật tông văn minh đều tham gia vào, lấy một đống người địch một mình Lục Nguyên.

    Càng khủng bố là một mình Lục Nguyên có thể chọi nhiều người mà chiếm nhiều ưu thế, dù bao nhiêu chủ văn minh ra tuyệt kỹ đều bị hắn đè ép cả.

    Lục Nguyên, hắn mới vào vĩnh hằng tinh vực không ba lâu, tại sao hung tàn như vậy?

    Tăng tốc độ kiểu này còn nhanh hơn cả Tổ Long nữa.

    Hơn nữa đừng quên rằng đây là một trăm sáu mươi mốt loại chiêu thức cực hạn.

    Vốn một trăm bốn mươi mốt chính là phá ký lục.

    Bây giờ càng phá rồi lại phá, hắn tự mình sáng lập ra kỷ lục.

    Lục Nguyên lấy một địch nhiều, cực kỳ hung ác!

    Hơn nữa bây giờ còn chiếm ưu thế!

    Lúc này đám người đang tranh giành chư thiên thần vật bất giác dừng tay.

    Hai chư thiên thần vật yên tĩnh bềnh bồng tại đó.

    Bây giờ Lục Nguyên cứng rắn chống lại phe bất tử.

    Hãy xem kết quả Lục Nguyên cứng rắn chống lại, xem, nếu hắn thành công thì những người khác cũng ngại lấy đi hai cao đẳng thần vật bởi vì đó toàn là công lao của hắn.

    Chỉ thấy Lục Nguyên hú dài nói:

    - Ha ha ha ha, ta thiếu chút quên mất, ta còn có một chiêu, phá!

    Phá!

    Nghe tới chiêu này nhiều người nhíu mày, đó là tuyệt học năm xưa của kiếm cổ văn minh, xem bộ dạng Lục Nguyên thì dường như có thể học được phá.

    Không sai, chính là phá!

    Khi Lục Nguyên thi triển ra phá thì nhiều chủ văn minh cao đẳng cấp đều giãn chân mày ra.

    Phá rất lợi hại!

    Nhưng so với chủ kiếm cổ văn minh năm đó thì kém xa.

    Không lợi hại như phá của chủ kiếm cổ văn minh, cũng không thành tựu được uy lực gì, chẳng đáng gì cả.

    Nhiều chủ văn minh cao cấp thầm nghĩ.

    Tất nhiên bây giờ phá đối với nhiều chủ văn minh cao cấp không có uy hiếp quá lớn, nhưng đối với đám chủ văn minh mười ba, mười bốn kỷ nguyên thì vốn họ đã yếu thế rồi, bây giờ tăng thêm kiếm chiêu phá càng khiến phòng ngự không ngừng bị xuyên qua.

    Phá!

    Đây chính là cọng rơm cuối cùng đè chết lạc đà.

    Chủ hồng nhất văn minh bị kiếm quang của Lục Nguyên đâm xuyên tim, lại đánh chết một chủ văn minh.

    Mỗi một chủ văn minh đều có tuyệt chiêu bảo mệnh, đa phần chia làm ba loại một là loại tốc độ, hai là loại phòng ngự, ba là loại tự bảo.

    Bây giờ loại thứ nhất và thứ hai không có tác dụng gì với Lục Nguyên, chỉ có loại thứ ba là khiến hắn hơi kiêng dè chút.

    Cố tình của chủ hồng nhất văn minh là đại tuyệt bảo mệnh loại phòng ngự, đụng phải phá thì chỉ có nước chịu bó tay.

    Sau khi đánh chết chủ hồng nhất văn minh rồi nhiều người phe bất tử bắt đầu tan vỡ.

    Đám người chạy tứ tán, ở trong vĩnh hằng loạn lưu nhanh chóng bay về tam phẩm ngộ đạo chi địa.

    Lục Nguyên không đuổi theo họ, nhanh chóng thu hai cao đẳng thần vật bềnh bồng trên trời và ngực. hai cái cao đẳng thần vật này một là hình tròn, một như tiểu đao, toàn bộ thu hết.

    Lục Nguyên đáp xuống tam phẩm ngộ đạo chi địa.

    Cho đến bây giờ, thế cục đã biến đổi rất nhiều.

    Phe bất tử tổn hao trầm trọng, đã chết ba chủ văn minh mười bốn kỷ nguyên.

    Tức là chủ hồng nhất văn minh, chủ hoang chân văn minh, và chủ tốc chi văn minh.

    Bọn họ dù là quần công hay so tốc độ đều không bằng Lục Nguyên, vậy nên chư thiên thần vật đều để hắn thu hết.

    Sướng thật!

    Người phe sát na mặc dù không có được chư thiên thần vật nhưng trút được mối hận, lúc trước bị phe bất tử đè đầu rất bực mình.

    Hơn nữa Lục Nguyên được chư thiên thần vật thì họ cũng có lợi.

    Lục Nguyên biến mạnh thì minh hữu của họ mạnh hơn, đối thủ phe bất tử không có được chư thiên thần vật, không biến mạnh được, đây đương nhiên là tin cực tốt.

    Lục Nguyên đáp xuống tam phẩm ngộ đạo chi địa, thu gom di vật mới rồi giết chết chủ văn minh, thế là hắn mới phát hiện hóa ra chủ hoang chân văn minh đúng là có thứ tốt.

    Chủ hoang chân văn minh của gã hơi luyện hóa chút thì hiện ra một phần vị chân thực.

    Lại xem xét di vật của gã, hóa ra chủ hoang chân văn minh còn biết ở đâu có chân thực chi nhãn, nơi đó là ở di thất địa.

    Nhưng mà chủ hoang chân văn minh không có đủ thực lực nên không đi lấy chân thực chi nhãn thôi, gã luôn định đợi biến mạnh rồi sẽ lấy đi chân thực chi nhãn, luyện thành một phần vận mệnh thiết tắc.

    Tiếc rằng gã bị Lục Nguyên chém gục tại đây, không có cơ hội đi tới đó lấy.

    Lục Nguyên thầm nhủ, nếu mà có cơ hội thì mình sẽ đi lấy chân thực chi nhãn, khi đó mình sẽ có được bốn phần vận mệnh thiết tắt.

    Giai đoạn thứ hai rốt cuộc đã xong.

    Giai đoạn thứ hai phun ra là hai mươi hai thần vật cao địa giai.

    Đến lúc này thì người mười bốn kỷ nguyên có thể nghỉ ngơi, tranh giành cao đẳng thần vật giai đoạn này đúng là kinh tâm động phách.

    Đầu tiên là chủ tốc chi văn minh tăng tốc độ lên tới tốc chi cảnh, chấn động tứ phương, tiếp theo là Lục Nguyên hung tàn vô cùng, bạo lực tăng lên, đạt tới mười bốn kỷ nguyên, cứng rắn giết chết ba người mười bốn kỷ nguyên.

    Chương 1533: Lục Nguyên thật kỳ diệu

    Lúc này có nhiều chủ văn minh quan tâm một vấn đề là Lục Nguyên mới đến rõ ràng là sức chiến đấu mười hai kỷ nguyên, tại sao liên tục tăng lên hai kỷ nguyên chứ?

    Hắn đã làm cách nào?

    Đúng là mỗi người có bí mật của mình, vậy trên người Lục Nguyên có bí mật gì?

    Hơn nữa bí mật của Lục Nguyên có thể lập tức ăn thần vật mà vĩnh hằng chi môn bắn ra, lập tức tăng cao sức chiến đấu, điều này đối với sau này phút kỷ nguyên sinh diệt đại bạo cướp đoạt thần vật thì rất có ích.

    Trong phút chốc có nhiều chủ văn minh cao cấp muốn cướp đoạt bí mật của Lục Nguyên, nhưng ngẫm nghĩ không dễ dàng cướp đâu, vì kiếm bộ có tốc độ quá nhanh.

    Thời gian chậm rãi trôi qua.

    *Ầm!*

    Vĩnh hằng chi môn lại bắt đầu khởi động.

    Lần này không là thần vật cao địa giai nữa mà là thần vật cao thiên giai.

    Trong khảnh khắc nhiều chủ văn minh từ mười lăm đến mười chín kỷ nguyên đều hành động.

    Những người này nếu mà thi tiển thân pháp mới cho thấy thực lực kinh người.

    Mỗi một lực khí phách, hùng hồn pháp lực đều đến mức độ khó thể tưởng tượng, người mười hai, ba, bốn kỷ nguyên yếu ớt hơn nhiều.

    Vốn Lục Nguyên muốn chen một chân vào, thực lực của hắn hiện tại có thể tương đương, không đúng, là thắng mười lăm kỷ nguyên.

    Nhưng ngẫm nghĩ lại không có gì phải nghĩ, người mười lăm kỷ nguyên trong cuộc tranh đoạt này chỉ là vật hy sinh thôi.

    Đừng nói là mười lăm kỷ nguyên, bao gồm mười sáu kỷ nguyên cũng là tay mơ.

    Mười bảy, mười tám kỷ nguyên, thậm chí là mười chín kỷ nguyên mới là chủ lưu tranh đoạt.

    Chiêu thức của đám người này không nói tới, pháp lực hùng hồn không thể tưởng tượng, Lục Nguyên hiểu thực lực hiện tại của mình còn kém xa lắm, thôi đi, không ra tay đâu, ở một bên nhìn kịch vui.

    Vở diễn khá đực giắc.

    Vĩnh hằng chi môn giai đoạn thứ ba mở ra.

    Thần vật cao thiên giai thứ nhất, thứ hai bắn ra một cái là hình bát giống cái chén bình thường, một là hình trường thương. hai cái này ẩn chứa hơi thở Tốc Nhất mãnh liệt hơn cao địa giai rất nhiều, Lục Nguyên thấy đám người đó ra tay, đặc sắc, đặc sắc không giống bình thường.

    Lần đầu tiên chính là chủ võ cổ văn minh thu được một thần vật hình trường thương.

    Đối thủ chủ phật cổ văn minh thì thu thần vật hình cái bát.

    Những người khác thất vọng quay về.

    Lục Nguyên phát hiện người như Thường Nga, chủ thái cổ văn minh ở trong chiến đấu chí là đánh vòng ngoài.

    Thời gian chậm rãi trôi qua.

    Thần vật cao thiên giai thứ ba, bốn bắn ra, lần này là chủ sát na văn minh và chủ bất tử văn minh giành được hai thần vật cao thiên giai. hai người kia chỉ cần không kiềm chế lẫn nhau thì những người khác tuyệt đối không phải là địch thủ của họ, cách biệt rất lớn, thực lực của bọn họ quá mạnh.

    Thần vật cao thiên giai thứ năm, sáu rất nhanh bắn ra, nhanh chóng tiến vào trạng thái tranh đoạt, đủ các dạng tuyệt chiêu, đủ các loại gia đấu.

    Lục Nguyên luôn ở bên cạnh xem kịch, nhưng xem tới đợt tranh đoạt thứ ba thì Lục Nguyên liền thấy hơi chán.

    Đúng vậy, pháp lực của họ là hùng hồn nhưng chiêu thức thì không tinh bằng hắn.

    Lục Nguyên chợt nhận ra, không sai, trình độ chiêu thức của hắn đã là độc bộ trong thiên địa, cũng không biết truyền thuyết Tổ Long ra sao, xem đám người ra tay, bao gồm chủ sát na văn minh, chủ bất tử văn minh chỉ bàn về chiêu thức thì đều không là đối thủ của hắn.

    Lục Nguyên ở một bên nhìn phát chán.

    Lập tức thần vật cao thiên giai thứ bảy, tám xuất hiện.

    Lục Nguyên nhìn chủ pháp cổ văn minh và chủ tiên cổ văn minh tranh đấu, thực lực của hai người tương đương nhưng Lục Nguyên tìm ra cách đánh bại được chủ tiên cổ văn minh, chỉ cần hắn có pháp lực của chủ pháp cổ văn minh.

    Lục Nguyên lập tức truyền âm cho chủ pháp cổ văn minh, gã rất ngạc nhiên nhưng tin tưởng năng lực chiêu thức của hắn.

    Bây giờ mỗi người mơ hồ cảm giác được năng lực chiêu thức của Lục Nguyên có lẽ thật sự độc bộ trong võ rồi, nên đã tin hắn một lần, thi triển chiêu thức theo cách hắn nói.

    Rất kỳ diệu là làm theo điều Lục Nguyên nói, chủ pháp cổ văn minh phát hiện chủ tiên cổ văn minh thật sự bị gã dễ dàng đánh văng sang bên, thần vật cao thiên giai vào tay.

    Chủ pháp cổ văn minh giơ tay lên, nói:

    - Lục Nguyên, làm không tệ!

    Tiếp theo Lục Nguyên có chỉ có mấy người bên mình đánh bại đối thủ, lấy được thần vật cao thiên giai.

    Thật kỳ diệu là chỉ cần làm theo lời Lục Nguyên nói thì đúng là có thể đánh bại đối thủ, lấy được thần vật cao thiên giai.

    "Như thế như vậy."

    "Đúng rồi, trước tiên như vậy rồi thế này."

    Lục Nguyên không ngừng truyền âm.

    Theo chiến cuộc phát triển, phe bất tử ngày càng yếu thế hơn, phe sát na dần lấn lướt.

    Tất cả đều biết đó là bởi vì Lục Nguyên.

    Lúc trước chỉ lờ mờ cảm thấy năng lực chiêu thức của Lục Nguyên có khả năng độc bộ trong võ.

    Bây giờ mọi người đều cảm giác được năng lực chiêu thức của Lục Nguyên thật sự độc bộ trong võ.

    - Năng lực chiêu thức của Lục Nguyên quá mạnh.

    - Số một kỷ nguyên nhỉ?

    - Đúng vậy đó, không ngờ hắn có bản lĩnh như vậy.

    Phe bất tử mặt xám mày tro, phe sát na liên tục thắng.

    Sung sướng!

    Đây là cách nghĩ của phe sát na, chỉ cần làm theo lời Lục Nguyên là có thể đánh bại đối thủ.

    Lục Nguyên thật kỳ diệu!

    Bọn họ quyết định, chỉ cần theo lời Lục Nguyên hành động cướp được thần vật cao thiên giai thì sẽ ca hắn một phần.

    Cùng lúc đó, vĩnh hằng chi môn bắn ra thần vật cao thiên giai đã đến vật thứ mười bảy, mười tám.

    Lần này thì vĩnh hằng chi môn sắp ngừng bắn ra.

    Phe sát na bởi vì có Lục Nguyên mà chiếm lợi hoàn toàn, chiếm ưu thế vững vàng, lấy được tuyệt đối thắng lợi.

    Vĩnh hằng chi môn mở rồi lại đóng, đóng rồi mở.

    Một mở một đóng liền có nhiều chư thiên thần vật bắn ra.

    Thần vật động lòng người, dẫn đên người đỉnh cao nhất trên đời tranh giành.

    Đây đã là thần vật cao thiên giai thứ hai mươi mốt, hai mươi hai.

    Cũng là cái cuối cùng.

    Thần vật cao thiên giai đã bắn ra.

    *Bùm!*

    Chủ sát na văn minh đoạt lấy một cái, đó là một hình dạng như lệnh bài, màu trắng.

    Chủ bất tử văn minh cướp được thứ khác cũng là hình dạng lệnh bài, nó là màu đen.

    Hai thần vật cao thiên giai toát ra hơi thở đậm đặc khó mà tưởng tượng.

    Chủ văn minh cao cấp khác cũng tự đấu riêng, đánh cực kỳ kịch liệt.

    Lục Nguyên ở một bên xem kịch vui.

    Đang lúc đám người đánh rất hăng thì Lục Nguyên thấy một người đầu trọc.

    Trong nhiều chủ văn minh chỉ có một kẻ đầu trọc, đó chính là chủ thái cổ văn minh.

    Chủ thái cổ văn minh ở trong chiến đấu như vậy đã rơi vào thế yếu, thực lực của gã trong đám người này không tính cao lắm.

    Lục Nguyên thầm nghĩ, hiện tại mình có thực lực mười bốn kỷ nguyên, chắc là có thể giết chết chủ thái cổ văn minh rồi, kẻ này mấy lần muốn tiêu diệt mình.

    Lục Nguyên động lòng, có xúc động thật muốn ra tay.

    Lục Nguyên lập tức tập trung tinh thần quan sát chủ thái cổ văn minh, muốn tìm ra sơ hở rồi bất chợt ra tay giải quyết tên này.

    *Bùm!*

    Chủ thái cổ văn minh chợt bị một chủ văn minh mười bảy kỷ nguyên phe sát na đánh bay ra xa.

    Cơ hội tốt!

    Lục Nguyên đang chờ xuất kích.

    Nói thì chậm mà chuyện xảy ra thì nhanh.

    Chương 1534: Năm bước kinh tâm động phách

    Chỉ thấy chủ thái cổ văn minh bị đánh văng ra dường như bay rất xa, rồi lại ngự tốc độ càng nhanh.

    Lúc này tốc độ của chủ thái cổ văn minh đã nhanh đến đột độ, mặc dù không đến giai đoạn thứ sáu tốc chi cảnh nhưng nói sao cũng đã là tốc độ tầng thứ năm vô địch chi tốc độ rồi.

    Bình thường gã có tốc độ nhanh như vậy sao?

    Không ngờ che giấu đến tận bây giờ.

    Lục Nguyên luôn rất kiêng dè về chủ thái cổ văn minh, đặc biệt khi thấy gã hại Hoang Chi Tử thì càng như vậy.

    Chủ thái cổ văn minh mặt ngài là bộ dạng hời hợt, đầu trọc nhưng tâm kế rất thâm trầm, âm ngoan độc ác, hại người thì cực kỳ khủng bố.

    Hiện tại thế cục trong sân khá hỗn loạn, đều tranh giành phút cuối, mấy người khác không có bao nhiêu người chú ý đến chủ thái cổ văn minh nhưng Lục Nguyên thì luôn luôn để ý đến gã.

    Chủ thái cổ văn minh tăng tốc hướng thẳng tới vĩnh hằng chi môn.

    Khoan đã!

    Gã đi tới vĩnh hằng chi môn làm gì?

    Lục Nguyên không dám khinh thường, chớp mắt ngự kiếm bộ đuổi theo chủ thái cổ văn minh.

    Chủ thái cổ văn minh nhanh mà Lục Nguyên càng nhanh hơn.

    Lục Nguyên đuổi theo sát.

    Nhưng chủ thái cổ văn minh không vội vã, ở không trung đánh một chưởng hướng Lục Nguyên.

    Bùm!

    ầm ầm!

    Va chạm chưởng với Lục Nguyên.

    Thực lực giữa Lục Nguyên và chủ thái cổ văn minh Lục Nguyêngang nhau, mặc dù hắn có khắc tự trong tay nhưng không dám nói thắng chắc. hai người ở không trung chạm nhau một chưởng, Lục Nguyên bị phản kích trở lại, chủ thái cổ văn minh cũng bị chấn thụt lùi.

    Chủ thái cổ văn minh bị đẩy lùi cách vĩnh hằng chi môn càng gần.

    Lúc này thì mấy người đang giao đấu khác cũng phát hiện chủ thái cổ văn minh không thích hợp.

    Không sai, ở bên cạnh vĩnh hằng chi môn không phải tùy tiện đến gần được.

    Trong ba ngàn trượng cạnh vĩnh hằng chi môn có một vĩnh hằng chi quang quyển, dù là ai cũng không thể tới gần nó.

    Nhưng rõ ràng bây giờ chủ thái cổ văn minh đã vào trong vĩnh hằng chi quang quyển, đánh vỡ quy luật của vô số kỷ nguyên đến nay.

    Chủ thái cổ văn minh chắp tay sau lưng, gã tràn ngập khí chất tông sư, như khí thôn sơn hà.

    - Các vị, các ngươi tranh giành chư thiên thần vật rất dữ dội nhỉ.

    Không sai, có được chư thiên thần vật là có thể từ từ thăng cấp, nhưng các ngươi không cảm thấy chậm quá sao?

    - Đương nhiên, có lẽ đối với các ngươi thì thế này không tính chậm.

    - Các ngươi còn ở thời đại chủ văn minh, không hiểu ý nghĩ người ở trình độ càng cao.

    - Ta và các ngươi ở đẳng cấp khác nhau.

    Chủ sát na văn minh nhìn hướng chủ thái cổ văn minh, nói:

    - Đẳng cấp khác nhau?

    Rốt cuộc thì ngươi muốn làm cái gì?

    Chủ thái cổ văn minh?

    Khi chủ sát na văn minh thốt lời thì chủ bất tử văn minh vèo một tiếng đến bên ngoài vĩnh hằng chi quang quyển, gã muốn nhìn xem có thể vào bên trong được hay không.

    Nhưng bùm một tiếng, gã mạnh va chạm vào vĩnh hằng chi quang quyển lại không cách nào xâm nhập, quả nhiên vẫn không thể vào trong vĩnh hằng chi quang quyển, chỉ mình chủ thái cổ văn minh là và được.

    Tất cả mọi người đều dừng lại, nhìn chủ thái cổ văn minh ở trong vĩnh hằng chi quang quyển.

    Chủ thái cổ văn minh chắp tay sau lưng, nói:

    - Sát na, bất tử và các vị, cùng với Lục Nguyên, các ngươi sẽ không cho rằng vì sao đang yên đang lành một vạn ba ngàn năm sau mới tính định ra bùng phát trung đẳng vĩnh hằng chi môn?

    Tại sao sẽ tiến hành trước tiên một vạn ba ngàn năm?

    Đó là bởi vì ta.

    - Ta, thật ra sớm khác với các ngươi, ta luôn nắm giữ mấu chốt tiến và vĩnh hằng chi môn.

    Vốn ta không có mấu chốt này, nhưng kỷ nguyên trước đám ngốc kiếm cổ đấu thiên thất bại, mặc dù là thất bại đã xuất hiện mấu chót này.

    Theo lý thì đây nên là người xuất thân chủ kỷ nguyên của kỷ nguyên này, vừa sinh ra không lâu liền biết mấu chốt đó, cho nên ta từ lúc ban đầu liền biết ta khác với các ngươi.

    Nhưng mấu chốt này cần có vô số máu hóa thành huyết dịch chi thược.

    Huyết dịch chi thược là việc rất rắc rối, cần có hơi thở chiến tranh vô tận, vậy nên ở trong trung ương thiên triều ta luôn gầy dựng không khí hai phái đại quyết chiến.

    Lần đại quyết chiến trước là liên minh Hoang Tiên Phật thua, nhưng không có gì phải lo, thua thì thua đi, dù sao trong đại quyết chiến ta lấy đủ máu hóa thành huyết dịch chi thược.

    - Máu thật sự là thứ rất thú vị.

    - Sống thì có máu, chết có máu, tồn tại càng có máu.

    Chủ thái cổ văn minh dõng dạc nói:

    - Huyết dịch chi thược phối hợp với vật đặc biệt của ta là có thể mở ra vĩnh hằng chi môn.

    Đương nhiên điều này chỉ một mình ta làm được, các ngươi không thể.

    Ta hấp thu khí vận của Hoang Chi Tử cũng toàn chuẩn bị cho điều này.

    Gã không chút vội vã, gã sắp là kẻ chiến thắng rồi, là người thắng, gã không cần gấp gáp, gã phải tuyên bố thắng lợi cho tất cả cao thủ.

    - Ta sắp vào trong vĩnh hằng chi môn, không lâu sau ta sẽ trở về, khi đó ta đã không còn là chủ văn minh bình thường.

    Mười sáu kỷ nguyên ư?

    Đừng nói đùa, ta sẽ trở thành hai mươi kỷ nguyên, chủ vĩnh hằng hai mươi kỷ nguyên.

    Khi đó ta sẽ đứng trên bất cứ ia trong các ngươi.

    Bất tử, tiên cổ, phật cổ, các ngươi đều phải quy thuận dưới chân ta.

    Sát na, ngươi sẽ chết trong tay ta.

    Pháp cổ, võ cổ, là kẻ thù từ trước đến nay, ta sẽ giết chết các ngươi.

    Lục Nguyên, còn có ngươi nữa, ta rất ghét ngươi, đến lúc đó ngươi cũng sẽ chết dưới tay ta.

    Nhưng ngươi nên thấy vinh hạnh đi, vô số kỷ nguyên chưa từng ra chủ vĩnh hằng, ta là chủ vĩnh hằng duy nhất, đến lúc đó từ ta đánh chết ngươi thì xem như ngươi có mặt mũi.

    Chủ thái cổ văn minh cười cười, đó là nụ cười khinh thường nhìn xuống chúng sinh.

    Lưng gã cõng trường đao, đi hướng vĩnh hằng chi môn.

    Mọi người đều thấy hình ảnh này.

    Có lẽ trong vô số kỷ nguyên, ức ức ức ức ức ức vạn năm.

    Chỉ có một mình gã làm được điều này.

    Đây là hình ảnh vô số kỷ nguyên chỉ xuất hiện một lần.

    Chủ thái cổ văn minh từng bước một đi vào vĩnh hằng chi môn.

    Một bước.

    Hai bước.

    Ba bước.

    Bốn bước.

    Năm bước, mỗi một bước đều là kinh tâm động phách.

    Chủ thái cổ văn minh rốt cuộc đi tới bên cạnh vĩnh hằng chi môn, lúc này vĩnh hằng chi môn ở trạng thái nửa khép.

    Chủ thái cổ văn minh lấy huyết dịch chi thược bỏ vào vĩnh hằng chi môn, còn lấy ra một vật rất kỳ lạ không có hình dạng cố định phi dịch phi cố phi khí bỏ vào đó.

    - Lấy tên của ta, mở ra!

    *Ầm!*

    Vĩnh hằng chi môn mở rộng!

    Trong chớp mắt gần như mọi người đều rơi vào một sự mỹ lệ.

    Đó là giấc mộng vô cùng xinh đẹp, trong mộng đẹp dường như thứ gì đều có, nhưng lại như không có gì cả.

    Mộng đẹp dường như là ngàn năm nhưng lại như chỉ trong chớp mắt.

    Loại cảm giác khoảnh khắc ngàn năm này khống chế còn đáng sự hơn chủ sát na văn minh.

    Đợi mọi người phản ứng lại thì chỉ thấy chủ thái cổ văn minh đã biết mất, vĩnh hằng chi môn từ từ khép lại.

    Chủ thái cổ văn minh sẽ đứng trên tất cả mọi người, họ không còn hứng thú bàn tán về tin có bao nhiêu chư thiên thần vật nữa, vì tin này quá khủng bố, khủng khiếp không giống bình thường.

    Chương 1535: Vĩnh hằng mạnh lại tăng mạnh

    Lúc này Lục Nguyên cũng đứng ngây ra như phỗng.

    Có vài người nhìn Lục Nguyên, ví dụ như chủ thiên chi văn minh, thầm nghĩ rằng không lẽ Lục Nguyên bị hù ngu ra?

    Dù sao không ba lâu sau chủ thái cổ văn minh sẽ trở về, lần này gã về có nói sẽ giết Lục Nguyên.

    Trong lòng chủ thiên chi văn minh tràn đầy sung sướng, ai bảo ngươi ngang ngược, siêu đẳng, đứng ở đầu sóng làm gì, hiện tại xếp và danh sách phải giết của chủ vĩnh hằng tương lai, ha ha ha ha.

    Chủ thiên chi văn minh cực kỳ sung sướng.

    Vui sướng vô cùng!

    Thật ra thì bây giờ Lục Nguyên lấy làm kỳ, bởi mới rồi khi chủ thái cổ văn minh đạp bước vào trong vĩnh hằng chi môn có một vật bắn ra ngoài, vào người Lục Nguyên, rót vào đầu óc hắn khiến hắn biết một số tin tức.

    Đó là tin tức khá quan trọng, có một cái là có thể khiến hắn tăng nhanh với tốc độ đáng sợ, nhanh hơn tốc độ tăng cao hiện nay.

    Trong dòng chảy tin tức khổng lồ khiến đầu óc Lục Nguyên hỗn loạn.

    Thứ này khiến mình tăng thực lực, mấu chốt lại tiến bộ nhiều chính là...

    Lục Nguyên đúng là thu được tin tức hỗn loạn.

    Tin này chính là mấu chốt năm kỷ nguyên.

    Chủ kỷ nguyên, trực tiếp có mười kỷ nguyên.

    Bởi vì liên quan đấu thiên mà chủ thái cổ văn minh biết được một vài sự thật về vĩnh hằng chi môn nhưng đánh mất pháp lực năm kỷ nguyên.

    Pháp lực năm kỷ nguyên này rốt cuộc đi đâu?

    Vẫn không ai biết được, hiện tại Lục Nguyên đã biết rồi.

    Pháp lực năm kỷ nguyên luôn ở trong thượng cổ giả kiếm mộ.

    Chẳng phải thượng cổ giả kiếm mộ có tám phần tàn đồ sao?

    Có người sưu tầm nó, dù là thu gom thế nào đều chỉ được bảy tàn đồ, không thể lấy được cái thứ tám.

    Mọi chuyện rất đơn giản, vì cái thứ tám ở trong vĩnh hằng chi môn.

    Vĩnh hằng chi môn vốn là không xen lẫn vật gì bên ngoài nhưng bởi vì kiếm cổ đấu thiên khiến vĩnh hằng chi môn lẫn vào vật khác, vì nên mới có một phần tàn đồ thượng cổ giả kiếm mộ bên trong.

    Phần tàn đồ này luôn giữ lại mãi đến khi chủ thái cổ văn minh chính thức mở ra vĩnh hằng chi môn.

    Lục Nguyên thầm nghĩ, tám phần thượng cổ giả kiếm mộ đều vào tay rồi, mình có thể đi xông thượng cổ giả kiếm mộ.

    Rất tốt!

    Lục Nguyên muốn xuất phát ngay, nhưng còn có vài chuyện trước tiên phải làm xng.

    Hắn cùng người khác bay trở về sát na thành, lúc bay về Lục Nguyên phát hiện khí thế phe sát na rất suy sụp, bao gồm chủ sát na văn minh.

    Cuối cùng thì cả nhóm bay về sát na thành.

    Chủ sát na văn minh nói:

    - Chuyện Thái Cổ chắc mọi người cũng thấy rồi.

    - Việc đơn giản sáng tỏ như ban ngày.

    Chủ sát na văn minh nói:

    - Nếu như chủ thái cổ văn minh lấy tư cách chủ vĩnh hằng xuất hiện bày ra uy lực chúng ta không thể đối kháng thì chúng ta căn bản không phải là đối thủ.

    Đến lúc đó các ngươi muốn đầu hàng thì tùy, chủ vĩnh hằng, ài...

    - Phải rồi, Lục Nguyên, thần vật cao thiên giai của ngươi.

    Chủ sát na văn minh ném qua một thần vật cao thiên giai, xem như công lao Lục Nguyên chỉ điểm trong chiến đấu.

    Lục Nguyên nhận lấy.

    Chủ sát na văn minh đã đánh mất niềm tin nhưng Lục Nguyên thì không.

    Hừ, gió đông thổi trống trận gióng lên, nếu thật sự đấu ai sợ ai.

    Trước đừng nói chủ thái cổ văn minh ngươi có thành công làm chủ vĩnh hằng không, cho dù ngươi trở thành chủ vĩnh hằng, thật sự đấu thì ta chưa chắc sợ ngươi.

    Lục Nguyên sục sôi ý chí chiến đấu, dám đấu với bất cứ ai, có gì mà sợ.

    Nhận lấy thần vật cao thiên giai, Lục Nguyên bỗng ngây ngẩn.

    Bởi vì Lục Nguyên phát hiện hắn quên một chuyện.

    Lúc trước chủ tốc chi văn minh cướp đoạt khá nhiều thần vật cao địa giai, những thứ này đi đâu rồi?

    Lục Nguyên lập tức lục tìm, tìm xong mới biết những thần vật đó còn ở trong tay chủ tốc chi văn minh.

    Chủ tốc chi văn minh có không ít thần vật cao địa giai, tổng cộng mười cái, bản thân Lục Nguyên có ba cái, thế là trong cộng được mười ba thần vật cao địa giai.

    Mười ba cái nhé.

    Lục Nguyên lấy ra bốn cái nuốt chúng, cũng nuốt nhiều thiên cấp linh mạch.

    *Ầm ầm ù ù!*

    Lục Nguyên lờ mờ cảm giác được giữa mình và vĩnh hằng chi môn lại thêm một tia liên kết và ảo diệu.

    Mười lăm kỷ nguyên, Lục Nguyên nhanh chóng tới mười lăm kỷ nguyên ngay.

    Đến mười lăm kỷ nguyên rồi hắn cảm thấy pháp lực tăng lên cực kỳ khủng bố, chất lượng cũng càng cao.

    Không chỉ như thế thôi, bởi vì đây là từ vĩnh bốn tầng chuyển hóa hướng hằng năm tầng, cho nên tầng này có rất nhiều ảo diệu.

    Ví dụ như Lục Nguyên lờ mờ cảm thấy vài phần vị hằng, trừ điều đó ra hắn phát hiện vĩnh hằng mạnh của mình tiến bộ rất lớn.

    Vĩnh hằng mạnh hai điểm một phần!

    Vĩnh hằng mạnh hai điểm hai phần!

    Vĩnh hằng mạnh hai điểm ba phần!

    Vĩnh hằng mạnh hai điểm bốn phần!

    Vĩnh hằng mạnh hai điểm năm phần!

    Hiện tại Lục Nguyên đã đến mười lăm kỷ nguyên, còn có chín thần vật cao địa giai.

    Tiếc rằng đến mười lăm kỷ nguyên muốn tăng lên nữa thì thần vật cao địa giai không còn tác dụng, nhất định phải có thần vật cao thiên giai, cố tình trong tay hắn chỉ có một thần vật cao thiên giai, không thể tăng lên mười sáu kỷ nguyên.

    Mà hắn sốt ruột làm gì, còn có thượng cổ giả kiếm mộ đang chờ đợi.

    Đi thôi, đi thượng cổ giả kiếm mộ.

    Từ biệt mọi người ở sát na thành, Lục Nguyên lại tiến lên con đường đi thượng cổ giả kiếm mộ.

    Khi Lục Nguyên biến mất khỏi sát na thành, chủ sát na văn minh và chủ pháp cổ văn minh, chủ võ cổ văn minh đang nói chuyện.

    - Lục Nguyên sắp bắt đầu tu hành rồi ư?

    Chủ sát na văn minh từ đấy lòng khen:

    - Thật là tràn đầy nhiệt tình nhỉ.

    Sau khi nghe nói chủ thái cổ văn minh sắp thăng làm chủ vĩnh hằng mà vẫn tràn trề nhiệt tình như vậy, hắn còn quá trẻ.

    Gã đột nhiên nhận ra, mặc dù khuôn mặt gã trẻ trung, dùng cách sát na sinh diệt muốn giữ cho tâm hồn cũng trẻ thì sự thật gã đã không trẻ nữa.

    Bên trong gã đã già rồi.

    Không thể bằng thanh niên thật sự như Lục Nguyên có nhiệt tình.

    Chủ pháp cổ văn minh nói:

    - Đúng thế, chúng ta đều đã già.

    Chủ võ cổ văn minh nói:

    - Nếu chủ thái cổ văn minh tăng lên thành Thái Cổ chủ vĩnh hằng, thành tựu vĩnh hằng, tất cả chúng ta e rằng không phải đối thủ của gã.

    Chủ võ cổ văn minh là một người đàn ông trung niên đại mã kim đao, trường đao trên vai, có râu quai nón rất là hào sảng.

    - Chúng ta hiểu cái tên Thái Cổ, tâm ngoan thủ lạt, đến khi đó chắc chắn sẽ giết chết chúng ta.

    Chủ võ thần văn minh ở một bên nói:

    - Nếu địch không lại trốn đi thì sao?

    - Trốn?

    Trốn cái gì?

    Chủ sát na văn minh cười khổ nói:

    - Chúng ta có ai không là bá chủ, kiêu ngạo trong cõi thiên địa, bảo ngươi vĩnh viễn sống trong chạy trốn, hơi ló đầu ra là bị trấn áp, ngươi và ta có ai chịu được?

    Đừng quên, chủ vĩnh hằng là vĩnh viễn trường tồn, gã nhất định sẽ sống lâu hơn chúng ta.

    Chủ sát na văn minh nói vậy mấy người khác gật đầu đồng ý.

    Đúng thế, sinh hoạt như vậy thà không cần, quá khốn khổ, không phải một chút mà là tột đỉnh.

    Chủ pháp biến văn minh mặc dù chỉ là mười ba kỷ nguyên nhưng có rất nhiều người nghe lời gã, vì đầu óc của gã, danh xưng vạn biến quân sư không phải giả.

    Chương 1536: Lời trăn trối vạn cổ

    Đại quyết chiến trung ương thiên triều do gã chủ trì, chỗ này gã có quyền phát ngôn.

    Gã nói:

    - Bây giờ chúng ta không có con đường nào, chỉ có hai cái.

    Một đường là hy vọng Thái Cổ đừng thành tựu vĩnh hằng.

    Đây là hy vọng kẻ địch biến yếu, chỉ có hy vọng như vậy chứ kẻ địch không thể nào nghe theo ý muốn của bên mình được.

    - Đường thứ hai là đặt hy vọng vào người Lục Nguyên, có lẽ hắn có thể sinh ra chút hy vọng.

    - Lục Nguyên.

    Chủ pháp biến văn minh nói:

    - Đúng vậy, là Lục Nguyên.

    Hắn từ khi ra đời đã không ngừng sáng tạo kỳ tích, có lẽ lần này hắn sẽ tiếp tục sáng tạo kỳ tích thì sao.

    Đương nhiên gã cũng không có bao nhiêu tự tin, công lực sáng tạ kỳ tích của, ngày sau đối đầu đẳng cấp như bất tử, sát na mà không yếu thế thì gã tin.

    Nhưng đối thủ là chủ vĩnh hằng đã vô số kỷ nguyên chưa bao giờ xuất hiện thì bảo người ta tự tin sao nổi.

    Hy vọng, cũng vẻn vẹn chỉ là mơ ước viễn vông thôi.

    Nhưng nếu không có cả một chút hy vọng thì hoàn toàn là tuyệt vọng rồi.

    Lục Nguyên, tựa như một tia sáng trong bóng đêm, mặc dù yếu ứt nhưng đúng là tồn tại.

    Chủ sát na văn minh nhún vai nói:

    - Chỉ đành như vậy.

    Hợp tám tàn đồ thượng cổ giả kiếm mộ lại, Lục Nguyên biết chỗ thượng cổ giả kiếm mộ ở đâu rồi.

    Thượng cổ giả kiếm mộ cũng nằm trong vĩnh hằng tinh vực, nhưng tuyệt đối không có trên tinh đồ vĩnh hằng tinh vực.

    Vĩnh hằng tinh vực cực kỳ rộng lớn, to đến khó thể tưởng tượng, vậy nên sớm có người làm tinh đồ, khi Lục Nguyên vào sát na thành thì có được bản đồ tinh vực này.

    Nhưng trên bản đồ tinh vực không tồn tại điểm này, Lục Nguyên ngự kiếm bộ bay đi.

    Kiếm bộ nhanh đến khó tin, Lục Nguyên tốn chút thời gian rốt cuộc đến đây.

    Chỗ này rõ ràng là một mảnh hư không nhưng tám tàn đồ thượng cổ giả kiếm mộ hiện ra thì Lục Nguyên phát hiện dường như hắn bị di chuyển không gian khác.

    Cuối cùng thì cũng vào trong thượng cổ giả kiếm mộ.

    Lục Nguyên phát hiện hắn ở trong không gian là một căn phòng.

    Phòng trống trơn chỉ có một bình đài ở chính giữa, dường như trên bình đài có một thanh kiếm và một khối bia đá.

    Đằng trước có một cánh cửa.

    Trên cửa viết năm chữ to mạnh mẽ 'thượng cổ giả kiếm mộ'.

    Năm chữ to này mỗi một vết, một phẩy một gạch đều tựa từng thanh kiếm sắc bén.

    Năm chứ đó cấu thành kiếm đồ cực kỳ tuyệt vời, dường như chớp mắt nó biến thành sát khí cực kỳ sắc bén.

    Cửa là màu đen to lớn tựa như chuôi kiếm vậy.

    Nhưng cửa không mở ra.

    Lục Nguyên di chuyển đi tới bên bia đá.

    Trên bia đá có một hàng chữ.

    'Có một thanh kiếm đây, mời ngươi thưởng thức.

    Nếu thưởng thức được kiếm mới vào thượng cổ giả kiếm mộ được.'

    Mộ giả của thượng cổ kiếm giả mộ có ba cửa, phải thông qua mới vào mộ giả được.

    Mộ thật trong thượng cổ giả kiếm mộ thì không có ba cửa mà là một cửa.

    Đó chính là phẩm kiếm quan.

    Phẩm được kiếm, liền thông qua quan.

    Kiếm.

    Lục Nguyên nhìn thấy kiếm trên bình đài.

    Đó là một thanh kiếm bốn thước ba phân hai, chuôi kiếm đen, thân kiếm sáng ngời thẳng tắp.

    Phải phẩm chính là thanh kiếm này.

    Nếu đã phải phẩm kiếm ì mình sẽ thưởng thức thanh kiếm này một phen vậy.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng trên bình đài, ngón tay nhẹ vuốt thanh kiếm.

    Thanh kiếm nhìn sơ thấy rất bình thường, cực kỳ bình thường.

    Thân kiếm vào tay lạnh lẽo, buốt giá.

    Ngón tay Lục Nguyên từ chuôi kiếm vuốt đến kiếm ngạc, thân kiếm, từng chút một dọc xuống thẳng đến mũi kiếm.

    Lục Nguyên vẻ mặt chăm chú như là vuốt ve cô gái yêu quý nhất.

    Mỗi một phân cấu tạo thanh kiếm này đều rơi vào lòng Lục Nguyên.

    Kiếm ở trong tay.

    Như thế nào phẩm kiếm?

    Lục Nguyên cười khẽ, những người khác sẽ cảm thấy buồn phiền về điều này nhưng hắn thì không.

    Đúng là không cần phải buồn phiền, phẩm kiếm quá đơn giản.

    Bình thường mình đối với kiếm như thế nào thì bây giờ làm thế ấy.

    Kiếm, chính là kiếm.

    Không có bất cứ nhân tố nào bên trong, đơn giản chính là kiếm mà thôi.

    Đây chính là phẩm kiếm.

    Đơn giản đến ngoài ý muốn.

    Ngón tay Lục Nguyên nhẹ vuốt kiếm phong.

    Kiếm khẽ ngân.

    Đây là kiếm và kiếm giả thật sự ngân vang.

    Điều này nói ra thì cực kỳ đơn giản nhưng sự thật không hơn hai người làm được điều đó.

    Hiện tại trên thế giới người làm được chỉ có Lục Nguyên và Yến Thương Thiên, những người khác chưa đủ trình độ, bao gồm Chu Thanh Huyền.

    Bởi vì kiếm của Chu Thanh Huyền không thuần như vậy, kiếm đã không thuần thì làm sao phẩm được kiếm?

    Chính là kiếm đạo lý.

    *Ầm!*

    Cửa thượng cổ giả kiếm mộ mở rộng.

    Lục Nguyên tiến và trong thượng cổ giả kiếm mộ.

    Bên trong thượng cổ giả kiếm mộ có nhiều huyệt.

    Mộ bia như kiếm.

    Từng thanh kiếm sắc bén chĩa lên trời.

    Lục Nguyên nhìn qua từng cái, thứ nhất là mộ phó chủ kiếm thanh văn minh.

    Phó chủ kiếm thanh văn minh, đại từ đại bi, kiếm pháp đại thiện, khi còn sống cứu nhiều người, đến một ngàn ba trăm sáu mươi lăm vạn người!

    Lục Nguyên nhìn thấy bảng giới thiệu về phó chủ kiếm thanh văn minh, giật nảy mình.

    Người ta giết nhiều người, vị phó chủ kiếm thanh văn minh thì hay lắm, cứu nhiều người đến một ngàn ba trăm sáu mươi lăm vạn người, theo giới thiệu thì dường như người này là thầy thuốc.

    Thứ hai là phó chủ kiếm hiệp văn minh.

    Phó chủ kiếm hiệp văn minh, thẳng thắn bi ca, là một vị hành hiệp trượng nghĩa.

    Sau đó lại có vài mộ phó chủ văn minh, đa số là tên Lục Nguyên từng gặp ở Xung Tiêu Kiếm Lâu, ví dụ như phó chủ kiếm vũ văn minh, phó chủ kiếm liệt văn minh, phó chủ kiếm điện văn minh, vân vân và vân vân.

    Lục Nguyên rất nhanh nhìn thấy chủ văn minh.

    Năm đó kiếm cổ văn minh có tổng cộng ba vị chủ văn minh.

    Ba chủ văn minh đều là kinh thế cả.

    Người thứ nhất là chủ kiếm kinh văn minh, nghe nói từng liên tục phá kỷ lục giống như Lục Nguyên hiện nay, dẫn đến vô số chấn kinh, vậy nên mới gọi là chủ kiếm kinh văn minh.

    Chủ kiếm kinh văn minh có một tuyệt chiêu kinh thế, kiếm kinh tứ phương, vân khởi lạc!

    Chiêu này khắc ở bên cạnh, là tuyệt học đắc ý của chủ kiếm kinh văn minh.

    Lục Nguyên học chiêu kiếm kinh tứ phương, vân khởi lạc, phát hiện uy lực to lớn khó thể tưởng tượng, uy lực của nó thập chí trên cả kiếm thập.

    Nếu phải tính thì có thể so sánh với kiếm thập nhị, thập tam chưa được sáng tạo ra.

    Thứ hai là chủ kiếm đỉnh văn minh, đấy là kiêu hùng không gì sánh bằng, nhưng hắn đã học được tuyệt học ở Xung Tiêu Kiếm Lâu rồi.

    Người thứ ba cũng chính là cuối cùng, chủ kiếm cổ văn minh.

    Trước mộ của chủ kiếm cổ văn minh có hàng chữ:

    'Kiếm cổ của ta cả đời vô địch, cao thủ tịch mịch, người người hướng về, vĩnh hằng chi môn, muốn phá vĩnh hằng chi môn thành tựu vĩnh hằng, khiến kiếm đạo vĩnh tồn, người người như long, tuy nhiên, thua, để lại một đường cơ, kỷ nguyên sau sẽ sinh ra biến đổi lớn, vĩnh hằng hoặc sẽ sinh ra.'

    'Hôm nay ở đây để lại chính là phá của ta, và pháp lực năm kỷ nguyên, để cho người sau.'

    'Hôm nay thua kiếm đạo vẫn chừa một tuyến cơ, sự sống tồn tại, sự sống tiêu diệt...'

    Đến đây thì không chữ nữa, khắc tới đây đã chết.

    Lục Nguyên yên lặng nhìn sự tích xưa kia của những tiềng bối, qua một lát bình tĩnh tinh thần, định bắt đầu luyện công, dù sao còn có một nhân vật mạnh nhất chủ thái cổ văn minh chờ đợi hắn tiêu diệt.

    Chương 1537: Năm trăm năm

    Trước tiên học một chiêu để phá đã.

    Lục Nguyên bắt đầu thành tâm thành ý lần thứ hai học phá.

    Thật ra thì dựa theo đạo lý bình thường hắn còn chưa học được phá.

    Bởi vì, phá vô tình.

    Lục Nguyên có tình, tình huynh đệ, tình bằng hữu, tình sư môn, tình cảm nam nữ.

    Tình khiên vô phá!

    Nhưng lần này ở trong huyệt chủ kiếm cổ văn minh có một khí lưu cực kỳ mạnh mẽ giúp đỡ Lục Nguyên tập được phá.

    Có khí thế cực kỳ sắc bén không có gì phá được bao trùm lên người Lục Nguyên, hắn yên tĩnh cảm nhận phá của chủ kiếm cổ văn minh, mơ hồ như có ảoảnh dạy hắn phá.

    Phá!

    Đoạn diệt tất cả tình, trảm phá tất cả lộ phá.

    Lục Nguyên yên lặng cảm nhận, tiếp đó đâm ra nhất kiếm.

    Một kiếm này, tức thị phá.

    Thật ra đây không phải phá mà Lục Nguyên tự tu hành, nó chỉ là kế thừa phá, cũng là lần đầu tiên trong đời hắn học sao cũng không biết được một tuyệt chiêu.

    Phải biết rằng sở trưởng của Lục Nguyên toàn là học tập về chiêu thức, từ đó có thể thấy chiêu này khó khăn.

    Nhưng mặc kệ là kế thừa hay tu hành thì dù sao nó là phá.

    Tiếp theo là năm kỷ nguyên!

    Tiếp theo là năm kỷ nguyên!

    Hiện nay hắn có pháp lực mười lăm kỷ nguyên, khi kế thừa pháp lực năm kỷ nguyên này rồi sẽ trùng kích thành như thế nào đây, Lục Nguyên rất mong chờ.

    Hắn phát hiện ngay chính giữa thượng cổ giả kiếm mộ có một cái địa huyệt, bên trong ẩn chứa pháp lực cường đại.

    Lục Nguyên đi qua, phát hiện bên cạnh địa huyệt có vài con đường, một huyệt có một kiếm đạo chỉ hướng địa huyệt, vô số kiếm khí đan xen giữa hư không, lấy kiếm khí ba người kiếm cổ, kiếm đỉnh, kiếm kinh để lại làm chính, đám kiếm hiệp làm phụ trấn áp pháp lực bên trong địa huyệt.

    Pháp lực ầm ầm ù ù mênh mông như ngân hà, chắc là pháp lực năm kỷ nguyên.

    Không đúng, Lục Nguyên thậm chí cảm giác được trong vô tận hư không kỷ nguyên này pháp lực đang biến mạnh.

    Năm đó chủ kiếm cổ văn minh đúng là tốn công sức dùng vô số kiếm khí trấn áp pháp lực năm kỷ nguyên, trong sông dài lịch sử kiếm khí thấm vào pháp lực, khiến pháp lực năm kỷ nguyên biến mạnh hơn trước rất nhiều, bên trong ẩn chứa nhiều kiếm khí của chủ văn minh, phó chủ văn minh.

    Đương nhiên không phải nói Lục Nguyên có được pháp lực năm kỷ nguyên liền trực tiếp tăng lên hai mươi kỷ nguyên.

    Mỗi một kỷ nguyên đại biểu thứ khác nhau, ẩn chứa lượng cũng khác.

    Pháp lực trong địa huyệt sớm không phải là năm kỷ nguyên bình thường.

    Có thể thúc đẩy Lục Nguyên lên bao nhiêu pháp lực kỷ nguyên thì không ai biết.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng giữa không trung đáp xuống, tiến vào trong địa huyệt.

    Nó liền dâng lên pháp lực đối kháng với bản thân Lục Nguyên, pháp lực năm kỷ nguyên cùng kiếm khí nhiều chủ văn minh, phó chủ văn minh kiếm đạo để lại sau khi chết đấu đá lâu như vậy, nó sẽ không dễ dàng khuất phục.

    Nhưng Lục Nguyên không sợ nó không khuất phục.

    Lục Nguyên lật tay đè ép:

    - Pháp lực, khuất phục cho ta!

    Lục Nguyên dốc hết pháp lực đấu với pháp lực kia, hắn phải đè ép nó khuất phục mới thu vào trong người được.

    Chủ thái cổ văn minh đoạt đi thành quả kiếm cổ văn minh đấu thiên, có khả năng thành tựu vĩnh hằng, chiếm lợi ích to lớn, điều này khiến Lục Nguyên rất khs chịu.

    Bây giờ pháp lực năm kỷ nguyên này theo lý thì chắc là của chủ thái cổ văn minh, dù gì gã là chủ kỷ nguyên.

    Thái Cổ cướp đồ của kiếm đạo, bây giờ mình cướp lại chút pháp lực của gã tuyệt đối hợp tình hợp lý và sảng khoái.

    Không cướp đi mới là khó chịu.

    Lục Nguyên yên lặng vạn tâm pháp, pháp lực trong người di chuyển như ngân hà.

    Trong địa huyệt này Lục Nguyên không ngừng tăng thực lực bản thân, thời gian chậm rãi trôi qua.

    Lục Nguyên chợt mở mắt ra, mới rồi vốn định lập tức bế quan ngay, nhưng hắn phát hiện hấp thu pháp lực khổng lồ như vậy có lẽ không thể trong vòng một, hai năm.

    Đúng vậy, muốn giằng co với pháp lực kia cần thời gian khá dài.

    Vậy nên Lục Nguyên ở bên cạnh dùng pháp lực hóa ra một đồng hồ cát.

    Lấy hư hóa thực, ý niệm thành vật, chuyện đó đối với Lục Nguyên bây giờ là quá đơn giản.

    Đồng hồ cát chảy hết là một năm.

    Mỗi chảy xong một lần ở bên cạnh làm một ký hiệu.

    Làm xong những điều đó, Lục Nguyên nhớ viết lá thư cho kiếm chi văn minh của mình, nói là phải bế quan ở một chỗ rất lâu, họ không cần sốt ruột, dù sao trước kia hắn chưa từng bế quan lâu như vậy.

    Rốt cuộc xong xuôi, có thể nghiêm túc bế quan.

    Lục Nguyên nhắm hai mắt lại.

    Thời gian trôi qua, Lục Nguyên đã thu một phần pháp lực, lúc này hắn đã đến mười sáu kỷ nguyên.

    Lục Nguyên cảm thấy liên kết với vĩnh hằng chi môn lại thêm một tia, pháp lực càng mạnh mẽ, càng thâm sâu, toàn thân toát ra khí thế vĩnh hằng và bất hủ càng mạnh.

    Mười sáu kỷ nguyên, đây đã là trong trời đất cg có thể xếp ba mươi hàng đầu.

    Bất giác mình đã mạnh như vậy.

    Lục Nguyên tỉnh lại khỏi bế quan có chút cảm thán, nhưng bây giờ phải tiếp tục bế quan đi.

    Thời gian vẫn trôi qua, Lục Nguyên thu được càng nhiều pháp lực, tất nhiên phải trước đấu rồi mới hút.

    Những pháp lực này không dễ hấp thu, không biết hút pháp lực bao lâu sau Lục Nguyên cảm thấy liên kết với vĩnh hằng chi môn lại nhiều một tia, pháp lực tăng tiến nhiều, lần này vào hằng chi thất tầng, tức là pháp lực mười bảy kỷ nguyên.

    Pháp lực mười bảy kỷ nguyên nhé, thực lực bản thân bây giờ trong cõi trời đất chắc có thể xếp vào hai mươi hàng đầu, thậm chí là mười hàng đầu rồi.

    Nhưng nếu chỗ này còn có nhiều pháp lực thì mình tất nhiên phải hấp thu tiếp.

    Thời gian trôi vùn vụt, Lục Nguyên liên tục tăng cao, mỗi lần mở mắt là cảm giác mình tiến bộ nhanh như gió.

    Lục Nguyên cảm giác liên kết với vĩnh hằng chi môn lại thêm một tia, pháp lực lại tiến bước xa, đã vào hằng chi bát tầng, cũng tức pháp lực mười tám kỷ nguyên.

    Thực lực hiện tại của Lục Nguyên ở trong thiên địa chắc chắn xếp vào mười hàng đầu, có khả năng theo lên năm hàng đầu.

    Đây là lần đại bế quan chưa từng có của Lục Nguyên.

    Tất cả đều vì tăng thực lực, vì đả đảo chủ thái cổ văn minh.

    Pháp lực như biển sao bao vây Lục Nguyên.

    Thời gian từ từ trôi qua, Lục Nguyên chậm rãi mở mắt ra.

    Ánh mắt tang thương.

    Thương hải tang điền nằm trong đáy mắt.

    Lục Nguyên biết đã trôi qua rất lâu rồi.

    Nhìn đồng hò cát bên cạnh, đã lặp lại năm trăm lần.

    Đồng hồ cát rơi một lần là một năm.

    Đã năm trăm năm.

    Thì ra lần này bế quan đã trôi qua năm trăm năm rồi.

    Đương nhiên trong năm trăm năm thay đổi lớn lao, bản thân tăng tiến đến mức khó thể tưởng tượng.

    Hiện tại hắn đã có pháp lực đỉnh cao mười tám kỷ nguyên, thậm chí kém một chút thôi là tới mười chín kỷ nguyên.

    Dựa vào thực lực hiện nay, hắn đụng phải nhân vật cỡ như chủ bất tử văn minh cũng có thể đối kháng, hắn rốt cuộc đứng ở đỉnh cao nhất thiên địa.

    Trừ phi chủ thái cổ văn minh thật sự thành tựu chủ vĩnh hằng, hiện tại trong cõi trừi đất hắn đã ở trạng thái vô địch.

    Lúc trước Lục Nguyên có danh hiệu vô địch chiêu thức.

    Nhưng mà vô địch chiêu thức là vô địch về chiêu thức thôi.

    Hiện tại lại là vô địch.

    Chương 1538: Khoảnh khắc quay đầu đã trăm năm

    Vô địch chiêu thức giới hạn trong chiêu thức, đụng đến đối thủ có pháp lực cường đại thì bó tay.

    Bây giờ Lục Nguyên cảm thấy mình đã vô định.

    Đây thật là cảm giác sướng chết được.

    Nhẹ dùng tay ấn hư không, vô số pháp lực cường đại di chuyển trong bàn tay, thiên hạ vô địch ở trong tay, người nào là đối thủ của ta?

    Lực lượng!

    Cái gì là lực lượng, đây chính là lực lượng!

    Lục Nguyên nhún vai, ở bả vai cũng bùng phát pháp lực cường đại không biến giứi.

    Từ trên xuống dưới người Lục Nguyên không chỗ nào mà không có lực lượng, tràn đầy tính bạo tạc.

    Hơn nữa phẩm chất pháp lực của Lục Nguyên cao hơn bình thường nhiều.

    Trong năm trăm năm tôi luyện, Lục Nguyên đã hấp thu kiếm khí nhiều cao thủ kiếm cổ văn minh vào trong, toàn bộ lấy vạn kiếm quy tông hút và người, khiến pháp lực hấp thu nhiều đặc điểm, chất lượng cực cao.

    Tốt lắm, có sức chiến đấu như vậy thì có thể đại náo thiên hạ.

    Lục Nguyên nhảy khỏi địa huyệt.

    Vẫn là thượng cổ giả kiếm mộ quen thuộc.

    Lục Nguyên nhìn gần.

    Vì thực lực tăng cao mà Lục Nguyên cảm giác bên dưới địa huyệt có một vật, hắn giơ móng ầm ầm chộp xuống đất, bắt ra một thứ.

    Vật đó như đoàn sáng, nó ở trong tay như muốn thoát ra ngoài.

    Lục Nguyên lạnh lùng hét:

    - Trấn áp cho ta!

    Pháp lực mười tám kỷ nguyên ầm ầm vận chuyển muốn đè ép vật đó.

    Đoàn sáng này chưa không cam tâm khuất phục.

    Hay cho một đoàn sáng, dựa vào pháp lực mười tám kỷ nguyên mà cũng không hoàn toàn trấn áp nó được, trong trời đất có thể trấn áp nó rất khó.

    Lục Nguyên như có trực giác gì, bàn tay to vung, chỉ thấy tay to vừa vung thì bút, giấy, thiên mệnh cùng xuất hiện.

    Chân lý chi bút, định lý chi thư, thiên mệnh thần kích.

    Ba vật này như có quan hệ gì với đoàn sáng, Lục Nguyên lần thứ hai trấn áp, là đem ba thứ cùng một chỗ đè ép.

    Trấn áp xong trời long đất lở, đoàn sáng không giãy dụa nữa, hàn toàn bị đè ép.

    Lục Nguyên đã biết đoàn sáng này gọi là bất khuất chi lưu quang.

    Cũng là một phần mười vận mệnh.

    Chẳng phải thường hay có người kêu la như vậy sao:

    - Vận mệnh ư, ta sẽ không khuất phục vận mệnh.

    - Tuyệt đối không khuất phục vận mệnh.

    Nói thật ra bất khuất cũng là một phần vận mệnh.

    Đây chính là bất khuất chi lưu quang.

    Pháp lực này tại sao trong năm tháng hàng ức năm không một chút bị tiêu hao?

    Tại sao khó trấn áp nó như vậy?

    Nói thẳng ra là vì tác dụng của bất khuất chi lưu quang.

    Lục Nguyên phải mất năm trăm năm mới hấp thu xong pháp lực kia mặc dù có nguyên nhân là vì nó đặc biệt khổng lồ ra, còn có một lý do là vì bất khuất chi lưu quang.

    Thật là tiểu tử này, Lục Nguyên nhẹ búng bất khuất chi lưu quang, bởi vì ngươi mà mất thêm ba trăm năm.

    Đương nhiên tốc độ tăng cao hiện tại của Lục Nguyên cũng khá nhanh rồi.

    Năm trăm năm, từ mười lăm kỷ nguyên lên tứi mười tám kỷ nguyên, tốc độ này nhanh khủng khiếp, người bình thường không khoa trương đến mức đó.

    Lục Nguyên bắt đầu hấp thu bất khuất chi lưu quang, bất giác trên thân kiếm, trên người hắn có ý chí bất khuất, hơn nữa vận mệnh thiết tắt từ ba phần biến thành bốn phần.

    Mỗi khi vận mệnh thiết tắt tăng lên một phần là song song thực lực của hắn tăng một phần.

    Rất tốt!

    Lục Nguyên đứng lên, cần tăng thì đã tăng xong xuôi rồi, là lúc đi ra ngoài.

    Lần này mình bế quan năm trăm năm, lúc trước chưa từng bế quan lâu như vậy, không biết bên ngoài ra sao rồi, chủ thái cổ văn minh có phải tăng lên làm chủ vĩnh hằng chưa.

    Lục Nguyên hành lễ với mộ bia.

    - Chủ kiếm cổ văn minh, chủ kiếm đỉnh văn minh, chủ kiếm kinh văn minh, kiếm phó chủ kiếm hiệp văn minh, các vị tiền bối.

    Lục Nguyên chắp tay nói:

    - Không dám mạnh miệng nói cái gì, nhưng chỉ cần có ta ở một ngày thì kiếm đạo còn tồn tại, điều này thì các người hãy yên tâm đi.

    Dường như Lục Nguyên trông thấy rất nhiều các tiền bối yên lòng, thần niệm biến thành tro bụi.

    Đúng thế, họ yên lòng, dù không thấy Lục Nguyên có hành động gì nhưng hắn qua được ải phẩm kiếm tới đây thì tuyệt đối là kiếm giả hợp cách.

    Những người khác không thể nào thông qua cửa đó, Lục Nguyên là kiếm giả hợp cách nếu đã hứa hẹn thì còn gì không yên tâm nữa?

    Quân tử nhất ngôn, nặng như ngàn cân.

    Lục Nguyên nói xong mỉm cười, chắp tay rời khỏi đây.

    Đi là tiêu sái, đi nhẹ nhàng.

    Lại nói Lục Nguyên rốt cuộc rời khỏi thượng cổ giả kiếm mộ tu hành lâu đến năm trăm năm, hắn vẫn còn ở trong vĩnh hằng tinh vực.

    Lục Nguyên ngự kiếm bộ, phải nói năm trăm năm không dùng kiếm bộ có chút lóng ngóng, nhưng tiếp tục sử dụng thì cảm giác quen thuộc đã trở lại.

    Một lần nữa hưởng thụ cảm giác nhanh như tia điện xẹt.

    Lục Nguyên vui vẻ bảy.

    Bay vui sướng vô cùng.

    Đi tới sát na thành trước đi, xem tình hình ở đó.

    Lúc Lục Nguyên tới sát na thành thì giật nảy mình, đây vẫn là sát na thành sao?

    Lúc trước hắn ngụ ở sát na thành một thời gian khá ngắn, nhưng khi đó sát na thành cực kỳ khổng lồ, mấy chục khí thế hùng hồn ở bên trong, tàng long ngọa khổ.

    Khi ấy sát na thành cực kỳ khí thế.

    Bây giờ sát na thành đã thành như vậy.

    Lục Nguyên nhìn một mảnh hoang tàn trước mắt, phút chốc không biết nói gì.

    Sát na thành hủy rồi!

    Hoàn toàn bị hủy diệt!

    Xem dấu vết thì dường như bên trong xảy ra pháp lực to lớn va chạm, mặc dù đã qua mấy trăm năm nhưng Lục Nguyên vẫn nhìn thấy dấu vết rõ ràng.

    Trong đó có một pháp lực là của chủ sát na văn minh, hắn nhận được dao động đó.

    Còn dao động khác mạnh mẽ hơn cả chủ sát na văn minh nhưng Lục Nguyên không nhận ra dấu vết pháp lực đó.

    Sát na thành bị hủy!

    Vậy chỗ khác thì sao?

    Lục Nguyên bay hướng bất tử thành.

    Bất tử thành là chỗ ở của chủ bất tử văn minh.

    Lục Nguyên dùng kiếm bộ nhanh chóng bay tới bất tử thành, trông thấy rồi phải cảm thán.

    Bất tử thành cũng đã hủy, tình hình đỡ hơn sát na thành một chút nhưng cũng là bị hủy diệt.

    Lục Nguyên không ngừng đi trong vĩnh hằng tinh vực, phát hiện nơi đây đã không tòn tại một ai, hắn là người duy nhất tồn tại.

    Lục Nguyên có cảm giác rất trống rỗng.

    Phải rồi, vĩnh hằng chi môn, mình tới đó xem thở.

    Lục Nguyên ngự kiếm bộ lao hướng vĩnh hằng chi môn.

    Ủa, vĩnh hằng chi môn đâu rồi?

    Lục Nguyên không thấy vĩnh hằng chi môn đâu.

    Không đúng, rõ ràng vĩnh hằng chi môn nên ở đây chứ, tại sao không thấy?

    Lục Nguyên nhìn kỹ lại, phát hiện không xa có hai hòn đảo, năm trăm năm trước chắc là hai khối tam phẩm ngộ đạo chi địa cực kỳ quý giá nhưng hiện nay dường như đã mất đi tác dụng.

    Không sai, không có vĩnh hằng chi môn, không có vĩnh hằng loạn lưu, không có gì cả.

    Vĩnh hằng chi môn biến mất!

    Vậy thì chỉ có một khả năng.

    Khả năng mà Lục Nguyên không muốn biết nhất, chính là cái tên chủ thái cổ văn minh thật sự trở thành Thái Cổ chủ vĩnh hằng.

    Tổ cha nó!

    Lục Nguyên muốn chửi thề, không chửi không được.

    Thằng trọc Thái Cổ này chẳng ngờ thành chủ vĩnh hằng.

    Không có thiên lý nữa rồi.

    Đương nhiên Lục Nguyên không hề chán nản, ngươi là vô số kỷ nguyên mới ra, được gọi là chủ vĩnh hằng có tuổi thọ vô tận thì ghê gớm lắm sao?

    Có cơ hội gia cũng sẽ đánh gục luôn, chẳng có gì đáng sợ cả, bà nội nó, hừ!

    Chương 1539: Mỹ nhân gặp nạn

    Hiện giờ gia là mười tám kỷ nguyên thắng mười chín kỷ nguyên, nói không chừng khi gia mười chín kỷ nguyên liền thắng chủ vĩnh hằng hai mươi kỷ nguyên, chuyện đó không biết chừng.

    Lục Nguyên nhún vai, nếu vĩnh hằng tinh vực đã không còn ai thì Lục Nguyên định đi trung ương thiên triều nhìn xem, xem coi thế cục hiện nay ra sao.

    Bây giờ Lục Nguyên lo lắng nhất là kiếm chi văn minh.

    Lục Nguyên ngự kiếm bộ bay đi, lối và của vĩnh hằng tinh vực tất nhiên là tinh vực môn.

    Lục Nguyên chợt phát hiện tinh vực môn bị một thứ màu xám dày cui chặn lại.

    *Bùm!*

    Lục Nguyên tùy tay đấm ra, pháp lực mười tám kỷ nguyên đánh vào vật chất màu xám dày, thế mà nó không chút nhúc nhích.

    Không phải chứ, làm sao đây?

    Pháp lực mười tám kỷ nguyên của mình vậy mà không công kích phá được.

    Lục Nguyên liền ngự phá, phá phủ lên kiếm, một kiếm đâm ra.

    Có được phá bị gọi là phá tận thiên địa vạn vật trợ giúp, Lục Nguyên rốt cuộc phá đi vật chất màu xám đi ra bên ngoài, trở về trung ương thiên triều.

    Xuất phát thôi!

    Bế quan năm trăm năm chính là chờ đánh chết chủ thái cổ văn minh, mặc kệ bây giờ gã là chủ văn minh hay là chủ vĩnh hằng, mình phải đánh chết gã.

    Rốt cuộc trở lại trung ương thiên triều.

    Thật là nhớ nhung.

    Lục Nguyên hít thở không khí quen thuộc rồi lại cảm thấy nó dường như không quen lắm.đúng vậy, không biết năm trăm năm có gì thay đổi hay không, Lục Nguyên ngự kiếm bộ xuyên qua siêu điện, đi kiếm chi văn minh trước đi, xem coi bây giờ nó như thế nào rồi.

    Lục Nguyên đang bay đi thì cảm thấy đằng trước truyền đến dao động.

    Dao động này không tính quá mạnh, dường như là hai phe đánh nhau.

    Một phe là một người.

    Bên kia là một đám.

    Một người thì mạnh mẽ gần với phó chủ văn minh nhưng chắc còn ngừng lại ở giai đoạn Thiên Bảng, cỡ như số một Thiên Bảng Cổ Thủy năm đó.

    Bên kia thì dường như một người là mức độ phó chủ văn minh kỷ nguyên, còn lại đều là giai đoạn Thiên Bảng.

    Hai bên đang đấu nhau kịch liệt, nhưng phe đám người hình như đang mèo vờn chuột đối phó một người.

    Lục Nguyên mơ hồ cảm giác hơi thở pháp lực của một người đó khá quen thuộc, vậy là kiếm bộ quẹo đi tới chỗ đó.

    Chỗ đó đúng là đang có trận đánh nhau.

    Phe một người là một thiếu nữ chân trần trắng như tuyết tựa tinh linh.

    Tay áo thiếu nữ thỉnh thảng đâm ra dải lụa trăng hóa thành bạch lăng kiếm công kích kẻ địch.

    Kiếm pháp của nàng quái dị khó đoán được, chất chứa sát khí, khá là mạnh mẽ.

    Đây chính là Quán Quán sau năm trăm năm.

    Hiện tại Quán Quán đã đến mức độ cường đại, không yếu hơn số một Thiên Bảng Cổ Thủy.

    Hiện tại thế giới này Thiên Bảng đã xếp lại thứ hạng.

    Thiên Bảng được gọi là có tam cường.

    Gồm Quán Quán, Sư Phi Tiên và Hoang Khinh công tử xuất thân từ thái cổ vương triều.

    Hai người trước xuất thân từ kiếm chi văn minh.

    Tiếp theo Hoang Khinh công tử là xuất thân từ thái cổ vương triều.

    Nghe nói là đại nhân vật trong thái cổ vương triều, bối cảnh cực kỳ hùng hậu, hình là con trai chủ hoang đạo văn minh.

    Chủ hoang đạo văn minh vốn là đại nhân vật trong thiên địa, có thể vào hai mươi hàng đầu.

    Khi chủ thái cổ văn minh tấn chức thành Thái Cổ chủ vĩnh hằng rồi thì thân phận gã càng cao quý, có thể nói thân phận, quyền thế của gã ở trong trời đất xếp vào năm hàng đầu.

    Hoang Khinh công tử là tiểu nhi tử mà chủ hoang đạo văn minh yêu thương, đương nhiên không giống bình thường.

    Tốc đj tăng cao của Hoang Khinh công tử nhanh đến khó tưởng tượng, thiên phú cũng không tầm thường.

    Bất đắc dĩ người ta có vô số tài nguyên, linh thạch cái gì không ngừng tặng trước mặt gã.

    Gã có được tài nguyên so với Hoang Chi Tử và Lục Nguyên năm đó nhiều hơn rất nhiều.

    Trùng kích phó chủ văn minh được gọi là ngưỡng cửa thứ nhất, vị Hoang Khinh công tử lấy tốc độ cực nhanh trùng kích thành công, năm đó Hoang Chi Tử đã chết cũng không thể sánh bằng.

    Thật ra thì Hoang Chi Tử mạnh hơn Hoang Khinh công tử này, nhưng thân phận khác nhau.

    Hiện tại Hoang Khinh công tử là phó chủ văn minh một kỷ nguyên.

    Hoang Khinh công tử mặt mày khá tuấn tú, da trắng mặt trái xoan nhưng hơi yêu khí chút, kiêu ngạo ngang ngược.

    - Quán Quán, ngươi vẫn là ngoan ngoãn theo bổn công tử đi.

    Thiên bảng tam cường, bổn công tử đã lên phó chủ văn minh rồi, từ nay thoát khỏi kỷ nguyên sinh diệt.

    Ta chính là trời này, là đất này, không đúng, ta còn vĩ đại, cường đại hơn là thiên địa này.

    Quán Quán, còn có Sư Phi Tiên nữa, hai ngươi được gọi là Thiên bảng song phượng, sớm muộn gì sẽ trở thành thị thiếp của bổn công tử, ha ha ha ha!

    Hoang Khinh công tử giơ cây quạt trong tay chỉ hướng Quán Quán, nói:

    - Ngươi chỉ là một kẻ thuộc văn minh phsa diệt kiếm chi văn minh mà thôi, bây giờ người kiếm chi văn minh khắp nơi bị thái cổ vương triều của ta truy sát, nếu ngươi đi theo ta thì sẽ không lại bị đuổi giết nữa, ngược lại trở thành quý tộc vô thượng cực kỳ cao quý của thái cổ vương triều, nhận chư thiên sùng bái, thờ phụng.

    Hoang Khinh công tử cực kỳ đắc ý nói:

    - Tất nhiên dù ngươi có không nghe theo cũng vô dụng, hôm nay ta phải bắt được ngươi, lên trời xuống đất không một ai cứu ngươi.

    Hoang Khinh công tử nói xong đám người bên cạnh gã cũng kêu lên:

    - Đúng vậy, đi theo Hoang Khinh công tử mới là lẽ phải.

    Tuyệt thế thiên tài vốn được gọi là khí vận đệ nhất tử Lục Nguyên, và khí vận đệ nhị tử Hoang Chi Tử kém xa Hoang Khinh công tử bây giờ.

    - Hừ, họ mà cũng xứng so với Hoang Khinh công tử?

    Một người khác cười lạnh nói:

    - Hoang Chi Tử chỉ là bại tướng dưới tay Lục Nguyên thôi, không bằng cả Lục Nguyên nữa là.

    - Lục Nguyên thì chỉ có thế thôi, bây giờ thấy thần uy của Thái Cổ chủ vĩnh hằng đại nhân sớm chạy vắt giò lên cổ, giống con chuột chũi, kẻ như vậy sứng so sánh với Hoang Khinh công tử không?

    Ai nấy dùng giọng điệu rất buồn nôn vỗ mông ngựa Hoang Khinh công tử.

    Hoang Khinh công tử lắc quạt trong tay, đắc ý.

    Năm trăm năm trước hai thiên tài mạnh nhất là Hoang Chi Tử, Lục Nguyên.

    Nhưng bây giờ xem ra chỉ có thể thôi, đều không bằng mình.

    Tương lai mình chắc chắn sẽ vượt qua hai người này.

    Hoang Khinh công tử có tự tin như vậy.

    Hoang Khinh công tử khép quạt lại, nói:

    - Quán Quán, ta trước tiên giam cầm ngươi rồi mới đi bắt Sư Phi Tiên, hai ngươi không ai trốn thoát được đâu, dư nghiệt của kiếm chi văn minh mà thôi.

    Hoang Khinh công tử phát quạt dài đánh hướng Quán Quán.

    Quán Quán thầm than khổ, nàng đã thấy ra sơ hở trong chiêu thức của Hoang Khinh công tử, cũng biết gã là loại dựa vào tài nguyên chứ không có nhiều kinh nghiệm thực chiến, nếu pháp lực không chênh lệch quá lơn thì nàng rất dễ dàng đánh chết gã.

    Nhưng mà, Thiên Bảng và phó chủ văn minh cách biệt cực kỳ xa, lớn đến không thể tưởng tượng, vậy nên nàng vẫn không là đối thủ của Hoang Khinh công tử, công kích mạnh nhất chỉ vẻn vẹn làm gã trầy da mà thôi.

    Trốn nhiều năm như vậy không lẽ gục ngã tại đây sao?

    Quán Quán luôn tinh ranh gian xảo, nàng có rất nhiều cách để bỏ trốn, có mười chín kế trốn.

    Nhưng một đường đến nay nàng bị Hoang Khinh công tử buộc đến dùng mười tám kế trốn, giờ chỉ còn lại cái cuối cùng.

    Chương 1540: Anh hùng cứu mỹ nhân

    Thật ra thì có hai điều rắc rối, một là thực lực cường đại của Hoang Khinh công tử, thứ hai nơi này là trung ương thiên triều, khắp chốn đều có thám tử của thái cổ vương triều, muốn ẩn núp là vô vàn khó khăn.

    Hết cách rồi, trước tiên thử dùng kế trốn thứ mười chín đi, rồi xong ngẫm lại nên núp vào đâu, từ từ tiêu hao.

    Quán Quán xoe tròn mắt, định thừa dịp chạy trốn.

    Hoang Khinh công tử giọng điệu ngày càng cuồng ngạo, khinh thường nói:

    - Quán Quán, đừng nói là ngươi, dù là chủ kiếm chi văn minh của các ngươi đến thì sẽ thua dưới tay ta thôi.

    - Vậy hả?

    Bây giờ tiểu bối giỏi ghê chứ, dám nói khiến ta thua hả?

    Một giọng nói trong trẻo vang lên.

    Hoang Khinh công tử quát lạnh:

    - Ai đó!?

    Gã không sợ chút nào, từ nhỏ đến lớn không có một người dám làm gã sợ hãi.

    Một thanh niên dường như gần ba mươi tuổi tay cầm một bình rượu đi tới, thanh niên này cằm lún phún râu, có chút tang thương, tùy tiện đứng trên không trung.

    - A, xin lỗi nhé, là ta đấy.

    - Ngươi là ai?

    Hoang Khinh công tử khinh thường nói:

    - Dám quấy rầy chuyện của bổn đại gia, thật là tìm cái chết, hiện tại lập tức lui ra, nếu không thì ta tru cả văn minh của ngươi.

    Hoang Khinh công tử tất nhiên không có thực lực đó, nhưng gã là vô thượng quý tộc thái cổ vương triều, muốn dựa vào quyền thế diệt một văn minh là có thể.

    Thanh niên tuổi gần ba mươi có chút râu hớp ngụm rượu, nói:

    - Vậy hả, ta tên Lục Nguyên, chủ kiếm chi văn minh.

    Đã tròn năm trăm năm không uống rượu, lần nữa uống cảm giác thật tuyệt.

    Hoang Khinh công tử ngây ra, hỏi:

    - Ngươi chính là Lục Nguyên!?

    - Đúng vậy, ta là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên lại uống ngụm rượu.

    Quán Quán vừa kinh ngạc vừa vui mừng, yêu kiều bái:

    - Tham kiến chủ văn minh.

    Năm trăm năm, đã năm trăm năm rồi không thấy Lục Nguyên, không nghe được một chút tin tức nào về hắn, bây giờ rốt cuộc có tin.

    Năm trăm năm thật không dễ dàng chút nào.

    Đám Hoang Khinh công tử thì giật mình lùi vài bước, Lục Nguyên.

    Mới rồi họ trào phúng Lục Nguyên rằng không bằng Hoang Khinh công tử nhưng đó chỉ là nịnh hót mà thôi, chỉ cần có đầu óc bình thường ai đều biết hắn chắc chắn là mạnh hơn gã.

    Lục Nguyên người ta không phải đi ra từ tài nguyên được tặng, là giết ra từ chiến đấu.

    Lục Nguyên người ta mặc dù biến mất, nhưng trước đó đã giết chết một đại nhân vật mười bốn kỷ nguyên.

    Hoang Khinh công tử muốn so sánh với Lục Nguyên thì còn kém rất xa.

    Cái tên Lục Nguyên ở vô số thế giới là như sấm bên tai.

    Thậm chí còn truyền ra dự ngôn tồn tại từ rất lâu rồi.

    [Hoang kém hơn Lục.]

    Dự ngôn hoang kém hơn Lục nghe nói đến từ pháp bảo văn minh, nói rằng Thái Cổ sớm muộn gì sẽ bị hủy trong tay Lục Nguyên.

    Đương nhiên đa số người không tin, dù gì Thái Cổ chủ vĩnh hằng là kẻ đã vượt qua vô số cao thủ của vô số kỷ nguyên, thực lực Thái Cổ chủ vĩnh hằng là sâu không lường được, vượt xa người mười chín kỷ nguyên.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng có thể dễ dàng bóp chết bất cứ ai, Lục Nguyên không khả năng là đối thủ của gã.

    Nhưng bây giờ tổ chức ngầm phản kháng thái cổ vương triều thường dùng dự ngôn này để an ủi mình.

    Hoang kém hơn Lục, hoang kém hơn Lục.

    Chỉ cần Lục Nguyên không thật sự thua trong tay Thái Cổ chủ vĩnh hằng, chỉ cần hắn không chết thì mọi người còn có hy vọng.

    Dù rằng hy vọng này vô cùng xa vời.

    Lại nói Lục Nguyên vác kiếm đứng giữa không trung.

    Hoang Khinh công tử nhìn hướng Lục Nguyên, đầu tiên là không thể tin rồi sau đó cười phá lên:

    - Thì ra ngươi chính là Lục Nguyên à?

    Sớm nghe nói ngươi rất lợi hại, nhưng gần như tất cả đều bảo ta đã vượt qua ngươi.

    Tốt lắm, hôm nay bắt giữ ngươi rồi nói tiếp, ngươi xếp hạng hai trong bảng truy nã hiện nay.

    Thái cổ vương triều có một bảng truy nã.

    Trên bảng truy nã xếp hạng nhất là Tổ Long.

    Hạng hai là Lục Nguyên.

    Hạng ba mới đến chủ pháp cổ văn minh.

    Hạng bốn là chủ võ cổ văn minh.

    Hạng năm là chủ phượng cổ văn minh.

    Hạng sáu là chủ thần long văn minh.

    Hạng mười là Yến Thương Thiên.

    Mười hàng đầu trên bảng truy nã ai không là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy, đều có thần thông kinh thiên động địa.

    Hoang Khinh công tử ở trong thái cổ vương triều có thân phận đặc biệt mà tôn quý, có cơ hội gặp gỡ Thái Cổ chủ vĩnh hằng, cũng có cơ hội thấy những chủ văn minh cao tầng khác trong thái cổ vương triều.

    Hiện tại thái cổ vương triều góp nhặt rất nhiều chủ văn minh để vận dụng, lúc họ mở hội thì Hoang Khinh công tử ngẫu nhiên biết được một số nghị quyết.

    Đề tài chỉ có một, làm sao dập tắt tổ chức phản hoang.

    Hiện tại ở dưới đất có tổ chức phản hoang như chuột chũi.

    Những tổ chức phản hoang có một số là pháp cổ văn minh, võ cổ văn minh, phượng cổ văn minh, kiếm chi văn minh năm đó, cũng có một ít người ở sát na thành

    Những tổ chức phản hoang luôn chui dưới đất tựa con chuột.

    Đương nhiên có chủ vĩnh hằng ở, những tổ chức phản hoang chắc chắn sẽ không tạo thành ảnh hưởng gì lớn với thái cổ vương triều, càng không có khả huỷ diệt vương triều, phải có niềm tin đó.

    Bởi vì uy quyền của chủ vĩnh hằng quá lớn lao, mạnh hơn mười chín kỷ nguyên rất là nhiều, chỉ nghĩ thôi đã khiến người rùng mình rồi.

    Những tổ chức phản hoang không có khả năng tạ thành ảnh hưởng lớn lao gì, chỉ là gây rối khắp nơi thì cũng hơi phiền.

    Vậy nên bình thường hội nghị bàn về làm sao dập tắt những tổ chức phản hoang.

    Mặc dù Lục Nguyên đã không xuất hiện năm trăm năm rồi nhưng những chủ văn minh thái cổ vương triều vẫn cho rằng hắn nguy hiểm đủ để xếp hạng hai.

    Khi Hoang Khinh công tử trông thấy Lục Nguyên thì phản ứng đầu tiên là phải bắn hắn lập công lớn.

    Một khi bắt được Lục Nguyên thì không chừng chủ vĩnh hằng đại nhân sẽ nhìn gã bằng cặp mắt khác xưa.

    Còn về có đánh bại Lục Nguyên được hay không, chuyện quá đơn giản, Hoang Khinh công tử có đió đầu với một người năm kỷ nguyên, đã thắng.

    Thật ra thì một kỷ nguyên đấu với năm kỷ nguyên là không có khả năng thắng, đổi làm Lục Nguyên trước kia cũng như vậy.

    Hoang Khinh công tử thắng có lý do cực kỳ đơn giản, thân phận của gã.

    Thân phận của gã khiến người năm kỷ nguyên đó phải nịnh hót.

    Hoang Khinh công tử tự kỷ cảm thấy rằng trong trời đất còn có ai gã không thắng được.

    Hoang Khinh công tử nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Lục Nguyên, cùng là tiền bối thiên tài, ngươi và ta đèu là tuyệt thế thiên tài, hãy để thiên tài năm trăm năm ta đây bắt lấy thiên tài tiền bối năm trăm năm trước nhà ngươi!

    Gã giơ lên tiên thiên pháp bảo trấn thiên tháp của mình.

    Trấn thiên tháp là một tiên thiên linh bảo trong tay chủ văn minh, vị chủ văn minh này đem pháp bảo quý nhất tặng gã là vì muốn nịnh chủ hoang đạo văn minh, phụ thân của gã.

    Trấn thiên tháp có vô cùng thần thông.

    *Ầm!*

    Dường như bầu trời đều trấn áp.

    Bầu trời, mặt đất, tất cả đều áp hướng Lục Nguyên.

    Hoang Khinh công tử cười dài nói:

    - Lục Nguyên, hãy thua cho ta!

    Trấn thiên tháp ngày càng đè ép, như muốn áp diệt cả trời.

    Dưới uy thế như vậy, Lục Nguyên nên kinh hoàng mới đúng.

    Nhưng Hoang Khinh công tử phát hiện Lục Nguyên không chút hoảng hốt, vẫn vác vỏ kiếm trên vai.

    Chương 1541: Thái cổ vương triều

    Hắn bình thản nói với Quán Quán:

    - Trong năm trăm năm này thực lực của ngươi tiến bộ rất khá, đã đến Thiên bảng đệ nhất.

    Hắn bình tĩnh nói một câu với Quán Quán xong thì trấn thiên tháp đã đè ép đỉnh đầu.

    Lục Nguyên thở dài nói:

    - Hiện tại người trẻ tuổi nha, thật là càng lúc càng không biết trời cao đất rộng.

    Lục Nguyên thở vắn than dài, giọng điệu rất bình thường.

    Khi hắn thở ra thì tiên thiên linh bảo bùm một tiếng văng ra, không biết bị hơi thở đó thổi bay ra xa nữa.

    Một hơi thở đã đánh bay cấp tiên thiên linh bảo!

    Cái này!

    Lục Nguyên nhìn hướng Hoang Khinh công tử.

    Nhìn, không sai, chỉ nhìn mà thôi.

    Nhưng Hoang Khinh công tử phát hiện không thích hợp.

    Hoang Khinh công tử phát hiện mặc dù Lục Nguyên chỉ liếc gã một cái nhưng thế giới xung quanh gã đang sụp đổ.

    Trời sụp đất nứt.

    Hoang Khinh công tử muốn trốn nhưng phát hiện không gian bị đông lại, bất cứ hệ không gian nào đều không có cách.

    Hoang Khinh công tử muốn dùng hệ thời gian chạy trốn, trong tay gã có một thời không xuyên, nhưng phát hiện thời gian đông lại.

    Hoang Khinh công tử muốn dùng pháp, nhưng phát hiện pháp lực trong người lặng yên không nhúc nhích.

    Hoang Khinh công tử phát hiện tất cả tế bào trong người gã đều ngừng vận chuyển.

    Cái này!

    Thế này quá khoa trương rồi đi.

    Chỉ là một ánh mắt mà thôi, một ánh mắt có thể làm được đến mức này sao?

    Lục Nguyên mạnh mẽ như thế!

    Hoang Khinh công tử có biết rất nhiều chủ văn minh nhưng trong số người đó e rằng không một ai có uy lực như vậy.

    Hoang Khinh công tử thầm rít gào, đây chính là thực lực của Lục Nguyên!

    Chỉ một ánh mắt đã đóng băng tất cả.

    Trời đất ngừng động, sụp đổ khiến Hoang Khinh công tử cảm giác chết chóc ngày càng đến gần.

    Quá khủng bố!

    Hoang Khinh công tử phát hiện điều duy nhất gã có thể làm chỉ có một:

    - Lục Nguyên, ngươi dám giết ta thì là đối địch với thái cổ vương triều.

    Thái cổ vương triều của ta có chủ vĩnh hằng, dưới tay gần trăm chủ văn minh, ba trăm phó chủ văn minh.

    Ngươi dám đối địch với chúng ta thật là tìm cái chết.

    Bây giờ ngươi thả ta ra ngay, ta sẽ không tính sổ chuyện này.

    Trước kia Hoang Khinh công tử toàn dùng uy hiếp kiểu này, rất có ích.

    Hiện tại thái cổ vương triều đúng là lực lượng tập thể mạnh nhất trong thiên địa, gần như không ai chống lại được.

    Gã quát to:

    - Lục Nguyên, ngươi đừng đi đường chết, tự chịu diệt vong, quay đầu là bờ.

    Ta có thể làm người hướng dẫn ngươi, đưa ngươi vào thái cổ vương triều, tin tưởng chủ vĩnh hằng đại nhân sẽ chú trọng ngươi.

    Nếu Lục Nguyên nghe theo lời gã thì gã có thể dẫn hắn vào trong thái cổ vương triều, cũng có công lao bắt giữ hắn, khi đó muốn làm gì hắn thì tùy thích.

    Lục Nguyên bình thường mà dám đối nghịch với mình hả.

    Nhất định phải làm chết hắn.

    - Ha ha.

    Lục Nguyên bật cười:

    - Thái Cổ, khi nào thì Thái Cổ hù ta sợ chứ?

    Hậu bối bây giờ đúng là ngu xuẩn, ở năm trăm năm trước ta luôn đối nghịch cùng thái cổ văn minh, chung cực đại quyết chiến ta cứng rắn nghịch chuyển, ở bên cạnh vĩnh hằng chi môn ta đấu một chưởng với chủ thái cổ văn minh.

    Hiện tại hậu bối lại dùng Thái Cổ đến hù ta?

    Thật là buồn cười, quá buồn cười.

    Ánh mắt của Lục Nguyên chưa thu lại, vẫn đang nhìn chăm chú vào Hoang Khinh công tử.

    Hoang Khinh công tử cảm thấy áp lực ngày càng lớn, càng lúc càng khủng bố.

    Gã cảm thấy toàn thân sắp bị ép bạo, cảm giác chết chóc cách gã chỉ có một bước.

    Bây giờ gã giật mình phát hiện, thì ra Lục Nguyên thật sự dám giết gã, đây là sát ý mười phần mười.

    Gã lập tức van xin nói:

    - Lục tiền bối đừng giết ta, đừng giết ta!

    *Bùm!*

    Hoang Khinh công tử biến thành đoàn màu tan biến trong trời đất.

    Một ánh mắt đánh chết Hoang Khinh công tử.

    Ánh mắt này quá khủng bố rồi đi.

    Đây chính là thực lực năm trăm năm sau Lục Nguyên tái xuất giang hồ!

    Chỉ một ánh mắt đã đánh chết người một kỷ nguyên!

    Tất cả vô cùng giật mình.

    Năm trăm năm trước thì Lục Nguyên cũng mạnh nhưng không cường đến nước này.

    Lục Nguyên nhìn đám người đứng chung với Hoang Khinh công tử, bọn họ cực kỳ vô sỉ, ton hót, truy sát người kiếm chi văn minh chắc là quen tay hay làm rồi.

    Lục Nguyên lại liếc mắt qua, bùm một tiếng mười mấy tên theo đuôi đều biến thành đoàn máu tan biến trong trời đất.

    Từ đầu tới đuôi Lục Nguyên không nhúc nhích một ngón tay, chỉ lạnh nhạt liếc hai cái mà thôi.

    Lục Nguyên rốt cuộc động thủ, động thủ không phải vì giết người mà chỉ là uống rượu.

    Mở nắp bình rượu ra, Lục Nguyên uống một ngụm, nói:

    - Đại khái nói thế cục trong năm trăm năm nay ta biến mất đi, Quán Quán.

    - Vâng.

    Quán Quán ngoan ngoãn gật đầu, nàng rất giật mình.

    Năm trăm năm trước Lục Nguyên chưa xứng gọi là thiên địa tối tuyệt đỉnh, nhưng hiện tại hắn giơ tay nhấc chân có uy lực to lớn, dường như tính vào đỉnh cao nhất thiên địa.

    - Năm trăm năm trước sau khi dại nhân ngài biến mất khoảng năm mươi năm, cũng tức là bốn trăm năm mươi năm trước, chủ thái cổ văn minh, không đúng, là Thái Cổ chủ vĩnh hằng bước ra khỏi vĩnh hằng chi môn, cũng phong ấn nó vào trong người, thành tựu sức mạnh vô biên hai mươi kỷ nguyên.

    Hắn thành công rồi đầu tiên là tấn công sát na thành.

    Trận đó chủ sát na văn minh có mười chín kỷ nguyên đã phản kháng, nhưng đã thua trận, xác chết người tiêu, tan biến trong trời đất.

    Bản thân sát na thành có bay mươi chủ văn minh, như pháp cổ, võ cổ, thần long, các chủ văn minh đều chạy trốn, còn lại hai mươi người đầu vào Thái Cổ chủ vĩnh hằng.

    - Thái Cổ chủ vĩnh hằng lại càn quét bất tử thành, trên dưới bất tử thành bao gồm chủ bất tử văn minh đều thần phục hết.

    - Từ nay về sau Thái Cổ chủ vĩnh hằng đuổi đi tất cả người trong vĩnh hằng tinh vực, phong lại tinh vực môn, từ nay về sau không còn ai có thể đi vĩnh hằng tinh vực được nữa.

    - Lúc này tất cả văn minh phản hoang liên minh ở trung ương thiên triều đều nghe được tin tức, sớm bỏ trốn.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng thành lập thái cổ vương triều, mọi người đầu vào trong thái cổ vương triều của hắn, đến đây thì hắn thống nhất trung ương thiên triều.

    - Bốn trăm bốn mươi năm trước, hắn công kích di thất địa.

    Di thất địa có rất nhiều không gian hõn loạn nhưng lấy sức mạnh vĩ đại của Thái Cổ chủ vĩnh hằng cứng rắn dùng hai mươi năm thôi đã thống lĩnh di thất địa.

    - Từ nay thiên hạ nhất thống, các loại văn minh tan biến, chỉ để lại thái cổ vương triều độc lập trong thiên địa.

    - Pháp cổ, võ cổ và các loại thế lực phản hoang thì hình thành thế lực ngầm đang không ngàng phản kháng thái cổ vương triều.

    Kiếm chi văn minh chúng ta có Chu Thanh Huyền đại nhân dẫn dắt cũng tương tự.

    Yến Thương Thiên đại nhân thì đơn đọc hành động nhưng thực lực không ngừng tiến bộ, hiện giờ đã là cao thủ trong chủ văn minh.

    - Bốn trăm hai mươi năm nay thế lực phản hoang không ngừng bị trấn áp, đã càng lúc càng ít.

    - Rất nhiều thế lực bị tiêu diệt, còn có nhiều kẻ đầu phục thái cổ vương triều.

    - Bây giờ thái cổ vương triều đã là độc bá thiên địa, không người chống cự được.

    - Hiện tại chúng ta chỉ là chuột chũi mà thôi.

    Quán Quán vẻ mặt đau khổ đại khái tóm tắt lịch sử năm trăm nay cho Lục Nguyên nghe.

    Chương 1542: Thương hải tang điền

    Đây chính là năm trăm năm thương hải tang điền!

    - Trong hơn năm trăm năm này có nhiều nhân vật ẩn cư đấu với Thái Cổ chủ vĩnh hằng, có khá nhiều người mười chín kỷ nguyên.

    Chủ sát na văn minh mười chín kỷ nguyên thân chết người tiêu.

    Tổ Long mười chín kỷ nguyên chiến bại bỏ trốn.

    Mười chín kỷ nguyên chủ di thất văn minh chiến bại thần phục.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng quá lợi hại, cường đại vượt qua vô số kỷ nguyên.

    Quán Quán nói đến những chiến tích kinh tâm động phách năm trăm năm nay vẫn còn nỗi kinh khủng.

    Lục Nguyên nghe Quán Quán kể lại chiến dịch kinh điển năm trăm năm qua, sau đó hời hợt nói:

    - Thái Cổ rất mạnh, hưng hắn có mạnh hơn thì ta vẫn đánh văng hắn, đập chết hắn.

    Quán Quán nhìn Lục Nguyên, biết rõ ràng chủ vĩnh hằng là vĩnh hằng siêu thoát tất cả, Lục Nguyên không có một chút cư hội thắng, nhưng không biết tại sao nàng lại thấy hắn có thể thắng được, loại cảm giác này rất khó nói rõ.

    Lục Nguyên giơ tay lên, nói:

    - Ngươi tạm thời ở trong tân kiếm thế giới của ta một đoạn thời gian đi.

    Tay áo thu Quán Quán đi, Lục Nguyên nhấc chân kiếm bộ ngự trong không trung, chỉ có cách này mà thôi, dù sao nàng không thể đuổi kịp tốc độ của hắn.

    Hiện tại kiếm bộ cực kỳ nhanh, tuyệt thế vô song, thậm chí nhanh hơn lúc mới thành kiếm bộ một chút.

    Thế giới này có tổng cộng bảy tầng tốc độ.

    Tầng thứ sáu là tốc chi cảnh.

    Tầng thứ bảy là vô chi cảnh.

    Lục Nguyên lờ mờ cảm thấy hiện tại kiếm bộ đang chuyển hóa hướng vô chi cảnh.

    Lại nói Lục Nguyên đi không lâu sau trên không trung xuất hiện vài người.

    Mấy người này ai nấy đều là đẳng cấp phó chủ văn minh.

    Một phó chủ văn minh nói:

    - Hoang Khinh công tử đã chết.

    - Là ai giết Hoang Khinh công tử?

    Một người khác nói:

    - Cũng to gan quá đi chứ, Hoang Khinh công tử có thân phận cực kỳ tôn quý vậy mà có ai dám giết hắn?

    Trong đó một phó chủ văn minh cẩn thận cảm giác hơi thở xung quanh, lấy năng lực cực kỳ đặc biệt, nói:

    - Kẻ đánh chết Hoang Khinh công tử không ra bất cứ chiêu thức gì.

    Phó chủ văn minh này có danh hiệu là Quan Sát phó chủ văn minh.

    Cảnh tượng không lâu trước đó gã cũng có thể quan sát ra, vốn gã ở di thất địa nhưng sau này bị thu vào thái cổ vương triều, là phó chủ văn minh hai kỷ nguyên.

    Một người hỏi:

    - Mặc dù Hoang Khinh công tử không có bao nhiêu kinh nghiệm chiến đấu, nhưng dẫu sao cũng là phó chủ văn minh một kỷ nguyên, người đó không ra cả một chiêu đã giết chết hắn?

    Có phải là dùng loại vu yêu thuật, tà thuật gì không?

    Quan Sát phó chủ văn minh nói:

    - Không, không có thủ đoạn gì hết, chắc là chỉ dựa vào khí thế hủy diệt Hoang Khinh công tử.

    Một phó chủ văn minh khác giật nảy mình:

    - Cái gì!?

    Chỉ dựa vào khí thế đã hủy diệt một người một kỷ nguyên?

    Hắn rốt cuộc là ai mà có thần thông như thế?

    Gã hơi khó tin, việc này đúng là không thể tưởng tượng.

    Loại thần thông này chỉ nghĩ thôi cũng không dám, sức mạnh quá mức to lớn.

    - Ta lấy thiên cơ nhân quả chi bàn nhìn xem là ai.

    Quan Sát phó chủ văn minh lấy ra một cốt giáp bàn, gã gọi nó là thiên cơ nhân quả chi bàn.

    Lấy nhân quả thiết tắc vận chuyển có thể điều tra là nhân quả.

    - A!

    Quan Sát phó chủ văn minh mới ngự thiên cơ nhân quả chi bàn muốn xem xét kẻ ra tay, nhưng phát hiện con mắt lập tức mù.

    Xuyên thấu thời không, nhân quả, một khí thế cực kỳ sắc bén đáng sợ truyền đến, đâm mù mắt gã.

    Quan Sát phó chủ văn minh hét thảm, mắt chảy ra máu đen.

    Bên cạnh một người vội vàng hỏi:

    - Có chuyện gì vậy?

    Quan Sát phó chủ văn minh phát hiện gã đã mù, vốn phó chủ văn minh mù thì lập tức hồi phục lại ngay, nhưng gã cảm giác ít nhất trong vòng một năm không thể chữa lành vết thương.

    - Người ra tay là kẻ cực kỳ vĩ đại, bởi vì ta muốn lấy thiên cơ nhân quả chi bàn dòm ngó hắn, hắn vĩ đại, chí vĩ, vô địch khiến mắt ta biến mù.

    - Thế, thế đây thật sự là người sao?

    - Nhân vật đẳng cấp như vậy, e rằng là Tổ Long ra tay.

    - Đúng vậy, chỉ có Tổ Long mới cường đại như thế.

    Quan Sát phó chủ văn minh định nói cái gì nhưng ngẫm nghĩ lại im miệng.

    Gã cảm thấy đó không phải Tổ Long, khí thế của Tổ Long ngang ngược, khí thế này thì sắc bén không giống bình thường.

    Nhưng trên thế giới này trừ Tổ Long ra còn có ai làm được chứ?

    Chủ sát na văn minh đã chết, chủ di thất văn minh đã đầu hàng, chủ tiên cổ văn minh và chủ pháp cổ văn minh chưa có tư cách.

    Chủ bất tử văn minh là thuộc phe mình, trong thiên địa từ khi nào xuất hiện một nhân vật chí vĩ chí hành gần với vĩnh hằng chứ?

    Lục Nguyên đạp kiếm bộ ở không trung bay đi.

    Dù bay tới đâu đều là địa bàn của thái cổ vương triều.

    Nhưng Lục Nguyên không thèm để ý.

    Thái cổ vương triều, trừ Thái Cổ chủ vĩnh hằng là có thể đánh vàoi đòn ra, những người khác không đáng lọt vào mắt hắn.

    Lục Nguyên đáp xuống một tinh cầu.

    Kiếm rượu uống.

    Rượu trong tay mình là của năm trăm năm trước, hãy xem năm trăm năm sau có nhưỡng ra rượu gì đây.

    Lục Nguyên đáp xuống tinh cầu thì phát hiện chỗ này khá nghiêm ngặt, qua một lát sẽ kiểu tra lệnh bài thân phận một lần.

    Hiện tại lệnh bài thân phận hoàn toàn khác với năm trăm năm trước.

    Lệnh bài hiện nay gọi là hoang lệnh bài, ai mà không có nó thì bị xem như phản hoang đã, giết ngay tại chỗ.

    Mặc dù Lục Nguyên lần đầu tiên thấy hoang lệnh bài, hơn nữa hoang lệnh bài có nhiều tầng bảo vệ nhưng hắn dùng nguyên vô biên thần thông, vô biên sức mạnh to lớn, cực kỳ nhẹ nhàng chế tạo ra hoang lệnh bài tùy tiện thêm vào vài tin tức cá nhân.

    Sau khi xuất quan Lục Nguyên chưa từng thấy có chuyện gì ngăn cản được hắn.

    - Nghe nói chưa hả?

    Lần này lại bắt được một nhóm loạn đảng.

    - Cái gì, lại bắt được loạn đảng!?

    - Là loạn đảng gì?

    - Nghe nói hai loạn đoạn cầm chi văn minh và nho chi văn minh năm xưa.

    - Ha ha, vậy thì là con cá quy mô trung đẳng rồi.

    - Thì đó, loạn đảng quy mô lớn nhất là pháp cổ văn minh, võ cổ văn minh và dư nghiệt phe sát na.

    Cầm và nho chỉ xem như là cá quy mô trung đẳng thôi.

    - Loạn đảng từng con bị bắt, theo ta thấy đám phản hoang chống không được bao lâu.

    Có người nói:

    - Đương nhiên, ngươi không xem hiện tại là thời đại gì?

    Thái cổ vương triều có lực lượng gì?

    Có lực lượng của chủ vĩnh hằng, không ai phản kháng được, chỉ cần đối kháng thì ai mà không thân chết tộc diệt?

    Một tu sĩ áo đen nói:

    - Thật ra sinh hoạt bây giờ chưa chắc tốt hơn năm trăm năm trước.

    Năm trăm năm trước cực kỳ tự to tự tại, bây giờ thì vô cùng khốn khổ.

    Bình thường chúng ta được báu vật gì đều phải giao thuế ba phần.

    Thuế, thuế, thuế nơi nơi là thuế, nếu chỉ như vậy thì thôi, cố tình người thái cổ vương triều ai nấy kiêu căng bóc lột, xem chúng ta như súc sinh, gia súc.

    Trước đó không lâu Trương Lương đường đường là cấp thiên tôn lấy một nương tử xinh đẹp bị thằng nhóc thái cổ vương triều cướp đi.

    Nương tử nhà ngươi ta mà cũng cướp!

    - Ngươi muốn chết hả?

    Bên cạnh một tu sĩ áo vàng nhắc nhở nói:

    -Bây giờ là thời đại gì?

    Chương 1543: Người áo xanh bí ẩn

    Tu sĩ áo vàng nói:

    -Ngươi dám nói những chuyện như vậy?

    Tai vách mạch rừng, hoang vệ quân có mặt khắp nơi, nếu bị hoang vệ quân nghe được lời mới rồi thì ngươi sẽ lập tức chết ngay, còn bị tru cửu tọc nữa.

    Hoang vệ quân, đây là một danh từ khá khủng bố, là Thái Cổ chủ vĩnh hằng dùng để giám sát thiên địa.

    Nếu có ai dám nói xấu thái cổ vương triều, chỉ cần bị hoang vệ quân nghe được thì lập tức giết ngay tại chỗ.

    Hoang vệ quân hiện giờ tương đương với lực lượng khủng bố nhất, do chủ hoang đạo văn minh cai quản.

    Gã nói ra câu này, mọi người nhìn bốn phía đề phòng bị ai nghe thấy.

    Danh tiếng của hoang vệ quân quá khủng khiếp.

    Thời đại hiện nay đi ra đường phải biết dòm trước nhìn sau.

    Tu sĩ áo vàng nói:

    - Lại nói các ngươi nghe thấy chưa?

    Ta nghe nói Hoang Khinh công tử, con trai của chủ hoang đạo văn minh đầu lĩnh hoang vệ quân bị người giết chết.

    - Không phải chứ, bây giờ còn có ai dám giết Hoang Khinh công tử?

    Người bên cạnh giật nảy mình.

    - Đúng vậy, hiện tại e rằng mấy loạn đảng nổi danh nhất cũng không dám giết chết Hoang Khinh công tử, nếu chọc giận hoang vệ quân bị trọng binh hoang vệ quân diệt trì thì e rằng loạn đảng không chống chọi được bao lâu.

    - Hơn nữa Hoang Khinh công tử không phải dễ giết.

    - Tin này có phải là nhầm rồi không?

    - Ta lừa ngươi làm cái gì?

    Tin tức này thật trăm phần trăm, Hoang Khinh công tử thật sự bị giết chết.

    Tu sĩ áo vàng đó nói:

    - Hơn nữa ta có tin nội bộ, nghe nói cao thủ hoang vệ quân lập tức đi điều tra, kết quả phát hiện người ra tay thực lực khá cao, không biết là ai nữa, có nghi ngờ là Tổ Long làm.

    - Tổ Long hiện giờ là đệ nhất cao thủ trong loạn đảng, nếu là hắn ra tay thì khó trách à.

    - Nhưng hắn bị Thái Cổ chủ vĩnh hằng đánh thương rồi, vết thương mau lành đến thế à?

    Lục Nguyên nghe đám người xôn xao, ngoài ý muốn thu được tin tức, người cầm chi văn minh và nho chi văn minh bị bắt, bị mình đụng phải, mình phải đi cứu mới được.

    Lục Nguyên lấy thần niệm khuếch tán rất nhanh tìm đến, vừa lúc trên tinh thần này có đám người đang áp tải nhóm cầm chi văn minh, nho chi văn minh lên đường, chắc là trong một tòa cung điện.

    Lục Nguyên di chuyển kiếm bộ lao qua, bùm, tinh thần chợt dấy lên gió lốc.

    Kiếm bộ của Lục Nguyên quá nhanh, đi đến đâu là tốc lên gió to, đây chính là một nhược điểm của kiếm bộ.

    Tòa cung điện đó có tên là Vấn Tiên Cung.

    Tòa cung điện này không biết do ai xây dựng, dù sao hiện tại đã bị thái cổ vương triều trưng dụng rồi.

    Bây giờ trong Vấn Tiên Cung có rất nhiều cao thủ thái cổ vương triều, những người này vốn muốn dk đi bắt loạn đảng pháp cổ văn minh nhưng họ đã sớm một bước biết được, đã trón rồi, thế là tiện tay bắt giữ loạn đảng cầm chi văn minh, nho chi văn minh.

    Các cao thủ thái cổ vương triều không mấy vui vẻ, muốn bắt cá lớn ai dè chỉ câu được con cá nhỏ.

    Lần này thái cổ vương triều có đại cao thủ mười tám kỷ nguyên, chủ hoang đạo văn minh.

    Cũng chính là thủ lĩnh hoang vệ quân, một trong nhân vật khủng bố nhất thiên địa.

    Trong Vấn Tiên Cung.

    Chủ hoang đạo văn minh đang thẩm vấn phạm nhân, đối tượng là phó chủ cầm chi văn minh đã chín kỷ nguyên.

    Thẩm vấn là những dư đảng pháp cổ, võ cổ, phượng cổ, sát na thành.

    Cá nhỏ chẳng đáng gì, hoang vệ quân muốn bắt là cỡ to.

    Nguyên Vấn Tiên Cung bởi vì bắt giữ phạm nhân hơn nữa đầu lĩnh hoang vệ quân ở đây nên canh giữ cực kỳ nghiêm ngặt, đừng nói là ruồi bọ, một con muỗi cũng không bay vào được.

    *Vèo!*

    Một người đáp xuống.

    Dưới tình huống đề phòng nghiêm ngặt như vậy, ngay cả ruồi muỗi còn không lọt vậy mà có kẻ đáp xuống.

    Đây là tội lớn!

    Nêu có thể bắt giữ người này nói không chừng sẽ được trừ đi tội lớn.

    Đám người lập tức xông lên, mặc kệ như thế nào phải tìm cách miễn trừ tội lớn, phải bắt hoặc giết tên này.

    Người hoang vệ quân liền động thủ, nhưng bọn họ chưa tới gần kẻ xâm nhập thì phát hiện không thể nhúc nhích, giây sau bọn họ đều biến thành sương máu.

    Từ đầu tới đuôi người đến không nhúc nhích một cây ngón tay.

    Người đến chắp tay sau lưng.

    Hoang vệ quân đều là cao thủ, cấp thấp nhất cỡ thế giới cảnh.

    Vậy mà người đó không nhúc nhích một cây ngón tay, những cao thủ thế giới cảnh liền biến thành đoàn máu, thực lực như vậy khiến người kinh khiếp.

    Lúc này trong Vấn Tiên Cung một người một kỷ nguyên giết ra.

    Nhân vật một kỷ nguyên là phó chủ văn minh, không phải người bình thường có thể sánh bằng.

    Họ là bá chủ thiên địa, là vua bầu trời, là đánh vỡ một kỷ nguyên sinh sinh tồn, là phá vỡ gồng xiềng trời đất.

    Người một kỷ nguyên hét to nói:

    - Dám xâm nhập địa bàn hoang vệ quân, thật cam đảm, đi chết đi!

    *Bùm!*

    Người một kỷ nguyên đánh ra công kích cực mạnh!

    Công kích như vậy quả thực là kinh thiên động địa, một kích kia thoáng như diệt thế, đây là tuyệt học viêm long diệt thế ba của người một kỷ nguyên, là một loại dung hợp chiêu thức và pháp thuật một chỗ, chiêu thức mạnh mẽ không có kẽ hở.

    Giờ phút này, phó chủ văn minh một kỷ nguyên có tuyệt đối tự tin giết được kẻ xâm nhập, cùng lắm thì chắn được một phen.

    Nhưng mà.

    Người đến liếc người một kỷ nguyên, tên kia liền cảm thấy thiên địa xung quanh bắt đầu tan vỡ, bên cạnh gã áp lực bắt đầu không ngừng gia tăng, làm sao có thể, vẻn vẹn chỉ là một ánh mắt mà thôi, sao lại mạnh mẽ như vậy?

    Thật sự là cường đại không gì địch nổi.

    Người một kỷ nguyên trong lòng nảy ra bất lực, thậm chí cảm giác áp lực toàn thân không ngừng tăng lên.

    Bùm!

    Người một kỷ nguyên biến thành đoàn máu.

    Người một kỷ nguyên bị liếc một cái đã nổ tung, đây là loại thần thông gì vậy?

    Bên cạnh không biết bao nhiêu người ngơ ngác nhìn, kẻ đến là ai?

    - Ngươi tới tìm cái chết!

    Một nhân vật năm kỷ nguyên lao ra khior Vấn Tiên Cung, người này tên gọi phó chủ ô vân văn minh.

    Gã mạnh nhất là một đoàn mây bẩm sinh mang đến, vạn loại độc ác tập hợp một thể khiến người cực kỳ nhức đầu.

    Phó chủ ô vân văn minh cũng là một mãnh tướng của hoang vệ quân.

    Lúc phó chủ ô vân văn minh vọt tới thì lấy ra ô văn đập đến.

    Vạn ác ô vân!

    Cái này vạn ác ô vân có thể ô nhiễm binh khí, pháp bảo của người và cả bản thân họ.

    Có không ít người năm kỷ nguyên đều gục ngã bởi thứ này.

    Người đến liếc phó chủ ô vân văn minh, nhưng hiển nhiên người năm kỷ nguyên không phải chỉ một cái liếc mắt là bị đánh ục.

    Phó chủ ô vân văn minh thế tới ồ ạt, gã cho rằng cái liếc mắt của kẻ xâm nhập chắc là tà thuật gì, bây giờ gã không bị ánh mắt kia lay động, phá hủy tà thuật rồi thì sợ gì đối phương chứ?

    Phó chủ ô vân văn minh mây đen trên đầu, chỉ cần bị mây đen chạm vào là mọi chuyện đều đã xong.

    Thành công!

    Mây đen đã dính vào áo xanh của người đến.

    Người đến nhẹ vung tay phải, búng ngón tay biến thành kiếm, liên tục búng ba cái.

    Bùm!

    Bùm!

    Bùm!

    Mây đen của phó chủ ô vân văn minh chớp mắt bị phá hủy, gã lập tức phát hiện từ trước đến giờ chưa từng tiếp xúc, khí thế cực kỳ sắc bén bạo tạc trong người, chớp mắt đã tạc gã thành đoàn máu.

    Chương 1544: Kẻ thù gặp lại, đỏ mắt

    Phó chủ ô vân văn minh người năm kỷ nguyên ra tay rốt cuộc buộc kẻ đến xuất chiêu, nhưng kết quả người đến xuất chiêu là một chiêu diệt sát phó chủ ô vân văn minh.

    Người tới rốt cuộc là ai?

    Mạnh quá rồi đi.

    Một người đột nhiên lao ra khỏi Vấn Tiên Cung, chính là Nguyên Thủy Thiên Tôn mới thăng lên mười kỷ nguyên không lâu.

    Nguyên Thủy Thiên Tôn vừa ra tay, mọi người liền tràn đầy tự tin.

    Đây chính là Nguyên Thủy Thiên Tôn, chủ văn minh.

    Chủ văn minh không phải phó chủ văn minh có thể so sánh, đây là chênh lệch cấp bậc.

    Có Nguyên Thủy Thiên Tôn ra tay thì muốn bắt giữ, giết chết đối phương chỉ là chuyện nhỏ.

    Nguyên Thủy Thiên Tôn vọt ra khỏi Vấn Tiên Cung rồi ngây ngẩn, lão dừng bước chân.

    - Lục Nguyên.

    Người đến lạnh lùng nói:

    - Đúng vậy, chính là ta.

    Cái tên Lục Nguyên vừa thốt ra, toàn trường lập tức yên tĩnh trở lại.

    Trên từ Nguyên Thủy Thiên Tôn, dưới đến người thế giới cảnh, còn có mấy phó chủ văn minh đều lặng ngắt như tờ.

    Dường như cái tên Lục Nguyên có ma lực nào đó, mỗi người ngơ ngác nhìn người xâm nhập, áo xanh, lưng cũng một thanh kiếm, có hơi thở lười biếng.

    Cái tên năm trăm năm chưa nghe, người năm trăm năm chưa xuất hiện rốt cuộc đã lộ mặt ra.

    Đây là một cái tên cấm kỵ.

    Đây là một cái tên chỉ cần không chết thì sẽ khiến thái cổ vương triều nhức đầu.

    Đây là một cái tên chỉ dưới Tổ Long.

    Đây là một cái tên sáng tạo vô số kỳ tích.

    Đây là một cái tên có dự ngôn hoang kém hơn Lục.

    Đây là một cái tên Thái Cổ chủ vĩnh hằng kêu gào phải giết.

    Đây là một cái tên chưa hiện ra đã khiến vô số phó chủ văn minh, chủ văn minh thái cổ vương triều gặp ác mộng.

    Lục Nguyên, hắn đã xuất hiện rồi!

    Trước kia dù là ai cũng không tưởng tượng được Lục Nguyên sẽ xuất hiện tại đây.

    Nếu Lục Nguyên đã xuất hiện thì người một kỷ nguyên, người năm kỷ nguyên phó chủ ô vân văn minh chết không oan.

    Lục Nguyên có từng giết chủ văn minh nữa là, lại giết mấy phó chủ văn minh các ngươi có đáng gì.

    Bởi vì hắn là Lục Nguyên.

    Một thế giới cảnh đến từ di thất địa lúc trước không mấy chú ý tin tức về mặt này, cũng là người duy nhất không biết danh tiếng Lục Nguyên, liền truyền âm hỏi bạn tốt bên cạnh.

    Ban tốt truyền thần niệm qua về chiến tích trước kia của Lục Nguyên.

    Nghe xong chiến tích dĩ vãng của Lục Nguyên, thế giới cảnh đến từ di thất địa ngây ngốc.

    Lúc trước hắn làm ra chuyện đúng là quá kinh thiên động địa, tùy tiện một việc đủ đạp biến thiên địa đại sự tích, hèn chi cái tên Lục Nguyên vừa ra đã có uy thế như vậy.

    Tĩnh!

    Cực kỳ yên tĩnh!

    Chỉ thốt ra cái tên Lục Nguyên đã tĩnh lặng như vậy, đây chính là uy thế hiện nay của hắn.

    Nguyên Thủy Thiên Tôn nói:

    - Thì ra là Lục huynh.

    Tuổi của lão lớn hươn Lục Nguyên rất nhiều nhưng thực lực của hắn mạnh hơn lão, nên lão phải gọi là Lục huynh.

    - Bây giờ thiên địa đã định, chủ vĩnh hằng đã hiện thế, mặc dù Lục huynh liên tục sáng tạo kỳ tích, là thiên tài tuyệt thế nhưng tuyệt đối không thể đối kháng lại chủ vĩnh hằng.

    Cái gọi là kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, không bằng đầu hàng thái cổ vương triều, ta sẽ là người dẫn tiến cho.

    Lục Nguyên mỉm cười nói:.

    - Ngươi cho rằng có khả năng sao?

    Ta nhất định phải cắt cái đầu trọc của Thái Cổ xuống.

    Thái Cổ đúng là trọc, nhưng gã làm chủ vĩnh hằng rồi có ai dám kêu gã trọc này trọc kia.

    Đầu năm nay tấu chương dâng lên gã, chữ quang, hòa thượng, minh cái gì cũng không thể xuất hiện.

    Chỉ bằng hắn dám mắng Thái Cổ đầu trọc đã là tội chết mười phần mười rồi, tội lớn liên lụy mười tộc.

    Đương nhiên Nguyên Thủy Thiên Tôn sẽ không thật sự có ý định đó, chẳng qua lão tìm cớ kéo dài thời gian mà thôi.

    Nếu thật kêu lão đánh với Lục Nguyên thì đánh chết lão cũng không dám.

    Lục Nguyên lạnh lùng nói:

    - Hình như trên đường ta đi đụng phải hoang vệ quân cá ngươi gọi là Hoang Khinh công tử thì phải, ta tùy tay giết rồi.

    Dám truy sát người kiếm đạo ta, đúng là tìm chết.

    Nguyên Thủy Thiên Tôn, ngươi truyền lời của ta đến Thái Cổ đầu trọc giùm, nói là Lục Nguyên ta lại tái xuất giang hồ, ngày lành ucar hắn không còn xa, hãy ngoan ngoãn rửa đầu trọc chờ chết đi.

    Hắn sẽ không sống bao lâu nữa đâu.

    Luôn thắc mắc là ai giết chết Hoang Khinh công tử hóa ra là Lục Nguyên, thật to gan, dám giết công tử thủ lĩnh hoang vệ quân, thật là không biết sống chết, vô số người nghe hắn nói nửa câu đầu thì thầm nhủ.

    Nhưng khi họ nghe nửa câu sau phát hiện mặt trước tính cái gì, Lục Nguyên lại dám lặp lại Thái Cổ đầu trọc, không chỉ như vậy, hắn nói muốn Thái Cổ chủ vĩnh hằng đại nhân, đại nhân cực kỳ tôn quý, cực kỳ cường đại rửa cổ rửa sạch đầu trọc chờ.

    Hắn liên tục một trăm tộc vẫn còn dư nữa là, chết chắc, chết chắc rồi, tội của hắn chết vạn vạn lần.

    Nhưng cho dù có tội vạn vạn lần chết thì không ai dám giết hắn cả.

    Lục Nguyên đứng đó, thực lực ngập trời, ai dám giết?

    - Lục Nguyên, ngươi dám giết Hoang Khinh công tử con ta, ngươi đi tìm chết!

    Một sát ý ngập trời xông lên, tiếng rống điếc tai vang vọng.

    Vài chủ văn minh vọt ra khỏi Vấn Tiên Cung bay thẳng lên tầng trời.

    Mấy chủ văn minh ai nấy đều là thực lực cường đại tột đỉnh.

    Những chủ văn minh này có chủ hoang đạo văn minh dẫn đầu.

    Chủ hoang đạo văn minh có pháp lực mười tám kỷ nguyên, nắm giữ thiên địa.

    Khí thế gã xông tận trời, hừng hực lửa giận.

    Gã tức giận cực kỳ, luôn tìm kiếm kẻ giết chết Hoang Khinh công tử, kết quả chính là Lục Nguyên.

    Chết tiệt, năm trăm năm không gặp, vừa gặp mặt đã giết đi đứa con gã yêu thích.

    Cùng lúc đó, từng sợi xích xuất hiện đánh bốn hướng, đây là bảo vệ tinh cầu này, nếu không thì tinh cầu lập tức tiêu tùng ngay.

    Chủ văn minh chiến đấu không đơn giản, bạo một tinh cầu chỉ bằng thổi một hơi.

    Chủ hoang đạo văn minh quát to:

    - Lục Nguyên, ta muốn ngươi chết, chết trong tay ta!

    Tiếng Lục Nguyên hét chói tai truyền đến mỗi góc tinh cầu.

    Chỉ hai chữ Lục Nguyên dây lên vô số bàn tán.

    - Lục Nguyên lại tái xuất giang hồ ư?

    Vô số người xì xầm tin tức này.

    Bên ngoài Vấn Tiên Cung.

    Chủ hoang đạo văn minh hét chói tai, gã phải xé Lục Nguyên thành ngàn mảnh, vạn mảnh để báo mối thù chết con.

    Gã có rất nhiều đứa con nhưng thích thì không nhiều lắm.

    Cộng thêm năm trăm năm nay vị trí của chủ hoang đạo văn minh xếp vào năm hàng đầu toàn thái cổ vương triều, cũng chính là năm hàng đầu trong thiên địa, vậy nên gã dưỡng thành thói quen thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết.

    Cho dù có là Lục Nguyên, người tràn ngập truyền kỳ thì đã giết con trai gã, gã phải hủy diệt Lục Nguyên.

    Đây chính là gã, thủ lĩnh hoang vệ quân, chủ hoang đạo văn minh.

    Chủ hoang đạo văn minh quát to, sát khí ngập trời, gã quyết định đích thân ra tay.

    - Đối mặt tội phạm truy nã trên bảng truy nã xếp hạng thứ hai thì không cần khách sáo, cũng không cần một chọi một.

    Đây là hoang vệ quân bắt giữ, đại biểu hoang vệ quân chấp pháp.

    Bên cạnh chủ hoang đạo văn minh có một chủ văn minh, người này được gọi là chủ hình chi văn minh.

    Gã nắm giữ tất cả hình cụ trong thiên địa, là người thứ ba trong hoang vệ quân, gã chấp chưởng đại hình, đại hình, tất cả tiêu diệt.

    Chương 1545: Hình!

    Hình!

    Hình khốn chúng sinh!

    Đây chính là chủ hình chi văn minh.

    Gã nhìn Lục Nguyên, không có sát ý gì.

    Chẳng qua hình của gã đã quyết định bắt tội phạm truy nã Lục Nguyên về quy án.

    Chủ hình chi văn minhw rõ ràng là pháp lực mười lăm kỷ nguyên.

    Chủ hình chi văn minh không cho rằng Lục Nguyên có thể thoát khỏi khống chế hình cụ của gã, chuyện rất đơn giản, mặc dù Lục Nguyên là nhân vật truyền kỳ nhưng chiến tích cao nhất năm trăm năm trước chỉ là đánh chết nhân vật mười bốn kỷ nguyên.

    Chủ hình chi văn minh là mười lăm kỷ nguyên, coi như thực lực của Lục Nguyên tăng bước cao thì sao chứ?

    Bên gã có nhiều cao thủ, đánh hội đồng là thắng chắc.

    Một thanh niên giống như thương thiên nói:

    - Thủ lĩnh, khách sáo với Lục Nguyên làm gì!

    Thanh niên này rõ ràng ở cạnh vĩnh hằng chi môn đấu với Lục Nguyên kết quả hai phen bị hắn đánh bại, chủ thiên chi văn minh.

    Năm đó chủ thiên chi văn minh hai lần thua trong tay Lục Nguyên, cho rằng đó là sỉ nhục lớn nhất trong đời, năm trăm năm nay mặc dù đầu vào dưới trướng Thái Cổ chủ vĩnh hằng, huânh hoang khắp nơi, còn được chủ vĩnh hằng giúp đỡ tăng lên đến mười lăm kỷ nguyên, nhưng không thể chiến thắng, không giết chết được Lục Nguyên là tiếc nuối lớn nhất trong đời gã.

    Bây giờ Lục Nguyên rốt cuộc xuất hiện, chủ văn minh tràn đầy tự tin muốn hoàn tnaf đánh chết hắn tại đây.

    Không giết Lục Nguyên, thề không làm người.

    Bên cạnh chủ thiên chi văn minh có một chủ địa chi văn minh.

    Chủ địa chi văn minh năm đó cũng nằm trong phe bất tử, từng đấu với Lục Nguyên nhưng yếu thế, nhưng bây giờ gã tràn đầy tự tin tiêu diệt hắn.

    Dù sao năm trăm năm trước Lục Nguyên mới là pháp lực mười bốn kỷ nguyên mà thôi, phe gã thì có cao thủ như chủ hoang đạo văn minh, vậy nên gã có niềm tin chặn đánh giết hắn.

    Giờ phút này.

    Chủ hoang đạo văn minh mười tám kỷ nguyên, chủ hình chi văn minh mười lăm kỷ nguyên, chủ thiên chi văn minh mười lăm kỷ nguyên, và chủ địa chi văn minh mười bốn kỷ nguyên, bốn chủ văn minh bắt tay nhau muốn bóp chết Lục Nguyên.

    Lấy bốn chị một, đây là tuyệt đối không công bình.

    Nhưng vốn chẳng có gì là công bằng cả.

    Chủ hoang đạo văn minh thi triển ra đại đạo chi kích của mình.

    Đại đạo chi kích nắm giữ thiên địa đại đạo, mang theo bảy mươi chín loại chiêu thức cực hạn nặng nề đập hướng Lục Nguyên.

    Vốn gã có bốn mươi chín loại chiêu thức cực hạn, nhưng chủ vĩnh hằng có uy lực vô tận, tăng lên ba mươi chiêu thức cực hạn cho gã.

    - Lục Nguyên, có lẽ ngươi còn chưa biết, ngươi luôn có thể khắc hoang là bởi vì ban đầu văn tự khắc tự, nhưng hiện tại ban đầu văn tự khắc tự đã vô dụng rồi.

    Chủ vĩnh hằng đại nhân dùng uy lực vô thượng lấy khắc tự chân thân trong văn tự chi môn, đưa khắc tự chân thân dung nhập vào Thái Cổ ta, sau này Thái Cổ ta sẽ không còn bị khắc chế nữa.

    Trận đó tiếc rằng đạo tự chân thân đã trốn khỏi, nếu không thì nó cũng bị bắt lấy.

    Xâm nhập văn tự chi môn, bắt giữ ban đầu văn tự chân thân, loại chuyện này trước kia trong kỷ nguyên chưa từng nghe nói, đây vốn là điều không thể tưởng tượng, nhưng Thái Cổ chủ vĩnh hằng đã làm được.

    Đây là sức mạnh to lớn vô biên!

    Chủ hoang đạo văn minh nói:

    - Hơn nữa chủ vĩnh hằng còn ban cho mỗi người chúng ta ba mươi loại chiêu thức cực hạn, vậy thì cùng cấp đánh nhau chúng ta có thể chiếm hết ưu thế, đương nhiên đấu với một trăm bốn mươi mốt loại của ngươi thì hơi thiệt thòi chút, nhưng ngươi đừng tưởng dựa vào điều này thắng chúng ta một tiểu cảnh giới nữa, đó là không thể nào.

    Đúng là vậy thật, một trăm bốn mươi mốt loại chiêu thức cực hạn, đánh với người bảy mươi chín loại chiêu thức cực hạn, thắng thì có thể nhưng muốn lại thắng một tiểu cảnh giới thì tuyệt đối không thể.

    Trường kích của chủ hoang đạo văn minh vung xuống.

    *Bùm!*

    Sức mạnh to lớn của mười tám kỷ nguyên đúng là khủng bó.

    Chủ hoang đạo văn minh mới vừa ra tay liền chiếm hết ưu thế, một phen phá vỡ ba ưu thế của hắn.

    Chủ hình chi văn minh cũng giơ tay đánh ra vũ khí của mình.

    Vũ khí của gã vũ khí phi đao phi kiếm phi kích phi thương mà là xiềng xích, đó như là xiềng xích vương ra từ sâu nhất trong thiên địa, mang theo bảy mươi lăm loại biến đổi chiêu thức cực hạn, tấn công Lục Nguyên.

    Chỉ cần dính trúng xiềng xích thì sẽ bị gã trói lấy, thật là đáng sợ.

    Hơn nữa đỉnh đầu gã hiện ra một chữ hình, phút chốc tốc độ của Lục Nguyên giảm bớt rất nhiều.

    Chủ thiên chi văn minh cũng thi triển ra công kích của mình, không khác gì năm trăm năm trước nhưng gã có vĩnh hằng mạnh đã tăng lên ba phần năm, lúc trước chỉ là hai phần.

    Ba phần năm so với hai phần tất nhiên là mạnh hơn rất nhiều rồi.

    Thời gian năm trăm năm, nếu chủ thiên chi văn minh dựa vào thực lực của mình tăng lên nhiều tầng cấp như vậy là không thể nào, nhưng có chủ vĩnh hằng, mọi chuyện đều là có thể.

    Chủ thiên chi văn minh tràn đầy tự tin như vậy cũng vì chuyện đó.

    Hiện nay thái cổ vương triều trừ chủ vĩnh hằng trấn giữ ra những cao thủ khác cũng khá lợi hại, về mặt chiêu thức cực hạn ai nấy tăng lên ba mươi chiêu thức cực hạn.

    Phó chủ văn minh tăng lên là mười hai chiêu thức cực hạn.

    Về mặt vĩnh hằng mạnh bình thường tăng hơn một phần, dưới tình huống đó tình cảnh của loạn đảng phản hoang càng khó khăn hơn.

    Chủ địa chi văn minh cũng tấn công, gã là mười bốn kỷ nguyên có uy lực công kích nhỏ nhất, nhưng mười bốn kỷ nguyên thật sự phát uy cũng không phải nhỏ.

    Bốn cao thủ toàn bao vây một mình Lục Nguyên.

    Thật là rắc rối!

    Lục Nguyên bị bốn chủ văn minh bao vây, thầm thở dài.

    Đối phương rắc rối nhất là cường độ vĩnh hằng mạnh, ai nấy đều là ba phần, bốn phần, đặc biệt chủ hoang đạo văn minh là vĩnh hằng mạnh năm phần, áp lực thật lớn.

    Lục Nguyên chỉ là vĩnh hằng mạnh hai phần, hơn nữa hắn sớm phát hiện không thể ngưng luyện vĩnh hằng mạnh được nữa.

    Bởi vì ngưng luyện vĩnh hằng mạnh cần dựa vào vĩnh hằng chi môn, mà hiện tại vĩnh hằng chi môn nằm trong người Thái Cổ chủ vĩnh hằng, thế nên không ngưng luyện được là bình thường.

    Về chất lượng pháp lực thì Lục Nguyên yếu thế.

    Đây là sự thật, cũng đành bất đắc dĩ.

    Đây là từ khi Lục Nguyên xuất đạo đến nay lần đầu tiên về mặt chất lượng pháp lực không thể so sánh với người khác.

    Nhưng như vậy có thể làm khó Lục Nguyên được sao?

    Đối mặt công kích của bốn chủ văn minh, ngón tay Lục Nguyên nhẹ đặt ở chuôi kiếm.

    Rút kiếm, ra khỏi vỏ.

    Mặc dù trước đó giết chết nhiều người nhưng đây là lần đầu tiên Lục Nguyên rút kiếm, không đúng, không phải lần đầu hiện tại mà là từ năm trăm năm qua lần đầu tiên ra tay.

    Vừa ra tay thiên hạ chấn kinh.

    Thật nhiều chiêu thức cực hạn, mang theo sức mạnh to lớn vô biên ập xuống.

    Nhưng chủ hoang đạo văn minh không thèm để ý, ai mà không biết Lục Nguyên có một trăm bốn mươi mốt loại chiêu thức cực hạn.

    Khoan đã, không đúng, cái này vốn không phải là một trăm bốn mươi mốt loại chiêu thức cực hạn gì cả, mà là một trăm năm mươi hai loại, không đúng, một trăm bảy mươi bảy loại, không đúng, hai trăm loại.

    Vẫn không đúng!

    Lục Nguyên đánh ra một kiếm kinh diễm vô song, không ngờ không chỉ là hai trăm loại chiêu thức cực hạn.

    Chương 1546: Xuất kiếm

    Không đúng, là hai trăm hai mươi hai loại chiêu thức cực hạn.

    Tại sao có nhiều chiêu thức cực hạn như vậy?

    Không, không chỉ thế thôi, đó là hai trăm năm mươi hai loại chiêu thức cực hạn.

    Lục Nguyên lạnh lùng cười nói:

    - Các ngươi cho rằng ta chỉ có một trăm bốn mươi mốt loại chiêu thức cực hạn thôi hả?

    Thật đáng tiếc, các ngươi sai mười phần mười.

    Bản thân Lục Nguyên có hai trăm hai mươi hai loại chiêu thức cực hạn, trong thượng cổ giả kiếm mộ thêm vào ba mươi loại chiêu thức cực hạn, đây là cực hạn vĩnh hằng chi môn có thể đặc biệt thêm vào.

    Chủ thái cổ văn minh đúng là có được vĩnh hằng chi môn, nhưng các tiền bối kiếm cổ năm đó có đánh bại vĩnh hằng chi môn, bí mật liên quan đến vĩnh hằng chi môn thì Lục Nguyên từ trong thượng cổ giả kiếm mộ biết được chút ít.

    Lục Nguyên vừa ra tay chính là hai trăm năm mươi hai chiêu thức cực hạn.

    So sánh với hai trăm năm mươi hai chiêu thức cực hạn của Lục Nguyên thì bốn người chủ hoang đạo văn minh bảy mươi loại chiêu thức cực hạn cực kỳ ít ỏi, rất buồn cười, mới rồi họ còn khoe khoang chiêu thức cực hạn của mình, nhiều hơn của chủ văn minh khác, giờ đối mặt Lục Nguyên mới cảm thấy rất thưa thớt.

    Khoảng cách quá xa xôi rồi.

    Lục Nguyên đánh ra kiếm thứ nhất thôi đã ẩn chứa hai trăm năm mươi hai chiêu thức cực hạn, đối mặt bốn cao thủ mà không hề yếu thế.

    Lục Nguyên nhẹ thổi thân kiếm.

    - Năm trăm năm, năm trăm năm qua lần đầu tiên ra tay, cỡ nào cũng phải làm xinh đẹp chút.

    Bốn chủ văn minh các ngươi, như vầy điđi, ta cược các ngươi không đi mười chiêu trong tay ta.

    Lục Nguyên thổi không phải máu mà tuyết.

    Năm tháng tang thương năm trăm năm búng tay mà qua.

    Năm tháng như ca năm trăm năm thời cuộc thay đổi.

    Nhưng tất cả loạn cục sắp kết thúc, bởi vì mình xuất hiện.

    Kiếm quang, bóng xanh, thân kiếm ảnh chiếu Lục Nguyên.

    Trừ hình ảnh này ra không còn gì khác.

    Lục Nguyên không thèm để mắt bốn đối thủ, bởi vì họ đối với hắn là cực kỳ yếu ớt.

    Hai trăm năm mươi hai chiêu thức cực hạn!

    Sao có thể được nhiều như vậy!

    Lục Nguyên nhẹ thỉ kiếm, trong kiếm mang theo năm trăm năm tịch mịch.

    Một kiếm đã đánh ngang tay với bốn chủ văn minh.

    Đám chủ hoang đạo văn minh giật nảy mình.

    Lục Nguyên lại ra một kiếm, một kiếm này vẫn là hai trăm năm mươi hai chiêu thức cực hạn, lúc này thì chủ hoang đạo văn minh đã bắt được kiếm của hắn.

    Đại đạo chi kích nặng nề đánh vào Lục Nguyên, pháp lực mười tám kỷ nguyên ầm ầm đánh trúng thân kiếm của hắn, dùng pháp lực mười tám kỷ nguyên chắc có thể đè sụp kiếm thế, gã có niềm tin này.

    *Keng!*

    Hai binh khí giao nhau!

    Khi hai binh khí va chạm thì chủ hoang đạo văn minh liên tục lùi vài bước.

    Gã vô cùng kinh ngạc chỉ vào Lục Nguyên, nói:

    - Ngươi, ngươi là pháp lực mười tám kỷ nguyên!

    Lục Nguyên lạnh cùng cười nói:

    - Đúng vậy, chính là pháp lực mười tám kỷ nguyên.

    Pháp lực mười tám kỷ nguyên!

    Lục Nguyên vừa ra tay đã không bình thường.

    Chủ hoang đạo văn minh cực kỳ kinh ngạc, Lục Nguyên lại có pháp lực như vậy, năm trăm năm trước hắn chỉ là pháp lực mười bốn kỷ nguyên, tại sao qua năm trăm năm đã biến thành pháp lực mười tám kỷ nguyên?

    Năm trăm năm thời gian bình thường tăng lên pháp lực bốn kỷ nguyên, cái này khoa trương quá đi.

    Chủ hoang đạo văn minh rung động tâm hồn.

    Thật ra không chỉ mình gã chấn động mà ba vị chủ văn minh cũng kinh ngạc, đặc biệt là chủ thiên chi văn minh.

    Năm trăm năm nay chủ thiên chi văn minh nịnh nọt Thái Cổ chủ vĩnh hằng, khó khăn lắm mới lên tới mười lăm kỷ nguyên, đã cho rằng pháp lực tăng rất nhanh rồi, kết quả so sánh tốc độ tăng cao của Lục Nguyên thì kém xa tít mù.

    Trong lòng chủ thiên chi văn minh sinh ra thù hận mãnh liệt.

    Tại sao?

    Tại sao?

    Tại sao Lục Nguyên không có chút tin tức gì, lại xuất hiện thì đã là pháp lực mười tám kỷ nguyên?

    Càng tới mặt sau thì càng khó tăng pháp lực, Lục Nguyên tăng pháp lực bốn kỷ nguyên khủng khiếp hơn trước kia rất nhiều.

    Chủ hình chi văn minh quát to:

    - Bao vây!

    Chớp mắt bốn chủ văn minh định liên hợp tấn công Lục Nguyên, nhưng họ vây công đối với hắn có được kiếm bộ thì tính cái gì.

    Kiếm bộ của Lục Nguyên xuyên qua họ.

    Chủ hình chi văn minh cười lạnh nói:

    - Chỉ bằng tốc độ, nhận lấy hình chi gông xiềng của ta đây!

    Chủ hình chi văn minh tất nhiên sớm biết Lục Nguyên có tốc độ đến giai đoạn sáu tốc chi cảnh, tiêu liệu về hắn luôn bị chủ văn minh cao đẳng của thái cổ vương triều nghiên cứu.

    Hình chi gông xiềng của gã thật ra có khắc chế tốc độ giai đạn sáu một chút, khiến nó giảm xuống giai đoạn năm vô địch chi tốc độ.

    Nếu giảm xuống giai đoạn năm vô địch chi tốc độ thì không có gì đáng sợ, dù sao chủ hoang đạo văn minh cũng là cảnh giới đó.

    Giảm tốc độ của hắn xong bốn người phe gã bao vây tạo thành sức sát thương càng lớn.

    Nhưng, không đúng, tại sao không có chút tác dụng với Lục Nguyên?

    Tốc độ của hắn vẫn nhanh như vậy?

    Chủ hình chi văn minh là một người cực kỳ nhạy bén, gã liền phát hiện tốc độ của Lục Nguyên không phải giai đoạn thứ sáu tốc chi cảnh mà hơi gần với vô chi cảnh.

    Vô chi cảnh chỉ là truyền thuyết nhưng từ khi Thái Cổ thăng lên vĩnh hằng thì nó không còn là truyền thuyết nữa, bởi tốc độ của Thái Cổ chủ vĩnh hằng là vô chi cảnh.

    Chủ vĩnh hằng là vĩ đại thoát khỏi vô số kỷ nguyên, hiện tại Lục Nguyên lại có tốc độ gần với Thái Cổ chủ vĩnh hằng.

    - Mới rồi là kiếm thứ hai, kiếm thứ ba.

    Ngón tay trắng nón thuôn dài của Lục Nguyên động.

    Nhất kiếm, nhất kiếm!

    Vẫn là một kiếm bên trong ẩn chứa hai trăm năm mươi hai chiêu thức cực hạn.

    Kiếm này phát ra mũi nhọn đa số chỉ hướng chủ địa chi văn minh.

    Chủ địa chi văn minh hóa ra phòng ngự mạnh nhất của mình, năm vạn trọng đại địa phòng chắn, chiêu thức này khá giống với Tiên Chi Tử từng dùng nhưng khi đó gã chỉ sử dụng được ba trăm trọng địa địa mà thôi.

    Chủ địa chi văn minh giơ tay đánh ra là năm vạn trọng đại địa, nói đến thì chủ địa chi văn minh vốn chính là sư huynh của Trấn Nguyên Tử.

    Chiêu này tất nhiên gã sử dụng tốt hơn Trấn Nguyên Tử rồi, nếu dùng năm vạn trọng đại địa công kích thì đập chết ngươi không đền mạng, còn phòng ngự muốn công phá nó không phải chuyện dễ.

    Đây là phòng ngự siêu mạnh, dù là chủ hoang đạo văn minh muốn công phá nó cũng phải mất chút thời gian.

    Bởi vậy mặc dù đa số mũi nhọn trong chiêu của Lục Nguyên chỉ hướng chủ địa chi văn minh thì gã không chút để ý, gã không tin không thể ngăn cản nó.

    Mũi kiếm đâm vào năm vạn trọng đại địa.

    Chuyện gì thế này!

    Một kiếm này là sao!

    Chớp mắt một ngàn trọng đại địa bị đâm phá!

    Không đúng, là một vạn trọng đại địa bị đâm phá!

    Hai vạn trọng đại địa bị đâm phá!

    Ba vạn trọng đại địa bị đâm phá!

    Bốn vạn trọng đại địa bị đâm phá!

    Năm vạn trọng đại địa bị đâm phá!

    Kiếm quang sắc bén trực tiếp đâm thủng trái tim chủ địa chi văn minh!

    Mới rồi năm vạn trọng đại địa nổi danh phòng ngự tựa như tờ giấy mỏng bị đâm thủng.

    - Kiếm thứ ba.

    Lục Nguyên giơ ngón tay, kiếm thứ ba đã đánh chết chủ địa chi văn minh.

    Lúc này chủ hoang đạo văn minh biến sắc mặt:

    - Hoàn chỉnh phá!

    Chương 1547: Sát chiêu phá

    Sát chiêu phá này là tuyệt học của chủ kiếm cổ văn minh mười chín kỷ nguyên năm đó luôn khiến người kinh hoàng, khi ấy Lục Nguyên học xong phá không hoàn chỉnh, bởi vậy thái cổ vương triều còn chuyên môn mở hội nghị nghiên cứu giới thiệu loại phá này.

    Cuộc giới thiệu đó khiến người chưa từng thấy thì tim đập nhanh.

    Trong giới thiệu nói như thế này.

    Trừ không gian thiết tắc ra không có gì chắn được chiêu thức phá, bao gồm pháp bảo, binh khí.

    Năm đó chủ kiếm cổ văn minh bằng vào chiêu phá này vô địch thiên hạ, dù là chủ sát na văn minh, chủ bất tử văn minh cũng phải tạm tránh né.

    Chủ kiếm cổ văn minh thậm chí dựa vào chiêu phá cộng thêm nhiều bí kỹ, cuối cùng khiến vĩnh hằng chi môn xuất hiện lỗ hổng, nếu không thì ngươi cho là chỉ một chiêu đã được sao?

    Đương nhiên lúc giới thiệu chiêu phá thì có chính thức thuyết minh, tình huống bình thường, không đúng, nên nói là tất cả tình huống, phá không thể nào bị người luyện thành.

    Những người khác đều luyện phá không hoàn chỉnh thôi, phá là của riêng một mình chủ kiếm cổ văn minh.

    Vậy nên Lục Nguyên luyện thành phá xác suất chỉ cỡ một phần ức vạn, nhưng bây giờ hắn xinh đẹp đánh ra phá hoàn chỉnh.

    Có phải là nhầm lẫn?

    Sao Lục Nguyên có thể luyện thành phá hoàn chỉnh?

    Lục Nguyên lại ra một kiếm, vẫn là dốc hết sức, không phải nói đối thủ mạnh đến làm hắn phải ra hết sức, họ chưa xứng.

    Nhưng mà năm trăm năm chưa từng ra tay, hôm nay khó được vung tay thì sảng khoái đánh một trận cho đã, dù sao thời đại bây giờ người có thể đỡ được mười kiếm của hắn không mấy ai.

    Lục Nguyên luôn đuổi theo chủ hình chi văn minh, công kích của hai người khác sớm bị Lục Nguyên dùng kiếm bộ quăng sau sau lưng.

    Chủ hình chi văn minh không chút hoang mang, gã vĩnh viễn sẽ không luống cuống.

    Gã đại biểu cho đại hình chi hình ngục, gã lấy ra vô số hình cụ đối phó Lục Nguyên, tiếc rằng tất cả đều bị kiếm quang quanh người hắn đánh vỡ.

    Một kiếm của Lục Nguyên khiến người sinh ra ý nghĩ không chỗ để trốn.

    Mặc dù chủ hình chi văn minh không hoảng loạn nhưng phát hiện bây giờ gã như là bị tra khảo chứ không phải thường ngày thẩm vấn người khác, cảm giác điên đảo thác loạn này khiến gã cực kỳ khó chịu.

    Kiếm quang đâm và người ủ hình chi văn minh, lại một chủ văn minh mười lăm kỷ nguyên ngã xuống.

    Lúc này chủ hoang đạo văn minh rốt cuộc khẳng định Lục Nguyên luyện thành phá, hơn nữa là phá hoàn chỉnh, dù cho sử dụng phòng ngự gì đụng phải phá thì chỉ có nước chịu chết, trừ vĩnh hằng chi môn.

    Đương nhiên nghe nói năm đó vĩnh hằng chi môn cũng bị tổn hại một chút.

    Lục Nguyên cất kiếm quang vào vỏ, thản nhiên ung dung nói:

    - Chủ thiên chi văn minh, bây giờ tới lượt ngươi.

    Ngươi và ta có đấu hai lần, giờ là lần thứ ba đấu nhau, ngươi nên kiêu ngạo đi, thường thì hiếm có người đấu với ta ba lần.

    Bởi vì dưới tình huống bình thường, người đấu với ta lần thứ nhất, thứ hai nên sớm chết rồi, ngươi nên kiêu ngạo.

    Nhưng sự kiêu ngạo đó dừng ở đây thôi, ngươi không có cơ hội đấu với ta lần thứ tư, ngươi sắp lập tức chết dưới kiếm của ta.

    Lục Nguyên trốn tránh công kích từ chủ hoang đạo văn minh và chủ thiên chi văn minh.

    Chủ thiên chi văn minh luống cuống tay chân, gã hùng hỏ muốn giết Lục Nguyên, cho rằng năm trăm năm đã tăng lên cực kỳ nhiều, kết quả hắn càng khủng bố, tru sát chủ hình chi văn minh mười lăm kỷ nguyên, chủ địa chi văn minh chủ bất tử văn minh, chỉ dùng một kiếm họ đã chống không nổi ngã ra chết, gã có thể đỡ được mấy kiếm?

    Gã không cho rằng lợi hại hơn hai người kia bao nhiêu.

    Kiếm quang của Lục Nguyên lần thứ hai đánh ra, vẫn là hai trăm năm mươi hai chiêu thức cực hạn, vẫn là kèm phá đâm ra.

    Phá quá sắc bén, khiến người đấu với Lục Nguyên rất buồn bực, dù phòng ngự cỡ nào đều bị đánh bại.

    Nếu không thì chiêu phá sẽ không trở thành chiêu thức tuyệt đối mạnh mẽ nhất của kiếm cổ văn minh.

    Kiếm quang đâm vào trái tim chủ thiên chi văn minh, lại có một tên chết đi.

    Lục Nguyên hời hợt nói:

    - Kiếm thứ năm.

    Năm kiếm, hai kiếm trước cho qua, kiếm thứ ba một kiếm giết nhân vật mười bốn, mười lăm kỷ nguyên.

    Người đứng cạnh xem đều ngây ngốc, Lục Nguyên sau năm trăm năm tái xuất giang hồ hung tàn quá đi chứ.

    Những người mười bốn, mười lăm kỷ nguyên đều là bá chủ thiên địa, giậm chân một cái trời đất rung ba cái, có thể sáng tạo ra cổ văn minh, kết quả đụng phải Lục Nguyên toàn là một kiếm, ngay cả chiêu thứ hai cũng không được.

    Lục Nguyên hung tàn đến không có giới hạn.

    Thế giới cảnh từ di thất địa chưa từng thấy qua phong thái của Lục Nguyên giờ mới biết Lục Nguyên xếp hạng hai bảng truy nã trong truyền thuyết.

    Nhưng bây giờ gã có cảm giác, Lục Nguyên xếp hạng hai bảng truy nã vì sao còn hung tàn hơn Tổ Long hạng nhất bảng truy nã?

    Tất cả âm thanh biến vô hình!

    Năm kiếm chém ba người.

    Lục Nguyên nhẹ búng kiếm.

    - Vậy thì chủ hoang đạo văn minh, chỉ còn lại mình ngươi, ta sẽ lập tức đưa ngươi lên đường.

    Chủ hoang đạo văn minh bị hù ngây như phỗng, rõ ràng Lục Nguyên năm trăm năm trước chỉ là kẻ tầm thường mười bốn kỷ nguyên mà thôi, tại sao sau năm trăm năm trở về thì hắn hung tàn quá vậy?

    Năm kiếm tru ba người.

    Nhưng chủ hoang đạo văn minh không phải dễ chọc, gã rống lên:

    - Lục Nguyên, ta liều mạng với ngươi!

    *Bùm!*

    Đại đạo chi kích chớp mắt tấn công đến, bên trong công kích thậm chí có chút vị vĩnh hằng đại đạo.

    Kích ảnh như vũ trụ!

    Kích tốc siêu quang điện!

    Kích phách phá kỷ nguyên!

    Đây chính là chủ hoang đạo văn minh, người mười tám kỷ nguyên dốc hết sức ra tay dẫn đến công kích mạnh nhất.

    Lục Nguyên khẽ thở dài nói:

    - Cần gì làm vậy?

    Rõ ràng ngươi biết sẽ chỉ uổng công thôi.

    Kiếm quang biến thành một luồng gió nhẹ, kiếm quang như gió dễ dàng đâm vào phạm vi công kích của thời gian, chớp mắt phá nó.

    Bùm!

    Mặc dù có một tia vị vĩnh hằng đại đạo thì đại đạo chi kích cũng bị xuyên qua.

    Đây chính là phá!

    Lập tức đâm xuyên binh khí của đối phương.

    Lục Nguyên lạnh lùng quát:

    - Kiếm thứ sáu!

    Tiếp theo là kiếm thứ bảy.

    Kiếm quang như tia chớp đánh ra, chủ hoang đạo văn minh lại vận phòng ngự để chặn nhưng phá dễ dàng công kích, một kiếm đâm trúng vai của gã.

    Phút chốc chủ hoang đạo văn minh bị thương không nhẹ, hoang đạo tiểu thiên thế giới hủy diệt khoảng hai phần.

    Chủ hoang đạo văn minh phát hiện không thể đánh tiếp, chiêu thức của đối phương quá huyền diệu, không thể nhìn ra, không thể tránh né chính xác được chỉ có nước đỡ thôi, nhưng ngay cả phòng ngự đều bị phá chọc thủng, không có cách nào đánh cả.

    Chủ hoang đạo văn minh lập tức bỏ chạy, gã bản năng định trốn thì phát hiện không thích hợp, tốc độ của Lục Nguyên trên gã rất nhiều.

    Lục Nguyên cười khẩy, nếu đối phương cứng rắn chống còn đỡ được vài chiêu, nhưng bây giờ đi bỏ trốn.

    Cái gọi là binh bại như núi đổ.

    Hiện nay trốn chính là chết càng nhanh.

    Lục Nguyên động kiếm bộ, ra tay đâm một kiếm.

    Một kiếm thuận lợi đâm vào phổi chủ hoang đạo văn minh, chớp mắt tiểu thiên thế giới của gã bị hủy diệt sáu phần.

    Chủ hoang đạo văn minh lập tức phát hiện điểm sai lầm của mình, gã muốn sửa thành đỡ nhưng bản thân không thể chặn được công kích từ Lục Nguyên, bây giờ bị trọng thương thì càng không thể ngăn cản được.

    Chương 1548: Truy nã Lục Nguyên

    - Kiếm thứ chín.

    Lục Nguyên không nhanh không chậm, không vội không mau, nhẹ nhàng dễ dàng đâm một kiếm vào thân thể chủ hoang đạo văn minh.

    Qua một kiếm này là chia sinh tử.

    Một kiếm đâm vào trái chủ hoang đạo văn minh, gã thở dốc, cảm giác sự sống trong người đang nhanh chóng trôi qua.

    - Ta không cam tâm, ta thật không cam lòng!

    Tại sao?

    Tại sao ta sẽ chết tại đây?

    Tuy nhiên Lục Nguyên, ngươi đừng đắc ý, ngươi chắc chắn sẽ chết trong tay thái cổ vương triều đại nhân.

    Nói xong câu này gã nhắm mắt lại, tắt thở.

    Gã có tin tưởng tuyệt đối rằng Lục Nguyên sẽ chết.

    Bởi vì từ xưa đến nay, vô số kỷ nguyên, thiên tài có mạnh hơn, đại nhân vật có siêu hơn đều không địch lại chủ vĩnh hằng được.

    Lục Nguyên hừ lạnh, không thèm để ý đến gã.

    Hắn nhún vai, hoàn toàn phớt lờ.

    Đánh chết đối phương tổng cộng dùng chín kiếm, sau chín kiếm mà kiếm không nhuộm chút máu, Lục Nguyên cất Dưỡng Ngô thần kiếm vào vỏ.

    Trong số di vật của chủ hoang đạo văn minh không ngờ có thứ tốt, Lục Nguyên thấy thì mắt sáng ngời, bởi vì có hai thứ chính là thần vật cao thiên giai. hai thần vật cao thiên giai này không đủ cho chủ hoang đạo văn minh từ mười tám kỷ nguyên tăng lên mười chín kỷ nguyên, nhưng bản thân Lục Nguyên đã ở đỉnh cao nhất mười tám kỷ nguyên, có được hai thần vật cao thiên giai thì có thể từ mười tám kỷ nguyên tăng lên mười chín kỷ nguyên.

    Hay lắm, mới về đã được lợi như vậy rồi.

    Những thứ khác Lục Nguyên tùy tiện thu lấy, không thứ gì hắn dùng được cả.

    Lục Nguyên nhìn đám mngwười Vấn Tiên Cung ngây ra như phỗng, người văn minh cảnh bên trong đã bị hắn giết hết, chỉ còn lại những thế giới cảnh.

    Lục Nguyên dùng chính khí thử một lần, giết sạch những kẻ nhiễm mùi máu nặng, đây là một trong cong năng của thuộc tính chính khí.

    Hắn nói với hai người sống sót:

    - Trên người của hai ngươi có mùi máu nhẹ, giết người ít, hôm nay ta tạm tha mạng cho hai ngươi.

    Hãy truyền một câu của ta đến Thái Cổ trọc đầu kia, nói là ta đã xuất hiện, hắn hãy rửa sạch đầu bóng chờ chết đi.

    Thật cuồng!

    Lục Nguyên dám khiêu chiến Thái Cổ chủ vĩnh hằng như vậy.

    Đây rõ ràng là vả mặt!

    Nhưng hai người này khó khăn lắm mới nhặt về cái mạng, còn gì để nói nữa, vội gật đầu ngay.

    Lục Nguyên giải quyết xong bọn họ rồi tiện tay thả ra người cầm chi văn minh, nho chi văn minh, sau đó hắn biến mất.

    Những người khác trên tinh cầu đã đến gần Vấn Tiên Cung, bình thường tất nhiên họ sợ hãi hoang vệ quân, chẳng qua cảm thấy chỗ này chết rất nhiều người, còn sống lẻ tẻ vài tên cho nên mới dám đến gần.

    - Trời ạ, đây là do Lục Nguyên ra tay ư?

    - Lục Nguyên giết chết nhiều phó chủ văn minh, chủ văn minh quá.

    - Năm trăm năm trước nghe nói Lục Nguyên mới là mười bốn kỷ nguyên mà?

    Bây giờ giết mười bốn, mười lăm kỷ nguyên dễ dàng quá vậy?

    - Đúng vậy, ngay cả chủ hoang đạo văn minh mười tám kỷ nguyên mà còn chết trong tay hắn.

    - Lục Nguyên ra tay đúng là ghê gớm, năm trăm năm tái xuất giang hồ lần đầu tiên ra tay tàn diệt uy phong lẫm lẫm hoang vệ quân.

    Từ đây về sau chắc hoang vệ quân trở thành truyền thuyết rồi.

    - Ha ha, sau này không cần ở trên đường nhìn nơm nớp lo sợ nữa.

    Mấy người vừa rồi bị hoang vệ quân hù mấy chữ không dám nói lời nào, gặp trên đường chỉ biết ngó bốn phía giờ thì chúc mừng cho nhau tin tức cực tốt này.

    Tin đó nhanh chóng lan truyền hướng trung ương thiên triều, đến toàn thế giới.

    Truyền tới bên thái cổ vương triều, cũng đến chỗ loạn đảng.

    Hiện tại trong cả thiên địa đều biết tin Lục Nguyên tái xuất giang hồ.

    Hơn nữa bởi vì nhiều tổ chức tình báo, càng biết Lục Nguyên giết chết bốn chủ văn minh, bao gồm chủ hoang đạo văn minh mười tám kỷ nguyên, chỉ dùng chín kiếm mà thôi.

    Quá mạnh!

    Chuyến này lộ mặt thật là rất mạnh mẽ.

    Mạnh đến không gì sánh bằng.

    Đám người sống dưới sự độc tài của thái cổ vương triều, hoang vệ quân suýt đốt pháo chúc mừng, thật là việc tốt vô cùng.

    Bên loạn đảng vốn chống đỡ hơn bốn trăm năm sắp suy sụp rồi, dù gì ngày nào cũng bị đả kích, nay nhận được tin khiến người phấn chấn, đám người sôi trào, loạn đảng lại trỗi dậy.

    Loạn đảng khắp nơi đều kêu gào hoang kém hơn Lục, mà sự thật đúng là như vậy.

    Ha ha ha ha, hơn bốn trăm năm nay cuối cùng đã xuất hiện tin tốt nhất.

    Lúc này một phân bộ loạn đảng, một mỹ thiếu phụ mặc đồ trắng mỉm cười thì thầm:

    - Phu quân, rốt cuộc thì chàng đã xuất hiện, ta biết chàng sẽ không chết mà.

    Thực lực hiện nay của Vân Tụ Tuyết đã tới pháp lực hai kỷ nguyên, đây là chủ pháp cổ văn minh dùng nhiều tài nguyên tạo ra.

    Loạn đảng chạy trốn khắp nơi, chủ pháp cổ văn minh lo lắng na toàn của con gái nên mới dùng ách như vậy.

    Cùng trong phân bộ loạn đảng, chủ pháp cổ văn minh vuốt râu cười, rốt cuộc xuất hiện.

    Một phân bộ loạn đảng khác, một người đàn ông kéo nhị hồ cười khẽ.

    Người đàn ông kéo nhị hồ có pháp lực mười kỷ nguyên, vốn Chu Thanh Huyền đời này chắc rất khó đột phá đến chủ văn minh, nhưng ở trong loạn thế, có lần huyết chiến cứng rắn xông đến mười kỷ nguyên.

    Trong một góc hư không khác, một người đàn ông trung niên á trắng như tuyết nhìn trời sao, lầm bầm:

    - Lục Nguyên, ngươi rốt cuộc xuất hiện rồi sao?

    Thực lực tái xuất giang hồ không tệ.

    Người đó chính là Yến Thương Thiên, thực lực hiện nay đã sâu không lường được, trên Chu Thanh Huyền mười kỷ nguyên rất nhiều.

    Một phân bộ loạn đảng khác, có một người đàn ông trung niên thân hình như rồng, khí thế như rồng chắp tay sau lưng nhìn mặt đất, nói:

    - Cùng là vĩnh hằng thiên tài, Lục Nguyên, ngươi đã xuất hiện rồi?

    Trong một phân bộ loạn đảng khác, đây là tàn quân dược chi văn minh.

    Phó chủ dược chi văn minh vuốt râu bạc nói:

    - Lục Nguyên, may mắn ngươi xuất hiện, nếu không thì sắp không thể chống đỡ thêm nữa.

    Nhưng mà đối mặt chủ vĩnh hằng thì ngươi có cách gì đây?

    Một phân bộ loạn đảng khác, một cô bé tóc bạc ngồi ở trên cây quế, nhẹ vung chân.

    - A, Lục Nguyên xuất hiện rồi, thực lực còn mạnh như vậy, bây giờ ta có mười chín kỷ nguyên mà không thể sánh bằng hắn.

    Thường Nga được đến chủ sát na văn minh hấp hối thì truyền công cho, đến mười chín kỷ nguyên.

    Cô bé xinh đẹp tóc bạc nói với thiếu nữ tuyệt trần bên cạnh rằng:

    - Chung Linh, hiện tại ngươi đã yên lòng chưa?

    Lục Nguyên không chết, còn tái xuất giang hồ.

    Thiếu nữ tuyệt trần áo đỏ nói:

    - Nhưng mà, nhưng mà Lục Nguyên vừa ra mặt đã đánh chết chủ hoang đạo văn minh, diệt hoang vệ quân, lỡ đâu bị chủ vĩnh hằng điên cuồng trả thù thì e rằng hắn sẽ chịu không nổi.

    Trong một phân bộ loạn đảng khác, một thiếu nữ áo xanh thanh tú có vài phần anh khí nghe được tin tức thì cười khẽ.

    Thực lực hiện nay của Việt Nữ Tiểu Thanh càng ngày càng mạnh, có chủ phượng cổ văn minh tài bồi đã đến một kỷ nguyên.

    Vô số loạn đảng đi tứ xứ đem tin tức tốt lan truyền, khắp nơi đều đồn dự ngôn hoang kém hơn Lục.

    Lúc này, trong Vĩnh Hằng Thiên Cung.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng đệ nhất vô số kỷ nguyên lạnh lùng quát:

    - Ta mặc kệ khó khăn cỡ nào, các ngươi phải dùng tốc độ nhanh nhất tìm ra Lục Nguyên, và nâng cao hắn lên hạng nhất trong bảng truy nã.

    Chương 1549: Đạo tự chân thân

    - Hễ chỗ nào trong thái cổ vương triều ta cứ thấy Lục Nguyên lập tức báo lên ngay, mọi chuyện phải đè xuống hết, ưu tiên giết chết Lục Nguyên.

    Giọng chủ vĩnh hằng rơi vào chín tầng trời, tuyên bố.

    Một lời đã định, ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức sinh linh sinh lệnh.

    Đây chính là Thái Cổ chủ vĩnh hằng hiện giờ.

    - Tuân lệnh!

    Vô số người thái cổ vương triều hành động, các loại mật thám đi khắp góc tìm kiếm Lục Nguyên.

    Trong không trung thiên địa, Lục Nguyên một người đứng.

    Phía xa tinh thần mặc dù rất to lớn.

    Nhưng Lục Nguyên biết, hắn có thể dễ dàng búng một cái phá vỡ.

    Đây là lực lượng thật sự.

    Phái không xa có một hố đen dường như đang cắn nuốt cái gì.

    Lục Nguyên thấy có người sắp bị hố đen nuốt, liền búng một cái.

    Tốc độ một chỉ vượt qua cả ánh sáng.

    *Bùm!*

    Hố đen tan vỡ.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng, lấy ra hai thần vật cao thiên giai từ chỗ chủ hoang đạo văn minh, nhanh chóng nuốt xuống.

    ầm! giờ phút này không có cảm giác liên kết với vĩnh hằng chi môn nữa, nhưng Lục Nguyên cảm giác pháp lực của mình lại tăng một cấp bậc, đến mười chín kỷ nguyên.

    Mười chín kỷ nguyên, không tệ.

    Lục Nguyên tin tưởng bây giờ cái tên chủ bất tử văn minh gọi là vĩnh viễn không chết mà đối mặt với hắn thì có thể đập nát gã như tưưng.

    Coi như là chủ di thất văn minh chưa từng gặp mặt thì Lục Nguyên cũng có tự tin đánh chết, đây là niềm tin hiện tại của hắn.

    Lục Nguyên cho rằng thực lực của mình đã xếp thứ hai trong thiên địa, chỉ dưới Thái Cổ chủ vĩnh hằng.

    Phải rồi, còn có ích lợi một chỗ mình chưa lấy, Lục Nguyên ngự kiếm bộ bay nhanh đến một nơi, chỗ đó có mười chín tầng cơ quan, mỗi tầng cực kỳ đáng sợ, đây chính là nơi mà chủ hoang chân văn minh không dám đặt chân vào, chân thực chi nhãn, một phần mười vận mệnh thiết tắt chính là ở đây.

    Mười chín tầng cơ quan khiến chủ hoang chân văn minh mười bốn kỷ nguyên cực kỳ e ngại không dám xem thường.

    Nhưng đối với Lục Nguyên bây giờ thì chẳng đáng gì, dễ dàng giải quyết, lấy được một con mắt tròng đen trong trắng.

    Chân thực chi nhãn.

    Bạch đại biểu chân thực, hắc đại biểu hư vô.

    Nói chính xác hơn đó là chân thật hư vô chi nhãn.

    Theo ký ức của chủ hoang chân văn minh thì đây là một phần mười vận mệnh thiết tắt.

    Nhưng Lục Nguyên cầm lấy con mắt trắng đen thì phát hiện đó không phải một phần mà là hai.

    Một phần là chân thực, một phần là hư vô.

    Dù là chân thật vẫn là hư vô thật ra đều là vận mệnh.

    Đến đây thì mười phần vận mệnh thiết tắt mình có được sáu phần, gồm chân lý, định lý, thiên mệnh, chân thực, hư vô, cùng với bất khuất.

    Đạo tự phân thân đã tăng lên đến bảy phần.

    Vĩnh hằng mạnh là hai phần.

    Thực lực này đúng là rất mạnh, nhưng dùng để đối phó Thái Cổ đầu trọc thì còn chưa đủ sức, mình nên đi đâu tăng thêm thực lực đây?

    Bây giờ Lục Nguyên chưa nghĩ đến đoàn tụ cùng người thân, bạn bè, đồng môn.

    Thời gian chính là sinh mệnh, hiện tại phải nhanh chóng tăng thực lực, chỉ có đánh chết Thái Cổ đầu trọc, sau này có hàng tá thời gian nhàn nhã.

    Muốn đối phó Thái Cổ chủ vĩnh hằng nên nghĩ cách gì đây?

    Ở thế đạo này ba vật mạnh nhất là vĩnh hằng chi môn, vận mệnh thiết tắt, và đạo tự.

    Bây giờ Thái Cổ dung hợp vĩnh hằng chi môn, thành tựu thiên địa vô địch, tới vĩnh hằng.

    Vậy mình dung hợp vận mệnh thiết tắt và đạo tự thì có thể địch lại chủ vĩnh hằng không?

    Đây chắc là cách duy nhất có thể nghĩ ra.

    Lục Nguyên có nghe nói một chuyện, chính là năm đó Thái Cổ chủ vĩnh hằng đánh nát văn tự chi môn, định bắt giữ chư thiên đệ nhất cái văn tự đạo tự, kết quả đạo tự chạy trốn.

    Hiện tại chính mình có thể hay không tìm đến đạo tự đó nhỉ?

    Lục Nguyên ngẫm nghĩ, lấy ra đạo tự phân thân bảy phần, muốn dùng phân thân cảm ứng chủ thân, tìm ra chỗ đạo tự thật sự.

    Nhưng điều này còn chưa thể.

    Lục Nguyên phát động sáu phần vận mệnh thiết tắt, thì thào:

    - Hư vô mờ ảo vận mệnh, tìm đạo tự chân thân đi.

    Chớp mắt vận mệnh thiết tắt phát động, lúc này Lục Nguyên lờ mờ cảm giác chỗ của đạo tự chân thân.

    Hắn liền bay đi, vận kiếm bộ với tốc độ nhanh nhất, giờ làm chuẩn bị cho đại quyết chiến cuối cùng, nhất định phải nhanh lên, càng nhanh hơn nữa.

    Lục Nguyên với tốc độ bão tố bay nhanh.

    Bay đi không biết ba lâu sau, Lục Nguyên lờ mờ cảm giác đằng trước có đạo tự phân thân, đuổi theo đến di thất địa rồi.

    Lúc này mặc dù di thất địa đã đầu vào vương triều, nghe theo thái cổ vương triều thóng trị nhưng hoàn cảnh không biến điỏ nhiều.

    Chân chính thống trị nơi này là chủ di thất văn minh thuộc thái cổ vương triều, mười chín kỷ nguyên.

    Nhưng người khác không phục ví dụ như chủ địa phủ văn minh, quang thần cái gì đều bị trấn áp hết.

    Kẻ không phục thì chết, đó luôn là phong cách của thái cổ vương triều.

    Lục Nguyên một đường bay đi, dường như phía trước có đạo tự chân thân.

    Đúng vậy, là ở đó.

    Khoan đã, chỗ ấy còn có một người, cực kỳ to lớn, khoảng chừng một trượng, khá gầy gò nhưng tinh thần sáng láng.

    Gã mặc áo màu rực rỡ, chỉ cần ngươi nhìn hắn một cái liền bị hút vào đôi mắt kia.

    Toàn thân gã toát ra khí thế cường đại và cũng hấp dẫn.

    Gã ẩn núp ở đó, yên lặng chờ đợi, người này đang bắt giữ đạo tự chân thân.

    Khoảnh khắc Lục Nguyên ra suy đoán như vậy, thêm nữa dường như người này chuẩn bị rất nhiều.

    Lục Nguyên cảm giác phạm vi vạn dặm bày ra chín trăm chín mươi chín tầng cơ quan, đều chủ yếu là vây khốn, hiển nhiên gã chuẩn bị rất lâu rồi.

    Trong không trung đạo tự chân thân đang giãy dụa, nó là ban đầu văn tự khá mạnh, một khi bị người nắm giữ sẽ bùng phát ra lực lượng khó thể tưởng tượng.

    Sức chiến đấu của đạo tự chân thân không bị người khống chế đã mạnh như vậy, lực lượng thắng được mười tám kỷ nguyên nhưng kém hơn mười chín kỷ nguyên một chút.

    Tất nhiên đạo tự chân thân hiểu tất cả pháp thuật, có thủ đoạn vô tận để chạy trốn.

    Nhưng bây giờ đạo tự chân thân bị vô số cái lưới trói chặt.

    Ánh sáng đạo tự nhấp nháy trong vô tận võng lớn.

    - Đạo tự chân thân, rốt cuộc để ta được đến ngươi, ha ha ha ha!

    Người đàn ông trung niên toàn thân tát ra hơi thở ma mị, có vị di thất, có thể khiến vạn vật mê mang, mười chín kỷ nguyên, mặt mày bình thường không biểu tình nhưng giờ sắp nắm giữ đạo tự chân thân nên rất là sung sướng.

    Người này chính là chủ di thất văn minh.

    Chủ di thất văn minh là một người có thực lực, rất có thủ đoạn, cũng là chủ văn minh khá bí ẩn.

    Năm đó Thái Cổ chủ vĩnh hằng cinh phạt di thất địa, chủ di thất văn minh ngoan ngoãn thần phục.

    Lúc Thái Cổ chủ vĩnh hằng đánh nát văn tự chi môn bắt giữ đạo tự chân thân thì chủ di thất văn minh dùng bí pháp đặc biểt để lại chút dấu vết đạo tự chân thân, đến đây thì gã bứat đầu truy tìm đạo tự chân thân, đã hơn bốn năm trăm trôi qua.

    Chủ di thất văn minh là một chủ văn minh rất bí ẩn, ít khi xuất hiện, cho nên gã truy đuổi đạo tự chân thân lâu như vậy mà không khiến người nghi ngờ, người như gã dùng hơn bốn trăm năm sắp bắt lấy đạo tự chân thân.

    Khi Lục Nguyên đặt chân vào đây thì vừa lúc đụng phải chuyện này.

    Chương 1550: Trời long đất lở

    Chủ di thất văn minh chuẩn bị thu phục đạo tự chân thân, đột nhiên cảm giác có kẻ xâm nhập khu vực hai vạn dặm thì giật mình, đây là phút mấu chốt gã không muốn có sơ sẩy gì.

    Gã nhìn thấy Lục Nguyên đầu tiên là ngây ra, rồi biểu tình nghi ngờ cuối cùng là khẳng định.

    - Ngươi là Lục Nguyên.

    Gã không dùng dấu hỏi, đây là việc chắc chắn, mặc dù Lục Nguyên không lọ mặt trong năm trăm năm, chủ di thất văn minh chưa từng thấy hắn nhưng hắn xếp hạng hai bảng truy nã, thái cổ vương triều thường giở tư liệu về hắn, cho nên gã vừa liếc mắt liền nhận ra Lục Nguyên ngay.

    Gã nhận ra Lục Nguyên rồi thì yên lòng, một Lục Nguyên bình thường mà thôi, trong kỷ lục năm trăm năm trước hắn chẳng qua là mười bốn kỷ nguyên, năm trăm năm này dù có tăng lên thì ghê gứm lắm là mười lăm, mười sáu kỷ nguyên, tuyệt đối không là địch thủ của gã vốn có mười chín kỷ nguyên lâu năm.

    - Lục Nguyên, ngươi và ta không oán không thù, chỉ cần ngươi không cản trở chuyện của ta, lập tức đi thì ta xem như không thấy.

    Ta không quá để ý bảng truy nã thái cổ vương triều.

    Chủ di thất văn minh cười cười nói:

    - Năm đó ta tham gia thái cổ vương triều cũng là bị buộc bất đắc dĩ, nếu không tham gia chắc chắn Thái Cổ chủ vĩnh hằng sẽ giết ta.

    Ta đã già rồi, già thì quý mạng lắm, muốn sống tiếp, cho nên đành tham gia.

    Nhưng sự thật là ta không bỏ công sức bao nhiêu.

    Chủ di thất văn minh giải thích, mặc dù gã nói vậy nhưng âm thầm vận một thần thông, có tên gọi là di thất chi nhẫn.

    Đó là thần thông thích hợp dùng cho oám sát, di thất chi nhẫn chớp mắt di chuyển ám sát trong người đối thủ, trước đó không có một chút cảm giác gì cả, so với thủ đoạn ám sát của tinh chi văn minh, dạ chi văn minh thì cao cấp hơn gấp mấy ngàn lần.

    Chủ di thất văn minh ở trong thái cổ vương triều đúng là không ra bao nhiêu công sức.

    Nhưng Lục Nguyên trông thấy gã giành giật đạo tự chân thân.

    Tin tức này không thể lộ ra ngoài, nếu không thì sẽ có rất nhiều người muốn cướp lấy, ít nhất thì Thái Cổ chủ vĩnh hằng sẽ cướp.

    Vì không để tin tức lộ ra, cho nên chủ di thất văn minh nhất định phải giết chết Lục Nguyên.

    Chỉ có người chết mới không lộ tin tức.

    Chủ di thất văn minh ở ngoài mặt làm bộ làm tịch, nói nhiều như vậy chỉ có một mục tiêu, là mê hoặc Lục Nguyên.

    Quả nhiên, Lục Nguyên bị mê hoặc.

    Chủ di thất văn minh chớp mắt thi triển di thất chi nhẫn, đâm trúng Lục Nguyên.

    Di thất chi nhẫn mang theo vị mê thất xuyên tim.

    Chủ di thất văn minh cười to nói:

    - Lục Nguyên, ngươi đi chết đi, muốn trách thì trách ngươi đã trông thấy hành động của ta!

    Chủ di thất văn minh đang đắc ý chợt phát hiện một thanh thần kiếm vừa mỏng vừa dài đâm vào tim mình.

    Gã vội vã né tránh nhưng bị xẹt qua vài, chớp mắt bị thương không nhẹ.

    Lại có người sao?

    Không đúng, kẻ ra tay chính là Lục Nguyên.

    Chẳng phải Lục Nguyên đã chết bởi ám sát di thất chi nhẫn của mình rồi ư?

    Không đúng, phù sinh nhược mộng, mới rồi chắc là Lục Nguyên dùng chiêu phù sinh nhược mộng.

    Chủ di thất văn minh phát hiện gã tính sai rồi, định giết Lục Nguyên ngược lại bị hắn chơi một phen, đánh trọng thương, ăn chút thiệt thòi.

    Khi Lục Nguyên đấu tranh với chủ di thất văn minh thì phía xa đạo tự chân thân bị trói buộc không ngừng nhảy nhót.

    Tình hình hiện tại rất rõ ràng, ai thắng thì đạo tự chân thân thuộc về kẻ đó.

    Chủ di thất văn minh mặc dù bị phù sinh nhược mộng của Lục Nguyên lừa một lần, đánh trúng một nhát, nhưng gã không mấy để ý, toàn thân tản ra khí thế sa đọa mà mê thất.

    - Lục Nguyên, là ngươi tìm đường chết, đi chết đi!

    Chủ di thất văn minh không cần ám sát cái gì, trực tiếp dùng pháp lực mười chín kỷ nguyên đánh bay đối phương.

    Di thất chi nhẫn lần thứ hai cầm trong tay gã.

    Gã cầm di thất chi nhẫn, lấy tám mươi tám cái chiêu thức cực hạn, năm phần mốt vĩnh hằng mạnh nặng nề chém xuống Lục Nguyên.

    Lúc này gã như có thể đại biểu vô thượng sinh linh.

    Trục xuất!

    Đánh rơi!

    Đi chết!

    Loại khí thế khiến người sa đọa chớp mắt lao xuống.

    Lục Nguyên cũng phản kích.

    Muốn chiến thì ai sự ai.

    Lục Nguyên dùng Dưỡng Ngô thần kiếm phản kích, mang theo vô tận khí, kiếm khí có thể chém vữ khung trời, chém chết chư thiên, kiếm sát chư thần, chém tát cả mọi thứ.

    Còn có hơi thở cực kỳ sắc bén, ẩn chứa hai trăm năm mươi hai chiêu thức cực hạn, bảy phần đạo tự phân thân, sáu phần vận mệnh thiết tắt, toàn bộ ẩn chứa bên trong.

    *Bùm!*

    Hai người ở không trung va chạm, di thất chi nhẫn và Dưỡng Ngô thần kiếm nặng nề va nhau.

    *Xoẹt!*

    Di thất chi nhẫn thủng một lỗ, kiếm khí sắc bén tuôn trào len vào.

    Di thất chi nhẫn biến sắc mặt, hét:

    - Phá!

    Ngươi biết phá!

    Gã thật sự giật mình, chiêu này năm đó không chỉ có cực kỳ hóc búa, được gọi là chỉ có chủ kiếm cổ văn minh thiên hạ đệ nhất mới sử dụng được ư?

    Kiếm cổ có thể xưng làm thiên hạ đệ nhất, cũng là nhờ có phá.

    Bây giờ Lục Nguyên cũng dùng phá, còn là phá hoàn chỉnh.

    Chỉ một chiêu mà chủ di thất văn minh đã rơi vào thế yếu.

    Chết tiệt!

    Chỉ một kích gia nhau đầu tiên Lục Nguyên đã cho chủ di thất văn minh hai điều kinh sợ.

    Thứ nhất là Lục Nguyên có pháp lực mười chín kỷ nguyên.

    Mười chín kỷ nguyên không phải dễ dàng có được, mặc kệ ngươi là thiên tài gì, muốn có mười chín kỷ nguyên rất khó khăn, nếu không thì trong thiên địa sẽ chẳng hiếm có mười chín kỷ nguyên đến vậy, chỉ khoảng năm người.

    Tổ Long thiên tài chứ?

    Nhưng Tổ Long cũng dùng thời gian rất lâu mới vừa đến mười chín kỷ nguyên, vậy mà tại sao Lục Nguyên nhanh như vậy đến mười chín kỷ nguyên rồi?

    Thật ra không phải thiên phú của Lục Nguyên trên Tổ Long, Tổ Long không có ai trải đường sẵn, Lục Nguyên thì có kiếm cổ văn minh.

    Dựa thế, Lục Nguyên đang dựa thế.

    Kinh ngạc thứ hai chính là phá.

    Khi chủ di thất văn minh đặt dấu hỏi thì đòn tấn công thứ hai của Lục Nguyên đã đến.

    Vẫn là kiếm quang, nhưng là kiếm quang đáng sợ nhất mà chủ di thất văn minh từng thấy.

    Chủ di thất văn minh thậm chí nghi ngờ hiện tại kiếm quang của Lục Nguyên và lực công kích của kiếm đều vượt qua chủ kiếm cổ văn minh.

    Không sai, năm đó chủ kiếm cổ văn minh có đấu với chủ di thất văn minh nhưng cho gã cảm giác không đáng sợ bằng Lục Nguyên ra tay.

    Lục Nguyên đã hoàn toàn vượt qua chủ kiếm cổ văn minh rồi ư?

    Chiêu thứ hai, vẫn là chủ di thất văn minh yếu thế.

    Lục Nguyên vẫn đang đấu với chủ di thất văn minh.

    Chiêu thứ ba!

    Chiêu thứ bốn!

    Chiêu thứ năm!

    Chiêu thứ mười!

    Hai người mườii chín kỷ nguyên mỗi lần đấu nhau là đánh đến kinh thiên động địa, ầm ầm ù ù, bên cạnh có bao nhiêu không gian bị chấn thành bụi phấn, có ba nhiêu tinh thần thành mảnh vụn, vô số trời sụp đất nứt.

    Còn nhớ lúc Lục Nguyên mới đến di thất địa thì bị loại trời sụp đất nứt này hù sợ.

    Trời sụp đất nứt chính là trời lay đất động, rơi vào trong đó là chết.

    Nhưng bây giờ thân thể của hắn sớm thuộc hàng kỷ nguyên băng mà ta không hủy, vậy nên không để dao động cấp bậc này vào mắt.

    Không gian sụp đổ, một thế giới diệt vng thì làm sao?

    Không thể ảnh hưởng bản thân hắn.

    Chương 1551: Vĩnh Hằng Thiên Cung

    Mỗi lần đấu nhau đều là Lục Nguyên chiếm ưu thế, chủ di thất văn minh rất muốn phản kích lại nhưng dùng hết mọi cách cũng không thể, gã không cách nào lật ngược thế cờ, chỉ đành mặc cho Lục Nguyên mở rộng ưu thế từng chút một.

    Chiêu thứ mười lăm!

    Lần này di thất chi nhẫn bùng phát ra lực lượng cường địa, đấy là di thất chi bí, có thể đưa người vào di thất thiên đường, là một trong đại chiêu của chủ di thất văn minh.

    Đã rơi vào thế yếu trong mười bốn chiêu, không vùng lên nữa thì hơi muộn.

    Gã muốn dựa vào chiêu này lật ngược bàn cờ, nhưng kiếm quang của Lục Nguyên như kinh hồng chặt đứt tất cả, gã lại thất bại.

    Chiêu thứ hai mươi.

    Chiêu thứ hai mươi lăm.

    Chiêu thứ ba mươi.

    Chiêu thứ ba mươi bảy.

    Giờ phút này, bởi vì ba mươi sáu chiêu trước tích lũy thế yếu, chủ di thất văn minh hoàn toàn suy sụp.

    Chiêu thứ bốn mươi, đến đây thì nhân vật lợi hại như chủ di thất văn minh thể làm được cả phản kích.

    Chiêu thứ năm mươi.

    Kiếm quang của Lục Nguyên ở không trung nhẹ nhàng xẹt qua.

    Hắn nói:

    - Đại diễn có con số năm mươi, bây giờ giết chết mười chín kỷ nguyên chủ văn minh như ngươi vừa lúc là năm mươi chiêu.

    Kiếm quang của Lục Nguyên đâm và trái tim chủ di thất văn minh.

    Chủ di thất văn minh thở dài, nói:

    - Ta thua không oan.

    Gã hiểu mình thua đúng là không oan chút nào, bây giờ Lục Nguyên dùng thực lực từng chút một nghiền gã, trong năm mươi chiêu này gã không thể làm được phản công một chiêu.

    Lục Nguyên quá mạnh, thua dưới tay cg như vậy đúng là không lời gì để nói.

    Chủ di thất văn minh nói:

    - Ta thua không oan nhưng Lục Nguyên, thật ra ngươi rất oan.

    Nếu không phải chủ vĩnh hằng xuất thế thì thực lực hiện tại của ngươi đã vượt qua đệ nhất cao thủ chủ kiếm cổ văn minh trước, có thể trấn áp chư thiên vạn giới, mà hiện tại, thực lực của ngươi cách chủ vĩnh hằng một khe rãnh rất lớn không thể vượt qua.

    - Đáng tiếc.

    Chủ di thất văn minh nghiêng đầu một bên, tắt thở.

    Lục Nguyên vác kiếm trên vai, lại nói hắn không khả năng ngang bằng với chủ vĩnh hằng, hơn nữa hắn phát hiện mới nãy chủ di thất văn minh dùng giọng điệu chân thành nhất nói, vậy chứng minh gã lây pháp lực mười chín kỷ nguyên quan sát vẫn thấy chênh lệch giữa hắn và chủ vĩnh hằng rất lớn.

    Mặc kệ nó, dù có thể nào mình phải chiến đấu.

    Nhất định phải tiêu diệt tên đầu trọc đó.

    Chủ di thất văn minh còn có nhiều di vật, như là thần vật cao thiên giai, nhưng Lục Nguyên không cần nữa, từ mười chín kỷ nguyên đến hai mươi kỷ nguyên có nhiều hơn thần vật cao thiên giai cũng vô dụng, đây là bước cuối cùng cũng là bước khó vượt qua nhất.

    Từ xưa đến nay chỉ có chủ vĩnh hằng mới vượt qua bước này, bây giờ phải xem hắn có thể vượt qua được không.

    Lục Nguyên ở trong di sản của chủ di thất văn minh tìm thấy cách khống chế những cơ quan, mượn chúng nó cuối cùng đã bắt giữ được đạo tự phân thân.

    Đạo tự phân thân còn muốn giãy dụa nhưng pháp lực mười chín kỷ nguyên của Lục Nguyên bao trùm, cưỡng ép trấn áp.

    Lục Nguyên đã có kinh nghiệm trấn áp, dù sao năm đó hắn từng trấn áp bất khuất chi lưu quang mà.

    Qua máy tháng, cuối cùng đã trấn áp được đạo tự phân thân.

    Sau khi trấn áp đạo tự phân thân, Lục Nguyên liền phát hiện có thể nhìn thấu tất cả pháp, chất lượng pháp lực cũng tăng mảng lớn.

    Vốn là hai phần vĩnh hằng mạnh bây giờ lên tới mười phần.

    Còn có sáu phần vận mệnh mạnh.

    Ba pháp lực vượt qua văn minh không ngừng dung hợp trong người Lục Nguyên, biến thành pháp lực càng lúc càng mạnh.

    Hư không trong người, dung hợp.

    Dường như có vô tận pháp lực đang nổ đì đùng, dung hợp.

    Đây là màu sắc thứ mười, khác với màu của vĩnh hằng mạnh nhưng đúng là màu thứ mười, dùng ngôn ngữ rất khó hình dung nó, bởi vì trước đó không một ai dùng màu sắc như vậy tất nhiên sẽ không người nào đặt tên tương ứng.

    Lục Nguyên chỉ có thể miễn cưỡng dùng từ mỹ lệ, lộng lẫy hình dung nó nhưng vẫn kém xa.

    Hơn nữa chất lượng không tệ.

    Lục Nguyên có từng đấu với chủ hoang đạo văn minh và chủ di thất văn minh, vĩnh hằng mạnh của họ một là năm phần, một là năm phần mốt, chất lượng pháp lực đều rất cao, nhưng bây giờ hắn cảm thấy pháp lực của mình còn cao hơn họ.

    Tất nhiên tuyệt đối không bằng Thái Cổ nhưng cũng xem như rất cao.

    Hắn thầm nhận định chắc khoảng sáu, bảy phần vĩnh hằng mạnh, thậm chí là mạnh hơn, dù sao đây chỉ là đoán thôi, chưa thấy ai có chất lượng pháp lực cao như vậy.

    Đạo tự phân thân vào tay, vậy là bây giờ chỉ có một vận đề, còn lại bốn phần vận mệnh thiết tắt ở đâu?

    Chỉ có tìm ra bốn phần vận mệnh thiết tắt thì mình mới có khả năng chiến thắng Thái Cổ chủ vĩnh hằng được.

    Lục Nguyên tùacute; bước trên di thất địa, rất nhanh ra khỏi đấy.

    Hắn vừa ra khỏi di thất địa thì nghe được một tin tức.

    - Cái gì!?

    Vận mệnh thông đạo xuất hiện hả?

    - Vận mệnh thông đạo ở bên trên Vĩnh Hằng Thiên Cung.

    - Thái Cổ chủ vĩnh hằng đang đánh mở vận mệnh thông đạo.

    - Nghe nói bốn phần vận mệnh thiết tắt ở trong vận mệnh thông đạo đấy.

    - Thái Cổ chủ vĩnh hằng vốn có vĩnh hằng chi môn rồi, giờ thêm bốn phần vận mệnh thiết tắc nữa thì vô địch.

    Tin tức là từ Vĩnh Hằng Thiên Cung truyền đến, đây vốn là bí mật thái cổ vương triều, nhưng thái cổ vương triều cũng có thám tử, vậy nên Lục Nguyên biết bí mật này.

    Sau khi biết bí mật thì Lục Nguyên kích động, vì hắn mới nghĩ ra mấu chốt chiến thắng Thái Cổ chủ vĩnh hằng là còn lại bốn phần vận mệnh thiết tắc, hợp nhất vận mệnh thiết tắt cùng đạo tự cộng thêm lực lượng của mình thì rất có thể chiến thắng Thái Cổ chủ vĩnh hằng, đây cũng là hy vọng duy nhất và cuối cùng.

    Vậy nên Lục Nguyên đang suy nghĩ đi đâu tìm vận mệnh thiết tắt.

    Kết quả!

    Kết quả!

    Kết quả!

    Kết quả là bây giờ vận mệnh thông đạo xuất hiện, một khi để cái tên Thái Cổ đầu trọc có được bốn phần vận mệnh thiết tắc vậy thì không thể tưởng tượng, cơ hội cuối cùng chiến thắng bốn phần vận mệnh thiết tắc cũng biến mất.

    Không, không được.

    Lục Nguyên bỗng nhiên hiểu ra, bây giờ hắn phải đi Vĩnh Hằng Thiên Cung, cướp lấy vận mệnh thông đạo.

    Mặc dù trận chiến này rất khó khăn, có lẽ sẽ chết nhưng vẫn phải đi.

    Không đi không được.

    Nếu không đi thì một tia hy vọng cuối cùng sẽ vụt tắt.

    Lập tức xuất phát, không thể mất một giây nà.

    Khoan đã, mình còn có một chuyện phải làm, làm xong nó mới tiện đi đánh trận chiến cuối cùng được.

    Sinh tử thành bại, toàn ở trong cuộc chiến cuối cùng này, tâm tình chợt trở nên kích động.

    Vĩnh Hằng Thiên Cung.

    Khu vực này vốn là thế giới hỏa sơn.

    Bản thân nó chính là trung tâm thế giới này.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng thống nhất thiên địa vạn giới rồi đóng đô tại đây, lập nên Vĩnh Hằng Thiên Cung.

    Vĩnh Hằng Thiên Cung được gọi là cung điện nhưng nó rộng mênh mông, to hơn một tinh cầu rất nhiều.

    Vĩnh Hằng Thiên Cung có tổng cộng một ức tầng lầu, từng bước đi lên, qua một ức thang lầu mới triều bái Thái Cổ chủ vĩnh hằng được, qua đó làm nổi bật sự vĩ đại của gã.

    Chủ thể Vĩnh Hằng Thiên Cung chính là một ức bậc thang này.

    Ngang với tầng thấp nhất là từng gian phòng, đây là cho hỗn động cảnh thực lực kém nhất thái cổ vương triều ngụ ở.

    Chương 1552: Tự đưa vào miệng cọp?

    Lên cao một chút, ở hai bên bậc thang cho cấp thế giới cảnh ở.

    Lại lên trên chút tức là cao hơn thế giới cảnh, thiên tôn cảnh cư ngụ.

    Lại lên chút nữa là phó chủ văn minh ở, lúc này đã là đẳng cấp cao.

    Tiếp theo lên từng nấc thang.

    Nếu ai có may mắn được chủ vĩnh hằng kêu gọi, từng bậc đi lên sẽ chỉ cảm thấy Thái Cổ chủ vĩnh hằng ngày càng vĩ đại, sức mạnh to lớn.

    Nguyên Vĩnh Hằng Thiên Cung lấy một ức thang lầu làm chủ thể, tân trang gian phòng cái gì cũng xây rất hùng vĩ, khó thể tưởng tượng.

    Các kiến trúc căn phòng cấu thành một cánh cửa to lớn, hình dạng chính là vĩnh hằng chi môn.

    Nơi này không chỉ là trung tâm thế giới mặt đất mà thực chất là trung tâm thượng thế giới nữa.

    Một chủ vĩnh hằng, hơn một trăm chủ văn minh, ba trăm phó chủ văn minh, hằng hà sa số thế giới cảnh, hỗn động cảnh không thể đếm hết.

    Thực lực như vậy đặt ở cõi trời đất còn có cái thứ hai không?

    Cùng lúc đó, Vĩnh Hằng Thiên Cung có vô tận uy thế.

    Nơi này vốn chính là chỗ tôn vinh nhất trong thiên địa.

    Giống như Tổ Long, được gọi là mười chín kỷ nguyên, thực lực gần như số một trước chủ vĩnh hằng mà cũng không dám tới đây gây rối, người khác càng đừng nói đến.

    Có thể làm thủ vệ ở Vĩnh Hằng Thiên Cung là chuyện rất quang vịnh.

    Thủ vệ có ba mươi sáu cấp thiên tôn, ai nấy không phải là đẳng cấp quang vinh.

    Bình thường nhân vật có lớn hơn, bao gồm văn minh cảnh, trông thấy các thủ vệ phải khách sáo không dám thất lễ, có không ít tùy tay đưa chút linh thạch đút lót.

    Nhưng bây giờ tất cả thủ vệ nhìn hướng người áo xanh.

    Thanh y thanh niên này chẳng những không đưa cho linh thạch mà tay còn ấn chuôi kiếm, bộ dạng chiến ý tràn trề, thật to gan, dám làm vậy ở Vĩnh Hằng Thiên Cung, đúng là đi tìm chết.

    Một thủ vệ cấp thiên tôn nói:

    - Tiểu tử, lập tức bỏ binh khí xuống lùi ra xa, nếu không đừng trách chúng ta cho ngươi ăn đòn!

    Một thủ vệ cấp thiên tôn nhìn thấy người áo xanh chợt nói:

    - Người áo xanh này sao ta thấy quen quá.

    Thủ vệ cấp thiên tôn khác gật đầu nói:

    - Đúng vậy, ta cũng thấy quen mắt, hình như có thấy trên bảng truy nã.

    Nhưng nói đùa chắc?

    Một kẻ bị truy nã mà dám đến Vĩnh Hằng Thiên Cung?

    Chẳng khác nào đi tìm chết.

    Thủ vệ cấp thiên tôn tùacute; liếc mắt sang bên cạnh, chỗ đó có danh sách truy nã.

    Bảng truy nã thái cổ vương triều dán khắp nơi, người xếp một trăm hàng đầu đều là đại nhân vật kinh thiên động địa.

    Trên bảng truy nã cơ bản đều là văn minh cảnh, ngươi không có văn minh cảnh?

    Đừng mơ và bảng truy nã.

    Thủ vệ cấp thiên tôn liếc mắt nhìn từ trên xuống dưới.

    Hàng một trăm...tám mươi tên...sáu mươi tên...bốn mươi tên...ba mươi tên...hai mươi tên...mười tên.

    Đều không có mặt mũi người áo xanh này, chắc là ảo giác rồi, mình thấy quen mắt có lẽ là ở nơi khác thấy hắn, mình quý nhân hay quên quá, thủ vệ cấp thiên tôn thầm nghĩ.

    Thủ vệ cấp thiên tôn đúng là có thể xưng quý nhân, có thể trông cửa Vĩnh Hằng Thiên Cung không phải quý nhân thì là cái gì?

    Thủ vệ cấp thiên tôn này tùy tiện liếc mười tội phạm truy nã hàng đầu.

    Hạng mười Yến Thương Thiên, hạng chín chủ thiên vạn văn minh, hạng tám chủ bí chi văn minh, hạng bảy chủ thần long văn minh, hạng sáu chủ phượng cổ văn minh, hạng năm chủ võ cổ văn minh, hạng bốn chủ pháp cổ văn minh, hạng ba Thường Nga, hạng hai Tổ Long, chín tội phạm truy nã này đúng là hung tàn.

    Nhưng dữ nhất là hạng nhất.

    Lục Nguyên!

    Khoan đã, Lục Nguyên trên bảng truy nã hình như bức tranh sao giống người áo xanh quá.

    Không đúng, đây không phải giống nhau, đây chính là!

    Lục Nguyên!

    Thủ vệ cấp thiên tôn lập tức kêu lên:

    - Đó là Lục Nguyên!

    - Cái gì!?

    Lục Nguyên???

    Gã vừa thốt lời, mọi người liền nhìn hướng bảng truy nã, rồi thì đối chiếu người áo xanh, cuối cùng xác định đúng thật sự là Lục Nguyên.

    Lục Nguyên xuất hiện, không thể tưởng tượng!

    Lục Nguyên ngang nhiên lộ mặt!

    Hắn dám xuất hiện trong Vĩnh Hằng Thiên Cung.

    Cái tên Lục Nguyên đúng là có sức hút vô cùng, năm trăm năm trước làm ra vô số chiến tích kinh người, năm trăm năm sau tái xuất giang hồ chém giết chủ hoang đạo văn minh, hủy diệt hoang vệ quân, hơn nữa nhiều người nghi ngờ gần đây chủ di thất văn minh chết cũng là do Lục Nguyên giết.

    Bởi vì trên di thể chủ di thất văn minh có kiếm khí cực kỳ sắc bén, trong thiên địa chỉ mình Lục Nguyên làm được, dù là Yến Thương Thiên cũng không thể.

    Vừa xuất hiện đã liên tục chém mười tám, mười chín kỷ nguyên.

    Lục Nguyên tái xuất giang hồ thật là quá hung tàn.

    Bây giờ càng dữ hơn là Lục Nguyên lại dám đứng trước Vĩnh Hằng Thiên Cung, đây chính là nơi uy nghiêm nhất trong thiên địa, hơn nữa Thái Cổ chủ vĩnh hằng đại nhân ngụ ở bên trong.

    Số một bảng truy nã dám đứng ở trước mặt Thái Cổ chủ vĩnh hằng mạnh nhất trên đời, quá dữ dội.

    Lục Nguyên uống rượu, rất là nhàn nhã.

    Trước khi đến đây Lục Nguyên có hai việc cần làm xong.

    Việc thứ nhất là viếc phong tha cho Vân Tụ Tuyết, nói sự nghiêm trọng của cuộc chiến này, đi rồi không trở về, vì đó là hy vọng cuối cùng.

    Việc thứ hai là tìm rượu nngs nhất, trong trời đất có một loại rượu được gọi là nóng nhất, nó không có tên gì hoa lệ, tên của nó gọi là liệt rượu.

    Liệt rượu cực kỳ nóng cháy, uống vào miệng có chút cay đắng, sau đó tác dụng lớn kinh người.

    Lục Nguyên đã dự đoán được trận chiến này sẽ kịch liệt nhất trong đời mình, cũng có lẽ là cuộc chiến cuối cùng.

    Vì chúc mừng chiến đáu mãnh liệt nhất cũng là cuối cùng, không sảng khoái uống một chén rượu sao được chứ?

    Thế nên hắn tìm đến loại liệt rượu này, lấy một vạn cân liệt rượu.

    Mang rượu và kiếm, Lục Nguyên đi tới đây.

    Lục Nguyên sảng khoái uống rượu, giọt rượu dọc khóe môi chảy xuống cằm.

    Lục Nguyên lau vệt rượu, nói:

    - Đám thủ vệ các ngươi không là đối thủ của ta, ta cũng sẽ không khó xử các ngươi.

    Đi báo cho tên trọc Thái Cổ chủ vĩnh hằng ka, nói là Lục Nguyên ta đã đến.

    Lục Nguyên nhìn hướng bầu trời, trên cao tính bầu trời vĩnh hằng có một con đường tối đen.

    Con đường đen ngòm bên trong như chứa vô tận vận mệnh, đó chắc là vận mệnh thông đạo.

    Sáu phần vận mệnh thiết tắt cho hắn biết, không sai, đó chính là vận mệnh thông đạo, hơn nữa dường như sắp bị nổ nát.

    Một khi vận mệnh thông đạo bị nổ nát thì Thái Cổ chủ vĩnh hằng sẽ có được bốn phần vận mệnh thiết tắc, khi ấy chư thiên sinh linh không còn ai là đối thủ của gã nữa.

    Những thủ vệ cấp thiên tôn biết nếu mà xông ra thì là đưa mồi mà thôi, chúng không ngu ngốc đi tự sát, lập tức đưa tin Lục Nguyên, tội phạm truy nã số một trên đời đã xuất hiện.

    Lúc này, trên đỉnh Vĩnh Hằng Thiên Cung truyền đến một thanh âm cực kỳ hùng hồn:

    - Lục Nguyên, ta đã biết ngươi đến từ lâu rồi.

    Khí thế cường đại của ngươi giấu được ngươi khác chứ sao qua mắt ta nổi!

    Trên đỉnh trời xuất hiện một đôi mắt.

    Đó là đôi mắt tuyệt thế kiêu hùng quét tận thiên hạ.

    Đôi mắt của Thái Cổ chủ vĩnh hằng.

    - Lục Nguyên, năm trăm năm rồi, chúng ta lại gặp mặt.

    Năm trăm năm trước, khi ta chưa vào vĩnh hằng chi môn thì chúng ta có va chạm một chưởng, một chưởng kia, hai ta khó chia trên dưới.

    Chương 1553: Sát nhân cuồng hay chính nghĩa?

    -Lúc đó ta từng nói, ta sẽ đứng trên chúng sinh, các ngươi đều ở dưới chân ta.

    Ta nói được thì làm được, mọi chuyện giống như ta đã nói.

    - Bây giờ ta đã là chủ vĩnh hằng!

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng cất tiếng cười to:

    - Vận mệnh thông đạo này đúng là biết giấu, ta tìm nó hơn bốn trăm năm, kết quả là nó ẩn núp trên cao nhất Vĩnh Hằng Thiên Cung, nơi mà không có khả năng nhất.

    Vận mệnh quả nhiên là trêu người nhất, may là ta phát hiện ra nó.

    Chắc ngươi cũng hiểu, vận mệnh thông đạo là hy vọng cuối cùng của ngươi, tiếc rằng hy vọng cuối cùng đó sắp bị ta đập tan tành.

    Ta sẽ không đấu với ngươi, ta sẽ đứng trên đỉnh cao nhất Vĩnh Hằng Thiên Cung tiếp tục công kích vận mệnh thông đạo, một khi công phá nó thì bốn vận mệnh vào tay ta, các ngươi sẽ hoàn toàn đứng trong thất bại.

    - Ngươi muốn cướp đoạt thì hãy xông lên cao nhất Vĩnh Hằng Thiên Cung đi.

    Ha ha ha ha, ta ở trên đỉnh chờ đợi ngươi.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng và Lục Nguyên cách một ức thang lầu đối diện nhau.

    Thiên thượng thiên hạ đệ nhất, và thiên thượng thiên hạ đệ nhất tội phạm truy nã ánh mắt giao nhau.

    Ánh mắt giao nhau như là trong phút giây lại dường như là vĩnh viễn.

    Tĩnh cực mà động, Thái Cổ chủ vĩnh hằng tiếp tục tấn công vận mệnh thông đạo.

    Lục Nguyên cũng vọt lên, xông hướng đỉnh cao nhất Vĩnh Hằng Thiên Cung.

    Tuyệt đối không thể để Thái Cổ chủ vĩnh hằng có được bốn phần vận mệnh thiết tắc.

    Lúc này, vận mệnh thông đạo bị Thái Cổ chủ vĩnh hằng công kích lung lay sắp đổ, chỉ cữ ba giây sau là đường này sẽ bị phá, đến khi đó bốn phần vận mệnh thiết tắc rơi vào tay gã thì mọi chuyện kết thúc.

    Thời gian rất căng thẳng, Lục Nguyên đang liều mạng.

    Một đường vọt lên.

    Nhưng Vĩnh Hằng Thiên Cung được gọi là có lực lượng võ trang mạnh nhất, thế lực cường nhất, không dễ dàng xông.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng không vội vàng đối phó Lục Nguyên, gã phải trước tiên cướp đạot bốn phần vận mệnh thiết tắc đã.

    Một khi gã có được nó thì chư thiên vạn giới, gã không còn địch thủ, không một ai chống cự lại được.

    Nếu không thì Thái Cổ chủ vĩnh hằng hận Lục Nguyên như vậy đã sớm ra tay rồi.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng đứng trên cao anhast Vĩnh Hằng Thiên Cung, dõng dạc nói:

    - Tất cả người Vĩnh Hằng Thiên Cung, tập thể tấn công công kích, bóp nát kẻ xâm nhập!

    Gã cần dùng mấy người này để kéo dài thời gian, kéo dài đến khi gã lấy được vận mệnh thiết tắt mới thôi.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng trước giờ luôn hiểu cách lợi dụng sức mạnh người khác.

    Bây giờ Lục Nguyên cũng đứng trên Vĩnh Hằng Thiên Cung.

    Vĩnh Hằng Thiên Cung, vô số người lao hướng Lục Nguyên.

    Thật ra gọi nhiều người tấn công có chất chứa âm mưu thâm độc của Thái Cổ chủ vĩnh hằng.

    Thực lực của Lục Nguyên đã đến mức này, kinh kỷ nguyên động vĩnh hằng, thực lực như vậy có thể cảm giác rõ ràng Lục Nguyên là thuộc tính chính khí.

    Thuộc tính chính khí có một điểm là không thể giết nhiều, nếu sát sinh quá nhiều thì thuộc tính chính khí bị hao tổn, sức chiến đấu giảm đi.

    Vậy nên Thái Cổ chủ vĩnh hằng phái ra nhiều người công kích Lục Nguyên là vì để dẫn dụ hắn giết người.

    Chỉ cần Lục Nguyên giết nhiều người thì là chuyện tốt.

    Đương nhiên nếu mà Lục Nguyên không chịu giết người thì cũng đơn giản.

    Không giết ngươi phải tổn thương người.

    Muốn bị thương mà không giết người thì cần khống chế càng tỉ mỉ hơn, cần pháp lực càng cao, tiêu hao pháp lực cũng càng nhiều.

    Thế thì đối phó hàng ức vạn người tiêu hao pháp lực sẽ càng nhiều hưn.

    Thế là khi Lục Nguyên giết đến đỉnh Vĩnh Hằng Thiên Cung, hắn tiêu hao pháp lực nhiều vô cùng, đến khi đó sẽ dễ dàng chết trong tay Thái Cổ chủ vĩnh hằng.

    Đây chính là thủ đoạn của Thái Cổ chủ vĩnh hằng, dù Lục Nguyên có giết người hay không đều nằm trong mưu kế của gã.

    Dù hắn đánh chết hàng ức vạn người hoặc không thì pháp lực đều sẽ bị hao tổn nhiều, sức chiến đấu giảm bớt.

    Cùng lúc đó, Thái Cổ chủ vĩnh hằng đánh ra một luồng sáng, ánh sáng chớp mắt chiếu rọi một ức vạn thang lầu, biến bậc thang càng to lớn mênh mông, làm Lục Nguyên dù dùng kiếm bộ cũng không dễ dàng xuyên qua.

    Lục Nguyên đứng trước một ức vạn thang lầu, bất giác thấy nhức đầu.

    Nhưng Lục Nguyên vẫn không chút do dự lựa chọn không giết người, đây chính là hắn, vừa tiếp vừa hiệp.

    Thế nên muốn một lúc giết chết vạn người, mười vạn người, trăm vạn người, hắn tuyệt đối không làm được, càng đừng nói giết nhiều người hơn nữa, tuyệt đối không thể.

    Từ khi ra đời đến giờ Lục Nguyên giết người chỉ khoảng hai trăm chưa tới ba trăm, giết người ai đều là hạng tội ác tày trời.

    Một ức vạn thang lầu ở ngay trước mắt.

    Lục Nguyên vọt lên.

    Hắn lao ra đối mặt là vô tận hỗn động cảnh ập đến, họ đã sớm chắn ở con đường.

    Không sai, Lục Nguyên rất đáng sợ, là đệ nhất tội phạm truy nã trên đời, nhưng hắn có đáng sợ thì sao?

    Vẫn không khủng bố bằng Thái Cổ chủ vĩnh hằng.

    Lục Nguyên tối đao là khiến người ta chết, Thái Cổ chủ vĩnh hằng là làm người ta muốn sống không được, muốn chết không xong, ở hai mặt sống chết, vĩnh viễn mãi mãi.

    Thế nên họ chỉ đành chắn trước mặt, tất nhiên người cỡ như họ không thể tạo ra nhiều thương tổn cho Lục Nguyên.

    Lục Nguyên vốn định thuấn di không gian lách qua nhưng phát hiện không gian đã bị khóa kín, không cách nào thuấn di.

    Bất đắc dĩ kiếm khí dâng lên, hắn dùng lực khống chế cực kỳ tinh vi đánh ngã tất cả.

    Người giết nhiều thì mùi máu nặng, mùi máu nhẹ thì thả đi.

    Lục Nguyên tiếp tục hướng lên trên, đối mặt là người thế giới cảnh, bọn họ cũng chắn con đường.

    Lục Nguyên đánh ra kiếm khí, dùng lực khống chế cực kỳ tinh vi đánh ngã bọn họ, ai mùi máu nặng thì đánh chết.

    Những người này đi theo Thái Cổ chủ vĩnh hằng có là vì đại thế ép buộc, bất đắc dĩ, ví dụ nhiều người đứng đó không nhúc nhích, chỉ nghe theo lệnh chết lặn chặn được.

    Có một số người còn không cầm đao vững nữa là, người như vậy nói là công kích hắn không bằng bảo đi chịu chết gọn chút.

    Bọn họ cho dù có công kích hàng ức lần cũng không đánh vỡ phòng ngự của hắn được.

    Dưới kiếm của ta chưa từng chém sai một người.

    Đây chính là đạo của Lục Nguyên.

    Có lẽ sẽ bị người là ngu ngốc nhưng đó chính là Lục Nguyên.

    Nếu không như vậy thì sẽ không là Lục Nguyên vừa tiên vừa hiệp.

    Lục Nguyên từng bước một tiến lên.

    Trận thế vô số cấp thiên tôn cũng bị Lục Nguyên dễ dàng thông qua.

    Tiếp theo là trận thế phó chủ văn minh.

    Đến lúc này thì phó chủ văn minh đã rất ít, chỉ chừng ba trăm người, ai thật sự có sát tâm, ai không có rất dễ dàng thấy ra.

    Chỉ cần là người có sát tâm vung lưỡi dao hướng hắn đều bị Lục Nguyên giết sạch.

    Mùi máu quá nặng, giết chết.

    Lục Nguyên tiếp tục tiến tới, con đường này dù tiêu hao chút pháp lực nhưng chỉ có thế mà thôi.

    Đến khu vực chủ văn minh, Lục Nguyên nhìn nhìn, có một số chủ văn minh quen biết, ví dụ như Hồng Quân chủ tiên cổ văn minh, ví dụ như chủ phật cổ văn minh, ví dụ như chủ bất tử văn minh mười chín kỷ nguyên.

    Lục Nguyên cười cười, nói:

    - Nếu dám đến thì tới đây đi.

    Lúc này quay quanh Lục Nguyên đều là đại nhân vật, đặc biệt là chủ tiên cổ văn minh, chủ phật cổ văn minh, chủ bất tử văn minh, ba người này là xuất sắc nhất.

    Chương 1554: Quyết đấu đỉnh cao

    Những chủ văn minh này không hành động, kiếm khí của Lục Nguyên xộc thẳng tận trời, cộng thêm sau khi hắn tái xuất giang hồ liên tục chém chết chủ hoang đạo văn minh mười tám kỷ nguyên, chủ di thất văn minh mười chín kỷ nguyên đều là đại nhân vật trong thiên địa, nên họ không dám nhúc nhích.

    Lục Nguyên ngự bước tung bay, đã bay đến đỉnh cao nhất Vĩnh Hằng Thiên Cung.

    Đứng trên đỉnh cao nhất Vĩnh Hằng Thiên Cung nhìn xuống bên dưới.

    Trời đất đều thấp bé.

    Dù là trời hay đất đều thấp bé cả.

    Nơi này mới là đỉnh cao nhất thiên địa.

    Đây là trời trên trời.

    Mây trên mây.

    Đỉnh trên đỉnh.

    Vô thượng trên vô thượng.

    Lúc này trên đỉnh cao nhất Vĩnh Hằng Thiên Cung chỉ có hai người đứng.

    Một là Lục Nguyên, người kia chính là Thái Cổ chủ vĩnh hằng.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng đã sắp nổ nát vận mệnh thông đạo rồi, chỉ kém vài cái cuối thôi, cỡ nửa nén nhang là xong việc.

    Nhưng lúc này Lục Nguyên lên, gã không thể không ngừng lại hành động oanh kích vận mệnh thông đạo.

    Gã quay đầu nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Ngươi thật là ngu xuẩn, không giết, không chém sai một người, thật là buồn cười.

    Ngươi bởi vì không chém sai một người kết quả tiêu hao nửa phần pháp lực, vốn ngươi không cần như vậy.

    Một người có mười phàn pháp lực, nửa phần pháp lực tức là hai một phần mười, không tính nhiều lắm, bình thường Lục Nguyên tiêu hao được.

    Nhưng giờ là lúc cao thủ tranh đấu, đặc biệt trước khi chiến đấu với thiên thượng thiên hạ đệ nhất Thái Cổ chủ vĩnh hằng, tiêu hao nửa phần pháp lực không phải ngu bình thường mà là ngu như heo.

    Lục Nguyên lạnh lùng cười nói:

    - Đây là phong cách của ta, luôn như vậy, cũng là đạo của ta.

    Nếu như không giữ đạo của mình thì ta sớm không phải Lục Nguyên rồi.

    Kiếm của ta chưa từng chém sai người nào, ngươi muốn dùng lời nói suếu kiếm đạo của ta sao?

    Thật là quá buồn cười.

    - Ta không cần dùng lời nói suếu kiếm đạo của ngươi.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng nói:

    - Ta vốn là thiên thượng thiên hạ đệ nhất, ta chính là vô địch.

    - Thiên thượng thiên hạ đệ nhất.

    Tất cả ca thủ đều đã bị ta đánh bại, dù là ai.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng hời hợt nói:

    - Chỉ có ngươi là ta chưa đánh bại, hãy để ngươi làm đối thủ mạnh nhất của ta đi.

    Ta cảm giác được hơi thở của ngươi còn mạnh hơn cả Tổ Long.

    Thật ra lúc ban đầu khi người trỗi dậy ta không quá để ý, nhưng không ngờ ngươi càng lúc càng mạnh, đã cường đến vượt qua Tổ Long, trở thành đối thủ một trận chiến mạnh nhất của ta.

    Đạp nát đối thủ cuối cùng là nhà ngươi xong, thiên thượng thiên hạ đệ nhất không còn ai đối kháng với ta được nữa.

    Hoang kém hơn Lục, dự ngôn buồn cười này hãy để ta phá vỡ.

    Buồn cười, thật là buồn cười, tầm thường pháp bảo văn minh dự ngôn mà cũng muốn dự ngôn chủ vĩnh hằng vĩ đại ta đây?

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng nói:

    - Hoang kém hơn Lục là dự ngôn nhưng ta sớm không bị bất cứ dự ngôn nào trói buộc.

    Dự ngôn là vận mệnh, ta đã vượt qua vận mệnh, là sự tồn tại vĩnh hằng.

    Gã nói cũng có lý, vĩnh hằng vượt qua vận mệnh.

    - Lục Nguyên, hôm nay hãy để ta đánh chết ngươi, bóp chết hy vọng cuối cùng của loạn đảng đi.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng quát to, thân hình giống như vô hạn tinh không, đôi mắt gã biến thành vô biên tinh thần, tàn thân vĩ đại, hùng hồn như một thế giới.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng sờ cái đầu trọc, tuyệt đỉnh đầu trọc.

    Tiếp đó tay ấn chuôi đa.

    Đao của gã vốn gọi là thiên hoang địa lão đao.

    Nhưng bây giờ gã gọi đao là vĩnh hằng chi đao.

    Vĩnh hằng chi đao không phải thần khí.

    Bởi vì bản thân nó đã vượt qua thần khí.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng đánh ra vĩnh hằng chi đao của mình.

    Một đao đâm ra.

    Một đao kia, hủy diệt vạn cổ, đánh bại đại hoang, thiên diệt mà diệt, vạn kiếp không sinh.

    Một đao kia khủng bố, ngay cả đám chủ tiên cổ văn minh, chủ phật cổ văn minh, chủ bất tử văn minh ở một bên cũng thầm kinh khiếp.

    Từ sau khi Thái Cổ chủ vĩnh hằng đánh bại Tổ Long thì đã rất lâu rồi không ra tay, đám tiên cổ đứng ở đỉnh cao nhất thế giới có khi đoán bây giờ chủ vĩnh hằng mạnh tới cỡ nào rồi.

    Giờ xem ra mấy trăm năm qua Thái Cổ chủ vĩnh hằng càng thêm sâu không lường được, một đao kia so với năm đó đao pháp đánh về phía Tổ Long càng khủng bố.

    Một đao đoạn diệt!

    Một đao thật cường!

    Lục Nguyên chưa từng thấy qua một đao cường như vậy.

    Từ khi năm trăm năm tái xuất giang hồ, dù Lục Nguyên gặp phải ai, bao gồm chủ di thất văn minh mười chín kỷ nguyên thì hắn đều bình tĩnh, nhẹ nhàng thắng được.

    Nhưng giờ nhìn một đao Thái Cổ chủ vĩnh hằng đánh ra, Lục Nguyên khẳng định gã chính là đối thủ mạnh nhất trong đời hắn, vượt qua bản thân hắn, trận chiến này chắc là khổ chiến đây.

    Đương nhiên Lục Nguyên sẽ không mất đi niềm tin.

    Dù đối thủ là ai thì Lục Nguyên chưa từng mất tinh thần, bây giờ đối đầu thiên thượng thiên hạ đệ nhất, hắn càng không đánh mất niềm tin.

    Đến đấu đi!

    Lục nguyên đánh ra một kiếm!

    Một kiếm này, kiếm thế xông chín tầng trời, kiếm khí xông chín tầng trời, thân kiếm xông chín tầng trời.

    Chín là cực hạn, cửu thiên là cực hạn của kiếm.

    Đây là một kiếm mạnh nhất trong trời đất.

    Một kiếm đánh ra, trừi đất chỉ còn lại kiếm.

    Một kiếm này chính là kiếm thập ngũ, lúc trước Lục Nguyên cho rằng là chung cực kiếm.

    Lúc hắn xông tinh vực môn thì sáng tạo ra kiếm này, bây giờ rốt cuộc sử dụng.

    Khi hắn đánh ra một kiếm này, chủ tiên cổ văn minh, chủ phật cổ văn minh, chủ bất tử văn minh, ba người đều chấn động, cùng cảm giác đến một kiếm này cường đại.

    Nhá kiếm của Lục Nguyên cũng có thể huỷ diệt vạn cổ, đánh bại đại hoang, thiên diệt mà diệt, vạn kiếp không sinh.

    Lục Nguyên lại có thể thi triển ra một kiếm mạnh như vậy, là nhát kiếm mạnh nhất từ khi có kiếm đạo đến nay.

    Bây giờ trong cuộc chiến đấu Vĩnh Hằng Thiên Cung, không thể nghi ngờ đó là trận chiến mạnh nhất kỷ nguyên này, không đúng, là vô số kỷ nguyên.

    Một trận chiến này, đã vượt trên tất cả.

    Nhưng không tệ lắm, cuộc chiến mạnh nhất đánh ở nơi cao nhất.

    *Bùm!*

    Đao và kiếm va chạm cùng một chỗ, vĩnh hằng chi đao va chạm với Dưỡng Ngô thần kiếm.

    Vô số nguyên khí trong chớp mắt này tạc nổ, nhưng quái dị là chỗ khác không bị lan tới.

    Càng quái dị như vậy thì càng biểu hiện ra sự cường đại của Thái Cổ chủ vĩnh hằng, lúc gã giao đấu còn khống chế được lực lượng tinh vi như vậy, khiến xung quanh không bị phá hư.

    Lục Nguyên văng ra ngoài ngàn trượng, đây chỉ mới là một kiếm!

    Nhưng sau khi Lục Nguyên bị đánh bay thì tất cả chủ văn minh thầm khen một tiếng, không uổng là Lục Nguyên, đỡ một kích của Thái Cổ chủ vĩnh hằng chỉ bay ra ngàn trượng mà thôi.

    Hiển nhiên đối với mọi người thì có thể ngay mặt đỡ một kích từ Thái Cổ chủ vĩnh hằng mà mới bay ra ngàn trượng là vinh diệu to lớn.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng cười dài khen rằng:

    - Lục Nguyên, không sai, không sai, có thể chính diện đỡ một kích của ta mới lùi ra ngàn trượng, ngươi đúng là đã hoàn toàn vượt qua Tổ Long.

    Bây giờ để xem ngươi có thể đỡ đọwc bao nhiêu kích của ta!

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng vung trường đao oanh kích Lục Nguyên, lại là một đao thức cực diệu, cực đỉnh, cực bá đao.

    Chương 1555: Các anh hùng hội tụ

    Nay gã tùy tiện ra một thức đã có thần thông vô cùng.

    Gã càng có chiêu thức cực hạn.

    Gã có một trăm năm mươi chiêu thức cực hạn, mặt này cũng nhiều đến kinh người, chiếm hữu vĩnh hằng chi môn rồi mới có được nhiều như thế.

    - Lục Nguyên, chẳng phải ngươi có hai trăm năm mươi hai chiêu thức cực hạn ư?

    Lấy ra đi!

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng cười lớn, gã cảm thấy cực kỳ sung sướng.

    Lục Nguyên đối mặt công kích điên cuồng từ Thái Cổ chủ vĩnh hằng cũng lấy ra chiêu thức cực hạn của mình, không phải hai trăm năm mươi hai chiêu thức cực hạn mà là ba trăm loại chiêu thức cực hạn.

    Đây là sau khi hắn có được đạo tự phân thân, đạo tự bao gồm tất cả pháp thiên địa.

    Chiêu thức cực hạn cũng là một trong pháp.

    Vậy nên bây giờ Lục Nguyên đã đưa chiêu thức cực hạn lên cao đến mức này.

    Ba trăm chiêu thức cực hạn!

    Chiêu thức cực hạn của Lục Nguyên tăng đến mức không hạn độ, đã là gấp mười lần cấp chủ văn minh bình thường, quá khủng khiếp đi.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng mắt sáng ngời nói:

    - Không tệ, không tệ, Lục Nguyên, thật sự không tệ, không ngờ có ba trăm chiêu thức cực hạn, mạnh hơn lần trước một chút.

    Trận chiến này ta có thể đánh đã ghiền!

    Mặc dù Lục Nguyên thi triển ra ba trăm chiêu thức cực hạn nhưng đối mặt hai mươi kỷ nguyên chủ vĩnh hằng là Thái Cổ chủ vĩnh hằng thì vẫn rơi vào thế yếu.

    Ba chiêu!

    Năm chiêu!

    Mười chiêu!

    Mười lăm chiêu!

    Từng chiêu va chạm, mỗi chiêu đều là kinh thiên động địa.

    Khi va chạm thì Thái Cổ chủ vĩnh hằng cười to nói:

    - Lục Nguyên, không tệ nhỉ, chẳng những tăng chiêu thức cực hạn lên ba trăm khiến người chấn kinh, ngay cả chất lượng pháp lực cũng cao như vậy.

    Vĩnh hằng mạnh của ngươi e rằng đã khoảng bảy, tám phần rồi đi?

    Ta đem vĩnh hằng chi môn phong ấn trong người, không có ta cho phép thì bất cứ ai đều không thể dùng vĩnh hằng chi môn tinh luyện pháp lực, vậy mà ngươi vẫn đem pháp lực bản thân biến mạnh như vậy, thật hiếm gặp.

    Đặc sắc, quá hấp dẫn rồi.

    Ngươi làm sao thực hiện được vậy?

    Toàn thân của ngươi đều là kỳ tích, tiếc rằng kỳ tích này hôm nay sắp bị ta đập nát.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng vừa thốt lời thì những chủ văn minh khác mới biết hóa ra Lục Nguyên đã đem vĩnh hằng mạnh lên tới bảy, tám phần, thật quá mạnh.

    Chủ văn minh bình thường chỉ khoảng hai, ba phần mà thôi, dù là chủ bất tử văn minh nhờ Thái Cổ chủ vĩnh hằng giúp đỡ chỉ đem vĩnh hằng mạnh tăng lên đến mức năm phần năm.

    Nhưng Lục Nguyên lại có vĩnh hằng mạnh bảy, tám phần mạnh mẽ, hắn làm sao thực hiện được?

    Hắn đúng là kỳ tích chi tử.

    Hai mươi chiêu!

    Ba mươi chiêu!

    Đến đây thì Lục Nguyên không còn cách nào, vận đạo tự phân thân.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng giật mình, kêu lên:

    - Ồ, ngươi còn có đạo tự phân thân nữa?

    Thật khiến ta ngoài ý muốn.

    Năm đó ta không thành công bắt được đạo tự phân thân, không ngờ rơi vào trong tay ngươi, ha ha ha ha, Lục Nguyên, ngươi cho ta quá nhiều vui mừng.

    Công kích của gã như sấm chớp bão tố, người bên cạnh giật mình.

    Không ngờ Lục Nguyên còn có đạo tự chân thân nữa, quá thần kỳ, kỳ tích chi tử a!

    Bốn mươi chiêu!

    Năm mươi chiêu!

    Lục Nguyên vẫn còn tiếp tục ngăn cản.

    Vào giây phút này, tất cả chủ văn minh, phó chủ văn minh và người trong Vĩnh Hằng Thiên Cung đều giật mình, Lục Nguyên quá mạnh, đối mặt Thái Cổ chủ vĩnh hằng mà có thể đỡ nhiều chiêu thức như vậy.

    Năm đó Tổ Long cỡ bốn mươi chiêu đã thua chạy trốn rồi, bây giờ Thái Cổ chủ vĩnh hằng càng mạnh hơn xưa, thế mà Lục Nguyên vẫn chặn được chiêu thức.

    Sáu mươi chiêu!

    Bảy mươi chiêu!

    Lục Nguyên vẫn còn tiếp tục ngăn cản.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng cười dài nói:

    - Lục Nguyên à Lục Nguyên, không tệ không tệ nha.

    Bảy mươi chiêu, ngươi vẫn đỡ được, ngươi là người chặn được nhiều chiêu nhất từ khi ta trở thành Thái Cổ chủ vĩnh hằng.

    Năm đó chủ sát na văn minh chỉ hai mươi lăm chiêu đã thua, Tổ Long lợi hại hơn nhiều, đã cản được bốn mươi chiêu.

    Bây giờ ngươi đỡ được bảy mươi chiêu, không tệ lắm đâu, ngươi quá mạnh, cường đến khiến ta giật mình.

    Giết chết ngươi sẽ là trận chiến sảng khoái nhất vô số kỷ nguyên của ta.

    Có thể tưởng tượng sau này qua ba ngàn kỷ nguyên e rằng không thể sinh ra cg như ngươi được nữa.

    - Nhưng mà ngươi cuối cùng vẫn phải chết thôi, hãy để ta hưởng thủ trận chiến mạnh mẽ cuối cùng này đi.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng đánh ra không chiêu nào yếu cả, mỗi một chiêu đều là tấn công mạnh nhất.

    Gã phải dùng lực lượng mạnh nhất chiến đấu vui sướng đầm đìa, bởi vì sau này dù qua ba ngàn kỷ nguyên thì e rằng không thể tìm thấy người mạnh bằng Lục Nguyên.

    Lúc này Lục Nguyên đang tức điên lên!

    Lục Nguyên không tức được sao?

    Trước khi chiến đấu hắn dốc hết thực lực, cái gì ba trăm chiêu thức cực hạn, cái gì lực lượng pháp lực tương đương bảy, tám phần vĩnh hằng mạnh, cái gì cửu đại thiết tắc, cái gì sáu phần vận mệnh thiết tắt, cái gì đạo tự phân thân, tất cả đều dốc túi hết nhưng dù có thế thì vẫn hoàn toàn ở và thế yếu, bị Thái Cổ chủ vĩnh hằng đè đầu đánh.

    Trong đời lần đầu tiên điên tiết như vậy.

    Sau năm trăm năm tái xuất giang hồ lần đầu tiên khó chịu đến vậy.

    Nhưng dù có tức ói máu cũng phải đánh.

    Bởi vì mình nhất định phải chiến!

    Vì bảo vệ bản thân, bảo vệ thân nhân, bảo vệ người yêu, bảo vệ bằng hữu, bảo vệ sư môn, bảo vệ thiên thiên vạn vạn ức ức người bị thái cổ vương triều chính sách độc tài khống chế, vì bảo vệ người trong thiên hạ, mình phải chiến đấu.

    Tuyệt đối không thể thua!

    Đây chính là niềm tin của mình.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng ầm ầm tấn công, mỗi một đao đều là cuối cùng thiên địa bá đạo.

    Gã rống lên:

    - Lục Nguyên, ngươi đang bảo vệ người trong thiên hạ, tín niệm thủ hộ của rất cường đại, nhưng không có một ai thủ hộ ngươi cả.

    Lục Nguyên cười lạnh, nói:

    - Thái Cổ đầu trọc, ngươi muốn dao động tâm thần ta hả?

    - Một mình anh dũng chiến đấu, còn dám mạnh miệng?

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng cười khẩy nói:

    - Ngươi chính là đâm vào ngõ cụt, phía trước vực sâu, đi chết cho ta!

    Gã lại đánh ra chiêu thức, là chiêu thứ bảy mươi mốt.

    - Ai nói Lục Nguyên một mình anh dũng chiến đấu?

    Phía đông vang lên một giọng nói, không biết từ khi nào hướng đó xuất hiện một người đàn ông trung niên tay áo phất phơ.

    Người đàn ông trung niên dường như đạo tận ảo diệu pháp thuật, đấy chính là chủ pháp cổ văn minh.

    - Lục Nguyên tiến hành cuộc chiến cuối cùng, đương nhiên chúng ta sẽ không rảnh rỗi.

    Một gã đàn ông lưng cõng hòm đứng đó, là chủ võ cổ văn minh mười tám kỷ nguyên.

    - Nếu có khó khăn dĩ nhiên chúng ta cùng chia xẻ.

    Thường Nga được chủ sát na văn minh truyền cong lực xuất hiện ở gốc tây nam.

    Nàng ngồi trên cây quế, nhẹ đung đưa đôi chân trắng nõn.

    - Hừ, đều đến rồi hả.

    Người đàn ông trung niên áo trắng như tuyết, ngạo khí như thiên kiếm khí như thiên chắp tay sau lưng đứng.

    Yến Thương Thiên đã đến, hơn nữa thực lực hiện giờ đã tới mười tám kỷ nguyên.

    - Đương nhiên phải tính thêm ta nữa.

    Đây là chủ phượng cổ văn minh mười tám kỷ nguyên.

    Phượng cổ văn minh chỉ đứng đó đã có khí thế mẫu nghi thiên địa.

    - Chiến đấu kịch liệt như vậy nếu ta không đến thì nghe không lọt tai.

    Chương 1556: Kề vai sát cánh

    Một người đàn ông trung niên cực kỳ vạm vữ đứng giữa hư không, diện mạo như gấu, đầu như ròng, toàn thân toát ra hơi thở rồng, tỏ.

    Lục Nguyên chớp mắt nhận ra ngay, đó là Tổ Long.

    Một đám cao thủ loạn đảng mạnh nhất hiện nay.

    Mười tám kỷ nguyên chủ pháp cổ văn minh, mười tám kỷ nguyên chủ võ cổ văn minh, mười chín kỷ nguyên Thường Nga, mười tám kỷ nguyên Yến Thương Thiên, mười tám kỷ nguyên chủ phượng cổ văn minh, mười chín kỷ nguyên Tổ Long đều đến cả.

    Họ đến hỗ trợ cho Lục Nguyên, tuyệt đối không để hắn một mình anh dũng chiến đấu.

    Cuộc chiến cuối cùng liên quan đến vận mệnh chư thiên, họ cùng ra sân.

    - Hãy để chúng ta cùng nhau chiến đấu đi, cùng bảo vệ thiên địa.

    Chủ pháp cổ văn minh, chủ võ cổ văn minh, Thường Nga, Yến Thương Thiên, chủ phượng cổ văn minh, Tổ Long và Lục Nguyên, bảy người nhìn nhau cười, mười bốn bàn tay đập cùng một chỗ.

    Không sai, có lẽ trận chiến này họ sẽ chết, nhưng thế thì sao nào?

    Cuộc chiến cuối cùng mọi người sống chết có nhau.

    *Bùm!*

    *Bùm!*

    *Bùm!*

    Từng tầng công kích đánh vào cửa Vĩnh Hằng Thiên Cung.

    Không biết khi nào thì bên dưới Vĩnh Hằng Thiên Cung xuất hiện một đội đại quân.

    Đây là pháp cổ văn minh đại quân, theo chủ pháp biến văn minh thống lĩnh đến.

    Chủ pháp biến văn minh vẫy tay.

    *Bùm!*

    Lại một đại quân tới nữa, là võ cổ văn minh đại quân.

    *Bùm!*

    Phượng cổ văn minh đại quân đã đến.

    *Bùm!*

    Lại có vài quân đội, đại quân đủ các loại văn minh trung ương thiên triều đều đến.

    Thật nhiều đại quân tiến đến.

    Không chỉ có mấy đại quân này, còn có người di thất địa, tàn đảng sát na thành.

    Tàn đản di thất địa lấy chủ chủ bí chi văn minh dẫn đầu, tàn đảng sát na thành thì là chủ thiên vận văn minh, chủ thần long văn minh dẫn đầu.

    Còn có nhiều người Lục Nguyên quen thuộc, như là chủ nhất chi văn minh, chủ võng chi văn minh đều năm trong số đó.

    Còn có Chu Thanh Huyền ôm nhị hồ.

    Đại quân loạn đảng đã tập hợp.

    Đánh cuộc chiến cuối cùng mọi người đều cùng nhau,làm sao có thể mặc kệ Lục Nguyên một người chiến đấu được chứ.

    Đám người ở trước Vĩnh Hằng Thiên Cung thực lực không đủ ngăn chặn, đánh với Thái Cổ chủ vĩnh hằng, nhưng có thể tấn công Vĩnh Hằng Thiên Cung.

    Mặc dù lực lượng của họ không tính quan trọng, nhưng mọi người đều cống hiến lực lượng.

    Trên đỉnh cao nhất Vĩnh Hằng Thiên Cung, chủ pháp cổ văn minh, chủ võ cổ văn minh, Thường Nga, Yến Thương Thiên, chủ phượng cổ văn minh, Tổ Long và Lục Nguyên, bảy người đứng đó.

    - Ha ha ha ha, ha ha ha ha!!!

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng cất tiếng cười dài:

    - Loạn đảng, toàn bộ loạn đảng đều đến, thật là pháo hoa rực rỡ, các ngươi đều sẽ biến thành pháo hoa rực rỡ cống hiến cho bá nghiệp vĩnh hằng của ta.

    Các ngươi đều sẽ chết tại đây, chết hết!

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng cười khẩy bảo:

    - Kẻ thua cuộc dưới tay, cả đám ô hợp làm gì được nên chuyện?

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng đánh ra một trường đao.

    Đó là diệt vạn cổ nhất đao.

    Lục Nguyên định giơ tay chặn thì Tổ Long, người đàn ông trung niên khí thế như rồng, có uy nghiêm vô tận bỗng ra tay.

    Vũ khí của gã là trường đao có vô tận hơi thở tổ, có vô tận bá khí.

    Bùm một tiếng gã đỡ lấy một kích kia, nhưng người thì bị đánh bay ra ngoài một ngàn năm trăm trượng.

    Tổ Long không thể đỡ được một kích của Thái Cổ chủ vĩnh hằng.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng cười dài nói:

    - Kẻ thua cuộc mà thôi!

    Mặc dù Tổ Long bị đánh bay nhưng không chút hoảng hốt, nói:

    - Tổ trận!

    Gã kêu tổ trận, tổ trận gì?

    Lục Nguyên khó hiểu, Thái Cổ chủ vĩnh hằng cũng thắc mắc.

    Lúc này, chủ phượng cổ văn minh, chủ pháp cổ văn minh chớp mắt hành động.

    Đường như họ hợp thành trận hình tam giác rực rỡ, rõ ràng tam giác trận là một trận pháp rất đơn giản, đổi làm người luyện khí kỳ cũng tổ được, nhưng hình như nó ẩn chứa vô tận đạo lý.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng cười lạnh nói:

    - Muốn dựa vào một trận như vậy trói buộc ta hả?

    Buồn cười, buồn cười!

    Gã lại đánh ra vĩnh hằng chi đao.

    Gã nghĩ rằng vĩnh hằng chi đao có thể dễ dàng nổ nát trận hình tam giác, nhưng trong tam giác tản ra cảm giác thác loạn mê ly làm một đao kia không thể nổ nát trận hình.

    Đây là cái gì?

    Lại có thể tạm thời giam cầm được Thái Cổ chủ vĩnh hằng?

    Tổ Long cười to nói:

    - Thái Cổ, ngươi quá xem thường anh hùng thiên hạ.

    Lần trước ta không chuẩn bị cái gì đi tìm ngươi thì đúng là thua dưới tay ngươi, nhưng đã thấy pháp lực chiêu thức của ngươi rồi, có chuẩn bị chút thử đạn ứng đối.

    Đây là tam sinh thạch ta chuẩn bị sẵn.

    Tiền thế, kim sinh, và hậu thế hóa thành tam sinh trận.

    Ở trong trận pháp có kiếp trước, kiếp này và kiếp sau, ngươi ngoan ngoãn bị giam trong tam sinh trận đi.

    Đời này mặc dù ngươi là chủ vĩnh hằng nhưng kiếp trước không phải, tương lai cũng không là.

    Kiếp trước, kiếp này và kiếp sau của ngươi sẽ quấn quýt lấy ngươi, suếu uy lực chủ vĩnh hằng của ngươi.

    Trong tay Tổ Long xuất hiện một hòn đá to khổng lồ, nó chính là tam sinh thạch.

    Tam sinh thạch phối hợp với nhân quả thiết tắc có thể thúc đẩy nhân quả thiết tắc đến mức tận cùng.

    Cái gọi là nhân quả phản tổ, khi người yếu ớt thì giết chết người, đây chính là thủ đoạn tam sinh thạch.

    Tất nhiên đối mặt Thái Cổ chủ vĩnh hằng, trước sức mạnh vĩ đại của vĩnh hằng thì không thể thực hiện được.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng cười to nói:

    - Tam sinh thạch, tam sinh trận, không sai, không sai, nhưng trận pháp của ngươi có thể ngăn cản ta bao lâu?

    Sớm muộn gì sẽ bị phá, đến khi đó Tổ Long ngươi chết không có chỗ chôn.

    Bên Tổ Long tạm thời giam cầm được Thái Cổ chủ vĩnh hằng, gã quay sang nói với Lục Nguyên rằng:

    - Tam sinh trận của ta tối đao chỉ có thể giữ Thái Cổ chủ vĩnh hằng trong một nén nhang, thêm nữa thì đành chịu.

    Ngươi lập tức đi lấy vận mệnh thiết tắt nếu không sẽ muộn mất.

    Lục Nguyên biết bây giờ là phút sống còn, không ngờ Tổ Long có bản lĩnh này, vậy thì đi lấy bốn phần vận mệnh thiết tắc thôi.

    Lục Nguyên định nhấc chân đi oanh kích vận mệnh thông đạo thì không biết tại sao có vài sát khí đâm hướng hắn.

    Chủ phật cổ văn minh niệm phật hiệu:

    - Lục thí chủ, khổ hải vô nhai, ngươi nhập ma đã quá sâu, còn không mau mau hồi đầu.

    Sau lưng chủ phật cổ văn minh tỏa ánh sáng hiện ra một phật chi thế giới, vạn phật triêu tông, kim bích quang hoa, vô cùng hoa mỹ, có thất bảo thụ, có tứ diệu đài, có vô tận phật âm, có thế giới cực lạc.

    Trong này có cực hạn, sao không hoàn hương.

    Phật đạo cõi yên vui!

    Chủ phật cổ văn minh hiểu giờ là phút mấu chốt, chẳng ngờ Tổ Long dùng thủ đoạn tạm thời giữ được Thái Cổ chủ vĩnh hằng, không thấy ra gã có thủ đoạn như vậy, đúng là nhân vật xếp ở thiên thượng thiên hạ trong ba hàng đầu, quả nhiên không thể coi thường.

    Chủ phật cổ văn minh cũng biết rằng nhóm người Lục Nguyên tuyệt đối không thể thành công, một khi thành công, đám chủ phật cổ văn minh bọn họ xng đời rồi, phật đạo càng tiêu tùng.

    Cho nên giờ phút này toàn thân gã toát ra ánh sáng, muốn ngăn chặn Lục Nguyên.

    Đương nhiên Lục Nguyên có thể giải quyết chủ phật cổ văn minh, nhưng gã có mười tám kỷ nguyên lợi hại hơn chủ hoang đạo văn minh sau này mới tăng lên rất nhiều, thực lực đã gần với chủ di thất văn minh mười chín kỷ nguyên rồi.

    Chương 1557: Tử vong và tân sinh

    Rắc rối nhất là phật đạo nổi danh lực phòng ngự, Lục Nguyên muốn giải quyết gã phải tiêu tón một số thời gian, có tình bây giờ hắn thiếu nhất là thời gian.

    Một chút thời gian bây giờ đều là Tổ Long dùng tam sinh trận tranh thủ, hắn không rảnh xử lý gã.

    - Phật cổ, hai địch thủ cũ chúng ta luận bàn một chút được chứ?

    Chủ võ cổ văn minh hư không đạp bước mà ra, gã vác cái hòm to lớn.

    Mới đạp xuống trước mặt Lục Nguyên thì hòm vang tiếng bóc, hàng loạt vũ khí đều hiện ra, gã sử dụng thập cường võ đạo.

    Chủ võ cổ văn minh nổi danh về thập cường võ đạo.

    Lúc trước Lục Nguyên từng thấy thập cường võ đạo, nhưng những người sử dụng nó làm sao so sánh với chủ võ cổ văn minh được, kém quá xa.

    Chủ võ cổ văn minh sử dụng thập cường võ đạo liền có khí thế cực kỳ cường đại, Lục Nguyên vốn muốn nhìn, thập cường võ đạo có sức hút rất lớn với hắn nhưng bây giờ không có thời gian, không rảnh nhìn.

    - Vô lượng thiên tôn, đạo hữu muốn đi đâu?

    Không biết khi nào thì Hồng Quân chủ tiên cổ văn minh phiêu phiêu như tiên xuất hiện ở trước mặt hắn.

    Gã cầm một cây phất trần, nhìn Lục Nguyên, nói:

    - Phía trước là đường cùng, sao đạo hữu không tmaj thời dừng lại?

    Chúng ta cùng chơi một bàn thiên địa kỳ?

    Chủ tiên cổ văn minh là một nhân vật rắc rối, loại chủ văn minh nổi danh đã lâu này khó gặm nhất.

    - Chủ tiên cổ văn minh, sao chúng ta không tính sổ món nợ một phen nhỉ?

    Người đàn ông trung niên áo trắng lạnh lùng tuấn tú Yến Thương Thiên tay cầm kinh yến thần kiếm xuất hiện.

    Y vừa xuất hiện liền rút kiếm khỏi vỏ, một kiếm chém hướng Hồng Quân chủ tiên cổ văn minh.

    Một kiếm này có uy lực nghiêng trời.

    Yến Thương Thiên đúng là mới tới mười tám kỷ nguyên thôi nhưng lực công kích luôn cường đại, vốn không nổi tiếng lắm, nhưng trong năm trăm năm y giết chết không biết bao nhiêu người thái cổ vương triều, sớm xếp vào mười hàng đầu bảng truy nã. không biết gần đâ gặp kỳ ngộ gì mà thực lực tăng tiến, đã đến mười tám kỷ nguyên.

    Yến Thương Thiên ra tay, chủ tiên cổ văn minh không dám xem thường, bởi vì y đánh ra một kiếm dù không bằng Lục Nguyên nhưng cũng rất kinh người.

    Trước kia Yến Thương Thiên đã có mối thù với tiên cổ văn minh rồi, năm đó y không thể ở lại trung ương thiên triều mà quay về Hoa Sơn cũng vì bị tiên cổ văn minh khu trục.

    Lục Nguyên tiếp tục đi hướng vận mệnh thông đạo, chủ bất tử văn minh đã chặn ngay trước mặt.

    Chủ bất tử văn minh có mái tóc đỏ như máu dựng đứng, đôi mắt cũng đỏ rực, chiến ý kinh người, huyết ý vô tận quấn quanh thân.

    Gã cười khùng khục nói:

    - Lục Nguyên, nghe nói ngươi giết chết chủ di thất văn minh, chúng ta hãy chơi một lúc đi.

    Chủ bất tử văn minh không sợ Lục Nguyên, giết được chủ di thất văn minh chưa chắc giết nổi gã, vì gã chính là chủ bất tử văn minh, luôn bị gọi là bất tử.

    Gã cho rằng giờ đây trong thiên địa người có thể giết chết gã chỉ có một, đó là Thái Cổ chủ vĩnh hằng, những người khác không thể làm được.

    Bị chủ bất tử văn minh dây dưa cũng rắc rối.

    Không biết khi nào thì có hương hoa quế thổi đến.

    Thiếu nữ tóc bạc ngồi trên cây quế.

    Thường Nga cầm cành quê, nói:

    - Vốn ta định đấu với chủ tiên cổ văn minh, dù sao ta và hắn có hạncux khó trừ nhưng đã bị Yến Thương Thiên giành trước, chỉ đành chọn chủ bất tử văn minh ngươi vậy.

    Hơn nữa ta kế thừa chính thống đạo nho của chủ sát na văn minh.

    Chủ sát na văn minh cả đời có đối thủ lớn nhất là chủ bất tử văn minh nhà ngươi, bây giờ là lúc ta kế thừa nguyện vọng của người, dù sao có thiếu ân tình của người.

    Thường Nga thản nhiên bắn ra vài đóa hoa quế.

    Một đóa hoa là một đại thế giới.

    Một đóa hoa rơi một kỷ nguyên.

    Chủ bất tử văn minh chỉ đành tiếp chiến với Thường Nga, dù gì nàng là mười chín kỷ nguyên, không thể xem thường.

    Tất nhiên chủ bất tử văn minh không cho rằng Thường Nga là đối thủ của gã, chắc qua chốc lát sẽ thua ngay thôi.

    Lúc này Lục Nguyên tiếp tục xông hướng vận mệnh thông đạo.

    Bốn phương giao đấu.

    Lục Nguyên nhẹ nhàng xông đến vận mệnh thông đạo.

    *Bùm!*

    Lục Nguyên một kích đánh vào vận mệnh thông đạo.

    Vận mệnh thông đạo không chút sứt mẻ.

    Vậy là sao?

    - Ha ha ha ha, tam sinh tam thế, thú vị, thú vị.

    Ta muốn nếm thử tam sinh tam thế trận này thử, không uổng Tổ Long ngươi tốn công sức đã lâu tạo ra nó.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng cười dài, nói tiếp:

    - Lục Nguyên, vận mệnh thông đạo đó ta nổ nát phải mất công sức một phen, với thực lực của ngươi cho một canh giờ mới đánh nổ được, một nén nhang thì đừng mơ.

    Một canh giờ!

    Không có bao nhiêu đó thời gian.

    Làm thế nào đây?

    Lục Nguyên bình tĩnh lại, bây giờ bên Tổ Long chống đỡ cữ một nén nhang thôi, ba bên kia chủ võ cổ văn minh, Yến Thương Thiên, Thường Nga không nguy hiểm lắm.

    Làm sao đây?

    Lục Nguyên đột nhiên lấy ra sáu vận mệnh thiết tắt đánh vào vận mệnh thông đạo.

    Chân lý, định lý, thiên mệnh, bất khuất, chân thực, hư vô.

    Sáu cái cùng ra!

    Sáu cái đánh ra công kích mang theo vận mệnh huyền diệu đánh vào vận mệnh thông đạo.

    vận mệnh thông đạo lập tức xuất hiện sóng gợn.

    Thế là sinh ra biến động.

    Quả nhiên sử dụng sáu vận mệnh này, vận mệnh đối vận mệnh là có thể nổ nát vận mệnh thông đạo được.

    Nắm được cách rồi Lục Nguyên không ngừng oanh kích, dùng tốc độ nhanh nhất oanh kích.

    Khi Lục Nguyên không ngừng oanh kích thì mấy người khác kịch liệt đấu nhau, ở dưới Vĩnh Hằng Thiên Cung, lấy chủ thiên vạn văn minh, chủ thần long văn minh dẫn đầu công kích vào Vĩnh Hằng Thiên Cung.

    Khắp nơi đầu nổi lên chiến đấu kịch liệt, trận chiến này thật sự là oanh thiên diệt địa, kịch liệt tới cực điểm.

    Trên vai mình gánh hằng hà sa số ức ức ức ức ức ức ức hy vọng của mọi người.

    Trận chiến này nhất định phải thắng.

    Lục Nguyên tập trung hết sức, tập trung toàn bộ tinh thần đánh vào vận mệnh thông đạo.

    Một cái, hai cái, ba cái.

    Một trăm cái, hai trăm cái, ba trăm cái.

    Một ngàn cái, hai ngàn cái, ba ngàn cái.

    Một vạn cái, hai vạn cái, hai vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín cái.

    *Bùm!*

    Vận mệnh thông đạo cản đường cuối cùng vỡ nát.

    Lục Nguyên dùng tốc độ nhanh nhất ngự kiếm bộ đi vào trong vận mệnh thông đạo.

    Đây là vận mệnh thông đạo sao?

    Lục Nguyên đang ở trong vận mệnh thông đạo, trông thấy từng đợt hoa rơi bất đắc dĩ, không biết làm sao, như là từng gặp chim én về.

    Hoa nở thì có rơi, con người dễ biến già.

    Cuộc sống không bằng như mới gặp, chuyện gì gió tây bi hóa thành mảnh vụn.

    Lòng ta vốn hướng về trăng sáng, bất đắc dĩ ánh trăng chiếu mương máng.

    Lâm hoa tàn xuân hồng, quá vội vàng, bất đắc dĩ hướng mưa lạnh gió heo hút.

    Những thứ này đều là bất đắc dĩ, không còn cách nào, khiến người bi thương thở dài, buồn bực kết thúc.

    Trong mười phần vận mệnh thiết tắt có một phần là bất đắc dĩ, bởi vì bất đắc dĩ vốn là một phần của vận mệnh.

    Bất đắc dĩ là vận mệnh thứ chín Lục Nguyên tu thành.

    Lục Nguyên thấy từng đợt tử vong, cũng thấy từng phần sự sống mới.

    Dù là ai, dù mạnh mẽ hay yếu ớt, dù là thực vật hay động vật, dù sống thọ hay sống ngăn ngủi đều không thể trốn khỏi tử vọng.

    Chương 1558: Chính đạo nguy trong sớm tối

    Tử vong là điểm cuối của vạn vật, tử vọng là mọi chuyện chấm dứt.

    Trong sông dài lịch sử, vô số tu sĩ muốn thoát khỏi cái chết nhưng không ai làm được, mặc kệ ngươi có để ý hay không, tử vong luôn tại đó.

    Tử vong cũng là một phần vận mệnh, không ai chạy thoát được, ít nhất trước khi Thái Cổ xuất hiện không một ai trốn nổi, đây là vận mệnh thứ tám Lục Nguyên tu thành.

    Cùng với tử vong luôn là tân sinh.

    Tân sinh mệnh từ cơ thể mẹ sinh ra, tân sinh mệnh sinh ra từ mặt đất, tân sinh mệnh sinh ra từ tử vong, đây là sinh mệnh, cũng là vận mệnh thứ chín Lục Nguyên tu thành.

    Đến đây thì hắn đã tu thành chín loại vận mệnh chỉ còn thiếu cái cuối cùng, vận mệnh cuối cùng là cái gì đây?

    Lục Nguyên ở trong vận mệnh thông đạo tìm tới tìm lui nhưng vẫn không thấy vận mệnh thứ mười, không lẽ là tin tức giả?

    Bên trong không phải bốn phần vận mệnh thiết tắc mà là ba phần vận mệnh, hay chỉ là cái bẫy?

    Không đúng, Lục Nguyên đã cảm giác ra vận mệnh thứ mười, dường như có mưa xuân dần rơi vào lòng thấm nhuần tâm hồn.

    Lục Nguyên đã hiểu vận mệnh thứ mười là cái gì, đó là tình cảm.

    Trong sinh linh vận mệnh đều tồn tại tình cảm, đủ các loại cảm tình, dù là tình sư môn, hay hữu tình hoặc ái tình, hận thù cũng là một phần của tình cảm, đây chính là vận mệnh thứ mười.

    Lục Nguyên hít sâu một hơi, hấp thu vận mệnh thứ mười vào trong người.

    Đến đây thì mười phần vận mệnh thiết tắt đã dung nhập vào người hết.

    Mười phần này gồm có chân lý, định lý, thiên mệnh, bất khuất, chân thực, hư vô, bất đắc dĩ, cảm tình, tử vong, tân sinh.

    Mười loại đại biểu cho vận mệnh thiết tắt khác nhau tập hợp cùng một chỗ vòng quanh trong người Lục Nguyên, vô số sấm ẩn trong không trung bùng phát, đây cũng là trong vô số kỷ nguyên lần đầu có mười phần vận mệnh tụ tập trong thân thể một người.

    Đại mệnh vận thiết tắc hoàn thành!

    Nắm giữ đại vận mệnh thiết tắc rồi toàn thân Lục Nguyên toát ra cảm giác vô thượng vận mệnh, dường như có vận mệnh vô tận nằm trong tay hắn.

    Ngón tay ta chỉ đại biểu dây vận mệnh.

    Ánh mắt của ta đại biểu sợi chỉ vận mệnh.

    Thân thể của ta mỗi một tấc tản ra vị vận mệnh.

    Đây chính là ta, Lục Nguyên, hóa thân vận mệnh.

    Và Lục Nguyên cũng hiểu mình đã tu thành mười thiết tắc, tức là luân hồi, thời gian, không gian, nhân quả, trật tự, lực, tâm, âm dương, thích ứng, cùng với vận mệnh.

    Mười thiết tắc không biết đã luyện bao nhiêu năm, cuối cùng luyện thành.

    Lúc này Lục Nguyên lờ mờ cảm giác được trong không trung có kiếm ý.

    Không sai, chính là kiếm ý này.

    Kiếm ý bao trùm tất cả kiếm ý nào khác.

    Không đúng, không phải bao trùm, nên nói là bao gồm.

    Kiếm ý này bao quát tất cả kiếm ý trước kia Lục Nguyên đã học.

    Hơn nữa không chỉ là thế, còn bao gồm tất cả kiếm ý trong thiên địa.

    Đây chính là chung cực kiếm ý.

    Mình rốt cuộc đã luyện thành chung cực kiếm ý trong truyền thuyết.

    Còn nhứ lúc ở Hoa Sơn khi mình mười sáu tuổi quyết tâm nghiêm túc luyện kiếm, khi ấy sư phụ Lý Nguyên Bạch nói cho mình biết chung cực kiếm ý.

    Khi đó giới thiệu kiếm ý rồi nhân tiện nhảy tới chung cực kiếm ý, còn tưởng chung cực kiếm ý rất đơn giản, kết quả là trải qua nhiều chuyện như vậy rốt cuộc luyện thành chung cực kiếm ý.

    Không dễ dàng a.

    Bây giờ mình rốt cuộc có thể xưng là Kiếm Thần!

    Cảm nhận được lực lượng Kiếm Thần, cảm nhận chung cực kiếm ý, nhớ lại năm đó luyện kiếm, bất giác vô cùng cảm động.

    Nhưng bây giờ không rảnh xúc động, vì thời gian quá căng thẳng.

    Lục Nguyên thở dài thườn thượt, tiếp theo là vận mệnh thiết tắc cùng đạo tự chân thân kết hợp.

    Chỉ khi hai loại này kết hợp lại mới có khả năng đánh bại Thái Cổ chủ vĩnh hằng.

    Vận mệnh thiết tắc, tất cả hư vô rồi lại chân thực tồn tại , đạo tự, chư thiên tất cả pháp. hai vật đó ở trong chư thiên xếp hàng hai, ba, bây giờ Lục Nguyên cần phải dung hợp hai cái lại.

    Chớp mắt bùng phát rất nhiều bọt sáng, thật nhiều năng lượng bão tố, thật nhiều ảo ảnh xinh đẹp ở trên không trung va chạm nhau, vô số cường đại vô số chân thực vô số chân lý đều va nhau.

    Trong năng lượng bão tố, cơn lốc va chạm thần hồn con người rất dễ dàng bị tiêu diệt.

    Lúc này Lục Nguyên mới thành Kiếm Thần, có linh hồn Kiếm Thần, lấy linh hồn Kiếm Thần tuân thủ nghiêm ngặt bản thân, kiếm giả bất thiên bất ỷ, không tả không hữu, chính trung nhi lập, chính là cầm giữ bản thân tốt nhất.

    Lấy mệnh lệnh của ta, dung hợp đi!

    ..........

    Lúc này, trên đỉnh cao Vĩnh Hằng Thiên Cung, trận chiến dữ dội còn đang tiến hành.

    Chủ võ cổ văn minh đè đầu chủ phật cổ văn minh.

    Nhưng đè ép chứ không đại biểu thắng được, không biết hai người đã đấu bao nhiêu lần nhưng vẫn không thắng nổi chủ phật cổ văn minh, dù gì gã có phòng ngự quá mức cường đại.

    Yến Thương Thiên đấu với chủ tiên cổ văn minh liên tục kéo dài, trong thoáng chốc khó chia thắng bại.

    Yến Thương Thiên tuổi trẻ có lực xông pha, chủ tiên cổ văn minh thì gừng càng già càng cay, đều có ưu thế riêng.

    Thường Nga đấu với chủ bất tử văn minh, hai phe chiến đấu thì Thường Nga hơi yếu thế chút, dù sao người như chủ bất tử văn minh có mười chín kỷ nguyên đã lâu đời rất lợi hại, trong tay còn có át chủ bài bất tử, so sánh thì thực lực của nàng hơi không bằng.

    Mấu chốt nhất là bên Tổ Long, phượng cổ và pháp cổ, ba vị chủ văn minh vây công Thái Cổ chủ vĩnh hằng.

    Trận chiến đó mới là quan trọng nhất, đang chiến đấu cực kỳ kịch liệt.

    Thời gian chậm rãi trôi qua, đã qua đi hơn nửa nén nhang.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng quát to:

    - Tam sinh tam thế, tam sinh tam thế, ta có kiếp trước nhưng kiếp trước đã bị vĩnh hằng ta đây chém chết.

    Ta không có kiếp sau vì bản thân ta chính là vĩnh hằng.

    Kiếp trước diệt, kiếp sau trảm, kiếp này ta là vĩnh hằng, vĩnh hằng bất hủ, vạn kiếp không ma, vô số kỷ nguyên, vĩnh hằng không hủy, tam sinh tam thế, phá cho ta!

    Trường đao của gã ở không trung như chặt đứt kiếp trước và kiếp sau, ầm ầm ù ù đánh vỡ một đời cuối cùng.

    Gã lại vung ra bá tuyệt thiên thu nhất đao.

    Dưới đao này tam sinh tam thế trận phá diệt.

    Lúc này Thái Cổ chủ vĩnh hằng toát ra khí thế độc đáo.

    Gã vô tung vô tích.

    Vô địch sinh, vô hậu thế.

    Gã chính là gã, vĩnh hằng bất hủ.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng đánh vàoi đao chém bay chủ pháp cổ văn minh.

    Chủ pháp cổ văn minh oa một tiếng hộc máu.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng cười nói:

    - Pháp cỏ lão bằng hữu, ngươi đối địch với ta nhiều năm như vậy, thực lực khi ấy còn thắng được ta chứ bây giờ chỉ có thế thôi.

    Toàn thân chủ pháp cổ văn minh cực kỳ khó chịu, gã đã đánh mất sức chiến đấu, hiện tại không phát ra được cả một pháp thuật uy lực.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng lại đánh ra mấy đao đánh bay chủ phượng cổ văn minh.

    - Phượng cổ, ta không thích đánh đàn bà, lúc đó có khuyên nhủ ngươi đứng bên ta.

    Nếu ngươi đã không chịu đứng về phái ta thì chớ có trách, kẻ không tuân theo ta, chết.

    Đao của ta không chém đầu mỹ nhân, ngươi hãy làm đầu mỹ nhân dưới đao ta treo ở vĩnh Vĩnh Hằng Thiên Cung đi.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng chém chủ phượng cổ văn minh, chủ pháp cổ văn minh trọng thương.

    Chương 1559: Cuộc chiến cuối cùng

    Nhưng người thứ nhất gã muốn giết chết không phải là hai người này.

    Hai người này tài năng có hạn, thiên phú có hạn, giết sớm với giết muộn có gì khác biệt không?

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng luôn đuổi theo Tổ Long, gã là thiên tài vĩnh hằng, mặc dù chưa là đối thủ của Thái Cổ chủ vĩnh hằng nhưng vẫn hơi có chút tài năng, cho nên cần trước tiên đánh chết gã.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng dùng giai đoạn bảy vô chi tốc độ đuổi theo Tổ Long, một đao chém ra.

    Tổ Long cũng lấy trường đao chặn một đao của Thái Cổ chủ vĩnh hằng.

    Vĩnh hằng chi đao va chạm với tổ chi đao.

    *Bùm!*

    Tổ Long bị đánh văng ra.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng lập tức đuổi theo, một đao tiếp nối một đa.

    Tổ Long chỉ đành liên tục đón đỡ, hai người chiến đấu cực kỳ kịch liệt.

    Chủ phượng cổ văn minh và chủ pháp cổ văn minh muốn xen vào giúp đỡ nhưng đã bị trọng thương, lại thêm tốc độ công kích của Thái Cổ chủ vĩnh hằng quá nhanh, bay thẳng phía xa, phút chốc họ không nhúng tay vào được.

    Chiêu thứ bốn mươi bảy!

    *Bùm!*

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng đánh ra chiêu thứ bốn mươi bảy.

    Lúc trước lần đầu tiên Tổ Long đấu với Thái Cổ chủ vĩnh hằng tới bốn mươi chiêu thì thua chạy trốn, hiện tại đã đến chiêu thứ bốn mươi bảy.

    Thực lực của Tổ Long tiến bộ rồi ư?

    Không, không đúng, chủ phượng cổ văn minh và chủ pháp cổ văn minh đều thấy mặt Tổ Long trắng bệch, là trạng thái sự sống sắp tận.

    Sự sống Tổ Long sắp tận, gã sẽ chết!

    Chiêu thứ bốn mươi bảy, đánh ra một chiêu nữa là sẽ đánh chết Tổ Long.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng vác vĩnh hằng chi đao trên vai, nói:

    - Trước tiên chấm dứt Tổ Long đã rồi đến pháp cổ hay phượng cổ đây?

    Trước tiên là chủ pháp cổ văn minh đi, làm đối thủ nhiều năm như vậy, trước tiên đưa ngươi lên đường.

    Tất cả các ngươi tấn công vào Vĩnh Hằng Thiên Cung, vậy nhân tiện chết hết đi, sau này trên thế giới không còn loạn đảng, thái cổ vương triều ta thống trị vĩnh viễn.

    Tổ Long sắp chết.

    Xem ra trận chiến này sẽ là Thái Cổ chủ vĩnh hằng triệt để chiến thắng đặt dấu chấm hết.

    Đám pháp cổ lòng xẹt qua tuyệt vọng.

    Dù là Yến Thương Thiên, Thường Nga, chủ võ cổ văn minh vốn đánh rất hăng nay lòng trầm xuống, nguy rồi, tương đối thì địch thủ của họ tăng vọt khí thế.

    Tổ Long thở dài, không ngờ sẽ chết tại đây.

    Mình một đời kinh tài tuyệt diễm, sáng tạo không biết công pháp kinh điển, bị người gọi là thiên tài vĩnh hằng, trước nay đều là tiêu điểm chú ý, một đường vô địch.

    Thực lực năm đó e rằng xấp xỉ với chủ kiếm cổ văn minh được gọi là thiên thượng thiên hạ đệ nhất, kết quả bây giờ sắp chết.

    Tổ Long thở dài, sự sống đã tận.

    - Vận mệnh của ngươi sự sống chưa dứt, vận mệnh trường hà, hãy cho kẻ sắp chết hy vọng đi.

    Một thanh âm chợt vang lên, phát ra từ hư không mang theo ánh sáng vận mệnh vô tận rơi xuống người Tổ Long.

    Tổ Long lập tức phát hiện sự sống sắp tắt chợt nhảy lên, vốn tổ chi tiểu thiên thế giới hàn toàn sụp đổ bắt đầu hơi hồi phục.

    Mặc dù chỉ là biến đổi nhỏ nhoi nhưng đủ khiến Tổ Long thoát khỏi cái chết.

    Cái này!

    Tại sao có chuyện như vậy?

    Trong cõi trời đất khi tiểu thiên thế giới của một người hoàn toàn vỡ nát thì văn minh cảnh chết chắc rồi.

    Trước nay chưa từng ngoại lệ.

    Vậy nên mới rồi Tổ Long cho rằng gã sẽ chết.

    Nhưng bây giờ có người từ chết hóa sống, tiểu thiên thế giới hoàn toàn vỡ nát có thể kéo trở lại, đây là thủ đoạn của ai?

    Tổ Long bất giác ngẩng đầu, lúc này không chỉ là Tổ Long thôi, tất cả người khác cũng ngẩng đầu lên, bao gồm Thái Cổ chủ vĩnh hằng.

    Họ đều kinh ngạc kỳ tích này do ai làm được, Thái Cổ chủ vĩnh hằng không kiềm được cũng nghĩ như thế.

    Đám người ngẩng đầu trông thấy trong vận mệnh thông đạo Lục Nguyên từ từ đáp xuống.

    Lúc này Lục Nguyên khác với trước.

    Lúc này Lục Nguyên là hóa thân vận mệnh.

    Lúc này Lục Nguyên là đại dạo ở.

    Lúc này Lục Nguyên là nắm giữ vận mệnh thiên địa.

    Hắn tu thành vận mệnh!

    Hơn nữa không phải tu thành bình thường mà thật sự vận mệnh đại thành!

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng ngạc nhiên, lúc trước không ai biết Lục Nguyên tu thành sáu phần vận mệnh, bây giờ đã bổ sung thêm bốn phần vận mệnh thiết tắc, Thái Cổ cũng không biết.

    Vậy là lúc này thực lực của Lục Nguyên ở trên đỉnh cao Vĩnh Hằng Thiên Cung, tất cả mọi người biết hắn nắm giữ đạo tự mà bây giờ cũng khống chế luôn vận mệnh thiết tắt.

    Trong cõi trời đất xếp hạng nhất là vĩnh hằng chi môn, hạng hai là vận mệnh thiết tắt, hạng ba là đạo tự phân thân.

    Tức là nói bây giờ Thái Cổ chủ vĩnh hằng và Lục Nguyên một người có được vật hạng nhất, người kia có vật hạng hai và ba, sẽ là trận cân sức cân tài đây.

    Quá tốt rồi!

    Rốt cuộc có hi vọng, trước đó dù là tam sinh tam thế trận của Tổ Long, hay mọi người đến đấu trận cuối cùng nói trắng ra là dồn sức đi chịu chết thôi, không có một chút xíu hy vọng, bây giờ thì đã nhìn thấy một tia rồi.

    Ánh mắt mọi người đều nhìn hướng Lục Nguyên và Thái Cổ chủ vĩnh hằng.

    Bây giờ Thái Cổ chủ vĩnh hằng khí thế toàn thân đã tới đỉnh cao.

    Khí thế của Lục Nguyên cũng khá là ca, khí thế ở trên mười chín kỷ nguyên.

    Đến đây thì khí thế của Lục Nguyên cuối cùng đã có thay đổi cực lớn.

    Tay Thái Cổ chủ vĩnh hằng ấn trên chuôi đao.

    Tay Lục Nguyên ấn trên chuôi kiếm.

    Khí thế va chạm.

    Hai hai luồng gió cổ thế giới va chạm.

    Luồng gió cổ thế giới nào đều có thể quét sạch một tiểu thiên thế giới, không, là mười cái, trăm cái tiểu thiên thế giới cũng không thành vấn đề.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng nhìn hướng Lục Nguyên, nói:

    - Không ngờ ngươi tăng lên một chút, xme ra cuộc chiến cuối cùng sẽ thú vị hơn nữa, tiếc rằng chỉ có nhiêu đó thôi.

    Ta cảm giác được mặc dù khí thế của ngươi mạnh nhưng vẫn không bằng ta.

    Lục Nguyên lạnh lùng cười nói:

    - Múa mép khua môi vô dụng thôi.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng, bây giờ lại lần nữa đấu đi, xem coi lần này là ai thắng ai thua.

    Kiếm rút ra.

    Đao cũng ra khỏi vỏ.

    ai người đều trong một phần ức giây cùng rút ra khỏi vỏ.

    Đao là dao bá khí nhất, cái gì gọi là vương trong binh khí giờ thì chân chính thể hiện ra.

    Một đao kia bá khí bình thiên thu, định vạn cổ, diệt vạn hoang, trảm kỷ nguyên, phá diệt tất cả, không ai chặn được.

    Kiếm là kiếm thẳng tắp nhất, cái gì gọi là quân tử trong binh khí, giờ thì thể hiện ra hết.

    Kiếm mang theo vô tận mỹ cảm, áo nghĩa vô cùng và vô tận lực lượng, tất cả đánh ra trong một kiếm.

    Đây là đao và kiếm giao phong, là cuộc gia chiến mạnh nhất, đánh đến cực kỳ kịch liệt.

    Một chiêu, hai chiêu.

    Mười chiêu, hai mươi chiêu.

    Một trăm chiêu, hai trăm chiêu.

    Đỉnh đầu Thái Cổ chủ vĩnh hằng sớm dựng lên vĩnh hằng chi môn.

    Đỉnh đầu Lục Nguyên cũng sớm dựng vận mệnh thiết tắt và đạo tự phân thân.

    Ba lực lượng mạnh nhất ở không trung kình nhau, Lục Nguyên liên tiếp đánh ra kiếm thập ngũ, một kiếm này là kiếm chung cực.

    Thái Cổ cũng sử dụng chiêu thức vô tận cường đại, rất nhiều chiêu thức cường dại đều lợi dụng vĩnh hằng chi môn làm vạn vạn cổ kỷ nguyên, học được chiêu thức mạnh nhất.

    Lục Nguyên sử dụng là chung cực kiếm ý, là chiêu thức chỉ Kiếm Thần mới có.

    Chương 1560: Dù nhỏ bé nhưng thật vĩ đại

    Chung cực kiếm ý chứa trong một kiếm, ba ngàn kiếm cùng công kích!

    Ba ngàn kiếm cùng công kích khá là cường đại.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng cũng dùng nguyên bản chi đao ý.

    Nguyên bản chi đao ý là đao ý nguyên bản nhất, là trong nhiều kỷ nguyên cái thứ nhất kỷ nguyên sinh ra đao ý thứ nhất, vừa lúc ngang ngửa với chung cực kiếm ý.

    Ba trăm chiêu, bốn trăm chiêu!

    Vô biên chiến đấu, vô biên nhiệt huyết, vô biên năng lượng, một trận chiến này đặt ở bất cứ kỷ nguyên nào đều là cuộc chiến đỉnh cao nhất.

    Kết quả của trận chiến này cuối cùng ra sao?

    Ai thắng ai thua?

    Tất cả mọi người đều chú ý trận chiến, muốn xem kết quả.

    Lục Nguyên biết giờ là giây phút liều mạng nên hết sức tập trung, có thứ gì dùng cái đó.

    Chiến đấu giữa kiếm và phất trần vẫn đang tiếp tục.

    Trận quyết đấu giữa Yến Thương Thiên và chủ tiên cổ văn minh mặc dù không kịch liệt bằng trận của Lục Nguyên, Thái Cổ chủ vĩnh hằng nhưng vẫn khá sôi nổi.

    Kiếm có ý kinh yến kinh thế.

    Phất trần có đại đạo trong tay, như hồ sâu viễn cổ.

    Hai người đấu ngang tay!

    Trong khảnh khắc một phần ức giâến Thương Thiên kinh yến thần tiên nhất kiếm đâm trúng đâm trúng sườn trái chủ tiên cổ văn minh.

    Chủ tiên cổ văn minh bất giác thụt lùi nhiều dặm, nhớ lại cuộc chiến vừa rồi, không thấy gã có làm ra sai sót gì, tại sao bị Yến Thương Thiên thực lực yếu hơn đánh trúng một nhát?

    Quái lạ!

    - Ngươi không đủ thành.

    Yến Thương Thiên lạnh nhạt nói:

    - Bình thường ngươi rất nghiêm túc nhưng bị cuộc chiến của Lục Nguyên đấu Thái Cổ hấp dẫn tinh thần.

    Mặc dù đó chỉ là một chút nhưng ngươi vẫn không đủ thành, thế là bị ta đâm trúng một kiếm.

    Chủ tiên cổ văn minh ngơ ngác nhìn Yến Thương Thiên:

    - Ngươi không một chút phân tâm ư?

    Gã không tin, cuộc chiến Lục Nguyên đấu với Thái Cổ là kịch liệt nhấdt vạn kỷ nguyên cũng khó tìm, thế mà Yến Thương Thiên không chút phân tâm, sao có thể chứ?

    - Đối với kiếm thành tâm, khi xuất kiếm là toàn tâm toàn ý, không hề phân tâm, ta luôn như vậy.

    Yến Thương Thiên lạnh lùng nói:

    - Nhắc một tiếng, nếu ngươi lại sơ sẩy không tập trung tinh thần vào chiến đấu thì trận này ngươi sẽ thua.

    Yến Thương Thiên vuốt thân kiếm, kiếm thế mũi nhọn.

    Chủ tiên cổ văn minh nhìn khuôn mặt lạnh như băng của Yến Thương Thiên, đó là tuyệt đối toàn tâm toàn ý, vạn năm thành kiếm tâm.

    Chủ tiên cổ văn minh lần đầu tiên cảm thấy gã có thể thua, lúc trước gã chưa từng nghĩ mình sẽ thua.

    Chủ tiên cổ văn minh không còn để ý trận chiến Thái Cổ đấu Lục Nguyên nữa, nếu còn phân tâm thì gã thật sự chết dưới kiếm của Yến Thương Thiên.

    Đó là một kẻ điên dùng kiếm, thiên tài dùng kiếm, tuyệt đối cố chấp dùng kiếm, tuyệt đối đơn thuần dùng kiếm, thật ra nếu bàn về đơn thuần dùng kiếm thì Yến Thương Thiên càng trên cả Lục Nguyên.

    Kiếm trung thiên!

    Kiếm trung cực đoan!

    Thiên chi kiếm!

    Vô song!

    Chiến đấu vẫn đang tiếp tục.

    Lúc này đao chiêu cùng kiếm chiêu dường như có vô tận biến đổi rồi lại như không có gì.

    Dù là Thái Cổ chủ vĩnh hằng hay Lục Nguyên sớm đến cảnh giới biến phồn thành giản, giản tành phồn, giản phồn hợp nhất, vô giản vô phồn, vô nhân vô ngã.

    Từng chiêu va nhau.

    Năm trăm chiêu!

    Năm trăm chiêu này dù là chiêu nào đặt ở bất cứ kỷ nguyên nào đều kinh động vô số chủ văn minh mười chín kỷ nguyên, siêu cấp cường chiêu.

    Năm trăm chiêu đánh xuống.

    Lục Nguyên thở hồng hộc.

    Không sai, mặc dù hắn hấp thu vận mệnh thiết tắt cùng đạo tự phân thân, hợp nhất hai cái dung vào bản thân, nhưng vận mệnh thiết tắt xếp hạng hai, đạo tự phân thân hạng ba kết hợp lại ở lực lượng vẫn thua vĩnh hằng chi môn một khúc.

    Lục Nguyên dựa vào ba trăm chiêu thức cực hạn mới chống được năm trăm chiêu.

    Bây giờ Lục Nguyên đã lộ rõ thế bại.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng cất tiếng cười to nói:

    - Vĩnh hằng chi môn quả nhiên không uổng là chư thiên đệ nhất thần vật, dù là vận mệnh thiết tắt, đạo tự phân thân kết hợp đều phải thua nó.

    Lục Nguyên, phe này ngươi thua rồi.

    Bây giờ gã đánh rất sung sướng, vĩnh hằng chi đao một đao nối tiếp một đao đánh ra.

    Không cần nhiều màu mè, gã từng đao chặt xuống.

    Cho dù có dung hợp vận mệnh thiết tắt, đạo tự phân thân thì thực lực của Lục Nguyên vẫn phải thua sao?

    Nếu mà Lục Nguyên thua thì lần này mọi người đều thua hết.

    *Bùm!*

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng chém ra một đao vắt ngang thiên địa.

    Lục Nguyên đỡ được nhưng bị quét đến xa xa, hiện tại pháp lực của hắn đã tiêu hao sáu phần, chỉ còn lại bốn phần.

    Lục Nguyên cảm thấy toàn thân đau nhức, giao đấu với chủ vĩnh hằng một lần là sẽ đau một lần, năm trăm lần càng chồng chất càng nhiều khiến toàn thân đau đớn.

    Chết tiệt!

    Sắp thua ư?

    Mình không muốn thua!

    Nghĩ sao cũng không muốn thua Thái Cổ đầu trọc.

    Hơn nữa mình phải bảo vệ rất nhiều người, sư môn, bằng hữu, thân nhân, người yêu, vân vân, còn có vô số người cần mình bảo vệ.

    Trong chính sách tàn bạo của thái cổ vương triều có rất nhiều người bị bóc lột, không thể sống tự do thoải mái, bị thống trị, dù làm cái gì cũng phải nộp lên một nửa thu nhập cho thái cổ vương triều.

    Nếu đặc tội người thái cổ vương triều sẽ bị trực tiếp giết chết.

    Chính sách tàn bạo, bạo ngược, vân vân và vân vân.

    Chính mình không thể thua.

    Cố chấp mạnh mẽ thúc đẩy vận mệnh thiết tắt, Lục Nguyên phát hiện đằng trước có vô số mệnh vận, một mệnh vạn là một sợi tơ.

    Lục Nguyên nhìn dọc theo mệnh vận sợi tơ, đó là hắn bị Thái Cổ đánh chết rồi thì gã thống nhất thiên địa, mệnh vận sợi tơ tiếp theo vẫn như vậy.

    Lục Nguyên tra xét một vận mệnh vận sợi tơ nhưng cái nào số mệnh cũng là hắn bị đánh chết.

    Không được ư?

    Vận mệnh điều biểu hiện ra mình không thể sao?

    Không, nhất định không thể thua!

    *Xoẹt!*

    Lại một mệnh vận sợi tơ, Lục Nguyên nhìn nó.

    Trong mệnh vận sợi tơ này không phải hắn bị giết mà là Thái Cổ chủ vĩnh hằng!

    Cái này!

    Lục Nguyên giật mình, còn có kết cuộc như vậy ư?

    Xem xét mệnh vận sợi tơ mới ra, Lục Nguyên lập tức hiểu cách đánh bại Thái Cổ chủ vĩnh hằng.

    Lục Nguyên mở mắt ra, vừa mở mắt trong đầu vô cùng sáng suốt.

    - Thái Cổ, bây giờ ngươi đúng là chủ vĩnh hằng, nhưng ngươi thật sự tưởng rằng ngươi là vô địch ư?

    Ở tận cùng vận mệnh đã biểu hiện ngươi là kẻ thua cuộc.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng cười lạnh nói:

    - Ngươi chỉ là giãy dụa sắp chết thôi, định dùng lời nói làm ta phân tâm.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng cười khẩy, gã tuyệt đối không tin lời Lục Nguyên nói.

    Gã đã vô địch hơn bốn trăm năm, đánh bại rất nhiều đại nhân vật trong thiên địa, sớm tràn đầy tự tin, kiên quyết cho rằng mình là vô địch.

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng trong hư không, nói:

    - Thật không?

    Ngươi có từng nghĩ tới thái cổ vương triều, người tầng dưới chót sinh hoạt như thế nào?

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng hời hợt nói:

    - Người tầng dưới chót sinh hoạt ra sao thì liên quan gì ta?

    Mạnh ăn thịt kẻ yếu, bọn họ yếu, ta mạnh, trời sinh chúng bị ta làm thực vật.

    Ta muốn chúng sống thì chúng sẽ sống, ta muốn chúng chết thì chúng liền chết.

    Chúng sống chết tồn tại nằm trong tay ta.

    Để chúng sống tiếp đã là ban ân lớn nhất với chúng rồi.

    Lục Nguyên dùng giọng điệu cực kỳ bình tĩnh nói:

    - Người tầng dưới chót đúng là tồn tại hạ cấp nhất, nhưng mà tồn tại hạ đẳng nhất cũng có thể đánh bại ngươi.

    Ngươi thua không phải ở trên tay ta, mà thua ở người tầng dưới chót mà ngươi xem thường nhất.

    Chương 1561: Đại kết cục

    - Thua vào tay những kẻ yếu đó.

    - Ha ha ha ha, đừng nói đùa nữa, ta sẽ thua vào tay đám yếu đuối người tầng dưới chót hả?

    Ngươi đừng nói chuyện cười thêm nữa, đồ yếu đuối đó ta tùy tiện giết vài chục ức, vài trăm ức, vài ngàn ức cũng không thành vấn đề.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng cất tiếng cười to, nói:

    - Lục Nguyên, ngươi đừng vùng vẫy hấp hối nữa, ta là vô địch vạn cổ.

    - Vậy sao?

    Lục Nguyên ngồi xếp bằng trên hư không, vận mệnh thiết tắt tản ra hướng trung ương thiên triều, thậm chí là toàn thế giới.

    - Mọi người tầng dưới chót, ta tên là Lục Nguyên, thần vận mệnh, chủ đại đạo, hãy đem nỗi thống khổ bị thái cổ vương triều thống trị nói cho ta biết, giao tin tưởng của các ngươi cho ta, từ ta giải quyết mọi thứ, trả cho các ngươi sự tự do.

    Thanh âm truyền khắp vạn cổ trời xanh, xuyên qua vô số mặt đất.

    Giờ phút này, bầu trời, mặt đất, trời sao, vân vân, hằng hà sa số, ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức người nghe thấy câu nói đó, dường như cảm thấy trong câu nói chân thành đáng tin, cũng vì hơn bốn trăm năm nay chính sách của thái cổ vương triều quá tàn bạo, vô số người lựa chọn tương tự.

    - Thần vận mệnh, chủ đại đạo, chúng ta tin tưởng ngươi!

    - Chúng ta tin tưởng ngươi!

    - Chính sách tàn bạo như vậy chúng ta không thể chịu nổi nữa!

    - Chúng ta muốn tự do!

    - Chúng ta không muốn bị thái cổ vương triều áp bức nữa.

    - Trả lại tự do đi!

    Ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức sinh linh đang ầm rống.

    Từ tác dụng của vận mệnh thiết tắt, ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức ức thanh âm vang vọng bên người Lục Nguyên, vang bên tai Thái Cổ chủ vĩnh hằng.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng cười to nói:

    - Vậy mà đã muốn đánh bại ta hả?

    Không biết lượng sức, cực kỳ không biết lượng sức!

    Gã định cười giễu Lục Nguyên nhưng phát hiện sức mạnh toàn thân đang thay đổi, dù là chất hay lượng đều đang thoái hóa.

    Loại cảm giác này cực kỳ khó chịu, là lần đầu tiên trong hơn bốn trăm năm nay, Thái Cổ chủ vĩnh hằng vĩnh viễn không kinh ngạc, vĩnh viễn vô địch giờ thì luống cuống.

    - Có chuyện gì?

    Chuyện gì vậy?

    Lục Nguyên, ngươi làm trò gì, tại sao lực lượng của ta giảm sút?

    Tại sao chất lượng sức mạnh của ta thụt lùi?

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng hét to:

    - Tại sao!?

    - Tại sao hả?

    Ta đã nói rồi, ngươi thất bại ở chỗ bỏ mặc lực lượng thấp hèn, ngươi dùng chính sách tàn bạo, bạo ngược ở bất cứ phương nào trong thiên địa.

    Hàng ức sinh linh trong cõi trời đất chịu ngươi hành hạ lâu rồi nên mới như vậy.

    Toàn thân Lục Nguyên toát ra màu sắc vận mệnh:

    - Vĩnh hằng chi môn đúng là lực lượng vĩ đại nhất trong trời đất, dù là sức mạnh gì cũng không sánh bằng.

    Nhưng khi trong trời đất chín phần chín sinh linh phản đối ngươi, lợi dụng sự phản đối này, vận mệnh thiết tắt có thể tước đoạt vĩnh hằng chi môn của ngươi, lực lượng vĩ đại nhất thua ở lực lượng thấp hèn nhất.

    - Cái này giống như ngươi ở trên biển trôi nổi, dù là thuyền tiên tiến nhất, nếu nguyên biển rộng mỗi một giọt nước đều phản đối ngươi, vậy ngươi sẽ bị cắn nuốt mà thôi.

    - Cũng có thể nói như vậy, vĩnh hằng chi môn là mẫu, là phụ của thiên địa, vạn vật từ nó mà sinh, từ nó mà diệt.

    Ngươi lợi dụng vĩnh hằng chi môn không sao cả, nhưng ngươi khiến tất cả sinh linh trong thiên địa đều phản đối ngươi, tương đương với con cái vĩnh hằng chi môn phản đối, lúc này ta dùng vận mệnh thiết tắt đương nhiên có thể phóng thích ra vĩnh hằng chi môn sớm không muốn hợp tác cùng ngươi.

    *Bùm!*

    Chủ vĩnh hằng trong người Thái Cổ chủ vĩnh hằng bay ra ngoài.

    Chủ vĩnh hằng hoàn toàn là vô địch, nhưng bây giờ Thái Cổ đã không phải là chủ vĩnh hằng.

    Giờ phút này vô số sinh linh đều ủng hộ Lục Nguyên, hăn đại biểu là ý chí của chúng sinh, vậy nên vĩnh hằng chi môn bay và trong người hắn.

    Vận mệnh thiết tắt, đạo tự phân thân lập tức vận chuyển đấu với vĩnh hằng chi môn, dần dần ba cái hình thành quan hệ tam giác.

    Lục Nguyên cảm giác thực lực đang không ngường tiến bộ, đã vượt qua hai mươi kỷ nguyên, tới hai mươi mốt kỷ nguyên trước sau chưa ai làm được.

    Thái Cổ chủ vĩnh hằng, không, bây giờ nên gọi là chủ thái cổ văn minh, thực lực của gã bởi vì vĩnh hằng chi môn tách khỏi cơ thể mà không ngừng tuột xuống, xuống dốc đến mười sáu kỷ nguyên.

    - Lực lượng của ta, lực lượng của ta, vĩnh hằng chi môn là lực lượng của ta, trả lại lực lượng của ta đây, vĩnh hằng chi môn, ngươi mau trở về!

    Gã bỗng mất đi lực lượng cực kỳ khổng lồ, sắp phát cuồng.

    Vĩnh hằng chi đao của gã bởi vì mất đi vĩnh hằng chi môn mà thành mảnh vụn, không còn tồn tại.

    Lục Nguyên nhìn hướng chủ thái cổ văn minh, nói:

    - Thái Cổ, trận chiến này ngươi thua, thua ở chính sách tàn bạo và bạo ngược của mình, thua ở dưới vận mệnh hư vô, thua ở dưới kiếm của ta.

    Trận chiến này thật ra là nguyên thế giới đấu với Thái Cổ chủ vĩnh hằng, thế giới nghịch gió không còn thổi về hướng gã nữa.

    Lục Nguyên đánh ra một kiếm.

    Một kiếm này đơn giản không có gì khác lạ.

    Một kiếm này không có bất cứ thay đổi gì.

    Một kiếm đâm xuyên qua trái tim chủ thái cổ văn minh, cắt đứt sự sống, đánh nát gã.

    Chủ thái cổ văn minh, kiêu hùng làm nhiều việc ác cuối cùng chết dưới kiếm của Lục Nguyên.

    Thắng!

    Rốt cuộc thắng!

    Đấu với chủ thái cổ văn minh lâu như vậy cuối cùng đã thắng!

    Không dễ dàng a!

    Lục Nguyên thở ra một hơi, nhìn bầu trời.

    Mây trời thật trắng, bầu trời thật xanh, ánh nắng rực rỡ.

    Tâm tình của Lục Nguyên cũng rạng rỡ.

    Thắng!

    Lục Nguyên ngửa đầu nhìn trời, bầu trời rất xanh, mây rất trắng.

    Bầu trời thật giống như lúc mình mới đến Hoa Sơn, lần đầu tiên nhìn lên trời.

    Hoảng hốt như đã là một luân hồi.

    Xung quanh tĩnh lặng.

    Mọi người xung quanh không ngờ có kết quả như vậy.

    Thái Cổ dường như vĩnh hằng bất bại, vĩnh viễn vô địch.

    Lực lượng của gã khiến trời đất sụp đổ, hùng vĩ khiến kỷ nguyên run rẩy.

    Nhưng người như vậy, đã thua.

    Nếu là thua ở dưới tay Lục Nguyên dung hợp vận mệnh và đạo tự phân thân thì mọi người có thể chấp nhận kết quả đó.

    Nhưng sự thật không phải như vậy.

    Kết quả là vô số sinh mệnh hạ đẳng nhất đấu tranh, Lục Nguyên thu gom chúng lại khiến vĩnh hằng chi môn tách khỏi Thái Cổ cuối cùng sinh ra kết quả như vậy, làm Thái Cổ chủ vĩnh hằng muôn đời kiêu hùng nuốt hận dưới kiếm của hắn.

    Vĩnh hằng và ti tiện!

    Một là mạnh vô hạn, một là tầng dưới chót nhất tùy tiện bóp nát.

    Lại có thể khắc chế lẫn nhau.

    Thật là không nói nên lời.

    Làm sao chịu nổi.

    Lục Nguyên thở dài, nói:

    - Nếu đã đánh trận chiến này đến mức độ như vậy, cũng tới lúc nên kết thúc rồi.

    Kiếm của Lục Nguyên trở vào vỏ, hắn không định dùng kiếm.

    Tùy tay búng một cái, thực lực của Lục Nguyên đã trên cả Thái Cổ chủ vĩnh hằng, búng một chỉ, phòng ngự siêu cường của chủ phật cổ văn minh, phòng ngự mà chủ võ cổ văn minh tấn công cỡ nào cũng không phá đã tan vỡ.

    Chủ bất tử văn minh muốn trốn, Lục Nguyên bắn một chỉ, mới rồi vẻn vẹn là một chỉ, còn bây giờ một chỉ lại là kiếm chỉ.

    Xoẹt, chủ bất tử văn minh thành đoàn máu, nhưng phía xa xuất hiện một chủ bất tử văn minh nữa, đó là bất tử thân của gã.

    Ánh mắt Lục Nguyên nghiêm túc hơn chút, kiếm vẫn chưa ra khỏi vỏ.

    Đôi tay thành kiếm chỉ.

    Không ngừng búng kiếm chỉ.

    *Vèo vèo xoẹt xoẹt*

    Mười kiếm chỉ bắn ra.

    Chủ bất tử văn minh cuối cùng đã chết, gã bất tử là vì có bản lĩnh khá đặc biệt, có thể trong khoảng thời gian ngắn bảy lần không chết, đến lần thứ tám thì chết thật.

    Lúc trước trong trời đất, bao gồm kiếm cổ năm đó và Tổ Long, không một ai có bản lĩnh trong thời gian ngắn giết chết gã tám lần.

    Năng lực cỡ Thái Cổ làm được điều này thì chủ bất tử văn minh dứt khoát đầu hàng ngay.

    Bây giờ Lục Nguyên cũng có năng lực này.

    Cho nên gã được gọi là chủ bất tử văn minh chớp mắt đã chết.

    Chủ tiên cổ văn minh giật nảy mình, khi gã kinh ngã thì Yến Thương Thiên một kiếm xuyên qua trái tim gã.

    Yến Thương Thiên lạnh lùng nói:

    - Ngươi không nên phân tâm, nhưng nói đi phải nói lại, nếu ta là ngươi cũng sẽ phân tâm.

    Chủ tiên cổ văn minh mang theo chút tiếc nuối tan vỡ thành mảnh vụn, tan thành mây khói.

    Lúc này bên Vĩnh Hằng Thiên Cung mặc dù người đông thế mạnh, nhưng sự thật là đã thua.

    Bọn họ không có đấu chí gì, thật nhiều người liền bỏ vũ khí xuống.

    - Chúng ta đầu hàng.

    - Chúng ta đầu hàng.

    Chuyện tiếp theo không cần Lục Nguyên quan tâm.

    Chuyện kế tiếp là hợp nhất tù binh, đem kẻ nặng mùi máu và giết nhiều người phản hoang đảng, vẽ đường cho hươu chạy, tập thể giết ngay tại chỗ.

    Còn những người ở thái cổ vương triều tìm đường sống thì không khó xử.

    Đây là việc cần tỉ mỉ, loại chuyện như vậy tất nhiên là giao cho chủ pháp cổ văn minh, chủ võ cổ văn minh.

    Còn có một chuyện, đó là lập lại kiếm cổ văn minh.

    Vốn là kiếm chi văn minh giờ đương nhiên phải lập lại kiếm cổ văn minh, dù gì lực lượng hiện tại của kiếm đạo quá mạnh.

    Có một người trước không ai sau cũng không có ai, niệm thiên địa chi ưu ưu, độc bi thương mà khóc hạ.

    Còn có Yến Thương Thiên mười tám kỷ nguyên, thêm vào Chu Thanh Huyền mười bảy kỷ nguyên.

    Cổ văn minh khác không sánh bằng được.

    Lục Nguyên tiện tay xẹt kiếm, Dưỡng Ngô thần kiếm quay vào vỏ.

    - Yến sư huynh, kiếm cổ xây dựng lại nhờ vào huynh vậy.

    Yến Thương Thiên cũng vung kiếm quay vào vỏ, lạnh nhạt nói:

    - Ta không có hứng thú.

    Nói xong y bay đi xa, vậy cũng bình thường, Yến Thương Thiên không tình không ái, không có con cái, yêu chỉ có kiếm, người như vậy sao có hứng thú lập lại kiếm cổ văn minh rắc rối.

    Khi kiếm cổ văn minh thật sự lập lại kêu y trở về chỉ dạy chút, ngẫu nhiên nhắc nhở hậu bối thì còn được.

    Lục Nguyên nhìn hướng Chu Thanh Huyền.

    Chu Thanh Huyền đang kéo nhị hò, mthanh âm ưu thương, nói:

    - Ngươi tìm kẻ khác đi.

    Thanh niên lười biếng nhún vai hời hợt nói:

    - Đúng vậy, huynh sẽ không, ta tất nhiên cũng như vậy.

    Thanh niên mặt như quân tử cười bảo:

    - Ta từng nghe qua một câu chuyện, có người đánh cá trừ đánh cá ra thì ngủ nướng, có người hỏi tại sao hắn không cố gắng?

    Người đánh cá hỏi lại, cố gắng làm cái gì?

    Cuối cùng mới phát hiện cố gắng hơn nữa, có quyèn to chức cao giàu có nhiều hơn thì chỉ là lười biếng sưởi nắng mà thôi.

    Lục Nguyên, ngươi chính là người đánh cá đó, luyện công phu lâu như vậy, kết quả như mười tuổi tránh ở một góc ngủ nướng, uống say.

    Thanh niên lười biếng hời hợt nói:

    - Đây chính là một luân hồi.

    Đúng vậy, luân hồi.

    Mình vốn là không có chí lớn gì, không ngừng liều mạng chỉ vì bảo vệ, cuối cùng mình rốt cuộc bảo vệ tất cả những gì muốn bảo vệ.

    Bây giờ là lúc mình làm biếng rồi.

    Bầu trời thật xanh, mây rất trắng, tựa như lúc mình là thiếu niên.

    Tiếc rằng sư phụ Lý Nguyên Bạch vĩnh viễn ra đi, vận mệnh của mình có thể kéo lại người sự sống đã tận, nhưng người chết lâu thì không thể kéo trở về.

    Thật ra cũng không sao, sống chết có số, đâu thể quan tâm nhiều như vậy.

    Sảng khoái uống rượu, tự do ngủ.

    Giấc mơ lớn nhất trong đời rốt cuộc thực hiện, an nhàn.

    HOÀN THÀNH
     
    Back
    Top Dưới